Khác Đan Thần full

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
9861228-256-k482702.jpg

Đan Thần Full
Tác giả: pykarai
Thể loại: Huyền ảo, Siêu nhiên
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tồn tại đỉnh phong nhất của Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, vì luyện hóa Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh mà ngoài ý muốn bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp tiêu diệt, nhờ bí mật chính thức của Cửu Châu đệ nhất Thần khí mà trọng sinh, nhưng không nghĩ tới chính là, lại trọng sinh vào một kẻ đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt.

Từ đó về sau, một truyền kỳ mới bắt đầu...



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM - Đang edit] Mỗi ngày nhân vật chính hộc máu ba lần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Hoàn-đang chỉnh sửa] Quỷ phi trọng sinh- Ai dám...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT][QT][HOÀN] Mất Trí Nhớ Sau Câu Hệ O Tổng Dụ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (TẠM DROP) [Đam Mỹ-Edit] Hệ thống công lược những...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [NT] Đánh cắp tình yêu - Tuyết Mặc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [HOÀN/ĐAM MỸ/DỊCH] Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đan Thần Full
    Đan Thần 1


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Giới Thiệu:

    Tồn tại đỉnh phong nhất của Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, vì luyện hóa Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh mà ngoài ý muốn bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp tiêu diệt, nhờ bí mật chính thức của Cửu Châu đệ nhất Thần khí mà trọng sinh, nhưng không nghĩ tới chính là, lại trọng sinh vào một kẻ đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt.

    Từ đó về sau, một truyền kỳ mới bắt đầu...

    Chương 1: Trình Cung trọng sinh

    - Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi!

    Lam Vân đế quốc, đế đô Vân Ca Thành, trong phủ nhất đẳng Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên, một nam nhân có thân hình cao lớn đang nổi trận lôi đình, nhìn về phía trên giống như một còn cự hùng nổi giận:

    - Có phải tiểu vương bát đản này muốn chọc giận chết ta mới cam tâm hay không?

    Không ngờ lại làm ra cái chuyện hư hỏng đó, cưỡng gian, nhưng lại con mẹ nó chưa thành!

    Người nổi trận lôi đình kia là tộc trưởng thế hệ này của Trình gia, có danh xưng Bạo Hùng, là nhị đẳng Bá tước Trình Vũ Phi, mà “Tiểu vương bát đản” trong miệng hắn, chính là đứa con độc nhất của hắn, quần là áo lượt nổi danh đệ nhất Vân Ca Thành, phá gia chi tử, đứng đầu Tứ đại hại đế đô, Trình Cung Trình đại thiếu.

    Trình Vũ Phi càng nói càng tức, thân hình giống như cự hùng nổi giận đi tới đi lui trong đại sảnh, thân thể như thượng cổ cự hùng, mặt đất cũng đang run rẩy, địa phương hắn đi qua đều nhao nhao vỡ vụn.

    Tuy trong miệng mắng chửi tiểu vương bát đản, nhưng ánh mắt nhìn về phía phòng ngủ trong nội viện lại mang theo thần sắc vô cùng lo lắng, bởi vì vừa rồi từ khi nhi tử trở về, tình huống rất không ổn.

    - Lão...

    Lão gia, Lão thái gia bảo ta truyền lời cho ngài, là... là lập tức lăn qua đây.

    Nhưng vào lúc này, một hạ nhân vội vàng hấp tấp chạy đến, người chưa tới âm thanh đã tới trước, sợ hơi chậm một chút thì Trình Vũ Phi sẽ đá bay hắn.

    Lăn qua đây, còn lập tức, ở bên trong toàn bộ Lam Vân đế quốc, cũng chỉ có một người dám nói như thế.

    Mới vừa rồi Trình Vũ Phi còn nổi trận lôi đình lập tức biến sắc, nhưng cũng không dám có chút chậm trễ, bước nhanh về phía nội viện.

    Từ nhỏ Trình Vũ Phi đã bị Trình Tiếu Thiên dùng quân lệnh quản giáo, Bạo Hùng hắn không sợ trời không sợ đất, nhưng mà nghe được quân lệnh của phụ thân lại không dám chậm trễ chút nào.

    Nội viện Trình gia, ở trong tầng tầng trận pháp, Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên đang lẳng lặng đứng ở trên mặt hồ, dưới chân của hắn chỉ có một nhánh cây bằng ngón tay, cá phía dưới không ngừng du động ở chung quanh, hồ nước này căn bản không giống như một loại hồ chết do người kiến tạo, bên trong sinh cơ dạt dào.

    Trình Tiếu Thiên mặc trường bào rộng thùng thình, tuy đã qua tuổi thất tuần nhưng râu tóc đen nhánh, thoạt nhìn chưa tới năm mươi.

    Cả đời chinh chiến, với tư cách binh mã Đại Nguyên Soái của Lam Vân đế quốc, thống soái mấy trăm vạn tướng sĩ, trên người có một cổ sát khí uy nghiêm, lúc tuổi còn trẻ càng là gương cho binh sĩ, tung hoành thiên hạ.

    Mà giờ khắc này hắn đứng ở chỗ kia, đúng là mượn nhờ hoàn cảnh nơi này để hóa giải đi sát khí quá nặng thời tuổi trẻ.

    Hôm nay Trình Tiếu Thiên đã sớm nhiều năm không lãnh binh, hơn nữa là đang nghĩ đột phá cảnh giới trước mắt như thế nào.

    Bản thân Trình Tiếu Thiên cũng là một trong số ít người ở trong Lam Vân đế quốc đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, lúc tuổi còn trẻ chém giết trên chiến trường, trung niên thì thống lĩnh trăm vạn hùng binh, vì nước chinh chiến, tuy thiên phú không tầm thường, lại không có biện pháp toàn tâm tu luyện.

    Hôm nay niên kỷ đã lớn, nhưng Trình Tiếu Thiên còn chưa có buông tha, Đại Nguyên Soái có thể thống lĩnh trăm vạn hùng binh, làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ không sợ hãi.

    Hôm nay hai đứa con trai cũng đã trở thành Đại tướng quân, quốc gia cũng không còn chiến tranh quá lớn, hắn cũng có thể yên lòng chuyên tâm tu luyện.

    - Tiểu vương bát đản này, khẳng định lần này sẽ bị lão gia tử răn dạy rồi, sao ngươi không thể học một ít bản lĩnh của Trình Lam, ngươi làm cho lão tử ta cũng không may theo ngươi.

    Một hồi phải biết nói sao cùng lão gia tử...

    Lúc này, Trình Vũ Phi đã đi tới hành lang, trong miệng nhẹ giọng lầm bầm.

    Cái này là Dũng Vũ đại tướng quân dám mang theo đội ngũ ngàn người sát nhập vào vạn dặm cảnh nội của địch quốc, một đường liên tục chiến đấu ở các chiến trường năm hành tỉnh, giết chết mấy trăm tên quan viên, cướp bóc hơn vạn phú hộ.

    Thống lĩnh ba vạn người đối chiến hai mươi vạn địch nhân, còn có thể lấy ít thắng nhiều, lúc này lại là lông mày trói chặt, sầu mi khổ kiểm lầm bầm lầu bầu, đang nghĩ nên ứng đối phụ thân như thế nào.

    - Bành!

    Trình Tiếu Thiên đứng trên nhánh cây, nhánh cây dưới chân mãnh liệt trầm xuống trong hồ, khí tức trên người hắn lập tức khuếch tán, đàn cá phía dưới điên cuồng chạy thục mạng, có một ít bị khí tức này chấn hôn mê, nổi lềnh bềnh trên mặt hồ.

    Trên mặt uy nghiêm của Trình Tiếu Thiên lập tức lộ ra vẻ vô cùng tức giận, dưới chân phát lực, lập tức trong cơ thể có một cổ nguyên khí cường hoành, mặt hồ dưới chân bị áp bách, xuất hiện một lõm nước sâu chừng hai mét.

    Sau một khắc, Trình lão gia tử đã vọt tới, khoảng cách hơn mười mét chỉ lóe lên là tới, trực tiếp vọt tới trước người Trình Vũ Phi.

    - Cái gì...

    Người...

    Trình Vũ Phi cảm giác được có người vọt tới, lực lượng trong cơ thể lập tức tăng lên.

    Nhưng hắn đường đường là Dũng Vũ đại tướng quân, nổi danh Bạo Hùng của đế quốc, tự nhiên sức chiến đấu không kém, trước bốn mươi tuổi đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, quanh năm chém giết càng làm cho hắn tùy thời có thể lập tức bộc phát nghênh địch.

    Siêu Phàm, Siêu Phàm, một khi Phạt Mạch kỳ có thể vượt qua một bước này, tiến vào Siêu Phàm kỳthì triệt để tiến vào một thế giới mới, lực lượng cũng sẽ phát sinh cải biến bản chất.

    Mặc dù nói di sơn đảo hải còn có chút khoa trương, nhưng đã có được lực lượng siêu phàm, không phải nhân lực có thể chiến thắng.

    Nhưng mà lần này lực lượng của hắn vừa mới bộc phát, thời điểm hắn còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, đã bị một cước đạp bay ra ngoài.

    Thân thể trực tiếp đụng nát mấy hành lang, sau một khắc, Trình Tiếu Thiên tiến lên đánh mấy quyền.

    - Hắn là tiểu vương bát đản, vậy là ngươi cái gì, lão tử ngươi là cái gì...

    Trình Tiếu Thiên hoàn toàn mất hết bình tĩnh như lúc tu luyện vừa rồi, bạo tính hoàn toàn bộc phát, trực tiếp đánh nhi tử một chầu.

    - Được...

    Ta biết ngay sẽ không may...

    Bị lão gia tử đạp bay, Trình Vũ Phi đã biết chuyện gì xảy ra rồi, rất có kinh nghiệm ôm đầu không tránh không né, rất ngưu bức a.

    Tất cả đều là tiểu vương bát đản kia gây họa, nếu không phải hắn bị thương, xem ta thu thập hắn như thế nào.

    Trình Tiếu Thiên ngoại trừ cước thứ nhất dùng một chút nguyên khí, phía sau thì không có sử dụng, đánh mấy quyền cũng hết giận không ít.

    Đừng nhìn thời điểm Lão gia tử thống lĩnh trăm vạn quân đội thì tĩnh như giếng cổ, gợn sóng không sợ hãi, bình tĩnh thong dong, văn thao vũ lược.

    Nhưng chút ít lão huynh đệ trước kia hoặc là người Trình gia đều biết, nếu lão gia tử thật sự nổi giận, tính tình sẽ bạo phát vô cùng.

    - Đừng có nằm đó ăn vạ, ngươi đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám rồi, da dày thịt béo, đánh ngươi mấy cái còn chưa tới mức như vậy.

    Đánh một hồi tâm tình đỡ hơn một chút, thấy Trình Vũ Phi một bộ thống khổ, Trình lão gia tử thiếu chút nữa bị bộ dạng kia chọc cười.

    Trình Vũ Phi nghe xong lập tức đứng thẳng thân thể, từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình quân nhân, đứng như tùng, ngồi như chung, đi như gió, những điều này đều là cơ bản nhất, nhưng tiểu vương bát đản nhà mình kia được xưng đế đô đệ nhất quần là áo lượt, đứng đầu tứ đại hại lại là ngoại tộc.

    Thực nghĩ mãi mà không rõ, kinh nghiệm năm đó lão gia tử quản dạy mình cùng đệ đệ đâu rồi, nếu như hắn quản dạy tiểu vương bát đản kia như năm đó đối đãi mình cùng đệ đệ, đoán chừng hắn sẽ không biến thành như vậy, kết quả còn đổ trách nhiệm lên đầu mình, khổ ah!

    - Hừ

    Thấy Trình Vũ Phi nghĩ không ra, Trình Tiếu Thiên hừ lạnh một tiếng:

    - Biết rõ vì sao ta đánh ngươi không?

    - Hài nhi không biết cách dạy con, để cho tiểu vương...

    Xú tiểu tử kia làm nhục danh dự gia tộc, cho nên...

    - Cái rắm!

    Trình Tiếu Thiên không đợi Trình Vũ Phi nói xong đã tức giận nói:

    - Trình Tiếu Thiên ta mười lăm tuổi nhập ngũ, mười chín tuổi làm Tướng quân, hai mươi hai tuổi lĩnh mười vạn đại quân bình định phản loạn, hai mươi lăm tuổi lĩnh trăm vạn đại quân khai cương khoách thổ cho đế quốc, để cho đế quốc từ hai mươi sáu hành tỉnh tăng đến hôm nay là ba mươi chín hành tỉnh, ba mươi hai tuổi phong làm Đại Nguyên Soái thống lĩnh binh mã thiên hạ, bốn mươi mốt tuổi phong Trấn Quốc Công, năm mươi lăm tuổi mang huynh đệ các ngươi ngăn cản liên quân của ngũ quốc.

    Sáu mươi tuổi, từ dân nghèo đến thống lĩnh thiên hạ binh mã Đại Nguyên Soái, phong Trấn Quốc Công, đã gặp phải bao nhiêu chỉ trích, bất công.

    Quý tộc Đế quốc cho dù đến bây giờ, cũng không nhận thức Trình gia chúng ta là huyết thống quý tộc, coi chúng ta là mãng phu, như thế thì đã sao.

    Danh dự gia tộc, chó má, danh vọng của Trình gia chúng ta là dựa vào nắm đấm đi ra, là dựa vào quân công đổi lấy, những nghị luận chó má kia tính là cái gì.

    Khi còn bé ta đánh người, hơi chút gây sự thì lão gia tử liền thu thập ta, thời điểm ta không chú ý thì hắn nói ta làm nhục danh dự gia tộc, hiện tại sao lại thay đổi trái ngược như vậy.

    Người với người sao đãi ngộ bất đồng như thế, chẳng qua nếu như không phải là vì cái này, tại sao lão gia tử lại tức giận như thế?

    - Vẫn không rõ sao, ngươi làm phụ thân người ta như thế nào vậy, nhi tử bị đánh thành như vậy, ngươi ngay cả cái rắm cũng không có.

    Thấy vẻ mặt Trình Vũ Phi mờ mịt nghi hoặc đang nhìn mình, Trình Tiếu Thiên thực sự có xúc động muốn động thủ lần nữa.

    - Ah!

    Trình Vũ Phi nghe xong lập tức vẻ mặt đau khổ:

    - Người tiểu... tử này muốn cưỡng gian là công chúa, ta không chiếm lý...

    - Chiếm lý, cái gì gọi là chiếm lý, lúc nhỏ những hài tử vương công quý tộc bị ngươi đánh còn thiếu sao?

    Mà ngay cả đương kim bệ hạ cũng bị ngươi đánh qua, lúc kia ngươi có chiếm lý không, lần nào không phải lão tử giúp ngươi đỡ đòn.

    Thấy Trình Vũ Phi còn có chút không phục, Trình Tiếu Thiên nói:

    - Lão tử trở về giáo huấn ngươi như thế nào, cái kia là sự tình trong nhà, cưỡng gian công chúa, không phải còn chưa thành sao, đã thành mới gọi cưỡng gian, không có thành chính là cái gì cũng chưa có làm.

    Hôm nay Lão tử là muốn hỏi ngươi, ngươi dạy nhi tử như thế nào, ngay cả một công chúa cũng cưỡng gian không được, nhớ rõ trước kia lão tử tứng nói cho ngươi không, ở bên ngoài ngươi đánh người, trời sập xuống cũng có lão tử đỡ đòn cho ngươi, bị người đánh, trở về lão tử đánh chết ngươi.

    Ta dạy nhi tử như thế nào, ngươi dạy con của ngươi như thế nào, ngay cả con mình cũng không bảo hộ được, lăn.

    Trình Tiếu Thiên nói xong, lại đá một cước, trực tiếp đạp bay Dũng Vũ đại tướng quân ra ngoài.

    Nhưng mà lần này lực lượng vô cùng xảo diệu, sau khi Trình Vũ Phi bay ra ngoài hơn mười thước thì xoay người rơi xuống đất, vuốt vuốt bụng.

    Sau đó gãi gãi đầu, vừa rồi lão gia tử nói có ý tứ gì đây?

    Chẳng lẽ nhi tử mình cưỡng gian công chúa không thành, bị đánh trọng thương, còn muốn mình đi tìm bệ hạ nói lí lẽ, hay là, lão gia tử không cao hứng vì con mình không đủ dũng mãnh, không có gạo nấu thành cơm.

    Ân, hẳn là ý tứ này, lập tức nghĩ lại lời vừa rồi của lão gia tử, Bạo Hùng Trình Vũ Phi ưỡn ngực, không được, việc này không thể cứ như vậy được, ai nói ta không bảo hộ được con mình.

    - Tiểu vương bát đản, làm phụ thân của ngươi thật không dễ dàng.

    Nhìn nhi tử hầm hầm đi ra, Trình Tiếu Thiên lầm bầm lầu bầu nói.

    Sau đó sắc mặt của hắn trầm xuống:

    - Tra cho ta, chuyện này đến cùng là như thế nào, Trình gia ta không tìm người khác gây phiền toái, bọn hắn nên ở nhà thắp nhang thơm cầu nguyện rồi, bây giờ lại có người dám đụng đến cháu ruột Trình gia ta, chẳng lẽ bọn hắn thật sự cho rằng lão hổ không ra oai giống như mèo sao.

    - Vâng.

    Trình Tiếu Thiên vừa dứt lời, ở hành lang có một thanh âm truyền đến, nhưng hành lang trống trải lại nhìn không thấy bất luận kẻ nào.

    ...

    Hai linh hồn bất đồng dung hợp, tràn đầy thống khổ, trí nhớ bị xé thành vô số mảnh vỡ, thôn phệ dung hợp lẫn nhau, thậm chí có thời điểm, ngay cả Trình Cung cũng có chút không phân biệt được, rốt cuộc mình là Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư Trình Cung, hay là đế đô đệ nhất phá gia chi tử, đứng đầu Tứ đại hại Trình Cung...

    - Tiểu tử này thật là một nhân tài...

    Cho dù dùng kiến thức rộng rãi như Trình Cung, sau khi tiêu hóa hết trí nhớ của 'Trình Cung' này, cũng nhịn không được hít sâu một hơi, nếu như những trí nhớ kia nói ra, có thể viết ra mấy trăm bản tiểu thuyết cấm

    - Ồ, có cổ quái...

    Trong đầu hắn hiện lên màn cưỡng gian chưa thành kia, thời điểm Trình Cung nhìn đến đây cũng không có chú ý, đột nhiên nhíu mày, tình huống lúc đó tựa hồ có chút không đúng...

    Theo tình huống lúc đó xem ra, tựa hồ là tiểu tử này muốn xé quần áo nữ nhân kia, hai tay nữ nhân kia dốc sức liều mạng ôm trước ngực, muốn chống cự Trình Cung xâm phạm, hết thảy thoạt nhìn tựa hồ là hợp tình hợp lý, nhưng mà nhớ lại lần nữa, Trình Cung lại đột nhiên phát hiện, tựa hồ ánh mắt nữ nhân kia quá tỉnh táo, đúng vậy, xác thực là có thể dùng tỉnh táo để hình dung...

    - Cái này...

    Cái này quá giả a?

    Sau khi Trình Cung tỉnh lại, vẫn trợn mắt há hốc mồm đứng phía trước gương, thần thái cùng biểu lộ kia, căn bản không giống như đang soi gương, giống như là đang quan sát một con kiến muốn cưỡng gian voi.

    Bất quá cái này cũng không trách được Trình Cung ngạc nhiên...

    Nếu đổi thành ai khác, phát hiện mình biến thành một người khác, chỉ sợ cũng trợn mắt há hốc mồm như Trình Cung.

    Đây không phải giả...

    Đây là con mẹ nó quá giả!

    Đây quả thực so với con kiến cưỡng gian voi càng thêm không thể tưởng tượng...

    Điểm chết người nhất chính là cho tới bây giờ, đầu mối duy nhất của Trình Cung chỉ là ở chỗ sâu trong thức hải, một đống mảnh vỡ trí nhớ loạn thất bát tao.

    Trình Cung không thể không xấu hổ thừa nhận, mình rất có thể là chiếm cứ thân thể của một thằng quỷ không may nào đó, cũng là đoạt xá trong truyền thuyết...

    May là ở trong thức hải có một đống trí nhớ loạn thất bát tao, để cho Trình Cung tìm được một chút manh mối, từ mớ lộn xộn kia, bây giờ hẳn là mình chiếm cứ thân thể của một người, nói đến tên không may này ngược lại là có chút ý tứ, không ngờ danh tự cũng là Trình Cung...

    Chỉ có điều không phải là Trình Cung một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, mà là cháu trai của Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên, nhi tử của Dũng Vũ đại tướng quân Trình Vũ Phi Trình Cung.

    Chương 2: Bắt hắn lại cho ta

    Mặc dù Trình gia ở toàn bộ đại lục cũng rất nổi danh, Trình Tiếu Thiên được xưng Trấn Thiên đại soái, hai đứa con trai một cái là vũ dũng vô địch, một cái mưu kế hơn người.

    Nhưng đối với Trình Cung mà nói cũng chỉ là hơi có nghe thấy, dù sao ở kiếp trước hắn say mê luyện đan, đối với sự tình ngoại giới cũng không quá hiểu rõ.

    Nhìn qua thân thể tửu sắc quá độ cùng bộ dạng lạ lẫm trong gương, thời gian dần trôi qua Trình Cung cũng bình tĩnh trở lại.

    Bộ dáng cũng không phải khó coi, còn có chút thanh tú, nhưng thiếu khuyết dương cương chi khí, trách không được ngay cả cưỡng gian cũng bị người xếp đặt.

    Sắc mặt tái nhợt, căn bản không giống nam tử quân nhân trong Trình gia.

    Lại cẩn thận xem xét tình huống trong cơ thể, Trình Cung càng nhíu mày, Trình Cung đã từng tiếp cận cảnh giới Hợp Đạo, sao lại không biết cỗ thân thể mình hôm nay gầy yếu đến cỡ nào, trong khoảng thời gian ngắn Trình Cung quả thực dở khóc dở cười, mười hai tuổi được cao thủ có pháp lực cường đại hỗ trợ tụ nguyên khí, đến mười bảy tuổi lại không cách nào đột phá Thoát Thai kỳ, cái này... cái này mẹ nó coi như là tìm tảng đá đến, cũng mạnh hơn so với tiểu tử này a?

    Căn cứ biểu hiện trong trí nhớ của thân thể này, hiện tại Lam Vân đế quốc này rất mạnh, võ phong rất nặng, hiện tại đệ nhất cao thủ trẻ tuổi một đời là của hoàng thất, Thất hoàng tử Chu Trị Quốc đã là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Tu luyện chi đạo, Thoát Thai kỳ mười tầng bỏ đi phàm thai, sau đó nguyên khí vào xương trở thành Hoán Cốt kỳ, dần dần trở nên cường đại, đến khi nguyên khí hoàn thành hoán cốt, bắt đầu tẩy tủy chính là Tẩy Tủy kỳ, mà có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ, cơ bản đều là vũ lực đỉnh phong, nhân lực cực hạn, võ trung Thánh giả.

    Về phần cảnh giới cao hơn, thoát ly phạm trù võ học, thoát ly cực hạn phàm nhân, trở thành Siêu Phàm kỳ có pháp lực vô biên.

    Tóm lại, đây là một quần là áo lượt, phá gia chi tử bên trong đại gia tộc.

    Trình Cung rất dễ dàng làm ra tổng kết.

    Sau khi nắm rõ ràng chi tiết cỗ thân thể này, rốt cục Trình Cung mới có tâm tư suy nghĩ, đây đến cùng là xảy ra chuyện gì.

    Đầu tiên có thể xác định chính là, quả thật mạng mình rất lớn.

    Trình Cung nhớ rõ rất rõ ràng, trước khi mình bị hôn mê, là đang luyện hóa Hư Không Âm Dương Đỉnh, đáng tiếc vì sơ suất, mình bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp bao phủ, cái mạng nhỏ bị đánh thành bụi phấn.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh là Thần khí đứng đầu Cửu Châu, điên đảo âm dương, chuyển dời hư không, mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp hủy thiên diệt địa, trong truyền thuyết cho dù Chân Tiên đích thân tới cũng khó đỡ một kích, coi như mình có được lực lượng cảnh giới Hợp Đạo, nhưng đứng trước mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, kia là không thể sống sót.

    Nói một cách khác...

    Sau khi mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp rơi xuống, khẳng định trên người mình xảy ra điều gì cổ quái, bằng không mà nói hiện tại mình đã chết rồi, hơn nữa còn là hồn phi phách tán, ngay cả cơ hội đầu thai chuyển thế cũng không có.

    Uy lực của Hư Không Âm Dương Đỉnh như thế nào, sao Trình Cung lại không biết?

    Trăm năm trước Hư Không Âm Dương Đỉnh xuất thế, Trình Cung cũng đã bỏ ra vô số chỗ tốt, thu mua được tư liệu của Cửu Châu đệ nhất Thần khí này, làm đủ chuẩn bị.

    Nhiều lần nguy hiểm, trải qua vô số lần sinh tử chém giết, ở dưới một đám lão gia hỏa cùng vô số thế lực cường đại tranh đoạt, vậy mà xảo diệu đoạt được Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh này, tuy hắn có được lực lượng Hợp Đạo kỳ cường đại, cũng là một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, bình thường tung hoành ngang dọc không người dám gây, nhưng lúc này lại hoàn toàn bất đồng.

    Thất phu vô tội, mang ngọc có tội, giờ phút này Trình Cung thật sự cảm nhận được chỗ thiếu hụt của một cá nhân, bị rất nhiều thế lực vây quét hắn cũng chịu trọng thương, thật vất vả mới trốn thoát, đang lúc luyện hóa Hư Không Âm Dương Đỉnh, không ngờ dẫn phát Hư Không Âm Dương Kiếp.

    Hôm nay mình ngoài ý muốn không có hồn phi phách tán, ngược lại đoạt xá trọng sinh, chỉ đáng tiếc là Hư Không Âm Dương Đỉnh kia...

    Ý nghĩ này của Trình Cung vừa mới khẽ động, đột nhiên cảm giác trong mi tâm có một lực lượng yếu ớt chớp động, Trình Cung trừng to mắt, không dám tin nhìn vào gương.

    Bởi vì hắn thấy rõ ràng ở mi tâm có một đồ hình tiểu đỉnh đang chậm rãi chớp động, lóe lên rồi biến mất, nháy mắt sau đó ẩn vào trong thân thể.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh, đúng vậy, đây tuyệt đối là Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Chỉ là trở nên nhỏ đi rất nhiều, hình như còn có một chút bất đồng.

    Không đúng, Trình Cung mãnh liệt nhớ lại, trong nháy mắt cuối cùng kia, rõ ràng tận mắt thấy mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh nát Hư Không Âm Dương Đỉnh, lúc ấy một tia ý niệm cuối cùng trong đầu Trình Cung còn đang suy nghĩ, tại sao Cửu Châu đệ nhất thần khí lại có thể bị hủy diệt.

    Cẩn thận hồi tưởng lại tình cảnh lúc ấy, đột nhiên trong óc Trình Cung hiện lên một hình ảnh, hình như ở trong nháy mắt Hư Không Âm Dương Đỉnh bị đánh nát, thời điểm thân thể của mình bị hủy diệt, trong Hư Không Âm Dương Đỉnh có một vật dung nhập vào trong nguyên thần của mình.

    Vừa rồi tiểu đỉnh kia xuất hiện trong nháy mắt, Trình Cung có một loại cảm giác phi thường huyền diệu, nói không rõ nhìn không rõ, nhưng mà chân chân thật thật cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh tồn tại như trước, hơn nữa ở trong thân thể của mình.

    Chỉ là hôm nay thân thể này thật sự quá thảm, lực lượng chỉ có Thoát Thai kỳ tầng thứ tư, nguyên khí càng yếu đến trình độ đáng thương.

    Mặc dù nói ở bên trong người bình thường, trong một ngàn người mới có một người có thể tu luyện nguyên khí tiến vào Thoát Thai kỳ, nhưng nếu như cha mẹ đều là tồn tại trên Thoát Thai kỳ, lại có người phụ trợ mà nói, cơ hồ từ nhỏ có thể tu luyện nguyên khí.

    Ở trong mắt người bình thường, có thể đi vào Thoát Thai kỳ là rất lợi hại rồi, đã bước vào cánh cửa tu tiên, nhưng Trình Cung với tư cách là Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, thực lực bản thân đạt tới Hợp Đạo kỳ lại rất rõ ràng, Thoát Thai kỳ bất quá là nhập môn bên trong nhập môn.

    Thoát thai mười tầng, chỉ là bỏ đi phàm thai bình thường, sau đó còn có Hoán Cốt kỳ, Tẩy Tủy kỳ, Phạt Mạch kỳ, Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ, sau Thoát Tục kỳ là Nhân Anh kỳ, đây mới chính thức là đặt chân tới cánh cửa tu tiên, về phần Trình Cung ở kiếp trước đạt tới Hợp Đạo kỳ, ở toàn bộ Cửu Châu đại lục cũng là tồn tại đỉnh phong.

    Phía trên Nhân Anh kỳ, người bình thường căn bản không biết, coi như là như tồn tại như Trình Tiếu Thiên đạt tới Thoát Tục kỳ, đối với trên Nhân Anh kỳ cũng không rõ ràng lắm.

    Hiện tại Trình Cung cũng chỉ có thể cười khổ không thèm nghĩ nữa, dùng thân thể này mà xem, muốn tu luyện lại một lần nữa còn có rất dài.

    - Bành!

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang, sau đó là một cổ dược hương dày đặc bay vào trong phòng.

    - Vô Căn Thảo, yêu thú năm cấp Hổ Yêu Huyết, Bách Linh Diệp, Hà Thủ Ô năm mươi năm...

    Cơ hồ là bản năng, mũi có chút giật giật, Trình Cung đã phân biệt ra gần hai mươi vị dược tài bên trong.

    Sau khi phân biệt ra được Trình Cung cũng rất kỳ quái, cái này là người nào phối trí ah, người này cũng thật tài tình, dược liệu cũng có thể phối như vậy.

    Phải biết rằng Luyện dược sư không thể so với Luyện đan sư, cho dù không thành công, bình thường cũng rất ít phát sinh nguy hiểm, càng không có nguy hiểm tạc lô.

    Ai có tài như vậy, ngay cả luyện dược cũng có thể làm tạc lô, cái này nếu để cho hắn sử dụng Đan Đỉnh luyện đan, vậy không biết sẽ ra sao nữa.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã đẩy cửa đi ra ngoài, trong sân bay đầy mùi thuốc, ngoại trừ mùi thuốc ra còn có một chút chỗ bất đồng.

    Trình Cung đã nhận ra có chút bất đồng, nhưng mà giờ phút này thân thể cùng lực lượng có hạn, nhất thời hắn cũng không có phát hiện chỗ nào không đúng.

    - Ngươi...

    Ngươi là một nha đầu chết tiệt...

    Ngươi thật xằng bậy, vừa rồi ta nói cho ngươi như thế nào, ngươi là điếc hay là choáng váng, hủy diệt Hà Thủ Ô ba trăm năm cùng thất cấp yêu thú Hổ Yêu Huyết, đem ngươi bán đi cũng bồi không nổi.

    Lần này nhất định ngươi phải chết...

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài có một nam tử hơn ba mươi tuổi ăn mặc hoa lệ, hầm hầm tiến đến, bộ dáng vô cùng phẫn nộ, thanh âm rung trời tiếng, hận không thể làm cho tất cả mọi người nghe được, nhưng nếu như cẩn thận quan sát sẽ phát hiện trong đôi mắt tam giác hiện lên một tia hưng phấn cùng đắc ý.

    - Khục...

    Khục...

    Dược...

    Dược...

    Lúc này, từ trong phòng bạo tạc nổ tung vừa rồi lao ra một người, quần áo bị dính bụi đen đến bộ dáng cũng không thấy rõ, chỉ có một đôi mắt to mang theo lệ quang lao tới.

    Trình Cung đi ra thấy một màn như vậy cũng sửng sờ, rất nhanh tìm kiếm tin tức tương quan ở trong trí nhớ lộn xộn kia.

    Rất nhanh đã tìm ra được tin tức tương quan, nam nhân kia tên là Dư Siêu Quần, là một trong ba gã Luyện dược sư của Trình gia, hơn nữa còn là Luyện dược sư lục cấp duy nhất.

    Luyện đan một đạo chia làm Luyện dược sư, Đan sư, Đan đạo đại sư cùng Đan đạo tông sư trong truyền thuyết, nhưng thân phận Đan sư tôn quý vô cùng, mỗi một gã Đan sư đều cao ngạo, coi như là dùng thực lực cường đại của Trình gia ở Lam Vân đế quốc cũng rất khó hấp dẫn Đan sư.

    Mà gia tộc có thể có được Luyện dược sư của mình cũng đã không phải gia tộc bình thường, phải biết rằng bồi dưỡng một gã Luyện dược sư tiêu hao rất kinh người.

    Nhất là lục cấp Luyện dược sư, coi như là có tiền cũng thỉnh không đến, cho dù Trình gia đều là dùng thân phận cung phụng xuất hiện.

    Về phần thân thể gầy yếu lấm lem kia, ngược lại là không có gì nhớ, nhưng mà hình như cảm giác cũng rất quen thuộc, nghe thanh âm giống như là tiểu nữ hài tuổi không lớn lắm, nhưng trong trí nhớ lại không rõ là ai.

    - Ta...

    Ta không phải cố ý, ta không có làm cho nó bạo tạc hoàn toàn, ta... cứu ra một ít...

    Hai tay tiểu nữ hài bưng lấy một mảnh vỡ lò đan đã nổ, bên trong còn có một chút dược vật.

    Hai tay nàng bỏng đến đỏ bừng, thậm chí đã có một ít da bị phỏng khét, ngực của nàng càng là chảy máu, hiển nhiên vừa rồi là do dốc sức liều mạng xông lên tạo thành.

    - Bành!

    Dược lô cũng đã nổ, dược cũng đã hủy, ngươi có thể cứu được cái gì.

    Dư Siêu Quần tiến lên đánh bay mảnh vỡ trong tay tiểu nữ hài, làm cho thân thể nàng run rẩy không ngừng.

    - Ah!

    Dược!

    Vừa rồi Tiểu nữ hài chịu tổn thương nặng như vậy, nước mắt cũng nhịn xuống, lúc này thấy dược bị đánh bay, lập tức nước mắt của nàng nhịn không được chảy ra.

    Không để ý trên tay mình bị phỏng cùng với đau đớn kịch liệt, lảo đảo muốn xông qua cứu vãn những dược liệu kia, chỉ là dược liệu đã dung luyện, căn bản không có biện pháp nhặt lên một lần nữa.

    - Khóc cái gì mà khóc, nếu không phải sợ ô uế tay bản dược sư, đã sớm đập chết ngươi rồi.

    Một hồi tự mình lăn đến quản sự nhận phạt, từ nay về sau cũng không cần ngươi trở về.

    Ánh mắt Dư Siêu Quần có chút liếc nhìn Trình Cung từ trong phòng đi ra, cũng không có để ý nhiều, quát tháo tiểu cô nương này vài câu, chuẩn bị quay người rời đi.

    Tuy địa vị của Luyện dược sư cao quý, cho dù ở trong đại gia tộc như Trình gia cũng là cung phụng, nhưng dù sao Trình Cung cũng là chủ tử, thái độ Dư Siêu Quần như thế cũng là bởi vì bình thường Trình Cung trong gia tộc không có bất kỳ uy tín.

    Cộng thêm Trình Cung thường hồ đồ, thường đi tìm Dư Siêu Quần lấy một ít đan dược kỳ lạ quý hiếm, cho nên Dư Siêu Quần thấy hắn cũng không để ý chút nào.

    Cũng chính bởi vì như thế, Dư Siêu Quần mới dám bỏ qua Trình Cung như thế, sau khi nói xong chuẩn bị quay người ly khai.

    - Đứng lại.

    Nhưng vào lúc này, Dư Siêu Quần không nghĩ tới Trình Cung lại đột nhiên mở miệng, rất là tùy ý lại lại dẫn một loại uy áp làm cho người ta không thể bỏ qua.

    Chẳng lẽ tên phá gia chi tử này muốn giúp nha hoàn kia sao, Dư Siêu Quần cực không tình nguyện dừng bước, có chút nghiêng đầu liếc nhìn Trình Cung:

    - Đại thiếu bị thương vừa mới khỏi, nên trở về phòng nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta sẽ bảo người đưa đan dược bồi bổ cho đại thiếu, tin tưởng rất nhanh đại thiếu sẽ khỏe lại.

    Dư Siêu Quần nói xong, cất bước muốn rời đi lần nữa, ý tứ của Dư Siêu Quần rất rõ ràng, mặc dù ngươi là cháu ruột Trình gia, nhưng ta đường đường là lục cấp Luyện dược sư, cũng không phải là ngươi một cái tiểu thí hài có thể chỉ huy.

    Nếu như ngươi cầu ta, kia mới có lợi cho ngươi, muốn ra oai cùng bản dược sư, ngươi còn kém xa, chờ ngươi trở thành gia chủ Trình gia rồi nói sau.

    Trình Cung vừa mới đoạt xá thân thể này, rất nhiều tình huống còn chưa biết rõ ràng, bất quá hắn là ai ah.

    Tồn tại cao cấp nhất của Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, chỉ là lục cấp Luyện dược sư nho nhỏ vậy mà hung hăng càn quấy ở trước mặt mình như thế, quả thực không biết sống chết.

    - Có ai không, bắt hắn lại cho ta.

    Thanh âm Trình Cung không lớn, nhưng mà mang theo một uy áp không để cho kháng cự, giống như là một tướng quân vung ngón tay hạ lệnh cho thiên quân vạn mã, không để cho bất luận ai nghi vấn.

    Chương 3: Đi, ngươi đi được sao?

    Lúc này cửa sân mở ra, xa xa đang có một đội binh sĩ tuần tra đi qua sân nhỏ, nghe được mệnh lệnh liền dừng lại.

    Cầm đầu là đội trưởng trẻ tuổi nhất của phủ Trấn Quốc Công La Anh Hùng, tuy không đến hai mươi tuổi, nhưng thân thể cường tráng, trên gương mặt cương mãnh có một vết thương cực lớn xẹt qua mắt trái, làm cho tuổi còn trẻ chính hắn lộ ra phi thường hung mãnh.

    Nghe được trong sân có âm thanh la lên, đám binh sĩ lập tức chuẩn bị tiến lên xem xét phát sinh chuyện gì.

    - Thanh âm này...

    Là của đại thiếu...

    - La đội, đại thiếu bên kia có việc...

    ...

    La Anh Hùng nghe được mệnh lệnh, thân thể cũng lập tức căng cứng, ai ăn gan báo không muốn sống nữa hay sao, lại dám nháo sự ở phủ Trấn Quốc Công, nhưng sau khi quay đầu thấy Trình Cung trong sân, khí tức hung ác cùng sát khí trong mắt lập tức tiêu tán.

    Nghe được thủ hạ nói, hắn càng nhịn không được run lên, hai đấm nắm chặt.

    - Đều đứng lại cho ta, ai cho các ngươi động.

    Thanh âm La Anh Hùng cũng không lớn, nhưng rất có lực uy hiếp, mấy người sau lưng đều dừng lại, khó hiểu nhìn về phía La Anh Hùng.

    Hai đấm La Anh Hùng nắm chặt, phẫn nộ nhìn thoáng qua Trình Cung trong sân, Trình gia là gia tộc Chiến Thần của Lam Vân đế quốc, là Thần trong suy nghĩ của tất cả tướng sĩ.

    Nhưng chỉ có người trước mắt này, hắn lại làm cho gia tộc Chiến Thần hổ thẹn, hắn là sỉ nhục của gia tộc.

    - Nhưng mà La đội, vừa rồi đại thiếu có lệnh...

    - Quân nhân, chỉ nghe quân lệnh, hắn...

    La Anh Hùng nhìn thoáng qua Trình Cung trong sân, vô cùng tức giận hừ một tiếng, trực tiếp dẫn người ly khai.

    Lúc này trong sân hào khí khẩn trương, cũng không có nhiều người chú ý tới La Anh Hùng, hạ nhân ngoại viện đều khẩn trương nhìn vào bên trong, mà hai gã thủ vệ ở cửa lớn cùng hai gã thủ vệ ở nội môn đều vọt vào.

    - Bắt ta...

    Ha ha...

    Nghe được Trình Cung nói, không những Dư Siêu Quần không sợ, mà lập tức cất tiếng cười to, như là nghe được một truyện cười.

    Nghe được mệnh lệnh của Trình Cung, thủ vệ trong sân xông tới trước tiên, những binh lính này không phải gia đinh bình thường mà đại gia tộc bồi dưỡng, bọn hắn đều là từ trong núi thây biển máu giết đi ra, mặc dù chỉ là binh sĩ bình thường, nhưng mỗi người đều có được lực lượng ngoài Thoát Thai kỳ tầng sáu.

    Tu luyện nguyên khí mỗi một cảnh giới, ba, sáu, chín đều là bình cảnh khó vượt qua nhất, Thoát Thai kỳ cũng như thế, vô số người chung thân bị kẹt ở một cảnh giới.

    Tầng ba của Thoát Thai kỳ sẽ làm cho lực lượng gia tăng gấp đôi, chỉ cần chăm chỉ tu luyện một ít cũng có thể đạt tới.

    Đột phá tầng ba, dưới tầng sáu thì mạnh hơn người bình thường gấp ba, hơn nữa cũng bắt đầu tu luyện nguyên khí chính thức.

    Mà trên Thoát Thai kỳ tầng sáu thì có được lực lượng vượt qua người bình thường gấp mười lần, quan trọng nhất là lúc ra tay có một ít nguyên khí bám vào, uy lực kinh người, chỉ bằng vào cường độ thân thể cũng có thể đơn giản đánh nát tảng đá.

    - Trình đại thiếu, đầu óc của ngươi có phải bị người làm hỏng rồi hay không, Dư Siêu Quần ta không phải là hạ nhân của Trình gia các ngươi cũng không phải binh sĩ Trình gia các ngươi.

    Ta chính là đệ tử của Vân Đan Tông, đến Trình gia các ngươi làm cung phụng cũng là nể mặt mũi Trình lão gia tử.

    Dư Siêu Quần nói xong, khinh thường nhìn thoáng qua mấy binh sĩ chung quanh, sát khí của bọn hắn thật là đủ, nhưng dù sao cũng chỉ là Thoát Thai kỳ mà thôi.

    Nói như thế nào mình cũng đã đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, nguyên khí vào xương, cường như kim thiết, chỉ bằng mấy tên này cũng muốn bắt mình.

    Vân Đan Tông?

    Loại Tông phái Luyện Đan nhỏ bé này, trên đại lục có quá nhiều, Trình Cung căn bản chưa từng nghe qua, từ trong trí nhớ lộn xộn kia mới biết được một ít.

    Vân Đan Tông này là môn phái luyện đan lớn nhất của Lam Vân đế quốc, nghe nói tổ sư là một nhân vật năm đó khởi nghĩa cùng Thái tổ, Vân Đan Tông đã từng xuất hiện một gã Đan sư cửu cấp, hôm nay tông chủ là một gã Đan sư thất cấp.

    Dư Siêu Quần nói ra Vân Đan Tông, chứng kiến Trình Cung khẽ nhíu mày, thần sắc càng đắc ý, Vân Đan Tông tuyệt đối là một trong các thế lực siêu cấp của Lam Vân đế quốc, coi như là Trình gia cũng không dám đơn giản trêu chọc.

    - Vân Đan Tông đúng không.

    Trình Cung cất bước đi về phía tiểu nữ hài, nhìn tổn thương trên người tiểu nữ hài, không để ý tổn thương trên tay dốc sức liều mạng nâng dược vật lên, ánh mắt Trình Cung nhìn Dư Siêu Quần càng thêm khó chịu, ánh mắt nhìn dược liệu dưới mặt đất, lại nhìn về phía Dư Siêu Quần nói:

    - Vân Đan Tông dạy ngươi dùng yêu thú năm cấp Hổ Yêu Huyết giả mạo yêu thú thất cấp Hổ Yêu Huyết sao?

    Vân Đan Tông dạy ngươi dùng Hà Thủ Ô năm mươi năm giả làm Hà Thủ Ô ba trăm năm sao?

    Vân Đan Tông còn dạy ngươi dùng Bách Linh Diệp là dược liệu âm hàn hỗn hợp cùng Hổ Yêu Huyết nhiệt tính sao?

    Chẳng lẽ sư phụ ngươi không có nói cho ngươi biết như vậy sẽ bạo lô sao?

    Mấy binh lính kia không biết cái gì, nhưng mà hình như tiểu nữ hài kia có chút hiểu rõ đối với dược vật, thoáng cái cứng đờ.

    Mà Dư Siêu Quần thì triệt để ngốc tại chỗ, làm sao có thể, tại sao hắn lại biết, dược lô đã vỡ nát, tất cả dược vật đã cơ bản hủy diệt, coi như là Đan sư đến, cũng không có thể nhìn ra năm cụ thể ah.

    Chẳng lẽ tiểu tử này phái người điều tra mình, biết mình âm thầm nuốt dược liệu nhà hắn?

    - Hừ.

    Sắc mặt Dư Siêu Quần thay đổi mấy lần, lập tức nói:

    - Nói hưu nói vượn, ngươi hiểu cái gì gọi là luyện dược sao, ta xem hôm nay là ngươi cố ý bới móc, Trình gia ngươi đã đối đãi với ta như thế, ta cũng chỉ có thể trở về môn phái bẩm báo, cáo từ.

    - Đi, ngươi đi được sao.

    Luyện dược sư có thể nói là Đan sư dự bị, tuy chín phần cả đời dừng bước ở đây, nhưng bọn hắn coi như là một bộ phận của đan đạo.

    Thấy Dư Siêu Quần là loại Luyện dược sư vô sỉ này, tâm Trình Cung muốn giết hắn cũng có, chỉ là lúc này lực lượng của mình còn quá yếu, xem ra Dư Siêu Quần này đã đạt tới Hoán Cốt kỳ, rất khó đối phó.

    Nhưng Trình Cung lại không có ý định buông tha hắn như vậy:

    - Các ngươi còn sửng sờ ở kia làm gì, bắt hắn lại, nếu giao ra đồ vật đã nuốt mà nói, thì đánh tám mươi gậy, đuổi ra khỏi phủ, nếu như phản kháng thì giết ngay tại chỗ, sau đó mang thi thể của hắn cùng lò đan nổ tung này đến Vân Đan Tông.

    Bốn binh sĩ này cũng rất ngoài ý muốn, trước kia tuy Trình đại thiếu ở bên ngoài hung hăng càn quấy, nhưng ở trước mặt Dư Siêu Quần này còn chưa dám xằng bậy, cho dù muốn nhờ hắn hỗ trợ luyện chế một ít dược vật cũng phải cho hắn rất nhiều chỗ tốt.

    Hôm nay là làm sao vậy, hơn nữa giọng điệu này cùng khí thế kia, làm cho bọn hắn phảng phất lại nhớ tới quân doanh, những người này cũng mặc kệ Dư Siêu Quần là ai, nghe Trình Cung nói như vậy lập tức muốn xông lên.

    - Trình Cung ngươi dám...

    Dư Siêu Quần thấy bốn binh sĩ này thật muốn xông lên, thân thể của hắn có chút lui về sau, nguyên khí Hoán Cốt kỳ cường đại tràn ngập toàn thân.

    - Hoán Cốt kỳ rất cường đại sao?

    Vân Đan Tông rất giỏi sao?

    Ngươi biết nơi này là chỗ nào không, nơi này là phủ nhất đẳng Trấn Quốc Công của Lam Vân đế quốc, coi như là tông chủ Vân Đan Tông các ngươi đến đây cũng không dám tùy ý động thủ.

    Hôm nay nếu như ngươi dám phản kháng một chút, ta sẽ lập tức lệnh người giết chết ngươi.

    Ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi một cái Hoán Cốt kỳ, có thể giết ra phủ Trấn Quốc Công sao, nếu như ngươi có tự tin này mà nói, ngược lại có thể thử một chút.

    Nhìn Dư Siêu Quần, Trình Cung cười mỉm nói, bộ dáng như chờ ngươi ra tay.

    Sắc mặt Dư Siêu Quần thay đổi mấy lần, hắn không nghĩ tới người thường xuyên vuốt mông ngựa hắn, cầu mình cho hắn một ít thuốc mê, xuân dược, hôm nay lại có thể nói ra lời nói này, nhưng nghe Trình Cung nói xong, hắn lập tức rùng mình.

    - Ta muốn gặp gia chủ, ta muốn gặp Trấn Quốc Công...

    Trình Cung cười cười, rất tùy ý nói:

    - Cái kia không có tất yếu, xử trí một Luyện dược sư nho nhỏ như ngươi, đâu cần kinh động nhiều người như vậy, dẫn hắn đi, nếu như phản kháng giết chết bất luận tội.

    - Vâng.

    Trình Cung là người Trình gia, trước kia những binh lính này nhìn thấy Trình Cung đi theo phía sau Dư Siêu Quần đều cảm giác không thoải mái, hôm nay trong nội tâm rất thống khoái ah.

    Quan trọng nhất là, Trình Cung nói ba xạo vài câu, lại làm cho Luyện dược sư bình thường cao cao tại thượng, cao thủ Hoán Cốt kỳ này ngoan ngoãn bị bọn hắn mang đi, không dám có chút phản kháng.

    - Thiếu gia... dược...

    Thấy Dư Siêu Quần mặt xám như tro, toàn thân run rẩy cũng không dám có chút phản kháng bị mang đi, tiểu nữ hài đau lòng nhìn về phía dược liệu lần nữa.

    - Ta đã tốt rồi, ngươi trước đi tắm rửa thoáng một phát, một hồi bọn người kia lấy dược liệu trở lại, ngươi dùng ba cây Bách Linh Diệp, hai cây Hà Thủ Ô làm dẫn, lẫn vào dược vật ngoại thương bình thường, thương thế rất nhanh có thể chuyển biến tốt đẹp.

    Lực lượng bản thân chưa đủ thật sự là phiền toái, còn phải phí nhiều miệng lưỡi như vậy, cái này nếu là lúc trước, dùng tính tình của mình đã trực tiếp diệt sát rồi.

    Thân thể này quá yếu, vừa rồi đội binh sĩ kia cũng không tới, nếu quả thật triệt để chọc giận Dư Siêu Quần, làm cho hắn không đường thối lui dốc sức liều mạng cùng mình, cái kia thật nguy hiểm.

    Xem ra mình còn phải nghĩ biện pháp trước điều trị thân thể thoáng một phát, còn có Hư Không Âm Dương Đỉnh kia, cái kia là mấu chốt mình đoạt xá trọng sinh, nhất định phải nghiên cứu rõ ràng.

    Trình Cung không giống Đan đạo đại sư bình thường, hắn không môn không phái chu du thiên hạ, thấy sự tình không vừa mắt nhất định sẽ ra tay, hơn nữa ra tay tàn nhẫn không chút lưu tình.

    Bởi vậy có không ít bằng hữu sinh tử, nhưng mà người đắc tội cũng không ít, thậm chí có lần bị một quốc gia hoặc là mấy môn phái liên hợp đuổi giết, nhưng Trình Cung lại không thèm để ý.

    Nam nhân sống trong thiên địa, có cái nên làm có việc không nên làm, làm việc không hỏi trời xanh không hỏi quỷ thần, chỉ cầu không thẹn với lương tâm.

    Tuy tính cách như thế, nhưng cũng không thể nói Trình Cung không biết nặng nhẹ làm xằng bậy, trên thực tế hắn không môn không phái, có thể trở thành một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, có thể gây ra vô số phiền toái, thậm chí đoạt được Cửu Châu đệ nhất Thần khí cũng bình yên vô sự, cái này đã nói rõ năng lực của hắn không giống bình thường, năng lực này cũng không chỉ là lực lượng mạnh đơn giản như vậy.

    Lúc này vừa mới đoạt xá trọng sinh, Trình Cung còn có rất nhiều sự tình không hiểu rõ, cho nên cũng không đi để ý chuyện này quá nhiều, trực tiếp quay người vào phòng.

    Khuôn mặt tiểu nữ hài kia còn bị khói đen bao phủ, nhưng từ trong ánh mắt của nàng có thể nhìn ra khiếp sợ cùng với vô cùng sùng bái.

    ...

    Lúc này ở cách đó không xa, trên một tiểu lâu hai tầng, Trình Tiếu Thiên đứng ở nơi đó, theo sau hắn là lão quản gia lão La.

    - Lão gia, Anh Hùng niên kỷ còn nhỏ, dễ dàng hành động theo cảm tình, không hiểu nhiều sự tình, trở về ta sẽ trừng phạt...

    - Tiểu tử này ta rất thích, về sau sẽ là mãnh tướng.

    Trình Tiếu Thiên lơ đễnh khoát tay áo:

    - Anh Hùng cũng là ta nhìn lớn lên, loại chuyện này không trách hắn.

    La Anh Hùng là cháu trai duy nhất của lão La, tuy Trình Tiếu Thiên nói như thế, nhưng trong lòng lão La đã quyết định, tìm thời gian hảo hảo thu thập tiểu tử này thoáng một phát.

    Ở đây cũng không phải là quân doanh chiến trường, tính tình kia phải thu liễm thoáng một phát mới được, dù nói thế nào Trình Cung cũng là chủ tử, nếu như thật xảy ra chuyện gì, trách nhiệm có thể to lắm.

    - Lão gia, Dư Siêu Quần kia là người Vân Đan Tông, có cần ta giải quyết tốt hậu quả hay không.

    - Vân Đan Tông rất giỏi sao?

    Nơi này là phủ nhất đẳng Trấn Quốc Công của Lam Vân đế quốc...

    Trình Tiếu Thiên cũng không có trực tiếp trả lời, trong miǮg lẩm bẩm lời Trình Cung mới vừa nói, trên nét mặt lộ ra ngoài ý muốn cùng kinh ngạc, hơn nữa là một loại thoải mái, đây mới là cháu ruột của Trình Tiếu Thiên ta, đây mới là phong phạm của người Trình gia ta.

    Lão La đi theo bên người Trình Tiếu Thiên gần năm mươi năm, tự nhiên minh bạch ý tứ của Trình Tiếu Thiên, lập tức gật đầu nói:

    - Dư Siêu Quần này cũng xác thực rất hư không tưởng nổi, tuy hắn là người Vân Đan Tông, nhưng làm việc cũng có chút quá đáng, trước kia ta cũng đề cập qua chuyện này cùng gia chủ, hiện tại đuổi hắn ra ngoài cũng tốt.

    - Lão La, ngươi nhìn ra cái gì không vậy?

    Trình Tiếu Thiên căn bản không có để ý tới Dư Siêu Quần, ngược lại là ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng Trình Cung.

    - Vừa rồi Đại thiếu rất có khí thế, nói chuyện cũng rất sắc bén, cái này không giống cùng thời điểm bình thường khi dễ người, quần là áo lượt, bá đạo, mặc dù chỉ là mấy câu, lại làm Dư Siêu Quần kia không dám xằng bậy.

    Lão La nghĩ nghĩ tình huống vừa rồi, nói ra phân tích của mình.

    - Đây vẫn chỉ là thứ nhất, vừa rồi ta cảm nhận được một loại sát khí, thoáng qua tức thì.

    Cổ sát khí này rất mạnh, vừa rồi không ngờ tiểu tử này động sát tâm, cho tới bây giờ hắn không có chơi qua chiến trường, nhưng cổ sát khí này ngay cả ta cũng cảm thấy kinh hãi.

    Nhưng nếu như vừa rồi hắn thật sự lộ ra ý muốn giết Dư Siêu Quần, khoảng cách gần như vậy, vừa rồi chung quanh không có cao thủ, nếu như Dư Siêu Quần muốn dốc sức liều mạng mà nói, coi như là ta và ngươi chỉ sợ cũng không đuổi tới kịp.

    Nhưng hắn vẫn khống chế được cục diện rất tốt, sau đó hóa giải nguy cơ.

    Đây mới thực sự là địa phương làm cho Trình Tiếu Thiên giật mình, hắn vốn là muốn đến xem Trình Cung khôi phục như thế nào, lại không nghĩ lại thấy một màn như vậy.

    - ...

    Lão La không có trả lời, bởi vì hắn không có cảm nhận được sát khí của Trình Cung, cảm giác cùng bình thường hơi có chút bất đồng, nhưng lại không thể rõ ràng, chỉ có thể nói Dư Siêu Quần không may.

    - Có phải ngươi muốn nói, kỳ thật cái này chỉ là ảo giác của ta hay không.

    Trình Tiếu Thiên rất rõ ràng đoán được tâm tư của lão La.

    - Lão gia, ta sẽ cho người tùy thời quan sát nhất cử nhất động của đại thiếu, có lẽ sau khi đại thiếu trải qua sự tình lần này, thật sự có cải biến cũng không chừng.

    Chỉ là gia chủ đã đi lâu như vậy, có cần phái người đi đón hay không.

    Lão La chấp nhận suy đoán của Trình Tiếu Thiên, lại không muốn đả kích Trình Tiếu Thiên.

    Đi theo bên người Trình Tiếu Thiên năm mươi năm, hắn quá rõ ràng Trình gia giờ phút này thoạt nhìn cường thế vô cùng, quyền thế ngút trời, nhưng tuyệt đối không vững vàng như bề ngoài như vậy.

    - Hắn là Bạo Hùng, nếu như ngay cả nhi tử bị đánh thành như vậy cũng không làm ồn ào, hắn cũng không phải là Bạo Hùng rồi.

    Trình Tiếu Thiên nói xong, ánh mắt nhìn gian phòng Trình Cung, chẳng lẽ vừa rồi kia chỉ là ảo giác, chẳng lẽ Trình gia thật sự khổ sở ba đời.

    Chỉ là hôm nay ngược lại là thật bất ngờ, tuy bình thường Trình Cung quần là áo lượt, nhưng trong chuyện này xử lý có chút khí phách, kia mới là Trình gia ta, nếu như hắn có thể vì việc này mà hồi tâm học giỏi, con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng cũng là chuyện tốt.

    Chương 4: Hư Không Âm Dương Đỉnh

    Trở lại trong phòng, Trình Cung suy nghĩ thoáng một phát, sau đó khoanh chân mà ngồi, trước kia tiểu đỉnh thoáng hiện ở mi tâm của mình đã biến mất không thấy gì nữa.

    Nhưng Trình Cung cảm giác được nó đang ở trong cơ thể mình, chỉ là lại có một cảm giác hư vô mờ mịt, không có biện pháp đụng chạm đến.

    Mà cảm ứng này cũng không có xuất hiện nữa, Trình Cung chỉ có thể tạm thời trước buông tha, bắt đầu tu luyện.

    Tuy địa vị thân thể bị đoạt xá không giống bình thường, nhưng Trình Cung lại rất tinh tường, lực lượng bản thân mới là căn bản hết thảy.

    Công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết là trong lúc vô tình ở kiếp trước Trình Cung lấy được tu luyện, kể cả một ít tư liệu của Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng ở trong đó, từ khi Hư Không Âm Dương Đỉnh xuất hiện, Trình Cung có một cảm giác phi thường vi diệu.

    Cộng thêm một ít ghi lại trên Âm Dương Vạn Vật Quyết lúc ấy, cùng với tư liệu mà hắn siêu tầm, cuối cùng tranh đoạt được Cửu Châu đệ nhất Thần khí này.

    Cũng chính bởi vì như thế, Trình Cung một mực có loại cảm giác, chỉ sợ Âm Dương Vạn Vật Quyết này cùng Hư Không Âm Dương Đỉnh có quan hệ không bình thường, nhưng không đợi hắn nghiên cứu chứng minh, liền bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh chết.

    Tuy giờ phút này không có biện pháp cảm nhận được tiểu đỉnh trong cơ thể, nhưng tu luyện là không có vấn đề, Trình Cung chậm rãi vận chuyển tia nguyên khí cực kỳ yếu ớt trong cơ thể.

    Giống như là nước sông cuồn cuộn đột nhiên biến thành dòng suối nhỏ, Trình Cung có một cảm giác đột nhiên từ phú ông biến thành tên ăn mày bên đường.

    Trong nội tâm rất uất ức ah, cái này cũng gọi là nguyên khí sao, có người trợ giúp, ăn nhiều đan dược, tu luyện nhiều năm như vậy, cũng không bằng lúc trước mình tu luyện mấy tháng, quả thực rác rưởi về đến nhà rồi.

    Thật không biết cái phá gia chi tử này tu luyện như thế nào, đoán chừng những đan dược hắn ăn, không đợi chuyển hóa thành nguyên khí trong cơ thể, đã bị hắn ăn uống, chơi gái, đánh bạc tiêu hao hết.

    Trình Cung một chút cũng không có bởi vì đoạt xá đến trên người cháu ruột Trấn Quốc Công mà cao hứng, có chỉ là tức giận, cảm thán sau khi mình đoạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh thì số mệnh kém đi.

    Những thứ khác không nói, không cần đoạt xá vào thiên chi kiêu tử, Tứ đại tài tử, nhưng cũng đừng đoạt xá đến trên người đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành Trình Cung a.

    Tuy rất là bất đắc dĩ, nhưng gạo nấu thành cơm, sự tình đã như thế, cũng chỉ có thể chấp nhận.

    Nguyên lai công pháp của Trình gia là tốt, nhưng so sánh với Âm Dương Vạn Vật Quyết còn kém nhiều lắm, trên thực tế ở kiếp trước, Trình Cung cũng gặp qua vô số tồn tại cường đại, Đại tông phái, nhưng quả thực không tìm được công pháp kỳ diệu như Âm Dương Vạn Vật Quyết, sau khi vận chuyển nguyên khí trong cơ thể, Trình Cung bắt đầu vận chuyển theo công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết, ngoại trừ giống như công pháp bình thường, hấp thu nguyên khí thiên địa tu luyện ra, còn có một chỗ đặc biệt là tu luyện tới trình độ nhất định, có thể từ bên trong thiên địa vạn vật hấp thu nguyên khí phụ trợ tu luyện.

    Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà ở kiếp trước Trình Cung có thể bước nhanh như vậy, hơn nữa bởi vì có thể hấp thu nguyên khí từ vạn vật, đối với thiên địa vạn vật có chỗ hiểu rõ, giống như là ở kiếp trước Trình Cung tu luyện trong rừng, hấp thu nguyên khí trên người yêu thú có thể ở chung cùng chúng nó, hấp thu nguyên khí thực vật, dược vật có thể cảm nhận được chúng bất đồng, đây cũng là nguyên nhân mà hắn có thể trở thành một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư trẻ tuổi nhất.

    Cho dù tu luyện bình thường, hiệu quả của Âm Dương Vạn Vật Quyết so với công pháp khác cũng tốt hơn nhiều, nhưng thân thể này thật sự quá hỏng bét, chỉ vừa chấm dứt một chu thiên đã có chút chống đỡ hết nổi.

    Đây là cái thân thể rác rưởi gì, Trình Cung ta cũng không tin, tiếp tục cho ta.

    Nếu như tiếp tục như vậy mà nói, chỉ sợ mình trăm tuổi cũng không có biện pháp đạt tới Siêu Phàm kỳ, thân thể Trình Cung mỏi mệt muốn rã rời, nguyên khí bắt đầu tu luyện chu thiên thứ hai.

    Chu thiên thứ hai vừa mới bắt đầu, thân thể vô cùng không thoải mái, thời gian dần trôi qua, Trình Cung đã có một cảm giác muốn sụp đổ.

    Ah!

    Kiên trì, kiên trì!

    Trình Cung không cam lòng sau khi đoạt xá chỉ là không lý tưởng như thế, mình còn chưa có đạt tới Đan đạo tông sư, mình vẫn không có thể luyện ra đan dược cửu cấp, mình vẫn không có thể luyện hóa Cửu Châu đệ nhất Thần khí, mình còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong...

    Về sau không chỉ là thân thể muốn sụp đổ, đầu của Trình Cung cũng sắp nổ tung, cưỡng ép kiên trì, dùng thân thể cùng lực lượng yếu ớt như thế tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, áp lực tinh thần cũng rất to lớn.

    Thời điểm thân thể Trình Cung đã đến cực hạn, thậm chí ngay cả tinh thần cũng muốn sụp đổ, tiểu đỉnh trước kia xuất hiện ở mi tâm lần nữa, chậm rãi tản mát ra hào quang.

    Trình Cung đã ở vào hoảng hốt, mông lung, không ngờ ý thức của mình đã đi ra ngoài thân thể, tiến vào một không gian thần kỳ.

    Ở bên trong này, hết thảy đều là hỗn độn, không rõ chung quanh đến cùng có cái gì.

    - Oanh!

    Đột nhiên trong lúc đó, giống như là thiên địa sơ khai, hỗn độn vỡ vụn.

    Thời điểm Trình Cung cảm giác thân thể của mình sắp sụp đổ, từng đạo kình khí nóng rực dũng mãnh lao vào trong thân thể của mình.

    Những khí kình này cường đại dị thường, sau khi dũng mãnh lao vào trong thân thể Trình Cung, lập tức dựa theo Âm Dương Vạn Vật Quyết điên cuồng vận chuyển, tốc độ nhanh đến chóng mặt.

    Cơ hồ trong nháy mắt đã hoàn thành một chu thiên, nhưng lại đang không ngừng gia tốc vận chuyển, vận chuyển...

    Theo cổ khí kình nóng rực này không ngừng dũng mãnh lao vào thân thể, ý thức của Trình Cung bắt đầu rõ ràng, hắn thấy rõ ràng một tiểu đỉnh phi thường tinh xảo xinh đẹp.

    Bên trên nóc có một khe hở, chỗ khe hở có một ít khí kình nóng rực bị dẫn động, không ngừng tiến vào thân thể của mình.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh!

    Đúng vậy, cái này đúng là Hư Không Âm Dương Đỉnh mà mình thiên tân vạn khổ đoạt được, chỉ là đỉnh này có chút khác trước kia.

    Nó nhỏ hơn lúc trước, nhưng loại lớn nhỏ này không quan trọng, dù sao Cửu Châu đệ nhất Thần khí tùy tâm biến hóa lớn nhỏ.

    Nhưng vẻ nhỏ đi của nó như là bị bóc đi vỏ ngoài, giống như trái cây bị gọt vỏ.

    Đột nhiên trong lúc đó, Trình Cung nhớ tới lúc ấy thời điểm mình luyện hóa Hư Không Âm Dương Đỉnh, đúng vậy, khi mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh chết mình cùng Thần khí, đạo hào quang bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh bay vào thân thể của mình chính là cái tiểu đỉnh này.

    Lúc này Trình Cung bừng tỉnh đại ngộ, trách không được mình chuẩn bị trăm năm luyện hóa Hư Không Âm Dương Đỉnh còn có thể thất bại, trách không được Hư Không Âm Dương Đỉnh này trước sau nhiều người đạt được như vậy, lại không ai có thể chính thức phát huy ra uy lực chân chính.

    Đây chính là được xưng Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh ah, nhưng mà xuất thế trăm năm, trước sau mười mấy người đạt được, tuy kết quả cũng đồng dạng bị tai họa bất ngờ.

    Bởi vì không có ai minh bạch, nguyên lai cho rằng Hư Không Âm Dương Đỉnh thần diệu vô cùng chỉ là xác ngoài, ngay cả cửa cũng chưa tiến vào, còn muốn dựa vào Cửu Châu đệ nhất thần khí này làm cái gì, quả thực là si tâm vọng tưởng.

    Trước khi vỡ vụn chỉ là ngoại đỉnh, tiểu đỉnh này là nội đỉnh, đáng tiếc lúc ấy mình còn sợ hãi thán phục chỗ đó có không gian vô cùng lớn, cảm thán hiệu quả luyện dược kinh người, còn muốn luyện hóa.

    Kết quả cuối cùng đời tích súc đều biến mất theo ngoại đỉnh nổ tung, ngay cả mạng của mình cũng góp đi vào.

    - Ah...

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên nghe được một tiếng kêu sợ hãi chói tai, cái này làm cho ý thức của hắn trở lại trên thân thể.

    Ý thức trở lại thân thể, lập tức Trình Cung có một loại cảm giác, có phải mình đang ở trong hỏa lò hay không.

    Cảm giác tùy tiện nói ra đều là hỏa diễm, thân thể giống như muốn thiêu đốt, lúc này mới đột nhiên ý thức được, trời ạ, muốn chết ah.

    Trong thời gian ngắn như vậy, mình đã vận chuyển ba trăm sáu mươi chu thiên a.

    Lúc này một tiểu nữ hài thanh tú nhu nhược đang đứng ở cửa ra vào, hai tay có chút run run bưng lấy một cái hộp lớn, trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào Trình Cung.

    Tiểu nữ hài chỉ có mười mấy tuổi, hai tay quấn vải trắng đơn giản, hoàn toàn bị một màn trước mắt hù sợ.

    - Thiếu...

    Thiếu...

    Gia...

    Ngươi làm sao vậy...

    Nóng quá, huyết dịch trong cơ thể giống như bị thiêu đốt, làn da như bị mặt trời nướng chín, cái loại đau đớn này truyền khắp toàn thân.

    Trình Cung lại cúi đầu nhìn mình mới phát hiện, y phục của mình đã bị đốt rụi, chung quanh thân thể có một tầng hào quang hỏa hồng, thân thể như được bao trùm một tầng bùn đất sau đó bị hong khô, vậy mà xuất hiện không ít vết rách, lộ ra khủng bố dị thường.

    Lúc này Trình Cung mới mãnh liệt nghĩ đến, thôi động Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển lực lượng, là khí kình nóng rực từ nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh phóng thích ra.

    Trình Cung luyện đan chơi hỏa cả đời, trước kia bởi vì tiến vào trong nội đỉnh, ý thức muốn điều tra Hư Không Âm Dương Đỉnh nên không có chú ý, giờ phút này lập tức hiểu được.

    Mặc dù chỉ là một ít khí tức hỏa diễm, nhưng ngọn lửa kia không phải là phàm hỏa, có một cảm giác băng phách trong suốt.

    Đúng vậy, là cảm giác băng phách trong suốt, đây là hình thái của Chí Dương Chân Hỏa mới có.

    Ở kiếp trước mình bị vây ở Đan đạo đại sư đỉnh phong, đau khổ tìm kiếm lại không chiếm được Chí Dương Chân Hỏa, mặc dù chỉ là một tia khí tức rất yếu ớt thẩm thấu ra, cũng không phải thân thể hiện tại này có thể thừa nhận.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh, không nghĩ tới nó có được Chí Dương Chân Hỏa, chỉ là hiện tại đã không có thời gian đi suy nghĩ những thứ này, Trình Cung đã cảm nhận được kinh mạch sắp xảy ra vấn đề, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, mình sẽ hóa thành tro bụi.

    Âm hàn, khí tức lạnh buốt!

    Vốn là đặc biệt mẫn cảm đối với dược vật, cộng thêm giờ phút này thân thể dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, càng rõ ràng cảm nhận được trong phòng có một cổ khí tức âm hàn.

    Giương mắt nhìn lên, chứng kiến một tiểu nữ hài thanh tú nhu nhược mười ba mười bốn tuổi bưng lấy một cái hộp lớn đứng ở nơi đó, đúng vậy, khí tức âm hàn kia là từ bên trong truyền tới.

    - Cho ta.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp nhảy lên muốn đi qua cầm cái hộp kia.

    Trình Cung không nhảy lên thì không sao, vừa mới động đã không khống chế được thân thể, mãnh liệt nhào tới.

    Lần này lực lượng quá mãnh liệt, trực tiếp đè tiểu nữ hài trên mặt đất, cũng làm cái hộp kia vỡ vụn.

    - Thiếu gia, không muốn...

    Tiểu nữ hài kia hoàn toàn chưa kịp phản ứng, đã bị đánh ngã gục, cộng thêm thân thể bị thương, hơn nữa lần này lực lượng quá mạnh, còn có khí kình nóng rực trên người Trình Cung, làm cho tiểu nữ hài trực tiếp hôn mê.

    - Không tốt rồi, thiếu gia nổi điên rồi...

    - Chạy mau, thiếu gia cưỡng gian tiểu Tuyết...

    - Ô ô...

    Thật đáng sợ...

    ...

    Mà ở sau lưng tiểu nữ hài tên tiểu Tuyết này, sáu thị nữ phủ Trấn Quốc Công đi theo, các nàng cũng đều bưng lấy một cái hộp đi theo phía sau.

    Đột nhiên nhìn thấy vị đại thiếu này nổi giận, còn có bộ dạng hung thần ác sát nhào tới kia, lập tức chấn nát quần áo của tiểu Tuyết, cả đám đều sợ tới mức ném thứ đồ vật chạy ra ngoài.

    Mấy thị vệ nhìn thấy thị nữ hoảng sợ kêu to liền chạy đến, sau khi nhìn vào trong, thấy đại thiếu đang đè trên người tiểu thị nữ, đã đám cũng đều ngây dại.

    Tuy trước kia đại thiếu này quần là áo lượt không chịu nổi, nhưng trong nhà cũng không dám tùy tiện xằng bậy, hôm nay là làm sao vậy?

    Giờ phút này toàn bộ phủ Trấn Quốc Công đã lộn xộn rồi, Trình đại thiếu nổi điên, đột nhiên cưỡng gian thị nữ cũng truyền ra.

    - Oanh...

    Ở diễn võ trường Trình gia, La Anh Hùng bị lão quản gia trừng phạt, lưng đeo ba trăm cân phụ trọng đứng trung bình tấn, nghe được người khác đàm luận cái này, tức giận tung một quyền đánh nát cọc gỗ:

    - Phá gia chi tử, sỉ nhục.

    Bên ngoài phủ Trấn Quốc Công, Trương Càn hưng phấn chạy đến trước một cỗ kiệu.

    - Thăm dò được rồi, vị 'Đại thiếu' kia của chúng ta không biết nổi điên gì, đột nhiên đuổi Dư Siêu Quần, vừa mới đang ở trước mặt hạ nhân cưỡng gian một tiểu nha hoàn.

    - Hoang đường!

    Trương Càn có chút khom người ở bên cạnh cỗ kiệu, cười khẩy nói:

    - Ngay cả Tử Yên công chúa cũng dám động, huống chi một nha hoàn, lúc này trà dư tửu hậu trong Vân Ca Thành lại có chuyện để nói rồi, ta đã phân phó người giúp hắn hảo hảo tuyên dương một phen rồi.

    Như vậy cũng tốt, hắn càng quần là áo lượt, càng có thể biểu hiện Nhị thiếu gia ngài ưu tú, trách không được Lão thái gia càng ngày càng thương Nhị thiếu gia ngài.

    - Hừ!

    Trong kiệu truyền đến tiếng hừ lạnh khinh thường:

    - Ta là soái, các ngươi là tốt, không ở một mặt là đối lập.

    Nhớ kỹ, không nên gửi hi vọng người ngu xuẩn hơn ngươi, không nên đi so cùng người ngu ngốc, đó là chuyện của kẻ ngu xuẩn, cường giả ở đâu cũng là cường giả.

    Thiên chi kiêu tử, phóng tới tứ hải đều có thể khinh thường hết thảy.

    Ta ngược lại là hi vọng hắn có thể thông minh chút ít, cường đại chút ít, ngược lại là cái dạng hiện tại này, làm cho ta muốn phản ứng hắn cũng không có, đi thôi.

    - Đúng, đúng, vâng, cảnh giới của Nhị thiếu gia tự nhiên không phải tiểu nhân có khả năng suy đoán, khởi kiệu.

    Trương Càn vuốt mông ngựa đập đến đùi ngựa, nhưng hiển nhiên hắn đã sớm quen như thế, liên tục gật đầu để cho kiệu phu khởi kiệu.

    - Bành!

    Trình Tiếu Thiên đang sửa chữa cây cảnh nghe được tin tức này, tức giận đến phát lực, bốn năm cây hoa quý nổ tung.

    - Không ngờ hắn cưỡng gian thị nữ giữa ban ngày, tức chết ta rồi, cái này là cháuta sao, sao Trình Tiếu Thiên ta lại có đứa cháu như vậy, ta...

    Tâm tình của Trình Tiếu Thiên vốn là rất tốt, còn tưởng rằng đứa cháu này lãng tử hồi đầu, lại không nghĩ rằng không đến một buổi đã làm ra sự tình bực này, tức giận đến mức muốn phun máu.

    Lão La nhìn thoáng qua những chậu hoa quý không may kia, bề bộn an ủi:

    - Lão gia trước xin bớt giận, hiện tại chỉ là truyền đến tin tức như vậy, tình huống cụ thể còn chưa rõ ràng lắm, ta tự mình đi qua điều tra thoáng một phát, xem đến cùng xảy ra chuyện gì.

    Chương 5: Nguyên âm kỳ thể

    Giờ phút này oan chết Trình Cung rồi, đường đường Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, Hợp Đạo kỳ trẻ tuổi nhất, lại bị một đám người hô hào cưỡng gian một thị nữ nho nhỏ.

    Nhưng Trình Cung cũng không nghĩ tới, mình đã phán đoán sai lầm lực lượng của mình, thẳng đến thời điểm phóng tới tiểu thị nữ này, Trình Cung mới đột nhiên phát hiện, lực lượng của mình vốn chỉ là Thoát Thai kỳ tầng thứ tư, vậy mà một lần hành động đã tăng tới Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong.

    Trong thời gian ngắn tăng vọt ba cấp, lại trực tiếp lướt qua bình cảnh Thoát Thai kỳ tầng thứ sáu, trách không được mình không khống chế được lực lượng.

    Lúc này nói cái gì cũng đã rồi, Chí Dương Chân Hỏa nóng rực trên người mình cơ hồ đốt rụi quần áo của tiểu thị nữ tên tiểu Tuyết này, cũng không trách mấy thị nữ còn lại kêu to chạy ra ngoài.

    Thật sự là rất quẫn bách, nhưng hiện tại Trình Cung cũng không có biện pháp quản nhiều như vậy, trực tiếp lấy ra Bách Linh Diệp cùng một cây Tuyết Liên trăm năm.

    Trình Cung nhắm mắt lại cũng có thể biết tình huống những dược vật này, ngoại trừ một cây Tuyết Thiềm Thừ hắn bôi ở trên da, những thứ khác đều nuốt xuống dưới.

    Sau đó rất nhanh vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết trong cơ thể, làm cho lực lượng âm dương trong cơ thể cân đối.

    Thời gian dần trôi qua, Trình Cung cảm giác được khí tức Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể mình bị áp chế ở cân đối, rốt cục chậm rãi dựa theo Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển lần nữa, nguyên khí trong cơ thể cũng dần dần ổn định đến khống chế được.

    - Răng rắc...

    Răng rắc...

    Th Âm Dương Vạn Vật Quyết thôi động trong cơ thể, khí tức Chí Dương Chân Hỏa vận chuyển bị nguyên khí ngăn chặn, một lần nữa vận chuyển bình thường, cộng thêm tác dụng của Tuyết Thiềm Thừ được Trình Cung bôi ở bên ngoài thân thể, tầng ngoài của thân thể Trình Cung bắt đầu vỡ vụn.

    Sau đó không ngừng rơi xuống, đối với cái này Trình Cung cũng không lo lắng, bởi vì vừa rồi hắn đã kiểm tra rồi, cái kia đa số đều là tạp chất trong cơ thể do mình đột phá bình cảnh bài xuất.

    Trình Cung đứng dậy, hai nắm tay siết chặt, lực lượng thân thể chấn động mạnh, trong lúc nguyên khí chấn động đó, tầng tạp chất kia triệt để rơi xuống.

    Thảm rồi!

    Khi tạp chất tróc ra, Trình Cung đã thành người khỏa thân rồi, đường đường một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, vậy mà trần như nhộng, truyền đi sẽ thành cái gì.

    Nhìn thoáng qua bốn phía, phát hiện trong sân trừ dược vật rơi đầy đất, mà ngay cả đại môn bên ngoài cũng bị đóng lại, căn bản không có người.

    Tuy giờ phút này trần như nhộng nhưng không có người chứng kiến, nhưng nghĩ lại thì rùng mình, đám hỗn đản kia, đóng cửa lại làm gì, bởi như vậy mình đã bị coi thành cưỡng gian.

    Hiện tại cũng không phải thời điểm chú ý những chuyện này, nơi này chỉ có tiểu Tuyết hôn mê trên mặt đất, Trình Cung nhìn một chút, phát hiện nàng không có chuyện gì, sau đó vội vàng nhảy vào phòng ngủ thay một bộ y phục, đồng thời lấy ra một bộ quần áo rộng thùng thình mặc cho tiểu Tuyết, ôm nàng đặt trên giường.

    Ngực của Tiểu Tuyết cũng quấn vải trắng, huyết đã có chút chảy ra, trên hai tay của nàng cũng quấn vải, trong đầu Trình Cung lập tức nhớ tới tiểu nữ hài hai mắt ngậm lấy nước, một thân khói đen muốn nâng dược vật rơi trên mặt đất lên kia.

    Là nàng, tiểu Tuyết, nhìn bộ dáng của nàng, cộng thêm người khác gọi nàng là tiểu Tuyết, Trình Cung đã tìm được một ít tin tức trong trí nhớ.

    Trong một đêm mùa đông năm trước, một tiểu cô nương toàn thân là máu đột nhiên từ phố nhỏ lao tới, sau đó va vào xe ngựa của Trình Cung.

    Lúc ấy Trình Cung mới từ Vạn Hoa Lâu trở về, uống đến say mèm, bọn thủ hạ hỏi hắn làm như thế nào, mơ mơ màng màng bảo hạ nhân mang về nhà.

    Về sau tiểu cô nương này tỉnh lại cái gì cũng không nhớ rõ, Trình Cung cũng đã sớm quên chuyện này, quản sự cho nàng lưu lại làm thị nữ, bởi vì nàng bị mang tới trong ngày tuyết rơi nhiều, nên đặt tên cho nàng là tiểu Tuyết.

    Trình Cung mở vải trắng ra, nhìn thoáng qua tay của tiểu Tuyết, không khỏi khẽ lắc đầu, nàng chỉ thoa lên dược vật chữa phỏng bình thường.

    Nàng nào biết, loại phỏng này không giống bình thường, dù sao đạt tới Luyện dược sư cơ bản nhất, cũng có thể sử dụng Xích Viêm Chân Hỏa.

    Xích Viêm Chân Hỏa là hỏa diểm mà Luyện dược sư dùng nguyên khí phụ trợ tinh thần lực điều tiết khống chế, làm cho hỏa diễm này bất luận là nhiệt độ hay là uy lực đều vượt qua hỏa diễm bình thường gấp hai đến mười lần.

    Còn Đan sư chân chính thì có thể sử dụng Tử Diễm Chân Hỏa, cái kia đã không phải là phàm hỏa bình thường, Tử Diễm Chân Hỏa mới có thể chân chánh luyện chế thành đan.

    Về phần hỏa diễm mà năm đó Trình Cung trở thành Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư sử dụng, đã đạt đến trình độ Tam Vị Chân Hỏa.

    Lúc ấy Trình Cung truy cầu đột phá, muốn trở thành Đan đạo tông sư, một mực muốn tìm kiếm Chí Dương Chân Hỏa nhưng không được, lại không nghĩ rằng đoạt xá trọng sinh, phát hiện bên trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh có Chí Dương Chân Hỏa.

    Nàng coi như là may mắn, bị Xích Viêm Chân Hỏa làm bị thương, chỉ miễn cưỡng băng bó một chút lại vẫn có thể đi lại, nếu người bình thường, hai cái cánh tay đã bị phế đi.

    Đây là?

    Đang cẩn thận quan sát tiểu Tuyết, Trình Cung lập tức ngây người, trước kia không có cẩn thận quan sát, lúc này xem xét thương thế, chăm chú quan sát mới cảm nhận được thân thể này mát lạnh vô cùng.

    - Ẩn Phong thân thể.

    Trình Cung chấn động, đây chính là thân thể phụ trợ luyện đan, xếp hạng thứ bảy trong thập đại thân thể phụ trợ của Luyện Đan Giới, Ẩn Phong thân thể.

    Dư Siêu Quần kia còn không phải là Đan sư chính thức, nếu để cho Đan sư chính thức phát hiện tiểu Tuyết, nhất định sẽ không tiếc một cái giá lớn đạt được, hoặc là thu làm đệ tử, hoặc là kích phát Ẩn Phong thân thể của nàng, có thể gia tăng ba thành xác xuất luyện đan thành công, nếu dạy nàng luyện đan, càng là tiền đồ bất khả hạn lượng.

    Trách không được thời điểm lúc ấy, mình cảm giác bạo tạc nổ tung có chút bất đồng, trách không được tiểu Tuyết bị thương cũng không phải rất nặng.

    Không đúng, Trình Cung nhớ tới thời điểm bạo tạc nổ tung, mình cảm nhận được ngoại trừ những dược vật cùng hỏa kình bốn phía ra, còn có một loại khí tức đặc thù.

    Mặc dù Ẩn Phong thân thể là một trong thập đại thân thể phụ trợ của Đan Giới, nhưng cũng không có năng lực áp chế Xích Viêm Chân Hỏa.

    Dù sao Ẩn phong thân thể chỉ là phụ trợ mà thôi, ánh mắt Trình Cung cẩn thận nhìn vào tiểu Tuyết, mi tâm, hai mắt, hai lỗ tai, thời gian dần trôi qua phát hiện những địa phương này đều có một đoàn khí kình như ẩn như hiện.

    Rất ẩn nấp, cho dù người bình thường ngẫu nhiên chú ý cũng chỉ tưởng rằng là một ít bớt, nhưng Trình Cung lại vô cùng khiếp sợ trừng lớn hai mắt.

    - Nguyên Âm thân thể.

    Cái này không phải là thân thể phụ trợ đơn giản như vậy, Nguyên Âm thân thể là một trong Đan Giới Tam đại kỳ thể.

    Coi như là Đan đạo đại sư, một khi đã biết, cũng sẽ buông kiêu ngạo, tôn nghiêm liều lĩnh xông đến cửa, đây chính là thân thể trong truyền thuyết có hi vọng tăng cấp Đan đạo tông sư, chỉ cần trên đường không ngoài ý muốn, kém cỏi nhất cũng có thể đạt tới Đan đạo đại sư.

    Loại thân thể đặc thù này Trình Cung cũng đã gặp qua, mỗi một vị đều không đơn giản, ở kiếp trước Trình Cung cũng chỉ là thân thể bình thường, nếu không hắn cũng không cần tìm kiếm Chí Dương Chân Hỏa, sớm đến được cảnh giới Đan đạo tông sư.

    Nghĩ đến sự tình cứu tiểu Tuyết trong trí nhớ, trong lòng Trình Cung tự nhủ, cuối cùng tên này cũng làm một chuyện tốt.

    Nguyên Âm thân thể trong thời gian ngắn tuy không thể phát huy tác dụng, nhưng chỉ là Ẩn Phong thân thể, đối với mình ở giai đoạn luyện đan sơ kỳ cũng có trợ giúp rất lớn, vậy cũng là vạn hạnh trong bất hạnh rồi.

    Vừa rồi Trình Cung nuốt đại bộ phận Bách Linh Diệp, nhưng vẫn còn thừa lại một ít, sau đó Trình Cung lại tìm mấy vị dược tài khác.

    Bởi vì chút ít này là từ chỗ Dư Siêu Quần lấy được, bọn hắn không biết xử trí như thế nào mới chuyển đến nơi đây, giờ phút này vừa lúc được Trình Cung dùng tới.

    Công cụ cũng rất đầy đủ, Trình Cung rất nhanh nghiền nát mấy vị dược vật này. toàn bộ đắp lên cho tiểu Tuyết, sau đó lại giúp nàng băng bó một lần nữa.

    Mặc kệ như thế nào, trước thanh lý vết thương đã.

    - Ân...

    Cảm giác mát lạnh thoải mái làm cho tiểu Tuyết chậm rãi thức tỉnh, trợn mắt nhìn thấy Trình Cung, hai tay theo bản năng ôm lấy ngực:

    - Thiếu...

    Gia...

    Không muốn...

    Trình Cung lập tức vô cùng quẫn bách, trong nội tâm thật sự im lặng, vì ngu ngốc bị người thiết kế cưỡng gian, sau đó mình đoạt xá.

    Vừa đoạt xá, vậy mà lại phát sinh loại chuyện này, Trình Cung cũng chẳng muốn đi giải thích cái gì.

    - Ta ra ngoài đi dạo trước, một hồi thu thập hết dược vật đem tới phòng của ta.

    Bị một tiểu nữ hài lớn lên khả ái, nhu nhược như vậy nhìn chằm chằm, che ngực nói không muốn, Trình Cung thật sự không có biện pháp ở chỗ này.

    Thẳng đến khi Trình Cung ly khai cả buổi, tiểu Tuyết vẫn chưa hoàn toàn kịp phản ứng, nhưng mà rất nhanh trên tay cùng ngực truyền đến cảm giác mát lạnh, vô cùng thoải mái làm cho nàng ý thức được cái gì.

    Hơi mở ra một chút, thấy dược vật thoa bên trong, tiểu Tuyết đối với dược liệu có mẫn cảm đặc biệt, cũng hơi giật giật cái mũi.

    Bách Linh Diệp, Tuyết Thiềm Thừ huyết, Hà Thủ Ô ba trăm năm, còn có sáu loại dược vật khác, mỗi một loại đều có giá trị đắt đỏ, căn bản không phải người như nàng có khả năng hưởng dụng.

    Nếu như lúc này Trình Cung ở chỗ này, chứng kiến động tác của tiểu Tuyết, gặp nàng có thể phân biệt ra được vài loại dược vật như thế, nhất định sẽ rất sợ hãi thán phục.

    Bởi vì cho dù Dư Siêu Quần là lục cấp Luyện dược sư cũng làm không được điểm ấy.

    Vừa rồi hình như thiếu gia kéo tay của mình, chẳng lẽ là giúp mình băng bó, hơn nữa thân thể của mình không có cảm giác khác, còn có y phục này.

    Lúc này Tiểu Tuyết mới hồi phục tinh thần lại, cắn môi nhẹ nhẹ, cảm thụ được trên tay cùng ngực truyền đến cảm giác thoải mái, không ngờ thiếu gia để cho mình nằm trên giường của hắn, còn dùng y phục của hắn, còn dùng dược vật quý báu như vậy băng bó miệng vết thương cho mình.

    Mình không phải là đang nằm mơ a, đây là Đại thiếu quần là áo lượt của Trình gia sao?

    ...

    Trong thư phòng Trình Tiếu Thiên, Trình Tiếu Thiên đã không cách nào bình tâm để luyện công nữa, thấy lão La trở về, hắn lập tức trừng to mắt.

    - Lão bộc đã đi nhìn rồi, tiểu thị nữ kia vẫn là xử nữ, thời điểm lão bộc đi tới là lúc thiếu gia đang băng bó vết thương cho nàng, hơn nữa nhìn trình độ thiếu gia phối trí dược vật, so với Luyện dược sư bình thường cũng lợi hại hơn.

    Lão La rất hiểu rõ Trình Tiếu Thiên, liền tranh thủ nói thoáng tình huống một phát.

    - Băng bó vết thương cho thị nữ?

    Trình Tiếu Thiên có chút không dám tin, lúc nào tiểu tử này hiểu được quan tâm người khác như vậy, trước kia lão tử hắn bị thương cũng không thấy hắn quan tâm qua.

    Còn hiểu được phối dược, Trình Tiếu Thiên nhìn lão La nói:

    - Ngươi không nhìn lầm chứ, hắn không phải là tùy tiện hỗn hợp vài loại dược vật, mà là đang phối dược?

    Lão La cũng nghĩ nghĩ, bởi vì trên đường đi hắn cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, nhưng cuối cùng vẫn là gật đầu nói:

    - Tuy lão bộc không hiểu được phối dược, nhưng cũng đã gặp thủ pháp Luyện dược sư phối dược, thủ pháp của thiếu gia tuyệt đối so với bọn hắn thuần thục gấp trăm lần.

    Cái loại cảm giác này... giống như là người bình thường ăn cơm uống nước, vô cùng trôi chảy tự nhiên, gần như là cảm giác hoàn mỹ.

    Hơn nữa vài loại dược vật kia đều là hàn thuộc tính, đối với tiểu thị nữ bị Xích Viêm Chân Hỏa làm phỏng sẽ có trợ giúp rất lớn, cho nên lão bộc phán đoán thiếu gia là cố ý phối trí dược vật, mà không phải lung tung xằng bậy.

    - Phối dược, chẳng lẽ tiểu tử kia còn có thiên phú ở phương diện này, đúng rồi, lúc ấy hắn nói làm Dư Siêu Quần kia á khẩu không trả lời được, đạo lý nói ra cũng rõ ràng.

    Trước kia thật không nghĩ tới, tiểu tử kia lại có thiên phú ở phương diện này, nếu thật là như thế, vậy cũng nên bồi dưỡng một phen, đến lúc đó cho dù lực lượng không được, có thể trở thành một tên Luyện dược sư cũng không tệ.

    Nếu như có thể trở thành Đan sư, cũng không tính bôi nhọ Trình gia ta, có lẽ còn có thể thoát khỏi...

    Đối với lão La mà nói, Trình Tiếu Thiên là tín nhiệm mười phần, sau khi nghe xong phán đoán của hắn, Trình Tiếu Thiên thoáng có chút hưng phấn.

    Lão La thì như có điều suy nghĩ, trước kia thấy thân hình cùng động tác của thiếu gia, hình như lực lượng cũng có tăng lên.

    Ít nhất không giống như là Thoát Thai kỳ tầng thứ tư đơn giản như vậy, chỉ là cái này còn chưa có xác nhận, vẫn là đợi sau khi xác nhận rồi nói sau, xem ra gần đây mình nên chú ý Đại thiếu gia này thoáng một phát rồi.

    - Lão gia, gia chủ đi hoàng cung đã một thời gian ngắn rồi, ngươi xem có nên phái người đi nghe ngóng thoáng một phát hay không.

    Thấy Trình Tiếu Thiên chỉ quan tâm sự tình của Trình Cung, lão La ở bên nhắc nhở thoáng một phát, con của hắn Trình gia gia chủ đã xông vào hoàng cung được một khoảng thời gian rồi.

    - Hoàng cung hắn so với chúng ta còn quen thuộc hơn, lão tử cũng chưa đánh qua hoàng đế, khi còn bé hắn đánh qua nhiều lần, không chết được đâu.

    Tinh thần của Trình Tiếu Thiên đều đang tập trung trên người Trình Cung, nói xong lập tức lại nói:

    - Đúng rồi, không phải hắn cho người đem dược vật của Dư Siêu Quần đến phòng của hắn ư, ngươi cho người mang qua nhiều một ít.

    - Vâng, lão bộc sẽ làm ngay.

    Chương 6: Hạ thủ lưu tình

    - Thiếu gia...

    Thiếu gia...

    Trình Cung ly khai sân nhỏ, nhìn thấy mọi người vội vàng vấn an, chỉ là trong mắt đều mang theo thần sắc khác thường.

    Càng có một ít thị nữ tuổi trẻ xinh đẹp, thấy được Trình Cung liền vấn an, nhưng bước chân lại lui về phía sau.

    Có một ít càng là ở rất xa nhẹ giọng kinh hô, sau đó xoay người cải biến phương hướng, không dám đối mặt cùng Trình Cung.

    Đây là nhà mình sao, những người này còn kém hô to một tiếng Trình Cung nữa thôi, sau đó điên cuồng chạy trốn.

    Trình Cung chỉ có thể cười khổ, nhưng như vậy cũng có một chỗ tốt, sẽ không có người đi chú ý mình đã không phải là đại thiếu gia quần là áo lượt của Trình gia rồi.

    Vừa rồi lúc hắn đi ra, còn có mấy gia đinh cùng một ít thị vệ muốn đi theo, đều là ăn mặc trang phục bình thường, xem xét là quen việc dễ làm, vừa nói muốn cùng Trình Cung đi ra ngoài đều rất vui vẻ, nhưng đều bị Trình Cung đuổi trở về.

    Hơn nữa lại bảo bọn hắn đi tìm tổng quản, về sau mình rời khỏi tiểu viện, không cho phép ai đi theo mình.

    - Hôm nay tiểu La mời khách...

    - La đội lợi hại ah, bị phạt cũng có thể đột phá.

    - Dùng tộc độ này của Tiểu La, không cần một năm đoán chừng có thể đạt tới Hoán Cốt kỳ, trở thành cao thủ chân rồi.

    ...

    - Đại thiếu, Đại thiếu gia...

    Lúc này bảy tám tên binh sĩ vừa mới từ diễn võ trường đi ra, đang vây quanh La Anh Hùng hưng phấn nói, không ngờ lại gặp được Trình Cung đang đi tới, những người này đều bề bộn đứng lại khom người thi lễ.

    - Hừ.

    La Anh Hùng vốn là được một đám lão binh cùng hai thủ hạ của mình quay chung quanh, tâm tình đang vui vẻ lại gặp Trình Cung, sắc mặt lập tức biến đổi.

    Chẳng những không có thi lễ, ngược lại còn tức giận hừ lạnh một tiếng.

    Đại thiếu, hắn cũng xứng làm đại thiếu sao, quả thực làm nhục danh dự Trình gia, tại sao Trình gia có thể có dạng đệ tử như vậy, còn không bằng chết đi.

    - Anh Hùng...

    - La đội, tiểu La...

    Thấy La Anh Hùng như thế, vài tên lão binh cùng thủ hạ của La Anh Hùng đều rất sốt ruột.

    Tuy Trình gia không giống gia tộc khác hà khắc đối với hạ nhân như vậy, nhưng quy củ thực sự rất sâm nghiêm, Trình lão gia tử càng là dùng quân quy trị gia.

    Là hắn, Trình Cung tùy ý đi bộ cũng không nghĩ tới gặp được La Anh Hùng, vừa nhìn La Anh Hùng là hắn đã nhận ra người này.

    Trong trí nhớ lộn xộn kia, Trình Cung cũng không có trí nhớ về người này, Trình Cung nhớ rõ hắn là bởi vì lúc trước ở trước cửa, mình hạ lệnh bắt Dư Siêu Quần, rõ ràng hắn nghe được lại mang người ly khai.

    - Huyết khí, sát khí trên người vô cùng đủ, mới từ chiến trường trở về a, vậy ngươi nói cho ta biết...

    Trình Cung nhìn La Anh Hùng, thanh âm đột nhiên đề cao:

    - Không tôn trọng chủ, không nghe điều khiển, không để ý chức trách, mục vô chủ tử, phải bị tội gì?

    - Đại thiếu, tiểu La vừa trở về không hiểu...

    - Ta hỏi các ngươi sao?

    Nhiều người đồng thời muốn ầu tình, thanh âm Trình Cung lạnh lẽo, ánh mắt đảo qua, mấy người kia đều cảm giác tâm thần run lên, sợ tới mức không dám lên tiếng nữa.

    Nguy rồi, lần này có thể phiền toái, chỉ là đại thiếu bình thường ở nhà rất chú ý cẩn thận, hôm nay là làm sao vậy.

    Trước kia tuy Trình Cung có tiếng xấu bên ngoài, nhưng trong nhà cũng không dám xằng bậy, hơn nữa càng khiến cho mấy lão binh này kinh ngạc chính là, khí thế khi Trình Cung nói chuyện phát ra, ép tới bọn hắn không dám lên tiếng.

    Trước kia tuy mặt ngoài tôn kính, nhưng chưa từng có cảm giác e ngại này, lúc này Trình Cung nổi giận lại làm cho bọn hắn có một cảm giác trở lại quân doanh, lúc Tướng quân ngồi ở phía trên nổi giận, cái loại cảm giác áp bách cường đại này làm cho người ta hít thở không thông, không dám trực tiếp nhìn thẳng.

    La Anh Hùng thở hổn hển, lồng ngực có chút phập phồng, hận không thể bóp nát côn sắt trong tay, nhìn hằm hằm Trình Cung:

    - Ta chỉ nghe quân lệnh, ngươi không xứng.

    - Tiểu La, ngươi muốn chết ah...

    - La đội đừng nói nữa...

    Mấy người khác đều bị hù sợ rồi, bất kể vị Trình đại thiếu này như thế nào, dù sao tại đây cũng là phủ Trấn Quốc Công, là Vân Ca Thành.

    Mà bọn hắn là thị vệ Trình phủ, hạ nhân đối với chủ tử như thế, cho dù giết cũng không có chỗ đi cáo.

    Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, ở tuổi này có thể đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ chín đã là phi thường khó được rồi, nhưng lại làm cho Trình Cung chính thức kỳ quái chính là, thời điểm ánh mắt hắn nhìn mình, vô cùng phẫn nộ, tức giận, không cam lòng, cái loại hận ý này rất kỳ quái.

    Nếu như là cừu nhân nhìn mình như vậy, Trình Cung còn có thể hiểu được, nhưng nơi này là phủ Trấn Quốc Công, Trình gia sao có thể để cho người như vậy ở chỗ này.

    Mặc kệ có nội tình gì, mặc kệ thân thể này trước kia như thế nào, nhưng lại để cho một sĩ binh nói không xứng, cái này cũng quả thực quá vô nghĩa rồi.

    Tay của Trình Cung khẽ động, trực tiếp rút ra bội đao của một sĩ binh bên cạnh, thuận thế nhảy lên, đao nhanh đến kinh người, thời điểm tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, đao đã đến cổ họng của La Anh Hùng.

    La Anh Hùng cũng hoàn toàn không nghĩ tới, cái đại thiếu quần là áo lượt này đột nhiên ra tay, càng không nghĩ tới tốc độ nhanh như thế, công tác liên tục, không có nửa điểm do dự cùng dây dưa.

    Nhanh, quá nhanh, thời điểm La Anh Hùng không có chú ý, lưỡi đao đã tiếp xúc đến da của hắn, uy hiếp tử vong bao phủ.

    Từ mười lăm tuổi tòng quân, tuy trải qua vô số lần sinh tử chém giết, nhưng mà thời điểm tiếp cận tử vong như thế, hắn gặp không cao hơn ba lượt.

    Giờ khắc này mí mắt trái của La Anh Hùng giật giật, loại cảm giác tử vong không hề có dấu hiệu, đột nhiên hàng lâm quá giống lần bị thương kia.

    - Đang.

    Giờ phút này muốn lui đã hoàn toàn không còn kịp rồi, cũng may La Anh Hùng vừa mới đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, côn sắt trong tay còn chưa có ném, theo bản năng xoay côn.

    Đao côn chạm vào nhau, lực lượng khổng lồ trên đao truyền đến làm cho côn sắt trong tay La Anh Hùng muốn rời tay, người của hắn cũng bị chấn lui về phía sau mấy bước.

    Dưới chân Trình Cung hơi động một chút, nhìn như rất chậm nhưng lại lập tức đến phụ cận, đao đã trực tiếp đánh xuống.

    - Đang...

    Trường đao cùng côn sắt chạm vào nhau lần nữa, hai tay La Anh Hùng nâng côn ngăn công kích, giờ phút này lực lượng của hắn cũng đã bạo phát ra, hai mắt huyết hồng:

    - Ngươi không đáng, ngươi không xứng để cha ta cùng hai ngàn tướng sĩ di sinh.

    La Anh Hùng giống như nổi điên, côn sắt trong tay cũng thi triển ra, Thoát Thai kỳ tầng thứ chín so với Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy cũng không phải là mạnh hơn một lần, từ hai lần va chạm vừa rồi có thể nhìn ra lực lượng của La Anh Hùng mạnh hơn gấp hai lần so với Trình Cung.

    - Điên rồi...

    Tiểu tử này điên rồi...

    - Cái này có thể gây đại họa...

    - Làm sao bây giờ ah!

    - Kì quái, sao đại thiếu lại mạnh như vậy, lực lượng này ít nhất cũng là Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy ah.

    - Đúng vậy, không ngờ đại thiếu chặn được công kích của La đội, hơn nữa mới vừa rồi còn thiếu chút nữa...

    ...

    Thẳng đến khi La Anh Hùng kịp phản ứng, bị kích thích điên cuồng bộc phát, những binh lính chung quanh kia mới kịp phản ứng, vừa bắt đầu phản ứng của mọi người đều là hoảng sợ, nếu như Đại thiếu thực sự xảy ra cái gì không hay mà nói, khẳng định bọn hắn cũng không thoát khỏi liên quan.

    Nhưng lực lượng mấy người bọn hắn mạnh nhất cũng chỉ là Thoát Thai kỳ tầng thứ sáu, muốn đi lên cản trở cũng không có biện pháp.

    Nhưng vào lúc này, có người bắt đầu phát hiện Trình Cung chặn được công kích điên cuồng của La Anh Hùng, sau đó mới nhớ tới sự tình vừa rồi, cũng không khỏi khiếp sợ, hôm nay đại thiếu làm sao vậy.

    - Đang...

    Đang...

    La Anh Hùng thi triển ra Bát Hoang Chiến Côn, lập tức bao phủ toàn bộ trong phạm vi ba mét chung quanh, tuy đây chỉ là một bộ vũ kỹ cấp thấp, nhưng ở trong quân đội lại không phải ai cũng có thể tu luyện, thích hợp chém giết chiến trường nhất.

    Chiêu thức đơn giản trực tiếp, một khi thi triển uy mãnh vô cùng.

    Mỗi lần La Anh Hùng thi triển bộ Bát Hoang Chiến Côn này, đều có thể phát huy sức chiến đấu cực mạnh, đến cuối cùng thậm chí có thể phát huy ra gấp đôi lực lượng bản thân, mỗi một côn điệp gia uy mãnh vô cùng, càng về sau sẽ như vô số nước chảy tụ hợp, thao thao bất tuyệt.

    Nhưng mà lần này hắn vừa mới thi triển, lại cảm giác không được tự nhiên, mỗi lần hắn vừa mới phát lực muốn chém ra một kích, không đợi toàn bộ thích phóng đi ra, đã bị đao của Trình Cung ngăn trở, bởi như vậy uy lực của côn tiếp theo khó có thể phát huy toàn bộ.

    Tuổi không lớn lắm, ngược lại là rất hung mãnh, phóng tới chiến trường bình thường xác thực là mãnh tướng.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, đao trong tay lại nhanh đến kinh người, thời điểm côn thức của La Anh Hùng còn chưa có triển khai, hắn liền ngăn trở, Trình Cung cũng không có sử dụng bất kỳ vũ kỹ nào.

    Vũ kỹ phân hạ tầng vũ kỹ, trung tầng vũ kỹ, thượng tầng vũ kỹ cùng siêu phàm vũ kỹ.

    Trình Cung ở kiếp trước vừa bắt đầu là tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, sau đó luyện đan, trực tiếp tu luyện pháp thuật, tuy kiến thức của hắn rất rộng, nhưng lúc ấy bên trong đồ vật hắn cất chứa kém cỏi nhất cũng là siêu phàm vũ kỹ, căn bản không phải là vũ kỹ mà hắn có thể thi triển lúc này.

    Đương nhiên, tuy La Anh Hùng mạnh hơn Trình Cung hai cấp, đã là Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, nhưng Trình Cung lại có lòng tin.

    Dùng ánh mắt cùng kinh nghiệm của Trình Cung, thân thể La Anh Hùng vừa có động tác là hắn có thể phân tích ra hướng đi tiếp theo của hắn, nên rất nhẹ nhàng đón đỡ Bát Hoang Chiến Côn.

    Cũng chính bởi vì như thế, mới có thể làm cho La Anh Hùng đánh không được tự nhiên, cảm giác mình không có khí lực, căn bản ngay cả bảy thành cũng không phát huy được.

    Những binh lính kia thấy một màn này cũng ngây dại, Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy cùng tầng thứ chín có chênh lệch cực lớn, cộng thêm La Anh Hùng thiên phú dị bẩm, lực lượng kinh người.

    Cho dù đồng cấp, có thể liều mạng cùng hắn cũng không có mấy cái, nhưng mà hiện tại La Anh Hùng thi triển đi ra Bát Hoang Chiến Côn, lại bị đại thiếu nhìn như yếu ớt ngăn chặn hết, quả thực bất khả tư nghị.

    Trên thực tế đối với Trình Cung mà nói, đây bất quá là lần thứ nhất tập thể dục vận động của hắn ở kiếp này, một quá trình làm quen với thân thể mới mà thôi.

    Tuy hiện tại hắn không có vũ kỹ gì để thi triển, nhưng mà dùng ánh mắt của hắn, có thể phát hiện ra rất nhiều sơ hở của La Anh Hùng, cho dù lực lượng của hắn lớn hơn rất nhiều cũng đều vô dụng, dù sao đều là Thoát Thai kỳ, hắn cũng không có đạt tới Hoán Cốt kỳ có thể đưa nguyên khí vào tận xương, đến tình trạng có thể thi triển nguyên khí.

    - Hiện tại tới phiên ta.

    Thân thể Trình Cung đột nhiên lui về sau, nháy mắt sau đó thân thể giống như bàn quay, đao trong tay chuyển động theo.

    Giống như thời điểm đột nhiên rút đao vừa rồi, trực tiếp bổ về cổ La Anh Hùng, lần này đúng lúc La Anh Hùng biến chiêu, côn sắt trong lúc bất tri bất giác về tới một trạng thái như mở đầu, cho nên khi Trình Cung bổ tới như thế lần nữa, hắn theo bản năng nhấc côn sắt ngăn cản thoáng một phát.

    - Đang...

    Đang...

    Đang...

    Lần này cũng không giống như trước kia, đao vừa mới bị ngăn trở, thân thể Trình Cung tiếp tục chém xuống dưới, làm cho La Anh Hùng vừa mới bị đẩy lui vài bước không thể không ngăn trở lần nữa.

    Liên tiếp hơn mười kích, tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy, trong nội tâm La Anh Hùng vô cùng khiếp sợ, bởi vì một chiêu này của Trình Cung, rất tương tự như chiêu Như Ảnh Tùy Hình trong Bát Hoang Chiến Côn mà hắn thi triển vừa rồi, chỉ là Trình Cung biến thành đao mà thôi.

    Không đợi hắn kịp phản ứng, một tiếng va chạm kịch liệt, La Anh Hùng cảm giác côn sắt trong tay mình nhẹ đi, nháy mắt sau đó chứng kiến một ánh đao đã xuyên qua phòng tuyến của hắn.

    - Làm sao có thể...

    - Đồng cấp chiến đấu, không ngờ côn sắt bị chém gãy...

    - Đại thiếu hạ thủ lưu tình, hắn là cháu trai của La tổng quản...

    Chương 7: Hoa Thuyền Phố

    Kỳ thật Trình Cung đối chiến cùng La Anh Hùng, từ khi ra tay đến phân ra thắng bại cuối cùng, thời gian trôi qua rất nhanh, đợi mọi người kịp phản ứng đã có kết quả rồi.

    Ở cuối cùng nhìn Trình Cung dùng Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy chém đứt côn sắt của La Anh Hùng là Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, bọn hắn đều ngây dại, phải biết rằng đao mà Trình Cung dùng cũng không phải là Nguyên khí gì, mà ngay cả Phàm khí cực phẩm cũng không phải, là Phàm khí tứ cấp bình thường.

    Hơn nữa lực lượng của Trình Cung còn yếu, làm sao có thể chém đứt vũ khí của người có lực lượng còn mạnh hơn hắn, đây quả thực là bất khả tư nghị.

    Thời điểm những người kia khiếp sợ không có chú ý, may mắn có một lão binh kịp phản ứng, đến lúc nào rồi mà còn suy nghĩ cái khác, nếu thật chém xuống sẽ rất thể thảm.

    Vị đại thiếu này không sợ cái gì, nhưng La Anh Hùng này cũng là độc đinh của La gia ah.

    Tử vong, so với cảm giác tử vong lúc nãy còn cường liệt hơn, nhưng La Anh Hùng lại không sợ chút nào, hai mắt nhìn hằm hằm Trình Cung.

    Trình Cung cũng không phải là thích nói giỡn, một đao kia của hắn chính là muốn giết người, cái này là phong cách làm việc của Trình Cung.

    Mặc dù La Anh Hùng này đối với mình chỉ là phẫn nộ, không có sát ý, nhưng Trình Cung cũng sẽ không lưu lại người có khả năng uy hiếp mình.

    Loại thời điểm này cho dù có người hô ngừng cũng không có thể dừng lại, trừ khi có cao thủ chân chính xuất thủ cứu giúp.

    Tuy thân thể Trình Cung còn không phải rất mạnh, nhưng sau khi trải qua dung hợp Chí Dương Chân Hỏa, Trình Cung phát hiện tốc độ khôi phục tinh thần lực của mình nhanh đến kinh người.

    Hôm nay coi như là Hoán Cốt kỳ cũng chưa chắc có tinh thần lực mạnh như hắn, cho nên hắn có thể đơn giản bắt chước Bát Hoang Chiến Côn của La Anh Hùng, còn cải tiến thành đao pháp.

    Phản ứng của thần kinh hắn so với người bình thường nhanh hơn rất nhiều, trong đầu lập tức nghĩ tới một sự tình.

    - Bành...

    Đao thức biến đổi, xoay thân đao đập xuống, lực lượng khổng lồ trực tiếp đè La Anh Hùng quỳ rạp xuống đất.

    - Ngươi là La Anh Hùng, cháu trai La tổng quản, nhi tử La Chấn Bắc tướng quân.

    Trình Cung đã từ trong trí nhớ nhận được một ít tin tức.

    - Hừ!

    La Anh Hùng đầu ngẩng lên, cả giận hừ một tiếng:

    - Ta thua, ngươi muốn xử phạt như thế nào tùy ngươi.

    Nguyên danh của La tổng quản là La Tam, là bạn chơi cùng thôn từ nhỏ của Trình Tiếu Thiên, lúc đầu trong thôn có mười sáu người tòng quân, nhưng chỉ có Trình Tiếu Thiên cùng La Tam còn sống đi ra chiến trường.

    Nếu như La Tam muốn mà nói, cũng có thể trở thành Tướng quân, nhưng mà hắn vẫn lưu tại bên người Trình Tiếu Thiên, La Tam chỉ có một nhi tử, con của hắn La Chấn Bắc hai mươi sáu tuổi liền trở thành Tướng quân, mặc dù có Trình gia chiếu ứng, nhưng năng lực của hắn cũng phi thường nổi bật.

    Mười mấy năm trước, La Chấn Bắc chết trận, truy phong Trấn Bắc đại tướng quân, nhưng mà tình huống cụ thể lại không người biết được.

    Trình Cung phát hiện ở trong trí nhớ có một ít đoạn ngắn mơ hồ, một vị Tướng quân toàn thân là huyết ôm hắn, đoạn trí nhớ kia rất ngắn, rất mơ hồ.

    Hiển nhiên lúc ấy còn quá nhỏ, nhưng lúc này hồi tưởng lại, phát hiện bộ dáng người kia rất giống La Anh Hùng, cộng thêm vừa rồi La Anh Hùng nói, trong này hiển nhiên có câu chuyện khác.

    - Niệm tình ngươi là tử tôn duy nhất của La gia, cả đời trung liệt, lần này ta không giết ngươi.

    Nhớ kỹ, chỉ có lần này.

    Mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ như thế nào, chỉ cần ngươi ở trong Trình gia ta một ngày, thì phải tuân thủ quy củ của Trình gia.

    Như thế nào, không phục đúng không.

    Tốt, ta cho ngươi một đặc biệt, ngươi tùy thời có thể tới khiêu chiến ta, không phải ngươi rất không thoải mái với ta sao, vậy thì tới khiêu chiến ta.

    Nếu như ngươi có bản lĩnh, vậy thì chính diện đả bại ta, đến lúc đó ngươi có thể đánh ta một chầu, tùy tiện phát tiết.

    Tuy trí nhớ rất mơ hồ, bất quá cộng thêm câu nói vừa rồi kia của La Anh Hùng, trong nội tâm Trình Cung đã đoán được một ít gì đó.

    - Ngươi nói thật?

    La Anh Hùng không dám tin nhìn Trình Cung, phẫn nộ trong mắt cũng biến thành khiếp sợ.

    - Ta cần lừa ngươi sao?

    Đao trong tay Trình Cung nhẹ nhàng đè thoáng một phát, lưỡi đao đã cắt một ít da của La Anh Hùng.

    La Anh Hùng cảm giác được hàn khí trên lưỡi đao kia, còn có một chút cảm giác đau đớn, cũng minh bạch tình huống giờ phút.

    Hắn xác thực không cần phải lừa gạt mình, nếu hắn muốn giết mình, tùy thời cũng có thể, thậm chí không cần bản thân hắn động thủ, dù nói thế nào hắn là chủ tử, mình là hạ nhân.

    Chỉ là lúc nào hắn trở nên lợi hại như vậy, chẳng những có được lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy, hơn nữa lực lượng của mình mạnh hơn hắn cũng bị áp chế, chẳng qua nếu như có thể khiêu chiến hắn, công khai đánh hắn mà nói, chỉ cần lực lượng của mình ổn định lại, nhất định sẽ không có vấn đề.

    Tuy La Anh Hùng thất bại, nhưng mà vừa nghĩ tới có thể công khai đánh Trình Cung thì hưng phấn vô cùng, hắn đối với mình vẫn rất có lòng tin.

    - BA~...

    Trình Cung hất đao lên, đao trực tiếp đâm vào vỏ đao của người lính vừa rồi kia, làm hắn sợ tới mức run mấy cái.

    Lực đạo cùng tốc độ này, nếu hơi lệch một chút, nhất định mình phải chết.

    Vài người khác hai mắt lại tỏa sáng lần nữa, động tác rất đẹp ah, lấy yếu thắng mạnh, lại có thể chém gãy vũ khí của đối phương, xử lý sự tình quyết đoán rõ ràng, đây là đại thiếu Trình gia quần là áo lượt sao?

    - Tội chết có thể miễn, nhưng phạm sai lầm phải bị trừng phạt, diện bích bảy ngày trong băng động, mỗi ngày ta sẽ cho người đưa qua một chén canh.

    Tuy trong nội tâm Trình Cung cũng có nghi hoặc, nhưng hắn cũng không có theo hỏi, có một số việc đến thời điểm nhất định sẽ trồi lên mặt nước.

    - Ah...

    Những binh lính khác nghe xong đều ngây dại, mấy lão binh đều không ngừng hướng về phía La Anh Hùng nháy mắt, ý bảo hắn nhanh cầu xin tha thứ.

    Băng động là địa phương nào, bên trong bố trí trận pháp, là địa phương dùng để chứa đựng hàn băng cùng một ít vật phẩm đặc thù, ở trong đó bảy ngày, mỗi ngày chỉ có thể uống một chén canh, cái này căn bản là muốn mạng người a.

    Mới vừa rồi còn cho rằng đại thiếu từ bi, hiện tại xem ra là sai rồi, xem ra là đại thiếu không muốn La Anh Hùng chết tử tế ah, chết cũng không cho hắn chết thoải mái.

    - Ta sẽ trở lại tìm ngươi, hơn nữa sẽ đánh ngươi thành đầu heo.

    Sau khi Trình Cung ném đao, La Anh Hùng đã đứng lên, không sợ chút nào trực tiếp quay người đi về phía băng động, nói ra lời nói dấu ở trong lòng nhiều năm, trong nội tâm La Anh Hùng ngược lại là vô cùng thoải mái.

    Trước kia mỗi lần nhắc tới muốn đối phó Trình Cung, thu thập hắn, đánh hắn mà nói, nhất định sẽ bị mẫu thân răn dạy, trách phạt, bây giờ lại có thể nói ở trước mặt hắn, hơn nữa rất nhanh có thể làm được, chỉ là băng động, nhất định mình sẽ sống đi ra, Trình Cung, ngươi chờ đó cho ta.

    Trình Cung cũng không đi để ý tới hắn, mọi chuyện không phải nói là được, khi Trình gia đi dạo, chỉ thấy ánh mắt của những người kia thật sự rất quái dị, Trình Cung trực tiếp quay người đi ra ngoài.

    Họa phúc đôi khi thật sự rất khó nói tinh tường, trước kia mình kỳ ngộ đạt được Âm Dương Vạn Vật Quyết, bởi vậy mới biết tin tức cùng tình huống của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, cuối cùng đã lấy được Cửu Châu đệ nhất thần khí này.

    Nhưng vì Thần khí mà phải đoạt xá trọng sinh, lại trọng sinh đến trên người một cái quần là áo lượt phá gia chi tử, nhưng mà bởi vậy lại biết được một bí mật mà ai cũng không biết, nguyên lai Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh có nội đỉnh cùng ngoại đỉnh, nổ tung chỉ là ngoại đỉnh.

    Đi ra khỏi phủ Trấn Quốc Công, Trình Cung bước chậm trên đường, với tư cách đế quốc bài danh Top 5 của Nam Chiêm Bộ Châu, đế đô Vân Ca Thành của Lam Vân đế quốc vô cùng hùng vĩ.

    Trong Vân Ca Thành có hơn hai trăm vạn nhân khẩu, năm đó danh tự thái tổ Chu gia có một chữ Lam, mà nơi này nổi danh nhất đúng là 'Vân Cáp'.

    Đây là một loại chim đặc thù, tốc độ so với yêu thú phi hành cấp bảy cũng nhanh hơn, năm đó cũng bởi vì Lam Vân đế quốc khống chế được loại Vân Cáp này, mới có thể chiếm ưu thế ở phương diện tình báo tin tức, cuối cùng nhất thành lập một đế quốc cường đại.

    Cho nên đô thành dùng Vân Ca làm danhmà ngay cả quốc danh cũng gọi làm Lam Vân đế quốc, tuy hôm nay cũng có một ít quốc gia nghiên cứu Vân Cáp, nhưng có thể vận dụng đại quy mô cũng chỉ có Lam Vân đế quốc, Vân Cáp cũng là quốc điểu của Lam Vân đế quốc.

    - Ở đây không phải là địa phương cho Tứ đại hại các ngươi đến, đây là địa phương tài tử giai nhân gặp gỡ.

    - Ha ha...

    Đúng vậy, các ngươi cần phải đi địa phương như Vạn Hoa Lâu, Lan Quế Phường.

    - Nếu không ngươi cũng có thể học lão đại nhà các ngươi một ít, cùng lắm thì ở nhà cưỡng gian thị nữ ah...

    Ha ha...

    Nhưng vào lúc này mấy thanh âm vô cùng đắc ý, trào phúng truyền vào trong tai, làm cho Trình Cung đang lâm vào trầm tư, tùy ý đi lại trên đường tỉnh táo lại, cưỡng gian thị nữ, không nghĩ tới đã chạy ra khỏi Trình gia, lại vẫn nghe được mấy chữ chói tai này.

    Trình Cung không cần nghĩ, không cần đoán đã biết rõ, những người này khẳng định đang nói chuyện có liên quan đến mình.

    - Cẩu nô tài, dám nói đại thiếu như vậy, các ngươi chán sống a?

    Lúc này, một tiếng gầm lên, khóe mắt Trình Cung liếc qua liền thấy một thân ảnh gầy yếu, mãnh liệt nhảy vào trong một đám thị vệ như lang như hổ.

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước là một dòng sông nhỏ, trên mặt sông thả neo không dưới trăm đội thuyền lớn nhỏ.

    Hoa Thuyền Phố còn gọi là tài tử giai nhân phố, nơi này không giống như những tửu lâu hay thanh lâu khác, đến đều là một ít văn nhân mặc khách, đánh cờ, khảy đàn, ngâm thơ, phẩm tửu, nghe hát, xem múa...

    Tốn hao so với những nơi mua hoa bán nguyệt còn gấp mấy lần, nhưng mà có vô số người chạy theo như vịt, hàng năm còn có giải thi đấu hoa khôi Hoa Thuyền Phố danh chấn đế đô.

    Thời gian dần trôi qua, tên tuổi Hoa Thuyền Phố càng nổi tiếng, cấp bậc cao nhã, quý tộc đều đến Hoa Thuyền Phố, có người phấn đấu cả đời cũng không có thể đặt chân tới nơi này.

    Mà có năng lực ngủ cùng giai nhân trong thuyền hoa, tất được cho rằng tài hoa hơn người, tuổi trẻ tài cao.

    Vô số tài tử coi đây là mục tiêu, cho rằng tài tử phong lưu nên như thế, người tầng dưới, hạ lưu mới đi tới những địa phương chỉ biết phát tiết.

    Tại đây là chơi danh tiếng, chơi tình thú.

    Nghe bên kia có người nhắc tới mình, lúc này Trình Cung mới chú ý tới mình trong lúc bất tri bất giác đã đi tới Hoa Thuyền Phố, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một thân ảnh gầy yếu mang theo mấy tên thủ hạ phóng tới một cái thuyền lớn.

    Trên đầu thuyền cùng trên bờ bên cạnh đứng một ít người, những người này lập tức đánh nhau cùng một chỗ.

    - Móa nó, Trương Càn, cẩu nô tài như các ngươi cũng dám đánh ta.

    Lúc này, nam nhân gầy yếu kia bị ném ra ngoài, may mắn mấy tên thủ hạ của hắn kịp thời tiếp được hắn, nhưng trên mặt hắn cũng bị đánh mấy quyền, bộ dáng cũng lộ ra chật vật.

    Mấu chốt là thân thể gầy yếu cảm giác như gió thổi cũng muốn bay đi kia, hơi chút thụ thương làm người khác thấy hắn qua không nổi.

    Lúc này ở đầu thuyền có có một người mang theo hơn mười thị vệ uy vũ, niên kỷ không đến ba mươi, đúng là Trình phủ Trương Càn, lúc này vẻ bề ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói:

    - Tống thiếu, lời này nói rất nặng, ta rất cảm động Tống thiếu ngài ah, nhưng Phiêu Tuyết Thuyền này thiếu gia nhà ta cùng Âu Dương thiếu gia đã bao xuống, ngài muốn xông tới ta tự nhiên phải ngăn trở.

    Tuy Tống thiếu tài hùng thế lớn, nhưng cũng nên có một thứ tự đến trước và sau a, việc này cho dù đến nha môn hoặc là đến trước mặt trưởng bối hai nhà, chỉ sợ Tống thiếu gia cũng không có lý.

    Trong lời nói của Trương Càn trong mềm mang theo cứng ngạnh, trong lời nói có gai, trong lòng của hắn biết rõ vị Tống đại thiếu trước mắt này đang bị trong nhà bế quan, nhất định là vụng trộm đi ra, không dám làm lớn sự tình, cho nên mới nói như thế.

    Tống Phúc, nam đinh duy nhất của Tống gia Vân Ca Thành.

    Gia gia Tống Phúc tổng cộng sinh ra năm con trai, nhưng mà năm con trai lại trước sau sinh ra hai mươi ba nữ nhi, chỉ có Tống Phúc là nam đinh.

    Hiện tại Tống Phúc có tám tỷ tỷ, mười lăm muội muội, ở Vân Ca Thành cũng là một sự tích truyền kỳ.

    Quan trọng nhất là, cơ hồ hàng năm Tống gia đều đem đến rất nhiều kỷ lục, mỗi lần đều làm cho xã hội thượng lưu Vân Ca Thành nhiều thêm một ít đề tài nói chuyện.

    Gia gia Tống Phúc là phụ tá đắc lực của Trình Tiếu Thiên, là đệ nhất chiến tướng của Trình Tiếu Thiên năm đó, mười mấy năm trước bởi vì vết thương cũ tái phát mà qua đời, được truy phong làm nhị đẳng Hộ Quốc Công.

    Phụ thân của Tống Phúc là Hình bộ thượng thư, bốn thúc thúc có một cái là Đại tướng quân, ba cái Tướng quân, dưới tình huống Tống gia lão gia tử qua đời, nếu như chỉ là như thế, loại gia thế này cũng chỉ có thể xem như bình thường, chưa nói tới cao cấp nhất.

    Nhưng Tống gia mạnh nhất chính là, hôm nay đã có mười một đứa con gái xuất giá, trong mười một đứa con gái có một gả cho hoàng tử, năm cái gả cho Tướng quân, còn lại kém cỏi nhất cũng là quan to địa phương.

    Hơn nữa Tống gia là thủ hạ của Trình gia, cho nên tuy Tống gia lão gia tử qua đời, nhưng như cũ là một trong mấy đại thế gia cao cấp nhất trong Vân Ca Thành.

    Mà với tư cách nam đinh duy nhất của Tống gia thế hệ này, tự nhiên Tống gia nâng như nâng trứng, hứng như hứng sao, mà Tống Phúc tuyệt đối là một trong quần là áo lượt phá gia chi tử cao cấp nhất trong Vân Ca Thành, cũng chỉ có Trình Cung ở chín tuổi dẫn hắn đến thuyền hoa, quần là áo lượt phá gia chi tử số một Vân Ca Thành mới có thể ép hắn.

    Chỉ là hiện tại thân thể hắn càng ngày càng kém, Tống gia đã âm thầm thông tri cho tất cả các nơi mua hoa bán nguyệt trong đế đô, nếu ai dám để cho Tống Phúc đi vào, vậy hãy đợi đóng cửa đi.

    - Ngươi tính toán hay vậy sao, bảo Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo đi ra nói chuyện cùng lão tử.

    Tống Phúc rất tức giận ah, nếu là lúc trước hắn sẽ không thèm tới nơi này, chỉ là hiện tại tất cả các nơi phong nguyệt của đế đô đều không tiếp hắn, hắn mới tới đây đi dạo.

    Tống Phúc hắn là người nào ah, là người sành chơi nhất trong rừng hoa, muốn đến tự nhiên là chỗ tốt nhất.

    Hôm nay Hoa Thuyền Phố này nổi tiếng nhất đúng là Phiêu Tuyết Thuyền này, nghe nói cách ba ngày mới tiếp đãi khách nhân một lần, mỗi lần không được vượt qua ba người, có thể nghe đàn, uống một bình trà, phí tổn là trăm lượng hoàng kim.

    Phải biết rằng hôm nay thực lực của Lam Vân đế quốc không kém, năm lượng bạc là nửa lượng hoàng kim, đủ để cho một nhà năm người sinh hoạt sung túc một năm.

    - A...

    Khóe miệng Trương Càn có chút nhúc nhích, rất là khinh thường cao ngạo nói:

    - Tống thiếu vẫn là mau đi trở về, đây không phải địa phương ngài nên đến.

    Vừa rồi tuy thủ hạ không hiểu chuyện, bất quá nói cũng rất có đạo lý, ngươi đã sùng bái Trình Cung, tôn hắn làm lão đại, học tập theo hắn như vậy, cho dù công chúa không được, thị nữ cũng không có vấn đề.

    Nghĩ đến thị nữ Tống gia cũng không ít, Tống thiếu nên về nhà chậm rãi chơi đi.

    Trình Cung cưỡng gian công chúa, chuyện này cũng không tính bí mật gì, tất cả mọi ngườiđều có con đường riêng của mình lấy tin tức, huống chi sự tình này náo vô cùng lớn.

    Nhưng chuyện Trình Cung cưỡng gian thị nữ là nội bộ Trình gia, người ngoài văn bản không có khả năng biết được.

    Nhưng vì hắn và chủ tử đều là người Trình gia, nên mới có thể biết nhanh như vậy.

    - Ta xx bà ngoại ngươi, gọi Trình Lam cút ra đây cho ta, ta ngược lại muốn hỏi hắn quản giáo thủ hạ như thế nào, lão Đại của ta cũng là loại tạp chủng như ngươi có thể nói sao.

    Nếu không phải ngươi là người Trình gia, hôm nay lão tử có thể ở chỗ này nói cho ngươi biết, ngươi đã chết một trăm lần rồi.

    Tuy thân thể Tống Phúc gầy yếu, nhưng giờ phút này lại triệt để nổi giận, trong mắt toát ra sát cơ vô cùng dày đặc.

    Cái nô tài này, trong lời nói có gai, thoạt nhìn nói cái gì đều giống như chủ tử hắn, quang minh chính đại, vĩnh viễn đứng ở phương có đạo lý, nghĩa chính ngôn từ, kỳ thật vô cùng nham hiểm.

    - Vừa rồi ngươi bảo ta cái gì?

    Thanh âm cũng không phải rất lớn, rất bình rất ổn, nhưng khi vang lên làm cho ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía hắn.

    Chương 8: Quốc pháp gia quy

    Trình Cung, tại sao là hắn, sao hắn lại tới chỗ này.

    Chẳng lẽ bởi vì vừa cưỡng gian thị nữ, sợ lão gia tử trừng phạt cho nên chạy đến đây, Trương Càn đột nhiên chứng kiến Trình Cung cũng thật bất ngờ, nhưng trên nét mặt cũng không có một chút sợ hãi.

    - Thiếu gia nhà ta cùng Âu Dương thiếu gia đang ở bên trong thưởng thức trà, người không có phận sự tự nhiên không thể tới gần, nếu như ngài muốn đi vào tự nhiên không có vấn đề, chỉ là hào khí cùng tư tưởng ở đây, chỉ sợ ngươi không thích.

    Mặc dù Trình Cung là cháu ruột của Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên, nhưng Trương Càn rất rõ ràng vị đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành này sợ nhất cái gì, ngoại trừ Trình lão gia tử ra, người Trình Cung sợ gặp nhất là Trình Lam.

    Mặc dù Trình Lam là đệ đệ Nhị thúc gia của Trình Cung, nhưng từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, văn võ toàn tài.

    Hôm nay Trình Lam thi trúng lưỡng nguyên, đã là danh dương Vân Ca Thành, ở bên trong đế đô Tứ đại tài tử, bài danh cầm kỳ thư họa đã ẩn ẩn vượt qua Chu gia Chu Dật Phàm.

    Chỉ cần hai tháng sau hắn có thểtrúng Trạng Nguyên, thì là liên tiếp giành được các chức Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên, tuyệt đối có thể trở thành đứng đầu Tứ đại tài tử.

    Trình Lam chẳng những kỳ nghệ siêu quần, khẩu tài càng không giống bình thường, nói chuyện dẫn chứng phong phú, nói có sách, mách có chứng, chính nghĩa cùng thắng lợi vĩnh viễn đều đứng ở bên hắn.

    Lúc còn rất nhỏ có lần Trình lão gia tử bị tức muốn động thủ cùng Trình Cung, cuối cùng không có biện pháp lại để cho Trình Lam đi huấn hắn, kết quả Trình Cung bị giáo huấn đến độ muốn thổ huyết, về sau ít gặp mặt cùng Trình Lam, địa phương có Trình Lam, khẳng định hắn cũng cố ý tránh đi.

    Cũng chính là bởi vì như thế, Trương Càn mới tự tin nói lời này.

    Không gian trong khoang thuyền vô cùng to lớn, cửa sổ tầng hai mơ hồ có thể chứng kiến tình huống bên cạnh bờ, về phần thanh âm càng rõ ràng truyền vào trong đó.

    Bên cạnh một lò hương, một bình trà, có một nam nhân mặc quần áo tơ lụa màu xanh nhạt, lông mày cong cong hiển nhiên trải qua xử lý tỉ mỉ, làn da non mịn, ngón tay dài nhỏ cho dù nữ nhân thấy cũng cảm giác xấu hổ, giờ phút này ngón cái cùng ngón giữa tay phải đang cầm một quân cờ màu trắng, chậm rãi ưu nhã đặt quân cờ trên bàn.

    - Đại thiếu nhà các ngươi đã đến, ngươi cũng không ra đi xem, đừng để cho bọn hắn ở loại địa phương này tranh giành cãi lộn, đừng để cho đám gia hỏa dơ bẩn kia khiến nơi này chướng khí mù mịt, ảnh hướng tới nơi thanh tịnh của Tuyết cô nương.

    Thanh âm nhu hòa, so với nữ nhân còn nữ nhân hơn, bên hông có một khối Bảo Ngọc đặc biệt, ở đế đô cũng rất nổi danh, đúng là đế đô Tứ đại tài tử Âu Dương Ngọc Bảo.

    - BA~

    Thanh niên cầm cờ đen nhẹ nhàng thu cây quạt, mặt như quan ngọc, hai mắt như đầm, khuôn mặt có vài phần tương tự như Trình Cung, chỉ là cách ăn mặc càng lộ ra vẻ anh tuấn không nói, trên nét mặt còn vĩnh viễn mang theo vô cùng tự tin, thản nhiên nói:

    - Chỉ là sự tình ở giữa binh sĩ, nếu như ngay cả một ít chuyện này đều xử lý không tốt, về sau cũng không cần ở bên cạnh ta rồi.

    Cách bọn hắn không xa có một tầng rèm cừa, một người, một cầm, nhẹ nhàng khảy đàn, phảng phất giống như hoàn toàn cách biệt thế giới này.

    - Đại thiếu, ta không nhìn lầm a, ngươi... thân thể này... ngươi... ngươi.. còn sống?

    Tống Phúc đột nhiên gặp được Trình Cung, cũng có chút không dám tin.

    Bởi vì vị lão đại này của mình vừa mới làm một sự tình khiếp sợ đế đô, không, là khiếp sợ thiên hạ.

    - Ngươi trước coi chừng thân thể của mình a, đã như vậy còn chơi, ta nhìn ngươi sớm muộn cũng sẽ bị sắc hạ thành quỷ.

    Thấy Tống Phúc gầy như que củi, giống như là một bộ xương phủ lên một lớp da, Trình Cung cũng lo lắng vì hắn.

    - Ha ha...

    Đại thiếu vẫn là đại thiếu, quả nhiên là ngưu, làm ra chuyện lớn như vậy, ta còn tưởng rằng ít nhất một năm nửa năm không thấy được ngươi chứ.

    Cái này tốt rồi, đi, hôm nay chúng ta hảo hảo chúc mừng thoáng một phát.

    Từ năm mười tuổi, lần đầu được ngươi mang đến uống hoa tửu đến nay, ta cho rằng ở phương diện nữ nhân đã siêu việt đại thiếu ngươi rồi chứ, nhưng mà lúc này ta là triệt để phục rồi, về sau ngươi là lão đại của ta.

    Tống Phúc nói xong, lôi kéo Trình Cung nói:

    - Tại đây chỉ có thể xem không thể động, không có tí sức lực nào, kỳ thật ta đã sớm chuẩn bị, ta ở đâu cái gì cũng có, hắc...

    - Hừ...

    Trương Càn nhìn Tống Phúc lôi kéo Trình Cung đi, khóe miệng nổi lên một tia cười trào phúng, đã biết rõ hai người này không có đảm lượng, hiện tại bọn hắn cũng là ốc còn không mang nổi mình ốc, huống chi sau lưng mình còn có Trình Lam thiếu gia.

    Đều nói chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, trên thực tế tất cả mọi người đều đồng dạng, sở dĩ người quốc gia cường đại có cảm giác ưu việt, là bởi vì sau lưng bọn hắn có quốc gia cường đại.

    Mà ở trong một quốc gia, ai có quan hệ càng gần cùng người cầm quyền hạch tâm, thì sẽ càng lợi hại.

    Hiện tại cũng vậy, đợi về sau chủ tử của mình khai phủ, chỉ cần mình có thể hầu hạ tốt chủ tử của mình, cho đến lúc đó có mấy người dám trêu vào mình.

    - Bành!

    Không có báo hiệu, Trình Cung đột nhiên đá ra một cước, đá thẳng vào bụng của Trương Càn, cả người Trương Càn trực tiếp bị đạp bay ra ngoài.

    Người chung quanh Trương Càn ngây dại, mà ngay cả Tống Phúc cũng ngây dại, vốn là hắn muốn kéo Trình Cung ly khai cũng là vì tránh cho Trình Cung xung đột cùng Trình Lam.

    Hiện tại Trình Lam phong sinh thủy khởi, có mấy lần răn dạy Trình Cung không phản bác được, tuy không có tổn thương gì nhưng lại xấu hổ vô cùng.

    Trước kia tuy Trình Cung quần là áo lượt, mang bọn hắn làm ra không ít sự tình hoang đường khác người, nhưng thời điểm tự mình động thủ lại rất ít, bởi vì lực lượng bọn họ đều rất yếu.

    Ở Lam Vân đế quốc võ phong thịnh hành, đây cũng là nguyên nhân mà bọn hắn có được gia thế cường đại, lại bị ngoại nhân chế nhạo xưng là đế đô Tứ đại hại.

    Hơn nữa tuy Trương Càn này không phải cao thủ gì, nhưng năm nay gần ba mươi, cũng đã hỗn đến Thoát Thai kỳ tầng thứ tám, làm sao có thể bị một cước đạp bay chứ.

    Trương Càn cũng không thể tin được đây là thật, hắn căn bản không nghĩ Trình Cung sẽ ra tay, hắn có thể ra tay.

    Ở bên trong ý nghĩ của hắn, cho dù phế vật chỉ có Thoát Thai kỳ tầng thứ tư này nổi giận muốn đánh mình, mình cũng có thể đơn giản tránh đi, nhưng một cước kia quá nhanh, quá đột nhiên.

    - Ah...

    Sau khi Trương Càn bay ra ngoài rơi xuống mặt đất, liên tiếp nhổ ra vài bún máu, bụng đau đớn như là bị cắn nát.

    Cái phế vật này, cái quần là áo lượt này lại dám đánh ta, vốn là xem thường Trình Cung, giờ phút này càng là nộ chạy lên não:

    - Còn nhìn cái gì, các ngươi mù sao, cho ta đánh.

    - Ta thao, ngăn bọn hắn lại, lão đại tránh mau...

    Tống Phúc kéo Trình Cung một phá, lòng bàn chân như bôi mỡ.

    Tay Trình Cung khẽ động, chấn khai Tống Phúc ra, đưa tay lấy ra một tấm lệnh bài, bên trên có khắc một chữ Trình, phía dưới là một hàng chữ nhỏ.

    Không có nói một lời, ánh mắt lạnh lùng đảo qua những người đang muốn xông lên kia, những người này có mấy cái là Hoán Cốt kỳ, nhưng mà dưới ánh mắt của Trình Cung, bọn hắn lại cảm nhận được một loại hàn ý.

    Tại đây đa số là thủ hạ của Trình Lam, là người Trình gia, coi như là người của Âu Dương Ngọc Bảo cũng biết lệnh bài kia, lệnh bài cháu ruột của Trình gia.

    Trước kia những đại thiếu quần là áo lượt này trong lúc có chuyện, hỗn chiến, loạn chiến, đánh nhầm bọn hắn cũng là chuyện bình thường, nhưng hôm nay những người này lại hoàn toàn bị khí thế của Trình Cung chấn nhiếp.

    Tuy Trình Cung không có lên tiếng, mà hắn lộ ra lệnh bài cũng chỉ là lệnh bài thân phận, cũng không nói lực lượng gì lớn.

    Một điểm trọng yếu nhất là, dù sao chủ tử chính thức của bọn hắn không có ở đây, nếu thực xảy ra chuyện thì ai sẽ gánh vác.

    Thẳng đến lúc này, những thị vệ, hạ nhân này mới vừa rồi còn rất đắc ý mới phát hiện, nguyên lai chủ tử không có xuất hiện lại chênh lệch nhiều như vậy.

    - Ngăn hắn lại...

    Trương Càn nhìn Trình Cung đi tới, thân thể lui về sau, miệng đầy huyết ôm bụng gào thét.

    - Bành!

    Lại là một cước, trực tiếp đá lên mặt Trương Càn, thanh âm xương cốt vỡ vụn răng rắc, Trương Càn cũng bị đá bay lên trên đầu thuyền.

    Thanh âm xương cốt vỡ vụn kia, còn có tình cảnh miệng Trương Càn phun đầy máu, người chung quanh nhìn thấy mà một hồi phát lạnh, quá hung hãn rồi.

    Tống Phúc càng văn vê tròng mắt, mình không nhìn lầm a, vài ngày trước Trình đại thiếu vẫn chỉ là Thoát Thai kỳ tầng thứ tư mà thôi, trước kia cho dù để cho hắn tùy tiện đánh, cũng rất khó trong thời gian ngắn đánh Trương Càn thành như vậy ah, Trương Càn này rõ ràng bị phế đi.

    - Đã đủ rồi, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, coi như là hạ nhân phạm sai lầm cũng không tới phiên ngươi ở nơi này giáo huấn, bẩm báo gia tộc tự nhiên có người chấp pháp xử trí, huống chi hắn còn là người của ta.

    Bên đường đánh chửi nô tài nhà mình, là sự tình sáng suốt sao?

    Lúc này, đột nhiên trong khoang thuyền truyền ra thanh âm của Trình Lam, cũng không có bởi vì Trương Càn bị đánh mà nổi giận, thanh âm nói chuyện rất bình thản.

    Chỉ là cách nói chuyện, lại giống như trưởng bối giáo huấn vãn bối vậy.

    Nghe được Trình Lam nói, Âu Dương Ngọc Bảo lộ ra vẻ tán thưởng, Trình Lam này quả nhiên là càng ngày càng lợi hại, gần đây Chu Dật Phàm không có xuất hiện một thời gian ngắn, hắn đã ẩn ẩn trở thành đứng đầu Tứ đại tài tử rồi.

    Vốn là những người bị Trình Cung hù sợ cũng đều nhẹ nhàng thở ra, Trình Lam nói chuyện, sự tình sẽ được giải quyết.

    Ngay thời điểm tất cả mọi người nghĩ như vậy, Trình Cung đã phi thân lên thuyền, một cước đá bay Trương Càn vừa mới giãy dụa muốn đứng lên lần nữa, lần này vị trí hắn đá là trái tim.

    - Bành...

    Rầm Ào Ào...

    - Ah...

    ...

    Trương Càn trực tiếp bay đến tầng hai, đánh vỡ cửa sổ nện vào bên trong, Âu Dương Ngọc Bảo kêu một tiếng, thân thể trực tiếp lóe lên đã bay qua một bên.

    Bàn cờ trực tiếp bị nện nát, buồng nhỏ trên tàu cũng loạn thành một bầy, cây quạt trong tay Trình Lam phe phẩy, máu cùng các mảnh vụn bay tới hắn đều bị ngăn cản.

    - Đã chết.

    Âu Dương Ngọc Bảo che miệng, không dám tin nhìn thi thể Trương Càn.

    Trình Lam ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích, nhưng máu bên trên cây quạt, còn có thi thể Trương Càn trên mặt đất cũng làm cho hắn rất là ngoài ý muốn, đồng thời trong mắt hiện lên một tia tức giận.

    Đánh chó còn phải xem chủ nhân, hắn cũng dám ở trước mặt mình giết Trương Càn.

    Không đúng, tuy Trương Càn cũng là phế vật, nhưng dù sao cũng là Thoát Thai kỳ tầng thứ tám, làm sao có thể mấy cước đã bị người đá chết?

    - Cùng ta giảng quốc pháp, gia pháp, ta là ca ca của ngươi, ta đã đến ngươi còn dám ngồi ở đó làm đại gia, trách không được dạy dỗ nô tài cũng dám hạ lệnh động thủ đối với chủ tử.

    Còn tài tử nữa chứ, trước hết để cho ca ca dạy ngươi làm người như thế nào, ác nô dám khiêu chiến cùng chủ tử, chết.

    Về sau nhớ kỹ, quản tốt chó của ngươi, nếu không gặp một ta sẽ giết một, gặp hai ta sẽ giết một đôi.

    Trình Cung lạnh lùng nhìn thoáng qua trên lầu, sau đó cất bước lên bờ, ánh mắt nhìn lướt qua những người khác, những người kia sợ tới mức vội vàng cúi đầu lui về phía sau.

    Tuy Trình Cung nói không nhiều lắm, nhưng lại làm cho Trình Lam không lời nào để nói, cái này đối với tự cho tài hùng biện của mình là vô song Trình Lam, còn là lần đầu tiên.

    Bởi vì Trình Cung là trưởng nam Trình gia, tuy Trương Càn là nô tài của mình, nhưng nói tiếp Trình Cung cũng là chủ tử của hắn, nô tài dám hô động thủ đối với chủ tử, chết cũng là đáng tội.

    Càng làm cho Trình Lam nghĩ mãi mà không rõ chính là, phế vật Trình Cung này lúc nào thì động thủ giết người, sao hắn có được bản lĩnh giết người, chết một Trương Càn ngược lại là không có gì, nhưng Trình Cung biến hóa lại khiến người ngoài ý rồi, sao hắn lại nói ra loại lời nói này?

    - Đi, Sắc Quỷ, đi uống rượu cùng ta.

    Trình Cung đi đến bên cạnh Tống Phúc, vỗ Tống Phúc còn đang kinh ngạc đến ngây người một cái, bởi vì Tống Phúc cũng đã gần giống, gần thành, gần bằng xương bọc da, còn chơi không ngừng, vì vậy thời gian dần trôi qua có ngoại hiệu này, nói cho dù hắn làm quỷ cũng đồng dạng háo sắc.

    Đi hai bước lại quay đầu nhìn thoáng qua Phiêu Tuyết Thuyền.

    Sự tình vừa mới xảy ra như này, nhưng mà tiếng đàn lại không bị một chút ảnh hưởng, lúc này còn thanh thanh đạm đạm khảy đàn, quan trọng nhất là lúc này có bông tuyết bay xuống, thiên địa một mảnh trắng noãn, Phiêu Tuyết Thuyền này ngược lại có chút ý tứ.

    - Ta không nhìn lầm a, vừa rồi lão đại ngươi đá chết Trương Càn, quá hả giận rồi, khi nào thì lão đại ngươi lợi hại như vậy.

    Không phải là đồn đãi có sai, ngươi đã cưỡng gian được công chúa, âm dương điều hòa thần công mới có thể tiến nhanh...

    Đi theo Trình Cung ra ngoài vài bước Tống Phúc mới thanh tỉnh lại, lập tức vô cùng sùng bái nhìn Trình Cung.

    - Có cần ta tìm một trăm phụ nhân giúp ngươi tu luyện thần công này thoáng một phát hay không.

    - Cái này...

    Cũng không cần rồi, hắc hắc, chỉ cần lão đại ngươi giảng chuyện cùng công chúa một chút là được rồi.

    - Ta đá chết ngươi...

    - Đừng, đừng, trước nói xong hãy đá.

    Chương 9: Uống hoa tửu rồi, không rảnh

    Vân Ca Thành rất lớn, nhưng tốc độ truyền bá tin tức lại không bị một chút ảnh hưởng, sự tình trên Hoa Thuyền Phố, Trình Cung đánh chết Trương Càn rất nhanh truyền khắp Vân Ca Thành.

    Hoàng cung, Bách Hoa Viên

    - BA~...

    Bình hoa cổ của tiền triều bị ném thành phấn vụn trên mặt đất, hai thị nữ vừa mới tới báo tin cẩn thận quỳ gối ở phía dưới.

    - Không ngờ hắn không có việc gì, còn có thể giết người.

    Gia hỏa đáng giận, sớm biết như vậy trực tiếp đánh chết hắn, vốn cho rằng đánh hắn một trận ít nhất làm cho hắn nằm trên giường một năm nửa năm, về sau cũng không dám trêu chọc Bổn công chúa nữa, không nghĩ đến gia hỏa này không có việc gì...

    Giờ phút này Tử Yên công chúa đã không có nhu nhược như ở trước mặt hoàng hậu, hoàng thượng, mà giống như biến thành một nữ nhân đanh đá chua ngoa.

    Đánh nát mấy bình hoa, nàng vẫn chưa hả giận, còn dùng chân giẫm lên những mảnh vỡ, thời điểm nàng giẫm những mãnh vỡ kia, trên chân có một tầng hào quang màu tím chớp động, ẩn ẩn đã có xu thế phóng ra ngoài.

    Năm nay mười lăm tuổi, đã có thể nhìn ra sau này sẽ là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, chỉ là lúc này hai đấm nắm chặt, trên nắm tay nhỏ nhắn cũng tản ra nguyên khí màu tím, động tác tức giận phối hợp biểu lộ trên mặt lộ ra rất là điêu ngoa.

    - Công chúa không cần phải vì cái này tức giận, tin tưởng trải qua chuyện lần này về sau, quần là áo lượt phá gia chi tử kia sẽ không dám nhắc lại chuyện đó, cho dù hắn muốn bệ hạ cũng không có thể đồng ý.

    Thị nữ quỳ gối phía dưới hiển nhiên rất hiểu rõ công chúa, tìm cơ hội cẩn thận nói.

    - Các ngươi biết cái gì, Trình gia kia công cao chấn chủ, ngay cả lúc trước sau khi sự tình đại nghịch bất đạo này truyền đi ra, phụ hoàng cũng không có hạ lệnh giết gia hỏa kia.

    Hơn nữa không ngờ vừa rồi phụ thân hắn Trình Vũ Phi chạy đến hoàng cung đại náo một phen, phế ba thị vệ trước kia đánh con hắn, sáu người bị trọng thương.

    Tuy cuối cùng phụ hoàng cho người đuổi hắn ra khỏi hoàng cung, mệnh lệnh hắn lập tức trở về nơi đóng quân, cái này đã nói rõ phụ hoàng không có ý định xử lý chuyện này, nếu như người Trình gia bất mãn...

    Tử Yên công chúa giẫm mấy bình hoa nát như phấn, mình thì tức giận ngồi ở bên giường.

    Nếu không phải là không muốn bạo lộ lực lượng của mình, mình đã tự mình động thủ.

    Từ khi vô tình nghe được phụ hoàng cùng mẫu hậu muốn gả mình cho Trình Cung, nàng vẫn nghĩ biện pháp, rốt cục nàng đã tìm được một cơ hội, lại không nghĩ rằng sự tình nghiêm trọng như vậy cũng bị Trình Cung kia tránh được một kiếp.

    - Hừ, Bổn công chúa cũng không tin, còn không đối phó được một cái quần là áo lượt phá gia chi tử như ngươi.

    Ép Bổn công chúa, Bổn công chúa tự mình động thủ phế ngươi.

    Cái miệng nhỏ nhắn của Tử Yên công chúa bĩu môi, vẻ mặt điêu ngoa, nắm chặt hai đấm, nguyên khí màu tím chớp động, đã nhanh ngưng tụ trên bàn tay, đây đã là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong.

    Về phần trong tin tức mới nhất, Trình Cung đá chết Trương Càn, Tử Yên công chúa căn bản không có đi để ý, nàng xem ra là giết chết một người không dám phản kháng mà thôi, thì lực lượng như thế nào căn bản không quan trọng.

    ...

    Trong phủ Thái Phó, Chu Văn Quân thân hình cao lớn, tướng mạo anh tuấn cẩn thận đứng ngoài cửa Cầm viên, trong này bố trí trận pháp, hắn chỉ có thể đứng xa xa nhìn người đánh đàn trong Cầm viên, cũng không dám quấy rầy.

    Tuy đồng dạng đều là đời thứ ba của Chu gia, niên kỷ của hắn so với người bên trong còn lớn hơn mấy tuổi, hôm nay còn ở kinh thành lấy được một chức quan lục phẩm nhàn tản, nhưng không có biện pháp so sánh với người đang khảy đàn kia.

    Lúc này, tuy không nghe được thanh âm, nhưng lại thấy triền núi bên trong đột nhiên bị từng đợt hào quang đánh trúng, nhao nhao nổ tung.

    Vốn khí trời nắng ráo sáng sủa, ở trong Cầm viên lại Phong Vân đại tác, mà Chu Dật Phàm thì đang ngồi ở Điếu Ngư Đài.

    Quanh thân đều có nguyên khí màu trắng bao vây, tiện tay búng ra trong lúc đó, thân thể quần áo phiêu dật.

    Vốn là mặt như quan ngọc, mục như lãng tinh, mũi như huyền quan, anh tuấn tiêu sái, giờ phút này càng lộ ra suất khí khôn cùng.

    Chu Văn Quân thấy cũng xuất thần, trong nội tâm thầm than, trách không được trong Vân Ca Thành có vô số tiểu thư khuê các vì biểu đệ này mà si tình không thôi, bất luận là hình dạng hay là tài văn chương, đứng đầu Tứ đại tài tử Vân Ca Thành cũng không phải hư danh, trong khoảng thời gian này biểu đệ chuyên tâm tu luyện, Trình Lam kia còn vọng tưởng siêu việt biểu đệ, thật sự là không biết trời cao đất rộng.

    - Có phải Trình gia lại xảy ra chuyện gì rồi hay không?

    Lúc này trong Cầm viên đã khôi phục bình tĩnh, chẳng biết lúc nào Chu Dật Phàm đã đi ra, nhất cử nhất động trong lúc đó đều mang theo khí chất ưu nhã cao quý, chỉ nhìn thoáng qua Chu Văn Quân, hắn cũng có thể đoán được chuyện gì xảy ra.

    Chu Văn Quân khom người thi lễ, nói chuyện vừa mới xảy ra một lần, cuối cùng không quên bổ sung nói:

    - Lần này Trình Lam kia rất mất mặt, nguyên bản Trình Cung bị hắn đè nặng, vậy mà trước mặt mọi người đánh chết thủ hạ của hắn, lại nói hắn á khẩu không trả lời được.

    Người như vậy, còn muốn tranh đoạt đứng đầu Tứ đại tài tử cùng ngươi, người không biết tự lượng sức mình.

    - A...

    Chu Dật Phàm ngồi xuống, hạ nhân liền bưng trà lên, nhẹ nhàng uống một ngụm, nghe Chu Văn Quân nói xong chỉ cười nhạt một tiếng nói:

    - Những cái kia bất quá là hư danh, tiểu hài tử biễu diễn, ta ngược lại là hi vọng Trình Lam có thể một lòng phấn đấu, đến lúc đó để cho hắn đứng đầu Tứ đại tài tử thì như thế nào.

    Ngược lại là Trình Cung kia có chút ý tứ, lần này bị nha đầu Tử Yên kia hãm hại một trận, chẳng lẽ đã thông suốt rồi.

    Ngươi cho người lưu ý thoáng một phát, dùng tính cách của Tử Yên công chúa, lúc này chỉ sợ sẽ không chấm dứt như vậy.

    Đúng rồi, Trình gia bên kia phản ứng như thế nào?

    Chu Văn Quân không nghĩ tới sự tình mình cho rằng rất đáng được hưng phấn, thì Chu Dật Phàm lại lơ đễnh, nghe Chu Dật Phàm hỏi, Chu Văn Quân vội vàng nói:

    - Căn cứ tình báo trong cung của chúng ta, Trình Vũ Phi uống say chạy tới nội cung giương oai, đánh trọng thương mấy người dám đả thương Trình Cung, nghe nói có mấy cái đã phế đi, bệ hạ cho người đuổi Trình Vũ Phi ra khỏi cung, còn lệnh hắn lập tức trở về nơi đóng quân.

    Chu Dật phàm nghe xong cũng không cảm giác ngoài ý muốn, khóe miệng nổi lên dáng tươi cười:

    - Trò hay rốt cục sắp mở màn rồi, ngày tốt lành của Trình gia cũng sắp chấm dứt, ta còn muốn đi luyện Cầm, một hồi gia gia trở về ngươi tới báo cho ta biết một tiếng, ta có chuyện quan trọng muốn trao đổi cùng gia gia, còn nữa, tập trung lực lượng gia tộc nhìn chằm chằm Trình gia.

    - Vâng.

    Tuy Chu Văn Quân nghe không hiểu, nhưng mà hôm nay Chu Dật Phàm chính là quản sự chính thức của Chu gia, là gia chủ đương đại chính thức của Chu gia.

    ...

    Sự tình Trình Cung giết chết Trương Càn rất nhanh truyền khắp Vân Ca Thành, đối với đại nhân vật mà nói đây là một việc nhỏ không có ý nghĩa, cho dù có người chú ý cũng là bởi vì mấy ngày trước Trình Cung cưỡng gian công chúa, mọi người còn đang chờ phản ứng của hoàng thất cùng Trình gia.

    Trình gia tự nhiên cũng biết rõ tin tức này, giờ phút này ở băng động phía sau Trình gia, Trình Tiếu Thiên đang đứng cách cửa băng động mười mét, lão La thì vài thập niên như một ngày, như thường lệ đi theo bên cạnh Trình Tiếu Thiên.

    - Sau khi tên tiểu tử thúi này tỉnh lại thì không yên tĩnh, cũng may Trình Lam hiểu chuyện, nếu không huynh đệ bọn hắn gây loạn bên ngoài, kia thật có thể để cho người khác chế giễu.

    - Lão gia bảo ta điều tra ai tản sự tình trong nhà ra ngoài, trong đó có Trương Càn này.

    Tuy hắn không phải gian tế, nhưng nịnh nọt không từ thủ đoạn, cũng chính bởi vì có nhân tài như vậy mới ảnh hưởng cảm tình của Đại thiếu gia cùng Nhị thiếu gia.

    Chỉ là không nghĩ tới, Đại thiếu đã xử lý hắn trước chúng ta một bước.

    - Nếu là hắn có thể nghĩ vậy thì tốt rồi, chỉ là mèo mù vớ cá rán.

    Trình Tiếu Thiên nghe lão La nói Trình Cung giết chết Trương Càn, cũng không có nói thêm cái gì, chỉ đơn giản nói một câu, sau đó nhìn về phía băng động:

    - Anh Hùng từ nhỏ chịu không ít khổ, băng động này quanh năm rét thấu xương, lại có Hàn Băng Trận che chở, ngươi cho người chú hắn một chút, nếu dựa theo tiểu tử thúi kia nói mà xử lý, coi như là Hoán Cốt kỳ ở trong này bảy ngày, mỗi ngày uống một chén súp cũng bị đông lạnh chết.

    Sự tình Trình Cung đả bại La Anh Hùng, sau đó lão La cùng Trình Tiếu Thiên cũng đã biết rõ, lão La rất rõ ràng, tuy lão gia tử không nói gì nhưng mà trong nội tâm rất cao hứng.

    Mấu chốt là thủ pháp Trình Cung xử lý sự tình, làm cho lão gia tử bất ngờ, mà ngay cả lão La cũng không nghĩ tới Anh Hùng bị đả bại, còn có thể xử phạt như thế.

    - Anh Hùng tuổi trẻ khí thịnh, đối với chuyện năm đó kiến thức nửa vời, không hiểu thấu triệt, chịu chút ít giáo huấn cùng trừng phạt là chuyện nên làm.

    Hơn nữa ta cảm giác, từ khi đại thiếu đã trải qua sự tình lần này đã biến đổi rất nhiều, cử động lần này của đại thiếu giống như có thâm ý, không giống trừng phạt đơn giản như vậy, hơn nữa nói như thế nào đại thiếu cũng là chủ tử.

    Trình Tiếu Thiên khoát tay áo:

    - Ngươi đừng dát vàng lên mặt hắn, cũng không biết hắn là bị kích thích nên lực lượng đột nhiên tăng lên, hay là lúc trước không có hiển lộ ra, nhưng chút lực lượng này ở trong trẻ tuổi một đời cũng không coi vào đâu.

    Về phần nói làm việc, căn bản chính là loạn thất bát tao.

    Đứa nhỏ Anh Hùng này không tệ, là viên mãnh tướng, ngàn vạn lần đừng để cho tiểu tử thúi kia hồ đồ làm bị thương hắn.

    Như vậy đi, ngươi cho người lấy hai hạt Hộ Tâm Đan, nếu như Anh Hùng hôn mê thì cho hắn phục dụng, như vậy cũng có thể để cho hắn vững chắc lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ chín thoáng một phát, về sau tiến vào Hoán Cốt kỳ cũng có trụ cột.

    Hộ Tâm Đan, lão La nghe xong thân là khẽ run lên, Hộ Tâm Đan là đan dược Nhân cấp trung phẩm.

    Có thể bảo hộ tâm mạch, tăng lên lực lượng thân thể, nếu như có thể phục dụng hai hạt Hộ Tâm Đan, cộng thêm ngoại lực kích thích, thêm nửa năm nữa nhất định La Anh Hùng có thể nhẹ nhõm tiến vào Hoán Cốt kỳ.

    Âm thầm giúp đỡ hắn phục dụng hai hạt Hộ Tâm Đan, ở trong băng động chắc chắn sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào rồi.

    ...

    Tầng bốn Tứ Quý Tiên Tửu Lâu, bất luận đồ ăn gì ở chỗ này đều có cung ứng, thậm chí một ít gì đó ở các nơi trong cả nước mới có, chỉ cần ngươi ra tiền thì ở đây cũng có thể cung ứng.

    Lầu một lầu hai đều là đại sảnh trang nhã, nói là đại sảnh nhưng đều dùng vách che chắn, ngăn cách, không gian cực lớn, Tứ Quý Tiên Tửu Lâu chiếm diện tích tương đương với một phủ đệ của quan tam phẩm.

    Có thể tới nơi này không phải phú thì quý, ba tầng cùng tầng bốn đã không phải là người bình thường có thể đi tới.

    - Tử Yên công chúa đã đến, lại mời mọi người đi qua cùng một chỗ uống rượu ngâm thơ, đi mau.

    - Cái gì, Tử Yên công chúa, không phải nàng vừa bị Trình đại thiếu cưỡng gian sao, sao còn ló mặt ra ngoài.

    - Ngươi ngậm miệng lại đi, không muốn sống nữa sao, ngươi cho rằng ngươi là Trình đại thiếu sao, ngươi cho rằng cha ngươi dám đi đánh thị vệ cung đình tàn phế sao, gia gia của ngươi ngay cả Hoàng Thượng cũng không dám gây sao.

    - Các ngươihiểu, trong này học vấn sâu lắm, mặc kệ việc này là thật hay giả, tóm lại khẳng định Trình gia không lấy được Tử Yên công chúa rồi, như vậy chúng ta có thể có cơ hội.

    - Huynh đài nói rất đúng, coi như là Trình đại thiếu đã dùng qua cũng không sao cả, chỉ cần có thể cưới được công chúa, chỗ tốt của chúng ta sẽ rất nhiều, hơn nữa Tử Yên công chúa làm cho người ta nhìn mà động tâm, mau đi đi, những người khác đã đi rồi.

    ...

    Trong Tứ Quý Tiên Tứ Lâu không ít người đi ra, nguyên nhân là người của quán rượu thông tri, công chúa cùng bằng hữu đang uống cao hứng, nói cầm kỳ thư họa, ngâm thi tác đối, thông tri những người có hứng thú có thể đi qua tham dự, dù sao mấy tháng nữa là thời điểm khoa cử, cũng coi như mọi người trao đổi tăng tiến học tập thoáng một phát.

    Nghe nói công chúa cho mời, trong đám trẻ tuổi có vài người không dám đi, cũng có một ít có tâm tư khác, nhưng hơn nữa là không muốn đắc tội công chúa.

    Đây là một gian coi như là hơn mười người đồng thời tiến đến cũng sẽ không lộ ra chen chúc.

    Trong phòng có nước trong lưu động, mấy con chim quý được huấn luyện nhảy nhót trên cành cây, lại không tùy ý bay đi hoặc là ảnh hưởng người.

    - Hôm nay Bổn công chúa cao hứng, đây là ba viên đan dược Nhân cấp trung phẩm, có thể cố bản bồi nguyên, tăng cường công lực.

    Các ngươi sắp tham gia kỳ thi cuối năm, hôm nay trước Top 3, Bổn công chúa sẽ ban thưởng ba viên Cố Nguyên Đan Nhân cấp trung phẩm cho hắn, chúc bọn hắn ở kỳ thi cuối năm có thể lấy được thành tích tốt.

    Tử Yên công chúa ăn mặc y phục màu tím, cao ngạo nhìn về phía dưới nói xong.

    Người có thể ở chỗ này đều là công tử, thiếu gia các đại gia tộc, là một ít nhân vật trẻ tuổi một đời trong Vân Ca Thành, Tử Yên công chúa là để cho bọn hắn biết rõ, người thắng lợi sẽ được Tử Yên công chúa nàng để ý.

    Trong nội tâm nàng cũng rất vui vẻ, từ khi vô tình nghe được phụ hoàng có ý gả nàng cho Trình Cung, nàng vẫn nghĩ biện pháp, rốt cục, rốt cục nàng đã tìm được cơ hội.

    Tình huống lúc đó khẳng định không thể gạt được các đại gia tộc, ngay từ đầu khẳng định suy đoán gì đều có, nhưng chỉ cần mình thật vui vẻ lộ diện, chỉ cần không phải kẻ đần cũng biết là Trình Cung bị mình đùa nghịch rồi, hừ, chỉ bằng hắn cũng muốn lấy Bổn công chúa.

    - Khởi bẩm công chúa...

    Lúc này, người phụ trách Tứ Quý Tiên Tứ Lâu Tiếu Khánh Phong đi lên, vốn Tiếu Khánh Phong ăn nói khéo léo, lúc này muốn nói lại thôi, bộ dạng rất là khó xử.

    - Một đại nam nhân, nói cũng tốn sức như vậy, nói.

    Thấy bộ dạng Tiếu Khánh Phong như vậy, Tử Yên công chúa không vui, quả thực là ảnh hưởng tâm tình của Bổn công chúa.

    Tiếu Khánh Phong nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán thoáng một phát, nhỏ giọng nói:

    - Công chúa bảo gọi tất cả người trong tửu lâu tới, nhưng... nhưng... có một bàn chỉ sợ bất tiện, bởi vì đó là chỗ đại thiếu Tống gia cùng lão đại của hắn uống rượu.

    Tiếu Khánh Phong gấp đến độ đổ mồ hôi, vị trí hắn đặc thù làm cho hắn cũng mơ hồ biết rõ một ít sự tình, chỉ sợ chọc giận vị công chúa ngang ngược này, nên không dám nhắc tới hai chữ Trình Cung.

    Tử Yên công chúa vốn là chau mày, lập tức hừ một tiếng:

    - Gọi bọn hắn tới cho Bổn công chúa, Bổn công chúa muốn nhìn những sĩ tử sắp tham gia kỳ thi cuối năm có bản lãnh gì một chút, để cho bọn hắn luận bàn cùng mọi người thoáng một phát, nói cho bọn hắn biết, nếu như bọn hắn có thể thắng, Bổn công chúa có thể ban thưởng cho bọn hắn gấp mười lần.

    Lại có thể đi ra, còn dám ra đây, tuy phụ hoàng bởi vì chuyện này mà không nhắc lại hôn sự, nhưng nhớ tới người kia nhìn mình mê đắm, lại ăn nói hạ lưu, tâm tình của Tử Yên công chúa không còn sót lại chút gì.

    Hôm nay có nhiều người như vậy, xem Bổn công chúa nhục nhã ngươi như thế nào.

    - Tống thiếu, Trình đại thiếu, hai vị chớ một chút.

    Tiếu Khánh Phong đáp ứng một tiếng, vừa mới mở cửa đi ra ngoài, không đợi đóng cửa lại, chỉ thấy Trình Cung cùng Tống Phúc uống đến mơ mơ màng màng đi xuống phía dưới, hắn vội vàng xông lên cười ngăn đón bọn hắn.

    - Lăn...

    Ai bảo ngươi chặn đường, chó ngoan không cản đường, cản đường... ngươi cũng không phải là chó ngoan...

    Tống Phúc không ngừng giơ chân lên, muốn học Trình Cung đạp bay người này, nhưng mỗi lần đều đạp không trúng.

    Trình Cung hơi đỡ một ít, coi như thanh tỉnh nhưng mà cũng không vui nói:

    - Muốn gì?

    - Đại...

    Đại thiếu, là như vậy, Tử Yên công chúa lệnh tiểu nhân gọi hai vị đại thiếu đi qua, công chúa nói...

    Tiếu Khánh Phong đổ mồ hôi, nụ cười trên mặt cũng trở nên cứng ngắc.

    - Không rảnh, ta cùng huynh đệ của ta muốn đi thanh lâu uống hoa tửu, sao có thời giờ để ý tới nàng, bảo nàng trở về chờ đi, đợi ngày nào đó ta rảnh sẽ đi tìm.

    Trình Cung không để Tiếu Khánh Phong nói xong, đã cùng Tống Phúc đi xuống dưới.

    - Đúng...

    Tống Phúc nghe xong liên tục gật đầu:

    - Chỗ đó có Thủy Linh cô nương, tinh thông mọi thứ, công chúa không được, công chúa là cái gì ah.

    Yên tĩnh, yên tĩnh giống như chết, hai chân Tiếu Khánh Phong run rẩy, hắn cũng không dám đi lên hồi báo, vạn nhất công chúa nổi giận trực tiếp chụp chết mình, đó thật sự là chết oan chết uổng.

    Trong phòng cũng yên tĩnh giống như chết, nguyên lai đám tài tử đang lấy lòng công chúa, vây quanh công chúa cũng không có âm thanh rồi.

    Vừa rồi Tiếu Khánh Phong đi ra ngoài không có đóng cửa, bọn hắn cũng nghe được hết.

    Công chúa cho mời không rảnh, vì cái gì, đi thanh lâu uống hoa tửu, đây cũng quá làm càn.

    Cái này cũng chưa tính, quan trọng nhất là lời nói phía sau kia, quả thực, quả thực giống như là cùng lão bà của mình, hôm nay đại gia ở bên ngoài bề bộn nhiều việc, đừng đến phiền ta, về nhà tắm rửa sạch sẽ đợi đại gia, đại gia có thời gian sẽ đi sủng hạnh ngươi.

    Tử Yên công chúa cũng ngây dại, hơn nửa ngày cũng không có phục hồi tinh thần, toàn thân tức giận đến phát run.

    Nàng cảm giác ngực mình rất nóng, trong miệng thậm chí có hương vị huyết tinh, đó là cảm giác bị tức muốn thổ huyết, đáng giận, gia hỏa đáng giận, ta không để yên cho ngươi.

    Tự nhiên Trình Cung cùng Tống Phúc không có đi thanh lâu, bởi vì hiện tại thanh lâu trong Vân Ca Thành không ai dám để cho Tống đại thiếu đi vào, hai người bọn họ chỉ là tìm tiểu điếm nào đó lại uống một hồi.

    Nguyên lai là Sắc Quỷ cố ý đến hoa thuyền gây chuyện, là muốn cho thủ hạ của mình xông lên đánh ngươi chết ta sống cùng đối phương, sau đó hắn sẽ chuồn đi, chỉ là Trình Cung vừa vặn xuất hiện, đã phá hủy kế sách của hắn.

    Một người không uống rượu, hai người không bài bạc, Trình Cung uống tới không có tí sức lực nào, hơi ăn chút gì liền chạy về nhà.

    Mới vừa vào viện, mũi Trình Cung hơi động một chút, bởi vì hắn đã ngửi thấy rất nhiều loại dược liệu, vốn là gian phòng bạo tạc nổ tung cũng bị thanh lý, bố trí lò lô một lần nữa.

    Chỉ là lúc này qua lại làm việc đa số đều là nam, tuy Trình đại thiếu không có thật sự cưỡng gian thị nữ, nhưng mà những thị nữ kia cũng không dám tới nơi này, trong sân chỉ có một thân ảnh gầy yếu đang bận rộn, đúng là tiểu Tuyết.

    - Đại...

    Thiếu gia...

    Tiểu Tuyết đang vội vàng đột nhiên nhìn thấy Trình Cung, thân thể không tự chủ được co rụt lại phía sau, sau đó bề bộn vấn an.

    Trong lòng có chút khẩn trương, lại có chút ít kích động, một màn Trình Cung nhào lên kia nàng còn nhớ tinh tường.

    - Về sau những lễ tiết không có tác dụng này miễn đi, hiện tại ta ghi một đơn thuốc, ngươi nhanh nấu một chén dược thang, đoán chừng hiện tại tiểu tử kia cũng đông thành băng rồi.

    Trình Cung nói xong, bước nhanh đi đến một bên, tiện tay cầm lấy bút ghi vài câu.

    Tiểu Tuyết nghe xong sắc mặt không khỏi khẽ biến, có chút co quắp cầm lấy góc áo của mình:

    - Đại thiếu, ngươi hãy tìm người khác a, ta... ta...

    Bình thường trước khi học tập luyện dược, đầu tiên học tập cũng không phải tri thức dược lý.

    Luyện dược sư trước nhất phải học là nắm giữ quạt gió, châm lửa.

    Quạt gió là khống chế hỏa diễm bình thường, mà châm lửa là học sử dụng Xích Viêm Chân Hỏa siêu việt hỏa diễm bình thường, quá trình này Luyện dược sư bình thường cần vài năm thậm chí vài chục năm, mới có thể làm cho tinh thần lực cùng nguyên khí kết hợp, đạt tới tình trạng khống chế cường độ hỏa diễm.

    Nhưng Ẩn Phong thân thể trời sinh có thể ảnh hưởng hỏa diễm, nếu như đã đến trình độ nhất định, tâm ý khẽ động có thể khống chế cường độ biến hóa của hỏa diễm.

    Vốn là Luyện dược sư ít nhất cần tu luyện vài chục năm mới có thể hoàn thành quạt gió, châm lửa, đối với nàng mà nói lại đơn giản như ăn cơm uống nước.

    Cho dù đạt tới Hoán Cốt kỳ kết hợp vài chục năm tôi luyện tinh thần lực mới có thể khống chế cường độ hỏa diễm đạt tới Xích Viêm Chân Hỏa, mà nàng chỉ cần ở bên cạnh hỏa diễm nhẹ nhàng kích động cây quạt, Ẩn Phong thân thể đặc thù có thể làm cho hỏa diễm từ hỏa diễm bình thường đạt tới trình độ Xích Viêm Chân Hỏa, cái này là chỗ tốt của Ẩn Phong thân thể.

    Tiểu Tuyết bây giờ còn chưa có thể khống chế sử dụng thân thể đặc biệt của nàng, cái này cũng không phải sốt ruột, bởi vì chỉ cần nàng một mực nấu thuốc, đủ để cho cường độ hỏa diễm bình thường tăng gấp hai trở lên, đạt tới Xích Viêm Chân Hỏa.

    Về sau lại chậm rãi dạy nàng, để cho nàng dần dần khai quật tiềm lực bản thân.

    Về phần Nguyên Âm thân thể, cái kia tuy mạnh nhưng hơi phiền toái, tạm thời không dùng được.

    - Trước kia không có liên quan tới ngươi, hiện tại ta viết xong cho ngươi những dược liệu, thời gian cụ thể, cùng với hỏa hầu.

    Chỉ cần ngươi đối chiếu làm là không có vấn đề, nhớ kỹ, hết thảy dựa theo bên trên đi làm là không có vấn đề, về sau mỗi ngày nấu cho hắn một chén, ta muốn luyện công, truyền lệnh không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy.

    Nói xong, Trình Cung ném phương thuốc mình vừa mới ghi cho tiểu Tuyết, hắn thì quay người tiến vào trong phòng.

    Chương 10: Vẫn là yếu, quá yếu

    Luyện công, luyện công, không cho người quấy rầy, mình không nghe lầm chứ, không ngờ đại thiếu nói muốn luyện công, không phải đi đánh bạc, đấu thú, đánh nhau, uống rượu...

    Thời điểm nàng nhìn vào đan phương mà Trình Cung ghi, tiểu Tuyết càng liên tiếp xoa nhẹ con mắt nhiều lần, không ngừng hồi tưởng tình cảnh vừa rồi, đúng vậy ah, mới vừa rồi là thiếu gia ghi ah.

    Tuy Tiểu Tuyết mất đi một ít trí nhớ, nhưng mà ánh mắt của nàng kỳ thật vẫn còn rất cao, cảm kích ân cứu mạng của đại thiếu, nhưng mà trước kia chữ của đại thiếu thoạt nhìn so với hài đồng năm tuổi cũng không hơn bao nhiêu, nhưng mà chữ này lại ghi vô cùng phiêu dật, mang theo một loại cảm giác vô cùng tiêu sái, bao la hùng vĩ.

    Nhìn những chữ này, tiểu Tuyết ngây người một hồi lâu mới thanh tỉnh lại, nhìn hồi lâu nàng đã sớm ghi nhớ, cẩn thận cất kỹ tờ giấy.

    Tuy trong lòng vẫn có chút bận tâm, nhưng chẳng biết tại sao vừa nghĩ tới luyện dược nàng lại rất vui vẻ, đứng ở bên cạnh dược lô khống chế hỏa diễm nàng có một cảm giác vui vẻ khó hiểu, nhìn hỏa diễm kia thân thiết giống như nhìn bằng hữu.

    Thiếu gia tin tưởng mình như vậy, lần này nhất định không thể làm sai, nhất định phải luyện chế tốt.

    Tiểu Tuyết cổ vũ lấy mình, sau đó bắt đầu dựa theo thiếu gia ghi mà luyện dược.

    ...

    Quá yếu, quá yếu, vẫn là quá yếu, thân thể mới của mình quá yếu.

    Tuy trước kia từ Thoát Thai kỳ tầng thứ tư trực tiếp tăng lên tới tầng thứ bảy, nhưng cái này đối với Trình Cung mà nói như cũ là quá yếu, con kiến cường tráng vẫn là con kiến.

    Hơn nữa Chí Dương Chân Hỏa của Hư Không Âm Dương Đỉnh đối với hắn cũng tràn đầy hấp dẫn, chỉ là vừa sử dụng lực lượng Chí Dương Chân Hỏa kia, bây giờ còn không thể lỗ mãng, nếu không hỉ kịch sẽ biến thành bi kịch.

    Thoát Thai kỳ là tiến hành rèn luyện thân thể, làm cho thân thể phát sinh cải biến lần thứ nhất, có thể mượn nhờ ngoại lực không ngừng kích thích thân thể.

    Kỳ thật thời điểm chưa có Âm Dương Vạn Vật Quyết, Trình Cung chính là làm như vậy.

    Một lần kích thích thân thể, rèn luyện thân thể, như La Anh Hùng thông qua rèn luyện thân thể cuối cùng làm cho thân thể phát sinh biến chất, sau đó dẫn nguyên khí vào xương, bắt đầu rèn luyện xương cốt, tiến vào Hoán Cốt kỳ.

    Nhưng mà ở kiếp này đã bất đồng, Trình Cung không bao giờ cần dùng loại phương pháp nào nữa, trong cơ thể hắn có được nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, có được Chí Dương Chân Hỏa mà ở kiếp trước hắn khổ công cũng tìm không được.

    Trước kia chỉ là khí tức của Chí Dương Chân Hỏa phát ra, lực lượng thân thể tăng vọt rất nhiều, huống chi hắn là một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, tuy hiện tại lực lượng còn không có biện pháp luyện đan, nhưng mà phối trí một ít dược vật đơn giản phụ trợ tu luyện vẫn là rất nhẹ nhõm.

    Sau khi trở lại phòng, Trình Cung lập tức bắt đầu tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, hôm nay hắn đã có thể nhẹ nhõm vận chuyển ba mươi sáu chu thiên, ba mươi sáu chu thiên chấm dứt mới phát hiện sắc trời đã tối.

    - Phương thuốc nhất nhất luyện cho mình uống, mười phương thuốc phía sau luyện cho tốt rồi đưa cho ta.

    Trình Cung đơn giản ăn một ít gì đó, sau đó một hơi viết ra mười một toa thuốc, bởi vì kế tiếp cường độ sẽ khá lớn, cho nên Trình Cung cố ý trước cho tiểu Tuyết một bộ dược vật, chính là sợ nàng chịu không nổi, sau đó mười phương thuốc sau là để rèn luyện thân thể này.

    Nhìn đại thiếu lại ném ra mười một phương thuốc, cho dù tiểu Tuyết không hiểu nhiều cũng rất giật mình, nhất là nhìn chữ bên trên phương thuốc kia làm cho nàng vui mừng không thôi.

    Kế tiếp trong năm ngày, Trình Cung không bước chân ra khỏi nhà, đồ ăn có người đưa tới, hắn đều dùng tốc độ nhanh nhất ăn xong, sau đó sẽ uống mấy chén dược vật mà tiểu Tuyết luyện, thời gian còn lại Trình Cung đều tu luyện.

    Thời gian năm ngày không tính quá lâu, nhưng Trình Cung tu luyện ngày đêm, cộng thêm mình sử dụng dược vật không ngừng điều dưỡng, thân thể này đã hoàn toàn khác lúc trước.

    Trình Cung cũng không có sốt ruột tu luyện đột phá, những ngày này hắn cần phải làm là điều trị thân thể của mình bây giờ, tuy trước kia một hơi tăng lên rất nhiều, nhưng thân thể lại không có quá lý tưởng, hoàn toàn không đạt được trạng thái mà Trình Cung mong muốn.

    Ngược lại thân thể này cũng có một ít chỗ tốt, trước kia đại lượng dược vật không có bị tiêu hóa, tuy thân thể rất yếu ớt nhưng tính dẻo dai lại rất lớn, có thể cho Trình Cung hoàn toàn dựa theo ý nguyện tiến hành điều trị, cải biến.

    Năm ngày sau Trình Cung đi ra khỏi phòng, tiểu Tuyết đang bận rộn phối dược ở trong sân ngẩn người, thẳng đến khi Trình Cung đi đến bên cạnh nàng mới kịp phản ứng:

    - Thiếu gia, ngươi...

    - Làm sao vậy?

    Nhìn bộ dáng giật mình của tiểu Tuyết, Trình Cung cười cười nhìn nàng.

    - Không có...

    Không có gì, chỉ là cảm giác thiếu gia giống như không giống với lúc trước.

    Tiểu Tuyết là cảm giác như thế, nhưng mà đến cùng chỗ khác nhau kia là gì thì không nói ra, thiếu gia giống như trở nên có tinh thần hơn.

    - Nàng tạm thời dừng luyện những dược phương kia, trước luyện mấy thứ này, nếu như trong nhà không đủ thì ra hiệu thuốc mua.

    Trải qua nhiều ngày điều dưỡng như vậy, Trình Cung đã chuẩn bị khởi động Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể lần nữa, chỉ là thân thể hiện tại căn bản không có biện pháp thừa nhận Chí Dương Chân Hỏa, cho dù kia chỉ là khí tức cũng không được, cho nên phải sớm chuẩn bị sẵn sàng.

    - Đây là?

    Trước kia Trình Cung ném ra phương thuốc rồi vào luôn trong phòng, hôm nay rốt cục nhìn thấy Trình Cung đi ra lại lấy phương thuốc lần nữa, tiểu Tuyết tiếp nhận phương thuốc nhịn không được hỏi thăm.

    Trình Cung là ai, một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, là nhân vật đứng đầu Đan dược giới.

    Trong đầu hắn có vô số đan phương, nhưng phương thuốc lại đã sớm quên, cho dù hiện tại bởi vì điều kiện có hạn không thể luyện đan, chỉ có thể phối trí một ít dược vật, cũng đều là hạ bút thành văn, tùy ý tổ hợp những dược liệu mình cần, nghe tiểu Tuyết hỏi như vậy, Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Tạm thời cần phương thuốc hàn tính, cũng không có tên là gì, nó mạnh hơn phương thuốc thập cấp một ít, so với Phàm đan thì kém một chút.

    Vì sợ phạm sai lầm, gần đây tiểu Tuyết đọc không ít sách vở, cộng thêm lúc trước Dư Siêu Quần phối dược cũng học một tí.

    Dược cùng đan chênh lệch cực lớn, phía trên Luyện dược sư là Đan sư, đan dược thì chia làm đan dược Nhân cấp, Địa cấp cùng Thiên cấp.

    Mà phương thuốc hình như tốt nhất chỉ là phương thuốc cửu cấp, cho tới bây giờ còn chưa nghe nói qua phương thuốc thập cấp, hơn nữa Phàm đan là cái gì?

    Chứng kiến tiểu Tuyết nghi hoặc khó hiểu nhìn mình, Trình Cung lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra, giải thích nói:

    - Phàm đan là đan dược Nhân cấp trong miệng người bình thường, Luyện đan giới chính thức xưng hô đan dược là Phàm đan, Thoát Phàm đan, Anh đan, đối ứng là Nhân cấp, Địa cấp, Thiên cấp, mà ở trên cái này kỳ thật còn có đan dược rất tốt, về sau ngươi sẽ từ từ tiếp xúc đến.

    Về phần phương thuốc chỉ là vận động trước luyện đan, trợ giúp ngươi hiểu dược tính.

    Không muốn câu nệ những phương thuốc cố định kia, dùng một phương thuốc không có khả năng trị liệu tất cả chứng bệnh.

    Trên thực tế đa số phương thuốc cho dù đúng bệnh, cũng chỉ là một thứ đại khái, tình huống từng thân thể cũng không giống, chính thức phải học chính là dược tính, do đó tùy thời có thể nhằm vào chứng bệnh bất đồng mà làm ra cải biến, về sau nhớ kỹ, phương thuốc cố định là cho kẻ ngu dốt dùng.

    Nghe Trình Cung nói, tiểu Tuyết không ngừng gật đầu, trong đầu không ngừng nhớ kỹ lời Trình Cung nói, lại quên mất vị đại thiếu này lúc nào sẽ hiểu được nhiều như vậy, chỉ cảm thấy đại thiếu nói rất có đạo lý.

    - Ta ở trong sách thấy Đan sư nói nhất định phải nhớ cách điều chế?

    Tiểu Tuyết cẩn thận nhìn Trình Cung.

    - Nếu như đơn thuốc đều là cố định, vậy thì vĩnh viễn không có cải tiến cùng không gian tăng lên, trên thực tế bất luận là cách điều chế, dược lượng, hỏa hầu... cũng đều không cố định.

    Lúc mới bắt đầu có thể sử dụng phương thuốc cố định, nhưng nếu như hậu kỳ có thành tựu, muốn tìm kiếm đột phá thì lại khác, phải biết rằng từ Đan sư đến Đan đạo đại sư, bất đồng lớn nhất là sáng tạo cái mới, nếu mình có thể độc lập sáng tạo đan dược mới...

    Hai người đứng ở trong nội viện, một cái hỏi một cái đáp.

    ...

    Ngồi trong thư phòng, nhìn phương thuốc trên bàn, Trình Tiếu Thiên ngây người một hồi lâu.

    - Lão gia, trong phương thuốc của Đại thiếu gia có ngàn năm Tuyết Liên cùng Hàn Thiết Quả, hai vị thuốc kia chúng ta không có, mà nghe thị nữ tiểu Tuyết kia nói hình như Đại thiếu rất sốt ruột dùng, nói là dùng để luyện công.

    Lão bộc sợ phương thuốc này có vấn đề, đã cho người kiểm tra thử, nói cái này là một bộ dược vật siêu cấp băng hàn.

    Dược tính này cho dù Siêu Phàm kỳ bình thường phục dụng xuống, cũng đều cửu tử nhất sinh, nếu như dùng cái này bôi lên trên người, cho dù nhảy múa trong hỏa diễm cũng không có vấn đề gì, cho nên lão bộc không dám tùy tiện mua hai dược liệu kia, lão gia người xem?

    Lão La đứng ở phía trước, không biết nên làm thế nào cho phải nhìn Trình Tiếu Thiên.

    - Cái tên tiểu tử thúi này đến cùng đang giở trò quỷ gì, mấy ngày nay hắn làm gì?

    Đột nhiên Trình Tiếu Thiên ngẩng đầu nhìn lão La.

    Lão La khẳng định trả lời:

    - Một mực không có đi ra ngoài, ở trong phòng luyện công.

    - Luyện công, luyện công, không ngờ hắn lại trốn ở trong phòng luyện công, thật bất khả tư nghị...

    Trình Tiếu Thiên đứng dậy đi đi lại lại trong thư phòng, lại cầm lấy tờ dược phương kia:

    - Lão La ngươi xem, cái chữ viết này như thế nào?

    - Trầm ổn, đại khí, phiêu dật, tuấn lãng, có một loại cảm giác rong ruổi thiên hạ, ở Lam Vân đế quốc chúng ta còn chưa gặp qua có người có thể viết ra loại chữ này.

    Chỉ có những tồn tại cao cao tại thượng kia, mới có thể viết ra như chữ thế này.

    Lão La nhìn những chữ này cũng thành thật trả lời.

    - Vừa rồi ngươi nói với ta, chữ này là Trình Cung viết ra hay sao?

    Điều này sao có thể chứ?

    Vừa rồi làm cho Trình Tiếu Thiên ngây người giật mình chính là cái này, Trình gia bọn hắn chiến tranh coi như cũng được, phương diện văn chương thì chỉ có Trình Lam là hơi khá.

    Lão La nhẹ gật đầu, sau đó cũng rất hoang mang nói:

    - Kỳ thật ta cũng nghĩ không thông, nhưng tiểu thị nữ này rất khẳng định, nàng nói tận mắt thấy Đại thiếu gia ghi, lão gia, người xem có nên gọi thiếu gia tới hay không?

    Trình Tiếu Thiên đi tới đi lui vài vòng, cuối cùng vẫn là lắc đầu:

    - Bây giờ nghĩ lại, những ngày gần đây tiểu tử này trở nên có chút bất đồng, mặc dù nói hiện tại niên kỷ hắn có chút lớn rồi, cho dù cố gắng cũng chưa chắc có thể có bao nhiêu thành tựu, nhưng biết rõ cố gắng luôn tốt.

    Hơn nữa lúc trước ngươi cũng nói, mỗi ngày hắn đưa dược vật cho Anh Hùng, ngay cả Hộ Tâm Đan cũng vô dụng sao?

    Xem ra xác thực hắn hiểu được một ít dược lý.

    Bảo tiểu Tuyết đi Linh Lung Các, mượn Linh Lung cô nương một ít, ta ngược lại là muốn nhìn tên tiểu tử thúi này đến cùng đang làm cái gì.

    Sự tình La Anh Hùng tự nhiên lão La rõ ràng nhất, vốn là hắn phái người nhìn chằm chằm vào, sợ La Anh Hùng ở trong băng động gặp chuyện không may, hắn cũng chuẩn bị xong Hộ Tâm Đan, chỉ cần La Anh Hùng bất tỉnh là hắn cho phục dụng.

    Nhưng mỗi ngày La Anh Hùng tuy rất khó chịu đựng, rất thống khổ, nhưng uống xong dược thang mà Trình Cung cho người đưa đi, toàn thân giống như có lửa thiêu, vậy mà có thể tiếp tục mười mấy canh giờ, hôm nay đã năm ngày rồi, không có một chút sự tình.

    - Đúng rồi, gần đây Trình Lam đang bận cái gì?

    - Sắp đến khảo thi rồi, Nhị thiếu gia đang chuẩn bị kỳ thi cuối năm.

    - Ân.

    Trình Tiếu Thiên rất thoả mãn gật đầu:

    - Đứa nhỏ Trình Lam này từ nhỏ đến lớn không cần người trong nhà quan tâm, không giống như tên tiểu tử thúi Trình Cung này, cả ngày gây chuyện thị phi, không làm việc đàng hoàng.

    Thời điểm hắn nói xong, Trình Tiếu Thiên lại cầm lấy phương thuốc kia, tuy hắn không hiểu nhiều về chữ, nhưng dù sao vẫn có thể nhìn ra một ít, thấy thế nào cũng không tin là Trình Cung viết ra a!

    Cho dù mấy Đại Nho luôn đối nghịch cùng mình trong triều, cũng không viết ra được loại chữ này ah.

    Thấy Trình Tiếu Thiên nhìn thất thần, lão La thầm nghĩ trong lòng, gần đây số lượng dược vật mà Đại thiếu gia vận dụng cũng không ít, hiện tại thiếu khuyết dược vật trân quý như vậy, lão gia cũng không tiếc bảo mình đi Linh Lung Các mượn, Linh Lung Các kiến thành trong Trình gia đã hơn năm năm rồi, ngoại trừ ba năm trước gia chủ trọng thương nguy hiểm tánh mạng, đây là lần thứ hai mở miệng cầu các nàng.

    Chương 11: Người của ta

    Trong Băng động

    La Anh Hùng không ngừng vung quyền đánh Mãnh Hổ Quyền trong quân đội, nơi này là âm dưới hai mươi độ, mà hắn không có bất kỳ quần áo chống lạnh gì.

    Băng động phân ba tầng, đây chỉ là tầng thứ nhất, lúc này hắn vừa mới uống chén dược thang kia, hiện tại hắn cũng biết chỗ tốt của dược thang kia, ngày đầu tiên nếu như không có dược thang này hắn đã sớm chết.

    Mấy ngày nay uống xong dược thang này, cảm giác toàn thân giống như lửa thiêu, bên ngoài băng hàn rét thấu xương, trong cơ thể lại ôn hòa một hồi.

    Vung quyền lực lượng mười phần, hơn nữa vài chỗ bị thương trước kia, vậy mà dần dần mở ra, lực lượng vận chuyển tự nhiên.

    Cộng thêm hoàn cảnh đặc thù này, còn có thảm bại trước kia, trong lúc bất tri bất giác La Anh Hùng phát hiện một ít chiêu thức mình không có lĩnh hội, bây giờ lại vận dụng thuận buồm xuôi gió.

    - Hô...

    Hô...

    Hô...

    Như mãnh hổ rít gào núi rừng, mỗi lần động đều mang theo uy thế vô cùng, lực lượng bành trướng, vậy mà trong lúc bất tri bất giác đã đạt đến Thoát Thai kỳ tầng thứ chín đỉnh phong.

    Lúc này mới vài ngày, vốn là cần mấy tháng khổ tu mới có thể đạt tới, hôm nay bởi vì kinh mạch bị hao tổn trước kia được đả thông, tinh khí thần ngưng tụ, hoàn cảnh đặc thù cùng tâm tính, không ngờ La Anh Hùng đã có trạng thái trùng kích Thoát Thai kỳ tầng thứ mười.

    - Có thể khiêu chiến đúng không, Trình Cung Trình đại thiếu, ta nhất định sẽ hoàn thành mộng tưởng từ nhỏ, ta muốn đánh ngươi thành đầu heo, đầu heo...

    La Anh Hùng nghĩ đến tràng cảnh đánh Trình Cung, quyền đánh ra càng hữu lực, thân hình càng nhanh hơn, loại vong ngã đầu nhập vào hoàn cảnh đặc thù này, cùng với sự trợ giúp của dược thang kia, không ngờ La Anh Hùng trong lúc bất tri bất giác bắt đầu vượt qua bình cảnh khó khăn nhất của Thoát Thai kỳ.

    ...

    Tiểu Tuyết đi ra ngoài hồi lâu mới về, nghe nàng nói có chút dược vật không dễ tìm, tâm Trình Cung nói đây là mình cố ý khống chế rồi, không có ghi những thiên tài địa bảo, nếu không đừng nói ở Trình gia, cho dù đến hoàng cung đại nội chỉ sợ cũng gom góp không được một bộ.

    Trình Cung cũng không có hỏi nhiều sự tình dược vật, những ngày này không ngừng điều dưỡng thân thể, tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, cộng thêm dược vật phụ trợ, thân thể đã tốt lên rất nhiều.

    Trình Cung lại để cho tiểu Tuyết hỗ trợ luyện chế dược vật, hắn thì lập tức bắt đầu tu luyện.

    Hiện tại Trình Cung đã tùy thời có thể cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể, chỉ cần vận chuyển tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, tinh thần khẽ động, thì lập tức như là tiến nhập bên trong một thế giới khác.

    Chung quanh tiểu đỉnh này đã hình thành một không gian đặc thù, tuy đây chỉ là nội đỉnh, nhưng mà mình ở trước mặt nó lại trở nên rất nhỏ bé.

    Ý nghĩ này vừa mới động, Hư Không Âm Dương Đỉnh đột nhiên nhỏ đi, mình thì biến lớn hơn rất nhiều, ẩn ẩn xuyên thấu qua khe hở kia, cảm nhận được lực lượng Chí Dương Chân Hỏa bên trong.

    Quả nhiên không hổ là Cửu Châu đệ nhất thần khí, đáng tiếc ngoại đỉnh bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh nát rồi, ngoại đỉnh kia cũng đã đủ thần kỳ rồi.

    Tích súc suốt đời của mình, còn có tất cả tích súc của hơn mười chủ nhân trước của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đều chứa đựng trong không gian ngoại đỉnh.

    Chỉ là không biết trong nội đỉnh thì như thế nào, nếu như có thể dùng nội đỉnh luyện đan, không biết sẽ có hiệu quả gì.

    Hiện tại lực lượng của mình ngay cả mở nắp đỉnh cũng không được, muốn quá nhiều cũng vô dụng, trong này đã ẩn chứa Chí Dương Chân Hỏa, trước vẫn là mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa này tu luyện tăng lên lực lượng rồi nói sau.

    Hiện tại Trình Cung đã khẳng định mười phần, Âm Dương Vạn Vật Quyết là một bộ cùng Hư Không Âm Dương Đỉnh, nếu không dùng một chút lực lượng của mình bây giờ, làm sao có thể thu lực lượng Chí Dương Chân Hỏa làm của riêng.

    Mặc dù chỉ là tiết ra một tia khí tức, nhưng đủ làm cho dưới Nhân Anh hóa thành tro tàn, làm gì có cơ hội vận chuyển hấp thu.

    Đoán chừng mình có thể đoạt xá trọng sinh, có thể mang theo nội đỉnh, cũng là bởi vì mình tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, chậm rãi di động nắp đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh một chút.

    Nắp đỉnh vừa mới hé mở, lập tức như có một Hỏa Long bay ra, một cổ khí kình nóng rực ở bên trong đập vào mặt, tinh thần lực của Trình Cung nhanh chóng thu hồi, toàn lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Lần trước chỉ là một ít khí tức của Chí Dương Chân Hỏa, lần này thì khí tức giống như thực chất lao ra, Trình Cung toàn lực vận chuyển công pháp.

    Hỏa kình của Chí Dương Chân Hỏa kia không ngừng vận chuyển trong kinh mạch, lực lượng Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu nguyên khí vạn vật hiển hiện ra, nhưng Chí Dương Chân Hỏa này chính là tồn tại siêu việt Xích Viêm Chân Hỏa, Tử Diễm Chân Hỏa, Tam Vị Chân Hỏa, dùng lực lượng hiện tại của Trình Cung, cho dù một tia hỏa kình hắn cũng khó có khả năng hấp thu.

    Đây cũng chính là công hiệu đặc biệt của Âm Dương Vạn Vật Quyết, đổi thành bất luận công pháp nào khác, kinh mạch đã sớm hư hao, thân thể cũng bắt đầu bốc cháy.

    Nhưng theo cổ Chí Dương Chân Hỏa này càng ngày càng mạnh, Trình Cung cũng cảm giác thân thể sắp không được.

    Sau khi Trình Cung điên cuồng vận chuyển ba mươi sáu chu thiên, cảm giác toàn thân bốc hỏa, trực tiếp uống vào ba chén dược liệu băng hàn.

    Bình thường nếu như một băng một hỏa xung đột trong thân thể, kết quả rất có thể sẽ sinh ra bạo tạc nổ tung, nhưng Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung trời sinh tựu có tác dụng hấp thu nguyên khí vạn vật.

    Hơn nữa Trình Cung sớm khống chế dược vật băng hàn, căn bản không đủ để cấu thành uy hiếp đối với Chí Dương Chân Hỏa, không đủ để cho bọn hắn sinh ra xung đột cực đoan.

    Dược liệu này là tranh thủ thời gian cho Trình Cung, giảm bớt tổn thương của Chí Dương Chân Hỏa đối với thân thể, để cho Trình Cung có thời gian vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết không ngừng hấp thu Chí Dương Chân Hỏa.

    Trên thực tế đừng nói là Thoát Thai kỳ, cho dù mạnh hơn nữa như Hoán Cốt kỳ, Tẩy Tủy kỳ, Phạt Mạch kỳ thậm chí Siêu Phàm kỳ cùng Thoát Tục kỳ, cũng không dám trực tiếp mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa tu luyện, cái kia chỉ có một con đường chết.

    Thậm chí Nhân Anh kỳ cao cao tại thượng mà ngay cả quốc gia cũng không dám gây, đế vương nhìn thấy cũng phải dùng lễ đối đãi, cũng không dám trực tiếp hấp thu Chí Dương Chân Hỏa.

    Bản thân Trình Cung cũng là đùa với lửa, nếu như không là lần đầu tiên ngoài ý muốn hấp thu một ít Chí Dương Chân Hỏa, hôm nay hắn cũng không dám nếm thử.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết lần lượt vận chuyển, mỗi một lần đều hấp thu một ít nguyên khí bên trong Chí Dương Chân Hỏa vào thân thể, thời gian dần trôi qua lớn mạnh chính mình, tiêu hao lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa.

    Ở bên trong toàn tâm toàn ý tu luyện, trong lúc bất tri bất giác lực lượng của Trình Cung không ngừng tăng lên, thời gian dần trôi qua Trình Cung cảm giác nguyên khí trong thân thể bắt đầu phát sinh một ít chuyển biến, đã đến cực hạn.

    Từ kinh mạch khuếch trương, không ngờ nguyên khí thẩm thấu tiến vào bên trong xương cốt.

    Nguyên khí vào xương, đây là tiêu chí Hoán Cốt kỳ, trong lúc bất tri bất giác Trình Cung đã trực tiếp vượt qua Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, đạt đến Hoán Cốt kỳ, nguyên khí vào xương, bắt đầu rèn luyện cải tạo cốt cách toàn thân.

    Suốt hai ngày hai đêm, Trình Cung rốt cục hấp thu hoàn toàn tia Chí Dương Chân Hỏa kia.

    Nhìn Hư Không Âm Dương Đỉnh chưa mở ra được một phần trăm, Trình Cung không khỏi lắc đầu cười khổ.

    Vẫn là quá yếu, nếu như là lúc trước mình có thể trực tiếp mở ra, khí tức Chí Dương Chân Hỏa này bất quá là lực lượng hạch tâm bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh phát ra.

    Nhưng mà trong lòng Trình Cung càng phát ra hiếu kỳ, lúc trước ngoại đỉnh đã có vô số năng lực thần kỳ, vậy nội đỉnh sẽ cường đại đến tình trạng gì, nội đỉnh có thể giống như trong truyền thuyết hay không, có một thế giới riêng.

    Mình vì Cửu Châu đệ nhất thần khí này mà chết một lần, nhất định mình có thể khống chế được Hư Không Âm Dương Đỉnh này, nhất định có thể dựa vào cái này luyện chế ra đan dược mạnh nhất.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung chậm rãi thu hồi tinh thần lực, Trình Cung phát hiện ở thời điểm khống chế Chí Dương Chân Hỏa, trong quá trình lực lượng thân thể tăng lên, tốc độ tinh thần lực của mình tăng lên cũng rất nhanh.

    Vừa mới thu hồi Tinh thần lực, Trình Cung đã cảm nhận được cửa ra vào có người, hơn nữa không phải là tiểu Tuyết quen thuộc.

    Lần này bởi vì khống chế vô cùng tốt, sớm có chuẩn bị, cho nên quần áo của Trình Cung không có bị hủy.

    Nhưng mà trong cơ thể cũng bài trừ rất nhiều tạp chất, thân thể khẽ động, một tầng nguyên khí màu đỏ chấn động, những tạp chất kia rơi lả tả trên đất, Trình Cung tiện tay lấy ra một bộ y phục thay đổi.

    Nguyên khí vào xương chừng hai thành, không ngờ mình một hơi từ Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy đạt đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, trực tiếp vượt qua một đại cảnh giới, vượt qua Thoát Thai kỳ tầng thứ tám, Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, Thoát Thai kỳ tầng thứ mười cùng Hoán Cốt kỳ tầng thứ nhất.

    Dùng ánh mắt trước kia của Trình Cung mà xem, hiện tại có lẽ rất yếu như trước, nhưng tình huống cơ bản của thân thể xem như đã được điều chỉnh.

    Trình Cung có lòng tin, chỉ cần cho mình một ít thời gian, mình rất nhanh sẽ trở nên mạnh mẽ.

    - Đại thiếu gia...

    Trình Cung vừa mới đẩy cửa ra, liền chứng kiến lão La cung kính đứng ở cửa ra vào.

    - La gia gia, có chuyện gì không?

    Lão La là tổng quản Trình gia, nhưng người Trình gia ai cũng biết, năm đó nếu hắn nguyện ý cũng sớm là một Đại tướng quân rồi, nhưng hắn vẫn lựa chọn một mực đi theo bên cạnh Trình Tiếu Thiên, cho nên người Trình gia đối với lão La đều rất tôn kính.

    Tuy trước kia một mực âm thầm quan sát Đại thiếu gia, nhưng mà khoảng cách gần mới phát hiện, không ngờ Đại thiếu gia thay đổi nhiều như vậy, thật sự hoàn toàn bất đồng cùng trước kia rồi.

    Thần sắc này, khí chất này, trạng thái tinh thần này, hơn nữa nhìn thấy mình giống như đã ngờ tới mấy thứ gì đó.

    - Là như vậy, thị nữ tiểu Tuyết của Đại thiếu gia rất không tồi, trong phủ có một sự tình cần nàng làm, lão gia bảo ta nói một tiếng cùng Đại thiếu gia, tạm thời...

    Trong nội tâm Lão La âm thầm giật mình, nhưng cũng chỉ là thoáng qua.

    Dĩ nhiên là bởi vì tiểu Tuyết, trong đầu Trình Cung đột nhiên nghĩ đến hai ngày trước tiểu Tuyết thu hồi dược liệu đã đề cập qua, lần này lấy dược liệu thật phiền toái.

    Hơn nữa sao vô duyên vô cớ gia gia lại điều một thị nữ ly khai, đường đường phủ Trấn Quốc Công, dùng ai không dùng lại dùng thị nữ của hắn, nói đùa gì vậy.

    Trừ khi có một loại khả năng, kia chính là có người nhìn ra thể chất đặc thù của tiểu Tuyết không giống người thường.

    Nhưng đừng nói ở Trình phủ, cho dù ở Vân Ca Thành cũng chưa chắc có người có thể nhìn ra.

    Tiểu Tuyết đề cập qua, muốn đi tới Linh Lung Các lấy dược liệu, chẳng lẽ là...

    - Ngài giúp ta nói cho gia gia, không được.

    Nàng là người của ta, ai cũng không thể mang nàng đi.

    Trình Cung nói xong, bước nhanh đi ra ngoài.

    - Đại thiếu gia, chuyện này...

    Lão La muốn đi lên khuyên bảo thoáng một phát, nhưng phát hiện thần sắc của Trình Cung không có một chút dao động, hắn biết rõ cái này rất phiền toái.

    Thật ra chuyện này cũng rất đơn giản, nhưng lại quan hệ đến Linh Lung Các, nàng mở miệng nói chuyện cho dù lão gia cũng không có biện pháp cự tuyệt.

    Trình Cung đi nhanh ra sân nhỏ của mình, muốn đi đến phía sau núi, núi phía sau Trình gia rất to lớn, chỗ đó có thể chuyên môn luyện tập dã chiến, mã chiến, càng có băng động to lớn, nếu như tính luôn dãy núi phía sau Trình gia, Trình gia còn lớn hơn nhiều so với hoàng cung.

    - Ha ha...

    Trình Cung, hiện tại ta muốn khiêu chiến với ngươi, cho dù ngươi giúp ta ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, ngươi không thể tưởng được ta lại đột phá, ha ha...

    Ta sẽ đánh ngươi thành đầu heo.

    Trình Cung vừa đi ra, xa xa một người bước nhanh lao đến, trên người còn mang theo một cổ hàn khí, chính là La Anh Hùng vừa vặn từ trong Băng động đi ra.

    La Anh Hùng ở trong băng động bảy ngày, không nghĩ tới ngoài ý muốn đột phá, đạt đến Thoát Thai kỳ tầng thứ mười.

    Tầng thứ chín là bình cảnh, một khi đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ mười, trong vòng ba tháng có thể nhẹ nhõm tiến vào Hoán Cốt kỳ, có thể nói là đã đi qua một đạo quan khẩu khó khăn nhất của Thoát Thai kỳ.

    Tuy bình cảnh Thoát Thai kỳ không tính rất mạnh, nhưng người bình thường muốn đột phá cũng rất khó, như La Anh Hùng thì còn phải đúng bệnh hốt thuốc, trị khỏi toàn bộ thương thế trầm tích trước kia, cộng thêm ngoại lực kích thích, ngược lại là một lần hành động đột phá.

    Thấy được La Anh Hùng đột phá, ngay cả lão La cũng rất ngoài ý muốn, đột phá, vậy mà đột phá, điều này sao có thể.

    Chính mình vẫn đang nghĩ cách, nên dùng ngoại lực kích thích hắn đột phá như thế nào, không nghĩ tới hắn có thể đột phá nhanh như vậy, nhưng hắn vừa đột phá đến Thoát Thai kỳ tầng thứ chín a.

    Bởi vì giờ phút này La Anh Hùng cũng không che dấu, lực lượng phóng ra ngoài toàn bộ, xông về phía Trình Cung.

    - Oanh...

    Giờ phút này tâm tình của Trình Cung đang khó chịu, mẹ nó, đi mượn dược liệu lại bị người ta mượn luôn người của mình, ở kiếp trước đều là Trình Cung đoạt người khác, còn chưa có bị người khác lấy đi đồ của hắn, huống chi là đoạt người.

    Lúc này thấy La Anh Hùng xông lại, nguyên khí lập tức bộc phát, một cước đạp trên mặt đất, lực lượng cường đại cùng nguyên khí rót vào trong đó, những tảng đá chắc chắn trên mặt đất nhao nhao nổ tung, giống như sóng biển trực tiếp chụp về phía La Anh Hùng.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    La Anh Hùng hoàn toàn không nghĩ tới đột nhiên có vô số tảng đá bay lên, vội vàng ra quyền oanh kích, nhưng tảng đá bay lên quá nhiều, quá mãnh liệt, quá đột ngột, giống như sóng triều đánh vào thuyền nhỏ, đập bay hắn đi ra ngoài.

    Điều này sao có thể, vừa rồi mình không nhìn lầm a, Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, hơn nữa khí thế trong khí kình đó hung mãnh kinh người, cho dù Hoán Cốt kỳ tầng thứ tư bình thường cũng chưa chắc có thểđạt tới hiệu quả như thế.

    Cái này, đây là đại thiếu của chúng ta ư, biết rõ lực lượng của hắn tăng lên một ít, nhưng sao trực tiếp vượt qua một đại cảnh giới, đạt tới Hoán Cốt kỳ, còn hung mãnh như vậy, cái này cũng quá khoa trương đi.

    Ah, không đúng, hướng đi của hắn kia là, Linh Lung Các, thôi rồi!

    Chương 12: Linh Lung Các

    Nhãn lực của Lão La là gì, thân thể cháu mình cường tráng như trâu, tuy không có biện pháp so sánh cùng Bạo Hùng Trình Vũ Phi, nhưng coi như là người so với hắn mạnh hơn một cấp bậc, muốn đánh ngã hắn cũng không dễ dàng như vậy.

    Trước kia Trình Cung dùng lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy đả bại hắn cũng đã đủ thần kỳ rồi, bây giờ ngay cả giao thủ cũng không có giao thủ, liền oanh La Anh Hùng bay ra ngoài.

    Lần này lão La cũng nhìn rõ ràng Trình Cung bộc phát lực lượng, hắn triệt để ngây dại, bước chân cũng dừng lại.

    Cái khiếp sợ này so với người bình thường nhìn thấy một Nhân Anh kỳ còn tôn quý hơn đế vương nhân gian gấp trăm lần cũng không bằng, càng không thể tưởng tượng nổi như khi nhìn thấy một con thỏ đột nhiên cắn lão hổ.

    Trước kia biết rõ tin tức là một chuyện, hôm nay tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện, hơn nữa lúc này không đến mười ngày, chẳng lẽ vài ngày trước đại thiếu đã đến được Hoán Cốt kỳ rồi, nếu không làm sao có thể dùng lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy nhẹ nhõm đả bại La Anh Hùng lúc ấy đã là Thoát Thai kỳ tầng thứ chín.

    Ân, nhất định là như vậy, nhưng nếu như nói đại thiếu đã sớm đạt tới Hoán Cốt kỳ, tại sao phải giấu diếm chứ?

    Lão La bị khiếp sợ, kinh ngạc đến ngây người, lập tức trong đầu thoáng hiện vô số vấn đề, nhưng sau đó nhìn về phương hướng Trình Cung đi lập tức cả kinh, chỗ đó là phương hướng Linh Lung Các, mình căn bản còn chưa nói, làm sao đại thiếu biết thị nữ kia bị Linh Lung Các giữ lại.

    - Ah...

    Mẹ nó, chuyện gì xảy ra...

    La Anh Hùng lảo đảo đứng lên, như là bị mấy cái đồng cấp đánh cho một trận, toàn thân đau đớn nhìn về bốn phía, đã không thấy tăm hơi Trình Cung, chỉ thấy gia gia mình đứng ở nơi đó:

    - Gia gia, Trình Cung đâu?

    Lúc này lão La mới thanh tỉnh, thần sắc vui vẻ trong mắt lóe lên rồi biến mất, lập tức nghiêm nghị quát lớn:

    - Không có quy củ, tên của đại thiếu là ngươi có thể gọi sao, trở lại băng động đi, không có mệnh lệnh của ta không được đi ra.

    - Ah...

    Gia gia, ta...

    Cái này thì La Anh Hùng có thể trợn tròn mắt, nhưng thời điểm hắn muốn tranh luận cùng lão La không, lại phát hiện vị trí lão La đứng vừa rồi đã trống rỗng, trong chớp mắt người đã biến mất không thấy gì nữa.

    Trên mặt đất một mảnh bừa bộn, chỉ để lại một mình La Anh Hùng với vẻ mặt đau khổ, gãi đầu, vận khí của mình cũng quá củ chuối a.

    Mới vừa rồi còn không có biết rõ ràng là chuyện gì xảy ra, đã bị đánh cho đầu óc choáng váng, hiện tại bị phạt trở lại băng động, mình chọc vào ai rồi sao.

    Thời điểm bắt đầu kiến tạo phủ Trấn Quốc Công, Trình Tiếu Thiên lựa chọn một rừng cây phía sau dốc núi không xa, khu vực này một mực kéo dài về sau.

    Nghe nói lúc ban đầu ở đây là muốn kiến tạo lâm viên lớn nhất cho hoàng gia, về sau lại ban cho Trình gia.

    Lúc ấy cũng bởi vậy mà rước lấy rất nhiều chỉ trích cùng vạch tội, cho rằng Trình gia chiếm diện tích lớn hơn hoàng cung là tội lớn, thẳng đến cuối cùng hoàng đế tự mình ra mặt nói rõ, địa phương có kiến trúc của phủ Trấn Quốc Công cũng không lớn, về phần dốc núi, rừng cây phía sau, địa phương này là nơi huấn luyện quân đội, nên trường phong ba kia mới được đè xuống.

    Linh Lung Các là ở hậu sơn, nơi này là một trong cấm địa của Trình gia, từ khi năm năm trước kiến tạo xong về sau, Trình lão gia tử sớm hạ lệnh, không có mệnh lệnh của hắn, bất luận kẻ nào cũng không được tùy ý đi vào.

    Ở đây mặc dù nói là non xanh nước biếc, nhưng đối với Trình Cung trước kia mà nói là núi hoang đất dã, hắn mới không có hứng thú, cộng thêm e ngại Trình lão gia tử, cho nên chưa bao giờ tới.

    Nên khi Trình Cung nghe tiểu Tuyết nhắc tới đến Linh Lung Các mượn dược liệu, cũng không có quá để ý, chỉ cho rằng nơi đó là địa phương cất chứa vật phẩm trân quý của Trình gia, nhưng sau đó tiểu Tuyết bị người mang đi, điều này nói rõ trong Linh Lung Các kia có cao thủ luyện đan.

    Vốn cho rằng Linh Lung Các này đã bị liệt vào cấm địa, nhất định thủ vệ sẽ vô cùng nghiêm khắc, lại không nghĩ rằng một đường đi qua không có ai gác.

    Linh Lung Các cũng không lớn, chung quanh đa số đều là các loại hoa cỏ, một lầu các ba tầng cùng một cái sân nhỏ.

    Lúc này ở trong sân, một nữ hài có niên kỷ so với tiểu Tuyết thì lớn hơn một chút, da trắng như tuyết, mái tóc mượt mà đang vây quanh tiểu Tuyết.

    - Lời hữu ích ta cũng nói cho ngươi một ngàn lần rồi, sao ngươi lại không hiểu chứ, ngươi nói đi, ngươi muốn cái gì, chỉ cần ngươi muốn ngươi cứ tùy tiện nói.

    Nữ hài cũng lộ ra rất là vội vàng xao động.

    Giờ phút này Tiểu Tuyết đã thay đổi một bộ quần áo, hơi chút ăn mặc, nàng so với bất luận tiểu thư khuê nào cũng không chênh lệch chút nào, tổn thương trên tay đã khỏi từ lâu, giờ phút này nhịn không được nhẹ nhàng xoa góc áo, đầu có chút cúi thấp.

    Tiểu Tuyết khẽ lắc đầu, rất kiên định nói:

    - Ta phải đi về.

    - Trời của ta ạ!

    Hai tay nữ hài hận không thể nhổ hết tóc trên đầu của mình:

    - Ngươi không thể nói câu gì khác sao, Đông Phương Thanh Mai ta chưa thấy qua ai cố chấp, quật cường như ngươi, chúng ta trao đổi thoáng một phát được không.

    Ngươi muốn cái gì ngươi cứ tùy tiện nói, chỉ cần ngươi đừng nói câu 'Ta phải đi về' là được, nói câu khác đi, ta cầu ngươi đó, thật sự, cầu ngươi đó.

    Ngươi đã đến hai ngày rồi, chẳng lẽ chỉ có một câu nói kia sao.

    Ngươi yên tâm, chúng ta không phải bắt ngươi ở một chỗ, ngươi có tự do của mình, ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, ngươi cần vàng bạc tài bảo, đan dược, vũ khí thậm chí vũ kỹ thượng tầng cũng được, nếu như ngươi đủ lợi hại, thậm chí pháp thuật, pháp bảo cũng không có vấn đề gì.

    Tiểu Tuyết nghĩ nghĩ, nói khẽ:

    - Ta phải đi về, hỏi thiếu gia.

    Lần này rốt cục không phải nguyên lai bốn chữ kia rồi, cuối cùng nhiều hơn ba chữ, cái này là kết quả mình vất vả khuyên bảo hai ngày sao, Đông Phương Thanh Mai đã có chút tuyệt vọng.

    Quay đầu nhìn về phía lầu các xin giúp đỡ, cửa sổ đang mở ra, tiểu thư đưa lưng về phía ngoài đọc sách, giống như căn bản không biết chuyện gì phát sinh.

    Sớm biết như vậy lúc trước mình không nên đảm nhiệm nhiều việc, ai nghĩ đến tiểu nữ hài niên kỷ so với mình còn nhỏ hơn, thoạt nhìn ôn nhu yếu ớt vậy mà cố chấp như một tảng đá.

    Thiếu gia, là tên khốn kiếp kia sao, thật sự không được mình sẽ đi tìm Trình lão gia tử, để cho người trực tiếp mệnh lệnh tên quần là áo lượt phá gia chi tử kia là được rồi.

    Nghĩ đến chỗ này Đông Phương Thanh Mai chợt cảm thấy hai mắt tỏa sáng, trước kia sao mình lại không có nghĩ đến biện pháp này a, một người bình thường quần là áo lượt phá gia chi tử như vậy, sao biết giá trị của tiểu Tuyết này chứ.

    Thói quen ánh mắt nhìn về phía dưới núi, đột nhiên chứng kiến một thân ảnh quen thuộc, tiểu Tuyết kinh hỉ nói:

    - Thiếu gia...

    Đông Phương Thanh Mai sững sờ, ngẩng đầu cũng nhìn thấy Trình Cung đi đến, Đông Phương Thanh Mai không khỏi sững sờ, bởi vì mấy năm qua ngoại trừ một ít người cố định hoặc là nàng chủ động ra đi làm việc, còn là lần đầu tiên có người chủ động tiến vào trong sân.

    Nhìn thân thể gầy yếu của tiểu Tuyết kích động có chút rung rung, khẩn trương nắm chặt góc áo, ánh mắt Trình Cung mang theo vô cùng cổ vũ, bình tĩnh tự tin nhìn về phía tiểu Tuyết khẽ gật đầu.

    Thời điểm tiểu Tuyết chứng kiến ánh mắt này của Trình Cung, nguyên vốn bất an cũng trở nên an tâm vô cùng.

    - Ngừng, ngừng, ngừng...

    Đột nhiên thân hình Đông Phương Thanh Mai khẽ động, bộ pháp dưới chân biến hóa, sử dụng dĩ nhiên là vũ kỹ thượng tầng Thanh Liên Bộ, trong chớp mắt ngăn ở trước người Trình Cung:

    - Ai bảo ngươi vào, lập tức đi ra ngoài, ngươi là người Trình gia, chẳng lẽ không biết nơi này là cấm địa.

    Ít nhất Hoán Cốt kỳ tầng bốn trở lên, một nha hoàn nho nhỏ ở tuổi này thậm chí có lực lượng như thế, trách không được ở đây không cần thị vệ bình thường gác.

    Tuy lực lượng bản thân Trình Cung vừa mới đạt tới Hoán Cốt kỳ, nhưng ánh mắt của hắn lại rất cao, vừa nhìn qua là biết sâu cạn.

    Trình Cung lạnh lùng nhìn Đông Phương Thanh Mai:

    - Nơilà Trình gia, có phải cấm địa hay không là người Trình gia định đoạt, không tới phiên ngươi ở nơi này lừa gạt.

    Mà ta, hôm nay là đến mang người của ta ly khai nơi này.

    - Chỉ bằng vào ngươi, đi ra ngoài, nếu không đi ra ngoài ta có thể ném ngươi đi ra ngoài.

    Đông Phương Thanh Mai nhếch miệng, trong nội tâm rất kỳ quái, gia hỏa này là đại thiếu trong miệng tiểu Tuyết, quần là áo lượt phá gia chi tử, cưỡng gian công chúa lại cưỡng gian thị nữ sao, sao tiểu Tuyết lại khăng khăng một mực đi theo một tên như vậy, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

    - Hừ!

    Trình Cung không trả lời mà trực tiếp đi nhanh về phía trước, một bước này thật nhanh, phi thường mãnh liệt, chưa từng có từ trước đến nay, cho dù phía trước là núi đao biển lửa cũng sẽ không lui chỉ chút nào.

    - Ngươi...

    Khoảng cách của Đông Phương Thanh Mai cùng Trình Cung vốn không xa, một bước này của Trình Cung quá mãnh liệt, nếu như Đông Phương Thanh Mai không tránh mà nói, sẽ trực tiếp đụng tổn thương nàng.

    Đông Phương Thanh Mai hoảng sợ, Thanh Liên Bộ khẽ động đã lui về phía sau vài mét, sau một khắc đã thấy Trình Cung cất bước về phía trước lần nữa, Đông Phương Thanh Mai càng gấp.

    - Mai Hoa Thủ.

    Đông Phương Thanh Mai khoát tay, cánh tay lập tức biến hóa, xuất hiện mấy đạo hư ảnh, bàn tay thay đổi trong lúc đó giống như cánh hoa mai rơi lả tả, trực tiếp chụp tới hơn mấy đại huyệt của Trình Cung.

    Mai Hoa Thủ này phi thường tinh diệu, là vũ kỹ thượng tầng.

    Đồng thời trên thân nàng chớp động thanh sắc quang mang, đây là tiêu chí tiến vào Hoán Cốt kỳ.

    Ở kiếp trước Trình Cung ngoại trừ nghiên cứu một ít Siêu phàm vũ kỹ đặc biệt, vũ kỹ bình thường hắn căn bản không để ý tới, dù sao lúc ấy hắn đã có được năng lực di sơn đảo hải, những vũ kỹ này căn bản không lọt vào trong mắt hắn.

    Nhưng một nha hoàn nho nhỏ có thực lực Hoán Cốt kỳ tầng thứ tư, còn có thể tùy tiện sử dụng vũ kỹ thượng tầng khác nhau, coi như là thị nữ công chúa chỉ sợ cũng không có loại đãi ngộ này, lợi hại như vậy a.

    Phải biết rằng, vũ kỹ thượng tầng cho dù ở Trình gia cũng là tương đối trân quý, trừ khi đạt được môn phái hoặc là gia tộc truyền thừa, nếu không cũng chỉ có người đạt tới Tướng quân trở lên, mới được quốc gia ban cho cơ hội học tập vũ kỹ thượng tầng.

    Xông, xông, xông, bước chân của Trình Cung không có lui về phía sau một chút, chỉ có không ngừng xông về trước, giống như chiến sĩ khởi xướng công kích, kiên định cất bước về phía trước.

    Khi Đông Phương Thanh Mai vừa mới thi triển Mai Hoa Thủ, giống như Trình Cung đã sớm dự liệu được nàng muốn đánh mấy yếu huyệt của mình, trên nắm tay mang theo quang mang hồng sắc oanh kích đi ra ngoài.

    Mai Hoa Thủ tinh diệu vô cùng, căn bản không chính diện va chạm cùng Trình Cung, gặp được nắm đấm trực tiếp biến hóa, giống như hoa rơi lả tả đánh tới cánh tay Trình Cung, trực tiếp chụp vào cánh tay hắn.

    Lúc này, Trình Tiếu Thiên vừa mới cùng lão La chạy đến.

    - Nguy rồi

    Lão La lo lắng nói:

    - Đại thiếu rõ ràng không biết vũ kỹ tinh diệu gì, cái này chỉ sợ chịu thiệt, lão gia, nếu không ta đi cản trở, ngươi đi nói một tiếng cùng Linh Lung cô nương.

    Trình Tiếu Thiên khẽ nhíu mày, ánh mắt trói chặt nhìn Trình Cung, cuối cùng vẫn là nói:

    - Trước nhìn kỹ hẵn nói, cho dù ăn chút thiệt thòi cũng không sao, coi là chút giáo huấn, ở đây là Linh Lung Các, không đến mức có nguy hiểm tánh mạng.

    Từ khi xảy ra sự tình Tử Yên công chúa, ta cuối cùng cảm giác tên tiểu tử thúi này... thay đổi.

    Hừ, hừ, thời điểm Đông Phương Thanh Mai điểm trúng cánh tay Trình Cung, trong nội tâm rất là đắc ý, lực lượng yếu hơn mình, tốc độ chậm hơn mình, còn không có vũ kỹ tinh diệu, ngay cả vũ kỹ hạ tầng cũng không có còn dám đối chiến cùng mình.

    Đông Phương Thanh Mai cơ hồ không có kinh nghiệm giao thủ, lúc này vừa vặn gặp được một người có lực lượng yếu hơn, tốc độ chậm hơn mình, còn không có vũ kỹ tinh diệu, nàng đánh rất vui vẻ, hai ngày này tâm tình bị tiểu Tuyết chọc giận muốn bạo tạc nổ tung, giờ khắc này cũng cảm giác thoải mái hơn rất nhiều.

    Hắc hắc, không nghĩ tới mình vẫn rất lợi hại a.

    Điểm trúng hai cái cánh tay của hắn, làm cho hắn đau thêm mấy ngày, nhìn hắn về sau còn dám xông loạn hay không.

    Ngay thời điểm Đông Phương Thanh Mai điểm trúng hai tay Trình Cung, thì bộ pháp dưới chân Trình Cung đột nhiên thay đổi, dĩ nhiên là Thanh Liên Bộ mà vừa rồi Đông Phương Thanh Mai thi triển qua, lần này lại phi thường xảo diệu giống như Đông Phương Thanh Mai thi triển.

    Vốn là sau khi Đông Phương Thanh Mai điểm trúng hai tay Trình Cung, thân thể sẽ nhẹ nhàng uyển chuyển tránh đi, nhưng lần này Trình Cung lại như bóng với hình đánh tới.

    - Ah!

    Đông Phương Thanh Mai cả kinh, sợ tới mức bối rối thoáng một phát, lực lượng Mai Hoa Thủ điểm trên cánh tay Trình Cung cũng giảm đi rất nhiều.

    - Vèo...

    Nhưng vào lúc này, một dải tơ lụa màu trắng lóe lên, trực tiếp nâng giữ Đông Phương Thanh Mai, sau một khắc thân thể Đông Phương Thanh Mai đột nhiên gia tốc, người bị kéo vào trong lầu các, cũng chính bởi vì như thế mới tránh được lần này va chạm cùng Trình Cung.

    Chương 13: Ngươi không hiểu

    Dùng cảnh giới cùng ánh mắt của Trình Cung ở kiếp trước, coi như là pháp thuật cấp chín trở xuống, hắn xem qua một lần cũng có thể bắt chước được tám phần, huống chi là vũ kỹ.

    Ngoại trừ Siêu phàm vũ kỹ ra, vũ kỹ bình thường hắn liếc mắt là có thể bắt chước được tám chín thành, nếu như hắn muốn học vũ kỹ, tốc độ kia còn nhanh hơn, chỉ là hiện tại hắn không có tâm tư vào nó, trước nghĩ biện pháp có thể khai lò luyện đan, mau chóng khôi phục lực lượng mới là trọng yếu nhất.

    Hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu của Đông Phương Thanh Mai cơ hồ bằng không, đối thủ như vậy cho dù cường đại hơn nữa, Trình Cung cũng không sợ, hai tay Trình Cung khẽ phất, nguyên khí ở trong xương cốt chấn động.

    - Bành bành bành...

    Mấy lần vận chuyển, lực lượng Mai Hoa Thủ trên cánh tay bị hóa giải hơn phân nửa, tuy cánh tay còn cảm giác đau nhức, nhưng đã không quá ảnh hưởng đến chiến đấu.

    Trình Cung quay đầu nhìn thoáng qua lầu các kia, lúc này Đông Phương Thanh Mai đã đứng ở trong đó, nữ tử đưa lưng về phía cửa sổ bên cạnh kia, một thân quần áo trắng noãn, tóc dài tung bay, mỗi một sợi đều giống như tràn ngập tánh mạng, mặc dù chỉ là bóng lưng cũng đã cho người một cảm giác vô cùng xinh đẹp, nếu như dùng một ít thuyết pháp thông tục là, nhìn bóng lưng làm cho người có cảm giác phạm tội.

    Một tay cầm một cuốn thẻ tre, bất luận là vừa rồi trong sân xảy ra chuyện, hay là về sau cứu Đông Phương Thanh Mai trở về bên người, đây hết thảy giống như cho tới bây giờ không có phát sinh, nàng không có bị một chút ảnh hưởng.

    - Thiếu gia, tay của ngươi...

    Lúc này, tiểu Tuyết bước nhanh tiến lên, lo lắng nhìn cánh tay của Trình Cung.

    Bởi vì vừa rồi Đông Phương Thanh Mai đánh lên cánh tay, khí thế kia vẫn là rất đủ, xem ra giống như là muốn hủy diệt cánh tay Trình Cung.

    Trình Cung nắm chặt quyền cười nói:

    - Vẫn tốt, nàng gãi ngứa coi như cũng được, những thứ khác còn kém xa.

    - Hừ!

    Đông Phương Thanh Mai đang đứng ở bên người tiểu thư nghe nói như thế, quay đầu trừng mắt, bất quá lập tức lại quay đầu, như là đang chuyên tâm nghe dạy, khoảng cách này cũng không xa, nhưng những người khác lại không nghe được bất luận lời nói gì.

    - Thật là lực lượng Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, hơn nữa bạo phát lại hung mãnh như thế.

    Tuy vừa rồi đã nghe lão La nói, nhưng tận mắt nhìn thấy, Trình Tiếu Thiên rất là giật mình như trước.

    Dùng gia thế của Trình gia, Trình Cung ở cái tuổi này, cho dù Hoán Cốt kỳ đỉnh phong cũng là rất bình thường, Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai không đáng kể chút nào, nhưng đây là phát sinh ở trên người Trình Cung.

    Cái kia vốn là cái gì cũng sai, Trình Cung cần phải là Thoát Thai kỳ tầng thứ tư ah.

    Lúc này thậm chí Trình lão gia tử suy nghĩ, có phải có một đoạn thời gian mình cơ hồ không để ý tới hắn, mới không có chú ý tới lực lượng của hắn đã tăng trưởng.

    - Lão bộc cũng thật bất ngờ, tuy trước kia không có tận mắt nhìn thấy Đại thiếu gia động thủ, nhưng theo lý thuyết trước kia Đại thiếu gia phải là lực lượng Thoát Thai kỳ, mấy ngày này Đại thiếu gia một mực nói luyện công, có lẽ là tăng lên gần đây.

    Vài ngày trước Lão La quan sát qua Trình Cung, không có phát hiện có lực lượng mạnh như thế, cho nên càng phát ra kỳ quái.

    Trình Tiếu Thiên nghe xong, hoàn toàn cho đó là một chuyện cười:

    - Lúc này mới vài ngày, chẳng lẽ hắn nói luyện công không đến mười ngày có thể từ Thoát Thai kỳ tầng thứ tư đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, nếu quả thật có tốc độ này mà nói, ta trực tiếp đưa hắn đưa đến những tiên gia môn phái kia, đến lúc đó Trình gia ta cũng không cần cẩn thận từng li từng tí như thế.

    Đáng tiếc ah, đây chẳng qua là giấc mộng.

    - Lão gia ngài cũng không cần quá lo lắng, ở Lam Vân đế quốc bây giờ còn không có ai dám ra tay, phương diện khác những năm này cũng đều không có tin tức, tin tưởng đều đã qua.

    Lão La biết rõ Trình Tiếu Thiên lo lắng chuyện gì, nhẹ giọng an ủi.

    Trình Tiếu Thiên rất là bất đắc dĩ:

    - Có lẽ cả đời này cũng không có việc gì, nhưng quyền khống chế chủ động lại ở trong tay người khác, diệt vong bất quá là trong giây lát, loại cảm giác này dù sao cũng không tốt, thật không tốt!

    Trình Tiếu Thiên nói làm cho lão La cũng không biết nên nói cái gì nữa, chỉ có thể thầm than trong nội tâm, ai có thể nghĩ Trình gia phong quang nhất Lam Vân đế quốc cũng có lúc bất đắc dĩ như vậy.

    Lúc này tinh thần lực của Trình Cung đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, hắn phát hiện lực lượng thân thể cần tu luyện một lần nữa, nhưng tinh thần lực lại ở trạng thái khôi phục.

    Nhất là sau khi hấp thu Chí Dương Chân Hỏa, tinh thần lực khôi phục nhanh hơn, tốc độ viễn siêu lực lượng tăng lên.

    Hiện tại Trình Cung đã có thể điều tra tình huống trong phạm vi hơn mười thước chung quanh, nhưng mà vừa rồi tiến vào trước khi chứng kiến nữ tử kia, tinh thần lực cũng chỉ là mơ hồ phát giác được chỗ đó có người, nhưng không có biện pháp điều tra.

    Lực lượng của nàng, thậm chí hô hấp, biểu lộ đều không có chút biến hóa nào, làm cho người ta có cảm giác giống như tượng điêu khắc, tỉnh táo, thanh đạm làm cho người ta sợ hãi.

    Cho dù đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, nàng cũng không có phản ứng chút nào, lúc này tinh thần lực của Trình Cung đã bao trùm, chỉ có thể phát hiện Đông Phương Thanh Mai ân, ân gật đầu đáp ứng, lại nghe không được bất kỳ thanh âm gì, hiển nhiên là nữ tử này dùng phương pháp truyền âm nói chuyện cùng Đông Phương Thanh Mai.

    Chứng kiến cánh tay Trình Cung không có việc gì, tiểu Tuyết nhẹ nhẹ cắn môi, nhỏ giọng nói:

    - Thiếu gia, lão gia bảo ta tới, ta nên làm cái gì bây giờ?

    Trình lão gia tử là hạch tâm cùng linh hồn chính thức của Trình gia, hắn nói là mệnh lệnh, là phải được chấp hành.

    Nếu như không phải có Trình lão gia tử tìm tiểu Tuyết nói qua, tiểu Tuyết đã sớm ly khai, căn bản sẽ không một mực ở đây, nhiều lần lặp lại một câu kia cùng Đông Phương Thanh Mai.

    - Nàng không phải thị nữ của Trình gia, nàng là do ta nhặt về, cho nên nàng chỉ cần nghe mệnh lệnh của một nình ta.

    Về sau nhớ kỹ, nàng là người của ta, không có mệnh lệnh của ta, ai cũng không có quyền sai sử nàng.

    Trình Cung rất là bá đạo nói.

    - Ân.

    Lo lắng trước kia của Tiểu Tuyết toàn bộ hóa thành hư vô, dùng sức gật đầu.

    - Ngươi... ngươi biết giá trị chính thức của nàng à.

    Ngươi có biết hay không, nếu nàng ở bên cạnh ngươi, chẳng khác nào ngươi hại nàng, tiểu thư của chúng ta không thích ép buộc, nếu không sớm đuổi ngươi đi ra rồi.

    Bây giờ ngươi nghe cho rõ, một vạn hai ngàn năm trước có một bản kỳ thư, tên gọi là Thiên Địa Kỳ Dị Thể, trong đó ghi lại một loại thân thể là Ẩn Phong thân thể.

    Là một trong ba mươi sáu chủng dị thể của Thiên Địa Kỳ Dị Thể, cái này về sau cũng được Luyện đan giới đưa vào một trong thập đại thân thể phụ trợ luyện đan, hơn nữa xếp hạng thứ bảy.

    Lúc này, Đông Phương Thanh Mai giống như tiểu Khổng Tước kiêu ngạo ngẩng lên đầu, một bộ giống như lão sư chắp hai tay ra sau lưng dạy học.

    - Những thứ này cho dù nói ngươi cũng không biết, bởi vì ngươi căn bản không biết tác dụng, giá trị của Ẩn Phong thân thể.

    Đã có được Ẩn Phong thân thể này, người khác cần phí rất lớn khí lực tu luyện nguyên khí cùng tinh thần lực khống chế hỏa diễm, học tập Xích Viêm Chân Hỏa, thì nàng chỉ cần ngồi quạt bình thường là có thể khống chế.

    Hơn nữa theo lực lượng nàng tăng lên, năng lực khống chế hỏa diễm của nàng cũng càng mạnh.

    - Bởi vì nàng có thân thể đặc biệt, tương lai nàng rất nhẹ nhàng có thể nắm giữ Tử Diễm Chân Hỏa thậm chí Tam Vị Chân Hỏa, cho dù kỹ thuật luyện đan của nàng bình thường cũng có thể lợi hại hơn nhiều so với những Luyện đan sư khác.

    Có thể nói chỉ cần có một danh sư dạy bảo, nàng nhất định có thể trở thành Đan sư, cho dù thiên tư nàng có hạn cũng vậy, nếu như nàng có thể phụ trợ những người khác, cũng có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp mà chỉ có Đan đạo đại sư mới có thể luyện chế ra.

    Nói như vậy, giá trị một mình nàng so với toàn bộ Trình gia các ngươi cũng lớn hơn.

    Vì nàng tốt, cũng vì chính ngươi tốt, ngươi không nên ngăn cản nàng, ngẫm lại về sau Trình gia các ngươi có được Đan sư của mình sẽ trở thành cái dạng gì, hơn nữa rất nhiều Đan sư đều cầu nàng, thậm chí Đan đạo đại sư cũng cầu nàng trợ giúp luyện đan cùng một chỗ, cái kia sẽ biến thành cái dạng gì.

    Đông Phương Thanh Mai đắc ý nhìn Trình Cung, lập tức lại nhìn về phía tiểu Tuyết:

    - Chúng ta cũng không phải muốn khống chế ngươi, chỉ là muốn kết một thiện duyên, về sau nếu có thời điểm cần thì giúp đỡ lẫn nhau, hiện tại ngươi biết mình chiếm được món lời cực lớn đi à nha, bị thiên đại tin tức tốt này nện choáng luôn.

    Hai câu nói cuối cùng là nói cho Trình Cung nghe, sau khi Đông Phương Thanh Mai nói xong vô cùng đắc ý, thất bại vừa rồi cũng không coi vào đâu.

    Vẫn là tiểu thư lợi hại, loại hấp dẫn này ai có thể đở nổi, có được Ẩn Phong thân thể, kém cỏi nhất cũng có thể đạt tới trình độ Đan sư, hơn nữa sẽ có rất nhiều người cầu, so với Đan đạo đại sư bình thường cũng không chênh lệch quá nhiều.

    Một Đan đạo đại sư là khái niệm gì, đó là tồn tại ngay cả đế quốc có được trăm vạn hùng binh cũng không dám trêu chọc, bọn hắn cao cao tại thượng, vô số người đi cầu bọn hắn, chỉ vì bọn họ có thể trợ giúp luyện chế một ít đan dược hãn hữu.

    Hình như sau khi Tiểu Tuyết mất trí nhớ, đối với những chuyện khác chung quanh, phản ứng cũng không lớn, cho nên đối với Đông Phương Thanh Mai nói, nàng căn bản không có phản ứng, chỉ là nhìn về phía Trình Cung, thái độ rất rõ ràng, tất cả đều nghe thiếu gia.

    Trình Cung cũng không có phản ứng, Trình Tiếu Thiên bên ngoài lại trừng lớn hai mắt, mình không nghe lầm chứ, một cái có tiềm chất có thể so sánh cùng Đan đạo đại sư bình thường, ít nhất cũng có thể trở thành Đan sư.

    Tuy lời này là Đông Phương Thanh Mai nói, nhưng ai cũng biết đây nhất định là Đông Phương Linh Lung cho nàng truyền ra, thậm chí ngay cả đại tiểu thư của Đông Phương gia tộc cũng nói về sau cần giúp đỡ mà nói, điều này đại biểu cái gì.

    Xú tiểu tử, còn đứng ngâra đó làm gì, mau đáp ứng ah.

    Trình Tiếu Thiên hận không thể lập tức xông lên phía trước, đáp ứng thay Trình Cung.

    - Ba ba ba...

    Trình Cung nhẹ nhẹ vỗ tay:

    - Nói thật hay, bất quá ngươi có biết Thiên Địa Kỳ Dị Thể này xuất xứ từ đâu hay không, không biết a, vậy ta nói cho ngươi biết, thượng cổ Sơn Hà Chí bác đại tinh thâm, bên trong ghi lại vô số kỳ hoa dị thảo, tánh mạng kỳ lạ, Thiên Địa Kỳ Dị Thể là một cái tổng kết của tánh mạng đặc thù trong Sơn Hà Chí.

    Thời điểm Trình Cung nói chuyện, hắn cũng tùy thời lưu ý tình huống trong lầu các, về phần cái ống loa Đông Phương Thanh Mai này hắn căn bản không để ý tới.

    Thời điểm hắn nói ra Sơn Hà Chí, liền phát hiện bạch y nữ tử đưa lưng về phía cửa sổ đọc sách siết chặt thẻ tre thoáng một phát, trong nội tâm Trình Cung không khỏi vui lên.

    Trong lòng tự nhủ, nguyên lai ngươi cũng không phải thật có thể làm được không bị bất luận ngoại vật gì ảnh hưởng, vẫn có phản ứng nha, chỉ là phản ứng này rất nhỏ, rất đặc biệt mà thôi.

    Từ điểm này có thể thấy được, nàng hẳn cũng biết Sơn Hà Chí, hiển nhiên đối với mình có thể nói ra Thiên Địa Kỳ Dị Thể là xuất từ Sơn Hà Chí rất giật mình.

    Nhưng Trình Cung có lòng tin phía sau sẽ càng giật mình, bởi vì hắn đã từng hữu duyên xem qua một bộ phận Sơn Hà Chí, hắn cũng rất có lòng tin bất luận nữ tử bên trong kia có gia thế như thế nào, tối đa cũng chỉ là nghe nói qua, không có khả năng xem qua Sơn Hà Chí chính thức.

    Ánh mắt Trình Cung nhìn bạch y nữ tử một mực quay lưng về phía mình, nói tiếp:

    - Chính thức không biết giá trị của tiểu Tuyết chính là bọn ngươi, tiểu Tuyết ngoại trừ có được Ẩn Phong thân thể, nàng còn có được một trong Đan Giới Tam đại kỳ thể Nguyên Âm thân thể.

    Chỉ có thể nhìn ra mặt ngoài Ẩn Phong thân thể, ngay cả tiểu Tuyết che dấu Nguyên Âm thân thể cũng nhìn không ra, còn không biết xấu hổ nói bồi dưỡng, ta giao người cho các ngươi bồi dưỡng, vậy thì thật sự chỉ là bồi dưỡng được một nha đầu nhóm lửa rồi.

    - BA~...

    Nữ tử một mực lẳng lặng đưa lưng về phía cửa sổ, lẳng lặng đọc sách, lần này tay nắm sách đột nhiên xiết chặt, thẻ tre phát ra âm thanh giòn vang rất nhỏ.

    Thẳng đến lúc này nàng rốt cục chậm rãi đứng lên, chậm rãi buông thẻ tre trong tay xuống.

    Biến hóa rất nhỏ này ngay cả Trình lão gia tử đang ở bên ngoài sân nhỏ cũng chú ý tới, giật mình nhìn nữ tử đứng dậy, Trình lão gia tử rất rõ ràng, vừa rồi mặc dù là Đông Phương Thanh Mai nói, nhưng những lời kia khẳng định đều là Linh Lung cô nương dạy, như thế nào cũng không nghĩ tới cháu trai hắn nói mấy câu, vậy mà có thể làm cho Linh Lung cô nương đối đãi bất cứ chuyện gì đều phong khinh vân đạm, lạnh nhạt ưu nhã có phản ứng này.

    Chương 14: Nhân mạng quan thiên, cứu mạng ah!

    Tuy Ẩn Phong thân thể rất đặc biệt, rất có giá trị, nhưng dù sao cũng là thể chất phụ trợ luyện đan, thành tựu tương lai còn khó mà nói, dù sao phải căn cứ cá nhân phát triển mà xem.

    Nhưng mà Nguyên Âm thân thể thì hoàn toàn bất đồng, người có được Nguyên Âm thân thể nhất định sẽ thành tựu bất phàm, ở phương diện luyện đan sẽ có thành tựu kinh người.

    Trên thực tế Trình Cung cũng là trải qua cân nhắc mới nói, cũng không vì thống khoái nhất thời mới nói ra, nếu như đổi thành một hoàn cảnh khác, Trình Cung tuyệt đối sẽ không nói ra lời này.

    Bởi vì này rất có thể sẽ mang đến họa diệt môn cho Trình gia, có một ít người ngay cả Ẩn Phong thân thể cũng không từ thủ đoạn, nếu là Nguyên Âm thân thể thì đủ để hủy gia diệt môn.

    Bọn hắn có thể ở Trình gia kiến tạo Linh Lung Các, hiển nhiên quan hệ không bình thường cùng Trình gia, hơn nữa trước kia biết rõ tiểu Tuyết là Ẩn Phong thân thể, biểu hiện cũng không tệ.

    Hơn nữa vừa mới thời điểm tiến vào, đã ngửi được nơi đây có rất nhiều dược vật, rất nhiều dược vật ngay cả Trình gia cũng không có được, về sau liên hệ cùng các nàng chắc chắn sẽ không thiếu.

    Căn cứ vào những nguyên nhân này, dưới tình huống có thể bảo chứng an toàn, Trình Cung cũng có ý nói cho Đông Phương Linh Lung biết, quả nhiên, đã thấy nàng giật mình siết chặt thẻ tre, nhìn nàng chậm rãi đứng dậy, Trình Cung lộ ra dáng tươi cười.

    Cũng không tin, ngươi còn có thể ngồi được.

    Một thân áo trắng như tuyết, trong lúc quay người đó vẫn còn giống như đang ở trong sương mù đột nhiên trở nên rõ ràng, nước trong hiện liên hoa, tự nhiên không trang sức, không có bất kỳ ăn diện, thanh lệ thoát tục.

    Dung nhan tuyệt mỹ, chỉ là trên mặt lạnh lùng, lập tức làm cho người ta có một cảm giác khó có thể tiếp cận.

    Niên kỷ thoạt nhìn không lớn hơn tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai bao nhiêu, nhưng mà khí chất lại hoàn toàn bất đồng, quay người lập tức ánh mắt đụng cùng ánh mắt của Trình Cung, lộ ra rất ngoài ý muốn, sau đó nhìn chằm chằm vào tiểu Tuyết.

    - Thật là Nguyên Âm thân thể...

    Một hồi lâu, đột nhiên Đông Phương Linh Lung mở miệng, có chút giật mình, ngoài ý muốn nhưng cũng có chút ảm đạm, hiển nhiên đối với trước kia không có thể nhìn ra cảm giác rất là thất lạc.

    Mặc dù chỉ là thì thào tự nói, nhưng thanh âm lại giống như chung ngọc tề minh, rất là êm tai.

    Mà thời điểm ánh mắt nàng nhìn về phía Trình Cung lần nữa, thì tràn đầy nghi hoặc cùng khó hiểu, nàng ở Trình gia đã năm năm, ít nhiều cũng biết rõ vị đại thiếu gia này, nhưng lần đầu tương kiến lại vượt quá ý liệu của nàng.

    - Đại thiếu quả nhiên học rộng tài cao, Linh Lung bội phục, đồng thời cũng tỏ vẻ áy náy vì sự tình đó trước.

    Chỉ là có một chuyện muốn thương lượng cùng đại thiếu, đại thiếu đã biết rõ Nguyên Âm thân thể, chắc hẳn cũng biết muốn bồi dưỡng một gã Đan đạo đại sư cần tài vật cực lớn, cho dù có được Nguyên Âm thân thể, nhưng nếu như không có dẫn đạo chính xác, tài nguyên đầy đủ cũng không có thể có thành tựu.

    Thanh âm Đông Phương Linh Lung không vội không chậm nói, ánh mắt thì lẳng lặng nhìn Trình Cung.

    Từ khi tiến vào đây, ngửi thấy nơi đây có rất nhiều vị dược vật, còn có cảm nhận được Địa Hỏa chi khí rất nhỏ, Trình Cung đã biết rõ tại sao Linh Lung Các lại kiến tạo ở chỗ này.

    Ở đây thậm chí có hỏa mạch tự nhiên nối thẳng dưới mặt đất, người chưa có đạt tới Đan đạo đại sư, lợi dụng loại hỏa mạch này luyện đan hiệu quả thật tốt, cho dù Đan đạo đại sư bình thường cũng coi là trọng bảo, trừ khi đã đến cảnh giới của Trình Cung năm đó, bản thân đã có thể sử dụng Tam Vị Chân Hỏa, tự nhiên không cần những ngoại lực này.

    Chẳng những Hỏa mạch có lợi đối với luyện đan, đối với tu luyện cũng có chỗ tốt rất lớn, cộng thêm trước kia thái độ của Đông Phương Linh Lung đối với tiểu Tuyết không kém, vì tiểu Tuyết, Trình Cung mới nói ra bí mật của tiểu Tuyết.

    Nếu như ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh không bị nổ, những bảo tàng kia của mình không có biến mất, mình cần gì phải phí sức lực lớn như vậy.

    Theo chân bọn họ hợp tác lợi nhiều hơn hại, đáng tiếc trợ giúp đối với mình cũng không lớn, chiếm chút tiện nghi coi như cũng được, nhưng mà hậu kỳ mình cần cực lớn, cho dù sau lưng Đông Phương Linh Lung này có một gia tộc cường đại cũng chống đỡ không nổi, mình phải mau chóng nghĩ biện pháp kiếm tiền mới được.

    Giờ phút này chờ Đông Phương Linh Lung đưa ra, Trình Cung cũng rất trực tiếp:

    - Hợp tác không có vấn đề, trên lý luận ta sẽ dạy nàng, ngươi có chuyện gì cần ta cũng có thể thương lượng.

    Điều kiện chính là ngươi phải cung cấp đầy đủ tài liệu dược vật, cho chúng ta mượn địa phương luyện đan.

    Tiểu nha hoàn Đông Phương Thanh Mai nghe xong lập tức trừng mắt to, nắm chặt hai đấm, người này quả thực vô sỉ, nói hưu nói vượn, cho dù để cho hắn đoán đúng thì sao, một chút chỗ tốt cũng không có, dựa vào cái gì tiểu thư phải cung cấp tài nguyên.

    Nếu không phải tiểu thư đã mở miệng nói chuyện, thậm chí Đông Phương Thanh Mai muốn động thủ lần nữa, vừa rồi thua nàng rất là không phục.

    Mình rõ ràng mạnh hơn hắn, nhanh hơn hắn, còn có vũ kỹ thượng tầng, tại sao có thể thua hắn.

    - Đại thiếu nói cả buổi cũng chỉ là nói, có nhiều hơn nữa cũng chẳng có ích gì, dù sao nàng không phải đầu nhập vào ta, ta có thể được chỗ tốt gì chứ?

    Đông Phương Linh Lung nói rất trực tiếp.

    Trình Cung rất hào phóng nói:

    - Ta có thể cho nàng ở một bên học cùng tiểu Tuyết.

    Điên rồi, tiểu tử này điên rồi, Trình Tiếu Thiên hận không thể đi lên đá bay tiểu tử này.

    Hắn biết hắn đang nói chuyện cùng ai sao?

    Cho nàng ở một bên học tập, hắn cho mình là ai ah.

    Coi như là Đan đạo đại sư ở trước mắt, cũng không dám nói loại lời này.

    Nếu không phải trước kia đã sớm hạ quyết tâm, muốn nhìn tên tiểu tử thúi này đến cùng sẽ xử trí chuyện như thế nào, hắn đã sớm lao ra rồi.

    Trình Cung luyện đan, cho dù Đan đạo đại sư đạt tới thất cấp, bát cấp có thể khai tông lập phái, muốn quan sát cũng không có cơ hội.

    Cũng may giai đoạn hiện tại chỉ luyện chế một ít đan dược bình thường, hơn nữa tiểu Tuyết có Ẩn Phong thân thể cùng Nguyên Âm thân thể, mình ở một bên luyện đan tăng công lực lên, một bên dạy nàng là được, kỳ thật đây là lời nói trong nội tâm Trình Cung, ở Trình Cung xem ra, cho dù dùng một ít dược vật cùng tài nguyên của nàng trợ giúp tiểu Tuyết, hoặc là mình một ít, cho nàng đứng ngoài quan sát cũng đã đầy đủ rồi.

    Đương nhiên, Trình Cung biết rõ chắc chắn các nàng sẽ không tin tưởng lời này, có chút thời điểm ngươi nói thật, chăm chú nói chuyện, thì người khác lại cho rằng đó là vô nghĩa.

    Nói giỡn sao, không giống, hắn rất chân thành, hắn điên rồi, cũng không giống ah!

    Đông Phương Linh Lung lộ ra vẻ kinh ngạc lần nữa, sao hắn lại không biết xấu hổ nói như vậy chứ.

    - Dược vật thất bại tính toán cho ta, nếu như luyện chế đan dược thành công ta muốn một nửa, đợi nàng đạt tới trình độ nhất định, nếu như thời điểm ta luyện dược cần, nàng phải vô điều kiện trợ giúp.

    Đông Phương Linh Lung sửng sốt một hồi, sau đó không để ý đến lời Trình Cung mới vừa nói kia, hoàn toàn cho hắn là hồ ngôn loạn ngữ, trực tiếp đưa ra yêu cầu của mình.

    Vừa rồi Trình Cung nói như vậy cũng là cố ý gây nên, chỉ muốn nhìn xem phản ứng kinh ngạc của Đông Phương Linh Lung một mực lạnh lùng này, trên thực tế hiện tại hắn hô lên hắn là tồn tại siêu việt Đan đạo đại sư cửu cấp, cũng không có bất luận kẻ nào tin tưởng, hắn càng không muốn đi chứng minh cái gì, dù sao bên ngoài còn có hai vị lão nhân gia đang nhìn, nói như vậy chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề rồi.

    Kỳ thật điều kiện Đông Phương Linh Lung là gì Trình Cung cũng sẽ không quá để ý, Trình Cung quen dựa vào chính mình, theo chân bọn họ hợp tác một là vì Trình gia cùng an toàn của tiểu Tuyết, hai là tạm thời mượn hỏa mạch ở đây, tuy hỏa mạch này ở Trình gia, nhưng hiển nhiên bây giờ là người ta khống chế, ba là vì có một cái cớ bồi dưỡng tiểu Tuyết, bởi vì Trình Cung căn bản không có ý định quá mức bạo lộ.

    Kinh nghiệm ở kiếp trước nói cho Trình Cung biết, ở thời điểm thực lực ngươi không đủ, có được bảo vật vượt qua thực lực cần phải có, đều chịu tai họa bất ngờ, chết không có chỗ chôn.

    - Tốt.

    Trình Cung rất dứt khoát đáp ứng, sau đó lôi kéo tiểu Tuyết:

    - Chúng ta chạy nhanh đi, ở đây lâu có thể nguy hiểm, một hồi ở đây hỏa nhiệt lan tràn bốn phía, trận pháp băng hàn sẽ khởi động, bây giờ thân thể nàng không đến Thoát Thai kỳ tầng ba sẽ rất thảm, trước về điều dưỡng thân thể tăng lực lượng lên, đợi có lực tự bảo vệ mình lại đến.

    Đông Phương Thanh Mai nghe xong rất là không cam lòng trừng mắt nhìn Trình Cung:

    - Nguy hiểm gì mà nguy hiểm, nói hưu nói vượn, hồ ngôn loạn ngữ, ta xem là ngươi xấu hổ không dám ở đây lâu.

    Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung dẫn tiểu Tuyết rời đi, đột nhiên nghĩ đến đan dược luyện chế hôm nay, lại có chút cầm lòng không được, trong nội tâm nghĩ vậy, tinh thần lực lập tức tản ra dò xét.

    - Oanh...

    Nhưng vào lúc này, toàn bộ Linh Lung Các lắc lư một cái, một cổ nhiệt hỏa từ dưới Linh Lung Các vọt lên, lập tức có tầng tầng trận pháp mở ra.

    Nhưng uy lực lần này hiển nhiên rất kinh người, không ngờ nhiệt hỏa phá tan trận pháp xông thẳng lên trên, trong sân tràn ngập ánh sáng màu đỏ.

    Bên ngoài cơ thể Đông Phương Linh Lung có một tầng sương mù băng hàn lập tức ngăn trở cổ kình khí này, mà Đông Phương Thanh Mai lại càng hoảng sợ, cũng may một khối ngọc bội trên người nàng phát ra hàn khí, hỏa quang kia lập tức bị ngăn chặn.

    - Dọa chết người a!

    Đông Phương Thanh Mai vỗ ngực, sau đó đột nhiên ngây người, tại sao người kia biết sắp xảy ra chuyện chứ.

    Đông Phương Linh Lung thì càng thêm khiếp sợ, bởi vì tầng thứ năm dưới mặt đất là địa phương rộng gần sáu mươi mét, còn có tầng tầng trận pháp cách trở, mặc dù mình biết lần thí nghiệm này có chút bất ổn, nhưng mà cũng không nghĩ tới sẽ tạc đỉnh, làm sao hắn biết được?

    Cái này thật bất khả tư nghị, chẳng lẽ tinh thần lực của hắn đã có thể bỏ qua trận pháp, lưu hành dưới mặt đất, hay là hắn có bản lãnh của hắn?

    - Ha ha...

    Trên đường từ Linh Lung Các trở về, Trình Tiếu Thiên một đường vuốt râu cười không ngừng.

    - Đúng vậy, tiếp tục cố gắng.

    Chứng kiến binh sĩ đang thao luyện, Trình lão gia tử khích lệ, làm cho những binh lính kia cũng ngốc tại đó.

    - Tiểu tử rất có tiền đồ, ta xem trọng ngươi.

    - Ầm...

    Một đầu bếp trẻ tuổi đang cầm đồ làm bếp cũng rơi trên mặt đất.

    - Khổ cực...

    - ...

    Thị vệ đứng ở cửa ra vào ngốc tại đó, lão gia tử vỗ bả vai mình nói khổ cực, nước mắt hắn không khống chế được chảy xuống.

    ...

    Hôm nay tất cả mọi người Trình gia đều biết rõ, tâm tình Trình lão gia tử đặc biệt tốt, hôm nay người tới báo cáo sự tình cũng rất thuận lợi thông qua.

    - Có người kế tục, có người kế nghiệp, từ nay về sau hai Tôn nhi của Trình gia ta có thể phát dương quang đại.

    Lão hữu, chuyện năm đó ta bất lực, nhưng hiện tại cuối cùng Tôn nhi của chúng ta đã lãng tử hồi đầu, hiện tại tiểu tử này trở nên có chút cao thâm mạt trắc, nhưng so với quần là áo lượt trước kia thì tốt hơn rất nhiều.

    Sau khi an bài một ít sự tình, Trình lão gia tử vui vẻ bưng lấy hai bình rượu đến một tầng hầm bí ẩn nhất phía sau núi Trình gia, bên trong chỉ có một cây cung cùng một túi tên, nhìn cây cung cùng túi tên này, Trình lão gia tử uống hết hai bình rượu.

    ...

    Vừa về tới sân nhỏ, tiểu Tuyết vội vàng muốn đi sắc thuốc, Trình Cung giữ tiểu Tuyết lại, cẩn thận xem xét lần nữa, sau đó ghi cho nàng mấy dược phương.

    Đây là dược vật điều trị thân thể cho nàng, đồng thời Trình Cung truyền một ít phương pháp thổ nạp, tu luyện nguyên khí cơ bản, bây giờ còn không cần học tập cao sâu gì, về phần Âm Dương Vạn Vật Quyết thì không phải ai cũng có thể học, lúc trước Trình Cung cũng là cửu tử nhất sinh mới học được.

    Hiện tại dược vật bình thường tác dụng đối với Trình Cung đã không lớn, dùng lực lượng của hắn đã có thể bắt đầu luyện đan, nhưng Trình Cung lại không có sốt ruột lập tức luyện đan.

    Dục tốc bất đạt, nếu như có thể để tiểu Tuyết đạt tới Hoán Cốt kỳ, dạy nàng một ít phương pháp sử dụng tinh thần lực, bắt đầu kích phát Ẩn Phong thân thể, đối với mình ở giai đoạn luyện đan này có trợ giúp rất lớn.

    Hơn nữa như vậy mình cũng không cần quá lộ diện, bất luận là gia gia hay là Đông Phương Linh Lung, đến lúc đó sẽ tưởng rằng là nhờ có tiểu Tuyết, có chút thời điểm có thể bạo lộ một ít, nhưng có chút thời điểm lại nhất định phải cẩn thận.

    Quan trọng nhất là, hợp tác cùng Đông Phương Linh Lung bên kia, ở Trình Cung xem ra chỉ là che dấu, vì giúp tiểu Tuyết.

    Cho dù nàng thật có thể cung cấp một ít dược liệu, nhưng cũng không có thể cung ứng vô hạn.

    Hơn nữa dược vật mà Trình Cung muốn luyện chế vô cùng nhiều, cũng không muốn cho người ta biết rõ, càng không thể đơn giản phân cho người khác, nếu không bị người phát hiện ra thủ pháp chỉ có Trình Cung hắn mới có, chỉ sợ so với hai đại kỳ thể của tiểu Tuyết còn phiền toái hơn.

    Ở kiếp trước độc lập, đã sớm làm cho Trình Cung dưỡng thành thói quen hết thảy dựa vào mình, cuối cùng nhất còn phải dựa vào mình.

    Chỉ là đại lượng dược liệu cần có tiền tài, căn bản không phải hiện tại hắn có khả năng có được, phải nghĩ biện pháp kiếm tiền.

    Bây giờ thân thể vẫn là quá kém, quá yếu, nội tình quá mỏng, cho dù trong cơ thể có Chí Dương Chân Hỏa, Trình Cung cũng không dám đơn giản tu luyện nữa.

    Bởi vì nội tình quá mỏng, hiện tại nhanh chóng tăng lên nữa mà nói, ngược lại sẽ lưu lại vấn đề, Trình Cung đã từng là một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, tự nhiên tinh tường nên đào móc tiềm lực thân thể người như thế nào.

    Sở dĩ thiên tài cùng thể chất đặc thù mạnh hơn người khác, là bởi vì tiềm lực bọn hắn có thể đào móc rất lớn.

    Nhưng trên đời có bao nhiêu thiên tài, bao nhiêu người có thể chất đặc thù, đa số đều là phàm thai, tất cả đều phải nghịch thiên mà đi.

    Đan sư vốn phải có loại khí phách nghịch thiên cải mệnh này, mới có thể luyện ra đan dược nghịch thiên.

    Xem ra, mình cần phải nghĩ biện pháp cải biến thể chất chút ít, gia tăng tiềm lực bản thân.

    - Tiền, tiền, tiền...

    Trình Cung nằm trên mặt ghế tiêu dao trong sân, ngón tay nhẹ nhàng gõ cái ghế, trong đầu nghĩ đến việc mình cần phải làm, mới phát hiện đồ vật ở kiếp trước căn bản chưa từng để ý, ở kiếp này lại thành chướng ngại lớn nhất để hắn khôi phục lực lượng.

    Tiểu Tuyết một mực ở bên cạnh bận rộn phối dược rất kỳ quái, đại thiếu là làm sao vậy, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua đại thiếu vì tiền mà phát sầu, không có tiền đi tới phòng thu chi lấy không được sao?

    - Đại thiếu, xảy ra chuyện lớn, nhân mạng quan thiên, cứu mạng ah!

    Sắc trời bắt đầu tối, vốn là sân nhỏ rất yên lặng, đột nhiên bị một tiếng kêu thê thảm phá hư.

    Chương 15: Vân Ca Thành Tứ đại hại

    Nghe được thanh âm này, Trình Cung mãnh liệt mở to mắt, trong đầu thoáng hiện vài trí nhớ, sau đó chứng kiến một bóng đen cực lớn từ ngoài cửa xông tới.

    - Ngừng!

    Vừa chứng kiến thân ảnh cực lớn kia, phản ứng đầu tiên của Trình Cung là ngồi dậy, nguyên khí lập tức vận chuyển, tùy thời làm tốt ứng đối.

    Không có biện pháp, nếu như ai chứng kiến một thân ảnh như cự hùng nhào lên, đều tập trung tinh thần đề phòng.

    Còn một nguyên nhân nữa là bởi vì, ở trong trí nhớ của Trình Cung từng có rất nhiều lần bị thằng này đè xuống, vô cùng thê thảm ah!

    - Ah...

    Đại thiếu, coi chừng... tránh mau...

    Thân thể hơn ba trăm cân dùng tốc độ giống như tuấn mã mãnh liệt xông tới, đột nhiên thấy Trình Cung ở trong nội viện, muốn lập tức dừng lại là chuyện không phải dễ dàng, hắn rất muốn khống chế thân hình.

    Tốc độ hơi chút trì hoãn thoáng một phát, nhưng vẫn không cách nào dừng được, như một viên thịt vọt tới Trình Cung.

    - Tránh cái đầu của ngươi ah, tránh, dùng phạm vi ngươi bao trùm, còn tốc độ này của ngươi nữa, ngươi bảo lão tử tránh đi đâu, đây quả thực là con mẹ nó mưu sát.

    Trách không được trong trí nhớ rất sợ tên Bàn Tử này lao tới, loại tốc độ này nếu dùng thực lực Thoát Thai kỳ tầng bốn trước kia, còn tránh cái rắm ah.

    Bộ pháp dưới chân Trình Cung nhẹ nhàng biến hóa, chính là Thanh Liên Bộ mà trước kia tiểu nha hoàn Đông Phương Thanh Mai thi triển, thân thể có chút tránh đi một ít, nhưng phạm vi Bàn Tử này bao trùm quá lớn, quá đột ngột, tốc độ cũng quá nhanh, muốn tránh toàn bộ sẽ rất khó.

    Trình Cung tránh đi chính diện, hai tay chớp động, lực lượng nguyên khí có chút đỏ lên, muốn chính diện ngăn Bàn Tử này mà không có lực lượng ngàn cân, căn bản là làm không được, nhưng ở bên cạnh thì bất đồng, hai tay mãnh liệt đẩy ngang.

    Mượn nhờ lực lượng hắn vọt tới trước, hai tay đẩy ra, trực tiếp đẩy thân thể khổng lồ của hắn qua bên cạnh.

    - Oanh...

    Rầm Ào Ào...

    Thân thể khổng lồ kia trực tiếp bay ra ngoài, nặng nề đập vào một cái bàn đá bên cạnh, nện đến cái bàn đá kia nhao nhao vỡ vụn, một bộ bình trà bên trên cũng hủy diệt toàn bộ.

    - Hô!

    Trình Cung cũng thở phào một cái, thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, thân thể thằng này béo như vậy, sao tốc độ có thể khinh người thế kia.

    Tốc độ vừa rồi kia, so với Hoán Cốt kỳ tầng ba bình thường cũng nhanh hơn không ít, hắn là sao làm được.

    - Lão đại, cứu mạng ah.

    Bàn Tử đạp nát bàn đá, đứng dậy nhúc nhích một thân thịt mỡ, bụi bậm trên người rơi xuống không ít, hoàn toàn không để ý tới mặt khác, quay đầu cầu khẩn nhìn về phía Trình Cung.

    Trình Cung im lặng nhìn Bàn Tử:

    - Đổ Thần, lần này ngươi lại thắng tiền của Đại tướng nơi biên cương, hay là thắng tiền của vương tử nước phụ thuộc, thắng bao nhiêu?

    Bị bao nhiêu người đuổi giết?

    Bài danh thứ tư của Vân Ca Thành Tứ đại hại là Đổ Thần, nguyên danh của hắn là Đỗ Thân, nhưng thích đánh bạc như mạng.

    Hình như lần đầu tiên tiến vào sòng bạc cũng là được Trình Cung mang đi, năm đó hắn mới sáu tuổi, Trình Cung tám tuổi.

    Từ đó về sau một phát không thể vãn hồi, mà ngay cả những dân đánh bạc như mạng trong Vân Ca Thành cũng thừa nhận, so với vị Đổ Thần này bọn hắn chênh lệch quá xa.

    Sáu tuổi lần thứ nhất tiến vào sòng bạc, tám tuổi một hơi thắng liền ba mươi sáu sòng bạc trong Vân Ca Thành, được hơn ngàn vạn lượng bạch ngân.

    Nhưng mà có thể ở trong Vân Ca Thành mở sòng bạc, có ai là người lương thiện, sau lưng có quá nhiều lợi ích gút mắc, tuy số lượng mỗi nhà thua cũng không phải rất lớn, nhưng bị một tiểu hài tử tám tuổi thắng, kia thật là mất hết mặc mũi.

    Nhưng hết lần này tới lần khác, tiểu hài tử này lại là người của Đỗ gia, Đỗ gia cũng là một trong mấy gia tộc cường đại nhất Lam Vân đế quốc.

    Sau đó ba mươi sáu sòng bạc xin cao thủ, tổng cộng đã tiến hành mười cuộc tranh tài, cuối cùng mới thắng được Đỗ Thân.

    Nhưng lúc ấy rất nhiều người nói, bọn hắn là dùng lực lượng ăn gian.

    Lần kia Đỗ Thân cũng không có thua tiền, ngược lại là danh chấn đế đô, thẳng đến lúc này Đỗ gia mới biết được con của một nha hoàn sinh ra, chỉ có tám tuổi, vậy mà gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Vân Ca Thành.

    Đỗ gia không cho đây là kiêu ngạo, lần đó Đỗ Thân bị đánh cho ba tháng không xuống giường được, Trình Cung nhớ rõ lần đó hắn âm thầm phái người xin giúp đỡ, mình cũng nể tình huynh đệ mà giúp hắn.

    Nhưng chuyện kia cũng làm cho Trình Cung nhớ rõ không quên, không ngờ hắn sử dụng huyền thiết chế tạo bài, sau đó nung đỏ luyện tập đổ thuật, cái loại điên cuồng này làm cho Trình Cung cũng khiếp sợ, người Đỗ gia cũng sợ hãi, trực tiếp nhốt hắn trong nhà.

    Cửa ải này là bốn năm, bốn năm sau mọi người đã sớm không đi để ý chuyện này, có một ngày một thanh niên mập mạp thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, một hơi quét ngang bảy mươi tám sòng bạc trong Vân Ca Thành.

    Không chỉ là sòng bạc bình thường, ngay cả những lôi đài đánh bạc sinh tử, đấu yêu thú dưới mặt đất, tất cả có quan hệ cùng đánh bạc đều bị hắn lật nhào.

    Lần kia hắn một hơi thắng trên ngàn vạn lượng hoàng kim, toàn bộ Vân Ca Thành đều điên cuồng, lần này cùng lần trước bất đồng.

    Trên ngàn vạn lượng hoàng kim, chừng hơn trăm triệu lượng bạc a.

    Mấy đại lão chính thức khống chế sau lưng các sòng bạc đi tìm Đỗ gia, cuối cùng chuyện này xử lý như thế nào đã thành bí mật, tóm lại từ đó về sau tất cả các sòng bạc trong Vân Ca Thành đều cự tuyệt không cho Đỗ Thân tiến vào.

    Mà hắn cũng trở nên nghèo rớt mồng tơi, Đỗ gia cũng đuổi hắn ra khỏi nhà, chỉ là tính cách đánh bạc của người này thủy chung không thay đổi, đôi khi gặp được một ít kẻ ngốc, chưa từng nghe qua chuyện về Đổ Thần, hoặc là bang phái, muối thương, đại gia tộc nơi khác, một ít quan lớn vào đế đô..., những người kia thua nhiều há có thể từ bỏ ý đồ.

    Sau khi nghe ngóng Đỗ gia đã đuổi hắn ra ngoài, đoạn tuyệt quan hệ cùng hắn, tự nhiên sẽ động thủ thu thập hắn.

    Người khác là thua tiền hô cứu mạng, nhưng Bàn Tử thì mỗi lần thắng nhiều tiền là hô cứu mạng.

    - Đừng nói nữa, cũng không biết là tên vương bát đản nào đã viết một cuốn Nam Chiêm Du Ký, hắn ghi lại tất cả các sự kiện lớn, phong tục tập quán,... của các đế quốc trong Nam Chiêm Bộ Châu, vậy mà cũng ghi ta vào.

    Nói ta là bẩy rập lớn nhất Vân Ca Thành, gặp được ta phải cẩn thận, còn bộ sung một bức họa, khiến cho nửa năm gần đây ngay cả thương nhân quốc gia khác đến cũng không dám đánh bạc cùng ta.

    Ta cá cả nhà của hắn là vương bát đản ah, ngươi nói ta chưa bao giờ đưa người đánh bạc đến tuyệt lộ, không có thắng vợ hắn, không có thắng hài tử hắn, sao hắn lại dám nói như vậy.

    Ngữ khí Đỗ Thân nói rất trầm, rất giận, nhưng nhìn ánh mắt kia của hắn, rõ ràng cho thấy rất đắc ý.

    - Đáng đời!

    Trình Cung nhìn tiểu Tuyết đang muốn chào hỏi Đỗ Thân nói:

    - Ghi lại giá tiền tất cả đồ vật mà hắn làm hỏng.

    - Đại thiếu, nửa năm này ta không có khai trương, hiện tại ta một mình phiêu bạt bên ngoài, ăn bữa nay lo bữa mai, màn trời chiếu đất, bụng ăn không no...

    - PHỐC...

    Tiểu Tuyết ở một bên thật sự nhịn không được cười ra tiếng, nhìn Bàn Tử một bộ rất chân thành, biểu lộ rất đáng thương, tiểu Tuyết che miệng chạy vào phòng.

    Đỗ Thân rất nghiêm túc rất chân thành như trước, vừa định nói cho hết lời chuyện vừa rồi cùng Trình Cung, thấy Trình Cung vừa muốn nằm lại trên ghế dựa, hắn vội bước lên phía trước giữ chặt Trình Cung:

    - Nói chính sự, nói chính sự, đại thiếu nhanh theo ta đi, lần này thật sự là sự tình liên quan đến nhân mạng, Sắc Quỷ cùng Túy Miêu đã xảy ra chuyện.

    Ta đi Tống gia cùng Lôi gia cầu cứu đã không còn kịp rồi, đám khốn kiếp kia lần trước bị thu thập một mực để trong lòng, lần này Sắc Quỷ lại trộm chạy ra, bị bọn hắn phát hiện, kết quả lấy cớ tranh giành nữ nhân gây chuyện, đoán chừng Túy Miêu sẽ lập tức động thủ.

    - Vài ngày trước ta đã thấy Sắc Quỷ, hắn sẽ không có chuyện gì, về phần Túy Miêu...

    Trình Cung vừa ngồi xuống, lập tức giống như phía dưới có gai, trực tiếp kéo Bàn Tử đi ra ngoài.

    - Khí lực thật lớn, đại thiếu, ngươi đạt tới Hoán Cốt kỳ rồi hả?

    Đỗ Thân là lần đầu tiên bị người kéo đi, sau đó bước nhanh đuổi kịp, giật mình nhìn Trình Cung.

    Năm đó Đỗ Thân bị nhốt bốn năm, vì luyện tập đổ thuật, hắn là duy nhất trong bốn người đạt tới Hoán Cốt kỳ, nhưng chỉ là Hoán Cốt kỳ tầng thỠnhất.

    Bởi vì đạt tới nguyên khí vào xương, mới có thể chèo chống thân thể của hắn đánh bạc lâu dài, một khi đạt tới hắn không thèm tu luyện nữa, cho nên một mực dừng lại ở Hoán Cốt kỳ tầng thứ nhất.

    Nhưng chính hắn rất rõ ràng tình huống của mình, cho dù Hoán Cốt kỳ ba bốn tầng bình thường, muốn kéo mình cũng rất khó khăn.

    Nhưng vừa rồi Trình Cung kéo hắn, căn bản không có phí sức lực gì.

    - Ân!

    Trình Cung thuận miệng đáp, sau đó nói:

    - Trước tiên là nói về chính sự.

    Cái này là cái thế giới gì ah, vài ngày trước nghe nói đại thiếu cưỡng gian công chúa, sau đó lại ra tay với nha hoàn trong nhà, lợi hại ah, dưới tình huống bận rộn như vậy vẫn có thời gian tu luyện.

    Đầu óc Đỗ Thân nghĩ vĩnh viễn bất đồng cùng người khác, đối với lực lượng Trình Cung đạt tới Hoán Cốt kỳ, hắn chính thức khiếp sợ lại là dưới tình huống đại thiếu bận rộn như vậy, thời gian đâu mà tu luyện.

    - Sắc Quỷ vụng trộm chạy ra ngoài, trong nhà hắn như trước kia tìm hắn khắp nơi, hai ngày trước mấy tỷ tỷ cùng mười muội muội, còn có một đám nữ nhân trưởng bối trong nhà của hắn, càn quét cả Hoa Thuyền Phố một lần, hắn cho rằng chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất, vì vậy lại chạy về Hoa Thuyền Phố.

    Bởi vì một mình hắn đi ra, hắn là cái dạng ngươi gì ai không biết, da bọc xương đã sớm bị ép khô rồi, ta sợ hắn đi đường không có chú ý té xỉu, cho nên một mực phái người đi theo hắn.

    - Nói điểm chính.

    - Đã rất ngắn gọn rồi, đại thiếu ngươi phải có kiên nhẫn chứ, hô, còn có một đoạn đường.

    Nếu như đại thiếu ngươi có thể kiếm ra hai con chiến mã, chúng ta trực tiếp tung hoành ngang dọc trên đường phố, ta nhất định sẽ dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất nói xong.

    Đối với ta ngươi vẫn chưa yên tâm sao, không tin chúng ta đánh bạc một ván, ta cá là trước khi ta đến, nhất định có thể nói rành mạch.

    Thằng này da thô thịt dày, sau khi ly khai gia tộc trà trộn bốn phía, nếu như không phải bởi vì hắn quá to béo, hắn đã sớm biến thành một siêu cấp lưu manh rồi.

    Khoảng cách Hoa Thuyền Phố không tính quá xa, nhưng đi bộ tới cũng không gần, Trình Cung dứt khoát không lên tiếng nữa.

    - Hắc hắc, xem ra đại còn tin ta, kỳ thật đánh bạc một ván cũng không có gì, đánh bạc là thiên tính của người, thường xuyên đánh bạc thoáng một phát sẽ làm thể xác và tinh thần khỏe mạnh.

    Sau đó Đỗ Thân lại lý luận một hồi lâu, mắt thấy sắp đến Hoa Thuyền Phố rồi, hắn mới quay trở lại chính đề.

    - Là hai tên gia hỏa Âu Dương Ngọc Hải cùng Chu Văn Thải kia, căn cứ người của ta hồi báo, bọn hắn hẳn là đi theo Túy Miêu.

    Xem ra bọn hắn muốn tìm Túy Miêu gây phiền toái, kết quả phát hiện Tống Phúc, đúng là gần đây bọn hắn đang theo đuổi một cô nương, vốn định mưu đồ làm loạn, nên chuyện này liền rùm ben lên.

    Một câu này, đã đem sự tình nói không sai biệt lắm, Trình Cung khẽ nhíu mày:

    - Âu Dương Ngọc Hải điên rồi, lần trước đệ đệ của hắn Âu Dương Ngọc Giang thiếu chút nữa bị đánh chết, hắn lại dám tìm Túy Miêu gây phiền toái?

    Lúc này sắc trời vừa tối, nhưng lúc này là thời Hoa Thuyền Phố náo nhiệt nhất, giăng đèn kết hoa, cả sông phản chiếu ánh sáng lung linh, hai bên đường thì có một ít mua bán nhỏ, người lui tới cũng nhiều hơn, Đỗ Thân hạ giọng nói:

    - Theo tin tức mới nhất, hình như Âu Dương Ngọc Hải này muốn tòng quân, chuyến đi này ít nhất cũng hai năm.

    Hắn khẳng định muốn ở trước khi đi báo thù cho đệ đệ hắn, đến lúc đó cho dù Mãnh Hổ trở về, hắn cũng sớm đi rồi.

    Về phần Chu Văn Thải kia cũng không cần nói, kế thừa tính cách nham hiểm của Chu gia bọn hắn, có cơ hội đối phó chúng ta hắn chắc chắn sẽ không buông tha.

    Tuy Đỗ Thân bị đuổi ra khỏi Đỗ gia, tuy bị hạn chế không thể tiến vào sòng bạc, nhưng mấy năm này hắn cũng không ngồi không, đã thành lập mạng lưới tình báo thuộc về hắn.

    Thời điểm bọn hắn chơi đùa, tác dụng của hắn rất lớn, mà nếu là hắn gây sự tình gì rồi, thì chạy đến Trình Cung cùng Tống Phúc cầu cứu.

    Về phần Túy Miêu thì đặc biệt nhất, là tên liều mạng nhất, bốn người nhất thể, Vân Ca Thành nổi danh tứ đại quần là áo lượt phá gia chi tử.

    - Bành bành bành...

    Nhưng vào lúc này, cách đó không xa truyền đến thanh âm đánh nhau, còn có tiếng người kinh hô.

    Đỗ Thân nhìn hướng kia, sắc mặt không khỏi biến đổi:

    - Nhanh, nhanh, khẳng định Túy Miêu đã tỉnh, đã đánh nhau.

    Chương 16: Hiện tại ta làm chủ

    Sắc Quỷ vụng trộm trốn người trong nhà chạy đến đấy, tuy hắn cưỡng ép dựa vào dược vật có được lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ sáu, nhưng bộ dạng xương bọc da kia, không cần đánh nhau, một trận gió mạnh cũng sợ thổi hắn đi.

    Về phần Túy Miêu, lực lượng không lớn lắm, Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy, nhưng nói đến đánh nhau lại không cần mệnh, nếu không bởi vì hắn là người của Lôi gia, không bởi vì hắn có một đệ đệ Mãnh Hổ, hắn sớm chết trăm lần rồi.

    - Nguy rồi!

    Trình Cung không đi để ý tới Đỗ Thân, dưới chân phát lực, thân thể có chút nghiêng về phía trước, trực tiếp xông ra ngoài.

    Trước kia Trình Cung cùng Tống Phúc đều mang người, cộng thêm dưới tình huống có Bàn Tử quấy rối, Túy Miêu xông lên cũng không có gì, bởi vì ý của Tuý Miêu không phải là rượu, mà là đem sự tình làm lớn.

    Trong Vân Ca Thành người nào không biết, động Túy Miêu là chọc Mãnh Hổ.

    Ba tháng trước bốn người Trình Cung ăn cơm cùng nhau, Trình Cung cùng Âu Dương Ngọc Giang phát sinh xung đột, lúc ấy vừa vặn Túy Miêu đứng lên muốn tìm rượu uống, sau đó xông lên đánh nhau.

    Túy Miêu nguyên danh là Lôi Hạo Thiên, cháu ruột của Lôi gia, một thế lực quân đội cường đại khác của Lam Vân đế quốc, từ nhỏ thân mang kỳ bệnh, không có biện pháp tu luyện.

    Đệ đệ của hắn là kỳ tài luyện võ, trong Vân Ca Thành nổi danh Mãnh Hổ, ở Vân Ca Thành ai cũng biết một câu, ai dám động đến ca ca ta, ta muốn mệnh của hắn.

    Lần kia xương tay của Túy Miêu bị gãy, bọn Trình Cung cũng đều bị thương không nhẹ, đám người Âu Dương Ngọc Giang cũng không có chiếm tiện nghi gì.

    Nhưng ngày hôm sau Mãnh Hổ liền chận đường Âu Dương Ngọc Giang, lúc ấy nếu không có người cản trở, thì thiếu chút nữa đã giết chết Âu Dương Ngọc Giang, cuối cùng xương cốt trên người Âu Dương Ngọc Giang bị gãy hơn mười cái, cho dù cuối cùng Lôi gia đền đan dược Nhân cấp trung phẩm, nhưng ít nhất hắn cũng phải nằm trên giường nữa năm, Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy cũng bởi vậy mà bị phạt đến khu vực khai thác mỏ của gia tộc lấy quặng nửa năm.

    Nói là lấy quặng, ai cũng biết đây là Lôi gia muốn bảo hộ Lôi Hạo Uy, để cho hắn tạm thời rời xa nơi thị phi.

    Nếu như Âu Dương Ngọc Hải cố ý nhằm vào Túy Miêu, vậy thì cũng phiền toái.

    Trình Cung vọt tới phụ cận, chỉ thấy bên cạnh một chiếc thuyền lớn đã đánh túi bụi, loạn thành một bầy.

    Nhưng cuối cùng cũng khá tốt, Túy Miêu còn chưa có xông lên, là Tống Phúc trước đá bay cái bàn, sau đó là băng ghế, bình hoa,... cái gì loạn thất bát tao đều đá ra ngoài, mới làm cho động tĩnh rất lớn, mà hắn thì dốc sức liều mạng kéo Túy Miêu Lôi Hạo Thiên chạy.

    - Một đám người thô lỗ, căn bản không xứng tới chỗ như thế, phá hư phong cảnh.

    Lúc này, một nam tử tự xưng là tài tử, nhẹ lay động quạt xếp, rung đùi đắc ý bình luận.

    - Bành...

    Ah...

    Không đợi đồng bạn bên cạnh đón ý nói hùa lời của hắn, đã cảm giác bờ mông bị va chạm nặng nề, sau đó thân thể trực tiếp bay lên trời, bay về phía trên thuyền.

    - Oanh...

    Rầm Ào Ào...

    Thân hình hắn trực tiếp đập nát cửa sổ, từ bên ngoài nện vào chính giữa hai nhóm người, lần này biến cố đột nhiên, làm cho hai nhóm người trên thuyền cũng đều ngừng lại.

    Trong lòng tự nhủ huynh đệ này làm cái gì vậy, muốn xông lại đánh nhau sao, nhưng sao lại trực tiếp tựu té xỉu, hơn nữa còn là tư thế đầu rạp xuống đất.

    Tống Phúc quay đầu, nhìn theo phương hướng người kia vừa mới bay qua, khi thấy thân ảnh của Trình Cung cùng Đỗ Thân, cuối cùng hắn cũng nhẹ nhàng thở ra.

    - Thả ta ra...

    Lúc này, Lôi Hạo Thiên đầy mùi rượu, vóc dáng so với Tống Phúc thì cao hơn một cái đầu, dáng người rất khôi ngô, đang giãy giụa Tống Phúc muốn xông lên.

    Lúc này, Âu Dương Ngọc Hải đối diện bọn hắn vốn là đang xem trò hay khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua Chu Văn Thải ngồi bên cạnh, Chu Văn Thải thoáng có chút gầy gò, cách ăn mặc cũng tuấn tú, chỉ là ánh mắt có chút thâm trầm, nhẹ nhàng dao động cây quạt, nhìn về phía Âu Dương Ngọc Hải nhẹ gật đầu.

    Âu Dương Ngọc Hải cũng gật đầu, chuyện này hắn cân nhắc rất lâu, Âu Dương gia tộc bọn hắn nhân khẩu thịnh vượng nhất.

    Thế hệ này chừng ba mươi mấy huynh đệ, nhưng hắn chỉ có Âu Dương Ngọc Giang là thân đệ đệ, lần trước cơ hồ bị Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy phế bỏ, tuy không đến mức lo lắng tính mạng, nhưng sau này chỉ có thể vứt võ theo văn.

    Âu Dương gia cũng không chênh lệch so với Lôi gia, cũng không tin tìm không thấy cơ hội trả thù, lần này rốt cục có cơ hội, sao hắn lại buông tha.

    Âu Dương Ngọc Hải thấy bọn thủ hạ ngừng, cầm lấy chén rượu bên cạnh uống một ngụm, mang theo mùi rượu nói:

    - Sao lại dừng lại, đánh cho ta, dám tranh giành nữ nhân cùng lão tử, phế đám bọn hắn cho ta, chỉ cần không chết là được.

    - Đánh, đánh ah, thả ta ra,...

    Lôi Hạo Thiên giãy dụa, hai mắt huyết hồng cũng muốn xông lên, chết tính toán là cái gì, hắn chưa bao giờ sợ.

    - Hừ.

    Tống Phúc hừ lạnh một tiếng, giữ chặt thân thể Lôi Hạo Thiên, dựa vào buồng nhỏ trên tàu, may mắn sáng sớm hắn lựa chọn một vị trí tốt, vừa khai cũng dùng cớ đàm phán trì hoãn cả buổi, chỉ là xem ý tứ mấy tên này, chỉ sợ không phải tranh giành tình nhân đơn giản đơn giản như vậy, cùng mình đoán trước kia đồng dạng, coi như mình nhượng bộ cũng tránh không được.

    Chỉ là tên hỗn đản Đỗ Thân này, sao lại mang đại thiếu đến, ngay cả một người cũng không mang đến, cái này làm được cái gì ah.

    Những người này cũng không phải là hạ nhân Trình gia, bọn hắn sẽ không có chỗ cố kỵ, bình thường không có việc gì đều tìm việc, hiện tại lúc này chỉ có Trình Cung thì làm được cái gì.

    - Đại thiếu, người... người đâu?

    Lúc này Đỗ Thân cũng không kịp thở lao đến, thẳng đến lúc này hắn mới phát hiện tình huống không đúng, bình thường đi ra ngoài đều tiền hô hậu ủng, ít nhất mang mười mấy người, hôm nay vậy mà một cái cũng không mang.

    Mới vừa rồi nói hưng phấn, vậy mà không có chú ý tới điểm ấy, còn tưởng rằng đại thiếu đã cho người theo tới.

    Đại thiếu, không có mang theo người, chúng ta lấy cái gì đánh a.

    - Ta là người, có phải ngươi ngay cả ta cũng không biết hay không.

    Trình Cung nói xong, dưới chân phát lực lần nữa, người trực tiếp nhảy lên, người trên không trung trực tiếp dùng hai tay bảo vệ đầu, hai đầu gối khép lại a chạm vào chiếc lâu thuyền này.

    - Oanh!

    Âu Dương Ngọc Hải hoàn toàn không nghĩ tới có người xông lại lần nữa, hơn nữa trực tiếp đụng tới, nhưng hắn cũng là sanh ở trong gia tộc quân nhân, từ nhỏ đã trải qua một ít huấn luyện.

    Bản năng lui về sau, trên nửa người lập tức bộc phát ra một tầng nguyên khí màu vàng đất, đây là tiêu chí đại biểu cho hắn đã đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ sáu, Hoán Cốt kỳ bộc phát nguyên khí, mắt thường có thể thấy được, nếu như có thể đạt tới tầng mười, toàn lực bộc phát thì toàn thân đều có nguyên khí bao phủ.

    Về phần màu sắc hào quang, thì căn cứ công pháp tu luyện bất đồng mà có màu sắc khác nhau, cơ bản có thể đoán được thuộc tính công pháp tu luyện.

    Xu thế trùng kích của Trình Cung cường đại lại đột nhiên, Âu Dương Ngọc Hải còn không có biện pháp hoàn toàn vận chuyển lực lượng, chỉ có thể dùng tay ngăn cản hai đầu gối.

    - Két...

    Dùng đầu gối đánh vào tay, cộng thêm hoàn toàn phát huy ra thân thể cường hãn của mình đã trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, tuy Âu Dương Ngọc Hải kịp phản ứng ngăn trở, nhưng Trình Cung có thể rõ ràng nghe được xương tay hắn phát ra tiếng giòn vang, xương cốt bị đụng gãy rồi.

    Trình Cung đắc thế không buông tha người, thân thể vừa rơi xuống đất, trên hai tay mang theo một tia hào quang hỏa hồng, bao phủ mấy yếu huyệt của Âu Dương Ngọc Hải.

    Thủ pháp thật tinh diệu, chiêu thức tinh diệu như thế, đây là vũ kỹ thượng tầng.

    Sao hắn học được vũ kỹ thượng tầng, sao cái phế vật này có thể có lực lượng mạnh như vậy, làm sao có thể, làm sao có thể.

    Âu Dương Ngọc Hải trừng lớn hai mắt, không dám tin hết thảy, trên tay truyền đến đau đớn cùng công kích cường thế của Trình Cung, đã sớm làm cho hắn sợ hãi.

    Nếu như Đông Phương Thanh Mai ở đây nhất định sẽ kêu ra tiếng, bởi vì Trình Cung thi triển đúng là Mai Hoa Thủ mà trước kia nàng thi triển, cơ hồ có chín phần tương tự.

    Đây hết thảy đều quá nhanh, Âu Dương Ngọc Hải ngay cả cơ hội sử dụng vũ kỹ cũng không có, trên thực tế hiện tại hắn mạnh nhất cũng không quá đáng là một bộ vũ kỹ trung tầng, cho dù thi triển cũng chênh lệch quá nhiều so với Mai Hoa Thủ.

    Bản năng đưa tay ngăn cản, thân thể thì lui ra sau, chỉ cần có thể đợi đến lúc mình có viện binh, thủ hạ của mình có bốn gã Hoán Cốt kỳ tầng tám, đối phó Trình Cung quá dễ dàng.

    Âu Dương Ngọc Hải nghĩ vô cùng tốt, nhưng vừa mới giao thủ cùng Mai Hoa Thủ của Trình Cung, hắn biết mình sai rồi, trong lúc Mai Hoa Thủ này biến đổi, một hơi điểm bảy lần, làm cho cánh tay hắn không cách nào nhúc nhích nữa.

    Sau một khắc Trình Cung hơi nghiêng thân thể, bộ pháp tinh diệu dưới chân khẽ động, trực tiếp bắt được cổ họng của hắn.

    - Các ngươi, cút ra ngoài, nếu lộn xộn mà nói, bổn thiếu gia giết hai bọn chúng ngay.

    Bắt giặc trước bắt vua, trong chớp mắt Trình Cung chế ngự Âu Dương Ngọc Hải, mà Chu Văn Thải kia cách Âu Dương Ngọc Hải không xa.

    Giờ phút này an vị cách Trình Cung chưa đủ nửa mét, tuy bên cạnh hắn có cửa sổ, nhưng bây giờ một cử động nhỏ hắn cũng không dám.

    Chu Văn Thải là văn sinh, tuy hắn cũng luyện võ, hơn nữa cũng đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ nhất, nhưng căn bản chưa có tham gia thực chiến, tập võ bất quá là bởi vì võ phong thiên hạ hưng thịnh, hơn nữa có thể kéo dài tuổi thọ, còn có thể được danh xưng văn võ toàn tài, nhưng thật có thể văn võ toàn tài rất ít, kia đa số đều là thiên tài.

    - Hỗn đãn, muốn chết ah, có biết thiếu gia nhà ta là ai hay không...

    - Câm miệng, ngay cả Trình đại thiếu cũng không nhận ra.

    - Trình đại thiếu, đừng, đừng, ngàn vạn lần đừng kích động, chúng ta đi ra ngoài, đi ra ngoài.

    ...

    Trong đám người Âu Dương Ngọc Hải có hai cái hiển nhiên là mới mời chào, không biết Trình Cung, vừa thấy có người dám cưỡng ép Âu Dương thiếu gia, lập tức muốn nổi đóa, phát uy.

    Lại bị người bên cạnh đạp qua một bên, người nhận ra Trình Cung này cũng là một tiểu đầu mục của Âu Dương Ngọc Hải, biết rõ vị đại thiếu này là đứng đầu quần là áo lượt phá gia chi tử Vân Ca Thành, cho dù hoàng tử hắn cũng chưa hẳn sợ, huống chi một đệ tử bình thường của Âu Dương gia tộc.

    Mấy người Chu gia nhìn về phía Chu Văn Thải, trong mắt Chu Văn Thải hiện lên khiếp sợ, đồng thời cũng lộ ra rất là thất vọng, nhưng vẫn nhẹ nhàng thu cây quạt về, ý bảo thủ hạ mình ly khai.

    - Ách...

    Ách...

    Trình...

    Trình Cung, ngươi thả ta ra, ngươi muốn... làm gì?

    Âu Dương Ngọc Hải cảm giác yết hầu mình như bị yêu thú cắn, có một cảm giác tùy thời muốn vỡ vụn, cộng thêm hai tay đã mất hết tri giác, sợ hãi xông lên đầu, nói chuyện cũng phát run.

    Chu Văn Thải có chút ổn định tâm tình thoáng một phát, lộ ra rất là bình tĩnh nhìn về phía Trình Cung:

    - Trình đại thiếu thật là uy phong ah, hôm nay Trình đại thiếu đã ra mặt, vậy thì cho ngươi mặt mũi, hôm nay việc này cứ như vậy được rồi, chúng ta cũng không so đo cùng một Sắc Quỷ sắp gặp diêm vương và một Túy Miêu cả ngày say như chết.

    - BA~!

    Trình Cung nhìn cũng không có nhìn, trở tay là một cái tát, đánh Chu Văn Thải bay ra ngoài chừng nửa mét.

    Một cái tát đánh bay Chu Văn Thải, lúc này Trình Cung mới quay đầu nhìn về phía hắn:

    - Ngươi nói xong là xong sao, hiện tại ở chỗ này ngươi làm chủ hay là ta làm chủ.

    Sắc Quỷ là ngươi gọi được sao?

    Túy Miêu là ngươi gọi được sao?

    Sắc Quỷ, đừng cản Túy Miêu, các ngươi mỗi người một cái, trước đánh cho bọn hắn thanh tỉnh rồi nói sau.

    Chương 17: Đánh bạc một ván

    Mặc dù vừa rồi Tống Phúc cùng Túy Miêu không có tổn thương lớn, nhưng vết thương nhỏ thì không ít, hơn nữa vừa rồi đều là bị Âu Dương Ngọc Hải cùng Chu Văn Thải khi dễ, hiện tại có cơ hội tự nhiên sẽ không bỏ qua.

    Âu Dương Ngọc Hải bị Trình Cung ném trên mặt đất, co rúc ở chỗ kia không đứng dậy nổi, bị Tống Phúc cùng Túy Miêu đi lên đánh một chầu.

    - Đại thiếu, khi nào thì ngươi trở nên mạnh như vậy, quá hung hãn rồi.

    Lúc này Đỗ Thân cũng đã tiến đến, thời điểm đi ngang qua Chu Văn Thải, thấy hắn hai tay ôm đầu cũng không thấy được gì, Đỗ Thân đi đến bên cạnh Trình Cung nhỏ giọng nói:

    - Đại thiếu, bên ngoài có rất nhiều người nhìn xem, nếu không kéo bọn chúng tới bên cạnh đi.

    - Ngươi còn biết chú ý hình tượng sao.

    Trình Cung bị chọc cười nói:

    - Chúng ta là ai, Vân Ca Thành Tứ đại hại, như vậy rất phù hợp thân phận cùng địa vị của chúng ta, hơn nữa ngươi không cảm giác tất cả mọi người thấy bọn hắn bị đánh rất thoải mái sao?

    Đỗ Thân vuốt cái bụng của mình, nhìn người vây xem bên ngoài nghị luận nhao nhao, thủ hạ của Chu Văn Thải cùng Âu Dương Ngọc Hải ở bên ngoài lo lắng suông, cũng không dám tiến đến, nghĩ tới trước kia bọn hắn đột nhiên tiến đến, hung hăng càn quấy cùng khiêu khích, lập tức gật đầu:

    - Ân, cảm giác xác thực không tồi, rất thoải mái.

    - Đại thiếu, còn có một tin tức, gần đây Chu Văn Thải tiến vào cung mấy lần, hình như đi rất gần cùng Tử Yên công chúa, vừa rồi ta phát hiện trong đám thủ hạ của hắn thậm chí có một người ta không biết, người kia không giống như là người địa phương, thậm chí không giống người Lam Vân đế quốc, trên người mang theo cảm giác rất cổ quái.

    Cộng thêm chuyện cổ quái trước kia, ta còn tưởng rằng hắn muốn giúp Âu Dương Ngọc Hải đối phó Túy Miêu, hiện tại xem ra có chút không đúng.

    Lúc đó, bọn hắn giống như cố ý kéo dài thời gian để ta đi cầu viện, nếu không phải đại thiếu ngươi xuất kỳ bất ý, ta nghĩ phía sau cần phải có tiết mục khác.

    Bàn Tử cười ha hả đứng ở nơi đó, cái bụng to tướng không ngừng run động, trong tai Trình Cung đã nghe được một thanh âm.

    Bị gia tộc khu trục, Bàn Tử ở bên ngoài trà trộn vài năm, tuy không thích tu luyện, nhưng các tạp học thì hắn lại rất thích.

    Dưới tình huống bình thường, ít nhất phải đạt tới Tẩy Tủy kỳ mới có thể học tập công pháp truyền âm, hơn nữa cũng có hạn chế khoảng cách, trừ khi đến Thoát Tục kỳ mới có thể thông qua tinh thần lực tiến hành trao đổi đơn giản.

    Nhưng Bàn Tử lại học xong thần thông này, không cần dùng miệng nói chuyện, vẫn có thể làm được hiệu quả truyền âm, tuy chỉ có thể ở trong phạm vi hai mét, nhưng cũng rất kỳ lạ.

    - Ân!

    Trình Cung nói một tiếng, như là chuyện gì cũng không có phát sinh, tiếp tục nhìn phía trước.

    Đỗ Thân trừng mắt nhìn, thay đổi, đại thiếu thật sự không giống với lúc trước, chẳng những lực lượng mạnh hơn, cảm giác động thủ so với Mãnh Hổ còn hung, càng có sát khí.

    Còn trước kia Trình Cung giết chết Trương Càn, chẳng lẽ trước kia đại thiếu một mực cố ý ít xuất hiện, lần này bởi vì sự tình công chúa mà thay đổi, Ân, rất có loại khả năng này.

    - Hô...

    Hô...

    Tống Phúc đánh vài cái, mình đã không có khí lực gì rồi, ngồi lên chỗ mà Chu Văn Thải ngồi lúc nãy, miệng thở phì phò.

    Về phần Túy Miêu, hắn đánh rất hung ác, nhưng khí lực của hắn cũng hết theo rất nhanh.

    Hai người này cũng quá phế vật đi a, một hồi nên cẩn thận kiểm tra thoáng một phát xem Lôi Hạo Thiên bị quái bệnh gì, thuận tiện nhìn xem thân thể Tống Phúc đến cùng xảy ra chuyện gì.

    - Trình Cung, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta không để yên cho ngươi...

    Âu Dương Ngọc Hải nhìn Trình Cung, giọng căm hận nói.

    - BA~!

    Trình Cung trực tiếp cầm một ấm trà tràn đầy nước nện vào đầu hắn, nện đến hắn bụm lấy đầu kêu thảm một tiếng, cũng không dám ở đằng kia nói ngoan thoại nữa.

    Miệng Chu Văn Thải đầy máu, tổn thương ở địa phương khác cũng không phải nặng, hắn bị đánh gãy hai cái răng, lấy tay cầm hai cái răng bị gãy, nhìn Trình Cung nói:

    - Hôm nay... ngươi thắng, chúng ta có thể đi được chưa.

    Người trẻ tuổi của các đại gia tộc ở giữa tranh đấu rất nhiều, cũng rất bình thường, chỉ cần không nguy hiểm tánh mạng, trong nhà sẽ không nói cái gì, đương nhiên, ngươi phải có thực lực, thế lực ngang nhau mới được.

    Loại chuyện này, mỗi người đều trải qua.

    - Có thể.

    Trình Cung rất sung sướng đáp ứng, thời điểm bọn hắn đứng dậy muốn đi ra ngoài, hắn chậm rãi mở miệng nói:

    - Cứ như vậy xám xịt rời đi, như vậy sẽ ném đi thể diện của Chu gia cùng Âu Dương gia các ngươi, nhiều người như vậy nhìn vào, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội, đại thiếu ta gần đây nhiều tiền xài không hết, ta cho các ngươi một cơ hội, thế nào, có muốn đánh bạc một ván không?

    Bắt chéo hai chân, tay vuốt vuốt ngọc bội tùy thân, thoại ngữ vô cùng đắc ý, hung hăng càn quấy, tuyệt đối là tư thế quần là áo lượt.

    Đại thiếu vẫn là đại thiếu, phong phạm, bản chất vẫn còn ah.

    Lời nói này, là thời điểm có cảm giác thống khoái.

    Bàn Tử cùng Tống Phúc nghe xong, đều bắt đầu cười theo.

    Có Đỗ Thân ở đây, Trình Cung nói đánh bạc cùng người khác, cái kia tuyệt đối là mùa đông khắc nghiệt giội nước lạnh, đùa chết người không đền mạng.

    - Ngươi cho mình thông minh, coi người khác đều là người ngu ah, đánh bạc với các ngươi?

    Âu Dương Ngọc Hải đứng dậy, tức giận nói.

    Hiện tại ngay cả người nơi khác cũng biết đến Vân Ca Thành không thể đánh bạc cùng Bàn Tử, huống chi bọn hắn.

    Chu Văn Thải thì nhổ ra vài bún máu, miệng đầy mùi máu tươi, làm cho hắn có một cảm giác muốn ói.

    Hắn là văn sinh, từ nhỏ tập văn, tuy trước kia cũng tranh chấp cùng người khác, nhưng đều là người phía dưới đánh nhau, hắn đều tránh đi, chưa bao giờ tự mình động thủ, bị người đánh thảm như vậy còn là lần đầu tiên.

    Cái này còn không phải đáng tiếc nhất, đáng tiếc nhất là kế hoạch của mình chết non, Trình Cung, ngươi chờ cho bổn thiếu gia, việc này còn chưa xong đâu.

    - A...

    Trình Cung nhẹ giọng cười nói:

    - Nói là cho các ngươi một cơ hội, tự nhiên sẽ không theo các ngươi đánh bạc, xúc xắc hoặc là tán gái rồi, các ngươi nghĩ rằng đám các ngươi là bổn thiếu gia, ngay cả công chúa sau này là người của ta, ta cũng dám ăn trước sao.

    Các ngươi không phải tự xưng là tài văn chương phong lưu đấy ư, cầm, kỳ, thư, họa, thi từ, ca phú, đối vần, tùy các ngươi lựa chọn, nếu như không dám đánh bạc cùng bổn thiếu gia, về sau cũng đừng tự xưng tài tử, về nhà sanh con đi thôi.

    - Ngươi nói bậy...

    Chu Văn Thải đã muốn đi ra nghe nói như thế, toàn thân tức giận đến phát run, đột nhiên quay đầu lại chỉ vào Trình Cung giận dữ hét:

    - Trình Cung, ngươi không được ở đâu nói bậy làm bẩn thanh danh trong sạch của Tử Yên công chúa, công chúa căn bản không có phát sinh chuyện gì với ngươi, Tử Yên công chúa là người của ngươi, ngươi cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, ngươi nằm mơ đi thôi.

    Thi từ ca phú, ngươi cũng xứng nói cùng ta, ngươi xách giày cho ta cũng không xứng, chỉ bằng quần là áo lượt phá gia chi tử như ngươi cũng muốn so cùng ta, tốt, ta nhìn ngươi có bao nhiêu tiền để thua.

    Chu Văn Thải tức giận nói xong còn không có cảm giác cái gì, lại đột nhiên phát hiện Trình Cung nở nụ cười, cười rất vui vẻ cùng gian trá.

    Mặc kệ hắn gian trá như thế nào, nếu so thi từ ca phú, Chu Văn Thải rất có lòng tin, nhưng sau đó đột nhiên nghe được người chung quanh nghị luận, đầu óc của hắn oanh một tiếng, thiếu chút nữa nổ tung.

    - Các ngươi có nghe hay không, hắn mới vừa nói cái gì, chẳng lẽ Tử Yên công chúa cùng Trình đại thiếu kia là...

    - Quá nóng nảy rồi, thiên đại tin tức, tuyệt đối oanh động đế đô...

    - Không thể nào, sao Tử Yên công chúa lại thích một đại thiếu quần là áo lượt như vậy, còn hiến thân cho hắn.

    - Không có khả năng, Tử Yên công chúa tuyệt đối không có khả năng phát sinh sự tình như vậy cùng Trình Cung.

    ...

    Chuyện cưỡng gian công chúa này chỉ có số ít gia tộc biết rõ, người bình thường sao biết được, nhưng cái này lại đặc sắc rồi.

    Một cái bẫy nho nhỏ, làm cho Chu Văn Thải hô lên lời này, trong đầu Trình Cung nhớ tới Tử Yên công chúa hai tay ôm ngực, ánh mắt tỉnh táo khàn giọng la khóc, trong lòng Trình Cung tự nhủ đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu, ngươi muốn chơi cùng bổn thiếu gia, ta đây chậm rãi chơi với ngươi.

    - Chu đại thiếu, cầm kỳ thư họa thi từ, ca phú ngươi tùy tiện chọn đi, về phần tiền đặt cược...

    Trình Cung cười mỉm khiêu khích nhìn Chu Văn Thải, Chu Văn Thải này vừa nhắc tới Tử Yên công chúa thì kích động như vậy, không phải thầm mến đã lâu thì là bị đầu độc.

    Cũng chính bởi vì như thế, Trình Cung mới thiết kế cho hắn một bẩy rập nho nhỏ cho hắn nhảy vào, Chu Văn Thải vốn chỉ là phẫn nộ, sau khi nói ra lời này, nghe được bên cạnh có vô số người sợ hãi thán phục cùng thanh âm nghị luận, trong đầu hắn trống rỗng.

    Đã xong, cái này đã xong, chuyện này vốn chỉ là truyền lưu trong giới thượng tầng Vân Ca Thành, người phía dưới cũng không biết, hiện tại cả thiên hạ đều biết, không chỉ là hao tổn hình tượng Tử Yên công chúa, ngay cả thể diện của hoàng gia cũng mất hết rồi.

    Trở về đối mặt với trưởng bối gia tộc chất vấn như thế nào, đối mặt với Tử Yên công chúa như thế nào, hoàng gia có thể bởi vì vậy mà trừng phạt hay không.

    Trong nháy mắt Chu Văn Thải như rớt vào hầm băng, toàn thân lạnh buốt, đầu trống rỗng.

    - Như thế nào, không có can đảm sao, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú tùy ngươi chọn, vậy mà ngươi cũng không dám hạ tiền đặt cược, có phải sợ tiền đặt cược quá lớn chịu không nỗi hay không.

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy cười nói:

    - Yên tâm, bản đại thiếu sẽ không bắt buộc ngươi đánh bạc cái khác, càng không để cho ngươi cởi chuồng trở về, nếu như ngay cả ít tiền cũng thua không nổi, vậy sau này ngươi cũng không cần ở lại Vân Ca Thành, tìm địa phương ở nông thôn dưỡng lão được rồi.

    Chu Văn Thải như rớt vào hầm băng đột nhiên hai mắt tỏa sáng, trong đầu không ngừng hồi tưởng đến lời nói của Trình Cung, đúng vậy, sao mình không nghĩ tới.

    Hôm nay cho dù không thể phế bỏ Trình Cung này, nhưng mình hoàn toàn có thể cho hắn thua rất thảm, mất mặt xấu hổ, đến lúc đó Tử Yên công chúa cao hứng, vậy cái gì cũng xử lý tốt rồi.

    Trong nội tâm Chu Văn Thải dấy lên hi vọng lần nữa, nhìn hằm hằm vào Trình Cung:

    - Nếu thật là ngươi muốn so thư pháp cùng ta mà nói, ta chẳng những lấy hết hai mươi mấy vạn lượng bạc trên người, còn bồi cả Bảo Ngọc gia truyền của ta.

    Hơn nữa ta còn muốn đánh bạc với ngươi, ai thua phải cởi sạch quần áo nhảy xuống sông, một mực bơi lội ly khai Hoa Thuyền Phố này.

    Trình Cung, chỉ sợ ngươi không có can đảm đánh bạc?

    - Wow, lúc này có thể chơi lớn hơn...

    - Trình Cung sẽ không so đâu rồi, so ăn uống, chơi gái, đánh bạc hắn sẽ không ngại, nhưng so thư pháp, ngươi cho rằng hắn là Trình Lam sao.

    - Nghe nói Chu Văn Thải này bái phỏng rất nhiều danh sư, đứng đầu Tứ đại tài tử Chu Dật Phàm là biểu ca của hắn, ở trong trẻ tuổi đế đô cũng có thể bài danh Top 10, đừng nói Trình Cung, ngoại trừ Tứ đại tài tử, đế đô có thể thắng hắn không có mấy cái.

    - Tùy thân mang theo hai mươi mấy vạn lượng bạc, quả nhiên không hỗ là công tử đại gia tộc.

    ...

    Cuối cùng Chu Văn Thải cơ hồ là lớn tiếng, khiêu chiến gào thét đi ra, hai mắt như sắp phun lửa nhìn chằm chằm vào Trình Cung, ánh mắt khiêu khích.

    So cái khác không được, so thư pháp hắn có lòng tin tuyệt đối, Trình Cung này cũng không phải là Trình Lam, hắn còn muốn so thư pháp cùng mình.

    - Ân...

    Trình Cung bắt chéo hai chân, tay vuốt vuốt ngọc bội, có chút do dự.

    Trình Cung do dự như vậy, Chu Văn Thải càng hưng phấn:

    - Như thế nào, không phải mới vừa rồi ngươi rất hung hăng càn quấy sao, hiện tại sợ rồi ư, không dám đánh bạc, ngươi có phải nam nhân hay không, vừa rồi ngươi nói tất cả mọi người đều nghe được tinh tường, đường đường Trình đại thiếu, nói được làm không được, cái kia thật có thể ném đi tên tuổi Trình lão gia tử rồi.

    Tống Phúc nghe Chu Văn Thải nói xong khẽ nhíu mày, bọn hắn đồng lứa náo như thế nào đều được, nhưng mà bình thường rất ít dính dấp tới trưởng bối, nhất là tồn tại như Trình lão gia tử.

    Xem ra Chu Văn Thải rất cấp bách, nói cái gì cũng có, nếu không phải xem đại thiếu giống như có mưu đồ, Tống Phúc thật muốn xông lên giáo huấn Chu Văn Thải thoáng một phát, dù sao hắn nghỉ ngơi cả buổi cũng đã khỏe lại.

    Trình Cung nở nụ cười, cười đến vô cùng bất đắc dĩ:

    - Ta thực không muốn đánh bạc với ngươi, nói thật, nếu như theo như ngươi nói, người nọ gánh không nổi.

    Ngươi hỏi một chút, thân phận địa vị như chúng ta, đi ra ngoài không mang theo mấy trăm vạn lượng bạc, lại không biết xấu hổ nói ra.

    Hai mươi mấy vạn lượng bạc, quá ít, quá ít, ngươi còn có cái khác hay không, khế đất, đồ cổ, tranh chữ, nếu không có ghi phiếu nợ cũng được.

    - Không dám đánh cuộc thì tìm lấy cớ này, thật mất mặt.

    - Nhìn hắn như thế kia, còn dám nâng tiền đánh bạc.

    - Mấy trăm vạn lượng, hắn cũng không sợ gió lớn đau đầu lưỡi.

    ...

    Người nơi này tương đối ủng hộ Chu Văn Thải nhiều một ít, nghe Trình Cung nói lời này, bọn họ nói cái gì cũng có, Chu Văn Thải càng lộ ra thần sắc xem thường.

    Trình Cung nói xong giương mắt nhìn thoáng qua Bàn Tử, cái gì cũng không cần nói, tuy Bàn Tử không rõ Trình Cung đến cùng muốn làm gì, nhưng nhận được ám chỉ lập tức vỗ cái bụng.

    - Đến, đến, ta làm cái, tỉ lệ đặt cược một bồi một, ai muốn đặt cược nhanh tới đây.

    Đỗ Thân đã nhiều năm không có cơ hội đánh bạc, lúc này thanh âm vừa ra, khí thế kia, trạng thái kia lập tức trở về, mà hắn vừa lên tiếng, trên đường có vài người giống như đi dạo phố, giờ phút này cả đám đều thuần thục lấy giấy bút, vẻ mặt tươi cười nhìn các tài tử vây xem, cái ý tứ kia là, đến đây đi, khai mở đánh bạc a.

    Chương 18: Cỡi hết

    - Đừng do dự, cơ hội ngàn năm khó gặp ah.

    - Đúng vậy, cơ hội tốt như vậy đi đâu tìm được ah.

    - Xem vị đại thiếu này rất có khí phách, nếu không bên người sao mang theo một vị giai nhân như vậy, ta đây không phải đánh bạc, đây là văn đấu, không tham dự về sau đi ra ngoài uống trà uống rượu, cùng người khác sẽ bị mất đề tài nói chuyện.

    - Có thể tới nơi này ai thiếu tiền ah, cơ hội tốt, cơ hội tốt, cơ hội chiến thắng Đổ Thần đã tới.

    ...

    Những người này đương nhiên biết rõ Đỗ Thân, nghe hắn nói làm cái có không ít người do dự, nhưng mấy người kia đều nhiều năm lăn lộn cùng hắn.

    Lập tức bắt đầu khuyến khích, bọn hắn vừa nói như vậy lập tức khiến những người này kích động lên, nghĩ thầm, cũng có chuyện như vậy, đây là văn đấu, cũng không phải so đánh bạc.

    Hơn nữa Đỗ Thân kia không tham dự, là Trình Cung tỷ thí cùng Chu Văn Thải.

    Vốn là cũng rất kích động, lại thêm dưới tình huống có người đầu độc, hào khí chung quanh lập tức cải biến.

    Lúc này, có mấy tài tử hiển nhiên là vội vàng chạy đến, tuy bộ dáng thư sinh, cũng không có khí chất gì, nhưng mà vô cùng xúc động đặt tiền, lại phân tích lợi và hại cho người bên cạnh.

    Tất cả mọi người nghe xong đều cảm giác phi thường có lý, ở loại kéo xuống này, nhao nhao bỏ tiền đi ra.

    Trên bờ vây xem chừng hai ba trăm người, lần này có thể náo nhiệt rồi.

    - Chu Văn Thải, Chu Văn Thải, tất thắng... tất thắng...

    - Tùy tiện viết hai chữ, để cho hắn khóc đi thôi.

    - Hoàn toàn không phải một cấp bậc, tùy tiện viết vài chữ cũng thắng rồi.

    ...

    Một ít tài tử chạy đến sau đột nhiên hô lên, những người khác cũng hô hào theo, dù sao bọn hắn cũng áp tiền.

    Bọn hắn lại không chú ý tới, hào khí chung quanh rõ ràng đã bị người khống chế, mà thời gian dần trôi qua bọn hắn đã bị lôi kéo, ở dưới tình huống này, một người cố gắng giữ tư duy tỉnh táo rất khó.

    Chu Văn Thải cũng bị hô nhiệt huyết sôi trào, vốn là còn có chút nghi kị, lúc này đã là mãn nguyện, nguyện nhất định phải thắng.

    - Ta cá... mười... không, năm mươi vạn...

    Cuống họng Âu Dương Ngọc Hải còn chưa khỏe, kiểm tra trên người phát hiện tổng cộng chỉ có mấy vạn lượng bạc, nhưng cuối cùng lại vỗ bàn hô năm mươi vạn.

    Bàn Tử là người nào, lập tức phối hợp viết văn tự cho hắn ký tên.

    Trình Cung thì rất ngưu bức vuốt vuốt ngọc bội như trước, bắt chéo hai chân:

    - Hai mươi vạn quá ít, ngươi xem khí phách của Âu Dương thiếu gia kìa, chẳng lẽ ngươi đối với mình không có lòng tin, chẳng lẽ ngươi không muốn cho công chúa hả giận, chẳng lẽ ngươi sợ thua?

    - Ta sợ thua?

    Chu Văn Thải rất bực mình, mấu chốt là bị hào khí chung quanh ảnh hưởng, rốt cục bị bành trướng đến cực điểm, trước kia cân nhắc đến sẽ có bẩy rập, các vấn đề đều bị ném qua đầu, trực tiếp lấy bút ra:

    - Ta cá sáu mươi vạn lượng, cộng thêm ngọc bội của ta, tổng cộng một triệu lượng, ta chỉ sợ đến lúc đó ngươi bồi không nổi.

    Lúc này trong nội tâm Chu Văn Thải đã suy nghĩ, một hồi mình phải viết một bài thơ, hay là một thủ từ, chuyện lần này huyên náo lớn như vậy, qua đi nhất định sẽ truyền khắp Vân Ca Thành.

    Thực tế trước kia mình không cẩn thận trúng bẩy rập của Trình Cung, nói ra lời nói kia, nếu như một hồi mình thắng Trình Cung, từ trong có thể uyển chuyển ca ngợi Tử Yên công chúa thoáng một phát, bề ngoài phát ra trung tâm thoáng một chút, cũng là một phương pháp không tệ.

    Trong lòng Chu Văn Thải đang vì ý nghĩ này của mình mà vui mừng, thời điểm tán thưởng không có chú ý, đột nhiên cảm giác trong tay buông lỏng, phát hiện chứng từ cùng bút vừa rồi đều đã đến trong tay Trình Cung.

    Đã diễn xong, Chu Văn Thải vừa viết xong, Trình Cung trực tiếp đoạt qua.

    Đây là sổ sách Bàn Tử tùy thân mang theo, từ lúc vừa mở sòng đã có thể nhìn ra, bình thường Bàn Tử cũng là nghiêm chỉnh huấn luyện ah.

    Trình Cung trực tiếp lật qua trang khác, ở trên một trang giấy rất nhanh đã viết một chữ, sau đó xé xuống dưới, tùy ý bắn tới trước mặt Chu Văn Thải:

    - Được rồi, sau khi xem xong cởi quần áo nhảy sông, ngày mai nhớ kỹ đem tiền đưa tới cho ta.

    Vừa rồi Âu Dương Ngọc Hải nổi giận cũng cá năm mươi vạn lượng, địa vị hắn ở trong gia tộc bình thường, năm mươi vạn lượng với hắn mà nói là một số phi thường khổng lồ, nghe Trình Cung nói như vậy, hắn là người nhảy ra trước nhất:

    - Ngươi...

    Ngươi...

    Điên rồi, ngươi nghĩ rằng Âu Dương gia chúng ta cùng Chu gia là tiểu gia tộc bình thường ư, muốn đùa nghịch cùng chúng ta, ngươi nằm mơ.

    Việc hôm nay cho dù tìm trưởng bối trong nhà làm chủ, ta cũng muốn lý luận tinh tường với ngươi.

    - Văn...

    Văn Thải, ngươi viết một chữ, để cho hắn thua tâm phục khẩu phục...

    Âu Dương Ngọc Hải nói xong, quay đầu nhìn về phía Chu Văn Thải, lại phát hiện toàn thân Chu Văn Thải không ngừng run rẩy run, nếu như không phải hai tay đặt ở trên bàn, chỉ sợ hắn đã té xuống đất.

    - Ni...

    Ngươi làm sao vậy.

    Âu Dương Ngọc Hải vừa sải bước tiến lên, chỉ thấy Chu Văn Thải đang nhìn trang giấy, bên trên chỉ viết một chữ 'Cởi'.

    Tuy Âu Dương Ngọc Hải không quá nghiên cứu những phương diện này, dù sao bình thường hỗn cùng một chỗ, không ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, lần đầu tiên nhìn thấy chữ này cũng cảm giác rất sáng, rất tiêu sái, phiêu dật.

    Nhưng hắn vẫn không minh bạch, sao một chữ lại làm cho Chu Văn Thải như thế, hắn cũng đã gặp qua chữ của Chu Văn Thải, hình như so với cái này còn rồng bay phượng múa hơn.

    Người thường xem náo nhiệt, thành thạo nhìn là ra, thời điểm Chu Văn Thải chứng kiến cái chữ này, hắn đã ngây dại.

    Thua, thua một cách thảm hại, công lực của mình tuyệt đối không thể viết ra được chữ viết bực này.

    Lúc này đột nhiên Chu Văn Thải nhớ tới, thời điểm mình ghi trường thiên thi từ, Chu Dật Phàm từng nói, nhiều cũng không có nghĩa.

    Giờ phút này hắn đã chân chính minh bạch, người ta tùy tiện viết một chữ, hắn muốn học cũng không học được.

    Hoàn toàn không có thể so sánh, thua, thua, thật sự thua, mình lại thua như vậy.

    Hơn nữa còn thua trên tay Tứ đại hại, hắn là một cái quần là áo lượt, cả ngày ăn uống chơi gái đánh bạc, tại sao có thể có thời gian luyện được chữ tốt như vậy, mình tân tân khổ khổ khổ luyện gần mười lăm năm, lại không bằng một chữ này của hắn.

    Cái này giống như là một người nghèo nàn, vất vả luyện công vài chục năm, rốt cục đạt tới Phạt Mạch kỳ, sau khi đi ra đụng phải một đại thiếu mỗi ngày vui đùa, vốn muốn biểu hiện lực lượng của mình thoáng một phát, lại không nghĩ rằng không đợi ra tay, đại thiếu kia tùy tiện bộc phát lực lượng thoáng một phát cũng đã đạt tới Siêu Phàm kỳ, nhẹ nhõm đạt tới tình trạng nguyên khí phóng ra ngoài, đánh cũng không cần đánh đã thua triệt để.

    - Ni...

    Ngươi như thế nào vậy, nói chuyện ah...

    Âu Dương Ngọc Hải cũng dự cảm được không tốt, hai tay Chu Văn Thải loạng choạng, hắn hoàn toàn như mất đi hồn phách.

    - Thua, không ngờ ta thua như vậy...

    Chu Văn Thải thất hồn lạc phách nói.

    Âu Dương Ngọc Hải nghe xong lập tức nóng nảy, hắn thua mình phải bồi năm mươi vạn lượng ah, hắn giận dữ hét:

    - Ngươi đang nói gì đấy, ngươi viết ah, không có ghi làm sao ngươi biết thua.

    - Thua, thua...

    Lúc này, những người bên ngoài kia cũng đã nghe được, nhất là một ít người tới gần thậm chí có thể chứng kiến chữ viết kia.

    - Làm sao có thể...

    - Điều đó không có khả năng...

    - Mau cho ta xem, ta tích góp hai tháng được một vạn lượng bạc đều cược vào.

    - Con mẹ nó chứ, ta tới năm vạn đây này.

    ...

    Chứng kiến những người kia chen chúc muốn xông lên, Trình Cung tiện tay hất lên.

    - BA~!

    Trang giấy bị đính trên khoang thuyền, chữ hướng về phía bên ngoài, người bên ngoài đều có thể chứng kiến.

    Tuy đều tự xưng là tài tử, nhưng tài tử chính thức không nhiều lắm, nhưng người có thể tới nơi này đa số bản lĩnh đều rất vững chắc, có thể phân biệt ra được tốt xấu, lập tức vài trăm người trở nên lặng ngắt như tờ.

    - Cỡi hết, nhảy đi xuống.

    Trình Cung nhìn Chu Văn Thải, một ngón tay chỉ xuống sông.

    Chu Văn Thải giật mình:

    - Sĩ khả sát bất khả nhục...

    - BA~!

    Trình Cung tát hắn một cái bay ra ngoài, đánh cho hắn miệng phun đầy huyết té trên mặt đất.

    - Ai rảnh đi nhục ngươi, ngươi đánh bạc thua, còn không biết xấu hổ ở đây kêu to.

    Chu Văn Thải liên tiếp nhổ ra vài bún máu:

    - Trình...

    Trình Cung, ngươi không nên khinh người quá đáng, ta một thân chính khí tuyệt đối không sợ ngươi, chính nghĩa vĩnh viễn chiến thắng tà ác...

    - Bành!

    Hắn chưa nói xong, Trình Cung đứng lên, một cước đạp hắn úp sấp trên mặt đất, nhìn hắn nói:

    - Chính nghĩa thắng tà ác là nhất định được, ta cũng tin tưởng những lời này, thờ phụng những lời này.

    Bởi vì phương thắng lợi đại biểu cho chính nghĩa, hiện tại, ta là chính nghĩa.

    Ngươi không chịu cởi, vậy để cho huynh đệ của ta động thủ, Bàn Tử, cởi giúp hắn.

    Bàn Tử nghe xong lập tức vọt lên, người béo tay cũng lớn, trực tiếp túm quần áo Chu Văn Thải kéo xuống một mảng lớn, trong miệng còn lẩm bẩm.

    - Đánh bạc thua còn không nhận nợ, ngươi thật không có nhân phẩm.

    Nhớ năm đó lão tử thua bạc ngay cả quần cộc cũng thế chấp, cởi truồng về nhà cũng không có tổn hại thanh danh đánh bạc, tại sao ngươi lại không học một ít nhân phẩm của ta, thua không nổi thì đừng chơi.

    Bàn Tử hận nhất là loại người đánh bạc thua không nhận, rất nhanh chóng xé y phục ra.

    Tống Phúc ở một bên nghe Bàn Tử nói, thiếu chút nữa nhịn không được bật cười, Bàn Tử nói cái này xác thực là thật.

    Nhưng lúc ấy hắn mới có sáu tuổi đi đánh bạc, thua đến mức cởi quần cộc mà về, lúc ấy những người kia chỉ là trêu chọc hắn chơi.

    Sau khi thắng xong thì trả hết lại cho hắn, nhưng Đổ Thần chết sống không muốn, bụm lấy tiểu đệ đệ một đường chạy về nhà, sau đó luyện đổ thuật hai năm mới quét ngang ba mươi sáu sòng bạc.

    - Làm nhục văn nhân, Trình Cung, ta không để yên cho ngươi...

    Ta...

    Ta muốn giết ngươi...

    Chu Văn Thải khàn giọng rống lên một tiếng, những tài tử trên bờ nghe được cũng không khỏi rùng mình.

    - Bành!

    Trình Cung căn bản không có nói nhảm cùng hắn, một cước đá hắn xuống sông.

    Hôm nay đã là cuối mùa thu, nước sông lạnh như băng, lần này Chu Văn Thải kích động quá sức.

    Dốc sức liều mạng vận chuyển nguyên khí trong cơ thể, dù sao hắn cũng là Hoán Cốt kỳ, bình thường mà nói ở cái tuổi này đạt tới Hoán Cốt kỳ, cũng coi như là cao thủ, nhưng đáng tiếc hắn căn bản chưa chiến đấu qua.

    Giờ phút này dùng để bảo hộ thân thể coi như cũng được, kỹ thuật bơi lội cũng không tệ lắm, mặt sông cũng không rộng, hắn tùy thời có thể leo lên, nhưng hiện tại thân thể trần truồng, đánh chết hắn cũng không dám đi lên.

    - Mau nhìn ah, thật sự cỡi hết...

    - Đường đường công tử Chu gia, như thế nào...

    - Thật là mất mặt, nhìn xem về sau Chu Văn Thải còn có mặt mũi nào đi Văn Uyển a.

    ...

    Nước sông lạnh như băng, toàn thân Chu Văn Thải lại như lửa đốt, mãnh liệt ngụp vào trong nước, lặn bơi đi mất.

    - Thiếu gia...

    Thiếu gia...

    Hạ nhân bên người Chu Văn Thải chạy theo bờ sông, một đường đuổi theo.

    - Đại thiếu, ha ha, đã rất lâu ta không có cơ hội tự mình làm cái rồi, lại thắng thống khoái như vậy.

    Đỗ Thân tiếp nhận tờ đơn do thủ hạ truyền tới, trên mặt bàn thì đổ đầy bạc, vàng, ngân phiếu, kim phiếu, bảo thạch, ngọc bội, bảo kiếm, còn có rất nhiều chứng từ.

    Bàn Tử nhìn tờ đơn rất thoải mái, nhưng rất nhanh thấp giọng mắng một câu:

    - Đám hỗn đản kia, thực cho rằng tặng không tiền cho bọn hắn sao, không biết mình có giá trị bao nhiêu tiền, ở trên chứng từ ghi những con số khoa trương, ngươi nhìn xem cái này, một nhi tử bình thường không có thực quyền của nhất đẳng bá tước cũng dám tiện tay ghi ba mươi vạn lượng, cho dù lão tử hắn thua nhiều tiền như vậy cũng về nhà đau lòng một năm.

    Ở Bàn Tử xem ra, ngoại trừ những vật trên mặt bàn này, còn có một ít chứng từ, có nhiều cái muốn ghi thêm vào chiếm tiện nghi là không được.

    Có chút căn bản không trả nổi, trừ khi náo đến nhà bọn họ, nhưng như vậy rất phiền phức.

    Trình Cung tiện tay cầm chứng từ của Âu Dương Ngọc Hải cùng Chu Văn Thải ném cho Bàn Tử nói:

    - Hảo hảo thu về, Trình Cung ta thắng bạc, coi như là hoàng tử cũng đừng hòng trốn nợ.

    Vừa rồi Âu Dương Ngọc Hải đã rất cẩn thận, lặng lẽ trốn qua một góc, thủ hạ tiếp ứng sắp lên bờ nghe xong, thiếu chút nữa rơi xuống sông, sau đó thủ hạ nâng lên xám xịt chạy trốn.

    Còn những người vây xem kia, có không ít vừa rồi muốn nhân cơ hội kiếm một chuyến, thời điểm đặt cược không có chú ý chứng từ, tiện tay là ghi cho lớn, lúc này chạy vô cùng nhanh.

    Chương 19: Một chữ ngàn vạn

    Đêm này có thể nói là một đêm an tĩnh nhất của Hoa Thuyền Phố, cho dù người không chột dạ cũng đều thua sạch tiền sớm trở về, con thuyền trước kia đã hỏng, lúc này đám người Trình Cung đã thay đổi một chiếc thuyền, thuyền cũng chậm rãi bơi đi.

    Cái này là chỗ tốt của Hoa Thuyền Phố, sau khi lên thuyền, nếu như muốn tìm nơi u tĩnh, có thể cho hoa thuyền đi địa phương khác.

    - Ha ha...

    Thoải mái, quá sung sướng.

    Bàn Tử có tay gấp đôi người khác, dùng tốc độ rất nhanh tính toán một lần, sau đó nhìn Trình Cung cùng Tống Phúc ở một bên thưởng thức trà nói:

    - Bạch ngân tổng cộng là hai vạn bảy ngàn lượng, hoàng kim ba ngàn sáu trăm lượng, ngân phiếu một trăm sáu mươi vạn tám ngàn một trăm lượng, kim phiếu mười chín vạn chín ngàn sáu trăm lượng, cộng thêm ngọc bội các loại ba mươi tám khối, bảo thạch hai mươi sáu khỏa, bảo kiếm Phàm khí cấp năm mười chín thanh, Phàm khí cấp sáu hai thanh, hiện tại giá thị trường cũng có thể bán được tám mươi vạn lượng bạc.

    Tên gia hỏa này điên rồi, thực cho rằng tặng không tiền sao, cái gì cũng dám để lên, ở đây còn có một khế ước mua bán nhà, đại trạch Đông Nam Vinh, giá trị hiện tại vượt qua hai mươi vạn.

    Chậc chậc, đây là ngưu bức nhất, văn tự bán mình của mười hai tên gia nô, tám thị nữ.

    Bàn Tử tính toán thoáng một phát, Tống Phúc bên cạnh nghe được cũng liên tiếp líu lưỡi:

    - Không thể nào, chẳng phải chúng ta sẽ phát đạt sao, không được, không được, buổi tối hôm nay ta muốn bao tất cả thập đại hồng thuyền, ha ha, thoải mái ah.

    Cái này vẫn là mơ ước của Tống Phúc, Hoa Thuyền Phố ngoại trừ Phiêu Tuyết Thuyền là ngoại tộc, quanh năm có bài danh thập đại hoa thuyền.

    Cầm, kỳ, thư, họa, thơ, rượu, trà, ca, từ, đối, đây không phải là bình xét đi ra, mà là dần dần trổ hết tài năng.

    Giá tiền của bọn hắn vô cùng đắc đỏ, lại còn có người không ngừng hẹn trước, vì vậy trổ hết tài năng trở thành thập đại hoa thuyền.

    Trên thực tế những hoa thuyền này cũng có phần của bọn hắn, Bàn Tử khống chế được ba cái, thơ, ca, từ trong đó, dưới ba chiếc thuyền này cũng không ít, đây chính là một khâu trọng yếu bên trong mạng lưới tình báo.

    - Ách...

    Túy Miêu ghé vào trên mặt bàn, bộ dạng say rượu, trừng mắt dựng thẳng lên hai ngón tay:

    - Tửu Tiên Phường, ba mươi năm, mười đàn.

    Bàn Tử không có đi để ý tới hai người này, tiện tay cầm lấy một xấp chứng từ:

    - Nếu có thể thu những thứ này về mới thật là phát đạt, Chu Văn Thải sáu mươi vạn lượng, Âu Dương Ngọc Hải năm mươi vạn lượng, những người khác cũng rất hung ác, xem ra bọn hắn cho rằng thắng chắc, muốn kiếm chát một lần.

    Ta vừa rồi tính toán một cái, ở đây khoảng chừng năm triệu tám trăm ngàn lượng.

    - PHỐC...

    Tống Phúc vừa uống một miệng trà trực tiếp phun ra.

    Túy Miêu thì giơ tay lên, mắt say lờ đờ mông lung, bẻ ngón tay được hai cái, sau đó dựng thẳng năm ngón tay lên:

    - Lại thêm hai mươi đàn.

    Chứng kiến Bàn Tử nhìn về phía mình, Trình Cung rất khẳng định nói:

    - Lấy, chúng ta thắng được vì cái gì không lấy.

    Ngoại trừ Âu Dương Ngọc Hải cùng Chu Văn Thải ra, những người khác cá cược cũng không nhiều, một người chỉ có mấy vạn lượng mà thôi, không nhiều lắm.

    - Cái này chỉ sợ không tốt lắm, như Âu Dương Ngọc này, chỉ sợ sau khi trở về sẽ lập tức nghĩ biện pháp vụng trộm chạy đi, về phần những thứ khác cũng trốn tránh không thấy.

    Hơn nữa nếu chúng ta thật đuổi theo lấy, cái kia đắc tội người sẽ nhiều lắm.

    Bàn Tử quen nhìn tràng diện lớn, mấy năm trước hắn thắng qua trăm triệu tiền đánh bạc, nhưng đồng thời hắn cũng minh bạch nếu như nhiều tiền, phiền toái nhất định cũng sẽ nhiều lên.

    Tống Phúc nhấp một ngụm trà, cầm lấy một khối bánh ngọt nhìn nhìn lại buông, nghe được lời của Bàn Tử lập tức gật đầu nói:

    - Bàn Tử nói không sai, cái gọi là pháp không trách chúng, trước kia quan viên mượn tiền quốc khố tới trình độ nhất định, bệ hạ không có biện pháp đều được miễn một ít, về sau chỉ có thể hạ lệnh khống chế, lại không có biện pháp thu hồi.

    Trong này liên quan đến mười mấy gia tộc, tuy mạnh không nhiều lắm, nhưng đều đắc tội cũng là chuyện phiền toái.

    Hơn nữa, đám người kia rất khó đối phó.

    - Chúng ta là ai?

    Trình Cung nhìn bọn hắn, đương nhiên, trừ Túy Miêu ra.

    Thấy hai người bọn họ không có quá minh bạch, Trình Cung nói:

    - Chúng ta là người xấu, là Tứ đại hại trong miệng bọn hắn.

    Chúng ta là quần là áo lượt, đắc tội nhiều người thì thế nào, chọc phiền toái thì thế nào.

    Ta ngược lại muốn nhìn, ai dám không trả tiền cho ta, đến lúc đó trực tiếp cởi áo ném xuống sông.

    Thời điểm chúng ta không có lý còn không sợ, hiện tại chúng ta quang minh chính đại thắng, thì sợ cái gì.

    Nhiều phiền toái thì sợ cái gì, không phải bọn hắn bảo chúng ta là quần là áo lượt ư, đó là bởi vì trên chúng ta có người, thực dẫn phát phiền toái chẳng lẽ lão gia tử nhà của ngươi mặc kệ ngươi?

    Nếu như người khác có lẽ sợ hãi, con mắt Tống Phúc sáng ngời, trực tiếp nhìn về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên.

    Túy Miêu thì dựng thẳng lên một ngón tay cái, một cái ngón út.

    Bàn Tử cười khổ nhún nhún vai, hắn bởi vì thế mới bị người trong nhà đuổi ra, nhưng hắn vẫn không có nhiều lời, sự tình bốn người đã quyết định, núi đao biển lửa hắn cũng dám xông.

    Bởi vì chỉ cần hắn chọc họa, chọc phiền toái, có thể đến Trình phủ hô cứu mạng.

    - Bàn Tử, một hồi ngươi cho người mang theo những ngọc bội cùng bảo kiếm, khế đất...

    đi tìm chủ nhân của bọn hắn, cao hơn giá thị trường hai thành, bọn hắn không muốn thì đấu giá công khai, còn ghi rõ xuất từ nơi nào.

    Trước giải quyết cái này, sau đó những số tiền kia toàn bộ làm phí tổn vất vả cho ngươi, số tiền khác tạm thời đừng nhúc nhích, ta còn hữu dụng.

    Trình Cung nói xong lời này, nhìn thoáng qua Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, ba người mới vừa nói náo nhiệt, nhưng mà đối với quyết định của Trình Cung đều không có bất kỳ dị nghị.

    Nếu người bình thường đối mặt món tiền khổng lồ như vậy, chỉ sợ sớm có ý khác rồi, nhưng gia thế của bốn người là gì, hơn nữa mỗi người đều có bí mật riêng phần mình, tiền không phải căn bản làm cho bọn hắn cao hứng, thoải mái hơn chính là nghe Trình Cung nói thu thập đám người kia như thế nào.

    - Không có vấn đề, cái này cứ giao hết cho ta.

    Hôm nay Bàn Tử xem như hoàn toàn bị Trình Cung chấn ngây người, đại thiếu không hổ là đại thiếu, che dấu sâu như vậy.

    Tống Phúc nhìn về phía Trình Cung:

    - Những phiếu nợ chứng từ kia thì làm sao bây giờ?

    - Hôm nay giằng co tới nửa đêm, một hồi mọi người nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai chúng ta từng bước bắt người.

    Trình Cung nhìn thoáng qua Bàn Tử nói:

    - Phương diện tin tức Bàn Tử ngươi lo liệu, cũng không tin ai có thể thiếu tiền bổn thiếu gia mà không trả, thật sự không được thì tới nhà bọn hắn lấy.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ sửng sốt cả buổi, cuối cùng đều bội phục nhìn về phía Trình Cung, hung ác, quả nhiên ngoan độc.

    Trình Cung nói xong đứng dậy đi tới bên cạnh Túy Miêu, hai ngón tay đặt lên huyệt Thái Dương của hắn, nguyên khí hỏa hồng chớp động, Trình Cung trực tiếp sử dụng nguyên khí thông qua huyệt Thái Dương tiến vào trong cơ thể Túy Miêu.

    Huyệt Thái Dương là yếu huyệt, nếu là có tâm gia hại, hơi chút bộc phát nguyên khí thoáng một phát là đủ để trí mạng, nhưng mà Túy Miêu vẫn không nhúc nhích.

    Tống Phúc nhìn về phía Đỗ Thân, đại thiếu muốn làm gì?

    Đừng nhìn ta, ta nào biết được.

    Đỗ Thân nhướng mắt, hôm nay đại thiếu cho hắn khiếp sợ nhiều lắm.

    Mình được xưng Đổ Thần của Lam Vân đế quốc, nhưng mà cho tới bây giờ còn không có nhẹ nhõm thắng nhiều tiền như thế, đại thiếu chỉ viết một chữ, là thắng ngàn vạn lượng bạch ngân, hiện tại muốn làm gì, mình nào biết ah.

    - Ah!

    Đột nhiên, Túy Miêu một mực say khướt toàn thân run rẩy, bầu rượu trong tay trực tiếp vỡ vụn, hắn còn không có đạt nguyên khí vào xương, thân thể cũng không có mạnh như vậy, tay lập tức cắt vỡ không ngừng đổ máu.

    Cả người trong nháy mắt như là tiến vào bếp lò, thân thể không ngừng run rẩy, mồ hôi hình thành hơi nước, quần áo toàn thân ướt đẫm, dưới mặt đất toàn bộ đều là nước.

    Tống Phúc cùng Bàn Tử cũng run lên, đều lo lắng nhìn về phía Túy Miêu cùng Trình Cung, đại thiếu rốt cuộc muốn làm gì ah, Túy Miêu là người kiên cường nhất.

    Có một lần toàn thân hắn gãy rất nhiều xương, những hắn không kêu than một tiếng, mỗi ngày vẫn hoạt động bình thường.

    Hiện tại lực lượng của Trình Cung quá yếu, sau khi thi triển một phen thì chậm rãi thu hồi nguyên khí, trên trán hắn cũng đổ một ít mồ hôi.

    - Nhiều năm như, vậy mọi người đều biết ngươi bị kỳ chứng, ngươi còn chưa có nói bị bệnh gì, hiện tại ta mới rõ ràng, trách không được ngươi không nói.

    Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch, những thứ này nếu phóng tới trên người nữ nhân, có thể đạt được người chuyên môn tu luyện công pháp băng hàn thu làm đồ đệ, người này tiền đồ bất khả hạn lượng, nhưng mà phóng tới trên người của ngươi lại làm cho ngươi sống không bằng chết.

    Túy Miêu gắng gượng qua đau đớn kịch liệt, tinh lực giống như một hồi bệnh nặng, nhưng mà tất cả rượu cồn bốc hơi cùng đau đớn mãnh liệt, làm cho hắn rất thanh tỉnh.

    Nghe được Trình Cung nói hắn thật bất ngờ, lập tức bất đắc dĩ cười khổ:

    - Công pháp Lôi gia ta vốn là đi lộ tuyến cương mãnh, mà ta là nam nhân, càng không có khả năng luyện những công pháp nữ nhân kia, Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch, tùy tiện phóng tới trên thân một người đều rất thần kỳ rồi, nhưng không ngờ trên người của ta có toàn bộ, đời này ta nhất định sẽ không ngừng thống khổ vượt qua, ta không cảm thụ được nóng cùng độ ấm, chỉ có uống rượu mới có thể cảm giác được một chút hơi nóng.

    Cả đời này, nhất định ngay cả Hoán Cốt kỳ cũng không có biện pháp đạt tới, kia là hí kịch cỡ nào, năm đó ta được xưng là một trẻ đệ đời tuổi nhất nhân, đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ mười nhanh hơn Thất hoàng tử, nhưng sau đó trùng kích Hoán Cốt kỳ mới phát hiện mình có Băng Cốt.

    Ha ha...

    Túy Miêu vô lực ghé vào trên mặt bàn, cười đến nước mắt chảy ra:

    - Còn không chỉ như vậy, còn có Hàn Tủy, âm mạch, ha ha, các ngươi nói có buồn cười hay không, qua nhiều năm như vậy, thân thể của ta không ngừng chuyển biến xấu, hôm nay vậy mà chỉ có lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy, nói không chừng mấy ngày nữa ta ngay cả hài nhi cũng đánh không lại rồi.

    Từ khi phát hiện mình có Băng Cốt, Hàn Tủy, âm mạch, ngoại trừ mấy nhân vật chủ yếu trong gia tộc ra, còn là lần đầu tiên có người khác biết rõ chuyện này, hơn nữa còn là huynh đệ tốt nhất của hắn, cộng thêm sự tình vừa rồi, lập tức làm cho Túy Miêu khống chế không nổi.

    Siêu cấp thiên tài không đến mười tuổi đạt tới Hoán Cốt kỳ, so với Thất hoàng tử hôm nay được xưng trẻ tuổi một đời đệ nhất nhân cũng ngưu bức hơn, đã từng là một truyền thuyết, sau đó là nhiều năm thống khổ.

    - Đại thiếu?

    Đột nhiên Bàn Tử nghĩ đến một việc, chẳng lẽ đại thiếu còn biết xem bệnh, sao hắn có thể điều tra ra.

    Loại chứng bệnh này cho dù hắn cũng chưa nghe nói qua, Túy Miêu là quá mức kích động không có chú ý, Bàn Tử lại nghĩ tới vấn đề này, chứng bệnh này cho dù Luyện dược sư bình thường cũng khó có khả năng nhìn ra, càng không có khả năng khẳng định như thế.

    Đại thiếu thần kỳ làm cho người ta khiếp sợ, nhưng mà vì huynh đệ, ánh mắt Bàn Tử nhìn về phía đại thiếu tràn đầy chờ đợi.

    Sự tình Túy Miêu này, Trình Cung cũng nghĩ qua, đoán chừng bên trong khẳng định có vấn đề, với tư cách một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, đơn giản nhìn Túy Miêu đã phát giác được không đúng, lúc này mới cẩn thận kiểm tra một chút.

    Cái này nếu ở kiếp trước, Trình Cung có thể nhẹ nhàng nói, có chút phiền toái nhưng không phải không có thể giải quyết, nhưng mà ở kiếp này thì khó mà nói rồi, dù sao lực lượng hiện tại của mình quá yếu, hơn nữa cũng không có biện một lần giải quyết vấn đề.

    Nhưng mà vì huynh đệ, cũng không thể nhìn Túy Miêu như thế, Trình Cung thấy Bàn Tử cùng Tống Phúc đều gắt gao nhìn mình chằm chằm, hắn cười nói:

    - Không phải là không có cơ hội, chỉ là rất khó, trước đi từng bước một, trước giải quyết sự tình Băng Cốt cùng Hàn Tủy.

    Trời sinh Băng Cốt, không thể nguyên khí vào xương, Hàn Tủy, là hàn khí tràn ngập cốt tủy, những cái này đều phải dần dần hóa giải.

    Vừa vặn gần đây ta cũng muốn lộng một ít gì đó, Bàn Tử ngươi nghĩ biện pháp tra một ít tin tức, nhìn xem chỗ nào có Liệt Diễm Quả xuất hiện, nhớ kỹ tin tức này tuyệt đối không thể tiết lộ, sau đó ta ghi cho ngươi một đan phương, mặc kệ phí bao nhiêu tiền cũng phải mua sắm đủ.

    Trước khi đến Trình Cung còn đang suy nghĩ một việc, là cải thiện thể chất của mình, tăng lên tiềm lực thân thể, để cho tốc độ tăng lên của mình nhanh hơn.

    Nếu không lại mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa đột phá cũng được, nhưng về sau sẽ hao hết tiềm lực, giống như là dòng sông khô héo, cuối cùng thành sa mạc.

    Nếu không nghĩ biện pháp tìm nguồn nước mới, làm cho dòng sông thân thể liên tục không ngừng, hơn nữa không ngừng lớn mạnh.

    Vừa rồi khám bệnh, nghĩ biện pháp trị liệu như thế nào liền nghĩ đến Liệt Diễm Quả, đây là biện pháp hữu hiệu nhất trước mắt.

    Mà Liệt Diễm Quả bình thường sẽ có yêu thú xen lẫn, loại yêu thú hỏa tính này cũng chính là Trình Cung đang cần, vừa vặn nhất cử lưỡng tiện.

    Về phần những vật khác, một bộ phận ở Trình gia, một bộ phận khác có thể thông qua mua sắm.

    - Đây là ta am hiểu nhất, giao cho ta không có vấn đề.

    Bàn Tử nghe xong, hưng phấn vỗ ngực.

    Hắn bị đuổi ra khỏi gia tộc, hơn nữa hạn chế không thể tiến vào sòng bạc, nhưng thanh danh của hắn cũng rất vang dội.

    Có không ít người tìm hắn học tập, hắn cũng dạy một ít người, thông qua những người này hắn cũng phát triển một ít thế lực của mình, khống chế một ít sòng bạc nhỏ, còn cóvài chỗ hoa thuyền.

    Về sau cũng bắt đầu nhúng tay vào tình báo, buôn bán một ít tình báo gì đấy.

    Tuy bình thường cũng sẽ gây một chút phiền toái, nhưng có Trình Cung, Tống Phúc, Lôi Hạo Thiên toàn lực ủng hộ, những năm này tốc độ phát triển của hắn rất nhanh.

    Giờ phút này Túy Miêu không say, thần sắc không dám tin nhìn Trình Cung, có biện pháp, có biện pháp, mình không nghe lầm chứ.

    Gia tộc của mình xin Đan sư Vân Đan Tông trợ giúp, cũng nói không có biện pháp, đây chính là Đan sư lục cấp, còn có rất nhiều người khác cũng không có biện pháp.

    Mặc kệ thiệt giả, chỉ cần có một biện pháp, đã làm cho Túy Miêu kinh ngạc đến ngây người, mắt mở to không dám tin nhìn chằm chằm vào Trình Cung.

    Tống Phúc bề bộn truy vấn:

    - Đại thiếu, ngươi đừng nói với ta, ngươi còn có thể luyện đan a?

    - Luyện đan?

    Trình Cung cười nói:

    - Đó là lĩnh vực ta am hiểu nhất.

    Tạm thời hắn không cần phục dụng đan dược gì, ta cho hắn một chút rượu mới, những rượu này không đủ mạnh.

    Chương 20: Truy khoản nợ

    Trình Cung nói xong, tiện tay ném cho Túy Miêu một lọ thuốc mỡ, đây là vài ngày trước hắn để cho tiểu Tuyết luyện chế một ít thuốc mỡ trị ngoại thương.

    Trình Cung ở kiếp trước với tư cách một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, đã sớm quen đạo lý dược bất ly thân, đan không rời miệng, chữa bệnh cần dùng, chiến tranh càng cần dùng, cho nên hắn đánh đồng cấp bình thường là trực tiếp dùng phương pháp lãng phí, không ngừng dùng đan dược, vĩnh viễn oanh kích chiêu thức mạnh nhất, sau đó rất nhanh dùng đan dược khôi phục, vượt cấp khiêu chiến càng là chuyện thường ngày.

    Nếu như không phải sự tình lần này vội vàng, gần đây hắn nhất định sẽ luyện chế một ít đan dược phòng thân, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

    Nếu là lúc trước Trình Cung nói có thể trị tốt Túy Miêu, Túy Miêu sẽ tiếp tục uống rượu, sau đó nằm ngủ.

    Bàn Tử cùng Tống Phúc tuyệt đối sẽ không ngừng khinh bỉ, nhưng hiện tại thì hoàn toàn bất đồng.

    Trình Cung viết một chữ thắng ngàn vạn lượng bạch ngân, còn có lúc chiến đấu bộc phát lực lượng, vừa rồi điều tra bệnh tình cho Túy Miêu, tiện tay viết ra hơn mười chủng dược vật, đã sớm làm cho bọn hắn im lặng.

    Một đêm này, Túy Miêu không uống rượu, đây là một ngày duy nhất gần tám năm nay hắn không uống rượu.

    ...

    Phủ đệ Chu Thái Phó, trong Cầm viên.

    Tiếng đàn dần dần tiêu tán, hai tay Chu Dật Phàm đặt ở trên đàn, ánh mắt chậm rãi nhìn đám người phía dưới, người cầm đầu đúng là Chu Văn Thải, giờ phút này đang nằm ở trên kệ, sắc mặt tái nhợt, thảm đạm, ánh mắt ảm đạm vô quang.

    Lại nhìn thoáng qua tờ giấy đặt ở nơi kia, bên trên viết một chữ cởi, chính là chữ trước kia Trình Cung viết.

    - Chủ xấu bộc nhục, chủ tử của các ngươi cũng như vậy, các ngươi còn không biết xấu hổ đứng ở chỗ này.

    Vừa vặn vài chỗ của gia tộc ở gần Yêu Thú Sâm Lâm có thú triều quy mô nhỏ, các ngươi đi qua đi.

    Nếu như trong vòng nửa năm có thể còn sống sót, còn có thể tăng lực lượng bản thân lên một đại cảnh giới, các ngươi tùy thời trở lại Vân Ca Thành.

    Nhìn chữ cởi kia, Chu Dật Phàm rất tùy ý, phong khinh vân đạm nói, giống như là đang tùy ý nói chuyện cùng hạ nhân trong nhà, thậm chí mang theo cảm giác thân thiết.

    - Bịch!

    Nhưng hắn thốt ra lời này xong, trực tiếp có hai người chân mềm nhũn té trên mặt đất.

    Những người khác cũng đều sợ tới mức mặt không còn chút máu, chiến đấu cùng yêu thú, trăm người có thể còn sống một cũng không tệ rồi, lại muốn tăng lên một cảnh giới.

    Nhưng mà không ai dám cầu xin tha thứ, càng không ai dám nói nhiều một câu, duy nhất có thể làm là cẩn thận lui ra ngoài.

    - Lần này coi như ngươi nổi danh rồi, từ nay về sau chỉ sợ trong Vân Ca Thành, ngươi cũng là nhân vật không người không biết, không người không hiểu rồi, mặc dù Chu gia ta là đứng đầu văn thần, nhưng cũng không phải cái loại trói gà không chặt.

    Dưỡng tốt thương thế, đến chiến trường Man hoang hảo hảo học một ít a, cho dù không làm được Võ tướng, cũng phải học được dùng đầu làm việc, học sử dụng thủ hạ của mình như thế nào.

    - Vâng...

    Vốn Chu Văn Thải như đã chết, nghe được Chu Dật Phàm nói cũng không có lộ ra phẫn nộ, thần sắc lo lắng sợ hãi vậy mà lộ ra khá hơn một chút.

    Tuy thương thế của hắn không nhẹ, cũng rất nặng, tức thì bị tức giận đến thổ huyết, nhưng xa xa không tới loại trình độ này.

    Mặt mũi đã ném đến không thể ném lại, nhưng mà trọng yếu hơn là có thể giữ được tánh mạng.

    Nghe được mình có thể sống, trong mắt Chu Văn Thải lập tức nổi lên lửa giận, Trình Cung, ngươi chờ đó, ngươi làm cho ta từ nay về sau không có cách nào làm người ở Vân Ca Thành, ta sẽ cho ngươi đi thành quỷ.

    Giờ phút này Chu Dật Phàm như cười mà không phải cười, cử chỉ tiêu sái đứng dậy nhìn chữ mà Trình Cung ghi, lúc hạ nhân sắp mang Chu Văn Thải ra cửa, hắn đột nhiên ấm giọng nói:

    - Lần này ta tạm thời bỏ qua cho ngươi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, hiện tại người Chu gia không muốn phát sinh bất luận xung đột gì cùng người Trình gia.

    Đừng tưởng rằng sau khi ngươi gặp chuyện không may thì Tử Yên công chúa sẽ giúp ngươi, nếu như ngươi dám đi đụng Trình Cung nữa, không có người có khả năng giúp được ngươi.

    Chu Văn Thải đang nghĩ ngợi phải trả thù Trình Cung như thế nào, lập tức bị Chu Dật Phàm nói dọa đổ mồ hôi lạnh, sự tình mình bí mật tiến cung cùng Tử Yên công chúa vậy mà cũng bị biết.

    Chẳng lẽ bên trong gia tộc đồn đãi là thật, lực lượng thần bí nhất của Chu gia đã bị hắn khống chế, nếu thật là như vậy, Chu Dật Phàm kia thật đáng sợ, so với Thất hoàng tử cũng chưa chắc kém bao nhiêu.

    Sau khi hạ nhân mang Chu Văn Thải rời khỏi đây, từ một phương hướng khác đi ra một lão giả, mình mặc quần áo rộng thùng thình, thoạt nhìn rất tùy ý.

    Người này đúng là đương triều Thái Phó, gia gia Chu Dật Phàm Chu Tùng.

    - Tài văn chương trong gia tộc cũng coi như người kiệt xuất, tương lai làm Đại tướng nơi biên cương là không có khả năng, nhưng thống trị một phủ thì không có vấn đề gì.

    Không nghĩ tới lần này xảy ra sự tình bực này, mới vừa rồi phụ thân hắn còn cố ý chạy tới ta cầu tình.

    Chu Tùng nói rất tùy ý, nói là phụ thân Chu Văn Thải đến đây cầu tình, nhưng hắn vẫn chờ Chu Dật Phàm xử lý xong mới hiện thân, ý nghĩa không cần nói cũng biết, hiển nhiên là vô cùng tín nhiệm đối với Chu Dật Phàm, đồng thời cũng cho hắn đầy đủ quyền lực.

    Chu gia rất khổng lồ, nhà của bọn họ đã phú quý mấy trăm năm, năm đó thời điểm Thái tổ thành lập nước, bọn hắn đã đi theo, cho nên trong mắt bọn hắn, Trình gia bất quá là nhà giàu mới nổi.

    - Trình Cung này chúng ta vẫn đang ngó chừng, nhưng bất luận thấy thế nào hắn cũng là một thiếu gia ăn chơi chân chân chính chính, nếu không hắn cũng sẽ không bị Tử Yên tính toán.

    Nhưng từ sau chuyện cưỡng gian công chúa, Trình Vũ Phi đại náo hoàng cung, Trình gia đột nhiên âm thầm tiến hành đại thanh lý lần thứ nhất, tất cả người chúng ta cài vào đều biến mất, mới đầu ta còn tưởng rằng đây là Trình Tiếu Thiên nổi giận, vì bảo hộ Trình Cung.

    Nhưng hiện tại xem ra, có lẽ có dụng ý khác, hình như Trình Cung này có chút khác với Trình Cung trước kia, lực lượng tăng lên, ngay cả chữ cũng rất tốt, tuy còn không có biện pháp so cùng Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo, nhưng thành tựu này không có tám năm mười năm công phu là không thể nào được, ta đã cho người thu thập chữ viết trước kia của hắn, hoàn toàn là một trời một vực, không có khả năng so sánh.

    Chu Tùng đi đến phụ cận nhìn thoáng qua tờ giấy trong tay Chu Dật Phàm, sau đó nhìn về phía Chu Dật phàm nói:

    - Ngươi thấy chuyện này thế nào?

    - Trình gia trong vài thập niên nay quá mức phong quang, đã đến tình trạng công cao chấn chủ, chỉ là hai đứa con trai của Trình Tiếu Thiên còn nắm binh quyền, danh vọng Trình gia quá thịnh, coi như là bệ hạ cũng không dám đơn giản làm cái gì đối với bọn họ gia.

    Cộng thêm bệ hạ cố tình thành lập cơ nghiệp muôn đời, chiếm đoạt thế lực chung quanh thành lập đế quốc lớn thứ tư, cho nên trong ngắn hạn chắc có lẽ Trình gia không có việc gì.

    Nhưng nếu như đời thứ ba của Trình gia cũng đặc biệt ưu tú mà nói, như Trình Vũ Phi cùng Trình Vũ Dương, một văn một võ mà nói, chờ bọn hắn phát triển chỉ sợ ngay cả bệ hạ cũng rất khó khống chế được.

    Chỉ sợ Trình gia cũng nghĩ đến vấn đề này, cho nên cố ý để cho Trình Lam đi văn lộ, sau đó cố ý che dấu Trình Cung.

    Nói đến đây, khóe miệng Chu Dật Phàm ngược lại là nổi lên vẻ mỉm cười:

    - Chỉ là nếu như chỉ là loại che dấu này, tựu hồ có chút vẽ rắn thêm chân, dư thừa rồi.

    Dù sao Trình Cung hắn văn kém xa Tứ đại tài tử, cho dù chữ này không tệ cũng chỉ là không tệ, võ càng không cần phải nói.

    Căn cứ tin tức trước kia Ám Ảnh chúng ta truyền đến, trong cơ thể hắn còn có một chút tích súc, nhưng tuyệt đối không quá mạnh mẽ.

    Chu Tùng thoả mãn, thưởng thức gật đầu:

    - Vậy ngươi cho rằng hiện tại Trình Cung là xảy ra chuyện gì?

    - Trừ khi không còn là Trình Cung, nếu không tối đa chỉ là Trình gia không tiếc vận dụng tất cả lực lượng, giúp hắn tăng lên một ít lực lượng, những thứ khác trước mắt còn xem cũng không được gì, nhưng ta đã để cho Ám Ảnh mật thiết chú ý Trình Cung rồi.

    Hiện tại ta đối với hắn cũng có chút hứng thú, nhưng tin tưởng không cần chúng ta sốt ruột, chuyện Chu Văn Thải cùng Trình Cung ngày đó, ngoài ý muốn truyền ra chuyện cưỡng gian công chúa, cái này vừa vặn để cho chúng ta nhìn thái độ của hoàng gia, nếu như Tử Yên công chúa xúc động giết Trình Cung mà nói, đó là sự tình không còn gì tốt hơn, bây giờ là thời điểm yên lặng trước khi gió lớn, gió bắt đầu thổi rồi!

    Ánh mắt Chu Dật Phàm nhìn xa xa, khóe miệng mang theo nụ cười tự tin, trong thần thái vô cùng tiêu sái phiêu dật, gió nhẹ nhàng thổi qua làm bay quần áo, cộng thêm lời của hắn làm cho hắn có một cảm giác khống chế hết thảy ở trong tay.

    ...

    Trong mấy ngày kế tiếp, toàn bộ Vân Ca Thành đều náo nhiệt lên, sự tình công chúa bị Trình đại thiếu cưỡng gian xuất hiện nhiều phiên bản, không ai dám công khai nói nhưng không ngừng nghị luận.

    Cộng thêm Trình Cung ghi một chữ “cởi” thắng Chu Văn Thải, còn làm cho hắn cởi sạch quần áo nhảy sông càng trở thành đề tài cho tất cả mọi người nói chuyện.

    Nhưng mà ngày hôm sau thì có chủ đề càng đặc sắc, từ ngày hôm sau, thủ hạ của Đổ Thần âm thầm tiếp xúc cùng những người đặt cược ngọc bội, bảo kiếm, đa số người đều vụng trộm bỏ tiền chuộc đồ của bọn hắn.

    Chỉ là những chủ nhân chứng từ kia, thì đa số không nhận nợ, hoặc là trực tiếp tránh đi.

    Buổi tối ngày hôm sau, Trình Cung trực tiếp dẫn Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử ngăn ở lối vào Hoa Thuyền Phố, một hơi tìm ra mười bảy gia hỏa đã viết chứng từ đang vui đùa.

    Trực tiếp chế trụ bọn chúng, lại để cho thủ hạ của bọn hắn trở về thông tri người trong nhà của bọn hắn, nếu như không mang tiền tới ở trong thời gian quy định, liền lột sạch trực tiếp ném xuống sông.

    Có thể tới nơi này vui đùa, trong nhà không phải phú thì quý, nhưng mà so sánh cùng Trình gia, Tống gia, Lôi gia thì kém xa lắc.

    Quan trọng nhất là lần này không phải Trình Cung vơ vét tài sản, bắt cóc tống tiền, thiếu nợ thì trả tiền là thiên kinh địa nghĩa, có chữ viết làm chứng.

    Đa số người trong nhà nghe xong tình huống, đều sai người đưa tiền đến chuộc hài tử nhà mình, gánh không nổi vị kia, càng không đắc tội nổi mấy tên này.

    Cũng có hai người đoán chừng địa vị ở trong gia tộc cũng là bình thường, sau khi phái người đi qua vậy mà không có tin tức, Trình Cung cũng không chút khách khí trực tiếp bọn cỡi hết chúng sau đó đá xuống sông.

    Sau đó trong vòng vài ngày, bất luận những người kia trốn trong nhà, hay là muốn rời nhà tránh né đều bị Trình Cung tìm ra.

    Ở trong chuyện này tự nhiên tránh không được phát sinh một ít xung đột, Trình Cung dẫn theo ba người bọn họ, triệt triệt để để phát huy ra lợi hại của Tứ đại hại, Vân Ca Thành Tứ đại quần là áo lượt đến mức tận cùng.

    Nếu như nhà của ngươi muốn che chở, lão tử liền dẫn người cầm chứng từ đến đòi.

    Nếu đổi thành người bình thường, sớm bị giết chết một trăm lần, nhưng đối với bốn người này thì không ai dám làm gì, chỉ có thể cắn răng đưa tiền.

    Liên tiếp thu nợ ba ngày, làm trọn cái Vân Ca Thành huyên náo gà bay chó chạy, cuối cùng có không ít gia tộc dứt khoát triệu tập toàn bộ đệ tử nhà mình lại, sau đó ra lệnh cho tất cả những ai có đánh bạc ngày đó thì phải sử lý tốt, nếu không có đánh bạc thì trong mấy ngày này nên ít ra ngoài.

    Ba ngày, trong ba ngày khoản nợ mấy trăm vạn thu hồi không ít, loại hiệu suất truy nợ này cũng có thể nói xưa nay chưa từng có.

    - Thiếu...

    Thiếu gia...

    Ở dược vật của Trình Cung điều dưỡng xuống, cộng thêm Đông Phương Linh Lung cũng đưa tới một ít đan dược, gần mười ngày thân thể tiểu Tuyết cũng xảy ra cải biến cực lớn, hôm nay cũng đã có được lực lượng Thoát Thai kỳ tầng thứ năm.

    Sức chiến đấu khẳng định không được, nhưng tố chất thân thể xác thực tốt lên rất nhiều, nhưng giờ phút này sau khi nàng vọt tới trên thuyền mà Trình Cung ẩn thân, từng ngụm từng ngụm thở phì phò như trước.

    - Đừng nóng vội, uống ngụm nước trước đã.

    Trình Cung vừa thấy, vội vàng cầm lấy một ly trà đưa cho tiểu Tuyết.

    Ngực Tiểu Tuyết có chút phập phồng, khoát tay:

    - Không... dùng, thiếu gia ta không sao.

    Ngươi, ngươi mau trở về a, lão gia tử nói sắp bị ngươi làm tức chết, bảo ngươi lập tức, lập tức chạy trở về.

    Thảm rồi!

    Chương 21: Liệt Diễm Quả

    Không cần nghĩ cũng biết sau khi về nhà, sắp sửa đối mặt chính là cái gì, những ngày này bọn hắn náo càng lúc càng lớn, xem ra rốt cục kinh động đến Trình lão gia tử rồi.

    Túy Miêu ngoại trừ ngày đó thanh tỉnh, vài ngày sau đó là mỗi ngày mắt say lờ đờ mông lung như cũ, gần mười năm sống mơ mơ màng màng, hắn đã không có ly khai rượu rồi, giờ phút này nghe đại thiếu gặp nạn, vỗ mạnh bàn một cái nói:

    - Liều mạng với ngươi.

    Tống Phúc cùng Đỗ Thân đổ mồ hôi lạnh, liều mạng cùng Trình lão gia tử, ngươi có chín cái mạng cũng không đủ để Trình lão gia tử đập một cái.

    Tống Phúc vỗ bả vai Trình Cung:

    - Đại thiếu, ta ủng hộ ngươi trên tinh thần.

    - Ân, Ân.

    Bàn Tử liên tục gật đầu:

    - Hắn nói cũng là ta muốn nói, ngươi yên tâm đi, trước khi ngươi ra, chúng ta tuyệt đối sẽ không tiêu hết tiền.

    Từ lúc Bàn Tử bị gia tộc đuổi ra, mấy người Trình Cung cùng nhau góp một khoản tiền cho Bàn Tử, bởi vì lúc kia hắn đã bị hạn chế đánh bạc.

    Hơn nữa lúc kia mỗi ngày có người giám sát và điều khiển hắn, vì vậy đám người Trình Cung kiếm tiền cho hắn, lúc ấy nghĩ chính là vì trợ giúp Bàn Tử, nhưng mà Bàn Tử lại không muốn.

    Cuối cùng Trình Cung liên hợp Túy Miêu cùng Sắc Quỷ đánh Bàn Tử một trận, sau đó đem tiền cho hắn, nói cho hắn biết, hảo hảo thay mọi người quản lý tài sản, có lợi nhuận sẽ cho ngươi nhiều hơn.

    Từ đó về sau, ba người ngoại trừ tiêu dùng tất yếu ra, tiền đều ném tới chỗ Bàn Tử, điều này cũng làm cho Bàn Tử có tài chính thành lập sự nghiệp.

    Đợi Bàn Tử thật sự kiếm được tiền, bọn hắn dùng tiền cũng là trực tiếp lấy từ Bàn Tử, lần này có thể nói là số tiền lớn nhất, so với Bàn Tử nhiều năm kinh doanh cũng nhiều hơn một chút, nhưng quy củ vẫn là dựa theo trước kia xử lý.

    Bọn gia hỏa không có nghĩa khí, nhưng nếu như lúc này mình trở về, nhất định sẽ bị trọng phạt, bị bế quan là không thể thiếu rồi, trong thời gian ngắn thật đúng là đừng nghĩ ra ngoài.

    - Có tin tức Liệt Diễm Quả chưa?

    Trình Cung đột nhiên ngẩng đầu nhìn Bàn Tử dò hỏi.

    Trình Cung nói chuyện xoay chiều quá nhanh, Bàn Tử cũng sửng sốt một chút mới kịp phản ứng:

    - Đã tìm được một ít manh mối rồi, vốn ta còn tưởng rằng đưa ra giá cao có thể mua được tin tức, lại không nghĩ rằng người biết không ít, nhưng mà không có người bán.

    Trước kia ngược lại là có một Liệp Yêu Giả đến thăm, hắn nói đã từng thấy qua, địa chỉ kia chúng ta đã mua lại rồi, ta bên này đang chuẩn bị mướn Liệp Yêu đội tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, đồng thời cũng bắt đầu phái người khuếch trương phạm vi thu mua, tin tưởng không bao lâu có thể có tin tức.

    Liệt Diễm Quả chưa tính là thiên tài địa bảo đặc biệt đắt đỏ quý trọng, quan trọng nhất là người biết rõ chỗ dùng không nhiều lắm, cho nên bình thường mua sắm cũng không dễ dàng.

    Bởi vì coi như mấy vị Đan đạo đại sư cũng không biết giá trị loại quả này, loại quả có lực phá hoại mười phần thì có chỗ lợi gì, có còn có một danh tự khác tên là Phá Hoại Quả.

    Đã từng có người muốn trộn lẫn vào bên trong những dược vật khác, kết quả lại làm dược vật này bị hủy diệt, thậm chí có Đan sư bởi vì vậy mà bạo đỉnh chết, thời gian dần trôi qua, Liệt Diễm Quả trở thành dược liệu nguy hiểm vô dụng, tự nhiên không có người mua bán.

    Yêu Thú Sâm Lâm, đột nhiên hai mắt Trình Cung tỏa sáng, đây chính là nơi tốt.

    Bây giờ mình ngoại trừ muốn điều dưỡng từ bên trong, bổ dưỡng thân thể tăng tiềm lực lên ra, rèn luyện bên ngoài cũng không thể thiếu, cái gọi là rèn luyện bên ngoài cũng không phải là ở đế đô đánh vài trận là được.

    Đó là cần trải qua sinh tử chém giết, đối mặt vô số khảo nghiệm tử vong mới được.

    - Người phát hiện Liệt Diễm Quả có thực lực gì?

    - Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy, nhưng là cái càng già càng lão luyện, quanh năm xuất nhập Yêu Thú Sâm Lâm săn giết yêu thú, thu thập dược vật mà sống.

    Trình Cung BA~một tiếng, vỗ tay phát ra tiếng:

    - Chính là hắn rồi, ngươi lập tức dẫn ta đi gặp hắn.

    - Thiếu gia, lão gia tử thật sự rất giận, ngươi mau trở về a.

    Tiểu Tuyết ở một bên cũng ngây ngẩn cả người, mình dốc sức liều mạng chạy tới báo tin, sao thiếu gia không thèm để ý chứ.

    - Cho nên ta mới tạm lánh mũi nhọn, nàng về trước đi, đúng rồi, tận lực kéo dài thời gian một ít, sau khi trở về dựa theo những dược phương ta đưa cho nàng, tiến hành luyện chế theo chất lượng.

    Còn nữa, nhất định phải cố gắng tu luyện nhanh chóng đạt tới Hoán Cốt kỳ, nếu như thiếu thứ gì hoặc là cảm giác gặp được bình cảnh, có thể đi Linh Lung Các, không cần khách khí cùng các nàng, hiện tại các nàng đầu nhập bao nhiêu cũng là tiền lời về sau, cho nên nên hỏi cứ hỏi, nên dùng cứ dùng, nên mượn cứ mượn.

    Bàn Tử, chúng ta đi.

    Những ngày qua Trình Cung trốn ở chỗ này, âm thầm cho Bàn Tử tìm người gọi tiểu Tuyết đến, một phương diện là cho nàng thêm dược phương, một mặt khác cũng là bảo nàng đưa tới một ít dược vật luyện chế gần đây, đồng thời điều tra tình huống tu luyện hiện tại của nàng, cho nên tiểu Tuyết mới có thể biết Trình Cung ở đây.

    Huyệt Thái Dương của Bàn Tử đột nhiên nhảy lên vài cái, không phải đại thiếu muốn đi Yêu Thú Sâm Lâm chứ, cái này cũng quá điên cuồng a.

    Vừa định hỏi thăm đã phát hiện Trình Cung nhảy lên bờ, hắn cũng vội vàng đi theo.

    - Đại thiếu, không phải là ngươi muốn...

    - Chính mình động thủ, cơm no áo ấm.

    - Khục...

    Khục, đại thiếu, không mang theo ngươi như vậy rất dọa người đấy, kỳ thật bây giờ chúng ta có đầy đủ tài chính, tốc độ mình đi tuyệt đối không bằng thuê Liệp Yêu đội, nói sau cũng nguy hiểm ah.

    - Bây giờ chúng ta có thể liều là nhờ có phụ thân, gia gia, gia thế, nhưng sau này thì sao, chúng ta hết thảy vẫn phải dựa vào chính mình.

    Hiện tại ta đi trước, về sau các ngươi đều được đi, chỉ có làm cho mình không ngừng trở nên mạnh mẽ mới có tiền vốn hung hăng càn quấy, quần là áo lượt, đợi về sau thời điểm chúng ta có con, còn có thể dạy bọn chúng, cha ngươi năm đó là liều đi ra như thế nào, hiện tại tiểu vương bát đản ngươi mới có vốn liếng hung hăng càn quấy.

    Ngẩn người, hóa đá, mê mang, tỉnh ngộ, khiếp sợ, Bàn Tử đứng tại trên đường cái, biểu lộ trên mặt vô cùng phong phú, biến hóa rất nhanh.

    Đại lục có một phần ba diện tích bị Yêu Thú Sâm Lâm chiếm cứ, ngoại trừ quốc gia nhân loại không ngừng chém giết ra, yêu thú là uy hiếp lớn nhất đối với nhân loại.

    Bất kỳ quốc gia nào cũng có một phần ba binh lực dùng để đối kháng yêu thú, mà thời điểm trước khi thú triều tịch quyển thiên hạ, một vị siêu cấp cường giả sáng lập Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh.

    Đây là một tổ chức rời rạc lại siêu cấp khổng lồ, bất luận là đại lục hay quốc gia nào, tất cả đều có phân bộ của nó, bọn hắn không tham dự đấu tranh các nước, hết thảy chỉ là nhằm vào Yêu Thú Sâm Lâm.

    Liệp Yêu Giả là chức nghiệp mà Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh gọi những người tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm săn giết yêu thú, mạo hiểm là danh xưng, không quản mục đích của bọn hắn là đi vào bên trong hái thuốc, tầm bảo, hay là săn giết yêu thú, chỉ cần bọn hắn không ngừng dùng lực lượng bản thân trùng kích, giết chóc yêu thú, thì là một gã Liệp Yêu Giả.

    Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh sẽ cung cấp một ít tài nguyên cùng sự thuận tiện cho Liệp Yêu Giả, càng chọn lựa Liệp Yêu Giả ưu tú tiến vào tổng bộ huấn luyện.

    Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh có thể thu mua những đồ vật mà Liệp Yêu Giả bán ra, thương nhân cũng sẽ hợp tác cùng một ít Liệp Yêu đội cỡ lớn, thời gian dần trôi qua đã hình thành một thế lực cực lớn, năm đó Trình Cung thường xuyên thu mua một ít dược liệu cần thiết, hoặc là bán ra một ít đồ vật vô dụng cho Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh.

    Tổng bộ của Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh ở trong Vân Ca Thành Lam Vân đế quốc rất to lớn, đi vào trước hết là một căn phòng thật lớn, trong đại sảnh có hơn mười lối đi, bên trên mỗi lối đi đều có một chữ to ghi rõ bên trong là làm cái gì.

    Thuê Liệp Yêu Giả độc lập, thuê Liệp Yêu đội, khu giao dịch dược liệu, khu giao dịch yêu đan, khu yêu thú, khu giao dịch dược liệu trân quý...

    - Vốn là từng quốc gia đều có tổ chức buôn bán của mình, nhưng cuối cùng đều không thể toàn diện bằng hợp tác cùng Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, nếu không căn bản không có biện pháp sinh tồn.

    Có thể chống lại tổ chức này, cũng chỉ có Đan sư liên minh cùng Luyện khí sư liên minh, ba tổ chức lớn này trải rộng đại lục, bất kỳ một quốc gia nào cũng có phân bộ của nó.

    Bàn Tử tiến đến nơi đây cũng có chút nhiệt huyết sôi trào, hưng phấn giới thiệu cho Trình Cung, sau đó hắn sử dụng truyền âm nói:

    - Hiện tại chúng ta đã có tài chính, ta định ở chỗ này mở một quầy hàng thu mua dược liệu cho chúng ta, so với trực tiếp mua sắm cùng thương nhân ở bên ngoài thì lợi nhiều hơn, vận khí tốt còn có thể gặp được cực phẩm.

    Trình Cung đối với nơi này cũng không xa lạ gì, nghe được Bàn Tử nói, Trình Cung không khỏi cười nói:

    - Tại đây đều là càng già càng lão luyện, trừ khi ngươi phái người mang đủ đan dược cùng vũ khí tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, còn phải dưới tình huống bảo chứng không chết, không bị cướp bóc, tiến hành giao dịch tại đó.

    Nếu không muốn ở chỗ này dùng giá thấp mua thứ tốt, cơ hội cùng bị sét đánh không sai biệt lắm.

    Bàn Tử trừng mắt nhìn, chưa từng thấy đại thiếu tới đây, sao nói giống như so với mình còn quen thuộc hơn vậy.

    - Tứ thiếu gia, người ta đã tìm được, hắn ở bên trong đang chuẩn bị đi ra ngoài.

    Lúc này, một thanh niên vẻ mặt khôn khéo, đại khái khoảng hai mươi tuổi xuất hiện, nhìn thấy Bàn Tử liền bước nhanh tới cung kính nói.

    Bàn Tử khoát tay chặn lại, ý bảo hắn lập tức dẫn đường.

    - Tứ thiếu gia?

    Trình Cung nhìn Bàn Tử, lúc nào hắn có cái tên này, sao mình lại không biết.

    - Huynh đệ chúng ta có bốn cái, ngươi là đại thiếu, ta nhỏ nhất, tự nhiên là tứ thiếu gia rồi.

    Bàn Tử nói xong, nhỏ giọng nói:

    - Người ở đây rất phức tạp, tự nhiên phải coi chừng một chút, đại thiếu ngươi không phải đã nói sao, không có thực lực, đừng giả vờ ngưu bức, hiện tại ta trước ít xuất hiện một chút, tùy tiện kiếm một ngoại hiệu để tránh cho người ta chú ý.

    Tránh cho người ta chú ý... tránh cho người ta chú ý...

    Trình Cung đã có chút bó tay rồi, trong nội tâm hận không thể lập tức hét lớn một tiếng, mẹ nó với dáng người của ngươi, chẳng lẽ không thấy vừa tiến vào là có vô số người chỉ trỏ sao, đổi một trăm cái danh tự cũng không có thể che dấu được ah.

    Thật sự bó tay đối với Bàn Tử này rồi, lúc bài bạc tâm tế như phát, nhưng thường xuyên làm ra một ít sự tình làm cho người ta dở khóc dở cười.

    Hơn nữa hình như tất cả sự tình dở khóc dở cười, đều là bởi vì hắn không cách nào nhìn thẳng vào dáng người của mình tạo thành.

    - Hộ tống thương đội vượt qua Yêu Phong Hạp Cốc, chiêu nạp Hoán Cốt kỳ tám tầng trở lên, đãi ngộ cao.

    - Tiến vào hai nghìn dặm, sưu tầm dược liệu.

    - Săn bắt yêu thú, tuyển siêu cấp cao thủ Tẩy Tủy kỳ, có đan dược Nhân cấp trả thù lao.

    ...

    Trong này cũng cực lớn, chung quanh có không ít tồn tại như cửa hàng, bình thường bên trong chỉ có mấy người.

    Bọn họ đều là nhân viên của một ít thế lực, thương gia mời chào cố định, bọn hắn cũng thường xuyên mời chào đại lượng Liệp Yêu Giả tự do tham gia một ít hành động.

    Mà trong đám người, thì trực tiếp có một ít người hô hào, hấp dẫn một ít Liệp Yêu Giả đi qua hỏi thăm.

    - Vị này tựu là Ba Phong, còn gọi là Phong Báo, Liệp Yêu Giả cấp hai.

    Thủ hạ Bàn Tử mang theo Trình Cung cùng Bàn Tử đi tới một đại sảnh, đi tới trước mặt một đại hán niên kỷ chừng ba mươi, tóc rất dày, khuôn mặt nghiêm nghị.

    Ở Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, cái gọi là Liệp Yêu Giả cấp hai, là chỉ Liệp Yêu Giả Hoán Cốt kỳ, Thoát Thai kỳ chính là Liệp Yêu Giả một cấp, Hoán Cốt kỳ là Liệp Yêu Giả cấp hai, Tẩy Tủy kỳ là Liệp Yêu Giả cấp ba, dùng cái này suy ra.

    Nghe được có người giới thiệu chính mình, Ba Phong còn tưởng rằng có lão bản muốn thuê mướn mình, lập tức che bộ ngực nói:

    - Không phải Ba Phong ta mặt dầy, nhưng trong phạm vi năm nghìn dặm của Yêu Thú Sâm Lâm trong Lam Vân đế quốc, ta nhắm mắt cũng có thể ra vào tự nhiên, nếu như các ngươi muốn... dựa vào, là Bàn Tử ngươi, ngươi muốn làm gì, nói cho ngươi biết.

    Coi như là tin tức, chỉ cần giao dịch ở Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh thì không thể đổi ý, ta đã giao nộp phí cam đoan rồi.

    Vốn là Ba Phong đang vỗ bộ ngực thề son sắt, đột nhiên thấy Bàn Tử, lập tức cảnh giác lui về phía sau một bước, trong lòng tự nhủ may mắn là mình nộp phí cam đoan, đã biết rõ Bàn Tử này sẽ đổi ý.

    Dù sao chỉ là nhìn thấy Liệt Diễm Quả, mình lại lấy của hắn một ngàn lượng bạc, cơ hồ tương đương với mình thu nhập mấy tháng.

    Chương 22: Quá phá sản rồi!

    Bàn Tử rất là khinh bỉ liếc nhìn Ba Phong, thật sự là không kiến thức, mấy ngày nay thiếu gia thắng có mấy trăm vạn lượng, ai sẽ quan tâm chút tiền nhỏ kia.

    - Đừng khẩn trương, không phải chúng ta đến đòi tiền ngươi, chúng ta tìm địa phương thanh tĩnh nói chuyện.

    Trình Cung không muốn làm trễ nãi thời gian, khi nói chuyện ngẩng đầu nhìn một chút, thấy xa xa có địa phương ngồi nói chuyện hắn chỉ thoáng một phát.

    Lúc này Ba Phong cũng ý thức tới, nơi này chính là Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, hiển nhiên hắn rất ít làm loại sự tình nâng giá lên này, đây là lần đầu tiên nên mới chột dạ.

    Nếu không cũng sẽ không giao ra một phần mười cho Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh làm phí cam đoan, một khi giao dịch xảy ra chuyện gì, Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh sẽ đứng ra làm trọng tài, đây cũng là một loại bảo hộ đối với Liệp Yêu Giả, tránh cho một ít đại gia tộc hoặc là thế lực lờn ức hiếp Liệp Yêu Giả tự do.

    - Vốn sau khi chúng ta mua tin tức xong là muốn mời Liệp Yêu đội khác giúp chúng ta hái trở về, nhưng gần đây ta vừa vặn muốn đi Yêu Thú Sâm Lâm lịch lãm rèn luyện, cho nên coi cái này thành một mục tiêu, vừa vặn ngươi biết địa phương, ta muốn thuê ngươi theo ta đi một chuyến.

    Sau khi mọi người ngồi xuống, Trình Cung nói thẳng ý đồ đến của minh.

    - Ngươi đi lịch lãm rèn luyện?

    Ba Phong dò xét Trình Cung một lượt, sau đó nói:

    - Nguyên khí vào xương chưa?

    Nếu như nguyên khí chưa vào xương thì không nên đi, dù sao tiến vào một nghìn dặm trong Yêu Thú Sâm Lâm, yêu thú tam cấp, tứ cấp đã rất nhiều.

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, nguyên khí trong cơ thể có chút vận chuyển, trên hai cánh tay lập tức xuất hiện một tầng hào quang hỏa hồng lóe lên rồi biến mất.

    Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, ở các đại gia tộc của Lam Vân đế quốc thì không coi vào đâu, thậm chí bị phán không có tiền đồ gì trên võ đạo, nhưng ở bên ngoài lại bất đồng.

    Dù sao đẳng cấp bất đồng, thì ánh mắt, yêu cầu cũng bất đồng, ở chỗ này Tẩy Tủy kỳ đã là siêu cấp cao thủ, Phạt Mạch kỳ được coi là tồn tại võ trung Thánh giả.

    - Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, không tệ, không tệ, còn trẻ như vậy đã có thành tích này.

    Nếu ngươi mời Liệp Yêu Giả khác, trừ khi ngươi dùng nhiều tiền mời Tẩy Tủy kỳ, nếu không phải mời một tiểu đội Liệp Yêu Hoán Cốt kỳ bảo hộ mới được, cho dù Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín cũng chưa hẳn dám một mình mang ngươi tiến vào một ngàn sáu trăm dặm trong Yêu Thú Sâm Lâm, bất quá hôm nay vận khí ngươi không tệ gặp được ta.

    Ba Phong vỗ ngực nói:

    - Có ta mang ngươi theo, tuyệt đối có thể nhẹ nhõm hoàn thành nhiệm vụ cho ngươi, nhưng giá tiền của ta so với bình thường cao hơn một chút, cái này các ngươi có thể đi hỏi những người khác, cũng không phải là ta tăng giá.

    Ở kiếp trước xác thực Trình Cung cũng thường xuyên liên hệ cùng Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, nhưng đều là liên hệ cùng những nhân vật chuyên môn tiếp đãi khách quý siêu cấp, loại đại sảnh này hắn rất ít tiến vào.

    Tuy Ba Phong không có nói nhiều lời, nhưng cũng có thể cảm nhận được tính cách ngay thẳng, thống khoái tinh tường.

    Trừ khi ngẫu nhiên có Liệp Yêu Giả vận khí tốt nhặt được bảo rồi, nếu không Liệp Yêu Giả tầng dưới chót kiếm tiền rất vất vả, tựa như Ba Phong này tiến vào ba nghìn dặm cũng không quá hai ngàn lượng bạc mà thôi, một nửa Liệp Yêu Giả đều là một ngàn năm đến một ngàn tám trăm lượng.

    - Bàn Tử, trả thù lao, chúng ta xuất phát.

    Đúng rồi, những vật mà vừa rồi ta nói cùng ngươi, ngươi cũng dụng tâm tìm hiểu, có tin tức tùy thời cho ta biết.

    Hắn thống khoái, Trình Cung càng không muốn chậm trễ thời gian, ai biết lão gia tử có thể thật sự nổi giận phái người bắt mình về nhà hay không, vẫn là mau chóng đi thì tốt hơn.

    Giúp Túy Miêu tìm kiếm Liệt Diễm Quả chỉ là bước đầu tiên, thân thể của hắn tựu như bị băng hàn phong bế, Liệt Diễm Quả chỉ là khai mở bước đầu tiên.

    Phía sau còn cần có Xích Viêm yêu đan trân quý hơn, hơn nữa ít nhất là thất cấp trở lên mới được, thứ này càng thêm khó tìm, hoàn toàn là vận may, cho nên Trình Cung cố ý để cho Bàn Tử lưu ý.

    Bàn Tử tự tin gật đầu, lại vỗ vỗ bộ ngực, ý tứ kia là có ta ở đây rồi, đại thiếu ngươi yên tâm.

    Ba Phong đã quen như thế, nhưng mà thuê người thống khoái như thế, hắn cũng là thấy lần đầu tiên, gặp Bàn Tử đưa tiền, nhưng hắn chỉ thu một nửa.

    - Theo như quy củ, một nửa còn lại trở về sẽ thu.

    Lập tức nhìn về phía Trình Cung, nhìn vị này nhất định là thiếu gia, căn bản chưa đi qua Yêu Thú Sâm Lâm, tay không tấc sắt, hắn cho rằng đây là đánh nhau bên đường sao.

    Trình Cung như nhìn thấu tâm tư của Ba Phong, không đợi Ba Phong mở miệng đã nói:

    - Đan dược ta đã mang đủ, có lẽ đủ dùng đến mục tiêu, lần này ta là tôi luyện chính mình, cho nên cũng không cần mang cái khác, phương diện vũ khí một hồi chúng ta ra khỏi thành tùy tiện mua một thanh như Trảm Mã đao của đại thúc là được, tốt rồi, chúng ta đi nhanh đi.

    Hiện tại Trình Cung càng nghĩ Trình lão gia tử có khả năng phái người bắt mình trở về, cho nên nhanh chóng ly khai sẽ tốt hơn, nói xong hắn đã trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài.

    Hắn thật đúng là hiểu chút ít, bất quá...

    - Này...

    Ba Phong mạnh mẽ đứng dậy:

    - Đại thúc, ngươi gọi ta cái gì, ta năm nay chỉ có hai mươi ba tuổi, có lông ngực cùng râu, đây là tiêu chí của đàn ông, gọi ta là đại thúc, ngươi không có lầm chứ.

    - Hắn mới hai ba tuổi...

    Bàn Tử không dám tin nhìn về phía thủ hạ của mình, thằng này thấy thế nào cũng không giống như hai mươi ba tuổi a.

    ...

    Trong tiểu viện của Trình Cung, Trình lão gia tử ngồi ở trên bàn đá, trong tay cầm hơn mười bản tấu chương.

    - Ngươi nhìn xem, ngươi nhìn xem, vừa mới cho rằng hắn lãng tử hồi đầu, giờ thì hay rồi, vừa đi ra ngoài là lộ nguyên hình, hơn nữa so với trước kia càng được một tấc lấn một thước.

    Chạy tới đại môn của Hộ bộ thượng thư, giội sơn hồng ghi thiếu nợ thì trả tiền, lại cởi hết quần áo của nhi tử Tổng đốc Thuỷ vận cùng đế đô Cấm vệ quân Tả Tướng quân ném vào sông, còn dám ngăn kiệu quan lớn vào triều, hắn quả thực muốn lật trời.

    - Nhìn xem, nhìn xem, đây là hôm nay bệ hạ cố ý đưa tới, trên trăm bản tấu chương muốn trừng trị hắn.

    Trình lão gia tử ném những tấu chương này lên mặt bàn, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ lạnh.

    Lão La đứng ở sau lưng Trình lão gia tử, nhưng chỉ là cười rót nước cho Trình lão gia tử, trong nội tâm cân nhắc còn lại là tiểu tử thúi La Anh Hùng kia gần đây phục dụng Hộ Tâm Đan, còn có Trình Cung một mực sai người mang dược thang tới, không cần bao lâu thì có thể đạt tới Hoán Cốt kỳ.

    Không phải lão La không phân ưu cùng chủ tử, cả đời hắn theo Trình lão gia tử, biết quá rõ tính cách của lão gia tử rồi.

    Hắn là tức giận vì Trình Cung, giận vì tiểu tử này làm ẩu, khiến cho Vân Ca Thành gà bay chó chạy, không thể như Trình Lam chững chạc học tập.

    Nhưng một mặt khác, Trình lão gia tử cũng rất bất mãn đối với việc bệ hạ đưa những tấu chương này tới, lão La còn nhớ rõ thảm trạng của thái giám vừa mới được sủng ái kia.

    Tên âm dương quái khí kia nói, mấy ngày nay bệ hạ vì chuyện này mà đau đầu, Trấn Quốc Công vẫn là hảo hảo dạy bảo đệ tử nhà mình, thân là quân thần, phải phân ưu cho chủ tử, đây cũng là Trình gia các ngươi, đổi thành nhà khác đã sớm bắt giam hoặc là sung quân rồi.

    Thằng này vừa mới dứt lời, người đã bay ra ngoài, giống như đằng vân giá vũ trực tiếp bay tới ngoài cửa lớn của Trình gia.

    Thời điểm gia hỏa này còn cảm thấy may mắn, một cổ ám kình trực tiếp đánh nát răng của hắn, hắn sợ tới mức một đường té lên té xuống phun máu trở về.

    - Con cháu Trình gia ta, còn chưa tới phiên người khác tới giáo huấn.

    Lúc ấy Trình lão gia tử gào thét, tuy không nói vang vọng Vân Ca Thành, nhưng chung quanh trăm dặm thì nghe rất rõ ràng, là ai chọc giận Trình lão gia tử, chẳng lẽ Trình Cung lại đi cưỡng gian công chúa thành công rồi, bị bệ hạ trọng phạt, Trình lão gia tử bất mãn.

    Cho nên lão La rất rõ ràng, lão gia tử tức giận thì tức giận, nhưng tật xấu bao che khuyết điểm này cho tới bây giờ không thay đổi qua.

    Mà lúc này, tiểu Tuyết phụng lệnh đi tìm đại thiếu trở lại, đang lo lắng, khẩn trương xoa xoa góc áo, sau đó tận lực, tận lực chậm dần bước chân đi vào Trình phủ.

    ...

    Vân Ca Thành, Tứ Quý Tiên Tửu Lâu

    - Các ngươi nói lúc nào Tử Yên công chúa sẽ cử hành hôn lễ cùng Trình đại thiếu?

    - Ta thấy sẽ nhanh thôi, nghe nói đã mang bầu rồi.

    - Nhanh như vậy, không phải nói vừa phát sinh quan hệ sao.

    - BA~...

    Một trường tiên mang theo hào quang màu tím, trực tiếp đánh nát cái bàn bằng gỗ Đàn Hương, mà đám người đang cao hứng bừng bừng nghị luận kia cũng sợ cháng váng.

    Bởi vì trường tiên kia mang theo nguyên khí màu tím vô cùng kinh người, hơn nữa dám ở Tứ Quý Tiên Tửu Lâu ra tay tuyệt đối không phải người bình thường.

    Lúc này toàn bộ đại sảnh đều an tĩnh, vô cùng yên tĩnh, đa số người thậm chí ngay cả hô hấp cũng ngừng.

    Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mỹ nữ mặc y phục màu tím, trong tay cầm một trường tiên tản ra uy áp cường đại, toàn thân tức giận đến phát run, bờ môi cũng đã phát tím.

    - Tiểu thư, tiểu thư xin bớt giận.

    Nữ nhân này lớn lên rất thanh tú, nhưng giờ phút này có chút chân tay luống cuống, nàng đúng là nha hoàn tiểu Đào mà Tử Yên công chúa thích nhất.

    Hôm nay vụng trộm cùng công chúa chạy ra ngoài chơi, lại không nghĩ rằng trên đường đi nghe được nghị luận đều là sự tình của Trình Cung, còn có phiên bản bất đồng về chuyện của Trình Cung cùng Tử Yên công chúa, khi bọn hắn nói chuyện bịm bợm chồng chất, lại không nghĩ tới Tử Yên công chúa đã đi tới Tứ Quý Tiên Tửu Lâu này, không đợi chọn được phòng, đã nghe không nổi nữa, rốt cục phát nổ.

    - Trình Cung, ta muốn giết ngươi.

    Tử Yên công chúa đi đến một địa phương không người, hai tay nắm chặt, phẫn nộ gào thét, nước mắt ủy khuất cũng không ngừng chảy ra.

    Còn có Chu Văn Thải kia, ngu ngốc, mình vốn là muốn lợi dụng hắn thu thập Trình Cung, lại không nghĩ rằng vậy mà, vậy mà biến thành như vậy.

    - Tiểu thư, người đi đâu?

    - Trình gia, ta muốn tìm Trình Cung tính sổ.

    - Tiểu thư không cần đi, không phải ngươi bảo ta nhìn chằm chằm vào ấy ư, gần đây Trình gia đang tìm Trình Cung.

    Hiện tại người trong đế đô muốn tìm hắn rất nhiều, người hận hắn càng hơn nữa...

    Tử Yên công chúa nghĩ đến một đường nghe được những lời kia, cả người cũng sắp muốn điên:

    - Ta mặc kệ, mặc kệ trả một cái giá lớn gì, nhất định phải tìm được Trình Cung cho ta, ta không để yên cho hắn.

    ...

    - Ah...

    Mà lại...

    Vừa rời khỏi Vân Ca Thành, Trình Cung một hơi liên tiếp hắt xì mười cái, làm cho Trình Cung cũng không hiểu thấu.

    - Ha ha...

    Ba Phong ngồi trên lưng ngựa, thấy Trình Cung liên tiếp hắt xì thì cười to nói:

    - Khẩn trương a, cái này mới ly khai đế đô, đường phía sau còn dài, bất quá ngươi yên tâm.

    Có ta ở đây, có chuyện gì ta bảo kê ngươi, đến Yêu Thú Sâm Lâm càng không cần phải sợ, có Phong Báo Ba Phong ta, nhắm mắt lại cũng có thể mang ngươi tìm được Liệt Diễm Quả kia.

    Trước kia cũng là thời điểm ta làm nhiệm vụ nhìn thấy, nếu biết rõ có người cần đồ chơi này, lúc ấy ta liền hái trở về rồi.

    - Trên đường phải chú ý ra roi thúc ngựa, đi.

    Trình Cung trực tiếp vỗ mạnh xuống, ngựa lập tức chạy nhanh.

    Ba Phong không đối đãi với ngựa của mình như vậy, nhưng kỹ thuật cùng tốc độ của hắn cũng khá tốt, rất nhanh đã đuổi theo.

    Làm cho Ba Phong không nghĩ tới chính là, ba ngày kế tiếp, Trình Cung so với hắn còn hung ác hơn, ba ngày ba đêm không có rời lưng ngựa, vốn là cần sáu ngày cới có thể đuổi tới, vậy mà rút ngắn được một nửa.

    Ở trên lưng ngựa có thể ngủ, tu luyện, đây chỉ có đám gia hỏa trên Thảo Nguyên Tây Bắc mới có thể làm được, mà ngay cả Ba Phong, mấy ngày nay đều là bằng vào công lực cứng ngạnh chịu đựng.

    Trước kia sự tình mang nhân vật mới đến Yêu Thú Sâm Lâm lịch lãm rèn luyện, hắn cũng thường xuyên làm, Ba Phong thích nhất là trêu chọc đám gia hỏa yếu đuối này, nhưng lần này lại làm hắn chịu đựng thiếu chút nữa sụp đổ.

    Cái này cũng chưa tính cái gì, làm cho Ba Phong muốn khóc nhất chính là, không ngờ tiểu tử này phá sản đến mức, vì để cho ngựa có thể kiên trì gia tốc, hắn lại cho ngựa ăn dược tề, còn là dược tề cấp bảy.

    Những dược vật kia, bình thường bọn hắn bị thương nhẹ không có dám đơn giản sử dụng, vậy mà hắn trực tiếp cho ngựa ăn.

    Dùng phương pháp này của hắn, nếu không phải hai con tuấn mã này không phải bảo mã bình thường, cũng không có thể một hơi chạy vài ngàn dặm đường.

    Dù vậy, sau khi đến gần Yêu Thú Sâm Lâm, hai con ngựa cũng trực tiếp miệng sùi bọt mép, ngã xuống đất không dậy nổi.

    - Cuối cùng cũng tới.

    Trình Cung tiện tay ném cho Ba Phong hai bình dược, mình cũng trực tiếp móc ra một lọ dược uống vào.

    Dược tề cấp tám, Hồi Nguyên Tán, chuyên môn khôi phục thể lực, nhưng hiệu quả so với đan dược chậm hơn rất nhiều, hơn nữa liên tiếp phục dụng hiệu quả yếu bớt không ít, xem ra sau khi trở về mình nên bắt đầu luyện chế một ít đan dược.

    Vừa bắt đầu, thời điểm ngựa của Ba Phong không kiên trì nổi, Trình Cung liền cho ngựa của hắn ăn dược vật, Ba Phong còn không biết cho ăn cái gì, hiện tại biết là dược tề cấp tám Hồi Nguyên Tán, rốt cuộc hắn cũng không dám cho ăn.

    Tuy hắn thương yêu ngựa của hắn, đó là bởi vì hắn bỏ ra ba trăm lượng bạc mua, nhưng dược tề cấp tám lại là ngàn lượng một lọ a.

    Tiểu tử này rốt cuộc là công tử nhà ai, quá phá sản rồi, một đường chỉ cần thay ngựa, như vậy phí tổn tối đa chỉ là một hai trăm lượng bạc, hắn thì tốt rồi, một đường cho ngựa ăn... nhiều dược tề như vậy, cái kia đủ mua hơn mười con ngựa tốt.

    Chương 23: Yêu Thú Sâm Lâm

    - Đừng do dự, cho nó ăn đi.

    Trong đó ta còn hỗn hợp một tí dược tề kích thích, hỗn hợp nhiều loại dược tề sử dụng cùng một chỗ.

    Đợi chút nữa ngươi sẽ phát hiện, ngựa của ngươi không giống với lúc trước, tốc độ tuyệt đối mau hơn rất nhiều.

    Thấy bộ dạng Ba Phong thống khổ do dự, Trình Cung cười nói, trực tiếp tiến vào trong khách sạn bên cạnh, đây là khách sạn Ba Phong thường đến.

    Liên tiếp chạy đi, lúc này sắc trời không còn sớm, như thế nào cũng cần nghỉ ngơi lấy lại sức một chút.

    Nghe được Trình Cung nói, rốt cục Ba Phong cũng hạ quyết tâm, rót hết dược cho ngựa, thời điểm hắn quay người muốn dò xét Trình Cung thoáng một phát, lại phát hiện Trình Cung đã thuê phòng nghỉ ngơi, hơn nữa cửa ra vào còn treo bản, “luyện công ở bên trong, chớ quấy rầy”.

    Ở mấy ngày trước, Trình Cung đã cho Bàn Tử mua sắm đại lượng dược vật, một ít trong đó là chuẩn bị cho luyện đan sau này, một ít thì Trình Cung để cho tiểu Tuyết luyện chế thành dược tề mang trên người.

    Cho nên hiện tại dược tề trên người hắn rất sung túc, kém cỏi nhất cũng là dược tề cấp bảy, đa số đều là dược tề cấp tám, cấp chín.

    Cái này là thiên phú, vốn liếng, Luyện dược sư khác khổ luyện vài thập niên cuối cùng không thành được Đan sư, tối đa cũng chỉ có thể luyện chế dược tề cấp bảy, cấp tám, còn có khả năng thất bại, lại rất tốn sức.

    Nhưng đối với tiểu Tuyết mà nói, những cái này bất quá là cho nàng quen thuộc đặc tính của Ẩn Phong thân thể mà thôi, hiện tại nàng đã có thể đồng thời khống chế ba dược lô, luyện chế dược tề cấp tám trở xuống rồi.

    Yêu Thú Sâm Lâm nguy hiểm chất chồng, tuy thoạt nhìn lực lượng của Ba Phong cũng không yếu, cũng có một ít át chủ bài, nhưng Trình Cung biết rõ không ngừng đề thăng lực lượng của mình mới là căn bản.

    Cho nên hắn nắm chặt mỗi một phút mỗi một giây, ba ngày ba đêm ăn đại lượng dược vật, Ba Phong nhìn thấy cũng tò mò hỏi có phải nhà hắn bán dược tề hay không, hay phụ thân là Đan sư, có thể tùy ý luyện chế ra đại lượng dược tề, nếu không sao có thể có nhiều như vậy.

    Trên thực tế thời gian ngắn gần đây, Trình Cung một mực dùng loại phương thức này phục dụng dược vật, đây là một tổ hợp dược vật hắn phối trí cho mình, giờ phút này vừa vào phòng, Trình Cung lập tức tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Tiếp cận Yêu Thú Sâm Lâm, ở đây thiên địa nguyên khí càng thêm sung túc, cảm thụ của Âm Dương Vạn Vật Quyết vô cùng trực tiếp.

    Thời gian dần trôi qua, Trình Cung thúc hóa dược vật phục dụng gần đây trong cơ thể, chậm rãi nương theo Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển, hai lần trước đều sử dụng Chí Dương Chân Hỏa tu luyện, tuy tốc độ rất nhanh nhưng tai hoạ ngầm cũng nhiều, cho nên lần này Trình Cung chỉ là vận dụng những dược vật mình phục dụng kia, không có kích thích Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Người bình thường một khi đạt tới Hoán Cốt kỳ, nếu như không phải thiên phú nghịch thiên hoặc là có ngoại lực, dược vật trợ giúp, tiến cảnh sẽ rất chậm.

    Nguyên khí phải dần dần xâm nhập trong xương cốt, từ từ cải biến, làm cho nguyên khí có thể thông suốt, xương cốt có thể thừa nhận nguyên khí vận chuyển.

    Tu luyện giai đoạn này rất thống khổ, mỗi lần tu luyện giống như là dùng nguyên khí cạo xương, để nguyên khí thẩm thấu từng chút một, thống khổ như vậy, nên tốc độ rất chậm.

    Có thể như Trình Cung, mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa trực tiếp đột phá, lại lập tức đạt tới tầng thứ hai, có thể nói là ít càng thêm ít, khó lại càng khó.

    Nhưng Trình Cung với tư cách một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, hắn vô cùng rõ ràng, nhưng không phải là không có biện pháp.

    Những ngày này, tổ hợp dược vật hắn phối trí đã dần dần thẩm thấu, dần dần bài xuất tạp chất trong xương, cải biến cốt cách.

    Đây cũng là ưu thế của một ít đệ tử đại gia tộc, từ nhỏ phục dụng đại lượng dược vật, hoặc là dùng bí pháp đặc thù cải biến thân thể, ở thời điểm lực lượng chưa có đạt tới, đã dùng ngoại lực hoàn thành quá trình hoán cốt, lúc tu luyện chỉ cần tích lũy nguyên khí đầy đủ, có thể nhẹ nhõm tăng lên.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết càng vận chuyển càng nhanh, đa số dược tính bị thúc hóa, dược vật sau khi tổ hợp kỳ diệu vô cùng.

    Trong thân thể Trình Cung, mỗi một bộ phận cốt cách không ngừng được rèn luyện, tạp chất bên trong biến mất, nguyên khí bắt đầu thẩm thấu, vận chuyển trong đó.

    Sau đó Trình Cung không ngừng áp súc nguyên khí trong cốt cách, thời gian dần trôi qua, lần đầu tiên Trình Cung không có Chí Dương Chân Hỏa trợ giúp, cảm thấy lực lượng đã có dấu hiệu muốn đột phá.

    - Đi cùng loại thiếu gia này thật phiền toái, bình thường trong nhà không chịu tu luyện, lúc sắp lâm trận mới vội vàng luyện công, luyện công cũng không phải ngày một ngày hai là có hữu dụng, lâm trận sát thương có cái rắm dùng ah!

    Mặt trời đã lên cao, Ba Phong nghỉ ngơi một ngày rốt cục khôi phục lại, sau khi ăn sáng xong, đợi khoảng chừng hai canh giờ cũng không thấy Trình Cung xuống, chạy tới phòng hắn thì cửa vẫn còn đóng.

    - Ta chưa thấy qua ai như vậy, ngươi nói tân tân khổ khổ chạy đi làm gì a, mỗi ngày tìm khách sạn nghỉ ngơi một chút, ngươi nguyện ý luyện công như thế nào cứ tùy tiện ah, chạy một hơi đến đây bế quan, điên à.

    Tiểu nhị, cho đại gia nửa cân thịt, một bầu rượu.

    Ba Phong vừa ăn cơm trưa, một bên lầm bầm.

    Mặt trời đã lặn, Ba Phong nhìn nhìn bên ngoài, nội tâm nghĩ ngày hôm nay xem như uổng phí rồi, xem ra mình nên chuẩn bị xuống dưới ăn cơm tối.

    - Xoẹt zoẹt~...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên cánh cửa phát ra tiếng vang, Ba Phong mãnh liệt quay đầu lại, phát hiện tinh thần Trình Cung vô cùng phấn chấn đứng ở cửa ra vào.

    Trình Cung nhìn Ba Phong đang sửng sờ ở cửa ra vào nói:

    - Được rồi, chúng ta đi thôi.

    - Ngươi nói ngươi không có việc gì chạy đến đây tu luyện làm gì, người trẻ tuổi, về sau nhớ kỹ, tu luyện không phải sự tình ngày một ngày hai, tới đây là muốn chém giết.

    Đi ra khỏi trấn hướng về Yêu Thú Sâm Lâm, Ba Phong nghĩ mình phải đợi một ngày rất phiền muộn, rốt cục nhịn không được mở miệng.

    Tốc độ của Trình Cung rất nhanh, trên đường đi thuận miệng đáp ứng:

    - Đã biết đại thúc, ta muốn dùng một ngày tăng lực lượng lên một tầng, tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm sẽ nhiều một ít nắm chắc.

    - Ta nói cho ngươi biết, đừng gọi ta là đại thúc, năm nay ta chỉ có hai mươi ba...

    Ba Phong gào thét, nhưng rống đến một nửa đột nhiên dừng lại:

    - Ngươi...

    Ngươi nói cái gì, ngươi nói một ngày tăng lên một tầng.

    - Ân.

    Trình Cung thúc ngựa, người xông về phía trước hơn mười thước, nghe Ba Phong hỏi thăm tốc độ cũng không giảm, gật đầu nói:

    - Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, vừa vặn muốn đột phá, làm cho đại thúc ngươi đợi lâu một ngày.

    - Trách không được, nguyên lai là lập tức muốn đột phá.

    Ba Phong nghe xong, nguyên lai là vừa vặn muốn đột phá, xem ra trong nhà hắn có chút thế lực, nếu không còn trẻ như vậy đã là Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, đặt ở trong người bình thường đã là kiệt xuất, mình không có khả năng không biết.

    Phải biết rằng hiện tại trẻ tuổi nhất trong Vân Ca Thành Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, thiên tài nhất chính là Tạ Tà, mấy tháng trước bất quá là mười bảy tuổi, lúc ấy hắn cũng không quá đáng là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu mà thôi, tuy hắn có khả năng khiêu chiến Thất hoàng tử, nhưng ai cũng biết bọn hắn chênh lệch quá lớn, không có bất kỳ bối cảnh, thì tới loại tình trạng này, đã có không ít gia tộc chú ý cùng mời chào.

    Người bình thường, trước hai mươi tuổi có thể đạt tới Hoán Cốt kỳ, cuối cùng nhất có thể đạt tới Tẩy Tủy kỳ cũng đã không tệ rồi.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Ba Phong đột nhiên lại phản ứng tới, giận dữ hét lần nữa:

    - Về sau không cho phép gọi ta là đại thúc, nếu không xem ta thu thập ngươi như thế nào.

    Ta so với ngươi chỉ lớn hơn vài tuổi, ta mới hai ba tuổi.

    - Vâng, đại thúc.

    - NGAO...

    Thời điểm Ba Phong bị Trình Cung chọc giận đến sắp nổi điên, vừa vặn một Yêu Lang cấp một không biết sống chết rống lên một tiếng.

    - Câm miệng.

    Ba Phong mãnh liệt vọt tới, hai tay trực tiếp bắt lấy hai chân trước của Yêu Lang, mạnh mẽ xé nát nó.

    Trong nội tâm Ba Phong thoải mái ah, trong lòng tự nhủ, để cho tiểu tử ngươi trông thấy huyết tinh, nhìn ngươi còn dám gọi ta là đại thúc hay không, cho ngươi cảm thụ cái gì gọi là tàn khốc của Yêu Thú Sâm Lâm thoáng một phát.

    Ba Phong vừa quay đầu, lại phát hiện Trình Cung đã ở bên ngoài hơn mười mét, đảo mắt sắp biến mất trong tầm mắt rồi.

    - Đại thúc, nhanh lên, ngươi sẽ không thật sự nhắm mắt lại chứ.

    Thanh âm Trình Cung truyền đến, rất chân thành, lại làm cho mặt Ba Phong không khỏi đỏ lên, cũng may tóc hắn quá dày, căn bản nhìn không ra.

    Bởi vì dọc theo con đường này, hắn vẫn nói khoác cùng Trình Cung rằng hắn nhắm mắt lại cũng có thể trung hành tự nhiên trong Yêu Thú Sâm Lâm, lúc này lại bị tiểu tử này giễu cợt.

    Trên thực tế dưới tình huống bình thường, bọn hắn tuyệt đối không bởi vì Yêu Lang cấp một này mà chậm trễ thời gian cùng tốc độ, cái này giống như một lão hổ, trên đường đi sẽ không dừng lại giết chết một con kiến, nếu nói như vậy, chỉ sợ cả đời cũng không đến được mục tiêu.

    Dù sao Ba Phong cũng là Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy, trong lòng tự nhủ tiểu tử ngươi muốn nhanh đúng không, lập tức nâng nguyên khí lên Hoán Cốt kỳ tầng thứ năm, chỉ thấy trên thân thể Ba Phong tản ra một hào quang màu đỏ như máu.

    Thậm chí sau khi hắn vận chuyển lực lượng, tản mát ra một cổ hương vị, yêu thú hai bên ngửa thấy được thậm chí có không ít sợ tới mức phủ phục trên mặt đất.

    Mà Ba Phong thì chớp động mấy cái đã đuổi theo Trình Cung, sau đó bắt đầu gia tăng tốc độ vượt lên đầu.

    Ba Phong đối với Yêu Thú Sâm Lâm xác thực vô cùng quen thuộc, có thể nói ở dưới Tẩy Tủy kỳ, ở trong năm nghìn dặm Vân Ca Thành hắn xưng người thứ hai, thì không ai dám xưng đệ nhất nhân, cho nên hắn ở Vân Ca Thành Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh cũng là nhân vật rất nổi danh.

    Giờ phút này tăng tốc độ, không ngừng xuyên thẳng qua trong rừng, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhưng thời gian dần trôi qua Ba Phong phát hiện căn bản không có biện pháp bỏ qua Trình Cung, Trình Cung dùng lực lượng Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, không ngờ vẫn đi theo phía sau mình.

    Tiểu tử, tố chất thân thể cùng cảm giác tốt như vậy, chẳng lẽ trước kia hắn cũng đã tới Yêu Thú Sâm Lâm.

    Thời gian dần trôi qua, lực lượng của Ba Phong bắt đầu tăng lên tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ sáu, lúc này mới bắt đầu kéo ra một chút khoảng cách cùng Trình Cung, rốt cục Ba Phong cũng lộ ra dáng tươi cười.

    Bất quá hắn lại rất cẩn thận lưu ý Trình Cung, đừng để cho hắn gặp chuyện không may, vậy sẽ đập phá chiêu bài của mình rồi, giáo huấn tiểu gia hỏa không biết sâu cạn này thoáng một phát là được rồi.

    Nhưng làm cho hắn kỳ quái chính là, tuy khoảng cách kéo ra rất nhiều, nhưng Trình Cung có thể một mực ở sau lưng hắn như trước, đôi khi Ba Phong cố ý tăng thêm một ít, lại phát hiện Trình Cung cũng có thể đuổi kịp như trước, thậm chí trực tiếp tăng tốc đuổi kịp.

    Làm sao có thể, trừ khi tinh thần lực của hắn đạt đến Tẩy Tủy kỳ, có thể tùy thời dò xét hành tung của mình, không phải là hắn hạ dược vật theo dõi trên người mình chứ, nhưng cả hai đều là chuyện không có khả năng a.

    Ba Phong đều có chút bị làm choáng luôn, ở bên trong dạng truy đuổi này, vậy mà hai người một hơi chạy suốt cả đêm, khoảng chừng tiến năm trăm dặm đường.

    Chạy một đoạn đường dài như thế, cuối cùng Ba Phong phát hiện nguyên khí của mình cũng có chút không đủ, thân thể mỏi mệt, mà tinh thần Trình Cung thì là vô cùng phấn chấn.

    - Được rồi, bây giờ chúng ta cần nghỉ ngơi và ăn vài thứ thoáng một phát, nhất định phải hiểu được lao động kết hợp nhàn hạ mới được, nếu không đụng phải nguy hiểm thì phiền toái.

    Ba Phong có chút chịu không được rồi, lại không dám sử dụng Hồi Nguyên Tán cấp tám mà Trình Cung cho hắn, dừng lại rất có kinh nghiệm nói.

    Đồng thời cũng đang âm thầm dò xét Trình Cung, tiểu tử này cũng quá kì quái a, chẳng lẽ hắn không kỳ quái, vì cái gì trên đường đi đều không có yêu thú quấy rối, cho dù hắn chưa từng tới Yêu Thú Sâm Lâm, chẳng lẽ hắn không có nghe người ta nói qua.

    Tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, thì có chiến đấu vô tận, giết yêu thú tập kích, có kinh nghiệm có thể tránh một ít, nhưng một ngày hơn mười cuộc chiến đấu là không tránh khỏi.

    Kinh nghiệm ít, cái kia cơ hồ thời thời khắc khắc gặp phải chém giết, nhưng bọn hắn một hơi đi hơn năm trăm dặm, trừ ban đầu Ba Phong giết Yêu Lang, thì không có bất kỳ yêu thú nào quấy rối.

    Nhưng là làm cho Ba Phong ngạc nhiên chính là, Trình Cung nghe xong trực tiếp gật đầu đáp ứng một tiếng, sau đó ngồi xuống nhắm mắt tu luyện.

    Tu luyện, hắn lại tu luyện, tiểu tử này rốt cuộc là đang làm gì, chút lực lượng kia còn dám tùy ý tu luyện, Ba Phong ở một bên càng xem càng mơ hồ, càng xem càng im lặng, chỉ có thể lấy ra túi nước uống ừng ực.

    - Sưu sưu...

    Tiếng xé gió vang lên, Ba Phong lập tức cảnh giác cầm Trảm Mã Đao.

    - Ha ha, ta còn tưởng rằng là ai, nguyên lai là Phong Báo.

    Ah, ngươi khi nào thì làm bảo mẫu rồi, vậy mà mang tiểu hài tử tiến đến Yêu Thú Sâm Lâm, cũng không sợ hại chết mình.

    Lúc này, trong rừng cây bên cạnh đi ra bốn người, trong tay người cầm đầu có một thanh đại kiếm, trong độc nhãn ẩn ẩn lộ ra vẻ vui mừng, thần sắc hưng phấn.

    Dĩ nhiên là bọn hắn, cái này có thể phiền toái, ánh mắt liếc xéo qua, chứng kiến Trình Cung vẫn đang tu luyện, hắn càng im lặng, chẳng lẽ tiểu tử này thật sự không biết mình ở đâu sao, hắn cho rằng đây là nhà hắn ah.

    Thời điểm sắp chết đến nơi, hắn vẫn dám tu luyện.

    Chương 24: So hung ác, lão tử còn lợi hại hơn ngươi

    Độc Nhãn Lang, Vương Chấn Đông, bên cạnh cầm cung tiễn, trên lưng vác một thanh trường đao là đệ đệ hắn Vương Chấn Nam, một gia hỏa vừa cao vừa lớn, cầm thiết chùy trong tay là Lưu Huy, còn tên vừa gầy lại thấp là Đinh Tráng Tráng.

    Mấy người bọn họ ở trong Liệp Yêu đội dưới Tẩy Tủy kỳ cũng rất nổi danh, nhưng danh khí này không phải danh khí tốt gì, chuyện bọn hắn thích làm nhất không phải săn giết yêu thú, mà là săn giết Liệp Yêu Giả cùng Liệp Yêu đội khác.

    Ly khai Yêu Thú Sâm Lâm, Liệp Yêu Giả được Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh bảo hộ, nhưng ở trong Yêu Thú Sâm Lâm thì cái gì đều có thể phát sinh, đôi khi cho dù biết là ai hạ độc thủ cũng không có biện pháp, bởi vì không có chứng cớ gì.

    Ba Phong đã từng bị bọn hắn đánh lén qua, nhưng lần đó bên người Ba Phong có mấy người, làm bọn hắn ngoài ý muốn, cộng thêm Ba Phong đột nhiên bộc phát, cuối cùng nhất đánh lui bọn chúng, còn giết chết hai người bọn họ.

    Bọn hắn vốn là sáu người cũng chỉ còn lại có bốn cái, nhưng mà bằng hữu của Ba Phong bị đánh lén cũng chết mất hai cái, tàn phế một cái, trọng thương một người.

    Về phần con mắt của Độc Nhãn Lang Vương Chấn Đông, thì đúng là lúc ấy bị Ba Phong đánh mù.

    Ba Phong như thế nào cũng không nghĩ tới, Yêu Thú Sâm Lâm to lớn như vậy, không ngờ lại gặp bọn hắn.

    Lần này mình không phải đi theo Liệp Yêu đội, nếu như chỉ là mình, còn có thể dựa vào kinh nghiệm chạy thoát, nhưng hiện tại dẫn theo vướng víu.

    Trong bốn người này, thực lực yếu nhất cũng là Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy, Vương Chấn Đông kia nghe nói đã tiếp cận Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, đang bắt đầu trùng kích Tẩy Tủy kỳ.

    Cung tên trong tay Vương Chấn Nam đã chậm rãi kéo ra, khóe miệng mang theo vẻ trêu tức:

    - Ca, lần này chúng ta có thể gặp được, rốt cục ngươi cũng có thể báo thù rồi.

    - Nhìn hắn bị hù, động cũng không dám động, ha ha...

    Đinh Tráng Tráng cười cười nói.

    Độc nhãn của Vương Chấn Đông mang theo vẻ oán hận chỉ vào Ba Phong:

    - Tất cả mọi người cẩn thận một chút, tên này rất khó đối phó, lúc trước lão Tam, lão Lục là chết trên tay hắn.

    Lúc này Ba Phong cũng đã nắm chặt Khai Sơn Đao, nguyên khí trong cơ thể cũng đã vận chuyển tới cực hạn, hào quang màu đỏ như máu mang theo mùi tanh của yêu thú của xuất hiện, ở trong mắt của Ba Phong cũng dần dần xuất hiện một vòng ánh sáng màu đỏ.

    Liều mạng, bản lĩnh chạy trốn của tiểu tử này coi như cũng được, một hồi mình chỉ có thể tận lực giúp hắn tranh thủ thời gian, hi vọng hắn có thể chạy được.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Thời điểm bọn hắn kéo đủ tư thế, chuẩn bị sinh tử tương bác, chỗ Trình Cung ngồi ở sau lưng Ba Phong, đột nhiên bay ra hơn mười tảng đá, lần này quá đột nhiên.

    Mà ngay cả Vương Chấn Nam đã căng dây cung chuẩn bị ra tay cũng không nghĩ tới, bản năng giơ mũi tên lên đánh nát một tảng đá, mà khi những tảng đá này bay ra, Trình Cung cũng đã thả người nhảy lên, Trảm Mã Đao trong tay lóe lên rồi biến mất, trực tiếp bổ về phía Vương Chấn Nam.

    Không có tiếng giết, không có bất kỳ nhạc dạo, đột nhiên bộc phát, đột nhiên vọt lên.

    Nhưng sát khí lập tức đề tới đỉnh phong, không có ý tránh lui chút nào, hoàn toàn là tư thế không chết không ngớt, mang theo khí thế mạnh mẽ, một đao không chết không thôi.

    Quá nhanh, quá đột ngột, làm cho Vương Chấn Nam cũng không kịp lấy đao sau lưng, chỉ có thể sử dụng cung trong tay chặn một kích này của Trình Cung.

    Người Trình Cung rơi xuống đất, bộ pháp dưới chân biến hóa, lại chém ra một đao.

    - Kháo...

    Ba Phong mắng một tiếng, sao tiểu tử này hung mãnh như vậy, mãnh liệt như vậy, không nói một tiếng đã xông lên đánh.

    Sau khi hắn bộc phát, huyết khí toàn thân đậm đặc tới cực điểm, vốn lực lượng chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy, không ngờ lực lượng liên tiếp tăng vọt, một hơi đạt đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín.

    - Liệp Báo Trảm.

    Ba Phong lao tới, Trảm Mã Đao trong tay kéo lê một đường vòng cung mỹ diệu, bên trên mang theo một ánh sáng huyết tinh, làm cho thanh Trảm Mã Đao chỉ là Phàm khí lục cấp này tản mát ra uy thế càng mạnh hơn nữa.

    Cái này là lực lượng của Hoán Cốt kỳ đỉnh phong, đã có thể quán chú nguyên khí bản thân vào bên trong vũ khí, làm cho uy lực vũ khí tăng gấp đôi, giống như nhất thể cùng thân thể.

    - Giết hắn đi...

    Vương Chấn Đông nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay cầm kiếm, trực tiếp nghênh đón.

    Năm đó thời điểm thua Ba Phong, hắn chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám, hôm nay hắn đã là Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, hơn nữa Lưu Huy cũng đã đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, cộng thêm Đinh Tráng Tráng là Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám, cũng không tin giết không chết.

    Chiêu thức của Trình Cung không có cố định, tiện tay là đánh ra, không có từng chiêu rời rạc, không ngớt không ngừng.

    Mặc dù không có chiêu thức cố định, nhưng mà cũng đánh cho Vương Chấn Nam là Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy không có thời gian rút đao, chỉ có thể không ngừng dùng cung ngăn cản công kích của Trình Cung.

    Trình Cung lựa chọn Vương Chấn Nam này tiến hành công kích, cũng là sớm phân tích tốt, cũng không phải bởi vì lực lượng hắn yếu.

    Thời điểm Vương Chấn Nam kéo cung, lực uy hiếp thậm chí lớn hơn Đinh Tráng Tráng cùng Lưu Huy, nếu như giờ phút này Trình Cung không có cuốn lấy Vương Chấn Nam, dùng lực lượng cùng Xạ Thuật của hắn, Ba Phong ngay cả cơ hội dốc sức liều mạng cũng không có.

    - Tiểu tử...

    Tìm cơ hội...

    Ba Phong bộc phát chơi liều, một mình ngăn cản ba người Vương Chấn Nam, rốt cục rút ra thời gian liếc nhìn Trình Cung bên này, muốn bảo hắn chạy nhanh đi.

    Nhưng mà làm cho hắn không nghĩ tới chính là, Trình Cung chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, vậy mà đánh không phân thắng bại cùng Vương Chấn Nam.

    Cho dù chính diện liều mạng, Trình Cung bị nguyên khí cường đại của Vương Chấn Nam chấn khai, nhưng mà có thể lập tức xông lên bộc phát lực công kích mạnh nhất, lần nữa cuốn lấy Vương Chấn Nam.

    Lực lượng thân thể, còn có lực lượng bộc phát kia của hắn, đã xa xa vượt qua trình độ Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, nếu như đối thủ của hắn là một Hoán Cốt kỳ tầng năm trở xuống, chỉ sợ đã bị hắn tiêu diệt rất nhanh.

    Tiểu tử này cũng quá biến thái đi à nha, vượt cấp khiêu chiến còn đè người khác ra đánh, sao có thể như vậy, dù sao như vậy không phải kế lâu dài, hai người mình như thế nào cũng khó có khả năng liều qua bốn người bọn họ ah.

    - Bành!

    Nhưng vào lúc này, bên Trình Cung đã mãnh liệt đối bính, làm cho Ba Phong mạo hiểm phân thần chú ý thoáng một phát, Trình Cung bị một chưởng đánh cho miệng phun máu tươi, bay ra ngoài hơn mười thước, nhưng làm cho người ta không tưởng được chính là, không ngờ một cánh tay của Vương Chấn Nam cũng bị cắt một vết sâu đủ thấy xương, liều đến lưỡng bại câu thương, nhưng mà...

    - Tiểu tử, không ngờ ngươi làm ta bị thương, một hồi ta muốn phế ngươi, bôi mật lên người ngươi, sau đó ném ngươi vào ổ kiến.

    Bị một tiểu tử thực lực thấp hơn mình nhiều đánh bị thương như vậy, làm cho Vương Chấn Nam vô cùng phẫn nộ.

    Hơn nữa tổn thương này làm cho hắn không có biện pháp dùng cung, nhưng hắn đã rút trường đao ra sau lưng.

    - Phốc...

    Trình Cung liên tiếp nhổ ra vài bún máu, tiện tay móc ra hai bình dược tề uống vào, một lọ là chữa thương, một lọ khác là kích phát tiềm lực thân.

    Hơn nữa là dược tề không có di chứng, nếu như loại dược tề này truyền đi, đủ để cho bất kỳ một quốc gia nào cũng điên cuồng.

    Có thể gia tăng gấp ba lực lượng bản thân trong thời gian ngắn, cùng kích phát gấp đôi nguyên khí trong cơ thể.

    - Ngươi nghĩ thật hay, chẳng lẽ ngươi không có cảm giác cánh tay của ngươi có chút không đúng sao.

    Trước kia Trình Cung một mực không lên tiếng, rốt cục mở miệng.

    Vương Chấn Nam lập tức nhìn về cánh tay phải của mình, chỉ thấy chỗ bị thương đã biến thành màu đen, cánh tay phải của hắn bắt đầu có chút tê cứng:

    - Ngươi... hèn hạ, trên đao của ngươi có độc...

    - Ha ha...

    Trình Cung như là nghe được chuyện cười:

    - Chính ngươi đang làm gì ngươi không biết sao, sinh tử chém giết ngươi còn có thể nói ai hèn hạ, độc của ta gặp máu là phát tán, theo huyết mạch chảy vào tim, đến lúc đó thần tiên cũng khó cứu, trừ khi ngươi có phách lực thừa dịp độc chưa có xâm nhập tâm mạch, chặt bỏ cánh tay của mình.

    Giờ phút này sắc mặt của Vương Chấn Nam vô cùng khó coi, bởi vì hắn xác thực cảm nhận được cánh tay của mình mất đi tri giác, một cổ nhiệt lưu đặc thù theo cánh tay của mình lan tràn, lập tức muốn đi vào trong thân thể.

    - Ah!

    Nổi giận gầm lên một tiếng, Vương Chấn Nam trực tiếp chặt bỏ tay phải của mình.

    - Ta... lừa... ngươi...

    đấy.

    Ngay khi hắn chặt bỏ cánh tay của mình, Trình Cung cũng đã xông tới, lực lượng bộc phát đến đỉnh phong nhất lần nữa, bổ ra một đao vô cùng sắc bén, vô cùng điên cuồng, vậy mà có tám phần tương tự như Ba Phong thi triển Liệp Báo Trảm, hơi chút cải tiến một ít là làm cho Liệp Báo Trảm này càng nhanh hơn.

    - Đang...

    Đang...

    Đang...

    Mạnh hơn Trình Cung bốn cấp độ, nhưng mình vừa chém rơi cánh tay, đau đớn kịch liệt cùng cảm giác thất lạc khi mất đi cánh tay, làm cho Vương Chấn Nam ngay cả lực lượng Hoán Cốt kỳ tầng thứ năm cũng không phát huy được.

    Ở Liệp Báo Trảm của Trình Cung công kích đến, Vương Chấn Nam tiếp liền lui về phía sau, cộng thêm nghe được câu ta lừa gạt ngươi, mặc kệ thiệt giả hắn cũng cảm giác mình muốn té xỉu, đã sắp chống đỡ không nổi.

    - Đệ...

    Vương Chấn Đông cũng không nghĩ tới, đệ đệ mình vậy mà bị một tiểu tử Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba bức đến loại tình trạng này, thân huynh đệ, huyết mạch tương liên, nổi giận gầm lên một tiếng:

    - Đinh Tráng Tráng, giết hắn đi.

    Đinh Tráng Tráng vô cùng linh hoạt, thân thể nhảy lên đã ra khỏi vòng chiến, ba người bọn họ đánh Ba Phong, Ba Phong muốn ngăn hắn cũng không được, lập tức bị Vương Chấn Đông cùng Lưu Huy điên cuồng ngăn lại.

    - Tiểu tử, nhận lấy cái chết.

    Trong tay Đinh Tráng Tráng xuất hiện một thanh nhuyễn kiếm, giống như độc xà, trong lúc chớp động phiêu hốt đó đã đâm về Trình Cung.

    Thiếu một ít, chỉ cần cho mình thời gian mười đao, mình có thể chém giết Vương Chấn Nam này.

    Nhưng bây giờ không phải là thời điểm đáng tiếc, Đinh Tráng Tráng đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng tám, tốc độ, lực lượng đều nhanh hơn Trình Cung quá nhiều, cho dù Trình Cung vừa mới phục dụng qua Man Lực dược tề, cũng không có biện pháp hoàn toàn tránh đi công kích của hắn.

    Trong nháy mắt, trên người Trình Cung đã xuất hiện hơn mười vết thương, cái này là bởi vì mỗi lần hắn đều liều lĩnh, lấy cái chết lâm trận, dùng đấu pháp lưỡng bại câu thương dốc sức liều mạng cùng Đinh Tráng Tráng.

    Nếu như không phải Đinh Tráng Tráng không dốc sức liều mạng cùng hắn, hắn cũng không biết chết bao nhiêu lần, nhưng tiếp tục như vậy cũng là phi thường nguy hiểm.

    - Tiểu tử, tránh, tránh mau, mở ra cho lão tử.

    Ba Phong rống giận, không ngờ lực lượng tăng lên lần nữa, nhưng mà giờ khắc này lý tính trong mắt của hắn cũng đã giảm đến thấp nhất.

    Lực lượng cường hoành, trực tiếp chấn khai Lưu Huy cùng Vương Chấn Đông, trực tiếp xông về Đinh Tráng Tráng.

    Vương Chấn Đông bị Ba Phong chấn thổ huyết, nhưng mà sau đó ánh mắt càng lộ ra tàn nhẫn, đại kiếm trong tay trực tiếp ném về sau lưng Ba Phong.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Ba Phong gần như theo bản năng xoay tay lại ngăn một kiếm này, nhưng thân hình dừng một chút đã bị Lưu Huy ngăn lại lần nữa, sau đó Vương Chấn Đông cũng lao đến.

    Mà trải qua lần bộc phát này, Ba Phong vốn là muốn trực tiếp giết chết Đinh Tráng Tráng, để cho Trình Cung có cơ hội đào tẩu, đã không thể như ý, khí thế của hắn lập tức hạ thấp, lúc này Vương Chấn Đông đã thấy hi vọng.

    - Ha ha, giết chết hắn, Tráng Tráng, lóc từng miếng thịt của hắn cho ta.

    Vương Chấn Đông lớn tiếng gào thét.

    - Vèo...

    Nhuyễn kiếm thật sự lấy một miếng thịt trên tay Trình Cung, Đinh Tráng Tráng vô cùng đắc ý đáp ứng:

    - Đại ca ngươi yên tâm, giết chết hắn cũng giống như mèo đùa chết chuột vậy, xem ta đùa chết hắn như thế nào, Chấn Nam, ta trước giúp ngươi gọt sạch cánh tay của hắn.

    - Ngươi là một cái vương bát đản, cho dù lão tử ở kiếp này không có khôi phục lực lượng, phải chết, cũng không phải loại tiểu nhân vật như ngươi có thể giết lão tử, ngươi trước chết đi cho lão tử.

    So hung ác, cho tới bây giờ Trình Cung còn chưa sợ qua ai.

    Nhưng hiện tại lực lượng quá thấp, trên người cũng không còn quá nhiều dược vật cùng pháp bảo, nhưng giờ phút này sinh tử tồn vong, tinh thần lực của Trình Cung mãnh liệt tiến vào trong óc, trực tiếp thôi động Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức dẫn động Chí Dương Chân Hỏa bên trong.

    Thời điểm kiếm của Đinh Tráng Tráng đâm vào cánh tay, Trình Cung không tránh không né, càng là trực tiếp đưa tay lên, nắm chặt lấy nhuyễn kiếm, sau đó bắt được cổ tay của Đinh Tráng Tráng.

    - Ah!

    Một tiếng hét thảm, thân thể Đinh Tráng Tráng lập tức bốc lên hào quang óng ánh giống như băng phách, hào quang kỳ dị lóe lên rồi biến mất, sau đó thân thể Đinh Tráng Tráng tiêu tán trong không trung, ngay cả tro tàn cũng không tồn tại.

    Không chỉ là thân thể Đinh Tráng Tráng, mà ngay cả nhuyễn kiếm của hắn cũng hóa thành hư ảo.

    Chí Dương Chân Hỏa đã vượt qua Tam Vị Chân Hỏa, đó là hỏa diễm mạnh nhất trên thế giới này, ở dưới hỏa diễm này, cho dù là một tia khí tức, cũng đủ để hủy diệt hết thảy.

    Giờ phút này hào quang nguyên khí trên người Trình Cung đã không phải là hỏa hồng, mà là màu hổ phách.

    - Gia hỏa hèn mọn, vậy mà làm cho ta vận dụng lực lượng ẩn núp, hiện tại cho các ngươi biết rõ sợ hãi của tử vong.

    Khóe miệng Trình Cung mang theo nụ cười tà ác, thân thể run nhè nhẹ giống như tập trung lực lượng, cộng thêm vừa rồi lập tức làm cho Đinh Tráng Tráng biến mất, nên khi Trình Cung cười lộ ra vô cùng quỷ dị, khủng bố.

    - Mau chạy đi...

    Vương Chấn Đông đã hoàn toàn bị dọa cho bể mật gần chết, liều mạng cùng Ba Phong bị tổn thương rất nặng hắn cũng không sợ, nhưng tên tiểu tử này thật là quỷ dị, nhất là ngọn lửa kia, tại sao thế gian này có thể có hỏa diễm như vậy, đốt người thành tro tàn.

    Trong truyền thuyết Tử Diễm Chân Hóa có màu tím, Tam Vị Chân Hỏa là màu trắng, còn chưa nghe nói qua có hỏa diễm màu hổ phách.

    Còn có nụ cười kia, chẳng lẽ người này là lão quái vật phụ thể, đã thức tỉnh.

    Chương 25: Như vậy rất cần ăn đòn

    Một người khi bị sợ hãi sẽ mất đi sức phán đoán bình thường, Vương Chấn Đông nhìn Vương Chấn Nam đã kinh hoảng cầm cánh tay của hắn chạy đến bên cạnh mình, hắn mang theo đệ đệ điên cuồng nhảy vào trong rừng, sau đó Lưu Huy cũng xông theo.

    Ba Phong liên tiếp bộc phát, cũng đã là nỏ mạnh hết đà, căn bản không có biện pháp ngăn bọn hắn lại, thấy bọn họ chạy đi, lập tức thân thể mềm nhũn ngã xuống đất.

    - Thiếu chút nữa, thật không nghĩ tới ta lại được tiểu tử này cứu được, không nghĩ tới hắn có át chủ bài so với ta còn hung ác...

    - Bịch...

    Đang lúc trong nội tâm Ba Phong âm thầm may mắn, đột nhiên nghe được một thanh âm trầm trọng, quay đầu nhìn sang, lại phát hiện Trình Cung đã té trên mặt đất.

    - Trình Cung, ngươi...

    Ah...

    Ngươi thế nào?

    Ba Phong chịu đựng đau nhức kịch liệt, đứng dậy kéo lê thân hình mỏi mệt đi tới bên cạnh Trình Cung, lại phát hiện Trình Cung đã là thở ra thì nhiều, hít vào thì ít.

    Thẳng đến lúc này, Ba Phong mới bừng tỉnh đại ngộ, vừa rồi căn bản Trình Cung là giả vờ cố ý lừa gạt bọn hắn, nếu vừa rồi bọn họ hơi chút do dự, sự tình sẽ lòi đuôi, hai người mình khẳng định đều chết ở đây rồi.

    Ba Phong nghĩ tới đây cũng cảm giác phía sau lưng lạnh toát, sau đó vội vàng ôm lấy Trình Cung nhảy vào trong rừng.

    ...

    Nửa khắc đồng hồ sau, một tiếng rống giận dữ không cam lòng vang lên, sau đó ba người Vương Chấn Đông cùng Vương Chấn Nam, Lưu Huy chạy trở về.

    - Cánh tay của ta không có trúng độc, đây chỉ là một loại thuốc tê, cánh tay của ta... tay của ta...

    Vương Chấn Nam cầm tay của mình, khóc không ra nước mắt.

    - Đáng giận, bị bọn hắn lừa, tìm kiếm cho ta.

    Hai người bọn họ đều sử dụng bí pháp, cho dù không phế cũng không tốt đi đâu, thời gian ngắn khẳng định khó có thể khôi phục lực lượng, tìm được bọn hắn, giết chết bọn hắn, giết chết bọn hắn...

    Giờ phút này Vương Chấn Đông cũng đã suy nghĩ cẩn thận, điên cuồng rống giận, thanh âm truyền đi cuồn cuộn.

    Chỉ là hiện tại bọn còn muốn tìm Trình Cung cùng Ba Phong đã chậm, hơn nữa hắn hô như vậy, đã trêu chọc mấy yêu thú lợi hại mang theo một đám thủ hạ xông lại.

    Dù sao bọn hắn không phải Ba Phong, không phải đi tới đâu là đa số yêu thú đều tránh bọn hắn.

    ...

    Đây là trong một hốc cây đại thụ héo rũ, đại thụ này rất lớn, không gian bên trong cũng đủ lớn, giờ phút này Ba Phong mang theo Trình Cung trốn ở chỗ này.

    Nhìn Trình Cung hôn mê, Ba Phong thúc thủ vô sách, cảm giác thân thể của hắn nóng dọa người.

    Quan trọng nhất là, Ba Phong biết sau khi mình sử dụng chiêu đó, lực lượng của mình sẽ dần dần biến mất, thậm chí cuối cùng cũng không bằng một tiểu gia hỏa Hoán Cốt kỳ tầng ba, đương nhiên, không tính loại quái vật như Trình Cung.

    Hoán Cốt kỳ tầng ba, vậy mà phế bỏ một cánh tay của Hoán Cốt kỳ tầng bảy, còn giết một Hoán Cốt kỳ tầng tám.

    Mình ít nhất một tháng mới có thể khôi phục, cho nên hiện tại căn bản không dám mang Trình Cung ly khai Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng không ly khai Yêu Thú Sâm Lâm, Trình Cung như vậy phải làm sao bây giờ ah.

    Đúng rồi, trong bao của hắn có rất nhiều dược tề.

    Tuy Ba Phong không phải Dược tề sư, nhưng quanh năm chém giết chiến đấu làm cho hắn đối với dược tề cũng có một chút lý giải, cộng thêm hiện tại thân thể Trình Cung nóng bừng, hắn tìm những dược vật có hiệu quả băng hàn, không ngừng cho Trình Cung phục dụng.

    Liên tiếp phục dụng hơn mười bình dược vật hàn tính, rốt cục, Trình Cung đã có phản ứng, thân thể kịch liệt run rẩy.

    - Phốc...

    Trình Cung phun ra một búng máu, huyết dịch phun lên thân cây, trên thân cây lập tức bị rơi xuống một mảng lớn.

    Lần này dọa Ba Phong ngây người, nếu búng máu kia phun lên người mình, chẳng phải mình sẽ giống như Đinh Tráng Tráng.

    - Đại...

    Thúc, ngươi muốn đùa chết ta à.

    Trình Cung cố sức mở to mắt:

    - Băng hỏa đối nghịch, nếu không phải thân thể của ta rắn chắc, lần này chết chắc rồi.

    Dược tề hàn tính hỗ trợ hạ nhiệt, không phải dùng như vậy, ngươi muốn tạo thuốc nổ sao.

    - Ta mới hai ba...

    Ba Phong nổi giận gầm lên một tiếng, nhưng thấy hình dáng Trình Cung thê thảm liền khoát tay áo:

    - Được rồi, được rồi, không so đo với ngươi những thứ này.

    Xem ra ngươi cũng hiểu được y thuật, nhanh nhanh nhìn xem làm thế nào chứ, khẳng định bọn hắn đang tìm chúng ta, lực lượng của ta đã giảm, ít nhất một tháng sau mới có thể khôi phục.

    Trình Cung rất tinh tường, mình vận dụng Chí Dương Chân Hỏa lần nữa, không có chuẩn bị, không có thể kịp thời vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, hơn nữa tiềm lực thân thể tiêu hao đến cực hạn, đây không phải là nguy hiểm bình thường.

    Nhưng lúc ấy cũng không có biện pháp, may mắn lúc trước hấp thu Chí Dương Chân Hỏa hai lần, có một ít năng lực chống cự cùng thích ứng, nếu không không đợi mình giết Đinh Tráng Tráng, thì mình đã hóa thành hư vô trước.

    Trình Cung nhìn Ba Phong nói:

    - Ngươi hấp thu qua máu yêu thú?

    Nhân loại vì tăng lực lượng lên, suy nghĩ vô số biện pháp, sử dụng yêu thú luyện chế đan dược, hấp thu nội đan yêu thú cường đại, càng có người nghĩ tới hấp thu huyết dịch yêu thú để kích phát lực lượng.

    Nhưng hấp thu huyết dịch của yêu thú sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đề, có khi cuối cùng bị yêu hóa, trở thành yêu nhân không người không thú, hơn nữa dễ dàng trở nên hung tàn, điên cuồng, cho nên đây là bị cấm.

    Thời gian dần trôi qua, phương pháp này đã thất truyền, chỉ có lợi dụng yêu thú luyện chế dược vật, đan dược, hấp thu lực lượng nội đan trở thành chính thống.

    Ba Phong thoáng do dự một chút vẫn gật đầu:

    - Ngoài ý muốn nhận được một ít máu huyết của Yêu Báo, còn có một chút điển tịch về lợi dụng huyết dịch yêu thú như thế nào, hiển nhiên đã từng có người nghiên cứu qua vật này.

    Lúc ấy ta quá yếu, muốn đạt tới Hoán Cốt kỳ cũng rất khó, theo đại đội nhân mã tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm cũng thành pháo hôi, vì vậy nhịn không được hấp dẫn bắt đầu nếm thử.

    Không nghĩ tới phương pháp người kia còn có thể dùng, nhưng máu huyết Yêu Báo này chỉ có ba giọt, bởi vì công pháp kia đặc thù, ta không đến mức yêu hóa, lực lượng cũng có thể tăng vọt không chỉ gấp mười lần, nhưng sử dụng cũng có di chứng, lực lượng sẽ giảm xuống rất nhiều, một tháng sau mới dần dần khôi phục lại.

    - Trách không được ngươi dám tự tin như vậy, trách không được sau khi ngươi tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm thì không có yêu thú công kích, lúc ấy ta còn tưởng rằng trên người của ngươi có bảo vật đặc thù gì.

    Trình Cung lầm bầm lầu bầu nói.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, Ba Phong rất là im lặng, nguyên lai hắn đã sớm đoán được.

    Chứng kiến bộ dáng Trình Cung rất thảm, lại hỏi vấn đề của hắn, đầu óc Ba Phong cũng rất linh hoạt, lập tức ý thức được có khả năng liên quan tới mình, nhìn về phía Trình Cung hỏi thăm.

    Trình Cung nghĩ nghĩ nói lần nữa:

    - Lúc trước ngươi nhìn thấy ba giọt máu huyết kia có màu gì, sai khi ngươi phục dụng có cảm giác gì?

    - Màu đỏ thẫm, Ân, không đúng, xác thực mà nói là trong màu đen có ánh sáng màu đỏ lưu động, sau khi phục dụng liền có cảm giác mình hóa thành một đầu Yêu Báo, rong ruổi trong thiên địa, toàn thân như bị gió lạnh quật lên, gió lạnh thấu xương, loại cảm giác này ta vĩnh viễn không quên.

    Cho dù hiện tại nhắc tới, Ba Phong cũng nhịn không được rùng mình một cái.

    Hai mắt Trình Cung tỏa sáng, mãnh liệt nắm chặt quyền:

    - Không sai, không nghĩ tới đại thúc ngươi còn rất có vận khí, ngươi phục dụng cái kia căn bản không phải huyết dịch Yêu Báo bình thường.

    Đó là huyết dịch của Hắc Yêu Báo Vương, phải biết rằng trong mỗi một giọt máu của Hắc Báo Yêu Vương đều ẩn chứa lực lượng cường đại, trong máu huyết càng ẩn chứa tinh thần ý chí của hắn.

    Ta hiện tại rất kỳ quái, lúc trước ngươi có thể hấp thu huyết dịch như thế nào, phải biết rằng coi như là Phạt Mạch kỳ, đạt tới nhân lực cực hạn cũng chưa chắc có thể thừa nhận được.

    Yêu Vương?

    Tinh thần ý chí, trong máu ẩn chứa lực lượng cường đại, không phải là mượn nhờ huyết dịch yêu thú kích phát tiềm lực ư, hoặc là tiến vào yêu hóa tăng lực lượng lên, có khủng bố như vậy à.

    Đối với Trình Cung nói, Ba Phong có chút sờ không được, nghe không hiểu thấu.

    Trình Cung cũng không đi giải thích cho Ba Phong, bởi vì cái này căn bản không có biện pháp giải thích minh bạch, đừng nói là hắn, coi như là Trình lão gia tử cũng chưa hẳn có thể hiểu rõ những tồn tại này.

    - Đại thúc, ngồi gần lại đây, có lẽ cơ hội của chúng ta đã đến.

    Tuy không rõ, nhưng Ba Phong nghe có thể có cơ hội cứu Trình Cung, lập tức ngồi ở trước người Trình Cung.

    Tay Trình Cung đè trên ngực Ba Phong, lực lượng chậm rãi xâm nhập, lập tức cảm nhận được ba cổ lực lượng âm u, như là ba đoàn không khí hắc ám vận chuyển trong cơ thể Ba Phong, khí tức âm lãnh này đối với Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể Trình Cung cũng nổi lên tác dụng áp chế nhất định, cái này làm cho trong nội tâm Trình Cung không khỏi vui vẻ.

    Vận khí của đại thúc đúng là tốt, đây là có người đã hoàn toàn diệt trừ tinh thần ý chí của Hắc Báo Yêu Vương, diệt trừ tuyệt đại bộ phận lực lượng hung tàn, âm u của máu huyết Hắc Yêu Báo Vương.

    Đây là lực lượng của vương giả trong bóng tối, nhưng mà dùng trạng thái trước mắt của đại thúc, chỉ sợ cả đời cũng không có biện pháp lợi dụng cổ lực lượng này.

    Nhất cử lưỡng tiện, hôm nay vừa vặn giúp mình trấn áp Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể, cũng giúp đại thúc một lần.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, chậm rãi đưa một tia khí tức Chí Dương Chân Hỏa yếu ớt vào trong cơ thể Ba Phong.

    - Ân!

    Ba Phong kêu rên một tiếng, thân thể khô nóng, toàn thân đầm đìa mồ hôi, hận không thể lập tức nhảy dựng lên lao ra, quá nóng, quá nóng.

    Nhưng vào lúc này, ba đoàn khí trong cơ thể Ba Phong kia đột nhiên vận chuyển rất nhanh, một cổ lực lượng hắc ám râm mát tản ra, dần dần ngăn chặn nhiệt khí này, hơn nữa bị dẫn động tiến vào trong cơ thể Trình Cung.

    Ở Chí Dương Chân Hỏa của Trình Cung thôi động, lực lượng của một đoàn huyết dịch trong cơ thể Ba Phong không ngừng được phóng thích, một bộ phận dùng để trấn áp Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể Trình Cung, một bộ phận khác thì lặng yên sáp nhập vào trong thân thể Ba Phong, không ngừng cải tạo thân thể của hắn.

    Mười sáu canh giờ sau, rốt cục Trình Cung có thể dựa vào Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển khống chế Chí Dương Chân Hỏa còn lại trong cơ thể, mà giờ khắc này Ba Phong cũng từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy tăng lên tới tầng thứ chín đỉnh phong, hăng quá hoá dở, nhất là Ba Phong không hiểu rõ thân thể của mình, không hiểu được điều trị, lúc này Trình Cung dừng tay tu luyện.

    Giờ phút này Ba Phong như đang ở trong mộng, Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, mình khổ cực hơn mười năm mới đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy, đã trải qua bao nhiêu chém giết, bao nhiêu chiến đấu.

    Vốn cho là trước ba mươi có thể đạt tới Tẩy Tủy kỳ là rất tốt rồi, không nghĩ tới ah, thật sự là không nghĩ tới.

    Đến cùng Trình Cung làm cái gì đối với mình, sao hắn có thể làm cho mình trong vòng một ngày tăng lên hai tầng, hơn nữa kỳ suy yếu cũng đã không còn, hiện tại lực lượng của mình ở vào đỉnh phong nhất, nếu như không phải thấy Trình Cung vẫn còn tu luyện, hắn hận không thể hiện tại đi ra ngoài tìm Vương Chấn Đông luyện tập một hồi.

    Ngẫm lại đoạn đường này đến nay, hiện tại vấn đề Ba Phong suy nghĩ duy nhất chính là, cố chủ của hắn đến cùng là người nào ah.

    Lại qua năm canh giờ, Trình Cung chậm rãi mở to mắt lần nữa, hai đấm nắm chặt, thân thể phát ra một hồi tiếng vang không dứt, người đứng lên vậy mà cao hơn một ít so với trước, khí thế mạnh hơn rất nhiều.

    Ba Phong một mực thủ ở bên cạnh thoáng cái ngẩn người, nhìn khí thế kia của Trình Cung, sao còn mạnh hơn mình liên tiếp tăng lên hai cấp độ chứ.

    - Trình...

    Cung...

    Ngươi tăng lên bao nhiêu?

    Ba Phong có chút sợ không chịu được, cẩn thận hỏi.

    - Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám.

    Trình Cung bình tĩnh nói.

    - Cái...

    Cái gì...

    Ba Phong cũng có chút cà lăm:

    - Ngươi lập lại lần nữa, bao... bao nhiêu?

    - Tầng thứ tám ah, làm sao vậy, có vấn đề gì sao?

    Trình Cung nhìn Ba Phong, ý tứ kia là ngươi đã là Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín rồi.

    Có vấn đề gì, vấn đề lớn đó, Ba Phong có một xúc động muốn đi lên bóp chết Trình Cung, từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba một hơi tăng lên tới tầng thứ tám, hắn còn hỏi làm sao vậy, hắn còn có phải là người hay không ah, quái vật, tuyệt đối là quái vật.

    Không đúng, trước khi hắn tiến vào còn tăng lên một tầng, hiện tại đột nhiên Ba Phong nhớ tới, cái kia cũng chưa hẳn là tới đỉnh phong đột phá.

    Cái này là thế giới gì ah, mình từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai đến tầng thứ bảy là dùng năm năm, kết quả hắn mới vài ngày ah, cũng đã là tầng thứ tám rồi, quan trọng nhất là trên mặt hắn không có một chút kinh hỉ, thậm chí nửa điểm hưng phấn cũng không có, chẳng lẽ hắn không biết hắn như vậy là rất cần ăn đòn sao.

    Chương 26: Thủy Yêu Mãng

    Cần tu khổ luyện, từ khi Ba Phong bắt đầu tu luyện, thì khắc sâu bốn chữ này trong đầu, sự tình thực lực tăng vọt này, bọn hắn xem ra đều là phát sinh ở trong câu chuyện truyền kỳ, trên người nhân vật truyền kỳ, theo chân bọn họ căn bản không thể so sánh.

    Trước kia chính hắn trực tiếp vượt qua Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám đạt đến tầng thứ chín cũng đã làm cho hắn mừng rỡ, hiện tại thì là hoàn toàn bị khiếp sợ, hù dọa.

    Giờ phút này Trình Cung khống chế tinh thần lực, theo lực lượng tăng lên, cùng lần thứ ba lợi dụng Chí Dương Chân Hỏa tu luyện, tinh thần lực của Trình Cung cũng có đột phá.

    Hôm nay tinh thần lực hắn khẽ động đã có thể tinh tường xem xét hết thảy tình huống trong phạm vi mười thước chung quanh, tinh thần lực cua Trình Cung như vậy đã vượt qua Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong bình thường, rất tiếp cận tồn tại Phạt Mạch kỳ rồi.

    Dùng tinh thần lực của mình bây giờ, sau khi trở về chỉ cần dược vật sung túc, cho dù luyện chế Phàm đan thượng phẩm cũng không thành vấn đề.

    - Đại thúc, lần sau nhớ kỹ, trước chiến đấu uống những thứ này, đây là Man Lực dược tề, có thể cường hóa thân thể, bị thương có lập tức chữa thương, còn mấy bình này là khôi phục nguyên khí trong cơ thể.

    Mệnh là của mình, dược có thể tái sinh đấy, ngàn vạn lần đừng bởi vì không nỡ uống dược tề mà chết, nếu không ta với ngươi gánh không nổi tổn thất.

    Trình Cung phân ra một phần ba dược tề trên người mình giao cho Ba Phong, Ba Phong không nỡ sử dụng dược tề hắn cũng nhìn ở trong mắt, nếu cho người biết rõ có người đi theo Trình Cung hắn bị thương không nỡ dùng dược tề mà chết trận, đó mới là thiên đại chê cười, quan trọng nhất là Trình Cung ở chung cùng Ba Phong trong khoảng thời gian này, cảm giác Ba Phong rất ngay thẳng, làm người không tồi.

    Hoạn nạn thấy chân tình, cộng thêm nếu như không có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương trong cơ thể Ba Phong, cho dù Trình Cung không chết cũng có khả năng bị phế bỏ, tuy hiện tại Trình Cung nói là vì lợi ích chung, nhưng phần nhân tình này Trình Cung lại nhớ ở trong lòng, đối đãi thân nhân, huynh đệ, bằng hữu, vật ngoài thân Trình Cung chưa bao giờ đi để ý.

    Khóe miệng Ba Phong bỗng nhiên nhúc nhích, so sánh với Trình Cung một hơi tăng vọt năm tầng, những dược tề này lộ ra không coi vào đâu.

    Huống chi dọc theo con đường này, Ba Phong đối với Trình Cung cầm dược làm nước uống, như cơm ăn cũng đã có chút miễn dịch rồi.

    - Năm tầng, cộng thêm một tầng trước kia, lúc này mới vài ngày, ngươi tăng lên sáu tầng, chẳng lẽ ngươi không biết cái này rất khoa trương sao?

    Ba Phong vươn bàn tay đầy lông, năm ngón tay dùng sức ước lượng lấy.

    Trình Cung cũng lơ đễnh nhún nhún vai:

    - Không có gì ah, có một ít đại gia tộc từ nhỏ bồi dưỡng hài tử, như Thất hoàng tử năm đó sau khi đạt tới Hoán Cốt kỳ, chỉ dùng một tháng liền từ Hoán Cốt kỳ đạt đến Tẩy Tủy kỳ.

    Còn có gia tộc cường đại hơn, từ nhỏ đã có người không ngừng trợ giúp những thiên tài kia tẩy kinh phạt tủy, bọn hắn trưởng thành hơi chút tu luyện thoáng một phát liền trực tiếp lướt qua Thoát Thai kỳ, Hoán Cốt kỳ, bắt đầu tu luyện từ Tẩy Tủy kỳ, còn có càng khoa trương hơn là trời sinh Nguyên thể, vừa bắt đầu là có thể tu luyện pháp thuật.

    So với bọn họ, chúng ta tuyệt đối là bình thường đến không thể bình thường hơn.

    - Những cái kia đều là người nào ah, về phần ngươi nói phía sau càng là truyền thuyết, hơn nữa ngươi cũng không phải hoàng tử ah.

    Nếu như ngươi nói cho ta biết ngươi là hoàng tử, ta cũng không cần kinh ngạc như vậy.

    Ba Phong đi theo sau lưng Trình Cung, trực tiếp đi ra khỏi hốc cây.

    - A...

    Trình Cung không có giải thích, hoàng đế có mười mấy nhi tử, nữ nhi, Trình gia cũng chỉ có hắn cùng Trình Lam hai người, nếu như tính lên giá trị, mình so với hoàng tử bình thường cũng ngưu bức hơn một ít a.

    Thấy Ba Phong vẫn còn trong khiếp sợ, không dám đối mặt sự thật, Trình Cung trực tiếp đánh một quyền vào lồng ngực của hắn:

    - Nhớ kỹ, sau này không thể nói cho ai biết trong cơ thể ngươi có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, nếu không sẽ rước lấy họa sát thân cho ngươi, hiện tại máu huyết Hắc Yêu Báo Vương trong cơ thể ngươi đã kích phát, rất nhanh ngươi sẽ phát hiện ngươi so với những tồn tại trong truyền thuyết kia cũng không kém gì, mặc dù chỉ là giai đoạn trước.

    Được rồi, chúng ta nhanh hái Liệt Diễm Quả, nếu như có thể gặp được mấy tên kia thì thuận tay giải quyết bọn chúng.

    Ba Phong nghe xong cái này, tinh thần lập tức tỉnh táo, còn cố ý tìm tòi một vòng ở chung quanh, thỉnh thoảng còn phát ra từng tiếng thét dài, muốn mượn cái này hấp dẫn đám người Vương Chấn Đông, giằng co mấy canh giờ không có hiệu quả gì, chỉ có thể trước cùng Trình Cung xử lý chuyện kia.

    Theo lực lượng tăng lên, hơn nữa Trình Cung khuyên bảo Ba Phong sử dụng dược tề bổ sung nguyên khí, tăng cường lực lượng thân thể, hai người bọn họ một ngày một đêm trực tiếp đi được hơn một ngàn dặm đường.

    Đây cũng chỉ có Ba Phong, hắn cố ý phát ra vị đạo huyết tinh của Hắc Yêu Báo Vương, làm cho bọn hắn có thể thông suốt.

    Đây là một vách núi nhỏ, cao lớn trên dưới trăm mét, cái này đối với hai người hiện tại mà nói đều không có một chút khó khăn, mượn nhờ nham thạch, mười cái lên xuống đã đến phía dưới.

    - Ha ha, ngươi xem ta nói không sai chứ, ta từng ở rất xa nhìn thấy Liệt Diễm Quả này, tuy thứ này rất nổi danh, nhưng lại chẳng ai muốn, thuộc cái loại bà ngoại không yêu, cậu không thương, cho nên trực tiếp bỏ qua.

    Ba Phong xuống trước nhất, khi thấy Liệt Diễm Quả, xác nhận mình nhớ không lầm, hắn cũng rất vui vẻ, hiện tại hắn đã không chỉ là vì tiền thuê cùng tín dụng, trải qua hết thảy, từ trong nội tâm đã coi Trình Cung là sinh tử chi giao rồi.

    - Coi chừng, chớ tới gần...

    Trình Cung không nghĩ tới Ba Phong hưng phấn như vậy, đã muốn trực tiếp hái Liệt Diễm Quả cho mình.

    - Vèo...

    Ba Phong nghe được Trình Cung nói, đã bắt đầu khống chế thân hình, nhưng vẫn là muộn một chút.

    Ở bên cạnh cách hai ba mét, hoàn toàn bị bụi cỏ rậm rạp bao trùm, đột nhiên lao ra một bóng đen cực lớn, miệng khổng lồ mở ra muốn nuốt Ba Phong.

    Trảm Mã Đao không có vỏ đao, cái này là đặc thù của tất cả Liệp Yêu Giả, tùy thời chuẩn bị chiến đấu, vỏ đao, vỏ kiếm đều là đồ vật vô dụng, cho nên lúc này Trảm Mã Đao trong tay Ba Phong bộc phát ra một tầng hào quang huyết hồng.

    Một tiếng tiếng sợ hãi, bóng đen cực lớn kia dùng tốc độ càng nhanh muốn rụt về lại.

    - Tìm đúng là ngươi, nhìn ngươi chạy đi đâu.

    Lúc này Trình Cung cũng đã vọt lên, hắn trực tiếp đoạn đường đi của bóng đen này, dùng Trảm Mã Đao như cây gậy, trực tiếp sử dụng man lực ngăn cản nó.

    - Bành!

    Trình Cung mình cũng bị chấn tiếp liền lui về phía sau, lực phản chấn thật mạnh, Trình Cung bị chấn đến huyết khí bốc lên, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    Thẳng đến lúc này Ba Phong mới nhìn đến, đó là một đầu Cự Mãng thô nhám như thùng nước, dài hơn mười mét.

    Vừa rồi hắn lao tới chỗ kia, là một cái huyệt động, bởi vì bên trên quanh năm bị cỏ dại che dấu, cho dù đến phụ cận cũng rất khó phát hiện, nếu như không phải mới vừa rồi Trình Cung nhắc nhở, đột nhiên bị tập kích thật đúng là nguy hiểm.

    - Đánh lén Phong gia gia ngươi, ta giết chết ngươi.

    Ba Phong trực tiếp uống một lọ Man Lực dược tề, lực lượng Hắc Yêu Báo Vương đặc thù mở ra, căn cứ lực lượng máu huyết trong cơ thể, cảm giác bản năng cùng với kinh nghiệm nhiều năm chém giết tụ hợp, chém ra Liệp Báo Trảm.

    Trảm Mã Đao trong tay giống như báo trảo sắc bén, kéo lê một đạo quang mang.

    Lúc này Ba Phong đã yêu hóa, toàn bộ lông tóc biến thành màu đen, đen đến tỏa sáng, trên thân thể phát ra cổ huyết quang kia, có một loại xu thế ngưng kết hư ảnh Hắc Báo, thoạt nhìn tựu như một người báo.

    Mà lực lượng của hắn thì vượt qua Hoán Cốt kỳ tầng mười, trực tiếp vượt qua một đại cảnh giới, đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng một.

    Điên cuồng muốn né tránh, vốn thân thể linh hoạt lại trở nên cứng ngắc, thân thể bị Ba Phong bổ ra một vết thương rất dài.

    Cự Mãng gầm lên giận dữ, trực tiếp xông về Liệt Diễm Quả.

    Thủy Yêu Mãng cấp bảy, Trình Cung không nghĩ tới tuổi của Liệt Diễm Quả này viễn siêu mình suy nghĩ, xem ra Liệt Diễm Quả này đã vượt qua tám trăm năm, nếu không không có khả năng có được yêu thú cấp bảy thủ hộ.

    Tại đây cũng không phải ở chỗ sâu trong Yêu Thú Sâm Lâm, gặp đồ vật ngàn năm thậm chí vạn năm là bình thường,ở đây chỉ có thể nói là bên ngoài của bên ngoài, cũng chỉ có Liệt Diễm Quả là loại bà ngoại không yêu, cậu không thương, không có người biết rõ tác dụng mới có thể ở chỗ này mấy trăm năm mà không có việc gì.

    Nếu như không phải mới vừa rồi Ba Phong tùy tiện xông lên, Trình Cung cẩn thận điều tra sẽ phát hiện Liệt Diễm Quả này đã tám trăm năm, chắc chắn sẽ chuẩn bị cẩn thận.

    Phải biết rằng, yêu thú thất cấp, coi như là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong muốn chém giết cũng không dễ dàng.

    Nhưng hiện tại, Thủy Yêu Mãng này lại bị Ba Phong đánh trọng thương, nhưng lại muốn hái Liệt Diễm Quả đào tẩu.

    Máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, đúng rồi, sao lại quên chuyện này chứ, Hắc Yêu Báo Vương ở trong Yêu tộc cũng thuộc về tồn tại cường đại, những yêu thú này đối mặt với máu huyết của hắn, sẽ bị huyết mạch áp chế, làm cho mười thành lực lượng của bọn hắn cũng phát huy chưa đủ nửa thành.

    Nhưng Trình Cung so với nó còn nhanh hơn, sau khi đánh bay Thủy Yêu Mãng, đã đến bên cạnh Liệt Diễm Quả.

    Hai cái hộp ngọc sớm chuẩn bị mở ra, tay phất một cái, hơn mười khỏa Liệt Diễm Quả đỏ rực bay vào hộp ngọc.

    Vốn phát hiện là Thủy Yêu Mãng cấp bảy, Trình Cung cũng định lấy xong Liệt Diễm Quả sẽ lui, sau đó lại nghĩ biện pháp săn giết Thủy Yêu Mãng này, nhưng lúc này đã có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương áp chế, Trình Cung cũng đã chuẩn bị nhất cổ tác khí.

    Trảm Mã Đao vung lên, đồng dạng sắc bén, giống như báo săn chụp mồi, móng vuốt mang theo hàn quang khẽ quét qua.

    - Phốc!

    Một đao kia của Trình Cung, đã chém vào mình Thủy Yêu Mãng một vết thương rất sâu, vết thương này đã mổ tới bụng Thủy Yêu Mãng.

    Trình Cung cũng không khá giả, bị Thủy Yêu Mãng chấn phun ra máu, người trực tiếp bay ra ngoài hơn mười thước.

    Thủy Yêu Mãng giống như nổi điên, mặc kệ thương thế, điên cuồng phóng tới Trình Cung.

    - Làm huynh đệ của ta bị thương, ta giết chết ngươi.

    Ba Phong cũng minh bạch chuyện gì xảy ra, trải qua Trình Cung nhắc nhở, hắn cũng dần dần có thể cảm nhận được đoàn lực lượng trong cơ thể kia, lúc này tay của hắn trực tiếp vẽ lên Trảm Mã Đao một cái, mang theo một tia huyết khí của Hắc Yêu Báo Vương, trực tiếp che kín Trảm Mã Đao.

    Sau đó ném ra, trực tiếp đóng đinh Thủy Yêu Mãng trên mặt đất.

    Bình thường mà nói, đừng nói là một bả Trảm Mã Đao, coi như là tên nỏ khổng lồ mà quân đội dùng để công thành cũng chịu không được loại yêu thú thất cấp này, nhưng Trảm Mã Đao này mang theo huyết dịch của Ba Phong, thân thể Thủy Yêu Mãng lập tức mềm nhũn.

    Thân thể giống như bị lôi điện đánh trúng, không ngừng run rẩy, muốn giãy dụa lại không có khí lực.

    Nhưng nhìn hộp ngọc trong tay Trình Cung, lại càng phát ra điên cuồng, không ngờ quay đầu lại cắn cái đuôi của mình, muốn cắn đứt chỗ kia.

    Lúc này Trình Cung trực tiếp phóng lên trời, hộp ngọc đã bỏ vào lòng, hai tay nắm chặt Trảm Mã Đao.

    Thời điểm Thủy Yêu Mãng đang muốn cắn đoạn cái đuôi của mình, Trình Cung trực tiếp bay tới trên đầu Thủy Yêu Mãng, một đao đâm vào trong đầu Thủy Yêu Mãng.

    Muốn chém giết yêu thú cấp bảy, độ khó phi thường to lớn, sinh mệnh lực của bọn chúng rất ương ngạnh, cho nên rất nhiều Tẩy Tủy kỳ tầng tám, tầng chín cũng sẽ không nguyện ý một mình đối kháng yêu thú cấp bảy trở lên.

    Nhưng một đao kia của Trình Cung, lại đâm vào bộ vị yếu hại nhất của Thủy Yêu Mãng, thân thể Thủy Yêu Mãng rung rung lần nữa, rốt cục vô lực ngã trên mặt đất.

    - Quá nguy hiểm, nếu không phải lực lượng tăng lên, thì hôm nay đã bỏ mạng rồi.

    Quá nguy hiểm, vù vù...

    Ba Phong tản đi lực lượng yêu hóa, xụi lơ nằm trên mặt đất.

    Trình Cung cũng ngồi ở trên đầu Thủy Yêu Mãng, liên tiếp uống vài lọ dược tề, lúc này mới giơ lên cho Ba Phong một ngón giữa:

    - Đại thúc ngươi dùng đầu óc có được không, trước kia ta đã đề cập qua với ngươi, Liệt Diễm Quả này có yêu thú thủ hộ, nếu vừa rồi ngươi không xông lại, chờ ta quan sát năm tuổi, sẽ bố trí một ít dược vật, cho dù nó là yêu thú cấp tám cũng không cố sức như thế, đây là ngươi tự tìm.

    Ah, thật thoải mái ah!

    Trình Cung nằm ở trên đầu Thủy Yêu Mãng, nhìn qua bầu trời trong xanh, sinh tử đối chiến, tung hoành ngang dọc, không bị bất luận câu thúc gì, đây chính là hắn ở kiếp trước trải qua.

    Chương 27: Thủy Nguyên Châu

    Ba Phong gãi gãi đầu, có chút xin lỗi:

    - Ta nghĩ một cái vô dụng như Liệt Diễm Quả, cho dù có yêu thú thủ hộ, tối đa chỉ là yêu thú ba bốn cấp, trực tiếp đập bay là được.

    - A...

    Trình Cung bất đắc dĩ cười nói:

    - Nếu không phải trong cơ thể ngươi có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương áp chế Thủy Yêu Mãng này, hôm nay bị đập bay chính là chúng ta.

    - Thủy Yêu Mãng, ngươi biết thứ này?

    Ba Phong quanh năm lăn lộn ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, cũng không nhận ra cái này là Thủy Yêu Mãng, không nghĩ tới Trình Cung lại hiểu rõ.

    - Ân!

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Bên cạnh Liệt Diễm Quả khẳng định có yêu thú thủ hộ, hơn nữa nhất định là thủy thuộc tính, cũng có cực kỳ đặc biệt như thuộc tính băng, hàn, sương mù,...

    Liệt Diễm Quả này rất đặc biệt, tuy nó ẩn chứa lực lượng hỏa diễm cường đại, nhưng lại hấp thu nước, băng, hàn, sương mù..., cho nên lực lượng hỏa diễm của nó rất nhu hòa.

    Nếu như Thủy Yêu Mãng này nuốt Liệt Diễm Quả thành công, đem sẽ lướt qua bát cấp, cửu cấp, đạt tới một tầng thứ rất cao.

    Cho nên Thủy Yêu Mãng một mực thủ hộ bên cạnh, chỉ là hiểu càng ít, sẽ dùng càng ít, có thể sử dụng tốt cơ hồ không có.

    - Ngươi tìm cái này, chẳng lẽ...

    Ngươi sẽ dùng?

    - Ha ha...

    Trình Cung vui vẻ cười nói:

    - Không sai, ta là một trong số ít người trong thiên hạ biết dùng cái này.

    - Móa, vô sỉ.

    Lúc này Ba Phong mới phát hiện, cuối cùng là cái bẫy, để cho Trình Cung khoe khoang mình một bả, nhưng trong nội tâm rất giật mình như trước, còn có cái gì thằng này không hiểu sao?

    - Đúng rồi...

    Đột nhiên Ba Phong nghĩ đến chiêu thức vừa rồi Trình Cung thi triển:

    - Sao ngươi biết Liệp Báo Trảm?

    Trình Cung chỉ chỉ hắn:

    - Nhìn ngươi dùng qua, cảm giác rất có khí thế của Yêu Báo thời điểm săn thức ăn, vừa vặn ta cũng không có vũ kỹ khác, nên sử dụng Liệp Báo Trảm của ngươi.

    Bởi vì Ba Phong là căn cứ cảm giác đặc biệt trong cơ thể sáng tạo ra Liệp Báo Trảm, cho nên Liệp Báo Trảm này là độc nhất vô nhị, uy lực vượt qua vũ kỹ trung tầng bình thường, hơn nữa theo nhận thức cùng lực lượng của Ba Phong tăng lên, lực lượng vũ kỹ này không cải tiến tăng lên.

    Phải biết rằng một môn vũ kỹ từ tu luyện tới khi sử dụng thuần thục, chính giữa cần lĩnh ngộ, tôi luyện không biết bao nhiêu tuế nguyệt, nếu đổi thành vũ kỹ khác Trình Cung nói hắn liếc mắt nhìn sẽ học được, khẳng định Ba Phong sẽ không tin, nhất định cho là hắn đã sớm học.

    Bởi vì Ba Phong thấy rõ, Trình Cung sử dụng không kém mình bao nhiêu, nếu như mình không có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương trong thân thể, dưới tình huống không thể yêu hóa, chưa hẳn có uy lực hơn Trình Cung.

    Hơn nữa từ Trình Cung sử dụng Liệp Báo Trảm, vậy mà hắn phát hiện có vài chỗ cải biến, uy thế càng trở nên cường đại hơn, đã tương xứng cùng vũ kỹ thượng tầng bình thường, chính hắn cũng không biết nên nói cái gì rồi.

    Còn có câu kia của Trình Cung, không có vũ kỹ khác, càng làm cho Ba Phong thiếu chút nữa ngã quỵ, trong lòng tự nhủ, nguyên lai ngươi là học đâu làm đấy ah.

    - Ngươi còn có thể dụng độc?

    - Có thể.

    - Vậy trên đao ngươi bôi độc gì?

    - Không có bôi.

    - Cái gì, không có bôi, ngươi không có bôi độc, vậy ngày đó cánh tay Vương Chấn Nam là xảy ra chuyện gì.

    - Dùng Hắc Ma Đằng Diệp TỠlàm thuốc tê mà thôi, ta còn chưa kịp bôi độc.

    ...

    Ba Phong phát hiện, cùng Trình Cung nói chuyện phiếm là sự tình rất kích thích, bởi vì thời thời khắc khắc đều bị kích thích, cuối cùng hắn dứt khoát không lên tiếng nữa.

    Trình Cung nghỉ ngơi thoáng một phát, sau khi khôi phục một ít, lại bảo Ba Phong lấy thịt rắn ăn, thịt của Thủy Yêu Mãng này là đại bổ.

    Còn Trình Cung thì lấy yêu đan, góp nhặt một ít huyết dịch của Thủy Yêu Mãng, huyết dịch hắn lấy là tinh huyết, cho dù máu toàn thân chảy hết, nếu như không cố ý đi thu thập, tinh huyết cũng sẽ không chảy ra.

    Sau khi làm xong hết thảy, Trình Cung mon men đi vào huyệt động của nó.

    Đó là một khe hở dưới mặt đất, từ những khe hở gần đó có thể nhìn ra, chỉ là cái này bị Thủy Yêu Mãng quanh năm đi lại, đá ở đây bị mài đến bóng loáng.

    Trình Cung ở chỗ này như là ngồi ván trượt, một đường trượt xuống dưới hơn mười mét, mới nghe được phía dưới có thanh âm sông ngầm đang chảy.

    Trình Cung lập tức vận chuyển nguyên khí, tay cầm Trảm Mã Đao, khống chế tốc độ, cẩn thận lưu ý chung quanh.

    Lối đi này tối đen, tuy lực lượng của Trình Cung đã là Hoán Cốt kỳ tầng tám, nhưng dù sao không tới trình độ tẩy tủy, phạt mạch, còn không có biện pháp đạt tới trình độ nhìn vật trong đêm.

    Từ trong lòng lấy ra một cái hỏa tập, nhẹ nhàng nhen nhóm, Trình Cung nhìn phía dưới một chút, mạch nước ngầm rộng khoảng khoảng ba mét, giữa dòng sông còn có rất nhiều đá ngầm nổi lên.

    Mạch nước ngầm chảy rất hung mãnh, nhưng mà nhiều đá ngầm nổi lên như vậy, hiển nhiên lúc này còn không phải thời điểm nước cao nhất.

    Trình Cung nhẹ nhàng nhảy đi xuống, cẩn thận tìm kiếm chung quanh, rất nhanh hắn đã tìm được chỗ hắn muốn tìm, bởi vì địa phương Thủy Yêu Mãng ở mấy trăm năm, đá tảng cũng bị mài bóng, có vài chỗ xuất hiện một ít vết trượt thật sâu, rất nhanh đã tìm được nơi ở của nó.

    Đây là một huyệt động cực lớn bên trong thạch bích, Trình Cung nhìn vị trí này một chút, đúng là phía dưới Liệt Diễm Quả.

    Ở trong động này, hơn mười khỏa thủy sắc bóng loáng, óng ánh trong suốt, lớn nhỏ giống như Liệt Diễm Quả.

    - Thủy Nguyên Châu, quả nhiên là Thủy Nguyên Châu.

    Chỉ có trong hoàn cảnh đặc biệt, dưới tình huống có ngoại lực hỏa diễm áp bách, hơi nước dày đặc, còn có yêu thú cấp bậc như Thủy Yêu Mãng thai nghén mấy trăm năm, mới có thể sinh ra loại Thủy Nguyên Châu này.

    Hơn nữa nhìn số lượng Thủy Nguyên Châu, Trình Cung vội lấy cái hộp Liệt Diễm Quả mở ra, đếm thoáng một phát, đều là mười hai khỏa.

    Xem ra Thủy Yêu Mãng này là muốn đợi Thủy Nguyên Châu cùng Liệt Diễm Quả thành thục, phục dụng cùng một chỗ.

    Trình Cung cũng thu Thủy Nguyên Châu lại, đã Thủy Nguyên Châu này, thân thể của mình có thể tăng lên mấy cấp bậc, tiềm lực cũng có thể gia tăng rất nhiều, còn có thể luyện chế ra rất nhiều đan dược, lần này là kiếm lợi lớn a.

    Vốn cho là có thể tìm được Liệt Diễm Quả ba trăm năm cùng yêu thú thủ hộ cũng không tệ rồi, không nghĩ tới là Liệt Diễm Quả tám trăm năm cùng Thủy Yêu Mãng thất cấp, mà nó thai nghén Thủy Nguyên Châu này càng tới mười hai khỏa.

    Lần này thực không uổng công, may mắn tự mình đến một chuyến, cái này nếu là thuê Liệp Yêu đội bình thường, Thủy Nguyên Châu này không bị nuốt riêng thì bị bỏ lỡ.

    Hoặc là bọn hắn đánh rắn động cỏ, làm cho Thủy Yêu Mãng trực tiếp nuốt Liệt Diễm Quả, cái kia thật là thua thiệt lớn.

    Trình Cung cất kỹ Thủy Nguyên Châu, lại dạo qua một vòng, phát hiện ở trong sông ngầm này không còn những thứ khác, lúc này mới đi lên.

    Trình Cung đi lên, Ba Phong đã đã nướng chín thịt, hai người Trình Cung cùng Ba Phong đều rất nhiều ngày không ăn cái gì, sau khi ăn uống một phen thả cửa lại ở chỗ này đợi hai ngày.

    Tuy chém giết cùng Thủy Yêu Mãng rất ngắn, nhưng thương thế của hai người cũng không nhẹ.

    Hiện tại Ba Phong đã có Trình Cung cho dược tề bổ sung, cũng không cần giống như trước, mỗi lần sau khi yêu hóa cần tĩnh dưỡng một tháng, không đến hai ngày đã khôi phục trạng thái tốt nhất, hai người lên đường trở về.

    Trình Cung đến đây là rèn luyện, cho nên trên đường trở về hắn dùng tốc độ cực hạn tiến về phía trước, phát huy nguyên khí, lực lượng thân thể đến cực hạn như cũ.

    Hiện tại trên lưng hai người đều mang một bao thật lớn, đây là đã ném đi rất nhiều vật không có giá trị.

    Lúc này cảm giác lớn nhất của Trình Cung là không có không gian giới chỉ thật sự là quá bất tiện, nhưng đồ vật cao cấp này thật đúng là không dễ tìm.

    Nhưng sau khi trở về, vô luận như thế nào cũng phải nghĩ biện pháp kiếm một cái, nếu không về sau dược vật nhiều hơn cũng không có biện pháp mang theo ah, không thể cả ngày vác một cái bao lớn được.

    Bất quá biện pháp tốt nhất là mở ra một không gian Nguyên Giới của mình, nhưng này so với đạt được không gian giới chỉ càng thêm khó khăn.

    Nhưng trong đầu Trình Cung đã bắt đầu cân nhắc, cái loại nầy khả thi càng lớn hơn một chút.

    Giờ phút này Ba Phong toàn lực ứng phó, cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng cùng Trình Cung, trừ khi hắn sử dụng lực lượng yêu hóa, nếu không sẽ không có biện pháp bỏ qua Trình Cung.

    Nhìn Trình Cung thỉnh thoảng điều chỉnh thân hình, làm cho tốc độ thân thể nhanh hơn, trong nội tâm Ba Phong cảm khái ngàn vạn, ngẫm lại thời điểm mình vừa gặp được Trình Cung cùng lời nói kia, giờ cảm giác có chút ngượng ngùng.

    Hiện tại tuy Trình Cung kém mình một tầng, nhưng lực chiến đấu của hắn lại không kém mình bao nhiêu, mình có đặc thù yêu hóa, nhưng hỏa diễm khủng bố kia lại làm cho Ba Phong nhớ tới cũng run rẩy toàn thân.

    Nếu như hiện tại gặp nguy hiểm, ai bảo kê ai còn khó mà nói.

    Aii, ngẫm lại vài ngày trước thời điểm gặp được hắn, hắn chỉ là tiểu gia hỏa Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, lúc ấy mình còn cảm giác dùng cái tuổi này của hắn, nếu như không có bối cảnh coi như không tệ, hiện tại...

    Nhưng nói đi thì nói lại, nếu như không phải tới đây một chuyến cùng Trình Cung, mình cũng không có khả năng có loại tăng lên này, càng không rõ dùng lực lượng trong cơ thể mình như thế nào.

    Nếu như không so cùng Trình Cung mà nói, lần này thu hoạch của mình vẫn là tương đối kinh người, hơn nữa Trình Cung nói, lực lượng trong cơ thể mình đã mở ra, vốn là phải tới Tẩy Tủy kỳ mới có thể bắt đầu dần dần sử dụng máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, cải tạo thân thể, nhưng hiện tại...

    Thời điểm Ba Phong đang xuất thần, đột nhiên Trình Cung dừng lại, hơn nữa đưa tay ý bảo hắn cũng dừng lại.

    Đây chính là có Ba Phong, không cần lo lắng yêu thú tập kích, cộng thêm hắn rất quen thuộc đối với Yêu Thú Sâm Lâm, hắn không hiểu tại sao đang yên đang lành Trình Cung lại dừng lại.

    - Làm sao vậy?

    Ba Phong khống chế được thân hình, cảm giác nguyên khí trong cơ thể tiêu hao cực lớn, cũng đã thành thói quen lấy ra một lọ dược tề uống vào.

    Nhìn thoáng qua chung quanh, ở đây đã gần biên giới rồi, chỉ cần qua ngọn núi kia là có thể trở lại thôn trấn.

    - Xuất hiện đi, kỹ xảo che dấu tệ như vậy, còn không biết xấu hổ muốn đánh lén.

    Thoại ngữ có thể đả kích địch nhân, cho tới bây giờ Trình Cung chưa từng keo kiệt.

    Ba Phong nghe xong sắc mặt không khỏi biến đổi lần nữa, có người mai phục, sao mình không có phát giác được.

    Ánh mắt hắn lập tức quét nhìn chung quanh, rất nhanh phát hiện địa hình ở đây rất nguy hiểm, lúc trước thời điểm mình đến nơi này, còn rất có kinh nghiệm giới thiệu qua cùng Trình Cung, ở đây mai phục là tốt nhất, không ngờ hằn từng nói mà giờ lại không phát hiện.

    Ba Phong cẩn thận lưu ý chung quanh, phát hiện tình huống có chút không đúng, đây là một loại cảm giác, thời gian dài lăn lộn ở trong Yêu Thú Sâm Lâm đã dưỡng thành cảm giác đó.

    Theo lý thuyết nếu như không phải mình phân tâm, không cần phải lo lắng cho Trình Cung, thì không bao giờ hắn sẽ sơ suất như vậy.

    - Không đi ra đúng không?

    Trình Cung hừ lạnh một tiếng nói:

    - Các ngươi cứ đợi a, chúng ta đi.

    - Muốn đi, nằm mơ a.

    Thời điểm Trình Cung quay người, hai bên đột nhiên có mười mấy người nhảy xuống, cả đám đều cầm lợi khí trong tay, trên mặt lộ vẻ hung quang, sườn núi phía trước có Vương Chấn Đông, Vương Chấn Nam, Lưu Huy cùng một đại hán trung niên khác đi ra.

    Vừa nhìn thấy Trình Cung, Vương Chấn Nam cũng cảm giác chỗ tay cụt đau đau, mình lại bị một lọ gây tê đặc thù dọa sợ tới mức trực tiếp chém rơi cánh tay, không giết Trình Cung này, đời này mình sống không tốt.

    - Độc Nhãn Lang, một Phong Báo cùng một tiểu oa nhi lại giày vò huynh đệ các ngươi như vậy, xem ra ngươi thực già rồi, không được ah, ha ha...

    Đại hán đi ra cùng Vương Chấn Đông đắc ý nói, trước kia thanh danh của Độc Nhãn Lang còn vang dội hơn bọn hắn, vậy mà dùng nhiều tiền mời bọn hắn hỗ trợ, hắn tự nhiên cao hứng.

    - Hừ!

    Vương Chấn Đông hừ lạnh một tiếng:

    - Mã Chương, đơn đả độc đấu ngươi có thể thắng Đinh Tráng Tráng không, lấy thân pháp cùng tốc độ của hắn, ngươi có thể giết hắn ư, nhưng tiểu tử này lại giết Đinh Tráng Tráng, ngươi được không?

    - Ách...

    Mã Chương cũng là quanh năm trà trộn vào vài trăm dặm trong này, làm việc giống như đám người Vương Chấn Đông, nhưng lợi hại của mấy thủ hạ Vương Chấn Đông hắn vẫn rất rõ ràng, nghe Vương Chấn Đông nói như vậy, hắn ngược lại thu hồi một ít lòng khinh thị.

    Vương Chấn Đông nói Mã Chương xong, hung dữ nhìn về phía Trình Cung cùng Ba Phong lần nữa, hắn không tiếc dùng nhiều tiền mời Mã Chương, mục đích đúng là vô luận như thế nào cũng phải giết chết Trình Cung cùng Ba Phong.

    Chương 28: Tên ngu ngốc này không giết

    Người Mã Chương mang đến trừ hai cái lực lượng đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng bảy, mặt khác đều là ở Hoán Cốt kỳ tầng bốn đến tầng sáu, nhưng thắng ở nhân số nhiều, hơn nữa hắn cũng có được lực lượng Hoán Cốt kỳ tầng chín, mình phối hợp cùng Lưu Huy, cho dù phát sinh tình hình Vương Chấn Đông trước kia lần nữa cũng có lòng tin tiêu diệt hai người bọn họ.

    Giờ phút này hắn không có lập tức động thủ, hoàn toàn là vì sau lưng Ba Phong cùng Trình Cung có một bao lớn, mà ánh mắt hắn nhìn qua cũng chứng kiến ánh mắt Mã Chương lộ ra thần sắc tham lam.

    Hai người đều là càng già càng lão luyện, chỉ bằng vào hương vị, đã đoán được trong bao bọn hắn ít nhất cũng là yêu thú cấp năm trở lên.

    - Một người một nửa.

    Thấy Mã Chương không có ý tứ động thủ, Vương Chấn Đông biết rõ hắn chờ cái gì.

    - Ha ha...

    Mã Chương cười nói:

    - Độc Nhãn Lang, nếu lúc trước ngươi nói như vậy đương nhiên không có vấn đề, nhưng mà hiện tại thì không được, ta thì sao cũng được.

    Nhưng lại phải hiếu kính đại ca ta, ngươi cũng biết, tốn hao rất lớn, huống chi lần này ta tới là giúp ngươi.

    - Mã Chương, ngươi không nên được một tấc lại lấn một thước...

    Vương Chấn Nam nộ quát một tiếng, muốn gì chứ, cũng dám nói điều kiện cùng đại ca ta.

    Mã Chương lạnh nhạt nhìn về phía Vương Chấn Nam:

    - Ta với đại ca ngươi nói chuyện, lúc nào đến phiên một người tàn phế như ngươi xen vào, không biết lớn nhỏ.

    Trong mắt Vương Chấn Đông hiện lên một tia hàn quang, lóe lên rồi biến mất, lập tức cười nói:

    - Không phải là một ít đồ thôi sao, chỉ cần giết hết bọn chúng, toàn bộ đều thuộc về ngươi, lần này ta chính là muốn báo thù cho huynh đệ của ta.

    - Tốt, có khí phách, ha ha...

    Mã Chương như là đánh thắng trận, vô cùng vui vẻ cười lớn.

    Ba Phong nhìn về phía Trình Cung, giờ phút này máu của hắn đã sôi trào, bọn gia hỏa không biết chết sống này.

    Tuy bọn hắn mời Mã Chương dẫn theo mười mấy người, nếu lúc trước khẳng định hai người bọn họ sẽ quay người chạy vào bên trong, nhưng hiện tại sau khi hắn yêu hóa có thể đạt được lực lượng Tẩy Tủy kỳ, Tẩy Tủy kỳ cường đại hoàn toàn không phải Hoán Cốt kỳ có thể so sánh.

    Nếu như nói Thoát Thai kỳ cùng Hoán Cốt kỳ chỉ là đơn thuần là tích lũy nguyên khí, cải tạo thân thể, vậy Tẩy Tủy kỳ là lực lượng biến đổi về chất.

    Tẩy Tủy kỳ dần dần có thể ngưng tụ nguyên khí, không phải là hào quang đơn thuần, đã có thể ngưng tụ nguyên khí bảo vệ mình.

    - Tên ngu ngốc này không giết, những thứ khác giết chết toàn bộ.

    Một ngón tay Trình Cung chỉ Mã Chương, sau đó lấy ra hai bình dược uống vào.

    - Móa nó, đã sớm muốn giết chết bọn bại hoại các ngươi rồi, hôm nay rốt cục có cơ hội, đi chết đi.

    Ba Phong ném cái bao xuống mặt đất, uống hai bình dược tề giống như Trình Cung, người trực tiếp xông tới.

    - Chỉ bằng ngươi...

    Đang...

    Vương Chấn Đông nâng đại kiếm lên ngăn cản Ba Phong, chỉ là sau một kích này, hổ khẩu của Vương Chấn Đông bị đánh rách tả tơi, huyết không ngừng chảy, hai cánh tay của hắn trực tiếp mất đi tri giác, cả người phun ra một búng máu, bay ra ngoài.

    - Phốc...

    Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín đỉnh phong, làm sao có thể...

    Phốc...

    Không có khả năng...

    Vương Chấn Đông quả thực không thể tin được, lúc này mới vài ngày, hiện tại lực lượng của Ba Phong này còn mạnh hơn mấy ngày trước dùng bí pháp.

    Đồng thời ngay lúc này, huyết tinh trong cơ thể Ba Phong bành trướng, hư ảnh Hắc Yêu Báo Vương xuất hiện lần nữa.

    Lúc này khí thế của hắn như cầu vồng đuổi giết Vương Chấn Đông, Lưu Huy cùng người che ở phía trước hắn.

    Lúc này ở trong mắt Ba Phong, tốc độ của Lưu Huy quá chậm, không đợi song chùy của hắn giơ lên, Trảm Mã Đao của Ba Phong đã bổ tới trên đầu của hắn, trực tiếp chém hắn thành hai phần.

    Ba Phong nhanh, tốc độ của Trình Cung cũng không chậm, trực tiếp phóng tới mười gia hỏa rất là hung hãn ở bên cạnh.

    Giơ tay chém xuống, những người kia đa số đều không kịp rút vũ khí ra, người cũng đã ngã xuống đất.

    Tinh thần lực siêu cường của Trình Cung làm cho hắn có thể khống chế toàn cục rõ ràng, hiểu rõ nhất cử nhất động của người khác, cộng thêm thân thể của hắn có thể so với Tẩy Tủy kỳ bình thường, cho dù Hoán Cốt kỳ tầng bảy cũng đỡ không nổi một kích của hắn.

    - Ầm...

    Đao trên tay Vương Chấn Nam không ngừng run rẩy rơi xuống đất, không dám tin nhìn Trình Cung.

    Điều đó không có khả năng, làm sao có thể.

    Tiểu tử kia chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ ba, thoạt nhìn giống như Đại thiếu gia, làm sao có thể có được lực lượng mạnh như vậy, điều đó không có khả năng, không có khả năng...

    Sợ hãi, vô cùng sợ hãi, Vương Chấn Nam nhìn một mình Trình Cung, đã nhanh chóng giết toàn bộ thủ hạ của Mã Chương, trong đầu lại chết sống không tin đây là thật.

    - Độc Nhãn Lang, ngươi dám bịp ta, có siêu cấp cao thủ Tẩy Tủy kỳ, ta không để yên cho ngươi...

    Mã Chương không nói hai lời, không dám suy nghĩ chia cắt chỗ tốt như thế nào nữa, quay người bỏ chạy.

    Mã Chương chạy nhanh, nhưng Trình Cung nhanh hơn, hơn nữa thời điểm truy Mã Chương vượt qua bên cạnh Vương Chấn Nam, Trảm Mã Đao hơi động một chút đã cắt đứt cổ họng củaVương Chấn Nam, sau đó mấy cái chớp động đã chận tước mặt hắn.

    - Hiểu lầm, hiểu lầm...

    Mã Chương vội vàng lộ ra dáng tươi cười:

    - Ta là bị Độc Nhãn Lang lừa dối, chúng ta trước không oán, gần đây không thù, ca ca của ta là Phó bang chủ của Cuồng Phong Mã Bang, hắn là phụ trách khu vực này, ngươi biết ở đây có một bộ phận rất tiếp cận cùng thảo nguyên.

    Mặc dù Mã Chương là Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, nhưng ở trước mặt Trình Cung ngay cả dũng khí trùng kích cũng không có, bởi vì vừa rồi Trình Cung giết chết thủ hạ của hắn, lực lượng biểu hiện ra có thể so với Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín đỉnh phong, mà hắn bất quá là mượn nhờ ca ca hắn sử dụng ngoại lực đạt tới tầng thứ chín.

    Điểm này Trình Cung cũng nhìn ra, hắn hẳn là rất lớn tuổi mới dùng ngoại lực tăng lên, cho nên Trình Cung mới nảy lòng tham không giết Mã Chương này, Trình Cung lạnh lùng nhìn hắn:

    - Ca của ngươi có không gian giới chỉ hay không?

    - Ân...

    Ah...

    Mã Chương bị hỏi mà ngây ngẩn cả người, bởi vì hai chuyện không có dây mơ rễ má gì cả.

    - Ah!

    Nhưng vào lúc này, bên cạnh hét thảm một tiếng, nguyên lai là Vương Chấn Đông đã bị Ba Phong đánh chết.

    Thân thể Mã Chương run rẩy, mãnh liệt gật đầu:

    - Có, có, năm kia ca ca ta lập nhiều đại công, đạt được một cái không gian giới chỉ, đồng thời đạt được một khỏa đan dược Nhân cấp thượng phẩm, đan dược ta đã phục dụng, mới có thể từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy đạt tới tầng thứ chín.

    Vài ngày trước Trình Cung bảo Bàn Tử hỏi thăm qua, nếu như dùng tiền tài thế tục mua không gian giới chỉ mà nói, cho dù là không gian giới chỉ nhỏ nhất, chỉ có dài rộng cao đều nửa mét, giá trị cũng trên năm trăm vạn.

    Nhưng mà loại này căn bản không đáng tiền, còn không bằng tùy tiện mua một cái túi đồ, nếu như lớn hơn chút nữa đều là ngàn vạn, nhưng lại phải đợi đấu giá mới có cơ hội, thường thường có tiền mà không mua được.

    Đối với cái này Trình Cung cũng rất là bất đắc dĩ, về phần mở không gian nguyên giới thuộc về mình, trong thời gian ngắn thì không cần đi suy nghĩ, độ khó kia so với đạt được một không gian giới chỉ có diện tích như Lam Vân đế quốc còn khó hơn.

    Cho dù không gian giới chỉ cũng không phải người bình thường có thể dùng, hơn nữa chưa đạt tới Phạt Mạch kỳ thì không có biện pháp lưu lại tinh thần lạc ấn, nếu như ngươi dám tùy tiện mang đi ra ngoài, ai cướp được là của người đó.

    Vừa rồi Trình Cung đột nhiên động ý, lưu Mã Chương này lại hỏi thoáng một phát, không nghĩ tới hắn có thật.

    - Bao nhiêu?

    - Cái này...

    Ta thật không biết.

    Mã Chương thấy Ba Phong cõng cái bao cực lớn đi đến bên người Trình Cung, rất bất thiện nhìn mình, nghĩ đến lời vừa rồi mình nói, hắn càng khẩn trương lên.

    Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Thực lực của ca ca ngươi như thế nào?

    - Ba năm trước hắn đã là Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, gần đây hắn tới làm việc, ta hỏi qua hắn nhưng hắn không nói gì.

    Mã Chương cẩn thận nói, rất sợ nói sai cái gì sẽ gặp chuyện không may.

    Ba Phong thì nghi hoặc nhìn Trình Cung, không biết hắn có ý tứ gì, tuy trước kia nghe qua Trình Cung nói bởi vì không có không gian giới chỉ nên không mang được Thủy Yêu Mãng, nhưng đồ chơi này căn bản không phải đồ chơi của phàm nhân.

    Lực lượng không đủ, mang theo chỉ có muốn chết, chỉ có số rất ít thực lực đạt tới Phạt Mạch kỳ mới có, còn lại đều là Siêu Phàm kỳ trở lên mời có được.

    Chẳng lẽ hắn muốn cướp ca ca Mã Chương Mã Huân, không thể nào, Cuồng Phong Mã Bang là mã tặc lớn nhất của Lam Vân đế quốc cùng Thảo Nguyên Vương Đình, nghe nói chỉ là nhân viên cũng chừng mấy vạn, hơn nữa hung hãn vô cùng.

    Trước kia khi Lam Vân đế quốc chưa có quật khởi, Thảo Nguyên Vương Đình không có thống nhất, bọn họ là tồn tại có thể tiêu diệt tiểu quốc cùng tiểu bộ lạc, cho dù Lam Vân đế quốc cùng Thảo Nguyên Vương Đình hiện tại cũng không có biện pháp diệt bọn hắn.

    Ba Phong nhìn Trình Cung, thật muốn nói cho hắn biết, ta mau tiêu diệt hắn hủy thi diệt tích, rồi chạy a.

    Ngươi cũng quá độc ác a, muốn cướp bóc từ trên người cường đạo, muốn vuốt râu hùm, không muốn sống nữa sao.

    Huống chi ngươi không nghe người ta nói sao, ba năm trước đã là Phạt Mạch kỳ, hơn nữa là đỉnh phong, bây giờ có khi đã tiến vào Siêu Phàm kỳ rồi.

    - Tốt!

    Trình Cung nói xong, đột nhiên xông tới, đánh xuống một đao.

    - Đang...

    Mã Chương không nghĩ tới mình nói rất tốt, Trình Cung lại đột nhiên động thủ, tuy hắn một mực đề phòng, nhưng lần này cũng có chút trở tay không kịp.

    Sau khi ngăn trở cảm giác hai tay run rẩy, nhưng công kích tiếp theo của Trình Cung đã đi tới, mà mình vẫn chưa hoàn toàn hóa giải lực phản chấn, vậy mà hắn vung đao đi lên lần nữa, sau khi liên tiếp va chạm như vậy, tay Mã Chương run lên, đã cầm đao không được.

    Ngay thời điểm hắn muốn chạy trốn, Trình Cung đưa tay biến đổi, Mai Hoa Thủ đã đánh ngất hắn đi.

    - Ngươi không giết hắn, không phải là muốn dùng hắn đi vơ vét tài sản Mã Huân chứ?

    Đột nhiên Ba Phong nghĩ đến một loại khả năng, không dám tin nhìn Trình Cung, trong nội tâm không ngừng suy nghĩ, hắn sẽ không thật sự điên cuồng như vậy chứ, điên cuồng như vậy a.

    - Vơ vét tài sản của hắn làm gì, như vậy chúng ta sẽ rất nguy hiểm, trước thu thập chiến lợi phẩm thoáng một phát, rồi tìm một chỗ nói sau.

    Trình Cung nói xong, không chút khách khí vơ vét tài sản của đám người Vương Chấn Đông, Vương Chấn Nam một lần, kể cả trên người Mã Chương này cũng lấy.

    Thật đúng là đạo tặc, trên người những tên này cộng cùng một chỗ vậy mà tiếp cận bảy mươi vạn lượng ngân phiếu, còn có hơn một vạn kim phiếu, còn những thứ khác Trình Cung căn bản không để vào mắt.

    Sau khi lấy xong, Trình Cung mang theo Mã Chương tìm một sơn cốc vắng vẻ phụ cận, sau đó viết một dược phương cho Ba Phong đi mua sắm.

    Tuy Ba Phong một bụng nghi hoặc, nhưng vẫn chạy đi mua, còn có một bộ dược lô.

    Nhìn những vật này, tâm Ba Phong nói quả nhiên mình không có đoán sai, Trình Cung biết luyện dược, nhất định là một Luyện dược sư lợi hại, nếu không sao uống thuốc như ăn cơm uống nước vậy.

    Đây là lần đầu sau khi Trình Cung trọng sinh động thủ luyện dược, nhưng lại không có nửa điểm không lưu loát, dùng tinh thần lực hiện tại của hắn khống chế luyện dược quả thực quá dễ dàng.

    Ba Phong cũng từng đi mua dược tề, tên Luyện dược sư chỗ đó cao ngạo không bì nổi, căn bản không dùng mắt nhìn bọn hắn, nhưng hết lần này tới lần khác bọn hắn ai cũng không dám đắc tội.

    Bọn hắn luyện chế dược vật, cẩn thận từng li từng tí, muốn luyện chế dược tề vượt qua cấp bảy, thường thường cần vài ngày mới có thể luyện chế tốt.

    Nhưng mà lúc này chứng kiến Trình Cung luyện dược, ý nghĩ trước kia của Ba Phong triệt để phá vỡ rồi, nguyên lai luyện dược lại có thể nhẹ nhõm như thế, Trình Cung ngồi ở chỗ kia, một bên lấy ra một khối xương cốt đặc thù trong cơ thể Thủy Yêu Mãng, sau đó chậm rãi mài thành bụi phấn, căn cứ theo như lời nói của Trình Cung, nếu như Thủy Yêu Mãng thật có thể nuốt Liệt Diễm Quả cùng Thủy Nguyên Châu, vậy nó sẽ có được một năng lực đặc thù, là mê hoặc.

    Kỳ thật ngay tại lúc này, Thủy Yêu Mãng kia sinh ra lực mê hoặc cũng rất kinh người, cho dù Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong cũng không có biện pháp chống cự, chẳng qua là lúc gặp Ba Phong, hoàn toàn bị ngăn chặn mới không có phát huy ra.

    Một bên giải thích cho Ba Phong, một bên thỉnh thoảng ném vài dược liệu vào trong dược lô.

    Mà hỏa diễm của dược lô không ngừng biến hóa, Xích Viêm Chân Hỏa, đó là Luyện dược sư sử dụng nguyên khí phụ trợ cùng tinh thần lực thúc dục, không ngừng trải qua huấn luyện, mới có thể đề cao hỏa diễm thành hỏa diễm luyện dược, nhưng lúc này lại giống như biến thành biểu diễn.

    Trình Cung nhàn nhạt dùng tinh thần lực, có thể nhẹ nhõm khống chế được hỏa diễm biến hóa, tăng độ ấm hỏa diễm lên vài lần, nhẹ nhõm đạt tới trình độ Xích Viêm Chân Hỏa.

    Hiện tại Ba Phong thật muốn để cho những Luyện dược sư cao ngạo kia sang đây nhìn xem, xem người ta luyện dược như thế nào, nguyên lai luyện dược cũng có thể đơn giản như thế, quả thực giống như là ăn cơm, không, so với ăn cơm càng dễ, càng nhẹ nhõm, càng tự tại hơn, cái loại cảm giác này, như là một loại hưởng thụ, trong lúc tùy ý đó cho người ta một loại cảm giác vô cùng khoan khoái dễ chịu.

    Giống như là Thánh nhân viết thư pháp, võ trung Thánh giả diễn luyện vũ kỹ, làm cho người không hiểu nhìn thấy cũng rất hưởng thụ, khoan khoái dễ chịu.

    Chương 29: Cướp đoạt không gian giới chỉ

    Dược tề mà Trình Cung vừa phối trí xong, đã đổ vào một vò rượu mà Ba Phong mua về, sau đó lại bắt đầu nấu dược tề thứ hai, sau khi dược tề này nấu xong, Trình Cung trực tiếp cho Mã Chương đang hôn mê uống.

    Ba Phong ở bên cạnh nhìn rất lâu, y nguyên xem không rõ, rốt cục nhịn không được truy vấn:

    - Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì vậy?

    - Vì không gian giới chỉ, ở đây chậm trễ hai ngày chẳng lẽ ngươi cho rằng không đáng sao?

    Trình Cung cười cười phủi tay, không hề đi để ý tới Mã Chương, lại nhìn dược vật còn lại, lần này tiêu hao rất lớn, vừa vặn tùy tiện luyện chế một ít dược tề.

    - Đáng, chậm trễ một năm cũng giá trị.

    Ba Phong mãnh liệt gật đầu, nhưng lập tức nhìn Trình Cung lại nhìn Mã Chương:

    - Như vậy có thể đạt được không gian giới chỉ?

    Trình Cung nghiêng đầu nghĩ nghĩ:

    - Bảy tám phần nắm chắc a, có được hay không thử xem sẽ biết.

    - Ah...

    Ba Phong dùng sức vò đầu, sau đó nhìn về phía Trình Cung:

    - Vẫn là không rõ.

    - A...

    Trình Cung cười giải thích nói:

    - Ta lợi dụng năng lực mê hoặc đặc thù của Thủy Yêu Mãng, đã làm ra một bộ dược tề, có thể tạm thời khống chế Mã Chương.

    Sau đó ta lại cho một bộ dược tề vào trong rượu, sẽ làm cho rượu rất dễ uống, một khi uống rất nhanh sẽ té xỉu.

    Mã Chương là đệ đệ Mã Huân, đệ đệ cầm rượu cho ca ca uống chắc chắn hắn sẽ không hoài nghi, đến lúc đó chúng ta có thể thừa cơ chiếm không gian giới chỉ, thuận tay giết chết hai người bọn họ, cũng tránh khỏi giết đệ đệ, về sau ca ca lại tìm phiền toái, lần này trực tiếp giải quyết hậu hoạn.

    Ba Phong cảm giác mình có chút chóng mặt, Trình Cung so với mình còn hung ác hơn, vậy mà muốn giết Mã Huân, đây chính là Phó bang chủ thứ chín của Cuồng Phong Mã Bang ah, ba năm trước đã đến Phạt Mạch kỳ.

    Chính mình tên Ba Phong, trước kia rất điên cuồng, cộng thêm lợi dụng huyết dịch đặc thù trong cơ thể, sau biến hóa mới được xưng là Phong Báo, nhưng so với Trình Cung mình lại là hài tử trung thực, nghe lời đến không thể nghe lời hơn.

    Nếu như vừa bắt đầu Trình Cung nói như thế, Ba Phong nhất định kiên quyết phản đối, bất luận là từ suy nghĩ bảo hộ an toàn cố chủ hay là từ góc độ bằng hữu, cũng không thể cho hắn điên cuồng như thế.

    Nhưng vừa rồi nhìn Trình Cung luyện dược, trong nội tâm Ba Phong cũng có vài phần kích động, có lẽ thật là có cơ hội, thật có thể đi.

    Lại đợi nửa ngày, Trình Cung cùng Mã Chương đi tới địa phương vắng vẻ ngây người nửa canh giờ, sau khi Mã Chương đi ra lần nữa, đã cung kính đi theo sau lưng Trình Cung.

    - Chủ nhân, ca ca của ta nói là làm việc ở phụ cận, kỳ thật ta cũng chỉ tới hai lần mà thôi, khu vực hắn phụ trách chính thức cách nơi này hơn ba ngàn dặm.

    Chỉ là vì ta và hắn mới tới qua hai lần, ta có Vân Điêu truyền tin mà hắn đưa cho ta, thả ra cần phải hơn hai ngày mới có thể đến, cộng thêm thời gian hắn đến, nhanh nhất cũng phải bốn tới năm ngày thời gian.

    Mã Chương cung kính đi theo sau lưng Trình Cung, rất nghiêm túc nói, hơn nữa là có cái gì thì nói cái đó.

    Như vậy cũng được, Ba Phong chỉ vào Mã Chương:

    - Ngươi thi triển pháp thuật đối với hắn rồi hả?

    Trình Cung nhún nhún vai, đồ vật quá chuyên nghiệp không có biện pháp giải thích:

    - Như vậy đi, chúng ta trước trở về khách sạn ở lại, ngươi hẹn gặp mặt hắn, nói với hắn ngươi phát hiện đám người Vương Chấn Đông thần thần bí bí, ngươi thăm dò được bọn hắn hình như ở bên trong Yêu Thú Sâm Lâm lấy được một khỏa Anh Đan, hơn nữa là trung phẩm, ngươi không biết rõ Anh Đan là cái gì, nhưng lại nghe bọn hắn nói muốn hiến cho một vị thành chủ, cho nên mới liên hệ hắn.

    Anh Đan tức là đan dược Thiên cấp trong miệng người bình thường, nghĩ đến lấy địa vị của Mã Huân sẽ nên biết, sức hấp dẫn của cái này cũng đủ lớn.

    Mã Chương ở một bên thì liên tục gật đầu đáp ứng, một màn này Ba Phong thấy cũng trợn mắt há hốc mồm, quá thần kỳ rồi, cái này đâu khác gì yêu pháp trong truyền thuyết a.

    Rất nhanh ba người trở lại khách sạn, Trình Cung thì lập tức bế quan, Mã Chương đã bị hắn sử dụng dược vật, cộng thêm tinh thần lực đặc thù khống chế, loại khống chế này cho dù sử dụng pháp thuật điều tra cũng điều tra không được cái gì, cho nên Trình Cung căn bản không cần để ý tới.

    Tuy kế hoạch rất chu đáo, cơ hội thành công cũng rất lớn, nhưng Trình Cung vô cùng rõ ràng trong này có mạo hiểm rất lớn.

    Cho nên phải nắm chặt tu luyện, mau chóng tăng lực lượng lên mới được.

    May mắn trong tay mình hiện tại đã có Thủy Nguyên Châu, đây là đồ cải biến thể chất, tăng tiềm năng thân thể lên tốt nhất.

    Chỉ là hiện tại không có biện pháp luyện chế thành đan dược, bởi vì như vậy hiệu quả mới lớn nhất, nhưng không có cách nào a.

    Lúc này Trình Cung trực tiếp ngậm một viên bắt đầu tu luyện.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết là công pháp hấp thu nguyên khí thiên địa vạn vật tu luyện, có một khỏa Thủy Nguyên Châu ở trong miệng, tốc độ Trình Cung tu luyện so với người bình thường nhanh hơn không chỉ mười lần.

    Hơn nữa theo lực lượng tăng lên, thân thể còn lần lượt đạt được cải biến, Trình Cung cũng không có sốt ruột sử dụng Chí Dương Chân Hỏa lần nữa.

    Bởi vì Chí Dương Chân Hỏa có thể làm tiến độ tu luyện nhanh hơn, nhưng đồng thời cũng tiêu hao nội tình, tiềm lực bản thân.

    Không thể chỉ thấy lợi trước mắt, trước phải biến mình thành đập chứa nước, sau đó nghĩ biện pháp biến thành hồ nước, thậm chí trở thành biển lớn mênh mông, chỉ có như vậy mới có thể đạt tới đỉnh phong.

    Ở kiếp trước Trình Cung đạt được Âm Dương Vạn Vật Quyết, mặc dù không có Chí Dương Chân Hỏa, nhưng cũng nhận được một ít hỏa diễm cùng lực lượng cực kỳ hi hữu, lúc ấy không có nghĩ nhiều như vậy, thực lực tăng vọt, nhưng đã đến trình độ nhất định mới phát hiện phía trước sai, phía sau cần trả giá thật nhiều.

    Nếu như không phải vì nguyên nhân này, cho dù không có Chí Dương Chân Hỏa, Trình Cung cũng đột phá đến Đan đạo tông sư rồi, thậm chí có thể sinh ra Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể, nhưng cuối cùng vẫn là kém một bước.

    Cho nên ở kiếp này Trình Cung rất cẩn thận, vừa mới bắt đầu là tìm kiếm dược vật gia tăng nội tình, tiềm lực làm chủ.

    Có được Thủy Nguyên Châu, Trình Cung tu luyện bốn ngày so với một tháng còn mạnh hơn rất nhiều, cảm giác thân thể càng có sức sống.

    Lúc này, hai người Trình Cung cùng Ba Phong đi theo sau lưng Mã Chương, lúc này bọn họ là thủ hạ vừa mới tuyển của Mã Chương, đang bước nhanh ra cửa nghênh đón Mã Huân đến.

    Năm con khoái mã, mỗi một thớt đều thần tuấn vô cùng, làm cho Ba Phong cùng Trình Cung nhìn cũng không khỏi hai mắt tỏa sáng.

    Những tuấn mã này đều là bảo mã trên thảo nguyên, ngày đi nghìn dặm đều là sự tình phi thường đơn giản.

    Bất quá hai con tuấn mã trải qua Trình Cung dùng dược tề kích thích bồi dưỡng, hiện tại so với những bảo mã này cũng không kém bao nhiêu.

    Thanh âm năm con ngựa bước ra như một, lúc nam tử trước nhất dừng lại, bốn con ngựa phía sau cũng cơ hồ đồng thời dừng lại, không có bất kỳ tiếng động.

    - Ca, chúng ta đợi ngươi vài ngày rồi.

    Mã Chương lập tức hưng phấn đi thẳng ra ngoài, hắn đã nói qua với Trình Cung chuyện hắn cùng Mã Huân.

    Trước kia bọn hắn thất lạc trong chiến loạn, thẳng đến gần đây mới quen biết nhau, nếu không Mã Chương cũng sẽ không lăn lộn thảm như vậy.

    Mà hắn quen ở đây, cộng thêm lực lượng yếu, cho nên không đi tới Cuồng Phong Mã Bang cùng Mã Huân.

    - Ân!

    Mã Huân nhẹ gật đầu, ánh mắt chỉ nhìn trên người Ba Phong cùng Trình Cung một chút, thời điểm nhìn Trình Cung, hắn hơi dừng lại, nhưng cũng chỉ là thoáng mà qua.

    Hiển nhiên trong mắt hắn, cái tuổi này đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng tám rất không tồi, nhưng cũng chỉ là không tệ, thân là Phó bang chủ, cái gì hắn chưa thấy qua.

    - Bái kiến Cửu đương gia.

    Trình Cung cùng Ba Phong lập tức dựa theo quy củ thi lễ.

    - Các ngươi tiếp người của ca ca ta, ca, chúng ta vào trong nói chuyện.

    Mã Chương nhiệt tình lôi kéo Mã Huân tiến vào bên trong, Mã Huân không nghi ngờ có lừa dối, trên mặt lạnh lùng âm trầm cũng lộ ra dáng tươi cười.

    Bốn tên này ít nhất đều là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, có một cái thậm chí có thể là Phạt Mạch kỳ, trong nội tâm Trình Cung thất kinh, xem ra Cuồng Phong Mã Bang này rất cường đại.

    Về phần Mã Huân vừa rồi kia, chỉ sợ thật sự đã đột phá võ trung Thánh giả.

    - Đến, đến, các vị đại ca đường xa mà đến, lão đại của chúng ta sớm chuẩn bị tiệc rượu tốt nhất.

    Lão đại của chúng ta cùng Cửu đương gia sẽ có rất nhiều chuyện để nói, chúng ta chậm rãi uống.

    Trình Cung lập tức kéo mấy người bọn hắn qua bên cạnh uống rượu.

    Bởi vì Trình Cung là người của Mã Chương, mà Mã Chương là thân đệ đệ của Mã Huân, có tầng quan hệ này, bọn hắn căn bản không có phòng bị gì, đi theo hai người Trình Cung vào ăn uống thả cửa.

    - Ah...

    Mã Chương, ta là ca ca ngươi... ngươi làm gì, vô liêm sỉ...

    Tại sao có thể như vậy...

    Ah...

    Chưa đủ nửa khắc, đột nhiên nghe được trong nội viện truyền đến tiếng rống giận.

    Trình Cung bên này, bốn cái kia đã sớm ngã xuống, vừa rồi Trình Cung không dám động thủ đối với bọn họ, cũng giả bộ như uống rượu té xỉu, chỉ sợ tinh thần lực của Mã Huân lưu ý bên này, thời điểm nghe thanh âm bên kia, Trình Cung cùng Ba Phong mãnh liệt nhảy lên.

    Hai người trực tiếp rơi xuống cửa ra vào, đối mặt loại tồn tại này, hai bên kém nhau quá lớn.

    Kế hoạch lúc đầu của Trình Cung cũng có một ít cải biến, cho Mã Chương đi theo Mã Huân uống rượu, đoạt lấy không gian giới chỉ trên tay hắn, sau đó giết hắn, mặc kệ thành công hay không, bọn hắn bên này đều lập tức rút lui.

    - Bành...

    Một bóng người phun máu bay ra, đúng là Mã Chương, trong tay thì cầm một cái nhẫn, nhìn thấy Trình Cung trực tiếp ném cho Trình Cung:

    - Chủ nhân, chiếc nhẫn...

    - Đi!

    Trình Cung chụp lấy chiếc nhẫn, thúc ngựa chạy như điên.

    - Ah...

    Giờ phút này, một tiếng nổi giận vang lên, sau đó một đạo quang mang trực tiếp oanh sập tiểu viện này, Mã Chương cũng bị nện đến phía dưới.

    Mã Huân thì ở trong phòng, dựa vào vách tường đứng ở đó, tay ôm bụng, trên bụng có một thanh đoản đao cắm sâu, vừa rồi nếu không phải hắn trốn nhanh, một đao kia đã có thể cắm vào trái tim hắn rồi.

    Tinh thần lực của hắn đã sắp đến cực hạn, phát ra một kích cuối cùng kia cũng không có khống chế tốt, nghe tới Mã Chương hô chủ nhân, còn ném chiếc nhẫn, thấy hai người kia cưỡi ngựa chạy thoát, không có chú ý hắn, hắn đã đoán được chuyện gì xảy ra.

    Nhưng mà một kích kia của hắn đã rút sạch sức lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn tường viện đè Mã Chương ở phía dưới.

    - Không quản các ngươi là ai, Mã Huân ta thề, tất giết các ngươi, giết, giết, giết...

    Mã Huân không nghĩ tới, chơi ưng cả đời, hôm nay lại bị ưng mổ mù mắt.

    Cả đời hắn đoạt người khác, giết người vô số, tung hoành biên cảnh thảo nguyên cùng Lam Vân đế quốc, không nghĩ tới vậy mà... vậy mà để cho người khác tính toán, hơn nữa còn là hai tiểu gia hỏa Hoán Cốt kỳ.

    Ba Phong thúc ngựa vọt tới trước, cảm giác phía sau có một đạo lực lượng cường đại chưa từng có, nhịn không được quay đầu lại, chứng kiến đạo quang mang kia oanh sập một tiểu viện.

    Lực lượng thật đáng sợ ah, đây là sau khi hắn trúng dược vật của Trình Cung, bị Mã Chương đánh trọng thương còn có thể như thế.

    Lập tức nhìn về phía Trình Cung cùng không gian giới chỉ trong tay hắn, đã thành, vậy mà thật sự đã thành, sự tình không có khả năng hoàn thành cứ như vậy hoàn thành.

    Trình Cung vậy mà thật sự đoạt được không gian giới chỉ trong tay Phó bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, có được lực lượng Siêu Phàm kỳ, nhưng lại không hư hao chút nào.

    Giờ phút này, Ba Phong cảm giác được vô cùng kích thích, những ngày này ở chung cùng Trình Cung, mới phát hiện thời gian trước kia quả thực quá bình thường, kích thích, loại kích thích này làm cho huyết mạch Ba Phong bành trướng, hưng phấn không thôi, thực chất bên trong hắn là ưa thích loại kích thích cùng khiêu chiến này.

    Đột nhiên, Ba Phong nghĩ đến một việc, lập tức sẽ trở về đế đô Vân Ca Thành rồi, nhiệm vụ đã xong, đây chẳng phải là nói sau này mình sẽ trở lại sinh hoạt nhàm chán kia sao, vừa nghĩ tới cái này, hắn có một cảm giác sống không bằng chết.

    Chương 30: Ngươi có để cho người sống hay không

    Trình Cung cùng Ba Phong một hơi chạy hơn ngàn dặm, sau đó mới vòng qua địa phương không người, bắt đầu vụng trộm chạy về Vân Ca Thành.

    Vốn kế hoạch lần này là hoàn mỹ, triệt để đánh chết Mã Huân, nhưng cuối cùng vẫn có một chút lầm lỗi, cũng may Trình Cung đã đoạt được không gian giới chỉ.

    Liên tiếp cẩn thận ở địa phương hoang dã hai ngày, Trình Cung mới tìm thời gian dừng lại nghiên cứu cái không gian giới chỉ này.

    Bên trên điêu khắc vô số trận pháp rất nhỏ, ở kiếp trước Trình Cung cũng có chút nghiêng cứu phương diện này, bởi vì hắn phát hiện mình gặp bình cảnh chính thức, bị khốn trụ rồi.

    Vì vậy bắt đầu dùng tinh lực phóng tới phương diện khác, ý đồ muốn tìm kiếm cơ hội đột phá, cho nên mới có thể liếc mắt là nhận ra trận pháp bên trên này, bên trên có mười hai cái trận pháp, xem ra cái không gian giới chỉ này mạnh hơn cấp bậc thấp nhất một ít.

    Chỉ là vừa dùng tinh thần lực điều tra, liền bị ngăn trở, bên trên có lưu tinh thần lạc ấn của Mã Huân.

    Phương pháp bài trừ tinh thần lạc ấn cũng không nhiều, trong đó có dùng lực lượng bài trừ, cái kia phải có tinh thần lực mạnh hơn gấp mười lần so với đối phương mới có thể làm được.

    Bởi vì bản thân tinh thần lạc ấn dung hợp cùng không gian trận pháp, tài liệu làm một thể, nếu như không thể lập tức phá hủy, rất dễ dàng làm cho cả không gian giới chỉ hủy diệt.

    Những phương pháp khác so với cái này càng khó hơn rất nhiều, tỷ như sử dụng mảnh vỡ không gian cưỡng ép xuyên qua, hoặc là phân giải không gian giới chỉ này một lần nữa, sau đó dung luyện, có thể nói càng về sau độ khó càng lớn.

    Trước mắt những biện pháp này hiển nhiên không thích hợp, cuối cùng Trình Cung vẫn là đánh chủ ý tới Hư Không Âm Dương Đỉnh, nó được xưng Cửu Châu đệ nhất thần khí, huống chi bên trong có được Chí Dương Chân Hỏa.

    Những ngày này dùng Thủy Nguyên Châu làm cho nội tình thân thể tăng mạnh, để cho Trình Cung sinh ra ý niệm mở Hư Không Âm Dương Đỉnh ra trong đầu, dù sao hiện tại Hư Không Âm Dương Đỉnh chưa mở ra một phần mười.

    Nếu như mở hết Hư Không Âm Dương Đỉnh, thì có thể nhanh chóng nhìn xem bộ dáng của nội đỉnh Cửu Châu đệ nhất thần khí như thế nào.

    Phải chăng mình có thể sử dụng nó luyện đan, lúc nào có thể lấy cái đồ chơi này ra khỏi cơ thể mình.

    Trong miệng Trình Cung ngậm Thủy Nguyên Châu, tay phải nắm lấy không gian giới chỉ, chậm rãi thôi động nắp đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nắp đỉnh lại mở ra một ít, Chí Dương Chân Hỏa bên trong lập tức lao ra.

    Trình Cung sớm có kinh nghiệm, điên cuồng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, đồng thời tìm cơ hội vận chuyển một tia Chí Dương Chân Hỏa sắp tiêu tán đánh vào trong không gian giới chỉ.

    Chí Dương Chân Hỏa cường hãn, mặc kệ đối phương là không gian trận pháp, hay là tinh thần lạc ấn, lập tức tan rã toàn bộ.

    Trong nội tâm Trình Cung vui vẻ, quả nhiên hữu dụng, nhưng đột nhiên cảm giác bên trên không gian giới chỉ phát ra một tiếng giòn vang, lúc này Trình Cung mới phát hiện, tuy Chí Dương Chân Hỏa này trải qua Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu tiêu hóa, nhưng vẫn cương mãnh như trước.

    Sau khi đánh xuyên qua không gian trận pháp, tinh thần lạc ấn tan rã, thì thiếu chút nữa hủy diệt không gian giới chỉ.

    Nhưng lúc này Trình Cung đã phóng thích Chí Dương Chân Hỏa đi ra, cũng không còn thời gian phân thần chú ý, dù sao đã như thế, có nhìn hay không cũng đồng dạng, trước vẫn là chuyên tâm tu luyện a.

    ...

    - Ah!

    Mã Huân đang điều dưỡng thương thế đột nhiên cảm giác đầu đau đớn một hồi, hắn rõ ràng cảm giác được tinh thần lạc ấn của mình bị hủy diệt.

    - Đáng giận, vậy mà hủy diệt tinh thần lạc ấn của ta, là người nào.

    Loại chuyện này khẳng định không phải hai cái Hoán Cốt kỳ kia có thể làm được, là Lam Vân đế quốc hay là đám người trên thảo nguyên kia, hay là người trong bang làm.

    Bất kể là ai, hại chết đệ đệ của ta, cướp đoạt không gian giới chỉ của ta, thù bất cộng đái thiên, thù này không báo, thề không làm người.

    Mã Huân nổi giận gầm lên một tiếng, một quyền oanh kích xuống dưới, mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố to hơn mười mét.

    Hắn hận ah, cũng không biết độc dược trên cây đao kia là gì, dùng lực lượng của mình, còn phục dụng vài hạt Liệu Thương Đan, đến bây giờ vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.

    Loại thủ bút này khẳng định không phải người bình thường có thể làm được, cho nên Mã Huân càng khẳng định, có người sau lưng muốn đâm mình, về phần hai tên tiểu tử kia bất quá là quân cờ mà thôi.

    Chờ mình khôi phục xong, cho dù dùng hết tài phú mà mình tích góp bao nhiêu năm, nhất định cũng phải tìm ra bọn chúng, tìm ra, tìm ra...

    ...

    - Ha ha...

    Đột phá, vậy mà mình đột phá, đây chính là bình cảnh lớn nhất của Hoán Cốt kỳ a, vô số người bị kẹt ở cửa ải này cả đời cũng khó đột phá.

    Một khi đột phá cửa ải này, vậy thì thật sự đi vào hàng ngũ siêu cấp cao thủ, ta sắp tới Tẩy Tủy kỳ rồi.

    Bên trong rừng cây nhỏ, ở đây không có người ở, đột nhiên truyền đến một tiếng cười to vui vẻ.

    Ba Phong cũng không thể tin được, mình mới từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín không đến một tháng, chờ đợi ở chỗ này cũng không đủ hai mươi ngày, vậy mà mình thật sự đột phá.

    Cái này nếu là dựa theo cách nghĩ bình thường của Ba Phong, đột phá Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, cho dù dừng lại hai năm thậm chí ba năm cũng rất bình thường, nhưng trước sau mình chỉ dùng không đến một tháng.

    Hiện tại Ba Phong là triệt để tin tưởng Trình Cung nói rồi, sau này mình sẽ tăng lên rất nhanh, lực lượng máu huyết Hắc Yêu Báo Vương trong cơ thể mình sẽ dần dần bị kích phát.

    Hơn nữa sau khi Ba Phong hưng phấn đột nhiên nghĩ đến, trong khoảng thời gian này dược vật mình ăn, so với hai mươi ba năm trước kia còn nhiều hơn gấp bội.

    Hơn nữa kỳ ngộ lần kia của mình, dùng Trình Cung nói, chỉ cần không phải mình ngu ngốc, đột phá là chuyện rất bình thường.

    - Đại thúc đã đột phá, vậy thu thập thoáng một phát, chúng ta phải trở về, nhoáng một cái đã đi vài ngày rồi.

    Lúc này, thanh âm bình thản của Trình Cung vang lên sau lưng Ba Phong.

    - Tốt.

    Ba Phong đáp ứng, nhưng hắn đưa tay nắm chặt Trảm Mã Đao, chợt xoay người chém tới:

    - Tiếp ta một đao, Toàn Phong Trảm.

    Những ngày này nhìn Trình Cung biến hóa, nhìn hắn từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai đuổi theo rất nhanh, lực lượng thực chiến cũng không kém mình bao nhiêu.

    Những ngày này tu luyện, Ba Phong liền suy nghĩ tràng cảnh lúc Trình Cung chiến đấu, mỗi lần luôn có một cảm giác nhiệt huyết sôi trào, muốn chiến cùng một trận.

    Trước kia bị tiểu tử này làm tức giận đến ngũ tạng bốc hỏa, lại bởi vì hắn là cố chủ, cộng với tuổi cùng lực lượng kém quá xa, bất tiện động thủ, nhưng lúc này sau khi lực lượng của Ba Phong tăng vọt, lại rất muốn chiến một trận cùng Trình Cung, từ trong nội tâm hắn đã sớm coi Trình Cung là đồng cấp.

    Thậm chí nhiều lần tính toán qua trong đầu, nếu như dốc sức liều mạng mà nói, mình hơn phân nửa sẽ chết trước.

    Giờ phút này nhân đao nhất thể, đao mượn thế người, Trảm Mã Đao mang theo khí tức huyết hồng hóa thành một đạo hồng quang bổ về phía Trình Cung.

    Làm gì đó, rút đao ah!

    Ba Phong vốn hưng phấn đột nhiên cả kinh, bởi vì Trảm Mã Đao của hắn đã đến phụ cận, vậy mà Trình Cung như không hề cảm giác đứng ở nơi đó, cũng không có rút đao nghênh chiến.

    Giờ phút này tuy Ba Phong còn lưu lại hai phần, nhưng đó là dùng để nghênh đón Trình Cung đột chiêu ra chiêu, muốn dựa vào những lực lượng kia thắng ngay là không có khả năng.

    Tốc độ ánh sáng, trong một chớp mắt, Ba Phong muốn mở miệng hô cũng không kịp rồi.

    Thời điểm hắn sắp chém vào Trình Cung, Trình Cung đã động.

    Hào quang màu đỏ trong cơ thể Trình Cung lóe lên rồi biến mất, lập tức trên tay Trình Cung ngưng tụ một tầng quang mang màu đỏ hơi mỏng, không phải là hào quang nguyên khí của Hoán Cốt kỳ, tuy có chút tỏa sáng như trước, nhưng mà ngưng như thực chất, giống như mặc vào một tầng Nhuyễn Giáp trong suốt.

    Trình Cung lấy tay hóa đao, bộ pháp dưới chân sau phát mà tới trước, trước khi đao đến đỉnh đầu, cổ tay trực tiếp đánh vào bên trên Trảm Mã Đao của Ba Phong.

    - Bành!

    Trảm Mã Đao bị chấn khai, Ba Phong khống chế thân hình không nổi, trực tiếp đánh bay trên mặt đất, cũng may hiện tại hắn khống chế lực lượng rất mạnh, tay kia chống xuống đất nhảy lên.

    Sau đó nghẹn họng trân trối nhìn tầng ánh sáng màu đỏ trên tay Trình Cung kia, nguyên khí tẩy tủy, ngưng khí thành cương, đây là tiêu chí tiến vào Tẩy Tủy kỳ mới có.

    Tẩy Tủy kỳ, trên chiến trường đã có tư cách trở thành tướng lãnh, coi như là ở Vân Ca Thành, đó cũng là bước vào hàng ngũ cao thủ rồi.

    Trình Cung vuốt vuốt tay phải:

    - Xem ra nguyên cương hộ thể này cũng phải đủ mạnh mới có thể trang bức, nếu không phải thân thể mạnh hơn người bình thường một chút, thì vừa rồi cho dù tay không có phế bỏ, khẳng định xương cốt cũng đoạn.

    - Đây vẫn chỉ là cường một chút, ngươi có để cho người sống hay không.

    Ba Phong như là bị kích thích quá lớn, đột nhiên giống như lâm vào điên cuồng, nhịn không được quát:

    - Trời ạ, ta ở Hoán Cốt kỳ mấy tháng thậm chí một năm mới có thể tăng lên một tầng.

    Nhưng ngươi tổng cộng mới bao lâu, lúc ngươi đi ra chỉ là Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai, nhưng ngươi nhìn xem ngươi bây giờ, bây giờ ngươi đã là Tẩy Tủy kỳ rồi.

    - Tẩy Tủy kỳ, ngươi có biết Tẩy Tủy kỳ đại biểu cho cái gì hay không.

    Lúc ta đi ra so với ngươi còn mạnh hơn nhiều, hiện tại cảm giác mình có cơ hội đạt tới Tẩy Tủy kỳ đã đủ để không thể tưởng tượng nổi rồi, bởi vì thời gian này quá ngắn ngủi.

    Vậy mà ngươi đạt tới Tẩy Tủy kỳ trước ta, ngươi bảo ta phải nói với ngươi như thế nào đây.

    - Cái này cũng chưa tính, như vậy ngươi còn nói chỉ là mạnh hơn người bình thường một chút, đây không phải ngươi khiêm tốn mà là dối trá, cường độ thân thể kia của ngươi, chưa có đạt tới Tẩy Tủy kỳ đã mạnh mẻ như vậy rồi, hiện tại đoán chừng đã là Tẩy Tủy kỳ tầng năm trở lên, người còn dám nói không mạnh.

    - Ta cũng không biết nói ngươi như thế nào rồi, chẳng lẻ ngươi không kích động sao, ta cũng sắp bị ngươi kích thích đến phát điên rồi.

    Ba Phong nói không ngừng, bởi vì hắn thức sự quá kích động.

    Bởi vì hắn đã từng đi qua, kia là đoạn đường rất vất vả, một năm lịch lãm rèn luyện, sinh tử chém giết, mới có thể tăng lên một tầng hoặc là nhiều hơn một tầng chút ít, hơn nữa càng đến hậu kỳ càng khó, rất nhiều người cuối cùng cả đời cũng khó đột phá Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, nhưng những bình cảnh này đối với Trình Cung mà nói, hoàn toàn giống như không tồn tại.

    Đi theo bên cạnh Trình Cung, Ba Phong cảm giác mình giống như là những con ngựa bình thường, nhiều lắm là chạy hai ba trăm dặm một ngày, mà lúc mới bắt đầu, hắn cho rằng Trình Cung là loại tuấn mã này, một ngày năm sáu trăm dặm là không có vấn đề, về sau phát hiện hắn là đỉnh cấp bảo mã có thể ngày đi hai nghìn dặm, nhưng hiện tại Ba Phong cảm giác mình đoán sai rồi.

    Tốc độ này của Trình Cung là Bảo Mã Lương Câu, đây là Long Mã ngày đi mấy vạn dặm trong truyền thuyết ah.

    Chương 31: Đánh không lầm

    Thời điểm mình rời Vân Ca Thành, mạnh hơn hắn nhiều như vậy, có cảm giác như chiếu cố tiểu hài tử, hiện tại hắn đã vượt qua mình toàn diện, như thế mà không bị uất ức chết đã là không tệ rồi.

    Kích động thoáng một phát, nếu như mình không kích động cũng không phải là người rồi.

    Sau khi Ba Phong kích động xong nghĩ như vậy, nhưng mà quay đầu nhìn Trình Cung, lại thấy Trình Cung vô cùng thong dong bình tĩnh nhìn hắn.

    - Nói xong rồi hả?

    - Ân!

    Trình Cung nhún nhún vai, cười nhạt nói:

    - Vậy thì đi thôi.

    Nói xong Trình Cung trực tiếp lên ngựa, hai mươi ngày này hai con kỵ mã cũng kiếm không ít tiện nghi, hiện tại so với bảo mã của Mã Huân cũng muốn mạnh hơn rất nhiều.

    Lần trước thời điểm Trình Cung phá vỡ không gian giới chỉ, lại dẫn động không ít Chí Dương Chân Hỏa, mượn nhờ Thủy Nguyên Châu hỗ trợ tổng hợp cổ lực lượng này, một lần hành động đột phá Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín cùng tầng thứ mười, trực tiếp đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất.

    Những ngày này Trình Cung bất quá là củng cố, mỗi ngày sử dụng Thủy Nguyên Châu cùng dược vật điều dưỡng thân thể.

    Vốn lấy thân thể hiện tại của hắn, tác dụng của dược tề càng ngày càng nhỏ, nhu cầu cấp bách phải có đan dược càng mạnh hơn nữa mới được.

    Về phần không gian giới chỉ kia, hiện tại bên trong xuất hiện một ít vết rạn, có sáu trận pháp bị hủy diệt, bên trong có một nửa không gian trữ vật biến mất.

    Những ngày này Trình Cung cũng kiểm tra rồi, vốn đây là một không gian giới chỉ dài, rộng, cao đều là sáu mét, hôm nay chỉ còn lại có ba mét.

    Bên trong tràn đầy đồ vật, cơ bản không có bạch ngân, hoàng kim chừng ba mươi tám vạn lượng, không có ngân phiếu cũng không có kim phiếu, toàn bộ đều là hoàng kim.

    Còn có các loại châu báu trân quý khác, cùng với một ít đồ vật trong sinh hoạt, trong các đồ vật sinh hoạt, Trình Cung ném hết những thứ không có tác dụng.

    Ngoại trừ những hoàng kim cùng châu báu ra, còn có một vật làm cho Trình Cung rất hài lòng, là một thanh đoản đao, đao này cũng không quá thu hút, nhưng Trình Cung vừa nhìn đã nhận ra, là Nguyên khí cấp ba.

    Nguyên khí siêu việt Phàm khí, là vũ khí có thể câu thông nguyên khí người sử dụng, trọng yếu nhất là có thể tăng nguyên khí, Nguyên khí một cấp có thể tăng một thành nguyên khí của người sử dụng, còn cấp ba có thể tăng ba thành.

    Mà luyện chế Nguyên khí không phải thợ rèn bình thường có thể làm được, phải có tồn tại Siêu Phàm kỳ trở lên, dùng thủ pháp luyện khí luyện chế ra.

    Cho nên mỗi một kiện đều đắt đỏ vô cùng, ngẫm lại một thanh Nguyên khí cấp mười, có thể tăng gấp đôi lực công kích, hiệu quả kia không cần nói cũng biết.

    Ngoại trừ thanh đoản đao này cùng hoàng kim ra, còn có một bản bí tịch, Trình Cung vừa nhìn liền hai mắt tỏa sáng, vũ kỹ thượng tầng Ẩn Đao.

    Sau khi nhìn kỹ Trình Cung mới phát hiện, bộ bí tịch này cùng đoản đao kia dĩ là cùng một bộ, bên trên bí tịch này có một ít tổn hại.

    Hiển nhiên là đồ vật mà Mã Huân vừa đạt được không lâu, căn cứ lời giới thiệu, Ẩn đao có thể ẩn có thể tàng, xuất kỳ bất ý, đánh lén.

    Đao tùy ý di động ở trên thân thể, luyện đến đại thành, bất luận thời điểm nào cũng có thể tùy thời khống chế đoản đao công kích.

    Sau khi Trình Cung xem xong cũng không khỏi cảm thán người cơ bắp sau lưng, cơ ngực thậm chí chân, khuỷu tay, nắm đấm..., tùy thời che giấu Ẩn đao, cuối cùng trong nháy mắt đột nhiên khống chế bộc phát.

    Thoạt nhìn có chút âm hiểm xảo trá, nhưng Trình Cung cũng không phải là những tên cổ hủ kia, thời điểm sinh tử chém giết, nào có cái gì âm hiểm hay không âm hiểm đấy.

    Ẩn đao này đến thời điểm hậu kỳ, còn cần tinh thần lực cường đại phụ trợ khống chế, mới có thể đạt tới hiệu quả tốt nhất.

    Dựa theo lời giới thiệu, luyện đến đại thành, trên thân thể có thể ẩn nấp trăm thanh đoản đao, bất luận chỗ nào trên thân đều là lợi khí giết người, còn có thể lợi dụng thân thể cùng tinh thần lực phối hợp phát ra hiệu quả phi đao.

    Chỉ đáng tiếc là đồ vật ở trong một nửa không gian khác, không biết nơi đó còn có đoản đao cấp Nguyên khí loại này hay không.

    Những ngày này ngoài điều trị thân thể ra, Trình Cung cũng luyện tập Ẩn đao này thoáng một phát, dùng cảnh giới, hiểu biết cùng với tinh thần lực siêu cường của hắn, rất nhanh đã có thể luyện thành vũ kỹ thượng tầng Ẩn đao này, tuy hôm nay chỉ có một thanh đoản đao.

    Nhưng tâm ý khẽ động, đoản đao này có thể lập tức dán ở trong cơ thể, không bị bất luận kẻ nào phát hiện, tùy ý di động trên thân thể.

    Thường thường Trình Cung oanh ra một quyền, thời điểm quyền sắp đến, trên nắm tay đột nhiên xuất hiện một thanh đoản đao, cũng có thể ở thời điểm hai đấm toàn lực oanh kích, ngực hoặc là sau lưng đột nhiên bắn ra một thanh đoản đao, hiệu quả kia không cần nói cũng biết.

    Nhưng lúc này hắn vận dụng, uy lực còn kém một chút.

    Trình Cung giao thủ cùng người khác, vụn vụn vặt vặt học được rất nhiều chiêu số, thời điểm tùy cơ ứng biến, chiêu thức đều rất có uy lực, nhưng Ẩn đao này vẫn là một bộ vũ kỹ hắn học chính quy.

    Sau khi nắm giữ thuần thục bộ vũ kỹ này, Trình Cung lại thanh lý ra vài chỗ trong không gian giới chỉ, sau đó ném Thủy Yêu Mãng cùng một ít dược tề, dược vật vào trong.

    Cũng may tuy một nửa không gian bị hủy diệt, nhưng không có tổn thương đến căn cơ cơ bản của không gian giới chỉ này, nếu không chiếc nhẫn này cũng triệt để hủy diệt rồi.

    Thủy Yêu Mãng, Thủy Nguyên Châu, Liệt Diễm Quả, cộng thêm không gian giới chỉ cùng bí tịch Ẩn đao bên trong, còn có thanh đoản đao cấp Nguyên khí này, lần này Trình Cung đi ra có thể nói là thu hoạch phong phú, hiện tại hắn cũng suy nghĩ, sau khi trở về mình có thể cho Bàn Tử tăng mạnh mua sắm dược liệu.

    Hơn nữa lần này đám người Vương Chấn Đông kia có chút cổ quái, xem ra còn phải để cho Bàn Tử tăng kiến thiết mạng lưới tình báo, ở kiếp trước mình chịu thiệt vì không có thế lực của mình, ở phương diện tình báo thường xuyên khiếm khuyết, ở kiếp này có cơ hội làm lại từ đầu, tự nhiên sẽ không tái phạm sai lầm này.

    Trình Cung điên cuồng chạy đi như cũ, dùng không đến ba ngày đã đi hết năm nghìn dặm đường, thời điểm chứng kiến Vân Ca Thành cực lớn ở xa xa, nhìn Trình Cung ở trước mặt mình, bỗng nhiên Ba Phong nghĩ tới tràng cảnh bọn hắn đi ra.

    - Yên tâm, có chuyện gì ta sẽ bảo kê ngươi.

    - Không cho phép gọi ta là đại thúc, nếu không phải nhìn ngươi thân thể gầy yếu, ta đã đập chết ngươi rồi.

    - Địa phương ngươi cần học còn rất nhiều, người trẻ tuổi...

    ...

    Mà bây giờ lực lượng của hắn đã vượt qua mình, trực tiếp đạt đến Tẩy Tủy kỳ, hiện tại hồi tưởng lại, Ba Phong cảm giác thoáng như trong mộng.

    - Trình Cung, rốt cục ngươi cũng dám trở về rồi...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng quát giòn giòn giã giã vang lên, làm cho Ba Phong mãnh liệt phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện xa xa có một nha đầu phi thường xinh đẹp, ngạo khí, mang theo thần sắc vô cùng điêu ngoa, trong tay nắm một cây roi thật dài, toàn thân mang theo lửa giận, sát khí đang đứng ngoài cửa thành chừng một trăm mét.

    Trình Cung tự nhiên sớm phát hiện Tử Yên công chúa, từ khi đạt tới Tẩy Tủy kỳ, tinh thần lực của Trình Cung cũng có đột phá rất lớn, hôm nay chỉ cần tinh thần lực khẽ động, chung quanh hai trăm mét hết thảy đều rõ ràng xuất hiện ở trong óc.

    Hiện tại tinh thần lực của Trình Cung so với Phạt Mạch kỳ tầng ba trở xuống cũng hơn rất nhiều, Trình Cung có thể cảm giác được rõ ràng, đây là bởi vì hạn chế của thân thể, nếu không tốc độ khôi phục của tinh thần lực còn nhanh hơn.

    - Cố chủ, ngươi...

    Nữ nhân?

    - Ngươi có muốn không?

    Ba Phong lắc đầu liên tục, chỉ là nhìn nữ nhân này, các bộ vị yếu hại mơ hồ chớp động nguyên cương màu tím đã biết rõ, ở cái tuổi này là Tẩy Tủy kỳ siêu cấp cao thủ, hơn nữa điêu ngoa như vậy, đánh chết hắn cũng không dám muốn.

    - Ta dám!

    Trình Cung nói xong, dưới chân phát lực, người trực tiếp nhảy lên, không có động tác xinh đẹp, chỉ là đẩy hai chưởng về phía trước, một cổ khí lãng thôi động, Trình Cung đã rơi xuống trước mặt Tử Yên công chúa.

    Đúng vậy, Trình Cung rõ ràng nhớ rõ khuôn mặt này, xinh đẹp, tinh xảo, còn tràn đầy điêu ngoa, nàng che ngực hoảng sợ hô hào, trong mắt lại lộ ra vô cùng đắc ý cùng tỉnh táo, bởi vì cái kia hết thảy đều là nàng bày ra.

    Trên thực tế hơi có chút đầu óc cũng biết, Tử Yên công chúa đã là Tẩy Tủy kỳ, lúc ấy Trình Cung chẳng qua là Thoát Thai kỳ tầng bốn mà thôi, cưỡng gian công chúa, so với con kiến cưỡng gian voi thì tức cười hơn.

    Trình Cung đột nhiên rơi xuống trước mặt, trên người mang theo một cổ khí tức từ xa mới trở về, hơn nữa động tác vừa rồi rất tiêu sái.

    Hắn nhìn thấy mình vậy mà không có quay đầu bỏ chạy, cũng không có cầu xin tha thứ, không ngờ hắn chạy đến trước mặt mình.

    Cảm giác hoàn toàn bất đồng, thân thể của hắn so với trước kia cao lớn cường tráng hơn, lúc này đột nhiên rơi xuống đứng ở trước mặt, Tử Yên công chúa cũng cảm giác như là một ngọn núi.

    Tử Yên công chúa dùng sức nháy động tròng mắt, có chút không dám tin, trước mắt mình là Trình Cung sao?

    Bộ dáng không có đổi, nhưng cảm giác lại hoàn toàn bất đồng, không có cái loại cảm giác nhu nhược, càng không có cảm giác chán chường, một loại tự tin phát ra từ nội tâm, làm cho người khác có một cảm giác vô cùng an tâm, trầm trọng.

    Ánh mắt ngưng trọng, không ngờ nhất thời Tử Yên công chúa im lặng không biết nên nói cái gì, nguyên vốn những từ ữ kia đã chuẩn bị tốt, giờ phút này lại quên hết, trong đầu có chút trống rỗng.

    Trình Cung cũng là lần đầu tiên chính diện nhìn Tử Yên công chúa, lớn lên rất đẹp, nhưng mà điêu ngoa, cũng có thể hiểu được, công chúa mà.

    Chỉ là nếu như cái điêu ngoa này muốn đùa nghịch ở trước mặt mình, vậy chỉ có thể là nàng mơ mộng hão huyền rồi.

    - Ngươi rất muốn làm nữ nhân của ta sao?

    Trình Cung nhìn Tử Yên công chúa, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

    - Ah...

    Tử Yên công chúa sửng sốt một chút, lập tức thanh tỉnh lại, mình tới là để giáo huấn Trình Cung này mà, sao lại không nói lời nào.

    Tử Yên công chúa vận chuyển nguyên khí, trường tiên trong tay có chút run lên, phát ra tiếng giòn vang liên tiếp:

    - Trình Cung, hôm nay Bổn công chúa muốn hảo hảo giáo huấn ngươi một chút.

    Lúc này chung quanh đã có rất nhiều người đang nhìn, bình thường mà nói phát sinh tranh đấu ở cửa thành, sớm đã bị bắt lại.

    Nhưng hiện tại những binh lính ở cửa thành kia, hiển nhiên sớm bị cảnh cáo, nguyên một đám đều thăm dò nhìn tới.

    - Lần này Trình đại thiếu thảm rồi, cũng không biết người Trình gia có thể kịp thời chạy đến cứu viện hay không.

    - Chết thì không cần lo, nhưng ta đoán ít nhất gãy mười cái xương.

    - Nhìn là biết tiểu tử ngươi không có kiến thức, bổn đội trưởng nói cho ngươi biết, Tử Yên công chúa đã là Tẩy Tủy kỳ, ta đoán chừng lần này Trình Cung ít nhất gãy năm mươi cái xương, không tin chúng ta đánh bạc thoáng một phát.

    - Ta cá ba mươi lượng...

    - Ta áp mười tám lượng, nói như thế nào công chúa cũng là nữ.

    ...

    Có ít người đã công khai khai mở chiếu bạc, còn người không biết xảy ra chuyện gì, đều dừng lại ở rất xa nhìn xem.

    - Bành...

    Ah...

    Hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu, đột nhiên Trình Cung phát lực, người lập tức vọt tới phụ cận Tử Yên công chúa, cầm ngược Trảm Mã Đao, trực tiếp dùng chuôi đao đập trên bụng Tử Yên công chúa.

    Chương 32: Lại dám đánh Phượng mông

    Tử Yên công chúa không hề nghĩ tới, không ngờ Trình Cung lại nhanh như vậy, ác như vậy, đột nhiên ra tay như vậy.

    Cho tới bây giờ nàng chưa có chính thức trải qua cuộc chiến sinh tử nào biết, chiến đấu không phải trò chơi mà chờ tất cả mọi người chuẩn bị xong mới bắt đầu, cũng không phải những đại nội thị vệ chở nàng chuẩn bị xong mới tập kích.

    Tử Yên công chúa cảm giác bụng đau nhói, đau đến nước mắt của nàng đã chảy ra, trường tiên trong tay rơi trên mặt đất, mà ngay cả nguyên khí trong thân thể cũng bởi vì đau đớn kịch liệt mà tản mất.

    Đau, đau quá, cho tới bây giờ chưa có cảm thụ đau đớn qua như thế, có phải nội tạng của mình đã vỡ nát rồi hay không, có phải mình sắp chết rồi hay không.

    - Ngươi...

    Ô...

    Ngươi dám...

    Đánh ta...

    Tử Yên công chúa toàn thân run rẩy, khóc rất thảm, hai mắt đẫm lệ mông lung, ngẩng đầu không dám tin nhìn Trình Cung.

    - Ta ngay cả cưỡng gian cũng dám, đánh nàng hai cái tính là gì, ta thấy nàng là cần ăn đòn.

    Trình Cung nắm chuôi Trảm Mã Đao, cúi đầu hạ giọng nói.

    - Trình...

    Cung...

    Ta...

    Ta muốn giết ngươi ô ô...

    Tử Yên công chúa đau đến sắc mặt trắng bệch, đau đớn, ủy khuất, vốn là ở bên trong ý nghĩ của nàng, lần này tự mình ra tay, ít nhất đánh cho Trình Cung nằm trên giường nửa năm, làm cho hắn về sau cũng không dám hung hăng càn quấy cùng mình nữa, lại để cho tất cả mọi người biết rõ, mình không có bất cứ quan hệ nào cùng hắn, mình càng không có khả năng gả cho hắn.

    Nhưng mà lúc này, không đợi nàng động thủ, đã bị đánh trước.

    Nàng không giống hoàng tử, cho tới bây giờ bệ hạ không có cưỡng ép nàng cái gì, cho dù hoàng đế có rất nhiều con gái, nhưng nàng là người được sủng ái nhất, từ nhỏ đến lớn không có bị chạm qua một đầu ngón tay, càng không biết bị người đánh là tư vị gì.

    - Ta ghét nhất là người khác uy hiếp, nếu nàng dám uy hiếp nữa, ta trực tiếp đánh mông nàng hay không.

    - Ta là công chúa, ngươi...

    Ô... nếu ngươi dám như vậy đối với ta, ta để cho phụ hoàng giết ngươi.

    Trình Cung nghe xong, trực tiếp nâng tay lên, không chút khách khí đánh xuống:

    - BA~...

    Ba ba ba...

    - Ai bảo nàng không nghe lời, ai bảo nàng không nghe lời, bảo nàng ở trong nhà chờ ta, nhưng nàng vẫn không vâng lời, ai bảo nàng không nghe lời...

    Tiếng thanh thúy vang lên, quanh quẩn ở cửa thành yên tĩnh, người chung quanh đều xem choáng váng.

    - Người nam nhân này làm sao vậy, vậy mà đánh nữ nhân.

    - Ngươi biết cái gì, tiểu hài tử, nếu như ngay cả nương tử nhà mình cũng quản không tốt, đó mới gọi là mất mặt, nam nhân nên như vậy.

    - Còn tưởng rằng có thâm cừu đại hận gì, thì ra là vợ chồng trẻ cãi nhau.

    ...

    Dân chúng bình thường không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà những binh lính giữ cửa thành thì trợn tròn mắt, nhất là người đội trưởng kia.

    Hai chân đều đang run rẩy, làm sao bây giờ ah, trước kia Tử Yên công chúa tới nói cho bọn hắn biết, một hồi bất luận phát sinh chuyện gì, bọn hắn đều không được quản, giả bộ như không nhìn thấy, nếu không thì đừng trách.

    Hiện tại công chúa bị đánh, nếu là người khác, có lẽ bọn hắn đã sớm xông lên rồi, nhưng vừa rồi bọn hắn nghe công chúa gọi hắn là Trình Cung.

    Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử, Trình đại thiếu, đứng đầu Tứ đại hại đế đô, đắc tội hắn cùng đắc tội công chúa cũng không có gì khác nhau ah, có lẽ còn thảm hại hơn.

    Điên rồi, Trình đại thiếu này thật sự điên rồi, thậm chí dám đánh mông công chúa...!

    - Ah...

    Trình Cung..Ngươi thả ta ra, ô ô ô...

    Ta muốn nói cho phụ hoàng...

    Giết ngươi...

    Tử Yên công chúa như thế nào cũng không nghĩ tới, vậy mà Trình Cung đánh mông nàng, hơn nữa còn ở trước mặt nhiều người như vậy.

    Hiện tại đau đớn đã biến thành thứ yếu rồi, cái này không giống vừa rồi, bị Trình Cung đánh vào mông, Tử Yên công chúa xấu hổ hận không thể lập tức tìm một lỗ đất chui vào, không muốn sống, ta không muốn sống nữa.

    - Tại sao nàng biết được tin tức chúng ta trở về?

    Còn nữa, có phải nàng mướn người đối phó ta hay không?

    Trình Cung thấp giọng hỏi.

    - Ngươi đánh ta...

    Ô ô...

    Trình Cung...

    Ta...

    - Nàng tốt nhất trả lời câu hỏi của ta, nếu như nàng không trả lời, ta sẽ đánh nàng mười cái, còn mạnh hơn hồi nãy nữa.

    Trình Cung cũng không muốn nghe nàng thút thít nỉ non cùng uy hiếp.

    Tử Yên công chúa sợ tới mức thân thể run lên, nếu như trước đây có người nói muốn đánh nàng, nàng căn bản sẽ không tin, nhưng mà hiện tại nàng lại biết Trình Cung tuyệt đối không phải đang nói đùa.

    - Ta...

    Ô...

    Nói, là dùng tiền mua được tin tức, có người chuyên môn bán tin tức, ô... ta cho bọn hắn tiền, biết được các ngươi ly khai Vân Ca Thành, ta lại để cho bọn hắn hỗ trợ tìm một ít người bắt bọn ngươi trở lại.

    Về sau bọn hắn nói đã thất bại, ta chờ thật lâu, bọn hắn còn nói ngươi trở về rồi.

    Tử Yên công chúa nức nở, nhưng vẫn là hảo hảo trả lời vấn đề của Trình Cung.

    - Nếu không phải thấy nàng không có quá nhiều tạp niệm tà ác gì, thì trước kia nàng bày ra trò cưỡng gian công chúa, cộng thêm hôm nay nàng chủ động khiêu khích, Lam Vân đế quốc ta võ phong hưng thịnh, thường xuyên có thi đấu chém giết, cho dù ta giết nàng, người khác cũng không nói được gì, cho dù không giết cũng phế bỏ nàng.

    Đánh nàng chỉ là cho nàng nhớ lâu một chút, tuy nàng là công chúa, nhưng có ít người không phải nàng có thể chọc được, cũng không thể gây, nhớ kỹ, sẽ không có lần sau nữa đâu.

    Thanh âm Trình Cung rất thấp, chỉ có Tử Yên công chúa mới có thể nghe được, Trình Cung nói xong trực tiếp trở mình lên ngựa

    Người khác không nghe được, nhưng Ba Phong ở bên người Trình Cung, hắn là nghe được rành mạch.

    Giờ phút này hắn cảm giác toàn thân lạnh buốt, vốn cho là những chuyện bên ngoài kia đã đủ kích thích, khá lớn gan, đủ khoa trương rồi.

    Nhưng hiện tại mới biết được, những cái kia đều là đồ chơi cho con nít.

    Nữ nhân này là công chúa, mà Trình Cung lại đánh mông nàng, vân... vân, đợi một tý, Trình Cung, Trình Cung, Trình gia, đúng rồi, Trình gia Đại thiếu gia tên là Trình Cung, chẳng lẽ hắn chính là tiếng xấu đồn xa, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Đúng rồi, đoạn thời gian trước hình như có tin đồn Trình đại thiếu cùng công chúa, sắp trở thành phò mã, hiện tại xem ra chỉ sợ sự tình kia là giả, nhưng mình nhận thức Trình Cung này hơn phân nửa là Trình đại thiếu.

    - Giá!

    Giờ phút này Trình Cung đã thúc ngựa vào thành, Ba Phong sửng sốt một chút, cũng gấp gáp đi theo.

    ...

    Nội viện Trình gia có Trúc viên, là địa phương bình thường Trình lão gia tử uống trà hoặc là đánh cờ, nói chuyện phiếm cùng một ít bằng hữu cũ.

    - Bái kiến Nhị thiếu gia.

    Lão La thấy Trình Lam tới, vội vàng hành lễ.

    Trình Lam phi thường cung kính, lễ phép thi lễ:

    - La gia gia tốt, ta có chuyện trọng yếu muốn bẩm báo gia gia, kính xin La gia gia hỗ trợ thông truyền một tiếng.

    Lão La nghe xong bất đắc dĩ cười khổ nói:

    - Nhị thiếu gia, điều này e rằng không được rồi, lão gia đang tiếp một vị khách quý trọng yếu, đã sớm cho ta biết bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy.

    Gần đây Trình Lam một mực bế quan, đối với những chuyện mà Trình Cung gây ra, hắn vẫn thờ ơ lạnh nhạt.

    Mặc kệ hắn làm như thế nào, phế vật vẫn là phế vật, Trình gia nhất định là phải dựa vào mình, bây giờ mình chuẩn bị kỳ thi cuối năm, không có thời gian đi để ý tới hắn.

    Cứ để cho hắn náo, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện, tự nhiên sẽ có người thu thập hắn.

    Mục tiêu của mình là văn siêu Chu Dật Phàm, võ thắng Thất hoàng tử.

    Nhưng mới vừa rồi, hắn vừa đạt được một tin tức, không ngờ Trình Cung đánh Tử Yên công chúa, hơn nữa còn là ở cửa thành, trước mặt mọi người.

    Đây là cái gì, nếu có người thừa cơ gây phiền toái, cái này là tội lớn mưu nghịch, cho dù bệ hạ có thể làm chuyện lớn hóa nhỏ, vậy cũng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của Trình gia cùng hoàng thất.

    Cái này đối với tương lai phát triển của Trình gia phi thường bất lợi, Trình Lam cho rằng chuyện này nhất định phải nói cùng gia gia thoáng một phát, nếu lại để cho Trình Cung làm ẩu như vậy mà nói, sớm muộn gì mâu thuẫn của Trình gia cùng hoàng thất sẽ bộc phát.

    - Ta có chuyện phi thường trọng yếu, chỉ cần La gia gia thông báo một tiếng, tin tưởng gia gia sẽ triệu kiến ta.

    Trình Lam đối với mình rất có tự tin, từ nhỏ mình làm việc ổn trọng, nói có chuyện trọng yếu là có chuyện trọng yếu, hoàn toàn bất đồng cùng phế vật Trình Cung kia.

    - Nhị thiếu gia, không phải lão bộc ta không đi thông báo, trên thực tế lão gia tử đã nói, cho dù bệ hạ tự mình tới cũng phải chờ hắn nói hết lời cùng khách quý.

    Ngươi nhìn bên cạnh xem, vừa rồi người bệ hạ phái tới mời lão gia tử còn chờ ở đó.

    Lão La nói xong, ngón tay chỉ bên cạnh, thái giám kia vội vàng cười tới chào, gia hỏa lần trước bị Trình lão gia tử đạp bay ra ngoài bọn hắn cũng biết, đến Trình gia cho dù truyền thánh chỉ cũng không dám hung hăng càn quấy, huống chi chỉ là truyền lời.

    Phản ứng thật nhanh, xem ra bệ hạ đã biết việc này rồi, vậy mình cũng không cần phải nói cái gì nữa rồi.

    Đại bá, phụ thân không ở nhà, gia gia đã già rồi, nếu không sao lại phóng túng Trình Cung xằng bậy như vậy, chỉ cần mình có thể khảo thi được trạng nguyên, vậy đã là đỗ đầu ba kỳ Thi Hương, Thi Hội, Thi Đình, đến lúc đó mình văn siêu Chu Dật Phàm, võ siêu Thất hoàng tử, là thời điểm mình chính thức chấp chưởng Trình gia.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Lam cáo từ lão La ly khai, đi vài bước đột nhiên quay đầu lại nhìn bên trong Trúc viên một cái, là khách quý gì mà có thể làm gia gia như vậy?

    ...

    Trúc trong viên, Lục Trúc vờn quanh bốn phía, Trình Tiếu Thiên thì đang cùng khách quý trò chuyện vui vẻ.

    - Ha ha...

    Ngươi đã biết rõ còn trêu chọc Trình gia gia ngươi, tiểu tử thúi kia là cái dạng gì ta còn không biết sao, ngươi là một lòng luyện đan không biết sự tình bên ngoài, hiện tại bên ngoài đều bị hắn náo ngất trời rồi.

    Trình Tiếu Thiên nhắc tới việc này, không khỏi lắc đầu, nói xong quay đầu nhìn thoáng qua bên ngoài:

    - Như vừa rồi lại xảy ra chuyện, lại dám ở bên ngoài cửa thành đánh công chúa, bệ hạ phái người tới chờ ở bên ngoài, hiện tại nghĩ tới tiểu tử này ta lại đau đầu.

    Đối diện Trình Tiếu Thiên đúng là Đông Phương Linh Lung, lúc này nàng đang châm trà, chậm rãi rót cho Trình lão gia tử, lại rót cho mình một ly, sau đó không vội không chậm nói:

    - Cái khác ta không biết, nhưng hắn ở phương diện luyện đan là có kỳ ngộ, vài ngày trước có chút đan dược tiểu Tuyết luyện chế nhiều lần cũng không thành công.

    Nàng là Ẩn Phong thân thể, trời sinh có năng lực khống chế hỏa diễm, chỉ cần để cho nàng nhập môn, cho dù dược tề cấp chín đối với nàng mà nói cũng rất nhẹ nhàng.

    Nhưng mà mấy dược phương kia lại rất kỳ quái, độ khó phi thường to lớn, yêu cầu đối với khống chế tinh thần lực cơ hồ đạt đến trình độ luyện chế Phàm đan trung phẩm.

    Coi như là ta, cũng phải thử ba lượt mới hiểu được, dần dần mới có thể khống chế tốt.

    - Cái kia còn chưa chắc, nói không chừng hắn lấy được từ chỗ nào đó.

    Tuy Trình Tiếu Thiên nói như vậy, nhưng mà nghe người khác khoa trương Tôn nhi của mình, trong lòng vẫn là rất vui vẻ.

    - Vậy hẳn là có người tùy ý điều chế đan dược, tiến hành theo chất lượng, hơn nữa mỗi chủng dược vật đều hữu dụng, đa số đều dùng để điều trị thân thể, cố bản bồi nguyên, cũng có rất nhiều loại là vì khôi phục nguyên khí, trị liệu nội ngoại thương lúc chiến đấu.

    Đông Phương Linh Lung ung dung nói, nâng chén trà lên, nhẹ nhàng uống một ngụm:

    - Chỉ tiếc, thời gian gần đây hắn không có nhà, ta cũng không có biện pháp hiểu rõ rốt cuộc là sau lưng của hắn người dạy, hay là bản thân hắn biết, nếu như là bản thân hắn biết...

    Chương 33: Trình lão gia tử nổi giận

    Nói đến đây, Đông Phương Linh Lung cũng dừng lại, trên nét mặt đạm mạc nhiều hơn một tia nghi hoặc, sau đó lắc đầu, điều này sao có thể, cho dù Đan đạo đại sư trong gia tộc cũng không dám nói có thể tùy ý điều phối dược tề mới.

    Cho dù dược tề so với đan dược chênh lệch rất nhiều cấp độ, nhưng muốn tiện tay sáng tạo dược tề mới, đó cũng là chuyện tương đối khó khăn.

    - Trước không nói những thứ này, ngươi chuẩn bị một chút a, lần này gia gia của ngươi cho người tới đưa tin, nói ngươi trở về một chuyến, hình như có đại sự gì đó.

    Nhoáng một cái ngươi đã ở đây vài năm rồi, mỗi lần nhìn thấy ngươi đều làm cho ta nhớ tới tràng cảnh ta cùng gia gia của ngươi quen biết năm đó, lúc kia thật không biết hắn là người của Đông Phương Thế Gia, tuổi trẻ không có chú ý, cùng một chỗ vào sinh ra tử, nhớ tới làm cho người ta hoài niệm ah.

    Trình lão gia tử nói xong, nâng chén trà lên uống một ngụm, cũng cảm giác không có mùi vị gì cả, không bằng một vò rượu ah.

    Tu tâm dưỡng tính, tu tâm dưỡng tính, không được lúc nào cũng nghĩ tới rượu nữa.

    - Có một số việc, cuối cùng cũng phải đối mặt.

    Hình như trong nội tâm Đông Phương Linh Lung đã minh bạch, nhẹ giọng lầm bầm lầu bầu nói.

    ...

    Trình Cung vào thành cũng không có trước hết về Trình gia, chuyện thứ nhất hắn cần làm là tìm Bàn Tử, Bàn Tử kinh doanh hơn mười chiếc hoa thuyền.

    Bởi vì Vân Ca Thành rất to lớn, đường sông cũng rất nhiều, mà trụ sở bí mật của hắn là ở trong một con thuyền, về phần phân biệt con thuyền bí mật này như thế nào, lại không có mấy người biết rõ.

    Trình Cung ra ám hiệu liên hệ với người của Bàn Tử, rất nhanh có thuyền tiếp hắn đi qua, vừa mới lên thuyền đã thấy Bàn Tử cầm một thanh Khai Sơn Phủ khổng lồ trong tay, phía sau hắn là Túy Miêu lảo đảo mang theo một cây thương, thỉnh thoảng thời điểm sắp ngã quỵ là có thể dùng đến, về phần Tống Phúc thì cầm môt con dao găm.

    Người khác cầm dao găm sẽ bị người khinh bỉ, nhưng hắn cầm dao găm cũng bị người lo lắng, lo lắng hắn không cẩn thận, con dao kia sẽ đè chết hắn.

    - Các ngươi muốn làm gì?

    - Đại thiếu...

    Ngươi không có bị thương a?

    Chuyện Tống Phúc làm đầu tiên là ném con dao găm đi, cái đồ chơi này rất áp người, tiến lên sờ nắn trên người Trình Cung.

    - Chúng ta vừa nhận được tin tức, Tử Yên công chúa chuẩn bị đối phó ngươi, chúng ta định đi tới giúp ngươi ah.

    Bàn Tử rất có khí thế mang theo Khai Sơn Phủ cực lớn, một bộ bạn thân đủ nghĩa khí a.

    - Đến, Móa!

    Túy Miêu thì chống trường thương, cạn ly cùng Trình Cung.

    Trình Cung không có cạn ly cùng hắn, lại hướng về phía hắn gật đầu cười, bổn ý là nói cho Túy Miêu, Liệt Diễm Quả đã tới tay, rất nhanh Liệt Diễm Tửu của ngươi sẽ ra lò, nhưng Túy Miêu căn bản không có phát hiện, cái này làm cho Trình Cung rất im lặng, dứt khoát không muốn đi để ý đến hắn, đợi Liệt Diễm Tửu ra lò thì đưa cho hắn là được rồi.

    Trình Cung nhìn mấy tên này, có chút im lặng triệt để, trước kia bọn hắn chơi đùa nhốn nháo, cảm giác tình báo của Bàn Tử coi như cũng được, nhưng mà hiện tại còn kém quá xa rồi, mình đánh công chúa lâu như vậy mà Bàn Tử mới biết được công chúa chuẩn bị đi ngăn đón mình.

    Ba Phong đi theo Trình Cung vào, cảm giác có phải mình đi vào địa bàn quân địch hay không, những gia hỏa này đang nói cái gì, chẳng lẽ bọn hắn không biết cái kia là công chúa sao?

    Bốn người, chẳng lẽ bọn hắn là đế đô Tứ đại hại trong truyền thuyết, hôm nay không ngờ mình đều gặp được.

    - Các ngươi đi làm gì nữa.

    Trình Cung đạp Bàn Tử một cước, sau đó nói:

    - Tìm một địa phương có thể dấu tiền, lần này đi ra ngoài ta có chút phát tài, một hồi giao cho ngươi.

    - Phát tài, bao nhiêu?

    Bàn Tử nghe xong con mắt lập tức tỏa sáng, tiền là đồ tốt a.

    - Hoàng kim gần bốn mươi vạn lượng, ngân phiếu bảy mươi vạn lượng, chủ yếu là vàng phải tìm địa phương an toàn lưu trữ.

    Trình Cung nói xong, hướng về phía Ba Phong khoát tay áo, để cho hắn đừng khách khí ăn uống tự do, ở trên địa bàn của Bàn Tử, đồ ăn ngon tuyệt đối không ít.

    Mặc dù là trên thuyền, nhưng mà cái thuyền này của Bàn Tử đặc biệt to lớn.

    Ở bên ngoài chịu khổ như thế nào đều được, nhưng mà trở về có đồ ăn ngon tự nhiên phải là bổ nhất.

    - Gần năm triệu lượng, ta không nghe lầm chứ.

    Hiện tại Bàn Tử cảm giác những năm này mình không uổng công bưng bít, tuy vừa bắt đầu đã từng thắng qua trăm triệu lượng bạc, nhưng cuối cùng lại chẳng có gì, nhưng đại thiếu là tiền thật ah.

    Tống Phúc bề bộn đi lên trước hưng phấn nói:

    - Lão đại, quả nhiên ngươi không hỗ là thần tượng của ta, ngươi đi đâu đoạt vậy, lần sau mang theo ta a.

    - Còn có... ta...

    Túy Miêu lung lay giơ tay lên, giờ phút này trong cơn say hắn cảm giác Trình Cung trở về rồi, mình cần phải hỏi chút gì đó, hỏi chút gì đó, nếu không thì không có nghĩ khí!

    - Đi, lần sau đi lãnh địa của nhà ngươi đoạt.

    Trình Cung vừa nói vừa ăn, trêu chọc Tống Phúc hai câu lại nhìn Bàn Tử.

    - Bàn Tử, mạng lưới tình báo của ngươi nên làm lại một lần nữa, vừa rồi ta đánh Tử Yên công chúa, đến bây giờ đã qua gần một canh giờ, thậm chí ngươi vẫn không biết.

    Lần này số tiền kia ngoại trừ mua dược tài ra, những thứ khác đều dùng để kiến tạo mạng lưới tình báo mới.

    Bàn Tử nghe xong, đột nhiên xông lên ôm lấy Trình Cung:

    - Đại thiếu, ngươi thật sự là quá tốt.

    Kỳ thật ta đã sớm có ý này, nhưng mà kiến tạo mạng lưới tình bá là đốt ngân phiếu, tiền như nước chảy.

    Ta không phải là không muốn cải tiến, nhưng mà không có tiền ah.

    Ca ah, ta chờ những lời này lâu lắm rồi.

    Ba Phong nhìn mà ngẩn người, bị một cục thịt kẹp như vậy, cảm giác kia so với bà lão tám mươi đè lên thì không khác gì nhau.

    Rốt cục, ở Trình Cung uy hiếp không buông ra sẽ không đưa tiền, rốt cục Bàn Tử mới buông lỏng Trình Cung ra.

    Trình Cung đi theo Bàn Tử ra ngoài một chuyến, giao hoàng kim cho hắn, thời điểm Bàn Tử chứng kiến trong tay Trình Cung dĩ nhiên là không gian giới chỉ, hắn thiếu chút nữa phát điên, khi biết Trình Cung là cướp được, lập tức cầu khẩn Trình Cung, vô luận như thế nào cũng phải cướp cho hắn một cái.

    Trình Cung bị hắn quấy rối thiếu chút nữa có xúc động giết người, chưa thấy qua ai có da mặt dày như hắn, không có biện pháp, chỉ có thể đáp ứng hắn, có cơ hội sẽ giúp hắn cướp một cái.

    - Đúng rồi đại thúc, bởi vì có nhiều dược vật mua sắm rất khó khăn, cho nên ta định tổ kiến một đội ngũ chuyên môn săn giết yêu thú, thu thập dược vật.

    Ngươi rất quen thuộc đối với Yêu Thú Sâm Lâm, nếu gần đây ngươi rãnh rỗi, ngươi giúp ta tìm kiếm thoáng một phát.

    Trước khi Trình Cung rời đi, chứng kiến Ba Phong đứng ở nơi đó không muốn rời đi, lại có chút ít xấu hổ nói.

    - Bành!

    Ba Phong vỗ ngực nói:

    - Cứ yên tâm, Yêu Thú Sâm Lâm ta hiểu rất rõ, giao cho ta.

    - Tốt, ta đi về trước, dùng tiền thì trực tiếp nói với Bàn Tử là được rồi.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp lên ngựa rời đi.

    Nhìn Trình Cung rời đi, Tống Phúc đột nhiên giật mình:

    - Nghe đồn Tử Yên công chúa đã đạt đến Tẩy Tủy kỳ rồi, làm sao đại thiếu có thể đánh nàng?

    - Bởi vì hắn cũng đạt tới Tẩy Tủy kỳ rồi.

    Ba Phong rất là cảm khái nói.

    Biểu lộ của Bàn Tử, Tống Phúc trở nên vô cùng khoa trương, Tẩy Tủy kỳ, Tẩy Tủy kỳ, Tẩy Tủy kỳ...

    ...

    Tuy là Trấn Quốc Công cao quý, nhưng Trình Tiếu Thiên vẫn quen cưỡi ngựa, vừa mới từ hoàng cung đi ra, Trình Tiếu Thiên một bụng tức giận mang người trở về.

    Tuy bệ hạ ở trước mặt Trình Tiếu Thiên không có nói một câu trách cứ, nhưng có mấy lời làm cho Trình Tiếu Thiên rất phiền muộn, bệ hạ lấy ra vô số tấu chương của Ngự Sử cho Trình Tiếu Thiên xem, lại nói với hắn về chuyện mặt mũi hoàng gia.

    Cuối cùng mượn cơ hội này nói chuyện điều động quân đội, Trình Tiếu Thiên không lên tiếng xem như chấp nhận, chuyện lần này coi như bỏ qua như vậy rồi.

    Thời điểm Trình Tiếu Thiên trên đường về nhà, đúng lúc gặp được nhất đẳng Phụ Quốc Công Lôi Nhạc cũng thích cưỡi ngựa như Trình Tiếu Thiên, đang cưỡi ngựa chạy tới hoàng cung, niên kỷ của Lôi Nhạc so với Trình Tiếu Thiên thì ít hơn, tóc giống như bị sấm đánh, tướng mạo rất hung, tiểu hài tử nhìn thấy sẽ bị dọa khóc.

    - Thật đúng dịp, sao lại đụng phải lão điểu ngươi, như thế nào, tiến cung thương lượng hôn kỳ cùng bệ hạ sao, lúc nào tổ chức phải mời ta đó.

    Lôi Nhạc thấy Trình Tiếu Thiên thì chậm rãi ghìm chặt cương ngựa, thanh âm như sét đánh nói.

    Đây đã là tiếng nói bình thường của hắn rồi, năm đó hắn nói một tiếng chấn thiên lôi hống, đánh chết sáu gã Tướng quân địch quốc.

    - Lăn, muốn kết hôn thì ngươi đi mà kết, thực cho Trình gia ta dễ khi dễ sao, ai cũng muốn nhúng tay có phải hay không, làm lão tử phát bực, ai cũng không quen, móa, đừng ép lão tử phải đại khai sát giới, xem các ngươi còn ai dám khi dễ Trình gia ta.

    Trình Tiếu Thiên một bụng tức giận, thúc ngựa rời đi, chỉ để lại tiếng rống giận dữ.

    Lôi Nhạc cũng ngây dại, hai nhà cũng không có cừu hận gì, tuy thường xuyên nhao nhao cùng lão điểu này, nhưng hôm nay mình cũng không gây hắn a.

    - Cái lão điểu này lại phát tính tình gì rồi, người khác khi dễ Trình gia ngươi, hắn cũng không biết xấu hổ nói ra miệng.

    Trình Cung trước cưỡng gian công chúa, sau đó truy nợ khắp đế đô, thậm chí ngay cả đại thần vào triều cũng dám chặn đường đòi nợ, mới vừa rồi lại đánh công chúa, cái này con mẹ nó đổi thành người khác đã sớm chết một trăm lần rồi.

    Tuy người bình thường không biết thân phận của Trình Cung cùng Tử Yên công chúa, nhưng chuyện này đã truyền khắp trong các đại gia tộc cùng tất cả thế lực lớn, cộng thêm tin đồn Trình Cung quan hệ cùng công chúa đã truyền khắp đế đô.

    Hôm nay lại thấy lão điểu này từ hoàng cung đi ra, ở Lôi Nhạc xem ra, rất có thể là bệ hạ bị bất đắc dĩ muốn gã Tử Yên công chúa cho tên quần là áo lượt kia.

    Nhưng không nghĩ tới, lại bị lão điểu này mắng một trận, thật sự là xui xẻo.

    - Lão La, tiểu vương bát đản kia đã trở về chưa vậy?

    Trình Tiếu Thiên dừng ngựa, thấy lão La lập tức khó thở gào thét.

    Lão La vừa thấy Trình lão gia tử như vậy, còn có bộ dáng tức giận kia, quan trọng nhất là câu mà Trình Vũ Phi thường mắng Trình Cung, hắn cũng nói ra, biết rõ Trình lão gia tử thật sự nổi giận.

    - Vừa trở về, kỳ thật sự tình lần này còn có rất nhiều ẩn tình, tình báo vừa mới trở về, lão bộc còn chưa kịp báo cáo cùng ngài...

    - Nói cái gì mà nói, chờ ta thu thập tiểu vương bát đản này xong rồi nói sau.

    Nhìn hắn từ nhỏ không có mẹ đáng thương, ta vẫn không có quản hắn làm gì, nhưng bây giờ hắn càng náo càng lớn, thực đã cho ta chết rồi sao, hôm nay còn dám bỏ nhà đi, thật là muốn làm ta tức chết.

    Trình Tiếu Thiên tức giận sải bước đi tới chỗ Trình Cung.

    Lão La còn tưởng rằng Trình lão gia tử là vì mới từ hoàng cung trở về, bệ hạ nói gì đó mới giận như vậy, nghe xong lời này nguyên lai là bởi vì Trình Cung rời nhà trốn đi ah.

    Lần này Trình Cung rời nhà trốn đi đủ dứt khoát, cho dù dùng tình báo của Trình gia, thì sau khi Trình Cung đã ly khai Vân Ca Thành rồi mới biết.

    Sau đó hành tung của Trình Cung rất khó truy tra, Trình lão gia tử vẫn nhịn xuống phái người nghĩ cách bắt Trình Cung trở về, bởi vì căn cứ biểu hiện của đủ loại tình báo, hắn là muốn đi Yêu Thú Sâm Lâm.

    Nhất là mấy lần mất đi tin tức của Trình Cung, Trình lão gia tử càng thường xuyên nổi giận.

    So với lúc kia, lúc này Trình lão gia tử nói là đi giáo huấn, nhưng lão La nhìn thế nào cũng chỉ thấy một loại chờ đợi.

    Chương 34: Đan dược tăng thọ nguyên

    - Tiểu Tuyết, nàng trước mang dược vật dùng cùng Liệt Diễm Tửu tới, nhớ kỹ phải đánh dấu.

    Trình Cung cúi đầu nói xong, tay phải nắm lấy bút xoát xoát viết rất nhanh, ghi ra một dược phươn, trang giấy kia bị một tầng nguyên khí màu đỏ bao khỏa, bay về phía tiểu Tuyết đang phối dược ở trong sương phòng bên cạnh.

    Tiểu Tuyết đưa tay tiếp nhận dược phương, nguyên khí màu đỏ bám vào bên trên vừa vặn tiêu tán, tiểu Tuyết chuyên tâm phối dược cũng không có chú ý tới cái này có cái gì không đúng.

    Nàng cảm giác chỉ cần mình tập trung suy nghĩ thì đầu sẽ rất đau đớn, cho nên hiện tại thiếu gia giao nàng làm cái gì thì nàng làm cái đó, không thèm nghĩ chuyện dư thừa nữa, cái này làm cho tiểu Tuyết cảm giác thoải mái rất nhiều.

    Tiểu Tuyết ôm hơn mười vị dược liệu tới, để ở bên người Trình Cung, Trình Cung trực tiếp thu những vật này vào trong không gian giới chỉ, từ khi giao những hoàng kim kia cho Bàn Tử, trong không gian giới chỉ của Trình Cung trống hơn rất nhiều.

    - Tiểu Tuyết, những người hầu hạ ăn uống cho lão gia tử nàng có quen hay không?

    Trình Cung lại viết xong một dược phương, những cái này đều là dược vật chuẩn bị luyện đan kế tiếp, so với luyện chế dược tề phức tạp gấp trăm lần.

    Trải qua đoạn thời gian trước luyện chế dược tề rèn luyện, hiện tại ít nhất tiểu Tuyết không có vấn đề ở phương diện phối dược, Trình Cung cũng có ý cho nàng một ít cơ hội.

    Nếu như Trình Cung tự mình động thủ, cũng không cần viết dược phương gì, nhưng tiểu Tuyết cũng cần một cơ hội học tập thực tế.

    - Ân.

    Tiểu Tuyết gật đầu:

    - Trước kia ta chưa có qua chỗ thiếu gia, thường xuyên đi tới phòng bếp hỗ trợ, thiếu gia muốn ăn cái gì ta đi phân phó bọn hắn làm?

    Trình Cung khoát tay, lấy ra toàn bộ đồ vật thu hoạch lần này, da Thủy Yêu Mãng cực lớn, còn có một ít xương cốt đặc biệt mà Trình Cung chọn lựa, Liệt Diễm Quả, Thủy Nguyên Châu, nội đan Thủy Yêu Mãng, răng.

    - Ah...

    Tiểu Tuyết bị dọa hoảng sợ, là lần đầu tiên nàng nhìn thấy da yêu thú lớn như vậy, hơn nữa Thủy Yêu Mãng này có rất nhiều bất đồng so với yêu thú cấp bảy bình thường, cho dù đã chết, nhưng trên người vẫn còn có cảm giác lạnh như băng.

    ...

    Lúc này cách sân nhỏ của Trình Cung gần trăm mét, bên trên một tòa tháp năm tầng để ngắm cảnh, Trình Tiếu Thiên đang đứng ở nơi đó nhìn về phía Trình Cung, tuy cách xa nhau trăm mét, nhưng Trình Cung đối thoại cùng tiểu Tuyết hắn vẫn nghe được rõ ràng.

    Tuy hiện tại tinh thần lực của Trình Cung đã có thể bao trùm chung quanh hai trăm mét, nhưng nếu như Trình lão gia tử không muốn cho Trình Cung phát hiện mà nói, Trình Cung căn bản không có biện pháp biết rõ giờ phút này Trình lão gia tử đang chú ý đến hắn.

    - Thật sự là không gian giới chỉ, tiểu tử này thật đúng là to gan lớn mật, ngay cả Cuồng Phong Cửu đương gia hắn cũng dám tính toán.

    Tuy ngoài miệng Trình Tiếu Thiên nói như vậy, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ tươi cười đắc ý, trong lòng tự nhủ, lúc này mới con mẹ nó là cháu của ta, vậy mới tốt chứ, nên như vậy.

    - Ta cũng là vừa mới nhận được tin tức không lâu, biết rõ Cuồng Phong Cửu đương gia bị người tính toán mất không gian giới chỉ, ngay cả đệ đệ của hắn là Mã Chương cũng chết, sau khi hắn trở về nổi giận treo giải thưởng, còn tìm người vẽ bức họa của hai người kia.

    Nhân viên tình báo của chúng ta phát hiện một người trong đó có tám phần tương tự cùng đại thiếu, có không ít thời điểm lộ tuyến của đại thiếu chúng ta không có biện pháp nắm giữ, kể cả việc tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, cho nên trong lúc này xảy ra chuyện gì chúng ta cũng không biết, nhưng hiện tại xem ra, kia là do đại thiếu làm.

    Lão La nói xong, ngẫm lại nói:

    - Lão gia, vừa vặn Huyết Chiến có một ít người chấp hành nhiệm vụ ở thảo nguyên, có cần diệt trừ Mã Huân kia hay không.

    Dù sao hắn bỏ ra mươi vạn lượng bạc mua tin tức, chỉ cần cung cấp tin tức chuẩn xác là cho mươi vạn lượng bạc, bắt được người cho trăm vạn lượng, chỉ sợ rất nhanh hắn sẽ biết là thiếu gia làm, loại người này dã tính quá lớn, rất có thể gây bất lợi đối với thiếu gia.

    Trình Tiếu Thiên không cần suy nghĩ khoát tay áo:

    - Không cần, chỉ cần hắn không rời Vân Ca Thành, cho dù tiểu mã tặc kia đến thì làm thế nào, hiện tại hắn cũng bị cháu ta tính toán, dám đến Vân Ca Thành cũng sẽ không có kết quả tốt, lúc đó vừa vặn nhìn xem tiểu tử này còn có cử động ngoài dự đoán gì.

    Hiện tại ta rất hiếu kỳ, tại sao hắn có thể phá giải tinh thần lạc ấn trên không gian giới chỉ, hiện tại xem ra Linh Lung nha đầu đoán có chút khả năng, chỉ sợ sau lưng tiểu tử này có cao nhân hỗ trợ.

    - Yêu thú cấp bảy, mấy thứ kia là gì?

    Đến cùng tiểu tử thúi này có bao nhiêu sự tình gạt ta.

    Lúc này, Trình lão gia tử cũng nhìn thấy Trình Cung lấy ra da Thủy Yêu Mãng, Liệt Diễm Quả cùng các loại đồ vật từ trong không gian giới chỉ, hắn cũng chỉ có thể nhận ra Thủy Yêu Mãng kia là yêu thú cấp bảy mà thôi.

    ...

    - Đừng sợ, đây là Thủy Yêu Mãng mà ta săn giết lần này, hàm răng của Thủy Yêu Mãng này không có độc, có công hiệu an thần, trấn định, cái này thích hợp cho ngàng sử dụng nhất.

    Liệt Diễm Quả là dùng phối trí Liệt Diễm Tửu cho Túy Miêu, Thủy Nguyên Châu là dược liệu chủ yếu luyện chế Bồi Nguyên Đan, dùng cái này luyện chế Bồi Nguyên Đan sẽ tốt hơn vài lần so với Bồi Nguyên Đan bình thường.

    Về phần nội đan Thủy Yêu Mãng này cùng Thủy Nguyên Châu, còn có Liệt Diễm Quả thêm cùng một chỗ, có thể trực tiếp luyện chế ra một loại đan dược, ngươi nhớ kỹ, tuy loại đan dược này chỉ là Nhân cấp thượng phẩm, nhưng giá trị có thể so với đan dược Thiên cấp.

    Bởi vì loại đan dược này rất đặc biệt, cách điều chế độc nhất vô nhị, bởi vì nó có thể gia tăng thọ nguyên.

    - Ah!

    Tiểu Tuyết nghe xong, kinh hô lần nữa, lập tức như là ăn trộm nhìn hai bên một chút, chỉ sợ bị người khác nghe lén.

    Hiện tại nàng không còn là tiểu nữ hài cái gì cũng không hiểu lúc trước, chỉ là dùng bản năng đi hầm chế dược vật, gần đây nàng học tập rất nhiều thứ, nhất là ở chỗ Đông Phương Linh Lung có vô số thư tịch luyện đan.

    Ở trong vô số thư tịch đều thường xuyên ghi lại một sự tình, mỗi gia tộc bởi vì đạt được một viên đan dược có thể tăng thọ nguyên, mà đưa tới tai ương diệt môn.

    Tuổi thọ người có đại nạn, giống như là người luyện võ có thể cường thân kiện thể, có được lực lượng lớn lao, nhưng mà cuối cùng tránh khỏi đại nạn tuổi thọ.

    Cho dù ngươi đạt tới nhân lực cực hạn, võ trung Thánh giả Phạt Mạch kỳ, nếu không có ngoài ý muốn mà nói, tối đa cũng chỉ là trăm tuổi mà thôi.

    Chỉ có khi đột phá Phạt Mạch kỳ, tiến vào Siêu Phàm kỳ, mới có thể bắt đầu nghịch thiên cải mệnh, dần dần gia tăng thọ nguyên.

    Nhưng nghịch thiên chi lộ khó như lên trời, bất luận cảnh giới gì cũng cảm giác tuổi thọ không đủ, có rất nhiều người bị vây ở một cảnh giới, nếu như có thể gia tăng một ít thọ nguyên thì có thể đột phá, sau đó có thể gia tăng trăm năm, ngàn năm thọ nguyên, bởi vậy có thể thấy được đan dược gia tăng thọ nguyên trọng yếu cỡ nào.

    Mà đan dược gia tăng thọ nguyên ở trong Luyện đan giới, cũng được gọi là đan dược nghịch thiên, cái kia sẽ xuất hiện đan kiếp.

    Chính là bởi vì nó quá trân quý, lúc này nghe Trình Cung nói, tiểu Tuyết mới kích động như thế.

    - Linh Lung tiểu thư nói bất luận một loại đan dược gia tăng thọ nguyên nào, đều là tồn tại siêu việt đan dược Thiên cấp?

    Nhìn bộ dáng nàng khiếp sợ, Trình Cung cười giải thích nói:

    - Cách điều chế xác thực là siêu việt cách điều chế đan dược Thiên cấp, chỉ là hiện tại trình độ dược vật chúng ta dùng không đủ, nhưng mà thuộc tính cơ bản cùng dược tính không sai, chỉ là dược hiệu kém gấp trăm lần mà thôi.

    Hiệu quả chỉ có một phần trăm, tự nhiên không có khuếch trương như vậy, hơn nữa cũng không phải loại cố định gia tăng năm mươi năm, một trăm năm thọ nguyên.

    Sau khi dùng cái này, sẽ dần dần thanh lý vết thương trước kia, luyện công không cẩn thận lưu lại nội thương trong cơ thể, dần dần điều dưỡng thân thể.

    Đoán chừng sau khi trị hết những cái này, ít nhất có khả năng giúp lão gia tử tăng tám năm mười năm thọ nguyên, thân thể cũng có thể đỡ hơn một ít.

    Nhìn người mỗi ngày nóng tính lớn như vậy, nếu không điều dưỡng sớm muộn cũng xảy ra chuyện.

    Cái này sau khi luyện chế thì vô sắc vô vị, nàng vụng trộm cho vào trong canh của lão gia tử.

    - Thiếu gia, ta có một vấn đề nhỏ...

    Hai ngón tay của Tiểu Tuyết nhẹ nhàng quấn động lên, cẩn thận nhỏ giọng hỏi:

    - Kỳ thật... vì sao người không đưa tận tay cho lão gia tử.

    Như vậy... nhất định người sẽ rất vui vẻ, cao hứng.

    Một lần nữa sống lại, hình như Trình Cung còn chưa thấy qua Trình lão gia tử, chỉ có điểm hắn ở Linh Lung Các cố ý bạo lộ, mình mới cảm nhận được Trình lão gia tử tồn tại.

    Tuy không có loại cảm giác máu mủ đặc biệt này, nhưng Trình Cung lại biết một việc, người khác đối với hắn tốt, hắn tuyệt đối sẽ không cô phụ người khác.

    Vô luận là lúc ở Linh Lung Các, Trình lão gia tử vội vàng chạy tới, cố ý bạo lộ mình đứng ở ngoài cửa, hay là chuyện cưỡng gian công chúa, cưỡng gian thị nữ, hay là đoạn thời gian trước truy nợ, mình rời nhà trốn đi, sau đó đánh công chúa.

    Những chuyện này không có một chuyện nào nhỏ, nhưng đến bây giờ còn có thể gió êm sóng lặng, trong nội tâm Trình Cung tinh tường những áp lực kia là ai gánh chịu.

    Loại gánh chịu yên lặng, quan tâm này, tuy không gặp mặt lại hơn ngàn vạn lời ngon ngọt.

    Trên thực tế Trình Cung còn thật không biết thấy Trình lão gia tử làm sao bây giờ, người ta một mảnh thiệt tình đối đãi chính mình, nhưng ngẫm lại hắn chính thức cháu trai cũng đã chết đi, Trình Cung đều có chút không có ý tứ.

    Mặc kệ như thế nào, đã chính mình đã có được thân thể này, có thể một lần nữa sống lần thứ nhất, đối với chính mình người tốt chính mình tựu tuyệt đối sẽ không cô phụ bọn hắn.

    Đồng thời cũng sẽ lại để cho bọn hắn qua rất tốt, lại để cho nhìn như cường đại, kỳ thật lại ở vào nguy cơ bên trong đích Trình gia dần dần chuyển biến tốt đẹp, không ngừng phát triển xuống dưới.

    - Ngươi nhớ những lão đầu, lão thái thái bình thường ở bên ngoài hay không, mỗi ngày bọn hắn sẽ ngồi một chỗ nhìn mặt trời, chờ tánh mạng chấm dứt.

    Lúc tuổi còn trẻ bọn họ cũng phấn đấu qua, nhưng về già một mặt là thân thể không được, một mặt khác là không có mục tiêu.

    Nàng xem hiện tại lão gia tử tốt như vậy, mỗi ngày động lực mười phần nhìn chằm chằm vào ta, giúp ta thu thập cục diện.

    Nếu như chuyện gì ta cũng nghe lời, lão gia tử sẽ rất nhàm chán, nói không chừng ngày nào đó nghĩ quẩn cũng đi nhìn mặt trời lặn, ngồi ăn rồi chờ chết nữa.

    Trình Cung rất tùy ý nói:

    - Vì để cho lão gia tử có khí lực tiếp tục đấu cùng ta, thì phải tăng thọ nguyên lên chút ít, được rồi, những thứ này phải ghi nhớ trong lòng, hiện tại chúng ta đi Linh Lung Các mượn Đan Đỉnh của bọn họ dùng thoáng một phát.

    Bây giờ nàng là Thoát Thai kỳ tầng thứ tám rồi, rất nhanh sẽ có thể đạt tới tiêu chuẩn luyện đan, lần này nàng đi theo hảo hảo học một ít, về sau một ít đan dược thường dùng sẽ do nàng luyện.

    Tiểu Tuyết không tính quá hiểu, nhưng thiếu gia đã nói như vậy, nàng nghe lời cầm đồ vật đi theo sau lưng Trình Cung tới Linh Lung Các.

    Chương 35: Bạo, bạo, bạo

    Ranh con, vậy mà... thậm chí có tâm tư này, lại gạt ta.

    Giờ phút này Trình Tiếu Thiên đứng ở đằng xa nhìn, thân hình có chút rung rung, Trình Cung nói như vậy, thật sâu đả động tâm tư của Trình lão gia tử, làm cho lão soái thống lĩnh hơn trăm vạn quân đội này vô cùng kích động.

    Tuy bao che cho con cháu, nhưng đôi khi có một số việc quả thật làm cho người căm tức, rất tức giận, mượn chuyện hôm nay mà nói.

    Bệ hạ mượn cơ hội này đưa ra trao đổi, nhượng hắn một ít quân quyền, cái này Trình Tiếu Thiên cũng không thèm để ý.

    Dù sao Trình gia đã khống chế nhiều hơn phân nửa quân đội Lam Vân đế quốc, ba thành còn lại là bị Lôi gia khống chế, tuy hôm nay bệ hạ cũng có hùng tâm tráng chí, nhưng Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình, còn có địch nhân cường đại nhất Đồ Đằng Đế Quốc, bọn hắn phát triển cũng rất nhanh chóng.

    Năm đó Trình Tiếu Thiên giúp Lam Vân đế quốc khai cương khoách thổ, Thảo Nguyên Vương Đình thì nhất thống thảo nguyên, bên trong Man tộc cũng xuất hiện Man Vương mới, Đồ Đằng Đế Quốc càng là trước sau tiêu diệt mười tiểu quốc chung quanh, hôm nay bốn thế lực lớn kiềm chế lẫn nhau, muốn có động tác lớn đều rất khó.

    Cũng chính bởi vì loại tình huống này, bệ hạ mới muốn làm suy yếu ảnh hưởng của Trình gia trong quân đội, cân đối thế lực thoáng một phát, điểm ấy Trình Tiếu Thiên sớm có chuẩn bị, cũng không có quá để ý.

    Chính thức làm cho hắn lo lắng chính là, hiện tại mình che chở Trình Cung như thế nào cũng được, nhưng vạn nhất ngày nào đó thực xảy ra chuyện gì, không có người che chở, hắn phải làm sao bây giờ.

    Nhưng hôm nay nghe Trình Cung nói, Trình Tiếu Thiên rốt cục yên tâm, trưởng thành, thật sự trưởng thành.

    - Lão gia, cái này ngươi nên yên tâm a, bất quá cũng đừng quá kích động, dù sao vài ngày trước ngươi trùng kích thất bại, thân thể còn chưa có khôi phục.

    Lão La thấy con mắt Trình lão gia tử hồng hồng, vành mắt ướt át, trong lòng của hắn cũng rất cảm động.

    - Cái gì kích động, ta chỉ là bị bụi vào mắt mà thôi, ở đây gió quá lớn, chúng ta đi.

    Trình lão gia tử nói xong quay người rời đi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm:

    - Ngươi thấy không, tiểu tử thúi này vẫn là cần ăn đòn, chính mình gây sự, làm ẩu còn tìm cớ.

    Ta mỗi ngày quân vụ nhiều như vậy, sự tình bận rộn như vậy, làm sao có thời giờ đấu cùng hắn, tiểu tử chết tiệt, ngươi nói có nên thu thập hay không.

    Lão La ở sau lưng cười mà không nói, trong miệng Trình lão gia tử nói như là thở phì phì, nhưng bộ dạng lúc này nào có một chút tức giận, đoán chừng trong nội tâm cười nở hoa.

    Cũng không biết tiểu tử nhà mình thế nào, hai viên Hộ Tâm Đan hắn đã sớm phục dụng, nếu không cũng không ở được trong băng động tầng hai.

    Cũng không biết đại thiếu cho hắn uống gì, vậy mà hơn một tháng nay tiểu tử này lại cao lên một ít.

    Hiện tại hắn đã quen tu luyện trong băng động, cũng không biết có cơ hội lọt vào mắt xanh của ông bạn già kia hay không, nếu như hắn có thể ra tay chỉ điểm một chút, vậy tiểu tử này đã có phúc rất lớn rồi.

    - Hình như gần đây tiểu tử Anh Hùng kia cũng rất liều, ta hơi mệt mỏi, trở về nghỉ ngơi một chút, ngươi đi xem hắn a.

    Đi trên đường, Trình Tiếu Thiên khoát tay để cho lão La ly khai, một mình hắn nghĩ nghĩ lại quay người đi về phía tiểu viện của Trình Cung.

    Dưới tình huống hắn không muốn cho người biết rõ, những thị vệ kia căn bản không biết Trình lão gia tử ở bên trong, Trình Tiếu Thiên ở trong tiểu viện chờ một hồi lâu, một trận gió thổi qua, hắn lau mắt nhè nhẹ, sau đó biến mất khỏi sân nhỏ.

    Trong tầng hầm ngầm bí ẩn nhất của Trình gia, Trình lão gia tử ôm hai bình rượu, quay mắt về phía một cây cung và một túi tên, không kiêng nể gì cả uống rượu...

    - Có người kế nghiệp, có người kế nghiệp, chúng ta có người kế nghiệp, bằng hữu cũ, trong nội tâm ta rất vui vẻ, đến, chúng ta làm một chén.

    Nhìn một cây cung, một túi tên, Trình lão gia tử không ngừng lầm bầm lầu bầu, dưới tình huống không vận công bức rượu, rất nhanh hắn đã uống say như chết, cuối cùng hắn ôm cung, tên khóc rống, khóc như là tiểu hài tử.

    ...

    Trình gia, Linh Lung Các.

    Cảm giác giống như là Đông Phương Linh Lung kia cho người ta, xinh đẹp động lòng người, lại lãnh đạm như băng tuyết, hoàn cảnh chung quanh này cũng rất đẹp, lại không có nhân khí gì.

    Đa số Luyện đan sư đều là như thế, cho nên ở trong mắt mọi người, Luyện đan sư rất cao ngạo.

    Trình Cung xem như là dị loại, dấu chân hắn trải rộng thiên hạ, càng kết giao vô số bằng hữu.

    Nếu không thời điểm hắn tranh đoạt Hư Không Âm Dương Đỉnh, hắn cũng không có thể thuận lợi như vậy, vốn là có gần một phần ba cường giả muốn tranh đoạt đỉnh kia thấy hắn muốn, đều ra tay giúp hắn.

    Chính bởi vì đột nhiên có một cổ lực lượng ngưng tụ như vậy, hắn mới có thể thuận lợi đoạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh, tràng diện lúc đó hắn vĩnh viễn nhớ rõ, đời đời kiếp kiếp cũng khó quên.

    - Ah...

    Là ngươi, thật tốt quá.

    Trình Cung mới vừa vào sân nhỏ, Đông Phương Thanh Mai thấy hắn liền kích động trực tiếp từ cửa sổ nhảy xuống, nguyên khí trong cơ thể chấn động, hào quang màu xanh lập tức bao trùm rất nhiều địa phương trên thân thể nàng, Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy.

    Đông Phương Thanh Mai tự tin đưa tay về phía Trình Cung làm thủ thế khiêu chiến, tràn đầy đắc ý nói:

    - Ngày đó không tính, chúng ta so lại một hồi, có dám so hay không, nếu như ngươi lo lắng lực lượng chênh lệch quá lớn mà nói, ta có thể áp chế thoáng một phát, nhường ngươi một chút.

    - Thanh Mai tỷ tỷ, đừng gây chuyện.

    Bởi vì Trình Cung đạt thành hiệp nghị cùng Đông Phương Linh Lung, gần đây tiểu Tuyết cũng dần dần thân thiết cùng các nàng.

    Biết rõ tuy Đông Phương Thanh Mai rất xúc động, nhưng người lại không xấu, hơn nữa rất hoạt bát.

    Hơn nữa niên kỷ không sai biệt lắm cùng tiểu Tuyết, nên hai người chơi với nhau rất thân.

    Đông Phương Thanh Mai khoát tay chặn lại:

    - Tiểu Tuyết ngươi yên tâm, ta sẽ không đả thương hắn đâu, gần đây tiểu thư bảo ta học khống chế tinh thần lực cùng lực lượng, ta có nắm chắc.

    - Không phải...

    Tiểu Tuyết rất sốt ruột, cũng không biết nên nói như thế nào, trong lòng tự nhủ ta là vì muốn tốt cho ngươi!

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn, Đông Phương Linh Lung ngồi ở chỗ kia như trước, đưa lưng về phía cửa sổ đọc sách, lại nhìn bộ dạng Đông Phương Thanh Mai, Trình Cung cười lắc đầu.

    Lập tức nguyên thể trong cơ thể tăng vọt, trên người Trình Cung bị nguyên khí màu hỏa hồng bao phủ.

    - Hoán Cốt kỳ tầng một...

    - Hoán Cốt kỳ tầng hai...

    - Hoán Cốt kỳ tầng ba...

    ...

    - Hoán Cốt kỳ tầng tám...

    - Hoán Cốt kỳ tầng. chín...

    Nguyên khí trong cơ thể Trình Cung không ngừng tăng vọt, hào quang trên thân thể không ngừng gia tăng, rất nhanh đã đạt đến Hoán Cốt kỳ đỉnh phong.

    Trình Cung không có ngừng lại, cuối cùng hào quang chung quanh thân thể lập tức ngưng tụ, hoàn toàn tập trung ở trên cánh tay Trình Cung, hình thành một tầng nguyên cương hộ thể trong suốt nhàn nhạt.

    - Nguyên cương hộ thể, Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất.

    Đông Phương Thanh Mai sững sờ ở đó, nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tin trước mắt là thật, mình có thể ở trong hơn một tháng tăng lên hai tầng, cái này đã là rất nhanh rồi.

    Đây là bởi vì tiểu thư cho mình hai hạt đan dược Nhân cấp hạ phẩm, mình mới có thể tăng lên nhanh chóng như thế, vốn cho là lần này có thể hảo hảo giáo huấn Trình Cung thoáng một phát, nhưng hiện tại...

    Lúc ấy hình như hắn chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ hai a, ngón tay của Đông Phương Thanh Mai không tự giác động lên, tâm trong lặng lẽ tính toán, tầng thứ ba, tầng thứ tư, tầng thứ năm... suốt chín cấp, hắn vậy mà tăng lên chín cấp, lại vượt qua một đại cảnh giới, hắn còn có phải là người hay không ah!

    Khóe mắt Trình Cung liếc qua đã thấy rõ ràng, khi mình bộc phát lực lượng đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất, Đông Phương Linh Lung có chút nhúc nhích.

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, nguyên lai tâm tình của nàng đều là biểu đạt như thế này, xem ra nàng đã quen áp chế tâm tình của mình, nhưng chỉ cần để ý sẽ phát hiện ra sơ hở.

    Trình Cung thu hồi nguyên khí, đi qua bên cạnh Đông Phương Thanh Mai đang ngây người, trực tiếp đi xuống phòng luyện đan dưới mặt đất.

    - Ta vừa rồi muốn nói với ngươi là cái này.

    Tiểu Tuyết đi qua bên cạnh Đông Phương Thanh Mai, gãi gãi đầu, nhỏ giọng nói một câu, sau đó bước nhanh chạy theo Trình Cung.

    Hơn một tháng tăng lên chín cấp, còn vượt qua một đại cảnh giới, không đúng, nếu quả thật như thế mà nói, nghe lão gia tử nói thời điểm hắn cưỡng gian công chúa, hắn chỉ là Thoát Thai kỳ tầng thứ tư, nếu như tính từ lúc này, chẳng phải nói hắn không đến hai tháng, đã vượt qua hai đại cảnh giới.

    Nghĩ đến chỗ này, Đông Phương Linh Lung một mực lẳng lặng ngồi ở bên trong, cũng chậm rãi thả thẻ tre trong tay ra.

    Loại tốc độ này, cho dù là những thiên tài bên trong gia tộc cũng không làm được, chỉ có chút ít tồn tại nghịch thiên trong truyền thuyết mới làm nổi.

    Nhưng mà những người kia, không phải có thiên đại kỳ ngộ, thì có được thể chất cùng trí tuệ nghịch thiên, mỗi một cái đều là cấp quái vật, còn có bối cảnh cùng thế lực cường đại.

    Chỉ cần không xảy ra vấn đề, từng cái sẽ là tồn tại danh chấn thiên hạ.

    Nhưng Trình Cung này bất quá là cháu trai Trấn Quốc Công của Lam Vân đế quốc, làm sao hắn có bản lĩnh này.

    Còn nữa, lần này hắn đi luyện đan, nhưng trước kia căn bản chưa nghe nói qua hắn biết luyện đan.

    Cho dù dùng lực lượng của Đông Phương gia tộc, cũng không có biện pháp làm cho người ta trong thời gian ngắn tăng lên nhanh như vậy, cho người ta đơn giản học luyện đan như thế, hiện tại xem ra, sau lưng của hắn khẳng định có một cao nhân siêu cấp cường đại, nếu không căn bản không có biện pháp giải thích, hắn có thể tiện tay sáng tạo ra hơn mười loại dược tề mới, càng không có biện pháp giải thích hắn biết luyện đan, cùng trong thời gian ngắn lực lượng tăng mạnh như vậy.

    Đông Phương Linh Lung càng nghĩ càng cảm giác mình đoán không lầm, quay đầu nhìn về phía luyện đan thất, nàng một mực cảm giác trên người Trình Cung có một loại gì đó nói không nên lời, hôm nay suy nghĩ rất lâu, rốt cục nghĩ được một từ phù hợp “ngông nghênh”, đó là một loại tự tin kiêu ngạo, kể cả nhìn thấy dung mạo của mình cũng không để ý chút nào, loại chuyện này là trước kia Đông Phương Linh Lung chưa từng gặp qua.

    Hơn nữa Đông Phương Linh Lung có một loại cảm giác, bất luận là Trình Cung nhìn mình luyện đan hay là nhìn dung mạo của mình, ánh mắt kia cao cao tại thượng, như là trưởng bối đối đãi vãn bối.

    Giống như là một Đan đạo tông sư nhìn một Luyện dược sư ưu tú, có khen ngợi, thưởng thức, thậm chí có cổ vũ, nhưng trừ những thứ đó ra thì không có những thứ khác.

    Loại cảm giác này càng ngày Đông Phương Linh Lung càng thấy chân thật, làm cho nàng rất kỳ quái cùng không thoải mái, cho dù gặp Đan đạo đại sư cũng không có loại cảm giác này ah, nhưng mà người kia lại làm được?

    Trong đôi mắt đạm mạc của Đông Phương Linh Lung nhiều hơn một tia nghi hoặc, khó hiểu, nàng tin tưởng cảm giác của mình, nhưng cũng khó hiểu Trình Cung là một thiếu gia ăn chơi, tại sao có thể có loại cảm giác kỳ quái này.

    Chương 36: Liệt Diễm Tửu

    Thoạt nhìn diện tích kiến trúc Linh Lung Các không lớn, chỉ có một tòa kiến trúc, chung quanh đều là hoa cỏ cây cối.

    Nhưng thật sự đi vào dưới mặt đất sẽ phát hiện ở đây cực lớn, đầu tiên là một thang lầu đi xuống phía dưới, bậc thang vô cùng rộng rãi, tất cả đều do đá xanh cực lớn tạo thành, hai bên vách tường đều khảm nạm Dạ Minh Châu.

    Trình Cung liếc mắt đã nhận ra, loại Dạ Minh Châu này không phải là Dạ Minh Châu tự nhiên, mà là do cường giả Nhân Anh cô đọng thành.

    Đây mới thực là công cụ chiếu sáng của các đại gia sử dụng, thuận tiện, mỹ quan, quan trọng nhất là một loại biểu tượng thân phận.

    Bởi vì bất kỳ một gia tộc nào xuất hiện qua cường giả Nhân Anh kỳ, đều là một quái vật khổng lồ.

    Nếu như là ở kiếp trước, tồn tại Nhân Anh kỳ Trình Cung không thèm đặt vào mắt, nhưng hiện tại thấy Nhân Anh phải cẩn thận đối đãi, dù sao loại tồn tại này cho dù Trình gia cũng không thể trêu vào.

    Sau khi đi hết bậc thang, xuất hiện ở trước mắt là một hầm ngầm cực lớn, tầng hầm ngầm này rất rộng lớn, bên trong cũng khảm nạm rất nhiều Dạ Minh Châu.

    Trình Cung cũng nhìn ra, tầng hầm ngầm này cao hơn mười thước, mặt đất cùng vách tường chung quanh đều là đá đen, vách tường cũng rất dày.

    Bên trên còn mở ra rất nhiều địa phương chứa dược vật, chừng hơn vạn ô.

    So sánh với nơi này, những dược liệu mà Trình Cung sở hữu lộ ra không có ý nghĩa.

    Cái này là chỗ tốt của nội tình, bối cảnh, Đông Phương Linh Lung này hoàn toàn không cần phát sầu vì dược vật, có thể tùy ý lãng phí cùng sử dụng, chỉ cần nàng có thể không ngừng đề thăng là được.

    Đương nhiên, cái này cùng luyện chế ra đan dược tốt không có quan hệ, giống như Trình Cung phối trí dược tề mà ngay cả Đông Phương Linh Lung cũng than thở không thôi, dược liệu chỉ là một phương diện, mấu chốt vẫn là xem người luyện đan.

    Bên trong nơi này có một Đan Đỉnh màu đen cao nửa thước, tinh thần lực của Trình Cung thẩm thấu vào trong đó, có thể cảm nhận được phía sau Đan Đỉnh này có một trận pháp, đó là thời điểm cao thủ Đông Phương gia tộc kiến tạo cố ý lưu lại, phải hiểu được phương pháp, lại có tín vật đặc thù của Đông Phương gia tộc, mới có thể sử dụng Đan Đỉnh này.

    - Siêu việt Phàm đỉnh cấp mười, là cực phẩm bên trong Phàm khí, rất thích hợp dùng để luyện tập.

    Trình Cung nhìn thoáng qua, cất bước đi xuống phía dưới.

    Tầng thứ hai cơ bản tương tự cùng tầng thứ nhất, chỉ là không gian lớn hơn một ít, hầu như gấp đôi tầng một, dược vật bên trong cũng nhiều hơn.

    Trình Cung nhìn thoáng qua, Đan Đỉnh Nguyên khí cấp hai, muốn điều khiển loại Đan Đỉnh này, ít nhất tinh thần lực phải đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng năm trở lên mới được.

    Trình Cung không ngừng đi xuống phía dưới, tầng thứ ba lại gấp đôi tầng thứ hai, ở đây đã có chút giống một quảng trường nhỏ rồi.

    Trình Cung tiến lên nhìn một chút, Đan Đỉnh Nguyên khí cấp tám.

    Trực tiếp vượt qua sáu cấp, nhưng mà độ khó lại đề cao không chỉ mười lần, bình thường muốn điều khiển Đan Đỉnh nguyên khí cấp tám, tinh thần lực ít nhất phải đạt tới Phạt Mạch kỳ mới được.

    Cũng không phải nói cường độ tinh thần lực đạt tới là được, nếu không tất cả mọi người có lực lượng đủ mạnh là có thể luyện chế ra đan dược.

    Nhưng tinh thần lực đạt tới cấp độ này là cơ bản nhất, sau đó mới học khống chế hỏa diễm, có thể khống chế hỏa diễm tới trình độ nào, thì kia là một thước đo đánh giá cấp độ của Đan sư.

    Có ít người cho dù lực lượng rất mạnh, cũng không có biện pháp sử dụng tinh thần lực khống chế hỏa diễm, sinh ra cộng minh cùng hỏa diễm, tạo ra Xích Viêm Chân Hỏa thậm chí Tử Diễm Chân Hỏa cùng Tam Vị Chân Hỏa càng mạnh hơn nữa.

    - Được rồi, ở đây đi.

    Trình Cung nói xong quay đầu nhìn thoáng qua tiểu Tuyết:

    - Ta trước luyện chế cho gia gia, Túy Miêu, còn có một ít thứ chúng ta thường dùng, chờ một lát ta sẽ dạy nàng luyện chế, sau đó nàng tới tầng thứ nhất, đến lúc đó dựa theo ước định lúc trước của chúng ta, nàng có thể sử dụng tài nguyên của các nàng.

    Hiện tại thủ pháp ta dùng hơi khó, nàng có thể hiểu tự nhiên là tốt, không hiểu cũng rất bình thường, nếu như cảm giác khó chịu thì nhắm mắt lại hoặc là đến tầng thứ nhất chờ ta.

    - Ân!

    Tiểu Tuyết liên tục gật đầu.

    Trình Cung lấy ra dược liệu đã chuẩn bị tốt, đồng thời lấy một miếng ngọc bài mà trước kia Đông Phương Linh Lung bảo tiểu Tuyết mang tới.

    Trên khối ngọc này ẩn chứa lực lượng đặc biệt của Đông Phương gia tộc, cái này là chìa khóa mở ra Đan Đỉnh cùng Địa mạch chi hỏa.

    Bình thường mà nói, chỉ có Phạt Mạch kỳ tầng năm trở lên mới có thể nhẹ nhàng sử dụng Đan Đỉnh Nguyên khí cấp tám này, Đan Đỉnh cấp Nguyên Khí, thời điểm luyện đan có hiệu quả tăng phúc nguyên khí, nhưng mà yêu cầu đối với tinh thần lực cũng càng cao.

    Hiện tại tuy tinh thần lực của Trình Cung đạt tới Phạt Mạch kỳ, nhưng dù sao còn kém một chút, nhưng Trình Cung rất có tự tin.

    Đưa nguyên khí vào bên trong ngọc bài, ngọc bài xuất hiện hào quang, lập tức trận pháp bao vây Đan Đỉnh nguyên khí cấp tám vận chuyển.

    Trận pháp vừa vận chuyển, toàn bộ tầng hầm cũng có chút rung rung, sau đó một cổ nóng rực từ phía dưới bay lên.

    Cái này là sử dụng trận pháp dẫn xuất Địa mạch chi hỏa dưới mặt đất, lò đan lập tức trở nên đỏ bừng, Trình Cung đưa tay nhấn Đan Đỉnh một cái, nắp Đan Đỉnh mở ra, Trình Cung đưa tay ném vào tám khỏa Liệt Diễm Quả.

    Độ nóng của Địa mạch chi hỏa này dị thường kinh người, đã đạt đến tiêu chuẩn của Xích Viêm Chân Hỏa bình thường.

    Nếu như đây là một Đan Đỉnh Phàm khí bình thường, dùng để luyện chế đan dược Nhân cấp hạ phẩm, độ khó sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

    Nhưng mà giờ phút này đây là Đan Đỉnh nguyên khí cấp tám, Địa mạch chi hỏa này chỉ làm cho Đan Đỉnh nóng lên một ít, tay của Trình Cung đặt trên Đan Đỉnh, liên tục đưa nguyên khí vào trong đó.

    Tinh thần lực lập tức một phân thành hai, nhất tâm nhị dụng, một bộ phận phối hợp nguyên khí bản thân điều tiết khống chế Liệt Diễm Quả trong Đan Đỉnh, một bộ phận khác thì khống chế Địa mạch chi hỏa.

    Cũng may cảm giác quen thuộc, giống như là cá về tới biển cả, mặc dù chỉ là một Đan Đỉnh Nguyên khí nho nhỏ, nhưng ở kiếp này là lần đầu dùng Đan Đỉnh luyện đan, làm cho tâm tình của Trình Cung vô cùng khoan khoái dễ chịu.

    Bình thường tinh thần lực của Tẩy Tủy kỳ hoặc là Phạt Mạch kỳ tiến vào trong loại hỏa diễm địa mạch này, đều sẽ phải chịu một ít ảnh hưởng.

    Mà với tư cách người luyện đan, chuyện thứ nhất phải học đúng là dùng tinh thần lực dung hợp cùng hỏa diễm.

    Tinh thần lực của Trình Cung bắt đầu dung nhập ở bên trong ngọn lửa này, những Địa mạch chi hỏa này rất mãnh liệt, tuy tinh thần lực là tồn tại vô hình, nhưng muốn dung nhập trong đó cũng bị bài xích như trước.

    Nhưng tinh thần lực của Trình Cung không ngừng kích thích, nhanh chóng điều chỉnh, rất nhanh tinh thần lực đã điều chỉnh đến nhất trí cùng Địa mạch chi hỏa, sau đó thời gian dần trôi qua, trợ giúp Địa mạch chi hỏa hấp thu nguyên khí, ngưng tụ nhiệt khí.

    Thời gian dần trôi qua, màu sắc của Địa mạch chi hỏa càng ngày càng hồng.

    Bình thường Địa mạch chi hỏa mạnh gấp ba hỏa diễm bình thường, nhưng rất nhanh đã vượt qua gấp năm lần, hoàn toàn đạt đến tiêu chuẩn của Xích Viêm Chân Hỏa.

    Thời gian dần trôi qua, nhiệt độ của hỏa diễm bắt đầu vượt qua mười lần, nhưng vẫn chậm chạp tăng lên, mười một lần, mười hai lần, mười ba lần...

    Bản thân Liệt Diễm Quả là hấp thu Địa Hỏa ngưng tụ, hỏa diễm bình thường căn bản không hòa tan được nó, nhưng mà khi Trình Cung khống chế Địa mạch chi hỏa tăng lên tới mười lăm lần, bên trong mơ hồ đã lộ ra một tia hào quang màu tím.

    Rốt cục Liệt Diễm Quả trong Đan Đỉnh bắt đầu hòa tan, ở Trình Cung khống chế nguyên khí cùng tinh thần lực, thời gian dần trôi qua đã hòa tan toàn bộ.

    Sau đó Trình Cung bắt đầu gia nhập những dược vật khác, tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.

    Phải biết rằng không phải gia nhập một loại dược vật, mà là rất nhiều, bình thường mà nói cũng phải sử dụng tinh thần lực cùng nguyên khí điều tiết khống chế, để cho chúng dung hợp, quá trình này rất gian nan, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể ném tài liệu giống như nấu súp vậy.

    Tiểu Tuyết đứng ở một bên nhìn mà hoa mắt, hình như trước kia xem Đông Phương Linh Lung, giảng giải cho mình luyện đan cơ bản, không phải như thế ah, mình cũng thí nghiệm qua.

    Coi như thể chất mình đặc thù, bởi vì lực lượng cùng tinh thần lực không đủ, cho dù dùng ba loại dược vật luyện chế đan dược đơn giản nhất, cũng thường xuyên bởi vì hỏa hầu, tỉ lệ, dược vật dung hợp,... cuối cùng trước khi ngưng tụ đều nhao nhao thất bại.

    Thiếu gia làm sao làm được?

    Tiểu Tuyết là muốn quan sát ngọn lửa kia biến hóa, lại phát hiện xem một hồi cũng cảm giác chóng mặt, sợ tới mức không dám nhìn nữa.

    Suốt bốn canh giờ, Trình Cung ném xuống chừng mấy trăm cân dược vật, rốt cục điều phối tốt.

    Tuy hắn có thể dùng tinh thần lực khống chế hỏa diễm vô cùng chính xác, vượt cấp làm được chuyện mà Đan sư Phạt Mạch kỳ cấp năm cũng làm không được, nhưng loại tiêu hao này cũng không phải là nói đùa.

    Trình Cung lấy ra mười vò rượu sớm chuẩn bị tốt, sau đó chứa Liệt Diễm Tửu vào trong đó, mùi rượu lan tỏa bốn phía.

    Phen này tiêu hao rất to lớn, Trình Cung lập tức ngậm Thủy Nguyên Châu tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, khôi phục nguyên khí.

    Trên thực tế cũng chỉ có Trình Cung mới dám làm như thế, thủ pháp luyện đan của hắn cho dù Đan đạo đại sư cấp chín cũng không có biện pháp bắt chước.

    Quá trình khôi phục bản thân cũng là quá trình tu luyện, tám canh giờ sau, Trình Cung bắt đầu luyện đan lần nữa, lần này hắn luyện chế chính là dược vật tăng thọ cho lão gia tử phục dụng, hao phí trọn vẹn ba canh giờ mới hoàn thành, mà sau đó Trình Cung lại khôi phục năm canh giờ mới bắt đầu luyện đan lần nữa.

    Lần luyện đan này đôi khi Trình Cung sẽ tạm thời điều chỉnh số lượng của một ít dược vật, đôi khi có chút dược vật cần phân cách, tay hắn sẽ giống như làm ảo thuật, chỉ cần phất tay, trong tay sẽ xuất hiện một thanh đoản đao.

    Cái này làm cho tiểu Tuyết ở một bên vô cùng ngạc nhiên, bởi vì nháy mắt sau đó thanh đoản đao kia sẽ lập tức biến mất, giống như là sáp nhập vào thân thể của Trình Cung vậy.

    ...

    - Tiểu thư, tiểu thư, cũng không biết người này thực luyện đan hay là phô trương thanh thế, động tĩnh lớn như vậy, ném vào rất nhiều dược vật nhưng phẩm cấp cũng không cao.

    Lần thứ nhất luyện chế ra lại là mấy trăm cân rượu màu đỏ, lần thứ hai thì chỉ có hơn mười giọt chất lỏng trong suốt, cũng không biết hắn đang làm gì, cái này là luyện đan ah, hắn cho rằng đây là dược tề sao.

    Cuối cùng ngưng luyện, thành đan cũng không làm được, còn không bằng ta.

    Đông Phương Thanh Mai hưng phấn chạy tới nói cho Đông Phương Linh Lung đang trồng hoa, nói đến thời điểm Trình Cung không có biện pháp ngưng luyện thành hình, Đông Phương Thanh Mai lộ ra rất là đắc ý, lực lượng tăng lên mau thì thế nào, luyện đan còn không bằng ta.

    - Ngươi có thể khống chế Nguyên khí cấp tám bốn canh giờ sao?

    Ngươi có thể dung luyện hơn mười loại dược vật thành nhất thể mà không tạc lô sao?

    Đông Phương Linh Lung vỗ vỗ mặt đất mới trồng hoa một phát, thời điểm đứng dậy đi ra, trên người không nhiễm một hạt bụi, bùn đất trên hai tay vừa rồi bị một tầng nguyên cương màu trắng hóa giải tiêu tán.

    Chương 37: Tứ Hải Lâu

    Thấy bộ dạng vò đầu của Đông Phương Thanh Mai, Đông Phương Linh Lung nói lần nữa:

    - Đan dược, đan dược, đan là dược kết tinh cùng thăng hoa, mà đan cũng không phải câu nệ hình dạng, đan đạo thiên biến vạn hóa.

    Tuy Đông Phương Linh Lung dạy Đông Phương Thanh Mai như thế, nhưng trong lòng của nàng cũng rất giật mình, thật sự có người luyện đan như thế.

    Nàng ở trong gia tộc chứng kiến đoạn văn này do một vị tổ tiên ghi, vừa bắt đầu cũng cảm giác rất kỳ quái, phải biết rằng Luyện dược sư đạt tới tiêu chí Đan sư, đó là có thể cô đọng, thành đan, hình thái khác của đan dược, Đông Phương Linh Lung cũng chưa có thử qua.

    Nhiều năm nghiên cứu như vậy, làm cho nàng lĩnh ngộ được một ít, nhưng không cô đọng, đan dược thành đan còn gọi là đan dược sao?

    - Còn nữa, coi như là thời điểm đưa đồ ăn cho bọn hắn, ngươi cũng không nên dừng lại, đây là tối kỵ.

    Trong nội tâm Đông Phương Linh Lung sinh ra rất nhiều cảm thán, sau đó nhàn nhạt nói một câu, mới bắt đầu trồng cây hoa mới.

    Đông Phương Thanh Mai làm mặt quỷ, sau đó chạy trước chạy sau đi theo Đông Phương Linh Lung, công việc lu bù lên.

    Bên trên hồ nước trong nội viện Trình phủ, Trình Tiếu Thiên đang nhàn nhã đứng ở trên mặt nước, dưới chân chỉ có một cành cây to bằng ngón tay.

    Đó cũng không phải là chuyện kinh ngạc, kinh ngạc nhất là đàn cá trong hồ hoàn toàn không thấy hắn, nhao nhao bơi qua dưới chân hắn, có một ít con cá còn cảm giác cành cây rất kỳ quái, phi lên đụng một cái.

    Mà Trình Tiếu Thiên phảng phất như không tồn tại, con cá đánh tới nhánh cây, nhánh cây kia di động theo.

    Lúc này, lão La cầm một phần quân tình từ bên ngoài tiến đến, dưới chân Trình Tiếu Thiên có chút phát lực, nhánh cây kia lập tức hóa thành bột phấn, thân hình Trình Tiếu Thiên cất bước đã đi tới phía trên đình nghỉ mát.

    - Lão gia, lực lượng của ngươi tăng lên?

    Lão La cũng rất giật mình nhìn Trình lão gia tử, sát khí, lực lượng của Trình lão gia tử luôn không có biện pháp khống chế tốt, tuy lực lượng đạt tới Thoát Tục kỳ, nhưng vẫn đình trệ ở Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, một mực khó có thể tăng lên, ba, sáu, chín, từng cảnh giới đều phải gặp bình cảnh, đã đến Thoát Tục kỳ, bình cảnh cũng không giống như Thoát Thai kỳ, Hoán Cốt kỳ thậm chí Tẩy Tủy kỳ cùng Phạt Mạch kỳ đơn giản như vậy.

    Mặc dù chỉ là tăng lên một tầng, nhưng hơn kém lại như ngày đêm, Trình lão gia tử bị nhốt ở tầng thứ sáu suốt một năm, nhưng giờ phút này thật giống như đã có tiến bộ rất lớn.

    - Còn chưa có.

    Trình lão gia tử khẽ lắc đầu, Thoát Tục kỳ tăng lên một tầng khó như lên trời, hắn bị nvây ở tầng thứ sáu suốt mười một năm rồi, nghĩ vô số biện pháp cũng khó có thể đột phá.

    Nhưng sau đó hắn lại lộ ra dáng tươi cười:

    - Nhưng thân thể xác thực tốt lên rất nhiều, một ít nội thương trước kia bản thân ta cũng không có chú ý đến đều tiêu trừ.

    Trước kia có chút địa phương lực lượng không đạt được, tưởng rằng lực lượng của mình không đến, tu luyện không đủ, nhưng hiện tại mới phát hiện nguyên nhân hoàn toàn là vì thân thể.

    Cảm giác thân thể trẻ hơn rất nhiều, thật đúng là để cho tiểu tử thúi kia nói đúng, xem ra thọ nguyên thực tăng lên rồi.

    Chiếu theo tình huống này, không bao lâu là có thể đột phá Thoát Thai kỳ tầng thứ sáu rồi.

    - Chúc mừng lão gia.

    Lão La nghe xong cũng rất vui vẻ, lập tức đưa phần quân tình kia cho Trình lão gia tử:

    - Cái này còn có một tin mừng, dựa theo ngài an bài, Tống Bảo Quốc tướng quân dò xét đường lui địch nhân, chẳng những thiêu hủy lương thảo của hai mươi vạn đại quân Đông Nam Man tộc, còn một lần hành động chém giết ba viên đại tướng.

    Mà gia chủ nhận được lão gia thông tri, vây khốn toàn bộ ba vạn đại quân của Man tộc, một lần hành động đánh tan mười vạn viện quân.

    Con số cụ thể đều ở trong này, lần này có thể nói là đại thắng lớn nhất trong gần mười năm nay, rất nhanh toàn bộ đế đô sẽ chấn động.

    Trải qua lần đả kích này, một năm gần đây Man tộc tuyệt đối không có biện pháp tái phạm biên cảnh Đông Nam.

    Trình lão gia tử nhìn tới, lại không có lộ ra nhiều hưng phấn, ánh mắt nhìn thoáng qua phương hướng hoàng cung.

    Chuyện lần này để cho bệ hạ cùng mấy lão gia hỏa làm việc bậy ở sau lưng phải suy nghĩ thật kỹ a, tuy bọn hắn đổi hai tướng quân, cùng mấy thống lĩnh, nhưng Trình gia ta nhiều năm bố phòng, há có thể dễ dàng đánh vỡ như vậy.

    Man tộc muốn phá không dễ dàng, người khác đồng dạng không được.

    Đây là đại thắng lần thứ nhất, đồng thời cũng là lần thứ nhất Trình gia đọ sức cùng hoàng thất, còn có mấy thế lực lớn ở sau lưng gây sự, mà lần đọ sức này quân Trình gia đại hoạch toàn thắng.

    Nhưng Trình Tiếu Thiên biết rõ, đây bất quá là mới bắt đầu.

    - Cái này đợi Trình Vũ Phi trở về, lại để cho hắn theo chân bọn họ tranh giành là được, đúng rồi, Trình Cung bên kia có tin tức chưa?

    Chiến dịch hơn mười vạn người Trình lão gia tử không quan tâm, ngược lại là quan tâm đến Trình Cung, cái này nếu để cho người biết rõ, chỉ sợ đánh chết cũng không thể tin được.

    - Vẫn luyện đan, chỉ có thị nữ tiểu Tuyết kia mỗi ngày ra một lần, vụng trộm đến phòng bếp bỏ hai giọt linh dược vào canh của lão gia, sau khi Đại thiếu gia đi vào đã chín ngày không có đi ra.

    Lão La sớm đã quen, những chuyện này mỗi ngày lão gia tử ít nhất hỏi ba lượt.

    - Luyện đan, luyện đan, chẳng lẽ đúng như nha đầu Linh Lung nói, hắn gặp được một cao nhân, truyền thụ luyện đan cùng vũ kỹ cho hắn.

    - Lão gia, có cần ta phái người điều tra thoáng một phát hay không.

    - Đừng!

    Trình lão gia tử nghe xong vội vàng ngăn cản nói:

    - Nếu như người này muốn lộ diện, đã sớm lộ diện.

    Loại cao nhân này làm việc không giống thường nhân, chúng ta vẫn là giả bộ như không biết, chỉ cần lưu ý nhất cử nhất động của Trình Cung là được.

    - Vâng.

    ...

    Thời điểm mặt trời ngã về tây, trời chiều chiếu rọi Linh Lung Các, làm cho ở đây càng phát ra yên lặng cùng xinh đẹp.

    - Ah!

    Từ tầng thứ nhất luyện đan thất đi ra, Trình Cung dùng sức duỗi lưng một cái, nhoáng một cái đã luyện đan mười một ngày rồi.

    Loại cảm giác này giống như l người mệt mỏi ngủ một giấc vậy, thoải mái nói không nên lời.

    Ngoại trừ năm ngày đầu Trình Cung luyện chế đan dược, phía sau thì cơ bản đều là dạy tiểu Tuyết, Trình Cung cũng thuận tiện luyện chế ra một ít đan dược, vài ngày đã giúp tiểu Tuyết từ Thoát Thai kỳ tăng lên tới Hoán Cốt kỳ.

    Tiểu Tuyết ở hơn một tháng này, thân thể điều dưỡng vô cùng tốt, nhất là Đông Phương Linh Lung cũng lấy ra rất nhiều đan dược, cho nên Trình Cung mới có thể yên tâm giúp nàng gia tốc tăng lên.

    Nếu như tiểu Tuyết thường xuyên chiến đấu, về sau biện pháp tốt nhất là cần tôi luyện một phen, thích ứng lực lượng, nếu không sẽ giống như Tử Yên công chúa, nhưng hiển nhiên tiểu Tuyết không phải đi chiến đấu với người, cho nên Trình Cung cũng không yêu cầu nàng, sau đó mà bắt đầu dạy nàng luyện đan.

    Tiểu Tuyết cũng học được rất nhanh, hiện tại luyện chế đan dược hạ phẩm, xác xuất thành công đã đạt đến một phần ba, ba lượt có thể thành công một lần.

    Đây cơ hồ có thể so với Đan sư cấp hai bình thường, chỉ luyện chế đan dược vài ngày có thể như thế, cái này nếu nói ra, nhất định sẽ làm cho những Đan sư lãng phí vô số dược liệu, học tập vài chục năm thậm chí vài thập niên kia xấu hổ chết.

    Nhưng ngẫm lại chẳng những nàng có được Ẩn Phong thân thể, còn có được Nguyên Âm thân thể, hiện tại bất quá là lợi dụng Ẩn Phong thân thể mà thôi, đợi về sau Nguyên Âm thân thể của nàng đạt được phát triển, đó mới là thời điểm nàng chính thức bộc phát.

    Trước khi đến thật đúng là không có nhìn kỹ gian phòng này, lúc này mặt trời lặn chiếu vào trong phòng, Trình Cung cũng cảm giác ở đây bố trí không tồi, nhịn không được nhìn nhiều một chút.

    Hai ngày trước Đông Phương Thanh Mai cứ tới đây nói, tiểu thư nàng chuẩn bị khai đỉnh luyện đan, về sau đồ ăn phải tự mình lên trên lấy.

    Nơi này là cấm địa, cho dù người Trình gia tới cũng chỉ có thể ở ngoài cửa, không được tiến vào.

    Trước khi đi lên lấy đồ ăn đều là tiểu Tuyết làm, hôm nay tiểu Tuyết ở bên cạnh tiếp tục luyện đan, đây là lần thứ nhất sau khi Trình Cung đi vào lại đi ra.

    Vòng vo bốn phía thoáng một phát, ở đây toàn bộ đều là các loại sách vở, dùng luyện đan làm chủ nhưng những thứ khác cũng rất nhiều, số sách ở đây chỉ sợ không kém toàn bộ sách ở thủ đô Lam Vân đế quốc.

    Trình Cung đi tới vị trí mà Đông Phương Linh Lung luôn đưa lưng về phía cửa sổ ngồi, nhịn không được ngồi xuống, trong lòng tự nhủ nếu là mình ồn ào bên ngoài, trừ khi cố ý trang bức nếu, nếu không nhất định sẽ quay đầu lại xem hoặc là đứng dậy.

    Nhưng Đông Phương Linh Lung lại ngồi một chỗ, xem ra có quan hệ cùng tính tình lãnh đạm kia của nàng a.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, vừa hay nhìn thấy bên trên bầy đặt một ít sách, còn có cuốn sổ ghi lại một ít gì đó, Trình Cung nhìn một chút mới phát hiện đây là ghi chép về cách dẫn dắt, dẫn đạo, lợi dụng Ẩn Phong thân thể, Nguyên Âm thân thể như thế nào.

    Trình Cung phát hiện có nhiều vấn đề còn thiếu, bởi vì cái này có quan hệ tới tiểu Tuyết, nên Trình Cung tiện tay cầm lấy bút ghi vài dòng, một hơi ghi ra rất nhiều phương pháp giải quyết, sau đó lại tiện tay tăng thêm một tí, lúc này mới đứng dậy ly khai.

    Trình Cung đi ra, chuyện thứ nhất là cho người thông tri Bàn Tử, đại thiếu xuất quan, nhanh mời khách từ phương xa đến dùng cơm tẩy trần cho bản đại thiếu.

    Bên này cho người thông tri Bàn Tử, Trình Cung đã trực tiếp chạy tới Tứ Hải Lâu, Tứ Hải Lâu là chỗ bọn hắn thường xuyên tụ hội, chỉ cần không nói rõ nơi nào, thì bình thường đều chạy tới nơi này.

    Vân Ca Thành nổi danh nhất đúng là Tứ Phương Lâu, trên thực tế Tứ Phương Lâu ở bất kỳ địa phương nào đều rất nổi danh, bởi vì nó là tiền trang thông hành thiên hạ.

    Bất luận là ở Man tộc, Thảo Nguyên, hay là Đồ Đằng Đế Quốc, hoặc là Lam Vân đế quốc, thậm chí triều đại trước kia của Lam Vân đế quốc, Tứ Phương Lâu đã sớm tồn tại.

    Bất luận triều đại nào thay đổi, Tứ Phương Lâu cũng vẫn duy trì, tất cả mọi người đã quen, tất cả ngân phiếu, kim phiếu thông hành trong thiên hạ đều có quan hệ cùng Tứ Phương Lâu, nếu như không móc nối cùng Tứ Phương Lâu, mặc dù là triều đình ra tiền cũng không có sức mua.

    Bởi vì tiền tệ của từng quốc gia bất đồng, nhưng ngân phiếu cùng kim phiếu của Tứ Phương Lâu lại thông hành thiên hạ.

    Bọn hắn chưa bao giờ nhúng tay vào chính sự gì, ở bên ngoài mọi việc, nên có thể tồn tại vô số năm.

    Bởi vì Tứ Phương Lâu là tồn tại đặc biệt, có không ít người đặt tên giống như nó, như Tứ Hải Lâu cùng Tứ Quý Tiên Tửu Lâu là như thế, nhưng có thể đạt tới cấp bậc nhất định cũng rất ít, rất ít.

    Ở Vân Ca Thành ngoại trừ Tứ Phương Lâu ra, thì Tứ Quý Tiên Tửu Lâu cũng là một trong những quán rượu xa hoa nhất, Quý Tiên Tửu Lâu là do Thái Phó Chu Tùng sáng tạo, hôm nay đã trở thành địa phương cho văn nhân trao đổi tụ hội.

    - Đại thiếu đã đến, mấy hôm không gặp ngài, mời vào trong, Lôi thiếu, Tống thiếu, Đổ Thần toàn bộ ở bên trong đợi ngài.

    Tứ Hải Lâu khá lớn, không khí khác hẳn sự văn vẻ giả tạo của Tứ Quý Tiên Tửu Lâu, vừa vào thì có tiểu nhị tiến lên chào hỏi.

    Ánh mắt cùng trí nhớ của những người này tương đối lợi hại, đối với tính tình mỗi người cũng rất quen thuộc, vừa thấy Trình Cung lập tức tiến đến nghênh đón, khi ngươi vừa bước qua cửa thì hắn đã khom người nâng tay chỉ tới một phương hướng, đúng là địa phương ngươi thường vào.

    Như vậy cũng không đụng ngươi, lại làm cho ngươi cảm giác phục vụ vô cùng chu đáo.

    Tuy Trình Cung dạng người gì chưa tiếp xúc, nhưng ở kiếp trước thật đúng là rất ít tới chỗ như thế, thấy tiểu nhị này làm việc chu đáo như thế, hắn liền ném ra một thỏi bạc.

    - Tạ đại thiếu ban thưởng.

    Tiểu nhị hoan hô một tiếng, ở phía trước dẫn đường, mang theo hắn đến tầng cao nhất.

    - Đại thiếu, ngươi sắp làm ta chết rồi.

    Bàn Tử vừa nhìn thấy Trình Cung, kêu to muốn tiến lên ôm hắn.

    Trình Cung thực không muốn bị kẹp ở trong thịt, dưới chân lóe lên đã đi tới bên cạnh Túy Miêu đang say gục trên bàn, lấy ra một hồ lô Liệt Diễm Tửu từ trong không gian giới chỉ, trực tiếp mở nắp nhét vào trong tay Túy Miêu.

    Chương 38: Sát ý

    Vốn là Túy Miêu say như chết, ngửi thấy được hương vị của Liệt Diễm Tửu đột nhiên cái mũi dùng sức hít hít, ngẩng đầu lên.

    Con mắt cũng chậm rãi mở ra, dùng sức nuốt một ngụm nước miếng, sau đó lại nhắm mắt lại, trên mặt tràn đầy thần sắc thoải mái.

    - Nhìn bộ dạng của ngươi thật ti tiện, giống như đêm động phòng hoa chúc vậy, nếu ngươi không uống ta có thể uống trước.

    Tống Phúc cũng rất ít nhìn thấy Túy Miêu biểu lộ ra như thế, chỉ có một lần đệ đệ của hắn Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy mang đến một bình ngự rượu, trên mặt hắn hiện lên một tia ti tiện loại này, nhưng cũng không có như hiện tại.

    - Đại thiếu, cái này là rượu gì ah, cho ta một ly.

    Bàn Tử cũng chảy nước miếng.

    - Muốn uống không là vấn đề, nhưng vấn đề là ngươi có thể chịu được hay không.

    Nếu như ngươi không giống như Túy Miêu sinh Băng Cốt, thực lực tốt nhất phải đạt tới Tẩy Tủy kỳ trở lên mới có thể uống, hơn nữa số lượng mỗi lần cũng có hạn, muốn tùy ý chè chén, ít nhất cũng phải Phạt Mạch kỳ a.

    Trình Cung nói xong, lại lấy ra một hồ lô, rót cho mình một chén nhìn Bàn Tử cùng Tống Phúc, bắt đầu thưởng thức rượu.

    Túy Miêu cảm giác chỉ ngửi thấy được hương vị rượu này, toàn thân khoan khoái dễ chịu, sau đó chậm rãi uống một ngụm Liệt Diễm Tửu.

    Túy Miêu thấy thân thể mình giống như hỏa diễm bốc cháy lên, lập tức cổ nhiệt lưu này tràn ngập tứ chi bách hải, cho tới bây giờ Túy Miêu đều là thân như hầm băng, cảm nhận được một loại nhiệt khí cho tới bây giờ không có thấy qua.

    Đó là cảm giác còn sống, giống như là từ địa ngục tử vong sống lại, hơn nữa đây không phải là rượu bình thường, nhiệt độ lóe lên rồi biến mất, mà nhiệt độ vẫn tiếp tục duy trì.

    Không chỉ là thân thể, ngay cả xương cốt cũng đang nóng lên, nguyên khí rút lui nhiều năm trong cơ thể cũng bắt đầu xuất hiện chấn động.

    Lúc này Túy Miêu đỏ bừng cả khuôn mặt, toàn thân đều đang nóng lên, vốn là sắc mặt tái nhợt một thân mùi rượu, giờ phút này Túy Miêu giống như là người uống rượu thượng cấp, thậm chí thoạt nhìn còn hơn vài lần.

    Hơn nữa Túy Miêu cảm giác được, xương cốt của mình giống như là bỏ niêm phong sau khi bị băng phong, lập tức có một cổ lực lượng dung nhập thân thể, nguyên khí này không giống hắn tu luyện trước kia.

    Tinh thuần gấp trăm lần, không ngừng dũng mãnh lao vào thân thể, giống như là mở ra một bảo khố, lực lượng liên tục lao vào thân thể.

    Dưới sự kích thích của Liệt Diễm Tửu, Băng Cốt bị bỏ niêm phong, lực lượng giống như là hồng thủy, một phát không thể vãn hồi.

    Túy Miêu đỏ mặt lên, cảm giác lực lượng của thân thể mình không ngừng đề thăng, trong nháy mắt chỉ thấy hào quang trên người Túy Miêu chớp động.

    - Không thể nào, đây rốt cuộc là rượu hay là đan dược Thiên cấp ah, cái tăng lên này, Thoát Thai kỳ tầng thứ tám rồi.

    Tống Phúc không dám tin nhìn Túy Miêu.

    - Trời ạ.

    Bàn Tử ở một bên nói:

    - Hắn lập tức muốn đến Thoát Thai kỳ tầng thứ chín rồi.

    Tống Phúc ôm lấy đầu của mình, cái này là thế giới gì a, uống mấy ngụm rượu cũng có thể tăng lực lượng lên, cái này làm cho những tên quanh năm tu luyện chịu sao nổi ah.

    - Đây là hắn khôi phục lượng, có gì đáng ngạc nhiên, cái này còn là vì tránh cho hắn một lần kích thích quá nghiêm trọng, nếu hắn uống hết.

    Dùng tích súc hắn chống cự Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch nhiều năm như vậy, một hơi đạt tới Hoán Cốt kỳ bảy tám tầng cũng rất nhẹ nhàng, chỉ là như vậy dễ làm cho hắn đau chết mà thôi, cho nên phải từ từ.

    Nói là khôi phục, nhưng nhìn Túy Miêu vừa rồi còn là Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy, giờ phút này một đường tăng vọt, đã tiếp cận Thoát Thai kỳ tầng thứ chín đỉnh phong, Tống Phúc cùng Bàn Tử vẫn là bị chấn động.

    Bộ dạng Tống Phúc như trái tim bị kích thích quá lớn, Bàn Tử thì nhìn về phía Trình Cung thở dài thở ngắn, ý nghĩa không cần nói cũng biết, đại thiếu ngươi không thể nặng bên này nhẹ bên kia ah, ta cũng muốn lực lượng tăng vọt.

    - BA~...

    Nhưng vào lúc này, đầu hành lang truyền đến thanh âm vỡ vụn, sau đó truyền đến âm thanh tức giận:

    - Cút ngay cho đại gia, không có chúng ta con mẹ nó liều mình chém giết trên chiến trường, các ngươi lấy đâu ra thời gian thái bình phong hoa tuyết nguyệt.

    Có hảo tửu, bên trên vẫn có phòng không để cho đại gia, ta xem Tứ Hải Lâu các ngươi không muốn kinh doanh nữa, người Âu Dương gia tộc ta tới đâu ăn cơm còn chưa thụ qua vũ nhục bực này.

    Lập tức cút ngay cho ta, ta ngược lại muốn nhìn người nào ngưu bức như vậy, chúng ta ăn cơm, ngay cả rượu cũng con mẹ nó không ngon, cút ngay, nếu không hôm nay ta hủy Tứ Hải Lâu này.

    Tứ Phương Lâu được xưng thiên hạ đệ nhất lâu, bất luận ở đâu đều là ngưu bức, ngoại trừ Tứ Phương Lâu ra, thì Tứ Quý Tiên Tửu Lâu cũng là địa phương quyền quý, coi như là một ít vương công đại thần, hoàng tử, công chúa cũng thường xuyên ra vào.

    Nhưng mà Tứ Hải Lâu thì bất đồng, bởi vì có hào khí giang hồ rất lớn, tương đối mà nói không phải chỗ sinh ý cao đoan, nhưng nó vẫn là phục vụ tốt nhất, nghe nói có một ít người cũng âm thầm tới chơi, chỉ là bình thường không lộ ra mà thôi.

    Về phần gian phòng của đám người Trình Cung thì rất to lớn, đây là một đặc sắc của Tứ Hải Lâu, ở trên tầng bốn có một thang lầu che giấu, bên trên còn có một gian phòng che dấu.

    Chỉ là gian phòng này không đối ngoại, mà đám người Trình Cung có thể ở đây, cũng là vì năm đó Bàn Tử đánh một ván bài cùng lâu chủ Tứ Hải Lâu này, mọi người không đánh thì không quen biết, vì vậy đám người Trình Cung mới có đãi ngộ này.

    Ở chỗ này là lần đầu tiên phát sinh loại chuyện này, hai người Bàn Tử cùng Tống Phúc đang phiền muộn.

    Rượu này quá mê người rồi, ngửi mà thân thể cũng xao động bất an, nhiệt huyết sôi trào.

    Nhưng hết lần này tới lần khác nhìn được, ngửi được, muốn uống lại không có biện pháp.

    - Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, còn đòi hủy Tứ Hải Lâu, ta muốn xem ai ngưu bức như vậy.

    Bàn Tử nghe xong rất tức giận, trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài, Tống Phúc đang khó chịu, cũng theo đi ra ngoài.

    Trình Cung nhìn thoáng qua Túy Miêu, xem ra là hiệu ứng của Liệt Diễm Tửu, Trình Cung sợ bọn hắn chịu thiệt, cũng trực tiếp đi ra ngoài.

    Nghe người nói chuyện vừa rồi trung khí mười phần, mà Bàn Tử, Tống Phúc đều không mang người, tự mình động thủ đánh nhau, hai người này cũng không am hiểu.

    - Ta còn tưởng rằng có đại nhân vật nào, không ngờ là đế đô Tứ đại hại.

    Một gia hỏa không biết gặp diêm vương lúc nào, một Bàn Tử bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà.

    Ở đầu hành lang, chỉ thấy một nam tử khoảng hai mươi, cao lớn vạm vỡ đi theo phía sau mấy người, vọt lên khỏi nhân viên của Tứ Hải Lâu cản trở.

    Người này thấy Bàn Tử cùng Sắc Quỷ đi ra, khóe miệng nhếch lên khinh thường nói.

    Bàn Tử là người nào, liếc mắt liền nhận ra người này, miệng cũng đồng dạng không buông tha người:

    - Dù nói thế nào vẫn mạnh hơn người Âu Dương gia các ngươi, còn nói bên ngoài chiến đấu đẫm máu, nếu như ta nhớ không lầm thì các ngươi vừa mới thất bại a.

    Nếu ta là ngươi thì đã không dám ra đường gặp người, tự mình tìm một chỗ vắng vẻ, vung phao tự sát cho thiên hạ thoáng đãng.

    - Ngươi tính toán mẹ nó cái gì đó, dám nói cùng ta như vậy, con mẹ nó ta giết chết ngươi.

    Âu Dương Ngọc Long rất nóng tính, ở trong quân đội lăn lộn năm năm, trong nhà chiếu cố tích lũy một tí công nghiệp, lần này phương diện đế đô điều đi hai gã Tướng quân cùng một ít Thống lĩnh của Trình gia, hắn nhờ vậy mà được thăng làm Thống lĩnh.

    Vốn định lấy tốc độ này, trước ba mươi tuổi sẽ trở thành Tướng quân, lại không nghĩ rằng còn chưa cao hứng vài ngày đã bị đại quân Man tộc tập kích, thất bại thảm hại.

    Thủ hạ tử thương hầu như không còn, cao thủ gia tộc bảo hộ hắn trốn thoát, lần này trở lại kinh còn không biết sẽ như thế nào, mấy ngày nay đang rất phiền muộn.

    Bàn Tử thì hắn có biết, hắn nghe Bàn Tử là một cái bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà cũng dám nói hắn như thế, trực tiếp trừng mắt không lưu tình chút nào, vung quyền đánh tới Bàn Tử.

    Bàn Tử cũng không nghĩ tới, gia hỏa này so với bọn hắn lớn hơn rất nhiều lại đột nhiên động thủ, dùng lực lượng của hắn sao có thể là đối thủ của Âu Dương Ngọc Long.

    - Bành!

    Lúc này bóng người lóe lên, Trình Cung trực tiếp xuất hiện ở trước người Bàn Tử, không phải quyền đối quyền, hoàn toàn là dùng thân thể ngăn quyền, một quyền đổi một quyền.

    Ngực Trình Cung ngăn trở một quyền của đối phương, đồng thời cũng một quyền oanh trúng ngực Âu Dương Ngọc Long.

    - Đạp đạp đạp!

    Âu Dương Ngọc Long hơi lui về phía sau ba bước, nếu không phải sau lưng có bọn thủ hạ hỗ trợ ngăn lại, thiếu chút nữa đã đến chỗ bậc thang.

    Trình Cung cũng lui về sau vài chục bước, khóe miệng chậm rãi chảy ra một tia máu tươi, lực lượng hai bên kém quá xa, nếu không phải thân thể Trình Cung so với Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất bình thường cường tráng gần mấy lần, thì lần này đủ để cho hắn trọng thương không đứng dậy được.

    Trình Cung lạnh lùng nhìn Âu Dương Ngọc Long, Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, vừa rồi nếu như một quyền kia đánh vào trên người Bàn Tử, giờ phút này khẳng định Bàn Tử đã chết không thể chết lại rồi.

    Mặc dù Trình Cung chỉ là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất, nhưng những ngày này luyện đan làm cho tinh thần lực của hắn tăng lên rất nhiều, đã vững vàng tiếp cận trình độ Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, cho nên Âu Dương Ngọc Long này nhìn như uống say, rất tùy ý đánh ra một quyền, nhưng vừa rồi hắn lập tức phát hiện không đúng.

    Ở trong đế đô, thiếu gia ăn chơi tranh đấu nhiều vô cùng, tựa như trước đó Trình Cung tranh đấu cùng Chu Văn Thải, Âu Dương Ngọc Hải, cuối cùng làm cho Chu Văn Thải cởi sạch đồ nhảy xuống sông.

    Nhưng mà tranh đấu phải có quy củ, cái kia chính là không có tử vong, đây là điểm mấu chốt của các đại gia tộc.

    Một khi gia tộc có đệ tử bị giết, sự tình sẽ thay đổi tính chất hoàn toàn, chỉ cần không có tai nạn chết người sẽ xem như sự tình tiểu bối, trưởng bối sẽ không ny.

    Nhưng hôm nay người này rõ ràng cho thấy muốn giết Bàn Tử, lúc này Trình Cung thấy được một người sau lưng Âu Dương Ngọc Long, Âu Dương Ngọc Hải.

    Âu Dương Ngọc Hải phát hiện ánh mắt Trình Cung nhìn về phía hắn, thân thể hắn không tự chủ được lui về sau một phát, sự tình lần trước hắn thật sự bị sợ.

    Từ vừa rồi người này mang theo sát khí đi lên, còn có Âu Dương Ngọc Hải ở sau lưng, trong nội tâm Trình Cung đã làm ra một quyết định.

    Gần đây một thời gian ngắn mình quá náo động rồi, nhưng nén giận lại không phải tác phong của hắn, nhưng dạng náo động này hậu quả rất nghiêm trọng, cũng rất phiền toái.

    Cho nên phải có chỗ thu liễm, lần này chính là một cơ hội tốt nhất, giết hắn đi, mình có thể mượn cơ hội này che dấu, sau đó trong một thời gian ngắn mình không bạo lộ lực lượng, biểu hiện chỉ là một đại thiếu mượn nhờ lực lượng trong nhà, ít nhất có thể tranh thủ càng nhiều thời gian.

    - Đại thiếu, tiểu tử này là Âu Dương Ngọc Long của Âu Dương gia tộc, trong Âu Dương gia tộc bài danh Top 5.

    Hắn đã tòng quân năm năm rồi, đoạn thời gian trước đột nhiên bị điều đến địa bàn của Trình gia trở thành Thống lĩnh, về sau chiến bại chạy thoát trở về.

    Mà trận chiến ấy thúc thúc của Tống Phúc cùng phụ thân ngươi đại phát thần uy, bắt được gần vạn tù binh của Man tộc, giết địch vượt qua ba vạn.

    Hôm nay bọn hắn đang trở về, có lẽ đã vào thành, hiện tại tin tức đại thắng đã truyền khắp đế đô, đây là đại thắng nhiều năm gần đây không có.

    Nhưng cái này không có một chút quan hệ cùng hắn không, bọn hắn còn phải bị phạt, cho nên khẳng định hắn không vui, cẩn thận một chút vẫn hơn.

    Bàn Tử sử dụng truyền âm nói cho Trình Cung, xem ra trong khoảng thời gian này công tác tình báo của hắn không có phí công, ngay cả một ít tình huống cơ bản trong quân doanh cũng có chút hiểu được.

    - Ân!

    Trình Cung hừ một tiếng đáp ứng, Bàn Tử còn không biết thằng này đã có tâm giết hắn, nếu không cũng sẽ không nói cẩn thận một chút rồi.

    Nhưng sắc mặt của Trình Cung lại lạnh như băng, trong ánh mắt mang theo lạnh lẻo thấu xương, lạnh lùng nhìn Âu Dương Ngọc Long.

    Chương 39: Đứt cổ tay

    Âu Dương Ngọc Hải ở phía sau nhìn xem, như thế nào cũng không nghĩ tới Trình Cung có thể ngăn được một quyền của Âu Dương Ngọc Long, Âu Dương Ngọc Long là người ở trong quân đội năm năm hàng thật giá thật.

    Tuy năng lực thống binh không được, nhưng đã trải qua chém giết, hơn nữa hắn là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, Trình Cung này sao có thể ngăn được một quyền.

    Kỳ thật cứ điểm của đám người Bàn Tử ở Tứ Hải Lâu cũng không phải bí mật gì, trước kia Âu Dương Ngọc Hải thấy đám người Bàn Tử đi vào, sau đó bọn thủ hạ lại nói cho hắn biết Trình Cung tiến đến.

    Tiếp đó bọn hắn ở dưới lầu ngửi được mùi thơm của Liệt Diễm Tửu, đầm đặc, lửa nóng, làm cho người ta thèm nhỏ dãi, hận không thể lập tức uống ngay.

    Âu Dương Ngọc Long vừa trốn về không đến vài ngày, bởi vì hiện tại cả văn võ triều thần, kể cả bệ hạ, tất cả đều bận rộn sự tình đại thắng, vội vàng nghênh đón Trình Vũ Phi, hắn cũng tạm thời bị gạt qua một bên tự nhiên, Âu Dương Ngọc Long phiền muộn vô cùng.

    Những đệ tử đồng lứa nhỏ tuổi của Âu Dương gia tộc ở đế đô thường xuyên mời hắn đi uống rượu, hắn nói mình ngưu bức cỡ nào, chỉ là bị Trình gia tính toán mới bị như thế...

    Âu Dương Ngọc Long phiền muộn, lập tức gọi người Tứ Hải Lâu tới, bảo cho bọn hắn loại rượu này, Tứ Hải Lâu tự nhiên không có Liệt Diễm Tửu, vì vậy Âu Dương Ngọc Long lập tức nổi trận lôi đình, chuẩn bị lật tung bàn trực tiếp rời đi.

    Âu Dương Ngọc Hải ở một bên nhìn xem, nhớ tới sự tình vài ngày trước đó, lập tức ở bên cạnh hiến kế cho Âu Dương Ngọc Long, nói cho hắn biết đây là từ bên trên truyền xuống, nói đây là địa bàn của Bàn Tử.

    Mấy câu đã đổ thêm dầu vào lửa, Âu Dương Ngọc Long lập tức xông lên động thủ, hắn đang cần tìm một chỗ phát tiết, cái này không phải phù hợp sao.

    Để cho người Vân Ca Thành biết rõ, mặc dù người Âu Dương gia tộc chiến bại, nhưng vẫn ngưu bức như trước, chiến bại bất quá là sự tình ngẫu nhiên, Âu Dương gia tộc cường thế là vĩnh viễn.

    - Rất không tồi, vậy mà dẫn theo thủ hạ Tẩy Tủy kỳ, chỉ là ngươi còn chưa đủ.

    Âu Dương Ngọc Long nói xong, đột nhiên hai tay giơ lên, lập tức lực lượng Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy cường hoành, cuồng bạo tuôn ra, lực lượng cường đại áp bách, tất cả mọi người không khỏi lui về phía sau mấy bước.

    Mà hai đấm của Âu Dương Ngọc Long như là bị thổi phồng, lớn lên chừng một vòng, hai tay huy động như là nổi trống.

    Đây chính là vũ kỹ trung tầng Lôi Cổ Bạo Quyền mà Âu Dương Ngọc Long am hiểu nhất, mặc dù chỉ là vũ kỹ trung tầng, nhưng hắn ở Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy thôi động, uy lực tương đối kinh người.

    Nhưng vào lúc này, mấy người Âu Dương gia tộc đi theo Âu Dương Ngọc Long đều nhìn về Âu Dương Ngọc Hải, ở bên trong đám người kia, Âu Dương Ngọc Hải coi như là tiểu đầu, bọn hắn đều là chi thứ.

    Bởi vì Âu Dương Ngọc Long đi ra ngoài nhiều năm, cộng thêm giờ phút này Trình Cung biểu hiện lực lượng ra ngoài, hắn căn bản không biết vị này là Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt Trình đại thiếu, hơn nữa không ai muốn nói cho hắn biết?

    Lúc này Âu Dương Ngọc Hải nghĩ đến chính là Trình Cung thời điểm đánh mình, đuổi tới gia tộc của mình đòi nợ, mình bị phạt.

    Làm cho mình gần hai tháng không được ra khỏi cửa, hiện tại vừa vặn Âu Dương Ngọc Long không biết hắn, phế hắn đi cho rảnh nợ.

    Nghĩ đến chỗ này, đầu Âu Dương Ngọc Hải có chút lắc lắc.

    Hai tay Âu Dương Ngọc Long vung vẩy giống như nổi trống, khí thế trên chiến trường bạo phát đi ra.

    Một tiểu gia hỏa Tẩy Tủy kỳ tầng một nho nhỏ, xem ta chà đạp ngươi như thế nào, về phần Bàn Tử cùng Tống Phúc, hắn căn bản không để ở trong mắt, nhớ năm đó thời điểm ca ca ta tung hoành Vân Ca Thành, còn không biết các ngươi ở chỗ nào.

    Nơi này là ở lối đi nhỏ, tuy Tứ Hải Lâu làm đã tương đối xa hoa khí phái, nhưng dù sao không gian có hạn.

    Trình Cung không có biện pháp né tránh quá lớn, hơn nữa thế công của Âu Dương Ngọc Long này xác thực rất nhanh, dù sao cũng là người trải qua chiến trường.

    Trước tiên Trình Cung đã ném mấy viên đan dược vào trong miệng, Bạo Nguyên Đan Nhân cấp thượng phẩm, có thể làm nguyên khí tăng vọt gấp ba lần, Man Lực Đan Nhân cấp thượng phẩm, tăng cường độ thân thể lên ba lần, Liệu Thương Đan Nhân cấp thượng phẩm, Hộ Tâm Đan Nhân cấp thượng phẩm...

    Trình Cung là ai, từng đã là Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, tồn tại cao cấp nhất của Đan Giới.

    Đây chính là thành quả hắn luyện đan trong khoảng thời gian này, đan dược hắn tự mình ra tay luyện chế, toàn bộ đều là Nhân cấp thượng phẩm, nếu không phải bởi vì hôm nay thực lực hạn chế, tinh thần lực còn không có biện pháp khu động Đan Đỉnh hoàn hảo, Trình Cung luyện chế cũng không phải là Nhân cấp đơn giản như vậy.

    Vốn Trình Cung chỉ là Tẩy Tủy kỳ tầng một, lập tức tinh thần lực, nguyên khí, cường độ thân thể toàn bộ tăng vọt.

    Mà ngay cả nguyên cương hộ thể chỉ bảo vệ trên cánh tay, giờ phút này cũng mở rộng đến trái tim, cái này đã tương đương với Tẩy Tủy kỳ ba đến bốn tầng.

    Đã tránh không khỏi, Trình Cung dứt khoát không tránh, mười ngón tay giống như là muốn trảo bạo không khí, sau đó mãnh liệt nắm chặt.

    Hai đấm trực tiếp oanh kích ra, mỗi một quyền đều giống như sao băng rơi xuống, không có bị khí thế của Âu Dương Ngọc Long ngăn chặn, ngược lại là ở dưới áp bách tăng vọt, bão táp.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Hai người đối bính, dù sao lực lượng của Âu Dương Ngọc Long mạnh hơn rất nhiều, mỗi một lần đụng nhau Trình Cung đều lui về phía sau một bước, mỗi một bước mặt đất đều nổ.

    Giờ phút này trong nội tâm Âu Dương Ngọc Long vô cùng rung động, mới vừa rồi chỉ là tiểu gia hỏa Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất, giờ phút này như thế nào đã có được lực lượng Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tư, hơn nữa bộc phát hung mãnh, khí thế kinh người, cộng thêm thân thể so với đá xanh còn cứng rắn hơn, so với đối thủ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ năm cũng khó chơi hơn.

    Vừa rồi hắn ăn là cái gì, chẳng lẽ là dược vật kích phát tiềm lực ngắn hạn, Ân, đúng vậy, chỉ có dược vật như vậy mới có thể làm cho lực lượng của người lập tức tăng vọt nhiều như vậy.

    - Đi chết đi.

    Nhưng kém sáu cấp độ, cho dù ngươi ăn đan dược gì cũng vô dụng, hôm nay mượn ngươi xả giận.

    Âu Dương Ngọc Long nghĩ vậy, đánh càng hưng phấn, thời điểm chứng kiến Trình Cung đã bị bức đến góc tường, hắn hét một tiếng, một quyền mãnh liệt đánh tới Trình Cung, hắn muốn đánh bại tiểu tử kia, để cho người Vân Ca Thành biết rõ, tuy hắn bại trận, nhưng này không có quan hệ cùng lão tử, Âu Dương Ngọc ta vẫn ngưu bức.

    Nháo sự, đôi khi cũng là có chỗ tốt, lão tử chính là muốn gây ra chút động tĩnh, để cho tất cả mọi người biết rõ lợi hại của Âu Dương gia tộc thoáng một phát.

    - Ah!

    Một tiếng hét thảm, thời điểm Âu Dương Ngọc Long bộc phát ra một kích mạnh nhất của Lôi Cổ Bạo Quyền, muốn đạp nát Trình Cung như trái dưa hấu, chỉ nghe Âu Dương Ngọc Long hét thảm một tiếng, cổ tay của hắn đã ly khai thân thể bay lên.

    Một màn này tới quá đột ngột, ai cũng không nghĩ tới, vốn là Âu Dương Ngọc Long chiếm cứ thượng phong, đánh cho Trình Cung liên tiếp lui về phía sau, đã bức đến góc tường sẽ phát ra tiếng kêu thảm thiết.

    Âu Dương Ngọc Long bụm lấy tay trái của mình, từ cổ tay bị cắt đứt, máu không ngừng phun ra, mà giờ khắc này trong tay Trình Cung đang cầm một thanh đoản đao, đây chính là đoản đao Nguyên khí tam cấp từ trong không gian giới chỉ của Mã Huân.

    Mà vừa rồi Trình Cung sử dụng, đúng là vũ kỹ thượng tầng Ẩn đao, lần này thật sự làm được rất hay, vốn là giơ cánh tay lên đón nhận nắm đấm của Âu Dương Ngọc Long, nhưng khi sắp va chạm, Trình Cung lại thi triển ra Ẩn đao, đoản đao Nguyên khí tam cấp đột nhiên quét ngang cánh tay.

    Lần này liền biến thành Âu Dương Ngọc Long toàn lực oanh kích lưỡi dao sắc bén của một thanh Nguyên khí tam cấp, cũng chính bởi vì lần này hắn đủ hung ác, mới có thể cắt đứt cổ tay của mình.

    Âu Dương Ngọc Long tự nhiên không thể tưởng được Trình Cung lại có đoản đao Nguyên khí tam cấp, hắn càng nghĩ mãi mà không rõ chính là, đoản đao kia xuất hiện trên cánh tay của Trình Cung như thế nào.

    Tại bên ngoài đánh nhiều năm như vậy, tự nhận là không cùng một cấp bậc với đám quần là áo lượt Vân Ca Thành này, chính là loại chủ quan này làm cho hắn đơn giản đưa cổ tay của mình đến đoản đao.

    Nếu không dùng nguyên cương hộ thể Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy của hắn, cho dù có Nguyên khí, tối đa chỉ có thể gây tổn thương cho hắn, muốn trực tiếp cắt đứt cổ tay là không có khả năng.

    Cho dù hắn đứng đấy bất động, toàn lực phòng thủ để cho Trình Cung công kích, muốn một lần cắt đứt cổ tay của hắn cũng rất khó.

    - Ah!

    Giờ khắc này đám người Âu Dương Ngọc Hải đều trợn tròn mắt, bọn hắn lúc nào bái kiến tràng diện huyết tinh bực này, có một tiểu hài tử chi thứ của Âu Dương gia tộc, niên kỷ còn nhỏ hơn Âu Dương Ngọc Hải, mới vừa rồi còn gọi vô cùng vui, giờ khắc này hai chân run lên, quần cũng ướt sũng, chỉ là giờ phút này không có người đi chú ý hắn.

    Bàn Tử cùng Tống Phúc đều cảm giác trong miệng khô khốc, con mắt trừng lớn, thoải mái, đại thiếu quá ngưu bức rồi.

    Hôm nay sự tình đã đến loại tình trạng này, đã không còn là thiếu gia ăn chơi đánh nhau thường ngày, hoàn toàn biến thành sinh tử tương bác.

    Khi Trình Cung cắt đứt cổ tay của Âu Dương Ngọc Long, hắn đã nghĩ tới rất nhiều, thực lực của mình nhất định sẽ bại lộ.

    Những thế lực đối địch Lam Vân đế quốc cùng Trình gia, như Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, thậm chí một ít người bình thường thoạt nhìn rất hòa thuận, bọn hắn sẽ không nguyện ý chứng kiến Trình gia có người quật khởi lần nữa.

    Nếu như đời thứ ba còn có người có thể quật khởi, vậy Trình gia sẽ thật sự biến thành một gia tộc cường đại.

    Từ sau khi mình cưỡng gian công chúa, tốc độ tăng lên sẽ làm cho bọn hắn sợ hãi, kế tiếp sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào,như ám sát, hạ độc, hãm hại, không nói trước ngươi có sợ hay không, nhưng về sau sẽ không có cuộc sống yên tĩnh.

    Đó cũng không phải là Trình Cung muốn, nhưng Âu Dương Ngọc Long này tuyệt đối không thể buông tha, sau khi giết hắn đi, lại để cho tất cả mọi người không chú ý mình nữa, biện pháp tốt nhất là để cho bọn hắn phế mình đi.

    Trình Cung cắt đứt cổ tay Âu Dương Ngọc Hải, trong đầu đã nghĩ tới rất nhiều, lập tức đã nghĩ tới một kế hoạch nguyên vẹn, âm thầm nhét mấy hạt đan dược vào trong miệng, khi Âu Dương Ngọc Long lui về phía sau, thân thể của hắn mãnh liệt nhảy lên, hai chân đạp về vách tường sau lưng một cái.

    - Oanh!

    Lực lượng khổng lồ chấn sập vách tường, mà Trình Cung thì giống như mũi tên rời cung, đoản đao trong tay đâm thẳng tới trái tim của Âu Dương Ngọc Long.

    Giờ khắc này Âu Dương Ngọc Long rốt cục biểu hiện ra kinh nghiệm nhiều năm ở trong quân đội, lập tức tập trung nguyên cương cường đại ở trên cánh tay phải, một quyền đối oanh một đao kia của Trình Cung.

    Đoản đao Nguyên khí cấp ba, tăng phúc ba lần, cộng thêm bản thân sắc bén cùng bất ngờ, còn có khí thế chưa từng có từ trước đến nay.

    Lần nữa đâm rách nguyên cương hộ thể của Âu Dương Ngọc Long, kéo lê một vết thương sâu đủ thấy xương, nhưng Trình Cung cũng bị một quyền của Âu Dương Ngọc Long đánh trúng bả vai.

    Thanh âm xương cốt vỡ vụn có thể nghe rõ ràng, Trình Cung cũng bị đánh trở về, lui tới vách tường vừa rồi lần nữa, trực tiếp chạm vỡ vụn mặt tường.

    - Bành!

    Thẳng đến lúc này, tay trái của Âu Dương Ngọc Long mới rơi xuống trên mặt đất.

    Chương 40: Làm tốt lắm, đây mới là con của ta

    - Phế bỏ bọn hắn, về phần ngươi, ta muốn giết ngươi, giết ngươi, giết ngươi.

    Âu Dương Ngọc Long nhìn tay của mình, người giống như điên xông tới.

    Mà những người Âu Dương gia tộc kia nghe xong, giật mình thoáng một phát, sau đó liều lĩnh xông về phía Tống Phúc cùng Bàn Tử.

    - Oanh!

    Bọn chúng vừa muốn xông về trước, đột nhiên vách tường bị xuyên thủng, một người từ bên trong trực tiếp dùng thân thể đánh tới Âu Dương Ngọc Long, làm hắn va vào một vách tường khácLần này cũng là vô cùng hung mãnh, làm Âu Dương Ngọc Long phun máu tươi, Âu Dương Ngọc Long nhấc chân đá người này bay ra ngoài.

    - Túy Miêu...

    Lúc này Tống Phúc cùng Bàn Tử mới phát hiện, là Túy Miêu.

    Vừa rồi hết thảy đều quá nhanh, dùng lực lượng hai người căn bản không có cơ hội nhúng tay, nhưng vừa rồi trong nháy mắt Túy Miêu bộc phát lực lượng, vậy mà có thể làm Âu Dương Ngọc Long bị thương.

    Những người đi theo Âu Dương Ngọc Long, ngoại trừ Âu Dương Ngọc Hải, mặt khác cũng đều bình thường, nhưng mà so với Tống Phúc cùng Bàn Tử thì mạnh hơn rất nhiều.

    Nhưng lúc này Tống Phúc cùng Bàn Tử đều liều mạng, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ lâm vào bên trong hỗn chiến.

    Nhưng vào lúc này, vô số gạch vụn đánh tới Âu Dương Ngọc Long, Trình Cung đã đứng lên, lập tức ném đan dược vào trong miệng.

    Không đợi Âu Dương Ngọc Long xông lên, hắn đã vọt lên lần nữa.

    Lại một lần, Trình Cung bị Âu Dương Ngọc Long đánh bay ra ngoài, trên người hắn truyền đến tiếng xương gãy lần nữa, mà trên người Âu Dương Ngọc Long cũng thêm một vết thương thấy xương.

    Bất luận Âu Dương Ngọc Long phòng bị như thế nào, thì đoản đao này vẫn làm hắn bị thương, có thể là khuỷu tay, có lẽ là mũi chân, hoặc là đầu gối, hắn quả thật không biết phòng bị chỗ nào.

    Hơn nữa mỗi lần không đợi Âu Dương Ngọc Long đuổi tới, Trình Cung đã ném đan dược vào trong miệng, sau đó xông lên lần nữa.

    Mỗi lần xông lên, hai đấm của hắn đều trống trơn, nhưng khi hai người tiếp xúc với nhau, đoản đao kia lại bỗng nhiên xuất hiện, lưu lại một vết đao trên thân thể Âu Dương Ngọc Long.

    Lần thứ nhất, hai lần, ba lần...

    Trình Cung lần lượt bị đánh ngã, lại tiếp tục đứng lên, nhanh chóng vọt tới.

    Mấy lần về sau, Âu Dương Ngọc Long cũng ngây dại, hắn là đánh không chết sao?

    Mình đã đánh gãy rất nhiều xương, chẳng lẽ hắn không biết đau?

    Chẳng lẻ hắn không muốn sống, người này thậm chí có Nguyên khí, lại có nhiều dược vật như vậy, cái kia chẳng lẽ là Quỷ đao, sao lại đột nhiên biến mất, rồi đột nhiên xuất hiện, hắn không giống như là tùy tùng, rốt cuộc hắn là ai.

    Hình như mình có chút ấn tượng, hình như... hình như...

    Âu DNgọc Long rất nhanh phát hiện, hắn đã không có thời gian đi suy nghĩ những thứ khác rồi, bởi vì thương thế trên người hắn càng ngày càng nhiều.

    Máu chảy nhiều hơn, hắn cũng bắt đầu mê muội, làm sao có thể.

    Mình đường đường là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, lại bị một Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất đánh đến loại tình trạng này.

    Sao hắn còn có thể đứng lên, chẳng lẽ hắn là bất tử ư, chẳng lẻ hắn không sợ đau, vì cái gì hắn còn có thể đứng lên.

    Mình đã trải qua năm năm chém giết trong quân doanh, cho dù có người gia tộc che chở, nhưng mình cũng đã chém giết qua, sao hiện tại lại sợ.

    Chân của mình đang run rẩy, không ngờ mình muốn chạy trốn.

    Không, không thể trốn, không giết hắn đi làm sao báo cừu.

    Hiện tại hai mắt của Trình Cung đã huyết hồng, muốn giết mình cùng huynh đệ của mình, chết.

    Từ vừa bắt đầu, hắn đã không coi đây là đánh nhau bình thường, hắn chính là muốn giết người.

    Về phần xương cốt thân thể vỡ vụn, đối với người khác mà nói, đến loại trình độ này đã không thể cứu, cho dù trị liệu tốt, về sau cũng không có biện pháp tu luyện, nhưng đối với Trình Cung mà nói, đó không phải vấn đề quá nghiêm trọng.

    Sự tình phía sau hắn đã nghĩ kỹ, giờ phút này Trình Cung phải làm, là giết chết Âu Dương Ngọc Long này.

    Ẩn đao ở trong quần áo của hắn, người khác nhìn không thất, địa phương không ngừng thay đổi, sau đó khi hắn va chạm cùng đối phương, nó sẽ lập tức xuất hiện.

    Một đao, hai đao... mười đao, Trình Cung không ngừng rảo bước tiến về mục tiêu của mình.

    Ở bên cạnh Bàn Tử, Tống Phúc còn có Túy Miêu vừa mới phun máu, người đầy mùi rượu, toàn thân đỏ lên cũng bắt đầu nhảy vào chiến đoàn, cục diện đã khó có thể khống chế.

    Không ngờ lực lượng của Túy Miêu đã tiếp cận Hoán Cốt kỳ tầng tám, ít nhất giờ phút này hắn là bộc phát ra lực lượng Hoán Cốt kỳ tầng tám, điều này cũng làm cho Bàn Tử cùng Tống Phúc không đến mức bị vây công chí tử.

    Kỳ thật khi chiến đấu vừa mới bắt đầu, người phụ trách của Tứ Hải Lâu đã đuổi tới, nhưng hắn xuất hiện căn bản không có người để ý tới hắn, mà phiền toái nhất chính là, bất luận người nào ở đây hắn đều không thể trêu vào, hắn có thể làm là khuyên giải, nhưng loại thời điểm này ai còn nghe hắn khuyên giải.

    Cuối cùng bất đắc dĩ, người phụ trách chỉ có thể cho người nhanh thông tri Thành vệ quân.

    Hắn biết rõ, coi như là tìm phủ nha, cũng không dám can thiệp vào chuyện này.

    Máu trên đao của Trình Cung không ngừng nhỏ xuống, hắn lại đứng lên một lần nữa, thân thể có chút lay động, nhưng xác thực hắn lại đứng lên.

    Trên người của hắn đều là máu, thời điểm hắn giương mắt nhìn lần nữa, cũng đã nhìn không thấy Âu Dương Ngọc Long rồi, chỉ có ở đằng trước hơn mười thước, một huyết nhân toàn thân đầy vết thương, trên mặt đất cũng toàn bộ là máu.

    Trình Cung kéo lê thân thể, đi từng bước một về phía Âu Dương Ngọc Long.

    - Dừng tay, bắt lại toàn bộ cho ta.

    Nhưng vào lúc này, phía dưới có một Tướng quân dẫn theo binh sĩ vây quanh toàn bộ Tứ Hải Lâu, mang người đi lên.

    Người này từ xa đã thấy Trình Cung cầm đoản đao đi về phía Âu Dương Ngọc Long, khi thấy té trên mặt đất chính là Âu Dương Ngọc Long, chứng kiến đám người đang đánh nhau kia đều là người Âu Dương gia tộc, chân của hắn mãnh liệt đạp mạnh.

    - Oanh...

    Cả lầu các đều đang run rẩy, trên nét mặt mang theo vô cùng phẫn nộ, Thành vệ quân Tây Môn tướng quân Âu Dương Tranh Lãng, là phụ thân của Âu Dương Ngọc Hải, thúc thúc Âu Dương Ngọc Long, nhìn thấy người nhà mình bị khi phụ, sỉ nhục tự nhiên nổi giận.

    Nhìn thấy Trình Cung, hắn lập tức nhận ra là ai, khi thấy Trình Cung chạy tới bên cạnh Âu Dương Ngọc Long đã ngã xuống đất, hắn hừ lạnh một tiếng:

    - Ở trong Đế đô vậy mà dám can đảm hành hung, lập tức để đao xuống, thúc thủ chịu trói.

    Bộ pháp của Trình Cung không đổi, phải giết tên muốn giết Bàn Tử và mình, giết hắn đi.

    Trình Cung rốt cục đi tới bên cạnh Âu Dương Ngọc Long, nâng đao lên, trực tiếp đâm về trái tim Âu Dương Ngọc Long.

    - Phụ thân, nhanh...

    Lúc này, Âu Dương Ngọc Hải nghe được thanh âm của phụ thân, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, đồng thời cũng thấy Trình Cung đâm về Âu Dương Ngọc Long.

    Âu Dương Tranh Lãng đường đường là Thành vệ quân Tây Môn Tướng quân, nếu như hắn muốn ra tay tự nhiên sớm đã ra tay, vừa rồi thông qua tinh thần lực hắn đã phát hiện thảm trạng của Âu Dương Ngọc Long.

    Tay đứt rời, gân chân cũng đứt một cây, trên thân hơn chục vết đao, cho dù cứu trở về, đến cùng cũng là phế vật.

    Hắn đã như vậy, không bằng để cho Trình Cung giết chết hắn, mình thì có thể mượn cơ hội diệt trừ Trình Cung, đến lúc đó cho dù Trình gia đến Ngự tiền cáo trạng mình cũng không sợ.

    Nhưng nhi tử hô như vậy, hắn hơi cau mày, không ra tay đã không được.

    Bất quá cho dù như thế, cũng muốn cho Trình gia các ngươi chút quả đắng, lần này tuy các ngươi thắng một ván, nhưng lại đắc tội bệ hạ cùng Chu gia, Âu Dương gia tộc cùng phần đông gia tộc.

    Bên kia Trình Vũ Phi diễu võ dương oai đắc thắng mà về, làm cho bệ hạ không thể không công khai ban thưởng, ta bên này lấy cớ thu thập con của hắn, bệ hạ nhất định sẽ rất thích.

    - Vô tri tiểu nhi, vậy mà còn không ngừng tay, làm càn, muốn ăn đòn.

    Âu Dương Tranh Lãng đưa tay đánh ra một chưởng, nhân lực cực hạn, võ trung Thánh giả, Phạt Mạch kỳ ra tay, nguyên khí cường đại trực tiếp ly thể mà ra, hóa thành một đạo tàn ảnh đánh về trước ngực Trình Cung.

    - Bành...

    Phốc...

    Trình Cung bị đánh bay ra ngoài lần nữa, lần này tổn thương càng thêm trọng, nhưng mà khi người ngã xuống hắn lại cười, bởi vì đoản đao của hắn đã đâm vào trái tim Âu Dương Ngọc Long.

    - Làm con ta bị thương, con mẹ ngươi tìm chết, muốn chết, muốn chết...

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên truyền đến thanh âm quát lớn, thanh âm chấn động vang vọng toàn bộ Vân Ca Thành, không ngừng quanh quẩn trên không.

    Giờ khắc này vô số người đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đây là sự tình nhiều năm chưa từng có, tiếng rống giận dữ giống như thiên lôi không ngừng quanh quẩn ở chân trời.

    Sau đó chỉ thấy trong đội ngũ chiến thắng trở về, đang được vô số dân chúng hoan hô, một người cưỡi ngựa đi ở đàng trước phóng lên trời.

    Kim sắc quang mang chớp động, hai cái lên xuống đã biến mất tại chổ.

    Trong nội tâm Âu Dương Tranh Lãng cả kinh, thanh âm này hắn quá quen thuộc, nhớ rõ đã từng có một thời gian ngắn, chỉ cần hắn vừa nghe đến thanh âm này là toàn thân phát run, thậm chí nghe được thanh âm này là đường vòng mà đi.

    Nhiều năm qua, hắn cho là mình đủ mạnh, thậm chí nhìn thấy con của hắn cũng dám nghĩ biện pháp đối phó, mượn cớ báo thù, nhưng cho tới giờ khắc này hắn mới biết được, hắn vẫn còn rất sợ hãi.

    - Oanh.

    Nóc phòng cao nhất của Tứ Hải Lâu, trực tiếp bị một cổ lực lượng khổng lồ nhiếp cầm, toàn bộ bay lên không trung.

    Sau một khắc, Trình Vũ Phi dùng tốc độ cao nhất chạy đến chậm rãi rơi xuống, một thân chiến giáp, áo choàng cực lớn phiêu đãng trong gió.

    Lửa giận của Bạo Hùng đã thiêu đốt đến đỉnh, đoạn thời gian trước làm nhiều chuyện như vậy, nếu không phải Trình lão gia tử sớm có chuẩn bị, mình ra sức chém giết.

    Man tộc đã sớm nắm bắt sáu tỉnh Đông Nam, tiến tới uy hiếp toàn bộ biên cảnh Đông Nam, thậm chí có thể đẩy lùi biên cảnh của Lam Vân đế quốc ra sau ba trăm dặm.

    Vốn là có thể một lần hành động khai cương khoách thổ ngàn dặm, lại bởi vì đám người xấu xa này nội đấu mà biến thành loại thắng lợi hiện tại.

    Hiện tại mình vừa mới đắc thắng trở về, liền gặp được Âu Dương Tranh Lãng ra tay đối với con mình.

    - Trình...

    Trình Vũ Phi...

    Ngươi làm gì, ta cho ngươi biết, hiện tại cũng không phải là khi chúng ta còn bé, hiện tại ta là Thành vệ quân Tướng quân...

    Âu Dương Tranh Lãng nhìn thấy Trình Vũ Phi, hai chân đều phát run, thế hệ Âu Dương gia tộc bọn hắn bị Trình Vũ Phi đánh chết có hai người, tàn phế bốn người, bị thương vô số, không sợ mới là lạ.

    - Ngươi còn biết khi bé có thể tùy ý đánh nhau sao, bây giờ lại là cái đức hạnh này, năm đó ta chẳng muốn giết loại người phế vật như ngươi, nhưng hôm nay ngươi lại dám ra tay với con của ta.

    Con mẹ nó chứ, còn chưa nói xong đâu, ngươi là phế vật, Âu Dương gia tộc các ngươi cũng là phế vật, chạy, ngươi cho rằng ngươi chạy thoát sao, đi chết đi.

    Trình Vũ Phi chậm rãi nói lời này, rơi xuống bên cạnh Trình Cung, Âu Dương Tranh Lãng điên cuồng phóng ra ngoài, Trình Vũ Phi cách không đánh ra một quyền.

    Trong chớp mắt Âu Dương Tranh Lãng đã lao ra trăm mét, liên tiếp đụng nát hơn mười tòa nhà, trong nội tâm chỉ có một ý niệm, chạy, đến hoàng cung là có thể sống.

    - Oanh!

    Âu Dương Tranh Lãng chạy được trăm mét, đột nhiên cảm nhận được thiên địa chung quanh buộc chặc, một cổ lực lượng khổng lồ từ sau lưng lao đến, hắn muốn kêu to cũng không được, người đã trực tiếp bạo chết.

    Trình Vũ Phi ôm Trình Cung, nhìn thoáng qua đoản đao cắm trong ngực Âu Dương Ngọc Long, khoát tay đã thu đoản đao trở lại trong tay.

    - Làm tốt lắm, đây mới là con của ta.

    Chương 41: Đại náo Kim Loan Điện

    Ở trong Hoàng cung đại điện của Lam Vân đế quốc, đương kim bệ hạ Lam Vân đế quốc Hồng Nghị Đại Đế đang ngồi trên ngai, phía dưới văn võ bá quan đã đầy đủ hết.

    Hôm nay là náo nhiệt ít có trong mấy năm gần đây, ở trong đại điện đều là quan viên tam phẩm trở lên, mà ở trước nhất văn thần là Thái Phó Chu Tùng, phương diện võ tướng là Trình Tiếu Thiên đã nhiều năm không lãnh binh, ở bên cạnh hắn là Lôi Nhạc.

    Lúc này đang có thái giám tuyên đọc ý nghĩa chiến thắng lần này, tuy cũng biết thắng trận, nhưng đến cùng chuyện gì xảy ra thì không phải ai cũng biết.

    Người phía dưới nguyên một đám đều nghe nhập thần, nhưng mà có một ít người lại có biểu lộ khác nhau.

    Gia chủ Âu Dương gia tộc, Thái tử Thái Bảo Âu Dương Hải là một người trong đó, trên mặt hắn có chỉ là mây đen, lần này có bệ hạ, Chu gia cùng những nhà khác ủng hộ, hắn chiếm được hai vị trí Tướng quân trọng yếu, ai biết được vừa tiếp nhận không đến một tháng đã bị phá thành.

    Hai Tướng quân đều chết hết, còn để cho Man tộc sát nhập tiến vào biên cảnh, vì chuyện này mà gần đây Âu Dương Hải bị Hoàng Thượng khiển trách mười mấy lần rồi.

    Dù sao lúc trước Âu Dương Hải vỗ ngực cam đoan, hắn cho rằng phái một vài cao thủ gia tộc là được rồi, ai biết ở trong chiến đấu hơn mười vạn đại quân, tác dụng của cao thủ cũng có hạn.

    Ngược lại là Âu Dương gia tộc, lần này tổn thất thảm trọng.

    Đương nhiên, đại đa số mọi người là lão luyện thành thục, biểu lộ phi thường vui mừng.

    Về phần Hoàng đế kia, tuổi gần bốn mươi, nhưng hắn vẫn rất trẻ trung khoẻ mạnh, ở trên mặt của hắn chỉ có uy nghiêm, cùng một chút thoả mãn.

    Ngồi ở trên vị trí kia, giờ phút này khí thế của hắn bao phủ toàn trường, bao quát tất cả quan lại, giống như bao quát toàn bộ thiên hạ vậy.

    Sau khi thái giám tuyên đọc xong, hoàng đế cũng nên khởi hành rồi, bởi vì đại quân của Trình Vũ Phi cũng sắp đến Hoàng Thành.

    Hắn phải dẫn đầu văn võ triều thần đi nghênh đón đại quân chiến thắng.

    - Làm con ta bị thương, con mẹ nó là tìm chết, muốn chết, muốn chết...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng nổ vang.

    - Thanh âm gì?

    - Người nào làm càn như vậy, dám ở đế đô xằng bậy như thế.

    - Thanh âm này rất quen thuộc, hình như...

    ...

    Người quen thuộc thanh âm của Trình Vũ Phi cũng không ít, rất nhiều ánh mắt nhìn về phía Trình Tiếu Thiên, sắc mặt của Trình Tiếu Thiên cũng biến đổi, có người dám tổn thương Tôn nhi của mình.

    Nhưng hắn cũng không có tỏ vẻ gì, trên đại điện là để cho hoàng đế phát uy, cho nên phải thu liễm, nhưng giờ phút này uy áp cùng khí thế trên người hắn dần dần bộc phát, khí thế quân lâm thiên hạ của hoàng đế bị hắn phá hư.

    - Trấn Quốc Công không cần lo lắng quá mức, Vũ Phi huynh đã đuổi qua, sự tình sẽ không quá nghiêm trọng.

    Thấy Trình Tiếu Thiên tuy không có lên tiếng, lại làm cho tất cả mọi người trong đại điện cảm giác vô cùng áp lực, Hình bộ thượng thư Tống Bảo Gia, là phụ thân của Tống Phúc đứng ở phía sau lên tiếng khuyên bảo.

    Tống gia cùng Trình gia đồng khí liên chi, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, lúc này hào khí đặc biệt, cũng chỉ có hắn mới dám mở miệng khuyên bảo.

    - Ân!

    Trình Tiếu Thiên ân một tiếng, ánh mắt nhìn xa xa, không biết rốt cuộc đã xảy chuyện gì ra.

    - Người phương nào lớn mật xông vào cung, lập tức lui ra.

    - Đứng lại...

    - Oanh...

    ...

    Nhưng vào lúc này, có một người chung quanh thân thể phát ra quang mang kim hoàng sắc, một đạo kim quang trực tiếp phóng tới đại điện.

    Văn võ bá quan tiến vào đại điện là một chuyện, đột nhiên có người nhảy vào lại là một chuyện, đại nội thị vệ cùng cao thủ trong hoàng cung nhao nhao vọt lên chặn đường.

    Nhưng mà tốc độ của tia sáng này quá nhanh, hơn nữa rất hung mãnh, lập tức đánh bay mấy người cản đường ra ngoài.

    - Bảo hộ Hoàng Thượng...

    - Bắn chết hắn...

    - Ngăn hắn lại...

    - Đừng xằng bậy, đó là Trình Vũ Phi Đại tướng quân.

    ...

    Lúc này bất luận bên ngoài đại điện hay là trong đại điện đều có chút rối loạn, trong đại điện đột nhiên xuất hiện không ít cao thủ, nhưng rất nhanh đã có người phát hiện là Trình Vũ Phi.

    - Dừng tay.

    Thanh âm của hoàng đế uy nghiêm vô cùng, lập tức vang vọng hoàng cung, tất cả mọi người đều ngừng lại, mà hắn vừa khoát tay, cao thủ trong đại điện cũng nhao nhao biến mất.

    Nếu như truyền đi đại thần Lam Vân đế quốc vào triều, hoàng đế phải võ trang đầy đủ đề phòng, đây chẳng phải là thiên đại chê cười sao.

    Lúc này toàn thân Trình Vũ Phi phát ra quang mang kim sắc, chiến giáp còn ở trên thân thể, chiến giáp của hắn hiển nhiên không phải phàm vật, nguyên khí lưu động làm cho hắn có thể dừng lại ngắn ngủi trên không trung.

    Lúc này không có người cản trở, Trình Vũ Phi trực tiếp thả người bay về đại điện, áo choàng cực lớn bị thổi bay, trên mặt Trình Vũ Phi mang theo thần sắc cuồng bạo.

    Người quen đều biết, đó là sinh tử chém giết ở thời khắc mấu chốt nhất, Trình đại tướng quân mới biểu lộ như vậy.

    - Oanh...

    Trình Vũ Phi rơi xuống đất, trên mặt đất nhao nhao nổ tung.

    Bên cạnh có mấy Ngự Sử rất bất mãn, đây là cái gì, đây là đang diễu võ dương oai cùng bệ hạ, đây là đại bất kính, đây là tội lớn.

    Bọn hắn vừa muốn đi ra ngoài, lập tức bị một ít người coi như thông minh giữ chặt.

    Người khác ở hoàng cung phóng rắm, ngươi muốn trị tội hắn cũng được, nhưng muốn trị tội Trình gia gia chủ Trình đại tướng quân, cái kia không phải vô nghĩa sao.

    - Đây là...

    - Đây không phải là Trình đại thiếu sao?

    - Xem ra sắp không xong rồi.

    ...

    - Trình gia ta vì Lam Vân đế quốc khai cương khoách thổ, chém giết chinh chiến vài thập niên, nam tử Trình gia tử thương vô số, chửi bới, hoài nghi cũng không ít.

    Chúng ta ở tiền tuyến chém giết chiến đấu, phía sau lại nghĩ tính toán chúng như thế nào ta, nhưng kết quả ra sao.

    Thay đổi phế vật cầm quân, thiếu chút nữa để cho đại quân Man tộc sát nhập biên cảnh, chúng ta liều chết chiến một trận, cuối cùng chuyển bại thành thắng.

    Hôm nay Trình Vũ Phi ta dẫn đầu đại quân trở về, kết quả thì như thế nào, vừa trở về đã có người ra tay đối với con của ta, hiện tại con ta sinh tử khó liệu, hôm nay ba đời Trình gia ta đứng ở nơi này, các ngươi có thủ đoạn gì, thi triển ra hết đi.

    Chữ cuối cùng của Trình Vũ Phi, chấn đắc một ít văn thần té xỉu, nhưng mà đồng thời rung động cả văn võ triều thần.

    Mà ngay cả những Ngự Sử không quen nhìn vừa rồi cũng nói không ra lời, đối đãi công thần như vậy, tâm ai không hàn.

    Quan trọng nhất là, giờ phút này đến phụ cận mọi người rốt cục nhìn rõ ràng, Trình Vũ Phi ôm Trình Cung trong ngực một thân là huyết, hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu rồi.

    Chỉ cần con mắt không mù đều có thể nhìn ra, thân thể Trình Cung có nhiều chỗ vặn vẹo không bình thường, đó là do xương cốt vỡ vụn tạo thành.

    Mà giờ khắc này một ít người công lực cao thâm càng thấy rõ ràng, thương thế của Trình Cung này xác thực rất nghiêm trọng, xương gãy trên người có hai mươi mấy chỗ.

    Ở bọn hắn xem ra, đứa nhỏ này đã xong, hơn nữa những lời này của Trình Vũ Phi, một ít tướng lãnh Trình hệ thậm chí nước mắt cũng chảy xuống.

    Hoàng đế một mực ngồi ở ngôi cửu ngũ cũng đứng lên, đây là hắn hoàn toàn không nghĩ tới, bởi vì trong lòng hắn rõ ràng nhất, lời này của Trình Vũ Phi là nói cho hắn nghe.

    Trong nội tâm Hoàng đế hận a, ai mà ngu ngốc như vậy, cũng dám ra tay ở lúc này, động một tên quần là áo lượt có ích lợi gì, đây không phải là lửa đổ thêm dầu sao.

    Vốn lần này đem tràng diện làm lớn một chút, chính là vì hòa hoãn quan hệ cùng Trình gia, tận lực sự bỏ qua tình trước kia.

    Dù sao sự tình lần kia, người biết còn không tính quá nhiều, lúc này thì tốt rồi.

    Thời điểm Trình Vũ Phi nói chuyện, Trình Tiếu Thiên đã đi tới bên cạnh hắn, đưa tay dò xét Trình Cung, sắc mặt của Trình Tiếu Thiên càng phát ra khó coi.

    Cả người cũng muốn phát nổ, con mắt Trình lão gia tử đã biến hồng, giờ phút này trong đầu hắn nghĩ tới đều là những lời nói mà ngày đó Trình Cung nói ở tiểu viện.

    - Gia gia đừng nóng vội, ta không sao đâu.

    Chỉ là tổn thương có chút trọng, nhưng Âu Dương Ngọc Long này đã bị ta giết, Âu Dương Tranh Lãng bị phụ thân giết chết.

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm có chút suy yếu truyền vào trong tai Trình Tiếu Thiên, Trình Tiếu Thiên không dám tin nhìn Trình Cung, bởi vì căn bản không thấy hắn nói chuyện ah.

    Chẳng lẽ tiểu tử này biết truyền âm nhập mật, nhưng này cũng không đúng a, thủ chưởng của mình ở trên người hắn, vừa rồi chỉ là cảm giác bụng của hắn động vài cái, thanh âm này bí mật truyền vào trong tai mình.

    - Ân!

    Trình Tiếu Thiên giống như là đáp ứng, hoặc như là giận không kiềm được kêu rên một tiếng.

    - Oanh!

    Sau đó Trình Tiếu Thiên mãnh liệt đập mạnh xuống, toàn bộ đại điện đều run lên, thạch đầu ở trong đại điện nát bấy, làm cho tất cả mọi người cảm giác được thân thể cũng theo đó run lên, vị lão soái này nổi giận sẽ không bình thường a.

    Không ít người trên mặt đều lộ ra ánh mắt khiếp sợ, bởi vì lực lượng vừa rồi của Trình Tiếu Thiên quá mức khổng lồ, người quen thuộc hắn liền biết, lực lượng của hắn có tăng lên.

    Lúc này có người khiếp sợ, có người sốt ruột, cũng có người không sao cả ở một bên nhìn xem.

    Như là đương triều Thái Phó, từ sau khi đi vào một mực như chưa tỉnh ngủ, cho dù phát sinh chuyện lớn như vậy hắn cũng nhắm mắt lại, mà Âu Dương Hải, còn có một số người khác thì ở một bên nhìn xem thế nào, trong nội tâm có chút hả hê.

    - Người đâu, lập tức truyền Ngự y cứu chữa cho Trình Cung.

    Trình đại tướng quân đừng vội, chuyện này trẫm sẽ cho ngươi một cái công đạo, người đâu, lập tức tra ra rốt cuộc là ai lẻn vào đế đô muốn gia hại trung thần triều đình.

    Hoàng đế cũng đứng dậy đi tới hai bước, tuy không có rời bậc thang, nhưng cũng xuống vài bước tỏ vẻ quan tâm.

    Vừa rồi ánh mắt của hắn đảo qua mấy gia tộc có liên quan đến sự tình lần này, bọn hắn chứng kiến ánh mắt hoàng đế đều lộ ra thần sắc vô tội.

    Trên thực tế trong nội tâm hoàng đế đã hiểu rõ, loại thời điểm này, chỉ cần người hơi chút bình thường sẽ không là ra sự tình ngu ngốc này, tuy lần này bất lực, nhưng những người này sẽ không ngu ngốc như vậy, cho nên hắn nghĩ chuyện này là do Man tộc hoặc là quốc gia khác làm.

    Trình Vũ Phi mãnh liệt quay đầu nhìn về phía Âu Dương Hải:

    - Bệ hạ không cần tra xét, người muốn lấy tánh mạng con ta là Âu Dương gia tộc.

    Là Thống lĩnh tân nhiệm, vứt bỏ thành một mình đào tẩu Âu Dương Ngọc Long, một người trong quân ngũ năm năm lại mang theo một đám người vây giết con ta.

    Trong nội tâm Âu Dương Hải đang vui vẻ, ai bảo Trình gia các ngươi hung hăng càn quấy, mặc dù Trình Cung là quần là áo lượt phá gia chi tử, nhưng nếu như hắn thật sự bị giết hoặc là bị phế, đả kích đối với Trình gia vẫn rất lớn.

    Nhất là uy vọng sẽ giảm mạnh, như vậy bước tiếp theo mình có thể liên hợp người khác, nghĩ biện pháp giành một ít lợi ích, đem tổn thất trước kia lấy về.

    Đang nghĩ ngợi, không nghĩ tới ánh mắt giống như giết người của Trình Vũ Phi lại nhìn hắn.

    - Cái này...

    Trong nội tâm Âu Dương Hải thầm kêu không xong, cái này có thể phiền toái a, nhưng hắn cũng là cáo già, lập tức nói:

    - Trình đại tướng quân, nếu thật là Âu Dương Ngọc Long làm, Âu Dương gia tộc ta tuyệt không nương tay, nhưng ta nghĩ đây chỉ là mâu thuẫn của người trẻ tuổi, cho nên...

    - Cho nên cái đầu mẹ ngươi ah...

    Trình lão gia tử một mực không có lên tiếng nổi giận, quay người gầm lên một tiếng, trực tiếp đá ra một cước.

    Tuy Âu Dương Hải cũng có chút công lực, nhưng sao tránh được một cước này của Trình lão gia tử, cả người bị đạp bay ra ngoài.

    Lúc này, Chu Tùng cũng mở mắt ra, đám người Lôi Nhạc đều thống khoái nhìn xem, Trình lão gia tử nhiều năm vào triều không có lên tiếng, rốt cục cũng bạo phát.

    Chương 42: Ai là người bị hại

    - Trình Tiếu Thiên, Trình gia các ngươi muốn tạo phản phải không, nơi này là Kim Loan Đại Điện, hết thảy sự tình tự nhiên có bệ hạ làm chủ...

    Lúc này, phía sau có một tên to béo nhảy ra ngoài.

    Thanh âm hắn vừa ra, lập tức đưa tới vô số người kinh ngạc, sợ hãi thán phục nhìn hắn, trong lòng tự nhủ loại thời điểm này thật là có kẻ ngu ngốc dám nhảy ra, muốn chết ah.

    Người này không phải người khác, đúng là cha vợ hoàng đế Trịnh Tam Nguyên, nhà hắn cũng có quan hệ thông gia cùng Âu Dương gia tộc, sở dĩ có thể là cha vợ hoàng đế cũng là nhờ Âu Dương gia tộc hỗ trợ.

    Trịnh Tam Nguyên là mấy năm gần đây mới quật khởi, bản thân gia tộc bọn họ là một trong các thương nhân dược liệu lớn nhất đế đô, gần đây con gái lại được phong làm quý nhân, cộng thêm quan hệ cùng Âu Dương gia tộc nên đắc thế.

    Những năm gần đây Trình Vũ Phi ở biên cương, Trình lão gia tử chưa bao giờ vào triều, mặc dù biết Trình gia thế lớn, nhưng Trịnh Tam Nguyên tự nhận hắn cha vợ hoàng đế cũng không kém bọn hắn bao nhiêu.

    - Bành!

    Lần này là Trình Vũ Phi đạp, sau đó chỉ thấy Trình lão gia tử xông lên, không có sử dụng nguyên khí, trực tiếp một chầu quyền đấm cước đá.

    Đánh cho Trịnh Tam Nguyên lăn lộn trên đất, vốn dáng người ục ịch, lúc này giống như một cái bóng cao su bị Trình Tiếu Thiên lăn qua lăn lại.

    Chung quanh đa số người đều không có đi để ý tới, bởi vì Trịnh Tam Nguyên này gần đây rất hung hăng càn quấy, hơn nữa loại thời điểm này ngươi dám nhắc hai chữ tạo phản này, quả thực váng đầu rồi.

    - Bệ hạ...

    Lúc này, đột nhiên Trình Vũ Phi quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm lấy Trình Cung:

    - Trình gia ta một môn trung liệt, một lòng vì nước, vì đế quốc khai cương khoách thổ, chinh chiến vài thập niên không nói, vừa mới thắng trận trở về đã có người nói Trình gia ta muốn tạo phản, thỉnh bệ hạ minh xét.

    Cha vợ Hoàng đế rất nhiều, Trịnh Tam Nguyên có thể làm là vì hắn không ngừng bỏ tiền giúp hoàng đế làm một sự tình, cộng thêm có Âu Dương Hải trợ giúp.

    Loại thời điểm này, hoàng đế sẽ không đi quản hắn khỉ gió, vừa rồi Trịnh Tam Nguyên đi ra hắn rất muốn mắng, đến lúc nào rồi ngươi còn dám đứng ra.

    Sự tình náo đến loại tình trạng này, hoàng đế chỉ có thể trấn an:

    - Ái khanh bình thân, trẫm tự nhiên tin tưởng Trình gia, thiên hạ này ai cũng có thể tạo phản, duy chỉ có Trình gia là không.

    Năm đó Trình lão gia tử nhiều lần cứu phụ hoàng cùng trẫm, nếu như Trình gia muốn tạo phản, cần gì phải đợi tới hôm nay.

    - Bệ hạ đã nói như thế, vừa rồi Trịnh Tam Nguyên kia vu hãm Trình gia tạo phản, là vu hãm trọng thần triều đình, kính xin bệ hạ làm chủ cho Trình gia, làm chủ cho thần, làm chủ cho nhi tử của ta.

    Trình Vũ Phi lập tức nói.

    Giờ khắc này không ít người khiếp sợ nhìn về phía Trình Vũ Phi, lúc nào đầu óc Bạo Hùng thanh tỉnh như vậy, lời như vậy cũng nói ra được.

    Bên kia Trình lão gia tử đánh Trịnh Tam Nguyên, bên này Trình Vũ Phi còn muốn hoàng đế làm chủ cho bọn hắn.

    Lần này, thật khiến hoàng đế cũng khó xử rồi.

    - Lão gia tử, xin bớt giận, xin bớt giận...

    Lúc này, Tống Bảo Gia thấy không sai biệt lắm tiến lên khuyên bảo, dù sao Trịnh Tam Nguyên cũng là cha vợ hoàng đế, bọn hắn một mực không ra chung quy không tốt, đánh một trận hả giận là được rồi.

    Lúc này Ngự y cũng chạy tới, trực tiếp bảo Trình Vũ Phi buông Trình Cung ra, mau chóng chẩn đoán cho Trình Cung.

    - Bệ hạ, tánh mạng không đáng lo.

    Ngự y này rất thông minh, vừa tới kiểm tra, phát hiện một ít bộ vị trọng yếu không có vấn đề, lập tức nói ra vấn đề trọng yếu nhất.

    Nghe xong lời này, tất cả mọi người thở dài một hơi, mặc kệ Trình Cung này quần là áo lượt như thế nào, nếu như lúc này chết đi, sự tình khẳng định không có khả năng kết thúc như vậy.

    Rất có thể nhấc lên gió tanh mưa máu, thậm chí chung cực va chạm, nhưng chỉ cần người không chết sẽ không có chuyện gì rồi.

    Lôi Nhạc thấy Tống Bảo Gia đi lên khích lệ, hắn cũng mở miệng nói:

    - Còn nói tu thân dưỡng tính cùng lão tử, ta nhìn ngươi tu dưỡng một trăm năm cũng như vậy.

    Trước kia nói ta tánh khí táo bạo, hiện tại thật trái ngược.

    Lớn tuổi như vậy rồi còn nóng tính.

    Hài tử tranh chấp, không cần phải như vậy.

    - Đúng, đúng ah...

    Giờ phút này Âu Dương Hải kiên trì nói:

    - Đây nhất định là hài tử tranh chấp, không cẩn thận mới như thế.

    Cảm giác không khí hòa hoãn, cũng có người bắt đầu khuyên bảo, cũng có người đứng ra nói chuyện giúp Âu Dương Hải, thậm chí đi qua nâng Âu Dương Hải.

    - Tiểu hài tử đánh nhau, hừ!

    Trình Vũ Phi tức giận hừ một tiếng:

    - Âu Dương Ngọc Long là Đại thống lĩnh, thống lĩnh năm ngàn binh mã, hắn là tiểu hài tử à.

    Nếu như hắn tính toán là tiểu hài tử, vậy Âu Dương Tranh Lãng thân là thành vệ quân Tây Môn tướng quân coi như sao?

    Nếu không phải ta nhận được tin tức, kịp thời đuổi tới, con ta cùng ba tên tiểu tử Tống gia, Lôi gia, Đỗ gia đều chết ở nơi kia rồi.

    - Bệ hạ, làm... làm chủ cho ta...

    Nhưng vào lúc này, Trịnh Tam Nguyên giãy dụa muốn đứng lên, miệng đầy máu nói.

    - Lăn.

    Tống Bảo Gia nghe xong, độc đinh nhà mình cũng bị thương nặng, nhìn bộ dạng Trình Cung lập tức có thể nghĩ đến tình huống Tống Phúc nhà mình, vốn hắn vừa mới kéo Trình Tiếu Thiên ra, nghe Trịnh Tam Nguyên hô hào làm chủ, một cước đạp hắn qua một bên, một cước này của hắn cũng không nhẹ.

    - Âu Dương Hải, nếu Tôn nhi ta có chuyện gì, ta san bằng Âu Dương gia các ngươi.

    Mới vừa rồi Lôi Nhạc còn một bộ lão luyện thành thục, lúc này như sư tử điên, xông lên đá một cước.

    Lúc này triều đình triệt để hỗn loạn, Âu Dương Hải hôn mê, hoàng đế càng hôn mê.

    Nếu như chỉ là hài tử tranh đấu còn dễ nói, nếu như Âu Dương Tranh Lãng động thủ, chuyện kia có thể rất phiền toái.

    Trên Kim Loan Điện động thủ đánh người, nhưng lại không chỉ một cá nhân, vậy cũng là chuyện tình hiếm có sau khi khai quốc.

    Cũng chỉ có Trình lão gia tử dám như thế, nếu không Tống Bảo Gia có giận cũng không dám, về phần Lôi Nhạc là theo chân ồn ào.

    - Được rồi, trên đại điện như thế còn thể thống gì.

    Thấy Trình lão gia tử không động thủ nữa, lúc này hoàng đế mới quát một tiếng, tất cả mọi người đều bình tĩnh trở lại.

    Chỉ là Trịnh Tam Nguyên miệng sùi bọt mép nằm ở đó, Âu Dương Hải cũng không đứng lên nổi.

    - Bệ hạ, trên người Trình đại thiếu có mười hai chỗ xương cốt vỡ vụn, mười sáu chỗ gãy xương, thương thế của hắn rất nặng.

    Tuy tánh mạng không ngại, nhưng...

    Sau khi Ngự y kiểm tra xong hồi bẩm, lời cuối cùng thanh âm dần dần nhỏ đi:

    - Nhưng sau này chỉ sợ rất khó tu luyện nữa, nếu như điều dưỡng thoả đáng, sinh hoạt bình thường sẽ không có vấn đề.

    Cái gì con mẹ nó gọi là sinh hoạt bình thường không có vấn đề, đó không phải là phế đi à.

    Tuy đế quốc bắt đầu coi trọng văn thần, nhưng thiên hạ võ phong thịnh hành, huống chi nếu như có thể đột phá Phạt Mạch kỳ, còn có thể kéo dài tuổi thọ, dưới loại tình huống này, đa số người đều tu luyện.

    Tựa như có chút quan lớn, có khả năng cả đời sẽ không chiến đấu, nhưng lực lượng bọn hắn có thể vượt qua Phạt Mạch kỳ, để cho mình kéo dài tuổi thọ, có được nguyên khí hùng hậu.

    - Bành!

    Hoàng đế đã ngồi trở lại ngai vàng, vỗ long ỷ:

    - Lập tức giam giữ tất cả những người có liên quan vụ án, cách chức Tướng quân của Âu Dương Tranh Lãng, phải điều tra ra chân tướng, bất luận người nào có quan hệ cũng không thể buông tha.

    Dám đối đãi như thế với công thần triều đình, trẫm tra ra sẽ giết bất luận tội.

    Lúc này, ngay cả Chu Tùng một mực không lên tiếng, thấy ánh mắt Âu Dương Hải xin giúp đỡ, sau khi cân nhắc một phen cũng muốn cất bước tiến lên, chuẩn bị nói giúp Âu Dương gia tộc, dù sao nếu như chuyện này điều tra đến cùng, Âu Dương gia tộc thật có thể gặp phải tai ương.

    Giờ phút này Trình Vũ Phi cũng mặt mũi tràn đầy bi phẫn:

    - Bệ hạ, những Thành vệ quân cùng mấy người Âu Dương gia kia ta đều nhớ kỹ, về phần Âu Dương Ngọc Long ở trong chiến đấu bị con ta giết chết, Âu Dương Tranh Lãng muốn ra tay giết con ta cũng bị ta đánh chết.

    Nhưng thần hoài nghi chuyện này không phải đơn giản như vậy, đúng như bệ hạ nói, nhất định phải điều tra chân tướng sau lưng, không buông tha bất luận người nào có liên quan.

    Tất cả mọi người choáng váng, náo loạn cả buổi như vậy, còn nghĩ đám các ngươi bị thiên đại ủy khuất, nhưng hiện tại nghe kỹ hình như đều không đúng.

    - Ah...

    Giờ phút này Âu Dương Hải nghe xong, môt đứa con trai cùng một Tôn nhi của mình bị giết, giận dữ công tâm, người trực tiếp hôn mê, cũng may có Ngự y ở một bên, bề bộn đi qua cứu chữa.

    Hoàng đế cũng sửng sốt cả buổi, náo loạn một hồi, Trình Vũ Phi này là ác nhân lại cáo trạng trước.

    Người ngươi đã giết, ngươi còn ở chỗ này náo lâu như vậy, ngay cả cha vợ, trẫm cũng cho các ngươi đánh.

    Nhưng việc đã đến nước này, đã rất khó nói cái khác, huống chi Trình Vũ Phi cũng là vừa thắng trận trở về.

    Giờ phút này không chỉ là hoàng đế, những người khác cũng hiểu được chuyện gì xảy ra, Trình Vũ Phi này huyên náo lớn như vậy, nguyên lai cũng là vì cái này.

    Cho dù Trình Vũ Phi là công thần, nhưng Âu Dương Tranh Lãng nói như thế nào cũng là Tướng quân Thành vệ quân, hắn nói giết liền giết.

    Nếu như sớm biết tin tức mà nói, trước hết cần phải làm là trị tội Trình Vũ Phi mới đúng.

    Nhưng chuyện náo đến bây giờ, ngay cả Lôi Nhạc cũng phát nổ, Trình Vũ Phi ôm Trình Cung một đường xâm nhập hoàng cung, sự tình huyên náo lớn như vậy, chỉ sợ rất nhanh sẽ truyền khắp thiên hạ.

    Cộng thêm vừa rồi hoàng đế cũng nói sẽ tra, giờ phút này cho dù trong nội tâm mắng Trình Vũ Phi giảo hoạt, cũng không có biện pháp rồi.

    Giảo hoạt, hoàng đế cũng sững sờ, Trình Vũ Phi này cùng người giảo hoạt hoàn toàn không dính với nhau ah.

    Hơn nữa hoàng đế đột nhiên nhớ tới, nếu đúng như vậy mà nói, Âu Dương Ngọc Long kia hẳn là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy a, sao lại bị Trình Cung đánh chết.

    Chẳng lẽ đúng như tình báo nói, Trình Cung này có ẩn tàng, lần trước hắn đánh Tử Yên, còn tưởng rằng là do Tử Yên không có kinh nghiệm chiến đấu gì, nhưng hiện tại xem ra không phải đơn giản như vậy.

    Hơn nữa đoạn thời gian trước hắn náo động rất lớn, nhưng mặc kệ như thế nào, hiện tại hắn đã tàn phế.

    - Trẫm thì sẽ cho người tra ra.

    Sắc mặt Hoàng đế cũng không tốt, trầm giọng nói xong, lập tức nhìn về phía Thái Phó Chu Tùng một mực không có lên tiếng nói:

    - Thân thể trẫm không khỏe, Chu thái phó thay trẫm khao thưởng tam quân, sự tình cúng tế tổ tiên đổi lại ba ngày sau, bãi triều.

    - Lão thần tuân chỉ.

    Chu Tùng một mực không có lên tiếng, lúc này khom người lĩnh chỉ, về phần đây hết thảy giống như hắn không quan tâm.

    Chỉ là thời điểm Trình Vũ Phi ôm Trình Cung đi ra, hắn nhìn Trình Vũ Phi lâu một chút, trong mắt cũng tràn đầy khó hiểu như hoàng đế, hôm nay Trình Vũ Phi này biểu hiện rất khác thường, làm sao hắn có thể nghĩ ra được kế sách bực này.

    Hơn nữa nếu quả thật chuyện này điều tra minh bạch, là Trình Cung kia tự mình đánh chết Âu Dương Ngọc Long, vậy Trình Cung che dấu thật đúng là rất sâu ah.

    Chỉ là lần này Trình gia bọn hắn coi như cao hứng quá mức rồi, cho nên mới như thế, mặc kệ Trình Cung này trước kia che dấu thế nào, hiện tại chỉ là phế nhân.

    Về phần Trình Vũ Phi, giết chết một Thành vệ quân Tướng quân, sự tình này coi như kết thúc, lúc này Chu Tùng không khỏi nhớ tới Chu Dật Phàm nói, trên mặt nổi lên một tia tiếu dung.

    Chương 43: Ta còn không có phế

    Giờ phút này Tống Bảo Gia cùng Lôi Nhạc đã sớm lao ra, đi thăm dò xem hài tử bọn hắn bị thương như thế nào, chỉ có người của Đỗ gia là lạnh lùng nhìn xem, cũng không có phản ứng gì.

    Mà Trình lão gia tử ở trong hỗn loạn, nhiều lần âm thầm câu thông cùng Trình Cung, nếu không phải Trình Cung nói trước, thì Trình lão gia tử thấy Trình Cung như vậy đã sớm phát nổ, sự tình cũng không đơn gian trôi qua như vậy.

    Cho dù liều mạng trở mặt cùng hoàng đế, bị lột bỏ công tước, Trình lão gia tử cũng sẽ diệt Âu Dương gia.

    Trách không được vừa rồi cũng cảm giác nhi tử nói chuyện là lạ, không giống cùng bình thường, nguyên lai đều là cháu trai hắn giở trò quỷ.

    Đứa cháu trai này, làm cho người ta ngoài dự đoán quá nhiều, nhất là một thời gian ngắn gần đây.

    - Đúng vậy, nhất định là tiểu vương... tiểu tử này làm, lúc ấy ta cũng hỏi qua mấy cái thanh tỉnh khác.

    Nghe nói mỗi lần hắn bị đánh bay, đều ăn vô số đan dược, giống như phát điên.

    Thật sự là không nghĩ tới, hắn vậy mà có thể tiêu diệt Âu Dương Ngọc Long, đây chính là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy a, so với ta năm đó còn điên cuồng hơn.

    Trước tiểu viện của Trình Cung, Trình Vũ Phi đang thuật lại sự tình lúc đó cho Trình lão gia tử.

    - Điên cuồng, ngươi cho rằng là chuyện tốt sao.

    Trình lão gia tử cả giận nói:

    - Người bị phế, về sau thì xong rồi.

    Trình Vũ Phi bị Trình lão gia tử giáo huấn cúi đầu không dám cãi lại, chỉ có thể cẩn thận nói:

    - Lúc ấy nó nói không có chuyện gì đâu.

    Lúc này Trình lão gia tử đang nổi nóng, cho nên Trình Vũ Phi vừa nói làm hắn càng tức thêm, chỉ vào Trình Vũ Phi nói:

    - Ngươi làm lão tử như thế nào vậy, hài tử nói không có việc gì đó là an ủi ngươi, ngươi không biết suy nghĩ sao.

    Không biết trước cứu trị hắn sao, giết Âu Dương Tranh Lãng thì tính sao, cho dù không náo Kim Loan Điện, hoàng đế tối đa cũng chỉ là cách chức ngươi, Đại tướng quân trọng yếu hay là cháu của ta trọng yếu.

    - Gia gia...

    Lúc này, một thanh âm suy yếu truyền đến.

    Trình lão gia tử đang nổi điên:

    - Câm miệng, ta còn chưa nói xong đâu, ngươi...

    Đột nhiên, Trình lão gia tử kịp phản ứng đây không phải là Trình Vũ Phi nói, vội vàng xông vào gian phòng bên trong, chỉ thấy Trình Cung đang nằm ở trên giường, đã hoàn toàn tỉnh lại.

    - Thật sự không có việc gì, thật tốt quá...

    Thấy Trình Cung nói chuyện, Trình Vũ Phi vui vẻ nói.

    - Cút sang một bên, gia hỏa không có lương tâm, xương cốt ngươi vỡ vụn hơn mười căn, đứt gãy hơn hai mươi cái thử xem có việc gì không.

    Trình lão gia tử đang rất giận, nên nhi tử mình nói cái gì hắn cũng mắng.

    Trình Vũ Phi vô cùng oan uổng, con mình từ trong hôn mê thanh tỉnh, mình vui một chút có cái gì không đúng.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, lại không dám nói ra, chỉ có thể rụt rụt cổ, Dũng Vũ đại tướng quân chấn nhiếp Đông Nam Man tộc vài chục năm, giờ phút này trở nên vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn, cái này nếu để cho những người thường bị hắn đánh nhìn thấy, hay là để cho những thủ hạ bị hắn giáo huấn kêu khổ thấu trời nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ đây là ảo giác.

    - Phụ thân, Bàn Tử sao rồi?

    Tống Phúc, Lôi Hạo Thiên xảy ra chuyện lớn như vậy, khẳng định đều được người trong nhà cứu trở về, nhưng mà Bàn Tử bị Đỗ gia đuổi ra khỏi nhà, ở trên đại điện Trình Cung không dám tùy ý phóng thích tinh thần lực, nhưng mà biết rõ người của Đỗ gia không lên tiếng.

    - Hắn ở trong tây sương phòng, không có gì đáng ngãi.

    Đều là tổn thương da thịt, thật muốn làm xương cốt hắn bị thương rất khó khăn.

    Vừa rồi ta đi qua thăm, trong hôn mê còn hô hào ngươi đâu rồi, Đỗ gia đúng là một đám ngu ngốc không có đầu, người đủ nghĩa khí như vậy, so với những phế vật mà bọn hắn bồi dưỡng còn mạnh hơn nhiều.

    Chỉ là vũ kỹ kém một chút, chút thông minh thì đều bị tiểu vương bát đản kia dùng để đánh bạc.

    - Ngươi thì có đầu sao, nói chuyện nhỏ giọng một chút.

    Trình lão gia tử quát lớn Trình Vũ Phi, sau đó lập tức quay đầu cười nhìn Trình Cung.

    Quả nhiên không hỗ là cháu của mình, nam nhân nên như thế, nếu như ngay cả chiến hữu sinh tử của mình cũng không nhớ kỹ, về sau cũng không thành được đại khí gì.

    Trình lão gia tử nói xong, lo lắng nhìn về phía Trình Cung, thấy ánh mắt Trình Cung có chút hoảng hốt, Trình lão gia tử cho rằng Trình Vũ Phi nói vũ kỹ làm cho Trình Cung nhớ tới thương thế của mình, tâm không khỏi đau xót:

    - Không có việc gì, kỳ thật không tập võ có gì không tốt.

    Người chỉ cần có ý nghĩ là được, ngươi nhìn lão tử ngươi có chút vũ kỹ, nhưng không phải đần như vậy sao, hôm nay nếu không phải ngươi âm thầm nói cho hắn biết, thì lúc này không biết hắn đứng ở chỗ nào rồi, chỉ sợ phải qua đêm trong đại lao.

    Đừng sợ, có gia gia ở đây, gia gia sẽ không để cho ngươi chịu thiệt thòi, một Âu Dương Ngọc Long tính toán cái gì, ta sẽ cho Âu Dương gia tộc trả giá lớn vì hành động của bọn hắn.

    - Mọi người đã phá vỡ điểm mấu chốt, vậy thì tới đi, Trình Tiếu Thiên ta đời này, cho tới bây giờ chưa sợ qua cái gì.

    Ta từ hai bàn tay trắng sáng tạo gia nghiệp Trình gia to lớn như vậy, cũng không biết cái gì gọi là sợ.

    Gia gia muốn cho bọn hắn đau, hối hận, gia gia muốn về sau cho dù ngươi đi ngang Vân Ca Thành cũng không ai dám trêu chọc, gia gia muốn cho ngươi làm đại thiếu quần là áo lượt cả đời, cho dù hoàng tử nhìn thấy ngươi cũng tránh đi...

    Nhớ tới cháu mình về sau không thể tu luyện, Trình lão gia tử lại nhớ tới trong khoảng thời gian này Trình Cung cải biến, nhớ tới những lời mà Trình Cung nói với tiểu Tuyết.

    Nếu như không có Trình Cung, mình không có khả năng đột phá đến Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy.

    Hơn nữa tuổi thọ mình gia tăng, nếu có cơ hội sẽ tăng lên cảnh giới rất cao, nhất định tuổi thọ sẽ dài hơn Trình Cung.

    Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, này mới khiến Trình lão gia tử như thế, nói ra lời nói này.

    Bởi vì hắn biết rõ, tuy Trình Cung quần là áo lượt, nhưng tuyệt đối không phải quần là áo lượt không hiểu chuyện, đã như vầy, ta muốn để cho cháu ta hung hăng càn quấy cả đời, quần là áo lượt cả đời.

    Trình Vũ Phi đứng ở sau lưng Trình lão gia tử xem, cũng có chút ngây dại, hắn không biết trong khoảng thời gian này xảy ra chuyện gì, sao lão gia tử lại như thế.

    Nhưng mà hắn có thể cảm nhận được thân tình nồng đậm, Trình Vũ Phi siết chặt nắm đấm, trong lúc bất tri bất giác đã bị lão gia tử ảnh hưởng.

    Hắn minh bạch lão gia tử muốn làm gì, hắn muốn dùng thủ pháp huyết tinh, để cho tất cả mọi người sợ, này sẽ đưa Trình gia lên đầu sóng ngọn gió, nhưng thì tính sao, lão gia tử nói rất đúng, cho dù con của ta không thể tu luyện, cũng có thể đi ngang Vân Ca Thành.

    Trình lão gia tử nắm tay Trình Cung, thấy Trình Cung muốn nói chuyện, hắn vội nói:

    - Yên tâm, gia gia sẽ không để cho bất luận kẻ nào tổn thương ngươi, ngươi muốn luyện đan thì luyện đan, ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, hôm nay ngươi để cho gia gia thấy ngươi thật sự hiểu chuyện rồi, về sau cho dù ngươi muốn đốt Trình gia, gia gia sẽ châm lửa cho ngươi.

    Về sau ta sẽ bảo lão La giao một nửa Huyết Chiến cho ngươi phụ trách, ai còn dám động tới ngươi, giết hắn, giết long trời lỡ đất, giết cho mọi người run sợ, Huyết Chiến là cái gì, là tồn tại dùng máu để nói cho bọn hắn biết cái gì mới là nam nhân.

    Trình lão gia tử nói làm cho Trình Vũ Phi kích động vô cùng, để cho hắn nhớ tới rất nhiều sự tình của mình lúc nhỏ.

    Nhớ tới lão gia tử che chở hắn, tuy bình thường lão gia tử rất hung, bảo hộ con mình càng hung.

    Nhưng mà nghe Trình lão gia tử nói muốn giao một nửa Huyết Chiến cho Trình Cung, Trình Vũ Phi cũng ngây dại, Huyết Chiến là cái gì, là lực lượng chiến đấu mạnh nhất Trình gia, là tồn tại cường đại ngang hàng Long Vệ của hoàng đế, còn có Ám Ảnh của Chu gia.

    Cho đến giờ phút này, Trình Vũ Phi mới phát hiện vị trí của Trình Cung trong lòng lão tía khác hẳn trước kia, trong khoảng thời gian này đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung không nghĩ tới Trình lão gia tử lại như vậy, hắn căn bản không có cơ hội nói, dù sao hiện tại hắn xác thực bị thương rất nặng.

    Nhất là hai xương bả vai đều vỡ vụn, hắn muốn động cũng không nhúc nhích được, nói chuyện cũng động vào vết thương, cảm giác vô cùng đau đớn.

    Căn bản không có biện pháp nói cùng Trình lão gia tử, chỉ có thể đợi đến lúc Trình lão gia tử nói xong, nhưng nghe Trình lão gia tử nói hết, con mắt của Trình Cung cũng có chút ướt át, nhất là nghe được câu cho dù ngươi muốn đốt Trình gia, gia gia sẽ châm lửa cho ngươi, làm cho Trình Cung rất rung động.

    - Ân!

    Trình Cung đáp ứng, đợi Trình lão gia tử nói xong hắn mới nói:

    - Ta không có sao, cũng không có phế, ta có biện pháp để cho mình khôi phục, cho nên gia gia không cần quá sốt ruột, chúng ta thu thập bọn hắn từng bước.

    Chờ ta khỏe lại, ta sẽ chậm rãi chơi với bọn họ.

    Vừa rồi Trình lão gia tử không dám nói quá nhiều ở trước mặt Trình Cung, chính là sợ hắn thương tâm, dù sao ai biết mình bị phế, sẽ biết sống không khá giả a.

    - Không có bị phế, ha ha, nhất định là sư phó thần bí của ngươi có biện pháp cứu ngươi.

    Người xem ta nói không có sai chứ, ha ha, trước kia tiểu tử này nói với ta không có việc gì, bảo ta không cần lo lắng, lúc ấy ta mới ôm hắn đi Kim Loan Đại Điện, nam tử hán bị thương đau nhức không có việc gì.

    Lần này giết chết hai người bọn họ, thật là nhiều năm không có sướng như vậy, nếu như tổn thương nặng như vậy ngươi cũng có biện pháp, vậy lần sau ta sẽ liều một lần cùng Đại thống lĩnh Man tộc, liều mạng trọng thương giết chết hắn.

    Trình Vũ Phi cũng rất khẩn trương, nghe Trình Cung nói không có việc gì hắn lập tức kích động nói.

    - Cút ra ngoài!

    Trình lão gia tử rất tức giận, một cước đá bay hắn ra ngoài.

    Trình Vũ Phi với tư cách gia chủ, trong nhà xảy ra chuyện gì hắn cũng tinh tường, về phần suy đoán của Đông Phương Linh Lung cùng Trình lão gia tử hắn cũng biết một ít.

    Trình Cung nghe không hiểu thấu, nhưng rất nhanh đoán được xảy ra chuyện gì, dù sao biến hóa của mình xác thực tìm không thấy một giải thích hợp lý, bọn hắn đã nghĩ như vậy thì tùy bọn hắn a.

    - Ngươi... nói là sự thật sao?

    Không phải đang an ủi gia gia chứ?

    Ngươi biết mình bị thương nghiêm trọng như thế nào không?

    Vừa rồi ta cũng đi hỏi thăm nha đầu Linh Lung kia, nàng nói trừ khi có đan dược Thiên cấp thượng phẩm mới được.

    Nếu không tối đa chỉ có thể làm cho ngươi khôi phục, muốn tu luyện là rất khó khăn.

    Sau khi đá bay Trình Vũ Phi ra ngoài, lúc này Trình lão gia tử mới quan tâm nhìn về phía Trình Cung, đan dược Thiên cấp thượng phẩm, cho dù bán tất cả gia sản của Trình gia cũng không đủ mua một viên, cho nên hắn đã tuyệt vọng.

    Hiện tại Trình Cung cũng không có biện pháp gật đầu, chỉ có thể tận lực lộ ra tự tin, tươi cười nói:

    - Gia gia yên tâm đi, ta dám dốc sức liều mạng như vậy, tự nhiên là có nắm chắc.

    Chỉ là thương thế kia cần tu dưỡng một thời gian ngắn, chờ ta tốt rồi sẽ thấy.

    Chỉ là sự tình lần này náo lớn như vậy, chỉ sợ Âu Dương gia tộc cũng chưa hẳn chịu bỏ qua, hoàng đế bên kia khẳng định cũng rất căm tức.

    - Có một số việc đều là tự tìm lấy, chúng ta cũng không có biện pháp.

    Ngươi không có việc gì là gia gia an tâm, những thứ khác ngươi không cần lo lắng, có gia gia ở đây, trời sập xuống cũng không sợ.

    Trong mắt Trình lão gia tử hiện lên một tia kiên quyết, sau đó nói:

    - Còn nữa, cho dù ngươi có thể khôi phục cũng nên che dấu, dù sao lần này ngươi quá mức xuất sắc, phải biết rằng Âu Dương Ngọc Long kia đã tòng quân năm năm, làm tới Đại thống lĩnh.

    Mặc dù là dựa vào trong nhà, nhưng dù sao hắn so với các ngươi lớn hơn rất nhiều.

    Quá mức xuất sắc, quật khởi quá nhanh, sẽ có vô số người nhìn chằm chằm vào, ta nghĩ đây cũng là nguyên nhân trước kia ngươi vẫn dấu kín a?

    Chương 44: Cầm cái bô đến cho ca

    - A...

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, lại nói dối Trình lão gia tử một lần nữa, sau đó đáp ứng.

    Trình lão gia tử biết rõ Trình Cung có thể khôi phục, tâm tình tốt lên rất nhiều, hàn huyên một hồi lại để cho Trình Cung nghỉ ngơi, hắn th hô hào Trình Vũ Phi ly khai.

    Trình Vũ Phi vừa thắng trận trở về, cộng thêm hôm nay náo lớn như vậy, kỳ thật phía sau còn có rất nhiều sự tình phải xử lý, hiện tại đã biết Trình Cung không có việc gì, Trình lão gia tử cũng bắt đầu xử lý sự tình khác, cùng làm một ít chuẩn bị.

    Nhìn Trình lão gia tử ly khai, trong nội tâm Trình Cung đột nhiên cảm giác rất ôn hòa, đây là cảm giác hắn ở kiếp trước cho tới bây giờ chưa từng thể nghiệm qua.

    Nó không giống tình cảm huynh đệ, ở kiếp trước hắn có rất nhiều huynh đệ sinh tử chi giao, nhưng không giống loại thân tình này.

    Trình Cung không có cố ý dung nhập, cũng không cố ý kháng cự, giống như lúc trước hắn tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, cảm thụ nguyên khí thiên địa tu luyện lực lượng bản thân, chú ý là một cái thuận theo tự nhiên.

    Chuyện lần này có chút ngoài ý muốn cùng đột nhiên, nhưng lại là sự tình sớm muộn gì cũng phải có, chỉ là còn có rất nhiều chuyện kỳ quái, vốn sau khi luyện đan sẽ hảo hảo nói chuyện cùng đám người Bàn Tử, lại không nghĩ rằng hết thảy đều tới đột nhiên như vậy.

    Lần sinh tử chiến này, mình cuối cùng bằng vào nghị lực, dược vật cùng kiên trì tiêu diệt Âu Dương Ngọc Long, hôm nay lại phát hiện tinh thần lực của mình có chút khôi phục.

    Hôm nay đã tương đương với tinh thần lực của Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, chỉ cần tinh thần lực của mình tăng thêm hai cấp nữa, là có thể luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm.

    Đông Phương Linh Lung nói không sai, nếu là người bình thường, tự nhiên phải cần đan dược Thiên cấp thượng phẩm mới có thể triệt để trị hết thương thế của mình, nhưng trong cơ thể mình có Chí Dương Chân Hỏa, thân thể trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện.

    Cho dù không phục dụng đan dược chậm rãi khôi phục, không tới hai năm cũng có thể khôi phục triệt để, nhưng Trình Cung không có khả năng đợi lâu như vậy.

    Chỉ cần thân thể mình khỏe lại một ít, luyện chế một ít đan dược Địa cấp thượng phẩm, sau đó mượn nhờ Thủy Nguyên Châu sử dụng Chí Dương Chân Hỏa tu luyện lần nữa, không quá ba tháng là mình có thể khôi phục, hơn nữa trải qua trọng thương như vậy, khôi phục một lần nữa, còn có thể đề cao rất nhiều.

    - Bang bang...

    Thời điểm Trình Cung nhập thần, đột nhiên có thanh âm gõ cửa, chỉ là dùng cây quạt nhẹ nhàng gõ cửa:

    - Nghe nói đại ca bị thương, Nhị đệ Trình Lam đặc biệt tới thăm.

    Hiện tại Trình Cung không có biện pháp xoay đầu, vốn Trình lão gia tử muốn cho Ngự y, thị nữ lưu lại, nhưng toàn bộ đều bị Trình Cung cự tuyệt.

    Hiện tại Trình Cung rất tinh tường chuyện của mình, cái này với hắn mà nói cũng là khảo nghiệm lần thứ nhất.

    Trước khi thời điểm Trình Cung luyện đan, có luyện chế ra một ít Tích Cốc Đan Nhân cấp thượng phẩm, dùng một viên Tích Cốc Đan Nhân cấp thượng phẩm có thể không ăn ba ngày, cho nên Trình Cung không cần lo lắng vấn đề ăn uống.

    Về phần vấn đề khác, Trình Cung bảo Trình lão gia tử nói một tiếng cùng Đông Phương Linh Lung, thông tri tiểu Tuyết trở về, cho nên giờ phút này trong tiểu viện của Trình Cung, ngoại trừ thị vệ Trình lão gia tử lưu lại, thì chỉ có Bàn Tử ở tây sương phòng.

    - Lần này cấp bậc lễ nghĩa của tiểu đệ không sai, có lẽ đại ca không trách phạt a.

    Trình Lam nói xong đã cất bước đi đến trước giường Trình Cung, tay trái để ở sau lưng, tay phải cầm cây quạt nhẹ nhàng kích động, trên mặt tươi cười, trong mắt lại tràn đầy ý trào phúng.

    Hắn là nói cho Trình Cung biết, lần trước sự tình Trình Cung giết Trương Càn hắn vẫn nhớ rõ, nhưng hắn nhịn.

    Người muốn làm đại sự nên như thế, đây là châm ngôn của Trình Lam, nhưng giờ phút này hắn cũng nói cho Trình Cung, hắn mới thật sự là người thắng.

    Trên thực tế lần kia sở dĩ hắn không có xung đột trực tiếp cùng Trình Cung, thậm chí về sau cũng không có làm cái gì, một là bởi vì hắn chuẩn bị kỳ thi cuối năm, hai là xung đột chính diện cùng ca ca, bất luận là ấn tượng trong nội tâm gia gia, hay là truyền đi ra ngoài, đối với hắn đều không tốt, còn một điều nữa là, hắn cho rằng Trình Cung không xứng.

    Khi biết Trình Cung liên tiếp làm ra rất nhiều sự tình, hắn vẫn thờ ơ lạnh nhạt, biết rõ Trình Cung đánh Tử Yên công chúa, hắn cho rằng cơ hội đã đến, nhưng rất nhanh hắn lại phát hiện sự tình không phải như hắn tưởng tượng đơn giản như vậy.

    Khi hắn biết rõ, bởi vì Trình Cung đánh Tử Yên công chúa, không ngờ hoàng đế coi đây là cơ hội, điều động hai vị Tướng quân cùng nhiều Thống lĩnh của Trình gia, trực tiếp xếp vào cái đinh ở trong thế lực Trình gia, cái này làm cho hắn rất là tức giận.

    Chẳng lẽ gia gia thật sự già nên hồ đồ ư, vì một phế vật như vậy, không ngờ chịu nhượng lợi ích lớn như vậy.

    Nhưng càng về sau hắn mới biết được, nguyên lai Trình lão gia tử cùng Trình Vũ Phi sớm có chuẩn bị.

    Thẳng đến vừa rồi mới biết được sự tình trong đại điện, biết rõ Trình Cung bị phế bỏ, khi thấy Trình lão gia tử cùng Trình Vũ Phi đi rồi, Trình Lam mới cố ý chạy tới.

    - Ca của ngươi đang muốn đi tiểu, đi lấy cho ta cái bô.

    Trình Cung nằm tại đó lớn tiếng hô một câu, thấy Trình Lam tự nhận là tiêu sái, cái gọi là cấp bậc lễ nghĩa mười phần nhìn cũng quá giả.

    Tại sao Trình gia có thể có người như vậy, trách không được trước kia bọn hắn đều nói, khi còn bé Trình Lam quá thân cận cùng đệ tử hoàng gia, lại là thư đồng sinh hoạt trong hoàng cung, đã hoàn toàn không giống người Trình gia.

    Hoàng gia bất cận nhân tình, hết thảy phải giữ một khoảng cách, cấp bậc lễ nghĩa đều là quy củ cùng hư giả sáo lộ, aii, đứa nhỏ này đã hết thuốc chữa, trong nội tâm Trình Cung âm thầm nghĩ vậy.

    Với tư cách đệ đệ, ca ca bị thương nằm ở trên giường, nói muốn đi tiểu, bảo đệ đệ cầm bô tới, cái này là rất bình thường.

    Trình Cung không có đi theo hắn biện luận đạo lý lớn, cái gì nhân nghĩa lễ trí hiếu, làm được mới là thật, nghĩa khí, hiếu thuận không phải ở miệng, mà phải đi làm.

    Trình Lam lập tức cứng người, không làm, mình chính là không niệm thân tình, nói lớn hơn là bất hiếu, nhưng nếu đi làm...

    Một câu lại làm cho Trình Lam không biết nên ứng đối như thế nào, hắn ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài, rất muốn gọi người, nhưng trong viện này căn bản là không có thị nữ.

    Mà thanh âm của Trình Cung rất lớn, thị vệ bên ngoài nhất định có thể nghe được, vạn nhất một hồi hắn thực nhịn không được tiểu ra quần, đến lúc đó lão gia tử truy cứu thì phiền toái, mình thật sự mang tiếng bất nhân bất nghĩa, không có thân tình, không hiểu hiếu đạo rồi.

    Nhưng thực đi lấy bô cho Trình Cung, so với chết Trình Lam còn thống khổ hơn.

    Vốn lần này Trình Lam tới là dùng khoan dung vấn an Trình Cung, hắn không nói ra lời công kích Trình Cung, hắn đã sớm nghĩ kỹ, hắn muốn an ủi Trình Cung, nói cho hắn biết không nên cam chịu..., nhưng hiện tại...

    - Đại thiếu...

    Ngươi chờ một chút, ta sẽ lấy cho ngươi, hạ nhân nhà các ngươi đâu rồi, chẳng lẽ lần này ngươi gây phiền toái quá lớn, lão gia tử định cho ngươi tự sanh tự diệt.

    Ai ôi!...

    Ah...

    Đại thiếu ngươi chờ một chút, ta lập tức tới ngay, ai ôi!...

    Ở Tây Sương phòng, một vật thể hình cầu nhìn không ra nhân dạng cố sức di động, bởi vì liên lụy đến tổn thương trên người, mỗi một bước đều phát ra tiếng hét thảm, mang theo cái bô đi tới phòng Trình Cung.

    Trình Lam nghe xong như được đại xá, vừa rồi tâm đã có chút rối loạn, thoáng cái ổn định lại.

    Hắn gần đây tự nhận cơ trí, thông minh, là lần thứ nhất gặp được loại nan đề này, kiêu ngạo cùng khinh thường trong lòng làm cho đánh chết hắn cũng không muốn cầm bô tiếp nước tiểu cho Trình Cung, nhưng không chiếu cố đại ca trọng thương sẽ bị người khinh bỉ.

    Qua nhiều năm như vậy, hắn luôn chú trọng đạo nghĩa, chú ý nhân nghĩa lễ trí hiếu, đã từng đem một nho sinh bất hiếu, cờ bạc chả ra gì nói đến miệng phun máu tươi mà danh dương Vân Ca Thành, Trình Lam vẫn cho rằng bất luận thời điểm gì hắn đều có thể nhẹ nhõm thi triển, hiện tại mới phát hiện loại thời điểm này hắn tựa hồ lâm vào bế tắc.

    - Đại ca có lệnh, đệ tự nhiên phải tuân theo, chiếu cố đại ca là việc nên làm, chỉ là có người đã vượt lên trước để làm, nên không cần đệ tham dự.

    Đại ca hảo hảo dưỡng thương, đệ sẽ phân phó hạ nhân tới, đại ca có việc tùy thời có thể phân phó bọn hắn đi làm.

    Nếu như bọn hắn làm không tốt, đại ca muốn đánh hay mắng tùy ý, cho dù đánh giết đệ cũng không nói nhiều một câu.

    Đúng rồi, nghe nói đại ca bị thương rất nặng, về sau không thể luyện công, nhưng đoạn thời gian trước đại ca viết chữ cũng rất có công lực, điểm ấy thật ra khiến mọi người rất ngoài ý muốn.

    Đáng tiếc trước kia đại ca không có đã tham gia khoa cử phía dưới, không có biện pháp tham gia kỳ thi cuối năm.

    Bất quá đại ca cũng không cần thất vọng, trước một tháng khi kỳ thi cuối năm diễn ra, trong Vân Ca Thành cử hành giải thi đấu Tứ đại tài tử.

    Theo thứ tự là cầm kỳ thư họa, tất cả mọi người đều có thể báo danh tham gia.

    Trình Lam nói cực nhanh, cố ý nói nhanh để cho Trình Cung không có biện pháp chen vào.

    - Nếu như đến lúc đó đại ca khỏe mà nói, cũng có thể đi tham gia báo danh, tất cả người thắng trận cuối cùng có thể khiêu chiến Tứ đại tài tử chúng ta, đây là thịnh hội do Tứ Bảo Lâu tổ chức, cái này cũng coi như là một lần thi đấu.

    Bởi vì bốn người chúng ta liên tiếp thắng ba năm, về sau mọi người đã không còn tham gia loại chuyện lặt vặt này nữa, lần này nếu đại ca tham dự, nói không chừng có thể đạt danh xưng tứ đại tài tử tiếp theo.

    Phải biết rằng, lần này Tứ Bảo Lâu xuất ra Thiên Bảo Ngọc làm phần thưởng, Thiên Bảo Ngọc dưỡng thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, cho dù nho sinh hoàn toàn không tu luyện vũ kỹ đeo nó, cũng có thể bách bệnh không sinh.

    Đây chính là trân bảo hiếm thấy, ngược lại là rất thích hợp cho đại ca sử dụng.

    Đương nhiên, cái này chủ yếu là vì nâng hứng thú của mọi người, cho dù đại ca không thể thắng, chỉ cần đại ca mở miệng ta cũng có thể đưa cho đại ca.

    Miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, thẳng đến lúc này Trình Lam mới cảm giác mình đã tiến nhập tiết tấu của mình, hết thảy trong phạm vi khống chế của mình.

    Thời gian dần trôi qua mình đã đứng ở đạo nghĩa, nói cái gì cũng có thể thuận lợi.

    - Ân!

    Trình Cung một mực chờ hắn nói xong, thấy hắn không nói nữa mới đáp ứng một tiếng, sau đó rất thống khổ nói:

    - Đi, ngươi mang Thiên Bảo Ngọc tới đi, vừa vặn thân thể ta bị thương, đúng lúc cần nó.

    Nói nhảm khác đừng nói, lao thao như nữ nhân chanh chua, lấy Thiên Bảo Ngọc ra, còn ngươi có thể đi ra ngoài.

    - Ách...

    Mặc cho ai cũng có thể nghe được, lời kia của Trình Lam bất quá là khách khí.

    Nếu như thông minh một ít hoặc là hơi nghĩ chút ít cũng biết, hắn là khoe khoang cùng châm chọc Trình Cung, nếu như Trình Cung tức giận mắng, đuổi hắn đi, Trình Lam sẽ càng khiêm cung xin lỗi, sau đó tỏ vẻ không nghĩ tới mình sẽ bị hiểu lầm, sau đó cẩn thận bất đắc dĩ ly khai.

    Nhưng mà Trình Lam không nghĩ tới, Trình Cung lại không chút khách khí nhận Thiên Bảo Ngọc, còn... còn nói mình là nữ nhân chanh chua, tài hùng biện của mình vô song, nổi tiếng Vân Ca Thành, vậy mà hắn nói mình là nữ nhân chanh chua.

    - Đã đến, ngươi có thể...

    Ai ôi!...

    Ngàn vạn lần nhịn xuống...

    Lúc này, Bàn Tử đã tiến đến, không nghĩ tới thiếu chút nữa trượt chân vọt tới Trình Lam, Trình Lam phản ứng rất nhanh, thân hình như gió, chỉ khẽ động đã đến sau lưng Bàn Tử.

    Thấy trong tay Bàn Tử đúng là cái bô, hắn càng nhăn mày lại, trong lòng khinh bỉ hừ một tiếng, cất bước muốn ly khai.

    Chương 45: Bàn Tử chết bầm, ngươi làm gì?

    - Thiên...

    Bảo...

    Ngọc đâu?

    Lúc này, thanh âm không tính quá lớn của Trình Cung chậm chạp vang lên.

    Trình Lam dừng chân lại, sau đó lấy ra một khối ngọc lớn bằng bàn tay từ trong lòng, màu xanh da trời xinh đẹp ném tới Trình Cung, ngọc trực tiếp rơi xuống bên tai Trình Cung.

    Sau đó sắc mặt Trình Lam âm trầm ly khai, vốn lần này tới là muốn cao cao tại thượng an ủi một phen, dù sao đoạn thời gian trước Trương Càn bị đánh chết làm cho Trình Lam rất phiền muộn.

    Một cái theo đuôi chết cũng không coi vào đâu, loại người này hắn còn rất nhiều, hắn cũng không quan tâm.

    Nhưng như thế làm cho Trình Lam mất mặt, mà lúc ấy mình cũng không có biện pháp nói cái gì, đây mới là nguyên nhân làm cho hắn một mực canh cánh trong lòng.

    Lại không nghĩ rằng, trộm gà không được còn mất nắm gạo, lại đem phần thưởng Tứ Bảo Lâu ban thưởng năm trước cho hắn, phiền muộn ah.

    - Ai ôi!...

    Tiểu hỗn đãn, vẫn là không nhân tính như vậy...

    Thấy Trình Lam ly khai, Bàn Tử trừng mắt nhìn hắn một cái, dùng quan hệ của hắn cùng Trình Cung, tự nhiên biết Trình Lam là cái dạng người gì.

    Vừa rồi hắn là cố ý giả bộ như muốn trượt chân, không nghĩ tới tên này trốn nhanh như vậy.

    Thấy Trình Lam ném ngọc bội ra, Trình Cung nở nụ cười, tuy liên lụy đến xương cốt có chút đau, nhưng hắn vẫn cười rất vui vẻ.

    Nói nhiều hay ít không quan trọng, chỉ hai câu nói là định hắn.

    Nhưng mà thời điểm Trình Lam ném ngọc bội kia xuống, con mắt Trình Cung đột nhiên trừng lớn, giật mình nhìn khối Thiên Bảo Ngọc trong miệng Trình Lam này.

    Dưới ánh mặt trời, ngọc phát ra quang mang màu xanh da trời, giống như trời xanh vạn dặm không mây, như sóng xanh nhộn nhạo biển cả, bên trong như có đầy sao.

    Đúng vậy, cái này căn bản không phải là Thiên Bảo Ngọc gì, đây là đặc sản Tinh Hải Ngọc của Vô Tận Tinh Hải, Vô Tận Tinh Hải phi thường xa xôi, đó là một chỗ cường đại, thần bí, năm đó Trình Cung vì luyện đan đã từng lưu lạc qua chỗ kia.

    Khối Tinh Hải Ngọc này, dùng ánh mắt ở kiếp trước của Trình Cung xem thì thuộc về mặt hàng bình thường, phẩm cấp khoảng tam phẩm, hơn nữa bị mài thành ngọc bội thì giá trị càng thấp.

    Nhưng dù vậy, cũng làm cho Trình Cung mừng rỡ như điên, bởi vì Tinh Hải Ngọc này đối với Âm Dương Vạn Vật Quyết của hắn rất có trợ giúp, mà tình huống hiện tại của mình, khối Tinh Hải Ngọc này tuyệt đối là chí bảo, cho dù so với mười hai khỏa Thủy Nguyên Châu cũng trân quý hơn một ít.

    Nếu không như thế, dùng để luyện chế đan dược, hiệu quả cũng rất rõ ràng, bên trong ẩn chứa tinh hoa của thâm hải, những điểm nhỏ trong ngọc bội là một loại tinh hoa, đây chính là nguyên liệu không thể thiếu để luyện chế Tăng Thọ Đan chính thức.

    Nếu như những điểm nhỏ này hoàn toàn hợp thành phiến, thậm chí ngưng tụ cùng một chỗ hình thành Tinh Hải Ngọc Tủy vậy thì càng tốt.

    - Này...

    Bàn Tử chết bầm, ngươi làm gì?

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên phát hiện một tay của Bàn Tử cầm bô, một tay đã muốn cởi thắt lưng của hắn.

    - Cởi quần a, đại thiếu ngươi thật là, tất cả mọi người là nam nhân bình thường, thời điểm tắm rửa cùng nhau cái gì chưa có xem.

    Nếu ngươi chê tay chân ta vụng về, sau này ta tìm cho ngươi mấy mỹ nữ của thập đại hoa thuyền đến, cầm, kỳ, thư, họa, thơ, rượu, trà, ca, từ, đối, ngươi muốn cái gì đều được, hiện tại chúng ta nên giải quyết trước, nếu không sẽ hỏng tiểu đệ đệ...

    Trình Cung không nghĩ tới Bàn Tử lại làm thật, bị hắn chọc cười, nhìn hắn thật sự cỡi quần mình, Trình Cung nhịn không được nhấc chân đạp hắn qua một bên:

    - Cút sang một bên, khi đó ta chỉ trêu chọc hắn thôi, két... a...

    - Thiếu gia, thương thế của ngươi nặng như vậy còn cử động, ah...

    Thiếu gia, chân của ngươi...

    Lúc này, tiểu Tuyết vừa mới chạy về nghe được tiếng xương cốt của Trình Cung vỡ ra, sợ tới mức vội vàng vọt lên.

    - Ai nha...

    Đại thiếu ngươi làm cái gì ah...

    Hiện tại Bàn Tử cũng một thân tổn thương, mặc dù không có vết đao, nhưng toàn thân xanh một khối tím một khối, bị Trình Cung đạp trực tiếp ngã xuống đất.

    Thằng này người ngồi dưới đất, thấy vẻ mặt tiểu Tuyết sốt ruột, trong mắt đã nổi lên nước mắt, vô cùng lo lắng, giống như thoáng cái hiểu được.

    - Nói sớm đi là được, thiệt là, kỳ thật ta đối với nam nhân một chút cũng hứng thú không có, cho dù ta không có gãy xương cũng thích mỹ nữ giúp ta đi tiểu.

    Không được, ta phải về trước nghỉ ngơi một hồi, đại thiếu ngươi cứ từ từ.

    Da mặt Bàn Tử so với ai khác cũng dày hơn, cũng may lúc này tiểu Tuyết lo lắng cho Trình Cung, căn bản không có nghe hắn nói cái gì.

    Trình Cung cũng đau đến nhếch miệng, bị Bàn Tử này chọc cười đến quên mất chân của mình bị gãy xương vừa mới nối, thấy dáng vẻ tiểu Tuyết lo lắng.

    Trình Cung nhịn cơn đau đớn nói:

    - Đừng sợ, dùng tinh thần lực cảm thụ xương cốt của ta, sau đó chậm rãi nới lại là được rồi.

    Còn nữa, Bàn Tử ngươi đừng đi, ta có việc nói cho ngươi.

    Trải qua đoạn thời gian trước luyện đan nhiều ngày như vậy, Trình Cung đối với tiểu Tuyết càng thêm hiểu rõ, bởi vì đầu của tiểu Tuyết bị thương, trí nhớ trước kia đều quên hết, toàn bộ thế giới đối với nàng rất lạ lẫm, loại lạ lẫm này làm cho nàng rất sợ hãi.

    Làm cho nàng rất cẩn thận, đối với bất luận sự vật gì lạ đều có một loại sợ hãi, nhưng chỉ cần mình nói nàng sẽ đi làm.

    Coi như người mình giới thiệu, chuyện mình đã đáp ứng, nàng cũng có thể tiếp nhận.

    Hơn nữa thực chất bên trong nàng tràn đầy một loại quật cường, hiếu thắng, Trình Cung còn nhớ rõ vừa rồi thời điểm nói chuyện phiếm cùng gia gia, gia gia còn nhắc tới tiểu Tuyết.

    Lần kia mình ly khai Vân Ca Thành, tiểu Tuyết không có tìm mình về, gia gia cố ý cho La tổng quản hù dọa tiểu Tuyết, thậm chí sử dụng lực lượng, khí thế áp bách nàng, cộng thêm ngôn ngữ áp bách.

    Gia gia nói, coi như là Phạt Mạch kỳ cũng phải sụp đổ, nhưng cho dù tiểu Tuyết té xỉu cũng không lộ ra Trình Cung đi đâu, đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu vì sao Trình Cung nói không muốn ai khác tiến vào sân nhỏ, chỉ cho một mình tiểu Tuyết tiến vào, Trình lão gia tử lại đáp ứng.

    - Đại thiếu, ngươi xem...

    Ai ôi!...

    Ta ở lại bất tiện đi à nha?

    Bàn Tử nói xong, còn nhìn về phía hắn nháy mắt ra hiệu, chỉ là lúc này vành mắt hắn đen nhánh, con mắt sưng huyết chỉ có một đường nhỏ, mặt xưng phù như đầu heo, lại nháy mắt ra hiệu, lộ ra rất là quái dị.

    - Lăn, ta muốn nói chuyện chính sự với ngươi.

    Trình Cung phân phó tiểu Tuyết đi làm, vậy mà thật sự cẩn thận giúp Trình Cung tiến hành nối xương cốt trở lại vị trí cũ, Trình Cung nhịn đau nói:

    - Lúc ta hẹn gặp là muốn nói với ngươi, không nghĩ tới nửa đường nhảy ra đám hỗn đản Âu Dương Ngọc Long cùng Âu Dương Ngọc Hải này.

    Hiện tại tuy chúng ta đều bị thương, nhưng có một số việc lại không thể chậm trễ, tình huống đại thúc bên kia như thế nào?

    Công tác mở rộng tình báo như thế nào, còn nữa, trước khi ta bế quan luyện đan, sự tình ta bảo ngươi tra ngươi đã điều tra được chưa?

    Vốn Bàn Tử làm bộ phải đi, nghe Trình Cung nói không phải đang nói đùa cũng ngừng lại, vốn thân thể ngồi xuống trên mặt đất, tựa ở trên tường.

    - Đại thúc nói đoàn đội muốn tinh nhuệ, cho nên nhân viên phải chậm rãi lựa chọn, hiện tại hình như đã tuyển hai cái rồi, hắn nói mục tiêu là năm cái.

    Đại thúc hiểu rất rõ Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, hắn nói trước phải nổi tiếng, về sau mới thành lập đoàn đội lớn bên ngoài, nếu không cho dù nện tiền thế nào cũng là uổng phí, hơn nữa nhanh chóng khuếch trương còn dễ dàng xảy ra vấn đề, mục tiêu của hắn là đánh ra nổi tiếng, dần dần hấp thu cao thủ Liệp Yêu du tán.

    - Phương diện mở rộng tình báo rất nhanh, trước kia là bởi vì thiếu tiền, cho nên một mực bị hạn chế.

    Hiện tại mạng lưới tình báo của chúng ta đã bắt đầu kéo dài khắp Vân Ca Thành, tầng dưới Vân Ca Thành có bất kỳ động tĩnh gì đều rất rõ ràng, các đại gia tộc cũng đang chậm rãi thẩm thấu, ngược lại là trong hoàng cung ngoài ý muốn tìm được một đầu tuyến.

    Chỉ không rõ ràng lắm có phải là mồi câu người khác vung ra hay không, cho nên hiện tại cũng chỉ là giai đoạn quan sát.

    Nhắc tới cái này, cho dù đôi khi Bàn Tử đau đớn cũng chỉ là nhếch miệng chịu đựng, không hề kêu to, rất kỹ càng nói:

    - Sự tình lần trước đại thiếu bảo ta tra xét, cung cấp tình báo cho Tử Yên công chúa là một cơ cấu buôn bán tình báo rất nhỏ, lúc ấy tự nhiên là nàng dùng tiền tìm người mua tình báo, mà thủ hạ bọn hắn vừa vặn có người thu được tình báo này.

    Ta cho người điều tra đầu tuyến thu được tình báo này, cũng là chi nhánh liên lạc với đám người Vương Chấn Đông, sau đó biết được tin tức ngươi trở về, lại phát hiện hắn đã ngoài ý muốn tử vong, xem ra là có người cố ý cắt đứt đầu tuyến này.

    Tiểu Tuyết không phải Ngự y, tự nhiên thuần thục không có thủ pháp, tuy nàng có thể sử dụng tinh thần lực cùng thủ pháp khống chế nối xương, nhưng đau đớn là không tránh khỏi, đầu Trình Cung chảy đầy mồ hôi.

    Nghe Bàn Tử nói, Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Mặc dù đầu tuyến bị chặt đứt, nhưng ngươi vẫn cho người lưu ý phương diện này.

    Tiếp tục mở rộng mạng lưới tình báo, bao nhiêu tiền cũng không tiếc.

    Còn nữa, lưu ý hướng đi gần đây của Âu Dương gia tộc, cùng một ít đại gia tộc khác, phương diện hoàng cung tạm thời không cần đụng, nhưng các đại gia tộc nhất định phải nhanh chóng thẩm thấu.

    Còn có một chuyện, tra Tứ Hải Lâu thoáng một phát.

    - Tứ Hải Lâu?

    Bàn Tử nghe xong lập tức cả kinh:

    - Đại thiếu, ngươi hoài nghi Tứ Hải Lâu có vấn đề, Long Tứ Hải rất trượng nghĩa, hơn nữa hắn không thuộc về bất luận thế lực nào, chắc có lẽ không có vấn đề a?

    Trình Cung rất tỉnh táo phân tích nói:

    - Ta biết rõ quan hệ của ngươi cùng hắn, nhưng nếu làm tình báo, phải hoài nghi bất luận kẻ nào, sưu tập tình báo, đôi khi chưa chắc là muốn nhằm vào cái gì.

    Tra Tứ Hải Lâu, cũng chưa chắc nói Tứ Hải Lâu có vấn đề, tóm lại ngươi đi tra a.

    - Tốt.

    Tuy Bàn Tử không tin Tứ Hải Lâu Long Tứ Hải có vấn đề, nhưng đại thiếu nói như vậy, hắn nhất định sẽ làm theo, gật đầu đáp ứng.

    Sau đó hai người lại trò chuyện rất nhiều, sau khi tiểu Tuyết nối xương xong thì bắt đầu giúp Trình Cung lau sạch mồ hôi, sau đó lẳng lặng đứng ở một bên.

    - Chỗ Túy Miêu, một hồi ngươi bảo người mang cho hắn một ít Liệt Diễm Tửu, lúc trước hắn một hơi uống quá nhiều, lực lượng kích thích lập tức tăng trưởng, lần này chỉ sợ sẽ có chút phiền toái, cần dưỡng thương một thời gian ngắn, chờ thương thế ta tốt lên sẽ luyện chế cho hắn một ít đan dược.

    Còn có Tống Phúc...

    Kỳ thật Trình Cung đã sớm biết rõ tình huống của Tống Phúc, nhưng mà Tiên Thiên thân thể của Tống Phúc có chỗ thiếu hụt, hiện tại lực lượng của Trình Cung không đủ, cho nên không đề cập tới.

    - Ngươi nói cho hắn biết, cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp, cho ta chút thời gian.

    Còn Bàn Tử ngươi nữa, đan dược vừa rồi ta đưa cho ngươi, ngươi mau chóng phục dụng, lực lượng của ngươi cũng phải mau chóng tăng lên, nếu không lần sau sao cùng ta dốc sức liều mạng.

    Chương 46: Siêu Phàm Đan

    Vốn Bàn Tử đang khập khiễng ly khai, thân thể lập tức cứng đờ.

    Dù sao tứ hại bọn hắn cùng một chỗ nhiều năm như vậy, hắn bị đuổi ra khỏi gia tộc, được ba người đại thiếu, Sắc Quỷ, Túy Miêu toàn lực ủng hộ mới có thể tự tại trong Vân Ca Thành.

    Nhưng thật ra Sắc Quỷ so với tất cả mọi người là đáng thương nhất, bởi vì ai cũng biết hắn khó có thể sống quá hai mươi, ở trong quá trình này cũng rất có thể đột nhiên chết đi, năm đó người nói lời này là khách quý của hoàng đế mời đến.

    - Ân!

    Thân thể Bàn Tử có chút phát run, đáp ứng một tiếng đi ra ngoài.

    Hắn thường xuyên ở chung cùng Trình Cung, về phần liên hệ thủ hạ hắn tự nhiên có biện pháp của hắn.

    Đợi Bàn Tử đi rồi, Trình Cung mới phát hiện tiểu Tuyết đứng tại chân giường, tay có chút khẩn trương xoa xoa góc áo, mặt đã hơi chút đỏ lên, thần sắc rất là khẩn trương.

    - Tiểu Tuyết, làm sao vậy?

    Trình Cung rất kỳ quái, Bàn Tử vừa đi, sao đột nhiên tiểu Tuyết trở nên là lạ.

    - Thiếu gia...

    Ta...

    Ta... giúp ngươi...

    Tay của Tiểu Tuyết có chút run run, lấy cái bô giấu ở sau lưng ra, đó là vừa rồi Bàn Tử nhét vào trong tay nàng.

    Trình Cung im lặng, hắn có thể nói mấy câu làm Trình Lam bồi ngọc ly khai, nhưng đối với người bên cạnh có chút bất đắc dĩ.

    Trình Cung vội vàng nói cho tiểu Tuyết không cần, ít nhất hiện tại không cần, trước kia mình một mực phục dụng Tích Cốc Đan, sau khi đi ra chưa kịp ăn cái gì, hiện tại ở loại tình huống này, khẳng định phải tiếp tục phục dụng Tích Cốc Đan rồi.

    Nhìn tiểu Tuyết rời đi, Trình Cung mới nuốt mấy viên đan dược vào bụng.

    Lúc trước hắn phục dụng rất nhiều đan dược, lúc ấy cấp tốc thúc dục, còn có rất nhiều dược lực chưa hóa giải, đáng tiếc bây giờ mình không có cách nào luyện đan, nếu không ngược lại là có thể luyện chế ra một ít đan dược khôi phục xương cốt, chỉ cần mình có thể đứng lên, tự nhiên sẽ nước chảy thành sông.

    ...

    Trình Cung giết Âu Dương Ngọc Long, Trình Vũ Phi giết Âu Dương Tranh Lãng, chuyện này mấy nhà sung sướng mấy nhà buồn, sau đó Âu Dương Hải chạy đến trước mặt hoàng đế vừa khóc vừa náo, nếu như người nhà mình làm sai, bị đánh là được rồi.

    Nhưng hiện tại nhi tử chết, cháu trai chết, mình còn bị Trình lão thất phu kia đánh cho một trận, hiện tại đã thành trò cười cho cả Vân Ca Thành, hắn sao cam tâm.

    Hoàng đế cũng đang rất tức giận, mới đầu còn khuyên giải vài câu, sau đó chịu không nổi nữa thoá mạ đuổi hắn ra khỏi hoàng cung, còn hạ lệnh bắt hắn ở nhà hối lỗi, nửa tháng không được đi ra ngoài.

    Đối ngoại thì tuyên bố, thích khách Man tộc sát hại trọng thần Lam Vân đế quốc, may mắn Trình Vũ Phi cùng Âu Dương Tranh Lãng kịp thời đuổi tới, nhưng Âu Dương Ngọc Long bị hại, Âu Dương Tranh Lãng đồng quy vu tận cùng địch, gia phong Trung Dũng Đại tướng quân.

    Về phần Trình đại thiếu bị trọng thương, may mắn bảo trụ tánh mạng, chuyện này căn bản không có điều tra, mấy canh giờ sau vội vàng kết án.

    Sau đó hoàng đế âm thầm hạ lệnh đến Trình gia, Trình lão gia tử gào thét Kim Loan Đại Điện, Trình Vũ Phi xông loạn hoàng cung, tất cả phạt bổng một năm, lệnh Trình Vũ Phi lập tức trở về biên cảnh trấn thủ, để phòng Man tộc hành động.

    Một trường phong ba thoáng qua tan thành mây khói, nhưng cũng có người rất là vui vẻ.

    Phủ Thái Phó, Chu Tùng nhàn nhã nằm ở đó, nghe tiếng đàn của Chu Dật Phàm, khi Chu Dật Phàm dừng đàn đứng dậy, Chu Tùng vỗ tay nhẹ nhẹ.

    - Tốt, gió đã bắt đầu thổi lên, càng phải tĩnh khí như thế.

    Mặc cho sóng cồn ngập trời, ta nhàn nhã dạo chơi.

    Chu Tùng rất hài lòng tán thưởng, đối với biểu hiện của Tôn nhi, hắn là tương đối ưa thích.

    Thần sắc Chu Dật Phàm vô cùng nhẹ nhõm, vừa mới khảy đàn xong lộ ra phong khinh vân đạm, trong ánh mắt tràn đầy tự tin cùng nhẹ nhõm:

    - Tính cách Âu Dương Ngọc Long thô bạo đơn giản, Âu Dương Ngọc Hải bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, Âu Dương Tranh Lãng thương con sốt ruột, bao che khuyết điểm thành tánh, cộng thêm năm đó bị Trình Vũ Phi áp bách, trong nội tâm một mực có bóng ma, mỗi ngày nói khoác muốn tìm Trình Vũ Phi trả thù, cái này ở trong đế đô vô số người biết.

    Mà đúng dịp chính là, đúng lúc hai đám người bọn họ tới Tứ Hải Lâu, còn vừa lúc ở khu vực Âu Dương Tranh Lãng phụ trách, hết thảy sự tình cũng trở nên vô cùng tự nhiên, chỉ cần hơi thôi động thoáng một phát là có thể.

    Chỉ là làm ta không nghĩ tới chính là, không phải Âu Dương Ngọc Long giết Trình Cung, ngược lại là Trình Cung giết Âu Dương Ngọc Long.

    Trình Cung này ta đã điều chỉnh suy đoán đối với hắn, nhưng cuối cùng vẫn đánh giá thấp hắn.

    - Không nên đánh giá sự vật chỉ bằng bề ngoài, bởi vì nhiều khi nhân tâm, nhân tính là bất định, có thể ở một phương diện đạt được thành tựu nhất định, đó đã là quá tốt.

    Chu Tùng tức thời chỉ điểm Chu Dật Phàm.

    - Tôn nhi minh bạch, căn cứ tình huống cụ thể lúc ấy miêu tả, Trình Cung kia cũng không quá đáng là dùng đan dược nên mới như thế.

    Xem ra những năm này Trình gia ở Linh Lung Các lấy được không ít chỗ tốt, chỉ là rất nhanh chỗ tốt này sẽ không còn, đến lúc đó Trình gia sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

    Quan trọng nhất là, lần này Trình gia khai chiến cùng Âu Dương gia, hoàng đế cũng cảm giác mình bị Trình gia tính toán, kế tiếp sẽ rất đặc sắc, phi thường phấn khích.

    Chu Dật Phàm nhìn xa xa, tâm tình vô cùng khoan khoái dễ chịu, bởi vì hết thảy đều đang trong dự đoán của hắn, về phần Trình Cung đột nhiên nhảy ra, mặc kệ lúc trước hắn là che dấu hay là đột nhiên quật khởi, hiện tại đã không quan trọng, bởi vì hắn đã là phế nhân.

    Tuy tâm mạch của Trình Cung không có hủy, khí quan trọng yếu trong cơ thể cũng hao tổn không lớn, nhưng tổn thương xác thực rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức Ngự y cũng nói hắn bị phế bỏ, khó có thể tu luyện nữa.

    Cũng chỉ có Trình Cung đầy lòng tin tưởng, chỉ là thương thế nặng như vậy, muốn khôi phục xác thực rất khó.

    Đầu tiên chỉ là khôi phục xương cốt cũng tốn ít nhất hơn mười ngày, chỉ có chờ xương cốt khôi phục, Trình Cung mới có thể nghĩ biện pháp luyện chế đan dược, sau đó dùng Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện thân thể một lần nữa.

    Trước khi phát hiện Tinh Hải Ngọc này, Trình Cung còn không có nắm chắc khôi phục trong thời gian ngắn, nhưng sau khi có Tinh Hải Ngọc, Trình Cung đã có mười phần nắm chắc có thể khôi phục.

    Trình Cung đã hỏi thăm qua Bàn Tử, Tinh Hải Ngọc cũng là Thiên Bảo Ngọc trong miệng Trình Lam này, là có người thám hiểm trong lúc vô tình phát hiện.

    Ngọc này phi thường đặc biệt, nhưng mà không có người biết làm gì, cuối cùng chạy đến tay Tứ Bảo Lâu, Tứ Bảo Lâu phát hiện ngọc này có chút công hiệu cường thân kiện thể, liền một hơi làm mười hai khối ngọc bội, với tư cách vật phẩm ban thưởng phụ, tặng cho bốn người đầu tiên.

    Hai năm thời gian tổng cộng tổ chức hai lần thi, nói cách khác có tám khối đã ở trong tay bốn người Chu Dật Phàm, Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo.

    Hai khối trong tay Lôi Hạo Uy thì dễ xử lý, nhưng Chu Dật Phàm Trình Lam, cùng Âu Dương Ngọc Bảo thì cần phải nghĩ biện pháp rồi.

    May mắn vì bọn hắn không biết sự quý trọng của Tinh Hải Ngọc này, còn đặt tên lung tung Thiên Bảo Ngọc gì đó.

    Trình Cung đặt Tinh Hải Ngọc trên ngực, không ngừng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, cộng thêm trong miệng ngậm Thủy Nguyên Châu, kinh mạch bị hao tổn trong cơ thể đã được chữa trị ba bốn thành.

    Dùng tốc độ này, không cần năm ngày nhất định có thể tốt lên, mà xương cốt muốn khôi phục hơi phiền toái, cho dù trước kia mình luyện chế đan dược Nhân cấp thượng phẩm phụ trợ, tối đa chỉ có thể rút ngắn thời gian chừng một tháng, cái này sẽ chậm trễ bao nhiêu sự tình ah.

    Thời gian luyện công khôi phục qua vô cùng nhanh, trong lúc bất tri bất giác trời đã tối, mọi âm thanh đều an tĩnh.

    Gian phòng đen kịt, sau khi Trình Cung hoàn thành ba mươi sáu chu thiên, lẳng lặng nhìn qua trăng sáng ngoài cửa sổ.

    Nhưng vào lúc này, trong phạm vi tinh thần lực của Trình Cung bao trùm, đột nhiên cảm nhận được nguyên khí trên phòng chấn động mãnh liệt, sau đó chấn động này dần dần hướng về phòng của mình.

    Không tốt, lập tức tinh thần lực của Trình Cung kéo căng, cái này rõ ràng cho thấy có siêu cấp cao thủ tiến đến.

    Không đúng, tinh thần lực của mình đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, lại chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được nguyên khí chấn động không bình thường, sau đó dựa vào kinh nghiệm ở kiếp trước phát hiện không đúng, nếu đổi thành người bình thường, coi như là Phạt Mạch kỳ, cũng không có biện pháp phát hiện.

    Rất mạnh, phi thường mạnh, chẳng lẽ là hoàng đế hay là Âu Dương gia tộc không cam lòng, giờ khắc này tay trái của Trình Cung có thể hơi động một chút đã âm thầm nắm đoản đao trong tay.

    Hắn cũng không có khẩn trương, dùng lực lượng người này, nếu quả thật ra tay đối với mình, cho dù hiện tại hô to kinh động những người khác, hắn cũng có đủ thời gian giết mình sau đó đào tẩu.

    Khi vẻ chấn động này đi vào phòng, lập tức Trình Cung ngửi thấy được một mùi thơm nhàn nhạt như có như không, Mê Hồn Hương.

    Hơn nữa còn là chủng loại rất cao cấp, chỉ ngửi một ít Trình Cung đã mơ hồ, hắn vội vàng nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, tinh thần lực cường đại chèo chống để hắn không có lập tức ngủ ngay, trong nội tâm càng kỳ quái.

    Đế đô ai cũng biết mình đã bị phế, đối phó phế nhân như mình chẳng lẽ còn cần tốn công tốn sức như vậy.

    Nhưng vào lúc này, một đạo nhân ảnh xuất hiện trước cửa sổ phòng Trình Cung, Trình Cung nhắm mắt lại, dùng tinh thần lực cẩn thận quan sát.

    Là nàng!

    Trình Cung không nghĩ tới người đến lại là Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Linh Lung một thân áo trắng như tuyết, trên mặt lạnh như băng không có biểu lộ dư thừa như cũ, đi đến trước cửa sổ nhìn xem thương thế của Trình Cung, hai hàng lông mày hơi nhíu.

    Sau đó lấy ra một cái hộp, từ đó lấy ra một viên đan dược, nhẹ nhàng bóp nát niêm phong bên ngoài, mở miệng Trình Cung, chậm rãi bỏ vào trong đó.

    Sau đó thân hình Đông Phương Linh Lung giống như ánh trăng ngoài cửa sổ, lóe lên rồi biến mất, cho dù Trình Cung dùng tinh thần lực một mực lưu ý, cũng chỉ phát hiện nguyên khí trên nóc nhà chấn động dị thường, sau một khắc đã biến mất không còn dấu vết.

    Giờ phút này Trình Cung miễn cưỡng triệt tiêu lực lượng Mê Hồn Hương vừa rồi, người cũng đã thanh tỉnh, cảm thụ được đan dược trong miệng, Thiên cấp hạ phẩm Siêu Phàm Đan.

    Sở dĩ Đan dược Thiên cấp trân quý vô cùng, là bởi vì cái kia không phải là đan dược mà người tu luyện võ đạo bình thường phục dụng, có được lực lượng cường đại giống như nghịch thiên.

    Chỉ có siêu việt Phạt Mạch kỳ, bước vào Siêu Phàm kỳ, nắm giữ pháp thuật phục dụng.

    Mỗi một hạt đều trân quý vô cùng, dùng tiền tài bình thường căn bản không có biện pháp mua sắm.

    Căn cứ Trình Cung tính toán, tuy Đông Phương Linh Lung rất có thiên phú luyện đan, gia tộc cũng rất ủng hộ nàng, nhưng mà lực lượng hiện tại của nàng, tối đa chỉ có thể luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, đan dược Thiên cấp này hẳn là gia tộc cho nàng, dùng để bảo vệ tánh mạng hoặc là tu luyện đột phá quan khẩu.

    Mà bây giờ, không ngờ nàng cho mình phục dụng...

    Chương 47: Lực lượng tăng vọt

    Phải biết rằng từng cảnh giới, cũng tương ứng với từng loại đan dược cho người sử dụng, càng về sau, đan dược càng trân quý, đan dược đạt tới Thiên cấp thì không thể dùng tiền tài thế tục mua sắm được.

    Tuy Trình Cung luyện chế đan dược Nhân cấp rất nhẹ nhàng, có thể trực tiếp vượt qua Nhân cấp hạ phẩm, Nhân cấp trung phẩm, luyện chế đan dược Nhân cấp thượng phẩm, nhưng lúc này bởi vì tinh thần lực của hắn đủ cường hãn, cộng thêm kinh nghiệm của hắn ở kiếp trước.

    Đối với người khác mà nói, thì không dễ dàng như vậy, mỗi một bước đều khó như lên trời.

    Là gia gia tìm nàng, nếu nói như vậy, nàng không cần như thế ah.

    Trước không nên suy nghĩ nhiều như vậy, mình phải mau chóng tiêu hóa viên Siêu Phàm Đan này a, nếu như dựa theo cách nghĩ của Đông Phương Linh Lung, để cho khỏa Siêu Phàm Đan này từ từ dung nhập trong thân thể của mình, như vậy có thể hấp thu hai thành cũng không tệ rồi, mặt khác đều ẩn núp trong thân thể.

    Trình Cung lập tức vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, làm cho lực lượng Siêu Phàm Đan dung nhập trong thân thể, lực lượng Siêu Phàm Đan ẩn chứa đã không phải là tăng nguyên khí lên đơn giản như vậy.

    Bên trong ẩn chứa lực lượng cường đại, tinh hoa tánh mạng khổng lồ, Trình Cung cảm giác kinh mạch trong cơ thể mình dùng tốc độ điên cuồng khôi phục.

    Dược lực Siêu Phàm Đan hỗn hợp cùng Âm Dương Vạn Vật Quyết, mọi việc đều thuận lợi, thậm chí xương cốt bị thương cũng dùng tốc độ gấp mười lần bình thường khôi phục.

    Không được, lực lượng bản thân mình quá yếu, cho dù có Âm Dương Vạn Vật Quyết, tối đa cũng chỉ có thể kích phát ba bốn thành mà thôi.

    Mịa nó, liều mạng, đã có cơ hội tốt như vậy, có thể ở lúc này phục dụng Siêu Phàm Đan, nếu không nhân cơ hội này đột phá thì rất phụ bản thân mình ah.

    Nghĩ đến chỗ này, tinh thần lực của Trình Cung tiến vào không gian đặc thù trong cơ thể lần nữa, thấy được Chí Dương Chân Hỏa yếu ớt không ngừng tản ra.

    Mỗi một lần hấp thu Chí Dương Chân Hỏa đều là mạo hiểm, nếu như chuẩn bị sung túc thì hơi tốt, như lần trước ở Yêu Thú Sâm Lâm, nếu như không phải trong cơ thể đại thúc có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, mình không chết cũng tàn phế.

    Đan dược Thiên cấp chưa hẳn bằng máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, nhưng bây giờ lực lượng của mình lại tăng lên gấp mười lần.

    Hơn nữa trong khoảng thời gian này đến nay, tiềm lực thân thể tăng lên, cộng thêm trước kia nhiều lần sử dụng Chí Dương Chân Hỏa, mình còn có tám khỏa Thủy Nguyên Châu, trước ngực còn có một khối Tinh Hải Ngọc, bà nội nó, liều mạng.

    Nghĩ đến chỗ này, tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, thôi động nắp Hư Không Âm Dương Đỉnh lần nữa.

    Lúc này không giống lúc trước, Trình Cung mượn cơ hội này, tinh thần lực lập tức tiến vào bên trong, đó là một hỏa thế giới, cuồng bạo, hủy diệt, hình như có hai cổ lực lượng chiến đấu, tại sao có thể như vậy.

    Tinh thần lực của Trình Cung vừa mới đi vào, liền cảm giác hỏa diễm bên trong như có linh tính trùng kích đến, hắn vội vàng rời khỏi, dù vậy cũng có chút Chí Dương Chân Hỏa mạnh hơn bình thường đi ra.

    Trình Cung không có thời gian suy nghĩ tình huống trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức điên cuồng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Vốn là dược tính Siêu Phàm Đan như dòng suối nhỏ chậm rãi vận chuyển theo lực lượng, sau đó dung nhập vào thân thể.

    Nhưng giờ phút này, lại giống như nước sông lao nhanh, tất cả dược tính của Thiên cấp hạ phẩm Siêu Phàm Đan đều bị Âm Dương Vạn Vật Quyết điên cuồng vận chuyển kéo chạy.

    Không được, không đủ, còn chưa đủ.

    Tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, trực tiếp lấy ra năm khỏa Thủy Nguyên Châu trong không gian giới chỉ, hiện tại tinh thần lực của Trình Cung khống chế những vật này còn không có vấn đề, trực tiếp khống chế chúng bay vào trong miệng.

    Đồng thời cũng dẫn động lực lượng Tinh Hải Ngọc, Thiên cấp hạ phẩm Siêu Phàm Đan, Tinh Hải Ngọc, Thủy Nguyên Châu, ba cổ lực lượng dung hợp cùng một chỗ, mau chóng trung hoà Chí Dương Chân Hỏa.

    Trình Cung cảm giác thân thể của mình một hồi muốn nổ tung, một hồi lại bị lực lượng cường đại va chạm, kinh mạch nhao nhao vỡ vụn, sau đó lại được chữa trị.

    Không ngừng vận chuyển nhiều lần, gia tốc nhiều lần, tốc độ đã tăng lên tới cực hạn, nếu như bình thường là một canh giờ vận chuyển một chu thiên, giờ phút này là một canh giờ vận chuyển trên trăm chu thiên, hơn nữa tốc độ này còn đang gia tăng.

    Ở bên trong loại vận chuyển siêu tốc này, tất cả cơ năng trong thân thể đều nhanh hơn, lực lượng của Trình Cung đang phi tốc tăng trưởng, xương cốt cũng nhanh chóng khôi phục.

    Bình thường mà nói, loại thương thế này của Trình Cung, Thiên cấp hạ phẩm Siêu Phàm Đan bình thường, tối đa chỉ có thể để cho hắn trong ba ngày khôi phục năng lực hành động, rất nhanh khôi phục bình thường, lực lượng cũng khôi phục đến trạng thái trước kia.

    Nhưng mà không có biện pháp thanh trừ tai hoạ ngầm trong cơ thể, về sau tu luyện nhất định sẽ có vấn đề, khó có thành tựu, cũng chỉ có đan dược Thiên cấp thượng phẩm mới có thể triệt để trị hết, lại có thể tạo được hiệu quả thoát thai hoán cốt, tẩy kinh phạt tủy.

    Nhưng Trình Cung kết hợp Chí Dương Chân Hỏa, Tinh Hải Ngọc, Thủy Nguyên Châu, cộng thêm Âm Dương Vạn Vật Quyết, triệt để phát huy dược tính đến cực hạn không nói, còn có Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện kinh mạch cùng thân thể một lần nữa, cái này so với đan dược Thiên cấp thượng phẩm cũng không kém bao nhiêu.

    Ở một đêm này, tất cả người tính toán Trình Cung đã xếp hắn vào hàng ngũ phế vật không cần chú ý, thì Trình Cung lại đang lấy tốc độ khôi phục điên cuồng.

    Nếu không khôi phục, lực lượng trong cơ thể đã tăng vọt.

    Khi ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, Tinh Hải Ngọc trên ngực Trình Cung đã mất đi lam sắc quang mang, quang điểm bên trong cũng biến mất, biến thành một khối đá không có giá trị.

    Ngày hôm qua Trình Cung còn bị Ngự y phán, ít nhất nằm giường ba tháng, lúc này đang chậm rãi ngồi dậy.

    Trình Cung cầm lấy khối Tinh Hải Ngọc kia, nếu như Trình Lam biết rõ khối Tinh Hải Ngọc này trợ giúp mình sớm khôi phục, tâm muốn chết chỉ sợ cũng có a.

    - BA~!

    Trình Cung dùng lực, ngọc bội trong tay lập tức hóa thành bột phấn.

    Sau đó tầng ngoài thân thể Trình Cu, nguyên cương hộ thể màu đỏ dần dần ngưng tụ chung quanh thân thể, từ trên đầu kéo dài xuống, mãi cho đến eo mới dần dần dừng lại.

    - Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tám.

    Trình Cung cũng rất bất ngờ, phải biết rằng sau khi tiến vào Tẩy Tủy kỳ, tu luyện càng ngày càng khó, nhớ rõ thời điểm Bàn Tử nhắc đến Âu Dương Ngọc Long từng nói qua, năm năm trước, thời điểm hắn ly khai đế đô là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất, đi ra ngoài năm năm, còn không ngừng chiến đấu cũng mới tăng lên tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy mà thôi.

    Xương cốt thân thể khôi phục tám phần, hoàn toàn có thể hành động tự nhiên rồi.

    Bất quá một hai ngày nữa, là có thể khôi phục hoàn toàn.

    - Thiếu gia, ầm... ngươi... ngươi sao có thể...

    Nhưng vào lúc này, tiểu Tuyết đẩy cửa tiến vào, trong tay bưng chậu nước muốn rửa mặt cho Trình Cung, nhìn thấy Trình Cung ngồi dậy liền kêu lên hoảng hốt, trực tiếp ném chậu nước lao đến.

    - Làm sao vậy...

    Giờ phút này, Bàn Tử đang ở trong sân cho rằng xảy ra chuyện gì, cũng vọt vào trong.

    Tiểu Tuyết là quan tâm mà bị loạn, hoàn toàn không có để ý tới nguyên cương hộ thể trên người Trình Cung, nhưng mà sau khi Bàn Tử đi vào thì triệt để trợn tròn mắt.

    Nguyên cương hộ thể cơ hồ bao trùm toàn thân, đây là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tám trở lên mới có, hơn nữa không phải đại thiếu thể hiện, nhìn quả đấm của hắn còn nắm chặt, bà mẹ nó, còn có bột phấn chảy ra, niết thạch thành phấn, đây cũng quá hung hăng càn quấy, thật là bá đạo a.

    Nhưng lại không phải ở trước mặt người khác, là một mình trang bức trong phòng, cái này là cảnh giới gì ah!

    Nhớ Ba Phong nói cho mọi người biết cảm thụ của hắn đi cùng Trình Cung tới Yêu Thú Sâm Lâm, mọi người nghe xong đều cảm giác không thể tưởng tượng nổi, khó có thể tin, đả kích nặng nề.

    Nhưng giờ phút này Bàn Tử mới chính thức minh bạch, cái gì gọi là đả kích.

    Hình như không lâu trước đại thiếu vẫn là Thoát Thai kỳ, mình gần đây có dược tề của đại thiếu trợ giúp, cũng từ Hoán Cốt kỳ tầng một tăng lên tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ tư, cảm giác tốc độ đã rất tốt, nhưng hiện tại ngay cả tâm muốn chết hắn cũng đã có, quá đả kích người rồi.

    Ngày hôm qua bị thương nặng như vậy, so với mình còn nghiêm trọng hơn gấp trăm lần, hôm nay lực lượng lại đột nhiên tăng vọt, hình như thân thể cũng khôi phục.

    Ngày hôm qua thời điểm Bàn Tử nói tới Âu Dương Ngọc Long, nói hắn ở trong quân đội năm năm, mới từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất đạt tới tầng thứ bảy.

    Âu Dương Ngọc Long kia coi như là người kiệt xuất rồi, coi như là Thất hoàng tử trong ba tháng vượt qua Hoán Cốt kỳ, trong vòng một năm từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất đạt tới tầng thứ chín lại được coi là cái gì, hắn trong vòng một năm từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất đến tầng thứ chín, còn đại thiếu trong một đêm từ tầng thứ nhất đến tầng thứ tám, hoàn toàn không có có thể so sánh a.

    Nhìn tiểu Tuyết kinh hoảng, Trình Cung đột nhiên đứng dậy ôm lấy nàng, tiểu Tuyết hoàn toàn không nghĩ tới, trực tiếp đập lấy trong ngực Trình Cung.

    - Ah...

    Thiếu gia, ngươi không sao chớ, mau nằm xuống, ngươi sao có thể dậy được.

    Hiển nhiên Tiểu Tuyết có chút hôn mê rồi, ý niệm trong đầu chỉ biết Trình Cung bị thương rất nặng, hiện tại không có thể tùy ý lộn xộn, vừa rồi lại bị mình đánh mấy cái, không biết có nghiêm trọng hơn hay không.

    - Nha đầu ngốc, đừng hoảng hốt, xem thật kỹ.

    Nhìn bộ dạng nàng thất kinh, tâm tư trêu chọc nàng vừa rồi không còn sót lại chút gì, nhẹ nhàng nói.

    Trình Cung nói giống như là có ma lực, tiểu Tuyết nhìn Trình Cung lần nữa đã phát hiện bất đồng, thiếu gia đứng lên rồi.

    Không phải nói hai chân thiếu gia bị gãy, thân thể gãy hơn hai mươi cái xương sao?

    - Thiếu gia, ngươi thật sự...

    - Giả!

    Trình Cung nói giả, ý tứ là tin tức này không thể cho qua nhiều người biết.

    - Ân, Ân.

    Tiểu Tuyết lập tức vui vẻ bụm lấy miệng của mình, thân thể lại bởi vì kích động mà không ngừng run rẩy, nước mắt cũng không kiềm chế được chảy xuống.

    Bàn Tử nghe xong vội vàng lui về phía sau một bước, muốn đóng cửa phòng lại.

    Trình Cung đang nhẹ nhàng lau nước mắt giúp tiểu Tuyết, thấy bộ dáng kia của Bàn Tử thấp giọng quát:

    - Lăn tới đây, đóng cửa lại.

    - Hắc hắc...

    Bàn Tử cười tiến đến đóng cửa lại, một bộ rất là ngượng ngùng:

    - Ngươi nói cái này... cái này...

    Ta ở lại không thích hợp a.

    Tiểu Tuyết nghe xong, mặt đỏ như gấc, cuống quít đi ra ngoài.

    Đột nhiên thân hình Trình Cung khẽ động, bộ pháp dưới chân thi triển dĩ nhiên là Di Hình Ảo Ảnh mà ngày hôm qua Trình Lam thi triển, lách đến sau lưng Bàn Tử, một cước đạp lên mông hắn, Bàn Tử nặng gần bốn trăm cân bị đá được bay lên, thiếu chút nữa đụng vào nóc phòng.

    Bàn Tử nặng nề rơi xuống, phát sinh tiếng rung rẩy như địa chấn.

    Bàn Tử bụm lấy mông nói:

    - Đại thiếu, không nên ỷ vào lực lượng khi dễ huynh đệ như vậy, nhớ ngày đó ta đá ngươi cũng không ác như vậy.

    Trình Cung bị chọc cười nói:

    - Lăn, muốn đá ta thì cố gắng luyện công, về sau đan dược cùng công pháp ta cung ứng cho ngươi.

    - Đá a!

    Bàn Tử trực tiếp nhấc bờ mông cực lớn, một bộ lợn chết không sợ nước nóng:

    - Ngươi cái này chẳng khác nào nói với ta, muốn miễn phí đá ta bất cứ lúc nào.

    So tốc độ tu luyện với ngươi, ca a, người khác đến Tẩy Tủy kỳ là nửa năm, một năm tăng lên một tầng, nhanh nhất cũng cần một hai tháng, ngươi ngược lại tốt rồi, một đêm bảy tầng, trực tiếp từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tám.

    Ta so với ngươi, chẳng bằng đưa mông cho ngươi đá.

    Chương 48: Công pháp Đạo môn, Thôn Thổ Thiên Địa

    Trình Cung bị lời cùng bộ dáng của Bàn Tử chọc cười, cũng chẳng muốn đi để ý đến hắn, nói thẳng:

    - Mấy ngày nay ta cần vững chắc cảnh giới thoáng một phát, ngươi đi điều tra tình huống Thiên Bảo Ngọc thoáng một phát, còn có sự tình Tứ Bảo Lâu tổ chức thi đấu tứ đại tài tử.

    Về phần ngươi, từ hôm nay trở đi do ta huấn luyện, một hồi ta chế định cho ngươi một kế hoạch tu luyện.

    Thấy lực lượng Trình Cung tăng vọt, Bàn Tử cũng có xúc động, nhưng xúc động này chỉ là nhất thời, hiện tại nhớ tới thống khổ lúc tu luyện, hắn cũng có chút nửa đường bỏ cuộc.

    - Có dám đánh cược cùng ta hay không, chỉ cần ngươi làm được những điều kiện như ta nói, ta cam đoan trong một tháng ngươi từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ tư tăng lên tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy.

    Tính tình Bàn Tử như thế nào Trình Cung hiểu rất rõ, một bên cầm lấy giấy và bút mực ghi, một bên nói.

    Đổ thuật thuần túy với hắn mà nói không có khiêu chiến gì, cho nên hắn đối với bất luận cái gì có liên quan tới cá cược đều hứng thú.

    - Đại thiếu, đừng cho là ta không biết, ngươi rõ ràng là khích tướng.

    - Ngươi chỉ cần nói có dám đánh cuộc hay không.

    - Ta cũng không phải là ngươi, một tháng tăng lên bốn tầng làm sao có thể, huống chi còn phải vượt qua bình cảnh Hoán Cốt kỳ tầng thứ sáu.

    - Sao nói nhảm nhiều như vậy, đánh cuộc hay không?

    - Móa, ai sợ ai, ta là Đổ Thần, nếu ta thắng, đại thiếu ngươi phải giúp ta thực hiện giấc mộng của ta.

    Mộng tưởng của Bàn Tử là kiến tạo một thành trì, tất cả mọi người bên trong chỉ có một việc, đó là đánh bạc, hưởng thụ, vui đùa.

    Chỗ đó mười hai canh giờ không nghỉ ngơi, có rượu ngon tốt nhất, mỹ nữ xinh đẹp nhất, bất luận ngươi muốn cái gì đều có.

    Ở đó ngươi không muốn đánh bạc cũng không được, ngươi ăn cơm là đánh bạc, uống nước là đánh bạc, đi vệ sinh cũng là đánh bạc.

    Giấc mộng này Bàn Tử đã từng nói qua cùng vô số người, tất cả mọi người đều xì mũi coi thường, cho rằng đó căn bản là chuyện không thể nào.

    - Tốt.

    Vốn Bàn Tử cho rằng nói như vậy Trình Cung sẽ giống như trước đả kích hắn một phen, lại không nghĩ rằng Trình Cung vô cùng thống khoái đồng ý.

    Tuy Bàn Tử chỉ là thói quen nói như vậy, nhưng lần đầu tiên nghe được có người không đi đả kích, hơn nữa người này là đại thiếu.

    Đại thiếu là vì tốt cho mình, trong nội tâm Bàn Tử minh bạch, trước kia bị gia tộc đuổi ra, lúc sau hắn muốn tu luyện cũng rất khó có thành tích, cho nên hắn dứt khoát buông tha tu luyện, phát triển những thứ khác.

    Nhưng bây giờ nhìn thấy đại thiếu tiến bộ nhanh như vậy, hơn nữa Đại thiếu nói như thế, kỳ thật trong lòng của hắn cũng không chịu thua ai, khi còn nhỏ vì thua bạc mà nung thép luyện đổ thuật có thể thấy được.

    Trình Cung càng ghi càng nhanh, cuối cùng dứt khoát cầm thêm một cây bút, hai tay đồng thời ghi.

    Bàn Tử ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, hơn nữa hắn phát hiện một vấn đề, trước kia sao không biết đại thiếu thuận tay trái, tay trái hắn ghi chữ vậy mà đẹp hơn tay phải, hoàn toàn là hai cấp bậc bất đồng.

    Bàn Tử ở bên ngoài lăn lộn nhiều năm như vậy, nhãn lực vẫn là luyện được một ít, càng xem càng giật mình.

    Trước kia ở trên Hoa Thuyền, Trình Cung viết một chữ “cởi” thắng Chu Văn Thải, cái kia đã đủ làm cho người ta giật mình, hiện tại Bàn Tử mới hiểu được, nguyên lai lúc kia đại thiếu không dùng toàn lực, thậm chí không dùng tay trái.

    Trách không được đại thiếu bảo mình nghe ngóng trận đấu tứ đại tài tử kia, có thể viết được chữ như vậy, đừng nói tứ đại tài tử, coi như là những đại nho kia, cũng dư xài ah.

    Thâm tàng bất lộ, đây mới thực là thâm tàng bất lộ.

    - Hảo hảo thu về, sau khi nhớ kỹ có thể thiêu hủy, nếu không vật này sẽ mang phiền toái tới cho ngươi.

    Hai tay Trình Cung ghi cùng lúc, phân tâm nhị dụng rất nhanh đã viết xong, sau đó đem giấy viết xong giao cho Bàn Tử.

    - Đại thiếu, ngươi cho ta sẽ không phải là vũ kỹ Siêu Phàm chứ?

    Nghe Trình Cung nói nghiêm trọng như vậy, Bàn Tử lập tức cẩn thận hỏi thăm.

    Bởi vì vũ kỹ Siêu Phàm, đủ để cho vô số người điên cuồng, dẫn phát huyết án là sự tình rất bình thường.

    - Không sai biệt lắm...

    Trình Cung hàm hồ nói, lại dặn dò:

    - Các hạng mục huấn luyện ta cũng ghi rõ, cũng đã chuẩn bị xong đan dược cho ngươi, ngươi sắp xếp sự tình xong xuôi thì chăm chú tu luyện.

    Tiến bộ nhanh cũng đừng quá khiếp sợ, ngoài ý muốn, dù sao giai đoạn trước đều là tích lũy, còn có công pháp cùng đan dược tốt như vậy, tiến bộ nhanh cũng là rất bình thường.

    - Tiến bộ nhanh cao hứng còn không kịp.

    Bàn Tử vui thích đi ra ngoài, sắp đi ra ngoài mới nhớ tới:

    - Đúng rồi đại thiếu, công pháp này tên là gì, có uy phong không.

    - Thôn Thổ Thiên Địa.

    - Đủ uy phong, ha ha, ta nhất định sẽ cố gắng, nhưng mà nếu như đại thiếu ngươi thua cũng không được chơi xấu, đừng nói ta không có chăm chỉ.

    Bàn Tử nói xong chạy trở về Tây Sương phòng.

    Trình Cung nhìn Bàn Tử, hắn không có nói cho Bàn Tử chính là, hắn nói không sai biệt lắm là nói tu luyện chấm dứt tầng thứ nhất tâm pháp này, có thể đạt tới võ trung Thánh giả, trình độ tương tương tâm pháp Siêu Phàm.

    Về phần Thôn Thổ Thiên Địa này chính là Đạo pháp cấp cao nhất, Trình Cung ghi cho Bàn Tử bất quá chỉ là nhập môn của đạo pháp này.

    Cái này là năm đó môn chủ Thiên Đạo Môn vì cầu Trình Cung luyện chế một loại đan dược đặc thù, lúc ấy Trình Cung cũng chỉ có ba thành nắm chắc, lại rất nguy hiểm.

    Vì vậy hắn đưa ra một yêu cầu rất hà khắc, là bảo hắn trao đổi công pháp trọng yếu nhất của Thiên Đạo Môn, Thôn Thổ Thiên Địa, lúc ấy Trình Cung căn bản không cho rằng môn chủ Thiên Đạo Môn sẽ đồng ý.

    Công pháp Thôn Thổ Thiên Địa của Thiên Đạo Môn là công pháp cao cấp nhất, ở trong thập đại đạo môn cũng có thể bài danh trước năm, thời điểm tu luyện tới đỉnh phong, trong cơ thể tự thành không gian, năm đó môn chủ Thiên Đạo Môn vừa làm môn chủ không lâu, đã từng chiến một trận, ngay cả Kim Bằng hiện ra bản thể vạn trượng cũng bị hắn hút vào trong không gian, cuối cùng bị đánh thiếu chút nữa mất mạng.

    Lúc ấy Trình Cung nói rất tùy ý, bổn ý là không muốn hỗ trợ, kết quả người ta đồng ý, Trình Cung lại không thích đổi ý.

    Đạt được Thôn Thổ Thiên Địa này Trình Cung cũng không có luyện qua, chỉ là nghiên cứu qua một thời gian ngắn, hiện tại vừa vặn cho Bàn Tử, mặc dù chỉ là nhập môn, nhưng chỉ cần Bàn Tử có thể không ngừng tu luyện, chắc chắn hiệu quả sẽ không kém.

    Tuy cho Bàn Tử chỉ là nhập môn Thôn Thổ Thiên Địa, nhưng độ khó cũng vượt qua Siêu Phàm vũ kỹ bình thường, cũng may Trình Cung đã đem tâm đắc mình nghiên cứu Thôn Thổ Thiên Địa năm đó ghi lại, hơn nữa có dược vật phụ trợ, độ khó sẽ giảm đi.

    Nhìn thân ảnh Bàn Tử rời đi, trong nội tâm Trình Cung lặng yên suy nghĩ, hi vọng hắn không bị chính mình hù sợ.

    Đánh cuộc là vui đùa ở giữa huynh đệ, trải qua sự tình Âu Dương Ngọc Long lần này, hiển nhiên Bàn Tử cũng đã ý thức được phải trở nên mạnh mẽ mới được.

    Đang nghĩ ngợi, tiểu Tuyết đã mang nước tới, chỉ là thần sắc nàng nhìn Trình Cung có chút mất tự nhiên, nguyên nhân chính là đêm qua nàng một mực suy nghĩ, thiếu gia nằm trên giường lâu như vậy, cần tắm rửa, thay quần áo...

    Ngày hôm qua tiểu Tuyết cổ vũ mình cả đêm, hôm nay muốn tới thay quần áo, tắm rửa cho thiếu gia, lại không nghĩ tới thiếu gia đã đứng lên.

    Trình Cung rửa mặt thay quần áo, đứng ở cửa ra vào nhìn về phía Linh Lung Các, cuối cùng Trình Cung vẫn không có ra khỏi tiểu viện.

    Nếu như lúc này mình đi ra, tin tức sẽ phát tán ngay lập tức, sẽ rước lấy phiền toái không cần thiết cho Trình gia.

    Dùng tình huống hiện tại của Trình gia, không có khả năng có được đan dược Thiên cấp, phải biết rằng cho dù một viên đan dược Thiên cấp hạ phẩm cũng có thể gia tăng mười năm nguyên khí, trợ giúp đột phá bình cảnh, trong lúc nguy cấp còn có thể bảo vệ tánh mạng.

    Trừ khi ngươi có đủ thực lực, nếu không một khi đan dược Thiên cấp xuất hiện, thường xuyên sẽ đưa tới một phen chém giết gió tanh mưa máu.

    Bên thì Bàn Tử không cần nhắc nhở, tiểu Tuyết thì Trình Cung nhắc nhở một chút, sau đó tiếp tục nằm lại trên giường.

    Tinh thần lực khẽ động, phạm vi năm trăm mét chung quanh đều ở trong khống chế, chỉ cần tập trung tinh thần lực, cho dù động tác của một con kiến bên ngoài hai ba trăm mét cũng thấy được rõ ràng.

    Hôm nay tinh thần lực của mình đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám rồi, tâm ý khẽ động, vận chuyển công pháp Ẩn đao, khống chế thanh đoản đao Nguyên khí cấp ba kia, trong chớp mắt đoản đao kia giống như là sống trong người Trình Cung, nhìn thanh đoản đao này, Trình Cung lộ ra vẻ tươi cười.

    Lập tức thanh đoản đao này lóe lên, sao đó biến mất trong thân thể.

    Mặc dù Ẩn đao chỉ là vũ kỹ thượng tầng, nhưng còn có rất nhiều địa phương có thể khai phát, chỉ là về sau mình cần phải nghĩ biện pháp chuẩn bị nhiều đoản đao Nguyên khí mới được.

    Mấy ngày kế tiếp rất bình tĩnh, coi như là gia gia đến thăm, Trình Cung cũng chỉ hiển lộ ra khôi phục một bộ phận.

    Cơ bắp khống chế Ẩn đao, phối hợp nguyên khí cùng tinh thần lực, cái này làm cho Trình Cung khống chế đối với thân thể tăng lên rất nhiều, chỉ cần không kiểm tra cẩn thận, thật đúng là không phát hiện hắn đã khôi phục lại.

    Thẳng đến ngày thứ năm, Trình Cung mới tỏ vẻ mình ăn rất nhiều đan dược, đã khôi phục nhất thời nữa khắc.

    Cho dù như thế, Trình lão gia tử vẫn lo lắng dặn dò rất nhiều như trước, không cho phép Trình Cung tùy ý đi đi lại lại, sợ hắn buồn bực nên cố ý tìm người làm ghế dựa cho hắn.

    Phía dưới còn có bánh xe, muốn đi đâu chỉ cần hạ nhân đẩy là được.

    Trình Cung đúng là chưa có hưởng thụ qua đồ vật phong cách như vậy, thấy gia gia làm ghế dựa này cùng đưa tới mười thị vệ, hắn vội vàng tỏ vẻ, mình vẫn muốn ở trên giường điều dưỡng vài ngày a.

    Dù sao lực lượng tăng lên quá nhanh, còn cần phải thích ứng cùng thuần thục, tu luyện điều dưỡng ở trong phòng cũng không tệ, căn cứ tin tức Bàn Tử lấy được, với tư cách hoạt động tăng nhiệt trước kỳ thi cuối năm, giải thi đấu cầm kỳ thư họa Tứ Bảo Lâu, còn gọi là giải thi đấu Tứ đại tài tử chỉ còn có hơn hai mươi ngày.

    Trình Cung biết rõ Tinh Hải Ngọc kia trân quý, nhưng càng như thế hắn biết mình càng không thể sốt ruột, không thể hiển lộ ra bất luận ý tứ tranh đoạt Tinh Hải Ngọc gì, nếu không coi như mình có thể cầm được bốn khối ngọc bội lần này, nhưng muốn lấy từ trong tay Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo thì không có khả năng rồi.

    Mấy ngày nay Trình Cung đang cân nhắc chuyện này, đồng thời cũng bảo Bàn Tử thu thập tình báo về Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, Âu Dương Ngọc Bảo kia còn dễ nói một chút, về phần Chu Dật Phàm, Trình Cung càng xem càng cảm giác sẽ trở thành một đại phiền toái.

    - Ông ông...

    Ngày hôm nay Trình Cung vừa mới chấm dứt tu luyện, đang xem một ít tư liệu trước kia về Chu Dật Phàm, đột nhiên Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể chuyển động rất nhanh.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh phản ứng như vậy còn là lần đầu tiên, tinh thần lực của Trình Cung lập tức tiến vào trong đó, vừa mới đi vào đã bị lực lượng đặc thù của Hư Không Âm Dương Đỉnh kéo tới.

    Lập tức Trình Cung cảm nhận được một cảm giác quen thuộc, mượn nhờ lực lượng đặc thù của Hư Không Âm Dương Đỉnh, tinh thần lực của Trình Cung lập tức mở rộng ra gấp mười lần.

    Một cảm giác vô cùng quen thuộc, vô cùng thân cận hiện lên.

    Đây là...

    Trình Cung vô cùng khiếp sợ, không ngờ, dĩ nhiên là mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung mãnh liệt đứng lên muốn đi ra, nhưng mà người đã đến ngoài sân mới nhớ tới, hiện tại mình đi ra ngoài có chút không thích hợp.

    - Người đâu, ở nhà buồn bực muốn mốc meo rồi, bổn thiếu gia muốn đi ra ngoài thay đổi không khí.

    Chương 49: Nhất Chùy Định Âm Đường

    Giống như là một đứa bé náo muốn đường, kẹo, từ khi cảm nhận được mảnh vỡ ngoại đỉnh bên, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh ở trong thân thể không ngừng xoay tròn, chỉ cần tinh thần lực của Trình Cung vừa tiến vào trong đó có thể cảm nhận được vị trí mảnh vỡ kia.

    Trình Cung vừa hô lên, tiểu Tuyết là người tới trước nhất, sau đó là đội ngũ bưu hãn mà Trình lão gia tử chuẩn bị.

    Mười mấy người, yếu nhất cũng là Hoán Cốt kỳ tầng bảy, ba người mạnh nhất đều là Tẩy Tủy kỳ, trong đó còn có một gã Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín.

    Hơn nữa xem xét bọn hắn là có kinh nghiệm sa trường, cũng rất am hiểu liên thủ đối địch, đội ngũ như vậy cho dù gặp phải Phạt Mạch kỳ, cũng có thể ngăn cản một hồi.

    Nếu bình thường Trình Cung sẽ không muốn mang theo bọn hắn, nhưng hiện tại là giai đoạn đặc thù, Trình Cung cũng có thể sự hưởng thụ một chút, trực tiếp nằm ở trên mặt ghế làm cho người mang hắn đi ra ngoài, tiểu Tuyết thì cầm một ít hoa quả, ở trên ghế không ngừng đút cho Trình Cung ăn.

    Trước kia tuy bị xưng đại thiếu, nhưng thật đúng là lần đầu Trình Cung nhận thức loại cảm giác tiền hô hậu ủng, đại thiếu quần là áo lượt xuất hành này.

    Đại thiếu muốn chính là loại phong cách này, cùng cái gọi là cảm giác uy phong, tiền hô hậu ủng, nhưng đối với Trình Cung ở kiếp trước mà nói, đó căn bản không coi vào đâu, hắn nhớ có một lần hắn ở trong một quốc gia bế quan luyện đan mấy tháng, toàn bộ mấy trăm tên Đan sư trong quốc gia kia quỳ gối bên ngoài, lúc hắn đi ra, Đan sư, hoàng thất, cộng thêm vô số Dược tề sư, chừng trên vạn người cúng bái, lúc kia không chỉ nói lấn nam bá nữ rồi, hắn muốn cái gì bất quá là sự tình một câu mà thôi.

    Nhưng đối với luyện đan đạt thành tựu cao, cảnh giới đề cao cùng tánh mạng bất hủ vĩnh hằng, những cái này lại được coi là gì.

    - Đợi một chút, đi diễn võ trường.

    Ngồi ở trên mặt ghế, vừa mới ra sân nhỏ, Trình Cung đưa tay chỉ chỉ phương hướng diễn võ trường, khóe miệng nổi lên một nụ cười kỳ quái.

    Bởi vì vừa rồi hắn tản tinh thần lực ra, phát hiện La Anh Hùng ở tại diễn võ trường, giờ phút này đang luyện quyền, mấy cái cọc đá đều bị hắn oanh nổ.

    Người này so với trước lại tăng lên rất nhiều, hơn nữa lực lượng mơ hồ đã đạt đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ bảy.

    Tốc độ này cũng là tương đối kinh người rồi, Trình Cung vốn dự tính, dưới tình huống mình trợ giúp cùng La Anh Hùng chịu cố gắng, đến bây giờ hắn có thể đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ tư là không có vấn đề.

    Nhưng hiện tại tốc độ này, thật là làm cho người ta ngoài ý muốn rồi, trong này khẳng định có cái gì mà mình không biết.

    - Rầm rầm rầm...

    Ở bên trong diễn võ trường, La Anh Hùng giống như đang nổi điên, oanh kích từng quyền lên cọc đá, bây giờ hắn còn chưa có đạt tới Tẩy Tủy kỳ, không có nguyên cương hộ thể.

    Loại oanh kích này, cho dù hắn da dày thịt béo, thì trên nắm tay cũng tràn đầy máu tươi, nhưng hắn vẫn như không biết, tràn đầy lửa giận không ngừng vung quyền đánh vào cọc đá.

    - Đầu bị đông lạnh hư mất rồi hả?

    Được đám người khiêng đến diễn võ trường, nhìn bộ dạng La Anh Hùng, Trình Cung như rất là khó hiểu.

    Nghe xong thanh âm quen thuộc này, La Anh Hùng mãnh liệt dừng thân hình lại, quay đầu nhìn về phía Trình Cung, khi thấy hắn nằm ở trên mặt ghế, lập tức trong mắt La Anh Hùng hiện lên vô cùng thất vọng.

    Hắn thật sự bị phế, mình vất vả tu luyện đi ra, vậy mà hắn bị phế.

    Cho dù hắn không phải Trình đại thiếu, không phải là Thiếu chủ của mình, mình cũng không có khả năng ra tay với một tên phế nhân a, đáng hận.

    La Anh Hùng tức giận đến oán hận, oanh kích một quyền lên cọc đá lần nữa, hắn đi ra liền biết sự tình Trình Cung bị phế, nhẫn nhịn lâu như vậy không có chỗ phát tiết, về sau cũng không có cơ hội đánh Trình Cung, làm cho hắn phiền muộn như sắp chết.

    - Các ngươi đều lui xuống trước, không có mệnh lệnh của ta, không được để cho bất luận kẻ nào tiến đến.

    - Vâng.

    Theo Trình Cung ra lệnh, trừ tiểu Tuyết ra, những người khác đều lui ra ngoài, Trình Cung thì mắt lộ ra vui vẻ nhìn La Anh Hùng:

    - Xem ra vận khí của ngươi cũng không tệ a, ở trong băng động còn có người tương trợ rồi, chỉ tiếc tiến bộ vẫn quá chậm, xem ra người dạy ngươi cũng bình thường, ngươi như vậy, ta chỉ dùng một ngón tay cũng có thể bóp chết ngươi.

    Trình Cung rõ ràng chú ý tới, thời điểm mình nói vận khí không tệ, trong băng động có người giúp hắn, thân thể La Anh Hùng căng cứng, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi.

    Lại đoán đúng, quả nhiên có người giúp hắn, trách không được băng động, Linh Lung Các, nội viện được xưng là tam đại cấm địa của Trình gia.

    Cấm địa Băng động là ở phía dưới tầng ba, Linh Lung Các là bởi vì có Đông Phương Linh Lung, về phần nội viện là chỗ gia gia tu luyện.

    Trước kia một mực không biết, còn tưởng rằng trong băng động có vật phẩm trân quý mới bị liệt vào cấm địa, hiện tại xem ra không phải như vậy.

    - Một ngón tay bóp chết ta?

    La Anh Hùng như là nghe được chuyện cười:

    - Đợi ngươi có thể đứng lên, có thể chiến đấu rồi hãy nói loại lời khoác lác này a, sớm biết bây giờ ngươi như vậy, còn không bằng năm đó cho ngươi tự sinh tự diệt.

    - Đối phó ngươi không cần phiền toái như vậy.

    Trình Cung nói xong, ẩn đao thần bí lập loè, đoản đao đã xuất hiện trên tay Trình Cung, một ngón tay của Trình Cung như là dung nhập cùng đoản đao, thản nhiên nói:

    - Chú ý, ta muốn tập kích cọc đá bên cạnh ngươi, thuận tiện cắt đứt đai lưng ngươi, tự mình giữ chặt quần, đừng để nó tuột xuống.

    Không có nhìn thấy bất luận động tác vung vẩy gì, khi Trình Cung nói hết lời, đoản đao đã biến mất, ở dưới lực lượng thôi động, đoản đao lập tức nhanh hơn ba phần so với tên rời dây cung.

    - Đứt... nói chơi...

    - Bành!

    Ngay cả ba chữ “nói chơi sao”, La Anh Hùng cũng chưa nói xong, liền cảm nhận được một cổ uy hiếp, hắn muốn phản ứng đã không kịp, cũng cảm giác đai lưng bên hông buông lỏng, phía sau truyền đến một tiến va đập.

    Sau một khắc, La Anh Hùng theo bản năng cầm chặt lấy lưng quần, vô cùng khiếp sợ, vô cùng kinh ngạc chậm rãi quay đầu, bên trên cọc đá xuất hiện một lỗ nhỏ, cũng không phải rất lớn, lại có thể thấy được rõ ràng.

    Cái kia phải có tốc độ như thế nào, mình ngay cả nhìn cũng nhìn không thấy, chỉ thấy đoản đao kia biến mất trên ngón tay Trình Cung, lại cảm giác dây lưng buông lỏng, còn có thanh âm cọc đá bị xuyên thủng truyền đến.

    Đây hết thảy giống như nằm mơ, nếu như vừa rồi một đao kia là bay về cổ họng, hoặc là trái tim của mình, như vậy giờ phút này mình đã sớm chết rồi.

    Nghĩ như thế, trên đầu không ngừng toát ra mồ hôi lạnh.

    Không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng, pháp thuật, chẳng lẽ hắn biết sử dụng pháp thuật.

    Rõ ràng hắn đã bị phế, đây là sự tình toàn bộ đế đô đều biết, nhưng mà lực công kích này, đừng nói mình là Hoán Cốt kỳ, coi như là Tẩy Tủy kỳ, lại có mấy người có thể đở nổi.

    Chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn thật là bằng vào thực lực của mình giết Âu Dương Ngọc Long, nếu nói như vậy, cái kia thật là đáng sợ?

    Lần thứ nhất bị Trình Cung lấy yếu thắng mạnh, vượt cấp đả bại, lần thứ hai lòng đầy tin tưởng, không đợi xông lên đã bại, lần này còn thảm hại hơn, mình chưa kịp nhúc nhích đã bại, hiện tại hai tay cầm lưng quần, coi như muốn liều lĩnh xông lên liều mạng, cũng không có cơ hội a.

    - Cột chặt thắt lưng của ngươi, theo bổn thiếu gia đi ra ngoài dạo chơi, người đâu, đi!

    Trình Cung nói xong, đầu ngón tay nhẹ nhàng lật lại, thanh đoản đao kia chuyển động vài cái, trong chớp mắt biến mất không thấy gì nữa.

    Mà Trình Cung thì rất thích ý nằm ở trên mặt ghế, nhắm mắt lại, ăn hoa quả mà tiểu Tuyết đưa tới bên miệng.

    La Anh Hùng không biết mình nghĩ như thế nào, tóm lại cuối cùng vẫn cột chặt thắt lưng đi ra, đi theo sau lưng đại thiếu mà trước kia hắn rất xem thường.

    Chỉ là lúc này mỗi lần hắn nhìn về phía đại thiếu nằm ở chỗ đó, giống như xương cốt toàn thân đều đã gãy, trong nội tâm bay lên một cảm giác đặc biệt.

    La Anh Hùng tin tưởng, nếu như ai thật sự tin hắn trở thành tàn phế, phế vật, vậy người này nhất định sẽ rất không may.

    Lúc này La Anh Hùng rất uất ức, hắn rất muốn nhìn hiện tại Trình Cung mạnh bao nhiêu, chỉ cần biết hắn mạnh bao nhiêu, mình cùng lắm thì dốc sức liều mạng, kém ba tầng cũng phải vật lộn đọ sức.

    Đội người Trình Cung vừa ra khỏi phủ Trấn Quốc Công, lập tức đưa tới không ít người chỉ trỏ, người trên đường thấy đều vọt qua một bên.

    Trình Cung thì nhắm mắt lại, bộ dạng như rất hưởng thụ.

    - Trái.

    - Đi lên phía trước.

    - Không có tí sức lực nào, đến phía đông nhìn xem.

    ...

    Dạo gần một canh giờ, rốt cục đi vào địa phương có cảm ứng mạnh nhất, Trình Cung mãnh liệt mở to mắt, đúng vậy, mình cảm ứng được mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh ở chỗ này.

    - Nhất Chùy Định Âm Đường.

    Năm chữ tiêu sái, công trình kiến trúc to lớn so với một ít phủ công tước cũng lớn hơn rất nhiều, chênh lệch một bậc với hoàng cung cùng Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh mà thôi.

    Nhất Chùy Định Âm Đường là phòng bán đấu giá lớn nhất, trận pháp cùng cao thủ bên trong khẳng định rất nhiều, Trình Cung cảm nhận được mảnh vỡ ở bên trong cũng không dám đơn giản sử dụng tinh thần lực điều tra, trong nội tâm lại suy nghĩ một chút, mở miệng nói:

    - Vào xem.

    Nơi này là tổng bộ Nhất Chùy Định Âm Đường ở toàn bộ Lam Vân đế quốc, đồ vật đấu giá cũng đều là cấp cao nhất, Nhất Chùy Định Âm Đường chỉ ở Vân Ca Thành đã có mười sáu phòng đấu giá.

    Mười sáu phòng đấu giá này phân bố khắp đế đô, đồng thời phân ra ba cấp bậc, mà tổng bộ Nhất Chùy Định Âm Đường này là phòng đấu giá cấp bậc cao nhất.

    Ở chỗ này, giá khởi điểm rẻ nhất cũng là mươi vạn lượng, cao thì không có định mức.

    Lúc này ở trong Nhất Chùy Định Âm Đường đang tiến hành đấu giá, tuy đã mở màn đấu giá, nhưng không giới hạn người đến.

    Có thể tới đây không phú thì quý, rất nhiều là tồn tại cường đại, cho nên Nhất Chùy Định Âm Đường không quá để ý, ít quy củ, phương thức đơn giản nhất, hết thảy là suy nghĩ cho khách hàng.

    - Hậu duệ Thần điểu Phượng Hoàng, bách điểu chi vương trong truyền thuyết,... lông vũ Đan điểu, dung hợp máu huyết của nó, kết hợp thiên ngoại vẫn thạch, trải qua nhiều năm luyện chế mới thành, đã mỹ quan, lại cao quý.

    Tuy chiếc trâm cài tóc này thoạt nhìn chỉ là một vật phẩm trang sức, nhưng bản thân đã đạt tới trình độ Nguyên khí cấp năm, không thể bỏ qua, giá khởi điểm hai mươi vạn lượng bạc, mỗi lần kêu giá thấp nhất một vạn lượng.

    Trên đài đấu giá, đấu giá sư đơn giản cũng rất kích động giới thiệu, lại bắt đầu một vật phẩm đấu giá.

    Đây là một không gian cao gần hai mươi mét, chính giữa là một đại sảnh xa hoa rộng rãi, khách nhân đến đều ngồi ở chỗ kia, tự nhiên sẽ có người bê đến các loại điểm tâm cùng nước trà.

    Chung quanh là một vòng hình tròn, tổng cộng ba tầng, có các phòng lớn nhỏ không đều, Trình gia ở tầng thứ hai có một cái phòng lớn nhất, xa hoa nhất, giờ phút này bên trong rèm nhẹ nhàng nhấc lên một góc.

    Chương 50: Một trăm vạn

    - Tiểu thư, ngươi xem ta nói không sai chứ, thật là Đan Phượng Trâm bị hao tổn, tên gia hỏa này cái gì cũng không hiểu, còn đặt tên bạy bạ, Đan trâm, thật khó nghe ah.

    Đang ở bên trong phòng Trình gia, người vén rèm lên đúng là Đông Phương Thanh Mai, giờ phút này nhìn Đan Phượng Trâm trong tay đấu giá sư rất bất mãn nói, tựa hồ nàng đối với cái này rất quen thuộc.

    Đông Phương Linh Lung lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, một thân bạch y, sắc mặt đạm mạc, nàng cũng không lên tiếng, chỉ hơi nhẹ gật đầu.

    - Hai mươi mốt vạn.

    Đông Phương Thanh Mai thấy phía dưới không có người hô, nàng hô một tiếng.

    Nguyên khí là đồ tốt, nguyên khí cấp năm trở lên, mỗi một kiện giá trị càng vượt qua trăm vạn, nhưng vấn đề là Đan trâm này chỉ là một đồ trang sức.

    Nếu không Nguyên khí cấp năm sao thấp như vậy, nhưng dù vậy cũng không có người hỏi thăm, trang sức có đẹp mấy cũng chỉ là trang sức, không có tính công kích, tốn tiền mua về để ngắm à.

    Cho nên căn bản không có người hô giá, thời điểm Đông Phương Thanh Mai hô lên hai mươi mốt vạn, không ít người kinh ngạc nhìn sang.

    Trong lòng tự nhủ đây là nữ nhân bại gia, hai mươi mấy vạn mua đồ trang sức, coi như là công chúa cũng chưa chắc xa xỉ như vậy.

    Lúc này ở hàng trước trong đại sảnh, đang ngồi một nam tử gần ba mươi tuổi, tuy lớn lên bình thường, nhưng trên người lại mang theo một cổ khí thế vô cùng ngạo nhân, một mực bình tĩnh uống trà.

    Đối với không ít vật đấu giá phía trước căn bản không nhìn, nghe thanh âm thanh thúy của Đông Phương Thanh Mai truyền tới, lông mi hắn có chút nhìn lướt qua, vừa vặn nhìn thấy một bên mặt của Đông Phương Linh Lung.

    - BA~!

    Người này có chút dùng sức, chén trà thiếu chút nữa vỡ vụn, trong mắt của hắn lập tức tràn đầy kích động hưng phấn, giống như là sói gặp được dê, hận không thể lập tức nhào tới.

    - Xinh đẹp, thật sự là xinh đẹp, tươi mát thoát tục, không nhiễm bụi trần, trong trẻo nhưng lạnh lùng, xinh đẹp động lòng người.

    Người này ngơ ngác lầm bầm lầu bầu.

    - Thiếu chủ, nếu như ngươi thực coi được nàng, sao không mua cái này.

    Lúc này, có một người ở bên cạnh cẩn thận nói, người này không phải ai khác, đúng là Dư Siêu Quần lúc trước bị Trình Cung đánh ra Trình phủ, Dư Siêu Quần này thời thời khắc khắc lưu ý thần sắc của Nhị sư huynh này, vừa thấy hắn nhìn về phía phòng, ánh mắt cũng biến thành hoa đào, lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra, liền ở bên cạnh hiến kế.

    Từ khi bị Trình Cung đuổi ra Trình phủ, Dư Siêu Quần cũng không dám nói ra sự tình kia, vạn nhất truyền đi ra ngoài, hắn sẽ triệt để không có địa phương lăn lộn.

    Nhưng ra Trình phủ hắn không biết đi đâu, trước hết chạy về Vân Đan Tông đi dạo, không nghĩ tới ngoài ý muốn gặp nhị đệ tử Nam Tuấn Anh của tông chủ Vân Đan Tông tuyển tùy tùng, tuy Nam Tuấn Anh chưa tới ba mươi, nhưng đã là Đan sư cấp hai, tiền đồ vô lượng.

    Dư Siêu Quần cũng chạy tới, ở bên ngoài trà trộn nhiều năm, hắn so với chút ít đệ tử trong tông phái thì khéo đưa đẩy hơn, hắn biết rõ năng lực làm tùy tùng không phải là trọng yếu nhất, biết làm nhân tài mới là trọng yếu nhất.

    Dùng hắn khéo đưa đẩy, chẳng những đã trở thành tùy tùng của Nam Tuấn Anh, rất nhanh đã lăn lộn thành tâm phúc, hiện tại Nam Tuấn Anh đi đâu đều mang hắn theo.

    Sắc mặt Nam Tuấn Anh lập tức trầm xuống:

    - Hồ đồ, đồ vật mỹ nhân muốn, sao ta có thể đoạt cùng nàng.

    Nam Tuấn Anh rất háo sắc, không ít người cũng biết, nếu muốn tìm hắn luyện đan, chỉ cần tìm được nữ nhân làm hắn động lòng, thì nhất định có thể thành.

    Nhưng hiện tại nhìn thấy Đông Phương Linh Lung, con mắt của Nam Tuấn Anh cũng chuyển bất động rồi, những nữ nhân kia so sánh cùng Đông Phương Linh Lung, toàn bộ đã thành tục phấn.

    Dư Siêu Quần ở bên cạnh cười cười nói:

    - Thiếu chủ, ngươi ngẫm lại đi, nếu như không tiếc một cái giá lớn tranh đoạt cùng nàng, nàng có tức giận hay không.

    Nếu như thời điểm nàng mua không được, trong nội tâm nàng sẽ rất phẫn nộ và thất vọng, lúc này nếu như ngươi lập tức cầm cái này đến trước mặt nàng, nói cho nàng biết, ta mua cái này bất quá là vì tặng cho tiểu thư, mong tiểu thư vui lòng nhận cho.

    Lúc kia trong nội tâm nàng sẽ là cảm giác gì, cái này sẽ lưu lại ấn tượng khắc sâu trong nội tâm nàng, đến lúc đó Thiếu chủ tùy ý nói chuyện cùng nàng thoáng một phát, dùng thân phận nhị đệ tử tông chủ Vân Đan Tông, Đan sư cấp hai của ngài, tin tưởng bất luận là nàng hoặc là gia đình của nàng đều rất nguyện ý kết thân, hết thảy sẽ nước chảy thành sông.

    Cho nên nói, phía trước bỏ tiền càng cao, hiệu quả phía sau càng hoàn mỹ, chỉ cần Thiếu chủ chịu dùng tiền...

    Nam Tuấn Anh có phụ thân là trưởng lão Vân Đan Tông, năm tuổi bắt đầu học quạt gió, tám tuổi châm lửa, sau đó không đến ba mươi liền trở thành Đan sư cấp hai, đa số thời gian đều ở trong môn phái, thời gian còn lại thì mây mưa cùng đám nữ nhân kia.

    Lý giải đối với sự tình bên ngoài cũng không nhiều, cũng bởi vì như thế, Dư Siêu Quần mới có thể dễ dàng làm hắn vui, lúc này nghe Dư Siêu Quần nói như vậy, trong mắt của hắn cũng tách ra hào quang.

    - Tốt, phi thường tốt, tiền tính toán cái gì.

    Ta tùy tiện luyện mấy đỉnh đan dược, tiền như nước chảy tiến đến.

    Chỉ cần có thể thu nàng tới tay, cho dù táng gia bại sản cũng đáng.

    Nam Tuấn Anh vô cùng hưng phấn nói.

    Ngay lúc bọn hắn nói chuyện, có một người mở miệng kêu giá hai mươi hai vạn, sau đó Đông Phương Thanh Mai gọi giá hai mươi ba vạn, phía dưới không có phản ứng.

    - Hai mươi ba vạn lần thứ nhất, hai mươi ba vạn lần thứ hai, còn có ai ra giá cao hơn hay không, nếu như không có...

    - Ba mươi vạn.

    Lúc này, thời điểm chùy sắp gõ xuống, Dư Siêu Quần đã được Nam Tuấn Anh đồng ý, rốt cục bắt đầu ra giá.

    - Nhàm chán, hai đại nam nhân đi mua trâm, mua về các ngươi có thể sử dụng ah.

    Đông Phương Thanh Mai nhìn xuống dưới, thấy Nam Tuấn Anh cùng Dư Siêu Quần, tức giận nói.

    Đông Phương Linh Lung đạm mạc nói:

    - Thanh Mai, không nên nói người khác như vậy.

    - Không phải tiểu thư, thế nhưng mà...

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thoáng qua tiền trong túi của mình, các nàng mang theo tiền trên người thực không nhiều lắm, bình thường luyện đan hết thảy đều là gia tộc cung ứng, những thứ khác đều là Trình gia cung ứng, căn bản không có địa phương dùng đến tiền, cho nên cho tới bây giờ không có cân nhắc vấn đề trả tiền.

    Lúc này, phía dưới đã gọi ba mươi vạn lần thứ hai rồi.

    - Ba mươi mốt vạn.

    Đông Phương Thanh Mai tính toán một chút, tức giận hô giá lần nữa.

    Dư Siêu Quần không nhanh không chậm đuổi kịp, rất đắc ý nói:

    - Bốn mươi vạn

    Trong nội tâm Dư Siêu Quần thầm kêu thoải mái, chỉ cần có thể trở thành Đan sư, chưa bao giờ sẽ vì thiếu tiền mà phiền não.

    Mình cũng từng như vậy, tân tân khổ khổ muốn hắc một chút tài liệu của Trình gia, lại bị phát hiện đánh ra ngoài, người so với người tức chết người.

    Dù sao cũng là tiền của Nam Tuấn Anh, Dư Siêu Quần nòi cho đã miệng, mỗi lần đều thêm mười vạn, chính hắn cũng cảm giác vô cùng thống khoái, dùng tiền như vậy mới thoải mái.

    - Gia hỏa đáng giận.

    Đông Phương Thanh Mai khó thở nói:

    - Tiểu thư, làm sao bây giờ, chúng ta tổng cộng chỉ có ba mươi lăm vạn lượng ngân phiếu, sớm biết như vậy mượn Trình lão gia tử một ít là tốt rồi, không nghĩ tới cái này thật sự là Đan Phượng Trâm tiểu thư muốn tìm, nếu không ta đi nói cho bọn hắn, đều ghi vào trương mục Trình gia, sau đó chúng ta tiền trả lại cho Trình lão gia tử.

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thoáng qua Đan Phượng Trâm phía dưới, mang theo vẻ thất vọng, đoạn thời gian trước thử luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm liên tiếp thất bại, cộng thêm có những chuyện khác.

    Ngẫm lại ở Vân Ca Thành nhiều năm cũng không có đi ra mấy lần, nên cùng Đông Phương Thanh Mai đi dạo, không nghĩ tới phát hiện Đan Phượng Trâm này.

    Người khác không biết, nhưng mà Đông Phương Linh Lung lại biết một ít công dụng đặc thù của Đan Phượng Trâm này, đối với luyện đan có giúp trợ nhất định, có lẽ có thể gia tăng xác xuất thành công khi mình luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, vì vậy mới muốn mua.

    - Được rồi, chúng ta đi.

    Đông Phương Linh Lung nói xong, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

    Lúc này ở phía dưới, Nam Tuấn Anh thấy không có ai hô, trên mặt hắn cũng lộ ra dáng tươi cười, chỉ vào Đan trâm nói:

    - Một hồi ngươi lập tức đi lên trả tiền, ta muốn nhanh đưa qua cho nàng.

    - Bốn mươi vạn lần thứ ba...

    Đấu giá sư giơ búa lên lần nữa, kéo thanh âm hô hào, ánh mắt nhìn người phía dưới.

    - Một trăm vạn.

    Nhưng vào lúc này, ở lối vào đại sảnh có một thanh âm truyền đến.

    Xoát xoát xoát xoát!

    Mọi ánh mắt đều nhìn về phía cửa, một trăm vạn, ai điên cuồng như vậy.

    - Trách không được, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt.

    - Hung hăng càn quấy a, người Trình gia sao phóng túng hắn như thế, đi ra ngoài cũng mang nhiều người như vậy, xem ra đều là cao thủ, đằng đằng sát khí.

    - Điều này cũng không biết, xấu hổ chết người ta rồi, mấy ngày hôm trước vị đại thiếu này gặp chuyện không may, đoán chừng hiện tại cũng chưa hẳn có thể đi được, cái này chỉ sợ là người Trình gia sợ hắn gặp chuyện không may nên an bài.

    ...

    Đấu giá sư kia cũng cả kinh, cũng may có kinh nghiệm lâu năm, các trường hợp đều đã nhìn thấy, lập tức điều chỉnh trạng thái.

    - Hiện tại có người ra một trăm vạn, một trăm vạn, còn có ai ra giá cao hơn hay không, đây chính là đồ trang sức Nguyên Khí cấp năm, nếu như tặng cái này cho nữ nhân ngươi yêu thương, nàng nhất định sẽ rất vui.

    Tiền tiêu có thể kiếm lại, nhưng tâm tình nhi nữ lại không có biện pháp mua.

    Tiến vào trăm vạn, đấu giá sư cũng hưng phấn lên, vượt qua nhiều như vậy, trích phần trăm cũng mấy trăm lượng bạc, hắn càng ra sức lừa dối.

    - Đáng giận, ai dám tranh giành cùng bổn thiếu chủ...

    Nam Tuấn Anh nộ lên, quay đầu nhìn về phía cửa.

    - Thế nào lại là hắn...

    Dư Siêu Quần nháy mắt, sau đó dùng sức xoa con mắt.

    Nam Tuấn Anh cả giận nói:

    - Ngươi biết hắn?

    Dư Siêu Quần vội vàng gật đầu, sau đó phát hiện ánh mắt Nam Tuấn Anh muốn phóng hỏa, lại vội vàng nói:

    - Ta đương nhiên nhận thức hắn, chính tên Trình đại thiếu này vu hãm ta, còn cho người đánh ta, đuổi ra ra khỏi Trình phủ.

    Chỉ là ta lực nhỏ thế cô, không có biện pháp đối kháng Trình gia bọn hắn.

    Xem ra đồn đãi là thật, hắn thật bị phế, phế đi tốt, phế đi tốt.

    Dư Siêu Quần nghiến răng nghiến lợi nói, biết Trình Cung bị phế hắn vui vẻ rất lâu, lúc này thật sự gặp được hắn, càng là trong nội tâm vui cười nở hoa.

    Lúc này xuất hiện ở cửa ra vào không phải người khác, đúng là Trình Cung Trình đại thiếu vừa mới tiến vào Nhất Chùy Định Âm Đường.

    Vừa rồi hắn mới tiến đến, chợt nghe được một thanh âm quen thuộc từ trong phòng Trình gia truyền đến, vừa mới bắt đầu Trình Cung còn kỳ quái, nhưng sau đó liền biết hai người bên trong phòng Trình gia là ai, nhìn Nam Tuấn Anh ở đằng kia, rốt cục Trình Cung cũng xuất thủ.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 2


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 51: Ngươi chờ hối hận a

    Lúc này Đông Phương Linh Lung sắp đi cũng dừng lại, nàng thật bất ngờ, không nghĩ tới Trình Cung lại đột nhiên xuất hiện, lại ra giá cao như vậy.

    - Thật tốt quá, cuối cùng người này cũng làm được chuyện tốt, đập chết hắn.

    Hừ, vừa rồi không phải mỗi lần hắn ra giá là mười vạn rất ngưu ư, lần này chúng ta tăng tới trăm vạn, hừ hừ, nện chóng mặt hắn.

    Đông Phương Thanh Mai hưng phấn nắm chặt hai đấm, bởi vì mấy lần bị Trình Cung đả bại, nhất là lần thứ hai Trình Cung chỉ phóng thích lực lượng đã làm cho nàng ngây người, càng làm cho nàng cảm giác không có mặt mũi.

    Cho nên nàng đối với Trình Cung một mực không thoải mái, nhưng giờ phút này lại cảm giác trong nội tâm thống khoái a, lại nhìn Trình Cung, phát hiện đại thiếu quần là áo lượt này kỳ thật cũng không phải chán ghét như vậy a.

    Đông Phương Linh Lung cảm giác cái này đã hoàn toàn vượt qua giá trị của Đan Phượng Trâm, suy nghĩ một chút nói:

    - Thanh Mai, ngươi xuống dưới nói với hắn một tiếng, không cần mua nữa, đan trâm này không đáng giá như vậy.

    - Vì cái gì không tranh a, cái kia đối với tiểu thư rất hữu dụng, huống chi để cho Trình đại thiếu nện người kia rất thống khoái ah.

    Đông Phương Thanh Mai lầm bầm, nhưng mà không dám vi phạm mệnh lệnh của tiểu thư, ngoan ngoãn xuống dưới.

    Nam Tuấn Anh vô cùng khiêu khích nhìn Trình Cung:

    - Hừ, một đại thiếu phế vật của gia tộc bình thường cũng dám tranh giành cùng bổn thiếu chủ, một trăm hai mươi vạn.

    - Điên rồi a, một cái trang sức mà một trăm hai mươi vạn, đủ mua một thanh Nguyên khí năm cấp rồi.

    - Đẹp quá a, đồ đần, các ngươi không hiểu, bọn họ là vì mỹ nữ đẹp như tiên nữ trên kia mà đấu phú.

    - Không phải Trình đại thiếu này bị phế ư, thật đúng là sắc tâm không đổi, nằm ở trên ghế cũng có thể đi ra phá sản.

    - Vị kia là đệ tử tông chủ Vân Đan Tông, cái này có trò hay để nhìn rồi.

    ...

    Người chung quanh nghị luận nhao nhao, sau khi Nam Tuấn Anh tự mình ra giá, mang theo ngạo khí vô cùng nhìn Trình Cung hằm hằm, người khác sợ ngươi, Vân Đan Tông ta không sợ ngươi.

    - Thiếu chủ quả nhiên có khí phách, chỉ bằng hắn một cái đại thiếu quần là áo lượt, cũng muốn tranh giành cùng Thiếu chủ chúng ta, không biết tự lượng sức mình.

    Dư Siêu Quần ở một bên nhìn xem càng thêm hả giận, trong lòng tự nhủ, coi như mình không trị được Trình Cung này, nhưng hiện tại Trình Cung này chọc Nam Tuấn Anh, mình phải nghĩ biện pháp cổ động Nam Tuấn Anh đối phó hắn.

    Lúc này Đông Phương Thanh Mai đã chạy xuống, Đông Phương Thanh Mai ngoắc ngoắc tiểu Tuyết tới, sau đó hạ giọng nói:

    - Tiểu thư nói không cần tranh, đan trâm này không đáng giá như vậy.

    - Ngươi trở về nói cho tiểu thư ngươi biết, chỉ cần đồ vật nàng thích, bổn thiếu gia có thể mua cho nàng, xài bao nhiêu tiền cũng đáng.

    Trình Cung nhàn nhạt nói, trong đầu không khỏi hiển hiện cảnh Đông Phương Linh Lung lặng lẽ bỏ hạt Siêu Phàm Đan vào trong miệng mình.

    Huống chi lúc này Đông Phương Linh Lung ở trong phòng Trình gia, thanh âm nàng nói ra là đại biểu Trình gia.

    Oa!

    Thật không nghĩ tới, cái Trình đại thiếu quần là áo lượt này có thể nói ra lời như vậy.

    Đông Phương Thanh Mai cảm giác lòng mình đang gia tốc nhảy lên, vành mắt thậm chí có chút hồng, Trình Cung nói bình thản nhưng nghe đến trong tai lại làm cho nàng cảm động.

    Từ nhỏ nàng ở bên cạnh tiểu thư, hơi chút lớn lên là ở trong đại viện Trình gia, kỳ thật bất luận thấy Trình Cung như thế nào, thì trong lòng nàng, Trình Cung cùng Trình gia là người một nhà, huống chi lúc này còn ở bên ngoài.

    Cộng thêm vừa rồi thời điểm ra giá rất ủy khuất, giờ phút này lại càng cảm động, kỳ thật trong lòng của nàng biết, tiểu thư cũng không muốn Trình Cung dừng lại.

    Hai gia hỏa háo sắc, chán ghét hung hăng càn quấy kia, nên hảo hảo đánh nát khí diễm của bọn hắn, để cho bọn hắn biết rõ lợi hại.

    Cho tới nay tuy hết thảy đều ưu việt, nhưng nàng cùng tiểu thư đều có một cảm giác bị vứt bỏ, giờ phút này Trình Cung nói như vậy đã động chạm đến nỗi lòng của nàng.

    Không nghĩ tới đại thiếu quần là áo lượt bị hạ nhân trong phủ chê bai, chán ghét, lại có đảm đương như thế, nam nhân như thế, quá đẹp trai, quá xuất sắc rồi.

    Trách không được tiểu thư nói hắn không đơn giản, thật sự là như thế, chỉ bằng một câu của hắn hôm nay, cũng không phải là người bình thường có thể nói ra.

    - Ân, Ân.

    Đông Phương Thanh Mai vô cùng cảm động, kích động gật đầu, sau đó bước nhanh trở về.

    - Cái này không tệ, thêm nào.

    Trình Cung ăn hoa quả mà tiểu Tuyết đưa tới, con mắt cũng không có nhìn Nam Tuấn Anh, nằm ở trên ghế ăn hoa quả, nhắm mắt lại hô lần nữa:

    - Ba trăm vạn, nghèo kiết xác, tiếp tục đi, cái khác bản đại thiếu không có, nhưng tiền thì có rất nhiều, nện cũng có thể đập chết ngươi.

    Vốn là Nam Tuấn Anh khiêu khích nhìn Trình Cung, như là đấu thú, ý chí chiến đấu sục sôi, thoáng cái ngốc tại đó, ba trăm vạn với hắn mà nói, tuy không đến mức táng gia bại sản, nhưng cũng là một con số rất lớn.

    Vân Đan Tông giàu có, nhưng hắn chỉ là một người vừa mới đạt tới Đan sư cấp hai, bình thường hắn tiêu sài cũng không ít.

    Mấu chốt của vấn đề là, lần này hắn đi ra, trên người tổng cộng chỉ có hai trăm sáu mươi vạn lượng, đây là bởi vì chuẩn bị mua sắm mấy dược liệu luyện chế đan dược.

    Nhất Chùy Định Âm Đường không nhìn người, không nợ sổ sách, bất kể trong nhà ngươi có nhiều tiền, dù ngươi là lão tử hoàng đế hoặc chính ngươi là hoàng đế, trên người của ngươi không mang tiền cũng không thể tùy ý đấu giá ở chỗ này.

    Nếu không ngươi lấy ra một ít thứ đáng giá, tại chỗ xem xét cũng có thể đổi thành tiền sử dụng, nhưng lại không thể rút về.

    Sắc mặt Nam Tuấn Anh trở nên khó coi vô cùng, trên ngườihắn cũng có một ít đan dược, nhưng tối đa chỉ trị giá hơn mười vạn lượng, cho dù đem một kiện nguyên khí cùng những thứ khác trên người đập vào, tối đa cũng không đến bốn trăm vạn lượng.

    Mấu chốt là khí thế của Trình Cung, làm cho hắn cảm giác cho dù mình bù hết vào cũng không thắng được, tuy bị Trình Cung nói làm tức giận đến muốn thổ huyết, nhưng hắn vẫn không dám ra giá.

    - Ba trăm vạn lần thứ ba, thành giao.

    Thời điểm nội tâm Nam Tuấn Anh giãy dụa, đấu giá sư đã hạ chùy.

    Khi tiếng chùy rơi xuống, Nam Tuấn Anh cảm giác mặt của mình như bị người bạt tai, nóng rát a.

    Trên thực tế giờ phút này không có người chú ý hắn, đều đang sợ hãi thán phục hành vi phá sản của Trình đại thiếu, nhưng Nam Tuấn Anh lại không cảm giác như vậy.

    Hắn cảm giác tất cả mọi người đang nhìn hắn, những tên chuyện trò vui vẻ kia kỳ thật đều đang chế nhạo hắn đấu không lại Trình Cung, quan trọng nhất là còn có...

    Nam Tuấn Anh nhìn về phía phòng kia, đã không nhìn thấy vị mỹ nữ thoát tục kia nữa rồi.

    Đây càng làm cho lòng của hắn chìm đến đáy cốc, mỹ nữ a, mỹ nữ của ta, Trình Cung đúng không, Nam Tuấn Anh ta không để yên cho ngươi.

    Trình Cung để cho tiểu Tuyết mang theo ngân phiếu đi lấy đan trâm kia, sau đó lại bảo nàng đưa cho Đông Phương Linh Lung.

    Đối với viên Siêu Phàm Đan của Đông Phương Linh Lung, kia căn bản không đáng tính toán, Trình Cung cũng không nghĩ thông qua cái này trả nhân tình, chỉ là hắn không thoải mái thấy người nhà mình bị người khác khi dễ.

    Về phần Dư Siêu Quần kia, Trình Cung đã sớm nhận ra, chỉ là hiện tại Dư Siêu Quần này so với tiểu Tuyết cũng kém không chỉ mười lần, Trình Cung căn bản lười phản ứng đến hắn.

    - Thiếu gia, Linh Lung tiểu thư cùng Thanh Mai đã đi ra.

    Tiểu Tuyết rất nhanh đi xuống, cẩn thận cầm cái đan trâm ba trăm vạn này.

    Đi rồi, Trình Cung tiếp nhận cây trâm cài tóc này, trong nội tâm suy nghĩ, có lẽ nên về nhà tìm cơ hội đưa cho nàng.

    Đột nhiên, Trình Cung cảm giác cây trâm này có chút cổ quái, tinh thần lực lập tức thăm dò, xem xét tình huống bên trong.

    Năm đó lão gia hỏa đứng đầu Cửu Châu thập đại Luyện khí đại sư, vì để cho Trình Cung luyện đan giúp hắn, cầm một đống thứ tốt.

    Nhưng lúc ấy cái gì Trình Cung cũng không thiếu, một lòng muốn đột phá bình cảnh, mỗi lần nghiên cứu lĩnh vực khác đều có một ít thu hoạch, vì vậy hắn yêu cầu lão gia hỏa kia ghi lại tâm đắc luyện khí.

    Về sau Trình Cung cũng nghiên cứu luyện khí vài chục năm, tự mình còn động thủ luyện chế qua một ít, so với đa số Luyện khí đại sư đỉnh cấp cũng ngưu hơn.

    Thật không nghĩ tới, đan trâm này lại là Đan Phượng Trâm bị hao tổn, nếu như không có bị hao tổn, ít nhất hẳn là Nguyên khí bát cấp, đây chính là tiếp cận Nguyên khí đỉnh cấp.

    Loại Nguyên khí cấp bậc này không có khả năng chỉ là vật phẩm trang trí, khẳng định có công dụng đặc thù, Trình Cung dùng phương pháp đặc biệt kiểm tra kết cấu bên trong cùng địa phương bị hao tổn, rất nhanh đã phát hiện ở trong lợi dụng tài liệu đặc thù, luyện chế trận pháp mini chưa có hư hao, trận pháp này lại tăng cường tinh thần lực, phụ trợ khống chế lực lượng hỏa diễm, đây đối với luyện đan sẽ có trợ giúp rất lớn.

    Ở trong trí nhớ của Trình Cung, sử dụng lông vũ Đan điểu luyện chế vật phẩm trang sức, còn có thể trợ giúp luyện đan, thì chỉ có Đan Phượng Trâm thôi.

    Chỉ sợ Nam Tuấn Anh kia căn bản không rõ ràng tác dụng của Đan Phượng Trâm này, cho dù Đan Phượng Trâm này bị hao tổn, cũng có thể trợ giúp Đan sư cấp ba luyện đan, đề cao ba thành xác xuất thành công, bình thường Đan sư cấp ba trở xuống, luyện chế đan dược Nhân cấp hạ phẩm, xác xuất thành công chỉ có ba phần, luyện chế đan dược Nhân cấp trung phẩm xác xuất thành công chưa tới một thành, Nhân cấp thượng phẩm căn bản là không có biện pháp luyện chế.

    Cho dù đối với Đan sư cấp ba trở lên, ít nhất cũng có thể tăng một thành xác xuất thành công, đoán chừng là bởi vậy nên Đông Phương Linh Lung mới muốn mua, nếu không lấy tính cách của nàng, tuyệt đối không thể bỏ quá nhiều tiền mua trang sức.

    Nếu như Nam Tuấn Anh kia biết rõ có thể gia tăng ba thành xác xuất thành công luyện đan, coi như là táng gia bại sản hắn cũng sẽ mua, chỉ tiếc hắn không có biện pháp nhìn ra ảo diệu chính thức của thứ này.

    - Đi cũng tốt, vừa vặn có thể chữa trị nó thoáng một phát.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, tiện tay thu cái này vào trong không gian giới chỉ, hiện tại tuy còn không có biện pháp luyện khí, nhưng trong cơ thể ẩn chứa Chí Dương Chân Hỏa, cộng thêm tinh thần lực đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám, tu bổ thoáng một phát là không có vấn đề.

    Lúc này, đấu giá sư lại liên tiếp vỗ mấy đồ vật, chỉ là những thứ này có rất ít vượt qua năm mươi vạn lượng bạc, hơn nữa cũng không tranh đoạt kịch liệt.

    - Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo, giá khởi điểm hai mươi sáu vạn.

    - Năm mươi vạn.

    Nam Tuấn Anh hờn dỗi cả buổi, lúc này đột nhiên nghe thấy vật phẩm hắn cần mua, tức giận quát lên năm mươi vạn.

    Trên thực tế lấy giá trị của Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo, tối đa chỉ là bốn mươi vạn, nếu như vận khí tốt, ba mươi vạn mua lại cũng có khả năng.

    Nhưng lúc này trong nội tâm Nam Tuấn Anh bị đè nén, dùng nhiều hơn mười vạn hắn không quan tâm, muốn đúng là khí thế.

    - Một trăm vạn.

    Lúc này, thanh âm lười biếng của Trình Cung vang lên lần nữa.

    - Oanh!

    Toàn bộ đại sảnh đều nổ rồi, cả đám đều rất hưng phấn, kích động nhìn về bên này, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

    Ở Lam Vân đế quốc, Vân Đan Tông là quái vật khổng lồ, đoạn thời gian trước Trình gia càng là phong quang vô hạn, mà mặc dù nói Trình đại thiếu bị thương rất nặng, nhưng người ta vốn chính là quần là áo lượt, bình thường cũng không nghe nói hắn lãnh binh chiến tranh, càng chưa nghe nói qua hắn muốn.

    - Lên đỉnh rồi, lên đỉnh rồi, xem ra hôm nay Trình đại thiếu này là cố ý gây phiền toái.

    - Vân Đan Tông đâu phải bình thường, cho dù hoàng thất cũng nhượng ba phần, lần này chỉ sợ hắn chịu thiệt.

    - Chưa hẳn, nhìn xem, gia hỏa Vân Đan Tông kia mặt cũng biến thành màu tím rồi, sắp tức đến phát nổ a.

    - Quần là áo lượt đúng là quần là áo lượt, hiện tại Trình gia đã công cao chấn chủ, hắn gây thù hằn bốn phía, bây giờ lại đi gây Vân Đan Tông.

    ...

    - BA~...

    Nam Tuấn Anh đập bàn nói:

    - Tiểu tử, đừng tưởng rằng ngươi là Trình đại thiếu thì muốn làm gì thì làm, người khác sợ ngươi, nhưng Nam Tuấn Anh ta không thèm nghía đến ngươi.

    Đối nghịch cùng ta, ngươi chờ hối hận đi.

    Chương 52: Sắp tức điên rồi

    - Phong độ, phải phong độ, vừa nhìn là biết ngươi ở trong núi hoang ra, ngươi nhìn những tên bại hoại nhã nhặn trong đế đô kìa, trong nội tâm đã tức điên cũng có thể cười cười nói nói, ngươi lại nhìn ngươi xem, ngươi so với bọn hắn còn kém nhiều lắm.

    Nơi này là bán đấu giá, người trả giá cao thì được, không có tiền thì ngươi đừng tới nơi này.

    Như thế nào, Vân Đan Tông ngươi ngưu bức đến mức có thể làm cho khách nhân trong Nhất Chùy Định Âm không dám ra giá tranh giành với các ngươi sao, nếu thật là như vậy, ta ngược lại rất bội phục ngươi.

    Giọng điệu Trình Cung cứng rắn nói xong, lập tức đưa tới vô số tiếng cười, đột nhiên sắc mặt Trình Cung trầm xuống, ngữ khí biến đổi:

    - Cái gì con mẹ nó chơi, loại người như ngươi cũng muốn ở chỗ này khiêu chiến cùng ta, ngươi cho rằng mình là gì ah.

    Biết rõ bản đại thiếu là ai không, đấu cùng ta, ngươi không xứng.

    Không có tiền còn ở địa phương này giả bộ, không bằng về nhà bú sữa mẹ đi.

    - Tiểu tử này miệng thực đen, trực tiếp mắng rất nhiều người trong đế đô.

    - Quá kiêu ngạo rồi, trước kia chỉ là nghe qua tên tuổi đế đô Tứ đại hại, vẫn là lần đầu nhìn thấy quần là áo lượt này, thực mẹ nó hung hăng càn quấy ah.

    - Đoạn hay vẫn là ở phía sau, chuyện này Nhất Chùy Định Âm Đường sẽ không bỏ qua đơn giản như vậy a.

    - Lợi hại, lần này Nhất Chùy Định Âm Đường không muốn quản cũng không được.

    Cũng có người đột nhiên ý thức được độ mạnh yếu trong lời nói của Trình Cung, một câu đã làm Nam Tuấn Anh cứng họng, sau đó cơ hội phản kích cũng không có.

    Quả nhiên, lúc này có một thanh âm vang lên:

    - Nhất Chùy Định Âm Đường, cạnh tranh công bình, người trả giá cao thì được, nếu như có phân tranh khác, mời ra bên ngoài Nhất Chùy Định Âm Đường giải quyết, người trái với quy định, coi là khiêu khích Nhất Chùy Định Âm Đường.

    Bộ mặt Nam Tuấn Anh co rúm vài cái, giận a, nhưng mà không có biện pháp phát tiết.

    Ở Dư Siêu Quần nâng xuống, thân thể tức giận đến run rẩy, Nhất Chùy Định Âm Đường, đừng nói là hắn, coi như là tông chủ Vân Đan Tông đến cũng không dám làm càn.

    - Hiện tại chúng ta tiếp tục, Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo một trăm vạn lần thứ hai...

    - Ta ra một trăm năm mươi vạn.

    Nam Tuấn Anh cơ hồ là rống đi ra, thân thể ẩn ẩn bị một tầng nguyên cương hộ thể bao khỏa, cho thấy hắn đã là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong.

    - Tam Diệp ah!

    Trình Cung lầu bầu nói:

    - Móa, nghe lầm, còn tưởng rằng là Ngũ Diệp Đoạn Hồn Thảo.

    Loại vật này ai muốn a, đi, tặng cho ngươi đó.

    Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo là hai mươi năm, giá trị bốn mươi vạn là cao nhất, mà Ngũ Diệp Đoạn Hồn Thảo là năm mươi năm, đặc biệt hi hữu, giá trị vượt qua trăm vạn, dưới một trăm năm mươi vạn.

    Nếu Thất Diệp Đoạn Hồn Thảo ba trăm năm, giá trị ít nhất vượt qua năm trăm vạn.

    - Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo một trăm năm mươi vạn lần thứ ba, thành giao.

    Thời điểm Trình Cung nói xong lời này, đấu giá sư kia cũng rơi chùy rất nhanh, rõ ràng có thể cảm giác được hắn rất gấp.

    - Ân...

    Nam Tuấn Anh rên lên, cảm giác ngực bốc hỏa, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    Nghe lầm, nghe lầm, tuy hắn biết, đây là Trình Cung cố ý chọc giận mình, nhưng lúc này mới kịp phản ứng, mình bị âm rồi.

    Từ vừa bắt đầu, Trình Cung đã không có ý định mua Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo này, lại làm cho mình hao tốn một trăm năm mươi vạn, đây chính là giá có thể mua Ngũ Diệp Đoạn Hồn Thảo ah.

    Đây không phải là tiền của tông phái, mà là Nam Tuấn Anh tích góp một năm.

    Dù sao bây giờ hắn còn không có biện pháp luyện chế rất đan dược cấp bậc cao, hơn nữa tỉ lệ thất bại còn rất cao, ba tháng không chơi, không ăn không uống, dùng Tích Cốc Đan làm thức ăn, đoán chừng mới có thể kiếm ra, nhớ tới hắn lại có một loại xúc động muốn thổ huyết.

    - Thiếu chủ, xin bớt giận, xin bớt giận.

    Dư Siêu Quần vội vàng dâng trà cho Nam Tuấn Anh, sau đó nhìn ngực Nam Tuấn Anh phập phồng, toàn thân run rẩy, như là một nô bộc vô cùng trung tâm, thanh âm có chút nghẹn ngào:

    - Trình Cung này quá ghê tởm, ta sẽ nghĩ biện pháp, nhất định phải thu thập hắn, tuyệt đối không thể cứ như vậy được.

    Đừng nói Thiếu chủ ngươi, cơn tức này ta cũng nuốt không trôi, ta là vì Thiếu chủ ngươi cảm thấy không đáng, hắn là một đại thiếu gia tộc bình thường, sao có thể so sánh cùng Thiếu chủ là Đan sư tôn quý.

    Đợi ly khai nơi này, chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp đối phó hắn, chỉ cần địa phương có thể dùng được Dư Siêu Quần ta, cho dù bảo ta đi chết cũng được, gia hỏa đáng giận này, vậy mà ba phen mấy bận trêu đùa Thiếu chủ như vậy.

    Những người Vân Ca Thành này khẳng định sẽ coi đây là trò cười, nếu như không nghĩ biện pháp thu thập Trình Cung, người khác còn tưởng rằng Vân Đan Tông chúng ta sợ Trình gia hắn.

    Dư Siêu Quần không có nói sự tình hắn ở Trình gia cùng bất luận kẻ nào, cho nên giờ phút này hoàn toàn là một bộ lòng đầy căm phẫn, tư thế chủ nhục bộc chết.

    - Ân...

    Nam Tuấn Anh đang tức giận uống một ngụm trà, nghe Dư Siêu Quần nói về sau sẽ thành trò cười cho toàn bộ Vân Ca Thành, rốt cục nhịn không được, trong miệng nhả ra một búng máu vào trong chén trà.

    - Năm mươi vạn.

    Lúc này, vừa vặn đấu giá một cây Tuyết Liên ngàn năm, tuy Tuyết Liên cũng không tính quá hãn hữu, nhưng ngàn năm cũng rất trân quý, lúc ấy thời điểm Trình Cung muốn phối trí dược vật, Trình gia cũng không có, vẫn là đi Linh Lung Các mượn.

    Ra giá ba mươi lăm vạn lượng, bình thường đấu giá được trăm vạn lượng là rất bình thường.

    Mới vừa ra, Trình Cung hô giá lần nữa, hắn mới mở miệng, những người vốn là muốn cạnh tranh đều nhao nhao dừng lại.

    Nếu như Trình đại thiếu thật sự muốn tranh, không ai nguyện ý vì một cây Tuyết Liên ngàn năm mà tranh giành cùng hắn, dù sao thứ này không phải quá quý hiếm, cùng lắm thì chờ một chút.

    Hơn nữa, vạn nhất đại thiếu này lại chơi chiêu vừa rồi, vậy thì thảm hại hơn rồi, cho nên rất thần kỳ chính là, mặc dù đấu giá sư cố ý nói rất nhiều lời, làm trễ nãi một ít thời gian, cuối cùng cây Tuyết Liên ngàn năm giá trị hơn trăm vạn bị Trình Cung dùng năm mươi vạn mua.

    - Đáng giận...

    Ngươi chờ đó cho ta, ta...

    Nam Tuấn Anh không báo thù này, thề không làm người.

    Cây Tuyết Liên ngàn năm này vốn cũng là vật Nam Tuấn Anh cần mua, nhưng hắn vừa mới bỏ ra một trăm năm mươi vạn mua Tam Diệp Đoạn Hồn Thảo, trên người đã không có nhiều tiền mặt rồi, căn bản không có biện pháp tranh giành.

    Hơn nữa giờ phút này hắn một mực áp chế khí huyết, tránh cho thật sự phun máu.

    Thấy Trình Cung dùng năm mươi vạn lượng mua được Tuyết Liên ngàn năm, hắn thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    - Đi...

    Hắn cảm giác nếu mình tiếp tục ngồi chỗ này, thì nhất định sẽ bị tức chết, dùng ánh mắt oán độc nhìn Trình Cung liếc, ở Dư Siêu Quần nâng lên đi ra ngoài.

    Lúc này phía sau lại tiến hành mấy lần đấu giá, Trình Cung dùng khí thế kinh người mua được mấy thứ, hoàn toàn là tư thế tùy tiện mua.

    Ở trong quá trình này, mảnh vỡ ngoại đỉnh mà Trình Cung một mực lưu ý cũng bị lấy ra đấu giá, Nhất Chùy Định Âm Đường cho rằng cái mảnh vỡ này chắc chắn khó có thể hư hao, nhưng mà không biết là cái gì.

    Có khả năng là mảnh vỡ của Đan Đỉnh, cũng có thể là mảnh vỡ vũ khí nào đó, có người sau khi phát hiện, nghiên cứu hồi lâu, cuối cùng ủy thác Nhất Chùy Định Âm Đường bọn hắn bán đi.

    Để cho khách hàng hiết kỳ, thậm chí Nhất Chùy Định Âm Đường cố ý cho một gã Phạt Mạch kỳ cầm Nguyên khí cấp sáu toàn lực công kích, cho thấy trình độ lợi hại của mảnh vỡ này.

    Hành động lần này của bọn hắn quả thật làm cho không ít người hứng thú, giá khởi điểm ba mươi vạn, rất nhanh đã tăng tới sáu mươi vạn, nhưng khi Trình Cung nhàm chán khai ra một trăm vạn, tất cả mọi người đều ngừng lại.

    Dù nói thế nào, cái này cũng chỉ là mảnh vỡ, cho dù người muốn mua cũng chỉ là muốn nhìn một chút xem có phải là tài liệu đặc thù hay không, có thể nghĩ biện pháp dung luyện một lần nữa hay không.

    Nói trắng ra vẫn chỉ là mảnh vỡ, cho dù đây là mảnh vỡ của Nguyên khí đỉnh cấp cũng không đáng giá như thế, cho nên cuối cùng không có ai cạnh tranh, Trình Cung cũng không phí bao nhiêu sức lực mua được mảnh vỡ này.

    Đạt được mảnh vỡ, nội tâm Trình Cung âm thầm thở ra, cũng may không có người tranh giành, hơn nữa ngay từ đầu mình dùng tư thế thiếu gia ăn chơi xuất hiện, dùng tiền không phải là vì muốn cái gì mà muốn khí thế, nếu không để cho người chú ý tới, mình có bao nhiêu tiền cũng khó mua được, cái kia ngược lại là chuyện xấu.

    Hiện tại hiển nhiên phân bộ Nhất Chùy Định Âm Đường cũng không coi cái này là vật quan trọng, nếu như cái này bị một ít người ở tổng bộ Nhất Chùy Định Âm Đường nhìn thấy, bọn hắn chưa chắc sẽ nhận ra đây là mảnh vỡ của Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng tuyệt đối có thể phát hiện nó không giống bình thường, chắc chắn sẽ không lấy ra bán.

    Trình Cung âm thầm may mắn, đồng thời cũng không có lập tức ly khai, tiếp tục mua mấy đồ vật, sau khi bỏ ra khoảng sáu trăm vạn, lúc này hắn mới ly khai.

    Trình Cung vô cùng thoải mái, đừng nói là sáu trăm vạn, chỉ cần hắn có nhiều tiền, cho dù sáu ngàn vạn, có thể được một mảnh vỡ hắn cũng vui vẻ.

    Huống chi lần này còn chiếm được một kiện Nguyên khí đỉnh cấp có thể trợ giúp luyện đan, còn có Tuyết Liên ngàn năm cùng nhiều dược tài khác.

    Hắn lơ đễnh, lại làm cho La Anh Hùng đi theo rung động, hắn coi như là triệt để kiến thức được phương thức dùng tiền của vị đại thiếu quần là áo lượt này, cái này là dùng tiền a, so với đốt tiền còn nhanh hơn.

    Sáu trăm vạn lượng bạch ngân, đây chính là đủ võ trang một đội ngũ năm vạn người, cộng thêm tất cả tiêu hao của đội ngũ này trong một năm.

    Kết quả, đã bị hắn ném ra ngoài rồi.

    La Anh Hùng không hiểu tính toán, nhưng bởi vì lão La là đại quản gia của Trình phủ, hắn cũng biết một ít, hình như phí tổn một năm của Trình phủ cũng không nhiều như vậy a, hắn ở đâu có nhiều tiền như vậy.

    Tiểu Tuyết thì căn bản không để ý nhiều như vậy, nàng chỉ đang cân nhắc, một hồi cần phải đi mua cho thiếu gia chút ít hoa quả lần nữa.

    Thời điểm đi trên đường, Trình Cung cơ bản đều là nhắm mắt lại, tinh thần lực dung hợp cùng Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể, cảm thụ được vị trí mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Lúc trở về thì rất dễ dàng, Trình Cung ngồi ở trên mặt ghế lẳng lặng nhìn chung quanh.

    - Giải thi đấu Tứ đại tài tử sắp bắt đầu, huynh đài còn không mau đi báo danh.

    - Ta đã sớm báo danh, gần đây đang xem tỉ lệ đặt cược, hảo hảo đánh cuộc một lần, gần đây mới quen một Tiểu yêu tinh, quả thực là nuốt tiền ah.

    - Có gì hay đâu mà đánh bạc, những ngườikhác chỉ sợ bị thao túng, đệ nhất danh cầm kỳ thư họa nhất định là Chu Dật Phàm, Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo rồi.

    Cái này là sự tình ai cũng biết, tỉ lệ đặt cược quá thấp, không có ý gì.

    - Ha ha, ngươi không hiểu a, cho dù hai mươi bồi một, chỉ cần gom góp đủ tiền cũng có thể lợi nhuận một số.

    Ta đã cầm khế ước mua bán nhà, khế đất, lại mượn các bằng hữu hơn mười vạn lượng bạc, sự tình thắng chắc vì cái gì không làm.

    - Cũng phải, nghe huynh đài nói như vậy, chờ ta báo danh xong cũng chuẩn bị tiền.

    ...

    Trên đường đi, lui tới khắp nơi đều là tài tử tuổi trẻ, trong miệng bọn hắn nghị luận đều là tổ chức giải thi đấu Tứ đại tài tử, cũng là giải thi đấu cầm kỳ thư họa của Tứ Bảo Lâu.

    - Dừng một chút.

    Trình Cung cho kiệu dừng lại, trong đầu không khỏi nhớ tới thời điểm Trình Lam đi ra khỏi phòng của mình nói.

    Chương 53: Báo danh kiêu ngạo nhất

    Xem ra tất cả mọi người ai cũng coi trọng bọn hắn, trách không được Trình Lam hung hăng càn quấy, bởi vì cho dù mình không tham gia, đi nghe ngóng giải thi đấu Tứ đại tài tử, nghe được cũng đều là sự tích của hắn, năm nay nếu bốn người bọn họ lại trở thành Tứ đại tài tử, kia chính là Tam liên quan xưa nay chưa từng có.

    Nếu như chỉ là bởi vì Trình Lam, thì hứng thú của Trình Cung còn không quá lớn, nhưng nghĩ đến Tinh Hải Ngọc, là Trình Cung lại động tâm.

    Căn cứ trước khi để cho Bàn Tử tìm hiểu tin tức, Tứ Bảo Lâu tổ chức giải thi đấu cầm kỳ thư họa, cũng được lén xưng là giải thi đấu Tứ đại tài tử, tuy không phải cuộc thi chính thức, nhưng trải qua nhiều năm kinh doanh, thực sự đã trở thành một hoạt động trọng yếu nhất trước khi diễn ra kỳ thi cuối năm.

    Dù sao do Thái Phó đương triều khởi xướng, hơn nữa lực hiệu triệu của Tứ đại tài tử cũng rất to lớn, người hơi có chút tài hoa đều hi vọng có cơ hội trở thành Tứ đại tài tử.

    Cho dù không thể trở thành Tứ đại tài tử, chỉ cần có thể ở đó bộc lộ tài năng, có một bài danh tốt cũng rất hãnh diện, là cơ hội tốt để nổi danh.

    Thậm chí còn có tin đồn, giải thi đấu cầm kỳ thư họa gần đấy, những đại nho, thậm chí đương kim hoàng đế cũng chú ý.

    Huống chi, giải thi đấu cầm kỳ thư họa hàng năm do Thái Phó đương triều tự mình chủ trì, có không ít mượn cơ hội này bái nhập làm môn hạ của Thái Phó, cái này đối với đa số tài tử mà nói, so với thi đình trở thành tiến sĩ còn quan trọng hơn.

    Tinh Hải Ngọc mình tất phải có, không chỉ là bốn khối lần này, mà ngay cả cái khác trong tay Chu Dật Phàm, Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo cũng phải lấy.

    Tứ đại tài tử đúng không, vốn loại trò chơi hài tử này không mấy thú vị, bất quá đã có Tinh Hải Ngọc thì theo các ngươi chơi một chút.

    Thuận tiện đạp mấy cái gọi là Tứ đại tài tử xuống, không phải gọi bổn thiếu gia cùng huynh đệ của bổn thiếu gia là Tứ đại hại ư, tốt, Tứ đại hại giẫm Tứ đại tài tử, nhất định rất thoải mái, rất có ý tứ.

    Đoán chừng thời điểm Trình Lam nói lời kia, tuyệt đối không thể tưởng được mình sẽ tham gia, còn có thể giẫm hắn, ân, đánh chết hắn cũng nghĩ không ra, như vậy mới càng có ý tứ.

    Nghĩ đến chỗ này, Trình Cung trực tiếp cho người thay đổi phương hướng, chạy tới Tứ Bảo Lâu.

    Phía trên Tứ Bảo Lâu điêu khắc bút, mực, giấy, nghiên mực cực lớn, khí thế rộng rãi, có một loại khí thế chỉ cần ngươi có năng lực chấp chưởng tứ bảo này, sẽ khống chế hết thảy.

    Mà ở bên cạnh Tứ Bảo Lâu có đặt hơn mười cái bàn lớn, trước mỗi cái bàn đều xếp một hàng dài, nhưng lại vô cùng trật tự.

    Đều là người có văn hóa, há có thể làm ra sự tình bất nhã như vậy.

    - Anh Hùng, hô to lên, bảo bọn hắn tránh ra, chúng ta cũng đi báo danh.

    Trình Cung quay đầu nhìn La Anh Hùng nói.

    La Anh Hùng dứt khoát trả lời:

    - Ta không hô.

    Bộ dạng La Anh Hùng kiên quyết, làm cho tiểu Tuyết ở bên cạnh nhịn không được cười ra tiếng.

    - Xem ra ngươi không phải là một quân nhân hợp cách.

    Trình Cung chỉ điểm hắn thoáng một phát, sau đó tựa ở trên mặt ghế, nhìn về phía một binh sĩ nói:

    - Mở đường, bổn thiếu gia muốn đi qua.

    - Vâng!

    Những người này đều là lão binh chính thức, trong con mắt của bọn họ, không có gì là hung hăng càn quấy hay không hung hăng càn quấy, quần là áo lượt hay không quần là áo lượt,...

    Bọn hắn nhận được quân lệnh, phục tùng tất cả mệnh lệnh của Trình Cung, cho nên giờ phút này Trình Cung hạ lệnh, bốn gã binh sĩ trước nhất lập tức chớp động nguyên khí trên người, trực tiếp đưa tay đẩy đám người phía trước qua một bên.

    - Tránh ra, tránh ra, tránh ra.

    - Ai ôi!...

    Người nào...

    - Các ngươi đang làm gì, thô lỗ, dã man, thất bất nhã.

    - Các ngươi...

    Các ngươi muốn làm gì?

    ...

    Người bị đẩy ra nói cái gì cũng có, người ở phía trước cũng quay người, thấy những binh sĩ cao lớn vạm vỡ này lao tới cũng kinh sợ, nên không đợi bốn người này đi tới, bọn chúng đã tránh sang một bên.

    - Đây cũng quá khoa trương, cũng dám làm càn ở trước Tứ Bảo Lâu, Chu huynh, thị vệ của chúng ta cách đây không xa, có cần đưa tới hay không.

    Lúc này, trong hàng bên cạnh có một người tức giận bất bình, nhìn người phía trước nói.

    Người đứng trước hắn đúng là Chu gia Chu Văn Quân, ngoại trừ Tứ đại tài tử giới trước ra, những người khác đều phải tới báo danh, mặc dù là người Chu gia cũng không ngoại lệ.

    Hôm nay Chu Văn Quân cùng mấy bằng hữu tới báo danh, lúc này có một người đề nghị, mấy người khác cũng nhao nhao tỏ thái độ.

    - Đừng nóng vội, chúng ta đều là cống sĩ, sự tình chém chém giết giết này không phải chúng ta làm.

    Xem hắn có thể chơi ra cái gì, Tứ Bảo Lâu là bệ hạ ngự bút đề tên, thiên hạ này còn có ai lớn hơn bệ hạ sao, cho nên sự tình không sợ náo lớn, chỉ sợ náo không lớn.

    Ở bên ngoài, Chu Văn Quân hoàn toàn không có cẩn thận như ở trước mặt Chu Dật Phàm, biểu hiện rất có khí độ.

    Lời nói ra, một số người khác lập tức gật đầu tán thưởng, kỳ thật bọn hắn nói liều cùng Trình Cung, cũng không quá đáng là vì nịnh nọt Chu Văn Quân, thật cho bọn hắn lên, đánh chết bọn hắn cũng không dám.

    Trình gia không phải ai cũng có thể được tội, Trình Cung dám giết Âu Dương Ngọc Long, cha hắn ngay cả Tướng quân cũng dám giết, gia tộc không đủ tư cách sao dám đi chọc bọn hắn.

    Có bọn hắn mở đường, Trình Cung một đường thông suốt đi tới chỗ báo danh, Tứ Bảo Lâu quy định, vì coi trọng bản thân mình, tất cả tài tử dự thi đều phải tự mình đến báo danh, không được để cho hạ nhân đến thay thế, phải tự mình ký tên mới hữu hiệu.

    Nếu như không phải quy định này, xếp hàng ở đây sẽ biến thành một đám hạ nhân rồi.

    - Nghe đệ đệ không ra gì của ta nói, giải thi đấu Tứ đại tài tử của Tứ Bảo Lâu các ngươi chơi rất vui, vừa vặn gần đây bị thương nhàm chán, bản đại thiếu cũng tới báo danh.

    Trình Cung nói xong, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, một khối bạc hai mươi lượng làm phí báo danh đã trực tiếp rơi xuống mặt bàn.

    - Không nghe lầm chứ, Trình gia Đại thiếu gia muốn tham gia giải thi đấu Tứ đại tài tử.

    - Nói đùa gì vậy, hắn tham gia, tính toán chuyện gì ah.

    - Đệ đệ không ra gì, hắn nói là Trình Lam a, hắn thật đúng là không biết xấu hổ.

    Trình Lam là Tứ đại tài tử, gần đây xu thế mãnh liệt, hình như sẽ vượt qua Chu Dật Phàm.

    - Yên tâm đi, hắn không tham gia được đâu, đừng nói thi hội, ngay cả thi hương hắn cũng không có tham gia, đoán chừng ngay cả đồng sinh hắn cũng không phải, tư cách báo danh cũng không có.

    ...

    Người chung quanh nghị luận nhao nhao, thấy Trình Cung muốn tham gia, bọn hắn đều rất kích động, lòng đầy căm phẫn.

    Ngươi là phá gia chi tử, ăn chơi thiếu gia, không học vấn không nghề nghiệp, đây là giải thi đấu tài tử, ngươi tham gia tính toán cái gì.

    Nếu hắn thực tham gia, lúc này giải thi đấu sẽ thành cái gì, bất quá nghe có người nói như vậy, những người khác cũng lộ ra sắc mặt vui mừng, nhao nhao chế giễu nhìn về phía Trình Cung.

    Nam tử ghi danh cũng bị trận thế này của Trình Cung dọa sợ, hắn không giống những tài tử khác, hắn chỉ là nhân viên công tác, rất sợ Trình đại thiếu trước mắt gây bất lợi cho hắn.

    - Báo danh a, tốt, tốt, xin hỏi ngài tham gia thi hội khi nào, phải chăng đã là cống sĩ?

    - Cống sĩ, cái cống sĩ chó má gì.

    Trình Cung một bộ không rõ, lại vô cùng hung hăng càn quấy hô:

    - Bản đại thiếu làm sao có thời giờ đi tham gia trò chơi kia, lần này cũng là bị thương nhàm chán, được lão Nhị nhà ta động viên mới đến báo danh chơi đùa, đừng nói nhảm, ghi tên nhanh lên.

    Người ghi danh kia vẻ mặt bất đắc dĩ, vẫn là lần thứ nhất gặp được người như vậy.

    Mà nguyên một đám cống sĩ chung quanh đều bị tức đến toàn thân run rẩy, có một ít nhịn không được phun máu, làm nhục văn nhân, làm nhục văn nhân a, không ngờ hắn ở địa phương thần thánh như Tứ Bảo Lâu nói ra loại lời này.

    Làm cho vô số người tức giận, trong mắt những cống sĩ này như muốn bốc hỏa, còn kém một chút nữa là bộc phát.

    - Trình đại thiếu không biết, Văn Quân có thể giới thiệu giúp đại thiếu thoáng một phát.

    Thấy một đám cống sĩ chung quanh lòng đầy căm phẫn, sắp mất đi lý trí, Chu Văn Quân không thể không đứng ra.

    Bởi vì lời Chu Dật Phàm nói hắn đã sớm nhớ kỹ trong lòng, lúc này không thể để cho Chu gia phát sinh va chạm trực tiếp cùng Trình gia, nhìn những nho sinh này nếu mất đi lý trí xông lên, lại nhìn những tướng sĩ hung hãn chung quanh Trình Cung, không cần nghĩ cũng biết, một khi phát sinh xung đột, hậu quả sẽ như thế nào.

    Chu Văn Quân nói xong đã cất bước đi tới, tuy hắn không phải Tứ đại tài tử như bọn người Chu Dật Phàm, nhưng với tư cách nhân tài ưu tú của Chu gia, hắn vừa xuất hiện lập tức làm cho đám nho sinh kia bình tĩnh trở lại.

    - Đại thiếu...

    Chu Văn Quân đi ra cười cười giải thích nói:

    - Dựa theo quy củ Tứ Bảo Lâu, muốn tham gia giải thi đấu cầm kỳ thư họa, nhất định phải có tư cách cống sĩ.

    Kỳ thi cuối năm của triều đình ta có năm cấp, đồng sinh, thi học viện, thi hương, thi hội, thi đình.

    Đồng sinh là xem có phải người đọc sách (sĩ tử) hay không, người đọc sách khi thi đậu tú tài, cũng gọi là đồng sinh.

    Thi học viện, còn gọi là Đồng thử, là cuộc thi cấp huyện, đồng sinh tham gia, thi đậu là Tú tài.

    Thi hương, còn gọi là Thi Hương, là cuộc thi cấp hành tỉnh, do tú tài tham gia, thi đậu là Cử nhân.

    Thi hội, còn gọi là Kỳ thi mùa xuân, là cuộc thi cấp quốc gia, do cử nhân tham gia, thi đậu là Cống sĩ.

    Thi đình, cũng là cuộc thi cấp quốc gia, bệ hạ tự mình chủ khảo, do cống sĩ tham gia, thi đậu là Tiến sĩ.

    Tiến sĩ theo như thứ tự phân tam cấp, gọi là Tam giáp.

    Đệ nhất giáp có ba người, là Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa, đệ nhị giáp, có danh xưng Tiến sĩ, đệ tam giáp, có danh xưng Đồng Tiến sĩ.

    - Cứ như vậy cũng muốn báo danh, vớ vẩn, hoang đường...

    - Buồn cười, ha ha, thật sự là buồn cười...

    ...

    Chu Văn Quân rất nghiêm túc giải thích, ngược lại làm cho người chung quanh thấy vui vẻ không thôi, một cái đại thiếu quần là áo lượt khôngra gì, còn vọng tưởng tới tham gia giải thi đấu Tứ đại tài tử, quả thực không biết trời cao đất rộng.

    - Đồng sinh, tú tài, cử nhân, sau đó mới là cống sĩ đúng không.

    Trình Cung lầm bầm lầu bầu nói, nhưng trong lòng âm thầm kỳ quái, người của Chu gia gần đây rất điệu thấp.

    Giống như đột nhiên tu thân dưỡng tính, trước kia Chu gia tranh đấu rất kịch liệt cùng Trình gia, hiện tại sao đột nhiên đổi tính, đây cũng quá không bình thường, xem ra sau khi trở về phải nói cho gia gia cùng Bàn Tử lưu ý Chu gia thoáng một phát rồi.

    - BA~...

    Trình Cung lầm bầm lầu bầu nói xong, đột nhiên lấy ra một xấp ngân phiếu từ trong không gian giới chỉ ném tới trên mặt bàn:

    - Đây là ngân phiếu, bổn thiếu gia trước mua đồng sinh.

    - Quả nhiên là nhà giàu mới nổi, cho dù gia gia của hắn là Trấn Quốc Công, cũng chỉ là mãng phu, nhà giàu mới nổi.

    - Hắn cho rằng tiền là vạn năng sao, quần là áo lượt đúng là quần là áo lượt.

    ...

    - BA~...

    Thời điểm những người ở đây la ó, Trình Cung lại lấy ra ngân phiếu ném tới trên mặt bàn:

    - Đây là tiền mua Tú tài.

    - Chúng ta gian khổ học tập mười năm, mới có công danh hôm nay, vậy mà hắn lấy tiền đi mua, hừ.

    - Không biết liêm sỉ, làm nhục văn nhân.

    ...

    - BA~...

    Trình Cung căn bản không để ý tới bọn hắn, lấy ra ngân phiếu lần nữa, hướng về phía những cống sĩ kêu gào kia nói:

    - Công danh đúng không?

    Công danh mà các ngươi vô cùng coi trọng, trong mắt lão tử là cái rắm!

    Không đúng!

    Con mẹ nó cái rắm cũng không bằng!

    Trình Cung rất hung hăng càn quấy, vung vẩy ngân phiếu trong tay mình:

    - Hôm nay, cho các ngươi biết rõ vì sao nói tiền là vạn năng.

    Cho các ngươi nhìn xem, thứ mà các ngươi khinh bỉ, có thể tùy tiện cưỡng gian công danh các ngươi!

    Hiện tại, lão tử nện tiền, mua công danh mà các ngươi bỏ ra mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm thời gian khảo thi!

    Cho các ngươi biết rõ, những thời giờ này, đều bị những tên ngu ngốc các ngươi lãng phí!

    Thời gian lão tử ngáp cũng có thể làm ra!

    Chương 54: Cưỡng gian công danh các ngươi

    - Cầm, đây là tiền mua cử nhân cùng cống sĩ, công danh, công danh chó má, hiện tại bổn thiếu gia có công danh rồi, ghi danh cho bổn thiếu gia.

    - Oanh...

    Lần này người chung quanh đều bị tạc nổ, thật không ngờ hắn thô lỗ, hung hăng càn quấy như thế.

    Những người vì công danh mà thi đến bạc đầu, vì công danh mà dùi mài kinh sử mười năm, thậm chí hai mươi năm nghe được, cũng đã mất đi lý trí, thậm chí đã có chút ít gào thét muốn dốc sức liều mạng cùng Trình Cung.

    Mặc dù nói là đại hội tài tử, nhưng mà lớn tuổi cũng không ít, trong đó chỉ có một phần là tuổi còn trẻ có thể lấy được cống sĩ.

    - Đại thiếu, Tứ Bảo Lâu cùng Chu gia không xử lý được sự tình bực này, công danh không phải tiền có thể mua, không bằng đại thiếu đi về nhà tìm Trấn Quốc Công nghĩ biện pháp.

    Chu Văn Quân không rõ hôm nay Trình Cung sao lại đột nhiên chạy tới đây nháo sự, nhưng hôm nay mình đã ở chỗ này, phải nghĩ biện pháp ngăn cản.

    Nếu không ngăn cản, hôm nay không biết sẽ phát sinh sự tình gì.

    - Nạp lật nhập giam, hàng trăm vạn.

    Trình Cung nói xong, cười cười nhìn những cống sinh chung quanh:

    - Không hiểu sao?

    Ha ha...

    Cống sĩ, cống sĩ, ngay cả cái này cũng không hiểu, còn gian khổ học tập mười năm, hai mươi năm, bổn thiếu gia ném ngân phiếu ra là có một mớ cống sĩ.

    Con mắt Chu Văn Quân đảo nhanh, đột nhiên nghĩ đến mấy thứ gì đó, tâm mãnh liệt suy nghĩ.

    Nhưng mà hắn cũng chỉ nhớ đại khái, bởi vì chuyện này quá lâu, thậm chí đã sớm bị quên lãng, nếu không phải từng nghe Chu Dật Phàm cùng Chu Tùng nói chuyện, đàm luận qua đoạn lịch sử này, chỉ sợ hắn cũng không có một chút ấn tượng.

    Thấy biểu lộ của Chu Văn Quân, Trình Cung nói:

    - Thấy không?

    Lão tử vừa mới dùng bạc, tùy tiện dẫm nát công danh các ngươi.

    Cơ bắp trên mặt Chu Văn Quân co rúm vài cái, thô lỗ, thấp kém, vậy mà nói ra lời nói bực này, người như vậy sao có thể tham gia giải thi đấu Tứ đại tài tử.

    Nhưng mà, sự tình “nạp lật nhập giam” hắn lại biết, nó thật sự tồn tại a.

    Những người khác thì càng thêm xúc động, đã có người xông lên muốn dốc sức liều mạng cùng Trình Cung, nhưng người chung quanh Trình Cung cũng không phải là ăn chay, có không ít bị đạp bay ra ngoài.

    - Muốn chết ah!

    Nghe được Trình Cung hung hăng càn quấy tới cực điểm nói, La Anh Hùng tựa hồ như về tới quân đội, đột nhiên cảm giác trong khoảng thời gian này mình ở đế đô sao trở nên ẻo lả như vậy, gầm lên một tiếng, lập tức chấn trụ mấy người muốn xông lên.

    - Một đám đầu óc bả đậu, muốn đấu cùng lão tử?

    Lão tử là ai!

    Lão tử là đứng đầu Tứ đại hại!

    Tứ đại tài tử trong miệng các ngươi tính là cái đếch gì?

    Hôm nay lão tử cưỡng gian công danh các ngươi, lần sau ta đến, sẽ giẫm nát Tứ đại tài tử của các ngươi!

    Đi rồi!

    Trình Cung nói xong, hung hăng càn quấy nằm xuống, miệng hé ra, tiểu Tuyết lập tức bỏ trái cây vào miệng hắn.

    Nghe lời này của Trình Cung, La Anh Hùng phảng phất nhớ tới quân đội, giờ khắc này hắn phát hiện Trình Cung cũng không phải quá đáng ghét như vậy.

    Hắn nhớ rõ thời điểm gia chủ mắng những tên văn nhân kia, khí phách cũng là như thế, lúc ấy gia chủ từng nói cho mình, nam nhân nên có sức lực của một nam nhân.

    Trước kia đều nói đại thiếu quần là áo lượt, nếu như cái này là quần là áo lượt, vậy chẳng phải cha mình cùng gia chủ cũng là quần là áo lượt sao, mịa nó, đây là nam nhân.

    - Trình Cung, ngươi nhục mạ công danh, tương đương nhục mạ triều đình, ta muốn cáo ngự trạng ngươi.

    - Ăn chơi thiếu gia, miệng ra ô ngôn uế ngữ, không biết cái gọi là...

    - Nhất định không thể như vậy, chỉ bằng ngươi cũng muốn đấu cùng Tứ đại tài tử.

    ...

    Những tài tử bốn phía đều bị kích thích sắp phát điên rồi, nói cái gì cũng có, nhưng lại không ai dám xông lên, bởi vì đám người La Anh Hùng không quen bọn hắn.

    Thực tế vừa rồi La Anh Hùng ra tay, đã đánh mấy tên xông lên bất tỉnh.

    Nhưng mà vô luận bọn hắn nói như thế nào, cũng không làm gì được Trình Cung, khí thế cũng kém rất nhiều.

    Cuối cùng nhất, chỉ có thể nhìn Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy rời đi.

    - Cái này...

    Cái này...

    Lúc này người ghi danh mới nhìn ngân phiếu trên tay, khoảng chừng trên trăm vạn lượng, hắn cầm ở trong tay mà run rẩy không ngừng, nhìn Chu Văn Quân không biết nên làm như thế nào cho phải.

    - Chu huynh, chuyện này nhất định phải bẩm báo Chu thái phó, để cho người vạch tội Trình gia trước mặt bệ hạ.

    - Quả thực quá kiêu ngạo rồi, hắn cho mình là ai, cuồng vọng tự đại, không biết cái gì, còn muốn chiến thắng Tứ đại tài tử, quét ngang giải thi đấu cầm kỳ thư họa, tại sao hắn không nói hắn có thể phi thiên độn địa.

    - Chuyện này không thể cứ như vậy được, không được, chúng ta liên thủ viết Ngự trạng.

    Dám nói ra những lời như vậy, còn công khai dùng tiền mua đồng sinh, tú tài, cử nhân thậm chí cống sĩ, đây là vũ nhục Thánh Hiền.

    - Đúng, liên thủ viết Ngự trạng, nhất định phải xử trí Trình Cung này, nếu không khó có thể trấn an sĩ tử thiên hạ.

    - Sự tình hôm nay tuyệt đối không thể như vậy, vừa vặn còn có ngân phiếu này làm chứng cớ.

    ...

    - Đừng ồn ào.

    Thời điểm người chung quanh kêu loạn, xông lên vây quanh Chu Văn Quân, ý tứ kia là để cho hắn dẫn đầu, Chu Văn Quân gầm lên một tiếng, chung quanh lập tức an tĩnh lại, Chu Văn Quân nhìn bóng lưng Trình Cung đã rời đi nói:

    - Nạp lật nhập giam, hàng trăm vạn, hắn nói không sai, hắn xác thực có thể dùng tiền mua tư cách cống sinh, có quyền báo danh dự thi.

    Nghe được lời này của Chu Văn Quân, chung quanh thật sự phát nổ.

    Loại đại thiếu quần là áo lượt như hắn lại có tư cách dự thi, tại sao có thể như vậy, điều đó không có khả năng a.

    Nếu như hắn tốn chút tiền là có thể, vậy chúng ta thành cái gì, chúng ta gian khổ học tập mười năm, vô số lần đi thi lại thành cái gì.

    Chu Văn Quân cũng không nghĩ đến, Trình Cung vậy mà có thể biết cái này, trong lòng của hắn cũng rất ngoài ý muốn.

    - Chu huynh, ngươi đang nói đùa a?

    - Chu huynh, đây tuyệt đối không có khả năng, triều đình của ta rất chính trực, cho dù có tham nhũng, nhưng mà tuyệt đối không có khả năng có người dùng tiền mua được đồng sinh, tú tài, cử nhân cùng cống sĩ, đây tuyệt đối không có khả năng.

    - Đây tuyệt đối không có khả năng đấy, nếu có loại chuyện này, đọc sách làm gì, thiên hạ chẳng phải đại loạn.

    ...

    - Aii!

    Chu Văn Quân bất đắc dĩ thở dài, hai tay nâng lên, ra hiệu mọi người an tĩnh mới nói:

    - Tiền triều tham nhũng quá độ, đã từng có một giai đoạn, dùng tiền có thể làm được bất cứ chuyện gì.

    Vì vậy lúc ấy đưa ra một chính sách là nạp lật nhập giam, là dùng tiền có thể lấy tư cách giám sinh, có thể trực tiếp tham gia thi học viện.

    Nếu như ngươi nhiều tiền một ít, ngay cả tư cách tham gia thi hương, thi hội, thi đình cũng không có vấn đề gì.

    Còn triều đình của ta, thời điểm Thái tổ vừa lập nước, nguy cơ tứ phía, chinh chiến không ngớt, lúc ấy căn bản không có biện pháp tổ chức khoa cử bình thường, hơn nữa chiến tranh cũng cần tiền.

    Cho nên chính sách nạp lật nhập giam này ở mười năm đầu được thực hành, đến hậu kỳ Thái tổ biết rõ đây là sự tình hủy căn cơ quốc gia, vì vậy bắt đầu hạn chế dần dần.

    - Lúc ban đầu phổ biến đúng là chính sách nạp lật nhập giam, hàng trăm vạn.

    Nói cách khác, muốn một cái giám sinh cần một trăm lượng, là có được tư cách tham gia thi học viện, muốn tham gia thi hương thì cần gấp trăm lần, là vạn lượng bạch ngân mới có thể.

    Mà muốn tham gia thi hội thì cần quyên nghìn lần, là mười vạn lượng, mà nếu như muốn tham gia thi đình thì cần quyên vạn lần, là trăm vạn lượng.

    Chính sách này không có áp dụng đối với dân chúng bình thường, vì căn bản họ không có tiền, nhưng mà có số ít đệ tử phú gia thì không quan tâm ngân lượng.

    Nhưng Thái tổ ta đối đãi những giám sinh quyên tiền này nghiêm khắc hơn thí sinh bình thường, trước kia giám sinh quyên tiền kém cỏi nhất cũng có thể được một chức quan, nhưng về sau lại từ từ cách chức những người này, chẳng những không có bất luận chức quan gì, còn hủy bỏ tư cách giám sinh.

    - Tốn nhiều tiền như vậy, cuối cùng chẳng được lợi lộc gì, thời gian dần trôi qua, triều đình cũng không có người dùng tiền mua công danh.

    Giai đoạn ban đầu liên quan đến quá nhiều người, nên không có biện pháp trực tiếp huỷ bỏ, thời gian dần trôi qua, chế độ đã này bị quên đi, nhưng... cái chế độ này còn chưa có chính thức huỷ bỏ.

    Nói đến đây, Chu Văn Quân đã có chút bất đắc dĩ, lại có chút đắc ý.

    Bất đắc dĩ chính là, không nghĩ tới Trình Cung có thể biết chính sách này, đắc ý là ở trong tất cả mọi người ở đây, cũng chỉ có mình là biết sự tích này.

    Bất quá chuyện này phải mau chóng bẩm báo Chu Dật Phàm, nhìn hắn giải quyết như thế nào.

    Chút ít cống sĩ vốn là đang kêu gào kia đều trợn tròn mắt, cái này có thể nói là việc nhỏ ở vài chục năm đầu khai quốc, sau đó đã thành quá khứ, bọn hắn căn bản không biết chuyện này.

    Có người không tin đây là thật, lập tức đi tìm tư liệu đọc qua, đáp án lấy được làm cho bọn hắn bị đả kích nặng nề, bởi vì nó xác thực.

    Lần này có thể náo nhiệt a, sự tình Trình đại thiếu trực tiếp nện trăm vạn lượng bạch ngân mua cống sĩ tham gia giải thi đấu Tứ Bảo Lâu, lần nữa trở thành chủ đề sốt dẻo nhất đế đô.

    Việc không liên quan đến mình, tự nhiên là nghị luận rất náo nhiệt, mà đối với vô số sĩ tử mà nói, đây chính là thiên đại sự tình, ngay cả giải thi đấu Tứ đại tài tử cũng bị những sĩ tử, cống sĩ này ném sau đầu.

    Mười năm gian khổ học tập, vô số lần thi mới lấy được cống sinh, bất quá là người dùng tiền có thể mua được.

    Mặc dù là trăm vạn lượng bạc, cũng làm cho sĩ tử khó có thể tiếp nhận như trước, giờ phút này đối với bọn họ mà nói, cho dù nhiều bạc hơn nữa cũng là một loại vũ nhục, rất nhanh những sĩ tử này bắt đầu tụ tập, càng ngày càng kích động, thời gian dần trôi qua, bắt đầu tụ tập đến cùng một chỗ, bởi vì sắp tới kỳ thi cuối năm, các nơi ở trong đế đô đều là sĩ tử.

    Sự tình hôn nay càng lúc càng lớn.

    Rất nhanh kinh động đến hoàng đế, chuyện này lập tức bị liệt là đại sự số một, nếu như không giải quyết dứt khoát, đây chính là sự tình dao động đến căn cơ lập quốc.

    Một khi đám sĩ tử cố chấp, đó là vô cùng đáng sợ.

    Vấn đề không chỉ là bọn hắn, ngay cả những đại nho trong triều đình cũng ngồi không yên.

    Cuối cùng mấy vạn sĩ tử tụ tập đến hoàng cung, toàn bộ đều quỳ xuống cầu xin hoàng đế nhanh chóng quyết đoán.

    - Phanh...

    Phanh...

    Phanh...

    Đã nhiều năm Chu Tùng không nói lời nào khi tham dự triều chính ở Kim Loan Đại Điện, lúc này lại đạp mạnh quải trượng xuống nền điện:

    - Làm nhục văn nhân, làm nhục văn vân, làm nhục Thánh Hiền a, bệ hạ, nhanh chóng quyết đoán, đây là thiên đại sự tình, không thể rét tâm sĩ tử thiên hạ ah.

    - Bệ hạ, không thể rét tâm sĩ tử thiên hạ.

    Phía dưới quỳ xuống một mảnh, trên cơ bản đều là văn thần.

    - Bệ hạ, thần liều chết nói, Trình Cung ở trước mặt mọi người dùng tiền mua đồng sinh, tú tài, cử nhân, cống sĩ như thế, quả thực là đang vũ nhục văn nhân thiên hạ, kính xin bệ hạ hạ lệnh đuổi bắt, dẹp an sĩ tử thiên hạ.

    - Trình Cung tuổi trẻ khinh cuồng, làm ra sự tình vớ vẩn, phải khiển trách.

    Chương 55: Đan Phượng Trâm

    Bọn hắn bên kia nguyên một đám hưng phấn giống như đã ăn dược tề, nhưng mà bên võ tướng lại không phản ứng.

    Lần này sự tình trọng đại, bình thường Chu Tùng, Trình lão gia tử, Lôi Nhạc không tham dự triều chính, lúc này đều có mặt.

    Trình lão gia tử giống như là ngày hôm qua ngủ không ngon, mắt nhắm lại, hai tay đặt ở bụng, hoàn toàn là bộ dáng thần du.

    Nghe được những người kia nói Tôn nhi mình làm nhục văn nhân, vớ vẩn..., trong lòng Trình lão gia tử tự nhủ, đám phế vật các ngươi có thể hiểu được cháu của ta đang suy nghĩ gì sao.

    Cháu của ta không ra tay thì thôi, vừa ra tay là bỗng nhiên nổi tiếng, bất quá về nhà phải hỏi lại tiểu tử này một chút, lần này lại muốn làm cái gì, không biết có cần ta phối hợp hay không.

    Lần trước muốn giao một nửa Huyết Chiến cho hắn, hắn chết sống không muốn, không biết hắn làm việc có thiếu nhân thủ không.

    Nghe những người kia nói càng ngày càng kích động, nói cái gì cũng có, thậm chí có một ít người quá mức kích động, còn muốn hoàng đế bắt cả nhà Trình Tiếu Thiên.

    Lôi Nhạc thầm mắng bọn gia hỏa ngu ngốc này, bản thân mình sai, các ngươi nói Trình Cung vớ vẩn, tuổi trẻ khinh cuồng cũng đã đủ khoa trương, thực cho rằng loại chuyện này là do hắn sao.

    Chỉ là hôm nay hơi kì quái, sao Trình lão điểu không phản ứng gì nhỉ, nếu là thường ngày hắn đã sớm phát nổ.

    Thật đúng là lạ, có không ít người đều đang kỳ quái, phản ứng hôm nay của Trình lão gia tử là sao đây, Chu Tùng ngoài kích động ra cũng không quên nhìn một chút.

    Về phần hoàng đế càng thêm kỳ quái, đồng thời cũng rất là đau đầu, chuyện này bị quên lãng mấy trăm năm, sao bây giờ lại có người moi ra, còn huyên náo lớn như vậy.

    Xử phạt Trình Cung, nói đùa gì vậy, đừng nhìn hiện tại Trình lão gia tử cái gì cũng không nói, nếu quả thật muốn xử phạt cháu trai hắn, hắn khẳng định lập tức bạo phát.

    - Được rồi!

    Chứng kiến phía dưới kích động đã có chút qua, hoàng đế rốt cục lên tiếng:

    - Việc này dừng ở đây, nghe chỉ, từ... ngày hôm nay, huỷ bỏ chính sách nạp lật nhập giam, tử tôn đời sau vĩnh viễn không được dùng bất luận danh nghĩa gì làm ra sự tình bực này.

    Sĩ... chính là căn cơ quốc gia, há có thể dùng tiền tài mua bán.

    Trình Cung trước mặt mọi người như thế, tuy có tuổi trẻ khinh cuồng, không biết nặng nhẹ, nhưng cũng là nhắc nhở mọi người, ưu khuyết bù nhau, không truy cứu nữa.

    Hoàng đế rất rõ ràng, sĩ tử thiên hạ cùng cả đại thần triều đình, sẽ không vì một người Trình Cung có phải là cống sĩ hay không mà gây chiến, cho nên đối với việc Trình Cung hắn không nói.

    Càng không có nhắc sự tình Trình Cung mua cống sĩ, từ ngày hôm nay, nói cách khác trước kia hữu hiệu.

    Hắn đã dẹp loạn nhiều người tức giận, sĩ tử chi hỏa, cũng không đắc tội Trình gia.

    Trình Cung vừa bị phế không lâu, không cần phải vì những chuyện nhỏ nhặt này mà phát sinh không thoải mái cùng Trình gia, kỳ thật không phải là một cái cống sĩ thôi sao.

    Dùng thế lực của Trình gia, cho dù đi vào trường thi không ghi một chữ, muốn làm tú tài, cử nhân, cống sĩ mà nói cũng rất nhẹ nhàng, thậm chí muốn làm Trạng nguyên, mình cũng phải châm chước cho qua, chuyện này đâu đáng kinh thiên động địa như vậy.

    Tuy phong ba được dẹp loạn rất nhanh, đám sĩ tử nhận được tin tức hoàng đế triệt để huỷ bỏ chính sách nạp lật nhập giam vui vẻ vô cùng, cho dù ngẫu nhiên có một ít người nói lên Trình Cung, cũng không có nhiều người hưởng ứng, nhưng Trình Cung nện tiền mua cống sĩ lại truyền khắp thành, tất cả mọi người đang chờ mong một sự kiện, chẳng lẽ Trình Cung này thật sự muốn tham gia giải thi đấu Tứ đại tài tử?

    ...

    Băng động tầng thứ ba của Trình gia, La Anh Hùng vừa về đã lập tức đi xuống, trước khi La Anh Hùng vào đã ăn một viên đan dược do Trình Cung cho hắn, nhưng toàn thân đông lạnh không ngừng run rẩy như trước.

    Lạnh, rét thấu xương, lạnh như băng, đây cũng không phải là băng động bình thường ở các đại gia tộc.

    Trên thực tế ở đây cũng không có khối băng gì, chung quanh hoàn toàn là băng, không gian rất to lớn.

    - Người đâu...

    La Anh Hùng vận đủ nguyên khí hô một tiếng.

    Cả buổi không có phản ứng, La Anh Hùng giận dữ hét:

    - Còn nói với ta công pháp ngươi dạy ta rất lợi hại, kết quả đi ra ngoài ta ngay cả cơ hội ra tay cũng không có đã bị Trình đại thiếu đánh bại, hiện tại hắn còn đưa đan dược cho ta để cho ta nói với ngươi, muốn bao nhiêu đan dược hắn cũng cung cấp, nhưng kết quả đều đồng dạng.

    Hắn nói hắn muốn chơi trò chơi với ngươi, tương lai trong một năm, mỗi tháng hắn cho ta một cơ hội khiêu chiến, chỉ cần ta có thể thắng một lần, hắn liền cho ngươi một hạt Viêm Dong Đan.

    La Anh Hùng cũng muốn trở nên mạnh mẽ, hắn hiểu được lời này của Trình Cung là muốn giúp mình, làm cho người ở trong băng động này dạy mình, nếu không có người này mấy lần tương trợ, mình cũng không có khả năng tăng lên nhanh như vậy.

    Tuy rất không tình nguyện, nhưng hắn vẫn đem lời Trình Cung nói với hắn nói ra.

    Hắn muốn trở nên mạnh mẽ, nhất định phải đường đường chính chính đả bại Trình Cung, đánh cho hắn một trận.

    Tâm nguyện lâu rồi, đôi khi nguyên nhân ngược lại là không trọng yếu, cho dù hiện tại hắn cảm nhận được Trình Cung biến hóa, nhưng vẫn muốn chiến thắng Trình Cung như trước, đánh cho hắn thành đầu heo.

    Về phần cái gì là Viêm Dong Đan, La Anh Hùng cũng không biết rõ, nhưng hắn vẫn nói y như lời Trình Cung nói.

    - Nhìn ngươi giống như một con gấu, nhưng đầu cũng không ngu ngốc.

    Ngược lại là thông minh nhiều hơn so với Trình Vũ Phi táo bạo lại không cần đầu kia, Trình Cung, tiểu gia hỏa có ý tứ, thông qua loại phương thức này còn muốn thăm dò sâu cạn của ta.

    Ngươi đã muốn tăng tốc độ lên siêu việt bình thường, vậy ngươi cũng đừng ở đó, đến tầng thứ tư đi.

    Tự mình nghĩ thông suốt, càng nhanh chóng mạnh mẽ thì nguy hiểm càng lớn.

    Lúc này, đột nhiên một thanh âm lăng không vang lên, thanh âm này mang theo khí tức lạnh như băng, làm cho người ta nghe xong cũng cảm giác toàn thân rét run.

    La Anh Hùng không hề nghĩ ngợi, trực tiếp cất bước đi đến tầng thứ tư, thân thể cũng dần dần bị một tầng băng khí bao khỏa, đột nhiên hắn nhớ tới thời điểm Trình Cung cho hắn đan dược nói, lấy ra một hạt đan dược ném vào trong miệng lần nữa.

    ...

    Bên ngoài náo như thế nào, Trình Cung căn bản không để ý tới, hắn rất vui vẻ về phủ, Bàn Tử đã sớm sưu tập tư liệu đại hội Tứ đại tài tử cho Trình Cung, nhưng khi đó hắn đột nhiên nghĩ tới một việc, Trình Cung ngay cả đồng sinh cũng không phải.

    Vì vậy suy nghĩ rất nhiều biện pháp, rốt cục tìm ra được chính sách nạp lật nhập giam, vì thế Trình Cung mới làm chuyện lấy tiền mua cống sĩ.

    Sau khi đóng cửa tiểu viện, Trình Cung lập tức từ trên mặt ghế nhảy dựng lên, hoạt động thân thể vài cái.

    Tuy ngoại nhân nhìn hắn tiền hô hậu ủng rất ngưu bức, nhưng đây cũng là Trình Cung không có biện pháp, cái loại tiền hô hậu ủng này hắn không mấy thích.

    Vừa rồi trước khi đi vào, Trình Cung liền bảo La Anh Hùng chạy về băng động kia lần nữa, vốn là Trình Cung muốn tự tay dạy La Anh Hùng, nhưng phát hiện trong băng động kia che dấu một tồn tại rất mạnh, lại ra tay giúp La Anh Hùng, làm cho lực lượng của hắn tăng lên vượt qua mình dự liệu, loại cơ hội tốt này ngu sao không dùng.

    Hơn nữa Trình Cung cũng rất tò mò, rất muốn biết người kia là ai, mạnh bao nhiêu?

    Trình Cung cũng không có đi hỏi thăm Trình lão gia tử, cũng không tự mình đi, để cho La Anh Hùng trở lại trong băng động tu luyện, hắn thì trở về chữa trị Đan Phượng Trâm này.

    Bởi vì hắn không có đủ tài liệu, cho nên giờ phút này Trình Cung tối đa chỉ có thể trước chữa trị địa phương tổn hại bên trong, dùng nguyên khí bản thân trợ giúp nó, kể cả chữa trị một ít trận pháp mini.

    Nói như vậy, tuy không thể làm cho Đan Phượng Trâm này khôi phục đến thời kỳ toàn thịnh, nhưng đạt tới trình độ Nguyên khí cấp bảy là không có vấn đề.

    Chữa trị cũng không cần lực lượng mạnh cỡ nào, mà là hiểu rõ đối với phương diện luyện khí cùng khống chế lực lượng, tinh thần lực.

    Tuy như thế, nhưng Trình Cung cũng dùng hai canh giờ mới khôi phục Đan Phượng Trâm tám phần, đạt tới trình độ Nguyên khí cấp bảy.

    Lau nhè nhẹ mồ hôi trên trán, tinh thần lực cùng lực lượng vẫn là quá yếu, chữa trị đã khó khăn như thế, nếu như về sau muốn luyện khí mà nói, độ khó so với hiện tại lớn gấp trăm lần, xem ra còn cần mau chóng tăng lực lượng lên.

    Chữa trị tốt Đan Phượng Trâm này, Trình Cung gọi tiểu Tuyết đi đến Linh Lung Các, những ngày này Trình Cung đã khôi phục hoàn toàn.

    Đối ngoại tuyên bố gia tộc đã tìm được một ít dược vật tốt, hắn đã có thể đi lại bình thường.

    - Đan Phượng Trâm...

    Là ngươi... sửa tốt?

    Trong Linh Lung Các, Đông Phương Linh Lung đang xem sách, thấy Trình Cung đột nhiên ném Đan Phượng Trâm tới trước mặt mình, ban đầu định mở miệng nói không muốn thu, nhưng nháy mắt sau đó Đông Phương Linh Lung cũng không dám tin nhìn Đan Phượng Trâm trước mặt mình.

    Trong tay vốn là cầm thẻ tre, cũng bị nàng vô ý thức bóp vỡ vụn cũng không biết.

    - Ân.

    Trình Cung gật gật đầu, lần nữa chứng kiến trên tay Đông Phương Linh Lung, khóe miệng nổi lên mỉm cười.

    Mỗi người đều có phương pháp biểu đạt cảm xúc của mình, phương pháp biểu đạt của Đông Phương Linh Lung rất có ý tứ.

    - Còn chưa sửa xong toàn bộ, chỉ có thể khôi phục đến trình độ Nguyên khí cấp nảy, nhưng đối với nàng bây giờ mà nói đã đủ rồi.

    Thấy Đông Phương Linh Lung không có lập tức nhận lấy, Đông Phương Thanh Mai ở một bên cũng sốt ruột theo:

    - Tiểu thư, hiện tại cái này đối với người rất trọng yếu, cùng lắm thì coi như chúng ta mượn hắn, đến lúc đó trả lại hắn là được.

    Không được mà nó, phía dưới còn có một chút dược vật cùng đan dược không cần, tùy tiện cho hắn là được rồi.

    Trình Cung nghe xong cười gật đầu:

    - Không thành vấn đề.

    - Chớ nói lung tung.

    Đông Phương Linh Lung nhẹ nói với Đông Phương Thanh Mai, sau đó nói:

    - Một số Đan Phượng Trâm gần như chữa trị tốt, giá trị khó có thể lường, cộng thêm nó đối với luyện đan có huộc tính phụ trợ.

    Đan Phượng Trâm cấp bảy so với Nguyên khí cấp chín bình thường cũng quý trọng hơn rất nhiều, đối với Luyện đan sư mà nói, giá trị tuyệt đối không thua kém một viên đan dược Thiên cấp hạ phẩm.

    - Thật sự, không phải ba trăm vạn lượng ư, như thế nào?

    Đông Phương Thanh Mai cũng có chút hôn mê, còn trân quý hơn Nguyên khí cấp chín, có thể so với đan dược Thiên cấp hạ phẩm, đó là khái niệm gì ah.

    Bọn hắn ở đây tuy cũng không thiếu đan dược, nhưng nhiều năm như vậy, đa số đan dược luyện chế đều bị gia tộc lấy đi, bọn hắn lưu lại cũng chỉ là một ít, nhưng tuyệt đối không đạt được giá trị đan dược Thiên cấp hạ phẩm.

    Đông Phương Linh Lung không giống như Đông Phương Thanh Mai, lúc ấy tuy khoảng cách rất xa, nhưng nàng lại thấy rõ ràng, Đan Phượng Trâm này đã hoàn toàn hư hao.

    Cho dù tìm được những cao thủ luyện khí Siêu Phàm kỳ trở lên trợ giúp khôi phục, cũng cần thời gian rất lâu, nửa tháng cũng xem như ngắn.

    Tuy nàng không biết Trình Cung dùng thời gian bao lâu, nhưng từ khi vào tay hắn đến bây giờ, cũng không quá một ngày, lại cơ bản chữa trị tốt rồi, chẳng lẽ hắn đã là Luyện khí đại sư hay sao?

    - Không biện pháp đánh đồng cùng đan dược Thiên cấp hạ phẩm.

    Trình Cung như tùy ý nói.

    Ánh mắt Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung, trong ánh mắt cũng nhiều một ít ngoài ý muốn, chẳng lẽ hắn biết rõ chuyện ngày đó rồi hả?

    Chương 56: Trú Nhan Đan

    Sau đó Trình Cung nói:

    - Cái này chỉ là vận may đụng phải, huống chi lúc đầu cũng là các nàng vừa ý.

    Nàng bây giờ đã đạt tới Đan sư cấp tám đi à nha.

    - Vài ngày trước vừa đột phá.

    Đông Phương Linh Lung nói xong, đồng thời nhìn thoáng qua một quyển sách bên cạnh, bên trên có vài vấn đề làm mình suy nghĩ nhiều năm.

    Đoạn thời gian trước Trình Cung ghi một ít gì đó, lại làm cho nàng rộng mở trong sáng, rốt cục từ Đan sư cấp bảy đột phá đến cấp tám, chỉ tiếc nàng không có đan phương cao cấp hơn, cho nên sau khi tăng lên nàng ngược lại có chút không biết làm thế nào, không biết nên như thế nào cho phải.

    Cái tuổi này có thể đạt tới Đan sư cấp tám, đã là phi thường không tệ rồi, cho dù dùng ánh mắt của Trình Cung cũng tán dương gật gật đầu:

    - Có thế chứ, ở trong gia tộc các ngươi hoặc là trong một ít trẻ tuổi nổi bật, còn không tính đặc biệt mạnh, nhưng ngươi biết ở bên ngoài, một Đan sư cấp tám đại biểu cho cái gì không?

    Hiện tại ngưu bức nhất Lam Vân đế quốc là tông chủ Vân Đan Tông, cũng không quá đáng là Đan sư cấp bảy mà thôi.

    Tông chủ bọn hắn nhìn thấy hoàng đế cũng không quỳ, nếu như hắn muốn mua sắm chút gì đó, đừng nói là ba trăm vạn, tin tưởng chỉ cần hữu dụng đối với hắn, cho dù ba ngàn vạn hắn cũng sẽ không chút do dự.

    Đông Phương Linh Lung thấy Trình Cung gật đầu cũng sững sờ, đó là bộ dạng trưởng bối khen ngợi vãn bối ah.

    Coi như là Đan đạo đại sư trong gia tộc, nếu biết mình đột phá đến Đan sư cấp tám cũng rất giật mình, hắn lại tán dương mình, khen ngợi, khen ngợi...

    - Mà các nàng...

    Trình Cung nhìn Đông Phương Linh Lung nói:

    - Không ngờ mang theo hơn mười vạn lượng bạc chạy đến Nhất Chùy Định Âm Đường mua đồ, cho dù các nàng biết rõ đây là thứ tốt thì thế nào.

    Không phải ta nói các nàng, nhưng tại sao lại nghèo đến mức này.

    Có lẽ nàng tới trình độ nhất định, cảm giác tiền không coi vào đâu, nhưng chỉ cần nàng còn sinh hoạt ở thế tục, tiền không thể thiếu.

    Tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thật là không thể làm gì.

    Coi như là Đan đạo đại sư cũng như thế, không thể ngoại lệ.

    Nàng ngẫm lại xem, có phải gia tộc các nàng cũng sẽ định kỳ tham gia đấu giá trong Nhất Chùy Định Âm Đường hay không, trước kia đều là gia tộc cung cấp cho các nàng, nhưng có chút thời điểm còn phải dựa vào chính mình.

    - Những thứ khác không nói a, với tư cách Đan sư cấp tám, nàng thử luyện chế Trú Nhan Đan một chút, đồ chơi kia có thể làm cho khuôn mặt người bình thường không có biến hóa gì trong vòng hai mươi năm.

    Độ khó này kỳ thật cũng chỉ tương đương với đan dược Địa cấp thượng phẩm, luyện ra nhiều một chút.

    Đến lúc đó nàng tùy tiện lấy ra bán, bao nhiêu tiền cũng có.

    Phải biết rằng, nữ nhân vì dung nhan không già có thể trả bất luận một cái giá lớn gì, mà những nam nhân thích các nàng thì càng không cần phải nói rồi.

    Đã có tiền, các nàng muốn mua cái gì cũng có thể tùy ý một ít, càng thêm tự do một ít, không cần bị người khác khống chế.

    Bởi vì tiểu Tuyết tiếp xúc nhiều cùng nha đầu Thanh Mai này, Đông Phương Thanh Mai không che miệng, cho nên tiểu Tuyết cũng biết rất nhiều sự tình.

    Tiểu Tuyết đối với Trình Cung cũng không giấu diếm chút nào, nên Trình Cung mới biết, tình cảnh của Đông Phương Linh Lung cũng không quá tốt.

    Lúc ban đầu gia tộc cho nàng ở chỗ này, xác thực là vì bồi dưỡng nàng, cung cấp tài nguyên cho nàng, để nàng học tập luyện đan, nhưng mà mấy năm gần đây lại không cung cấp dược tốt vật cùng phái người tới chỉ điểm, càng không cho nàng đan phương cao cấp hơn.

    Chỉ cho nàng lợi dụng Địa mạch chi hỏa ở đây không ngừng luyện chế một ít đan dược Nhân cấp, Địa cấp, nói trắng ra là nàng đã thành phòng luyện đan, thành lao công.

    Đông Phương Linh Lung không có biện pháp, chỉ có thể tự mình đi lục lọi, nhưng không có dược vật tốt cùng đan phương, nàng muốn đột phá cũng rất khó.

    Cho nên hai năm gần đây, nàng một mực dừng lại ở trình độ Đan sư cấp bảy.

    Về phần bên trên nhiều dược vật cấp bảy như vậy, đều là do nàng tích lũy do luyện chế xác xuất thành công cao mà thôi.

    - Thật sự, nhưng mà chúng ta không biết bán như thế nào, hơn nữa gia tộc... cũng không cho làm.

    Bộ dạng Đông Phương Thanh Mai rất là ủy khuất, nói xong còn nhìn Đông Phương Linh Lung, hai năm qua chỉ có nàng tinh tường tình cảnh tiểu thư càng ngày càng không xong, càng ngày càng khó.

    Trình Cung nghe xong bị chọc nở nụ cười:

    - Cái này tính toán vấn đề gì a, sao không suy nghĩ một chút.

    Các nàng giao đan dược cho ta, đến lúc đó ta lại cho Bàn Tử bán giúp các nàng, sau đó các nàng muốn dược vật gì thì hắn giúp các ngươi mua sắm trở về, vô cùng đơn giản.

    - Trú Nhan Đan, ta... không biết a.

    Đó là đan phương Địa cấp siêu phẩm, đã sớm thất truyền từ lâu, cho dù bên trong gia tộc cũng không có.

    Đông Phương Linh Lung khẽ lắc đầu, cái gọi là đan dược siêu phẩm, là đã siêu việt phạm trù Địa Phẩm bình thường, thậm chí có chút công hiệu như đan dược Thiên cấp, hay là đan dược có công hiệu phi thường hãn hữu.

    Bình thường đan dược chỉ có hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, chỉ có đan dược đặc thù xen vào ở giữa hai cảnh giới, mới xưng là đan dược siêu phẩm.

    Độ khó Trú Nhan Đan cũng không lớn, tác dụng duy nhất chỉ là làm cho dung mạo không thay đổi, đối với tuổi thọ, thân thể, lực lượng đều không có bất luận ảnh hưởng gì, đối với tồn tại cường đại chính thức thì không có ý nghĩa, bởi vì lực lượng của bọn họ, muốn duy trì dung nhan không đổi là rất dễ dàng.

    Nhưng đối với người bình thường mà nói, lại có lực hấp dẫn vô cùng.

    Tuy không phải vĩnh viễn thanh xuân, chỉ duy trì một thời gian dài, cũng đã làm cho vô số nam nữ điên cuồng.

    - Sớm nói ah!

    Trình Cung nói xong, trực tiếp đi tới bên cạnh cái bàn của Đông Phương Linh Lung, tiện tay cầm lấy bút, xoát xoát xoát, thoăn thoắt, rất nhanh đã viết xong một đan phương.

    - Đây là đan phương Trú Nhan Đan, bắt đầu nàng có thể luyện chế nhiều Trú Nhan Đan mười năm một ít, sau đó lại luyện chế Trú Nhan Đan hai mươi năm, ba mươi năm, loại Trú Nhan Đan này cao nhất có thể đạt tới năm mươi năm.

    Phương pháp khống chế cụ thể, ta đã viết vào trong này.

    Trình Cung nói xong, tiện tay giao cho Đông Phương Linh Lung.

    Trú Nhan Đan, loại đan dược siêu phẩm này nhiều khi so với đan dược Thiên cấp còn hi hữu, đan phương trân quý như vậy, hắn lại tùy ý cho mình.

    Đối với Đan sư mà nói, đan phương là điểm chí mạng, coi như là sư phụ dạy đồ đệ, đa số đều giấu, không đến cuối cùng sẽ không truyền.

    Cái này đã tạo thành nguyên nhân đan phương dần dần giảm bớt, mà Đan sư vì đạt được một đan phương, thường thường sẽ tốn hao một cái giá rất lớn.

    Chớ đừng nói chi là loại đan phương siêu phẩm so với đan phương Địa cấp thượng phẩm còn trân quý hơn này, rốt cuộc hắn nghĩ như thế nào?

    Những năm này gia tộc làm ra các loại hạn chế đối với mình, loại đan phương Địa cấp siêu phẩm này, cho dù ở gia tộc cũng không thể đơn giản đạt được, hiện tại sao hắn đơn giản cho mình.

    Đông Phương Linh Lung quá mức ngoài ý muốn, quá mức chấn kinh, sửng sốt một chút mới tiếp nhận đan phương.

    Vừa mới nhìn vào, cả người nàng lập tức dung nhập vào trong đó, trong lúc bất tri bất giác ngồi xuống, cầm đan phương tay trong, đưa lưng về phía cửa sổ, lẳng lặng ngồi không nhúc nhích.

    Nàng như vậy, làm cho Trình Cung không khỏi nhớ tới lúc ban đầu gặp nàng, cảm giác lúc kia là nghĩ Đông Phương Linh Lung trang bức, hiện tại xem ra không phải như vậy.

    Có thể tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong nhanh như vậy, tâm cảnh của nàng thật đúng là không giống bình thường.

    Đông Phương Thanh Mai nhún nhún vai:

    - Không có việc gì, nên làm cái gì thì làm cái đó, chỉ cần không phải tận lực đi cắt ngang tiểu thư, cho dù ngươi dỡ phòng ở xuống, tiểu thư cũng sẽ không bị ảnh hưởng.

    Đúng rồi, ngươi mới vừa nói là sự?

    - Đương nhiên là thật, nàng giúp tiểu thư mình luyện tốt Trú Nhan Đan này, sau khi luyện xong đưa tới chỗ ta, đến lúc đó muốn bao nhiêu tiền thì có bấy nhiêu.

    Trú Nhan Đan Địa cấp siêu phẩm chính thức chỉ cố định trăm năm, nhưng sau khi Trình Cung cải tiến, Trú Nhan Đan mới có loại mười năm, như vậy từ một đỉnh ra ba viên, biến thành trên hai mươi viên.

    Tương đối mà nói, Trú Nhan Đan mười năm này so với đan dược Nhân cấp thượng phẩm chỉ trân quý hơn một ít mà thôi, nhưng Trình Cung tin tưởng bán ra mỗi một viên đan dược, giá cả tuyệt đối có thể ngang đan dược Địa cấp trung phẩm, hai mươi viên cùng một chỗ, so với đan dược Địa cấp thượng phẩm cũng trân quý hơn vài lần.

    Cũng chỉ có tồn tại như Trình Cung, đã đến rất gần Tông sư, mới có thể tiện tay cải biến đan phương.

    Dù sao dưới tình huống bình thường, đan dược Địa cấp thượng phẩm đều xuất hiện cực nhỏ, mỗi lần xuất hiện đều tranh đoạt gió tanh mưa máu, nếu như xuất hiện quá nhiều đan dược Địa cấp siêu phẩm mà nói, khẳng định ảnh hưởng sẽ rất lớn, thậm chí sẽ làm một ít thế lực lớn chú ý.

    Nếu như giảm xuống một ít, hữu dụng đối với người bình thường, hơn nữa hiệu quả không cao, chỉ hơn ba mươi năm, giai đoạn trước chỉ bán Trú Nhan Đan mười năm cùng hai mươi năm, ảnh hưởng sẽ ít hơn nhiều.

    Mục đích của Trình Cung rất đơn giản, hết thảy đều phải nằm trong phạm vi thể khống.

    - Thật tốt quá.

    Đông Phương Thanh Mai nghe xong kích động, trực tiếp ôm tiểu Tuyết ở bên cạnh một cái, sau đó hưng phấn nói:

    - Cái này để cho những người kia nhìn xem, cho dù không có bọn hắn ủng hộ, tiểu thư cũng có thể đột phá.

    Bọn bại hoại này, nếu không phải bọn hắn cố ý làm khó dễ, bây giờ tiểu thư đã có thể trùng kích Đan đạo đại sư rồi, một đám gia hỏa ánh mắt thiển cận.

    Nghe Đông Phương Thanh Mai không che miệng nói một ít lời, Trình Cung càng thêm cảm nhận được một ít tranh đấu bên trong Đông Phương gia tộc, hiển nhiên thời gian gần đây, Đông Phương Linh Lung cũng không phải nhẹ nhàng gì.

    Dùng tư chất của Đông Phương Linh Lung, muốn đạt tới Đan đạo đại sư khẳng định không là vấn đề, vấn đề chỉ là thời gian sớm muộn.

    Trên thực tế quá sốt ruột tăng lên cũng không phải chuyện tốt, mấy năm này Đông Phương Linh Lung không có đột phá, nhưng mà các loại sách vở lại nhìn rất nhiều, lần trước luyện đan đi ra, Trình Cung cũng nhìn sách vở chung quanh một chút.

    Bởi vậy có thể nhìn ra, Đông Phương Linh Lung là người thông minh chân chính, tuy tạm thời không có ngoại lực thôi động nàng tăng lên, nhưng nàng lại biết không ngừng tích súc nội tình cùng tiềm lực của mình.

    Cái này giống như áp súc nước, một khi áp súc tới trình độ nhất định, uy lực bạo phát sẽ cường đại kinh người, cũng không vội được mất nhất thời, đây mới thực sự là người có thành tựu.

    Rất nhiều cái gọi là thiên tài, tuổi còn trẻ trở thành Đan đạo đại sư được mọi người chú mục, nhưng đến khi già, cũng không còn biện pháp đạt tới cấp bảy trở lên, cho dù có gia tộc cự phách cùng tài nguyên vô hạn ủng hộ, cũng không có bất luận tác dụng gì, loại chuyện này Trình Cung thấy nhiều lắm.

    Thiên phú không phải vạn năng, chắc chắn có thời điểm bị ép khô, người hoàn toàn dựa vào thiên phú, một khi đến cực hạn, cảnh giới của bọn hắn sẽ thảm hại hơn.

    Đông Phương Linh Lung đắm chìm ở bên trong điều phối cùng biến hóa tinh diệu của đan phương Trú Nhan Đan, Đông Phương Thanh Mai lôi kéo tiểu Tuyết nói chuyện linh tinh, một mình Trình Cung đã đi xuống luyện đan thất.

    Lần này Trình Cung đi thẳng tới tầng thứ tư, Đan Đỉnh tầng thứ tư là Đan Đỉnh cấp chín đỉnh phong.

    Mặc dù chỉ mạnh hơn tầng ba một cấp, nhưng hơn kém nhau lại rất to lớn, Trình Cung cũng không có nóng lòng luyện đan, ngược lại là tìm nơi hẻo lánh lẳng lặng ngồi xuống, lấy ra mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, tay nhẹ nhàng sờ lên, chuyện cũ như thủy triều lao vào trong óc.

    - Ông...

    Nhưng vào lúc này, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể Trình Cung một mực không có biến hóa lớn gì, đột nhiên gia tốc xoay tròn, ở mi tâm Trình Cung ẩn ẩn nổi lên một tia hào quang óng ánh trong suốt.

    Chương 57: Ổn thắng tiền đặt cược

    Từng tràng chém giết, vô số bằng hữu vì trợ giúp hắn mà vẫn lạc, một màn kia vô cùng thảm thiết.

    Rốt cục Cửu Châu đệ nhất thần khí đến tay, nhưng nghênh đón cuối cùng lại là mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, từng màn lúc đó dũng mãnh lao vào trong óc lần nữa.

    Quan trọng nhất là, không ngờ Trình Cung ở phía trên mảnh vỡ ngoại đỉnh, cảm nhận được một cổ lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp, mảnh vỡ này vậy mà hấp thu một ít lực lượng của mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp.

    Quả nhiên không hổ là Cửu Châu đệ nhất thần khí, nếu như cuối cùng không có bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp hủy diệt, chỉ sợ Hư Không Âm Dương Đỉnh này sẽ tự động hấp thu lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp cô đọng bản thân, chỉ sợ ngoại đỉnh sẽ càng tiến một bước.

    - Vèo...

    Nhưng vào lúc này, nội đỉnh bên trong mi tâm Trình Cung tách ra hào quang, mảnh vỡ lớn như chậu rửa mặt trong tay Trình Cung, trực tiếp bị tia sáng này bao phủ, sau đó biến mất bên trong mi tâm Trình Cung.

    Tinh thần lực của Trình Cung lập tức phát động điều tra tình huống trong cơ thể, chỉ thấy mảnh vỡ kia đã ở trong người, giờ phút này nội đỉnh tản ra Chí Dương Chân Hỏa bao phủ mảnh vỡ ngoại đỉnh, mảnh vỡ ngoại đỉnh không ngừng vây quanh nội đỉnh.

    Như vậy xem ra, nếu như mình có thể tìm được mảnh vỡ ngoại đỉnh khác, thì nó có thể khôi phục.

    Trình Cung biết rõ, khẳng định ngoại đỉnh cùng nội đỉnh không phải đơn giản bọc cùng một chỗ, chỉ sợ cũng chỉ có tìm được đầy đủ mảnh vỡ ngoại đỉnh, mới có thể chính thức vạch trần bí mật của Cửu Châu đệ nhất thần khí.

    Đến lúc đó, mình dùng Cửu Châu đệ nhất thần khí, luyện chế ra đan dược mà ở kiếp trước một mực tha thiết ước mơ.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, đột nhiên Trình Cung phát hiện một tia Chí Dương Chân Hỏa phát ra từ nội đỉnh, bao phủ mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Sau đó lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp bên trong mảnh vỡ ngoại đỉnh bị triệt để luyện hóa, dung nhập bên trong mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Ở trong quá trình này, cũng có một ít lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp dung hợp cùng lực lượng Chí Dương Chân Hỏa.

    Cơ hội tốt a, Trình Cung lập tức dùng tinh thần lực khống chế những lực lượng này, trực tiếp dung nhập vào trong thân thể.

    Sau đó rất nhanh vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, lực lượng Chí Dương Chân Hỏa cùng Hư Không Âm Dương Kiếp đều trải qua cực độ suy yếu, hơn nữa phát ra từng chút từng chút, uy hiếp đã giảm rất ít.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh này tự động tiêu hóa lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp lúc trước, Trình Cung lợi dụng đục nước béo cò.

    Lực lượng Chí Dương Chân Hỏa rất yếu bớt, thân thể của Trình Cung đã có thể thừa nhận, nhưng mà Hư Không Âm Dương Kiếp vẫn là lần thứ nhất hấp thu.

    Hư Không Âm Dương Kiếp là tồn tại cường đại nhất trong lôi kiếp, tràn đầy lực lượng cuồng bạo, hủy diệt.

    Nhưng đồng dạng, nếu như có thể dung nhập cổ lực lượng này vào thân thể, sau đó hấp thu, thân thể sẽ tăng lên rất nhiều.

    Đáng tiếc, mảnh vỡ này thật sự quá nhỬ không đến nửa canh giờ, lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp đã bị luyện hóa hoàn toàn.

    Nhưng trong vòng nửa canh giờ này, lực lượng thẩm thấu đi ra, lại làm cho Trình Cung tốn hai ngày mới hoàn toàn tiêu hóa.

    Trình Cung mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa, không đến nửa ngày, lại lần nữa đột phá, đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín.

    Vốn Trình Cung muốn nhất cổ tác khí đột phá Tẩy Tủy kỳ, nhưng lúc này lại gặp bình cảnh.

    Đây cũng là lần thứ nhất Trình Cung chính thức cảm nhận được lực lượng bình cảnh, Trình Cung biết hiện tại mình tích súc chưa đủ, cho dù cưỡng ép phá vỡ, hiệu quả cũng không tốt, cho nên dứt khoát dừng lại, bắt đầu rèn luyện thân thể.

    Thân thể Trình Cung cũng rất mạnh, trước kia cơ hồ có thể so với Phạt Mạch kỳ, ở dưới Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện, thân thể phi tốc tăng lên.

    Hai ngày thời gian, thân thể Trình Cung đề cao gấp ba lần, dựa theo Trình Cung tính toán, giờ phút này chỉ sợ cường độ thân thể mình không kém Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba.

    Lực lượng Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, cường độ thân thể Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba, tinh thần lực Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám đỉnh phong.

    Dùng cái tuổi này của Trình Cung, cho dù là ở toàn bộ Lam Vân đế quốc, loại trình độ này cũng tuyệt đối là siêu cấp thiên tài trong một đời tuổi trẻ rồi.

    Nhưng cái này còn chưa đủ, bởi vì ánh mắt của Trình Cung không chỉ là một cái Lam Vân đế quốc.

    Hơn nữa cho dù ở Lam Vân đế quốc, sau khi trải qua sự tình lần trước, Trình Cung cũng rất minh bạch, hắn cùng toàn bộ Trình gia đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, muốn sống lâu thì phải trở nên cường đại hơn.

    Trình Cung chưa bao giờ thích vận mệnh của mình bị người khác điều khiển, sinh tử của mình bị người khác khống chế, hắn muốn luyện chế đan dược nghịch thiên cải mệnh, ngay cả thiên cũng muốn nghịch, huống chi những người khác.

    Gần đây Bàn Tử đưa đến không ít dược vật, cộng thêm Trình Cung mua một ít ở phòng đấu giá, vừa vặn có thể luyện chế một ít đan dược.

    Kỳ thật lời Trình Cung nói với Đông Phương Linh Lung trước kia, cũng chính là ý nghĩ của hắn bây giờ, hắn muốn bán ra một ít đan dược.

    Không có biện pháp, trước khi Bàn Tử bế quan tu luyện đã giao hết tài chính cho Trình Cung, chính là sợ tình báo hoặc là những nhân viên khác có địa phương cần tiền, nếu Bàn Tử biết hắn giao cho mình tám trăm vạn lượng đã bị mình tiêu gần hết, chỉ còn lại có hơn mười vạn lượng, nhất định nét mặt của hắn sẽ rất đặc sắc, ha ha!

    Trước khi Trú Nhan Đan xuất hiện, mình vừa vặn đưa thêm một ít đan dược cho náo nhiệt, đan dược gì bỏ vốn ít nhất, bán được lời nhất.

    Có thể khiến cho oanh động, có không gian quảng cáo, ân, sắp đến giải thi đấu Tứ đại tài tử, sau đó là kỳ thi cuối năm.

    Tinh thần lực càng mạnh ý nghĩ càng linh hoạt, cân nhắc sự tình cũng càng nhanh, khống chế đối với thân thể cũng càng tốt, cho nên rất nhiều đại nho cho dù không tu luyện vũ kỹ, thì tinh thần lực của bọn hắn thường thường cũng sẽ rất mạnh.

    Thậm chí có thể dung nhập vào trong cầm, kỳ, thư, họa, mới có thể làm cho bọn hắn ở chút ít lĩnh vực đạt tới độ cao nhất định.

    Đã như vầy, vừa vặn Tuyết Liên ngàn năm có thể luyện chế Thanh Linh Đan Nhân cấp thượng phẩm, có thể cho tinh thần lực ở vào trạng thái sinh động nhất, tiêu trừ mệt mỏi thân thể, có được tác dụng thanh trừ tạp niệm.

    Đúng rồi, còn có thể luyện chế Luyện Thần Đan tiếp cận Nhân cấp siêu phẩm, Luyện Thần Đan là đan dược rất nổi danh, là một loại đan dược có thể phụ trợ tu luyện tinh thần lực.

    Nhân cấp siêu phẩm Luyện Thần Đan có thể trợ giúp người phía dưới Siêu Phàm kỳ đột phá bình cảnh tinh thần lực, tăng lên một đến hai cấp.

    Tinh thần lực càng mạnh, tốc độ tu luyện càng nhanh, cũng không xảy ra vấn đề, tốc độ tu luyện, lực khống chế càng mạnh hơn nữa.

    Nhưng tinh thần lực của người bình thường rất khó cường đại, trừ khi có chút người cực kỳ đặc biệt, tỷ như Đan sư.

    Cái này càng thêm trân quý, bởi vì loại tăng lên này là cố định, một khi tăng lên, tinh thần lực sẽ một mực cao hơn một chút so với lực lượng bản thân, tăng lên cũng càng nhanh một ít, tiến vào bên trong một tuần hoàn tốt, sau khi nghĩ kỹ, Trình Cung bắt đầu động thủ luyện chế hai loại đan dược này.

    ...

    Tuy phong ba Nạp lật nhập giam đã qua, những đại nho hoặc là sĩ tử kia cũng không có bởi vì một mình Trình Cung mà tụ tập nháo sự, nhưng các loại nghị luận lại không dừng lại.

    Nhất là năm ngày sau đó, khi Tứ Bảo Lâu dán danh sách tham gia giải thi đấu cầm kỳ thư họa lần này, bên trên có tên của Trình Cung, khiến cho một phen chấn động không nhỏ lần nữa.

    - Phế vật như hắn cũng có thể tham gia, quả thực làm nhục văn nhân.

    - Aii, đến cùng Tứ Bảo Lâu đang suy nghĩ cái gì, sao có thể để cho hắn tham gia, đây không phải tự hạ giá trị con người sao.

    Hắn tham gia, cấp bậc giải thi đấu tứ đại tài tử liền thấp xuống.

    - Kỳ thật cũng không có gì, cho dù hắn tham gia cũng không cản trở gì đâu, ta nghe nói lần so tài này, tất cả sòng bạc lờn đưa ra tỷ lệ, hiện tại náo nhiệt nhất đúng là đánh bạc xem Trình Cung này có thể xếp thứ mấy.

    - Xếp thứ mấy, nói đùa gì vậy?

    - Ha ha, đếm ngược đấy.

    - Ha ha...

    ...

    Phàm là địa phương có tài tử tụ tập, mọi người đều đang hưng phấn thảo luận đề tài này, càng nhiều hơn nữa là bắt đầu thảo luận Trình Cung sẽ đứng vị trí bao nhiêu.

    - Ta đã thấy chữ hắn ghi trên hoa thuyền, ta cảm giác hắn ở trận đấu thư pháp có thể tiến vào trước trăm, những thứ khác có lẽ sẽ xếp cuối.

    - Cái kia bất quá là viết một chữ, có ít người cố ý luyện một chữ cũng không phải không có.

    Về ba hạng cầm, kỳ, họa, đếm ngược đệ nhất nhất định là hắn, ta đã cược một vạn lượng rồi.

    - Bảo thủ một ít, vì thắng chắc, ta cá hắn không thể vào top mười, lần này ta bỏ hết cả tiền vốn, suốt mười vạn lượng bạc ah.

    - Không được, ta đi mượn một ít tiền, cơ hội phát tài tốt như vậy sao có thể buông tha.

    ...

    Từ vừa bắt đầu, mọi người cho rằng Trình Cung tham gia là vũ nhục, đến cuối cùng chuyện này đã thành kết cục đã định, hơn nữa trong nội tâm mọi người cũng tinh tường, hoàng đế huỷ bỏ nạp lật nhập giam cũng không có nói sự tình của Trình Cung, Tứ Bảo Lâu cũng không nói gì, dù bọn hắn nói thế nào cũng vô dụng.

    Thời gian dần trôi qua, mọi người cũng tiếp nhận sự thật này, bởi vì sau đó các tỉ lệ đặt cược nhằm vào giải thi đấu Tứ đại tài tử cũng xuất hiện, chỉ là tỉ lệ đặt cược của Trình Cung không phải hắn có thể đi vào trước bao nhiêu, mà là hắn sẽ ở đằng sau xếp bao nhiêu.

    Ở mọi người xem, một cái quần là áo lượt đi tham gia giải thi đấu Tứ đại tài tử, tuy có chút giảm phẩm chất của giải thi đấu, nhưng cũng là tăng thêm một ít vui thú.

    Năm nay náo nhiệt nhất vẫn là tập trung ở ai có thể khiêu chiến đương kim Tứ đại tài tử Vân Ca Thành, mà thời điểm tất cả mọi người hưng phấn thảo luận, trong một căn phòng tầng cao nhất, xa hoa nhất của Tứ Bảo Lâu, có ba người đang ngồi ở bên cạnh cửa sổ thưởng trà nói chuyện phiếm.

    - Chu huynh, nhìn ngươi cười rất vui vẻ, có phải cũng ý định chơi đùa hay không?

    Âu Dương Ngọc Bảo vô cùng ưu nhã uống một ngụm trà, sau đó nhìn về phía đám người đang nghị luận.

    - Đang có ý này.

    Chu Dật Phàm nói xong nhẹ nhàng nâng tay, lập tức có người Tứ Bảo Lâu tới, Chu Dật Phàm phân phó nói:

    - Cược Trình đại thiếu ở trong hạng thư pháp tiến Top 50 năm mươi vạn lượng, ba hạng cầm, kỳ, họa tiến trước trăm tên, một trăm vạn lượng.

    - Ai ôi!

    Âu Dương Ngọc Bảo chỉ Chu Dật Phàm nói:

    - Ngươi điên rồi, người nào trong đế đô không biết Trình đại thiếu, gần đây lại vừa bị trọng thương, cho dù ngươi không quan tâm tiền, mua mười mỹ cơ về múa cho đẹp mắt, cũng đâu có cần ném tiền như vậy.

    Tuy Trình gia cùng Âu Dương gia tộc xảy ra rất nhiều sự tình, nhưng Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo vẫn một mực khách khí.

    Về phần Âu Dương Ngọc Bảo, cũng hoàn toàn không quan tâm người Âu Dương gia tộc bị giết, ở hắn xem ra, những cái kia đều là phế vật trong gia tộc, quan điểm ấy hắn giống như Trình Lam, phế vật có chết cũng không sao.

    Mục tiêu của bọn hắn đều là về sau khống chế gia tộc, cho nên hai người vẫn bảo trì vãng lai bình thường.

    Trình Lam một mực không nói chuyện nhẹ nhàng chuyển động chén trà trong tay, ngẩng đầu nhìn Chu Dật Phàm:

    - Giải thi đấu Tứ đại tài tử đối với chúng ta hiện tại mà nói, đã không có ý nghĩa quá lớn, chỉ là một hình thức cùng đi ngang qua sân khấu.

    Đánh bạc chúng ta thắng cũng không có bao nhiêu ý tứ, bởi vì tỉ lệ đặt cược thật sự quá thấp.

    Về phần hắn, đánh bạc hắn có thể đi vào Top 50, ta thật sự rất ngạc nhiên vì sao Chu huynh như thế?

    Chương 58: Nguy cơ của Tử Yên công chúa

    Mặc dù Tứ đại tài tử là dùng cầm kỳ thư họa sắp xế, nhưng mấy năm này thanh danh Chu Dật Phàm đứng đầu Tứ đại tài tử cũng đã cố định, thẳng đến một năm gần đây hắn ít xuất hiện, Trình Lam mới dần dần có xu thế đuổi theo hắn.

    Lần này Chu Dật Phàm gặp lại Trình Lam, đã có thể cảm nhận được trên người Trình Lam có tư thế muốn phân cao thấp cùng mình.

    - Tin tưởng các ngươi cũng biết chữ này a, dùng ánh mắt hai vị xem, hắn có thể đi vào bao nhiêu tên?

    Trình Lam đã muốn nhìn, Chu Dật Phàm trực tiếp khoát tay, trong tay đã xuất hiện tờ giấy mà ngày đó Trình Cung viết trên thuyền hoa.

    Một chữ thắng ngàn vạn, chuyện này từ lâu đã truyền khắp Vân Ca Thành, tự nhiên hai người bọn họ cũng biết, nhưng tận mắt thấy chữ này lại bất đồng.

    - Không nghĩ tới hắn vẫn là thâm tàng bất lộ, trách không được mấy phế vật trong nhà ba phen mấy bận bị hắn thu thập.

    Chu huynh thật đúng là bảo thủ, ta xem dùng trình độ cái chữ này cùng nội tình, ít nhất có thể đi vào trước bốn mươi.

    Như vậy, ta cũng cược năm mươi vạn lượng chơi đùa.

    Bất quá ta chỉ cược thư pháp, mặt khác không có nắm chắc, ta không cược.

    Âu Dương Ngọc Bảo lấy ra khăn lụa, nhẹ nhàng lau hai ngón tay vừa rồi chạm vào tờ giấy kia.

    Ba người bọn họ so với bạn cùng lứa tuổi bình thường ưu tú hơn quá nhiều, dùng nhãn lực của bọn hắn, tự nhiên có thể nhìn ra, người có thể viết ra loại chữ này, tuyệt đối không phải luyện một chữ là được.

    Sau đó Trình Lam lấy tờ giấy trong tay Âu Dương Ngọc Bảo nhìn nhìn, cảm giác cũng không tệ.

    Hiện tại cá Trình Cung tiến vào Top 50 đoán chừng là một bồi năm, cho dù ba hạng khác thua toàn bộ hắn cũng thắng.

    Nhưng mà ngẫm lại đại ca kia của mình, trong lòng của hắn thầm nghĩ, khẳng định ngay từ đầu hắn đã che dấu, giấu dốt.

    Chỉ tiếc xảy ra quá nhiều sự tình, hắn không thể ẩn tàng nữa.

    Đã như vầy, phương diện khác khẳng định hắn cũng có một ít bản lĩnh, lúc này tuy ba người tùy ý nói chuyện, nhưng ở Trình Lam xem ra, đây cũng là một loại đọ sức.

    - Chữ viết được không không nói trước, với tư cách người Trình gia, tự nhiên ta muốn ủng hộ người trong nhà.

    Thư pháp ta áp hắn có thể đi vào Top 30, cầm, kỳ, họa ta áp hắn có thể đi vào Top 50, mỗi hạng năm mươi vạn lượng.

    Chu huynh, ngươi đoán ánh mắt chúng ta ai chuẩn hơn.

    Trình Lam nói xong, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, trang giấy này lập tức như phi đao bay về phía Chu Dật Phàm.

    - Đến lúc đó liền biết.

    Chu Dật Phàm nói xong, ngón tay bún ra, hai cỗ lực lượng đối bính làm tờ giấy kia nát bấy, sau đó ngón tay Chu Dật Phàm thu lại rất nhanh, cười nhạt một tiếng tiếp tục quay đầu nhìn về phía bên ngoài.

    Thời điểm Chu Dật Pàm thu tay lại, hai mắt Trình Lam tỏa sáng, bởi vì hắn thấy được một tia huyết quang rất nhỏ theo tờ giấy nát bấy rơi xuống.

    Âu Dương Ngọc Bảo thì cầm khăn tay, nhẹ nhàng che tới trước mũi, hắn rất thích sạch sẽ, đối với vị đạo huyết tinh cũng rất mẫn cảm.

    ...

    Yêu Thú Sâm Lâm, bên trong tám trăm dặm, trên trăm Yêu Lang đang chậm rãi xúm lại, mà ở cách đó không xa, trên nhánh cây của một gốc đại thụ năm người ôm, một Lang Vương lớn gấp đôi Yêu Lang bình thường đang thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu, chỉ huy thủ hạ tiến hành công kích.

    - Ô...

    Trình Cung, ngươi chờ cho Bổn công chúa, xem ta trở về thu thập ngươi như thế nào.

    Lúc này ở trung tâm đàn sói, một nữ hài mặc áo choàng màu tím, tay cầm trường tiên, trong mắt ngậm lấy nước mắt một bên kiệt lực ngăn cản công kích, một bên tức giận lầm bầm, mỗi lần nhắc tới tên Trình Cung, nàng có thêm một phần dũng khí đối diện với mấy Yêu Lang này.

    Nữ hài này đúng là Tử Yên công chúa, từ lần trước bị Trình Cung đánh, nàng khóc lóc trở lại hoàng cung tìm phụ hoàng.

    Làm cho nàng không nghĩ tới chính là, phụ hoàng chỉ an ủi nàng một phen, sau đó nàng lại âm thầm nghe trộm được người phía dưới nghị luận, không ngờ phụ hoàng mượn chuyện lần này làm cớ thay đổi quân sự cùng Trình Tiếu Thiên.

    Tử Yên công chúa từ nhỏ mất đi mẫu thân, một mực được hoàng đế sủng ái, nuông chiều, giờ khắc này bị đả kích nghiêm trọng nhất.

    Một khắc này giống như trời sập xuống, nàng ở trong phòng khóc hai ngày, sau đó mới làm ra một quyết định.

    Giả truyền khẩu dụ của phụ hoàng, sau khi nhận lấy đại lượng đan dược cùng một ít vũ khí, trang bị, Tử Yên công chúa một mình ly khai hoàng cung, ly khai Vân Ca Thành, ngay cả phụ hoàng cũng không giúp mình, nàng phải nhờ vào lực lượng của mình để đối phó Trình Cung.

    Mình khuyết thiếu là năng lực thực chiến, ở đế đô không ai dám sinh tử chiến cùng mình, vậy thì đến Yêu Thú Sâm Lâm.

    Vừa bắt đầu nàng nghĩ vô cùng đơn giản, lực lượng của mình vốn mạnh hơn Trình Cung, hiện tại lại có nhiều trang bị cùng đan dược như vậy, chỉ cần ở trong Yêu Thú Sâm Lâm tôi luyện một phen, sau khi học tập thực chiến sẽ trở về thu thập Trình Cung.

    Trên đường đi, mỗi lần Tử Yên công chúa nghĩ đến ở trong đế đô, một ngày nào đó mình ở trước mặt vô số người đánh Trình Cung, đánh hắn thành đầu heo, làm mông hắn nở hoa, liền không nhịn được bật cười.

    Nhưng chính thức tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm nàng mới biết được, ở chỗ này tiền không dùng được, thân phận công chúa không dùng được, kêu trời trời không biết, gọi đất đất không hay, không có người để ý tới nàng.

    Chỉ có vô số rắn, côn trùng, chuột, kiến làm cho nàng sợ hãi điên cuồng.

    Nàng hoàn toàn không có một chút kinh nghiệm, tiến vào trong Yêu Thú Sâm Lâm không đến năm mươi dặm đã hối hận.

    Khóc muốn đi ra ngoài, nhưng nàng lại phát hiện mình đã lạc đường, căn bản không ra được.

    Cũng may trong không gian giới của nàng không ít thứ tốt, ngay cả đồ vật mặc trên người cũng đều là Nguyên khí phòng ngự, gặp được một ít yêu thú cũng có thể ngăn cản.

    Nhưng kinh nghiệm quá ít, làm cho nàng sau khi giết mấy Yêu Lang cấp một, đưa tới đàn sói chú ý.

    Hơn tám mươi Yêu Lang cấp một, hai mươi Yêu Lang hai cấp, tám Yêu Lang cấp ba, cùng với một Bạch Lang Vương biến dị cấp năm.

    Ở Bạch Lang Vương xem ra, kẻ xông vào này là khiêu khích uy nghiêm bọn chúng, vòng quanh lãnh địa của nó giết chết những Yêu Lang điều tra tin tức, cho nên Bạch Lang Vương tức giận không tiếc hết thảy cũng muốn giết chết nàng.

    - NGAO...

    Bạch Lang Vương ra lệnh tổng tiến công, đàn sói điên cuồng xông lên.

    - BA~...

    BA~...

    BA~...

    BA~...

    Những ngày này Tử Yên công chúa ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, nước mắt cũng đã khóc khô rồi, tuy hiện tại còn rất ủy khuất rất sợ hãi, nhưng nàng cũng biết hiện tại khóc là vô dụng.

    Trường tiên trên tay huy động, bao vây mình vào trong, nhưng mà mệnh lệnh tổng tiến công của Bạch Lang Vương cũng không phải là nói giỡn.

    Có một Yêu Lang cấp ba không tiếc hàm răng vỡ vụn, vậy mà gắt gao cắn trường tiên của Tử Yên công chúa.

    Trường tiên vừa mới đình chỉ, những Yêu Lang khác đều vọt lên, nguyên khí của Tử Yên công chúa lập tức tăng vọtrót vào áo choàng màu tím sau lưng.

    Đây là một Nguyên khí phòng ngự cấp năm, lập tức một đoàn hào quang bao phủ, đánh bay Yêu Lang xông tới ra ngoài.

    Có mấy Yêu Lang cấp một bị trực tiếp đánh chết, lực công kích bị giảm bớt chín thành, nhưng đồng thời bị nhiều Yêu Lang công kích, lực trùng kích cũng làm cho Tử Yên công chúa phun ra một búng máu.

    Quan trọng nhất là, đàn sói công kích như tre già măng mọc, thượng trung hạ đều có.

    Thời điểm Tử Yên công chúa thổ huyết, lực phòng ngự yếu bớt, lập tức hai Yêu Lang cấp ba vọt tới phụ cận, trực tiếp cắn về phía cổ chân Tử Yên công chúa.

    Mà ở phía trên, hai đạo móng vuốt sắc bén cắt vào cổ họng Tử Yên công chúa.

    Nàng liều mạng thổ huyết chấn khai công kích lần nữa, nhưng lần này cổ họng bị móng vuốt sắc bén kia cắt vỡ một ít, chỉ là một tia lực lượng, đã phá làn da của Tử Yên công chúa.

    Mà cổ chân của nàng, cũng bị cắn tổn thương.

    - Cút!

    Các ngươi khi dễ ta... ta liều mạng cùng các ngươi.

    Rống giận, đột nhiên trong tay Tử Yên công chúa có một khối ngọc bài, dưới sự kích thích của tinh thần lực, trên ngọc bài này tách ra hào quang hoa mỹ.

    - NGAO!

    Cách đó không xa, Lang Vương màu trắng là Lang Vương biến dị phi thường hi hữu, ở sâu trong mắt hiện lên vẻ xảo trá mà nhân loại mới có, thấy hào quang kia lập tức phát ra tín hiệu rút lui, vậy mà nó không có lui về sau, mà mượn nhờ nhánh cây nhảy lên không trung.

    - Oanh!

    Dùng Tử Yên công chúa làm hạch tâm, một cổ sóng xung cực lớn kích hủy diệt hết thảy chung quanh, trên trăm Yêu Lang không một cái may mắn thoát khỏi, đại thụ năm người ôm hết cũng bị hủy diệt.

    Tử Yên công chúa dùng tay bụm lấy cổ của mình, máu tươi khóe miệng không ngừng chảy xuống, hai chân mềm nhũn trực tiếp ngồi ở chỗ kia.

    Vô cùng ủy khuất, nước mắt không ngừng đảo quanh ở vành mắt, đều là Trình Cung đáng giận kia, chờ ta đi ra ngoài, ta không để yên cho ngươi.

    - NGAO!

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Tử Yên công chúa nghe được một tiếng Sói tru, sợ tới mức run rẩy, mãnh liệt ngẩng đầu, chỉ thấy trên không trung có một Lang Vương màu trắng lớn gấp đôi Yêu Lang bình thường đang đánh về phía nàng.

    ...

    Luyện đan ở rất nhiều người xem ra, tựa hồ là sự tình buồn tẻ không thú vị, nhưng đối với Trình Cung mà nói thì vĩnh viễn tràn đầy niềm vui thú.

    Tuy hiện tại luyện chế những đan dược này với hắn mà nói không có bất kỳ độ khó cùng tính khiêu chiến, nhưng hắn cũng luyện chế rất vui vẻ, lại có thể không ngừng tôi luyện tinh thần lực của mình.

    Ở kiếp trước Trình Cung cũng sớm quen kết hợp tu luyện cùng luyện đan, phải biết rằng ở kiếp trước hắn luyện chế một ít đan dược đặc biệt, thường xuyên cần tốn hao một hai năm thậm chí lâu hơn.

    Cho nên đối với Trình Cung mà nói, thời điểm luyện đan cũng là tu luyện bản thân.

    Chỉ là hôm nay lực lượng, tinh thần lực của Trình Cung đều càng ngày càng mạnh, muốn tăng lên cũng không dễ dàng như vậy.

    Cho nên những ngày này Trình Cung không ngừng luyện đan, thời điểm luyện đan cũng sẽ ngậm Thủy Nguyên Châu tu luyện, tinh thần lực càng ngày càng mạnh, nhoáng một cái đi qua sáu ngày, nhưng cũng không có đề thăng tiếp.

    Dù sao càng lên cao càng khó, muốn đơn giản tăng lên sẽ không dễ dàng như vậy.

    Trình Cung một hơi luyện chế tốt đan dược, lại để cho tiểu Tuyết đưa cho đan dược cho Bàn Tử, Trình Cung thì lặng lẽ ra Trình phủ.

    Nhoáng một cái đi qua lâu như vậy, cho dù bị người biết hắn đi lại bình thường cũng không có gì, chỉ cần cẩn thận không biểu hiện quá mạnh mẽ là được.

    Lần trước chiến đấu ở Tứ Hải Lâu, Trình Cung tổn thương nặng nhất, tiếp theo là Túy Miêu.

    Là vì lúc ấy Túy Miêu uống sạch Liệt Diễm Tửu, kích thích lực lượng tăng vọt, về sau di chứng hơi nghiêm trọng, Tống Phúc cùng Bàn Tử tổn thương đều là bị thương ngoài da.

    Vấn đề là thân thể của hắn quá yếu, một khi bị thương thì có cảm giác tùy thời chết đi, lần này Tống gia gia chủ Tống Bảo Gia cũng hạ quyết tâm, trực tiếp nhốt Tống Phúc trong nhà.

    Tới trang viên gần Đông Sơn, diện tích vô cùng lớn, bên trong có nước chảy, hoa cỏ cây cối cái gì cần có đều có.

    Đây là địa phương Tống Bảo Gia cố ý chọn cho Tống Phúc, ở đây rất thích hợp tu dưỡng, hơn nữa địa phương ở bên ngoài đế đô đều rất lớn, không đến mức cảm giác bị nhốt trong lồng.

    Cái chỗ này Trình Cung quá quen thuộc, trước kia Tống Phúc cầu viện, hắn cùng Bàn Tử, Túy Miêu đã từng mấy lần trợ giúp Tống Phúc trốn ra, nhưng nhiều lần hơn là Tống Phúc bị chộp trở về, bọn hắn cũng bị nhốt cùng Tống Phúc.

    Chương 59: Tiểu la lỵ rất mạnh

    Lúc này lại đến đây, người Trình Cung chưa tới đã ở chung quanh quấn một vòng, vốn là hắn định lặng lẽ đi vào, nhưng sau đó liền buông tha ý nghĩ này.

    Hai Phạt Mạch kỳ tọa trấn, còn có mười Tẩy Tủy kỳ, hơn mười tên Hoán Cốt kỳ, xem ra lần này phụ thân hắn là hạ quyết tâm không cho Tống Phúc đi ra ngoài xằng bậy rồi.

    Tuy hai gã Phạt Mạch kỳ kia cũng không tính quá mạnh mẽ, chưa có vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba, tinh thần lực của Trình Cung điều tra bọn hắn cũng phát hiện không được, nhưng vấn đề là hiện tại lực lượng của Trình Cung còn không có biện pháp hoàn toàn tránh né nhiều người như vậy.

    Quan trọng nhất là, trong đó có một gã Phạt Mạch kỳ ở ngay trong phòng Tống Phúc, đã như vầy, vụng trộm đi vào cùng đi từ cửa chính không có gì khác nhau.

    Phụ thân của hắn giam giữ là sợ hắn đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm, tự hại chính mình, chứ không không phải vì trừng phạt cấm đón gì.

    Trước kia bị nhốt thời gian dài, cho dù bọn người Trình Cung không đến, Tống Bảo Gia cũng cho người đi mời bọn họ chạy tới chơi cùng Tống Phúc.

    - Đại thiếu a, ca ca!

    Cuối cùng ngươi đã đến, ngươi không biết những ngày này ta qua như thế nào, sống không bằng chết ah.

    Nghe thủ hạ nói Trình Cung đến, Tống Phúc đang ngồi ủ rủ, đột nhiên như bị mắc kinh phong lao ra ngoài.

    Trình Cung nhìn Tống Phúc rãnh rỗi sắp mốc meo, kỳ quái nói:

    - Lần trước thời điểm ta bảo Bàn Tử đưa đan dược cho Túy Miêu đã từng nói qua cùng hắn, để cho hắn tới giúp ngươi.

    - Đại thiếu, ngươi đừng chơi ta được không, tìm hắn có ích gì, lúc này hắn say so với trước còn nghiêm trọng hơn.

    Tống Phúc đáng thương nói:

    - Đại thiếu, ta chỉ có thể trông cậy vào ngươi.

    Chúng ta đừng nói ở đây, đổi địa phương thương lượng một chút, xem chạy đi như thế nào, có phải Bàn Tử ở bên ngoài tiếp ứng hay không, đào đất hả?

    Lần này đào phải sâu một chút.

    Không được, có chút phiền toái nhỏ, đào sâu bao nhiêu cũng không được, nên kiếm yêu thú phi hành sẽ tốt hơn.

    Kỳ thật ta đã sớm nghĩ kỹ, lần này lão tử nhà của ta hơi giận, phái một phầna lực lượng trong nhà tới trông coi ta.

    Cho nên lần này phải đánh bất ngờ...

    Dáng người Tống Phúc khác hẳn Bàn Tử, cộng thêm lực lượng của hắn cũng yếu nhất, hiện tại trong khoảng thời gian này cho dù có đan dược của Trình Cung điều dưỡng, hắn cũng mới chỉ là Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy.

    Cho nên hắn sử dụng bụng ngữ vẫn tương đối cố sức, hơn nữa bởi vì thân thể quá gầy yếu, biên độ lộ ra có chút lớn.

    - Ah!

    Ta đã nghe được, ca, ngươi muốn chạy trốn ra ngoài.

    Nhưng vào lúc này, bên cạnh gốc cây vừa rồi Tống Phúc ngồi, một thanh âm thanh thúy giống như chuông bạc vang lên.

    Là nàng, Trình Cung cũng rất ngoài ý muốn, vừa rồi phát hiện trong trang viên này có hai Phạt Mạch kỳ, mặc dù tinh thần lực mình mạnh hơn bọn hắn rất nhiều, nhưng vì tránh cho kinh động bọn hắn, nên không còn quan sát khoảng cách gần, không nghĩ tới có một cái là nàng.

    - Hư...

    Hư hư...

    Tống Phúc nghe xong, liên tục làm âm thanh thủ thế.

    - Hừ.

    Trên đại thụ cao gần năm mét, một nữ hài chừng mười tuổi, mặt hình cầu, mắt to, đầu uốn éo, tức giận khẽ nói:

    - Ta không đi ra ngoài, ở chỗ này chơi cùng ngươi, kết quả ngươi còn không có lương tâm như vậy, bảo ta phiền toái đúng không, nói cho ngươi biết, ta tức giận.

    Hơn nữa ta nhất định sẽ nói kế hoạch muốn chạy trốn của huynh cho phụ thân, không, ta muốn nói cho hết thảy mọi người.

    - Ca ca muốn chạy trốn, muốn đào địa đạo, còn muốn đào tẩu từ không trung.

    Tiểu nữ hài nói xong, đột nhiên hai tay làm hình loa, lớn tiếng hô lên.

    - Tiểu tổ tông của ta, ca van ngươi, ta chuẩn bị Liệt Diễm Tửu cho ngươi, ngươi muốn cái gì cũng không có vấn đề.

    Tuy trong trang viên muốn cái gì đều có, nhưng đối với Tống Phúc mà nói là lao lung.

    Vừa thấy tiểu tổ tông này thật sự hô, hắn lập tức cầu xin tha thứ, đột nhiên Tống Phúc nghĩ đến cái gì, trực tiếp giữ chặt Trình Cung:

    - Trước không phải ngươi nói trở về rỗi rãnh sao, lão tía không cho ngươi động thủ, ngươi sắp buồn chết sao.

    Ca tìm đối thủ tốt cho ngươi, Trình Cung, Trình đại thiếu, mấy ngày hôm trước hắn tự tay đánh chết Âu Dương Ngọc Long, tuyệt đối sẽ không để cho muội muội đáng yêu của ta thất vọng.

    - Ngươi quá vô sỉ rồi.

    Trình Cung đối với hành vi bán rẻ bạn bè cầu trốn của Tống Phúc rất khinh bỉ, vô cùng khinh bỉ.

    Vì đại kế chạy trốn của mình không bị phá hư, Tống Phúc căn bản không nghĩ được nhiều như vậy, ôm bả vai Trình Cung nói.

    - Đại thiếu, huynh đệ thâm tình, ngươi sẽ không nhìn huynh đệ ta ở chỗ này buồn bực sầu não mà chết a.

    Kiên cường một chút, chút hi sinh ấy không coi vào đâu.

    - Gặp nhiều vô sỉ, nhưng chưa thấy qua vô sỉ như ngươi.

    Trình Cung bị Tống Phúc nói chọc cho dở khóc dở cười, nếu không phải nhìn hắn gầy thành như vậy, thật muốn một cước đạp hắn bay ra ngoài.

    - Hắn?

    Dưới chân Tống Lị Lị dùng sức, thân thể rơi xuống, mấy cái lộn nhào đã xuất hiện trước mặt Trình Cung.

    Vóc dáng cũng chỉ đến dưới nách Trình Cung, muốn xem mặt Trình Cung phải ngửa đầu, hai mắt thật to chớp động, ánh mắt tràn ngập hoài nghi, lông mi nháy động nói:

    - Âu Dương gia ngoại trừ Âu Dương Ngọc Bảo bất nam bất nữ kia, những thứ khác đều là phế vật, ta đã nghe bọn hắn nói qua sự tình mấy ngày hôm trước.

    Âu Dương Ngọc Long ở trong quân đội năm năm vẫn chỉ là Tẩy Tủy kỳ, giết hắn đi cũng không có nghĩa là ngươi nhiều lợi hại, hơn nữa ta nghe nói ngươi bị phế đi, thật hay là giả, kỳ quái, tinh thần lực của ngươi đã đạt tới Phạt Mạch kỳ rồi, ta nhìn thế nào cũng không điều tra được?

    - Đó là bởi vì ta xác thực không có tốt, yên tâm, ta sẽ coi chừng hắn, không cho hắn đào tẩu.

    Lúc này thấy Tống Phúc còn muốn lên tiếng, Trình Cung trực tiếp dùng tay đè chặt cổ của hắn, sử dụng bụng ngữ truyền âm nói:

    - Nếu ngươi lại nói lung tung, về sau đừng lăn lộn cùng ta.

    Bụng ngữ của Trình Cung không giống Tống Phúc, lực lượng bản thân Tống Phúc quá yếu, cộng thêm Cửu muội đáng yêu này của hắn quá mạnh, mạnh hơn hắn trăm ngàn lần, cho nên mới có thể bị nghe.

    Lực lượng cùng lực khống chế của Trình Cung, nhất là tinh thần lực của hắn mạnh hơn Tống Lị Lị rất nhiều, cho dù Tống Lị Lị ở bên cạnh cũng không phát giác được một chút dấu vết.

    Tống Lị Lị là cửu muội bên trong mười lăm muội muội của Tống Phúc, năm nay hình như đã mười tuổi, ở trong trí nhớ của Trình Cung, hình như lúc nàng năm tuổi đã gặp qua nàng, cho nên vừa rồi cảm giác có chút quen mắt, nhưng từ lần đó về sau thì không gặp nữa.

    Thật không nghĩ tới, Tống Phúc có muội muội còn trẻ như vậy, lợi hại như vậy.

    Tống Phúc nghe xong lập tức câm miệng, ngoan ngoãn đi theo Trình Cung vào trong.

    - Chớ đi.

    Thân thể Tống Lị Lị lóe lên, trực tiếp nhảy đến trước người Trình Cung cùng Tống Phúc:

    - Vừa rồi ca đáp ứng ta cái gì kia mà, hắc hắc, cho dù hắn không có bị thương, tỷ thí cùng một Tẩy Tủy kỳ cũng không có ý tứ, nhưng mà cái rượu kia ngươi đã đáp ứng ta rồi?

    Đều do rượu của Túy Miêu quá mê người, tuy Tống Lị Lị nhỏ tuổi, nhưng mấy ngày nay cũng chảy nước miếng, mấy lần tìm Túy Miêu muốn cũng không có kết quả.

    Nàng đối với người khác có hàng trăm phương thức, kể cả dùng đôi mắt to đáng thương kia của nàng, nhìn chằm chằm vào đối phương cũng là một sát chiêu, nhưng đối với Túy Miêu lại hoàn toàn vô dụng.

    Túy Miêu là bằng hữu Tống Phúc, nàng không thể đoạt, cho nên mấy ngày nay một mực cân nhắc chuyện này, phải nghĩ biện pháp uống loại rượu kia

    - Tiểu hài nử mà uống rượu gì, coi chừng ta nói cho lão tử đánh mông ngươi.

    Đúng rồi, ngươi nguyện ý hô thì hô a, vừa rồi chỉ là trêu chọc ngươi thôi.

    Tống Phúc được Trình Cung âm thầm nhắc nhở, ý niệm xoay chuyến, sau đó kéo Trình Cung cùng Túy Miêu vào bên trong, trực tiếp đóng cửa lại.

    Một trận gió thổi qua, lá trên cây có rất nhiều bay xuống, Tống Lị Lị đứng ở trong nội viện, trên mặt đáng yêu tràn đầy mê hoặc.

    Chiêu này trước kia mình dùng đều hữu dụng, sao lúc này lại không linh nghiệm nhỉ, giống như ca ca thay đổi thành người khác vậy.

    Chẳng lẽ Trình Cung kia đối nói cái gì với hắn, không có khả năng a, tinh thần lực của mình một mực tập trung bọn hắn, cho dù thân thể cơ bắp bọn hắn vượt xa người thường cũng có thể phát hiện, không có phát hiện bọn hắn trao đổi ah!

    Sau khi vào phòng, Tống Phúc lập tức trưng cầu nhìn về phía Trình Cung, tinh thần lực của Trình Cung điều tra chung quanh, phát hiện cửu muội của Tống Phúc thật đúng là rất đáng yêu.

    Giờ phút này đang ngồi ở trên cây, hai tay bưng lấy mặt, mơ hồ nhìn vào trong phòng, nhưng lại không dùng tinh thần lực đi điều tra tình huống trong phòng.

    Bởi vậy có thể thấy được, tiểu nha đầu đáng yêu này vẫn rất tôn trọng ca ca của nàng.

    - Không có việc gì, lần sau nếu ngươi trực tiếp vô sỉ bán đứng huynh đệ như vậy, ta sẽ mặc kệ ngươi.

    Trình Cung đi qua vỗ vỗ Túy Miêu, phát hiện hắn mắt say lờ đờ, thấy mình còn ở đằng kia cười cười.

    Trình Cung bất đắc dĩ, lấy ra một khỏa đan dược từ trong không gian giới chỉ, trực tiếp nhét vào trong miệng cho hắn.

    Tống Phúc bất đắc dĩ thở dài nói:

    - Đại thiếu, ngươi không biết mấy ngày này ta khổ bao nhiêu a.

    Cửu muội này của ta mấy năm này không biết đi đâu, tuổi còn nhỏ vậy mà mạnh rối tinh rối mù, những ngày này ta thử qua hơn mười phương pháp chạy trốn mà ta tích góp từng tí một nhiều năm, nhưng cuối cùng đều bị nàng nhìn thấu.

    Nàng ngược lại rất vui vẻ, giống như chơi trốn tìm, khiến cho ta khổ không thể tả ah.

    - Nàng ít nhất cũng là Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, thậm chí mạnh hơn nữa, nhìn ngươi còn không dễ dàng sao, những thủ đoạn kia của ngươi đối phó dưới Tẩy Tủy kỳ coi như cũng được, nhưng ở trước mặt nàng căn bản vô dụng.

    Trước đừng vô nghĩa nữa, đan dược ta đưa cho ngươi cảm giác như thế nào?

    Tống Phúc nghe xong, liên tục gật đầu, sau đó nắm tay làm một động tác rất cơ bắp nói:

    - Một chữ, mạnh!

    Lực lượng của ta tăng lên tới Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy, dùng suy đoán của ta, hiện tại một đêm bốn lần tuyệt đối không có vấn đề.

    - Ngươi nên yên tĩnh một chút a, thân thể Tiên Thiên của ngươi bị hao tổn, ngày sau muốn đền bù rất khó.

    Trừ khi có đan dược nghịch thiên hoặc là thiên tài địa bảo, giúp ngươi triệt để thoát thai hoán cốt.

    Trước lúc đó, ngươi phải toàn diện cấm dục, thành thành thật thật đánh tốt trụ cột, có ta giúp ngươi điều trị, ngươi không cần đi lo lắng chuyện sống không quá hai mươi tuổi, đừng có phóng túng mình.

    Trình Cung nói xong đã lấy ra hơn mười bình đan dược mới luyện chế giao cho Tống Phúc, Tống Phúc là thân thể Tiên Thiên bị hao tổn, một mực bị kết luận sống không quá hai mươi tuổi.

    Trên thực tế có một chuyện Trình Cung không có nói cho Tống Phúc, từ lần trước kiểm tra cho Túy Miêu, Trình Cung thuận tiện xem xét Tống Phúc thoáng một phát.

    Xác thực Tống Phúc này sinh ra đã kém cỏi, nhưng cái này chưa đủ nói hết vấn đề, hắn không tới tháng đã bị người cưỡng ép lấy ra khỏi bụng mẹ.

    Hơn nữa ở trong bụng mẹ đã bị thương, dùng kinh nghiệm của Trình Cung kết luận, hẳn là sau khi mẹ hắn chết đã lâu mới được lấy ra, mồ côi từ trong bụng mẹ.

    Chỉ là từ thương thế của Tống Phúc, Trình Cung cũng đã suy đoán ra Tống gia chỉ có nữ hài, không có nam đinh không đơn giản, mà thương thế của Tống Phúc càng không đơn giản.

    Cho nên hắn không có giống trống khua chiên trị liệu giúp Tống Phúc, mà là chậm rãi điều trị.

    Chương 60: Cấm dục

    - Đừng nha, đại thiếu, sao ngươi còn hung ác hơn lão tía ta.

    Nhiều năm qua Tống Phúc đã quen phóng đãng tùy ý, cho dù nghe Trình Cung nói có thể làm cho hắn sống quá hai mươi tuổi, còn có cơ hội chữa trị tốt, hắn nghĩ đến đầu tiên vẫn là thống khổ khi cấm dục.

    - Tự mình khống chế, nếu không ta phối trí cho ngươi một bộ dược tề, cam đoan trong vòng năm năm ngươi nhìn thấy nữ nhân sẽ không có một chút hứng thú, cho dù mỹ nữ ở trước mặt ngươi làm bất cứ chuyện gì, ngươi cũng sẽ không có phản ứng.

    Trình Cung cười nói:

    - Hai chọn một, tự ngươi nhìn xem mà xử lý?

    Tống Phúc sợ tới mức giật thót người, đại thiếu quá độc ác, như vậy có khác gì thái giám.

    Tuy sắc mặt Tống Phúc thống khổ, nhưng vẫn gian nan nói:

    - Không cần đan dược, ta... nhịn...

    được...!

    - Đại thiếu, đến... cạn ly!

    Lúc này, Túy Miêu cũng đã thanh tỉnh một ít, phản ứng đầu tiên là giơ bầu rượu lên muốn cạn ly cùng Trình Cung.

    Trình Cung khoát tay cướp đi bầu rượu trong tay hắn, sau đó bảo Tống Phúc cũng ngồi xuống.

    - Vài ngày trước ta nằm trên giường có nói qua vài chuyện với Bàn Tử, phát hiện rất nhiều chuyện đều có vấn đề, tựa hồ sau lưng những chuyện này có một bàn tay không ngừng thôi động.

    Tuy làm vô cùng che giấu, nhưng mà như là có mặt khắp nơi, thẳng đến thời điểm tranh đấu ở Tứ Hải Lâu, ta mới cố ý như đã bị phế, là không muốn trở thành tâm điểm cho mọi người chú ý.

    Hiện tại ta còn không rõ ràng sau lưng những chuyện này rốt cuộc là ai, là một hay là hai, hay là nhiều hơn nữa...

    Trình Cung nói không nhanh, cũng rất ngưng trọng.

    Túy Miêu, Tống Phúc nghe xong, biểu lộ cũng ngưng trọng lên.

    - Đã có người muốn tính toán chúng ta, chúng ta hãy hảo hảo chơi đùa cùng bọn hắn, đầu tiên là phải tăng thực lực bản thân chúng ta lên, đây là trọng yếu nhất.

    Trình Cung nói xong nhìn về phía Túy Miêu nói:

    - Túy Miêu, ta biết rõ ngươi nóng lòng muốn mau chóng khôi phục, nhưng mà đoạn thời gian trước ngươi một lần phục dụng quá nhiều Liệt Diễm Tửu, lực lượng tăng vọt.

    Nhưng thống khổ trong đó tin tưởng ngươi cũng cảm nhận được, hơi không cẩn thận đau cũng có thể đau chết, cho nên ngươi không thể gấp.

    Hơn nữa ngươi từ Thoát Thai kỳ trực tiếp tăng lên tới Hoán Cốt kỳ, quá trình này cũng quá nhanh.

    Về sau ngươi không nên uống quá nhiều rượu, để cho mình tương đối thanh tỉnh một ít.

    Tuy trời sinh Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch thoạt nhìn rất không may, nhưng nếu như có thể phá giải, về sau ngươi sẽ biết rõ chỗ tốt.

    - Chỗ tốt?

    Túy Miêu bị Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch này hành hạ sắp chết rồi, làm sao còn có chỗ tốt.

    Trình Cung cười giải thích nói:

    - Trước kia là vì không nghĩ tới ngươi phá giải nhanh như vậy, nên không sốt ruột nói cho ngươi.

    Trên thực tế bởi vì ngươi trời sinh Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch, thân thể ngươi cũng ở vào trạng thái Tiên Thiên, lúc tu luyện so với thường nhân nhanh gấp trăm lần.

    Người bình thường ra khỏi bụng mẹ là trạng thái hậu Thiên, thẳng đến tu luyện tới Phạt Mạch kỳ mới có thể một lần nữa dựa vào hậu Thiên tu luyện, có được thân thể Tiên Thiên, cuối cùng mới có thể tiến nhập Siêu Phàm cảnh giới, mà thân thể của ngươi thì một mực bảo trì ở trạng thái Tiên Thiên, chính là bởi vì Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch, thân thể của ngươi không có bị hậu Thiên làm ô nhiễm.

    Cho nên bây giờ ngươi cũng không vội tu luyện công pháp đặc biệt gì, phương diện vũ kỹ có thể tu luyện gia truyền, chờ thân thể ngươi triệt để khôi phục đến trạng thái Tiên Thiên, ta cho ngươi thứ tốt đồng dạng.

    Sinh ở gia đình quân nhân, lúc nhỏ là vạn chúng chú mục, bản thân cũng là người vô cùng hiếu thắng.

    Năm đó được xưng tương lai có tiền đồ nhất đế đô, đệ nhất cường giả trẻ tuổi Lôi Hạo Thiên, trong những năm này một mực say trong mộng để gây tê chính mình.

    Trước kia là không có biện pháp, thời điểm thật sự có hi vọng, trong nội tâm của hắn lộ ra một loại khát vọng cực độ, hắn muốn trở nên mạnh mẽ, hắn không muốn đệ đệ của mình đi bảo vệ mình, không muốn nhìn bằng hữu mình chém giết mà hắn lại bất lực, phải trở nên mạnh mẽ, có được lực lượng cường đại.

    Hôm nay nghe được Trình Cung nói như thế, hắn thật sự kích phát ý chí chiến đấu.

    Tống Phúc thì gãi đầu, những vật này cũng quá thâm ảo đi à nha, Túy Miêu nhiễm bệnh nhiều năm như vậy, ngay cả mình cũng nghĩ biện pháp giúp hắn chữa bệnh, nhưng mà một mực không tìm được.

    Nhưng mà đại thiếu chẳng những có phương pháp, lại cái gì cũng biết, mà vừa rồi ánh mắt nhìn về phía mình, giống như hết thảy bị hắn nhìn thấu vậy.

    Tuy Trình Cung nói ra rất tùy ý, nhưng Tống Phúc rất rõ ràng, cho dù toàn bộ Lam Vân đế quốc, kể cả chút ít khách quý mà bệ hạ mời đến kia, đối với mấy cái này hoàn toàn không biết gì cả, đây mới thực là tri thức uyên bác, chỉ là, đại thiếu học được những vật này từ chỗ nào, quá thần kỳ a.

    Quả nhiên không hổ là lão đại Tứ đại hại chúng ta, đủ yêu nghiệt.

    - Sắc Quỷ, Bàn Tử am hiểu chính thức là kiếm tiền, cho nên về sau ta quyết định giao tất cả tình báo cho ngươi.

    - Ah!

    Trong nội tâm Tống Phúc đang ngồi cảm thán, Trình Cung không hổ là đứng đầu Tứ đại hại, đột nhiên nghe được Trình Cung nói như vậy, vẻ mặt lập tức đau khổ, như là mất hồn nói:

    - Lão đại, cấm dục đã đủ đáng thương, một cái bị cấm dục, nào có ý chí đi công tác ah.

    Trình Cung quá rõ ràng tính cách của Tống Phúc, tuy những năm này hắn không thật sự làm chuyện gì, nhưng hắn vẫn đầy đủ bát quái, có được tâm hiếu kỳ vô cùng, cái này cũng chưa tính.

    Tuy quanh năm hắn xen lẫn ở bên trong mỹ nữ, nhưng lại có thể hiểu rõ từng đặc điểm của các nữ nhân có quan hệ với hắn, thích cái gì, ghét cái gì, thậm chí đặc thù rất nhỏ trên thân thể cũng nhớ rõ, chỉ là bởi vì khó có thể sống đến hai mươi tuổi, làm cho hắn không muốn tốn nhiều tâm tư cân nhắc sự tình khác, vẫn sống hôm nay không nghĩ ngày mai.

    Bất luận là bị trong nhà giam giữ, hay là vụng trộm chạy ra, hắn đều giống như làm tặc, trên thực tế số lần hắn công khai lộ diện là ít nhất.

    Từ thực chất bên trong, hắn đã quen không lộ diện tiếp xúc người, sau đó từ các loại tình báo cùng tin tức đi làm một ít sự tình, chính bởi vì như thế, Trình Cung mới nghĩ giao tình báo cho hắn.

    Trình Cung nhàn nhạt cười nói:

    - Vậy sao?

    Chẳng lẽ ngươi không muốn biết những đại tiểu thư trong đế đô kia yêu thích cái gì, không muốn biết Hoa Thuyền lại xuất hiện mỹ nữ nào, chẳng lẽ ngươi không muốn biết ai ở sau lưng ám toán chúng ta, hoặc là nói ngươi không muốn biết những chuyện tình bí ẩn kia, nếu như ngươi khống chế một tổ chức tình báo cường đại, đến lúc đó thiên hạ đối với ngươi mà nói, không có bất kỳ che giấu.

    Lúc kia ngươi muốn mỹ nữ gì cũng không có vấn đề, hơn nữa ánh mắt cũng không chỉ cực hạn ở Vân Ca Thành, một tổ chức tình báo khổng lồ giống như một cái lưới lớn, vung ra giúp ngươi tìm kiếm mỹ nữ ở vô số quốc gia, cái này không thể so với đế đô, ở đế đô chơi nhiều năm như vậy, ngươi không ngán ah!

    - Hắc hắc...

    Tống Phúc nghe xong vô cùng hưng phấn, nhịn không được cười ra tiếng, sau đó nhìn Trình Cung:

    - Đại thiếu, đây là ngươi cố ý dụ dỗ ta?

    - Đừng nói khó nghe như vậy, ta chỉ là nói kế hoạch tương lai cho ngươi thoáng một phát, cho ngươi biết cố gắng của ngươi sẽ được hồi báo gì.

    Ngươi không muốn làm cũng không có gì, dù sao với tư cách huynh đệ ta sẽ giúp ngươi cấm d壠như trước, nếu như ngươi chịu làm, lại làm không tệ mà nói, có lẽ từ tư liệu tình báo của ngươi đủ để cho ta thoả mãn, thời gian nhất định có thể cho ngươi thư giãn một tí, hơn nữa có thể cho ngươi câu dẫn mỹ nữ từ nơi khác, dùng tiền cũng tốt, lợi dụng mạng lưới tình báo giúp ngươi truyền tin cũng được, tóm lại chỉ cần không phải sự tình cưỡng đoạt, tùy ngươi.

    Đúng rồi, vừa rồi nói như vậy, nói dụ dỗ không bằng nói uy hiếp thích hợp hơn.

    Trình Cung càng thêm trực tiếp, trực tiếp nói cho hắn biết, đây là ca uy hiếp, uy hiếp trắng trợn.

    - Hay!

    Thấy Sắc Quỷ bị Trình Cung nói mà hai mắt đăm đăm, không phản bác được, Túy Miêu giơ ngón tay cái lên.

    Thấy Trình Cung nhìn về phía mình, Tống Phúc bất đắc dĩ thở dài:

    - Đại thiếu ngươi cũng uy hiếp trắng trợn như vậy rồi, ta chỉ có thể mặc ngươi chà đạp, ngươi nói đi, muốn ta bày tư thế gì...

    - Bành...

    Tống Phúc chưa nói xong, bị Trình Cung đạp bay khỏi ghế, trực tiếp bay lên trên giường trong buồng.

    - Đủ mạnh.

    Túy Miêu nói xong, thói quen sờ qua bầu rượu đã muốn uống, đột nhiên nghĩ đến Trình Cung mới vừa nói, từ một ngụm lớn biến thành nhấp một chút.

    Trình Cung khống chế lực đạo rất tốt, cũng không làm Tống Phúc bị thương, chỉ là da thịt Tống Phúc sẽ đau một chút mà thôi, làm cho người ta không nghĩ tới chính là, Tống Phúc cái gì cũng không còn quản, vừa rơi xuống trực tiếp quay người lại, một tay chống lấy đầu.

    Thân thể làm một động tác cực kỳ vũ mị, một tay chống đầu nhìn về phía Trình Cung, một tay nhẹ nhàng vuốt bắp đùi của mình.

    Sau đó không biết từ chỗ nào rút ra một cái khăn tay, chỉ hai người Trình Cung bên này:

    - Chán ghét, làm gì gấp như vậy, muốn lên giường ngươi cứ nói.

    Ta đã nói mặc ngươi chà đạp, muốn tư thế gì cứ tùy tiện...

    - Tiện nhân.

    Lần này là trăm miệng một lời, Trình Cung cùng Túy Miêu nói xong, hai người trực tiếp che ngực đi ra ngoài, nếu không đi ra ngoài thật muốn nôn mửa a.

    - Đại thiếu ngươi nhìn xem xử lý a, nếu như thời gian cấm dục quá dài, ta thực biến thái mà nói, ta sẽ đi tìm ngươi.

    Sau lưng truyền đến thanh âm vô cùng quyến rũ của Tống Phúc.

    Vài chục năm lăn lộn trong bụi hoa, vũ mị hắn học, so với nữ nhân càng thêm thâm ảo.

    Có thể cùng Trình đại thiếu đặt song song là đế đô Tứ đại hại, người sao bình thường được, Trình Cung vừa uy hiếp trắng trợn, Tống Phúc cũng đâu có kém.

    Nghĩ tới Tống Phúc gầy như que củi, nếu hắn thật sự nhào lên giường, Trình Cung cảm giác mình muốn nôn mửa.

    Tên hỗn đản này, cho dù tạm thời không thể nói cho hắn biết mình suy đoán đến chút ít sự tình kia, về sự tình thân thế hắn, cũng phải mau chóng chữa tốt cho hắn, đến lúc đó nếu hắn còn chơi trò này, có thể thống khoái đánh hắn thành đầu heo, sau đó một cước đạp bay.

    Không vì cái gì khác, là vì có thể buông tay đánh hắn, phải nghĩ biện pháp thoát thai hoán cốt cho hắn.

    Sau đó Trình Cung lại nói một ít sự tình cần chú ý cùng Túy Miêu, bởi vì Băng Cốt của hắn sắp khôi phục hoàn toàn, sau đó là Hàn Tủy.

    Một khi hắn tiến vào Tẩy Tủy kỳ, phải càng thêm chú ý cẩn thận, tốc độ quá nhanh rất dễ làm cho hắn đau chết, thậm chí thân thể cũng có thể vỡ vụn.

    Từ trang viên Tống gia đi ra, Trình Cung cảm giác có chút không được tự nhiên, cho nên hắn không có lập tức ly khai.

    Ngược lại là thả chậm bước chân, như là một người vừa bị thương không lâu, không vội không chậm đi tới, đồng thời tinh thần lực chậm rãi điều tra chung quanh.

    Cách Trình Cung bảy tám chục mét, trên một thân cây, một tiểu nữ hài đáng yêu đang ngồi ở đầu cành, trong tay còn cầm một quả táo, miệng không ngừng cắn ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phương hướng Trình Cung.

    Lông mi thật dài, mắt to nháy động, tựa hồ như đang do dự.

    Chương 61: Nửa đường chặn giết

    Trách không được mình không có cảm giác có người sử dụng tinh thần lực chú ý mình, chỉ là cảm giác bị người nhìn chằm chằm vào, nguyên lai tiểu nha đầu này căn bản không dùng tinh thần lực, chỉ bằng vào thị lực siêu cường của Phạt Mạch kỳ đứng xa xa nhìn mình.

    Đây cũng chính là vùng ngoại ô, tầm mắt rộng mới có thể như thế.

    Xem ra Tống Phúc nói không sai, cửu muội này của hắn quả nhiên rất hiếu chiến, Tống Bảo Gia cho nàng đến coi chừng Tống Phúc, kỳ thật cũng là đưa nàng rời xa đế đô, dù sao hiện tại đế đô gió nổi mây phun, không cẩn thận là rất dễ dàng cuốn vào trong đó.

    Tự nhiên Tống Phúc biết mình không có phế bỏ, nhưng hắn không nói qua cùng nàng.

    Nhưng tiểu nha đầu này rất cảnh giác, vậy mà đã nhận ra chỗ không đúng, còn cố ý đi theo.

    Đã như vầy, vậy thì chơi đùa cùng nàng, trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, như người bình thường đi vào nội thành.

    Nếu như dùng tốc độ này của hắn, đi đến nội thành ít nhất phải bốn canh giờ.

    Tính nhẫn nại của Trình Cung rất đủ, huống chi sáng sớm hắn chạy đến, hiện tại vừa vặn có thể nhìn phong cảnh chung quanh, bình thường bận rộn, thật đúng là không có thời gian đi dạo.

    Nếu không dùng thực lực của hắn, chưa tới nửa canh giờ đã có thể trở về.

    Một canh giờ...

    Hai canh giờ...

    Ba canh giờ...

    Lúc này, Tống Lị Lị ngậm miệng, quai hàm tức giận, rốt cục khoát tay lấy mấy cục đá.

    - Vèo...

    Vèo!

    Sau lưng Trình Cung, hai cục đá đánh thẳng tới địa phương hắn vừa mới đi qua, trực tiếp lúc vào trong đất.

    Khóe miệng Trình Cung lộ ra vẻ tươi cười, không trách nhỏ như vậy có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ, có thiên phú, khẳng định cũng có danh sư tài bồi, ngộ tính bản thân cũng không tệ, định lực đã rất tốt rồi.

    Tốc độ cục đá cùng thanh âm đánh xuống, người bình thường là không thể nào nghe ra, cho nên Trình Cung cũng làm như không có phát giác.

    Rất xa, Trình Cung thông qua tinh thần lực thấy Tống Lị Lị nhìn về phía hắn khoa tay múa chân, sau khi khoa tay múa chân vài cái, rốt cục nhụt chí lắc đầu, thân thể lộn ngược ra sau, thân thể trên không trung đột nhiên lóe ra hai ba cái hư ảnh, sau đó nhanh chóng biến mất.

    Tiểu nha đầu, rốt cục buông tha rồi sao, chỉ là nghĩ tới bộ dạng đáng yêu vừa rồi, cũng không khỏi lộ ra vui vẻ.

    Tuy trong phạm vi năm trăm mét không có khí tức của nàng, nhưng Trình Cung cũng không sốt ruột chạy về, đã nhàn nhã đi hơn ba canh giờ rồi, chỉ còn lại một canh giờ là đến.

    Chỉ cần ở trước khi trời tối trở lại Vân Ca Thành cũng dễ làm thôi, vừa vặn trên đường còn có thể suy nghĩ một vài vấn đề.

    Lại đi một canh giờ, rất xa đã thấy được Vân Ca Thành, cả tòa Vân Ca Thành giống như Vân Cáp, hai bên vệ thành như là hai cánh kéo dài.

    Mà phía trước nhất Vân Ca Thành, thì giống như là đầu Vân Cáp.

    Chỉnh thể tự nhiên, Trình Cung ẩn ẩn cảm giác được cả tòa thành này ẩn chứa một loại trận pháp, chỉ là che dấu rất sâu.

    Giống như ẩn chứa một loại lực lượng, có thể tùy thời làm cho cả thành thị nhất phi trùng thiên, cảm giác rất đặc biệt.

    - Lại có người?

    Trình Cung đang nhìn Vân Ca Thành xa xa, bước chân không thay đổi, nhưng trong lòng thì khẽ động, bởi vì đột nhiên lại có một loại cảm giác, cảm giác bị người nhìn chằm chằm vào.

    Đây là một loại cảm giác đặc thù bên trong tối tăm, kỳ thật cái này phải là tinh thần lực siêu việt Siêu Phàm kỳ, thậm chí tiến vào Nhân Anh mới có, tâm ý khẽ động có thể cảm thụ nguy cơ.

    Tinh thần lực của Trình Cung vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng mẫn cảm vẫn còn, một khi bị nhìn sẽ lập tức có cảm giác.

    Cảm giác lần này chỉ thoáng trôi qua, nhưng trong lòng Trình Cung rất khó chịu, khác hẳn cảm giác bị nha đầu kia nhìn vào, loại cảm giác này làm cho lòng người mãnh liệt, tựa hồ như bị thú săn nhìn vào, chẳng lẽ phía xa có tuần tra hoặc là trạm gác ngầm.

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài năm trăm mét đột nhiên có mấy người phóng tới Trình Cung rất nhanh, tốc độ cực nhanh, khoảng cách trăm mét đối với bọn họ bất quá là một cái hô hấp mà thôi.

    Không tốt, trong nội tâm Trình Cung cả kinh, những người này nhất định là hướng về phía chính mình đến.

    Hai người xông lên trước nhất đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ mười đỉnh phong, mấy người khác yếu nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ.

    Những người này Trình Cung cũng không lo lắng mình không đối phó được, nhưng vừa rồi trong nội tâm bất an cùng cảm giác nguy cơ, làm cho hắn cũng không có lựa chọn lập tức động thủ nghênh địch.

    Trốn về hướng đông, phía sau toàn bộ đều là hoang sơn dã ngoại, cách trang viên Tống gia còn quá xa.

    Hướng tây là phương hướng đế đô, vừa rồi trong nội tâm bỗng nhiên bay lên cảm giác nguy hiểm kia, so với những người trước mắt này, cho hắn cảm giác nguy hiểm còn mãnh liệt hơn nữa...

    Lập tức dưới chân Trình Cung phát lực, người như báo săn dán trên mặt đất, phóng tới phương hướng Bắc Sơn.

    Trình Cung sẽ không hành tẩu bình thường, toàn bộ đều là sơn dã, chung quanh cây cối thấp bé, người đã lập tức ẩn vào trong bụi cỏ, chiêu này đã từng thấy Ba Phong thi triển qua, ở dã ngoại phi thường phù hợp.

    - Móa nó, người đâu?

    Tổng cộng bảy người, hai người xông lên trước nhất kinh ngạc, ánh mắt đảo nhanh, phát hiện không có người, cùng một chỗ rầu rĩ mắng một tiếng.

    Toàn bộ đều che mặt, chờ bọn hắn dựa theo mệnh lệnh vọt tới phụ cận, đã phát hiện mục tiêu biết mất, đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

    - Đồ đần, người đã đào tẩu tới Bắc Sơn, truy.

    Nhưng vào lúc này, không trung có một đạo hào quang màu bạc lóe lên mà qua, người chạm trên mặt đất một cái, sau đó nhảy lên trên không trung lần nữa, giống như lăng không đứng vững, nhoáng một cái đã đi ra ngoài hơn trăm mét, trực tiếp truy đuổi Trình Cung.

    Bảy người khác lập tức đuổi theo, kinh nghiệm những người này cũng rất phong phú, người bên trong hào quang màu bạc kia là đầu lĩnh, những người khác thì tản ra đổi theo Trình Cung.

    Võ trung Thánh giả, Phạt Mạch kỳ, trong nội tâm Trình Cung lập tức cả kinh.

    Võ trung Thánh giả cho dù ở trong các đại gia tộc, đều thuộc về vũ lực đỉnh phong nhất, tuy hắn chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai.

    Nhưng cộng thêm hai gã Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, còn có năm tên Tẩy Tủy kỳ tầng năm trở lên, đội hình này đã tương đối khả quan rồi.

    Cho dù ở Vân Ca Thành, toàn bộ vũ lực của một gia tộc bình thường cũng chưa chắc mạnh như vậy.

    Người bên trong hào quang màu bạc là võ trung Thánh giả, vừa rồi đã bị hắn nhìn chằm chằm vào, lúc này Trình Cung muốn kéo khoảng cách cùng hắn là rất khó.

    Tuy tinh thần lực của hắn rất mạnh, cường độ thân thể cũng không chênh lệch đối phương, nhưng mà sau khi đạt tới võ trung Thánh giả, đối với vận dụng nguyên khí, đã đạt đến một cực hạn.

    Dưới tình huống như vậy, muốn chạy trốn là rất khó.

    Đột nhiên Trình Cung rẻ trái, phạm vi bọn hắn kéo lưới rất lớn, bên trái là hai gã Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu.

    Bọn hắn vốn đang toàn lực đuổi bắt, đột nhiên Trình Cung chuyểnphương hướng phóng tới bọn hắn, giống như là hai con bảo mã lao vào nhau.

    - Tìm...

    được... rồi...

    Một người trong đó vừa thấy được Trình Cung, còn hưng phấn phát tín hiệu, nhưng sau một khắc hắn lại phát hiện là Trình Cung phóng tới hắn, hắn muốn né tránh đã không kịp.

    Tay lật lật, môt con dao găm đã đâm về Trình Cung.

    Trình Cung sắp đụng vào dao găm, thân thể lập tức di động qua bên cạnh nửa mét, một quyền trực tiếp đánh vào đầu người này.

    Lực lượng quá lớn, đầu người này bị đánh bay ra ngoài, thân thể còn liên tiếp vọt lên hơn mười thước mới ngã xuống trên mặt đất.

    Vốn là sau khi người trên không trung phát hiện Trình Cung, tuy chấn kinh lực lượng cùng tốc độ của Trình Cung khác xa tình báo, nhưng hắn vẫn có cảm giác mèo đùa chuột.

    Nhưng hắn lại không nghĩ tới, con chuột thoạt nhìn như cường tráng này, vậy mà quay người liền giết chết một thủ hạ của hắn.

    Thủ hạ của mình đều là thân kinh bách chiến, coi như là gặp được người mạnh hơn bọn hắn, cũng có thể mạng đổi mạng, liều lưỡng bại câu thương.

    Bây giờ chỉ là một đối một, một đối một ah.

    Đây chính là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, là tinh anh của hắn ah.

    Ở phía bắc Vân Ca Thành, có một tòa sơn mạch kéo dài hơn mười dặm, tuy không hùng vĩ như Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng cũng là một sơn mạch không nhỏ.

    Giờ phút này Trình Cung đã gần tiến vào phạm vi này, tuy hắn không có biện pháp thoát khỏi Phạt Mạch kỳ này đuổi bắt, nhưng hắn vẫn có thể mượn nhờ địa thế, bảo trì khoảng cách lẫn nhau.

    Khi đến khoảng cách đầy đủ, thân hình Trình Cung đột nhiên chuyển hướng lần nữa, phóng tới một người khác.

    - Chiêu số giống nhau, còn muốn sử dụng hai lần.

    Người trong không trung gầm lên một tiếng, thân thể ở trên không trung đột nhiên khống chế thân hình, trực tiếp phóng tới phương hướng Trình Cung di chuyển.

    - Hai lần, ngươi bị lừa rồi.

    Trình Cung mắng một tiếng, vốn là thân hình thoạt nhìn muốn xông lên, thì hắn lại đổi hướng lần nữa.

    - Muối ăn xong lau miệng, đợi đại gia bắt được ngươi, xem ta cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

    Người kia phẫn nộ mắng một tiếng, chuyển động phương hướng đuổi đi lần nữa.

    Muối ăn xong lau miệng, là câu mắng chửi người trên thảo nguyên, tương tự như câu miệng lưỡi lợi hại, miệng lưỡi bén nhọn của Lam Vân đế quốc.

    Trình Cung vừa nghe đã biết, cho dù đám người kia không phải đến từ thảo nguyên, cũng là thường xuyên ở thảo nguyên, nếu không sẽ không mắng chửi người như vậy.

    Thảo nguyên, Cuồng Phong, Mã Huân, cơ hồ là lập tức trong đầu Trình Cung đã nghĩ đến, nếu như nói trên thảo nguyên có người nào muốn tánh mạng mình, vậy cũng chỉ có Mã Huân.

    Về phần Thảo Nguyên Vương Đình, tuy đoạn thời gian trước mình bộc lộ tài năng, nhưng sau đó lại đối ngoại công khai bị phế.

    Cộng thêm một ít cử động gần đây, tuyệt đối không đến mức khiến cho bọn hắn chú ý, dù sao thiên tài còn có rất nhiều.

    Quả nhiên là một đám gia hỏa không sợ chết, cũng dám đến đế đô đuổi giết mình.

    Cho dù có một gã Phạt Mạch kỳ, thì trong nội tâm Trình Cung đã cân nhắc tiêu diệt toàn bộ bọn chúng như thế nào, đã đến vậy thì một cái cũng đừng muốn trở về.

    Nếu bọn hắn đã biết, Trình Cung cũng không cần giấu diếm cái gì, cộng thêm hiện tại đã tiến vào trong rừng núi, càng không cần lo lắng bị người khác phát hiện.

    Vừa rồi tuy không ra tay đối với người kia, nhưng giờ phút này trong quá trình tên kia mắng hắn, hắn đã tiếp cận một người yếu nhất trong nhóm.

    Chương 62: Liều mạng

    - Vèo...

    Ánh đao lóe lên mà qua, Hắc y nhân kia đang xông lại còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đoản đao Nguyên khí cấp ba của Trình Cung đã đâm xuyên qua cổ họng hắn.

    Sau một khắc nhìn như đoản đao rơi xuống mặt đất, nhưng thật ra là trực tiếp di chuyển trên mặt đất, trong chớp mắt đã đến trước người Trình Cung.

    - Nhát gan nhu nhược, Ba Đặc, Ba Đức, chia người làm hai đội, phối hợp bổn đội trưởng bắt lấy hắn, nhớ kỹ, phải sống.

    Thời điểm người này nói “phải sống”, hàm răng đã cắn vang lên.

    Một gia hỏa Tẩy Tủy kỳ, vậy mà liên tiếp giết người, mà mình chỉ có thể trơ mắt nhìn, cái này làm cho hắn như thế nào không giận.

    Sỉ nhục, nhiều người như vậy đuổi bắt một người, liên tiếp tổn thất hai mạng, nhưng ngay cả góc áo của người này cũng chưa có đụng.

    Nếu như chuyện này truyền quay lại Cuồng Phong Mã Bang, về sau Ngân Bưu hắn còn ở Cuồng Phong gặp người thế nào, biết ăn nói thế nào với Phó bang chủ.

    Tuy tình báo có sai, nhưng Ngân Bưu tin tưởng mười phần như trước, dù sao hắn đã là Phạt Mạch kỳ, võ trung Thánh giả cũng không phải là nói giỡn, đây chính là vũ lực tồn tại đỉnh phong.

    Hai đại hán Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong kia đáp ứng một tiếng, ba người còn lại phân biệt dựa sát vào bọn hắn, tránh bị Trình Cung tiêu diệt từng bộ phận.

    Ngân Bưu tự tin mười phần, nhưng thật sự truy bắt lại phát hiện không phải có chuyện như vậy, tiểu tử này thật sự quá giảo hoạt.

    Hơn nữa bất luận mình lệnh thủ hạ vây bắt như thế nào, giống như hắn có thể sớm biết rõ, chẳng lẽ hắn có năng lực biết trước, nếu không làm sao hắn có thể biết được hướng đi của mình và tất cả mọi người.

    Trong đầu Ngân Bưu cũng nghĩ đến có khả năng tinh thần lực người kia rất cường đại, nhưng sau đó hắn lại chối bỏ ý nghĩ này, tinh thần lực của tiểu tử kia có cường đại cũng không thể so sánh với Phạt Mạch kỳ như hắn.

    Giờ phút này đã dần dần tiến vào trong rừng, tại đây tuy không hung hiểm bằng Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng như cũ là cây cối rậm rạp.

    Vừa tiến vào bên trong, vốn Ngân Bưu đang sử dụng tinh thần lực tập trung Trình Cung, đột nhiên cảm giác được chung quanh có tinh thần lực cường đại chấn động, lập tức đảo loạn nguyên khí, làm cho tinh thần lực của hắn không dò xét được bất kỳ vật gì.

    Tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ có Siêu Phàm kỳ xuất hiện, cũng chỉ có Siêu Phàm kỳ cao cao tại thượng, siêu việt phàm thai, siêu việt vũ lực, hiểu được vận dụng pháp lực mới có thể như thế.

    Ở nơi hoang dã này, làm sao có thể xuất hiện tồn tại như vậy.

    - Ah!

    Nhưng vào lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm, bởi vì tinh thần lực bị quấy nhiễu, tầm nhìn lại bị hạn chế.

    Nghe được tiếng kêu thảm thiết, Ngân Bưu trực tiếp vọt tới, hắn vừa mới tiến lên đã thấy Ba Đặc rống giận phía trước, đụng gãy hai cây to đuổi theo về phía trước.

    Mà trên mặt đất thì có một cỗ thi thể, đó là người vừa rồi dựa sát vào Ba Đặc.

    Ngân Bưu cũng rất tức giận, mấy cái lách mình đã đuổi theo Ba Đặc, nhưng mà chỉ có thể nhìn thấy Ba Đặc như là con ruồi không đầu, phẫn nộ đảo quanh tại chỗ, ót nổi gân xanh.

    Miếng vải đen trên mặt cũng bị nhánh cây kép rớt, lộ ra hình dáng đặc thù của người trong thảo nguyên.

    - Nếu ngươi là Hùng Ưng trên bầu trời thì đi ra, là nam nhân thì chiến một trận cùng lão tử, nhát gan như chuột đất mới có thể ẩn núp như vậy.

    Ba Đặc rống giận, vừa rồi tên thủ hạ kia bị đánh chết ở ngay trước mắt hắn.

    Bọn hắn là Cuồng Phong Mã Bang, tung hoành giết chóc, cũng dám chém giết đối kháng cùng quân chính quy, gần đây thanh danh vang xa, sinh tử chém giết hắn cũng gặp rất nhiều.

    Nhưng không có lần nào phiền muộn giống như bây giờ, từ khi bắt đầu đến bây giờ, đã chết nhiều người như vậy, nhưng ngay cả quần áo của đối phương cũng không có đụng thoáng một phát.

    - Câm miệng.

    Ngân Bưu nổi giận gầm lên một tiếng, sau khi trấn trụ Ba Đặc, lập tức phát ra tín hiệu triệu hoán Ba Đức tới.

    Hiện tại loại thời điểm này, phân tán ra chỉ có thể làm cho đối phương tiêu diệt từng bộ phận.

    - Ah!

    Hắn bên này vừa phát ra tín hiệu, bên kia lại truyền tới một tiếng hét thảm, Ngân Bưu cùng Ba Đặc vọt tới rất nhanh, bên kia Ba Đức đang bụm lấy phần bụng của một thủ hạ, phần bụng người kia không ngừng chảy ra máu tươi, tên còn lại thì yết hầu đã bị cắt, hiển nhiên sống không được.

    Ngân Bưu giống như là hùng sư phẫn nộ, mãnh liệt giật khăn che mặt xuống, lộ ra cái mũi thật cao, hai mắt giống như hung ưng, lỗ mũi thở hổn hển.

    Ngân Bưu hắn là đại đội trưởng, ở trong Cuồng Phong Mã Bang nổi danh bưu hãn, cộng thêm hắn tu luyện Ngân Ảnh Trảo, hung tàn vô cùng, lúc chiến đấu thường xuyên bầm thây địch nhân, trong tất cả các đại đội trưởng của Cuồng Phong Mã Bang, cũng là bài danh trước mười.

    Cho dù nhiều lần bị quân đội Thảo Nguyên Vương Đình cùng Lam Vân đế quốc vây khốn, sinh tử chém giết nhiều lần, nhưng cho tới bây giờ hắn chưa có căm tức qua như thế.

    Ba Đức so với Ba Đặc hiển nhiên vẫn còn chút ý trí, giờ phút này thấy thủ hạ trong ngực mình dần dần không xong, ngẩng đầu nhìn Ngân Bưu, thanh âm buồn bực nói:

    - Đại đội trưởng, làm sao bây giờ?

    Để cho Ngân Bưu đấu tranh anh dũng, chém giết coi như cũng được, nhưng bảo hắn bày mưu tính kế quả thực so với giết hắn đi còn thống khổ hơn, tuy danh tiếng của Ngân Bưu chỉ chính là hắn đủ hung hãn, nhưng đồng thời cũng nói rõ tính cách của hắn.

    Vốn cho là chuyện lần này dễ như trở bàn tay, nhiều nhất là chém giết cùng hộ vệ của Trình Cung này một phen, nhưng lần này hắn một mình đi ra, ở Ngân Bưu xem ra đây bất quá là Hùng Ưng bắt gà con, trực tiếp lao xuống dưới bắt là được.

    Nhưng hiện tại con gà con này tử dĩ nhiên là một con hồ ly ngụy trang, hắn còn làm mình bị thương nặng nề.

    - Hai người các ngươi cùng một chỗ, thực lực người kia chỉ có Tẩy Tủy kỳ, chỉ là rất am hiểu đánh lén.

    Chúng ta chia làm hai đội, có tin tức gì lập tức phát ra tín hiệu, sau đó cuốn lấy hắn.

    Ngân Bưu siết chặt nắm đấm:

    - Đến lúc đó ta sẽ cho hắn nếm thử thủ đoạn của Bưu gia gia, đến lúc đó hắn sẽ biết rõ, trên thế giới này còn có sự tình so với chết càng thống khổ gấp trăm lần.

    Cho dù võ trung Thánh giả bình thường cũng rất khó hiểu được vận dụng tinh thần lực như thế nào, hơn nữa trước khi chưa có đạt tới Siêu Phàm kỳ, bình thường tinh thần lực cũng rất khó có tác dụng thực tính.

    Ít nhất khó có thể trực tiếp tiến hành công kích, tối đa chỉ có thể dùng để điều tra một ít tình huống, nhưng Trình Cung là ai, tuy không có biện pháp vận dụng tinh thần lực khống chế nguyên khí thiên địa, có được năng lực câu thông thiên địa, vận dụng pháp thuật.

    Nhưng lấy hiểu biết của hắn đối với tinh thần lực, thậm chí đối với tinh thần lực sau khi tiến vào Siêu Phàm kỳ, hơi chút quấy nhiễu tinh thần lực người khác là không phải việc khó gì.

    Giờ phút này đám người Ngân Bưu không có biện pháp sử dụng tinh thần lực điều tra Trình Cung, nhưng nhất cử nhất động của bọn hắn, Trình Cung lại tinh tường nắm chắc.

    Giờ phút này Trình Cung đang ở trên một thân cây cao hơn trăm mét, lẳng lặng thông qua tinh thần lực quan sát nhất cử nhất động của bọn hắn.

    Từ vừa bắt đầu phát hiện bọn hắn đến từ thảo nguyên, đoán được bọn hắn là người Cuồng Phong Mã Bang, Trình Cung đã quyết định giải quyết bọn hắn trong rừng.

    Cái này giống như là một người chưa có đi qua sa mạc, đột nhiên tiến vào sa mạc chiến đấu, hoặc là người quanh năm ở sa mạc, đột nhiên tiến vào biển rộng chiến đấu.

    Bọn hắn là mã tặc cưỡi bảo mã rong ruổi giết địch, căn bản chưa quen thuộc chiến đấu trong rừng nhiệt đới, cộng thêm tinh thần lực bị ảnh hưởng, bọn hắn càng thêm không được.

    Giờ phút này thấy phản ứng của bọn hắn, dưới tình huống tinh thần lực bị ảnh hưởng còn muốn tìm mình, Trình Cung cũng nhịn không được nở nụ cười.

    Đủ bưu hãn, cũng đủ ngốc, loại tình huống này còn dám như vậy.

    Đám người kia với tư cách binh sĩ tuyệt đối không có vấn đề, nhưng mà độc lập tác chiến còn kém quá xa, sao Mã Huân lại một đám người phái như vậy đến?

    Lúc này Ngân Bưu, Ba Đặc, Ba Đức đã tách ra lần nữa, tinh thần lực của Trình Cung bảo trì cảnh giác cao nhất, trước không đi cân nhắc những thứ khác, giải quyết bọn hắn trước nói sau.

    Ba Đặc cùng Ba Đức đều là người lớn lên trong thảo nguyên, hai người cũng đã không có che vải đen, lộ ra diện mạo đặc thù của người trong thảo nguyên mới có.

    Giờ phút này Ba Đặc, Ba Đức đã tăng lực lượng lên tới đỉnh phong, rất tiếp cận Phạt Mạch kỳ.

    Trạng thái hiện tại của bọn hắn, có thể nói là trạng thái bán võ trung Thánh giả, hai người liên thủ cho dù Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất cũng không sợ.

    Ba Đặc cùng Ba Đức đều không có mang vũ khí, vũ khí của bọn hắn chính là nắm đấm, tuy hai người còn không có đạt tới Phạt Mạch kỳ, nhưng bản thân bọn hắn là tu luyện thân thể.

    Quả đấm của bọn hắn, đã đủ để đối kháng nguyên khí dưới cấp hai, binh khí bình thường bọn hắn đều có thể đơn giản đánh nát.

    Chỉ là tốc độ có chút chậm, nhưng mà giờ phút này đã vây quanh Trình Cung, khí thế hai người không ngừng kéo lên, nguyên khí bành trướng vận chuyển, làn da trên thân thể cũng trở nên cứng rắn như sắt thép.

    - Thiết Giáp Thân!

    Hai huynh đệ này phản ứng cũng thật nhanh, Trình Cung mượn nhờ cây cối đột nhiên ám sát, lại phát hiện hai huynh đệ này ngoại trừ nguyên cương hộ thể ra, thân thể cũng như hắc thiết.

    Thời điểm gặp được Trình Cung ám sát, hai huynh đệ vô cùng ăn ý, một cái không tránh không né muốn trực tiếp liều mạng cùng Trình Cung, hiển nhiên là không tiếc hết thảy ngăn chặn Trình Cung, một người khác phát ra tín hiệu, sau đó cũng lao vào.

    Bọn hắn chẳng những đạt tới Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, bản thân còn tu luyện công pháp gia truyền, thân thể cứng rắn như sắt.

    Cộng thêm nguyên cương hộ thể, dưới hai tầng phòng ngự, cho dù muốn đánh lén một kích lấy mạng là rất khó.

    Khi bọn hắn ăn ý cùng dốc sức liều mạng, thân thể Trình Cung trực tiếp lóe lên, đã tránh chính diện liều mạng cùng bọn họ.

    Đã chết năm thủ hạ Tẩy Tủy kỳ tinh anh, đến bây giờ mới nhìn thấy Trình Cung, Ba Đặc cùng Ba Đức đồng thời nói:

    - Tiểu tử, lúc này ngươi nhất định phải chết, nhìn ngươi còn chạy đi đâu.

    - Thiết Giáp Nguyên Khí, Bạo Lực Cương Quyền.

    Lực lượng của Ba Đặc cùng Ba Đức lập tức tăng vọt đến đỉnh điểm, với tư cách tồn tại mạnh nhất dưới Phạt Mạch kỳ, nhưng bọn hắn đối phó một người, đối phó mười người, hai mươi cũng đồng dạng liên thủ.

    Trước kia ngay cả bóng dáng của Trình Cung cũng không thấy đã chết năm người, lúc này rốt cục nhìn thấy Trình Cung, hai người điên cuồng xông tới.

    Chính diện chiến đấu, bọn hắn phi thường có tự tin, bởi vì cho dù Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất bọn hắn cũng chiến qua.

    Tuy không có biện pháp đánh chết, nhưng mà có thể đối kháng cùng đối phương.

    Vì sợ Trình Cung mượn nhờ địa thế cùng tốc độ đào tẩu lần nữa, bọn hắn thậm chí buông tha phòng ngự, đem tốc độ cùng lực lượng phát huy đến cực hạn.

    Bởi vì bọn họ tự tin, cho dù một ít nguyên cương hộ thể, bằng vào bọn hắn tu luyện Thiết Giáp Thân cũng đủ để tự bảo vệ mình.

    Nắm đấm hai huynh đệ bọn họ bạo phát ra lực lượng vô cùng kinh người, đã hoàn toàn siêu việt Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong bình thường, dưới tốc độ này, nếu như Trình Cung muốn chạy có thể chạy như trước, nhưng lần này hắn không có chạy.

    Tốc chiến tốc thắng, bây giờ không phải là thời điểm kéo dài thời gian, dùng công pháp hai huynh đệ này, là cái loại da dày thịt béo, lộ tuyến chịu đánh nhịn đụng, coi như mình sử dụng Nguyên khí cấp ba trong tay du đấu cùng bọn họ, muốn nhanh chóng giải quyết cũng rất khó.

    Biện pháp tốt nhất để nhanh chóng giải quyết chiến đấu, là không tránh không né, liều mạng.

    Chương 63: Chiến Phạt Mạch kỳ

    Vừa rồi Trình Cung đã ăn Man Lực Đan Nhân cấp thượng phẩm, giờ phút này càng là chưa từng có từ trước đến nay, vừa sải bước ra, giơ quyền lên oanh kích ra.

    So với nắm đấm của hai huynh đệ Ba Đặc, Ba Đức, nắm đấm của Trình Cung rõ ràng nhỏ đi rất nhiều, nhưng bên trên lại phát ra tiếng xé gió làm người ta rùng mình.

    Ẩn ẩn, đã có một cảm giác giống như hải triều tiến đến.

    Thấy Trình Cung cũng dám liều mạng cùng huynh đệ mình, trên sắc mặt hai huynh đệ lộ ra vui mừng, không có lui bước, cảm nhận được khí thế giống như hải triều trên nắm tay của Trình Cung, bọn hắn cũng không chùng bước, nắm đấm lớn gấp đôi so với Trình Cung, nhưng không có bất kỳ ưu thế nào, lập tức khí thế bị hoàn toàn áp chế xuống.

    - Bành...

    Bành...

    Răng rắc...

    Răng rắc...

    Nắm đấm đụng nhau, sau đó hai tiếng xương cốt đứt gãy vang lên thanh thúy, hai huynh đệ Ba Đặc cùng Ba Đức cũng đủ mãnh liệt, cước bộ của bọn hắn đã dẫm lên trong đất bùn, nhưng vẫn lui về phía sau chừng ba bốn mét như trước, trên mặt đất bị chân của hai huynh đệ kéo lê hai rãnh lớn.

    Mà Trình Cung cũng bị lực lượng này chấn bay ra ngoài, nặng nề đụng vào một cây to, trực tiếp đụng cây kia đứt gãy, đại thụ chậm rãi ngã về phía sau.

    Huynh đệ Ba Đặc cùng Ba Đức không có hô, không có gọi, nhưng thân thể lại đang run rẩy.

    Điều này sao có thể, sao thân thể của hắn còn mạnh hơn hai huynh đệ mình luyện Thiết Giáp Thân mấy chục năm, làm cho bọn hắn có một cảm giác như người bình thường vung quyền đánh vào tảng đá, độ cứng hoàn toàn bất đồng a.

    Kết quả chính là, vừa rồi hai người bọn họ đối oanh cùng Trình Cung, xương tay bị gẫy không nói, bộ vị bị gẫy trực tiếp đâm ra, cánh tay bị phế bỏ, xương cốt màu trắng, máu đỏ tươi, còn có cánh tay vô lực rủ xuống kia...

    Nhưng vào lúc này, một tiếng thét dài mới vang lên, đây là Ngân Bưu đáp lại, có thể cảm nhận được bên trong tiếng thét của Ngân Bưu có vui mừng cùng hưng phấn.

    Hiển nhiên ở hắn xem ra, chỉ cần Trình Cung lộ diện muốn đối phó hai huynh đệ Ba Đặc cùng Ba Đức, vậy hắn sẽ rất khó chạy thoát.

    Cho dù hai huynh đệ Ba Đặc cùng Ba Đức không có biện pháp nhanh chóng tiêu diệt hắn, nhưng cuốn lấy hắn thoáng một phát là rất nhẹ nhàng, coi như là tồn tại cường đại như Phạt Mạch kỳ, huynh đệ bọn hắn cũng có thể cuốn lấy.

    - Sát!

    Hai huynh đệ bị phế một cánh tay, nhưng lại không có chút lui bước nào, tuy trong tình báo nói rất có thể đã phế bỏ, cho dù không có phế cũng chỉ là Tẩy Tủy kỳ tầng năm, nhưng sao lại mạnh mẽ như vậy.

    Lúc này hai huynh đệ giống như yêu thú bị thương, càng không muốn sống, càng thêm hung mãnh.

    Hai huynh đệ ra tay lần nữa, một kích, chỉ cần lại liều một lần.

    Coi như bị phế bỏ cả hai tay, Trình Cung cũng tuyệt đối trốn không thoát.

    Bọn hắn nói giết một tiếng này, cũng là chỉ rõ lộ tuyến cho Ngân Bưu.

    - Di Hình Huyễn Ảnh.

    Trình Cung cố gắng áp chế khí huyết nhộn nhạo trong lồng ngực, thấy huynh đệ bọn hắn vung quyền đi lên lần nữa, thân thể của hắn đột nhiên lóe lên.

    Thi triển đúng là Di Hình Huyễn Ảnh mà lúc ấy Trình Lam thi triển, thân thể trực tiếp xuất hiện sau lưng Ba Đặc cùng Ba Đức.

    Đoản đao lập tức xuất hiện trong tay, một đao xẹt qua ót của Ba Đặc cùng Ba Đức.

    Nếu như dưới tình huống bình thường, hai huynh đệ đều có nguyên cương hộ thể, nguyên cương hộ thể có thể ngăn năm sáu thành lực đạo công kích, cộng thêm Thiết Giáp Thân của bọn hắn tuyệt đối có thể ngăn cản.

    Nhưng giờ phút này bọn hắn vì tránh cho Trình Cung đào tẩu, buông bỏ nguyên cương hộ thể, toàn lực tăng tốc độ cùng lực công kích lên, kết quả bị Trình Cung chém rớt đầu.

    - Bành...

    Bành...

    Hai huynh đệ bị Trình Cung chém bay đầu, thân thể vẫn phóng tới phía trước, sau đó nặng nề té trên mặt đất.

    - Cuốn lấy hắn, ta đến...

    Giờ phút này Ngân Bưu từ không trung lao xuống, nhưng nhìn thấy lại là Ba Đặc cùng Ba Đức ngã xuống.

    Chết rồi, vậy mà chết rồi, hai thủ hạ đắc lực nhất của mình đều bị giết chết hết.

    Nếu như nói trước kia chỉ chết vài thủ hạ, Ngân Bưu là phẫn nộ, như vậy giờ phút này là vô cùng thương tâm, bởi vì Ba Đặc cùng Ba Đức theo hắn vài chục năm, bọn hắn đã từng bị ngàn quân đội bao vây, rồi giết ra lớp lớp vòng vây, bọn hắn cũng từng bị võ trung Thánh giả của Thảo Nguyên Vương Đình đuổi giết nửa tháng.

    Hiện tại bọn hắn chết ở chỗ này rồi, chết vì tình báo sai lệch, cho dù không phế cũng nhiều nhất là Tẩy Tủy kỳ tầng năm.

    - Giết huynh đệ ta, ngươi cũng dám giết huynh đệ ta, sau khi bắt ngươi về cho Phó bang chủ, ta muốn đích thân lột da của ngươi, tra tấn ngươi bảy bảy bốn mươi chín ngày mới để cho ngươi chết.

    Ngân Bưu rơi xuống, phát ra phẫn nộ gào thét.

    Giờ phút này đã triệt để phát nổ, lực lượng cường đại của võ trung Thánh giả lập tức bạo phát ra.

    Lực lượng cường hoành làm cho nguyên khí chung quanh cũng cải biến, làm cho người ta hô hấp cũng cảm giác không thoải mái, nguyên cương hộ thể của hắn đã gần như ngưng thực chất, giống như là một kiện áo giáp màu bạc mặc ở bên ngoài thân thể.

    Nghe nói võ trung Thánh giả đỉnh phong, xác thực có thể trường kỳ ngưng tụ thiên địa nguyên khí, hình thành nguyên khí áo giáp, tùy thời có thể thu nhập ở trong thân thể.

    Loại áo giáp này đã từ vô hình biến hữu hình, thậm chí có thể cho người khác mượn tạm thời, là tồn tại phi thường tiếp cận pháp bảo.

    Chỉ là loại áo giáp này cần chủ nhân vận chuyển nguyên khí thiên địa bổ sung không ngừng, nếu như ly khai chủ nhân, không được bổ sung, sẽ biến thành một loại tiêu hao phẩm.

    Bình thường ngưng tụ loại áo giáp này cần một hồi lâu, mà cô đọng một lần nữa càng gian nan, cho nên có rất ít người sẽ cho người khác mượn.

    Tuy hiện tại Ngân Bưu không tới loại trình độ nầy, nhưng nguyên cương hộ thể của hắn đã bắt đầu phát triển như nguyên cương giáp, nhưng đã vượt qua xa nguyên cương hộ thể của Tẩy Tủy kỳ.

    - Đừng ở đằng kia bày ra một bộ bi phẫn, thống khổ, chính mình là làm cái gì ngươi không biết à?

    Trình Cung dùng ánh mắt nhìn người rất ngu ngốc xem hắn:

    - Mã tặc, ngươi là mã tặc, ngươi làm là giết người cướp của, không làm mà hưởng, chức nghiệp nhân thần cộng phẫn.

    Cái này còn không phải đáng xấu hổ, đáng xấu hổ nhất chính là ngươi một chút giác ngộ làm mã tặc cũng không có, ta từng thấy qua một sát thủ, tuy hắn truy sát ta hồi lâu nhưng ta rất thích hắn.

    Bởi vì hắn một mực nói, có giác ngộ bị người giết, mới có tư cách giết người.

    Ngươi nhìn ngươi hiện tại xem, giống như ta có lỗi với ngươi vậy, ngươi là tới giết ta, ta giết ngươi là sự tình bình thường, ngay cả điểm ấy cũng không rõ, trách không được lăn lộn được thảm như vậy, xem ra ngươi làm mã tặc cũng không có tiền đồ gì.

    Ngân Bưu khí thế mười phần rơi xuống, vô cùng bi phẫn, khí thế không ngừng tăng vọt.

    Nhưng mà sau khi Trình Cung nói một phen, hắn lại không phản bác được.

    Đáng hận nhất chính là, ẩn ẩn chính hắn còn cảm giác Trình Cung nói rất có đạo lý, giống như thời điểm sau khi chinh chiến, Bang chủ hoả táng thi các huynh đệ, cũng nói qua lời tương tự.

    Bọn hắn không phải là tướng sĩ vì nước chém giết, không có gì da ngựa bọc thây,... bọn hắn làm như vậy là vì mình, vốn đã sớm quen bên cạnh tử vong.

    - Muối ăn xong lau miệng, chờ một lát ta sẽ khiến ngươi cầu xin tha thứ.

    - Ngàn vạn lần đừng nói như vậy.

    Đoản đao trong tay Trình Cung nhẹ nhàng xoay tròn, rất là lớn lối nói:

    - Người thắng mới có tư cách nói loại lời này, tuy hiện tại chúng ta còn chưa có động thủ, nhưng mà tám người các ngươi ta đã giết bảy cái, ngươi còn có tư cách nói lời này sao.

    Trọng yếu nhất là, kỳ thật hiện tại ta có thể lập tức đào tẩu, sau đó trở lại phủ Trấn Quốc Công, đến lúc đó ngươi còn muốn báo thù đã vĩnh viễn không có cơ hội.

    - Ngươi...

    Kỳ thật từ khi rơi xuống, Ngân Bưu vẫn đang suy nghĩ, cũng là nguyên nhân hắn không có tùy tiện ra tay, giờ phút này hắn cách Trình Cung gần mười mét.

    Mà vừa rồi tốc độ của Trình Cung hắn cũng kiến thức, so với mình không kém bao nhiêu, có lẽ chạy đường dài hắn không bằng mình, nhưng đây chính là rừng nhiệt đới.

    Giờ phút này nghe Trình Cung nói như vậy, trong ánh mắt hắn toát ra sát cơ khôn cùng, khóe mắt có chút co rúm, lại nghĩ không ra biện pháp, trong lúc bất tri bất giác tay chậm rãi sờ soạng bên hông.

    Tuy Ngân Bưu này là Phạt Mạch kỳ, nhưng dù sao hắn chỉ là vừa đạt tới Phạt Mạch kỳ, mà thân thể của Trình Cung mạnh hơn hắn, tinh thần lực cũng hơn rất nhiều, cho nên tốc độ của Trình Cung không kém hắn bao nhiêu, trong truy đuổi càng có thể nhẹ nhõm trêu đùa.

    Bình thường mà nói cho dù Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong cùng Phạt Mạch kỳ cũng có khác nhau rất lớn, loại khoảng cách này rất to lớn, cho dù một gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất cũng có thể nhẹ nhõm đánh chết vài tên Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong.

    Nhưng Trình Cung cũng có thể làm được, bởi vì hắn cũng không phải là Tẩy Tủy kỳ bình thường, thân thể của hắn có thể so với Phạt Mạch kỳ, tinh thần lực càng không ngừng tiếp cận Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, quan trọng nhất là kinh nghiệm chiến đấu của hắn rất phong phú.

    Hắn có đan dược làm cho những Siêu Phàm kỳ cao cao tại thượng, siêu việt phàm nhân kia cũng hâm mộ, còn có năng lực khôi phục thân thể siêu cường.

    Cũng bởi vì như thế, hắn có thể đơn giản giết chết hai gã Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong Ba Đặc cùng Ba Đức, trả giá chỉ là nội thương rất nhỏ, mà chút nội thương ấy trong khoảng thời gian nói chuyện đã khôi phục tám chín thành.

    Cho nên vừa bắt đầu đối với Ngân Bưu này, hắn cũng không có quá để ý, vượt cấp khiêu chiến với hắn mà nói sớm đã là chuyện thường ngày.

    Nhưng mà lúc kia, lại làm cho lòng hắn còn sợ hãi, hắn khẳng định đây không phải là Ngân Bưu.

    Rốt cục đánh chết tất cả thủ hạ của Ngân Bưu, lại dùng lời nói ép Ngân Bưu biết mình có thể tùy thời đào tẩu, rốt cục Ngân Bưu này làm ra một động tác sờ bên hông.

    Bởi vì Ngân Bưu biết Trình Cung không phải hù dọa hắn, vừa rồi Trình Cung nằm trong tầm mắt của hắn, sau đó rất nhanh mượn nhờ rừng nhiệt đới biến mất vô ảnh vô tung.

    Giờ khắc này tâm lý của hắn đã mất đi tự tin, một chút tin tưởng bắt lấy Trình Cung cũng không có, ngay khi hắn mất đi tin tưởng, Trình Cung đã động.

    Giờ phút này đã là thời điểm thu đông, toàn bộ mặt đất rừng nhiệt đới đều là lá cây rơi xuống, Trình Cung trực tiếp phóng tới bên cạnh.

    Hắn khẽ động, tuy Ngân Bưu biết rõ đuổi không kịp, nhưng mà cơ hồ bản năng toàn lực đuổi theo, đồng thời ôm hận bổ ra một chưởng.

    - Bành!

    Một đạo nguyên khí dài nửa thước ngưng tụ ở cổ tay, chém ra một chưởng về phía Trình Cung, làm cho một cây đại thụ gãy đứt, nhưng Trình Cung đã chuyển sang địa phương khác.

    Chương 64: Cái này không công bình

    Trên chân Trình Cung che kín nguyên khí cường đại, mỗi một cước bước ra mặt đất đều rung rung thoáng một phát, lực lượng cường đại hoàn toàn phóng xuất ra.

    Lập tức đánh bay bùn đất, cục đá, lá rụng, cành khô trên mặt đất lên.

    Người của hắn thì gia tốc xuyên thẳng qua rừng, mỗi một cước đều là như thế, sau khi thân hình của hắn chớp động mấy lần, cành khô, lá rụng trong phạm vi mười mét bay đầy trời, bùn đất, cục đá đã sớm tràn ngập chung quanh.

    Không tốt!

    Mặc dù không có kinh nghiệm chiến đấu trong rừng nhiệt đới, nhưng rốt cuộc Ngân Bưu cũng hiểu rõ ý tứ của Trình Cung.

    Tinh thần lực của hắn đã bị quấy nhiễu cùng ảnh hưởng, hôm nay ngay cả ánh mắt cũng nhìn không thấy, lần này chẳng phải gì đã thành mù lòa.

    - Vèo...

    Bành...

    Cơ hồ ngay lúc hắn cảm thấy tình huống không đúng, đã thấy dưới chân có một đạo đao phong, muốn né tránh đã không kịp, cảm giác gót chân bị đâm trúng.

    Cũng may nguyên cương hộ thể của hắn đủ cường hãn, ngăn trở chín thành chín lực lượng, nhưng chỉ một chút lực lượng kia thẩm thấu vào, cũng làm cho hắn cảm giác gót chân run lên.

    Sau lưng toát mồ hôi lạnh, nếu như hơi có chút chủ quan, không có vận chuyển nguyên cương hộ thể tới cực hạn, lần này gân chân của mình đã có thể bị cắt đứt.

    Ngân Bưu vận đủ thị lực nhìn quanh, nhưng căn bản nhìn không tới bất luận kẻ nào, nhưng vào lúc này, kinh nghiệm chém giết nhiều năm làm cho hắn cảm giác được tình huống không đúng, thân thể đột nhiên giống như Hùng Ưng giương cánh nhảy lên, đồng thời thân thể chuyển động.

    - Bành...

    Lần này, vừa vặn chống lại một quyền Trình Cung oanh đến, Ngân Bưu trực tiếp bị chấn bay ra ngoài chừng ba bốn mét.

    Hai tay của hắn cảm giác chết lặng, đúng vậy, là cảm giác chết lặng.

    Lực đạo thật mạnh, có lẽ lực lượng nguyên khí chỉ là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, nhưng lực lượng thân thể còn mạnh hơn mình.

    Nếu không phải mình cao hơn hắn một cái cảnh giới, nếu như là đồng cấp mà nói, cho dù có nguyên cương hộ thể, cũng sẽ bị hắn chấn tổn thương.

    Giờ khắc này, đột nhiên Ngân Bưu đã minh bạch, vì sao hắn huynh Ba Đặc, Ba Đức bị đánh chết nhanh như vậy, còn có xương cánh tay của bọn hắn đều đi ra.

    Đó là vì liều mạng mà ra.

    Trình Cung đối oanh cùng Ngân Bưu, người cũng bị đánh bay bảy tám mét, nhưng mà khi hắn lùi cũng không tiếc rẻ lực lượng, đánh bay lá rụng, bùn đất lên, tiếp tục làm cho chung quanh không thể nhìn thấy.

    Lần đầu dùng lực lượng Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín đối chiến Phạt Mạch kỳ, Phạt Mạch kỳ quả nhiên không hổ là võ trung Thánh giả, lực lượng thân thể của mình cường hãn gấp mười lần so với Tẩy Tủy kỳ bình thường, lại là đột nhiên đánh lén, cộng thêm Man Lực Đan phụ trợ, giờ phút này lực lượng so với vừa rồi chiến đấu cùng Ba Đặc, Ba Đức còn mạnh hơn rất nhiều.

    Nhưng dù vậy, liều mạng cũng rơi xuống hạ phong.

    Cảnh giới càng cao, chênh lệch mỗi một tầng càng lớn, chớ đừng nói chi là hai cảnh giới bất đồng.

    Nếu như để cho người biết rõ Trình Cung dùng Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín vượt cấp khiêu chiến võ trung Thánh giả Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, ở thời điểm giao đấu rơi xuống hạ phong còn không hài lòng, chỉ sợ tâm tư giết hắn đi cũng có.

    - Liều cùng ta đúng không, ta nhìn ngươi liều như thế nào.

    Ngân Bưu cũng nổi giận, vốn là vươn tay đặt bên hông, bởi vì Trình Cung chưa có chạy mà vận dụng cảnh vật chung quanh đánh nhau chết sống cùng hắn, hắn cũng thu trở về.

    Phẫn nộ ra tay, chỉ thấy trên năm ngón tay chỉ phong bay múa, Ngân Ảnh Trảo mang theo hào quang màu bạc, ở trong phạm vi vài mét chung quanh thân thể xuất hiện hư ảnh.

    Chỉ phong cắn nát toàn bộ lá cây, cục đá, thậm chí san bằng những loại cây cối nhỏ chung quanh.

    Đạt tới Phạt Mạch kỳ, đặc điểm rõ rệt nhất là ngưng khí phóng ra ngoài, nhưng dưới Phạt Mạch kỳ tầng bảy, đều chỉ có thể mượn nhờ nguyên khí.

    Mà cường độ phóng xuất ra đao khí, kiếm khí, quyền cương, thì căn cứ cường độ nguyên khí bản thân, còn có cường độ nguyên khí mà định ra.

    Đây cũng là nói, chỉ có sau khi đạt tới Phạt Mạch kỳ, mới thích hợp sử dụng nguyên khí, mà muốn triệt để phát huy ra uy lực nguyên khí, thì chỉ có những tồn tại Siêu Phàm cảnh giới thi triển pháp thuật mới có thể làm được.

    Sở dĩ Ngân Bưu có thể như thế, là bởi vì trên tay hắn mang theo một đôi bao tay đặc thù, bao tay này dính sát bàn tay, bản thân cái này là một kiện Nguyên khí cấp hai.

    - Oanh...

    Oanh...

    Mặt đất đang run rẩy, lá rụng bay tán loạn khắp nơi như trước, nhưng lúc này hiệu quả không còn nữa.

    Hắn bão nổi công kích phạm vi lớn, Trình Cung cũng không có biện pháp ra tay.

    Võ trung Thánh giả ngoại trừ lực lượng mạnh hơn Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong vài lần ra, ưu thế lớn nhất là ngưng khí phóng ra ngoài, mượn nhờ uy lực nguyên khí phóng ra ngoài tiến hành công kích, có thể xuyên thủng nguyên cương hộ thể của Tẩy Tủy kỳ, đây mới là ưu thế lớn nhất.

    Tuy thân thể Trình Cung rất mạnh, cộng thêm kết hợp cùng nguyên cương hộ thể, cũng không đến mức e ngại Phạt Mạch kỳ phóng khí kình ra ngoài, nhưng hiện tại hắn không cần phải như thế.

    Trước kia đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, tuy lực lượng một mực tiếp tục tăng trưởng, nhưng mà vẫn không vượt qua được, hôm nay giao thủ cùng Ngân Bưu, dưới chấn động cùng áp lực, Trình Cung đã có một loại cảm giác muốn đột phá bình cảnh Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, cho nên hắn trực tiếp dùng Ngân Bưu này tôi luyện mình, tìm kiếm thí luyện thạch đột phá bình cảnh.

    Ngưng khí phóng ra ngoài là rất tiêu hao nguyên khí, nếu không cũng không cần tích súc đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy về sau, mới có thể dưới tình huống không cần nguyên khí trợ giúp ngưng khí phóng ra ngoài.

    Xưng Phạt Mạch kỳ là võ trung Thánh giả, chính thức chỉ là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong nhất, nhưng có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ, bản thân cũng đã tương đối lợi hại.

    Nhưng bình thường đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất, cho dù có nguyên khí bình thường, có thể một hơi phóng thích hơn mười đạo đao khí hoặc là kiếm khí đã là cực hạn.

    Tuy Ngân Bưu có bao tay Nguyên khí đặc thù, đầu ngón tay phóng thích khí kình, uy lực so với ngưng tụ đao khí, kiếm khí bình thường kém một chút, tiêu hao cũng nhỏ một chút, nhưng hắn cũng không có thể vận dụng thời gian dài như thế.

    Thời điểm hắn vừa mới bộc phát một vòng, đoản đao của Trình Cung đã đâm tới ót của hắn lần nữa, khi hắn phẫn nộ xoay người muốn bắt đoản đao này, cả người Trình Cung đã trực tiếp nhảy lên, dùng hai đầu gối vọt tới đầu của hắn.

    Thái Sơn áp đỉnh, khí thế như cầu vồng, trong nháy mắt này không có chút hoa mỹ nào.

    Hai tay Ngân Bưu đã đưa ra sau, đầu cảm giác đau đớn một hồi, đoản đao kia đã đâm trúng sau ót của hắn, mặc dù có nguyên cương hộ thể ngăn trở không có đâm vào, nhưng chút dư kình kia vẫn làm hắn đau nhói.

    - Oanh!

    Lúc này Trình Cung bộc phát lực lượng, cả người Ngân Bưu bị Trình Cung nện xuống dưới mặt đất, thân thể của hắn trực tiếp chôn vào trong đó, thẳng đến nơi bả vai.

    - Bành bành bành...

    Sau đó nắm đấm của Trình Cung giống như lưu tinh rơi xuống, điên cuồng đập xuống dưới.

    Ngân Bưu đã rối loạn, chỉ có thể dốc sức liều mạng ngăn cản, trong mười quyền có thể ngăn một quyền cũng đã không tệ, đầu liên tiếp bị nện, nếu không phải hắn có nguyên cương hộ thể bảo hộ, giờ phút này sớm bị đánh thành đầu heo rồi.

    Dù vậy, hắn cũng bị đánh đến đầu óc choáng váng, mà nguyên cương hộ thể của hắn rõ ràng không cường đại bằng vừa rồi, ở trong luân phiên chiến đấu đã tiêu hao rất nhiều.

    - Ah...

    Ngân Bưu rốt cục nổi giận, đường đường là Phạt Mạch kỳ, vậy mà... lại bị một tiểu tử đánh thành như vậy.

    Điên cuồng thúc dục lực lượng, lập tức nguyên khí trong cơ thể giống như nổ tung, trực tiếp đánh bay bùn đất cùng lá cây chung quanh ra ngoài.

    - Bành!

    Mà ngay cả Trình Cung, bị lực lượng bộc phát của hắn chấn thổ huyết bay ra ngoài.

    Ngân Bưu cũng phun ra một búng máu, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu chừng một mét, rộng chừng hai mét.

    Cái này là vừa rồi Ngân Bưu bộc phát tạo thành, giờ phút này hai cánh tay của hắn đều đang run rẩy, đó là vừa rồi toàn lực ngăn cản Trình Cung công kích, cánh tay cũng thiếu chút nữa bị đánh gãy.

    Tiểu tử này luyện thân thể như thế nào, sao lại mạnh như vậy, mình có nguyên cương hộ thể, cũng bị chấn thành như vậy, quá hung mãnh.

    Nhưng mà...

    Ngân Bưu nhìn về phía Trình Cung bay ra ngoài, qua lần này, ngay cả mình cũng tiêu hao bảy thành lực lượng, chỉ sợ hắn đã không đứng dậy nổi...

    Trong nội tâm vừa nghĩ vậy, sau một khắc biểu lộ trên mặt Ngân Bưu đã cứng lại, bởi vì Trình Cung đã đứng lên lần nữa.

    Trình Cung trực tiếp vỗ vào ngực của mình, bức ra hai ngụm máu, sắc mặt hơi tái nhợt, thân thể cũng có chút lắc lư.

    - A...

    Nhìn Ngân Bưu cứng lại hắn cười cười, Trình Cung rất bá đạo nói:

    - Thật sự là quá sung sướng, nếu hôm nay không phải có ngươi trợ giúp, ta thật đúng là không có biện pháp thấu triệt lực lượng trong cơ thể mình, tuy rất mạnh lại không đủ ngưng thực, ta muốn đột phá bình cảnh Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín ít nhất còn phải một tháng trở lên, còn không biết được tiêu hao bao nhiêu đan dược, hơn nữa hiệu quả còn không tốt.

    Có phải ngươi suy nghĩ, ngươi tiêu hao sáu bảy thành, đoán chừng ta đã không xong hay không.

    - Không cần đoán...

    Ngân Bưu mở to miệng, mang theo huyết tinh dày đặc:

    - Cho dù ngươi xảo trá, liều mạng vẫn là xem thực lực, ngươi gắng gượng cũng là không có tác dụng đâu.

    Bây giờ ngươi tối đa còn chưa đủ hai thành lực lượng, mà cho dù ta cũng còn lại ba thành lực lượng, nhưng thu thập ngươi là đủ rồi.

    Hiện tại, ta nhìn ngươi còn đùa nghịch lừa dối thế nào.

    - Đây là Liệu Thương Đan Địa cấp hạ phẩm, còn có Man Lực Đan Địa cấp hạ phẩm, bởi vì lúc trước ta đã phục dụng Man Lực Đan Nhân cấp thượng phẩm, cho nên chỉ có phục dụng càng mạnh hơn nữa mới có thể phát ra hiệu quả.

    Ở đây còn có năm khỏa Hồi Nguyên Đan Địa cấp hạ phẩm, chuyên môn khôi phục nguyên khí trong cơ thể, phục dụng những thứ này, ta có thể lập tức khôi phục bốn thành nguyên khí trong cơ thể, sau đó dần dần khôi phục đến trạng thái mạnh nhất.

    Trình Cung nói chuyện, lấy ra một viên đan dược từ trong không gian giới chỉ, ném vào trong miệng giống như là đường, kẹo.

    Vốn Ngân Bưu còn mở rộng bước chân, muốn đi lên giết Trình Cung, lúc này biểu lộ vô cùng đặc sắc, ngây người tại đó, lẫn nhau đều tiêu hao rất lớn, điểm ấy ai cũng tinh tường.

    Nhưng hiện tại, đột nhiên Ngân Bưu có một cảm giác bị đùa nghịch, không mang thể như vậy, cái này không công bình.

    Đan dược Địa cấp hạ phẩm hắn ăn như đường, kẹo, trách không được trước kia truy đuổi lâu như vậy, hắn có thể một mực bảo trì nguyên khí đầy đủ, trách không được sau khi hắn liều mạng với Ba Đặc cùng Ba Đức không sợ chiến đấu cùng mình chút nào.

    Trách không được vừa rồi hắn sử dụng cách làm tiêu hao nguyên khí rất lớn, nguyên lai từ đầu đến cuối hắn vẫn sử dụng Hồi Nguyên Đan bổ sung nguyên khí.

    Hồi Nguyên Đan Địa cấp hạ phẩm, đừng nói là hắn, cho dù Tướng quân trong quân đội, thống lĩnh Cuồng Phong bọn hắn cũng không có phục dụng.

    Mỗi một viên đều trị giá hơn mười vạn thậm chí trên trăm vạn, vậy mà hắn... hắn ăn như ăn kẹo.

    Mà Ngân Bưu chỉ có năm khỏa Hồi Nguyên Đan Nhân cấp trung phẩm, cho dù lúc này hắn cũng không đơn giản dùng, hiện tại hắn rất muốn trốn.

    Bởi vì tốc độ khôi phục nguyên khí của Hồi Nguyên Đan Địa cấp hạ phẩm, so với Hồi Nguyên Đan Nhân cấp trung phẩm nhanh ít nhất mười lần, hiện tại cho dù hắn phục dụng cũng đã vô dụng.

    Vừa rồi một phen liều mạng kia, kỳ thật cả hai bị thương cũng không nặng, nhưng nguyên khí tiêu hao lại rất to lớn.

    Trơ mắt nhìn Trình Cung nuốt vào những đan dược kia, đột nhiên Ngân Bưu toàn lực xông tới, hắn muốn ở trước khi nguyên khí của Trình Cung chưa có khôi phục, giết hắn đi.

    Chương 65: Trình lão gia tử nổi giận

    Trình Cung chợt quát một tiếng, vung quyền nghênh tiếp.

    Lần này hai người không có bất kỳ đầu cơ trục lợi, hoàn toàn là cứng đối cứng, cho tới bây giờ Ngân Bưu cũng không còn biện pháp phát ra đao khí cường hoành, tuy trảo phong của Ngân Ảnh Trảo sắc bén như trước, nhưng tối đa cũng chỉ có thể làm Trình Cung bị thương.

    Mà Trình Cung thì càng đánh càng mạnh, một quyền mạnh hơn một quyền, ngắn ngủn vài chục lần va chạm, Trình Cung đã chiếm cứ chủ động.

    Lần này Trình Cung không có sử dụng ẩn đao, hoàn toàn này phương thức cứng ngạnh ngăn cản Ngân Bưu, mặc kệ hắn đánh ra bao nhiêu trảo ảnh, Trình Cung đều đánh nát.

    - Oanh...

    Sau khi đối bính mấy trăm quyền, Trình Cung chính diện oanh nát phòng ngự Ngân Ảnh Trảo, một quyền đánh thẳng vào ngực hắn.

    Ngân Bưu bị đánh bay ra ngoài, trái tim vỡ vụn, nhưng sinh mệnh lực cường đại của võ trung Thánh giả giờ phút này lại thể hiện ra, trái tim vỡ vụn nhưng hắn không có lập tức chết đi, không cam lòng nhìn chằm chằm vào Trình Cung.

    Miệng phun ra máu tươi cùng nội tạng vỡ vụn nói:

    - Cuồng Phong... sẽ không tha ngươi...

    - Cái kia không cần ngươi quan tâm, thật không biết vì sao Mã Huân lại phái người ngu như ngươi đến, loại thời điểm này ngươi phải làm không phải nói loại lời này, mà là lấy ra đồ vật phát tín hiệu ở bên hông thông báo cho người ở trong Vân Ca Thành tiếp ứng các ngươi.

    Ngân Bưu nghe xong, càng thêm kinh hãi nhìn về phía Trình Cung, sao hắn lại biết.

    Giờ phút này hắn không khỏi nhớ tới lời Mã Huân nói, không nên tự tiện hành động, nghe người kia mà làm, sớm biết như vậy...

    Tay Ngân Bưu di động về phía sau, muốn chạm vào bên hông, nhưng trái tim đã vỡ vụn, dù sao hắn còn không phải là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, không có khả năng đến trình độ mất trái tim còn có thể chiến đấu thời gian ngắn, chỉ có thể chậm rãi ngã xuống.

    - Phốc...

    Trình Cung phun ra một búng máu, sau đó vô lực ngồi xuống, tuy dựa vào đan dược chèo chống, ở thời điểm chiến đấu có thể chịu đựng, nhưng vượt cấp khiêu chiến, thương thế kia xác thực không nhẹ.

    Trọn vẹn điều tức nửa canh giờ, Trình Cung mới hơi chút khôi phục một ít, sau đó đi đến bên cạnh Ngân Bưu này.

    Nhìn đầu tiên đúng là bao tay đặc chế, sử dụng Nhuyễn Bí Ngân, cộng thêm da yêu thú đỉnh cấp chế tác, làm sao có thể chỉ là Nguyên khí cấp hai, Trình Cung trực tiếp lấy xuống.

    Cẩn thận kiểm tra một phen, mới phát hiện đây chỉ là một Nguyên khí gần như bị hủy diệt, cái này vốn là Nguyên khí cấp bảy.

    Nhuyễn Bí Ngân là một loại kim loại đặc thù, quý trọng vô cùng, không khoa trương chút nào mà nói.

    Thu nhập quốc khố một năm của Lam Vân đế quốc, cũng không đủ mua nửa cân Nhuyễn Bí Ngân, đó là tài liệu mà Luyện khí đại sư cũng tha thiết ước mơ.

    Nó có thể câu thông nguyên khí rất tốt, làm cho người sử dụng gia tăng tốc độ khôi phục, quan trọng nhất là nó có thể thay đổi hình thái vũ khí, làm cho vũ khí có thể dung hợp vật phẩm khác, tiến tới thăng cấp lần nữa.

    Đương nhiên, chuyện thăng cấp là rất khó khăn, bởi vì cần quá nhiều, không phải nói là được.

    Bên trong bao tay này có một ít Nhuyễn Bí Ngân, tuy sức nặng rất ít, tin tưởng lúc trước người luyện chế tuyệt đối không phải là vì chế tạo một Nguyên khí đơn giản như vậy.

    Trên thực tế, trong Nguyên khí sử dụng Nhuyễn Bí Ngân, giống như bưng lấy chén vàng đi ăn mày.

    Phát hiện ngoài ý muốn này, làm cho Trình Cung cũng rất ngạc nhiên, trước thu lại cái bao tay này.

    Sau đó mới bắt đầu kiểm tra, thằng này không có không gian giới chỉ, đồ vật mang theo trên người cũng không nhiều, toàn thân không hơn năm vạn lượng bạc, làm mã tặc mà như vậy, Trình Cung cũng cảm thương thay cho hắn.

    Về phần bên hông Ngân Bưu là một ống trúc đặc thù, Trình Cung dùng tinh thần lực dò xét, phát hiện bên trong là một loài chim đặc thù.

    Cái này khẳng định cũng là vật cùng loại như Vân Cáp, Trình Cung ở chung quanh đi một vòng, sau khi tìm một nơi thích hợp, lúc này mới mở ống trúc kia ra.

    Khi ống trúc kia vừa mới mở ra, con chim nhỏ bên trong lóe lên mà bay qua, tốc độ nhanh kinh người.

    Cho dù Trình Cung đã có chuẩn bị, trong nội tâm âm thầm tính toán thoáng một phát, nắm chắc ngăn lại cũng không cao hơn ba thành.

    Nếu như trước kia Ngân Bưu này thả ra, mình tuyệt đối khó có thể chặn đường.

    Sau khi thả ra, Trình Cung lập tức tìm một chỗ che dấu, cách địa phương vừa rồi chiến đấu cùng Ngân Bưu chưa đủ trăm mét, lẳng lặng chờ đợi.

    Sau nửa canh giờ, dưới sự dẫn dắt của con chim nhỏ lúc nãy, một thanh y lão giả đi theo mà đến, lão giả mặc áo dài, trên đầu tóc bạc trắng, chòm râu cũng trắng phau.

    Người này ở rất xa đã thấy được tình huống bên này, ngón tay bắn ra, trực tiếp đánh chết con chim nhỏ trên không trung kia.

    Giống như là hắn đột nhiên đi ngang qua, gặp được thảm án, sắc mặt biến đổi, sau đó xoay người rời đi.

    Ngay từ đầu Trình Cung lo lắng người tới lực lượng quá mạnh mẽ, nên hắn cẩn ẩn nấp, nhưng phát hiện lực lượng của thanh y lão giả này không quá mạnh, hắn ã vọt lên.

    - Đã đến, cũng đừng đi a.

    Trình Cung thả người nhảy lên, thời điểm lão giả quay người phải đi, hắn đã tiếp cận.

    - Két...

    Thanh y lão giả này đưa lưng về phía Trình Cung, phản ứng đầu tiên lại là cắn răng của mình.

    Tuy lực lượng lão giả này không quá mạnh, nhưng cũng đạt tới Tẩy Tủy kỳ, hẳn là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy.

    Trình Cung hoàn toàn không nghĩ tới, mình cũng chưa có tận lực biểu hiện lực lượng quá mạnh mẽ, thậm chí hắn ngay cả phản kháng cũng không phản kháng, lại chơi chiêu thức ấy.

    Thời điểm Trình Cung đến bên cạnh hắn, thân thể của hắn đã mềm nhũn ngã xuống, khóe miệng chảy ra máu đen, nhìn Trình Cung đuổi tới, trong mắt mang theo biểu lộ trêu tức.

    Biểu lộ kia như là đang nói, đừng cho là ta không biết ngươi mạnh bao nhiêu, mặc dù là chết, cũng không cho ngươi thực hiện được, muốn từ trong miệng ta đạt được bất kỳ vật gì, đó hoàn toàn không có khả năng.

    - Ở trước mặt ta, ta không muốn ngươi chết, ngươi chết được sao.

    Trình Cung trực tiếp lấy ra một viên Giải Độc Đan cùng một khỏa Tục Mệnh Đan từ trong không gian giới chỉ cho hắn phục dụng, toàn bộ đều là đan dược Địa cấp hạ phẩm mà gần đây hắn luyện chế, sau đó sợ hắn làm ra động tác gì khác, trực đánh hắn ngất xỉu.

    Nhìn ở đây, hiển nhiên không phải nơi thẩm vấn tốt, Trình Cung mang theo thanh y lão giả này lách mình tiến vào trong thâm sơn.

    - Sưu sưu...

    Vân Cáp không lớn bằng lòng bài tay, tốc độ nhanh kinh người.

    Giờ phút này những Vân Cáp ngày bay vạn dặm kia còn chưa phải át chủ bài chân chánh của Lam Vân đế quốc, chỉ là Vân Cáp đời thứ ba, hôm nay đang được một ít thế lực lớn trong Lam Vân trong đế sử dụng.

    Giờ phút này đang có không ít Vân Cáp bay vào trang viên Tống gia, từ khi Trình Cung chuyển cơ cấu tình báo tới đây, nơi đây bắt đầu trở thành đầu mối của các thông tin tình báo.

    Hiện tại cố định, tình báo đã bắt đầu tới, Tống Phúc đang xem xét lấy các loại tình báo.

    - Sau khi Tử Yên công chúa tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm mất tung tích, hoàng đế bệ hạ giận dữ, phái ra rất nhiều người đi tìm.

    Âm thầm ra giá cao, tất cả Liệp yêu giả của Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh, nếu tìm được Tử Yên công chúa, sẽ được thưởng trăm vạn lượng.

    Tuy chưa nói cùng Liệp yêu giả đây là công chúa, nhưng chuyện này hiển nhiên đã truyền ra, không phải người ngu cũng có thể đoán được, dù sao Tử Yên công chúa ở đế đô rất nổi danh.

    - Thiệt là, Đại thiếu cũng không nói lần cưỡng gian kia đến cùng thành hay không thành.

    Tống Phúc lầm bầm lầu bầu nói, sau đó ném tình báo này sang một bên.

    - Lễ bộ thị lang nạp tiểu thiếp thứ hai mươi ba, chính là thủ khôi hoa thuyền, ha ha, già những vẫn cường mãnh a.

    Ồ, tiểu thiếp này là ánh mắt Bàn Tử bồi dưỡng, nói như vậy về sau bên Đường Thượng thư kia chẳng phải là đã có người một nhà sao.

    Bàn Tử này, rất có ý tứ a, lần sau hỏi nàng một chút, Đường Thượng thư kia lớn tuổi như vậy rồi, không biết có làm được chuyện kia hay không ah.

    - Ồ!

    Dĩ nhiên là từ thảo nguyên truyền đến, chỗ đó có thần tích, không có ý nghĩa.

    - Đây là vừa rối, ta nhìn xem...

    Phủ Trấn Quốc Công xuất động đại lượng đội ngũ, hình như đang tìm kiếm đại thiếu.

    Hiện tại cửa thành đã đóng cửa, xem ra đại thiếu vẫn chưa hồi phủ.

    Đó cũng không phải tình báo bên trong Trình phủ, tuy Bàn Tử khâm phục mạng lưới tình báo, nhưng mà cho hắn một trăm cái gan hắn cũng không dám an bài ánh mắt ở Trình gia.

    Cái này chỉ là vì đại thiếu chưa có hồi phủ, nên một ít tai mắt làm ra phán đoán.

    - Aii!

    Tống Phúc nhìn cái này, giận dữ nói:

    - Đại thiếu ngươi có thể sướng rồi, muốn chơi như thế nào cũng được, ta thì thảm rồi.

    Tống Phúc vừa muốn ném cái này sang một bên, đột nhiên như là nghĩ đến cái gì.

    Trình gia cũng có mạng lưới tình báo của mình, nếu như đại thiếu vào thành, cho dù hắn đi thuyền vào, Trình gia cũng có thể biết rõ, không cần phải xuất động nhân thủ a, chẳng lẽ đại thiếu chưa có trở về?

    Đột nhiên, vừa rồi hắn lại nghĩ tới hắn đi ra không có gặp Cửu muội, Tống Phúc lập tức đứng dậy đi tìm Tống Lị Lị, nghe xong Tống Lị Lị nói, sắc mặt Tống Phúc khẽ biến.

    - Tiểu Cửu, muội lập tức truy tung theo con đường trước kia, mang nhiều mấy con Vân Cáp tùy thời thông báo tình huống cho ta.

    Trên mặt gầy yếu của Tống Phúc hiện ra ngưng trọng chưa từng có qua:

    - Nhớ kỹ, ca chỉ nói cho ngươi một lần, huynh đệ chúng ta có một mạng.

    Tống Lị Lị nghe xong liên tục gật đầu, nhiều năm như vậy không gặp, lần này trở về đã bị phái tới trông chừng ca ca.

    Nàng quen thủ đoạn chạy đi của ca ca, nhìn bộ dạng ca ca thống khổ, thậm chí đau khổ cầu khẩn, còn chưa có thấy qua ca ca như thế.

    Giờ khắc này, ca ca yếu hơn mình vô số lần, lộ ra cao lớn như vậy.

    ...

    Vân Ca Thành, Phủ Trấn Quốc Công, trong thư phòng Trình Tiếu Thiên.

    - Bành!

    Trình Tiếu Thiên vỗ một chưởng xuống bàn, cái bàn kia lập tức hóa thành hư vô.

    Không phải nát bấy, mà triệt để hóa thành hư vô biến mất.

    - Có người Cuồng Phong Mã Bang lăn lộn đến Vân Ca Thành, lại bây giờ mới biết được tin tức, làm ăn cái gì không biết.

    Trình Tiếu Thiên vô cùng phẫn nộ, trên người tản mát ra một cổ uy thế làm cho người ta sợ hãi.

    Hiện tại Lão La cũng rất tức giận, nhưng lại không thể không ngăn chặn tức giận.

    Vừa mới đạt được tin tức này không lâu, phát giác đối phương rất có thể là mã tặc Cuồng Phong Mã Bang.

    Nếu như chỉ là phát hiện này thì cũng thôi, mấu chốt là sau đó liền phát hiện Trình đại thiếu mất tích, cái này Trình lão gia tử đã có chút ngồi không yên.

    - Kể từ khi biết Đại thiếu kết thù cùng Mã Huân, ta vẫn phái người chú ý đến Cuồng Phong Mã Bang, không có phát hiện bọn hắn có động tác gì.

    Mà căn cứ tin tức, bọn hắn ở Vân Ca Thành cũng có một thời gian ngắn, có thể ẩn lâu như vậy, khẳng định có người trợ giúp, nếu không bọn hắn tiến vào Vân Ca Thành, chúng ta đã phát hiện.

    Trình Tiếu Thiên bạo quát:

    - Ngay cả Ngự y cũng nói cháu của ta đã bị phế, bọn hắn vẫn không buông tha, bọn hắn thực cho Trình Tiếu Thiên ta già nên hồ đồ rồi sao, thực cho rằng bọn hắn có thể tùy ý muốn làm gì thì làm sao.

    Ta chơi mười tám bối tổ tông hắn, xem ra cái Vân Ca Thành này là bình tĩnh quá lâu, những năm này Lam Vân đế quốc phát triển quá thuận lợi.

    Những người này sống cũng quá an nhàn rồi, không cho bọn hắn thấy chút máu, bọn hắn thật sự không biết mình họ gì.

    Chương 66: Sau còn bạo hơn trước

    - Lão gia, hiện tại an nguy của Đại thiếu gia quan trọng hơn, ta đã huy động tất cả nhân viên, đội thân vệ cùng Huyết Chiến cũng đều tùy thời chờ lệnh.

    Lão La nói thoạt nhìn có chút loạn, nhưng chỉ có Trình Tiếu Thiên hiểu được ý của hắn.

    Đây là hắn đang chuẩn bị hai tay, chỉ cần có tình báo của thiếu gia, những người này có thể tùy thời xuất động, nhưng đồng thời, nếu như thiếu gia thực sự có chuyện gì, này sẽ là một hồi gió tanh mưa máu.

    Lão La hiểu rất rõ tính cách của Trình lão gia tử, nếu như Đại thiếu thật sự xảy ra chuyện gì, Trình lão gia tử sẽ huyết tẩy Vân Ca Thành.

    - Ân!

    Trình lão gia tử đáp ứng, sau đó ngẩng đầu nhìn qua một bức họa trong thư phòng, bên trong vẽ một bộ Tuyết Dạ Loan Cung Đồ, người bình thường căn bản không thấy rõ lắm.

    Bởi vì ở bên trong tuyết rơi nhiều phô thiên cái địa, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy một người cầm cung, xa xa thì đông nghịt một mảnh.

    Chỉ có Trình lão gia tử rõ ràng nhất, mỗi lần hắn nhìn chằm chằm vào bức họa này, hắn lại trở về ngày đó.

    Chờ đợi là chịu đựng khó khăn nhất, cho dù lúc trước trước khi chờ đợi quyết chiến cùng quân địch, chỉ có ba phần nắm chắc, cũng không có gian nan như thế.

    Nếu không phải hắn đã đột phá bình cảnh tầng thứ sáu, nếu không phải gần đây phục dụng rất nhiều dược vật, cộng thêm nhiều năm súc tích lực lượng, chỉ sợ giờ phút này hắn đã sớm khó đè nén tâm hoả, đã sớm phát nổ, làm ra một ít sự tình mất đi lý tính.

    - Toàn bộ đều tránh ra cho ta, ai cản đường đừng trách ta không khách khí, cút ngay.

    Nhưng vào lúc này, xa xa truyền đến thanh âm la lên, trong thanh âm mang theo vô cùng vội vàng, vang vọng toàn bộ Trình phủ.

    Ngoài cửa nội phủ Trấn Quốc Công, Bàn Tử một đường lao tới, tuy ở rất xa hắn đã hô một tiếng.

    Nhưng những thị vệ này sao có thể để cho hắn đi vào, thủ vệ ở bên trong phủ, yếu nhất cũng là Hoán Cốt kỳ tầng năm trở lên.

    Chỉ thấy Bàn Tử so với trước còn mập hơn một vòng, ầm ầm vọt tới, bốn gã Hoán Cốt kỳ tầng năm ở cửa ra vào, mạnh nhất đạt tới Hoán Cốt kỳ tầng bảy, vậy mà toàn bộ bị Bàn Tử đâm bay về một bên.

    Sắc mặt Bàn Tử biến hóa, sau đó khí thế như cầu vồng, thân thể trực tiếp phóng vào bên trong.

    Lúc này có người muốn động thủ, nhưng cùng một thời gian đều thu được truyền âm, toàn bộ đều ẩn vào nơi bí mật.

    Cũng bởi vì như thế, sau đó Bàn Tử một đường vọt vào bên trong, nếu bình thường có thể uy phong như thế, nhất định Bàn Tử sẽ đắc ý một phen, nhưng hiện tại hắn lại không có một chút tâm tư.

    - Trình lão gia tử, đến cùng người đang làm gì đó, còn Trấn Quốc Công nữa chứ, thiệt thòi cho ta một mực coi người là thần tượng của ta, đại thiếu ở ngoài thành, chỗ thông hướng Bắc Sơn bị người chặn giết, vậy mà một chút phản ứng cũng không có.

    Các ngươi con mẹ nó nếu khốn kiếp giống như đám gia hỏa nhà của ta, vậy thì sớm nói, vậy thì đối đãi như bọn hắn làm với ta lúc trước, đuổi ra là được rồi.

    Bây giờ là làm gì, tám Mã tặc Tẩy Tủy kỳ trở lên, còn có một gã võ trung Thánh giả đuổi theo giết lão Đại của ta, ta ngất, Trình lão gia tử, ta một mực coi người là thần tượng, nhưng mà nếu như lão đại của chúng ta xảy ra chuyện, ngay cả Trình gia ta cũng sẽ không bỏ qua.

    Bàn Tử vọt tới thư phòng, đứng ở ngoài cửa sổ nhìn Trình lão gia tử phẫn nộ gầm thét.

    Trước kia nhìn thấy Trình lão gia tử, Bàn Tử hận không thể vùi đầu của hắn vào trong đống thịt kia, nhưng giờ phút này lại điên cuồng gầm thét.

    Chỉ sợ ngay cả chính hắn cũng không biết hắn gào thét cái gì, nhưng trong lòng của hắn thật sự rất phẫn nộ.

    Hắn vừa mới đột phá Hoán Cốt kỳ tầng thứ sáu không lâu, trong khoảng thời gian này một mực vùi đầu tu luyện Thôn Thiên Thổ Địa, đánh bạc cùng lão Đại, lão Đại đánh bạc mình có thể tăng lên, hắn tuyệt đối sẽ không vì thắng mà có một chút thư giãn, ngược lại là dốc sức liều mạng tu luyện.

    Quan trọng nhất là, trước kia không có cơ hội, không có người quản, hiện tại có cơ hội, có người quản.

    Hắn cũng nhìn thấy Trình Cung tiến bộ, muốn giúp đở đại thiếu, mình cũng phải trở nên mạnh hơn nữa.

    Nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, mới vừa rồi hắn nhận được tin tức, nói đại thiếu ở bên ngoài Vân Ca Thành bị chặn giết, chứng kiến tin tức này hắn lập tức muốn bạo chết.

    Thế lực Trình gia lớn hơn nhiều so với Đỗ gia bọn hắn, hiện tại đại thiếu xảy ra chuyện lớn như vậy, Trình phủ không có một chút phản ứng, cái này lại làm cho hắn càng tức giận.

    Tuy trong thư, Tống Phúc là bảo hắn lập tức thông tri Trình lão gia tử, bởi vì tình huống bây giờ rất không xong, cần Trình gia ra tay.

    Nhưng hắn một đường xông lại, càng nghĩ càng phẫn nộ, mặc dù biết Trình lão gia tử rất bao che khuyết điểm, nhưng giờ khắc này hắn đã mặc kệ nhiều như vậy, đại thiếu sinh tử chưa biết, hắn cảm giác trong lồng ngực tràn đầy lửa giận.

    Trình lão gia tử cùng lão La đồng thời cả kinh, rốt cục đã có tin tức, chung quanh thân thể Trình lão gia tử lập tức xuất hiện khí tức bành trướng, đây cũng không phải là lực lượng nguyên khí, mà là chân nguyên pháp lực bành trướng.

    Sau một khắc thân thể Trình lão gia tử giống như đạn pháo phóng lên trời, trong tay hắn chính là Bàn Tử.

    Bàn Tử hơn bốn trăm cân, trong tay hắn lại giống như gà con, hoàn toàn không có một chút ảnh hưởng.

    - Cầm soái lệnh của ta, phong tỏa Vân Ca Thành, tra cho ta, coi như là đào ba thước đất cũng phải tra rõ ràng cho ta, là ai dẫn đám hỗn đản kia vào Vân Ca Thành, như có phản kháng, giết, giết, giết.

    - Huyết Chiến nghe lệnh, toàn bộ xuất động, lao tới Bắc Sơn.

    - Cuồng Phong Mã Bang lẫn vào kinh thành, tất cả những người cấu kết, lập tức bắt hết, như có phản kháng, giết không tha!

    Trình lão gia tử đã biến mất, thanh âm mới vang vọng toàn bộ Phủ Trấn Quốc Công, giờ phút này từ bên trong nội phủ Trấn Quốc Công, vô số người mặc áo giáp màu đỏ như máu lao ra, mà giờ khắc này cửa ra vào sớm có trên trăm con bảo mã.

    Con bảo mã đi đầu lớn gấp đôi mấy con bình thường, giống như một yêu thú cực lớn, trên đầu có một cái sừng lớn, cái đuôi cũng không giống bảo mã bình thường, tuy chỉ dài hơn một ít, lại rất tương tự như đuôi rồng trong truyền thuyết.

    Tuy cái này không phải Long Mã thuần túy, nhưng cũng là hậu duệ của Long Mã cùng bảo mã, năm đó Thiên Long Câu theo Trình Tiếu Thiên tung hoành thiên hạ.

    Trình Tiếu Thiên mang theo Bàn Tử, lăng không đứng vững, chỉ cái lên xuống đã ngồi trên lưng ngựa.

    Sau đó, thành viên Huyết Chiến cũng nhao nhao nhảy lên ngựa, căn bản không cần bất luận cái gì thúc dục, sau một khắc dưới sự dẫn dắt của Trình Tiếu Thiên, trên trăm thất bảo mã phóng đi trong đêm tối.

    - Béo tiểu tử, hiện tại lập tức nói rõ cho ta, không cho phép nói sai một chữ.

    Thẳng đến lúc này Trình lão gia tử mới mở miệng.

    Mới vừa rồi bị Trình lão gia tử mang theo giống như đằng vân giá vũ, làm cho Bàn Tử cũng ngây ngẩn cả người, giờ phút này mới kịp phản ứng.

    Nghĩ đến phản ứng vừa rồi của Trình lão gia tử, mới biết được khẳng định Trình lão gia tử đang đợi tin tức.

    - Đại thiếu đi trang viên Tống gia ở ngoài thành thăm Tống Phúc, kết quả một mực không trở về, Tống Phúc cảm giác kỳ quặc, mới để cho muội muội của hắn đi điều tra, phát hiện trên đường có dấu vết đánh nhau.

    Sau đó một đường truy tung đã đến dưới chân Bắc Sơn, trên đường đi tổng cộng có hai gã Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, cùng năm tên Tẩy Tủy kỳ bị giết, cuối cùng còn phát hiện có một gã võ trung Thánh giả Phạt Mạch kỳ cũng đã bị giết.

    Mà không biết tung tích đại thiếu, phát hiện trên hiện trường còn có những người khác tới, hiện tại bên kia đã bắt đầu toàn lực truy tra, nhưng Bắc Sơn quá lớn, hơn nữa tin tức khác rất ít, cho nên mới để cho ta lập tức thông tri Trình lão gia tử.

    Loại thời điểm này, Bàn Tử bằng tốc độ nhanh nhất, nói tin tức hắn biết rõ cho Trình lão gia tử.

    - Người nào, cửa thành đã đóng, lập tức dừng lại.

    Bàn Tử vừa nói xong, Trình lão gia tử đã vọt tới cửa thành, ban đêm cấm đi lại, cửa thành đã sớm đóng cửa, quân cửa thành chứng kiến có người phóng ngựa chạy đến, lập tức đề phòng.

    - Cút ngay.

    Trình lão gia tử cách xa trăm mét, lăng không một chưởng đánh xuống, cửa thành bị đánh nát, sau một khắc Thiên Long Câu giống như một đạo hỏa diễm màu đỏ lóe lên mà qua.

    Sau đó ở phía sau, Huyết Chiến giống như một đạo nước lũ, đuổi kịp chạy theo, những Thành vệ quân này căn bản không có trải qua chiến tranh cũng sớm trợn tròn mắt.

    Bọn hắn chưa từng thấy qua tràng diện bực này, đây là người nào, quá mạnh mẽ, quá hung hãn, chẳng lẽ là có người tạo phản?

    Giờ phút này trong trang viên Tống gia cũng trở nên không giống lúc trước.

    - Ở trong Cuồng Phong có bao nhiêu tên sử dụng trảo công, tra Mã Huân có bao nhiêu thủ hạ, ta mặc kệ bây giờ ngươi dùng tiền hay là đoạt, hiện tại ta muốn lập tức biết rõ tất cả tư liệu của bọn hắn.

    - Còn nữa, triệu tập toàn bộ dữ liệu cơ sở tới cho ta, tầng ngầm mở toàn bộ, các ngươi chuyển dời đến dưới mặt đất, ta cần bất luận tư liệu gì lập tức điều tới cho ta.

    - Lập tức tiếp xúc cùng La tổng quản của Trình phủ, lúc này tiến hành liên hệ tình báo.

    - Cho tất cả nhân viên tình báo của chúng ta biết, ta mặc kệ bọn hắn dùng biện pháp gì, dù là tin tức chỉ có một chút quan hệ cùng chuyện này ta cũng muốn, cho dù bạo lộ thân phận, hoặc là chết, cũng phải đạt được tin tức đó cho ta.

    ...

    Giờ phút này Tống Phúc giống như điên rồi, chưa từng có chăm chú qua như vậy, đọc các tư liệu nhanh như gió.

    Mà ở trước người hắn, toàn bộ đều là một ít người phụ trách hệ thống tình báo mà Bàn Tử để lại, chừng mười cái, những người này đều đang không ngừng ra lệnh cho cấp dưới.

    Bọn hắn làm tình báo nhiều năm càng già càng lão luyện, cũng là lần thứ nhất chứng kiến có loại người này, hắn tiếp xúc hệ thống tình báo mới chỉ có một ngày.

    Nhưng mà trong vài canh giờ, không ngờ hắn một hơi nhìn hơn một ngàn hồ sơ, lại có thể nhớ kỹ bất luận chi tiết gì bên trong, thậm chí hiện tại toàn bộ tổ chức tình báo vừa mới thu mua một gã sai vặt hắn cũng biết.

    Sau đó hắn ra mệnh lệnh, những người này đều bị phân phối những công tác bất đồng, nhao nhao làm việc.

    Trí nhớ cùng năng lực phân tích siêu cường, lần đầu phát huy như thế, thỉnh thoảng Tống Phúc cũng cảm giác cháng váng đầu, thời điểm thật sự trụ không được, hắn lại lấy ra đan dược Trình Cung cho hắn.

    - Cho ta...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trong phòng xuất hiện mùi rượu, Túy Miêu đi đến, trực tiếp thò tay về phía Tống Phúc.

    - Không thể cho.

    Tống Phúc cũng rất kiên quyết, với tư cách độc đinh duy nhất của Tống gia, thời điểm Tống Phúc mười lăm tuổi, hắn đã có được một cái không gian giới chỉ.

    Tuy chỉ có dài một mét, rộng một mét, cao một mét, nhưng mà có thể chứa không ít đồ vật rồi.

    Thời điểm Trình Cung ra đi, liền giao Liệt Diễm Tửu cho Tống Phúc, để cho hắn khống chế Túy Miêu, tránh cho Túy Miêu xằng bậy giống như trước kia, nếu như lại xằng bậy mà nói, sẽ rất nguy hiểm.

    Nhưng Túy Miêu bảo trì động tác đưa tay như trước, giờ phút này trong mắt hắn vô cùng thanh tỉnh, càng thêm kiên quyết, thậm chí có một cổ điên cuồng.

    Cái này Tống Phúc quá quen thuộc, đây là thời điểm Túy Miêu muốn liều mạng mới có.

    Chương 67: Thẩm vấn

    - Người khác đều gọi chúng ta là đế đô Tứ đại hại, cho tới nay xông ra họa đều là đại thiếu ở phía trước, trước kia chúng ta không có biện pháp, nhưng hiện tại ta muốn làm một lần.

    Bàn Tử đang liều, ngươi cũng liều, ta không muốn nhìn huynh đệ của ta gặp nguy hiểm, ta chỉ có thể đứng ngoài quan sát, ta càng không muốn chỉ làm cho các huynh đệ của ta đi liều, cái kia so với chết còn thống khổ hơn.

    Sắc Quỷ, nếu như bây giờ ngươi không cho ta, ta sẽ đi Địa Hỏa Nham Động, kỳ thật ta đã có nơi thích hợp, nhưng đạt được tin tức này là sau khi đại thiếu cho ta Liệt Diễm Tửu.

    Túy Miêu vẫn rất ít nói chuyện, nhưng hôm nay lại nói rất nhiều, động tác của hắn vẫn như trước.

    Kỳ thật lúc trước có người từng nói qua, nói muốn trị hết Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch, cũng không phải là không có hi vọng.

    Ngoại trừ đan dược nghịch thiên, là tìm kiếm một chỗ Địa Hỏa Nham Động, mượn nhờ nham thạch nóng chảy bên trong, nhưng muốn sinh tồn trong Địa Hỏa nham thạch, đừng nói là Túy Miêu, coi như là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cũng không được.

    Lúc ấy người nọ đề cập qua, trừ khi đạt tới Nhân Anh kỳ ra tay giúp đỡ, không tiếc hao tổn lực lượng tương trợ mới có thể.

    Nhân Anh kỳ, đó là có tồn tại giống như, có được pháp lực khôn cùng, thần thông quảng đại.

    Đừng nói là Lôi gia, coi như là hoàng thất Lam Vân đế quốc cũng không có biện pháp đơn giản mời được, thực tế còn cần hao tổn lực lượng bản thân, càng là chuyện không thể nào.

    Mà giờ khắc này tâm ý của Túy Miêu đã rất kiên quyết, kể từ khi biết Trình Cung có khả năng gặp chuyện không may, gặp nguy hiểm, hắn đã quyết tâm.

    Cho dù chết hắn cũng muốn đánh cược một lần, nếu như huynh đệ mình gặp nguy hiểm, mình lại bất lực, cái này so với chết càng thêm thống khổ.

    Tống Phúc biết rõ Túy Miêu nói đến cái gì, tâm tư của Túy Miêu hắn càng sáng tỏ, nếu như không phải hiện tại hắn tiếp nhận tình báo, còn có một số việc cần hắn đi làm, còn có thể ở đây chỉ huy phát ra một ít tác dụng, thì hắn càng thêm khó chịu hơn so với Túy Miêu, xác thực so với chết còn muốn thống khổ.

    Loại tra tấn này, sẽ làm cho người nổi giận, bởi vì đó là thống khổ, tra tấn phát ra từ nội tâm.

    Tống Phúc không nói thêm gì nữa, mắt hắn đã tràn đầy tơ máu, có một ít nước mắt muốn chảy ra, nhưng hắn vẫn khống chế được, giao một hồ lô Liệt Diễm Tửu cho Túy Miêu.

    Nhìn Túy Miêu hướng về phía hắn gật gật đầu, mang theo bình Liệt Diễm Tửu này ly khai, Túy Miêu chậm rãi nhắm mắt lại, giờ khắc này hắn rất hi vọng mình có thể có cơ hội, dù là một phần vạn cơ hội, cho dù hắn phải dùng tánh mạng đi đổi lấy, hắn cũng sẽ đi làm.

    Không lâu sau, trang viên Tống gia thỉnh thoảng phát ra lắc lư, thỉnh thoảng có một tiếng rên rỉ.

    Không có kêu thảm thiết, nhưng tiếng rên rỉ này nghe vào trong tai người, lại làm cho người ta có thể cảm giác được thống khổ cực độ.

    Mà ở trong hồ nước cực lớn, Túy Miêu uống hết bình Liệt Diễm Tửu, thân thể giống như bị thiêu đốt, nhiệt độ cực cao làm cho hồ nước kia cũng sôi trào lên.

    Nhưng sau đó, băng hàn chi khí trong cơ thể của hắn lại chảy ra, hồ nước vừa mới sôi trào, sau đó đã kết băng đông lại.

    Chỉ có Túy Miêu thỉnh thoảng thống khổ, điên cuồng oanh kích mấy tảng đá xung quanh, đó là đau đớn kịch liệt, làm cho hắn sắp điên cuồng, mất đi lý trí.

    Đau, vô cùng đau đớn, so với lần đau trước kia còn khủng gấp mấy lần, làm cho hắn cảm giác chết đi còn sướng hơn.

    Lại đau hơn thì như thế nào, chẳng lẽ so với nhìn huynh đệ mình gặp nguy hiểm, chính mình lại bất lực, nhìn xem tất cả mọi người đang liều, mình lại giống như phế vật ở một bên còn đau hơn sao.

    Qua nhiều năm như vậy, hắn đã quen cảm giác này, dù là rút cốt tẩy tủy, hồn phi phách tán, chết không có chỗ chôn hắn cũng không sợ.

    Đại thiếu, ta sẽ đi qua, ta sẽ còn sống nhìn thấy ngươi, ta sẽ giết tất cả những người muốn hại ngươi, ta sẽ làm cho bọn hắn hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này.

    Chấp niệm kia đã ủng hộ Túy Miêu, làm cho hắn có thể kiên trì ở trong loại thống khổ cực độ này.

    ...

    Thời điểm Trình Cung đánh chết Ngân Bưu, bắt lấy thanh y lão giả này thì trời đã tối, lúc này cửa thành đã đóng lại, cộng thêm Trình Cung muốn nhanh chóng thẩm tra thanh y lão giả này, cho nên trực tiếp tiến vào trong núi, tìm một sơn động ẩn nấp.

    Trình Cung hoàn toàn không nghĩ tới bởi vì trực giác nhạy cảm của Tống Phúc, lại phát hiện hắn bị Cuồng Phong Mã Bang chặn giết, càng không nghĩ tới bây giờ đã rất loạn.

    Đây là một khe hở mấy trăm mét trong lòng núi, càng ngày càng hẹp, thoạt nhìn cơ hồ dưới tình huống vào không được, mới phát hiện có một sơn động rất bí mật, hẳn là phát sinh cùng các loại địa chấn thay đổi tạo thành.

    Sau khi tiến vào, huyệt động này cũng rất sâu, vào trong bên hơn mười mét mới phát hiện một địa phương có thể dừng lại, Trình Cung cũng là bởi vì kinh nghiệm ở kiếp trước mới có thể phát hiện loại địa phương này, sau khi hắn tiến vào càng cẩn thận bố trí thoáng một phát, tinh thần lực của hắn ở trong này cũng không có biện pháp điều tra ra ngoài, hắn lại bố trí một ít trận pháp ngăn cản tinh thần lực, bởi vậy cho dù có tồn tại cường đại đuổi tới phụ cận nơi này, sử dụng tinh thần lực cường đại cũng không có biện pháp phát hiện, hết thảy chuẩn bị xong, lại tiện tay lấy ra mấy khỏa Dạ Minh Châu, trong động lập tức sáng lên.

    Lúc này Trình Cung mới kiểm tra thanh y lão giả này một chút, trước kia loại độc hắn phục dụng rất mạnh, đủ để cho hắn ở trong mười tức bị mất mạng.

    Đáng tiếc hắn gặp phải Trình Cung, độc dược kia có mạnh hơn nữa, cũng không quá đáng là tương tự như dược tề tám chín cấp, nói cách khác nếu như kịp thời cứu chữa, có người trợ giúp, sử dụng đúng bệnh, dược tề tám chín cấp cũng có thể cứu sống.

    Đương nhiên, độ khó sẽ gia tăng không ít, Trình Cung thì trực tiếp sử dụng đan dược Địa cấp hạ phẩm, hoàn toàn không để ý độc tính, trực tiếp quét ngang, thanh trừ triệt để.

    Thời điểm thanh y lão giả này tỉnh lại, thấy Trình Cung không có chú ý hắn, phản ứng đầu tiên là cười.

    Đầu lưỡi của hắn đã đưa tới hàm răng, nhưng thời điểm hắn toàn lực cắn xuống, lại thoáng cái không có khí lực, cảm giác toàn thân mềm nhũng, ngay cả cắn lưỡi tự vận cũng không có biện pháp.

    Trình Cung như đã sớm liệu định hắn sẽ như thế, thấy bộ dáng hắn giật mình, Trình Cung lên tiếng:

    - Thứ ta cho ngươi phục dụng, ngoài trừ nói chuyện ra, thì không có sức lực làm bất cứ chuyện gì khác.

    Có thể hai lần liên tiếp muốn tự sát, ngươi hẳn là tử sĩ.

    Mà trước tiên ngươi lựa chọn tự sát, nhất định là sợ ta đạt được đồ vật gì đó có quan hệ với chủ nhân từ trên người của ngươi, vừa rồi ta xem xét trên người của ngươi, xem ra ngươi vẫn là một người cẩn thận, trên người không với bất luận đồ vật gì có thể chứng minh thân phận.

    Thanh y lão giả kinh hãi nhìn Trình Cung:

    - Đứng đầu Đế đô Tứ đại hại, đệ nhất quần là áo lượt, thật sự ngươi rất lợi hại, có thể lừa gạt hết thảy mọi người.

    Phần tâm cơ, ẩn nhẫn này của ngươi, xem ra Trình gia ngươi toan tính không nhỏ, lợi hại, các ngươi giấu diếm được hết thảy mọi người trong thiên hạ.

    Xem ra, thời gian Trình gia khống chế Lam Vân đế quốc cũng không xa.

    - Ếch ngồi đáy giếng, chẳng muốn nói cùng ngươi.

    Trình Cung nghe được người này kết luận, thật sự có chút dở khóc dở cười.

    Bởi vì hắn tự mình biết mình, người Trình gia đối với ngôi vị hoàng đế căn bản không có một chút dã tâm, về phần Trình Cung, vị trí hoàng đế kia cho không hắn hắn cũng không làm.

    Chỉ cần thực lực đầy đủ, thế lực đầy đủ, dù là triều đại thay đổi, nên ngưu bức vẫn là ngưu bức, không cần đi quản lý nhiều sự tình phiền lòng như vậy, ràng buộc chính mình.

    Chỉ có thể nói, tầm mắt người này không lớn, cho nên tối đa chỉ có thể làm tử sĩ, vĩnh viễn không tới được trí giả.

    - Ngươi cũng không cần đi đoán, hiện tại trên tay ta không có đầy đủ dược vật, nếu không muốn ngươi nói cái gì thì ngươi sẽ nói cái đó.

    Trên thực tế đã đến vị trí như ngươi, nên biết nếu như ta giao ngươi cho nhân viên tình báo của Trình gia, tin tưởng bọn họ rất nhẹ nhàng có thể tra được thân phận của ngươi.

    Nếu như bây giờ ngươi nói, có lẽ ta sẽ lý trí nói chuyện với ngươi một ít, thật cho ta tìm người điều tra mà nói, Trình gia chúng ta không ngại huyết tẩy Vân Ca Thành.

    Nhìn nhan sắc làn của ngươi da, gần đây cần phải đi qua thảo nguyên, hẳn ngươi là người phụ trách tiếp xúc cùng Cuồng Phong Mã Bang.

    Trình Cung cách rất gần, tuy hắn không có đầy đủ dược vật, nhưng có thể khống chế thanh y lão giả này như đối đãi Mã Chương lúc trước, nhưng mà hắn chỉ cho phục dụng một ít dược tề trước kia luyện chế.

    Làm cho thân thể của tên kia mềm nhũn, trạng thái tinh thần dần dần thư giãn xuống, một ít phản ứng bản năng cũng đi ra.

    Thời điểm Trình Cung nói có thể tra ra thân phận của hắn, huyết tẩy Vân Ca Thành, rõ ràng trái tim của hắn nhảy lên, tốc độ huyết dịch chảy biến hóa.

    - Ta rất rõ ràng, người dám đụng đến ta ở ngay Vân Ca Thành, như vậy cũng chỉ có mấy nhà mà thôi.

    Dùng loại trình độ như ngươi, không thể nào là người của hoàng thất, Chu gia, Lôi gia, gần đây ta đắc tội nghiêm trọng nhất đúng là Âu Dương gia tộc...

    Trình Cung nói đến đây cố ý trì hoãn thoáng một phát, bản thân thanh âm của hắn đã mang theo một loại từ tính đặc biệt, dưới tác dụng chậm rãi của dược vật.

    Biểu lộ của thanh y lão giả này cũng dần dần phong phú, nghe được Trình Cung nhắc tới Âu Dương gia tộc, khóe miệng của hắn giật giật rất nhỏ, sau đó lại cố ý làm ra trạng thái khẩn trương.

    Giờ phút này chính hắn cũng không có phát giác, biểu hiện, phản ứng của hắn đã không giống bình thường, loại tính toán này càng giống như là một thương nhân khôn khéo.

    Trong nội tâm Trình Cung khẽ động, tiếp tục nói:

    - Mặc dù ngươi là tử sĩ, nhưng tính toán cũng rất khôn khéo, rất cẩn thận.

    Kỳ thật nếu như các ngươi phái thêm một ít người nữa, hoặc là ngươi sớm chạy đến trợ giúp Ngân Bưu kia, tình cảnh của ta sẽ rất nguy hiểm.

    Loại người như ngươi, tính toán có chút không phóng khoáng, không giống như những mưu sĩ chính thức kia, giống như là một quản sự của gia tộc thương nhân, để ta nghĩ xem, đế đô có mấy đại thương gia nhỉ...

    Lúc này, Trình Cung phát hiện tim thanh y lão giả đập càng lúc càng nhanh, vốn dùng trí tuệ của hắn là có thể khống chế những phản ứng này, nhưng hiện tại hắn như là người dần dần lâm vào mộng ảo, lực khống chế cùng địch ý xuống đến thấp nhất.

    - Tứ Bảo Lâu muốn làm việc này không cần tốn sức như vậy, nói sau ta cũng không đắc tội với bọn hắn, cũng không có tiếp xúc gì với Tiền gia, Triệu gia cũng không quen thuộc, Trịnh gia...

    Trình Cung nói rất chậm, để cho hắn có đầy đủ thời gian đi quan sát phản ứng của thanh y lão giả.

    Thời điểm nhắc tới Trịnh gia, lão giả này rõ ràng đã có phản ứng, ngữ khí Trình Cung lập tức biến đổi:

    - Hừ, nhất định là Trịnh gia không thể nghi ngờ, lần trước ở Kim Loan Đại Điện bị ông nội của ta đánh, khẳng định hắn ghi hận trong lòng.

    Hơn nữa hắn nhiều lần mậu dịch cùng thảo nguyên, nghe nói gần đây còn muốn khai thông muối lậu, lá trà, tơ lụa, xem ra là hắn muốn mượn Cuồng Phong Mã Bang, cho nên mới trợ giúp bọn hắn.

    Thân thể Thanh y lão giả run rẩy, trái tim nhảy lên rất nhanh, ý nghĩ giãy dụa, nhưng chính bản thân hắn lại không biết.

    Lúc này Trình Cung mãnh liệt đứng dậy:

    - Ngươi có thể dùng thân phận mưu sĩ liều chết, khẳng định người trong nhà đều bị Trịnh gia khống chế, nhưng ta cho ngươi biết, Trình gia ta muốn tiêu diệt Trịnh gia là chuyện rất đơn giản, thậm chí cứu người cũng rất dễ dàng...

    - Ta nói, cái gì cũng nói, chỉ cầu ngươi cho một nhà ba mươi tám mạng của ta một con đường sống.

    Bởi vì tác dụng dược vật, thanh y lão giả như là bị thẩm vấn mấy tháng, hơn nữa Trình Cung đã chỉ vào điểm mấu chốt, làm cho hắn triệt để sụp đổ.

    Chương 68: Trịnh Tam Nguyên

    Thanh y lão giả tên thật là Đổng Sâm, làm thủ hạ cho Trịnh gia đã gần ba mươi năm, Trịnh gia một mực liên hệ cùng Cuồng Phong Mã Bang, lại là quan hệ mật thiết.

    Thậm chí rất nhiều thiết bị quân sự của Cuồng Phong Mã Bang đều là Trịnh gia âm thầm hỗ trợ, bởi vì trên thảo nguyên có rất nhiều thứ tốt, thông thường muối ăn, lá trà, vật dụng sinh hoạt hàng ngày ở Lam Vân đế quốc rất rẻ, ở đó cũng có thể bán ra gấp mười lần thậm chí còn cao hơn.

    Hơn nữa bọn họ đều là dùng hàng da, kim, ngân hoặc là một ít hi hữu gì đó trao đổi, sau khi những vật này trở về giá trị lại trở mình vài lần, lợi nhuận trong này là cực lớn, Trịnh gia cũng chính là dựa vào cái này, mới trở thành tồn tại ngang hàng với Vân gia, một trong những phú thương giàu nhất nước.

    Hai nhà bọn họ cộng cùng một chỗ, lũng đoạn ba thành hàng da cùng dược liệu của Lam Vân đế quốc, lũng đoạn tám phần hàng da cùng dược liệu của Vân Ca Thành, có thể thấy được tài lực của hắn hùng hậu như thế nào.

    Từ khi cửu Phó bang chủ Mã Huân của Cuồng Phong Mã Bang phát ra Huyền Thưởng Lệnh, cũng âm thầm phát một phần cho Trịnh Tam Nguyên, sau khi Trịnh Tam Nguyên biết liền vô cùng hưng phấn, cho rằng đây là cơ hội.

    Vốn là thông tri tin tức này cho Mã Huân, nhưng địa vị của Trình Cung ở Vân Ca Thành lại không tầm thường, Mã Huân cũng không biết nên xử lý như thế nào.

    Dù sao không thể so địa phương khác với Vân Ca Thành, mã tặc muốn đi vào, còn muốn âm thầm bắt Trình Cung là khó có khả năng.

    Lúc này Trịnh Tam Nguyên xem hỏa hầu đã đến, phái Đổng Sâm đi qua đàm phán cùng Mã Huân.

    Trước kia hắn cùng Cuồng Phong chỉ là quan hệ hợp tác, hàng năm hắn giao số lượng tiền nhất định, người của hắn ở trong phạm vi thế lực của Cuồng Phong thông suốt, lần này hắn khai ra điều kiện là, hắn có thể hiệp trợ Mã Huân bắt Trình Cung, nhưng điều kiện là Mã Huân phải giúp hắn đối phó Vân gia.

    Kỳ thật chuyện này đã nói rất lâu, căn cứ lời của Đổng Sâm, là sau khi Trình Cung trở lại đế đô không lâu, Trịnh Tam Nguyên đã bắt đầu đàm phán cùng Cuồng Phong Mã Bang.

    Đối với Trịnh Tam Nguyên mà nói, lợi ích lớn như thế, ở hắn xem ra nguy hiểm lại không lớn, tự nhiên muốn làm.

    Rồi sau đó Trịnh Tam Nguyên ở trong Kim Loan Đại Điện bị Trình lão gia tử đánh, đây càng làm cho hắn gia tốc tiến độ của chuyện này.

    Chủ ý của Trịnh Tam Nguyên là, bây giờ ta còn không có biện pháp đối phó Trình Tiếu Thiên, nhưng ta mượn nhờ Cuồng Phong Mã Bang tiêu diệt Trình Cung, cũng coi như báo thù rồi, lại không có người sẽ hoài nghi đến trên người mình, quan trọng nhất là, hắn ở chỗ này có thể được lợi ích cực lớn, có thể triệt để lũng đoạn hàng da cùng dược liệu trong Vân Ca Thành, triệt để khống chế sinh ý trên thảo nguyên.

    Đợi về sau có cơ hội, còn phải nghĩ biện pháp đối phó Trình lão thất phu, đến lúc đó liên hợp Âu Dương gia tộc, nếu như hoàng đế lại đứng ở bên mình, không lo tìm không thấy cơ hội lộng Trình gia tội gì đó.

    Cuối cùng Mã Huân đáp ứng điều kiện của Trịnh Tam Nguyên, bởi vì Trịnh Tam Nguyên ngoại trừ giúp hắn bắt Trình Cung ra, ra giá cũng cao hơn Vân gia.

    Bọn hắn biết rõ, cuối cùng nhất định Trịnh Tam Nguyên nâng tất cả giá cả, lông dê cuối cùng cũng là ở trên người dê, nhưng bọn hắn là mã tặc, những cái này bọn hắn không cần quản.

    Đổng Sâm với tư cách một trong những người đi đàm phán, đối với sự tình nơi này hoàn toàn tinh tường, hơn nữa khi bọn hắn theo đoàn ngựa thồ, âm thầm hiệp trợ Ngân Bưu tiến vào Vân Ca Thành.

    Cuồng Phong đã trước sau sáu lần đoạt hàng hóa cùng ngân lượng của Vân gia, Vân gia tổn thất lên tới ba ngàn vạn lượng, hơn nữa người Vân gia cũng bị bắt lại không ít, trong đó còn có trưởng tôn đời thứ ba, tiền chuộc lên tới hai ngàn vạn lượng, hôm nay vẫn còn bên trong đàm phán.

    Đổng Sâm nói rất kỹ càng, Trình Cung ở một bên nghe xong cũng chửi mẹ.

    Dĩ nhiên là tên quốc trượng chó má, nhà giàu mới nổi Trịnh Tam Nguyên kia, mịa nó, hắn cho hắn là cha vợ của hoàng đế thì ngưu bức sao, hoàng đế không có ba ngàn cũng có mấy trăm, cha vợ hắn có khá nhiều loại.

    Lại lấy mạng mình đi làm thẻ đánh bạc, tên hỗn đản này, nếu không thu thập hắn đến tình trạng kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay, ta không phải là đứng đầu Tứ đại hại Trình Cung.

    Hiện tại hết thảy đều rất rõ ràng, Đổng Sâm khai ra tất cả mọi chuyện, thậm chí kể cả lúc nào đàm phán, giao dịch cùng Cuồng Phong như thế nào, ngân lượng mỗi lần giao hàng, tất cả đều nói rành mạch.

    Trịnh Tam Nguyên là tuyệt đối không thể lưu, một trong các thương nhân hàng da, dược liệu lớn nhất, đột nhiên hai mắt Trình Cung tỏa sáng, mình luyện dược cần rất nhiều dược liệu.

    Theo lực lượng mình tăng lên, còn có mọi người bên cạnh cần đại lượng đan dược, tuy hiện tại cũng bắt đầu chuẩn bị luyện chế đan dược đấu giá, nhưng sau khi đấu giá lại phải mua sắm tốn rất nhiều thời gian, có một ít dược liệu đặc biệt còn rất khó mua sắm, cũng không phải có tiền là có thể tùy thời mua được.

    Hơn nữa đấu giá cũng không thể không kiêng nể gì cả, phải khống chế trong phạm vi nhất định, nếu không nhất định sẽ rước lấy phiền toái, hiện tại ngược lại là tốt cơ hội.

    Trịnh Tam Nguyên này đã kinh doanh dược liệu vài thập niên, hơn nữa cấu kết Cuồng Phong, giúp Cuồng Phong thủ tiêu tang vật, khẳng định cũng biết không ít thứ tốt a.

    Vậy mà lấy mình làm thẻ đánh bạc, muốn lộng chết mình đúng không, vậy lão tử sẽ nuốt Trịnh gia ngươi.

    Nghĩ đến chỗ này, Trình Cung nhìn về phía Đổng Sâm:

    - Ngươi đã là tử sĩ của Trịnh Tam Nguyên, ngay cả đàm phán cùng Mã Huân, đối phó Vân gia, phối hợp bọn hắn bắt ta, loại chuyện này cũng do ngươi phụ trách, nhất định ngươi biết rõ rất nhiều bí mật của hắn.

    Hắn nhiều năm tích góp, có những vật tốt gì?

    - Bởi vì người nhà ta đều bị hắn khống chế, hắn lại biết rõ tính cách của ta, cho nên những chuyện cơ mật nhất đều do ta phụ trách.

    Thứ mà hắn coi trọng nhất là Linh Cốt Thảo vạn năm, chuyện này ngay cả con gái cùng thê tử của hắn cũng không biết, bởi vì nghe nói Linh Cốt Thảo kia là dược liệu luyện chế Tăng Thọ Đan, đáng tiếc lão gia không có biện pháp tìm được Đan đạo đại sư hỗ trợ ra tay.

    Linh Cốt Thảo vạn năm, Trình Cung nghe xong mắt không khỏi sáng ngời, đây chính là thứ tốt ah.

    Cái Linh Cốt Thảo này cực kỳ đặc biệt, sinh trưởng thảo nguyên trong, lá cây đều dán vào thân cây, tầng tầng sinh trưởng.

    Sau khi được ngàn năm, hình dạng bề ngoài rất giống cốt cách của người, lơ đãng nhìn thấy còn có thể bị giật mình, tưởng rằng một bộ xương cốt.

    Hơn nữa nó còn có thể phát ra mùi hôi thối bảo vệ mình, bình thường chung quanh Linh Cốt Thảo đều hình thành một ít đầm lầy nhỏ, còn có rất nhiều độc vật sinh tồn, bên trong sẽ chết rất nhiều người.

    Cho dù tiến vào trong đó, cũng rất khó có thể thu thập.

    Linh Cốt Thảo sinh trưởng đến vạn năm sẽ dần dần phát ra hương thơm, lá cây tầng ngoài mới có thể dần dần tách ra, cuối cùng trở nên vô cùng sáng lạn xinh đẹp.

    Nếu dùng Linh Cốt Thảo để luyện chế Tăng Thọ Đan đương nhiên không thành vấn đề, nhưng mà dùng Linh Cốt Thảo vạn năm luyện chế Tăng Thọ Đan, chỉ gia tăng mười năm, tám năm tuổi thọ, còn không bằng dược tề của mình, quả thực giống như là cầm Nhân sâm ngàn năm làm củ cải trắng.

    Công dụng chính thức của Linh Cốt Thảo có rất nhiều, lá cây tầng ngoài có thể luyện chế Giải Độc Đan, cao nhất có thể đạt tới Giải Độc Đan Thiên cấp hạ phẩm, về phần thân cành thì luyện chế La Hán Kim Đan.

    Mặc dù La Hán Kim Đan kia chỉ là Địa cấp trung phẩm, nhưng có thể làm cho cường độ cùng lực lượng thân thể tăng lên gấp mười lần trong thời gian ngắn.

    - Còn có nội đan yêu thú cấp chín, Địa Hỏa Linh Chi, Bách Diệp Thủy Tham...

    Nội đan yêu thú cấp chín có thể luyện chế một ít dược vật cho gia gia, Địa Hỏa Linh Chi rất thích hợp dung hợp Liệt Diễm Tửu của Túy Miêu, nếu như gia nhập đi vào, cho dù chưa hóa giải Băng Cốt cùng Hàn Tủy, cũng có thể trợ giúp hắn tu luyện rất tốt, Bách Diệp Thủy Tham có thể thay thế Thủy Nguyên Châu cho mình sử dụng.

    ...

    Ở bên trong Bắc Sơn ngoài Vân Ca Thành, một thân ảnh nho nhỏ xuyên thẳng qua rừng rất nhanh, thỉnh thoảng sẽ dừng lại lẳng lặng nhíu mày một hồi.

    - Kỳ quái, cần phải ở phụ cận đây, sư phụ dạy Truy Tung Thuật sẽ không sai, nhưng là đến nơi này lại không có chấn động, tinh thần lực cũng bị quấy nhiễu, cần phải ở phụ cận đây.

    Tống Lị Lị vừa mới thả một Vân Cáp báo cáo tình huống cho ca ca, sau đó một đường truy tung đến đây, nhìn xem chung quanh, nàng đã kiểm tra chung quanh n vài vòng rồi, tuy không có phát hiện cái gì, nhưng nàng cảm giác Trình Cung ở gần nơi này ah.

    - Oanh...

    Oanh!

    Tống Lị Lị như là nổi giận, dùng sức dậm chân, mỗi một cước đều có lực lượng cường đại thâm nhập vào đất.

    Cái này làm cho nàng phát hiện, chung quanh có rất nhiều khe hở, bởi vì tinh thần lực gặp được địa hình loại này, phạm vi dò xét rất có hạn.

    Cho nên nàng mới sử dụng loại phương thức này, ít nhất một cước dẫm xuống, khí kình thâm nhập dưới đất hơn mười, hai mươi mét là không có vấn đề, ít nhất biết rõ dưới mặt đất không có ai.

    Động tĩnh này cũng không phải rất lớn, nhưng mà Tống Lị Lị nếm thử vẫn kinh động đến Trình Cung, Trình Cung đưa tay nhẹ nhàng điểm cho Đổng Sâm hôn mê.

    Tất cả mọi chuyện hắn đều đã khai báo, đã có những tin tình báo kia cùng tình báo cụ thể người nhà của hắn, thậm chí hắn gạt Trịnh Tam Nguyên dấu tiểu thiếp cùng hai đứa con trai cũng khai ra, cho dù dược lực qua đi, Đổng Sâm tỉnh táo lại, làm cho hắn phối hợp cũng không còn là việc khó.

    Trình Cung mang Đổng Sâm lách mình đến chỗ khe hở, tinh thần lực lập tức xem xét tình huống bên ngoài.

    Sao tiểu nha đầu này lại ở đây, hơn nữa nhìn bộ dáng của nàng, tựa hồ là một đường đi tới.

    Bởi vì nghe Tống Phúc nói, tiểu Cửu rất thích đánh nhau, về nhà không bao lâu liền khiêu chiến tất cả cao thủ trong nhà một lần.

    Nếu như không phải Tống Bảo Gia cố ý cho nàng trông coi Tống Phúc để hạn chế nàng, chỉ sợ tai vạ nàng gây ra sẽ không thua Tống Phúc.

    Cho đến lúc đó, đế đô ngoại trừ Tứ đại hại, nhất định sẽ nhiều thêm một tiểu la lị.

    Chỉ là nàng hiển nhiên không phải cái loại điêu ngoa bốc đồng, nếu không trước kia nàng sẽ không chỉ là âm thầm đi theo mình, còn nhiều lần thăm dò.

    Nếu là Tử Yên công chúa, nàng muốn thi đấu cùng ngươi sẽ không quản những thứ khác, trực tiếp ra tay là được.

    Trình Cung nghe Tống Phúc nói qua, Cửu nha đầu kia không thích đi khi dễ kẻ yếu, bởi vì không biết Trình Cung có trọng thương chưa lành hay không, cho nên nàng không dễ dàng ra tay, một khi biết rõ Trình Cung lợi hại, vậy thì phiền toái.

    Trang viên Tống gia có một võ trung Thánh giả khác phụ trách trông coi, cũng là bảo hộ Tống Phúc an toàn, đã bị tiểu Cửu làm cho trốn đi bế quan.

    Nàng sẽ không dã man trực tiếp động thủ, nàng sẽ một mực thương lượng với ngươi, thẳng đến khi ngươi đồng ý tỷ thí cùng nàng, nhưng tỷ thí này sẽ không dứt.

    Cho nên thấy tiểu Cửu, phản ứng đầu tiên của Trình Cung là muốn né tránh, nhưng thân thể Trình Cung vừa mới lui về, đột nhiên nghĩ đến thời gian có chút không đúng.

    Nếu như tiểu Cửu một mực đi theo mình, vậy thời điểm mình chiến đấu cùng đám người Ngân Bưu, nhất định nàng sẽ xuất hiện.

    Hơn nữa dựa theo thời gian tính toán, lấy tốc độ của nàng đủ để nhẹ nhõm đi tới đi lui hai lần rồi, nói cách khác sau khi nàng trở lại trang viên Tống gia mơi quay lại.

    Nói như vậy, rất có thể sự tình mình đột nhiên biến mất đã náo đại, Tống Phúc đã cũng biết, rất có thể gia gia cũng biết, nhất là tiểu Cửu chứng kiến những thi thể, nếu thông tri Tống Phúc, lúc này hơn phân nửa Tống Phúc sẽ liên hệ cùng Trình gia.

    Nghĩ đến chỗ này, Trình Cung tiện tay cất kỹ Đổng Sâm, thân thể chớp động lao ra.

    Chương 69: Đại quân vào thành

    Trình Cung vừa mới ly khai chỗ đó, xuất hiện ở phạm vi cách tiểu Cửu hai trăm mét, tiểu Cửu mãnh liệt quay đầu lại, khi thấy Trình Cung từ chỗ đó đi ra, trước mắt nàng không khỏi sáng ngời, lập tức minh bạch vì sao mình tìm không thấy Trình Cung.

    Bởi vì khắp nơi đều là khe hở, mình không có khả năng đều đi vào tìm kiếm, tinh thần lực dò xét đôi khi cũng dò xét không đến.

    - Có phải đã thông tri ca ca ngươi rồi hay không hả?

    - Ân.

    - Trên người có mang theo Vân Cáp hay không.

    - Ân.

    Không đợi tiểu Cửu nói chuyện, Trình Cung liên tiếp hỏi hai vấn đề, sau đó trực tiếp lấy ra giấy bút.

    Rất nhanh đã viết hai trang giấy, trên mỗi tờ giấy chỉ có mấy chữ, sau đó giao cho tiểu Cửu.

    - Giao cho ca ca ngươi, ngươi ở đây trông coi.

    Lần này Trình Cung thẩm vấn rất kỹ, kể cả những sự tình về Cuồng Phong Mã Bang, một tia không lọt.

    Trình Cung làm việc không thích nhất đúng là bị động, trước kia Mã Huân không biết hắn là ai, tạm thời bình an vô sự.

    Nhưng nay Mã Huân đã tìm tới cửa, Trình Cung tuyệt đối sẽ không cho hắn có cơ hội đánh lén mình lần thứ hai.

    Tiểu Cửu rất nhanh dựa theo Trình Cung nói mà làm, sau đó một mình đứng ở đó gãi đầu, có chút mơ hồ, hình như mình đến là trông chừng ca ca a, trước kia đi theo Trình Cung cũng là muốn tỷ thí cùng hắn, sao hiện tại lại biến thành chân chạy rồi?

    ...

    Bên ngoài Vân Ca Thành

    - Chậm một chút, chậm một chút, Vân Cáp đã đến...

    Lúc này, Bàn Tử bị Trình lão gia tử mang theo, trên người cũng có vật dụng gọi Vân Cáp, chỉ cần ở dưới tình huống bình thường, những Vân Cáp kia đều có thể tìm được hắn, hơn nữa chung quanh có Vân Cáp xuất hiện, thì Vân Cáp trên người hắn cũng sẽ có phản ứng.

    Trình lão gia tử nghe xong, dưới chân hơi động một chút, Thiên Long Câu lập tức dừng lại.

    Vừa rồi bởi vì Bàn Tử khẩn trương cho an nguy của Trình Cung, cũng không có để ý mình bị Trình lão gia tử mang theo, giờ phút này mới phát hiện mình thật sự có chút thảm, nhưng hiện tại hắn cũng không dám đi gây với Trình lão gia tử.

    Từ trên người móc ra một mảnh đồng lớn bằng ngón út, bên trong có một cơ quan đặc thù, lập tức phát ra một thanh âm đặc biệt.

    Loại thanh âm này rất thấp, người bình thường căn bản không nghe được, chỉ có đến trình độ như Trình lão gia tử mới có thể phát giác được một ít.

    - Vèo...

    Nương theo thanh âm này, Vân Cáp từ không trung lao xuống giống như một đạo thiểm điện.

    Bàn Tử vội vàng gỡ thư tín ra xem, thân thể kích động không khỏi run rẩy.

    - Thật tốt quá, thật sự là con mẹ nó tốt quá, không có việc gì rồi.

    Bàn Tử vô cùng hưng phấn, trên giấy Trình Cung nói không có việc gì, hưng phấn hô hào, kích động vỗ bả vai Trình lão gia tử.

    Hắn bị Trình lão gia tử cầm lấy, đập bả vai Trình lão gia tử ngược lại rất dễ dàng.

    - Cái gì...

    Trình lão gia tử nghe xong, vốn trên mặt như sa mạc muôn đời, mang theo tĩnh mịch khôn cùng, sắc mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

    Ách...

    Bàn Tử nghe xong thanh âm của Trình lão gia tử, tay muốn vỗ xuống lần nữa thoáng cái cứng tại chỗ, đã xong, đã xong, vừa rồi mình làm gì, trước kia nói những gì.

    Đúng rồi, Sắc Quỷ nói Trình Cung có một phong thư ghi cho Trình lão gia tử.

    Bàn Tử vội gỡ lấy đưa cho Trình lão gia tử:

    - Lão...

    Lão gia tử, cái này...

    đây là đại thiếu...

    Hắc hắc, giao cho ngài, hắc hắc...

    Bàn Tử nịnh nọt cười cười, trong nội tâm chột dạ a, làm sao bây giờ, cái này chết chắc rồi.

    Hình như trước kia mình chỉ vào Trình lão gia tử mắng.

    Đừng nói là mình, hai ngày trước ngay cả cha vợ hoàng đế Trịnh Tam Nguyên, còn có Âu Dương gia tộc Âu Dương Hải cũng bị lão gia tử đánh cho răng rơi đầy đất, cho dù lão gia tử đánh mình thành thịt xay, cũng không có người dám phóng cái rắm ah.

    Vừa rồi hình như mình còn vỗ bả vai lão gia tử, đã xong, đã xong, cái này đã xong rồi.

    Trình lão gia tử căn bản không có đi để ý tới Bàn Tử, giờ phút này nghe được cháu trai không có việc gì, hắn đã là mở cờ trong bụng.

    Lão soái cầm lấy tờ giấy Trình Cung ghi, tay cũng có chút phát run.

    - Trịnh gia cấu kết Cuồng Phong, chứng cớ vô cùng xác thực, ta muốn hắn phải xét nhà diệt tộc, ta muốn hắn so với chết còn khó chịu hơn.

    Trình lão gia tử vừa đọc xong là sững sờ, lập tức nụ cười trên mặt càng ngày càng sáng lạn, vốn tay đang xách Bàn Tử cũng buông ra.

    - Bành...

    Bàn Tử đang lo lắng vì sự tình trước kia, căn bản không có một chút phòng bị, trực tiếp rớt xuống.

    Thân thể hắn vừa rơi xuống, mặt đất cũng run rẩy thoáng một phát, mà ngay cả Thiên Long Câu rất có linh tính cũng không khỏi ghé mắt, động đất sao?

    Bàn Tử cũng cảm giác bờ mông mình bị ném thành tám múi, có chuẩn bị cùng không chuẩn bị hoàn toàn là hai việc khác nhau, lần này ngã đủ đau a.

    Mấu chốt là thấy Trình lão gia tử cười đến vui vẻ như vậy, Bàn Tử có đau cũng không dám nói ra, dốc sức liều mạng dùng tay bụm lấy mông của mình.

    Đã biết rõ sẽ rất thê thảm, không nghĩ tới đến nhanh như vậy, cái mông của ta ah!

    Trình lão gia tử không có tâm tình đi để ý tới Bàn Tử, cười tủm tỉm khẽ vuốt chòm râu, quả nhiên không hổ là cháu trai Trình Tiếu Thiên ta, không ngờ dưới loại tình huống này cũng có thể bình yên vô sự, còn có thể cầm đến chứng ớ xác thực.

    Lập tức trong mắt Trình lão gia tử hiện lên một vòng hàn quang, Trịnh Tam Nguyên tính toán cái gì, cũng dám ra tay đối với cháu trai ta.

    Nếu không phải cháu trai ta đã nói như vậy, hiện tại Trình Tiếu Thiên có thể đi triệt Trịnh gia.

    - Thông tri lão La, đình chỉ tất cả động tác, bảo vệ trong nhà, người Huyết Chiến trở về toàn bộ.

    Sau khi Trình lão gia tử nhìn mấy lần, mới cất kỹ tờ giấy kia, nhìn về phía thành viên Huyết Chiến sau lưng khoát tay áo, sau một khắc đám người kia trực tiếp thúc ngựa quay người rời đi.

    - Béo tiểu tử, ta rất thích ngươi, đi, đi với ta tới thành Bắc Đại doanh một chuyến.

    Trình lão gia tử nói xong, đưa tay lăng không một trảo, Bàn Tử hơn bốn trăm cân bị hắn nắm lên, giống như một người trưởng thành nắm lấy một bao rơm rạ, rất là nhẹ nhõm, Thiên Long Câu lập tức lao nhanh trên đường.

    Bàn Tử bị Trình lão gia tử bắt lấy lần nữa, giờ phút này biết rõ Trình Cung không có việc gì, cũng bắt đầu cân nhắc chuyện của mình, chỉ vào lão gia tử mắng, coi như là hoàng đế chỉ sợ cũng chưa làm qua a.

    Còn vỗ bả vai Trình lão gia tử, aii, chết rồi!

    Cái này thảm rồi, đại thiếu, ngươi ở đâu, cứu mạng ah!

    ...

    Sắc trời vừa tảng sáng, cửa thành chậm rãi mở ra, một ít người bán đồ ăn từ vùng ngoại ô ra vào nhộn nhịp, nguyên một đám Thành vệ quân ở cửa thành thì ngáp dài.

    - Đội trưởng, khí trời cũng dần dần lạnh rồi, qua ít ngày nữa chỉ sợ sẽ có tuyết rơi a, các đội khác đều đang xin tiền củi lửa, có phải chúng ta cũng nên...

    Một lão binh đến bên cạnh đội trưởng, cười ha hả nói.

    - Lão tửu quỷ, cách tuyết rơi ít nhất còn một tháng nữa, ngươi nói uống rượu hết tiền chẳng phải được sao.

    Đi thôi, bất quá đừng quá mức, gần đây bên trên tra rất kỹ, thực gặp chuyện không may ta cũng rất khó giữ.

    Người đội trưởng kia cười mắng, nhưng bất luận lộng tiền như thế nào, kiếm nhiều vĩnh viễn là hắn, chỉ là thái độ lão binh này làm cho hắn rất ưa thích.

    - Cái này ngài yên tâm, ta làm việc...

    Lão tửu quỷ trong miệng đội trưởng kia nói đến một nửa, đột nhiên cứng đờ, sau đó úp sấp trên mặt đất.

    Hắn không phải gác phiên trực, nhưng giờ phút này động tác so với những thành vệ quân kia còn nhanh hơn rất nhiều.

    Đội trưởng kia xem xét thoáng cái ngây ngẩn cả người, nhíu mày:

    - Lão tửu quỷ, ngươi làm cái gì vậy?

    - Đại quân...

    Có đại quân, ít nhất mấy ngàn người...

    Lão tửu quỷ kia cũng có chút không dám tin tưởng, nhưng sau đó lại nghe nghe, hướng về phía đội trưởng khẳng định gật đầu.

    - Ngươi uống say sao, uống bao nhiêu, còn mấy ngàn người, nơi này là Vân Ca Thành, bên ngoài đóng quân hơn mười vạn...

    Đội trưởng kia tức giận răn dạy.

    - Ta cũng biết, nhưng...

    Lão tửu quỷ kia không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn nhìn địa hình chung quanh, lại nhìn phương hướng xa xa.

    Lúc này, vài người chung quanh khác cũng cười to, nói cái gì cũng có.

    Thời điểm bọn hắn nói đùa, đột nhiên đội trưởng kia cảm giác được mặt đất có chút rung rung, không chỉ là hắn, tất cả mọi người cũng cảm giác được mặt đất phát ra run rẩy rất nhỏ.

    Giờ phút này ánh mắt mọi người đều nhìn về phía xa xa, chỉ thấy phương đông mặt trời còn chưa có bay lên, bụi mù cuồn cuộn, sau đó một đội ngũ như nước lũ lao đến.

    - Không tốt, địch tập kích, nhanh đóng cửa thành, lập tức...

    Đội trưởng kia xem xét, lập tức luống cuống.

    - Đội trưởng, đừng, đừng, hình như... hình như là người chúng ta ah.

    Lão tửu quỷ bỗng nhúc nhích con mắt, giờ phút này con mắt lờ mờ của hắn trở nên vô cùng rõ ràng, thời gian dần trôi qua, có người cũng nhìn rõ ràng, phía trước nhất có một tên mập tay cầm đại kỳ, trên đại kỳ có in một chữ Trình.

    Mà cái tên mập mạp này, thì đang bị người nắm trong tay chạy như bay.

    - Như thế nào...

    Làm sao bây giờ?

    Có mấy tân binh đã luống cuống, chạy đến bên cạnh đội trưởng.

    - Ta nào biết được, nhanh đi báo cáo...

    Giờ phút này, thời điểm lão tửu quỷ thấy được phía trước nhất là Trình Tiếu Thiên, thân thể mãnh liệt thẳng tắp, lúc này vừa vặn Trình Tiếu Thiên dẫn người lao tới, vậy mà hướng về phía hắn nhẹ gật đầu.

    Năm đó bên trong một chiến dịch thảm thiết nhất, năm trăm người của Công Kích doanh chỉ còn lại một người sống duy nhất.

    Trên người Lão tửu quỷ đột nhiên bộc phát ra hào quang kinh người, sau một khắc dưới chân phát lực, người giống như đạn pháo phóng đến, Công Kích doanh, chỉ cần đại soái xuất chinh, chỉ cần Công Kích doanh còn có một người, vĩnh viễn xông lên trước nhất.

    Mà những người nhận thức lão tửu quỷ này, kể cả đội trưởng kia cũng trợn tròn mắt, đây là lão tửu quỷ ham tiện nghi nhỏ, mỗi ngày chỉ biết uống rượu sao?

    Lại nhìn phía sau, mấy ngàn binh sĩ đi theo nhảy vào trong thành, giống như nước lũ vọt tới.

    Nguyên nhân làm cho những binh lính ở cửa thành kia giật mình cũng không dám cản trở là, ngoại trừ đại kỳ chữ Trình kia, có một phần ba đi theo phía sau đều là Quan quân, từ Đại tướng quân, cho tới Tiểu đội trường, hai phần ba còn lại là binh sĩ tinh nhuệ nhất, loại trận thế này ai dám ngăn cản

    Chương 70: Phá phủ Quốc trượng

    Bởi vì nguyên nhân đặc thù, hôm nay sự tình phải giải quyết trên triều cũng rất nhiều, cho nên mọi người dậy rất sớm.

    Mà ngay cả Chu thái phó bình thường không vào triều, giờ phút này cũng đang nghe báo cáo.

    - Đây là dị tượng ngàn năm chưa từng có qua, ba tháng sau Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh song tinh chiếu rọi, ngoài Vũ khúc Tinh giáng phúc ra, Văn Khúc Tinh cùng Văn Xương Tinh đều là ngôi sao may mắn, đây là sự tình ngàn năm không có.

    Báo hiệu Lam Vân đế quốc ta văn võ hưng thịnh.

    Cho nên thần đề nghị, hoãn kỳ thi cuối năm lại ba tháng, mong bệ hạ chuẩn tấu.

    Hai gã quan viên Khâm Thiên Giám hưng phấn nói nửa canh giờ, cuối cùng tổng kết vài câu, mới khiến cho người trên triều nghe rõ.

    Ngoại trừ thi ân khảo ra, thời gian kỳ thi cuối năm là sớm có định số, tự nhiên không thể đơn giản sửa đổi, nhưng lý do của Khâm Thiên Giám rất tốt.

    Cộng thêm mọi người thấy sắc mặt hoàng đế bệ hạ vui mừng, tự nhiên không có người đi ra cản trở, chuyện này lập tức chuẩn tấu.

    Hôm nay Hoàng đế bệ hạ rất vui vẻ, thấy Chu Tùng đứng hơi xiu vẹo, nội nói:

    - Chu thái phó tuổi già công cao, đặc biệt ban thưởng ghế ngồi.

    - Tạ long ân bệ hạ.

    Chu Tùng vội vàng tạ ơn, sau đó có thái giám chuyển một cái ghế đẩu, Chu Tùng không khách khí ngồi xuống.

    - Thái Phó, giải thi đấu cầm kỳ thư họa chuẩn bị như thế nào, vài chục năm nay hình như chưa từng có người đạt được tam liên quan, trẫm cũng rất chờ mong.

    Sau giải thi đấu, tứ đại tài tử cũng phải tham gia kỳ thi cuối năm, tin tưởng kỳ thi cuối năm năm nay sẽ rất náo nhiệt.

    Chu Tùng bề bộn bẩm báo:

    - Tạ bệ hạ quan tâm, kỳ thật thần cũng đang định bẩm báo việc này, bởi vì Lôi Hạo Uy trong tứ đại tài tử phải nửa tháng sau mới có thể trở về, nếu như không sẽ là tứ đại tài tử tam liên quan, giai thoại thiên cổ này sẽ được mọi người ca tụng, nhưng nếu chờ hắn lại xung đột với thời gian kỳ thi cuối năm.

    Vốn lòng thần còn có chút tiếc nuối, nhưng hiện tại bệ hạ quyết định trì hoãn kỳ thi cuối năm ba tháng, vậy cũng đúng lúc thần có thể lui giải thi đấu cầm kỳ thư họa lại hai tháng.

    - Ha ha...

    Tốt, tốt...

    Hoàng đế rất hài lòng nói.

    - Báo...

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài có người vọt đến:

    - Quân tình khẩn cấp, Trấn Quốc Công điều động năm ngàn tinh binh Bắc Đại Doanh vào thành, trong đó có một phần ba là tướng lãnh Bắc Đại Doanh, hôm nay đã tiến vào Vân Ca Thành, giờ phút này đang chạy tới... phủ Trịnh quốc trượng.

    - Điều động quân đội, hắn điên rồi.

    - Chẳng lẽ Trình Tiếu Thiên hắn muốn làm phản sao, quả thực hồ đồ.

    - Thần khải tấu bệ hạ, lập tức đuổi bắt Trình Tiếu Thiên.

    ...

    Hoàng đế không có lập tức lên tiếng, chỉ là mặt trầm như nước, trước kia hắn cũng biết tin tức Trình Cung gặp chuyện không may, trong nội tâm còn âm thầm cảm thán.

    Tên phá gia chi tử này của Trình gan cũng quá lớn, không có năng lực gì còn đi gây Cuồng Phong Mã Bang, cái này thì tốt rồi.

    Từ trong nội tâm mà nói, hắn đối với chuyện này là âm thầm vui vẻ, mặc dù Trình Lam có dã tâm, nhưng mà không khó khống chế, tuy hiện tại Trình gia thế lớn, đời thứ ba chết một người, bị mình khống chế thoáng một phát, Trình gia sẽ triệt để không cần lo lắng.

    Nhưng lại không nghĩ rằng, sự tình trong nháy mắt biến thành như vậy.

    Ánh mắt của hắn quét về phía Lôi Nhạc, cái này hôm nay cũng cố ý đến, tựu hồ rất cao hứng.

    Nhưng Lôi Nhạc lại như chưa tỉnh ngủ, hơn nữa thân thể còn có chút lay động, ý tứ kia là, tuy lão tử là võ tướng, nhưng tuổi không kém Chu Tùng lão nhân bao nhiêu, đứng thời gian dài cũng có chút đứng không vững ah!

    - Bành...

    Thấy phía dưới kêu loạn, hoàng đế phẫn nộ quát:

    - Câm miệng, người đâu, lập tức điều tra rõ ràng, truyền khẩu dụ của trẫm, bảoTrấn Quốc Công lập tức đến yết kiến.

    Lôi Nhạc nghe xong lông mi có chút giật giật, con mắt mở ra một chút nhìn lướt qua hoàng đế, hoàng đế ngược lại rất thông minh.

    Không có lập tức tranh luận, càng không có điều động quân đội, nếu không những quân đội kia không nghe chỉ huy thì chuyện càng lớn.

    Đến cùng Trình lão điểu muốn làm gì, chẳng lẽ cháu hắn thực xảy ra chuyện gì rồi hả?

    ...

    Trịnh phủ vừa mới kiến tạo không lâu, vô cùng xa hoa, nghe nói ngay cả hoàng cung cũng có vẻ không bằng.

    - Oanh...

    Lúc này đại môn Trịnh gia còn chưa mở, Trình Tiếu Thiên cưỡi ngựa đạp đại môn Trịnh gia, đại môn kia được đúc bằng tinh thiết, cho dù võ trung Thánh giả dùng hết sức cũng chưa hẳn có thể oanh mở, lại bị Trình Tiếu Thiên một cước đạp bay.

    Cái môn này bay tới trong sân, sau đó Thiên Long Câu lao lên trước, trực tiếp vọt vào.

    Bốn ngàn binh sĩ phía sau bao vây Trịnh gia, một ngàn người còn lại thì theo Trình Tiếu Thiên vọt vào.

    - Người nào, biết rõ đây là địa phương nào không?

    - Các ngươi muốn chết?

    ...

    Giờ phút này, một ít gia đinh cùng hộ viện của Trịnh gia vọt ra, cả đám đều vô cùng hung hãn, cho dù thấy đối phương ăn mặc quân trang cũng không sợ.

    Những năm gần đây Trịnh gia quật khởi, đánh nhau cùng gia tộc khác cũng không ít, những người này đã sớm dưỡng thành coi trời bằng vung.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, đánh ngã toàn bộ rồi nói sau, loại chuyện này chẳng lẽ còn cần đại soái phát lệnh à.

    Làm một quân nhân ưu tú, các ngươi nhất định phải biết rõ ai cần ăn đòn, đánh, đừng cho ta mặt mũi, dùng sức đánh.

    Sau khi xông vào Trịnh gia, Trình lão gia tử tiện tay buông Bàn Tử, Bàn Tử đang suy nghĩ lấy lòng lão gia tử như thế nào, giờ phút này thấy những gia đinh của Trịnh gia xông lên ngăn đón đại quân, hắn lập tức cáo mượn oai hùm nói.

    Mấy người cầm đầu đều nhìn thoáng qua Trình Tiếu Thiên, thấy Trình Tiếu Thiên cũng không có lên tiếng, những người này không nói hai lời xông tới.

    Gia đinh hộ viện của Trịnh gia cũng có ba bốn trăm người, trong đó cũng có một ít cao thủ Trịnh gia mời đến.

    Nhưng mà Bắc Doanh Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên cầm đầu đám người kia là ai, là nhân vật bách chiến sa trường, tên nào cũng hung hãn, giống như một đám lang vây quanh bầy dê, tiếc nuối duy nhất đúng là không đủ chia cắt, có ít người còn chưa xông lên, chiến đấu cũng đã xong.

    Trình lão gia tử cưỡi Thiên Long Câu không nhanh không chậm tiến vào bên trong, trên đường người đi ra ngăn trở toàn bộ bị đánh ngã, giờ phút này phía sau Trịnh gia cũng nhận được thông tri, Trịnh Tam Nguyên quần áo không chỉnh tề mang theo một đám người vọt ra, thỉnh thoảng còn nói gì đó cùng người bên cạnh, những người kia vội vàng chạy đi làm việc.

    - Trình Tiếu Thiên, ngươi...

    Ngươi muốn làm gì, ngươi biết này là địa phương nào không?

    Trịnh Tam Nguyên phẫn nộ nhìn Trình Tiếu Thiên, mình đường đường là Quốc trượng, không ngờ lão thất phu này dám mang người nhảy vào trong phủ của mình.

    - Làm càn!

    Bắc doanh Đại tướng quân, có danh hiệu Hung Thần Bạch Khải Nguyên một thân sát khí, một tới trước một bước quát lớn.

    Thanh âm kia làm mấy gia đinh sau lưng Trịnh Tam Nguyên choáng váng, Trịnh Tam Nguyên thì bị chấn sắc mặt tái nhợt, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    Năm đó giết mười vạn quân địch, bảy ngày tàn sát sáu tòa thành trì Đồ Đằng Đế Quốc, trên thảo nguyên hỏa thiêu ngàn dặm, sát khí kia ngay cả cao thủ cùng cấp bậc ở bên cạnh cũng không thoải mái, lúc này quát lớn lại ẩn chứa khí thế, Trịnh Tam Nguyên há có khả năng so sánh.

    Bạch Khải Nguyên là dòng chính tuyệt đối của Trình gia, Trình Vũ Phi trấn thủ đông nam Man tộc, Trình Vũ Dương trấn thủ tây phương Đồ Đằng Đế Quốc, nếu như quân công đơn thuần, Bạch Khải Nguyên cần phải trấn thủ Tây Bắc Thảo Nguyên.

    Nhưng nếu như nói như vậy, quân đội cũng hoàn toàn bị Trình gia khống chế, cho nên chỉ có thể tìm cớ triệu Bạch Khải Nguyên về, để cho người của Lôi gia trấn thủ Tây Bắc Thảo Nguyên.

    - Ngươi tính toán thơm bơ vậy sao, tục danh đại soái há là ngươi có thể gọi.

    Bạch Khải Nguyên thân cao hơn ngựa, quan trọng nhất là khuôn mặt hắn nhìn rất hung dữ, hài tử thấy hắn không phải dọa khóc, thì trực tiếp sợ tới mức hôn mê, coi như là thủ hạ thân tín của hắn quanh năm ở bên cạnh, cũng không dám nhìn thẳng vào.

    Bạch Khải Nguyên hung hãn nổi danh, nghe nói có không ít người thực lực không sai biệt nhiều cùng hắn, thậm chí cao hơn, lúc chiến đấu cũng không dám nhìn thẳng vào hắn.

    Hung đến loại trình độ này, quỷ thần né tránh, ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng chưa bao giờ triệu kiến hắn, có thể thấy được trình độ hung của hắn.

    Lúc này đột nhiên xông lên, chợt quát một tiếng, chấn Trịnh Tam Nguyên thiếu chút nữa thổ huyết, sau đó thấy được bộ dạng của Bạch Khải Nguyên, ba hồn bảy vía giống như cũng bị dọa mất, người thiếu chút nữa ngã quỵ về sau.

    Bàn Tử vốn là muốn cáo mượn oai hùm lần nữa, nhưng thấy hung thần này đi ra, hắn lập tức trung thực đứng ở bên cạnh Thiên Long Câu.

    Tuy hiện tại Trình lão gia tử buông hắn xuống, nhưng mà hiện tại hắn đã có kinh nghiệm, một mực đứng ở bên cạnh lão gia tử, hắn biết rõ lão gia tử là có ý gì, dù sao chỉ có mình mới có thể tùy thời liên hệ cùng Tống Phúc, mà Tống Phúc thì có thể tùy thời liên hệ cùng đại thiếu.

    - Đi ra, các ngươi là binh sĩ quân doanh, biết rõ nơi này là chỗ nào không?

    Ai cho quân lệnh các ngươi, ai cho phép các ngươi vào đế đô?

    Nhưng vào lúc này, từ phía sau có một đám người vọt lên, đúng là binh sĩ tuần tra bình thường ở phụ cận phủ Quốc trượng, bọn hắn chừng hai trăm người vọt đến.

    - Chu giáo úy, ngươi đã đến thì thật tốt quá, nhanh... mau bắt những người này lại, lão phu đã sai người thông tri bệ hạ, một hồi ta sẽ đến Kim Loan Đại Điện tìm bệ hạ nói rõ lí lẽ.

    Vừa nhìn thấy Chu giáo úy này đã đến, lập tức Trịnh Tam Nguyên bớt lo lắng.

    Thông thường ở Lam Vân đế quốc, chỉ có Thiên phu trưởng mới xưng là giáo úy.

    Chu giáo úy này là giáo úy tuần tra đội trông coi khu vực này, bản thân lại là đệ tử tôn thất, bình thường cũng rất diễu võ dương oai.

    Cộng thêm bình thường thu không ít chỗ tốt của Trịnh Tam Nguyên, nhận được Trịnh Tam Nguyên thông tri, lập tức dẫn đầu hai đội người chạy đến, tuy thấy cờ hiệu Trình gia hắn cũng có chút bồn chồn.

    Nhưng nghĩ đến mình cũng có chức có quyền, nói như thế nào thái gia gia mình đã từng là Vương gia, hôm nay cha mình cũng kế thừa tước vị, mình là dòng họ hoàng thất.

    Hơn nữa đế đô quy củ sâm nghiêm, dám mang quân đội tiến đến, có thể coi là tạo phản, cho nên hắn cũng bớt lo lắng một chút.

    Nhưng mà xét đến cùng, loại người như hắn cùng Trịnh Tam Nguyên, căn bản không biết Trình gia ghê ghớm như thế nào.

    - Ta tưởng là ai, nguyên lai là Trình lão quốc công, Trình lão quốc công muốn làm gì, hiện tại lập tức thu binh khí theo ta đi gặp bệ hạ, nếu không sự tình náo lớn hơn, cho dù Trình gia cũng không đảm đương nứ tội danh tạo phản.

    Chu giáo úy đi đến phía trước, thấy Trình Tiếu Thiên vẫn ngạo nghễ nói như cũ.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng lẽ béo tiểu tử nói các ngươi không nghe thấy ư, nếu như sau mười tức, ngoại trừ lão hỗn đản Trịnh Tam Nguyên kia ra, còn có một người nào có thể đứng, toàn bộ xử trí theo quân pháp.

    Trình Tiếu Thiên là người thế nào, đối với loại tiểu thí hài này hắn sao đi để ý.

    Trên thực tế, bởi vì nhiều năm không lên tiếng, rất nhiều người ở đế đô đối với truyền thuyết của hắn đã coi là truyền thuyết, thực tế người trẻ tuổi, chỉ sợ e ngại đối với hắn còn không bằng đối với Trình Cung.

    Chương 71: Phát tài

    - Lớn mật, ta chính là người hoàng thất, các ngươi không có hoàng mệnh một mình điều binh, lại dám động thủ là tử tội, ai dám...

    Chu giáo úy nghe xong, lập tức đủ tư thế gào thét.

    - Bành...

    Không đợi hắn rống xong, Bạch Khải Nguyên đã một cước đạp hắn bay ra ngoài.

    Hiện tại là lão soái tự mình hạ lệnh, đừng nói tiểu thí hài này lông còn không dài đủ, coi như là Thân vương đứng ở nơi này bọn hắn cũng đánh.

    Vừa rồi không có đánh đã ghiền liền nhao nhao xông lên, tuy những binh sĩ này cũng là tuần tra đế đô, nhưng theo chân bọn họ thì chênh lệch nhiều lắm, những người này đa số đều là thủ hạ năm đó của Bạch Khải Nguyên, hung hãn đến rối tinh rối mù.

    Sau mười tức, kể cả những người sau lưng Trịnh Tam Nguyên kia, không ai còn có thể đứng.

    Hiện tại Trịnh Tam Nguyên sợ triệt để, này... này Trình Tiếu Thiên muốn làm gì?

    - BA~...

    Lúc này Trình Tiếu Thiên từ Thiên Long Câu nhảy xuống, trực tiếp ngồi ở đại đường Trịnh gia, Trịnh Tam Nguyên bị hai tên lính đè đứng ở trước mặt Trình Tiếu Thiên, Trình Tiếu Thiên nặng nề vỗ trang giấy trên mặt bàn:

    - Tự mình nhìn xem, đây là cái gì.

    Trịnh Tam Nguyên run rẩy cầm lấy tờ giấy kia, vừa đọc xong hai hàng, thân thể của hắn đã mềm nhũn, thiếu chút nữa hôn mê.

    Đã xong, triệt để đã xong, trên kia viết rõ chuyện hắn hợp tác cùng Cuồng Phong Mã Bang, hơn nữa ghi vô cùng rõ ràng, thời gian, địa điểm, số lượng, thậm chí nói cái gì cũng có ghi.

    - Lão quốc công...

    Ô...

    Ta sai rồi, tha mạng ah...

    Lão quốc công, về sau ta không dám đắc tội ngài nữa, chỉ cần ngài cho ta một con đường sống, van cầu ngươi bỏ qua cho ta, ta cũng là bị bất đắc dĩ ah...

    Thân thể mập mạp của Trịnh Tam Nguyên quỳ xuống, khóc lóc hô hào tiến lên ôm chân Trình Tiếu Thiên.

    Ta ngất, ngươi cũng có hôm nay, thoải mái ah!

    Bàn Tử ở một bên rất thỏa mãn, đây là trước kia đại thiếu truyền tới cho Trình lão gia tử, hắn cũng không biết rốt cuộc là cái gì, vậy mà dọa Trịnh Tam Nguyên này thành như vậy.

    - Lăn.

    Trình Tiếu Thiên một cước đạp hắn bay đến trong đại sảnh:

    - Đền tiền, hai là muốn mệnh ngươi tự lựa chọn, muốn mạng sống mà nói, thì dùng tất cả thân gia của ngươi đến chống đỡ, bằng không mà nói chỉ bằng những chứng cớ này, ta liền tiền trảm hậu tấu.

    Toàn bộ thân gia, cái kia so với muốn mệnh hắn còn hung ác hơn, Trịnh Tam Nguyên vừa định nói cái gì nữa, đã cảm giác cổ mát lạnh, Bạch Khải Nguyên tiện tay rút đao đặt ở cổ của hắn.

    Trực tiếp cứa một chút vào cổ của hắn, máu chậm rãi chảy xuống.

    - Muốn mạng...

    Muốn mạng...

    Trịnh Tam Nguyên không dám nhiều lời, liên tiếp hô hào, mệnh không có, cái gì cũng mất.

    Sau đó lập tức cho người lấy ra tất cả khế ước mua bán nhà, khế đất của Trịnh gia ở khắp cả nước, sau đó lại tự tay viết một phần hiệp ước, hợp đồng không ràng buộc chuyển nhượng cho Trình Cung.

    Nhưng có Bàn Tử ở đây, hắn muốn chơi chiêu này thì nằm mơ, có Trình lão gia tử ủng hộ, Bàn Tử đã sớm cho người ghi tốt công văn, để cho Trịnh Tam Nguyên ký tên đồng ý từng cái, kể cả tất cả gia nô, tài bảo, sinh ý nhà hắn, toàn bộ chuyển hết cho Trình Cung với tư cách bồi thường.

    Trịnh Tam Nguyên cũng sắp hộc máu, nhưng vì giữ được tánh mạng, lại không dám không làm, nhưng trong lòng lại nghĩ, sau chuyện này sẽ lập tức đi hoàng cung.

    Coi như hiến tất cả tài sản cho Hoàng Thượng, cũng không thể cho bọn hắn, chỉ cần mình đồng ý hiến cho Hoàng Thượng, cộng thêm nữ nhi của mình hỗ trợ, mình là Quốc trượng, còn sợ không có tiền lợi nhuận.

    Trình gia, Trình gia...

    Trịnh Tam Nguyên ta không để yên cho các ngươi.

    - Lão...

    Quốc công...

    Ta có thể đi chưa...

    Trịnh Tam Nguyên nói xong, ngực phập phồng, khóe miệng không ngừng chảy ra máu.

    - Hình như còn thiếu chút nữa.

    Trình Tiếu Thiên giương mắt nhìn nhìn Bàn Tử.

    Bàn Tử nghe xong lập tức hiểu được, đi lên không nói hai lời, trực tiếp lột sạch y phục trên người Trịnh Tam Nguyên, chỉ còn lại có một cái quần lót, sau đó một cước đá Trịnh Tam Nguyên ra ngoài.

    Trịnh Tam Nguyên lạnh đến toàn thân phát run, trong nội tâm không ngừng thề, cuộc đời này chắc chắn sẽ đuổi tận giết tuyệt tất cả mọi người Trình gia, một tên cũng không để lại.

    Sau đó té đi ra ngoài.

    Vừa đi đến cửa, đột nhiên nghe được một hồi ngựa hí thanh âm, Trịnh Tam Nguyên ngẩng đầu thấy hai người cưỡi ngựa lao đến.

    Lúc này hắn đã có chút hoa mắt, dùng sức nháy động vài cái, cố sức văn vê tròng mắt, sau đó miệng mở lớn không dám tin nhìn xem, Trình Cung, thật là Trình Cung.

    Sao hắn còn chưa chết.

    Trước kia xem Trình gia đạt được những tin tình báo kia, Trịnh Tam Nguyên chỉ cho là sự tình mình hợp tác cùng Cuồng Phong Mã Bang bị Trình gia phát giác, bọn hắn một mực điều tra mới biết được những việc này.

    Hắn cũng không cho rằng Đổng Sâm bị nắm, bởi vì Đổng Sâm tuyệt đối là tử sĩ, cho dù chết cũng sẽ không phản bội mình, điểm ấy Trịnh Tam Nguyên rất khẳng định, về phần những người kia càng là thế hệ hung hãn.

    Nhưng hiện tại, Trình Cung đứng ở trước người mình.

    Trình Cung nhìn Trịnh Tam Nguyên kinh ngạc đến ngây người, cất bước đi vào trong, thời điểm đi qua bên cạnh hắn, hắn thoáng ngừng một chút nói:

    - Có phải ngươi đang nghĩ trả thù Trình gia chúng ta như thế nào hay không, biết rõ vì sao ta không để cho gia gia giết ngươi hay không?

    Ngươi đã đáp ứng nhiều điều kiện với Cuồng Phong Mã Bang, lại không có thực hiện, ngươi cho rằng bọn hắn sẽ bỏ qua ngươi sao.

    Nghe nói bọn hắn có một cực hình, có thể làm cho người bảy bảy bốn mươi chín ngày không chết, sau đó mỗi ngày thể nghiệm một loại cực hình, ta nghĩ đến lúc đó nhất định bọn hắn sẽ cho ngươi nếm thử, ha ha...

    Trình Cung nói xong, cười lớn cất bước vào trong.

    - Ồ!

    Tiểu Cửu đi theo xuống, thấy Trịnh Tam Nguyên đứng run rẩy, người thì bị Trình Cung nói sợ tới mức đứng ngốc tại đó, nàng hừ một tiếng, le lưỡi làm mặt quỹ với Trịnh Tam Nguyên.

    Bởi vì trước kia nàng đi theo Trình Cung trở về trang viên Tống gia một chuyến, cũng đã biết chân tướng sự tình, bởi vì lời nói của Tống Phúc, cho nên gián tiếp làm cho nàng rất chán ghét Trịnh Tam Nguyên.

    - Tên tiểu tử thúi ngươi, ngươi muốn hù chết gia gia sao, về sau nhớ kỹ ngàn vạn lần không cho phép một mình đi lung tung.

    Lần này ngươi không được cự tuyệt, ta đã quyết định cho Trình Trảm đi theo ngươi, ngươi nói cái gì cũng vô dụng, gia gia cũng không muốn chuyện này xảy ra lần nữa, đến lúc đó có lẽ bị ngươi hù chết.

    Trình lão gia tử vừa thấy Trình Cung, Trình Cung bên này mới vừa đi chưa được hai bước, hắn đã đi tới trước người Trình Cung, kích động vui vẻ cầm lấy bả vai Trình Cung.

    - Đại thiếu, lần sau đừng như vậy nữa được không, bị lão gia tử...

    Không phải, tự mình giày vò một đêm, ít nhất phải bồi bổ mười ngày mới có thể trở về.

    Bàn Tử cũng hấp tấp theo ra, chỉ là ở trước mặt lão gia tử còn rất cẩn thận, rất sợ lão gia tử tìm hắn tính sổ.

    Trình Cung cũng rất chân thành gật đầu: liên tục

    - Ân, Ân, ta nghe gia gia, về sau ta đi đâu cũng mang theo một nhóm người hung hăng càn quấy, nếu không sao có thể xứng uy danh đệ nhất phá gia chi tử.

    Trình lão gia tử bị hắn chọc cười, nhưng từ lần trước nói chuyện cùng Trình Cung ở trước giường bệnh, hắn đã biết Tôn nhi này của mình không còn là tiểu hài tử, hắn cũng không đối đãi Tôn nhi mình như tiểu hài tử.

    Lúc này Trịnh Tam Nguyên đã bỏ đi, Trình lão gia tử mới khống chế thanh âm:

    - Sao ngươi không cho gia gia diệt Trịnh Tam Nguyên này, nói như thế nào hắn cũng là Quốc trượng, thật cho hắn sống ly khai, chờ hắn đi tìm bệ hạ, còn muốn giết hắn sẽ rất khó khăn.

    Dù nói thế nào, bệ hạ cũng che chở hắn, hơn nữa chỉ bằng những chứng cứ phạm tội trước kia cũng rất khó lấy mạng hắn.

    - Trước kia không đủ, nhưng có cái này là đủ rồi.

    Trình Cung vô cùng tự tin nói, sau đó lấy ra một phần tấu chương viết xong giao cho Trình Tiếu Thiên nói:

    - Gia gia trước nhìn xem, ta đi thu thập thứ tốt của Trịnh gia.

    Linh Cốt Thảo, Địa Hỏa Linh Chi, Bách Diệp Thủy Tham, nội đan yêu thú cấp chín...

    Ha ha, ta đã đến.

    Còn có vô số dược liệu kia, lần này thật sự phát đạt.

    Tiền nhiều hơn Trình Cung cũng không để ý, vì hắn dùng tiền như nước chảy, đối với hắn mà nói, mục đích của hắn là vì dược liệu.

    Căn cứ lời nói của Đổng Sâm, rất nhanh Trình Cung tiến nhập mật thất dưới đất của Trịnh gia, cơ quan cùng phòng ngự có Đổng Sâm giải thích kỹ càng, Trình Cung nhẹ nhõm tiến vào.

    Bàn Tử cùng tiểu Cửu cũng đi theo phía sau, trong này có vàng bạc tài bảo chồng chất như núi, còn có địa phương chứa các loại đan dược, dược tề, càng có rất nhiều dược liệu.

    - Wow, phát...

    Cái này phát đạt a, bọn hắn đều nói Trịnh Tam Nguyên này ở đế đô cũng có thể bài danh một trong thập đại phú hào, hiện tại xem ra là thật, lão Đại, cái này chúng ta phát đạt a.

    Bàn Tử hưng phấn trực tiếp ôm một đống kim chuyên, vẻ mặt hưng phấn làm bên tiểu Cửu ở cạnh cũng giật mình, cái này là bằng hữu của ca ca, sao bằng hữu của ca ca không có một cái bình thường nhỉ?

    Trình Cung trực tiếp đi đến một chỗ, khởi động một cơ quan nhỏ, bên trong cất giấu một cái không gian giới chỉ.

    Cái không gian giới chỉ này là Trịnh Tam Nguyên phát hiện trong một gia tộc xuống dốc, hắn âm thầm nhờ Cuồng Phong Mã Bang diệt một trăm tám mươi chín người của gia tộc kia lấy được.

    Cuồng Phong Mã Bang cũng không biết hắn muốn chính là cái này, chỉ có Đổng Sâm biết rõ bí mật này, những vật tốt nhất hắn đều đặt ở bên trong.

    - Ha ha... không có tinh thần lạc ấn, ah, bà mẹ nó, phát, không nghĩ tới thậm chí có thu hoạch ngoài ý muốn lớn như vậy, lần này thật sự phát!

    Trình Cung lấy cái không gian giới chỉ này ra, vừa sử dụng tinh thần lực điều tra, người thoáng cái ngây dại, so sánh với không gian giới chỉ này, đống hoàng kim như núi nhỏ kia không đáng kể chút nào.

    Chương 72: Tiêu diệt mầm tai họa

    - Bà mẹ nó, đại thiếu, chẳng lẽ trong không gian giới chỉ này đều là hoàng kim.

    Bàn Tử nghe xong, lập tức ôm một đống hoàng kim bu lại.

    Tiểu Cửu cũng vãnh tai, tuy nàng sinh ra ở trong đại gia tộc, nhưng mà cho tới bây giờ chưa thấy qua nhiều hoàng kim như vậy, căn bản không có bạc, mà hoàn toàn là vàng, đều là kim chuyên cùng vàng thỏi, còn có vô số dược vật.

    Mặc dù không có thất thố như Bàn Tử, nhưng sau khi tiểu Cửu đi vào cũng sửng sốt cả buổi mới trì hoãn tới.

    Dù sao cho dù đệ tử đại gia tộc, nhìn thấy tràng cảnh như thế cũng khó tránh khỏi ngây người.

    Nhưng Trình Cung nhìn cũng không nhìn, loại cảm giác này làm cho tiểu Cửu nhớ tới sư phụ của mình, nhưng mà sư phụ đã đến tình trạng vàng bạc thế tục không có tác dụng với hắn.

    Trước kia thời điểm mình hỏi thăm sư phụ, sư phụ từng nói qua, người ở giai đoạn bất đồng, vật cần thiết bất đồng, những vật mình không cần, thì thuận theo là được.

    Nhưng mà thời điểm ở thế tục, còn có thể làm được như Trình Cung, thì quả thật khó được.

    - Ngươi chỉ biết hoàng kim.

    Trình Cung cầm lấy không gian giới chỉ trong tay nói:

    - Thời điểm thẩm vấn Đổng Sâm kia, Đổng Sâm đề cập qua tình huống cụ thể của cái không gian giới chỉ này không rõ lắm, lúc ấy ta cũng không để ý, cho rằng tối đa cũng chỉ là không gian giới chỉ bình thường, nhưng mà cái không gian giới chỉ này lại vượt qua trăm mét.

    Đối với Bàn Tử, thậm chí tiểu Cửu bên cạnh, Trình Cung cũng không cần giấu diếm.

    Bàn Tử nghe xong cũng bị dọa hoảng sợ, không gian giới chỉ dài trăm mét, rộng trăm mét, cao trăm mét, cái kia chứa được bao nhiêu, hoàn toàn không phải dùng vàng bạc có khả năng mua được.

    Nếu như luận giá trị, xác thực riêng cái không gian giới chỉ này đã hơn xa tất cả hoàng kim, Trình Cung cũng minh bạch vì sao Trịnh Tam Nguyên không dám đeo, này nếu để cho người biết rõ, đủ để đưa tới họa sát thân.

    Về phần bên trong, ngược lại không giống Bàn Tử nói đổ đầy hoàng kim, bên trong đều là dùng dược liệu trân quý làm chủ.

    Đổng Sâm nói Linh Cốt Thảo, Địa Hỏa Linh Chi, Bách Diệp Thủy Tham, nội đan yêu thú cửu cấp trân quý nhất đều ở bên trong.

    Làm cho Trình Cung không nghĩ tới chính là, nội đan yêu thú cấp chín có hai khỏa, nội đan yêu thú cấp tám thì trên trăm khỏa, nội đan yêu thú cấp bảy gần vạn khỏa, những năm này Trịnh Tam Nguyên thật đúng là không có phí công lăn lộn, của cải xác thực đủ phong phú.

    - Đại thiếu...

    Ca...

    Ngươi nhìn ngươi đã có cái trăm mét, cái loại nhỏ này có phải hay không...

    Bàn Tử không chút khách khí cười hì hì nhìn chằm chằm vào không gian giới chỉ trên ngón tay Trình Cung.

    - A...

    Trình Cung cười lấy xuống, chuyển hết đồ vật qua bên kia, sau đó ném cho Bàn Tử:

    - Ngươi cẩn thận một chút, đây là đoạt của Phó bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, coi chừng hắn biết sẽ đoạt lại ngươi.

    Bàn Tử nhận lấy, phát hiện tinh thần lạc ấn đã bị xóa đi, vô cùng hưng phấn nói:

    - Hắn tới tìm đế đô Tứ đại hại chúng ta gây phiền toái, cho dù hắn không tìm chúng ta, việc này cũng không để yên cho hắn, ha ha, lúc này sướng rồi.

    Nói chuyện xong, Bàn Tử trực tiếp thu hết hoàng kim vào.

    Tiểu Cửu ở bên cạnh cũng cảm giác rất là im lặng, tuy mình chứng kiến nhiều kim chuyên như vậy cũng rất giật mình, nhưng cũng không cần điên cuồng như vậy a.

    Trình Cung nhìn lướt qua chung quanh, đưa tay thu đa số dược vật vào.

    Không biết Trịnh Tam Nguyên này dùng biện pháp gì, không ngờ làm cho không gian giới chỉ lớn như thế không còn tinh thần lạc ấn, nhưng hiển nhiên chính hắn cũng rất yếu, chỉ miễn cưỡng sử dụng loại vật này.

    Mà loại vật này, hắn không dám cho bất luận kẻ nào biết rõ, nếu không sẽ phiền toái rất lớn.

    Hiện tại tốt rồi, có thể trực tiếp sử dụng.

    Nhìn hai người điên cuồng thu đồ vật, tiểu Cửu rất là mơ hồ gãi đầu, mới vừa rồi còn cảm giác cảnh giới Trình Cung rất cao, rất kiên định, hiện tại đoạt đồ vật so với Bàn Tử còn điên cuồng hơn, aii, bằng hữu của ca ca thật là quái dị.

    - Đại thiếu, không nên như vậy, vàng là của ta, sao ngươi lại đoạt của ta.

    Về sau ta phụ trách kiếm tiền, vừa tiếp được sinh ý buôn bán khổng lồ của Trịnh gia, không có tiền sao có thể làm, của ta...

    Bàn Tử hưng phấn cướp cùng Trình Cung, rất nhanh phát hiện, không gian giới chỉ muốn đầy.

    Mà tốc độ của Trình Cung thì không giảm, Bàn Tử thu một phần ba, Trình Cung cũng lấy đi một phần ba mới dừng lại, sau đó nhìn Bàn Tử loay hoay đầu đầy mồ hôi.

    - Bàn Tử, chỗ này không tệ, về sau ngươi ở chỗ này, cái này với tư cách tổng bộ.

    Trình Cung nói xong, đã đi ra ngoài.

    - Ah...

    Móa!

    Ngươi không nói sớm.

    Bàn Tử nghe xong, thoáng cái không có khí lực, bận việc cả buổi như vậy đều toi công.

    - Trình ca ca, ngươi xem mọi chuyện đã giải quyết xong, chơi với ta một hồi được không.

    Thấy Trình Cung đi ra, tiểu Cửu vội vàng chạy theo, dùng ánh mắt vô cùng thanh tịnh, đáng yêu nhìn Trình Cung.

    Trình Cung tự nhiên biết rõ tiểu Cửu nói chơi là cái gì, nhưng hiện tại hắn không có thời gian, mà bây giờ hứng thú của tiểu Cửu đối với hắn cực lớn.

    Ở Tống gia trangTrình Cung đề nghị cùng Tống Phúc, bảo Tống Phúc cho mình mượn tiểu Cửu, tiểu Cửu lập tức chủ động đồng ý.

    - Không vội, không vội, chờ một lát ngươi sẽ biết, lúc này trò hay mới vừa mở màn.

    Trình Cung nói xong, bước chân nhanh hơn chạy tới tiền viện.

    - Ha ha...

    Vừa nhìn thấy Trình Cung trở về, Trình Tiếu Thiên cười đến vô cùng vui vẻ:

    - Thu hoạch như thế nào, vừa rồi gia gia nhìn tấu chương ngươi viết, quả thực quá... lợi hại.

    Trách không được ngươi thả Trịnh Tam Nguyên kia đi.

    Đúng rồi, hiện tại Hoàng Thượng phái người tới chờ ở ngoài, đoán chừng Trịnh Tam Nguyên kia còn chưa tới hoàng cung, hiện tại chúng ta đi qua hay là chờ một chút?

    Bạch Khải Nguyên một mực đi theo bên cạnh Trình Tiếu Thiên, giờ phút này đột nhiên nghe được Trình Tiếu Thiên nói như thế, còn cho là mình nghe lầm?

    Đây là đại soái chỉ huy trăm vạn quân đội, trong chiến trường ngay cả bệ hạ hạ lệnh cũng dám nói cho bệ hạ, tướng ở bên ngoài không nghe hoàng mệnh, một câu ngàn người đầu rơi xuống đất sao?

    Bởi vì loại ngữ khí này, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe qua, mặc dù năm đó cùng huynh đệ Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương ở dưới trướng đại soái nghe lệnh cũng không có nghe qua.

    Đây cũng không phải là khẩu khí gia gia cưng chiều cháu trai, hoàn toàn là một loại thương lượng, không, là khẩu khí thỉnh giáo.

    Hơn nữa vừa rồi thời điểm Trình Cung tiến đến, đây hết thảy vậy mà... vậy mà đều là Trình Cung ở sau lưng điều khiển, trước kia lão soái ở đế đô mạnh mẽ đâm tới, quét ngang Trịnh gia đều là tiểu tử trước mắt này được lợi.

    Đã nhiều năm mình không gặp hắn, nhưng mà tên của hắn lại thường xuyên truyền vào trong tai Bạch Khải Nguyên, đứng đầu đế đô Tứ đại hại, đế đô đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử.

    Cưỡng gian công chúa, cưỡng gian thị nữ, ngăn đón đại thần vào triều đòi nợ, giội máu chó vào nhà quan nhất phẩm, đánh mông công chúa... trong mắt Bạch Khải Nguyên, đây cũng là Trình gia không thịnh quá ba đời, khẳng định phải hủy ở trong tay tiểu tử này, nhưng chứng kiến trước mắt lại hoàn toàn trái ngược.

    - Gặp qua Bạch thúc thúc, Bạch thúc thúc quả nhiên không hỗ là hung thần trong quân, đủ hung.

    Trình Cung biết rõ Bạch Khải Nguyên là anh em kết nghĩa cùng cha mình, càng là đệ nhất hung thần trong quân Đại tướng quân, giờ phút này vừa thấy quả nhiên không giả.

    Cho dù ở kiếp trước gặp qua vô số kỳ nhân dị tướng, nhưng chỉ là tướng mạo có thể làm cho người ta cảm giác hung đến loại tình trạng này, vẫn là thứ nhất.

    - Ah...

    Tiểu Cửu không che dấu kinh hãi chút nào kêu lên một tiếng, nhìn chằm chằm vào Bạch Khải Nguyên, không dám tin nói:

    - Sư phụ nói, hung nhân chính thức không cần động thủ quỷ thần né tránh, thật sự dọa người ah!

    Trình Cung lập tức im lặng, bởi vì tiểu Cửu nói rất dọa người, nhưng ánh mắt lại hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào Bạch Khải Nguyên, như là bảo bảo hiếm lạ, căn bản không có một chút sợ hãi.

    - Dọa người...

    Ha ha...

    Bạch Khải Nguyên cũng cười nói:

    - Đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ Bạo Hùng ra, cũng chỉ có hai người các ngươi dám ở trước mặt ta nói như thế, tốt, đại soái, chúng ta có người kế nghiệp.

    - Ha ha...

    Trình Tiếu Thiên ở trước mặt Bạch Khải Nguyên cũng không có che dấu chút nào, khẽ vuốt chòm râu cười to nói:

    - Tôn nhi này của ta, khẳng định mạnh hơn so với ta.

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Gia gia, chúng ta trước không nóng nảy đi gặp Hoàng Thượng, phần tấu chương kia chẳng những có thể đưa Trịnh Tam Nguyên vào chỗ chết, còn có thể giúp chúng ta tranh thủ quyền chủ động.

    Sở dĩ vừa rồi ta dọa Trịnh Tam Nguyên, chính là vì làm cho hắn thất kinh, không cân nhắc hậu quả trực tiếp tìm Hoàng Thượng.

    Bởi vì lúc trước, những tội trạng kia ở hắn xem ra, cho dù nhận hết tội cũng không đáng chết, ngược lại cắn trước một ngụm, còn có thể mượn Hoàng Thượng đối phó Trình gia chúng ta.

    Nhưng sau khi tấu chương này đi lên, nhất định Hoàng Thượng sẽ giết hắn, Tôn nhi muốn nói cùng gia gia là, ngoại trừ khống chế tài sản của Trịnh gia ra, một chuyện khác là tiêu diệt mầm tai hoạ.

    - Tiêu diệt mầm tai hoạ.

    Trình Tiếu Thiên nghe xong gật đầu nói:

    - Ngươi yên tâm, không cần ngươi nói gia gia cũng sẽ không bỏ qua bọn hắn, Mã Huân kia nhất định phải chết.

    Cuồng Phong cũng đừng nghĩ tồn tại, ta muốn cho bọn hắn biết rõ, đánh chủ ý tới tôn nhi ta phải trả giá như thế nào.

    Tuy chúng ta không khống chế Thảo nguyên, nhưng lần này cho dù bệ hạ không đồng ý, một mình điều động quân đội, ta cũng phải làm cho bọn họ biết rõ lợi hại.

    - Gia gia hiểu lầm rồi.

    Trình Cung cảm nhận được trong lời nói Trình Tiếu Thiên nồng đậm ý ân cần, nhưng này không phải là hắn nghĩ, Trình Cung nói:

    - Hiện tại tuổi ta cũng không nhỏ, cũng là thời điểm lịch lãm rèn luyện, ta muốn mang binh thu thập bọn hắn.

    Thần sắc Trình Tiếu Thiên ngưng tụ, trầm giọng nói:

    - Ngươi...

    Tự mình...

    Mang binh muốn đối phó Cuồng Phong?

    - Ân.

    - Không được.

    Trình Tiếu Thiên lập tức lắc đầu:

    - Cuồng Phong chính một trong là tam đại mã tặc, một khi động tác quá lớn, rất có thể làm thảo nguyên phản ứng, nếu như đại quân chinh phạt bọn hắn, tùy thời có thể đi vào thảo nguyên, lực lượng của bọn hắn không yếu bao nhiêu so với một tiểu quốc, hơn nữa rất cơ động.

    Ngay cả mấy thế lực lớn cũng tự động nhường lại một ít khu vực chính giữa, làm khu vực hoạt động cho bọn chúng, đồng thời cũng dần dần trở thành khu giảm xóc lẫn nhau.

    Ngươi đối với bọn hắn, nói đùa gì vậy.

    Bạch Khải Nguyên ở bên cạnh cũng khẽ gật đầu, người trẻ tuổi không biết nặng nhẹ, Cuồng Phong có thể tồn tại gần trăm năm, tự nhiên có đạo lý của hắn.

    Nếu không phải Lam Vân đế quốc, Thảo Nguyên Vương Đình một mực đều rất cường thịnh, thì có khi bọn hắn đã chiếm thành lập quốc.

    Chương 73: Đại thiếu có phần thưởng, cáo ngự trạng

    - A...

    Trình Cung cũng sớm có chuẩn bị, cười nói:

    - Tự mình có bao nhiêu cân lượng ta tự nhiên tinh tường, chỉ là lần này là một cơ hội tốt, hơn nữa sau lần này ta ở lại đế đô sẽ rất gây chú ý.

    Ta chuẩn bị tham gia giải thi đấu cầm kỳ thư họa xong sẽ tự mình động thủ, căn cứ tin tức, Cuồng Phong lướt qua Thảo Nguyên Vương Đình, tiến vào một lục địa khác, tham dự một ít chiến đấu quốc gia thế tục, hiển nhiên bọn hắn là muốn tạo căn cơ.

    Cho nên hiện tại, chủ lực của Cuồng Phong không có ở đây, lực lượng cửu Phó bang chủ này vừa mới tổ kiến không lâu, nhân viên chỉ có hơn vạn, hơn nữa không phải tinh nhuệ nhất, cho nên chúng ta đối phó cũng không phải toàn bộ Cuồng Phong Mã Bang, chỉ là thế lực của một cửu Phó bang chủ.

    Gia gia, Bạch thúc, điểm ấy ta nói không sai chứ?

    Trình lão gia tử cùng Bạch Khải Nguyên đều khẽ gật đầu, nhưng Trình lão gia tử vẫn rất kiên quyết nói:

    - Cho dù như thế, ngươi không có một chút kinh nghiệm, trực tiếp lãnh binh đối phó bọn hắn là rất nguy hiểm, không được, tuyệt đối không được.

    - Gia gia, trước hãy nghe ta nói hết.

    Trình Cung vỗ ngực nói:

    - Ta là ai a, ta là đế đứng đầu đô Tứ đại hại, đệ nhất quần là áo lượt Lam Vân đế quốc, loại chuyện chiến tranh này ta sao làm được.

    Đến lúc đó nếu như có Bạch thúc thúc chỉ huy, chỉ cần tám vạn mười vạn binh sĩ tinh nhuệ là đủ, ta thì mang theo một đám ca cơ, thị nữ, mỹ thực, một đường sống phóng túng, quân công này cũng có thể tới tay.

    Lời nói này thoáng cái làm cho Trình Tiếu Thiên cùng Bạch Khải Nguyên trợn tròn mắt, tiểu Cửu không hiểu nhiều, còn đang nghiên cứu Bạch Khải Nguyên, thật sự dọa người ah!

    Trình Cung nhún nhún vai, buông tay nói:

    - Ta là đại thiếu quần là áo lượt, ta có gia gia tốt, ta có lão tử tốt, ta có thúc thúc tốt, sự tình đối với người khác là ngàn vàn khó khăn, với ta mà nói là rất đơn giản.

    Tại sao ta phải phí sức, sinh tử chém giết cùng hắn.

    Vừa rồi Bạch Khải Nguyên nghe xong vốn là nhíu mày, sau đó là há hốc mồm, cuối cùng thì trong nội tâm âm thầm gọi hay.

    Trách không được đại soái coi trọng như thế, Bạo Hùng sinh ra hảo nhi tử ah.

    Trình lão gia tử cũng hiểu được, đúng vậy, nếu phái Bạch Khải Nguyên mang theo mười vạn binh mã che chở cháu của ta đánh một cái Phó bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, đây còn không phải là sự tình dễ như trở bàn tay sao.

    Hơn nữa được chỗ tốt không ít, còn có thể che dấu tai mắt người khác, tránh mũi nhọn, thuận tiện lại để cho cháu trai biết một chút về chinh chiến, hay, thật là khéo.

    - Trừ khi Bạch thúc thúc sợ ta đoạt công lao, cái kia cũng chỉ có thể để cho Bạch thúc thúc làm chủ soái.

    Trình Cung thấy thần sắc bọn hắn kinh ngạc đến ngây người, sau đó cười nói.

    - Ha...

    Ha ha...

    Bạch Khải Nguyên cười nói:

    - Chỉ cần có thể xuất chinh là tốt rồi, nếu không ở đây quá rãnh rỗi sẽ sinh bệnh, cho dù làm tên lính quèn cũng không sao cả, chỉ là tình huống của ta hơi đặc thù, chỉ sợ bệ hạ sẽ không đồng ý.

    - Lần này, không phải do hắn.

    Ánh mắt Trình Cung ngẩng đầu nhìn thoáng qua thái giám ở xa xa, cũng không sợ hắn nghe, bởi vì Trình lão gia tử khống chế hết thảy chung quanh.

    Trình Cung nói xong, nhìn thoáng qua binh sĩ chung quanh, lại nhìn Bạch Khải Nguyên một chút:

    - Bạch thúc thúc, mọi người vất vả cả đêm, thừa dịp lúc này khao cho mọi người thoáng một phát.

    Bạch Khải Nguyên vừa muốn nói gì, Trình Cung khoát tay, hoàng kim trong không gian giới chỉ bay ra.

    - Oanh!

    Vừa rồi trong nội tâm Trình Cung đại khái tính toán một cái, trọn vẹn hơn hai trăm vạn lượng hoàng kim, lần này tạo thành một ngọn núi lớn, thanh âm càng siêu cấp vang dội.

    Lúc này, thần sắc Trình Cung trở nên hết sức lông bông, vô cùng đắc ý nhìn tướng sĩ chung quanh:

    - Hôm nay các vị huynh đệ khổ cực, mịa nó, lão già kia cũng dám đối nghịch cùng Trình gia ta, quả thực không biết sống chết.

    Người quen Trình đại thiếu ta đều biết, ta chưa bao giờ để thủ hạ thua thiệt.

    Hôm nay có chút bồi dưỡng cho các huynh đệ tới, binh sĩ mỗi người một trăm lượng, Ngũ trưởng mỗi người hai trăm lượng, thập trưởng mỗi người ba trăm lượng, Bách phu trưởng mỗi người năm trăm lượng, Thiên phu trưởng, Giáo úy mỗi người một ngàn lượng, thống lĩnh mỗi người năm ngàn lượng, Đại thống lĩnh mỗi người một vạn lượng, Tướng quân mỗi người năm vạn lượng, Đại tướng quân...

    Đại tướng quân, ha ha, đi, Bạch thúc đừng ngại ít, hai mươi vạn lượng.

    - Oanh...

    Vừa rồi đám người Trình Cung đối thoại, binh sĩ trong sân căn bản không nghe được, nhưng mà giờ phút này thoáng cái bạo chết.

    - Tạ đại thiếu...

    - Đại thiếu quá ngưu bức, trời ơi, ta có thể cầm đến một trăm lượng bạc, tương đương hai năm quân lương a

    - Ah...

    Thật tốt quá...

    ...

    - Ngừng.

    Đột nhiên, thời điểm tất cả mọi người bộc phát gầm rú hưng phấn, đột nhiên hắn hô một tiếng, thoáng cái làm cho chung quanh đều dừng lại, lo lắng nhìn Trình Cung, vị đại thiếu này sẽ không đổi ý chứ.

    Trình Cung rất là lớn lối nói:

    - Các ngươi quá xem thường bản đại thiếu rồi đó, hoàng kim, về sau nhớ kỹ, bản đại thiếu thưởng đều là dùng hoàng kim để tính toán.

    Yên lặng, giống yên lặng như chết, tất cả mọi người có chút không dám tin nhìn về phía Trình lão gia tử và hung thần Bạch đại tướng quân, này có thật không vậy.

    - Phá gia chi tử, thật là bị ngươi làm cho tức chết, ta vào trong xem một chút.

    Trình lão gia tử rất là bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, sau đó bước nhanh nhảy vào bên trong, tuy Trịnh Tam Nguyên này không phải thứ gì tốt, nhưng mà nhiều năm như vậy cũng kiếm không ít thứ tốt.

    Trước kia hắn một mực khoe khoang mình có Ngọc San Hô, còn có mấy thứ đồ vật khác mà Trình lão gia tử cũng rất ưa thích, hiện tại trực tiếp đi vào.

    - Khục...

    Bạch đại tướng quân nhẹ nhàng ho khan một tiếng:

    - Ta cũng đi dò tra Trịnh gia còn có chứng cứ phạm tội gì không, cái kia aii a, ngươi thu lấy giúp ta.

    - Oanh...

    Kíp nổ lần nữa, tiếng la vang vọng bầu trời, làm thái giám ngoài cửa sợ tới mức trực tiếp té ngã.

    Nhưng thời điểm con mắt nhìn về phía mấy trăm vạn lượng hoàng kim trên mặt đất kia, cũng đều lộ ra ánh mắt tham lam, hận không thể lập tức đi lên chia lên một phần.

    Mấy ngàn vạn lượng bạc a, cứ như vậy phân ra, người này cũng quá phá sản.

    Nếu như nói trước kia Giáo úy, Thống lĩnh, Đại thống lĩnh còn không kích động, nhưng sau khi nghe đến hoàng kim, bọn hắn cũng đều kích động.

    Dù sao không có chiến tranh, chất béo cũng ít, thủ hạ Hung Thần Đại tướng quân muốn cắt xén quân lương càng không thể nào, thời gian qua khó khăn ah.

    Chẳng ai ngờ rằng, hôm nay tới nơi này một chuyến vậy mà phát.

    - Tạ đại thiếu ban thưởng.

    Cơ hồ đồng thời, tất cả mọi người hưng phấn gầm rú.

    - Ha ha, quay đầu lại ta sẽ đi Huệ Xuân Lâu, ta gọi hai cái cùng lên.

    - Sức chiến đấu không được a, ta ít nhất gọi ba cái.

    - Ngươi chỉ biết khoác lác, ha ha, ta nói rồi mà, năm đó đi theo đại soái rất tốt, hiện tại đại thiếu càng có khí phách.

    ...

    Lão tửu quỷ ở trước nhất, cắm đại kỳ Trình gia vào sau lưng, bắt đầu chia tiền cho mọi người.

    Lại đợi nửa canh giờ, đoán chừng thời gian cũng không còn nhiều lắm, Trình lão gia tử cùng Bạch Khải Nguyên đều cảm thấy mỹ mãn từ bên trong đi ra, Trình lão gia tử xung ngựa lên trước, mang theo Trình Cung, Bạch Khải Nguyên cùng tiểu Cửu đi thẳng đến hoàng cung.

    ...

    Trong hoàng cung, giờ phút này mọi chuyện cần thiết đều ngừng lại, trên Kim Loan Đại Điện yên lặng giống như chết, tất cả mọi người có thể cảm nhận được cổ áp lực vô hình kia.

    Thái giám phái đi ra chậm chạp chưa có trở về, này càng làm cho hoàng đế phiền muộn.

    Cũng may vừa rồi có người đã âm thầm truyền tin cho hắn, nói không lâu trước Trình Cung đã vào thành, cũng tiến đến Trịnh gia, mặc dù có chút đáng tiếc vì Trình Cung không chết, nhưng ít ra Trình Cung không chết thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.

    Gần đây sao sự tình gì đều có quan hệ cùng Trình Cung này, hắn quả thực đã thành mầm tai hoạ.

    Đợi cả buổi, không đợi đến Trình Tiếu Thiên phụng chỉ vào triều, ngược lại là thấy Trịnh Tam Nguyên, chỉ mặc một bộ đồ lót, toàn thân lạnh đến phát tím, bờ môi run rẫy, ánh mắt đăm đăm, người chưa vào Kim Loan Đại Điện đã lên tiếng khóc rống, một bả nước mũi một bả nước mắt, vô cùng thê thảm.

    - Bệ hạ...

    Bệ hạ làm chủ cho ta, thật sự ta không có cách nào sống, quả thực không có thiên lý, không có vương pháp...

    Trịnh Tam Nguyên khóc đến thảm thiết ah.

    Những đại thần kia cũng xem trợn tròn mắt, đây là diễn tuồng gì a, thời điểm bơi mùa đông còn chưa tới, lại chạy trần truồng ra đường, lúc nào thì Trịnh mập mạp có sở thích này.

    Tự nhiên trong nội tâm Hoàng đế bệ hạ đã đoán được chuyện gì xảy ra, cũng thật sự nổi giận, trực tiếp phẫn nộ đứng lên:

    - Nói, đến cùng xảy ra chuyện gì.

    Trình Tiếu Thiên, chẳng lẽ Trình gia ngươi thật sự muốn làm phản, ngươi thật sự cho rằng trẫm không làm gì được ngươi đúng không.

    Trẫm đường đường là cửu ngũ chí tôn, Trịnh Tam Nguyên này vô luận có sai lầm gì cũng là cha vợ trẫm, không nhìn thầy chùa thì xem mặt phật, đây là các ngươi đang đánh mặt trẫm ah.

    - Bệ hạ, thần nhiều năm kinh thương, nhất là thông thương cùng thảo nguyên to lớn như vậy, khó tránh khỏi liên hệ cùng mã tặc, hàng bị bọn hắn giữ phải giao tiền, không trả tiền bọn hắn liền giết người.

    Loại chuyện này thuộc về quy tắc tiềm ẩn, kỳ thật nói ra công khai cũng không có gì, thần chỉ là vì cam đoan một ít hàng hóa bình thường, tỷ như da lông tiến cống cho bệ hạ, còn có các loại dược liệu không xảy ra chuyện, nên tiếp xúc có nhiều một ít cùng mã tặc.

    Trình Tiếu Thiên...

    Ô...

    Trình Tiếu Thiên hắn lấy cớ này, hôm nay mang theo binh mã đến nhà của ta, đánh toàn bộ gia đinh của ta tàn phế, còn buộc ta chuyển nhượng tất cả sản nghiệp cho hắn, bệ hạ, ngươi phải làm chủ cho ta, sản nghiệp ta tân tân khổ khổ kinh doanh vài thập niên, đều bị hắn đoạt đi, cái này cũng chưa tính, hắn còn cho người cởi hết quần áo thần rồi đuổi ra đường.

    Những lời này Trịnh Tam Nguyên đã sớm nghĩ kỹ, hơn nữa đã đến loại trình độ này, có mấy lời hắn dứt khoát nói tất cả.

    - Không chỉ là như thế, Trình Cung kia còn nói với thần, hắn chính là muốn cho người biết rõ, cho dù thần là nhạc phụ của bệ hạ, cũng không đắc tội nổi Trình gia.

    Ở Lam Vân đế quốc, cho dù bệ hạ cũng không có biện pháp bắt Trình gia hắn, còn để cho thần đến bệ hạ cáo trạng.

    Bệ hạ...

    Thần...

    Thần...

    Ách...

    Trịnh Tam Nguyên một hơi nghẹn đến bây giờ, gắng gượng nói những lời này xong, giờ phút này kích động nức nở, trực tiếp hôn mê.

    - Truyền thái y.

    Hoàng đế mạnh mẽ đứng dậy, nhìn hằm hằm phía dưới nói:

    - Tốt, tốt, cái này là thần tử tốt của trẫm.

    Người đâu, lập tức đuổi bắt ông cháu Trình gia, truyền khẩu dụ của trẫm, tứ đại quân doanh bên ngoài đế đô không được lộn xộn, nếu không luận xử theo như mưu phản.

    Cấm vệ quân Đại tướng quân đâu, lập tức chỉ huy năm vạn quân đội...

    Chương 74: Áp chế Hoàng Đế

    - Bệ hạ muốn bắt ông cháu lão thần, chúng ta đã tới, bệ hạ muốn như thế nào cứ tùy tiện, Trình Tiếu Thiên ta tuyệt không nhíu mày một chút.

    Giờ phút này Trình Tiếu Thiên mang người đã từ đằng xa đi tới, bản thân Trình Tiếu Thiên có được lệnh bài đặc thù, cộng thêm Hoàng đế đã sớm truyền chỉ yết kiến hắn, cho nên căn bản không có người cản trở.

    Mà tốc độ của bọn hắn rất nhanh, không đợi người thông tri Hoàng Thượng, bọn hắn đã đến cách đại điện không xa.

    Lúc này hào khí trên Kim Loan Điện lập tức trở nên vô cùng khẩn trương, có ít người thậm chí trên đầu đã đổ mồ hôi, nếu như Hoàng đế thật sự muốn diệt trừ Trình Tiếu Thiên, này sẽ là một hồi kinh thiên động địa.

    Không nói trước có thể giết được Trình Tiếu Thiên hay không, cho dù thật sự giết chết Trình Tiếu Thiên, Trình Vũ Phi đang ở đông nam trấn thủ Man tộc, khống chế bốn mươi vạn thiết huyết chiến sĩ của Bạo Hùng quân đoàn, tiết chế quân vụ ba tỉnh chung quanh, khống chế vượt qua bảy mươi vạn quân đội sẽ như thế nào, còn có Trình Vũ Dương trấn thủ tây phương Đồ Đằng Đế Quốc, khống chế bốn mươi vạn tướng sĩ Thiên Hồ Quân Đoàn, tiết chế quân vụ ba tỉnh chung quanh sẽ như thế nào.

    Còn có Hung Thần Bạch Khải Nguyên đi theo phía sau Trình Tiếu Thiên, còn có ở đế đô, ít nhất hơn phân nửa tướng lãnh đều xuất thân từ môn hạ Trình gia, cho đến lúc đó sẽ như thế nào.

    Không ít người thậm chí nhìn về phía Lôi Nhạc, nhưng Lôi Nhạc như là chưa tỉnh ngủ, thầm nghĩ trong lòng, chiêu này của Trình lão điểu không tệ.

    Thật sự nhìn thấy Trình Tiếu Thiên đến, Hoàng đế thoáng cái tỉnh táo lại, hai tay để sau lưng lạnh lùng nhìn Trình Tiếu Thiên:

    - Lão quốc công, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, không nói trước Trịnh Tam Nguyên này chính là nhạc phụ của trẫm, cho dù hắn là một thương nhân bình thường, cũng được quốc pháp bảo hộ, lão quốc công đã đến, vậy thì cho trẫm một lời giải thích.

    - Bệ hạ xem hết cái này rồi nói sau, nếu như sau khi bệ hạ xem xong, cho rằng thần làm sai như trước, vậy thần tự nguyện nhận tội đền tội.

    Trình Tiếu Thiên nói xong, trực tiếp lấy ra tấu chương mà Trình Cung sớm viết xong.

    Thái giám bên người Hoàng đế cả người đầy mồ hôi, giờ phút này vội vàng chạy xuống lấy tấu chương, rất nhanh chạy về giao cho Hoàng Thượng.

    Nhìn thái giám tiếp nhận tấu chương, vừa nghĩ tới nội dung bên trên, còn nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Hoàng đế, Trình Tiếu Thiên cũng có chút không nín được muốn cười, bởi vì một hồi kết quả nhất định sẽ rất ngoài dự đoán của mọi người.

    Lập tức ánh mắt của hắn nhìn về phía những gia hỏa chờ nhìn náo nhiệt chung quanh, một đám gia hỏa không kiến thức, cháu trai lão tử đã sớm nghĩ kỹ kế sách ứng đối.

    Trịnh Tam Nguyên này không chỉ là đưa tiền cho Cuồng Phong Mã Bang đơn giản như vậy.

    Hắn còn giúp Cuồng Phong Mã Bang mua bán quân nhu, thậm chí trợ giúp Cuồng Phong Mã Bang âm thầm cứu hơn trăm tử tù đã phán quyết, những người này đều là vì một ít ngoài ý muốn bị bắt.

    Kỳ thật bọn họ đều là nhân mã của Cuồng Phong, mà sở dĩ Trịnh Tam Nguyên có thể khiến những người này được đặc xá, là đi con đường Hoàng đế này.

    Cộng thêm mấy năm này Hoàng đế tu kiến lâm viên, Trịnh Tam Nguyên mượn cơ hội nộp đại lượng vàng bạc, cũng mượn cơ hội nâng đỡ mấy quan viên.

    Mà những quan viên này, không ngờ đều là người Cuồng Phong Mã Bang âm thầm yêu cầu Trịnh Tam Nguyên bồi dưỡng.

    Nói trắng ra là, Hoàng đế sắp xếp ánh mắt cùng gian tế của người khác cho quốc gia của mình, sau đó những địa phương có một ít khoáng sản cùng tài nguyên, cũng âm thầm chuyển vận cho Cuồng Phong Mã Bang.

    Sự tình khác càng có rất nhiều, những chuyện này có không ít đều liên lụy tới Hoàng đế, đã có vật này nơi tay, tự nhiên Trình Tiếu Thiên không sợ Hoàng đế mượn cơ hội này tìm phiền toái.

    Thấy bộ dạng của Trình Tiếu Thiên, Hoàng đế rất khó hiểu, trẫm ngược lại muốn nhìn, lần này ngươi còn có thể nói cái gì, lần trước cho hai người các ngươi đoạt tiên cơ, lần này cho dù trẫm không diệt trừ các ngươi, ít nhất cũng phải thu hồi quân quyền thành Bắc Đại Doanh lại...

    Trong nội tâm Hoàng đế nghĩ vậy, kết quả vừa nhìn tấu chương, thoáng cái trợn tròn mắt, càng xem càng giận, càng xem càng gấp, sắc mặt cũng càng ngày càng đặc sắc.

    - Trình lão điểu, bên trên ngươi viết cái gì?

    Lôi Nhạc một mực như là ngủ, thoáng cái như đã có tinh thần, nghiêng đầu hỏi thăm nhìn về phía Trình Tiếu Thiên.

    Nhưng Trình Tiếu Thiên căn bản không có để ý đến hắn, lẳng lặng nhìn biểu lộ của Hoàng đế, đặc sắc ah.

    Trong nội tâm Trình Tiếu Thiên rất thoải mái, đồ vật cháu của ta làm ra, đều là ngưu bức, ha ha, cái này sướng rồi.

    Ân, dựa theo Trình Cung nói, một hồi rèn sắt khi còn nóng, thừa cơ lộng nhiều chỗ tốt một ít.

    - Bệ hạ...

    Bệ hạ làm chủ cho ta a...

    Lúc này, Trịnh Tam Nguyên từ từ tỉnh dậy, vừa tỉnh dậy đã nói lên câu này.

    Giờ phút này Hoàng đế đã xem hết tấu chương, cho dù dùng công phu hàm dưỡng của hắn, đột nhiên nghe được lời này của Trịnh Tam Nguyên cũng thiếu chút tựu lao xuống đập chết Trịnh Tam Nguyên.

    - Bệ hạ, thần một lòng vì nước, vì triệt để điều tra rõ chứng cứ phạm tội của Trịnh Tam Nguyên, chỉ có thể toàn diện tiếp quản sản nghiệp Trịnh gia, tránh cho xuất hiện vấn đề khác.

    Hơn nữa Trịnh Tam Nguyên này cấu kết mã bang, còn muốn giết chết Tôn nhi ta, thỉnh bệ hạ làm chủ cho lão thần.

    Lúc này, Trình Tiếu Thiên cũng đột nhiên nói chuyện.

    Lôi Nhạc nghe xong, cái gì, ngươi tiếp quản sản nghiệp nhà hắn là vì tra rõ chứng cứ phạm tội, bà mẹ nó, Trình lão điểu ngươi quả thực càng ngày càng vô địch, loại lời này ngươi cũng không biết xấu hổ nói ra.

    Chu Tùng, còn có cả văn võ triều thần cũng rất kinh ngạc, Trình Quốc công cũng quá trâu bò đi, trực tiếp cướp sản nghiệp người ta, còn có thể nói ra lời nói bực này, quả thực là chưa từng có ai, hậu vô lai giả.

    Hắn có tội hay không, cũng không cần ngươi đi tiếp quản sản nghiệp nhà hắn, nếu quả thật nói như vậy, thì còn ai dám làm.

    - Trình lão thất phu...

    Ngươi...

    Ngươi...

    Phốc...

    Trịnh Tam Nguyên nghe xong, trực tiếp phun ra một búng máu, lại hôn mê.

    - Bệ hạ nhìn xem, hắn cái này là có tật giật mình.

    Trình Tiếu Thiên chỉ vào Trịnh Tam Nguyên, rất khẳng định nói.

    - PHỐC...

    Lôi Nhạc thật sự nhịn không được cười ra tiếng, cả văn võ triều thần cũng bị những lời này của Trình lão gia tử làm cho tức cười, chỉ là không có người dám như Lôi Nhạc mà thôi.

    Lão điểu này, cướp đoạt toàn bộ gia sản của người ta, dù lý do như thế nào cũng là tội, bây giờ lại không biết xấu hổ chỉ vào người khác nói đối phương là có tật giật mình, hắn thật không biết xấu hổ, da mặt thật đúng là đủ dày.

    - Ân.

    Hoàng đế mượn cơ hội này đã khống chế tâm thần thoáng một phát, dưới tình huống tất cả mọi người không tưởng được chậm rãi ngồi trở lại, sau đó mở miệng nói:

    - Lão quốc công một lòng vì nước, trẫm vừa rồi trách oan ngươi rồi, lão quốc công yên tâm, nhất định trẫm sẽ cho ngươi một cái công đạo.

    - Ah...

    Lần này, tất cả mọi người trợn tròn mắt, đây quả thực là bất khả tư nghị, không nghe lầm chứ, sao bệ hạ lại đột nhiên nói ra loại lời này.

    - Gia gia, rèn sắt khi còn nóng, lúc này không tranh thủ chỗ tốt lớn nhất sẽ lãng phí.

    Trình Cung lập tức âm thầm truyền âm cho Trình lão gia tử.

    ả văn võ triều thần toàn bộ trợn tròn mắt, không nghe lầm chứ, Hoàng đế nói muốn bàn giao cho Trình lão gia tử, không phải muốn giết Trình lão gia tử hoặc là bãi chức Trình lão gia tử?

    Sao thoáng cái Hoàng đế biến thành ủng hộ Trình lão gia tử, này là chuyện gì ah!

    Tống Bảo Gia sợ hãi thán phục nhìn Trình lão gia tử, lão gia tử lợi hại a.

    Đám người Âu Dương Hải một mực xem Trình gia không vừa mắt, thì không dám tin nhìn Hoàng Thượng, trong lòng tự nhủ Hoàng Thượng không có phát sốt a, đầu óc không sốt sao có thể nói ra loại lời này.

    Lôi Nhạc thì hận không thể lập tức xông lên, bắt lấy Trình Tiếu Thiên hỏi thăm minh bạch, quá con mẹ nó thần kỳ!

    Sự tình hôm nay làm cho cả văn võ triều thần choáng váng, vừa bắt đầu Trình Tiếu Thiên đột nhiên lãnh binh nhảy vào đế đô, sau đó Trịnh Tam Nguyên thê thảm như vậy tiến đến.

    Hoàng đế cũng bạo nộ, nhưng hiện tại kết quả lại hoàn toàn vượt quá dự liệu của mọi người.

    Người có thể ở chỗ này, nào có ai kém thông minh, rất nhanh đều phát hiện vấn đề ở phần tấu chương kia, hiện tại tất cả mọi người vô cùng hiếu kỳ, tấu chương kia nói đến cái gì, vậy mà có thể làm cho Hoàng đế dưới tình huống phẫn nộ đột nhiên xoay chuyển trái ngược.

    Chẳng lẽ là áp chế, không thể nào, xem thì không giống, cái kia sẽ là gì chứ?

    Đây hết thảy quá quỷ dị, quá thần kỳ, quả thực không thể tưởng tượng nổi, trước sau chênh lệch cùng biến hóa càng là phá đầu cũng nghĩ không ra.

    Vốn cho rằng kém cỏi nhất cũng là một hồi tranh luận, thậm chí nghiêm trọng có khả năng làm cho toàn bộ Lam Vân đế quốc nội chiến, nhưng kết quả lại làm tất cả mọi người không thể tưởng tượng.

    Giờ phút này, Chu Tùng ngồi ở chỗ kia nhìn Trịnh Tam Nguyên, khóe mắt liếc qua nhìn tấu chương trong tay Hoàng đế, tựa hồ đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhưng sau đó lại như tiến vào nhập định lần nữa.

    - Bệ hạ, mã bang càng ngày càng khoa trương, lại dám đến đế đô ám sát Tôn nhi ta, lần này nếu không phải vừa vặn có Tống gia Tống Lị Lị ra tay cứu giúp, chỉ sợ ta phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

    Nói đến đây, Trình Tiếu Thiên còn cố ý dùng tay lau khóe mắt, sau đó đột nhiên ưỡn ngực một cái nói:

    - Cho nên trên đường thần đã cân nhắc qua, vô luận như thế nào cũng phải cho bọn hắn một bài học, để cho bọn hắn biết rõ lợi hại của Lam Vân đế quốc ta, một đám mã tặc cũng dám hung hăng càn quấy như thế, như thế khác nào tạo phản.

    - Lão quốc công nói rất đúng, ta sẽ lập tức hạ lệnh xử trí việc này.

    Giờ phút này Hoàng đế là có khổ nói không nên lời, ánh mắt nhìn Trình Cung, gần đây tất cả sự tình đều là vì tên này mà ra.

    Tiểu tử này, chẳng lẽ là thâm tàng bất lộ, xem ra lại không giống.

    Ngược lại là cái tiểu nữ oa Tống gia này, thực đồng dạng cùng trong truyền thuyết, là nhân vật thiên tài, còn có một sư phụ không thể trêu vào, vận khí của tên hoàn khố kia cũng thật là tốt

    - Bệ hạ, trên đường thần đã nghĩ kỹ, Tôn nhi ta tuổi đã không nhỏ.

    Lần này vừa vặn hắn là người gây chuyện, cũng nên cho hắn lịch lãm rèn luyện, cũng vì khiển trách hắn một phen, thần muốn cho hắn xử lý sự tình lần này.

    Thỉnh bệ hạ ân chuẩn, để cho Trình Cung mang binh tiêu diệt mã tặc.

    Trình Tiếu Thiên căn bản không để cho Hoàng đế có cơ hội giảm xóc, nói thẳng ra mục đích của mình.

    Mặt mũi ta là lưu lại cho ngươi, phải xem ngươi có muốn hay không.

    - Để cho hắn tiêu diệt Cuồng Phong Mã Bang, Trình Tiếu Thiên, ngươi nói đùa gì vậy...

    Lôi Nhạc rốt cục nhịn không được cười phun ra, quả thực là chuyện cười đệ nhất thiên hạ, để cho cháu trai hắn lãnh binh, hắn cho rằng này là tiểu hài tử đánh nhau sao.

    - Lão quốc công, việc này nên thận trọng ah.

    Tống Bảo Gia với tư cách đội ngũ kiên định Trình hệ, cũng vội vàng khuyên can.

    Bởi vì này dù sao quá không thực tế, cho dù lão quốc công muốn cho Trình Cung lập công, cũng phải tìm những phương pháp khác.

    Dù là ném hắn tới chỗ phụ thân hắn, báo cáo sai quân công cũng thực tế hơn một ít ah!

    Chương 75: Có ngạnh hay không?

    - Lợi hại, tướng môn hổ tử ah.

    - Có chí khí, tuổi còn trẻ đã nghĩ lập công vì nước.

    ...

    Những người khác nói châm chọc rất nhiều, hết thảy đều là chế giễu.

    Kỳ thật thời điểm Trình lão gia tử đưa ra yêu cầu này, bọn hắn cũng đã cười phun ra.

    Chỉ là bọn hắn không có mạnh như Lôi Nhạc, không dám cười ra tiếng mà thôi, chỉ là cố ý trợ giúp nói vài lời.

    Nhưng lại trong nội tâm suy nghĩ, Cuồng Phong Mã Bang, đây chính là mã bang tồn tại ngay thời điểm Lam Vân Đế Quốc khuếch trương, đã từng tiêu diệt qua một tiểu quốc, cho dù Lam Vân Đế Quốc cùng Thảo Nguyên Vương Đình cũng không làm gì được đám bọn hắn cả, chỉ có thể chấp nhận sự hiện hữu của bọn hắn.

    Trình Cung là ai, đứng đầu đế đô Tứ đại hại, đế đô đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử, lại để cho hắn đi lãnh binh chiến tranh, nói giỡn sao.

    Lại là đi đánh Cuồng Phong Mã Bang, quả thực là thiên đại chê cười.

    Căn cứ phỏng đoán trước kia, chỉ có Lôi Đình Quân Đoàn toàn lực xuất động, còn có thể chính diện đánh một hồi cùng Cuồng Phong Mã Bang, tổn thất ít nhất đạt tới một nửa, thậm chí hơn nữa... nhưng vấn đề là, ngươi phải tìm được bọn hắn tiến hành đại quyết chiến mới được ah.

    Mà một khi nói như vậy, Thảo Nguyên Vương Đình chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội này, quốc gia khác cũng sẽ không bỏ qua.

    Thảo Nguyên Vương Đình cũng là như vậy, chính bởi vì như thế, có thể thấy địa đặc thù vị cùng sức chiến đấu siêu cường của bọn chúng.

    Giờ phút này Hoàng đế cười không nổi, nhưng mà cảm giác đề nghị này thật sự quá hoang đường.

    - Bệ hạ yên tâm, một đám mã tặc nho nhỏ mà thôi, thần cam đoan dễ như trở bàn tay.

    Trình Cung cũng lập tức biểu lộ quyết tâm, chỉ là quyết tâm này của hắn, làm cho tất cả mọi người cảm giác là còn trẻ vô tri, hết sức lông bông, không biết nặng nhẹ.

    Âu Dương Hải ở nhà điều dưỡng nhiều ngày, giờ phút này mục mang lóe sáng, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nhìn Trình Cung, trong lòng tự nhủ ngươi càng không biết trời cao đất rộng càng tốt.

    Ở bên trong Vân Ca Thành, tất cả mọi người còn nể Trình lão thất phu nên không dám làm gì ngươi, nhưng đã đến chiến trường thì...

    Trình Tiếu Thiên cũng vỗ ngực lần nữa nói:

    - Mong bệ hạ ân chuẩn, nếu như nam nhi Trình gia ta không lên chiến trường thì không tính là nam nhi chính thức, tuổi Trình Cung cũng không xê xích gì nhiều, cũng nên lên chiến trường lịch lãm rèn luyện một chút.

    Nếu không ngày sau sao đi lãnh binh chiến tranh, một đám mã bang nho nhỏ mà thôi, còn không làm khó được Tôn nhi Trình Tiếu Thiên ta.

    Đến lúc đó có thần hỗ trợ điều phối đội ngũ, bệ hạ, Trình gia ta một lòng vì nước, bệ hạ cũng không thể rét lạnh trung tâm của lão thần ah!

    Những người khác không biết rõ hôm nay Trình Tiếu Thiên nói trên một câu, dưới một câu, nhưng mà trong nội tâm Hoàng đế lại minh bạch.

    Tấu chương trong tay hắn ghi rất tinh tường, Trịnh Tam Nguyên này không chỉ là đưa tiền cho Cuồng Phong Mã Bang đơn giản như vậy.

    Hắn còn giúp Cuồng Phong Mã Bang mua bán quân nhu, thậm chí trợ giúp Cuồng Phong Mã Bang cứu nhiều tử tù, những người này đều là ngoài ý muốn bị bắt.

    Kỳ thật bọn họ đều là nhân mã Cuồng Phong, mà sở dĩ Trịnh Tam Nguyên có thể khiến cái này người đặc xá, là đi con đường Hoàng đế.

    Cộng thêm mấy năm này Hoàng đế tu kiến Lâm viên, Trịnh Tam Nguyên mượn cơ hội nộp rất nhiều vàng bạc, cũng mượn cơ hội nâng đỡ mấy quan viên.

    Mà những quan viên này, không ngờ đều là người Cuồng Phong Mã Bang âm thầm yêu cầu Trịnh Tam Nguyên bồi dưỡng.

    Nói trắng ra là, Hoàng đế sắp xếp gian tế cho mình, sau đó những địa phương có một ít khoáng sản cùng tài nguyên, cũng âm thầm chuyển vận cho Cuồng Phong Mã Bang.

    Vốn Hoàng đế chỉ cho rằng Trịnh Tam Nguyên tham một ít, dù sao cuối cùng hắn cũng hiếu kính mình không ít, nên không quá để ý, lại không nghĩ rằng hắn lâm vào sâu như thế.

    Nếu như chuyện này phát tán mà nói, thần dân thiên hạ nghĩ hoàng đế hắn như thế nào, quan trọng nhất là lão tổ tông sẽ nghĩ như thế nào.

    Nghĩ đến chỗ này, Hoàng đế cũng có chút ngồi không yên, nếu như chuyện này để cho lão tổ tông biết, mình rất có thể ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng không bảo vệ được.

    Hơn nữa hiện tại nhìn thấy Trình Cung Hoàng đế rất phiền, trong khoảng thời gian này mỗi lần có chuyện gì đều có liên quan tới hắn, để cho hắn đi cũng tốt, xảy ra chuyện gì cũng là Trình Tiếu Thiên tự mình tìm, hắn cũng không oán được mình.

    - Tốt, Trình gia quả nhiên một môn trung dũng, hiện tại ta đặc biệt phong Trình Cung làm thống soái tiễu phỉ tạm thời, chuyên môn phụ trách công việc tiễu phỉ.

    Nếu có chỗ cần, cứ việc nói ra, trẫm sẽ tận lực thỏa mãn, lão quốc công thấy thế nào.

    Trong nội tâm Hoàng đế hận đến nghiến răng, một phương diện hận Trịnh Tam Nguyên là phế vật, có thân phận quốc trượng, muốn kiếm tiền có rất nhiều phương thức, vậy mà làm sự tình bán nước cùng mã bang, quả thực chết không có gì đáng tiếc.

    Nhưng hơn nữa là hận Trình Tiếu Thiên, nếu như không phải Trình gia thế lớn, thì sao lại như thế.

    Hiện tại gia sản Trịnh gia bị Trình gia chiếm đoạt, chính mình còn phải nén giận.

    Trẫm là cửu ngũ chí tôn, quốc gia chi chủ, Lam Vân Đế Quốc là thiên hạ của Chu gia ta, xem ra trẫm thật sự phải hạ quyết tâm.

    Trong nội tâm đang suy nghĩ cái gì là một chuyện, biểu lộ trên mặt lại là một chuyện.

    Trình Tiếu Thiên cũng rất phối hợp tạ ơn, sau đó không khách khí nói:

    - Mã bang hung hăng ngang ngược, hơn nữa lần đầu Tôn nhi ta lãnh binh xuất chinh, như thế nào cũng muốn uy phong một ít, cho nên lão thần để cho hắn mang theo mười vạn hay hai mươi vạn gì đó, cũng đã chọn xong phụ tá cho Trình Cung, thân là chủ soái, không có phụ tá tốt sao có thể đi.

    Bạch Khải Nguyên rất không tồi, tuy tuổi có chút lớn, nhưng kinh nghiệm xa trường phong phú, làm chủ soái đã không được, nhưng làm phụ tá cho Tôn nhi ta vẫn là dư sức.

    Mặt khác, đường núi gập ghềnh khó đi, lão thần muốn mượn bệ hạ vài thớt Phi Hổ cùng một ít Vân Cáp nhị đại.

    Mặt khác, các loại quân nhu chi phí cũng phải phân phối dựa theo dã chiến, hiện tại nghĩ đến cũng chỉ nhiêu đây, nếu như có cần cái gì nữa sẽ thỉnh cầu bệ hạ tiếp.

    Chỉ có mấy thứ này, Hoàng đế thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

    Về phần văn võ triều thần, hiện tại cũng đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, trách không được Trình Tiếu Thiên muốn cho cháu của hắn đi lãnh binh chiến tranh.

    Người khác có lẽ không rõ lắm, nhưng một số lão đại lại biết, chủ lực Cuồng Phong đạt thành hiệp nghị cùng Thảo Nguyên Vương Đình, mượn đường Thảo Nguyên Vương Đình, đi ngang qua đến một lục địa khác tham gia chiến tranh thế tục, hiển nhiên là phải dừng chân ở đằng kia.

    Hôm nay ở lãnh địa Cuồng Phong chỉ còn lại có một ít già nua yếu ớt, về phần theo như lời Trình Cung muốn tiêu diệt cửu Phó bang chủ Mã Huân, thì chỉ mới đề bạt hai năm qua, hắn tổ kiến không đến ba năm, cộng lại có hơn một vạn người mà thôi.

    Hơn mười vạn đại quân, còn để cho hung thần Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên làm phụ tá, cái này thì hài nhi đi cũng có thể lập công.

    Chớ đừng nói chi là hắn còn không biết xấu hổ mượn Phi Hổ, đây chính là yêu thú cấp tám cực kỳ lợi hại.

    Yêu thú muốn giết còn đơn giản một ít, nhưng muốn khống chế lại rất khó khăn, chúng cận kề cái chết cũng không theo.

    Cũng chỉ có một chút phương pháp đặc thù hoặc là tồn tại đại năng, mới có thể làm được.

    Phi Hổ kéo xe có thể cho xe phi hành, đây là đãi ngộ mà ngay cả hoàng tử bình thường xuất hành cũng không có.

    Về phần Vân Cáp nhị đại, cái kia càng là bảo vật quân tình, đây chính là bí mật chính thức của Lam Vân Đế Quốc, tuy bên ngoài Vân Cáp rất nhiều, đủ loại, tốc độ cũng rất nhanh, nhưng so cùng Vân Cáp nhị đại thì kém rất nhiều.

    Vì cái gì gọi là Vân Cáp nhị đại không ai biết được, nhưng mà các lão thần lại biết, năm đó Thái tổ khai quốc sử dụng xưng là Vân Cáp đời thứ nhất, chỉ huy chiến đấu bên ngoài vạn dặm, như người lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

    Vô sỉ, quả thực là vô sỉ cả nhà.

    - Trình lão điểu, Lôi Đình Quân Đoàn nhà ta trấn thủ ở thảo nguyên, muốn đi cũng là Tôn nhi ta đi.

    Đề nghị này của ngươi rất tốt, vừa vặn vừa rồi Thái Phó nói phải chờ Tôn nhi của ta trở về mới tổ chức giải thi đấu tứ đại tài tử, hiện tại ta để cho Hạo Thiên đi tiễu phỉ rất thích hợp.

    Cứ dựa theo ngươi mới vừa nói là được, Tôn nhi ta đi còn có Lôi Đình Quân Đoàn chiếu cố, cũng không cần Vân Cáp nhị đại.

    Lúc này, rốt cục Lôi Nhạc đứng dậy, sau đó trực tiếp ôm quyền khom người nói:

    - Bệ hạ, Tôn nhi thần thích hợp tiễu phỉ hơn, thỉnh bệ hạ chuẩn tấu.

    Lôi Nhạc nói xong, rất là đắc ý nhìn Trình Tiếu Thiên.

    Trình Tiếu Thiên lập tức phát nổ:

    - Lão già kia, nơi này có chuyện của ngươi sao, lần này tiễu phỉ không phải Tôn nhi Trình Tiếu Thiên ta thì không ai có thể hơn.

    - Không phải Tôn nhi ngươi thì không ai hơn, ngươi cho rằng hắn là ai, ngươi dựa vào cái gì nói như vậy cùng lão tử.

    Lôi Nhạc cũng không chút khách khí, trực tiếp đứng ra trừng to mắt, râu tóc dựng đứng.

    Hai đại lão quân đội đột nhiên tranh nhau, lập tức hào khí trở nên khẩn trương lên lần nữa, tâm mọi người đều nhấc lên.

    Hai người kia đều là tính tình nóng nảy, nếu người khác tranh cùng bọn hắn, khẳng định đối phương sẽ né tránh, nhưng mà hai người kia tranh mà nói, cái kia quả thực giống như là hai mặt trời đụng nhau, tuyệt đối nóng nảy.

    - Chỉ bằng nắm đấm lão tử đủ cứng.

    Trình Tiếu Thiên trực tiếp nắm chặt quyền, rất khí phách, bá đạo nói.

    Nghe xong lời này của Trình Tiếu Thiên, khóe miệng cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng nổi lên cười lạnh, nếu nói ngươi tư cách lão, quân công Trình gia ngươi quá nhiều, quân quyền Trình gia ngươi đủ nặng đều được, chỉ là nắm đấm đủ cứng còn kém quá xa.

    Không chỉ là hắn, còn có mấy người cũng đều là như thế, nhưng có người phản ứng so với bọn hắn càng kịch liệt.

    - Ta ngất, quyền ngươi cứng, nắm đấm lão tử mềm sao, lão tử so với ngươi còn cứng hơn.

    Lão điểu, đừng tưởng rằng qua nhiều năm như vậy, cũng chỉ có ngươi đột phá, oanh...

    Lập tức lực lượng Lôi Nhạc tăng vọt, một cổ uy áp khổng lồ trực tiếp trùng kích Trình Tiếu Thiên, Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy.

    Trên thân thể mơ hồ tất cả đều là lôi quang chớp động, giống như Lôi Thần đến thế gian.

    Sự tình một đường phát triển đến bây giờ, Trình Cung cũng không có lên tiếng, rất lơ đễnh đứng ở sau lưng Trình Tiếu Thiên.

    Trên thực tế hắn đang nhìn biến hóa mỗi người, giờ phút này chứng kiến lực lượng Lôi Nhạc cường hoành, đột nhiên trong nội tâm Trình Cung nghĩ đến bệnh tình của Túy Miêu, chẳng lẽ có quan hệ cùng công pháp của Lôi gia, nếu như vậy mà nói, có một công pháp rất thích hợp cho hắn.

    - So cứng ngạnh cùng ta, lão tử cứng hơn ngươi.

    Đột nhiên Trình Tiếu Thiên quay người, một quyền trực tiếp oanh ra, lập tức tất cả mọi người cảm giác được một tầng hào quang màu xanh da trời bao phủ.

    Giống như là bầu trời đột nhiên chìm xuống, trực tiếp áp đến đỉnh đầu.

    - Oanh...

    Chấn động cực lớn, không có người nhìn rõ Trình Tiếu Thiên ra tay như thế nào, càng không thấy được chuyện gì xảy ra.

    Chỉ thấy Trình Tiếu Thiên quay đầu là đánh một quyền, sau đó đột nhiên nghe được thanh âm hai cổ lực lượng đụng nhau, sau đó Lôi Nhạc lui về phía sau, mỗi một bước đều làm thạch đầu trên mặt đất vỡ vụn thành bột phấn, một hơi lui chừng hơn mười bước, trực tiếp thối lui đến bên ngoài Kim Loan Đại Điện.

    - Ba ba ba...

    Khải giáp, quần áo trên người Lôi Nhạc nhao nhao nổ, sắc mặt Lôi Nhạc thay đổi, vô cùng kinh hãi nhìn Trình Tiếu Thiên:

    - Tầng thứ chín, ngươi đạt tới tầng thứ chín, điều này sao có thể, vài ngày trước ngươi cũng vừa mới đột phá cùng ta, ngươi...

    - Có cứng hay không!

    Trình Tiếu Thiên hướng về phía Lôi Nhạc đã ở bên ngoài đại điện giơ giơ nắm đấm.

    Chương 76: Gió bắt đầu nổi (thượng)

    Thời điểm văn võ triều thần nghe Lôi Nhạc nói Trình Tiếu Thiên đạt tới tầng thứ chín, bọn hắn bị sợ ngây người lần nữa, một ít cảm giác hôm nay sự tình kinh hãi quá nhiều, trái tim cũng có chút chịu không được.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, đó là khái niệm gì, chỉ cần đề thăng một bước nữa là lục địa thần tiên.

    Nhưng cảnh giới này, đã không phải là phàm nhân có đủ khả năng với tới, hiện tại Trình Tiếu Thiên này đã đạt đến.

    Quan trọng nhất là, đoạn thời gian trước hình như hắn mới đột phá, chẳng lẽ thật sự là tích súc vài chục năm không có đột phá.

    Nhưng này cũng không có thể a, dù sao có người bị vây ở cảnh giới này cả đời, tăng lên một tầng cũng khó như lên trời.

    Nếu như nói trước kia thân phận Trình Tiếu Thiên làm cho người ta cố kỵ, bởi vì Trình gia hắn quyền cao chức trọng, nhưng hiện tại lại bất đồng.

    Bởi vì một khi tiến vào Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, chỉ cần vũ lực cá nhân cũng đã đủ làm cho hoàng thất không dám hành động thiếu suy nghĩ, làm cho bất luận thế lực gì cũng không dám đơn giản trêu chọc.

    Tuy Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu cũng đã là tồn tại siêu cấp cường đại, nhưng ý nghĩa cùng tầng thứ chín lại bất đồng, tầng thứ chín đã có thể bằng vào lực lượng cá nhân không e ngại quốc gia, đó là cường giả chân chính thoát tục.

    Vừa rồi chuyện phát sinh có người sợ hãi thán phục, nói Trình Cung xuất chinh có người giễu cợt, có người nhịn không được cười phun, nhưng giờ phút này lại là yên tĩnh giống như chết.

    Phía trên Kim Loan Đại Điện, ngay cả tiếng hít thở cũng rất khó nghe được, bởi vì tất cả mọi người đang khống chế tiếng hít thở.

    Mịa nó, muốn đúng là hiệu quả như vậy, trong nội tâm Trình Tiếu Thiên nghĩ đến, vô cùng đắc ý nhìn những người chung quanh.

    Lão tử là cho các ngươi biết rõ, đừng cho là Trình gia ta dễ khi dễ, sau đó hắn lại yêu thương vui vẻ nhìn về phía Trình Cung.

    Đám gia hỏa không có nhãn lực này, nào biết Tôn nhi ta lợi hại, nếu không có dược vật điều trị thân thể của Tôn nhi ta, nếu không có hắn để cho tiểu Tuyết đưa tới đan dược gia tăng công lực, mình làm sao có thể ở trong thời gian ngắn vượt qua cảnh giới trước kia tu luyện vài chục năm.

    Về phần những kẻ xem thường Tôn nhi ta, chắc chắn sẽ có một ngày đến trên đầu các ngươi, cho các ngươi biết rõ sự lợi hại của hắn.

    - Hừ!

    Nghe Trình Tiếu Thiên đắc ý nói, Lôi Nhạc hất tay áo trực tiếp rời đi.

    - Ha ha...

    Thấy Lôi Nhạc nhiều năm qua một mực đấu cùng mình chật vật ly khai, Trình Tiếu Thiên ở trên Kim Loan Đại Điện cũng nhịn không được cất tiếng cười to.

    Mà giờ khắc này, thời điểm Trình Tiếu Thiên nói quyền cứng, những kẻ từng cười khảy đều cúi đầu xuống.

    Kể cả Cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng, hắn tham gia chiến tranh không nhiều lắm, nhưng lực lượng cá nhân một mực tự nhận là rất mạnh, hai năm trước đến được Thoát Thai kỳ tầng thứ tám, giờ phút này thực sự không còn cách nào khác.

    Vừa rồi hắn thấy rõ ràng Hoàng đế nhìn hắn một cái, hiển nhiên là muốn để cho hắn đi ra ngoài diệt uy phong Trình Tiếu Thiên thoáng một phát, nhưng hiện tại hắn cũng chỉ có thể cúi đầu xuống, giả bộ như không thấy.

    - Tốt, ba ba ba...

    Trình Tiếu Thiên cất tiếng cười to, Trình Cung ở một bên lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, dùng sức vỗ tay:

    - Gia gia uy vũ, tiêu sái ah!

    Quan viên trên đại điện đều có một loại xúc động muốn lập tức ly khai nơi này, hai người bọn hắn coi này là địa phương nào, diễn võ trường, biểu diễn, hay là địa phương làm xiếc, cũng dám ở Kim Loan Đại Điện kêu la.

    - Lão quốc công quả nhiên anh hùng, vừa rồi theo như lời lão quốc công nói trẫm chuẩn tấu, lệnh thành Bắc Đại Doanh Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên làm phó thống soái, phụ trợ Trình Cung thống lĩnh mười vạn binh mã tiêu diệt mã tặc.

    Trình gia vì nước vì dân, Trịnh gia thông đồng với địch bán nước, chứng cớ vô cùng xác thực, mau chóng giao cho Hình bộ xét xử, khâm thử.

    Hoàng đế cũng không muốn ở lại, trong lòng tự nhủ nên chạy nhanh, nhanh chấm dứt a.

    Về phần Trình Cung này, mau cho hắn ly khai đế đô, tránh làm phiền mình.

    - Thần lĩnh chỉ.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong, lập tức quỳ xuống tiếp chỉ, với hắn mà nói chỉ cần không ở lại đế đô nhàn rỗi là được, huống chi lần này còn có nhìn thấy đời thứ ba Trình gia nối nghiệp.

    Trước kia căn bản coi đời thứ ba Trình gia đã xong, chuyện lần này lại làm cho hắn ngoài ý muốn phát hiện một ít gì đó, nguyên lai hết thảy không giống như bề ngoài.

    - Bệ hạ, bệ hạ làm chủ cho ta, ta...

    Lúc này, Trịnh Tam Nguyên lại tỉnh táo lại lần nữa.

    - Người đâu, mang hắn xuống cho ta, ngũ mã phanh thây, ngũ mã phanh thây...

    Hoàng đế đang nói cười cùng Trình Tiếu Thiên, đột nhiên nghe được thanh âm của Trịnh Tam Nguyên, một bụng nhẫn nhịn sắp bạo tạc nổ tung rốt cuộc tìm được nơi phát tiết.

    Nộ quát một tiếng, chỉ vào Trịnh Tam Nguyên.

    Lập tức có thị vệ đi lên, kéo Trịnh Tam Nguyên còn không có hiểu chuyện gì xảy ra xuống.

    - Bệ hạ, ngươi không thể giết ta, ta là quốc trượng.

    Ta là người bị hại, ta là nhạc phụ ngươi a, Âu Dương gia chủ, cứu ta ah...

    Trịnh Tam Nguyên bị kéo đến một nửa đột nhiên hiểu được, điên cuồng giãy dụa hô hào.

    Nhưng hết thảy đều đã chậm, Âu Dương Hải đứng ở nơi đó ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn hắn, ngu ngốc.

    Ngươi cho rằng này là nhà bình thường sao, hoàng gia không tình, Hoàng đế là người nào, cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng, coi như là thân nhân của hắn, một câu cũng có thể giam cầm hoặc là chém giết, huống chi là cha vợ như ngươi.

    Cũng chỉ có những đại gia tộc như bọn hắn, thế lực lớn..., Hoàng đế có cố kỵ mới đỡ một ít, nếu không có bằng chứng mà nói, Hoàng đế cũng không thể tùy tiện ra tay.

    - Bãi triều.

    Hoàng đế nói xong trực tiếp xoay người rời đi, thái giám thiếp thân đi theo hô một tiếng.

    - Tạ...

    Trình Cung ngay cả tạ ơn cũng không kịp nói, Hoàng đế đã bãi triều.

    Xa xa ẩn ẩn truyền đến tiếng kêu của Trịnh Tam Nguyên, trong nội tâm Trình Cung cũng không khỏi thầm than một tiếng, Hoàng đế quả nhiên là Hoàng đế, so với mình đoán trước còn hung ác hơn.

    Còn tưởng rằng tối đa Hoàng đế sẽ giết hắn, không nghĩ tới là ngũ mã phanh thây, như vậy xem ra vị kia của Trịnh gia cũng xong rồi.

    Lúc này, một đám người đi lên chúc mừng, cái khác không nói trước, chỉ là Trình Tiếu Thiên đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ chín cũng đủ để cho bọn hắn kiêng kị.

    Lúc này lại nói rất êm tai, dù sao lần này nói như thế công lao Trình Cung cũng không chạy khỏi, sau khi trở về nhất định sẽ có phong thưởng.

    Cho dù Trình Cung không đi con đường làm quan, về sau cũng có thể lăn lộn vinh hoa phú quý.

    Đương nhiên, ở tất cả mọi người xem ra, cái vinh hoa phú quý này của Trình Cung là thành lập dưới tình huống Trình Tiếu Thiên không ngã.

    - Thái Phó, nghe mọi người nói giải thi đấu cầm kỳ thư họa lùi về sau phải không?

    Lúc này, vừa vặn Chu Tùng chậm rãi đi qua bên người Trình Cung, Trình Cung cười cười đi ra phía trước.

    - Ân.

    Chu Tùng khẽ gật đầu, khoảng cách gần nhìn Trình Cung:

    - Không phải ngươi cũng tham gia sao, hảo hảo cố gắng, ba người Dật Phàm rất coi trọng ngươi, ta tin tưởng ánh mắt của bọn hắn không có nhìn lầm.

    Chu Tùng nói xong, đã đi ra ngoài, hắn nói coi được tự nhiên là vì bọn Chu Dật Phàm đánh bạc Trình Cung có thể vào bao nhiêu tên.

    - Coi được!

    Trình Cung nghe xong, như là bị vũ nhục, sau đó đột nhiên lớn tiếng nói:

    - Vừa vặn mọi người đều chưa đi, ở bên trên Kim Loan Đại Điện bổn thiếu gia đột nhiên nổi thi hứng, quyết định ngẫu hứng làm một bài thơ, mọi người nghe cho kỹ.

    “Quyền đánh Cuồng Phong Mã Bang, chân đạp Tứ đại tài tử”.

    Cuồng Phong Mã Bang là chuyện nhỏ, trực tiếp quét ngang, về sau chờ chủ lực bọn hắn trở về triệt để tiêu diệt cũng không quá là chuyện trong nháy mắt.

    Về phần cái gọi là Tứ đại tài tử, không có ánh mắt còn chưa tính, dù sao cảnh giới của bọn hắn kém bản đại thiếu quá xa, bọn hắn nhìn không ra thì cũng thôi.

    Nhưng mà ngay cả một chút khí phách cũng không có, còn Tứ đại tài tử chó má, hôm nay sau khi bản đại thiếu rời khỏi đây sẽ cho người ta đặt cược, cầm kỳ thư họa mỗi dạng áp mình đoạt giải quán quân, một trăm vạn lượng.

    Chương 76: Gió bắt đầu nổi (hạ)

    - Quyền đánh Cuồng Phong Mã Bang, chân đạp Tứ đại tài tử.

    Hung hăng càn quấy, quá kiêu ngạo.

    Ngay cả Chu Tùng cũng dừng bước, trên nét mặt như giếng nước yên tĩnh cũng mang theo một tia kinh ngạc, hôm nay tiểu tử này muốn làm gì.

    Những người khác càng là nghĩ cái gì cũng có, chỉ là hôm nay Trình Tiếu Thiên phát uy, Trình gia như mặt trời ban trưa, tự nhiên không ai dám nói cái gì.

    - Nghe nói Tứ đại tài tử mỗi dạng đều áp năm mươi vạn lượng bạc, một trăm vạn lượng bạc, cũng coi là nhiều sao?

    Dù sao Tứ đại tài tử đứng đầu là Chu gia Chu Dật Phàm, trong quan văn thế lực Chu gia là cường đại nhất, cộng thêm bản thân Tứ Bảo Lâu là Chu Tùng sáng tạo, quan văn trung lập có người mỉa mai nói.

    - Bạc, ai nói với ngươi là bạc, bản đại thiếu nói là vàng.

    Hơn nữa là mỗi dạng áp một trăm vạn lượng hoàng kim, cầm kỳ thư họa bản đại thiếu áp bốn trăm vạn lượng hoàng kim, như thế nào, ngươi không phục, không phục chúng ta đánh bạc một ván.

    Có dám hay không, xuất ra mấy trăm vạn lượng hoàng kim, tùy tiện chơi đùa vẫn là không có vấn đề.

    Trình Cung cũng mặc kệ người kia quan mấy phẩm, câu nói đầu tiên đã làm hắn im miệng.

    - Thơ hay, thơ hay.

    Trình Tiếu Thiên lập tức phối hợp vỗ tay bảo hay.

    Cả văn võ triều thần đều triệt để bó tay rồi, vừa rồi Trình Tiếu Thiên bộc phát lực lượng cường đại, đây cũng thôi đi.

    Trình Cung nói loại lời này, không nói triệt để đắc tội Cuồng Phong Mã Bang, chỉ là chân đạp Tứ đại tài tử đã đắc tội với Chu gia.

    Quan trọng nhất là, ngươi dựa vào cái gì ah!

    Loại thiếu gia ăn chơi như ngươi, còn so cùng Tứ đại tài tử, quả thực... quả thực không biết trời cao đất rộng.

    Hai ông cháu này thật sự là cực phẩm!

    - Có khí phách, vậy thì chờ tin tức tốt ngươi tiễu phỉ kiến công, chờ ngươi tới tham gia giải thi đấu cầm kỳ thư họa.

    Chu Tùng cười tủm tỉm nói, sau đó nhìn về phía Trình Tiếu Thiên:

    - Trình lão quốc công, ngươi nuôi một đứa cháu ngoan ah!

    - Này còn cần ngươi nói, mọi người có thể thấy mà.

    Trình Tiếu Thiên vô cùng đắc ý, vui vẻ, hưởng thụ tiếp nhận lời chúc mừng này.

    Người chung quanh càng là im lặng, đều vội vội vàng vàng ly khai.

    - Hôm nay quá sảng khoái.

    Trình lão gia tử ra khỏi hoàng cung, rất là vui vẻ như trước.

    Có thể ở Kim Loan Đại Điện đánh lão gia hỏa Lôi Nhạc kia bại lui, đây là sự tình nhiều năm qua chưa từng có, nghĩ đến chỗ này hắn không khỏi nhìn về phía Trình Cung, cháu trai bảo bối của mình càng ngày càng lợi hại.

    - Đại soái, ta trở lại đại doanh bắt đầu triệu tập binh mã chuẩn bị.

    Bạch Khải Nguyên hướng về phía Trình Tiếu Thiên nói xong, lúc này mới nhìn về phía Trình Cung.

    Hôm nay chuyện này hắn đã hoàn toàn xem minh bạch, căn bản chính là Trình Cung ở sau lưng ra chiêu.

    - Ân.

    Trình lão gia tử gật đầu nói:

    - Có ngươi ta yên tâm, ta giao Trình Cung cho ngươi, tiểu tử này không giống bình thường, không cần cho ta mặt mũi.

    Càng không cần phải để ý thống soái chó má gì đó, nên thao luyện thì thao luyện.

    Tuy Trình lão gia tử nói như vậy, nhưng Bạch Khải Nguyên càng cảm nhận được lão gia tử coi trọng Trình Cung, này là năm đó không có qua đối với Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương.

    - Thúc cháu chúng ta nhiều năm không gặp, trước kia thấy ta ngươi ngay cả ngẩng đầu liếc nhìn cũng không dám, hiện tại rốt cục trưởng thành.

    Làm thúc thúc không thể gặp mặt mà cái gì cũng không có, đây là Kim Ti Nhuyễn Giáp trước kia ta lấy được, mặc lên người giống như thiếp thân nội y, mỏng như cánh ve.

    Coi như là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm dùng cung nỏ hạng nặng bắn trúng, cũng không có biện pháp bắn thủng.

    Đã có cái này mặc lên người, cho dù có ngoài ý muốn gì cũng không cần phải sợ.

    Bạch Khải Nguyên nói xong lấy ra một kiện quần áo tỏa ra kim quang nhàn nhạt từ trong không gian giới chỉ, thoạt nhìn không lớn lắm.

    Hiển nhiên tính co duỗi loại bảo vật nầy rất mạnh.

    Lực phòng ngự đồ vật này mạnh như thế, coi như là đối với Siêu Phàm kỳ bình thường cũng rất trân quý, chớ đừng nói chi là người dưới Siêu Phàm kỳ.

    Tuyệt đối là bảo bối giá trị liên thành, đã có cái này chẳng khác nào nhiều hơn một cái mạng.

    Hiển nhiên Bạch Khải Nguyên nhìn ra Trình Cung cố ý che dấu thực lực bản thân, hắn không rõ ràng lực lượng Trình Cung như thế nào, nhưng mà bên trong chiến trường thay đổi trong nháy mắt.

    Cho dù thân trong đại quân, cũng khó nói không có một chút nguy hiểm, tỷ như ám sát, cung tiễn đột nhiên bay tới, hoặc là bạo tạc nổ tung..., mà có cái này, coi như là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong hay Phạt Mạch kỳ ra tay, cũng không đến mức bị giết trong thời gian ngắn.

    Mà ngay cả Trình lão gia tử nghe xong cũng sửng sờ, loại bảo vật phòng ngự này ngay cả hắn cũng không có, Bạch Khải Nguyên cũng là trong lúc vô tình lấy được.

    Qua nhiều năm như vậy âm thầm trân tàng, năm đó đã nhiều lần cứu tánh mạng hắn, không nghĩ tới hôm nay hắn lại lấy ra cho Trình Cung.

    Sức nặng bảo vật này cũng không phải là tiền có thể mua được, thậm chí ở trong nội tâm Trình lão gia tử, này so với tất cả gia sản của Trịnh gia cũng không bằng, vì bảo bối này dùng tiền mua không được.

    - Ta cám ơn Bạch thúc thúc.

    Trình Cung không chút khách khí nhận lấy, nhìn cũng không nhìn trực tiếp thu vào không gian giới chỉ.

    Bạch Khải Nguyên thấy Trình Cung thống khoái đón lấy như thế, vui vẻ cười to, sau đó trực tiếp mang người của mình chạy tới thành Bắc Đại Doanh, trù bị sự tình đại quân xuất chinh, dù sao đại quân xuất chinh không phải trò đùa.

    - Tiểu tử ngươi trở về vụng trộm cười a, tuy vật này không phải Nguyên khí gì, nhưng so với Nguyên khí phòng ngự cấp năm cũng hơn rất nhiều.

    Đã có cái này, gia gia cũng yên tâm, nhưng lần này ngươi tuyệt đối không thể tùy hứng, về sau bất luận ngươi tới đâu, người Huyết Chiến phải đi theo.

    Thời điểm nói tới vấn đề này, Trình lão gia tử không có một chút thương lượng, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Trình Cung, ý tứ kia nếu ngươi không đồng ý, vậy thì thành thật ở lại trong nhà cho ta, cái kia cũng không cần đi.

    Trình Cung bất đắc dĩ, cộng thêm nghĩ đến thời điểm đi tiễu phỉ vẫn phải mang theo, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý.

    ...

    Phủ Thái Phó, Chu Tùng mới vừa trở về, chứng kiến Chu Dật Phàm ở trong hành lang, tính toán thời gian vừa mới pha trà ngon đưa cho Chu Tùng.

    - Hôm nay thật đúng là náo nhiệt, xem ra sau kỳ thi cuối năm lần này, ta cần phải kiếm một chức quan nào đó để vào triều, nếu không sẽ bỏ lỡ nhiều sự tình thật đáng tiếc.

    Tuy Chu Dật Phàm ở trong nhà, nhưng mà lẳng lặng nhìn phương hướng hoàng cung, trong lúc khoan thai đó, xa xa tương vọng, tựa hồ có thể chứng kiến Kim Loan Đại Điện.

    Chu Tùng ngồi xuống không vội không chậm uống một ngụm trà, lúc này mới chậm rãi mở miệng:

    - Gần đây Trình gia có chút cổ quái, Trình Tiếu Thiên này không có căn cơ cùng môn phái, trước kia thân thể còn bị thương rất nhiều, vốn là chung thân vô vọng đạt tới Thoát Thai kỳ tầng thứ chín, bây giờ lại như kỳ tích đột phá.

    Mà Trình Cung kia cũng rất kỳ quái, sau khi bị phế càng hung hăng càn quấy, nhưng cuối cùng ta cảm giác tựa hồ hắn có chút bất đồng.

    - Quyền đánh Cuồng Phong Mã Bang, chân đạp Tứ đại tài tử, bất luận hắn là điên thực cũng tốt, điên giả cũng tốt, hoặc là giả ngây giả dại, kỳ thật kết quả cũng không có gì khác nhau.

    Trên cơ bản mục đích của chúng ta đang dần dần đạt tới, kế tiếp chỉ cần sử dụng một ít thủ đoạn nho nhỏ, có thể làm mâu thuẫn triệt để trở nên gay gắt.

    Chỉ tiếc Trịnh Tam Nguyên kia thức sự quá vô dụng, dây dưa cùng Cuồng Phong Mã Bang sâu như vậy, vậy mà thời điểm giết Trình Cung lại không hạ quyết tâm, vậy mà để cho hắn được người cứu.

    Thấy gia gia hình như có lo lắng, Chu Dật Phàm lộ ra vô cùng tự tin:

    - Kỳ thật gia gia không cần lo lắng, tuy Thoát Tục kỳ tầng thứ chín đã rất cường đại, nhưng một bước kia cũng không phải là ai muốn bước ra cũng có thể bước.

    Muốn một bước lên trời, từ nay về sau chính thức thoát ly phàm trần, thành tựu lục địa thần tiên cao cao tại thượng, siêu việt quyền lực thế tục cũng không phải dễ dàng như vậy.

    Những năm này mặt ngoài ta kế thừa lộ tuyến văn thần, lại âm thầm nhận được sư môn truyền thừa.

    Hai năm qua rốt cục ta cũng muốn đột phá, tuy lúc này không đối phó Trình Tiếu Thiên được, nhưng thời khắc mấu chốt ta cũng sẽ nghĩ biện pháp để cho sư môn xuất thủ tương trợ.

    Quan trọng nhất là, chúng ta còn dựa theo kế hoạch ban đầu, ngồi xem bọn hắn lưỡng cường tranh chấp là được, có người còn gấp hơn so với chúng ta.

    Hiện tại Trình gia càng hung hăng càn quấy, tai nạn hàng lâm lại càng nhanh, nếu như lần này Trình Cung thật có thể như Trình Tiếu Thiên hoặc là phụ thân hắn, dẫn vài trăm người tiêu diệt Cuồng Phong Mã Bang, chỉ sợ Đồ Đằng Đế Quốc, Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình, thậm chí vị kia của chúng ta, sẽ không tiếc hết thảy diệt sát hắn, dù sao Trình gia lại ra một đời thứ ba thiên tài, sẽ triệt để đánh vỡ cân đối.

    - Vĩnh viễn phải nhớ kỹ, chúng ta có tính toán chúng ta, người khác đồng dạng cũng có tính toán của người khác, chúng ta có bí mật của chúng ta, người khác cũng đồng dạng có bí mật của bọn hắn.

    Thời điểm sự tình chưa có kết luận cuối cùng, vĩnh viễn không được chủ quan, giống như tấu chương kia hôm nay, ngay cả chúng ta cũng chỉ là tra được căn cứ chính xác rất ít, nhưng mà đã có người nắm chắc.

    Nếu như chúng ta có thể sớm khống chế những chứng cớ này, khống chế Trịnh gia trong tay mà nói, thì chuyện này đã đi theo một chiều hướng khác.

    Chu Tùng thoả mãn gật đầu, nghe Chu Dật Phàm nói xong mới mở miệng chỉ điểm vài câu.

    - Gia gia yên tâm.

    Chu Dật Phàm vô cùng ưu nhã đứng dậy, hai tay chắp sau lưng đi tới cửa nhìn qua hoàng cung xa xa:

    - Ta chí hướng lăng thiên, thời điểm không có nắm chắc tuyệt đối, ta tuyệt đối sẽ không bạo lộ chính mình, thời điểm ta chính thức ra tay, nhất định sẽ làm cho tất cả mọi người sợ hãi thán phục.

    Chuyện lần này tuy để cho Trình gia chiếm được tiện nghi, nhưng tiện nghi này cũng không dễ chiếm như vậy, gió nổi mây phun, là thời điểm gió nên bắt đầu thổi.

    Chương 77: Thanh danh tính cái đầu bòi...

    Nguyên lai phủ đệ của Trịnh Tam Nguyên, hôm nay đã đổi thành phủ đệ của Đổ Thần, Bàn Tử đổi bản hiệu thành Đỗ phủ, hiển nhiên là từ trong nội tâm đã triệt để tuyệt vọng đối với Đỗ gia.

    - Thuộc hạ Huyết Chiến Phó tiên phong Trình Trảm bái kiến đại thiếu.

    Trong Đổ Thần phủ, một nam nhân tuổi chừng ba mươi, thoạt nhìn không chút thu hút, nhưng vào trận chiến lại cho người một cảm giác âm lãnh, huyết tinh, làm cho lỗ chân lông cũng dựng thẳng lên, họ Trình, lại là Huyết Chiến Phó tiên phong, đây tuyệt đối là dòng chính Trình gia.

    Lúc ban đầu Huyết Chiến chính là do thủ hạ tinh nhuệ nhất của Trình Tiếu Thiên phát triển mà thành, đội ngũ kia chỉ có năm trăm người, sức chiến đấu lại siêu cấp kinh người, là tồn tại tinh nhuệ nhất trong trăm vạn quân.

    Bởi vì bọn hắn đã từng đánh trận chiến, giết hại địch nhân gấp mười lần, chính mình tổn thất không cao hơn mười người, lá cờ sau lưng toàn bộ nhuộm đỏ, từ đó về sau được ban cho tên Huyết Chiến Kỳ.

    Đội ngũ này là dòng chính thân tín nhất của Trình Tiếu Thiên, nhân số không nhiều lại vô cùng tinh nhuệ, theo Trình Tiếu Thiên ly khai quân đội, bọn hắn cũng biến mất.

    Lần trước thời điểm Trình Tiếu Thiên muốn giao Huyết Chiến cho Trình Cung, đã từng giới thiệu qua, hôm nay tuyệt đại bộ phận trong Huyết Chiến Kỳ đều là một ít cô nhi hắn thu dưỡng.

    Đều là lúc chiến đấu gặp được, hài nhi trong tã lót đến năm sáu tuổi đều có, hiện tại Huyết Chiến là dùng bọn hắn làm chủ.

    Bởi vì hiện tại bọn hắn không có chức vụ, đầu lĩnh chỉ xưng là tiên phong, phía dưới còn có năm tên Phó tiên phong.

    Trình Cung cũng không có truy vấn Huyết Chiến từ đâu đến, chỉ cần hắn biết rõ Huyết Chiến là dòng chính Trình gia là đủ rồi.

    - Ân, ngươi trước ra ngoài chờ.

    Trình Cung nhìn Trình Trảm thoáng một phát, lại để cho hắn ra ngoài chờ đợi

    Nhìn Trình Trảm rời đi, Bàn Tử ngồi bên cạnh nhìn về phía Trình Trảm rời đi bĩu môi:

    - Đại thiếu, một thân huyết tinh sát khí, về sau có tùy tùng như vậy thì trâu rồi.

    - Huyết tinh, sát khí cũng được, hiển nhiên từ nhỏ chịu đựng sinh tử tôi luyện.

    Hơn nữa được tôi luyện qua ở chiến trường cùng Yêu Thú Sâm Lâm, lực lượng cũng không tệ.

    Trình Cung nhìn Trình Trảm rời đi nói ra cái nhìn của mình.

    - Đại thiếu, nghe ý trong lời nói ngươi, ngươi còn không hài lòng?

    Bàn Tử kinh ngạc nhìn Trình Cung, cái ý tứ kia là ngươi yêu cầu cũng quá cao a, đây chính là hảo thủ a, giết người cướp của, đánh nhau đều rất tốt, không ngờ ngươi lại bất mãn.

    Trình Cung như có điều suy nghĩ nói:

    - Không phải không thoả mãn, chỉ là cảm giác bọn hắn định vị không đủ minh xác, dù sao Huyết Chiến Kỳ trước kia của gia gia thuộc về kỳ binh công kích ở chiến trường, hoàn thành nhiệm vụ đặc thù.

    Nhưng mà hiện tại bất đồng, hiển nhiên gia gia cũng ý thức được điểm này, nhưng vẫn là quán tính dựa theo phương thức quân đội bồi dưỡng.

    Cho nên hiện tại định vị của bọn hắn không phải rất chuẩn xác.

    Nói quân nhân thì không quá giống, nói thích khách, sát thủ cũng không giống, nói cao thủ bảo tiêu càng không giống.

    Được rồi, vấn đề của bọn hắn về sau nói tiếp.

    Ngươi thông tri Túy Miêu cùng Sắc Quỷ chưa, lần này chúng ta phải hảo hảo chơi một phen, chẳng những phải kiếm tiền, còn phải phát triển thế lực, quan trọng nhất là mượn nhờ cơ hội lần này, một lần hành động vững chắc lực lượng của chúng ta.

    - Đại thiếu, lấy tốc độ dùng tiền của ngươi, lợi nhuận bao nhiêu cũng không đủ a, aii, hiện tại ta cũng có chút bó tay, cho dù toàn bộ Lam Vân Đế Quốc đều bị ta đoạt, đoán chừng không đủ cho đại thiếu ngươi tiêu hai ngày.

    Bàn Tử đã biết Trình Cung một lần cược bốn triệu lượng hoàng kim, trọn vẹn bốn ngàn vạn lượng bạch ngân hắn thiếu chút nữa ngất đi.

    Bởi vì này đúng là số lượng gia sản của Trịnh Tam Nguyên, trước kia tùy tiện ban thưởng đã hơn hai trăm vạn lượng hoàng kim, lần này lại là bốn trăm vạn lượng hoàng kim.

    - Đừng có tố khổ như vậy, ta biết rõ ngươi nghĩ cái gì.

    Trình Cung khoát tay lấy ra một xấp ngân phiếu từ trong không gian giới chỉ nói:

    - Ngươi nói ngươi từ trong nhà Trịnh Tam Nguyên tìm ra một ngàn tám trăm vạn lượng ngân phiếu cùng chín mươi bảy vạn lượng kim phiếu, trong không gian giới chỉ của ta còn có gần tám trăm ngàn lượng ngân phiếu cùng sáu trăm vạn lượng kim phiếu.

    Cộng thêm những hàng hóa kia còn có tại cả sản nghiệp Trịnh gia.

    Xem ra đây là toàn bộ nội tình của Trịnh Tam Nguyên.

    Ta lưu lại một chút ít đi mua dược liệu, những thứ này hiện tại quy cho ngươi quản, về phần số tiền đặt cược kia, đây chính là cơ hội cho ngươi kiếm tiền.

    - Đại thiếu, ca a, ta yêu ngươi chết mất.

    Bàn Tử từ vẻ mặt ai oán thoáng cái trở nên vô cùng hưng phấn, trực tiếp cầm lấy một xấp kim phiếu thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vô cùng hưng phấn nói:

    - Bà mẹ nó, Trịnh Tam Nguyên vẫn chỉ là đại thương gia bài danh trước mười của Lam Vân Đế Quốc chúng ta mà thôi, toàn bộ tài sản tiếp cận năm ngàn vạn lượng hoàng kim, đây chính là năm vạn vạn lượng bạc a, một năm thu nhập quốc khố của Lam Vân Đế Quốc cũng chỉ hai vạn vạn lượng bạc.

    Bằng hai năm rưỡi thu vào của cả nước, đại thiếu, lần này chúng ta thật sự phát đạt.

    - Nhìn đồ dạng ngươi thật không có tiền đổ, tuy Trịnh gia này gần đây thế rất mạnh, nhưng cũng không quá đáng mới tích lũy tài phú vài thập niên mà thôi, ngẫm lại những đại gia tộc trăm năm thậm chí ngàn năm kia, chút tài phú ấy không coi vào đâu.

    Lúc này, ngoài cửa truyền tới thanh âm quen thuộc, đúng là Tống Phúc cùng Túy Miêu chạy đến.

    Người còn chưa vào một cổ mùi rượu đã tràn ngập, chỉ thấy Tống Phúc phía trước, Túy Miêu lảo đảo đi theo tiến đến.

    Bàn Tử nghe Tống Phúc nói như vậy không chút phật lòng, ngược lại là trên mặt lộ ra dáng tươi cười, nhưng mà không đợi hắn nói chuyện, Tống Phúc đã nói tiếp:

    - Ngươi phải nhìn tương lai, hiện tại toàn bộ sản nghiệp Trịnh gia đều giao cho ngươi rồi, dùng bản lãnh của ngươi khẳng định lợi nhuận so với Trịnh mập mạp nhiều gấp bội a.

    Những thứ không nói khác, bằng vào thể trạng của ngươi cũng đã hơn hắn nhiều, cho nên chút tiền ấy ngươi cũng đừng có đoạt cùng ta...

    Tống Phúc nói xong, đi lên thu hơn phân nửa ngân phiếu vào trong không gian giới chỉ, thời điểm hắn còn muốn thu, Bàn Tử giống như nổi điên lên.

    - Ah...

    Bàn Tử nổi giận gầm lên một tiếng, thời điểm tất cả mọi người nhìn về phía hắn, Bàn Tử trực tiếp thu ngân phiếu còn lại vào, sau đó chỉ vào Sắc Qủy nói:

    - Vô sỉ, hèn hạ, ta kiếm tiền không cần động tài chính a, các ngươi không quản lý việc nhà, không biết củi gạo quý ah.

    - Móa!

    Tống Phúc lập tức nói:

    - Bàn Tử, hệ thống tình báo của ta đang ở giai đoạn đầu, chỉ có đốt tiền, cái này ngươi cũng biết, dùng cảm tình huynh đệ chúng ta, ngươi phải ủng hộ ta chứ.

    Như vậy đi, cho ta một phần ba thôi, về sau ta khẳng định giúp ngươi kiếm được nhiều tiền hơn.

    - Đừng...

    Đừng nói cảm tình...

    Bàn Tử lập tức lui về phía sau:

    - Nói cảm tình tổn thương tiền, chúng ta vẫn là nói tiền thương cảm tình a, dùng cảm tình thâm hậu của chúng ta, không nên ép ta như vậy.

    - Móa!

    Tống Phúc không để ý tới hắn, dù sao mới đoạt đã đủ nhiều, giương mắt nhìn thoáng qua Trình Cung, phát hiện hắn đang xem Túy Miêu.

    - Đại thiếu, lực lượng của Túy Miêu đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, quả thực như là vỡ đê.

    Tống Phúc nhớ tới thời điểm lực lượng Túy Miêu một hơi tăng tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu mà chấn kinh, đến bây giờ còn không có bình phục, đồng thời trong nội tâm cũng ít nhiều có chút thất lạc.

    - Ân.

    Trình Cung gật gật đầu:

    - Hắn là dùng mệnh liều, bất quá hiện tại thân thể hắn còn phải điều dưỡng một đoạn ngắn, lần này ta đến chính là muốn nói sự tình xuất chinh với các ngươi.

    Sự tình Túy Miêu Trình Cung biết rõ, thực sự không có xử lý được, nếu như đổi thành mình là hắn, có lẽ mình còn ác hơn, hung hơn.

    Huynh đệ chính thức sẽ không bởi vì ai làm cái gì mà như thế nào, bởi vì có một ngày cần, bọn hắn cũng có thể làm ra sự tình đồng dạng.

    Tình huynh đệ sáng ngời, sinh tử một mạng.

    Nói đến cái này, Tống Phúc, Bàn Tử, thậm chí Túy Miêu mơ mơ màng màng cũng rất chờ mong nhìn về phía Trình Cung.

    Sự tình bên trên Kim Loan Đại Điện đã sớm truyền ra, Trình Cung xuất chinh càng truyền ra.

    - Ách, ta muốn đi.

    Lần này vậy mà Túy Miêu nói trước nhất, như là đang họp, còn giơ tay lên.

    Tống Phúc cùng Bàn Tử cũng muốn đoạt lấy nói chuyện, Trình Cung vội khoát khoát tay:

    - Các ngươi trước đừng có gấp, lần này chúng ta ai cũng phải đi.

    Bàn Tử vừa tiếp nhận sinh ý Trịnh gia, dọc theo con đường này có thể thuận tiện thu xếp.

    Mặt khác cũng có thể vững chắc tuyến đường thông thương Lam Vân đế quốc, mà Tống Phúc thì có thể ở trên cơ sở này, trải rộng hệ thống tình báo, phát triển, cài người..., đến lúc đó mới có thể thu hoạch, hơn nữa đây cũng là lần thứ nhất lịch lãm rèn luyện.

    Hàn Tủy của Túy Miêu cũng phải nhanh giải khai, mấy ngày nữa cho ngươi điều dưỡng thân thể thoáng một phát, ngươi cũng có thể chính thức tham chiến, dù sao dưới tình huống bình thường, tự bảo vệ mình coi như cũng được.

    Ba người nghe xong đều vui vẻ, Bàn Tử thoải mái dựa vào ghế đắc ý nói:

    - Đại thiếu ngươi cũng đừng nói ta ăn gian, tuy hiện tại ta đã tầng thứ sáu đỉnh phong, gần đây còn trễ nãi hai ngày, nhưng cho dù tăng thêm hai ngày này, ta cố gắng thế nào, muốn đột phá đến tầng thứ bảy cũng rất khó.

    Hiện tại ta đã bắt đầu cân nhắc, ngươi phải thực hiện giấc mộng cho ta.

    Vô số mỹ nữ, rượu ngon, một thành thị vĩnh viễn không có chữ viết cùng ban đêm.

    - Vậy sao, bảy ngày sau đại quân xuất phát, trước khi xuất chinh nhất định ngươi sẽ tăng lên.

    Trình Cung rất khẳng định, tự tin nói.

    Bàn Tử thì dùng sức lắc đầu, Tống Phúc nhìn nhìn tòa nhà nói:

    - Đại thiếu, hiện tại hướng gió bên ngoài giống như có chút vấn đề.

    Tuy bệ hạ ngũ mã phân thây Trịnh Tam Nguyên, nói hắn ám thông mã bang, nhưng mà ngươi tiếp quản sản nghiệp Trịnh gia vẫn là bị người đố kỵ.

    Các tin đồn rất nhiều, cho rằng cho dù tịch thu sản nghiệp Trịnh gia cũng nên quy quốc khố, Trình gia bá chiếm, đối với danh dự Trình gia tổn thất vô cùng nghiêm trọng, còn nói đại thiếu ngươi càng ngày càng quá phận, nói đại thiếu ngươi quản nhân mạng, chiến người gia sản, ngang ngược càn rỡ, còn đem sự tình trước kia của ngươi kéo ra, cổ gió này đã bắt đầu thổi vô cùng thần kỳ.

    - Bành...

    Bàn Tử nghe xong trực tiếp vỗ bàn mắng:

    - Móa, bọn hắn cấu kết mã bang, bán rẻ quốc gia, chuyển dụng quân giới, tài nguyên khoáng sản, thậm chí tình báo quân sự cũng bán, nếu không phải bọn hắn muốn hại đại thiếu, cho dù hắn có nhiều tiền, chúng ta cũng không thèm nhìn.

    Bàn Tử vô cùng tức giận, Túy Miêu vừa mới đột phá rất suy yếu thì hữu khí vô lực nói:

    - Bắt được người truyền lời, giết!

    Mặc dù Tống Phúc mới tiếp quản tình báo hai ngày thời gian, nhưng hiển nhiên hắn đã dung nhập vào, hiện tại trong thành xảy ra chuyện gì, hướng gió sinh ra hắn cũng có thể nắm chắc rõ ràng, Trình Cung nghe xong cũng rất vui vẻ.

    Chứng kiến huynh đệ mình kích động như vậy, Trình Cung ngược lại ưu tiên vô cùng.

    - Hình như các ngươi lầm một việc, tuy bình thường chúng ta không đi khi dễ dân chúng bình dân, nhưng mà lúc nào chúng ta nói mình là người tốt.

    Chúng ta cũng không cần người khác nói chúng ta là người tốt, chúng ta vốn chính là đế đô Tứ đại hại, ta vốn chính là đệ nhất hoàn khố, ngang ngược càn rỡ, chiếm gia sản người, coi thường nhân mạng, đúng vậy, ta ngang ngược càn rỡ, ta đoạt gia sản Trịnh Tam Nguyên hắn, ta giết người thì sao.

    Trình Cung nói làm cho Bàn Tử, Tống Phúc, Túy Miêu thoáng cái sững sừ, một hồi lâu bọn hắn mới kịp phản ứng, sau đó đều vỗ mạnh đầu.

    Đúng vậy, thanh danh là cái quái gì, bốn người bọn họ sớm đã không cần...

    à không, là không còn.

    Chương 78: Dê béo đưa tới cửa

    - Thanh danh, có ít người vì cái này có thể không tiếc tánh mạng, nhưng đối với chúng ta mà nói nó giống như cái rắm, thối không ngửi được, thả ra càng thêm thoải mái, lưu lại là độc.

    Kiếm chỗ tốt mới là thật, chúng ta không cần người khác nói, chúng ta vốn chính là đế đô Tứ đại hại, chúng ta thừa nhận, bọn hắn nguyện ý giúp tuyên truyền, chúng ta cảm tạ còn không kịp.

    Còn có bảy ngày, ta phải đi về luyện đan, những ngày này các ngươi ở lại đây, bên Tống Phúc ta đã cho gia gia bắt chuyện cùng Tống thúc thúc, nhưng mà điều kiện là thị vệ trong nhà cùng tiểu Cửu phải đi theo.

    Lúc Tống Phúc đi ra từ trang viên Tống gia đã biết rõ tin tức này, tuy có chút khó chịu như trước, nhưng tổng so với nhốt một chỗ thì đỡ một ít.

    Nghe Trình Cung nhắc tới tiểu Cửu, Tống Phúc hỏi thăm nhìn về phía Trình Cung.

    - Một đứa bé rất nghe lời, lại bị ngươi nói thành đáng sợ như vậy, hình như là phụ thân ngươi gọi nàng về có chuyện nhắn nhủ, sau đó sẽ trở lại.

    Tốt rồi, Bàn Tử ngươi mau chóng xử lý xong tình huống Trịnh gia, Túy Miêu hảo hảo ở lại chỗ này, đan dược ngươi phục dụng ta đều giao cho Sắc Quỷ, trong khoảng thời gian này ngươi không được phục dụng Liệt Diễm Tửu.

    Trình Cung nói xong đứng dậy đi ra ngoài, hiện tại còn có rất nhiều sự tình, phải làm xong trước khi đại quân xuất chinh.

    Tuy cái kia có gia gia, Bạch thúc thúc hỗ trợ, không cần hắn đi quan tâm, nhưng trước khi lên đường vẫn phải làm rất nhiều chuẩn bị.

    Đầu tiên chính là phải luyện chế một đám đan dược, kể cả gom góp một đám tài liệu luyện chế La Hán Kim Đan, mặc dù có mười vạn đại quân còn có Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên, gia gia cũng phái đám người Trình Trảm đi theo, nhưng ở kiếp trước Trình Cung quen làm việc phải có đầy đủ lực lượng mới yên tâm.

    Không nên ký thác hi vọng cùng tánh mạng vào người khác, không bằng làm cho mình trở nên mạnh hơn nữa, nếu như ngoại lực có thể tương trợ tự nhiên là tốt nhất, nếu quả thật có một khắc ngoại lực mất đi tác dụng hoặc là không kịp, mình cũng không trở thành thúc thủ vô sách.

    Tiếp theo là luyện chế vũ khí, đáng tiếc giải thi đấu Tứ đại tài tử bị trì hoãn, nếu không mình đoạt Tinh Hải Ngọc tới tay, lại nghĩ biện pháp luyện chế một ít đan dược, tuyệt đối có thể trực tiếp trùng kích Phạt Mạch kỳ.

    Tuy ở lúc chiến đấu cùng Ngân Bưu, đã cảm giác được cảnh giới có chút buông lỏng, nhưng muốn thật sự đột phá còn cần một đoạn thời gian.

    Đối với người bình thường mà nói, từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín đến Phạt Mạch kỳ, cho dù cần trải qua một năm nửa năm cũng rất bình thường, tuyệt đại đa số người cả đời cũng rất khó đột phá cảnh giới này.

    Tự nhiên Trình Cung sẽ không bị vây quá lâu, hắn cần làm chỉ là tận lực nắm tốt cân đối, dưới tình huống không tổn hại tiềm lực thân thể, tăng lên nhanh nhất.

    Tống Phúc nhún nhún vai, trong lòng tự nhủ về sau ngươi sẽ biết, đây là một chuyện không có dừng lại, căn bản không có cách giải quyết.

    Bàn Tử thì lấy ra một ít sổ sách nhìn lại, Túy Miêu giống như bệnh nặng mới khỏi, tuy hắn trực tiếp đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, nhưng hắn cũng như đi qua Luân Hồi một phen, này tuyệt đối không phải người bình thường có thể làm.

    Trình Cung rời Đổ Thần phủ, trực tiếp chạy tới Nhất Chùy Định Âm Đường, tuy Trịnh Tam Nguyên là một trong những thương nhân dược liệu lớn nhất Vân Ca Thành.

    Nhưng hắn chỉ là bôn bán dược tài, dược liệu trân quý trong nhà cũng không ít, nhưng có chút ít quý hiếm hắn cũng sẽ không biết dự trữ, dù sao mục đích của hắn là vì kiếm tiền mà không phải luyện đan.

    Cho nên như Giải Độc Đan, La Hán Kim Đan, Hồi Nguyên Đan Địa cấp trung phẩm... mặc dù có chủ vị, những dược vị khác cũng có chín thành, nhưng ít nhiều cũng thiếu một ít.

    Quan trọng nhất là lần này Trình Cung còn muốn luyện chế Tụ Nguyên Đan, Tụ Nguyên Đan thuộc về đan dược siêu cấp tiêu hao, trước khi xét nhà Trịnh gia, Trình Cung cũng không dám luyện chế, đồ chơi này chính là một cái vực sâu không đáy.

    Bởi vì mỗi viên Tụ Nguyên Đan, hiệu quả chỉ có hai mươi bốn giờ, tác dụng cũng chỉ là tăng tốc độ hấp thu nguyên khí lên, bình thường Luyện đan sư luyện chế ra Tụ Nguyên Đan Địa cấp hạ phẩm cũng có thể tăng lên năm thành tốc độ hấp thu nguyên khí, Địa cấp trung phẩm cũng có thể tăng lên gấp đôi, Địa cấp thượng phẩm có thể tăng lên gấp ba.

    Đồng dạng cách điều chế Trình Cung hơi chút cải biến một ít, cộng thêm khống chế cùng kỹ thuật luyện đan của hắn, hắn luyện chế Tụ Nguyên Đan đồng cấp so với Đan sư bình thường luyện chế mạnh hơn gấp đôi.

    Dù vậy, tiêu hao cũng thật sự quá lớn, cũng may hiện tại vừa mới dò xét tồn kho Trịnh Tam Nguyên, đủ tiêu hao một thời gian ngắn.

    Hiệu quả của Tụ Nguyên Đan Địa cấp đối với dưới Siêu Phàm kỳ rất lớn, nếu như cảnh giới Siêu Phàm kỳ phục dụng, hiệu quả sẽ giảm phân nửa, mà tồn tại Thoát Tục kỳ như gia gia phục dụng thì căn bản không có một chút hiệu quả.

    Trừ khi đạt tới Tụ Nguyên Đan Thiên cấp, chỉ là cái đồ chơi kia toàn bộ Lam Vân Đế Quốc cũng tìm không ra mấy nhà có thể tiêu hao được, hơn nữa khẳng định kể cả hoàng thất.

    - Muốn làm gì?

    Cách Nhất Chùy Định Âm Đường còn có một đoạn đường, đột nhiên có người chạy ra đón chào, Trình Trảm lập tức cất bước tiến lên quát lạnh một tiếng.

    Người nọ cũng bị Trình Trảm dọa hoảng sợ, thực tế trên người Trình Trảm cùng vài tên thành viên Huyết Chiến phát ra huyết tinh, chiến ý, càng làm cho thân thể người nọ thoáng một phát cứng đờ.

    - Đừng khẩn trương như vậy, sẽ làm người sợ.

    Trình Cung từ trong trầm tư phục hồi tinh thần lại, nhìn thoáng qua người tới, đi ra phía trước vỗ vỗ Trình Trảm:

    - Nhìn ấn ký bên hông hắn, đó là dấu hiệu của Vân gia Vân Ca Thành chúng ta, vạn nhất làm người ta sợ, về sau ngươi còn muốn mua dược tài thì coi chừng người ta nhân đôi giá tiền.

    - Ha ha...

    Người tới tuổi chừng lục tuần, nghe xong liền vội vàng khom người thi lễ nói:

    - Đại thiếu nói giỡn, là tiểu nhân không hiểu quy cũ.

    Tiểu nhân là một hạ nhân của Vân gia, nhận được mệnh lệnh của gia chủ, tới đấy mời đại thiếu qua kia một chuyến.

    Kỳ thật vừa mới nhìn thấy người nọ là người Vân gia, Trình Cung đã minh bạch xảy ra chuyện gì, giờ phút này nghe hắn nói liền trực tiếp đồng ý, bảo hắn phía trước dẫn đường.

    Chỉ là làm cho Trình Cung hơi có chút ngoài ý muốn chính là, địa điểm gặp mặt lại ở trong Nhất Chùy Định Âm Đường, chỉ là từ cửa hông tiến vào mà thôi.

    Sau khi tiến vào đi một vòng, cuối cùng đi vào một gian phòng độc lập.

    - Bởi vì một chút khó xử nên không có tự tiến đến nghênh đón, kính xin đại thiếu chớ trách móc.

    Cửa ra vào có một người sớm cung nghênh ở đó, tuổi thoạt nhìn đã tiếp cận bảy mươi, dáng người không tính quá mức cao lớn, trên trán mang theo một vẻ lo lắng, nhưng cấp bậc lễ nghĩa lại mười phần.

    Người này đúng là Vân gia gia chủ Vân Dịch Bá.

    Trước kia Vân gia chiếm bảy thành thị trường dược liệu, hàng da Vân Ca Thành, chỉ là về sau bị Trịnh gia dần dần chiếm đi rất nhiều, nhưng Vân gia thâm căn cố đế không phải Trịnh gia có thể so sánh.

    Cho tới bây giờ không có đầu nhập vào thế lực nào, nhưng ba trăm năm qua lại đứng vững không ngã, càng lúc càng lớn.

    Thậm chí trăm năm trước tiên đế còn ngự bút ban cho bọn hắn một bảng hiệu, ca ngọi là thương nhân điển hình.

    Vân Dịch Bá hoàn toàn bất đồng cùng Trịnh Tam Nguyên, vừa nhìn là cho người một cảm giác thân thiết, cấp bậc lễ nghĩa càng chu đáo làm cho Trình Cung cũng ngoài ý muốn.

    - Vân gia chủ khách khí, hiện tại thời gian của ta hơi bề bộn, chúng ta trực tiếp nói trắng ra, có chuyện gì ngài nói đi?

    Trình Cung nhìn không gian bên trong rộng rãi, người chưa tiến vào đã trực tiếp hỏi.

    Vân Dịch Bá cũng rất ngoài ý muốn, bởi vì lúc trước nghe rất nhiều sự tích về vị đại thiếu này, cho nên hắn cũng đặc biệt chú ý cẩn thận.

    Lại không nghĩ rằng, Trình Cung vừa vào cửa đã nói như thế.

    Bình thường mà nói, Vân Dịch Bá là cần phải mời Trình Cung vào bên trong nói chuyện, nhưng nhớ tới vị đại thiếu này không giống người thường, trong lòng của hắn rất nhanh suy nghĩ thoáng một phát, vẫn quyết định theo vị đại thiếu này nói chuyện.

    - Đại thiếu đã nói như thế, ta cũng không nói lời khách sáo.

    Đầu tiên Vân mỗ muốn cảm tạ đại thiếu, nếu như không có đại thiếu, đến nay ta còn không nghĩ Trịnh Tam Nguyên này tàn nhẫn đến mức đó, dám làm ra sự tình cấu kết mã.

    Về sau nếu như đại thiếu có chỗ cần Vân gia ta, cứ mở miệng.

    Một chuyện tình khác chính là con thứ hai Vân Hiểu Phong của ta bị Cuồng Phong Mã Bang bắt, trước kia ta vẫn muốn xử lý, còn rất kỳ quái vì sao những mã tặc này thay đổi tác phong dĩ vãng, cho dù ta ra tiền chuộc người cũng không được, lúc này mới biết được nguyên nhân.

    Hiện tại Trịnh gia đã xảy ra chuyện, ta sợ mã bang lại sinh biến cố, mà đại quân sắp xuất chinh tiễu phỉ, cho nên mới tìm đại thiếu thương lượng một chút, muốn nhờ đại thiếu hỗ trợ bảo toàn tánh mạng cho con ta.

    Vân Dịch Bá cẩn thận nói xong, trong nội tâm thầm than, hiện tại hết thảy cũng chỉ có thể đi bước này, tuy vị đại thiếu này không đáng tin cậy, nhưng ít ra còn có thể có một đường sinh cơ.

    Nếu không chiến đấu đánh nhau, ai quản nhiều như vậy.

    - Được.

    Trình Cung rất thống khoái một lời đáp ứng, sau đó lập tức chuẩn bị ly khai, hiện tại thời gian cấp bách, hắn muốn giành giật từng giây, tranh thủ trước khi đại quân xuất phát hoàn thành sự tình luyện đan:

    - Không có chuyện khác, vừa vặn ta muốn một ít đồ, xem ra các ngươi rất quen ở đây, tìm người dẫn đường cho ta.

    Này...

    Đây cũng quá thống khoái a, thống khoái làm cho người ta cảm giác như một trò đùa, làm cho Vân Dịch Bá cảm giác Trình Cung này căn bản là không có để trong lòng ah.

    Lập tức nghĩ đến thủ đoạn Trình Cung diệt Trịnh gia, hắn lập tức hiểu được, đây là ngại mình không có ra ah!

    - Đại thiếu muốn cái gì cứ nói với ta, Vân gia chúng ta hợp tác cùng Nhất Chùy Định Âm Đường đã gần trăm năm, chỉ cần bên này có, thậm chí không cần đấu giá cũng có thể mua.

    Vân Dịch Bá nói xong, tay khẽ động đã có một xấp ngân phiếu:

    - Mặt khác, biết rõ đại thiếu xuất chinh vất vả, đây là một chút tâm ý ta đại biểu Thương gia Vân Ca Thành thăm hỏi các tướng sĩ, kính xin đại thiếu nhận cho, sau khi trở về Vân gia có thâm tạ khác.

    Đây là chuyện tốt, đám bọn họ chạy đến đưa tiền.

    Cũng không biết mã bang kia làm khó dễ Vân gia này như thế nào, vậy mà làm cho bọn hắn tuyệt vọng chạy đến tìm mình, ha ha, bất quá có lợi không thu đó là ngu ngốc, Trình Cung không chút khách khí lấy tới nhìn thoáng qua.

    Một trăm vạn kim phiếu, toàn bộ đều là kim phiếu mười vạn lượng của Tứ Bảo Lâu.

    Bất quá cũng tốt, mình vừa mới diệt Trịnh gia, hắn biết biết điều như vậy là không sai.

    - Ngươi đã có thành ý như vậy, đến lúc đó ta sẽ an bài tinh nhuệ nhất đi cứu con của ngươi, nếu như ngươi lo lắng muốn phái mấy người đi theo cũng không thành vấn đề.

    Đúng rồi, dược vật ta muốn ngươi tận lực cho người nhanh chóng gom góp, có chút số lượng hơi nhiều.

    Không cần mính bỏ tiền, có người hỗ trợ sưu tập dược tài tự nhiên giảm bớt rất nhiều phiền toái, huống chi là Vân gia.

    Trình Cung không chút khách khí nói xong dược tài cần dùng, mới cười chắp tay:

    - Vân gia chủ quá khách khí, về sau có chuyện gì cứ tới tìm ta, đúng rồi, dược vật tận lực trước lúc trời tối đưa đến Trình gia, không quấy rầy.

    Cùng Vân Dịch Bá đưa Trình Cung đi ra, vị quản gia bên người Vân Dịch Bá hơn nửa ngày không có bình tĩnh lại, cái này đã xong rồi sao.

    Làm sao lại nhanh như vậy, còn tưởng rằng loại chuyện này cũng phải đi vào nơi bí mật trao đổi, ngươi tới ta đi một phen đấu trí so dũng, thậm chí ngay cả vấn đề Trình Cung muốn triệt để lôi kéo Vân gia, trước kia cũng nghĩ qua, thậm chí nghĩ tới phương pháp đối đãi như thế nào, nhưng hiện tại hết thảy lại quá mức đơn giản.

    - Gia chủ...

    Này...

    Cũng có chút như đừa giỡn a, chúng ta mang hơn một nghìn vạn lượng bạc đi ra ngoài, vậy mà hắn không có một chút phản ứng, giống như là chuyện rất bình thường vậy.

    Đứng ở bên người Vân Dịch Bá, quản rốt cục sự này nhịn không được mở miệng.

    Chương 79: Trước khi lên đường

    Vân Dịch Bá ngược lại rất bình tĩnh:

    - Nếu ngươi vừa mới đạt được một tòa kim sơn, người khác cho ngươi một xe vàng, ngươi sẽ có cảm giác gì.

    Về phần vị đại thiếu này như thế nào, này không phải sự tình chúng ta có thể đi quản, chỉ cần hắn có thể đồng ý là được rồi, huống chi thời điểm xuất chinh, chúng ta còn có thể đi theo, ngươi đi xuống gom góp toàn bộ những thứ hắn cần, mau chóng đưa đến Trình phủ.

    Khi quản sự cũng đã ly khai, Vân Dịch Bá khẽ nhíu mày, lần này hắn ngoại trừ muốn cứu nhi tử ra, cũng muốn nhìn Trình Cung đến cùng là dạng gì người một chút.

    Tuy tin đồn về Trình Cung nhiều không kể xiết, nhưng dù sao hiện tại Trình Cung đã khống chế thế lực Trịnh gia, vẫn là muốn tự mình gặp thoáng một phát, này quan hệ đến kế hoạch phát triển tương lai của Vân gia.

    Nhưng làm cho hắn rất thất vọng, tiếp xúc quá ngắn, căn bản không phát hiện được cái gì, xem ra chỉ có thể đi một bước xem một bước.

    Trình Trảm giống như là thanh bả đao, lạnh như băng, sắc bén thậm chí còn có một cảm giác huyết tinh vừa giết người xong, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không nói nhiều một câu.

    Ở bên trong thế giới của hắn, ngoại trừ bảo hộ Trình Cung an toàn, nghe mệnh lệnh của Trình Cung ra, mặt khác như là không tồn tại.

    Cho nên bên người Trình Cung phát sinh cái gì, hắn cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác cùng cách nghĩ, mà đối với Trình Cung mà nói, dê béo đưa tới cửa hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.

    Về phần tâm tư Vân Dịch Bá, Trình Cung không cần nghĩ cũng đoán được vài phần, chỉ là loại sự tình buôn bán này căn bản không cần Trình Cung quan tâm, phía sau tự nhiên có Bàn Tử xử lý.

    Hiệu suất làm việc của Vân gia rất nhanh, ba canh giờ sau, toàn bộ dược vật Trình Cung cần đều được đưa đến Phủ Trấn Quốc Công, thời gian cách xuất chinh không có bao nhiêu ngày rồi, Trình Cung mang theo dược vật lập tức vào Linh Lung Các bắt đầu luyện đan.

    Tiểu Tuyết, Đông Phương Linh Lung đều bận rộn luyện chế đan dược riêng phần mình, bởi vì Trình Cung có kinh nghiệm ở kiếp trước, chỉ cần lực lượng của hắn đủ, luyện chế đan dược là tuyệt đối không có vấn đề.

    Nhưng mà người khác lại bất đồng, cho dù tiểu Tuyết có thể chất đặc thù, nhưng mà kinh nghiệm luyện đan cần tích lũy từng chút từng chút, mỗi lần luyện chế đan dược mới đều có kinh nghiệm nhiều lần thất bại.

    Mà ngay cả Đông Phương Linh Lung cũng là như thế, như Trú Nhan Đan là loại đan phương hiếm có, yêu cầu đối với các phương diện cũng càng nghiêm khắc, bắt đầu luyện chế, thất bại là khó mà tránh khỏi.

    Cũng chỉ có Trình Cung đã từng là tồn tại đỉnh phong nhất của Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, mới có thể đơn giản luyện chế những đan dược mà hắn xem ra là cực kỳ thấp này, mới có thể bảo chứng không sơ hở tý nào.

    Bản thân luyện đan là ở trong thất bại lần lượt luyện ra, cho nên luyện đan giống như là một cái động không đáy, mỗi lần trùng kích độ cao mới hoặc là học tập đan phương mới, thì tổn thất là một con số kinh khủng.

    Bình thường một cái Đan sư hợp cách, luyện chế đan dược chỉ cần ba lượt có thể thành công một lần là thuộc về phạm trù bình thường.

    Cho dù như thế, Đan sư vẫn rất hiếm thấy như trước, địa vị vô cùng cao quý.

    Cho nên ngay cả thân phận địa vị như Trình lão gia tử, bình thường cũng rất khó đơn giản phục dụng đan dược, cho dù Nhân cấp cũng thiếu, chớ đừng nói chi là Thiên cấp.

    Cũng chính là bởi vì như thế, sau khi Trình Cung cung ứng đại lượng đan dược, lực lượng của Trình lão gia tử mới có thể tăng vọt.

    Trình lão gia tử cũng không có biện pháp thường xuyên phục dụng đan dược Nhân cấp thượng phẩm trở lên, tuy ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử gia thế cũng không tệ, nhưng đan dược đối với bọn họ mà nói cũng thuộc về đồ vật hi hữu hiếm thấy.

    Bây giờ đã có Trình Cung, hết thảy mới bắt đầu cải biến dần dần.

    Nhưng Trình Cung đối với tình huống hiện tại cảm thấy chưa đủ, nếu không phải thiếu khuyết dược liệu, Trình Cung thật có thể làm cho mọi người coi đan dược như cơm ăn, trên thực tế hắn ở kiếp trước vẫn luôn là làm như vậy.

    Lần dược liệu này xem như lần đầu sung túc, thực tế còn có Linh Cốt Thảo, nội đan yêu thú cấp chín, các loại dược liệu khác,...

    Trình Cung bắt đầu toàn lực luyện chế đan dược.

    Vào đêm Trịnh Tam Nguyên bị ngũ mã phanh thây, trong mật thất Lôi phủ Lôi Nhạc, con thứ ba của Lôi Nhạc là thành Tây đại doanh Đại tướng quân Lôi Điện lặng lẽ trở về.

    Lôi Nhạc có ba con trai, theo thứ tự là Lôi Phong, Lôi Vũ, Lôi Điện.

    Trong đó Lôi Phong cùng Lôi Vũ ở biên cảnh Tây Bắc Thảo Nguyên, cùng nhau chấp chưởng Lôi Đình Quân Đoàn ngăn cản thiết kỵ thảo nguyên, mà Lôi Điện thì nắm giữ thành Tây đại doanh của đế đô.

    - Hoàng đế này có ý tứ gì, để cho Lôi gia ta liều cùng Trình gia, hắn thì kiếm tiện nghi ah.

    Bà ngoại hắn, thực coi người Lôi gia ta không có đầu óc sao, cha, đan dược này ta không thể thu, một hồi sai người trả cho hắn.

    Mặc dù kiểu tóc của Lôi Điện không có khoa trương như Lôi Nhạc, nhưng thân thể của hắn đồng dạng khôi ngô, miệng lớn, mũi lớn, mắt lớn như cha hắn, vừa nói là nước miếng bay tán loạn như trời mưa.

    Giờ phút này nhìn năm khỏa đan dược trên bàn, vỗ bàn khó chịu nói.

    - Bành...

    Hắn còn chưa nói xong, vị Đại tướng quân này đã bị Lôi Nhạc một cước đạp bay đi hai mét:

    - Ngươi có đầu gì, ngươi có đầu mà đồ vật đến tay còn trả lại.

    - Không phải phụ thân vừa nói sao, công lực của Trình lão gia tử vừa mới tăng vọt, Trình gia lại liên tiếp cường thế ra tay.

    Hơn nữa trước kia ngài ở trên Kim Loan Điện liều mạng thua bởi Trình lão gia tử, hiện tại Hoàng đế đưa đến hai viên đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng ba viên đan dược Địa cấp trung phẩm, lại đều là gia tăng công lực trợ giúp tu luyện, này không rõ ràng là muốn cho phụ thân tăng công lực lên đối phó Trình lão gia tử sao.

    Lúc mình vừa mới vào, lão tía còn ở đằng kia mắng một trận, hiện tại mình vừa phụ họa nói một câu, tại sao lại bị đạp.

    - Ngươi biết cái gì.

    Lôi Nhạc mắng:

    - Hoàng đế là hi vọng một cái cân đối, tuy bên ngoài có người cố ý tạo ra tin đồn, nếu như không có Trình gia chèn ép, Lôi gia ta đã sớm quật khởi, nhưng ngươi phải nghĩ lại, nếu không có Trình gia cường thế quật khởi, Lôi gia chúng ta cũng sẽ không an nhàn như vậy.

    Tuy ta không vừa mắt Trình lão điểu, nhưng hai chúng ta thiếu ai cũng không được.

    Ta đấu cùng hắn cả đời, không cần người khác nói lão tử đồng dạng sẽ đấu cùng hắn, cũng không biết lão già này nhận được chỗ tốt từ nơi nào, không ngờ lực lượng liên tiếp tăng vọt.

    Ta quản Hoàng đế có dụng ý gì, ta có thể tăng công lực lên là được.

    - Cái kia...

    Vậy phụ thân bảo ta trở về là vì?

    Lôi Điện vừa trở về chợt nghe phụ thân đang mắng Trình lão gia tử, thỉnh thoảng còn mang Hoàng đế vào theo, sau đó biết Hoàng đế đưa đan dược tới, vì vậy mới nói như vậy.

    - Gọi ngươi trở về đương nhiên là cho ngươi đan dược, ba viên Địa cấp trung phẩm này ngươi cầm lấy đi, cho người đưa hai viên cho đại ca cùng nhị ca ngươi, còn ngươi lưu lại một viên, cầm đan dược lập tức cút ngay cho ta, đừng ở đây làm chướng mắt ta.

    Tên hỗn đản Trình lão điểu kia, nhiều năm như vậy hai ta tương xứng, lão tử cũng không tin lần này bị ngươi bỏ xa, cùng lắm thì ta liều một ách...

    Lôi Điện nghe xong vội vàng cầm đan dược chạy nhanh ly khai, không nghĩ tới vỗ mông ngựa thành vuốt đùi ngựa.

    Về phần Lôi Nhạc thì ở trong mật thất đi qua đi lại, trong miệng hùng hùng hổ hổ, thỉnh thoảng như nghĩ đến một ít sự tình, trên mặt giận không kiềm được, một hồi hưng phấn, một hồi lại trầm tư.

    ...

    Bảy ngày thời gian chỉ chớp mắt đã qua, giờ phút này đã là cuối mùa thu, khí trời càng ngày càng lạnh.

    Mười vạn đại quân xuất chinh không phải là việc nhỏ, nhưng đối với Lam Vân Đế Quốc một mực cao tốc vận tác cỗ máy chiến tranh mà nói, cái này cũng không coi vào đâu.

    Trọng yếu nhất là, Trình lão gia tử đã sớm bắn tiếng, nếu ai dám làm khó cháu trai hắn, Trình lão gia tử tuyệt đối không buông tha, cộng thêm hiện tại tiếng xấu của Trình Cung Trình đại thiếu không người không biết không người không hiểu, có thể tùy tiện lấy ra mấy ngàn vạn thưởng cho binh sĩ, còn có thể lấy ra mấy ngàn vạn đi đánh bạc mình có thể thắng cầm kỳ thư họa, loại hung hăng càn quấy này ai dám đi gây.

    Vừa bắt đầu truyền lưu tin tức Trình Cung muốn đánh bạc thắng đệ nhất danh cầm kỳ thư họa, tất cả mọi người đều cho rằng đây là chuyện nực cười, nhưng khi Bàn Tử thật sự đi từng sòng bạc đem bốn ngàn vạn lượng bạch ngân đánh cược, thì tất cả mọi người chấn kinh.

    Điên rồi, Trình đại thiếu này thật là có tiền không có chỗ tiêu, này có khác gì nước đổ lá môn.

    Có mấy ngàn vạn của hắn, tỉ lệ đặt cược Trình Cung đạt được đệ nhất danh thoáng cái biến thành một bồi một.

    Nhưng rất nhanh tình huống lại phát sinh chuyển biến, căn bản không có người tin Trình Cung có thể đạt được thứ nhất, vì vậy vô số người đều áp hắn không thể đạt được thứ nhất, cuối cùng tỉ lệ đặt cược là một bồi ba.

    Về phần sự tình Trình Cung đi tiễu phỉ, ngược lại là không có người đi để ý.

    Bởi vì ở tất cả mọi người xem ra, có Hung Thần thống lĩnh mười vạn đại quân, cho dù phái một đầu heo làm chủ soái, thì công lao này cũng đều cầm được.

    Mọi người ngược lại là chờ mong sau khi Trình Cung trở về, tham gia giải thi đấu cầm kỳ thư họa, bởi vì hiện tại đã có rất nhiều người đặt cược cùng với đánh bạc Trình Cung.

    - Hiện tại là giờ nào, cũng không biết có trể hay chưa.

    Trình Cung từ luyện đan thất đi lên, giương mắt nhìn xem bên ngoài là giờ nào, lại liếc nhìn thấy Đông Phương Linh Lung ngồi ở trước bàn sách, cùng với Đông Phương Thanh Mai ở một bên, nhẹ giọng nói nho nhỏ cùng tiểu Tuyết.

    - Thiếu gia, còn nửa canh giờ nữa là xuất phát, trước kia lão gia đã phái người tới mấy lần.

    Tiểu Tuyết thấy Trình Cung đi lên, vội vàng chạy lên nói.

    Nửa canh giờ, còn kịp.

    Trình Cung nghe xong ngược lại không nóng nảy, nhìn nhìn Đông Phương Linh Lung ngồi ở chỗ kia, lại nhìn tiểu Tuyết một chút, các nàng đều ở đây lộ ra có chút không thích hợp.

    - Một ngày trước chúng ta đi ra, vừa hay nhìn thấy Trình Trảm thủ ở bên ngoài, mới biết thiếu gia phải xuất chinh.

    Thiếu gia, ta cũng đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể đi.

    Tiểu Tuyết rất thông minh, không chờ Trình Cung hỏi thăm đã nói ra đáp án Trình Cung muốn biết, chỉ nói lúc nói muốn xuất phát cùng Trình Cung, thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng cúi đầu, thanh âm đã nhỏ đến khó có thể nghe.

    - Chúng ta đã nói, tiểu thư của chúng ta luyện chế ra đan dược, ngươi phụ trách tiêu thụ cùng cung cấp dược liệu cần thiết, hiện tại chúng ta đã luyện ra sáu khỏa Trú Nhan Đan mười năm, sao ngươi có thể nói đi là đi.

    Đông Phương Thanh Mai cũng nhảy ra theo, ngăn trước người Trình Cung, lẽ thẳng khí hùng nói.

    - Đến...

    Lực lượng trên người Trình Cung lập tức nổ tung, từ Hoán Cốt kỳ liên tiếp kéo lên, giống như lần trước, thoáng cái đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ, còn không ngừng kéo lên.

    Đông Phương Thanh Mai lại càng hoảng sợ, cho rằng Trình Cung muốn động thủ, thân thể lui về phía sau đề phòng.

    - A...

    Trình Cung cười cười, lập tức thu hồi lực lượng:

    - Yên tâm đi, mua bán kiếm tiền tự nhiên là phải làm.

    Bất quá hiện tại các ngươi luyện chế còn quá ít, hơn nữa chỉ có Trú Nhan Đan mười năm, hiệu quả không lớn, chờ các ngươi luyện chế nhiều ra một ít rồi nói sau, đến lúc đó ta cũng đã trở về.

    Về phần tài liệu, ta cũng đã chuẩn bị cho các ngươi đầy đủ.

    Chương 80: Điểm tướng đài, sát khí trùng thiên

    Trình Cung nói xong nhìn thoáng qua Đông Phương Linh Lung, đi đến trước người của nàng lấy ra hai viên đan dược nói:

    - Đây là hai viên Giải Độc Đan Địa cấp trung phẩm, còn có một trăm viên Tụ Nguyên Đan Địa cấp trung phẩm, chờ sau khi ta rời đi nàng giúp ta chuyển giao cho gia gia, sau đó thuận tiện nói với gia gia một tiếng, vô luận xảy ra chuyện gì, ngàn vạn lần đừng đơn giản trùng kích.

    Nói cho gia gia biết, Thoát Tục kỳ tầng thứ chín tích súc càng cường đại, thời điểm thành tựu Nhân Anh cũng sẽ càng cường đại, hơn nữa còn có một loại đan dược có thể trợ giúp tăng lên ba thành tỷ lệ.

    Cho nên ngàn vạn lần đừng có gấp đột phá, bởi vì mặc dù Thoát Tục kỳ tầng thứ chín có độ khó nhưng cũng không phải không thể đột phá.

    Thoát Tục kỳ trùng kích Nhân Anh cảnh giới, không thành công chính là chết, cho nên ở tầng thứ chín tận lực tích súc, chuẩn bị sung túc hãy trùng kích.

    Trình Cung nói xong không đợi Đông Phương Linh Lung nói chuyện, chạy tới bên cạnh tiểu Tuyết, nhẹ nhàng vuốt tóc tiểu Tuyết nói:

    - Thiếu gia là đi ra ngoài chơi một vòng, bây giờ nàng vừa mới bắt đầu nhập môn, còn có rất nhiều trụ cột cần học, ở nhà hảo hảo học tập luyện đan.

    Thấy tiểu Tuyết không có lên tiếng, bộ dạng có chút không vui, Trình Cung bề bộn nói:

    - Hiện tại thủ hạ của Thiếu gia càng ngày càng nhiều, cần rất nhiều đan dược, này về sau đều nhờ vào nàng.

    Đến, giao đan dược luyện chế trong khoảng thời gian này cho ta, về sau số lượng cần có thể sẽ càng lúc càng lớn, tiểu Tuyết phải nỗ lực giúp thiếu gia.

    - Ân, Ân, thiếu gia, ta nhất định sẽ cố gắng.

    Tiểu Tuyết nghe xong, liên tục gật đầu đáp ứng, lập tức lấy ra năm viên đan dược Nhân cấp trung phẩm mới luyện chế tốt, còn có mấy trăm viên đan dược Nhân cấp hạ phẩm giao cho Trình Cung.

    Cái này là thành tích của nàng trong khoảng thời gian này, bởi vì có thiếu gia, tiểu Tuyết cảm giác mình làm còn kém rất nhiều.

    Nhưng trên thực tế loại tốc độ tiến bộ này của tiểu Tuyết, đã sớm làm cho Đông Phương Thanh Mai cảm giác cái thế giới này quá điên cuồng, cho dù tiểu thư ở gia tộc được xưng thiên tài trăm năm khó gặp, lúc trước cũng không có khoa trương như vậy ah.

    Này nếu để cho người biết rõ, mấy tháng trước tiểu Tuyết ngay cả luyện dược cũng không biết, bây giờ lại có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp thượng phẩm, những Đan sư cố gắng vài thập niên, thậm chí trên trăm năm xúc động muốn chết cũng đã có.

    Theo lực lượng tăng lên, đan dược Trình Cung luyện chế đều là cấp bậc cao nhất hắn có khả năng luyện chế, cấp bậc tương đối thấp hắn không luyện.

    Cho nên trên tay đan dược cấp bậc thấp đúng là hơi ít, Trình Cung tiếp được đan dược của tiểu Tuyết, sau đó bằng tốc độ nhanh nhất ly khai Linh Lung Các.

    Bên ngoài Linh Lung Các, Trình Trảm cùng trăm tên tên Huyết Chiến đã sớm chuẩn bị tốt, Trình Cung lên ngựa một đường xông ra ngoài.

    Phía trên điểm tướng đài, hôm nay Hoàng đế không có xuất hiện, thậm chí không để cho cấp bậc cao nhất trong quân đội là Trình Tiếu Thiên, Lôi Nhạc xuất hiện, ngược lại là để cho Thái Phó Chu Tùng mang theo thánh chỉ cùng lệnh bài thống soái tiễu phỉ tạm thời đi qua.

    Lúc này Chu Tùng ngồi ở kia đã đợi gần một canh giờ, ở phía dưới hắn là Hung Thần Bạch Khải Nguyên mặc áo giáp màu đen, bất động như núi đứng ở nơi đó.

    Mười vạn đại quân phía dưới không có chút tiếng động nào, gió thu rét thấu xương, hàn ý tập kích người, gió thổi đại kỳ vũ động, thậm chí thổi trúng khải giáp trên người một ít tướng sĩ, phát ra tiếng phần phật, nhưng không có một người lên tiếng.

    - Ngươi xem... lúc này đã sắp qua giờ lành, đây chính là đại sự, Trình Cung này quả thực quá không có quy củ, chẳng lẽ hắn không biết quy củ đại quân xuất chinh sao.

    Ta nhất định phải bẩm báo chuyện này cho bệ hạ, xem các ngươi giải thích thế nào.

    Lúc này, bên cạnh có một quan Khâm Thiên Giám bị lạnh đến run rẩy, trong miệng tức giận nói.

    - Câm miệng.

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên một mực như nhập định mãnh liệt quay đầu, giờ phút này hắn so với bình thường càng thêm hung vài lần, đột nhiên quát một tiếng, hung sát khí bộc phát, trợn mắt tròn xoe:

    - Lão tử chinh chiến cả đời, thắng bại há lại dựa vào thời điểm xuất phát do các ngươi tính toán là được sao.

    Thống soái là một quân chi chủ, há cho ngươi hồ ngôn loạn ngữ, nếu còn dám xằng bậy, đừng trách bản Đại tướng quân xử trí ngươi theo quân pháp.

    Thái độ của Bạch Khải Nguyên vô cùng minh xác, lão tử là giúp thân không giúp lý, Trình gia trị quân nghiêm khắc nổi danh, nhưng đồng thời bao che cho con càng là nổi danh.

    Người kia bị Hung Thần nói như vậy giật mình, hai chân mềm nhũn trực tiếp xụi lơ tại đó, sắc mặt thảm hại, cúi đầu không dám nhìn Bạch Khải Nguyên.

    Quá kinh khủng, Hung Thần này quả thực không nên là người, quá dọa người.

    Nhưng vào lúc này, một hồi tiếng vó ngựa vang lên, mọi người phóng nhãn nhìn lại, chỉ thấy Trình Cung mang theo trên trăm tên thân binh từ đằng xa chạy đến.

    Chu Tùng một mực nhắm mắt dưỡng thần ngồi ở chỗ kia cũng chậm rãi mở ra một khe hở, nhìn thoáng qua Trình Cung chạy đến.

    Tuy Trình gia một mực nắm quân quyền, nhưng xác thực là quân nhân tuyệt đối, từ phương diện này mà nói, bọn hắn làm việc hơi có chút dã tính, cố chấp.

    Duy chỉ có kẻ này, hoàn toàn bất đồng cùng những người khác của Trình gia, phương thức làm việc càng trái ngược, nếu như hắn không thật sự là phá gia chi tử, vậy chờ hắn lớn lên sẽ là đối thủ khó chơi nhất của Dật Phàm.

    Đến hiện tại, mặc kệ hắn là thực hoàn khố cũng tốt, giả hoàn khố cũng thế, hắn còn kém cháu trai nhà mình rất xa.

    Lần này sau kỳ thi cuối năm, Dật Phàm sẽ tách ra hào quang của hắn, hiện tại Chu Tùng cũng rất chờ mong thời điểm Tôn nhi nhà mình bước vào con đường làm quan.

    Bởi vì hắn tin tưởng vững chắc, đến lúc đó Chu Dật Phàm sẽ danh chấn thiên hạ.

    - BA~, bái kiến chủ soái.

    Thấy Trình Cung xuống ngựa đi lên đài, thân thể Bạch Khải Nguyên lập tức thẳng tắp, rút đao đặt ở trước mặt thi lễ.

    - Bái kiến chủ soái...

    Bái kiến chủ soái...

    Cơ hồ là đồng thời, thanh âm phía dưới giống như trời long đất nở vang lên, tiếng gầm vang vọng phía chân trời.

    Trình Cung ở kiếp trước có rất nhiều kinh nghiệm, nhưng chưa từng lãnh binh đánh giặc, bởi vì sau khi hắn quật khởi đã sớm thoát ly phàm tục, cho dù ngẫu nhiên tiến vào cũng sẽ không dây dưa quá lâu.

    Vô biên vô hạn, mười vạn đại quân đồng thanh, cũng có một cổ khí thế kinh thiên.

    Nhất là sau khi hỗn hợp âm thanh của Hung Thần Bạch Khải Nguyên, kia vang kia càng thêm kinh người.

    Xem ra mười vạn đại quân này cũng không phải là cái loại chưa ra trận, không ngờ trong thanh âm của bọn hắn đều mang theo hưng phấn, sát khí.

    Sát khí chém giết thời gian dài tích góp từng tí một xuống, lúc này hoàn toàn bộc phát, làm cho người ta có một cảm giác kinh hãi.

    Tuy Trình Cung không phải cái loại đại sư xem số mệnh, nhưng ít nhiều hắn cũng hiểu được một ít, hôm nay ẩn ẩn ở trong thanh âm mười vạn người này, cảm nhận được một cổ hung sát khí.

    - Tốt, đủ đồ sộ, nhưng mà không đủ hung a, chúng ta là đi giết mã tặc, không phải đi du ngoạn luyện binh.

    Trình Cung một bộ hiểu lắm đứng ở trên đài, căn bản không có đi để ý tới đám người Chu Tùng phía sau, nhìn qua phía dưới nói:

    - Bạch đại tướng quân, không nên nhìn ta tuổi trẻ dễ gạt gẫm, những binh sĩ này chưa có chơi qua chiến trường, chưa có vượt qua thử thách, chưa thấy qua huyết.

    Ngươi được xưng Hung Thần, nhưng tại sao binh sĩ lại yếu như vậy, không có một chút sát khí.

    Hôm nay bản soái lãnh binh xuất chinh, không biểu hiện một chút sát khí, thời điểm đi diễu hành chẳng phải làm cho người chê cười, uy vũ, sát khí, biểu diễn ra cho bản đại thiếu nhìn xem.

    Thái giám mang ấn soái tới, còn có tên Khâm Thiên Giám mới vừa rồi bị Bạch Khải Nguyên dọa sợ tới mức xụi lơ kia, nguyên một đám vô cùng khinh bỉ nhìn Trình Cung, biểu diễn cho ngươi xem, ngươi cho rằng đây là gì.

    Quả thực không biết trời cao đất rộng, quả nhiên là hoàn khố.

    Trong nội tâm tên Khâm Thiên Giám kia cười lạnh nhìn Bạch Khải Nguyên, không phải ngươi che chở hắn sao?

    Hiện tại thấy được chưa, hắn vừa mới táng dương ngươi đó.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong cũng sửng sờ, chinh chiến vài thập niên, thời điểm chủ soái xuất chinh yêu cầu như vậy là lần thứ nhất.

    Đi diễu hành là phong tục của Lam Vân Đế Quốc, Lam Vân Đế Quốc tổng cộng có bốn điểm tướng đài, thời điểm bất đồng sẽ ở địa phương khác nhau.

    Sau đó lại đi ngang qua toàn bộ đế đô Lam Vân Đế Quốc, đây là muốn làm cho tất cả người đế đô không đến mức trôi qua quá an nhàn, kích phát tinh thần dân tộc trong bọn họ.

    Nếu như đổi lại trước kia, cho dù Trình Cung là cháu trai Trình Tiếu Thiên, Bạch Khải Nguyên cũng sẽ không cho hắn mặt mũi.

    Nhưng hiện tại hắn lại biết Trình Cung thực sự không phải là hoàn khố, hơn nữa hắn cũng mật đàm qua cùng Trình lão gia tử, Trình lão gia tử lại bảo hắn mặc kệ Trình Cung làm cái gì cũng phải toàn lực phối hợp, nghĩ đến chỗ này hắn cũng khống chế được xúc động muốn một cước đạp Trình Cung xuống dưới.

    - Bao lâu chưa thấy qua huyết, chẳng lẽ ở đế đô vài năm các ngươi đã mất đi tâm huyết sao.

    Nghe thấy không, bây giờ chủ soái nói chúng ta không đủ hung, không có sát khí, cả đám như cái đàn bà, ngay cả tiếng la cũng không có khí lực.

    Năm đó bị năm mươi vạn đại quân vây khốn, không thể không giết nhập trong địch nhân, liên tiếp tàn sát hàng loạt dân trong thành, người còn sống có bao nhiêu, các ngươi còn nhớ rõ từng trận chiến lúc trước không?

    Năm đó theo bản Đại tướng quân tung hoành thảo nguyên, hỏa thiêu ngàn dặm người còn sống có bao nhiêu, các ngươi còn nhớ hay không.

    Tất cả các ngươi theo Bổn tướng quân bách chiến xa trường, chẳng lẽ các ngươi quên lúc trước chúng ta chiến đấu như thế nào sao.

    Nếu là nam nhân, thì rống hai tiếng cho chủ soái nghe một chút.

    - Dưới trướng Hung Thần Bạch Khải Nguyên ta không có bọn hèn nhát, giết, giết, giết...

    Bạch Khải Nguyên nói chuyện, lực lượng Siêu Phàm kỳ không ngừng ngưng tụ, mượn nhờ bản thân hắn có hung sát khí, cộng thêm lời của hắn dẫn xuất sát khí của mười vạn đại quân, lập tức ngưng tụ một đoàn.

    - Giết, giết, giết, giết...

    Mười vạn đại quân đồng thời kêu giết, trong đầu bọn hắn không ngừng chớp động lên tràng cảnh chém giết, có một ít con mắt đã huyết hồng, vũ khí tất cả mọi người trực chỉ trời xanh.

    Giờ khắc này hàn khí ở giữa thiên địa vậy mà như ngưng kết, hoàn toàn bị sát khí này trấn áp, toàn bộ điểm tướng đài ngưng tụ một cổ sát khí khôn cùng.

    Phảng phất đây là một chiến trường kinh thiên động địa.

    Đột nhiên quát lớn, thanh âm vang vọng chân trời, làm cho thái giám truyền chỉ trực tiếp hôn mê.

    Ngay tại lúc này, Trình Cung nhìn trên bầu trời hung thần lệ khí, rất nhanh lấy ra giấy bút từ trong không gian giới chỉ, soát soát ghi xong.

    - Chủ soái, những binh sĩ này đều là huynh đệ theo ta chinh chiếm nhiều năm, bọn hắn có thể da ngựa bọc thây, chết trận sa trường, nhưng không có bất kỳ người có thể nhục nhã bọn hắn, bất luận kẻ nào.

    Bạch Khải Nguyên đi đến trước mặt Trình Cung, hôm nay Trình Cung ra yêu cầu biểu diễn, đổi thành người khác Bạch Khải Nguyên đã sớm phát nổ.

    Nhưng dù vậy, hắn cũng nhắc nhở Trình Cung, sĩ khả sát bất khả nhục, tuyệt đối không thể làm ra chuyện tình như vậy nữa.

    - Bạch thúc thúc nhìn cái này xem.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp đưa từ giấy vừa rồi cho Bạch Khải Nguyên.

    Bạch Khải Nguyên khó hiểu nhìn Trình Cung, lại không biết hắn lại muốn làm gì, cho dù mật đàm qua cùng Trình lão gia tử, nhưng giờ phút này hắn vẫn trầm mặt nhìn trang giấy.

    Khi tiếp nhận trang giấy này, trong nháy mắt cả người Bạch Khải Nguyên cũng ngốc tại đó, ách...

    Này...

    Chương 81: Mượn sát khí đột phá

    - Bạch thúc thúc, những thứ khác hảo hảo cảm ngộ, trong này ẩn chứa sát khí trên chiến trường, chỉ có điều loại sát khí hung có hạn, nếu như có thể đến một ít hung thần ác địa, dung nhập sát khí chỗ đó vào trong, mới có thể trợ giúp càng lớn.

    Dù sao ngài cả đời ở trong quân, sát khí bản thân cường hoành, trong lúc bất tri bất giác đã sớm dung hợp một ít sát khí chiến trường, nếu như có thể đến Cửu Châu thập đại hung địa, dung nhập sát khí chỗ đó vào trong, như vậy lợi ích rất to lớn.

    Bạch thúc thúc yên tâm, đợi về sau ta gặp được loại hung thần chi địa này, sẽ giúp ngươi thu thập.

    Có mấy lời tự nhiên không thể nói bên ngoài, Trình Cung âm thầm sử dụng truyền âm.

    Sát khí, loại đồ vật vô ảnh vô hình này vậy mà có thể dung nhập ở bên trong một chữ, tuy trong nội tâm Bạch Khải Nguyên rung động.

    Nhưng mà cảm giác này ngàn năm khó gặp, hắn lập tức tập trung tư tưởng suy nghĩ nhìn chữ “Sát” trước mắt, trong nháy mắt giống như hắn lạc vào trong chiến trường, từng tràng chiến dịch, sát khí khôn cùng.

    Giết, giết, không ngừng chém giết.

    Tất cả mọi người cảm nhận được hung thần Bạch Khải Nguyên biến hóa, tựa hồ thể nội hắn có một đầu vạn cổ hung thú nhảy vào bầu trời, không ngừng cắn nuốt nguyên khí chung quanh, lập tức dùng thân thể của hắn làm hạch tâm, hình thành một dòng nước xoáy, nguyên khí cuồn cuộn không ngừng như nước sông chảy vào trong thân thể hắn.

    Thiên địa nguyên khí vô ảnh vô hình, lại tràn ngập mỗi một ngóc ngách, chỉ có người đạt tới Siêu Phàm kỳ mới có thể ngưng tụ nguyên khí, thậm chí trực tiếp thi triển pháp thuật cường đại điều khiển.

    Giờ khắc này mắt thường có thể thấy được, nguyên khí giống như hải dương nhộn nhạo chung quanh thân thể Bạch Khải Nguyên, cơ hồ bao trùm tám phần thân thể của hắn.

    Người Đế đô cũng biết, từ khi Bạch Khải Nguyên ly khai chiến trường, tiến cảnh chậm chạp, một mực kẹt ở Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy khó có thể đột phá.

    Nhưng lúc này xem tình trạng của hắn, nguyên khí thành biển, tràn ngập quanh thân, đây đã là trạng thái muốn đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám mới có.

    - Phách...

    Nhưng vào lúc này, nguyên khí chung quanh thân thể Bạch Khải Nguyên rốt cục phá tan cực hạn, bao trùm hơn tám phần thân thể Bạch Khải Nguyên.

    - Đột phá, Đại tướng quân đột phá...

    - Nhiều năm như vậy Đại tướng quân cũng không đột phá, hôm nay trước lúc xuất chinh lại đột phá.

    - Tờ giấy kia viết cái gì, sao Đại tướng quân nhìn một chút đã đột phá.

    - Quả thực thật bất khả tư nghị...

    Những Tướng quân, Đại thống lĩnh phía dưới, cả đám đều trợn tròn mắt, cái này cũng thật bất khả tư nghị, quá khoa trương đi.

    Vừa rồi trong nội tâm bọn hắn còn tràn đầy khó chịu đối với Trình Cung, mặc dù là cháu trai Trình lão gia tử, nhưng hắn đi lên nói muốn nhìn mọi người biểu diễn, làm cho mười vạn tướng sĩ cảm giác bị vũ nhục lớn lao.

    Nhưng giờ khắc này, trong lòng bọn hắn chỉ còn lại có chấn kinh.

    - Làm sao có thể...

    Rốt cục Chu Tùng cũng nhịn không được mở to mắt, vịn bàn đứng lên, lâm trận đột phá, hơn nữa còn là nhìn một chữ do Trình Cung viết.

    Bên trên đến cùng viết cái gì, không, không có khả năng.

    Chu Tùng không tin sẽ có loại chuyện này, trong nội tâm mãnh liệt nghĩ, này nhất định là người Trình gia sớm xếp đặt.

    Bản thân Bạch Khải Nguyên đã có thể đột phá, cố ý áp chế không đột phá, sau đó đem cơ hội này cho Trình Cung, như vậy thoạt nhìn là Trình Cung giúp hắn đột phá, mượn cái này giúp Trình Cung dựng nên uy tín trong quân.

    Ân, càng nghĩ Chu Tùng càng cảm giác như thế, bằng vào một chữ làm cho người ta đột phá, hắn cho rằng hắn là lục địa thần tiên sao.

    Theo Bạch Khải Nguyên đột phá, tờ giấy trong tay hắn cũng hóa thành phấn mạc, sát khí ẩn chứa trong chữ kia đã bị hắn hấp thu hoàn toàn.

    Bạch Khải Nguyên rất nhanh điều chỉnh lực lượng của mình, chậm rãi thu nạp khí tức, khôi phục bình thường.

    Thống khoái, quá thống khoái, những năm này bị nhốt ở đế đô, làm cho hắn ngay cả lực lượng cũng khó tăng lên, hắn không giống người khác, những người khác bế quan tĩnh tu càng dễ tăng lên, nhưng một khi hắn không lên chiến trường chém giết, lực lượng sẽ chậm lại rất nhiều.

    Đoạn thời gian trước Trình Vũ Phi trở về còn đi qua diễu võ dương oai một phen, bởi vì hắn đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ hai người là đồng tiến, ai cũng không có biện pháp bỏ ai.

    Kết quả lần trước lại bị Trình Vũ Phi vượt qua, này làm cho Hung Thần Bạch Khải Nguyên một mực phiền muộn đến bây giờ, không nghĩ tới hôm nay một chữ của Trình Cung lại làm cho hắn đột phá.

    Hơn nữa nghe ý tứ kia của Trình Cung, về sau còn có nhiều cơ hội như vậy.

    Hắn tu luyện nhiều năm như vậy, loại đốn ngộ này vẫn là lần thứ nhất, trước kia cho dù thời điểm sinh tử đột phá, hắn cũng chỉ là mơ hồ cảm nhận được một ít, nhưng bây giờ lại rõ ràng như vậy.

    Nếu như còn có cơ hội này, cái kia chẳng phải mình có cơ hội trùng kích Thoát Tục kỳ...

    Chứng kiến ánh mắt của Bạch Khải Nguyên, Trình Cung khẽ gật đầu, cả người Bạch Khải Nguyên hưng phấn muốn ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng hiện tại loại trường hợp này không thích hợp, hắn cũng không biết nên nói như thế nào cùng Trình Cung, nên nói cái gì.

    - Như vậy mới tốt chứ, nếu không một hồi đi diễu hành chẳng phải ném đi mặt mũi bản soái, đi, tiễu phỉ.

    Đúng rồi, Phi Hổ của bản soái đâu rồi, ha ha, cái này hay à nha.

    Bên cạnh có một xe ngựa siêu cấp xa hoa, không gian bên trong giống như một căn phòng, phía trước kéo xe là vài đầu Phi Hổ, xe là phi hành, nên không có một chút xóc nảy.

    Đây là đã ngộ cho Thân Vương xuất hành mới có, Trình Cung không chút khách khí ngồi lên.

    Bạch Khải Nguyên vốn còn muốn nói vài lời cùng Trình Cung, còn có tuyên đọc thánh chỉ cùng một ít chương trình khác, nhưng phát hiện thái giám kia đã té xỉu.

    Mà hiển nhiên Trình Cung căn bản không để ý tới những quy củ kia, nếu cứ đi như vậy mà nói, bình thường là thuộc về không tuân theo quy định, chủ soái cũng bị trừng phạt, nhưng những sự tình kia đối với Trình Cung mà nói, là cái rắm.

    Trình Cung đã không để ý tới những quy củ rườm rà này, vậy tốt nhất hãy mau ly khai nơi này, trực tiếp ra lệnh một tiếng, mười vạn đại quân xuất phát.

    Mang theo khí thế vừa mới đột phá, còn có sát khí vừa rồi kích vọng lại, mười vạn đại quân này vừa đi qua Vân Ca Thành lập tức khiến cho oanh động.

    Thiết huyết tướng sĩ, sát khí cuồn cuộn, làm cho vốn là vô số người xem náo nhiệt không dám có một tiếng ồn ào.

    Mà ngay cả tiểu hài tử đang khóc, cũng sợ tới mức không dám thút thít nỉ non, chung quanh chỉ có thể nghe được một bộ pháp chỉnh tề, hoặc là tiếng vó ngựa.

    - Hung Thần đúng là Hung Thần, đã đè ép nhiều năm, một khi xuất chinh khí thế vẫn như trước, đoán chừng có người nhìn sẽ rất không vui.

    Bên trên Tứ Bảo Lâu, Chu Dật Phàm một người một bầu rượu ngồi ở cửa sổ nhìn đại quân phía dưới.

    Thời điểm đại quân xuất chinh, Hoàng đế ở trên Hoàng thành Đức Thắng Lâu nhìn Trình Cung ngồi trong cỗ xe xa hoa, càng thấy được Bạch Khải Nguyên mang theo mười vạn kiêu binh hãn tướng.

    - Vì cái gì tuyệt thế mãnh tướng như vậy, không thể quy ta sử dụng, ta mới là Hoàng đế quốc gia này, hết thảy đều phải là của ta, ta là cửu ngũ chí tôn...

    Hoàng đế phẫn hận đập xuống lan can, phía dưới đã hoàn toàn vỡ vụn.

    Vô số người đang nhìn, nói cái gì cũng có, nghĩ cái gì cũng có.

    Trình Tiếu Thiên không có đi, hắn lại bưng lấy hai bình rượu đi xuống mật thất, một người bắt đầu đối ẩm với cây cung túi tên.

    - Có người kế nghiệp, bằng hữu cũ, chúng ta có người kế nghiệp, rốt cục trưởng thành, cũng có thể xuất chinh.

    Chờ hắn cưới vơ sinh con, ta sẽ nói hết thảy cho hắn biết, đến lúc đó dẫn hắn cùng đi thăm ngươi.

    Bằng hữu cũ, đến, làm một ly...

    Xe ngựa cao tới bảy mét, rộng cũng có hơn ba mét, nhìn vào chẳng khác gì một căn phong di động, nếu như không có Phi Hổ kéo xe phi hành, xe ngựa lớn như vậy căn bản không có khả năng xuất hiện ở trong đại quân.

    Những thứ khác không nói, trên đường đi các loại địa hình đều có, có vài chỗ chỉ thích hợp tầm hai ba người thông qua, hoặc là có ít cầu rộng khoảng hai ba mét, cũng chỉ có loại Phi Hổ này mới có thể kéo xe xa hoa như thế.

    Bên trong chuẩn bị càng thêm sung túc, cái gì cần có đều có, bên ngoài còn có một tấm ván gỗ rộng nửa mét, bên trên cách mỗi một mét lại có một gã Huyết Chiến đứng gác, Trình Trảm thì đứng ở cửa xe.

    Từ điểm tướng đài vừa lên đường, Trình Cung lập tức ngưng tụ tinh thần lực, thi triển quấy nhiễu tinh thần lực, làm cho tinh thần lực người khác không có biện pháp dò xét tình huống bên trong.

    Vừa rồi mặc dù chỉ là viết một chữ, nhưng mà tiêu hao tinh thần lực rất khổng lồ, dù sao lấy lực lượng hiện của hắn, cho dù biết rõ phương pháp, mượn nhờ thư pháp dung nhập sát khí vào trong, thì áp lực cũng là rất lớn.

    hoảng chừng hai canh giờ, đại quân triệt để rời khỏi Vân Ca Thành, bọn hắn đã cách Vân Ca Thành hơn mười dặm, Trình Cung mới hoàn toàn khôi phục.

    Phóng thích Tinh thần lực dò xét chung quanh thoáng một phát, giờ phút này Tiền Phong Doanh đã không ngừng gia tốc, bây giờ mình ở vị trí trung ương đại quân, Bạch Khải Nguyên thì ở phía sau mình trăm mét.

    Vừa mới đột phá, lại ly khai Vân Ca Thành xuất chinh, tâm tình, trạng thái của Bạch Khải Nguyên vô cùng sảng khoái, đột nhiên cảm nhận được một cổ tinh thần lực, dùng cảnh giới của hắn lập tức bao phủ chung quanh tinh thần lực kia.

    Nhưng sau đó phát hiện tinh thần lực kia trực tiếp thu hồi, hơn nữa không che dấu chút nào là từ trong xe vọng lại.

    Trong nội tâm Bạch Khải Nguyên âm thầm cả kinh, tuy hắn đã sớm đoán được Trình Cung có ẩn tàng, nhưng không nghĩ tới sẽ kinh người như thế.

    So với Bạch Khải Nguyên là Siêu Phàm kỳ, bây giờ mình vẫn là quá yếu, nhưng đây cũng là Trình Cung coi Bạch Khải Nguyên là người nhà nên không đi phòng bị.

    Nếu không dùng lực khống chế của hắn, cho dù đối phương là Siêu Phàm kỳ, muốn tra được tinh thần lực của hắn cũng không dễ dàng như vậy.

    Nghĩ đến sự tình Bạch Khải Nguyên đột phá, lúc này Trình Cung mới nhớ tới trước đó vài ngày Bạch Khải Nguyên cho mình Kim Ti Nhuyễn Giáp, lúc ấy cũng biết là thứ tốt, nhưng sau đó một mực luyện đan nên không còn thời gian hảo hảo xem xét một phen.

    Hiện tại đã ra khỏi thành, cũng nên mặc vào hảo hảo nghiên cứu thoáng một phát, đám người Bàn Tử ở bên ngoài vài trăm dặm chờ đợi, đoán chừng một ngày rưỡi nữa mới có thể tới đó.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã lấy Kim Ti Nhuyễn Giáp ra, sợi tơ tinh tế màu vàng chặt chẽ đan vào cùng một chỗ, hình thành một Nhuyễn Giáp mềm mại co dãn.

    Nhuyễn Giáp?

    Tay Trình Cung sờ lên lập tức cảm giác có chút không đúng, sau đó trực tiếp mặc lên người, tinh thần lực, nguyên khí đồng thời điều tra tình huống Kim Ti Nhuyễn Giáp này.

    Điểm kỳ quái chính là, Kim Ti Nhuyễn Giáp này không có một chút phản ứng, càng không có hiệu quả tăng phúc nguyên khí, hoàn toàn giống như là dùng tơ vàng luyện chế mà thành.

    Đây là?

    Chương 82: Tấy Tuỷ kỳ tầng thứ chín

    Nguyên khí là trải qua rèn luyện, còn phải có người sử dụng nguyên khí lợi dụng khống chế, mới có thể đạt tới hiệu quả cùng tác dụng tăng phúc nhất định.

    Nhuyễn Giáp này chỉ dựa vào cường độ bản thân đã như thế, nhưng cũng không đúng a, vừa rồi tinh thần lực mình muốn điều tra, rõ ràng cảm giác bị ngăn trở, coi như tinh thần lực hiện tại của mình cũng không đủ để hiểu rõ tài liệu bên trong, nhưng mà ngay cả khe hở, chỗ giao giới, tinh thần lực cũng không thẩm thấu đi được vào thì không thể nào nói nổi.

    Không đúng, Nhuyễn Giáp này tuyệt đối không phải tơ vàng bình thường luyện chế thành.

    Nếu như không phải, vậy cũng chỉ có hai khả năng, một chính là bảo vật này còn mạnh hơn Nguyên khí, cần pháp lực cô đọng, tinh thần lực đầy đủ cường đại mới có thể khống chế, hai là vật này đã bị hao tổn.

    Xem ra có khả năng là thứ nhất, bởi vì đồ vật này theo như lời gia gia nói, lúc trước sau khi Bạch thúc thúc đạt được không rõ, cũng cầm đến chỗ gia gia cho người xem xét qua, gia gia cũng không có phát hiện vấn đề gì.

    Nếu thật là đồ vật mà ngay cả gia gia cũng không phát hiện được, đây tuyệt đối là bảo vật nghịch thiên.

    Nếu thật nói như vậy, thời điểm mình chưa có đủ thực lực thì nên cẩn thận một chútg, vạn nhất bị một ít tồn tại cường đại phát hiện, vậy cũng chọc đại phiền toái.

    Sau đó lại nghĩ tới vấn đề bị hao tổn, lập tức Trình Cung nhớ tới Nhuyễn Bí Ngân lấy được từ chỗ Ngân Bưu, sau khi lấy nó ra, Trình Cung khoát tay, trong tay đã xuất hiện một đoàn hỏa diễm tử sắc.

    Hỏa diễm hoàn toàn không cần bất luận ngoại lực gì trợ giúp, có thể trực tiếp dùng nguyên khí bản thân ngưng tụ Tử Diễm Chân Hỏa, đây là chỉ có Đan đạo đại sư tầng năm trở lên mới có thể làm được.

    Nếu ở kiếp trước, dùng lực lượng hiện tại Trình Cung cũng làm không được, nhưng giờ phút này trong thân thể hắn ẩn chứa lực lượng Chí Dương Chân Hỏa thì lại khác.

    Hơn nữa Hư Không Âm Dương Đỉnh trong người không ngừng phát ra khí tức Chí Dương Chân Hỏa, tuy rất yếu ớt nhưng đủ cho hắn nhẹ nhõm ngưng tụ Tử Diễm Chân Hỏa.

    Ở dưới Tử Diễm Chân Hỏa, tinh thần lực của Trình Cung không ngừng khống chế hỏa diễm, thi triển phương pháp luyện khí.

    Rất nhanh bộ phận trọng yếu nhất trong bao tay kia tan rã, nếu như để cho người thấy Trình Cung cứ như vậy phân giải Nguyên khí, nhất định sẽ có xúc động dốc sức liều mạng cùng hắn, đây chính là thiên tân vạn khổ mới có thể luyện chế, là Nguyên khí a, trong tay hắn thật không ngờ đơn giản phân giải như vậy.

    Trình Cung chiết xuất từ trong đó ra năm giọt Nhuyễn Bí Ngân, Nhuyễn Bí Ngân thật sự rất trân quý, nhưng mà theo cách nói của Trình Cung gần đây, ăn vào trong miệng mới là thịt, bỏ ra được mới là tiền.

    Hắn tin tưởng, đồ vật kia chắc chắn sẽ rất tốt, nhất là bởi vì an toàn bản thân, càng không có chuyện không nỡ.

    Không có tánh mạng, vậy thì cái gì cũng mất đi ý nghĩa.

    Hiệu quả đặc biệt nhất của Nhuyễn Bí Ngân này là, phải biết rằng cho dù luyện chế xong khải giáp cùng vũ khí bình thường, cũng không thể có thể tùy ý dung nhập tài liệu khác vào, chớ đừng nói chi là Nguyên khí.

    Nêu muốn thay đổi, chỉ có thể hủy diệt Nguyên khí này, nhưng Nhuyễn Bí Ngân lại không cần lo lắng chuyện này, theo Nhuyễn Bí Ngân thẩm thấu vào trong đó, Trình Cung mặc Nhuyễn Giáp lên người, đột nhiên kim quang chớp động, sau đó tinh thần lực của Trình Cung lập tức cảm nhận được tựa hồ Nhuyễn Giáp này sống lại một lần nữa.

    Mịa, lực lượng thật mạnh, này căn bản không phải Nhuyễn Giáp trong miệng người bình thường, đây là nội giáp.

    Hơn nữa ít nhất là Nguyên khí cấp bảy trở lên, theo Nhuyễn Bí Ngân dung nhập, nguyên khí cùng tinh thần lực của Trình Cung cũng theo đó tiến vào trong.

    Nhưng sau đó lập tức Trình Cung kinh hãi phát hiện một việc, mượn nhờ Nhuyễn Bí Ngân chữa trị một tí hao tổn, giờ phút này đột nhiên nó như là sa mạc vạn năm gặp được mưa rào, điên cuồng hấp thu nguyên khí trong cơ thể Trình Cung.

    Gần kề trong nháy mắt, Trình Cung cảm giác mình bị hút khô, Trình Cung vội vàng lấy Tụ Nguyên Đan từ trong không gian giới ra, chỉ có thể tăng tốc độ hấp thu nguyên khí lên gấp năm lần, nhưng hiệu quả vẫn chưa được.

    Trình Cung lập tức phục dụng Hồi Nguyên Đan Địa cấp trung phẩm bổ sung nguyên khí tiêu hao.

    Nhưng bất luận Trình Cung bổ sung thế nào, cũng không cách nào bổ khuyến nguyên khí bị hấp thu.

    Giờ phút này tinh thần lực của Trình Cung đang kết hợp chặt chẽ theo Nhuyễn Bí Ngân, không ngừng mượn nhờ cơ hội nội giáp hấp thu nguyên khí, chữa trị địa phương bị hao tổn.

    Mượn cơ hội này, không ngừng đưa tinh thần lạc ấn của mình chậm chạp lưu ở trong đó, hiện tại hắn cũng có thể dừng lại, nhưng lần này dừng lại lần sau muốn lưu lại sẽ khó hơn, có lẽ phải tiêu hao số Nhuyễn Bí Ngân còn lại.

    Hơn nữa Trình Cung cũng không phải cái loại làm việc bỏ dở nửa chừng, nhưng đây quả thật không phải lực lượng hiện tại của hắn có khả năng thừa nhận được, nếu như mình có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, đến lúc đó còn có thể luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng siêu phẩm mà nói, có lẽ còn có chút cơ hội, nhưng bây giờ khẳng định không được.

    - Chủ soái...

    Bạch Khải Nguyên một mực ở phía sau, đột nhiên nguyên khí trong xe Trình Cung ba động mãnh liệt, sau đó nguyên khí chung quanh điên cuồng lao vào trong đó.

    Mặc dù không có khoa trương như lúc hắn đột phá, nhưng động tĩnh so với Phạt Mạch kỳ tầng ba đột phá thì không kém chút nào, Bạch Khải Nguyên lo lắng thúc ngựa chạy tới.

    Trình Trảm tự nhiên cũng cảm nhận được, đang muốn hỏi thăm không nghĩ tới Bạch Khải Nguyên tới trước, nghe bên trong không có thanh âm.

    Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên bốn mắt nhìn nhau, sau một khắc Bạch Khải Nguyên thúc ngựa phi thân lên, Trình Trảm thì trực tiếp đẩy cửa vọt vào.

    - Thiếu gia...

    Trình Trảm vừa nhìn thấy Kim Ti Nhuyễn Giáp trên người Trình Cung phát ra hào quang, thôn phệ nguyên khí, bộ dạng Trình Cung thì rất thống khổ, hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Bạch Khải Nguyên, trong mắt mang theo chất vấn cùng sát khí.

    Nếu như hiện tại Bạch Khải Nguyên không cho ra đáp án, Trình Trảm tuyệt đối sẽ lập tức dốc sức liều mạng cùng hắn.

    - Nhìn cái gì vậy, mau trợ giúp hắn khống chế Nhuyễn Giáp này.

    Kinh nghiệm Bạch Khải Nguyên phong phú hơn, lập tức biết Trình Cung phát hiện bí mật của Nhuyễn Giáp, muốn luyện hóa Nhuyễn Giáp này.

    Giờ phút này trong lòng của hắn cũng tràn đầy chấn kinh, Nhuyễn Giáp này mặc ở trên người mình nhiều năm, hắn cũng nghiên cứu rất nhiều năm nhưng không có phát hiện vấn đề gì.

    Thậm chí âm thầm đi tìm mấy Luyện khí sư, những người kia cũng cho rằng đây chỉ là một Nhuyễn Giáp do thiên tài địa bảo đặc thù luyện chế, cũng không phải Nguyên khí cường gì đó đại.

    Nhưng hiện tại thứ này vừa đến trong tay Trình Cung không được vài ngày, lại bị hắn luyện hóa được, quả thực bất khả tư nghị.

    Mặc kệ trong nội tâm nghĩ như thế nào, hiện tại an nguy của Trình Cung lớn hơn hết thảy, Bạch Khải Nguyên trực tiếp lách mình đi vào trước người Trình Cung, bàn tay trực tiếp đặt ở trên bờ vai trái hắn.

    Mà Trình Trảm nghe được Bạch Khải Nguyên nói, lập tức đi vào, đặt tay lên vai phải Trình Cung.

    Thời điểm Trình Cung đau khổ chèo chống, đột nhiên cảm nhận được hai cổ lực lượng khổng lồ chảy vào trong cơ thể.

    Đây là bọn hắn dùng lực lượng bản thân giúp mình ngưng tụ nguyên khí thiên địa thuần túy, thân thể Trình Cung như một cây cầu, không ngừng đưa những nguyên khí này vào bên trong nội giáp.

    Trình Trảm là Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, lực lượng của hắn càng thêm sắc bén, âm lãnh, mà Bạch Khải Nguyên vừa vặn đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, lực lượng của hắn thì tràn đầy khí tức hung thần.

    Có bọn hắn tương trợ, Trình Cung lại liên tiếp uống mấy viên đan dược, mới thoáng ổn định được một ít.

    Có hai cổ lực lượng cường đại này, còn có Nhuyễn Bí Ngân cùng tinh thần lực của Trình Cung khống chế xảo diệu, thời gian dần trôi qua, nội giáp này cũng dần dần bị khởi động.

    Thẳng đến lúc này, mới có thể cảm nhận được nội giáp này đặc biệt, giống như là một vực sâu không thấy đáy, tầng tầng xâm nhập.

    Giờ phút này Trình Cung có thể cảm nhận được, cho dù có Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm trợ giúp, kỳ thật cũng chỉ là chữa trị, khởi động tầng thứ nhất của nội giáp, về phần phía sau có bao nhiêu tầng, tình huống như thế nào, hiện tại Trình Cung cũng không dám đi nếm thử.

    Ngược lại là Trình Cung, trải qua lần gần như bị hút khô này, có Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm tương trợ, bình cảnh trước kia đã buông lỏng rốt cục bị đánh phá, lực lượng Trình Cung đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín.

    Mịa, không ngờ tiểu tử này đột phá, tên hỗn đản này, chúng ta tân tân khổ khổ giúp ngươi, ngươi lại có thời gian đi đột phá.

    Bạch Khải Nguyên cảm nhận được Trình Cung đột phá, không khỏi nổi lên thần sắc dở khóc dở cười.

    Mặc dù chỉ là từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín đột phá đến tầng thứ mười, nhưng trong lòng Bạch Khải Nguyên lại vô cùng rung động, nếu người khác có lẽ sẽ nghĩ việc này là ngẫu nhiên, nhưng mà sau khi Bạch Khải Nguyên trải qua sự tình điểm tướng đài, tuyệt đối không tin việc này sẽ là ngẫu nhiên.

    Vốn là Trình Cung muốn đột phá còn cần một khoảng thời gian, mà ngay cả chính hắn cũng đã làm xong ý định xấu nhất, đợi sau khi tiễu phỉ trở về, thắng giải thi đấu cầm kỳ thư họa, lấy Tinh Hải Ngọc về lại đột phá.

    Nhưng lần này ngoài ý muốn, thiếu chút nữa bị nội giáp này hấp thành người khô, sau đó có Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm tương trợ, triệt để phá bỏ tầng thứ nhất của nội giáp, sinh ra dung hợp cùng thân thể, không ngờ trong nháy mắt này thân thể nhận được nội giáp tương trợ, tạp chất trong thân thể bị thanh trừ rất nhiều, cường độ thân thể cũng tăng lên tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư không nói, bình cảnh Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín cũng một lần hành động đánh vỡ.

    Không nghĩ tới có thể kích hoạt nội giáp, hơn nữa chữa trị tầng thứ nhất, còn làm cho mình giống như phục dụng đại lượng đan dược, trải qua mấy tháng tu luyện.

    Kỳ thật vừa rồi Trình Cung còn không có sử át chủ bài cuối cùng, kể cả sử dụng Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể, chỉ là hắn sợ khống chế không tốt tổn thương nội giáp này.

    Một cái khác là vận dụng phương thức chuyển dời âm dương trong Âm Dương Vạn Vật Quyết bên, trực tiếp chuyển hóa một ít dược liệu quý trọng trong không gian giới chỉ thành lực lượng đưa vào bên trong nội giáp này.

    Chỉ là như vậy, tổn thất sẽ rất lớn.

    Đây là cách nghĩ ở thời điểm luyện công, hoàn toàn quên những tồn tại khác, chỉ là lần này Trình Cung quên hắn luyện công trong xe, Bạch Khải Nguyên ở phía sau, Trình Trảm thì ở bên cạnh, vì vậy trước khi Trình Cung có hành động khác, bọn hắn đã xuất thủ.

    - Tiểu tử ngươi được a, đế đô đều nói ngươi bị phế, ta nói đầu Bạo Hùng kia sao không nóng nảy, nguyên lai hết thảy đều là giả dối.

    Chứng kiến Trình Cung vừa mới thu công, Bạch Khải Nguyên lập tức nhịn không được điểm chỉ Trình Cung.

    Trình Cung nhún nhún vai:

    - Cũng không phải là chất chi muốn gạt ngài, ngài cũng không có hỏi qua a, nói sau cho tới bây giờ ta không có thừa nhận mình bị phế.

    Bất quá lần này đúng là phải cảm tạ Bạch thúc, nếu không phải ngươi cùng Trình Trảm ra tay, ta thật có thể thành người khô, ha ha, Bạch thúc, đau lòng a, nội giáp này chưa kích phát hoàn toàn, hiện tại cũng đã đạt tới Nguyên khí cấp bảy...

    - Xú tiểu tử, ngươi cho rằng Bạch thúc thúc ngươi là người nào.

    Bạch Khải Nguyên cười mắng:

    - Đừng nói nội giáp Nguyên khí cấp bảy, coi như là Nguyên khí đỉnh cấp đó cũng là cơ duyên của ngươi, coi như là Đạo khí trong truyền thuyết thì như thế nào, trong tay ta đồng dạng không phát huy ra uy lực.

    Trình Cung tự nhiên biết rõ tính tình Bạch Khải Nguyên, nếu không cũng sẽ không cầm loại chuyện này nói giỡn.

    Chương 83: Đại thiếu, chúng ta bị nhốt ở La Phù Thành

    - Vậy chất chi chiếm đại tiện nghi rồi, vừa vặn Bạch thúc lên đây, ta còn có một ít Liệt Diễm Tửu, hai người chúng ta hảo hảo uống một chén.

    Trình Cung nói xong đã lấy Liệt Diễm Tửu ra, về phần một chút thịt, quả,... trên xe cái gì cần có đều có.

    Quanh năm chém giết chiến đấu, không có một người nào không thích hảo tửu, khi Trình Cung lấy Liệt Diễm Tửu ra, Bạch Khải Nguyên lập tức tinh thần chấn động.

    Trực tiếp túm lấy rượu, dùng sức ngửi một hồi lâu, mới chậm rãi đổ rượu ra, sau đó căn bản không mời Trình Cung, mình đã uống cạn một chét, sau đó mặt sắc hắn trở nên hồng nhuận phơn phớt, thần sắc kia rất thống khoái, thoải mái.

    - Hảo tửu, hảo tửu, đủ liệt, đủ kình, quả nhiên không hổ là Liệt Diễm Tửu, tứ chi bách hải cũng thấyấm áp, thoải mái a.

    Khuôn mặt tuyệt thế hung thần của Bạch Khải Nguyên lộ ra biểu lộ vô cùng thoải mái, sau đó đột nhiên vỗ bàn nói:

    - Móa nó, đám vương bát đản ở đế đô kia, tự nhận là có rượu tốt, còn số lượng thì cung ứng có hạn, ỷ vào phía sau có người của hoàng thất làm chỗ dựa, ngay cả lão tử mua rượu số lượng cũng có hạn, có thời điểm còn mua không được.

    Hiện tại mới biết được, so sánh với Liệt Diễm Tửu, những thứ rượu kia, căn bản là nước cơm.

    - Những thứ khác không nói, chỉ cần ngươi cho đám gia hỏa kia uống một ngụm Liệt Diễm Tửu, chúng tuyệt đối sẽ trung thực toàn bộ.

    Nếu ngươi đẩy rượu này ra, thì khẳng định mấy tên tự nhận đại sư ủ rượu sẽ xấu hổ muốn đi tự sát, bà ngoại, sớm biết tiểu tử ngươi có thứ tốt như vậy, lão tử đâu cần phải đi xếp hàng uống nước cơm.

    Tên hỗn đản Bạo Hùng này, có thứ tốt vậy mà không tìm ta, xem lần sau ta gặp mặt sẽ thu thập hắn như thế nào.

    Bạch Khải Nguyên uống vui vẻ, nhiều năm bị vây ở đế đô, rốt cục có thể xuất chinh, tâm tình lại khoan khoái dễ chịu, lời nói cũng nhiều hơn.

    Trình Cung tin tưởng vừa rồi Bạch Khải Nguyên giúp hắn đưa nguyên khí vào, khẳng định cũng cảm nhận được nội giáp kia không giống bình thường.

    Loại bảo vật kia, là tồn tại có thể nhấc lên gió tanh mưa máu, có thể phát sinh thảm án diệt môn, nhưng Bạch Khải Nguyên cảm thán tối đa cũng chỉ là Trình Cung có thể kích hoạt nó, cảm thán mình vài năm cũng không phát hiện vấn đề gì, đến tay hắn lại kích phát mà thôi, trừ đó ra thì không có gì khác.

    Loại khí phách này có thể nói là hiếm có, chẳng bù với mấy lão gia hỏa ở kiếp trước mà Trình Cung biết, chỉ cần gặp phải thứ tốt là trở mặt như trở bàn tay.

    Trình Cung nghe xong cười to nói:

    - Ngài ngàn vạn lần đừng tìm lão tía ta, người cũng chưa còn uống qua Liệt Diễm Tửu này, này vốn là rượu chữa bệnh cho huynh đệ của ta, chỉ dư ra một ít mà thôi.

    Bất quá về sau Bạch thúc muốn uống rượu, ngược lại là không có vấn đề, chủ ý vừa rồi cũng rất hay, chờ gặp Bàn Tử ta sẽ giao thủ pháp luyện chế cho hắn, tuy luyện ra không thể như Liệt Diễm Tửu, nhưng tuyệt đối hơn xa mấy thứ rượu kia, cái này là mỏ vàng a.

    - Lão tử ngươi không có uống qua ha ha...

    Bạch Khải Nguyên nghe xong càng vui vẻ hơn, cười to lần nữa:

    - Cái này hay a, một hồi ta liền trực tiếp truyền tin cho hắn, nói cho hắn biết tin tức này, ha ha...

    Trình Cung lập tức không biết nói gì, nhưng trong lòng rất là thoải mái hưởng thụ, từ cái này có thể thấy được quan hệ của lão tía cùng Bạch thúc thúc đã đến trình độ chẳng phân biệt được ta và ngươi.

    Cũng chỉ có như thế, mới có thể thấy mình kích hoạt được nội giáp thì vui vẻ, không có nửa điểm hối hận, ý niệm chiếm hữu trong đầu.

    - Tuy ngươi chỉ là chủ soái tạm thời, nhưng dù sao cũng là thống lĩnh một quân, hãy nói ý nghĩ của ngươi, trận này ngươi định đánh như thế nào?

    Bạch Khải Nguyên uống rượu rất vui vẻ, sau đó giữ chặt Trình Cung, muốn hai người hảo hảo tâm sự, bảo hắn nói lần xuất chinh này hắn có ý kiến gì không.

    Mặc dù nói người ở bên ngoài xem ra, có Hung Thần Bạch Khải Nguyên, Trình Cung một đường sống phóng túng cũng có thể lĩnh quân công.

    Nhưng hiện tại Bạch Khải Nguyên càng cảm giác Trình Cung bất phàm, tự nhiên muốn nhân cơ hội này rèn luyện hắn, khảo nghiệm hắn.

    Ở Lam Vân Đế Quốc, soái chính là cấp bậc cao nhất, lại không phải quân hàm thường trực, vốn phía trên Đại tướng quân còn có một Đại soái.

    Bình thường Đại tướng quân thống lĩnh mười đến hai mươi vạn quân, mà Đại soái giống như là Trình Tiếu Thiên, Trình Vũ Dương, Lôi Phong, Lôi Vũ, thống lĩnh đội ngũ một phương, tiết chế quân vụ vài tỉnh chung quanh.

    Nhưng dần dần về sau thì tướng soái biến thành quân hàm vinh dự cùng tạm thời, kỳ thật chính là vì suy yếu quyền lợi binh mã Đại nguyên soái của Trình Tiếu Thiên.

    Mà soái có thể đơn giản phân là Chủ soái, Đại soái cùng thiên hạ binh mã Đại nguyên soái, Chủ soái giống như là Trình Cung, không có quân hàm lại tạm thời lãnh binh, Đại soái là như đám người Trình Vũ Phi tay nắm gần trăm vạn quân quyền, hùng bá một phương, kỳ thật ở biên cảnh tất cả mọi người xưng hô bọ họ là Đại soái như trước, về phần lão gia tử là thiên hạ kia binh mã Đại nguyên soái thì là tồn tại độc nhất vô nhị.

    - Ta không có cách nghĩ gì.

    Trình Cung rất dứt khoát, rất lưu manh lắc đầu nói:

    - Sự tình chiến tranh ta thực chưa quen thuộc, đến lúc đó vẫn là Bạch thúc thúc ngươi tới, chờ một lát ta cùng tụ hợp cùng đám người Bàn Tử, trên đường đi ta còn có chuyện khác quan trọng hơn cần hoàn thành.

    Không có việc gì, ta hoàn toàn uỷ quyền cho ngài, ngài cứ yên tâm đi đánh, xảy ra sự tình gì ta giúp ngươi đỡ đòn.

    Nếu như đánh mã tặc xong chưa đủ nghiền, ngươi thuận tiện muốn giết nhập thảo nguyên cũng không thành vấn đề.

    - Bành...

    Bạch Khải Nguyên uống đã có năm phần men say, vỗ bàn phẫn nộ quát:

    - Còn dám ở trước mặt ta ngưu bức, ở đây ta đã sử dụng pháp lực phong bế.

    Ta cho ngươi biết, nếu ta thu thập ngươi, cho dù lão gia tử cũng sẽ không quản.

    Trình Cung buông tay:

    - Bạch thúc, ta không phải là ngưu bức, mà là có cái gì thì nói cái đó.

    Bởi vì cái gọi là thuật nghiệp có chuyên tấn công, giao sự tình chuyên nghiệp cho người chuyên nghiệp đi làm, mới được là một thống soái giỏi.

    Có khả năng ta sẽ có một ít cách nghĩ mới lạ, nhưng chiến tranh thúc so với ta lành nghề hơn, thúc làm là được rồi.

    Giống như ta giao sản nghiệp Trịnh gia cho Bàn Tử quản lý, giao tình báo cho Sắc Quỷ, Túy Miêu thì có một loại tàn nhẫn, giết chóc mà người khác không có, về sau sự tình giết chóc huyết tinh ta sẽ để cho hắn đi làm.

    Về phần ta, giúp mọi người tạm thời giải quyết một ít cần thiết, cung cấp một ít dược vật, cho chút công pháp, tăng lực lượng lên thoáng một phát, ngẫu nhiên cùng một chỗ uống chút rượu, cổ vũ thoáng một phát thì được.

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên nổi danh hung thần, sau khi uống rượu chợt quát một tiếng, người bình thường thật có thể bị hắn hù chết, nhưng Trình Cung lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng chậm rãi nói.

    Ban đầu Bạch Khải Nguyên nghe được cảm giác còn có chút đạo lý, nhưng mà càng nghe càng không đúng, nhưng trong lòng lại vui cười nở hoa.

    Trách không được lão gia tử nói với mình, chờ mình chính thức tiếp xúc cùng hắn mới biết Trình Cung bất phàm.

    Mặc dù đối thoại không nhiều lắm, mấy lần tiếp xúc, nhưng mà thân như vậy, nóng hổi như vậy, tri kỷ như vậy.

    - Được, nam nhân.

    Bạch Khải Nguyên trực tiếp ôm bả vai Trình Cung:

    - Chỉ bằng lời nói này của ngươi, chúng ta lại uống ba trăm chén.

    - Bạch thúc, không có, thật sự!

    - Keo kiệt, lập tức lấy ra cho ta, nói cho tiểu tử ngươi biết, ở đây ta đã hạ pháp thuật, ở trước mặt người ngoài ngươi là chủ soái, lão tử cho ngươi mặt mũi, thời điểm không có người ngoài, ngươi gọi lão tử là cha cũng không sai.

    Ngươi có biết năm đó ta với cha ngươi quan hệ thế nào hay không, con của hắn là nhi tử của ta, năm đó chúng ta đã sớm nói...

    Bạch Khải Nguyên đã có bảy phần say, nghe nói không có rượu, lập tức lộ ra khuôn mặt hung thần ác sát.

    Mịa, cái này là rước họa vào thân, quả nhiên là hung thần nổi danh cùng cha mình, không hổ là huynh đệ tốt nhất của cha mình, hoàn toàn là một đức hạnh.

    Thời điểm ở đế đô tiếp xúc thời gian ngắn còn không có cảm giác gì, hiện tại nguyên hình tất lộ, aii, thảm ah!

    Sớm biết như vậy đã không lấy ra, hiện tại đã đến loại trình độ này, Trình Cung chỉ có thể lấy hai hồ lô rượu cuối cùng ra cho Bạch Khải Nguyên uống đã ghiền.

    Hơn nữa Trình Cung còn mở không gian giới chỉ, để cho tinh thần lực của Bạch Khải Nguyên điều tra, tránh cho hắn một hồi uống nhiều quá còn tìm mình đòi.

    Sau khi điều tra, Trình Cung trực tiếp cầm một hồ lô, một hơi uống ừng ực.

    Đợi Bạch Khải Nguyên kịp phản ứng, một hồ lô rượu đã bị Trình Cung uống hơn phân nửa, cái này làm cho Hung Thần tức giận đến nổi trận lôi đình.

    Trình Cung thì dựa vào thành xe, thoả mãn nhìn Bạch Khải Nguyên, nếu không phải thân thể của hắn đầy đủ mạnh, thật đúng là không có biện pháp thừa nhận những rượu này.

    Thời điểm hai người đều uống say đến bảy tám phần, đột nhiên Trình Cung cảm giác Vân Cáp bên hông có phản ứng, tinh thần lực ngưng tụ để cho mình hơi chút thanh tỉnh, hẳn là tin tức đám người Bàn Tử truyền đến, chẳng lẽ mấy cái tên này đợi không kiên nhẫn sao...

    Trình Cung lấy gõ công cụ gọi Vân Cáp, Vân Cáp trên bầu trời trực tiếp vọt vào, Bạch Khải Nguyên phong bế thanh âm bên trong, nhưng mà cửa sổ vẫn mở ra như cũ.

    Vân Cáp trực tiếp rơi xuống trên tay Trình Cung, trong mắt Trình Cung vốn là bảy tám phần say, mãnh liệt giật mình, lập tức cưỡng ép bức rượu ra, tinh thần lực vận chuyển rất nhanh, thoáng cái thanh tỉnh không ít.

    Bởi vì ở phía trên Vân Cáp, thậm chí có mấy vết máu vừa thô vừa to, rõ ràng cho thấy trên tay dính đầy máu tươi mới tạo thành.

    - Đại thiếu, chúng ta bị nhốt ở La Phù Thành.

    Trình Cung lập tức mở tờ giấy ra, người mãnh liệt nhảy lên, trực tiếp từ cửa thông gió xông ra ngoài.

    - Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?

    Bạch Khải Nguyên đang hưởng thụ Liệt Diễm Tửu cũng mãnh liệt đứng lên.

    - Bạch thúc, ta đi La Phù Thành xử lý chút sự tình, chúng ta tùy thời giữ liên lạc.

    Trình Cung lao vào hư không, lập tức thân thể xuất hiện hai cái hư ảnh, nếu như giờ phút này tiểu Cửu ở đây nhất định sẽ nhận ra đây chính là công pháp độc môn của nàng.

    Trình Cung trực tiếp nhảy lên một thớt bảo mã, thúc ngựa xông ra ngoài, cơ hồ ngay lúc Trình Cung ly khai, Trình Trảm cũng mang người lao đi theo.

    Thấy Trình Trảm mang người đi theo, Bạch Khải Nguyên thoáng do dự một chút cũng không nói gì.

    La Phù Thành là một tòa Tỉnh phủ nằm ở năm trăm dặm bên ngoài đế đô Vân Ca Thành, là Tỉnh phủ của La Phù hành tỉnh, là phòng tuyến kiên cố nhất của đế đô Lam Vân Đế Quốc đối mặt Tây Bắc Thảo Nguyên.

    Năm đó thời điểm Lam Vân Đế Quốc còn chưa phải cường đại như hôm nay, cũng nhiều lần bị người đánh tới La Phù Thành.

    Cho nên kiến tạo La Phù Thành này là dựa theo quân sự, mặc dù chỉ cách đế đô năm trăm dặm, nhưng dân phong cũng đã rất bưu hãn, vũ lực thịnh hành.

    Nguyên bản Đại quân đã tiến lên hơn ba trăm dặm, chuẩn bị xây dựng doanh trại nghỉ ngơi tạm thời, thì khoái mã Trình Cung một đường xông ra ngoài.

    Con ngựa này là gia gia cố ý chọn cho mình, tuyệt đối là Lương Câu đỉnh cấp, còn lại hơn một trăm dặm đối với nó mà nói rất nhanh cũng đã đuổi tới.

    - Người nào, lập tức xuống ngựa...

    - Đứng lại...

    Chương 84: Ngươi muốn xui xẻo

    Trình Cung một đường trực tiếp nhảy vào La Phù Thành, những thành vệ quân ở cửa thành căn bản không kịp phản ứng, Trình Cung đã vọt vào.

    Có thể cưỡi loại bảo mã này đều không phải người bình thường, những thành vệ quân kia oán trách vài câu cũng không có quá để ý, nhưng sau đó hơn trăm người Trình Trảm lại làm đám người kia giật mình.

    Nếu không phải bọn Trình Trảm là từ phương hướng đế đô tới, bọn hắn cơ hồ cho rằng đây là có địch tập kích, nhưng cho dù như thế bọn hắn cũng không dám lãnh đạm, vội vàng thông tri chuyện này lên trên.

    Trình Cung có Vân Cáp dẫn đường, một đường lao nhanh tiến về phía đông La Phù Thành, rất xa đã chứng kiến phía đông ánh đuốc, tinh thần lực lập tức bao phủ chung quanh.

    Trên phòng ốc chung quanh ít nhất có trên ba trăm tên lực lượng, hoàn toàn không phải gia đinh bình thường, nguyên một đám so với binh sĩ tinh nhuệ bình thường cũng không chút chênh lệch nào.

    Đại môn trong sân đã bị phá, hiển nhiên là bị người trực tiếp đánh nát, đây là tiểu viện của một khách sạn xa hoa.

    Giờ phút này chỉ thấy một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, hoàn toàn là một bộ đầu heo, nguyên lai lớn lên như thế nào đã không thấy rõ, mặt mũi bầm dập, được người mang theo đi vào.

    Ở bên cạnh của hắn có mười mấy cao thủ đứng ở chỗ đó, mà đối diện với bọn hắn thì đúng là Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cùng tiểu Cửu.

    Vừa rồi hiển nhiên đã trải qua một phen chiến đấu, ngoại trừ Tống Phúc không có tham gia ra, trên người những người khác hoặc ít hoặc nhiều đều có một ít thương thế, thực tế tiểu Cửu là bị thương nặng nhất.

    Trên mặt đáng yêu mang theo mồ hôi, máu ở cánh tay, phần bụng đã thấm ướt quần áo, nhưng mà đôi mắt to vô cùng có thần như cũ, quay mắt về phía địch nhân không chút sợ hãi nào, chiến ý bành trướng.

    - Đến a, Lạc Tiểu Xuyên đúng không, không phải mới vừa rồi ngươi rất hung hăng càn quấy sao, sao phái tới đều là phế vật vậy.

    Tiểu Cửu nhìn nhìn hai tên bị mình đánh trọng thương, giờ phút này đang được người cấp cứu, lại nhìn về phía thanh niên bị đánh thành đầu heo nói.

    - Đủ đanh đá, bổn thiếu gia ưa thích.

    Một hồi bắt ngươi xong, quay đầu lại ta sẽ đi Vân Ca Thành cầu hôn, bổn thiếu gia nạp ba mươi bảy phòng tiểu thiếp, còn không có chính thất, ngươi là người của Tống gia, miễn cưỡng đủ tư cách làm chính thất của bổn thiếu gia.

    Ách...

    Lạc Tiểu Xuyên nói làm động vết thương, phẫn nộ nhìn về phía Túy Miêu, Bàn Tử, Sắc Quỷ nói:

    - Về phần ba người các ngươi, Vân Ca Thành Tứ đại hại chó má, cũng dám đến La Phù Thành ta hung hăng càn quấy.

    Vậy mà dám đánh bổn thiếu gia, lần này cho dù không giết các ngươi, bổn thiếu gia cũng muốn hảo hảo tra tấn các ngươi một phen, cho các ngươi biết rõ, ở đây là La Phù Thành, không người nào dám đắc tội với Lạc gia ta, không ai dám đắc tội Lạc đại thiếu ta.

    Vân Ca Thành Tứ đại hại xách giày cho bổn thiếu gia cũng không xứng, các ngươi có thể hung hăng càn quấy ở bên trong Vân Ca Thành, đó là bởi vì trong núi không có lão hổ, hầu tử xưng bá Vương mà thôi.

    - ** bà ngoại ngươi, Lạc Tiểu Xuyên, sự tình hôm nay ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là muốn xui xẻo, Lạc gia các ngươi cũng đều muốn xui xẻo.

    Bàn Tử chỉ vào Lạc Tiểu Xuyên mắng.

    Túy Miêu giãy dụa muốn xông lên giúp tiểu Cửu, lại bị Sắc Quỷ đè lại, vừa rồi một phen hỗn chiến.

    Trừ hắn không có ra tay, được tiểu Cửu bảo hộ không có chuyện gì, Túy Miêu gần như mất đi sức chiến đấu, sau đó tiểu Cửu chiến đấu liên tiếp bị thương cũng không nhẹ, tuy thương thế của Bàn Tử không phải quá nặng, nhưng hắn biết hiện tại mình xông lên cũng không có tác dụng gì quá lớn.

    - Nói nhảm, còn có người hay không, không có người lập tức cút ra ngoài.

    Khi bọn hắn nói chuyện, tiểu Cửu đã phục dụng một viên đan dược, khí tức hơi chút ổn định một ít.

    - Thật không nghĩ tới, ngươi chỉ là một Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba, vậy mà dưới tình huống bị thương có thể liên tiếp đả bại Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư cùng Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm giả, lợi hại.

    Đáng tiếc dù ngươi lợi hại thế nào cũng chỉ là một người, hiện tại bổn thiếu gia đã mất đi nhẫn tính, người đâu, cùng tiến lên bắt nàng lại cho ta.

    Trên thực tế lần này Lạc Tiểu Xuyên mang đến mạnh nhất chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, lại không nghĩ rằng dưới tình huống một chọi một, hơn nữa còn là xa luân chiến, thì Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư cùng một vị Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm của mình toàn bộ đều bị Tống Lị Lị đánh bại.

    Bên cạnh hắn còn có vài tên Phạt Mạch kỳ, nhưng trong đó mạnh nhất cũng chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng bốn, đơn đả độc đấu khả năng thắng không lớn như trước, quan trọng nhất là cho dù bên trong Lạc gia, mỗi một vị Phạt Mạch kỳ đều trân quý vô cùng.

    Vừa rồi thương thế hai người kia rất có thể ảnh hưởng đến sức chiến đấu về sau, nếu như bị hao tổn hoặc là bị đánh chết, trách nhiệm này Lạc Tiểu Xuyên cũng đảm đương không nổi.

    Tiểu Cửu khinh bỉ trừng mắt nhìn Lạc Tiểu Xuyên:

    - Sớm biết rõ ngươi chỉ biết chiêu thức ấy.

    - Vừa rồi ta đã nói qua, đã làm kỹ nữ còn muốn bia trinh tiết.

    Còn bày cái gì khoan dung, chỉ cần có thể thắng ba tràng thì sao cũng được, toàn bộ đều là chó má.

    Ngươi như vậy còn tự xưng thiếu gia, tự xưng La Phù Thành đệ nhất đại thiếu, ta cũng cảm thấy mất mặt thay ngươi.

    Bàn Tử đã sớm phục dụng đan dược, trong nội tâm yên lặng nhớ kỹ, đại thiếu, ca ah!

    Đến cùng lúc nào ngươi có thể tới, tiểu tử này lai giả bất thiện, lần này làm không tốt thật đúng là xảy ra vấn đề lớn.

    Lạc gia, con mẹ nó, các ngươi chờ a, lão tử không để các ngươi yên, không ép khô bọn ngươi, ta không gọi Đổ Thần.

    Lạc Tiểu Xuyên híp mắt, cả giận nói:

    - Cần gì nói nhảm nhiều như vậy, đây là địa bàn bổn thiếu gia, bổn thiếu gia là ỷ vào nhiều người khi dễ các ngươi, thế nào, không phục a, một hồi đánh cho các ngươi phục.

    Bàn Tử chết bầm, còn có gia hỏa một thân tửu khí kia, lúc chiều hai người các ngươi dùng chân đạp đầu của ta rất thoải mái a, một hồi ta sẽ cắt đứt gân chân các ngươi.

    Ba gã Phạt Mạch kỳ còn lại bên Lạc Tiểu Xuyên người đều trực tiếp phóng tới tiểu Cửu, mười mấy người khác thì xông về Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ.

    - Vèo!

    Người còn chưa tới, một ánh đao lóe lên mà qua, hai gã Tẩy Tủy kỳ xông lên trước nhất còn không hiểu chuyện gì xảy ra, đã cảm giác yết hầu mát lạnh, sau đó máu từ yết hầu phun ra, người trực tiếp ngã xuống đất.

    Bọn hắn ngã xuống, phía sau đều sợ tới mức vội vàng dừng thân hình lại.

    - Ai...

    Một người phụ trách hô lên, trên nóc nhà có mấy người trực tiếp phi xuống dưới, sau một khắc Trình Cung cũng trực tiếp nhảy vào trong nội viện.

    Khi thấy thân ảnh Trình Cung rơi xuống, lập tức Sắc Quỷ, Bàn Tử đều thở phào một cái, mà Túy Miêu thì sau khi thở ra một hơi thật dài, lại hôn mê.

    Trước khi Trình Cung đến, chết hắn cũng phải chịu đựng, bởi vì ngoại trừ tiểu Cửu ra, trong bốn người lực lượng của hắn là mạnh nhất, trước kia nếu không phải hắn nổi điên liên tiếp đánh lui hơn mười Tẩy Tủy kỳ của đối phương, Sắc Quỷ cùng Bàn Tử sớm đã bị bắt.

    - Đón lấy.

    Trình Cung khoát tay, mấy lọ đan dược đã bay về phía Bàn Tử, sau đó bắn ra một viên Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm cùng một viên La Hán Kim Đan về phía tiểu Cửu.

    Gần đây Bàn Tử, Sắc Quỷ đã quen Trình Cung không ngừng cung cấp đan dược, nhưng mà tiểu Cửu vẫn là lần thứ nhất, phát hiện hai viên này là đan dược Địa cấp trung phẩm, nàng thiếu chút nữa sững người.

    Đây chính là đan dược Địa cấp trung phẩm a, coi như là sư phụ, loại đan dược này cũng rất xem trọng, thời điểm cho mình phục dụng người cũng rất luyến tiếc.

    Hắn cũng quá phá sản a, loại tình huống này lại dùng Địa cấp, hơn nữa vừa rồi Bàn Tử truyền âm nói lần này đại thiếu lĩnh đại quân, khẳng định có viện binh, phục dụng đan dược này quá lãng phí.

    - Sững sờ cái gì, mau ăn ah.

    Trình Cung nói xong, mình cũng đã phục dụng La Hán Kim Đan, La Hán Kim Đan làm cường độ thân thể không ngừng đề thăng, hơn nữa nhan sắc cũng phát sinh cải biến, dần dần biến thành kim quang, làm cho người ta trở nên uy vũ giống như kim thân La Hán.

    Trong nháy mắt này, Trình Cung rõ ràng có thể cảm nhận được cường độ của thân thể mình liên tiếp kéo lên, gấp đôi, gấp hai, gấp năm lần, gấp mười lần, mười một...

    Bình thường mà nói, La Hán Kim Đan Địa cấp trung phẩm có thể làm cho lực lượng thân thể người tăng lên trên dưới mười lần, cụ thể còn phải xem thân thể cá nhân như thế nào.

    Chỉ là lực lượng càng mạnh, phục dụng La Hán Kim Đan này hiệu quả càng ngắn, như Trình Cung hiện tại phục dụng, rõ ràng có thể cảm giác được, sau nửa nén hương thì hiệu quả La Hán Kim Đan sẽ mất đi.

    Dù sao cường độ thân thể Trình Cung đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, giờ phút này liên tiếp tăng lên hơn mười lần, đã tiếp cận Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám.

    - Ah!

    Lúc này, tiểu Cửu bị người vây công, trong lúc sững người lại bị thương, nghe Trình Cung hô như vậy, tuy nàng vẫn có chút không bỏ được, nhưng vẫn ném hai hạt đan dược Địa cấp trung phẩm vào miệng.

    Huyết mạch trầm tích bế tắc lập tức thông suốt, vết thương rõ ràng có thể cảm nhận được khép lại rất nhanh, quan trọng nhất là cường độ thân thể của mình vậy mà... vậy mà đang không ngừng gia tăng.

    Này, đây rốt cuộc là đan dược gì a, sao thần kỳ như thế.

    Cũng không phải Tiểu Cửu chưa phục dụng qua đan dược Địa cấp trung phẩm, coi như là Địa cấp thượng phẩm cùng đan dược siêu phẩm nàng cũng phục dụng qua, nhưng chưa từng có loại cảm giác này.

    Hiệu quả quá chính xác như vậy, so với trước kia mình phục dụng chút ít đan dược Địa cấp thượng phẩm cũng không kém bao nhiêu, tại sao có thể như vậy?

    Dược hiệu của Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm lại vượt qua đan dược Địa cấp thượng phẩm mà trước kia mình phục dụng, điều này sao có thể.

    Phải biết rằng phẩm cấp đan dược cũng không phải là ai tùy tiện định ra, mà là đan dược đạt tới trình độ bất đồng, phía trên sẽ tự động có một ít tiêu chí.

    Tuy cũng biết đan dược có chênh lệch phẩm chất, nhưng mà loại chênh lệch này còn chưa từng có thể vượt cấp, chẳng lẽ là đan dược Địa cấp thượng phẩm ngụy trang thành Địa cấp trung phẩm, nhưng loại khả năng này càng khó xảy ra.

    Càng làm cho tiểu Cửu kinh hãi là một viên đan dược khác của Trình Cung, nàng cũng không biết là đan dược gì, nhưng mà loại hiệu quả này lại thần kỳ khó có thể hình dung.

    Cường độ thân thể của mình đã tăng lên tới trình độ mà cho tới bây giờ nàng cũng không ngờ qua, đã rất tiếp cận Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong.

    - Các ngươi khi dễ ta, xem ta thu thập các ngươi như thế nào.

    Sau khi chấn kinh, đột nhiên tiểu Cửu nhìn về phía ba người vây công nàng nở nụ cười, cười rất ngọt ngào, vui vẻ như vậy.

    Nhưng mà ba người kia cảm thấy rùng mình.

    Bởi vì tiểu Cửu lập tức buông bỏ nguyên cương hộ thể, thân thể đột nhiên gia tốc, vậy mà không tránh không né cứng ngạnh ngăn trở trường đao của một người trong đó, cánh tay vừa nhấc lên ngăn trở đao của đối phương, đồng thời trong tay nhẹ nhàng vẽ một cái.

    Cánh tay của người kia trực tiếp bị chém xuống dưới, đừng nhìn tuổi nàng còn nhỏ, cười lên vô cùng ngọt ngào, nhưng mà thời điểm ra tay lại tàn nhẫn vô cùng.

    Đoản kiếm mỏng như cánh ve trong tay cắt đứt cánh tay đối phương, sau đó nhẹ nhàng vung lên đã cắt đứt cổ họng đối phương, đối với máu tươi phun ra nàng không để ý chút nào, rất vui vẻ phát động công kích về hai gã khác như trước.

    Thủ đoạn tàn nhẫn, lực lượng đột nhiên tăng vọt, còn có nụ cười sáng lạn kia, giờ phút này ở trong mắt hai gã Phạt Mạch kỳ, lại đáng sợ giống như ma quỷ.

    Hai người lập tức mất đi chiến ý, toàn lực tự bảo vệ mình, liên tiếp lui về phía sau.

    Chương 85: Người ngươi không thể trêu vào

    Trình Cung bên này còn nhanh hơn, dưới tình huống hắn không có đột phá, không có La Hán Kim Đan, hắn cũng có thể kích sát Ngân Bưu cùng Ba Đặc, Ba Đức, bây giờ mặc dù đối phương có hơn mười Tẩy Tủy kỳ, trong đó còn có ba gã Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong.

    Nhưng đối với Trình Cung mà nói, lại vô cùng đơn giản như trước, đã không tái sử dụng đoản đao vừa rồi, hiện tại mỗi một quyền của hắn đều là từng quyền đến thịt, mỗi một quyền đều có một người bay ra ngoài.

    Vốn Lạc Tiểu Xuyên còn rất hung hăng càn quấy, đắc ý thoáng cái tròn mắt, gia hỏa đột nhiên toát ra này là ai, nguyên bản tình huống đã bị mình khống chế, sao thoáng cái biến thành như vậy.

    - Hỗn đãn, còn ở đó nhìn xem làm gì, lên cho ta.

    Lạc Tiểu Xuyên nổi giận gầm lên một tiếng, muốn đứng lên lại đau đến mức nằm xuống lại, nhưng hắn vẫn có chút không dám ở gần, bởi vì hắn cảm giác gia hỏa vừa mới chạy đến kia rất hung hãn cùng Tống Lị Lị đột nhiên thực lực bạo tăng, tùy thời có khả năng xông lại, lập tức cho người mang hắn lui về sau.

    Nhìn thủ hạ lao đến, nhao nhao xuất kiếm kết thành kiếm trận, Lạc Tiểu Xuyên lộ ra tươi cười đắc ý lần nữa:

    - Ở La Phù Thành so hung ác cùng Lạc gia ta, các ngươi còn kém xa.

    La Phù Thành này là thiên hạ Lạc gia ta, bản thiếu gia dùng người cũng có thể đè chết các ngươi.

    Mười mấy người xông lên vừa rồi toàn bộ bị đánh chết, Trình Cung cũng không có tiếp tục lao lên động thủ, hắn đã thu quyền đi về phía đám ngươi Bàn Tử, Sắc Quỷ.

    Nghe lời này của Lạc Tiểu Xuyên, Trình Cung lộ ra dáng tươi cười, tuy hắn không biết tình huống cụ thể như thế nào, nhưng đám người Bàn Tử tới La Phù Thành là vì tiếp nhận gia sản Trịnh gia, thành lập mạng lưới tình báo, hiện tại ra loại chuyện này, không cần hỏi cũng biết có quan hệ cùng cái này.

    Xem ra Trịnh Tam Nguyên bị hoàng đế ngũ mã phân thây, rất nhiều người còn không biết chuyện gì xảy ra, vậy hôm nay để cho bọn hắn biết rõ.

    - Sát.

    Trình Cung ra lệnh một tiếng, người Lạc gia chung quanh vốn là còn muốn hung hăng lao tới nhao nhao té xuống, mà vừa rồi Huyết Chiến chạy đến ở ngay phía sau Trình Cung rốt cục cũng động thủ.

    Ngươi ở La Phù Thành thậm chí La Phù hành tỉnh muốn hỏi ai là thành chủ, ai chưởng quản quân đội có khả năng không có người biết rõ, nhưng nếu ngươi không biết Lạc gia La Phù Thành, cái kia tuyệt đối sẽ bị người chê cười.

    Địa phương khác gọi doanh trại quân đội là làm bằng sắt, lại có nha môn làm bằng sắt, nhưng mà ở La Phù Thành, thì có một câu, Lạc gia làm bằng sắt.

    Vì sau lưng Lạc gia chính là môn phái La Phù Kiếm Phái cường đại, có được ngàn năm lịch sử, so với lịch sử Lam Vân đế quốc còn dài hơn.

    Năm đó La Phù Kiếm Phái nhiều lần trợ giúp Lam Vân đế quốc chống cự địch nhân, cuối cùng thậm chí có một chi nhánh ở lại La Phù Thành, cũng là Lạc gia.

    La Phù Thành là Tỉnh phủ La Phù hành tỉnh, nhưng bởi vì năm đó chiến đấu nhiều lần, vị trí La Phù hành tỉnh một mực cao hơn hai hành tỉnh chung quanh, thời gian dần trôi qua, bất luận là sinh ý hay là quan trường ở La Phù hành tỉnh, đều cao hơn hai hành tỉnh khác một đoạn.

    Mà thế lực hai hành tỉnh chung quanh cũng rất cường đại, ba hành tỉnh này thời gian dần trôi qua tạo thành một tam giác nhỏ, mà bên trong khu vực này, Lạc gia là tồn tại cường đại nhất.

    Tuy Lạc gia không phải thế gia triều chính, nhưng thời gian dần trôi qua, quan viên trung hạ tầng ba hành tỉnh này đã bị Lạc gia khống chế, hiện tại Lạc gia chỉ còn thiếu một thế lực ủng hộ, thiếu khuyết một nhân vật nắm binh quyền, một khi có nhân vật nắm quân, bọn hắn tuyệt đối là một trong các thế lực cường đại trong triều đình.

    Giờ phút này ở trong thư phòng Lạc gia gia chủ Lạc Xuyên, hắn đang xem số liệu từ các nơi phản hồi, nụ cười trên mặt cũng rất sáng lạn.

    Từ khi Trịnh Tam Nguyên chết, nguyên vốn lợi nhuận nên phân cho hắn cũng không cần phân ra, những sản nghiệp trên danh nghĩa của Trịnh gia đều bị hắn tiếp quảnChỉ là bảy ngày, lợi nhuận hắn thu được đã bằng tất cả thu nhập của Lạc gia trong một tháng.

    Tuy Lạc gia rất mạnh, nhưng mà dù sao không có lũng đoạn qua ngành sản xuất gì, tất cả đều là hợp tác cùng người khác, Lạc Xuyên cũng là lần đầu tiên nếm đến loại hoàn toàn lũng đoạn này.

    Bảy ngày qua dưới sự khống chế của hắn, giá cả hàng da dược tài ba hành tỉnh phụ cận tăng hai thành, hai thành lợi nhuận đã tương đương kinh người.

    - Lão gia, viện binh mấy người kia chạy đến, có một người đã đuổi tới, ta sợ thiếu gia ăn thiệt thòi, người xem có nên phái người qua hay không?

    Lúc này, có thủ hạ chạy đến báo cáo.

    - Hừ!

    Tuy tuổi mới gần năm mươi, nhưng Lạc Xuyên đã đạt tới Siêu Phàm kỳ, xem giống như là ba mươi sáu ba mươi bảy, nghe thủ hạ nói xong hắn hừ lạnh một tiếng:

    - Thịt đã rơi vào trong miệng Lạc gia ta, ta cũng không tin ai có thể cướp đi.

    Nếu lúc trước ta còn để lại cho bọn hắn ba phần, nhưng hiện tại trong triều chúng ta đã tìm được một núi dựa lớn như vậy, khối thịt này ta đã định.

    Lại điều ba người qua, sau đó lại để cho thành vệ quân cũng đi qua, đến lúc đó thành vệ quân cũng liên lụy vào sẽ tốt một chút.

    Phái một đám tiểu hài tử đến, ta đánh hài tử cho đại nhân minh bạch ý của ta thoáng một phát.

    Nhớ kỹ, thông tri Tiểu Xuyên còn có thành vệ quân, không thể làm mấy người này bị thương quá nặng, đánh xong đám thủ hạ lập tức lui ra.

    Lạc Xuyên đứng dậy đi đến bên cạnh bệ cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía đông La Phù Thành, mình đã làm gia chủ vài chục năm, rốt cục chờ đến cơ hội này.

    Sau khi giải quyết chuyện này, người nọ trong triều hứa hẹn, Lạc gia thật sự có thể trở thành tồn tại cao nhất trong ba hành tỉnh phụ cận La Phù Thành, đến lúc đó khống chế địa phương trọng yếu, muốn làm như thế nào đều rất tự nhiên.

    Sau lưng có La Phù Kiếm Phái, trong triều cũng có người, Lạc gia dùng không bao nhiêu năm, sẽ trở thành đệ nhất thế gia của Lam Vân đế quốc.

    - Không tốt rồi...

    Lão gia, xảy ra chuyện lớn...

    Thời điểm trong đầu Lạc Xuyên không ngừng nghĩ tới tiền cảnh tương lai, không đến nửa khắc đồng hồ, quản sự vừa rồi kia đã té nhào lao đến.

    - Bộ dáng gì vậy, vội cái gì, trời còn không có sụp xuống, nói, có chuyện gì?

    Sắc mặt Lạc Xuyên biến đổi, nghiêm nghị quát hỏi.

    - Không...

    Không tốt rồi, không đợi thành vệ quân tiến đến, thiếu gia bên kia đã bị người của đối phương đánh tan tác.

    Ba người chúng ta phái ra vừa vặn cứu được thiếu gia trở về, nhưng mà bị đối phương truy kích cũng tổn thương thảm trọng.

    Những người này quá dữ tợn, quá độc ác, trước kia ba người đi theo thiếu gia, về sau lại phái đi ra ba người tổng cộng trở về không đến hai người.

    Hơn nữa...

    Hơn nữa bọn hắn một đường truy sát tới, đã sắp đến cửa lớn.

    - Phế vật!

    Lạc Xuyên chấn động, vậy mà để cho mấy tiểu hài tử mang người đánh tới cửa nhà, việc này truyền đi Lạc gia còn mặt mũi nào mà tồn tại, thân thể Lạc Xuyên trực tiếp nhảy lên, thân ở trên không trong rất xa chính chứng kiến con mình được một nhóm bại tướng bảo vệ một đường rút về.

    Giờ phút này bọn hắn đã chạy vào trong phủ, thấy nhi tử không có việc gì, Lạc Xuyên cũng thở dài một hơi, chung quanh thân thể điên cuồng ngưng tụ nguyên khí, hình thành pháp lực đặc thù, ở chung quanh thân thể của hắn hình thành từng đạo gió thổi động, làm cho thân thể của hắn có thể ngưng lại thoáng một phát ở trên không trung.

    - Ai dám đến trước cửa Lạc gia ta giương oai.

    Nhưng chứng kiến đối phương cũng không có bởi vì đuổi tới cửa nhà hắn mà dừng lại, đại môn đã đóng lại, không ngờ mấy người đối phương sử dụng vũ khí trực tiếp oanh kích, cũng may trên cửa bố trí trận pháp cùng lực lượng gia cố đặc thù, cộng thêm đều là tinh thiết chế tạo, bình thường căn bản khó có thể oanh kích.

    Nhưng mà bị người đánh tới trước cửa, bản thân cái này cũng đã là một chuyện tương đối mất mặt.

    - Giương oai, đây chẳng qua là mới bắt đầu.

    Lập tức giao Lạc Tiểu Xuyên ra đây, nếu không ta san bằng Lạc gia ngươi.

    Lạc Xuyên phẫn nộ, gào thét vang vọng mấy dặm chung quanh, nhưng sau đó thanh âm Trình Cung cũng vang lên, so với Lạc Xuyên càng thêm hung hăng càn quấy.

    Hiện tại tinh thần lực của Trình Cung đã có khống chế trong phạm vi mấy chục mét, nhưng Lạc gia này quá to lớn, chỗ Lạc Xuyên đứng cách nơi này quá xa, tinh thần lực của Trình Cung cũng không còn biện pháp phát hiện, nhưng nghe được thanh âm này, Trình Cung đã biết rõ đây mới là chính chủ.

    Giờ phút này Trình Cung mang theo Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, tiểu Cửu cùng người Huyết Chiến một đường đuổi theo Lạc Tiểu Xuyên đi vào cửa lớn Lạc gia.

    Mặc dù những người kia của Lạc gia là tinh nhuệ, nhưng sao có thể đánh đồng cùng tinh duệ mà Trình lão gia tử một tay huấn luyện.

    Trình Trảm đạt được mệnh lệnh của Trình Cung, lập tức mang người bắt đầu thu gặt tính mệnh người Lạc gia.

    Lúc này đã là đơn phương chém giết, sau khi bọn hắn giết hết đám người xông ra trước nhất, thì có không ít người Lạc gia bắt đầu khiếp đảm, tuy bên trong Lạc gia cũng có một ít tồn tại lực lượng không kém, nhưng từ trước đến nay quen sống an nhàn, lúc này gặp được tràng cảnh huyết tinh như thế thì rụt rè, kinh sợ.

    - Tiểu tử, hôm nay ta thay trưởng bối nhà của ngươi hảo hảo giáo huấn ngươi một chút, để cho ngươi biết trời cao bao nhiêu, ngươi còn không có tư cách kêu gào ở chỗ này cùng bổn gia chủ.

    Lạc Xuyên thét dài một tiếng, lập tức Lạc gia có một đám nhân viên càng thêm tinh nhuệ hướng bên này tụ tập, mà hắn cũng lách mình phóng tới cửa lớn.

    - Phá cửa.

    Trình Cung cũng không phải đến cãi nhau cùng hắn, trực tiếp hạ lệnh.

    Vừa rồi vài tên thành viên Huyết Chiến liên thủ không có phá vỡ được đại môn Lạc gia, giờ phút này bọn hắn nhao nhao thối lui, Trình Trảm khoát tay đã rút thanh đao sau lưng ra.

    Trên thân thể lập tức tràn ra một cổ sát khí, sát khí ngưng tụ, nguyên khí thiên địa điên cuồng tụ tập.

    Tay nhẹ nhàng múa, hình thành từng đạo khí tức bá đạo.

    - Chiến, Cuồng Long.

    Trình Trảm quát một tiếng, đao khí của hắn tụ thành một đầu cuồng Long trực tiếp phóng tới đại môn kia.

    - Oanh!

    Cửa sắt trực tiếp bị Trình Trảm đánh nổ nát, người trực tiếp sát nhập vào trong đó.

    Từ vừa rồi bắt đầu chiến đấu, một ít người chung quanh cũng chú ý tới nơi này, nhưng mà ai cũng không nghĩ tới một nhóm người đến từ bên ngoài này dám trực tiếp phá cửa.

    Quá cường hãn, những người này đến cùng là người nào, đầu lĩnh cũng quá mãnh liệt, thật sự dám sát nhập Lạc gia.

    - Điên rồi, người Lạc gia lại bị giết nhiều như vậy.

    - Sự tình huyên náo lớn như vậy, vậy mà không có người quản, thành chủ cùng thành vệ quân cũng không có xuất hiện.

    - Lần này Lạc gia gây đại phiền toái, nhóm người này cũng quá hung hãn.

    Lực lượng chỉ có thể nói coi như cũng được, là cái loại thân vệ siêu cấp tinh nhuệ, nhưng loại sát khí cùng thời điểm chiến đấu không muốn sống kia, cho tới bây giờ chưa thấy qua đội ngũ như vậy.

    Chương 86: Một đám quái vật

    Ở phụ cận Lạc gia, đều là một ít đại gia tộc, mới đầu bọn hắn còn không biết xảy ra chuyện gì.

    Còn tưởng rằng có phản loạn gì, đều võ trang đầy đủ đề phòng, sau đó mới biết được là Lạc gia chọc người khác, thậm chí có người thật sự dám giết đến tận cửa, tìm Lạc gia tính sổ.

    Kết quả bọn hắn đứng nhìn, há chỉ có giết đến tận cửa, vậy mà trực tiếp đập nát cửu.

    Hung, quá hung, quá độc ác.

    Chẳng lẽ là ân oán giang hồ, quả thực quá độc ác, ở trong thành chém giết quy mô lớn như thế, ngoại trừ quân địch đột kích, gần trăm năm nay còn chưa từng có qua loại chuyện này.

    - May mắn, may mắn ta phản ứng kịp thời không có tham dự, đã sớm nghe nói tên đại thiếu này giống như nhím, ai đụng tới hắn sẽ không may.

    Xa xa chừng hơn một ngàn thành vệ quân lẳng lặng ngốc tại đó, một Tướng quân ngồi ở trên ngựa trong nội tâm âm thầm may mắn.

    Trong lòng tự nhủ Lạc Xuyên là tự mình muốn chết, đừng nói Lạc gia ngươi, ở đế đô bao nhiêu đệ tử vương công đại thần bị Trình Cung này giày vò chết đi sống lại, đáng đời Lạc gia.

    Tướng quân này ngẩng đầu nhìn phương hướng phủ thành chủ xa xa, xem ra cách nghĩ của hắn cũng giống mình, đã biết Trình Cung mang theo Huyết Chiến vào thành, Tướng quân La Phù Thành cùng thành chủ đều không hẹn mà cùng làm ra quyết định đồng dạng, đứng ngoài nhìn.

    Một cửa sắt không giá trị bao nhiêu tiền, nhưng này đại biểu mặt mũi, thể diện cho một gia tộc, hiện tại cứ như vậy bị đánh nát.

    Khi đại môn bị nổ nát, đồng thời Lạc Xuyên cũng đã chạy đến, hắn muốn ra tay cũng đã muộn, trước mắt hắn tối sầm, hắn cũng có được lực lượng cường đại thiếu chút nữa hôn mê.

    Đây cũng không phải là tát mặt đơn giản như vậy, đây đã là triệt để đánh nát thể diện.

    - Trước bắt lấy tiểu tử kia cho ta, trước không giết hắn, ta muốn hảo hảo sửa chữa hắn thoáng một phát.

    Mặc kệ hắn là hài tử nhà ai ở Vân Ca Thành, ta nhất định phải dạy giỗ hắn một trận.

    Lạc Xuyên rơi xuống, thấy một màn như vậy hận không thể lập tức giết chết mấy tên kia, nhưng giết chết hậu quả quá nghiêm trọng, nhưng chuyện này hắn vẫn muốn một thuyết pháp.

    Hắn nhìn mấy tên thủ hạ nói, Trình Cung nghe được lại nở nụ cười:

    - Ngươi quá coi trọng mình rồi, xem ra ở La Phù Thành ngốc lâu, ngươi căn bản không biết mình có bao nhiêu cân lượng.

    Mịa nó, dám nuốt sản nghiệp của ta, ta nhìn ngươi thật sự là không biết mình họ gì, giao Lạc Tiểu Xuyên ra, nhổ ra tất cả sản nghiệp cùng gấp mười lần lợi ích trong khoảng thời gian này, nếu không hôm nay ta diệt Lạc gia.

    Quá kiêu ngạo, tiểu tử này rốt cuộc là ai, trước kia không có tư liệu của hắn.

    Đúng rồi, trước kia nói đế đô Tứ đại hại đã đến ba cái, mà Trịnh gia là bị Trình gia nuốt mất, tiểu tử này chính là đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại, đế đô đệ nhất hoàn khố phá gia chi tử Trình Cung.

    Tuổi còn nhỏ, quả thực là coi trời bằng vung, không biết trời cao đất rộng.

    - Bắt lấy bọn hắn.

    Lạc Xuyên đã sắp bị Trình Cung làm tức điên, đồng thời trong nội tâm âm thầm kỳ quái, trước kia cũng đã thông tri thành vệ quân, bình thường mỗi ngày hận không thể đến bên mình tâng bốc, sao đến bây giờ còn không có phản ứng.

    Nếu như hắn xuất hiện, Trình Cung giết đại lượng thành vệ quân, vậy hắn sẽ gánh không nổi trách nhiệm.

    Tuy tức giận, nhưng mà với tư cách nhất gia chi chủ, trong nội tâm Lạc Xuyên vẫn có thể tỉnh táo xử lý, âm thầm phân phó người đi tìm thành vệ quân lần nữa.

    Lần này Lạc gia mang ra không đến năm mươi người, nhưng từng cái đều là Tẩy Tủy kỳ trở lên, trong đó còn có bảy tên Phạt Mạch kỳ.

    Nhưng mà thành viên Huyết Chiến yếu nhất cũng đều là Tẩy Tủy kỳ, ở địa phương bình thường đủ để làm Thiên phu trưởng.

    Nhưng ở trong Huyết Chiến chỉ là tiểu binh, mà mười người Huyết Chiến làm một tiểu đội, từng tiểu đội trưởng đều là Phạt Mạch kỳ.

    Lạc gia chuyển ra của cải của mình, tự nhận là rất có nắm chắc bắt được bọn người Trình Cung, nhưng mà vừa mới va chạm.

    Tuy bọn hắn so với sáu trăm người lúc trước đỡ hơn một ít, nhưng kết quả cũng giống nhau là nghiêng về một bên, vừa giao thủ lập tức biết Huyết Chiến tàn khốc, huyết tinh, trong nháy mắt đã có mười người bị đánh chết.

    Mà bên Huyết Chiến chỉ là một người trọng thương, ba người thương nhẹ.

    Sau đó lập tức bọn hắn dùng chiến thuật vây công, cơ hồ cách hơn mười tức sẽ có người bị giết.

    Tại sao có thể như vậy, những người này là người nào?

    Trong nháy mắt Lạc Xuyên mới hiểu được, tại sao con mình mang theo ba trăm người đi ra còn có thể bại trận nhanh như vậy.

    Hắn đã không kịp cân nhắc những chuyện này, bởi vì đao của Trình Trảm đã giết tới, tuy thế công của Trình Trảm hung mãnh, nhưng với tư cách Lạc gia gia chủ, Lạc Xuyên cũng đã là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong.

    Hơn nữa Lạc gia là chi nhánh La Phù Kiếm Phái, Lạc Xuyên học được cũng là kiếm pháp La Phù Kiếm Phái, trong kiếm thế kết hợp pháp thuật, uy lực kinh người.

    Trình Cung, những người này toàn thân huyết tinh sát khí, như từ trong Tu La Địa Ngục giết ra, chẳng lẽ những người này là Huyết Chiến.

    Hừ, là Huyết Chiến thì như thế nào, mình đánh chết cái mạnh nhất này, sau đó bắt Trình Cung, xem bọn hắn ai còn dám xằng bậy.

    - Phân ra ba mươi người đi vào bên trong, bắt Lạc Tiểu Xuyên cho ta.

    Thời điểm Lạc Xuyên tin tưởng tràn đầy, một câu của Trình Cung trực tiếp trúng chỗ yếu hại của hắn, sau đó thanh âm Trình Cung vang vọng phương viên vài dặm:

    - Tất cả mọi người nghe đây, hiện tại bản soái hoài nghi Lạc gia La Phù Thành cấu kết mã tặc, ý đồ mưu phản.

    Bản soái chính là Chủ soái tiễu phỉ, thống soái mười vạn đại quân tiễu phỉ, phát hiện Lạc gia có dấu hiệu mưu phản, bất luận kẻ nào dám can đảm làm tổn thương tướng sĩ đại quân tiễu phỉ của Lam Vân Đế Quốc ta, là tội mưu phản, tru di cửu tộc.

    Mịa nó, hôm nay lão tử ngược lại muốn nhìn, một gia tộc phải xét nhà diệt tộc, ai dám đụng đến đội thân vệ của ta thử xem.

    Đối phó dạng người gì dùng phương pháp đó, coi như là những người hiệu lực cho Lạc gia này, rất nhiều người bản thân cũng có gia tộc cùng người nhà của mình.

    Muốn nói sinh tử liều giết có lẽ bọn hắn không sợ, nhưng mà nghe nói muốn xét nhà diệt tộc lại bất đồng.

    Mà Trình Cung kéo da hổ cũng đủ lớn, cộng thêm giờ phút này thành viên Huyết Chiến đều là mặc trang bị quân chính quy, chỉ có một kiện áo choàng là hơi có chút bất đồng, nhưng càng lộ ra bọn hắn không giống người thường.

    Đại quân tiễu phỉ, đội thân vệ Chủ soái, giờ phút này đầu óc Lạc Xuyên ông thoáng một phát.

    Cho tới nay cũng chỉ lo kiếm tiền, lại quên chuyện đã xảy ra gần đây, Chủ soái tiểu phỉ là hàng thật giá thật a.

    Mịa nó, hắn giết người được, mình giết hắn là mưu phản, này đi đâu nói rõ lí lẽ ah.

    Nhưng trên thực tế, nếu quả thật giết quá nhiều người của bọn hắn, nhất là giết chết cường giả Siêu Phàm kỳ trong quân đội, chuyện kia thực không dễ giải thích.

    Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, không đáng để cho hắn chụp mũ mưu phản, đến lúc đó sự tình thực không dễ làm.

    Tốt, ta nhẫn ngươi, ngươi giết mấy trăm người Lạc gia ta, ta đi Vân Ca Thành đến trước mặt Hoàng đế tố cáo ngươi, có vị kia ủng hộ, tuyệt đối có thể làm cho Trình Cung chịu không nổi.

    Cho dù không làm gì được Trình gia, nhưng mà tuyệt đối có thể làm cho Trình Cung bị xử phạt.

    - Tốt, hôm nay tính toán Lạc Xuyên ta sai, ta giao ra tất cả sản nghiệp Trịnh gia, bồi thường tiền.

    Trình Cung nói có thể làm người tức giận đến thổ huyết, làm cho trong nội tâm Lạc Xuyên mắng ngàn lượt, nhưng mà nhìn người bên mình rõ ràng bó tay bó chân, coi như là mình chịu trọng thương cũng không dám phát ra một kích trí mạng đối phó người Huyết Chiến, Lạc Xuyên biết rõ hôm nay mình triệt để thất bại.

    Tiếp tục đánh nữa, cũng không có ý nghĩa gì.

    - Tốt, kêu con của ngươi đi ra, ta lập tức dẫn người ly khai Lạc gia ngươi.

    Trình Cung ngồi ở trên ngựa, lập tức sảng khoái gật đầu đồng ý.

    - Khinh người quá đáng...

    Lạc Xuyên nổi trận lôi đình, mình đã nhượng bộ, hắn lại đưa ra loại điều kiện này.

    Còn nói tiễu phỉ, hắn so với mã tặc còn ác hơn.

    - Cha...

    Cứu ta!

    Nhưng vào lúc này, trong nội viện truyền đến thanh âm của Lạc Tiểu Xuyên.

    - Thiên La Địa Võng, Phù Thiên Kiếm Thức...

    Lạc Xuyên bộc phát cường chiêu bức lui Trình Trảm, thân hình trực tiếp nhảy vào nội viện, sau đó ôm Lạc Tiểu Xuyên phóng tới xa xa:

    - Trình Cung, ngươi chờ đó cho ta, La Phù Kiếm Phái ta không để yên cho ngươi.

    - Không cần chờ, người đâu, cầm lệnh bài của ta đi truyền thành vệ quân phong tỏa Lạc gia, những người khác truy kích.

    Trình Cung trực tiếp thúc ngựa xông ra ngoài, tinh thần lực tập trung Lạc Xuyên xa xa, thúc ngựa đuổi theo.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu, thằng này hình như muốn chạy trốn tới La Phù Sơn, La Phù Kiếm Phái, chúng ta còn truy sao?

    Thể trọng Bàn Tử quá mức kinh người, mặc dù chở hắn là một thớt bảo Mã Lương Câu, nhưng tốc độ cũng chậm không ít so với đám người Trình Cung.

    Cũng may từ khi Trình Cung cùng Ba Phong đi qua Yêu Thú Sâm Lâm, Ba Phong đã nói qua chuyện Trình Cung phá sản cho ngựa ăn dược tề, thời điểm nói chuyện cùng Trình Cung, hắn liền cho ngựa mình ăn dược tề.

    Đối với cái này Trình Cung cũng không có quá để ý, trong quá trình tiểu Tuyết học tập, rèn luyện luyện chế ra rất nhiều dược vật.

    Loại vật này hắn có rất nhiều, cho nên đám người Bàn Tử cũng có đầy đủ dược tề, cho nên thời điểm người khác chạy bình thường, Bàn Tử lại lấy dược tề cho ngựa hăn mới có thể miễn cưỡng đuổi kịp.

    - Truy, vì cái gì không truy.

    Trình Cung nói:

    - Căn cứ tình huống ngươi vừa mới nói, Lạc Xuyên này chẳng những muốn chiếm đoạt sản nghiệp của chúng ta, còn âm thầm để cho con của hắn bới móc cố ý đùa giỡn tiểu Cửu, nếu chuyện này đơn giản bỏ qua, những sản nghiệp khác của Trịnh gia chỉ sợ cũng bị người các nơi nuốt.

    Có thể hợp tác cùng Trịnh gia, không người nào là thiện lương, hôm nay nếu bỏ qua, về sau ai cũng có thể chiếm tiện nghi.

    Yên tâm, đã muốn đối phó Lạc gia này, là phải cân nhắc đến La Phù Kiếm Phái.

    Hiện tại bản đại thiếu bề bộn nhiều việc, về sau có thời giờ còn phải một mình đi ứng đối với bọn họ, lần này trực tiếp đều một đám quái vật.

    Vừa rồi thời điểm truy kích Lạc Tiểu Xuyên, đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ đã nói tình huống rõ ràng cùng Trình Cung, bọn hắn đến La Phù Thành là muốn thu thập tài sản của Trịnh Tam Nguyên ở La Phù Thành cùng ba hành tỉnh phụ cận.

    Đối với những người không chịu hợp tác, trực tiếp đá ra, nhưng lại không nghĩ rằng mua bán đã bị Lạc gia khống chế.

    Thậm chí bọn hắn còn tự tiện tiếp xúc cùng dược liệu thương cùng hàng da thương khác, đồng thời mượn nhờ lũng đoạn nâng giá trị kiếm lời.

    Bàn Tử đi tìm Lạc Xuyên nói chuyện, Lạc Xuyên căn bản không đi ra, vốn là Bàn Tử muốn đợi Trình Cung đến bàn lại chuyện này.

    Lại không nghĩ rằng, thời điểm đang đợi Trình Cung, Lạc Tiểu Xuyên mang người đùa giỡn tiểu Cửu, chỉ là hiển nhiên bọn hắn không nghĩ tới tiểu Cửu mạnh như vậy, rất nhẹ nhàng liền đánh bại mấy tên Tẩy Tủy kỳ.

    Sau đó đám người Bàn Tử đánh Lạc Tiểu Xuyên thành đầu heo, tiếp theo Lạc Tiểu Xuyên mang theo đại đội nhân mã đến báo thù.

    Chương 87: Mười vạn đại quân vây La Phù

    Lúc này cha con Lạc Xuyên đã chạy đến La Phù Kiếm Phái, ở phía sau của bọn hắn, kiếm trận thoáng qua đã triển khai, mười hai tên Phạt Mạch kỳ, chín mươi sáu tên Tẩy Tủy kỳ tầng bảy trở lên triển khai đại trận, làm cho Trình Cung rất xa xem xét lập tức bảo ngừng lại.

    Thực lực La Phù Kiếm Phái này xác thực không kém, trong thời gian ngắn như vậy có thể làm ra phản ứng như thế, còn có nhiều tinh anh như vậy.

    Quả nhiên khác hẳn người Lạc gia, coi như là Huyết Chiến, nếu như liều cùng những người này, tối đa cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, huống chi đây là địa bàn của người ta, tự nhiên Trình Cung sẽ không giống như trước khi đối phó Lạc gia.

    - Lớn mật, lại dám xông vào núi, lập tức lên báo sư môn, bỏ kiếm nhận tội.

    Chiêm Hùng Phi tuổi gần bốn mươi, là lực lượng phong kiên trong La Phù Kiếm Phái, không đến bốn mươi tuổi đã bắt đầu phụ trách sự tình nội đường La Phù Kiếm Phái, kể cả phòng ngự La Phù Kiếm Phái cũng quy hắn phụ trách, nhận được tin tức có người liên tiếp xông núi, hắn cũng rất nổi giận.

    Là ai đã ăn gan hùm mật gấu, cũng dám đến La Phù Kiếm Phái giương oai, nếu không phải xem những người này không giống người giang hồ, trước kia hắn còn nhận được tin tức nói phụ tử La Phù Thành Lạc Xuyên bị truy đuổi, thì giờ phút này hắn đã sớm động thủ trước.

    Người trong giang hồ, một câu sinh tử đều là chuyện rất bình thường, bị người xông núi đây chính là đại sự.

    Trình Cung nhẹ nhàng thúc ngựa về phía trước, nhìn Chiêm Hùng Phi cùng kiếm trận phía sau hắn nói:

    - Lập tức giao phụ tử Lạc gia vừa chạy lên núi ra đây, còn nữa, gọi môn chủ các ngươi đi ra cho bản soái.

    Chiêm Hùng Phi nhìn kỹ, bà mẹ nó, một tiểu gia hỏa còn nhỏ hơn cả con của mình.

    Thoạt nhìn chỉ có mười sáu mười bảy cũng không tệ rồi.

    Bây giờ lại hung hăng càn quấy như thế, xông cửa không nói, còn dám nói như vậy.

    Nhưng mà nghe được bản soái, hắn cũng không khỏi sững sờ.

    Vì chữ soái không phải tùy ý nói được, nhất là đám người Trình Trảm một thân chiến giáp, huyết tinh sát khí.

    - Làm càn, môn chủ há là ngươi muốn gặp là gặp, đây là La Phù Kiếm Phái, không phải địa phương ngươi giương oai.

    Lập tức bỏ vũ khí xuống, ở trong ba tức không bỏ vũ khí xuống, giết chết bất luận tội.

    Tuy Chiêm Hùng Phi phát hiện bọn hắn không tầm thường, nhưng mà La Phù Kiếm Phái có thể sừng sững ngàn năm cũng không phải nói giỡn.

    Nếu như bị một người trẻ tuổi không đến hai mươi, mấy câu liền hù sợ, vậy sau này La Phù Kiếm Phái cũng không cần lăn lộn nữa.

    - Ai dám.

    Thấy những người sau lưng Chiêm Hùng Phi bộc phát kiếm khí, chung quanh còn có một chút cao thủ xúm lại đi lên, Trình Cung vận đủ lực lượng quát một tiếng:

    - Lạc Trường Không, lập tức đi ra gặp bản soái, nếu người La Phù Kiếm Phái dám động thủ, hết thảy xử trí theo như mưu phản.

    Mười vạn đại quân của bản soái ở dưới chân núi, chỉ cần bản soái ra lệnh một tiếng, lập tức san bằng La Phù Kiếm Phái ngươi.

    Mưu phản...

    San bằng La Phù Kiếm Phái ngươi...

    San bằng La Phù Kiếm Phái ngươi.

    ...

    Thanh âm vang vọng La Phù Sơn, không ngừng quanh quẩn, toàn bộ mọi người La Phù Kiếm Phái trợn tròn mắt.

    Mà ngay cả Chiêm Hùng Phi ngăn ở trước người Trình Cung cũng muốn hôn mê, mưu phản, mười vạn đại quân, san bằng La Phù Kiếm Phái, đây cũng không phải là nói giỡn, người này đến cùng là người nào, cũng dám đến La Phù Kiếm Phái nói ra loại lời này.

    Giờ phút này Lạc Xuyên mang theo con của hắn vừa mới vọt tới đỉnh La Phù Sơn, còn chưa kịp nhìn thấy môn chủ thiếu chút nữa té ngã quỵ, hắn điên rồi, trực tiếp sát nhập Lạc gia đã đủ điên cuồng, hiện tại hắn cũng dám đến La Phù Kiếm Phái hung hăng càn quấy như thế.

    Cái khác không nói trước, chẳng lẽhắn sẽ không sợ có người thượng tấu hắn sao.

    Cho dù hắn là Chủ soái tiễu phỉ, nhưng hắn lạm dụng binh quyền như thế, đã là tội lớn.

    - Mười vạn đại quân, san bằng La Phù Kiếm Phái ta, tử tôn Trình gia quả nhiên đủ hung hăng càn quấy.

    Ngươi bất quá là Chủ soái tiễu tạm thời phỉ, ngươi cho rằng đại quân triều đình là của nhà ngươi, lập tức xuống núi, hôm nay lời nói này Bổn môn chủ xem như ngươi nhất thời hồ đồ, nếu lại xông núi lung tung, ngang ngược càn rỡ, đừng trách Bổn môn chủ không khách khí đối với ngươi.

    Lúc này trên đỉnh núi truyền đến một thanh âm trầm trọng, uy áp, giống như là nói chuyện bình thường, lại bao phủ cả ngọn núi, thậm chí ở giữa sơn cốc trống trải cũng vang lên tiếng của hắn.

    - Không sai biệt lắm.

    Khóe miệng Trình Cung lộ ra vui vẻ, đã biết rõ bọn hắn sẽ không tin, hắn ngẩng đầu nhìn trời, tiện tay lại thả ra một Vân Cáp, sau đó mọi người đạt tới Tẩy Tủy kỳ trở lên mơ hồ cảm giác được mặt đất có chút rung rung, thanh âm ầm ầm từ dưới núi truyền đến.

    Sau đó giữa không trung bay tới một khung xe xa hoa cực lớn, được Phi Hổ kéo bay, sau đó dưới núi tiếng vó ngựa càng ngày càng gấp.

    Sắc mặt Chiêm Hùng Phi cùng người La Phù Kiếm Phái cũng càng ngày càng khó coi, bọn hắn ở đây cách chân núi cũng không xa, mà địa hình La Phù Sơn rất đặc biệt, từ nơi này mơ hồ có thể chứng kiến dưới núi, vô số điểm đen lao đến rất nhanh.

    Có kinh nghiệm đều biết, đó là đội kỵ mã.

    Không, cái kia đã không phải là đội kỵ mã, nhìn đội ngũ kia, tuyệt đối là kỵ binh quân chính quy.

    Mà ở phía sau kỵ binh kia, càng nhiều nữa là đội ngũ đang di động, đám người Chiêm Hùng Phi đều xem trợn tròn mắt, giờ phút này mới nhớ tới Trình Cung vừa rồi nói, mười vạn đại quân, mười vạn đại quân, bây giờ đã đến thật sự.

    Một ít người lực lượng yếu của La Phù Kiếm Phái, không có trải qua trận chiến gì, thậm chí có chút phát run, người trẻ tuổi này rốt cuộc là ai ah.

    Mở miệng nói mười vạn đại quân thì có mười vạn đại quân, chẳng lẽ hắn là Thái tử, nếu không sao lại ngưu bức như vậy.

    Không có khả năng a, cho dù Thái tử cũng không có thể kiêu ngạo như vậy.

    Ánh mắt Chiêm Hùng Phi nhìn về phía Trình Cung lần nữa đã sớm bất đồng cùng vừa rồi, hiện tại hắn là một câu cũng không dám nói, bởi vì đã quan hệ đến sinh tử tồn vong môn phái, cấp bậc của hắn căn bản không đủ tư cách nói chuyện.

    Chương 88: Phụng bồi đến cùng

    - Môn chủ, ngươi cần phải làm chủ cho chúng ta ah, Trình Cung kia ỷ thế hiếp người, ngươi xem hiện tại ngay cả ta trở lại môn phái hắn cũng không buông tha, lần này hắn tàn nhẫn sát hại vài trăm người Lạc gia ta, cầu môn chủ làm chủ cho ta.

    Giờ phút này Lạc Xuyên vừa đến cửa đại điện La Phù Kiếm Phái, thấy môn chủ La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không mang theo mấy người đi tới, vội vàng xông lên phía trước.

    - Câm miệng.

    Vốn là Lạc Xuyên còn muốn nói rõ chi tiết mình sớm nghĩ kỹ một phen, thậm chí suy nghĩ giao cho môn chủ một ít dược liệu quý hiếm mà mình mới thu thập, có lẽ môn chủ sẽ cảm thấy hứng thú.

    Nhưng mà không nghĩ tới hắn vừa mới mở miệng, Lạc Trường Không đã nộ quát một tiếng, sau đó sắc mặt ngưng trọng nhìn dưới núi.

    Lạc Xuyên lại càng hoảng sợ, cẩn thận nhìn theo ánh mắt Lạc Trường Không, nhưng mà dùng bản lãnh của hắn căn bản không có biện pháp phát hiện bất cứ chuyện gì.

    - Khởi bẩm Chủ soái, đại quân đã chạy đến, tùy thời chờ đợi điều khiển.

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời vang lên một thanh âm làm cho người ta nghe xong cũng cảm giác khí thế hung ác đập vào mặt.

    Lạc Trường Không cũng vừa qua bốn mươi, người bảo dưỡng rất tốt, tuy không ăn mặc hoa lệ nhưng lại cho người một cảm giác vô cùng sạch sẽ, tuy trên mặt bình tĩnh, lại cho người một cảm giác bảo kiếm nấp trong vỏ.

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên, công lực của hắn quả nhiên giống như trong tình báo, đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Mượn nhờ hắn tích lũy hùng hậu nhiều năm như vậy, vừa mới bước vào Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám không lâu đã đạt tới đỉnh phong, cách Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín cũng không xa.

    Tiểu tử này không hiểu chuyện, uy hiếp lung tung thì cũng thôi, không nghĩ tới HungThần Đại tướng quân này cũng điên cuồng cùng hắn, thật sự dám điều động đại quân vây quanh La Phù Kiếm Phái, điên rồi, đều điên rồi.

    - Dẫn hắn đi vào hỏi thăm tinh tường đến cùng xảy ra chuyện gì, sau đó lập tức báo cáo ta, nhớ kỹ, nếu có một điểmiấu diếm mà nói, ai cũng không bảo vệ được các ngươi.

    Lạc Trường Không nhìn người đứng phía sau nói một tiếng, sau đó thân như quang mang, bay thẳng xuống núi.

    Đại kỳ khắc chữ Trình đón gió bay phất phới, Phi Hổ lôi kéo xe xa hoa cực lớn đậu ở chỗ đó, hoàn toàn chiếm cứ con đường, Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên phân biệt đứng ở hai bên, Trình Cung thì mang theo đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ngồi ở bên trong.

    - Thực không biết có phải tiểu tử ngươi hạ mê dược gì trong rượu hay không, tại sao ta lại đi theo ngươi chứ, loại chuyện này nếu truyền lại triều đình, ngươi sẽ phiền toái a, những tấu chương kia có thể đè chết ngươi.

    Chúng ta là đi tiêu diệt Cuồng Phong Mã Bang, ngươi lại la ó, trực tiếp mượn danh Hoàng đế làm đủ chuyện, ngươi đại khai sát giới ở La Phù Thành thì cũng thôi, bây giờ lại vận dụng mười vạn đại quân vây khốn uy hiếp La Phù Kiếm Phái.

    La Phù Kiếm phái này, đệ tử bình thường hơn vạn người, đệ tử tinh anh hơn ngàn người, cường giả môn phái như mây.

    Càng có một ít gia hỏa quanh năm bế quan tọa trấn, nếu thật sự xung đột, mười vạn đại quân chúng ta cũng chưa hẳn là đối thủ của bọn hắn, phải biết rằng năm đó đại quân thảo nguyên đánh tới bên ngoài La Phù Thành, cố ý phái hai mươi vạn đại quân vây khốn La Phù Kiếm Phái gần một tháng cũng không có đánh hạ được.

    Sau khi Bạch Khải Nguyên đuổi tới, tuy lập tức lên tiếng chống đỡ mặt mũi cho Trình Cung, nhưng sau đó lập tức âm thầm truyền âm cho Trình Cung.

    Kỳ thật khi Bạch Khải Nguyên nhận được mệnh lệnh của Trình Cung, hắn hoàn toàn ngây người, giờ phút này vị trí đại quân vừa vặn cách La Phù Kiếm Phái không có xa lắm, Trình Cung để cho hắn điều đại quân tới La Phù Kiếm Phái, quá điên cuồng.

    Đây là đại quân triều đình, không phải là gia đinh nhà mình, ngươi nói như thế nào thì là như thế đó.

    Coi như là Chủ soái, cũng không có thể tùy ý điều động quân đội làm bất cứ chuyện gì.

    Lúc ấy Bạch Khải Nguyên hận không thể lập tức bắt Trình Cung tới trước mặt, nói cho hắn biết chúng ta là đi tiễu phỉ, đối phó Cuồng Phong Mã Bang, bây giờ còn chưa tới nơi, ngươi đã bắt đầu giết lên, đến cùng ngươi muốn làm cái gì.

    Các cách nghĩ của Bạch Khải Nguyên đều hiện lên trong nội tâm, nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định điên một lần cùng Trình Cung, hắn muốn nhìn đến cùng Trình Cung nghĩ gì.

    Tuy đã thi hành mệnh lệnh, mang theo đại quân chạy đến, nhưng mà vừa đến Bạch Khải Nguyên vẫn nhịn không được lập tức truyền âm cho Trình Cung, hắn muốn hiểu rõ đến cùng Trình Cung muốn làm gì.

    - Chúng ta đương nhiên là tiễu phỉ, hiện tại mã tặc càn rỡ, ngay cả đế đô cũng thẩm thấu tiến vào, địa phương khác càng có rất nhiều thế lực mã tặc còn sót lại, chúng ta gặp được tự nhiên không thể không quản.

    Trình Cung hoàn toàn là một bộ giải quyết việc chung, thái độ chăm chú làm việc, sau đó lại nói:

    - Về phần La Phù Kiếm Phái, hắn dám chống cự hai mươi vạn đại quân thiết kỵ thảo nguyên, cũng tuyệt đối không dám cứng ngạnh ngăn cản quân đội Lam Vân Đế Quốc, trừ khi bọn hắn không muốn lăn lộn.

    - Người của La Phù Kiếm Phái đã tụ tập rồi, môn chủ Lạc Trường Không năm đó cũng lịch lãm rèn luyện qua chiến trường, La Phù Kiếm Phái bọn hắn lại là môn phái giang hồ.

    Tuổi ngươi còn nhỏ nên không rõ ràng người giang hồ lắm, bọn hắn không cố kỵ nhiều như quan viên triều đình, giận dữ là giết người, vì một chút chuyện nhỏ mà sinh tử tương bác nhiều vô số kể, nếu như một hồi hắn không chịu thua giao phụ tử Lạc gia, ngươi thật đúng là mệnh lệnh đại quân động thủ sao.

    Nói cho tiểu tử ngươi biết, đây tuyệt đối không được, nếu quả thật xảy ra loại xung đột này mà nói, ngay cả lão gia tử cũng không bảo vệ được ngươi.

    Bạch Khải Nguyên còn có câu chưa nói, nếu như hắn không giao phụ tử Lạc gia ra, ngươi còn không thể động thủ, cái kia ngươi đã tự lấy đã đập chân mình.

    Trình Cung cười nói:

    - Bạch thúc, lời này có lẽ ngươi không nên nói ah.

    Ta thường xuyên nghe người khác nói, năm đó Hoàng đế hạ lệnh cho ngươi mang tù binh về, ngươi lại giết toàn bộ.

    Ngươi cùng lão tía còn náo qua Kim Loan Điện, Thái tử năm đó cũng là Hoàng đế hôm nay cũng đánh qua một trận, sao hiện tại lại sợ.

    Ta chỉ huy còn không lo lắng, hiện tại sao Hung Thần ngài cố kỵ nhiều như vậy, Lạc Trường Không thân là môn chủ La Phù Kiếm Phái, chỗ cố kỵ của hắn còn nhiều hơn ngài.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong không nói gì, đột nhiên trong lúc đó cảm giác trong lời nói của Trình Cung, tựa hồ có chút hàm nghĩa đặc biệt.

    Cho dù bản thân lời nói không có hàm nghĩa đặc biệt, nhưng mà làm cho Bạch Khải Nguyên nghĩ tới một ít chuyện.

    Lúc này, trên núi vài đạo liệt quang lóe lên mà qua, người đến kiếm quang lập tức thu liễm.

    Đây là phương pháp ngự kiếm của La Phù Kiếm Phái, chỉ đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong mới có thể sử dụng, ở cự ly ngắn cũng có thể mượn nhờ kiếm gia tốc, tuy còn không có đạt tới trình độ ngự kiếm phi hành, cũng đã hoàn toàn đạt đến tình trạng nhân kiếm hợp nhất.

    - Bái kiến môn chủ.

    Bọn người Chiêm Hùng Phi vừa nhìn thấy mặt, đều cung kính thi lễ.

    Lạc Trường Không hai tay để sau lưng, lạnh lùng nhìn thoáng qua Trình Cung trong xe, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Hung Thần Bạch Khải Nguyên.

    - Bạch huynh, từ biệt nhiều năm, đã lâu không thấy.

    Bạch Khải Nguyên cũng khẽ gật đầu, nhưng mà vô cùng nghiêm túc:

    - Lạc môn chủ, thứ cho Bạch mỗ quân vụ tại thân, không thể tâm tình.

    Lạc Trường Không khẻ cau mày, dù sao với tư cách môn chủ La Phù Kiếm Phái, hắn đối với sự tình đế đô cũng biết rất tinh tường.

    Bất luận là phân tích tình báo, hay là trong mắt tất cả mọi người, lần này Trình Cung bất quá là đi theo Bạch Khải Nguyên nhặt quân công mà thôi.

    Cho nên Lạc Trường Không đi lên trực tiếp nói chuyện cùng Bạch Khải Nguyên, bởi vì ở trong suy nghĩ của hắn, Bạch Khải Nguyên mới là người khống chế quân đội, nhưng hiện tại tựa hồ có chút không đúng ah.

    - Lạc môn chủ, dư thừa nói nhảm đều vô dụng, giao Lạc Xuyên, Lạc Tiểu Xuyên ra, việc này không có một chút quan hệ cùng La Phù Kiếm Phái ngươi.

    Cửa xe mở rộng, Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên đứng thẳng trước cửa, đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ngồi ở hai bên, Trình Cung ngồi ở trên một cái ghế nhìn Lạc Trường Không đứng xa xa, lời nói không nhiều lắm, lại vô cùng cường thế.

    Cái gì gọi là dư thừa nói nhảm đều vô dụng, hắn cho là mình tới lôi kéo tình cảm cùng hắn sao, bất quá cái hoàn khố này thật đúng là coi mình thành một nhân vật.

    - Hừ!

    Trình Cung đã như thế, sắc mặt Lạc Trường Không trầm xuống:

    - Lạc Xuyên, Lạc Tiểu Xuyên là đệ tử La Phù Kiếm Phái ta, chỉ cần bọn hắn đi vào La Phù Kiếm Phái ta, La Phù Kiếm Phái ta sẽ bảo đảm an toàn của bọn hắn.

    Nếu như nói bọn hắn phạm vào quốc pháp, ta sẽ cho người áp giải bọn hắn đến đế đô giao cho Hình Bộ, chuyện này ta đã cho người thông qua Vân Cáp, trực tiếp tấu thỉnh thánh thượng cân nhắc quyết định, tin tưởng rất nhanh ý chỉ của bệ hạ sẽ truyền đến.

    Bởi vì tình huống La Phù Kiếm Phái đặc thù, bọn hắn cũng có quyền lợi trực tiếp thượng tấu Hoàng đế, điểm ấy ngược lại cũng không phải bí mật gì.

    Lạc Trường Không lạnh lùng nhìn Trình Cung, một tiểu tử miệng còn hôi sữa, liền muốn đến La Phù Kiếm Phái ta làm càn, không biết trời cao đất rộng.

    - Trực tiếp thượng tấu rất ngưu bức đúng không, thời điểm ta ở đế đô, bên trên Kim Loan Đại Điện ai cũng có thể trực tiếp thượng tấu.

    Trịnh Tam Nguyên kia còn không phải bị lão tử lột sạch chạy đến Kim Loan Đại Điện, cuối cùng bị ngũ mã phanh thây.

    Đừng cầm sự tình năm đó La Phù Kiếm Phái các ngươi ngăn cản địch nhân nói ra, mịa nó, nói dễ nghe thì đây là các ngươi sống bằng tiền dành dụm, không dễ nghe thì cho rằng đám bọn ngươi đang uy hiếp bệ hạ, uy hiếp Lam Vân Đế Quốc.

    La Phù Thành là trọng địa trước đế đô, đám gia hỏa các ngươi ở đây phát triển thế lực, ai biết các ngươi có tâm tư khác hay không.

    Hắn cường ngạnh, Trình Cung so với hắn càng mạnh hơn, càng hung hăng càn quấy, càng bá đạo.

    Trình Cung trực tiếp chỉ vào Lạc Trường Không:

    - Hiện tại Lam Vân Đế Quốc ta có tứ đại quân đoàn, ba mươi chín hành tỉnh, thực lực quốc gia cường đại chưa từng có.

    Trong vòng ngàn dặm Đế đô, ngoại trừ quân đội bảo hộ bệ hạ, lực lượng khác không nên tồn tại, La Phù Kiếm Phái ngươi không tự biết mình di dời địa phương, vậy hôm nay lão tử giúp ngươi dời thoáng một phát, không được lão tử liền san bằng nơi đây.

    Mịa nó, nói chuyện đàng hoàn với ngươi ngươi còn hung hăn càn quấy cùng lão tử.

    Hiện tại cho các ngươi nửa canh giờ, sau nửa canh giờ đại quân lập tức xông lên.

    Phụ tử Lạc gia cấu kết mã tặc Cuồng Phong, tự tiện nâng giá hàng lên, đút lót nhận hối lộ, khống chế quan viên ba hành tỉnh, nuốt riêng sản nghiệp Trình gia ta, tội lỗi khác chồng chất, như có bao che đều luận xử theo phản quốc.

    La Phù Kiếm Phái ngươi rất ngưu bức đúng không, tốt, một quân đoàn đánh không xuống, đến lúc đó ta điều hai quân đoàn, hai quân đoàn đánh không xuống, ta trực tiếp để cho lão tía ta phái người tới, cũng không tin đường đường đế vương chi sư của Lam Vân Đế Quốc lạiquét được các ngươi.

    Sau khi Trình Cung nói xong, khiêu khích nhìn Lạc Trường Không, thái độ vô cùng cường hoành, ngươi muốn đánh nhau đúng không, lão tử phụng bồi đến cùng.

    - Bội phục a, đại thiếu quả nhiên là đại thiếu, đủ cứng ngạnh.

    Bàn Tử ở một bên không có lên tiếng, dùng cử chỉ chỉ có bốn người bọn họ biết nói.

    Đừng nói bọn hắn, Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên đứng ở cửa ra vào nghe được cũng kinh hồn táng đảm, thằng này chơi lớn a, đây cũng quá hung ác đi à nha.

    Đối phương nói như thế nào cũng là nhất phái môn chủ, hàng năm Hoàng đế tổ chức đại yến khoảng đãi văn võ quần thần, môn chủ La Phù là ngồi chỗ khách quý.

    Mỗi lần đều nói La Phù Kiếm Phái có công với nước, bản thân La Phù Kiếm Phái là môn phái giang hồ, nhưng thế lực cùng vị trí lại không kém một đội ngũ hai mươi vạn người, bao nhiêu người hận không thể lôi kéo bọn hắn, Trình Cung ngược lại tốt rồi, trực tiếp chỉ vào môn chủ mắng.

    Chương 89: Con vịt đã đun sôi còn mạnh miệng

    Trình Cung hung hăng, càn quấy, bá đạo, làm cho bọn người Chiêm Hùng Phi hận không thể lập tức xông lên giết hắn đi, nhưng mà không ai dám động.

    Trước kia chỉ là nghe qua đồng môn làm việc ở Vân Ca Thành rất hưng phấn nhắc tới Vân Ca Thành Tứ đại hại, lúc ấy cảm giác là tiểu hài tử ỷ vào thế lực trong nhà hồ đồ.

    Nhưng hiện tại, không ngờ mấy hoàn khố này đã ức hiếp đến đỉnh đầu La Phù Kiếm Phái.

    Cho tới bây giờ còn chưa thấy qua có người kiêu ngạo như vậy, quả thực là cưỡi trên cổ đi ị, giờ phút này bọn hắn cũng giận không kiềm được.

    Chỉ đợi môn chủ ra lệnh một tiếng, mặc kệ hắn có bối cảnh gì, trước giết hắn nói sau.

    Có mấy cái nóng tính, ngực không ngừng phập phồng, có một cảm giác muốn thổ huyết.

    Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!

    Sắc mặt Lạc Trường Không cũng khó coi, đúng như Trình Cung nói, thân là môn chủ La Phù Kiếm Phái, sự tình hắn cân nhắc cũng không chỉ đơn giản như vậy.

    Trình Cung nói một phen làm lòng của hắn bất ổn, trên thực tế gần vài thập niên nay, La Phù Kiếm Phái phát triển đã bị hạn chế, dù sao vị trí La Phù Kiếm Phái quá đặc biệt.

    Đúng như Trình Cung nói, hoàn toàn là cổ họng Lam Vân Đế Quốc, ở chiến loạn thì không sao cả, có một thế lực giang hồ cường đại như vậy, hiệp trợ quốc gia chống cự kẻ thù bên ngoài, quốc gia nào cũng đều ủng hộ.

    Nhưng hiện tại niên đại bất đồng, địch nhân chung quanh đã không có ai có thể uy hiếp được đế đô Lam Vân Đế Quốc.

    Sự hiện hữu của bọn hắn trở nên như nghẹn ở cổ họng, thanh kiếm sắc bén chọc vào chỗ này, tuyệt đối là làm cho Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc không thoải mái.

    Những năm này đế quốc đã không còn giúp đỡ La Phù Kiếm Phái, hơn nữa âm thầm tiến hành một ít hạn chế, La Phù Kiếm Phái cũng tận lực cẩn thận thu liễm.

    Bởi vì ở thời điểm Hoàng đế đăng cơ đã theo chân bọn họ liên hệ qua, bọn hắn cũng không có góp sức cho Hoàng đế, muốn giữ vững môn phái giang hồ độc lập như trước, tuy Hoàng đế không nói gì, nhưng mặc cho ai cũng tinh tường Hoàng đế bệ hạ rất không thoải mái, rất không vui.

    Vừa rồi Lạc Trường Không nói đã trực tiếp thượng tấu Hoàng đế bất quá là uy hiếp Trình Cung, tình huống không có như trong tưởng tượng của hắn, bởi vì ở Lạc Trường Không xem ra.

    Đừng nói là một hoàn khố phá gia chi tử, cho dù Bạch Khải Nguyên, Trình Tiếu Thiên cũng không dám một mình đối phó La Phù Kiếm Phái.

    Nếu như La Phù Kiếm Phái liều chết tương bác, cái kia cũng sẽ làm cho nguyên khí Lam Vân Đế Quốc đại thương, trừ khi đây là ý tứ của Hoàng đế bệ hạ.

    Mà giờ khắc này Trình Cung càng cường thế, càng cường ngạnh hắn càng cảm giác mình suy đoán đúng.

    Có Bạch Khải Nguyên cùng mười vạn đại quân, nếu như bọn hắn muốn diệt Lạc gia, tại sao có thể để cho phụ tử bọn hắn trốn về La Phù Kiếm Phái, rõ ràng là muốn mượn Lạc gia đến đối phó La Phù Kiếm Phái.

    Nếu như giờ phút này La Phù Kiếm Phái vì thể diện liều mạng cùng đại quân, Hoàng đế bệ hạ liền có cớ ra tay với La Phù Kiếm Phái, một lần hành động nhổ tận gốc La Phù Kiếm Phái.

    Xem ra, sự tình trước kia thương lượng cùng mấy vị lão tổ tông cần phải nhanh chóng tiến hành, lực lượng La Phù Kiếm Phái cần phải nghĩ biện pháp di chuyển ra phía ngoài.

    Nếu không cây to đón gió, sớm muộn gì cũng sẽ chống lại cùng triều đình, trừ khi La Phù Kiếm Phái chịu trở thành tay sai cho triều đình.

    Thấy Lạc Trường Không đứng ở đó không nhúc nhích, trong lòng Trình Cung tự nhủ, còn con mẹ nó ngưu bức cùng lão tử, nói trực tiếp thượng tấu Hoàng đế, thực coi lão tử cái gì cũng không biết sao.

    La Phù các ngươi chưa hẳn sống khá giả hơn Trình gia bao nhiêu, nếu như nói Hoàng đế cảm giác Trình gia là một phương bá chủ Vân Ca Thành, công cao chấn chủ mà nói, như vậy La Phù Kiếm Phái là cái đinh trong mắt Hoàng đế.

    Trình Cung tin tưởng, nếu quả thật đánh nhau mà nói, trước hết nhất định Hoàng đế sẽ để cho mình liều lưỡng bại câu thương, tốt nhất là La Phù Kiếm Phái diệt mình cùng Bạch thúc thúc, hắn lại tiêu diệt La Phù Kiếm Phái thành nhất cử lưỡng tiện.

    Mà hiện tại tình huống La Phù Kiếm Phái rất đặc biệt, bọn hắn so với mình còn cố kỵ nhiều hơn, thậm chí hắn rất có thể cho hành động này của mình, là do Hoàng đế âm thầm bày mưu đặt kế.

    Đã như vầy, tự nhiên Trình Cung không sợ hắn, cho nên sau khi nói xong, Trình Cung cuồng ngạo nhìn Lạc Trường Không, một bộ không phục chúng ta đánh một trận, hơn nữa biểu hiện rất kích động.

    Về phần Trình Trảm đó là lợi kiếm lãnh nhược, huyết tinh lạnh như băng, không có bất kỳ biểu lộ, còn Hung Thần Bạch Khải Nguyên chỉ cần đứng đó là sát khí trùng thiên, khí thế hung ác cái thế.

    Mà đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ trên xe đều kích động, hoàn toàn là một bộ không sợ sự tình náo đại.

    Biểu hiện của bọn hắn, làm cho Lạc Trường Không càng cảm giác đây hết thảy là âm mưu nhằm vào La Phù Kiếm Phái, cũng đang chờ mình chui vào.

    Nhưng vào lúc này, có người lao xuống rất nhanh, khống chế thanh âm ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu.

    Cái kia là người lưu lại hỏi thăm Lạc Xuyên cùng Lạc Tiểu Xuyên, duới tình huống như thế, Lạc Xuyên muốn không nói thật cũng không thể, hắn vì bảo hiểm còn nói ra người sau lưng hắn.

    Thời điểm Lạc Trường Không nghe thủ hạ báo cáo đoạn Lạc Xuyên tự nhận có một ít đồ có thể đả động hắn, rốt cục sắc mặt hắn thay đổi.

    - Đồ hỗn trướng.

    Lạc Trường Không mắng một câu, mãnh liệt ngẩng đầu, ánh mắt như lợi kiếm nhìn về phía Trình Cung:

    - Bổn phái đã điều tra rõ ràng, Lạc Xuyên, Lạc Tiểu Xuyên không chỉ có phạm quốc pháp, còn xúc phạm môn quy.

    Hôm nay căn cứ môn quy La Phù Kiếm Phái ta, dùng trượng đánh chết, sau đó La Phù Kiếm Phái ta sẽ ném thi thể bọn chúng xuống núi, các ngươi nguyện ý mà nói cứ nhặt tùy tiện.

    Nếu như còn muốn động võ, thì La Phù Kiếm Phái ta chưa sợ qua bất luận kẻ nào.

    - Ha ha...

    Trình Cung thoả mãn hung hăng càn quấy, cười to nói:

    - Sớm như vậy không phải tốt sao, con vịt đã đun sôi còn mạnh miệng, bất quá cái này bản đại thiếu chẳng muốn quản ngươi, về sau chớ chọc ta là được.

    Người đâu, chúng ta đi.

    Trình Cung nói làm Lạc Trường Không tức giận đến sắc mặt trắng bệch, trong mắt hiện lên lửa giận lại không ngừng cưỡng ép ngăn chặn.

    Chính hắn vô cùng rõ ràng, mặc kệ chết sống chỉ cần giao Lạc Xuyên cùng Lạc Tiểu Xuyên ra, hôm nay La Phù Kiếm Phái đã nhận thua.

    Nhưng mà hắn lại không có biện pháp, hai tên khốn kiếp này quả thực không biết chết sống, ngay cả hoàng tử tranh đấu bọn hắn cũng dám nhúng tay, cho rằng đầu nhập vào một hoàng tử là rất giỏi.

    Lại không biết xấu hổ khoe khoang cùng mình, dẫn tiến cho La Phù Kiếm Phái, chẳng lẽ bọn hắn không biết như vậy sẽ làm cho Hoàng đế hạ quyết tâm tiêu diệt La Phù Kiếm Phái sao.

    Nếu có đầy đủ thực lực, trung lập mà nói còn có thể tự bảo vệ vốn liếng, chỉ khi nào tham dự đến trong tranh đấu, cái kia chính là cục diện không chết không ngớt.

    La Phù Kiếm Phái tồn tại qua ngàn năm, còn lâu dài hơn so với lịch sử của Lam Vân Đế Quốc, vấn đề này lịch đại môn chủ đều rất tinh tường.

    Cũng chính vì Lạc Xuyên nói chỗ dựa của hắn là hoàng tửiểm, Lạc Trường Không mới không có ý định bảo vệ bọn hắn, hạ quyết tâm giết bọn hắn.

    Nếu không, Lạc Trường Không còn đang suy nghĩ làm sao mới có thể tìm bậc thang cùng biện pháp phù hợp.

    Hắn cũng là bị tức nóng nảy, cuối cùng nói ra vài câu giữ thể diện, sau đó bị Trình Cung cười chê, hắn tức giận đến phổi cũng muốn nổ.

    - Môn chủ, quả thực khinh người quá đáng, lúc nào La Phù Kiếm Phái ta sợ qua người khác, chém giết cùng thiết kỵ thảo nguyên, giết cùng Ma Môn chúng ta cũng chưa bao giờ sợ, sao có thể để cho một hoàn khố ngồi lên đầu như vậy.

    - Liều mạng, môn chủ, chúng ta không sợ chết.

    - Quá kiêu ngạo, không thể nhẫn nhịn.

    Dù sao La Phù Kiếm Phái cũng là thế lực lớn trong Lam Vân Đế Quốc, quy củ cũng phi thường nghiêm khắc, vừa rồi Lạc Trường Không đã xuất hiện nói chuyện, những người khác không có ai dám lên tiếng.

    Nhưng giờ phút này cả đám đều nhịn không được.

    Bọn hắn cũng không phải là loại người chưa trải qua chém giết, mặc dù hiện tại không có chiến đấu, sinh tử rèn luyện trong Yêu Thú Sâm Lâm, chiến đấu cùng Ma Môn, đến các loại hiểm cảnh lịch lãm rèn luyện, người La Phù Kiếm Phái trong giang hồ cũng là nổi danh hiếu chiến, giờ phút này lại bị Trình Cung hung hăng càn quấy ngồi trên đầu, bọn hắn thật sự nhịn không được.

    - Các ngươi biết cái gì, truyền mệnh lệnh của ta, từ ngày hôm nay phong núi.

    Không có mệnh lệnh của ta cùng Trưởng lão hội, bất luận kẻ nào một mình bước ra khỏi La Phù Sơn, lập tức trục xuất sư môn.

    Bọn hắn tức giận, Lạc Trường Không so với bọn hắn càng khó chịu hơn.

    Tuổi còn trẻ đã tới Thoát Tục kỳ, thân là nhất phái môn chủ, lại bị một hoàn khố đè đầu cởi cổ, khi dễ đến loại tình trạng này hắn còn phải nhẫn, hắn cũng tức muốn hộc máu a.

    Nói xong, Lạc Trường Không hóa thành một đạo quang mang lần nữa, mấy cái chớp động đã biến mất không thấy gì nữa...

    Soái kỳ Trình Cung xuất hiện, Phi Hổ kéo xe trở lại trong đại quân, đại quân lập tức lên đường suốt đêm.

    - Hô!

    Sau khi ly khai La Phù Sơn hơn mười dặm, lúc này Bạch Khải Nguyên mới tiến vào trong xe thở ra một hơi.

    Hắn trải qua vô số lần sinh tử chém giết, nhưng chưa từng có khẩn trương như hôm nay, nhưng không phải là khẩn trương chiến đấu.

    Đừng nói đối diện là một La Phù Kiếm Phái, cho dù năm đó đối mặt kỵ binh Thảo Nguyên Vương Đình đuổi giết, hắn cũng không sợ chút nào.

    Chỉ là Trình Cung là trưởng Tôn đời thứ ba của Trình gia, lão gia tử giao hắn cho mình, kết quả chưa có đi vài trăm dặm đã xảy ra loại chuyện này.

    Nếu như lúc ấy thật sự chém giết, một ít lão quái vật La Phù Kiếm Phái ra tay, cái kia là có thể lập tức bắt Trình Cung, mình căn bản không có biện pháp.

    Coi như hiện tại lực lượng của mình tăng lên, hắn cũng có thể cảm giác được, Lạc Trường Không hơn hắn rất nhiều, xem ra Lạc Trường Không đã đến Thoát Tục kỳ, chỉ là Lạc Trường Không đơn đả độc đấu, lúc ấy cũng không có người là đối thủ của hắn.

    - Quá mạo hiểm, hơn nữa giải quyết tốt hậu quả chuyện này sẽ rất phiền toái.

    Có lẽ chuyện này truyền ra, sẽ có người khó hiểu, cho rằng vận khí Trình Cung trùng hợp, không biết đầu óc Lạc Trường Không có bị cửa kẹp hay không mà sợ hắn, nhưng bây giờ Bạch Khải Nguyên đã có thể khẳng định, loại cục diện này khẳng định Trình Cung đã cân nhắc qua.

    Hơn nữa sau đó hắn một mực suy nghĩ, kết hợp những lời lúc ấy, cũng có thể đoán ra bảy tám phần, chỉ là làm cho hắn khó hiểu chính là cuối cùng tại sao Lạc Trường Không phải giết Lạc Xuyên, Lạc Tiểu Xuyên.

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Kỳ thật ta đánh vào mặt La Phù Kiếm Phái, chắc hẳn bệ hạ sẽ rất vui vẻ.

    Đương nhiên, chúng ta phải sửa lại tấu chương, nói La Phù Kiếm Phái hỗ trợ đánh chết Lạc Xuyên cùng Lạc Tiểu Xuyên.

    Sự tình khác sợ cái gì, hiện tại phụ tử bọn hắn đã bị chết, cũng không tin còn có người vì hai người chết mà đối nghịch cùng chúng ta.

    Đúng rồi, Bạch thúc, một hồi đại quân dừng ở La Phù Thành thoáng một phát.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong lời này rốt cục nhịn không được lộ ra không vui:

    - Chuyện này đã náo thành hiện tại, tin tưởng bệ hạ đã biết rõ tình huống nơi này, chúng ta nên nhanh chóng ly khai nơi này thì tốt hơn.

    Chương 90: Yên tĩnh thần kỳ

    - Cũng bởi vì hiện tại khắp nơi đã biết, chúng ta càng cần phải thoải mái đến.

    Sự tình một là không làm, hai là làm đến cùng.

    Tiêu diệt Lạc gia, trực tiếp nhổ sạch gốc rễ, trong nhà bọn hắn chắc chắn có chứng cớ cấu kết cùng quan viên các nơi, chúng ta đưa những thứ này cho Hoàng Thượng.

    Về phần chỗ tốt cùng lợi ích, tự nhiên không thể thiếu người một nhà chúng ta.

    Trình Cung cười nhìn Bạch Khải Nguyên:

    - Bạch thúc, hiện tại chúng ta là đi hái trái cây thắng lợi.

    Bất kể là mấy ngàn binh sĩ hay là mười vạn đại quân, ta muốn cho bọn họ biết, đi theo Trình Cung ta làm việc sẽ không lỗ lả.

    Nghe Trình Cung nói như vậy, lập tức Bạch Khải Nguyên nhớ tới chuyện Trình Cung làm ở phủ Trịnh Tam Nguyên, chỉ là hắn không nghĩ tới, hôm nay mười vạn đại quân Trình Cung còn dám như thế, hắn tiêu tiền quả thực vô địch.

    Lần trước hắn lấy ra mấy vạn lượng vàng phân cho những thủ hạ của mình, tạo thành rung động đến bây giờ còn chưa tan.

    Bạch Khải Nguyên mang binh nhiều năm như vậy.

    Hắn rõ ràng tình huống binh sĩ phía dưới nhất, trừ khi thân tín hoặc là dòng chính, nếu không binh sĩ xem trọng nhất đúng là lợi ích.

    Thời điểm hai nước đối chiến, vì cái gì sau khi phá thành sẽ ở lại vài ngày để cho binh sĩ tùy tiện đánh cướp, mặc dù có không ít quân đội kỷ luật nghiêm minh không như vậy.

    Nhưng lúc này bởi vì bọn họ đều là dòng chính tinh nhuệ nhất, bọn hắn cũng là có biện pháp đạt được đại lượng tài chính, không cần đánh cướp có thể luận công ban thưởng.

    Có thể thăng quan, có thể phát tài, để cho các tướng sĩ theo ngươi biết có hi vọng, như vậy mới có thể thu phục nhân tâm.

    Lại nghĩ tới Trình Cung ngay cả sự tình cho mười vạn mất quân vây La Phù Sơn cũng làm, những thứ khác lại tính toán cái gì.

    Nói sau hắn là chủ soái, mình nghe hắn cũng rất bình thường, trong lúc bất tri bất giác Bạch Khải Nguyên đã dần dần điều chỉnh tốt vị trí, không có nói thêm nữa, trực tiếp đi ra ngoài chỉ huy đại quân.

    Dù sao mười vạn người hành động, không cẩn thận rất dễ xảy ra vấn đề.

    - Quá xuất sắc rồi, ca ca, trách không được ngươi là đế đô đệ nhất quần là áo lượt, quả nhiên lợi hại hơn bọn hắn rất nhiều.

    Ta muốn thương lượng với ngươi một sự tình, đan dược kia của ngươi còn có hay không, còn có a, ta nhìn chiêu thức lúc ngươi chiến đấu rất đặc biệt, nếu không ngại chỉ điểm ta thoáng một phát, ca ca, ngươi chỉ điểm ta một chút.

    Bạch Khải Nguyên vừa đi, tiểu Cửu vọt tới bên cạnh Trình Cung trước nhất, lôi kéo quần áo Trình Cung, hai mắt thật to khẩn cầu nhìn hắn.

    Sắc Quỷ một bộ đã sớm ngờ tới, ánh mắt liếc nhìn Trình Cung, sau đó trong lòng tự nhủ, rốt cục đã bắt đầu, về sau đại thiếu ngươi tự cầu phúc đi.

    Hắn rất nhanh viết xong một ít mệnh lệnh, để vào Vân Cáp phân phó người phía dưới đi làm việc.

    Chuyện này đặc sắc như vậy, không hảo hảo lợi dụng thoáng một phát chẳng phải phụ đại thiếu vất vả một phen sao.

    - Đại thiếu, ngươi thực cam lòng sao.

    Mười vạn đại quân ah.

    Bình quân cho dù một người một lượng bạc đã là mười vạn lượng, tuy Lạc gia này thoạt nhìn rất uy phong, nhưng bất quá là ỷ vào thế lực La Phù Kiếm Phái, chưa hẳn có của cải như Trịnh gia.

    Bàn Tử vừa nghĩ tới mười vạn đại quân cũng cảm giác được rất đáng sợ, một người chia một ít cũng rất kinh người.

    - Không cần nhiều như vậy, bình quân một người ba mươi lượng là đủ rồi.

    - Thật sự?

    Bàn Tử nghe xong, vui mừng nhướng mày.

    - Đương nhiên.

    Trình Cung rất khẳng định đáp ứng nói:

    - Bất quá bản đại thiếu đã từng nói qua, về sau khen thưởng đều dựa theo vàng tính toán.

    Bàn Tử nghe xong lập tức nhụt chí, nhưng hắn cũng không phải là loại người hẹp hòi, biết rõ cái gì nên tiêu.

    Chỉ là làm một cái tính toán tỉ mỉ, nhất là muốn kiến tạo một mạng lưới buôn bán khổng lồ, địa phương dùng tiền thật sự nhiều lắm, hắn không thể không lấy nhiều một ít.

    - Đại thiếu, tuy những ngày này ta không có tu luyện, đúng hạn dựa theo ước định của chúng ta, mấy ngày nữa hành quân, ta chủ yếu tu luyện vài ngày đã có thể thắng.

    Sau khi bị đả kích, Bàn Tử lập tức nhắc tới sự tình đánh cuộc lúc ấy.

    Trình Cung trực tiếp lấy ra La Hán Kim Đan, Tụ Nguyên Đan cùng một ít đan dược khác từ trong không gian giới chỉ ném cho Bàn Tử, sau đó lại lấy ra ba phần phân biệt cho tiểu Cửu, Túy Miêu, Sắc Quỷ.

    Sau đó nói công dụng từng cái cho bọn họ, một ít Liệu Thương Đan còn đỡ một ít, nhưng mà Tụ Nguyên Đan cùng La Hán Kim Đan là thuộc về đan dược hiếm thấy.

    Bọn hắn ai cũng chưa từng nghe nói qua, Sắc Quỷ trực tiếp hỏi, này sẽ không phải là Trình Cung tự mình sáng chế chứ.

    Đương nhiên, những lời này hắn chỉ là nói giỡn mà thôi, lại không nghĩ rằng Trình Cung rất chân thành suy nghĩ một chút nói:

    - Ngươi nói không sai, những đan phương ta sáng tạo còn nhiều lắm, chỉ là cái kia không quá ổn định, giai đoạn hiện tại không thích hợp dùng.

    Mọi người nghe xong, lập tức đều trợn trắng mắt.

    Tiểu Cửu thì càng thêm kiên định đi theo bên cạnh Trình Cung, khẩn cầu nhìn Trình Cung.

    Nàng nói là chỉ điểm, nhưng đúng như Tống Phúc nói, kỳ thật nàng là tiểu cuồng chiến, chỉ là cho tới bây giờ nàng đều là cầu người khác cam tâm tình nguyện tỷ thí cùng nàng.

    Trình Cung thì bất động như núi, hoàn toàn không để ý tiểu Cửu.

    Tiểu Cửu cũng rất tùy ý, an vị ở bên cạnh Trình Cung, nếu Trình Cung nhìn về phía nàng hoặc là không trò chuyện đứng đắn, nàng lại lôi kéo góc áo để cho Trình Cung chú ý nàng thoáng một phát, sau đó nhìn Trình Cung cầu hắn chỉ điểm một chút.

    Thời điểm mười vạn đại quân trở về tới La Phù Thành, Thành chủ cùng Tướng quân trước kia một mực trông xem thế nào cũng không bình tĩnh.

    Bọn hắn cũng biết chuyện ngày hôm qua, còn tưởng rằng đây là Trình Cung ra oai phủ đầu, lập tức đứng ra tỏ vẻ bọn hắn đã điều tra sự tình Lạc gia rất lâu, đã viết xong tấu chương, còn cố ý cho người đem tấu chương tới cho Trình Cung xem.

    Trình Cung đối với cái này tự nhiên không sao cả, trực tiếp để cho đám người Bàn Tử đi kiểm kê sản nghiệp Lạc gia.

    Sản nghiệp của Lạc gia cũng không ít, nhưng mà tiền mặt không nhiều lắm, thêm cùng một chỗ mới chỉ có hơn ba vạn lượng hoàng kim cùng một ngàn một vạn lượng bạch ngân, Trình Cung trực tiếp phân cho đại quân.

    Lần trước phân tiền dù sao chỉ có mấy ngàn người, lần này mười vạn đại quân đều có thể phân được tiền, còn không có chiến đấu chính thức đã phát tài, đây chính là sự tình chưa từng có.

    Ở La Phù Thành ngây người một ngày, thánh chỉ cũng đã xuống, chỉ có điều không phải thánh chỉ khen ngợi, thăng quan gì, trực tiếp trách cứ Trình Cung một chầu, hơn nữa không cho phép hắn nhúng tay sự vụ địa phương.

    Đương nhiên, lần này Lạc Xuyên cũng là cấu kết mã tặc, việc này coi như xong, nhưng mà tất cả sản nghiệp Lạc gia phải nhập vào quốc khố, bệ hạ đã phái người đi thanh tra.

    Đối với điểm ấy Trình Cung cũng sớm có chuẩn bị, xem ra lần trước chuyện Trịnh Tam Nguyên kia, bệ hạ cho rằng đã không sai biệt lắm.

    Lần này là muốn mò chỗ tốt rồi, ở trong ngày hôm nay thời, Trình Cung đã để cho Bàn Tử chuyển dời một ít sản nghiệp tốt, còn lại gì đó thì coi như cho hoàng đế cũng được.

    Sau đó đại quân cấp tốc lên đường, một câu của Trình Cung ngồi ở trong xe Phi Hổ, làm cho những binh lính kia mỗi ngày chạy đi mệt nhừ, giống như phía sau có quân địch truy kích, nhưng mà không một ai kêu khổ kêu mệt.

    Mà sau đó đi qua một ít thành thị, cũng không cần Trình Cung ra mặt, chỉ cần Bàn Tử vừa xuất hiện thì rất nhiều chuyện lập tức được giải quyết, còn có những thủ hạ trước kia của Trịnh Tam Nguyên, trừ số rất ít nhân viên trực hệ Trịnh gia đã đào tẩu, những người khác đối với Bàn Tử tiếp nhận đều rất hoan nghênh, nghĩ biện pháp nịnh nọt hắn.

    Dù sao có Lạc gia phụ tử làm ví dụ, ngay cả La Phù Kiếm Phái cũng không bảo hộ được, những người khác ai còn dám gây với Trình Cung.

    Thực chọc tới hắn, bị hắn giả công làm tư, cuối cùng chết như Trịnh Tam Nguyên thì thật oan uổng.

    Mà Sắc Quỷ thì không ngừng cho thủ hạ thu thập tình báo ở các nơi, chôn ánh mắt, gia tăng mạng lưới tình báo.

    Vốn là đại quân hành quân gấp cũng cần hai mươi ngày lộ trình, nhưng mấy ngày sau bị Trình Cung gia tốc không ngừng, không ngờ chỉ dùng tám ngày đã chạy tới biên cảnh Tây Bắc Thảo Nguyên.

    Thời điểm cách phạm vi thế lực Cuồng Phong Mã Bang Mã Huân ba dặm, đại quân bắt đầu dần dần chậm lại, các loại thám mã tản ra chung quanh, thẩm tra tình huống chung quanh.

    Bởi vì đại quân xuất động cũng không phải bí mật gì, vốn cho rằng mã bang sẽ chuyển dời, cho dù không chuyển hết cũng sẽ chuyển dời một bộ phận.

    Bởi vì trước kia đều là như thế, chỉ cần đại quân thúc đẩy, nhân số ít mà nói bọn hắn xin ý kiến xong sẽ liều một hồi, nhân số hơn mà nói sẽ xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ.

    Nhưng lần này đại quân Mã Huân rất thần kỳ, vậy mà không có một chút động tĩnh, giống như không biết Trình Cung đã dẫn mười vạn đại quân giết đến cửa nhà hắn.

    Chỗ ở của Mã Huân là một tòa núi nhỏ vô danh, hôm nay đã bị hắn mệnh danh là Mã Đầu Sơn, giờ phút này ở trên Mã Đầu Sơn, Mã Huân đang vui vẻ tiếp đãi khách nhân.

    - Sư huynh, đại quân Trình Cung kia cách nơi đây chưa đủ ba dặm, nếu như là kỵ binh mà nói đã giết tới rồi, chẳng lẽ ngài định liều mạng theo chân bọn họ.

    Ngồi song song cùng Mã Huân là một thanh niên nhỏ hơn Mã Huân gần hai mươi tuổi, mặt quan như ngọc, môi hồng răng trắng, trông rất anh tuấn.

    Mặc trên người hắn, không có chỗ nào mà không phải là vật xa xỉ, so với những đệ tử thế gia ở đế đô kia cũng không chênh lệch chút nào, hoàn toàn giống như một vương công thế tử.

    - Trình Cung.

    Nhắc tới Trình Cung, Mã Huân lại nghiến răng nghiến lợi, ngày ấy bị tính kế là sỉ nhục lớn nhất cả đời hắn, đường đường Cuồng Phong Mã Bang cửu Phó bang chủ, vậy mà bị một tên quần là áo lượt tính toán, mà tên quần là áo lượt kia ngay lúc đó không có mang một thân vệ.

    - Ta vừa mới tiền nhiệm không lâu, trải qua lâu như vậy gấp rút chiêu mộ tân binh, hôm nay cũng không đến hai vạn.

    Nhưng đa số đều là một đám ô hợp, lần này ta là để cho bọn hắn thấy huyết, cảm thụ chiến đấu chân chính là dạng gì.

    Mặc dù nói bọn hắn có mười vạn đại quân, nhưng mà phương viên chung quanh Mã Đầu Sơn địa thế phức tạp, ta đã sớm cho người chuẩn bị, bọn hắn muốn triển khai đại quân xông tới cũng không dễ dàng như vậy.

    Đợi đạt được mục đích lịch lãm rèn luyện, ta sẽ cho đại quân rút lui.

    Nhưng mà...

    Ánh mắt Mã Huân phát lạnh, mang theo sát khí khôn cùng:

    - Ở trong quá trình này, ta nhất định phải tiêu diệt tên tiểu tử kia...

    Tuy người trẻ tuổi ở bên cạnh tuổi không lớn lắm, nhưng mà Mã Huân cũng không dám lãnh đạm.

    Phùng Tuấn Kiệt này là tiểu sư đệ hôm nay sư phụ thích nhất, tuổi còn nhỏ đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, tiền đồ bừng sáng.

    Quan trọng nhất là, hắn mỗi ngày ở bên cạnh sư phụ, Mã Huân cùng những sư huynh đệ khác đều ở bên ngoài nhiều năm, tự nhiên đều hy vọng có thể mượn nhờ Phùng Tuấn Kiệt nói tốt vài câu.

    Chương 91: Quấy rối

    - Kỳ thật lúc trước sư huynh không nên phái tên ngốc Ngân Bưu kia đi, người kia đã ngốc còn cậy mạnh, sáu năm trước lúc ta mười ba tuổi, có thể dùng Tẩy Tủy kỳ đánh bại hắn.

    Người không có đầu óc so với người không có lực lượng càng làm cho người ta tức giận, hiện tại Trình Cung kia trốn ở trong mười vạn đại quân, sư huynh muốn giết càng thêm khó khăn.

    Nếu không như vậy đi, vừa vặn thọ yến sư phụ còn có một thời gian ngắn, ta lưu lại giúp sư huynh diệt sát Trình Cung này rồi nói sau.

    Lần này ta dẫn theo ba mươi sáu tên Kiếm Nô, có thể tạo thành Cuồng Phong Kiếm Trận, cho dù chống cự một ngàn người cũng không có vấn đề gì.

    Cộng thêm sư phụ phái tới sáu gã Kiếm Vệ cùng hai gã điều khiển Kiếm Nô bảo hộ ta, đủ giúp sư huynh xuất kỳ bất ý sát nhập bên trong địch doanh lấy đầu Trình Cung kia.

    Phùng Tuấn Kiệt ngạo nghễ nói, một bộ thiên hạ không có người có thể ngăn cản, hắn muốn làm mà nói trong vạn quân lấy thủ cấp giống như lấy đồ trong túi.

    Nghe được Phùng Tuấn Kiệt nói sư phụ đưa cho hắn hai gã điều khiển Kiếm Nô cùng sáu gã Kiếm Vệ, chính hắn tuổi còn nhỏ đã có được ba mươi sáu tên Kiếm Nô, Mã Huân cũng rất hâm mộ.

    Lúc trước hắn rời đi, cũng chỉ dẫn theo mười hai tên Kiếm Nô mà thôi, sư phụ cũng không có phái bất luận một ai trợ giúp mình.

    Về phần tiểu sư đệ này nói muốn giúp mình trong vạn quân giết Trình Cung, trong nội tâm Mã Huân bất đắc dĩ cười khổ.

    Tuy Phùng Tuấn Kiệt nói rất tự tin, kiêu ngạo, nhưng Mã Huân nhìn ra vẻ cuồng nhiệt trong mắt Phùng Tuấn Kiệt.

    Nói giúp mình, không bằng nói hắn muốn tham gia chiến đấu, muốn mượn cơ hội này dương danh, loại cảm giác này hai mươi năm trước hắn cũng từng có qua.

    Chỉ là hắn không có vận khí tốt như Phùng Tuấn Kiệt, sư phụ không có sủng ái hắn như vậy, hắn không có nhiều lo lắng như vậy mà thôi.

    Trong nội tâm Mã Huân thật muốn nói cho tiểu sư đệ này biết, chiến trường không đơn giản như ngươi tưởng tượng.

    Một khi lâm vào trong vòng vây đại quân, không có trải qua chém giết trường, đôi khi lực lượng cá nhân lộ ra rất nhỏ bé.

    Trừ khi ngươi đã siêu việt phàm tục, đạt tới Thoát Thai kỳ mới có thể nhẹ nhõm tự bảo vệ mình trong vạn quân, nếu không hết thảy đều rất khó nói.

    Nhưng hiện tại tự nhiên hắn không thể nói như vậy, vạn nhất tiểu sư đệ này tức giận thì phiền toái.

    Mình thuộc về loại ở bên ngoài không thể trở về, lần này tiểu sư đệ đi ra lịch lãm rèn luyện, vừa vặn tiện đường mang thọ lễ về cho sư phụ, từ cái này có thể thấy được sư phụ sủng ái hắn như thế nào.

    Thậm chí Mã Huân có thể nghĩ đến, những thọ lễ mà người khác dâng tặng, nhất định sư phụ sẽ để cho tiểu sư đệ này tùy ý chọn lựa.

    Nếu như hắn tức giận ly khai, hoặc là làm chút sự tình khác mới là nguy hiểm chính thức, để cho hắn lưu tại bên mình cũng tốt, ít nhất mình có thể bảo hộ an toàn của hắn.

    Chờ sau khi mình dựa theo kế hoạch trốn đi, lại để cho hắn trở lại môn phái.

    - Vậy thì tốt quá, có tiểu sư đệ hỗ trợ ta càng như hổ thêm cánh.

    Trong nội tâm Mã Huân cân nhắc, lập tức cười đáp ứng, sau đó nhìn về phía nữ tử mặc hắc y, trên mặt mang theo khăn che màu đen sau lưng Phùng Tuấn Kiệt nói:

    - Tiểu sư đệ, ta thấy nàng một mực đi theo ngươi sau lưng, đây là?

    - Ha...

    Nhắc tới cái này Phùng Tuấn Kiệt vô cùng vui vẻ cười đắc ý nói:

    - Sư huynh, ta biết rõ các ngươi tân tân khổ khổ chọn lễ vật cho sư phụ, nhưng năm nay đoạt được tặng thưởng nhất định là sư đệ ta.

    Đây chính là lễ vật ta mang đến cho sư phụ, chỉ là bây giờ còn không thể nói, đây cũng là vũ khí bí mật mà lần này ta dám nói có khả năng giúp đở sư huynh giết Trình Cung, rất nhanh sư huynh sẽ biết, bởi vì đến lúc đó người trong thiên hạ đều biết tên tuổi Phùng Tuấn Kiệt ta.

    Nữ sắc, không có khả năng ah.

    Sư phụ không thích cái này, nhưng Phùng Tuấn Kiệt tự tin như thế, chẳng lẽ nữ tử này có chỗ đặc thù gì.

    Lập tức trong nội tâm Mã Huân âm thầm cười nói, mình nghĩ nhiều như vậy làm gì, dùng yêu thích của sư phụ đối với tiểu sư đệ, cho dù hắn đưa đồ vật không ra gì, sư phụ cũng sẽ thích, hiện tại mình muốn làm chính là đối phó mười vạn đại quân.

    Mười vạn đại quân đúng không, vừa vặn dùng các ngươi luyện binh, đến lúc đó ta trước luyện một chi năm đến tám ngàn tinh nhuệ, sau đó đợi nhân mã của ta mở rộng đến ba vạn trở lên lần nữa, lại mược kẻ khác luyện tiếp.

    Trình Cung, Mã Đầu Sơn này chính là chỗ chôn xương của ngươi.

    ...

    - Báo...

    Phía tây gặp được địch nhân tập kích.

    - Báo...

    Phía trước dòng sông đã bị ô nhiễm, lấy nước khó khăn, toàn bộ cầu bị hủy diệt.

    - Báo...

    đại quân áp lương thực hai cánh trái phải cùng phía sau đã bị mã tặc quấy rối, tiêu diệt mã tặc ba trăm người, thương vong hơn trăm.

    Đại quân cách Mã Đầu Sơn ba trăm dặm xây dựng cơ sở tạm thời, thiết lập doanh trại, sau đó các phương diện tình báo không ngừng truyền đến.

    Đại quân Tiên phong tiến lên bắt đầu bị các loại trở ngại, trên đường có các loại cơ quan, thạch đầu, dòng sông ô nhiễm, cầu bị phá hủy, con đường cũng bị hủy...

    Mà một ít phương hướng nhỏ khác, thì là các loại mã tặc xuất hiện quấy rối, ngồi ở trong đại trướng không phải là Trình Cung, mà là Hung Thần Bạch Khải Nguyên, nghe các phương diện tình báo, Bạch Khải Nguyên ngược lại lộ ra rất vui vẻ.

    Đã trải qua một tháng, nếu như đối phương không có trốn, lại không có chút chuẩn bị đó mới là vấn đề.

    Hơn nữa hắn cũng rất ghét cái loại chiến đấu mà không có một chút khó khăn, đối thủ đủ mạnh thắng mới đã ghiền.

    Sau khi đạt được tình báo, Bạch Khải Nguyên lập tức hạ lệnh.

    Mà cách đó không xa, ở phía sau lều lớn của Bạch Khải Nguyên, Phi Hổ đã được người chuyên môn thuần dưỡng mang đi, xa ngựa đã cố định tốt, nhưng đám người Trình Cung lại không có ở bên cạnh.

    Giờ phút này ở một lối nhỏ thông hướng Mã Đầu Sơn, Trình Cung mang theo tiểu Cửu, Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử còn có trên trăm tên Huyết Chiến hóa trang thành người bình thường, một đường cẩn thận tiến lên.

    - Móa, lúc này hắn cũng có thể ngủ, thực ngưu bức.

    Bàn Tử nhìn Túy Miêu tay mang theo hồ lô rượu, người thì ghé vào trên lưng ngựa ngủ, rất là bội phục nói.

    - Vừa rồi đụng phải hai gia hỏa rất nhàm chán a, không bằng chúng ta đánh nhau thú vị hơn.

    Tiểu Cửu ở sau lưng Trình Cung, thỉnh thoảng năn nỉ.

    Nghe được lời này, Tống Phúc vân vê huyệt Thái Dương, Bàn Tử thì trợn trắng mắt, mà ngay cả Trình Trảm cùng thành viên Huyết Chiến cũng không khỏi có chút thở dài.

    Vừa rồi bọn hắn gặp được hơn trăm mã tặc đánh lén, trong đó có hơn phân nửa đều bị tiểu Cửu chém giết, thời điểm nàng giết người kia làm cho đám người Trình Trảm rất mặc cảm.

    Bởi vì nàng không có bất kỳ sát khí, một mực giống như tiểu hài tử chơi trò chơi, mang theo vui vẻ, giống như thái thịt, mọi người thấy mà trong lòng sợ hãi.

    Nhưng mà đoản kiếm kia của nàng lại không phải nói giỡn, trong đó có một đầu lĩnh mã tặc dùng một thanh Nguyên khí, vậy mà bị nàng chém một phát phân thành hai.

    Lúc bình thường nhìn nàng rất đáng yêu, những nghĩ tới thời điểm nàng chém giết, ngay cả đám người Trình Trảm cũng không biết nên hình dung như thế nào.

    - Bây giờ là thời điểm nhất trí đối ngoại, huống chi nàng mới đột phá bình cảnh Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba, ta cho rằng lực lượng của nàng còn không có ổn định, không thích hợp so cùng ta.

    Như vậy đi, chúng ta trước so tinh thần lực, bây giờ nàng còn không phát hiện a, trong rừng cây cách đây năm trăm mét, có hai trăm mã tặc đang mai phục.

    Ngón tay Trình Cung chỉ đằng trước, lần này bởi vì tiểu Cửu muốn tranh luận cùng Trình Cung thoáng một phát, Túy Miêu mãnh liệt nhảy xuống ngựa xông ra ngoài, đám người Trình Trảm xem xét rừng cây phía trước không thích hợp cưỡi ngựa, cũng đều nhao nhao nhảy xuống xông tới.

    - Chừa cho ta chút...

    Bàn Tử rống lên một tiếng cũng nhảy xuống, chỉ là hắn nhảy xuống giống như địa chấn, sau đó gầm rú xông tới.

    Hai nhóm người trước đều bị tiểu Cửu bão nổi xông lên chém giết, sau đó đám người Trình Trảm xông lên giết tiếp, thời điểm Túy Miêu cùng Bàn Tử xông lên, chiến đấu đều đã xong, cho nên lần này bọn hắn xông nhanh nhất.

    - Ha ha, muốn chạy, đứng đó cho ta giết.

    Túy Miêu cùng đám người Trình Trảm đã giết không ít, làm cho đám mã tặc này sợ hãi muốn chạy trốn.

    Nhưng lần này đã không có tiểu Cửu, cho nên Bàn Tử cũng nhặt được một ít, chứng kiến hai tên mã tặc Hoán Cốt kỳ tầng năm phân hai hướng chạy tới, Bàn Tử trực tiếp dang hai tay ra.

    Lập tức hấp lực khổng lồ, lực khống chế chính xác, trực tiếp kéo hai tên mã tặc đã chạy được mấy chục mét về.

    - Bành!

    Tay của Bàn Tử so với đầu bọn hắn còn lớn hơn, trực tiếp nắm lấy đầu cả hai, khống chế lực đạo chính xác đánh chết hai người, lại không đến mức óc vẩy ra.

    Hắn cũng không phải là tiểu Cửu, tràng diện quá huyết tinh hắn không thích, chỉ là hơn mười ngày gần đây lực lượng hắn đột nhiên tăng mạnh, cộng thêm gần hai mươi ngày chạy đi, hôm nay hắn đã đạt đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, thiếu một ít nữa là đột phá đến tầng thứ chín.

    Mà công pháp hắn sử dụng, là Trình Cung đưa cho hắn, Thôn Thiên Thổ Địa là Đạo môn tâm pháp, nhưng cũng là công pháp bao hàm chuyên môn.

    Hấp Tự Quyết này là một loại trong đó, hôm nay Bàn Tử vẫn còn tu luyện.

    Về phần Túy Miêu, chỉ thấy thân thể hắn ở trong rừng linh hoạt như linh miêu, trong lúc lảo đảo đó đã giải quyết địch nhân, hôm nay hắn đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tám, cho dù so với thành viên Huyết Chiến bình thường cũng không kém bao nhiêu.

    Tuy bình thường một bộ say khướt như trước, nhưng phiền muộn đọng lại nhiều năm, giờ phút này làm cho hắn giống như mãnh hổ thoát khỏi giam cầm.

    - Ca ca, Trình Cung ca ca, nếu không chúng ta dứt khoát đi đánh lén tổng bộ Mã Huân a, hoặc là giả trang thành mã tặc giết qua.

    Tiểu Cửu nhàm chán đến cực điểm nhìn về phía trước, đối thủ không có tính khiêu chiến, hứng thú của nàng ít đi rất nhiều.

    Bề ngoài tiểu Cửu đáng yêu tới cực điểm, vĩnh viễn là nháy mắt to cười, đối với bất kỳ sự tình nguy hiểm nào đều không có một chút sợ hãi, điểm này ngay cả Trình Cung cũng cảm thấy không bằng...

    - Tình huống bây giờ như thế nào?

    Trình Cung dứt khoát không để ý tới nàng, trực tiếp nhìn về phía Tống Phúc.

    Bởi vì vừa rồi Trình Cung thấy rõ ràng, thời điểm Tống Phúc thấy Bàn Tử cùng Túy Miêu lao ra giết địch, trong mắt hiện lên thất lạc cùng bất đắc dĩ.

    Tống Phúc chỉ là thất thần trong nháy mắt, nghe được Trình Cung hỏi thăm hắn lập tức nói:

    - Hiện tại tốc độ đại quân rất chậm, đối phương cài đặt các bẩy rập gây trở ngại.

    Về phần những mã tặc từ chung quanh chạy đến này, một ít là bị cưỡng bức, càng có một ít là vì lợi ích.

    Mã Huân phát ra Huyền Thưởng Lệnh, giết một binh sĩ thưởng một trăm lượng bạc, Ngũ trưởng hai trăm lượng, Thập trưởng ba trăm lượng, Bách phu trưởng một ngàn lượng, Thiên phu trưởng năm vạn lượng, Thống lĩnh hai mươi vạn lượng, Đại thống lĩnh năm mươi vạn lượng, tướng quân một trăm vạn lượng, Đại tướng quân năm trăm vạn lượng.

    Mà ngoại trừ được bạc ra, giết đến số lượng nhất định còn có cơ hội gia nhập Cuồng Phong, dưới hấp dẫn này, có chừng hơn mười đoàn mã tặc, tiếp cận trên vạn người vây chung quanh đại quân, mượn nhờ ba trăm dặm chung quanh Mã Đầu Sơn thiết trí các loại hiểm cảnh, chướng ngại vật ngăn cản đại quân tiến lên, không ngừng quấy rối đánh lén.

    - Ồ?

    Trình Cung rất kỳ quái:

    - Không có treo giải thưởng đầu của ta sao?

    Chương 92: Tiến vào thảo nguyên

    Tống Phúc lắc đầu nói:

    - Không có, ta nghĩ hắn muốn tự tay tiêu diệt ngươi.

    - Nhất định là vậy rồi, ngươi nói nếu hắn biết rõ ta dám ly khai đại doanh, ngông nghênh xuất hiện ở chỗ này, có thể lập tức giết qua hay không.

    Trình Cung cũng không thèm để ý mà cười cười, sở dĩ hắn dẫn người đi ra, không phải là tưởng tượng muốn làm anh hùng như tiểu Cửu nói, tự mình sát nhập đi vào, hắn chỉ là muốn lịch lãm rèn luyện Bàn Tử, Túy Miêu thoáng một phát, thuận tiện nhìn xem tình huống Huyết Chiến.

    Bọn hắn đã theo mình, Trình Cung cũng không để cho bọn hắn chịu thiệt thòi.

    Gần đây thực lực Huyết Chiến đều có tăng lên, cơ hồ ít nhất đều đề thăng một cấp, bởi vì một vài vấn đề của bọn họ, Trình Cung có thể thuận miệng giải đáp, Trình Cung còn lấy đại lượng đan dược Nhân cấp mà tiểu Tuyết luyện chế giao cho bọn họ.

    Coi như là đan dược Nhân cấp, có thể sử dụng thoải mái như thế, đối với thành viên Huyết Chiến mà nói đều là xa xỉ.

    Bọn hắn có thể có được thành tựu hôm nay, đều là sinh tử, lịch lãm rèn luyện, chém giết đi ra, mượn nhờ ngoại lực rất ít.

    Có thể nói, cho dù đối với hoàng thất cùng các đại gia tộc, đan dược trân quý đều là một đan khó cầu, có cũng sẽ cho tinh anh, không có khả cho tướng sĩ phía dưới.

    Bọn hắn tích súc đầy đủ, một khi có dược vật trợ giúp, thực lực chỉnh thể lập tức tăng lên rất nhiều.

    - Không có khả năng.

    Tống Phúc ngẫm lại lắc đầu nói:

    - Xem bố trí này, hiển nhiên Mã Huân khổng phải loại người lỗ mãng, kỳ thật hiện tại phiền toái chỉ là bắt đầu.

    Trước kia thời điểm ta đi tới chỗ tình báo quân đội, bọn hắn có một suy nghĩ rất giống ta.

    Ở đây cách thảo nguyên rất gần, sát thủ thảo nguyên, thậm chí một ít sát thủ trong nước, trong mắt chỉ có tiền, ở dưới hấp dẫn này cũng rất có thể xuất động ám sát một số sĩ quan, đây mới là chuyện phiền phức nhất.

    Các loại hiểm cảnh, chướng ngại, còn có những mã tặc quấy rối tập kích trên đường, nói trắng ra chỉ là đồ chơi cho con nít, chỉ có thể tạo được tác dụng kéo dài.

    Đối với mười vạn đại quân, không tổn thương đến gân cốt.

    Nhưng mà nếu có Thống lĩnh thậm chí Tướng quân ngộ hại, tình huống kia sẽ bất đồng.

    - Phiền toái, có phiền toái gì, chính hắn xâm nhập địa bàn chúng ta còn không tự biết, đây là lấy đá đập chân của mình.

    - Địa bàn chúng ta?

    Tống Phúc cũng có chút nghe mà hồ đồ rồi.

    - Ngươi cùng Bạch thúc nghĩ quá phức tạp, kỳ thật nói trắng ra không phải là hắn nện tiền kéo dài thời gian sao.

    Chúng ta là ai, chúng ta là Lam Vân Đế Quốc Tứ đại hại, Trong mắt mọi người là phá gia chi tử, so dùng tiền, so nện tiền, hắn so cùng chúng ta được sao.

    Gần đây thu nhiều tiền từ Trịnh gia cùng Lạc gia như vậy, hắn cũng không phải Bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, đấu cùng chúng ta, đùa chơi chết hắn.

    Thấy ánh mắt hiểu được của Tống Phúc, Trình Cung cười nói:

    - Tất cả giá mà hắn nói tăng lên gấp ba, sau đó tuyên truyền đi.

    Rất nhiều người còn có cố kỵ đối với quân đội triều đình, chỉ có sát thủ, mã tặc là không sợ.

    Nhưng chúng ta ra giá gấp ba là giết bọn hắn, hơn một vạn người ở Mã Đầu Sơn kia, khẳng định có không ít người sẽ tham dự.

    Tựa như có chút Liệp yêu giả lợi hại đi Yêu Thú Sâm Lâm sinh tử chém giết mấy tháng, lợi nhuận chỉ mấy mươi vạn lượng bạc, nhưng nếu như âm thầm giết một ít mã tặc, sau đó lập tức đến chúng ta lĩnh tiền, vậy sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    - Đại tướng quân bên kia?

    Tống Phúc có chút bận tâm, dù sao Hung Thần là Đại tướng quân, trên thực tế cho dù không cần bọn hắn làm gì, thì Bạch Khải Nguyên cũng có thể định cục, ít trò mèo này chỉ có thể hữu dụng nhất thời, không có khả năng quyết định thắng bại cuối cùng.

    Trình Cung chỉ chỉ Bàn Tử:

    - Thương nhân có lương tâm có tiền tự nguyện xuất tiền trợ giúp đại quân bản soái, đây là sự tích tuyên truyền rất tốt ah.

    Tiểu Cửu nhịn không được PHỐC cười ra tiếng, Tống Phúc cũng minh bạch gật đầu, lúc hai người nói chuyện chiến đấu đã chấm dứt, mọi người đẩy về phía trước tìm kiếm mã tặc lần nữa.

    Sự tình bọn hắn nói bên này, sau đó không đến một buổi đã truyền khắp ngàn dặm chung quanh, mà thẳng đến lúc này, đại quân Trình Cung đã đụng phải bảy lần sát thủ tập kích.

    Có một gã Thiên phu trưởng bị thương, hai gã Bách phu trưởng bị giết.

    Đương nhiên, sát thủ bị đánh chết có sáu gã, trong đó chỉ có một người đào tẩu, dù sao quân doanh mười vạn đại quân cũng không phải là nói giỡn, không phải ngươi muốn vào là vào.

    Nhưng sự tình đại quân giao đấu còn ra tiền treo giải thưởng rất ít, có một ít vậy mà coi cái này là khảo hạch, càng có một ít sát thủ lợi hại coi cái này là khiêu chiến.

    Nhưng thời điểm bọn hắn chuẩn bị động thủ, càng có giải thưởng mạnh hơn đi ra, ngoại trừ Mã Huân ra, tất cả thủ hạ của hắn đều biến thành mỏ vàng.

    Một mã tặc bình thường giá trị đã ba trăm lượng, giết mã tặc càng dễ hơn giết quân nhân triều đình, không cần phải nói cũng minh bạch.

    Nhưng lại cao gấp ba, cộng thêm trước kia Bạch Khải Nguyên vây chết sáu gã sát thủ ở trong đại quân, lúc này mục tiêu tất của cả mọi người là mã tặc bên trên Mã Đầu Sơn.

    Vì vậy những mã tặc kia bắt đầu không hiểu thấu bị giết, hoặc là dứt khoát có một ít người tạo thành tiểu đội, trực tiếp đánh lén một ít cứ điểm bọn hắn.

    Trong năm ngày kế tiếp, ở mười vạn đại quân triều đình đi thanh lý mã tặc bên ngoài hai trăm dặm, mã tặc bên trên Mã Đầu Sơn đã loạn thành một bầy.

    Trong năm ngày, nhân số bị giết tiếp cận ngàn người, trong đó ngay cả một thủ hạ tương đương với Đại thống lĩnh của Mã Huân cũng bị giết, cuối cùng khiến cho mã tặc bên trên Mã Đầu Sơn thần hồn nát thần tính, trông gà hoá cuốc.

    Một ngày mười hai canh giờ toàn lực đề phòng, khiến cho nguyên một đám khẩn trương.

    Cuối cùng Mã Huân không có biện pháp, cộng thêm đại quân đã tới gần phạm vi trăm dặm, chỉ có thể sớm điều binh khiển tướng, thu nạp một ít mã tặc bị đánh tan bên ngoài, bắt đầu bố phòng ở phụ cận Mã Đầu Sơn, chuẩn bị giao chiến cùng mười vạn đại quân.

    Nguyên lai phụ cận Mã Đầu Sơn có một thị trấn, hôm nay đã không có người ở lại, tất cả mọi người nhận được thông tri, sợ bị ảnh hướng đã rút khỏi.

    Mà vây quanh Mã Đầu Sơn, Mã Huân sớm cho người xây dựng rất nhiều phòng tuyến.

    - Có ý tứ, vốn là quấy rối chiến, bây giờ lại triển khai tư thế phòng ngự chiến cùng lão tử.

    Bạch Khải Nguyên có chút hứng thú nhìn thị trấn xa xa, trải qua vạn người tu kiến hơn hai mươi ngày, hôm nay đã có thêm ba tầng phòng ngự không tệ.

    Lúc này Phi Hổ bay lên cao năm mươi mét, bọn người Trình Cung đứng ở trên xe nhìn qua thị trấn xa xa.

    - Móa, mẹ nó đùa thật vui vẻ.

    Trình Cung nhìn thoáng qua bố trí chung quanh, nhịn không được cười mắng.

    Sắc mặt Bạch Khải Nguyên trở nên phát lạnh, càng hung đến đáng sợ:

    - Bản lĩnh Cuồng Phong huấn luyện kỵ binh không kém thiết kỵ thảo nguyên, đây cũng chính là chỗ dựa của bọn hắn.

    Một vạn người này bất quá vừa mới thành lập, cho dù có thị trấn này làm chỗ dựa, tối đa cũng không có khả năng thủ qua ba ngày, muốn mượn Bạch Khải Nguyên ta luyện binh, vậy thì chuẩn bị cho tốt đầu người đi.

    - Bạch thúc, ngươi chậm rãi sửa chữa hắn.

    Ta khó được đi ra ngoài, chuẩn bị mang một ngàn kỵ binh ra ngoài đi dạo.

    Trình Cung xem xét đã biết rõ Bạch Khải Nguyên sớm tính trước kỹ càng, bởi vì vừa rồi hắn điều phái nhân thủ hiển nhiên không phải thật sự liều mạng đánh chiếm.

    Mã tặc là mã tặc, bọn hắn nghĩ sự tình rất đơn giản, bổn ý của bọn hắn là muốn lấy tánh mạng một vạn người này đổi lấy thương vong của đại quân, sau đó lại áp dụng kế sách khác.

    Nhưng đây không phải công thành đoạt đất, chiến đấu giữa quốc gia cùng quốc gia, đối mặt một ít yếu địa tính chiến lược, mặc kệ hi sinh bao nhiêu cũng phải đánh hạ.

    Bọn hắn con mẹ nó là mã tặc, ở địa phương không ai quản lí khống chế một thị trấn tu kiến phòng ngự, nếu Bạch Khải Nguyên cưỡng ép đánh hắn đã không phải là Hung Thần Đại tướng quân, nhìn Bạch Khải Nguyên có phương pháp điều phối, Trình Cung liền nói muốn ra ngoài đi dạo.

    - Đi ra ngoài dạo?

    Bạch Khải Nguyên nghe xong, lập tức lo lắng nhìn về phía Trình Cung.

    Lần trước đột nhiên Trình Cung đi ra ngoài, kết quả sau đó làm ra sự tình mười vạn đại quân vây La Phù Kiếm Phái.

    - Bạch thúc đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta a, yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không muốn làm anh hùng mang theo chút người ấy vụng trộm giết vào, ta chỉ thích dùng số đông ăn hiếp người thôi, uy phong thoáng một phát là được rồi.

    Chỉ là cho tới bây giờ chưa từng tới Tây bắc đại thảo nguyên mà thôi.

    Tuy Trình Cung là Chủ soái, nhưng trong nội tâm Trình Cung rất rõ ràng, trước khi đi gia gia đã dặn dò Bạch thúc không biết bao nhiêu sự tình, cho nên Bạch thúc để ý nhất là an toàn của mình.

    Bạch Khải Nguyên cân nhắc một hồi, cuối cùng đáp ứng yêu cầu của Trình Cung, phái một ngàn kỵ binh tinh nhuệ đi theo Trình Cung, nhưng dặn dò hắn không thể đi quá xa, cách một thời gian phải liên hệ cùng hắn.

    Thời điểm Bạch Khải Nguyên đồng ý, tuy đám người Trình Cung, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu hưng phấn không thôi, dùng hiểu biết của bọn hắn đối với Trình Cung.

    Hiện tại Trình Cung càng nghe lời mà nói, vậy việc phía sau hắn làm khẳng định càng không tầm thường, ba người nhìn nhau, dùng ánh mắt hỏi thăm, nhưng mà không có người đoán ra Trình Cung muốn làm gì, không biết Trình Cung lại có trò gì đây.

    Ở biên cảnh Lam Vân Đế Quốc cùng thảo nguyên có một đoạn là sa mạc, nghe nói ở đây vốn cũng là một bộ phận của thảo nguyên, chỉ là mấy trăm năm trước đột nhiên xuất hiện một sa mạc dài trăm dặm, rộng hơn ba mươi dặm, có truyền thuyết nói là do hai đại đế quốc chiến đấu mà tạo thành sa mạc, cũng có truyền thuyết nói là hai lục địa thần tiên ra tay tạo thành.

    Bất kể là truyền thuyết nào, cũng đã là sự tình mấy trăm năm trước, không thể nào khảo chứng cũng không ai rảnh đi để ý tới.

    Giờ phút này mặt trời đã ngã về tây, có chút gió bắt đầu thổi, bên trong một huyện thành nhỏ ở biên giới sa mạc, có khói bếp lượn lờ bay lên, ngẫu nhiên có một ít đội lạc đà tiến vào thị trấn chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm, ngày mai trực tiếp lướt qua cái sa mạc không lớn không nhỏ này.

    Đây là một huyện thành nhỏ đã xuống dốc, tám phần người nơi này đã sớm ly khai, chỉ có rất ít người còn bỏ không được nên chưa rời đi.

    Bởi vì nơi này là địa điểm dừng chân của những thương đoàn buôn lậu, bọn hắn muốn đi vào sa mạc thì trước tiên nghỉ ngơi ở đây một chút, nhờ vậy mà huyện thành này có thể chèo chống thêm một thời gian.

    Giờ phút này ở trên một sườn núi, có một đội kỵ binh xuất hiện, kỵ mã mỗi người đều là Bảo Mã Lương Câu, tốc độ cao nhất giống như một vòi rồng lướt qua.

    Giờ phút này ở trên sườn núi, thân ảnh Trình Cung xuất hiện trước nhất, sau đó phía hắn sau là thân ảnh của Túy Miêu, Sắc Quỷ, tiểu Cửu cùng Bàn Tử.

    Mặc dù là Bảo Mã Lương Câu, nhưng con ngựa Bàn Tử cưỡi không ngừng phát ra tiếng phì phì trong mũi, chở Bàn Tử đi cho dù Bảo Mã Lương Câu cũng là một gánh nặng trầm trọng.

    - BA~!

    Bàn Tử vỗ con ngựa này:

    - Ta cho ngươi ăn không ít dược tề, mịa, cho chút mặt mũi được không.

    Sự tình Bàn Tử tức giận cùng bảo mã của hắn mọi người đã nhìn quen mắt, nên không ai đi để ý, thấy Trình Cung nhìn qua huyện thành nhỏ phía dưới, Sắc Quỷ giới thiệu nói:

    - Từ thị trấn này tiến vào sa mạc, sau đó tiến vào thảo nguyên là khoảng cách ngắn nhất.

    Chúng ta cũng đã đi hơn hai trăm dặm, nếu như từ đây xuyên qua sa mạc tiến vào thảo nguyên, kỳ thật cũng đã đến phía sau Mã Đầu Sơn.

    Sở dĩ Mã Đầu Sơn có thể trở thành cứ địa của mã tặc, là vì một nửa Mã Đầu Sơn là ở Lam Vân Đế Quốc, một nửa khác thì kéo dài tới thảo nguyên.

    Căn cứ tình huống lúc trước mà xem, cho dù bên này chúng ta đánh mạnh cỡ nào, mã tặc đánh không lại hoàn toàn có thể trốn vào thảo nguyên.

    Chương 93: Quỳ xuống cho lão tử!

    - Móa, đám gia hỏa thảo nguyên kia chẳng lẽ không có đầu sao, những mã tặc này cũng thường xuyên chạy đến thảo nguyên chém giết, chẳng lẽ bọn hắn bỏ mặc.

    Bàn Tử đã câu thông cùng tọa kỵ của xong, thúc ngữa đi tới bên cạnh Sắc Quỷ.

    Hiển nhiên Sắc Quỷ làm công tác chuẩn bị vô cùng đủ, buông tay nói:

    - Vây quanh Mã Đầu Sơn tổng cộng có mười bộ lạc, bộ lạc A Cổ Đạt Mộc bọn họ thuộc về một trong mười đại bộ lạc của thảo nguyên.

    A Cổ Đạt Mộc bộ lạc tổng cộng có hơn ba mươi chi nhánh, tuy bọn hắn cũng thường xuyên bị mã tặc đoạt.

    Nhưng mà tính di động của các bộ lạc rất mạnh, hơn nữa mã tặc cũng không phải đoạt tất cả các bộ lạc, thậm chí bọn hắn còn âm thầm giao dịch cùng một ít bộ lạc để bảo trì quan hệ, một khi có chuyện, những bộ lạc này sẽ thành tai mắt của bọn hắn, thả bọn họ tiến vào thảo nguyên, thậm chí sẽ trợ giúp bọn hắn, đây cũng là nguyên nhân trọng yếu khó có thể tiêu diệt mã tặc.

    - Này thì hơi phiền toái.

    Bàn Tử gãi đầu, thấy Trình Cung rất say mê nhìn trời lặn, đại mạc xa xa, thậm chí gió lớn thổi bay như trước, Bàn Tử ghé sát vào tai hắn nói:

    - Đại thiếu, ta thật sự là du sơn ngoạn thủy, thưởng thức phong cảnh đại mạc, thảo nguyên hả?

    - Ân.

    Trình Cung gật gật đầu, thời điểm Bàn Tử tin là thật, Trình Cung nói:

    - Ta ở chỗ này thưởng thức, hiện tại các ngươi qua phiến sa mạc này tiến vào thảo nguyên, đại biểu ta thông tri từng bộ lạc.

    Nói cho bọn hắn biết lão tử là Chủ soái tiễu phỉ của Lam Vân Đế Quốc, lần này chính là muốn triệt để tiêu diệt cổ mã tặc này, nếu có bất luận kẻ nào, bất luận bộ lạc gì dám mật báo cho bọn hắn, dám thả bọn họ đi mà nói, hết thảy đều coi là không nể mặt mũi bản soái, bản soái cũng tuyệt đối không khách khí với bọn họ, sẽ trực tiếp cắt đứt tất cả hoạt động cung ứng cùng mậu dịch vào thảo nguyên, đến lúc đó không có một chút muối ăn, công cụ, lá trà... tiến vào thảo nguyên, đây vẫn chỉ là nhẹ, hậu quả nặng hơn thì bọn hắn chịu không được.

    - Ah

    Mọi người phía dưới nghe mà ngây dại, nhất là đám người Trình Trảm còn có một ngàn kỵ binh tinh nhuệ do Bạch Khải Nguyên phái tới, bọn hắn đánh cùng thiết kỵ thảo nguyên vô số lần, bọn hắn gặp qua đủ loại tình huống, nhưng cho tới bây giờ chưa thấy qua có người yêu cầu địch nhân của mình phối hợp hành động cùng mình, lại cứng ngạnh như vậy.

    Quả thực giống như tới trước mặt các thương gia nói, hiện tại lão tử muốn chiến tranh, toàn bộ các ngươi phải lấy tiền ra hiếu kính lão tử với tư cách quân lương.

    Trên thực tế loại chuyện này trước kia Trình Cung đã làm, những kẻ trước kia hợp tác cùng Trịnh gia, một mực bảo trì trông xem thế nào, khi bọn hắn tiếp nhận căn bản không liên hệ được, tuy sau khi Trình Cung tiêu diệt La Phù Thành Lạc gia, bọn hắn ngoan ngoãn hợp tác, nhưng Trình Cung cũng không buông tha bọn hắn, công khai nói cho bọn hắn biết lão tử muốn đi dốc sức liều mạng tiễu phỉ, các ngươi nên hiếu kính một chút a, trong khoảng thời gian này có không ít người bị lột da.

    Nhưng hiện tại càng hung ác, vậy mà trực tiếp uy hiếp bộ lạc thảo nguyên.

    - Đại thiếu, có thể dùng được sao?

    Sắc Quỷ cảm giác cái này cũng có chút vớ vẩn.

    Đều nói đại thiếu này là hoàn khố, phá sản, hoang đường xằng bậy, hôm nay xem như thấy được.

    Giờ phút này một Thống lĩnh đi theo sau lưng Trình Cung, ánh mắt lộ ra rất là im lặng, cái này cái mũi cao cao, người này chính là thủ hạ đắc lực nhất của Bạch Khải Nguyên, tên Lưu Chấn Văn.

    Hắn là Tướng quân thống lĩnh một vạn năm ngàn kỵ binh, lần này Bạch Khải Nguyên phái hắn ra, còn giao kỵ binh tinh duệ nhât bên cạnh mình cho Trình Cung.

    Cùng Trình Cung đi vòng vo một ngày, giờ phút này nghe Trình Cung nói như vậy, Lưu Chấn Văn ở phía sau cũng cảm giác dở khóc dở cười.

    Ngươi ở Vân Ca Thành tùy tiện náo, cho dù đại náo Kim Loan Đại Điện cũng sẽ không có sự tình gì, đó là bởi vì có Trình lão gia tử.

    Đây không phải là nói rõ ngươi nhiều lợi hại, người khác sợ không phải sợ ngươi, mà là sợ lão Trình gia các ngươi.

    Hiện tại đi tới biên giới, ngươi chơi chiêu này cùng thiết kỵ thảo nguyên, ai để ý tới ngươi a, mặt mũi, ai cho ngươi mặt mũi a, buồn cười.

    Aii, không có biện pháp, dù sao đây là mệnh lệnh của Đại tướng quân, hắn là người Trình gia, mình cũng không thể khuyên bảo hắn, chỉ hy vọng hắn đừng có xằng bậy quá là được.

    - Người đâu!

    Thời điểm Lưu Chấn Văn bất đắc dĩ cảm khái, Trình Cung hạ lệnh:

    - Lập tức phái người khống chế thị trấn này, thu tất cả công cụ liên lạc, toàn bộ thị trấn chỉ có thể vào không thể ra, bản soái muốn dùng nới đây là hành dinh tạm thời, giá.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp thúc ngựa lao tới.

    Bản thân thị trấn không lớn, rất dễ dàng khống chế lại, mà đám người Sắc Quỷ thì ghi lại y như lời Trình Cung nói, dẫn đầu kỵ binh xuyên qua đoạn sa mạc này, dùng một đêm báo cho tất cả các bộ lạc phía sau Mã Đầu Sơn biết.

    Buổi chiều ngày hôm sau, bên thảo nguyên rốt cục đã có phản ứng, hai gã quan viên được một đội thiết kỵ hộ vệ chạy tới thị trấn.

    - Đứng lại, chỉ có thể tiến vào một ngươi, không cho phép mang đao đi vào.

    Tuy huyện nha thị trấn bị tàn phá rất nhiều, nhưng trải qua một ngày thu thập cũng tạm thời có thể cho người ở lại, giờ phút này thành viên Huyết Chiến ở bên ngoài huyện nha ngăn đám người kia lại.

    - Ta là sứ giả A Cổ Đạt Mộc, đại biểu Vương giả thảo nguyên, Khánh Thái, phụ trách vấn đề bang giao cùng Lam Vân Đế Quốc các ngươi, hoàng đế của các ngươi ta cũng gặp rất nhiều lần.

    Ngoại trừ gặp hoàng đế của các ngươi ra, thời điểm gặp mặt bất luận kẻ nào, đao của ta cũng sẽ không ly khai.

    Ngươi đi nói cho Chủ soái còn hôi sữa của các ngươi biết, chức quan của ta so với Chủ soái tạm thời của hắn còn cao hơn rất nhiều, bảo hắn lập tức đi ra nghênh đón, về hành động lần này của hắn, Đại Vương của chúng ta đã rất tức giận.

    Kỳ thật huyện nha rất nhỏ, đại môn cũng đã hư mất.

    Từ bên ngoài liếc vào là có thể thấy Trình Cung ngồi ở bên trong, nhưng mà Khánh Thái này cao cao ngửa đầu như trước, nhìn về phía thành viên Huyết Chiến nói.

    Trong lòng của hắn, tên hoàn khố không biết trời cao đất rộng này tính toán cái gì, với tư cách đặc phái viên của Thảo Nguyên Vương Đình, dạng nhân vật gì của Lam Vân Đế Quốc hắn chưa thấy qua.

    - Ra vẻ ta đây đúng không, vậy thì xéo đi.

    Tên Huyết Chiến kia do dự nhìn vào bên trong, Trình Cung không thèm nhìn bên ngoài lên tiếng.

    Nghe được Trình Cung nói chuyện, Khánh Thái trừng mắt, cao ngạo nói:

    - Bây giờ ngươi phải lập tức xin lỗi ta, hơn nữa giải thích đối với hành động mà ngươi làm ra, sau đó bồi thường, nếu không chúng ta sẽ áp dụng hành động.

    - Xin lỗi, giải thích, bồi thường?

    Trình Cung nở nụ cười, vừa hay nhìn thấy trên bàn huyện nha có thanh gỗ dùng để gõ bàn phán án, trực tiếp cầm lên vỗ xuống:

    - Tháo bỏ vũ khí của bọn hắn, mang hắn vào cho ta, mịa nó, nếu không muốn đi vậy thì chớ đi, mang vào, quỳ xuống nói chuyện cùng bản soái.

    - Các ngươi dám, ta là sứ thần ngoại giao, hai nước giao binh còn không chém sứ giả, các ngươi dám bất kính đối với ta, là hành vi khiêu khích Thảo Nguyên Vương Đình, các ngươi phải trả giá cho hành vi của mình.

    Ta là sứ giả, đừng nói một Chủ soái hoàn khố như ngươi, cho dù nhìn thấy Hoàng đế các ngươi ta cũng không quỳ...

    Ah...

    Người Huyết Chiến cũng mặc kệ nhiều như vậy, nhanh chóng thu hết binh khí của bọn hắn, trực tiếp đẩy hắn vào.

    - Trả giá đúng không, không quỳ đúng không, bành!

    Khánh Thái vừa bị đẩy vào còn gọi rầm rĩ, lại không nghĩ rằng Trình Cung trực tiếp đứng dậy, trực tiếp đá hắn bay lại cửa ra vào, làm hắn đau đớn quỳ xuống, ôm bụng kêu rên không nói được tiếng nào.

    Thời điểm Trình Cung lần nữa cất bước, đã trực tiếp rút bội đao của binh sĩ bên cạnh, gác ở trên cổ Khánh Thái.

    - Ngươi nghe kỹ cho lão tử, không quản ngươi là đặc phái viên ngoại giao chó má gì, ở chỗ này bản soái lớn nhất.

    Ta bảo ngươi quỳ ngươi phải trung thực quỳ xuống cho ta, không quỳ mà nói sẽ giống như bây giờ.

    Ngươi đã đến chỗ ta còn hung hăng càn quấy, vậy ngươi cũng không cần đi trở về, ở lại đây học một ít cái gì gọi là lễ tiết, lúc nào nhìn thấy bản soái liền biết quỳ xuống thì trở về.

    Hiện tại bản soái nói, ngươi đã hiểu chưa?

    Nếu như ngay cả cái này cũng không hiểu, vậy cơ hội ngươi ở lại học cũng không cần, trực tiếp lấy đầu ngươi coi như xong.

    Khánh Thái cảm thụ đao trên cổ đã tiến vào trong thịt, đau đớn, sợ hãi, hắn có thể cảm nhận được Trình Cung tuyệt đối không phải đang nói đùa, giờ khắc này hắn sợ tới mức gật đầu liên tục.

    Hắn chẳng thể nghĩ tới Trình Cung lại hung hăng càn quấy đến loại trình độ này, mình là đặc phái viên ah.

    Hai nước giao chiến còn không chém sứ giả, huống chi bây giờ còn không có khai chiến, chẳng lẽ hắn điên rồi.

    Đáng tiếc mình một thân tài hoa, căn bản không giảng đạo lý được cùng tên hoàn khố này, trách không được hắn dám làm nào sự tình.

    Cái này căn bản là người không biết không sợ a, hắn căn bản không biết sợ, mình có thể xui xẻo a.

    Trong nội tâm Khánh Thái sợ, rất sợ, đồng thời trong nội tâm cũng thầm mắng, Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc điên rồi, sao lại phái một tên hoàng khố làm chủ soái như vậy ah.

    Thấy hắn gật đầu, Trình Cung ngẩng đầu lên, nhìn về phía những binh sĩ kia phẫn nộ lại bị Huyết Chiến khống chế không thể động đậy, còn có trợ thủ của Khánh Thái đã sớm ngốc tại đó.

    Tên trợ thủ kia cũng đang không ngừng run rẩy, sứ giả là chức nghiệp rất an toàn, rất ngưu bức, nhưng ai có thể nghĩ đến sẽ đụng phải loại người này, căn bản không giảng đạo lý với ngươi, càng không dựa theo quy củ, đây mới là đáng sợ nhất.

    Nghiên cứu tư liệu người này, sớm đã biết hắn hung hăng càn quấy ở Lam Vân Đế Quốc như thế nào, nhưng không nghĩ tới lại đến trình độ này.

    Quá kiêu ngạo, thật là bá đạo, hoàn toàn không để ý đến chuyện hai nước sẽ phát sinh chiến đấu.

    - Ngươi tới đây.

    Trình Cung chỉ trợ thủ kia nói:

    - Chỉ một mình ngươi trở về nói cho A Cổ Lạp, lần này là lần thứ nhất lão tử lãnh binh tiễu phỉ, muốn đúng là tiêu diệt toàn bộ mã tặc, sự tình người khác làm không được, Trình Cung ta muốn làm được, này quan hệ đến vấn đề mặt mũi của lão tử.

    Mọi người Đế đô đang nhìn, lão tử ném đi cái gì cũng được nhưng không thể ném mặt mũi, ai trở ngại lão tử làm sự tình này, là không nể mặt mũi lão tử, không nể mặt mũi lão tử, thì không cần nói cái gì nữa, lăn.

    A Cổ Lạp là thảo nguyên chi vương, một đời kiêu hùng, nếu như không có hắn, dùng cường thế những năm này của Lam Vân Đế Quốc, chỉ sợ đã sớm thống nhất thảo nguyên.

    Giờ phút này Khánh Thái quỳ ở nơi đó, cảm giác sắp bị Trình Cung làm điên rồi, này không phải đàm phán ah.

    Này không phải chủ soái một quân ah, này so với lưu manh còn lưu manh hơn, so với mã tặc còn mã tặc hơn, căn bản không có đạo lý gì có thể giảng cùng hắn.

    Gặp qua nhân vật hoàn khố, nhưng cho tới bây giờ còn chưa thấy qua hoàn khố kiêu ngạo, bá như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ làm cho hai nước gây chiến, chẳng lẽ hắn không sợ gây ra hậu quả không thể vãn hồi, hắn có đầu hay không, hắn muốn làm gì.

    Chương 94: Chúng ta đi cướp bóc

    Đừng nói là hắn, mà ngay cả Trình Trảm, Lưu Chấn Văn cũng đều trợn tròn mắt.

    Đây là đang làm gì, này là đặc phái viên a, nào có đối đãi đặc phái viên như vậy, mặc dù Khánh Thái này rất hung hăng càn quấy, nhưng mà tối đa là ra oai phủ đầu cho hắn, nào có giống như bây giờ.

    Mở miệng là mặt mũi, ngậm miệng là mặt mũi, dáng vẻ này đâu phải chủ soái một quân, quả thực còn lưu manh hơn giang hồ.

    Vạn nhất vì vậy mà dẫn phát chiến tranh hai nước, vậy thì phiền toái.

    Nhưng mà Lưu Chấn Văn đã nhìn ra, Trình Cung căn bản không đi quản nhiều như vậy, cũng không có suy nghĩ.

    - Thoải mái!

    Trình Cung thấy tên trợ thủ kia té rời đi, cười lớn ném đao trả lại cho binh sĩ kia, sau đó đi về chỗ ngồi.

    Vừa rồi biểu lộ của Lưu Chấn Văn, mấy binh sĩ kia, còn có Khánh Thái cùng với trợ thủ của hắn, Trình Cung đều nhìn ở trong mắt.

    Cái hắn muốn chính là hiệu quả này, lần này hắn không chỉ là xuất chinh, còn muốn cho Lam Vân Đế Quốc thậm chí tất cả mọi người Nam Chiêm Bộ Châu biết rõ, Trình Cung Trình đại thiếu là người rất sĩ diện, vì mặt mũi hắn cái gì cũng có thể làm.

    Hắn muốn đẩy sĩ diện của Trình Cung quần là áo lượt đến mức tận cùng, như vậy hắn làm sự tình gì không hợp lý, cũng có thể có cớ.

    Dù sao nhiều khi muốn làm sự tình, còn không muốn bị người quá chú ý, thì phải nghĩ một ít phương pháp.

    Kỳ thật có tên tuổi của một quần là áo lượt, phá gia chi tử đôi khi cũng không phải chuyện xấu, chuyện người khác không thể làm, không dám làm, không tiện làm, hắn cũng có thể quang minh chính đại làm, rất thoải mái, rất sung sướng, còn có thể đạt tới mục đích mình muốn.

    Đã như vầy, mình cứ tiếp tục làm quần là áo lượt, phá gia chi tử thì như thế nào, hơn nữa hiện tại không chỉ là ở Vân Ca Thành, hắn muốn làm cho cả Nam Chiêm Bộ Châu biết, về sau hắn không chỉ là Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt, mà phải trở thành Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt.

    Trung tâm Thảo Nguyên Vương Đình có một Ngọc Long Hồ, còn có một tòa Ngọc Long Sơn kỳ lạ, nghe nói ngọn sơn phong này là ở sau khi thống nhất thảo nguyên đột nhiên từ mặt đất mọc lên, là một con rồng thăng thiên trực tiếp kéo theo một ngọn núi.

    Mà ở dưới ngọn núi này có một thành thị vượt qua tám mươi vạn nhân khẩu.

    Hoàn toàn phá vỡ tính du mục đặc biệt của người trong thảo nguyên, cái này là Thánh địa trong suy nghĩ của người trong thảo nguyên, Thảo Nguyên vương đô.

    Giờ phút này A Cổ Lạp nhìn xem thư trên tay, thần sắc càng ngày càng nộ, cuối cùng trở nên vô cùng phẫn nộ.

    - Oanh!

    A Cổ Lạp nặng nề vỗ vào lan can trên vương tọa, toàn bộ đại điện đều run rẩy thoáng một phát, phía dưới vốn là hoàng tử, hoàng tôn, văn võ quần thần đang chè chén đều nơm nớp lo sợ nhìn A Cổ Lạp, không biết đã xảy ra chuyện gì.

    - Lẽ nào lại như vậy, cũng dám bắt sứ giả bổn vương, còn muốn bổn vương cho cho hắn mặt mũi.

    Một tiểu tử miệng còn hôi sữa, cũng dám uy hiếp bổn vương, quả thực nực cười.

    A Cổ Lạp tức giận nói, toàn thân phát ra khí thế cường đại.

    Với tư cách vương giả thảo nguyên, bản thân hắn có được lực lượng cường đại, thân hình hùng vĩ dưới lực lượng cường đại càng trở nên nổi bật, một đời bá chủ thảo nguyên, lửa giận sẽ không giống bình thường.

    - Đại Vương.

    Tộc trưởng bộ lạc A Cổ Đạt Mộc Tác Bố Đức đến chúc mừng đại thọ, một tay đặt ở trước ngực, quì xuống nói:

    - Tác Bố Đức nguyện ý dẫn đầu đại quân, trực tiếp tiêu diệt gia hỏa không biết trời cao đất rộng này với tư cách lễ vật mừng đại thọ cho đại Vương.

    Hắn vừa nói xong, một ít tướng lãnh khác cũng nhao nhao thỉnh lệnh, lúc nào thiết kỵ thảo nguyên sợ qua chiến tranh.

    Đây là vì mấy năm này thảo nguyên không có nạn đói gì, nếu không bọn hắn đã sớm giết đi qua.

    - Phái sứ giả lần nữa, nói cho tiểu oa nhi này biết, lập tức phóng thích Khánh Thái, cũng cho bổn vương một giải thích hợp lý, nếu không hết thảy hậu quả do hắn phụ trách.

    Đồng thời mệnh lệnh đại quân biên cảnh tập kết, tùy thời chuẩn bị nghênh chiến.

    Mấy năm này lực lượng thảo nguyên tích súc đến một đỉnh phong chưa từng có, A Cổ Lạp có được hùng tâm tráng chí một mực đang chuẩn bị, giờ phút này tuy còn không phải thời cơ tốt nhất, nhưng với tư cách vương giả thảo nguyên, làm sao hắn có thể chịu được loại sỉ nhục này.

    Sau khi A Cổ Lạp hạ lệnh xong, hắn nhìn thoáng qua một người mặc áo đen, cả người đều giấu ở trong hắc bào, trông vô cùng thần bí bên cạnh, thấy hắn không nói chuyện, A Cổ Lạp trực tiếp vung tay cho người tập kết binh mã.

    ...

    Trong huyện thành vô danh, lại có một đội sứ giả Thảo Nguyên Vương Đình tiến vào.

    - Ta là sứ giả A Mục Nhĩ do vương giả thảo nguyên phái tới, thiết kỵ thảo nguyên đã tập kết, tùy thời có thể giết qua, bây giờ ngươi phải lập tức thả Khánh Thái, sự tình khác sau đó chúng ta sẽ thương lượng với triều đình các ngươi.

    Ngươi chuẩn bị trả giá thật nhiều cho hành động của ngươi đi, nếu như bây giờ ngươi còn cố ý đối kháng cùng Thảo Nguyên Vương Đình ta, vậy hãy nghênh đón quốc chiến đi.

    Hơn nữa chuyện này, chúng ta đã cho đặc phái viên trú ở Vân Ca Thành thông tri hoàng đế của các ngươi, tin tưởng rất nhanh ngươi sẽ nhận được thánh chỉ của Hoàng đế.

    Không có mang vũ khí, nhưng mà so với Khánh Thái càng cao hơn ngạo, so với Khánh Thái càng thêm tuổi trẻ bốc đồng, xem xét là cho người một cảm giác cường ngạnh, là cái loại hận không thể lập tức phát phát động chiến tranh.

    Trong nội tâm A Mục Nhĩ cười lạnh, nhìn ngươi có thể hung hăng càn quấy nữa không, một khi liên lụy đến chiến đấu quốc gia, nhìn ngươi giải quyết thế nào.

    Thảo Nguyên Vương Đình không đánh Lam Vân Đế Quốc, các ngươi phải thắp nhang thơm cầu nguyện a, hiện tại các ngươi cũng dám đến chọc thiết kỵ thảo nguyên chúng ta, nếu hoàng đế của các ngươi biết, khẳng định sẽ giết ngươi.

    - Người trở về có nói cho ngươi quy củ của bản soái không.

    Trình Cung trừng mắt, thanh âm trở nên vô cùng cường thế nói:

    - Quỳ xuống nói chuyện, ngươi tự mình quỳ hay là bản soái giúp ngươi.

    A Mục Nhĩ này bị Trình Cung quát một tiếng lại càng hoảng sợ, nhưng sau đó hai đấm nắm chặt, gân xanh căng lên.

    - Ta chỉ quỳ dưới Hùng Ưng thảo nguyên, loại miệng còn hôi sữa như ngươi được sao...

    - Bành!

    Không đợi hắn nói xong, trực tiếp bị Trình Cung đạp một cước bay ra ngoài, hiện tại Trình Cung khống chế lực lượng rất chính xác, một cước đạp xuống chẳng những làm cho hắn dậy không nổi, hai chân cũng gập lại, vừa vặn là tư thế quỳ bay ra ngoài, rơi xuống đất cũng là quỳ, lần này Trình Cung trực tiếp đá A Mục Nhĩ này bay đến bên ngoài huyện nha.

    - Trở về nói cho A Cổ Lạp, quốc chiến đúng không.

    Đánh đi, hắn cứ tùy tiện, cái kia không có quan hệ cùng lão tử, đánh chết cũng chẳng có liên quan gì tới ta.

    Nhưng mà sự tình tiễu phỉ lại quan hệ đến vấn đề mặt mũi của lão tử, nếu như lần này Thảo Nguyên Vương Đình các ngươi không phối hợp là không nể mặt mũi ta, không nể mặt mũi ta, ta cũng sẽ không khách khí với các ngươi, tập kết đại quân đúng không, cứ tùy tiện.

    Dù sao lão tử đánh xong mã tặc là thắng lợi hoàn thành nhiệm vụ, sự tình khác không có quan hệ cùng lão tử, có năng lực các ngươi đánh tới Vân Ca Thành đi.

    Lăn, đuổi bọn chúng ra ngoài cho ta.

    Trình Cung khoát tay chặn lại, vô cùng hung hăng càn quấy cho người mang A Mục Nhĩ đi.

    Trình Trảm còn đỡ một ít, dù sao Huyết Chiến là dòng chính Trình gia, mặc kệ Trình Cung làm cái gì, hắn đều không chút do dự ủng hộ.

    Nhưng mà Lưu Chấn Văn thì bất đồng, hắn đường đường là Tướng quân, là Siêu Phàm kỳ, cho dù ở trong Tướng quân cũng là tồn tại đỉnh cấp, nếu có chiến sự mà nói, hắn tùy thời có khả năng trở thành Đại tướng quân.

    Mấy lần Lưu Chấn Văn nhịn không được muốn mở miệng, đây quả thực thật quá mức, nếu vì vậy tạo thành chiến tranh thì sao bây giờ, tử thương bao nhiêu người, sẽ tạo thành nhiều hậu quả nghiêm trọng, hắn có biết hay không.

    Mặt mũi, vì chút mặt mũi kia, thật không ngờ hắn chẳng sợ gì cả.

    Nhưng căn bản chờ không hắn nói, hết thảy cũng đã xong, dù sao hắn cũng chỉ là quân nhân, nên phản ứng chính trị không được nhanh lắm.

    Thật không nghĩ tới, bởi vì một tên quần là áo lượt muốn chút mặt mũi, lại náo thành như vậy.

    Một khi chiến tranh bắt đầu, không biết sẽ có bao nhiêu tướng sĩ chết trận sa trường, nếu thật là toàn diện chiến tranh mà nói, cái kia..., nhưng lúc này Trình Cung đã hạ lệnh, tất cả mọi người lập tức lên ngựa.

    Gió thật to, làm đại kỳ không ngừng phát ra tiếng phần phật, là tà dương, đại mạc, bão cát như cũ, kỵ binh đã khống chế thị trấn vài ngày ly khai rất nhanh.

    Bọn hắn xuyên qua sa mạc, đối với Bảo Mã Lương Câu mà nói, vài chục dặm sa mạc này rất nhanh là qua, vừa qua sa mạc là tiến vào thảo nguyên, sau khi tiến vào thảo nguyên không lâu liền tìm được một nhánh sông, Trình Cung lấy ra rất nhiều Dạ Minh Châu chiếu sáng chung quanh.

    - Hiện tại tất cả mọi người lập tức thay quần áo.

    Trình Cung nói xong, đã lấy ra rất nhiều quần áo mã tặc.

    Trước kia Lưu Chấn Văn một mực chịu đựng rốt cục nhịn không được, tiến lên trầm giọng nói:

    - Chủ soái, thuộc hạ thật sự không rõ lúc này Chủ soái tiến vào thảo nguyên là muốn làm gì?

    Chúng ta thân là quân nhân, vì sao phải mặc quần áo mã tặc?

    - Đây là mệnh lệnh, ở trong một phút đồng hồ, tất cả mọi người lập tức đổi xong quần áo, nếu không trị theo quân pháp.

    Trình Cung nói xong, mình đã bắt đầu thay quần áo, giải thích, giải thích cái rắm.

    Trình Cung biết rõ Lưu Chấn Văn đã chịu đựng từ lúc mình đối đãi với những sứ giả kia, giờ phút này rốt cục nhịn không được, nhưng thì tính sao.

    Trình Cung sẽ không đi giải thích cái gì, cũng không cần giải thích cái gì.

    Lưu Chấn Văn siết chặt nắm tay, nếu như không phải vì thái độ của Bạch đại tướng quân đối với Trình Cung, còn nhiều lần dặn dò mình, thì hắn sớm không nhịn được phát ra nghi vấn.

    Nhưng mà lúc này, hắn lại đột nhiên cảm giác được một ánh mắt lạnh như băng đang nhìn mình chằm chằm, Trình Trảm lạnh lùng nhìn hắn.

    Lưu Chấn Văn thoáng cái tỉnh táo lại, hắn có thể cảm nhận được, nếu như đến thời gian mình không đổi áo xong, hoặc là có bất kính gì đối với Trình Cung, Trình Trảm tuyệt đối sẽ không chút do dự ra tay.

    Lưu Chấn Văn là người rất có năng lực, nhưng không phải dòng chính Trình gia.

    Sau khi do dự liên tục, rốt cục vẫn phải nghe mệnh lệnh Trình Cung, cầm quần áo thay đổi.

    Sau khi thay đổi quần áo mã tặc, mọi người đi đường suốt đêm, đến thời điểm rạng sáng mới nghỉ ngơi ba canh giờ.

    Thời điểm chuẩn bị xuất phát lần nữa, Trình Cung nhìn hết thảy mọi người, lúc này đã không cần che dấu cái gì cả.

    - Hiện tại chúng ta phải xâm nhập bên trong thảo nguyên, bởi vì vài năm này không có chiến tranh, bọn hắn cũng đã thư giãn xuống.

    Tuy bọn hắn bắt đầu tập kết một ít quân đội, nhưng từng bộ lạc lại không có phòng bị gì.

    Cách nơi này đại khái trăm dặm, có một đại bộ lạc tên là A Cổ Đạt Mộc, lúc này đang cử hành giao dịch hội của ba mươi sáu bộ lạc, giống như là phiện chợ của chúng ta vậy.

    Mà tộc trưởng A Cổ Đạt Mộc này lại là cậu của Đại hoàng tử A Nhĩ Tư Lăng của Thảo Nguyên Vương Đình, ba ngày sau là đại thọ vương giả thảo nguyên, hơn ba trăm bộ lạc lớn 0chúng ta lấy được, tộc trưởng A Cổ Đạt Mộc vì trợ uy cho cháu ngoại trai hắn, đã mang lực lượng mạnh nhất trong tộc đi.

    - Bây giờ chúng ta chính là muốn chém giết giao dịch này, sau đó thuận tiện một đường đoạt lấy, nhìn thấy cái gì đoạt cái đó.

    Mấy năm này thảo nguyên bọn hắn hơi trung thực, là vì bọn hắn không có xảy ra vấn đề, nhưng mà quá khứ mấy trăm năm, hàng năm bọn hắn đều phát động tập kích đối với Lam Vân Đế Quốc chúng ta, thành thị biên cảnh bị bọn hắn đoạt bao nhiêu lần, hôm nay đến phiên chúng ta đoạt bọn hắn.

    Chương 95: Giết ra một con đường

    Trình Cung nhìn mọi người nói:

    - Không có nhiều đạo lý lớn như vậy, ta muốn nói cho mọi người chính là.

    Mặc kệ lần này cướp bóc bao nhiêu, cướp được đều là của các ngươi, đến lúc đó mọi người tập trung đồ vật cướp được lại, trở về phân phối.

    Nếu có huynh đệ chết đi ở trong lần hành động này, trừ phần chia cho hắn ra, Trình Cung ta còn có thể xuất ra ba ngàn lượng hoàng kim cho gia đình hắn.

    Lưu Chấn Văn nghe xong, đường đường là Siêu Phàm kỳ có được pháp lực, thiếu chút nữa té từ trên lưng ngựa xuống, nói đùa gì vậy, cỡi ngựa cướp bóc trên thảo nguyên.

    Cái này căn bản là tìm chết, hắn điên rồi.

    Thảo nguyên mênh mông, chỉ cần xảy ra chuyện gì, thiết kỵ thảo nguyên rất dễ dàng truy tung, cho dù sau khi đoạt xong lập tức trở về, cũng rất khó tránh thiết kỵ thảo nguyên vây quét, huống chi hắn lại muốn một đường đoạt lấy, nói đùa gì vậy.

    Tên quần là áo lượt này, hắn cho rằng đây là đi dạo sao, bên kia giam sứ giả, đánh sứ giả, bên này làm ra động tác bực này, điên rồi, nhất định là hắn điên rồi.

    May mắn mình không có đầu nhập vào Trình gia, không sợ Trình gia tranh đấu cùng Hoàng đế và các thế lực khác, chỉ là Trình gia có một phá gia chi tử như vậy cũng không được.

    Giờ phút này ở dưới Trình Cung cổ động, cảm xúc của các tướng sĩ đều thay đổi.

    Lưu Chấn Văn cảm giác, hiện tại chỉ có mình là thanh tỉnh, nhưng phải làm thế nào đây.

    Tên đại thiếu này có mệnh tốt, bên người có Huyết Chiến do Trình lão gia tử phái tới, càng có một đám hoàn khố điên cuồng theo hắn.

    Tống đại thiếu kia, hắn mới là Thoát Thai kỳ a, vậy mà cũng dám đến, còn có Bàn Tử kia, nếu quả thật xung phong liều chết, chỉ sợ ngựa của hắn không chịu nổi.

    Nhưng vào lúc này, ở Trình Cung ra lệnh, thành viên Huyết Chiến bắt đầu phân phát một ít gì đó cho tất cả mọi người, đây đều là dược tề cùng đan dược trước kia tiểu Tuyết luyện chế, lần này Trình Cung phát ra một lần duy nhất.

    Thời điểm mọi người ở đây hưng phấn vì có nhiều dược vật như vậy, một câu của Trình Cung lại làm cho tất cả mọi người trợn tròn mắt.

    - Đan dược là cho mọi người dùng, dược tề chủ yếu là cho ngựa ăn, đương nhiên, lúc cần thiết cũng có thể cho ngựa ăn đan dược...

    Không đợi Trình Cung nói xong, người phía dưới lập tức phát nổ.

    - Ah...

    Cho ngựa ăn, nói đùa gì vậy, đây chính là dược tề cấp tám a.

    - Ta đây đều là dược tề cấp chín, trên người của ta ẩn dấu một bộ là dùng để cứu mạng.

    - Đây cũng quá phá sản đi, đây đều là đan dược Nhân cấp trung phẩm, sao có thể dùng cho ngựa ăn...

    - Tùy tiện một viên đan dược, đều bằng nửa năm quân lương của chúng ta.

    ...

    Cho ngựa ăn dược tề thậm chí đan dược, này làm cho bọn hắn thật sự không có cách nào tiếp nhận.

    Coi như là Bách phu trưởng hoặc là Thiên phu trưởng cũng không có nhiều dược tề cao cấp bực này, đan dược càng là đồ vật bảo vệ tánh mạng, đơn giản không sử dụng được, chưa từng nghe nói qua dùng để cho ngựa ăn.

    Bàn Tử ở một bên hắc hắc cười xấu xa, trong lòng tự nhủ này tính toán cái gì, các ngươi mới biết được bao nhiêu ah.

    - Đều an tĩnh cho ta!

    Trình Cung quát:

    - Dược tề trọng yếu hay là mệnh trọng yếu, vì sao thiết kỵ thảo nguyên có thể thường xuyên giết qua đánh cướp chúng ta, mà chúng ta lại biết rất rõ ràng chỗ đó có bộ lạc cũng không dám đơn giản giết qua.

    Còn không phải bởi vì thảo nguyên bao la, không có chướng ngại, mà thiết kỵ bọn hắn cường đại.

    Một khi tiến lên bị phát hiện, rất nhanh bọn hắn có thể thay đổi kỵ binh vây giết.

    Nhưng nếu như chúng ta chạy nhanh hơn so với bọn hắn, đoạt xong đào tẩu, kia chẳng khác nào bọn chúng vào biên cảnh chúng ta đánh cướp cả.

    Chúng ta dựa vào là cái gì, nói cho các ngươi biết, bên trong những dược tề kia có trộn lẫn nhiều dược vật khác.

    Người phục dụng không có hiệu quả quá lớn, chỉ có thể dùng để kích thích sự khôi phục của ngựa, chỉ cần có tiền, chỉ cần về sau đi theo ta, đừng nói dược tề, coi như là các loại đan dược cũng rộng mở cung ứng, đi!

    Xác thực Trình Cung đã pha loãng dược tề điều phối qua, nhưng mà đa số đều có thể đạt tới dược tề sáu bảy cấp, người phục dụng hiệu quả vẫn tốt, hắn nói như vậy chỉ là sợ những người này đến thời điểm mấu chốt không bỏ được.

    - Bàn Tử, ngươi cẩn thận một ít, đừng đến lúc đó theo không kịp đại đội, bị địch nhân đuổi theo.

    Sắc Quỷ nói xong, thúc ngựa chạy đi.

    - Ngươi vẫn là tự lo cho mình đi, tiểu Cửu, chiếu cố tốt người này.

    Bàn Tử nói xong sờ lên không gian giới chỉ của mình, đại thiếu cho nhiều đan dược như vậy, thật sự không được mình trực tiếp cho ngựa ăn Hồi Nguyên Đan, cũng không tin nó chạy không được.

    Con mẹ nó, hiện tại xem như đã minh bạch, có đại thiếu là kho đan dược siêu cấp, mình không dùng nhiều quả thực rất xin lỗi huynh đệ, làm huynh đệ phải cố gắng hỗ trợ chia sẻ, nhất định phải có đảm đương gánh một ít.

    Lam Vân đế quốc là thẳng đến khi Trình Tiếu Thiên xuất mới dần dần quật khởi, thời gian dần trôi qua đã cường đại đến mức đuổi thiết kỵ thảo nguyên chạy về nơi của bọn chúng, một lần hành động trở thành một trong những thế lực sánh ngang cùng Đồ Đằng Đế Quốc, Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình.

    Trải qua trên trăm năm biến hóa, hôm nay Thảo Nguyên Vương Đình ở trên thảo nguyên đã thành lập một quốc gia cường đại.

    Tuy tính chất du mục vẫn còn, nhưng hơn ba trăm bộ lạc của bọn hắn cũng bắt đầu vây quanh Vương đô lập căn cơ, sau đó lại du động vây quanh cái căn cơ này, tạo thành một tồn tại cường đại.

    Bộ lạc A Cổ Đạt Mộc là một trong mười đại bộ lạc bên ngoài Vương đô, trừ ở Vương đô có một chi năm vạn đại quân của bộ lạc A Cổ Đạt Mộc, A Cổ Đạt Mộc bọn hắn còn có được ba vạn đại quân phòng vệ.

    Phải biết rằng trước kia đây là không thể tưởng tượng nổi, thảo nguyên đều là lên ngựa đánh giết, xuống ngựa nuôi dê, cũng chỉ có như A Cổ Đạt Mộc bài danh trước mười đại bộ lạc mới có thể có nhiều quân đội như vậy.

    Chỉ là hôm nay, những quân đội này không có ở đây, nhưng mà người bộ lạc A Cổ Đạt Mộc cũng không có lo lắng.

    Bên cạnh một dòng sông lớn, hình thành một thành thị hơn mười vạn người.

    Hôm nay vô cùng náo nhiệt, ba mươi lăm bộ lạc ở chung quanh đều nhao nhao chạy đến bộ lạc A Cổ Đạt Mộc, đây là thời điểm tổ tức giao dịch hội một tháng một lần.

    - Cướp!

    Lặng lẽ tiếp cận, âm thầm tĩnh dưỡng, một mực đợi đến lúc mặt trời sắp xuống núi, ánh chiều tà chiếu rọi xuống toàn bộ bộ lạc A Cổ Đạt Mộc, một đội ngựa giống như cuồng phong xông vào nơi đóng quân của bộ lạc A Cổ Đạt Mộc.

    Tuy thời gian lâu dài, bọn hắn đã cố định xuống một ít, nhưng bọn hắn cũng không có bao nhiêu công sự phòng ngự, trên thực tế ở trên thảo nguyên mênh mông, bọn hắn xem ra căn bản không cần phải phòng ngự.

    Ngươi dám đến, bọn hắn lập tức lên ngựa nghênh địch.

    Cũng chính bởi vì như thế, một đội ngựa như cuồng phong này rất nhẹ nhàng sát nhập vào trong đó, vô cùng đơn giản giết vào.

    Có thể phản kháng vốn không nhiều lắm, tuy những bộ lạc khác tới tham gia giao dịch đều mang một ít binh sĩ, nhưng đều là binh sĩ bình thường.

    Ở dưới đội kỵ mã giống như cuồng phong lao qua, lập tức đều nhao nhao trở thành dã quỷ.

    Sau đó những người này chia làm mười tổ, nhanh chóng cướp những hàng hóa kia đi, bọn hắn cũng không có mang đi, mà đều tập trung vào một quảng trường.

    Rất nhanh hàng hóa, dược tài trên quảng trường kia chồng chất thành núi, các loại vàng bạc càng nhiều không kể xiết.

    Vốn bộ lạc A Cổ Đạt Mộc được xưng cưỡi lên lưng ngựa là trở thành chiến sĩ thảo nguyên, năm vạn tinh anh nhất ở Vương đô, còn lại ba vạn bị tộc trưởng bọn hắn mang đi trợ uy cho Tô Hợp Vương tử.

    Một số người khác thì bị giết không còn, lúc này căn bản không có biện pháp phản kháng.

    Hơn một ngàn người điên cuồng đánh cướp gần một canh giờ, trước khi viện binh của hai bộ lạc gần nhất đuổi đến liền bỏ chạy.

    Thời điểm rút lui lại gặp một viện binh của bộ lạc khác, vừa vặn đụng phải đối đầu.

    Tuy ở bộ lạc A Cổ Đạt Mộc, hơn một ngàn người bọn hắn liền ngăn chặn toàn bộ người bộ lạc, nhưng mà không có biện pháp khống chế những người kia sử dụng phương pháp liên hệ cứu viện.

    - Sát!

    Loại tao ngộ này là không có biện pháp tránh, cho dù ngươi có thiên biến vạn hóa, các loại kế sách...

    Loại thời điểm này xem chỉ có lực lượng, sĩ khí.

    Loại tao ngộ trước mặt này, có thể làm là giết.

    Nương theo tiếng sát của Trình Cung, tiếng gào thét trùng thiên, tất cả mọi người nhao nhao lấy ra ngựa.

    Ngựa của Lam Vân đế quốc có rất nhiều bất đồng cùng thảo nguyên, càng thêm sắc bén, càng bền sức.

    Hoàn toàn là chiến đao của quân đội Lam Vân đế quốc, ngựa quân đội, sáo lộ của quân đội chính quy, chỉ có quần áo là của mã tặc.

    Ai cũng có thể nhìn ra bọn họ là quân đội giả trang, nhưng cái này cũng không trọng yếu.

    Vừa rồi đơn giản đánh cướp ở bộ lạc A Cổ Đạt Mộc cũng không có làm cho bọn này kính sợ, giờ phút này mỗi người đều theo sát đại quân, một hơi giết tới.

    Như một đầu trường Long, một đường lao lên, xác thịt bay tứ tung.

    Trình Trảm chăm chú đi theo bên cạnh Trình Cung, tiểu Cửu thì chăm chú đi theo bên cạnh Sắc Quỷ, ở dưới loại đại quân tàn sát này, tuyệt đối không thể rơi đội.

    Một khi lâm vào trận doanh địch nhân, cho dù ngươi là võ trung Thánh giả cũng phi thường nguy hiểm.

    Người Huyết Chiến giống như là một thanh đao vô cùng sắc bén, mà kỵ binh tinh nhuệ của Bạch Khải Nguyên cũng cường đại vô cùng, chỉ là một cái đối mặt, đã xé mở đội ngũ ba ngàn người của đối phương, trực tiếp giết xuyên qua.

    Trước sau không quá nửa khắc, trong ba ngàn người này ít nhất có năm, sáu trăm người bị giết, mà đoàn người Trình Cung trả giá là hai gã Huyết Chiến cùng ba mươi tám tên kỵ binh.

    Ở bên trên thảo nguyên có thể liều cùng thiết kỵ thảo nguyên ra hiệu quả như vậy, thành tích này đủ để dương danh thiên hạ, nếu như mượn cổ khí thế này giết trở về, cho dù giết toàn bộ ba ngàn người này cũng không là vấn đề.

    Nhưng bây giờ ai cũng biết, không thể chậm trễ nữa, một khi bị những người khác vây quanh, cái kia sẽ vô cùng phiền toái, theo một tiếng thét dài của Trình Cung, những người này trực tiếp xông ra ngoài.

    Ba ngàn kỵ binh chạy đến cứu viện cũng bị giết đến sửng sốt một hồi lâu mới kịp phản ứng đuổi theo, những người này đến cùng là người nào, sao lại hung hãn như vậy?

    Không ngờ bọn hắn hóa trang thành mã tặc, đây cũng quá giả a.

    Tuy bọn hắn không phải thiết kỵ tinh nhuệ nhất thảo nguyên, nhưng bình thường mà nói, ba ngàn người bọn hắn đủ để đánh ngang tay cùng năm ngàn kỵ binh của Lam Vân đế quốc, nhưng sao lúc này lại bị một ngàn người này giết thành như vậy.

    Chỉ một lần giao kích đã chết gần sáu trăm người, còn đối phương chỉ chết vài chục, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi a.

    Chương 96: Nhẫn, nhẫn, nhẫn hắn

    Chẳng lẽ nhóm người này là kỵ binh tinh nhuệ nhất của Cuồng Phong?

    Không đúng, nhất định bọn hắn là quân nhân chính quy, tuy kỵ binh Cuồng Phong rất mạnh, nhưng tuyệt đối không đến mức như thế.

    Tuy sau đó đuổi theo, nhưng mà những thiết kỵ thảo nguyên này đã không có tư thế ngồi trên lưng ngựa, quét ngang hết thảy, thiên hạ mặc ta tung hoành ngang dọc như trước kia nữa.

    Thẳng đến sau đó lại có mấy đội ngũ tụ hợp, thời gian dần trôi qua người của bọn hắn đạt đến một vạn, lúc này mới hung ác truy đuổi.

    Mịa nó, không thể không thừa nhận những tên lớn lên trên lưng ngựa này, kỹ thuật cỡi ngựa của nguyên một đám đều mạnh như vậy.

    Hơn nữa lần này mình chọc hoàn toàn chính là tổ ong vò vẽ, tuy lần này bởi vì có đại thọ của Vương giả, các tộc trưởng cùng tinh anh đều đi Vương đô.

    Nhưng mà một ít nhân vật trọng yếu của bọn hắn cũng bị Trình Cung giết không ít, mà đồ đạc của bọn hắn thì lại bị Trình Cung cướp bóc không còn.

    Không gian giới chỉ kia của Trình Cung rất lớn, lúc này đã đầy một nửa, Trình Cung căn bản chưa kịp kiểm kê bất kỳ vật gì, chỉ cần nhìn xem là tốt liền thu vào.

    Hiện tại đã nằm trong đại thảo nguyên mênh mông, chung quanh đều là địch nhân không ngừng xuất hiện, làm cho người có một loại cảm giác vô lực.

    Trách không được đa số địa phương của thảo nguyên không có phòng ngự, lại không sợ người công kích cùng đánh lén, thậm chí cũng không ai dám đến thảo nguyên đánh lén, đánh lén xong thật đúng là tránh không thoát.

    Lại một lần gặp được chặn đánh chính diện, tuy giết qua lần nữa, nhưng mà thời điểm địch nhân đã đuổi tới gần, rốt cục Trình Cung để cho mọi người cho ngựa phục dụng dược tề.

    Sau khi phục dụng dược tề, tốc độ rõ ràng tăng lên rất nhiều, chỉ cần tốc độ có chênh lệch, lại chạy hai canh giờ, rốt cục bỏ xa đại quân đuổi bắt.

    Trình Cung cũng không có ngừng, tra nhìn một chút, thấy chung quanh còn có mấy tiểu bộ lạc, trực tiếp mang người giết tới.

    Kế tiếp ở bên trong một ngày một đêm, toàn bộ thảo nguyên triệt để lộn xộn, liên tiếp có mười cái bộ lạc lọt vào đánh cướp.

    Tử thương không phải đặc biệt nhiều, nhưng mà tổn thất lại không nhỏ, quan trọng nhất đây là sự tình mà Thảo Nguyên Vương Đình thành lập trên trăm năm nay chưa từng có.

    Từ nơi ấy đột nhiên toát ra một đám người lao đến, không ngờ thật hung hãn, hôm nay dưới tình huống mười mấy bộ lạc chung quanh đã gom góp gần sáu vạn truy binh, vậy mà dám tiếp tục đánh cướp như trước.

    ...

    - Oanh...

    Trong hoàng cung, vương giả thảo nguyên đánh ra một chưởng làm cả hoàng thành rung rẩy, cái bàn được làm bằng ngọc thạch trở nên nát bấy.

    A Cổ Lạp như là Hùng Ưng phẫn nộ, bao quát lấy tất cả thần tử phía dưới.

    A Cổ Lạp là chân chính phẫn nộ, triệt để bạo nộ rồi.

    - Một ngày một đêm tung hoành ba nghìn dặm thảo nguyên, đánh cướp mười bộ lạc, sáu vạn người vậy mà không có biện pháp đuổi tới bọn hắn.

    Các ngươi nói cho ta biết, là Phong Kỵ của Cuồng Phong Mã Bang trở về?

    Hay là quân đoàn tinh nhuệ nhất của Đồ Đằng lao tới.

    Liên tiếp đánh sứ giả ta, bây giờ lại giả làm mã tặc đánh cướp mười bộ lạc của ta, hắn là tìm chết.

    A Cổ Lạp gầm lên, thanh âm quanh quẩn, mãnh liệt đứng lên.

    Khí thế của hắn làm cho cả hoàng cung rung động lắc lư.

    Vốn đây là một lần náo nhiệt chúc mừng trước thọ yến của hắn, kết quả lại nhận được tin tức này, những Đại tướng phía dưới cũng nổi giận, nguyên một đám chờ lệnh muốn dẫn binh xuất chinh.

    Ở bọn hắn xem ra, trận chiến này đã không thể tránh né, hơn nữa tuyệt đối không phải là xung đột bình thường.

    - Đại Vương bớt giận.

    Thời điểm A Cổ Lạp nổi giận nhất, Hắc bào nhân vẫn đứng bên cạnh hắn đột nhiên mở miệng, thanh âm vô cùng trầm thấp.

    Nhưng hắn vừa nói, A Cổ Lạp lập tức tỉnh táo lại.

    - Quốc sư, hắn quả thực quá mức hung hăng càn quấy, không giết hắn bổn vương khó tiêu oán khí trong lòng, càng sẽ bị người trong thiên hạ chế nhạo.

    Hắc bào nhân này đúng là quốc sư thần bí nhất Thảo Nguyên Vương Đình, không có người gặp qua chân diện mục của quốc sư, nhưng tất cả mọi người biết rõ một việc, A Cổ Lạp đối với vị quốc sư thần bí này là nói gì nghe nấy.

    Thanh âm già nua của vị quốc sư này rất là bình tĩnh:

    - Kỳ thật đại Vương đổi góc độ lại suy nghĩ thoáng một phát, Trình Cung này làm như vậy bản thân đã nói lên hắn chỉ là hoàn khố mà thôi, nếu như đại Vương hiểu rõ sự tình trước kia của hắn thoáng một phát sẽ phát hiện, sự tình hoang đường hắn đã làm ở Vân Ca Thành có rất nhiều.

    Thậm chí ngay cả Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc nhìn thấy hắn cũng rất đau đầu, hắn làm việc căn bản mặc kệ hậu quả, đúng như hắn nói, vì một cái mặt mũi hắn có thể làm bất cứ chuyện gì.

    Bệ hạ ngẫm lại xem, đổi thành bất kỳ người nào khác, sẽ không làm chuyện tình như vậy.

    Nhưng mà hắn lại có thể, hắn không sợ hai nước phát sinh chiến tranh, có Trình gia làm hậu thuẫn, hắn cũng không sợ bởi vì vậy trở về sẽ chịu trách phạt, nếu như nói như vậy, đại Vương tức giận hắn đáng giá sao?

    - Quốc sư là muốn bổn vương nhịn xuống cơn tức này?

    A Cổ Lạp thật sự có chút không cam lòng, trắng trợn khiêu khích, như vậy cũng phải nhẫn, hắn cũng có chút chịu không được.

    - Đại Vương ngẫm lại xem, cho dù đại Vương không làm cái gì, ai sẽ cho rằng đại Vương sợ hắn.

    Chỉ cho rằng là đại Vương điên cùng hắn, bất quá hắn chỉ muốn chúng ta không nhúng tay vào sự tình mã bang, đây cũng không phải là đại sự gì, không nhúng tay thì không nhúng tay.

    Dù sao có mã bang ở đằng kia, đối với đại kế về sau của chúng ta cũng có chút ảnh hưởng, vừa vặn có thể mượn hắn thanh trừ một bộ phận.

    Về sự tình hắn đánh cướp, dù sao hắn cũng ngụy trang thành mã bang, tuy nhìn vào là biết giả dối, nhưng cái này cũng không sao cả.

    Nếu như đại Vương thật sự khó nhịn cơn tức này, có thể cho các vương tử giao thủ cùng Lôi Đình Quân Đoàn, xem như tôi luyện cùng thí luyện, hết thảy lấy đại cục làm trọng, như vậy đã không ảnh hưởng đại kế, còn có thể tôi luyện các vị vương tử thoáng một phát.

    - Ân!

    A Cổ Lạp nhẹ gật đầu, suy nghĩ một chút nói:

    - Nếu để cho các vương tử lấy Trình Cung này luyện tập thì sao?

    Cho dù là Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc, Đồ Đằng Đế Quốc, Man tộc, cho tới bây giờ A Cổ Lạp cũng không có chịu qua tức giận như vậy.

    Về phần mấy tiểu quốc khác trên thản nguyên, bọn hắn càng không dám chọc vào thiết kỵ thảo nguyên, cho nên A Cổ Lạp vô cùng tức giận.

    - Đại Vương cho rằng tất yếu sao?

    Đả bại một hoàn khố như vậy có thể chứng minh cái gì, quan trọng nhất là, trong quân của hắn còn có một Bạch Khải Nguyên, nếu quả thật muốn tiêu diệt mười vạn đại quân này, chỉ sợ không thua gì toàn diện chiến tranh một hồi, như vậy đại Vương nhiều năm chuẩn bị cùng tâm huyết sẽ tan thành mây khói.

    Những lời này chỉ có A Cổ Lạp có thể nghe được, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

    - Hô...

    A Cổ Lạp nặng nề thở một hơi, mới chậm rãi gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía dưới:

    - Mỗi vị vương tử có thể lĩnh đội ngũ phần mình xuất chinh, trong ba tháng, ai chém giết nhiều tướng sĩ Lam Vân Đế Quốc hơn là người thắng, bổn vương sẽ có trọng thưởng.

    Về phần Trình Cung, phái người thông tri hắn, bổn vương nể mặt Trình Tiếu Thiên không so đo cùng hắn, bảo các bộ lạc chung quanh Mã Đầu Sơn lui lại, quân đội chung quanh không có mệnh lệnh bổn vương không được có bất luận hành động gì.

    Chẳng ai ngờ, vô số người chấn kinh, ngoài ý muốn, không tưởng được một quyết định cứ như vậy ra đời.

    Hoàng tử, văn võ đại thần Thảo Nguyên Vương Đình cũng có rất nhiều người không thể hiểu được, tại sao phải nhẫn một tên hoàn khố, nhưng thấy khuôn mặt tái nhợt của A Cổ Lạp, ai cũng không dám nhiều lời.

    Giờ phút này Bạch Khải Nguyên gom góp gần hai vạn kỵ binh, đang xuyên qua sa mạc phóng tới thảo nguyên, vốn là lúc ban đầu Trình Cung ly khai hắn cũng không có quá để ý.

    Dù sao có Trình Trảm cùng Huyết Chiến ở bên cạnh bảo hộ, cho dù gặp được hơn một ngàn tinh nhuệ của địch cũng không cần lo lắng an nguy của Trình Cung, mà có Lưu Chấn Văn cùng kỵ binh tinh nhuệ nhất dưới tay mình, cho dù bị một hai vạn quân địch vây quanh cũng có thể bảo hộ Trình Cung giết ra.

    Thời điểm biết Trình Cung phái người đi cảnh cáo những bộ lạc kia, Bạch Khải Nguyên cũng dở khóc dở cười, nhưng sau đó trong lòng hắn an ủi mình, chỉ cần hắn không có việc gì, hắn nguyện ý chơi như thế nào thì chơi như thế đó.

    Nhưng sự tình rất nhanh vượt ra khỏi phạm vi hắn dự đoán, không ngờ Trình Cung đánh sứ giả A Cổ Lạp, còn giữ sứ giả lại, lại không chỉ một lần.

    Thời điểm Hoàng đế tức giận truyền thánh chỉ, ra lệnh cho bọn họ lập tức phóng thích sứ giả, không được làm hai nước phát sinh mâu thuẫn, thì tin tức càng kinh người truyền đến.

    Hơn ngàn mã tặc cướp bóc mười bộ lạc của thảo nguyên, hơn nữa đúng là mười bộ lạc vây quanh Mã Đầu Sơn.

    Mà đại quân thảo nguyên không ngừng đuổi giết ở phía sau, rốt cục Bạch Khải Nguyên cũng ngồi không yên được nữa, hắn tạm thời để cho thủ hạ phụ trách chuyện bên này, còn hắn thì trực tiếp mang kỵ binh sát nhập thảo nguyên, vô luận như thế nào cũng không thể để cho Trình Cung gặp nguy hiểm.

    Hiện tại Bạch Khải Nguyên đã không đi suy nghĩ sau đó nên làm cái gì, bọn hắn chỉ là quân đội tiễu phỉ, lúc này lại sát nhập thảo nguyên, sự tình phiền toái phía sau nhất định sẽ rất nhiều.

    Vốn hắn cho rằng chỉ cần đại quân bọn hắn vừa tiến vào thảo nguyên, rất nhanh phương diện thảo nguyên sẽ có phản ứng, nhưng mà làm cho hắn không nghĩ tới chính là, đại quân tiến vào thảo nguyên lại một mảnh gió êm sóng lặng, như là tiến vào chỗ không người.

    Mà lúc này rốt cục Bạch Khải Nguyên cũng liên lạc được với Trình Cung, rất nhanh song phương tụ hợp cách Mã Đầu Sơn một trăm hai mươi dặm.

    - Tiểu tổ tông, ngươi... ngươi bảo ta nói ngươi cái gì mới tốt đây.

    Vừa nhìn thấy Trình Cung, Bạch Khải Nguyên cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

    Giờ phút này bọn hắn đang ở trong một lều vải cực lớn, Trình Cung đang thay quần áo mã tặc, thấy bộ dạng Bạch Khải Nguyên không biết nói như thế nào, Trình Cung cũng bị chọc cười.

    - Bạch thúc, ngươi nhìn xem cái này.

    Trình Cung nói xong, lấy ra một phần thư tín giao cho hắn.

    Bạch Khải Nguyên vốn là mặt âm trầm, đối với Trình Cung làm ẩu như thế hắn cũng có chút nhịn không được, bởi vì sự tình huyên náo như vậy, người...

    - Móa nó, đây là thật.

    Đầu A Cổ Lạp bị ngựa đá sao, hắn, hắn chỉ nói bấy nhiêu đây thôi sao.

    A Cổ Lạp hạ đạt mệnh lệnh, bên trên chỉ là bảo Trình Cung phóng thích sứ giả của hắn, hơn nữa nói nể mặt mũi Trình Tiếu Thiên nên không truy cứu việc này nữa.

    - Ha ha...

    Lúc này Trình Cung đã thay quần áo xong, vui vẻ cười nói:

    - Nếu như không phải như thế, ta sao dám dừng lại trên thảo nguyên.

    Bạch thúc, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm khó gặp, A Cổ Lạp đã nể tình, chấp nhận chuyện này, chúng ta trực tiếp mang binh vây quanh Mã Đầu Sơn, sở dĩ đến bây giờ Mã Huân kia còn dám hung hăng càn quấy như thế, không phải là không công, có thể lui sao.

    Chương 97: Đánh tay đôi

    Kỳ thật ở trong nội tâm Bạch Khải Nguyên, một đám mã tặc không đáng kể chút nào, nhưng vấn đề là hắn có một nửa địa bàn ở thảo nguyên, kéo dài tiến vào thảo nguyên.

    Mình lại không có biện pháp phái đại quân tiến vào thảo nguyên tác chiến, ý nghĩ lúc ban đầu của hắn là công hãm Mã Đầu Sơn, đồng thời âm thầm phái một chi kỵ binh chặn đường Mã Huân đào tẩu, có thể giết bao nhiêu thì giết, cũng chỉ có thể như thế mà thôi.

    Kết quả chuyện bây giờ lại hoàn toàn thay đổi, vậy mà có thể bố trí đại quân trên địa bàn Thảo Nguyên Vương Đình, chẳng lẽ A Cổ Lạp thật cho Trình Cung mặt mũi, mịa nó, trong nội tâm Bạch Khải Nguyên thầm mắng, đánh chết hắn hắn cũng không tin thật sự.

    Nhưng hiện tại sự thật như thế, đánh vỡ đầu Bạch Khải Nguyên hắn cũng nghĩ không thông, ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Trình Cung, Trình Cung thì rất vui vẻ.

    Trong miệng lẩm bẩm, A Cổ Lạp này rất hiểu chuyện, rất nể tình,... khiến cho Bạch Khải Nguyên dở khóc dở cười, nhưng cơ hội tốt như vậy tự nhiên hắn sẽ không lãng phí, lập tức bắt đầu bố trí.

    ...

    - Phó bang chủ, không... không tốt rồi...

    Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu lên người ấm áp, đột nhiên có một gã Phạt Mạch kỳ liên tiếp thi triển thân pháp mạnh nhất, đã nhanh chóng nhảy vào hậu viện Mã Đầu Sơn.

    - Gào cái gì, một chút quy củ cũng không có.

    Mã Huân đang ôm tiểu thiếp mà hắn sủng ái nhất ngủ, bị thanh âm này làm bừng tỉnh nên rất phẫn nộ.

    - Bành...

    Càng làm cho Mã Huân không nghĩ tới chính là, vậy mà sau khi người nọ bị hắn mắng còn trực tiếp vọt vào, mặc dù cửa rất chắc chắn, nhưng sao chống đở được Phạt Mạch kỳ va chạm.

    Trong mắt Mã Huân hiện lên sát cơ, bên trên hai ngón tay khép lại đã xuất hiện một đoàn pháp lực ba động, Ngưng Huyết Pháp Chỉ là một môn pháp thuật hắn tu luyện nhiều năm, chỉ cần bị đánh trúng, huyết dịch sẽ cứng lại, hiện tại hắn đã cách không trăm mét thi triển, lực sát thương kinh người.

    Nhưng tên thủ hạ ở trước mắt toàn thân là máu, thoáng cái làm cho hắn ngây ngẩn cả người.

    - Phó bang chủ...

    Đã xong, tất cả đều đã xong.

    Đại quân triều đình đã giết đến trong núi, hiện tại đã triệt để vây quanh Mã Đầu Sơn, bốn phương tám hướng địch nhân nhiều vô số kể, đã có hơn phân nửa phòng ngự của chúng ta bị hủy diệt, không đến nửa canh giờ bọn hắn sẽ giết đến tận đây.

    - Thật sự là chán ghét, mới sáng sớm...

    Lúc này, tiểu thiếp kia mới tỉnh lại, còn nói theo câu vừa rồi của Mã Huân.

    - BA~!

    Mã Huân trực tiếp tát bay nàng, hắn thích nữ nhân, nhưng so cùng quyền thế, nữ nhân cái gì cũng không phải, giờ phút này thân thể trần truồng của hắn mãnh liệt đứng dậy:

    - Làm sao có thể, phía sau chúng ta là thảo nguyên, vì sao không có tin tức gì.

    Làm sao bọn hắn có thể bố trí đại quân ở thảo nguyên, không có khả năng, hơn nữa ta vất vả kinh doanh vài năm, làm sao bọn hắn có thể công phá nhanh như vậy.

    - Đã xong, thật sự đã xong...

    Tên thủ hạ kia bị thương rất nặng, đường đường là võ trung Thánh giả lại mang theo tiếng khóc nức nở:

    - Chính thức đối chiến cùng bọn họ mới biết được, quá hung hãn, cung nỏ cỡ trung của bọn hắn căn bản không phải chúng ta có khả năng tưởng tượng, rất nhanh đã hủy diệt phòng ngự của chúng ta.

    Phó bang chủ, mau bỏ đi a, chậm sẽ không còn kịp rồi.

    - Lập tức liên hệ bộ lạc Hán Mục Đạt cho ta, nói cho bọn hắn biết, bảo bọn hắn lập tức liên lạc đại quân thảo nguyên, tập kích quân đội triều đình từ phía sau cho ta.

    Thảo Nguyên Vương Đình sao có thể để cho quân đội Lam Vân Đế Quốc đóng quân ở cảnh nội của bọn hắn, chỉ cần chúng tập kích, chúng ta sẽ không có vấn đề.

    Đi, lập tức thông tri tất cả mọi người tiến vào trạng thái chiến đấu.

    Mã Huân cơ hồ là gào thét, hắn chẳng thể nghĩ tới, sáng sớm tỉnh dậy hết thảy sẽ biến thành như vậy.

    Vốn là hắn mang tâm tính vui đùa, tôi luyện tâm tính thủ hạ, bởi vì hắn có con đường lui thảo nguyên này, cuối cùng không được hắn có thể lui vào thảo nguyên, nhưng bây giờ lại hoàn toàn bị bao vây.

    Đây quả thực là bất khả tư nghị, nhưng hiện tại hết thảy lại trở thành sự thật.

    Tuy Mã Huân động viên hết thảy mọi người, nhưng đã mất đi tính cơ động, chính diện va chạm bọn hắn kém quân đội của Bạch Khải Nguyên rất nhiều, nhân số, trang bị, vũ khí, khí giới, sĩ khí,... chính diện đối chiến cơ hồ là đưa cổ ra chém.

    Ba canh giờ sau, đại quân triều đình đã công lên đỉnh núi, Mã Huân cùng hơn hai ngàn thủ hạ bị vây ở đỉnh núi.

    - Giết, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta, cùng ta giết ra ngoài, chỉ cần đi vào thảo nguyên, bọn hắn sẽ không làm gì được chúng ta.

    Giờ phút này Mã Huân tập trung tất cả nhân viên lại, chuẩn bị đánh cược một lần cuối cùng.

    - Oanh...

    Bên hắn vừa mới bắt đầu công kích, vũ tiễn phô thiên cái địa đã từ trên trời giáng xuống, mã tặc hoàn toàn chưa có chính diện đối kháng cùng đại quân triều đình, ở dưới làn mưa tên này, lập tức có hơn trăm người bị bắn chết, sau đó là trọng nỗ không ngừng bay tới.

    Vô cùng thảm thiết, thế công vừa mới bắt đầu, đã bị huyết tinh đè xuống, chỉ còn lại hơn hai ngàn người, mới qua một đợt đã chết hơn năm trăm, những người khác đều sợ tới mức rụt trở về, không dám lao ra nữa.

    Bọn hắn co rút lại về tới những phòng ốc trên đỉnh núi, nhưng rất nhanh bọn hắn liền phát hiện, bọn hắn căn bản không có biện pháp dựa vào phòng ốc, sau đó từ trên trời giáng xuống tên nỏ hạng nặng, ngay cả những cây cối người ôm không hết cũng có thể bị bắn thủng, đủ để bắn thủng Phạt Mạch kỳ năm tầng trở xuống, người ở trong phòng ốc cơ hồ khó có thể may mắn thoát khỏi.

    Bởi vì đều lách vào cùng một chỗ, tử thương càng nghiêm trọng, mà phòng ốc bình thường bị vũ tiễn công phá sụp đổ, thì càng có nhiều người bị đè chết.

    - Đáng giận!

    Mã Huân nổi giận gầm rú, lực lượng hắn vất vả kinh doanh cứ như vậy bị hủy diệt, hết thảy đều đã xong, giờ phút này hắn vận chuyển pháp lực, thúc dục nguyên khí trong tay, bộc phát ra uy lực kinh người.

    Khống chế nguyên khí này đã không giống với Phạt Mạch kỳ, đã có thể triệt để phát huy ra uy lực của nguyên khí, trong phạm vi hơn mười thước chung quanh bị pháp lực cùng kiếm khí bao phủ.

    Nhưng hắn cũng chỉ có thể bảo hộ một địa phương nhỏ, bên tai không ngừng nghe được tiếng thủ hạ kêu la.

    Qua bốn đợt vũ tiễn, tất cả công trình kiến trúc đều bị phá sập, thời điểm vũ tiễn dừng lại, Mã Huân mới có thời gian nhìn đến.

    Trừ hắn ra, cũng chỉ vẹn vẹn có hơn mười tên Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong cùng bốn gã Phạt Mạch kỳ, còn có Phùng Tuấn Kiệt cùng vài tên thủ hạ của hắn còn sống.

    - Bái kiến Chủ soái, bái kiến Đại tướng quân.

    Nhưng vào lúc này, chung quanh núi vang lên thanh âm giống như biển gầm, sau đó chỉ thấy một cái kiệu đi lên, Trình Cung nằm trên mặt ghế, tám người khiêng kiệu đi rất nhanh, trên kiệu còn có bàn đựng hoa quả,... chỉ cần Trình Cung khoát tay là có thể cầm đến.

    Ở bên cạnh hắn là Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên, mà chung quanh là mấy vạn đại quân phong kín chung quanh.

    - Trình Cung...

    Quả nhiên là ngươi...

    Vừa nhìn thấy Trình Cung, Mã Huân lập tức nhớ tới mình đường đường là Siêu Phàm kỳ, vậy mà bị tên tiểu tử kia tính kế, hắn hận không thể đi lên ăn sống nuốt tươi Trình Cung.

    Mã Huân đã có chút mất đi lý trí, nhiều năm vất vả chỉ hủy hoại trong chốc lát, đều là vì Trình Cung này.

    Thời điểm Mã Huân muốn lên đi dốc sức liều mạng, Phùng Tuấn Kiệt cùng thủ hạ của hắn rất nhanh dựa sát vào.

    - Sư huynh, ngươi điên rồi.

    Ngươi không thấy trước người hắn có hai Siêu Phàm kỳ sao, cũng không kém ngươi bao nhiêu, hơn nữa chung quanh hắn chí ít có trên trăm tên chiến sĩ tinh nhuệ, sau lưng càng là vô số đại quân cùng cung nỏ hạng nặng, còn có Bạch Khải Nguyên bên cạnh cũng nhìn chằm chằm.

    Bây giờ chúng ta phải tìm biện pháp ly khai nơi này, một Phó bang chủ mã bang tính toán cái gì, chúng ta mau chóng giết đi ra ngoài, cùng lắm thì ngươi trở về phụ trợ ta đoạt vị trí tông chủ, đến lúc đó ta bảo vệ ngươi đạt tới Thoát Tục kỳ, hơn nữa giúp ngươi khống chế toàn bộ Cuồng Phong Mã Bang.

    Phùng Tuấn Kiệt đến bên cạnh Mã Huân, giữ chặt không cho hắn xông lên.

    Được Phùng Tuấn Kiệt nói như vậy, rốt cục Mã Huân cũng tỉnh táo lại, liều, bây giờ mình lấy cái gì liều cùng Trình Cung.

    Bên cạnh hắn có đại quân bảo hộ, cao thủ nhiều như mây, coi như mình là Siêu Phàm kỳ có được pháp thuật cũng chỉ là đi lên chịu chết.

    Nhưng mà nhiều năm cố gắng hủy hoại chỉ trong chốc lát, mình ngay cả một chút chuẩn bị cũng không có, hiện tại chạy trốn cũng trở nên khó khăn.

    Nhưng mà nếu như mặc kệ những người khác, chỉ mình cùng sư đệ ly khai thì lớn hơn chút ít, dù sao bên cạnh hắn cũng không ít cao thủ.

    - Tốt, sư đệ lập tức xuống dưới, nơi này có phương pháp mở bảo khố.

    Đó là ta tích súc nhiều năm, một hồi ta kéo dài thoáng một phát, sư đệ mang người đem theo tất cả bảo vật chạy tới, sau đó chúng ta lập tức giết đi ra ngoài.

    Mã Huân nói xong, kín đáo đưa cho Phùng Tuấn Kiệt một chuỗi chìa khóa cùng một tấm da thú.

    Phùng Tuấn Kiệt gật đầu đáp ứng, quay người phóng tới phía dưới, khóe miệng nổi lên mỉm cười.

    Đây mới là mưu tính của hắn, tuy Mã Huân lên làm phó bang chủ không lâu, nhưng hắn rất tàn nhẫn.

    Khẳng định tài phú tích lũy rất kinh người, đã có số tài phú này, mình ở trong môn phái càng như cá gặp nước, có sư phụ ủng hộ, về sau đoạt được vị trí tông chủ cũng lớn hơn rất nhiều.

    - Bàn Tử, ngươi dẫn người đi qua xem, Trình Trảm mang năm mươi tên Huyết Chiến đi với ngươi.

    Trình Cung nói xong chỉ chỉ Phùng Tuấn Kiệt nói.

    - Trình Cung, là nam nhân mà nói thì đi xuống, luôn trốn ở sau lưng tính toán anh hùng hảo hán gì.

    Mã Huân giơ kiếm lên chỉ Trình Cung gầm lên.

    Trình Cung đưa tay lấy lên một quả lê cắn ăn, ăn rất là thoải mái.

    - Sau lưng, lão lúc nào tử trốn ở sau lưng, bây giờ ta đang ở trước mặt ngươi, ngươi là nam nhân thì đi lên a, ở đó kêu gào cái gì.

    Nhìn chung quanh đây là cái gì, bây giờ ngươi đã là sơn cùng thủy tận, bất quá hôm nay tâm tình bổn thiếu gia không tệ, cho ngươi cơ hội lựa chọn, ngươi lựa chọn đánh tay đôi hay là quần ẩu, chọn xong chúng ta nhanh kết thúc a.

    Trình Cung một bên ăn lê, một bên nói.

    Mã Huân cũng thấy Bàn Tử, Trình Trảm dẫn người đuổi theo Phùng Tuấn Kiệt, nhưng hắn cũng không có biện pháp, chỉ hy vọng người bên cạnh Phùng Tuấn Kiệt đủ mạnh, để cho hắn có cơ hội thu xong bảo vật.

    Nếu như mình có không gian giới chỉ lớn như vậy, đã sớm thu hết vào trong không gian giới chỉ, hiện tại đâu cần ở chỗ này, đã sớm giết đi ra ngoài vòng vây.

    Chỉ cần có những tài phú kia, mình muốn Đông Sơn tái khởi cũng rất dễ dàng.

    Hiện tại tự nhiên không thể xúc động liều cùng bọn họ, đánh tay đôi cũng tốt, cho dù tồn tại lợi hại hơn mình, muốn nhanh chóng giết mình là không có khả năng.

    Ở đây lợi hại nhất là Bạch Khải Nguyên, cho dù hắn muốn đánh bại mình cũng cần thời gian nhất định.

    - Hừ.

    Mã Huân hừ lạnh một tiếng:

    - Đánh tay đôi, ta ngược lại muốn nhìn trong đại quân triều đình có người tài ba gì, nếu như phế vật ngươi dám đến, ta cho ngươi một tay một cước.

    - Đánh tay đôi, tốt.

    Trình Cung gật đầu, quay đầu nhìn về phía Bạch Khải Nguyên:

    - Bạch thúc, ta nhớ được trong thủ hạ của ngươi ngoại trừ Lưu Chấn Văn, hình như còn có một gã Siêu Phàm kỳ a, cũng không cần nhiều lắm, ba người các ngươi lên đi.

    - Hỗn đãn, ngươi nói đánh tay đôi.

    Mã Huân nổi giận.

    - Đúng vậy.

    Trình Cung cũng rất chân thành gật đầu nói:

    - Quần ẩu mà nói, mười vạn đại quân chúng ta đánh một mình ngươi, còn đánh tay đôi là nói một mình ngươi đánh cùng một đám bọn hắn, ngươi xem ta đủ nhân từ chưa.

    Mười vạn đại quân ta chỉ phái ba người đánh tay đôi với ngươi, ngươi vụng trộm vui cười đi thôi, aii, trái cây này không tệ, ăn thêm một quả.

    Chương 98: Loại người này cần phải đánh như vậy!

    Phạt Mạch kỳ là nhân lực cực hạn, một khi vượt qua võ trung Thánh giả Phạt Mạch kỳ tiến vào Siêu Phàm kỳ, là một bước lên trời, triệt để vượt qua nhân lực cực hạn, có được thần thông pháp lực.

    Xác thực mà nói, là có được pháp lực, chỉ có tiến vào Thoát Tục kỳ mới có thể chân chính bắt đầu học tập thần thông, là một cảnh giới khác rất cao.

    Bất quá tiến vào Siêu Phàm kỳ cũng có thể trực tiếp hấp thu nguyên khí thiên địa chuyển hóa làm pháp lực khổng lồ, đến lúc đó ngưng thủy thành băng, dẫn lôi phóng điện, hô phong hoán vũ, đủ loại pháp thuật không thể tưởng tượng nổi đều có thể thi triển ra.

    Bản thân trong quân đội là sinh tử tôi luyện, địa phương tăng lực lượng lên, thậm chí một ít đại gia tộc cũng sẽ đưa đệ tử đến tôi luyện trong quân đội.

    Nhưng cho dù như thế, trong mười vạn đại quân cũng chỉ có ba gã Siêu Phàm kỳ, đây là quân đội của Bạch Khải Nguyên, nếu như quân đội hành tỉnh bình thường, trong mười vạn đại quân có thể có một gã Siêu Phàm kỳ cũng không tệ rồi, từ đó có thể biết Siêu Phàm kỳ thưa thớt đến cỡ nào.

    Mà lực lượng của Siêu Phàm kỳ, trải qua siêu việt cực hạn bình thường, đủ loại pháp thuật, mặc dù đại quân cũng có thể giết chết, nhưng mà rất khó.

    Mà bọn hắn chiến đấu, người bình thường nhúng tay tác dụng cũng không lớn, trừ khi có Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, còn có được Nguyên khí đỉnh cấp thậm chí Linh khí, có lẽ có cơ hội chiến một trận cùng Siêu Phàm kỳ, nếu không căn bản không cần nghĩ.

    Cho nên Trình Cung không dùng chiến thuật biển người, nhưng hắn cũng sẽ không thật sự từng bước từng bước phái người đánh cùng Mã Huân.

    Nói giỡn sao, hắn thực cho rằng đây là giang hồ quyết đấu hả, đây là chiến tranh.

    Nhiều người là khi dễ ít người, cậy thế muốn khinh người, tổn thất nhỏ nhất đổi thắng lợi lớn nhất mới được là mục đích.

    Bạch Khải Nguyên, Lưu Chấn Văn cùng một gã tướng quân khác, ba người đã toàn lực ra tay, Bạch Khải Nguyên bộc phát toàn lực, coi như là người chung quanh chứng kiến cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

    Cộng thêm bản thân hắn là hình dạng hung thần ngàn năm khó gặp, giờ phút này giống như hung thần đến thế gian, cầm lưỡi dao sắc bén trong tay muốn tàn sát hết thảy thế gian.

    Lưu Chấn Văn thì hai tay vận chuyển, trong lúc đưa tay đó là hỏa diễm bay múa, từng đạo hỏa diễm phun ra.

    Từ khi đi một chuyến thảo nguyên cùng Trình Cung về sau, Lưu Chấn Văn đối với bất luận quyết định gì của Trình Cung chỉ có phục tùng, bởi vì ở thảo nguyên cho hắn rung động quá lớn.

    Hoàn toàn là chuyện không thể nào vậy mà thật sự đã thành, chỗ tốt đạt được ngay cả hắn cũng động tâm không thôi, Trình Cung trực tiếp lấy ra đại lượng dược vật cho ngựa ăn, cơ hồ làm hơn một ngàn thất hạ đẳng bảo ngựa tăng lên tiếp cận đến trung đẳng bảo mã, loại thủ bút này không phải người bình thường có thể làm được.

    Lúc ấy bọn hắn ở thảo nguyên bị sáu vạn đại quân đuổi giết, cũng là bằng vào cái này mới giết đi ra.

    Bỏ một cái giá nhỏ, đổi lấy thương vong gấp mười lần cho đối phương, liên tiếp đoạt mười bộ lạc, cuối cùng không ngờ đối phương nhịn xuống cơn tức này, đây mới là điều làm Lưu Chấn Văn cũng cảm giác Trình Cung thần kỳ, đến cùng hắn làm sao làm được?

    Chẳng lẽ A Cổ Lạp có thân thích cùng hắn, chẳng lẽ Trình Tiếu Thiên chạy đến Vương đô thảo nguyên đàm phán cùng A Cổ Lạp, nếu không sao lại phát sinh loại tình huống này.

    Trong mắt Mã Huân cũng bộc phát ra sát cơ lăng lệ ác liệt, đã đến lúc này không liều cũng không được, chỉ là trong lòng hắn nghẹn lấy một bụng tức giận, phổi cũng sắp bị Trình Cung làm tức điên.

    Mã Huân là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy.

    Tuy còn yếu hơn một tầng so với Bạch Khải Nguyên, nhưng mà kiếm thuật của hắn lại không giống bình thường, so với đao pháp của Bạch Khải Nguyên còn tinh diệu hơn rất nhiều, quan trọng nhất là thanh kiếm trên tay hắn kia, trên thân kiếm còn mang theo mười phong tuyền xoay tròn, không ngừng xoay tròn, làm cho tốc độ đâm ra của Mã Huân nhanh hơn, càng ác hơn.

    Nguyên khí cấp sáu Phong Tuyền Kiếm, đây là pháp bảo ẩn giấu của Mã Huân, cũng là thời điểm hắn xuất sư sư phó tặng cho.

    Kiếm này đã bị hắn luyện hóa dung nhập trong thân thể, cũng chính bởi vì như thế, lần trước mới không có bị Trình Cung cướp đi.

    Đã có Phong Tuyền Kiếm này phụ trợ, cộng thêm Vô Ảnh Vô Hình Kiếm của hắn, Mã Huân đối mặt một kích tuyệt thế này của Bạch Khải Nguyên cũng có thể ngăn trở.

    Nhưng hắn ngăn trở cũng vô dụng, còn có hai người Lưu Chấn Văn.

    Ở dưới ba người giáp công, Mã Huân ngay cả lực đánh trả cũng không có, chỉ có thể dốc sức liều mạng né tránh bảo vệ tánh mạng.

    Thân pháp của hắn rất huyền diệu, nếu không ba người Bạch Khải Nguyên liên thủ, chỉ cần hắn hơi có sai lầm đã sớm bị đánh chết.

    - Ha ha...

    Lão đại, tiểu bạch kiểm kia là muốn mở bảo khố, hiện tại đã bị chúng ta vây khốn...

    Nhưng vào lúc này, bên trong truyền đến tiếng hô hưng phấn của Bàn Tử, còn có tiếng giao chiến kịch liệt.

    Động tĩnh cực lớn, làm cho tất cả mọi người cảm giác như là địa chấn, hiển nhiên vừa rồi trong ở trong hầm ngầm đã phát sinh chiến đấu, hơn nữa nhất định là rất kịch liệt, nếu không không có khả năng tạo thành hiệu quả như vậy.

    Bên đó có Siêu Phàm kỳ giao thủ, nếu không không có khả năng tạo thành hiệu quả như vậy.

    - Ách...

    Cung...

    Nghe sư đệ cũng bị bao vây, Mã Huân nghiến răng nghiến lợi:

    - Ngươi... nếu ngươi dám đụng đến sư đệ ta, Lam Vân Đế Quốc không có người có thể bảo hộ được ngươi, cho dù ngươi là người Trình gia cũng chỉ có một con đường chết, thậm chí ngay cả Trình gia các ngươi cũng phải nghênh đón tai hoạ ngập đầu.

    - Đáng sợ như vậy sao, ta sợ ah!

    Trong miệng Trình Cung nói rất sợ.

    Xong lại nhàn nhã ăn trái cây.

    - Hèn hạ, vô sỉ, ngươi cũng xứng làm chủ soái, tuy Mã Huân ta là mã tặc, nhưng mà mỗi người Trình gia đều là anh hùng hảo hán, tất cả mọi người kính nể, tại sao có thể có người như ngươi.

    Nếu ngươi là người Trình gia, thì đường đường chính chính đến, đừng có dùng những thủ đoạn hèn hạ này.

    Mã Huân bị tức đến huyết khí quay cuồng, không cẩn thận ngực đã bị đốt trọi một mảnh, hỏa diễm trên bàn tay Lưu Chấn Văn lượn lờ, uy lực kinh người.

    Vừa ăn xong quả lê, Trình Cung lại tiện tay cầm một quả Hồng bắt đầu ăn tiếp, nghe Mã Huân phẫn nộ gào thét, Trình Cung nhịn không được cất tiếng cười to.

    - Móa, lão tử dựa vào thế lực trong nhà, lão tử diễu võ dương oai, lão tử là đứng đầu đế đô Tứ đại hại, Vân Ca Thành đệ nhất hoàn khố phá gia chi tử, khi nào ngươi nghe qua Đại thiếu gia là anh hùng.

    Ngươi sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng bản đại thiếu sẽ đánh với ngươi a, thân phận ngươi là gì, thân phận ta là gì, đối phó ngươi còn cần ta động thủ, vừa rồi là nói ngươi đánh một đám, mọi người cũng nghe được.

    Hiện tại sợ sao, đã chậm.

    - Nhớ kỹ, đầu thai là một môn kỹ thuật sống, ta có một gia gia tốt, lão tử tốt, để cho ta có thể tùy ý chơi, bọn hắn để xuống trụ cột làm cho ta không cần động thủ, diệt ngươi giống như đi chơi, không phục kiếp sau cố gắng.

    Mã Huân bị tức được phổi cũng muốn nổ tung, mình đường đường là Siêu Phàm kỳ, đã có thể vận dụng pháp lực, ở đâu không phải tồn tại cao cao tại thượng.

    Hôm nay lại bị tiểu tử này trêu đùa hí lộng, nhưng lại không làm gì được hắn.

    Hơn nữa giờ này khắc này, Mã Huân cảm giác mỗi một câu của Trình Cung đều đáng giận như vậy.

    - Ha ha...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên chỉ thấy Bàn Tử vọt lên, trong tay ôm một cái rương lớn, trực tiếp đi lên ném trên mặt đất thoáng một phát, kim chuyên vung đầy đất.

    Bàn Tử nhìn về phía Trình Cung, sau đó hưng phấn hô lớn:

    - Móa nó, rốt cục cũng mở được, cũng sắp bắt được tiểu bạch kiểm kia, vàng phía dưới giống như núi.

    Còn có nhiều thứ tốt khác, lần này có thể phát tài.

    Lúc này Bàn Tử lại đột nhiên xuất hiện, nói ra giống như là lửa đổ thêm dầu.

    - Phốc...

    Vốn Mã Huân đã bị thương không nhẹ, bị Trình Cung làm tức giận đến không được, rốt cục phun ra một búng máu, khí thế lập tức hư thoát.

    Đám người Bạch Khải Nguyên là lão luyện sa trường sao để cho hắn cơ hội, ba người lập tức ra tay, nhanh chóng chế trụ Mã Huân.

    Đám binh sĩ nghe đều là hai mắt tỏa sáng, bọn hắn đều là người nhận được chỗ tốt từ Trình Cung.

    Biết rõ hắn ra tay xa xỉ, đi theo đại thiếu không thể thiếu chỗ tốt, lần này khẳng định lại có lợi mới.

    Lập tức Mã Huân bị bắt, mấy mã tặc còn thừa lại chung quanh cũng không còn tinh thần chiến đấu, lập tức có người xông lên bắt bọn chúng lại.

    - Thả ta ra, bọn ngu ngốc các ngươi, các ngươi biết ta là ai không?

    Nếu các ngươi dám làm ta tổn thương một cọng tóc gáy, sư phụ ta tuyệt đối sẽ không tha các ngươi.

    Coi như là Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc cũng không có quyền xử trí ta, chỉ bằng mấy người các ngươi, không muốn chết lập tức thả ta ra.

    Nhưng vào lúc này, xa xa truyền đến thanh âm của Phùng Tuấn Kiệt, chỉ thấy Phùng Tuấn Kiệt bị hai gã Huyết Chiến áp giải đi ra.

    - Bành!

    Túy Miêu một thân tổn thương, kéo lấy thân hình mỏi mệt cùng theo ra, nghe thanh âm của hắn khẽ nhíu mày, trực tiếp đá vào mông đít Phùng Tuấn Kiệt một cước, hiển nhiên lực lượng của hắn cũng đã bị phong bế, người trực tiếp bị đá bay về phía Trình Cung, nặng nề ném tới trước mặt Trình Cung.

    - Hỗn đãn...

    Các ngươi...

    Dám!

    Phùng Tuấn Kiệt bị ném, xương cốt toàn thân đều vỡ vụn không ít, rống giận:

    - Các ngươi là tìm chết, ta không tha cho các ngươi, sư phụ ta là Đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, hắn muốn giết chết các ngươi như bóp chết con kiến, một đám tạp chủng lại dám đụng đến chân truyền đệ tử Phong Vân Kiếm Tông ta...

    Phùng Tuấn Kiệt giống như là một hài tử bị người nhà làm hư, hết thảy đều dùng mình làm trung tâm, cho tới bây giờ không có bị qua ngăn trở, hắn cảm giác mình nhận lấy vũ nhục.

    Mà trong lòng hắn, Phong Vân Kiếm Tông là tồn tại ngay cả Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc cũng không dám gây.

    Bất luận thời điểm gì, chỉ cần hắn báo ra danh hào đệ tử Đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, không người nào dám không nể tình.

    Bạch Khải Nguyên nghe được Phùng Tuấn Kiệt nói hắn là đệ tử Đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, cũng khẽ nhíu mày.

    Mặc dù biết Cuồng Phong Mã Bang có khả năng có liên quan rất lớn cùng Phong Vân Kiếm Tông, nhưng cho tới bây giờ loại chuyện này không có công khai qua, Phong Vân Kiếm Tông không giống La Phù Kiếm Phái.

    Nếu như nói La Phù Kiếm Phái chỉ là tồn tại cường đại trong Lam Vân Đế Quốc, thì Phong Vân Kiếm Tông là môn phái cường đại bài danh trước ba của cả Nam Chiêm Bộ Châu, thế lực khắp Lam Vân Đế Quốc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình.

    Phong Vân Kiếm Tông chủ yếu là ở Thảo Nguyên Vương Đình, cho dù đối với A Cổ Lạp cũng có lực ảnh hưởng rất lớn, thậm chí ở bên trong Lam Vân Đế Quốc phân tích.

    Sở dĩ Cuồng Phong Mã Bang có thể mượn đường thảo nguyên đi vào Bộ Châu khác, chủ yếu là bóng dáng của Phong Vân Kiếm Tông.

    - Loại người này cần phải đánh như vậy!

    Lúc này, Bàn Tử cũng từ bên trong chạy ra, vốn là muốn tới bên cạnh Trình Cung báo cáo tình huống bên trong bảo khố, đã nghe được Phùng Tuấn Kiệt hung hăng càn quấy gào thét, hắn trực tiếp đi lên bắt lấy cổ áo Phùng Tuấn Kiệt.

    Tay phải xoay tròn, trực tiếp tát xuống.

    - Ba ba ba BA~...

    Đánh một lúc mười mấy cái, làm Phùng Tuấn Kiệt rụng mất một nửa hàm răng, miệng phun máu tươi, rốt cuộc không có biện pháp kêu gào, lúc này mới dừng lại.

    - Móa!

    Bàn Tử nói:

    - Cho tới bây giờ chỉ có chúng ta hung hăng càn quấy cùng người khác, còn không người có thể hung hăng càn quấy ở trước mặt chúng ta, chỉ bằng một tiểu hỗn đãn ngươi, còn kém xa.

    Mịa nó, dám hung hăng càn quấy ở trước mặt đại thiếu, không đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra, ta không còn là Đỗ Thần nữa.

    Chương 99: Ám sát

    Mặt Phùng Tuấn Kiệt bị đánh sưng, con mắt đã thành một đường nhỏ, gương mặt hắn tự cho là anh tuấn nhất đã không còn, chỉ có oán độc nhìn chằm chằm vào Bàn Tử.

    Thù này không báo, thề không làm người, diệt cửu tộc hắn, nhất định phải diệt cửu tộc bọn hắn, muốn tận mắt để cho bọn hắn nhìn thấy thân nhân của bọn hắn bị mình giết chết.

    Tuy giờ phút này bị người bắt, bị đánh thành đầu heo, hàm răng cũng bị mất hơn phân nửa, nhưng Phùng Tuấn Kiệt không cho rằng bọn họ dám giết mình như trước, mình đã nói ra bản thân là đệ tử hạch tâm Phong Vân Kiếm Tông, nói ra sư phụ bản thân, ai dám động đến mình chính là đang gây hấn với Phong Vân Kiếm Tông.

    - Đại thiếu, không có nhịn được, tiểu tử này quá con mẹ nó cần ăn đòn.

    Vừa rồi còn uy hiếp cái này uy hiếp cái kia, mịa nó...

    Bàn Tử đi đến bên cạnh xe, thở phì phì nói.

    Tuy quanh năm ở Vân Ca Thành, nhưng Phong Vân Kiếm Tông một trong tam đại thế lực của Nam Chiêm Bộ Châu hắn vẫn biết rõ, cái này so với La Phù Kiếm Phái càng thêm khó chơi, nhưng hắn vẫn không nhịn được.

    - Không phải hắn cần ăn đòn.

    Trình Cung nhàn nhạt cười, quay đầu nhìn về phía tiểu Cửu đang ăn trái cây nói:

    - Giết hắn đi.

    - Ách...

    Ách...

    Phùng Tuấn Kiệt nghe xong, ba hồn bảy vía đều nhanh dọa mất.

    Hắn không nghĩ tới, Trình Cung thật sự dám giết mình.

    Tiểu Cửu nghe xong, rất chân thành gật đầu:

    - Ta dám.

    Đừng nói là hắn, ngay cả Mã Huân vừa mới bị bắt cũng không dám tin.

    Bọn hắn điên rồi, thân phận mình là mã tặc còn dễ nói một ít, dù sao mình tiến vào Cuồng Phong Mã Bang, biểu hiện ra là đã đoạn tuyệt sư môn, nhưng mà Phùng Tuấn Kiệt lại khác.

    Hắn chân chính là đệ tử chân truyền của Phong Vân Kiếm Tông, hơn nữa sư phụ sủng ái hắn như vậy, rất nhiều người cũng hoài nghi có phải hắn là con riêng của Đại trưởng lão hay không.

    Mà ngay cả Bạch Khải Nguyên cũng thầm kêu không tốt, Phong Vân Kiếm Tông không giống La Phù Kiếm Phái, La Phù Kiếm Phái kém xa Lam Vân Đế Quốc, nhưng Phong Vân Kiếm Tông lại cao cao tại thượng, mơ hồ có tư thế ngang hành cùng Lam Vân Đế Quốc.

    Hơn nữa bọn hắn là người trong giang hồ, có cừu tất báo, nghe nói ngay cả hoàng tử Đồ Đằng bởi vì làm bị thương nhi tử tông chủ Phong Vân Kiếm Tông, cũng bị nhiều lần ám sát.

    Cuối cùng hai bên phát sinh nhiều lần chiến đấu, vẫn là dùng cách hoàng tử này rời xa Nam Chiêm Bộ Châu mới chấm dứt.

    Thời điểm Trình Cung vừa nói xong, một đạo kiếm quang hiện lên, tiểu Cửu đang cười tủm tỉm ăn trái cây huy kiếm, một đạo kiếm khí xẹt qua.

    Thời điểm thật sự cảm nhận được kiếm khí xẹt qua cổ mình, cuối cùng Phùng Tuấn Kiệt mãnh liệt cắn nát đầu lưỡi mình, kích phát lực lượng cuối cùng phát ra một tiếng kêu chói tai.

    Nương theo âm thanh chói tai này, đầu của hắn rơi xuống mặt đất, mà giờ khắc này cách đó không xa, bên trong một phế tích, chính giữa một đống thi thể có một bóng người màu đen lóe lên.

    - Thiếu gia...

    - Cẩn thận...

    Hai người Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên phát hiện ra không đúng trước nhất, nhưng mà tốc độ của đạo nhân ảnh này quá nhanh, bọn hắn cách Trình Cung cũng chỉ là trong nháy mắt là có thể đến, nhưng tốc độ đạo nhân ảnh kia lại nhanh hơn, trong một chớp mắt đã đến phụ cận.

    Bóng người vọt tới bên cạnh Trình Cung, chỉ là sự tình ngay lập tức.

    Đây hết thảy đều phát sinh quá nhanh, tuy tinh thần lực của Trình Cung một mực lưu ý chung quanh, lại không có phát hiện có người ẩn núp chung quanh.

    Thẳng đến khi bóng người kia nhảy lên, tinh thần lực của Trình Cung mới phát hiện, nhưng tốc độ kia quá nhanh, căn bản không có biện pháp tránh một kích này.

    Liều mạng, Trình Cung không tránh không né, toàn lực vận chuyển nội giáp trong cơ thể.

    Nội giáp Nguyên Khí cấp bảy toàn lực bộc phát, nguyên cương hộ thể bên ngoài cơ thể Trình Cung cũng đạt tới đỉnh phong.

    Trong nháy mắt này, Tinh thần lực của Trình Cung cũng đạt tới một độ cao mà cho tới bây giờ chưa từng có qua, trực tiếp sử dụng phương pháp trùng kích tinh thần lực mà chỉ có Siêu Phàm kỳ mới có thể dùng.

    Phương pháp này yêu cầu tinh thần lực rất cao, Trình Cung vừa sử dụng, tai mắt mũi miệng lập tức chảy ra máu.

    - Oanh!

    Dù vậy đối phương vẫn oanh kích một chưởng lên ngực Trình Cung, nguyên cương hộ thể trực tiếp vỡ vụn, nội giáp ở dưới một kích này cũng chỉ cản trở bảy tám phần lực lượng, còn lại hai thành lực lượng trực tiếp oanh kích trên thân thể Trình Cung.

    Trình Cung phun ra một búng máu, đưa tay đẩy lui người kia.

    Thời điểm bóng đen này muốn ra tay lần nữa, thì tiểu Cửu cũng đã động, Bàn Tử cùng Sắc Quỷ không chút do dự đồng thời lấy thân thể chắn trước người Trình Cung.

    Giờ phút này lực lượng của bọn hắn lộ ra yếu như vậy, nhưng mà bọn hắn lại không có một chút do dự, bọn hắn dùng thân thể của mình cũng phải ngăn cản bóng đen này thoáng một phát, bởi vì hiện tại cần chính là thời gian.

    Mà lúc này đao khí của Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm đã bổ tới, hai người bọn họ cũng đã vọt lên.

    Sau khi bóng đen này đánh một kích, lực lượng đột nhiên yêu đi rất nhiều, tuy chặn được công kích của tiểu Cửu, đồng thời đánh bay Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, nhưng chính cô ta cũng bị Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm chấn bay ra ngoài, sau đó trực tiếp hôn mê.

    Mà tiểu Cửu mới vừa rồi còn tươi cười ăn trái cây, giờ phút này giống như ác quỷ từ mười tám tầng địa ngục đi lên, không để ý thương thế trên người, trực tiếp xông lên muốn giết người này.

    Nàng phải bảo vệ ca ca, không có người được động ca ca, nàng càng phải bảo vệ Trình Cung, bởi vì ca ca đã từng nói qua, bọn họ cùng một mạng.

    - Đợi...

    đợi...

    Phốc...

    Thân thể Trình Cung lui về phía sau, miệng phun máu tươi, thấy tiểu Cửu muốn giết người này, vội mở miệng ngăn cản.

    Cũng may tiểu Cửu vẫn là rất nghe lời, kiệp thời ngừng lại trước khi thanh kiếm kia đâm vào cổ họng.

    Trình Cung lập tức ném vào trong miệng hai viên Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, sau đó nhanh xem xét Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, cũng may hai người bị thương không nặng.

    Giờ phút này Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên cũng đã xông lên, sắc mặt hai người cực kỳ khó coi, bọn hắn không nghĩ tới duới tình huống như thế, Trình Cung lại suýt nữa bị người ám sát.

    Nhất là Trình Trảm, tay nắm đao cũng đang run rẩy, Trình lão gia tử giao cho hắn nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ thiếu gia an toàn, nếu như thiếu gia thực xảy ra chuyện gì, hắn có chết cũng khó đền bù.

    Trong nháy mắt giết tới, lập tức có thể bộc phát ra tốc độ cùng lực lượng gấp mười lần, ngay lập tức tuyệt sát.

    Đây là bản lĩnh xuất chúng của Nguyên Thủy Ma Tông, chỉ có tồn tại trọng yếu nhất mới có thể học, nhưng kỳ quái chính là, vừa rồi người này cũng không có phát huy chiêu này đến mức tận cùng, tối đa chỉ bộc phát ra tám lần lực lượng, tương đương với một Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy.

    Dùng cảm nhận vừa rồi, nếu như nàng oanh kích toàn lực mà nói, trong nháy mắt có thể miểu sát mình.

    Sở dĩ Trình Cung hô không cho tiểu Cửu giết đối phương, là bởi vì hắn nghĩ tới vừa rồi trước khi Phùng Tuấn Kiệt chết phát ra thanh âm quỷ dị, mà vừa rồi giao thủ cùng người kia, chứng kiến ánh mắt kia là trống rỗng vô thần, hoàn toàn không có một chút thần thái.

    Cái kia tuyệt đối không phải ánh mắt một người bình thường nên có, hẳn là người này bị khống chế.

    Lá gan Phùng Tuấn Kiệt này ngược lại rất lớn, cũng dám khống chế đệ tử chân truyền Nguyên Thủy Ma Tông.

    Làm sao có thể, sao lại không chết!

    Mã Huân bị người kiềm chế nhìn đạo nhân ảnh kia lao tới Trình Cung, trên mặt đã tràn đầy cuồng hỉ, giết, giết hắn đi.

    Phùng Tuấn Kiệt này, không nghĩ tới sát chiêu này của hắn thật có tác dụng, sớm biết nữ tử này lợi hại như thế, đã sớm nên sử dụng.

    Lần này đừng nói hắn là hoàn khố phá gia chi tử, coi như là mình cùng Bạch Khải Nguyên cũng khó có khả năng tiếp được, quá nhanh, cái loại nhanh này là lập tức gia tốc, hoàn toàn không có phòng bị kịp.

    Là chân chính tuyệt sát ngay lập tức, giết chết hết chiêu, nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, Trình Cung cũng chỉ là bị thổ huyết mà thôi.

    Tại sao có thể như vậy, cái loại tuyệt sát này sao hắn có thể tránh thoát, rốt cuộc hắn làm như thế nào, không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng.

    - Móa nó, đau chết mất

    Thấy Trình Cung không có việc gì, giờ phút này Bàn Tử đau đến kêu lên, tuy vừa rồi không phải là vết thương trí mệnh, nhưng thân thể hơn bốn trăm cân bị người đập như đập ruồi, rơi xuống đất không đau mới lạ.

    Sắc Quỷ thì miễn cưỡng đứng lên, nhìn về phía Trình Cung gật gật đầu, cái gì cũng không nói.

    Nhìn hai huynh đệ này, trong nội tâm Trình Cung biết vậy nên vui mừng một hồi, không quản lực lượng của bọn hắn mạnh hay yếu, nhưng khi mình gặp nguy hiểm, bọn hắn vĩnh viễn không sẽ xem xét bất luận hậu quả gì ngăn cản trước người.

    Đạp trên thi thể của ta mới có thể xúc phạm tới huynh đệ của ta, không cần ngôn ngữ lại yên lặng làm việc.

    - Thuộc hạ bảo hộ bất lực, thỉnh Thiếu chủ trách phạt.

    Đối với Trình Trảm mà nói, bất luận quân công cùng chiến tích gì cũng không trọng yếu bằng an toàn của Đại thiếu gia, giờ phút này để cho Trình Cung gặp nạn, trong lòng của hắn tràn đầy tự trách, cùng khổ sở.

    - Thật sự không có việc gì?

    Bạch Khải Nguyên thì có chút không dám tin tưởng, vừa rồi một kích kia quá mức kinh người, cho dù hắn gặp cũng chỉ có năm thành nắm chắc bảo vệ tánh mạng.

    Mà cho dù giữ được tánh mạng, cũng sẽ bị trọng thương.

    Xác thực Trình Cung đã bị trọng thương, ho khan một tiếng làm động tới thương thế, nhưng hắn vẫn rất nhẹ nhõm khoát tay áo:

    - Được rồi, còn may có bảo bối mà Bạch thúc cho, nếu không lần này xong rồi.

    Trình Trảm, ngươi đứng lên đi, chuyện này không có quan hệ tới người, ta còn chưa có chết.

    Loại chuyện này càng dây dưa ngược lại sự tình càng nhiều, Trình Cung tùy tiện nói một câu đã đi về phía nữ thích khách kia, tuy nàng đã ngất đi.

    Nhưng mà Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên đều khẩn trương đi theo bên cạnh Trình Cung, bởi vì vừa rồi cái kia làm mọi người quá kinh hãi, cho dù hiện tại có phòng bị, nếu như đối mặt một kích như vừa rồi, hai người cũng không còn nắm chắc hoàn toàn tiếp được.

    Trình Cung ngồi xổm xuống vạch mí mắt nữ tử này nhìn thoáng qua, khóe miệng lộ ra mỉm cười, Ma Đan, quả là thế.

    Có thể trong nháy mắt giết người, cho dù ở Nguyên Thủy Ma Tông cũng không phải người bình thường, xem ra thân phận của cô gái này không bình thường.

    May mắn hắn dùng chỉ là Ma Đan, nếu quả thật sử dụng Khôi Lỗi Đan, thì lần này nhất định mình phải chết.

    Ma Đan là đan dược Nhân cấp thượng phẩm, mà Khôi Lỗi Đan kém cỏi nhất cũng là đan dược Địa cấp thượng phẩm, sau khi phục dụng Ma Đan, mặc dù cũng sẽ bị đối phương khống chế, nhưng lực lượng lại bị hao tổn, lực lượng có thể phát huy ra i một nửa đã rất không tệ.

    Nhưng mà Khôi Lỗi Đan thì khác, Khôi Lỗi Đan càng cao cấp càng có thể kích phát lực lượng, chỉ là người bị Ma Đan khống chế thường cách một đoạn thời gian phải phục dụng đan dược, nếu không sẽ thanh tỉnh, nhưng là một khi phục dụng Khôi Lỗi Đan luyện chế thành khôi lỗi, thì triệt để mất đi ý thức của mình, vĩnh viễn trở thành khôi lỗi.

    - Trước khống chế nàng lại.

    Trình Cung nói xong đứng dậy đi về hướng thi thể Phùng Tuấn Kiệt, trực tiếp thu không gian giới chỉ của hắn cùng Mã Huân lại.

    Chương 100: Khôi Lỗi Đan

    - Trình Cung, ngươi tự chui đầu vào rọ, ha ha...

    Mã Huân cất tiếng cười to:

    - Phùng Tuấn Kiệt là đồ đệ sư phụ ta thương yêu nhất, đến lúc đó không may không chỉ là ngươi, còn có Trình gia các ngươi nữa, thậm chí toàn bộ Lam Vân Đế Quốc sẽ không may theo.

    - Móa...

    Bàn Tử nghe xong, lập tức muốn xông lên động thủ.

    Trình Cung khoát tay ngăn Bàn Tử lại, đối với tâm tính loại người này hắn rất rõ, Trình Cung rất nhanh vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết điều trị thương thế, cộng thêm hắn nuốt dược vật, rất nhanh đã tạm thời ngăn chặn thương thế bên trong cơ thể.

    - Mã Huân, cho ngươi một cơ hội sống, nhìn ngươi còn mang theo không gian giới chỉ.

    Chỉ cần ngươi chủ động xóa đi tinh thần lạc ấn bên trên, ta lưu ngươi một mạng.

    Lời nói thật, giết một phế vật như ngươi với ta mà nói không có bất kỳ giá trị, tuy ta cũng có phương pháp phá vỡ không gian giới chỉ, nhưng dễ dàng hư hao.

    Tin tưởng thứ tốt của ngươi đều ở trong này a, hiện tại cho ngươi một cơ hội chuộc mạng, cơ hội chỉ có một lần.

    Đồng ý hoặc là không đồng ý, sau khi trả lời liền quyết định ngươi sống hay chết.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong thiếu chút nữa nóng nảy, Mã Huân này là đầu sỏ, sao có thể để cho hắn chạy.

    Cho dù tin tức giết Phùng Tuấn Kiệt sẽ truyền đi, nhưng nếu như khống chế tốt, trong thời gian ngắn còn có thể giấu diếm thoáng một phát, chỉ khi nào để cho Mã Huân này chạy, hắn khẳng định không tiếc bất cứ giá nào cũng nghĩ biện pháp báo thù Trình Cung cùng Trình gia, đây là bảo hổ lột da, nuôi khỉ dòm nhà ah.

    Mã Huân vốn đã chuẩn bị chết, cho nên mới nói ra lời nói kia, hoàn toàn không nghĩ tới quanh co, vậy mà... vậy mà còn có cơ hội.

    Đồ vật tính toán cái gì, tiền tính toán cái gì, miễn còn sống là được.

    - Tốt, hiện tại ta giải trừ tinh thần lạc ấn.

    Mã Huân nói xong, không hề nghĩ ngợi giải trừ tinh thần lạc ấn.

    Giờ phút này tất cả mọi người đều cảm giác Trình Cung quá điên khùng, nhưng mà không có biện pháp nói gì, binh sĩ canh giữ Mã Huân cũng buông tay ra, trong nội tâm Mã Huân cuồng hỉ miễn cưỡng đứng lên chuẩn bị đi.

    Lúc này Trình Cung đã tiếp nhận không gian giới chỉ, mịa nó, xem ra Mã Huân này cũng chỉ biết có tiền, bên trong đều lấy tiền làm chủ.

    Chỉ là lần này ngoại trừ đại lượng vàng, châu báu, còn có rất nhiều ngân phiếu, nhưng lại cũng phải, mục tiêu của hắn là muốn phát triển thế lực mã bang, thực dụng nhất tất nhiên là tiền.

    Ngoại trừ tiền, còn phát hiện một thanh Nguyên khí cấp năm, cùng vài chục thanh Nguyên khí dưới cấp ba, cùng với rất nhiều dược liệu trân quý, trong đó có rất nhiều in tiêu chí Vân gia, xem ra những thứ này đều là lấy được từ Vân gia.

    - Làm gì đó, ai cho các ngươi tha hắn.

    Thấy Mã Huân muốn đi, sắc mặt Trình Cung không khỏi trầm xuống.

    Mã Huân giật mình nói:

    - Vừa rồi chúng ta đã nói, chỉ cần ta hóa giải tinh thần lạc ấn cho ngươi, ngươi thả ta.

    - Thật có lỗi, ta đổi ý, bắt hắn lại.

    - Trình Cung, ngươi, ngươi nói mà không giữ lời... ngươi người sớm muộn gì cũng sẽ gặp Thiên Khiển, ngươi sẽ chết không yên lành.

    Trình gia các ngươi nói không giữ lời, Phong Vân Kiếm Tông sẽ không tha ngươi...

    Mã Huân bị người khống chế lại lần nữa, hắn tức như sắp phát điên, không ngừng rống giận.

    - Ngươi nghĩ thật là hay, nói cũng rất mạnh miệng.

    Ta không sợ ngươi nói cái gì, chỉ là sợ một hồi nữa ngươi lại muốn chết, đúng rồi, vừa rồi ta kiểm tra không gian giới chỉ của sư đệ ngươi, hắn có không ít dược liệu ah.

    Thực tế còn có Ma Đan, cái đồ chơi này không kém Khôi Lỗi Đan bao nhiêu, chỉ cần thêm một ít dược liệu, ta luyện chế lại một chút là biến thành Khôi Lỗi Đan.

    Nếu như một Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy ăn Khôi Lỗi Đan, nhất là tự tay ta luyện chế, có thể kích phát toàn bộ lực lượng, cộng thêm thân thể cũng sẽ tăng lên, dưới tình huống mất đi cảm giác, lực lượng cần phải tăng lên vài lần.

    Đến lúc đó ít nhất ngươi có thể tăng lên tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, ngươi nghe tin tức tốt như thế rất cao hứng đúng không, trong lòng chậm rãi cao hứng a.

    Người đâu, coi được hắn, không thể để cho hắn tự sát.

    Khôi Lỗi Đan?

    Đám người Bàn Tử không biết, Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên cũng không biết, nhưng mà Mã Huân xuất thân từ Phong Vân Kiếm Tông lại biết rõ đó là cái gì.

    Đến thời điểm này hắn không nén phẫn nộ được, hắn muốn chọc giận Trình Cung, tối đa là chết, nhưng mà vừa nghĩ tới mình mất đi ý thức trở thành cái xác không hồn giống như khôi lỗi, sống không bằng chết, còn phải nghe Trình Cung sai sử, thân thể Mã Huân xụi lơ tại đó.

    - Bà mẹ nó, mềm nhũn, đại thiếu, ngươi mới vừa nói cái Khôi Lỗi Đan kia là vật gì, sao lại dọa hắn thành như vậy?

    Bàn Tử hưng phấn đuổi theo.

    Sắc Quỷ cũng đi theo phía sau, kỳ quái quay đầu nhìn thoáng qua Mã Huân:

    - Nhất định rất đáng sợ, nếu không hắn sẽ không như vậy.

    Bất quá có thể làm cho Siêu Phàm kỳ tăng lên hai cảnh giới, kia chẳng khác gì đan dược Thiên cấp a?

    - Không phải.

    Trình Cung đi vào bên trong bảo khố, một bên giải thích nói:

    - Cho dù đan dược Thiên cấp hạ phẩm cũng không có biện pháp làm cho Siêu Phàm kỳ đỉnh phong tăng lên hai cảnh giới, bất quá Khôi Lỗi Đan này rất đặc biệt.

    Chỉ là Địa cấp thượng phẩm, khi phục dụng sẽ làm người mất đi cảm giác đau, ý thức, trở thành khôi lỗi chiến đấu.

    Trên đời lại có đồ vật ác như vậy, ba người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ nghe xong đều cảm giác lạnh cả người, thật là đáng sợ, trách không được Mã Huân kia mềm nhũn, này so với chết còn đáng sợ hơn.

    Nếu để cho bọn hắn lựa chọn, tình nguyện lựa chọn chết.

    Tuy không gian giới chỉ của Mã Huân bị Trình Cung đoạt, nhưng mà hiển nhiên loại không gian giới chỉ này không có biện pháp cất hết tài vật của mã tặc, cho nên bảo khố của bọn hắn lớn vô cùng.

    Bên trong chất đầy vàng bạc, châu báu, mã não, còn có các loại hàng da, dược liệu, tranh chữ quý trọng các loại...

    Mã tặc, tự nhiên là gặp được cái gì đoạt cái đó, rất nhiều thứ căn bản mặc kệ giá cả thế nào, vàng bạc bầy đặt còn rất chỉnh tề, ngược lại là một ít tranh chữ lại tùy tiện ném sang một bên.

    Dược liệu thì hắn thu nhập toàn bộ vào không gian giới chỉ, tranh chữ, đồ cổ thì để cho Bàn Tử nhận lấy, sau khi xem xét đều đấu giá.

    Về phần hàng da gì đó, không cần Trình Cung nói, Bàn Tử đã tìm nguồn tiêu thụ, hơn nữa rất nhiều đều là trước khi đến Mã Đầu Sơn, trên đường đi hắn đã ký kết hợp đồng cùng người, lúc này liền có người tới thu mua.

    Trình Cung một mực suy nghĩ, nếu như trong chiến đấu những vật này đều bị hủy diệt, nhất định Bàn Tử sẽ khóc rất thảm, nhiều hàng hóa như vậy, cho dù lập tức để cho hắn đi thảo nguyên trù bị cũng phải rất lâu.

    Huống chi bị mình đoạt một đợt, trong thời gian ngắn giá cả những vật này tuyệt đối sẽ gấp bội, muốn đi thảo nguyên thu mua cũng khó khăn.

    Giờ phút này Bàn Tử vui thích nhìn xem những hàng da này, đây đều là tiền a, thoải mái ah!

    Trình Cung thì ở trong đó nhiễu một vòng, trong dược liệu phát hiện mấy vị không tệ, nhưng mà chỉ là không tệ.

    Giờ phút này hắn vừa vặn đi vào một gian phòng dài rộng tất cả mười mét, bên trong bầy đặt các loại vũ khí, chỉ là tuy những vũ khí này tốt, nhưng mà đặc biệt tốt xác thực không nhiều lắm.

    Gần vách tường có một bộ rương nhỏ, ở bên trong bày đặt năm thanh Nguyên khí, trong đó bốn thanh Nguyên khí cấp một, đều là trường kiếm Nguyên khí, còn có một thanh trường đao Nguyên khí cấp hai.

    Nguyên khí cũng không tệ lắm, Trình Cung thuận tay đều thu vào, ánh mắt tùy ý nhìn lướt qua chuẩn bị ra ngoài, vừa cất bước muốn đi ra ngoài lại thấy ở dưới kệ, có một vật thể hình tròn kỳ quái.

    Như là bi sắt dùng thiết luyện chế, chỉ là bên trên có vô số hoa văn huyền diệu, trong đó chỉ có một địa phương có lổ hổng.

    Lổ hổng kia làm Trình Cung cảm giác nhìn rất quen mắt, Trình Cung dừng bước cầm nó lên.

    Thật nặng!

    Ít nhất cũng trên trăm cân, Trình Cung dùng sức thử một chút, thật sự là bi sắt.

    Nhưng mà lỗ hổng kia, Trình Cung khoát tay, thanh nguyên khí cấp ba kia đã xuất hiện trong tay, trực tiếp cắm vào trong đó, vừa khít, hơn nữa có thể thấy hoa văn thật nhỏ trên đoản đao này rất giống hoa văn trên viên bi kia.

    Thời điểm đoản đao cắm vào trong đó, cũng không có thay đổi gì, nhưng mà mắt Trình Cung không khỏi sáng ngời.

    Những hoa văn kia...

    Trình Cung đã nhận ra, bên trên này khắc chính là một bộ trận pháp nguyên vẹn ah.

    Có thể ngưng tụ trận pháp ở bên trên vũ khí, ít nhất cũng phải như thanh Phong Tuyền Kiếm kia của Mã Huân, mà trận pháp này so với Phong Tuyền Kiếm còn huyền diệu hơn nhiều lắm.

    - Đại thiếu, đây là cái gì?

    - Bi sắt ah?

    - Chẳng lẽ cái đồ chơi này có huyền diệu gì?

    Thấy Trình Cung cầm viên bi sắt này nhập thần, đám người Bàn Tử cũng tới hỏi thăm.

    - Các ngươi đi ra ngoài trước, một hồi có khả năng có biến động, ta thử xem.

    Trình Cung nói xong, phất tay ý bảo bọn hắn đi ra ngoài.

    Sau đó tinh thần lực của Trình Cung lập tức chìm vào bên trong trận pháp này, dùng tinh thần lực thôi động trận pháp này vận chuyển.

    Loại trận pháp này, cho dù Siêu Phàm kỳ bình thường cũng không có biện pháp nhìn ra, hiển nhiên Mã Huân không nhận ra.

    Mà loại trận pháp này tuy rất cao thâm, nhưng đối với Trình Cung mà nói lại không coi vào đâu, rất dễ dàng tìm được điểm mấu chốt thôi động vận hành.

    Vốn thoạt nhìn là một viên bi sắt, khi trận pháp khởi động, lập tức phát ra thanh âm kịch liệt, thiên địa nguyên khí chung quanh điên cuồng bị hút vào trong đó.

    Trước hết chính là đoản đao Nguyên khí cấp ba kia dung hợp cùng bi sắt này làm một thể, sau đó ở trận pháp này thôi động, cả hai cũng điên cuồng quay theo.

    Theo lực lượng càng ngày càng mạnh, viên bi sắt này kịch liệt vỡ ra, xuất hiện từng thanh tiểu đao giống như thanh đoản đao Trình Cung cắm vào.

    - Bang bang...

    Đột nhiên đoản đao bên trên nổ bắn mà ra, lập tức vũ khí trong cả gian phòng bị đánh trúng nhao nhao đứt gãy, mà những thanh đoản đao này không ngừng bay múa tạo thành một trận thế hình tròn, vô cùng tinh mỹ.

    Một trăm lẽ bảy thanh Nguyên khí đoản đao cấp ba, này truyền đi không biết dọa chết bao nhiêu người, nếu như dùng công pháp Ẩn đao sử dụng trên trăm thanh đoản đao này, tuyệt đối siêu việt vũ kỹ thượng tầng bình thường, tuyệt đối đã rất tiếp cận vũ kỹ siêu phàm.

    Hơn nữa trận pháp bên trên được tinh thần lực thôi động, có thể làm cho một trăm lẽ bảy thanh Nguyên khí đoản đao cấp ba này hình thành trận pháp, này tuyệt đối có thể so với vũ kỹ siêu phàm.

    Nguyên lai Ẩn đao cùng cái này là một bộ, không ngờ có thể đạt tới vũ kỹ siêu phàm.

    Phải biết rằng, có một ít vũ kỹ siêu phàm thậm chí cao hơn pháp thuật.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 3


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 101: Linh khí

    Có một ít Siêu Phàm kỳ thậm chí không vũ kỹ siêu phàm, từ đó có thể biết vũ kỹ siêu phàm trân quý cỡ nào.

    Sở dĩ xưng là vũ kỹ siêu phàm, là vì những vũ kỹ này đều có uy lực lớn lao, uy lực vũ kỹ đã vượt qua uy lực bình thường, có được pháp lực cường đại giống như Siêu Phàm kỳ.

    Một trăm lẽ bảy thanh đoản đao hình thành trận thế, vẫn cảm giác có chỗ thiếu hụt, Trình Cung cẩn thận đi nghiên cứu hộp đao.

    Mới phát hiện nắm hộp đao này trong tay giống như có một cảm giác huyết mạch tương thông.

    Đây là cảm giác chỉ có Nguyên khí đỉnh cấp mới có, Trình Cung lập tức nhỏ máu, dùng tinh thần lực tiến hành luyện hóa.

    Hộp đao này là vật vô chủ, theo huyết dịch Trình Cung tiến vào trong đó, tinh thần lạc ấn dần dần khắc ở bên trong, trong đầu Trình Cung lập tức truyền đến một bộ trận pháp, đây chính là trận pháp phối hợp Ẩn đao, mà không ngờ hộp đao trong tay lại sinh ra biến hóa, hóa thành một một trường đao dài thước rưỡi, chỗ cổ tay hoàn toàn bao khỏa, lưỡi đao sắc bén, sự biến hóa này làm cho một trăm lẽ bảy thanh đoản đao khác phát ra tiếng kêu to.

    Có được linh tính đơn giản, có thể nhận chủ, có thể sinh ra biến hóa hình thái, này đã hoàn toàn vượt qua trình độ Nguyên khí bình thường, này là một thanh Linh khí chân chân chính chính.

    Giờ phút này Trình Cung đã thông qua tinh thần lực khống chế thanh Ẩn đao này, mới biết được lúc trước học Ẩn đao kia bất quá là da lông.

    Cái kia bất quá là có người đạt được Linh khí này, về sau cảm ngộ được một loại công pháp, một bản thân Linh khí đã vượt qua lực lượng vũ kỹ siêu phàm, chỉ là lúc trước không có người phát huy ra được mà thôi.

    Đáng tiếc bây giờ Trình Cung còn không có biện pháp hoàn toàn phát huy ra uy lực của thanh Linh khí này, nguyên lai một trăm lẽ bảy thanh đoản đao này có thể ngưng tụ thành vỏ đao, đã có thể hình thành trận pháp, lại có thể làm vỏ đao của thanh Linh khí chính thức này, nếu như có thể ngưng tụ một trăm lẽ bảy thanh Nguyên khí cấp ba này thành vỏ đao, lúc kia mới có thể phát huy ra uy lực chính thức của Ẩn đao này.

    Nguyên khí trên cấp năm đã có thể luyện hóa tiến vào thân thể, Linh khí càng không cần phải nói.

    Giờ phút này tâm ý Trình Cung khẽ động, Ẩn đao này đã dung nhập trong thân thể hắn.

    Chỉ là một trăm lẽ bảy thanh đoản đao này còn không được, Trình Cung khẽ động, một trăm lẽ bảy thanh đoản đao biến hóa ra các loại hình dạng, có thể hình thành tấm chắn, cũng có thể hình thành cự đao, tụ tán biến hóa chỉ trong chớp mắt, tinh thần lực điều khiển nhẹ nhõm, sau đó nhao nhao dán vào trên thân thể Trình Cung.

    Xem ra lúc trước người sáng tạo Ẩn đao, không biết dùng biện pháp gì luyện ra nhiều Nguyên khí như thế, lại không hiểu được dùng tinh thần lực thúc dục Ẩn đao này hấp thu nguyên khí, để cho Linh khí này chính thức nhận chủ.

    Hay là căn cứ mơ hồ cảm nhận được một ít gì đó, sáng tạo ra vũ kỹ thượng tầng, đoán chừng lúc ấy hắn còn không biết kết hợp trận pháp này cũng đã có thể phát huy đến trình độ vũ kỹ siêu phàm a, phải biết rằng vũ kỹ siêu phàm đều rất nổi danh.

    Một kiện Nguyên khí vượt qua cấp năm, ở hiện tại mà nói cũng rất trân quý, chớ đừng nói chi là Linh khí, hiện tại pháp lực của mình còn không có biện pháp hoàn toàn khống chế Ẩn đao này, còn khó phán đoán rốt cuộc nó đạt tới trình độ Linh khí gì.

    Nhưng Trình Cung cảm giác, ít nhất cũng có thể là Linh khí trung phẩm, nếu như một trăm lẽ bảy thanh đoản đao này dung hợp với vỏ đao, có lẽ còn tăng lên.

    Phàm khí, Nguyên khí chia làm mười cấp, tới Linh khí chỉ chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, tuyệt phẩm.

    Bởi vì người bình thường cho dù đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng rất khó nhìn thấy linh khí, căn bản không biết Linh khí là gì.

    Kỳ thật trong thế giới của Trình Cung ở kiếp trước, phía dưới Linh khí căn bản không có phân cấp gì, đạt tới Linh khí mới có thể xưng là pháp bảo.

    Nếu như Mã Huân này có được Linh khí, hôm nay sợ rằng không có người có thể giữ được hắn, cho dù hắn không có thể phát huy uy lực chân chính của Linh khí này, cũng đủ cho hắn qua lại tự nhiên trong mười vạn đại quân.

    Cái này là Linh khí, có được linh tính, biến hóa tự nhiên, Linh khí cường đại càng có được lực lượng giống như di sơn đảo hải.

    Trình Cung biết rõ, chỉ có khi mình đạt tới Siêu Phàm kỳ mới có thể dần dần phát huy ra uy lực của Linh khí này, hiện tại không phải tất thì không nên bạo lộ sẽ tốt hơn.

    Cho dù đối với rất nhiều Thoát Tục kỳ, một kiện Linh khí cũng làm hắn sinh tham niệm.

    Cho dù không sử dụng Linh khí, chỉ là một trăm lẽ bảy thanh Nguyên khí cấp ba này cũng đã đủ kinh người, Trình Cung nhìn về phía vách tường chung quanh.

    Tất cả vũ khí bị hủy diệt toàn bộ, đao kiếm trên vách tường cũng bị hủy diệt, tuy thoạt nhìn chỉ là Nguyên khí cấp ba, nhưng thân là một bộ phận của Linh khí, những đoản đao này tuyệt đối không đơn giản, coi như là Nguyên khí cấp bảy, cấp tám cũng chưa hẳn có thể gây tổn thương cho nó.

    - Đại thiếu, ngươi không sao chớ...

    Lúc này, bên ngoài đã nghe được thanh âm lo lắng của Bàn Tử, bởi vì nơi này không có cách âm, động tĩnh bên trong rất lớn, tự nhiên đám người Bàn Tử rất lo lắng.

    - Không có việc gì, các ngươi tiếp tục làm việc của các ngươi, đúng rồi, cho người tới mang tất cả vàng, bạc ra đại điện bên ngoài.

    Châu báu thì Bàn Tử ngươi hảo hảo thu về, sau này đem đấu giá.

    Trình Cung nói xong, đã lấy ra không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt, Phùng Tuấn Kiệt đã chết, tinh thần lạc ấn bên trên không gian giới chỉ này đã biến mất.

    Nếu như Phùng Tuấn Kiệt đạt tới Siêu Phàm kỳ trở lên, cho dù người chết tinh thần lạc ấn cũng sẽ không dễ dàng biến mất, trừ khi thời gian trôi qua thật lâu, dần dần yêu đi rồi biến mất.

    Mà nếu như đạt tới Nhân Anh trở lên, trừ khi có lực lượng cường đại hoặc là đạt được đồng ý, nếu không tinh thần lạc ấn kia cơ hồ là vĩnh viễn không hao tổn.

    Về phần tinh thần lạc ấn của Phùng Tuấn Kiệt, người vừa chết lập tức tiêu tán, tinh thần lực của Trình Cung nhẹ nhõm điều tra tình huống bên trong.

    Mịa, xem ra tên này rất được sủng ái, chẳng những bên người mang theo nhiều hộ vệ như vậy, làm cho Huyết Chiến bị tổn thất, Trình Trảm phí hơn nửa ngày mới bắt được hắn.

    Không gian giới chỉ này dài rộng cao đều là ba mươi mét, này đã tương đối lớn rồi.

    Bên trong chứa không ít đồ vật, không ngờ vàng bạc cũng chẳng kém Mã Huân, quan trọng nhất là, bên trong cũng không ít đan dược.

    Đan dược Địa cấp hạ phẩm cùng Địa cấp trung phẩm chừng trên trăm viên, trong đó có hai viên là đan dược Địa cấp siêu phẩm, một viên là Tục Mệnh Đan, một viên khác là Thác Mạch Đan.

    Hai viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, toàn bộ đều là đan dược trân quý vạn kim khó cầu, Tục Mệnh Đan danh như ý nghĩa, chỉ cần người chưa chết, có thể kéo dài tánh mạng.

    Nếu như thương thế bình thường có thể lập tức khôi phục, nếu như đặc biệt nghiêm trọng, theo như truyền thuyết, có người trái tim bị nghiền nát hoặc là não bộ vỡ vụn, phục dụng Tục Mệnh Đan này cũng có thể bảo vệ tánh mạng từ ba ngày đến một tháng.

    Nếu như có thể tìm được tồn tại đại năng, hoặc là có được bối cảnh hùng hậu, cũng có thể giữ được tánh mạng.

    Giá trị Tục Mệnh Đan này không thua kém đan dược Thiên cấp bình thường, về phần Thác Mạch Đan thì càng thêm trân quý, Tẩy Tủy kỳ phục dụng có thể trực tiếp trợ giúp hắn tiến vào Phạt Mạch kỳ, mà Phạt Mạch kỳ phục dụng thì có thể mở rộng kinh mạch, rèn luyện cường độ kinh mạch lại lần nữa.

    Giá trị hai viên đan dược đều liên thành, thực không nghĩ tới trong không gian giới chỉ của tiểu tử này có nhiều thứ tốt như thế.

    Nếu như không tính vàng bạc mà nói, này còn giàu có hơn Mã Huân, sau đó Trình Cung lại phát hiện trong không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt này có vài chục thanh Nguyên khí, kém cỏi nhất cũng là Nguyên khí cấp ba, trong đó có một thanh trường kiếm Nguyên khí cấp bảy, tên là Thái Dương Kiếm.

    Bên trên ẩn chứa một tia pháp lực chấn động, hiển nhiên là người luyện chế bố trí trận pháp, uy lực kinh người.

    Tên này cũng quá giàu có đi à nha, nếu không phải ngoài ý muốn phát hiện Linh khí Ẩn đao ở trong bảo khố của Mã Huân, chỉ sợ tất cả tài phú của Mã Huân cũng không bằng một viên đan dược của hắn.

    Tự nhiên Trình Cung không biết, lần này Phùng Tuấn Kiệt đi ra là thu thọ lễ cho sư phụ hắn, một ít đệ tử không thể trở về đều giao cho Phùng Tuấn Kiệt, kết quả lại bị Trình Cung tận diệt.

    Thứ tốt trong này không ít, Trình Cung nhìn hồi lâu, lại thấy một cây trường thương màu tử kim, Nguyên khí cấp năm Tử Kim Bàn Long Thương.

    Lần này thu hoạch cực lớn a, Trình Cung thanh lý các thứ một lần nữa, lúc này mới đi ra bảo khố.

    Khi Trình Cung đi ra từ trong bảo khố, đột nhiên nghe được âm thanh la lên giống như núi thở biển gầm.

    Nguyên lai vô số tướng sĩ đã sớm vây quanh trên đỉnh núi, mà Bàn Tử đã sớm chỉ huy người chuyển tất cả vàng bạc trong kho của Mã Huân ra, vừa nhìn thấy cái này là đám binh lính biết rõ, cả đám đều hưng phấn vô cùng.

    Dốc sức liều mạng giết địch vì cái gì, thời điểm bảo vệ quốc gia thì không nói, còn chiến tranh bình thường, hơn nữa là vì quân công, tiền mới là trực tiếp nhất.

    - Má ơi, vàng bạc như một ngọn núi nhỏ, Chủ soái chúng ta sẽ không thật sự phân ra hết chứ.

    - Không cần nộp lên quốc khố sao?

    Này không giống như Lạc gia, nếu như đều phát chắc sẽ phải bị giám quan vạch tội.

    - Nghe là biết ngươi không biết Chủ soái chúng ta là ai, đây chính là đại thiếu ngưu bức nhất đế đô, cái gì giám quan, hắn sợ sao!

    - Nếu thật sự phát những số tiền này cho chúng ta, vậy cũng quá hạnh phúc!

    ...

    Binh sĩ phía dưới nhìn chằm chằm vào hai tòa kim sơn, ngân sơn kia, con mắt đều đang tỏa sáng, nhưng lại có chút không dám tin đây là thật sự, dù sao từ trước đến nay không có vị Tướng quân nào dám làm như vậy.

    Dùng cách nhìn của đám binh sĩ mà nói, nhiều tiền như vậy cho dù lão tử Hoàng đế thấy cũng thèm, ngươi tùy tiện phát hắn còn không gấp với ngươi sao!

    - Đại thiếu, tên gia hỏa này đoạt thật không ít, vừa rồi chúng ta cứu người Vân gia ra.

    Ta cũng cho người kiểm lại một lần, bà nội nó, chỉ là vàng thôi đã chừng ba triệu bảy trăm ngàn lượng, bạc thì một ngàn chín trăm vạn lượng!

    Bàn Tử có chút đau lòng nhìn xem vàng bạc đặt ở nơi kia, đau lòng ah.

    - Có nhiều thứ có thể nuốt, nhưng có nhiều thứ không thể nuốt, đừng ở đó đau lòng.

    Lần này chúng ta thu hoạch đã đủ phong phú, một hồi cho ngươi vài thứ ngươi sẽ mừng như điên thôi.

    Trình Cung cũng âm thầm truyền âm cho Bàn Tử, trong không gian giới chỉ của Mã Huân cùng Phùng Tuấn Kiệt còn khá nhiều thứ tốt, giờ phút này thanh âm giống như núi thở biển gầm kia vẫn tiếp tục như trước, Trình Cung chậm rãi giơ tay lên.

    Tất cả thanh âm trong nháy mắt biến mất toàn bộ, trên núi chỉ có mùi máu cùng gió núi vù vù, thổi trúng đại kỳ của triều đình tạo thành tiếng vang.

    - Lời thừa thải không cần nói, thời điểm chiến tranh các tướng sĩ nghiêm túc, thời điểm phát tiền bản đại thiếu cũng tuyệt đối nghiêm túc, người chết đi đền bù tổn thất gấp mười lần, những người khác hết thảy dựa theo quy củ cũ.

    Đã trải qua sự tình quý phủ Trịnh Tam Nguyên, đã trải qua sự tình La Phù Thành Lạc gia, còn có những kỵ binh tinh nhuệ đi theo Trình Cung tung hoành ngang dọc thảo nguyên, cho tới bây giờ cũng chia hết mấy ngàn vạn lượng bạc cho mười vạn đại quân.

    - Tạ đại soái...

    Tạ đại soái...

    Tạ đại soái...

    Vừa bắt đầu là đám binh sĩ chung quanh quỳ xuống, phát ra tiếng hô hào từ nội tâm, sau đó càng ngày càng nhiều người hô lên, lan truyền ra hàng trăm dạm.

    Chương 102: Thánh nữ Ma tông

    Trình Cung không cần nhiều lời, hắn ở trong mười vạn tướng sĩ đã triệt để dựng nên hình tượng cùng địa vị của mình.

    Thái độ của Trình Cung rất rõ ràng, lão tử là thu mua nhân tâm, mà giờ khắc này tướng sĩ phía dưới thì rất vui vẻ bị hắn thu mua.

    - Phòng ở Đế đô mắc như vậy, còn tưởng rằng cả đời không có biện pháp đem người nhà lên, như thế rất tốt.

    - Con mẹ nó, tiểu tử ngươi đủ tiền mua phòng ốc, ta còn chưa đủ.

    - Xéo đi, ngươi còn không biết dừng a, hai lần phát tiền thưởng này, là bằng hai mươi năm quân lương của ngươi đó.

    - Không có truy cầu, lão tử trở lại sẽ đi tìm tên đứng đầu bảng nổi tiếng nhất Di Hồng Viện.

    - Hắc hắc, có thể nói cùng ta mẹ, rốt cục có thể cưới vợ.

    Rất có trật tự xếp thành hơn mười hàng đi lĩnh tiền, cả đám đều hưng phấn khó có thể khống chế, một ít tướng sĩ tầng giữa được tiền cũng đủ để mua phòng ốc ở đế đô, đối với bất kỳ người nào mà nói đều là một số tiền lớn.

    Thậm chí ngay cả Bạch Khải Nguyên một mực đứng ở bên kia, ngẫm lại mình được phân tiền mấy lần, so với vài thập niên tích súc cũng nhiều hơn, nghĩ đến có thể dùng số tiền này mua một kiện Nguyên khí tốt, có thể mua sắm nhiều Đan dược, làm một vài sự tình, hắn cũng khó có thể ức chế hưng phấn trong nội tâm, huống chi những người khác.

    Lãnh binh chiến tranh nhiều năm như vậy, sự tình phóng túng các tướng sĩ đánh cướp Bạch Khải Nguyên cũng đã từng làm, dù sao ở cảnh nội địch nhân, chỉ cần có thể kích phát ý chí chiến đấu cùng lực lượng để các chiến sĩ giết địch, mặt khác hết thảy đều không trọng yếu.

    Nhưng ở loại tình huống này, còn dám chia tiền ra, chuyện này Bạch Khải Nguyên tuyệt đối không dám làm.

    Vốn Bạch Khải Nguyên lo lắng muốn nhắc nhở Trình Cung thoáng một phát, nhưng lập tức nghĩ đến sự tình Trịnh Tam Nguyên, La Phù Kiếm Phái, còn có câu nói kia của Trình lão gia tử.

    - Đám ngu ngốc bọn hắn nào biết cháu của ta lợi hại, nói cho ngươi biết, cho dù Trình Cung muốn đốt Trình phủ, chúng ta cũng phải nghĩ biện pháp chuyển củi lửa cho hắn, không nên hỏi bất luận lý do gì.

    Không nên hỏi bất luận lý do gì, không nên hỏi bất luận lý do gì, trong nội tâm Bạch Khải Nguyên suy nghĩ những lời này cả buổi, cuối cùng vẫn buông tha khuyên bảo Trình Cung.

    - Đại thiếu, về sau làm gì nhớ mang theo chúng ta.

    - Đại soái, về sau chúng ta sẽ theo ngươi lăn lộn.

    - Đã biết rõ nam nhân Trình gia một đời so một đời mãnh liệt, quả nhiên không nhìn lầm.

    - Đại thiếu, lần sau có sự tình lên núi đao xuống biển lửa gì nhớ rõ kêu chúng ta một tiếng, chúng ta cũng không kém cỏi hơn đám người kia.

    Binh sĩ bình thường lĩnh tiền xong đều hướng về phía Trình Cung hành lễ, mà một số sĩ quan cùng lão binh càng già càng lão luyện thì chào hỏi cùng Trình Cung, nhất là một ít thân tín tuyệt đối của Bạch Khải Nguyên, cũng là dòng chính của Trình gia thì càng tùy ý.

    Có một ít đã trải qua chuyện Trịnh Tam Nguyên, La Phù Kiếm Phái, người thảo nguyên truy sát vạn dặm thì càng thân mật khăng khít cùng Trình Cung, hoàn toàn có thể vì một câu của Trình Cung mà đi làm bất cứ chuyện gì.

    Mặc dù xếp hơn mười hàng đồng thời phát tiền, nhưng cũng phát tới khi trời tối đen, sau đó Trình Cung trực tiếp cho người mang lên vô số rượu thịt, tuy trận chiến này không thảm liệt giống như chém giết cùng thiết kỵ Thảo Nguyên Vương Đình, nhưng tử thương cũng vượt qua hai ngàn người.

    Sau chém giết thảm thiết lại có sự tình phát tiền kích thích như vậy, hiện tại cũng là thời điểm để cho mọi người thư giãn một tí.

    Mà một ít mã tặc ở trong thị trấn trước kia, còn có chút ít mã tặc bị bắt, sau đó trực tiếp xử quyết toàn bộ, điểm này ngay cả Trình Cung nghe xong cũng rất chấn kinh, trách không được Bạch Khải Nguyên hung như vậy.

    Hình dạng hung thần trời sinh, ngàn năm khó gặp là một phương diện, sát lục chi khí cũng rất trọng yếu, chuyện này hắn căn bản không có thương lượng cùng Trình Cung, Trình Cung cũng không đi nói cái gì.

    Bây giờ không phải là niên đại chiến loạn, bị ép bất đắc dĩ làm mã tặc là không có khả năng, mà một khi làm mã tặc, thì không có kẻ nào là không nhuộm máu tươi.

    Toàn bộ quá trình phát tiền Trình Cung một mực đứng ở nơi đó, cái hắn muốn là hiệu quả cùng mục đích như vậy, sau khi phát tiền xong, Trình Cung lập tức đi vào căn phòng còn sót lại mới vừa quét dọn sạch, một nữ tử bị trói vào cây cột, mà tiểu Cửu vẫn đứng ở nơi đó sử dụng kiếm chỉ vào cổ họng nữ tử này.

    Xem ra trước kia nữ thi này triển Thuấn Ma Sát triệt để làm tiểu Cửu kinh sợ, nhưng mà Thuấn Ma Sát coi như là Siêu Phàm kỳ thi triển cũng không dễ dàng hiển nhiên nữ tử này còn chưa có đạt tới Siêu Phàm kỳ, bởi vì nàng ra tay còn không có pháp lực chấn động, có chỉ là nguyên cương chi khí hùng hậu.

    - Đừng khẩn trương như vậy, trong thời gian ngắn nàng muốn thi triển lần thứ nữa là rất khó, huống chi nàng đã bị Bạch thúc phong bế lực lượng.

    Trình Cung phát hiện không chỉ là tiểu Cửu, ngay cả Trình Trảm đi theo mình vào cũng như lâm đại địch, đao đã ra khỏi vỏ, bên trên ẩn chứa pháp lực cường đại, thời khắc chuẩn bị xuất chiêu.

    Thấy bọn hắn như thế Trình Cung cười nói đi tới, lấy ra một viên giải dược từ trong không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt.

    Ma Đan không giống Khôi Lỗi Đan, một khi phục dụng Khôi Lỗi Đan là rất khó nghịch chuyển, nhưng mà Ma Đan lại có thể tùy thời khống chế, chỉ cần có giải dược là có thể tùy thời thanh tỉnh.

    Trình Cung cho nàng uống giải dược, nhưng mà từ đầu đến cuối không có mở khăn che mặt của nữ tử này, bởi vì theo hắn nhận ra Thuấn Ma Sát thời điểm hắn liền nghĩ đến một đầu kỳ quái quy củ.

    Mỗi một thời đại Nguyên Thủy Ma Tông đều có Thánh nữ truyền thừa, một khi vạch khăn che mặt của Thánh nữ chỉ có hai kết quả, một là không chết không ngớt cùng Nguyên Thủy Ma Tông, một loại khác là đạt được Thánh nữ cùng Nguyên Thủy Ma Tông thừa nhận, cưới Thánh nữ này.

    Cũng không biết Phùng Tuấn Kiệt kia có vạch hay không, nhưng mà hiển nhiên Trình Cung không muốn tìm phiền toái này, cho nên hắn cũng không có hiếu kỳ vạch cái khăn che mặt này.

    Hơn nữa sau khi cho nàng phục dụng dược vật còn cởi bỏ dây thừng, thấy Trình Trảm cùng tiểu Cửu đều đứng trước người mình, Trình Cung chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.

    - Các ngươi... là ai?

    Thần sắc nữ tử có chút hoảng hốt, nhưng hiển nhiên đã dần dần khôi phục thần trí, con mắt chuyển động, cẩn thận đề phòng nhìn chung quanh.

    - Không biết ngươi còn có thể nhớ được bao nhiêu, bình thường người bị Ma Đan khống chế sẽ không nhớ được xảy ra chuyện gì.

    Trình Cung nói xong vỗ tay phát ra tiếng, Trình Trảm đã lấy đầu của Phùng Tuấn Kiệt ra:

    - Phong Vân Kiếm Tông Phùng Tuấn Kiệt, không biết ngươi còn có ấn tượng hay không, lúc trước hắn bắt ngươi, hơn nữa còn lợi dụng ngươi thi triển Thuấn Ma Sát ám sát ta, cũng may vận khí ta không tệ.

    Về phần hắn, hiện tại đã bị ta giết chết, mà ngươi, thì được ta cứu.

    - Phong Vân Kiếm Tông...

    Phùng Tuấn Kiệt.

    Hiển nhiên nữ tử kia nhận biết Phùng Tuấn Kiệt, rốt cục thần sắc cũng có biến hóa, trong mắt tràn đầy lửa giận:

    - Tên hỗn đản này, sau khi âm thầm hạ dược, còn cho thủ hạ vây khốn ta, không ngờ cho ta phục dụng Ma Đan...

    Bầm thây vạn đoạn hắn cũng khó tiêu mối hận này.

    Đã giết Phùng Tuấn Kiệt, cũng đắc tội Phong Vân Kiếm Tông, tự nhiên Trình Cung sẽ không để cho Hoàng đế ở một bên xem náo nhiệt.

    Hắn cũng quyết định nộp Phùng Tuấn Kiệt này lên với tư cách quân công, đến lúc đó mọi người cùng đau đầu, mình là phụng chỉ tiễu phỉ.

    Trình Cung dùng lời nói ngắn gọn nhất, nhìn bộ dạng kích động của nữ tử, tay có chút nhúc nhích, tựa hồ muốn bóp nát đầu Phùng Tuấn Kiệt, nhưng liền phát hiện lực lượng của mình đã bị phong bế, sau đó lập tức tỉnh táo lại, lạnh lùng nhìn Trình Cung.

    - BA~!

    Trình Cung lại vỗ tay một cái, Trình Trảm phối hợp thu đầu Phùng Tuấn Kiệt lại, Trình Cung cười cười nhìn nữ tử này:

    - Tuy cứu ngươi là ngoài ý muốn, nhưng nói như thế nào ta cũng là cứu được ngươi a.

    Giết Phùng Tuấn Kiệt lại giúp ngươi báo thù, nhân tình này ít nhiều ngươi cũng nhận đúng không, cộng thêm trước kia ngươi sử dụng Thuấn Ma Sát thiếu chút nữa giết chết ta, cho dù ta giết chết ngươi cũng không đủ, như vậy tính toán ngươi thiếu ta hai cái mạng cộng thêm một thiên đại nhân tình.

    Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu được xưng đệ nhất Ma tông, Thánh nữ thiếu hai cái mạng cộng thêm một cái thiên đại nhân tình, kia cũng có chút giá trị a.

    Thánh nữ?

    Làm sao hắn biết mình là Thánh nữ, còn nữa, sao hắn biết mình thi triển chính là Thuấn Ma Sát?

    Hơn nữa nghe hắn nói gần nói xa, ý tứ kia giống như hiểu rất rõ Nguyên Thủy Ma Tông, làm sao có thể.

    Thân là Thánh nữ thế hệ này của Nguyên Thủy Ma Tông, Hách Liên Hồng Liên vẫn là lần đầu gặp được người kỳ quái như thế.

    Vừa lên là nói mình thiếu hắn hai cái mạng cùng một cái thiên đại nhân tình, hơn nữa lời hắn nói làm mình không có biện pháp phản bác.

    Mặc dù là Ma tông, nhưng mà rất chú trọng ân oán rõ ràng, tuy Hách Liên Hồng Liên chỉ có mười bảy tuổi, nhưng cũng đã trải qua vô số chém giết.

    Đã đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể đạt tới Siêu Phàm kỳ, rời tông môn chính là lịch lãm rèn luyện, lại không nghĩ tới ngoài ý muốn bị Phùng Tuấn Kiệt ám toán, vừa mới thanh tỉnh lại gặp được một tên tuổi cũng không lớn, lại rất biết tính sổ sách như vậy.

    - Ngươi muốn bao nhiêu tiền?

    Người Ma tông ân oán rất rõ ràng, thiếu là thiếu, Hách Liên Hồng Liên cũng không đi nói cái khác.

    - Tiền?

    Trình Cung cười chỉ chỉ bên ngoài nói:

    - Bên ngoài ta có mười vạn đại quân, vừa rồi thưởng bọn hắn cũng mấy ngàn vạn lượng bạc, coi như Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi có thể xuất ra nhiều tiền hơn, nhưng ngươi cho rằng ta sẽ cần sao?

    Trước nói một chút ngươi tên là gì?

    Từ nơi này có thể nhìn thấy bên ngoài, tuy mười vạn đại quân không có lên một lượt, nhưng mà phóng nhãn nhìn lại đều là từng đống lửa, vô số tướng sĩ vui vẻ ăn mừng.

    Mười vạn đại quân?

    Người này đến cùng là người nào, thoạt nhìn tuổi của hắn cũng chỉ như mình, sao có thể thống lĩnh mười vạn đại quân, nơi này là chỗ nào?

    Giờ phút này Hách Liên Hồng Liên triệt để trợn tròn mắt, nàng vừa thanh tỉnh, sự tình trước kia căn bản không nhớ rõ, giờ phút này mới phát giác đại quân bên ngoài, thoáng cái nàng cũng bị cảnh tượng này làm rung động.

    Quan trọng nhất là, người trẻ tuổi này lại là Chủ soái của mười vạn đại quân, đây quả thực bất khả tư nghị.

    - Vậy ngươi muốn cái gì?

    Nói đi!

    Hách Liên Hồng Liên lạnh lùng nhìn Trình Cung, ý tứ kia là ngươi có yêu cầu gì cứ nói.

    Vốn nghe được Trình Cung trực tiếp hỏi danh tự của mình, nàng còn sửng sốt một chút, nhưng nghĩ đến vừa rồi Trình Cung nói hai cái mạng cùng một cái thiên đại nhân tình, nàng mặc kệ Trình Cung là cố ý hay là vô tình, nếu như không phải bây giờ nàng sợ còn có thể bị Ma Đan khống chế, hậu quả như thế nào còn rất khó đoán trước, cho nên lạnh lùng nói một câu, lại bổ sung một câu.

    - Hách Liên Hồng Liên.

    - Đừng nóng vội, ta nhớ được Phật tông có câu nói gọi là tiễn Phật tiễn đến Tây Phương, bây giờ chỉ cần nàng nói đường trở về, còn lại ta sẽ thương lượng với trưởng bối nhà nàng.

    Hách Liên Hồng Liên tỉnh táo, quyết đoán, Trình Cung lại càng lạnh nhạt nói.

    Giống như là nhặt được một hài tử đi lạc, muốn đưa đối phương trở về, nói xong quay người đi ra ngoài, trước khi đi vẫn không quên dặn dò tiểu Cửu một câu:

    - Xem xét cũng là người nóng tính, hiện tại tuy lực lượng bị phong bế, nhưng ngươi cũng đừng khi dễ nàng, một hồi cho người đưa các thứ tốt đến cho ngươi.

    Hảo hảo dụ dỗ nàng một chút, đến lúc đó tất cả mọi người mới có lợi.

    Chương 103: Nguyên Thủy Ma Tông

    - Hừ!

    Tiểu Cửu bất mãn quệt miệng, dụ dỗ nàng, nàng tưởng nàng là ai.

    Nói sau trước kia nàng đả thương ca ca, Bàn Tử còn có Trình Cung ca ca, mình mới mặc kệ nàng, không giết nàng đã đủ tiện nghi nàng rồi.

    - Có khả năng có lợi đối với thân thể của Tống Phúc ah!

    Trình Cung quay người ly khai, lại tựa hồ đoán được tâm tư của tiểu Cửu, sau đó lại bổ sung một câu.

    Với tư cách nam nhân duy nhất thế hệ này của Tống gia, Tống Phúc không chỉ là bảo bối trong nhà hắn, địa vị đồng dạng không giống bình thường.

    Nghe xong có lợi đối với thân thể ca ca, ánh mắt tiểu Cửu lập tức biến đổi.

    - Hắc hắc...

    Tỷ tỷ, ngươi đói bụng không, ta có rất nhiều đồ ăn ngon, đều là mang đến từ đế đô.

    Đúng rồi, đúng rồi, ta là tiểu Cửu, ngoại trừ thời điểm động thủ giết người thì quỷ dị, đạm mạc, tỉnh táo, vĩnh viễn có thể bảo trì dáng tươi cười, bình thường chỉ là một hài tử, hơn nữa còn là một hài tử rất được người khác ưa thích.

    Hách Liên Hồng Liên lại muốn nói cái gì, Trình Cung đã đi ra ngoài, chỉ có tiểu Cửu không ngừng lấy ra các loại đồ ăn, Hách Liên Hồng Liên ngẩn người cả buổi, này thành cái gì?

    Thực coi mình là tiểu hài tử bị bắt cóc, giải cứu đưa về nhà, sau đó còn nói chuyện cùng trưởng bối trong nhà.

    Người này biết rõ Thuấn Ma Sát, biết rõ quy củ Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, hình như hiểu rất rõ đối với Nguyên Thủy Ma Tông, rốt cuộc hắn là ai, sao có thể thống lĩnh mười vạn đại quân, đây hết thảy đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Mặc cho Hách Liên Hồng Liên đã trải qua vô số chém giết tôi luyện, đã đạt tới võ trung Thánh giả đỉnh phong, đã trải qua hành trình thoát phàm, nhưng giờ phút này vẫn bị cử động của Trình Cung làm đầu óc choáng váng như trước.

    Người này rốt cuộc là làm cái gì, thật bất khả tư nghị, đến cùng hắn muốn làm gì?

    Hôm nay là tiệc ăn mừng, tự nhiên Trình Cung sẽ không bỏ qua, giờ phút này đám người Bàn Tử đã sớm uống cao hứng.

    Thân thể hơn bốn trăm cân, hình dáng giống như quả cầu còn ở đằng kia nhẹ nhàng nhảy múa, rước lấy vô số thanh âm hưng phấn.

    Trình Cung cho Bàn Tử không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt, cái của Bàn Tử đang đeo thì hắn cho Túy Miêu.

    Về phần cái của Mã Huân thì Trình Cung giao cho Sắc Quỷ.

    Tử Kim Bàn Long Thương thì cho Túy Miêu, bây giờ Bàn Tử còn không có vũ khí thích hợp, Trình Cung đã cân nhắc, mặc dù mình không có đạt tới Siêu Phàm kỳ, vốn lấy kinh nghiệm cùng tinh thần lực siêu cường của mình, có lẽ sau khi trở về nên thử luyện chế Nguyên khí một chút.

    Tóm lại thu hoạch lần này rất phong phú, nhưng Trình Cung đi ra từ trong phòng Hách Liên Hồng Liên, trong nội tâm vô cùng vui vẻ, thực là chuyện tốt thành đôi a, nếu như mình đoán không sai mà nói, lần này đi Nguyên Thủy Ma Tông, chỉ sợ thu hoạch sẽ vượt qua tất cả thu hoạch của mấy tháng nay.

    Trình Cung nói mấy lời cùng Bạch Khải Nguyên, sáng sớm hôm sau đã mang theo Hách Liên Hồng Liên, Bàn Tử, tiểu Cửu, Sắc Quỷ, Túy Miêu còn có Trình Trảm cùng thành viên Huyết Chiến xuất phát.

    Chỉ cần không phải ở trong đại quân, Trình Cung cũng như mọi người giục ngựa bay nhanh, từ lâu Trình Cung đã để cho Bạch Khải Nguyên trợ giúp Hách Liên Hồng Liên khôi phục sức khỏe, Trình Cung nói rõ yêu cầu, ngược lại không lo lắng Hách Liên Hồng Liên sẽ có biến cố gì.

    Tuy đã nói Bạch Khải Nguyên thả chậm tốc độ hành quân chờ hắn về, nhưng Trình Cung cũng phải ra roi thúc ngựa mới được.

    Lần này liên tiếp lấy được bảo khố của Mã Huân, không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt, còn có rất nhiều dược liệu của Lạc gia, một ít dược vật cấp thấp đã tiêu hao rất nhiều ở thảo nguyên, nhưng ở đó cũng đạt được không ít.

    Trình Cung lấy ra phân cho mọi người lần nữa, trực tiếp cho ngựa ăn, làm cho cường độ thân thể bảo mã tăng lên, từ hạ đẳng bảo mã đã rất tiếp cận trung đẳng bảo mã, hôm nay có dược vật kích thích, tốc độ của bọn nó càng nhanh hơn, lại có thể chạy đi không ngừng.

    - Người này rốt cuộc là ai?

    Sao cho tới bây giờ mình chưa nghe nói qua nhân vật như vậy, thống lĩnh mười vạn đại quân, xem ra là người rất có quyền lực, không ngờ thời điểm đi đường còn sử dụng đan dược Nhân cấp cho ngựa ăn.

    Trong triều đình cho dù hoàng tử cũng không dám xa xỉ như vậy a.

    Phải biết rằng bọn hắn cùng các thành viên Huyết Chiến, gần trăm người không ngừng sử dụng đan dược Nhân cấp cho ngựa ăn, loại tiêu hao này lớn đến bao nhiêu.

    Cho dù là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, nàng cũng không dám làm loại chuyện này ah.

    Phải biết rằng đối với bất luận kẻ nào hoặc là bất luận đại môn phái gì mà nói, đều là một đan khó cầu.

    Cho dù đại môn phái có được rất nhiều đan dược Nhân cấp cũng không dám lãng phí như vậy, nếu không môn hạ bọn hắn cũng không cần tu luyện.

    Làm cho Hách Liên Hồng Liên kinh hãi nhất là, không chỉ là Trình Cung, những người khác đối với chuyện này cũng rất quen thuộc, đây rốt cuộc là dạng người gì.

    Trước kia xem bọn hắn là người Lam Vân Đế Quốc, chẳng lẽ bọn họ là quân đội cường đại đến từ Bộ Châu khác, nếu không sao có thể xa xỉ phá sản đến loại trình độ này?

    Tây bắc là đại thảo nguyên, phương bắc Lam Vân Đế Quốc là nơi cực hàn, đám người Trình Cung cơ hồ không nghỉ ngơi chạy đi.

    Mỗi ngày nhiệt độ bên người đều hạ thấp vài lần, vừa bắt đầu còn có thể thấy một ít thành trấn cùng một ít thảo nguyên, về sau dần dần biến thành hoang vu chi địa, thời gian dần trôi qua thì là tuyết bay đầy trời, khắp nơi đều là băng thiên tuyết địa.

    Cũng may hiện tại không gian giới chỉ của đám người Trình Cung đủ lớn, bên trong chứa đựng rất nhiều đồ vật.

    Một hơi đi gần bảy nghìn dặm đường, rốt cục thấy một tòa tuyết sơn cực lớn, xa xa nhìn lại chỉ thấy cao vút trong mây, tựa hồ kết nối cùng một chỗ với những đám mây trên trời.

    - Không quá ba trăm dặm nữa sẽ đến.

    Cường độ chạy đi cao như thế, Hách Liên Hồng Liên cũng là lần đầu tiên.

    Bị bắt ngoài ý muốn, bị ép phục dụng Ma Đan, sau đó lại chạy đi cường độ cao, tâm cảnh của Hách Liên Hồng Liên cũng có một tia biến hóa.

    Trước kia nàng đối đãi cái gì đều là cao cao tại thượng, xem không vừa mắt là ra tay, tuyệt đối không lưu tình.

    Tuy tuổi không lớn lắm, nhưng thân là Thánh nữ Ma tông, nàng còn có một ngoại hiệu, là Huyết Ma Nữ.

    Nói đúng là nàng giết người cũng có thể đến tình trạng máu chảy thành sông, nhưng bị bắt ngoài ý muốn, sau đó gặp được Trình Cung, Hách Liên Hồng Liên lại rất phiền muộn.

    Bởi vì Trình Cung hoàn toàn coi nàng như là một hài tử bị bắt cóc, sau đó được hắn cứu ra, mỗi ngày tốt nói an ủi một hai lời, sau đó chính là tiểu Cửu vừa đáng yêu lại đáng hận luôn quấn quít lấy mình, nịnh nọt mình, làm cho mình không cách nào phát tiết tâm tình.

    Sau đó là chạy đi cường độ cao cho tới bây giờ, còn có hành vi phá sản kia, cho ngựa ăn đan dược Nhân cấp, chỉ vì tăng lên một ít tốc độ, có thể chạy đi liên tục, này nếu để cho những đệ tử đại môn phái vì một hạt đan dược Nhân cấp mà cố gắng một hai tháng nghe được, tâm tình làm sao chịu nổi ah.

    Cho dù Nguyên Thủy Ma Tông, ngoại trừ chân truyền đệ tử ra, đệ tử bình thường một tháng cũng chỉ có thể đạt được một viên đan dược Nhân cấp.

    - Ha ha, rốt cục về đến nhà, vui vẻ a.

    Trình Cung cười nói, vỗ vỗ lưng ngựa nói:

    - Đi, chúng ta đừng lãng phí nhiều thời gian nữa.

    Lãng phí nhiều thời gian?

    Trong lòng Hách Liên Hồng Liên tự nhủ, những ngày này tất cả mọi người dùng đan dược chịu đựng, ngựa một mực không ngừng, thật không biết hắn lãng phí thời gian gì, còn nữa, đáng giận nhất chính là giọng nói kia của hắn giống như mình một tiểu hài tử.

    Không phải rất rõ ràng, lại làm cho Hách Liên Hồng Liên rất là phiền muộn.

    Nhìn vị Thánh nữ này muốn phát tác lại không phát ra được, đám người Bàn Tử đều rất tức cười.

    - Đại thiếu, chúng ta tới là có quan hệ với tốt chỗ, ngươi như vậy không sợ ảnh hưởng tới đại kế của chúng ta à?

    - Nếu như một người hướng nội, nặng nề ít nói, tìm cơ hội cho nàng phát tiết một phen là chuyện tốt.

    Giống như ngươi, nghĩ muốn cân đối thoáng một phát, phải cho ngươi hiểu được cái gì gọi là thuần khiết cùng chính trực, bất quá ta xem chuyện này dường như rất khó.

    Nàng là ma nữ tính khí nóng nảy, giết người không chớp mắt, bình thường quen dùng sức giải quyết vấn đề, gặp được người giỏi tính toán như ta là nàng có phúc khí, cộng thêm chuyện lần này, cộng thêm trợ giúp của ta, ngươi xem đi, sau khi nàng trở về, không được bao lâu có thể lĩnh ngộ thoát phàm chi cảnh.

    Trình Cung nói làm Bàn Tử không tính quá minh bạch, bởi vì căn bản hắn không biết thoát phàm chi cảnh cụ thể là chuyện gì.

    Thoát phàm chi cảnh không giống lúc khác, ngoại trừ trên lực lượng tu luyện, còn cần một loại lĩnh ngộ.

    Có người có lực lượng rất mạnh, nhưng mà vĩnh viễn khó có thể đạt tới Siêu Phàm kỳ, cũng có người chỉ cảm ngộ một lần lại để cho hắn tiến vào Siêu Phàm kỳ.

    Siêu Phàm kỳ cần không chỉ là lực lượng, còn cần một loại cảm ngộ, loại cảm ngộ này người bình thường rất khó trợ giúp.

    Nhưng cũng phải nhìn tình huống như thế nào, Trình Cung đã từng đứng ở đỉnh phong nhất Cửu Châu, tuy hắn không thể trực tiếp trợ giúp cưỡng ép tăng lên, nhưng mà thuận tiện chỉ điểm một chút vẫn là có thể.

    Có thể có trợ giúp đối với Siêu Phàm kỳ lĩnh ngộ thoát phàm chi cảnh, là để cho người này tận lực đi cảm ngộ thứ mà bình thường mình thiếu thốn nhất, thậm chí chưa bao giờ tiếp xúc qua.

    Nhân tính nhiều mặt, có khả năng cả đời một người chỉ biểu hiện một mặt, nhưng muốn lĩnh ngộ thoát phàm chi cảnh thì phải đi cảm ngộ một mặt mà mình chưa từng tiếp xúc qua.

    Bàn Tử dùng sức nghĩ nửa ngày, vẫn chưa hiểu.

    - Đại thiếu, lần này tới có thể lấy được vật gì tốt?

    - Ma tông thiên hạ đều xuất từ một nhà, nếu như Ma tông này đầy đủ cường đại mà nói, nên có một vật có thể trợ giúp đệ tử cô đọng thân thể, tẩy kinh phạt tủy, cải biến thể chất.

    Trước khi ta một mực cân nhắc làm sao giúp Sắc Quỷ cải biến thể chất, lần này vừa vặn.

    Hơn nữa Nguyên Thủy Ma Tông này không nằm trong bất kỳ một quốc gia nào, có thể nói là một trong ba thế lực cường đại nhất Nam Chiêm Bộ Châu, chỗ tốt khác khẳng định cũng không ít, tóm lại chúng ta tới đây là một chuyện tốt.

    - Hảo sự...

    Bàn Tử im lặng, được rồi, vẫn là đại thiếu đủ cường đại.

    Nhưng vào lúc này, thấy cách đó không xa, có một cửa sơn cốc ra vào, chỉ thấy ở cửa có đứng hai Bạch Hùng cực lớn, mỗi một Bạch Hùng đều cao chừng năm mét, bên cạnh Bạch Hùng thì có đệ tử cũng ở đó nghênh đón.

    Chỉ là trên người bọn hắn mang theo âm trầm, hàn khí lạnh như băng, trong hai mắt nhìn về phía bọn người Trình Cung lộ ra cao cao tại thượng, loại cảm giác này giống như Phùng Tuấn Kiệt nhìn người vậy.

    Giống như là chân nhân cao cao tại thượng, xem phàm nhân thế tục.

    - Yêu thú cấp chín.

    Trình Trảm giật mình nhìn hai Bạch Hùng cực lớn kia, yêu thú cấp chín cho dù Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường cũng rất khó một mình đánh thắng.

    Siêu Phàm kỳ muốn đánh chết cũng rất khó khăn, thực tế lực lượng hai Bạch Hùng này rất hùng hậu, nếu như hai cái liên thủ, cho dù Trình Trảm cũng chưa hẳn nắm chắc có thể nhẹ nhõm đánh chết.

    Chương 104: Hai cái mạng cộng thêm một cái thiên đại nhân tình

    Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cũng đều rất chấn kinh, đánh chết yêu thú cấp chín không dễ dàng, muốn thuần phục càng không dễ dàng.

    Phải biết rằng yêu thú cấp chín chỉ thiếu một ít là có thể tiến vào Yêu tu, trí tuệ của Yêu tu có thể so với nhân loại không nói, lại có thể nói tiếng người.

    Loại tồn tại này ở Yêu Thú Sâm Lâm cũng là thống lĩnh lãnh địa ngàn dặm, mà phía trên Yêu tu là Yêu tướng, tương đương với Thoát Tục kỳ của nhân loại, có được thần thông, chẳng những chúng biết nói tiếng người, còn biết sử dụng một ít pháp thuật, thần thông, sẽ tự luyện chế một ít bổn mạng pháp bảo, lực lượng cường đại vô cùng.

    - Đại tiểu thư, tông chủ ở bên trong đã chờ nhiều ngày, tông chủ phân phó nói ngài vừa về có thể lập tức dẫn bọn hắn đến Ma điện.

    Ma nữ Hách Liên Hồng Liên chỉ khẽ ân một tiếng, trực tiếp gia tốc đi vào, không biết có phải những ngày này là nói cho Trình Cung nghe hay không, thậm chí nàng có một cảm giác trước kia chưa từng có qua, muốn lập tức trở lại Nguyên Thủy Ma Tông, trở lại bên người mẫu thân.

    - Lão đại, ngươi xem hai con gấu này thực uy vũ, ngày nào đó chúng ta cũng lộng hai con làm cảnh chơi.

    Thời điểm Bàn Tử đi qua bên cạnh hai con gấu kia, nhịn không được nói.

    - Hừ!

    Đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông ở bên cạnh Bạch Hùng phát ra tiếng hừ lạnh khinh thường, ý tứ kia chỉ bằng các ngươi, nói giỡn sao.

    Nhất là thời điểm nhìn về phía Trình Cung, ánh mắt càng mang theo cười nhạo, chỉ bằng hắn.

    Dám như thế đối với đại thiếu, con mẹ nó, tay Túy Miêu khẽ động, muốn rút Tử Kim Bàn Long Thương ra.

    - Được rồi, hai con gấu này không tệ, để ý đến đám bọn họ.

    Trình Cung nói xong, vỗ vỗ Túy Miêu, mang theo mọi người tiến vào trong cốc, chỉ là trước khi tiến vào sơn cốc, hắn lại nhìn hai con Bạch Hùng này một chút, có ý tứ, không nghĩ tới ở Nguyên Thủy Ma Tông lại có thể gặp được thứ tốt này.

    Hai đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông ở bên cạnh hai con Bạch Hùng bị nói tức thiếu chút nữa thổ huyết, trên thực tế tuy hai người bọn họ cũng đã đạt tới trình độ võ trung Thánh giả, nhưng cũng không quá đáng là Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất mà thôi, xác thực không có biện pháp so sánh cùng hai Bạch Hùng cấp chín này.

    Chỉ là lời nói lại có vị đạo bất đồng, bọn hắn tức giận lại không có biện pháp, dù sao đại tiểu thư đã sớm truyền tin tức trở về, là những người này cứu nàng về cùng.

    Hai con Bạch Hùng vốn là đứng ở đó như băng điêu, nghe được Trình Cung nói, hai đại gia hỏa này lại miệng nở cười, cười đến vô cùng vui vẻ.

    Này làm cho hai đệ tử kia càng thêm phiền muộn, nhưng địa vị hai con gấu này cao hơn bọn hắn rất nhiều, bọn hắn cũng không dám như thế nào, chỉ có thể tự mình nén giận.

    Vừa tiến vào trong cốc, ngoại trừ Trình Cung ra, tất cả mọi người đều ngây dại, mà ngay cả Trình Trảm cùng những thành viên Huyết Chiến cũng đều ngây dại.

    Bên ngoài ngàn dặm băng tuyết chi địa, chung quanh càng là đỉnh băng vạn trượng, thẳng nhập mây xanh, nhưng trong cốc lại là khoảng trời riêng.

    Ôn hòa như xuân, khắp nơi chim hót hương hoa, suối chảy róc rách, hoàn toàn là một thế giới khác.

    Xa xa có thể ẩn ẩn chứng kiến các công trình kiến trúc, so với đế đô Lam Vân Đế Quốc còn muốn to lớn hơn rất nhiều.

    Cái này là Nguyên Thủy Ma Tông sao, trách không được kiến tạo ở chỗ này, này hoàn toàn là thế ngoại đào nguyên ah!

    Hách Liên Hồng Liên đứng cách đó không xa quay đầu ngựa lại nhìn bọn người Trình Cung, đường đường Huyết Ma nữ vậy mà sinh ra cách nghĩ giống như tiểu hài tử, nàng rất muốn nhìn bộ dáng khiếp sợ của Trình Cung khi tiến vào một chút.

    Nhưng mà làm cho nàng rất thất vọng, những người khác rất chấn kinh, thần sắc ngốc trệ, như đi vào mộng cảnh, nhưng Trình Cung lại rất bình thường.

    - Đạo khí có thể tự thành không gian, xem ra đây hẳn không phải là không gian do Đạo khí cường đại mở ra.

    Là địa phương mà con người dùng lực lượng mở đi ra, đoán chừng là sử dụng Linh khí tuyệt phẩm trấn áp nơi này, sau đó cộng thêm một ít trận pháp.

    Trình Cung nói xong, nhìn về phía Hách Liên Hồng Liên cười nói:

    - Mỹ nữ, ta nói không sai chứ?

    Sao hắn lại biết, không được, một hồi nhất định phải hảo hảo điều tra nội tình của Trình Cung này.

    Hách Liên Hồng Liên không thấy Trình Cung trấn trụ, ngược lại chính mình thật bất ngờ, trong nội tâm càng phát ra hiếu kỳ.

    Tuy tiến vào đây không có người quản, nhưng mà Hách Liên Hồng Liên xuống ngựa, mọi người cũng xuống ngựa theo, một đường chạy tới Ma điện.

    Ma điện Nguyên Thủy Ma Tông cực lớn, vượt xa hoàng cung rất nhiều, nhưng mà không tạo được bất luận trùng kích gì đối với Trình Cung, địa phương lớn hơn này hàng trăm lần hắn cũng đã thấy.

    Hách Liên Hồng Liên tiến vào bên trong, thân hình nhẹ nhàng chớp động đã đi mấy trăm mét, trên bậc thang cao cao tại thượng, ở trước mặt một phu nhân mỹ mạo, thoạt nhìn chỉ có ba mươi tuổi nhẹ nhàng cúi đầu.

    Phu nhân này cho người một loại thành thục mị cảm, bất luận nam nhân nào gặp nàng cũng sẽ không cảm giác được vấn đề tuổi tác, đều bị loại mỹ mạo này của nàng thu hút.

    Trình Cung mới vừa vào đại điện, xa xa ngẩng đầu nhìn lên, lập tức cũng cảm giác tâm thần hoảng hốt.

    Vô cùng vui sướng cùng khoái cảm, giống như là gặp được nữ thần hạ phàm trong suy nghĩ, hận không thể lập tức cúng bái.

    Nhưng mà Trình Cung là người của hai thế giới, sự tình hắn trải qua ở kiếp trước nhiều không kể xiết, tuy giờ phút này tinh thần lực không đủ, nhưng mà tâm tình, nghị lực vẫn còn.

    Trình Cung lập tức khôi phục, Ma công thật là lợi hại.

    Lại nhìn mấy người bên cạnh, thành viên Huyết Chiến không có vào, chỉ có Trình Trảm, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, thậm chí tiểu Cửu cũng đã sớm mất hồn.

    - Đường đường là Nguyên Thủy Ma Tông, lại đối đãi ân nhân cứu mạng như vậy sao?

    Tâm thần Trình Cung phục hồi, ánh mắt như giếng cổ nhìn tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông trên kia.

    Mặc dù đối phương là tồn tại còn cao cao tại thượng hơn hoàng đế thế tục?

    Hắn cũng không có khiếp đảm chút nào.

    - Ban thưởng tự nhiên Bổn tông chủ sẽ cho các ngươi, chỉ là thế giới này thực lực quyết định hết thảy, tuy ngươi cứu được nữ nhi của Bổn tông chủ, nhưng ngươi cho rằng ngươi có thực lực nói chuyện ngang hàng cùng ta sao?

    Thanh âm tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông vừa ra, mang theo uy áp vô cùng.

    Lập tức mị hoặc tràn ngập kia biến mất, ngược lại biến thành uy áp khôn cùng.

    Giờ phút này tựa hồ tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông trở nên lớn vô số lần, cao cao tại thượng nhìn xuống chúng nhân, áp lực khổng lồ kia làm cho người ta muốn sụp đổ, cũng may nàng chủ yếu là nhằm vào Trình Cung.

    - Thiên Mị Ma Công có ba cảnh giới Thiên, Địa, Nhân, dùng công lực tông chủ còn cần mượn nhờ ngoại vật thi triển Nhân cảnh Thiên Mị Ma Công, xem ra tông chủ tu luyện Thiên Mị Ma Công không được đầy đủ.

    Xác thực lực lượng Tông chủ rất mạnh, mấy người chúng ta tự nhiên không phải là đối thủ, chỉ là Âm chuyển Thuần Dương vẫn chưa hoàn thành, cho dù ra tay đối với mấy người chúng ta, đoán chừng đối với tông chủ cũng sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

    Âm Dương chuyển đổi, tuy mượn nhờ trận pháp ở đây tu luyện, nhưng dù sao nơi này cũng thuộc về âm hàn chi địa, xem ra tông chủ rất sợ người khác biết rõ lực lượng ngươi tăng lên.

    Chỉ là như vậy, tông chủ muốn chuyển đổi thành công sẽ rất khó khăn.

    - Còn có một việc chỉ sợ tông chủ đã lầm, cho dù ta đến yêu cầu này nọ, cũng là các ngươi thiếu ta, mà không phải đến lĩnh ban thưởng chó má gì, điểm ấy tốt nhất tông chủ nên hiểu rõ.

    Trình Cung rất hung hăng càn quấy nói, ánh mắt không sợ hãi chút nào nhìn tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này vượt xa bất luận kẻ nào trước kia Trình Cung chứng kiến, cho dù ở kiếp trước, tồn tại như vậy coi như là tiểu thành.

    Bất luận là gia gia hay là một ít tồn tại khác trong Lam Vân Đế Quốc, ở trước mặt vị tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này căn bản không coi vào đâu.

    Quá cường đại, đây không phải là lực lượng phàm nhân có thể có được.

    Nàng đủ cường đại, nhưng thực sự Trình Cung không sợ chút nào, không hề nhượng bộ chút nào.

    Bởi vì hắn có lá bài tẩy cùng tự tin của mình, từ vừa bắt đầu hắn đến cũng không phải là tư thái cầu ban thưởng mà đến.

    Mặc dù chỉ là một phân thân, nhưng hết thảy đều không có gì khác nhau, tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng này đã sớm nhận được con gái Hách Liên Hồng Liên thông tri.

    Tuy dùng nhãn lực của nàng, sau khi nhìn thấy Hách Liên Hồng Liên lập tức phát hiện Hách Liên Hồng Liên chuyển biến, trong lúc bất tri bất giác đã dần dần bước ra thoát phàm chi cảnh, nhưng mà cũng muốn thử xem...

    Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, không ngờ Trình Cung có thể nói ra tình huống của nàng, coi như là Thoát Tục kỳ cũng không có thể nhìn ra bản thân mình sâu cạn ah.

    Sao hắn có thể làm được, mình tu luyện đến Thiên Anh cảnh giới, bản thể đang bế quan tiến hành Âm chuyển Thuần Dương, chẳng những hắn đã nhìn ra, còn vạch trần khốn cảnh bây giờ của mình.

    Hơn nữa ngữ khí cứng ngạnh như thế, thái độ hung hăng càn quấy như thế, coi như là Hoàng đế mấy quốc gia khác ở trước mặt mình cũng là tất cung tất kính, không dám có chút làm càn, sao tiểu tử này dám không kiêng nể gì như thế.

    Sau khi nhận được tin tức con gái, nàng đã cho người điều tra qua, một cháu trai của Trấn Quốc Công Lam Vân Đế Quốc, tại sao có thể thần kỳ như con gái nói.

    Nhưng hiện tại thật sự nhìn thấy, Lam Phượng phát hiện hắn so với con gái nói còn muốn thần kỳ hơn.

    Hơn nữa có một cảm giác thâm bất khả trắc, biết rõ mình đã là tồn tại chuyển Thuần Dương, hắn vẫn có thể bình tĩnh chậm rãi nói như thế.

    Hơn nữa những kiến thức này, cũng không phải là một Trấn Quốc Công thế tục có thể dạy dỗ.

    Trách không được khi điều tra Trình Cung, mình cảm giác có chút vấn đề, hành động gần đây của hắn tựa hồ có một thế lực ở sau lưng thôi động.

    Đế đô đều nói Trình Cung là phế nhân, nhưng Lam Phượng là nhân vật bậc nào, liếc mắt liền nhìn ra Trình Cung đã sắp bước vào Phạt Mạch kỳ.

    Hắn nói như thế, sư phụ của hắn hoặc là người ở sau lưng hắn khẳng định càng thêm lợi hại, mà ngay cả Lam Phượng cũng cảm giác không đắc tội nổi.

    Đắc tội không nổi, cái kia tự nhiên thừa dịp trước khi không có trở mặt hảo hảo kết giao một phen, ý niệm trong đầu Lam Phượng chớp động, sau một khắc đại điện đã khôi phục bình thường, trừ Trình Cung ra, những người khác căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

    Lam Phượng khoát tay lần nữa, lập tức đại điện này trở nên cực lớn, tất cả mọi người cảm thấy không ngừng kéo xa cùng Trình Cung.

    Trình Cung như là đứng không nhúc nhích, nhưng bọn hắn lại càng ngày càng xa, khoảng cách này trong chớp mắt đã trở nên cực lớn, lớn đến mức làm cho bọn hắn có một cảm giác như nhìn sao trên trời.

    - Hảo thủ đoạn.

    Ở kiếp này, Trình Cung vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy có người có thể tùy ý thi triển thủ đoạn thông thiên này, xem ra lần này mình đã đoán đúng.

    Mặc dù Nguyên Thủy Ma Tông này là chi nhánh Ma tông, nhưng cũng không phải chi nhánh bình thường, nếu không tông chủ này không có lợi hại như thế.

    Giờ phút này khí thế của Lam Phượng lại lộ ra rất thân thiết, rất có phong phạm trưởng lão nói:

    - Hồng Liên đã đề cập qua cùng ta, không biết Trình công tử cho rằng hai cái mạng cộng thêm một cái thiên đại nhân tình, nên báo đáp như thế nào mới đúng đây?

    Chương 105: Đan phương Thuần Dương Đan

    Về chuyện hai cái mạng cộng thêm một cái thiên đại nhân tình này cũng làm cho Hách Liên Hồng Liên rất là im lặng, lúc nói cùng mẫu thân Lam Phượng nàng rất tức giận, vậy mà hôm nay nghe mẫu thân nhắc tới, nàng cũng lạnh lùng nhìn Trình Cung, nhìn hắn ở trước mặt mẫu thân mình còn có thể đùa nghịch ra cái dạng gì.

    Bởi vì vài ngày này, Hách Liên Hồng Liên trong mắt người ngoài là Huyết Ma Nữ vô cùng tàn nhẫn, lại bị Trình Cung trị đến không biết nói gì.

    Mà đối với Lam Phượng mà nói, Trình Cung cứu được con gái, về sau thấy mình, cộng thêm kiến thức vừa rồi của hắn, chỉ sợ yêu cầu lần này tuyệt không đơn giản.

    Đã đến lúc này, Trình Cung không thể không nói thẳng:

    - Ta giết Phùng Tuấn Kiệt, tin tưởng sau này Phong Vân Kiếm Tông sẽ không từ bỏ ý đồ?

    - Cái này dễ xử lý, người Phong Vân Kiếm Tông dám bắt nữ nhi của ta, tự nhiên ta sẽ không bỏ qua bọn hắn, ta sẽ kéo chuyện này qua, nói là Nguyên Thủy Ma Tông ta làm, sẽ trực tiếp phát động tiến công đối với Phong Vân Kiếm Tông, làm cho bọn hắn trong thời gian ngắn không có biện pháp tìm ngươi gây chuyện.

    Trong nội tâm đã có quyết định, giờ phút này Lam Phượng lộ ra vô cùng đại khí, cũng cho thấy được khí độ của nhất tông chi chủ.

    Này cũng chính là Trình Cung muốn, về phần Phong Vân Kiếm Tông tin hay không đều không trọng yếu, hắn cần chính là thời gian.

    Nếu như cho mình đầy đủ thời gian phát triển, cho dù Phong Vân Kiếm Tông còn muốn tìm phiền toái, Trình Cung cũng sẽ không để ý.

    - Ngươi xem chúng ta đến nhiều người như vậy, cũng không thể cho mọi người tay không trở về.

    Thực tế mấy huynh đệ tốt của ta, đều không có binh khí tiện tay, yêu cầu của ta cũng không tính quá cao, Nguyên cấp năm khí trở lên là được.

    Nguyên khí đối với Siêu Phàm kỳ mà nói, luyện chế cần phí chút thời gian, đối với Thoát Tục kỳ chỉ cần có đầy đủ tài liệu, mà tồn như Lam Phượng, cho dù sắt thường, chỉ cần nàng nguyện ý cũng có thể luyện chế thành Nguyên khí.

    - Cho dù không phải cứu được tiểu nữ, các vị hữu duyên đến Nguyên Thủy Ma Tông ta, chỉ cần bọn hắn có năng lực, những thứ này đều không là vấn đề.

    Đối với Lam Phượng mà nói, những yêu cầu này căn bản không có độ khó gì.

    Mà trong nội tâm Lam Phượng cũng rất hiếu kỳ, dùng kiến thức vừa rồi của Trình Cung, yêu cầu hắn đưa ra sao lại đơn giản như vậy.

    Trình Cung thật giống như không biết mệt, tiếp tục rất chân thành nói:

    - Vừa rồi ta tiến đến, cửa ra vào có hai con Bạch Hùng rất uy phong, không biết tông chủ có thể bỏ thứ yêu thích hay không?

    - Đại Bạch, tiểu Bạch cũng không phải là cưỡng ép hàng phục, yêu thú ở trong Nguyên Thủy Ma Tông ta hơn phân nửa đều là chủ động tới, hơn nữa chúng nó đã nửa chân đạp vào tình trạng Yêu tu, ngươi có thể đi tìm bọn nó trao đổi, chỉ cần bọn nó đồng ý, ta không có ý kiến.

    Nếu như bọn nó không đồng ý, ta chỉ có thể tiễn đưa yêu thú cấp chín khác cho ngươi.

    Tuy yêu thú cấp chín rất trân quý, nhưng phải xem người đó là ai, đối với Lam Phượng mà nói, yêu cầu này có cũng như không có.

    Nếu như để cho Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, Trình Trảm nghe được Trình Cung đưa ra những yêu cầu này, nhất định sẽ hưng phấn không thôi.

    Nhưng mà giờ phút này bất luận là Trình Cung đưa ra yêu cầu, hay là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng đáp ứng, hai người giống như rất tùy ý, giống như nói đùa.

    Thực tế trong nội tâm Lam Phượng rất ngạc nhiên, đến cùng Trình Cung muốn gì?

    - Lần này ta mang đến chín mươi thủ hạ, đều là tướng sĩ trải qua vô số chiến đấu.

    Nhưng năng lực đơn đả độc đấu kém một chút, ta muốn bọn hắn ở lại Nguyên Thủy Ma Tông tu luyện một thời gian ngắn, ta muốn cho bọn hắn đơn đả độc đấu có thể một mình đảm đương một phía, cùng tiến lên càng hiểu được vận dụng trận thế vượt cấp khiêu chiến.

    Trình Cung liên tiếp nói ra mấy yêu cầu, thẳng đến yêu cầu này, lông mày Lam Phượng không khỏi có chút nhăn lại.

    Chín mười người, lại đều là người trưởng thành, bọn hắn muốn đề thăng, cần chính là đan dược.

    Hơn nữa nếu quả thật muốn bồi dưỡng bọn chúng thành đơn đả độc đấu ngăn cản một mặt, ít nhất mỗi người đều phải đến Phạt Mạch kỳ, còn có một ít là Siêu Phàm kỳ, liên thủ còn cần dạy bảo trận pháp, nói cách khác còn phải truyền công pháp cho bọn hắn, vấn đề liên quan trong này rất hơn.

    Thấy Lam Phượng do dự, Trình Cung cười nhạt nói:

    - Phương diện Đan dược, công pháp, trận pháp không cần tông chủ quan tâm, sau khi ta truyền thụ cho bọn hắn, chỉ hi vọng tông chủ phái một ít người chỉ đạo bọn hắn thoáng một phát, để cho bọn hắn nhiều thực chiến một ít, chỉ cần không tai nạn chết người, huấn luyện như thế nào cứ tùy tiện.

    - Không có vấn đề.

    Lam Phượng càng không hiểu Trình Cung muốn gì, nguyên bản là yêu cầu rất khó khăn, muốn bồi dưỡng trên trăm tên Phạt Mạch kỳ, còn phải hiểu được trận pháp, cho dù nàng cũng cảm giác cố hết sức, nhưng hiện tại Trình Cung vừa nói như vậy lại trở nên rất đơn giản.

    Hách Liên Hồng Liên ở một bên nghe xong cả buổi, thật sự nhịn không được nói:

    - Ngươi có hết hay không, cái gì ngươi cũng nói được, đừng tưởng rằng trùng hợp cứu ta thì muốn sao cũng được, cùng lắm thì ta trả mệnh lại cho ngươi.

    - Hồng Liên.

    Lam Phượng nghe xong mặt sắc trầm xuống, nhẹ giọng quát lớn.

    Trình Cung không đợi Lam Phượng khách khí cùng mình, đã khoát tay áo:

    - Không có việc gì, tiểu hài tử vừa mới bị nhục, trong nội tâm áp lực lớn một chút là rất bình thường.

    Ngoại trừ mới vừa nói, ta còn có một yêu cầu cuối cùng, ta có một bằng hữu là thân thể Tiên Thiên bị thiếu hụt, ta vô tình nghe người ta nói Ma Môn thiên hạ là một nhà, mà Ma Môn tách ra đều có được một pháp bảo, có thể rèn luyện thân thể, tẩy kinh phạt tủy, cải biến thể chất, ta muốn mượn pháp bảo này dùng một lát.

    - Ngươi...

    Làm sao ngươi biết được?

    Trình Cung vừa dứt lời, Hách Liên Hồng Liên vô cùng chấn kinh bật thốt lên hỏi thăm.

    Phải biết rằng chuyện này, cho dù ở trong Nguyên Thủy Ma Tông cũng rất ít người biết, hơn nữa pháp bảo như vậy có thể nói là bảo vật trấn tông Nguyên Thủy Ma Tông, làm sao ngoại nhân có thể biết rõ.

    Hơn nữa hắn còn biết tác dụng của pháp bảo này, đây càng không thể tưởng tượng nổi.

    Sau khi Lam Phượng nghe xong cũng không có cảm giác ngoài ý muốn, chỉ cảm giác mình suy đoán không sai, người sau lưng Trình Cung này rất lợi hại, có lẽ cũng là người từ Ma Môn ra, nếu không sao có thể biết rõ như vậy.

    - Không có khả năng.

    Lam Phượng suy nghĩ một chút, rất kiên quyết lắc đầu cự tuyệt nói:

    - Ngươi cứu được Hồng Liên, chỉ cần sự tình trong phạm vi năng lực của ta, ta đều đáp ứng ngươi, chỉ là sự tình này lại không được, bởi vì này không phải là một mình ta có thể làm chủ.

    Vận dụng Đạo khí trấn phái, cần tất cả các trưởng lão đồng ý, thực tế hôm nay bản thể ta còn đang bế quan, không biết bao nhiêu lao mới có thể xuất quan.

    Cần tất cả trưởng lão mới có thể khởi động Đạo khí, tiêu hao cực lớn, chuyện này tuyệt đối không được.

    Thì ra mấy cái trước chỉ là làm nóng không khí, đây mới là mục đích thực sự của Trình Cung, nghe Lam Phượng cự tuyệt, Trình Cung không sốt ruột nhẹ giọng cười nói:

    - Lam tông chủ chưa nghe xong sao lại cự tuyệt, sự tình tuyệt đối ở trên thế giới này cũng không nhiều, ít nhất chuyện này là không phải.

    Nếu như Lam tông chủ cho rằng hai cái mạng cùng một cái thiên đại nhân tình không đủ mà nói, chúng ta có thể bàn điều kiện khác, việc Trình Cung ta muốn làm, nhất định phải làm đến cùng, cũng nhất định có thể làm được.

    Đây cũng quá khoa trương hắn đi, hắn biết mình nói chuyện với ai không, Huyết Ma Nữ Hách Liên Hồng Liên nghe xong cũng có chút nhịn không được.

    Người này từ lúc đi lên, khí thế mười phần không nói, giờ phút này lời nói cũng hung hăng càn quấy như thế.

    - Bàn lại điều kiện khác?

    Lam Phượng nghe Trình Cung nói xong cũng khẽ nhíu mày, vừa muốn cự tuyệt lại nghĩ tới sau lưng Trình Cung có khả năng có một tồn tại thâm bất khả trắc.

    Nhưng mà muốn cho trưởng lão trong phái đồng ý, cái kia quả thực khó như lên trời, trừ khi...

    - Đạo khí trấn phái Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông ta, mỗi lần vận dụng đều tiêu hao cực lớn, cho dù ta là Ma tông cũng phải cách hai mươi năm mới vận dụng một lần, nếu như muốn tạm thời vận dụng, ít nhất phải có ba viên đan dược Thiên cấp thượng phẩm mới được.

    Như thế, ta mới có thể bàn giao cùng các trưởng lão trong phái, nếu như Trình công tử không có đan dược Thiên cấp thượng phẩm mà nói, ta sẽ làm ra một ít đền bù tổn thất, ta sẽ tặng cho ngươi một viên Duyên Thọ Đan Địa cấp siêu phẩm, ít nhất có thể làm cho diên thọ của bằng hữu ngươi kéo dài ba mươi năm.

    Nếu người bình thường phục dụng Duyên Thọ Đan Địa cấp siêu phẩm này, có thể kéo dài trăm năm.

    Đan dược Thiên cấp thượng phẩm trân quý không cần nói cũng biết, cái kia hoàn toàn không phải đan dược Địa cấp có thể so sánh.

    Cử động lần này của Lam Phượng coi như là từ chối yêu cầu của Trình Cung, dù sao yêu cầu này làm cho nàng là tông chủ cũng rất khó xử.

    Mà khi nàng nhìn thấy Sắc Quỷ đi vào, cũng đã nghĩ kỹ đồ vật nên lấy ra.

    Đối với người bình thường mà nói, Duyên Thọ Đan Địa cấp siêu phẩm đã vô cùng trân quý, có thể nói cho dù dùng mười tòa thành trì cũng không đổi được.

    Nhưng Trình Cung lại lơ đễnh, bởi vì chỉ cần lực lượng hắn tăng lên, những đan dược này chính hắn cũng có thể luyện chế.

    Hắn chỉ là mượn cơ hội này, cứu Sắc Quỷ một mạng mà thôi, hơn nữa bảo bối Ma tông có thể rèn luyện thân thể, cải biến thể chất, cũng không phải đơn giản có thể gặp được, đây chính là mục đích chính mà hắn đi lần này.

    Trình Cung nhìn Lam Phượng, vô cùng tự tin nói:

    - Đan phương Thuần Dương Đan Thiên cấp siêu phẩm, đủ để cho tất cả người có dị nghị câm miệng được không.

    - Ngươi nói cái gì, Thuần Dương Đan, đan phương?

    Lam Phượng nghe xong đã quên trong giọng nói của Trình Cung rất hung hăng càn quấy, cả kinh nói:

    - Ngươi thật sự có đan phương?

    Hách Liên Hồng Liên bị Lam Phượng làm cho hoảng sợ, bởi vì cho tới bây giờ nàng chưa thấy qua mẫu thân kích động như thế, chưa từng có qua.

    Cho dù lúc trước Phong Vân Kiếm Tông liên hợp trên trăm môn phái khác vây công Nguyên Thủy Ma Tông, nàng cũng chưa từng thấy qua mẫu thân như thế.

    Đan phương Thiên cấp siêu phẩm tự nhiên quý trọng, nhưng mẫu thân cũng không nên thất thố như thế a, Thuần Dương Đan, Thuần Dương...

    Chẳng lẽ có quan hệ cùng mẫu thân tu luyện.

    Trình Cung khẳng định nhẹ gật đầu:

    - Ta có thể ghi chép đan phương này lại, ngươi cũng có thể tìm người nghiệm chứng, ta nghĩ dùng lực lượng của Nguyên Thủy Ma Tông, mấy ngày là sẽ biết thật giả.

    Hiện tại tuy Trình Cung không có biện pháp luyện chế đan dược Thiên cấp, nhưng mà các loại đan phương hắn có nhiều vô số kể, thậm chí trong đó còn có một ít là hắn sáng tạo.

    Đối với người khác mà nói, đan phương trân quý vô cùng, nhưng đối với Trình Cung mà nói lại nhiều không kể xiết.

    Kỳ thật từ vừa mới bắt đầu, Trình Cung cũng không nghĩ tới sẽ dùng cái gọi là ân cứu mạng gì đó, đây chỉ là một cây cầu, chỉ cần gặp được tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này, Trình Cung tự tin có thể làm nàng đồng ý cho mượn Vạn Ma Lôi Trì dùng một lát.

    Trình Cung rất rõ ràng tác dụng đặc thù của Đạo khí này, bởi vì hắn có được phương pháp luyện chế Đạo khí này, thậm chí phương pháp kết nối với Tiên khí của Ma Môn truyền thừa từ thời Thượng cổ xuống hắn cũng có.

    Tuy hắn không có luyện chế qua, nhưng đối với công hiệu của nó thì rất rõ ràng, vừa vặn hôm nay mình cũng muốn đột phá, Trình Cung cũng không muốn chậm chạp dùng nửa năm thời gian hoàn thành, vừa vặn mượn cơ hội này có thể một lần hành động đột phá.

    - Tốt, nếu như ngươi thực sự có đan phương Thuần Dương Đan, Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông ta sẽ khai mở một lần cho các ngươi.

    Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng không chút do dự đáp ứng, đây chính là Thuần Dương Đan, nếu như có thể luyện chế ra một ít Thuần Dương Đan mà nói, nàng có thể giảm bớt vài thập niên thậm chí trăm năm khổ công, trực tiếp chuyển Thuần Dương.

    Chương 106: Thánh thú

    Càng là đàm phán cùng đại nhân vật thì càng đơn giản, đương nhiên, đầu tiên ngươi phải có được đầy đủ tư cách đàm phán cùng hắn, nếu không hết thảy không bàn nữa.

    Giống như là con sâu cái kiến muốn tìm voi đàm phán, dưới tình huống không đúng, sẽ trực tiếp bị diệt sát.

    Nếu như không phải trước Trình Cung dùng chuyện cứu Hách Liên Hồng Liên làmthẻ đánh bạc, sau đó làm cho tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng cố kỵ, thì khi hắn nói có được đan phương Thuần Dương Đan, cũng đủ làm cho đối phương trực tiếp bắt lấy hắn sử dụng sưu hồn đại pháp.

    Loại chuyện này đối với Ma tông mà nói không đáng kể chút nào, nếu như ngươi không có tư cách, hắn không ngại giết ngươi.

    Mà khi Trình Cung đạt thành hiệp nghị cùng tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng quay người ly khai, Hồng Liên đứng ở bên cạnh Lam Phượng đột nhiên cảm giác mất mát không hiểu, nàng không biết vì sao mình đột nhiên có loại cảm giác này.

    Nguyên lai lúc trước hắn nói những cái kia căn bản không phải thật sự, cái gì hai cái mạng thêm một cái thiên đại nhân tình, đều là vô nghĩa.

    Hắn có đan phương Thuần Dương Đan, hoàn toàn có thể trực tiếp nói điều kiện cùng mẫu thân.

    ...

    Nguyên Thủy Ma Tông không hổ là thế lực siêu việt quốc gia bình thường, ở toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu cũng là đại môn phái số một số hai, Nguyên khí ở chỗ này không đáng kể chút nào.

    Mà ngay cả đệ tử bình thường mới nhập môn sử dụng cũng đều là Nguyên khí, đương nhiên, đệ tử bình thường sử dụng đều là Nguyên khí cấp năm trở xuống.

    Dù sao Nguyên khí cấp năm trở lên tiêu hao tài liệu không ít, bình thường chỉ có đệ tử kiệt xuất mới có thể có được, bình thường có thể thông qua luận võ trong tông phái, hoặc là tầm bảo, săn giết yêu thú, chém giết cùng môn phái khác đạt được...

    Nếu người bình thường đạt được Nguyên khí dưới cấp năm, đều đặt một danh tự rất uy phong, nhưng ở nơi này chính là vô số, căn bản không có danh tự, chỉ có cấp năm trở lên mới có một ít danh tự.

    Vốn là sau khi Lam Phượng đạt thành hiệp nghị cùng Trình Cung, lại để cho hắn lấy người đi tuyển binh khí, lại bị Trình Cung nhẹ nhàng cự tuyệt, hắn chỉ chờ Vạn Ma Lôi Trì mở ra mà thôi.

    Lam Phượng cũng không nói thêm cái gì, ở nàng xem ra, loại chuyện này so với mở ra Vạn Ma Lôi Trì, đan phương Thuần Dương Đan siêu phẩm, đã trở nên không có ý nghĩa.

    Sau đó có người an bài đám người Trình Cung ở một cung điện có phương viên gần mười dặm.

    Cho dù có hơn trăm người, nhưng ở trong cung đện này lại thấy trống trải vô cùng.

    - Nguyên khí ở đây so với bên ngoài thì sung túc hơn vài lần, hơn nữa tinh khiết không bị ô nhiễm, chung quanh còn có trận pháp giúp người ngưng tụ pháp lực, mọi người nắm chặt tu luyện.

    Trình Cung nhắn nhủ cùng mọi người một phen, không đợi mọi người hỏi thăm hắn đã rời đi.

    - Sắc Quỷ, Túy Miêu, các ngươi nói đại thiếu đi làm cái gì, còn không mang bọn ta, cổ quái a?

    - Theo ta thấy, cộng thêm suy đoán, đoán chừng là đi tìm Huyết Ma Nữ kia, tuy một mực đeo mạng che mặt, nhưng lấy kinh nghiệm nhiều năm của ta, nàng tuyệt đối là mỹ nữ tuyệt thế.

    - Ách...

    Sát khí... rất nặng!

    - Túy Miêu ngươi biết cái gì, hàng phục ngựa hoang mới có khoái cảm, Sắc Quỷ ngươi nói có đúng hay không.

    - Bàn Tử ngươi rất thích loại này ah!

    - Đúng thế, nam nhân muốn không phải là cảm giác chinh phục sao.

    - Ngươi có phát hiện hay không, hai con Bạch Hùng ở cửa ra có một cái hình như là mẹ, nếu không ngươi đi thử cảm giác chinh phục kia xem...

    - Lăn, một cái phi thân là đè chết ta và ngươi...

    Tuy đã đi ra ngoài rất xa, nhưng dù sao cũng là ở địa bàn người khác, tinh thần lực của Trình Cung một mực lưu ý tình huống chung quanh.

    Hắn còn chưa đi ra sân nhỏ, chợt nghe mấy người Bàn Tử ở phía sau hưng phấn thảo luận, Trình Cung nghe bọn hắn đối thoại mà im lặng.

    Ba cái tiện nhân này, không sợ tiểu Cửu đang tu luyện ở bên cạnh nghe được sẽ bị bọn hắn làm xấu sao, quả nhiên không hổ là Tứ đại hại, chỉ là bọn hắn nói chuyện, nếu như bị người khác nghe được cũng đủ để chấn choáng một đám người.

    Sau khi Trình Cung gặp Lam Phượng, nàng cũng cho hắn một tấm lệnh bài, đã có lệnh bài này, hết thảy hành động của hắn ở Nguyên Thủy Ma Tông sẽ không bị hạn chế.

    Giờ phút này Trình Cung đi thẳng đến lối ra, trong đầu không khỏi nhớ tới hai tên Bàn Tử cùng Sắc Quỷ đối thoại, nếu để cho bọn hắn biết mình thật sự tìm hai bạch hùng này tới, không biết bọn hắn sẽ bố trí như thế nào.

    Bên trong băng thiên tuyết địa mênh mông, hai con Bạch Hùng cực lớn đứng ở chỗ đó, ở xa căn bản không phát hiện được bọn nó.

    Cho dù ở gần phát hiện bọn nó, cũng như là bị đóng băng, không có biến hóa gì, chỉ có tinh thần lực đạt tới trình độ nhất định mới phát hiện.

    Dưới chân của bọn nó chặt chẽ tương li cùng đại địa, nguyên khí trong thiên địa chung quanh điên cuồng lao vào thân thể của bọn nó, đây là một loại phương pháp rèn luyện thân thể đơn giản của Yêu tu.

    Trình Cung một đường từ bên trong đi ra, trên đường đã bị rất nhiều tinh thần lực cường đại điều tra, nhưng mà sau khi phát hiện lệnh bài trên người hắn thì không hề để ý tới, hắn một đường thông suốt đi ra, lập tức phát hiện hai Bạch Hùng này đứng ở chỗ đó như trước.

    Xem ra hai con Bạch Hùng này làm canh cổng cho Nguyên Thủy Ma Tông, cũng không phải không lấy được chỗ tốt, loại pháp môn rèn luyện thân thể này, ngoại trừ những yêu thú có được trí nhớ truyền thừa, những yêu thú khác muốn học giống chỉ có thể đợi đạt tới Yêu Tướng mới được.

    - Hai ngươi làm gì vậy?

    Trình Cung đi ra cười cùng hai con Bạch Hùng này, muốn lôi kéo làm quen.

    Xem bản thể hiện tại của bọn nó lớn như thế, cộng thêm là Bạch Hùng tuyết sơn hãn hữu, một khi đạt tới Yêu tu, chỉ sợ cũng không kém Bạch Khải Nguyên.

    Từ vừa mới tiến vào, Trình Cung cũng đã đánh chủ ý bọn hắn, lần này hắn quyết định muốn mang chúng nó đi.

    Đại Bạch, tiểu Bạch không có một chút phản ứng, Trình Cung lại nói vài câu bọn nó cũng không phản ứng.

    - Nói cả buổi như vậy cũng đói bụng, vừa vặn ăn chút gì đó a.

    Trình Cung nói xong, lấy ra rất nhiều đồ ăn từ trong không gian giới chỉ, nhưng lại phát hiện phản ứng của bọn chúng cũng không lớn, Trình Cung dứt khoát lấy ra một ít lửa than hấp bánh bao thịt, thuận tiện lấy ra một chút thịt cùng đồ nướng, trên băng thiên tuyết địa làm đồ nướng, chỉ sợ cũng chỉ có Trình Cung có thể làm ra.

    Giờ phút này, ở chỗ sâu trong Ma điện Nguyên Thủy Ma Tông, Lam Phượng mang theo con gái Hách Liên Hồng Liên vừa mới thương nghị cùng đám trưởng lão, nhận được thủ hạ thông tri nói Trình Cung đi ra ngoài, một mực vây quanh hai con Bạch Hùng.

    Tay nàng chỉ thay đổi mấy cái pháp quyết, ở trước mặt nàng đã xuất hiện một mặt Thủy Kính, trong gương chứng kiến Trình Cung đang bận rộn.

    - Hắn...

    đến cùng hắn đang làm gì đó?

    Chẳng lẽ hắn không biết, đại Bạch cùng tiểu Bạch đã sắp đạt tới Yêu tu, đồ ăn bình thường đối với bọn nó căn bản không có lực hấp dẫn sao.

    Huống chi có Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta, nếu như bọn chúng muốn những vật này, còn không có rất nhiều sao.

    Huyết Ma Nữ rất là im lặng, một câu có thể làm mình tức giận đến không phản bác được, nín thở nén giận, có khí xuất không ra.

    Một hồi hung hăng càn quấy đến mức ngay cả mẫu thân mình cũng không sợ chút nào, bây giờ lại làm ra sự tình ngây thơ như vậy.

    Tuy Lam Phượng chưa nói, nhưng trong nội tâm cũng đồng dạng kỳ quái, tiểu tử này thần thần bí bí, trên người có một loại khí chất ngay cả mình cũng nhìn không thấu cùng lo lắng.

    Có thể tùy ý lấy ra đan phương Thuần Dương Đan, nhưng bây giờ lại làm ra cử động ngây thơ như vậy.

    Hai mẹ con nàng vừa mới nghĩ vậy, chỉ thấy đại Bạch, tiểu Bạch đột nhiên mở to mắt, hai con Bạch Hùng như là động dục, hưng phấn hận không thể lập tức xông lên cướp đoạt đồ ăn.

    - Gấp cái gì mà gấp, đều nói khỉ gấp, khỉ nhanh, các ngươi cũng không phải khỉ.

    Xếp thành hàng, vừa rồi gọi các ngươi còn ở đằng kia giả bộ.

    Đừng cúi đầu, đừng giả bộ ủy khuất, càng không cho phép giả bộ làm như nghe không hiểu, nếu không đừng hòng được ăn.

    Đầu tiên ta cho phép hai ngươi xin lỗi ta vì hành vi lúc nãy.

    Trong gương, Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy khoát tay chặn lại, hai con đại bạch hùng kia lập tức trung thực xuống, bị Trình Cung nói một hồi cúi đầu, một hồi vò đầu, cuối cùng nghe Trình Cung nói xong, hai chúng nó ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.

    Xin lỗi, bọn nó thật không biết tại sao nói xin lỗi, sau khi hai đại gia hỏa suy nghĩ một chút thì liên tiếp chắp tay, thấy Trình Cung không có phản ứng liền dứt khoát quỳ xuống, dập đầu bịch bịch.

    Bọn nó nhớ rõ ở Nguyên Thủy Ma Tông, hình như có người phạm sai lầm đều như thế.

    - Đại bạch...

    Tiểu Bạch...

    Chúng đang làm gì đó, chúng điên rồi sao?

    Huyết Ma Nữ quả thực không dám tin vào hai mắt của mình, lai lịch đại Bạch tiểu Bạch ở toàn bộ Nguyên Thủy Ma Tông cũng chỉ có số ít người biết rõ.

    Hồng Liên là con gái của Lam Phượng mới biết được bí mật này, đại Bạch tiểu Bạch không phải yêu thú bình thường, nếu không đừng nói là Yêu thú cấp chín, coi như là Yêu tướng, Nguyên Thủy Ma Tông cũng chưa chắc quá để ý.

    Nhưng đại Bạch tiểu Bạch này là Đại Địa Băng Hùng, sở dĩ xưng là đại địa, là bởi vì nó do đại địa thai nghén mà sinh.

    Là được mấy vạn dặm băng sơn, tuyết sơn vô số năm thai nghén đi ra.

    Chỉ là hôm nay chúng còn rất nhỏ, về sau bọn nó sẽ rất khác những yêu thú khác, bọn nó sẽ trở thành Thánh thú.

    Nhưng này cần không biết bao nhiêu tuế nguyệt, Lam Phượng nghĩ tất cả biện pháp tiếp cận cùng chúng, mang bọn chúng về Nguyên Thủy Ma Tông, truyền cho chúng nó một ít công pháp chúng có thể sử dụng, còn đạt thành một ít hiệp nghị.

    Kể cả cho chúng nó giống như cùng đệ tử bình thường, làm một sự tình, thời gian dần trôi qua dung nhập cùng môn phái.

    Lam Phượng là hi vọng bắt đầu bồi dưỡng từ nhỏ, làm cho bọn nó có cảm tình đối với môn phái.

    Như vậy mặc kệ về sau ai tiếp nhận tông chủ, mấy trăm, mấy ngàn, thậm chí mấy vạn năm về sau, chúng chính thức lớn lên cũng có thể thủ hộ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Tuổi thọ của Yêu thú vốn dài hơn nhân loại rất nhiều, nhất là Thánh thú do thiên địa ngưng tụ sinh ra, tuổi thọ càng kinh người.

    Mà bình thường muốn hàng phục, hoặc là khống chế chúng, cuối cùng nhất đều không may.

    Tuy chúng nó dần dần dung nhập Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng mà chưa có sinh ra cảm tình với Lam Phượng, theo lực lượng tăng lên, chúng cũng càng phát ra uy nghiêm cùng kiêu ngạo, cho thấy mình là Thánh thú do thiên địa thai nghén sinh ra.

    Nhưng hiện tại làm sao vậy, sao đến trước mặt Trình Cung lại trung thực như vậy.

    - Xong rồi... xong rồi...

    Đột nhiên, Lam Phượng nghĩ đến cái gì đó, lo lắng nhìn trong thủy kính kinh hô.

    Hồng Liên rất ít thấy mẫu thân như thế, vội vàng nói:

    - Xảy ra chuyện gì, làm sao vậy?

    Lam Phượng nhìn trong Thủy Kính cười khổ nói:

    - Lúc kia ta nói chỉ là từ chối khéo hắn, không nghĩ tới lại bị hắn lợi dụng, xem ra lần này chúng ta tổn thất còn lớn hơn.

    Vốn cho rằng đạt được đan phương Thuần Dương Đan là chúng ta chiếm được đại tiện nghi, nhưng hiện tại chỉ sợ hai con Thánh thú cũng bị hắn lừa gạt đi.

    - Làm sao có thể, đại Bạch tiểu Bạch tôn quý như vậy, sao sẽ đi để ý đến hắn, chẳng lẽ hắn thực cho rằng một bữa cơm là có thể làm cho đại Bạch tiểu Bạch đi cùng hắn sao.

    Hồng Liên hoàn toàn không tin, điều này sao có thể.

    ều không kể xiết.

    Kỳ thật từ vừa mới bắt đầu, Trình Cung cũng không nghĩ tới sẽ dùng cái gọi là ân cứu mạng gì đó, đây chỉ là một cây cầu, chỉ cần gặp được tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này, Trình Cung tự tin có thể làm nàng đồng ý cho mượn Vạn Ma Lôi Trì dùng một lát.

    Trình Cung rất rõ ràng tác dụng đặc thù của Đạo khí này, bởi vì hắn có được phương pháp luyện chế Đạo khí này, thậm chí phương pháp kết nối với Tiên khí của Ma Môn truyền thừa từ thời Thượng cổ xuống hắn cũng có.

    Tuy hắn không có luyện chế qua, nhưng đối với công hiệu của nó thì rất rõ ràng, vừa vặn hôm nay mình cũng muốn đột phá, Trình Cung cũng không muốn chậm chạp dùng nửa năm thời gian hoàn thành, vừa vặn mượn cơ hội này có thể một lần hành động đột phá.

    - Tốt, nếu như ngươi thực sự có đan phương Thuần Dương Đan, Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông ta sẽ khai mở một lần cho các ngươi.

    Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng không chút do dự đáp ứng, đây chính là Thuần Dương Đan, nếu như có thể luyện chế ra một ít Thuần Dương Đan mà nói, nàng có thể giảm bớt vài thập niên thậm chí trăm năm khổ công, trực tiếp chuyển Thuần Dương.

    Chương 107: Vạn Ma Lôi Trì

    Nhưng ngay lúc này, Đại Bạch Tiểu Bạch trong thủy kính đã nhỏ đi, so với Trình Cung còn thấp hơn, biến thành hai con gấu cao hơn một mét, giờ phút này vây quanh Trình Cung, lấy bánh hấp, thịt nướng cùng những vật khác ăn ngấu nghiến.

    - Ăn ngon a, ha ha bên trên.

    Trình Cung cười cười cắt xuống một miếng thịt:

    - Vậy chúng ta quyết định như vậy đi, về sau các ngươi theo ta lăn lộn.

    - Ân, ân...

    Đại Bạch, Tiểu Bạch ăn đồ vật, hưng phấn gật đầu liên tục, giống như là tên ăn mày gặp được đại phú hào chịu thu lưu.

    Chỉ là bây giờ chúng còn chưa biết nói chuyện, nhưng biểu lộ cùng động tác đã vô cùng khoa trương.

    - Được rồi, các ngươi ăn từ từ, sau khi ăn xong đi vào cung điện kia tìm ta, về sau cũng không cần canh gác.

    Trình Cung nói xong đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía bên trong Nguyên Thủy Ma Tông:

    - Lam tông chủ, cám ơn.

    Trình Cung biết cử động lần này của mình, khẳng định chạy không khỏi Lam Phượng giám thị, lén lút cùng nàng không bằng thoải mái.

    Dù sao trước kia nàng đã từng nói qua, chỉ cần mình có thể làm cho Đại Bạch cùng Tiểu Bạch này đồng ý, nàng sẽ đồng ý cho chúng nó theo mình.

    Trước kia lúc tiến vào, Trình Cung đã phát hiện hai bạch hùng này không phải yêu thú cấp chín bình thường, thật không nghĩ tới ở đây lại có Thánh thú do thiên địa thai nghén ra, hai đại bạch hùng này chính là Đại Địa Băng Hùng được mấy vạn dặm băng sơn, tuyết sơn thai nghén ra.

    Loại Thánh thú này không thể so sánh cùng yêu thú, ngày sau phát triển càng không phải một cấp bậc.

    Trước kia Trình Cung như là rất tùy ý nhắc tới, Lam Phượng cũng không nghĩ gì mới nói như vậy.

    Về phần vừa rồi, Trình Cung chỉ là âm thầm truyền âm cho hai Băng Hùng này, trước nói với chúng nó về Chân Long Luyện Thể Thuật của Băng Long Thánh Thú, lúc trước Băng Long Thánh Thú kia vì cầu Trình Cung luyện dược, đã nói Trình Cung cần cái gì, chỉ cần nó có hoặc làm được đều sẽ đồng ý.

    Sau đó Trình Cung yêu cầu công pháp này, về phần những vật kia, đều là dược vật Trình Cung tỉ mỉ phối chế, chẳng những mỹ vị kinh người, thịt nướng cũng đều là thịt của yêu thú cấp tám, cấp chín.

    Hơn nữa Trình Cung còn nói cho bọn nó biết, chỉ cần sau này bọn nó đi theo mình, nghe lời, mấy ngày nữa có thể làm cho bọn nó trực tiếp đạt tới Yêu tu, có thể nói tiếng người.

    Về sau đan dược cung ứng thoải mái, còn cho chúng nó tự do, muốn làm gì thì làm, chúng nó nghe xong liền hấp tấp đồng ý.

    Giờ phút này thấy Trình Cung muốn đi, chúng nó chỉ sợ Trình Cung đi luôn, trực tiếp ôm đồ vật hấp tấp đi theo sau lưng Trình Cung, hoàn toàn không đi để ý tới chuyện khác.

    - Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy?

    Hồng Liên thật sự nghĩ mãi mà không rõ, hai đấm nắm chặt, chẳng lẽ hắn biết yêu thuật gì đó sao, nếu không tại sao Đại Bạch Tiểu Bạch lại đột nhiên trở nên thuận theo như vậy.

    Hắn rốt cuộc là người gì a, dám đến Nguyên Thủy Ma Tông yêu cầu sử dụng Vạn Ma Lôi Trì, hiện tại lấy ra ăn chút ít đồ ăn liền lừa gạt hai con Thánh thú chạy theo, quả thực là không có thiên lý a.

    - Quả nhiên...

    Lam Phượng nhẹ nhàng thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu:

    - Được rồi, Thánh thú không thể cưỡng cầu, nếu không sẽ gặp thiên khiển.

    Xem ra chúng ta vẫn là vô duyên cùng chúng, chỉ là ta cũng rất hiếu kỳ, vừa rồi đến cùng Trình Cung này nói gì cùng chúng, vậy mà có thể khiến chúng nó như thế.

    - Mẹ, ta... có phải dẫn sói vào nhà rồi hay không?

    Hồng Liên trầm mặc rất lâu, rốt cục thoáng trì hoãn một chút, nhìn Lam Phượng nhịn không được hỏi thăm.

    Nàng từ nhỏ tiếp nhận chính là huấn luyện giết chóc tàn khốc, tăng lực lượng lên, giết chóc huyết tinh làm cho Hồng Liên tuổi còn trẻ đã cảm giác mình sớm vượt qua bạn cùng lứa tuổi, nhưng sau khi gặp được Trình Cung, nàng lại cảm giác mình cái gì cũng không phải, giống như là một tiểu hài tử không có kiến thức.

    Lúc Trình Cung mang theo Đại Bạch, Tiểu Bạch trở về, tất cả mọi người đã trở lại gian phòng của mình cố gắng tu luyện, ngay cả Sắc Quỷ cũng như thế.

    Dù sao có đại lượng dược vật của Trình Cung trợ giúp, tuy hắn tăng lên chậm chạp gian nan, nhưng thực sự có thể tăng lên.

    Mà tu luyện ở chỗ này một ngày, bằng bên ngoài năm ngày, cộng thêm có rất nhiều dược vật của Trình Cung phụ trợ tu luyện nhanh hơn, không có người sẽ bỏ qua cơ hội này.

    Tất cả mọi người đều liều mạng tu luyện, Trình Cung thì an bài địa phương cho Đại Bạch, Tiểu Bạch, chính hắn cũng bắt đầu tu luyện.

    Trước kia hắn đã sớm giao đan phương Thuần Dương Đan cho Lam Phượng, loại đan phương này cũng không phải là đơn giản viết xuống, đan dược đạt tới Thiên cấp, dược vật cần có quả thực rất nhiều.

    Kể cả dược vật phụ trợ cũng không ít, mà mỗi một loại dược vật cũng không thể chênh lệch mảy may, kể cả hỏa hầu, thời gian, thậm chí thiên thời địa lợi...

    Cái kia cần sử dụng tinh thần lực khắc ấn xuống, cũng may chỉ là đan phương Thuần Dương Đan, nếu đan phương mạnh hơn một ít, dùng tinh thần lực hiện tại của Trình Cung cũng không có biện pháp viết ra.

    Trong ba ngày sau đó, Trình Cung cùng tất cả mọi người lẳng lặng tu luyện, nhoáng một cái ba ngày đã đến, Huyết Ma Nữ Hồng Liên tới thông tri, mọi người mới dừng tu luyện.

    - Bà mẹ nó, bà mẹ nó, mịa, mịa, đại thiếu quả nhiên là đại thiếu, không nghĩ tới thật sự lừa gạt hai con yêu thú này tới.

    Bàn Tử nhìn hai con Bạch Hùng so với mình thấp hơn một chút, vô cùng hng phấn kêu.

    - Thật mềm ah, cõng ta được không.

    Tiểu Cửu thì trực tiếp đi qua, bò tới trên lưng Tiểu Bạch.

    - Ta không nhìn lầm chứ?

    Sắc Quỷ cũng có chút không dám tin nhìn Trình Cung.

    - Đại Bạch, Tiểu Bạch, chào hỏi cùng mọi người đi.

    Rất nhanh chúng nó sẽ trở thành yêu tu, đến lúc đó có thể nói tiếng người trao đổi cùng mọi người, về sau đều là người một nhà, mấy cái này là huynh đệ của ta.

    Trình Cung rất chân thành giới thiệu.

    Đại Bạch Tiểu Bạch nhếch miệng cười, hướng về phía mọi người gật đầu, Huyết Ma Nữ Hồng Liên ở một bên chứng kiến bọn hắn náo nhiệt như vậy, ném mình sang một bên, đáng giận nhất chính Đại Bạch Tiểu Bạch là Thánh thú, trước kia với tư cách là Thánh thú thủ hộ tương lai của Nguyên Thủy Ma Tông bồi dưỡng, hôm nay đảo mắt đã thành người của Trình Cung, càng làm cho nàng thấy mà tức giận.

    - Đạo khí cũng phải cần mười mấy vị trưởng lão trong phái liên thủ mới có thể vận dụng, cần nhờ thiên thời địa lợi nhân hoà, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, bỏ lỡ hôm nay ít nhất phải đợi hơn nửa năm mới được.

    Huyết Ma Nữ ở bên cạnh thật sự nhịn không được, thật không biết tên gia hỏa này làm như thế nào, hay cho Đại Bạch cùng Tiểu Bạch ăn mê dược gì.

    Bình thường hai chúng nó ai cũng không thèm điểu nghía đến, nhưng bây giờ giống như huynh đệ cười ngây ngô, nếu chúng nó có thể nói chuyện, Huyết Ma Nữ thực có một xúc động muốn đi lên bức cung.

    Mặc dù Huyết Ma Nữ nói có chút khoa trương, nhưng mà trong vòng nửa năm này, hôm nay là hiệu quả tốt nhất, điểm ấy ngược lại không thể nghi ngờ, Trình Cung trực tiếp vẫy tay một cái, toàn bộ mọi người hưng phấn đi theo hắn.

    Hồng Liên mang theo mọi người đi tới đại điện, sau khi mọi người đứng vững, một đạo quang mang bao phủ cả đám, tất cả mọi người cảm giác thân thể đột nhiên rung động, hết thảy chung quanh đã trở nên không giống với ban đầu.

    Ngoại trừ Trình Cung, Hồng Liên, tiểu Cửu ra, những người khác căn bản không có trải qua loại chuyển dời này, đột nhiên phát hiện đang ở trong một không gian cự đại dưới mặt đất, phía trên là vô số trận pháp chống đỡ, chung quanh rộng lớn khôn cùng, mà cách đó không xa thì có một bậc thang thông hướng đi vào trong, dưới bậc thang này có một cái ao, giờ phút này đám người Trình Cung đang đứng ở cạnh bờ ao.

    Tuy tinh thần lực của Trình Cung không có thể kiểm tra chung quanh, nhưng hắn rất rõ ràng, nhóm người mình không có tiến vào không gian khác, đây chỉ là sâu trong lòng đất mà thôi.

    - Tuy Vạn Ma Lôi Trì có tác dụng tẩy kinh phạt tủy, cải biến thể chất, tẩm bổ thân thể, nhưng trên thế giới này không có chỗ tốt không công.

    Ở trong Vạn Ma Lôi Trì ma khí rất nặng, lực lôi điện ở trong Lôi Trì không ngừng thay đổi, đối với người cũng là một loại khảo nghiệm, có thể đạt tới trình độ nào phải xem vận mệnh của hắn.

    Về phần những người khác thì rời xa Vạn Ma Lôi Trì, nếu không có Thánh Thủy bảo hộ, ở dưới Vạn Ma Lôi Trì không ngừng tẩm bổ thân thể, cường hóa thân thể, ma khí sẽ xâm nhập thân thể, lực lôi điện sẽ tạo thành tổn thương đối với thân thể.

    Lúc này, Lam Phượng đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Hồng Liên, cười khổ nhìn thoáng qua Đại Bạch Tiểu Bạch.

    Chúng nó căn bản không để ý tới Lam Phượng, một cái thì đùa rất cao hứng cùng tiểu Cửu, một cái khác thì nịnh nọt đi theo sau lưng Trình Cung, biểu lộ rất khoa trương, xem sắc mặt của Trình Cung mà làm việc.

    Giống như là một tiểu đệ muốn nịnh nọt lão đại, chỉ mà cái tiểu đệ này lại không thèm che dấu biểu lộ nịnh nọt của hắn.

    - Cảm ơn Lam tông chủ nhắc nhở, nhưng huynh đệ chúng ta từ trước đến nay có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.

    - Trình Cung, trước kia chúng ta đã nói rồi, Thánh Thủy quý trọng vô cùng, cho dù tất cả trưởng lão Nguyên Thủy Ma Tông ta đồng thời ra tay, một năm cũng chỉ có thể kiếm đủ cho một người sử dụng.

    Lam Phượng cho rằng Trình Cung nảy lòng tham đưa ra yêu cầu khác, hiện tại Trình Cung, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, tiểu Cửu, Trình Trảm cộng thêm Đại Bạch Tiểu Bạch, nhiều người như vậy cùng hai con Thánh thú, nếu bọn hắn cùng một chỗ sử dụng Vạn Ma Lôi Trì, cho dù Nguyên Thủy Ma Tông tích súc mười năm cũng chưa hẳn đủ.

    Nếu như nói như vậy, cho dù Trình Cung sử dụng đan phương Thuần Dương Đan, Lam Phượng cũng sẽ không đồng ý.

    Dù sao này quan hệ đến đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông phát triển tương lai, không có khả năng đều dùng để trao đổi cùng đan phương của Trình Cung.

    Tuy đan phương Thuần Dương Đan rất trọng yếu đối với nàng, nhưng mà tương lai Nguyên Thủy Ma Tông càng thêm trọng yếu.

    Hơn nữa dưới tình huống bình thường, cho dù ba mươi năm cũng chưa hẳn có thể kiếm đủ Thánh Thủy.

    - Lúc nào ta nói muốn dùng Thánh Thủy?

    Trình Cung cười nhìn Vạn Ma Lôi Trì nói:

    - Hết thảy đều dựa theo ước định lúc ban đầu của chúng ta, chỉ có Tống Phúc tiến vào Vạn Ma Lôi Trì, chúng ta chỉ là ở bên cạnh cảm thụ hiệu quả Vạn Ma Lôi Trì này thoáng một phát.

    Nói đùa gì vậy, cảm thụ hiệu quả Vạn Ma Lôi Trì, nếu như không có Thánh Thủy tẩm bổ thân thể, tinh thần lực, chữa trị lực lượng của thân thể.

    Bất luận là ma khí, hay là lôi điện, kích thích đối với thân thể là rất to lớn.

    Kỳ thật quá trình Vạn Ma Lôi Trì cải biến thể chất, rèn luyện thân thể, bản thân chính là một quá trình hủy diệt tái sinh, một khi Vạn Ma Lôi Trì khởi động, cho dù thân ở chung quanh cũng sẽ bị ảnh hưởng, dùng trình độ hiểu rõ của Trình Cung đối với Vạn Ma Lôi Trì, không có khả năng không biết điểm ấy.

    Lam Phượng vốn định nhắc nhở thoáng một phát, nhưng lập tức nàng muốn nhìn Trình Cung đến cùng muốn làm gì một chút, mà chỉ cần không tiến vào Vạn Ma Lôi Trì tiêu hao Thánh Thủy, trưởng lão trong phái cũng không nói gì.

    - Ngươi đã nghĩ kỹ ta cũng không ngăn cản ngươi, nếu có nguy hiểm cần phải trợ giúp, ngươi có thể tùy thời mở miệng.

    Lam Phượng nói xong, khoát tay áo, một đạo pháp lực hùng hậu ngưng tụ lao nhanh, trực tiếp bắn vào phía trong.

    cứu mạng gì đó, đây chỉ là một cây cầu, chỉ cần gặp được tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này, Trình Cung tự tin có thể làm nàng đồng ý cho mượn Vạn Ma Lôi Trì dùng một lát.

    Trình Cung rất rõ ràng tác dụng đặc thù của Đạo khí này, bởi vì hắn có được phương pháp luyện chế Đạo khí này, thậm chí phương pháp kết nối với Tiên khí của Ma Môn truyền thừa từ thời Thượng cổ xuống hắn cũng có.

    Tuy hắn không có luyện chế qua, nhưng đối với công hiệu của nó thì rất rõ ràng, vừa vặn hôm nay mình cũng muốn đột phá, Trình Cung cũng không muốn chậm chạp dùng nửa năm thời gian hoàn thành, vừa vặn mượn cơ hội này có thể một lần hành động đột phá.

    - Tốt, nếu như ngươi thực sự có đan phương Thuần Dương Đan, Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông ta sẽ khai mở một lần cho các ngươi.

    Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng không chút do dự đáp ứng, đây chính là Thuần Dương Đan, nếu như có thể luyện chế ra một ít Thuần Dương Đan mà nói, nàng có thể giảm bớt vài thập niên thậm chí trăm năm khổ công, trực tiếp chuyển Thuần Dương.

    Chương 108: Ý nghĩ tu luyện hão huyền

    Theo đạo lực lượng này phát ra, giống như là nước bị tách ra, bên trên có một cổ lực lượng khổng lồ không ngừng vận chuyển.

    Lực lượng cường đại kia hoàn toàn bao phủ hết thảy, áp bách làm người có một cảm giác thở không nổi.

    Cái này là uy lực của Đạo khí, cho dù chỉ là vận chuyển phát ra một ít lực lượng, cũng đủ làm cho bất luận kẻ nào cũng cảm giác được rung động.

    Nhưng vào lúc này, một cổ ma khí trong vực sâu lao ra, từ trên bậc thang kia phóng xuống, theo cỗ ma khí này lao tới chính là vô số hào quang lôi điện.

    Ma khí, hào quang lôi điện như nước lũ trùng kích xuống, cho dù có một cổ lực lượng ước thúc, nhưng ma khí cùng lôi điện này cũng sinh ra ảnh hưởng cực lớn đối với chung quanh.

    - Nhớ kỹ ta đã nói với ngươi, đây chỉ là một bắt đầu, về sau ta còn có rất nhiều cơ hội.

    Lần này chúng ta tận lực tranh thủ, nếu như dưới tình huống đan dược ta đưa cho ngươi phục dụng cũng không chống đỡ được, vậy hảy mau chóng nhảy ra hoặc là lên tiếng, ta sẽ lập tức cứu ra.

    Trình Cung thấp giọng nói một câu bên tai Tống Phúc, sau đó bàn tay nhẹ nhàng đẩy ra, một cổ lực lượng nhu hòa trực tiếp đưa Tống Phúc đi ra ngoài.

    Tống Phúc trực tiếp bị đưa vào bên trong Vạn Ma Lôi Trì, vừa mới đi vào Vạn Ma Lôi Trì, trong mắt Tống Phúc chứng kiến ma khí vô tận biến ảo thành đủ loại tồn tại phóng tới hắn.

    Mà lôi điện kia càng mang theo uy lực hủy diệt, như muốn lập tức hủy diệt hắn.

    Tống Phúc có chút đề khí, trong mắt không có chút sợ hãi nào, có chỉ có chờ mong cùng hưng phấn.

    Phế vật nhiều năm như vậy, còn bị người kết luận sống không đến hai mươi, với tư cách nam đinh duy nhất thế hệ này của Tống gia, trên người hắn mang quá nhiều áp lực.

    Lúc còn nhỏ cũng đã áp phế hắn, vì vậy hắn điên cuồng chơi, liều lĩnh chơi, dù sao cũng sống không được bao nhiêu, đi cố gắng làm gì, đi lo ngày mai làm gì.

    Người khác cười cũng thế, mắng cũng thế, ta chẳng quan tâm.

    Vốn Tống Phúc nghĩ cuộc đời của mình cứ như vậy, nhưng hết thảy lại xuất hiện cải biến, Trình Cung cường thế quật khởi làm cho bọn hắn cũng tiến vào nước xoáy theo.

    Có lẽ hắn nghĩ sinh tử của mình, nhưng lại không thể nhìn huynh đệ mình bị khi phụ sỉ nhục, trước kia dựa vào thế lực gia tộc còn không có vấn đề, nhưng hiện tại cần là dựa vào lực lượng của mình.

    Nhìn huynh đệ có việc mà mình không có biện pháp nhúng tay, này so với chết còn khó chịu hơn.

    Mà nhìn người bên cạnh dần dần cải biến, mình lại cái gì cũng không làm được, đây là sống không bằng chết.

    Hôm nay rốt cục có một cơ hội như vậy, triệt để cải biến nhân sinh, đến đây đi, có bao nhiêu cứ đến đi, cho dù chết ta cũng không muốn làm phế vật.

    - Oanh!

    Vô số ma khí, lôi điện trùng kích tiến vào thân thể, Tống Phúc trực tiếp phun ra một búng máu, trong óc loạn thành một bầy, ảo giác bộc phát không nói, tựa hồ thân thể bị hủy diệt một bộ phận, cảm giác sinh cơ muốn đoạn tuyệt.

    Nhưng vào lúc này, phía sau có một tầng giống như thanh tuyền lưu lại vừa vặn cọ rửa thân thể Tống Phúc.

    Làm cho tinh thần lực bạo loạn của hắn thanh tỉnh lại lần nữa, chống cự ma khí xâm nhập, chữa trị thân thể tổn hại cho hắn.

    Khi thấy Tống Phúc phun ra rất nhiều máu tươi, thậm chí cốt nhục thân thể bị lôi điện oanh xuyên qua, toàn thân tiểu Cửu run rẩy, hai tay dốc sức liều mạng ôm lấy tay Trình Cung, nước mắt không ngừng chảy xuống.

    Đám người Bàn Tử cũng ngừng thở, tâm tình lo lắng, hận không thể ở trong đó là mình.

    Thẳng đến khi thấy Thánh Thủy rửa sạch, Tống Phúc nhẹ nhõm khôi phục, thân thể bị hao tổn khôi phục, rốt cục bọn hắn mới yên tâm một ít.

    Trình Trảm, Bàn Tử, Túy Miêu cũng xem như tăng kiến thức, thế gian thậm chí có địa phương kỳ lạ như thế.

    - Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông cởi mở không dễ dàng, mọi người đừng bỏ lỡ cơ hội, nhớ kỹ những lời ta nói.

    Trình Cung nói xong, đã cất bước đi tới trước nhất, trực tiếp đi tới bên cạnh Vạn Ma Lôi Trì.

    Bậc thang thông tới Vạn Ma Lôi Trì rất sâu, người bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy chút ít, nhưng lại có thể câu thông cùng Vạn Ma Lôi Trì này.

    Vừa tiếp cận Vạn Ma Lôi Trì, lập tức cảm nhận được ma khí đập vào mặt, ma khí ăn mòn tinh thần lực, mà lôi điện ở trong Vạn Ma Lôi Trì tiết ra, tuy giảm yếu rất nhiều, nhưng uy lực kinh người như trước.

    Cho dù là thân thể của Trình Cung, một hơi đi đến địa phương cách Vạn Ma Lôi Trì hai mươi mét cũng không khỏi không dừng lại.

    Về phần những người khác, chỉ có Trình Trảm đi tới phụ cận Vạn Ma Lôi Trì mười mét, khóe miệng bắt đầu chảy máu, hắn vội vàng móc đan dược ra phục dụng, lẳng lặng ngồi xuống chống cự ma khí cùng lôi điện.

    Tiểu Cửu ở khoảng hai mươi lăm mét, Túy Miêu thì ba mươi mét, Bàn Tử thì mới tới bốn mươi mét đã đi không nổi nữa, không thể không ngồi xuống.

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch lực lượng đầy đủ, nhưng mà rất cẩn thận, một mực cẩn thận đi theo sau lưng Trình Cung.

    Những chỗ ma khí không đủ dày, bọn hắn trực tiếp dùng uy áp Thánh thú chống cự không cho nó tiến vào, về phần những lôi điện kia, đối với bọn nó mà nói giống như là mát xa, ngược lại rất là thoải mái, hai tên gia hỏa nhìn nhau cười hắc hắc.

    Ma khí ăn mòn, trong đầu bộc phát ảo giác, Trình Cung thấy phụ thân ở trong chiến trường bị địch nhân vây công, thấy gia gia sát nhập hoàng cung đối chiến cùng một đám cao thủ cường đại.

    Trong lúc hoảng hốt đó, phảng phất chứng kiến một phụ nhân ôm một đứa con nít, lại trong lúc hoảng hốt đó chứng kiến mình đang tranh đoạt Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đây hết thảy đều lộ ra chân thật như vậy, trong lúc bất tri bất giác dẫn người vào trong đó, đến lúc đó sẽ xuất hiện tình huống tẩu hỏa nhập ma.

    Những người khác cũng giống như Trình Cung, bản thân ma khí này là tồn tại huyền diệu nhất trong trời đất, cũng may đây chỉ là ma khí bình thường, không phải Thiên Ma chính thức.

    Thiên Ma là tồn tại cường đại đã xen vào chân thật cùng hư ảo, tu người tu luyện tới trình độ nhất định sẽ dẫn tới Thiên Ma, nếu như không cẩn thận nhẹ thì công lực bị hao tổn, nặng thì người vong đạo tiêu.

    - Thật sự là ý nghĩ hão huyền, chẳng lẽ Ma tông ta còn không nghĩ được biện pháp này, nếu quả thật dễ dàng như vậy cũng không phải là Vạn Ma Lôi Trì.

    Không có Thánh Thủy tu bổ, tẩm bổ thân thể, tẩu hỏa nhập ma, thân thể bị hao tổn, bọn hắn ngay cả Siêu Phàm kỳ cũng không tới, lại muốn mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện, ý nghĩ quá hão huyền.

    Từ khi gặp được Trình Cung, Huyết Ma Nữ Hồng Liên ngay cả cơ hội muốn nổi giận cũng không có, càng thường xuyên bị cử động thần kỳ của Trình Cung hù dọa, lần này những ý nghĩ hão huyền kia, không sử dụng Thánh Thủy mà muốn lợi dụng Vạn Ma Lôi Trì tu luyện, trong nội tâm Hồng Liên vô cùng khẳng định, một hồi Trình Cung sẽ rất mất mặt, rất chật vật.

    Có mẫu thân ở đây, tự nhiên sẽ không để cho bọn hắn có nguy hiểm tánh mạng, nhưng rất chật vật là khẳng định.

    Hồng Liên nói xong, lại phát hiện mẫu thân không có lên tiếng, nàng kỳ quái nhìn mẫu thân, chẳng lẽ mẫu thân cho là hắn thật có thể làm được?

    Trên thực tế trong nội tâm Lam Phượng đã cân nhắc, tiểu tử này sẽ không phải thật không cần Thánh Thủy trợ giúp, mà có thể tu luyện chứ, nếu nói như vậy, đối với Nguyên Thủy Ma Tông mà nói là thiên đại kỳ ngộ.

    Nếu quả thật có biện pháp không sử dụng Thánh Thủy vẫn mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện, vậy về sau lực lượng của đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông có thể đột nhiên tăng mạnh, không cần giống như bây giờ hơn hai mươi năm mới mỡ ra một lần, mỗi lần chỉ có thể cho mấy đệ tử kiệt xuất sử dụng.

    Lam Phượng từ từ xem lấy, mà giờ khắc này Trình Cung đã nhẹ nhàng trấn áp ma khí.

    Tu luyện Tinh thần lực vẫn luôn rất gian nan, Trình Cung còn đỡ một ít, tinh thần lực của hắn là ở một trạng thái khôi phục, không giống thân thể cùng lực lượng cần tu luyện một lần nữa, cho nên thường thường sẽ tăng lên.

    Mà đối với những người khác, tăng tinh thần lực lên một chút cũng khó như lên trời.

    Nhưng ma khí này tiến vào trong óc, sinh ra vô số tưởng tượng khảo nghiệm, đồng thời cũng rèn luyện tinh thần lực.

    Trong quá trình tinh thần lực tranh đấu cùng ma khí, tinh thần lực cũng nhận được tu luyện, giờ phút này tinh thần lực của Trình Cung khôi phục rất nhiều.

    Sau đó rất nhanh vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, hấp thu lôi điện kia.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết, hấp thu vạn vật, lôi điện cũng đồng dạng.

    Chỉ là nếu như lôi điện quá mạnh mẽ, khó có thể hấp thu lập tức, sẽ sinh ra phá hư đối với thân thể.

    Chỉ là giờ phút này Trình Cung mới đến cực hạn mà thôi.

    Nhưng mà rất nhanh, thân thể của hắn đã thích ứng lôi lực ở đây, vận chuyển theo Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Lực lượng của Trình Cung cũng đang không ngừng tăng lên, không ngừng tích súc.

    Thời điểm những người khác vẫn còn ra sức đối kháng, cố gắng ngăn cản lôi điện, Trình Cung đã đứng dậy đi về phía trước hai bước.

    Lam Phượng cùng Hồng Liên một mực ở phía sau nhìn xem đều trừng to mắt, không dám tin, làm sao có thể nhanh như vậy đã hóa giải ma khí cùng lực lượng lôi điện?

    Điều đó không có khả năng, ma khí vô ảnh vô hình, biến hóa ngàn vạn, trực chỉ trong nhân tâm, là tâm ma của tu luyện giả, nếu như trải qua Vạn Ma Lôi Trì tẩy rửa, tinh thần lực tăng lên, về sau thời điểm ứng đối tâm ma sẽ rất dễ dàng.

    Mà lôi điện là lực lượng hủy diệt, thực tế muốn sử dụng nó rèn luyện thân thể, vậy thì cơ hồ tương đương với tiêu hóa cổ lực lượng này, tuy cách Vạn Ma Lôi Trì hai mươi mét, lực lôi điện không tính quá mạnh mẽ, nhưng lực lượng Trình Cung cũng không được ah.

    Thời điểm các nàng kinh hãi, Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng ngu ngơ cười cười đi theo hai bước, tiểu Cửu cũng đứng dậy.

    Chỉ là khi đứng dậy, chuyện làm thứ nhất là nhìn ca ca trong Vạn Ma Lôi Trì, phát hiện ca ca đứng ở nơi đó không có chuyện gì như trước, nàng mới đi về phía trước hai bước.

    Hồng Liên thấy trợn mắt há hốc mồm, đây là một đám người gì a?

    - Phốc...

    Nhưng vào lúc này, Trình Trảm chịu đựng không nổi phun ra một ngụm máu, thần sắc trở nên vô cùng hung lệ, giống như muốn ăn thịt người.

    Trong ánh mắt đã mất đi nhân tính, lý trí, trí tuệ, bị một cổ giết chóc, huyết hồng thay thế.

    Thời điểm Lam Phượng muốn ra tay cứu hắn ra, một tia ý thức cuối cùng Trình Trảm nảy sinh, không ngờ móc ra một hạt đan dược nuốt xuống.

    Sau khi phục dụng đan dược, ánh mắt Trình Trảm lập tức trở nên thanh minh, thời gian dần trôi qua khôi phục thần trí, sau đó hắn lại lấy ra một hạt đan dược phục dụng, thân thể phát ra một tầng quang mang kim sắc, lần nữa đi về phía trước hai bước.

    Ngay tại lúc đó, Túy Miêu cùng Bàn Tử ở ngoại bị ma khí ảnh hưởng không lớn, bọn hắn dựa vào chính mình trực tiếp vượt qua.

    Nhưng thân thể lại bị lôi điện kích thích rất nặng, hai người cũng vội lấy ra La Hán Kim Đan phục dụng, một khi phục dụng La Hán Kim Đan, cường độ thân thể sẽ tăng lên, hai người này ở ngoại vi trực tiếp về phía trước năm bước mới dừng lại.

    Mặc dù Lam Phượng là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, Hồng Liên là thiếu tông chủ, nhưng mẹ con các nàng cũng đều bị ngốc tại đó.

    Chương 109: Một đám người điên

    Bọn hắn ăn đến cùng đan dược gì, đan dược có thể lập tức tăng cường cường độ thân thể, chữa trị thân thể, còn có thể làm cho người trở nên thanh minh, phụ trợ tăng cường tinh thần lực.

    Hai loại đan dược thần kỳ này kết hợp cùng một chỗ, vậy mà thật sự có thể cho bọn hắn dưới tình huống không sử dụng Thánh Thủy, có thể mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện, đây quả thực quá thần kỳ.

    Giờ phút này Hồng Liên cũng sắp hỏng mất, người này đến cùng là người nào a, chẳng lẽ không có chuyện gì có thể làm khó được hắn sao?

    Hắn còn có phải là người hay không ah!

    Không, này thật sự là cơ hội trời ban cho Nguyên Thủy Ma Tông.

    Phải biết rằng ma khí cùng lực lôi điện này là lực lượng do đạo khí phát ra, có thể liên tục không ngừng, nhưng Thánh Thủy lại trân quý vô cùng.

    Nếu như có thể đạt được hai loại đan dược của Trình Cung, đây chẳng phải là nói đệ tử tinh anh của Nguyên Thủy Ma Tông, cũng có thể mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện.

    Càng nghĩ càng hưng phấn, tuy Nguyên Thủy Ma Tông rất cường đại, nhưng sở dĩ trốn ở chỗ này cũng là bởi vì gây thù hằn quá nhiều.

    Dù sao thời gian bọn hắn tới Nam Chiêm Bộ Châu còn hơi ngắn, cộng thêm bị Phong Vân Kiếm Tông liên hợp một ít lực lượng khác chèn ép, những năm này tiêu hao cực lớn.

    Dù sao bọn hắn là một môn phái, lại đối kháng rất nhiều lực lượng của Nam Chiêm Bộ Châu, cái độ khó này quá lớn, nếu như không phải Lam Phượng có cơ hội đột phá, chỉ sợ Nguyên Thủy Ma Tông đã sớm chuyển dời đến Bộ Châu khác.

    Hiện tại bọn hắn ẩn núp ở chỗ này, không chính diện đối kháng.

    Sở dĩ Phùng Tuấn Kiệt bắt được Hồng Liên hưng phấn như vậy, còn có một nguyên nhân chủ yếu là, nếu như có thể từ Hồng Liên đào ra chỗ ẩn thân của Nguyên Thủy Ma Tông, vậy sẽ là một công lao rất lớn.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đã liên tiếp đi về phía trước ba lượt, giờ phút này hắn cách Vạn Ma Lôi Trì cũng chỉ có mười hai mét.

    Vừa rồi Trình Cung cũng phục dụng La Hán Kim Đan, đồng thời cũng phục dụng một viên Thanh Linh Đan mới luyện chế, bản thân Thanh Linh Đan Địa cấp trung phẩm có thể làm cho tinh thần lực tăng lên ba thành ở trong thời gian ngắn, lại có tác dụng thanh trừ tạp niệm.

    Ma khí cũng là một loại tạp niệm, nếu như thân thể bị hao tổn mà nói, Trình Cung còn chuẩn bị đan dược khác, trên tay mỗi người ít nhất có năm loại đan dược.

    Từ lúc phát hiện Hồng Liên là con gái tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, Trình Cung đánh chủ ý Vạn Ma Lôi Trì liền bắt đầu làm chuẩn bị.

    Vừa mới bắt đầu còn dễ dàng một chút, càng về sau càng khó, thời điểm Trình Trảm tiếp cận Vạn Ma Lôi Trì tám mét liền ngừng lại, liên tiếp phục dụng đan dược, đã bắt đầu tĩnh tọa tu luyện.

    Có thể đạt tới Siêu Phàm kỳ, từng cái đều không phải nhân vật bình thường, cộng thêm thời gian này theo Trình Cung, cũng phục dụng rất nhiều đan dược, giờ phút này ma khí, lôi điện cùng đại lượng đan dược kích thích, rốt cục Trình Trảm cũng đột phá bình cảnh vây hắn gần ba năm, đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy.

    Giờ phút này bởi vì vừa rồi Bàn Tử không cẩn thận một hơi đi ba bước, mặc dù có dược vật trợ giúp cũng bị lôi điện kích thích chịu không nổi, liên tiếp nhổ ra mấy ngụm huyết.

    Vẻ mặt biểu lộ càng đặc sắc, nhưng hắn cũng đột phá Hoán Cốt kỳ tầng chín, hơn nữa lực lượng đã sắp đột phá Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất.

    Cũng may công pháp hắn tu luyện không bình thường, bản thân Thôn Thiên Thổ Địa là đạo pháp vô thượng, bản thân công pháp trợ giúp cũng rất to lớn.

    Tình huống Túy Miêu thì có chút đặc thù, âm mạch của hắn vẫn còn, đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ mười sẽ khó tăng lên.

    Điểm này trước kia Trình Cung cũng đã sớm nghĩ tới, cho nên Trình Cung đã truyền thụ cho hắn một bộ Luyện Ngục Lôi Quyết, này là tuyệt học của Luyện Ngục Vương, hùng bá tầng mười tám địa ngục, có thể tương đương cùng tuyệt thế công pháp Thôn Thiên Thổ Địa.

    Giờ phút này tuy Túy Miêu không có thể đột phá, nhưng mà mượn nhờ lôi điện cùng ma khí này, Luyện Ngục Lôi Quyết của hắn đã có chút nhập môn.

    Giờ phút này Đại Bạch cùng Tiểu Bạch cũng không còn dễ dàng như thế, hai Bạch Hùng này trừng to mắt, thân thể run rẩy không ngừng đối kháng lực lôi điện.

    Thật sự không được mới phục dụng dược vật Trình Cung cho chúng, hiển nhiên bọn nó tiêu hóa nhanh hơn, đã nửa chân đạp đến Yêu tu, trên người nhìn không ra biến hóa rõ ràng, nhưng mà xương cốt chỗ yết hầu lại phát sinh cải biến, trong cơ thể cũng bắt đầu sinh ra pháp lực.

    Tiểu Cửu tiến bộ cũng kinh người, đã đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, này ngoại trừ tác dụng của Vạn Ma Lôi Trì ra, tựa hồ trong cơ thể nàng cũng có một ít lực lượng đang không ngừng giải phóng.

    Ngoại trừ thời điểm nhìn về phía Tống Phúc còn có một tia cảm tình, chỉ cần cúi đầu tiểu Cửu sẽ trở nên vô cùng âm lãnh.

    Thời điểm tất cả mọi người tăng lên rất nhanh, Trình Cung hơn nữa là rèn luyện cường độ thân thể, cường độ thân thể của hắn đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám đỉnh phong.

    Tinh thần lực đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, chỉ có lực lượng một mực bảo trì ở Tẩy Tủy kỳ.

    Nhưng mà giờ phút này trình độ hùng hậu của lực lượng Trình Cung, đã gấp bảy tám lần Tẩy Tủy kỳ bình thường, cho dù chỉ có phương diện lực lượng, liều mạng cùng Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, tầng ba cũng không có vấn đề gì.

    Trình Cung vẫn đang tiếp tục, chỉ là thỉnh thoảng lo lắng liếc nhìn Tống Phúc.

    Thời gian từng phút trôi qua, gần nửa ngày qua rất nhanh, hiện tại Hồng Liên cũng đã có chút chết lặng.

    Nàng trơ mắt nhìn thực lực những người này không ngừng tăng vọt, xem xét thì có tích lũy trước khi, còn có công pháp đặc thù, dược vật cường đại, sau đó mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tiến hành rèn luyện đối với tinh thần lực, thân thể, một lần hành động tăng lên.

    Nhưng điều này làm cho người rất giật mình, lúc trước nàng trực tiếp sử dụng Vạn Ma Lôi Trì, cũng không quá đáng là từ Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba tăng lên tới tầng thứ sáu mà thôi, sau đó trong một năm đạt tới tầng thứ chín.

    Những người này bất quá là ở ngoại vi mà thôi, cũng đã khoa trương như vậy, thật không biết còn có cái gì bọn hắn làm không được.

    Nửa ngày thời gian đi qua, Tống Phúc đang ở trong Vạn Ma Lôi Trì rốt cục mở to mắt, hắn đã có thể rõ ràng cảm nhận được thân thể của mình triệt để cải biến.

    Một cảm giác thoải mái dễ chịu chưa từng có qua, Tiên Thiên thiếu hụt mười mấy năm đã được bổ khuyết, tuy còn không có biện pháp có được thiên phú đặc thù như người khác, nhưng cũng đã bình thường.

    Mà ở trong quá trình này, lôi điện rèn luyện, Thánh Thủy tẩy kinh phạt mạch, rèn luyện thân thể, làm cho lực lượng của hắn từ Thoát Thai kỳ tầng thứ bảy một lần hành động tới Hoán Cốt kỳ tầng thứ năm.

    Tăng lên suốt tám cấp độ, còn vượt qua một đại cảnh giới, nghe xác thực rất kinh người, nhưng trên thực tế là vì khởi điểm của Tống Phúc quá thấp.

    Mà nhiều năm hắn phục dụng dược vật, gần đây Trình Cung cho hắn phục dụng dược vật, lực lượng tích súc ở trong cơ thể hắn cũng là một loại khủng bố, giờ phút này thân thể đã bình thường, tăng lên tới Hoán Cốt kỳ là không đáng kể chút nào.

    Nhìn Thánh Thủy dần dần tiêu tán, thấy Vạn Ma Lôi Trì muốn kết thúc, hai đấm của Tống Phúc nắm chặt, trực tiếp cất bước đi về nơi sâu hơn.

    - Hắn muốn làm gì, hắn không muốn sống nữa sao?

    Hồng Liên vừa nhìn thấy, lập tức muốn ngăn cản.

    Tuy Lam Phượng cũng giật mình, nhưng tựa hồ cũng sớm có dự cảm, ngược lại càng giật mình nhìn về phía con gái.

    Này là nữ nhi của mình, thiếu tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, cái này là Huyết Ma Nữ đã từng một đêm diệt ba môn phái nhỏ muốn đối phó Nguyên Thủy Ma Tông sao?

    Là Huyết Ma Nữ mà để tử các môn phái nghe danh là sợ mất mật sao?

    Không ngờ nàng cũng biết quan tâm người khác.

    Không đúng, kỳ thật từ khi nàng trở về, nàng đã cải biến.

    Bất luận là tức giận, hờn dỗi hay là xem không vừa mắt, tâm tình của nàng rõ ràng đã bị tiểu đoàn đội này của Trình Cung làm ảnh hưởng.

    Lam Phượng rất là giật mình, bởi vì nàng quá rõ ràng nữ nhi của mình, trên thực tế chuyện này đối với nàng mà nói, hoàn toàn không thua gì chuyện Trình Cung không cần Thánh Thủy, mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện.

    - Đừng nóng vội, ngươi nhìn ở bên trong xem.

    Lam Phượng nói xong, một ngón tay chỉ Trình Cung, chỉ thấy giờ phút này Trình Cung cũng bước tới địa phương cách Vạn Ma Lôi Trì mười bước ra sức tu luyện, đồng thời lại ngẩng đầu nhìn Tống Phúc.

    Khi Tống Phúc đạp vào bậc thang kia, đã không có Thánh Thủy bảo hộ, tẩm bổ, chữa trị, lập tức hắn đối mặt ma khí cùng lôi điện mãnh liệt nhất.

    Cho dù ma khí cùng lôi điện này đã bị phong bế, giống như là một cái đập nước đang từ từ đóng lại, còn có một chút nước chậm rãi chảy ra, tuy ít, nhưng mà chảy rất mạnh.

    Vừa mới bước tới, làn da của Tống Phúc bị vỡ ra rất nhiều mảnh, không ngừng phun ra máu.

    Tống Phúc móc ra một viên đan dược ném vào trong miệng, thần sắc kiên định, Trình Cung cũng không có dạy Tống Phúc công pháp gì, chỉ là bảo hắn cố gắng, nghĩ tất cả biện pháp kích thích thân thể, làm cho thân thể một lần đạt được khai phát lớn nhất.

    Một bước, lại một bước, máu không ngừng chảy ra, chảy xuôi xuống dưới, mỗi một bước là một dấu chân máu.

    Thân thể dưới sự kích thích của lực lôi điện, trong óc bộc phát vạn vật, ảo giác không ngừng.

    Nhưng Tống Phúc lại từng bước một không ngừng về phía trước, đón lấy một lớp ma khí cùng lực lôi điện cuối cùng.

    - Dừng lại...

    Ca...

    Lúc này, tiểu Cửu đột nhiên chấm dứt tu luyện, trên nét mặt mang theo bảy phần lo lắng cùng ba phần âm lãnh kêu to.

    Nhưng mà bước chân của Tống Phúc không có dừng lại chút nào.

    - Vèo!

    Đột nhiên Tiểu Cửu rút đao, ánh mắt trở nên vô cùng khủng bố, trực tiếp để ở cổ họng Trình Cung:

    - Nhất định là ngươi dạy, nhanh, mau gọi ca ta dừng lại, nhanh!

    Giờ phút này tiểu Cửu hoàn toàn như là thay đổi một người khác, đã không có bộ dạng đáng yêu, cười ha hả bình thường, có chỉ là một loại âm lãnh, khí tức đáng sợ, giống như là từ U Minh địa ngục đi lên.

    - Muốn chết.

    Trình Trảm cũng mặc kệ những cái kia, giờ phút này ma khí cùng lôi điện lực cơ hồ tiêu tán, có người dám bất kính đối với thiếu gia, tuy lực lượng hắn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù sao vừa mới tăng lên, đã rất tiếp cận Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám muốn ra tay.

    - Móa, tiểu Cửu, ngươi điên rồi, buông kiếm.

    Bàn Tử thấy vậy, vội vàng hét lớn một tiếng.

    Túy Miêu đã nắm Bàn Long Thương trong tay, hắn cũng mặc kệ uy hiếp Trình Cung là ai, Sát!

    Chẳng ai ngờ rằng, thời điểm này sẽ xuất hiện biến cố, mà Tống Phúc đang ở trên bậc thang hiển nhiên không biết sự tình sau lưng, thân thể của hắn đang run rẩy kiên trì về phía trước.

    - Vậy mà chết rồi...

    Con mắt Trình Cung nhìn chằm chằm vào Tống Phúc, đột nhiên kinh hô một tiếng.

    Một tiếng này làm tiểu Cửu sợ tới mức tay run lên, quay đầu nhìn về phía Tống Phúc, khi thấy Tống Phúc còn gian nan, run rẩy cất bước về phía trước, trong nội tâm nàng thầm kêu không tốt, nhưng đã chậm.

    Trình Cung trực tiếp một chưởng đánh tiểu Cửu bay ra ngoài, thời điểm tiểu Cửuay ra ngoài còn muốn ra tay, Lam Phượng trực tiếp lăng không một điểm, tiểu Cửu đã hôn mê.

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, rốt cục thân thể Tống Phúc mềm nhũn, nặng nề té xuống, thời điểm hắn ngã xuống, còn cố gắng nuốt Tục Mệnh Đan xuống.

    Giờ phút này ma khí, lôi điện hoàn toàn tiêu tán, mà Tống Phúc phục dụng Tục Mệnh Đan, thân thể đang khôi phục rất nhanh.

    Xem đến lúc này, rốt cục Trình Cung mới yên lòng, liều muốn toàn lực ứng phó, liều muốn không tiếc hết thảy, liều muốn ra kết quả.

    Giờ phút này lực lượng của Trình Cung đã tích súc đến đỉnh phong, trực tiếp lấy Thác Mạch Đan ra ăn vào, chẳng những hắn muốn trực tiếp tiến vào Phạt Mạch kỳ, trở thành võ trung Thánh giả, còn muốn trực tiếp vượt qua hai tầng phía trước, cái này là nguyên nhân trước kia Trình Cung áp chế không có sốt ruột đột phá.

    h Cung rất rõ ràng tác dụng đặc thù của Đạo khí này, bởi vì hắn có được phương pháp luyện chế Đạo khí này, thậm chí phương pháp kết nối với Tiên khí của Ma Môn truyền thừa từ thời Thượng cổ xuống hắn cũng có.

    Tuy hắn không có luyện chế qua, nhưng đối với công hiệu của nó thì rất rõ ràng, vừa vặn hôm nay mình cũng muốn đột phá, Trình Cung cũng không muốn chậm chạp dùng nửa năm thời gian hoàn thành, vừa vặn mượn cơ hội này có thể một lần hành động đột phá.

    - Tốt, nếu như ngươi thực sự có đan phương Thuần Dương Đan, Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông ta sẽ khai mở một lần cho các ngươi.

    Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng không chút do dự đáp ứng, đây chính là Thuần Dương Đan, nếu như có thể luyện chế ra một ít Thuần Dương Đan mà nói, nàng có thể giảm bớt vài thập niên thậm chí trăm năm khổ công, trực tiếp chuyển Thuần Dương.

    Chương 110: Thực lực chỉnh thể tăng vọt

    - Tục Mệnh Đan Địa cấp thượng phẩm, Thác Mạch Đan Địa cấp siêu phẩm, trách không được hắn dám liều như vậy, nguyên lai sớm có chuẩn bị.

    Thân là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, nhãn lực của nàng tất nhiên không phải bình thường, đan dược bọn hắn phục dụng Lam Phượng liếc đã nhìn ra, đan dược bực này ngay cả nàng cũng động tâm, tuy còn không đến mức cướp đoạt, nhưng mà rất giật mình.

    Càng làm cho nàng giật mình không phải những thứ này, cho dù lực lượng những người tuổi trẻ này tăng lên, ở nàng xem ra mạnh nhất như Trình Trảm cũng còn rất yếu, rất yếu.

    Dù sao nàng đã đứng ở đỉnh phong của Nam Chiêm Bộ Châu, có thể đánh đồng cùng nàng vốn không có nhiều.

    Làm cho nàng kinh hãi chính thức là những người tuổi trẻ này quá liều, còn có năng lực khống chế của Trình Cung, hiển nhiên đây hết thảy đều đang ở trong hắn tính toán, cái này quá kinh khủng.

    Mấu chốt là lực ảnh hưởng của hắn, ngay cả nữ nhi của mình theo chân bọn họ không có bao lâu, cũng bất tri bất giác chịu ảnh hưởng.

    Hơn nữa những người này thoạt nhìn cho dù sau khi tăng lên cũng không tính quá mạnh mẽ, nhưng Lam Phượng có một loại cảm giác, tương lai không gian của bọn hắn rất lớn, rất lớn.

    Hơn nữa mình là đang dùng ánh mắt nhìn trong tuổi trẻ mạnh nhất một đời của Nam Chiêm Bộ Châu, nếu như chỉ dùng ánh mắt một đế quốc bình thường mà xem, hiện tại đám người kia đều không yếu.

    Nhất là Trình Cung kia, vừa rồi thời điểm cô bé kia tập kích hắn, tinh thần lực của hắn lập tức có thể so với Siêu Phàm kỳ.

    Tinh thần lực mạnh hơn lực lượng bản thân nhiều như vậy, đây là tình huống chỉ có những thiên tài luyện đan mới có, hắn có nhiều đan dược như vậy, chẳng lẽ người phía sau hắn là Đan đạo đại sư?

    Ân, rất có thể, hơn nữa tuyệt đối không phải Đan đạo đại sư bình thường.

    Giờ phút này Vạn Ma Lôi Trì đã triệt để đóng cửa, hết thảy đã khôi phục lại bình tĩnh, Trình Trảm thì cẩn thận hộ pháp Trình Cung, trong mắt mang theo sát ý nồng đậm nhìn tiểu Cửu đang hôn mê.

    Tống Phúc được Lam Phượng mang lên, giờ phút này cũng lâm vào hôn mê, nhưng mà thân thể của hắn lại đang không ngừng biến hóa, Tục Mệnh Đan siêu phẩm cũng không phải nói giỡn.

    Tục Mệnh Đan, Tục Mệnh Đan, có thể gọi là Tục Mệnh Đan đã biết rõ bên trong ẩn chứa lực lượng sinh mệnh khổng lồ cỡ nào.

    Trình Cung phục dụng một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, giờ phút này đang toàn lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, hấp thu rất nhanh, nhưng lực lượng của viên đan dược Địa cấp siêu phẩm này quá khổng lồ.

    Cơ hồ vừa phục dụng là Trình Cung đã một hơi đột phá Tẩy Tủy kỳ đạt tới Phạt Mạch kỳ, Trình Cung đạt tới Phạt Mạch kỳ là sự tình tích súc đầy đủ cường đại, nước chảy thành sông.

    Sau khi đạt tới, lực lượng hắn lập tức bộc phát, nguyên bản đạt tới Phạt Mạch kỳ đầu tiên phải mở thông kinh mạch, sau đó dần dần bảo dưỡng, mở rộng, súc tích lực lượng, làm cho thân thể triệt để dung hợp làm một, trở thành võ trung Thánh giả chính thức.

    Nhưng Trình Cung hiểu rất rõ đối với thân thể của mình, hơn nữa mang theo lực lượng gấp mười lần Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong bình thường, một khi phá tan tầng chướng ngại kia, giống như Thiên Hà lao xuống, một phát không thể vãn hồi.

    Lực lượng vận chuyển trong tất cả kinh mạch cơ hồ là hoàn thành trong nháy mắt, sau đó trực tiếp đạt tới tầng thứ hai, bắt đầu tích súc lực lượng.

    Bởi vì có Thác Mạch Đan cùng lực lượng tích súc trước kia, không dùng bao lâu Trình Cung đã vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, tầng thứ ba là bình cảnh.

    Bình cảnh Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba là lực lượng phải quán thông hoà hợp cùng tinh thần lực, quá trình này đối với người bình thường mà nói rất khó khăn, bởi vì trước đây không có nhiều lý giải cùng khống chế đối với tinh thần lực, lại càng không cần phải nói thông hiểu đạo lí dùng tinh thần lực cùng lực lượng, bởi vì chỉ có thông hiểu đạo lí, mới có thể nhẹ nhõm sử dụng nguyên khí, khống chế ngưng khí phóng ra ngoài, cũng chỉ có đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba mới tính toán khác hẳn Tẩy Tủy kỳ.

    Đối với người khác là sự tình ngàn khó muôn vàn khó khăn, đối với Trình Cung không có vấn đề quá lớn như trước, tinh thần lực của hắn đủ mạnh.

    Cộng thêm khống chế đối với tinh thần lực, nhanh chóng làm cho tinh thần lực dung hợp cùng nguyên khí thể nội, rất nhanh hắn đã tìm đến điểm thăng bằng.

    Một hơi từ Tẩy Tủy kỳ tầng thứ mười đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, Thác Mạch Đan cùng lực lượng Trình Cung súc tích mới tiêu hao hoàn toàn, giờ phút này cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh chuyển động, bên trong khí tức Chí Dương Chân Hỏa phát ra không ngừng dung nhập thân thể.

    Hôm nay có một mảnh vỡ ngoại đỉnh, Trình Cung có thể cảm nhận được mình khống chế Chí Dương Chân Hỏa càng dễ dàng một chút, nếu như giờ phút này lợi dụng Chí Dương Chân Hỏa thoáng một phát, có lẽ có cơ hội làm cho lực lượng tiếp tục tăng vọt.

    Thời điểm Trình Cung nghĩ đến ý nghĩ này, đột nhiên cảm nhận được một cổ lực lượng đặc biệt bao phủ mình, tựa hồ muốn xem thấu mình, càng có vài đạo tinh thần lực cường đại đảo qua thân thể của mình.

    Tâm thần Trình Cung thu lại, vội vàng khống chế không cho Hư Không Âm Dương Đỉnh vận chuyển.

    May mắn không có xằng bậy, tuy đạt thành hiệp nghị cùng Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng nếu để cho bọn hắn phát hiện trong cơ thể mình có Cửu Châu đệ nhất thần khí, cho dù bọn hắn không biết, nhưng chỉ cần phát hiện có thứ còn mạnh hơn Đạo khí của bọn hắn, cái kia thật nguy hiểm.

    Lòng người kh dò, trước khi chưa có đủ thực lực, có nhiều thứ vẫn không thể đơn giản bạo lộ.

    Vì đan phương Thuần Dương Đan, Tục Mệnh Đan Địa cấp siêu phẩm, Thác Mạch Đan Địa cấp siêu phẩm, những thứ này có lẽ Nguyên Thủy Ma Tông sẽ cố kỵ một ít sự tình khác.

    Nhưng nếu như biết mình có được tồn tại còn mạnh hơn Đạo khí, cái kia thật khó mà nói.

    Nghĩ đến chỗ này, Trình Cung đình chỉ tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, lần này lực lượng của mình đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, cường độ thân thể cũng đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, tinh thần lực càng gấp đôi Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường, đã có xu thế trùng kích Siêu Phàm kỳ, lần này thu hoạch đã đầy đủ.

    Đình chỉ tu luyện, Trình Cung đi đến bên cạnh Tống Phúc cùng tiểu Cửu nhìn một chút, ít nhất hai người không có chuyện gì.

    - Lam tông chủ, bằng hữu của ta có chút khác thường, xem ra còn phải quấy rầy vài ngày.

    Thẳng đến lúc này, Hồng Liên thậm chí các trưởng lão Nguyên Thủy Ma Tông đang âm thầm quan sát Trình Cung kia mới thanh tỉnh, bởi vì lúc trước những người này biểu hiện quả thực bất khả tư nghị.

    Không có sử dụng Thánh Thủy có thể tăng lên, tuy khởi điểm của bọn hắn rất thấp, nhưng trong thời gian ngắn tăng lên như vậy thực sự rất kinh người.

    Mấy người này ở đâu chui ra, nguyên một đám đều có đại lượng đan dược Địa cấp, dùng giống như là đậu phộng.

    Hơn nữa bọn hắn rõ ràng nhất, uy lực của ma khí cùng lôi điện, đối với tâm trí, nghị lực là một loại khảo nghiệm.

    Cái loại thống khổ kia không phải người bình thường có thể chịu đựng được, nhưng mấy tiểu tử này thật gung ác.

    Bọn hắn càng chú ý hơn nữa chính là Tống Phúc, nhưng Lam Phượng thì vẫn đang ngó chừng Trình Cung, bởi vì nàng cảm giác trên người Trình Cung có một thứ gì đó làm cho nàng cũng có chút run sợ.

    Rất huyền diệu, mặc dù chỉ là một cái phân thân, nhưng coi như là Thiên Anh bình thường cũng không thể làm cho nàng có loại cảm giác này.

    Hơn nữa tiến bộ của Trình Cung mới khoa trương nhất, hắn hấp thu tối đa lôi điện, hơn nữa hắn không giống những người khác, chỉ là mượn lôi điện rèn luyện thân thể, lôi điện sẽ dần dần tiêu tán, vậy mà ở trong thân thể của hắn không cảm thụ được lôi điện tiêu tán, cái này thật là quỷ dị.

    Chẳng lẽ hắn hấp thu những lôi điện kia, mà cường độ thân thể của hắn tăng lên, tựa hồ nghiệm chứng phỏng đoán của Lam Phượng, Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư lại có được thân thể Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám.

    Thân thể của hắn mạnh bao nhiêu, cho dù chính diện đối bính cùng Nguyên khí năm sáu cấp bình thường, chỉ sợ cũng không có vấn đề gì a.

    Còn có tinh thần lực của hắn, tuy không có phóng thích nhưng Lam Phượng cũng phát giác nó rất mạnh.

    Càng xem Lam Phượng càng giật mình, đến cùng Trình Cung này tu luyện công pháp gì, sao quỷ dị như vậy.

    Tinh thần lực, thân thể, lực lượng tăng lên đều hoàn toàn bất đồng.

    Kinh ngạc mà Trình Cung mang đến cho nàng, là vài chục năm gần đây chưa có qua, Trình Cung càng không giống người thường, Lam Phượng càng cảm giác người sau lưng của hắn kia thâm bất khả trắc.

    Phải mạnh tới cỡ nào mới có thể bồi dưỡng được đệ tử như vậy, đệ tử cũng như thế, lão sư kia sẽ đạt tới trình độ nào?

    Trong nội tâm vô cùng chấn kinh, Lam Phượng bắt đầu cân nhắc đàm về sự tình đan dược cùng Trình Cung như thế nào, hiện tại loại tình huống này, đừng nói bản thể Lam Phượng đang tu luyện, cho dù không có tu luyện, nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

    Mà không cần Thánh Thủy tương trợ, cũng có thể dùng Vạn Mỹ Lôi Trì, chuyện này quan hệ đến tương lai phát triển của Nguyên Thủy Ma Tông, giờ phút này nghe Trình Cung muốn lưu lại tự nhiên rất hoan nghênh.

    Nàng cũng nhìn ra Trình Cung lo lắng tiểu Cửu, vừa rồi thời điểm nàng ra tay phong bế tiểu Cửu, cũng ít nhiều dò xét một phen.

    - Trên người Tiểu cô nương này phong ấn một cổ lực lượng rất mạnh, bởi vì trước kia nàng đột phá nên làm cho cổ lực lượng này khởi động, cổ lực lượng này rất tàn bạo, hung lệ, mà ngay cả ta năm đó lưu lạc U Minh địa ngục cũng chưa từng gặp được qua.

    Người giúp nàng phong ấn cũng không tầm thường, hiện tại đã trải qua xúc động, lực lượng phong ấn kia lại ẩn trong cơ thể nàng lần nữa, nên tạm thời cũng không cần lo lắng.

    Lam Phượng nhìn ra Trình Cung rất quan tâm đối với mọi người bên cạnh hắn, thấy hắn khẽ nhíu mày nhìn về phía tiểu Cửu, lập tức nói những gì mình biết ra.

    Trình Cung nhìn về phía Lam Phượng khẽ gật đầu, hắn cũng đã nhận ra cổ quái, nhưng hiện tại lực lượng của hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, căn bản không có biện pháp phát giác, ngay cả Lam Phượng cũng nói lực lượng phong ấn rất lợi hại.

    Nhưng hắn cũng kiểm tra cho tiểu Cửu, hiện tại xác thực nàng không có chuyện gì.

    Sau đó Lam Phượng phất tay, mọi người bị hào quang bao khỏa lần nữa, trực tiếp chuyển đến trong đại điện, từ đại điện rất nhanh về tới chỗ ở.

    - Thảm rồi, thảm rồi.

    Vừa trở lại chỗ ở không lâu, tiểu Cửu thức tỉnh, sau đó Tống Phúc cũng tỉnh lại, chỉ là giờ phút này tất cả mọi người nhìn tiểu Cửu mà lo lắng.

    - Nện...

    Rồi hả?

    Lúc này, Tiểu Bạch đã trở thành Yêu tu, cố sức nói ra tiếng.

    - Móa, hắn nói cái gì đó?

    Bàn Tử tựa ở trên người Đại Bạch, từ khi vượt qua ba trăm cân, cũng chỉ có sau khi gặp được Đại Bạch cùng Tiểu Bạch mới có thể hưởng thụ loại cảm giác này, còn rất êm, thoải mái ah.

    - Hắn là hỏi thăm làm sao vậy, xảy ra chuyện gì.

    Đại Bạch ngu ngơ nhếch miệng cười, lực lượng của nó mạnh hơn nhiều so với Tiểu Bạch, hôm nay đã có thể nói chuyện bình thường.

    - Cửu nhi, Cửu nhi.

    Tống Phúc thật sự bị tiểu Cửu làm choáng luôn, tiến lên ngăn tiểu Cửu lại:

    - Ngươi đừng vòng vo được không, ca vừa khôi phục lại, cháng váng đầu.

    Ngươi nói nhanh một chút xảy ra chuyện gì, có chúng ta ở đây, ngươi sợ cái gì, huống chi còn có đại thiếu.

    Giờ phút này Trình Cung ngồi ở chỗ kia, ăn lấy hoa quả mà Nguyên Thủy Ma Tông đưa tới, nghe Tống Phúc nói mình, hắn cười cười không nói.

    Lốp bốp!

    Tiểu Cửu nghe xong nhìn về phía Trình Cung vểnh miệng nói:

    - Còn nói sao, đều là Trình Cung ca ca gây họa, sư phụ nói nếu như lực lượng của ta trong vòng nửa năm tăng lên vượt qua hai cấp độ, phải lập tức trở về vững chắc cảnh giới mới có thể đi ra.

    Vốn cho rằng rất lâu không tu luyện, lần này tăng lên một tầng là không có vấn đề a, kết quả thoáng một phát tăng lên tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Thân thể ca ca vừa khỏi, thế nhưng mà...

    Chương 111: Cải lời thánh chỉ, theo tội nên chém

    Trong lúc nàng nói đến tăng lên hai cấp độ phải đi về, ánh mắt mọi người trong phòng đều lộ ra thần sắc khác thường, bởi vì Lam Phượng nói tất cả mọi người đều nghe được, vừa rồi sau khi Tống Phúc tỉnh lại Trình Cung cũng nói qua với hắn.

    - Trở về rất tốt a, lâu rồi sư phụ ngươi không thấy ngươi khẳng định sẽ rất nhớ, ngươi trở lại cho sư phụ ngươi ổn định cảnh giới, sau đó lại trở về.

    Trình Cung nghe xong vội vàng nói.

    - Đúng, Cửu nhi trở về đi.

    Tống Phúc nghe xong, cũng vội vàng khuyên bảo.

    Những người khác cũng khuyên bảo, nhưng mà tiểu Cửu lại cực kỳ không muốn, nhưng rõ ràng sư phụ nàng ảnh hưởng đối với nàng rất lớn, đang giãy dụa ở trong mâu thuẫn.

    - Ngươi yên tâm đi.

    Ngón tay Trình Cung nhẹ nhành gõ mặt bàn, một trái nho từ trên đĩa hoa quả đã bay vào miệng hắn, Trình Cung thì đứng dậy đi đến bên cạnh Tống Phúc, vỗ bả vai hắn nói:

    - Hiện tại ca ca ngươi đã là Hoán Cốt kỳ tầng thứ chín, hơn nữa hiện tại còn chưa bắt đầu tu luyện công pháp, không được bao lâu có thể đạt tới Tẩy Tủy kỳ, nếu ngươi thật sự lo lắng, ta lại để cho Trình Trảm đi theo hắn là được, nếu không lại để cho Đại Bạch, Tiểu Bạch đi theo hắn, ngươi yên tâm chưa.

    Để cho muội muội nhỏ hơn mình nhiều tuổi lo lắng cho mình như vậy, Tống Phúc vừa cảm thấy hạnh phúc lại cảm thấy rất đau xót.

    Trước kia không có biện pháp, giờ phút này thân thể đã được đền bù, trong nội tâm thầm hạ quyết tâm, về sau nhất định mình phải có được lực lượng cường đại, bảo hộ các nàng.

    Sau đó tất cả mọi người khuyên bảo, lúc này tiểu Cửu mới yên tâm, nàng nói đi cũng nhanh, căn bản không có đưa tiễn gì đã ly khai.

    Sau đó trong hai ngày, Trình Cung bắt đầu đàm phán cùng Nguyên Thủy Ma Tông Lam Phượng, cuối cùng đạt thành một loạt hiệp nghị, đã có hiệp nghị này, rốt cục Trình Cung có thể bảo đảm Trình gia trong thời gian ngắn sẽ không bị Phong Vân Kiếm Tông uy hiếp.

    Đồng thời cũng có thể bảo chứng về sau có chút dược vật quý hiếm hãn hữu được cung ứng, bất quá huấn luyện nhân viên có thay đổi.

    Đề nghị lúc trước của Trình Cung được mở rộng, cụ thể, mục tiêu của Trình Cung cũng không phải để cho gần trăm người Trình Trảm tăng lên, Trình gia muốn trở nên mạnh mẽ phải cần một tổ chức khổng lồ, mà tuy Huyết Chiến đã thành hình, nhưng bọn hắn đủ trung tâm, hoàn toàn là lực lượng thuộc về Trình gia, này cũng đã đủ rồi.

    Mà Trình Cung thì đáp ứng, chỉ cần Nguyên Thủy Ma Tông cung cấp đầy đủ dược vật, hắn sẽ giúp bọn hắn luyện chế Thanh Linh Đan, La Hán Kim Đan cùng với vài loại đan dược khác, để cho đệ tử bọn hắn dưới tình huống không cần sử dụng Thánh Thủy cũng có thể mượn nhờ Vạn Ma Lôi Trì tu luyện.

    Sau đó Bàn Tử, Sắc Quỷ, Trình Trảm đều chọn vũ khí của mình, lúc này chọn vũ khí không giống vài ngày trước, đãi ngộ cũng đề cao hơn rất nhiều.

    Nếu như chọn vũ khí vài ngày trước, đám người Bàn Tử tối đa chỉ có thể đạt được Nguyên khí cấp năm, thành viên Huyết Chiến chỉ có thể đạt được Nguyên khí hai, ba cấp.

    Nhưng hiện tại, giờ phút này Bàn Tử đang cầm một thanh Trảm Long Đao dài hơn một mét, rộng nửa mét, vô cùng to lớn, hoa lệ vung vẩy, Nguyên khí cấp bảy, đối với Bàn Tử hiện tại mà nói, đây là vô cùng xa xỉ.

    Sắc Quỷ thì lấy được một thanh Quỷ Thứ dài nửa thước, sắc bén vô cùng, mặc dù chỉ là Nguyên khí cấp sáu, lại rất quỷ dị.

    Trình Trảm thì đạt được một thanh Cuồng Phong Đao Nguyên khí cấp chín, trên đao đã bắt đầu có một ít pháp lực dung hợp, thi triển ra giống như gió lốc, uy lực cực kỳ kinh người.

    Đây là Lam Phượng trực tiếp mở kho vũ khí của Nguyên Thủy Ma Tông để cho bọn hắn chọn lựa, kho vũ khí này không phải kho vũ khí trên ý nghĩa bình thường, tất cả vũ khí đều bị một ít lực lượng niêm phong.

    Ngươi có thể căn cứ sở thích của mình chọn lựa, nhưng đồng thời cũng phải nhìn ngươi có thực lực tương ứng phá vỡ tầng bảo hộ, lấy vũ khí tới tay hay không, cũng chính bởi vì như thế, lực lượng càng mạnh, vũ khí đạt được cũng càng mạnh.

    Loại đãi ngộ này, đã vượt qua đãi ngộ bình thường của đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng bên trong Nguyên Thủy Ma Tông lại không có một ai dị nghị.

    Nguyên nhân rất đơn giản, những ngày này Trình Cung đàm phán cùng Lam Phượng, rất nhiều trưởng lão của Nguyên Thủy Ma Tông cũng tham dự, bọn hắn sớm bị Trình Cung nói đánh bại, đối với những chuyện nhỏ nhặt này sẽ không phát biểu ý kiến gì.

    Bởi vì Túy Miêu có Tử Kim Bàn Long Thương, nên không có chọn nữa, chỉ là Bàn Tử chọn một thanh Trảm Long Đao, trở về không ngừng khoe khoang cùng hắn, Túy Miêu lôi kéo Bàn Tử đi ra ngoài đánh một hồi, dưới tình huống lực lượng tương đương, hai người đánh nhau cả buổi không ai làm gì được ai, cuối cùng phải tới trước mặt Trình Cung mới tính toán chấm dứt.

    Về phần Trình Trảm, tuy kháng nghị liên tục, nhưng cuối cùng vẫn bị Trình Cung lưu lại Nguyên Thủy Ma Tông, kể tám mươi chín tên thành viên Huyết Chiến.

    - Chúng ta đi nhanh đi, nếu không quay về đoán chừng Bạch thúc sắp phát nổ, đi, dùng hết tốc độ tiến về phía trước.

    Thời điểm đến hơn trăm người, thời điểm rời đi chỉ có bốn người Trình Cung, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cùng hai con bạch hùng.

    Tuy hai con bạch hùng này có thể cải biến thân thể lớn nhỏ, nhưng mà cũng có giới hạn, bản thể lớn nhất thì tới gần sáu mét, nhỏ nhất cũng chừng một mét.

    Chỉ là bọn nó căn bản không có biện pháp cưỡi ngựa, cho dù bọn nó có thể khống chế thể trọng, chỉ là trên người chúng nó có khí tức Yêu tu, làm cho hai chân bảo mã run rẩy, căn bản chạy không nổi.

    Vì vậy từ Nguyên Thủy Ma Tông đi ra, chỉ thấy bốn thất bảo mã chạy băng băng, phía sau có hai con bạch hùng cao sáu mét chạy theo, mỗi một bước đều làm mặt đất run rẩy giống như địa chấn.

    Này ngược lại đã kích thích bảo mã phía trước chạy trốn, bởi vì phía sau Đại Bạch cùng Tiểu Bạch cho chúng nó một cảm giác uy hiếp cực lớn, khiến chúng nó dốc sức liều mạng chạy về phía trước.

    Trên một ngọn núi bên ngoài Nguyên Thủy Ma Tông, gió lạnh gào thét, Hồng Liên lẳng lặng nhìn bốn thất bảo mã cùng Đại Bạch, Tiểu Bạch phía dưới, thẳng đến khi bọn hắn biến mất hồi lâu, nàng vẫn đứng ở nơi đó như trước.

    ...

    Ở chỗ sâu gần vạn dặm trong Yêu Thú Sâm Lâm, chỉ thấy một thân ảnh xuyên thẳng qua rừng, ở phía sau có một yêu thú cấp bảy giống như báo đang đuổi theo.

    Trong lúc nhảy lên chớp động đó, không ngờ trong miệng có thể phun ra từng đạo khí tức nóng rực như đao khí.

    Cây cối đụng phải nhao nhao bị cắt đứt.

    Thân ảnh màu tím trên không trung liên tiếp né tránh, đột nhiên thân hình quỷ dị lóe lên biến mất ở trước người yêu thú, thời điểm yêu thú dừng lại cảnh giác xem xét, lập tức có một trường tiên quấn quanh trên cổ nó.

    Con yêu thú này cũng cảm giác cổ bị xiết chặt, sau một khắc, một bóng người mượn nhờ trường tiên lao tới, trong tay cầm một thanh đoản đao, trực tiếp đâu vào phần bụng yếu hại nhất của nó.

    Yêu thú cấp bảy run rẩy vài cái, rốt cục không cam lòng chết đi, sau đó bóng người màu tím kia nhẹ nhàng run lên, thu hồi trường tiên quấn trên cổ yêu thú.

    Trên quần áo màu tím có thể thấy rất nhiều địa phương dùng da thú may vá qua, trên mặt mang một loại khí tức ma luyện thành thục, đây chính là Tử Yên công chúa bị lạc trong Yêu Thú Sâm Lâm.

    Chỉ là lúc này Tử Yên công chúa đã thành thục hơn trước rất nhiều, từ vừa rồi nàng giết con yêu thú này có thể nhìn ra.

    Động tác lấy nội đan, hàm răng yêu thú của Tử Yên công chúa rất thuần thục.

    Sau đó nghe được bên cạnh có tiếng động, thân thể nhảy mấy cái đã phóng tới xa xa, nhìn nguyên cương hộ thể của nàng cơ hồ che kín thân thể, liền biết rõ nàng đã tiếp cận Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong.

    - Lại là Địa Thử kia, chẳng phải có một Địa Thử cấp chín sau, vậy mà chiếm địa bàn hơn ba ngàn dặm, sớm muộn cũng có một ngày tiêu diệt hết bọn ngươi.

    Tử Yên công chúa khó chịu lầm bầm, sau đó chỉ thấy bên cạnh yêu thú cấp bảy mà vừa rồi nàng giết chết kia, xuất hiện một đám Địa Thử cực lớn, lớn chừng hơn hai mét, tốc độ mau kinh người từ dưới đất đi ra, trực tiếp kéo thi thể con yêu thú kia xuống đất.

    Tử Yên công chúa đã dần dần quen sinh tồn trong Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng vấn đề là nàng không hề giống như thế, thường xuyên nằm mơ tới sinh hoạt thoải mái trong hoàng cung.

    Nhưng mà ở trong Yêu Thú Sâm Lâm một tháng nàng mới hiểu được một việc, mình dĩ nhiên là dân mù đường, căn bản không biết đi ra ngoài như thế nào.

    Thường xuyên ở một chỗ rất lâu, cũng không phải nàng không có gặp qua những người khác, nhưng người gặp được ban đầu còn nhìn nàng là một nữ nhân rất đẹp, nhưng rất nhanh trong chiến đấu phát hiện trang bị nàng rất tốt, sẽ nổi lên lòng xấu xa.

    Mấy lần về sauTử Yên công chúa ngược lại không dám đơn giản tiếp xúc cùng những người khác, chỉ có thể một người chậm rãi lục lọi.

    - Thối Trình Cung, chết Trình Cung, ngươi chờ ta đi ra ngoài.

    Cả đám người tầm bảo kia nữa, còn muốn tính toán Bổn công chúa, hừ, chỉ là không biết tàng bảo đồ của bọn hắn thiệt hay giả.

    Nếu quả thật có bảo tàng, để cho mình có cơ hội đề thăng lực lượng, đến lúc đó sau khi mình rời khỏi đây, nhất định có thể nhẹ nhõm thu thập Trình Cung.

    Nghĩ đến có thể thu thập Trình Cung, Tử Yên công chúa càng có động lực sinh tồn trong Yêu Thú Sâm Lâm cũng là chờ đợi lớn nhất, thường xuyên nửa đêm nghỉ ngơi, trong lúc ngủ mơ tới cảnh thu thập Trình Cung mà cười tỉnh lại.

    Ở đây gần một tháng, một mực ở trong phạm vi thế lực của Địa Thử, rốt cục Tử Yên công chúa cũng nhẫn nhịn không được mình là dân mù đường nghiêm trọng, nhưng vấn đề là đây là trời sinh, tuy lực lượng nàng đang không ngừng tăng cường, cái này lại không có gì đổi mới, bất tri bất giác, nàng càng thâm nhập vào bên trong Yêu Thú Sâm Lâm.

    ...

    Đế đô, Vân Ca Thành, phía trên Kim Loan Đại Điện, giờ phút này cũng đang nhao nhao túi bụi.

    - Khải tấu bệ hạ, Trình Cung thân làm chủ soái không nghe điều khiển, cải lời thánh chỉ, theo tội nên chém.

    - Hôm nay quốc khố hư không, sau khi chiến đấu, chiến lợi phẩm hắn cũng dám phát ra thu mua nhân tâm, tâm thuật bất chánh, kính xin bệ hạ nhanh chóng quyết đoán.

    - Sự tình La Phù Thành khiến cho oanh động rất lớn, phía dưới lòng người bàng hoàng, đều gọi Trình Cung là Tiểu Bá Vương, giết người phóng hỏa, việc ác bất tận, nếu như không xử trí, bá tánh khó có thể bình an.

    - Hôm nay chiến sự chấm dứt đã lâu, bọn hắn lại chậm chạp không chịu trở lại, sợ có dị tâm, kính xin bệ hạ phân rõ.

    ...

    Những chuyện này lúc trước đã nhiều lần đề cập, từng kiện từng kiện chồng chất, giờ phút này đã bộc phát đến đỉnh phong.

    Các Ngự sử giống như bị kích thích, điên cuồng thượng tấu giám quan Trình Cung.

    Bất luận là sự tình La Phù Thành, hay là Trình Cung phân phát chiến lợi, trọng yếu nhất là hôm nay chiến sự chấm dứt, bọn hắn lại chậm chạp không chịu trở về.

    Phía dưới tuy náo vô cùng hung, nhưng các đại thần nhất phẩm trong triều thì không ai đứng ra, cả đám đều như không biết chuyện gì đứng ở đó chăm chú lắng nghe.

    Hôm nay Hoàng đế cố ý gọi Trình Tiếu Thiên, Lôi Nhạc, Chu Tùng tới, nhưng bọn hắn lại không có một người nào lên tiếng.

    Mà ngay cả Trình Tiếu Thiên cũng không có lên tiếng, điểm này làm cho Hoàng đế, Lôi Nhạc, Chu Tùng rất kỳ quái.

    Lôi Nhạc nhìn Trình Tiếu Thiên, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ lực lượng lão già này tăng lên, cảnh giới cũng tăng lên, vậy mà tính tình cũng sửa được.

    Người khác nói cháu trai hắn, nói Trình gia bọn hắn như vậy, sắp đưa bọn chúng đến tội xét nhà diệt tộc, hắn cũng thờ ơ, đến cùng lão điểu này đang suy nghĩ cái gì?

    i sao, đều là Trình Cung ca ca gây họa, sư phụ nói nếu như lực lượng của ta trong vòng nửa năm tăng lên vượt qua hai cấp độ, phải lập tức trở về vững chắc cảnh giới mới có thể đi ra.

    Vốn cho rằng rất lâu không tu luyện, lần này tăng lên một tầng là không có vấn đề a, kết quả thoáng một phát tăng lên tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Thân thể ca ca vừa khỏi, thế nhưng mà...

    Chương 112: Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển

    Hoàng đế càng kỳ quái, hắn gọi Trình Tiếu Thiên đến là muốn nhìn phản ứng của hắn một chút, dù hắn cãi om sòm cùng các Ngự Sử, còn có những quan viên khác, thậm chí đánh một chầu, trong nội tâm Hoàng đế sẽ càng có ngọn nguồn, hiện tại Trình Tiếu Thiên không nói một lời, ngược lại làm cho trong lòng của hắn rất khó hiểu.

    Về phần những Ngự Sử kia nói bắt Trình Cung, quả thực là ngu ngốc, tuy Trình Cung chỉ là thống lĩnh mười vạn đại quân ở bên ngoài, nhưng làm sao có thể bắt hắn lúc này.

    Tiểu tử kia biết cái gì, Hoàng đế xem ra hết thảy căn nguyên là ở Trình Tiếu Thiên, về phần đại quân chậm chạp không chịu trở lại, hơn phân nửa là Bạch Khải Nguyên đã nhận được ám chỉ của Trình Tiếu Thiên, Trình Tiếu Thiên đến cùng muốn làm gì?

    - Lão quốc công, chuyện này ngươi có ý kiến gì không?

    Thấy Trình Tiếu Thiên một mực không ra, rốt cục Hoàng đế nhịn không được trực tiếp tìm hắn.

    Lúc này trong nội tâm Trình Tiếu Thiên đang rất vui vẻ, vừa mới nhận được tin tức, có những đan dược kia của Trình Cung trợ giúp, Trình Vũ Phi đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, hơn nữa còn là tầng thứ chín đỉnh phong.

    Chỉ vượt qua bình cảnh này, vậy thì có thể đi vào Thoát Tục kỳ, một khi bước vào Thoát Tục kỳ, tính chất lại bất đồng, nếu như Trình gia có thể xuất hiện thêm một Thoát Tục kỳ, hoàng gia càng không dám đơn giản đối phó Trình gia.

    Lực lượng của mình cũng dần dần ổn định, càng phát ra hùng hậu.

    Về phần đại quân chậm chạp không về, tuy Trình Tiếu Thiên không nhận được tin tức, nhưng hắn tin tưởng nhất định Tôn nhi có cử động kinh người gì đó, hiện tại trong lòng hắn đang chờ mong cử động của Tôn nhi.

    Trong nội tâm thầm mắng, bọn ngu ngốc này, sao có thể hiểu Tôn nhi ta nghĩ cái gì, chờ hắn trở về khẳng định sẽ cho các ngươi chấn động.

    - Lão quốc công.

    Hoàng đế nói chuyện cùng Trình Tiếu Thiên, phát hiện Trình Tiếu Thiên nhắm mắt ở đằng kia như là đang ngủ, lần nữa đề cao thanh âm.

    - Ân ah bệ hạ gọi lão thần.

    Lúc này có người đẩy Trình Tiếu Thiên thoáng một phát, hắn mới kịp phản ứng vội hỏi:

    - Cái kia, lão thần tuổi già rất ít dậy sớm như vậy, mơ màng thiếu chút nữa chìm vào giấc ngủ, không nghe thấy bệ hạ nói, mong bệ hạ thứ tội.

    Mới vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt, giờ phút này đột nhiên không một tiếng động, thoáng cái trở nên vô cùng... vô cùng yên tĩnh.

    Tất cả mọi người giật mình nhìn Trình Tiếu Thiên, trong nội tâm thầm mắng, con mẹ nó ngươi còn tuổi già mơ màng ngủ, dậy sớm không được.

    Ngươi có xấu hổ hay không, vài ngày trước ngươi vì tôn tử của ngươi xuất chinh, bộc phát ra lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, ở toàn bộ Lam Vân Đế Quốc cũng là tồn tại đỉnh phong nhất.

    Cho dù tám ngày mười ngày không ngủ, nửa tháng không ăn cái gì cũng không có bất kỳ sự tình, cách lục địa thần tiên chỉ thiếu chút nữa, vậy mà hắn... hắn không biết xấu hổ nói loại lời này.

    Còn già nua, quá không biết xấu hổ a!

    - Khục.

    Trong nội tâm Hoàng đế còn mắng ác hơn, nhưng trên mặt vẫn cố nén, ho nhẹ một tiếng:

    - Lão quốc công vì nước vì dân, càng vất vả công lao càng lớn, trẫm biết rõ lão quốc công vất vả.

    Chỉ là lúc này quan hệ đến lệnh tôn, lúc trước lão quốc công dốc hết sức đề cử, hôm nay lại ra sự tình bực này, hôm nay cả văn võ triều thần đều có bất mãn, lão quốc công nói trẫm cần phải xử trí như thế nào?

    Lúc này tất cả mọi người nhìn về phía Trình Tiếu Thiên, trong lòng tự nhủ ai bảo ngươi giả bộ hồ đồ, cái này sướng rồi a, Hoàng đế trực tiếp ném củ lang nóng vào tay ngươi, xem ngươi xử trí thế nào.

    - Xử trí như thế nào, đây còn phải nói sao, bọn hắn vừa mới thắng trận, còn chấn nhiếp La Phù Kiếm Phái một mực lớn mạnh, thay bệ hạ phân ưu, đây chính là thiên đại công lao.

    Hơn nữa, các tướng sĩ vất vả chiến tranh còn chưa có trở lại, bên này lo lắng xử trí bọn hắn như thế nào, này thật làm cho người thất vọng đau khổ ah.

    Trình Tiếu Thiên nói đến đây vậy mà đi lau nước mắt:

    - Năm đó Lão thần cũng tao ngộ rất nhiều lần đối đãi bất công, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho, vất vả giết địch bên ngoài, bên trong lại cắt lương thực, nghĩ biện pháp tính toán chúng ta.

    Này làm các tướng sĩ liều mình vì nước thất vọng đau khổ, bệ hạ chính là thánh quân, tự nhiên sẽ không làm sự tình bực này, cho dù có chuyện gì cũng phải đợi các tướng sĩ trở lại mới nói sau, ít nhất thần xem ra đây tuyệt đối là công lao lớn, kính xin bệ hạ minh xét.

    Nghĩ đến Trình Tiếu Thiên sẽ giải thích thay Trình Cung, nhưng mà chẳng ai ngờ rằng hắn sẽ dùng chiêu thức ấy.

    Không chút khách khí trực tiếp kết luận.

    Cái này cũng chưa tính, chuyện La Phù Kiếm Phái mọi người đều biết, rồi lại cũng không thể làm gì, ít nhất trong chuyện này Hoàng đế sẽ không có biện pháp dùng để nói.

    Sau đó vậy mà tố khổ, lúc này Hoàng đế rất dở khóc dở cười, mịa nó, ngươi nói năm đó ngươi như thế nào như thế nào, bên này khoa trương ta minh quân, bên kia lại mắng lão tử ta.

    Nhưng Hoàng đế cũng biết, chuyện này thật đúng là không thể tùy tiện quyết đoán, nếu không sẽ phiền toái rất lớn.

    - Lão quốc công nói không sai, vậy thì chờ Trình Cung trở về lại bàn tiếp.

    Hoàng đế nói xong, thần sắc nghiêm lại nói:

    - Truyền khẩu dụ của trẫm, bảo Chủ soái tiễu phỉ Trình Cung, Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên dùng tốc độ cao nhất trở lại kinh, nếu chậm trễ, luận xử như tội khi quân.

    Hoàng đế nói vô cùng nghiêm trọng, nhưng cuối cùng lại không có quy định thời gian cụ thể, hắn thực sợ tiểu tử Trình Cung kia.

    Nếu đến quy định mà hắn không trở lại, vậy thì chẳng khác nào hắn lấy đá đập chân mình.

    Một Trình Cung phế vật như thế nào cũng không trọng yếu, nên xử trí quái vật khổng lồ Trình gia như thế nào mới là vấn đề lớn nhất.

    ...

    Bạch Khải Nguyên không biết lúc nào Trình Cung mới trở về, cho nên chỉ có thể tận lực kéo dài thời gian, nhưng thánh chỉ truyền tới hắn cũng bắt đầu có chút ăn không tiêu.

    Dù Bạch Khải Nguyên chiến đấu hung hãn thế nào, nhưng hắn không có đạt tới trình độ công cao chấn chủ như Trình Tiếu Thiên, tiến vào Thoát Tục kỳ đỉnh phong có thể không quá để ý tới Hoàng đế, càng không có tâm tính cùng cảnh giới như Trình Cung, thánh chỉ, hoàng mệnh, lực ước thúc cùng lực ảnh hưởng đối với hắn vẫn là rất lớn, tự nhiên áp lực cũng gia tăng.

    - Ngươi là tên tiểu tử khốn kiếp, ngươi không trở lại, chúng ta là người đầu tiên thắng trận nhưng bị bắt trở về của Lam Vân Đế Quốc.

    Thời điểm thấy Trình Cung từ Nguyên Thủy Ma Tông gấp trở về, Bạch Khải Nguyên như được đại xá.

    Tuy Trình Cung dùng tốc độ cao nhất chạy về, một mặt là biết rõ Bạch Khải Nguyên sốt ruột, một mặt khác là hắn không muốn ở đoạn đường này chậm trễ quá nhiều thời gian, cho dù ở kiếp trước có được tuổi thọ dài dằng dặc, có thể nói buồn chán mà sống.

    Nhưng hắn quý trọng thời gian như trước, địa phương không nên lãng phí tuyệt đối không lãng phí.

    Cho nên hắn chạy đi tuyệt không phải là sợ hoàng mệnh, áp lực của Hoàng đế đối với hắn là rất nhỏ, hiện tại còn có một ít là bởi vì lực lượng còn chưa đủ, nếu như mình đủ mạnh, Hoàng đế trong mắt hắn cùng người bình thường không khác gì nhau.

    - Bạch thúc, tâm tính ngươi như vậy là không được a, thoát tục, thoát tục, thoát ly ước thúc thế tục, nếu như đối với một đạo thánh chỉ cũng sợ đầu sợ đuôi, không có một chút tâm tính cường giả, muốn đi vào Thoát Tục kỳ chỉ sợ rất khó khăn.

    Cho dù tiến vào Thoát Tục kỳ, về sau thành tựu cũng có hạn, ngài nói có đúng hay không?

    Hôm nay Bạch Khải Nguyên đã là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, rất nhanh sẽ tiến vào Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, tự nhiên phải có dược vật của mình trợ giúp.

    Nhưng tiến vào Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, đột phá đến Thoát Tục kỳ, hơn phân nửa phải dựa vào chính hắn, nếu như tâm tình không đề thăng, muốn đột phá sẽ rất khó.

    Cuối cùng cho dù đột phá, chỉ sợ thành tựu cũng không lớn.

    Cho nên Trình Cung không chút khách khí nói ra, thấy Bạch Khải Nguyên nghe xong ngẩn người, hắn trực tiếp cho người mang xe Phi Hổ tới.

    Mặc dù đại Bạch, tiểu Bạch thu liễm khí tức, nhưng bọn nó tiếp cận xe Phi Hổ, Phi Hổ phía trước vẫn sợ hãi phát ra gầm nhẹ.

    Tuy bọn nó coi như vị Thánh thú thành niên, nhưng uy áp cũng không phải yêu thú bình thường có thể so sánh, cũng may Trình Cung đã sớm, dặn dò chúng, chỉ có thể biểu hiện ra lực lượng yêu thú cấp bảy.

    Trình Cung vừa về đến, đại quân lập tức dùng tốc độ cao nhất trở lại, nhưng trên đường đi Bạch Khải Nguyên lại không còn xuất hiện, hiển nhiên Trình Cung nói làm hắn có cảm ngộ rất lớn.

    - Đại thiếu, Bàn Tử tu luyện chính là Thôn Thiên Thổ Địa, nghe hắn nói huyền diệu khó giải thích.

    Mà Túy Miêu tu luyện là Luyện Ngục Lôi Quyết, còn có hắn thi triển Lôi Thần Thương Pháp kia, đánh Bàn Tử như heo chết.

    Tuy âm mạch của Túy Miêu chưa có cởi bỏ, nhưng Luyện Ngục Lôi Quyết kia cũng rất khoa trương, hiện tại hắn có được lực lượng gần gấp năm lần Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong bình thường, cho dù liều mạng với Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai cũng chưa hẳn bại.

    Trước kia ta không nói cái gì, nhưng hiện tại thân thể của ta đã khôi phục, không có tu luyện công pháp gì, thân thể cũng đã là Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám, ngươi nói ngươi lại chậm chạp không chịu dạy ta một bộ công pháp, nói thật, ngươi đối đãi khác nhau như vậy, lòng ta sắp tan nát.

    Chẳng lẽ ngươi định lấy trinh tiết của ta làm đại giá, ngươi mới bằng lòng...

    - Bành!

    Không đợi Tống Phúc nói xong, trực tiếp bị một cước của Trình Cung đạp đến một bên, hắn vừa nói vừa học cách làm dáng của các ca cơ khiêu khích Trình Cung, tự nhiên Trình Cung sẽ không khách khí đối với hắn.

    Trước kia không đạp hắn, là bởi vì thân thể hắn quá yếu, hiện tại rốt cục có thể đạp thoải mái.

    - Hắc hắc.

    Tiểu Bạch mở to mắt nhếch miệng nhìn Tống Phúc trên mặt đất, không che dấu vui vẻ mà cười cười chút nào.

    Tuy hiện tại lực lượng của Tống Phúc chỉ có Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám, nhưng cường độ thân thể của hắn lại trải qua tinh lọc, sớm đã đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ năm.

    Mà Tục Mệnh Đan càng giúp hắn để xuống trụ cột hùng hậu, đào móc tiềm lực của hắn ra, trên đường đi dốc sức liều mạng chạy đi không có thời gian, lần này Tống Phúc quấn quít lấy Trình Cung dạy hắn công pháp.

    Hoàn toàn không cần lý do, tin tưởng vững chắc nhất định Trình Cung sẽ có công pháp, giống như hắn dạy cho Bàn Tử cùng Túy Miêu, hơn nữa còn là công pháp rất ngưu bức.

    - Bành!

    Tiểu Bạch vừa nhếch miệng cười, một bàn chân gấu trực tiếp đập đi qua, một bàn tay thô vỗ vào sau ót hắn:

    - Tu luyện

    Một cái đạp đủ làm cho đá vỡ nát, lại chỉ làm cho Tiểu Bạch nhếch miệng, sau đó bắt đầu tu luyện lần nữa.

    Lúc này là trên đường chạy về đế đô, Bàn Tử, Túy Miêu đều nắm chặt thời gian tu luyện.

    - Kỳ thật cũng không phải là không thể được.

    Trình Cung biết rõ Tống Phúc là gia hỏa phóng đãng, nếu để cho hắn nói tiếp, náo xuống dưới, sự tình gì cũng có thể xuất hiện.

    Đều là đế đô tứ đại hại, Trình Cung, Bàn Tử, Túy Miêu một mực hoài nghi, thằng này rất có tiềm chất biến thái.

    - Không phải không dạy ngươi, chỉ là ta đang suy nghĩ nên dạy ngươi cái gì.

    Rất nhiều công pháp rất thích hợp cho ngươi, nhưng...

    Trình Cung cũng hơi do dự, công pháp hắn biết nhiều không kể xiết, nhưng thời điểm muốn dạy công pháp cho Sắc Quỷ, trước hết lại nghĩ tới một bộ công pháp, Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển.

    ột phá.

    Chương 113: Hai vạn lỗ tai chấn kinh Kim Loan Điện

    Cửu Châu là hạch tâm thế giới, bên ngoài Cửu Châu còn có vô số tinh cầu, chỉ là cách xa nhau trăm ngàn vạn dặm, không có đại thần thông cùng pháp bảo đỉnh cấp căn bản không có khả năng xuyên thẳng qua.

    Lúc trước có một người ở tinh cầu nào đó chạy đến Cửu Châu thế giới, tự xưng Thiên Đế đế vương, về sau một mình đối chiến mấy người mạnh nhất lúc ấy thiếu chút nữa chết đi, dùng không ít đồ vật, cộng thêm Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển đổi lấy một viên đan dược của Trình Cung.

    Bộ Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển này cũng không phải là vật dâm tà, nhưng mà tu luyện lại cần âm dương song tu, mượn nhờ vô số nữ tử tu luyện.

    Vị Thiên Đế này khống chế cả tinh cầu, hậu cung có được chín ngàn chín trăm chín mươi chín nữ tử.

    Từng cái đều khác nhau, cũng đều rất tốt với hắn, đó cũng là quân đoàn lợi hại nhất của hắn, từng cái bởi vì song tu cùng hắn đều rất lợi hại

    Hắn là vì tìm một nữ tử cuối cùng, hoàn thành Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển mới đi đến Cửu Châu thế giới, giai đoạn trước còn dễ dàng một chút, nhưng hậu kỳ lại càng ngày càng khó.

    Lại phải làm cho nữ tử chân tâm thật ý song tu cùng hắn, lúc ấy đạt được môn công pháp này Trình Cung cũng chỉ là hiếu kỳ nhìn một chút.

    Tống Phúc giống như con giun trong bụng Trình Cung, nghe xong lời này mãnh liệt đứng dậy vọt tới phụ cận:

    - Đại thiếu, có phải công pháp có quan hệ cùng nữ nhân hay không, không có việc gì, chỉ cần không phải cái loại công pháp tiền dâm hậu sát, ta tuyệt đối không quan trọng, ngươi phải tin tưởng mị lực của ta.

    Không thể không bội phục năng lực phân tích càng ngày càng mạnh của tên biến thái này, trong nội tâm Trình Cung do dự một chút liền nói công pháp Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển với hắn thoáng một phát.

    Tống Phúc nghe xong như gặp bảo, nhất quyết phải học được công pháp này.

    Trình Cung đem lợi và hại đều nói với hắn một phen, thấy hắn còn kiên trì như thế, liền truyền thụ Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển cho hắn.

    Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển này ở giai đoạn trước tốc độ tu luyện cực nhanh, hơn nữa thuộc về phương pháp song tu chính thống của đế vương, song phương tu luyện đều có thể đạt được chỗ tốt, cũng không phải là tà môn ma đạo.

    Chỉ là Trình Cung nghĩ tới lúc trước Thiên Đế kia nói hắn có chín ngàn chín trăm chín mươi chín nữ nhân, Trình Cung cũng cảm giác khủng bố.

    Trong thời gian kế tiếp, xe Phi Hổ một đường đi theo đại quân chạy đi, đám người Trình Cung ở trong xe lẳng lặng tu luyện.

    Tất cả mọi người đạt được chỗ tốt cực lớn ở Vạn Ma Lôi Trì, đang cần có thời gian ổn định, quen thuộc, tôi luyện lực lượng bản thân.

    Bên ngoài Vân Ca Thành, thời điểm đại quân cách trăm dặm thì có thái giám chờ ở nơi đó.

    - Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, chúng tướng sĩ một đường tiễu phỉ vất vả, đặc biệt cho người chuẩn bị đại yến chiêu đãi.

    Chủ soái tiễu phỉ tạm thời Trình Cung giao ra ấn soái cùng Đại tướng quân Bạch Khải Nguyên vào điện diện thánh, khâm thử.

    Thái giám kia uy phong lẫm lẫm nói xong, lại không có nghe được một người tất cung tất kính tiếp chỉ, càng không có người đi lên cho tiền mình, con mắt nhìn thoáng qua lại phát hiện mọi người tiếp chỉ ở đó.

    Nhất là Bạch Khải Nguyên, giờ phút này hắn đang quay đầu nhìn về phía Trình Cung, mặc dù chỉ là vài ngày, nhưng lúc này Bạch Khải Nguyên lại có rất nhiều biến hóa, ngoại trừ bản thân là hình dạng hung thần ngàn năm khó gặp, còn có một cổ tư thế không sợ hết thảy.

    Mặc dù nói có chút kéo dài, nhưng tướng ở bên ngoài không tuân thánh chỉ, bọn hắn cũng không phải mưu phản.

    Dù sao đánh thắng trận, mặc dù chỉ là tiêu diệt một mã bang, nhưng dù sao đây là nhằm vào Cuồng Phong, Lôi Bạo, Băng Sương tam đại mã bang chưa từng có thắng lợi qua, sau khi trở về thậm chí ngay cả lễ tiết nghênh đón cơ bản nhất cũng không có.

    Hiện tại giao ấn soái, có ý tứ gì, nói như vậy ai biết bọn hắn đánh thắng trận.

    - Thần tiếp chỉ, oanh!

    Trình Cung ngoài miệng nói nhẹ nhõm, nhưng sau đó trực tiếp nhấn trên xe Phi Hổ một cái, lực lượng cường đại trực tiếp đánh bay toàn bộ thùng xe bên cạnh.

    - Ngự Ma.

    Hai tay Bạch Khải Nguyên đột nhiên thay đổi, biến hóa pháp quyết, trực tiếp thi triển pháp thuật.

    Một ma đầu cực lớn, trực tiếp thôn phệ thùng xe cực lớn kia, sau đó hóa thành tro tàn, giờ phút này sắc trời vừa mới dần tối, ma đầu kia ngửa mặt lên trời gào thét, tựa hồ giống như không cam lòng, sau đó mới dần dần tiêu tán

    Đạt tới Siêu Phàm kỳ đều có thể tu luyện pháp thuật, chỉ là tu luyện pháp thuật cần rất nhiều thời gian, hơn nữa mỗi lần sử dụng cũng tiêu hao cực lớn.

    Cho nên rất nhiều người trong thế tục đạt tới Siêu Phàm kỳ, lại vẫn tập trung tinh lực vào vũ kỹ, này mới có vũ kỹ siêu phàm xuất hiện.

    Bình thường pháp thuật chống lại vũ kỹ siêu phàm, thắng bại đều rất khó nói, nhưng một chiêu Ngự Ma này của Bạch Khải Nguyên, hiển nhiên rất kinh người, không ngờ hắn thật sự khống chế được một ma đầu

    Ma đầu này thực lực cũng đã tới Siêu Phàm kỳ, đây mới là công pháp ẩn giấu chính thức của Bạch Khải Nguyên, hắn còn có pháp thuật Liệt Nguyên Đao, uy lực cũng rất kinh người, bất quá hắn đã dung hợp Liệt Nguyên Đao này vào bên trong đao pháp cùng vũ kỹ của hắn, trước kia thời điểm bắt được Mã Huân, dùng đúng là pháp thuật kết hợp vũ kỹ này.

    Này cũng là phương thức người đạt tới Siêu Phàm kỳ thường dùng nhất, về phần Ngự Ma này thì là cơ duyên của Bạch Khải Nguyên, người khác muốn khống chế phải tìm Địa Ma nhỏ yếu thu phục, sau đó từ từ bồi dưỡng, còn Bạch Khải Nguyên chỉ dựa vào khí thế hung ác của bản thân ngăn chặn Địa Ma này, sau đó khống chế.

    Lúc đó Bạch Khải Nguyên còn là Tẩy Tủy kỳ, sau đó một đường khống chế Địa Ma này, thời gian dần trôi qua, theo thực lực bản thân hắn tăng trưởng cùng bồi dưỡng.

    Địa Ma bị hắn khống chế lực lượng tăng lên, hôm nay cũng đã có được lực lượng tương đương với Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Đây là đòn sát thủ của Bạch Khải Nguyên, giờ phút này hắn sử dụng là cho thấy một loại thái độ.

    Hắn biết Ma đầu này của mình không phải bí mật gì đối với hoàng thất, nhưng mạnh bao nhiêu thì lại không biết.

    - Bịch...

    Thái giám kia trực tiếp bị dọa đến rớt từ trên lưng ngựa xuống, mẹ a, đây mới thực là Ma đầu

    Cái hung thần này vừa rồi mình cũng không dám nhìn, bây giờ hắn lại có thể khống chế ma đầu

    Còn có Trình Cung kia, bọn hắn cũng quá kiêu ngạo, nào có tiếp chỉ như vậy, trách không được trong hoàng cung không có người nguyện ý truyền thánh chỉ cho người Trình gia, mình thật là xui xẻo, lại bị phái tới truyền thánh chỉ.

    Nếu người khác như vậy, trở về cáo trạng có lẽ bọn hắn nhất định phải chết, nhưng Trình gia làm như vậy, nếu như Hoàng đế mất hứng thì chính bọn hắn cũng không may.

    - Bạch thúc, kêu đám bọn họ tiến cung diện thánh.

    Trình Cung nói xong nhìn về phía huynh đệ ngồi trên xe:

    - Mấy người các ngươi mang các đồ vật đi qua đi.

    Nói xong thân thể Trình Cung trực tiếp nhảy lên, ba người bọn họ cũng đều nhảy lên, theo Trình Cung vung tay lên.

    Ở trong không gian giới chỉ bay ra rất nhiều vật.

    Là đầu người, những đầu người kia là mã tặc bị truy nã, thủ hạ của Mã Huân, càng nhiều nữa là đầu người trong thảo nguyên.

    Lam Vân Đế Quốc cừu hận rất sâu cùng Thảo Nguyên Vương Đình, hình dạng bọn hắn rất dễ nhận thức, đây là thành quả mà đám người Trình Cung rong ruỗi trên thảo nguyên mấy ngày.

    Sau đó Trình Cung cùng Bạch Khải Nguyên lên ngựa xuất phát, mà thái giám truyền chỉ kia sớm đã sợ đến xụi lơ, bị người nâng ly khai.

    Phía trên Kim Loan Đại Điện, Trình Cung cùng Bạch Khải Nguyên vừa tiến đến, thân thể già nua thức vì dậy quá sớm mà buồn ngủ của Trình lão gia tử đột nhiên tinh thần tỉnh táo, vui vẻ nhìn Tôn nhi.

    Sau đó nghe được một ít người đứng ra vạch tội Trình Cung, hắn lập tức cau mày nhìn về phía Trình Cung, ý tứ kia có cần hỗ trợ hay không.

    Trong lòng Trình Cung tự nhủ, nếu để cho gia gia hỗ trợ, khẳng định là loạn thành một bầy.

    - Gia gia yên tâm, ta sớm có chuẩn bị.

    Trình Cung âm thầm truyền âm cho Trình lão gia tử.

    - Triều đình xuất quân tiễu phỉ, tất cả chiến lợi phẩm cần phải thu về quốc khố, do bệ hạ thưởng phạt.

    Trình Cung công nhiên ban thưởng tất cả tiền tài, tội đáng chết.

    - Trình Cung, Bạch Khải Nguyên không nghe thánh chỉ, không nghe điều hành tùy ý làm bậy, tội đáng chết.

    - Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, thần Âu Dương Hải thay mặt hơn ba mươi vị quan viên dâng tấu chương, thỉnh bệ hạ ngự lãm.

    Sau khi Trình Cung, Bạch Khải Nguyên tiến vào đại điện, mọi người trong đại điện náo loạn lên lần nữa, hơn nữa so với trước còn hung hơn rất nhiều.

    Nhất là có Âu Dương Hải dẫn đầu, liên kết các Ngự Sử cùng quan viên khác lên lớp giảng bài.

    Hiển nhiên là Âu Dương Hải hạ quyết tâm, nhi tử, Tôn nhi bị giết, làm hắn quyết định đối kháng đến cùng cùng Trình gia, không tiếc hết thảy.

    Âu Dương Hải nhảy ra, làm Trình lão gia tử tức giận đến dựng râu trừng mắt, nếu như không phải Trình Cung âm thầm ngăn trở, hắn đã sớm đi lên động thủ.

    Mịa nó, một lũ vương bát đản, cháu của ta đánh thắng trận trở về, vậy mà các ngươi làm chiêu thức ấy, thực coi Trình gia ta dễ khi dễ sao.

    - Hừ!

    Nhìn xem những này chờ lệnh người, đột nhiên Trình Cung khoát tay, trực tiếp lấy ra mấy cái bao tải trong không gian giới chỉ, sau đó mở tung.

    - Bành bành...

    Bên trong ẩn chứa ám kình, lập tức nổ tung, phía trong toàn bộ đều là tai người, từ không trung rớt xuống.

    - Ah...

    - Này...

    Này...

    Trong những đại thần kia ngoại trừ võ tướng ra, những người khác nào có gặp qua tràng diện huyết tinh bực này, có mấy cái trực tiếp bị dọa đến hôn mê, càng nhiều nữa là tránh né xa xa, có thể quỳ ở nơi đó bất động như trước, bị lỗ tai không ngừng đập trúng, cũng chỉ có phe cánh của Âu Dương Hải.

    - Lớn mật.

    - Làm càn.

    - Trên Kim Loan Đại Điện, há lại cho ngươi làm càn.

    Có một ít người quát lớn, càng có một ít Ngự tiền thị vệ muốn xông lên.

    - Lớn mật, làm càn người lúc các ngươi, toàn bộ đều đứng lại cho bản soái.

    So với bọn hắn hô càng thêm vang dội, càng cứng ngạnh mười phần, Trình Cung trực tiếp chấn nhiếp, sau đó mang theo nóng tính, sát khí khôn cùng nhìn về phía tất cả mọi người:

    - Nơi này có mấy ngàn lỗ tai thiết kỵ thảo nguyên, càng có hơn hai vạn lỗ tai mã tặc, đây là bằng chứng cho mười vạn tướng sĩ đẫm máu chiến đấu thắng lợi, chúng ta ở tiền tuyến đẫm máu chiến đấu, không để ý sinh tử giết địch, trở về chờ đúng là loại đãi ngộ này.

    Chó má không nghe lệnh trên, từ xưa đến nay có tướng soái nào trên chiến trường nghe lệnh trên, chiến trường thay đổi trong nháy mắt, nếu như đều chờ lệnh trên, vậy cần tướng soái làm gì, trực tiếp phái đám nhát gan như các ngươi đi không được sao.

    - Một đám gia hỏa chỉ biết sủa ở nhà mình, hai vạn đại quân mã tặc ám thông Thảo Nguyên Vương Đình, muốn ở thời điểm đại thọ A Cổ Lạp nội ứng ngoại hợp đánh lén biên quan ta.

    Thời điểm chúng ta vây quét mã tặc phát hiện âm mưu bọn hắn, bản soái tự mình dẫn đầu quân đội phá hư kế hoạch địch nhân, bị địch nhân liên tiếp truy sát vạn dặm.

    Các ngươi thực cho rằng có người nào đó nhàn rỗi không có việc gì làm, dám đi thảo nguyên cướp bóc sao, đó là bản soái bị người đuổi giết.

    Nếu như không phải như thế, Thảo Nguyên Vương Đình sao sẽ tức giận, sao lại phát động công kích nhiều năm chưa có.

    Nguyên một đám chỉ biết ở sau lưng kêu gào, tại sao các ngươi không đi tiền tuyến nhìn một cái, mấy cái lỗ tai đã bị dọa thành như vậy, nếu địch nhân đánh tới có phải các người lập tức tựu phản bội quốc gia, phản bội bệ hạ hay không.

    Chương 114: Phong quan

    Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, bất kể nói thế nào Trình Cung đều đánh thắng trận, mà địa lợi là uy vọng của Trình gia ở trong triều rất cao như trước, người tầng cao nhất cũng chỉ có Âu Dương Hải đứng ra đánh cờ.

    Chỉ là lúc này nhiều người phản đối, không chiếm nhân hòa, Trình Cung liền trực tiếp sử dụng những lỗ tai này, huyết tinh mười phần, lập tức làm ra hiệu quả xuất kỳ bất ý.

    Mà hắn nói như vậy, càng làm cho tất cả mọi người không nghĩ tới, từ tiễu phỉ đơn giản biến thành phá hoạch địch quốc tập kích, quan trọng nhất là, người cướp bóc vạn dặm thảo nguyên lại là hắn, điểm ấy ai cũng không nghĩ tới.

    Tuy căn cứ các phương diện tin tức, mọi người đoán được chuyện này có quan hệ cùng Bạch Khải Nguyên, lại không nghĩ rằng sẽ là Trình Cung tự mình dẫn người hoàn thành.

    Lời nói dối cảnh giới cao nhất chính là, ngươi nói ra chuyện gì người khác cũng tin là thật, giết không ít thiết kỵ thảo nguyên, tung hoành đánh cướp vạn dặm thảo nguyên, tiêu diệt hai vạn người mã bang, chỉ có mục đích lúc ban đầu sửa lại thoáng một phát.

    Về phần nói Thảo Nguyên Vương Đình muốn như thế nào, điểm ấy vĩnh viễn không có người có thể chứng minh đúng sai, cho nên hắn có thể tùy tiện nói.

    Mà giờ khắc này, sắc mặt Chu Tùng còn có một ít đại thần trong triều đều thay đổi, chiêu thức ấy quá đẹp.

    - Thần thỉnh bệ hạ làm chủ cho các tướng sĩ chết đi, thi thể của bọn hắn đã chở về, còn có rất nhiều đầu người thiết kỵ thảo nguyên, đầu mã tặc bị truy nã cũng vận chuyển đến.

    Đây là thần hiến cho bệ hạ, cờ xí mười sáu bộ lạc của Thảo Nguyên Vương, còn có tín vật bộ lạc của bọn hắn, cùng với các loại đồ vật thu được trong giao dịch.

    Khi nói chuyện, Trình Cung lấy ra rất nhiều cờ xí, còn có những một ít vật phẩm dùng để tế tự, cùng với một ít đồ vật không quá quý trọng, trực tiếp chồng chất ở nơi đó, thoạt nhìn rất đồ sộ.

    Hoàng đế một mực sống chết mặc bây nghe xong, sắc mặt không khỏi trầm xuống, cái gì, vậy mà vào thành, sự tình này có thể phiền toái.

    Lam Vân Đế Quốc một mực có lệ diễu hành, chiến thắng trở về phải để cho người trong thành chứng kiến, làm mọi người tăng trung thành quốc gia.

    Thời gian trước Hoàng đế ngăn trở bọn hắn đi thành, là muốn thu thập Trình Cung cùng Bạch Khải Nguyên thoáng một phát, tuy không có thể làm gì nhưng mà muốn cho bọn hắn đẹp mắt.

    Nhưng hiện tại có nhiều tướng sĩ chết đi, thi thể đi qua trong thành, còn có nhiều đầu lâu địch nhân như vậy, thực tế có rất nhiều đầu lâu thiết kỵ Thảo Nguyên Vương Đình, chuyện này muốn áp cũng áp không được.

    Nếu như áp mà nói, chỉ sợ sự tình sẽ dẫn tới hiệu quả không tốt.

    - Lợi hại, tiểu tử này sớm có chuẩn bị, rốt cuộc là chủ ý ai ra?

    Chẳng lẽ Trình Vũ Dương trở về, nếu không sao gần đây Trình gia có thể liên tiếp biến nguy thành an.

    - Rất có ý tứ, những vật này công bố đi ra, tuyệt đối là công lao lớn, bệ hạ phải khó xử rồi!

    - Móa nó, tiểu tử này *** xấu.

    Dĩ nhiên là hắn làm, nghe nói bộ lạc thảo nguyên tổn thất rất lớn, giá trị qua trăm triệu lượng, vật tư bị cướp đi vô số, hiện tại hắn lại bỏ ra chút ít thứ kia.

    Bất quá những cờ xí kia, còn có đồ vật dùng để tế tự, ngược lại là có ý nghĩa khác, ít nhất cho thấy bọn hắn thật sự sát nhập cảnh nội đế quốc.

    - Chiêu thức ấy của Trình Cung quá đẹp, trách không được Trình lão điểu một chút phản ứng cũng không có, nguyên lai có chiêu thức ấy.

    - Rất không tồi, rất không tệ.

    Nhưng như vậy chỉ có thể làm cho bệ hạ càng thêm phẫn nộ, vốn chỉ là muốn cảnh cáo, gõ Trình gia thoáng một phát, nhưng liên tiếp kích nộ, xem ra Dật Phàm nói không sai, trò hay sắp mở màn.

    - Truyền ý chỉ của trẫm, hậu táng toàn bộ tướng sĩ chết đi, trẫm muốn đích thân tham gia.

    Đại quân mỏi mệt, ba ngày sau đi thành, chủ soái Trình Cung, Bạch Khải Nguyên nhìn thấu gian kế địch quốc, tiêu diệt mã bang có công, nhưng tự điệu động quân đội tiến vào trong thành, nhúng tay sự vụ địa phương, nhiễu loạn trị an địa phương, không nghe điều khiển, hành động chậm chạp, cũng có sai lầm.

    Bạch Khải Nguyên thưởng mười vạn lượng hoàng kim, trăm tên thị nữ.

    Trình Cung tuổi trẻ tài cao, đặc biệt điều đến Ngự tiền thị vệ doanh, phong Ngũ phẩm ngự tiền thị vệ Phó thống lĩnh.

    Lần một, hai lần, ba lượt, trong nội tâm Hoàng đế lặng yên suy nghĩ, rất nhanh làm ra quyết đoán, giờ phút này không để cho hắn lại chần chờ.

    Hắn quyết đoán biểu hiện ra là khen thưởng, nhưng người minh bạch cũng biết, đây là Hoàng đế tỏ thái độ công khai.

    Hoàng đế tương đối bất mãn đối với Trình gia, cũng là cho mọi người một cái tín hiệu.

    - Bệ hạ anh minh thần võ, bọn thần có thể đánh thắng trận toàn bộ là dựa vào uy phong của bệ hạ, thần nghe nói hiện tại Thảo Nguyên Vương Đình hành động quy mô, thần nguyện ý lãnh ấn soái tiêu diệt phiên ban.

    Tốt, cho thấy thái độ đúng không, ta đây cứ tiếp tục giả bộ hồ đồ, ngươi muốn thái độ những người khác, ta muốn chính là thời gian.

    - Nhất định là sau lưng có người sai sử, vừa rồi đùa giỡn diễn xong thoáng cái lộ chân tướng a.

    - Thật là một phá gia chi tử, như vậy cũng không hiểu, lại cao hứng như vậy.

    - Trình gia cái gì cũng tốt, chỉ là người thừa kế kém một chút.

    Trình Lam đi lộ tuyến văn thần, sau này có thể thành sự nghiệp, còn lại cái hoàn khố này không được, xem ra Trình gia suy tàn chỉ là chuyện sớm hay muộn.

    Hoàng đế cũng sửng sờ, thiệt hay giả a.

    Nhưng xem Trình Cung không giống nói láo, bộ dáng lại rất chăm chú, trong lòng Hoàng đế có chút dở khóc dở cười, nếu như đời thứ hai của Trình gia cũng như Trình Cung như vậy hẳn là tốt.

    - Bình thân, ngươi còn trẻ, hiện tại ở bên người trẫm tôi luyện một thời gian ngắn, sau này tất có nhiệm vụ cho ngươi.

    Hoàng đế trấn an xong, trực tiếp tuyên bố bãi triều, bởi vì nhiều vậy lỗ như vậy hắn cũng không có tâm tình ở lại.

    Hơn nữa chuyện hôm nay làm hắn bị nhục lần nữa, trước khi đi càng công khai triệu kiến Âu Dương Hải, Chu Tùng, Lôi Nhạc vào ngự thư phòng, ý nghĩa không cần nói cũng biết.

    Thời điểm Bạch Khải Nguyên tiếp thánh chỉ thi triỠNgự Ma, cho thấy lực lượng cường đại, vốn là tích đủ khí thế chuẩn bị tranh luận một phen, lại không nghĩ rằng sự tình nhanh chóng chấm dứt.

    Khi thấy ánh mắt những người khác nhìn về phía Trình Cung, trong lòng của hắn thầm kêu ngu ngốc, đám người kia nào biết Trình Cung lợi hại, bọn hắn khẳng định cho rằng là Trình gia âm thầm gian lận, mình hỗ trợ chấp hành, nào biết mình cùng Trình gia cũng là bị Trình Cung nắm mũi dẫn đi.

    Nhiều khi, đều là sau khi sự tình đã xong mới biết được kết quả.

    Hiện tại đột nhiên Bạch Khải Nguyên minh bạch, vì sao Trình Cung ở trước mặt người ngoài biểu hiện luôn lộ ra cổ quái, ngẫm lại tình hình hắn ở Nguyên Thủy Ma Tông đàm phán cùng Lam Phượng, lại nhìn biểu hiện của hắn hôm nay.

    Bọn gia hỏa tự cho là đúng này, bọn hắn cho rằng Trình Cung là con rối sao, chỉ là vừa rồi Chu Tùng nhìn chằm chằm vào Trình Cung, người này vô cùng gian hoạt, không biết hắn có phát hiện cái gì không đúng không.

    - Ha ha...

    Hảo tiểu tử, vậy mới tốt chứ, không hổ là con cháu Trình gia chúng ta, đi, gia gia sớm bày xuống tiệc ăn mừng cho các ngươi.

    Trình Tiếu Thiên cũng mặc kệ nhiều như vậy, thanh âm lớn đến nỗi ngay cả hậu cung cũng có thể nghe được, Hoàng đế đã ly khai Kim Loan Đại Điện, sắc mặt càng phát ra âm trầm.

    Phía trên Kim Loan Đại Điện liên tiếp thành sân khấu cho người Trình gia biểu diễn, mà mình lại không làm gì được bọn hắn, Hoàng đế không bao muốn ở trên Kim Loan Đại Điện thấy người Trình gia nữa.

    Hắn cũng không có ý định dùng thế, lý gì đó đi chèn ép bọn hắn.

    Bởi vì hắn đã minh bạch, những cái này căn bản vô dụng đối với bọn họ, gõ như vậy căn bản không có chút tác dụng nào.

    Hôm nay thời điểm xử lý Trình Cung, Bạch Khải Nguyên hắn cũng đã hạ quyết tâm cho thấy thái độ, này, bất quá là mới bắt đầu mà thôi.

    Trẫm muốn cho người trong thiên hạ biết rõ, Lam Vân Đế Quốc là thiên hạ Chu gia ta.

    Trình gia, rất tốt, phi thường tốt, các ngươi đã đẩy Trình Cung ra, mọi chuyện để cho phế vật này là, vậy trẫm ra tay từ nơi này.

    Lão Thất sắp trở về, lần này tin tức bí mật truyền đến đủ để chấn kinh thiên hạ, kinh động tất cả thế lực toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, ngược lại là vừa vặn để lão Thất thu thập đám hoàn khố này...

    Sau khi Ngự tiền thị vệ tiếp nhận mệnh lệnh, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới, giờ phút này Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ đã đi được một phần ba, thi thể các tướng sĩ, vô số đầu lâu thiết kỵ thảo nguyên, mã tặc vừa xuất hiện, đã sớm oanh động toàn bộ Vân Ca Thành.

    Vô số người đi ra vây xem, mà Bàn Tử thì không ngừng cao giọng la lên, tuyên dương chiến tích lần này ra ngoài, nhất là phá hư mưu kế hai vạn mã tặc cấu kết thảo A Cổ Lạp nội ứng ngoại hợp, sau đó sự tình chủ soái dùng một ngàn thiết kỵ tung hoành thảo nguyên càng nói đặc biệt.

    Vô số người đuổi tới, nghe Bàn Tử nói mà kinh tâm động phách, bản thân khẩu tài của Bàn Tử đã rất không tồi, cộng thêm những chuyện này đều là hắn tự mình trãi qua, nói lại càng đặc sắc vạn phần.

    Chỉ là khi hắn nói tự mình tham dự, dưới sự dẫn dắt của chủ soái Trình Cung như thế nào như thế nào, sẽ khiến cho vô số người cười vang.

    - Rất có thể là lừa dối, bọn hắn là Vân Ca Thành Tứ đại hại, lại giống như chúa cứu thế, ai tin mới là lạ.

    - Đúng vậy, tung hoành vạn dặm thảo nguyên, bị hơn mười vạn thiết kỵ thảo nguyên đuổi theo, có thể sống trở về mới có quỷ.

    Nhất là bốn người bọn họ lại tham gia, càng là một chút cũng không đáng tin.

    Người nào không biết Túy Miêu kia khát rượu, Tống đại thiếu như xương bọc da, một chút lực lượng cũng không có, Bàn Tử đoán chừng hắn vừa lên ngựa ngựa cũng bị đè chết a.

    Ha ha...

    - Lời này nói rất đúng, khẳng định bị đè chết.

    Nhưng mà ta nghe nói, bên thảo nguyên truyền đến tin tức, thực sự có người đã đoạt giao dịch của ba mươi sáu bộ lạc, sau đó bị đại quân đuổi bắt còn có thể đào tẩu.

    - Ta cũng nghe nói, nghe nói thảo nguyên chi vương A Cổ Lạp tức giận, cho hoàng tử lĩnh quân giao chiến cùng Lôi Đình Quân Đoàn, làm hại hàng hóa của lão bản chúng ta vận không qua, gấp đến độ sắp bị bệnh.

    - Này còn không đơn giản, nhiều đầu người cùng các tướng sĩ hi sinh như vậy, vấn đề này tự nhiên là thật.

    Chỉ có điều đây nhất định là hung thần Bạch Khải Nguyên làm, trước kia hắn hỏa thiêu ngàn dặm thảo nguyên, đối với thảo nguyên hắn rất quen thuộc.

    Hắn lập được công, tự nhiên đem công lao cho Trình đại thiếu.

    - Đúng...

    Đúng...

    Sự tình oanh động Vân Ca Thành, nhưng rất nhanh thì có Ngự tiền thị vệ chạy tới, tiếp quản hết thảy.

    Bởi vì Trình Cung đã sớm nói qua cùng đám người Bàn Tử, cho nên bọn hắn cũng không có bất kỳ chống cự, trực tiếp giao hết thảy cho Ngự tiền thị vệ tiếp quản.

    - Đại Bạch cùng Tiểu Bạch đã đến trong phủ, hai con quỷ thèm ăn này tham ăn đến rối tinh rối mù, ta phải mau chóng chạy về cất mấy thứ lại, nếu không có tòa kim sơn cũng bị hai gia hỏa này ăn sạch.

    Chuyện bên này đã xong, Bàn Tử lập tức thúc ngựa chạy về Đổ Thần phủ.

    - Không thể nào, bọn nó còn tham ăn hơn ngươi?

    Sắc Quỷ một bộ vô cùng kinh hãi.

    - Móa!

    Bàn Tử cho Sắc Quỷ một ngón giữa:

    - Bản thể chúng nó ngươi cũng không phải chưa xem, cao sáu mét, ngươi so ta với chúng nó được sao.

    Chương 115: Bàn Tử bị bắt

    - A...

    Túy Miêu cưỡi ngựa vĩnh viễn là nằm sấp trên ngựa, trong tay mang theo hồ lô rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm, nghe được hai người nói cũng nhịn không được cười.

    - Ha ha...

    Sắc Quỷ vui vẻ cười nói:

    - Đại thiếu cũng đã nói, công pháp của ngươi nếu như tu luyện tới trình độ nhất định, cũng có thể biến hóa thân thể, cho đến lúc đó ngươi có thể so với chúng nó.

    Các ngươi về trước đi, ta còn phải về nhà một chuyến, tiểu Cửu không ở bên cạnh, trong nhà rất lo lắng, hơn nữa sự tình thân thể của ta cũng phải trở về nói một chút cùng người trong nhà, tránh cho bọn hắn lo lắng.

    - Mau cút, mau cút...

    Sắc Quỷ chạy về Tống phủ, Bàn Tử thì cùng Túy Miêu chạy về Đổ Thần phủ, trong miệng Bàn Tử nói lo lắng Đại Bạch Tiểu Bạch ăn sạch mọi thứ trong phủ, nhưng cũng không có bất luận cái gì sốt ruột.

    Chậm rãi cùng Túy Miêu chạy về Đổ Thần phủ, Vân Ca Thành rất to lớn, hai người bọn họ đi cũng không vội, nửa canh giờ mới đi được một nửa.

    Trên đường thỉnh thoảng Bàn Tử thấy một ít thức ăn ngon sẽ mua chút, vừa ăn, vừa nghĩ dụ hoặc Đại Bạch cùng Tiểu Bạch như thế nào.

    Đang nghĩ ngợi, phía trước đột nhiên đi ra một người, chắn ngang đường Bàn Tử cùng Túy Miêu, may mắn tốc độ của hai người cũng không nhanh, cộng thêm đoạn thời gian trước chém giết ở trên thảo nguyên, thuật cưỡi ngựa cũng có tăng lên, đều vội vàng dừng lại.

    Hôm nay thật tà môn, mình không phóng ngựa chạy như điên, cũng có người xông lên cản mình, trong nội tâm nghĩ vậy, hắn giương mắt nhìn lên, thần sắc không khỏi biến đổi.

    - Chó ngoan không cản đường, cút ngay.

    Bàn Tử nhìn người tới, lập tức ngữ khí trở nên bất thiện.

    Người tới tuổi không đến hai mươi, một thân quần áo hoa lệ, hai tay để sau lưng, trong mắt tràn đầy khí tức. cuồng ngạo Hai hàng lông mày như kiếm, hai mắt như điện, hai tay trắng như ngọc, trong tay vuốt vuốt hai viên đá lớn như trứng gà, nguyên khí chậm rãi lưu động quấn quanh, hiển nhiên nguyên lai tảng đá kia cũng không phải nhỏ như vậy, hoàn toàn là bị nguyên khí áp súc thành như thế.

    - Lấy lòng mọi người, giống như hài kịch, Đỗ gia ta huyết thống cao quý, tại sao có thể có bại hoại như vậy.

    Gia chủ muốn gặp ngươi, lập tức trở về cùng ta.

    Người tới thanh âm lạnh như băng, nói chuyện cùng Bàn Tử giống như là nói chuyện với nô bộc trong nhà.

    - Chó má Đỗ gia.

    Bàn Tử chỉ vào mình nói:

    - Lão tử bây giờ là Đổ Thần, nếu như ta nhớ không lầm, ngươi là Đỗ Khiêm một mực đi theo Thất hoàng tử đúng không, trước kia cuồng ngạo không biết mình họ gì, hiện tại trong miệng càng giống như ăn phân, ngay cả nói cũng không nói được.

    Người trước mắt này Bàn Tử cũng chưa thấy qua mấy lần, chỉ là khi còn bé có chút ấn tượng, lần kia hình như hắn vừa mới đi làm thư đồng cho Thất hoàng tử, khi trở về giống như quầng tinh ủng nguyệt.

    Lúc ấy Bàn Tử vẫn bị giam lại, từ trong khe cửa xem qua Đỗ Khiêm này.

    Đỗ gia đời này rất đông con cháu, nhưng có thể lăn lộn tới như hắn thì không nhiều, cộng thêm hiện tại hệ thống tình báo mà Sắc Quỷ khống chế mở rộng, các phương diện tình báo đều đang thu thập, về người bên cạnh Thất hoàng tử cũng có điều tra, trong đó có tư liệu về Đỗ Khiêm, cho nên Bàn Tử liếc mắt liền nhận ra hắn.

    - Miệng nói uế khí, vũ nhục gia tộc, ít nhất phạt trăm trượng, diện bích ba năm, ta trước nói cho ngươi nhớ, hiện tại lập tức trở về cùng ta.

    - Trở lại bà ngoại ngươi.

    Bàn Tử quát một tiếng, trực tiếp thúc dục bảo mã xông tới, cơ hồ đồng thời lấy ra Trảm Long Đao, một đao bổ xuống dưới.

    Căn bản không cần nói bất luận cái gì, cơ hồ đồng thời Túy Miêu cũng động, Tử Kim Bàn Long Thương mãnh liệt chuyển động, mang ra luồng khí xoáy mãnh liệt, tâm pháp Luyện Ngục Lôi Quyết phối hợp Lôi Thần Thương Pháp, tuy hắn chưa học gì nhiều, hơn nữa ngay cả lực lượng cơ bản nhất cũng không có đạt tới, nhưng chỉ là lực lượng Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong phát huy đến mức tận cùng.

    Bàn Tử thoáng một phát biến thành yểm hộ, một kích này của hắn mới thật sự là trí mạng.

    Dùng hắn lực lượng siêu việt gấp năm lần Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong bình thường thôi động Lôi Thần Thương Pháp, coi như là Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất cùng tầng thứ hai cũng không dám đơn giản đối bính.

    - Ánh sáng đom đóm, cũng dám tranh phát sáng cùng Nhật Nguyệt.

    Đỗ Khiêm căn bản không nhúc nhích, hai khỏa thạch đầu trong tay bay ra.

    - Bành bành!

    Hai thanh âm như đá nhập đầm lầy, hai khỏa thạch đầu kia trực tiếp đánh xuyên qua đầu ngựa, Bàn Tử cùng Túy Miêu đồng thời nhảy lên.

    - Quân Tử Kiếm.

    Đỗ Khiêm khoát tay, trong tay cũng đồng dạng xuất hiện một bả lục cấp nguyên khí, hai đạo cường hoành kiếm khí lập tức bổ ra.

    Hắn này Quân Tử Kiếm cũng là lục cấp nguyên khí, uy lực cũng không giống bình thường, mấu chốt là hắn đã là Phạt Mạch kỳ tồn tại, mượn nhờ nguyên khí trực tiếp có thể hình thành kiếm khí công kích.

    Bàn Tử đối mặt kiếm khí, chỉ có thể từ công biến thủ, Trảm Long Đao cực lớn ngăn cản trước người.

    Tuy không có bị kiếm khí làm bị thương, nhưng lực lượng khổng lồ vẫn đánh hắn bay ra ngoài, người trên không trung đã phun ra một búng máu.

    Túy Miêu thì mạnh hơn rất nhiều, Lôi Thần Thương Pháp không giống bình thường, tuy hôm nay hắn sử dụng chỉ là tư thế, vốn lấy lực lượng của hắn thôi động, ở dưới kiếm khí của Đỗ Khiêm cũng ngăn trở hoàn toàn, chỉ là người bị buộc rơi xuống.

    - Ah!

    Đỗ Khiêm thoáng có chút giật mình, nhưng sau đó Quân Tử Kiếm nhẹ nhàng nhấc lên:

    - Tuy lực lượng của ngươi rất mạnh, nhưng Tẩy Tủy kỳ là Tẩy Tủy kỳ, ngay cả cơ hội chạm vào nguyên cương hộ thể của ta cũng không có.

    Ở đây không có chuyện của ngươi, lập tức tránh ra cho ta, nếu không cho dù ngươi là người của Lôi gia, ta cũng sẽ không lưu tình.

    - Ta tất sát ngươi, Bàn Tử, đi trước đi.

    Giờ phút này Túy Miêu biết mình cùng Bàn Tử kém xa Đỗ Khiêm này, Đỗ Khiêm này ít nhất cũng là Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, nếu là tầng thứ nhất cùng tầng thứ hai, có lẽ còn có liều mạng.

    Nhưng hiện ở loại tình huống này, chỉ có thể dốc sức liều mạng đánh cược một lần, hi vọng tranh thủ thời gian cho Bàn Tử.

    Thời điểm nói chuyện, thân thể của hắn như du long, bên trên đầu thương chớp động lôi quang, lao nhanh về phía trước.

    - Móa, đi cọng lông.

    Bàn Tử nổi giận gầm lên một tiếng, công pháp Thôn Thiên Thổ Địa lập tức phát huy đến mức tận cùng, bởi vì thân thể của hắn lập tức hấp thu đại lượng nguyên khí, không có biện pháp tiêu hóa lại bành trướng một vòng.

    Cưỡng ép vận chuyển, cũng chỉ có loại Đạo pháp tuyệt thế này mới có thể làm cho người ta lập tức cưỡng ép tăng lực lượng lên gần hai ba cấp độ, lại không có di chứng quá lớn.

    Sau đó Bàn Tử nhảy lên, trực tiếp bổ xuống một đao.

    Rốt cục thân thể Đổ Khiêm cũng động, tránh đi một chiêu dốc sức liều mạng của Túy Miêu, lập tức kiếm khí bao phủ hai người.

    Thế công của hai người bị mấy đạo kiếm khí đanh tan rã, sau đó chỉ có thể dốc sức liều mạng ngăn cản.

    Kém quá xa, Bàn Tử không có ngăn trở một đạo kiếm khí, thân thể đã bị trọng thương, máu tươi phun ra từng ngụm, sau mười đạo kiếm khí rốt cục chống đỡ không nổi, sụp đổ xuống dưới.

    Hết thảy đều phát sinh quá nhanh, Bàn Tử ngay cả cơ hội ăn đan dược cũng không có, kỳ thật chỉ là liên tiếp công kích mà thôi.

    Túy Miêu liều mạng thân thể bị kiếm khí làm bị thương, đã lấy ra La Hán Kim Đan cùng những dược vật khác nhét vào trong miệng.

    Đã có La Hán Kim Đan, Túy Miêu hoàn toàn không đi ngăn cản kiếm khí, cho dù kiếm khí đánh vào người cũng có thể gây tổn thương cho hắn như trước, nhưng lại không có trí mạng, chỉ có thể làm bị thương da thịt.

    Mà Túy Miêu toàn lực phóng đi, hoàn toàn là tư thế dốc sức liều mạng.

    - Đây là đan dược gì?

    Đỗ Khiêm cũng ngây ngẩn cả người, thậm chí có đan dược thần kỳ như vậy, hắn ngây người một lúc, Túy Miêu đã vọt tới phụ cận.

    Đầu thương đã đâm tới cổ họng của hắn.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Tuy có được nguyên cương hộ thể, nhưng lần này Túy Miêu quá mạnh mẽ, cộng thêm uy thế của Tử Kim Tước Long Thương làm hắn cũng không dám cứng ngạnh ngăn cản, giơ kiếm ngăn lại.

    Nhưng mà lần này Túy Miêu quán chú tất cả lực lượng, cộng thêm hiệu quả La Hán Kim Đan, Man Lực Đan, Tăng Nguyên Đan bộc phát, lập tức bộc phát ra lực lượng gần như Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba.

    Hơn nữa lần này đột nhiên, càng có chứa lực lượng đặc biệt của Lôi Thần Thương Pháp.

    Đỗ Khiêm cũng cảm giác kình khí đầu thương mang theo xuyên thủng nguyên cương hộ thể, chỉ là một tia khe hở, lực lượng yếu ớt.

    Nhưng lại cảm giác được đau đớn, trên mặt đã xuất hiện một vết máu thật dài.

    - Tử Mẫu Liên Hoàn Kiếm.

    Đỗ Khiêm rốt cục nổi giận, kiếm khí lập tức tăng vọt, lực lượng Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm bộc phát đến đỉnh phong, ở chính giữa kiếm khí, trong Quân Tử Kiếm bay ra hai tiểu kiếm thật nhỏ.

    Hai tiểu kiếm này bay múa bên trong kiếm khí, uy lực so với kiếm khí càng mạnh hơn nữa.

    Hai thanh tiểu kiếm này trực tiếp đâm trúng hai vai của Túy Miêu, tuy không có thể hoàn toàn xuyên thủng, nhưng lực lượng ẩn chứa bên trong vẫn chấn ngất Túy Miêu, bay ra ngoài mười thước.

    Đỗ Khiêm dùng tay sờ vết máu trên mặt, trong mắt chớp động sát cơ, phế vật đáng giận, vậy mà có thể gây tổn thương mình.

    Tứ đại hại bọn hắn không phải đều bị phế đi sao, sao lực lượng người này mạnh như vậy, vừa rồi lực lượng bộc phát ra có thể so với Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba, cho dù ở trong trẻ tuổi một đời cũng coi như không tệ rồi.

    Bởi vì bọn họ chiến đấu, hai con bảo mã bị giết, chung quanh bị kiếm khí chém thủng rất nhiều, động tĩnh làm không ít người kéo tới.

    Đỗ Khiêm vẫn nhịn xuống sát cơ, tổn thương Lôi Hạo Thiên này không sao cả, nhưng nếu quả thật giết hắn, chắc chắn Lôi gia sẽ không từ bỏ ý đồ.

    Thất hoàng tử còn chưa có trở lại, tạm thời mình không thể hành động lỗ mãng.

    - Coi như số ngươi gặp may.

    Đỗ Khiêm đi qua bên cạnh Túy Miêu, khoát tay thu hai thanh tiểu kiếm lại, hắn thì đi đến bên cạnh Bàn Tử, nhìn thân thể cực lớn của Bàn Tử, hắn lộ ra thần sắc chán ghét, Đỗ gia huyết thống cao quý, tại sao có thể có gia hỏa giống như heo này, trong nội tâm nghĩ vậy, sau đó nắm lấy Bàn Tử bay đi.

    ...

    Trong phủ Hình bộ thượng thư Tống gia, Tống Phúc trở về quả thực náo nhiệt một phen, vô số người đi ra vâyTống Phúc thành một đoàn.

    Thẳng đến khi Tống Bảo Gia hạ lệnh, lúc này vô số nữ quyến trong nhà mới ly khai, bởi vì Tống Phúc nói sau khi ăn cơm tối xong sẽ đi, những người này đều vui vẻ thương lượng tổ chức đại tiệc như thế nào.

    - Ngươi nói là sự thật?

    Thân thể của ngươi, thật sự tốt rồi?

    Hình bộ thượng thư Tống Bảo Gia chưa từng có thất thố qua như thế, nhưng mà nghe được Tống Phúc nói mình đã khỏi hắn, hắn cũng không khỏi được kích động.

    - Ân!

    Giờ phút này không có người ngoài, Tống Phúc trực tiếp thông tri tình huống thân thể của mình cho phụ thân, đồng thời còn cố ý cho thấy hôm nay mình đã đạt đến Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám.

    Đương nhiên, hắn sẽ không nói ra sự tình Nguyên Thủy Ma Tông, Vạn Ma Lôi Trì thậm chí Trình Cung, thời điểm phụ thân hỏi thăm, hắn chỉ cười lắc đầu, Tống Bảo Gia lập tức hiểu được.

    - Tốt, tốt, có thể khôi phục là tốt rồi, bất quá cũng đừng có vội tu luyện.

    Tống Bảo Gia cũng không có truy vấn, chỉ là vui vẻ gật đầu liên tục, nhưng mà sau khi vui vẻ, ánh mắt của hắn lại trở nên có chút cổ quái, trên nét mặt đột nhiên nhiều hơn một ít lo lắng.

    Chương 116: So với trong truyền thuyết còn hung hăng càn quấy hơn

    Tống Phúc đang kỳ quái, thời điểm định hỏi thăm đột nhiên chim bồ câu bên hông hắn phát ra tín hiệu, hắn vội vàng lấy vật dụng phát tín hiệu ra.

    Sau đó Vân Cáp lao xuống dưới, sau khi Tống Phúc xem xong, thần sắc biến đổi lập tức lấy Vân Cáp thả ra, người trực tiếp lao ra ngoài.

    - Ngươi muốn làm gì?

    Xảy ra chuyện gì rồi hả?

    Tống Bảo Gia đường đường là Hình bộ thượng thư, xem xét liền phát hiện tình huống không đúng, vội vàng đuổi theo.

    Tống Phúc căn bản không có dừng lại, tức giận đến bờ môi run rẩy:

    - Đỗ gia, nếu các ngươi dám tổn thương Bàn Tử, lão tử không để yên cho các ngươi.

    Nhưng vào lúc này, một một quản sự của Tống gia chạy tới, đến bên cạnh Tống Bảo Gia nói vài câu.

    Tống Bảo Gia thấy Tống Phúc muốn lao ra ngoài, thân hình khẽ động ngăn ở trước người Tống Phúc.

    - Không được, ngươi không thể đi.

    - Đó là huynh đệ ta.

    Tống Phúc nghe xong lập tức nóng nảy.

    Tống Bảo Gia thực sự rất kiên trì:

    - Ngươi tuyệt đối không thể đi, nếu như ngươi lo lắng Bàn Tử có việc, ta có thể lập tức đuổi qua, ta sẽ qua thương lượng cùng Đỗ Liêm, sẽ tốt hơn ngươi đi.

    - Không được.

    Tống Phúc vô cùng kiên trì:

    - Huynh đệ của ta đã xảy ra chuyện, ta phải đi qua, nếu như Bàn Tử có chuyện gì, ta giết Đỗ gia hắn.

    - Đồ hỗn trướng.

    Tống Bảo Gia phẫn nộ quát:

    - Đó là nhà Lễ bộ Thượng thư, trọng thần triều đình, há lại cho ngươi hồ ngôn loạn ngữ.

    Huống chi tình huống ngươi bây giờ, không thích hợp xuất đầu lộ diện, lập tức đi vào cho ta.

    - Ta cho rằng ta cho phụ thân biết thân thể của ta khôi phục, ta có thể tu luyện, người sẽ không giống như trước kia, nếu như bình thường ta cũng không nói cái gì, nhưng lần này tuyệt đối không được.

    Huynh đệ của ta đã xảy ra chuyện, không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản ta, ta cũng không cần mượn tay người khác, cho dù lão tử ta cũng không được.

    Nếu như hôm nay ta không thể đi, ta còn có mặt mặt gì gặp đại thiếu, Túy Miêu, Bàn Tử, có lẽ hắn không có nguy hiểm, nhưng ta muốn thấy bọn họ.

    Nếu như ngay cả bọn hắn cũng không thể nhìn, ta sống còn có ý nghĩa gì.

    Lần đầu tiên, qua nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Tống Phúc chính diện nói ra lời nói đối với Tống Bảo Gia.

    - Đại thiếu gia, hiện tại thời buổi rối loạn, ngươi cũng đừng có náo loạn.

    Lúc này, vừa rồi Tống Vĩ Ngạn báo tin tức lên tiếng, niên kỷ của hắn không sai biệt lắm cùng Tống Bảo Gia, nhưng mà bàn về bối phận trong tộc, so với Tống Bảo Gia còn cao hơn một bậc.

    - Ta nói rồi, ta tự mình đi khẳng định bảo vệ Bàn Tử không có việc gì, có một số việc ngươi không biết.

    Thực tế bây giờ sự tình thân thể ngươi khôi phục, càng không thể để cho bất luận kẻ nào biết rõ, nếu không sẽ đưa tới họa sát thân, ngươi thực cho là Tống gia chúng ta chỉ có thể sinh con gái sao?

    Ngươi thực cho rằng thế hệ này của Tống gia chỉ có ngươi là nam đinh sinh sao?

    Chuyện này nói rất dài dòng, nhưng rất trọng đại, ngươi tuyệt đối không thể đi.

    Lúc này, Tống Bảo Gia truyền âm cho Tống Phúc, thấy Tống Phúc kích động, hắn rốt cuộc nói ra bí mật.

    - Xem ra ta đoán không lầm, trong này quả nhiên có vấn đề, trên thực tế ta cũng an bài người điều tra.

    Nhưng mặc kệ nói như thế nào, phụ thân, huynh đệ của ta đã xảy ra chuyện, ta phải đi, cho dù hiện tại chết cũng không sao cả.

    Phụ thân, ta dám cam đoan, một ngày kia nếu có người dám đối phó ta, mặc kệ người này là kẻ nào, huynh đệ của ta cũng mang đao xông lại, mặc kệ người này là đế vương nhân gian, hay là Thần Phật trong truyền thuyết.

    Tống Phúc đồng dạng truyền âm, giờ phút này hắn sử dụng bụng ngữ truyền âm đã không có người có thể phát hiện, nói xong Tống Phúc vượt qua Tống Bảo Gia đi ra ngoài.

    Tay Tống Bảo Gia giật giật, chỉ cần hắn nhẹ nhàng động ngón tay là có thể làm nhi tử bất tỉnh, nhưng từ ánh mắt nhi tử hắn có thể nhìn ra, nếu như lần này mình làm như vậy, có lẽ về sau sẽ không còn là phụ tử nữa.

    Này không giống trước kia, này sẽ thật sự làm bị thương tình phụ tử, điều này cũng làm cho hắn nhớ tới năm đó cùng Bạch Khải Nguyên, Trình Vũ Phi, tràng cảnh bọn hắn cùng một chỗ chém giết trên chiến trường, lúc kia mình cũng là như thế.

    Tống Vĩ Ngạn không nghe thấy phụ tử bọn hắn đối thoại, nhưng mà nghĩ nghĩ nói khẽ:

    - Gia chủ, chuyện lần này rất có thể có bóng dáng của bệ hạ, xem ra bệ hạ là hạ quyết tâm muốn thu quyền.

    Nếu như bệ hạ liên hợp các đại gia tộc, Trình gia sẽ nguy hiểm.

    Trình lão gia tử cũng thế, nắm quyền cũng không hiểu được thao quang mịt mờ, gia chủ, phải suy nghĩ cho Tống gia chúng ta, chuyện này không nên tham dự qua sâu, cần phải bảo trì khoảng cách nhất định cùng Trình gia, ý kiến của ta là phải...

    - Ý kiến của ngươi ta không muốn nghe.

    Tống Bảo Gia đột nhiên quay người, đánh ra một chưởng, chưởng kình cách không mang theo một cổ băng hàn, thân thể Tống Vĩ Ngạn này lập tức cứng đờ, bên ngoài thân thể có một tầng Hàn Băng, giống như băng điêu.

    Một chưởng này đã hoàn toàn vượt qua phạm trù vũ kỹ bình thường của võ trung Thánh giả, ẩn chứa pháp lực thiên địa ở trong đó, hơn nữa tương đối cường hoành.

    - Bành!

    Sau đó trực tiếp nổ tung, trở thành từng khối huyết nhục bị đóng băng.

    Hình bộ thượng thư một mực thoạt nhìn tao nhã, giờ phút này lại sát khí đầy người, bí mật nhi tử không thể để cho bất luận kẻ nào biết rõ, mà Tống gia cùng Trình gia là một hắn sớm nói cho tất cả mọi người, bây giờ lại có người nổi lên tâm tư này, xem ra Tống gia cũng cần thanh trừ một phát, Tống gia không cần người lắc lư bất định.

    ...

    Trình Cung cùng Trình lão gia tử, Bạch Khải Nguyên vừa về đến nhà, còn chưa có uống ba chén rượu đã có người tới bái phỏng, Vân gia gia chủ Vân Dịch Bá.

    Trình Cung nghe xong cũng có chút ngoài ý muốn, sao hắn trước tiên chạy đến tìm mình?

    Trình Cung chỉ có thể tạm thời cáo lỗi gia gia cùng Bạch thúc, đi vào đại đường gặp Vân gia gia chủ Vân Dịch Bá.

    Vân gia bất đồng cùng Trịnh gia chính là, Vân gia thâm căn cố đế, phần đông liên quan đến đến sản nghiệp, quan trọng nhất là người ta là thương nhân có quy củ.

    Nhưng mà hắn bí mật đến, rõ ràng có ý tứ khác.

    Ở trong Đại sảnh Trình gia, hạ nhân đã dâng trà ngon, Vân Dịch Bá đang ngồi ở đó, đi theo phía sau một thanh niên hai mươi tuổi, thần sắc còn có chút tiều tụy, gầy yếu, lúc này con mắt đang không ngừng đánh giá Trình gia.

    Hắn biết rõ lần này phụ thân tới ý vị như thế nào, trên thực tế hôm nay tuy Trình gia thế lớn, nhưng dù sao căn cơ mỏng, thời gian quật khởi ngắn, hơn nữa chỉ là có ảnh hưởng trong quân đội mà thôi, đối với quyết định này của phụ thân, Vân Hiểu Phong vẫn là không hiểu, quá mạo hiểm.

    - Vân gia chủ, ngươi là khách nhân đầu tiên khi ta trở về đó!

    Trình Cung từ bên trong đi ra, cũng không có quanh co.

    Vân Dịch Bá vội vàng đứng dậy, nghe Trình Cung nói hắn như vậy, vội ôm quyền chắp tay:

    - Gặp qua đại thiếu, lần này ta mang theo tiểu nhi tới là cố ý cảm tạ ân cứu mạng của đại thiếu, mặt khác đặc biệt chuẩn bị một ít lễ mọn đến chúc mừng đại thiếu chiến thắng trở về.

    Vân Dịch Bá nói xong, Vân Hiểu Phong mang một phần danh mục quà tặng, hai tay cung kính đưa lên, tuy người trước mắt này còn nhỏ hơn mình không ít, nhưng địa vị hai người lại khác biệt ngày đêm.

    Cái này là đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt đại thiếu, cái này là người dám đánh công chúa, dám nháo sự ở bên trên Kim Loan Đại Điện, Trình Cung.

    Trình Cung tiếp nhận danh mục quà tặng nhìn thoáng qua, tiện tay để trên bàn, tươi cười nhìn Vân Dịch Bá.

    Phần danh mục quà tặng này không nhẹ, ít nhất giá trị vượt qua ngàn vạn lượng bạch ngân, này không giống như đơn giản chúc mừng.

    - Ta ở trước mặt đại thiếu cũng không vòng vo, lần này ta tới là có một sự tình muốn thương lượng cùng đại thiếu một chút.

    Sinh ý dược liệu, hàng da của Vân gia ta coi như có chút ảnh hưởng cả nước, ta suy nghĩ nếu như có thể đem phương diện sinh ý của Vân gia phối hợp cùng đại thiếu, chúng ta có thể lũng đoạn sinh ý dược liệu cùng hàng da của Lam Vân Đế Quốc.

    Nếu như đại thiếu đồng ý, về sau đại thiếu cầm bảy, Vân gia ta cầm ba, không biết đại thiếu định như thế nào?

    Vân Dịch Bá xem xét điệu bộ này của Trình Cung, cũng không nói nhảm, trực tiếp nói ý đồ mình đến ra.

    Bà mẹ nó, còn có chuyện tốt này, tiện nghi đưa tới cửa cho mình chiếm.

    - Vân gia chủ, như vậy chẳng phải ngươi rất thiệt thòi sao?

    - Kỳ thật ngay cả rất nhiều người trong Vân gia cũng không thể ý giải, vì sao lúc trước Trịnh Tam Nguyên muốn ta hợp cùng chúng tác lũng đoạn thị trường dược liệu cùng hàng da, thậm chí phân chia năm năm ta cũng không đồng ý.

    Nhưng bây giờ như thế, bởi vì ta tin tưởng Trình gia không phải là gia tộc thấy lợi quên nghĩa, muốn một mình nuốt hết thảy lợi ích.

    Càng thêm tin tưởng, cho dù về sau ta cầm ba thành, cũng hơn lợi nhuận lúc này.

    Hơn nữa ta đang định mở một ít thị trường ở Man tộc cùng Đồ Đằng Đế Quốc, những nơi này đều chưa có khai phát, chỉ cần thị trường kđủ lớn, ba thành kiếm được so với mười thành trước kia cũng nhiều hơn.

    Vân Dịch Bá thể hiện ra khí phách thương nhân, hơn nữa cũng không e dè, hợp tác cùng Trình gia nhất định sẽ mượn nhờ thế lực Trình gia.

    Nhưng đây cũng là một loại biến tướng đầu nhập vào, trước kia tuy Trình gia cường thế, nhưng không có gia tộc muốn đầu nhập vào, như Bạch Khải Nguyên, Tống gia đều là từ trong quân đội đi ra.

    Vân Hiểu Phong một mực không sao cả, giờ phút này nghe phụ thân nói, đột nhiên có chút thông suốt, vì sao phụ thân cố ý mang theo mình đến, vì sao phụ thân nhốt ca ca muốn đi gần cùng hoàng tử lại.

    - Ha ha...

    Trình Cung nghe xong, vui vẻ cười to nhìn về phía Vân Dịch Bá giơ ngón tay cái lên:

    - Thương nhân ta thấy rất nhiều, Vân bá bá tuyệt đối là khác loại.

    Tốt, về sau chúng ta hợp tác vui vẻ, đến lúc đó chúng ta mua bán phải như Tứ Bảo Lâu, không chỉ là ở trong nước, còn phải tới quốc gia khác thậm chí Bộ Châu khác.

    Mấy câu công phu, một thế lực khổng lồ lũng đoạn thị trường dược liệu, hàng da của Lam Vân Đế Quốc, biến thành một tập đoàn vươn tay xa hơn nữa.

    Thời điểm Trình Cung cân nhắc, có nên cho Vân Dịch Bá gặp gia gia hay không, đột nhiên chim bồ câu bên hông vang lên, Trình Cung lập tức mở ra, Vân Cáp trên không trung trực tiếp bay xuống.

    - ** bà ngoại ngươi, Đỗ Đạo Khôn, ta còn chưa có tìm ngươi tính sổ, ngươi lại dám đụng đến huynh đệ Trình Cung ta, người đâu, chuẩn bị ngựa.

    Trình Cung xem hết tờ giấy trên Vân Cáp, thân thể trực tiếp xông ra ngoài, người chăn ngựa nghe được Trình Cung nói, liền lập tức đem bảo mã đến.

    Nhìn Trình Cung vừa rồi còn chuyện trò vui vẻ, đàm hảo hảo đột nhiên ly khai, phụ tử Vân Dịch Bá, Vân Hiểu Phong cũng có chút há hốc mồm.

    Phụ tử ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng đều kịp phản ứng, Đỗ Đạo Khôn, cái tên này cũng không phải thông thường, nếu như nhớ không lầm, hình như... hình như Lễ bộ Thượng thư là Đỗ Đạo Khôn a.

    Hai cha con đều tính toán mở rộng tầm mắt, trước kia dù có tiền thế nào, cho dù nói lý cũng tuyệt đối không dám đơn giản bình luận quan viên Ngũ phẩm trở lên, hiện tại Trình Cung ngược lại tốt rồi, công khai mắng Lễ bộ Thượng thư, cái này cũng chưa tính, hắn hiển nhiên là muốn đi tìm Lễ bộ Thượng thư gây phiền toái ah.

    Trình Cung này, hình như so với truyền thuyết còn hung hăng càn quấy hơn.

    Chương 117: Nói thắng đao, bút thắng kiếm, đâm chết ta và ngươi!

    Hiện tại Trình Cung đã không có tâm tư để ý tới cái khác, tin tức bên trên nói Bàn Tử bị người của Đỗ gia bắt đi, Đỗ gia đã sớm thoát ly quan hệ cùng Bàn Tử, không nhận hắn là người Đỗ gia.

    Hiện tại sao lại đột nhiên bắt hắn, hơn nữa là ngay tại lúc này, hừ, trên đại điện Hoàng đế gọi đám người Chu Tùng vào, trong đó có Đỗ gia gia chủ Đỗ Đạo Khôn.

    Thời thượng cổ, nghe nói nhà bọn họ xuất hiện qua Á Thánh, văn kinh thiên địa, quỷ thần khiếp, vẫn tự nhận là cao quý vô cùng.

    Lần này đột nhiên bắt Bàn Tử, hơn phân nửa là bởi vì sự tình trước kia.

    Trình Cung một đường chạy nhanh, không bao lâu đã đến cửa Đỗ gia, vừa đến là thấy Tống Phúc đang từ hướng khác lao tới.

    - Túy Miêu thế nào?

    Vừa rồi tin tức nói rất đơn giản, Trình Cung vừa thấy Tống Phúc, ngựa không có giảm tốc độ phóng tới Đỗ gia.

    - Vốn người của ta định mang hắn đi, nhưng sau đó Mãnh Hổ đột nhiên xuất hiện, ta cũng là vừa nhận được tin tức.

    Tống Phúc đã đi song song cùng Trình Cung, trong nháy mắt đã đến đại môn của Lễ bộ Thượng thư.

    - Mãnh Hổ đã trở về sao, lập tức tra hành tung của hắn, đối chiếu người xuất thủ với Bàn Tử.

    Giờ phút này Trình Cung đã biến thành âm thầm truyền âm, những lời này tự nhiên không thể để cho người khác nghe được.

    - Người nào, nơi này là Lễ bộ Thượng thư...

    Mới vừa đến cửa, đã có người cản trở.

    - Cút ngay.

    Trình Cung chợt quát một tiếng, trong thanh âm ẩn chứa lực lượng rất mạnh, mấy cái kia chỉ là nô tài Thoát Tục kỳ bảy tám tầng, trực tiếp bị một tiếng này của Trình Cung chấn hôn mê.

    - Oanh!

    Trình Cung không lưu tình chút nào, trực tiếp đi lên đá văng đại môn Lễ bộ Thượng thư Đỗ gia.

    Trong nhà Lễ bộ Thượng thư tự nhiên cũng có thị vệ, chỉ là không giống Trình gia mà thôi, bọn hắn đạp cửa mà vào như vậy, tự nhiên có người đi ra ngăn cản, nhưng mà không đợi bọn hắn đến phụ cận, Trình Cung đưa tay đó cầm một thanh phi đao Nguyên khí cấp ba xuyên thẳng qua, mười mấy người đều trực tiếp bị đánh ngất xỉu.

    Dùng mũi đao đánh người ngất xỉu, này đủ để nhìn ra hôm nay Trình Cung khống chế đối với lực lượng đã đến xuất thần nhập hóa, sau khi đoản đao kia rời tay Trình Cung còn có thể không ngừng phi động, chuyển biến, đã giống như phi kiếm bị pháp lực khống chế.

    Có một ít người đạt tới Siêu Phàm kỳ học pháp thuật, sẽ tập trung lực lượng học thuật phi kiếm, thời điểm lực lượng đầy đủ cường đại có thể ngoài trăm bước giết địch nhân, cũng là tương đối lợi hại.

    Nhưng thuật phi kiếm này cũng thuộc về pháp thuật hiếm có, không phải người bình thường có thể học được.

    - Người nào lớn mật như thế, cũng dám xông vào phủ Thượng thư.

    Giờ phút này, rốt cục đi ra mấy tên Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, trong đó còn có một gã tựa hồ là giáo đầu, đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai.

    - Đỗ Đạo Khôn, lập tức thả huynh đệ của ta ra, nếu không hiện tại ta lập tức phóng hỏa thiêu cháy nơi Á Thánh truyền thừa chó má này.

    Lúc trước Bàn Tử bị đuổi ra, Trình Cung đã tới chỗ này, ngữ khí Đỗ Đạo Khôn cao cao tại thượng không ai bì nổi, giống như Thánh Nhân giáo huấn tội nhân, nói đây là địa phương Á Thánh ở qua, há có thể cho phép người nói ngôn ngữ xằng bậy.

    - Làm càn.

    Giáo đầu kia thấy hai người Trình Cung còn không ngừng lại, liền xông lên phía trước, hai tay uốn lượn như bàn tay yêu thú, sắc bén vô cùng, trực tiếp nắm tới hai vai Trình Cung.

    Trình Cung không tránh không né, một gia hỏa Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, từ lúc hắn ở Tẩy Tủy kỳ đã có thể đánh chết, huống chi hiện tại.

    Thời điểm người này tự cho là bắt được bả vai Trình Cung, hai tay Trình Cung chấn động.

    - Két...

    Người nọ bị chấn khai, hai tay run rẩy, năm ngón tay vô lực.

    Bước chân Trình Cung căn bản chưa từng dừng lại, vừa sải bước đánh ra một chưởng, tên giáo đầu kia bị đánh bay hơn mười thước, sau đó rơi xuống đất té xỉu.

    - Đại thiếu, có cần gọi người hay không, hoặc là thông tri lão gia tử?

    Tống Phúc một đường đi theo sau lưng Trình Cung, đã liên tiếp thả ra hai Vân Cáp, đồng thời âm thầm truyền âm cho Trình Cung.

    Kỳ thật từ vừa bắt đầu đến hắn đã biết rõ, hiện tại vũ lực của mình căn bản không giúp được Trình Cung, nhưng hắn nhất định phải đến.

    Hắn biết rõ tác dụng của mình, không ngừng tự hỏi xử lý chuyện này như thế nào.

    - Không cần, hừ!

    Trình Cung hừ lạnh nói:

    - Đỗ gia là chân chính trọng văn khinh võ, cũng chỉ có Đỗ Khiêm đi cùng Thất hoàng tử là hơi chút lợi hại, nhưng mà vẫn thiên về văn.

    Những người Đỗ gia khác, lợi hại nhất cũng không quá đáng là Phạt Mạch kỳ, nhà bọn họ cũng không có ai quá lợi hại, cho nên đến đây chưa hẳn dựa vào vũ lực.

    Chẳng qua nếu như lão già này gian ngoan mất linh mà nói, cho dù đoạt cũng phải đoạt Bàn Tử ra, chỗ này là địa phương Bàn Tử thống hận nhất, ở chỗ này một khắc hắn cũng khó chịu.

    - Ân.

    - Vô tri tiểu nhi, không biết nơi này là địa phương gì sao?

    Nhưng vào lúc này, có một lo giả từ bên trong đi ra, trực tiếp ngồi xuống phía trên đại đường, phía sau hắn là một bức họa, hai bên có tất cả bốn chữ to, Nho gia môn đệ, hậu đại Thánh Nhân.

    Nghe nói này là năm đó Thái tổ Lam Vân Đế Quốc tự tay viết, bản thân tương đương với một khối kim bài miễn tử, càng có thể bảo chứng nhiều thế hệ Đỗ gia có người làm quan.

    Mà bức họa này càng là tồn tại khu ma tịch tà, tà ma không dám tới gần trong truyền thuyết.

    Mặc dù chỉ là Á Thánh, nhưng cũng là một vị Á Thánh cuối cùng cận đại, gần đây không có Văn Thánh xuất thế, cho nên Đỗ gia ở bên trong Nho gia ảnh hưởng rất to lớn.

    Giờ phút này lão giả kia cũng không có mặc quan phục, một thân bào phục Nho gia, ngồi ở chỗ kia vẻ mặt chính khí.

    Tuy chưa từng có lực lượng cường đại, nhưng trên thân thể tự nhiên có một cổ khí thế, uy hiếp nhân tâm.

    Tuy quan chức không cao bằng Chu Tùng, nhưng bởi vì Đỗ gia có Á Thánh, lực ảnh hưởng không giống bình thường.

    Thân là Lễ bộ Thượng thư, quản lý tất cả trường học, khoa cử trong cả nước, Đỗ gia một môn bảy Thượng thư, còn là bảy Lễ bộ Thượng thư liên tiếp, cho nên nhà bọn họ tương đối mà nói vẫn còn siêu nhiên một ít.

    Đối với tranh đấu bình thường, bọn hắn rất ít liên quan đến, cho nên ngoại trừ sự tình Đỗ Thân ra, Trình Cung cùng Đỗ gia ngược lại là một mực không có va chạm qua.

    Theo Đỗ Đạo Khôn xuất hiện, hắn khoát tay chặn lại, người phía dưới cũng đều tránh ra, Đỗ Đạo Khôn hoàn toàn là một bộ Hạo Nhiên Chính Khí, không sợ bất luận tà ma ngoại đạo gì, không sợ bất cứ uy hiếp gì.

    Hôm nay con của hắn cũng đã là Lễ bộ thị lang, qua vài năm có thể tiếp nhận vị trí của hắn, đến lúc đó một môn tám Thượng thư sẽ tiếp tục nữa, Đỗ gia sẽ vĩnh viễn ghi vào sử sách.

    - Địa phương nào, bất quá là mấy viên gạch, vài tấm ngói, tránh mưa che gió, đông sưởi ấm, hạ nghỉ mát mà thôi, còn có thể là địa phương nào.

    Trình Cung nói lời này, bước đi vào đại đường.

    Đỗ Đạo Khôn sững sờ, nếu như Trình Cung miệng ra ô ngôn uế ngữ, hắn tự nhiên có thể mở miệng bác bỏ.

    Ở hắn xem ra, loại này chỉ biết hồ ngôn loạn ngữ, hắn nói vài câu là cởi giáp đầu hàng, ít nhất không phản bác được.

    Nếu như lúc kia hắn lại hồ đồ, Đỗ gia vẫn còn có chút át chủ bài có thể hàng phục hắn, đến lúc đó trực tiếp tìm gia gia của hắn tính sổ, cho dù Trình gia cường thế, nhưng sự tình xông tới Á Thánh truyền ra, nho sinh thiên hạ cũng sẽ hợp nhau tấn công.

    Nhưng hiện tại lời này của Trình Cung lại không có bất cứ vấn đề gì, đồng thời lại đánh cái cao ngạo của hắn trở về.

    Đỗ Đạo Khôn lạnh lùng nhìn Trình Cung:

    - Bây giờ ngươi cũng là người có chức quan, cũng dám nhảy vào trong phủ Thượng thư đương triều, động thủ đả thương người nhà của ta, ngươi không hiều pháp luật triều đình sao.

    - Pháp luật triều đình.

    Trình Cung hừ lạnh một tiếng:

    - Hiện tại ta ngược lại muốn hỏi Lễ bộ Thượng thư ngươi, ngươi chưởng quản khoa cử thiên hạ, xử lý nước phụ thuộc, ngoại quốc, ngươi có hiểu được pháp luật không.

    Cử động lần này của ta là vì cứu người, ngươi vô cớ bên đường bắt cóc đại thương nhân dược liệu cùng hàng gia, đây là hành vi gì ngươi có biết không?

    - Bắt cóc...

    Đại thương gia dược liệu, hàng da?

    Đỗ Đạo Khôn hoàn toàn ngây dại, khi nào mình lại làm loại chuyện này, một ngón tay chỉ Trình Cung:

    - Nói năng bậy bạ, không biết trên dưới, ta đường đường tử tôn Thánh Nhân, há có thể làm loại sự tình kia.

    Ngươi không nên giở thói lưu manh, thủ đoạn hoàn khố ở chỗ này, hôm nay ngươi không nói tinh tường, ta sẽ thông cáo thiên hạ, cho người trong thiên hạ bình phẩm Trình gia ngươi.

    Cho thiên hạ biết Trình gia ngươi lộng quyền, đại náo Kim Loan Điện, hống hách ngang ngược như thế nào.

    Hừ, đã biết rõ sự tình không có đơn giản như vậy, quả nhiên đã đến.

    Đây là Hoàng đế bắt đầu ra chiêu, xem ra hắn đã muốn xé rách mặt mũi, Đỗ Đạo Khôn này là tiên phong.

    Hắn ngược lại là biết chọn, Đỗ Đạo Khôn thân là tử tôn Thánh Nhân, một môn bảy Thượng thư, mấy trăm năm qua ở Lam Vân Đế Quốc có uy vọng rất lớn, không người có thể so sánh.

    Hơn nữa loại người này là chân chính ngu trung, nếu không lịch đại hoàng đế cũng không có thể một mực coi trọng bọn hắn, tác dụng lớn nhất của bọn hắn là dạy bảo thần dân thiên hạ trung với Hoàng đế như thế nào, mà chính bọn hắn càng trúng độc rất sâu.

    Đỗ Thân bị đuổi ra, một phương diện rất trọng yếu chính là hắn có lời nói và việc làm phản nghịch, hoàn toàn không giống người Đỗ gia trung quân ái quốc, một lòng giáo dục thiên hạ, truyền đạt tư tưởng Á Thánh.

    Loại người này không sợ chết, bọn hắn không giống đám người Âu Dương gia tộc, ngươi giết chết hắn cũng vô dụng.

    Mà ngươi giết chết bọn hắn, chỉ sẽ tạo thành hậu quả rất nghiêm trọng, hậu quả này Trình gia, thậm chí Hoàng đế cũng chịu không nỗi.

    Một chiêu này của Hoàng đế quả nhiên ngoan độc, nếu như mình thật sự làm việc xúc động mà nói, nổi lên xung đột cùng Đỗ Đạo Khôn, Trình gia cũng bị cuốn đi vào, đến lúc đó nho sinh thiên hạ đều nhằm vào Trình gia, Trình gia không cần Hoàng đế ra tay cũng xong rồi.

    Nếu như không động thủ, vậy trực tiếp bắt huynh đệ của Trình Cung lại, tra khảo tin tức, cho dù chỉ giam lại cũng là đả kích Trình gia.

    - Ha ha...

    Đột nhiên Trình Cung phát ra tiếng cười to:

    - Hậu đại Thánh Nhân, ngươi cũng xứng.

    Lúc trước Đỗ gia ở trước mặt bao nhiêu người đuổi Đỗ Thân ra khỏi gia môn, nói từ nay về sau hắn làm bất bất cứ chuyện gì không quan hệ cùng Đỗ gia, hôm nay vì sao lại bắt hắn trở về.

    Ngươi ở đó luôn mồm nói hậu đại Thánh Nhân, đại nghĩa lăng thiên, ngươi lại có biết hay không, hôm nay Vân gia đã xác nhập cùng Đỗ Thân khống chế thương hội.

    Đỗ Thân khống chế ba thành dược tài cùng hàng da trong nước, hôm nay Thảo Nguyên Vương Đình khai chiến cùng chúng ta, thiếu y thiếu dược, hiện tại ít nhất hắn có thể khống chế năm thành thị trường.

    Năm thành y dược thị trường là khái niệm gì, cả nước cứ mỗi hai người muốn dùng dược vật, có một người phải dựa vào hắn.

    Mà bây giờ người này bị ngươi vô duyên vô cớ bắt đi, rất nhanh thị trường dược tài, hàng da cả nước, thậm chí ảnh hưởng đến một số thị thường khác, rất nhanh sẽ dẫn đến bạo loạn.

    Bởi vậy người bị chết rất có thể lấy ngàn mà tính, dù sao Lam Vân Đế Quốc vài tỷ miệng người, hắn ở đây xảy ra một chút vấn đề, ảnh hưởng đúng là toàn quốc, trách nhiệm này ngươi gánh vác nổi sao?

    - Còn nữa, lần này Đỗ Thân theo ta xuất chinh giết địch vô số, chiến công hắn cũng có thể xếp hạng hàng đầu.

    Trong La Phù Thành theo ta tiêu diệt phản tặc thông đồng với địch, giúp mười vạn đại quân ta vây khốn La Phù Kiếm Phái, áp chế cái đinh trên cổ bệ hạ, bên trên Mã Đầu Sơn sinh tử tương bác cùng mã tặc, bôn tập vạn dặm trên thảo nguyên.

    Công thần trở về, là cho ngươi đối đãi như thế sao, ngươi còn không biết xấu hổ nói mình là hậu đại Thánh Nhân, ngươi còn không biết xấu hổ ở chỗ này giảng pháp luật quốc gia cùng ta.

    Trình Cung mỗi nói một câu đi về phía trước một bước, cuối cùng đi tới trước mặt Đỗ Đạo Khôn, hai mắt nhìn chằm chằm Đỗ Đạo Khôn.

    - Hắn không phải người nhà của ngươi, ngươi không thể xử gia pháp, đã thoát ly quan hệ với các ngươi, ngươi không phải trưởng bối hắn, hắn thân là công thần, cho dù muốn bắt, cũng phải có ý chỉ của bệ hạ, hắn khống chế dược tài, hàng da cả nước, hơn mười vạn người dựa vào hắn mà có cơm ăn, ảnh hưởng cực lớn, quốc pháp, gia quy, ngươi bằng cái gì, ngươi nói một câu cho ta.

    Đỗ Đạo Khôn từ nhỏ một mực tin tưởng tổ tiên nói, nói thắng đao, bút thắng kiếm, hắn dẫn Trình Cung đến vốn chính là muốn lên án mạnh mẽ một phen, sau đó mượn cái này công kích Trình gia.

    Nhưng hiện tại bị Trình Cung nói một phen làm hắn phảng phất bị đao kiếm đâm đổ máu, ngực buồn bực không được, trong nội tâm tức giận lại không có biện pháp phát tiết, miệng lớn thở dốc, toàn thân run rẩy, hắn cả đời đứng ở đỉnh đạo nghĩa, chưa từng bị qua như thế, đột nhiên cảm thấy nhức đầu chóng mặt, người trực tiếp ngã quỵ xuống.

    Chương 118: Cảm giác xấu

    Tống Phúc đi theo sau lưng Trình Cung đang cân nhắc, lo lắng trừng to mắt, không dám tin, vậy mà Trình Cung nói cho Đỗ Đạo Khôn hôn mê, này cũng thật là bất khả tư nghị.

    Đỗ Đạo Khôn là nhân vật nào, một môn bảy Thượng thư, nhiều thế hệ chưởng quản chức vị Lễ bộ Thượng thư, quản lý khoa cử thiên hạ.

    Chỉ cần hắn nói chuyện, vĩnh viễn đều đứng ở đỉnh phong đạo nghĩa, nếu như bọn hắn phạm tội gì đó, ngay cả Hoàng đế cũng không thể đơn giản bắt được.

    Cho tới bây giờ đều là bọn hắn đứng ở đỉnh đạo nghĩa, răn dạy người khác, hôm nay lại bị Trình Cung giáo huấn đã hôn mê, quá thần kỳ, thật bất khả tư nghị.

    Không phải tự mình cảm thụ, không cảm thụ được tinh thần lực của Trình Cung, cộng thêm khí thế, lực lượng cùng với thoại ngữ đối chọi gay gắt, là không có biện pháp nhận thức cái loại cảm giác này, lời nói cùng tinh thần lực của Trình Cung kết hợp, khí thế không ngừng áp bách, lại vượt qua Đỗ Đạo Khôn ý liệu, rốt cục tạo thành hiệu quả không tưởng được.

    - Gia chủ...

    - Lão gia...

    Lão gia...

    Người của Đỗ gia đều vội vàng xông lên, bọn hắn thấy qua người bị Đỗ Đạo Khôn răn dạy khóc rống, thậm chí thổ huyết chạy như điên, từ lâu quen đây hết thảy, cho rằng cái này là theo lý nên vậy, nhưng hiện tại lão gia lại bị người khác nói hôn mê, đây là sự tình vài chục năm nay chưa bao giờ có.

    - Hừ!

    Trình Cung hừ lạnh một tiếng, Đỗ Đạo Khôn với tư cách tiên phong, nếu như mình không áp chế mũi nhọn hắn, phía sau chỉ sợ sẽ càng thêm hung hãn.

    Xem ra sau khi trở về phải hảo hảo thương lượng cùng gia gia một chút, sắp đến giải thi đấu tứ đại tài tử, bây giờ lực lượng mình tăng lên, nếu như có thể được Tinh Hải Ngọc lần nữa, có thể luyện chế thêm đan dược nữa...

    Tuy Đỗ Đạo Khôn đã hôn mê, nhưng Trình Cung cũng đồng thời cảm nhận được cái cảm giác nguy cơ cho tới bây giờ không có qua, dù sao thật sự bắt đầu xung đột cùng Hoàng đế, áp lực vẫn là rất lớn.

    Dù sao bây giờ hắn không phải là lục địa thần tiên, nếu như lực lượng của mình thực đạt đến tầng kia, cũng không cần phiền toái như vậy, Hoàng đế cũng không dám làm mưa làm gió.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung không chút khách khí trực tiếp cất bước vào trong, giờ phút này người Đỗ gia đều đang bề bộn cứu tỉnh Đỗ Đạo Khôn, cũng không còn người đi cản trở hắn.

    Trên thực tế trừ khi Đỗ Đạo Khôn tự mình hạ lệnh để át chủ bài của Đỗ gia ra tay, nếu không Đỗ gia thật đúng là không có người có thể ngăn trở được Trình Cung.

    Trình Cung một đường tiến vào bên trong, tinh thần lực không ngừng điều tra, rốt cục tìm thấy Bàn Tử ở tiểu viện phía sau, thời điểm Trình Cung bước nhanh tới, Bàn Tử đang nằm ở trên giường không nhúc nhích.

    Nghe được có tiếng bước chân tiến đến, âm thanh Bàn Tử lạnh lùng nói:

    - Không nên giảng những nhân nghĩa chó má kia cùng lão tử, nhân nghĩa đạo đức cái rắm, ở lão tử xem ra những cái kia đều là cứt chó, mà ngươi cục đá trong hầm phân, vừa thối lại vừa cứng còn không tự biết.

    Vậy mà muốn tìm hiểu sự tình đại thiếu từ lão tử, trách không được muốn bắt lão tử trở về, bất quá ta khuyên các ngươi vẫn là bỏ cái ý nghĩ đó đi.

    Ngươi đồng ý cho ta nhiều chỗ tốt hơn nữa, lão tử cũng sẽ không trở về, càng không nói cho ngươi biết một chuyện gì.

    - Không có nhìn ra a, không ngờ Bàn Tử vậy cũng có thời điểm như vậy.

    Tống Phúc ở sau lưng Trình Cung, nghe được Bàn Tử nói cũng bị chọc cười.

    Bàn Tử nằm ở đó nghe xong thấy không đúng, mãnh liệt mở to mắt, thấy được Trình Cung cùng Sắc Quỷ, người muốn ngồi dậy, nhưng hắn toàn thân vô lực, căn bản không có biện pháp ngồi dậy.

    Thân hình Trình Cung lóe lên đã đến phụ cận Bàn Tử, rất nhanh đưa lực lượng vào điều tra, khá tốt, Bàn Tử chỉ là bị lực lượng người phong bế, cộng thêm bị thương mới như thế.

    - Ha ha...

    Bàn Tử vui vẻ cười to:

    - Móa nó, lão tử đã biết rõ nhất định các ngươi sẽ đến, bất quá các ngươi tới cũng có chút chậm, vừa rồi lão già kia ở đây lải nhải cả buổi.

    Nếu không phải bị thương cộng thêm lực lượng bị giam cầm, lão tử đã sớm đánh hắn thành đầu heo.

    - Ngươi thực đánh hắn, chuyện kia sẽ rất phiền toái.

    Trình Cung nhết hai viên đan dược vào miệng Bàn Tử, đồng thời giúp hắn hóa giải phong bế nói:

    - Kỳ thật Đỗ Đạo Khôn này vẫn là tính sai, nếu như hắn không phong bế lực lượng của ngươi, cho ngươi động thủ đánh hắn, tốt nhất có thể làm ngươi bức hiếp hắn đi ra ngoài, đến lúc đó thời điểm chúng ta tới tự nhiên chỉ có thể giúp ngươi đào tẩu, lúc kia căn bản không cần nói nhảm gì, trực tiếp chụp mũ cho chúng ta, đến lúc đó hắn lại phát động nho sinh thiên hạ hợp nhau tấn công, như vậy sẽ có chút hiệu quả, đáng tiếc hắn quá tự cho là đúng.

    Bàn Tử nghe xong lập tức hiểu được, càng nhịn không được lớn tiếng mắng lên, theo dược lực phát tác, cộng thêm lực lượng dần dần khôi phục, hắn cũng dần dần khỏe lại.

    Trình Cung không muốn ở chỗ này chờ đợi, lực lượng Bàn Tử khôi phục một chút, lập tức mang bọn hắn ly khai, thời điểm đi ngang qua đại sảnh đã không thấy Đỗ Đạo Khôn kia.

    Cũng không còn gặp người Đỗ gia đi ra ngăn trở, này cũng chính là chỗ khác biệt của Đỗ gia với địa phương khác, nếu ở đại gia tộc khác làm ra sự tình loại này, nhất định sẽ có cao thủ đi ra cản trở.

    - Ha ha...

    Quá sung sướng, thực đáng kinh ngạc, lúc ấy ta không có mặt, đại thiếu đúng là đại thiếu, vậy mà có thể nói cho hắn hôn mê.

    Giờ phút này Bàn Tử ở phía sau, nghe Sắc Quỷ nói sự tình vừa rồi, nhìn đại sảnh không có một bóng người, cũng không có người đi ra chặn đường, làm hắn càng thêm hưng phấn.

    Mà lúc này Trình Cung nhìn về phía địa phương Đỗ Đạo Khôn ngồi vừa rồi, ánh mắt lại nhìn về phía bức họa kia, tinh thần lực quay chung quanh, muốn dò la xem nhưng không vào được.

    Nhưng hắn vẫn cảm giác, tranh cùng chữ này không bình thường, chỉ tiếc hiện tại lực lượng quá yếu, thời gian ngắn cũng không có biện pháp nghiên cứu cẩn thận.

    Nghe được tiếng cười của Bàn Tử, lúc này Trình Cung mới thu nạp tâm thần, mang theo Bàn Tử cùng Sắc Quỷ nhanh chóng đi ra ngoài.

    Hiện tại Sắc Quỷ khống chế tin tức tình báo đã tương đối lợi hại, khi bọn hắn ra Đỗ phủ, đã tra được chỗ ở hiện tại củaTúy Miêu, hắn đang ở trong một cửa hàng của Lôi gia.

    Tổ tiên Lôi gia đã từng là xuất thân rèn sắt, cũng không phải danh môn vọng tộc gì, về sau cũng là ở trên chiến trường mới quật khởi.

    Nhưng Lôi gia cũng không có buông bỏ rèn sắt, chỉ là người biết đã không nhiều lắm.

    Tiệm thợ rèn lớn nhất trong thành, Lôi Thần Chùy có chi nhánh ở khắp cả nước.

    Gia tộc bọn họ cũng là số ít tiệm rèn có thể tạo Nguyên khí buôn bán công khai, cho nên bọn hắn có hợp tác cùng Nhất Chùy Định Âm Đường, còn có tất cả các đại thương hội khác.

    Lôi gia chia làm hai chi, một chi chuyên môn phụ trách sự tình Lôi Thần Chùy, nhưng đều là người của Lôi gia.

    Cho nên Túy Miêu được đưa đến đây là rất an toàn, điểm ấy từ vừa rồi lúc đám người Trình Cung tiến vào, vài đạo tinh thần lực của Phạt Mạch kỳ không ngừng quan sát nhất cử nhất động của bọn hắn là có thể nhìn ra.

    - Oanh!

    Mịa nó, chuyện này tuyệt đối không thể cứ như vậy.

    Vừa vào nhà, thấy Túy Miêu nằm ở đó, thương thế rất nặng như trước, Bàn Tử nặng nề đạp lên tường, cả gian phòng rung rung một hồi, vách tường lõm xuống dưới không ít.

    Trên mặt Trình Cung cùng Sắc Quỷ, cũng đều lộ ra vẻ mặt giống nhau, trong tay Túy Miêu có rất nhiều đan dược Trình Cung cho hắn, giờ phút này hắn đã thanh tỉnh, phục dụng qua đan dược thương thế còn như thế, có thể thấy được lúc ấy hắn tổn thương nặng như thế nào.

    - Khục...

    Nội phủ của Túy Miêu cũng bị thương không nhẹ, chứng kiến đám người Trình Cung sốt ruột nói chuyện, nhịn không được liên tiếp ho khan vài tiếng.

    - Đừng nóng vội, có phải tiểu tử Mãnh Hổ kia đi ra ngoài rồi hay không?

    Trình Cung tiến lên, nhẹ nhàng đặt tay vào lưng Túy Miêu, nguyên khí bành trướng lập tức lao vào trong thân thể Túy Miêu, làm khí tức của hắn cũng trở nên thông thuận rất nhiều.

    Mà vừa rồi khi hắn đi vào, cũng đã điều tra qua, không chỉ là ở đây, chung quanh phòng cũng không có phát hiện tiểu tử Mãnh Hổ kia.

    Chỉ có ba gã Phạt Mạch kỳ cẩn thận ở chung quanh, trong đó còn có một gã là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Cũng chỉ có như Lôi gia khống chế Lôi Thần Chùy mới có thể có nhiều võ trung Thánh giả như vậy, phải biết rằng mỗi một vị võ trung Thánh giả đều cường đại vô cùng, đến trong quân là Thiên phu trưởng thậm chí thống lĩnh cũng không có vấn đề gì quá lớn.

    Nếu có bối cảnh, lực lượng yếu cũng ít không ít, nhưng mỗi một vị võ trung Thánh giả đều rất cường đại, có thể đạt tới võ trung Thánh giả, muốn vinh hoa phú quý bất quá là nhấc tay.

    Đầu nhập vào thế lực, đều có thể đạt được đãi ngộ tốt nhất, có một ít tiểu thế lực thậm chí sẽ coi là cung phụng.

    - Ta tỉnh lại thì hắn đã đi mất.

    Túy Miêu nói xong, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Luyện Ngục Lôi Quyết.

    Không cần nhiều lời, hắn biết đến cũng chỉ nhiêu đó, hắn lo lắng đệ đệ, nhưng chỉ cần nói xong cùng Trình Cung, hắn biết Trình Cung sẽ giúp mình làm, mình không thể làm Trình Cung cũng sẽ giúp mình làm.

    Đây là một loại tín nhiệm, giống như trên chiến trường có thể phó thác sinh tử của mình cho đồng đội, thậm chí còn siêu việt cái loại tín nhiệm nầy, chỉ cần nói xong cùng Trình Cung là hắn có thể triệt để buông lỏng.

    - Sắc Quỷ?

    Trình Cung nhìn về phía Tống Phúc, Tống Phúc đang đứng ở cửa ra vào, vừa rồi hắn liên tiếp nhận được Vân Cáp mang đến mấy tin tức.

    - Đỗ Khiêm, từ nhỏ trở thành thư đồng của Thất hoàng tử, là đệ tử trẻ tuổi đạt tới Phạt Mạch kỳ d nhất của Đỗ gia, cũng là người văn võ song tu duy nhất của Đỗ gia, ba ngày trước trở lại đế đô.

    Đại khái một canh giờ trước sau khi hắn ra tay bắt Bàn Tử, cũng đã ly khai đế đô, một đường về phía Nam Hải, tốc độ rất nhanh, giống như như là rất gấp.

    - Chiếu cố tốt Túy Miêu.

    Trình Cung nhìn thoáng qua Sắc Quỷ cùng Bàn Tử, lại nói:

    - Giải thi đấu Tứ đại tài tử còn có ba ngày sẽ bắt đầu, Bàn Tử cũng đừng nhàn rỗi, tận lực tập trung tài chính, hôm nay ta có thể nói rõ cho các ngươi, bốn hạng cầm kỳ thư họa ta sẽ quét ngang toàn bộ, triệt để dẫm nát cái gọi là Tứ đại tài tử dưới chân, các ngươi cứ nhìn xem.

    Khi Bàn Tử thấy tình huống của Túy Miêu thì rất thống khổ, Trình Cung xem ở trong mắt, Trình Cung không muốn Bàn Tử như thế, cho nên mới nói chuyện này.

    Thứ nhất là giải thi đấu tứ đại tài tử sắp bắt đầu, xác thực phải làm chuẩn bị, một điểm nữa là để cho Bàn Tử có một số việc đi làm, phân tán chú ý thoáng một phát, bình thường Bàn Tử rất tùy tiện, nhưng kỳ thật tâm tư rất nhỏ.

    - Ân, cái này ta an bài.

    Thanh âm Bàn Tử buồn bực đáp ứng, mặc dù Trình Cung đã nói cho hắn biết Đỗ Đạo Khôn là tiên phong của Hoàng đế, mục đích cuối cùng là vì Trình Cung, nhưng Túy Miêu bị như vậy hắn rất khó chịu.

    Đồng thời làm hắn khó chịu nữa chính là, hiện tại càng ngày hắn càng phát hiện lực lượng yếu là rất biệt khuất, luôn bị người khi dễ.

    Trình Cung biết Bàn Tử nghĩ cái gì, nhưng bây giờ không phải là thời điểm nói chuyện với hắn, hơn nữa Trình Cung cũng tin tưởng Bàn Tử không cần ai nói.

    Dưới chân Trình Cung phát lực, cũng không có theo cửa hồi nãy đi ra, trực tiếp bay lên đỉnh, hai cái chớp động đã biến mất, sau đó rất nhanh dung nhập vào Vân Ca Thành.

    Trên đường Trình Cung lặng lẽ thay đổi một bộ quần áo, cải biến hình dạng thoáng một phát, rất nhanh ra khỏi thành, sau khi ra khỏi thành, tốc độ cao nhất tiến về phía nam.

    Tuy Mãnh Hổ không kém, nhưng trong lòng Trình Cung có một loại cảm giác xấu.

    Chương 119: Ngự đao cứu người

    Đạt tới Phạt Mạch kỳ, sức bật cùng tốc độ đã viễn siêu bảo mã bình thường, chỉ là như vậy tiêu hao rất lớn, không thể lâu dài, cho nên có rất ít người sẽ dùng lực lượng bản thân chạy đi.

    Trên người Trình Cung có đại lượng đan dược, chỉ dựa vào lực lượng thân thể chạy đi vài trăm dặm cũng không thành vấn đề, tự nhiên không cần lo lắng vấn đề này.

    Một hơi chạy hơn trăm dặm, rất xa tinh thần lực của Trình Cung đã cảm nhận được phía trước có người chiến đấu.

    Ba con ngựa, trong đó chỉ có một người ngồi trên lưng ngựa, đúng là Đỗ gia Đỗ Khiêm.

    Giờ phút này trong hai tay Đỗ Khiêm có hơn hai viên thạch cầu màu đen, tảng đá kia là Hắc Nham Thạch rất cứng rắn, giờ phút này đã bị áp súc đánh bóng, xem ra đây là hắn dùng để luyện công,

    Một loại phương thức tu tâm cảnh.

    Mà ở trước mặt hắn hơn mười mét, có hai người đang đấu cùng một người tuổi còn trẻ, người tuổi trẻ kia có năm sáu phần tương cùng Túy Miêu tự, đúng là đệ đệ của Túy Miêu, ngoại hiệu là mãnh hổ Lôi Hạo Uy.

    Giờ phút này hắn cầm một cây ngân thương trong tay, thương này cũng là Nguyên khí cấp sáu, bên trên tách ra Nguyên khí cường đại, thế công mãnh liệt như núi, uy thế hết sức kinh người.

    Mãnh Hổ ra tay, chiêu chiêu hung mãnh cắn xé, hoàn toàn không có chút nhượng bộ nào.

    Hai người trẻ tuổi của đối phương thì trong tay mỗi người cầm một thanh kiếm, hai người phối hợp ăn ý, hơn nữa lực lượng mỗi người đều mạnh hơn Mãnh Hổ một ít, hai người đều là Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, mà Mãnh Hổ chỉ có Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm mà thôi, nhưng mà dưới tình huống như vậy, hai người nhất thời cũng khó có thể đả bại Mãnh Hổ.

    Nguyên nhân là chiêu chiêu của Mãnh Hổ cắn xé nhau, hai người rõ ràng không muốn dốc sức liều mạng cùng hắn, cho nên mới cầm cự được.

    - Đỗ Khiêm, lăn xuống nhận lấy cái chết.

    Âm thanh Mãnh Hổ như hổ gầm, lập tức nhảy người lên, mỗi một thương oanh kích đi ra ngoài đều lực lớn vô cùng, cho dù bị hai huynh đệ song sinh này ngăn cản, khí kình oanh kích làm cho cây cối ven đường ngã rạp.

    - Hừ!

    Hai tay Đỗ Khiêm chuyển động thạch cầu trong tay:

    - Cái dũng của thất phu, ngươi cho rằng ta sẽ đồng dạng không có đầu óc như ngươi sao.

    Mãnh Hổ, ta nhìn ngươi là một con hổ ngốc không có đầu óc, vốn hiện tại không muốn động tới Lôi gia ngươi, nhưng chính ngươi đưa tới cửa vậy thì chớ có trách ta.

    Lần này ta có sự việc cần giải quyết, ngươi lại không biết chết sống chặn đường, hơn nữa muốn ra tay đánh chết ta ở đây hoang vu.

    Ngươi không muốn cho người biết rõ thực sự, tốt, giết ngươi ở chỗ này cũng không có bất kỳ người biết rõ, Tử Lương, Tử Tuấn, giết.

    Tuy lực lượng huynh đệ Vạn Tử Lương, Vạn Tử Tuấn mạnh hơn Đỗ Khiêm rất nhiều, nhưng mà Đỗ Khiêm ở dưới trướng Thất hoàng tử thuộc về tồn tại mưu sĩ, huynh đệ Vạn Tử Lương, Vạn Tử Tuấn là được Thất hoàng tử phái tới bảo hộ Đỗ Khiêm.

    Hai huynh đệ nghe xong, song kiếm đột nhiên đụng thẳng vào nhau, hai chủng nguyên khí thuộc tính bất đồng cùng Nguyên khí chế tác đặc thù, lập tức tạo thành lực lượng cường đại.

    Dùng bọn hắn làm tâm, trực tiếp bộc phát ra một cổ lực lượng trùng kích cường đại, lần này không giống kiếm khí, lực lượng bao trùm phạm vi lớn, giống như pháp thuật vậy.

    Nhìn như vừa rồi Lôi Hạo Uy toàn lực dốc sức liều mạng xông lên như sớm có chuẩn bị, đột nhiên thân thể nhảy lên, dùng thương làm côn trực tiếp oanh kích xuống.

    Nhưng mà lần này uy lực quá lớn, đã gần như đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong, thậm chí tiếp cận Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám.

    Chỉ giao phong lần thứ nhất, hổ khẩu của Mãnh Hổ vở toan, miệng phun máu tươi, hai người kia lực lượng mỗi người đều mạnh hơn Mãnh Hổ rất nhiều, dưới tình huống lực lượng hai người liên thủ, vũ khí hỗ trợ lẫn nhau, khoảng cách càng kéo xa thêm.

    Nhưng dưới loại tình huống này, Mãnh Hổ bộc phát ra sức bật kinh người như trước, lập tức đụng nhau vài chục lần cùng cổ lực lượng này, mỗi một lần lực lượng chấn động càng lớn.

    - Oanh!

    Khi lực lượng chiêu này hoàn toàn bộc phát ra, đột nhiên Mãnh Hổ không hề đi ngăn cản, hai tay mãnh liệt đẩy ra.

    Ném ngân thương oanh đi ra ngoài, ở đối phương đột nhiên xuất hiện hai người có lực lượng mạnh hơn hắn nhiều, dưới tình huống hai người liên thủ bộc phát ra chiêu thức cực mạnh, thì vừa mới bắt đầu hắn đã chuẩn bị kỹ càng.

    Hắn liều mạng không phải nhằm vào huynh đệ Vạn Tử Lương, mà mượn nhờ đối bính này tăng uy lực tới mũi thương.

    Thời điểm mũi thương lao ra, không khí chung quanh đều bị ngân thương này xoay tròn co rúm phát ra tiếng vang chói tai, như vạn mã lao nhanh.

    Không khí cấp tốc xoay tròn bên trong, nguyên khí rút ra thành một cột nước xoáy cực lớn, nước xoáy này giống như Ngân Long mở ra miệng khổng lồ, đánh về phía Đỗ Khiêm phía sau.

    Lần này thay đổi quá nhanh, ngân thương ngay lập tức lao tới, mau kinh người.

    - Tử Mẫu Liên Hoàn Kiếm.

    Tựa hồ Đỗ Khiêm sớm có chuẩn bị, Quân Tử Kiếm trong tay lập tức bộc phát, tử kiếm bay ra cùng ngân thương đụng thẳng vào nhau, hơi chút giảm xóc ngân thương thoáng một phát.

    Nhưng lực lượng, tốc độ của ngân thương này vẫn là quá nhanh, mặc dù Đỗ Khiêm có chuẩn bị nhưng lực lượng này vẫn vượt quá ngoài dự liệu của hắn.

    Thời điểm Quân Tử Kiếm đánh trúng ngân thương, lực lượng bên trên Ngân Long Thương xoay tròn rất nhanh trên mặt của hắn, tạo thành tổn thương.

    Trên mặt Đỗ Khiêm xuất hiện vài vết máu lần nữa, kể cả nơi cổ họng, nếu như sâu hơn một chút cũng đủ để uy hiếp tánh mạng, quần áo nơi bả vai đã hoàn toàn vỡ vụn, nơi bả vai một mảnh huyết nhục mơ hồ.

    Lôi Hạo Uy không cam lòng bị đánh bay ra ngoài, người trực tiếp hôn mê.

    - Đáng giận, biết rõ Mãnh Hổ này tuy hung mãnh nhưng không phải là không có ý nghĩ, lại không nghĩ rằng hắn có thể mượn nhờ lực lượng của đối thủ ám kích, đáng giận.

    Đỗ Khiêm liên tiếp nói vài tiếng đáng giận, dùng tay lau vết máu, tức giận không thôi.

    Dưới tình huống sớm có chuẩn bị, lại bị Mãnh Hổ làm bị thương, nếu như Thất hoàng tử không có phái người bảo hộ hắn, lần này thật đúng là lành ít dữ nhiều.

    Thời điểm huynh đệ Vạn Tử Lương cùng Bách Tử Tuấn phi thân tiến lên muốn giết chết Lôi Hạo Uy, đột nhiên hai đạo quang mang trực tiếp đâm về cổ họng của bọn hắn, không chỉ là bọn hắn, cùng một thời gian hơn mười đạo quang mang bay về phía Đỗ Khiêm.

    - Coi chừng.

    Bàn tay Đỗ Khiêm trực tiếp vỗ lưng ngựa, trực tiếp thả người bay lên, kiếm trong tay chớp động hào quang ngăn trở những quang mang kia.

    Nhưng mà ba con bảo mã kia thì không có vận khí tốt như vậy, trực tiếp bị cắt đứt yết hầu.

    - Đương đương đương...

    Vạn Tử Lương, Vạn Tử Tuấn vội vàng tự bảo vệ mình, ngăn trở toàn bộ những đoản đao bay tới kia, nhưng sau đó đoản đao bay tới càng nhiều hơn nữa, không chỉ là hắn, Đỗ Khiêm thân trên không trung cũng kinh hãi phát hiện, ở chung quanh bọn họ xuất hiện ít nhất trên trăm thanh đoản đao.

    - Phi đao, Siêu Phàm kỳ, không, coi như là Siêu Phàm kỳ bình thường cũng không có thể đồng thời khống chế trăm ngọn phi đao.

    Vừa nhìn thấy nhiều phi đao đột nhiên xuất hiện như vậy, Đỗ Khiêm đang dốc sức liều mạng chống đỡ cũng chấn kinh.

    - Không biết là vị tiền bối nào, tại hạ Vân Ca Thành Đỗ gia Đỗ Khiêm, thủ hạ của Thất hoàng tử, nếu như có mạo phạm đắc tội, xin hãy tha lỗi.

    Siêu Phàm kỳ cao cao tại thượng, đó là đã siêu việt thế tục, phàm nhân cảnh giới, chỉ có đến cảnh giới kia tuổi thọ mới tăng lên, mới có thể chân chánh khống chế pháp thuật, có được đủ loại năng lực không thể tưởng tượng nổi.

    Hành vân bố vũ, ngưng thủy thành băng, khống chế hỏa diễm, ngự kiếm phi hành,...

    đều là tiến vào Siêu Phàm kỳ mới có thể có được.

    Có thể đạt tới Siêu Phàm kỳ, không có cái nào mà không phải là tồn tại cường đại, trong triều có thể trở thành Đại tướng một phương, thậm chí như Lôi Phong, Trình Vũ Phi khống chế trăm vạn đại quân, hoặc là khai sơn lập phái.

    Nếu như nói Phạt Mạch kỳ là nhân lực cực hạn, võ trung Thánh giả, cao cao tại thượng, lực lượng cường đại.

    Vậy Siêu Phàm kỳ thì siêu việt phàm tục, bắt đầu tiến vào một cảnh giới rất cao.

    Nhưng vào lúc này, vài chục thanh phi đao bay qua, tiếp được Lôi Hạo Uy bị chấn ngất.

    Vốn trong nội tâm Đỗ Khiêm đã nghĩ đào tẩu như thế nào, vừa nói một bên làm ra các loại phán đoán, nhưng mà hắn lại rấtường cẩn thận, thời điểm liên tục ngăn trở phi đao công kích hắn đã phát hiện một vài vấn đề.

    - Đừng hoảng hốt, không phải Siêu Phàm kỳ, chỉ là tinh thần lực hắn rất mạnh.

    Những phi đao này không phải pháp thuật hình thành trận thế, chỉ là dựa vào nguyên khí khống chế.

    Các ngươi liên thủ, đánh bay phi đao.

    Đỗ Khiêm đi theo Thất hoàng tử là văn võ kiêm tu, nhưng hắn một mực tu luyện tâm pháp trong gia tộc, thời thời khắc khắc có thể làm cho mình bảo trì thanh tỉnh.

    Giờ phút này rất nhanh hắn phát hiện những phi đao này không phải là pháp thuật khống chế, chỉ là lực lượng khống chế xảo diệu, thuộc về cái loại dùng khí ngự đao, cộng thêm lực lượng xảo diệu.

    Một khi phát hiện đối phương không phải Siêu Phàm kỳ có được pháp thuật, Đỗ Khiêm cũng không gấp gáp như vừa rồi, tuy hắn có được một ít át chủ bài.

    Nhưng tối đa cũng chỉ có thể bảo chứng bảo vệ tánh mạng dưới tay Siêu Phàm kỳ, hơn nữa trả giá rất lớn, nhưng dưới Siêu Phàm kỳ thì không cần e sợ.

    Hai huynh đệ Vạn Tử Lương, Vạn Tử Tuấn liên thủ cộng thêm mình, coi như là Phạt Mạch kỳ tầng bảy, tầng tám cũng có thể đấu một trận.

    Ngược lại là muốn nhìn, người này có tâm tư gì, nếu như người này là vì cứu Lôi Hạo Uy thì cũng thôi, nếu như là đối đầu của Thất hoàng tử, như vậy nhất định phải diệt đi.

    - Thu thập ba người các ngươi như vậy là đủ rồi, vội vàng đến, vội vàng đi, có chuyện gì không muốn người biết hay sao.

    Giờ phút này Trình Cung đã xuất hiện ở bên cạnh Mãnh Hổ, nhìn Mãnh Hổ tuy ngất đi, nhưng mà tinh thần lực ba động còn có thể cảm nhận được một ít.

    Không cam lòng, xác thực, Mãnh Hổ một mực rất hung mãnh, trước kia mỗi lần Túy Miêu có chuyện hắn đều liều lĩnh xuất đầu, báo thù.

    Nhưng lúc kia Túy Miêu chỉ chọc vài kẻ bình thường, lần này bên người Đỗ Khiêm có hai võ trung Thánh giả bảo hộ, làm hắn chẳng những không có thể giúp ca ca hả giận, suýt nữa góp tánh mạng mình đi vào.

    - Dĩ nhiên là ngươi.

    Khi thấy Trình Cung xuất hiện, Đỗ Khiêm cũng giật mình, rất ngoài ý muốn.

    Bởi vì trận pháp phi đao kia công kích không phải là sử dụng pháp thuật, nhưng mà uy lực cũng rất to lớn, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ là Trình Cung làm.

    Chương 120: Linh khí chi uy

    Lúc này trong đầu Đỗ Khiêm đột nhiên nghĩ đến gần đây lấy được đủ loại tin tức về Trình Cung, trước kia cũng chưa từng lưu ý, tuy Trình Cung dẫn mấy người đi làm vài chuyện oanh động, nhưng ở tất cả mọi người xem ra cái kia đều là người Trình gia ở sau lưng giở trò quỷ.

    Hơn nữa phía trên Kim Loan Đại Điện, Ngự y tự mình chẩn đoán thân thể Trình Cung bị thương nghiêm trọng, cho dù tốt lại cũng rất khó có thành tựu võ đạo.

    Nhưng mà hiện tại xem ra, hoàn toàn không phải có chuyện như vậy.

    - Thì ra là thế, không nghĩ tới ngươi che dấu thật sâu.

    Đứng đầu Đế đô Tứ đại hại, đế đô đệ nhất hoàn khố, hôm nay kéo quân vào thảo nguyên, nguyên lai đều là ngươi cố ý tạo ra, giả ngây giả dại, ra vẻ hoàn khố.

    Giờ phút này bọn hắn đã đánh phi đao bay ra ngoài, mà Trình Cung cũng thu hồi phi đao lai, Đỗ Khiêm nhìn Trình Cung đã có một loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.

    - Cố ý con mẹ ngươi, đừng ở đằng kia bày mình là đại trí cái gì cũng hiểu, ngươi hiểu cái rắm ah!

    Lúc nào lão tử từng nói qua mình yếu, là các ngươi nhàm chán nghĩ như vậy.

    Ta còn cần cố ý kiến tạo cho các ngươi xem sao, ta muốn làm cái gì thì làm cái đó, tựa như hiện tại, ta muốn giết các ngươi đồng dạng.

    Trình Cung nói xong, cũng đã thu hồi tất cả phi đao, Ẩn Linh Đao đã xuất hiện trong tay.

    Giờ phút này Đỗ Khiêm đã bôi dược vật, khống chế không cho chảy máu, nghe được Trình Cung nói giống như hắn nghe được thiên đại chê cười.

    - Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết chúng ta, trừ khi ngươi vận dụng lực lượng Trình gia các ngươi, nhưng khẳng định như vậy sẽ bị phát giác, Trình gia các ngươi chẳng khác nào công khai tạo phản.

    Về phần ngươi, cho dù có ẩn tàng cũng không gì hơn cái này, đám tứ đại tài tử kia thật là một lũ phế vật, lão hổ không có hầu tử xưng Vương.

    Vậy mà cho ngươi một tên giả ngây giả dại đùa nghịch xoay quanh, không có đầu óc cũng thì thôi, ngay cả năng lực cùng phách lực tiêu diệt ngươi cũng không có.

    Thánh Nhân từng nói, dùng thủ đoạn lôi đình hộ đại đạo, đại nghĩa vận chuyển, hôm nay ngươi đã giấu diếm người khác tới, vậy thì nhận lấy cái chết đi thôi, giết bọn chúng đi.

    Nếu như bọn hắn thật sự vẫn chỉ là hoàn khố, đối với Thất hoàng tử không tạo thành bất cứ uy hiếp gì thì cũng thôi, nhưng Lôi gia, Trình gia đều là uy hiếp đối với Thất hoàng tử, tuy cho tới bây giờ Thất hoàng tử chưa nói qua, nhưng mà đã từng vô tình lộ ra qua cách nhìn đối với Lôi gia cùng Trình gia.

    Hôm nay bọn hắn đã đưa tới cửa, vậy thì sớm giúp Thất hoàng tử diệt trừ bọn hắn, Đỗ gia tin tưởng vững chắc Thất hoàng tử chính là chân mệnh thiên tử, mà tất cả trở ngại trong mắt Thất hoàng tử, tự nhiên bọn hắn là nghịch thiên mà đi.

    Hai huynh đệ Vạn Tử Lương, Vạn Tử Tuấn vừa rồi không có thể đánh chết Mãnh Hổ, còn để cho Mãnh Hổ theo chân bọn họ đối chiến thiếu chút nữa giết chết Đỗ Khiêm, hai huynh đệ đã rất căm tức.

    Lúc này lại đi ra một người còn thấp hơn bọn hắn nhiều, ở trước mặt hai huynh đệ còn hung hăng càn quấy như thế.

    Hai người lập tức múa mà, nguyên khí khổng lồ điên cuồng bị cuốn vào, giống như hai vòi rồng, mà sau khi hai vòi rồng này hình thành, vậy mà không ngừng hợp vào nhau.

    Thời điểm hai cổ lực lượng này chính thức khép lại, lập tức hình thành một đạo kiếm khí phô thiên cái địa.

    Kiếm khí tung hoành bao phủ chung quanh hơn mười mét, lần này hai huynh đệ ra một kích trí mạng, trực tiếp thi triển tuyệt kỷ.

    - Âm Dương Cụ Phong Kiếm.

    Kiếm khí bao phủ hoàn toàn chung quanh, không để cho đối phương có bất kỳ một cơ hội đào tẩu, một chiêu này so với chiêu đánh Mãnh Hổ vừa rồi còn mạnh hơn mấy phần.

    Dưới một chiêu này, bùn đất trên mặt đất đều bị nhấc lên ba thước, cây cối chung quanh nhao nhao vỡ vụn, bị lực lượng cuồng bạo của Âm Dương Cụ Phong Kiếm này mang đi tất cả.

    Giờ phút này tuy sắc trời đã tối, chung quanh cũng không có người, nhưng ở đây cách Vân Ca Thành quá gần, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, nếu không rất có thể xuất hiện một ít hậu quả không tưởng được.

    Cho nên vừa ra tay Trình Cung là dùng ẩn đao, đồng thời cũng lấy ra Ẩn Linh Đao.

    Đây là lần thứ nhất Trình Cung sử dụng thanh Linh khí này, nếu như sử dụng pháp lực thúc dục Linh khí còn dễ nói một ít, nhưng chỉ là sử dụng nguyên khí thúc dục Linh khí, Trình Cung làm là lần đầu tiên.

    Mặc dù Trình Cung chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, nhưng mà bởi vì cường độ thân thể hắn đã là Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám, tinh thần lực đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Cho nên nguyên khí bản thân của hắn so với Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư bình thường cường hoành gấp ba lần, mà bằng vào tinh thần lực cường đại ngưng tụ nguyên khí, tốc độ càng có thể so với Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám.

    Nhưng cho dù như thế, hắn lấy ra Ẩn Linh Đao liền trực tiếp quán thâu nguyên khí thúc dục, lập tức hấp lực cường đại của Ẩn Linh Đao cũng muốn hút khô Trình Cung, cho dù Trình Cung hấp thu nhanh thế nào cũng không bù kịp, Ẩn Linh Đao kia cũng chỉ hơi có một tí phản ứng, giống như là một đống củi chỉ đốt lên một cây, nhưng mà chỉ một cây đó cũng khó có thể dập tắc.

    Mịa nó, nguyên khí trong cơ thể Phạt Mạch kỳ kém quá nhiều pháp lực, muốn dựa vào nguyên khí trong cơ thể thúc dục Linh khí độ khó cũng lớn hơn không chỉ gấp mười lần.

    Nhưng giờ phút này hai huynh đệ Vạn Tử Lương đã ra tay, Âm Dương Cụ Phong Kiếm giống như một lốc xoáy tịch cuố tới, sau đó ngay cả Đỗ Khiêm cũng nhìn chằm chằm.

    Liều mạng!

    Tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, thời điểm nguyên khí trong người hoàn toàn bị Ẩn Linh Đao này hút khô, lập tức mở ra không gian giới chỉ.

    Lấy ra bảy viên Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm, đồng thời còn lấy ra mười viên Hồi Nguyên Đan để vào trong miệng, không ngừng bổ sung nguyên khí trong cơ thể.

    Mà bảy viên Nguyên Khí Đan này, Trình Cung trực tiếp đánh vào Ẩn Linh Đao, ở Nguyên khí chỉ có thể bằng vào nguyên khí trong cơ thể thúc dục, nhưng mà bản thân Linh khí đã là pháp bảo, có thể chính mình hấp thu lực lượng thậm chí tu luyện.

    Cái gọi là Linh khí, là dưới tình huống mạnh nhất có thể tu luyện ra khí linh, hoàn toàn siêu việt Nguyên khí.

    Nếu như cầm Linh khí so sánh cùng Nguyên khí, một cái như là nhân loại có trí tuệ, mà một cái khác thì giống như hầu tử.

    Hoàn toàn không thể so sánh nổi.

    Linh khí cường đại vô cùng, đã không phải là Nguyên khí có sánh bằng, nếu như một Linh khí cường đại có được khí linh mà nói, hoàn toàn không cần chủ nhân điều khiển cũng có thể giết hại vô số, từng có quá một quốc vương tiểu quốc muốn hàng phục một kiện Linh khí, lại không nghĩ rằng kiện Linh khí kia là Linh khí thượng phẩm.

    Tuy mất đi chủ nhân khống chế, nhưng khí linh này bị thương phẫn nộ, vậy mà giết sạch mười vạn người ở đô thành đó, về sau kinh động cường giả khác mới hốt hoảng chạy thục mạng.

    Khí linh có thể độc lập tu luyện, không ngừng phát triển giống như người.

    Linh khí của Trình Cung tuy không có đạt tới loại trình độ nầy, nhưng chỉ dựa vào Nguyên khí thôi động cũng rất cố sức, dù sao từ độ tinh khiết, nguyên khí kém pháp lực gấp mười lần.

    Giờ phút này Trình Cung lấy ra Nguyên Khí Đan, là đơn thuần ngưng tụ lực lượng, nếu như này bảy viên Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm này Trình Cung phục dụng.

    Có thể lập tức làm nguyên khí trong cơ thể hắn tăng vọt gấp trăm lần, đủ để trong chốc lát làm hắn nổ tung.

    Nhưng mà Nguyên Khí Đan này hoàn toàn đánh vào bên trong Ẩn Linh Đao, trận pháp cơ bản bên trong Ẩn Linh Đao này mới rốt cục bắt đầu vận chuyển, cái loại hấp thu lực lượng giống như điên cuồng khát khao nầy rốt cục đình chỉ.

    Mặc dù chỉ là vận chuyển một phần trăm uy lực, nhưng dù sao xem như thúc dục Ẩn Linh Đao.

    - Quản ngươi là cái gì, phá cho ta.

    Không có bất kỳ chiêu thức hoa lệ, rốt cục Ẩn Linh Đao có một tia lực lượng bị thúc dục, Trình Cung trực tiếp bổ ra một đao.

    Một khắc Ẩn Linh Đao bổ ra, nguyên khí chung quanh trăm mét lập tức xuất hiện trạng thái chân không, hoàn toàn bị Ẩn Linh Đao hấp thu.

    Ẩn Linh Đao bổ đi ra không ngừng biến lớn, nhưng mà như ẩn như hiện, nhưng mà đao kia lại đang không ngừng biến lớn, không phải đao khí cực lớn, mà bản thân đao biến lớn.

    - Điều này sao có thể, đao làm sao có thể biến lớn.

    - Đây là lực lượng gì, quá kinh khủng, chúng ta chống cự không được.

    - Trời ạ!

    Hai huynh đệ Vạn Tử Lương thấy Ẩn Linh Đao kia biến lớn đánh xuống, triệt để sợ cháng váng, bọn hắn có thể cảm nhận được chỗ đó ẩn chứa lực lượng khủng bố.

    - Oanh!

    Một dưới đao, Âm Dương Cụ Phong Kiếm lập tức bị khai mở, quá nhanh, bởi vì lần này tốc độ cùng lực lượng của Ẩn Linh Đao quá nhanh, ngạnh sanh bổ ra chiêu thức của hắn.

    Thân thể Vạn Tử Lương cùng Vạn Tử Tuấn, trực tiếp như là bị bốc hơi, ngoại trừ Nguyên khí của hai người rơi xuống trên mặt đất, người trực tiếp biến mất.

    - Linh khí...

    Không...

    Không có khả năng...

    Thấy một màn như vậy, thân thể Đỗ Khiêm muốn động nhưng mà đã chậm, hắn ở sau lưng hai huynh đệ Vạn Tử Lương cùng Vạn Tử Tuấn, chính là vì bảo toàn chính mình, đồng thời cũng là vì phòng bị có biến cố gì hắn có thể tùy thời làm ra phản ứng, bất luận là tham gia chiến đấu hay là đào tẩu.

    Nhưng mà giờ phút này hắn chỉ có thể phát ra hoảng sợ gầm rú, trong đầu nghĩ tới rất nhiều, lLnh khí a, mình cũng gặp qua mấy lần.

    Mà tồn tại có thể sử dụng Linh khí, đều là người cao cao tại thượng, coi như là Thoát Tục kỳ bình thường cũng không có Linh khí.

    Thất hoàng tử thường xuyên nói, vì một kiện Linh khí, hi sinh đại đô cũng đáng giá, làm sao hắn có thể có Linh khí, làm sao hắn có thể sử dụng được Linh khí.

    Đỗ Khiêm không cam lòng, hắn đã làm xong tất cả chuẩn bị, nhưng hiện tại cũng vô dụng.

    Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, Ẩn Linh Đao đã đến trước mặt của hắn, sau một khắc hắn giống như giấy bị hỏa thiêu, tiêu tán ở giữa thiên địa.

    - Ân.

    Trình Cung kêu rên một tiếng, tuy cuối cùng Ẩn Linh Đao được thúc dục, cũng có thể tự chủ hấp thu một ít nguyên khí trong thiên địa, nhưng chủ yếu là dựa vào Trình Cung cung cấp.

    Suýt nữa Trình Cung bị hút khô, cũng may thân thể của hắn đủ cường hãn, tinh thần lực đủ cường hãn, vừa rồi lại phục dụng mười khỏa Hồi Nguyên Đan.

    Nguyên Khí Đan không giống Hồi Nguyên Đan, Hồi Nguyên Đan là khôi phục nguyên khí, mà bản thân Nguyên Khí Đan là ngưng tụ nguyên khí, lập tức bổ khuyết chỗ trống.

    Bình thường hiệu quả Hồi Nguyên Đan tương đối chậm, mặc dù có trợ giúp đối với tu luyện, nhưng ở luyện đan giới đã sớm bị loại bỏ, trên cơ bản Nguyên Khí Đan mới là chủ lưu.

    Nhưng mà Trình Cung cải tiến qua đan phương Hồi Nguyên Đan, làm tốc độ khôi phục của hắn nhanh hơn rất nhiều so với trước kia.

    Nhưng mà loại lập tức này cần đại lượng nguyên khí, vẫn phải là Nguyên Khí Đan, Nguyên Khí Đan cố định nguyên khí, ít cần bất luận thời gian gì.

    Chỉ là bên trong mỗi một viên Nguyên Khí Đan ẩn chứa nguyên khí quá mức cường đại, trước kia sở dĩ Trình Cung không có phục dụng là lực lượng bản thân có Hồi Nguyên Đan bổ sung đầy đủ.

    Lần này Trình Cung cũng là không có biện pháp, trước kia tân tân khổ khổ tích góp bảy viên Nguyên Khí Đan đều đánh vào Ẩn Linh Đao, nếu như đây là bảy viên Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, đủ để cho Ẩn Linh Đao phát huy ra một nửa uy lực, nếu có một trăm khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, đoán chừng đủ để cho Ẩn Linh Đao này cuồng bạo.

    Chương 121: Rước họa vào thân, hủy thánh chỉ!

    Người khác luyện chế Nguyên Khí Đan rất khó khăn, giá trị càng khó có thể đánh giá, nhưng Trình Cung là Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, càng có được Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Nếu như Âm Dương Vạn Vật Quyết luyện đến đại thành, chỉ cần có đầy đủ đan dược hoặc là lực lượng, hoàn toàn không cần Đan Đỉnh Trình Cung cũng có thể mỗi ngày ngưng tụ luyện chế ra đại lượng Nguyên Khí Đan.

    Bản thân Âm Dương Vạn Vật Quyết là công pháp hấp thu nguyên khí thiên địa vạn vật tu luyện, đối với hấp thu nguyên khí ngưng tụ Nguyên Khí Đan, chuyện này hắn làm rất quen tay.

    Nếu không, hắn cũng không có thể trong thời gian ngắn như vậy tích trữ bay viên Nguyên Khí Đan.

    Đổi thành người khác, coi như là Siêu Phàm kỳ cũng không có thể xa xỉ một lần lấy ra bảy khỏa Nguyên Khí Đan.

    Đương nhiên, cũng chỉ có Linh khí mới có thể thừa nhận loại lực lượng này, bộc phát ra loại uy lực này.

    Đỗ Khiêm Quân Tử Kiếm, Nguyên khí của hai huynh đệ Vạn Tử Lương cùng Vạn Tử Tuấn, Trình Cung hơi chút khôi phục một ít nguyên khí lập tức thu những thứ này vào, Đỗ Khiêm này còn có một không gian giới chỉ, xem ra đi theo Thất hoàng tử kia đãi ngộ cũng không tệ lắm.

    Sau khi Trình Cung thu lại những vật này thì nhìn nhìn chung quanh, dưới một đao kia, thi thể ba người đều không còn, móng ngựa trên mặt đất cũng đã hủy diệt, chỉ là trên mặt đất lưu lại một cái hố sâu nửa mét, rộng hơn hai mét, dài đến hai mươi mấy mét.

    Nơi đây không nên ở lâu, sau khi thu những vật này xong, lập tức Trình Cung mang theo Mãnh Hổ ly khai nơi này.

    Giờ phút này cửa thành đã đóng, nếu như Trình Cung muốn trở về cũng có biện pháp, nhưng mà như vậy dễ bị người chú ý.

    Trình Cung mang theo Mãnh Hổ trực tiếp đi tới một cánh rừng phụ cận, nhìn thương thế Mãnh Hổ một chút, cũng may không tính quá nghiêm trọng.

    Sinh mệnh lực của hắn cũng rất ương ngạnh, Trình Cung cho hắn phục dụng một viên Liệu Thương Đan, sau đó đặt hắn qua một bên.

    Bảy viên Nguyên Khí Đan, mười viên Hồi Nguyên Đan cũng đều tiêu hết sạch, giờ phút này đan dược trên người mình cũng tiêu hao bảy tám phần.

    Sắp tới giải thi đấu tứ đại tài tử, xem ra sau giải thi đấu mình phải luyện chế một đám đan dược.

    Hiện tại gia gia, phụ thân cộng thêm Bạch thúc, còn có những huynh đệ bên cạnh mình này, mỗi người đều cần đại lượng dược vật tu luyện.

    Mình muốn cho thế lực Trình gia triệt để cường đại lên, không thể để bọn hắn tụt lại phía sau.

    Những cái này đều cần rất nhiều đan dược, thực tế mình đã có Ẩn Linh Đao, tuy về sau sử dụng sẽ không tiêu hao lớn giống lần này, nhưng cũng sẽ không ít.

    Mà mình tu luyện cũng cần đan dược, trước kia dược vật lấy được từ Trịnh gia, mã bang, Phùng Tuấn Kiệt toàn bộ luyện chế thành đan dược, đoán chừng có thể chèo chống mấy tháng.

    Bọn hắn tích súc nhiều năm như vậy, lại chỉ đủ mình tiêu hao mấy tháng, nghĩ đến chỗ này Trình Cung cũng có chút đau đầu.

    Được rồi, trước không thèm nghĩ những cái kia nữa, vốn cho là gần đây giàu có lên, nhưng nghĩ đến tiêu hao mới phát hiện vẫn còn thu không đủ chi.

    Bởi vì lực lượng mỗi người đều đang tăng lên, lực lượng tăng lên tiêu hao càng lớn, đan dược cần dùng càng cao.

    Vẫn là trước nhìn Đỗ Khiêm này có vật gì tốt không, trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, trực tiếp mở không gian giới chỉ của Đỗ Khiêm ra, chỉ có một không gian giới chỉ dài rộng cao đều hai mét, hiện tại Trình Cung đã không để vào mắt loại không gian giới chỉ nhỏ này.

    Xem xét độ lớn của không gian giới chỉ này, tất nhiên Trình Cung chờ mong cũng không thể lớn hơn, tinh thần lực xem xét một phen.

    Bên trong quả nhiên không có bao nhiêu thứ, mười mấy cái hộp bầy đặt vô cùng chỉnh tề, vàng không đến ba vạn lượng, bạc chưa đủ hai mươi vạn lượng, ngân phiếu ngược lại có không ít, nhưng toàn bộ cộng lại cũng không đến một triệu lượng.

    Thật sự là nghèo kiết xác a, về phần vũ khí ngoại trừ cái hắn sử dụng, bên trong không có vũ khí khác, ngược lại là có rất nhiều văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên).

    Mịa nó, lần này lỗ lớn, mình dùng hết bảy viên Địa cấp trung phẩm Nguyên Khí Đan ah.

    Nếu như không phải muốn tốc chiến tốc thắng, hiện tại Trình Cung cũng không bỏ được, đó là của cai3t tích trữ của hắn a.

    Trong nội tâm Trình Cung khó chịu mắng Đỗ Khiêm tên hỗn đản này, một bên nhàm chán mở mấy cái hộp ra nhìn một chút.

    Dạ Minh Châu tự nhiên, mịa, đồng dạng không giá trị bao nhiêu tiền.

    Đồ cổ, rác rưởi, phỉ thúy, rác rưởi, ngọc bội...

    Vốn là Trình Cung sử dụng tinh thần lực xem xét trong không gian giới chỉ của Đỗ Khiêm, lập tức mở ra tất cả xem xét một phen, thời điểm thấy ngọc bội Trình Cung mãnh liệt ngây dại.

    Đúng vậy, Tinh Hải Ngọc, là phần thưởng bên trong giải thi đấu Tứ đại tài tử, còn gọi là Thiên Bảo Ngọc.

    Tại đây Đỗ Khiêm lại có một khối, tâm ý Trình Cung khẽ động lấy khối Tinh Hải Ngọc này cẩn thận xem xét, đúng vậy, bên trên còn có ấn ký giải thi đấu Tứ đại tài tử.

    - Họa.

    Bên trên vẻ một nữ tử vô cùng xinh đẹp, lưỡng giới cuộc thi cầm kỳ thư họa đều là Âu Dương Bảo Ngọc đứng đầu họa tác, căn cứ Sắc Quỷ điều tra, Âu Dương Bảo Ngọc đi rất gần cùng Thất hoàng tử, chẳng lẽ khối Tinh Hải Ngọc này là Thất hoàng tử lấy từ Âu Dương Ngọc Bảo, sau đó ban cho người bên cạnh.

    Loại vật này bọn hắn chỉ biết có thể cường thân kiện thể, bách bệnh không sinh, xem ra khối này đã ban cho Đỗ Khiêm một thời gian ngắn, Đỗ Khiêm cũng không có đeo.

    Xem ra Đỗ Khiêm này ở trong đám thủ hạ của Thất hoàng tử, thuộc về thân thể cùng lực lượng đều yếu.

    Trình Cung không nghĩ tới ngoài ý muốn có thể đạt được một khối Tinh Hải Ngọc, nhưng sau đó nghĩ đến thế lực của Thất hoàng tử, trong nội tâm cũng cảm giác nặng trịch.

    Thu Tinh Hải Ngọc vào không gian giới chỉ, Trình Cung rất tùy ý xem xét hai cái hộp cuối cùng, sau đó giao tất cả cho Bàn Tử giải quyết.

    Nhưng mà mở cái hộp cuối cùng ra, Trình Cung sửng sốt một chút, lại là một đạo thánh chỉ.

    Nếu người khác nhìn thấy thánh chỉ này, nhất định sẽ sợ tới mức tâm thần không yên, Đỗ Khiêm nắm giữ thánh chỉ chẳng khác nào khâm sai, giết Đỗ Khiêm tương đương tạo phản.

    Nhưng Trình Cung lại không có quá để ý, trực tiếp mở ra nhìn thoáng qua.

    Trình Cung xem xét, lập tức cả kinh:

    - Móa nó, cái này thực là tai hoạ, vô thanh vô tức, đùa ngoan độc a!

    Đạo thánh chỉ này vô cùng đơn giản, tán thưởng việc làm của Thất hoàng tử, vì quốc gia mở rộng tám nghìn dặm lãnh hải, hàng phục ba mươi bảy đảo quốc Nam Hải, vượt qua ba ngàn vạn dân chúng.

    Đồng thời lệnh hai chi hải quân triều đình khác ở Nam Hải cho Thất hoàng tử điều khiển, khai thông đường biển cùng Bà La Đa Châu.

    Trên biển đảo quốc nhiều không kể xiết, tuy một ít đảo quốc tới gần Lam Vân Đế Quốc đã sớm bị Lam Vân Đế Quốc ảnh hưởng, mỗi năm tiến cống, nhưng mà có một ít là cướp biển.

    Xa hơn một ít căn bản không biết Lam Vân Đế Quốc là vật gì, thường xuyên phát sinh chiến đấu.

    Mà xuyên qua Nam Hải thì có thể đi vào Bà La Đa Châu, Lam Vân Đế Quốc ở trung bộ Nam Chiêm Bộ Châu, phương bắc là nơi cực hàn căn bản không có biện pháp xuyên qua.

    Tây bắc thì có Thảo Nguyên Vương Đình, tây phương là Đồ Đằng Đế Quốc, tây nam là Yêu Thú Sâm Lâm, phía nam là Man tộc.

    Lam Vân Đế Quốc đất rộng của nhiều là không giả, nhưng thiếu khuyết câu thông cùng ngoại giới cũng là thật sự, trừ khi tiêu diệt Đồ Đằng, Man tộc hoặc là Thảo Nguyên Vương Đình, nếu không muốn tiến hành mậu dịch cùng quốc gia khác cũng chỉ có trên biển.

    Nhưng trên biển nguy hiểm cực lớn, cho tới nay cũng có vô số thương nhân mạo hiểm tiến vào, nhưng mười đội tàu có tám cái sẽ táng thân trên biển.

    Không nghĩ tới Thất hoàng tử mai danh ẩn tích lâu như vậy, vậy mà làm ra chuyện kinh thiên động địa bực này, mà làm cho Trình Cung giật mình nhất chính là, đến bây giờ trong triều không có người biết rõ chuyện này.

    Mà ngay cả Sắc Quỷ cũng điều tra qua Thất hoàng tử, lại không có tin tức gì, đây mới là địa phương không bình thường nhất.

    Bộ Binh, triều đình không có ai biết chuyện này.

    Hiện tại bởi vì mình giết Đỗ Khiêm, khẳng định đạo thánh chỉ này cũng không truyền đến được chỗ Thất hoàng tử, mình cũng không có lưu lại bất cứ chứng cớ gì.

    Nhưng rất nhanh bọn hắn sẽ phát giác, chỉ cần không liên lạc được với Đỗ Khiêm, một khi bọn hắn bắt đầu tra tìm, sẽ biết chuyện này bị tiết lộ, có người cướp thánh chỉ.

    - A...

    Trình Cung không khỏi cười khổ, mình thật đúng là không muốn như thế nào cùng Hoàng đế, nhưng chuyện bây giờ lại biến thành như vậy.

    Bọn hắn nhất định sẽ tra rõ, bởi vì Bàn Tử bị thương, mình đại náo Đỗ gia, nên sẽ hoài nghi đến mình, chỉ là bọn hắn muốn tìm chứng cớ cũng không dễ dàng.

    Hiện tại càng không thể trở về thành, nếu không để cho người ta biết rõ thì rất phiền toái, Trình Cung nghĩ nghĩ lấy ra một con Vân Cáp, thông tri đám người Bàn Tử.

    Trình Cung chỉ cho bọn hắn làm một việc, bất kể là dùng biện pháp gì, cũng phải chứng minh được hôm nay mình cùng Mãnh Hổ đều ở trong thành.

    Sau khi thả Vân Cáp ra ngoài, Trình Cung lại nhìn thánh chỉ này một chút, trên tay vận chuyển lực lượng, dẫn động một tia Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể, lập tức thánh chỉ này hóa thành hư ảo.

    Thứ này tuyệt đối không thể lưu, không sợ bọn họ hoài nghi, không có chứng cớ là được, hiện tại Trình Cung hiếu kỳ chính là, đến cùng Hoàng đế cùng Thất hoàng tử muốn làm cái gì?

    Âm thầm điều động quân đội không thông qua Bộ Binh, công lao lớn như vậy giữ kín không nói ra, nếu như hắn thật có thể đả thông đường biển, đây chính là công lao đủ để phong Vương.

    Hiện tại Hoàng đế có ba mươi mấy nhi tử, trưởng thành có mười lăm cái, trong đó phong Vương chỉ có hai vị, Thái tử nhu nhược, càng làm cho các hoàng tử tranh đấu đạt đến một đỉnh phong.

    Nói là vì chống cự thú triều sắp bộc phát ở Yêu Thú Sâm Lâm, các hành tỉnh đối mặt Yêu Thú Sâm Lâm cũng phải thực hành quản lý quân sự, xem ra qua chút thời gian nữa, có lẽ Hoàng đế sẽ thôi động chỗ đó tổ kiến một quân đoàn.

    Phương diện khác động tác cũng không nhỏ, trước kia Trình Cung không có nói qua sự tình phương diện này cùng Trình lão gia tử, hiện tại hắn cũng không muốn.

    Tăng thực lực của mình lên, tăng thực lực người thân của mình lên, gia gia khẳng định có đối sách tương ứng.

    Ở thời điểm gia gia có thể che chở mình, mình cứ làm nhị thế tổ, phá gia chi tử, đế đô đệ nhất hoàn khố.

    Nếu quả thật có một ngày xảy ra chuyện gì, ngay cả gia gia cũng tính toán không qua đối phương, lúc đó dựa vào đúng là lực lượng.

    Chỉ cần mình có lực lượng đủ mạnh, sẽ không ai có thể làm được gì.

    Trình Cung một người ngồi ở chỗ kia lẳng lặng suy nghĩ, sắc trời đã dần dần sáng, hắn không để cho Nãnh Hổ tỉnh lại.

    Nhìn hướng mặt trời mọc, một ngày mới vừa bắt đầu, trên quan đạo bắt đầu xuất hiện một ít người mua bán.

    Bất quá hai ngày nữa là giải thi đấu Tứ đại tài tử, nhất định mình phải cầm được Tinh Hải Ngọc, càng xảy ra loại chuyện này, mình càng phải tiếp tục hoàn khố, đôi khi hung hăng càn quấy cũng là một loại che dấu tốt nhất.

    Chương 122: Chúc mừng chính mình

    Mang theo Mãnh Hổ lặng yên không một tiếng động trốn vào trong một đội xe ngựa, đội xe ngựa này là mang rau dưa cho các đại gia tộc, bên trên còn có gia đinh cường tráng, mà ngay cả đánh xe cũng có thực lực không kém.

    Quả nhiên, trên đường đội xe ngựa này đi căn bản không có bất luận kiểm tra gì, trực tiếp tiến vào Vân Ca Thành, Trình Cung một mực chờ bọn hắn tiến vào Vân Ca Thành hồi lâu, cảm giác xe dần có xu thế dừng lại, lúc này mới tìm một cơ hội mang theo Mãnh Hổ lách mình đi ra ngoài.

    Dùng tốc độ bây giờ của hắn, người trên xe căn bản không có phát giác gì.

    Sau khi đi tới một cái góc, Trình Cung quay đầu nhìn thoáng qua, trách không được ngay cả đưa đồ ăn cũng không bình thường, thì ralà phủ đệ Tĩnh Thân Vương.

    Tĩnh Thân Vương là Cửu đệ của Hoàng đế, năm đó chín huynh đệ Hoàng đế tranh đoạt đại vị, bốn người đã chết trong chiến tranh, một người bị giam, một người nổi điên, một người xuất gia, Hoàng đế leo lên đại vị chỉ có Tĩnh Thân Vương là còn hưởng thụ phú quý, nhưng cũng đã không hỏi chính sự.

    Nguyên vốn Tĩnh Thân Vương hẳn nên được phong làm Tĩnh Hải Thân Vương, nhưng mà bị bọn người Chu Tùng cản trở, cuối cùng chỉ phong làm Tĩnh Thân Vương, năm đó là hắn nắm giữ hải quân triều đình, lúc ấy cường quốc trên biển đánh cướp Lam Vân Đế Quốc không thua thiết kỵ thảo nguyên, thời điểm nghiêm trọng nhất thậm chí công chiếm nửa hành tỉnh.

    Về sau Tĩnh Thân Vương chưởng quản hải quân mười tám năm, sở dĩ hắn không chết, tất cả mọi người cho rằng đây là bởi vì lực ảnh hưởng của hắn đối với hải quân quá lớn, lúc ấy Hoàng đế cũng không dám động đến hắn.

    Về phần Hoàng đế hôm nay đăng cơ gần hai mươi năm, Tĩnh Thân Vương sớm đã không phải là uy hiếp, đã thành một Vương gia nhàn nhã, phú quý, lại không hỏi triều chính.

    Khi thấy là phủ Tĩnh Thân Vương, khóe miệng Trình Cung cũng lộ ra mỉm cười, trong tối tăm thực sự có một ít lực lượng cùng cơ duyên.

    Mình vừa mới suy tư một đêm về sự tình Thất hoàng tử cùng Nam Hải, hôm nay vụng trộm vào thành vậy mà đi nhờ xe của Tĩnh Thân Vương, xem ra sau khi trở về nên để Sắc Quỷ cũng chú ý Tĩnh Thân Vương thoáng một phát.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã dùng tốc độ nhanh nhất lặng lẽ đuổi tới Hoa Thuyền phố, bởi vì lúc trước hắn đã nhận được thông tri của Sắc Quỷ, hiện tại bọn hắn đang ở Hoa Thuyền phố.

    Giờ phút này nơi động tĩnh nơi đó rất lớn, ở địa phương rộng rãi đã bắt đầu kết nối hai mươi mấy chiếc hoa thuyền lớn nhất, bên trên đều sử dụng khóa sắt, tấm ván gỗ kết nối cùng một chỗ.

    Vì thế hành tẩu trên thuyền hoa giống như là đi trên đất bằng.

    Bên cạnh bờ pháo hoa đã bắn một đêm, khắp nơi đều là mùi pháo hoa.

    Trên mặt thuyền hoa, tuy trời đã sáng nhưng như cũ là mùi rượu ngút trời, ca múa không ngừng.

    - Trình đại thiếu này quả thực điên rồi, vậy mà mua hết tất cả pháo hoa trong Vân Ca Thành, bắn suốt một đêm.

    - Này tính toán cái gì, nghe nói hắn bao tất cả Hoa Thuyền, để cho bằng hữu hắn dạo chọi thoải mái.

    - Tin tức của các ngươi quá bế tắc, tất cả khúc nghệ, tạp kỹ, biểu diễn, gánh hát ở trong Vân Ca Thành đều biểu diễn miễn phí ba ngày ở các đại quảng trường, toàn bộ đều là tính cho Trình đại thiếu.

    Không chỉ như vậy, hắn còn kết nối hai mươi chiếc hoa thuyền tốt nhất cùng một chỗ, nghe nói một ít thiếu gia ăn chơi trong thành đều theo chân Tứ đại hại, vẫn còn ăn uống, ca hát trong đó.

    - Điên rồi a?

    - Nghe nói là đánh thắng trận mà Hoàng đế không chúc mừng, hắn tự chúc mừng.

    - Kỳ thật lần này ta cũng ủng hộ phá gia chi tử kia, ít nhất lần này chút ít tướng sĩ chết đi, còn có mấy tướng sĩ chiến đấu hăng hái trên chiến trường, cũng không thể đánh toàn thắng trở về lại bị đối xử như vậy.

    - Nghe nói Trình đại còn xuất tiền, thuê mười mấy đoàn hát nhỏ, còn có đưa hơn mười xe rượu thịt cho đại quân.

    Cái quần là áo lượt này ngược lại coi như có chút nhân tính.

    Vừa tiếp cận Hoa Thuyền phố, nghe mùi khói thuốc, nghe đủ loại nghị luận của người chung quanh, trong nội tâm Trình Cung thầm mắng một tiếng, Bàn Tử chết bầm, không ngờ thật sự làm như vậy.

    Kỳ thật lúc bọn hắn trở lại, đã thảo luận qua nếu như Hoàng đế muốn áp chế mà nói, bọn hắn dứt khoát chúc mừng chính mình, đại náo ba ngày ba đêm, bao tất cả kỹ viện cho các tướng sĩ vui vẻ, cung cấp rượu thịt, chẳng những muốn các tướng sĩ vui vẻ, còn muốn toàn bộ Vân Ca Thành biết, mua hết tất cả pháo hoa, còn muốn...

    Lúc ấy ngươi một lời ta một câu nói rất nhiều, không nghĩ tới ba tên này thừa dịp mình không có mặt làm ra chuyện như vậy.

    Thông qua tinh thần lực rất dễ dàng tìm đám người Bàn Tử, phát hiện có một gia hỏa giống mình như đúc, lúc này đã say mèm, thỉnh thoảng còn có một ít thiếu gia ăn chơi còn chạy tới kính rượu.

    - Giải tán, mẹ nó nghỉ ngơi hai canh giờ, sau đó lại chơi tiếp.

    Bàn Tử đang chơi đùa vui vẻ đột nhiên nhận được Trình Cung truyền âm, vội vàng xua tán mọi người, những người này vừa đi, Trình Cung đã mang theo Mãnh Hổ tiến vào.

    - Đứng lên đi.

    Trình Cung vừa mới tiến vào, Bàn Tử đá Trình Cung đang nằm trên bàn một cước, người kia lập tức nhanh nhẹn đứng dậy.

    Hướng về phía Trình Cung cùng Bàn Tử khom người thi lễ, tay khẽ nhấc đã biến thành gương mặt bình thường, bình thường đến mức cho dù ngươi gặp qua hắn mười lần, ở trong biển người cho dù gặp lại hắn cũng không có ấn tượng.

    Sau đó không nói một lời, rất nhanh thay đổi một bộ quần áo hạ nhân, lui đứng qua một bên, liền từ một đại thiếu hung hăng càn quấy, quần là áo lượt biến thành một hạ nhân chú ý cẩn thận.

    Những năm này Bàn Tử ly khai Đỗ gia cũng không phải là lăn lộn không, các dạng người tam giáo cửu lưu hắn đều tiếp xúc, thủ hạ dạng gì cũng có.

    Có lẽ lực lượng không phải rất mạnh, nhưng những sự tình như thế này lại không làm khó được bọn hắn, dưới tình huống không ai tiếp xúc cận thân, ai biết đây là giả dối.

    Mà một đêm này xuống, ít nhất hơn mười người uống rượu cùng đại thiếu giả này, cho dù có người nói Trình đại thiếu không ở Vân Ca Thành, hắn cũng có thể tìm được rất nhiều nhân chứng.

    - Đại thiếu, ngoại hiệu của hắn là Bách Biến, cũng không tệ lắm phải không.

    Dịch Dung Thuật, thay đổi khuôn mặt là sở trường của hắn, quan trọng nhất là trước kia không có xuất thủ qua, không có người biết rõ thủ hạ của ta có một người như thế.

    Bàn Tử thấy Trình Cung tiến đến, mang theo vài phần tửu kình đắc ý nói.

    - Không tệ.

    Trình Cung nhìn nhìn Bàn Tử, lại nhìn người nọ một chút nhẹ gật đầu, khoát tay ném một lọ đan dược tới hắn:

    - Nơi này có một trăm viên Nhân cấp thượng phẩm Tụ Nguyên Đan, bây giờ ngươi hẳn là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, mượn nhờ Tụ Nguyên Đan này, sau khi đột phá có thể đề thăng một ít, lực lượng đủ mạnh mới có thể phát huy tốt, thậm chí có thể có tác dụng càng lớn.

    Đan dược, là đan dược, hơn nữa còn là đan dược Nhân cấp thượng phẩm.

    Năm đó Bách Biến chính là vì tranh đoạt năm viên đan dược Nhân cấp trung phẩm, thiếu chút nữa bị người giết, kết quả được Bàn Tử cứu đi, hiện tại Trình Cung tiện tay lấy ra trăm viên đan dược Nhân cấp thượng phẩm, Bách Biến tiếp nhận mà cảm giác nhiệt huyết sôi trào, nhưng hắn không hổ là Bách Biến, rất nhanh ngăn chặn cảm xúc cùng biểu lộ của mình, như là một hạ nhân bình thường vậy.

    - Tạ chủ tử ban thưởng.

    Thủ hạ trọng yếu nhất của Bàn Tử cũng biết, có thể không nghe Bàn Tử nói, có thể náo cùng Bàn Tử, nhưng tuyệt đối không thể không nghe lão đại Trình đại thiếu nói, như vậy cho dù Thiên Vương lão tử cũng không thể nào cứu được ngươi.

    Mặc dù biết Bách Biến này là tâm phúc của Bàn Tử, về sau cũng có rất nhiều địa phương dùng được, nhưng Trình Cung vẫn khoát tay áo bảo hắn đi ra ngoài, sau đó dặt Mãnh Hổ nằm xuống, lúc này Túy Miêu cũng nằm tại đó, thương thế của hắn cũng khá bảy tám phần, dù sao đan dược của Trình Cung cũng không phải bình thường.

    Chỉ là tổn thương quá nặng, nếu không thì sớm tốt rồi, chứng kiến Mãnh Hổ bất tỉnh được Trình Cung mang về, Túy Miêu đã biết chuyện gì xảy ra, hắn không nói cái gì, chỉ là nặng nề uống một ngụm rượu.

    - Xảy ra chuyện gì?

    Sắc Quỷ cũng nhìn thoáng qua Mãnh Hổ, theo lý thuyết sức chiến đấu của Mãnh Hổ rất hung, coi như là mạnh hơn hắn một cảnh giới cũng chưa chắc có thể liều qua hắn.

    Hơn nữa trước kia đại thiếu truyền chỉ lệnh như vậy, nói rõ khẳng định xảy ra chuyện lớn.

    Tinh thần lực của Trình Cung cẩn thận điều tra chung quanh nơi này, sau đó mới nói chuyện đã xảy ra.

    - Móa nó, Hoàng đế cũng quá âm đi à nha, vậy mà gạt tất cả mọi người làm ra động tác lớn như vậy.

    Bất quá đại thiếu ngươi càng ngưu...

    Bàn Tử sợ hãi than nói:

    - Còn tưởng rằng ngươi chỉ là đi giáo huấn Đỗ Khiêm một chút, không nghĩ tới ngươi diệt sạch bọn chúng, hơn nữa hắn còn có thánh chỉ, đoán chừng đây là sự tình ít có trong mấy trăm năm qua của Lam Vân Đế Quốc, trách không được đại thiếu ngươi bảo chúng ta che dấu.

    - Tuy lực lượng Đỗ Khiêm này không quá mạnh, nhưng mà Thất hoàng tử cũng rất coi trọng, một mực được hắn bồi dưỡng như là đứng đầu quan văn tương lai, đoán chừng đánh chết hắn cũng không nghĩ ra, hắn phái hai tên thủ hạ liên thủ có thể chống lại Siêu Phàm kỳ thoáng một phát, để cho Đỗ Khiêm có cơ hội đào tẩu, lại bị đại thiếu tiêu diệt.

    Sắc Quỷ cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, tuy gần đây bọn hắn đều đang tăng lên rất nhanh, nhưng tốc độ tăng lên của đại thiếu vẫn vượt qua mọi người quá nhiều.

    - Đại thiếu, trước kia Mãnh Hổ sẽ không bạo lộ cái gì a?

    Túy Miêu lo lắng hành tung Mãnh Hổ bạo lộ, như vậy đại thiếu làm hết thảy đều uổng phí.

    - Chuyện này ta không muốn cho Mãnh Hổ cuốn vào, một hồi Túy Miêu ngươi dẫn hắn trở về, đến lúc đó ngươi thông báo cùng hắn một chút.

    Hắn đi ra ngoài cần phải ẩn tàng thân phận, khi trở về cũng không cho người biết rõ, sẽ có người suy đoán phương diện này, nhưng không có chứng cớ thực tế.

    Ngươi trực tiếp bảo hắn ngoại trừ mấy ngày nữa giải thi đấu tứ đại tài tử, thời gian khác nên ở trong nhà tu luyện.

    Trình Cung nhìn về phía Túy Miêu.

    - Ân, hắn nghe lời của ta.

    Túy Miêu gật đầu đáp ứng, nói không nhiều lắm nhưng lại có tin tưởng vô cùng.

    Thấy thần sắc Túy Miêu có chút ngưng trọng, Trình Cung đoạt lấy hồ lô rượu của Túy Miêu uống một ngụm:

    - Về sau đan dược ta sẽ cho Mãnh Hổ một phần, ta dạy cho ngươi Luyện Ngục Lôi Quyết cùng Lôi Thần Thương Pháp ngươi cũng có thể dạy cho hắn, dùng trụ cột cùng lực lượng của hắn, một khi đạt được đan dược trợ giúp cùng công pháp Luyện Ngục Lôi Quyết, sẽ có một kỳ tăng trưởng cao tốc.

    Trình Cung phối chế đan dược cho người mình là sức nặng gì chính bọn hắn rõ ràng nhất, Túy Miêu một mực mông lung trong mắt cũng hiện lên một tia chấn kinh.

    Phần giá trị đan dược này, coi như là hiện tại Lôi gia tán gia bại sản, tối đa chỉ có thể chèo chống một người tu luyện một năm mà thôi, nhưng hiện tại đại thiếu nói cho Mãnh Hổ một phần, Túy Miêu lại không có lập tức đồng ý ah, nhìn nhìn Mãnh Hổ cuối cùng vẫn lắc đầu:

    - Qua một thời gian ngắn nữa, dù sao Hạo Uy gia nhập vào, rất có thể gia gia sẽ biết.

    Bởi vì Trình Cung định ra sách lược, có một số việc có thể cho người biết rõ, có chút lại không thể cho người ta biết.

    Kể cả mọi người có được đại lượng đan dược, cái này không thể bạo lộ, cho dù người nhà cũng không thể nói.

    Không có đủ thực lực, lại có được đan dược giá trị liên thành, kết quả không nói cũng biết.

    Chương 123: Dự cảm bất hảo

    - Không có việc gì, hắn nghe lời ngươi nói, ngươi nói với hắn thoáng một phát, hơn nữa có Mãnh Hổ xông ở phía trước, cũng có thể làm cho người ta bỏ qua chúng ta, ít nhất ở giai đoạn này sẽ có chút hiệu quả.

    Trình Cung khoát tay áo, kỳ thật những điều này là thứ yếu, mấu chốt vấn đề vẫn là hắn coi trọng Mãnh Hổ.

    Tuy tiểu tử này có chút xúc động, liều lĩnh, một khi liên quan đến sự tình ca ca hắn liền liều lĩnh, nhưng bản chất cùng thiên phú tuyệt đối không tệ.

    Khi Túy Miêu còn bé đã vượt qua Thất hoàng tử một đoạn thời gian ngắn, Mãnh Hổ thích nhất đúng là học văn, Lôi gia còn vì huynh đệ bọn họ một văn một võ mà cao hứng, về sau bởi vì thân thể Túy Miêu không thể tu luyện, Mãnh Hổ mới bắt đầu tu luyện.

    Cũng chính vì nguyên nhân này, hắn ở thư pháp đạt thành tựu cao, mới có thể liên tục hai năm nổi tiếng, trở thành một trong tứ đại tài tử.

    Túy Miêu còn lo lắng muốn nói cái gì, Trình Cung khoát tay áo nhìn về phía Sắc Quỷ cùng Bàn Tử:

    - Mấy ngày nay chúng ta tiếp tục chơi, chờ giải thi đấu Tứ đại tài tử bắt đầu, đến lúc đó đại thiếu mang các ngươi đi quét ngang hết thảy.

    Thuyền rất lớn, sau đó Túy Miêu mang Mãnh Hổ đến địa phương nghỉ ngơi.

    Tuy lúc ấy Trình Cung đã kiểm tra hiện trường, chỗ đó căn bản không có lưu lại chứng cớ gì, hắn tin tưởng cho dù biết chỗ đó phát sinh đánh nhau, cũng rất khó liên lạc cùng một chỗ với Đỗ Khiêm, trừ khi đã đến thời gian nhất định, Thất hoàng tử liên lạc Đỗ Khiêm không được, Hoàng đế bên này cũng liên lạc không được, thời điểm hai bên phái người liên hệ, tra rõ chuyện này, mới có thể đoán ra.

    Mặc dù biết rõ sẽ như thế, nhưng giờ phút này Trình Cung cũng làm đủ chuẩn bị, còn lại hai ngày đùa chơi như trước, lần này một lần hành động tốn hao trên ngàn vạn lượng bạc, cho dù sau này Hoàng đế cũng phái người khao tam quân, nhưng mà không có người có một chút cảm giác.

    Hoàng đế cho tiền thưởng còn không bằng đại thiếu cho, cấp bậc rượu kém xa đại thiếu mua, đại thiếu bao tất cả kỹ viện trong Vân Ca Thành cho các huynh đệ vui vẻ, Hoàng đế ngay cả một mỹ nữ cũng không có tiễn đưa.

    Những lời này nói ra đã thành chê cười, nghe nói sau đêm khao tam quân đó, Hoàng đế rất nộ, có mấy thái giám, cung nữ bởi vì làm sai chuyện nhỏ nhặt, trực tiếp bị trượng đánh chết.

    Sáng sớm mùa đông, tuy mặt trời đã lên, nhưng không khí vẫn rét thấu xương như trước.

    Trên bầu trời phiêu đãng bông tuyết trắng noãn, tuyết đã rơi mấy canh giờ, trên mặt đất toàn bộ đều là tuyết đọng dày đặc.

    Những năm qua giải thi đấu Tứ đại tài tử đều là cử hành ở mùa thu, nhưng năm nay bởi vì nguyên nhân đặc thù nên đẩy về sau, hơn nữa hôm nay còn rất xảo chính là, từ nửa đêm tuyết đã bắt đầu rơi.

    - Lý huynh, dậy sớm a, xem khí sắc của Lý huynh, năm nay hẳn là chuẩn bị sung túc a, nhất định là muốn trùng kích trước hai mươi.

    - Thượng Quan huynh nói đùa, năm trước ngươi thiếu một ít nữa là giao thủ cùng Chu Dật Phàm.

    - Kỳ thật nếu như lúc ấy ta tập trung lực lượng khiêu chiến kỳ nghệ, có lẽ có thể phân cao thấp cùng Trình Lam, chỉ là Chu Dật Phàm là đứng đầu tứ đại tài tử, nếu so với hắn sẽ tốt hơn.

    - Thượng Quan huynh quả nhiên có khí phách, không bằng chúng ta kết bạn cùng đi.

    Ở cửa thành vừa mở ra, có hai thanh niên tuấn tú cùng đi vào, sau lưng mỗi người đều có vài tên hạ nhân, hiển nhiên đều không phải đệ tử bình thường.

    Hai người thúc ngựa ly khai, phía sau lại có mười mấy thớt ngựa kết bạn lao ra.

    Lam Vân Đế Quốc võ phong thịnh hành, cho dù văn nhân cũng dùng cưỡi ngựa làm chủ, chỉ có một chút quan văn hủ nho cùng tiểu thư đại gia tộc mới ngồi kiệu.

    - Đầu lĩnh, hôm nay đây là làm sao vậy?

    Một tân binh vừa mới mở cửa thành, thì có rất nhiều thanh niên còn trẻ anh tuấn cưỡi ngựa ly khai, hơn nữa nhìn nhân số càng ngày càng nhiều, ngạc nhiên nhìn về phía Lão tửu quỷ ở bên cạnh.

    - Ân...

    Gần đây Lão tửu quỷ không hiểu thấu thăng chức, chỉ là như vậy hắn muốn uống rượu phản lén lút, nghe tân binh trứng hỏi thăm, hắn lắc lắc đầu, có chút chóng mặt nói:

    - Biết rõ Cẩu Hùng là chết như thế nào không?

    Đần mà chết, ngay cả tin tức lớn như vậy cũng không biết, hôm nay là Tứ Bảo Lâu tổ chức giải thi đấu tứ đại tài tử, giải thi đấu kia cử hành ở Tứ Bảo Trang Viên ngoài thành năm mươi dặm, lúc này chỉ mới bắt đầu, một hồi ngươi xem a, đi tham gia trận đấu cùng người quan sát chí ít có hơn mười vạn, náo nhiệt lắm.

    - Ah...

    Tân binh kia lại càng hoảng sợ, hơn mười vạn, khoa trương như vậy.

    Nhưng sau đó hắn liền thấy được đám người nối liền không dứt, có đi bộ, có đánh xe, có ngồi kiệu, có người cưỡi ngựa, cả đám đều cao hứng bừng bừng nghị luận chạy tới Tứ Bảo Trang Viên.

    Bởi vì ở trong Vân Ca Thành, muốn vào xem giải thi đấu rất khó khăn, nhân số tham gia rất nhiều, thủ hạ cùng người vây xem càng khủng khiếp...

    Tứ Bảo Trang Viên vô cùng lớn, cho dù có hơn mười vạn người đồng thời tiến vào cũng không có vấn đề gì, giờ phút này mấy ngàn người ở trong Tứ Bảo Trang Viên đang không ngừng bận rộn.

    Tổng cộng chia làm phần khu vực, mỗi khu vực cũng có thể dung nạp gần mười vạn người vây xem, mỗi khu vực lại phân chia thành mười mấy cư xá, bốn khu vực đều xây một đài cao ba mét, là đài tỷ thí ở vòng cuối cùng.

    Mà ở trung tâm bốn khu vực này, thì có một cái bàn cao mười thước, trên bàn cách năm mét lại có một ghế dựa, ở chỗ này có thể bao quát toàn trường.

    Bốn chỗ ngồi này, là chỗ ngồi cho quán quân cầm kỳ thi họa giới trước, bọn hắn không cần tiến hành trận đấu khác, chỉ cần đợi người thắng trận ở bốn khu vực lên khiêu chiến, bọn hắn chỉ cần đấu một trận.

    Đài cao trung tâm Tứ Bảo Lâu rất lớn, bên trên ngoại trừ chỗ ngồi tứ đại tài tử thì không có những người khác, chỉ có bốn tòa tháp chung quanh.

    Ở đây có thể thấy rõ ràng trận đấu phía dưới, chỉ là trên tháp này lại không phải người bình thường có thể đi lên, theo tin tức đồn đãi, Hoàng đế cùng các phi tầng cải trang đến quan sát, nhưng cụ thể tới hay không tới thì không ai biết được.

    Giờ phút này trong bốn bảo tháp Tứ Bảo Lâu, tầng cao nhất của bảo tháp Cầm, Chu Dật Phàm đang đứng ở cửa sổ nhìn qua dòng người không ngừng tiến vào sơn trang.

    - Ta có loại dự cảm bất hảo.

    - Dự cảm bất hảo?

    Bên cạnh Chu Dật Phàm là Chu Tùng, giờ phút này tuy Chu Tùng không tráng kiện như người tập võ, nhưng mà tuyệt đối không đến mức già nua không có chút sức lực như trên đại điện.

    Trừ khi nguyên thọ đã hết, đại nạn đến, nếu không bản lĩnh dưỡng sinh, dưỡng khí của văn nhân cũng không kém võ trung Thánh giả bao nhiêu.

    Chu Tùng nhìn bông tuyết bay xuống bên ngoài, bên ngoài trang viên trắng noãn một mảnh.

    Trong trang viên thì treo đèn kết hoa, sạch sẽ dị thường.

    Bông tuyết rơi xuống sẽ có người thanh lý rất nhanh, tuy người tiến vào rất nhiều, nhưng mà ngay ngắn trật tự.

    Hàng năm lúc này, sau khi Chu Tùng cùng Chu Dật Phàm an bài tốt hết thảy, hai người sẽ đứng ở nơi này nhìn xem người tiến vào, lẳng lặng trò chuyện, cho tới bây giờ Chu Tùng còn chưa từng nghe qua Chu Dật Phàm nói loại lời này.

    - Ngươi lo lắng gần đây Trình Lam không ngừng tạo thế, lực ảnh hưởng đã dần dần không kém ngươi bao nhiêu?

    - Trình Lam?

    Chu Dật Phàm cười lắc đầu:

    - Tuy hắn tăng lên không ít, nhưng hắn nhìn chằm chằm vào chính là ta một năm trước đây, hiện tại hắn tự nhận là không kém ta một năm trước bao nhiêu, nhưng lại không biết một năm này tốc độ ta tăng lên lại rất nhanh.

    Ta biết rõ hắn ở công lực, hay là cầm kỳ thư họa đều có chỗ che dấu, muốn bỗng nhiên nổi tiếng.

    Lần này bên trên giải thi đấu tứ đại tài tử tìm cơ hội luận bàn cùng ta, một lần hành động trở thành đệ nhất tài tử Vân Ca Thành, đồng thời cũng vì tạo thế cho kỳ thi cuối năm sắp đến.

    Người như vậy mặc dù lực lượng hắn rất mạnh cũng không sợ, hiện tại ta xem không thấu chính là Trình Cung.

    - Từ sau chuyện Tử Yên công chúa xếp đặt cưỡng gian thất bại, Trình Cung này giết nô tài Trình Lam, sau đó một chữ thắng ngàn vạn, đòi nợ danh chấn đế đô, giết Âu Dương Ngọc Long, bị mã bang đuổi giết còn có thể sống được, còn nuốt sản nghiệp Trịnh Tam Nguyên, cuối cùng buộc Hoàng đế ngũ mã phanh thây giết Trịnh Tam Nguyên, sau đó dựa thế lãnh binh xuất chinh.

    - Quét sạch La Phù Thành Lạc gia, xuất động mười vạn đại quân vây khốn La Phù Kiếm Phái, về sau càng giằng co một phen trên thảo nguyên, cuối cùng nhất bình định mã bang, nhưng không thấy thi thể Mã Huân.

    Sau khi trở về đại náo Kim Giám Điện, điên cuồng chúc mừng.

    Trong khoảng thời gian này hắn làm những chuyện như vậy, không có một chuyện nào thua thiệt không nói, mỗi một kiện đều kinh thiên động địa, nếu như không phải Trình Cung này che dấu rất sâu, chính là sau lưng hắn có một cao nhân bày mưu tính kế, bởi vì Trình gia theo những chuyện này của Trình Cung, phương pháp làm việc, thủ đoạn xử sự đều cải biến rất nhiều, Trình Tiếu Thiên, Trình Phi Vũ liên tiếp cố ý hiện bề ngoài.

    - Mà lần này Trình Cung đặt cược mình nhiều tiền như vậy, tất cả mọi người cho là hắn xét nhà Trịnh Tam Nguyên đã thành nhà giàu mới nổi, nhiều tiền không biết xài như thế nào, tất cả mọi người coi hắn là tán tài đồng tử.

    Vô số người áp Trình Cung thua, nhưng bất luận bọn hắn áp bao nhiêu, chắc chắn sẽ có tiền theo vào, cái này cũng đã kích thích một ít người.

    Nếu như lần này Trình Cung thật sự thắng, hắn thật sự có thể được xưng tụng phú khả địch quốc.

    Chứng kiến giải thi đấu tứ đại tài tử sắp bắt đầu, Tôn nhi lại có thể tỉnh táo như thế, không có bởi vì liên tiếp hai lần đạt được thắng lợi mà choáng váng đầu óc, Chu Tùng rất hài lòng.

    - Hai năm trước ngươi đưa ra sách lược đối phó Trình gia, gia gia đã biết rõ ngươi đã trưởng thành, gia gia cũng toàn lực ủng hộ ngươi.

    Nhưng có chút thời điểm, một trong mục tiêu lớn còn phải có rất nhiều loại thay đổi nhỏ cùng điều chỉnh, Trình Lam nói như thế nào cũng là người Trình gia, về phần Trình Cung liên tiếp phát sinh xung đột cùng Hoàng đế, đã làm Hoàng đế không thể nhịn được nữa.

    Vài ngày trước Hoàng đế đi tìm Tĩnh Thân Vương, xem ra Thất hoàng tử hẳn là đã có thành tích.

    Về phần cuộc thi đấu này, chỉ là hình thức Chu gia chúng ta dựng uy vọng, lực ảnh hưởng mà thôi, nói trắng ra là một ít trò chơi tiểu hài tử.

    Nghe gia gia nhắc nhở, Chu Dật Phàm hai mắt tỏa sáng, lập tức gật đầu:

    - Dã tâm Trình Lam rất lớn, là loại người mà người khác có thể nhìn ra được, như vậy dễ xử lý.

    Vừa vặn mượn nhờ lần so tài này nhìn lại tình huống, về sau ta sẽ lợi dụng quan hệ huynh đệ bọn họ làm một ít tay chân, đồng thời cũng sẽ nghĩ biện pháp cho Trình Cung phát sinh xung đột cùng Thất hoàng tử, đến lúc đó chúng ta chỉ cần trợ giúp là tốt rồi, bởi vì khẳng định Hoàng đế cũng hi vọng Thất hoàng tử có thể xuất đầu, chỉ có như thế mới có thể ngăn chặn Trình gia.

    Về phần Trình Cung, mặc kệ hắn thật có bản lĩnh cũng tốt, giả có bản lĩnh cũng tốt, hắn đều là quân cờ hay.

    - Ân.

    Chu Tùng khẽ vuốt râu, thoả mãn gật đầu.

    Chương 124: Bóp nát Trảm Mã Đao

    - Vốn nên là ngày tuyết rơi trong lành, đáng tiếc mấy hôm nay gần nhà ta mùi rượu, thuốc súng mù mịt, làm cho cả nhà ta không ai dám ra đường.

    Cửa ra vào Tứ Bảo Trang Viên, Âu Dương Bảo Ngọc sóng vai cùng Trình Lam nhẹ nhàng nói chuyện.

    Trình Lam nghe Âu Dương Ngọc Bảo nhắc tới Trình Cung, trong lỗ mũi phát ra hừ một tiếng lạnh, trong khoảng thời gian này Trình Lam một mực bế quan chuẩn bị giải thi đấu tứ đại tài tử cùng kỳ thi cuối năm.

    Nhưng sự tình ngoại giới hắn đều rất rõ ràng, đối với gia gia lãnh binh bình Trịnh Tam Nguyên, còn giao sản nghiệp gia tộc bọn họ cho Trình Cung, sau đó còn áp chế Hoàng Thượng để Trình Cung xuất chinh, để cho Trình Cung tranh quân công, này làm cho Trình Lam tức giận bất bình.

    Dựa vào cái gì, chẳng lẽ bởi vì hắn là trưởng tôn sao?

    Cái loại phế vật, phá gia chi tử kia, dựa vào cái gì có thể được hết thảy.

    Mình ưu tú như vậy, vì cái gì không giao cho mình, nếu như gia gia tập trung bồi dưỡng mình, bây giờ chỉ sợ mình có thể đứng vào triều đình, đến quan tam phẩm cũng có thể.

    - Nhìn ta há mồm này.

    Âu Dương Ngọc Bảo dùng tay vỗ nhẹ nhẹ miệng của mình thoáng một phát, sau đó đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dật Phàm:

    - Năm nay là lần cuối cùng chúng ta tham gia, chỉ sợ thứ tự năm nay cũng trở thành thứ hạng cuối cùng nhất, đệ nhất ta không muốn, bất quá thứ hai ta khẳng định phải xông qua.

    Đúng rồi, nghe nói tiền Trình Cung quăng xuống đã tiếp cận một trăm triệu lượng bạc, tỉ lệ đặt cược biến thành một bồi ba, nếu như hắn có thể chiến thắng, đây chính là trọn vẹn ba trăm triệu lượng bạc.

    Tứ đại tài tử cũng không phải vì bốn chữ cầm kỳ thư họa này mà sắp xếp, trên thực tế mỗi người bọn hắn am hiểu một lĩnh vực, tổng hợp phương diện thực lực bốn người cũng sẽ có giao phong, sau đó cuối cùng đánh giá bài danh.

    Chỉ là vừa vặn, hai năm trước bài danh đều là cầm kỳ thư họa, mới có vẻ chỉnh tề như vậy.

    - Các ngươi như thế nào ta mặc kệ, về sau Vân Ca Thành nhắc lại đệ nhất tài tử nhất định là Trình Lam ta.

    Ba trăm triệu lượng bạc, coi như là ba tỷ lượng bạc thì thế nào, hắn có thể thắng mới tính toán thật sự.

    Từ trong nhà Trịnh Tam Nguyên nhận được một khoản tiền thì không biết mình họ gì.

    Cho dù hắn có chút ẩn dấu thực lực, muốn so với chúng ta còn kém xa, cho dù ta tối đa cũng chỉ có thể có lòng tin tổng hợp thực lực thứ nhất, cũng không dám nói Cầm mạnh hơn Chu Dật Phàm, Thư mạnh hơn Lôi Hạo Uy, Họa có thể thắng Âu Dương Ngọc Bảo ngươi.

    Trình Lam ngạo nghễ nói, giờ phút này rốt cục hắn cũng không thu liễm, đã không cần lại thu liễm.

    - Là Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo ah!

    - Năm trước nghe nói Cờ Vương đương triều tán thưởng Trình Lam không thôi, nghe nói bức họa của Âu Dương Ngọc Bảo đã đấu giá mấy trăm vạn lượng bạc, còn có tiền mà không mua được.

    - Đó là đương nhiên, cũng không nhìn một chút bọn hắn là người nào.

    Cũng chỉ có như vậy, cảnh giới mới có thể đi lên.

    - Nếu như năm nay ta có thể giao thủ cùng bọn họ, ở trước mặt thỉnh giáo bọn hắn thoáng một phát thì tốt rồi.

    - Công tử, đây là bài thơ tiểu thư chúng ta ghi, ngươi nhìn một chút.

    - Thỉnh công tử nhận lấy, đây là tiểu thư chúng ta căn cứ cổ phổ nghĩ ra.

    - Lần này sau cuộc tranh tài, tứ đại tài tử bọn hắn sẽ tham gia kỳ thi cuối năm, đến lúc đó trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa khẳng định bị bọn hắn xử lý.

    Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo vừa tiến đến, người chung quanh nhao nhao nhường đường, càng có không ít người phát ra kinh hô.

    Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo cũng không lên tiếng nói chuyện phiếm nữa, hưởng thụ loại vạn chúng chú mục này, không chỉ là những người này, càng có một ít tiểu thư khuê các ngồi trên kiệu, bọn thủ hạ xông lên đem một ít thi từ, thư tín nhét vào trong tay hạ nhân của Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo.

    Những hạ nhân kia đều thu lại những thư tín này, hiển nhiên bọn hắn đã sớm quen như vậy, tứ đại tài tử anh tuấn tiêu sái, gia thế bất phàm.

    Lam Vân Đế Quốc coi như khai sáng, tuy nữ tử còn không đến mức ngang hàng, nhưng quyền chủ động truy cầu vẫn có.

    Cái này cũng đã trở thành một phong tục, ở giải thi đấu Tứ đại tài tử đều có vô số tài tử giai nhân có đôi có cặp.

    Cho dù không thể kết thân cùng tứ đại tài, thì kết đôi cùng một số văn chương xuất chúng khác cũng không tệ, thậm chí còn có người chuyên môn đến nơi đây chọn lựa con rể, cho nên giải thi đấu tứ đại tài tử mới náo nhiệt như vậy.

    Ở vô số người tán thưởng, sợ hãi thán phục, thậm chí hoan hô, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo đi tới trên đài, bọn hắn mới vừa lên đã phát hiện có người đã ngồi ở chỗ kia.

    Đúng là Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy, tuổi của Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy trong bốn người là nhỏ nhất, nhưng thiên phú của hắn được rất nhiều người tán thưởng, đáng tiếc về sau hắn không có chuyên tâm ở trên thư pháp, nếu không nhất định sẽ có thành tựu cao hơn nữa.

    Giờ phút này Mãnh Hổ đang nhắm mắt ngồi ở chỗ kia, giống như hết thảy chung quanh không có vấn đề gì cùng hắn.

    - Ha ha...

    Lúc này, Chu Dật Phàm cũng đi lên đài:

    - Khó được tứ đại tài tử chúng ta tụ cùng một chỗ, trận đấu phía dưới còn nửa canh giờ bắt đầu, mà chúng ta thì phải đợi một ngày.

    Ở chỗ này khổ đợi cũng là vô vị, không bằng chúng ta đi lên uống một chén, chậm rãi thưởng thức trận đấu phía dưới như thế nào.

    Trình Lam vừa nhìn thấy Chu Dật Phàm, tươi cười nói:

    - Đang có ý đó.

    - Bên ngoài tuyết rơi lớn, ai nguyện ý ở bên ngoài mới là đồ ngốc, chúng ta vừa vặn vào bên trong xem trận đấu của bọn hắn.

    Âu Dương Ngọc Bảo vui vẻ nói.

    - Đạo bất đồng, mưu không hợp.

    Thời điểm ánh mắt ba người nhìn về Mãnh Hổ, Mãnh Hổ ngay cả mắt cũng không có mở trả lời bọn hắn.

    Ba người giống như từ lâu đã quen, Chu Dật Phàm quay người dẫn đường, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo cùng đi theo vào.

    Lúc này tuyết dần dần có chút nhỏ lại, ở trong Tứ Bảo Trang Viên vàogần hai mươi vạn người, bốn khu vực trận đấu đều có mấy vạn người.

    - Trận đấu sắp bắt đầu, sao không có nghe nói Trình Cung tiến đến, chẳng lẽ hắn không tới.

    - Không thể nào, nghe nói hắn bỏ một trăm triệu lượng bạc, làm sao có thể không tới.

    - Đến bây giờ còn chưa tới, thi đấu sắp bắt đầu, đại môn sắp đóng cửa.

    - Ta nhìn khẳng định là hắn không dám tới, mấy ngày nay nghe nói bọn hắn hoan lạc cả đêm, sống mơ mơ màng màng.

    - Sớm đã biết rõ có thể như vậy, hắn là một hoàn khố còn tham gia trận đấu tứ đại tài gì tử, còn nói cái gì đệ nhất.

    Bất quá hắn không tới cũng tốt, ta cá ba mươi vạn lượng hắn thua, lần này cũng có thể lợi nhuận mười vạn lượng, ha ha...

    - Ỷ vào gia thế, không biết mình họ gì, trận đấu cầm kỳ thư họa hắn tưởng rằng cái gì, nói sau có Chu thái phó tọa trấn, hắn muốn đi cửa sau chơi xỏ là khó có khả năng.

    - Còn tưởng rằng hắn có át chủ bài gì, nguyên lai cuối cùng vẫn kinh sợ không dám tới, hoàn khố đúng là hoàn khố, đã biết rõ dựa thế lực trong nhà đùa nghịch uy phong, thực đến thời điểm tỷ thí cái gì cũng không phải.

    Theo trận đấu dần dần sắp bắt đầu, mọi người bắt đầu tìm kiếm Trình Cung, phát hiện hắn căn bản không có vào.

    Phải biết rằng người ở bên trong, ít nhất có hơn một nửa áp Trình Cung thất bại, tự nhiên bọn hắn rất quan tâm Trình Cung.

    Nhưng rất nhanh phát hiện Trình Cung không có tới, mắt nhìn thời gian sắp đến, nói cái gì cũng có.

    Càng nhiều người là nhìn có chút hả hê, bọn hắn cũng mặc kệ Trình Cung vì cái gì không đến, hắn không đến là tốt rồi, hắn không đến là mình đã thắng.

    Đã biết rõ lần này phá gia chi tử kia phát tiền, có một ít người không có đánh bạc cũng bắt đầu hối hận, tuy dựa theo tỉ lệ đặt cược hiện tại là ba bồi một, nhưng quả thực như nhặt không tiền, vì cái gì không muốn ah.

    Thời điểm những người này nhìn có chút hả hê, Trình Cung mang theo Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ bốn người vừa mới lên ngựa ly khai Vân Ca Thành.

    - Đứng lại, ta hướng ngươi khiêu chiến.

    Trình Cung vừa ra Vân Ca Thành không lâu, lúc này trên đường tới Tứ Bảo Trang Viên đã rất ít bóng người, có một người đứng đó, tay cầm Trảm Mã Đao đứng ở nơi đó.

    Trên khuôn mặt tản ra một cổ khí kình cương mãnh giống như lửa cháy bừng bừng, trong tay Trảm Mã Đao phàm khí cấp chín, ở dưới lực lượng thúc dục phát ra rung rung, hiển nhiên lực tinh đã gần như cực hạn mà cây đao này thừa nhận.

    Vừa rồi lúc hắn nói chuyện cách khoảng trăm mét, trong chớp mắt đã nhanh đến phụ cận.

    Ngăn đón không phải người khác, mà chính là cháu trai La tổng quản La Anh Hùng.

    Túy Miêu thúc ngựa muốn xông lên phía trước, lại không nghĩ rằng tốc độ của Trình Cung so với hắn còn nhanh hơn, người trực tiếp từ trên lưng ngựa nhảy tới tiền phương, năm ngón tay giống như lao lung trực tiếp bắt tới La Anh Hùng.

    Hôm nay La Anh Hùng vừa đi ra, hắn cũng không có mạng lưới tình báo tự nhiên tìm không thấy Trình Cung, nhưng mà rất dễ dàng dò thăm Trình Cung muốn tham gia giải thi đấu tứ đại tài tử, vì vậy ngăn cản ở chỗ này.

    Giờ phút này hắn tin tưởng mười phần, ở trong Băng động đã trải qua vô số thống khổ, hắn từ Hoán Cốt kỳ tầng thứ tám một hơi tăng lên tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, loại tốc độ này ngay cả hắn cũng có chút không dám tin tưởng.

    Mình thật sự trong thời gian ngắn như vậy đạt đến Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, mặc dù trong quá trình này rất thống khổ, nhưng mình thật sự đạt đến.

    Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, vốn cho là mình ít nhất phải năm năm sau mới có thể đạt tới, không ngờ bây giờ lại đạt đến.

    Khi thấy Trình Cung chạy đến, thời điểm La Anh Hùng đang lo lắng nên ném đao đi hay không, năm ngón tay của Trình Cung giống như một ngọn núi đè xuống.

    Đúng vậy, La Anh Hùng có một loại cảm giác, cái kia chính là một núi lớn đè xuống, làm cho nguyên khí chung quanh thân thể của hắn đều bị đè ép khó có thể bị hắn hấp thu, làm hắn có loại cảm giác hít thở không thông.

    Đó là lao lung, bởi vì căn bản không có khả năng né tránh, chung quanh thân thể của mình đều bị năm ngón tay này khống chế.

    Quá kinh khủng, đây rốt cuộc là lực lượng gì, sao khủng bố như thế này.

    - Ah!

    La Anh Hùng chợt quát một tiếng, đã không đi quản chuyện khác, trực tiếp bổ một đao ra ngoài.

    - Không...

    La Anh Hùng vung đao, nhưng khi thấy bàn tay Trình Cung trực tiếp nghênh đón đao của mình, hắn muốn rút lui đã không còn kịp rồi.

    Điên rồi, chẳng lẽ hắn điên rồi sao, trên tay hắn căn bản không có bất luận phòng ngự gì, đừng nói là hắn, cho dù Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, cũng không thể tay không ngăn chặn được a.

    Bởi vì căn bản không thấy hắn sử dụng nguyên cương hộ thể, nếu như sử dụng nguyên cương hộ thể còn đỡ một ít, nhưng hiện tại...

    - Răng rắc...

    Két...

    Nhưng làm cho La Anh Hùng hoàn toàn không nghĩ tới chính là, hắn trơ mắt nhìn năm ngón tay Trình Cung trực tiếp bóp nát thanh đao của mình.

    Bóp nát...

    Bóp nát...

    Bóp nát...!.

    Chương 125: Cầm kiếm mở đường

    Đúng vậy, thật là bóp nát, hắn vẫn là người sao?

    Tại sao có thể có lực lượng như vậy, chẳng lẽ hắn đã đạt tới Siêu Phàm kỳ, không có khả năng, lúc này mới bao lâu.

    Tiến bộ của mình đã đủ khủng bố, hắn làm sao có thể.

    - Bành!

    La Anh Hùng vốn là khí thế mười phần tâm giống như là từ ngàn trượng rơi xuống, hoàn toàn không khống chế được, sau đó thân thể của hắn bị Trình Cung đánh bay.

    Cả người La Anh Hùng đều bay lên, mà ngựa của đám người Trình Cung căn bản không ngừng lại, Trình Cung vừa vặn một chưởng đưa La Anh Hùng lên một con ngựa không người, mình thì hai cái lách mình đã nhảy về trên lưng ngựa.

    Thấy La Anh Hùng đứng cản đường, đến Trình Cung ra tay, Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử cưỡi ngựa còn chưa kịp lao tới, giờ phút này Trình Cung lên ngựa tiếp tục chạy tới Tứ Bảo Trang Viên.

    Bởi vì La Anh Hùng nghe ngóng sự tình Trình Cung, Trình Cung đã sớm biết nhất cử nhất động của hắn, biết rõ hắn ngăn đón ở chỗ này, nên hắn mới mang theo một con ngựa nữa, giờ phút này vừa vặn cho hắn dùng.

    Mà giờ khắc này La Anh Hùng trên lưng ngựa đi theo Trình Cung chạy tới Tứ Bảo Trang Viên thì tinh thần hoảng hốt, mình... mình thua, cứ như vậy thua.

    So hai lần trước còn nhanh hơn, càng trực tiếp hơn, nhưng mà càng thêm tâm phục khẩu phục.

    Bởi vì loại chênh lệch này quá xa, làm sao có thể, mình tăng lên rất nhanh, chịu rất nhiều thống khổ, hiện tại nhớ tới còn toàn thân phát run.

    Nhưng vừa rồi chỉ là một kích, phàm khí Trảm Mã Đao cửu cấp lại bị bóp nát, bóp nát ah!

    Lần này La Anh Hùng tự nhận là ít nhất có sáu thành nắm chắc, thất bại hắn cũng nghĩ qua, dù sao trước kia Trình Cung biểu hiện đã rất là thần kỳ.

    Nhưng cho tới bây giờ hắn không nghĩ thua thảm hại như vậy, quả thực là vô cùng thê thảm.

    Ngồi ở trên ngựa, tinh thần vô cùng hoảng hốt, không dám tin.

    - Trận đấu bắt đầu, đại môn đóng cửa.

    Lúc này, rất xa đã thấy được Tứ Bảo Trang Viên, đại môn Tứ Bảo Trang Viên đã bắt đầu đóng cửa, đứng ở cửa ra vào chính là thị vệ Hoàng đế phái tới, mà gia đinh đang hì hục đóng cửa đại môn.

    Lúc này, ở trong trang viên, vô số người đã bộc phát ra tiếng ăn mừng hoan hô.

    - Còn chờ cái gì nữa, cầm, lên trước mở cho ta đường, oanh mở đại môn kia cho bản đại thiếu.

    Hoan hô đúng không, bản đại thiếu không có tới các ngươi cũng dám đóng cửa.

    Trình Cung là kéo thời gian mà đến, giờ phút này trực tiếp lấy ra Nguyên khí Thái Dương Kiếm cấp chín ném cho La Anh Hùng.

    Ngẫm lại trước kia Trình Trảm là Siêu Phàm kỳ, siêu việt thế tục, mới sử dụng Thái Dương Kiếm này không sai biệt lắm, đã biết rõ cái này rất trân quý.

    Biết rõ Trình Cung ở Nguyên Thủy Ma Tông đạt thành giao dịch cùng tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, Trình Trảm mới nhận được Cuồng Phong Đao.

    Nguyên khí, Nguyên khí cấp bảy, hiện tại kiến thức của La Anh Hùng mạnh hơn trước kia rất nhiều, cộng thêm lực lượng đã đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín.

    Mặc dù có chút thất thần chán nản, nhưng Trình Cung ném Thái Dương Kiếm cho hắn, hắn nắm ở trong tay lập tức sợ ngây người.

    Đúng vậy, này thật sự là Nguyên khí cấp bảy, sau khi lực lượng của mình thẩm thấu tiến vào, cơ hồ bộc phát ra uy lực gấp đôi.

    Người... thật bất khả tư nghị, không ngờ mình cầm một thanh Nguyên khí, nhưng lại không phải Nguyên khí bình thường, là Nguyên khí cấp bảy.

    Trên thân Thái Dương Kiếm đã có một ít tiểu trận pháp, một khi Nguyên khí quán thâu vào kiếm sẽ như mặt trời, ngược lại vừa vặn tương xứng cùng La Anh Hùng, Thái Dương Kiếm này so với bảo kiếm bình thường rộng gấp năm lần, vừa rộng lại dày, nhưng mà tuyệt không nặng, uy lực kinh người.

    - Đóng cửa, đã bắt đầu không được cho bất luận kẻ nào tiến đến.

    Lúc này, đại môn đã muốn khép lại, La Anh Hùng mãnh liệt tỉnh táo lại.

    Chợt quát một tiếng, thân thể trực tiếp xông ra ngoài, cầm một thanh Nguyên khí cấp bảy làm hắn vô cùng hưng phấn, cho dù có thể sử dụng một hồi cũng làm cho người hưng phấn ah.

    - Hỏa Diễm Trảm.

    La Anh Hùng xông lên, thân thể xoay tròn trên không trung, hai tay cầm kiếm, kiếm khí ngưng tụ, Nguyên khí cấp bảy phụ trợ đối với lực lượng cũng đạt tới mạnh nhất, trực tiếp hình thành một đạo hỏa quang xông tới.

    - Oanh!

    Hỏa Diễm Trảm của La Anh Hùng bổ vào đại môn sắp khép lại.

    Những gia đinh sau đại môn trực tiếp bị cổ lực lượng này đánh bay ra ngoài, toàn bộ phun máu tươi, đại môn trực tiếp mở ra hai mét.

    - Bắt lại.

    Giờ phút này, những ngự tiền thị vệ kia muốn động thủ.

    - Ngũ phẩm ngự tiền thị vệ Phó thống lĩnh ở đây, còn không nghênh đón.

    Bàn Tử nộ quát một tiếng, những ngự tiền thị vệ kia muốn động thủ thoáng cái đều ngẩn người.

    - Chúng ta tuân thánh chỉ...

    Trong đó có một người nhận ra Trình Cung, vội vàng mang thánh chỉ ra.

    - Các ngươi chỉ là giữ gìn an toàn, trật tự tại đây, ai cho các ngươi cản trở người tham gia trận đấu, hiện tại cửa chưa đóng, các ngươi muốn làm gì, chẳng lẽ khi dễ mấy người chúng ta.

    Sắc Quỷ trừng mắt, cùng Bàn Tử phối hợp lại, ngươi một lời ta một câu nói làm những ngự tiền thị vệ á khẩu không trả lời được.

    Những thị vệ kia thật muốn khóc, khi dễ đế đô Tứ đại hại các ngươi, ngay cả đại môn Tứ Bảo Trang Viên các ngươi cũng dám bổ ra, còn khi dễ các ngươi.

    Nhận ra là đế đô Tứ đại hại, lập tức những người kia không nói không rằng.

    - Ha ha...

    Nhìn cái gì vậy, chưa có thấy đến đúng giờ như vậy sao, cửa còn chưa đóng.

    Tứ Bảo Trang Viên này là cố ý kiến tạo vì trận đấu, vị trí tốt nhất bốn tháp, chung quanh cũng không có thiếu đình đài lầu các, là vì cho một ít người có thân phận quan sát trận đấu dùng.

    Giờ phút này có không ít người từ chỗ cao nhìn về đây, ánh mắt Trình Cung quét qua, hung hăng càn quấy nói, sau đó thúc ngựa mang theo đám người Sắc Quỷ trực tiếp đi vào.

    - Mất mặt xấu hổ.

    Giờ phút này Trình Lam cùng Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo ngồi cùng một chỗ, đang ngồi ở bên trên bảo tháp chữ Cầm nhíu mày nói.

    - Trình đại thiếu xưa nay đã như vậy, ngươi xem ngay cả những ngự tiền thị vệ kia nghe được là đế đô Tứ đại hại cũng không dám nói tiếng nào, người ta a, còn uy phong hơn chúng ta nhiều lắm.

    Âu Dương Ngọc Bảo ở bên cười nói lấy.

    Chu Dật Phàm thì không sao cả giơ chén rượu lên nói:

    - Đã đến cũng tốt, khóc lóc om sòm lăn qua lăn lại, càn quấy, mượn thế lực trong nhà hồ đồ, có lẽ chúng ta không sánh bằng hắn, nhưng cầm kỳ thư họa bất luận kẻ nào đến chúng ta lại sợ sao.

    Thiên phú của chúng ta còn ở đó, thành tựu của chúng ta còn ở đó, hắn muốn thắng dễ vậy sao, ta thật đúng là không tin hắn có thể làm được, trừ khi ba tuyết tháng chín tan, trời rơi xuống bạc.

    Chu Dật Phàm nói làm Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo đều khẽ gật đầu, đúng như Chu Dật Phàm nói, bọn họ là thiên chi kiêu tử.

    Qua nhiều năm như vậy, bọn hắn nghênh đón vô số người khiêu chiến, ở trên lĩnh vực của mình, bọn hắn dựa vào là chính mình.

    Sự thành tựu của bọn hắn là mình dốc sức làm ra, thì sao phải sợ bất luận kẻ nào.

    Cho dù hiện tại những danh gia thành danh kia, bọn hắn cũng dám liều, Trình Cung bất quá là nện xuống một ít tiền, còn không vào được trong mắt của bọn hắn.

    ...

    - Hắn điên rồi a, này tuy không phải trường thi, nhưng dù sao cũng là trang viên Chu gia, hắn trực tiếp oanh mở đại môn tương đương khiêu khích cùng Chu gia, sao Chu gia không phản ứng.

    - Ai biết, sẽ không phải ngay cả Chu gia cũng không dám gây Trình gia chứ.

    - Thật đáng tiếc, thiếu một ít nữa là tiền tới tay, bất quá hắn tới cũng vậy thôi.

    - Đương nhiên, một tên hoàn khố, còn muốn thắng cầm kỳ thư họa, vậy thì nói hắn thắng mấy ngàn tài tử ở đây, cuối cùng còn thắng tứ đại tài tử.

    Đây quả thực là nằm mơ, các triều đại đổi thay còn chưa từng có một tài tử nào dám hung hăng càn quấy nói mình thứ nhất ở các phương diện, hắn càng không cần phải nói.

    - Ta nhìn hắn căn bản không có cơ gặp được tứ đại tài tử, đoán chừng vòng thứ nhất đã bị loại.

    - Đế đô Tứ đại hại quả nhiên đủ hung hăng càn quấy, cũng dám phóng ngựa ở chỗ này, còn để cho thủ hạ cầm kiếm mở đường.

    Một lát nữa đoán chừng hắn phải khóc, thua hắn không thấy đường về, đây cũng không phải là có quyền thế thì có dùng, đánh đàn tốt chính là tốt, quân cờ phải hạ thắng mới được, chữ phải viết ra, họa phải vẽ đến.

    Hắn một cái chó má không hiểu, chỉ có biết ăn uống chơi gái, đánh bạc, nếu hắn có thể thắng mới là kỳ tích.

    Trình Cung dẫn người phóng ngựa tiến đến, lập tức đưa tới vô số người chú mục, đi tới chỗ nào đều có thể nghe được đủ loại nghị luận.

    Giờ phút này La Anh Hùng cầm kiếm đi ở phía trước mở đường, bất luận là binh sĩ, gia đinh hay là tài tử khác gặp được đều nhao nhao tránh đi, bởi vì giờ phút này trên người La Anh Hùng mang theo sát khí rất khủng bố.

    Tràng diện này so với trước kia La Anh Hùng cùng Trình Cung đi báo danh còn đồ sộ gấp mười lần thậm chí gấp trăm lần, nhưng tâm tính của La Anh Hùng lại chuyển biến không ít, điểm này ngay cả hắn cũng không phát hiện.

    Tuy trong nội tâm ngẫu nhiên sẽ vì trước khi bị Trình Cung đả bại mà uể oải, nhưng tay cầm kiếm lại khí thế như cầu vồng, đối mặt đủ loại ánh mắt của vô số người, hắn vẫn biểu hiện ra sát khí cường hoành.

    Mình khiêu chiến thất bại, chỉ có thể về sau lại nghĩ biện pháp, nhưng thân là một binh sĩ, mình cần phải làm là phục tòng mệnh lệnh, thân là binh sĩ Trình gia, càng phải làm Trình gia vinh quang.

    Về phần Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu đi theo Trình Cung lâu như vậy, danh tiếng đế đô Tứ đại hại đã sớm truyền khắp Lam Vân Đế Quốc, mặc dù tràng diện này lớn nhưng bọn hắn căn bản không để ý.

    - Thấy không, một đám không có đảm lượng, không có khí phách, không có tinh mắt còn muốn thắng tiền, còn dám đánh bạc, một điểm lý trí cùng thanh tỉnh cũng không có.

    Bàn Tử nhìn người chung quanh bất đắc dĩ lắc đầu, thân là Đổ Thần hắn cảm giác được rất đáng buồn, nhiều người như vậy vậy mà không có mấy người có thể thanh tỉnh một chút.

    - Đều đồng dạng như ngươi, chúng ta thắng ai.

    Sắc Quỷ nghĩ đến gần đây mọi người đầu nhập tài chính lớn, cũng chỉ có bọn hắn trước sau cướp bóc Trịnh Tam Nguyên, Mã Huân, Phùng Tuấn Kiệt còn có ở thảo nguyên mới có thể đầu nhập nhiều tài chính như vậy.

    Giờ phút này nhìn bọn này ở đằng kia hưng phấn nói, Sắc Quỷ giống như nhìn một đám dê đợi làm thịt.

    - Nói cho ngươi ngươi cũng không hiểu, đại thiếu nhất định đã hiểu ta, đây là một loại đau lòng đối với nghề đánh bạc xuống dốc.

    Nếu như lúc này có ai thanh tỉnh, có lẽ chúng ta sẽ thiếu thắng một chút, nhưng lòng ta sẽ rất trấn an, nói rõ còn có người hiểu được đánh bạc.

    Bởi như vậy, đối với tương lai ta thành lập thành thị đánh bạc, thế giới đánh bạc mới có một ít tin tưởng, cái này giống như một bá chủ anh minh, muốn thành lập sự nghiệp vĩ đại, luôn hi vọng có một ít thần tử xuất sắc trổ hết tài năng, loại cảm giác này ngươi không rõ.

    Đại thiếu, ngươi hiểu ta, đúng không.”

    Bàn Tử rất say mê nói, chung quanh ngàn vạn ánh mắt, vô số nghị luận với hắn mà nói đều giống như chó má.

    Chương 126: Cầm, thất âm

    - Ách...

    Túy Miêu bò tới trên lưng ngựa, mang theo một thân tửu khí nghe xong dùng sức gật đầu, trong miệng hàm hàm hồ hồ:

    - Đúng...

    Thực ti tiện...

    Tiện nhân...

    Bàn Tử thì một bộ tịch mịch như tuyết, cảm giác cả thế giới có mình ta thanh tỉnh, lần nữa cả ba người đều khen hắn:

    - Tiện nhân.

    Nguyên bản tiến vào đại môn sẽ có người tới dẫn ngựa đi, phía sau cần phải đi bộ, nhưng mà giờ phút này Trình Cung bọn hắn phóng ngựa mà đi, lại không người dám cản trở.

    Chỉ là người đến ở bên trong, rất nhiều tự nhận là thanh cao, đều rất là khinh thường, khinh bỉ nhìn xem, hơn nữa khi đám người Trình Cung bỏ đi rất xa mới thấp giọng nghị luận, tự nhiên lời này không phải lời nói dễ nghe gì.

    Nhưng mà ở trước mặt Trình Cung, lại không mấy người dám nói cái khác.

    Trình Cung giết chết Trương Càn, Âu Dương Ngọc Long, những chuyện này đối với người Vân Ca Thành còn không có đi qua bao lâu, thực tế vài ngày trước hắn trở về nén vô số lỗ tai người trên Kim Loan Đại Điện, làm những đại thần sợ tới mức té cứt té đái còn làm cho ký ức người ta mới mẻ.

    Lúc này, không ai dám đi ra thử sức, những lởi nói khó nghe kia đều là chờ Trình Cung đi xa rồi mới dám nói.

    Mỗi ngày người ở Vân Ca Thành nói bậy sau lưng hắn khá nhiều loại, chỉ cần không phải ở trước mặt hắn kêu gào, Trình Cung sẽ chẳng muốn đi để ý tới.

    Có ai là không bị người nói sau lưng, cho dù thành tựu vô thượng thần thông, đạt tới Đạo trong truyền thuyết, có người nói xấu mình, dù cảm giác được thì như thế nào.

    Trong sân thi đấu Cầm vô cùng đặc biệt, trung gian là dựng một cái bàn, cuối cùng nhất đạt được trước hai mươi tên lên đài biểu diễn.

    Ở chung quanh nơi này cách mấy trăm mét thì có một sân thi đấu, tổng cộng có hai mươi sân thi đấu, trong từng sân sẽ sinh ra một người có thể tiến vào trước hai mươi tên.

    Bên trong từng sân thi đấu đều có ban giám khảo đức cao vọng trọng, hơn nữa không chỉ một người, cũng chỉ có thế lực Chu gia mới có thể làm được như thế.

    Những trận đấu tài tử này cả đám đều có chuyên gia bối Cầm, càng phải dâng hương, đánh đàn, Cầm giống như tánh mạng của bọn hắn, mỗi một động tác đều ưu nhã vô cùng, tiếng đàn cũng không chênh lệch.

    Có khảy đàn đương đại, nhưng càng nhiều người sẽ tìm một ít cổ khúc, nghe nói có thể đi vào trước hai mươi ngườ, từng cái đều có thể đạt tới cảnh giới đánh đàn có thể làm cho người khác vui buồn.

    - Đại thiếu là ở sân thi đấu thứ mười sáu, phải đạt đệ nhất ở đó, mới có thể lên đài.

    Sắc Quỷ không cần đi xem, người đứng ở nơi đó cũng đã có người tới gần báo cáo.

    - Cho tới bây giờ chưa thấy qua đại thiếu ngươi đánh đàn, nói thật, ta thật là có chút sợ sợ.

    Đúng rồi đại thiếu, đàn của ngươi đâu?

    Bàn Tử nghĩ đến giai đoạn trước đầu nhập bốn ngàn vạn lượng bạch ngân, cộng thêm hậu kỳ bỏ thêm trăm triệu bạch ngân đầu nhập tâm cũng hơi lo.

    - Không có, không có chuyện gì mang đàn bên người làm gì, cái đồ chơi kia không có thể ăn không thể uống.

    Trình Cung rất dứt khoát lắc đầu.

    - Ah...

    Bàn Tử bụm lấy trái tim:

    - Đại thiếu ngươi cũng đừng làm ta sợ, sau khi ta vận chuyện hệ thống buôn bán, cơ hồ chúng ta bỏ toàn bộ vốn lưu động vào đó.

    Trình Cung không để ý tới Bàn Tử, hắn là Đổ Thần, đừng nói mình sẽ không thua, cho dù thật sự thua, nếu như hắn thua cũng thua không nổi, còn gọi Đổ Thần cái rắm.

    Trình Cung nhìn chung quanh, cách mấy trăm mét có vô số người vây tại đó, nghe tài tử bên trong khảy đàn, có chút tài tử ôm lấy đàn rơi lệ đầy mặt, nhưng một sân thi đấu hơn mười người, cũng chỉ có một người có thể chiến thắng.

    Chẳng lẽ mình đi theo chân bọn họ so, vậy cũng quá lãng phí thời gian.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung thấy trên đài đặt ba cây Cầm, đây là phần thưởng giành cho ba người đầu, nếu như có thể khiêu chiến chiến thắng còn đạt được ban thưởng khác, kể cả Thiên Bảo Ngọc ở bên trong.

    - Giá.

    Trình Cung thúc ngựa, trực tiếp phóng tới cái đài kia.

    - Đứng lại, ngươi muốn làm gì, dừng lại...

    Người phụ trách trật tự bên cạnh lôi đài hoảng sợ, nhìn bọn hắn cưỡi ngựa tiến đến, không nghĩ tới lại xông tới đây, nhưng mà hắn cản trở đã chậm, Trình Cung trực tiếp vọt tới phía trước, nhẹ nhàng nhảy lên đài, cây đàn ban thưởng cho người thứ nhất đã nằm trong tay hắn.

    Hắn phóng ngựa xông lên cái bàn, tuy khiến cho bộ phận rối loạn, nhưng dù sao ở địa phương khác đấu rất khẩn trương, không có quá nhiều người chú ý tới hắn.

    Mới vừa lên đài, chứng kiến vài chỗ trên đài đều điêu khắc lấy một ít chữ.

    Gảy đàn làm cho người khác hòa theo tâm tình mình là tầng thứ tối cao.

    Gãy đàn không phải chỉ là đánh cho vui, càng là dung nạp thiên địa, giáo hóa dân chúng.

    Thiên địa khí tượng ẩn ở trong đó, mọi người cúng bái nó, giao phó nó về đạo đức tín ngưỡng, với tư cách “Sửa phát âm”.

    Mà ngay cả tăng nhân Phật giáo cũng ưa thích từ trong đàn lĩnh ngộ trí tuệ.

    Từ xưa đến nay, bọn hắn thường thường mượn đàn tu dưỡng thể xác và tinh thần, thể ngộ đại đạo.

    Cầm cùng kiếm, đã trở thành thứ văn nhân không thể thiếu.

    Cầm kỳ thư họa, là điển hình của tài tử giai nhân.

    Cầm không có tùy ý thổ lộ, chỉ ở trong hàm súc toát ra khí độ bình thản siêu thoát.

    Cầm cùng thơ ca không thể phân; coi trọng hàm súc, hư thật tương sinh, coi trọng ý ở ngoài lời, từ đó sáng tạo ra, tạo ra một loại ý cảnh linh hoạt kỳ ảo.

    Cầm, là một loại nhạc khí toàn thân đều tràn đầy văn hóa.

    Vẻn vẹn theo hình của đàn mà nói, có thể nói toàn thân là vận.

    Cầm lấy cây đàn này, trong đầu Trình Cung hiện ra cảnh một người một Cầm, ngăn cản ngàn vạn đại quân U Minh địa ngục.

    Nghĩ đến thời điểm hắn cầu mình luyện đan dược, giảng thuật về đủ loại Cầm, nghĩ đến vẻ khiếp sợ của hắn thời điểm mình luyện Cầm, nghĩ đến lúc trước mình cũng bởi vì mượn nhờ Cầm mà cảm ngộ.

    Bình thường đàn dài ước chừng ba thước sáu thốn năm ly, biểu tượng một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày (cũng đại biểu cho chu thiên ba trăm sáu mươi lăm độ).

    Bình thường rộng chừng sáu thốn, dày hai thốn.

    Cầm là theo thân hình Phượng mà chế thành, toàn thân tương ứng cùng thân Phượng.

    “Đầu Cầm” thượng bộ xưng là Ặc.

    Dưới đầu khảm dây cung, xưng là “Nhạc Sơn”, còn xưng là “Lâm nhạc”, là bộ phận cao nhất của Cầm.

    Cầm có hai âm rãnh, ở giữa lớn hơ xưng là “Long trì”, ở vào phần đuôi nhỏ hơn xưng là “Phượng chiểu”.

    Cái này gọi là lên núi hạ trạch, lại có Long có Phượng, biểu tượng thiên địa vạn vật.

    Bên cạnh Nhạc Sơn có một đầu gỗ, xưng là “Thừa lộ”.

    Bên trên có bảy “Dây cung nhãn”, để xuyên qua hệ dây đàn.

    Phía dưới có bảy dây cung “Cầm chẩn”.

    Từ eo xuống dưới xưng là “Cầm vĩ”.

    Cầm vĩ có khắc “Long ngân” để khung dây cung.

    Hai bên Long ngân xưng là “Quan giác”, hoặc là “Tiêu vĩ”.

    Bụng cầm lại có hai ám rãnh, một là “Lưỡi huyệt”, một là “Âm thanh trì”.

    Phần đuôi bình thường cũng có một ám rãnh, xưng là “Vận chiểu”.

    Cùng long trì, Phượng chiểu tương đối, thường thường có tất cả một cái “Nạp âm”.

    Long trì nạp âm dựa vào đầu hơi nghiêng có “Trụ trời”, dựa vào vĩ hơi nghiêng có “Địa trụ”.

    Cầm trước dày sau hẹp, biểu tượng tôn ti trật tự.

    Quan, thương, giác, khí, vũ năm dây cung biểu tượng quân, thần, dân, nô, bộc, năm loại đẳng cấp xã hội.

    Về sau tăng hai dây là văn, võ, biểu tượng quân thần chi hợp.

    Mười hai huy phân biệt biểu tượng mười hai tháng, mà chi huy lớn nhất trung tâm đại biểu quân, biểu tượng tháng nhuận.

    Đàn cổ có âm bội, theo như âm cùng tán âm có ba loại âm sắc, phân biệt biểu tượng thiên, địa, nhân hòa hợp.

    - Đang...

    Trong nội tâm nghĩ đến chuyện năm đó, Trình Cung nhẹ nhàng kích thích dây đàn, chỉ một tiếng đàn, đã làm người muốn ngăn chặn cùng đám đông huyên náo im bặt.

    - Tâm tàng tuế nguyệt khúc kinh người, hắc bạch phân minh kiếm tri âm.

    Tình cảm mãnh liệt gặp lại ngày, toàn thân thiêu đốt hiến thanh xuân.

    Người cầu đan dược Trình Cung nhiều vô số kể, thiếu nhân tình của hắn càng nhiều, có thể trở thành bằng hữu chính thức lại không có mấy người.

    Tuy lúc trước Trình Cung chỉ là muốn thông qua các biện pháp tìm kiếm đột phá, cảm ngộ, nhưng mà vĩnh viễn khó có thể quên tình cảm mãnh liệt kia, một cầm khúc diệt sát trăm vạn đại quân.

    Sau đó tiếng đàn vang lên lần nữa, Trình Cung kích thích dây đàn bảy lần, thanh âm lại quanh quẩn cả không gian, trường thi đánh đàn lặng ngắt như tờ.

    Tất cả người khảy đàn đều ngừng lại, mà tất cả giám khảo đều đứng dậy, không hiểu sao lại cảm giác thanh âm này rất thanh thúy, thanh thoát như thế, làm cho lòng người khoan khoái dễ chịu.

    Bọn hắn có người hiểu được một ít, nhưng càng nhiều nữa đều là thế hệ học đòi văn vẻ, nhưng giờ phút này dù là chút ít học đòi văn vẻ cũng cảm giác được thanh âm này tự nhiên như thế.

    Như từ viễn cổ xa xôi, tinh không mênh mông, như tiên nhân đàn tấu trong truyền thuyết.

    So sánh cùng thanh âm này, trước kia nghe chút ít U Lan, Lưu Thủy, Tửu Cuồng, Phượng Cầu Hoàng, Bích Giản Lưu Tuyền, U Hồn Cổ Mộng đều trở nên ngây thơ như vậy, cảm giác những cái kia như hài tử vui đùa.

    Mà thanh âm thất âm này, mới thật sự là phát ra từ nội tâm, là chân lý tiếng đàn chân chính.

    Cũng không biết nên dùng cái gì để hình dung, chỉ có một loại cảm giác, thoải mái, thoải mái!

    - Nghe thanh âm thật thoải mái, trước kia tu luyện xảy ra chút vấn đề, ngực một mực phiền muộn, khó thở, bây giờ lại cảm giác khoan khoái dễ chịu hơn rất nhiều.

    - Móa nó, buổi sáng bà nương trong nhà bởi vì sự tình nạp tiểu thiếp náo cùng ta, làm cho ta nhẫn nhịn một bụng khí, vừa rồi cũng không tĩnh tâm nghe đàn nổi, bây giờ lại cảm giác thông suốt rất nhiều.

    - Tiếng đàn này sao đặc biệt như vậy, làm cho người ta cảm giác quên mất phiền não, trong đầu lập tức thanh minh rất nhiều.

    Người học đòi văn vẻ chiếm đa số, nhịn không được sợ hãi thán phục cải biến trên người mình, bọn hắn không hiểu nên hình dung thanh âm này như thế nào, chỉ có thể nói ra thân thể của mình được thanh anh này cải biến.

    Bọn hắn không hiểu, nhưng dù sao hiện trường có người hiểu, những người nổi bật tới tham gia đánh đàn kia tựa hồ cảm nhận được cái gì, mình cũng đình chỉ khảy đàn nhắm mắt cảm thụ.

    Mà những giám khảo kia thì có một ít người đã chấn kinh đứng lên, không dám tin, vô cùng giật mình nhìn về phía Trình Cung.

    Vậy mà, vậy mà thật sự có người có thể làm được, tuy trước kia ở trong cổ phổ, thượng cổ ghi lại, nhưng giờ phút này mới biết được vậy mà thật sự có người có thể làm được.

    Hơn nữa hắn còn không phải khảy một bản, hai khúc, dần dần đạt tới, chỉ là đơn giản kích thích dây đàn vài cái, ách... có thể như thế sao, quá không thể tưởng được.

    Chương 127: Hung hăng càn quấy khiêu chiến

    Mục đích cổ nhân phát minh cùng sử dụng đàn là thông thuận âm dương chi khí, cùng thuần khiết nhân tâm, điểm này mọi người cũng biết một ít, bởi vì từ khi đàn được phát minh lưu truyền tới nay đã chứng minh tất cả, hơn nữa là một loại ý cảnh.

    Nhưng trên thực tế, đây mới thực là có thể làm được, mà đối với Trình Cung mà nói, cảnh giới này người bình thường dùng cả đời cũng khó truy cầu, còn hắn rất dễ dàng có thể đạt tới.

    Phải biết rằng hắn tu luyện là Âm Dương Vạn Vật Quyết, đối với thông thuận âm dương chi khí, dẫn đạo lực lượng âm dương chi khí hắn rất dễ dàng tìm hiểu.

    Về phần thuần khiết nhân tâm, đó là phải đem lực lượng cùng cảnh giới phối hợp mới được.

    - Đều nghe rõ ràng chưa, đệ nhất bản đại thiếu cầm đi.

    Nếu như các ngươi muốn tiếp tục so bài danh phía sau thì cứ tùy tiện, Túy Miêu ngươi ở chỗ này nhìn bọn hắn, bọn hắn không phục thì để bọn hắn tìm giám khảo, nếu có sự tình gì kịp thời nói cho ta biết.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp bỏ đàn xuống, nhảy lên lưng ngựa ly khai.

    - Dựa vào cái gì ngươi đứng nhất, ngươi cho rằng ngươi là Trình Đại thiếu là ngưu bức sao, ngươi cho rằng ngươi là hoàn khố thì chúng ta chỉ sợ sao.

    - Hắn căn bản không có theo như quy củ, còn hắn khảy đàn đó là cái đồ chơi gì, khúc không thành khúc, điều không thành điều.

    - Ngươi căn bản là đang vũ nhục đàn, ngươi phải lập tức xin lỗi.

    Nhìn Trình Cung nói như thế rồi ly khai, những người tham gia cuộc thi kia mới kịp phản ứng, ngoại trừ số rất ít ra, những thứ khác đều xông tới muốn ngăn cản Trình Cung.

    - Tránh ra, thời gian đang gấp.

    Có vấn đề gì, đến hỏi giám khảo các ngươi.

    Trình Cung cũng không có thời gian dài dòng cùng bọn họ, hắn thúc ngựa về phía trước, Túy Miêu đã trực tiếp nhảy lên, Tử Kim Bàn Long Thương cũng đã xuất hiện trong tay, Tử Kim Bàn Long Thương xoay tròn mang theo khí kình khổng lồ lăng không trực tiếp oanh kích xuống dưới.

    Những người này cũng đều có chút nội tình, xem xét điệu bộ này đều trực tiếp sợ tới mức thối lui hai bên.

    - Oanh...

    Túy Miêu Tử Kim Bàn Long Thương trực tiếp cắm trên mặt đất, tư thế kia chính là ai có gan xông lên thử xem.

    Bọn hắn vừa lui, Trình Cung cùng Sắc Quỷ, Bàn Tử đã lao đi.

    - Này tính toán trận đấu gì, chẳng lẽ lực lượng ai mạnh thì đứng nhất, vậy so đánh đàn làm gì, trực tiếp quyết đấu được rồi.

    - Đúng, chúng ta muốn tìm Thái Phó phân xử.

    - Thượng Quan huynh, trước kia ngay cả giám khảo cũng nói năm nay Cầm kỹ của ngươi rất có tiến bộ, vốn năm nay đệ nhất hẳn là ngươi, đi, chúng ta đi tìm Thái Phó.

    Thượng Quan Hạc, Cầm kỹ rất cao siêu, vừa rồi càng là một khúc kinh người, sau khi hắn khảy đàn, những người khác đều cam bái hạ phong.

    Mà ngay cả giám khảo cũng nói, hiện tại hắn đã có cơ hội phân cao thấp cùng Chu Dật Phàm.

    Nhưng lúc này, thấy Thượng Quan Hạc đang thu dọn đồ đạc, tự tay cẩn thận cất đàn vào.

    - Trước kia nói sau khi Cầm kỹ thông thần, cầm sắt hòa minh mới có thể thông thuận âm dương chi khí, sau đó mới có thể thuần khiết nhân tâm, hiện tại hắn có thể dùng bảy âm làm người thông thuận âm dương chi khí, tuy còn không đạt được cảnh giới thuần khiết nhân tâm, cũng đã có thể thông thuận âm dương chi khí, loại cảnh giới này không phải chúng ta có thể so sánh.

    Ta thua tâm phục khẩu phục, hiện tại ta muốn tiến đến nhìn trận đấu phía sau của hắn.

    Thượng Quan Hạc vô cùng tiêu sái thu đàn, đuổi theo phía sau Trình Cung.

    Hắn vừa nói như vậy, có một đám giống như tỉnh ngộ, người không có ngộ cũng không lên tiếng nữa, bọn hắn đều rất cao ngạo, nhưng nghĩ đến bảy âm vừa rồi kia, nghĩ đến thân thể bởi vì bảy âm này mà có một ít thay đổi.

    Thật là thông thuận âm dương chi khí, cuối cùng đều thở dài không nói.

    - Tuy hắn làm không hợp quy củ, nhưng nếu có theo quy củ đi nữa, thì các ngươi càng bẻ mặt hơn mà thôi, tự các ngươi suy nghĩ thật kỹ a.

    Nếu như muốn tranh đoạt bài danh phía sau vậy tiếp tục so, nếu như nói Trình Cung không hợp quy củ muốn một mình so cùng hắn mà nói, cái kia không cần các ngươi đi tìm, một hồi chúng ta sẽ thông báo cho Thái Phó đại nhân, để Trình Cung tỷ thí lại lần nữa.

    Một giám khảo rất có quyền uy rốt cục lên tiếng, vốn là bởi vì Thượng Quan Hạc ly khai, Túy Miêu dựa vào Tử Kim Bàn Long Thương nhìn bọn hắn chằm chằm, giờ phút này những người kia thoáng cái đều tắt lửa.

    Có một ít thích náo nhiệt, đã sớm đuổi theo xem trận đấu kế tiếp của Trình Cung.

    Trình Cung là phải tham gia bốn hạng đánh đàn, dịch kỳ, thư pháp, hội họa, ba hạng khác không cao siêu giống như đánh đàn, những cái kia thắng bại đều có thể nhìn ra được.

    Vừa rồi sở dĩ Trình Cung đi rồi náo rất loạn, còn có một bộ phận nguyên nhân là bởi vì người tham dự bài bạc không cam lòng, tuy cuối cùng Trình Cung còn phải so một hồi cùng Chu Dật Phàm, nhưng này cũng rất nguy hiểm, đáng tiếc cuối cùng không có thể náo.

    Giờ phút này, ở bên trong sân thi đấu dịch kỳ, yên tĩnh đến mức cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

    Người vây xem thậm chí thở mạnh đều phải cẩn thận, sợ quấy rầy người đang đánh cờ.

    Sân bãi Dịch kỳ là cấm lớn tiếng ồn ào, nếu không sẽ lập tức bị đuổi ra.

    Mà tất cả người tham gia trận đấu đều đã bắt đầu, vừa bắt đầu trận đấu người vây quanh chỉ có thể nhìn xa xa, mấy vạn người bên ngoài chỉ có thể đợi hai mươi tên cuối cùng đi ra, tự nhiên sẽ có mười bàn cờ cực lớn, bọn hắn đánh thế nào cũng có thể nhìn thấy.

    Mà ở trên đài trận đấu bọn hắn, như trước có thể bảo trì tuyệt đối yên tĩnh.

    - Giá.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên ruổi ngựa vọt tới, rất xa đã nghe La Anh Hùng quát lớn mở đường, đồng thời toàn bộ sân thi đấu dịch kỳ đều ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía bọn hắn.

    - Trình Cung, tuy nơi đây không phải trường thi, nhưng cũng không phải địa phương ngươi làm ẩu.

    Sân bãi Dịch kỳ, không được xằng bậy.

    Lúc này, trong sân dịch kỳ có một người đứng dậy, người này là Chu Hoằng, là tộc đệ Chu Tùng.

    Tuổi gần lục tuần, là phụ tá của Đỗ Đạo Khôn, cũng là phó quan chủ khảo khoa cử lần này.

    Với tư cách người Chu gia, Chu gia tổ chức giải thi đấu tứ đại tài tử hắn tự nhiên phải tham gia, mà ở bên cạnh hắn còn đi theo bốn gã lực lượng hùng hậu.

    Quả nhiên là thật sự, thật là coi trời bằng vung, làm càn tới cực điểm.

    Tráchđược vừa rồi Thái Phó bảo mình mang cao thủ, xem tình huống không đúng trước hết bắt hắn lại, một hoàn khố mà thôi, thực cho rằng sau lưng có Trình gia thì có thể muốn làm gì thì làm sao, một hồi nếu như ngươi tiếp tục náo mà nói, ta cho ngươi một cái giáo huấn.

    Xem xét chính là loại đã tiến vào Phạt Mạch kỳ, nhất cử nhất động trầm ổn như núi, khí tức bàn bạc.

    Bình thường mặc dù loại trường hợp này sẽ có duy trì trật tự, nhưng loại người này cũng sẽ không công khai lộ diện, đây là cao thủ của Chu gia, hiển nhiên là bởi vì vừa rồi mình khảy đàn kinh động đến Chu Tùng, lúc này mới phái bọn hắn đến.

    Không có uy hiếp, nhưng Trình Cung lại có thể cảm nhận được mấy người kia đã làm tốt chuẩn bị tùy thời ra tay.

    - Bản đại thiếu chính là đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại trong miệng các ngươi, các ngươi thường xuyên nói đế đô đệ nhất hoàn khoa phá gia chi tử.

    Có viết vì sao trước kia bản đại thiếu không chơi đùa với các ngươi không?

    Bởi vì những vật này với ta mà nói không có tính khiêu chiến.

    Lần này có giải thi đấu này, bản đại thiếu nhìn tứ đại tài tử chó má không vừa mắt, nên quyết định đem Tứ đại hại dẫm nát Tứ đại tài tử dưới chân mới tham gia, thuận tiện thắng chút tiền nhỏ.

    Trình Cung vô cùng khoa trương nói, thanh âm cuồn cuộn đung đưa toàn trường, mọi người đều có thể nghe được tinh tường.

    - Hiện tại các ngươi nghe kỹ cho bản đại thiếu, trong các ngươi tùy tiện đi ra hai mươi, ba mươi người, bản đại thiếu chẳng muốn phiền toái, duy nhất một lần giải quyết toàn bộ các ngươi.

    Bản đại thiếu cưỡi ngựa đánh cờ, một đấu hai mươi, ba mươi đều được, các ngươi tùy tiện đến.

    Một câu, là nam nhân, thì lên so một hồi cùng bản đại thiếu, không phải các ngươi đều áp bản đại thiếu thất bại ư, bản đại thiếu muốn các ngươi thua tâm phục khẩu phục.

    - Quá kiêu ngạo, quả thực coi trời bằng vung, phá hư kỷ luật trường thi như vậy, không thể bỏ qua.

    - Sao lại mặc kệ, không thấy ngự tiền thị vệ cùng gia đinh Chu gia, còn có cao thủ Chu gia đều tới rồi sao, nếu như hắn lại náo xuống, đoán chừng trực tiếp bắt hắn đi đó.

    - Không biết trời cao đất rộng, hắn cho hắn là ai ah.

    Còn muốn đấu với tất cả chúng ta, hắn cho rằng này là tiểu hài tử chơi đùa sao.

    Đã sớm nghe qua trước kia hắn hung hăng càn quấy, nhưng chính thức gặp được mới biết, bản thân của hắn so với trong truyền thuyết càng thêm hung hăng càn quấy, quả thực đã đến trình độ không biết mình họ gì!

    Sắc mặt Chu Hoằng trầm xuống:

    - Trình Cung, bây giờ ngươi cũng là Ngũ phẩm ngự tiền Phó thống lĩnh, lập tức ly khai nơi này, nếu không ta sẽ đích thân bắt ngươi đến trước mặt bệ hạ.

    Chu Hoằng nói cũng không nhiều cường ngạnh, giống như phong cách làm việc của tất cả mọi người Chu gia, trong mềm mang cứng ngạnh, trong nhu có cương.

    Trong lòng của hắn đã chuẩn bị cho người động thủ, chỉ là hắn rất ngạc nhiên, sao Trình gia lại bồi dưỡng Trình Cung thành như vậy, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua người có thể cuồng ngạo, hung hăng càn quấy đến loại tình trạng này.

    - Như thế nào, không dám ư, chẳng lẽ các ngươi đều là đàn bà.

    Được rồi, bản đại thiếu biết rõ các ngươi khiếp đảm, cho các ngươi một đứa con...

    Trình Cung căn bản không để ý tới Chu Hoằng, coi như không thấy hắn, ánh mắt nhìn hết thảy mọi người như trước, ngữ khí càng hung hăng càn quấy, bá đạo.

    - Còn cho con, hắn coi mình là Kỳ Thánh sao.

    - So cùng hắn, chúng ta nhiều người như vậy tại sao phải sợ hắn.

    - Quá kích thích, trước kia nghe không ít lần về sự tình Trình đại thiếu, hôm nay xem như tận mắt nhìn thấy, lần này xem như không có uổng phí đến.

    - Đám người kia thật sự là phế vật, này cũng không dám so, uổng công ta áp tiền bọn chúng thắng.

    Đây là một cơ hội tốt, một người đồng thời đánh nhiều trần, cho dù hắn đánh cờ lợi hại cũng có sai lầm a.

    Có một ít người tham gia tỷ thí động tâm, thấy hỏa hầu không sai biệt lắm, Trình Cung dựng thẳng lên hai ngón tay:

    - Nhượng hai nước, hơn nữa chỉ cần trong các ngươi có bất kỳ một người nào có thể thắng ta, coi như các ngươi thắng, hơn nữa ta còn có thể cam đoan mỗi lần hạ cờ, thời gian không vượt qua mười tức, ta chẳng những nhận thua trận này, hai trận khác cũng không tham gia, thế nào.

    Ta biết rõ trong các ngươi đa số đều áp trước rồi, coi như các ngươi là đàn bà không dám ra, vì tiền thì không sai chứ.

    Nhượng hai nước, hạ cờ không hơn mười tức, thua một ván tính toán thua toàn bộ, đây quả thực quá khoa trương đi, ai dám nói như vậy.

    Coi như là Trình Lam đạt được quán quân hai lần cũng không dám, đừng nói là Trình Lam, coi như là chút ít đại sư trong Vân Ca Thành cũng không dám nói loại lời này ah.

    Đây chỉ có lời nói dành cho hài tử, hơn nữa nói như vậy, cũng là có thắng có thua, cũng không dám cam đoan đều thắng, dù sao đôi khi mười tức còn không hiểu được, còn phải hạ cờ, còn phải đồng thời so cùng hơn mười người.

    - Móa, còn là nam nhân hay không, có so không.

    Bàn Tử ở một bên quát.

    - Hôm nay như vậy các ngươi cũng không dám so, về sau còn không biết xấu hổ thi khoa cử, còn không biết xấu hổ đi ra ngoài gặp người, còn không biết xấu hổ cùng người khác nói các ngươi là nam nhân.

    Thua không sợ, sợ nhất chính là đời này ngay cả dũng khí cũng không có, aii, trừ khi về sau các ngươi đều tự cung làm thái giám, nếu không thật không biết về sau các ngươi còn có mặt mũi gì lăn lộn trong Vân Ca Thành.

    Sắc Quỷ lắc đầu thở dài, không nóng tính giống như Bàn Tử, nhưng lời của hắn lại còn ác hơn.

    - Hừ... mang bọn chúng đi cho ta.

    Chu Hoằng cũng nổi giận, mình nói chuyện, Trình Cung căn bản coi mình là không khí, mình nói như thế nào cũng là quan tam phẩm, người của Chu gia, thật không ngờ hắn hung hăng càn quấy bỏ qua mình.

    Cái này cũng chưa tính, nói những lời kia càng là kỳ nhân, Chu Hoằng nộ một tiếng, trực tiếp lui về phía sau một bước, định cho người đi lên bắt lấy Trình Cung.

    Người không biết không sợ, quả nhiên là vô tri đại thiếu, quả thực không biết sống chết, ngươi thực cho rằng không ai dám động tới ngươi đúng không.

    - So, so, so...

    Túy Miêu vừa nói xong, không biết ai bắt đầu hô trước, sau đó chung quanh mấy vạn người cũng bắt đầu hô lên, thanh âm rung trời.

    Ở dưới tình huống này, đừng nói là nam nhi nhiệt huyết, coi như là thái giám cũng nhiệt huyết xúc động, trực tiếp tiến lên.

    - Tại hạ Du Văn Huy, trận đấu dịch kỳ giới trước đạt được vị trí thứ hai, gia sư Kỳ Vương Vân Ca Thành.

    Lúc này, đã có người xưng tên đi ra.

    Hiển nhiên, hắn cũng đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, văn võ kiêm tu.

    - Tốt...

    Toàn trường giống như là nổ tung, vô số người bắt đầu hoan hô.

    Chương 128: Nhảy lên hai mươi bảy

    - Không tệ, không tệ.

    Trình Cung ngồi trên lưng ngựa, sau khi toàn trường hoan hô, nhìn quét toàn trường lần nữa!

    - Còn ai nữa không?

    - Trình Cung, ngươi bất quá là một hoàn khố, ngươi tính toán cái gì, hôm nay cho ngươi biết thế nào là lợi hại...

    - Đúng, hôm nay để cho chúng ta giáo huấn ngươi, cái gì gọi là dịch kỳ.

    - Tự ngươi muốn chết, chúng ta khẳng định phụng bồi đến cùng, ngươi cho rằng ngươi là người nào, coi như là Kỳ Vương cũng không dám kêu gào như thế.

    Sau khi Du Văn Huy đi ra, một người tiếp một người đứng lên, có thể đứng ra đều là nổi bật nhất, thậm chí Thượng Quan Hạc mới thua ở trận trước cũng đứng vào.

    Thượng Quan Hạc không có lên tiếng, bởi vì bản thân hắn cũng đã báo danh trận đấu dịch kỳ, vừa rồi hắn chuẩn bị thắng xong sẽ tới, hiện tại vừa vặn.

    Giờ phút này tất cả mọi người đã đồng ý, không cần người khác nói, đã có một ít người tự động mở ra sân bãi chính giữa.

    Rất nhiều người đã đi đến bàn cờ, Trình Cung thì nhẹ nhàng thúc ngựa đi đến trước.

    Theo Chu Hoằng đi qua, từ đầu đến cuối Trình Cung cũng không có nhìn Chu Hoằng, này làm cho Chu Hoằng muốn bạo tạc nổ tung.

    Này nếu đổi thành người khác, đã sớm bạo nộ rồi, mặc kệ cái gì cứ động thủ trước.

    Nhưng Chu Hoằng không có, bởi vì hiện tại tất cả mọi người đồng ý, nếu như hắn ngăn trở mà nói, sự tình có thể to lắm.

    Trách nhiệm này hắn đảm đương không nổi, trong lòng của hắn hối hận a, sớm biết như vậy vừa rồi vừa lên là trực tiếp động thủ thật tốt ah.

    Tại sao phải nói với hắn nhiều như vậy, đáng hận, hiện tại cục diện đã bị hắn làm thành như vậy.

    Bất quá đánh chết Chu Hoằng hắn cũng không tin Trình Cung có thể thắng, vô tri tiểu nhi, cho dù tài đánh cờ của ngươi cao hơn đệ đệ Trình Lam, cho dù ngươi là Kỳ Vương cũng không có thể thắng dưới loại tình huống này.

    ...

    Theo trận đấu bắt đầu, bốn người Chu Dật Phàm, Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo đã ngồi ở vị trí của bọn hắn, đang ở trung ương cao cao tại thượng, có thể chứng kiến một ít tình huống rất xa, nhưng mà vì khoảng cách quá xa, thấy cũng không rõ ràng lắm.

    Những người khác xem bọn hắn cũng là như thế, giống như xem hoa trong sương mù, nhìn không thấy rõ ràng.

    Bọn hắn cần phải ở chỗ này tĩnh tọa một ngày, bản thân cái này chính là một cơ hội ma luyện tâm trí.

    - Bên kia tại sao lại náo loạn lên, đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Âu Dương Ngọc Bảo dùng khăn tay nhẹ nhàng che, nhiều người như vậy, không khí cũng trở nên không sạch sẽ.

    Trình Lam cũng cau mày:

    - Hình như bốn người bọn họ đi qua.

    - Vừa mới nhận được tin tức, Trình Cung ở trận đấu đàn khảy bảy âm, khiến cho oanh động.

    Nghe nói có thể thông thuận âm dương chi khí, trước mắt những giám khảo kia đang thương nghị muốn xử lý như thế nào, cũng đã báo cáo cho gia gia cùng các vị đánh giá.

    Đến hiện tại, vị đại thiếu này lại muốn một người giao đấu với tất cả người có can đảm khiêu chiến, nhượng hai nước, mỗi lần đánh cờ không cao hơn mười tức, thua một ván là thua hết, không chỉ như thế, hai trận sau cũng sẽ bỏ quyền.

    Hôm nay đã làm nhiều người tức giận, hiện tại đang chuẩn bị bắt đầu.

    Chu Dật Phàm bây giờ là chủ sự Chu gia, nếu như ngay cả sự tình trong nhà mình cũng không biết, vậy thì xảy ra vấn đề lớn.

    Toàn bộ sân thi đấu có chuyện gì, đều có người bí mật truyền âm cho hắn, cho nên hắn tùy thời khống chế được cục diện.

    Nhượng hai nước, mỗi lần đánh cờ không cao hơn mười tức, một người đối kháng hơn mười người, còn thua một bàn là thua toàn bộ.

    Hắn thật sự cho mình là thần sao, hắn cho là mình không gì làm không được sao, ngu ngốc, tên điên.

    Trong nội tâm Trình Lam thầm mắng, coi như mình cũng không dám đồng thời đánh cùng hơn mười người mà cam đoan thắng.

    Dù sao chỗ đó có ít người xác thực rất lợi hại, Du Văn Huy, Thượng Quan Hạc đều là nhân tài kiệt xuất trong đó, mình muốn thắng bọn hắn cũng phải phí chút ít khí lực, vậy mà hắn hung hăng càn quấy đến loại tình trạng này.

    - Lợi hại, thật sự là lợi hại.

    Âu Dương Bảo Ngọc sợ hãi than nói:

    - Chưa thấy qua người lợi hại như vậy, xem ra bốn người chúng ta thêm cùng một chỗ cũng không hung hăng càn quấy bằng hắn, thật không biết hắn lấy tin tưởng ở đâu ra, sao không biết xấu hổ nói ra miệng.

    Bất quá cũng phải, hắn là đứng đầu đế đô Tứ đại hại, tự nhiên da mặt phải dày hơn chúng ta.

    Trình Lam, Trình gia các ngươi thế hệ này thật sự là đi hai cái cực đoan ah!

    - Hừ!

    Trình Lam hừ lạnh nói:

    - Mất mặt xấu hổ, Trình gia chúng ta không có loại phá gia chi tử như hắn, sớm muộn gì cũng có một ngày...

    Trình Lam chưa nói nửa câu sau, nhưng mà ai cũng biết.

    Trong nội tâm Trình Lam không ngừng gào thét, sớm muộn gì có một ngày ta sẽ đuổi tên ngu ngốc này ra khỏi Trình gia, cho đến lúc đó, ta muốn cho hắn biết không có Trình gia che chở, hắn chó má cũng không phải, hắn cái gì cũng không phải.

    Gia gia quả thực già nên hồ đồ rồi, đầu có vấn đề, sự tình gì cũng che chở hắn, chẳng phân biệt được tốt xấu, hắn đã không thích hợp chưởng quản Trình gia, Trình gia chỉ có mình mới có thể tiếp quản.

    - Thông thuận âm dương chi khí.

    Chu Dật Phàm thì nhẹ nhàng, thật không nghĩ tới, vậy mà hắn hiểu được bảy âm đến được thông thuận âm dương chi khí, nếu như không phải gần đây mình có tăng lên, chỉ sợ cũng rất khó làm được ah.

    Bất quá, chỉ dựa vào có thể thông thuận âm dương chi khí muốn thắng mình còn kém rất nhiều, nếu như mình không được truyền thừa kia, có lẽ sẽ thất bại, hiện tại...

    Chu Dật Phàm nghĩ vậy, ngẩng đầu nhìn không xa cách đó, chỗ kia là địa phương gia gia ngồi quan sát trận đấu, bình phán trận đấu.

    Bởi vì hắn biết rõ, hôm nay ngoại trừ gia gia ra, còn có một vị đại nhân vật rất trọng yếu.

    - Ngươi thấy thế nào?

    - Nhìn không thấu, đại khái là tuổi già, có chút hồ đồ rồi.

    Giờ phút này ở trong tràng dịch kỳ, bởi vì người quá nhiều, căn bản không có biện pháp đi lên, phải biết rằng chung quanh một bàn cờ tối đa có thể được hơn mười người chứng kiến.

    Cho nên cuối cùng chỉ chọn ra mười đại biểu, đương nhiên là Du Văn Huy, Thượng Quan Hạc... biểu hiện ưu tú nhất, bình thường đã là danh dương Vân Ca Thành.

    Từng bàn cờ cực lớn cao tới năm mét, đây là bàn cờ dùng sắt tạo thành, sau đó dùng khoáng thạch có tính dính đặc thù làm quân cờ, có thể dựng thẳng lên.

    Như vậy mấy ngàn người chung quanh một bàn cờ có thể chứng kiến, mười bàn cờ này nằm ở trung tâm, thời điểm những người này không thấy bên trên bàn cờ mình có động tĩnh, sẽ ngắm nhìn chỗ xa, nhìn xem Trình Cung cỡi ngựa, còn có tổng cộng hai mươi bảy tên đã dọn xong quân cờ muốn nghênh chiến cùng Trình Cung.

    Tuy những tài tử này vô cùng khinh bỉ Trình Cung, nhưng không có khách khí, hiện tại bọn hắn muốn thắng, trước thắng nói sau.

    Bởi vì trước kia Trình Cung nói là thực, trong bọn họ chẳng những đều cược tiền, rất nhiều người thậm chí thế chấp gia sản đặt cược, bởi vì đánh chết bọn hắn cũng không tin đứng đầu đế đô Tứ đại hại, đế đô đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử có thể một người độc tài quán quân giải thi đấu tứ đại tài tử.

    Giờ phút này trận đấu đã bắt đầu, sở dĩ dịch kỳ xưng là dịch, bời vì tuy quy tắc đơn giản mà biến hóa vô cùng, bác đại tinh thâm, huyền diệu vô cùng, các triều đại đổi thay, vô số người đi học tập tìm hiểu, đều cho rằng tuyệt không phải người trí tuệ có khả năng hiểu thấu đáo.

    Với tư cách văn hóa thần lưu cho người, thiên cổ đến nay, bao nhiêu đế vương, tướng lãnh, văn nhân, phố phường áo vải làm không biết mệt, cũng diễn dịch ra bao nhiêu giai thoại Truyền Kỳ, đẹp văn thi phú, thậm chí binh thư.

    Vô số người đem tin lực cả đời đặt vào nó, cũng khó cảm ngộ một phần vạn biến hóa.

    Trình Cung không tính quá am hiểu, nhưng trước kia cũng có vài thập niên nghiên cứu qua, những cái này huyền diệu vô cùng,

    Đồ vật có thể trợ giúp đột phá cảnh giới hắn đều đọc lướt qua.

    Chẳng qua là lúc đó người thi đấu cùng hắn được xưng là tồn tại dùng cờ nhập thánh, cộng thêm trí tuệ cùng tinh thần lực của Trình Cung, tuy tự nhận là không tinh nghiên cứu thoáng một phát, cũng không phải người bình thường có khả năng tưởng tượng được.

    Hai mươi bảy bàn cờ, trong tay Trình Cung có một nhánh cây, này có thể làm cho hắn không cần xuống ngựa cũng có thể chỉ vào vị trí trên bàn cờ.

    - Cạch cạch cạch

    Tiếng vó ngựa không vội không chậm, nhưng thanh âm cũng không có đình chỉ, mỗi lần Trình Cung chỉ là vừa đi thoáng qua là đặt cờ, giống như là có người dày công tính toán qua nói cho hắn biết vậy.

    Mỗi người cách xa nhau hai đến ba mét, khoảng cách hơn trăm mét có một loạt hai mươi bảy người ngồi ở chỗ kia.

    Mỗi người đều nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, quên mất hết thảy bên ngoài.

    Nếu như không thể nhanh dung nhập trong đó, cái kia chỉ sợ ngay cả nhập môn cũng không đạt được, giờ phút này trong đầu bọn hắn chỉ có cuộc, không có mặt khác.

    Bắt đầu còn rất nhanh, cơ hồ Trình Cung không ngừng hạ cờ, nhưng mà thời gian dần trôi qua, có ít người bắt đầu suy tư, đôi khi Trình Cung tới hắn còn không có xuống, Trình Cung liền trực tiếp đi qua tìm tên khác.

    Con ngựa Trình Cung đang đi tới đi lui, chân phát ra thanh âm như là trong nội tâm người.

    - Ah tại sao có thể như vậy, đại Long của ta.

    Cả đầu đại Long bị nuốt mất, người kia kinh hô một tiếng, bị nốc - ao trước nhất.

    - Hắn nghĩ ra như thế nào, sao ta không nghĩ tới.

    - Cái này đã xong...

    - Lâu, thua...

    Một tên tiếp theo một tên thua trận, có mấy cái mất hồn chán nản nhìn chằm chằm vào bàn cờ, như là nhập ma, hiển nhiên không dám tin đây là thật sự.

    Đến cuối cùng dần dần nhìn ra kỳ nghệ cao thấp, không là vì cái khác, chỉ là ai cầm cự với Trình Cung lâu nhất.

    - Bội phục, Thượng Quan Hạc thua tâm phục khẩu phục, ngày sau đến nhà thỉnh giáo mong rằng chỉ giáo cho.

    Thượng Quan Hạc là người thua đếm ngược thứ hai, sau khi hắn đứng dậy cung kính khom người thi lễ.

    Giờ phút này Trình Cung đứng ở trước mặt hắn cùng Du Văn Huy, nghe được hắn nói cười nói:

    - Trong nhà rất nhàm chán, ngày nào đó ngươi bao một hoa thuyền có lẽ ta có hứng thú.

    - Một lời đã định.

    Thượng Quan Hạc là cái loại chính thức truy cầu Cầm, Kỳ, nghe xong lập tức đáp ứng.

    - Một lời đã định.

    Trình Cung nói xong, trong lúc đã xuất hiện giấy cùng bút, trực tiếp viết vài câu ném cho Sắc Quỷ sau lưng.

    - Ngươi chậm rãi chơi cùng hắn, phía dưới hắn hạ quân cờ gì, ngươi cứ làm như ta viết.

    Trình Cung nói xong, hướng về phía Thượng Quan Hạc chắp tay ôm quyền, trực tiếp thúc ngựa ly khai!

    Chương 129: Bút tích của Thần

    Giờ phút này Du Văn Huy vẫn còn tính nước, so với Thượng Quan Hạc thì lâu hơn một hồi, nhưng người hiểu cờ đã nhìn ra hắn vô lực, hiển nhiên cái kia đã vượt qua cực hạn của hắn.

    Giờ phút này người chính thức hiểu cờ đều nhìn ra, kỳ thật Thượng Quan Hạc còn có thừa lực, nhưng hắn đã tự biết thua, không có đi giãy dụa làm gì.

    Bất quá lúc này những chuyện này đều trở nên không còn gì nữa, mọi người đấu thua đều đứng dậy, đứng xa xa nhìn Trình Cung rời đi, mặc dù nói đã tất thắng, nhưng hiển nhiên Du Văn Huy vẫn còn chèo chống, làm sao hắn biết Du Văn Huy sẽ hạ quân cờ gì?

    Mọi người có chút không dám tin tưởng, nhưng lập tức nghĩ đến vừa rồi, một mình hắn khiêu chiến tất cả mọi người, còn nhượng hai nước, cưỡi ngựa chơi cờ, một hơi thắng hai mươi bảy tên tài tử Vân Ca Thành.

    Vốn là chuyện tuyệt đối không thể nào, hiện tại lại trở thành sự thật, mà ngay cả những người thua tiền cũng thua tâm phục khẩu phục, nói không ra lời.

    Chu Hoằng đứng ở nơi đó, hiện tại hắn cũng như một đầu gỗ, bởi vì tâm hắn đã sớm rối loạn.

    Loại chuyện không thể nào vậy mà biến thành sự thật, mặc dù sư phó Du Văn Huy được xưng Kỳ Vương Vân Ca Thành đến, cũng tuyệt đối không có khả năng thắng thống khoái hai mươi bảy người này như thế, càng không có khả năng nhượng hai nước, mỗi lần mười tức hạ cờ, những cái này đều khó có khả năng, nhưng Trình Cung lại làm được.

    - Quả thực không có thiên lý, hắn chỉ là quần là áo lượt ah.

    Cái này là ẩn sâu không lộ, không nghĩ tới Trình Cung che dấu sâu như vậy, trách không được hắn dám tham gia trận đấu, lần này những người các ngươi muốn xui xẻo, một hồi nếu như hắn lại thắng hai trận, đấu cùng tứ đại tài tử lại thắng, các ngươi có thể thảm rồi, thua chết các ngươi.

    Giờ phút này, có một ít người không có tham gia đánh bạc hoặc là trung lập, rốt cục nhịn không được phát ra sợ hãi thán phục, càng có chút ít cảm giác nhìn có chút hả hê.

    Thời điểm Trình Cung chưa có chạy xa, một ít kịp phản ứng dốc sức liều mạng đi theo, không vì cái gì khác, bọn hắn muốn nhìn Trình Cung đã thư, họa sẽ đấu như thế nào.

    Bọn hắn vừa động, thật đúng là rất đồ sộ, mấy vạn người đi theo.

    - Phốc.

    Sau khi Trình Cung rời đi, Tống Phúc dựa theo Trình Cung ghi lại đánh cùng Du Văn Huy, rốt cục sắc mặc Du Văn Huy biến đổi, trực tiếp phun ra một búng máu, tay bụm lấy miệng lảo đảo đứng dậy, trực tiếp ly khai.

    - Tống huynh, có thể cho ta mượn đánh giá không.

    Thượng Quan Hạc cũng không có ly khai, một mực đợi đến lúc Du Văn Huy thổ huyết mới đi lên.

    Tống Phúc trực tiếp ném tờ giấy kia cho hắn, Thượng Quan Hạc nhìn xem các nước cờ trên tờ giấy, hơn nữa vừa vặn ghi đến một bước cuối cùng cũng chưa có, một bước này đúng là một bước làm Du Văn Huy thổ huyết triệt để nhận thua.

    Này cũng thật bất khả tư nghị a, giờ phút này Thượng Quan Hạc còn chấn kinh hơn hồi nãy nữa, này so với vừa rồi thắng hai mươi bảy người bọn hắn còn khủng bố hơn, vậy mà hắn có thể biết Du Văn Huy chỉ có thể chèo chống đến một bước này, lại có thể ngờ tới biến hóa phía sau.

    Dù đối thủ đi thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay, quá kinh khủng.

    - Thần kỳ, lợi hại, thật bất khả tư nghị...

    - Quả thực là bút tích của thần, thật sự kỳ diệu.

    - Trời ơi, để cho ta nhìn kỹ xem, sao hắn làm được, chẳng lẽ Du Văn Huy không biết đi nước khác sao...

    Giờ phút này không chỉ Thượng Quan Hạc, cũng có một ít người tiến lên vây xem, những người này nguyên một đám so với Thượng Quan Hạc càng kinh hãi hơn.

    Chút đồ chơi ấy tính toán cái gì, so với những chuyện đại thiếu làm ở Nguyên Thủy Ma Tông còn kém xa, nếu bọn hắn biết hiện ở trong phủ Bàn Tử còn có hai Thánh thú, đoán chừng toàn bộ Lam Vân Đế Quốc sẽ bị hù chết.

    Còn có Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển của mình, công pháp Thôn Thổ Thiên Địa của Bàn Tử, Luyện Ngục Lôi Quyết của Túy Miêu, những cái kia cho dù Nhân Anh kỳ cũng không đạt được.

    Cho nên đối với những sự tình mà Trình Cung là, Tống Phúc đã sớm cho rằng là lẽ đương nhiên.

    - Nhanh, nhanh lên, chúng ta nhanh đuổi theo xem, không nghĩ tới thiếu gia ăn chơi cũng có thể đẹp trai như vậy, hung hăng càn quấy cũng có thể hung hăng càn quấy ngưu bức như vậy, quá đẹp trai xuất sắc rồi, chúng ta nhanh đuổi theo xem.

    Lúc này trong đám người, một tiểu nha đầu khôn khéo hưng phấn lấn người phía trước, gấp khó dằn nổi.

    Thỉnh thoảng nhìn phương hướng vừa rồi Trình Cung ly khai thoáng một phát, lòng nóng như lửa đốt, bởi vì hai tràng vừa rồi Trình Cung biểu diễn quá kinh người.

    - Vừa rồi thiếu gia đã nói rồi mà, những thứ này quá tầm thường, cho nên bình thường hắn không muốn chơi.

    Một nữ tử khác nhỏ giọng nói, mang theo vui sướng vô cùng, thỏa mãn đắc ý.

    Phía trước hai bọn họ, có một nữ tử áo trắng, trên đỉnh đầu mang theo mũ che, làm thấy khuôn mặt không rõ lắm, giờ phút này nàng cũng như Thượng Quan Hạc, đợi đến lúc Du Văn Huy thổ huyết, lúc này mới khẽ gật đầu.

    - Tiểu thư, bọn hắn đều sắp đến, bên kia nhất định càng đặc sắc...

    Một tiểu cô nương bên cạnh gấp sắp không được.

    - Hiện tại ta cũng rất tò mò, tự nhiên sẽ chứng kiến.

    Bạch y nữ tử nói xong, đột nhiên trường bào phất lên, nháy mắt sau đó ba nữ tử này đã biến mất tại chỗ, chung quanh kêu loạn một mảnh, căn bản không có người chú ý tới các nàng biến mất.

    Chu Dật Phàm một mực lẳng lặng ngồi nhắm mắt dưỡng thần vậy mà tay khẽ động, đột nhiên khẽ động dây đàn,

    Hành động này làm cho ba người bên cạnh đều nhìn về phía hắn.

    Tuy Tứ đại tài tử đều có các bất đồng, lẫn nhau cũng không phải đồng tâm, nhưng coi như là hiểu rõ một ít.

    Cho tới bây giờ còn không thấy qua Chu Dật Phàm thất thố như thế, vậy mà vô ý khảy động dây đàn.

    - Sự tình gì mà làm cho Chu đại tài tử của chúng ta cũng chấn kinh như vậy?

    Âu Dương Ngọc Bảo nhịn không được mở miệng hỏi thăm.

    - Nhượng hai nước, hạ cờ không cao hơn mười tức, độc chiến hai mươi bảy người, Trình Cung thắng.

    - Không có khả năng...

    Âu Dương Ngọc Bảo lập tức kinh hô:

    - Ông trời của ta...

    ơ... i, làm sao cái quần là áo lượt phá gia chi tử kia có thể một người chiến thắng hai mươi bảy người, tuyệt đối không có khả năng, nhất định có vấn đề gì.

    Ta thấy hãy để cho Chu thái phó tra rõ ràng thì tốt hơn.

    Chu Dật Phàm không có mở to mắt, tay đặt ở trên đàn, trầm giọng nói:

    - Nếu không như thế, đồ đệ Kỳ Vương Du Văn Huy, sáu bước cuối cùng của hắn cũng không nằm ngoài dự tính của Trình Cung, trước khi Trình Cung đi viết cho Tống Phúc nói Du Văn Huy sẽ đi như thế nào, ứng đối như thế nào.

    Cuối cùng Du Văn Huy thổ huyết nhận thua ly khai.

    - BA~!

    Trình Lam đang nâng chung trà lên uống, tay có chút dùng sức, chén trà kia lập tức nổ tung, Trình Lam không có lên tiếng nhưng mặt sắc lại âm trầm.

    Trong lòng đã nhấc lên cơn sóng động trời, đây hết thảy không phải thật sự, lúc ấy mình chỉ là vì kích hắn mới nói hắn tham gia giải thi đấu tứ đại tài tử, vậy mà hắn thật sự đến báo danh tham gia bốn hạng trận đấu.

    Không những thế, hắn còn thắng, còn lấy phương thức thắng khoa trương như vậy.

    Chỉ sợ mình cùng Chu Dật Phàm thắng liền hai năm cũng không vang dội như vậy.

    Mình có thể làm được ư, không, này nhất định không phải bản lĩnh của Trình Cung, nhất định có vấn đề.

    Nhất định là gia gia gây ra, có lẽ hắn tìm ai đó, âm thầm truyền âm cho Trình Cung, đúng, cũng chỉ có loại tình huống này mới có thể làm ra chuyện bất khả tư nghị kia.

    Hỗn đãn

    Vì cái gì mọi chuyện đều phải giúp hắn, mình biểu hiện ưu tú như vậy, vì sao không được trong nhà ủng hộ.

    Tốt, Trình Cung, nếu như ngươi thật có thể thắng mà nói, cái kia thì tới đi.

    Ta muốn ở trước mặt tất cả mọi người đả bại ngươi, ta không tin, đánh chết ta cũng không tin ngươi có bản lĩnh này, đến lúc đó ta muốn phong bế xung quanh, bắt đầu hành tỷ thí với ngươi, ta xem người khác giúp ngươi như thế nào.

    Không quản bọn hắn như thế nào, Lôi Hạo Uy thì một mực ngồi ở chỗ kia không gì, thể nội hắn vận chuyển chính là Luyện Ngục Lôi Quyết.

    Mỗi tu luyện lần thứ nhất lực lượng của hắn tăng lên không ít, hơn nữa thể nội nhiều dược vật chờ tiêu hóa như vậy.

    Sau khi hắn học xong, mới biết được này dĩ nhiên là Trình Cung truyền thụ cho ca ca, hắn cũng bị chấn kinh.

    Loại công pháp kỳ diệu này, cùng tình huống hậu kỳ miêu tả, đừng nói Lôi gia không có, cho dù toàn bộ Lam Vân Đế Quốc cũng không nghe nói ai có.

    Công pháp như vậy hắn có thể truyền thụ, hiện tại những chuyện này tính toán là gì, về phần phương diện thư pháp, Lôi Hạo Uy chưa bao giờ cần tu khổ luyện, hắn là nương theo thiên phú.

    Tính toán đâu ra đấy những năm này hắn ghi rất có hạn, hiện tại thư pháp của hắn là trụ cột khi còn bé.

    Hắn trở thành tứ đại tài tử hoàn toàn là trùng hợp, bởi vì lúc ấy Túy Miêu uống rượu đánh cuộc với người, vì vậy Lôi Hạo Uy chạy đến tham gia, cuối cùng thắng trận đấu thư pháp.

    Về phần sau này, thì là bọn hắn không ngừng mời, còn có một chút chỗ tốt, hắn tùy tiện tới ngồi một ngày sau đó ghi mấy chữ.

    ...

    Lúc này ở sân thi đấu thư pháp, nhân số là tối đa, thậm chí rất nhiều người tham gia đánh đàn, dịch kỳ cũng chạy đến.

    Tỷ thí Thư pháp cùng hai hạng trước bất đồng, tham gia tỷ thí đều có một cái bàn, có thể ở trong thời gian quy định muốn ghi cái gì đó thì ghi, sau đó giao cho ban giám khảo.

    Mười ban giám khảo mỗi người chọn năm tranh chữ, sau đó mười người cùng nhau thương nghị lại xác định hai mươi tên cuối cùng, hai mươi người này lại tiến hành đấu lần nữa quyết định thắng thua.

    Đôi khi Thư pháp rất tương tự cùng vũ kỹ, nội tình là một bộ phận rất quan trọng, cho nên không ít thời điểm phát huy ở trường thi cũng rất trọng yếu.

    Nếu không cứ viết ra rồi định ai thắng là được, đâu cần tỷ thí hai ba vòng, giờ phút này gần ngàn người đều ở đó, có người múa bút vẩy mực, có người thì đang nhắm mắt tìm kiếm cảm giác.

    Chấp bút, vận dụng ngòi bút, nét, kết cấu, bố cục (phần bố, hành thứ, chương pháp) từng chi tiết đều đang nghiên cứu tỉ mỉ, mỗi người đều phải viết ra chữ tốt nhất.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung cưỡi ngựa, La Anh Hùng phía trước mở đường, Bàn Tử ở sau lưng, phía sau trên vạn người hưng phấn đi theo sớm tạo thành oanh động cực lớn, lập tức làm sân thi đấu bị kinh động.

    - Động đất sao?

    - Xảy ra chuyện gì rồi hả?

    Chẳng lẽ phát sinh bạo loạn?

    - Bên kia làm sao vậy, sao nhiều người tới như vậy, dịch kỳ là nội dung thi chậm nhất, chẳng lẽ chấm dứt trước thời gian nên tất cả đến quan sát?

    Thời điểm bọn hắn khó hiểu, Trình Cung đã phóng ngựa vọt lên, lần này hắn trực tiếp phóng tới một thạch bích cao hai mét, rộng năm mét, không biết từ lúc nào trong tay đã cầm một cây chổi quét tuyết.

    Chương 130: Thi đấu Tứ Bảo dạy hư học sinh, Tứ đại hại đến dạo một vòng

    Vách tường này là dùng để dán mười bài thi của người thắng cuộc, dùng để khích lệ kẻ đến sau.

    Vách tường của Tứ Bảo Sơn Trang nói là vách tường, kỳ thật đều là bạch ngọc đặc chế, bản thân rất trân quý, đều là hàng năm những phú thương cống hiến.

    Giờ phút này Trình Cung chạy đến chỗ thạch bích, phía sau có thể theo kịp cũng không nhiều người, nhưng mà vừa vặn có ba nữ tử lúc nãy.

    - Trình Cung hắn muốn làm gì, còn tưởng lần này hắn muốn một hơi so thư pháp cùng một trăm người chứ, sao đột nhiên đứng trên một thạch bích.

    Trong đó tiểu cô nương vui sướng nhất kích động kêu.

    Nữ hài có chút trầm mặc nhìn Trình Cung nói:

    - Khẳng định thiếu gia có phương pháp xử lý tốt?

    Bạch y nữ tử im lặng lặng nhìn xem, nàng đã nhìn ra Trình Cung muốn gì, muốn viết thư pháp trên vách tường sao?

    Nếu như nói dùng bút thì cũng thôi, cũng chỉ là dùng một cây chổi, này có chút quá khoa trương đi.

    Không chỉ là hắn, giờ phút này những giám khảo kia, còn có đám người Thượng Quan Hạc dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến cũng đều đoán được Trình Cung muốn làm gì.

    - Hắn lại muốn dùng chổi viết chữ, nói đùa gì vậy, như vậy làm sao có thể viết chữ được.

    - Trình Cung này quả thực càng ngày càng khoa trương, càng ngày càng làm càn.

    - Mặc kệ trận này hắn thắng hay thua, sự tình hôm nay đều truyền khắp Vân Ca Thành, trở thành chủ đề sốt dẻo nhất đế đô.

    Bất quá hắn làm như vậy cũng xác thực đủ làm cho người ta sợ hãi thán phục, không có chuyện nào là người bình thường có thể làm được.

    - Đứng lại, không được xằng bậy, có ai không...

    Cũng có người muốn ngăn cản, đáng tiếc căn bản không còn kịp rồi.

    - Bắt lấy hắn!

    Vừa rồi Chu Hoằng nhẫn nhịn một bụng tức khí, bị Trình Cung bỏ qua rốt cuộc tìm được cơ hội, chứng kiến Trình Cung phóng tới thạch bích kia, hắn lập tức lệnh thủ hạ ra tay.

    Bốn người này vừa muốn động đã cảm giác được một cổ đao khí lăng lệ ác liệt tập trung bọn hắn, chỉ thấy La Anh Hùng đang chắn trước người của bọn hắn.

    Tuy bốn người này đều là Phạt Mạch kỳ, nhưng đều không có vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ ba.

    Mà La Anh Hùng tu luyện ở trong Băng động, cũng không phải lực lượng tăng lên đơn thuần, kinh nghiệm chiến đấu cùng huấn luyện tàn khốc thống khổ của hắn, viễn siêu Phạt Mạch kỳ bình thường.

    Thực tế giờ phút này còn có Thái Dương Kiếm Nguyên Khí cấp bảy trong tay, càng tăng thêm vài phần uy mãnh.

    Vừa rồi khí thế của Trình Cung kích phát, lần này La Anh Hùng không có chờ bốn người bọn hắn ra tay đã xuất thủ.

    Người chung quanh như thế nào, Trình Cung đều không có đi để ý tới, nhanh chóng đến trước thạch bích, đột nhiên nhảy xuống khỏi lưng ngựa, người so với ngựa còn nhanh đi một tí.

    Trực tiếp dùng chổi xoắn hết tất cả nghiên mực trên bàn, sau đó dùng nguyên khí áp súc, tất cả mực đều nằm trong sợi chổi.

    Hoàn toàn là thoăn thoắt, kiểu chữ khí thế kinh người, phân bố rắc rối phức tạp, sơ mật thoả đáng, hư thật tương sinh, tuy chỉ có mấy chữ lại có một cảm giác toàn bộ đều quán khí.

    - Thi đấu Tứ bảo dạy hư học sinh, Tứ đại hại đến dạo một vòng.

    Trong mỗi một chữ đều mang theo khí thế vô cùng hung hăng càn quấy, bá đạo, giờ phút này Trình Cung bỏ qua thi đấu tứ bảo này, phát huy tâm cảnh vô cùng tinh tế, kiểu chữ trương dương, hào phóng, khép mở, có một cảm giác phun ra nuốt vào thiên địa.

    Cho dù là người hoàn toàn không hiểu thư pháp, chứng kiến những chữ này cũng bị nó thu hút.

    Mà người hiểu được kiểu chữ xem chữ này, sẽ hoàn toàn bị nhập thần, bá đạo, hung hăng càn quấy, khí phách, vậy mà có thể hoàn mỹ dung hợp làm một thể như thế.

    Loại chữ này, làm cho người ta quên tất cả, từ bất luận góc độ gì, hiểu hay không hiểu đều có thể nhìn ra nó rất đẹp, hắn bá đạo, hắn hung hăng càn quấy.

    Vốn còn có vô số ý kiến, hn một ngàn tài tử tham gia trận đấu thư pháp giờ khắc này đều ngừng lại.

    Khi nhìn thấy chữ này, bọn hắn có một cảm giác đột nhiên lôi đình ngừng lại, mây đen tiêu tán, bầu trời trong xanh thoáng đãng.

    - Rất đẹp trai a, quá đẹp trai xuất sắc...

    - Thiếu gia là vậy mà.

    Bạch y nữ tử thì giật mình thoáng đẩy khăn che mặt ra, mặc dù khăn che mặt này không ngăn được tầm mắt của nàng, càng không ngăn được tinh thần lực của nàng, nhưng giờ phút này rốt cục nàng nhịn không được đẩy khăn che ra.

    Mặt mũi của nàng hiển nhiên đã được thay đổi, nhưng mà ánh mắt vẫn lạnh nhạt, tỉnh táo như cũ, chỉ là giờ phút này trong mắt nhiều hơn một tia chấn kinh.

    - Hồn nhiên thiên thành, khí phách, hung hăng càn quấy, trương dương,vậy mà có thể hoàn mỹ dung hợp như thế, xem chữ này có thể cảm nhận được khí thế người, quả thực quá khoa trương.

    - Không ngờ có thể sử dụng cây chổi viết ra chữ như vậy, sao hắn làm được.

    Đã xong, đã xong, cái này chỉ sợ Lôi Hạo Uy cũng chưa chắc lợi hại bằng hắn a, hiện tại chỉ có thể chờ mong Lôi Hạo Uy tiến bộ hơn trước, nếu không tiền của ta đều biến mất, ta đều thế chấp tất cả sản nghiệp đi vào.

    - Nhanh như vậy, ta là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong chạy tới vậy mà không thấy được, đã viết xong.

    Oh trời ạ, ách...

    Đây là hắn ghi đấy sao, còn tưởng rằng là thư pháp do Thánh Nhân ghi lại chứ, không, cũng không giống.

    Thư pháp của hắn giống như hắn vậy, vậy mà có thể ở trong thư pháp cảm nhận được hoàn khố, quá khoa trương, chẳng lẽ hắn đã đến cảnh giới bút hạ sinh huy trong truyền thuyết.

    - Bàn Tử, ngươi lưu lại, cứ cho bọn hắn tùy tiện ghi.

    Nếu ai ghi tốt hơn cái này thì bản đại thiếu thua.

    Aii, thật sự là không có biện pháp, thi quá nhiều nên bận rộn, nếu mọi người tập trung một chỗ thì tốt biết mấy, này còn phải đuổi đến vòng kế tiếp.

    Trình Cung căn bản không muốn tốn thời gian ở đây, lần nữa lên ngựa trực tiếp chạy tới sân thi đấu hội họa, lần này nguyên lai những người đuổi kịp kia càng điên cuồng đi theo, chỉ là lần này tốc độ của Trình Cung nhanh hơn, có thể đuổi kịp cũng không có bao nhiêu.

    Lần này động tác bạch y nữ tử rất nhanh, mang theo hai nữ tử bên người trong chớp mắt biến mất.

    - Ah...

    Thân trên ngựa, khóe miệng Trình Cung lộ ra mỉm cười, các nàng cũng tới.

    Hơn nữa một chiêu này không phải pháp thuật bình thường, ngoại trừ Thuấn Ma Sát của Hách Liên Hồng Liên ra, đây là bộ pháp pháp thuật chính thức thứ hai mà Trình Cung nhìn thấy.

    Nếu không phải hiện tại tinh thần lực của mình đột phá, thật đúng là không phát hiện được các nàng.

    Tinh thần lực của mình là trong quá trình không ngừng khôi phục, nhưng từ Phạt Mạch kỳ đến Siêu Phàm kỳ cũng không giống tình huống bình thường, giống như một bước lên trời.

    Phạt Mạch kỳ cường đại nhưng mà cường đại hơn nữa cũng chỉ là thân thể cường đại, có cực hạn, tối đa cũng chỉ có thể là bách bệnh không sinh, cũng không có biện pháp kéo dài tuổi thọ.

    Nhưng mà đạt tới Siêu Phàm kỳ lại bất đồng, tuổi thọ sẽ có kéo dài, theo lực lượng tăng lên, đối với điều khiển pháp thuật càng ngày càng mạnh, tuổi thọ, lực lượng đều sẽ không ngừng tăng trưởng.

    Võ trung Thánh giả, là Thánh giả bên trong phàm nhân, Siêu Phàm cảnh giới, thì đã là pháp lực vô biên, chính thức có được lực lượng siêu việt cực hạn bản thân cùng siêu việt phàm nhân.

    Tinh thần lực từ Phạt Mạch kỳ đạt tới Siêu Phàm kỳ, cũng sẽ có một cái lột xác, có quan hệ rất lớn cùng Siêu Phàm kỳ khống chế pháp lực, cho nên cho dù tinh thần lực của Trình Cung là trạng thái khôi phục, muốn đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng không dễ dàng.

    Trên con đường tu luyện, tinh thần lực sẽ trải qua ba lần lột xác, lần thứ nhất là từ Phạt Mạch kỳ tiến vào Siêu Phàm kỳ.

    Nếu không phải tinh thần lực của Trình Cung không giống bình thường, cũng không có thể cảm ứng được sự biến hóa kia, giờ phút này hắn cũng không còn đi để ý tới, rất nhanh đã chạy tới sân thi đấu hội họa.

    Hắn một đường cưỡi ngựa tung hoành, liên tiếp sử dụng thủ đoạn phi thường thắng được ba cuộc tranh tài, ngoại trừ không muốn tỷ thí cùng đám nhàm chán kia, hắn còn muốn nhìn trình độ nhẫn nại của Chu Tùng hoặc là những người khác đối với mình một chút.

    Đầu tiên là mình không phải sử dụng vũ lực, coi như là đường đường chính chính thắng, chỉ là thủ đoạn không giống bình thường.

    Hiện tại xem ra những chuyện này đều trong phạm vi tha thứ của Chu Tùng, xem ra Chu Tùng này thật đúng là rất nhẫn nhịn ah.

    Từ trên người Tử Yên công chúa, Trình Cung liên tiếp phát hiện mấy vấn đề, sau đó cũng phát hiện có chút sự tình như có người thôi động, Chu gia vẫn là đối tượng Trình Cung hoài nghi chủ yếu.

    Địch nhân Trình gia rất nhiều, nhưng bọn hắn rất khó làm được đến trình độ làm mình không có biện pháp mò ra dấu vết, chỉ là bây giờ còn khuyết thiếu cơ hội.

    Trình Cung cũng không cần chứng cớ, hắn biết rõ một ít tình huống của Chu gia cùng Trình gia, thoạt nhìn Chu gia cùng những nhà khác tranh đấu vô cùng hung, nhưng Trình gia ở trên triều đình mới là đối thủ lớn nhất của Chu gia.

    Năm đó phụ thân Chu Dật Phàm là bị Trình Vũ Phi hạ lệnh chém, chuyện này mọi người đều biết, chuyện này làm hai nhà đấu vài chục năm, Trình Vũ Phi, Trình Tiếu Thiên đều mấy lần thiếu chút nữa chết ở trong tay người Chu gia, hôm nay đột nhiên Chu gia thu liễm, ngược lại có vấn đề.

    Cho nên Trình Cung đối phó người Chu gia chưa từng có bất luận không thoải mái gì, cũng sẽ không có bất luận nương tay gì.

    Hôm nay nói là giẫm tứ đại tài tử, chính thức giẫm chính là Chu gia, giống như vừa rồi hắn ghi mấy chữ kia.

    Không phải Chu gia mượn nhờ Tứ Bảo Lâu này, mượn nhờ giải thi đấu tứ đại tài tử này lung lạc nhân tâm ư, Trình Cung biết mình ghi nhất định sẽ truyền khắp thiên hạ, cho nên mới ghi như vậy.

    Gần đây quá an tĩnh, yên tĩnh có chút vấn đề, cho nên hôm nay chẳng những Trình Cung lấy Tinh Hải Ngọc, còn muốn dẫm nát Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo dưới chân.

    Đồng thời cũng mượn cơ hội này thăm dò Chu gia thoáng một phát.

    - Các ngươi đều không cần vẽ, đệ nhất bản đại thiếu đã muốn, các ngươi muốn tranh thứ hai thứ ba thì cứ từ từ mà tranh.

    Trình Cung phóng ngựa thẳng đến sân bãi hội họa, thanh âm vang vọng bốn phía, làm cho người quan sát chung quanh, còn có những người đang chăm chú vẽ tranh kia giật nảy mình, trong bọn họ còn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

    - Ách...

    Trình Cung đột nhiên khoát tay, từ trong không gian giới chỉ đã lấy ra một cuốn giấy trắng cực lớn, hoàn toàn không có cắt nhỏ lại, tay vừa nhấc, giấy trắng này trực tiếp trải rộng ra.

    Tiện tay lấy ra hai cây bút lông, thời điểm đang chuẩn bị muốn ra tay, đột nhiên cảm nhận được có người chú ý hắn, hắn mãnh liệt quay đầu, thì ra là Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai, tiểu Tuyết.

    Đột nhiên thấy Trình Cung nhìn về phía bọn hắn, Đông Phương Thanh Mai tinh nghịch le lưỡi, vội vàng núp sau lưng Đông Phương Linh Lung, tiểu Tuyết thì vui vẻ nhìn Trình Cung.

    - Đã đến, vậy thì cùng đi a, ba người các ngươi tới giúp ta một chuyện nhỏ.

    Trình Cung nhìn bọn hắn vẫy vẫy tay, bảo bọn họ chạy tới, rất tùy ý dậm chân một cái, mặt đất chịu chấn động, bàn ghế chung quanh hắn đều bị chấn động rơi xuống loảng xoảng.

    - Ah...

    Đông Phương Thanh Mai nhịn không được kinh hô, ánh mắt tiểu Tuyết cũng xiết chặt, mà ngay cả La Anh Hùng hoàn toàn không hiểu được cầm kỳ thư họa cũng nắm chặt Thái Dương Kiếm, không xong, lần này hình như đại thiếu chơi không tốt a.

    Chương 131: Hành Lộ Đồ

    Thiếu gia vừa rồi không cần phải dậm chân phát lực, tuy ước mực nô nhiễm trang giấy có thể đổi lại một lần nữa, nhưng mà như vậy khí thế sẽ giảm thấp.

    Tại sao có thể như vậy, vốn còn tưởng rằng có thể một đường giết tới, vậy mà xuất hiện loại sai lầm này.

    Đông Phương Thanh Mai vốn đã đi ra thoáng một phát dừng lại, thần sắc trên mặt cũng trở nên uể oải, mặc dù là sai lầm của Trình Cung, nhưng nàng lại cảm giác rất không thoải mái.

    So sánh với cùng các nàng, Đông Phương Linh Lung tỉnh táo hơn một chút.

    Trong lòng có một loại cảm giác, kỳ tích, từ ngày đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn có thể cho mình kỳ tích không thể tưởng được, cho nên hiện tại xảy ra sự tình, trong lòng nàng ngược lại có một loại chờ đợi không hiểu, cục diện như vậy hắn sẽ làm như thế nào, lại có thể sáng tạo một kỳ tích lần nữa hay không?

    Ngoại trừ người một nhà Trình Cung, ngay cả đám người Thượng Quan Hạc theo sát phía sau giờ phút này đều chưa tới, chớ đừng nói chi là người ở nơi này, căn bản còn không có hiểu rõ xảy ra chuyện gì, căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Ngón tay Trình Cung bắn ra, vừa rồi trong tay nắm một cục đá bay ra, nghiên mực toàn bộ bị đánh bay ra ngoài, chỉ có nước mực như là mưa giội xuống, rơi thật dài trên giấy.

    - Từ nơi này đi đến bên kia, muốn đi như thế nào thì đi như thế đó.

    Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết đều sững sờ, ba người đều không rõ Trình Cung có ý tứ gì, tiểu Tuyết đi tới trước nhất, sau đó Đông Phương Thanh Mai nhìn về phía Đông Phương Linh Lung, thấy nàng gật đầu đáp ứng, nàng cũng nhảy đi lên.

    Đông Phương Linh Lung cất bước đi tới cuối cùng, bên trên từng ly từng tý đều là nước mực, muốn tránh cũng tránh không khỏi.

    Vừa bắt đầu còn tránh được chút ít, cuối cùng hoàn toàn tránh không khỏi.

    Đông Phương Thanh Mai thấy tránh không khỏi, cuối cùng dứt khoát giẫm lên, ở một ít chỗ trống còn nhảy dựng lên, tựa như tiểu hài tử chơi nhảy dây.

    Mà tiểu Tuyết tắc thì cẩn thận đi tới, cẩn thận từng li từng tí, thời gian dần trôi qua, dưới chân nàng cũng dính đầy nước mực, này làm tiểu Tuyết đột nhiên nhớ tới đêm tuyết rơi hôm đó.

    Chân của nàng như là dẫm nát trên tuyết, giống như là dấu chân màu đen in trên tuyết trắng.

    Đông Phương Linh Lung không có tận lực vận công, nhưng mà hiển nhiên lực lượng của nàng đã rất cường đại, nguyên cương hộ thể bảo vệ phía dưới, nước mực căn bản không chạm đến nàng, nhưng mà sức nặng vẫn phải có, có một ít nước mực bị nàng dẫm lên, áp bách qua hai bên.

    Giờ phút này Trình Cung ở phía sau bọn họ, thân thể nghiêng về phía trước, người bình thường khẳng định làm không được, hai tay cầm bút đã bắt đầu vẽ.

    Những nước mực kia trong chớp mắt đã bị bút lông dính vào, ở trên chỗ trống vẽ lên một ít gì đó.

    Tốc độ hai tay của Trình Cung cực nhanh, thân thể nghiêng cũng có thể đi lên phía trước, vậy mà tốc độ không chậm hơn ba người ở phía trước bao nhiêu.

    - Ta không có nhìn lầm a, vậy mà hắn miêu tả ra ba nhân nhân vật, ba người này là người một nhà, vừa mới sinh hài tử, bọn hắn sinh hoạt ở trong núi lớn.

    - Mau nhìn, đứa bé kia đã trưởng thành, ngọn núi này thật mỹ diệu, trời ơi, thật bất khả tư nghị.

    Đây đều là mấy dị thú hiếm quý, vậy mà hắn tuỳ bút vẽ ra hơn mười loại dị thú hiếm quý, có chút căn bản chưa nghe nói qua, nhưng mà trông rất sống động, những dị thú hiếm quý này vậy mà trở thành bằng hữu cùng tiểu hài tử này, còn dẫn hắn đến trong núi du ngoạn.

    - Tiểu hài tử này trưởng thành, hắn phải ly khai quê hương của hắn, hắn đi ra ngoài.

    - Mau nhìn, đã ra thế giới ngoài bên, không nghĩ tới lại có thế giới như vậy, người ở đó đều có thể phi hành, đây chẳng phải nói toàn bộ là thần tiên, nghe nói chỉ có thần tiên lục địa mới có thể bay trên trời.

    - Phát sinh chiến tranh rồi, phát sinh chiến tranh, hắn đã đi vào chỗ đó.

    Vô số người sợ hãi thán phục, bởi vì một bức hoạ thật dài, các loại nhân vật, dị thú hiếm quý, một thế giới nguyên vẹn xuất hiện dưới ngòi bút của Trình Cung.

    Từ một đứa bé sinh ra, phát triển, đến khi hắn ly khai sơn cốc đi ra ngoài, một đường phát triển.

    Vừa bắt đầu vây quanh không phải những người ở đây, bởi vì bọn họ còn không rõ ràng lắm đến cùng xảy ra chuyện gì.

    Ngược lại là đám người Thượng Quan Hạc từ bên sân thi đấu thư pháp xông lên trước nhất, về sau người còn muốn vây quanh cũng đã nhìn không tới cái gì, có một ít dứt khoát đứng ở trên mặt bàn, càng có một ít thậm chí nằm rạp trên mặt đất theo khe hở muốn nhìn đến một ít.

    Nhưng có thể chứng kiến cũng chỉ là số ít, nhưng người này rất ít sợ hãi thán phục, biểu lộ của bọn họ như si như say, làm người bên ngoài tâm ngứa khó nhịn.

    - Mau nhìn, những dấu chân mới kia...

    Không biết ai hô một tiếng, tất cả mọi người mới chú ý tới những dấu chân kia, cả bức họa dĩ nhiên là phối hợp với dấu chân ba người, hơn nữa từng dấu chân đều có một câu chuyện, từng câu chuyện lại phảng phất giống như dấu chân vậy.

    Làm cho người ta có một loại đắm chìm trong đó, tiến vào trong thế giới kia, như si như say.

    Từ nơi ấy, có thể cảm nhận được một loại cảm ngộ, như là mình cũng trải qua, đi qua đoạn nhân sinh này, phía trên dấu chân kia có cảm giác bất thường.

    Đặc biệt nhất đúng là Đông Phương Linh Lung, trên chân nàng không có nước mực, nhưng cuối cùng so với nước mực còn thần kỳ hơn, giống như có một loại cảm giác linh hoạt kỳ ảo, giống như bản thân nàng cho người ta cảm giác đó vậy.

    - Dấu chân của ta đâu?

    Đông Phương Thanh Mai đi xong quay đầu lại, thoáng cái ngốc tại đó, giờ phút này dấu chân của các nàng dung hợp cùng cả bức họa làm một chỗ, ngược lại bình thường nhìn không ra, chỉ có dần dần dung nhập trong đó, thậm chí có một loại cảm giác hiển hiện.

    Này đã đến cảnh giới họa ý, họa làm người dung nhập vào.

    Chỉ cần ngươi dung nhập vào trong đó cảm thụ, ngươi có thể thấy thân ảnh Đông Phương Thanh Mai nhảy lên, tiểu Tuyết cẩn thận từng li từng tí bước từng bức một, còn có Đông Phương Linh Lung giống như Tiên Tử đi ở trên bức hoạ.

    Trình Cung không có vẽ ba người các nàng, nhưng nếu như ngươi dung nhập vào bên trong, ba người sẽ hiển hiện trong đầu.

    Giờ phút này Trình Cung cũng đúng lúc vẽ xong bức họa, Trình Cung nặng nề viết lên mấy chữ:

    - Thiên sơn vạn thủy lộ, nhân sinh túc hạ hành, Hành Lộ Đồ.

    - Ánh mắt của ta sao vậy?

    Sao cứ nhìn vào là chứng kiến những hình ảnh bồng bềnh kia, chứng kiến người đang hành tẩu.

    - Ta nhìn ngươi là sắc lang, chứng kiến mỹ nữ người ta đẹp mắt, suy nghĩ nhiều.

    Ồ, ngươi thật đúng là đừng nói, sao ta cũng thấy như ngươi vậy...

    - Thật bất khả tư nghị, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể vẽ ra bức họa bực này, hơn nữa từng chi tiết đều rất sống động, lại có thể xuyên qua kết nối thành một thể.

    Quan trọng nhất là, vậy mà... vậy mà có thể từ đó cảm nhận được một loại ý cảnh khác.

    Nhân sinh chi lộ, nguyên lai là như thế, gian nguy hoang mang, nghi kị bộc phát, vượt qua tâm ma, yêu hận tình thù.

    - Anh Hùng ngươi thủ tại chỗ này, có biến cố gì tùy thời cho ta biết.

    Nói cho bọn hắn biết, nếu như muốn đạt được đệ nhất, thì vẽ ra một bức tranh tốt như thế này là được rồi.

    Trình Cung nói xong, quay đầu nhìn về phía Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai, tiểu Tuyết.

    - Nàng mang hai người bọn họ đi đổi giày đi, chờ ta đi giẫm hết bốn cái gọi là tài tử còn lại, sau khi cầm phần thưởng chúng ta cùng một chỗ trở về.

    - Wow, quá có khí phách, giẫm Tứ đại tài tử, phần thưởng đều cầm.

    Tiểu Tuyết ngươi thật may mắn, hiện tại ta phát hiện thiếu gia nhà của ngươi rất phong nhã.

    Đông Phương Thanh Mai kinh ngạc nhìn Hành Lộ Đồ, sau đó căn bản không để ý tới chân dính mực, lôi kéo tiểu Tuyết hưng phấn nói.

    - Đó là đương nhiên.

    Tiểu Tuyết hung hăng gật đầu, đối với Đông Phương Thanh Mai rốt cục đại triệt đại ngộ cảm giác rất vui vẻ.

    - Ân.

    Đông Phương Linh Lung nhẹ gật đầu, nhìn không tới nét mặt của nàng, nhưng ánh mắt của nàng vẫn không rời Hành Lộ Đồ.

    ...

    Giờ phút này trên đài, Tứ đại tài tử vốn là có thể như Lã Vọng buông cần, ngồi ở đỉnh phong chờ người khác khiêu chiến, giờ phút này cũng đều rối loạn, chỉ có Lôi Hạo Uy còn đỡ một ít, ba người khác đã đứng lên, thất thần đi đến cái bàn bên cạnh, đứng xa xa nhìn sân bãi hội họa.

    Cho dù khoảng cách này bọn hắn nhìn không lắm, nhưng mà đều đang nhìn, vừa rồi bên thư pháp truyền đến tin tức, hội họa cũng truyền đến tin tức.

    - Thi đấu Tứ Bảo dạy hư học sinh, Tứ đại hại đến dạo một vòng.

    - Thiên sơn vạn thủy lộ, nhân sinh túc hạ hành, Hành Lộ Đồ.

    - Loại hoàn khố đại thiếu này, nhất định phải trừng trị hắn, thư pháp, hội họa đều chú ý lập ý, cảnh giới, nhất là thư pháp càng thêm chú ý, vậy mà hắn ghi loại thoại ngữ nhục mạ giải thi đấu này, chúng ta căn bản không cần so cùng hắn, trực tiếp hủy bỏ tư cách của hắn là được rồi.

    Âu Dương Ngọc Bảo nói xong, lại phát hiện không có người đón ý nói hùa hắn.

    Chu Dật Phàm trầm mặc một lát nhìn qua xa xa, lạnh lùng nói:

    - Cầm, hắn dùng bảy âm thông thuận âm dương chi khí, Kỳ, hắn một đánh hai mươi bảy, nhượng hai nước, mười tức hạ cờ thắng lợi, thư, họa hắn đều có tác phẩm, nếu như hiện tại đuổi hắn đi ra ngoài, chúng ta đây đã thành cái gì, giải thi đấu Tứ Bảo đã thành cái gì, há không bị tất cả mọi người chê cười.

    Chẳng lẽ các ngươi muốn cho người đời nói phía sau chúng ta, Tứ đại tài tử chúng ta sợ Trình Cung ử, không dám nghênh chiến cùng hắn sao?

    - Hắn lấy được bất quá là tư cách hướng bốn người chúng ta khiêu chiến mà thôi, hắn đã đến, chúng ta an vị ở đỉnh phong chờ hắn tới khiêu chiến.

    Trình Lam cũng lạnh lùng nói, vô cùng tiêu sái quay người trở về chỗ của mình.

    Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo cũng đồng thời trở về chỗ ngồi của mình, chỉ có Lôi Hạo Uy nhắm mắt tu luyện như trước, đối với chuyện đã xảy ra bên ngoài không để ý tới.

    ...

    - Cầm kỳ thư họa, bốn cuộc tranh tài hắn giống như cưỡi ngựa dạo phố lấy được thắng lợi, còn có cái gì Thi đấu Tứ Bảo dạy hư học sinh, Tứ đại hại đến dạo một vòng, rõ ràng là khiêu chiến ngươi.

    Trước kia đúng là chưa bao giờ biết kẻ này có tài hoa xuất chúng như thế, hiện tại trẫm cũng có chút xem không rõ, Thái Phó ngươi bác học tinh thâm, kiến thức rộng rãi, ngươi giải thích cho trẫm xem?

    Chỗ tốt nhất ở bốn tòa tháp, một trung niên bận y phục bình thường ngồi ở chỗ kia, mặc dù là y phục hàng ngày, nhưng rất có uy thế, dám ở Lam Vân Đế Quốc xưng trẫm, tự nhiên chỉ có Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc.

    Ngồi ở bên cạnh hắn đúng là đương triều Thái Phó Chu Tùng, giờ phút này kết quả bốn cuộc tranh tài bọn hắn cũng biết, nhìn qua Tứ đại tài tử trở về chỗ ngồi, Hoàng đế mở miệng hỏi thăm.

    Đây chính là nan đề, bởi vì sách lược cải biến, cho nên cho dù Chu Tùng nhằm vào Trình gia, cũng đều rất công bằng, chưa bao giờ hắn cố ý thôi động Hoàng đế phát sinh xung đột cùng Trình gia.

    Chu Tùng hơi chút trầm ngâm nói:

    - Lão thần cũng xem không rõ, Trình Cung này rốt cuộc là muốn làm gì.

    Nhưng lần trước trên đại điện thái y nói thân thể Trình Cung bị phế, nhưng hiện tại xem ra lại sinh long hoạt hổ, tuy so ra kém kỳ tài ngút trời như Thất hoàng tử, nhưng cũng là tiến bộ nhanh chóng.

    Nhưng sao hắn biểu lộ như thế, cũng là làm cho người ta khó hiểu, lão thần ngược lại muốn nhìn một chút, hắn đánh một trận cùng tứ đại tài tử như thế nào.

    Chương 132: Chính mình muốn chết?

    Kỳ giờ phút này trong lòng Hoàng đế cũng rất khó hiểu, nếu như nói trước kia Trình Cung là cố ý che dấu, có mưu đồ, vậy giờ phút này vì sao hắn cao điệu như thế.

    Nhưng trên thực tế Chu Tùng nói cũng rất công bằng, tuy Trình Cung này một mực rất quần là áo lượt, trên thực tế hiện tại hắn cũng không phải cái gì tốt, hung hăng, càn quấy, bá đạo như trước, thậm chí càng hơn lúc trước, nhưng mà không có nghĩa là hắn không có học vấn.

    Có khả năng hắn rất có thiên phú, ai cũng không nói thiên tài không thể quần là áo lượt, không thể hung hăng càn quấy bá đạo, không thể ngang ngược không nói đạo lý.

    Về phần hắn tới giải thi đấu, có khả năng là tiện gặp, vừa vặn muốn đến giẫm Tứ đại tài tử, từ chữ hắn ghi cùng cử động cũng có thể nhìn ra.

    Đương nhiên, thắng tiền cũng là một phương diện, số tài chính khổng lồ này đừng nói những người khác, nếu quả thật để Trình Cung thắng đi, ngay cả Hoàng đế cũng có chút động tâm.

    Năm đó Lam Vân đế quốc lập quốc, Thái tổ đạt được bảo tàng lớn, cộng thêm có phương pháp trị quốc, một mực áp dụng chính sách thu thuế rất thấp.

    Không tính thu từ đường khác, chỉ tính thuế, một năm cũng chỉ tới hai ngàn vạn lượng bạc, mà lần này nếu Trình Cung thắng mà nó, đây chính là một năm rưỡi thu thuế của quốc khố.

    Hắn sẽ dùng làm cái gì?

    Trước kia Trình gia chỉ có quân đội, lại không có mặt khác trợ giúp, nếu như bọn hắn có đầy đủ tài chính, thì càng thêm nguy hiểm, điểm ấy cũng không thể không đề phòng.

    Giờ phút này ở trong nội tâm Hoàng đế, Trình Cung vẫn chỉ là quần là áo lượt phá gia chi tử có thiên phú, có tài hoa, nhưng trong lòng của hắn cũng ẩn ẩn cảm giác được một ít lo lắng.

    Xem ra, phải hảo hảo lưu ý Trình Cung này thoáng một phát, có lẽ bản thân hắn là quần là áo lượt phá gia chi tử, nhưng vạn nhất có người lợi dụng cái này làm việc thì phiền toái.

    Cái luận điệu này, không chỉ là Hoàng đế nghĩ như vậy, đã có rất nhiều người phân tích ra đến, đều cảm giác sau lưng Trình Cung có người thôi động.

    Lão Thất sắp trở về, trẫm ngược lại muốn nhìn đến lúc đó lão Thất thu thập các ngươi như thế nào, trẫm không tiện ra mặt cùng ra tay, hết thảy đợi lão Thất trở về thì tốt rồi.

    ...

    Chỗ đài cao Tứ đại tài tử ngồi, tất cả người muốn khiêu chiến đều phải từng bước một đi đến, mà bốn người bọn họ thì cao cao tại thượng nhìn người đi tới.

    Bốn người bọn họ đều không phải tài tử, đệ tử thế gia bình thường, từ nhỏ đã biết rõ vận dụng khí thế như thế nào, loại chuyện này bọn hắn đã trải qua lần thứ nhất, tự nhiên rất có kinh nghiệm.

    Ngoại trừ Lôi Hạo Uy ra, ba người khác đã không suy nghĩ sự tình Trình Cung vừa rồi nữa, nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, để khí thế bản thân đạt tới đỉnh phong, bọn hắn muốn xem Trình Cung đi lên, đầu tiên ở khí thế phải áp đảo hắn.

    Giải thi đấu Tứ Bảo tổ chức nhiều năm như vậy, đã từng có người khiêu chiến trong quá trình đi tới, bởi vì áp lực quá lớn thậm chí không có khiêu chiến liền nhận thua.

    Giờ phút này bọn hắn cao cao tại thượng, bọn hắn là thượng vị giả, bọn hắn bao quát người tới khiêu chiến.

    Bậc thang này thiết trí cũng rất đặc biệt, rất xa, chừng mấy trăm mét, bằng phẳng, thời điểm người khiêu chiến vừa đi bước đầu tiên đã có thể chứng kiến người trên đài, tuy rất mơ hồ, nhưng thật có thể nhìn thấy.

    Chung quanh vô số người đang trông xem thế nào, trong bốn tòa tháp cao càng có rất nhiều đại nhân vật đang nhìn, loại áp lực vô hình này đối với người là một loại khảo nghiệm cực lớn, cũng không trách đã từng có người đi lên đã lựa chọn nhận thua, năng lực thừa nhận trong nội tâm hơi chút kém một sẽ không thể đi hết được.

    Trình Cung phóng ngựa rong ruổi mà đến, hắn không cần làm chút ít chương trình như những người kia, hôm nay hắn tới chính là vì đánh vỡ quy củ, đánh vỡ những chương trình này, chỉ cần hắn làm được, thì không sợ bọn họ chơi xấu mình.

    Nói giỡn sao, mình là đế đô Tứ đại hại, Vân Ca Thành đệ nhất ăn chơi thiếu gia

    Bọn hắn chơi lưu manh cùng mình, đây không phải là bắn tranh trước nhà Thánh Nhân sao.

    Giờ phút này đứng xa xa nhìn đài cao, người bình thường sẽ bị khí thế kia dọa sợ, Trình Cung có thể cảm giác được, cái đài này bố trí có một ít phù hợp số mệnh, đạo lý trận thế.

    Kết hợp hoàn cảnh chung quanh, chế tạo ra một loại áp lực đặc thù, mặc dù đối phương rất ngây thơ, làm cũng chỉ tốt ở bề ngoài, nhưng mà đối với người dưới Siêu Phàm kỳ, hiệu quả vẫn rất lớn.

    Nhất là người dự thi, càng có một cảm giác đi lên hành hương, đã có loại tâm tư này, muốn thắng lợi càng thêm khó, đầu tiên phải vượt qua loại tâm tư này.

    Nhưng mà Trình Cung căn bản không cần, tinh thần lực của hắn có thể nhẹ nhõm hiểu rõ biểu lộ của bốn người bọn họ, Mãnh Hổ thật đúng là dốc sức liều mạng, vậy mà ở thời điểm này còn toàn tâm tu luyện.

    Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo ngược lại là bày tư thế vô cùng đủ, đáng tiếc a, chỉ là ra vẻ, bọn hắn còn không có hình thành cái loại uy áp, khí thế nầy.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã nhanh đến bậc thang, phía trước đứng rất nhiều thủ vệ, nhìn Trình Cung phóng ngựa tới lập tức muốn lên trước cản trở.

    - Trang bức trước mặt bản đại thiếu, các ngươi còn kém xa, xuống nghênh đón bản đại thiếu.

    Đột nhiên Trình Cung khoát tay, trong tay áo, miệng, cổ áo,...

    đột nhiên xuất hiện chừng trên trăm thanh phi đao.

    Trên trăm thanh đoản đao đồng thời bay ra, lập tức như là bầu trời đêm đến, mấy thủ vệ sợ tới mức đều vội vàng co rụt lại.

    Những phi đao này trực tiếp bay ra ngoài.

    - Sưu sưu

    ...

    - Hắn muốn làm gì?

    Chẳng lẽ hắn cho rằng đây là luận võ tràng, nói sau cho dù tỷ thí lực lượng cũng không nên như vậy, vừa đến đã động thủ.

    - Hung hăng càn quấy đến rối tinh rối mù, nhìn không ra một chút giả bộ, trẫm không nhìn lầm.

    Hắn là như thế, nhưng sau lưng khẳng định có người bày mưu nghĩ kế, chẳng lẽ Trình Vũ Dương đã âm thầm trở lại đế đô?

    - Bại hoại trong nhà, chết không có gì đáng tiếc, gia gia già nên hồ đồ, ta mới là ưu tú nhất, ta sẽ cho hắn biết.

    - Thô lỗ...

    Chứng kiến Trình Cung ra tay, những người này nghĩ cái gì đều có, nhưng trước khi sự tình không có kết quả, bọn hắn đều đang đợi.

    Bọn hắn đều rất có tính nhẫn nại.

    Bọn hắn muốn nhìn đến cùng Trình Cung muốn làm gì, bọn hắn cũng sẽ không như những người khác lập tức đứng lên xuất đầu.

    - Rầm rầm rầm

    Những đoản đao kia cũng không phải bay lên đài, mà là bay về phía dưới đài, cái đài này được trên trăm cây cột chống đỡ, bên trên bình thường sẽ không đi lên bao nhiêu người, làm cái đài này vững chắc vô cùng.

    Giờ phút này những đoản đao kia bay qua, những cây cột nhao nhao bị đoản đao đánh trúng bể nát, đừng nhìn những đoản đao này rất nhiều, nhưng đều là Nguyên khí cấp ba.

    Chỉ là tốc độ quá nhanh, thoáng cái đã bay ra ngoài, căn bản không có người chú ý tới.

    - Oanh

    Cả cái đài trầm xuống, đài cao mười thước thoáng cái còn lại chưa đủ hai thước, chỉ có cao hơn một thước.

    Lần này rất kinh người, Trình Lam tức giận đến siết chặt nắm đấm, thiếu chút nữa nhịn không được muốn ra tay.

    Chu Dật Phàm nhẹ nhàng nâng tay đè trên mặt bàn, tuy đột nhiên rơi xuống gần mười mét, nhưng mà địa phương hắn ngồi cùng cái bàn không có một chút thay đổi, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

    - YAA.A.A...

    Nha

    Chung quanh dâng lên một cổ tro bụi, Âu Dương Ngọc Bảo như là ngửi trúng khí độc, lập tức phóng thích nguyên cương hộ thể, ngăn trở tro bụi chung quanh, nhưng dùng khăn tay sức che mũi như trước.

    Nương theo đài rơi xuống, Trình Cung cũng đã cưỡi ngựa tiếp cận, khi bụi đất chung quanh tan hết, bọn hắn đã chứng kiến Trình Cung cỡi ngựa trực tiếp vọt lên.

    Cái độ cao này đối với trung đẳng bảo mã mà nói, hoàn toàn là một bữa ăn sáng.

    - Chướng khí mù mịt, bày uy phong cái gì, ta cho ngươi biết...

    Âu Dương Ngọc Bảo nhìn Trình Cung phóng ngựa tới, bất mãn nói.

    - Ngươi...

    Trình Cung chỉ Âu Dương Ngọc Bảo nói:

    - Câm miệng, nói chuyện bất nam bất nữ, âm dương kỳ quặc, còn không biết xấu hổ đi ra gặp người, còn Tứ đại tài tử, không biết còn tưởng rằng ngươi là công công đi ra tuyên chỉ.

    - Bành!

    Sắc mặc Âu Dương Ngọc Bảo biến đổi, dám ở trước mặt hắn nói loại lời này, Trình Cung là người thứ nhất, giận không kiềm được vỗ án, cái bàn trực tiếp vỡ vụn, hắn chỉ Trình Cung nói:

    - Trình Cung, ngươi nói ai, nếu như ngươi không lập tức thu hồi lời nói vừa rồi, sau đó hướng ta xin lỗi, vậy là ngươi muốn chết.

    - Muốn chết, ha ha.

    Trình Cung ngồi trên lưng ngựa cất tiếng cười to:

    - Lão tử là chết cũng là nhân vật đứng tiểu, vẫn hơn gia hỏa bán nam bán nữ như ngươi.

    Muốn động thủ ta phụng bồi, người Âu Dương gia tộc ta cũng không phải không có giết qua.

    Chỉ là bây giờ ngươi động thủ, để cho người khác nói ngươi là thẹn quá hoá giận, thua không nổi, trái với quy tắc a.

    - Ta thua không nổi, bây giờ ngươi bất quá là đạt được tư cách khiêu chiến mà thôi, chỉ bằng ngươi cũng muốn thắng ta, hừ, si tâm vọng tưởng.

    Âu Dương Ngọc Bảo thật sự đã muốn động thủ, trước kia tuy Trình Cung giết Âu Dương Ngọc Long, nhưng ở trong mắt Âu Dương Ngọc Bảo, Âu Dương Ngọc Long bất quá là phế vật vô dụng, hắn cũng không có quá để ý.

    Nhưng giờ phút này Trình Cung nói hắn như thế, thật sự đã làm hắn động sát tâm, nguyên vốn đã chuẩn bị động thủ, nhưng Trình Cung nói cũng làm cho hắn ý thức được bây giờ là tình huống như thế nào, nếu như mình động thủ trước, vậy thì biến thành mình đuối lý.

    Bất kể Trình Cung nói thế nào, làm như thế nào, hắn cũng không có trực tiếp động thủ.

    Hừ, muốn kích nộ mình, si tâm vọng tưởng, xem ra hắn vẫn là không có tin tưởng thắng được mình, mới nghĩ biện pháp kích nộ mình.

    Bất quá này cũng bình thường, cho dù hắn có ẩn tàng, cho dù hắn có thiên phú ở phương diện này, nhưng so với mình tự nhiên kém rất xa.

    - Đã thắng qua, hai người các ngươi tự mình xuống dưới xem chữ cùng họa đi, nếu như các ngươi còn không biết xấu hổ tới nói một câu tỷ thí lại mà nói, đều tính là ta thua.

    Nếu như biết nhục trở về, nhớ kỹ cho người đem chiến lợi phẩm thắng hai lần trước tới quý phủ của ta, có dám hay không?

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy nói, lời này làm không ít người trong bốn tòa tháp chung quanh phát ra kinh hãi.

    - Này có chút quá vô lễ đi à nha, cho dù cảm giác vẽ không sai biệt lắm, nhưng khó bảo toàn sẽ không đi qua nói một tiếng.

    Huống chi lúc trước hắn còn kích nộ đối phương như vậy, đối phương cố ý nói một tiếng hắn sẽ thua, như vậy rất oan ức a!

    - Ta thấy chiêu này quá huyền diệu, đoán chừng hắn đánh bạc chính là Tứ đại tài tử đều không phải người bình thường, sẽ không nói chuyện trái lương tâm.

    - Lương tâm đáng giá mấy đồng tiền a, ngươi có biết lần này Tứ đại tài tử cũng đều đặt cược hay không.

    Cũng không phải là trước kia mua Trình Cung có thể vào bao nhiêu tên, là mua Trình Cung thất bại.

    Ít nhất mua mấy trăm vạn lượng bạc, nghe nói hình như có một tài tử trực tiếp đặt cược hai ngàn vạn lượng, chỉ là bọn hắn đều bí mật đặt cược, không biết là ai áp nhiều như vậy.

    Loại thời điểm này, cho dù Tứ đại tài tử cũng sẽ không muốn bỏ qua.

    - Thậm chí có loại chuyện này, Trình Cung này thật đúng là quá mức vô lễ, hắn quả thực là tự mình muốn chết.

    - Hắc hắc, lúc này có ý tứ.

    Chương 133: Hai cái cùng tiến lên, lại cho ngươi ba nước

    - Ta tin ngươi, ngươi thắng.

    Lôi Hạo Uy đối với Tứ đại tài tử này không có hứng thú gì, lúc này đột nhiên mở to mắt, sau khi nói xong tay trực tiếp nhấn mặt bàn một cái, thân thể lập tức nhảy lên.

    Sau đó thân thể bộc phát ra một tầng khí tức lôi điện cường hoành, cổ khí tức này so với công pháp nhà hắn mạnh hơn rất nhiều, vốn vẫn chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, Lôi Hạo Uy trải qua bị thương trước kia, cộng thêm những ngày này tu luyện Luyện Ngục Lôi Quyết cùng ăn đại lượng đan dược, đã đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, giờ phút này trực tiếp thả người đi xuống, thoáng chốc không thấy tăm hơi.

    - Quả thực vớ vẩn tới cực điểm, hắn cho hắn là ai, tốt, hắn đã muốn chết như vậy, vậy mình cần gì phải khách khí cùng hắn.

    Trong nội tâm Âu Dương Ngọc Bảo nghĩ vậy, khóe miệng nổi lên vô cùng trào phúng.

    Bởi vì hắn cũng không phải là loại người cổ hủ, những người chung quanh kia đã đoán đúng, trước đừng nói mình có lòng tin vẽ tốt hơn hắn, cho dù vẽ không tốt thì như thế nào, mình đồng dạng sẽ trở về nói hắn vẽ chính là rác rưởi.

    Thắng mới là trọng yếu nhất, đến lúc đó làm hắn tổn thất trăm triệu lượng bạc, làm hắn thua sạch.

    Chẳng những mình có thể thắng tiền, đồng dạng cũng có thể được một ít người trợ giúp, sau đó bên trong kỳ thi cuối năm, đã có công lao này mà nói, chỉ cần mình không kém nhiều cùng Chu Dật Phàm, Trình Lam mà nói, trúng Trạng Nguyên khẳng định không có vấn đề.

    Vốn là mình so với hai người bọn họ còn chút kém một chút, nhưng lần này Trình Cung lại đưa cho mình một thiên đại công lao.

    Có người ước gì chứng kiến Trình gia bọn hắn gặp chuyện không may, mình thắng lần này, sẽ thắng được nhân tâm bao nhiêu người.

    Sau đó mình nhập sĩ làm quan, chắc chắn một đường thông suốt.

    Trong nội tâm Âu Dương Ngọc Bảo nghĩ vậy, trực tiếp đi đến tràng hội họa.

    Hai người Chu Dật Phàm, Trình Lam thì thấy có chút mông lung, không biết đây là Trình Cung đùa cái gì, tự đào cái hố chôn mình, đây không phải muốn chết sao?

    Hai người bọn họ hiểu rất rõ Âu Dương Ngọc Bảo, đừng nhìn hắn nói chuyện bất âm bất dương, còn có tính thích sạch sẽ.

    Nhưng mà người này cũng không phải là thiện nam tín nữ gì, Trình Lam là rõ ràng nhất, hắn cùng Âu Dương Ngọc Bảo đọ sức qua rất nhiều lần, mới có thể trở thành quan hệ hợp tác, thoạt nhìn rất thân mật, bất quá cũng là lợi dụng lẫn nhau.

    - Cầm kỳ thư họa, chỉ lấy chút ít tác phẩm là giải quyết hai tên, chỉ có các ngươi còn không được, hiện tại đến đây đi.

    Trình Lam, cám ơn ngươi nhắc nhở ta tới tham gia giải thi đấu tứ đại tài tử, nếu không ta thật không biết nguyên lai tứ đại tài tử các ngươi rác rưởi phế vật như vậy.

    Lần này sau khi thắng, ta đem danh hào tứ đại tài tử cho Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu một người một cái, về sau nhớ kỹ gặp lại chúng ta phải gọi tứ đại tài tử, ha ha.

    Trình Cung nhìn Chu Dật Phàm, lại nhìn Trình Lam vô cùng hung hăng càn quấy nói.

    Trình Lam khẽ nhíu mày, khóe miệng nổi lên khinh thường.

    Chu Dật Phàm thì nhẹ nhàng vuốt đàn của mình:

    - Ta nghĩ ngươi đã đem tự đào hầm chôn mình, chúng ta cũng không cần phải ra làm gì, không phải ngươi một mực nói, thua một trận cũng tính thua toàn bộ ư, chỉ cần đợi chúng ta Âu Dương Ngọc Bảo trở về nói cái kia là rác rưởi, vậy là xong.

    - Trình Cung đến cùng đang suy nghĩ cái gì, mặc dù nói lần này ta cũng cá mười vạn lượng mua hắn thua, nhưng cho đến bây giờ, vậy mà hắn lại tự đào hố chôn mình.

    - Đúng vậy a, thật sự là đáng tiếc, còn tưởng rằng có thể chứng kiến một hồi quyết đấu đỉnh phong, không nghĩ tới vậy mà đầu voi đuôi chuột.

    - Ta xem là Trình Cung này đắc ý quên hình, vừa rồi chỉ là trong lúc vô tình nói ra một câu, kết quả nói ra như bát nước đổ đi, chính hắn cũng không có biện pháp thu về, hiện tại chỉ có thể đi nhấm nháp quả đắng này, về sau hắn sẽ rất hối hận vì mất đi một số tìn lớn a, nghe nói đó là hắn chiếm được gia sản của Trịnh Tam Nguyên, đoán chừng lần này ít nhất tổn thất một nửa...

    Người chung quanh đều cảm giác rất đáng tiếc, rồi sau đó người đến kịp hiểu rõ chuyện gì xảy ra, đều rất là im lặng, sao một đường quét ngang, thời điểm sắp quyết đấu đỉnh phong, vậy mà xuất hiện loại chuyện này.

    Đây cũng quá vô nghĩa đi à nha.

    - Đến cùng Trình Cung nghĩ cái gì?

    Thượng Quan Hạc nhìn chằm chằm vào Trình Cung, từ trận thua trước kia, hắn một đường chạy theo, Trình Cung làm mỗi một việc đều không theo lẽ thường an bài.

    Giờ phút này tất cả mọi người cảm giác Trình Cung phải thua không thể nghi ngờ, Thượng Quan Hạc lại cảm giác không phải như thế.

    - Tiểu thư, Trình đại thiếu không có phát sốt chứ, vừa rồi tân tân khổ khổ thi đấu, hiện tại không phải là trực tiếp nhận thua sao.

    Làm người ta còn sốt ruột chạy đến nhìn hắn thi đấu, cái này tốt rồi, thất bại trong gang tấc.

    Đông Phương Thanh Mai uể oải nói.

    Tiểu Tuyết lại gắt gao nắm lấy góc áo, trong mắt toát ra tín niệm vô cùng kiên định, thiếu gia nhất định sẽ thắng, thiếu gia sẽ không thua.

    Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung, khẽ lắc đầu:

    - Không phải người thường, sự tình phi thường, không thể dùng lẽ thường đoán trước, kết quả chưa có đi ra, vĩnh viễn không biết thắng lợi thuộc về ai.

    - Ân, tiểu thư nói là Trình Cung còn có cơ hội?

    Đông Phương Thanh Mai rất ít nghe tiểu thư nói nhiều như vậy, lập tức hưng phấn hỏi thăm, nhưng cũng không có đạt được trả lời.

    - Đang...

    Nhưng vào lúc này, vừa rồi Chu Dật Phàm đã như Lã Vọng buông cần, chuẩn bị nhìn Trình Cung bị chê cười đột nhiên tay run lên run, lần nữa kích thích dây đàn.

    Lần này cũng không phải rất nặng, nhưng lại làm tất cả mọi người nhìn về phía hắn, Trình Lam ngồi cách hắn không xa, biết có chuyện không hay.

    - Trình Cung thắng, vừa rồi Âu Dương Ngọc Bảo nhìn họa xong đột nhiên thổ huyết té xỉu, ban giám khảo nói hắn đã không thể tham gia trận đấu, thuộc về tự động bỏ quyền nhận thua.

    Một viên đá kích thích ngàn tầng sóng, tất cả mọi người bị tin tức này chấn kinh, xem họa có thể xem thổ huyết.

    - Xem họa làm sao có thể thổ huyết, quả thực thật bất khả tư nghị.

    - Xem họa sao không thể nhìn thổ huyết, khẳng định thời điểm hắn nhìn trong nội tâm so sánh, cái kia thuộc về đọ sức, không phải thường xuyên nghe nói có chút nhân vật lợi hại, thời điểm xem một ít tác phẩm thượng cổ thổ huyết mà vong sao.

    - Vấn đề là vừa rồi chúng ta cũng vừa xem qua a, căn bản không có gì, chẳng lẽ cảnh giới của chúng ta ngay cả tư cách thổ huyết cũng không có?

    - Cái này cũng quá đột nhiên, ah, trách không được Trình Cung nói như vậy, nguyên lai hết thảy trong dự liệu của hắn, nếu không sao hắn dám nói ra lời kia, cái này rất có ý tứ.

    Cầm kỳ thư họa, Lôi Hạo Uy nhận thua, Âu Dương Ngọc Bảo thổ huyết, hiện tại chỉ còn lại có Chu Dật Phàm cùng Trình Lam, Trình Lam là đệ đệ Trình Cung, xem ra lần này Trình Cung thật có hi vọng một người thắng được giải thi đấu tứ đại tài tử.

    - Hảo thủ đoạn, hiện tại thật muốn đi xem Hành Lộ Đồ của hắn đến cùng có cái gì, vậy mà có thể làm cho Âu Dương Ngọc Bảo thổ huyết hôn mê.

    - Âu Dương Ngọc Bảo nói như thế nào cũng là trong tài tử chính thức kinh thành, chẳng những thủ đoạn hội họa lợi hại, ngay cả lực lượng cũng đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, là tồn tại cao cấp nhất trong Vân Ca Thành, phương diện lực lượng cũng chỉ kém hơn Thất hoàng tử một chút mà thôi.

    Hơn nữa dùng gia thế của hắn, đột phá Phạt Mạch kỳ, đạt tới Siêu Phàm kỳ chỉ là sự tình sớm muộn mà thôi, vậy mà có thể làm cho hắn thổ huyết, thần kỳ, quá thần kỳ.

    - Trình Cung này đến cùng làm cái gì, tại sao có thể như vậy?

    Chung quanh vô số người đều phát ra sợ hãi thán phục, không thể tưởng tượng nổi nghị luận, sắc mặt Chu Dật Phàm lại càng phát ra khó coi, giờ phút này lời hắn nói vừa rồi phảng phất vẫn còn quanh quẩn bên tai.

    Giống như là một cái tát, nặng nề đánh vào mặt của hắn, hắn còn chưa từng có mất mặt qua như thế.

    - Tự ngươi bày cờ đi, người một nhà, muốn ta nhượng ngươi bao nhiêu nước cứ tùy tiện nói, nhớ rõ thua thì đưa cho ta chiến lợi phẩm hai năm trước, thua không nổi mà nói, cứ nói một tiếng.

    Trình Cung nhìn Trình Lam nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dật Phàm:

    - Ngươi cũng nhanh lên, ta còn đang gấp.

    Nghe nói gần đây có một cô nương từ nước khác đến, hôm nay ta đã trước, hơn nữa tiệc mừng thắng lợi cũng đã chuẩn bị xong, ta là nhân vật chính không đi không được, còn nữa, ngươi cũng thế, nếu như thua mà nói, nhớ rõ giao chiến lợi phẩm cha ta.

    Vừa rồi Âu Dương Ngọc Bảo căn bản không có suy nghĩ nhiều, bởi vì ở hắn xem ra là thắng chắt, trở về nói vài lời mà thôi, dù Trình Cung là Họa Thánh hắn cũng trở về nói thoáng một phát là hắn có thể thắng, cho nên căn bản không có đi để ý Trình Cung.

    Chu Dật Phàm lại bất đồng, lúc này bảo trì đầu óc tĩnh táo như trước, lạnh lùng nhìn Trình Cung:

    - Cho ngươi, ngươi dựa vào cái gì?

    - Móa nó, xem xét là biết gia hỏa thua không nổi, thua không nổi ngươi nói thẳng đi.

    Như vậy đi, ta chắp ngươi một tay, bên này chúng ta đánh đàn, bên này thuận tiện ta lại nhượng hắn ba nước, nếu như như vậy còn không dám đánh bạc mà nói thì quên đi, tự các ngươi về nhà ôm những vật kia nhớ lại ký ức đi thôi, nếu như các ngươi còn không biết xấu hổ mà nói...

    Trình Cung hung ác nói, mỗi một lần đều muốn bức đối thủ đến tuyệt cảnh.

    Đừng nói là hắn, ngay cả người chung quanh nghe xong, đều cảm giác này là không thể nào.

    - Nhượng ta ba nước, coi như là sư phụ Du Văn Huy là Kỳ Vương đánh cờ cùng ta, cũng không dám nói nhượng ta ba nước, ngươi cũng dám nói để cho ta ba nước, quả thực không biết trời cao đất rộng.

    Còn dám một bên cùng hắn so Cầm một bên đánh cờ, ngươi đã muốn mất mặt ta sẽ thanh toàn cho ngươi.

    Ta ngược lại là muốn nhìn, Đại ca Trình Lam ta đến cùng lợi hại tới trình độ nào, đại thiếu Trình gia ta đến cùng ngưu bức như thế nào.

    Trình Lam nói xong, đã không chút khách khí hạ cờ.

    Tâm tư Trình Lam không cần nói Chu Dật Phàm cũng minh bạch, cho tới tình trạng bây giờ, hai người bọn họ không liều cũng không được.

    Đây cũng là một cơ hội tốt khó được, đồng thời đối phó hai người bọn họ, nếu như nói như vậy, hắn còn có thể thắng, hai người xác thực cũng thua tâm phục khẩu phục.

    Trình Cung có thể một đường đến bây giờ, thực tế nghĩ đến hắn có thể khảy đàn thông thuận âm dương chi khí, hơn nữa còn là bảy âm, Chu Dật Phàm cũng biết đây là cơ hội duy nhất, cơ hội duy nhất thắng Trình Cung.

    Chương 134: Thắng

    Nếu như chính diện quyết đấu, Chu Dật Phàm có lòng tin giết chết Trình Cung, nhưng muốn ở Cầm kỹ chiến thắng, hiện tại đã không có lòng tin.

    Dù sao này đã qua một năm, tâm tư của hắn đều đặt ở lực lượng.

    Cầm kỹ tăng lên không nhiều lắm, hơn nữa là một loại cảm ngộ tâm linh, tăng lên cùng vũ kỹ.

    - Tốt.

    Lúc này Chu Dật Phàm cũng không còn nhiều lời, trực tiếp đáp ứng yêu cầu của Trình Cung.

    Rất nhanh có người tới, trực tiếp đưa lên một cây đàn cổ, coi như là không tệ, Trình Cung ngồi ở chỗ kia, một bên là đối mặt Chu Dật Phàm, một bên là bàn cờ của Trình Lam.

    Khi quân cờ Trình Lam vừa rơi xuống, tiếng đàn của Chu Dật Phàm cũng đã vang lên, tiếng đàn đã có một loại sát phạt chiến trường, đại quân quyết chiến đã đến giai đoạn sinh tử tồn vong.

    Thanh âm bành trướng, nếu như nhắm mắt lại cảm thụ, có thể dẫn người vào bên trong một loại giết chóc vô tận.

    Mà thế công bên này của Trình Lam cũng rất hung mãnh, như một Tướng quân dẫn theo thiên quân vạn mã, nói là huynh đệ, nhưng căn bản không có một chút thân tình, ở trên bàn cờ có thể thể hiện ra, triệt để thích phóng tất cả oán khí, bất mãn đi ra, sát khí tung hoành, thẳng bức Trình Cung.

    - Cho tới bây giờ còn chưa thấy có người có thể kích Dật Phàm đến loại trình độ này, Trình Cung này thật đúng là giận điên người không đền mạng, người khác chiến thắng mười lần cũng không bằng hắn thắng một lần.

    - Hai người đều bị chọc giận, cái này có trò hay, đi lên liền quyết chiến.

    Hai người này đều là thiên chi kiêu tử, trụ cột của quốc gia, lần này vừa vặn khảo nghiệm bọn hắn, chỉ là Trình Cung này vẫn là ngoài ý định, hắn là hoàn khố là không có sai, vậy mà có thể ở phương diện cầm kỳ thư họa có tạo nghệ cao như vậy, Hành Lộ Đồ kia đã mang tới chưa?

    - Đã mang tới, phương diện khác cũng tuyên bố hắn thắng lợi, cho nên chữ hắn ghi cùng tranh vẽ cũng đã đưa tới.

    - Ân.

    - Quả thực là đỉnh phong quyết đấu, không nghĩ tới lần này tới Vân Ca Thành có thể chứng kiến sự tình đặc sắc như vậy, sau khi trở về nhất định phải làm cho người biên soạn thành sách, lượng tiêu thụ nhất định sẽ rất tốt.

    - Lần này Trình Cung còn có phiền toái, này không giống lúc trước, Chu Dật Phàm cùng Trình Lam liên thủ.

    Một tay đánh đàn, còn phải phân tâm đánh cờ, ai cũng không được ah.

    - Phân tâm nhị dụng, tối kỵ a, lần này Trình Cung còn chơi lớn hơn.

    Dù sao tinh lực người có hạn, huống chi hắn đối mặt chính là Chu Dật Phàm cùng Trình Lam, xem thế công hai người này hung mãnh cỡ nào, hiển nhiên là muốn nhất cổ tác khí trực tiếp đả bại Trình Cung.

    Trong lòng hai người này cũng đều tức giận a, nếu như bọn họ thua nữa, Trình Cung kia thật là quét ngang giải thi đấu Tứ Bảo, chân đạp tứ đại tài tử.

    - Kỳ thật hiện tại coi như hắn thua, phong quang của tứ đại tài tử cũng đã không còn, dù sao lần này Trình Cung làm quá náo động.

    Bất quá ta suy nghĩ nếu như hắn thắng, vậy sau này xưng hô như thế nào, cũng không thể gọi hắn là tứ đại tài tử a.

    Người bên ngoài nghị luận, thảo luận, lo lắng như thế nào, giờ phút này đều không quan hệ cùng Chu Dật Phàm, giờ phút này Chu Dật Phàm đang là một đại soái, thủ hạ binh mã trăm vạn, sát phạt chi khí từ trong Cầm toát ra, làm một ít người lực lượng yếu nghe được cũng có chút chịu không được.

    Đại quân của hắn không ngừng tiến công, nhưng mà bất luận hắn tiến công như thế nào, một tay của Trình Cung tùy ý khảy đàn ở đằng kia, lại ngăn chặn công kích của hắn, như là đánh vào một tòa núi bông vậy.

    Tinh lực hoàn toàn bị tiêu hóa, mà tòa bông núi này không vội không chậm đang tới gần hắn, bất luận hắn xung phong liều chết như thế nào cũng không có hiệu quả gì.

    Giờ phút này bên Trình Lam càng thêm khẩn trương, sau khi mấy quân cờ rơi xuống, sắc mặt Trình Lam đã trở nên rất khó coi.

    Tại sao có thể như vậy, tại sao như vậy, chẳng những Trình Cung hắn hiểu được đánh cờ, hơn nữa thật không ngờ còn rất lợi hại.

    Mình tả xung hữu đột, nhưng mà không có biện pháp đánh vỡ phong tỏa của hắn, hắn giống như là một đức Phật ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, đợi vô số người cung phụng, quỳ lạy.

    Mà mình muốn rung chuyển một chút cũng khó có thể làm được, một cảm giác vô lực dần dần chạy lên não.

    Không cam lòng, thật sự không cam lòng, Trình Lam không thể không bại, nhưng mà hắn không cam lòng mình thua Trình Cung.

    Từ nhỏ đến lớn, Trình Cung hoàn khố phá sản, ăn uống, chơi gái, đánh bạc mọi thứ tinh thông, cả ngày sẽ gây ra một ít sự tình, Vân Ca Thành quả thực gần giống, gần thành, gần bằng sân chơi của hắn.

    Nhưng gia gia lại khắp nơi che chở hắn, quan tâm hắn, ngược lại là bất luận mình biểu hiện ưu dị cỡ nào, cũng không chiếm được chú ý.

    Cái này cũng chưa tính, hắn là cháu ruột làm sao vậy, chẳng lẽ hắn so với chính mình sinh ra sớm một ít, là Trình Vũ Phi con trai trưởng nhi tử nên hắn kế thừa Trình gia sao.

    Loại phế vật như hắn, so với mình chênh lệch gấp trăm lần, tại sao như vậy.

    Trình Lam không cam lòng, hắn muốn cải biến hết thảy, hắn càng thêm cố gắng, hắn muốn ở tất cả sự tình đều vượt qua Trình Cung.

    Trên thực tế hắn cũng làm được, Trình Cung là phản diện của hắn, hắn là tứ đại tài tử, danh chấn Vân Ca Thành.

    Nhưng hiện tại phế vật mình xem thường nhất, vậy mà dưới tình huống phân tâm nhị dụng, mình cũng chống đỡ không được, tại sao có thể như vậy.

    Giờ phút này cùng hắn còn có Chu Dật Phàm, chỉ là Chu Dật Phàm còn có thể khống chế cảm xúc, trong nội tâm hơi giật mình, cũng mà đã dâng lên cảm giác vô lực.

    Tiếng đàn của Trình Cung không có đặc biệt gì, lại làm cho hắn cảm giác như núi bông vây quanh mình, hắn đã vô lực xoay chuyển trời đất.

    Trên kỹ xảo hắn thua, hắn biết rõ giờ phút này chỉ cần mình đem lực lượng ẩn chứa trong tiếng đàn, là có thể chấn Trình Cu thổ huyết, thậm chí đánh chết.

    Ý nghĩ này đã hiện lên mấy lần ở trong đầu hắn, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn chế trụ, không khôn ngoan.

    Đây bất quá là lần thứ nhất tỷ thí mà thôi, không đáng như thế, không nói trước Trình gia điên cuồng trả thù, chỉ là cách nhìn của người chung quanh cũng rất nghiêm trọng, thực tế còn có Hoàng đế nhìn xem, mình càng không thể thất thố.

    Thua một lần hai lần không coi vào đâu, hơn nữa sau lần thua này, cũng làm cho mình hiểu rõ Trình Cung hơn.

    Hắn tuyệt không phải hoàn khố đơn giản như vậy, nhưng muốn nói hắn không phải hoàn khố, lại không giống.

    Nếu như hắn có thể giả trang nhiều năm như vậy, bây giờ còn giả trang, vậy hành động nà của hắn thật lợi hại.

    Hơn nữa nếu như hắn thật sự muốn giả bộ, cũng không cần phải đường hoàng như thế, mâu thuẫn a, những thứ này đều rất mâu thuẫn, làm cho người ta rất khó suy đoán.

    Nhưng vô luận như thế nào, Trình Cung, ngươi thắng được chú ý của ta, nếu ngươi biết thì rất thê thảm, rất thảm, rất thảm!

    - Đang...

    Đã đến lúc này, tiếng đàn của Chu Dật Phàm cũng triệt để dừng lại, tay hơi động một chút, đàn liền được thu vào không gian giới chỉ:

    - Rất tốt, Trình Cung, ngươi thắng.

    - BA~!

    Trong tay Trình Lam một mực nắm quân cờ cũng vỡ vụn, Trình Lam khẽ lắc đầu, cũng tỏ vẻ mình đã nhận thua.

    - Ha ha...

    Đại thiếu, bà mẹ nó, thắng, thật sự thắng, cái này chúng ta phát...

    Vừa rồi khi bọn hắn tỷ thí, đám người Bàn Tử cũng chạy đến, một mực đều đang ở phía dưới nhìn xem.

    Cái đài này từ mười mét biến thành hơn một mét, trận đấu bên trên mọi người đều thấy rõ ràng.

    Bọn hắn vừa nhận thua, Bàn Tử hưng phấn kêu lên trước nhất, tương đương với một năm rưỡi thu nhập quốc khố a.

    Tuy hoàng gia khống chế thiên hạ, các loại thu nhập khác vô số, vượt xa mặt ngoài đơn giản như vậy.

    Nhưng ba trăm triệu lượng bạc, tương đương với ba ngàn vạn lượng hoàng kim, kia là một con số rất lớn a.

    Cho dù Trịnh Tam Nguyên lăn lộn nhiều năm như vậy, cũng không có thể có được nhiều tiền mặt như vậy, còn phải cộng tất cả sản nghiệp cùng một chỗ, cũng mới tới năm ngàn vạn lượng mà thôi, hiện tại Trình Cung thắng ba ngàn vạn lượng, Bàn Tử sao có thể không hưng phấn.

    - Thiếu gia là giỏi nhất.

    Tiểu Tuyết kích động đến nước mắt cũng muốn chảy xuống, bởi vì từ lúc Trình Cung tham gia thi đấu, càng về sau áp mình thắng, cho đến bắt đầu thi đấu, nàng nghe được đều là trào phúng cùng chế nhạo, giờ khắc này trong lòng của nàng khoan khoái dễ chịu chưa từng có qua, thiếu gia là lợi hại nhất, thiếu gia là giỏi nhất.

    - A, thắng, thật sự thắng, thật lợi hại, quá đẹp trai xuất sắc...

    Đông Phương Thanh Mai cũng hưng phấn kêu to.

    Mà ngay cả Đông Phương Linh Lung rất ít có biểu lộ gì, cũng có thể nhìn ra biểu lộ rất nhỏ của nàng, giờ phút này nàng cũng rất là kích động vui vẻ.

    Túy Miêu giơ hồ lô rượu lên uống ừng ực ừng ực, bên tai nghe những người khác sợ hãi thán phục, thậm chí có thống khổ té xỉu, hắn chỉ cười cười.

    - Đã xong, đã xong, ta đem toàn bộ gia sản cá cược, lần này thảm rồi.

    - Làm sao có thể thua, sao lại thất bại, mấy ngàn tài tử, còn có tứ đại tài tử, sao có thể bại bởi một người, đây không phải là thật, đây không phải là thật.

    - Ha ha, thấy không, thấy không.

    Về sau ai còn dám nói ăn uống, chơi gái, đánh bạc học không được vật gì tốt, Trình đại thiếu là tinh thông mọi thứ, trước kia còn bao hoa thuyền ăn mừng ba ngày, bây giờ còn có tinh lực trực tiếp đánh bại tất cả các ngươi.

    Về sau nên nịnh bợ tiểu Vương một chút, muốn học cầm kỳ thư họa gì, ta dẫn người lên hoa thuyền gặp Trình đại thiếu học tập.

    Không được, ta phải hướng Trình đại thiếu thỉnh giáo trước, sao trên hoa thuyền còn học được tuyệt kỹ ấy.

    Giờ phút này phía dưới có sợ hãi thán phục, thống khổ khó chịu càng nhiều hơn, càng có như Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ, Đông Phương Thanh Mai, tiểu Tuyết vui vẻ ăn mừng.

    Nhưng mà có một người, đột nhiên nhảy lên đài, chỉ vào Trình Cung hưng phấn hô to, có một ít người tức giận muốn xông tới đánh hắn, nhưng thấy hắn chỉ là hài tử mới mười mấy tuổi, vẻ mặt lại tửu sắc quá độ, mọi người lại lắc đầu không ra.

    Con thứ ba của Tĩnh Vương gia, tuy tuổi Tiểu vương gia không lớn lắm, cũng đã tinh thông mọi thứ, rất có tư thế kế thừa Trình Cung, trở thành một đời hoàn khố mới, mà mục tiêu hắn sùng bái chính là Trình Cung.

    Đương nhiên, hắn cũng có một ngoại hiệu khác, là sỉ nhục hoàng gia.

    Nhưng hắn không sao cả, chẳng ai ngờ rằng Trình Cung chiến thắng, hắn sẽ vui vẻ như thế.

    - Trình Cung...

    Trình Cung...

    Lúc này, sắc mặt Âu Dương Ngọc Bảo tái nhợt đi ra, trong mắt mang theo oán độc nhìn chằm chằm vào Trình Cung, vốn là vĩnh viễn bảo trì sạch sẽ, giờ phút này trên người hắn mang theo vết máu hắn cũng không quản, hắn vừa thanh tỉnh là tới xem Trình Cung bị đánh bại như thế nào, lại không nghĩ rằng chạy đến đã thấy Trình Cung thắng Chu Dật Phàm liên thủ cùng Trình Lam.

    - Túy Miêu, Bàn Tử, Sắc Quỷ, một hồi cầm ban thưởng ta phân cho các ngươi một phần, tứ đại tài tử sao, sau này huynh đệ ta ra ngoài có thể đong đưa cây quạt, ôm nữ nhân nói, nhìn thấy chưa, Tứ đại tài tử, chúng ta là Tứ đại tài tử, ha ha...

    Giờ phút này Trình Cung hoàn toàn không để ý tới Chu Dật Phàm cùng Trình Lam, quay người lên ngựa, nhẹ nhàng thúc ngựa chạy đến chỗ đám người Bàn Tử.

    Chương 135: Mất mặt thay các ngươi!

    - Bà mẹ nó, thật sự, ta còn có thể lăn lộn đến tài tử.

    Bàn Tử rất phối hợp, trực tiếp đoạt lấy một một cây quạt từ người bên cạnh nói:

    - Đại thiếu, có phải như vậy hay không.

    Bàn Tử nâng cao bụng phình, quạt cây quạt, nhưng bộ dạng kia thấy thế nào cũng như là thổ tài chủ, nhà giàu mới nổi thích nhã nhặn.

    - Ha ha...

    Hành động này lập tức làm người chung quanh cười vang, dù sao còn có rất nhiều người không có tham gia đánh bạc, giờ phút này hơn nữa là đang nhìn náo nhiệt cùng vui vẻ.

    Nhưng mà tiếng cười kia rơi vào trong tai Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, thì trở nên chói tai như vậy.

    Đây là tiếng cười trào phúng, tiếng cười mỉa mai, là đang cười nhạo bọn hắn ngay cả một cái quần là áo lượt cũng không thắng được.

    Sắc mặt Trình Lam thay đổi vài lần, hắn cũng không có phát tác, đột nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời, tiện tay đẩy bàn cờ.

    - Rầm Ào Ào

    Quân cờ rơi lả tả, đột nhiên sắc mặt Trình Lam trở nên vô cùng bình tĩnh kiên nghị, đồng thời cũng tràn đầy tự tin:

    - Cầm kỳ thư họa bất quá là nung đúc tâm tính, chính thức tỷ thí là ở kỳ thi cuối năm.

    Một thân tài học của chúng ta, há có thể lãng phí ở loại chuyện này, kỳ thi cuối năm sắp đến, ta Thi Hương, Thi Hội, Thi Đình lấy được trạng nguyên.

    Cho đến lúc đó, các ngươi lại hái bảng nhãn, thám hoa, chúng ta ôm tam giáp, dương danh thiên hạ, ra sức vì nước mới là thật có bản lĩnh.

    Chỗ đó, mới là địa phương chúng ta biểu hiện tài hoa cùng năng lực, ở đây bất quá là nơi chúng ta đã chơi chán, thắng thua đối với chúng ta cũng đã không trọng yếu.

    Trình Lam nói truyền khắp chung quanh mấy dặm.

    - Ân!

    Bên trên tháp, Hoàng đế cũng không khỏi khẽ gật đầu:

    - Trình Lam đã rất có phong độ của một đại tướng, thắng không kiêu, bại không nản, biết rõ nên ứng đối như thế nào.

    Hắn đã trúng lưỡng nguyên, lần này thi đình nếu quả thật có thể trúng Trạng Nguyên, cũng là một giai thoại.

    Chu Tùng ở một bên cũng gật đầu, cười mà không nói, ánh mắt lẳng lặng nhìn Tôn nhi.

    Lời này của hắn lập tức làm tất cả mọi người chuyển dời chú ý đến trên người bọn họ, Trình Lam đã trúng lưỡng nguyên, Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo càng là tài hoa hơn người, bọn hắn nói rất đúng a, so với kỳ thi cuối năm, thắng bại ở đây càng giống như là một trò chơi.

    - Đúng, mấy ngày nữa là đấu giá hội mỗi năm một lần của Nhất Chùy Định Âm Đường, đến lúc đó chúng ta chuẩn bị sung túc trực tiếp nghênh đón kỳ thi cuối năm, đến lúc đó tên đề bảng vàng, tự nhiên không cần để ý một ít người chỉ biết chơi thủ đoạn.

    Âu Dương Bảo Ngọc ở bên cạnh nhịn không được cũng nói theo, bởi vì đấu giá hội mỗi năm một lần của Nhất Chùy Định Âm Đường cũng là một ngày hội của Vân Ca Thành, lần này sớm truyền ra sẽ có một ít kỳ trân dị bảo.

    - Các ngươi một đám bại tướng dưới tay, còn ở đằng kia nói kỳ thi cuối năm, kỳ thi cuối năm đúng không, còn muốn Thi Hương, Thi Hội, Thi Đình, còn muốn ôm tam giáp.

    Trình Cung đột nhiên nhìn về phía bọn hắn:

    - Hôm nay ta ở chỗ này nói rõ, tam giáp các ngươi cũng không cần suy nghĩ, bởi vì đến lúc đó bản đại thiếu còn có thể đi bao hết, đồng dạng như hôm nay.

    Con vịt đun sôi, miệng còn cứng ngạnh.

    - Oanh...

    Trình Cung thốt ra lời này, hiện trường bộc phát lên lần nữa, Trình Cung muốn tham gia kỳ thi cuối năm.

    Bất quá hình như hắn mua thân phận, xác thực có tư cách tham gia kỳ thi cuối năm.

    - Cái này có náo nhiệt rồi, kỳ thi cuối năm không thể so với loại trận đấu này, thậm chí các đại gia tộc cũng sẽ chú ý.

    Còn có thí sinh các nơi trong cả nước, nhưng Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo trên căn bản là đã chú định sẽ đứng đầu trong danh sách.

    Nhất là Trình Lam, được các đại nhân vật đánh giá rất cao.

    Đỗ Đạo Khôn đối với Trình gia một mực không thích, nhưng đối với Trình Lam lại tán dương, nghe nói cuộc thi lần trước thậm chí hắn dẫn động thiên địa dị tượng.

    - Đúng vậy, ta cũng nghe thân huynh ta nói, lúc ấy hắn đang giám thị ở đó, xác thực là có thiên địa dị tượng.

    Chung quanh trận trận hương thơm, cẩm tú văn vẻ, chỉ có Thánh Nhân thượng cổ mới có thể ghi văn dẫn đến thiên địa dị tượng, lúc ấy trên bầu trời ánh sao sáng giữa ban ngày, đặc biệt chói mắt.

    - Náo nhiệt cái gì, kỳ thi cuối năm cũng không phải như cầm kỳ thư họa, đó là phải có tài hoa chân chính, đó cũng không phải là ngày một hay ngày hai, có thiên phú là có thể.

    - Đúng, đúng, hơn nữa cuối cùng trên đại điện vẫn là Hoàng đế bệ điểm trạng nguyên, cái này thật không dễ nói.

    Ai cũng không dám cam đoan như thế, nhất là Trình Cung này nghe nói hình như hắn đại náo mấy lần trên Kim Loan Đại Điện...

    Phía dưới ầm ầm nghị luận Trình Cung cũng không đi để ý tới, tuy đang chúc mừng cùng đám người Bàn Tử, nhưng tinh thần lực của Trình Cung vẫn chú ý hết thảy.

    Vừa rồi lực lượng Trình Lam chấn động vô cùng lợi hại, ẩn ẩn có chút câu thông cùng tinh tú trên trời, loại mượn nhờ tinh tú tu luyện lực lượng này, Trình Cung cũng không xa lạ gì.

    Sau đó Trình Lam khống chế được, nói ra trúng Trạng Nguyên, đột nhiên Trình Cung nghĩ đến thiên địa dị tượng năm nay, trong lòng của hắn lập tức đã minh bạch, vì sao Trình Lam này một mực nói trúng Trạng Nguyên, hơn nữa lực lượng của hắn cũng rất cường hãn.

    Tốt, muốn mượn thiên địa dị tượng Văn Khúc Tinh hợp cùng Văn Xương Tinh, dẫn động lực tinh tú tu luyện đúng không, muốn muốn ôm tam giáp đúng không.

    Lão tử muốn giẫm, triệt để giết chết bọn ngươi, cho nên Trình Cung trực tiếp mở miệng tham gia kỳ thi cuối năm.

    Sau đó nhìn bọn hắn nói:

    - Còn muốn đi Nhất Chùy Định Âm Đường mua đồ, bản đại thiếu là quần là áo lượt trong miệng các ngươi, hiện tại mua đồ là dùng tiền của mình, nguyên một đám các ngươi đều đang dùng trong nhà tiền, các ngươi cũng không biết xấu hổ nói đi đấu giá hội.

    Người nơi này đều nghe rõ, lừa gạt tiền trong nhà đi mua đồ, người đã lớn như vậy, không biết mất mặt ah.

    Đến lúc đó bản đại thiếu cũng nhất định sẽ đi, đừng làm cho ta nghe được các ngươi lừa gạt tiền trong nhà, nhất là ngươi a, tiểu Lam tử, ngươi cũng trưởng thành rồi.

    Trình gia ta cũng không có cơ hội tham ô nhận hối lộ giống bọn hắn, gia gia lo liệu nhiều chuyện như vậy cũng không dễ dàng, nếu ngươi thiếu tiền tới nói cùng ca, ca cho ngươi.

    Đừng động một chút lại về nhà xin chi tiền, làm người cũng nên kiên cường một chút, nam nhân nên như thế, ca vừa tân tân khổ khổ buôn bán lời ba trăm triệu lượng bạc ngươi cũng thấy đấy, kiếm tiền không dễ dàng, đừng cứ một chút là về nhà đòi tiền.

    Lời này làm Trình Lam tức giận đến muốn thổ huyết, Chu Dật Phàm thiếu chút nữa giận sôi lên, hận không thể lập tức đi lên đánh Trình Cung một chầu, Âu Dương Ngọc Bảo càng là thiếu chút nữa lại phun ra một búng máu.

    Đây quả thực là đứng đấy nói chuyện không đau thắt lưng, người nào không biết Trình Tiếu Thiên giúp ngươi mưu chiếm gia sản Trịnh Tam Nguyên, Trịnh Tam Nguyên kia là một trong mười đại phú hào của Vân Ca Thành.

    Cái này cũng chưa tính, Trình Cung mang binh xuất chinh La Phù Thành tiêu diệt Lạc gia, mã bang, chỗ đó lấy được chỗ tốt cũng nhiều không kể xiết, lần này còn trực tiếp thắng ba trăm triệu lượng bạc, hiện tại tài phú của hắn có thể nói đứng đầu toàn bộ Vân Ca Thành.

    Quả thực là đứng đấy nói chuyện không đau thắt lưng, nhưng lại không có biện pháp bác bỏ, bởi vì hắn vừa mới thắng ba vạn vạn lượng bạc là sự thật.

    Trình Cung giáo huấn còn không có chấm dứt, thúc ngựa nhẹ nhàng đi lên.

    - Các ngươi cả ngày kêu ta cùng huynh đệ của ta là quần là áo lượt, hiện tại ngươi xem chúng ta đã thành tứ đại tài tử, chúng ta cũng không lừa gạt tiền trong nhà, chúng ta đều tự mình tân tân khổ khổ kiếm tiền, các ngươi còn không biết xấu hổ lừa gạt tiền trong nhà.

    Có bản lĩnh tự mình kiếm tiền đi, đây mới là nam nhân, nếu như không phải mình kiếm tiền, ta xem tốt nhất các ngươi đừng đi Nhất Chùy Định Âm Đường, lớn như vậy vẫn không thể tự lực cánh sinh còn muốn lừa gạt tiền trong nhà đi mua đồ, ta cũng cảm giác mất mặt thay các ngươi.

    - Đát đát đát...

    Trình Cung vừa rồi liên tiếp quét ngang trường thi cầm kỳ thư họa, sau đó lại thắng Chu Dật Phàm, Trình Lam, uy thế kinh người.

    Giờ phút này hắn vừa nói ra, tất cả mọi người đều yên tĩnh.

    Cho nên hắn nói càng lộ ra hữu lực, càng thêm chói tai, về sau lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng vó ngựa vẫn còn vang lên.

    - Kỳ thật muốn lừa gạt tiền trong nhà cũng không có gì, không biết xấu hổ, không muốn da mặt thì ai cũng không cần biết các ngươi, cùng lắm thì về sau chúng ta đổi thoáng một phát, mấy người chúng ta làm tứ đại tài tử, mấy người các ngươi làm đế đô Tứ đại hại, vậy các ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, người xấu có chỗ tốt đó, không giống người tốt sống biệt khuất như vậy, mệt mỏi như vậy, muốn làm gì thì làm, ngang ngược càn rỡ.

    Ha ha, lấy phần thưởng ra, chúng ta đi.

    Vốn là sau khi kết thúc giải thi đấu, sẽ có một chút nghi thức, đến lúc đó sẽ có một ít người tự mình ra trao giải, hơn nữa bình luận tài hoa tứ đại tài tử.

    Nhưng lần này, hiển nhiên là Chu gia không hy vọng Trình Cung đoạt được, trực tiếp có người lấy toàn bộ phần thưởng ra, bốn khối Thiên Bảo Ngọc còn có một ít gì đó, Trình Cung trực tiếp phóng ngựa đi tới lấy hết, mang theo người của hắn ly khai.

    - Đúng rồi, nhớ kỹ giao chiến lợi phẩm hai năm trước của các ngươi cho ta, nếu không bản đại thiếu đòi nợ, các ngươi hẳn là tinh tường.

    Thân ảnh Trình Cung đã biến mất, rất xa lại truyền tới thanh âm đắc ý, vui vẻ của hắn.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ đến sự tình Tinh Hải Ngọc, nhưng mà cũng không thể quá biểu lộ ra, như trước phương thức hung hăng càn quấy không kiêng nể gì cả nói, giống như là một người đắc chí càn rỡ.

    Chiêu này dùng tốt, hiệu quả thật đúng là không tầm thường, ít nhất bất luận là đám người Chu Dật Phàm, hay là những người vây quanh kia đã sớm quen Trình Cung như thế, ngược lại không có người đi suy nghĩ nhiều Thiên Bảo Ngọc sẽ có cổ quái.

    - Tiểu nhân đắc chí...

    Âu Dương Ngọc Bảo che ngực, ngực không ngừng phập phồng, rất có xu thế áp chế không nổi muốn phun ra một búng máu.

    Chu Dật Phàm cùng Trình Lam không có lên tiếng, sau đó hai người đều ly khai trên đài, ở đây vốn chính là sản nghiệp của Chu gia, Chu Dật Phàm căn bản không cần ly khai.

    Trình Lam thì mang người yên lặng ly khai, lúc đến phong quang, đi lúc hoang vu, làm lòng của hắn rất khó chịu.

    Vừa rồi bình tĩnh, thong dong, tỉnh táo sau thất bại cũng đã mất đi, trong mắt chỉ có khôn cùng phẫn nộ.

    Nói là nói như vậy, nhưng giải thi đấu này rất trọng yếu, ở trước mặt người khác hắn không có biện pháp biểu hiện, nhưng nội tâm của hắn đã vô cùng phẫn nộ, giống như là một tòa núi lửa muốn phun trào.

    Đây vốn là vinh dự cần phải thuộc về hắn, xưa nay chưa từng có tam liên quan, trở thành tứ đại tài tử vĩnh viễn ghi lại trong lịch sử của Vân Ca Thành, không có người có thể siêu việt tứ đại tài tử.

    Nhưng hiện tại hết thảy đều đã thay đổi, bọn hắn đã thành phối hợp diễn, có lẽ cũng sẽ bị ghi lại, nhưng mà với tư cách đá đặt chân cho Trình Cung, sự thất bại ấy không cam lòng, Trình Lam không cam lòng, hắn là một phế vật, một quần là áo lượt phá gia chi tử, cả ngày sống phóng túng, mình nhiều năm gian khổ học tập như vậy, bên trên cầm kỳ thư họa tiêu hao bao nhiêu tài hoa cùng thời gian, sao lại bại trong tay hắn.

    Chương 136: Lựa chọn

    Bên trên đấu giá hội của Nhất Chùy Định Âm Đường có bán ra bốn căn Hoang Thú Bút còn có một chút Linh Đài Thánh Mặc, Hoang Thú Bút kia là dùng lông mao Hoang Thú làm thành, nghe nói nếu có đại năng lợi dụng những bút này viết ra chữ tựu như pháp thuật, vẽ ra thậm chí có thể biến thành thật sự.

    Tuy loại truyền thuyết này có chút khoa trương, nhưng lông Hoang Thú làm thành bút xác thực không giống bình thường, giá trị phi phàm, mà Linh Đài Thánh Mặc nghe nói là nghiên mực mà Thánh Nhân dùng qua, có linh tính, ngàn vạn năm không thay đổi, có thể làm cho người sử dụng bốc phát tài văn chương.

    Thậm chí dùng nước mực này viết văn, có cơ hội cảm nhận được Thánh Nhân truyền thừa, tuy những thứ này chỉ là nghe đồn, nhưng nếu như thời điểm kỳ thi cuối năm có thể sử dụng cái này, vậy thì càng nắm chắc một ít.

    Chuyện này cũng không tính bí mật, Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo đều chuẩn bị ra tay tranh đoạt, mục tiêu chính là vì kỳ thi cuối năm.

    Nhưng bị Trình Cung ép buộc như vậy, bọn hắn thật đúng là ở vào lưỡng nan chi địa, nếu như dùng tiền trong nhà thì rất mất mặc, nếu như không cần mà nói, đi đâu gom góp nhiều tiền như vậy.

    Nếu như lần này thắng thì tốt, nhưng lần này lại thua, mình tích góp nhiều năm được hai ngàn vạn lượng toàn bộ áp lên, kết quả thua sạch.

    Thời điểm trong nội tâm Trình Lam lo lắng, đột nhiên cảm giác được có người tiếp cận mình rất nhanh, không đợi Trình Lam kịp phản ứng, đã thấy có người phát sau mà đến trước, mang theo hư ảnh chưa hoàn toàn tiêu tán đã ngăn ở trước ngựa Trình Lam.

    Trong nội tâm Trình Lam cả kinh, tốc độ thật nhanh, thật kinh người.

    - Chủ nhân nhà ta nói, đặc biệt mời Trình công tử đi qua một chút.

    Người này Trình Lam không nhận ra, nhưng mà khi hắn chứng kiến cách ăn mặc của người này lập tức bị kinh ngạc đến ngây người, cao thủ này lại ăn mặc như nô tài.

    Tại sao có thể như vậy, người nọ thi triển công pháp đã vượt qua vũ lực cực hạn bình thường, ít nhất cũng tới Siêu Phàm kỳ có được pháp thuật, tồn tại như vậy sao đi làm nô tài cho người khác.

    Coi như là trong hoàng cung, người như vậy nhìn thấy Hoàng đế cũng không có câu thúc như vậy, hoàng đế cũng phải quan to lộc hậu, cẩm y ngọc thực nuôi dưỡng.

    ...

    Vốn là muốn hâm nóng náo nhiệt, sau đó là lễ chúc mừng vào buổi tối, nhưng bởi vì Trình Cung xuất hiện nên hết thảy đều bỏ qua.

    Sau khi Trình Cung rời khỏi, rất nhiều người cũng ly khai Tứ Bảo Sơn Trang, giờ phút này ở trên một tòa tháp trong sơn trang, từ nơi này có thể chứng kiến dòng người không ngừng ly khai Tứ Bảo Sơn Trang.

    - Thua?

    Chu Tùng tự mình pha cho tôn nhi một ly trà, nhẹ giọng hỏi, thuận tay đưa trà cho hắn.

    Dật Phàm tiếp nhận trà, trong tay nhẹ nhàng chuyển động, ngẩng đầu nhìn bên ngoài:

    - Những lời Trình Lam kia nói mặc dù có chút trái lương tâm, nhưng với ta mà nói lại thật sự, này chỉ là con đường nhỏ mà thôi.

    Ba năm trước ta đã không hề đi nghiên cứu Cầm kỹ, bắt đầu học tập những thứ khác, nói như vậy tựa hồ là có chút thua không cam lòng, nhưng trên thực tế xác thực là như thế.

    Trình Cung kia xác thực vượt quá tưởng tượng của ta, cầm kỹ của hắn rất có thiên phú, thông thuận âm dương chi khí, tuyệt đối không phải dựa vào cố gắng có thể học ra.

    Cầm kỹ của hắn giống như hắn, quần là áo lượt, hung hăng càn quấy, bá đạo, tùy ý làm bậy, không chỗ cố kỵ, coi trời bằng vung, có lẽ chỉ có như thế mới có thể để cho hắn đạt tới thông thuận âm dương chi khí.

    Chu Tùng gật đầu, đột nhiên xoay chuyển chủ đề:

    - Vừa rồi bệ hạ cùng ta nói đến sự tình ngươi làm quan, dù sao sắp đến kỳ thi cuối năm, sau đó ngươi cũng bước vào con đường làm quan, ta không có trực tiếp trả lời bệ hạ, tự ngươi nghĩ như thế đi?

    Trên thực tế các triều đại đổi thay, trạng nguyên vĩnh viễn chỉ là một quầng sáng mà thôi, chính thức có thành tựu trên con đường làm quan cũng không phải là khảo thi trạng nguyên là được.

    Tựa như Chu Dật Phàm hiện tại, ngay cả Hoàng đế cũng trưng cầu ý kiến của Chu Tùng, đến lúc đó chỉ cần thêm chút tôi luyện, hắn sẽ một đường thăng quan tiến tước.

    - Yêu Thú Sâm Lâm.

    Chu Dật Phàm sớm có chủ ý, tuy trong nội tâm Chu Tùng cũng có chuẩn bị, nhưng nghe Chu Dật Phàm trả lời, chén trà trong tay vẫn hơi rung động.

    Con đường này không dễ đi, cũng là người Chu gia không am hiểu, nhưng hiển nhiên Chu Dật Phàm đã rất kiên định.

    Đã trầm mặc một hồi lâu, Chu Tùng mới mở miệng lần nữa:

    - Ta sẽ nói cùng bệ hạ.

    Nhìn gia gia già nua, trong nội t0âm Chu Dật Phàm cũng rất khó chịu.

    Tuy Chu gia rất lớn, nhưng mà nhất mạch bọn hắn vẫn là hương khói không vượng, phụ thân bị giết cho gia gia đả kích rất lớn, thân thể gia gia còn phát sinh qua phong hàn.

    Tuy về sau cứu trị được, nhưng hành động lại lộ ra rất chậm chạp, thực tế mấy năm gần đây tuổi lớn dần càng thêm nặng.

    Chu Dật Phàm đứng dậy đi đến sau lưng Chu Tùng, mười ngón tay nhẹ nhàng xoa trên vai Chu Tùng, trên ngón tay ẩn chứa một cổ lực lượng đánh vào ở trong thân thể Chu Tùng.

    - Gia gia, có một số việc trốn là trốn không thoát, ta sẽ cho người thấy, sẽ ߠlúc người còn sống tự tay tiêu diệt cả nhà Trình gia, làm bọn hắn chó gà không tha.

    Nhiều năm như vậy chẳng lẽ ngài vẫn chưa rõ sao, muốn làm được điểm ấy nhất định phải có được lực lượng cường đại.

    Có lẽ bây giờ chúng ta có thể mượn nhờ hoàng thất chèn ép Trình gia, nhưng Hoàng đế muốn chính là cân đối, hắn đối phó Trình gia là chèn ép mà không phải tiêu diệt triệt để, bởi vì tiêu diệt Trình gia, hậu quả là Lam Vân Đế Quốc chịu không được, cho nên chỉ có thể dựa vào chúng ta.

    - Gia gia già rồi, ngươi làm cái gì gia gia đều ủng hộ ngươi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, mặc dù Chu gia có mấy ngàn tộc nhân, nhưng chỉ có ngươi là người duy nhất của Chu gia có huyết mạch thuần khiết.

    Bất luận ở thời điểm gì, cũng phải bảo vệ tốt mình, gia gia chỉ muốn còn sống một ngày, có thể giúp ngươi chống đỡ một ngày.

    Chỉ là ngươi đi con đường này gia gia có thể giúp ngươi có hạn, còn lại phải dựa vào chính ngươi, ngươi lợi dụng những người kia thì họ cũng lợi dụng ngươi, nên cẩn thận với bọn hắn.

    - Cái này tôn nhi minh bạch, bọn hắn luyện chính là pháp thuật, cầu chính là đạo, hết thảy đều là dùng lợi ích làm chủ, ta hợp tác cùng bọn họ cũng không quá đáng là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

    Ở bên trong hoang địa giữa Vân Ca Thành cùng Tứ Bảo Sơn Trang, có ba người đang che dấu trong đó, cẩn thận trò chuyện với nhau.

    - Đã có tin tức, đám người Trình Cung kia đã chiến thắng trở về.

    - Chỉ bằng mấy người chúng ta, có thể làm sao?

    - Trình gia ngay cả Hoàng đế cũng nhịn bọn hắn ba phần, chúng ta chính là lấy mạng ra chơi?

    - Cầu phú quý trong nguy hiểm, cơ hội là lúc này, tự các ngươi nghĩ kỹ.

    Hừ, lấy mạng ra chơi, chúng ta nhiều năm làm những chuyện kia, việc nguy hiểm nhiều lắm.

    Các ngươi đã từng gặp ai làm nghề như chúng ta mà không nguy hiểm không.

    Sớm muộn gì cũng chết một lần, còn không bằng liều mạng, cũng bởi vì ai cũng nghĩ không đến chúng ta đột nhiên ra tay mới có cơ hội thành công, bỏ qua cơ hội lần này, chúng ta sẽ không có lần thứ hai.

    Tin tức này chắc chắn mười phần, chỉ cần giết chết Trình Cung, chúng ta có thể phú quý suốt đời, lần này là bên ngoài thành.

    Giết hắn xong chúng ta lập tức đào tẩu, dù sao ta đã bán toàn bộ của cải của ban phái lấy tiền mặt, mua ba trung phẩm bảo mã, chỉ cần lần này được chuyện, chúng ta có thể một đường chạy đi.

    Sự tình đã đến tình trạng này, tự các ngươi lựa chọn a, nếu như đợi Vạn Kim Huyết Y Lâu ra tay, đến lúc đó Trình gia dưới sự giận dữ khẳng định vận dụng đại quân quét động, chúng ta đồng dạng đi theo gặp nạn.

    - Chúng ta hợp tác cùng Vạn Kim Huyết Y Lâu nhiều năm như vậy, đã thuộc thế lực bên ngoài của bọn hắn.

    Nếu không phải bởi vì ta nhận được tin tức, chỉ sợ đến lúc đó ngay cả chết như thế nào cũng không biết.

    Sau khi ta biết vốn chỉ muốn mạng sống, nhưng cho dù chúng ta thoát khỏi Vân Ca Thành, thoát được lửa giận Trình gia, cũng chạy không thoát Vạn Kim Huyết Y Lâu đuổi giết, thủ đoạn của Vạn Kim Huyết Y Lâu các ngươi cũng biết, ở trong nước không có biện pháp chạy thoát Vạn Kim Huyết Y Lâu đuổi giết, trước sau đều là chết, vì sao chúng ta không liều một lần.

    Trình Cung này là nhị thế tổ quần là áo lượt, lần này lại không mang thị vệ, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm khó gặp.

    Giết hắn đơn giản như giết một con gà, chúng ta lập tức ly khai Lam Vân Đế Quốc, quản gia tộc của hắn có thế lực lớn thế nào cũng không làm gì được chúng ta.

    Trầm mặc một hồi, ba người rốt cục gật đầu, làm ra quyết định sau cùng.

    Lần này đám người Trình Cung có thể nói là đắc thắng trở về, thời điểm bọn hắn đi ra ngoài, vô số người chen chúc hai bên hưng phấn kêu to.

    Trình Cung không chút khách khí, thỉnh thoảng dừng lại kích động thoáng một phát, dưới sự dẫn dắt của bọn hắn, thỉnh thoảng truyền ra tiếng gọi ầm ĩ chỉnh tề.

    Thẳng đến khi ly khai Tứ Bảo Sơn Trang vài dặm mới hoàn toàn yên tĩnh, giờ phút này Bàn Tử ngồi ở trên lưng ngựa, không biết từ lúc nào đã lấy ra bàn tính, hơn nữa còn làm bằng vàng, bắt đầu lốp cốp tính toán.

    Lúc này miệng của hắn cười như nở hoa rồi, ba trăm triệu lượng, lúc ấy chỉ là con số đại khái, phía sau còn có rất nhiều thay đổi, giờ phút này Bàn Tử đang cẩn thận tính toán, trong miệng không ngừng lầm bầm.

    - Móa nó, về sau sòng bạc nào lại trang bức, lão tử liền mua lại, thương hội nào trang bức lão tử cũng mua lại, toàn bộ đều mua lại, phát, lần này thật sự phát.

    Ha ha, sản nghiệp Trịnh Tam Nguyên, lại xác nhập sản nghiệp Vân gia, còn có sản nghiệp Lạc gia, cộng thêm vốn lưu động lần này.

    Mẹ nó, về sau xem ai khó chịu trực tiếp dùng bạc... không, dùng vàng đập chết hắn, một tòa kim sơn mới bao nhiêu tiền a, ha ha, đại thiếu, ta quả thực quá yêu ngươi rồi, ngươi để cho ta quản tiền quá sáng suốt.

    - Đại thiếu ngươi nhanh cứu hắn a, Bàn Tử tẩu hỏa nhập ma rồi.

    Sắc Quỷ ở bên cạnh Bàn Tử chịu không được, gia tốc đi tới bên cạnh Trình Cung, xoa Thái Dương huyệt thống khổ nói.

    Trình Cung rất sung sướng đáp ứng nói:

    - Không quá ba ngày, ta tiêu hết hết số tiền đó thì hắn sẽ tốt hơn.

    - Oanh...

    Thanh âm giống như địa chấn, Bàn Tử đang vui thích đắc ý trong lúc vô tình cũng nghe được Trình Cung nói, trực tiếp từ trên lưng ngựa ngã xuống.

    Thể trọng của hắn quá lớn, tất cả mọi người cảm giác mặt đất run lên, giống như là có động đất nhỏ vậy.

    Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai cùng Đông Phương Linh Lung cũng theo trở về, Đông Phương Thanh Mai thấy Bàn Tử có thể rớt xuống ngựa, nhịn không được PHỐC cười ra tiếng.

    Tiểu Tuyết thì hé miệng nhịn cười, Đông Phương Linh Lung vì có che mặt nên không thấy được biểu lộ của nàng.

    Chương 137: Bị tập kích

    - Đại thiếu a, ca ah!

    Ta không nên nói giỡn như vậy, ngươi như vậy sẽ hù chết ta đó, suốt mấy trăm triệu lượng bạc, là Lam Vân Đế Quốc thu thuế một năm rưỡi, cho dù mỗi ngày ngươi tùy tiện vung tiền cũng phải vung một năm a...

    Mới vừa rồi Bàn Tử là thật sự bị sợ, nếu không dùng tu vi hiện tại của hắn, thì không đến mức té xuống, lúc này vừa phủi bụi trên người vừa nói.

    Trình Cung rất chân thành nói:

    - Ta không có nói giỡn với ngươi, vì để cho chín mươi người Trình Trảm tu luyện ở Nguyên Thủy Ma Tông, ta đã đáp ứng cung cấp đại lượng đan dược.

    Mỗi người hai ngày một khỏa Tụ Nguyên Đan, tám mươi người dùng Nhân cấp thượng phẩm Tụ Nguyên Đan, năm người dùng Địa cấp hạ phẩm Tụ Nguyên Đan, còn lại năm người sử dụng Địa cấp trung phẩm Tụ Nha Đan.

    Một tháng cần một ngàn hai trăm khỏa Nhân cấp thượng phẩm Tụ Nguyên Đan, bảy mươi lăm khỏa Địa cấp hạ phẩm Tụ Nguyên Đan, bảy mươi lăm khỏa Địa cấp trung phẩm Tụ Nguyên Đan.

    Ngươi ngẫm lại hiện tại bên ngoài một viên đan dược Địa cấp trung phẩm giá trị vượt qua trăm vạn lượng, này còn là bởi vì nó là đan dược tiêu hao phẩm, nếu đan dược Địa cấp trung phẩm khác, trên ngàn vạn lượng thậm chí quý hơn cũng có thể, hơn nữa có tiền mà không mua được.

    Đương nhiên, tự chúng ta luyện chế chỉ cần hai ba phần mười giá cả, nhưng mà này còn là cơ bản nhất, chúng ta còn phải cung cấp bọn hắn một ít Liệu Thương Đan, dù sao phải tiến hành thực chiến mới có thể đột phá, còn phải luyện chế một ít đan dược đột phá bình cảnh, cộng lại toàn bộ một tháng bọn hắn tiêu hao tuyệt đối vượt qua năm ngàn vạn lượng.

    - Năm ngàn vạn lượng, năm ngàn vạn lượng, mình không nghe lầm chứ.

    Điên rồi, điên rồi, năm ngàn vạn lượng a, đây chính là võ trang đầy đủ một chi đại quân hơn mười vạn người.

    Hàng năm quốc khố Lam Vân Đế Quốc mới thu hai vạn vạn lượng, đương nhiên, này chủ yếu là bởi vì Bạo Hùng Quân Đoàn, Thiên Hồ Quân Đoàn, Lôi Đình Quân Đoàn tự mình phụ trách quân phí.

    Bọn hắn thuộc về trường kỳ tác chiến, quân đoàn bọn hắn tiết chế quân vụ mấy hành tỉnh chung quanh, trên cơ bản không chỉ quân vụ, những thứ khác đều là bọn hắn làm chủ, mà thu nhập những hành tỉnh này không nhập quốc khố, trực tiếp cung ứng cho quân đoàn bọn hắn.

    Cho nên nói khống chế đại quân đoàn, tiết chế mấy hành tỉnh quyền lợi rất to lớn.

    - Ba trăm triệu, một tháng năm ngàn vạn, phải dùng...

    Túy Miêu ở đằng kia mơ mơ màng màng bẻ ngón tay, có chút tính toán không rõ có thể chi mấy tháng.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu, đùa lớn như vậy?

    Sắc Quỷ cũng không nghĩ tới, tưởng rằng lần này một hơi thắng ba vạn vạn lượng, đủ cho bọn hắn tiêu xài một thời gian ngắn, lại không nghĩ rằng Trình Cung há miệng ra mỗi tháng là năm ngàn vạn.

    - Đây vẫn chỉ là bọn hắn.

    Ánh mắt Trình Cung đảo qua mọi người:

    - Tiêu hao của chúng ta còn chưa tính vào, trước mắt mỗi tháng tám trăm ngàn lượng là đủ rồi.

    Trình độ chi tiêu này chỉ có thể duy trì một năm, năm sau sẽ tăng lên.

    - Bành!

    Lần này là Bàn Tử trực tiếp ngồi dưới đất, Kim Toán Bàn cũng ném xuống đất, hướng về phía Trình Cung vẫy vẫy tay:

    - Đến, ngươi trực tiếp giết ta đi, còn tưởng rằng ngươi giao chênh lệch cho ta, ngươi đây là đẩy ta vào hố lửa.

    Nói thật, tâm linh của ta rất yếu ớt, ta cảm giác nhân sinhcó niềm vui thú, ngươi giết ta đi.

    Ta đi đâu một tháng tìm cho ngươi tám trăm ngàn lượng bạc.

    - Nhìn ngươi không có chút tiền đồ.

    Trình Cung quá biết tính của Bàn Tử, hắn là vừa mới thu vào không nỡ bỏ tiền ra.

    Trình Cung thúc ngựa đi qua, hắn so với ai khác còn nhanh hơn, trực tiếp lấy bàn tính vọt tới bên cạnh Trình Cung.

    - Đại thiếu, này quá khoa trương đi, ngoại trừ tam đại quân đoàn ra, một năm quân phí của Lam Vân Đế Quốc cũng chưa tới năm ngàn vạn, chúng ta một thánh tiêu tám trăm ngàn vạn, đây cũng quá phá sản a.

    Ta thương lượng một chút được không, ít nhất cũng phải thu chi cân đối.

    Nếu không ta một tháng lợi nhuận bao nhiêu sẽ hết sạch, sau khi xác nhập sản nghiệp Vân gia cùng sản nghiệp Lạc gia, hàng năm thu nhập ít nhất có hai trăm triệu lượng, phân đến tay chúng ta cũng có một trăm ba mươi triệu lượng, thậm chí còn có thể thêm nữa...

    - Xéo đi.

    Trình Cung nhấc chân đá Bàn Tử đi nói:

    - Về sau dùng hoàng kim mà tính, lấy bạc tính nghe rất dọa người, mỗi tháng tám ngàn vạn lượng hoàng kim mà thôi.

    Tám ngàn vạn lượng hoàng kim mà thôi, đại thiếu ngươi á đứng nói chuyện không đau thắt lưng.

    Bàn Tử ở một bên sắp khóc, xin giúp đỡ nhìn về phía Sắc Quỷ cùng Túy Miêu, bất quá Túy Miêu hắn chỉ nhìn thoáng qua rồi không để ý tới, trực tiếp nhìn về phía Sắc Quỷ.

    Không đợi Tống Phúc mở miệng cùng Bàn Tử, Trình Cung đã nói:

    - Bây giờ đều là luyện chế đan dược Địa cấp, dùng vàng còn có thể mua được một ít tài liệu, về sau tài liệu là tiền mua không được, các ngươi sẽ biết những số tiền này là vô dụng cỡ nào.

    Lực lượng tăng lên mới là vương đạo, bây giờ chúng ta sử dụng chỉ bằng một phần ba của người khác, các ngươi vụng trộm vui cười a.

    Chẳng lẽ Bàn Tử ngươi quên, chúng ta ngoại trừ sinh ý dược liệu cùng hàng da, bên Ba Phong cũng thu không kém sao, còn mấy ngày nữa là đấu giá đan dược, đến lúc đó ngươi sẽ biết rõ, tiền sẽ không thiếu.

    Giờ phút này Bàn Tử cũng đã lên ngựa, tốc độ mọi người không nhanh, Trình Cung vừa đi vừa nói cho mọi người.

    Tiền căn bản Trình Cung không quan tâm, tiền là dùng để tiêu xài, nếu như tốn tiền có thể làm cho lực lượng của mình cùng người bên cạnh tăng lên, cái kia có giá trị.

    Kỳ thật Trình Cung đang thầm nghĩ trong lòng, như vậy đã coi là rất may mắn, Lam Vân Đế Quốc giáp Yêu Thú Sâm Lâm.

    Các dược vật sung túc, lúc này mới xuất hiện hiện tượng sử dụng vàng bạc có thể mua được đan dược, phải biết rằng rất nhiều địa phương ngươi có nhiều tiền hơn nữa cũng không mua đan dược được.

    Đừng nói là đan dược Địa cấp, đan dược Nhân cấp trung phẩm trở lên đều là lấy vật đổi vật.

    Về phần kiếm tiền, căn bản không cần Trình Cung luyện chế đan dược bán, đan dược hắn luyện chế so với đồng cấp cao hơn rất nhiều.

    Đồng dạng một viên Tụ Nguyên Đan Địa cấp trung phẩm, hiệu quả so với của người khác mạnh gấp đôi, này là bởi vì bây giờ hắn còn không có Đan Đỉnh.

    Một khi có thể sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh, đến lúc đó hắn muốn luyện chế đan dược gì cũng được.

    Hiện tại vừa vặn tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai, Đông Phương Linh Lung còn đang học tập luyện đan.

    Quá trình này cần tích lũy rất lớn, trước kia Đông Phương Linh Lung có gia tộc ủng hộ, không cần phải xen vào chuyện khác, nhưng bây giờ không được.

    Nhưng chỉ cần hợp tác cùng Trình Cung, nàng luyện đan không cần phải xen vào những thứ khác như trước, Bàn Tử bên này sẽ phụ trách đem những đan dược này đổi thành tiền, hoặc là đổi thành dược liệu, tài liệu, hình thành một tuần hoàn nguyên vẹn.

    Mà lợi nhuận trong chuyện này, lại gấp mười thậm chí gấp hai mươi lần, chỉ cần vận chuyển tốt, đừng nói là một tháng tám triệu lượng hoàng kim, cho dù nhiều gấp đôi cũng không có vấn đề gì.

    Trên thực tế Bàn Tử không rõ lắm lợi nhuận của đan dược, bởi vì bình thường rất ít đấu giá đan dược, ở Lam Vân Đế Quốc cũng chỉ có Nhất Chùy Định Âm Đường mới ngẫu nhiên đấu giá, đấu giá số lượng lớn cũng chỉ có mỗi năm một lần mới có, cũng là vài ngày nữa sẽ tổ chức.

    Đến lúc đó thế lực khắp nơi Lam Vân Đế Quốc sẽ phái người đến, thậm chí còn sẽ có người quốc gia khác âm thầm tham gia mua sắm, mỗi lần giao dịch đều là một cái giá trên trời.

    - Lam Vân Đế Quốc cũng quá yếu a, nói như vậy chúng ta luyện chế đan dược mấy tháng, cũng nhiều hơn Lam Vân Đế Quốc thu thuế vài tỷ người một năm ah.

    Nghe Trình Cung nói xong, Đông Phương Thanh Mai đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

    - Đây chẳng qua là mặt ngoài.

    Sắc Quỷ nói:

    - Nghe nói năm đó Thuỷ tổ Lam Vân Đế Quốc đã nhận được một bảo tàng, bên trong có vô số tài bảo, cho nên mới có thể thành lập Lam Vân Đế Quốc.

    Mà từ đó về sau Lam Vân Đế Quốc thực hành chính sách thu thuế thấp, rất nhiều địa phương thậm chí không thu thuế, chỉ là cái này làm vô số người đến Lam Vân Đế Quốc buôn bán, mà rất nhiều đại thương gia của Lam Vân Đế Quốc, một năm kiếm được tiền thoạt nhìn còn nhiều hơn so với quốc khố.

    Nhưng trên thực tế, hoàng gia có được lực lượng rất cường đại như trước, bọn hắn khống chế vô số tài nguyên, những thu nhập này mới là chính thức, hôm nay thu thuế chỉ là một loại biểu tượng.

    - A...

    Đông Phương Thanh Mai tinh nghịch cười nói:

    - Thì ra là vậy, nếu không lợi nhuận một năm của mấy người chúng ta còn hơn Hoàng đế, vậy thì lợi hại.

    - Này rất nhanh sẽ biến thành sự thật...

    Trình Cung cười nói, đột nhiên thần sắc biến đổi.

    Không chỉ là Trình Cung, Đông Phương Linh Lung cũng đồng dạng, bọn hắn đồng thời phát hiện tình huống không đúng.

    - Cẩn thận...

    Trình Cung, Đông Phương Linh Lung đồng thời lên tiếng, Trình Cung vừa hô lên cẩn thận, đồng thời trên trăm thanh đoản đao trên người đã bay ra, hơn mười cái bám vào nguyên cương hộ thể trên người của mình, những thứ khác bay ra phô thiên cái địa, một bộ phận bảo hộ Bàn Tử, Sắc Quỷ, một bộ phận khác thì trực tiếp bắn về phía bụi cỏ hai bên đường.

    - Ah!

    Bụi cỏ phát ra một thanh âm rất ngoài ý muốn.

    - Sưu sưu ách...

    Nháy mắt sau đó, ám khí, cường nỏ, lập tức phô thiên cái địa, hoàn toàn bao phủ đám người Trình Cung.

    Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cùng Trình Cung phối hợp cũng không phải ngày một hay ngày hai, khi Trình Cung hô lên cẩn thận, Túy Miêu Tử Kim Bàn Long Thương đã nằm trong tay, tay Bàn Tử cầm Trảm Long Đao đã chuẩn bị công kích, Sắc Quỷ thì cầm Quỷ Thứ trong tay, cẩn thận nhìn chằm chằm vào chung quanh, bên hông đã âm thầm chuẩn bị một Vân Cáp.

    Đi theo đại thiếu, trượng đánh không ít, huống chi hiện tại lực lượng mọi người đều tăng lên rất nhiều.

    Tuy sự tình phát sinh đột nhiên, nhưng mọi người không có ai kinh hoảng, tất cả mọi người chuẩn bị kỹ càng.

    - Đương đương đương...

    Tuy bọn hắn hoàn toàn bị bao trùm, nhưng đoản đao của Trình Cung hình thành trận thế thực sự nhanh đến kinh người, đa số công kích đều bị chặn ở ngoại vi.

    Hơn nữa Trình Cung sử dụng là Nguyên khí cấp ba, trình độ sắc bén tự nhiên không phải vũ khí bình thường có thể so sánh, những ám khí, tên nỏ kia nhao nhao bị đoản đao chém đứt.

    - Nguyên khí, làm sao có thể nhiều Nguyên khí như vậy, khoảng chừng trên trăm thanh.

    Quả thực quá kinh người, tại sao hắn có thể có nhiều Nguyên khí như vậy.

    - Mẹ nó quá ngưu bức, chẳng lẽ Nguyên khí không cần tiền, tại sao hắn có thể có nhiều Nguyên khí như vậy.

    - Hiện tại đến lúc nào rồi, đâu cần quản được nhiều như vậy, còn đứng ngây ra đó làm gì, giết hắn đi, đây là cơ hội duy nhất.

    - Đúng, giết hắn đi, giết ah...

    Chương 138: Đánh lén bất nhập lưu

    Trên người hắn còn có Ẩn Linh Đao, đây chính là Linh khí chính thức, uy lực không phải bình thường.

    Hơn nữa mình sử dụng qua Ẩn Linh Đao, loại trình độ công kích này khẳng định có nhân vật lợi hại đi thăm dò, ở thời điểm không biết chuyện gì xảy ra, tối đa chỉ có thể cầm chừng, nếu như một khi liên hệ cùng đám người Đỗ Khiêm mất tích, nhất định sẽ tra rõ việc này.

    Hơn nữa muốn phát huy uy lực của Ẩn Linh Đao, hiện tại đối với Trình Cung mà nói vẫn là quá khó khăn, hiện tại hắn cũng không đủ Nguyên Khí Đan để khu động Ẩn Linh Đao.

    Lúc này từ hai bên lao tới ba nhóm người, mỗi một bên đều có mười hai người, tổng cộng ba mươi sáu người.

    Ba mươi sáu người này toàn bộ đều là Tẩy Tủy kỳ, giờ phút này thấy tập kích không có hiệu quả, toàn bộ đều vọt lên.

    Mà nhanh hơn so với ba nhóm người này chính là ba đạo nhân ảnh, ba người này trong lúc nói chuyện đã phóng tới Trình Cung.

    Từ lúc phát giác được bọn hắn, tinh thần lực của Trình Cung đã sớm tập trung tất cả mọi người, tổng cộng ba mươi chín người.

    Khi thấy bọn hắn lao tới, Trình Cung nở nụ cười, không chỉ là Trình Cung, mà ngay cả Bàn Tử cùng Sắc Quỷ đều nở nụ cười.

    - Đại thiếu, tính ta một người.

    Sắc Quỷ cho tới bây giờ trong chiến đấu đều là được bảo hộ, với tư cách liên lạc tin tức, lúc này đã xông ra trước nhất.

    Quỷ Thứ của hắn lập tức đâm thủng cổ một gã Tẩy Tủy kỳ tầng thứ hai, lúc người nọ sắp chết còn trừng to mắt không dám tin.

    Bởi vì hắn cảm giác được đối phương chỉ là Hoán Cốt kỳ, cảm nhận được nguy hiểm cũng chỉ giơ kiếm lên ngăn cản thoáng một phát, nhưng mà kiếm của hắn đã bị đâm thủng một lỗ nhỏ.

    - Mẹ nó, một đám tạp chủng cũng dám đánh lén gia gia, các ngươi là muốn chết.

    Bàn Tử thấy ba mươi sáu tên Tẩy Tủy kỳ hùng hổ xông lên, nộ quát một tiếng lao tới.

    La Anh Hùng, Túy Miêu thì càng không cần phải nói, hai người bọn họ một cái nắm giữ Tử Kim Bàn Long Thương, một cái cầm Liệt Nhật Kiếm, cho dù đối mặt Phạt Mạch kỳ tầng ba trở xuống cũng không sợ chút nào, huống chi là Tẩy Tủy kỳ.

    Hơn nữa những người này hiển nhiên là tạm thời chắp vá đến cùng một chỗ, hoàn toàn không có tổ hợp chiến đấu gì.

    Vốn là Túy Miêu, Bàn Tử, Sắc Quỷ đều quen lấy ra La Hán Kim Đan, Man Lực Đan, thậm chí Liệu Thương Đan, chuẩn bị dốc sức liều mạng.

    Bọn hắn đi theo Trình Cung tung hoành vạn dặm thảo nguyên, bị mấy vạn thiết kỵ thảo nguyên đuổi theo, trận thế gì không kiến thức qua, nhưng vừa nhìn thấy bọn người này xông lên, bọn hắn đều nở nụ cười, lập tức đều thu đan dược vào, giống như mãnh hổ đối mặt một đám cừu nhỏ đột nhiên nổi điên xông lên.

    - Ba gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm cũng muốn giết ta.

    Trình Cung đã khống chế toàn cục, hai tay vừa nhấc, những đoản đao vừa rồi kia nhao nhao trở về, lập tức hình thành một đao thuẫn cự đại.

    - Oanh.

    Ba người này từ ba mặt công kích, liên tiếp chấn khai mấy tầng đao thuẫn, còn chưa thấy được Trình Cung cũng đã kiệt lực.

    Trong tay bọn họ không quá là Nguyên khí cấp hai, cấp ba, mà Trình Cung ra tay là trên trăm thanh Nguyên cấp ba, cộng thêm những đoản đao này hình thành đại trận, bọn hắn căn bản không phá nổi.

    - Tiểu thư, ta đi hỗ trợ.

    Tốc độ tu luyện của Đông Phương Thanh Mai cũng không chậm, hôm nay cũng đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, nhất là lần trước bị Trình Cung liên tiếp bộc phát lực lượng chấn nhiếp, nàng càng thêm cố gắng.

    Mà Đông Phương Linh Lung cũng cho nàng sử dụng dược vật, lại có công pháp đầy đủ.

    Chỉ là bình thường nàng căn bản không có cơ hội giao thủ cùng người khác, giờ phút này nói một tiếng đã hưng phấn xông tới.

    Đông Phương Linh Lung vốn đã giơ tay lên, nhưng mà thấy Trình Cung ở dưới ba gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm công kích, thậm chí ngay cả ngựa cũng không có xuống, nên nàng không ra tay.

    Đối với Đông Phương Linh Lung hưng phấn nói đi hỗ trợ, nàng chỉ có thể khẽ lắc đầu, không rõ đang suy nghĩ cái gì.

    - Tại sao có thể như vậy, tại sao hắn có nhiều Nguyên khí như vậy, tuy đều là Nguyên khí cấp ba, nhưng trên trăm thanh cũng quá khủng bố a.

    - Hơn nữa lực lượng của hắn rất hùng hậu, hẳn là Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, nhưng mà vừa rồi ba người chúng ta liên thủ cũng không có thể đánh vỡ.

    Mặc dù có những Nguyên khí này, nhưng khẳng định lực lượng bản thân hắn vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư bình thường vài lần.

    - Hiện tại làm sao bây giờ?

    Nếu như không giết chết hắn, chúng ta phải mau chóng chạy đi.

    - Tại lão Tứ, ngươi là tên khốn kiếp, giết, liều mạng cũng phải giết hắn đi.

    Trình Cung bên này bình tĩnh ứng phó, còn đám người kia đã chân tay luống cuống, căn bản không có truyền âm, lớn tiếng nói chuyện.

    - Bắt người trước hết phải bắt ngựa, Nam Bá Thiên, chém ngựa của hắn.

    - Hàn lão lục, chính diện ngăn trở hắn đừng cho hắn chạy thoát.

    - Vũ kỹ thượng tầng, Phiêu Như Kiếm.

    Lão Tứ bị bọn hắn oán trách thân thể rất gầy yếu, hiển nhiên hắn là hạch tâm, bố trí ba người liên thủ.

    Chính hắn thân sâu như tơ liễu, đã nhảy đến sau lưng Trình Cung, trường kiếm trong tay lặng yên không một tiếng động đâm tới ót của Trình Cung.

    Nam Bá Thiên kia là một tráng hán thân cao hai thước, cầm trong tay một thanh đại đao Nguyên khí cấp hai, toàn thân đầy hình xăm, một đao trực tiếp bổ về phía bảo mã của Trình Cung.

    Hàn lão lục hơn ba mươi tuổi, trong tay cầm một cây trường côn Nguyên khí cấp hai múa sinh phong thủy khởi, sử dụng cũng là vũ kỹ thượng tầng, lập tức biến ảo ra hơn mười đầu côn ảnh, hoàn toàn bao phủ Trình Cung trong đó.

    - A, thiếu gia...

    Khi thấy ba người bọn họ vây công thiếu gia, thiếu gia thoáng cái trở giống như trời không đường, xuống đất không cửa, tiểu Tuyết gấp đến độ cái gì cũng không quản muốn xông lên.

    Cũng may Đông Phương Linh Lung ở bên cạnh nàng, nhẹ nhàng nâng tay ngăn cản nàng lại, Đông Phương Linh Lung cũng không nói gì, bởi vì trong nháy mắt này trong tràng đã xuất hiện thay đổi kinh người.

    - Oanh!

    Ba mươi sáu thanh đoản đao lập tức hình thành tầng ba đao thuẫn phòng ngự, trực tiếp chặn đại đao của Nam Bá Thiên.

    Sau một khắc ba mươi sáu thanh đoản đao khác trực tiếp hình thành một đao thuẫn sau đầu Trình Cung, ngăn trở Phiêu Như Kiếm của lão Tứ.

    Trên thực tế dùng phòng ngự lúc này của Trình Cung, dùng lực lượng cường hãn của hắn, cường độ thân thể siêu cường, còn có nội giáp, cho dù đứng ở đó bất động cho ba người này chém cũng không có thương tổn gì quá nghiêm trọng.

    Nhưng ở đây không giống lúc đánh với Đỗ Khiêm, phía sau đã có không ít người đuổi tới, có chút át chủ bài không thể tiết lộ.

    Mà một trăm linh bảy thanh Nguyên khí cấp ba này, hôm nay được Trình Cung sử dụng xuất thần nhập hóa, bay múa chung quanh thân thể của Trình Cung, chỉ cần không ra phạm vi ba mét, không ngừng mượn lực lẫn nhau, không ngừng được hắn dùng nguyên khí khống chế, cộng thêm Ẩn Linh Đao trong cơ thể khống chế, đã tạo thành hiệu quả phi đao khoảng cách gần.

    Ngăn trở tập kích phía dưới cùng phía sau, Trình Cung khoát tay trực tiếp nắm trường côn của Hàn Lục.

    - Buông ra cho ta.

    Mãnh liệt phát lực, lần này Trình Cung phát huy cường độ thân thể Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám vô cùng tinh tế, vậy mà trực tiếp ngạnh sanh lấy Nguyên khí cấp hai từ trong tay đối phương.

    Thân thể Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám là khái niệm gì, cho dù Trình Cung đứng đấy bất động, dưới tình huống không có bất kỳ phòng ngự gì, bọn hắn muốn thương tổn Trình Cung cũng phải phí chút khí lực.

    Lực lượng bộc phát, tự nhiên không phải một Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm có thể so sánh.

    - Ah!

    Hàn Lục không dám tin, cảm giác hai tay nóng rát, một lớp da cùng thịt bị tróc ra.

    - Răng rắc...

    Bành!

    Trình Cung đoạt lấy trường côn trong tay Hàn Lục, thuận thế đưa ra phía sau, một côn đơn giản, trực tiếp, so với vũ kỹ thượng tầng vừa rồi của Hàn Lục càng thêm thực dụng, oanh vào ngực của lão Tứ, hắn trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

    Giờ phút này Trình Cung nhất tâm đa dụng, phần đông đoản đao đã hoàn toàn thu nhập vào trong thân thể, thuận tay đánh bay lão Tứ oanh, một đầu côn khác như Thái Sơn áp đỉnh, trực tiếp oanh kích xuống dưới.

    Trừ khi đối phương sử dụng một ít vũ kỹ siêu việt bình thường, nếu không ở trong mắt Trình Cung, đều không có tác dụng quá lớn, hắn đã có thể hóa đa thành giản, dùng công kích đơn giản nhất đạt tới mục đích lớn nhất.

    Nam Bá Thiên kia cũng rất hung mãnh, mãnh liệt nhấc đao, ầm ầm đánh tới cùng một chỗ.

    Trường côn trong tay Trình Cung bị bắn lên, hai chân của hắn thì trực tiếp bị chấn hãm xuống dưới đất nửa mét, trực tiếp phun ra một búng máu.

    Đây hết thảy bất quá là một chiêu, Trình Cung ngay cả xuống ngựa cũng không có xuống, tuy ba người này cũng là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, nhưng mà so với Đỗ Khiêm cái thì kém rất xa.

    Mà hiện tại lực lượng Trình Cung không ngừng tăng lên, cũng đã nhanh đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Cho dù hiện tại, Trình Cung so với Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm bình thường cũng mạnh hơn rất nhiều, cộng thêm thân thể hắn cường hoành, giao thủ với bọn hắn căn bản không uổng phí khí lực gì.

    Hàn Lục thấy tình hình không tốt, quay người bỏ chạy, Trình Cung trực tiếp ném trường côn trong tay, lập tức giống như trọng nỗ quân dụng đánh xuyên qua chân Hàn Lục, cả người bị đinh trên mặt đất, thống khổ kêu la.

    - Đây là của ta...

    - Ai cũng không được đoạt...

    - Hắc hắc, vẫn là ta nhanh a.

    Trình Cung bên này nhanh, bên Bàn Tử, Túy Miêu kia cũng không chậm, hiện tại Túy Miêu là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, nếu như không phải âm mạch của hắn còn chưa có giải quyết, hắn đã sớm đạt tới Phạt Mạch kỳ.

    Cộng thêm Tử Kim Bàn Long Thương, cho dù Phạt Mạch kỳ bình thường hắn cũng không sợ, thu thập những người này còn không đơn giản.

    Lần này không chỉ là Túy Miêu, rốt cục Sắc Quỷ cũng đã ra tay, liên tiếp giết chết Tẩy Tủy kỳ.

    Không chỉ là là hắn, ngoại trừ thời điểm Đông Phương Thanh Mai ra tay đánh người ngất xỉu ra, Bàn Tử, Túy Miêu đều là một kích lấy mạng, không chút lưu tình.

    Những thứ này cũng chỉ là lâu la, trên người bọn họ cũng không có gì giá trị, vậy mà muốn giết bọn hắn, tự nhiên sẽ không lưu tình đối với bọn họ.

    Đến cuối cùng, mấy người quả thực biến thành cướp đoạt, dốc sức liều mạng bộc phát xem ai giết nhiều hơn, kết quả cuối cùng lại bị Đông Phương Thanh Mai mượn nhờ Thanh Liên Bộ vượt lên trước.

    Nhưng thành quả chiến đấu mạnh nhất vẫn là Túy Miêu cùng La Anh Hùng, sau đó là Đông Phương Thanh Mai, Bàn Tử, cuối cùng mới là Sắc Quỷ.

    Lúc này Bàn Tử đi về phía Trình Cung, nhìn Nam Bá Thiên hai chân bị chấn nát, hai tay run rẩy còn miễn cưỡng chống đao nói:

    - Móa, dĩ nhiên là mấy tên côn đồ các ngươi, đầu các ngươi chỉ để ngắm hả.

    Ở Vân Ca Thành bất quá là môn phái nhị lưu, so với lưu manh thì mạnh hơn một chút, cũng dám đến chặn giết chúng ta.

    Còn có lão Tứ, Hàn lão lục, ba người hỗn đãn các ngươi, thật sự là mặt trời mọc lên từ phía tây sao, đầu các ngươi bị cửa kẹp hả.

    - Bàn Tử, ngươi nhận thức bọn hắn?

    Trình Cung nhìn về phía Bàn Tử, tuy hiện tại để Sắc Quỷ phụ trách tình báo, nhưng dù sao Bàn Tử bị đuổi ra khỏi nhà, một mực lăn lộn tầng dưới ở Vân Ca Thành, phương diện này hắn quen thuộc hơn.

    Chương 139: Treo giải thưởng đầu người

    - Biết rõ mấy gia hỏa bọn hắn, nhưng chưa quen thuộc, bởi vì mấy cái bọn hắn căn bản không nhập lưu, là tiểu bang phái phía nam Vân Ca Thành.

    Nguyên lai thành nam rất rối loạn, có hai mươi mấy tiểu bang phái, bọn hắn tổng cộng có mười mấy người kết nghĩa, cuối cùng chỉ còn lại có ba người bọn họ.

    Ba người này ngược lại là đứng vững vàng ở nam thành, trước kia không có tiếp xúc qua bọn họ, thật sự là mặt trời mọc lên từ phía tây.

    Bàn Tử lập tức nói thân phận mấy người này cho Trình Cung nghe, đồng thời không cách nào nghĩ ra mấy tên này lại dám chặn đường giết bọn hắn.

    Nhưng vào lúc này, bên hông Sắc Quỷ phát ra thanh âm rất mãnh liệt, đây là có chuyện khẩn cấp mới có, hắn lập tức dẫn Vân Cáp xuống.

    Nhưng vào lúc này, phía trước đột nhiên nghe được một hồi thanh âm ầm ầm, mọi người lập tức tập trung tư tưởng nhìn phía trước.

    - Chẳng lẽ là viện quân của bọn hắn?

    Giờ phút này La Anh Hùng đã ngăn ở trước người Trình Cung, trong tay cầm Liệt Nhật Kiếm cực lớn, một thân chiến ý.

    - Là người một nhà.

    Giờ phút này tinh thần lực của Trình Cung hoàn toàn phát ra, rất xa đã biết rõ người đến là Huyết Chiến, một người trước nhất vậy mà ăn mặc giống như Trình Trảm, phó tiên phong của Huyết Chiến, trong lòng biết rõ, xem ra là xảy ra chuyện lớn.

    Nếu không gia gia sẽ không vận dụng Huyết Chiến, càng không để cho Phó tiên phong xuất động.

    Phải biết rằng Huyết Chiến tổng cộng chỉ có năm tên Phó tiên phong, trong đó còn có ba người trường kỳ ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, có thể vận dụng kỳ thật chỉ có hai người.

    - Đại thiếu, thật sự đã xảy ra chuyện.

    Sắc Quỷ xem qua tin tức bên trên Vân Cáp lập tức khống chế thanh âm nói cho Trình Cung bên, trầm giọng nói:

    - Lần này quả thực Cuồng Phong Mã Bang điên rồi, vậy mà bọn hắn bỏ ra mười triệu lượng hoàng kim, một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, năm viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, hai thanh Nguyên khí cấp mười công khai treo thưởng, bất luận kẻ nào chỉ cần cầm đầu của ngươi đưa đến Cuồng Phong Mã Bang là có thể đạt được những vật này, hiện tại tin tức này đã truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mười triệu lượng hoàng kim, suốt một trăm triệu lượng bạch ngân.

    Nếu như không phải gặp được phá gia chi tử như Trình Cung, đủ cho ngươi vinh hoa phú quý như đế vương cả đời.

    Một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, năm viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, hai thanh Nguyên khí cấp mười, đủ để cho rất nhiều người động tâm, thậm chí sẽ làm cho Siêu Phàm kỳ cao cao tại thượng động tâm.

    - Có bị bệnh không.

    Túy Miêu nghe xong nguyên khí cơ hồ bạo đi, Tử Kim Bàn Long Thương trong tay phát ra thương minh:

    - Bọn hắn là mã tặc, nếu như âm thầm còn không nói, cũng dám công nhiên làm loại chuyện này, mịa nó, quả thực muốn chết.

    - Móa, đầu mấy người các ngươi bị cửa kẹp hay sao mà dám đi làm loại chuyện này?

    Tuy bọn hắn không sợ trời không sợ đất, nhưng giờ phút này nghe vậy cũng rất tức giận, Bàn Tử đi qua trực tiếp dẫm trên tay Hàn Lục nói.

    - Ah...

    Phải... vâng, đại thiếu, Đổ Thần tha mạng ah.

    Đừng giết ta, về sau bang hội ta là của các ngươi, ta còn biết có người đang muốn đối phó các vị, bọn hắn lợi hại gấp trăm lần so với chúng ta, bọn họ là sát thủ, đại thiếu ngươi đừng giết ta, ta cái gì cũng nói.

    Hàn Lục đau đến kêu to, hắn cũng không phải là anh hùng hảo hán gì, càng không có cốt khí cứng ngạnh gì.

    Lúc này, đội kỵ mã từ Vân Ca Thành cũng đã chạy đến, người cầm đầu tuổi nhỏ hơn Trình Trảm một chút, nhưng ánh mắt, khí chất cơ hồ đồng dạng.

    - Huyết Chiến Kỳ Phó tiên phong Trình Lập, phụng mệnh đến đây tiếp đại thiếu lập tức trở về thành.

    Trình Lập nói xong nhìn lướt qua những người trên mặt đất, còn có những ám khí, tên nỏ kia, trong ánh mắt hiện lên một tia xem thường, dùng loại vật này còn muốn tiến hành chặn giết, bản thân đã nói lên nhóm người này bất nhập lưu.

    Chẳng qua là khi ánh mắt nhìn nhìn Nam Bá Thiên, tại lão Tứ, Hàn Lục, thoáng có chút giật mình.

    Cùng Trình Trảm bất đồng, Trình Lập này rất cuồng, rất ngạo, nhưng Huyết Chiến Kỳ là gia gia quản lý, bây giờ Trình Cung còn không muốn nhúng tay.

    Chỉ là hôm nay đột nhiên bị chặn giết, hắn cảm giác được có chút dở khóc dở cười, nhưng bây giờ có thể minh bạch, những người này muốn xuất kỳ bất ý.

    Dù sao sau khi mình trở về không có Trình Trảm đi theo, bên người đã không có thị vệ cường đại, hơn nữa lần này vẫn là tham gia trận đấu tứ đại tài tử, khó được cơ hội ra khỏi thành.

    Nếu như mình thật là một thiếu gia ăn chơi, những người này đột nhiên chặn giết, ngược lại cũng không phải là không có khả năng thành công.

    Hơn nữa trong phạm vi tinh thần lực của Trình Cung bao trùm, cách nơi này sáu trăm mét có một địa phương hơi bí ẩn, có ba con trung đẳng bảo mã, hiển nhiên những người này ý định giết mình xong sẽ lập tức ly khai.

    - Phái thủ hạ ngăn đám người từ Tứ Bảo Sơn Trang đi ra lại, thu thập nơi này thoáng một phát, các ngươi mang ba tên này về.

    Trình Cung nói xong, đám người Sắc Quỷ cũng đều lên ngựa rời khỏi đây.

    - Các ngươi lưu lại...

    Trình Lập chỉ mấy người phía sau.

    - Ta bảo ngươi lưu lại thu thập tàn cuộc, mang người về, những người khác trở về cùng ta, đây là mệnh lệnh.

    Trình Cung nói xong trực tiếp thúc ngựa ly khai, đám người Bàn Tử lập tức đuổi kịp.

    Trình Lập giống như nhận lấy vũ nhục, nhưng mà hắn muốn nói cái gì thì Trình Cung đã ly khai, hắn là cô nhi Trình Tiếu Thiên thu dưỡng từ nhỏ.

    Cho dù ở trong đám cô nhi kia hắn cũng là kiệt xuất nhất, càng có được thiên phú tu luyện không giống bình thường, cũng là Huyết Chiến Kỳ Phó tiên phong trẻ tuổi nhất.

    Ở thời điểm nào, hắn đều là xông lên trước nhất, chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm nhất, mười mấy tuổi bắt đầu lĩnh người chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, hai mươi tuổi đã bước vào Siêu Phàm cảnh giới.

    Trong mắt hắn đừng nói là thiếu gia ăn chơi phá gia chi tử, cho dù những cái gọi là thiên chi kiêu tử kia, hoàng gia đệ tử, hạch tâm các đại môn phái, chân truyền đệ tử cũng đều là bình thường.

    Nếu như hắn có thể bạo lộ lực lượng của mình, hắn không sợ bất luận kẻ nào.

    Cho nên hắn rất cao ngạo, làm bạn với hắn chỉ có vinh dự, coi như là Trình lão gia tử cũng khen hắn là lưỡi đao sắc bén nhất, bây giờ lại bảo hắn đi làm loại sự tình thu thập tàn cuộc này, này đối với hắn là tuyệt đối vũ nhục.

    - Siêu phàm nhập thánh, pháp lực vô biên, Huyết Chiến vinh quang không thể nhục, Đại Địa Cuồng Diễm, bạo!

    Đột nhiên Trình Lập quát một tiếng, rất nhanh ngưng tụ pháp lực, giờ phút này trong tay đã có một thanh trường kiếm mang hỏa diễm, dưới sự khống chế của hắn, trực tiếp xông xuống dưới đất, sau một khắc khi đám người Trình Cung ly khai, từ dưới đất đột nhiên toát ra hỏa diễm khôn cùng phóng lên trời.

    Pháp lực trong thiên địa ngưng tụ, Đại Địa Cuồng Diễm này hiển nhiên là một chiêu pháp thuật rất thành thục, bộc phát ra uy thế kinh người.

    Đám người Trình Cung đi không bao xa, đã nghe được thanh âm của Trình Lập phía sau, sau đó hỏa diễm kia phóng lên trời chừng hơn mười mét, trừ Trình Cung, Đông Phương Linh Lung ra, tất cả mọi người đều quay đầu lại, kinh hãi trông xem thế nào.

    - Bà mẹ nó, gia hỏa thật ngưu ah.

    Xem điệu bộ này, vậy mà còn lợi hại hơn so với Trình Trảm, hính như Trình Lập này rất kiêu ngạo.

    Bàn Tử nghi hoặc nhìn về phía Trình Cung, bởi vì Trình Cung nói chuyện gì cũng không tránh bọn hắn, trước kia Trình Cung hỏi qua Trình Trảm một ít sự tình Huyết Chiến Kỳ, đám người bàn Tử cũng biết.

    Huyết Chiến Kỳ có một Tiên phong cùng năm Phó tiên phong, bởi vì bọn họ đều là cô nhi, danh tự là dựa theo từ trảm lập quyết khởi, trong đó mạnh nhất đúng là Huyết Chiến Kỳ Tiên phong Trình Sát, nghe nói ngay cả lão gia tử cũng thường xuyên tán dương thiên phú của hắn rất kinh người.

    Trình Cung minh bạch Bàn Tử có ý tứ gì, cười nhạt nói:

    - Hình như đoạn thời gian trước hắn chấp hành nhiệm vụ nhận được kỳ ngộ, lực lượng tăng vọt rất nhiều, hơn nữa còn chiếm được một thanh Nguyên khí cấp mười.

    Nguyên khí cấp mười là tồn tại đến gần Linh khí, có chút thậm chí là bại phẩm từ luyện chế Linh khí, cho nên uy lực rất kinh người.

    Hiện tại ta còn mặc kệ hắn, chỉ là cho hắn học một ít quy củ, về sau lại chậm rãi giáo huấn.

    Tuy Trình Cung không có tiếp nhận Huyết Chiến Kỳ, nhưng theo tình huống không ngừng biến hóa, về sau cần tăng cường lực lượng bản thân cùng lực lượng gia tộc, tránh không được cùng gia gia bồi dưỡng những thành viên Huyết Chiến Kỳ này.

    Dù sao bọn họ là lực lượng trung tâm nhất, trọng yếu nhất Trình gia, cho nên Trình Cung cố ý kích thích Trình Lập thoáng một phát.

    Đối với hắn nổi giận nói những lời kia, Trình Cung căn bản không để ý tới.

    Góc cạnh, ngạo khí là cần mài, đôi khi sẽ mài chảy máu, nhưng sau này sẽ thành lợi khí.

    Bất quá một chiêu Đại Địa Cuồng Diễm này của Trình Lập cũng triệt để kinh động Tứ Bảo Sơn Trang cùng toàn bộ ngườiVân Ca Thành, ở dưới ngọn lửa kia, người đi ra từ Tứ Bảo Sơn Trang cũng không dám tiến lên, sau đó Trình Lập đuổi kịp đội ngũ của Trình Cung.

    ...

    Trong phủ Nhất đẳng Trấn Quốc Công, giờ phút này đã hoàn toàn biến thành đề phòng như thời điểm chiến tranh, giờ phút này ở trong đại đường Trình phủ, Trình Tiếu Thiên đã nổi trận lôi đình.

    - Cuồng Phong Mã Bang đúng không, hắn thực cho là bọn hắn trốn ở sau mông Thảo Nguyên Vương Đình thì ta không làm gì được hắn sao, lập tức phái người đi nói cho tiểu vương bát đản Cuồng Phong kia, bảo Phong Vô Ảnh hắn rửa sạch sẽ cổ cho ta, nếu cháu của ta có chuyện gì, lão tử không tự tay chém hắn, ta không gọi Trình Tiếu Thiên.

    Nhìn Trình lão gia tử nổi giận, lão La ở một bên phi thường hiểu rõ, nên hắn không có lên tiếng, đợi Trình Tiếu Thiên mắng qua một lần, lão La mới bưng chén trà đi qua cho Trình Tiếu Thiên.

    - Vừa rồi Trình Lập truyền đến tin tức, đã cùng Đại thiếu gia trở về, Trình Lập vừa mới chấp hành nhiệm vụ trở về lập công lớn, lực lượng tăng lên rất nhiều, còn có một thanh Nguyên khí cấp mười, lão gia ngài cứ yên tâm đi.

    Chỉ cần thiếu gia trở về, trong thời gian ngắn chúng ta không cho hắn đi ra ngoài, sau đó mau chóng giải quyết chuyện này.

    - Hừ!

    Bành...

    Trình Tiếu Thiên hừ một tiếng, nặng nề ném chén trà tới mặt bàn:

    - Tiểu vương bát đản kia chưa bao giờ nghe lời, hiện tại cánh cứng cáp rồi càng không có khả năng ngoan ngoãn trốn trong nhà.

    - Ha ha...

    Gia gia, theo truyền thừa mà nói, người nói như vậy là đang chửi mình đó.

    Nếu ta là tiểu vương bát đản, lão tử ta là cái gì, gia gia của ta là cái gì.

    Thời điểm Trình Tiếu Thiên rất là bực bội lo lắng, thanh âm Trình Cung vang lên.

    Trình Tiếu Thiên sửng sốt một chút, lập tức bị chọc cho dở khóc dở cười:

    - Xéo đi, có ai nói chuyện cùng gia gia như ngươi không.

    Có phải gần đây không có đánh ngươi, tiểu tử thúi ngươi lại ngứa da hay không.

    Trình Cung cười nói mang theo đám người Bàn Tử đi đến, sau khi ba người Đông Phương Linh Lung tiến vào Trình phủ đã trở lại Linh Lung Các, nghe Trình lão gia tử nói như thế Trình Cung căn bản lơ đễnh.

    - Ta vừa vặn làm vẻ vang cho Trình gia, một hơi dẫm nát tứ đại tài tử, sao gia gia lại đánh ta.

    Chương 140: Chủ động xuất kích

    Chuyện này tự nhiên Trình Tiếu Thiên biết rõ, hắn đấu cùng Chu Tùng cả đời, địa bàn Chu gia hắn tự nhiên sẽ không đi.

    Nhưng mà vẫn có người không ngừng thông qua Vân Cáp thông tri sự tình ở Tứ Bảo Sơn Trang cho hắn, hắn ở trong nhà so với ở hiện trường còn khẩn trương, kích động hơn, chỉ là về sau đột nhiên nhận được tin tức Cuồng Phong Mã Bang treo giải thưởng Trình Cung sự, hắn đã không còn tâm trí để ý tới cái kia.

    - Ngươi vẫn là trước quản tốt chính ngươi đi, lần này cũng không phải là nói giỡn, không giống lần trước Mã Huân treo giải thưởng tra tin tức ngươi.

    Lần trước còn có gia hỏa không muốn sống Trịnh Tam Nguyên chỉ đường, lần này là suốt mười triệu lượng hoàng kim, còn có nhiều vật khác, đủ để cho bất luận kẻ nào cũng động tâm.

    Thậm chí làm rất nhiều người liều lĩnh, không để ý Trình gia chúng ta trả thù gây bất lợi cho ngươi, nếu như ngươi thật sự ở nhà mà nói, chờ phụ thân ngươi trở lại, ta sẽ bảo hắn đi giải quyết.

    Trình Tiếu Thiên nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói mang theo sát ý nồng đậm.

    Hắn sẽ không để cho người nào uy hiếp cháu của mình, ngay cả tự mình động thủ đi tiêu diệt Phong Vô Ảnh hắn cũng sẽ không tiếc.

    - Gia gia ngồi xuống trước, từ từ nghe ta nói.

    Trình Cung để Trình lão gia tử ngồi xuống, lại dâng trà cho hắn, lúc này mới nói:

    - Ta nhớ không sai mà nói, hiện tại Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, còn có một chút hậu duệ quốc gia bị gia gia tiêu diệt, giải thưởng đối với gia gia đều còn có, giá trị so với ta còn hơn cả trăm lần.

    Trình lão gia tử nghe Trình Cung nói xong lập tức minh bạch hắn có ý tứ gì, trực tiếp đặt tách trà lại trên mặt bàn:

    - Tiểu tử ngươi chớ có kéo chuyện này vào chuyện kia, vài chục năm trước, bất luận kẻ nào tới ta gặp được là giết không tha.

    Nhất là lúc mới bắt đầu, một ngày mấy lần cũng là rất bình thường, thẳng đến mấy năm gần đây bọn hắn mới yên tĩnh một ít.

    Năm đó cũng có mấy lần cửu tử nhất sinh thiếu chút nữa chết, cũng là từng bước một đi tới, bây giờ là bởi vì những người kia cũng biết, tiền nhiều hơn nữa cũng phải có mạng mới tiêu được.

    Gia gia của ngươi là công lực gì, tiểu tử ngươi là công lực gì, nếu ngươi có thể chiến thắng ta mà nói, ngươi muốn đi ta cũng không ngăn trở.

    - A...

    Trình Cung nghe xong lập tức bị chọc cười:

    - Gia gia thật khéo tính toán, ta mới tu luyện vài ngày, gia gia tu luyện bao lâu.

    Tuy chiến thắng gia gia chỉ là sự tình sớm hay muộn, nhưng bây giờ còn thiếu chút nữa.

    Kỳ thật chuyện này gia gia có thể đổi góc độ suy nghĩ, này với ta mà nói là một lần tôi luyện.

    Ta biết rõ gia gia đang suy nghĩ gì, nhất định là gia gia muốn đi tiêu diệt Bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, như vậy giải thưởng tự động giải trừ.

    Nhưng cho dù ngài diệt Bang chủ bọn hắn, cũng rất khó giết sạch toàn bộ Cuồng Phong Mã Bang, căn cứ tin tức mới nhất, bọn hắn đã tiêu diệt mấy tiểu quốc, muốn thành lập đất nước.

    Hơn nữa bây giờ là Cuồng Phong Mã Bang, về sau có lẽ là tộc trưởng Man tộc, A Cổ Lạp, Hoàng đế Đồ Đằng Đế Quốc, chẳng lẽ gia gia đều có thể giết tới.

    Thời điểm Trình Cung tùy ý nói chiến thắng Trình Tiếu Thiên chỉ là sự tình sớm hay muộn, Trình Tiếu Thiên không có quá để ý, ngược lại là Trình Lập đứng ở một bên trong mắt hiện lên xem thường nồng đậm.

    Trình lão gia tử là thần trong lòng tất cả thành viên Huyết Chiến bọn hắn, hơn nữa hôm nay Trình lão gia tử chỉ cách lục địa thần tiên một bước ngắn, vậy mà Trình Cung nói chiến thắng Trình lão gia tử.

    Lão gia tử cái gì cũng tốt, chỉ là có chút quá cưng chiều đứa cháu này của hắn.

    Nghe được Trình Cung nói, Trình Tiếu Thiên cũng dần dần bình tĩnh lại, nâng chung trà lên uống hai phần, nặng nề mở miệng nói:

    - Biết rõ cái giá tiền này ý vị như thế nào không?

    Trình Tiếu Thiên quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    - Đủ để cho đa số Siêu Phàm kỳ động tâm, một ít thế lực có bối cảnh còn cố kỵ Trình gia chúng ta, nhưng những tán tu hoặc là sát thủ thì không sao cả, bởi vì sau khi giết ta, nhận lấy tiền thưởng là có thể rời xa Lam Vân Đế Quốc, căn bản không cần sợ Trình gia chúng ta trả thù.

    - Há chỉ có Siêu Phàm kỳ động tâm, coi như là một ít Thoát Tục kỳ có được thần thông cũng sẽ động tâm, phải biết rằng đan dược Địa cấp siêu phẩm rất trân quý.

    Coi như là ta tu luyện tới hiện tại, cũng mới phục dụng qua hai hạt.

    Không có căn cơ môn phái, tuy bằng vào cơ duyên bản thân tu luyện tới Thoát Tục kỳ, nhưng thực sự có tiến bộ hơn nữa, muốn có đan dược Địa cấp trung phẩm trở lên đều rất khó khăn, ngươi cho rằng ai cũng có thể cầm đan dược ăn như ăn cơm như ngươi sao.

    Gia gia không có khả năng cả ngày đi theo bên cạnh ngươi, lần này liên quan đến tánh mạng của ngươu, trừ khi ngươi có thể nói làm ta động tâm, nếu không ta tuyệt đối không cho ngươi rời khỏi nhà.

    Sự tình liên quan tới an toàn của tôn nhi, Trình lão gia tử sẽ không dễ dàng dao động.

    - Ngồi chờ chết cùng hắn, không bằng chủ động xuất kích, chỉ là cái xuất kích này không phải đối phó Cuồng Phong Mã Bang, tuy sớm muộn gì chúng ta cũng đối phó Cuồng Phong Mã Bang, nhưng mà không phải hiện tại.

    Bây giờ chúng ta chủ động xuất kích là phải giết tất cả những người tới ám sát ta, làm cho kẻ khác không có tâm tứ này nữa.

    Kỳ thật bây giờ còn có chút thời cơ không thành thục, nếu không hoàn toàn có thể làm cho Cuồng Phong Mã Bang tổn thương nguyên khí.

    Trình Cung ở trên đường trở về, cũng sớm đã nghĩ kỹ đối sách, chỉ là hắn nói ra, Trình Tiếu Thiên, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, Trình Lập đều lộ ra ánh mắt nghi hoặc không hiểu Trình Cung muốn gì.

    Trình Cung chỉ chỉ ba người mới bị bắt bên cạnh Bàn Tử, ba tên này không cần tra khảo gì cũng có thể khai tất cả, bởi vì một thân thích của lão Tứ quản chút ít sự tình ở Vạn Kim Huyết Y Lâu, cho nên thời điểm bọn hắn thiếu chút nữa bị người khác diệt đã nhận được Vạn Kim Huyết Y Lâu trợ giúp.

    Qua nhiều năm như vậy bọn hắn đã trở thành ánh mắt của Vạn Kim Huyết Y Lâu, cũng đã giúp Vạn Kim Huyết Y Lâu làm rất nhiều sự tình.

    Lần này cũng là lão Tứ trong lúc vô tình lấy được tin tức cơ mật của Vạn Kim Huyết Y Lâu, Vạn Kim Huyết Y Lâu đang chuẩn bị, một khi bên trên ra lệnh sẽ lập tức động thủ.

    Ở lão Tứ nghĩ, nếu Vạn Kim Huyết Y Lâu giết được Trình Cung, thì hắn phải chết, giết không được Trình Cung bọn hắn cũng phải chết, bởi vì sau đó sẽ điều tra tới Vạn Kim Huyết Y Lâu, nhất định bọn chúng sẽ bạo lộ.

    Lúc đầu hắn là muốn chạy trốn bảo vệ tánh mạng, nhưng về sau biết giá trị giải thưởng, lại biết hướng đi của Trình Cung, nên muốn ra tay trước.

    - Ta đã để Sắc Quỷ điều tra một tí tư liệu về Cuồng Phong Mã Bang ở Thảo Nguyên Vương Đình cùng Bắc Câu Lô Châu.

    Ở Thảo Nguyên Vương Đình cùng mười quốc gia khác trong Bắc Câu Lô Châu đều có cơ sở của bọn hắn.

    Trong đó có một quốc gia mời Cuồng Phong Mã Bang cho bọn hắn danh hiệu, kết quả hiện tại quốc gia kia đã cho Cuồng Phong Mã Bang khống chế, Cuồng Phong Mã Bang đang khuếch trương chung quanh, đồng thời gấp rút kiến tạo quốc gia bọn hắn khống chế kia.

    Nghe nói hiện Cuồng Phong Mã Bang đang âm thầm nhận người, không chỉ là người chiến đấu, còn có cao thủ làm cung phụng.

    Bọn hắn đối phó ta là có hai ý tứ, dù sao lần này ta làm Chủ soái tiêu diệt hai vạn người mà bọn chúng lưu lại, tuy đây không phải tinh nhuệ, nhưng cũng là căn cơ của bọn hắn, càng là mặt mũi của bọn hắn.

    - Hiện tại bọn hắn muốn mời người phát triển, vô luận như thế nào cũng phải lấy mặt mũi về, hơn nữa bọn hắn cố ý làm càng lớn, là mở rộng lực ảnh hưởng của bọn hắn.

    Cho người ta biết rõ tình huống của bọn hắn, nương theo tin tức treo thưởng lấy đầu ta, còn có tin tức Cuồng Phong Mã Bang mời chào người mới truyền khắp toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Hiện tại Lam Vân Đế Quốc đang ở trung tâm Nam Chiêm Bộ Châu, đã thống nhất tất cả quốc gia trung tâm, nhưng Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, bên ngoài những thế lực này còn có rất nhiều quốc gia.

    Cũng chính bởi vì có những quốc gia này kiềm chế, năm đó bọn hắn mới không có thể ngăn cản được Lam Vân Đế Quốc quật khởi.

    Cuồng Phong Mã Bang ở giữa Lam Vân Đế Quốc cùng Thảo Nguyên Vương Đình nên không có cơ hội phát triển, lén đạt thành hiệp nghị cùng Thảo Nguyên Vương Đình, ra ngoài phát triển, bọn hắn đã lập quốc, cần rất nhiều nhân tài, chiêu này chính là một loại quảng cáo miễn phí.

    Những tin tức này Trình Tiếu Thiên tự nhiên cũng biết, nhưng Trình Cung trong thời gian ngắn như vậy cũng có thể biết những tin tức này, làm cho Trình lão gia tử đối với hắn có chút lau mắt mà nhìn.

    Trình lão gia tử còn cố ý nhìn thoáng qua Tống Phúc, tiểu tử này cũng có chút ý tứ.

    - Hắn muốn lấy ta làm tuyên truyền miễn phí, về sau tự nhiên ta sẽ tìm bọn hắn tính sổ.

    Nhưng hiện tại trốn cũng không thể giải quyết vấn đề, ý nghĩ của ta là diệt một ít kẻ chuẩn bị động thủ, chấn nhiếp một ít kẽ động tâm tư, sau đó tiêu diệt triệt để, tựa như gia gia dùng hành động thực tế nhiều năm làm cho người ta biết rõ, cho dù Đồ Đằng Đế Quốc, Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình treo giải thưởng, cũng không ai dám động ngươi.

    Về phần ta gia gia cứ yên tâm, thật sự muốn lấy mạng ta mà nói, coi như là Siêu Phàm kỳ muốn giết ta cũng không dễ dàng như vậy.

    - Gia gia ngẫm lại xem, không nói mấy tán tu, mượn Vạn Kim Huyết Y Lâu hiện tại mà nói.

    Vạn Kim Huyết Y Lâu này là sáy thủ nổi danh Lam Vân Đế Quốc chúng ta, giá cả vạn kim, chỉ cần có tiền cái gì cũng có thể thương lượng, không biết bao nhiêu người chết trong tay bọn hắn.

    Sức nặng của bọn hắn cũng đủ nặng, bây giờ chúng ta bắt đầu đánh Vạn Kim Huyết Y Lâu này, đánh chết mới thôi.

    Không chỉ là tiêu diệt, còn phải tiêu diệt oanh oanh liệt liệt, giống như là chúng ta đối phó Trịnh Tam Nguyên, La Phù Thành Lạc gia còn có Cuồng Phong Mã Bang, đánh tới tất cả mọi người biết rõ, đánh tới tất cả mọi người sợ.

    Nếu như gia gia lo lắng an toàn của ta, trong khoảng thời gian này chúng ta ở cùng một chỗ, ta xem kẻ nào có bản lĩnh lấy mạng ta từ trong tay gia gia?

    Tin tức, tình báo, phân tích, tổng kết, Trình Cung ngắn gọn nói ra đều phát huy vô cùng tinh tế, này nếu là lúc trước mặc cho hắn nói rách miệng Trình lão gia tử cũng sẽ không nghe hắn, nhất định sẽ trực tiếp giam hắn lại, nhưng hiện tại hắn ở trong lòng Trình lão gia tử đã khác xưa rất nhiều.

    Trình Cung nói xong Trình lão gia tử im lặng không nói, hai hàng lông mày nhíu chặt, bởi vì chuyện này quan hệ quá mức trọng đại.

    Dù sao Trình Tiếu Thiên cũng chưa từng có tính cách bố cục hết thảy, cộng thêm Trình Cung khuyên bảo, cuối cùng hắn vẫn là gật đầu đồng ý ý kiến của Trình Cung.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu thật lợi hại, như vậy liền thuyết phục Trình lão gia tử.

    Trình lão gia tử là nổi danh cố chấp, chuyện hắn quyết định còn rất ít nghe nói ai có thể cải biến.

    Bàn Tử là nhìn thấy Trình lão gia tử cũng có chút sợ, nhìn Trình lão gia tử cũng không dám nhìn thẳng vào mặt.

    Trình Lập cũng khẽ nhíu mày, đây cũng đùa giỡn đi à nha, hắn là một cái hoàn khố, có thể hiểu được cái gì.

    Chương 141: Vạn Kim Huyết Y Lâu

    Trong nội tâm Trình Tiếu Thiên cũng cân nhắc hồi lâu, hắn có thể nhìn ra mặc dù Trình Cung là khích lệ mình, nhưng trong lòng của hắn hiển nhiên sớm đã có quyết định.

    Quan trọng nhất là, trong khoảng thời gian này Trình Cung làm hết thảy Trình Tiếu Thiên đều nhìn ở trong mắt, ghi ở trong lòng, đối với tôn nhi của mình, Trình Tiếu Thiên cũng càng ngày càng có lòng tin.

    - Ngươi nói chủ động xuất kích, chúng ta ở ngoài chỗ sáng, đối phương ở trong tối, sao chủ động xuất kích được?

    Trình Tiếu Thiên mang theo một chút khảo thí nhìn Trình Cung, tuy hiện tại hắn đồng ý, nhưng vì suy nghĩ an toàn của Trình Cung, hắn tùy thời có thể sẽ cải biến chủ ý.

    Trình Cung chỉ chỉ đám người Nam Bá Thiên nói:

    - Mấy tên này vừa vặn muốn chặn giết ta, mặc dù bọn hắn là mặt hàng bất nhập lưu, nhưng bọn hắn lại có ngàn vạn lần liên hệ cùng Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Có thể nói bọn hắn là Vạn Kim Huyết Y Lâu ở bên ngoài, nếu như không phải bọn hắn động thủ trước, có lẽ ta nghênh đón tập kích là công kích của Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Tin tưởng bởi vì bọn họ ra tay, Vạn Kim Huyết Y Lâu sẽ cải biến sách lược thoáng một phát, vốn lấy phong cách làm việc của Vạn Kim Huyết Y Lâu, chắc chắn sẽ không buông tha, cho nên trước hết chúng ta đánh Vạn Kim Huyết Y Lâu từ chỗ này.

    Vừa vặn những năm này lão Tứ âm thầm lưu ý rất nhiều sự tình không nên biết, hiện tại chúng ta có thể sử dụng.

    - Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Trình Tiếu Thiên nghe xong cũng khẽ nhíu mày:

    - Vạn Kim Huyết Y Lâu này có Huyết Y Lão Tổ làm hậu thuẫn, một mực rất hung hăng càn quấy, Huyết Y Lão Tổ là cường giả nổi danh toàn bộ Lam Vân Đế Quốc, Huyết Y Lão Tổ này đã hơn hai trăm tuổi, thần thông quảng đại, hô phong hoán vũ, lúc đầu là lập Huyết Y Thần Giáo, sau đó bị triều đình tiêu diệt, về sau âm thầm kinh doanh tổ chức này.

    Ngươi muốn động đến bọn hắn phải dùng thủ đoạn lôi đình, một lần hành động nhổ sạch tận gốc.

    Nếu lúc trước gia gia cũng không nắm chắc đối phó lão gia hỏa này, hiện tại trong khoảng thời gian này lực lượng tăng lên vô cùng nhanh, ngược lại không cần lo lắng vấn đề này, chỉ là tìm ra chỗ ở của hắn là một vấn đề?

    - Cái này rất đơn giản, tuy lực lượng gia gia tăng lên, nhưng dù sao Huyết Y Lão Tổ này thành danh hơn trăm năm.

    Có thể nói trước khi gia gia sinh hắn đã rất nổi danh, cho dù biết rõ lực lượng gia gia tăng lên, hắn cũng chưa chắc đem ngài để vào mắt.

    Nếu như chúng ta chọc giận hắn, tự nhiên hắn sẽ xuất hiện, cho dù hắn không hiện ra, lão tử cũng phải buộc hắn xuất hiện.

    Chúng ta trước quét Vạn Kim Huyết Y Lâu, sau đó lấy danh nghĩa của ta trực tiếp thông cáo thiên hạ, nói Huyết Y Lão Tổ kia lập tức ngoan ngoãn tới dập đầu nhận lỗi cho bản Đại thiếu gia.

    Lại dám đánh chủ ý bản Đại thiếu, quả thực không biết sống chết, chỉ bằng bọn hắn cũng muốn kêu gào, lão tử đường đường là cháu trai Trấn Quốc Công, thiên hạ binh mã Đại nguyên soái, tự mình lãnh binh chinh phạt qua mã tặc, quét ngang vạn dặm thảo nguyên, hắn một chó má lão tổ cũng dám đối nghịch cùng ta.

    Hạn hắn trong bao nhiêu ngày phải xuất hiện, sau đó...

    Trình Cung đã sớm nghĩ kỹ lời nói chọc giận Huyết Y Lão Tổ này, vừa vặn cầm hắn lập uy.

    Trong nội tâm Trình Cung sớm có nguyên bộ kế hoạch, giờ phút này bắt đầu nói rõ chi tiết cùng Trình lão gia tử, ngay từ đầu cho dù Trình lão gia tử tin tưởng Trình Cung, nhưng mà vẫn lo lắng hắn sẽ gặp nguy hiểm.

    Nhưng dần dần nghe Trình Cung nói, Trình lão gia tử không ngừng gật đầu.

    Trình lão gia tử càng nghe càng khoái chí, biết rõ trong bụng tôn nhi của mình có hàng, quả nhiên đúng vậy.

    Những gia hỏa kia bình thường thoạt nhìn là thông minh, thiên tài, kỳ thật đều là tiểu thông minh, cháu mình đây mới gọi là đại trí, ha ha...

    Ở đây không có người ngoài, cho nên Trình Cung căn bản không cần tránh ai, tuy Trình Lập rất ngạo, nhưng dù sao hắn cũng là phó tiên phong Huyết Chiến, mỗi người Huyết Chiến đều là gia gia tự tay tuyển bạt, độ tin cậy tự nhiên không cần lo lắng.

    Nghe kế hoạch của Trình Cung, Trình Lập càng nghe càng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, nếu như những chuyện này không phải nghe Trình Cung chính miệng nói ra, mà là người khác nói, vậy nhất định hắn sẽ nói này là tìm chết, nổi điên.

    Nhưng mà nghe Trình Cung nói như vậy, hắn lại đột nhiên có một loại cảm giác khác, nguyên lai hoàn khố, hung hăng càn quấy cũng có thể lập kế hoạch.

    Hơn nữa chỉ cần khống chế tốt, vậy mà có thể tạo được hiệu quả như vậy, chuyện thường nhân không thể làm hắn lại có thể, sự tình người khác làm không được hắn lại có thể, bởi vì hắn là hoàn khố, hắn không cần đi để ý cái gì.

    Lúc này Trình Lập không khỏi nghĩ tới thời điểm mình đi ra, nhìn thấy hình dạng ba người Nam Bá Thiên, mà lúc đó Trình Cung ngồi ở trên ngựa, hiển nhiên căn bản không nhúc nhích.

    Trong mắt hắn ba người này là rác rưởi, tồn tại giống như con sâu cái kiến, vốn lấy tuổi cùng tin đồn trước kia của Trình Cung, nếu thật là hắn làm, vậy thì thật bất khả tư nghị.

    Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ hiển nhiên đã sớm quen, nghe kế hoạch của Trình Cung mà không ngừng gật đầu.

    Sắc Quỷ thì không ngừng phát ra một phần tình báo, tập hợp tình báo các nơi tới.

    - Được rồi, chuyện còn lại gia gia an bài là được, mấy ngày nữa là đấu giá hội, ta ở trước đấu giá hội còn phải luyện chế một ít đan dược.

    Trình Cung nói xong toàn bộ, hoàn toàn nhận được Trình lão gia tử đồng ý cùng ủng hộ, trực tiếp vỗ mông rời đi.

    Lưu lại ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu phối hợp Trình lão gia tử hành động, hắn thì chạy tới Linh Lung Các.

    Từ khi nắm được Mã Huân, Trình Cung một mực không có động thủ luyện chế Khôi Lỗi Đan, là bởi vì Khôi Lỗi Đan này khó có thể luyện chế, dùng lực lượng lúc trước của hắn căn bản làm không được.

    Hơn nữa dược vật của Khôi Lỗi Đan cũng quá mức hãn hữu, Trình Cung vốn cho là hôm nay Bàn Tử đã khống chế đa số sinh ý dược liệu của Lam Vân Đế Quốc, bọn hắn còn đánh cướp nhiều như vậy.

    Nhưng vẫn gom góp không đủ một bộ Khôi Lỗi Đan, không có biện pháp, dược vật càng cao cấp thì càng hiếm thấy.

    Tuy hiện tại bọn hắn là thương nhân dược liệu lớn nhất Lam Vân Đế Quốc, nhưng đa số là dược liệu bình thường.

    Tựa như lúc trước Trịnh gia góp nhặt nhiều năm như vậy, cũng chỉ có Linh Cốt Thảo, nội đan yêu thú, Hỏa Linh Chi là trân quý một ít, cũng chỉ là dược liệu luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm mà thôi, nếu không phải lần này còn chiếm được không gian giới chỉ của Phùng Tuấn Kiệt, dược liệu luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm nghĩ cùng đừng nghĩ, thực tế đan dược như Khôi Lỗi Đan càng là hiếm có.

    May mắn lần này ở giải thi đấu tứ đại tài tử, Trình Cung đã nhận được Tinh Hải Ngọc, là Thiên Bảo Ngọc trong miệng đám gia hỏa ngu ngốc kia.

    Tinh Hải Ngọc này có tác dụng ích thọ duyên niên, là đồ tốt nhất luyện chế Tăng Thọ Đan, bên trong nó ẩn chứa vật chất rất thần kỳ.

    Lần này Trình Cung một hơi nhận được bốn khối, cộng thêm một khối từ Đỗ Khiêm, hiện tại tổng cộng có năm khối.

    Mà Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo, Chu Dật Phàm, Trình Lam, trong tay bốn người bọn họ tổng cộng còn có sáu khối, đây chính là tài phú lớn nhất trong tay Trình Cung, so với ba trăm triệu lượng bạc kia càng làm cho hắn vui vẻ.

    Lần này hắn quyết định lấy Tinh Hải Ngọc làm đan dẫn, có thể đền bù mấy vị dược tài còn thiếu khuyết của Khôi Lỗi Đan, như vậy dùng một ít dược liệu khác thay thế là được.

    Như vậy có thể mau chóng luyện chế ra Khôi Lỗi Đan, hơn nữa luyện chế Khôi Lỗi Đan là trước kia Trình Cung chưa thử qua, bởi vì dạng này thật sự quá phá sản.

    Khôi Lỗi Đan sẽ luyện chế người thành khôi lỗi, đồng thời kích phát tất cả tiềm lực thân thể của đối phương, mà Tinh Hải Ngọc này lại là bảo bối tăng trưởng tiềm lực, kéo dài tuổi thọ, này sẽ làm Khôi Lỗi Đan sinh ra hiệu quả kinh người.

    Cũng chỉ có tồn tại như Trình Cung, đối với mỗi một tổ hợp dược vật đều có thể hiểu rõ mới dám sửa đổi đan phương, đổi thành một người khác, thiếu một ít dược liệu cũng không làm gì được.

    Linh Lung Các vẫn xinh đẹp như vậy, chỉ là chung quanh rất nhiều hoa tươi, Trình Cung xa xa đi tới, trong nội tâm đã suy nghĩ, nếu Đông Phương Linh Lung lại ngốc ở đây vài năm, có lẽ chung quanh nơi này đều là hoa tươi.

    Hơn nữa là cái loại bốn mùa khoe sắc, mỗi một loại đều là hi hữu.

    Bởi vì lúc Trình Cung cùng Đông Phương Linh Lung trở lại đã nói mấy ngày nữa sẽ có đấu giá đại hội, đan dược các nàng luyện chế trước kia đều phải bán đấu giá, mà đan dược tiểu Tuyết luyện chế có nhu cầu rất lớn, cho nên bọn họ trở về cũng không có nghỉ ngơi, đều đang bận rộn luyện đan.

    Cho nên thời điểm Trình Cung đến trong sân im ắng, Trình Cung trực tiếp xuống dưới, thẳng đến tầng thứ tư, Đan Đỉnh tầng thứ tư là Nguyên khí cấp chín đỉnh phong, dùng Đan Đỉnh này luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm có chút miễn cưỡng, bình thường Luyện đan sư luyện chế đan dược trên Địa cấp trung phẩm đều sử dụng Đan Đỉnh Linh khí.

    Nhưng Đan Đỉnh linh khí trân quý vô cùng, so với vũ khí càng thêm khó tìm, cho nên có thể luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, bình thường đều là thân phận không tầm thường, có được bối cảnh hùng hậu.

    - Có chút miễn cưỡng...

    Trình Cung nhìn Đan Đỉnh này lẩm bẩm, nếu như hắn chỉ là luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm bình thường thì không có vấn đề quá lớn, nhưng Khôi Lỗi Đan này lại không giống bình thường.

    Chỉ là lúc này Đan Đỉnh tầng thứ năm Đông Phương Linh Lung đã chiếm dụng, tầng thứ sáu còn không có mở ra qua.

    Đông Phương Linh Lung cũng đề cập qua, lúc ban đầu ở đây thiết trí có sáu tầng, nếu như dựa theo kế hoạch bình thường, hiện tại Đông Phương Linh Lung đã có thể sử dụng Đan Đỉnh tầng thứ sáu, chỉ là về sau trong gia tộc xảy ra vấn đề, tài nguyên cùng phương diện tu luyện đều bị hạn chế, nàng cũng trì trệ không tiến, thẳng đến gặp được Trình Cung.

    Mặc dù có chút miễn cưỡng, nhưng cân nhắc liên tục Trình Cung vẫn quyết định động thủ luyện chế, đan dược khác còn dễ nói một ít, trước mắt cũng đều đủ.

    Nhưng Khôi Lỗi Đan nhất định phải mau chóng luyện tốt, như vậy mình cũng nhiều hơn một phần bảo hiểm, cũng nhiều một lá bài tẩy.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã dẫn động Địa Hỏa, bắt đầu thúc dục Đan Đỉnh này.

    ...

    Sự tình Trình đại thiếu bị tập kích không phải là bí mật gì, sau đó có một tin tức truyền khắp Vân Ca Thành, chấn kinh tất cả mọi người.

    Cuồng Phong Mã Bang Phong Vô Ảnh vậy mà ra mười triệu lượng hoàng kim, một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, năm viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, hai thanh nguyên khí cấp mười làm giá công khai lấy đầu Trình Cung Trình đại thiếu.

    Trình đại thiếu này vừa mới đạt được quán quân giải thi đấu tứ đại tài tử, còn thắng ba vạn vạn lượng bạc đã nổi danh đến đỉnh điểm, đầu đường cuối ngõ, trên tới vương công quý tộc, dưới đến người buôn bán nhỏ, toàn bộ đều đang nghị luận chuyện này.

    - Cái này có ý tứ, chỉ sợ Trình lão điểu sẽ phát nổ, không biết hắn có thể mang người tìm Phong Vô Ảnh liều một hồi hay không.

    - Suốt ngày không làm được gì tốt, hiện tại xong chưa.

    Lần này xem Trình gia giải quyết như thế nào, thật sự là chờ mong a, trong khoảng thời gian này Vân Ca Thành sẽ trở nên rất náo nhiệt, rất náo nhiệt.

    - Mười triệu lượng a, đây chính là suốt mười triệu lượng hoàng kim ah.

    Chồng chất lên chính là một tòa núi nhỏ, Kim Sơn a, cả đời tiêu tùy tiện cũng xài không hết.

    - Mười triệu lượng, nếu cho ta, một năm ta lấy một người vợ.

    - Ngươi chỉ biết có vậy, lão bản, cho chúng ta một đĩa lạc.

    - Có ngay, đại sảnh bàn số tám thêm một đĩa lạc.

    - Mười triệu lượng hoàng kim xài như thế nào a, mỗi ngày ăn thịt ăn cả đời cũng ăn không hết, nghe nói phục dụng đan dược Địa cấp siêu phẩm có thể trực tiếp thoát thai hoán cốt, trở thành cường giả, nếu ta có thể đạt được...

    - Ngươi một tên mổ heo còn dám đi giết Trình đại thiếu, nhanh chặt thịt cho lao tử.

    Chương 142: Ta rất khoa trương!

    Thời điểm tất cả mọi người ở đế đô nghị luận chuyện này, có rất nhiều chỗ đã liên tiếp xảy ra chém giết thảm thiết.

    Vốn Huyết Y Lâ biết rõ lão Tứ ra tay kinh động Trình Cung, đã rút khỏi địa bàn cũ, nhưng vẫn bị đả kích tàn nhẫn.

    Ánh trăng chiếu rọi, tuyết trắng đầy đất, tuyết rơi tựa như lông ngỗng lại rơi xuống.

    Mười mấy đạo nhân ảnh đang dùng hết tốc độ tiến về phía trước, ở đây yếu nhất đều đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, trên mặt tên đầu lĩnh lạnh như tuyết, thân hình phiêu hốt, nhưng trên mặt tuyết lại không có một chút dấu vết.

    Chỉ là người phía sau hắn đều bị thương, tốc độ không đạt được nhanh nhất, mà ở phía sau bọn họ lại có thể nghe được tiếng vó ngựa ầm ầm, hiển nhiên là đội kỵ mã đang đuổi theo.

    - Đà chủ, ngươi chạy nhanh trước đi, chúng ta tới ngăn trở truy binh.

    Có mấy cái chạy không nổi rốt cục ngừng lại, đoàn người này cũng thoáng cái dừng lại.

    Người cầm đầu tuổi gần lục tuần, thân hình cao lớn, tuy tuổi gần lục tuần nhưng đầu đầy tóc đen, thoạt nhìn giống như hơn bốn mươi tuổi.

    Người này đúng là đà chủ của Vạn Kim Huyết Y Lâu tại Vân Ca Thành, đại đệ tử Tần Long của Huyết Y Lão Tổ, hắn ở Vân Ca Thành kinh doanh gần ba mươi năm, lại không nghĩ rằng trong vòng một đêm hoàn toàn bị hủy diệt.

    - Đáng giận, không nghĩ tới vậy mà lật thuyền trong mương, để cho tiểu nhân sợ chết như lão Tứ âm thầm hiểu được nhiều bí mật bên trong Vạn Kim Huyết Y Lâu như vậy.

    Trong nội tâm Tần Long hối hận không thôi, lúc đầu vì lão Tứ là một bà con xa, nên mới để lão Tứ trở thành thành viên vòng ngoài của Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Nhưng sở dĩ lão Tứ có thể hiểu rõ nhiều bí mật của Vạn Kim Huyết Y Lâu như vậy, là vì lão Tứ dâng nữ nhân của hắn Tần Long.

    Nữ nhân này về sau dần dần trở thành nữ nhân Tần Long sủng ái nhất, này mới khiến cho lão Tứ hiểu được rất nhiều sự tình của Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    - Đà chủ đi nhanh đi, nếu ngươi không đi sẽ không còn kịp rồi, đối phương là Huyết Chiến Trình gia, lại có thể tùy thời triệu tập quân đội.

    Tần Long tự nhiên tinh tường, cúi đầu nhìn ngực của mình bị kiếm làm thương tổn, đây là mới vừa rồi bị người trẻ tuổi lãnh ngạo kia làm bị thương.

    Mặc dù mình cũng làm bị thương hắn, nhưng đối phương so với hắn làm sát thủ vài thập niên còn liều mạng hơn, cuối cùng Tần Long lựa chọn đào tẩu.

    Tần Long nhìn hơn mười thủ hạ phía sau đều bị thương, ba mươi năm kinh doanh, khống chế thế lực bên ngoài vượt qua năm bang phái, tiếp cận ba ngàn người.

    Hạch tâm sát thủ Tẩy Tủy kỳ chín mươi tám người, sát thủ Phạt Mạch kỳ sáu mươi bốn người, còn có ba gã đến gần Siêu Phàm kỳ, hôm nay cũng chỉ còn lại có mười mấy người này, hơn nữa trên người đều có thương tích.

    Ở trên mặt tuyết mênh mông này, căn bản không có biện pháp trốn.

    Nếu như một chọi một gặp lại người trẻ tuổi vừa rồi, Tần Long tự tin có sáu thành nắm chắc đánh chết đối phương, nhưng mình cũng sẽ bị trọng thương.

    Còn nếu như đối phương có những người khác tương trợ, hắn nhất định sẽ chết rất thảm.

    Tần Long rất giận, tâm phiền muộn muốn chết cũng đã có.

    Nếu như nói động thủ thất bại hoặc là sau khi giết chết Trình Cung xuất hiện loại tình huống này cũng tốt, trên thực tế nếu như thành công, khẳng định hắn sẽ sớm làm ra an bài, cũng sẽ không tổn thất thảm trọng như vậy.

    Bây giờ là đang chuẩn bị, đã bị mấy người ngu xuẩn của lão Tứ bạo lộ, sau đó gặp tai hoạ ngập đầu, càng nghĩ càng phiền muộn.

    - Rầm rầm...

    Nhưng ngay lúc này, trong phạm vi tinh thần lực của Tần Long, tiếng vó ngựa đã có thể thấy được rõ ràng, Tần Long cắn răng một cái, không hề đi quản những thủ hạ tử sĩ kia, một mình nhảy vào trong màn đêm.

    Những sát thủ này rất ngoan độc, bất luận chính diện chém giết hay là kỹ xảo ám sát đều là đỉnh phong, nhưng mà khi Trình Lập dẫn đầu đội kỵ mã Huyết Chiến xông lại, bọn hắn thoáng cái bị dìm ngập ở trong đó.

    Vô thanh vô tức, nhưng mà sáng ngày thứ hai, thời điểm mọi người đi ra dọn tuyết, không ít người bị dọa đến ngã nhào trên đất, bởi vì trên đại lộ Vân Ca Thành treo hơn năm trăm đầu người.

    Tin tức này truyền ra, hơn mười vạn người tuôn ra quan sát, mà bên cạnh những đầu người này có dán một bản thông báo.

    - Có thấy không, cái này là kết cục muốn giết Trình đại thiếu, nơi này có mười ba tên phạm án, phần đông là trộm đạo, sáu gã sát thủ, còn có những kẻ cung cấp tin tức cho Vạn Kim Huyết Y Lâu, mười bảy bang phái theo chân bọn họ hợp tác, hiện tại đầu người toàn bộ đều ở đây.

    Còn có ai, còn có ai muốn lấy đầu ta nữa, chỉ cần ngươi động tâm tư muốn giết bản đại thiếu là được.

    Mịa nó, Trịnh Tam Nguyên muốn đối phó lão tử, kết quả thế nào, ngũ mã phanh thây.

    La Phù Thành Lạc gia muốn đối phó lão tử, kết quả xét nhà diệt tộc.

    Cuồng Phong Mã Bang muốn đối phó lão tử, ngay cả hang ổ cũng bị lão tử đốt mất.

    Còn có tứ đại tài tử trước kia trang bức cùng lão tử, còn không phải đều bị lão tử dẫm nát dưới chân.

    Hiện tại nơi này là Vạn Kim Huyết Y Lâu, còn không phải trong vòng một đêm bị lão tử giết sạch sao, chẳng những giết sạch nơi này, lão tử còn có thể triệt để tiêu diệt toàn bộ Vạn Kim Huyết Y Lâu, lấy đầu Huyết Y Lão Tổ cho chó ăn.

    Trịnh Tam Nguyên, Cuồng Phong Mã Bang, tứ đại tài tử là ví dụ, Huyết Y Lão Tổ cũng sẽ là một ví dụ, có đảm lượng các ngươi đến thử xem.

    Hung hăng càn quấy, một bản thông cáo vô cùng hung hăng càn quấy, rất nhanh không chỉ là Vân Ca Thành biết rõ, toàn bộ Lam Vân Đế Quốc thậm chí các quốc gia khác cũng biết, Trình đại thiếu phát uy.

    Trong vòng một đêm cơ hồ rửa sạch Vân Ca Thành một lần, hơn năm trăm đầu người treo ở đó.

    Thật sự quá kiêu ngạo, ý tứ của thông cáo này rất rõ ràng, ai muốn tìm chết cứ nói, hơn nữa không phải mình bị diệt, kể cả thế lực sau lưng hắn cũng sẽ bị tiêu diệt theo.

    Chiêu này thật đúng là chấn nhiếp rất nhiều người, mà những sát thủ động tâm tư tiến vào Vân Ca Thành kia cũng đều trung thực, lần này Trình gia càn quét căn bản mặc kệ cái khác, chỉ cần thân phận không trong sạch là tiêu diệt.

    Giống như là những trộm đạo kia, cũng chưa hẳn là muốn giết Trình Cung, nhưng đồng dạng giết không tha.

    Mà đám người kia bị giết, cũng không có khiến cho phản cảm gì, mà ngay cả Trình gia treo hơn năm trăm đầu người thị chúng, ai cũng không có quản.

    Ở bọn hắn xem ra, có lẽ trương thông cáo kia là Trình Cung ghi, bởi vì bọn họ không tin Trình lão gia tử có thể viết ra thông cáo kiêu ngạo như vậy.

    Nhưng chuyện này nhất định là Trình lão gia tử điều phối nhân thủ làm, hiển nhiên Trình lão gia tử thật sự nổi giận, ai cũng biết loại thời điểm này không nên nói cái gì.

    Lần này, ngay cả thời điểm người bình thường nghị luận, cũng không dám làm càn như vậy, tràng cảnh huyết tinh kia đã chấn nhiếp quá nhiều người.

    Nhưng tất cả mọi người biết rõ, sự tình cũng không có đơn giản như vậy, trước không nói cái khác, chỉ là Huyết Y Lâu cũng sẽ liều cùng Trình gia một lần.

    Huyết Y Lão Tổ là nhân vật nào, đây chính là nhân vật thành danh trên trăm năm, đã có được đại thần thông, có thể hô phong hoán vũ, cho dù Trình lão gia tử lợi hại, nhưng hắn chỉ có thể bảo vệ mình không có việc gì, khẳng định sẽ chọc động Huyết Y Lão Tổ kia.

    Chỉ là làm cho người ta khó hiểu chính là, trong vòng vài ngày kế tiếp, Trình đại thiếu giống như là khoe khoang, mỗi ngày ngồi ở trên kiệu vòng quanh Vân Ca Thành mấy vòng.

    Này nói rõ là diễu võ dương oai, nhưng vẫn có mấy người ra tay, tự tin tốc độ của mình nhanh, cho dù đối phương có bẩy rập cũng có thể giết người ly khai, có kẻ lại cho rằng công kích cự ly xa sau đó lập tức tránh ra.

    Nhưng những người này đều không ngoại lệ, toàn bộ bị đánh chết.

    Thậm chí còn có người phát hiện, có một ít người âm thầm lưu ý Trình đại thiếu, lộ ra sát ý cũng đều sẽ biến mất rất nhanh.

    Trình gia đang dùng thực lực mạnh mẽ chứng minh một việc, ở Vân Ca Thành muốn động người Trình gia, sẽ chết vô cùng thảm, rất thảm.

    ...

    Tứ Bảo Lâu đối với tứ đại tài tử chiến thắng đều có đãi ngộ hạng nhất, chỉ cần đạt được thắng lợi, ở chỗ này tiêu phí bất luận cái gì đều không tốn tiền, vốn là mấy gian phòng cực lớn kia chuyên môn dành cho Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, Trình Lam chuyên dụng, hôm nay bọn hắn chỉ có thể đổi địa phương khác.

    Ít nhất, chính bọn hắn cũng không muốn ngồi ở chỗ có cửa sổ cho người ta nhìn thấy.

    - Mùi máu tươi làm cho người ta chán ghét vậy mà bay đến nơi này, càng làm cho người ta chán ghét chính là Trình Cung kia.

    Âu Dương Ngọc Bảo đã khôi phục lại rất nhiều, đã nhìn không ra có thương thế gì, giờ phút này đứng ở cửa sổ cau mày nhìn chỗ treo đầu người phía xa, hai ngón tay nắm khăn che mũi:

    - Thật sự là không nghĩ tới, lão Trình gia các ngươi đối với phá gia chi tử này thật đúng là hạ tiền vốn, không tiếc vận dụng quân đội, cùng át chủ bài lớn nhất giết chóc toàn thành, dù đắc tội Vạn Kim Huyết Y Lâu cũng sẽ không tiếc.

    Nếu như cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ kỳ thi cuối năm cũng không diễn ra suôn xẻ, nếu như Trình lão gia tử toàn lực ủng hộ Trình Cung mà nói, hắn mang theo chiến thắng tứ đại tài tử có thể lên làm trạng nguyên cũng không phải là không có khả năng.

    - Sư tử vồ thỏ, cũng muốn toàn lực ứng phó, trước kia chúng ta là quá mức chủ quan, nếu như sớm có chuẩn bị cũng không đến nỗi này.

    Bất quá sự tình kia đã qua, đúng như ta nói lúc đó, thắng bại trên giải thi đấu tứ đại tài tử bất quá như một trò chơi, kỳ thi cuối năm mới là địa phương chúng ta thi triển tài hoa.

    Đến lúc đó đề tên bảng vàng, thụ phong cung vàng điện ngọc, cưỡi ngựa dạo phố, làm rạng rỡ tổ tông.

    Mặc dù hắn đột nhiên tập kích thắng một cuộc tranh tài, cuối cùng nhất hắn vẫn là thất bại, hơn nữa thất bại vô cùng thảm.

    Bởi vì hắn là tốt, mà ta mới là soái.

    Giống như sự tình giải thi đấu tứ đại tài tử hai ngày trước không có phát sinh qua, Trình Lam lại trở nên vô cùng tự tin, so với trước kia càng thêm tự tin.

    Âu Dương Ngọc Bảo thấy Trình Lam lẳng lặng uống trà, nghe được mình cố ý nhắc tới Trình gia coi trọng Trình Cung, hắn cũng bất vi sở động, này làm Âu Dương Ngọc Bảo rất là giật mình.

    Lúc này mới hai ngày không gặp, trên người Trình Lam xảy ra chuyện gì, sao hắn có thể bình tĩnh thong như thế dong, giống như chưa có chuyện gì phát sinh vậy.

    Âu Dương Ngọc Bảo đi đến trước người Trình Lam ngồi xuống, cười nhìn về phía hắn nói:

    - Lúc này mới hai ngày không thấy, Trình huynh biến hóa rất lớn a, nghe nói ngay cả Chu thiếu cũng bị Trình Cung kia khích tướng, tự mình tìm một tí người trù khoản, Trình huynh có tính toán gì không?

    - Gia tộc là căn cơ của chúng ta, nhưng cuối cùng chúng ta cũng phải độc lập phát triển, người cuối cùng nhất vẫn là phải dựa vào mình mới được, coi như lần này là bắt đầu cũng tốt.

    Dùng thân phận cùng địa vị của chúng ta, muốn kiếm một ít tiền còn không dễ dàng, ta cũng đã mời một tí người, bán ra một ít tác phẩm cùng một vài sách dạy đánh cờ của Thánh Nhân trước kia góp nhặt, thuận tiện cũng kết giao vài bằng hữu.

    Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc kia đối với chúng ta rất trọng yếu, tự nhiên không thể bỏ qua.

    Trình Lam nói chuyện đã uống xong chén trà, đứng dậy trực tiếp ly khai, chỉ còn lại một mình Âu Dương Ngọc Bảo ở đằng kia ngây người.

    Chương 143: Khôi lỗi nửa bước Thoát Tục kỳ

    Này là làm sao vậy, vốn còn tưởng rằng hiện tại hắn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng mình cố ý nâng lên sự tình Trình gia hắn cũng có thể tỉnh táo như thế.

    Hai ngày này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, giống như Trình Lam này biến hóa rất nhiều.

    Giống như thay đổi hoàn toàn thành một người khác, so với trước kia càng thêm nội liễm, nhưng mà càng thêm tự tin, cái loại tự tin nầy không chỉ là tự tin ngoài miệng, là tự tin phát ra từ nội tâm.

    Không được, mình cũng phải mau chóng nghĩ biện pháp kiếm tiền, hai người bọn họ cũng không lấy tiền trong nhà, mình cũng không thể kém bọn hắn.

    Kỳ thật cuối cùng cũng là lấy tiền từ trong nhà, trước kia có một ít người nịnh bợ mình muốn mua họa, mấy trăm vạn lượng một bức mình cũng mặc kệ bọn hắn, hiện tại là cơ hội tốt.

    Bán đi một ít tranh vẽ trước kia, cũng thuận tiện nhìn xem tình huống một ít người đi gần trong Âu Dương gia tộc, ai thật sự một lòng cùng Âu Dương gia tộc, ai chần chừ leo tường.

    Tuy Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo đã không còn được mọi người gọi là tứ đại tài tử, tuy bọn hắn thất bại, nhưng thân phận cùng địa vị của bọn hắn lại không biến đổi nhiều.

    Bọn hắn mời những phú hào kia mua Cầm, dịch kỳ, hội họa, lại có mấy cái dám không nể tình.

    Chu gia, Chu Dật Phàm mời tất cả mọi người uống trà, tự mình khảy một bản sau đó đứng dậy ly khai.

    Lúc những người kia rời đi, nhao nhao bỏ tiền, quản gia thì ghi lại rất nhanh, trên danh nghĩa là Chu đại thiếu mượn tạm, nhưng ai dám thật sự đi đòi, ngược lại là sợ quá ít tiền làm vị thiếu gia chủ này không hài lòng.

    - Đại thiếu gia, cả nước tổng cộng có ba mươi bảy thương gia hai năm gần đây vừa đầu nhập vào Chu gia chúng ta, gom góp một ngàn ba triệu sáu trăm ngàn lượng hoàng kim, đây cơ hồ là nửa năm lợi nhuận của tất cả bọn hắn.

    Mà tam đại thương đoàn hợp tác cùng Chu gia chúng ta cũng đã biết rõ tin tức lần này, phái người đưa lên năm triệu lượng hoàng kim cho đại thiếu sử dụng, còn nói nếu như đại thiếu cần thêm nữa, chỉ cần để Lão thái gia hạ lệnh triệu tập bao nhiêu tài chính cũng không có vấn đề gì.

    Quan viên phía dưới có phản ứng cũng không nhiều, chỉ có Tam Giang Tổng đốc phái người đưa tới ba triệu lượng hoàng kim cung cấp cho ngài điều phối sử dụng, nói cái gì cũng không nói.

    Quản gia báo cáo thu nhập trong hai ngày nay rất nhanh.

    - Đã biết.

    Chu Dật Phàm chỉ là gật gật đầu, Chu gia ở Lam Vân Đế Quốc thâm căn cố đế, lần này hắn cũng là mượn gà đẻ trứng, có cơ hội tốt như vậy không kiếm một bả chẳng phải đáng tiếc sao.

    Hơn nữa thông qua chuyện lần này, cũng có thể thấy được rất nhiều sự tình, hắn không có đi động lợi ích căn bản của Chu gia, lại có thể lôi kéo một đám người tới Chu gia.

    Sau khi Trình Lam đi gặp vị kia, xem ra khí thế cũng là mười phần a, như vậy cũng tốt.

    Trình Cung ở giải thi đấu tứ đại tài tử làm bọn hắn khó chịu một hồi, thậm chí có thể nói là mất hết mặt, vậy lần này ở chỗ đó tìm về, dùng phương thức của hắn đánh mặt của hắn, đoán chừng hiện tại Trình Lam kia cũng muốn như thế.

    ...

    Suốt hai ngày hai đêm, giờ phút này Địa mạch chi hỏa đã siêu việt cực hạn, ở Trình Cung không ngừng dùng nguyên khí thúc dục, vậy mà đã đạt đến trình độ Xích Viêm Chân Hỏa.

    Nếu không như thế, hai ngày hai đêm vận chuyển cực hạn, Trình Cung còn không ngừng hấp dẫn một tia Chí Dương Chân Hỏa trong Hư Không Âm Dương Đỉnh gia nhập trong nguyên khí để thúc dục, làm cho Địa mạch chi hỏa thậm chí có một tia màu hồng đậm.

    Ngọn lửa màu tím là Tử Diễm Chân Hỏa, đó là hỏa diễm chỉ có Đan đạo đại sư mới có thể khống chế, tuy này cách Tử Diễm Chân Hỏa còn kém rất nhiều, nhưng mà mơ hồ đã có một tia cảm giác như vậy.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể Trình Cung vận chuyển rất nhanh, bởi vì Trình Cung lần lượt thúc dục nguyên khí trong cơ thể đến cực hạn, tiêu hao không còn, sau đó sử dụng đan dược bổ sung.

    Hai ngày hai đêm này, Trình Cung cũng không nhớ rõ mình tiêu hoa bao nhiêu lần.

    Nếu để cho Luyện đan sư bình thường biết rõ, hắn một cái Phạt Mạch kỳ cũng dám đi luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, nhất định sẽ cho là hắn điên rồi.

    Nếu như dùng lực lượng đơn thuần phân chia, cho dù Trình Cung có thể luyện chế ra đan dược, tối đa cũng chỉ là trình độ Đan sư cấp ba.

    Có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp thượng phẩm cũng không tệ rồi, nhưng tinh thần lực của Trình Cung lại là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, kinh nghiệm luyện đan của Trình Cung phong phú đến có thể hù chết người, hắn hiểu đan dược càng vượt quá tưởng tượng.

    Cho nên hắn có thể luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm chỉ có Đan sư cấp sáu trở lên mới có thể luyện chế.

    Nhưng đan dược Địa cấp thượng phẩm thì phải là Luyện đan sư cấp bảy trở lên mới có thể luyện chế, mặc dù nói Luyện đan sư cấp bảy là có thể luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, nhưng bình thường quy củ của Luyện đan giới là rớt mất một cấp.

    Nói cách khác, Luyện đan sư cấp sáu là có thể luyện chế ra đan dược Địa cấp trung phẩm, đây cũng là tiêu chí hắn trở thành Luyện đan sư cấp sáu, tiêu chuẩn tấn chức, khảo hạch.

    Nhưng trên thực tế bọn hắn muốn luyện chế ra đan dược Địa cấp trung phẩm, tỉ lệ thất bại rất cao, có lẽ mười lần mới có thể có một lần thành công.

    Đương nhiên, mặc kệ hắn thất bại bao nhiêu lần, hắn thành công luyện chế ra đan dược Địa cấp trung phẩm thì đại biểu hắn là Luyện đan sư cấp sáu.

    Mà Luyện đan sư cấp sáu thường luyện chế nhất đều là đan dược Địa cấp hạ phẩm, xác xuất thành công có thể bảo chứng năm thành trở lên, cho nên Luyện đan giới mới có thuyết pháp luyện đan rớt mất một cấp, nếu không mạo hiểm quá lớn, tiêu hao càng lớn, ngươi muốn chuẩn bị ba phần đến mười phần dược liệu mới có thể thành công một lần, loại tiêu hao này không có biện pháp chịu đựng được.

    Bản thân lực lượng Trình Cung tương đương với Luyện đan sư cấp ba, cho dù cộng thêm tinh thần lực cường đại, tối đa cũng chỉ tương đương với Luyện đan sư cấp bốn, nhưng hắn vẫn có thể không có thất bại vượt cấp luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm.

    Chỉ là luyện đan tăng lên một tầng, độ khó cũng bất đồng, thực tế hắn luyện chế đan dược lại là loại khó khăn nhất trong Địa cấp thượng phẩm, Khôi Lỗi Đan.

    Trình Cung nắm chắc cũng không quá lớn, nếu như không có Tinh Hải Ngọc, không phải gần đây có quá nhiều sự tình, cần nhân thủ, hắn đại khái sẽ đợi một thời gian ngắn nữa.

    Đan Đỉnh Nguyên khí cấp chín đỉnh phong điên cuồng vận chuyển, đã sớm vượt qua cực hạn.

    - Ngay tại lúc này, Tinh Hải Ngọc, toái, dung hợp tánh mạng tinh hoa.

    Trình Cung nuốt đại lượng dược vật lần nữa, thúc dục Đan Đỉnh điên cuồng vận chuyển.

    Trong Tinh Hải Ngọc này ẩn chứa tinh hoa tánh mạng, nếu không cũng không có thể sử dụng để luyện chế Tăng Thọ Đan.

    Giờ phút này tánh mạng tinh hoa lập tức dung nhập vào bên trong, nguyên vốn Đan Đỉnh đã có chút áp chế không nổi dược hiệu cường đại của Khôi Lỗi Đan muốn nổ tung, rốt cục đã nhận được một tia trợ giúp.

    Lập tức Khôi Lỗi Đan trong Đan Đỉnh ngưng tụ thành hình, Trình Cung khoát tay đặt ở phía trên Đan Đỉnh, một viên Khôi Lỗi Đan mang theo cảm giác thôn phệ cùng sinh mệnh cường đại rơi vào trong tay Trình Cung.

    Cũng may đan dược dưới Thiên cấp không có đan kiếp, sẽ không xuất hiện nguy hiểm, nếu không bây giờ mình cường hành vượt cấp luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm sẽ nguy hiểm.

    - Tạch tạch tạch...

    Trình Cung cất kỹ Khôi Lỗi Đan, lại phát hiện Đan Đỉnh xuất hiện vết rạn.

    Mặc dù vừa rồi chỉ là Trình Cung vì áp chế Khôi Lỗi Đan bạo đan, dung hợp một ít lực lượng Chí Dương Chân Hỏa, cộng thêm cường hành thúc dục luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, vẫn là đối với Đan Đỉnh này đã tạo thành tổn thất không thể vãn hồi.

    Trình Cung bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống khôi phục lực lượng, Trình Cung phát hiện trải quaai ngày này không ngừng cường hành luyện chế Khôi Lỗi Đan kích thích cùng áp lực, không ngờ hắn lại nước chảy thành sông đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Trình Cung đã sớm đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư đỉnh phong, lần này cũng là nước chảy thành sông, hơn nữa trải qua loại vượt cấp luyện chế đan dược này, tinh thần lực của Trình Cung cũng rõ ràng có tăng trưởng.

    Lực lượng khôi phục, Trình Cung lập tức tiến đến địa phương giam Mã Huân, Mã Huân thấy Trình Cung tiến đến lộ ra thần sắc sợ hãi.

    Những ngày này cuộc sống của hắn qua rất tốt, mỗi ngày đều cho hắn phục dụng các loại đan dược, nhưng chính hắn lại mỗi ngày sợ hãi muốn chết, dưới loại áp lực cùng đại lượng dược vật này trợ giúp, vậy mà lực lượng lại tăng lên một tầng.

    - Lại tăng lên một tầng, không tệ.

    Trình Cung vừa nói vừa cho Mã Huân phục dụng Khôi Lỗi Đan, sau khi mang Mã Huân trở về Trình Cung để cho gia gia ra tay, lúc này mới có thể làm cho lực lượng hắn tăng lên cũng không có cơ hội đào tẩu.

    Sau khi Mã Huân ăn đan dược, rất nhanh ánh mắt trở nên đục ngầu, thời gian dần trôi qua sợ hãi, phẫn nộ, sát ý trong mắt biến mất toàn bộ, mà chuyển biến thành ý chí ẩn chứa trong Khôi Lỗi Đan.

    Lực lượng Mã Huân bắt đầu giống như hồng thủy bộc phát, không ngừng đề thăng, tăng lên, thậm chí ngay cả bình cảnh Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín cũng không có thể ngăn cản hắn, một hơi đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ mười, nhưng lại đang không ngừng tăng lên.

    Trong tinh thần lực của Trình Cung đột nhiên nhiều hơn một điểm, chỉ cần tâm ý của hắn khẽ động, tình huống Mã Huân này hắn có thể hoàn toàn biết rõ, thậm chí mượn nhờ tinh thần lực cùng lực lượng huyết dịch trong Khôi Lỗi Đan kia, Trình Cung có thể trực tiếp sử dụng tinh thần lực ra lệnh cho Mã Huân.

    Rốt cục lực lượng của Mã Huân đình chỉ tăng trưởng, người cũng trừng to mắt đứng ở nơi đó, trong thân thể tản mát ra một cổ lực lượng kinh khủng.

    - Nửa bước Thoát Tục kỳ, ha ha, lần này thật sự phát đạt, về sau ngươi tên là lão Mã.

    Sau khi triệt để xác định lực lượng của Mã Huân, Trình Cung cũng rất hưng phấn.

    Cường giả Thoát Tục kỳ, đã có thể ngự kiếm ngàn dặm, hô phong hoán vũ, thần thông quảng đại.

    Lực lượng của bọn hắn đã vượt qua người thế tục tưởng tượng, trong giang hồ xưng loại người này là lão tổ, bởi vì người có thể đạt tới Thoát Tục kỳ có được thần thông, tuổi thọ dài nhất có thể đạt tới ba trăm năm, tuyệt đối là nhân vật cấp bậc lão tổ tông.

    Tựa như Huyết Y Lão Tổ, tung hoành trên trăm năm không người không biết, chỉ cần hắn không náo quá hung thậm chí sẽ không có người đi gây hắn, bởi vì loại nhân vật này một khi động thủ, cơ hồ có thể nói là kinh thiên động địa.

    Một khỏa đan dược Địa cấp thượng phẩm đổi một nhân vật có thể đối phó ba bốn tên Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, tuyệt đối là rất có giá trị.

    Những ngày này bên ngoài huyên náo rất lớn, nhưng Trình Cung lại chuyên tâm luyện đan, về phần cái kia mỗi ngày ngồi ở trên kiệu vòng quanh Vân Ca Thành diễu võ dương oai tự nhiên là Bách Biến, Trình Cung cũng không có thời gian đi làm chuyện nhàm chán này, tuy những chủ ý nhàm chán kia đều là hắn nghĩ ra.

    Chương 144: Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm

    Tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, ném cho Mã Huân một bộ y phục của gia đinh, sau đó lại làm một chút che dấu đơn giản trên mặt, tuy rất đơn giản nhưng nếu như không phải nhìn gần, cũng nhìn không ra hắn chính là Cuồng Phong Mã Bang đệ cửu Phó bang chủ Mã Huân.

    Thời điểm Trình Cung từ địa phương giam giữ Mã Huân đi ra, bên người đã có một hạ nhân thoạt nhìn cực kỳ bình thường, cúi đầu.

    - Chẳng lẽ cái này là Khôi Lỗi Đan trong miệng tiểu tử kia, khủng bố, thật sự quá kinh khủng, trên đời lại có đan dược như vậy.

    Không ngờ có thể ngạnh sanh tăng lực lượng người lên tới loại trình độ này, dùng tư chất Mã Huân vốn cả đời này cũng khó có khả năng đột phá Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, bây giờ lại có cảm giác đột phá Thoát Tục kỳ.

    Bên trên một tòa tháp của Trình gia, Trình Tiếu Thiên có chút không dám tin nhìn Mã Huân sau lưng Trình Cung.

    Vừa rồi hắn nhận được thông tri nói Trình Cung đi tới chỗ giam giữ Mã Huân, hắn lập tức chạy đến, chờ hắn đến đã thấy Trình Cung mang theo một hạ nhân đi ra.

    Tuy Mã Huân che dấu rất tốt, nhưng Trình lão gia tử là lực lượng bực nào.

    Lão La ở một bên nói:

    - Càng làm cho người không thể tưởng tượng nổi chính là, Mã Huân này rõ ràng đã mất đi thần trí, nhưng nhất cử nhất động không cần Đại thiếu gia lên tiếng cũng có thể khống chế hắn, lúc ấy nghe Đại thiếu gia nhắc tới Khôi Lỗi Đan này cho sau lưng ta đổ mồ hôi lạnh, thật sự nhìn thấy mới càng cảm giác được Khôi Lỗi Đan này không thể tưởng tượng nổi, vô cùng kì diệu.

    Mặc kệ như thế nào này cuối cùng là một chuyện tốt, đã có một bảo hộ cường đại như vậy, an toàn của Đại thiếu gia ngược lại là có thể làm cho người yên tâm một ít.

    - Ân.

    Trình Tiếu Thiên cũng gật đầu:

    - Nếu như ta không phải sớm biết người này là Mã Huân, chỉ sợ cũng rất khó kiểm tra, càng không có khả năng phát hiện Mã Huân này lợi hại, ngay cả ta cũng bị hắn lừa bịp đi qua.

    Xú tiểu tử, ý đồ xấu rất nhiều, luyện chế đan dược càng nhiều hơn, hình như lực lượng lại có tăng lên, đến cùng còn có bao nhiêu chuyện mà ta không biết.

    Mang theo Mã Huân đi tới bên ngoài Linh Lung Các, để Mã Huân đứng bên ngoài chờ, Trình Cung đi vào đã phát hiện tất cả mọi người đều có mặt.

    - Thiếu gia, đây là đan dược ta luyện chế gần đây, hiện tại ta đã có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp siêu phẩm, ở đây đa số đều là đan dược Nhân cấp trung phẩm cùng Nhân cấp thượng phẩm.

    Vừa thấy được Trình Cung tiến đến, tiểu Tuyết lập tức lấy đan dược trong không gian giới chỉ của nàng giao cho Trình Cung, trên bàn đầy cả các bình lọ.

    - Lợi hại, lợi hại, nếu tốc độ tiến bộ của nàng để cho các môn phái như Vân Đan Tông biết, ngay cả tâm muốn chết cũng có.

    Tiểu Tuyết mới học luyện đan bao lâu, hơn nữa hiện tại nàng lực lượng còn chưa có đạt tới Tẩy Tủy kỳ, có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp siêu phẩm, tuy ý của nàng đa số vẫn là đan dược Nhân cấp thượng phẩm và Nhân cấp trung phẩm, nhưng dựa theo quy củ luyện đan giới, có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp siêu phẩm, kia cũng đã xem như Đan sư cấp bốn.

    Cái địa vị kia không phải cao bình thường, cho dù môn phái như La Phù Kiếm Phái cũng coi là cung phụng, huống chi tiểu Tuyết còn trẻ như vậy, về sau không gian phát triển còn vô hạn.

    Nghe được Trình Cung tán thưởng, tiểu Tuyết có chút ngượng ngùng cúi đầu, nhẹ nhẹ véo lấy góc áo, trong nội tâm đã vui vẻ lại có chút khẩn trương, khi thấy Trình Cung thuận tay xem những đan dược kia, tiểu Tuyết lại nhịn không được nhỏ giọng nói:

    - Chỉ là...

    Chỉ là so với đan dược mà thiếu gia luyện chế còn kém rất nhiều, ta... vẫn còn cố gắng học.

    Cho dù thủ pháp đồng dạng, điều kiện đồng dạng, dược vật Trình Cung luyện chế cũng khẳng định mạnh hơn người khác rất nhiều, đây là hiểu biết cùng khống chế rất nhỏ đối với dược vật, đây cũng không phải là ngày một ngày hai có thể học.

    - Tỉ lệ này đã rất tốt rồi, không ngừng cố gắng là tốt, bất quá tạm thời không cần dùng những đan dược ta luyện chế kia làm mục tiêu, nếu không sẽ có ảnh hưởng đối với nàng.

    Trình Cung nói xong đã thu tất cả đan dược vào, tiểu Tuyết đang không ngừng học tập, quá trình này sẽ luyện chế ra đại lượng dược vật, này sẽ dễ giải quyết vấn đề dùng đan dược của thành viên Huyết Chiến.

    - Thực không biết thẹn, biến tướng nói mình lợi hại.

    Đông Phương Thanh Mai ở một bên nghe xong lập tức nhịn không được nói.

    Đối với nha đầu nhanh mồm nhanh miệng này, hiện tại Trình Cung cũng đã quen, nghe nàng nói như vậy Trình Cung buông tay nói:

    - Trên thực tế không cần biến hướng khoa trương, ta xác thực rất lợi hại, ta nhớ được ở giải thi đấu tứ đại tài tử ngươi gọi là to nhất a, quá đẹp trai xuất sắc, thật lợi hại, Wow, quá ngưu rồi...

    Trình Cung nói lại những lời Đông Phương Thanh Mai nói lúc đó, điệu bộ còn rất giống, thoáng cái làm Đông Phương Thanh Mai có chút ngượng ngùng, lôi kéo tiểu Tuyết chạy ra ngoài.

    Tiểu nha đầu, dù thế nào cũng vẫn là da mặt mỏng.

    - Trú Nhan Đan ta đều giao cho Bàn Tử, chỉ là gần đây ngoại trừ nhân tố luyện chế Trú Nhan Đan ra là thực lực tăng lên, ta còn thử luyện chế một ít đan dược Địa cấp siêu phẩm khác, tuy cũng thành công hai lần nhưng số lần thất bại lại đạt đến mười một lần, cũng bởi vậy hao phí rất nhiều dược liệu.

    Đây là hai khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm ta luyện chế, tuy tác dụng không phải đặc biệt lớn, nhưng đây mới thực là Nguyên Khí Đan.

    Thoại ngữ của Đông Phương Linh Lung rất lạnh lùng, lạnh nhạt như trước, nhưng mà trong lời nói hình như đã có chút ý khác.

    Đan dược Địa cấp siêu phẩm là trụ cột nhất trong đan dược, nhưng loại tiêu hao này cũng không phải kinh người bình thường, cũng khó trách hiện tại Bàn Tử kêu khổ.

    Lần này sau khi kiếm được tiền, rất nhanh hắn phải đầu nhập vào hơn một ngàn vạn lượng hoàng kim, nhưng mà nhìn không thấy hiệu quả quá lớn.

    Bởi vì chỗ Đông Phương Linh Lung tiêu hao quá mức kinh người, mỗi ngày đều có vô số dược vật từ toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đi vào, xài tiền giống như nước.

    Trước kia Đông Phương Linh Lung nếm thử luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm đều thất bại, lần này lại có thể thành công vốn là sự tình cao hứng, nhưng dược vật hao phí đều là Trình Cung cung cấp, trong nội tâm nàng ít nhiều có chút không thoải mái, cho nên cố ý nói như vậy.

    Nàng vừa nói như vậy Trình Cung lập tức nở nụ cười, đã biết nàng cũng không phải hoàn toàn không ăn khói lửa nhân gian a, chỉ là che dấu các loại cảm xúc càng sâu một ít, càng không dễ dàng biểu hiện ra ngoài.

    Tự nhiên Trình Cung biết rõ Nguyên Khí Đan chính thức chỉ cái gì, chỉ là loại phẩm chất Nguyên Khí Đan này không phải ai cũng có thể sử dụng.

    Đồng dạng cũng gọi Nguyên Khí Đan, nếu như nói Nguyên Khí Đan Địa cấp hạ phẩm ẩn chứa nguyên khí là một, vậy Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm ẩn chứa nguyên khí là tám đến mười, mà Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm là hai mươi trở lên, Địa cấp siêu phẩm thì đạt tới năm mươi trở lên.

    Nói cách khác một khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm ẩn chứa nguyên khí gấp năm lần một khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm.

    Trong đan dược Địa cấp siêu phẩm, Nguyên Khí Đan xem như là một loại trụ cột nhất, nhưng đan dược có thể đạt tới Địa cấp siêu phẩm, luyện chế tiêu hao là rất kinh người.

    Mà luyện chế ra được, phía dưới Thoát Tục kỳ lại căn bản không có biện pháp sử dụng, thậm chí như Trình lão gia tử là Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, hô phong hoán vũ cũng tiêu hao không nổi.

    Trong nội tâm Trình Cung cũng biết, có thể tiêu hao được loại đan dược này, hiển nhiên sẽ không mua sắm ở loại địa phương này, bọn hắn tự nhiên có biện pháp của bọn hắn, bọn hắn cần cũng cũng không phải là một khỏa hai khỏa.

    - Thứ tốt, còn đang muốn nói với nàng gần đây có thời gian giúp ta luyện chế gấp một ít Nguyên Khí Đan, hai khỏa này ta không khách khí nhận lấy.

    Trình Cung khoát tay, trực tiếp thu hai viên Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm này vào.

    Hắn không có bởi vì nhìn thấy đan dược Địa cấp siêu phẩm mà kích động, cũng không có nhiều lời khác.

    - Ngươi thật sự cần Nguyên Khí Đan?

    Trong giọng nói của Đông Phương Linh Lung mang theo một ít nghi vấn, bởi vì nàng cảm giác Trình Cung như là đang an ủi mình.

    Bởi vì người bình thường cũng không rõ ràng tác dụng của Nguyên Khí Đan, dù tinh tường lại tiêu hao không nổi, không có nhiều có thể nhận thức được tác dụng của Nguyên Khí Đan.

    - Đương nhiên, hiện tại bên cạnh ta có Siêu Phàm kỳ pháp lực vô biên, bọn hắn học tập pháp thuật phải tiêu hao lượng lớn nguyên khí, nếu như đều dựa vào mình phục hồi từ từ hấp thu nguyên khí, cái kia muốn học tập một pháp thuật phải bao lâu.

    Chớ đừng nói chi là hiện tại gia gia đã đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nếu như hắn muốn học tập thần thông, nguyên khí tiêu hao càng thêm kinh người.

    Về phần ta cùng một ít người bên người dùng tương đối ít, cho dù dùng cũng chủ yếu dùng Địa cấp trung phẩm, những thứ khác ta còn có tác dụng khác, tỷ như thúc dục vũ khí các loại...

    Thúc dục vũ khí, chẳng lẽ hắn có được Linh khí, làm sao có thể, tại sao hắn có thể có Linh khí, còn nữa, sao hắn biết nhiều như vậy, tuy hắn nói hơi mịt mờ nhưng làm cho Đông Phương Linh Lung có một cảm giác, hắn so với mình càng thêm hiểu rõ sự tình Tu Chân giới.

    Đúng rồi, vị kia sau lưng của hắn, dạy hắn luyện đan, lúc đầu trong nội tâm Đông Phương Linh Lung cũng rất kinh ngạc giật mình, nhưng lập tức tỉnh ngộ, Trình Cung đứng ở trước mặt mình thực sự không phải là cháu trai Lam Vân Đế Quốc nhất đẳng Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên đơn giản như vậy.

    Sau lưng của hắn có một tồn tại cường đại mà ngay cả mình cũng khó suy đoán, tự nhiên hắn sẽ hiểu rõ tình huống Tu Chân giới.

    - Ngươi cần Nguyên Khí Đan mà nói, trước mắt ta còn có lưu lại một ít.

    Đông Phương Linh Lung nói xong, trước mặt nàng đã xuất hiện hai cái lọ, trong từng lọ chừng trên trăm viên Nguyên Khí Đan, toàn bộ đều là Địa cấp thượng phẩm Nguyên Khí Đan.

    Hai trăm viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, đều là lúc trước Đông Phương Linh Lung tích súc, lúc trước dưới tình huống gia tộc rộng mở cung ứng ủng hộ nàng, mỗi tháng sẽ cố định có hai mươi khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm.

    Hơn nữa sẽ theo lực lượng nàng tăng lên, cung ứng phía sau cũng sẽ tăng lên, chỉ là hậu kỳ đã cơ hồ triệt để gián đoạn, những thứ này vẫn là đoạn thời gian trước có người âm thầm bí mật đưa cho nàng.

    - Ta sẽ không khách khí, có thời gian thì luyện chế một đám Nguyên Khí Đan, dược vật ta sẽ cho Bàn Tử mau chóng gom góp.

    Trình Cung không chút khách khí thủ lấy, thậm chí không có nhiều lời khác, chỉ là lúc rời đi lại nhớ tới vừa rồi Đông Phương Linh Lung bởi vì lãng phí dược vật mà buồn nên quay đầu lại nói:

    - Đúng rồi, ngày mai sẽ là đấu giá hội, đến lúc đó sẽ rất đặc sắc.

    Các nàng cũng qua đi xem a, nhìn xong về sau nàng sẽ không vì lãng phí một ít dược liệu mà đau lòng, bởi vì nàng sẽ phát hiện làm một Đan sư vĩ đại, đừng nói là dược liệu, chỉ cần nàng đầy đủ cường đại, thì làm chuyện gì cũng không cần đi, không cần động, nàng muốn gì đều sẽ có người chủ động đưa tới cửa.

    Chương 145: Đấu giá đại hội

    Vạn Kim Huyết Y Lâu Huyết Y Lão Tổ ở Lam Vân Đế Quốc tung hoành trăm năm, hung danh hiển hách lại không ai làm gì được, ngoại trừ chính hắn đã là nhân vật thần thông quảng đại, có thể hô phong hoán vũ, trọng yếu hơn là cho tới bây giờ không có người có thể biết hang ổ của Vạn Kim Huyết Y Lâu ở đâu.

    Tràn ngập mùi máu tanh, xen lẫn kịch độc, nếu như không phải người Vạn Kim Huyết Y Lâu có đan dược đặc chế, cho dù ngừng thở cũng không có biện pháp phòng ngừa huyết độc này rót vào thân thể.

    - Lão tổ uy vũ, thần thông quảng đại, vô địch thiên hạ, thọ cùng thiên địa

    - Huyết Y Lâu, máu tươi đúc thành, tung hoành thiên hạ...

    Phía dưới chừng mấy trăm tên đệ tử Huyết Y Lâu cuồng nhiệt nhìn trên đài cao xa xa, trong sơn động cực lớn tràn ngập huyết độc, có một cung điện hoa lệ xa xỉ.

    Tuy không tính đặc biệt lớn, nhưng có thể ở trong sơn động này kiến tạo cũng đã rất kinh người, mà ở trong cung điện kia có một cổ uy áp cùng khí thế ẩn ẩn ngưng tụ huyết độc, hình thành một thân ảnh lúc ẩn lúc hiện cực lớn, làm cho người có một cảm giác giống như tiên nhân trên trời cao cao tại thượng bao quát chúng sinh.

    Trên thực tế những đệ tử Huyết Y Lâu cuồng nhiệt này thấy bất quá là một pháp thuật đơn giả mà thôi, cung điện chính thức còn nằm bên trong rất sâu, chỉ là nơi đó bị một đoàn huyết vụ bao phủ.

    - Một hoàn khố nho nhỏ của thế tục, cũng dám vũ nhục thần uy sư tôn, còn phát ra loại thông cáo khiêu khích này.

    Hừ, Đại sư huynh phụ trách sự tình đế đô Lam Vân Đế Quốc, có người khiêu khích Vạn Kim Huyết Y Lâu ta như thế chẳng lẽ ngươi còn không tiêu diệt hắn.

    Ở trong đại điện, có ba người đứng ở nơi đó, một người trong đó là nữ tử dáng người cao gầy, vô cùng lãnh diễm lạnh lùng nói.

    Năm đó Huyết Y Lão Tổ đã từng bị đuổi giết qua mấy lần, mười mấy đệ tử toàn bộ chết hết, chỉ có hắn một người trốn thoát.

    Về sau lại kinh doanh Vạn Kim Huyết Y Lâu lần nữa, thời gian dần trôi qua đã che dấu mình cùng thế lực, ba người này chính là ba đồ đệ hắn thu sau này.

    Đại đồ đệ Tần Long lẻ loi một mình vừa mới từ Vân Ca Thành chật vật trốn về, nữ tử lãnh diễm đúng là nhị đồ đệ Huyết La Sát, nam tử nhỏ tuổi nhất bên cạnh một mực nhắm mắt không nói, hai tay ôm kiếm, là tam đồ đệ của Huyết Y Lão Tổ Lãnh Vũ.

    - Hừ!

    Tần Long hừ lạnh một tiếng:

    - Chẳng lẽ sư muội không biết sự tình ta khổ tâm kinh doanh Vân Ca Thành hơn ba mươi năm đã bị Trình gia tiêu diệt ư, Tần Long ta tự biết nghiệp chướng nặng nề, trở về giao một ít tư liệu trọng yếu cho sư phụ xong ta sẽ trở lại Vân Ca Thành, cho dù chết ta cũng sẽ kéo tiểu tử kia chết cùng, cho người trong thiên hạ biết rõ thần uy sư tôn không thể nhục mạ, đồng thời cũng cầm đến giải thưởng, coi như là làm một ít cống hiến ít ỏi cho Huyết Y Lâu.

    Sư muội đợi chuyện này đã rất nhiều năm, lúc này rốt cục ngươi cũng như nguyện.

    - Đại sư huynh hảo khí phách, nhưng lời này của Đại sư huynh đã nghĩ sai sư muội ta, đều là người trong nhà, sao ta lại hi vọng Đại sư huynh có việc.

    Trong nội tâm Huyết La Sát cười lạnh đáng đời, không có năng lực còn muốn tranh giành cùng mình.

    Nàng cùng Lãnh Vũ đều là về sau quật khởi, thiên tư so với Tần Long mạnh hơn rất nhiều, Lãnh Vũ là cái gì đều nghe Huyết La Sát, mà Huyết La Sát một mực tranh đoạt vị trí thứ hai Huyết Y Lâu cùng Tần Long.

    - Đã đủ rồi.

    Đột nhiên, trong huyết vụ kia phát ra một tiếng gầm nhẹ:

    - Hiện tại địch nhân đã đánh đến tận cửa các ngươi còn ở đây nội đấu, quả thực là tự hủy căn cơ.

    Nghĩ tới Huyết Y Lão Tổ ta tung hoành thiên hạ hơn một trăm năm, cho tới bây giờ còn không ai dám hung hăng càn quấy nói lấy đầu ta thị chúng như thế.

    Tần Long, Huyết La Sát, Lãnh Vũ, ba người các ngươi dẫn người đến Vân Ca Thành lấy đầu Trình Cung treo ở cổng thành Vân Ca Thành cho ta.

    Còn tất cả ngũ tạng của hắn thì mang về đây, lão tổ ta muốn làm một bàn đồ ăn, đến lúc đó ăn một nửa, một nửa thì đưa cho Trình Tiếu Thiên.

    Nhiều năm không phát uy, bọn họ đã quên lợi hại của Huyết Y Lão Tổ ta, lần này cho bọn hắn vĩnh viễn nhớ kỹ uy danh của Huyết Y Lão Tổ ta, làm cho tất cả mọi người cũng không dám kêu gào bắt bản lão tổ, còn nữa, bắt thêm hai trăm đồng nam đồng nữ trở về, Huyết Trì của ta cần bổ sung huyết dịch.

    Tần Long ngươi quen thuộc địa hình, nhiệm vụ ám sát ngươi phối hợp Huyết La Sát cùng Lãnh Vũ, ngươi thì chịu trách nhiệm bắt đồng nam đồng nữ.

    - Sư tôn anh minh, sư tôn thần uy thiên hạ vô song.

    Huyết La Sát nghe xong vui mừng nhướng mày, đồng thời lạnh lùng khiêu khích nhìn thoáng qua Tần Long, lão già kia ngay cả một hoàn khố cũng không đối phó được còn muốn đấu cùng ta.

    - Vâng.

    Tần Long tức muốn ói máu, lại không dám nói một chữ không.

    Ở trước mặt Huyết Y Lão Tổ nói chữ không, quả thực là tìm chết, Huyết Y Lão Tổ hung tàn hắn so với bất luận kẻ nào đều hiểu rõ, không dám hận Huyết Y Lão Tổ, chỉ có thể đem tất cả oán khí trút lên người Huyết La Sát, tiện nhân, sớm biết như vậy năm đó nên đùa chơi chết nàng...

    Mỗi năm một lần đấu giá đại hội của Nhất Chùy Định Âm Đường cũng là sự tình hạng nhất, sau đó sẽ là kỳ thi cuối năm.

    Từ nửa tháng trước thương nhân, kiêu hùng một phương, thậm chí một ít người có thân phận thần bí đều nhao nhao chạy đến, không có giống trống khua chiên như giải thi đấu Tứ đại tài tử, thậm chí đối với người bình thường mà nói thậm chí cảm giác rất bình thường, nhưng mà đối với cao tầng mà nói, lại có thể cảm nhận được một loại thuỷ triều bắt đầu khởi động.

    Mỗi năm một lần đấu giá đại hội khác hẳn đấu giá bình thường, không phải ai muốn vào là có thể đi vào, trừ một tí khách quý ra, những người khác muốn đi vào đều phải liên hệ với Nhất Chùy Định Âm Đường mấy tháng, có thẻ chứng minh mới có thể đi vào.

    Về phần các đại thế gia trong Vân Ca Thành, ở Nhất Chùy Định Âm Đường có phòng riêng thì căn bản không cần lo lắng chuyện này, không quản bọn hắn có tới hay không, mỗi lần đấu giá đại hội đều phải đưa thiếp mời đến nhà bọn họ.

    Như cũ là ghế dựa hung hăng càn quấy, tiền hô hậu ủng, chỉ là lần này không giống vài ngày trước chính là, ngồi ở bên trên không còn là Bách Biến hóa trang Trình Cung, mà là bản nhân Trình Cung.

    - Mau nhìn, mau nhìn, Trình đại thiếu đi ra, Mịa, con mẹ nó hung hăng càn quấy, uy phong, quả nhiên không hổ là Vân Ca Thành đệ nhất đại thiếu.

    - Cái gì Vân Ca Thành đệ nhất đại thiếu a, tin tức của ngươi cũng quá kém, hiện tại Trình đại thiếu được xưng là Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất đại thiếu.

    - Tránh xa một chút, một hồi nếu đột nhiên đánh nhau, đứng gần có khi bị vạ lây.

    - Đó là vài ngày trước, hiện tại ai còn dám động thủ đối với Trình đại thiếu, ngay cả Vạn Kim Huyết Y Lâu cũng mai danh ẩn tích, huống chi những người khác.

    Hiện tại Trình đại thiếu rất lợi hại, tuy hung hăng càn quấy, nhưng xác thực có bản lĩnh.

    - Ta nghe nói hiện tại có người hoài nghi Trình đại thiếu là cố ý như thế, nếu không làm sao có thể có công lực cầm kỳ thư họa thâm hậu như vậy.

    - Cho dù cái này hắn có thiên phú, hắn cũng có thiên phú ở hoàn khố, nhưng mà ở biểu hiện Kim Loan Đại Điện, còn có tiêu diệt mã bang cùng trở về áp chế Hoàng Thượng những cử động này không thể tầm thường.

    - Ngươi nói thật có đạo lý, chẳng lẽ Trình đại thiếu này là giả heo ăn thịt hổ...

    Càn quét thật đúng là rất triệt để, ít nhất tạm thời chấn nhiếp một ít người, từ Trình gia đi ra một đường đuổi tới Nhất Chùy Định Âm Đường không có gặp một chút nguy hiểm, nghe người chung quanh nghị luận, trong nội tâm Trình Cung cũng âm thầm cảm thán.

    Vừa tiến vào Nhất Chùy Định Âm Đường, La Anh Hùng cùng những thị vệ khác nhẹ nhàng thở ra, bởi vì Nhất Chùy Định Âm Đường có quy củ, là không ai dám xằng bậy.

    - Thanh Liệt Nhật Kiếm này...

    Vừa rồi ở phía trước mở đường, giờ phút này La Anh Hùng cực kỳ không muốn lấy Liệt Nhật Kiếm ra chuẩn bị trả cho Trình Cung.

    - Lúc nào ngươi thắng ta, thì trả kiếm lại cho ta là được rồi.

    Trình Cung nhìn bộ dạng không muốn của La Anh Hùng mà trong nội tâm đang cười, rất tùy ý khoát khoát tay, trực tiếp đi vào bên trong.

    La Anh Hùng sửng sốt một chút, sau đó có chút không dám tin tưởng đây là thật, đây chính là Liệt Nhật Kiếm Nguyên khí cấp bảy, tuy không nói là giá trị liên thành nhưng cũng kém không nhiều lắm.

    Không thể chống đỡ một tòa Đại Thành, một tòa huyện thành nhỏ là tuyệt đối không có vấn đề.

    Nhưng La Anh Hùng như thế nào cũng cảm giác động tác khoát tay Trình Cung kia, giống như là tùy ý ném cho mình một cây côn sắt vậy.

    Lúc này La Anh Hùng đột nhiên nhớ tới lời của gia gia, gần đây bên người Đại thiếu gia sẽ có rất nhiều sự tình cùng nguy hiểm, bảo vệ tốt Đại thiếu gia, mình cũng phải cẩn thận.

    La Anh Hùng nắm chặt nắm đấm lại, bước nhanh đuổi theo.

    Lúc này ngoại trừ đám người Trình Cung, cũng có một ít người từ địa phương khác nhau đi lên, Nhất Chùy Định Âm Đường thiết kế rất xảo diệu.

    Từng phòng đều có hai ba đường bất đồng, có thể cho một ít người không muốn chạm mặt khách nhân khác không đến cùng đường Mà người trong đại sảnh cũng bắt đầu tiến vào, loại đấu giá hội mỗi năm một lần này, nhân vật trong đại sảnh cũng không ai dám khinh thị, có khả năng bọn hắn là đại biểu quốc vương quốc gia nào đó, hoặc là gia tộc có được trăm ngàn năm lịch sử nào đó.

    Chỉ là bình thường bọn hắn không thường hoạt động ở Vân Ca Thành, cho nên phòng cố định không có vị trí của bọn hắn mà thôi.

    Thời điểm đám người Trình Cung đi lên, thân ảnh còn không có biến mất, lại có một ít người tiến đến, cầm đầu đúng là Âu Dương Ngọc Bảo cùng Trình Lam, Trình Lam thấy đám người Trình Cung đi lên, vốn là gương mặt cười cười nói nói cùng Âu Dương Ngọc Bảo có chút cứng đờ.

    Hành động này của Trình Lam rơi vào trong mắt Âu Dương Ngọc Bảo, trong nội tâm Âu Dương Ngọc Bảo âm thầm cười cười, mấy ngày nay Trình Lam rất là khác thường, nhưng hiện tại xem ra những cái kia đều chẳng qua là mặt ngoài.

    Trình gia ở Nhất Chùy Định Âm Đường chỉ có một ghế lô, nếu như Trình Cung không đến, tự nhiên Trình Lam có thể sử dụng, nhưng nếu như hai người đồng thời đến lại không muốn cùng một chỗ mà nói cũng chỉ có thể để cho Trình Cung sử dụng.

    Không có quy định minh xác, Trình Lam vĩnh viễn không thể đi tranh giành, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

    Cuối cùng có một ngày, Trình Lam ta sẽ có một phòng thuộc về mình ở Nhất Chùy Định Âm Đường.

    - Thật sự là không nghĩ tới, không ngờ hôm nay Tô tông chủ cũng tới tham gia đấu giá hội này, xem ra năm nay đấu giá hội nhất định sẽ lớn chưa từng có.

    Nhưng vào lúc này, hai người đồng thời nghe được thanh âm quen thuộc của Chu Dật Phàm, đồng thời quay đầu nhìn về phía xa xa.

    Ở một lối vào khác, chỉ thấy Chu Dật Phàm đang nói chuyện với một người.

    - Được tổ tiên phù hộ, số mệnh Lam Vân Đế Quốc ta vĩnh xương, đoạn thời gian trước Bổn tông chủ vừa mới tấn thăng đến Đan sư cấp tám, lần này là đặc biệt đến mời bệ hạ đi tham gia đại điển Vân Đan Tông, trước kia ở hoàng cung cũng có gặp Chu lão, Chu lão còn nói thời điểm hắn đi tham gia sẽ mang ngươi.

    ở bên trong Vân Ca Thành trẻ tuổi, ngươi là ưu tú nhất, ta rất coi trọng ngươi.

    Trung niên nhân hai tay để sau lưng, được hơn mười đệ tử Vân Đan Tông túm tụm vô cùng cao ngạo đang nói chuyện cùng Chu Dật Phàm, nhất là thời điểm nói đến tấn thăng làm Đan sư cấp tám, không chỉ là hắn mà ngay cả đệ tử bên cạnh hắn cũng cảm giác phong quang vô hạn, uy phong bát diện.

    Chương 146: Âm mưu trần trụi (1)

    - Tô tông chủ khen nhầm, Dật Phàm xấu hổ không dám nhận, vài ngày trước còn vừa mới thua trong tay Trình đại thiếu, hổ thẹn, hổ thẹn ah!

    Chu Dật Phàm rất là khiêm tốn nói, đối với thất bại cũng không e dè.

    - Ha ha...

    Ta cũng nghe nói, kia chỉ là một trò chơi thôi, thắng bại không quan trọng.

    Tô Liệt nghe xong không cho là đúng cười nói.

    - Trình Cung, hắn tính toán cái gì đó, một hoàn khố phá gia chi tử, dựa vào thế lực trong nhà mà thôi.

    Đừng nói là hắn, cho dù gia gia Trình Tiếu Thiên của hắn, lần này đại điển Vân Đan Tông chúng ta cũng không mời hắn, bởi vì bọn họ căn bản không đủ tư cách.

    Sư tôn ta tích súc đầy đủ, hơn nữa đạt được tổ tiên phù hộ, thượng thiên chiếu cố, không lâu sẽ đột phá đến Đan sư cấp chín cũng là ở trong tầm tay, đến lúc đó sư tôn sẽ lĩnh tụ luyện đan giới toàn bộ Lam Vân Đế Quốc.

    Lần này Sư tôn còn cố ý mang đến một viên Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm gần như có thể khởi tử hồi sinh đến đấu giá, cũng cho người Vân Ca Thành tăng kiến thức, biết rõ cái gì gọi là đan dược chính thức.

    Lúc này, nhị đệ tử Tô Liệt Nam Tuấn Anh lớn tiếng nói, như sợ người khác không biết, đi theo bên cạnh sư phụ vừa mới từ hoàng cung, đạt được tiếp đãi cao nhất của Hoàng Thượng, Nam Tuấn Anh cũng cảm giác mình lại cao một tầng.

    Nghe Chu Dật Phàm nhắc tới Trình Cung, trong lòng của hắn lập tức nổi giận, nhớ tới sự tình lần trước mình mất mặt, vậy mà công khai nói lên Trình Cung.

    Không những thế, thậm chí ngay cả Trình gia cũng trực tiếp công kích.

    - Nhị sư huynh nói rất đúng, tông chủ tất sẽ thống lĩnh Vân Đan Tông chúng ta phát dương quang đại.

    - Đoán chừng đám người kia căn bản chưa thấy qua cái gì là đan dược Địa cấp siêu phẩm, lần này cho bọn hắn hảo hảo mở mang tầm mắt.

    Nam Tuấn Anh thổi phồng như vậy, những đệ tử khác đi theo chung quanh cũng lập tức thổi phồng, hơn nữa mỗi người đều có một cảm giác cao cao tại thượng, uy phong bát diện.

    Bọn hắn có thể theo chân tông chủ đi ra, Đan sư vốn cao quý, huống chi tông chủ là Luyện đan sư cấp tám.

    - Hừ!

    Trình Lam vốn là nghe bọn hắn nói chuyện còn muốn đi qua, nghe được hắn ngay cả Trình gia cũng trực tiếp công kích, hừ lạnh một tiếng cùng Âu Dương Ngọc Bảo trực tiếp lên lầu.

    Chu Dật Phàm nghe xong cũng khẽ nhíu mày, tuy hắn không thoải mái cùng Trình Cung, thậm chí tranh chấp cũng có.

    Nhưng sẽ không công kích gia tộc đối phương, nói như vậy trình độ nghiêm trọng của sự tình sẽ rất lớn.

    Nhưng Nam Tuấn Anh nói như thế, Tô Liệt thân là sư phụ cũng không có bất luận tỏ vẻ gì, ngược lại là một bộ theo lý nên vậy, hoàn toàn không để người khác ở trong mắt.

    Chu Dật Phàm xem xét cũng không còn nói thêm nữa, khách khí hai câu trực tiếp đi lên.

    Vân Đan Tông này nguyện ý đắc tội Trình gia, Chu Dật Phàm sẽ không trực tiếp thôi động, nhưng mà vui cười trong lòng.

    Nếu như Hoàng đế liên thủ Vân Đan Tông chèn ép Trình gia, tuy chưa hẳn có thể làm cho Trình gia như thế nào, nhưng hiệu quả tuyệt đối sẽ tốt hơn nhiều.

    Điểm ấy tin tưởng không cần ngươi nói Hoàng đế cũng sẽ nghĩ tới.

    Càng là loại thời điểm này, động tác càng phải cẩn thận.

    Mà ngay cả Trình Cung đã biến mất ở trong tầm mắt mọi người cũng nghe được một ít, mịa nó, trung khí còn rất đủ nha, xem ra lần trước thổ huyết vẫn còn ít.

    Lão già kia, Tiểu chút chít, lát nữa đại thiếu cho ngươi đẹp mắt.

    Tuy đã nghe được, nhưng mà Trình Cung cũng không có quay lại nói chuyện với đám người không biết xấu hổ kia.

    Trình Cung mang theo một đám người tiến vào phòng Trình gia, không gian bên trong tương đối to lớn.

    Sau khi tiến vào Trình Lập vẫn coi chừng cho người kiểm tra một lần, sau đó mới đứng ở một bên lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, sau khi La Anh Hùng đi vào thì đứng ở một bên khác.

    Sau lưng Trình Cung còn đi theo hai người khác, là hai gia đinh, một thì lớn tuổi cúi đầu cẩn thận, một cái khác thì lộ ra linh hoạt rất nhiều, bận trước bận sau.

    - Làm đại thiếu tốt, hay là làm cái chân chạy thì tốt hơn.

    Trình Cung nhìn Bách Biến giả trang thành gia đinh, giờ phút này hắn mang theo dáng tươi cười nhẹ nhàng phủi bụi trên giày Trình Cung.

    - Chỉ cần là đại thiếu bảo làm, làm cái gì cũng tốt, nhưng làm cái gì cũng không để ngài thất vọng.

    Bách Biến mang theo ngữ khí rất là tự tin nói, từ nhỏ mất đi song thân, một mình trà trộn vào giang hồ, về sau ngẫu nhiên đạt được kỳ ngộ học được một ít vũ kỹ, nhưng hắn càng ưa thích Dịch Dung Thuật hơn.

    Lúc đầu đầu nhập vào Bàn Tử là cảm kích ân cứu mạng, cũng muốn tìm địa phương che chở, lần trước nhìn thấy Trình Cung, không nghĩ tới Trình Cung ban cho hắn Tụ Nguyên Đan.

    Hắn đã đạt tới bình cảnh Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, mượn nhờ Tụ Nguyên Đan rốt cục có đột phá, hôm nay tuy thời gian không dài, nhưng đã đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, cho nên trong khoảng thời gian này bảo hắn giả trang thành Trình Cung ngồi trên ghế dựa, đi đường diễu võ dương oai hắn cũng rất ra sức.

    Tinh thần lực của Trình Cung một mực lưu ý tình huống chung quanh, bất quá loại đại đấu giá đại hội này, các gia tộc cũng đều có chuẩn bị đề phòng.

    Muốn dựa vào tinh thần lực điều tra rất dễ dàng khiến cho đối phương chú ý, chỉ có thể lưu ý tình huống đại sảnh thoáng một phát, xem tình huống thì đấu giá đại hội sắp bắt đầu rồi.

    Trình Cung tiện tay lấy ra giấy bút, sau giải thi đấu tứ đại tài tử, hiện tại ở phương diện này hắn cũng không cần che dấu cái gì, hai tay viết một ít gì đó.

    Bách Biến không có nổi danh Bách Biến, cái tên này là căn cứ bản Dịch Dung Thuật mà hắn lấy được, giờ phút này hắn khó hiểu nhìn Trình Cung đột nhiên hỏi một câu như vậy, lại lấy ra giấy bút viết, đây là đang làm gì?

    Dù sao tiếp xúc cùng Trình Cung hơi ít, còn không hiểu rõ tính cách của Trình Cung lắm, nên Bách Biến vẫn là rất cẩn thận.

    - Trong lúc đấu giá hội ngươi không cần ở đây bận việc, đến một bên xem thật kỹ những vật này, nếu như có thể ngộ được một ít gì đó mà nói, một hồi ta có một nhân vật cùng nhiệm vụ trọng yếu hơn giao cho ngươi.

    Nhắc nhớ ngươi trước thoáng một phát, Dịch Dung Thuật cải biến chỉ là hình dạng, mà đối với cao thủ chân chánh mà nói, như thế nào đều có thể nhìn thấu, dù sao chỉ là trong phạm vi vũ kỹ, hảo hảo đi lĩnh ngộ đi, thiên biến vạn hóa đều là thiên cơ.

    Trình Cung nói chuyện, hai trang giấy đã viết xong, ngón tay nhẹ nhàng gõ một cái, hai trang giấy đều bay về phía Bách Biến.

    Phạm trù vũ kỹ, phạm trù nhân lực, chẳng lẽ còn có phạm trù bên ngoài nhân lực hay sao?

    Thiên biến vạn hóa đều là thiên cơ, là ý tứ gì, hai trang giấy này là cái gì?

    Bách Biến hoàn toàn bị lộng hồ đồ rồi, nhưng lời của Bàn Tử hắn lại nhớ rất rõ ràng, đại thiếu làm chuyện gì không nên hỏi lại, cho nên hắn cung kính khom người thi lễ, sau đó đến một bên nhìn kỹ.

    Hi vọng hắn có thể có cơ duyên này, dù sao bộ công pháp Thiên Biến Vạn Hóa này bất đồng cùng những thứ khác, chú trọng tâm tình, tâm ma, tuy cũng là đạo thuật công pháp, lại không phải người bình thường có thể tu luyện.

    Nếu như hắn có thể lĩnh ngộ một ít, có lẽ có thể dùng một ít, dù sao hiện tại trong khoảng thời gian này danh tiếng của mình quá vượng, dù nói thế nào cũng đã có người nhận ra một ít gì đó.

    Nhưng vào lúc này, phía dưới đã có đấu giá sư đi lên, hiển nhiên đấu giá đại hội sắp bắt đầu.

    - Đều sắp xếp xong xuôi.

    Nhưng vào lúc này, Sắc Quỷ đi đến, tùy ý nói một câu thì ngồi vào bên cạnh Trình Cung.

    - Ân!

    Trình Cung nhẹ gật đầu, trước kia Trình Cung cố ý bảo Tống Phúc đem Đông Phương Linh Lung an bài ở phòng Tống gia, dù sao hiện tại chỉ là tạm thời chấn nhiếp những người kia, rất khó cam đoan không có người đột nhiên nổi điên ra tay, hoặc là có biến cố cùng ngoài ý muốn gì.

    Về phần sắp xếp xong xuôi, cũng chỉ có Trình Cung cùng Sắc Quỷ là minh bạch.

    - Nhất Chùy Định Âm Đường Vân Ca Thành mỗi năm một lần đấu giá đại hội hiện tại bắt đầu...

    Chương 147: Âm mưu trần trụi (2)

    - Thảm rồi, thảm rồi...

    Ngay ở phía dưới vừa mới tuyên bố bắt đầu đấu giá đại hội, Bàn Tử một đầu mồ hôi vọt lên, vừa tiến đến liền trực tiếp cầm lấy ấm trà một hơi đổ vào trong miệng.

    - Bà mẹ nó, Bàn Tử, ngươi làm sao vậy, luyện công tẩu hỏa nhập ma à.

    Hay là Đại Bạch, Tiểu Bạch vừa ý ngươi, đem ngươi dọa thành bộ dạng này.

    Khó được chứng kiến Bàn Tử như thế, rõ ràng cho thấy dùng tốc độ cao nhất chạy tới, Sắc Quỷ ở một bên vui vẻ hỏi thăm.

    Trình Cung không nói chuyện, chỉ là thăm dò nhìn ra ngoài, rất chân thành đang tìm kiếm Đại Bạch, Tiểu Bạch, như vậy làm Bàn Tử rất là im lặng.

    Một hơi uống hết một bình trà, lại ổn định thoáng một phát Bàn Tử mới nói:

    - Thực không phải nói giỡn, đại thiếu, lần này có phiền toái.

    Trước kia sau khi chúng ta thắng tiền, trên tay có gần bốn ngàn vạn lượng hoàng kim, lúc ấy toàn diện dung hợp, khuếch trương cùng Vân gia cũng cần tiền, ta bỏ ra năm trăm vạn lượng hoàng kim phát triển.

    Kết quả không nghĩ tới hôm trước có một ít cửa hàng bạc xảy ra vấn đề, điều này hiển nhiên là có người ở sau lưng làm chuyện xấu, ta tra xét thoáng một phát liền phát hiện đúng là Tam Giang Tổng đốc cùng mấy hành tỉnh khác làm, Tam Giang Tổng đốc khống chế ba hành tỉnh đều là nơi giàu có, hắn đây là rút củi dưới đáy nồi.

    Bất quá lúc đó ta xem tài chính chúng ta vẫn đủ, liên hợp Vân gia trực tiếp mua một cửa hàng bạc, sau đó hoàn toàn móc nối cùng Tứ Phương Lâu.

    Ta tính toán một như vậy, đấu giá hội cũng còn lại hai ngàn vạn năm trăm vạn lượng hoàng kim, là đầy đủ dùng.

    Nhưng mà hôm nay không biết tên hỗn đản kia biết rõ chúng ta trữ dược vật, đột nhiên ném ra ngoài một đám dược vật, số lượng rất lớn, là Tụ Nguyên Đan, Liệu Thương Đan mà chúng ta luyện chế.

    Tổng giá trị vượt qua hai ngàn vạn lượng hoàng kim, hơn nữa bọn hắn ra giá so với giá thị trường còn cao hơn một thành, đoán chừng cuối cùng thành giao mà nói, tình hình tài chính của chúng ta sẽ tiêu hao không còn.

    Âm mưu, coi như là La Anh Hùng bình thường không thích suy nghĩ vấn đề cũng có thể cảm giác được, trong chuyện này để lộ ra hương vị âm mưu trắng trợn.

    - Móa nó, ta càng nghĩ càng cảm giác chuyện này rất kỳ quặc, nhưng cho dù chúng ta khống chế được sinh ý dược liệu lớn nhất Lam Vân Đế Quốc, sinh ý lớn như vậy cũng rất khó tìm.

    Nếu như dưới tình huống không ảnh hưởng tới sinh ý cả nước, tự chúng ta chậm rãi thu thập sẽ phí rất nhiều khí lực, thậm chí còn chưa hẳn có thể thu thập được.

    Đối phương là từ đoạn thời gian trước chúng ta một mực điên cuồng thu mua những dược liệu nên thấy có vấn đề, cho nên mới sớm động tay động chân.

    Nhưng có chút dược liệu ở Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, nếu như bọn hắn âm thầm thu mua lớn như thế, nếu chúng ta không mua mà nói bọn hắn có lẽ sẽ giữ trong tay một thời gian ngắn, nhưng chúng ta rất có thể sẽ trong thời gian ngắn có tiền cũng mua không được đầy đủ dược vật.

    Nếu như mua, là trúng âm mưu của bọn hắn, bình thường bọn hắn lợi nhuận một phần rưỡi đến hai thành lợi nhuận, cộng thêm bọn hắn tăng giá tiền, trước sau ít nhất lợi nhuận sáu trăm vạn lượng hoàng kim.

    Thời điểm nói đến đây, Bàn Tử đã trở nên nghiến răng nghiến lợi, Bàn Tử hắn là người nào, cho tới bây giờ đều là hắn lợi nhuận tiền của người khác, hắn thắng tiền của người khác, bây giờ lại có người dám trắng trợn ăn lợi nhuận nhiều tiền như vậy, còn đào một cái hố chờ hắn nhảy xuống.

    Trình Cung nghe xong cũng nhíu mày, nhưng lúc này đã không có nhiều thời gian tính đến vấn đề này, trước hết phải chuẩn bị tiền để đấu giá cái đã.

    Hắn suy nghĩ một chút liền cho người đi gọi quản sự của Nhất Chùy Định Âm Đường tới.

    ...

    - Phu nhân, trải qua ba vị Giám định sư hạch toán, giá trị đồ vật của Trình đại thiếu là một ngàn sáu mươi vạn lượng hoàng kim.

    Hiệu suất xử lý sự tình của Nhất Chùy Định Âm Đường là rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã giám định giá cả xong.

    - Cũng đừng có một ngàn sáu mươi vạn lượng hoàng kim, là một ngàn một trăm vạn lượng hoàng kim, nếu như Trình đại thiếu không có dị nghị mà nói, ta cho người đem kim phiếu đưa tới.

    Ân phu nhân rất hào phóng trực tiếp bỏ thêm bốn mươi vạn lượng hoàng kim.

    Những vật này trên cơ bản đều là của Mã Huân, đánh cướp bộ lạc thảo nguyên, đồ đạc của Phùng Tuấn Kiệt, ngoại trừ vật hữu dụng Trình Cung đã lưu lại, còn lại đối với Trình Cung đều không có tác dụng gì, có thể bán những thứ này hắn tự nhiên không có ý kiến.

    Sau khi Trình Cung đồng ý, Ân phu nhân này giống như đột nhiên mất đi hứng thú, trực tiếp ly khai.

    - Bà mẹ nó, nữ nhân này rất lợi hại ah.

    Ân phu nhân vừa ly khai, Sắc Quỷ lập tức nói:

    - Vừa rồi khoảng cách gần như vậy, đại thiếu ngươi đột nhiên lao tới ôm nàng, coi như là Siêu Phàm kỳ bình thường cũng rất khó né tránh, nàng lại nhẹ nhõm tránh qua.

    Hơn nữa nàng là nữ tử chưa có phá thân, lại hóa trang rất giống.

    - Không có phá thân?

    Ân phu nhân này như gió đi đến, như gió bước đi, tự nhiên Trình Cung cũng nhìn ra nàng không giống bình thường.

    Trên thực tế, người bình thường cũng không có thể chưởng quản một phân đường Nhất Chùy Định Âm Đường, nhưng thật đúng là không có phát hiện vấn đề này.

    - Tuyệt đúng.

    Sắc Quỷ vô cùng có kinh nghiệm nói:

    - Ta dám cầm tánh mạng đảm bảo, nàng đi đường tuy cố ý học qua, học cũng rất giống, nhưng có chút chỗ rất nhỏ nàng vẫn là mất tự nhiên thể hiện ra, nữ nhân này tuyệt đối không có cho nam nhân chạm qua.

    - Vậy thì càng có ý tứ.

    Lúc này, đấu giá sư phía dưới rốt cục bắt đầu nói chuyện.

    - Thông tri mọi người hai tin tức cùng một ít thay đổi nhỏ, vừa rồi bổn đường vừa mới đạt được một đám Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm khai quật trong di tích, phẩm chất có thể so với Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm bình thường.

    Nhóm này số lượng nhiều vô cùng, chừng ba trăm khỏa Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, vì để cho tất cả mọi người có thể có thu hoạch, nhóm Liệu Thương Đan này sẽ tiến hành đấu giá xen kẽ, mỗi lần mười viên Liệu Thương Đan.

    Mà cái này cũng chưa tính cái gì, tin tức kinh người nhất là, Trú Nhan Đan chỉ có ở trong truyền thuyết mới có, có thể cho dung nhan nữ nhân không già xuất hiện.

    Chương 148: Muốn chiếm tiện nghi của bản đại thiếu!

    Thời điểm nói tin tức tốt thứ nhất, Tô Liệt ngồi ở trong phòng Vân Đan Tông cũng nhíu mày, đan dược Địa cấp trung phẩm đối với Vân Đan Tông bọn hắn mà nói tuy trân quý, nhưng thực sự không coi vào đâu.

    Nhưng mà một lần ba trăm khỏa, đối với Vân Đan Tông mà nói cũng là áp lực rất lớn, hơn nữa phẩm chất còn có thể so với Địa cấp thượng phẩm.

    Không ngờ còn phân ba mươi lần đấu giá, sắc mặt Tô Liệt đã thay đổi.

    Này nếu không phải ở Nhất Chùy Định Âm Đường, thay đổi một địa phương khác hắn đã sớm phát nổ, nào có loại phương thức đấu giá này, bán đấu giá như vậy, viên Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm của mình còn có ai đi để ý.

    Đáng giận, thật sự quá ghê tởm, người kia chẳng lẽ không có đầu óc sao, bán như vậy sẽ làm tất cả mọi người chờ đợi, giá cả khẳng định nâng không nổi.

    Mà khi tin tức thứ hai nói ra, Tô Liệt mạnh mẽ đứng dậy, Trú Nhan Đan, vậy mà thật sự có Trú Nhan Đan xuất hiện.

    Không phải đan phương Trú Nhan Đan đã sớm tuyệt tích sao, coi như là Đan sư liên minh cũng không có, tại đây sao lại xuất hiện Trú Nhan Đan.

    - Oanh!

    Phía dưới nghe xong tin tức này càng là loạn thành một bầy.

    - Trú Nhan Đan, trên đời thật sự có loại đan dược này sao?

    - Nói nhảm, Tăng Thọ Đan cũng có huống chi Trú Nhan Đan, chỉ là đan phương Trú Nhan Đan đã sớm thất truyền.

    Chỉ là Tăng Thọ Đan cùng Trú Nhan Đan là người bình thường mua không nổi, cho dù đế vương phú khả địch quốc cũng chưa hẳn có thể cầu được Tăng Thọ Đan, mà một cái khác thì đã sớm thất truyền.

    - Đúng vậy, đó là đan dược có thể làm cho dung nhan người ta không già, nam nữ đều thích hợp.

    Nếu như ngươi muốn cho dung nhan người ngươi thích không già, vĩnh bảo thanh xuân, Trú Nhan Đan là lựa chọn tốt nhất.

    Đương nhiên, đan dược này cũng không phải vạn năng, đan dược bây giờ chúng ta muốn đấu giá chỉ có thể duy trì mười năm, sau mười năm sẽ hết tác dụng.

    Bất quá mỗi lần chúng ta đấu giá năm viên, tuy phục dụng Trú Nhan Đan này lần thứ hai, dược hiệu giảm phân nửa, nhưng nếu như có thể làm tuế nguyệt xa cách mình, nhiều một ít luôn đỡ một ít.

    Tổng cộng mười lăm khỏa Trú Nhan Đan, với tư cách nhóm vật phẩm đầu tiên tiến hành đấu giá, loại điều chỉnh nhỏ thì là bốn chi Hoang Thú Bút cùng tất cả Linh Đài Thánh Mặc xác nhập cùng một chỗ đấu giá, tốt, hiện tại chúng ta bắt đầu...

    - Xác nhập đến cùng một chỗ?

    Chu Dật Phàm chậm rãi đứng dậy đi về bên cửa sổ, tuy Trú Nhan Đan rất thần kỳ, nhưng hứng thú của bọn hắn đối với thứ này lại không lớn, bọn hắn quan tâm chỉ có Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Âu Dương Ngọc Bảo cũng rất giật mình, dù sao giá cả Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc này vốn cao không hợp thói thường, không phải người bình thường có thể nuốt vào.

    Nếu như xác nhập đến cùng một chỗ, bình thường ngược lại sẽ bán không ra giá cao.

    Trình Lam ngồi cùng Âu Dương Ngọc Bảo nghe xong chỉ có chút ngoài ý muốn, lập tức vô cùng tự tin bình tĩnh nói:

    - Vô luận như thế nào lần đấu giá này ta đều là tình thế bắt buộc, Âu Dương huynh cũng không cần phải lo lắng, ta được đến tự nhiên sẽ chia cho ngươi.

    Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc ai cũng biết là bảo bối, thứ tốt, nhất là thời điểm đang đến kỳ thi cuối năm.

    Nhưng có thể sử dụng được thứ này, ở Vân Ca Thành cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, trong nhà có tiền chưa hẳn có người tham gia kỳ thi cuối năm, tham gia kỳ thi cuối năm tuyệt đại đa số nghĩ cũng không dám nghĩ loại vật này.

    Kỳ thật từ lúc có Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc xuất hiện, còn đến bốn căn Hoang Thú Bút, có người mĩm cười nói cái này căn bản là là chuẩn bị cho tứ đại tài tử.

    Mà ngay cả Nhất Chùy Định Âm Đường cũng quyết định muốn bỏ cái này, vì đã sớm cân nhắc tốt kỳ thi cuối năm này trong sĩ tử tối đa chỉ có năm sáu người có thể tới tranh đoạt Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này.

    Trong đó như Lôi Hạo Uy còn thuộc về cái loại căn bản sẽ không tới, có lẽ người nhà của hắn sẽ giúp hắn đập, nhưng ngoại trừ tứ đại tài tử ra, thì có hai ba người có thể tranh đoạt đã là cực hạn.

    Mà căn cứ Nhất Chùy Định Âm Đường phân tích, hai ba người này hiển nhiên là không có biện pháp tranh đoạt đến cuối cùng cùng Chu Dật Phàm, Trình Lam, Lôi Hạo Uy, Âu Dương Ngọc Bảo.

    Lúc ấy nếu như kết hợp lại, dùng thông minh cùng quan hệ của tứ đại tài tử bọn hắn, có lẽ càng không ai dám tranh đoạt, sẽ để cho bọn hắn dùng một cái thấp hơn rất nhiều mua đi, sau đó chia đều.

    Cuối cùng trải qua cân nhắc cẩn thận, Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này mới tách ra đấu giá, nhưng tình huống bây giờ thì rất bất đồng, bởi vì Trình Cung xuất hiện hết thảy đều thay đổi.

    - Hai triệu sáu trăm ngàn lượng hoàng kim, Trú Nhan Đan này ta định rồi.

    Thời điểm Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo bởi vì phương thức đấu giá Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc cải biến mà động tâm, đấu giá Trú Nhan Đan cũng đã đến giai đoạn lửa nóng nhất.

    Khởi điểm một triệu lượng hoàng kim, rất nhanh đã thăng lên tiếp cận ba triệu lượng hoàng kim, quan trọng nhất là tham dự cạnh tranh chừng hơn mười nhà.

    Bọn hắn đối với đấu giá Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc như thế nào căn bản không có hứng thú, cả đám đều đánh giống như gà chọi.

    Vốn là có một ít còn không hiện sơn lộ thủy, thậm chí một ít dị tộc ở trong ngõ ngách, rõ ràng không phải người Lam Vân Đế Quốc giờ phút này cũng bắt đầu chuyển động.

    Mặc dù giá cả mỗi lần chỉ nâng lên mười vạn lượng, nhưng thanh âm hô giá liên tiếp, giá cả đều không tới phiên đấu giá sư hô một lần đã lại biến hóa.

    - Những người này đều điên rồi a, Trú Nhan Đan này chỉ có công hiệu mười năm, căn bản kém rất nhiều trong truyền thuyết, tối đa chỉ là đan dược Nhân cấp thượng phẩm hoặc là siêu phẩm mà thôi, đâu cần phải đến loại trình độ này a, một đan dược Nhân cấp có tất yếu sao?

    Chứng kiến tràng diện phía dưới lập tức nóng nảy lên, Nam Tuấn Anh vô cùng đại, rất khinh thường nói.

    Hắn cùng đệ tử thế gia bất đồng, thời điểm hắn đến chỉ có thể ở đại sảnh, về phần ghế lô Vân Đan Tông chỉ có tông chủ Vân Đan Tông mới có thể sử dụng, thậm chí một ít trưởng lão đến cũng không thể sử dụng, từ đó có thể thấy được địa vị cùng lực khống chế của Tô Liệt ở Vân Đan Tông.

    - Ngươi biết cái gì, cho dù Trú Nhan Đan này so với bình thường kém gấp mười lần, gấp trăm lần, chỉ là đan dược trình độ Nhân cấp thượng phẩm hoặc là Nhân cấp siêu phẩm, nhưng giá trị thậm chí vượt qua một ít đan dược Địa cấp trung phẩm.

    Cái này là giá trị đặc thù của đan dược, những người này có rất nhiều là ở một ít tiểu quốc gia chung quanh Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí là thương đoàn từ Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, trừ mình ra mà nói, nếu như bọn hắn đem loại vật này đưa cho hoàng hậu, công chúa quốc gia mình, ngươi ngẫm lại sẽ là hiệu quả gì, đó là bao nhiêu tiền cũng không có biện pháp mua nổi.

    Tô Liệt vừa nói Nam Tuấn Anh, một bên lưu ý tình huống trong phòng đấu giá.

    - Hô ba triệu lượng, phải lấy được Trú Nhan Đan này, nói cho bọn hắn biết, năm hạt này Vân Đan Tông chúng ta đã muốn, bọn hắn nguyện ý tranh giành thì đi tranh đoạt mười khỏa còn lại.

    Nếu như Vân Đan Tông chúng ta có thể nghiên cứu ra đan phương Trú Nhan Đan này, về sau chúng ta không chỉ có được địa vị cao thượng ở Lam Vân Đế Quốc, tất cả quốc gia toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều cầu Vân Đan Tông chúng ta.

    Chứng kiến giá cả không sai biệt lắm, Tô Liệt cũng muốn xuất thủ trước.

    Hiện tại ra tay là có lợi nhất, chỉ muốn báo ra Vân Đan Tông tất cả mọi người sẽ cố kỵ, quan trọng nhất là phía sau còn có mười khỏa, trong nội tâm càng dễ dàng dao động, kể từ đó Vân Đan Tông sẽ dùng giá thấp nhất đạt được năm khỏa mười năm Trú Nhan Đan này.

    - Vân Đan Tông ta ra ba triệu lượng, mọi người chuẩn bị tranh đoạt mười khỏa phía sau đi.

    Vân Đan Tông mua sắm Trú Nhan Đan này chỉ là vì nghiên cứu, nếu như về sau có thể nghiên cứu ra, đan dược này sẽ không ngừng cung ứng tạo phúc thiên hạ, phúc trạch muôn dân trăm họ.

    Loại chuyện này Nam Tuấn Anh thích nhất làm, thanh âm vang vọng toàn bộ Nhất Chùy Định Âm Đường.

    Giờ phút này trong nội tâm Nam Tuấn Anh vô cùng trôi chảy, thoải mái, có sư phụ làm chỗ dựa, làm việc gì cũng trôi chảy, một câu liền đè tất cả mọi người lại.

    Ở đây cũng không chỉ là người Lam Vân Đế Quốc, còn có người đến từ quốc gia khác, nhưng sau khi hắn nói xong, phát hiện toàn trường lặng ngắt như tờ, lập tức đắc chí vừa lòng.

    - Gia hỏa vô sỉ, đây không phải là uy hiếp chúng ta sao, nếu chúng ta lại ra giá sẽ đắc tội Vân Đan Tông.

    - Được rồi, phía sau còn có, không cần phải đắc tội bọn hắn.

    Bọn hắn là muốn chiếm tiện nghi lấy đi một phần, chúng ta tranh đoạt phía sau vậy.

    - Sớm nghe nói Vân Đan Tông Lam Vân Đế Quốc rất bá đạo, không nghĩ tới thật sự là như thế, bất quá cũng không cần phải đắc tội bọn hắn.

    Phía dưới là không thanh không âm, nhưng có rất nhiều người đang thông qua phương thức bí mật nói chuyện với nhau.

    - Móa!

    Tất cả mọi người như vậy, nhưng không kể cả Trình đại thiếu, người có thể chiếm tiện nghi của bản đại thiếu còn chưa ra đời!

    Chương 149: Vân Đan Tông ngươi tính là cái rắm

    - Ba triệu lượng lần thứ hai, ba triệu lượng, có người ra giá tiền cao hơn hay không.

    Lúc này, rốt cục cũng đến phiên đấu giá sư nói chuyện.

    - Móa, đám hỗn đản Vân Đan Tông kia cũng quá vô sỉ, mịa nó, nếu không chúng ta trực tiếp nói một tiếng cùng người Nhất Chùy Định Âm Đường, đồ đạc của chúng ta không bán cho bọn hắn.

    Sắc Quỷ tức giận đứng dậy, còn kém chút nữa là xốc rèm hướng về phía Vân Đan Tông chửi ầm lên.

    - Bán, vì cái gì không bán.

    Trình Cung đứng dậy đi đến bên cạnh Sắc Quỷ, ôm bờ vai của hắn cười nói:

    - Chúng ta là đế đô Tứ đại hại, khi dễ người, áp người, chơi bá đạo... những cái này chúng ta càng am hiểu hơn so với bọn hắn.

    Lúc này, đấu giá sư đã hô lần thứ ba, lập tức muốn rơi chùy.

    - Ba triệu linh mười vạn lượng, bản đại thiếu cũng thích vật này, bất quá bản đại thiếu không có vô sỉ hạ lưu như người khác, đấu giá hội người trả giá cao là được, ai ra giá cả cao là của người đó.

    Mua nổi thì mua, mua không nổi cũng đừng đi ra mất mặt xấu hổ.

    Ngươi xem bản đại thiếu thật tốt, bản đại thiếu sẽ không cầm nhất đẳng Trấn Quốc Công, Dũng Vũ đại tướng quân, Chủ soái tiễu phỉ tới dọa các ngươi, các ngươi ai muốn hô giá cứ tùy tiện.

    Thanh âm vô cùng hung hăng càn quấy của Trình Cung vang lên, lập tức làm chú ý của tất cả mọi người đều tập trung qua bên này.

    - Trình đại thiếu quá ngưu bức, ngay cả mặt Vân Đan Tông cũng dám đánh, lại không lưu tình chút nào, đánh rất vang ah.

    - Bà mẹ nó, Trình đại thiếu là ai, Vân Ca Thành đệ nhất hoàn khố, không đúng, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố.

    Đừng nói Vân Đan Tông, coi như là mặt thảo nguyên chi vương A Cổ Đạt hắn cũng không cho.

    - Ta nghe nói, mặt mũi Hoàng đế hắn cũng không cho.

    - Thật sự là ác hữu ác báo, cái này sướng rồi.

    - Trình Cung, ngươi dám nhục Vân Đan Tông ta, người khác sợ Trình gia ngươi, nhưng Vân Đan Tông ta lại không để ý...

    Nam Tuấn Anh nghe xong là thanh âm của Trình Cung, trong đầu lập tức hiện ra tràng cảnh lúc ấy bị tức thổ huyết, giờ phút này có Tô Liệt ở đây.

    Hắn giống như là tiểu Cẩu có chủ nhân bên cạnh, lập tức bạo phát đi ra.

    - Hừ!

    Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, đã cắt đứt Nam Tuấn Anh gào thét, âm thanh lạnh như băng mang theo một cổ uy áp cùng lực lượng cường đại:

    - Không biết trời cao đất rộng, ta thay Trình lão quốc công giáo huấn ngươi.

    Đường đường Vân Đan Tông tông chủ tự nhiên không sẽ đích thân ra tay, trên thực tế ở Nhất Chùy Định Âm Đường hắn cũng không dám động thủ, nhưng mà cuối cùng hắn nói giáo huấn, thanh âm ngưng tụ, tựa như đao kiếm vô hình lập tức trùng kích tới phòng của Trình Cung.

    Dù sao cũng là tông chủ Vân Đan Tông, cung ứng đan dược khẳng định không thiếu, tư chất cũng không kém, hôm nay cũng đã sắp bước vào cảnh giới Thoát Tục kỳ.

    Mặc dù chỉ là ngưng tụ thanh âm công kích, nhưng uy thế cũng rất kinh người.

    - Coi chừng...

    Trình Lập ở một bên phát hiện không đúng, nhưng loại công kích này hắn không có thể lực trực chặn đường, đây không phải nơi bổ đao kiếm, hắn muốn ngăn cản cũng đỡ không nổi.

    - Lão Mã...

    Ở Tô Liệt còn chưa nói ra mấy chữ cuối cùng, không có phát động âm thanh công kích, Trình Cung đã ý thức được không tốt.

    Căn bản không cần lên tiếng, tinh thần lực lập tức câu thông cùng lão Mã, lão Mã đứng ở một bên thân thể mãnh liệt di chuyển, đã trực tiếp chắn trước mặt Trình Cung.

    Hắn cũng đã là nửa bước Thoát Tục kỳ, tuy không có biện pháp hoàn toàn so cùng Thoát Tục kỳ, nhưng so với Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường vẫn lợi hại hơn rất nhiều.

    Mà hắn cũng có thể dùng tinh thần lực trực tiếp chặn đường công kích của Tô Liệt, dù sao đây không phải đánh chính diện.

    Vốn cho rằng dù nửa bước Thoát Tục kỳ cũng không thể có thể vô thanh vô tức tiếp được, nhưng lão Mã đã sớm không có bất kỳ ý thức, loại công kích âm ba này hiệu quả đối với hắn căn bản không lớn.

    - Tại sao có thể như vậy...

    Cái này ngay cả Tô Liệt cũng ngồi không yên, mãnh liệt đứng dậy đi tới cửa sổ, rèm cửa sổ thiết kế rất đặc biệt, ở bên trong mơ hồ có thể chứng kiến bên ngoài, nhưng mà bên ngoài nhìn không tới bên trong.

    Ánh mắt của hắn dừng ở phòng Trình gia, cảm thụ không được khí tức của đối phương, lại có thể nhẹ nhõm đánh tan công kích, là Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, có thể hô phong hoán vũ.

    Lúc nào Trình gia đã có vị Thoát Tục kỳ thứ hai, đây quả thực quá kinh người, phải biết rằng mỗi một vị Thoát Tục kỳ cũng như giống như Định Hải thần châm.

    Một môn phái chỉ cần có một vị Thoát Tục kỳ, có thể trở thành đại môn phái trăm năm không ngã.

    Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, hô phong hoán vũ, ngự kiếm mà đi, đã thuộc về siêu thoát sức chiến đấu thế tục.

    Trình gia, Lôi gia thậm chí Vân Đan Tông có thể mạnh như thế, là bởi vì bọn hắn đều có Thoát Tục kỳ tồn tại.

    - Ba triệu linh mười vạn lượng lần thứ hai, còn có ai ra giá tiền cao hơn hay không, đây chính là Trú Nhan Đan trăm năm khó gặp.

    Phía sau tranh đoạt sẽ càng thêm kịch liệt, có lẽ giờ phút này ngươi ra giá có thể dùng giá thấp nhất mua được.

    Giờ phút này, đấu giá sư kia nói cũng mang theo vô cùng câu dẫn.

    - Tô tông chủ, nơi này là Nhất Chùy Định Âm Đường, nếu như ngươi không có tiền mua không nổi đan dược mà nói có thể ly khai, nếu như còn dám ở Nhất Chùy Định Âm Đường phá hư quy củ, đừng trách bổn phu nhân không khách khí.

    Nhưng vào lúc này, trong tai Tô Liệt đột nhiên có một thanh âm, đúng là thanh âm của Ân phu nhân, nói rất trực tiếp không lưu tình chút nào.

    Sắc mặt Tô Liệt thay đổi mấy lần, lại không dám nói thêm cái gì, tuy Vân Đan Tông ở Lam Vân Đế Quốc coi như là một phương thế lực, nhưng so cùng Nhất Chùy Định Âm Đường lại chênh lệch quá xa.

    Nhất Chùy Định Âm Đường là thế lực lớn kéo dài qua toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, nghe nói ở các châu khác cũng có phân đường, thế lực cường đại vượt quá tưởng tượng, không phải Vân Đan Tông có thể chọc nổi.

    - Làm sao vậy, không chịu nổi à, người đã già, thứ đồ vật này không còn dùng được.

    Vừa rồi không phải nói thứ này ngươi đã định rồi ư, không có tiền đừng ở đây trang bức.

    Còn tông chủ Vân Đan Tông, nguyên lai là nhân vật không có tiền muốn chiếm tiện nghi, ta xem Vân Đan Tông các ngươi cũng chỉ có chút tiền đồ này.

    Ám toán bản đại thiếu không thành, có năng lực các ngươi lại đến đi.

    Trình Cung trực tiếp vỗ tay, rèm cửa bị nhấc lên, Trình Cung đứng ở trước cửa sổ quay mắt về phía phòng Vân Đan Tông lớn tiếng nói.

    Mịa nó, đã đến loại trình độ này, tự nhiên không cần khách khí đối với bọn họ.

    Vân Đan Tông này vốn chính là đến giúp đỡ Hoàng đế, mới vừa rồi còn ở đằng kia kêu gào, loại này nhất định là địch nhân, Trình Cung căn bản sẽ không khách khí đối với bọn họ.

    - Năm trăm vạn lượng.

    Đường đường tông chủ Vân Đan Tông há có thể bị Trình Cung hù sợ, không thấy Tô Liệt ra tay, bức màn trước mặt hắn trực tiếp bị một đoàn hỏa diễm thiêu đốt, hóa thành tro tàn, mà Tô Liệt thì chắp tay đứng ở nơi đó.

    Giờ phút này tâm tình hắn vô cùng phẫn nộ, khôn cùng lửa giận.

    Đường đường nhất phái tông sư, Luyện đan sư cấp tám cao cao tại thượng lại bị một hoàn khố sĩ nhục tới tình trạng này, thật sự đáng giận đến cực điểm.

    Nếu ở địa phương khác, coi như là mạo hiểm đắc tội Trình Tiếu Thiên, toàn diện trở mặt cùng Trình gia, Tô Liệt cũng sẽ ra tay triệt để phế bỏ Trình Cung, nhưng vừa rồi đã có Ân phu nhân cảnh cáo, hiện tại hắn cũng không dám có động tác khác.

    Nhưng trong lòng lại hận không được, thân phận mình là gì, thân phận này Trình Cung là gì.

    Cũng dám kêu gào cùng mình, nếu như hôm nay thua bởi Trình Cung, mình còn có thể diện gì.

    - Vô sỉ, quả thực quá vô sỉ, vậy mà vừa rồi xuất thủ qua.

    - Ngươi xem ta nói không thể đắc tội Vân Đan Tông này a, cái này cũng chưa tính cái gì đâu, bọn hắn bí mật trả thù mới đáng sợ, cũng chỉ có Trình đại thiếu mới mặc kệ hậu quả.

    - Cái gì gọi là mặc kệ hậu quả, Trình gia có Trình lão gia tử, Trình Đại tướng quân, cũng chưa chắc sợ Vân Đan Tông.

    - Lời nói là nói như vậy, nhưng mà hiện tại Trình Cung này gây thù hằn bốn phía cho Trình gia, Trình gia sớm muộn gì cũng bại trong tay hắn.

    - Sáu trăm vạn lượng.

    Trình Cung cũng không chút yếu thế nào, bởi vì vừa rồi hắn cũng đã nghe được Ân phu nhân truyền âm, đối với sự tình vừa rồi tỏ vẻ có lỗi, đồng thời nói cho hắn biết tuyệt đối sẽ không xuất hiện sự tình vừa rồi, cho nên Trình Cung trực tiếp nhìn Tô Liệt.

    - Tám triệu lượng.

    Lần này Tô Liệt đi ra, một là vì mời Hoàng đế tham gia đại điển Vân Đan Tông, hai là vì mua sắm một ít tài liệu.

    Trong này có một ít là tài liệu mua sắm vì hắn, mà hắn bán Liệu Thương Đan cũng là vì kiếm chút ít tiền, dù sao đoạn thời gian trước hắn vì tấn thăng đến Luyện đan sư cấp tám tốn hao cực lớn, ngoại trừ môn phái ủng hộ ra, chính hắn cũng cơ hồ tiêu pha hết sạch.

    Nhưng dù nghèo, hắn cũng sẽ không chịu ở lúc này bại bởi Trình Cung.

    - Chín triệu lượng.

    Trình Cung ra giá lần nữa.

    - Đi, đi, đại thiếu, cái giá tiền này đã rất có thể, ngươi lại ra giá mà nói, vạn nhất đứa cháu này kinh sợ, chúng ta phải phải dùng tiền mua đồ của mình về, vậy cũng sẽ lỗ lớn.

    Sắc Quỷ ở một bên thấy Trình Cung không hề nhượng bộ chút nào, thật sự như là cái loại lửa giận đi lên, vội vàng âm thầm truyền âm cho Trình Cung.

    - Yên tâm, ta thanh tỉnh lắm, cháu trai này sẽ không nghĩ tới vật này là của chúng ta, hiện tại hỏa hầu còn thiếu một ít.

    - Mười triệu lượng, tiền không tính vấn đề, nhưng hôm nay ngươi bất kính đối với Bổn tông chủ, Vân Đan Tông ta sẽ không bỏ qua như vậy.

    Tô Liệt đã rung động, mười triệu lượng hoàng kim có thể mua bao nhiêu dược liệu, có thể luyện chế bao nhiêu đan dược.

    Nhất là lúc này, hắn vì đạt tới Luyện đan sư cấp tám tiêu hết tất cả tích súc, ngay cả môn phái cũng nguyên khí đại thương, hắn đã âm thầm phái người đến địa phương bất đồng bán ra một ít đan dược, nhưng bây giờ ở loại địa phương này tốn nhiều như vậy, vốn là ba triệu lượng là có thể giải quyết.

    Giờ phút này cũng đã có chút đến cực hạn Tô Liệt có thể thừa nhận, cho nên hắn mới có thể nói ra lời nói này, cái loại uy hiếp nầy không cần nói cũng biết.

    - A...

    Trình Cung nở nụ cười, trực tiếp chỉ vào Tô Liệt nói:

    - Ta lại ra giá lần nữa, một ngàn một trăm vạn lượng, nếu ngươi còn dám thêm một triệu lượng ta liền nhận thua, cái đan dược này sẽ là của ngươi, thêm không dậy nổi mà nói ngươi cũng đừng ở đây nói những lời chó má kia.

    Mịa, Trịnh Tam Nguyên là quốc trượng, còn không phải ngũ mã phân thây, Cuồng Phong Mã Bang thế nào, còn không phải bị ta tàn sát.

    Đại thảo nguyên ta cũng đồng dạng tung hoành, sứ giả hắn ta cũng đánh cho, thì thế nào.

    Theo chân bọn họ so, Vân Đan Tông ngươi tính là cái rắm.

    - Đại ca này của ngươi quả thực quá trâu rồi, dám nói tông chủ Vân Đan Tông như vậy, hắn tuyệt đối là người thứ nhất.

    Bên trong phòng Âu Dương gia tộc, Âu Dương Ngọc Bảo nghe xong cũng hưng phấn không thôi.

    Chương 150: Nâng giá cả lên gấp mười lần

    Trình Lam khẽ nhíu mày, bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng lẽ gia gia không biết Trình Cung một mực đang làm cái gì, tuy tông chủ Vân Đan Tông này vốn không đi cùng Trình gia, bởi vì quan hệ của Trình gia cùng Hoàng đế, hai bên khẳng định không thể tính toán bằng hữu.

    Nhưng cho dù không là bằng hữu, cũng không cần phải đẩy đối phương đến chỗ địch nhân, đắc tội đối phương như thế, quả thực không biết đầu óc hắn đang suy nghĩ gì, càng không biết gia gia đang suy nghĩ gì, như vậy cũng ủng hộ hắn.

    - Làm càn, Trình Cung ngươi thật không biết sống chết, ngươi cũng dám vũ nhục Vân Đan Tông ta, Vân Đan Tông ta với Trình gia ngươi thế bất lưỡng lập.

    Giờ phút này Nam Tuấn Anh đã xông lên, hướng về phía Trình Cung gào thét.

    - Như thế nào, hiện tại cũng dám lên tiếng, lần trước thổ huyết ngay cả cái rắm cũng không dám phóng.

    Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, cần phải nói đúng là ngươi rồi.

    Trình Cung nhìn cũng không thèm nhìn Nam Tuấn Anh, chỉ là nói một câu, ánh mắt vẫn khiêu khích nhìn Tô Liệt.

    - Đồ vật Vân Đan Tông ta muốn, tự nhiên không quan tâm xài bao nhiêu tiền, vốn là muốn thông báo cùng các vị một tiếng tránh cho tổn thương hòa khí, về phần Trình gia các ngươi sẽ không sợ cái này, một ngàn hai trăm vạn lượng.

    Tô Liệt nói xong, trực tiếp đi về chỗ ngồi xuống.

    Một ngàn hai trăm vạn lượng ngay cả đấu giá sư cũng có chút kích động, không nghĩ tới vừa bắt đầu đã có khởi đầu tốt đẹp.

    Quan trọng nhất là, sau khi hắn đi lên mới biết vật phẩm đấu giá, giờ phút này thanh âm của hắn cũng có chút run rẩy, kỳ thật trong lòng là suy nghĩ, nếu như sau khi tông chủ Vân Đan Tông này biết lúc sau còn có thứ tốt hơn cái này, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì.

    - Tốt, tính toán ngươi là nam nhân.

    Trình Cung kêu một tiếng tốt.

    Hắn nói một tiếng này, lập tức khiến cho phía dưới cười vang, Nam Tuấn Anh tức giận đến toàn thân run rẩy, nhưng ở lời nói cho dù ba người như hắn cũng không phải đối thủ của Trình Cung, cũng chỉ có thể ở đằng kia tức giận.

    - Một ngàn hai trăm vạn lượng lần thứ ba, thành giao.

    Nương theo đấu giá sư kích động có chút run rẩy rơi chùy, đấu giá đại hội Nhất Chùy Định Âm Đường mỗi năm một lần nghênh đón một khởi đầu tốt đẹp.

    - Hô!

    Sắc Quỷ đi theo Trình Cung ngồi xuống, thở ra thật dài, vỗ ngực nói:

    - Làm ta sợ muốn chết, này nếu là mình mua về sẽ thua lỗ lớn.

    Nhưng mà thật không nghĩ tới, hắn vậy mà chịu ra một ngàn hai trăm vạn lượng, thật sự là không tưởng được.

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Cái này phải xem người mà định ra, nếu gặp được như ngươi cùng Bàn Tử, thì không thể làm như vậy.

    Nhưng mà người ta đường đường là tông chủ Vân Đan Tông, mặt mũi so với cái gì đều trọng yếu hơn.

    Ngươi không thấy lòng hắn đau giống như cắt thịt, nhưng vẫn ra giá sao.

    Cuối cùng còn nói như vậy, nói rõ gần đây tài chính hắn cũng thiếu thốn, nhất định là mượn nhờ ngoại lực tăng lên cấp bậc luyện đan, hơn nữa hắn cái gọi là Luyện đan sư cấp tám là cấp bậc đề lên thôi, bản lĩnh chưa hẳn tăng trưởng bao nhiêu.

    Chết sĩ diện khổ thân người, loại người này tự nhiên bất đồng với ngươi.

    - Móa, quá xem thường ta, mặt mũi của ta ít nhất trị giá hai triệu lượng.

    Sắc Quỷ rất chân thành nói.

    - Được rồi, ngươi cho ta hai triệu lượng, ta cho ngươi làm một sự tình rất có mặt mũi.

    - Được rồi, một vạn lượng kỳ thật cũng không ít, mặt mũi tính là cái rắm.

    Thời điểm bọn hắn nói chuyện, đợt thứ hai năm khỏa mười năm Trú Nhan Đan đã bắt đầu, lần này nóng nảy như trước, tự hồ bị trước kia kích thích, giá cả liên tiếp tăng vọt, nhưng dù thế nào cũng không có thể có khoa trương như trước, cuối cùng dùng năm triệu hai trăm ngàn lượng thành giao.

    Mà đợt thứ ba mười năm Trú Nhan Đan thì cạnh tranh kịch liệt nhất, đạt đến sáu trăm vạn lượng mới thành giao.

    Nhưng dù vậy, cũng chỉ bằng một nửa Tô Liệt mà thôi, này làm Tô Liệt ngồi ở đó càng thêm đau lòng.

    Sau đó tốc độ tiến hành đấu giá hội cũng rất nhanh, vật phẩm một kiện đón lấy một kiện, trong lúc này Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm thì tiến hành xen kẽ.

    Bởi vì khoảng chừng ba mươi phần, giá cả căn bản không cao.

    Thời điểm đấu giá hội tiến hành đến một nửa, đấu giá sư tuyên bố đấu giá Trú Nhan Đan lần nữa, hơn nữa là hai mươi năm Trú Nhan Đan, Tô Liệt tức giận đến ném chén trà trong tay.

    Đáng giận, thật sự là đáng giận, Trình Cung đáng giận, Nhất Chùy Định Âm Đường đáng giận, gia hỏa đấu giá Trú Nhan Đan càng thêm đáng giận.

    Số lượng hai mươi năm Trú Nhan Đan chỉ có chín khỏa, mỗi ba khỏa đấu giá một lần.

    Này làm cho đấu gia sôi trào lần nữa, tuy số lượng ít nhưng mà phẩm chất lại cao hơn rất nhiều, cuối cùng phân biệt dùng sáu triệu sáu trăm ngàn lượng, sáu triệu ba trăm ngàn lượng, bảy triệu một trăm ngàn lượng thành giao.

    - Người không mua được cũng không cần sốt ruột, chúng ta ở cuối cùng còn có một khỏa ba mươi năm Trú Nhan Đan cần đấu giá.

    Đấu giá sư Nhất Chùy Định Âm Đường cũng rất biết nắm giữ hỏa hầu, sau khi hoàn thành đấu giá hai mươi năm Trú Nhan Đan, hắn lại nói một câu như vậy, thật đúng là làm không ít người phiền muộn thiếu chút nữa thổ huyết, càng làm cho Tô Liệt ngồi ở kia hận không thể lập tức xuống dưới bóp chết đấu giá sư này.

    Bởi vì sau đó chính là Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm của hắn, bình thường loại đan dược này một ít có tiền hoặc là thế lực lớn sẽ mua về, coi là đồ gia truyền cất giữ.

    Để ngừa xảy ra chuyện gì, dùng đến cứu mạng, bình thường mà nói đấu giá tám trăm đến mười triệu lượng hoàng kim cũng rất bình thường.

    Dù sao đan dược Địa cấp thượng phẩm, cho dù ở Nhất Chùy Định Âm Đường cũng rất ít có, vài năm có thể gặp một lần cũng không tệ rồi.

    Loại vật này, ở người bình thường không thế nào lưu thông, có tiền cũng mua không được.

    Nhưng bởi vì lúc trước xuất hiện đại lượng Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, cộng thêm đấu giá sư nói phía sau còn có ba mươi năm Trú Nhan Đan, cùng với phía sau còn có rất nhiều Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, cuối cùng của hắn chỉ bán ra được hai triệu tám trăm ngàn lượng, thấp hơn dự tính rất nhiều.

    Hai triệu tám trăm ngàn lượng, ngay cả giá mà Tô Liệt hao phí cũng chưa tới, này làm Tô Liệt ngồi ở chỗ kia cũng muốn điên, hắn có thể chịu đựng được phương diện tiền tài tổn thất, nhưng sự tình mất mặt như vậy lại làm cho hắn thật sự có chút chịu không được.

    Trình Cung, trước kia nghe Nam Tuấn Anh ở trước mặt mình nói Trình Cung như thế nào như thế nào, hắn còn có thể dùng tâm tính một thượng vị giả chỉ điểm Nam Tuấn Anh.

    Hắn đã từng nói qua với Nam Tuấn Anh, nhất định phải tự mình cố gắng, thân phận hắn là đồ đệ tông chủ Vân Đan Tông, thân phận không kém cháu trai Trấn Quốc Công bao nhiêu, nhưng giờ phút này ý nghĩ trong lòng lại biến thành đồng dạng.

    Người này quá ghê tởm, không thu thập hắn quả thực không có thiên lý.

    Trách không được bệ hạ đối với Trình gia càng ngày càng bất mãn, ngay cả một cái hoàn khố của Trình gia cũng có thể hung hăng càn quấy đến trình độ này, có thể nghĩ Trình gia sẽ như thế nào.

    Hừ, lần này mượn nhờ đại điển Vân Đan Tông, xem ra là phải hảo hảo trao đổi cùng bệ hạ một phen.

    - Tin tưởng mọi người đều biết, sắp đến kỳ thi cuối năm, đây là quan hệ đến tương lai của mọi người.

    Vì để cho các vị sĩ tử ở kỳ thi cuối năm lần này có thể lấy được thành tích tốt, phát huy bản lĩnh mình đến cực hạn, Nhất Chùy Định Âm Đường cố ý dùng giá cao thu mua bốn cây Hoang Thú Bút cùng năm bình Linh Đài Thánh Mặc, khởi điểm ba triệu lượng hoàng kim.

    Rốt cục Đấu giá sư nói đến Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc.

    Tuy Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc rất hãn hữu, nhưng vẫn không có biện pháp so sánh cùng đan dược, không phải vật phẩm thiết yếu, hơn nữa người cần rất ít.

    Phải biết rằng có thể tới đây, đều là đại biểu một phương thế lực, nếu không cũng không có thể dùng trăm vạn lượng hoàng kim mua vật, có thể nói là tập hợp tất cả thế lực có tiền ở Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng mà không có mấy người đánh chủ ý cái này.

    Nếu như không phải hợp cùng một chỗ, đoán chừng cũng có mấy người bỏ ra mười vạn lượng hoàng kim, mong muốn có thể mua bốn cây Hoang Thú Bút cùng năm bình Linh Đài Thánh Mặc này, nhưng tình huống bây giờ tựa hồ có chút bất đồng.

    Nhưng càng kỳ quái chính là, sau khi đấu giá sư báo giá, hơn nửa ngày vậy mà không có người lên tiếng.

    Loại cục diện này rất thần kỳ, thoạt nhìn giống như cái này không ai cần, nhưng mọi người lại biết sự thật cũng không phải là như thế.

    Quy củ của Nhất Chùy Định Âm Đường là, sau khi đấu giá sẽ có người đem đồ vật tới, sau đó lấy tiền.

    Vừa rồi Trình Cung đã được một ngàn một trăm vạn lượng từ bán vật phẩm, sau đó Nhất Chùy Định Âm Đường lại phân biệt đưa tiền đấu giá Trú Nhan Đan tới.

    Trú Nhan Đan tổng cộng bán ra hơn bốn ngàn ba trăm vạn lượng, khấu trừ một phần mười cho Nhất Chùy Định Âm Đường, còn có hơn ba nghìn vạn lượng.

    Lại có Địa cấp trung phẩm Liệu Thương Đan đấu giá đứt quãng không ngừng đưa tới, cho nên tiền mặt trong tay Trình Cung cũng bắt đầu đầy đủ lần nữa.

    - Nếu như không ai ra giá, cái kia cũng chỉ có thể...

    Lúc này đấu giá sư cũng có chút nhịn không được, hắn đã tận lực hỏi thăm, nhưng không có một chút phản ứng.

    - Tính nhẫn nại cũng không tệ, đều đang đợi bổn thiếu gia ra giá a, xem ra các ngươi coi như rất thông minh, biết rõ đồ vật bổn thiếu gia muốn người khác đoạt không nổi.

    Lúc này, Trình Cung đứng dậy đi lên lần nữa, nhìn phía dưới nói.

    Đấu giá sư nghe Trình Cung nói chuyện cũng lập tức ngừng lại, đấu giá sư Nhất Chùy Định Âm Đường kinh nghiệm phong phú không cần phải nói.

    Ánh mắt Trình Cung nhìn phòng Chu Dật Phàm, Âu Dương gia tộc, sau đó khiêu khích nhìn thoáng qua phòng Vân Đan Tông tông chủ Tô Liệt lần nữa.

    - Vừa rồi bỏ ra một ngàn hai trăm vạn cảm giác rất ngưu bức a, tức giận, xem là biết trường kỳ ở trong núi chưa thấy qua các mặt của xã hội.

    Hôm nay cho ngươi kiến thức, Trình đại thiếu nhà của ngươi mua đồ là như thế nào, hiện tại bản đại thiếu ra ba ngàn vạn lượng hoàng kim, mua bốn chi Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này.

    Trình Cung nhìn một vòng, vô cùng hung hăng càn quấy nói.

    Đối với hắn mà nói, tiền tài thế tục chỉ là con số, nếu như có thể mua được dược liệu,... hắn sẽ không chút do dự đi mua.

    Hắn chưa bao giờ thiếu tiền, không chỉ là loại tiền ở thế tục này, cho dù tiền của Tu Chân giới hắn cũng không có thiếu qua.

    Chỉ cần có chỗ tốt, tiền không là cái gì cả.

    Cho nên hắn đối với đồ vật mình muốn, cho tới bây giờ sẽ không keo kiệt, tuy tư liệu của Sắc Quỷ không quá minh xác, nhưng mơ hồ đoán chừng lần này Chu Dật Phàm gom góp tài chính không cao hơn ba ngàn vạn lượng, về phần Âu Dương Ngọc Bảo so sánh yếu một chút, hình như chỉ có mười triệu lượng, chỉ có Trình Lam hơi kỳ quái.

    Hắn gom góp tài chính chỉ có mười triệu lượng, nhưng lại lộ ra rất tự tin.

    Trình Cung căn bản không theo chân bọn họ hao tổn, càng không để cho bọn hắn có cơ hội thêm tiền, trực tiếp nâng giá gấp mười lần.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 4


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 151: Ca dạy ngươi cái gì gọi là khí phách

    - Ba... ba ngàn vạn lượng... ra không nghe lầm chứ.

    - Hắn điên rồi, cái này có giá trị ba ngàn vạn lượng sao?

    - Ngươi biết cái gì, đây không phải là mua đồ, đây là đang đấu khí thế.

    Bởi vì ở giải thi đấu, tứ đại tài tử bọn họ đều đã nói qua, nhất định phải đạt được những thứ này.

    Mà trước kia Trình Cung thắng ba ngàn vạn lượng, cho nên hiện tại hắn rất nhiều tiền.

    - Vậy có náo nhiệt để xem rồi, thật không hổ là hoàn khố, căn bản không biết kiếm tiền vất vả.

    Nếu kêu lên ba ngàn vạn lượng, quả thực... quả thực không thèm nói lý.

    - Ta thấy ngươi bị hù nên hồ đồ rồi, ở nơi này hồ ngôn loạn ngữ, không biết cái gì gọi là họa vào từ miệng.

    Bất quá lần này đến thực rất đáng giá, chẳng những chứng kiến Trình Cung tranh đấu cùng Vân Đan Tông, còn chứng kiến đấu giá Trú Nhan Đan, còn có chuyện từ ba trăm vạn, trực tiếp lên ba ngàn vạn, một giá định cục như vậy cũng không thường gặp.

    Vô số người nghị luận, đừng nói là bọn hắn, Trình Cung vừa ra giá này, ngay cả Ân phu nhân ở trong phòng đặc thù quan sát toàn trường cũng sửng sốt một chút.

    Rất ngoài ý muốn lắc đầu, Trình Cung này thật đúng là khó có thể phỏng đoán theo lẽ thường, trước kia cũng có cảm giác hắn không phải dễ suy đoán như vậy, nhưng bây giờ còn có khí phách như thế.

    Đúng vậy, khí phách, nếu như không nhìn hành vi hoàn khố của hắn, đây cũng là một việc rất có khí phách.

    Hoặc là nói, hắn thật sự hoàn khố đến loại trình độ này, căn bản không biết tiền là vật gì, nếu không khí phách của hắn thật sự không giống bình thường.

    - Ngu ngốc, tên điên...

    Trong nội tâm Nam Tuấn Anh hâm mộ ghen ghét không thôi, nếu như cái kia là mình thì tốt biết mấy, uy phong bát diện, có vô số tiền có thể nện, nhưng lập tức lại nghĩ tới, hắn hoàn toàn là dựa vào trong gia tộc.

    Tô Liệt đối với việc Trình Cung ra giá cũng phải nhíu mày, ba ngàn vạn lượng hoàng kim, cho dù là tông chủ như hắn, đối với cái giá như vậy cũng phải đắn đo, nhưng mà Trình Cung này lại dễ dàng nói ra.

    Những người khác chỉ là xem náo nhiệt, dù sao Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc này không có quan hệ quá lớn với bọn hắn, kích động nhất là đám người Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, Trình Lam.

    Giờ phút này rốt cục Chu Dật Phàm cũng đi đến bên cửa sổ, nhưng hắn không có kéo bức màn lên, cách bức màn nhìn Trình Cung.

    Mình ở giải thi đấu thắng một ít, số tiền có thể vận dụng không cao hơn ba trăm vạn hoàng kim, cộng thêm số tiền gom góp lần này, tổng cộng cũng không đến ba ngàn vạn lượng hoàng kim, Trình Cung vừa ra giá đã trúng điểm cực hạn của mình.

    Là biết tình huống của mình, hay chỉ nói ngông cuồng, hay chỉ là trùng hợp thăm dò mà thôi.

    - Điên rồi, hắn thật sự điên rồi, ba ngàn vạn lượng, đã biết tên này sẽ không bình thường mà.

    Âu Dương Ngọc Bảo tức giận tới mức dậm chân.

    Tuy Trình Lam sớm có chuẩn bị, nhưng mà cái số này vẫn làm cho hắn sửng sốt một hồi lâu, sau đó cũng đứng dậy đến trước cửa sổ như Âu Dương Ngọc Bảo, nhìn xuống đấu giá hội phía dưới.

    - Ba... ba ngàn vạn lượng lần thứ nhất, còn có... người kêu giá hay không...

    Đấu giá sư kia cũng bị giá tiền này hù sợ, thanh âm nói chuyện có chút kích động.

    - Bốn ngàn vạn lượng.

    Nhưng vào lúc này, cuối cùng Trình Lam cũng mở miệng, lần này hắn trực tiếp nâng giá lên một ngàn vạn lượng.

    - Ai vậy, trong phòng Âu Dương gia tộc truyền ra thanh âm, nhưng không phải của Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Là Trình Lam, đúng vậy, ta được nghe qua thanh âm của hắn, hơn nữa cũng thấy hắn đi cùng Âu Dương Ngọc Bảo.

    Không nghĩ tới bọn hắn lại huynh đệ tương tàn.

    - Thật là Trình Lam, không nghĩ tới hắn dám khiêu chiến cùng Trình đại thiếu, không phải Chu Dật Phàm, mà là Trình Lam, cái này còn có náo nhiệt để xem rồi.

    Âu Dương Ngọc Bảo cũng mãnh liệt quay đầu lại, giật mình nhìn Trình Lam, bốn ngàn vạn lượng hoàng kim, đây là cái khái niệm gì, là bốn ngàn vạn lượng hoàng kim ah.

    Đây chính là hai năm thuế của Lam Vân Đế Quốc, mặc dù nói Lam Vân Đế Quốc thu thuế rất thấp, nhưng mà nói rõ một vấn đề, nói rõ giá trị của bốn ngàn vạn lượng hoàng kim này.

    Trình Lam xuyên qua bức màn nhìn Trình Cung, Trình Cung, ngươi không thể tưởng được sẽ là ta.

    Ngươi cho rằng có lão già hồ đồ kia ủng hộ ngươi, ta sẽ không có biện pháp khác sao, ngươi cho rằng ngươi cờ bạc kiếm được ba ngàn vạn lượng hoàng kim là có thể muốn làm gì thì làm sao.

    Tuy đây là toàn bộ tài chính hiện tại của ta, nhưng Âu Dương Ngọc Bảo còn có một ngàn vạn lượng, hơn nữa đến thời điểm này, ta hoàn toàn có thể liên hợp Chu Dật Phàm.

    Kể từ đó, ta có thể đả đảo ngươi ở chỗ này, cho ngươi thất bại thảm hại.

    Phòng Chu gia cũng không xa phòng Âu Dương gia tộc, bất quá hai bên đều có bức màn nên không nhìn ra cái gì, nhưng Chu Dật Phàm vẫn nhìn thoáng qua, khóe miệng lộ ra vẻ mỉm cười.

    Cũng tốt, để huynh đệ bọn hắn tương tàn là được.

    - Người đâu, cầm cái này đưa cho Trình Lam.

    Chu Dật Phàm lên tiếng, giao hơn hai ngàn vạn lượng kim phiếu cho hạ nhân, bảo hắn đưa cho Trình Lam.

    Không cần Trình Lam nói, lúc này hắn cũng có thể biết, nếu như Trình Lam tranh giành đến cùng, nhất định sẽ liên hợp cùng mình.

    - Ha ha, lần này chúng ta thắng chắt rồi, Chu đại thiếu đưa tới hơn hai ngàn vạn lượng.

    Không phải Trình Cung kia một mực sủa rầm rĩ sao, lần trước hắn xuất kỳ bất ý thắng chúng ta ở giải thi đấu tứ đại tài tử, lần này chúng ta cũng thắng hắn ở ngay lĩnh vực mà hắn am hiểu nhất.

    Không phải là lấy tiền nện người sao, hôm nay chúng ta thoải mái chơi một trận, nhiều tiền như vậy cũng đủ để đập chết hắn vài lần.

    Tiếp nhận kim phiếu do hạ nhân của Chu Dật Phàm đưa tới, Âu Dương Ngọc Bảo kích động, hưng phấn không thôi.

    Khóe miệng Trình Lam cũng lộ ra dáng tươi cười, ánh mắt nhìn thoáng qua hướng Chu Dật Phàm, tuy Chu Dật Phàm cũng là người hắn phải giẫm lên, nhưng mà giờ phút này lại có một cảm giác tương kích, cùng là người thông minh nên không cần nói nhiều.

    Trình Cung, ngươi không phải là hoàn khố đại thiếu sao, Âu Dương Ngọc Bảo nói không sai, hôm nay ta muốn đánh bại ngươi ở lĩnh vực ngươi kiêu ngạo nhất.

    - Đệ đệ, để ca ca dạy ngươi cái gì gọi là khí phách, bảy ngàn vạn.

    Trình Cung đứng ở nơi đó, nhìn phòng của Âu Dương gia tộc, thanh âm không lớn, nhưng hắn vừa nói bảy ngàn vạn ra khỏi miệng, toàn trường an tĩnh, khí phách, khí phách tuyệt đối, khí phách không gì sánh kịp.

    - Ah!

    Âu Dương Ngọc Bảo đang vô cùng hưng phấn, kích động, trong tay cầm hơn hai ngàn vạn kim phiếu mà vừa rồi Chu Dật Phàm phái người đưa tới, còn có một ngàn vạn kim phiếu của mình, giờ phút này lập tức ngốc ở đó.

    Thân thể của Trình Lam cũng khẽ run lên, bảy ngàn vạn, đây không phải là bạch ngân, đây chính là hoàng kim.

    Trọn vẹn bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, nếu như để cùng một chỗ, đó chính là một tòa kim sơn.

    Cho dù Lam Vân Đế Quốc giàu có, nhưng cũng không có giàu như thế.

    Ngẫm lại Trịnh Tam Nguyên là một trong thập đại phú hào của Vân Ca Thành, nếu như không tính những gia tộc ẩn dấu ngàn năm của Lam Vân Đế Quốc, hắn cũng có thể xếp Top 30, nhưng tài sản cũng không vượt qua năm ngàn vạn lượng.

    Đó là tài sản, không phải tiền mặt, còn mua đồ ở đây là dùng tiền mặt, đến bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, đó là khái niệm gì.

    Quan trọng nhất là, cái giá tiền này của Trình Cung, vừa vặn đè Trình Lam xuống, bởi vì cho dù cộng tất cả tiền của Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo cùng hắn lại một chỗ cũng không quá bảy ngàn vạn.

    Mà trong một phòng khác, Chu Dật Phàm cũng không dám tin nhìn Trình Cung.

    Thật sự là ngoài ý muốn, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, Trình Cung lại ra giá này tiền, tại sao có thể như vậy.

    Vừa mới nhận được tin tức, cái tên Bàn Tử kia hình như được rất nhiều tiền, sao lại có nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ Trình gia ủng hộ hắn.

    Nhưng Trình gia cũng không giàu có như thế, trừ khi Trình lão gia tử âm thầm bán đi một ít vật đặc biệt khác, hoặc là chém giết một tiểu quốc.

    - Oanh...

    Sau khoảng thời gian yên tĩnh, cả đấu giá sư cũng ngốc ở đó cả buổi, toàn trường sôi trào.

    - Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, đó là bao nhiêu tiền, kia là con số gì.

    Có thể đủ mua một tiểu quốc, đúng vậy, dùng số tiền này đủ để mua một quốc gia nhỏ, hoặc là dứt khoát thuê tứ đại cường quốc giúp bọn hắn đánh mấy tiểu quốc, sau đó mình lên làm hoàng đế.

    - Hắn điên rồi, tuy Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này hi hữu, nhưng tuyệt đối không đáng giá đó ah.

    - Thực không hổ danh là đệ nhất hoàn khố của Nam Chiêm Bộ Châu, thật sự là khó có thể hiểu hắn đến cùng đang suy nghĩ cái gì, vậy mà bỏ bảy ngàn vạn lượng hoàng kim mua bốn chi Hoang Thú Bút cùng năm bình Linh Đài Thánh Mặc.

    - Thật không thể tin nổi, quá điên cuồng.

    Mà ngay cả người phụ trách phòng đấu giá Nhất Chùy Định Âm Đường, vị Ân phu nhân có thân thể thành thục làm cho người ta nhìn thấy mà nhiệt huyết sôi trào kia, giờ phút này cũng lộ ra thần sắc khó có thể tưởng tượng.

    Nàng phụ trách toàn bộ Nhất Chùy Định Âm Đường, mua bán dạng gì cũng gặp, thậm chí một ít giao dịch tầng dưới chót của Tu Chân Giới cũng có gặp, nhưng đó là một chợ giao dịch.

    Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim đối với nàng mà nói, cũng có thể mua một thanh Linh khí bình thường.

    Nhưng vấn đề là, hiện tại vị Trình đại thiếu này mua cũng không phải là Linh khí gì, chỉ là Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc mà thôi.

    Chỉ là vì đấu khí ư, nếu như vì đấu khí mà có thể lấy ra bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, Trình đại thiếu này thật đúng là không phải hoàn khố bình thường.

    Chẳng lẽ có một tình huống khác, bên cạnh vị Trình đại thiếu này có cao nhân chỉ điểm, nên hắn mới làm ra những chuyện này.

    Nếu không tại sao có thể làm ra sự tình kinh người như vậy, đôi khi hoàn khố bá đạo lại làm cho người ta cảm giác có chút hoang đường.

    - Ngươi còn có bao nhiêu, chúng ta còn có thể ra giá.

    Âu Dương Ngọc Bảo nắm kim phiếu của Chu Dật Phàm trong tay, tính toán lấy kim phiếu của mình ra.

    - Vô dụng.

    Hai tay Trình Lam đặt bên cửa sổ, khung cửa bằng đá trắng cứng rắn bị hắn niết vỡ vụn:

    - Cho dù chúng ta ra giá thế nào, hắn đều có thể ra thêm nữa, chúng ta tiếp tục ra giá, sẽ trở thành vở hài kịch cho người nhạo báng.

    Cho dù chúng ta thắng, cũng sẽ trở thành trò cười.

    Tay Âu Dương Ngọc Bảo run lên, kim phiếu trong tay thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

    Trình Lam nói cũng là nói nỗi lòng của hắn, hắn cảm giác lồng ngực của mình nóng lên lần nữa, vết thương do thất bại trong giải thi đấu tứ đại tài tử có chút tái phát.

    - Tại sao như vậy, tại sao có thể như vậy, tại sao chúng ta lại liên tiếp thua một hoàn khố...

    Trong miệng Âu Dương Ngọc Bảo thì thào tự nói, không thể tin được.

    Trình Lam cũng yên lặng không nói, hắn vốn cho là đạt được người kia giúp đỡ, thời điểm mấu chốt còn có thể liên hợp Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo thắng cuộc, lại không nghĩ rằng cuối cùng vẫn thất bại thảm hại, hơn nữa còn bại thảm như vậy, mất mặt như thế.

    Mình chỉ ra một giá, sau đó thất bại.

    Mình bại, thành toàn cho tên phá gia chi tử kia, với cái giá này, Lam Vân Đế Quốc sẽ bị ảnh hưởng trong một thời gian ngắn, tuyệt đối sẽ không kém hơn giải thi đấu tứ đại tài tử.

    Hơn nữa cái này so với giải thi đấu tứ đại tài tử càng kinh người hơn, bởi vì bọn họ có thể trực tiếp nghe được con số bảy ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Chương 152: Trò hay mở màn

    - Thật tốt quá, thật tốt quá, thắng.

    Ở trong phòng Tống gia, Đông Phương Thanh Mai hưng phấn nói.

    - Thiếu gia sẽ không thua.

    Tiểu Tuyết rất kiên định gật đầu.

    người không có khái niệm quá lớn đối với tiền, một người từ nhỏ gặp qua vô số dược liệu trân quý, rất nhiều thứ đều là dùng tiền mua không được, một người khác mất trí nhớ lấy Trình Cung làm trung tâm, hai người bọn họ chỉ vui khi thấy Trình Cung thắng.

    Nhưng mà rất nhiều người càng đau lòng hơn so với Trình Cung, đối với hành vi phá sản này của Trình Cung, bọn hắn hận thấu xương.

    Sớm biết như vậy, trước hết mua Hoang Thú Bút, Linh Đài Thánh Mặc này, sau đó đưa đến đấu giá, vậy cũng phát đạt.

    - Bịch!

    - Sao vậy, sao người này lại té xỉu, không hay, người này đã hôn mê.

    - Không có việc gì, không có việc gì, hắn chỉ là hối hận mà thôi.

    Hắn chính là người giao Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này cho phòng đấu giá vốn phòng đấu giá chỉ đòi hắn một phần mười tiền bán ra, nhưng lúc ấy hắn muốn bán luôn.

    Lúc này có một bằng hữu bên cạnh hắn thở dài nói, mọi người mới minh bạch người dị quốc có tướng mạo kỳ quái, màu mắt có chút khác người Lam Vân Đế Quốc kia vì sao đột nhiên té xỉu.

    Có ít người thậm chí ở đằng kia nói, hắn xem như tốt, nếu như gặp phải vài tên coi tiền như mạng, có khi đã tức chết rồi.

    Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, sau khi trở về quốc gia mình, trực tiếp trở thành đệ nhất phú gia cũng rất bình thường.

    - Bảy ngàn vạn lượng lần thứ ba, thành giao.

    Nhưng vào lúc này, đấu giá sư kia rốt cục gõ chùy, thời điểm gõ chùy hắn cũng rất kích động, tình huống hôm nay là chưa từng có, tiền thưởng một ngày hôm nay cũng nhiều hơn vài lần so với thu nhập một năm.

    - Trước kia là ai kêu gào, nói nhất định phải lấy hết các vật đấu giá, ta thấy ba người các ngươi là làm xiếc, nói này nói kia, hiện tại thế nào.

    Cho dù bán tất cả các ngươi đi, cũng không tranh giành được với ta.

    Lão tử sẽ dẫm nát bọn ngươi dưới chân, sau đó bán đi như vật không đáng giá.

    Về sau cho dù có người gọi lão tử là hoàn khố, vậy các ngươi ngay cả hoàn khố cũng không bằng.

    Sau khi đấu giá sư gõ chùy, Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy nhìn qua bên Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, Trình Lam.

    - Về sau gặp được bản đại thiếu thì trốn xa một chút, các ngươi không phải còn muốn dùng mấy vật này đi tham gia kỳ thi cuối năm sao, muốn giành vị trí trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa đúng không, bản đại thiếu nói cho các ngươi biết, cái này các ngươi cũng đừng suy nghĩ nữa, hiện tại tâm tình của bản đại thiếu rất tốt, vài ngày trước tiêu tốn trăm vạn lượng mua công danh không thể uổng phí a, cho nên quyết định thuận tiện đi lấy danh hiệu trạng nguyên chơi đùa.

    Đến lúc đó lão tử cho các ngươi biết rõ, cùng ta đấu, các ngươi còn chưa có cửa.

    Chỉ bằng đám phế vật các ngươi, căn bản không phải đối thủ lão tử.

    Trình Cung hoàn toàn phát huy trạng thái sau khi đắc thắng vô cùng tinh tế, có thể nói, loại trạng thái cùng tâm tư này, có khả năng là suy nghĩ nội tâm của rất nhiều người sau khi đắc thắng.

    Nhưng mà có rất ít người sẽ thật sự nói ra, thực tế sẽ không giống như Trình Cung, không kiêng nể gì cả, vênh váo tự đắc, hung hăng càn quấy tới cực điểm.

    - Hừ!

    Chu Dật Phàm tự phụ xem nhạt hết thảy, nhưng nghe Trình Cung nói vậy, nhìn bộ dạng Trình Cung ngang ngược, hung hăng càn quấy tới cực điểm, lửa giận trong lòng của hắn cũng bị nâng lên, tức giận hừ một tiếng, trực tiếp quay người rời đi.

    - Trình Cung... quả thực tiểu nhân đắc chí, hắn còn đi kỳ thi cuối năm, hắn cho rằng kỳ thi cuối năm là địa phương nào, hắn cũng muốn giành trạng nguyên, ta nhổ vào...

    Âu Dương Ngọc Bảo cũng tức giận đến há mồm thở dốc, cuối cùng còn làm ra một động tác mà hắn cho rằng rất hung ác... hứ một ngụm.

    - Ta là soái, ngươi chỉ là tốt... ngươi chỉ là tốt.

    Trong mắt Trình Lam hiện lên vẻ căm giận ngút trời, trong nội tâm điên cuồng hò hét, sau đó cũng xoay người rời đi.

    Hắn sợ mình ở lại chỗ này lâu, sẽ nhịn không được xông lên liều mạng với Trình Cung.

    Đồng thời trong lòng của hắn đang nghĩ tới một việc, Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo khác mình, hắn nhất định phải có Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, chuyện này đối với hắn có quan hệ quá lớn, nhất định phải đoạt được, vô luận như thế nào, đều phải có Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc.

    - Đại thiếu ah!

    Nhưng vào lúc này, Bàn Tử cơ hồ là rơi lệ đầy mặt tiến đến:

    - Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, ta vừa mới nghe được mà ba cái chân thiếu chút nữa cũng bị dọa mềm nhũn, cái đồ chơi này thật không có trân quý như vậy, chỉ cần ra giá vượt qua năm trăm vạn lượng, cam đoan trong vòng ba tháng có thể lấy được.

    Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, chúng ta phải thu lợi nhuận bao lâu, sớm biết như vậy, thực không nên cho ngươi đến đấu giá hội.

    Ta cũng sẽ không mất bảy ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Sắc Quỷ thì híp mắt liếc nhìn Trình Cung, vì mặt mũi sao, đại thiếu không phải là người như vậy.

    - Lăn qua một bên đi.

    Trình Cung thấy Bàn Tử nước mắt nước mũi giàn dụa, lại muốn bôi lên người mình, nhấc chân đạp hắn qua một bên, nhìn người chung quanh bị chấn kinh, sợ hãi thán phục, thậm ch mang theo ánh mắt mê mang, Trình Cung cười nói:

    - Đó là các ngươi không biết tầm quan trọng của Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc này, muộn nhất ba ngày sau, bảy ngàn vạn này sẽ có người tính giúp chúng ta.

    - Cái gì, ngươi nói thật, không có nói đùa.

    Bàn Tử nghe xong, lập tức ngẩng đầu, nước mắt nước mũi biến đâu mất, những người chung quanh sợ tới mức tránh chỗ khác, Bàn Tử thì hưng phấn xông lên trước.

    - Ta có lừa ngươi sao?

    Trình Cung rất tự tin nói.

    Nhưng mà vào lúc này, phía dưới đã bắt đầu một vòng đấu giá mới.

    - Được rồi, hiện tại có người ra giá khởi điểm chín trăm vạn.

    Đây chính là mảnh vỡ Đan Đỉnh Linh khí ngoài cấp ba, chỉ cần một khối rất nhỏ cũng có thể bán mấy trăm vạn lượng hoàng kim, đây chính là Đan Đỉnh nguyên vẹn hơn phân nửa.

    Tuy đã hoàn toàn bị hủy diệt, nhưng tài liệu trân quý vô cùng.

    Quan trọng nhất là, hủy diệt đan đỉnh này là một khối thiên ngoại vẫn thạch, giá trị khối vẫn thạch này cũng không bình thường, có lẽ bên trong còn có một ít gì đó khác, đương nhiên, cái này phải xem vận khí của ngươi.

    Đan Đỉnh này vốn là áp trục lần này của đấu giá hội chúng ta, nhưng bởi vì có Trú Nhan Đan ba mươi năm xuất hiện, nên cái này sớm đẩy ra trước một ít.

    Tuy nó rất trân quý, nhưng tính hi hữu vẫn không bằng Trú Nhan Đan ba mươi năm.

    Các vị nhìn xem, cái này là chân diện mục của khối vẫn thạch kia, nếu như vị nào phát hiện trong khối vẫn thạch này có thành phần đặc thù, vậy thì mau mua lại, có khi dung hợp Linh khí Đan Đỉnh này luyện chế ra một Linh khí mới, giá trị của Linh khí cũng không phải là hoàng kim có khả năng mua được.

    Đấu giá sư miệng lưỡi lưu loát nói, thời điểm cao thủ trận pháp của Nhất Chùy Định Âm Đường triệt tiêu trận pháp tầng ngoài của Đan Đỉnh, Trình Cung đang cùng bọn người Bàn Tử nói chuyện cả kinh, cảm giác Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể vận chuyển điên cuồng, một cảm giác vô cùng quen thuộc xuất hiện.

    Thần sắc Trình Cung không có thay đổi gì, như cũ là khí thế rất hoàn khố, hung hăng càn quấy, nhìn thoáng qua phía dưới.

    Chỉ thấy có người lấy ra một cái Đan Đỉnh hoàn toàn bị nện bể, địa phương bị vẫn thạch nện vào đã nát bấy, những địa phương khác cũng bị hư hại nghiêm trọng.

    Nhất Chùy Định Âm Đường mua bán trải rộng các lục địa, bọn hắn cũng không chỉ là mua bán với người bình thường, bọn hắn còn mua bán cùng những tông môn nhất lưu, hoặc là môn phái tu chân chính thức.

    Bọn hắn cũng có một chợ giao dịch khác, chỉ là loại địa phương kia không phải người bình thường có thể đi vào.

    Như loại mảnh vỡ Linh khí không có giá trị quá lớn này hoặc là Linh khí hủy diệt, sẽ bán ra đổi lấy tiền tài sử dụng.

    Về phần vẫn thạch, bên ngoài vẫn thạch xác thực rất khó coi ra tốt xấu, bên ngoài là Kim Cương Vẫn Thiết, nhưng có khi bên trong lại có Lưu Kim Thạch, hay ẩn chứa một ít Thiết Thạch đặc thù, đều là vô cùng quý trọng.

    Nhưng mà tỷ lệ này rất thấp, cơ hội mua sắm thiên ngoại vẫn thạch tìm linh thiết là cực nhỏ, như hiện tại có một Linh khí hư hao, còn có vẫn thạch, loại vật này Nhất Chùy Định Âm Đường buôn bán không ít.

    Giờ phút này Trình Cung lại tiến nhập trong cảm giác phi thường huyền diệu, sau khi trận pháp bên ngoài triệt tiêu, Trình Cung rõ ràng cảm nhận được bên trong đỉnh có một vật lớn bằng lòng bàn tay, cũng chính là vẫn thạch hủy diệt đan đỉnh kia.

    Nếu nhìn từ bề ngoài thì thấy nó không có gì khác, nhưng mà khi chú ý sẽ thấy có một mảnh vỡ của đan đỉnh ghim sâu vào.

    Mà mượn nhờ mảnh vỡ ngoại đỉnh này, Trình Cung cảm nhận được bên trong khối vẫn thạch còn có khảm một vật thể đen kịt, vật thể này bị mảnh vỡ ngoại đỉnh bao vây, sau đó không biết vì cái gì mà tiến vào bên trong vẫn thạch.

    Trách không được cảm giác không rõ ràng, Nhất Chùy Định Âm Đường sử dụng trận pháp là một phương diện, mà trọng yếu hơn là tầng ngoài vật thể đen kịt này cũng có tác dụng ngăn cản.

    Mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh nát Hư Không Âm Dương Đỉnh, uy lực này kinh thiên động địa ra sao.

    Vậy mà khi nó bao trùm mảnh vỡ kia, lại bị mảnh vỡ kia ngăn cản, có thể thấy được vật kia cũng không phải tầm thường.

    Hơn nữa Nhất Chùy Định Âm Đường có thể lấy ra đấu giá, khẳng định đã tìm người điều tra qua, hiển nhiên bọn hắn cũng không có phát hiện đồ vật bên trong.

    - Một ngàn vạn.

    Lúc này, Tô Liệt một mực không có lên tiếng, rốt cục tự mình mở miệng, ánh mắt của hắn nhìn qua Đan Đỉnh bị hủy diệt này.

    Đối với người bình thường mà nói, coi như là Siêu Phàm kỳ thậm chí Thoát Tục kỳ, có lẽ bọn hắn sẽ vì một mảnh vỡ Linh khí mà tranh đoạt chém giết, nhưng Đan Đỉnh đối với bọn họ lại vô dụng.

    Nhưng đối với Tô Liệt thì bất đồng, lần này hắn đến là vì cái này mà đến, nếu như không vì vậy.

    Địa cấp thượng phẩm Liệu Thương Đan của hắn đã bán xong, còn có Trình Cung kiêu ngạo như vậy kích thích, hắn đã sớm rời đi.

    Trước thời điểm hắn đột phá, cũng là thời điểm hắn luyện chế ra khỏa đan dược Địa cấp siêu phẩm, hắn mượn nhờ Đan Đỉnh trấn phái luyện chế, đột nhiên cảm nhận được một đồ vật đặc thù, lúc ấy Đan Đỉnh trấn phái tựa hồ có một loại khao khát đạt được đồ vật này.

    Loại cảm giác này, chỉ có Linh khí mới có, những Linh khí này đã không giống bình thường, nếu như gặp được một ít đồ vật có thể trợ giúp nó, thậm chí có thể giúp nó tấn cấp, sẽ sinh ra một ít phản ứng.

    Bình thường Tô Liệt cũng cảm thụ không được, vừa vặn lực lượng hắn tăng lên, luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, sau đó mượn nhờ lực lượng của tổ sư khai phái mới có thể phát huy bảo vật trấn phái đến cực hạn, cảm nhận được thứ này.

    Hắn lập tức tự mình hạ sơn điều tra, kết quả lúc ấy phát hiện đang có thương đội đi qua, vốn là hắn định âm thầm chặn giết toàn bộ, nhưng về sau phát hiện thương đội này là của Nhất Chùy Định Âm Đường, hắn mới không dám động thủ, về sau trải qua tìm hiểu mới mượn cơ hội này tới.

    - Ồ, ngươi vẫn chưa có chạy, bà mẹ nó, chẳng lẽ người đã già da mặt cũng dầy, còn tưởng rằng ngươi xấu hổ nên đi mất rồi chứ.

    Trình Cung nghe Tô Liệt hô giá, lập tức thu hồi cảm ứng, nhìn về phía Tô Liệt nói.

    Chương 153: Đây mới gọi là khí phách

    - Hừ!

    Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, không phản ứng tới Trình Cung.

    - Con mẹ nó, đúng là không biết xấu hổ, ngươi thực cho rằng vừa rồi các ngươi nói chuyện ở trước cửa bản Đại thiếu không nghe thấy sao.

    Đại điển Vân Đan Tông ngon lắm sao, còn không mời người Trình gia chúng ta, các ngươi muốn mời bản Đại thiếu, bản Đại thiếu cũng sẽ không đi, nếu như chọc giận bản Đại thiếu, đại điển của Vân Đan Tông các ngươi cũng đừng làm nữa.

    Hôm nay bản Đại thiếu muốn nhìn các ngươi khó chịu, có bản Đại thiếu ở đây, các ngươi cũng đừng hòng mua được cái gì, cho dù một kiện rác rưởi bản Đại thiếu cũng muốn.

    Có mảnh vở kia, tự nhiên nhất định Trình Cung phải có, thực tế bên trong còn có vật thể đặc thù kia, Trình Cung càng không thể buông tha.

    Vừa vặn Tô Liệt ló đầu ra, dù sao đã kết thù, cũng không cần nể mặt.

    - Hai ngàn vạn lượng, cho dù mười ngàn vạn, bản Đại thiếu cũng chơi với ngươi.

    Trình Cung bỏ bảy ngàn vạn mua Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, rốt cục ra giá lần nữa, hắn vừa ra giá lại rước lấy một mảnh nghị luận.

    - Sao hắn có nhiều tiền như vậy, cho dù Trình gia cũng không có thể có nhiều tiền như vậy.

    - Chẳng lẽ tin đồn hắn tiêu diệt Mã Bang, lấy được bảo tàng là thật, nếu không làm sao có thể có nhiều tiền mặt như vậy.

    - Quá khoa trương rồi, vừa rồi đã bỏ ra bảy ngàn vạn, giờ hắn vẫn dám mua đồ.

    Hơn nữa còn dám đắc tội Vân Đan Tông, cho dù Trình lão gia tử lợi hại, có cháu trai như vậy cũng đủ làm hắn đau đầu.

    - Đại thiếu, ca, ngươi tạm tha trái tim nhỏ bé của ta đi, trái tim ta muốn tan nát rồi.

    Bàn Tử ở một bên đang nhai đồ ăn ngấu nghiến, nghe Trình Cung hô hai ngàn vạn, hắn thiếu chút nữa trực tiếp xụi lơ.

    Mình mua hai ngàn vạn lượng dược liệu, sự tình đứng đắn như vậy là một tay giao tiền, một tay giao hàng, mình cũng khẩn trương không thôi, sau khi hỏi thăm Trình Cung mới hạ quyết tâm.

    Thời điểm giao dịch càng kinh hồn táng đảm, giao dịch lớn như vậy có thể bình thường sao.

    Hiện tại tốt rồi, vừa mới bỏ bảy ngàn vạn, hiện tại lại hai ngàn vạn.

    Sắc Quỷ cũng co ngắp nói:

    - Đại thiếu, nếu hô quá mười ngàn vạn, chúng ta sẽ không đủ tiền.

    - Bàn Tử, nhớ rõ mới vừa rời ta nói sẽ có người tính tiền sao, bây giờ ngươi đi tìm Trình Lam, hắn sẽ không có đi xa Nhất Chùy Định Âm Đường.

    Ngươi nói cho hắn biết, bây giờ là một cơ hội duy nhất, bảo hắn mang đủ kim phiếu tới đây, nể hắn họ Trình, ta cho hắn cơ hội, bỏ qua cơ hội lần này, hắn cầm một tỷ hoàng kim tới ta cũng không bán.

    Trình Cung cũng tinh tường, muốn tranh đoạt cái này, cho dù tính cả tiền của Liệu Thương Đan cùng khỏa Trú Nhan Đan ba mươi năm kia, cũng chưa chắc đủ, nguyên vốn định về sau làm một chuyện, hiện tại liền làm được rồi.

    Người khác không biết trong lòng Trình Lam nghĩ cái gì, Trình Cung lại rất rõ, từ lần trước cảm nhận được khí tức trong cơ thể hắn phát ra, làm cho Trình Cung nhớ tới một công pháp nào đó, hắn thề đoạt được trạng nguyên.

    Trình Cung tự nhiên sẽ không để cho hắn thực hiện được.

    Nhưng hiện tại để cho hắn tính tiền thay mình, sau lại thu thập hắn cũng không muộn, đến lúc đó hắn sẽ biết cái gì gọi là trộm gà không được còn mất nắm gạo, tiền mất tật mang.

    - Đáng giận, Trình Cung này quả thực là tìm chết, nhiều lần khiêu khích ta như vậy, chẳng lẽ hắn thực cho là Vân Đan Tông chúng ta không dám thu thập Trình gia bọn hắn sao.

    Nam Tuấn Anh ở một bên thở hồng hộc, tức giận đến phổi muốn nổ tung.

    Giờ phút này Tô Liệt ngược lại rất tỉnh táo, chỉ là sắc mặt kia lại vô cùng âm trầm.

    Ở trong lòng, hắn còn mắng ác hơn Nam Tuấn Anh gấp trăm lần.

    Trong nội tâm Tô Liệt hận không thể bóp chết Trình Cung, nhưng hiện tại hắn không thể động.

    Tốt, hiện tại không thể động, ngươi chờ xem.

    Trình Cung, ngươi sẽ biết bởi vì ngươi vô tri, ngang ngược càn rỡ, sẽ mang đến họa diệt môn cho Trình gia các ngươi, Vân Đan Tông ta sừng sững nhiều năm như vậy, một tiểu gia tộc thế tục vừa mới quật khởi như ngươi có thể so sánh hay sao.

    - Ba ngàn vạn.

    Sát ý trong nội tâm Tô Liệt bành trướng, thanh âm phát ra lạnh như băng, lần này hắn cũng trực tiếp bỏ thêm mười triệu lượng.

    Ba ngàn vạn lượng, đây là sư tôn muốn làm gì, chẳng lẽ đan đỉnh nát bấy kia rất trân quý, hay là bên trong khối vẫn thạch kia thật sự có cái gì.

    Nam Tuấn Anh ở một bên cũng chấn động, sư tôn như thế, hắn là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng hắn cũng cảm giác được nhiệt huyết sôi trào.

    - Móa, năm ngàn vạn lượng, có bản lĩnh ngươi hô nữa đi.

    Khí thế Trình Cung như cầu vồng, căn bản không muốn dây dưa cùng Tô Liệt.

    Loại chuyện đấu giá này, ngươi càng dây dưa càng phiền toái, thật muốn mua, ra một giá cho người khác cứng lưỡi, để cho người khác biết rõ, đồ vật lão tử muốn, ngươi chơi không nổi, cút xa một chút a.

    Nam Tuấn Anh vừa mới hưng phấn, thoáng cái nghẹn trở về, bởi vì hắn thấy sắc mặt sư tôn càng thêm khó coi, miệng há vài cái, cuối cùng lại không có lên tiếng.

    Điều này đại biểu cái gì hắn rất rõ, cái giá tiền này tương đương với toàn bộ gia sản của Trịnh Tam Nguyên.

    Cho dù Linh khí bình thường cũng có thể mua được một kiện, nếu như lại thêm mà nói, vậy thì thật đáng sợ.

    Trên thực tế, cho dù dùng Vân Đan Tông, tiền mặt của bọn hắn cũng không có nhiều như vậy.

    - Tiểu tử, ngươi sẽ hối hận vì ngươi làm hôm nay.

    Tô Liệt mãnh liệt đứng dậy, nói xong quay người đi ra ngoài.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười to:

    - Làm sao vậy, kinh sợ hả, ngươi không phải tông chủ Vân Đan Tông sao, nhất phái tông sư sao có thể kinh sợ.

    Nam nhân phải cứng ngạnh, phải mạnh, phải có khí phách, ngươi không cứng ngạnh, không mạnh, không có khí phách, còn không biết xấu hổ ở đây hăm dọa lão tử, ngươi thực sự cho rằng ta sợ ngươi sao.

    Nếu ta sợ ngươi, ta đã không nói những lời này, ta chán ghét nhất chính là loại người đã thua còn nói những lời nhảm nhí.

    - Tê...

    Đấu giá hội nổ tung lần nữa.

    - Năm ngàn vạn lượng, cộng thêm bảy ngàn vạn vừa rồi, là mười hai ngàn vạn lượng hoàng kim, điên rồi, mẹ nó điên rồi.

    - Trước kia nghe nói trong mười mấy quốc gia của Nam Chiêm Bộ Châu, có một đệ nhất hoàn khố, ta còn chưa tin, hiện tại ta rốt cục đã tin tưởng.

    Không chỉ nói Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù ta đi qua các châu khác, cũng chưa từng thấy ai phá sản như hắn.

    - Cho dù là Hoàng đế cũng không dám xa xỉ như thế, một ngày tiêu mất mười hai ngàn vạn lượng hoàng kim!

    - Thật không thể tin nổi, hôm nay xem như thấy được, đệ nhất hoàn khố Nam Chiêm Bộ Châu, quả nhiên không phải hư danh.

    Tất cả mọi người có một cảm giác gần như sụp đổ, mà ngay cả Ân phu nhân của Nhất Chùy Định Âm Đường cũng cười khổ không thôi, khó hiểu nhìn về phía mấy người bên cạnh.

    Những lão nhân trên trăm năm của Nhất Chùy Định Âm Đường kia, nguyên một đám cũng có chút sụp đổ im lặng.

    Lúc này, Trình Lam vừa tới phòng Trình Cung, vừa vặn nghe được đấu giá sư phía dưới gõ chùy hô năm ngàn vạn lượng thành giao.

    - Hừ!

    Khóe miệng Trình Lam lộ ra một nụ cười yếu ớt khó có thể phát giác.

    - Học không lo học, lại chạy tới phòng đấu giá làm xiếc, lần này cho ngươi thấy cái gì mới gọi là khí phách, đây mới gọi là đấu giá.

    Nam nhân Trình gia ta đi ra ngoài làm việc, phải như thế.

    Ngươi nói ngươi đường đường là Trình gia Nhị thiếu gia, ngươi chạy đến phòng người khác, vừa nhìn là biết ngươi đã yếu thế, còn muốn tranh giành với ca ca ta, đừng trách ta không nói trước, sau này đi vào không chào hỏi, ta sẽ cho ngươi một trận.

    Trình Cung khí phách mười phần như trước nói.

    - Trình Lam bái kiến đại ca.

    Trình Lam cung kính khom người thi lễ, sau đó đứng dậy nhìn Trình Cung:

    - Hiện tại đại ca lại tốn ra năm ngàn vạn lượng, một hồi người Nhất Chùy Định Âm Đường muốn đến lấy tiền, đại ca trước nên ngẫm lại cái này.

    Cũng không nói nhảm nhiều lời, ta ra ba ngàn vạn lượng, mua ba chi Hoang Thú Bút cùng năm bình Linh Đài Thánh Mặc, coi như thay đại ca giải quyết vấn đề a, dù sao chúng ta cũng là huynh đệ, ta cũng không thể thấy chết mà không cứu được đúng không.

    Vừa rồi Trình Lam vẫn đang suy tư, nghĩ hết biện pháp, cho dù ra giá cao cũng không có quá nhiều hi vọng ở trước kỳ thi cuối năm lấy tới Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc.

    Hắn cũng nghĩ đến cùng Trình Cung đàm thoáng một phát, nhưng nghĩ đến Trình Cung hung hăng càn quấy, bá đạo, làm cho tim phổi người ta muốn nổ tung, Trình Lam cũng có chút do dự.

    Nhưng vì đại sự, hắn nghĩ nửa ngày vẫn là đợi sau khi đấu giá hội tìm Trình Cung đàm phán thoáng một phát, nếu không được hắn thậm chí nghĩ đến đi qua tìm lão già hồ đồ kia.

    Hừ, không phải luôn miệng nói đối với ai cũng như nhau sao, ta đây nhìn xem ngươi có giúp hay không giúp.

    Không nghĩ tới thời điểm đang suy nghĩ, mập mạp chết bầm tìm đến mình, khi tới lại thấy Trình Cung vì tranh đoạt cái Đan Đỉnh hủy diệt kia mà ra đến năm ngàn vạn lượng, trong nội tâm Trình Lam vui cười nở hoa rồi.

    Phá gia chi tử vẫn là phá gia chi tử, trách không được đi tìm mình, thì ra là thế.

    Cho nên vừa đến, giọng điệu Trình Lam đã hoàn toàn bất đồng.

    - Lăn.

    - Cái gì?

    Trình Lam sững sờ.

    Trình Cung chậm rãi quay người nhìn, đưa tay chỉ nơi cửa:

    - Ca nói ngươi không nghe sao, cút ra ngoài cho ta.

    - Trình Cung, ngươi... ngươi thật quá mức, cho dù ngươi là cháu ruột nhưng còn không phải gia chủ Trình gia, ta cũng là thiếu gia Trình gia.

    Cha ta cũng là Đại tướng quân, khống chế một quân đoàn, ngươi không có tư cách nói loại lời này với ta.

    Trình Lam dằn xuống phẫn nộ, nhiều năm bất mãn, giờ phút này thoáng thích phóng đi ra một ít, trong mắt Trình Lam đã thiêu đốt lửa giận khôn cùng.

    - Dựa vào cái gì, chỉ bằng ta là ca của ngươi, chỉ bằng bây giờ là ngươi muốn mua đồ của ta, lão tử mất hứng, không bán.

    Trình Cung nói.

    - Không bán?

    Trình Lam lạnh lùng nhìn Trình Cung:

    - Ngươi không bán cái này, ngươi lấy cái gì giao năm ngàn vạn lượng, ngươi cho rằng Nhất Chùy Định Âm Đường sẽ bỏ qua ngươi sao.

    - Bàn Tử, khế đất tất cả sản nghiệp Trịnh gia đều mang ra đây, một hồi đem những cái kia giao cho Nhất Chùy Định Âm Đường trả năm ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Trình Cung nói xong, nhìn Trình Lam nói:

    - Ta nói cho ngươi biết, đừng cho là mình cái gì cũng hiểu, có thể xem thấu cái này xem thấu cái kia.

    Mịa, cho dù không có sản nghiệp Trịnh gia này, lão tử mua đồ vật thì sao, cùng lắm thì ta đem đồ vật Trấn Quốc Công thế chấp.

    Nhiều năm phong thưởng như vậy, các loại sản nghiệp cũng rất đáng tiền.

    Nhưng mà ngươi muốn ngưu bức với ca ca, vậy thì lập tức cút ra ngoài cho ta, ra khỏi cửa này ngươi sẽ thấy, đừng hòng mua được Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, ít nhất ngươi có bao nhiêu tiền ta cũng không bán.

    Vốn là Trình Lam cho rằng hắn đã nắm giữ chủ động, cho rằng đã xem được hư thật của Trình Cung, cho rằng...

    Nhưng hiện tại hắn mới phát hiện, hết thảy cũng không phải như vậy, Trình Cung căn bản không theo quy củ.

    Hắn làm cái gì căn bản không có bất luận lý do gì, suy đoán không được cái gì.

    Trình Lam nhìn Trình Cung, nhìn hắn, nghe hắn nói lời nói này, Trình Lam đột nhiên phát hiện, hắn thật sự không biết cách làm của phá gia chi tử này.

    Nhưng trong đáy lòng hắn vẫn cảm giác được, một ngày nào đó nếu như cần, Trình Cung thật có thể làm được chuyện như hắn nói, thế chấp tài sản Công Trấn Quốc.

    Giờ khắc này trong đầu hắn đã có chút xúc động, hận không thể giết chết Trình Cung, nhưng cuối cùng vẫn khống chế được.

    Chương 154: Sát thủ đến!

    Đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ở một bên đều ngây người.

    Bọn hắn cảm khái duy nhất chính là, trách không được người ta gọi chúng ta là Tứ đại hại, hai người tỉnh táo tương kích nhìn đối phương, cảm giác đều giống nhau, chúng ta con mẹ nó là người tốt, đều bị đại thiếu làm hư.

    Trình Lập, La Anh Hùng, bọn hắn với tư cách là người Trình gia, loại chuyện giữa hai huynh đệ này, cho dù thực động thủ bọn hắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

    - Tốt Trình Cung, xem như ngươi lợi hại, ngươi vô sỉ hơn ta, ngươi lại thắng một hồi, ngươi nói đi, bao nhiêu.

    Trình Cung rất hài lòng:

    - Ngoan, đây mới là hảo hài tử, đây là ca đang dạy ngươi, lấy chút tiền nhỏ mua giáo huấn, về sau sẽ có kinh nghiệm.

    Muốn Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc đúng không, cũng được, bảy ngàn vạn, hai Hoang Thú Bút cùng hai bình Linh Đài Thánh Mặc.

    - Cái gì?

    Hai cái, hai bình, ngươi... ngươi cũng quá thâm độc.

    Trình Lam nghe xong, lập tức phát điên.

    Vừa rồi cảm giác Trình Cung vô sỉ hơn mình, nhưng hiện tại hắn mới phát hiện, Trình Cung còn thâm độc hơn hắn.

    Cho dù hắn đứng ở vị trí của Trình Cung, cũng sẽ không thâm đến loại trình độ này, làm sao hắn dám nói loại lời này.

    Này chẳng khác nào chính hắn bỏ ra bảy ngàn vạn lượng hoàng kim mua đồ, sau đó cho tên khốn kiếp kia một nửa.

    Bàn Tử ở bên cạnh dùng sức nuốt nước miếng, trong nội tâm âm thầm tán thưởng, đại thiếu quả thực quá độc ác, đây mới thực sự là thương nhân, quả thực chính là mẫu mực của ta, lòng dạ hiểm độc điển hình của thương nhân.

    - Ca ca dạy ngươi, về sau dưới loại tình huống này, ngươi không nên như thế, bởi vì ngươi chỉ có hai lựa chọn, không còn đường khác, đồng ý hoặc là ly khai.

    Tiền của Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo cùng đại nhân vật kia cấp cho hắn đều còn, nhưng hiện tại Trình Lam cũng có chút do dự, vật này với hắn mà nói quá trọng yếu.

    Nhưng sau khi đạt được, phải ăn nói với bọn Âu Dương Ngọc Bảo như thế nào.

    Về sau trả lại cho hắn, những thứ khác cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp.

    Có thể cho Chu Dật Phàm một cây viết cùng một lọ Linh Đài Thánh Mặc, ít nhất tạm thời xem như có bàn giao, về phần vị đại nhân kia,...

    - Lấy ra.

    Mặt Trình Lam đen lên, trực tiếp lấy ra bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, tay của hắn cũng có chút run rẩy, lòng của hắn đang nhỏ máu.

    Trong nội tâm càng hận, không ngừng hò hét, Trình Cung ngươi chờ đó cho ta, đợi sau khi khảo thi kết thúc, xem ta thu thập ngươi như thế nào, Trình Lam ta chắc chắn sẽ đứng ở đỉnh phong.

    Đem hết thảy bọn ngươi dẫm nát dưới chân.

    Không, Trình Cung, ta không chỉ muốn dẫm nát ngươi dưới chân, ta còn muốn cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

    Ta choáng, thật sự làm được, đây không phải ảo giác, đây là thật.

    Đại thiếu thật có thể lấy tiền của Trình Lam, đây quả thực là bất khả tư nghị, tuy Hoang Thú Bút này hãn hữu, nhưng tuyệt đối không có trân quý đến loại trình độ này, tại sao vậy chứ, quả thực là làm cho người ta khó có thể hiểu.

    Vì cái gì Trình Lam này chịu bỏ ra bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, chỉ là mua hai chi Hoang Thú Bút, này giống như là có người dùng một tòa kim sơn đổi lại một cái bánh.

    Sau khi tiếp nhận Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, Trình Lam không muốn ở lại chỗ này một giây, trực tiếp quay người ly khai.

    Bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, trong này còn có tiền của hắn, mình phải đề tên bảng vàng, đậu Trạng Nguyên.

    Đến lúc đó một lần hành động trấn áp hết thảy.

    - Đại thiếu, nói nhanh lên, có phải bên trong Hoang Thú Bút này có bí mật gì hay không?

    Trình Lam vừa ly khai, mập mạp kìm nén không được hỏi.

    - Không phải nó có bí mật gì, mà là trong nội tâm tiểu tử kia có bí mật, có nhiều thứ mà giá trị là do người ta có cần hay không, trong sa mạc, khi con người vì một chén nước mà có thể buông tha cho tất cả tài sản, mà trong hiện thực, một chén nước ngươi có thể bán ra bao nhiêu tiền?

    Cùng huynh đệ mình, Trình Cung không có gì không thể nói, nhưng ở đây cũng không phải địa phương mà cái gì cũng có thể nói, mặc dù nói Nhất Chùy Định Âm Đường cam đoan an toàn, cam đoan bí mật mà nói, nhưng ở trên địa bàn người khác luôn phải cẩn thận.

    ...

    Lúc này đấu giá hội đã muốn chấm dứt, lúc này ba người Đông Phương Linh Lung đã đứng dậy rời đi, bởi vì sau khi kết thúc, mặc dù khách quý có thông đạo riêng, nhưng ra muộn cũng sẽ có rất nhiều người.

    Huyên náo như vậy cũng không phải Đông Phương Linh Lung thích, mặt khác trước kia Trình Cung cũng đề cập qua, nói các nàng ly khai trước, cho nên sau khi Trình Cung lấy được Đan Đỉnh, Đông Phương Linh Lung mang theo tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai ly khai.

    - Sư tôn, ngươi làm sao vậy?

    Phía sau đoạn đường mà Đông Phương Linh Lung, tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai vừa rời đi, Nam Tuấn Anh rất lo lắng, rất cẩn thận nhìn Tô Liệt, không biết nên làm như thế nào cho phải.

    Vừa rồi tâm tình sư tôn không tốt, vừa vặn có đệ tử nói sai lời, trực tiếp bị hắn đánh bay, sau đó bắt tất cả đệ tử khác trở về trong tông bế quan.

    Chỉ để lại Nam Tuấn Anh cẩn thận từng li từng tí ở sau lưng, Nam Tuấn Anh tự nhiên biết rõ sư tôn là có hỏa nhưng không có địa phương phát tiết, cho nên hắn cũng rất coi chừng.

    Lại không nghĩ rằng, bọn hắn tùy ý đi ra Nhất Chùy Định Âm Đường, sư tôn lại đột nhiên dừng lại, sau đó cả người đứng im không nhúc nhích.

    - Ẩn Phong thân thể, là Ẩn Phong thân thể, hơn nữa còn là Ẩn Phong thân thể được khai phát.

    Đúng vậy, này đồng dạng cùng với người kia trong Đan sư liên minh mà mình từng chứng kiến, vừa rồi nàng cùng một tiểu cô nương khác vui đùa, lực lượng kia tiết lộ, nếu không mình cũng khó có thể nhìn ra.

    Hơn nữa này so với cảm giác trong sách ghi lại còn thần kỳ hơn, nếu như nàng dùng loại thể chất này luyện đan, chẳng phải là dễ dàng vài lần thậm chí gấp mấy chục.

    Tô Liệt nhìn tiểu Tuyết rời đi thì thào tự nói, một bộ không dám tin.

    Ẩn Phong thân thể, cái gì là Ẩn Phong thân thể, sư tôn làm sao vậy?

    - Sư tôn, người kia hẳn là người Trình gia, lần trước ta nhìn thấy nàng đi theo bên cạnh Trình Cung, như là tiểu nha đầu của Trình Cung.

    Tên Trình Cung kia nằm ở trên kiệu, tiểu nha hoàn này ở một bên lấy đồ ăn cho hắn.

    Nam Tuấn Anh vẫn rất biết làm việc, nếu không Tô Liệt cũng không có thể đi ra ngoài là mang theo hắn.

    - Trình gia, lại là Trình gia.

    Tô Liệt nghe xong, hàm răng cũng nghiến chặt, tức giận đến không kiềm được.

    Nha hoàn của Trình gia là người có Ẩn Phong thân thể, này còn có thiên lý nữa không.

    Nếu như mình có được Ẩn Phong thân thể, cho dù trở thành Đan đạo đại sư cũng không có vấn đề gì.

    Đan đạo đại sư, đây chính là tồn tại hoàn toàn có thể sánh ngang lục địa thần tiên, cho dù lục địa thần tiên cũng phải khách khí, dù sao bọn hắn cũng cần đan dược, chỉ là đan dược bọn hắn cần không phải Đan sư bình thường có khả năng cung cấp mà thôi.

    Một khi mình có thể trở thành Đan đạo đại sư, cái kia là có thể trực tiếp thành quốc sư, thậm chí có thể uy chấn toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Một cái nha hoàn, nha hoàn...

    - Tuấn Anh, sư phụ giao cho ngươi một nhiệm vụ, mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, tận lực tra ra tình huống nha hoàn này.

    Đương nhiên, hiện tại là thời kì mẫn cảm, ngươi vẫn cẩn thận chút ít, ngươi lấy cớ giúp môn phái gom góp vật tư đại điển ở lại đế đô, đồng thời Hoàng đế tham gia đại điển còn có rất nhiều sự tình, ngươi phụ trách câu thông cùng hoàng cung.

    Sau đó coi chừng lưu ý, mỗi ngày đưa tin tức cho sư phụ, hiện tại sư phụ phải trở về một chuyến.

    Tô Liệt nói xong, rất xem trọng vỗ vỗ Nam Tuấn Anh:

    - Chuyện lần này làm xong, về sau vi sư sẽ trọng điểm bồi dưỡng ngươi.

    - Vâng, mong sư tôn yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ không để cho sư tôn thất vọng.

    Nam Tuấn Anh nghe xong, lập tức cảm giác một cổ nhiệt huyết xông lên đầu, sư tôn cũng nói lời này, về sau mình trở thành tông chủ có thể nói là có hi vọng ah.

    Đấu giá cuối cùng là Trú Nhan Đan ba mươi năm, có người dùng số tiền rất trùng hợp là mười hai ngàn vạn lượng hoàng kim mua đi, người này là một thương nhân nước khác đến mua.

    Đồng dạng đều là mười hai ngàn vạn lượng, nhưng Trú Nhan Đan ba mươi năm cùng Trú Nhan Đan mười năm hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc, đây không phải số lượng có khả năng đền bù.

    May mắn thời điểm Tô Liệt biết tin tức này, người đã trên đường chạy về Vân Đan Tông, dù vậy hắn cũng tức giận đến mắt nổi đom đóm, hận không thể xé xác Trình Cung.

    Trình Cung thì đem tất cả sổ sách này thanh toán, cuối cùng được không hai chi Hoang Thú Bút, ba bình Linh Đài Thánh Mặc, còn mua được Đan Đỉnh tàn phá kia.

    Mà Trình Cung cuối cùng tính toán một chút, trong tay vậy mà vẫn còn dư lại bốn ngàn sáu trăm vạn lượng hoàng kim, này hoàn toàn là nhờ sự giúp đỡ của Trình Lam, vì hắn đã nhận lấy bảy ngàn vạn, nếu không Trình Cung còn phải tìm bốn triệu lượng để đền bù lổ hổng này.

    Người khác cho rằng Trình Cung là cái coi tiền như rác, chuyện này càng nhanh chóng truyền khắp Vân Ca Thành, chỉ có Trình Cung tự mình biết lần là mình kiếm lợi lớn.

    Bốn ngàn sáu trăm vạn lượng hoàng kim là vượt qua mong muốn, lại có thêm Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, về phần mảnh vỡ ẩn chứa bên trong Đan Đỉnh, cái kia đã không phải là bao nhiêu tiền có thể mua được.

    Dù chỉ là một khối, nhưng ý nghĩa không giống bình thường.

    - Đại thiếu, tuy tiểu tử Trình Lam kia rất chán ghét, nhưng ngươi cùng hắn...

    Ly khai Nhất Chùy Định Âm Đường, lần nữa nhắc tới sự tình đấu giá vừa rồi, Sắc Quỷ đột nhiên nghĩ đến sự tình Trình Lam.

    Dù sao Trình Lam là nhi tử của Nhị thúc Trình Cung, cũng là đệ đệ của hắn.

    - Hắn cho rằng có rất nhiều bất công, như vậy tùy hắn đi.

    Hiện tại hắn cũng không phải tiểu hài tử, mình làm chuyện gì cũng biết nhận thức, hắn đã làm ra lựa chọn.

    Đối với Trình Lam, nếu như hắn biết điều, tự nhiên Trình Cung cũng sẽ không chọc hắn, nhưng nếu như hắn muốn gây phiền phức, Trình Cung cũng sẽ không tha hắn.

    Bình thường bên trong đại gia tộc, đối với cái này kỳ thật xem rất nhạt, vấn đề tranh đoạt quyền kế thừa đại gia tộc, không thua gì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

    Nhưng ở Tống gia lại không có vấn đề này, cho nên Tống Phúc mới có thể nghĩ đến vấn đề này.

    Đương nhiên, Trình Cung sẽ không nghĩ tranh đoạt những cái này, nhưng nếu người khác chọc hắn, hắn tuyệt đối sẽ không tha.

    - Gia hỏa kiêu ngạo nhất ở chính giữa kia bắt sống, từ từ xử hắn sau, những người khác giết chết, ai làm trở ngại ngăn đón giết chết hết thảy.

    Trên đường phố rộng lớn, một lời thanh âm tràn ngập huyết tinh vang lên, mặc dù là thanh âm nữ nhân, lại cho người một cảm giác cực kỳ tàn bạo, sau một khắc, chung quanh đột nhiên trực tiếp toát ra hơn mười người, vây quanh bọn hắn lại.

    Đội ngũ của Trình Cung cũng lập tức ngừng lại, thành viên Huyết Chiến đều là người có kinh nghiệm tác chiến phong phú, lập tức triển khai trận hình bảo vệ Trình Cung.

    Mà ở bên trong nhất, Trình Lập, La Anh Hùng đứng một trái một phải.

    Bàn Tử Trảm Long Đao, Sắc Quỷ Quỷ Thứ cũng đã xuất hiện trong tay, sự tình đột nhiên nhưng tất cả mọi người như sớm có chuẩn bị, không có một chút bối rối.

    Cái này làm Lãnh Vũ cũng rất là ngoài ý muốn, Lãnh Vũ tựa hồ phát giác được cái gì không đúng, ánh mắt nhìn lại chung quanh!

    Chương 155: Ngươi tính toán cái gì đó

    - Hừ, đừng nhìn, bọn hắn có phòng bị cũng bình thường, cho dù phòng bị thì như thế nào.

    Vạn Kim Huyết Y Lâu ta muốn làm, ai cũng ngăn không được.

    Phải bắt được Trình Cung trước khi Trình Tiếu Thiên đến, Tần Long căn bản không thể kéo dài bao lâu, phát tín hiệu cho người động thủ.

    Huyết La Sát nói xong, hai tay biến hóa, pháp lực điên cuồng ngưng tụ.

    - Huyết Sát Ngự Kiếm.

    Trong thân thể Huyết La Sát, một thanh trường kiếm tràn đầy huyết tinh đã xuất hiện, ở dưới pháp lực của Huyết La Sát thúc dục, thanh Nguyên khí cấp chín Huyết Sát kiếm này lập tức phát ra một tiếng ngâm, như thanh âm Địa ngục, như vô số oan hồn giãy dụa ở trong đó, đây là Huyết La Sát dùng ba trăm sáu mươi tánh mạng của nữ tử có thể chất Âm Sát, lấy máu huyết luyện chế ra pháp bảo, Huyết Y Lão Tổ giúp nàng rèn luyện, làm cho Huyết Sát kiếm trở thành Nguyên khí cấp chín, kết hợp Huyết Sát Ngự Kiếm, uy lực vô cùng.

    Hơn mười người này là tinh nhuệ tâm phúc của Huyết La Sát, lần này nàng là muốn thừa dịp Tần Long phạm sai lầm, một lần hành động đè hắn xuống.

    Cho nên lần này Huyết La Sát không tiếc đại giới, tìm được cơ hội là lập tức ra tay.

    Thủ hạ của nàng phối hợp rất ăn cùng nàng ý, ở thời điểm Huyết Sát kiếm mang theo một cổ ánh sáng màu đỏ chém về phía Trình Lập, tất cả mọi người đã vọt lên.

    - Bành!

    Nhưng vào lúc này, Lãnh Vũ cũng lấy ra một cái phát tín hiệu đặc thù phóng lên không trung.

    Sau khi tin hiệu bay lên trời, Lãnh Vũ lại đột nhiên biến mất, giống như vừa rồi chưa từng tồn tại.

    Giờ phút này, địa phương cách Trình gia không xa, Tần Long chứng kiến tín hiệu này, trong nội tâm hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói gì, chỉ là phất tay cho người của hắn bắt đầu hành động.

    Lần này, cái kế hoạch điên cuồng kia Tần Long đã ngăn cản qua, nhưng Huyết La Sát muốn lập công căn bản không nghe, vậy mà dùng loại thủ pháp điên cuồng này.

    Tần Long ở Vân Ca Thành ba mươi năm, rất rõ ràng trong Vân Ca Thành này có bao nhiêu nguy hiểm, cho dù một ít vương công đại thần lợi dụng bọn hắn ám sát lẫn nhau vì mâu thuẫn, cũng sẽ không đưa tới tính đả kích hủy diệt.

    Nhưng hiện tại Huyết La Sát muốn hỏa thiêu cho đế đô hỗn loạn, còn phái người ám sát người Trình gia, ngăn trở Trình Tiếu Thiên cứu viện, hết thảy đều chỉ là vì nàng muốn bắt Trình Cung.

    Trong nội tâm Tần Long minh bạch Huyết La Sát nghĩ như thế nào, nàng đã đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, bước tiếp theo chính là muốn đột phá đến Thoát Tục kỳ.

    Nếu như lần này thành công, cho dù dẫn đến thiên đại phiền toái, nàng cũng không cần lo lắng, cùng lắm thì bế quan vài thập niên, đến lúc đó hết thảy đều đi qua, có lẽ ngay cả Hoàng đế cũng thay đổi một cái.

    Nương theo tín hiệu bay lên, trong Vân Ca Thành xuất hiện nhiều chỗ hỏa hoạn.

    Tuy lúc này là mùa đông, nhưng mấy ngày nay không có tuyết rơi nhiều, hôm nay gió lại khá lớn, nên thế lửa lan tràn rất nhanh.

    Mà phương hướng Trình gia là khói đặc cuồn cuộn nhất.

    - Bảo hộ thiếu gia...

    Trình Lập hét lớn một tiếng, thân hình nhảy lên phía trước, hắn vừa nhảy lên, thanh Huyết Sát kiếm kia cũng đi theo mà đến.

    Trường kiếm trong tay Trình Lập không sợ chút nào, trực tiếp nhảy lên, chấn khai Huyết Sát kiếm này.

    Nhưng mà thân hình của hắn bị chấn bay về sau hơn mười thước, hiển nhiên uy lực của Huyết Sát kiếm rất lớn, mà lực lượng của Huyết La Sát rõ ràng mạnh hơn hắn không ít.

    Uy lực của Huyết Sát Ngự Kiếm này lại không phải bình thường có thể so sánh, Ngự Kiếm Thuật vốn không bình thường.

    Chung quanh tiếng kêu một mảnh, thành viên Huyết Chiến đã cùng thủ hạ tinh nhuệ của Huyết Y Lâu Huyết La Sát chiến cùng một chỗ, hai người Bàn Tử, Sắc Quỷ cũng ra tay, tinh thần lực của Trình Cung thì một mực bao trùm chiến trường.

    - Thanh danh Huyết Chiến của Trình gia không nhỏ, nhưng thực lực của ngươi cũng không quá là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, chỉ bằng ngươi cũng muốn chống đở Huyết Sát Kiếm của ta.

    Huyết La Sát sử dụng Huyết Sát Ngự Kiếm, khống chế Huyết Sát kiếm uy thế càng thêm kinh người, ở chung quanh Trình Lập hình thành một mảnh huyết quang, ở dưới thế công này, Trình Lập liên tiếp ngăn cản trên trăm kiếm, khóe miệng đã chảy ra máu tươi.

    Hổ khẩu cũng vỡ toang, lực lượng thân thể cũng có chút bất lực.

    - Ngươi tính toán được sao, tại đây đã từng chém giết trong trăm vạn đại quân, hôm nay không chỉ là muốn ngăn trở ngươi, còn phải giết ngươi.

    Ngươi nhìn chung quanh sẽ phát hiện, thế lửa cũng không có mạnh như ngươi tưởng tượng, bởi vì bản đại thiếu đã sớm an bài người ở các nơi, những người kia của các ngươi cũng đã bị giết chết.

    Về phần ngươi, cũng không tốt đến đâu, người đâu, bắn tên.

    Trình Cung quát lớn một tiếng, trên trăm cái nhà dân, quán rượu..., cửa sổ đều mở ra, cung tiễn thủ bên trong đã lắp tên kéo dây.

    Loại cung nỏ quân dụng hạng nặng này, uy lực kinh người, đối với võ giả cũng có lực sát thương rất mạnh, tuy một hai cái đối với Siêu Phàm kỳ thì không có bất kỳ uy hiếp, nhưng nếu như nhiều hơn cũng khó mà nói.

    Quan trọng nhất là, thế công mạnh nhất của Siêu Phàm kỳ còn bị người khác ngăn trở, thoáng cái đã thành bia ngắm sống.

    Tại sao có thể như vậy, cho dù hắn biết rõ gần đây Huyết Y Lâu có khả năng muốn hành động, đã có chuẩn bị, nhưng làm sao hắn biết mình sẽ đối phó hắn ở đây.

    Không ngờ mai phục ở chỗ này, lập tức hàng trăm hàng ngàn tên nỏ, còn có một chút tên nỏ mạnh hơn nữa, hoàn toàn là cung tiễn hạng nặng do Phạt Mạch kỳ sử dụng, bên trên ẩn chứa khí kình cường đại, uy lực xuyên kim phá thạch.

    Nếu như không phải Huyết Sát kiếm chiến đấu cùng Trình Lập, phi kiếm Huyết La Sát quét ngang, lập tức có thể giải quyết những người này, nhưng bây giờ chỉ có thể né tránh.

    Nhưng động tác né tránh của nàng mau hơn nữa, ở dưới công kích đầy trời này, cũng khó có thể hoàn toàn né tránh.

    Cho dù có được nguyên cương hộ thể, nhưng một khi bị đánh trúng, động tác thân thể sẽ chịu ảnh hưởng, sau một khắc sẽ có càng nhiều tên nỏ nữa công tới, ánh mắt Huyết La Sát nhìn chung quanh, vừa rồi có vài chỗ bốc cháy, vậy mà chỉ còn lại có một ít khói bốc lên, hơn nữa càng ngày càng nhỏ.

    Huyết La Sát là muốn cường hành bắt người, áp dụng huyết tinh tàn bạo, thậm chí không tiếc làm mấy ngàn thậm chí mấy vạn người chôn cùng, một lần hành động khởi lên uy danh Huyết La Sát.

    Bởi vì nàng đã sớm nghĩ kỹ đường lui, nhưng bây giờ phát hiện, mình tính mặc dù tốt, đợi thật sự ra tay mới phát hiện, như là lâm vào bên trong vũng bùn.

    - Giết hắn đi.

    Huyết La Sát dù sao cũng là Huyết La Sát, quyết định thật nhanh, đột nhiên quát một tiếng, chung quanh thân thể nổi lên một tầng hào quang huyết tinh, rất nhanh chớp động tránh né những người chung quanh, nhanh chóng tiếp cận Trình Cung.

    Cùng lúc đó, thời điểm Huyết La Sát quát lớn, bên ngoài vài tên Huyết Y Lâu chiến đấu cùng người của Huyết Chiến, đột nhiên không khống chế được thân thể, bị một cổ lực lượng khổng lồ cuốn đi.

    Đất bằng giống như đột nhiên nổi lên lốc xoáy, bông tuyết cùng vài cái xác chung quanh, còn có mấy người lực lượng yếu, bất luận người Huyết Y Lâu hay là Huyết Chiến đều bị cổ lực lượng khổng lồ này xoáy lên.

    - Bành bành

    Sau đó một ít thi thể, còn có những người bị cuốn vào đều trực tiếp nổ tung, lập tức từ trên trời giáng xuống, hỗn hợp huyết nhục, khối vụn, nội tạng, còn có những bông tuyết huyết.

    Tuyết bay xuống.

    - Ọe

    Một màn này phát sinh quá nhanh, hết thảy đều là lập tức.

    Trên đường phố có rất nhiều người chạy ra xa, có một ít gan lớn còn quay đầu lại xem bên này, khi thấy một màn như vậy, toàn bộ đều ói ra.

    Quá kinh khủng, quá huyết tinh!

    Bọn người Trình Cung khởi động hộ thể nguyên cương, ngăn trở những vật này, cơ hồ ở chút ít vật này rơi xuống, đa số người đều bị chấn động, lập tức một người một kiếm từ không trung đâm thẳng tới Trình Cung.

    Người này cùng kiếm lẫn ở bên trong huyết nhục, loại tràng cảnh này cho dù người quanh năm chém giết cũng sẽ cau mày cố nén cảm giác buồn nôn, càng nói chi sẽ nhìn lên trời, mà hết lần này tới lần khác, bầu trời lại có người rơi xuống, lặng yên không một tiếng động đâm về Trình Cung.

    Kiếm của Lãnh Vũ giống như người của hắn, lạnh như băng không có bất kỳ cảm tình, lặng yên không một tiếng động cướp đi tánh mạng người.

    Khi thấy Lãnh Vũ vừa ra tay, khóe miệng Huyết La Sát lộ ra dáng tươi cười, nàng đã vọt tới phụ cận Trình Cung đã chuẩn bị đưa tay đi đón đầu người bị Lãnh Vũ cắt đứt xuống.

    Nhưng thời điểm kiếm của Lãnh Vũ đã đến đầu Trình Cung, hai ngón tay đột nhiên xuất hiện, điểm vào trên mũi kiếm của Lãnh Vũ.

    - Răng rắc

    Ngón tay kia không có việc gì, nhưng thanh kiếm sắc bén vô cùng của Lãnh Vũ kia, là Nguyên khí cấp bảy lại trực tiếp vỡ vụn.

    Lãnh Vũ muốn né tránh, lại phát hiện có một cổ lực lượng nhập vào thân thể của hắn, máu của hắn như cứng lại, căn bản né không thoát.

    Mặc dù chỉ là ngay lập tức, nhưng cũng đã đủ.

    Những mảnh vỡ trường kiếm kia trực tiếp xuyên thủng qua thân thể của hắn.

    - Phốc

    Siêu Phàm kỳ có sinh mệnh lực rất cường đại, chỉ cần não bộ, trái tim không bị vết thương trí mệnh, cho dù thân thể bị xuyên thủng mười lỗ cũng không chết được.

    Lãnh Vũ rơi xuống mặt đất, còn muốn giãy dụa.

    Ngón tay Trình Cung bắn ra, một thanh đoản đao trực tiếp bay ra, cắt lấy đầu của Lãnh Vũ, đầu lâu trực tiếp lăn tới dưới chân Huyết La Sát.

    - Ah Thoát Tục kỳ, điều này sao có thể.

    Sắc mặt Huyết La Sát rốt cục thay đổi, vừa bắt đầu nàng một mực tự tin cho rằng mình khống chế cục diện, cho dù Trình Cung sớm có chuẩn bị, ở nàng xem ra cũng không quá đáng là làm cho kế hoạch của nàng không được hoàn mỹ.

    Nhưng thế nào cũng không nghĩ tới, một chiêu hủy diệt Nguyên khí cấp bảy, cho dù Siêu Phàm kỳ đỉnh phong cũng không có khả năng, trừ khi Thoát Tục kỳ có được thần thông.

    Hơn nữa nhìn đầu Lãnh Vũ bị cắt rơi, không có máu chảy ra, huyết dịch như bị đọng lại, đây tuyệt đối đã bị thần thông cực mạnh chém đứt.

    - Rút lui!

    Đây là phản ứng đầu tiên của Huyết La Sát, nàng cũng không phải là loại tử sĩ.

    Bắt người không thành thì giết, nếu như giết không thành vậy thì bảo vệ tánh mạng lui lại, chỉ cần mình còn sống, vậy sẽ tìm được cơ hội giết đối phương.

    - Ngươi đi được sao?

    Lời nói là từ trong miệng Trình Cung nói ra, nhưng phối hợp với hắn lại là lão Mã khôi lỗi.

    Tuy rằng Khôi lỗi còn kém rất nhiều chân thân, nhưng Khôi Lỗi Đan của Trình Cung đã có thể đạt tới loại tình trạng này, tinh thần lực của Trình Cung trực tiếp khống chế lão Mã, người ra sau mà đến trước vọt tới phụ cận Huyết La Sát, năm ngón tay như lao lung tản ra một cổ lực lượng cường đại, xa xa chụp vào Huyết La Sát.

    - Đây không phải tồn tại Thoát Tục kỳ, còn chưa tới, bất quá so với ta mạnh hơn một chút mà thôi.

    Huyết La Sát rất được Huyết Y Lão Tổ sủng ái, đã nhận được rất nhiều chân truyền.

    Ánh mắt tự nhiên cũng không kém, liếc thấy lão Mã cũng không phải tồn tại Thoát Tục kỳ chân chánh, khống chế Huyết Sát kiếm trở về đã không còn kịp rồi, đưa song tay ra chặn.

    - La Sát Thất Thức.

    La Sát Thất Thức này cũng đã xem như vũ kỹ siêu phàm bình thường, là căn cứ thần thông Huyết Y Đại Thủ Ấn của Huyết Y Lão Tổ thoát thai ra.

    Vũ kỹ cận chiến rất tốt, so với uy lực của thần thông bình thường cũng muốn kinh người.

    - Ngưng Huyết Thần Chỉ.

    Mặc cho nàng thiên biến vạn hóa, lão Mã cứ lao tới nàng, Ngưng Huyết Thần Chỉ phá vỡ hơn mười loại biến hóa của La Sát Thất Thức, trực tiếp chỉ mi tâm tới của nàng!

    Chương 156: Chiến Huyết Y Lão Tổ

    Tại sao có thể như vậy, La Sát Thất Thức của mình có chứa Âm Sát huyết khí, ngoại trừ miễn cưỡng đưa lực lượng đến Siêu phàm vũ kỹ, còn ẩn chứa kịch độc.

    Một khi ra tay thì Thoát Tục kỳ bình thường cũng sẽ bị ảnh hưởng, vì sao người này không có một chút phản ứng.

    Hơn nữa mỗi lần mình đánh trúng, thế công của hắn cũng không chùn bước, cho dù đối mặt tử sĩ của Vạn Kim Huyết Y Lâu huấn luyện cũng không có cảm giác như thế, tại sao bên người Trình Cung này có thể có tồn tại cường đại như vậy, còn liều lĩnh như thế.

    Quan trọng nhất là, bất luận là vừa rồi đánh chết Lãnh Vũ, hay là giờ phút này đối phó mình.

    Hắn cùng Trình Cung giống như nhất thể, Trình Cung ngồi ở chỗ kia, lại giống như hắn công kích, loại cảm giác này thật sự rất kì quái.

    Mà ngay cả Huyết La Sát tàn nhẫn như vậy, sát thủ lãnh khốc cũng cảm giác sau lưng lạnh cả người, bởi vì thậm chí nàng có một loại cảm giác, đối chiến cùng mình căn bản không phải là người, cho dù đối mặt một Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất nàng cũng không có cảm giác như thế, lúc này nàng thật sự lạnh như băng, khủng bố.

    Đúng vậy, là khủng bố, làm cho người tàn nhẫn, lãnh khốc như nàng cảm thấy khủng bố.

    - Nhiên Huyết Đại Pháp.

    Vừa rồi tình huống của Lãnh Vũ, Huyết La Sát tận mắt nhìn thấy, này đã viễn siêu vận chuyển pháp lực bình thường, là trong phạm vi thần thông.

    Chỉ cần bị dính một chút, huyết dịch cứng lại, cho dù có biện pháp hóa giải, nhưng chỉ chậm một chút là nàng cũng có thể cảm nhận được phi đao kia sẽ lóe lên mà lấy đầu nàng xuống.

    Nhiên Huyết Đại Pháp, lập tức làm cho lực lượng Huyết La Sát tăng vọt, thanh Huyết Sát Kiếm kia bằng tốc độ kinh người xuất hiện ở dưới chân Huyết La Sát, trực tiếp mang theo nàng ngự kiếm bay đi.

    - Trình Cung, ngươi vậy mà làm cho ta hao tổn mười năm tuổi thọ thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp, ta với ngươi không chết không ngớt.

    Theo Huyết La Sát hung hăng càn quấy xuất hiện, đến bây giờ chật vật thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp đào tẩu, sự tình cũng không hơn mười cái hô hấp.

    Nghe Huyết La Sát kêu gào trước khi đi, Trình Cung mở miệng mắng:

    - Móa, Huyết Y Lâu các ngươi còn có tiền đồ khác hay không, mỗi lần đều chơi cái này.

    Ngoài thành có đại quân bố phòng, ngươi nghĩ đám các ngươi có thể đào tẩu sao.

    Huyết Y Lão Tổ dạy dỗ đều là bọn rác rưởi các ngươi sao, thật không biết Huyết Y Lâu các ngươi lăn lộn như thế nào mà lâu như vậy còn không có bị tiêu diệt, Huyết Y Lão Tổ kia còn được xưng lão tổ, ta nhìn hắn như là con chuột.

    Tự mình thì trốn tránh, phái bọn phế vật các ngươi đi tìm chết.

    Các ngươi con mẹ nó đều là ngu ngốc, Huyết Y Lão Tổ kia không dám đắc tội Trình gia chúng ta, cho nên phái các ngươi tới chịu chết, chờ các ngươi đều chết hết, về sau sẽ không ai biết rõ sự tình mất mặt của hắn, hắn có thể tìm một chỗ trốn vài thập niên, đợi mọi người quên chuyện này, hắn trở ra uy phong, hắn cũng có chút năng lực ấy.

    - Vô tri tiểu nhi, Trình gia tính là cái gì, ngươi lại tính là cái gì cũng dám nói bản lão tổ, ta muốn mổ bụng ngươi, sau đó ăn tươi lá gan của ngươi.

    Nhưng vào lúc này, một tiếng nổi giận rống lên truyền khắp toàn bộ Vân Ca Thành, thiên địa đều biến sắc ở dưới âm thanh này, thanh âm này mang theo uy thế khôn cùng, vô số người lực lượng không có đạt tới Phạt Mạch kỳ trực tiếp bị một tiếng rống lên này chấn tổn thương.

    - Lão tổ, lão tổ đã đến...

    Vốn là Huyết La Sát thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp toàn lực đào tẩu lập tức dừng lại, nàng biết rõ tình huống hôm nay nếu quả thật như Trình Cung nói, Trình Cung còn có những bố trí khác, cho dù nàng có thể trốn khỏi đây, nhưng muốn chạy trở về Huyết Y Lâu cũng rất không có khả năng.

    Nhưng mà lão tổ đã đến thì không giống với lúc trước, lão tổ thần thông quảng đại, pháp lực vô biên, hô phong hoán vũ không gì làm không được.

    Thanh âm Huyết Y Lão Tổ cuồn cuộn, cảm giác vẫn còn rất xa, không đợi hắn nói dứt lời, nháy mắt sau đó, bên trên bầu trời đã xuất hiện một bàn tay lớn.

    Bàn tay này hoàn toàn là huyết sắc, giống như là tiên lực ngưng tụ thành.

    Cái này là thần thông Huyết Y Đại Thủ Ấn mà Huyết Y Lão Tổ tìm hiểu, cô đọng trăm năm, tốc độ của Huyết Y Đại Thủ Ấn này so với Huyết La Sát thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp chạy trốn còn nhanh hơn, trong lúc nói chuyện đã lập tức bay tới.

    Tuy Huyết Y Lão Tổ này rất mạnh, nhưng cũng biết Vân Ca Thành này cường giả như mây, cũng không phải địa phương dương oai.

    Nhưng lần này ba đồ đệ mình đã mất một cái, hơn nữa sự tình quan hệ đến uy nghiêm của Huyết Y Lâu, quan hệ đến tôn nghiêm của Huyết Y Lão Tổ hắn, phải giết tiểu tử này.

    Huyết Y Lão Tổ có thể trốn triều đình, nhưng há có thể bị một tiểu tử miệng còn chưa sạch nói như vậy, về sau Huyết Y Lão Tổ hắn còn gặp người như thế nào.

    Nhanh, chuẩn, chỉ cần bắt được Trình Cung này, Trình gia sẽ sợ ném chuột vỡ bình, mà chỉ cần những người khác không dốc sức liều mạng cản trở, mình có mười thành nắm chắc ly khai Vân Ca Thành này.

    - Ngưng huyết...

    Bành...

    Lão Mã đứng mũi chịu sào, bởi vì tốc độ quá nhanh hắn muốn tránh cũng không có biện pháp, Trình Cung chỉ có thể dùng tinh thần lực khống chế hắn đi ngăn cản, nhưng lão Mã vừa rồi giết Lãnh Vũ, đánh trọng thương Huyết La Sát, giờ phút này quay mắt về phía Huyết Y Đại Thủ Ấn giống như là một hạt vừng va chạm cùng một cái dưa hấu, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

    Ngón tay trực tiếp đứt gãy, nếu không phải hắn phục dụng Khôi Lỗi Đan, thân thể dị thường chắc chắn, mà Huyết Y Đại Thủ Ấn này cũng không phải chủ yếu công kích hắn, thì dưới một kích này hắn đã nát bấy.

    - Lão già kia, mấy trăm tuổi không vào quan tài, con mẹ ngươi muốn làm cái gì, người Trình gia ta há lại cho ngươi động.

    Chạy đến đế đô giương oai, muốn chết!

    Tưởng chừng Huyết Y Đại Thủ Ấn sẽ lập tức bắt được Trình Cung, thì một đạo kiếm khí hỏa diễm dài chừng năm mét nóng rực phát sau mà đến trước, so với Huyết Y Đại Thủ Ấn càng thêm nhanh, mạnh hơn lao tới.

    - Oanh...

    Ở trước người Trình Cung ba mươi mét, hai đạo lực lượng cường đại này đụng nhau, lập tức tạo thành một cổ khí lãng khổng lồ, may mắn chung quanh là cửa hàng, chiến đấu vừa rồi làm mọi người chạy đi hết, lần này trực tiếp đánh ra một cái hố to, sâu chừng hơn mười thước, phòng ốc chung quanh toàn bộ sụp đổ, có thể thấy được uy lực này lớn đến bao nhiêu.

    Sau một khắc, Huyết Y Lão Tổ một thân trường bào hỏa hồng, thân thể trực tiếp bay lượn tới, trong nháy mắt đã rơi xuống.

    Mùi huyết tinh trên người đã ngưng làm một thể, hoàn toàn không giống thời điểm Huyết La Sát ra tay như vậy, ẩn ẩn giống như câu thông cùng thiên địa, nguyên khí chung quanh điên cuồng bắt đầu khởi động tiến vào thân thể của hắn, làm cho người ta có cảm giác huyết khí xông thẳng lên trời.

    Mặc dù đi vào Vân Ca Thành, lại tràn ngập tư thái trên cao nhìn xuống, thần sắc như xem con sâu cái kiến.

    Này là Huyết Y Lão Tổ tung hoành Lam Vân Đế Quốc trên trăm năm, cường giả chân chính, sự xuất hiện của hắn lập tức kinh động đến không ít người.

    Trong hoàng cung, mấy cổ khí tức cường đại trực tiếp phóng qua, các loại khí kình cường đại màu sắc bất đồng xông thẳng lên trời, Lôi gia cũng có một đạo lôi quang phóng lên trời.

    So với Huyết Y Lão Tổ không chậm chút nào chính là Trình Tiếu Thiên, tay cầm một thanh trường kiếm màu xanh da trời, trên người tản ra khí tức không kém Huyết Y Lão Tổ chút nào.

    Đại nguyên soái năm đó thống lĩnh trăm vạn đại quân ra tay lần nữa, cho thấy cường thế kinh người lần nữa.

    Mà thanh kiếm trong tay hắn kia, càng làm cho Huyết Y Lão Tổ nhíu mày.

    Trong mắt hắn, ngay cả Trình Tiếu Thiên cũng chỉ là tiểu oa nhi, cũng không quá đáng là nhân tài mới xuất hiện mà thôi.

    Mà ở trong kinh nghiệm nhân sinh của hắn, người như vậy hắn gặp qua rất nhiều, đa số đều là rất nhanh thì biến mất, phong quang vài thập niên mà thôi.

    Nhưng hiện tại người này, vậy mà chặn Huyết Y Đại Thủ Ấn của mình.

    Huyết Y Lão Tổ cũng không phải là thế hệ nhân từ, không có khách khí đánh vài chiêu thử sức, sau đó dần dần biến hóa, cuối cùng mới thi triển đại chiêu.

    Tốc chiến tốc thắng, cho dù đối phương yếu thế nào cũng vậy, vừa rồi chính là thần thông mạnh nhất của hắn...

    Huyết Y Đại Thủ Ấn.

    Trên thực tế tu luyện thần thông rất tốn thời gian.

    Thoát Tục kỳ có thể tu luyện thần thông, nhưng tuổi thọ có hạn, có thể tu luyện một loại thần thông cũng đã không tệ, hắn trên trăm năm qua tu luyện Huyết Y Đại Thủ Ấn, tu luyện tới đỉnh phong, lại không nghĩ rằng như vậy còn bị Trình Tiếu Thiên chặn được.

    Thực lực người này hoàn toàn không kém gì mình, hơn nữa thanh kiếm trên tay hắn hẳn là Linh khí chính thức, ít nhất là Linh khí cấp ba.

    - Sự tình Trình gia ta, không cần các ngươi gây thêm phiền, đều cút ngay cho ta.

    Huyết Y Lão Tổ xuất động, cũng kinh động đến một số cường giả Vân Ca Thành, vô số người đều nhao nhao mở rộng tinh thần lực của mình tới điều tra, thậm chí có một ít rất không thoải mái với việc Huyết Y Lão Tổ đến Vân Ca Thành hung hăng càn quấy, cũng rất có ý tứ ra tay hoặc là áp chế, nhưng mà trực tiếp bị một tiếng quát của Trình Tiếu Thiên đuổi đi.

    Nhìn Trình Tiếu Thiên một thân quần áo rộng thùng thình trong gió, Huyết Y Lão Tổ nói:

    - Trình Tiếu Thiên, cho dù ngươi cũng đạt tới đỉnh phong thì như thế nào, hôm nay ngươi bảo hộ không được...

    - Bành...

    Ah...

    Lão tổ, cứu ta...

    Huyết Y Lão Tổ chưa nói xong, sau lưng đã truyền đến một tiếng hét thảm.

    Tuy Huyết Y Lão Tổ nói rất cứng, nhưng trên thực tế lực lượng của Trình Tiếu Thiên từ một kiếm vừa rồi hắn đã nhìn thấy, cho nên hắn rất ngưng trọng đối đãi, nếu không dùng tu vi của hắn, sau lưng xảy ra chuyện gì sao lại không biết.

    Giờ phút này mãnh liệt nhìn sang, đã thấy Huyết La Sát vừa mới chạy trốn ngã từ không trung xuống, mà đánh rớt nàng xuống đúng là lão Mã mới bị Huyết Y Lão Tổ tùy ý đánh bay.

    Giờ phút này lão Mã một thân máu tươi, một cánh tay đã rủ xuống, nhưng mà toàn thân phát ra kim quang, lão Mã vừa mới ăn một đống đan dược đánh lén đắc thủ, từ phía sau bổ tới một chưởng đánh rớt Huyết La Sát xuống.

    Trong quyền của lão Mã tự nhiên đều ẩn chứa lực lượng Ngưng Huyết Thần Chỉ, nếu như lúc toàn thịnh, Huyết La Sát còn có thể ngăn cản thoáng một chút, nhưng giờ phút này vừa mới thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp, nàng căn bản ngăn không được.

    - Khôi lỗi...

    Lại là khôi lỗi tiếp cận Thoát Tục kỳ, tại sao có thể có loại vật này...

    Huyết La Sát không biết được đây là cái gì, nhưng Huyết Y Lão Tổ vẫn có một ít kiến thức, dù sao sống hơn hai trăm năm không phải sống không.

    Liếc mắt liền nhận ra cái kia là khôi lỗi, trong lòng của hắn chấn kinh vô cùng, tuy rằng hắn có thể nhận ra đó là khôi lỗi, nhưng mà chỉ có thể nhận ra, nếu mà thật có thể hiểu được phương pháp luyện chế khôi lỗi này, vậy cũng quá lợi hại.

    Thậm chí có khôi lỗi tiếp cận Thoát Tục kỳ, tiểu tử này cũng quá may mắn, hắn từ nơi đó lấy được loại Khôi Lỗi Đan cường đại này.

    - Thái Dương kiếm khí.

    Phân thần trong chốc lát, trường kiếm trong tay Trình Tiếu Thiên đã chém qua, mặt trời khắc khí, uy lực vô cùng, so vừa rồi lại cường hoành ba phần, rõ ràng cho thấy muốn trực tiếp tiêu diệt Huyết Y Lão Tổ.

    Thần thông của Trình Tiếu Thiên là Thái Dương kiếm khí chí dương chí cương, lực phá hoại cùng tốc độ đều không gì sánh kịp, Huyết Y Lão Tổ lại phân thần, muốn trốn tránh cũng không kịp.

    Quần áo chung quanh thân thể của hắn mãnh liệt co rút lại, cái này là chỗ dựa lớn nhất cho Huyết Y Lão Tổ, là lần trước hắn bị đuổi giết, trong lúc vô tình phát hiện, về sau hắn cũng cảm nhận được nó có huyết sát vô cùng, nên đặt tên là Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Giờ phút này Vạn Kim Huyết Y Lâu mãnh liệt co rút lại, chắn trước người, trực tiếp đụng thẳng vào Thái Dương kiếm khí.

    - Oanh!

    Thân thể Huyết Y Lão Tổ bị đánh bay ra ngoài, hắn vốn muốn mượn xu thế đánh bay, thuận tiện giải cứu Huyết La Sát, nhưng hết thảy đều đã chậm!

    Chương 157: Siêu cường đối chiến

    Thời điểm lão Mã đánh Huyết La Sát rơi xuống, đồng thời Trình Cung khống chế lão Mã lui về phía sau né tránh, mà một ngọn phi đao trực tiếp bay tới cắt đầu Huyết La Sát.

    Bên này giết chết Huyết La Sát, bên kia Trình Cung lập tức nói:

    - Hét hét...

    Ngươi xem, ta lại không có ý tứ giết một đồ đệ của ngươi, hơn nữa còn đang ở trước mặt ngươi, thật sự là có lỗi.

    Bất quá ngươi cũng quá rác rưởi đi, ngay cả đồ đệ ở trước mặt mình ngươi cũng không bảo hộ được, nếu ta là ngươi đã sớm tìm khối đậu hủ đập chết, nếu không thì khóc lóc om sòm, lấy nước tiểu dìm chết mình.

    Còn xưng Huyết Y Lão Tổ, ngươi cũng không biết xấu hổ gọi lão tổ, ta nhìn ngươi ngay cả chó cũng không bằng.

    Thái Dương Kiếm Khí của gia gia cũng là thần thông không tệ, nhưng mà gia gia lại không biết Thái Âm Kiếm Khí, tuy rằng dễ dàng một ít, nhưng mà âm dương không công bằng, cuối cùng nhất định sẽ xảy ra vấn đề.

    Hơn nữa muốn học tập một loại thần thông nữa, thời gian hao phí cũng rất lớn, cho nên Trình Cung sớm phát hiện khí tức chí dương chí cương của gia gia quá nặng, cũng không có đem công pháp điều hòa mình biết dạy cho gia gia.

    Chỉ là thông qua đan dược điều trị, bởi vì nếu có Thái Dương Kiếm Khí phối hợp Thái Âm Kiếm Khí, đó là tốt nhất, gia gia mượn nhờ Thái Âm Kiếm Khí kia có thể thành tựu lục địa thần tiên, vậy sau này lại dạy cho gia gia một đạo pháp khác cao siêu hơn là được.

    Trình Cung nhìn gia gia sử dụng Thái Dương Kiếm Khí chiến đấu cùng Huyết Y Lão Tổ, trong nội tâm nghĩ vậy, ngoài miệng lại không nhàn rỗi.

    Vốn là đến loại cảnh giới như Huyết Y Lão Tổ, sớm đã đến tình trạng không bị ngoại lực ảnh hưởng, nhưng cũng phải nhìn tình huống tới trình độ nào.

    Dù sao dưới tình huống đồ đệ bị giết ở trước mặt, hơn nữa áp lực Trình Tiếu Thiên công kích cũng đủ lớn, nên Trình Cung nói đã tạo thành một ít ảnh hưởng.

    Làm cho huyết khí Huyết Y Lão Tổ bất ổn, tức giận không thôi, đường đường Huyết Y Lão Tổ, lại bị một hoàn khố nhục nhã như vậy, quả thực không thể tha thứ, không có thể tha thứ.

    Vốn là đến trình độ chiến đấu như bọn hắn, như Trình Cung cần phải sớm tránh đi, nếu không bị một tia kình khí bắn trúng có khả năng uy hiếp hắn.

    Nhưng mà giờ phút này Trình Lập, lão Mã ở bên cạnh, còn có gia gia ngăn cản, Trình Cung rất rỗi rãnh như trước.

    - Gia gia, tuy hắn có thể ngăn kiếm khí của người, nhưng hắn đi đường ngang ngõ tắt mới có được lực lượng hùng hậu, người trực tiếp tập trung lực lượng đánh nát y phục rách rưới kia của hắn là được rồi.

    Phòng ngự của hắn có vấn đề, mỗi mười hai thức sẽ né tránh, hiển nhiên hắn không có lực, toàn bộ pháp lực đều cung cấp cho cái Linh khí này, không có biện pháp xuất chiêu, hơn nữa pháp bảo này tựa hồ bị hao tổn qua, mới có thể công phá.

    Bên người Trình Cung có một bạch y nam tử, ánh mắt lạnh như băng không biểu tình, nhưng thỉnh thoảng sẽ truyền âm trò chuyện vài câu cùng Trình Cung.

    Sau khi hắn trò chuyện cùng Trình Cung, Trình Cung lại hô lên.

    Mà Trình Tiếu Thiên đối với cháu trai tự nhiên là hoàn toàn tin tưởng, lập tức cải biến lực lượng, hoàn toàn dựa theo Trình Cung nói.

    Một hơi bức Huyết Y Lão Tổ đi hơn vạn mét, đánh cho mặt Huyết Y Lão Tổ không có chút máu, thân thể đã phát ra run rẩy.

    Gia hỏa đáng giận, tại sao hắn có thể nhìn ra những cái này, lại có thể nói ra nhược điểm bên trong công lực của mình, bộ Vạn Kim Huyết Y Lâu của mình là phát hiện từ trong Linh khí huyết y.

    Nhưng lúc ấy huyết y bị hao tổn, công pháp cũng thiếu hụt. hiều năm qua, tuy hắn chữa trị huyết y một ít, nhưng phương diện công pháp lại không có biện pháp đền bù.

    - Kỳ quái, loại chiến đấu cấp bậc này, tiểu tử kia làm sao có thể nhìn ra, ngay cả lão tử cùng Trình lão gia hỏa cũng không có nhìn ra.

    - Hành động của tiểu tử này vừa rồi bất quá là hoàn khố hung hăng càn quấy, lúc này hành vi của hắn giống như đang chơi đùa, nhưng hai câu kia lại trực tiếp chỉ ra vấn đề, tại sao có thể như vậy.

    - Trình gia, tiểu tử này gần đây rất không bình thường, vừa rồi tựa hồ Bạch y nhân kia nói với hắn một ít gì đó, người này rất thần bí, thậm chí ngay cả ta cũng không có biện pháp điều tra chân diện mục của hắn.

    - Trách không được gần đây tiểu tử này biểu hiện luôn ngoài dự đoán mọi người, nguyên lai bên người có tương trợ, chỉ là Trình Tiếu Thiên mời từ chỗ nào tới để trợ giúp cháu trai hắn.

    - Hừ, cuối cùng chỉ là mượn nhờ người khác, làm ra ảo ảnh, nửa hư nửa thực.

    Loại chiến đấu trình độ này, đã chấn kinh toàn bộ cao tầng Lam Vân Đế Quốc, bởi vì lực ảnh hưởng cùng lực phá hoại quá lớn.

    Nếu như không phải Trình Tiếu Thiên cường thế, vừa rồi thậm chí sẽ có rất nhiều người lao tới, dù sao nơi này là đế đô Lam Vân Đế Quốc, không thể để cho người khác tùy tiện giương oai.

    Cho dù hiện tại bọn hắn không có tới, nhưng nguyên một đám cũng lưu ý tới tình huống nơi này, vốn đều đang chú ý Trình Tiếu Thiên cùng Huyết Y Lão Tổ chiến đấu, không có người đi để ý một hoàn khố nói nhãm.

    Nhưng Trình Cung nói mấy câu lại điểm ra vấn đề của Huyết Y Lão Tổ, lại cho ra đề nghị, lập tức làm mọi người bắt đầu chú ý hắn, cũng chú ý tới người trẻ tuổi mặc áo trắng rất kỳ lạ bên cạnh hắn.

    Mịa nó, muốn đúng là hiệu quả như vậy, mượn nhờ cái này, mình chí ít có một thời gian ngắn muốn nói cái gì cũng được.

    Muốn hoàn khố nổi bão cũng có thể, muốn nói một ít nghị luận cũng được, thật đúng là sảng khoái, tiểu tử Bách Biến ở phương diện này thật là có chút thiên phú, mình chỉ cho hắn Thiên Biến Vạn Hóa, trong thời gian ngắn như vậy mà đã có lĩnh ngộ.

    Giờ này khắc này là thời điểm hỗn loạn, cho dù có người hơi chút lưu ý bên cạnh mình, cũng sẽ không quá để ý, vừa vặn từ giờ trở đi chế tạo ra một mưu sĩ đặc biệt.

    - Huyết tẩy thiên hạ, Huyết Y Đại Thủ Ấn, thời điểm lão tử tung hoành thiên hạ các ngươi còn chưa ra đời, hôm nay tiểu tử này bản lão tổ phải giết, ai cũng không có thể ngăn được.

    Giờ phút này Huyết Y Lão Tổ là nín thở nén giận, Vạn Kim Huyết Y Lâu trên người đột nhiên phi thiên mà lên, lập tức tăng vọt gấp trăm lần, bao trùm toàn bộ phạm vi mấy ngàn mét chung quanh, chính thức thể hiện ra uy lực linh khí, sau một khắc, một cái Huyết Y Đại Thủ Ấn cực lớn oanh tới Trình Tiếu Thiên, mà chính hắn thì nhảy vào không trung, trực tiếp biến mất ở trong Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Mượn nhờ hiệu quả Vạn Kim Huyết Y Lâu giống như che khuất bầu trời, Huyết Y Lão Tổ tránh được Trình Tiếu Thiên trong chốc lát, lần nữa xuất hiện trên không của bọn người Trình Cung.

    - Tiểu tử, bản lão tổ sẽ cho ngươi hối hận vì sinh ra trên đời.

    Khi Huyết Y Lão Tổ huy động pháp bảo che khuất bầu trời, Trình Cung đã đoán được hắn muốn làm gì, vừa rồi sau khi mình vạch trần nhược điểm của hắn, gia gia đã áp bách hắn đến cực hạn, thậm chí rất có thể đã làm hắn bị thương.

    Loại tình huống này, lão già này khẳng định không có khả năng lại dây dưa cùng gia gia, nhưng lão gia hỏa này lại không chịu mất mặt rời đi như vậy, tuy thanh danh Huyết Y Lão Tổ không được tốt lắm, nhưng hắn tự cho là mình còn có chút uy danh.

    Nhưng hôm nay đại đệ tử mình lại bị thủ hạ của tiểu tử này đánh bại, nhị đệ tử, tam đệ tử bị giết chết, ở trước mặt một đám cường giả đỉnh cấp của Lam Vân Đế Quốc, xém chút nữa bị hắn làm tức đến phun máu, không bắt hắn ăn sống nuốt tươi, sao có thể tiêu được nộ khí trong lòng.

    Cho nên khi Huyết Y Lão Tổ lập tức mượn nhờ Vạn Kim Huyết Y Lâu lướt qua phong tỏa của Trình Tiếu Thiên, lão Mã đã chắn trước người Trình Cung, giờ phút này hắn giống như phân thân Trình Cung luyện chế ra, mặc dù không có đủ năng lực như phân thân, hơn nữa chỉ huy cũng có chút cứng ngắc.

    Nhưng nói tóm lại, Trình Cung khống chế khôi lỗi đã có chút thành thục.

    - Không đầu thai làm người, còn học ngươi đầu thai làm súc sinh à.

    Vừa nói chuyện, Trình Cung trực tiếp đem hai khỏa Địa cấp siêu phẩm Nguyên Khí Đan đánh vào bên trong Ẩn Linh Đao.

    Mà giờ khắc này ở dưới sự khống chế của Trình Cung, lão Mã ngưng tụ lực lượng nhảy vào bên trong Ẩn Linh Đao, lập tức trình độ cuồng bạo của Ẩn Linh Đao này đã vượt ra khỏi trình độ khi đối phó với bọn người Đỗ Khiêm hơn trăm lần.

    Đầu tiên Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm không phải Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm của Trình Cung lúc trước có thể so sánh, mà lực lượng lão Mã lại không phải Trình Cung hiện tại có thể so sánh.

    Trong nháy mắt này, Ẩn Linh Đao trong tay lão Mã đột nhiên trở nên như ẩn như hiện, cầm trong tay tựa hồ giống như muốn biến mất, tùy thời có khả năng không thấy.

    Chỉ có thể cảm nhận được một đoàn lực lượng cuồng bạo ẩn dấu, tựa hồ tùy thời muốn xé rách không gian.

    - Hồng Lưu Chiến Đao.

    Trình Cung khống chế lão Mã, tuy không thể như tu luyện phân thân, càng không thể dung nhập cái gì đó, nhưng giờ phút này dùng hai khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm thúc dục, dùng lực lượng tiếp cận Thoát Tục kỳ của lão Mã thôi động, rốt cục làm lực lượng của Ẩn Linh Đao này đạt đến biên giới một loại vũ kỹ Siêu phàm.

    Vũ kỹ Siêu phàm không giống thần thông, sau khi học là có thể hiểu được, chỉ cần lực lượng đầy đủ là có thể vận dụng.

    Nhưng mà thần thông thì cần hơn mười, thậm chí mấy trăm năm rèn luyện, lĩnh ngộ, cho dù trong đầu Trình Cung có vô số phương pháp tu luyện thần thông, cũng không có biện pháp lấy ra dùng, thậm chí ngay cả cho gia gia một loại tu luyện cũng phải thận trọng, đến bây giờ đều chưa cho.

    Bởi vì không đủ tài nguyên, trước khi tuổi thọ hết, có một bản thần thông cường đại, kết quả chính là đem tinh lực đặt ở bên trên nó, đến chết cũng không có thể lĩnh ngộ một phần vạn.

    Hồng Lưu Chiến Đao này thì chỉ cần huy động tư thế, lực lượng bộc phát ra tận cùng, những cái này mặc dù Trình Cung sử dụng tinh thần lực khống chế lão Mã cũng có thể làm được một ít.

    Nước lũ giống như lịch sử nước lũ không thể ngăn cản, uy thế lập tức thúc dục đến mức có thể phát ra chiêu thức vũ kỹ Siêu phàm.

    Ở thời khắc này, bên trên Ẩn Linh Đao tản mát ra lực lượng kinh người, vậy mà đã có một xu thế chủ động hấp thu lực lượng.

    Tựu như một hung thú ngủ say bị tỉnh lại, trong lúc đó bộc phát ra một tia lực lượng.

    - Linh khí cấp bốn đỉnh phong, không, có khả năng cao hơn, điều này sao có thể, lực lượng này... hắn làm sao có thể bộc phát ra loại lực lượng này, làm sao có thể...

    Huyết Y Lão Tổ tập trung tám phần lực lượng lên Huyết Y Đại Thủ Ấn chỉ vì ngăn Trình Tiếu Thiên một ít thời gian, mà còn lại một thành lực lượng thì dùng để thúc dục pháp bảo huyết y của hắn, chỉ vì né Trình Tiếu Thiên phong tỏa, đồng thời phong tỏa những người khác, vạn nhất có người ra tay xuất đầu thì phiền toái.

    Nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, Trình Cung quay mắt về phía hắn, cũng dám chính diện chống cự, nhưng lại kinh người như thế.

    - Oanh!

    Một kích này đã vượt qua cực hạn, thân thể lão Mã bạo liệt ra lần nữa, may mắn hắn bây giờ là khôi lỗi, căn bản không có cảm giác nào.

    Huyết Y Lão Tổ cũng không tốt chút nào, cả người đụng vào Hồng Lưu Chiến Đao, thân thể bị đánh bay lên không.

    - Bành...

    Dư ba bắn ra mạnh mẽ, làm cho Trình Lập ở trước người Trình Cung liều chết ngăn cản bị chấn đến miệng phun máu tươi, không dám tin nhìn lão Mã.

    Quá mạnh mẽ, bên người Trình Cung lúc nào có cường giả loại này thủ hộ, hơn nữa hắn còn một mực như là nô tài trầm mặc, cường giả như vậy lại cam tâm làm chuyện này sao!

    Chương 158: Lão soái uy vũ

    Trình Cung còn đỡ một ít, dư ba có Trình Lập ngăn cản, mà hắn khoát tay đã tiếp nhận Ẩn Linh Đao lão Mã ném tới.

    Lần này toàn diện bộc phát, mặc dù chỉ là đánh bay Huyết Y Lão Tổ sử dụng một thành lực lượng, nhưng mà cũng làm lão Mã triệt để mất đi sức chiến đấu.

    Trình Cung biết mình ra tay, công kích mạnh nhất cũng có hạn, nhưng hắn không có lui, cũng không có sợ hãi.

    - Thái Dương Kiếm Khí, tung hoành thiên địa, PHÁ...!

    Trình Tiếu Thiên cũng nổi giận, trường kiếm trong tay bộc phát ra hào quang khôn cùng, lập tức như là một mặt trời xuất hiện.

    - Rầm rầm

    Thế công càng hung mãnh, trực tiếp đánh Vạn Kim Huyết Y Lâu trọng thương, lập tức khôi phục bình thường bay tới trên người Huyết Y Lão Tổ.

    - Phốc!

    Huyết Y Lão Tổ phun ra một búng máu, một ngón tay trên tay trái thậm chí bị cắt đứt khi đụng Hồng Lưu Chiến Đao, mà sau đó Trình Tiếu Thiên bộc phát làm hắn trọng thương.

    - Trình Tiếu Thiên, Trình Cung, ta và Trình gia các ngươi bất cộng đái thiên, từ nay về sau, Vạn Kim Huyết Y Lâu giết người Trình gia, tất cả có quan hệ cùng Trình gia, giết, tất cả người Trình gia, giết, cuộc đời Huyết Y Lão Tổ ta không diệt Trình gia ngươi, thề không làm người, thiên địa làm chứng.

    Thanh âm Huyết Y Lão Tổ vang vọng Vân Ca Thành, làm vô số người trong Vân Ca Thành sợ tới mức run rẩy không dám lên tiếng, thanh âm hung tàn, như oan hồn lấy mạng, làm cho người ta nghe mà gặp ác mộng.

    - Trình Tiếu Thiên ta mười lăm tuổi nhập ngũ, mười chín tuổi làm Tướng quân, hai mươi hai tuổi lĩnh mười vạn đại quân bình định phản loạn, hai lăm tuổi lĩnh trăm vạn đại quân khai cương khoách thổ cho đế quốc, để đế quốc từ hai mươi sáu hành tỉnh gia tăng đến ba mươi chín hành tỉnh, ba mươi hai tuổi Phong đại Nguyên soái thống lĩnh binh mã thiên hạ, bốn mươi mốt tuổi phong Trấn Quốc Công, năm mươi lăm tuổi ngăn cản liên quân ngũ quốc.

    Dưới kiếm Trình Tiếu Thiên ta, chết đi đâu chỉ vạn người, chết dưới quân ta đâu chỉ trăm vạn, ta như mặt trời ban trưa của Lam Vân Đế Quốc, một tà ma ngoại đạo, đầu lĩnh sát thủ cũng dám ở chỗ này hung hăng càn quấy cùng ta, không biết tự lượng sức mình, không biết sống chết.

    Thanh âm Trình Tiếu Thiên mênh mông cuồn cuộn, cũng đồng dạng truyền khắp toàn bộ Vân Ca Thành, nhưng mà bên trong thanh âm của hắn ẩn chứa một loại đại khí mênh mông cuồn cuộn.

    Làm cho người ta sau khi nghe cảm giác nhiệt huyết sôi trào, dũng khí dâng lên.

    Càng làm vô số người nghĩ tới công tích của Trình Tiếu Thiên năm đó, nghĩ tới từng màn trước kia, thậm chí có một ít người yên lặng chảy nước mắt ra.

    - Phốc!

    Vô số người trong Vân Ca Thành nghe được thanh âm của Trình Tiếu Thiên, cảm giác nhiệt huyết dâng lên, dũng khí cường tráng, mà Huyết Y Lão Tổ nghe vào trong tai thì như thiên lôi trận trận, làm thương thế của hắn nghiêm trọng thêm rất nhiều, liên tiếp phun ra vài bún máu.

    Mà kiếm thế của Trình Tiếu Thiên thì càng phát ra uy mãnh, mênh mông cuồn cuộn, như mặt trời ban trưa, hào quang bắn ra bốn phía, tà ma né tránh.

    - Nhiên Huyết Đại Pháp...

    Huyết Y Lão Tổ chợt quát một tiếng, thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp, trực tiếp tổn thất mười năm tuổi thọ, thân thể lập tức hóa thành một đạo huyết quang phóng lên trời, trong chớp mắt biến mất ở phía chân trời.

    Đồng dạng là thi triển Nhiên Huyết Đại Pháp, Huyết Y Lão Tổ thi triển so với Huyết La Sát thi triển mạnh hơn vạn lần, trực tiếp phá không rời đi.

    Tuy Trình Tiếu Thiên cuối cùng cũng công ra trên trăm đạo hào quang bắn ra bốn phía, kiếm khí như ánh nắng chói mắt, nhưng cuối cùng cũng không có thể lưu Huyết Y Lão Tổ lại.

    Dù sao Huyết Y Lão Tổ này cũng là cường giả uy tín lâu năm, tung hoành thiên hạ hơn hai trăm năm, có thể làm hắn trọng thương đã là phi thường khó được.

    - Vẫn để cho lão già này chạy thoát, tiểu tử ngươi vừa rồi có bị thương không?

    Thân hình Trình Tiếu Thiên hơi động một chút đã xuất hiện bên cạnh Trình Cung, một khắc vừa rồi ngay cả Trình Tiếu Thiên cũng bị dọa, đây là sau khi lực lượng hắn liên tiếp từ Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu tăng vọt đến đỉnh phong, lần thứ nhất gặp được cường giả đồng cấp, có thể đánh nhau đến như vậy đã là rất không tệ, nhưng nếu như cháu trai xảy ra chuyện gì, cái kia hết thảy đều không có bất kỳ giá trị.

    Giết Huyết Y Lão Tổ một vạn lần cũng không có bất kỳ ý nghĩa.

    - Gia gia không cần lo lắng, ta không sao, chỉ là Huyết Y Lão Tổ kia hắn cũng trốn không thoát đâu.

    Chỉ là trước mắt Trình chúng ta, muốn đuổi bắt vây quét Vạn Kim Huyết Y Lâu chỉ sợ có chút cố hết sức.

    Tuy Huyết Chiến của Trình gia rất tinh nhuệ, nhưng dù sao số lượng cũng không nhiều lắm, hơn nữa bọn người Trình Trảm ở Nguyên Thủy Ma Tông tu luyện, một số người khác còn ở bên ngoài, trong nhà chính thức có thể thuyên chuyển cũng không nhiều người.

    Đương nhiên, Trình gia không phải không có năng lực võ trang một đội ngũ, dùng địa phương phía sau Trình gia kia, cho dù quanh năm đóng quân một vạn người cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu như vậy chỉ sợ Hoàng đế càng thêm ngủ không được.

    - Ngươi có biện pháp tìm được ổ tên kia?

    Trình Tiếu Thiên giật mình nhìn Trình Cung, phải biết rằng Huyết Y Lão Tổ sở dĩ khó chơi, cũng không chỉ là hắn lợi hại.

    Triều đình người đông thế mạnh, mặc dù hắn là Thoát Tục kỳ cũng cũng không phải vô địch, cũng không phải tồn tại như thần tiên lục địa.

    Khó chơi nhất chính là không ai tìm được hang ổ của hắn, tới cảnh giới như hắn, muốn giết hắn đã rất khó, trừ khi có ba bốn tên đồng cấp vây quanh hắn, còn có khi có một người vẫn lạc mới có thể đánh chết hắn, nếu không để hắn chạy thoát nhất định sẽ ngóc đầu trở lại.

    Năm đó thời điểm hắn vẫn là Siêu Phàm kỳ, cũng trải qua loại chuyện này, dùng vài chục năm tiêu diệt một gia tộc từng chút một, lúc này mới đúc thành uy danh Huyết Y Lão Tổ.

    Trình Tiếu Thiên thấy Trình Cung gật đầu, lập tức cất tiếng cười to, sau đó phát ra một tiếng thét dài, ở trong Thiên Long Câu của Trình gia, các cao thủ Siêu Phàm kỳ đều nhảy lên, trực tiếp từ đỉnh phòng ốc dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến.

    - Tà ma ngoại đạo bên trong Vân Ca Thành, tuy hiện tại đã đánh lui, nhưng mầm tai hoạ không trừ, hiện tại bản soái lệnh cho thành Đông Đại doanh, thành Nam đại doanh, thành Tây đại doanh, thành Bắc Đại Doanh ra năm ngàn tinh kỵ, tạm thời tổ kiến thành thân vệ quân của bản soái, ổn định thế cục, một lần hành động tiêu diệt Vạn Kim Huyết Y Lâu.

    Trình Tiếu Thiên ở trong thành nói chuyện, nhưng mà chủ soái bốn đại doanh, thậm chí toàn bộ mọi người Vân Ca Thành đều nghe được rành mạch.

    Giờ phút này trong Vân Ca Thành không ít người đột nhiên hoan hô lên, lão soái xuất mã lần nữa, một lần hành động tiêu diệt người có thanh âm tà ác kia, hôm nay còn muốn đích thân lãnh binh, có thể không làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào sao.

    Thậm chí từ rất nhiều địa phương xuất hiện trên trăm bóng người, thực lực mỗi cá nhân cũng không yếu, xem khí chất trước kia khẳng định đã từng đi lính, hơn nữa không phải nhân vật tiểu binh, bọn hắn có ít người là quan viên văn chức, có chút thì là thương nhân phú hào, giờ phút này vậy mà cũng bắt đầu chủ động tụ tập tới.

    Giờ phút này Trình Cung vừa mới cho lão Mã dùng đan dược, lại để cho bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ mau chóng an bài người bị thương ly khai, đồng thời làm một ít an bài khác.

    - Ngưu bức nha, gia gia quả thực quá uy phong, bất quá ngài làm như vậy, không thông qua Hoàng đế trực tiếp thay đổi quân đội cũng quá kiêu ngạo bá đạo, Hoàng đế sẽ không cho là Trình gia chúng ta tạo phản chứ.

    Trình Cung âm thầm truyền âm cho Trình Tiếu Thiên, có mấy lời tự nhiên không thể tùy tiện nói lung tung, nhưng mà hai người thì không sao cả.

    Tuy Trình Cung nói như vậy, nhưng mà Trình lão gia tử lại không có một chút sợ hãi, ngược lại là lộ ra vô cùng vui vẻ, hưng phấn.

    - Ngươi mỗi ngày uy phong không ngừng, nếu gia gia không ra chút âm thanh, ngươi còn tưởng gia gia sắp xuống mồ.

    Trình Tiếu Thiên bây giờ càng nhìn Trình Cung càng thuận mắt, có thể ở trong Huyết Y Lão Tổ đánh lén không tổn hao gì, Tôn nhi của hắn thật đúng là có quá nhiều bản lĩnh vượt qua mình dự liệu.

    Chính là vì như thế, hiện tại Trình lão gia tử mới có tâm tư nói như vậy với Trình Cung, sự tình này lúc trước tuyệt đối không có khả năng.

    Sau đó hai người thúc ngựa chạy ra bên ngoài thành, lúc này Trình lão gia tử mới âm thầm truyền âm cho Trình Cung nói:

    - Mới vừa rồi lão già Lôi Nhạc kia, còn có mấy lão bất tử khác muốn hỗ trợ nhưng ta quát bảo ngưng lại, nhưng với tư cách chủ nhân chân chính Vân Ca Thành, hắn lại từ đầu đến cuối không có bất kỳ động tác.

    Hừ, hắn thực cho rằng bằng vào Huyết Y Lão Tổ có thể làm Trình gia ta hao tổn căn cơ sao, Trình Tiếu Thiên ta năm đó tòng quân, làm như vậy là để bảo vệ quốc gia, không phải là vì một người nào đó, cho dù năm đó toàn bộ binh mã thiên hạ do ta khống chế, ta cũng chưa từng có tâm tư khác, nhưng đồng dạng còn không có già mà hồ đồ đến để người khác làm gì thì làm.

    Con mồi vẫn chưa hoàn toàn săn bắt, thậm chí hùng sư hung mãnh vẫn còn bên cạnh nhìn chằm chằm, vậy mà bọn hắn đã muốn gây nội chiến.

    Trình Cung là lần đầu nghe gia gia nói phương diện này, giờ mới hiểu được kỳ thật gia gia nhìn cái gì đều rất thanh tỉnh, cũng thấy rất thấu triệt.

    Càng đáng quý chính là, gia gia không phải loại người có tư tưởng ngu trung, nếu không thật phiền phức, bởi vì Trình Cung cũng không phải là loại mặc cho người khác tùy ý xâm lược.

    Đừng nói là Hoàng đế thế tục, coi như là tiên nhân trong truyền thuyết cũng không được.

    - Gia gia, năm đó thời điểm Hoàng đế là Thái tử mời chào người, hiện tại khẳng định đã triệt để mất đi tính nhẫn nại, lần trước là trên đại điện, về sau động tác của hắn càng không nhỏ.

    Mà bây giờ người trực tiếp thay đổi quân đội, này chỉ sợ sẽ đụng vào chỗ mẫn cảm nhất của hắn, người nói hắn có thể liều lĩnh hay không?

    Mâu thuẫn giữa Trình gia cùng Hoàng đế không phải ngày một ngày hai, về phần gần đây mấy lần náo trên đại điện, bất quá là chút bộc phát mà thôi, cho nên Trình Cung lo lắng lần này gia gia không thông qua bất luận chỉ thị gì, trực tiếp truyền lệnh điều binh, thật sự có khi nhấc lên sóng to gió lớn.

    - Có một số việc ngươi còn không rõ ràng lắm.

    Hiện tại Trình lão gia tử đã coi Trình Cung là hậu nhân có thể gánh vác trách nhiệm, rất nghiêm túc giải thích nói:

    - Năm đó gia gia thống lĩnh binh mã thiên hạ, nhất là thời điểm mang theo phụ thân ngươi với Nhị thúc ngươi ngăn cản liên quân ngũ quốc, quân chính quy cùng quân đội cả nước tiếp cận sáu trăm vạn, toàn bộ do gia gia khống chế.

    Lúc ấy quân đoàn thân vệ của gia gia có hai mươi vạn người, Huyết Chiến chính là chọn lựa tinh anh từ trong hai mươi vạn này.

    Về sau đả bại liên quân ngũ quốc, Hoàng đế mới tiếp nhận ngôi vị hoàng đế không lâu, lấy danh nghĩa nghỉ ngơi lấy lại sức mà tạm dừng bước chân khuếch trương, nếu không lúc ấy cho dù không thể nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu, cũng có thể tiêu diệt một trong ba bộ Man tộc, Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình.

    Nhưng lúc ấy như vậy cũng không tính sai, dù sao Lam Vân Đế Quốc quanh năm chiến tranh, nếu như muốn chính thức nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu, lúc ấy cũng không phải thời cơ tốt nhất.

    Nhưng lúc ấy Hoàng đế lo lắng hơn không phải vấn đề thống nhất hay không thống nhất, mà là Trình gia chúng ta tư binh quá nặng, công cao chấn chủ, cục diện phong không thể phong, thưởng không thể thưởng.

    Lúc ấy thậm chí muốn phong gia gia làm Vương khác họ, tự mình thống lĩnh mấy hành tỉnh, trở thành nước nhỏ phụ thuộc, nhưng mà bị ta cự tuyệt, bởi vì như vậy sẽ làm vấn đề càng nghiêm trọng!

    Chương 159: Ngươi còn chưa chết, tâm trẫm khó an

    - ...

    Năm đó mặc dù là gia gia chủ động từ chức binh mã Đại nguyên soái, nhưng các tướng lĩnh quân đội lại không làm, lúc ấy náo vô cùng nghiêm trọng.

    Lúc này mới liên tiếp phong phụ thân ngươi với Nhị thúc làm Đại tướng quân, cộng thêm ta trấn an, mới tính toán tạm thời ổn định cục diện.

    Lúc ấy muốn phân thân vệ quân đến cả nước, làm thân vệ quân náo hung nhất, thậm chí một lần là hơn mười vạn người ăn ở ngay chung quanh Trình gia, triều đình lại sợ gặp chuyện không may, lúc nào cũng tập trung tinh thần trông coi.

    Cuối cùng Hoàng đế bất đắc dĩ để gia gia giữ lại hai vạn Thân Vệ Quân đóng ở Trình gia, quân đội thuộc về ta, nhưng quốc gia sẽ phụ trách chi tiêu cùng quân lương, cứ như vậy ta lưu lại đám đầu lĩnh tinh nhuệ nhất, mới có thể giải tán những người khác.

    Trình lão gia tử là lần đầu tiên ở trước mặt người khác nhắc tới những chuyện cũ này, những chuyện này cho tới bây giờ hắn chưa nói qua cho ngoại nhân, coi như là Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương cũng không rõ lắm.

    Nói đến đây, Trình lão gia tử đã cảm khái, lại bất đắc dĩ nói:

    - Lúc ấy tất cả mọi người đều tưởng rằng ta âm thầm cổ động, cố ý ra chiêu cùng Hoàng đế, lúc ấy cũng làm cho Hoàng đế triệt để chôn xuống một cây gai.

    Nhưng trên thực tế, những thân vệ quân đoàn kia trải qua hơn ba năm chém giết, tử vong hơn trăm vạn người, là đám tướng sĩ ưu tú nhất từ trong sáu bảy trăm vạn người.

    Thời điểm chiến tranh, nhất định phải dựng nên uy tín thống soái, cho nên đối với cá nhân ta, bọn hắn đã đạt đến một loại trình độ cuồng nhiệt.

    Loại cuồng nhiệt này cùng tôn giáo bất đồng, cái này làm cho mọi người nói gì đều vô dụng, bọn hắn cho rằng Hoàng đế cố ý nhằm vào Trình gia, bất công đối với ta.

    Một ít tướng lãnh âm thầm cổ động, một mực náo loạn hồi lâu.

    Về phần hai vạn người kia, cũng ở trong Trình gia chúng ta chờ đợi ba năm, về sau chỗ phụ thân ngươi phát sinh chiến sự, ta mới phái bọn chúng tới, vẫn là lấy danh nghĩa điều phái quân đội chính quy quốc gia.

    Lúc ấy cũng vì tránh cho phiền toái, liền trực tiếp nói cùng Hoàng đế, về sau Thân Vệ Quân này sắp xếp trong tứ đại quân doanh của đế đô, nếu như bất quá thì tổ kiến lại.

    Kỳ thật bổn ý chính là vì hòa hoãn, dù sao lúc ấy tâm tư ta cũng đều đặt trên lực lượng bản thân, những bộ hạ kia của ta ngược lại cũng phát ra một ít tác dụng, nhiều năm như vậy coi như không tệ.

    Nhưng mấy năm này có người bắt đầu không an phận, đã như vầy, ta đây cũng sẽ không khách khí với bọn họ, biên chế hai vạn Thân Vệ Quân này cho tới bây giờ không dám chính diện nói hủy bỏ, hiện tại ta liền trực tiếp điều hai vạn người, ta nhìn hắn có thể nói cái gì.

    Trình Tiếu Thiên nhớ lại sự tình trước kia, lời của hắn rất bình thản, giống như mọi chuyện đều bình thường.

    Nhưng mà ngẫm lại thống lĩnh bảy tám trăm vạn người chém giết, cuối cùng chết trận hơn trăm vạn, ba năm chiến đấu điên cuồng.

    Hai mươi vạn thân vệ quân đoàn, chỉ nghe lệnh đại soái, không biết Hoàng mệnh là cái quái gì, ngẫm lại coi như mình là Hoàng đế cũng sẽ chịu không nổi.

    Cho dù về sau còn lại hai vạn Thân Vệ Quân tinh nhuệ, nhưng những người này trú đóng ở Trình gia, mà lực chiến đấu của bọn hắn chỉ sợ so với hai mươi vạn đại quân cũng không kém bao nhiêu.

    Bọn hắn thật có động tác gì, tứ đại quân doanh căn bản phản ứng không kịp, đoán chừng Hoàng đế kia ba năm không có một ngày ngủ ngon.

    Những chuyện này Trình Cung thật đúng là lần đầu tiên nghe nói, nghe xong hắn cũng cảm giác nhiệt huyết sôi trào, đây là quân đội như thế nào, uy tín của gia gia năm đó đạt đến trình độ gì.

    Thậm chí Trình Cung suy nghĩ, nếu như chiến tranh tiếp tục đánh xuống, cho dù gia gia không muốn làm Hoàng đế mà nói, những tướng lãnh kia có khả năng cũng không làm.

    Bởi vì trong suy nghĩ của bọn hắn, bất luận là vì vinh nhục cá nhân, hay là vì lợi ích, hay là vì suy nghĩ cho thống soái chí cao vô thượng, bọn hắn cuối cùng đều đi một bước kia.

    Sở dĩ chưa có làm, có một nửa là vì gia gia đè ép, nếu không tình huống lúc ấy thật sự rất khó nói.

    Lúc ấy cũng có không ít người rời bỏ quân đội, làm cái gì đều có, nhưng mà chỉ cần Trình Tiếu Thiên công khai thả ra lời nói, những người này bất kể là đang làm quan viên văn chức, hay là phú giáp một phương, hay là ở nhà chơi với vợ con qua ngày, đều sẽ lập tức chạy đến.

    Trình Cung nghe gia gia nói đến đây, rất nhanh cùng gia gia đến bên ngoài thành, mà dọc theo con đường này, người như vậy chừng vài trăm người, không cần bất luận kẻ nào ước thúc, không cần bất luận lời nói gì, sau khi bọn hắn nhìn thấy Trình Tiếu Thiên là chào theo nghi thức quân đội, sau đó sẽ tự động đi theo phía sau.

    Trình Cung thậm chí có thể tưởng tượng được, một đám người như vậy tiến vào chiến trường sẽ là dạng gì, hung hãn không sợ chết đã không đủ để hình dung bọn hắn, đáng sợ, tuyệt đối là tồn tại đáng sợ.

    Mặc dù giờ phút này có người dùng đại thần thông dẫn động những yêu ma trong địa ngục ra, những tướng sĩ này cũng sẽ không sợ chút nào, có lẽ bọn hắn đánh không lại, nhưng tuyệt đối không có bất kỳ sợ hãi lùi bước.

    Tâm trí những người này, đã trải qua tinh luyện, loại tinh luyện này là do hoàn cảnh đặc thù hình thành, nhìn những người này, Trình Cung càng sợ hãi thán phục, năm đó gia gia cũng quá uy phong.

    Ở giữa thế tục, có thể có uy phong như thế, để cho tâm tình thủ hạ được tinh luyện, này là thành tựu bực nào.

    Trước kia mấy lần Trình Cung phân ra đại lượng tiền tài cho thủ hạ Bạch Khải Nguyên, chính là vì thu mua nhân tâm, nhưng hắn biết rõ gia gia tuyệt không phải là dùng tiền thu mua lấy.

    - Gia gia, ta hiện tại mong tới một ngày kia, hai người chúng ta lãnh binh chinh chiến, vậy nhất định là sự tình rất thống khoái.

    Trình lão gia tử nói làm cho Trình Cung cũng nhiệt huyết sôi trào, rất muốn cùng Trình lão gia tử thể nghiệm cảm giác chiến trường.

    - Hiện tại không phải là sao?

    - Một chút tiểu đả tiểu nháo, chưa đủ nghiền.

    - Này còn nói tiểu đả tiểu nháo, như thế nào, tiểu tử ngươi còn muốn thống lĩnh trăm vạn đại quân công thành sao?

    - Nguyên vốn không có ý đó, bất quá bị gia gia nói làm nhiệt huyết sôi trào, ngược lại là có ý nghĩ như vậy, muốn thì muốn, nhưng ý nghĩa cũng không lớn, nếu như gia gia có thể đột phá đến thần tiên lục địa, tới cảnh giới kia, trăm vạn đại quân đối với ngài mà nói cũng đồng dạng không có ý nghĩa.

    - Thần tiên lục địa a, làm sao có thể đơn giản đạt tới, gia gia không môn không phái, nếu như không phải trước kia còn có chút kỳ ngộ, cộng thêm...

    được rồi, không đề cập tới những thứ này.

    Hai người nói xong, rất nhanh đã ra khỏi thành, bọn hắn đến khu vực rộng lớn bên ngoài thành, liền phát hiện Bạch Khải Nguyên đã điều năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ chạy tới.

    Chờ hắn đuổi tới hỏi thăm mới biết được, hắn là một bên xuất phát, một bên phát tin tức cho Hoàng đế, chờ hắn đến bên này, cũng nhận được tin tức đồng ý của Hoàng đế.

    Nghe Bạch Khải Nguyên nói, Trình lão gia tử cùng Trình Cung bèn nhìn nhau cười, bởi vì trên đường bọn họ cũng thảo luận qua đề tài này.

    Trừ Bạch Khải Nguyên nhất định sẽ đến, nhân mã ba đại doanh khác đoán chừng đều đi trước nói Hoàng đế sau, hơn nữa Trình Cung còn cùng Trình lão gia tử nghiên cứu thảo luận, biểu lộ của Hoàng đế bệ hạ giờ phút này, tâm tình sẽ như thế nào.

    So với Bạch Khải Nguyên chậm hơn một chút, nhân mã ba đại doanh khác toàn bộ đuổi tới, hai vạn kỵ binh tinh nhuệ rất nhanh tập kết, mà giờ khắc này Trình Cung trốn ở trong một trướng bồng lớn luyện chế dược tề, ở Trình Cung không ngừng đầu nhập vào thùng dược liệu, bên trong thậm chí có một ngón tay, làm cho người ta thoạt nhìn cảm giác rất khủng bố.

    - Ọt ọt...

    Nhìn Trình Cung ném ngón tay Huyết Y Lão Tổ phóng vào trong bình thuốc luyện chế dược tề, Bàn Tử ở đằng kia đổ mồ hôi, yết hầu nhịn không được phát ra thanh âm ọt ọt ọt ọt.

    - Đại thiếu, trước kia ngươi luyện chế dược tề sẽ không thêm những vật này chứ, nhìn ngươi không giống luyện chế dược tề, giống như là tà ma ngoại đạo nguyền rủa cái gì vậy.

    Bàn Tử ở một bên nhìn xem, rất lo lắng nói, bởi vì hắn không tự chủ được nhớ tới trước kia Trình Cung cho bọn hắn ăn dược tề.

    - Ọe... xéo đi.

    Bị hắn nói như vậy, Sắc Quỷ thiếu chút nữa nôn mửa ra.

    Mà ngay cả Trình lão gia tử thấy cũng nhíu mày:

    - Ngươi nói có thể tra được hang ổ của Huyết Y Lão Tổ, chẳng lẽ phải dựa vào cái này.

    Tuy đan dược, dược tề lợi hại, nhưng cũng không phải vạn năng, dựa vào cái này làm sao có thể tìm được Huyết Y Lão Tổ?

    Tuy hiện tại Trình lão gia tử rất tin tưởng Trình Cung, nhưng chuyện này vẫn có chút không hợp thói thường, ném ngón tay vào bên trong dược tề, cộng thêm đại lượng dược vật hầm chế, chẳng lẽ có thể tìm được đối phương.

    Cái này cũng quá hão huyền đi, đó căn bản là chuyện không thể nào, dù sao dược tề, đan dược không phải vạn năng.

    Về phần Bàn Tử thì nói tà ác hơn, làm cho Sắc Quỷ thiếu chút nữa nôn mửa.

    Rốt cục Trình Cung cũng hoàn thành giai đoạn mấu chốt, lúc này mới nhìn về phía gia gia:

    - Có một môn thần thông gọi là Truy Tung Thuật, chỉ là tu luyện môn thần thông này cũng không phải ngày một ngày hai có thể được, ta biết rõ một ít bản chất truy tung thuật này.

    Nên mượn dược vật luyện hóa huyết nhục đối phương, hình thành dược tề truy tung đặc thù, lát nữa ta truyền thụ cho gia gia một ít cơ bản nhất về thần thông truy tung thuật, sau đó phối hợp với dược tề truy tung là có thể tìm được Huyết Y Lão Tổ kia.

    Đây là huyết nhục của hắn, trong u minh tối tăm có liên hệ, tuy dược tề không phải vạn năng, nhưng chuyện này lại nhất định có thể làm.

    Trình Cung không có biện pháp giảng giải sâu, chỉ có thể nói đơn giản thoáng một phát, sau đó tiếp tục công việc.

    Lưu lại Trình lão gia tử, Bàn Tử cùng Sắc Quỷ ngây người tại đó.

    Mịa, thật có thể sao, dược tề lại làm được cái này.

    Ngày trước nếu ai nói đại thiếu biết luyện chế ra một loại đan dược, kia nhất định sẽ bị người khác đánh chết.

    Tên tiểu tử thúi này nói thần thông, hắn vậy mà hiểu được thần thông, hơn nữa nghe ý tứ lời nói giống như có thể hiểu rõ bản chất, còn có thể dạy lại ta, đây quả thật là bất khả tư nghị.

    Đứa nhỏ này hiện tại cũng quá bưu hãn đi à nha, một hồi phải hỏi hắn, còn có cái gì hắn không hiểu.

    ...

    Hoàng Cung, Quan Tinh Đài.

    Bọn người Trình Tiếu Thiên cũng không có lập tức xuất phát, bọn hắn đều đang ở trong một lều vải, bởi vì hiện tại lực lượng của Trình Tiếu Thiên đã phi thường cường đại, nhưng hắn không có thể hành động thiếu suy nghĩ.

    Dùng tính cách Trình Tiếu Thiên, sẽ không cố ý dừng lại thương lượng hành quân bày trận, hắn sẽ tùy thời chỉ huy khống chế.

    Huyết Y Lão Tổ kia tung hoành thiên hạ một hai trăm năm, dựa vào không phải lực lượng của hắn, mà là không thể tìm thấy hang ổ của hắn, nghe nói ngay cả đệ tử của hắn, lúc trở về trước phải phát tín hiệu, sau đó có người đưa bọn chúng trở về, đệ tử của hắn cũng không rõ ràng địa phương cụ thể lắm, cho nên bọn hắn hơn phân nửa là nghiên cứu phương diện này.

    ...

    - Hừ!

    Nhìn ra ngoài thành xa xa, Hoàng đế hừ lạnh một tiếng:

    - Vốn còn tưởng rằng Huyết Y Lão Tổ kia kém cỏi nhất cũng có thể giết Trình Cung, tạo cho Trình Tiếu Thiên một ít đả kích cùng tổn thương, không nghĩ tới hắn phế vật vô dụng như vậy, còn dám xưng lão tổ.

    Ngươi đi xuống trước, tiếp tục quan sát nhất cử nhất động của Trình Tiếu Thiên.

    Sau lưng Hoàng Đế, một người hoàn toàn giấu ở bên trong khải giáp quay người rời đi.

    - Trình Tiếu Thiên ah Trình Tiếu Thiên, ngươi bảo ta sao có thể yên tâm, xem ra trẫm vẫn quá mức mềm lòng, ngươi còn sống là loại cục diện này vĩnh viễn không có khả năng cải biến.

    Hoàng đế nhìn phương xa, dùng thanh âm chỉ có chính hắn có thể nghe được nói!

    Chương 160: Động phủ Nhân Anh

    - Súc sinh, ta muốn giết các ngươi.

    Tần Long không có tham gia đến chiến trường chính diện, hơn nữa sớm mang theo một ít người âm thầm đào tẩu, giờ phút này lại đang ở một sườn núi phủ tuyết trắng mênh mông, chém giết cùng hai con Bạo Hùng cực lớn.

    - Thiên phụ địa mẫu, chúng ta là sinh linh do thiên địa thai nghén, ngươi cũng không nên nghĩ sai, chúng ta không phải là yêu thú bình thường.

    Tính toán ra, ngươi so với chúng ta thấp hơn mấy bậc, bành!

    Tiếng nói vừa dứt, một Bạo Hùng chấn hắn lui về phía sau, hắn vừa định dựa thế đào tẩu, Bạo Hùng sau lưng đã đánh tới.

    - Ngươi làm cái quái gì vậy, không cho phép nói nhảm nữa, vạn nhất hắn chạy đi ra ngoài nói bậy, có cường giả muốn tới bắt chúng ta thì làm sao bây giờ.

    Một âm thanh khờ khạo khác vang lên, tùy theo mà đến chính là một bàn tay cực lớn.

    Chỉ thấy thân thể Tần Long lại bị chấn trở về, hắn giống như là một viên thịt, bị hai Bạch Hùng chấn đến chấn đi.

    Tần Long bị chọc cho nổi điên, nhưng cũng không có cách nào, hai Bạo Hùng này rõ ràng đã đạt tới trình độ Yêu tu, đã có thể nói tiếng người.

    Quan trọng nhất là, bọn nó thật đúng như Bạch Hùng nhỏ kia nói, cũng không phải là Yêu tu bình thường.

    Thoạt nhìn vừa mới đạt tới cảnh giới Yêu tu, nhưng mà ngay cả Tần Long cũng không có biện pháp đánh bay bọn nó, bọn nó trời sinh thần lực, vừa mới đạt tới Yêu tu là có thể ngăn cản được công kích của Tần Long.

    Hơn nữa tốc độ mau kinh người, bất luận hắn theo hướng nào phá vòng vây đều bị ngăn trở, hai tên này rõ ràng đang lấy hắn luyện tập.

    Mà ở một bên, huynh đệ Lôi Hạo Uy cùng Lôi Hạo Thiên, một cái sử dụng ngân thương, một cái sử dụng Tử Kim Long thương, đã giết gần hết những người hắn mang tới.

    Tiếp tục như vậy, mình cũng sẽ xong, nhưng hắn đem hết toàn lực cũng không có biện pháp lao ra.

    - Hắn trốn không thoát đâu.

    Tiểu Bạch buồn bực nói, bàn chân gấu múa trong lúc đó, vậy mà có chứa một tia chiêu thức, thiếu chút nữa vượt qua ngăn trở của Tần Long đập đến người hắn, làm Tần Long càng sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh.

    Tuy Tần Long ở dưới Đại Bạch cùng Tiểu Bạch vây công thúc thủ vô sách, nhưng Lôi Hạo Thiên cùng Lôi Hạo Uy vừa mới tiêu diệt toàn bộ thủ hạ của Tần Long cũng không dám đơn giản lao vào, bởi vì ở giữa bọn họ có chênh lệch khoảng cách quá lớn.

    Cho dù Lôi Hạo Uy hiện tại, cũng ngăn không được một kiếm tùy ý của Tần Long.

    - Hai người các ngươi chờ đó, chúng ta sẽ đánh người này rơi chín thành lực lượng, sau đó lại bảo hộ hai người các ngươi chiến đấu cùng hắn, như thế sau này sẽ có trợ giúp rất lớn cho hai ngươi.

    Nhưng vào lúc này Đại Bạch đột nhiên mở miệng, thanh âm rất khờ khạo, nhưng mặc cho ai nghe xong cũng có thể hiểu được, trí tuệ của nó tuyệt đối không kém bất luận kẻ nào.

    Lôi Hạo Thiên cùng Lôi Hạo Uy đều là người hiếu chiến, tinh thần cũng không khỏi chấn động, mà Tần Long thì có một loại xúc động muốn thổ huyết.

    Cái gì, vậy mà muốn lấy mình làm đá mài đao tôi luyện thủ hạ của hắn, quả thực quá ghê tởm, quá ghê tởm.

    Trong lòng Tần Long đem tất cả công kích mà hắn có khả năng nhớ rõ đánh một lần, nhưng tình huống cũng không có vì vậy mà chuyển biến tốt đẹp, thời gian dần trôi qua, y phục trên người hắn bị xé rách, nguyên khí cũng bị hao tổn, lực lượng càng ngày càng yếu, nhưng Đại Bạch cùng Tiểu Bạch cũng không có ra tay lấy tính mệnh hắn.

    ...

    Dược tề truy tung của Trình Cung cũng không làm quá dài, tổng cộng không đến hai giờ đã làm tốt, sau đó mọi người lên ngựa chạy đi.

    Hơn hai vạn đại quân một đường tiến lên rất nhanh.

    Về phần sự tình truyền thụ gia gia truy tung thuật, Trình Cung ở trong quá trình hầm chế dược tề đã truyền thụ, kỳ thật hơn nữa là mượn lực lượng gia gia.

    Hiện tại dùng ngón tay Huyết Y Lão Tổ luyện chế dược tề, trong tối tăm đã có thể sinh ra một ít liên hệ, trên thực tế nếu quả thật tu luyện thành công truy tung thuật, căn bản không cần ngón tay phiền toái như vậy, chỉ cần tiếp xúc qua cùng đối phương, thậm chí có một cọng lông tóc của đối phương cũng có thể truy xét đến.

    Chỉ là cảnh giới nầy yêu cầu lực lượng rất cao, lúc này chỉ cần cho gia gia bắt đầu hiểu rõ một ít truy tung thuật là được, chủ yếu là mượn nhờ lực lượng gia gia mới có thể thúc dục dược tề truy tung này phát ra hiệu quả càng mạnh.

    Một đường liên tục đi tới, đã trải qua một ngày một đêm, bọn người Trình Cung đã cách Vân Ca Thành hơn ngàn dặm, khi đoàn người đi tới phụ cận một cái sơn cốc thì ngừng lại.

    Trong tay Trình lão gia tử đang cầm một chai thuốc, dược tề trong bình đã bị luyện chế thành trạng thái dịch, giờ phút này dược tề truy tung kia không ngừng bị Trình lão gia tử thúc dục.

    Vốn dược tề chỉ là không ngừng ba động, giờ phút này đã trở nên sôi trào.

    Vừa mới bắt đầu, những dược tề truy tung này đã không ngừng muốn bay về một phương hướng, mà bọn người Trình Cung cũng đi theo phương hướng này, thẳng đến khi đi tới phụ cận sơn cốc này, thuốc bên trong toàn bộ sôi trào lên.

    - Đúng vậy, chính là chỗ này.

    Trình Cung nhìn thoáng qua phản ứng của dược tề bên trong chai thuốc nói:

    - Hắn khẳng định ở trong phương viên trăm dặm gần đây, dược tề truy tung này mới có thể có hiệu quả như thế.

    - Sao Huyết Y Lão Tổ lại trốn trong Ác Sơn Cốc chứ?

    Bạch Khải Nguyên là vị Đại tướng quân duy nhất trong tứ đại quân doanh đi theo đến, tuy những người khác được Hoàng đế đồng ý phái năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ tới, nhưng bọn hắn cũng chỉ phái một gã Tướng quân tới, Đại tướng quân không có cùng tới.

    Bạch Khải Nguyên căn bản không cần cố kỵ những chuyện này, trực tiếp đi qua.

    Lam Vân Đế Quốc đất rộng của nhiều, coi như là Trình lão gia tử đối với những địa phương trong nước cũng không quá quen thuộc, nghe Bạch Khải Nguyên nói, tất cả mọi người nhìn về phía hắn.

    Hung thần Bạch Khải Nguyên chỉ vào sơn cốc xa xa tràn ngập sương mù nói:

    - Sơn cốc này quanh năm tràn ngập khói độc, bên ngoài làm cho người bình thường chán ghét, nôn mửa, thậm chí trở về sẽ bệnh nặng một hồi, bên trong là quy tắc có thể lấy mạng người.

    Nghe nói bên trong coi như là Siêu Phàm kỳ đi vào cũng có nguy hiểm, có người cho rằng bên trong có bảo vật gì, nhiều năm trước đã có người đến đây dò xét qua, kết quả bên trong chỉ có quái thạch lởm chởm, khỉ ho cò gáy.

    Toàn bộ đều là thạch đầu không có cái gì.

    Trước trước sau sau đi rất nhiều người, sau cùng thì không ai đi nữa.

    May là khói độc nơi này không khuếch tán, bên trong phạm vi hơn mười dặm, ảnh hưởng cũng không lớn.

    Tuy Huyết Y Lão Tổ khống chế Vạn Kim Huyết Y Lâu, nhưng thủ hạ của hắn tu luyện Độc công không nhiều, chỉ có thể nói có chút công pháp tà ác, nhưng mà không phải là Độc công, cho nên ta mới kỳ quái vì sao hắn lại ở chỗ này.

    - Khẳng định ở chỗ này.

    Trình Cung phi thường khẳng định nói, sau đó mang theo lão Mã sau lưng trực tiếp nhảy xuống ngựa:

    - Bạch thúc, thúc dẫn người phong kín tất cả đường ra chung quanh nơi này, nếu như người đi ra có phản kháng giết chết bất luận tội, gia gia, hai người chúng ta đi vào xem trước một chút.

    Bạch Khải Nguyên vừa vặn phụ trợ Trình Cung tiêu diệt Mã Huân, mang theo mười vạn đại quân đánh một trận, mà bây giờ Trình Tiếu Thiên vô cùng tín nhiệm Tôn nhi mình, cho nên hai người nghe Trình Cung nói xong, đều lựa chọn dựa theo hắn nói đi làm.

    Lão Mã giống như cái bóng của Trình Cung, im lặng đi theo sau lưng Trình Cung, bảo trì khoảng cách nhất định, rất nhanh tiến vào Ác Sơn Cốc này.

    Đúng như Bạch Khải Nguyên đã nói, đây đúng là vùng khỉ ho cò gáy, ở đây chỉ có núi trụi lủi, không có một ngọn cỏ, chớ đừng nói chi là động vật gì.

    Vừa tiến vào bên trong, ánh mắt rõ ràng bị ảnh hưởng, chỉ có thể nhìn rõ chung quanh vài mét, cũng may tinh thần lực còn không bị ảnh hưởng.

    Yên tĩnh giống như chết, không có bất kỳ thanh âm.

    - Độc khí ở đây đã không phải là Phạt Mạch kỳ bình thường có khả năng thừa nhận, nếu ngươi chịu không được mà nói, thì đi ra bên ngoài chỉ huy đội ngũ, gia gia đi móc Huyết Y Lão Tổ ra.

    Tuy hiện tại Trình Tiếu Thiên tin tưởng Trình Cung làm bất cứ chuyện gì, nhưng tiến vào bên trong mấy trăm mét, cảm nhận được uy lực khói độc càng ngày càng mạnh, ngay cả hắn cũng không thể không vận công bức khói độc ra, Trình Tiếu Thiên trước hết là lo lắng cho Trình Cung.

    - Khó có cơ hội thám hiểm như vậy, sao có thể bỏ qua, một chút khói độc mà thôi.

    Trình Cung nói xong đã ăn vào Giải Độc Đan, tiện tay ném cho Trình lão gia tử một khỏa.

    Tuy những độc chất trước mắt này không tạo thành tổn thương gì cho Trình lão gia tử, nhưng trong bên còn khó mà nói, quan trọng nhất là, vạn nhất thời điểm động thủ cùng người khác sẽ có ảnh hưởng.

    Đã có Giải Độc Đan, cũng không cần đi để ý tới sự tình khói độc.

    Tiểu tử này đến cùng luyện chế ra bao nhiêu đan dược, như thế nào cái gì cũng có.

    Phạm vi hơn mười dặm, cho dù tốc độ của Trình lão gia tử cùng Trình Cung không nhanh, nhưng rất nhanh cũng đã dạo qua Ác Sơn Cốc một vòng, chung quanh không ít núi đá cũng bị ăn mòn, làm cho núi đá ở đây lộ ra hung ác khủng bố đặc biệt.

    - Loại địa phương này căn bản không có khả năng ẩn dấu một thế lực lớn như vậy, trừ khi bọn hắn trốn ở dưới mặt đất hoặc là ở trong lòng núi, nhưng mà những ngọn núi này không cao, tuy tinh thần lực chịu ảnh hưởng nhất định, nhưng vừa rồi trên đường ta cũng đã dò xét, cũng không có phát hiện gì.

    Không đến hai canh giờ, hai người đã dạo qua một vòng, không có bất kỳ phát hiện nào, Trình lão gia tử đã dùng tinh thần lực dò xét dưới mặt đất hơn 10m cùng ở trong lòng núi đều không thấy gì.

    Phải biết rằng tinh thần lực tiến xuống dưới đất cùng ở trong lòng núi sẽ phải chịu áp lực rất lớn, cũng chỉ có tồn tại như Trình lão gia tử, mới có thể điều tra trên phạm vi lớn như thế.

    Trình lão gia tử nói xong, nhưng không nghe thấy Trình Cung trả lời, lập tức nhìn về phía Trình Cung, chỉ thấy giờ phút này Trình Cung đang đứng ở nơi cao nhất trong Ác Sơn Cốc cau mày, bộ dạng như có điều suy nghĩ.

    - Như thế nào, có phát hiện gì sao?

    - Gia gia, ngươi xem địa phương chúng ta đi qua vừa rồi, có phải địa hình chỉnh thể là như vầy hay không?

    Trình Cung nói xong, trong tay đã có một thanh đoản đao, tiện tay dạt một khối sơn thạch bị độc ăn mòn, tiện tay vẽ ra địa hình vừa mới đi qua.

    Tuy tinh thần lực của Trình Cung không ngừng khôi phục, vượt qua đồng cấp rất nhiều, thậm chí trình độ đã bắt đầu phát triển về tồn tại Siêu Phàm kỳ, nhưng cũng không thể so sánh với Trình lão gia tử.

    - Ân, đúng vậy.

    Trình lão gia tử nhìn họa đồ mà Trình Cung vẽ một chút, gật đầu nói:

    - Trên cơ bản hình dạng là như vậy, ta hiện tại cũng không có biện pháp hoàn toàn bao phủ hết, nếu không hai người ta cũng không cần khó khăn như vậy.

    - Ha ha.

    Trình Cung nghe xong vui vẻ cười to:

    - Gia gia, lần này chỉ sợ chúng ta phát tài rồi, không nghĩ tới Huyết Y Lão Tổ kia vậy mà có vận khí cứt chó, lại để cho hắn đánh bậy đánh bạ tiến nhập một động phủ Nhân Anh tu sĩ, trách không được nhiều năm như vậy, ai cũng tìm không thấy chỗ ở của hắn.

    Động phủ của Nhân Anh tu sĩ, người bình thường có khả năng tiến vào sao, nếu không phải ta sử dụng truy tung thuật xác định hắn ở chỗ này, nếu không phải trước kia xem qua bức tàng bảo đồ này, thật đúng là để cho hắn trốn thoát.

    Phát đại tài?

    Động phủ Nhân Anh tu sĩ?

    Tàng bảo đồ?

    Trình lão gia tử bị Trình Cung nói có chút mê hồ, không biết Trình Cung làm sao vậy.

    Nhưng hiển nhiên, Tôn nhi mình giống như phát hiện cái gì đó.

    Chương 161: Lăn ra đây

    - Nhân Anh tu sĩ chính là lục địa thần tiên, năng lực của bọn hắn không cần ta nói gia gia cũng biết, từng người đều là tồn tại kinh thiên động địa.

    Động phủ của bọn hắn, chúng ta không thể nào sử dụng tinh thần lực hoặc là dùng mắt thường có thể nhìn thấy.

    Ta đã từng trong lúc vô tình xem qua một địa đồ, địa đồ kia rất giống nơi này, lúc ấy cũng không quá để ý, hiện tại xem ra là thật.

    Chỗ ở của Huyết Y Lão Tổ này, chính là động phủ nọ.

    Gia gia, chúng ta trước quay về chỗ vách núi cao mấy mét kia, chỗ đó không phải có mấy động huyệt sao, từ nơi đó thì có phương pháp tiến vào động phủ Nhân Anh tu sĩ.

    Trình Cung không đợi Trình lão gia tử hỏi, đã giải đáp nghi hoặc cho Trình lão gia tử.

    Căn cứ trí nhớ của Trình Cung, Vạn Độc Tán này là bởi vì một kiện pháp bảo mà hắn biết được.

    Nhưng có mấy lời vẫn không thể nói, cho nên hắn vừa nói, một bên đã bắt đầu hành động.

    Trên thực tế đây là ở kiếp trước, Trình Cung vừa mới luyện đan không bao lâu, có người cầm một bộ tàng đồ đến trao đổi đan dược, những đan dược kia đối với Trình Cung mà nói không có độ khó gì, mà ngoài tàng bảo đồ còn có những vật khác, Trình Cung cũng động tâm.

    Như tàng bảo đồ, Trình Cung trước sau không biết thu qua bao nhiêu, đến cuối cùng thậm chí là có một ít người đưa tới tàng đồ bảo ngoài không gian.

    Nhưng mà Trình Cung còn chưa đi tim bảo vật, thời điểm vừa đạt được tàng bảo đồ, Trình Cung cũng có xúc động muốn đi tìm, kết quả trong quá trình hắn đi tìm tàng bảo đồ kia có chút ngoài ý muốn làm trễ nãi.

    Sau đó tàng bảo đồ kia bị một người lấy đi, kết quả người kia rất nhanh cần một ít đan dược đột phá bình cảnh, lại tới cầu Trình Cung, Trình Cung nghe xong, lúc ấy bảo hắn đem tất cả những vật bên trong bảo tàng ra.

    Cuối cùng nhất Trình Cung cũng chỉ lấy một ít vật hắn cần, nhưng từ đó về sau, đối với tàng bảo đồ, Trình Cung chỉ xem nó là vật phẩm thêm vào, bình thường chưa hề đi tìm kiếm.

    Đi còn phải tranh đoạt chém giết, còn sẽ có nguy hiểm, nhất là sau khi hắn trở thành thập đại Đan đạo đại sư của Cửu Châu, càng minh xác mạch suy nghĩ này.

    Hắn muốn cái gì, tự nhiên sẽ có người đưa tới, căn bản không cần đi đào móc bảo tàng gì.

    Lúc ấy Trình Cung lấy được tàng bảo đồ rất nhiều, có một ít bảo tàng đồ xếp đặt thiết kế cũng rất có ý tứ, có thể nhìn ra bên trong ẩn chứa cơ quan thậm chí một ít tư tâm.

    Trong đầu Trình Cung có trên mấy trăm tàng bảo đồ ở những chỗ bất đồng trên Cửu Châu đại địa, không nghĩ tới lần thứ hai làm người vậy mà gặp một cái ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nếu như trí nhớ không sai mà nói, đây là động phủ một Nhân Anh tu sĩ, mà trong miệng người bình thường là động phủ thần tiên lục địa.

    Cho dù trong lời nói của Trình Cung có rất nhiều hàm hồ suy đoán, nhất là hắn nói xem qua tàng bảo đồ, xem được tàng bảo đồ chỗ nào, tàng bảo đồ của thần tiên lục địa há lại đơn giản chứng kiến như vậy sao.

    Nhưng Trình lão gia tử cũng không truy vấn, đi theo bên cạnh Trình Cung, rất nhanh đuổi tới nơi kia.

    Tại đây hắn cũng điều tra qua, bên trong cũng không có gì a, nhưng mà theo chân Trình Cung tiến vào, đi trong động vài vòng, Trình lão gia tử đột nhiên phát hiện tinh thần lực của mình không có biện pháp cảm giác tình huống bên cạnh, bị ngăn cách.

    Lại quấn chừng nửa canh giờ, tinh thần lực của Trình Tiếu Thiên đột nhiên cảm giác không bị ảnh hưởng nữa, lập tức tựu cảm nhận được một động phủ cực lớn chừng mấy dặm.

    Ở trong này tu luyện, còn có những huyết nô địa vị thấp, hiển nhiên cộng cùng một chỗ chừng mấy ngàn người.

    - Quả nhiên là thủ đoạn của lục địa thần tiên, vậy mà có thể ở trong lòng núi kiến tạo một cung điện khổng lồ như vậy, mấy ngàn người có thể sinh hoạt ở trong, bên ngoài cho dù sử dụng tinh thần lực cũng cảm thụ không được, thủ đoạn vô cùng kì diệu, lại có khói độc bao phủ, trách không được không ai làm gì được Huyết Y Lão Tổ.

    Trình Tiếu Thiên tiến đến khai mở tinh thần lực, cảm nhận được tình huống trong này, lập tức sợ hãi thán phục không thôi.

    Bên ngoài có hơn mười tầng trận pháp cách trở, về phần những khói độc kia, cần phải là một kiện linh khí cấp năm trở lên bố trí trận pháp.

    Về phần bên trong, những cung điện này còn không phải hoàn toàn là pháp lực, thần thông tạo ra cũng rất thấp, miễn cưỡng được xưng là động phủ a.

    Trình lão gia tử sợ hãi thán phục, đồng thời Trình Cung đã tình huống nơi này, đối với cái này chỉ cảm giác rất đơn sơ, xưng là động phủ cũng rất miễn cưỡng.

    Đương nhiên, lúc này hắn chỉ là Siêu Phàm kỳ, còn động phủ Nhân Anh tu sĩ là thuộc về tồn tại siêu cấp cường đại, chỉ là hiện tại ánh mắt Trình Cung là ánh mắt của thập đại Đan đạo đại sư của Cửu Châu, tự nhiên sẽ không cảm thán đối với một địa phương đơn sơ chỉ có thể miễn cưỡng xưng là động phủ này.

    - Nhìn tình huống nơi này, đại quân cũng không có biện pháp tiến vào, xem ra chỉ có thể nghĩ biện pháp bắt Huyết Y Lão Tổ trước.

    Trình Tiếu Thiên bị động phủ cực lớn này làm sửng sốt một hồi lâu, lúc này mới kịp phản ứng, lập tức bắt đầu kế hoạch tác chiến.

    - Cái này dễ xử lý, ta biết nơi này tương đối đặc biệt, nghe nói cái này là thời điểm đệ tử Nhân Anh tu sĩ Vạn Độc Tán ở bên ngoài sắp chết, vì báo đáp ân nhân của hắn mà ghi chép lại.

    Vị đệ tử Vạn Độc Tán kia vốn là đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện, đợi lực lượng đủ rồi mới trở về kế thừa y bát sư phụ hắn, lại không nghĩ rằng chết ở bên ngoài.

    Trong ghi chép của hắn có phương pháp điều khiển toàn bộ trận thế, nói cách khác có thể có biện pháp hóa giải khói độc bên ngoài.

    Những người kia khẳng định không phải thông qua phương pháp này vào, bọn hắn nhất định có đường khác, hơn nữa địa phương kia cách sơn cốc không xa.

    Một hồi gia gia đi bắt Huyết Y Lão Tổ, ta đi dẫn khói độc đến, xem tình huống hiện tại, hiển nhiên Huyết Y Lão Tổ cũng không có khống chế nơi này chính thức, nếu không chúng ta không có thể vào được nhẹ nhàng như vậy.

    Nếu như hắn ta hoàn toàn khống chế nơi này, lẽ nào đồ tốt nhất hắn lại không phát hiện.

    - Ngươi có thể làm sao?

    Dù tin tưởng Trình Cung, nhưng dù sao Trình Cung chỉ có lực lượng Phạt Mạch kỳ, ở trong mắt hắn xem ra vẫn là quá yếu.

    Trình Cung chỉ chỉ lão Mã:

    - Chỉ cần không phải gặp Huyết Y Lão Tổ thì tuyệt đối không có vấn đề, Huyết Y Lão Tổ là loại người chuyên quyền, ba đồ đệ lợi hại nhất của hắn đã chết.

    Hắn không giống những môn phái kia, sẽ có một ít tồn tại ngang hắn thậm chí mạnh hơn hắn, chỉ cần gia gia cuốn lấy hắn, ta sẽ không có một chút nguy hiểm.

    Nếu như gia gia thật sự lo lắng mà nói, ta đây còn có một biện pháp có thể bảo đảm an toàn.

    - Huyết Y Lão Tổ, ta đã từng nói qua muốn tiêu diệt Vạn Kim Huyết Y Lâu của ngươi, vậy nhất định sẽ nhổ sạch tận gốc, ngươi cho rằng trốn ở chỗ này bản đại thiếu tìm không thấy ngươi sao, cút ra đây nhận lấy cái chết.

    Ngày này sang năm, chính là ngày dỗ của ngươi, lăn ra đây...

    Đột nhiên, Trình Cung vận công hét lớn, lập tức thanh âm cuồn cuộn đãng đãng, ở chỗ này không ngừng phát tán vào trong động.

    - Cút ra...

    - Cút ra...

    Trình lão gia tử cũng bị cử động đột nhiên này của Trình Cung làm hoảng sợ, tân tân khổ khổ vụng trộm mò đến, Trình Cung hô lớn liền tan biến hết.

    Nhưng lập tức Trình lão gia tử đột nhiên tỉnh ngộ, trên mặt cũng lộ ra dáng tươi cười, tiểu vương bát đản này thật đúng là quỷ quái, bất quá như vậy cũng tốt, mình hấp dẫn hỏa lực để cho hắn dễ dàng một chút.

    Giờ phút này ở trong huyết trì, mười thủ hạ của Huyết Y Lâu dẫn theo mười hài tử bảy tám tuổi, đã chuẩn bị ném vào trong huyết trì, mà Huyết Y Lão Tổ thì ở trong huyết trì khôi phục thương thế.

    - Phốc

    Huyết Y Lão Tổ bởi vì vô cùng kích động, lập tức không bị khống chế nổ tung, làm cho cả Huyết Trì giống như bốc lên, trực tiếp chấn mười hài tử kia hôn mê.

    Sau đó Huyết Y Lão Tổ cũng phun một ngụm máu, bị Trình Cung chém rớt một ngón tay, lúc này lại tìm tới cửa, không dám tin nhìn qua phương hướng thanh âm truyền đến.

    - Không có khả năng, làm sao hắn có thể đến, đây chính là động phủ lục địa thần tiên lưu lại, năm đó mình cũng là cơ duyên xảo hợp, cửu tử nhất sinh mới tìm được một con đường, sao hắn có thể vào được, mà lại vào nhanh như vậy?

    Huyết Y Lão Tổ không thể tin được đây là thật, hắn làm việc vô cùng cẩn thận, chỗ này là địa phương bảo vệ tánh mạng hắn, cho dù ba đại đệ tử của hắn, bình thường ra vào đều chỉ có thể tới phụ cận, sau đó phục dụng dược vật mới đi vào, sau khi ra ngoài đều là sử dụng cáp vân.

    - Có phải không thể tưởng tượng nổi đúng không, cho rằng không có khả năng, nhưng hiện tại bản đại thiếu ở chỗ này, đại quân của ta lập tức sẽ san bằng nơi này.

    Đã sớm nói qua cho ngươi, Trịnh Tam Nguyên, Lạc gia, Cuồng Phong Mã Bang là ví dụ, ngươi còn dám kêu gào bản đại thiếu, không giết chết ngươi, làm sao bản đại thiếu chấn nhiếp thiên hạ?

    Thanh âm hung hăng càn quấy của Trình Cung vang lên lần nữa, nhiều năm như vậy, người ở chỗ này chưa từng nghĩ tới chuyện này, tất cả mọi người mê mang, sợ hãi nhìn bầu trời.

    Ở chỗ này Huyết Y Lão Tổ là thần cao cao tại thượng, không gì làm không được, chúa tể hết thảy, bây giờ lại có người dám khiêu khích uy nghiêm của Huyết Y Lão Tổ, đối với bọn họ mà nói, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.

    - Phong tỏa cửa vào, Trình Cung, mặc kệ ngươi tìm tới nơi này như thế nào, ngươi tất phải chết.

    Huyết Y Lão Tổ cũng nổi giận, lập tức triển khai huyết y, người trực tiếp hóa thành một đạo hồng sắc hào quang phóng tới chỗ Trình Cung.

    - Bại tướng cũng dám ở chỗ này hung hăng càn quấy.

    Trình lão gia tử không thèm nhìn hắn, lập tức bắn ra Thái Dương Kiếm Khí.

    Thân hình Trình Cung thì lóe lên, rất nhanh theo thông đạo bên cạnh chạy đi, giờ phút này tất cả mọi người đang chú ý tới gia gia, vừa vặn để cho hắn có thể đi tìm nơi điều khiển.

    Tuy lực lượng Huyết Y Lão Tổ rất mạnh, nhưng không có môn phái, cho dù ba đồ đệ hắn cũng không có người nào có thể đạt tới Thoát Tục kỳ, những người khác thì càng không cần phải nói.

    Cho nên trên đường đi, cơ bản Trình Cung không có gặp được bất luận chướng ngại gì, đã đi tới một chỗ cuối cùng nhất.

    Ở đây lại bị Huyết Y Lão Tổ dùng để chứa đồ, bởi vì nơi này ngoại trừ trống trải thì không có cái gì.

    Nơi này là một trận pháp, chỉ có sau khi khởi động mới có biến hóa, tinh thần lực của Trình Cung khống chế lão Mã ra tay, nhưng liên tiếp thí nghiệm mấy lần đều thất bại.

    Nếu để cho khôi lỗi dốc sức liều mạng, sử dụng Hồng Lưu Chiến Đao thì không có vấn đề, nhưng mà muốn làm đến khống chế chính xác là rất khó, bởi vì Trình Cung chỉ hạ mệnh lệnh cho hắn, trong quá trình này sẽ có rất nhiều vấn đề nhỏ, mà trận pháp này kỳ diệu ở chỗ khống chế lực lượng.

    Trình Cung còn không có đạt tới Siêu Phàm kỳ, không có biện pháp ngưng tụ pháp lực dẫn động trận pháp này, chỉ có thể thí nghiệm liên tục.

    Rốt cục có một lần Trình Cung đạt đến yêu cầu, pháp lực lập tức ngưng tụ ở trên mặt đất chung quanh, bên trên chớp động hào quang, ở tầng thạch đầu cứng rắn dưới chót nhất bắt đầu đầu trầm xuống, Trình Cung trực tiếp nhảy vào bên trong.

    Thân thể rất nhanh chìm xuống phía dưới, trọn vẹn hạ xuống gần mười thước mới ngừng lại!

    Chương 162: Đan dược Thiên cấp Hỗn Nguyên Đan

    Ở đây độ ấm rất cao, có lẽ chủ nhân là dẫn Địa Hỏa lên, mà ở phía dưới cùng có một vật thể chừng trăm mét giống như cây dù không ngừng xoay tròn.

    Địa Hỏa ở bên cạnh không ngừng rèn luyện, táng đá đưa hắn xuống nơi này cũng có hình dạng như vậy, chung quanh có vô số động huyệt nhỏ phát ra độc khí đen kịt, không ngừng thông qua những lỗ thủng kia tản ra.

    Xem ra khói độc bên ngoài là vật này tạo ra, Trình Cung có thể cảm nhận được mình xuống tới đây, vật thể dạng ô xòe này vậy mà tản mát ra một loại địch ý.

    Khá lắm, vậy mà đã có trình độ linh khí lục cấp, nếu như lại đột phá sẽ sinh ra khí linh, trách không được có thể chèo chống toàn bộ trận thế.

    Hiện tại Trình Cung cũng không dám có ý đồ đi thu phục linh khí lục cấp đỉnh phong, này xem Vạn Độc Tán thành danh là dựa vào cái này.

    Linh khí sở dĩ xưng là Linh khí, là bởi vì Linh khí đạt tới cấp bảy sẽ bắt đầu sinh ra khí linh.

    Đương nhiên, khí linh vừa mới sinh ra bình thường đều rất yếu ớt, nhưng mà Linh khí có được khí linh mới thật sự là Linh khí, mới có thể phát huy ra uy lực chân chính.

    Căn cứ trên bản đồ kia ghi lại, bên trong cần phải có một thạch thất, Vạn Độc Tán tu luyện ở đó.

    Thạch thất này cũng không có cửa, bên trong cũng vô cùng đơn giản, dài rộng cao đều tầm chừng mười thước.

    Bên trong rất sạch sẽ, chính giữa có một bàn đá, bên trên có ba đồ vật.

    Xem ra những thứ khác đã bị đồ đệ không may kia của Vạn Độc Tán mang đi, đầu tiên là một cái bình sứ, Trình Cung cũng rất cẩn thận để cho lão Mã mở ra trước, vừa mở ra liền ngửi thấy mùi đan dược, lúc này Trình Cung mới tới gần.

    - Dĩ nhiên là Thiên cấp hạ phẩm Hỗn Nguyên Đan.

    Coi như là thứ tốt.

    Nhưng một vị đường đường là thần tiên lục địa lại xem như trân bảo đặt ở nơi này, lại làm cho Trình Cung không khỏi âm thầm cảm thán một đan khó cầu ah.

    Nhớ ngày đó mình vẫn là Thoát Tục kỳ, cũng không biết đã ăn bao nhiêu đan dược Thiên cấp, khi đến Nhân Anh, phục dụng đan dược kém nhất đều là Thiên cấp thượng phẩm, hơn nữa còn ăn no.

    Người so với người tức điên người ah!

    Bất quá cũng tốt, tuy rằng Vạn Độc Tán hơi nghèo, nhưng đối với Trình Cung hiện tại mà nói lại là đồ tốt.

    Hỗn Nguyên Đan Thiên cấp hạ phẩm, nếu như lại phụ tá một ít đan dược khác sẽ có trợ giúp rất lớn từ Thoát Tục kỳ đột phá đến Nhân Anh.

    Qua một thời gian nữa khẳng định gia gia có thể dùng tới, mau chóng để cho Trình gia sinh ra một lục địa thần tiên mới được.

    Trình Cung cảm giác hiện tại mưa gió sắp đến, khi gia gia có được thực lực tuyệt đối hắn mới yên tâm, cho dù có uy tín, như nếu như đối phương muốn áp dụng hành động đối với cá nhân, gia gia sẽ không cách nào chống lại nỗi, đây mới là sự tình đáng sợ nhất.

    Tuy hiện tại lực lượng của gia gia cũng không yếu, nhưng mà không đủ chấn nhiếp quần hùng, uy hiếp được một thế lực cường đại hoặc là một quốc gia, chỉ có tồn tại như đại lục thần tiên mới được.

    Trình Cung thu Hỗn Nguyên Đan vào không gian giới chỉ, đưa tay cầm lấy một tinh thể lớn chừng nắm tay, đây là...

    Bà mẹ nó, đây là Thần pháp tinh thạch, hoàn toàn dùng thần thông ngưng tụ thành tinh thạch, so với tinh thạch tự nhiên càng dễ dàng hấp thu.

    Người ngưng tụ nó sẽ có hao tổn rất lớn, nếu như Thoát Tục kỳ đỉnh phong muốn ngưng tụ Thần pháp tinh thạch lớn bằng ngón tay, cũng đủ lấy tính mệnh của hắn, chớ đừng nói chi là đem thần thông chính mình ẩn chứa trong đó, làm cho đối phương ở quá trình hấp thu có thể lĩnh ngộ, như vậy có thể giảm tối đa thời gian lĩnh ngộ thần thông.

    Bình thường cũng chỉ có đại gia tộc mới có thể có một ít loại vật này, cũng là do một ít lão bất tử thọ nguyên gần hết, làm ra để lại cho hậu bối.

    Loại Thần pháp tinh thạch này giống như là di sản, nhưng lực lượng ẩn chứa trong này cũng không vĩnh cửu, truyền thừa được bao lâu là do người tạo ra phong ấn lực lượng trong đó.

    Thần pháp tinh thạch này giống như Nguyên Khí Đan, đều là vật phẩm tiêu hao, chỉ là lực lượng so với Nguyên Khí Đan thì cường đại ngàn vạn lần.

    Dưới tình huống bình thường, đây đều là vật trợ giúp Thoát Thai kỳ đỉnh phong trùng kích Nhân Anh cảnh giới.

    Xem ra đây là Vạn Độc Tán chuẩn bị cho đồ đệ của hắn, lại không nghĩ rằng đồ đệ hắn lại không có thể trở về.

    Hỗn Nguyên Đan cộng thêm khối Thần pháp tinh thạch này, mình chỉ cần luyện chế một ít đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng một ít Địa cấp siêu phẩm, cơ hội gia gia trùng kích Nhân Anh cũng có thể đạt tới chín thành.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung rất nhanh thu hồi Thần pháp tinh thạch, sau đó nhìn về phía vật thứ ba, cái này cũng là sử dụng thần thông cùng pháp lực ngưng tụ, nhưng cùng Thần pháp tinh thạch là lực lượng thuần túy có thể để cho người khác sử dụng bất đồng, trong này ẩn chứa hạn chế nặng nề, hơn nữa còn có phong ấn.

    Trong này giống như phong ấn cái gì đó, nhưng hiện tại Trình Cung cũng không có biện pháp mở ra xem xét, không chỉ mình, cho dù gia gia cũng không mở được, chỉ có sau khi đạt tới Nhân Anh mới có thể mở ra phong ấn này.

    Chí Dương Chân Hỏa của mình ngược lại có thể hủy diệt tầng phong ấn này, nhưng ai biết bên trong là vật gì, dù sao bây giờ mình cũng không có biện pháp triệt để khống chế Chí Dương Chân Hỏa, vạn nhất hủy diệt đồ vật bên trong thì phiền toái.

    Dựa theo sắp xếp của Vạn Độc Tán, hắn là bảo đồ đệ mình khi nào đạt tới Nhân Anh mới mở cái này ra.

    Hơn nữa nhìn hắn thận trọng như vậy, giá trị thứ này chỉ sợ so với Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch thì lớn hơn rất nhiều, những ý niệm này lướt qua rất nhanh trong đầu Trình Cung, hiện tại cũng không phải thời điểm suy nghĩ những chuyện này, Trình Cung thu vào không gian giới chỉ, sau đó tinh thần lực khống chế lão Mã, rất nhanh lão Mã tiếp cận thanh Vạn Độc Tán kia.

    Lão Mã vừa tiếp cận Vạn Độc Tán, Vạn Độc Tán này đã có linh tính đơn giản, vậy mà tản mát ra một cổ kịch độc, độc này cùng bên ngoài hoàn toàn bất đồng, mà ngay cả Trình Cung phục dụng Giải Độc Đan Địa cấp trung phẩm cũng không dám nếm thử, trong độc khí của Vạn Độc Tán mang theo khí tức Địa Hỏa nóng rực.

    Xem ra Vạn Độc Tán này cách sinh ra khí linh cũng không xa.

    Nhưng đáng tiếc lão Mã đã là khôi lỗi, hoàn toàn không ngại kịch độc gì, mà Vạn Độc Tán này chỉ là chống cự theo bản năng, dù sao nó còn không có sinh ra khí linh, bản thân không có công kích quá lớn.

    Chẳng qua là khi lão Mã cầm chặt Vạn Độc Tán này, cái dù này không ngừng chống cự, Trình Cung thì khống chế lão Mã dùng lực lượng áp chế Vạn Độc Tán này.

    Muốn luyện hóa không phải sự tình ngày một ngày hai, Linh khí đạt tới trình độ nhất định, uy lực không phải tăng gấp đôi, mà lúc này đã gia tăng mấy trăm lần.

    Nguyên khí tăng phúc cơ bản là cố định, cho dù có chút ba động cũng có hạn, nhưng Linh khí lại bất đồng.

    Bởi vì đồ đệ Vạn Độc Tán chân tâm thật ý cảm tạ người cứu hắn kia, cho nên ghi rất kỹ càng, mà lúc ấy Trình Cung xem qua là ghi nhớ toàn bộ.

    Cũng biết cách mượn Vạn Độc Tán điều khiển độc khí chung quanh, rất nhanh cũng đã cường hành khống chế được một bộ phận năng lực của Vạn Độc Tán.

    - Rầm rầm

    Bỗng nhiên ngay lúc đó, toàn bộ động phủ bắt đầu nổ vang, giống như là một viễn cổ cự thú ngủ say đột nhiên thức tỉnh, chấn động này không phải lớn bình thường, rất nhiều kiến trúc ở phía sau động phủ đều nhao nhao vỡ vụn.

    - Không tốt rồi, độc vụ tiến vào.

    - Lão tổ, lão tổ cứu chúng ta, khói độc lao vào.

    - Khắp nơi đều là khói độc, chạy mau!

    Theo tiếng oanh động này, ở trong động phủ lập tức tràn vào rất nhiều khói độc, có một ít lực lượng yếu bị nhiễm khói độc chết thảm lập tức, có một ít người đã tín ngưỡng vào Huyết Y Lão Tổ, dù sao đối với những người bình thường mà nói, vài thập niên là cả đời.

    Rất nhiều người sinh ra ở chỗ này, Huyết Y Lão Tổ là thiên, cao cao tại thượng.

    Bọn hắn không thèm đào tẩu, mà chỉ khẩn cầu lão tổ cứu bọn họ, nhưng hiện tại bản thân lão tổ cũng khó bảo toàn, sao có năng lực cứu bọn họ.

    Đương nhiên cũng có một đám người ở trước mắt sống chết mở thông đạo ra, nhao nhao đi ra ngoài, một khi có người đầu lĩnh, sẽ có vô số người xông ra ngoài.

    Trình Cung tập trung tinh thần lực nhưng vẫn lưu ý lấy tình huống nơi này, phát hiện đám người kia đã khủng hoảng lao ra ngoài, Trình Cung lập tức khống chế thu khói độc, tuy có Vạn Độc Tán là có thể khống chế được khói độc, thu phóng tự nhiên, thậm chí có thể thu toàn bộ vào bên trong Vạn Độc Tán, nhưng Trình Cung vẫn không muốn phá hư chỗ này.

    - Ah!

    Nhưng vào lúc này, một âm thanh hét thảm truyền đến, sau đó chỉ thấy một đạo hồng sắc bộc phát ra uy lực kinh người, tiếp theo là một tiếng vang kinh thiên động địa.

    Trình Cung vừa nghe là biết của Huyết Y Lão Tổ, hơn nữa tiếng hét kia động tĩnh quá lớn, rõ ràng cho thấy là tư thế dốc sức liều mạng, thân hình Trình Cung khẽ xông tới, rất nhanh đuổi tới địa phương Trình lão gia tử giao chiến cùng Huyết Y Lão Tổ.

    Người còn chưa tới, tinh thần lực đã cảm nhận được hai đạo nhân ảnh kẻ trước người sau, tức thì theo một lối vào khác biến mất, Trình Cung cũng sau đó theo ra.

    - Giết...

    Bên ngoài tiếng kêu rung trời, dù đang ở sâu bên trong vẫn nghe thấy, trong không gian ba dặm phụ cận Ác Sơn Cốc.

    Giờ phút này đã biến thành chiến trường thảm thiết,

    Sát thủ Vạn Kim Huyết Y Lâu lao ra, còn có một ít người Huyết Y Lão Tổ nuôi nhốt vài thập niên cùng quân đội do Bạch Khải Nguyên chỉ huy đang liều mạng chém giết.

    Tuy trong bọn họ cũng có một ít sát thủ lợi hại, nhưng mà ở dưới hai vạn đại quân tinh nhuệ vây quét, kết quả bọn hắn có thể nghĩ.

    Thời điểm Trình Cung vừa định tìm kiếm gia gia, một đạo thân ảnh trong chớp mắt từ phương xa trên bầu trời rơi xuống, nháy mắt đã xuất hiện trước người Trình Cung, chính là Trình lão gia tử vừa đuổi giết Huyết Y Lão Tổ trở về.

    Mặc dù sắc mặc của Trình lão gia tử có chút tái nhợt, y phục trên người còn có một chút tổn hại, nhưng chỉnh thể lại không có chuyện gì, thấy gia gia không có việc gì, Trình Cung cũng yên tâm lại.

    - Nhanh, lấy bình truy tung kia ra, lần này tuyệt đối không thể để cho hắn chạy.

    Không nghĩ tới tên này chiến đấu không được, bản lĩnh chạy trốn ngược lại là có rất nhiều.

    Trình lão gia tử vừa rơi xuống, vội vàng bảo Trình Cung đưa dược tề truy tung.

    Huyết Y Lão Tổ có thể đào tẩu, Trình Cung cũng không cảm giác quá ngoài ý muốn.

    Dù sao Huyết Y Lão Tổ thành danh hơn trăm năm, bởi vì trong lúc vô tình tiến vào động phủ Nhân Anh tu sĩ, lực lượng càng đạt đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nếu như hắn sớm biết trong động phủ này còn có Thần pháp tinh thạch cùng Hỗn Nguyên Đan, có lẽ hắn cũng có cơ hội tu thành Nhân Anh tu sĩ.

    Nếu thật là như vậy, cái kia có thể chính là một hồi tai nạn!

    Chương 163: Chín thành nắm chắc

    Cho dù đối với toàn bộ Lam Vân Đế Quốc, đều sợ là một hồi tai nạn.

    Cũng may tuy hắn tiến vào trong này, hơn nữa ở chỗ này kinh doanh nhiều năm như vậy, nhưng lại không có phát hiện đồ vật trọng yếu nhất, Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch cùng đồ vật phong ấn thần bí kia, cùng với Linh khí Vạn Độc Tán này, hắn đều không có được.

    Sở dĩ gia gia có thể áp chế Huyết Y Lão Tổ, là vì lần trước Huyết Y Lão Tổ bị trọng thương, mà hắn tu luyện tà công cũng bị Thái Dương Kiếm Khí của gia gia khắc chế.

    Thái Dương Kiếm Khí của gia gia là chí cương chí dương, chính là công pháp khắc chế tà công của Huyết Y Lão Tổ, nên mới rơi xuống hạ phong.

    Nhưng gia gia muốn giết hắn cũng rất khó, dù sao gia gia không có thần thông đặc biệt cường đại, càng không có pháp bảo, linh khí cường đại, cũng tạo thành đánh bại dễ, đánh chết khó, muốn bắt hắn càng không thể nào.

    - Được rồi gia gia, dù sao dược tề truy tung kia không phải truy tung thuật, nếu như học được truy tung thuật, hắn chạy đến chân trời góc biển cũng có thể tìm được hắn, nhưng dược tề truy tung là tiêu hao phẩm.

    Cho dù bây giờ còn có thể sử dụng, tối đa cũng không quá năm canh giờ, mà muốn trong năm canh giờ đuổi giết Huyết Y Lão Tổ là không có khả năng, nếu như hắn thực dốc sức liều mạng mà nói, gia gia cũng gặp nguy hiểm.

    Trình Cung nghĩ nghĩ, vẫn quyết định không cho gia gia đuổi theo.

    Trình lão gia tử nghe xong lập tức lắc đầu, trực tiếp đưa tay nói:

    - Cho ta, cho dù cơ hội không lớn cũng muốn nếm thử một chút, hiện tại hang ổ của hắn cũng bị đốt, một mình hắn càng nguy hiểm, không thể thả hổ về rừng, phải phải nhổ cỏ tận gốc.

    Trình lão gia tử đương nhiên không sợ, nhưng hắn cũng không thể có thể thời thời khắckhắc ở bên cạnh Trình Cung, nếu như lần sau Huyết Y Lão Tổ đột nhiên đánh lén Trình Cung, vậy thì nguy hiểm.

    - Gia gia cũng quá để mắt hắn.

    Trình Cung vô cùng tự tin nói:

    - Lần sau hắn dưỡng thương xong trở lại, cho dù ta không phải là đối thủ của hắn, hắn muốn giết ta cũng không còn đơn giản như vậy.

    Nếu như hắn trì hoãn thêm vài năm, ta có thể tự mình thu thập được hắn.

    - Vô nghĩa, nhanh cho ta.

    Chuyện liên quan đến an nguy hậu đại, Trình lão gia tử không muốn có bất kỳ sai lầm.

    Thấy gia gia khẩn trương như thế, Trình Cung chỉ có thể âm thầm truyền âm:

    - Ngài quá khẩn trương rồi, một Huyết Y Lão Tổ mà thôi, thật sự không có gì lớn.

    Hắn trọng thương hai lần, dưới tình huống không có đan dược, năm ba năm có thể hoàn toàn khôi phục coi là không tệ.

    Ngài cho rằng trong thời gian ngắn hắn còn dám đi Vân Ca Thành tìm chúng ta gây phiền toái sao, hơn nữa, cho dù gia gia không tin ta trong vài năm có thể vượt qua Huyết Y Lão Tổ, vậy gia gia nên tin tưởng chính mình, chờ sau khi gia gia đạt đến cảnh giới lục địa thần tiên, chẳng lẻ còn sợ bảo hộ không được an toàn của ta, đến lúc đó phi thiên độn địa, tinh thần lực chuyển hóa làm thần niệm, một cái ý niệm trong đầu có thể quét ngang hết thảy Vân Ca Thành.

    - Cái gì?

    Cảnh giới lục địa Thần Tiên, tiểu tử ngươi đừng nói lảng sang chuyện khác.

    Trình lão gia tử nghe xong dở khóc dở cười, đừng nhìn hắn cách Nhân Anh kỳ chỉ có một bước ngắn, nhưng một bước ngắn này lại khó như lên trời.

    Từ trước tới nay có bao nhiêu thiên tài đều kẹt ở một bước này, lại có bao nhiêu người muốn đột phá, cuối cùng cũng chỉ có thể hao hết thọ nguyên mà chết.

    Có thể nói, một bước này so với gần trăm năm tu luyện lúc trước cũng khó hơn, mà tỷ lệ hắn trở thành thần tiên lục địa, cùng Trình Cung trong vòng một hai năm muốn siêu việt Huyết Y Lão Tổ là như nhau.

    - Thật sự, vừa rồi ở bên trong tìm được mấy thứ tốt, Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch đem thần thông bản thân ẩn chứa trong đó, dùng pháp lực suốt đời ngưng tụ, đã có hai thứ này, chỉ cần ta lại luyện chế một ít dược vật phụ trợ, không ngoài một năm, ta cam đoan gia gia có cơ hội trùng kích cảnh giới thần tiên lục địa, hơn nữa thành công đạt tới chín thành.

    Chín thành, làm sao có thể.

    Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch, Trình lão gia tử đều chưa nghe nói qua, hoàn toàn không biết, nhưng nghe ý tứ Trình Cung hình như rất lợi hại.

    Chín thành nắm chắc a, nếu như nói hiện tại có năm thành nắm chắc, Trình lão gia tử cũng không cần lo lắng, hắn sẽ đi nếm thử.

    Phải biết rằng vô số người chỉ có một thành nắm chắc, thậm chí thấp hơn một ít đều đi liều một phát, dù sao một khi tiến vào sẽ là một cảnh giới hoàn toàn bất đồng.

    Trình lão gia tử có chút không dám tin, không đợi hắn hỏi, chỉ thấy Trình Cung rất khẳng định hướng về phía hắn gật đầu, ý tứ kia là khẳng định, gia gia không cần hoài nghi nữa.

    Lúc này Trình lão gia tử mới tin tưởng, bắt đầu khôi phục tinh lực vừa mới mất khi đấu với Huyết Y Lão Tổ.

    Chiến đấu cũng không có kéo dài bao lâu đã chấm dứt, tuy người trong hang ổ Huyết Y Lão Tổ không ít, nhưng mà chân chính có sức chiến đấu chỉ có vài trăm người, những người khác chỉ hơn người bình thường một ít.

    Mà Trình Cung bên này có Bạch Khải Nguyên, Trình Lập..., rất nhanh đã giải quyết xong chiến đấu.

    Cửa vào rất dài, cũng rất rộng lớn, đủ để cho hai người song song đi vào, cao lại gần hai thước, hoàn toàn là dùng đá tạo thành, lối vào cũng có một ít trận pháp nhỏ, cần sử dụng pháp lực khởi động, bên ngoài muốn phát hiện rất khó, nhưng từ bên trong muốn mở ra lại không khó.

    Sau đó Trình Cung tiến vào bên trong, lại để cho lão Mã khống chế Vạn Độc Tán thanh trừ khói độc trong động phủ, Trình Cung cũng không để cho những binh lính khác biết động phủ này.

    Những binh lính kia chỉ biết Huyết Y Lão Tổ cùng người của hắn trốn trong thôn trang bên cạnh, dưới mặt đất kiến tạo rất nhiều hầm ngầm, nhưng sau đó đều bị hủy diệt.

    Có thể đi vào trong này đều là thành viên Huyết Chiến, bọn hắn tiến vào thanh lý sạch sẽ những kẻ còn sót lại.

    Nhưng đáng tiếc tiền tài thu được rất có hạn, xem ra đều bị Huyết Y Lão Tổ mang theo người.

    Điểm ấy Trình Cung cũng không có cảm giác gì, có Linh khí cấp sáu Vạn Độc Tán, còn có Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch cùng đồ vật thần bí phong ấn kia, đây là tiền cũng mua không được.

    Mà thứ ở trên người Huyết Y Lão Tổ, Trình Cung đã sớm nhận định, những vật kia sớm muộn gì cũng thuộc về mình.

    - Đáng tiếc, những binh lính bên ngoài kia không phải tâm phúc của chúng ta, nếu không đưa mấy vạn người đến nơi đây, dưỡng một chi quân đội ngưu bức của mình.

    Bàn Tử nhìn động phủ to như vậy mà cảm thán, tại đây giờ phút này đã trở nên trống rỗng, chỉ có Dạ Minh Châu phía trên chiếu sáng.

    - Tự chúng ta chậm rãi bồi dưỡng không được sao, vừa vặn nghành tình báo của ta thiếu khuyết một tổng bộ, về sau là ở nơi này, một hồi ta đi xem xét khu vực này.

    Sắc Quỷ đã bắt đầu có chủ ý đến.

    - Móa!

    Bàn Tử nghe xong lập tức nhảy dựng lên:

    - Tiểu tử ngươi hiện tại chiếm địa bàn trước, ở đây che giấu tốt như vậy như vậy, tốt nhất là kiến tạo một sòng bạc cự đại, động tiêu tiền, ở chỗ này cái gì cũng có thể mua bán, đan dược chúng ta bán ra bất tiện cũng có thể bán ở chỗ này.

    - Ngươi làm như vậy, sớm muộn sẽ làm cho người ta phát hiện.

    Ở đây thích hợp nhất là ngành tình báo, cách Vân Ca Thành không xa không gần, hướng Đông Nam có thể kết nối Man tộc, hướng tây có thể kết nối Đồ Đằng Đế Quốc, làm nơi điều hành là thích hợp nhất.

    Kỳ thật nếu như đại thiếu không có làm gì khác, nơi đây hoàn toàn có tư cách tổ chức trụ sở tình báo.

    Bàn Tử nghe xong tự nhiên không làm, hai người rất nhanh ở đằng kia tranh chấp, Trình lão gia tử ở một bên nghe được cũng sững sờ.

    Hai người này biết mình đang nói gì không, âm thầm nuôi quân đội, thành lập hệ thống tình báo của mình, thậm chí lén mở thị trường giao dịch, người trẻ tuổi quả nhiên gan lớn, cái gì cũng dám làm ah.

    Trong nội tâm nghĩ đến đây, Trình lão gia tử quay đầu nhìn về phía Trình Cung, ý tứ rất rõ ràng, tiểu tử ngươi có ý tứ gì.

    - Đây là địa phương của mình, phù hợp thì làm.

    Trình Cung cười cười nhìn Bàn Tử cùng Sắc Quỷ cãi lộn, Trình Cung vui vẻ nói.

    - Móa, không phục chúng ta so một hồi, quyền ai cứng thì được, tiểu tử, trước kia nhìn thân thể ngươi quá yếu, sợ đụng một cái là ngươi mệt rã rời, hiện tại ngươi cũng khá, chúng ta hảo hảo đánh một hồi.

    Bàn Tử khiêu khích vung vẩy nắm đấm.

    Lại để cho Bàn Tử không nghĩ tới chính là, Sắc Quỷ sảng khoái đáp ứng:

    - Không có vấn đề, bất quá không phải hiện tại, đợi mấy tháng nữa đã.

    Ngươi cho rằng ngươi đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tư là ngưu bức đúng không, ngươi không biết a, ta hiện tại cũng đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất.

    Trước béo không tính béo, ta xem phía sau như thế nào.

    Rõ ràng tốc độ tăng lên của ta nhanh hơn ngươi, gần đây ta lại đuổi theo mấy nữ tử thích hợp cùng ta tu luyện Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển, không quá ba tháng ta khẳng định vượt qua ngươi.

    Nghe Sắc Quỷ đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ nhất, quả thật làm cho Bàn Tử bất ngờ, bởi vì lúc rời Nguyên Thủy Ma Tông, Sắc Quỷ còn là Hoán Cốt kỳ tầng thứ nhất, tốc độ tiến bộ này cũng quá nhanh một chút a.

    Bất quá ngẫm lại trong cơ thể hắn còn có dược tính Tục Mệnh Đan lưu lại, hơn nữa lúc trước Sắc Quỷ là duy nhất tự mình tiến vào Vạn Ma Lôi Trì, chỗ tốt tự nhiên không phải ít.

    Nếu nói như vậy, mình sớm muộn gì cũng bị hắn vượt qua ah, nghĩ đến đây Bàn Tử lập tức quay đầu.

    - Đại thiếu...

    Nhưng lại phát hiện Trình Cung đã sớm ly khai cùng Trình lão gia tử.

    Mấy năm gần đây Lam Vân Đế Quốc không có đại quy mô chiến đấu gì, nhưng gần đây lại liên tiếp xuất hiện.

    Lần này còn có Trình Cung để cho đám người Mập mạp lôi kéo thi thể xuyên qua nửa Vân Ca Thành.

    Hôm nay làm cho Vân Ca Thành sôi trào, Huyết Y Lão Tổ tung hoành Lam Vân Đế Quốc hơn một trăm năm, vậy mà hang ổ bị phá, toàn bộ sát thủ Vạn Kim Huyết Y Lâu bị đánh chết, còn diễu phố thị chúng một vòng.

    Làm cho tất cả mọi người Vân Ca Thành hưng phấn nhất chính là, đứng đầu Tứ đại hại đế đô, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố đại thiếu Trình Cung lại dán một tờ thông cáo.

    - Chứng kiến những thi thể không đầu kia không, cái này là hậu quả những kẻ muốn lấy mạng lão tử lãnh thưởng, lão tử không phải người tốt lành gì, nhớ cho kĩ, đứng đầu Tứ đại hại đế đô, đệ nhất hoàn khố Vân Ca Thành đại thiếu chính là ta.

    Cho nên nếu các ngươi dám đắc tội ta, kết cục cùng Trịnh Tam Nguyên, Lạc Xuyên, Cuồng Phong Mã Bang, Huyết Y Lão Tổ như nhau.

    Mặt khác thông báo một tiếng, Huyết Y Lão Tổ làm rùa đen rút đầu, ngoại trừ đào tẩu ngươi còn có thể làm những thứ gì.

    Lần trước ngươi bị thương, thiêu huyết chạy mất, khi đánh tới hang ổ ngươi, ngươi lại thiêu huyết chạy mất, ta nhìn ngươi còn có bao nhiêu huyết để thiêu đốt.

    Nếu ngươi ngoan ngoãn tới nhận tội, có lẽ bản đại thiếu sẽ cân nhắc tha cho ngươi khỏi chết, nhưng nếu như ngươi gian ngoan mất linh, cái đợi ngươi là chết.

    Cùng bản đại thiếu chơi, trước cân nhắc thoáng một phát mình có đủ sức nặng hay không, có khả năng chơi hay không.

    Trước sau như một, ngữ khí hung hăng càn quấy, phong cách hoàn khố, bá đạo vô cùng, nhưng xem trong mắt mọi người, cảm giác lại hoàn toàn bất đồng.

    Nếu như nói thông cáo lần trước là tuyên chiến, như vậy lần này là chiến tích.

    Làm cho người ta không tự chủ được nghĩ đến kết cục của Trịnh Tam Nguyên, Lạc Xuyên, Cuồng Phong Mã Bang, Huyết Y Lão Tổ.

    Chương 164: Đến cùng muốn gì?

    Trong khoảng thời gian ngắn, Trình Cung lần nữa trở thành chủ đề náo nhiệt nhất của đế đô, đương nhiên, bọn hắn xem ra Trình Cung bất quá chỉ chim đầu đàn.

    - Nếu như không phải Trình lão gia tử, một trăm Trình Cung cũng không phải đối thủ của Huyết Y Lão Tổ, thực tế đối với lão soái lần này lãnh binh, mặc dù chỉ là tiêu diệt một tà giáo, cũng đã để cho không ít người phấn chấn.

    Mà sau khi Huyết Y Lão Tổ cùng Trình gia sống mái với nhau lần này, tạm thời đã không ai còn dám đánh chủ ý tới Trình Cung, nhân vật như Huyết Y Lão Tổ còn bị đuổi giết bỏ đồ đệ, bỏ qua cơ nghiệp trăm năm chật vật chạy thục mạng, huống chi những người khác.

    Trình lão gia tử nhiều năm về sau lần nữa lãnh binh xuất chiến, càng nói rõ thái độ Trình gia, bất luận kẻ nào động đến Trình Cung, Trình gia không tiếc gạch ngói cùng tan.

    Trừ khi là tồn tại như thần tiên lục địa, nếu không ai có thể thừa nhận được Trình gia phản công, dốc sức liều mạng.

    - Hung hăng càn quấy a, ngươi thật hung hăng càn quấy a, ta xem ngươi có thể hung hăng càn quấy đến bao lâu.

    Sau kỳ thi cuối năm, ta sẽ cho ngươi biết, Long cùng trùng khác nhau, Long cuối cùng cũng ngao du cửu thiên, ngươi là một loài bò sát, dù giãy dụa thế nào cũng chỉ là một con bò sát.

    Xa xa, Trình Lam đã lâu không có về Trình gia, một mình im lặng ngồi ở chỗ kia uống rượu, tay kia cầm hai chi Hoang Thú Bút mà hắn bỏ ra bảy ngàn vạn mua được.

    Lại làm cho hắn không nghĩ tới chính là, vậy mà Chu Dật Phàm không muốn Hoang Thú Bút, tiền thì coi như là cho Trình Lam.

    - Chu Dật Phàm, ngươi khẳng định ở trong tối rất cao hứng, cho là mình rất thông minh, cho rằng một chi Hoang Thú Bút như thế nào cũng không đáng hơn hai ngàn vạn lượng hoàng kim đúng không.

    Nhưng ngươi rất nhanh sẽ hối hận, đến lúc đó ngươi sẽ biết, đây là bao nhiêu tiền cũng mua không được.

    Đến lúc đó ta chẳng những sẽ nhất phi trùng thiên, còn sẽ làm thế nhân khiếp sợ, song tinh giao nhau, tinh lực quán thông, ta tất long du cửu thiên.

    Bất quá cho dù ngươi hối hận cũng vô dụng.

    Cho dù cho ngươi Hoang Thú Bút, các ngươi cũng vĩnh viễn không có biện pháp giống ta, ha ha.

    Trình Lam lầm bầm lầu bầu nói xong, nhịn không được vui vẻ cười to.

    Hắn ở chỗ này, vừa vặn có thể thấy một trương thông cáo của Trình Cung, thông cáo cực lớn.

    Nhìn thông cáo kia, Trình Lam một bên uống rượu, một bên lầm bầm lầu bầu.

    Chu gia, Chu Dật Phàm đã xem xong thông cáo, là hạ nhân vừa mới lấy trở về.

    - Vẫn là kiêu ngạo như vậy, vẫn là bá đạo như thế, từ sau sự tình cưỡng gian công chúa, hắn tựa hồ một phát không thể vãn hồi, chẳng lẽ thật là bị hành vi của hoàng gia kích nộ, mới bộc phát, hay là có người thôi động hết thảy.

    Chu Dật Phàm lầm bầm lầu bầu lấy, sau đó trong bóng tối có một âm ảnh xuất hiện, hồi báo cho hắn một ít tình huống của Vân Ca Thành, trong đó nâng lên Trình Lam.

    - Bảy ngàn vạn mua hai chi Hoang Thú Bút, nếu không phải điên thì thực sự có bí mật, cho dù hắn thi đậu trạng nguyên, trạng nguyên này cũng chưa chắc trị giá bảy ngàn vạn.

    Song tinh giao nhau, chẳng lẽ hắn có thể có bí pháp gì, dẫn động tinh lực vì mình sử dụng.

    Mình từng hỏi thăm, biết thế gian này thực sự có một môn công pháp có thể dẫn động tinh lực vì mình sở dụng, nhưng này đều là công pháp rất cao thâm, chẳng lẽ Trình Lam này đã nhận được.

    Nếu là như vậy, cũng là không thể tốt hơn, huynh đệ tương tàn, nhất định là tiết mục đặc sắc nhất.

    Nghĩ đến chỗ này, khóe miệng Chu Dật Phàm lộ ra dáng tươi cười, tiện tay ném thông cáo kia sang một bên:

    - Đã như vầy, cái trạng nguyên kia sẽ tặng cho ngươi cũng không sao.

    ...

    Từ đấu giá hội của Nhất Chùy Định Âm Đường đạt được mảnh vỡ bên ngoài đỉnh, còn có đồ vật thần bí kia, sau đó Trình Cung đi ra lọt vào tập kích, tiếp theo Trình Cung cùng Trình lão gia tử liên thủ phản kích, một lần hành động diệt trừ Huyết Y Lão Tổ cùng Vạn Kim Huyết Y Lâu của hắn.

    Lần này sau khi trở về, trên đường Trình Cung nghĩ kỹ nội dung thông cáo, sau đó để cho Sắc Quỷ đi làm chuyện còn lại, mình thì dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Trình phủ.

    Chỉ là đoạn đường này Bàn Tử một mực đi theo Trình Cung, thằng này cái gì cũng không nói, chỉ là rất ai oán, đáng thương nhìn hắn.

    - Ngươi có phải rất rỗi rãnh hay không?

    Trình Cung đã đến tiến viện, thấy Bàn Tử còn đáng thương đi theo phía sau hắn, ai oán nhìn hắn, vì vậy dừng bước lại.

    - Mấy ngày nay đều không có sinh ý trên ngàn vạn, nhưng đại thiếu ngươi xem, ta cố gắng như vậy, mấy ngày nữa sẽ bị Sắc Quỷ vượt qua, loại tâm tình này ngươi nhất định có thể hiểu được ta.

    Sắc Quỷ mượn nhờ cùng nữ nhân làm chuyện kia, còn có thể tăng lực lượng nhanh hơn ta, này rõ ràng là hành vi ăn gian.

    Bàn Tử rất nghĩa chính ngôn từ nói, nhưng nói xong lời cuối cùng, ánh mắt nhìn Trình Cung, đột nhiên mặt mũi tràn đầy tươi cười.

    - Hắc hắc, ý của ta là nói sự tình ăn gian thoải mái như vậy, làm sao có thể thiếu ta được, vì để đạt được mục công bình, đại thiếu ngươi cũng giúp ta suy nghĩ biện pháp thế nào mới có thể ăn gian.

    Nếu không một khi âm mạch của Túy Miêu cởi bỏ, Sắc Quỷ còn có phương thức ăn gian, ta chẳng phải là bị lắc lại phía sau sao.

    Nhìn Bàn Tử, Trình Cung biết rõ hắn muốn cái gì, nhưng mà không thể không nói vận khí của hắn rất tốt, ngay lúc này cầu mình giúp hắn ăn gian.

    Kỳ thật cho dù hắn không tìm mình, Trình Cung cũng đã nghĩ tới chuyện này, chỉ là tính toán đợi sau khi đem mảnh vỡ ngoại đỉnh dung nhập Hư Không Âm Dương Đỉnh rồi nói sau, hiện tại xem ra chỉ có thể trước giải quyết vấn đề này của hắn.

    Cũng may tình hình kinh tế rất rất đủ, cũng chỉ có ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ cùng Túy Miêu nên không có tâm lý gánh nặng, nếu như nhiều người hơn thì đúng là khó nói.

    Nhưng đổi lại thời điểm khi Trình Cung há miệng cần gì, cũng không quá là một câu nói.

    Trình Cung bảo hắn đứng ở đó, còn Trình Cung thì trực tiếp tiến vào đại sảnh, tiện tay từ trong không gian giới chỉ lấy ra da thú yêu thú cửu cấp đã qua xử lý.

    Đây là một tấm da của yêu thú Bạch Sư cửu cấp, đây là từ chỗ Phùng Tuấn Kiệt lấy được.

    Này xem ra giống như là da thú của yêu thú cửu cấp, kỳ thật Trình Cung biết rõ, trước lúc con yêu thú này bị giết, khẳng định đã đạt tới trình độ Yêu tu, chỉ là vừa đạt tới đã bị giết, cả tấm da trắng như tờ giấy, Trình Cung tiện tay lấy đoản đao ra, vận đủ lực lượng, rất nhanh sửa chữa tốt chung quanh tấm da Bạch Sư này.

    Sau đó lấy ra một lọ Linh Đài Thánh Mặc cùng một cây Hoang Thú Bút, mở Linh Đài Thánh Mặc ra không có hương vị mực bình thường, ngược lại là lộ ra một mùi thơm ngát, mùi thơm ngát này làm cho người ta ngửi cũng cảm giác được lục phủ ngũ tạng khoan khoái dễ chịu không thôi.

    - Thứ tốt, bất quá đại thiếu muốn làm cái gì vậy?

    Chẳng lẽ muốn viết cho mình công pháp cường hãn gì, nhưng lần này sao lại xa xỉ như vậy chứ, còn sử dụng da của yêu thú Bạch Sư cửu cấp hi hữu như vậy, còn dùng Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc.

    Bàn Tử mò lấy cái cằm, rất khó hiểu đứng ở trong nội viện nhìn Trình Cung.

    Phương pháp sử dụng chính thức của Hoang Thú Bút cũng không có bao nhiêu người hiểu được, đa số người cho dù mua Hoang Thú Bút cũng đều là lãng phí.

    Trình Cung cầm lấy Hoang Thú Bút này, đầu tiên là yên lặng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết đem lực lượng bản thân cân đối cùng khí tức bên trong Hoang Thú Bút này, lúc này trên ngòi bút mang theo một cổ khí tức thượng cổ Man Hoang.

    Tuy trải qua vô số tuế nguyệt, chỉ khi nào đắm chìm trong đó mới có thể cảm nhận được nó tinh khiết, thiên địa là tinh khiết, lực lượng là tinh khiết, cùng hiện tại hoàn toàn bất đồng.

    Hoang Thú Bút rửa tâm linh, cải biến hình thái lực lượng, người bình thường muốn làm đến điểm ấy cũng không có biện pháp.

    Dù sao lực lượng thiên địa lúc này cùng thời kỳ Hồng hoang đã hoàn toàn bất đồng, đơn thuần sử dụng lực lượng hiện tại đi phát huy Hoang Thú Bút này, chỉ có thể sử dụng hai ba phần mười lực lượng của nó.

    Nhưng Trình Cung thì hoàn toàn bất đồng, lại để cho lực lượng bản thân nhất trí cùng Hoang Thú Bút, điểm này bên trên Âm Dương Vạn Vật Quyết có ưu thế rất lớn.

    Bản thân Âm Dương Vạn Vật Quyết là hấp thu khí tức thiên địa vạn vật, Trình Cung đối với các loại lực lượng tồn tại bên trong đều có nắm chắc rất rõ ràng.

    Thời gian dần trôi qua, lực lượng chung quanh thân thể Trình Cung cũng xuất hiện một loại Hồng hoang hoang dã, cảm giác bao la mờ mịt.

    Người đứng ở nơi đó, lại như là cách người khác rất xa.

    Bàn Tử nhìn nhìn xem xem, nhịn không được dùng sức dụi mắt, chẳng lẽ mình mắt hoa, như thế nào cảm giác đại thiếu giống như càng ngày càng xa, giống như là đứng xa xa nhìn đại thiếu, giống như cái nhà này cùng gian phòng đột nhiên biến lớn, loại ảo giác này hoàn toàn là lực lượng của thân thể Trình Cung phát ra ảnh hưởng.

    - Ah!

    Một tiếng kêu nhỏ sợ hãi thán phục, Bàn Tử mãnh liệt quay đầu lại, phát hiện Đông Phương Linh Lung đang từ cửa cất bước tiến vào, nhìn Trình Cung, trong mắt của nàng cũng chớp động lên thần sắc kinh dị.

    Đông Phương Linh Lung biết Trình Cung trở về, nên cố ý đến cảm tạ Trình Cung, bởi vì sau khi đấu giá đại hội kết thúc, tuy Bàn Tử đi theo Trình Cung đối phó Huyết Y Lão Tổ.

    Nhưng trước đó lại mua sắm rất nhiều dược vật đưa qua, làm cho Đông Phương Linh Lung rốt cục không cần phát sầu vì thiếu dược vật nữa.

    Cảm tạ là một phương diện, đồng thời Đông Phương Linh Lung cũng muốn cùng Trình Cung nói chuyện luyện đan một chút, lần đấu giá này làm cho nàng nghĩ đến một ít gì đó, một là vì đề cao trình độ luyện đan của mình, nhưng đồng thời cũng không có thể tùy ý luyện đan, nếu như căn cứ Trình Cung nói, bọn hắn muốn luyện đan chẳng những sẽ không mất tiền, ngược lại sẽ kiếm tiền rất nhiều.

    Đông Phương Linh Lung là tới hỏi Trình Cung, kế tiếp cần luyện chế đan dược gì, nếu đan dược cấp thấp thì có thể cho Đông Phương Linh Lung cùng tiểu Tuyết đi luyện chế.

    Đừng nhìn tiểu Tuyết học tập thời gian ngắn, nhưng mà nàng có được thể chất đặc thù, hôm nay đã không kém Đông Phương Thanh Mai bao nhiêu.

    Hàng thượng đẳng là do nàng tự mình luyện chế, hơn nữa nàng phát hiện mỗi lần cùng Trình Cung nói chuyện với nhau, có lẽ chỉ là mấy câu, nhưng những vấn đề mình ở phương diện luyện đan không hiểu, lại có thể hiểu rất rõ ràng, đây cũng không phải là một loại ảo giác, từ khi Trình Cung thuận tay giúp nàng sửa một ít gì đó, về sau truyền thụ nàng đan phương Trú Nhan Đan, nhiều lần sự thật nghiệm chứng cái này.

    Loại cảm giác này đặc biệt như thế, so với trước kia khi Đông Phương Linh Lung hồi gia tộc thỉnh giáo những Đan đạo đại sư trong tộc kia đều xịn hơn gấp trăm lần, lúc này mới làm cho Đông Phương Linh Lung muốn tới đây nói chuyện cùng Trình Cung một chút.

    Lại không nghĩ rằng, vừa tới đã thấy một màn như vậy, Không, Linh, Hoang, bao la mờ mịt, lần đầu tiên Đông Phương Linh Lung sinh ra nhiều loại cảm giác, tại sao có thể như vậy, một người sao có thể làm cho mình tiến vào loại trạng thái này, hắn muốn làm gì, trong tay hắn cầm chẳng lẽ chính là Hoang Thú Bút sao?

    Bàn Tử thấy Đông Phương Linh Lung đến, cũng chỉ là gật đầu chào hỏi, sau đó lập tức quay đầu nhìn chằm chằm vào Trình Cung, mà Đông Phương Linh Lung thì dứt khoát nhìn Trình Cung không chuyển mắt, hắn đến cùng muốn làm cái gì?

    Sau khi đem lực lượng bản thân, tâm tình hoàn toàn dung nhập đến Hoang Thú Bút này, Hoang Thú Bút trong tay Trình Cung rốt cục động, nhẹ nhàng một điểm, lập tức một lọ Linh Đài Thánh Mặc kia đã bị Hoang Thú Bút thật nhỏ này hấp thu gần một nửa, mà vốn Hoang Thú Bút rất nhỏ lập tức trở nên vừa thô vừa to.

    Mỗi một sợi lông trên Hoang Thú Bút đều trở nên vừa thô vừa to, giống như là bị banh ra, lộ ra phi thường khủng bố, cán bút nho nhỏ cũng bành trướng.

    Chương 165: Sơn Hà Đồ

    Sau một khắc Trình Cung rốt cục động, hắn là vẽ tranh, lúc này vẽ tranh hoàn toàn khác với vẻ vui đùa trong giải thi đấu tứ đại tài tử, giờ phút này Trình Cung đã đem họa pháp mà kiếp trước có khả năng hiểu rõ hoàn toàn phát huy ra.

    Văn chương cũng không phải lúc kia có khả năng so sánh, khi Trình Cung vẽ, thiên địa nguyên khí chung quanh lập tức sinh ra một loại biến hóa quỷ dị.

    Ở trên không phòng ốc của Trình Cung, nguyên khí điên cuồng lưu chuyển.

    Bởi vì Trình Cung vẽ trước nhất đúng là bầu trời, thời điểm bầu trời hình thành, nguyên khí bên trên bầu trời vậy mà bắt đầu dũng mãnh lao vào bên trong tranh vẽ kia, thời điểm Trình Cung bắt đầu vẽ ngọn núi, nguyên khí của các ngọn núi chung quanh cũng điên cuồng lao vào.

    Thời điểm vẽ đại địa, nguyên khí đại địa dưới chân cũng dũng mãnh vào trong đó.

    Bàn Tử mở to mắt nhìn xem, chỉ cảm giác tiến nhập một cảnh giới đặc biệt kỳ diệu, hắn không thấy được họa, trên thực tế góc độ của bọn hắn cũng nhìn không tới tranh vẽ, nhưng mà hắn lại có một cảm giác phi thường kỳ diệu khó nói lên lời.

    Các vật dưới ngòi bút của Trình Cung vẽ, đối với hắn có ảnh hưởng kỳ diệu cực lớn.

    Trong lúc bất tri bất giác, hắn đã bắt đầu vận chuyển Thôn Thổ Thiên Địa, mà nguyên khí thiên địa chung quanh chen chúc tới, có một ít dần trôi qua tiến nhập thể nội của hắn.

    Tốc độ này so với hắn bình thường tu luyện nhanh hơn gấp mấy chục lần, mà theo bức hoạ của Trình Cung biến hóa kỳ diệu, hấp dẫn nguyên khí chung quanh càng nhiều hơn nữa, hắn vận chuyển Thôn Thổ Thiên Địa Tâm Pháp cũng càng nhanh.

    Trong lúc bất tri bất giác Bàn Tử đã tiến vào cảnh giới huyền diệu, nhưng mà Đông Phương Linh Lung thì bất đồng, gia tộc nàng rất lớn, nên kiến thức của nàng rất uyên bác, khi nàng vừa mới bắt đầu chứng kiến vật kia, cảm giác hoàn toàn bất đồng với Bàn Tử.

    Vậy mà có thể hấp dẫn nguyên khí thiên địa vạn vật tới, đây chỉ có khi luyện chế những pháp bảo tương đối đặc biệt, tỷ như linh khí cấp năm trở lên mới có được hiệu quả này.

    Mà Trình Cu giờ phút này, tựa hồ bản thân hòa hợp với tất cả nguyên khí của thiên địa, núi, sông, bầu trời, cỏ cây, động vật... tất cả tồn tại khác nhau đều hòa hợp với hắn.

    Cho dù cường đại như Nhân Anh cảnh, lúc tu luyện hấp thu nguyên khí, cũng cần quá trình vận chuyển từng dòng nguyên khí.

    Mà tồn tại cường đại, muốn ngưng tụ Thần pháp tinh thạch, thì chỉ có thuộc tính bản thân hắn có, dùng phương thức tự hi sinh ta thành toàn người khác mới được.

    Nhưng giờ phút này thân thể Trình Cung, lại cùng thiên địa nguyên khí chung quanh hòa hợp thành nhất thể, không có bất kỳ một tia mâu thuẫn.

    Tại sao hắn làm được, đừng nói hắn chỉ là Phạt Mạch kỳ, loại trạng thái này coi như là thần tiên lục địa cũng chưa chắc có thể làm được.

    Hắn vẽ cái gì mà kinh người như thế, quả thực giống như pháp bảo, vậy mà có thể hấp thu nguyên khí thiên địa chung quanh.

    Trình Cung đến cùng làm sao làm được, chẳng lẽ vẽ tranh cũng có thể đạt tới loại tình trạng này?

    Giờ phút này Trình Cung hoàn toàn đắm chìm trong đó, năm đó hắn bị vây ở một cảnh giới rất lâu, vì đột phá cảnh giới, hắn đã thử vô số phương pháp nhưng không thành.

    Tuy chưa hẳn có thể làm đến đỉnh phong nhất như luyện đan, nhưng bởi vì hắn tiếp xúc đến đều là đỉnh phong nhất, cho nên học cái gì đều rất nhanh có thể thành tựu.

    Cái loại thành tựu này, dù tồn tại này không phải mạnh nhất, nhưng cũng đã có thể đi vào một loại lĩnh vực rất gần đỉnh phong.

    Hội họa cũng là như thế, tuy bây giờ còn cách cảnh giới vẽ hoa ngửi thấy hương, vẽ chim thấy bay liệng, vẽ cá bơi trong nước, tạo thành thế giới vô cùng kì diệu, nhưng mà cũng đã không phải người bình thường có khả năng bằng được.

    Giờ phút này mượn nhờ Hoang Thú Bút, Trình Cung đang vẽ một bộ Sơn Hà Đồ, thiên địa, núi, sông, Linh Đài Thánh Mặc, lông của thượng cổ Hoang Thú chế tác Hoang Thú Bút đều bị Trình Cung phát huy đến mức vô cùng tinh tế.

    Hình dáng dòng sông vẽ ra như có nước chảy, núi hình thành nguy nga tráng lệ, mỗi một điểm đều có nguyên khí thiên địa chung quanh quán nhập chút ít.

    Đây là bởi vì lực lượng Trình Cung, cùng tài liệu hạn chế, nếu không tuy hắn chưa hẳn có thể so sánh cùng những đại sư dùng họa nhập Thánh, nhưng vẽ ra một bức Sơn Hà Đồ, ngưng tụ nguyên khí mấy vạn dặm chung quanh vẫn là không có vấn đề.

    Loại ngưng tụ này không phải là hấp thu hoàn toàn, là dẫn động khí tức thiên địa chung quanh vận chuyển.

    Tuy từng điểm trong tranh chỉ lưu lại một ít khí tức, nhưng về sau lại dùng rất nhiều con đường, tốc độ hấp thu sẽ nhanh hơn rất nhiều.

    Giờ phút này Trình Cung chỉ có thể dẫn động khí tức trong phạm vi trăm dặm chung quanh, cũng là một ít núi sông phụ cận đế đô dung nhập vào trong bức Sơn Hà Đồ này, nhưng tin tưởng này đã đủ cho Mập mạp dùng trong một thời gian dài.

    Nếu như mỗi lần hắn tu luyện, nguyên khí trong vòng trăm dặm cũng không đủ hắn hấp thu, lúc kia hắn so với thần tiên lục địa cũng không kém là bao nhiêu.

    - Oanh!

    Khi Trình Cung vẽ xong một nét cuối cùng, nguyên khí thiên địa chung quanh lập tức chen chúc tới, trực tiếp ngưng tụ thành một thể.

    Vốn tấm da Bạch Sư còn có chứa một tia yêu khí, nguyên khí, khí tức không cam lòng, đã hoàn toàn trắng noãn như tuyết, bên trên hình thành một bộ Sơn Hà Đồ, nguyên khí kia lập tức hòa làm một thể, sau đó dung nhập vào bức Sơn Hà Đồ kia, tạo thành một bộ Sơn Hà Đồ hoàn chỉnh.

    Sự tình ngưng tụ nguyên khí vào pháp bảo, cái này cho dù là Siêu Phàm kỳ cũng rất khó làm được, mà giờ khắc này nguyên khí còn có thể hình thành một bộ Sơn Hà Đồ, có núi, sông, bầu trời tráng lệ như vậy.

    Trong khoảng thời gian ngắn Đông Phương Linh Lung cũng thấy nhập thần, nguyên bản vị trí núi, sông của đế đô là như vậy, trách không được có thể trở thành đế đô, thật không ngờ rất đặc biệt, thật sự như là có Cự Long ẩn núp, mà núi non sông ngòi đều hoàn mỹ như vậy.

    Ý cảnh bên trên bức hoạ, dĩ nhiên là kiếm ý cảnh mà bình thường mình vẫn khổ tâm truy tìm, giờ khắc này tâm của Đông Phương Linh Lung có xúc động không hiểu.

    Nàng đã dừng lại ở Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu nhiều năm, giờ khắc này rốt cục đột phá.

    Nàng bởi vì luyện đan mà tu luyện lực lượng, mượn nhờ đan dược tăng lực lượng lên, gia tộc bồi dưỡng, ngoại lực trợ giúp, từ nhỏ tốc độ tiến bộ là cực nhanh.

    Hoàn toàn không phải thiên tài bình thường trên ý nghĩa có thể so sánh, nhưng kinh nghiệm thực chiến của nàng rất ít, thiếu giảm rất nhiều lịch lãm rèn luyện.

    Tuy lực lượng mạnh, nhưng đã đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu thì rất khó tăng lên nữa, cho tới hôm nay ngoài ý muốn đột phá.

    Vậy mà có thể làm cho lực lượng của mình tăng lên, đây quả thật là bất khả tư nghị, còn có, bức họa này quá thần kỳ, hoàn toàn đã tiếp cận biên giới linh khí.

    Trách không được một ít tiền bối trong gia tộc ghi lại, truyền thuyết có một vị thượng cổ đại năng, tùy tiện vẽ một bức họa, ghi lại là pháp bảo, có uy năng lớn lao.

    Bây giờ Trình Cung chỉ là Phạt Mạch kỳ, bức họa này của hắn vậy mà có cảm giác tiếp cận linh khí, nếu như về sau hắn trở thành Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ, thậm chí tồn tại giống như thần tiên lục địa, có lẽ hắn vẽ, viết chữ, thậm chí hắn rất tùy ý làm một ít đồ vật, đều có thể trở thành pháp bảo, có được uy năng lớn lao.

    Đây quả thực quá kinh người, hắn mới bao nhiêu tuổi, hơn nữa trình độ luyện đan lợi hại như vậy, chỉ là bởi vì lực lượng có hạn, nhưng Đông Phương Linh Lung có loại cảm giác, nếu như lực lượng ngang nhau, mình khẳng định không sánh bằng hắn.

    Bởi vì một ít thời điểm hắn nói gì đó, không giống như là nói theo máy móc, nghe người khác nói xong thì thuật lại, giống như là dung nhập trong tánh mạng hắn vậy.

    Kết quả hắn vẽ còn có thể vẽ ra loại trình độ này, hiện tại Đông Phương Linh Lung mới đột nhiên minh bạch, nếu như giờ phút này để cho tứ đại tài tử kia chứng kiến, không biết bọn hắn sẽ có cảm giác gì.

    Nếu như nói Trình Cung ở bên trên giải thi đấu tứ đại tài tử thắng bọn hắn, bọn hắn còn không phục lắm, như vậy nhìn cái này, chỉ sợ bọn họ cả đời này cũng không có cách nghĩ trả thù.

    Bởi vì hoàn toàn là cao không thể chạm, một cái là con sâu cái kiến trên mặt đất, một cái là Đại Bằng giương cánh bay lượn trên bầu trời.

    Nếu như nói những biểu hiện trước kia của Trình Cung làm cho Đông Phương Linh Lung giật mình, khiếp sợ, như vậy lần này là vô cùng rung động, rung động khó nói lên lời.

    Trách không được hắn kiêu ngạo như vậy, giống như bắt một đại tông sư của nhiều phương diện nào đó, chơi đùa cùng một đám tiểu hài tử ba bốn tuổi, sau đó còn muốn hắn phải chơi thật chân thành, bản thân chuyện này chính là một sự tình rất vớ vẩn.

    Hiện tại Đông Phương Linh Lung cảm giác những chuyện kia đã không phải là khoa trương, hiện tại mới phát hiện, thật ra tính hắn rất khiêm tốn, bận tâm cho cảm thụ của người khác, nếu như ngày nào đó hắn làm ra một bức họa như vậy, bị đả kích chỉ sợ không chỉ là Âu Dương Ngọc Bảo, tất cả đại sư hội họa của toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu sẽ bị đả kích, không, toàn bộ Cửu Châu cũng không có mấy người dám nói vượt qua, trừ khi là những Họa Thánh trong truyền thuyết xuất hiện.

    Đương nhiên Trình Cung không phải hiêm tốn, chỉ là hắn cũng không có thể hiển lộ quá nhiều trước mặt người ngoài, nếu không chính là tìm phiền toái cho mình, nhưng ở trong suy nghĩ của Đông Phương Linh Lung, hình tượng Trình Cung đã hoàn toàn khác nhau rất lớn.

    - Ha ha quá mức nghiện, thật bất khả tư nghị, thiên a, địa a, vậy mà ta liên tiếp đột phá hai tầng, đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu.

    Giờ phút này Bàn Tử đột nhiên tỉnh táo lại, vậy mà phát hiện mình vừa mới đột phá Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tư không lâu, lúc này lại đạt đến Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, cả người hắn giống như điên cuồng, điên cuồng gọi to.

    Dù sao Trình Cung là vì Bàn Tử mà vẽ ra bức Sơn Hà Đồ này, bản thân nó chính là phỏng chế đại địa thật sự mà vẽ ra Sơn Hà Đồ, còn bộ Sơn Hà Đồ thật sự của Cửu Châu chính là Đạo khí chí cao vô thượng.

    Là bảo vật trấn phái của Thiên Đạo Môn, chỉ có người tu luyện Thôn Thổ Thiên Địa Tâm Pháp mới có thể chân chánh phát huy uy lực của nó, mà có được cái Sơn Hà Đồ chính thức kia, mới có thể tu luyện thành công phun ra nuốt vào thiên địa.

    Ở trong chuyện này, mặc dù Trình Cung chỉ đem một phần vạn ý cảnh bên cạnh dung nhập vào, nhưng đối với Bàn Tử thật sự là quá dư thừa.

    Cộng thêm thiên địa chung quanh, khí tức ngưng tụ, cung cấp đầy đủ nguyên khí, thực lực của Bàn Tử tự nhiên tăng vọt.

    - Đại thiếu, ca a, ta yêu ngươi chết mất.

    Bàn Tử hưng phấn, điên cuồng xông lên, ý cảnh gần như bản năng, Bàn Tử mặc kệ hết thảy, biết kết quả xông lên khẳng định bị đá bay ra ngoài, nhưng giờ phút này Bàn Tử rất vui vẻ, đã mặc kệ nhiều như vậy, giống như là thiêu thân lao đầu vào lửa nhào tới như trước, có thể bị đại thiếu đá bay hơn vạn lần cũng không sao, rất đáng giá a, ta yêu ngươi chết mất.

    - Bành!

    Nhưng lại để cho Bàn Tử hoàn toàn không nghĩ tới chính là, Trình Cung không có đưa chân đá hắn, mà trực tiếp bị bụng của Mập mạp đụng làm lui về phía sau vài chục bước, thoáng cái suy yếu ngồi ở trên mặt ghế.

    - Đại thiếu.

    Thấy Trình Cung như vậy, con mắt Bàn Tử lập tức đỏ lên, giống như là một người đang dục hỏa thiêu thân, đột nhiên bị một chậu nước đá dội xuống, người thoáng cái tỉnh táo lại.

    Gấp gáp bước lên phía trước.

    Hắn lo lắng nhìn Trình Cung, tay cũng có chút run rẩy, giờ phút này hắn hận không thể mổ cái bụng của mình bỏ đi.

    Bởi vì hắn đã nhìn ra, Trình Cung vậy mà đã có chút hư thoát, lại bị hắn đụng một cái suýt nữa hôn mê!

    Chương 166: Sinh Mệnh Tinh Thạch

    Giờ phút này Bàn Tử đã có chút sợ thất thần, vốn đang rất kinh hỉ, vui vẻ, hiện tại thoáng cái chân tay luống cuống, không biết nên làm sao bây giờ.

    - Không có việc gì, nhìn ngươi bị dọa thành dạng gì vậy, cái bụng mềm nhũn của ngươi còn có thể đâm chết ta sao, ta chỉ là có chút hư thoát.

    Trình Cung vỗ bụng Bàn Tử nói, mặc dù chỉ là đem một phần vạn ý cảnh của Sơn Hà Đồ dung nhập trong đó, hấp dẫn sông núi, động vật, cỏ cây các thứ đồ vật chung quanh trong vòng trăm dặm ngưng tụ thành bức Sơn Hà Đồ này, nhưng đối với Trình Cung mà nói cũng đã cố hết sức.

    - Bành!

    Vừa nói xong, Hoang Thú Bút mà Trình Cung vừa buông ra đã trực tiếp vỡ vụn.

    Trình Cung rất nhanh lấy ra mấy khỏa đan dược ném vào trong miệng, mà vừa nghe lời này của Trình Cung, Bàn Tử cũng không dám an tâm.

    Nếu như đại thiếu thực có chuyện gì, đừng nói cái Sơn Hà Đồ này, cho dù Đạo khí chính thức phóng ở trước mặt hắn, cho dù đem thiên hạ cho hắn, Mập mạp cũng sẽ không có một chút vui vẻ.

    - Làm ta sợ muốn chết, hù chết ta rồi.

    Bàn Tử đột nhiên vỗ vỗ ngực, run giọng nói.

    Mà cơ hồ là trong nháy mắt, có thể chứng kiến bên trên thân thể của Bàn Tử tản ra một tầng hơi nước, đại hỉ, sau đó đột nhiên kinh hãi, lại làm cho thân thể Bàn Tử ốm đi một vòng.

    Đang là mùa đông, vừa rồi cửa phòng một mực mở ra, độ ấm trong phòng cho dù không quá thấp thì giờ phút này cũng biến thành hơi nước bạch sắc, lộ ra dị thường dọa người.

    Toàn bộ quần áo của Bàn Tử ướt đẫm.

    Nói như thế nào hiện tại Bàn Tử cũng là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu, mồ hôi thân thể sao có thể bốc hơi nhiều như vậy.

    Có thể thấy được vừa rồi hắn lo lắng đến bao nhiêu.

    Trình Cung đã ăn đan dược, rất nhanh khôi phục một ít nguyên khí, thần sắc cũng tốt lên rất nhiều.

    Đứng dậy nhẹ nhàng thở một hơi, cầm lấy Sơn Hà Đồ mình vẽ nhìn một chút, miễn cưỡng coi như thoả mãn, tiện tay giao cho Bàn Tử.

    - Về sau lúc tu luyện thì mượn nhờ bức Sơn Hà Đồ này, tu luyện sẽ làm chơi ăn thật, hiệu quả tuyệt đối không kém so với Sắc Quỷ mượn nhờ nữ nhân tu luyện, hơn nữa ngươi tu luyện đạt tới trình độ nhất định, thậm chí bức họa này sẽ trở thành một kiện pháp bảo.

    Nếu như ngươi có thể luyện chế nó thành linh khí, vậy có thể ngươi đã rất lợi hại.

    - Còn có thể dùng làm pháp bảo, bà mẹ nó, đại thiếu...

    Bàn Tử vừa định nói tiếp, lại phát hiện trên tay đều là mồ hôi, tí tách rơi xuống, vội vàng muốn lau đi, lại phát hiện trên thân thể đều là mồ hôi.

    - Không có chuyện gì đâu, cái này không phải bức họa bình thường, cho dù lửa bình thường đốt cũng không cháy.

    Xem bộ dạng Bàn Tử túng quẫn, Trình Cung cũng bị hắn chọc cười.

    - Cái gì cũng không nói, chờ ngươi tốt rồi ta sẽ ôm ngươi một cái thắm thiết, trước không quấy rầy các ngươi, đại thiếu, các ngươi chậm rãi trò chuyện.

    Bàn Tử tiếp nhận bức họa, hưng phấn vô cùng, đột nhiên thấy được Đông Phương Linh Lung còn đứng trong sân, xấu xa nháy mắt với Trình Cung, chào hỏi cùng Đông Phương Linh Lung, sau đó lập tức hưng phấn xông ra ngoài.

    - Ha ha, Sắc Quỷ, Túy Miêu, lần này các ngươi xui xẻo, không được, ta muốn trước che dấu, sau đó đợi tên kia khiêu chiến ta, nếu không hắn chắc chắn sẽ không động thủ cùng ta, ha ha, nghĩ tới thật thoải mái...

    Bàn Tử vừa đi vừa lầm bầm ly khai.

    - Hô!

    Trình Cung thở phào một cái, giờ phút này xác thực rất mệt nhọc, dựa vào cái bàn nhìn Đông Phương Linh Lung trong sân:

    - Bên ngoài lạnh như vậy, mỹ nữ xinh đẹp như ngươi nếu bị đông lạnh, ta sẽ rất đau lòng, vào trong trò chuyện đi.

    Hung hăng càn quấy, lỗ mảng, quần là áo lượt, đây là ấn tượng ban đầu của Đông Phương Linh Lung đối với Trình Cung, cho dù về sau bởi vì luyện đan mà có chút cải thiện ấn tượng đối với hắn, nhưng cuối cùng vẫn là một đại thiếu quần là áo lượt.

    Nhưng giờ phút này, ánh mắt Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung lại có chút bất đồng, rất nhiều nghi hoặc, rất nhiều khó hiểu, còn có vô tận thần bí.

    Hơn nữa, đối với ngữ khí của Trình Cung, thậm chí loại này đối với nàng trước kia mà nói, thoại ngữ có chút lỗ mảng cũng đã quen nghe.

    - Không cần, ta là tới cảm tạ ngươi cung cấp dược liệu, thuận tiện hỏi ngươi kế tiếp cần luyện chế đan dược gì, còn có...

    Đông Phương Linh Lung do dự một chút, vẫn nói:

    - Vừa rồi, cám ơn.

    - Ha ha.

    Trình Cung cười nói:

    - Cảm tạ trước của nàng kỳ thật không cần, chúng ta cùng có lợi, người mình không cần nói những lời khách khí này.

    Cảm tạ phía sau, làm cho ta có chút không hiểu thấu, nếu không ngươi vào trong, chúng ta đóng cửa lại chậm rãi tâm sự.

    Nhìn Đông Phương Linh Lung kia trong trẻo nhưng lạnh lùng, biểu lộ lạnh nhạt, Trình Cung đột nhiên nhịn không được gọi nàng đến, đồng thời ánh mắt cẩn thận nhìn chằm chằm vào Đông Phương Linh Lung, xem trên người nàng có chỗ nào không lạnh lùng không.

    - Hai ngày nữa Tiểu Tuyết sẽ trở về, ngươi nói nàng có thể luyện chế loại đan dược nào với.

    Tựa hồ như không có minh bạch ý tứ trong lời nói của Trình Cung, Đông Phương Linh Lung nói xong quay người ly khai.

    Kì quái, chẳng lẽ tâm cảnh của nàng tăng lên tới cảnh giới không bị ngoại giới tác động, thật sự không bị lực lượng ngoại giới ảnh hưởng tới sao.

    Dùng sức quan sát của Trình Cung, vừa rồi cũng không có phát hiện Đông Phương Linh Lung cảm xúc nào khác, nhưng lúc Đông Phương Linh Lung vừa đi ra vài bước, trước mắt Trình Cung không khỏi sáng ngời.

    Dùng lực lượng hiện tại của Đông Phương Linh Lung, cho dù không nhanh không chậm ở trên mặt tuyết hành tẩu, trên mặt đất cũng sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết gì, nhưng địa phương nàng vừa đi, lại có thể thấy rõ ràng dấu chân của nàng.

    - Ha ha không cần phiền toái như vậy, để cho tiểu Tuyết luyện chế những đan dược bình thường kia là được, ngươi trước luyện chế một ít Nguyên Khí Đan.

    Tuy cảm xúc của Đông Phương Linh Lung càng ngày càng nhỏ, nhưng vẫn bị Trình Cung phát hiện, Trình Cung cười nhìn Đông Phương Linh Lung ly khai.

    Năm ngón tay lăng không nhiếp trảo, trong lúc nói chuyện, lực lượng của hắn đã khôi phục tám phần, lần này vẽ Sơn Hà Đồ lại làm cho tinh thần lực của hắn có tiến bộ, lực lượng cũng tăng lên một ít.

    Theo Trình Cung năm ngón tay lăng không trảo nhiếp, hai cánh cửa giống như là bị người thôi động mãnh lực, bành một tiếng đóng lại.

    Trong phòng đệ tử đại gia tộc khẳng định đều có một phòng luyện công, sẽ không quá lớn nhưng mà đầy đủ dùn, trước kia Trình Cung cơ bản chưa bao giờ dùng qua.

    Từ phòng ngủ xuyên qua một thông đạo xuống dưới, rất nhanh đã đi tới phòng luyện công dài năm mét rộng cao gần ba mét dưới mặt đất, trong trí nhớ Trình Cung thì ở đây còn có một mật đạo, cũng là địa phương khi gặp thời điểm nguy hiểm sẽ rút lui bảo vệ tánh mạng.

    Sau khi Trình Cung Tiến vào buồng luyện công, lập tức lấy ra Đan Đỉnh kia, cầm trong tay rõ ràng cảm nhận được tồn tại mảnh vỡ bên ngoài đỉnh, mảnh vỡ bên ngoài đỉnh vừa xuất hiện, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong thể nội Trình Cung giống như là tiểu hài tử thấy cục đường, tốc độ chuyển động còn có một cảm giác sung sướng.

    Sung sướng, đúng vậy, là loại cảm giác này.

    Phi thường kỳ diệu, cảm giác thần kỳ.

    Mạch thiết tầng ngoài cũng rất cứng rắn, Trình Cung lấy Ẩn Linh Đao mới bổ ra, sau đó Trình Cung lại vận đủ lực lượng trực tiếp bổ một đao về phía mảnh vỡ bên ngoài đỉnh bao vây lấy tồn tại kỳ dị kia.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Lại làm cho Trình Cung không nghĩ tới chính là, truyền đến một thanh âm va chạm, Ẩn Linh Đao trong tay Trình Cung lập tức phát ra rung động lắc lư, suýt nữa xuất hiện phá toái.

    Mà Trình Cung mượn nhờ Hư Không Âm Dương Đỉnh rõ ràng cảm nhận được, một đao của mình hoàn toàn là bổ vào bên trên mảnh vỡ bên ngoài đỉnh.

    Trong nháy mắt vừa chém xuống, mảnh vỡ bên ngoài bao lấy vật thể hắc sắc kỳ lạ kia giống như nước chảy, đột nhiên tản ra một ke hở nhỏ cho Ẩn Linh Đao đánh xuống.

    - Tà môn.

    Trình Cung nhìn mảnh vỡ bên ngoài đỉnh mà cảm thấy rất kỳ quái, kim loại?

    Nham thạch?

    Hay là tánh mạng dịch thể khác, Trình Cung ở kiếp trước cái gì chưa thấy qua, lần nữa động đao đánh xuống, chỉ là lần này hắn cũng không dùng lực lượng lớn như vậy, nếu như lại cùng mảnh vỡ bên ngoài đỉnh va chạm cường hành, rất có thể Ẩn Linh Đao sẽ hỏng.

    Nếu không phải vừa rồi lực lượng của mình không có biện pháp phát huy Ẩn Linh Đao đến cực hạn, chỉ sợ lần đụng vừa rồi kia Ẩn Linh Đao cũng đã hủy diệt.

    Mặc dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng dù sao cũng là mảnh vỡ của đệ nhất Thần khí Cửu Châu, như trước không phải vũ khí khác có thể đơn giản va chạm.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Nhưng lần này tà môn chính là, mảnh vỡ hắc sắc bên ngoài đỉnh cũng không động, tựa như bổ vào kim loại bình thường.

    - Có ý tứ.

    Trình Cung lại cầm lên xem xét một phen, như trước là một khối kim loại đặc thù hoặc là nham thạch, nếu không phải hắn quan sát kỹ, còn tưởng rằng nó hoàn toàn là nhất thể.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh đang chuyển động rất nhanh, hiển nhiên là muốn lập tức hút mảnh vỡ bên ngoài đỉnh vào trong đó.

    - Ngươi sốt ruột cũng vô dụng a, trừ khi ngươi có thể hấp thu luôn vật bên ngoài này.

    Trình Cung cầm ở trong tay nghiên cứu, cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh đang rất bức thiết, nhịn không được nói.

    Nhưng mà sau một khắc, mảnh vỡ ngoại đỉnh trong tay Trình Cung hoá thoáng cái biến mất, trong nội tâm Trình Cung cả kinh, lần nữa lưu ý đến Hư Không Âm Dương Đỉnh, không ngờ thấy mảnh vở kia xuất hiện trong đó.

    Kim loại cũng tốt, tánh mạng trạng thái dịch cũng thế, tồn tại nham thạch cũng thế, đã có thể đi vào đến nơi đây, vậy ngươi cũng đừng nghĩ lại quấy rối.

    Chí Dương Chân Hỏa là vô thượng chân hỏa luyện đan, đồng thời cũng là hỏa diễm có uy lực nhất, dùng để luyện khí đồng dạng rất cường đại.

    Theo tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, Chí Dương Chân Hỏa của Hư Không Âm Dương Đỉnh bị dẫn xuất, mảnh vỡ bên ngoài đỉnh này như cảm nhận được uy hiếp, mãnh liệt co rút lại lên.

    Điên cuồng muốn thoát khỏi nơi này, nhưng nó làm sao thoát khỏi Hư Không Âm Dương Đỉnh chứ.

    Giờ phút này tinh thần lực của Trình Cung một mực lưu ý lấy, lúc này mới cảm nhận được bao khỏa bên ngoài giống như kim loại, lại như thạch đầu, bên trên vậy mà truyền đến tinh thần lực cường đại ba động.

    Chỉ là lạc ấn tánh mạng của tinh thần lực này đã biến mất, hoàn toàn là một loại tinh thần lực thuần túy.

    Trời ạ, Sinh Mệnh Tinh Thạch, đây là tồn tại mà ở kiếp trước Trình Cung cũng cực kỳ hiếm thấy.

    Nếu như nói Nhân Anh tu sĩ là thần tiên lục địa, chỉ khi chịu hi sinh mình, mới có thể ngưng tụ ra một khối Thần pháp tinh thạch, thì Sinh Mệnh Tinh Thạch này đã đến một tình trạng hiếm thấy, cho dù một vạn Nhân Anh tu sĩ liên thủ cũng không có biện pháp ngưng tụ một chút Sinh Mệnh Tinh Thạch.

    Bình thường chỉ có thượng cổ Thần thú tử vong sẽ lưu lại một chút ít, bởi vì tánh mạng của bọn nó quá mức cường đại, sau khi chết mới có thể ngưng tụ thành tinh thạch thuần túy mang sinh mệnh lực.

    Chỉ là Sinh Mệnh Tinh Thạch này còn có chút bất đồng, nếu không mình cũng không nhận ra được, thế nào lại là màu đen chứ?

    Sinh Mệnh Tinh Thạch là thể hiện mạnh nhất của tánh mạng, hẳn là rực rỡ tươi đẹp nhiều màu chứ.

    Chương 167: Không gian nội đỉnh

    Trình Cung nhìn xem, liền phát hiện Sinh Mệnh Tinh Thạch này rốt cục không chịu được Chí Dương Chân Hỏa thiêu đốt, lập tức bị bắt ly khai.

    Trình Cung thí nghiệm qua, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong thể nội mình làm thế giới hạch tâm, ngoại trừ tinh thần lực cùng mảnh vỡ vừa rồi, còn hắn thì căn bản không có biện pháp tiến vào trong đó.

    Ở Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ lạ này bị bức ly khai, Trình Cung cũng cảm nhận được nó sẽ lập tức bị bắn ra, Trình Cung đã chuẩn bị đưa tay bắt lấy Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ lạ này.

    Nhưng mà nháy mắt sau đó, mảnh vỡ ngoại đỉnh kia lại đột nhiên điên cuồng hấp thu Chí Dương Chân Hỏa trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, nháy mắt sau đó ầm ầm nổ tung.

    Khối mảnh vỡ này vậy mà tăng vọt gần gấp năm lần, biến lớn hơn rất nhiều.

    Lấy nó làm trung tâm, vậy mà tạo thành một không gian đặc biệt, không gian, trách không được những Sinh Mệnh Tinh Thạch kia điên cuồng muốn nhảy vào trong không gian kia, nguyên lai bên trong mảnh vỡ bằng lòng bài tay này lại có không gian chi lực.

    Tuy không phải là rất lớn, nhưng mà đầy đủ hình thành một không gian.

    Cái không gian kia giờ phút này còn không phải nguyên vẹn, nhưng đã hơn xa Hư Không Âm Dương Đỉnh, chỉ là ẩn nấp ở một chỗ hư vô trong thân thể Trình Cung.

    Trình Cung thậm chí có thể cảm nhận được, cái không gian này nếu như mình nguyện ý, hoàn toàn có thể cho mình tiến vào trong đó.

    Chỉ là hiện tại không gian này không phải rất ổn định, nếu như mình tiến vào trong đó mà nói, sẽ rất dễ dàng làm cho cái không gian này mất đi cân đối sụp đổ, nếu như có thể tìm được một ít mảnh vỡ không gian có quan hệ với mảnh vỡ kia thì tốt rồi.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung phát hiện Sinh Mệnh Tinh Thạch màu đen kỳ lạ kia, ở thời điểm mảnh vỡ ngoại đỉnh hình thành không gian, điên cuồng muốn nhảy vào trong đó.

    Giờ phút này mảnh vỡ ngoại đỉnh dẫn động, đã có không ít Chí Dương Chân Hỏa nhảy vào trong thân thể Trình Cung, Trình Cung phải bắt đầu vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hóa giải những Chí Dương Chân Hỏa này.

    - Mịa nó, vậy mà làm cho lão tử thêm phiền, thành thật một chút.

    Trong giây lát, tinh thần lực của Trình Cung đè ép xuống dưới, giờ phút này tinh thần lực của hắn đã viễn siêu võ giả Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường vài lần, trong giây lát trùng kích đi qua.

    Vẫn là vô cùng cường đại, quan trọng nhất là Trình Cung còn có thể khống chế một bộ phận Chí Dương Chân Hỏa bao vây lên.

    Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ lạ này còn muốn phản kháng, lực lượng phản kháng của nó cũng rất lớn.

    Mấy lần giãy dụa va chạm, làm cho Trình Cung đang ở trong phòng luyện công tu luyện phun ra một búng máu, tinh thần lực suýt nữa bị Sinh Mệnh Tinh Thạch tinh khiết này va chạm rụng.

    - Khốn kiếp, không để cho ngươi ăn chút khổ, ngươi còn không biết sự lợi hại của ta.

    Trình Cung cũng nảy sinh ý ác độc, đột nhiên trong lúc đó dẫn động đại lượng Chí Dương Chân Hỏa, lập tức hoàn toàn vây khốn khối Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ lạ này ở trong đó.

    Thừa dịp nó giãy dụa, Trình Cung dứt khoát đưa nó vào bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, đồng thời Trình Cung cũng yên lặng đưa tinh thần lực đi theo tiến vào, cho tới nay Trình Cung thậm chí muốn điều tra tình huống trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, giờ phút này lại để cho khối Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ lạ này làm tiên phong, hấp dẫn Chí Dương Chân Hỏa bên trong, Trình Cung rốt cục đạt được ước muốn.

    Vừa tiến vào trong đó.

    Sinh Mệnh Tinh Thạch kia không ngừng co rút lại, giãy dụa, nhưng Chí Dương Chân Hỏa không ngừng phóng tới Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ dị này, nó giãy dụa càng lợi hại, thì ngưng tụ Chí Dương Chân Hỏa càng nhiều.

    Trong này hoàn toàn có thể nói là vô biên vô hạn, nhưng mà cảm giác như chỉ có một tấc vuông, phía dưới có vô số trận pháp, mỗi một trận pháp đều thần diệu vô cùng.

    Càng có tầng tầng không gian bất đồng, mỗi một tầng đều khác nhau.

    Đây mới thực sự là đệ nhất thần khí của Cửu Châu, giờ phút này có thể đi vào điều tra mới phát hiện, suy đoán trước kia của mình quả nhiên đúng, trong Đan Đỉnh thật sự chỉ là còn sót lại một ít Chí Dương Chân Hỏa, bởi vì vừa rồi tinh thần lực trong lúc vô tình điều tra không gian một chút, bên trong chỉ ẩn chứa một chút hỏa diễm, thậm chí đã bắt đầu muốn tiêu tán.

    Đây mới thực sự là Chí Dương Chân Hỏa, những khí tức hỏa diễm này chỉ là còn sót lại của chí dương chân hỏa, nếu như lúc ban đầu xuất hiện chính là chân hỏa như vậy, đừng nói lúc ấy thân thể mình như vậy, cho dù hiện tại, hay đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng đồng dạng bị hóa thành tro tàn.

    Một ngày kia, Trình Cung ta nhất định sẽ có được ngươi, tiến vào bên trong điều khiển ngươi, dùng ngươi luyện chế đan dược cường đại nhất.

    Trình Cung tiến vào, cảm thụ thoáng một phát lập tức rời khỏi, ở thời điểm hắn rời khỏi, phát hiện Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ dị kia cũng đã bị lực lượng hỏa diễm còn sót lại của Chí Dương Chân Hỏa hòa tan, tinh thần lực của Trình Cung nhảy vào trong đó trong giây lát, đi ra mang theo rất nhiều lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa cùng năng lượng đặc thù mà Sinh Mệnh Tinh Thạch đã hóa thành.

    - Oanh!

    Tuy không phải là thực lực cường đại nhất của Chí Dương Chân Hỏa, nhưng chỉ là khí tức hỏa diễm còn sót lại đi ra, cũng làm cho người chịu không được.

    Trình Cung cũng cảm giác thân thể giống như muốn thiêu đốt lần nữa, ngay cả kiện nội giáp kia của mình cũng sắp hòa tan, Trình Cung toàn lực vận chuyển Hư Không Âm Dương Kiếp.

    Tinh thần lực vận chuyển tới cực hạn, giờ phút này Sinh Mệnh Tinh Thạch kỳ dị kia ở dưới Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, vật thể hắc sắc đã biến mất, khôi phục ngũ sắc quang mang tươi đẹp, ở thời điểm tinh thần lực của Trình Cung dốc sức liều mạng vận chuyển chống cự Chí Dương Chân Hỏa trong thể nội, Sinh Mệnh Tinh Thạch này chậm rãi dung nhập ở bên trong tinh thần lực của Trình Cung, biến mất ở trong thể nội của Trình Cung.

    - Oanh!

    Trong đầu giống như bạo tạc nổ tung, Trình Cung thấy được một khỏa tinh cầu sắp hủy diệt, một đám người kỳ lạ tụ tập cùng một chỗ, dùng mấy ngàn vạn mà tính.

    Lực lượng thân thể của bọn hắn vô cùng nhỏ yếu, nhưng tinh thần lực cũng đã cường đại tới trình độ nhất định, có một ít người cường đại thậm chí có thể dựa vào tinh thần lực trực tiếp di sơn đảo hải, này đã đến tình trạng thần niệm.

    Cuối cùng toàn bộ tộc nhân bọn hắn vậy mà có thể ngưng tụ tinh thần lực, trực tiếp xé rách không gian đưa một ít người rời đi, trước khi khỏa tinh cầu này bị hủy diệt.

    Mà tại thời khắc bọn hắn ngưng tụ tinh thần lực này, bị một cổ lực lượng đặc thù nhiếp cầm, lúc này vừa vặn mảnh vỡ bên ngoài đỉnh cũng xé rách không gian xuất hiện ở đằng kia, có thể ở trong không gian gặp được, này chỉ có thể nói là một cái kỳ tích.

    Mà trong nháy mắt này, trong đó có một bộ phận lực lượng trực tiếp phân liệt bám vào mảnh vỡ bên ngoài đỉnh trong biến mất.

    Tràng cảnh trong chốc lát, nhưng lại làm cho Trình Cung cũng cảm giác được vô cùng rung động, dĩ nhiên là một chủng tộc gặp được thời điểm hủy diệt, ngưng tụ tinh thần lực cùng sinh mệnh lực sáng tạo kỳ tích.

    Tình huống cụ thể không có biện pháp biết rõ, chỉ là tràng diện kỳ lạ trong nháy mắt, mà Sinh Mệnh Tinh Thạch này bị nhiễm với tràng cảnh bị hủy diệt kia, tựa hồ một mực đấu tranh.

    Thẳng đến khi lực lượng kỳ lạ kia bị Chí Dương Chân Hỏa hủy diệt, Sinh Mệnh Tinh Thạch này mới khôi phục thành lực lượng sinh mệnh tinh khiết nhất.

    Thể ngộ trong chốc lát, lại làm cho tinh thần lực của hắn vốn đang điều hòa, rốt cục mượn nhờ loại cảm giác này vượt qua bình cảnh, tinh thần lực trực tiếp đạt đến trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba.

    Dùng trình độ của tinh thần lực cường đại này khống chế, rất nhanh khống chế được Chí Dương Chân Hỏa trong thể nội, điên cuồng hấp thu nguyên khí bổ sung thân thể.

    Sau một ngày một đêm, Trình Cung rốt cục hoàn toàn tiêu hóa Chí Dương Chân Hỏa bị dẫn động, cộng thêm dược tính Thác Mạch Đan cùng phục dụng một ít dược vật bị kích phát, Trình Cung một hơi vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, trực tiếp đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong, mà tinh thần lực của hắn thì trải qua khôi phục thần kỳ, đã đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, cường độ thân thể càng là ở vào trình độ Phạt Mạch kỳ tầng thứ mười đỉnh phong.

    Nhận thấy được chỗ tốt do lần tu luyện này mang tới, trong nội tâm Trình Cung âm thầm cân nhắc, hiện tại coi như là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong mình cũng có thể chiến một trận, nếu như sử dụng Ẩn Linh Đao mà nói, coi như là vừa đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng chưa chắc không thể chiến một trận.

    Nếu như gặp được Phạt Mạch kỳ tầng ba đã trở lên, cái kia chỉ có thể là tự bảo vệ mình, chạy trối chết.

    Làm cho Trình Cung vui vẻ nhất chính là, coi như tinh thần lực mình ở trong quá trình khôi phục, nhưng có thể ngoài ý muốn vượt đến Siêu Phàm kỳ cũng là hắn không nghĩ tới.

    Vốn hắn cho rằng ở chỗ này gặp phải một chút phiền toái, cần một ít thời gian, dù sao từ Phạt Mạch kỳ tiến vào Siêu Phàm kỳ là tính cải biến bản chất.

    Tinh thần lực có thể câu thông thiên địa, có thể ngưng tụ nguyên khí, giờ phút này Trình Cung bởi vì tinh thần lực cường đại, tốc độ tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết so với Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy bình thường nhanh hơn gấp ba lần.

    Bởi vì tinh thần lực đạt tới Siêu Phàm kỳ, về sau hắn tiến vào Siêu Phàm kỳ sẽ dễ dàng hơn người bình thường một chút, cảnh giới Siêu Phàm, thân thể, lực lượng, tâm tình, tinh thần lực đều muốn siêu việt thế tục, tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

    Cho đến lúc đó, bản chất lực lượng cũng tìm được cải biến, tăng lên, từ vận chuyển nguyên khí, đến khu động pháp lực.

    Càng có một việc làm cho Trình Cung không nghĩ tới chính là, vậy mà lần này nội giáp hoàn toàn khôi phục, đây quả thật là một kiện Nguyên khí nội giáp cấp tám.

    Nội giáp Nguyên khí cấp tám, coi như là tồn tại Siêu Phàm kỳ cũng thèm thuồng, dù sao thân thể là căn bản, mà nhiều hơn một kiện nội giáp như vậy, thân thể liền có hơn một tầng bảo hộ, càng thêm an toàn.

    Cho dù tồn tại Siêu Phàm kỳ bình thường, cũng rất khó nhẹ nhõm công phá được nội giáp này.

    Xem xét qua tình huống lực lượng bản thân, Trình Cung lần nữa tiến vào không gian ở trong Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Tiến vào lần nữa, so với mới vừa rồi còn ổn định một ít, mảnh vỡ bên ngoài đỉnh xoay tròn bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng trong đỉnh cùng bên ngoài đỉnh đã có một tầng khoảng cách, đã có một cái không gian.

    Tâm ý Trình Cung khẽ động, thân thể của mình hoàn toàn tiến vào đến bên cạnh nơi này.

    - Ken két sát

    Dù sao Trình Cung cũng là một người sống, hoàn toàn bất đồng so với tinh thần lực tiến đến, mảnh vỡ kia xây dựng hình thành lực lượng không gian, sau khi Trình Cung đi vào không ngừng phát ra tiếng vỡ vụn.

    Trình Cung chỉ là thí nghiệm thoáng một phát, thân thể vào một khắc vội vàng ly khai, nhưng mà thân thể vào một chút xíu, vậy mà giống như tu luyện vài ngày ở bên ngoài.

    Nếu như lại có thể tìm được mấy mảnh vỡ bên ngoài đỉnh, lại để cho không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh càng ổn định, về sau mình ở bên trong tu luyện, tốc độ tuyệt đối không gì sánh kịp, cái này cũng chưa tính, nếu như gặp được nguy hiểm gì còn có thể trốn vào bên trong, trừ khi gặp phải tồn tại vượt qua thần tiên lục địa, hoặc là có pháp bảo cường đại, nếu không căn bản không có biện pháp phát hiện mình tồn tại.

    Hơn nữa rất rõ ràng, không cần bao lâu, mình có thể sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh kia luyện đan, đến lúc đó đã có thể sướng rồi.

    Mỗi lần Hư Không Âm Dương Đỉnh biến hóa, đều mang đến cho Trình Cung cải biến rất lớn, ở kiếp trước đạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh, hắn chưa phát hiện bí mật gì thì đã bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp tiêu diệt, ở kiếp này rốt cục phát hiện được bí mật của Hư Không Âm Dương Đỉnh, tự nhiên Trình Cung chờ mong có thể chính thức sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện đan.

    Bất quá trước tìm mảnh vỡ quan trọng hơn, đã có mảnh vỡ này mà nói, cho dù tạm thời không thể sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện đan, mình vẫn có thể mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa kia luyện đan cũng có thể làm chơi ăn thật.

    Chương 168: Khiêu chiến

    Đi ra khỏi không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, ngón tay Trình Cung lăng không hư đạn, mấy đạo kình khí cách không đánh vào trên vách tường, tuy vách tường đều là dùng đá tảng xây thành, lúc này lại xuất hiện mấy lỗ ngón tay.

    Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy có thể làm được ngưng khí phóng ra ngoài mà không cần mượn ngoại vật gì trợ giúp, nhưng trên thực tế uy lực vẫn có hạn.

    Chỉ có thể là nói miễn cưỡng làm được, bình thường chỉ kình của Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy lăng không phóng ra ngoài có thể sâu bằng một nửa như Trình Cung cũng không tệ rồi, trình độ nguyên khí hùng hậu trong cơ thể Trình Cung, Âm Dương Vạn Vật Quyết thì có tinh thần lực khổng lồ của Siêu Phàm kỳ thôi động, cộng thêm thân thể cường hoành mới có thể làm được trình độ như vậy.

    - Rốt cục có thể học tập vũ kỹ Siêu phàm.

    Trình Cung nhìn mình phóng khí kình ra ngoài cũng rất cảm thán, lúc trước hắn một mực không có đi học tập vũ kỹ khác, là vì cho dù lãng phí tinh lực học thì tác dụng cũng không lớn.

    Mà vũ kỹ siêu phàm cũng chỉ có Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy trở lên, có thể làm được ngưng khí phóng ra ngoài mới có thể bắt đầu học tập, mà muốn vũ kỹ siêu phàm phát huy ra uy lực chính thức, chỉ có đạt tới Siêu Phàm kỳ trở lên, có được pháp lực mới làm nổi.

    Nếu như không hiểu được pháp thuật cường đại, bình thường uy lực pháp thuật xa xa không bằng vũ kỹ cường đại, mà tình huống này vũ kỹ siêu phàm đã xuất hiện, dưới tình huống không có căn cơ, không có hậu thuẫn, cho dù học tập được một ít pháp thuật, nhưng tác dụng thực tế không lớn, mà đa số Siêu Phàm cảnh đều ở trong hoàn cảnh xấu hổ này.

    Trong đầu Trình Cung ngược lại là có một ít vũ kỹ Siêu phàm, nhưng thích hợp bây giờ mình học tập lại tương đối thiếu, đột nhiên, Trình Cung nghĩ tới qua vài ngày nữa sẽ tổ chức kỳ thi cuối năm.

    - Đúng vậy, nếu mà có được tinh lực mà nói, cái kia mình ngược lại là có thể học tập Tinh Không Trảm.

    Tinh Không Trảm này là vũ kỹ nhập môn của thần thông Thất Tinh Phá Không Trảm, thuộc về loại vũ kỹ Siêu phàm đỉnh phong, tu luyện đại thành sẽ có uy lực kinh người.

    Vốn là lực lượng bây giờ của mình, cho dù tinh thần lực đã đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng rất khó tu luyện, nhưng qua vài ngày nữa sẽ có một chút kỳ ngộ, khoa cử cuối năm cứ ngàn năm lại có dị tượng... song tinh chiếu rọi.

    Tất cả tính toán của Trình Lam đều ở trên này, vừa vặn mình có thể mượn nhờ cái này tu luyện Tinh Không Trảm một phen.

    Trình Cung lấy Ẩn Linh Đao ra, Tinh Không Trảm có thể sử dụng vũ khí, thời điểm cường đại cũng có thể không cần vũ khí, đưa tay ra là có thể chém giết hết thảy.

    Nhưng hiện tại Trình Cung vừa mới đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, còn phải mượn nhờ Ẩn Linh Đao mới có thể vận chuyển Tinh Không Trảm, Tinh Không Trảm này nhìn như đơn giản, nhưng muốn chính thức bổ ra một đạo Tinh Không Trảm có uy lực, đây mới thực sự là Tinh Không Trảm.

    Trình Cung nhẹ nhàng huy động Ẩn Linh Đao, gần kề thí nghiệm vài cái, Trình Cung chỉ lắc đầu ngừng lại, ở đây quá nhỏ hẹp, căn bản không đủ để thi triển Tinh Không Trảm.

    Cách kỳ thi cuối năm còn có chút thời gian, bây giờ lực lượng của mình không đủ để dẫn động tinh lực, hiện tại chỉ có thể trước làm quen vận chuyển nguyên khí cùng chiêu thức một chút, muốn hình thành uy lực chính thức, cũng phải đợi đến kỳ thi cuối năm mới được.

    Trước khi kỳ thi cuối năm diễn ra, mình cần phải chuẩn bị một ít đan dược, còn lại trong khoảng thời gian này là luyện tập tâm pháp cơ bản của Tinh Không Trảm, cùng với chiêu thức hữu ích bên trong.

    Tuy hiện tại đã có Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch, thiếu khuyết đi một ít dược vật phụ trợ, nhưng chính những dược vật phụ trợ này cũng không giống bình thường, trên cơ bản cũng phải cần là đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng Địa cấp siêu phẩm mới được.

    Hiện tại tinh thần lực, lực lượng đều tăng lên rất lớn, Địa cấp thượng phẩm Trình Cung tự tin có thể miễn cưỡng vượt cấp luyện chế, nhưng mà đan dược Địa cấp siêu phẩm lại còn kém rất nhiều, hơn nữa muốn kiếm đủ những dược liệu này cũng không phải sự tình một thời ba khắc.

    Dù sao từ Thoát Tục kỳ tiến vào Nhân Anh kỳ, ở thế tục mà nói thuộc về một bước thành tiên, đây cũng là nguyên nhân mà tu sĩ Nhân Anh kỳ được xưng là thần tiên lục địa.

    Trong nội tâm nghĩ đến đây, Trình Cung đã thu hồi Ẩn Linh Đao, ly khai phòng luyện công này.

    ...

    Trình Cung ra khỏi cửa sân, sớm đã không có thị vệ, đoạn thời gian trước thành viên Huyết Chiến một mực ở chỗ này, lần này lấy được động phủ của Vạn Độc Tán, có một bộ phận Huyết Chiến ở lại nơi đó.

    Bên người Trình Cung có lão Mã, gia gia lại bắt bọn người Trình Lập đi huấn luyện.

    Chỉ là hôm nay cửa ra vào còn có một người im lặng đứng ở nơi đó, trên mặt có một vết sẹo dài lớn làm cho tuổi hắn không lớn lắm mang theo chút tàn nhẫn, hung kình.

    Đột nhiên, ẩn ẩn cảm nhận được xa xa có mấy người quen xuất hiện, La Anh Hùng quay đầu nhìn tới.

    - Đại thúc a, lần trước gặp ngươi giống như mới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tám, bây giờ đã đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, tốc độ này của ngươi cũng quá nhanh, quả thực giống như chắp cánh.

    Bàn Tử không có đi tìm hiểu vì sao Ba Phong có thể tăng lên như thế, bởi vì mỗi người đều có bí mật của mình, cùng bọn hắn hiện tại đồng dạng.

    Sắc Quỷ cũng ߠmột bên giơ ngón tay cái lên, sau đó cười nói:

    - Ha...

    Túy Miêu trở về nhất định sẽ rất khiếp sợ, bởi vì trước kia lúc hắn say khướt lẩm bẩm nói, đợi đại thúc trở về muốn đọ sức với ngươi một hồi, hắn hiện tại chỉ là Phạt Mạch kỳ thứ hai, tầng thứ ba cũng có thể đánh một trận, nhưng nếu gặp đại thúc... hắc hắc.

    - Tuy thân thể Túy Miêu tạm thời bị hạn chế, nhưng Mãnh Hổ lại tăng trưởng rất nhanh, ngươi lần này trở về, trong thời gian dài có thể phải cẩn thận ngày nào đó đột nhiên Mãnh Hổ tới tìm ngươi.

    Bàn Tử ở một bên nói.

    Ba người nói chuyện, đã từ đằng xa đi về hướng tiểu viện, bọn hắn ở trong Trình gia tùy tiện như trong nhà mình.

    Bởi vì Trình Cung đã sớm nói, lời của bọn hắn là mệnh lệnh của Trình Cung, người Trình gia tự nhiên không dám lãnh đạm với bọn hắn.

    - Ha ha...

    Từ khi Trình Cung gọi đại thúc, bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cũng gọi theo, Ba Phong nghe riết cũng quen, nhưng khi nghe bọn hắn tán dương hắn thật là có chút không quen.

    Bởi vì hắn không tính là nhân vật thiên tài đặc biệt, chỉ có thể nói vận khí coi như không tệ, vốn là đã nhận được máu huyết của Hắc Báo Yêu Vương, sau đó lại gặp Trình Cung.

    Ba Phong vuốt râu cười cười, nghe bọn hắn nhắc tới Túy Miêu, Ba Phong hỏi:

    - Túy Miêu cùng Mãnh Hổ đâu rồi, lần này trở về sao không có gặp bọn hắn?

    Bàn Tử nói:

    - Bọn hắn đi vào Yêu Thú Sâm Lâm, nghe nói lần này cần xâm nhập đến trong vòng vạn dặm.

    - Cái gì...

    Ba Phong nghe xong thần sắc đại biến, vội vàng dừng thân hình lại nói:

    - Không được, nhanh nghĩ biện pháp liên hệ bọn hắn, gần đây yêu thú trong Yêu Thú Sâm Lâm có chút khác thường, là điềm báo xuất hiện thú triều, chỉ là hiện tại còn không biết là thú triều mấy cấp, lúc này bọn hắn sao có thể tiến vào trong vạn dặm, cho dù một đội người toàn bộ đều là Phạt Mạch kỳ đi vào cũng là rất nguy hiểm.

    - Bàn Tử chết bầm, nói chuyện cố ý lưu lại nửa câu trêu chọc người khác, bọn hắn có Đại Bạch cùng Tiểu Bạch theo cùng, bốn người bọn họ cùng một chỗ, coi như là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong đến cũng không sợ.

    Thấy Bàn Tử cố ý làm cho Ba Phong sốt ruột, Sắc Quỷ ở một bên giải thích một câu.

    Sự tình Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, trước kia Ba Phong đã nghe qua, hắn nghe xong lúc này mới yên tâm lại.

    - Cái gì gọi là cố ý trêu chọc đại thúc a, ta chỉ là còn chưa kịp nói xong thôi.

    Giờ phút này chạy tới trước cửa, vừa hay nhìn thấy La Anh Hùng đứng ở nơi đó, Bàn Tử nói:

    - Đại thúc, mấy ngày hôm trước người này vừa mới khiêu chiến đại thiếu thất bại, lực lượng mấy người chúng ta tạm thời không đủ, hiện tại nhìn ngươi đó.

    Bất quá ngươi muốn chính diện thắng khả năng cũng không lớn, một hồi ngươi nên xuất kỳ bất ý, mới có cơ hội thắng.

    Tuy Ba Phong không giống La Anh Hùng muốn đánh bại Trình Cung như vậy, nhưng trong nội tâm Ba Phong cũng rất muốn đấu cùng Trình Cung một hồi.

    Bởi vì sau khi Trình Cung đi Yêu Thú Sâm Lâm một chuyến, kết quả trở về mình đã bị Trình Cung triệt để vượt qua.

    Trong khoảng thời gian này đến nay, lực lượng Ba Phong lại tăng lên rất nhanh, bởi vì máu huyết của Hắc Báo Yêu Vương bị kích hoạt, còn có Trình Cung cung cấp cho hắn đại lượng đan dược, làm cho chính hắn cũng bị tốc độ tăng lên của mình hù dọa, nguyên vốn là cảnh giới xa vời cả cuộc đời cũng không dám hy vọng, vậy mà hôm nay ở trong vòng mấy tháng đạt đến.

    Giờ phút này nghe Bàn Tử nói như vậy, Ba Phong cũng kích động, bất tri bất giác Ba Phong cũng đã dung nhập vào trong hội quyết đấu Trình Cung này, trong hội này, chiến thắng Trình Cung đã thành mục tiêu cố gắng của tất cả mọi người.

    Mà ngay cả Bàn Tử hay đấu võ mồm với Sắc Quỷ nghe xong cũng rất chân thành giúp đỡ suy nghĩ một phen, sau đó nói:

    - Ngươi không biết sử dụng vũ khí hơn so với đại thiếu, càng không có nhiều đan dược vận dụng, ngươi bây giờ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ sáu, so với đại thiếu cường hơn một ít, nhưng thực lực tổng hợp ngươi khẳng định còn yếu, cho nên ngươi nhất định phải xuất kỳ bất ý mới có cơ hội.

    Không cầu thắng lợi, nếu như có thể lấy được một ít thành quả chiến đấu cũng đã rất hài lòng, dù là lưỡng bại câu thương cũng là kết quả phi thường lý tưởng.

    Bất luận là Trình Trảm ở Nguyên Thủy Ma Tông hay thành viên Huyết Chiến, hay là Mập mạp, Sắc Quỷ..., từ khi Trình Cung không ngừng cung ứng đan dược, ngoại trừ thương thế làm người ta tàn phế không xuất hiện, bình thường huấn luyện, tổn thương đã biến thành tình huống bình thường.

    Điều này cũng làm cho bọn hắn diễn luyện bình thường có thể so với chém giết, người xem kinh tâm động phách, đôi khi cũng cảm giác rất là huyết tinh.

    - Ân, phải hảo hảo nghiên cứu thoáng một phát, nếu không chúng ta như vậy...

    Bàn Tử nghe xong cũng có hứng thú, thật sự rất nghiêm túc nghiên cứu chuyện này.

    ...

    Khí tức của Bàn Tử, Sắc Quỷ, Anh Hùng, Ba Phong, mặc dù không có sát ý nhưng mà có một loại cảm giác phi thường nguy hiểm, giống như là một con báo đang ẩn núp muốn săn bắt.

    Trình Cung vừa đi ra khỏi phòng luyện công, dưới tình huống không có sử dụng tinh thần lực điều tra chung quanh, trong đầu đã xuất hiện một ít khí tức tương đối mạnh chung quanh.

    Cái này là hiệu quả do tinh thần lực đạt tới Siêu Phàm kỳ, Siêu Phàm kỳ vốn có pháp thuật, đồng thời sử dụng tinh thần lực cùng lực lượng cũng đã tiến vào một cảnh giới phi thường huyền diệu.

    - Ra tay.

    Chân Trình Cung vừa mới ra khỏi cửa phòng, ba phương hướng ba thế công vô cùng hung hãn cường đại.

    Phía trước nhất đúng là La Anh Hùng sử dụng Liệt Nhật Kiếm, trải qua giải thi đấu tứ đại tài tử, sau đó lại cùng Vạn Kim Huyết Y Lâu liên tiếp sống mái với nhau, La Anh Hùng đã sử dụng Liệt Nhật Kiếm rất thuần thục.

    Mà lực lượng của hắn cũng đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ mười đỉnh phong, giờ phút này hắn bộc phát ra một kích mạnh nhất.

    Lần trước bị Trình Cung đánh bại, tuy tâm phục khẩu phục nhưng cũng có một chút không cam lòng, nếu như sử dụng chính là linh khí như Liệt Nhật Kiếm, ít nhất Trình Cung không có khả năng đơn giản bóp nát vũ khí của mình.

    Hiện tại hắn rốt cục lại có cơ hội, cho dù không thắng được ngươi, bằng vào lực lượng của mình bây giờ, ngăn chặn Trình Cung một hồi thì không có vấn đề quá lớn, điểm ấy La Anh Hùng rất có lòng tin.

    Hai bên Quỷ Thứ của Sắc Quỷ lặng yên không một tiếng động đánh tới, mặt khác Bàn Tử huy động Trảm Long Đao ra tay, trận thế kinh người, đao chưa tới mà thanh âm cuồn cuộn.

    Chương 169: Dã tâm

    Thời điểm ba người bọn họ vọt tới phụ cận muốn tiếp xúc cùng Trình Cung, Ba Phong trên nóc nhà giống như một con Hắc Báo săn mồi rốt cục cũng động, Trảm Mã Đao cực lớn đã từ trên cao oanh kích mà xuống, đao khí màu đen dài nửa thước cùng bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ, La Anh Hùng đã hình thành vây kín Trình Cung.

    Giờ phút này trừ khi Trình Cung liều mạng, nếu không đường lui duy nhất của hắn chỉ có thể là lùi vào trong phòng.

    Mà hai tay Ba Phong nắm chặt Trảm Mã Đao, nhưng mà phía trên hai tay của hắn lại không ngừng ngưng tụ lực lượng, đây mới là sát chiêu cuối cùng của hắn.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu ngươi điên rồi, vậy mà không đở, ngươi coi thân mình là làm bằng sắt sao.

    Coi như là làm bằng sắt, ở dưới thế công này cũng bị thương, đại thiếu đang làm cái gì vậy?

    Bàn Tử không dám tin, chính mình Trảm Long Đao vậy mà bổ vào Trình Cung trên cánh tay.

    - Đã đâm trúng, sao lại không có nguyên cương hộ thể...

    La Anh Hùng cũng bị dọa đến hết hồn, bởi vì Trình Cung chẳng những không tránh không né, ngay cả nguyên cương hộ thể cũng không có.

    - Trên người có nội giáp, cho dù không vận chuyển nguyên cương hộ thể, cộng thêm cường độ thân thể, công kích của chúng ta xác thực không có hiệu quả lớn, nhưng mà công kích của đại thúc đâu?

    Sắc Quỷ lập tức phân tích ra, Quỷ Thứ trong tay hắn cũng cải biến phương hướng, trực tiếp đâm về đầu Trình Cung.

    Có lẽ lực lượng của hắn yếu nhất trong mọi người, nhưng lần biến hóa quỷ dị này cũng tuyệt đối là mạnh nhất, nhanh nhất, quỷ dị nhất.

    Trình Cung đứng ở nơi đó nhìn như vẫn không nhúc nhích, nhưng mà lực lượng trong cơ thể của hắn cũng đã không ngừng tích súc, dùng tinh thần lực Siêu Phàm kỳ dẫn động khống chế, công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết cường đại cũng vận chuyển không thôi, cường độ thân thể siêu cường chèo chống, tốc độ vận chuyển nguyên khí trong cơ thể Trình Cung đã vượt qua trình độ Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường, lực lượng tích súc trong cơ thể cũng đã đạt đến trình độ gấp năm lần Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy bình thường.

    Thời điểm tất cả công kích đều đã đến trước người, thậm chí đã tạo thành phá hư nhất định đối với thân thể, lập tức nguyên khí tích súc trong cơ thể Trình Cung toàn bộ bộc phát.

    - Oanh!

    Bàn Tử, La Anh Hùng, Sắc Quỷ, Ba Phong chỉ thấy thân thể Trình Cung ở trong một tầng hào quang hỏa hồng đột nhiên nổ tung, giống như là một hỏa cầu đột nhiên nổ tung, sau đó một tầng nguyên cương hộ thể trực tiếp ly khai thân thể Trình Cung.

    Trảm Long Đao của Bàn Tử, Liệt Nhật Kiếm của La Anh Hùng, Quỷ Thứ của Sắc Quỷ, Trảm Mã Đao của Ba Phong đều bị nguyên cương hộ thể bộc phát này chấn khai, Trảm Mã Đao của Ba Phong thậm chí ở dưới chấn động trực tiếp vỡ vụn.

    - Bành...

    Bành...

    Oanh...

    Mấy người bị đánh bay ra ngoài, có đụng vào bàn đá, có đụng vào trên vách tường bên cạnh, Bàn Tử đập vào một cây cột, trực tiếp đụng nát cây cột.

    Sau khi Trình Cung đột nhiên bắn ra nguyên cương hộ thể cường đại từ trong cơ thể ra, chỉ có Ba Phong là đỡ một ít, vừa rồi chuẩn bị đánh lén mới lĩnh ngộ được tầng giữa của vũ kỹ Yêu Báo Trảo, liền trực tiếp triển khai, lập tức oanh kích tới.

    Nhưng thế công này của Trình Cung không thể đỡ, cuồn cuộn không dứt, giống như sóng cồn vỗ bờ, vô cùng vô tận, cuối cùng Ba Phong cũng bị chấn đến hai tay huyết nhục mơ hồ, trực tiếp phun máu bắn lên không trung.

    - Khục...

    Sắc Quỷ ho khan thoáng một phát, phun ứ huyết trong cơ thể ra, lấy Liệu Thương Đan phục dụng, sau đó khiếp sợ không dám tin nhìn tầng nguyên cương hộ thể bên ngoài thân thể Trình Cung.

    - Bà mẹ nó, nguyên cương ly thể, Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, đại thiếu ngươi cũng quá khoa trương đi.

    Bàn Tử không dám tin kinh hô, thằng này vì hành hạ Túy Miêu cùng Sắc Quỷ mà ẩn dấu thực lực, vừa rồi cũng không hoàn toàn tập trung lên hắn, cộng thêm hắn da dày thịt béo nên thương thế ngược lại là nhẹ nhất.

    Ba Phong miễn cưỡng hạ xuống, hai tay không ngừng run rẩy,máu không ngừng chảy ra, khóe miệng tràn đầy cười khổ.

    Lúc trước hắn một đường tăng mạnh, nhưng sau khi tiến vào Phạt Mạch kỳ thì tốc độ của hắn cũng dần dần giảm xuống, vốn cho là tốc độ của mình tuyệt đối là kinh thế hãi tục, sau đó nghe bọn Mập mập nói, tuy Trình Cung tiến bộ rất nhanh, nhưng cũng chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, hắn cũng có chút ít lo lắng.

    Ở trong mắt hắn xem ra, mình coi như đánh không lại đại thiếu, nhưng chèo chống một hồi là không có vấn đề a, đột nhiên tập kích có bọn người Bàn Tử phối hợp, lưỡng bại câu thương là có thể a.

    Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể cười khổ, đại thiếu cũng quá kinh người đi, nguyên cương ly thể, đây là cảnh giới ngưng khí phóng ra ngoài cao nhất khi đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, đạo lý tương tự như ngưng khí phóng ra ngoài, nhưng cần chính là nguyên khí khổng lồ chèo chống làm cơ sở mới được.

    Loại nguyên khí khổng lồ này cho dù Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám, tối đa cũng chỉ có thể làm cho nguyên cương hộ thể ly khai thân thể nửa tấc, muốn như Trình Cung ly khai thân thể nửa mét, hình thành một vòng hồng sắc nguyên cương hộ thể, ít nhất phải đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín.

    - Móa nó, ngươi vẫn là người sao?

    La Anh Hùng chùi máu trên miệng, không cam lòng rồi lại không thể làm gì.

    Nếu như nói vài ngày trước hắn coi như thua, cũng còn có chút không phục, nhưng giờ phút này cũng đã không lời nào để nói.

    Chèo chống nguyên cương ly thể xác thực tiêu hao cực lớn, cho dù Trình Cung lần này chèo chống cũng cảm giác lực lượng trong cơ thể giống như bị đào không, hắn chậm rãi thu hồi nguyên cương ly thể, sau đó cũng phục dụng một khỏa Hồi Nguyên Đan.

    Cộng thêm tinh thần lực của hắn thôi động siêu nhanh, công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển đặc biệt, lực lượng bị đào không trong cơ thể chậm rãi khôi phục bình thường.

    - Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy mà thôi, không có khoa trương như các ngươi tưởng tượng.

    Nghe thoại ngữ khiếp sợ của bọn hắn, Trình Cung nhàn nhạt nói.

    - Cái gì, chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, không có khả năng a.

    La Anh Hùng không dám tin.

    Giờ phút này Ba Phong đã phục dụng dược vật, thanh lý ngoại thương trên tay, nghe Trình Cung nói cũng lập tức trừng to mắt nhìn về phía Trình Cung, làm sao có thể, Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy căn bản không thể nào làm được điểm ấy.

    Bàn Tử ở một bên nói:

    - Đại thiếu, khiêm nhường như vậy, không giống phong cách của ngươi ah.

    - Khiêm tốn là cái gì, ta lúc nào khiêm tốn qua.

    Trình Cung nói xong buông tay nói:

    - Chỉ là sau khi đột phá đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, hiểu được đạo lý ngưng khí phóng ra ngoài, có đủ lực lượng chèo chống, nguyên cương ly thể cũng không phải là vấn đề gì, chỉ cần ngươi có thể lập tức bộc phát ra lực lượng vượt qua Phạt Mạch kỳ bình thường ba đến năm lần, ngươi cũng có thể làm được.

    Sắc Quỷ nghe xong sửng sốt một hồi lâu, sau đó mới kịp phản ứng, mịa nó, đại thiếu này thực không phải khiêm tốn a, đây là trang bức siêu cấp ah.

    Này có thể nghĩ tới khi đạt được Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, tái sử dụng nguyên cương ly thể sẽ kinh khủng tới mức nào, càng thêm kinh người a.

    Ba Phong ngoại trừ cười khổ cũng không biết nói cái gì cho tốt, nếu như Trình Cung đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín mà nói, kia chỉ có thể dùng từ quái vật để hình dung, Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy liền làm đến sự tình của Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, cái kia quả thực là yêu nghiệt, đã không biết nên hình dung như thế nào.

    Gấp ba đến gấp năm lần, nói đơn giản, chính thức có thể làm được điểm ấy, trừ đạt tới Siêu Phàm kỳ thì không ai làm được.

    Bàn Tử áy náy thật sâu ôm quyền khom người:

    - Được rồi, đại thiếu, ta thừa nhận đây là phong cách của ngươi, chỉ có thể nói ngươi bây giờ rất trang bức, ta quyết định, từ nay về sau ngươi chính là tấm gương của ta.

    Bất quá khi chứng kiến Trình Cung quay đầu nhìn về phía hắn, Bàn Tử lập tức ôm bụng ai ôi!.

    Trình Cung cũng chẳng muốn đi để ý tới hắn.

    Trực tiếp đi đến trước người Ba Phong, nhìn bộ lông của Ba Phong càng thêm nồng đậm, râu ria cũng càng thêm kinh người, Trình Cung gật đầu cười, tiện tay lấy ra mấy bình đan dược ném cho hắn.

    Đại thúc là người một nhà, nhưng mỗi lần hắn đi Yêu Thú Sâm Lâm đều muốn một thời gian ngắn mới có thể trở về, mà lần trước hắn lĩnh dược vật đều là hoàn đan, cơ bản đều là Nhân cấp thượng phẩm, có vài loại tốt nhất chỉ mới được Địa cấp hạ phẩm.

    Mà bây giờ đan dược trong tay đám người Mập mạp, Sắc Quỷ đều dùng Địa cấp hạ phẩm cùng Địa cấp trung phẩm làm chủ.

    Thấy Trình Cung cho hắn đan dược Địa cấp trung phẩm cùng Địa cấp hạ phẩm, Ba Phong cũng không có cảm giác ngoài ý muốn, bởi vì từ lúc ban đầu theo Trình Cung đi Yêu Thú Sâm Lâm, hắn cũng sớm đã quen bị dọa.

    Giờ phút này trong nội tâm chỉ có một loại cảm giác, đời này nếu như bỏ lỡ chuyến đi Yêu Thú Sâm Lâm kia, nhân sinh sẽ chán chường tới dường nào.

    - Đại thúc tiến bộ rất nhanh, nếu không phải mấy ngày hôm trước đột phá ngoài ý muốn, lần này bị các ngươi vây công chỉ sợ thật đúng là bị thương.

    Yêu Báo Trảo của hắn rất quỷ dị, cho dù vũ kỹ thượng phẩm bình thường cũng không mạnh như nó, hơn nữa kết hợp máu huyết của Hắc Báo Yêu Vương trong cơ thể, đem chiêu này phát huy vô cùng tinh tế.

    Vừa rồi Trình Cung hoàn toàn là man lực trùng kích, lực lượng đủ cường, thân thể đủ cường.

    - Ha...

    Ngay cả ta cũng bị hù sợ, sau khi trở về từ Yêu Thú Sâm Lâm, lực lượng của ta đột nhiên tăng mạnh, ngay cả ta cũng không tin nổi.

    Bởi vì cảnh giới này là trước kia ta cả đời cũng không dám tưởng tượng, lúc này trong mấy tháng đạt được, bất quá vẫn cùng trước kia đồng dạng, tốc độ tiến bộ mau hơn nữa cũng không thể so với ngươi, nếu không sẽ đả kích rất nặng nề.

    Ba Phong rất có cảm xúc nói.

    - Đại thúc nói quá không có chí khí rồi, Anh Hùng, ngươi tới nói một câu đi.

    Mập mạp ở một bên nói.

    - Hừ, cường đại nữa ta cũng sẽ đả bại hắn, đánh hắn một trận, mục tiêu này vĩnh viễn sẽ không cải biến.

    Bàn Tử ồn ào, nhưng La Anh Hùng lại không để ý tới những cái này, chăm chú, cố chấp, nói xong đứng dậy đi ra cửa.

    Bàn Tử cười cười nhìn về phía Ba Phong:

    - Nhìn thấy chưa, đây mới gọi là có tính cách.

    Mỗi lần Ba Phong trở về, bình thường cũng chỉ cùng Bàn Tử hoặc là Sắc Quỷ tiếp xúc thoáng một phát, đã lâu Trình Cung không gặp hắn, hơn nữa thấy hắn cố ý tới thì biết chắc có chuyện, không để ý tới Bàn Tử, đi đến một bên, tiện tay lại lấy ra cái bàn tinh xảo.

    Đồ vật trong sân Trình Cung thường xuyên bị hủy diệt, về sau hắn dứt khoát bảo người ta làm một đám mang tới, đưa một ít vào không gian giới chỉ, hư hỏng thì trực tiếp ném đi, sau đó trực tiếp thay mới.

    - Thú triều lần này rất nhanh sẽ hình thành, chỉ là thú triều không phải ngày một ngày hai là có thể bộc phát, hẳn là năm sau sẽ triệt để bộc phát.

    Trước đây chúng ta đã có cơ sở, trải qua hợp nhất trước kia cùng phát triển về sau, bởi vì có đầy đủ tiền tài ủng hộ, cộng thêm hiện tại bọn hắn nhất định cũng biết sinh ý dược liệu là do đại thiếu ở sau lưng khống chế, cho nên thu người dễ dàng hơn rất nhiều.

    Hôm nay chúng ta sở hữu hai mươi lăm chi Liệp Yêu đội Tẩy Tủy kỳ, bảy chi Liệp Yêu đội Phạt Mạch kỳ, mỗi một đội đều ở khoảng năm đến mười người.

    Với tư cách người khống chế dược liệu lớn nhất hôm nay của Lam Vân Đế Quốc, ngoại trừ thu mua dược liệu, giao dịch dược liệu, mình cũng phải có được đội ngũ của mình.

    Săn giết yêu thú, thu thập các loại dược liệu, này đồng dạng cũng là một chi lực lượng cường đại.

    Điểm này trước kia Trịnh Tam Nguyên cùng Vân gia cũng không có chú ý qua, tuy cũng có một số nhưng mà kích thước không lớn, Trình Cung lại để cho Ba Phong quản lý, hiện tại đã dần dần kinh doanh lên.

    Nghe Ba Phong nói xong, Trình Cung cũng không phải rất hài lòng nói:

    - Còn xa xa không đủ, Yêu Thú Sâm Lâm lớn như thế, toàn bộ Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh lớn như vậy, chút người ấy của chúng ta không đáng kể chút nào.

    Vạn nhất ngày nào đó tất cả mọi người không giao dịch dược liệu với chúng ta, vậy chúng ta ngồi chờ chết là được rồi.

    Lợi nhuận bây giờ của chúng ta chỉ là chênh lệch giá, nuôi trồng dược liệu, săn bắt yêu thú, những cái này đều phải hình thành quy mô hóa, tự cung tự cấp mới có thể không phụ thuộc.

    Ba Phong cũng là lần đầu tiên nghe được mục đích thực sự của Trình Cung, lần nữa bị dọa sợ, này căn bản là chuyện không thể nào.

    Vốn là phát triển đến bây giờ hắn đã đủ vui vẻ, nhận thấy thành tích này rất kinh người, nhưng dựa theo Trình Cung nói, cho dù lại phát triển gấp mười lần, gấp hai mươi lần cũng xa xa không đạt được yêu cầu cùa Trình Cung.

    Chương 170: Trạng nguyên ta quyết định

    - Cái này không phải sự tình ngày một ngày hai ngươi phải nắm chặt.

    Rất đơn giản, từ hôm nay trở đi, bên kia ngươi cũng thiết lập một cái tổng bộ, trực tiếp tập trung quản lý.

    Đồng thời các ngươi cũng trở thành phân bộ của ngành tình báo Sắc Quỷ, đến lúc đó mỗi tháng cung cấp cho các ngươi một triệu lượng hoàng kim làm phí tổn, đồng thời sẽ bắt đầu cung cấp đan dược cùng dược liệu cho các ngươi, ngươi hãy lựa chọn một nhóm thủ hạ đáng tin đưa vào.

    Đến lúc đó người của chúng ta có thể được đan dược cùng dược liệu, hơn nữa các phương diện điều kiện đều là tốt nhất, không lo không có người tới đầu nhập vào.

    Trình Cung làm sự tình gì từ trước đến nay đều là, hoặc là không làm, muốn làm phải làm được tốt nhất.

    Một triệu lượng hoàng kim, một tháng có một triệu lượng hoàng kim, trời ạ, mình không nghe lầm chứ.

    Lại có thêm đại lượng cung cấp đan dược cùng dược liệu, nên biết người không có căn cơ, như mình trước kia chẳng hạn, nhìn thấy dược tề cấp tám cũng coi như trân bảo, có thể nghĩ trình độ khuyết thiếu của đan dược, dược tề.

    Nếu quả thật có thể nói như vậy, người thật đúng là không thành vấn đề.

    - Tốt, đại thiếu, chỉ cần cho ta một năm, ta cam đoan sẽ tạo ra một Liệp Yêu đội làm cho đại thiếu thoả mãn.

    Ba Phong từ không dám tin vừa rồi, rất nhanh biến thành sĩ khí mười phần.

    Sau đó lại trò chuyện một ít chi tiết, tỉ mĩ, đợi sau khi Ba Phong tin tưởng tràn đầy rời đi, Trình Cung cố ý dặn dò hắn gấp rút tìm kiếm Xích Viêm yêu đan.

    Xích Viêm yêu đan không phải đặc biệt quý trọng, nhưng mà phi thường hi hữu, người bình thường luyện đan hoặc là làm cái khác cũng sẽ không lựa chọn Xích Viêm yêu đan, bởi vì có rất nhiều vật khác có thể thay thế, nhưng Trình Cung hoàn toàn biết rõ Xích Viêm yêu đan này có một hiệu quả mà các loại yêu thú khác không thể thay thế, cũng chỉ có hiệu quả như vậy mới có thể giúp Túy Miêu.

    Sắc Quỷ cùng Bàn Tử cũng không có ly khai cùng Ba Phong, bọn hắn còn có sự tình muốn thương nghị cùng Trình Cung.

    - Ngoại trừ vài ngày trước chúng ta tiêu diệt Huyết Y Lão Tổ, lão gia tử tự mình động thủ tiêu diệt mấy thế lực đánh chủ ý tới đại thiếu, Huyết Chiến bên kia cũng quét đi một ít, hiện tại rốt cục đè phong thưởng của Cuồng Phong Mã Bang đi.

    Hơn nữa kỳ thi cuối năm rất nhanh sẽ bắt đầu, trong Vân Ca Thành cũng bắt đầu giới nghiêm lên.

    Bất quá gần đây phát hiện người của Vân Đan Tông rất sinh động, lần này hình như là bọn hắn tổ chức đại điển năm trăm năm lập phái, đến lúc đó không chỉ là Lam Vân Đế Quốc, tất cả thế lực lớn của Nam Chiêm Bộ Châu đều tới tham gia.

    Hơn nữa sau khi đấu giá hội kết thúc, bọn hắn âm thầm thu thập tình báo của đại thiếu cùng Trình gia.

    Còn có một việc gấp khác, sự tình của Đỗ Khiêm đã bị phát hiện, gần đây Đỗ gia gia chủ Đỗ Đạo Khôn liên tiếp bị Hoàng đế truyền tiến cung, mà Đỗ gia cùng hoàng cung cũng xuất động rất nhiều nhân viên, hiển nhiên bọn hắn đã xác định Đỗ Khiêm mất tích.

    Sắc Quỷ chưởng quản tình báo, rất nhanh đem chuyện đã xảy ra gần đây nói cho Trình Cung.

    - Cuồng Phong Mã Bang cho là bọn hắn chạy đến châu khác dừng chân, có thể không cần để ý tới thái độ của Trình gia ta sao, sớm muộn gì bản đại thiếu sẽ làm cho bọn hắn hối hận, trong thời gian ngắn trước không cần để ý tới bọn hắn.

    Về phần Vân Đan Tông, gần đây Sắc Quỷ ngươi lưu ý bọn hắn thoáng một phát, xem bọn hắn muốn làm cái gì.

    Lần này Tô Liệt kia ở trên đấu giá hội bị ta làm nhục, dùng tính cách hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng bình thường mà nói, hắn cũng không dám đơn giản làm địch của Trình gia chúng ta, trừ khi Hoàng đế bên kia liên thủ cùng hắn, điểm ấy không thể không phòng.

    Về phần Đỗ Khiêm, không có bằng chứng không cần đi để ý tới, ngươi lưu ý hướng đi bọn hắn là được.

    Đúng rồi...

    Trình Cung nói mấy câu, rất nhanh xử lý xong các sự tình, đột nhiên lại nghĩ đến một việc nói:

    - Thất hoàng tử bên kia lưu ý cho ta thoáng một phát, xem hắn đang làm cái gì ở Nam Hải, Hoàng đế càng giấu diếm, trong này càng có vấn đề.

    - Ta đã cho người lưu ý, nhưng Thất hoàng tử đang ở trên biển, tạm thời còn không có quá nhiều tin tức, ta sẽ mau chóng nghĩ biện pháp làm cho người của ta thẩm thấu đến chung quanh hắn.

    Sắc Quỷ gật đầu đáp ứng.

    - Đại thiếu, kỳ thi cuối năm lần này đã rầm rĩ trong các phòng cá cược, vốn trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa đều tập trung ở trên người tứ đại tài tử cùng mấy người khác, nhưng hiện tại bởi vì tin tức ngươi muốn tham gia, các phòng cá cược đều rất hỗn loạn.

    Ta lần này rất hứng thú, có phải chúng ta nên chơi đậm một vố hay không?

    Đợi Trình Cung cùng Sắc Quỷ nói xong, Mập mạp lập tức xoa xoa tay hưng phấn nói.

    Lần trước trải qua giải thi đấu tứ đại tài tử, lợi nhuận thu về cực lớn, kỳ thi cuối năm lần này, tự nhiên Mập mạp sẽ không bỏ qua.

    - Trạng nguyên ta quyết định được, về phần bảng nhãn, thám hoa là ai chúng ta không đi quản, phải bằng bản lãnh của bọn hắn, nhưng chắc chắn sẽ không phải là ba người bên trong tứ đại tài tử kia.

    Về phần tiểu tử Mãnh Hổ kia, từ sau giải thi đấu tứ đại tài tử giống như là ngựa hoang thoát cương, đã hoàn toàn không bị ước thúc, đoán chừng kỳ thi cuối năm hắn chắc chắn sẽ không tham gia, còn lại ngươi xem rồi chơi là được rồi.

    Trừ một ít sự tình lớn, cần Trình Cung biết rõ hoặc là quyết sách, những chuyện nhỏ căn bản không cần Trình Cung đi quản, năng lực làm việc của Mập mạp cùng Sắc Quỷ, Trình Cung vẫn là rất yên tâm.

    Trình Cung nói rõ cho Bàn Tử, thấy bọn họ không có sự tình khác thì đứng dậy chạy tới Linh Lung Các.

    Bàn Tử thì có chút kỳ quái khó hiểu, nhìn nhìn Trình Cung, lại nhìn Sắc Quỷ một chút.

    - Đại thiếu nói mình có nắm chắc dành trạng nguyên, kia giống như kỳ tích heo lên cây, nhưng cái kỳ tích này là đại thiếu nói, kia khẳng định không có vấn đề, Nhưng hắn sao có thể cam đoan Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo lấy không được thứ tự chứ, dù sao này không giống như giải thi đấu tứ đại tài tử, kì quái.

    Bàn Tử rất không minh bạch lầm bầm lầu bầu nói.

    Sắc Quỷ nói:

    - Ngươi ở đâu nhiều nghi vấn như vậy, vừa rồi đại thiếu còn ở đây, trực tiếp hỏi chẳng phải là được sao.

    - Móa!

    Bàn Tử trừng mắt:

    - Nếu ta hỏi không phải sẽ đần như ngươi sao, dùng trí tuệ của ta, không bao lâu nữa ta có thể nghĩ thông suốt, cái này ta nhất định có thể nghĩ ra.

    - Ta phi.

    Sắc Quỷ nói xong, không để ý tới Bàn Tử, rất nhanh lấy ra Vân Cáp bắt đầu hạ mệnh lệnh.

    Hơn mười ngày đảo mắt đi qua, ba ngày trước, thiên địa đều bị một mảnh tuyết trắng xoá rơi nhiều bao trùm, nhưng mà thời điểm diễn ra kỳ thi cuối năm, thời tiết đột nhiên trong, tuy chung quanh có thể thấy được tuyết trắng khắp nơi, nhưng thời tiết lại không rét lạnh như vậy.

    Hôm nay là lễ lớn, ngàn năm một lần song tinh hội tụ sớm đã truyền ra, điều này càng làm danh tiếng của Lam Vân Đế Quốc như mặt trời lên cao, đây là trời giúp Lam Vân Đế Quốc.

    Đây là lễ lớn nhất của tất cả người đọc sách trong thiên hạ, một cuộc thi cuối cùng, sau đó ở trên đại điện do Hoàng đế định ra tam giáp.

    Tuy học vấn là một phương diện, Trình Cung cũng nhiều lần sáng tạo kỳ tích, đã chứng minh tài hoa của hắn.

    Nhưng lần này như cũ là ngoại trừ Bàn Tử đặt cửa, chỉ có rất ít người cá Trình Cung sẽ thi đậu trạng nguyên, cho dù đánh bạc hắn trở thành bảng nhãn, thám hoa cũng cực nhỏ.

    Bởi vì, quan hệ giữa Hoàng đế cùng Trình gia cũng cũng không phải bí mật gì, mà sớm có tin đồn Hoàng đế bí mật tiếp kiến Trình Lam, càng rất là coi đối với Chu Dật Phàm.

    Kim khoa trạng nguyên, người có khả năng chọn lựa nhất chính là một trong hai người bọn họ.

    Lúc này ba người Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, Chu Dật Phàm sớm đã chờ ở nơi đó, ở phía sau bọn họ đều là cống sĩ tham gia kỳ thi cuối năm, đều đã trải qua vài chục năm gian khổ học tập trong nghèo khó, trải qua vô số cuộc thi mới có thể đi tới một bước ngày hôm nay.

    Mỗi người ngoại trừ học vấn, phương diện dưỡng khí, tu dưỡng cũng không giống bình thường, nín thở, tập trung tư tưởng suy nghĩ, mắt xem mũi, mũi nhìn tâm, ngẫu nhiên có quan hệ tốt còn có thể tùy ý trò chuyện hơn mấy câu.

    Bởi vì tất cả cũng biết, người có thể đi đến một bước cuối cùng này, cũng đã là có thành tựu nhất định.

    Trừ khi người trong nhà không có quyền không có tiền mới không may về quê, sau khi trở về chỉ cần cố gắng cũng có thể sống sung túc ở địa phương, thậm chí vận khí tốt cũng có thể được đại gia tộc nào đó vừa ý, kén rể làm tế.

    Tóm lại, hiện tại bọn hắn đã có cơ hội một bước lên trời, một ít đệ tử gia tộc có quyền thế, thậm chí biết chức quan kế tiếp của mình, tâm tính tự nhiên cũng vô cùng nhẹ nhõm.

    Hơn nữa này chỉ là một cái sân khấu đi ngang qua, tìm kiếm một ít người có thể trợ giúp mình sau này, thậm chí thủ hạ.

    Bên trong những người yên lặng không nói kia, tương lai đa số đều tiến vào tất cả đại nha môn, có lẽ một ngày kia thăng chức rất nhanh cũng chưa biết chừng.

    - Hôm nay Tứ đại tài tử chỉ còn lại có ba cái, nghe nói người mạnh nhất đã thành Trình Cung, hôm nay Trình Cung này còn chưa tới, không biết hắn đến sẽ gây ra cái náo nhiệt gì nữa.

    - Khoa cử chính là liên quan đến đại sự quốc gia, tại đây không thể so với giải thi đấu tứ đại tài tử, hắn cho dù hung hăng càn quấy cũng không dám đến nơi này náo.

    Trình Cung này tới tham gia kỳ thi cuối năm lần này, bản thân ta là cho chính hắn tự tìm phiền phức.

    - Tứ đại tài tử biến thành tam đại tài tử, ngược lại là vừa vặn lại để cho tam giáp không có cái gì lo lắng, lần trước tại giải thi đấu tứ đại tài tử ta thua thảm như vậy, hôm nay tên mập mạp kia chơi nữa, hôm trước ta trực tiếp đi đè ba mười vạn lượng hoàng kim, lần này phải gỡ vốn.

    - Huynh đài quả nhiên giốngcùng ta, lần này Trình Cung kia như thế nào cũng không có một chút cơ hội, đừng nói văn chương hắn có thể so với tam đại tài tử hay không, cho dù thật sự hơn thì như thế nào.

    Cuối cùng còn không phải là bệ hạ định đoạt sao, lần này hắn chết chắc rồi.

    ...

    Tuy tiếng nghị luận của những người này không lớn, nhưng không thể gạt được ba người Chu Dật Phàm, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo bọn họ, ánh mắt ba người giờ phút này đồng thời nhìn về phía nhau, sau đó đều cười cười.

    Sau giải thi đấu Tứ đại tài tử cùng sự tình đấu giá ở Nhất Chùy Định Âm Đường, cho dù Trình Lam tự tin còn có át chủ bài, tâm tính bình tĩnh như Chu Dật Phàm cũng đã bị một ít ảnh hưởng, dù sao bọn hắn đã sớm quen cao cao tại thượng, quen người khác ngưỡng mộ.

    Nhưng mà liên tiếp hai lần bị Trình Cung nhục nhã, tâm cao khí ngạo như bọn hắn tự nhiên bị đả kích rất lớn.

    Nhưng mà hôm nay là kỳ thi cuối năm, bọn hắn rốt cục cũng tìm được vinh quang về thuộc mình lần nữa.

    Tựa như chỗ đứng hiện tại của tất cả mọi người, không có người quy định nhưng mà rất có quy củ, ba người bọn họ đứng ở phía trước nhất, phía sau dần dần tầng tầng tới cuối, cái này là thân phận, địa vị, là nhận đồng, là vinh quang của bọn hắn.

    Bất kể là có tâm tư gì, nhưng bọn người Chu Dật Phàm, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo đều rất khẳng định, kỳ thi cuối năm lần này mình sẽ trở thành tồn tại lóng lánh nhất.

    Cho dù Chu Dật Phàm đã không muốn tranh giành trạng nguyên cùng Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo chỉ là muốn theo chân bọn họ bảo trì quan hệ, là làm chuẩn bị cho tranh đoạt gia chủ, Trình Lam thì xem trạng nguyên là vật trong ngực, đồng thời cũng muốn mượn cơ hội này trở thành tồn tại văn võ đều danh chấn đương thời, nhưng trong lòng bọn hắn đều có một loại cảm giác, hãnh diện, rốt cục có thể không cần bị Trình Cung quần là áo lượt phá gia chi tử kia ép buộc.

    Ở chỗ này, hắn cái gì cũng không phải, nếu như hắn không đến cũng may, nếu như hắn đến sẽ thua rất thảm, rất thảm.

    Chương 171: Trẫm đánh bạc Trình Cung thua

    Bởi vậy cũng có thể chứng kiến, đoạn thời gian trước vô luận là giải thi đấu tứ đại tài tử hay là đấu giá đại hội, Trình Cung đả kích bọn họ nghiêm trọng đến cỡ nào.

    Lúc này, bên ngoài càng ngày càng nhiều sĩ tử tham gia kỳ thi cuối năm đi tới, bất luận là cưỡi ngựa hay là ngồi kiệu, đến phụ cận nơi này đều xuống đi bộ.

    Này đã trở thành một loại quy củ bất thành văn, này là kính trọng phát ra từ nội tâm của tất cả sĩ tử.

    - Rầm rầm

    Nhưng vào lúc này, thời điểm có chút ít sĩ tử đang đi bộ, tâm tình cảm thụ được loại hào khí này, đột nhiên một hồi tiếng vó ngựa dồn dập, sau đó là một đội nhân mã rất nhanh vọt tới.

    - Làm cái gì vậy, sao thậm chí có người dám cưỡi ngựa chạy tới, còn nhiều người như vậy.

    - Quá hư không tưởng nổi, hôm nay là kỳ thi cuối năm, sao lại có người như thế, ai vậy ah.

    - Nhỏ giọng một chút, ngươi không nhận ra sao, ngoại trừ Trình đại thiếu, ai dám như thế.

    - Coi chừng, mở đường.

    - Mau tránh ra...

    Ở thời điểm đoàn người này kinh ngạc nghị luận, đội kỵ mã đã lao đến, vốn là hào khí trang nghiêm, ngưng trọng, thần thánh lập tức biến mất toàn bộ, nguyên một đám chật vật tránh né.

    Trình Cung giờ phút này xung ngựa lên trước, sau lưng là Bàn Tử, Sắc Quỷ, La Anh Hùng mang theo trên trăm tên gia tướng bình thường của Trình gia, vô cùng uy phong lao đến, đám sĩ tử kia vội vàng dạt sang một bình.

    - Trọng địa kỳ thi cuối năm, há lại cho các ngươi huyên náo.

    Trình Lam thấy Trình Cung như vậy cũng nổi giận, nhìn hắn mạnh mẽ đâm tới căn bản không có ý tứ ngừng lại, đưa tay bổ ra một đạo đao khí, trực tiếp cách không lao tới.

    Tùy ý trong lúc đó, thể hiện ra lực lượng kinh người, lực lượng vậy mà cũng đã đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám.

    Bất quá một kích này của hắn rõ ràng khống chế vô cùng tốt, sau khi đao khí bổ ra liền quét ngang, cho dù trực tiếp đánh trúng tuấn mã thì cũng bị đánh ngất xỉu, không đến mức tạo thành ảnh hưởng quá lớn.

    Đương nhiên, lần này đủ để đánh bay người cùng ngựa ra ngoài.

    - Liệt Nhật Viêm Viêm.

    La Anh Hùng đi theo sau lưng Trình Cung, trong tay cầm Liệt Nhật Kiếm, vọt ra trước nhất.

    Sau khi chiến đấu lần trước, hắn gần đây một mực liều mạng tu luyện, cộng thêm Trình Cung cung cấp đan dược cùng thỉnh thoảng chỉ điểm, hôm nay La Anh Hùng cũng đã đột phá đến Phạt Mạch kỳ.

    Mặc dù chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất, nhưng mà trong tay cầm Liệt Nhật Kiếm, hơn nữa lần này Trình Lam cũng không phải ra tay rất nặng, để cho hắn miễn cưỡng ngăn chặn được.

    Bất quá La Anh Hùng cũng bị một cái quét ngang này chấn bay ra ngoài hơn 10m, may mắn lần này Trình Lam cũng không phải là muốn lưu huyết, đương nhiên nếu như Trình Lam thật sự ra tay tàn nhẫn, Trình Cung cũng sẽ không để La Anh Hùng xuất thủ.

    La Anh Hùng bị đánh bay ra ngoài, người trên không trung uốn một cái, sau đó nương theo bả vai một tên gia tướng, lần nữa vọt trở về.

    Trình Cung thì phóng ngựa nhảy lên, trực tiếp nhảy đến phía trước Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, làm cho vài tên thị vệ càng hoảng sợ.

    - Xuống, biết đây là địa phương nào không, vậy mà dám phóng ngựa làm càn ở chỗ này.

    - Lập tức xuống, nếu không...

    Mấy thị vệ này kỳ thật là bài trí, thoạt nhìn rất hung hãn, nhưng mà không có trải qua chiến đấu gì.

    Dù sao đây là khoa cử cuối năm, không phải là hành dinh quân đội, không có khả năng tìm một đám binh sĩ bưu hãn qua đây khiến cho mùi máu tanh quá nồng cũng không nên.

    Những người này vốn là cầm trường thương trong tay chỉ vào Trình Cung, vừa mới nói hai câu, khi thấy Trình Cung hung hăng càn quấy cầm roi ngựa trong tay chỉ vào bọn hắn, lại nhìn rõ ràng hình dạng Trình Cung, lập tức không một tiếng động.

    - Trình Cung, ngươi quả nhiên càng ngày càng làm càn, ở nơi diễn ra kỳ thi cuối năm ngươi cũng dám như thế, chẳng lẽ ngươi thực cho rằng Lam Vân Đế Quốc không có người trị được ngươi sao?

    Chu Dật Phàm không giận ngược lại cười, náo càng lớn càng tốt, xem Trình gia các ngươi có thể náo tới khi nào.

    - Quả thực coi trời bằng vung, vậy mà chạy tới phía trước.

    - Hắn cho rằng hắn là ai, xuống, lập tức xuống.

    - Nhất định phải bẩm báo Đỗ thượng thư, trị tội của hắn...

    Đám người mới vừa rồi bị Trình Cung mang người phóng ngựa giải khai càng công phẫn không thôi, nguyên một đám nói to làm ồn ào muốn trị tội Trình Cung, địa phương thần thánh vốn là an tĩnh, nghiêm túc và trang trọng, lập tức giống như biến thành chợ bán thức ăn, loạn thành một đống.

    - Đều câm miệng cho lão tử.

    Trình Cung vừa mới dừng lại nhẹ nhàng quay đầu ngựa, chậm rãi xoay người, lại nâng roi ngựa lên, hung hăng càn quấy chỉ về phía sau.

    Roi ngựa hắn chỉ tới đâu, lập tức không có người còn dám lên tiếng, Hiện tại Trình Cung ngoại trừ đế đô Tứ đại hại, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử ra, tác phong hung ác, thủ đoạn làm việc bưu hãn của hắn cũng truyền ra.

    - Nguyên một đám các ngươi muốn ngưu bức sao, lão tử mới hơn mười ngày không ra, các ngươi đã quên thông báo của lão tử sao.

    Các ngươi tham gia khảo thí, lão tử cũng tới tham gia kỳ thi cuối năm, ai quy định tham gia kỳ thi cuối năm không thể cưỡi ngựa chạy đến, ai quy định phải thành xếp hạng tiến vào, nói đi, tại sao không nói, vừa rồi không phải nguyên một đám đều nói đấy sao.

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy chỉ vào mọi người, sau đó trực tiếp chỉ vào Chu Dật Phàm, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Lại là ba cái các ngươi, nói thật, liên tiếp áp chế các ngươi ta cũng cảm giác không có tốn chút sức lực nào, vừa rồi các ngươi kêu gào cũng rất to đúng không, có phải trước khi kỳ thi cuối năm diễn ra, ba người các ngươi còn muốn ăn nhục nữa sao.

    - Hừ!

    Trình Lam hừ lạnh một tiếng:

    - Ngươi phóng ngựa huyên náo, phá hư kỳ thi cuối năm, riêng cái này cũng đủ trị tội ngươi rồi.

    - Cút sang một bên, đừng mẹ nó cùng người ta nói ngươi họ Trình, cái gì gọi là phóng ngựa huyên náo, nếu không phải bọn phế vật các ngươi cản ở phía trước thì bản đại thiếu đã nhẹ nhõm cưỡi ngựa tới, sau đó cho người đem ngựa mang đi là có thể tham gia kỳ thi cuối năm, muốn nói huyên náo cũng là các ngươi gây huyên náo, muốn nói phá hư cũng là các ngươi phá hư.

    Nguyên một đám sáng sớm ở chỗ này ra vẻ đáng thương, nơi thần thánh chỉ dùng để giả bộ như vậy sao.

    Trình Cung trực tiếp mở miệng mắng, mắng làm Trình Lam nổi gân xanh, rất có ý tứ muốn động thủ.

    Nhưng trên thực tế xác thực không có quy định trước khi tiến vào không được cưỡi ngựa chạy đến, chỉ là nhiều năm qua hình thành quy định bất thành văn mà thôi, đã bất thành văn vậy thì muốn nhìn đối phương có đủ cường thế, hay không hiện tại Trình Cung đầy đủ cường thế.

    Nếu như cầm không được đầy đủ, hiển nhiên không có biện pháp áp đảo Trình Cung.

    Mà Trình Cung trực tiếp mở miệng mắng, bọn hắn lại không thể, bọn họ là tài tử, nơi này là địa phương diễn ra kỳ thi cuối năm, thậm chí giải thi đấu tứ đại tài tử cũng không bằng.

    - Không được ồn ào, thí sinh chuẩn bị tiến tràng, song tinh hội tụ, trời giúp Lam Vân.

    Nhưng vào lúc này, ở trong trường thi đột nhiên có người lên tiếng, người này hiển nhiên là người giữ gìn trật tự trường thi.

    Thanh âm không phải đặc biệt lớn, nhưng trong nháy mắt ngăn chặn tất cả tiếng động.

    Trình Cung cảm giác rất rõ ràng, hắn thậm chí có thể cảm giác được một cổ tinh thần lực điều tra cùng áp chế hắn.

    Tinh thần lực này ít nhất cũng là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám trở lên, mới có thể tạo thành ảnh hưởng đối với mình.

    Không hổ là kỳ thi cuối năm của quốc gia, thậm chí có cấp bậc này thủ hộ, tuy chung quanh thoạt nhìn cũng không lộ vẻ sâm nghiêm như vậy, nhưng thực tế tình huống lại không phải như thế.

    Lúc này đại môn trường thi đã mở ra, Trình Cung trực tiếp nhảy xuống ngựa đi vào đầu tiên, ba người Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, Chu Dật Phàm tức không làm gì được, cũng chỉ có thể đi theo phía sau tiến vào trong đó.

    - Chúng ta đi, làm chuẩn bị cho đại thiếu đậu Trạng Nguyên cưỡi ngựa dạo phố cùng chúc mừng.

    Trình Cung đi vào, Bàn Tử đột nhiên hét lớn một tiếng, mọi người phóng ngựa ly khai.

    - Còn dám nói đậu Trạng Nguyên, hắn cho rằng hắn là ai, đây chính là kỳ thi cuối năm, ai dám nói mình nhất định.

    - Tứ đại hại đều là một sắc, không có một thứ tốt.

    Thời điểm những người này thấy Bàn Tử đi rồi thì một mảnh oán giận, thấp giọng nghị luận chửi bới.

    Có người cũng đang nhìn xem hết thảy, đó chính là một lầu các ở nơi trung ương nhất của trường thi, bên trên có một đài chuyên môn ngắm trăng, nghe mưa, xem tuyết, giờ phút này có hai người đang ngồi ở chỗ kia.

    - Vân Ca Thành này xem ra là có chút chứa không nổi hắn, Thái Phó thấy thế nào?

    Thượng thư Đỗ Đạo Khôn chủ trì kỳ thi cuối năm, mà giờ khắc này Thái Phó Chu Tùng đang cùng Hoàng đế nói chuyện, vừa rồi hết thảy cũng đều bị hai người xem trong mắt, lúc này Hoàng đế đột nhiên mở miệng hỏi Chu Tùng bên cạnh.

    Chu Tùng nhìn đội kỵ mã phía dưới rời đi:

    - Từ xưa văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, sự tình văn chương thiên cổ, thắng bại một lời định.

    - Ha ha hảo một cái sự tình văn chương thiên cổ, thắng bại một lời định, vậy hôm nay trẫm ngay tại chỗ này một lời định thắng bại, có ai dám nói không.

    Hoàng đế cười lớn nói xong, đột nhiên gọi một người tới nói:

    - Nghe nói có người dám khai ra một canh bạc, nói Trình Cung nhất định có thể trở thành trạng nguyên, bất luận có bao nhiêu người mua Trình Cung thua cũng không cải biến tỉ lệ đặt cược, trẫm muốn xem bọn hắn có thể bồi nổi hay không, lập tức từ trong phủ lấy ra ba ngàn vạn lượng hoàng kim, trẫm đánh bạc Trình Cung thua.

    Lần trước Hoàng đế âm thầm ủng hộ Trình Lam, nguyên vốn là muốn mượn Trình Lam đả kích Trình Cung, do đó phân liệt Trình gia.

    Lại không nghĩ rằng dưới tình huống đó Trình Cung vậy mà có thể thắng được, mà Trình Lam vì Hoang Thú Bút hao phí hết bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, coi như là Hoàng đế nghe xong cũng đau lòng không thôi, nhưng lại cũng chỉ có thể mình đau tự biết.

    Lần này Trình Cung ở trước kỳ thi cuối năm cho Bàn Tử mở một canh bạc, Trình Cung nhất định đậu trạng nguyên một bồi hai, Hoàng đế nghe xong cảm thấy rất buồn cười.

    Chẳng lẽ Trình Cung cho rằng Lam Vân Đế Quốc này thật sự không có người trị được hắn sao, cho dù hắn thật sự có tài văn chương tốt thì như thế nào, cho dù hắn vượt qua Trình Lam thì như thế nào, trạng nguyên cuối cùng nhất là do trẫm định đoạt.

    Giờ phút này Hoàng đế trực tiếp ra tay, chính là muốn triệt để trị Trình Cung này, không phải hắn có rất nhiều tiền sao, cộng thêm những người khác ở dưới rót vào, lần này nếu Trình Cung thua, đủ để cho hắn nghiêng gia động sản, cho dù Trình gia chỉ sợ cũng bán đi của cải, một nửa sản nghiệp lấy tiền mặt mới có thể trả hết khoản sổ sách này.

    - Gia tộc lão thần nhiều năm qua cũng có chút tích súc, bệ hạ đã nói như thế, lão thần cũng theo người bỏ ra mười triệu lượng hoàng kim, lão thần ngược lại là rất muốn nhìn một chút, đến lúc đó Trình Tiếu Thiên phải trả nợ như thế nào.

    Chu Tùng nghe xong lập tức cười nói, tuy cũng biết Hoàng đế cùng Trình gia có mâu thuẫn rất lớn, cũng biết Hoàng đế không có khả năng coi trọng Trình Cung.

    Nhưng hôm nay chính miệng Hoàng đế nói, còn tự mình ba ra ba ngàn vạn lượng hoàng kim, tính chất tự nhiên bất đồng.

    Coi như là thời kỳ toàn thịnh của Đỗ Đạo Khôn cùng Chu Tùng hắn, cũng chỉ có thể quyết định danh sách tam giáp, cuối cùng nhất ai là trạng nguyên ai là bảng nhãn ai là thám hoa đều phải do Hoàng đế quyết định, trừ khi Trình Tiếu Thiên vì cháu trai hắn làm trạng nguyên mà dám lãnh binh bức vua thoái vị, nếu không lần này Trình Cung phải thua không thể nghi ngờ, mặc cho hắn có bản lĩnh thông thiên cũng khó có thể cải biến tình huống này.

    Chương 172: Đều có tâm tư, quỹ tích tinh thần

    Trước khi tới kỳ thi cuối năm của Lam Vân Đế Quốc phải đi qua rất nhiều cuộc thi, có thể đi vào kỳ thi cuối năm, trên cơ bản những giai đoạn cơ sở trước kia đã khảo thí qua, cho nên đến kỳ thi cuối năm cũng không có phức tạp như vậy.

    Sẽ không giống như cuộc thi trước kia, sẽ liên tục khảo thi vài ngày, kỳ thi cuối năm một ngày là định thắng bại, khảo thi chỉ là một quyển văn chương.

    Trước kia sở dĩ tứ đại tài tử có tiếng hô cao như vậy, giải thi đấu tứ đại tài tử có nhiều người nhiệt tình tham gia như vậy, là vì làm nền cho kỳ thi cuối năm, nhiều khi thanh danh, danh vọng của ngươi cũng rất trọng yếu.

    Trừ khi ngươi là người không màng danh lợi, nếu không ở dưới tình huống này, những người chấm bài thi sẽ chiếu cố đối với một ít tài tử có danh vọng cao hơn.

    Cái này cũng là nguyên nhân vì sao ở trước khi kỳ thi cuối năm diễn ra, tận lực tăng lên danh vọng của mình.

    Mà trước khi kỳ thi cuối năm bắt đầu, ai sẽ đạt được trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa cuối cùng nhất cũng thành chủ đề sốt dẻo nhất, sòng bạc cũng khai ra các loại tỉ lệ đặt cược, nhưng năm nay tất cả danh tiếng đều bị Đổ Thần phủ cướp đi.

    Đổ Thần phủ cũng giống như những sòng bạc khác, chỉ là ở trước khi kỳ thi cuối năm diễn ra, đột nhiên thả ra tin tức, tiếp nhận bất luận đặt cược gì.

    Tuy cũng biết sau lưng Đổ Thần phủ là Trình Cung, nhưng dù sao bọn hắn cũng không phải sòng bạc lâu đời, có một ít người vẫn còn lo lắng, cộng thêm trước khi Trình Cung liên tiếp làm Vân Ca Thành nhấc lên sóng to gió lớn, cũng có một ít người rất lo lắng lần này có phải Trình Cung sớm có chuẩn bị hay không.

    Đương nhiên, cũng có một nhóm người không tin tà thuật, bọn hắn càng thêm tin tưởng phân tích của bọn hắn, cho rằng mặc kệ Trình Cung phải chăng thật có thể chiến thắng Trình Lam, kết quả cuối cùng nhất hắn cũng thua, bởi vì Hoàng đế sẽ không để cho hắn thắng.

    Cho dù như thế, ở trước khi Trình Cung tiến vào trường thi, tổng cộng chỉ có một triệu lượng hoàng kim áp Trình Cung không đạt được trạng nguyên.

    Nhưng mà sau khi bọn người Bàn Tử trở lại Đổ Thần phủ không đến nửa canh giờ, người phía dưới mấy lần điên cuồng xông tới.

    - Có người đặt cược, áp ba ngàn vạn lượng nói đại thiếu thua.

    - Lại có người áp một ngàn vạn lượng...

    Hai phương diện đặt cược này, người che dấu ngược lại rất tốt, tuyệt đại đa số người không biết bọn họ là ai.

    Nhưng mà đối với một ít siêu cấp thế lực mà nói, đây cũng không phải là bí mật gì.

    Hoặc là nói, có người không muốn làm cái này là bí mật, vì vậy thời điểm người ở trường thi bên kia vẫn chưa hoàn toàn tiến vào trường thi, liên tiếp lại có vài nét bút vượt qua năm trăm vạn lượng hoàng kim áp Trình Cung thua.

    - Quả nhiên đã đến, thực đúng như đại thiếu đoán, xem ra quả nhiên Hoàng đế vẫn là rất có tiền, lần trước bị Trình Lam tiêu mất hai ngàn vạn lượng hoàng kim, lần này lại trực tiếp bỏ ra ba ngàn vạn lượng.

    Bàn Tử nhìn tờ danh sách trong tay, rất là sợ hãi thán phục.

    Sắc Quỷ đang xem tổng kết tình báo phía dưới truyền tới, hiện tại trừ những tình báo trọng đại hắn mới xem xét giải quyết.

    Dù sao hiện tại hệ thống tình báo càng ngày càng khổng lồ, có một đám người chuyên môn phân loại sự tình, sau đó đem một ít tin tức trọng yếu của giải thi đấu tuyển ra đưa cho hắn xem.

    Nghe lời này của Bàn Tử, Sắc Quỷ khó chịu khẽ nói:

    - Lần trước xem ra bọn hắn còn chưa tiếp nhận giáo huấn, lần này cho bọn hắn biết rõ cái gì gọi là đau.

    - Ân

    Bàn Tử cũng gật đầu, một lát sau hắn nhìn danh sách trong tay không ngừng gia tăng, lần nữa vuốt bụng nói:

    - Nếu không phải đại thiếu nói nhất định có thể thắng, ta đoán chừng tâm tình của ta hiện tại sẽ tê liệt, tên gia hỏa này quả thực quá điên cuồng, nhanh như vậy đã tăng tới tám ngàn ba trăm vạn lượng.

    Ở trước khi bài thi của kỳ thi cuối năm được thu, chỉ sợ cái số này sẽ đột phá một trăm triệu lượng, là một ức hoàng kim, khủng bố a.

    Sắc Quỷ trầm mặc một lát, đột nhiên rất chân thành mà nói:

    - Kinh phí tình báo tất phải gia tăng một chút.

    - Móa, không biết kiếm tiền đã biết phá sản, mặc kệ ngươi.

    Đúng rồi, một hồi cho ta một phần tư liệu, mịa nó, thắng tiền bọn hắn bất quá là vừa mới bắt đầu, ngược lại muốn nhìn đều ai muốn đối phó đại thiếu, đối phó Trình gia.

    ...

    Bên ngoài bởi vì Hoàng đế bỏ ra ba ngàn vạn lượng hoàng kim cùng Chu Tùng bỏ một ngàn vạn lượng hoàng kim, dẫn động không ít đại nhân vật nện tiền xuống dưới, mà cái này cũng kéo theo một số người khác, thời điểm đám thí sinh vừa vào phòng thi, bên ngoài cũng đã điên cuồng lên.

    Mà giờ khắc này, trong trường thi lại vô cùng nghiêm túc và trang trọng.

    Lúc trước dùng võ khai quốc, cũng không có đạo dùng võ trị quốc.

    Mà một quốc gia mạch văn hưng thịnh hay không, cũng quan hệ đến quốc gia này có hưng thịnh hay không.

    Lam Vân Đế Quốc ở phương diện này làm được coi như không tệ, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, văn hóa đều dùng Lam Vân Đế Quốc cầm đầu, nhưng ở trong mắt Trình Cung đây bất quá là bên trong thằng lùn chọn cao mà thôi.

    Quanh thân không phải Đồ Đằng Đế Quốc, thì là Man tộc, còn có nữa là vừa Thảo Nguyên Vương Đình mới thống nhất.

    Có thể nói, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu không có triều đình chính thức nào trải qua ngàn vạn năm, tự nhiên cũng sẽ không có mạch văn chính thức.

    Cũng chính là bởi vì như thế, thân là vua của một nước, Hoàng đế mới có thể nói ra lời nói kia.

    Trình Cung ngồi ở chỗ nầy, cũng không có cảm giác quá lớn, tuy có thể cảm nhận được ở đây hội tụ một ít thiên địa chính khí, nhưng mà không có đạt tới cái loại Hạo Nhiên Chính Khí, Thánh Nhân chi địa.

    Nếu thật là có khí tức Thánh Nhân trấn áp, cái kia lại bất đồng.

    Cảm giác ở đây, còn không bằng cảm giác mà Trình Cung nhìn bức họa kia ở Đỗ gia, càng thêm không bằng hắn ở kiếp trước đi qua vài chỗ.

    Đối với Trình Cung mà nói, nơi này là tiểu tràng diện, trăm nhà đua tiếng, người dùng văn nhập Thánh, cảm ngộ đạo lý, quy tắc, lực lượng thiên địa, Trình Cung ở kiếp trước đã từng gặp được qua.

    Dù sao thời gian lập quốc của Lam Vân Đế Quốc quá ngắn, cũng chưa từng chính thức xuất hiện Thánh nhân văn chương, trên thực tế cái gọi là Văn Khúc Tinh, chỉ là người bình thường trên phố nghe nhầm đồn bậy.

    Nhưng tất cả văn chương có thể dẫn động thiên địa dị tượng, có thể câu thông tinh vân, điểm ấy ngược lại là thật sự, bởi vì văn tự của bọn họ, đạo lý phù hợp thiên địa đại đạo, những Thánh Hiền Đại Nho này, bản thân cái hiểu của bọn họ cũng đã có thể làm cho hắn có được lực lượng sánh ngang với thần tiên lục địa.

    Trên thực tế, đối với bọn họ mà nói, đó là một phương thức tu hành khác.

    Cũng chính bởi vì đã từng có Thánh Hiền Đại Nho xuất hiện như vậy, mới có chuyện coi trạng nguyên là Văn Khúc Tinh hạ phàm.

    Trong đầu Trình Cung lẳng lặng nghĩ đến tràng cảnh mình năm đó trao đổi cùng Văn Thánh, mặc dù hắn là dùng văn nhập đạo, nhưng cuối cùng vẫn tới cầu chính mình.

    Lúc này ở vị trí trung tâm nhất của trường thi, Đỗ Đạo Khôn ngồi ở bên trong, vị trí của hắn có thể chứng kiến tình huống của tất cả thí sinh phía dưới.

    Thân là hậu nhân Á Thánh, cộng thêm vinh quang Đỗ gia một môn bảy Thượng thư, bản thân hắn ở đó như có một cảm giác trấn áp văn vận.

    Trước kia Đỗ Đạo Khôn cũng rất có tự tin, nhưng chẳng biết tại sao hôm nay nghe được sự tình của Trình Cung ở cửa ra vào, còn có chuyện Mập mạp la to nói như nắm chắt, tâm thần hắn có chút ít không yên.

    Văn vận đối với quốc gia xã tắc là sự tình to lớn, liên quan đến số mệnh quốc gia, lúc trước Đỗ Đạo Khôn tự cho là mình có thể khống chế hết thảy, nhưng hôm nay lại mất đi loại cảm giác này.

    Tại sao lại như thế, chẳng lẽ nguyên nhân là vì Trình Cung làm loạn trước đây sao, hay là vì Đỗ Khiêm không hiểu thấu mất tích.

    Bài trừ tạp niệm, các đại sự cũng phải đợi khảo thi xong mới nói sau, dù sao Đỗ Đạo Khôn cũng là Đỗ Đạo Khôn, công phu vài thập niên dưỡng khí, nhưng còn không có đạt tới trình độ Thánh Hiền Đại Nho chính thức, nhưng mà cũng có thể rất nhanh khống chế được cảm xúc chính mình.

    Thời gian đến, Đỗ Đạo Khôn dẫn đầu tất cả mọi người dâng hương lễ bái, sau khi tất cả lễ tiết đều hoàn thành, kỳ thi cuối năm rốt cục tuyên bố bắt đầu.

    Đối với những sĩ tử từ xa tới tham gia kỳ thi cuối năm đến nói, bọn họ đều tự mình hiểu lấy, không cầu lập dị, nhưng cầu không sai không qua.

    Nhưng đối với bọn người Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo nghĩ thì khác, bọn hắn muốn đề danh trên bảng vàng, nên kỳ thi cuối năm bắt đầu, bọn hắn cũng đề bút im im lặng lặng suy nghĩ.

    Rất nhanh Âu Dương Ngọc Bảo rốt cục viết, động tác của hắn cũng không phải rất nhanh, nhưng mà từng chữ lại vô cùng đẹp mắt trôi chảy, chỉ là một số chữ này tuyệt đối có thể được giám khảo hảo cảm.

    Thân là đệ tử thế gia, tình hình Lam Vân Đế Quốc hôm nay hắn tự nhiên rất rõ ràng, hôm nay Lam Vân quốc văn phong vừa lên, trừ coi trọng nội dung ra, lần đầu tiên biểu hiện cũng rất trọng yếu.

    Có thể nói, trong mười người sẽ có chín người ở lần đầu tiên bị bài trừ ra ngoài, lần này yêu cầu phải viết chữ thật tốt.

    Điểm ấy Âu Dương Ngọc Bảo phi thường có lòng tin, trên thực tế nếu như không phải hắn cho rằng không cần phải quá sức, cho dù hai năm trước bên trong trận đấu thư pháp tranh đoạt tứ đại tài tử cùng Mãnh Hổ, Lôi Hạo Uy, hắn tự nhận là phần thắng cũng chiếm bảy thành.

    Đây chính là hai năm trước hắn ở kỳ thi cuối năm cố ý lưu chuẩn bị, bình thường thư pháp hắn tối đa phát huy sáu phần tiêu chuẩn, hôm nay mới toàn lực ứng phó.

    Ngoại trừ thư pháp ra, hắn còn đem một ít mạch suy nghĩ mà gần đây Âu Dương Hải nói chuyện cùng hắn đều ghi vào, luận đúng là quốc gia phát triển cùng tam cương ngũ thường, cường điệu đúng là quân vi thần cương.

    Trong nội tâm Âu Dương Ngọc Bảo tự nhiên cũng nghĩ qua tranh đoạt trạng nguyên, nhưng hắn biết mình hi vọng không lớn, nhưng đối với bảng nhãn, thám hoa hắn vẫn có nắm chắc cầm lấy.

    Đã có quyển sách này, văn chương có thể nói là nhằm vào Trình gia, cho dù trạng nguyên cũng chưa chắc hoàn toàn không có cơ hội, dù sao đây là văn chương phù hợp tâm ý Hoàng đế.

    Mà một khi định trạng nguyên, văn chương này sẽ thông truyền thiên hạ, mặc dù có a dua nịnh hót, nhưng thì tính sao.

    Hoàng đế chính là quốc chi quân chủ, tất cả mọi người phải biết cái gì gọi là quân vi thần cương, nên hiểu được cái gì gọi là tam cương ngũ thường.

    Tam cương phù hợp thiên địa âm dương đạo, quân, phụ, phu là dương, vợ là âm.

    Dương vĩnh viễn ở vào chúa tể, địa vị tôn quý, âm vĩnh viễn ở vào phục tùng, địa vị ti tiện.

    Tốc độ hạ bút của Âu Dương Ngọc Bảo rất nhanh, hơn nữa chữ chữ đẹp đẽ phi thường, hoa lệ vô cùng, hoàn toàn là vây quanh quân vi thần cương.

    Mạch văn, số mệnh, chỉ sợ Lam Vân Đế Quốc còn chưa tới loại trình độ nầy, Trình Lam ngươi đã nghĩ ở bên trong kỳ thi cuối năm chế tạo dị tượng, cái kia một hồi ta cũng đúng lúc mượn nhờ dị tượng của ngươi, cho dù cho ngươi trở thành trạng nguyên, nhưng Chu Dật Phàm ta cũng muốn tất cả tỏ vẻ mới được.

    Ánh mắt Chu Dật Phàm nhìn qua phương hướng Trình Lam, lẳng lặng suy nghĩ lấy, bút trong tay lại chậm chạp không có hạ.

    Trong tay Trình Lam nắm Hoang Thú Bút, giờ phút này hắn đã không thèm nghĩ giá trị Hoang Thú Bút này nữa, hắn không ngừng vận chuyển bộ công pháp thần bí mà mình học được kia.

    Mênh mông tinh không, tồn tại vô số ngôi sao, tuy bọn hắn không có biện pháp so sánh cùng Cửu Châu đại địa, nhưng mà cũng phi thường khổng lồ.

    Quỹ tích vận hành tinh cầu, càng là một đạo lý kỳ lạ trong trời đất, đây là phù hợp vận chuyển thiên địa đại đạo.

    Khi khoa cử bắt đầu tiến hành không lâu, ngôi sao vận hành đột nhiên hình thành một quỹ tích đặc biệt, loại quỹ tích này Trình Lam đã sớm nhớ vô số lần.

    Lập tức tinh khí thần hắn hoàn toàn dung hợp làm một, lực lượng của hắn cũng hoàn toàn phóng thích, tinh thần lực của hắn thôi động xuống, hắn rốt cục viết.

    Chương 173: Văn Khúc Tinh đến thế gian

    Hắn vừa động bút, toàn bộ trong sân trường thi đều có chấn động rất nhỏ, nương theo đó là một đạo quang mang phóng lên trời.

    Bên trong tia sáng này mang theo một mùi thơm ngát, trên không trung vậy mà tạo thành một trạng thái văn tự, tùy theo mà đến chính là từng sợi tinh quang trên bầu trời chớp động, làm cho hào quang vốn là lập tức muốn tiêu tán này tách ra.

    Chữ chữ như châu ngọc, văn tự ngưng không mà không tiêu tan, văn tự phát ra mùi thơm ngát, hào quang chớp động, đây là bên trong sách xưa ghi lại, lúc Thánh Nhân viết văn chương mới có cảnh tượng này ah.

    Quan trọng nhất là một tia lực lượng trên bầu trời kia thẩm thấu xuống, coi như là con mắt người bình thường cũng có thể chứng kiến, mà kiểu chữ ngưng không vừa xuất hiện kia, càng làm cho tất cả thí sinh cùng giám khảo trường thi đều khiếp sợ.

    - Trời giúp Lam Vân Đế Quốc ta, thí sinh chỗ đó là ai, nhanh chóng báo lên.

    Đỗ Đạo Khôn cũng mãnh liệt đứng dậy, rốt cuộc ngồi không yên, loại chuyện này tuyệt đối là khiếp sợ thiên hạ, trong lịch sử Lam Vân Đế Quốc chưa từng có qua.

    Chỉ có thể tìm được ở trong sách vở ghi lại, vậy mà hôm nay xuất hiện.

    - Khởi bẩm đại nhân, văn tự xuất hiện ở chỗ Trình Lam.

    Lập tức có quan viên phụ trách hưng phấn tới hồi báo, trong trường thi xuất hiện việc trọng đại này, coi như là bọn hắn cũng nhất định có thể thơm lây.

    - Đã bắt đầu rồi à.

    Khóe miệng Chu Dật Phàm nổi lên dáng tươi cười, bút trong tay rốt cục cũng rơi xuống, tinh thần lực cũng lập tức sinh ra một loại ba động kỳ lạ, loại ba động này vậy mà lập tức làm cho tinh quang cùng văn tự trên không của Trình Lam đột nhiên run rẩy.

    Tinh thần lực của Chu Dật Phàm giống như tiếng đàn, vậy mà trùng kích đả động tinh lực mà Trình Lam dẫn động xuống, sau đó văn tự của hắn cũng đồng dạng treo trên bầu trời, đồng thời trong văn tự kia vậy mà có một loại ba động.

    Mặc dù chỉ là xem văn tự, lại cho người một cảm giác bách nhạc tề minh.

    - Lại có dị tượng, nhanh, nhanh chóng tra ra.

    Đỗ Đạo Khôn bên này còn chưa viết xong tấu chương, vậy mà lại phát hiện có dị tượng.

    - Chúc mừng đại nhân, loại chuyện này ở trong các triều đại của Nam Chiêm Bộ Châu cho tới bây giờ không có xuất hiện qua, chỉ có trong điển tịch mới có ghi lại.

    - Cũng chỉ có ta Hoàng thượng anh minh, đại nhân với tư cách Thánh Nhân sau này, dưới sự chủ trì của Đỗ gia thất đại Thượng thư mới xuất hiện việc trọng đại như thế.

    Puan viên phía dưới lập tức chúc mừng, mặc dù là vuốt mông ngựa trắng trợn, nhưng lúc này Đỗ Đạo Khôn lại vô cùng hưởng thụ.

    Này chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách, mình cũng sẽ được lưu danh thiên cổ.

    - Hừ!

    Trình Lam đang toàn tâm viết văn, đồng thời thể nội không ngừng mượn nhờ tinh lực rửa thân thể, rèn luyện tinh thần, cảm nhận được Chu Dật Phàm đi theo thơm lây, hắn cũng không có ngăn trở, chỉ cần hắn không quá phận là được.

    Cho dù hắn cùng mình đồng thời xuất hiện dị tượng thì như thế nào, cuối cùng nhất Hoàng đế vẫn sẽ cho mình trở thành trạng nguyên, chuyện này là ván đã đóng thuyền, ai cũng không cải biến được.

    Trình Cung, ta nhìn ngươi dựa vào cái gì đấu cùng ta, chỉ bằng ngươi cũng muốn đấu cùng ta, sau lần này ta muốn vĩnh viễn dẫm nát ngươi dưới lòng bàn chân, cho ngươi trọn đời khó có thể xoay người.

    - Tốt, quả nhiên không có làm cho trẫm thất vọng.

    Đây hết thảy Hoàng đế cũng đều thấy rõ, mặc dù biết Trình Lam không phải là thật sự chữ chữ châu ngọc, văn động thiên địa, dị tượng Thánh Nhân, nhưng thật giả không trọng yếu, quốc gia cần hắn, còn có thể làm được hiệu quả như vậy là được.

    Về phần hắn làm thế nào, chỉ muốn hắn có thể bị mình khống chế, cho dù hoàn toàn hư giả, trẫm nói hắn thật thì là thật.

    Giờ phút này bên ngoài đã sớm bị kinh động.

    - Đến cùng xảy ra chuyện gì, trên bầu trời đó là cái gì, thật xinh đẹp, hào quang sáng ngời.

    - Chẳng lẽ thật sự là chữ chữ châu ngọc, văn tự hiểu rõ thiên địa, văn thánh dị tượng.

    - Đó là chỗ của Trình Lam, còn có Chu Dật Phàm, thật không hỗ là tứ đại tài tử.

    Cùng cái này vừa so sánh với, Trình Cung trước kia ở giải thi đấu tứ đại tài tử, căn bản cái gì cũng không tính toán.

    - Đây chính là dị tượng trong điển tịch ghi lại, Thánh nhân xuất thế mới có, Trình Cung là thiếu gia ăn chơi, cho dù có chút ít thông minh, cũng làm sao có thể đánh đồng những người này.

    Trong trường thi, cả đám đều nhịn không được châu đầu ghé tai, nếu bình thường sớm đã bị cảnh cáo hoặc là bị đuổi đi ra, nhưng mà lúc này những giám thị kia so với bọn hắn càng hưng phấn, càng giật mình, căn bản không có người đi để ý tới những chuyện này.

    Trình Cung một mực ngồi ngay ngắn không động, thẳng đến khi Trình Lam cùng Chu Dật Phàm chữ chữ châu ngọc, trên bầu trời xuất hiện văn tự kinh động tất cả mọi người, hắn mới chậm rãi bắt đầu vận chuyển lực lượng.

    Văn Khúc thuộc thủy, là sao thứ tư trong Bắc Đẩu, là sao chủ khoa bảng.

    Thất Tinh Phá Không Trảm là ngưng tụ tinh lực Bắc Đấu Thất Tinh, cuối cùng nhất ngưng tụ thành một môn thần thông vô thượng.

    Xem công pháp Trình Lam này tu luyện, hẳn là một công pháp hấp dẫn tinh lực nào đó, chỉ có điều cấp bậc tương đối thấp.

    Cộng thêm bản thân lực lượng của hắn, càng thêm không có ngoại lực cùng pháp bảo tương trợ, hắn không có biện pháp trực tiếp hấp dẫn tinh lực tinh không vì mình sở dụng, chỉ có thể mượn nhờ lần khảo thí này.

    Song tinh hội tụ, hắn một lần hành động cùng song tinh thành lập liên hệ, mượn nhờ lực song tinh rửa thân thể, rèn luyện tinh thần lực, đối với hắn có chỗ tốt lớn lao.

    Thấy hắn đã thành lập kết nối cùng song tinh, Chu Dật Phàm kia vậy mà sử dụng Thất Âm chi pháp đánh cắp tinh lực, vốn là coi như là thông minh, Nhưng tiếc bọn hắn gặp phải mình.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết trong thể nội Trình Cung vận chuyển, âm dương vạn vật, tinh lực cũng là âm dương vạn vật liệt kê, năm đó Trình Cung tu luyện Thất Tinh Phá Không Trảm có thể hấp thu lực mấy vạn quần tinh trong tinh không, đối với tinh lực cũng không xa lạ gì.

    Dùng Âm Dương Vạn Vật Quyết làm nền, dùng công pháp Thất Tinh Phá Không Trảm vận chuyển.

    - Oanh!

    Tinh quang trên bầu trời chậm rãi rơi xuống chỗ Trình Lam, bỗng nhiên ngay lúc đó chuyển hướng, lập tức hào quang bạo tăng gấp trăm lần, trực tiếp trùng kích tiến vào bên trong thân thể Trình Cung.

    Mà thời điểm Trình Lam vừa mới mượn nhờ một tia lực lượng đặc biệt do tinh lực ngưng tụ, cũng trực tiếp bị lực lượng kia phá hủy.

    Trình Lam vốn đang vận dụng ngòi bút như bay, mượn nhờ tinh lực này tạo chữ chữ châu ngọc, văn tự treo trên bầu trời, lần này trực tiếp phun ra một búng máu, văn tự trên bầu trời biến mất toàn bộ.

    Tình huống của Chu Dật Phàm so với Trình Lam đỡ hơn một ít, nhưng cũng không tốt đến đâu, bởi vì hắn mượn nhờ tinh lực này, sau đó này tinh lực bị Trình Cung dã man mang đi toàn bộ, làm cho bút trong tay hắn trực tiếp vỡ vụn, văn chương vừa mới ghi cũng hủy diệt, sắc mặc tái nhợt.

    Mà giờ khắc này, thân ảnh Trình Cung trở nên vô cùng lớn, hào quang Văn Khúc Tinh đã không phải ở gần kề phụ cận mới chứng kiến, tất cả mọi người ở toàn bộ Vân Ca Thành đều có thể chứng kiến, hào quang Văn Khúc Tinh cùng Văn Xương Tinh trên bầu trời bao phủ trên người Trình Cung.

    - Không, không có khả năng, hắn sao có thể tiếp nhận được tinh lực mạnh như thế, hắn làm sao hiểu được phương pháp hấp dẫn tinh lực, vì cái gì?

    Trình Lam bụm không dám tin nhìn phương hướng Trình Cung, nhìn thân ảnh được tinh quang chiếu xạ kia dần dần bay lên, mà ngay cả hắn cũng không thể không thừa nhận thân ảnh kia, khí thế, còn có nhẹ nhàng huy động Hoang Thú Bút kia, tản ra một say mê hấp dẫn chỉ có trong điển tịch thượng cổ ghi lại.

    Trình Cung tự nhiên không có đạt tới tình trạng dùng văn nhập thánh này, nhưng hắn từng bái kiến tồn tại Thánh nhân chính thức, dùng văn nhập thánh, dùng văn nhập đạo.

    Khí thế của bọn hắn Trình Cung rất quen thuộc, nên giờ phút này hắn mượn nhờ Hoang Thú Bút nhẹ nhàng viết văn tự, thể hiện ra một tia say mê hấp dẫn.

    Vốn là tâm cảnh của Trình Cung cũng đã rất cao, giờ phút này lại mượn nhờ tinh lực phụ trợ, đối với Lam Vân Đế Quốc là một quốc gia còn chưa có trụ cột gì mà nói, này đã đủ mạnh.

    - Văn vận hưng thì quốc hưng, vận mệnh Lam Vân Đế Quốc hưng thịnh, Văn Khúc Tinh đến thế gian.

    Lúc này, trong trường thi có một học sinh đột nhiên kích động, không đi làm văn chương, ngược lại là quỳ xuống hướng về phía Trình Cung quỳ lạy.

    Hắn vừa làm, lập tức làm cho rất nhiều học sinh kích động làm theo, trong miệng bọn hắn đồng dạng hô to lấy những lời này.

    Rất nhanh những lời này liền từ trong trường thi truyền ra, bởi vì hơn một ngàn sĩ tử đồng thời hô to, chung quanh đều có thể nghe được.

    Quần chúng bên ngoài vừa nghe được, lập tức quỳ lạy, càng hô to những lời này.

    - Văn vận hưng thì quốc hưng, vận mệnh Lam Vân Đế Quốc hưng thịnh, Văn Khúc Tinh đến thế gian.

    - Văn vận hưng thì quốc hưng, vận mệnh Lam Vân Đế Quốc hưng thịnh, Văn Khúc Tinh đến thế gian.

    Thời gian dần trôi qua, thanh âm liên tiếp lan xa, hơn nữa không ngừng có người bắt đầu quỳ lạy hô to.

    - Nhanh, lập tức thỉnh ý chỉ.

    Đỗ Đạo Khôn không cần đi hỏi cũng nhìn ra bên trong tinh quang là Trình Cung, chỉ là Văn Khúc Tinh như thế nào là một quần là áo lượt, đây quả thật là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

    Nhưng giờ phút này hào quang của Văn Khúc Tinh cùng Văn Xương Tinh, so với Trình Lam, Chu Dật Phàm vừa rồi phát ra hào quang cường gấp trăm lần.

    Tuy Trình Cung không có chữ chữ châu ngọc, nhưng trên bầu trời xuất hiện thân ảnh của hắn, toàn bộ mọi người Vân Ca Thành đều thấy được.

    Tại sao có thể như vậy, một cái quần là áo lượt làm sao có thể dẫn động tinh quang của Văn Khúc Tinh cùng Văn Xương Tinh chiếu rọi.

    Đỗ Đạo Khôn học phú năm xe, về dị tượng Thánh Hiền Đại Nho viết văn tự dẫn động thiên địa hắn cũng đọc qua.

    Nhưng hắn cũng biết Trình Lam cùng Chu Dật Phàm có thành phần mưu lợi, nhưng Trình Cung này hắn lại không biết nên nói như thế nào.

    Nói hắn thật là Văn Khúc Tinh hạ thế, viết ra văn chương Thánh Hiền dẫn động thiên địa dị tượng, đánh chết Đỗ Đạo Khôn hắn cũng không tin, nhưng hết thảy lại hiện ra trước mắt.

    Tinh Không Trảm, cần tinh lực mới có thể phát huy ra uy lực chính thức, về sau là trụ cột của thần thông Thất Tinh Phá Không Trảm.

    Mà Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu lực vạn vật, tinh lực cũng thuộc âm dương vạn vật, sau khi hấp thu, Âm Dương Vạn Vật Quyết đã có biến hóa rất lớn.

    Thất Tinh Phá Không Trảm so với công pháp mà Trình Lam lấy được cường đại gấp trăm lần, mà Âm Dương Vạn Vật Quyết còn có thể trực tiếp hấp thu tinh lực, không cần lo lắng tinh lực tạo thành tổn thương đối với thân thể.

    Cộng thêm thân thể Trình Cung viễn siêu Trình Lam rất nhiều, cho nên hắn có thể làm như cá gặp nước.

    - Không đó là ta, của ta...

    Nhìn tinh quang liên tục không ngừng chiếu xạ chỗ Trình Cung, Trình Lam vươn tay như muốn níu kéo, nhưng mà chỉ có thể tưởng tượng.

    Trong lúc vô tình hắn đạt được một môn Vạn Tinh Luyện Thần Quyết, nhưng môn công pháp này có chút không trọn vẹn, tuy giai đoạn trước có thể làm cho tốc độ hắn tăng lên rất nhanh, nhưng về sau lại kẹt ở một cái bình cảnh.

    Lần này hắn muốn thông qua tinh lực để đền bù chỗ thiếu hụt này, hơn nữa làm cho lực lượng mình một lần hành động tăng vọt.

    Chỉ cần hắn có thể bổ khuyết cho Vạn Tinh Luyện Thần Quyết trọn vẹn, lực lượng kia của hắn nhất định sẽ đột nhiên tăng mạnh, hơn nữa liên tục không ngừng hấp thu tinh lực, cũng sẽ làm cho lực lượng của hắn đột nhiên tăng mạnh.

    Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc là duy nhất có thể thừa nhận tinh lực, lại có thể làm được chữ chữ châu ngọc, văn tự treo trên bầu trời, hắn chẳng những muốn nhờ tinh lực bổ khuyết Vạn Tinh Luyện Thần Quyết, còn muốn thừa cơ hội này chế tạo mình thành Văn Khúc Tinh đến thế gian, danh lợi song thu.

    Cũng chính bởi vì vậy, lúc ấy mặc dù mất bảy ngàn vạn lượng hoàng kim hắn cũng mua Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, so sánh với Văn Khúc Tinh đến thế gian, tiền đã không có trọng yếu như vậy.

    Nhưng hắn như thế nào cũng thật không ngờ, chính mình tân tân khổ khổ tính toán, kết quả là lại là công dã tràng.

    Chương 174: Thánh Nhân hư ảnh, trạng nguyên không phải ta thì không có ai

    - Trình Cung, ta còn coi thường ngươi, không nghĩ tới vậy mà ngươi cũng sớm có chuẩn bị, làm sao ngươi có thể hiểu được phương pháp cô đọng tinh lực, hơn nữa so với Trình Lam còn mạnh hơn gấp trăm lần, người ủng hộ sau lưng ngươi là ai, chẳng lẽ là thần tiên lục địa?

    Sắc mặc Chu Dật Phàm tái nhợt, nhìn chằm chằm vào hư ảnh của Trình Cung, trong miệng thì thào tự nói.

    Đổ Thần phủ, ở trước khi khoa cử chính thức bắt đầu không lâu cũng đã ngừng thu đặt cược, giờ phút này Bàn Tử p cùng Sắc Quỷ cũng đã đứng dậy ngơ ngác nhìn hào quang thông thiên, còn có Trình Cung bên trong tinh quang.

    - Quá con mẹ nó hung ác, trách không được đại thiếu nói nhất định thắng, hiệu quả này cũng quá kinh người a.

    Phát đạt rồi, thắng định rồi, ha ha, lần này thắng định rồi.

    Bàn Tử vốn là lầm bầm lầu bầu, sau đó hưng phấn rống to.

    Sắc Quỷ thì không ngừng hâm mộ nhìn chằm chằm vào Trình Cung bên trong tinh quang, mang theo tư thế Thánh Hiền viết văn tự:

    - Quá tuấn tú xuất sắc, mịa nó, đánh chết ta cũng phải học được chiêu này, về sau dùng để truy nữ hài nhất định mọi việc đều thuận lợi.

    Ở trong phủ nhất đẳng Trấn Quốc Công, thân hình của Trình Tiếu Thiên đột nhiên bay lên không, rất nhanh đã đến giữa không trung, nhìn qua Trình Cung bên trong tinh quang.

    - Tiểu vương bát đản, lúc nào học được công pháp sử dụng tinh lực rồi, lại còn giả thần giả quỷ, bất quá hắn lộng như vậy, về sau Trình gia ta chẳng phải là ra một vị Văn Thánh còn sống sao.

    Cho dù không thành được Văn Thánh, nhưng Á Thánh là không có vấn đề đi nha, ha ha, xem ai về sau còn dám nói Trình gia chúng ta đều là vũ phu, đến lúc đó ta giẫm lấy mặt của bọn hắn, nói cho bọn hắn biết, cháu của ta là Văn Khúc Tinh đến thế gian, ha ha.

    Trình Tiếu Thiên lầm bầm lầu bầu lấy, đến cuối cùng hưng phấn không thôi, nhịn không được cất tiếng cười to.

    Cảnh giới như Trình Tiếu Thiên, tự nhiên liếc có thể nhìn ra Trình Cung chỉ là sử dụng công pháp dẫn động tinh lực mà thôi, về phần các loại hư ảnh kia, giống như là bóng dưới ánh đèn, hư ảo mà thôi.

    Nhưng toàn bộ Vân Ca Thành lại có mấy cái như Trình Tiếu Thiên, tuyệt đại đa số người căn bản không hiểu, sau đó cộng thêm chung quanh có một ít người tᯠthế, Văn Khúc Tinh đến thế gian đã triệt để trở thành sự thật, xâm nhập nhân tâm.

    Toàn bộ Vân Ca Thành đều đắm chìm bên trong Văn Khúc Tinh hạ phàm, cho dù ngẫu nhiên có một hai người nghi vấn, Trình Cung này không phải đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử sao, lập tức cũng sẽ bị người chung quanh mắng cho cúp đuôi.

    - Ngươi không biết Trình đại thiếu vừa mới đánh bại tứ đại tài tử sao, là một người liền đánh bại bốn tài tử.

    - Trách không được gần đây Trình đại thiếu lãnh binh xuất chinh, tiêu diệt tà giáo, nguyên lai Trình đại thiếu là Văn Khúc Tinh hạ phàm, trách không được lợi hại như vậy.

    - Thế nhưng mà ta nghe nói hắn hung hăng càn quấy, quần là áo lượt...

    - Ngươi hiểu được cái gì chứ, hài tử ngoan theo khuôn phép cũ có mấy cái thành công, không có người thường làm sao có sự tình phi thường.

    - Coi như là quần là áo lượt thì thế nào, Văn Khúc Tinh quần là áo lượt cũng là Lam Vân Đế Quốc chúng ta mới có.

    Người bình thường đối với hiện tượng thần thánh này càng không có sức chống cự, cộng thêm ngay từ đầu có người kích động, cảm xúc của tất cả mọi người Vân Ca Thành đã đạt tới đỉnh cao, bọn hắn đã hoàn toàn cho rằng Trình Cung là Văn Khúc Tinh.

    - Trình Cung, rốt cuộc là ai ở sau lưng ủng hộ ngươi đối nghịch cùng trẫm.

    Khi Hoàng đế chứng kiến Trình Cung dẫn động tinh lực làm của riêng, hơn nữa chế tạo ra hiệu quả oanh động như thế, đã có một xúc động muốn lao xuống giết người.

    Người đứng lên, hai tay đặt ở lan can, lực lượng trên người ẩn ẩn ba động, không khí chung quanh lạnh như băng đều trở nên khô nóng, trong phạm vi trăm mét chung quanh thân thể của hắn, tuyết nhao nhao hòa tan.

    Nguyên khí chung quanh thân thể của hắn chậm rãi ngưng tụ, như muốn ngưng tụ thành một đầu Hỏa Long phóng lên trời, trực tiếp chụp vào Trình Cung.

    Vẻ bình tĩnh khi đặt cược ba ngàn vạn lượng hoàng kim, tự tin nhàn nhã đã hoàn toàn mất đi, ở trong mắt hắn xem ra đây là một ván bài không có khả năng thua, là cơ hội tốt nhất cho Trình không biết tự lượng sức mình một bài học.

    Hắn là Hoàng đế, cửu ngũ chí tôn quân lâm thiên hạ, ai là trạng nguyên, cuối cùng nhất là sự tình một câu nói của hắn, loại tình huống mà hắn chỉ ai thì là người đó, loại tình huống này làm sao có thể thua.

    Nhưng hiện tại Trình Cung lại dẫn động tinh lực, nghe nhìn lẫn lộn, chế tạo hiệu quả Văn Khúc Tinh đến thế gian, lừa dối toàn bộ Vân Ca Thành.

    Loại tình huống này, cho dù hắn làm Hoàng đế cũng không thể tùy tiện điểm trạng nguyên, nếu như hiện tại hắn dám nói Trình Cung không phải trạng nguyên, chẳng phải là nói trời ban điềm lành có vấn đề, Lam Vân Đế Quốc không có mạch văn đại vận, hắn cũng không phải là một Hoàng đế khai sáng.

    Ba ngàn vạn lượng hoàng kim là nhỏ, quốc gia đại sự mới trọng đại.

    Hoàng đế hiện tại có một cảm giác bị người đem đao gác ở trên cổ, này hoàn toàn không phải bổn ý của hắn, nhưng không làm thì rất có thể ngôi vị hoàng đế khó giữ được, thậm chí để tiếng xấu muôn đời.

    Càng nghiêm trọng hơn, thậm chí sẽ dao động căn cơ toàn bộ Lam Vân Đế Quốc, trở thành tội nhân thiên cổ của Lam Vân Đế Quốc.

    Chu Tùng ở một bên nhìn, thật dài thở dài, cười khổ lắc đầu.

    Tổn thất một ngàn vạn lượng hoàng kim hắn chịu nổi, nhưng cục diện hoàn toàn không có khả năng thua, vậy mà sẽ biến thành như vậy.

    Cho dù Trình Cung cũng là chữ chữ châu ngọc, văn tự treo trên bầu trời tách ra hào quang, Hoàng đế cũng có thể khâm điểm Trình Lam.

    Nhưng hiện tại Trình Cung căn bản là vạn chúng chú mục, trực tiếp được Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh song tinh chiếu rọi, hơn nữa thời gian dài ngưng tụ không tiêu tan, toàn bộ mọi người Vân Ca Thành cúng bái, dưới tình huống như vậy Hoàng đế cũng không dám nói hắn không phải trạng nguyên.

    Hoàng đế dù lợi hại, cũng không dám làm thiên hạ công phẫn.

    Đây mới là chuyện làm cho Hoàng đế thống khổ nhất, hắn vừa mới đặt cược đánh bạc Trình Cung thất bại, công khai biểu lộ thái độ của mình, này là hoàn toàn không nể mặt mũi Trình gia.

    Nhưng hiện tại lại không thể không thừa nhận Trình Cung là trạng nguyên, này chẳng khác nào tự đánh mặt của mình.

    Nhưng hắn không như vậy lại không được, bên trên có lịch sử là bằng, dưới có dân chúng làm chứng, nếu hắn không muốn thiên cổ bêu danh, nhất định phải thừa nhận Trình Cung là trạng nguyên.

    - Bệ hạ, hãy để cho người mau chóng đi đem bài thiVăn Khúc Tinh trạng nguyên niêm phong cất vào kho, trạng nguyên đã có, Trình Lam, Chu Dật Phàm có thể liệt kê tam giáp.

    Chu Tùng là lão gian cự hoạt chân chính, nhưng hắn cho tới bây giờ cũng không làm cho Hoàng đế cảm giác ý kiến của hắn ảnh hưởng tới Hoàng đế, chỉ là dẫn xuất Hoàng đế quyết định.

    Bởi vì hiện tại loại cục diện này, nếu không nhanh chóng chấm dứt, chỉ có thể làm cho lực ảnh hưởng của Trình gia cùng Trình Cung tiếp tục tăng lớn, nếu đã ra dấu hiệu Văn Khúc Tinh đến thế gian, vậy dứt khoát mau chóng phong thưởng, tránh cho hắn chế tạo ảnh hưởng càng lớn.

    Hoàng đế nghe xong, lập tức lòng có quyết định.

    - Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm, Lam Vân Đế Quốc ta văn vận hưng thịnh, vận mệnh quốc gia hưng thịnh, kỳ thi cuối năm Văn Khúc Tinh hạ phàm, không cần trải qua thi đình, đặc biệt phong Trình Cung là trạng nguyên, những người khác sau này tham gia thi đình tiến hành phong thưởng.

    ...

    Trình Lam mới hiểu một chút về tinh lực, mặc dù Trình Cung ở kiếp trước chỉ là đơn giản tu luyện thoáng một phát, nhưng hiểu biết đối với tinh lực không phải Trình Lam có thể so sánh.

    Về phần vận dụng Hoang Thú Bút cùng Linh Đài Thánh Mặc, Trình Lam tối đa chỉ phát huy đến trình độ chữ chữ châu ngọc, văn tự treo trên bầu trời, nhàn nhạt Mặc Hương, nhưng Trình Cung lại có thể chân chánh kích phát lực lượng của Cổ Hoang thú cùng Linh Đài Thánh Mặc, sau đó mô phỏng ra một tia cảm giác Thánh nhân.

    Lúc này mới có thể ở phía dưới tinh lực của Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh bao phủ, hình thành hư ảnh khiếp sợ toàn bộ Vân Ca Thành.

    Chỉ là một cái hư ảnh, nhưng lại có một cảm giác vô cùng thần thánh.

    Nếu người từng bái kiến Thánh Nhân, bái kiến bách thánh tề minh tự nhiên có thể nhìn ra, hoặc là lực lượng đầy đủ cường đại cũng có thể, nhưng đối với tuyệt đại đa số người mà nói, cái hư ảnh kia đã đủ làm cho tâm hồn bị trùng kích cực lớn.

    Loại tâm hồn rung động này, hoàn toàn không phải bất luận ngôn ngữ hay văn chương gì có khả năng hình dung.

    Mà giờ khắc này Trình Cung chế tạo ra hư ảnh Thánh Nhân, Văn Khúc Tinh đến thế gian thì đang điên cuồng hấp thu tinh lực, cũng may mắn lúc trước hắn đột phá đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy, nếu không thật đúng là không có biện pháp chế tạo ra hiệu quả như thế.

    Cho dù như thế, hắn cũng cơ hồ đã đến cực hạn, tinh lực quá mức khổng lồ, nếu không phải Âm Dương Vạn Vật Quyết đặc biệt dung hợp hấp thu, giờ phút này chỉ sợ Trình Cung cũng đã bị những tinh lực kia làm bạo thể.

    Thất Tinh Phá Không Trảm là pháp môn thần thông, khi tu luyện sẽ ngưng tụ vũ kỹ Siêu phàm Tinh Không Trảm.

    Nhưng tiêu hao này vẫn là số ít, Trình Cung vì chế tạo hiệu quả như vậy, lại không thể như Trình Lam tiểu đả tiểu nháo như vậy, tinh lực còn lại hắn chỉ có thể toàn bộ dung nhập trong thân thể.

    Rửa thân thể, rèn luyện tinh thần lực, cô đọng thân thể.

    Tinh lực thần bí khổng lồ, là lực lượng một cái tinh cầu trong tinh không.

    Nếu như không phải thời điểm đặc thù này, muốn hoàn toàn hấp thu tinh lực, trừ khi có thể bay đến phía trên cương phong cửu thiên mới được, nhưng mà như vậy rất nguy hiểm, ít nhất phải đạt tới thần tiên lục địa mới được.

    Hiện tại đây là cơ hội khó được, tự nhiên Trình Cung sẽ không bỏ qua.

    Tạp chất trong thân thể Trình Cung bị thanh trừ lần nữa, tuy thân thể của hắn đã rất cường đại, nhưng ở dưới tinh lực áp súc, thân thể trở nên càng thêm ngưng tụ cường đại, thời gian dần trôi qua, đã vượt qua cực hạn Phạt Mạch kỳ.

    Tinh thần lực càng không ngừng khôi phục, mà lực lượng của Trình Cung cũng đang không ngừng tăng trưởng.

    Phạt Mạch kỳ tầng bảy đỉnh phong, Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám, Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, Trình Cung một hơi vượt qua rất nhiều giai đoạn, thậm chí bởi vì tinh thần lực, tâm tình, phương diện lực lượng cũng siêu việt bình thường, ngay cả bình cảnh Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín cũng một lần hành động vượt qua, lực lượng trực tiếp đạt đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ mười mới chậm lại.

    Tinh lực vô cùng vô tận, tuy không lâu nhưng mà hiệu quả lại vô cùng kinh người.

    Chỉ mà thời gian song tinh hội tụ này có hạn, dù sao đây không phải là Trình Cung hoàn toàn bằng vào lực lượng cá nhân dẫn động tinh lực, giờ phút này tinh lực đã lộ ra có chút suy yếu, hiển nhiên đã đi qua thời gian nhất định, cũng đi qua thời điểm song tinh hội tụ tốt nhất.

    Nhưng lần này Trình Cung thu hoạch lại phi thường kinh người, một hơi từ Phạt Mạch kỳ tầng thứ bảy đột phá đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ mười, phải biết rằng ở Phạt Mạch kỳ còn có thể đột phá như thế, trừ khi có thiên đại kỳ ngộ, nếu không căn bản không có khả năng.

    Mà tinh thần lực của hắn cũng đã khôi phục đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, cường độ thân thể càng tăng vọt liên tiếp, đã có thể so với trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba có được pháp lực.

    - Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết...

    Lúc này, Trình Cung mơ hồ đã nghe được có người truyền chỉ, Trình Cung vừa rồi mượn nhờ tinh lực cường đại đã điều tra qua chung quanh, chí ít có bốn gã Siêu Phàm kỳ tồn tại.

    Lại có một gã thần thông quảng đại Thoát Tục kỳ tồn tại, có lẽ là cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng.

    Hiện tại theo thái giám kia tới tuyên chỉ, có hai gã Siêu Phàm kỳ cùng đi qua, mà ngay cả thần niệm của Chu Hằng đã lưu ý tới Trình Cung.

    Dưới tình huống bình thường, cho dù tinh thần lực của Trình Cung khôi phục đến trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, cũng không có thể hiểu rõ kỹ càng tình huống đến như vậy.

    Nhất là tình huống về cấm vệ quân Đại thống lĩnh Chu Hằng, Chu Hằng kia là tồn tại ngang hàng Trình Tiếu Thiên, Lôi Nhạc, cũng là phía dưới thần tiên lục địa, một trong những tồn tại vũ lực đỉnh phong nhất của Vân Ca Thành.

    Chương 175: Thái tổ huấn

    Nhưng dưới tinh lực, tinh thần lực của Trình Cung đạt được lực lượng bổ sung rất nhanh khôi phục ra, cũng có thể thừa cơ hiểu thêm một ít tình huống.

    Nhưng theo tinh lực dần dần tiêu tán, Trình Cung cũng không dám đơn giản đi điều tra Chu Hằng cùng mấy tồn tại Siêu Phàm kỳ kia.

    Đến ngăn trở đúng không, bất quá cũng đúng lúc, ngươi không ngăn trở ta cũng sắp xong, chỗ tốt cơ bản cũng đã nhận, vậy thì chấm dứt a.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, đột nhiên tinh thần lực trong lúc đó ba động, lực lượng khổng lồ trong tinh không kia lập tức tản ra.

    Mà động tác của hư ảnh giống như Thánh Nhân ở bên trong tinh quang thì làm một số tư thế cuối cùng.

    - Oanh!

    Tinh lực này lập tức rơi xuống, ngược lại làm cho học sinh ở đây nhận được chỗ tốt, nhưng mà có ba cổ tinh lực cường đại phân biệt ba phương hướng tán đi.

    Xem ra giống như là ba người bọn hắn hấp thu hơn phân nửa tinh quang tản ra, nhưng trên thực tế lấy lực lượng ẩn chứa trong tinh cầu quá mức cường đại, nếu Trình Lam không có bị thương có lẽ có cơ hội nghĩ biện pháp hấp thu, mà Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo thì căn bản không hiểu hấp thu như thế nào.

    Nếu như ít mà nói, thì coi như cũng được, như thế ngưng tụ nhiều như vậy, quả thực đồng dạng cùng công kích.

    Cái này giống như nén bạc, nếu như tán ra rơi xuống, người nhặt được sẽ rất hạnh phúc.

    Nhưng nếu như đem mấy chục vạn lượng bạc đều ngưng tụ cùng một chỗ, trực tiếp nện xuống, cái kia chính là sự tình muốn chết.

    - Ah!

    Âu Dương Ngọc Bảo đã viết xong văn chương, cũng đang xem hư ảnh Văn Khúc Tinh bên trong kia, không nghĩ tới tinh quang đột nhiên ngưng tụ trùng kích đến, hoàn toàn không có phòng bị, trực tiếp bị chấn đập lên cái bàn, người liền hôn mê.

    - Bành...

    Chu Dật Phàm còn đỡ một ít, phản ứng rất nhanh, đưa tay cản trở.

    Nhưng người cũng bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng mang theo máu tươi, quan trọng nhất là bài thi hắn làm lại vừa rồi bị hủy diệt lần nữa.

    Tình huống của Trình Lam so với bọn hắn càng thêm không xong, người trực tiếp bị ép sát đất không nhúc nhích.

    Lần này thật sự là thua đầu rạp đất, bất luận trước kia phát sinh cái gì, Trình Lam đều không rất nhanh lên tinh thần nâng, cũng là bởi vì hắn có một át chủ bài, mượn tinh lực một lần hành động tăng lên, thậm chí trực tiếp đi vào Siêu Phàm kỳ, trở thành trạng nguyên bước vào Siêu Phàm kỳ, này là phong quang bực nào, vinh quang hạng gì.

    Hơn nữa một khi Vạn Tinh Luyện Thần Quyết được bổ khuyết, hắn càng có thể trùng kích tồn tại thần tiên lục địa, trở thành thần tiên lục địa siêu việt chúng sinh, cao cao tại thượng, đến lúc đó cho dù Hoàng đế cũng khó có thể hạn chế hắn.

    Hiện tại hết thảy đều đã trở thành bọt nước, hắn không có một chút tâm tư chống cự, thua, thua triệt để.

    Trình Cung không lộ âm thanh làm xong hết thảy, trực tiếp đứng dậy nhẹ nhàng bắn ra, bài thi của hắn trực tiếp bay về phía Đỗ Đạo Khôn.

    Không đợi Đỗ Đạo Khôn đến phụ cận, đã thấy bài thi của Trình Cung bay tới, vội vàng tiếp được.

    Hắn hiện tại cũng muốn nhìn Trình Cung là Văn Khúc Tinh đến thế gian đến cùng đã viết cái gì một chút, tuy hắn cũng biết Trình Cung là Văn Khúc Tinh đến thế gian là giả, nhưng cảnh tượng vừa rồi kia quá mức rung động, trong lòng của hắn cũng rất muốn biết.

    Chỉ là bệ hạ đã hạ chỉ, lập tức niêm phong cất vào kho, hắn cũng chỉ có thể đem bài thi cầm chắc, lập tức cất kỹ niêm phong cất vào kho, bắt đầu giao cho thái giám đến truyền chỉ.

    - Báo... báo...

    Đại nhân không...

    Không tốt rồi, Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo, ba người toàn bộ chóng mặt, không có biện pháp hoàn thành cuộc thi.

    Lúc này, có người vội vàng hấp tấp chạy tới bẩm báo.

    Ba người này là nhân tuyển nóng nhất cho tam giáp, hôm nay vậy mà đồng thời gặp chuyện không may, cũng không trách người giám khảo này hoảng sợ như thế.

    Quan trọng nhất là, sau lưng ba người này đều có bối cảnh rất lớn, bọn hắn bất ngờ thụ trọng thương trong trường thi, chuyện này như thế nào cũng không dễ nói.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Đỗ Đạo Khôn đột nhiên nghĩ đến thời điểm cuối cùng liền thanh tỉnh, mãnh liệt nhìn về phía Trình Cung, trong mắt hiện lên phẫn nộ vô cùng.

    - Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua trạng nguyên đẹp trai như bản đại thiếu sao.

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy, trực tiếp lấy ra một cây quạt, tay trái chắp sau lưng, tay phải cầm quạt xoát một phát mở ra, trực tiếp đi ra ngoài:

    - Bản đại thiếu bây giờ là Văn Khúc Tinh đến thế gian, muốn xin chữ cầm mười vạn lượng hoàng kim đến.

    Nếu như bản đại thiếu nhớ không lầm, Văn Khúc Tinh đến thế gian kém cỏi nhất cũng là Á Thánh, một ít đều trực tiếp trở thành Văn Thánh, được rồi, bản đại thiếu khiêm tốn thoáng một phát, trước hết làm Á Thánh a, đợi thời điểm bản đại thiếu trở thành Văn Thánh lại tăng giá, một chữ một triệu lượng hoàng kim, hiện tại ủy khuất lấy mười vạn lượng hoàng kim a.

    Cả nhà Đỗ Đạo Khôn dùng thân phận hậu nhân Á Thánh mà kiêu ngạo, hậu nhân Á Thánh, một môn bảy Thượng thư là kiêu ngạo lớn nhất của bọn hắn.

    Hiện tại Trình Cung há miệng Á Thánh, ngậm miệng Thánh Nhân, nhưng Đỗ Đạo Khôn lại không có biện pháp nói một chữ khác.

    Nhìn hắn bước đi, hoàn toàn một bộ du côn lưu manh, tư thế đi dạo hoa phố liễu, càng làm cho Đỗ Đạo Khôn tức giận đến muốn phun máu.

    Người như vậy làm sao có thể ở thành trạng nguyên, người như vậy cũng dám tự xưng Á Thánh, đây là đang vũ nhục tổ tiên của mình...

    - Á Thánh, Á Thánh, nếu như ngày nào đó thiếu tiền, đem cái tên tuổi này bán đi, đoán chừng cũng có thể kiếm chút ít tiền, nếu như Đỗ thượng thư muốn mua mà nói, tùy thời có thể nói với ta, ha ha, chỉ cần giá tiền phù hợp, trạng nguyên, Á Thánh... những tên tuổi này ta tùy thời có thể bán cho ngươi.

    Nếu như ngươi không muốn mà nói, ngày nào đó nói không chừng ta miễn phí đưa cho huynh đệ ta, là Mập mạp bị các ngươi đuổi ra khỏi nhà.

    - Phốc...

    Đỗ Đạo Khôn bị tức đến huyết khí dâng lên, nhịn không được phun ra một búng máu.

    - Đại nhân...

    - Thượng Thư đại nhân...

    - Mau đỡ Thượng Thư đại nhân đi, lập tức bẩm báo bệ hạ.

    Vì cái gọi là tên tuổi Á Thánh, lúc trước Đỗ Đạo Khôn chẳng những không có bảo hộ Bàn Tử, còn đuổi hắn ra khỏi Đỗ gia.

    Mà hắn càng không thích Trình Cung, ngẫm lại sau này nếu như Trình gia xung đột cùng Hoàng đế, Đỗ gia hắn tuyệt đối sẽ xông ở phía trước.

    Cho nên hôm nay Trình Cung dựa thế, trực tiếp làm Đỗ Đạo Khôn trọng thương.

    - Thái tổ huấn, là quân vương phải có tấm lòng bao la như thiên địa, dung nạp bách xuyên, là quân vương phải làm...

    Giờ phút này chứng kiến bài thi, Hoàng đế cũng thiếu chút một phun máu, bởi vì bài thi này đúng là Thái tổ huấn.

    Đây là Thái tổ lưu lại lời răn dạy hậu thế, mà một khi đọc lên lời răn dạy này mà nói, cho dù Hoàng đế cũng phải quỳ xuống lắng nghe, bình thường chỉ có thời điểm tế tổ mới đọc, bình thường ai dám cầm cái này đến răn dạy Hoàng đế, lại để cho Hoàng đế quỳ xuống nghe răn dạy, cái kia quả thực là tìm chết.

    Đương nhiên, trăm năm trước ngược lại là có một vị Ngự Sử không sợ chết, ở trên triều đình trực tiếp đọc Thái tổ huấn.

    Hoàng đế cùng văn võ quần thần đều quỳ xuống lắng nghe răn dạy, nhưng sau đó vị Ngự Sử kia bởi vì bị tra ra tham ô mà xử tử.

    Này là cái bài thi chó má gì, đó căn bản là Thái tổ huấn, hắn vậy mà viết Thái tổ huấn.

    Lực lượng trong thân thể Hoàng đế bắt đầu khởi động, hận không thể lập tức đập nát bài thi này, nhưng cuối cùng nhất hắn vẫn nhịn được.

    - Lăn, toàn bộ đều cút ra ngoài cho trẫm.

    Hoàng đế nổi giận gầm lên một tiếng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, mà ngay cả người tới báo tin cũng bị ngăn cản ở bên ngoài không dám vào đi.

    Chu Tùng cũng không có động, bởi vì Hoàng đế không cho hắn ly khai.

    Hơn nữa thời điểm hoàng đế mở bài thi kia, cũng cho hắn nhìn, hắn cũng nhìn thấy bên trên bài thi ghi cái gì.

    - Thái tổ huấn, là quân vương phải có tấm lòng bao la như thiên địa, dung nạp bách xuyên,...

    Hoàng đế quỳ xuống, từ từ mở ra bài thi Trình Cung viết, tên hỗn đản này vậy mà thật sự viết Thái tổ huấn, quả thực quá ghê tởm, tên đáng chết, trẫm tuyệt đối sẽ không tha ngươi.

    Hoàng đế phẫn nộ cùng gào thét Trình Cung nghe không được, cho dù hắn có thể nghe được cũng sẽ giả bộ như nghe không được, trên thực tế hắn ghi những vật là có thể tưởng tượng đến phản ứng của Hoàng đế, nhưng không ghi không thoải mái.

    Mịa nó, mặc dù nói Nam Chiêm Bộ Châu Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, Man tộc đều rất mạnh, nhưng Lam Vân Đế Quốc có được mấy trăm vạn đại quân, tuyệt đối có cơ hội nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nếu như có thể thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, lực lượng triều đình sẽ tăng lên đến một cảnh giới mới, Nhưng rất tiếc hiện tại Hoàng đế muốn nội đấu, hơn nữa muốn đấu với Trình gia.

    Trình Cung cũng mặc kệ những cái kia, tựa như hôm nay hắn cố ý viết Thái tổ huấn.

    Trên thực tế bởi vì lúc trước Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh song tinh chiếu rọi, Văn Khúc Tinh đến thế gian đã khuếch tán, cho dù hắn viết cái gì, trạng nguyên cũng không thoát khỏi tay hắn, cho dù giao một tờ giấy trắng, kết quả cũng giống như vậy.

    Vô số người khiếp sợ, sợ hãi thán phục, nghiên cứu, nghị luận, cũng không có ít người nguyền rủa, chửi bới, Trình Cung hoàn toàn không để ý tới, ra trường thi trực tiếp đi Đổ Thần phủ.

    Sau khi Kỳ thi cuối năm chấm dứt, cần nghỉ ngơi ba ngày, ba ngày này kỳ thật tam giáp đã sớm định ra, ương trình bình thường là đến thi đình hoàng đế khâm điểm trạng nguyên, nhưng Trình Cung như vậy, Hoàng đế cũng đã hạ lệnh không thi đình, đặc biệt phong hắn là trạng nguyên.

    - Đại thiếu, ta yêu ngươi chết mất, lần này chúng ta thật sự phát tài, phú khả địch quốc, phú khả địch quốc a, lúc này chúng ta thắng còn gấp đôi gia sản của Trịnh Tam Nguyên, là mười ngàn bảy trăm vạn lượng hoàng kim.

    Thấy Trình Cung đến, Bàn Tử lần nữa quên hết tất cả, muốn xông lên ôm Trình Cung, thực lực tiến bộ, dưới chân Bàn Tử thậm chí còn dùng Thôn Thổ Thiên Địa Tâm Pháp, nhưng kết quả so với thời điểm trước còn thảm hơn, hắn còn không thấy rõ Trình Cung ra tay như thế nào, người trực tiếp bị đạp bay ra ngoài.

    - Oanh...

    Ầm...

    Oanh...

    Một lương đình bên cạnh bị Bàn Tử đập trúng, sau đó ầm ầm sụp đổ.

    - Đáng đời, sớm nói cho hắn biết sẽ không thành công.

    Sắc Quỷ ở một bên không chút đáng thương nào lắc đầu.

    - Ta phi!

    Bàn Tử đứng lên từ trong phế tích, khập khiễng đi tới:

    - Bà mẹ nó, đại thiếu ngươi cũng quá độc ác, ngươi còn như vậy ta sẽ mang theo số tiền kia lẩn trốn.

    - Ngươi có chút tiền đồ được không, lấy chút vàng bạc lẩn trốn, về sau đừng nói với người khác ngươi là một trong Tứ đại hại, chúng ta không muốn mất mặt.

    Trình Cung nói xong đi về phía Sắc Quỷ, tiện tay cầm lấy một ít tình báo mà hắn vừa mới phản hồi đến.

    Nhìn xem bên trên đều là nói về Vân Ca Thành đối với Văn Khúc Tinh đến thế gian, hơn nữa Văn Khúc Tinh là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố đại thiếu...

    Nói tóm lại, hiệu quả Văn Khúc Tinh đến thế gian, hư ảnh Thánh Nhân rất tốt, vậy mà bao phủ tiếng xấu trước kia.

    Nhưng Trình Cung biết rõ, đây nhất định chỉ là tạm thời, rung động qua đi, Văn Khúc Tinh đến thế gian sẽ dần dần suy yếu.

    Hơn nữa phương diện triều đình cũng sẽ tận lực ít xuất hiện xử lý chuyện này, thậm chí sẽ có biện pháp làm yếu bớt chuyện này.

    Nhưng mặc kệ như thế nào, về sau rốt cuộc không ai dám nói Trình gia là một nhà vũ phu.

    - Ngưu bức, mặc dù biết đại thiếu nói có thể làm là khẳng định không có vấn đề, nhưng mà trong lòng vẫn là nghĩ không ra đại thiếu dùng biện pháp gì có thể đạt được trạng nguyên.

    Dù sao Hoàng đế cũng áp ngươi thua, mà hắn lại là người cuối cùng quyết định trạng nguyên, loại tình huống này làm cho người ta không tin nổi, nhưng vậy mà đại thiếu thắng, hơn nữa còn dùng phương thức này thắng, quả thực quá mức nghiện.

    Chương 176: Cưỡi ngựa dạo phố

    Bàn Tử nghe Sắc Quỷ nói xong, cũng hưng phấn gật đầu liên tục, quên sự tình vừa rồi, kích động nói:

    - Đại thiếu, ngươi cũng không biết trận kia đồ sộ thế nào đâu, vừa rồi ta lên tháp cao nhìn xuống, trong Vân Ca Thành ít nhất có một phần ba người quỳ xuống lễ bái, coi như là Hoàng đế cũng không có uy phong như vậy.

    Lần này chúng ta còn phải đa tạ Hoàng đế rồi, nếu không phải hắn, chúng ta cũng không có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, ta hiện tại cũng suy nghĩ biểu lộ của hắn ngay lúc đó, nhất định rất đặc sắc.

    - Còn có màng càng đặc sắc hơn đó.

    Trình Cung nhớ tới mình ghi Thái tổ huấn, chính mình cũng nhịn không được muốn cười.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ nghe Trình Cung nói càng có đặc sắc, lập tức hưng phấn hỏi thăm, nghe tới trên bài thi Trình Cung ghi là Thái tổ huấn, hai người đều trực tiếp cười đến đứng không nổi.

    Đương nhiên, đối với chuyện này Trình Cung vẫn để cho Bàn Tử cùng Sắc Quỷ khống chế đừng khuếch tán, dù sao nếu như chuyện này khuếch tán ra ngoài, chỉ sợ sẽ làm cho Hoàng đế nổi giận, có lẽ hắn sẽ gia tốc nhằm vào Trình gia.

    Mặc dù biết mâu thuẫn lẫn nhau rất khó điều hòa, nhưng bây giờ Trình Cung còn cần một thời gian giảm xóc, mà hiện tại Hoàng đế cũng không dám đơn giản hạ thủ, loại cục diện này coi như là ổn định.

    ...

    Ngày hôm nay Trình lão gia tử vậy mà trực tiếp gỡ tấm biển nhất đẳng Trấn Quốc Công Phủ xuống, trực tiếp đề bảng Trạng nguyên phủ.

    Trạng nguyên cùng nhất đẳng Trấn Quốc Công tự nhiên không có biện pháp so sánh, nhưng mà Trình lão gia tử thích như vậy, ai cũng không có biện pháp.

    Một đêm này, Trình lão gia tử một người ôm hai bình rượu, một cây cung, một túi tên, lần nữa đối ẩm một đêm, thẳng đến say ngược lại bất tỉnh nhân sự.

    ...

    Kỳ thi cuối năm lần này có thể nói là đặc sắc nhất từ khi Lam Vân Đế Quốc khai quốc đến nay, truyền kỳ nhất, thần kỳ nhất, đầu tiên xuất hiện chữ chữ châu ngọc, văn tự treo trên bầu trời.

    Nhưng sau đó trực tiếp có hư ảnh Thánh Nhân.

    Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh trực tiếp bao phủ, Văn Khúc Tinh đến thế gian.

    Hậu nhân Á Thánh, một môn Thất Thượng Thư Lễ bộ Thượng thư Đỗ Đạo Khôn thổ huyết té xỉu, sau đó ba người trong tứ đại tài tử bất ngờ chóng mặt không có biện pháp hoàn thành kỳ thi cuối năm, chỉ có thể bị ép rời khỏi kỳ thi cuối năm.

    Mà những người khác thì có một ít người được tinh lực dẫn dắt, có hơn mười người ở trong kỳ thi cuối năm tăng lực lượng lên, càng có một ít người được tinh lực ảnh hưởng như hiểu ra, ở bên trong kỳ thi cuối năm phát huy vượt xa người thường.

    Chỉ là tất cả mọi chuyện ở trước mặt Văn Khúc Tinh đến thế gian, tân khoa trạng nguyên Trình Cung đều trở nên ảm đạm không ánh sáng, sau khi kỳ thi cuối năm chấm dứt, chủ đề tất cả mọi người nghị luận chỉ có một, Văn Khúc Tinh đến thế gian, tân khoa trạng nguyên Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Tuy không có tiến hành bất luận tuyên truyền gì, thậm chí tận lực áp chế ảnh hưởng của sự tình lần này, nhưng loại chuyện này là ép không được.

    Nhưng bọn họ cũng tận lượng làm cho ảnh hưởng lần này xuống đến mức thấp nhất, nhưng Trình Cung bên này lại nện tiền ra tuyên truyền, vì vậy tất cả thuyết thư, hát hí... trong Vân Ca Thành, mọi người đều nói về chuyện tân khoa trạng nguyên.

    Về phần Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo đã hoàn toàn không có người để ý tới, bởi vì bọn họ căn bản không có bất luận bài thi gì, coi như là Hoàng đế muốn giúp bọn hắn cũng không được, cuối cùng nhất bọn hắn không có thứ tự.

    Trình Lam hôn mê trọng thương được mang ra trường thi, cũng không có để cho người Trình gia mang về Trình gia, mà trực tiếp bị người đưa vào trong hoàng cung.

    - Ngươi tu luyện công pháp mượn nhờ tinh lực, nơi này có bản Phồn Tinh Quyết mới có thể bù đắp chỗ thiếu hụt trong công pháp ngươi tu luyện, đây còn có một chút dược vật.

    Nếu như ngươi là nam nhân, nên đứng lên một lần nữa.

    Trẫm cho ngươi một cơ hội trọng sinh, chỉ cần ngươi làm tốt, về sau trẫm chắc chắn ủng hộ ngươi khống chế Trình gia.

    Hoàng đế nói xong quay người rời đi.

    Trình Lam một mực nằm bất động, giờ phút này rốt cục run rẩy tay, gắt gao cầm lấy công pháp cùng đan dược mà Hoàng đế cho hắn, giống như một người sắp chết đuối bắt được cọng rơm cứu mạng.

    Mặc kệ các phương diện có ý kiến gì, có đủ dạng tâm tình, ba ngày đảo mắt đã qua.

    Lúc này trên quảng trường cực lớn ở trước kim giám đại điện, tất cả cống sĩ chuẩn bị tham gia thi đình đều mặc hoa phục, trên nét mặt mang theo kiêu ngạo vô cùng.

    Bởi vì thi đình chỉ là một cái sân khấu đi ngang qua, trên cơ bản cho dù Hoàng đế ngẫu nhiên sẽ ra một ít khảo đề, nhưng cũng chỉ là nhằm vào trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa, cùng bọn họ không có quan hệ quá lớn.

    Trên cơ bản Hoàng đế cũng sẽ không làm khó, chỉ là vì để cho bọn hắn biểu hiện tài hoa thoáng một phát, trên cơ bản là sự tình mọi người đều cao hứng.

    Sau thi đình là Quỳnh Lâm yến, sau đó là trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố.

    Cho dù không thể trở thành trạng nguyên, nhưng có thể vào cung vàng điện ngọc diện thánh, ăn Quỳnh Lâm yến, đối với đa số người nơi này mà nói, cũng là cơ hội duy nhất cả đời, cũng là lần vinh diệu nhất.

    Nếu như trong nhà không có đại bối cảnh, hoặc là cả đời này không làm được quan viên trên nhị phẩm, còn muốn tới cung vàng điện ngọc diện thánh, còn có thể ăn yến cùng Hoàng đế, kia căn bản là chuyện không thể nào.

    Cho nên cả đám đều cao hứng bừng bừng, đắc chí vui lòng, nhưng lúc này lại xuất hiện một vấn đề, vốn là cần phải do tân khoa trạng nguyên dẫn đầu tất cả mọi người tiến vào, nhưng thời điểm thái giám tới lại phát hiện tân khoa trạng nguyên không có tới.

    - Lầm ơ, này...

    đây là chuyện gì a, nhanh phái người đi truyền.

    Thái giám vội vàng hạ lệnh, sau đó lau mồ hôi đi vào hồiẩm chuyện này.

    - Đây là sự tình rạng rỡ tổ tông, truyền tụng trăm đời, tại sao có thể như vậy, sao tân khoa trạng nguyên không tới?

    - Nếu như không phải xảy ra chuyện gì, này chỉ có tội khi quân a?

    - Tân khoa trạng nguyên sẽ không thật sự cho mình là Thánh nhân, thậm chí ngay cả thi đình cũng dám không tham gia a?

    - Khó mà nói, các ngươi cũng không thể tưởng tân khoa trạng nguyên của chúng ta là ai, đây chính là đại danh đỉnh đỉnh Trình đại thiếu của Vân Ca Thành chúng ta, trên đời này có chuyện gì mà hắn không dám làm.

    - Thi đình trạng nguyên không tới, cái này có phiền toái.

    Những người tham gia thi đình khác nghe xong, đều nghị luận lên, nói cái gì đều có, hào khí thần thánh, nghiêm túc và trang trọng vừa rồi lập tức mất đi.

    Bọn hắn nghị luận, trên kim giám đại điện càng thêm náo nhiệt.

    Hôm nay là thi đình, văn võ bá quan từ tam phẩm trở lên đều tới, cũng may kim giám đại điện khá lớn, nhưng bọn hắn chờ đợi cả buổi không có kết quả, đợi lúc này Hoàng đế phái người đi thúc mới biết được tân khoa trạng nguyên không có tới.

    Những người ở trên kim giám đại điện cũng không giống như dân chúng bên ngoài không biết nội tình, nguyên một đám đều nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, cũng không dám thở mạnh, sợ lại xảy ra chuyện gì.

    Giờ phút này ngay cả những người bình thường đối đầu cùng Trình gia cũng không ra, nguyên nhân rất đơn giản, hiệu quả Văn Khúc Tinh đến thế gian còn rất mãnh liệt, thời điểm này nói trị tội Trình Cung, kia chính là tìm phiền toái cho mình.

    Người ta là Á Thánh, nếu như nguyện ý mà nói, trong vài năm liền trở thành lĩnh tụ văn đàn, tồn tại giống như Thánh Nhân, ngươi ở đằng kia kêu gào không phải tìm chết sao.

    Cho nên giờ phút này tất cả mọi người đang trông xem thế nào, trong khoảng thời gian ngắn trên kim giám đại điện im phăng phắc.

    - Lão quốc công, không biết xảy ra chuyện gì, vì sao tân khoa trạng nguyên không tới?

    Hoàng đế trầm mặc nửa khắc, chậm rãi nhìn về phía Trình Tiếu Thiên.

    - Ân, không có tới sao?

    Trình Tiếu Thiên như mới từ trong ngủ mơ thanh tỉnh, sau đó nói:

    - Ta cũng không rõ ràng lắm, hài tử lớn rồi, chuyện của bọn hắn ta cũng không cần biết, già rồi.

    Trong nội tâm Hoàng đế giận không kiềm được, nhưng trên mặt lại phải bảo trì vẻ mặt nghiêm túc, cũng không nói gì.

    - Báo, tân khoa trạng nguyên đã bắt đầu cưỡi ngựa dạo phố.

    Nhưng vào lúc này, có người báo tin truyền vào.

    - Nói đùa gì vậy, chưa trải qua thi đình cùng Quỳnh Lâm yến cũng làm cưỡi ngựa dạo phố.

    - Đã biết rõ tiểu tử này sẽ không dừng lại, nếu không hắn là đứng đầu tứ đại tài tử, không phải Tứ đại hại, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt.

    - Hắn hiện tại càng ngày càng quá mức, thực cho mình là Thánh nhân, ai cũng không cần để ý tới sao.

    - Hiện tại càng náo càng hư không tưởng nổi, nếu không quản mà nói, về sau không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

    - Quản, nói đùa gì vậy, hiện tại thiên hạ đều biết hắn là Văn Khúc Tinh đến thế gian, tân khoa trạng nguyên, lúc này ai có thể trị tội hắn.

    - Vốn là nghe nói bệ hạ còn muốn cho trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa đọ sức thi từ thoáng một phát, hiện tại xem ra cũng không cần rồi.

    - Đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Hoàng đế mặt trầm như nước, trong lòng của hắn hiện tại tức muốn phun máu, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện chút nào.

    - Khởi bẩm bệ hạ, tân khoa trạng nguyên Trình Cung nói, nếu bệ hạ đã truyền chỉ không cần trải qua thi đình phong hắn là trạng nguyên, vậy hắn cũng không cần đến thi đình đoạt phong thái những người khác, cho nên hắn quyết định trực tiếp cưỡi ngựa dạo phố.

    Mặc dù chỉ là truyền lời, nhưng mà hắn nói ra cụng sợ toát mồ hôi lạnh, thân thể đều rét run, chỉ sợ bị liên quan.

    - Này nói cái gì vậy, cho dù đã phong hắn là trạng nguyên, hắn cũng nhất định phải đến, thi đình hắn há muốn tới thì tới, không tới thì thôi sao.

    - Nói sau cưỡi ngựa dạo phố là sự tình cần bệ hạ ân chuẩn, vậy mà hắn trực tiếp đi cưỡi ngựa dạo phố.

    Người phía dưới nghe xong, có một ít đã có chút nhịn không được, dù sao Trình Cung cũng không phải là Á Thánh chân chính, càng không phải Văn Thánh.

    Tuy đã xảy ra tình huống Văn Khúc Tinh đến thế gian, nhưng mà trong lòng ai cũng hiểu, cái kia bất quá là tinh lực bị ngưng tụ mà thôi, cũng không phải là Thánh Hiền dùng văn chấn động dị tượng, tinh lực chiếu rọi.

    Nếu thật là văn chương đại phóng dị sắc, đừng nói là Vân Ca Thành, toàn bộ Lam Vân Đế Quốc, thậm chí Nam Chiêm Bộ Châu cũng sẽ khiếp sợ.

    Nhưng hiện tại hắn diễn xuất cùng tin đồn, so với Á Thánh cùng Văn Thánh còn ngưu hơn.

    Hắn coi hắn là thần nhân sao, chẳng qua là một tân khoa trạng nguyên mà thôi.

    - Trẫm xác thực đã sắc phong qua tân khoa trạng nguyên, thi đình bắt đầu.

    Hoàng đế nói rất đơn giản, thanh âm cũng lạnh như băng, không cho ở dưới đánh giá.

    Nhưng mà tất cả mọi người nghe hắn nói, trong lòng cũng không khỏi phát run một hồi, đây là bệ hạ chấp nhận Trình Cung làm thế, nhưng cảm giác này sao dọa người như vậy.

    Không ít người đem ánh mắt quăng tới Trình Tiếu Thiên, Trình gia các ngươi đến cùng muốn cái gì?

    Chẳng lẽ thật sự muốn bức vua thoái vị, nhưng Trình Tiếu Thiên lại hoàn toàn không thấy những người khác nhìn chăm chú, phối hợp đứng ở nơi đó.

    Chương 177: Đánh mặt hoàng đế

    Có người lo lắng, có người nhìn có chút hả hê, càng có người sắp tức điên, nhưng trong nội tâm Trình Tiếu Thiên lại vui vẻ nghĩ đến sự tình khác, tâm tư sớm đã bay ra bên ngoài.

    Tôn nhi đã thành Văn Khúc Tinh, sự tình cưỡi ngựa dạo phố uy phong như vậy, hắn sao có thể bỏ qua.

    Toàn bộ thi đình kế tiếp đều tiến hành trong không khí áp lực cực độ, những học sinh kia vốn là đắc chí vừa lòng, ở dưới hào khí này thậm chí chân như nhũn ra, đi đến cũng có chút theo không kịp.

    Quỳnh Lâm yến phía sau, thậm chí Hoàng đế cũng không có tham gia, trực tiếp phái một người tới thay.

    Khác biệt hoàn toàn chính là Trình Cung bên này cưỡi ngựa dạo phố, phong quang vô hạn, tân khoa trạng nguyên, Văn Khúc Tinh hạ phàm, hơn nữa bọn người Mập mạp cố ý tạo thế kích động, toàn bộ Vân Ca Thành giống như đang ăn tết.

    - Thật không nghĩ tới Trình gia một môn võ tướng, lại vẫn có thể ra trạng nguyên.

    - Thực hoài nghi ngày đó có phải nhìn lầm rồi hay không, Trình Cung này cùng hư ảnh ngày đó căn bản không giống, ngươi nhìn bộ dạng hắn thật hung hăng càn quấy.

    - Hôm nay không phải cần phải thi đình, dự Quỳnh Lâm yến sao, sao hắn không tham gia thi đình mà cưỡi ngựa dạo phố.

    Ngay cả thi đình cũng không tham gia, cũng dám cưỡi ngựa dạo phố, mắt không có vua, quá hư không tưởng nổi.

    - Hoàn khố là hoàn khố, từ trước đến nay chưa thấy qua có người cưỡi ngựa dạo phố mà kiêu ngạo như hắn.

    Quả thực mất hết thể diện.

    Gõ chiêng dẹp đường, hai bên đường vô số người vây xem, Trình Cung xung ngựa đi tuốt ở đàng trước, hồng hoa vốn là đeo trước ngực, nhưng mà giờ phút này hắn lại đặt ở trên đầu ngựa, thoạt nhìn càng giống như là tọa kỵ của hắn diễu võ dương oai.

    Mà hắn thì tùy ý ngồi ở trên ngựa, phía sau là Bàn Tử, Sắc Quỷ, xa hơn phía sau là đội xe cực lớn vài trăm người, người bên trên không ngừng ném đồ vật xuống.

    Thời điểm trải qua khu nhà giàu thì cái gì cũng không ném, nhưng mà trải qua chỗ ở của người bình thường sẽ ném một ít lễ vật, nếu trải qua khu dân nghèo mà nói thì lễ vật, bạc cùng ném.

    Bởi vì cưỡi ngựa dạo phố là phải cưỡi ngựa vòng quanh ở trong Vân Ca Thành ba ngày, nhưng hiện tại Trình Cung ngồi như làm xiếc, căn bản không có một chút bộ dạng trạng nguyên.

    Tuyệt không uy phong, cho nên mới bị người nghị luận nhao nhao, hơn nữa đội xe phía sau hắn mua nhiều đồ vật như vậy, thoạt nhìn càng giống là cứu tế nạn dân.

    - Toàn bộ con mẹ nó câm miệng, không nói tiếng người thì cút sang một bên, bản đại thiếu thích nghe tán dương, thích nghe a dua nịnh hót, những lời như rắm của ác ngươi tốt nhất đều nuốt trở về trong bụng, nếu không bản đại thiếu sẽ không bỏ qua các ngươi,đều con mẹ nó lăn đi.

    Chung quanh chỉ trỏ, thậm chí đã có một ít người nói ra lời rất khó nghe, Trình Cung ngồi ở trên bảo mã trực tiếp mở miệng mắng, thanh âm vang vọng toàn bộ quảng trường, lập tức quảng trường chỉ có thể nghe được thanh âm của chiêng, những người khác cũng không dám nữa lên tiếng.

    Hung danh của Trình đại thiếu ở Vân Ca Thành cũng không phải là thổi ra, ngay cả cha vợ của Hoàng đế cũng dám đánh, đánh xong còn xét nhà, cuối cùng còn rơi xuống tội ngũ mã phanh thây, ngay cả La Phù Kiếm Phái cũng dám vây khốn, Vạn Kim Huyết Y Lâu cũng dám diệt.

    Trình Cung không phải giả hung, đó là hung thật ah.

    Quảng trường nơi này là khu giàu có nổi danh Vân Ca Thành, nhưng bị Trình Cung rống lên một tiếng thì trên đường im lặng đi qua.

    Bàn Tử đi theo phía sau nhìn nhìn Sắc Quỷ, Sắc Quỷ cũng đồng thời nhìn về phía hắn, hai người đồng thời rất thoải mái gật đầu, trong lòng tự nhủ, là một đám tiện nhân ít bị mắng, nên trung thực một chút đi.

    Tuy Lam Vân Đế Quốc nhiều năm tu sinh dưỡng tức như vậy, nhưng luôn có người nghèo cùng người giàu có, mà hôm nay Trình Cung chủ yếu đi qua khu vực người nghèo làm chủ.

    Ngẫu nhiên bất đắc dĩ mới xuyên qua một ít khu nhà giàu.

    Trình Cung đi trong vùng người nghèo, lại chủ yếu tập trung ở mấy khu vực, đặc biệt khu vực nhiều cô nhi quả phụ bên ngoài thành.

    Lam Vân Đế Quốc vài thập niên gần đây xem như yên tĩnh, trong những năm trước xuất hiện qua rất nhiều nguy cơ, năm đó thời điểm bị liên quân của ngũ quốc vây công, bởi vì chiến loạn khắp nơi, cả nước loạn thành một bầy.

    Lúc ấy dùng Vân Ca Thành làm chủ, mấy cái thành phố lớn còn đỡ một ít, lúc ấy chỉ trưng binh từ Vân Ca Thành là đạt hơn ba mươi vạn người.

    Tuy chiến tranh dưới sự chỉ huy của Trình Tiếu Thiên đạt được thắng lợi cuối cùng nhất, nhưng tổn thương nhân số cũng không biết bao nhiêu mà đếm, về sau Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương thống binh một phương, chiến đấu cho tới bây giờ cũng chưa dứt.

    Nhất là năm đó liên quân của ngũ quốc đánh Lam Vân Đế Quốc, vô số người tiến nhập bên trong Vân Ca Thành, nhất là người nhà những tướng sĩ kia.

    Vì bảo hộ người nhà các tướng sĩ an toàn, đồng thời cũng có một tầng dụng ý khác, lại để cho các tướng sĩ dốc sức liều mạng, lúc ấy Vân Ca Thành có trên trăm vạn người là người nhà các tướng sĩ.

    Về sau mặc dù có không ít trở về, nhưng mà có hơn mười vạn người giữ lại, nhất là người nhà của thân vệ quân đoàn dưới trướng Trình Tiếu Thiên, không íở lại Vân Ca Thành.

    Nhưng cuộc sống của bọn hắn cũng không tốt lắm, dù sao Vân Ca Thành là địa phương người giàu có tiêu dao khoái hoạt, tầng dưới chót đều rất gian khổ.

    Trình Tiếu Thiên cũng không có biện pháp chiếu cố hết tất cả mọi người, trên thực tế hắn cũng không thể công khai chiếu cố những người này, lúc đầu cũng bởi vì hắn chiếu cố những người này quá nhiều, rước lấy rất nhiều phiền toái.

    Dù sao Vân Ca Thành là đế đô, gia tộc ủng binh quá nặng như Trình gia hơi có chút cử động sẽ rước lấy chú ý, nếu bọn hắn không ngừng trợ giúp, một ít người sẽ nói thu mua nhân tâm, mưu đồ làm loạn.

    Thực tế những người kia đều có ngàn vạn lần liên hệ cùng Trình gia, lúc trước vì tránh hiềm nghi, Trình Tiếu Thiên cũng không có biện pháp ra mặt, tối đa chỉ có thể âm thầm trợ giúp bọn hắn.

    Nhưng hiện tại Trình Cung mặc kệ những chuyện này, công khai phát rất nhiều vật tư.

    - Trình gia Đại thiếu gia mới thi đậu, Văn Khúc Tinh hạ phàm tân khoa trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, đại thiếu nói, hôm nay chỉ cần nhìn thuận mắt đều có ban thưởng, bất luận nghèo khó phú quý, quý tộc hay là người bán hàng rong, tên ăn mày, nhìn thuận mắt thì có phần thưởng.

    Lớn tiếng chức mừng Trạng nguyên càng được khen thưởng, đón lấy, đại thiếu có phần thưởng.

    Lại đến một quảng trường mới, Bàn Tử cố phát cuống họng, lần nữa vận đủ lực lượng hô một câu.

    Hôm nay Bàn Tử cũng là trung khí mười phần, gần đây hắn dốc sức liều mạng tu luyện, Trình Cung bên này toàn lực cung ứng đan dược, Mập mạp lại có Sơn Hà Đồ phụ trợ, lực lượng cũng tiến triển cực nhanh.

    Hôm nay đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín, giờ phút này vận đủ lực lượng rống một tiếng, chung quanh vài dặm đều nghe được rành mạch.

    Sắc Quỷ liếc nhìn Bàn Tử, gia hỏa này vậy mà che dấu lực lượng, nhưng lại không biết hắn đã sớm làm lộ ra.

    Sắc Quỷ có Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển cũng là công pháp nhất đẳng thế gian, hôm nay hắn cũng đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ năm, thân thể được Vạn Ma Lôi Trì cải tạo qua, dần dần thể hiện ra ưu thế, hậu kỳ tăng lên rõ ràng không phải người bình thường có khả năng bằng được.

    - Chúc mừng đại thiếu, chúc mừng đại thiếu mới thi đậu, đại thiếu là Văn Khúc Tinh đến thế gian, không phải người bình thường có thể so sánh.

    - Chúc mừng tân khoa trạng nguyên.

    - Hài tử mau tới, chúc mừng cho đại thiếu, năm đó cha ngươi là thủ hạ của Trình đại soái.

    - Cháu trai của Trình đại soái đã lớn như vậy, còn thành Trạng nguyên, tốt, tốt!

    Mau đỡ gia gia qua đi xem...

    - Nhớ kỹ, nếu quốc gia có nguy nan, nam nhi phải vì nước mà làm lính, tham gia vào quân ngũ Trình gia.

    Có vài chỗ nói cái gì cũng có, tuy Bàn Tử cũng hô lên lời giống vậy, nhưng lại bị không ít người khinh bỉ.

    Đối với loại cử động này của tân khoa trạng nguyên cảm giác phi thường khinh thường, thất vọng, càng có một ít người hiểu một ít gì đó, căn cứ thời gian này cũng đoán được một ít, nói cái gì đều có.

    Đương nhiên, những người này Trình Cung cũng chẳng muốn đi để ý tới bọn hắn, chỉ là bảo Bàn Tử liên tục ném đồ xuống.

    Đối với những người nhìn mình không vừa mắt nói bậy người, Trình Cung căn bản sẽ không đi để ý tới, hắn chưa bao giờ muốn nghe những lời kia, cũng càng không để ý bọn hắn, càng không muốn quen bọn hắn.

    Nhưng đã đến đây lại bất đồng, tuy Trình Cung vẫn ngồi ở trên ngựa như trước, nhưng không ngừng chào hỏi người phía dưới.

    Tuy ở đây cũng có một ít người là vì tiền mà a dua nịnh hót, nhưng càng nhiều người là chúc mừng phát ra từ nội tâm.

    Nhất là Trình Cung nghe được một ít người ở đằng kia lẩm bẩm, quốc gia có nguy nan, nam nhi nên vì nước làm lính, tham gia quân ngũ vào Trình gia.

    Này là một câu nói lưu truyền năm đó khi liên quân của ngũ quốc cơ hồ sắp tiêu diệt Lam Vân Đế Quốc, vì cổ vũ nam nhân tham gia quân ngũ bảo vệ quốc gia ở Vân Ca Thành.

    Lúc ấy những lời này không biết ủng hộ bao nhiêu người đi lính, lúc ấy quốc gia đã loạn thành một bầy, lúc kia là lúc uy vọng của Trình Tiếu Thiên đạt đến đỉnh phong, một đỉnh phong vĩnh viễn không người nào có thể rung chuyển.

    Tại đây mới là mục đích thực sự của hắn đến, đây không phải là địa phương mà Hoàng đế không muốn Trình gia nhúng tay sao, đây không phải là địa phương mà Hoàng đế cho rằng là mầm tai hoạ sao, vậy lão tử dùng tiền thắng của ngươi cứu tế những hậu nhân tướng sĩ hi sinh vì nước này.

    Bọn hắn sống cũng không tốt, bởi vì Hoàng đế cũng có ý áp chế khu này phát triển, hắn hy vọng nhất chính là những người này toàn bộ ly khai nơi này, bởi vì hắn biết rõ người nơi này chỉ cần một câu nói của Trình Tiếu Thiên sẽ trở thành binh sĩ hung hãn không sợ chết.

    Mượn cưỡi ngựa dạo phố, Trình Cung để cho Bàn Tử đổi hai ngàn vạn lượng hoàng kim thành bạch ngân, mặt khác đem mười triệu lượng hoàng kim mua đại lượng vật tư từ địa phương khác, hôm nay hắn muốn để cho những người bị áp chế này trở nên giàu có lên.

    Bình thường trong Vân Ca Thành có hơn hai trăm bảy mươi vạn người, cộng thêm một ít lưu động, thời kì đỉnh phong nhất có thể qua ba trăm vạn.

    Đương nhiên, này không tính tướng sĩ trong bốn đại doanh.

    Ở trong hơn hai trăm bảy mươi vạn người này, có hơn năm mươi vạn người nghèo khó nhất tập trung ở khu này, được xưng là Quả Phụ Khu hay là Cô Nhi Khu, năm đó ở đây tối đa đã từng đạt tới trăm vạn nhân khẩu.

    Về sau ở chỗ này trưng binh vượt qua hơn ba mươi vạn, cơ hồ tất cả nam nhi trên mười lăm tuổi toàn bộ tham gia chiến đấu.

    Trong vài năm chiến đấu, còn có từng đám lớn lên nam hài gia nhập quân đội, trong bọn họ có thể trở về chỉ chiếm số ít.

    Vì vậy ở đây đa phần là quả phụ cùng cô nhi, mọi người còn gọi ở đây là khu mẹ goá con côi, hôm nay ở đây chỉ còn lại có hơn năm mươi vạn người, lại trở thành địa phương nghèo khó nhất toàn bộ Vân Ca Thành.

    Mỗi người đều nói người nơi này dơ bẩn nhất, loạn nhất, giết người, cướp bóc ở chỗ này là tối đa, thậm chí có một ít khu trong Vân Ca Thành hạn chế người trong khu mẹ goá con côi tùy ý ra vào.

    Vân Ca Thành qua nhiều năm như vậy một mực đang phát triển, nhưng ở đây lại đã trở thành địa phương bị di vong, nhưng hôm nay ở đây đã trở thành một ngày vui sướng nhất.

    Nhìn người nơi này ăn mặc, còn có khí sắc, Trình Cung cũng hoài nghi đây có phải là đế đô hay không, cùng đám người mới vừa rồi bị hắn mắng kia hoàn toàn là hai thế giới.

    Trình Cung nhìn những người này, trong nội tâm càng phát ra kiên định, nơi này là nỗi đau của tất cả người trong Trình gia, nhưng lại không dám nói.

    Hoàng đế lo lắng, sợ hãi, áp chế nơi đây, vậy mình mượn tiền của hắn cứu tế nơi này.

    - Bàn Tử, còn lại nhìn ngươi đó.

    Chương 178: Không phải thương lượng với ngươi

    Mục đích của Hoàng đế chỉ là áp chế, còn người phía dưới thì phát huy ý tứ này đến cực hạn.

    Vì vậy khu mẹ goá con côi, đồ vật ở bên trong cửa hàng cũng quý hơn so bên ngoài, giao lộ bọn họ ra vào thậm chí thiết trí một ít người kiểm tra, rất nhiều thứ mua sắm từ bên ngoài trở về buôn bán thuộc về phạm pháp, cái này cũng đã tạo thành một sự tình rất buồn cười.

    Đồng dạng cũng ở tại Vân Ca Thành, người khu mẹ goá con côi còn muốn có miếng ăn, phải mạo hiểm mua đồ từ cửa hàng ở khu khác trở về buôn bán.

    Cùng thành mà chia rẽ, chỉ sợ cũng chỉ có tại Vân Ca Thành mới xuất hiện.

    Nhưng biết được những chuyện này có mấy người, bởi vì khu mẹ goá con côi có người tận lực phủ lên cùng kiến tạo xuống, đã biến thành địa phương tập trung người xấu, nghèo khó, dơ bẩn.

    Vừa nói có phạm nhân gây án, đầu tiên sẽ mắng, nhất định là đám dơ bẩn ở khu mẹ goá con côi làm.

    Đây vẫn chỉ là một điểm cửa hàng, địa phương khác khắp nơi đều bị kỳ thị, khắp nơi bất công.

    Những năm này có hơn mười vạn người chịu không nổi ly khai nơi này, người khu mẹ goá con côi trong Vân Ca Thành bị hạn chế, nhưng mà đi hành tỉnh khác của Lam Vân Đế Quốc lại không có gì.

    Chỉ cần ngươi nguyện ý ly khai, lập tức có thể ở địa phương khác đạt được an trí rất tốt, kia là nói rõ buộc ngươi ly khai.

    Nhưng mà dưới loại áp bách này, y nguyên còn có năm mươi vạn người ở lại.

    Cũng chính bởi vì hoàn cảnh đặc biệt này, đã tạo cho hài tử trong vùng mẹ goá con côi, thậm chí đã là trung niên, có thêm một loại dã tính.

    Tính cách này giống như năm đó đa số hành tỉnh cả nước bị chiến hỏa tràn ngập, liên quân của ngũ quốc muốn chia cắt Lam Vân Đế Quốc, thời điểm mà quốc chi tướng vong vậy.

    Có người nói, người khu mẹ goá con côi giống như người miền núi, căn bản không giống như là người văn minh đế đô, này chỉ sợ là hình dung tốt nhất đối với khu mẹ goá con côi.

    Mà hôm nay Trình Cung tới chính là muốn cải biến hết thảy.

    Bởi vì mâu thuẫn cùng Hoàng đế đã không thể điều hòa, Trình Cung cũng không muốn điều hòa, đã như vầy thì mình phải có đủ thực lực.

    Tại đây cùng địa phương khác bất đồng, lực ảnh hưởng của người Trình gia tại nơi này không giống bình thường.

    - Không có vấn đề, Mập mạp ta làm việc ngươi vẫn chưa yên tâm sao.

    Bàn Tử nghe Trình Cung đột nhiên hô một tiếng, lập tức lớn tiếng đáp ứng.

    Bàn Tử đáp ứng một tiếng, thân thể hơn bốn trăm cân vậy mà trực tiếp nhấn một cái nhảy xuống lưng ngựa, rơi xuống đất còn không có tiếng động gì.

    Sau khi Bàn Tử hạ xuống, vô cùng đắc ý nhìn chung quanh một lần.

    Nhưng tiếc hiện tại mọi người chỉ chú ý Trình Cung, không có người nhìn hắn, làm cho hắn biết vậy nên rất mất mặt.

    Chỉ có thể trong nội tâm âm thầm cảm thán, kỳ thật mình đã đủ sáng rồi, chỉ tiếc có đại thiếu là mặt trời ở bên cạnh, hào quang của mình đã bị che dấu, lần sau đi địa phương khác lại tách ra hào quang chính mình.

    - Ngươi... ngươi, đừng nhìn đi chỗ khác, nói đúng là ngươi đó.

    Bàn Tử trực tiếp đi đến một cửa hàng rất xa hoa ở khu mẹ goá con côi, chỉ vào người chịu trách nhiệm cửa hàng nói:

    - Cửa hàng này của ngươi ta mua...

    - Ah...

    Nhưng mà chúng ta không có ý định bán ah.

    Người nọ sửng sốt một chút, nhưng hắn hiển nhiên cũng nhận thức tên Bàn Tử này là ai, tuy ba người khác trong đế đô Tứ đại hại không nổi danh giống Trình Cung, nhưng cũng không kém là bao.

    Không có biện pháp so cùng đại thiếu, nhưng đối với những người khác mà nói vẫn rất cường hãn.

    Hắn vung tay lên, trong tay trực tiếp cầm ra một xấp kim phiếu, Bàn Tử vô cùng hung hăng càn quấy nói:

    - Ngươi cho rằng bây giờ ta đang thương lượng với ngươi sao?

    Thương hội Bạch gia các ngươi ở Vân Ca Thành tổng cộng có sáu cửa hàng, kinh doanh chủ yếu đều là sinh ý dược liệu, ở mười tám hành tỉnh cả nước có sáu mươi hai cửa hàng mua bán.

    Trong các cửa hàng dược liệu cả nước có thể xếp trước hai mươi tên, coi như là lão điếm trăm năm, hiện tại vậy mà các ngươi lòng dạ hiểm độc, vật bán trong này gấp đôi bên ngoài, các ngươi còn có con mẹ nó lương tâm hay không.

    Trở về nói cho lão bản các ngươi biết, trong vòng ba ngày đến Đổ Thần phủ tìm ta, dựa theo giá thị bình thường ta thu cửa hàng hắn, nếu không về sau các cửa hàng của hắn trong cả nước không cần mở nữa.

    Hiện tại sau khi xác nhập cùng Vân gia, Mập mạp là chủ dược liệu, hàng da thương lớn nhất Lam Vân Đế Quốc, một câu nói của hắn đủ để cho một thương gia trăm năm kinh doanh không nổi.

    Lợi nhuận khu mẹ goá con côi rất lớn, nhưng Trình lão gia tử cũng không phải ăn chay, những việc này hắn đều nhìn ở trong mắt, tuy hắn nhẫn, nhưng lúc ban đầu hắn cũng làm rất nhiều sự tình, có một ít thế lực lớn hơi quá đáng hắn sẽ trực tiếp đả kích.

    Cho nên những người kia chỉ có thể âm thầm ảnh hưởng, cũng không dám trực tiếp nhúng vào nơi này.

    Có một ít người có lương tri, như cửa hàng Vân gia căn bản không tiến vào khu mẹ goá con côi mở cửa tiệm, cho nên hôm nay trước khi tới, Trình Cung đã nói cùng Mập mạp, thu mua tất cả cửa hàng trong vùng mẹ goá con côi, hơn nữa căn bản không cần khách khí đối với bọn họ.

    Bàn Tử nói xong trực tiếp đi về một nhà khác, cửa hàng ở đây cũng gần như tính chất lũng đoạn, cho nên chỉ cần thu mua một vài cửa hàng lớn là được.

    - Chớ đi, lời nói vừa rồi của ta ngươi cũng nghe được đi à nha.

    Bàn Tử đi đến một cửa hàng bên cạnh, phát hiện chưởng quầy nhìn như phi thường phúc hậu mới vừa rồi còn ở đây vây xem, thấy hắn đi tới cửa hàng mình thì vội vàng lủi mất, Mập mạp tiến lên ngăn hắn lại.

    - Ngươi là làm sinh ý lương thực đúng không hả, trong lòng ngươi hiện tại nhất định suy nghĩ, may mắn ngươi không phải làm sinh ý dược liệu cùng hàng da, tên Bàn Tử chết bầm này không làm gì được ta đúng không.

    Ngươi nhất định còn suy nghĩ, hậu trường nhà các ngươi là Thuỷ vận Tổng đốc đúng không, trong lòng ngươi nhất định còn đang suy nghĩ lập tức thông tri chủ tử nhà các ngươi đúng không.

    Tốt rồi, ngươi bây giờ có thể lập tức đi thông tri chủ tử các ngươi, ngươi nói cho hắn biết, Mập mạp ta muốn mua cửa hàng của hắn, không có bất kỳ thương lượng.

    Nếu như hắn không đồng ý, ta ra hai ngàn vạn lượng hoàng kim để cho giá cả tất cả lương thực của Lam Vân Đế Quốc rớt xuống năm thành trong ba năm.

    Nhà các ngươi không phải lòng dạ hiểm độc điều khiển giá lương thực, dự trữ đại lượng lương thực sao, nếu không rút khỏi đây, các ngươi chuẩn bị xuất ra mấy ngàn vạn lượng hoàng kim bồi thường cùng chúng ta, coi thử xem các ngươi có lui không.

    Bàn Tử nói xong, lại bắt được một gia hỏa khác muốn chạy, đã có Sắc Quỷ cung cấp tư liệu, hắn đối với tin tức cùng hình dạng của những người này đều rõ như lòng bàn tay.

    - Chạy.

    Con mẹ nó chạy cái gì, trở về tìm tiểu thiếp thị lang của các ngươi, bảo nàng cho người đem giấy khế ước tới gặp ta.

    Nói cho các ngươi biết, đừng nói nàng chịu không được, mà ngay cả thị lang kia cũng chịu không được.

    Đều không cần cái khác uy hiếp các ngươi, nói cho chủ tử sau lưng các ngươi biết, nữ nhi của hắn là tiểu thiếp của thị lang cũng vô dụng, tại thương nói thương.

    Ba ngày sau không biến khỏi nơi này, chính là địch nhân của đế đô Tứ đại hại chúng ta, chúng ta kiên quyết đả kích, tuyệt đối không buông tha, lời này ngươi nói lại y hệt cho chủ tử của các ngươi.

    Còn nữa, không biến khỏi nơi này chúng ta sẽ chơi chết các ngươi, đến lúc đó chúng ta cũng sẽ mở cửa hàng đồng dạng, giá cả sẽ thấp hơn các ngươi một nửa, các ngươi có thể đả kích những thương gia không có bối cảnh, không dám kinh doanh ở chỗ này, nhưng các ngươi thử đả kích đế đô Tứ đại hại chúng ta xem, ta rất hoan nghênh các ngươi tới nữa là đằng khác, tốt rồi, nói đã hết lời, ngươi có thể lăn!

    Đã có Trình Cung bày mưu đặt kế cùng ủng hộ, đã có đại lượng tin tức tình báo của Sắc Quỷ chèo chống, hiện tại Bàn Tử rất uy phong.

    Trực tiếp kiêu ngạo như vậy, một đường đi tới, tinh thần lực của Trình Cung khi đến nơi này một mực tản ra, chú ý đến chung quanh, thấy Bàn Tử vô cùng hung hăng càn quấy khi dễ bọn thương nhân lòng dạ hiểm độc này, Trình Cung cũng rất vui vẻ.

    Đối với đám người kia, một chút nhân từ cũng không cần nói.

    Mặt khác, đã bắt đầu phân phát đại lượng vật tư sinh hoạt cùng bạc vụn.

    - Trình đại soái còn nhớ chúng ta, Đại thiếu gia, toàn gia chúng ta dập đầu cho ngài...

    Đột nhiên, ở trước mặt Trình Cung, một người mất đi một chân đang chống quải trượng đột nhiên xông lên, mang theo một trung niên mất cả hai tay, còn có ba phụ nữ cùng một đám hài tử mười sáu mười bảy tuổi bưng lấy hơn một ngàn lượng bạc cùng rất nhiều vật tư sinh hoạt quỳ xuống trước ngựa Trình Cung.

    - Ta biết, đại soái chắc chắn sẽ không mặc kệ chúng ta, ta biết mà...

    - Hài tử, dập đầu cho Đại thiếu gia, sau này đi lính phải theo bên cạnh thiếu gia.

    Ở chỗ này, một nhà hai đời đều tham gia quân ngũ làm thủ hạ Trình gia như bọn hắn không ít, thậm chí có không ít hai đời đều chết trên chiến trường, một nhà hai đời này bởi vì tàn tật mà ly khai chiến trường.

    - Ngài mau đứng lên.

    Trình Cung không có chờ bọn hắn quỳ xuống, trực tiếp nhảy xuống ngựa nâng lão nhân dậy.

    - Đại thiếu gia yên tâm, tuy tiểu tử nhà của ta đã mất đi hai tay, nhưng hắn lợi hại hơn ta, sinh ra ba nam nhân.

    Chỉ cần đại soái ra lệnh một tiếng, bọn họ đều là lính của Trình gia.

    Lão nhân nhìn Trình Cung cả buổi không biết nói cái gì, đột nhiên quay đầu nhìn về phía ba cháu trai của mình, trên mặt tràn đầy tự hào nói.

    - Bái kiến Thiếu soái.

    Tuy ba tiểu tử này chỉ có mười sáu mười bảy, nhưng nguyên một đám cao lớn vạm vỡ, hơn nữa rõ ràng có thể nhìn ra trên người bọn họ cũng có công phu.

    Vậy mà đều đã đạt đến trình độ Thoát Thai kỳ tầng bảy, hiển nhiên là luyện võ từ nhỏ, mặc dù không có công pháp tốt tu luyện, nhưng khẳng định đã ăn không ít khổ.

    Hơn nữa xem xét tư thế ánh mắt kia, hiển nhiên là gặp qua máu tanh, ít nhất cũng thường xuyên tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm rèn luyện, nhất cử nhất động giống như lớn lên trong quân doanh.

    Người như vậy trực tiếp kéo đến quân đội, là quân nhân hợp cách.

    Trình Cung tới nơi này vốn chỉ là vì đại cục, vì thế lực kinh doanh cùng phát triển lực lượng, nhưng chính thức tiến vào nơi này, thấy lão hán mang theo Tôn nhi quỳ ở chỗ này, khi thấy những quả phụ kia mang theo hài tử nói cho bọn hắn biết, phụ thân bọn hắn năm đó đi theo đại soái như thế nào, nói cho bọn hắn biết thời điểm Trình gia trưng binh nhất định phải theo, Trình Cung mới chính thức cảm nhận được ở đây đối với gia gia có ý nghĩa trọng yếu đến cỡ nào.

    Gia gia đã không tiện làm, vậy thì do một đại thiếu quần là áo lượt làm a.

    Trách không được Hoàng đế lo lắng, nếu như gia gia vung tay hô to, ở chỗ này rất nhanh sẽ tụ tập hơn mười vạn quân, tùy thời có thể chiến đấu, cái kia không sợ mới là lạ.

    - Nhà của ngươi coi như cái gì, nhanh tới bái kiến Thiếu soái, năm đó ta ở dưới trướng đại soái làm tới Bách phu trưởng, ngươi chỉ là trợ thủ của ta.

    Con của ta sinh ra năm nam nhân, nhanh tới bái kiến Thiếu soái...

    Lúc này, một lão nhân được mấy thanh niên cường tráng giống như con bê con nâng lên, thân thể nằm ở trên mặt ghế, cả người đều co quắp, nhưng giờ phút này lại vô cùng hưng phấn nói.

    Ở phía sau hắn có một nam tử mù hai mắt, được một phụ nhân dìu đi tới, mang lão nhân hiển nhiên là cháu của hắn, bên cạnh còn có ba cái, trong bọn họ thậm chí có một người đã đạt tới Hoán Cốt kỳ.

    - Nhà của chúng ta cũng có ba cái...

    - Ha ha, các ngươi ai dám so cùng ta, Tôn nhi ta tổng cộng có mười ba cái, nếu không phải có hai cái năm trước bị yêu thú giết, là tổng cộng có mười lăm cái.

    - Ngươi còn không biết xấu hổ đi nói, năm đó ngươi hoa tâm, dùng danh nghĩa cứu người thu bốn mỹ nữ, hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt được sáu con trai, sáu con trai mới có mười lăm cái cháu trai, bình quân một đứa chỉ có một hai con, ngươi gọi rầm rĩ cái gì.

    - Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, nam hài thì có làm sao, nữ oa nhà của chúng ta ở bên trong Yêu Thú Sâm Lâm lấy được kỳ ngộ, hiện tại hai người bọn hắn đều tổ kiến Liệp Yêu đội.

    Tùy tiện một cái đi ra, có thể quật ngã toàn bộ bọn ngươi.

    Chương 179: Ba Phong bị vây

    Chu vi Trình Cung thoáng cái vây quanh một đám người, đều là người năm đó theo Trình Tiếu Thiên chinh chiến thiên hạ.

    Bọn họ là những người còn sống sót lại, lúc này đều mang theo gia quyến của mình qua đây.

    Thấy bọn họ, Trình Cung nhất thời minh bạch, vì sao tình huống khu mẹ goá con côi này như vậy còn không có tản đi.

    Nếu như Trình Cung đối phó khu người giàu có là nhục mạ rất dễ, hắn rống một câu là có thể làm cho đám người không dám ra một tiếng, nhưng hiện tại đối mặt những người này, ngược lại Trình Cung không biết nên làm cái gì bây giờ.

    Bọn họ vừa thấy Trình Cung, có thể hành lễ theo quân đội thì hành lễ, có người càng kích động quỳ xuống, sau đó là tung hô tên hắn, xem đám hài tử phía sau bọn họ, rõ ràng đều dựa theo quân nhân mà nuôi lớn.

    Bọn họ không có công pháp cao thâm, thế nhưng ở trong quân đội cơ bản đều học xong, hơn nữa trong đó cũng có một chút Bách phu trưởng thậm chí Thiên phu trưởng, cấp bậc bọn họ tất nhiên có chút công pháp cao hơn.

    Kết quả hài tử ở đây đều rất mạnh, so với quân đội bình thường cũng mạnh hơn rất nhiều.

    Ngẫm lại quân đội đều là sau trưởng thành tiến vào huấn luyện, bọn họ lại là huấn luyện từ nhỏ, tự nhiên không bình thường.

    Ngay cả Hoán Cốt Kỳ cũng rất thông thường, cũng không kỳ quái có người nói khu mẹ goá con côi khu quá loạn, hung hãn, hơn mấy ngàn hài tử tụ cùng một chỗ, giống như là một đại quân doanh, Trình Cung hiện tại cũng cảm giác ở đây nhiều năm qua như vậy, còn không bạo loạn đã là một kỳ tích.

    Nguyên bản Trình Cung còn lo lắng, dù sao nhiều năm qua hoàng đế tận lực áp chế như vậy, thương nhân lòng dạ hiểm độc cùng phía dướđám thủ hạ làm việc quá mức, cho dù có cơ sở trước đây, nhưng muốn hoàn toàn nắm trong tay cũng rất khó, nhưng hiện tại xem ra không khó như trong tưởng tượng.

    Trước chưa nắm giữ bọn họ, vậy thì thu mua nhân tâm trước.

    Trên thực tế nhiều năm như vậy, hoàng đế nghĩ hết biện pháp, nhưng vẫn không làm gì được Trình gia, thứ nhất là uy vọng cùng Trình gia vẫn nắm quyền, thứ hai cũng có quan hệ rất lớn từ khu mẹ goá con côi này.

    Hiện tại mình chỉ là công khai hóa, đáng tiếc hiện tại đan dược hữu hạn, bằng không âm thầm cung cấp một ít cho đám người ở đây, đủ có thể làm cho một ít hài tử có tiềm lực trổ hết tài năng.

    Chỉ là này cũng không cần vội, cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước.

    Tuy rằng không có thể nhiều, thế nhưng lúc nhìn thấy một ít ưu tú, Trình Cung sẽ tiện tay thưởng cho bọn hắn một ít đan dược cấp thấp khác.

    - Đại thiếu, đã xảy ra chuyện, Ba Phong báo tin cầu cứu trở về, trên thư đều là máu, tình huống hình như rất nguy hiểm.

    Bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm của Sắc Quỷ.

    - Thủ hạ gặp nguy hiểm, ta đi trước.

    Thân thể Trình Cung trực tiếp nhảy lên trước đỉnh đầu mọi người, người đã nhanh chóng nhảy lên ngựa, không cần Trình Cung nói gì, đám người kia trực tiếp tránh ra một con đường, Trình Cung, Sắc Quỷ trực tiếp thúc ngựa xông ra ngoài.

    Liệp yêu đội của Ba Phong trong Liên Minh Liệp Yêu Giả của Lam Vân đế quốc coi như có danh tiếng, thuộc về thế lực vừa mới quật khởi.

    Then chốt là hắn có một đại lão bản chống đỡ, tài hùng thế lớn, cả Lam Vân đế quốc đều biết, theo Ba Phong khẳng định có chỗ tốt.

    Vì thế Ba Phong phát triển không ngừng, nhưng lúc này toàn thân Ba Phong là máu, thân dựa vào một tảng đá thật lớn, nhìn phương hướng Vân Ca Thành.

    Lúc này y phục trên người Ba Phong hầu như bị máu nhiễm đỏ, Trình Cung cho hắn một không gian giới chỉ, nguyên bản bên trong chỉ có một ít đồ dùng thông thường.

    Nhưng từ lúc hắn giết được Xích Viêm Yêu Thú, đã ném tất cả vật dụng xuống, nhét Xích Viêm Yêu Thú vào trong để tránh đám người tranh đoạt truy sát.

    Hơn nữa hiện tại hắn cũng không có khí lực dư thừa làm chuyện khác, chỉ có thể mau chóng khôi phục lực lượng, không nghĩ tới sắp đến Vân Ca Thành lại bị đối phương đuổi theo.

    Bốn thủ hạ của hắn đều đã bị giết chết, chỉ có hắn mượn máu huyết của Hắc Báo Yêu Vương, trong lúc sinh tử ngoài ý muốn đột phá, còn mượn đan dược trợ giúp đạt được Phạt Mạch Kỳ tầng thứ tám mới tránh được một mạng.

    Hiện tại hắn không dám thả tinh thần lực ra, sợ bị ương phát hiện, chỉ có thể bằng vào kinh nghiệm tránh né đối phương.

    Nếu như đây là ở Yêu Thú Sâm Lâm mà nói, Ba Phong cũng không chật vật như vậy, hắn hoàn toàn có thể dẫn đối phương tới một ít địa phương, nhưng hiện tại chỉ là một cánh rừng nhỏ cách Vân Ca Thành hơn ba trăm dặm.

    Ở đây căn bản không có yêu thú có thể uy hiếp đến đám kia người, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình.

    - Trốn, trốn nữa đi, ta xem ngươi có thể trốn được bao xa, không biết sống chết, cho tới bây giờ chỉ có ta đoạt của người khác, dĩ nhiên có người dám đoạt đồ của ta, quả thực không biết chữ chết viết như thế nào.

    Nhưng vào lúc này, phía sau Ba Phong truyền đến một thanh âm, sau đó chung quanh Ba Phong xuất hiện hơn mười đạo nhân ảnh.

    Thân pháp những người này đều rất nhanh, mười mấy người dĩ nhiên đều là tồn tại Phạt Mạch Kỳ, trong nháy mắt đã vây quanh Ba Phong.

    Ba Phong mắng thầm một câu, thân thể nhảy lên, nhìn một thanh niên bận hoa phục cao cao tại thượng cách đó không xa.

    Ở bên người thanh niên nhân này có đứng một lão giả, tóc, râu đều là bạch sắc, vóc dáng không cao, con mắt không lớn, khi dùng sức mở cũng như người thường đang ngủ, làm cho người ta không có biện pháp nhìn ra tâm tình hắn từ ánh mắt.

    Mặc dù lúc này đã là cục diện sơn cùng thủy tận, thập tử vô sinh, nhưng Ba Phong không có một chút khiếp đảm, càng không có xin tha, chỉ vào thanh niên kia nói:

    - Đoạt, đoạt con mẹ ngươi, mượn danh tiếng của Vân Đan Tông liên lạc các liệp yêu đội khác hợp tác, kết quả lại âm hiểm chặt đứt đường lui của bọn họ, hi sinh bọn họ để thành toàn chính mình.

    Trong Yêu Thú Sâm Lâm, ai cướp được là của người đó, chí ít ta không có đê tiện giống như ngươi.

    Thanh niên nhân nghe Ba Phong nói, sắc mặt hơi đổi, ánh mắt lập tức lộ ra sát ý nồng đậm, thân là đại đệ tử của tông chủ Vân Đan Tông, bình thường Tô Hiểu tận lực đề cao mình, danh tiếng cũng rất tốt, được coi là một trong những người có hi vọng kế thừa vị trí tông chủ của Vân Đan Tông nhất, đối với người biết bí mật của hắn như Ba Phong, hắn trước đây cũng đã giết không chỉ một người.

    - Không nghĩ tới ngươi biết không ít, kia càng không thể không chết, nguyên bản nhìn thân thủ cũng không tệ lắm, vốn định lưu ngươi một mạng, hiện tại xem ra cũng không cần phiền phức như vậy.

    Tô Hiểu rất tùy ý khoát tay, phía dưới đã có ba người vọt tới, một đường truy sát xuống, bọn họ cũng có một ít lý giải đối với Ba Phong.

    Biết người kia không giống võ giả Phạt Mạch kỳ bình thường, trên người hắn không biết từ đâu có nhiều đan dược như vậy, hơn nữa hiệu quả đều rất tốt.

    Làm cho sức chiến đấu của hắn tăng lên vài lần, coi như là Phạt Mạch Kỳ tầng thứ chín, thậm chí tầng thứ mười cũng rất khó đối phó.

    Lúc trước bọn họ có chút tự đại, mới có thể để cho Ba Phong đào tẩu vài lần, còn giết không ít người trong bọn họ.

    Lần này Tô Hiểu tự mình dẫn người vây sát Ba Phong, Tô Hiểu hạ lệnh động thủ, trực tiếp là ba gã Phạt Mạch Kỳ tầng thứ chín xuất thủ, ba người phối hợp ăn ý, trong lúc xuất thủ mơ hồ đã có một loại hô ứng, hơn nữa mơ hồ hàm ẩn uy lực trận pháp, trong nháy mắt vây công Ba Phong.

    Vừa lúc bị phát hiện, Ba Phong đã dùng đan dược chữa thương, đồng thời cũng dùng La Hán Kim Đan cùng một ít đan dược khác.

    Lúc này đối mặt ba đại cao thủ vây công, tuy rằng đã thương nặng, nhưng Ba Phong không sợ chút nào, trong nháy mắt thân thể bạo phát ra một tầng quang mang màu vàng.

    - Tiểu tử này không muốn sống nữa, cũng dám liều mạng?

    - Muốn chết!

    - Người này muốn liều mạng, hiển nhiên là biết không sống nổi, muốn kéo người chết cùng.

    Ba Phong không tránh không né, giống như yêu báo bị thương, phủ phục tích súc lực lượng, chuẩn bị ra một kích cuối cùng.

    Bất luận là những người vây quanh, hay ba người xuất thủ đều nhìn ra ý đồ của Ba Phong.

    Trong ba người vây công Ba Phong, có một người thân hình hơi trì hoãn một chút, hắn là sợ bị Ba Phong kéo chết chung.

    Nhưng hắn làm như vậy, không nghĩ tới lại trở thành đích nhắm của Ba Phong, không lùi mà tiến tới, trong nháy mắt lao tới người nọ.

    Tuy rằng người này hơi chút trì hoãn, nhưng chỉ là chậm hơn hai người kia một chút, ở hắn xem ra hai người kia sẽ chính diện xung đột cùng Ba Phong trước, cho dù kéo đệm lưng cũng không tới lượt hắn.

    Nhưng hắn làm sao cũng không nghĩ tới Ba Phong sẽ đánh về phía hắn, Yêu Báo Trảo trực tiếp chụp lên hai vai hắn.

    - Bình bịch...

    Hét thảm một tiếng, song chưởng người nọ trực tiếp bị hai tay của Ba Phong cắt đứt, nhưng Ba Phong cũng bị hai người kia đánh trúng phun máu tươi, người trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

    Mặc dù có La Hán Kim Đan, lực lượng phòng ngự của hắn cũng vượt qua Phạt Mạch Kỳ tầng thứ tám rất nhiều, nhưng dù sao hắn đã bị thương nặng trước, hơn nữa đối phương người đông thế mạnh.

    Tuy rằng bị đánh bay, nhưng người Ba Phong vừa mới rơi xuống đất lập tức nhảy lên, xoay người lao tới hai đối thủ.

    Ba Phong hung hãn như vậy làm cho sắc mặt hai cao thủ Phạt Mạch Kỳ trắng bệch, dọc theo đường đi này bị Ba Phong giết cũng không ít, hiện tại ngay cả Phạt Mạch Kỳ tầng thứ chín cũng bị phế, một hồi không biết có tới phiên bọn họ hay không, nói không chừng có thể bị hắn kéo làm đệm lưng.

    - Truy sát lâu như vậy còn có thể sống đến bây giờ, nói rõ hắn còn có hậu chiêu, hơn nữa ở đây cách Vân Ca Thành không xa, hơn nữa trên thân người này mang theo rất nhiều đan dược, hiển nhiên không phải tán tu độc hành, để cho ta mau chóng giải quyết hắn, sau đó chúng ta lập tức ly khai.

    Lão giả đứng ở bên người Tô Hiểu nhìn Ba Phong ra chiêu hung ác cũng không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn thoáng qua phương hướng Vân Ca Thành, rốt cục nhịn không được mở miệng đề nghị để mình xuất thủ.

    - Bạch đầu ông, biết vì sao bản công tử vẫn không xuất thủ không?

    Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Bạch đầu ông bên người, Bạch đầu ông là thủ hạ cực mạnh đbên người hắn.

    Nhưng rất nhanh hắn sẽ bằng người này, bởi vì Tô Hiểu đã rất tiếp cận Siêu Phàm kỳ, một khi hắn đột phá Siêu Phàm kỳ, Bạch đầu ông sẽ không có khả năng là đối thủ.

    - Thuộc hạ không biết?

    Thân là tồn tại Siêu Phàm kỳ, theo lý mà nói hẳn là được tôn trọng, nhưng Bạch đầu ông biết Siêu Phàm kỳ của hắn đạt được như thế nào, hơn nữa phía sau Tô Hiểu có Vân Đan Tông, mà hắn thì sớm thề thuần phục Tô Hiểu, cho dù thái độ của Tô Hiểu thế nào, hắn cũng không dám tỏ ý kiến.

    Chương 180: Nhi tử con chuột sẽ đào hang

    Tô Hiểu căn bản không thm để ý thuộc hạ Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín bị phế hai tay, lạnh lùng nhìn phía dưới nói:

    - Cho dù Võ giả Phạt Mạch kỳ ở trong mắt triều đình đều là cao thủ trong cao thủ, nhưng mà ở Vân Đan Tông ta lại không coi vào đâu, người muốn đầu nhập vào Vân Đan Tông ta có rất nhiều.

    Tựa như ngươi chẳng hạn, nếu như không có ta tự mình đi cầu sư phụ ban thuốc, cộng thêm cho ngươi tu luyện bên trong Vân Đan Tông, chỉ sợ ngươi chết già cũng không có biện pháp đột phá đến Siêu Phàm kỳ.

    Hôm nay sư phụ đột phá đến bát cấp Luyện đan sư, ta cũng rất nhanh sẽ đạt tới Siêu Phàm kỳ, chờ sau khi ta đạt tới Siêu Phàm kỳ, sư phụ sẽ ban thêm Dược vật cho ta nữa, đến lúc đó bên cạnh ta còn có thể nhiều ra vài tên Siêu Phàm kỳ.

    Trước kia chỉ là vì gia tăng thực lực, nên không ngừng thu thủ hạ, hiện tại cũng là thời điểm nên thanh lý một lần.

    Nghe Tô Hiểu nói, Bạch đầu ông nhìn qua những người bình thường bán mạng cho Tô Hiểu, trong nội tâm không khỏi thê lương một hồi.

    - Về phần nói hắn một đường chạy tới Vân Ca Thành cầu cứu, hừ, mặc kệ hắn là người nào, đắc tội bổn công tử chỉ có một con đường... chết, ai cũng không bảo vệ được hắn.

    Nói đến sự tình Ba Phong chạy tới Vân Ca Thành, Tô Hiểu không khỏi phát ra một tiếng khinh thường hừ lạnh.

    Có Vân Đan Tông làm chỗ dựa, hắn căn bản không e ngại người bên trong Vân Ca Thành.

    - Lời nói rất ngưu bức, vậy đại thiếu hiện tại cũng nói cho ngươi biết một chút, động tới người của ta, nhất định phải chết.

    Tô Hiểu vừa nói ngạo nghễ xong, đột nhiên truyền tới một thanh âm, chỉ là thanh âm này làm cho người ta có một cảm giác vô cùng hung hăng càn quấy, bá đạo.

    Cùng cái thanh âm này so sánh, vừa rồi Tô Hiểu nói liền lộ ra rất nhu hòa.

    Tô Hiểu lại càng hoảng sợ, mãnh liệt nhìn về phía Bạch đầu ông, thấy Bạch đầu ông cũng rất mờ mịt nhìn về bốn phía, bởi vì trong phạm vi tinh thần lực của hắn cũng không có phát hiện dị thường.

    Nhưng đối với phương hiển nhiên là đã sử dụng tinh thần lực chú ý tới bọn hắn, thậm chí đã nghe được Tô Hiểu nói mới nói ra lời này, này chỉ có một khả năng, là tinh thần lực của đối phương cao hơn Tô Hiểu cùng Bạch đầu ông rất nhiều.

    - Đại thiếu... thật sự... là đại thiếu...

    Người khác nghe không hiểu, nhưng Ba Phong lại phi thường quen thuộc, Ba Phong giống như đèn dầu sắp tắt lần nữa bộc phát lực lượng kinh người, vậy mà một lần hành động chấn khai hai gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín.

    - Sưu sưu

    Tiếng nói vừa rồi còn cảm giác rất xa, nhưng thoại âm vừa rơi xuống, bọn người Bạch đầu ông đã phát hiện cách hơn mấy trăm thước có một đầu Bảo mã chạy như bay đến, sau một khắc, phi đao giống như hạt mưa bay tới.

    Trên trăm thanh phi đao từ bên ngoài mấy trăm mét bay tới, chẳng những tốc độ không có kiệt lực, ngược lại càng bay càng nhanh, thoáng cái đã đến trên không.

    Ngoại trừ Bạch đầu ông cùng Tô Hiểu bên này ra, đám người phía dưới vây quanh cùng đang công kích Ba Phong đều bị phi đao này tập kích.

    Trong chớp nhoáng giống như trên bầu trời hạ sinh đao vũ, hơn nữa trên mỗi một ngọn phi đao đều ẩn chứa đao khí cường đại, uy lực kinh người.

    - Keng... keng...

    Phát hiện đao vũ đột kích, tất cả mọi người huy động vũ khí toàn lực ngăn cản, lập tức phát ra vô số thanh âm kim thiết va chạm.

    Trừ những người sử dụng nguyên khí cấp năm trở lên, nếu không ở dưới đao vũ của Trình Cung công kích, ngay cả vũ khí cũng lập tức bị hủy diệt, tiếp theo là chạy trời không khỏi nắng.

    - Xoẹt... xoẹt

    Thanh âm phi đao đâm thủng thân thể người có thể nghe rất rõ ràng, mười võ giả Phạt Mạch kỳ ở dưới đao vũ của Trình Cung, tính cả hai gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín vừa rồi đuổi giết Ba Phong mới cầm cự được chút ít, tất cả những người khác đều chết ở dưới đao vũ.

    Cho dù người sống cũng kinh hồn táng đảm, trên người hoặc nhiều hoặc ít đều bị thương, nguyên một đám đều tụ lại chỗ Tô Hiểu, không dám vây khốn Ba Phong nữa.

    Một kích vừa rồi kia quá kinh khủng, tuyệt đối sẽ làm cho bọn hắn chung thân khó quên.

    - Công tử, đối phương có cao thủ đến tiếp viện, rất có thể là tồn tại Siêu Phàm kỳ có được pháp lực, cũng chỉ có tồn tại Siêu Phàm kỳ có được pháp lực, cộng thêm pháp môn đặc biệt mới có thể làm được tình trạng bực này.

    Một hồi ta ngăn đón, nếu như công tử phát hiện tình huống có cái gì không đúng, liền lập tức lui lại, người này có thể khống chế nhiều phi đao như vậy, chỉ sợ còn có phương pháp ngự kiếm, trong vòng trăm dặm lấy đầu người như lấy đồ trong túi, không thể không phòng bị vạn nhất.

    Đừng nói là bọn họ, mà ngay cả Bạch đầu ông là tồn tại Siêu Phàm kỳ cũng thấy kinh hãi không thôi, lập tức cất bước tiến lên, nguyên cương hộ thể bộc phát bao phủ mình cùng Tô Hiểu trong đó, dùng phòng ngừa vạn nhất.

    - Bằng hữu phương nào, ta chính là đại đệ tử Tô Hiểu của Vân Đan Tông tông chủ, không muốn gây phiền toái cho mình liền nhanh chóng rời đi.

    Chỉ phóng phi đao liền làm cho thủ hạ mình tổn thất hơn phân nửa, Tô Hiểu cũng hãi hùng khiếp vía.

    Vừa rồi mặc dù hắn nói mượn cơ hội này tôi luyện, khảo nghiệm thủ hạ mình, nhưng loại tổn thất này cũng làm cho hắn đau lòng.

    Về phần nói đào tẩu, hắn càng không cam lòng, bảo vật gần tới tay, lúc này hắn làm sao buông tay.

    Nếu như chỉ là Xích Diễm yêu thú mà nói, hắn cũng lười đuổi giết Ba Phong này, càng không muốn phát sinh xung đột cùng một vị Siêu Phàm kỳ, nhưng trong tay Ba Phong cũng không chỉ là Xích Diễm yêu thú đơn giản như vậy.

    Loại thời điểm này như thế nào Tô Hiểu cũng không thể lui về phía sau, chỉ có thể mang Vân Đan Tông ra lần nữa.

    Một khi mang Vân Đan Tông ra, đầu của Tô Hiểu không tự chủ được có chút giơ lên, thần sắc cũng càng cao ngạo.

    Ở Lam Vân Đế Quốc không có mấy người dám không nể mặt mũi Vân Đan Tông, coi như là tồn tại Siêu Phàm kỳ có được pháp lực, hoặc là Thoát Tục kỳ có được thần thông cũng đồng dạng.

    Bởi vì một khi đắc tội Vân Đan Tông, về sau bọn hắn còn muốn luyện chế đan dược sẽ lên trời không đường, xuống đất không cửa, cho dù bọn hắn hiểu được phương pháp luyện chế, nhưng một ít dược vật cao tầng cùng dụng cụ đều nằm trong tay Vân Đan Tông,

    Đây mới là chỗ lợi hại nhất của Vân Đan Tông.

    - Rồng sinh rồng, Phượng sinh Phượng, nhi tử con chuột sẽ đào thành động, lời nói quả nhiên không sai.

    Sư phụ như kia mới có thể thu đồ đệ như vậy, sư phụ ngươi sủa bậy trước mặt ta, ta cũng không để ý tới hắn, huống chi là ngươi.

    Lần nữa vang lên thanh âm của Trình Cung, cũng đã đến phụ cận, bọn người Trình Cung đến chân núi trực tiếp vứt ngựa, mấy cái nhảy lên đã đến bên cạnh Ba Phong.

    Trình Cung nhìn Ba Phong một chút, thấy không có nguy hiểm tánh mạng, khoát tay để cho Sắc Quỷ chiếu cố hắn, Trình Cung thì chậm rãi ngẩng đầu nhìn đám người Tô Hiểu.

    - Cũng dám vũ nhục sư phụ ta, ngươi là tử đệ nhà nào của Vân Ca Thành, đại nhân nhà của ngươi chẳng lẽ không có nói qua cho ngươi, có ít người ngươi không chọc nổi sao.

    Tô Hiểu không nghĩ tới đối phương thậm chí dám mở miệng vũ nhục sư phụ mình, mà khi thật sự chứng kiến bộ dáng Trình Cung, hắn càng giật mình, bất quá là một tử đệ đại gia ở Vân Ca Thành mà thôi.

    Bạch đầu ông đứng ở trước người Tô Hiểu cũng có chút ngoài ý muốn, Tinh Thần lực vẫn còn cẩn thận lưu ý bốn phía, hắn đi cùng Tô Hiểu ra ngoài đã có một thời gian, cũng không biết gần đây Trình Cung ở Vân Ca Thành phong quang vô hạn.

    Ở trong mắt hắn xem ra, Trình Cung khẳng định còn không có đạt tới Siêu Phàm kỳ, mà một kích vừa rồi kia, bên trên ẩn chứa đao khí, cho dù Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất bình thường cũng rất khó làm được, cho dù hắn cũng có chút miễn cưỡng, chẳng lẽ siêu cấp cao thủ vừa rồi phát phi đao không hiện thân?

    Tuy Bạch đầu ông có được thực lực Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, nhưng tinh thần lực của Trình Cung lại viễn siêu hắn, cho nên vừa rồi Trình Cung quan sát tình huống bọn hắn, hắn căn bản không có phát giác, thẳng đến khi Trình Cung mở miệng nói chuyện bọn hắn mới phát hiện.

    Vân Đan Tông, lại là Vân Đan Tông, xem ra mình cùng Vân Đan Tông thật là có duyên, có lẽ sẽ đến một lúc ngươi chết ta sống.

    Từ lần trước sau đấu giá hội, Trình Cung vẫn đang bận luyện đan cùng tu luyện, sau đó là kỳ thi cuối năm.

    Nhưng sự tình bên ngoài hắn cũng thường xuyên nghe Mập mạp nhắc tới, mặc dù nói hôm nay Mập mạp khống chế nhiều hơn phân nửa sinh ý dược liệu của Lam Vân Đế Quốc, nhưng dược liệu cao cấp vẫn là Vân Đan Tông khống chế.

    Theo Trình Cung luyện chế đan dược cấp bậc càng ngày càng cao, cấp bậc dược liệu cần thiết cũng tăng lên, nhưng những dược liệu này một mực bị Vân Đan Tông khống chế.

    Đa số dược liệu đều là khó có thể dùng tiền tài mua được, mà đoạn thời gian gần đây, Vân Đan Tông cố ý tranh đoạt cùng Mập mạp, làm cho rất nhiều dược liệu vốn chưa tính là rất cao cũng bị Vân Đan Tông xếp vào trong phạm trù tranh đoạt.

    Trình Cung ngược lại cũng không có sốt ruột sinh khí, bởi vì hắn biết rõ sớm muộn gì cũng phải phân thắng bại cùng Vân Đan Tông, chỉ là bây giờ còn chưa phải lúc, không nghĩ tới bây giờ ở chỗ này gặp đại đệ tử của Tô Liệt Tô Hiểu.

    Căn cứ tư liệu của Sắc Quỷ biểu hiện, Tô Hiểu là đại đệ tử của Tô Liệt, một trong những đệ tử có hi vọng kế thừa vị trí tông chủ của Vân Đan Tông nhất, đã rất tiếp cận tồn tại Siêu Phàm kỳ.

    Nghe nói hơn một năm trước đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện, chính là vì tôi luyện để đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Nghe Tô Hiểu nói, Trình Cung cũng không nói gì, chỉ là khoát tay, năm ngón tay lăng không một trảo.

    Đao vũ vừa rồi rơi xuống, bất luận là tiến vào trong đá hay là trong cơ thể những người kia, phi đao lập tức hội tụ, trực tiếp chui vào trong tay áo Trình Cung.

    - Điều này sao có thể?

    Động tác này của Trình Cung, đám thủ hạ của Tô Hiểu còn không có cảm giác gì, nhưng mà Tô Hiểu cùng Bạch đầu ông đều âm thầm chấn kinh.

    Người sử dụng đao vũ vừa rồi thật sự là hắn, hắn rõ ràng không có đạt tới Siêu Phàm kỳ, làm sao có thể đồng thời phát ra trên trăm đạo phi đao ẩn chứa đao khí.

    Này cần lực lượng nhiều lắm, cho dù hắn là Phạt Mạch kỳ tầng thứ mười đỉnh phong cũng khó có khả năng thừa nhận, đây quả thực là bất khả tư nghị.

    Nếu như thay đổi những người khác, không cần nhìn phi đao của Trình Cung, càng không cần nghe hắn nói chuyện, chỉ nhìn bộ dáng liền nhận ra hắn chính là người gần đây làm đế đô long trời lỡ đất, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Nhưng Tô Hiểu này mang theo Bạch đầu ông cùng một đám thủ hạ ở bên ngoài hơn một năm, căn bản không biết Trình Cung là ai.

    Ngoại trừ Thất hoàng tử, lúc nào Vân Ca Thành sinh ra một người tuổi còn trẻ lợi hại như vậy, mình đã nửa chân đạp đến Siêu Phàm kỳ, nhưng vừa rồi mình căn bản làm không được.

    Tô Hiểu khiếp sợ nhìn Trình Cung, khiếp sợ trong lòng đã khó có thể diễn tả bằng ngôn từ.

    Cho tới nay, bên trong người trẻ tuổi toàn bộ Vân Ca Thành, cũng chỉ có Thất hoàng tử là được hắn coi là kình địch, những người khác hắn căn bản khinh thường chú ý, nhưng giờ phút này chứng kiến Trình Cung, rõ ràng còn trẻ hơn hắn rất nhiều, chỉ là thu phi đao vừa rồi, hắn căn bản không có biện pháp làm được, điều nầy sao không làm cho hắn khiếp sợ.

    Thu hồi phi đao, Trình Cung sải bước ra, một bước này lập tức kéo dài khoảng cách gần 10m, đã có một tia cảm giác Súc Địa Thành Thốn.

    Thời điểm Tô Hiểu, Bạch đầu ông còn đang khiếp sợ, Trình Cung đã đến bên cạnh sáu thủ hạ còn dư lại của Tô Hiểu.

    Trong sáu người này, ngoại trừ hai gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín tốt một chút, những người khác đều bị thương, mà đột nhiên Trình Cung đến phụ cận, bọn hắn căn bản không có một chút phản ứng cùng phòng bị.

    Không có chiêu thức hoa mỹ, một quyền một cái, trực tiếp giết bốn người.

    Hai gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín là kịp phản ứng, nguyên cương hộ thể, vũ khí trong tay toàn lực vận chuyển.

    Chương 181: Ảo thuật

    - Phốc...

    Vũ khí của bọn hắn vừa mới giơ lên, nguyên cương hộ thể vừa mới vận đủ, Trình Cung quyền biến thành đao, cổ tay đánh xuống, lập tức một đạo quang mang chợt lóe lên.

    Tia sáng kia tựa như tinh quang trên bầu trời đột nhiên từ bên ngoài vạn dặm lao tới, lập tức tách ra tia sáng chói mắt, sau đó thân thể hai người này bị chém đôi.

    Đây là chiêu thức gì, vũ kỹ Siêu phàm?

    Không, vũ kỹ Siêu phàm cũng không có khủng bố như thế, coi như là Siêu Phàm kỳ có thể đơn giản đánh chết Phạt Mạch kỳ, cũng không có khủng bố như hắn, thậm chí ngay cả nguyên cương hộ thể cũng bị cắt, thẳng đến khi thân thể chia làm hai đoạn, nguyên cương hộ thể kia còn bảo trì không tiêu tán.

    Còn có Nguyên khí trong tay bọn họ, vậy mà cũng bị chém làm hai, vừa rồi cũng là bị tia sáng kia chặt đứt.

    Quá kinh khủng, sắc bén, đây rốt cuộc là chiêu thức gì?

    Tô Hiểu cùng Bạch đầu ông đều nhìn nhau, cho tới giờ khắc này Tô Hiểu mới cảm giác được sự tình không đúng, người này quả thực là người điên, mình báo ra Vân Đan Tông, hắn căn bản không để ý tới, ngược lại còn giết ác hơn.

    Hơn nữa nếu như chiêu vừa rồi chém tới mình, mình có thể tránh thoát sao?

    Ý nghĩ này không chỉ là Tô Hiểu suy nghĩ, Bạch đầu ông cũng nghĩ, Tô Hiểu cảm giác mình chỉ có ba thành nắm chắc mạng sống, Bạch đầu ông thân là Siêu Phàm kỳ có được pháp lực mạnh mẽ, trong nội tâm âm thầm cân nhắc, tối đa cũng chỉ có sáu thành nắm chắc.

    Đây rốt cuộc là chiêu thức gì, quá kinh khủng.

    - Công tử nhanh...

    Trình Cung giết chết những người này xong, căn bản không ngừng lại, trực tiếp phóng tới bên bọn hắn, Bạch đầu ông nhìn thấy, sợ tới mức vội vàng hô to một tiếng, trong tay xuất hiện một cây quải trượng.

    Quải trượng này trải qua luyện chế đặc thù, đã tương đương với nguyên khí cấp tám, quan trọng nhất là lực lượng đặc biệt của quải trượng này, Bạch đầu ông phát huy sẽ tăng thêm một thành.

    Nguyên khí chung quanh lập tức hóa thành pháp lực mênh mông, rất nhanh dung nhập vào trong quải trượng, quải trượng này giống như có được tánh mạng, lập tức vô số rễ cây tăng vọt ngàn vạn lần.

    Một quải trượng nho nhỏ lập tức liền biến thành một cây đại thụ vạn trượng, vô số rễ cây phóng lên trời, trực tiếp cuốn lấy Trình Cung.

    Trong nháy mắt, Trình Cung bị một thụ yêu cự đại bao trùm che khuất bầu trời, vô số rễ cây công kích Trình Cung.

    Lực lượng mỗi một rễ cây kia, đều làm cho người ta có cảm giác khó có thể chống lại.

    Không cần phải động thủ, tùy tiện một rễ cây có thể hủy diệt một tòa núi nhỏ.

    Cao mấy vạn trượng, che khuất bầu trời, mỗi một rễ cây cường đại như có sinh mạng đong đưa.

    Khủng bố dị thường, loại thụ yêu trình độ này, đừng nói là Trình Cung, coi như là Trình Tiếu Thiên đến cũng chỉ có một con đường chết.

    Thụ yêu cao tới vạn trượng, coi như là thần tiên lục địa gặp được cũng phải nhượng bộ lui binh.

    - Ảo ảnh, ảo thuật nho nhỏ cũng dám khoe khoang ở trước mặt ta, Tinh Không Trảm.

    Nếu như lực lượng đơn thuần, Trình Cung bây giờ còn có hạn, nhưng phương diện tâm tình thì Trình Cung có cả kinh nghiệm kiếp trước, nếu như ngoài Vân Ca Thành có thụ yêu lớn như vậy, Lam Vân Đế Quốc sớm xong rồi.

    Nếu Bạch đầu ông này có thể khống chế thụ yêu cường đại như vậy, hắn còn có thể ở đây hầu hạ Tô Hiểu sao, hết thảy đều là ảo ảnh mà thôi.

    Vừa rồi Trình Cung đột nhiên bộc phát, lập tức đánh chết hai gã Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín đúng là Tinh Không Trảm, Tinh Không Trảm này Trình Cung từ kỳ thi cuối năm về sau đã có chút thành tựu, mấy ngày gần đây không ngừng tu luyện, Tinh Không Trảm này coi như là quen thuộc.

    Chỉ là hôm nay lực lượng của Trình Cung quá yếu, không có biện pháp trực tiếp hấp thu tinh lực tinh không, hiện tại miễn cưỡng mượn nhờ hấp thu tinh lực ở kỳ thi cuối năm, đánh rớt xuống trụ cột.

    Nhưng hiện tại hấp thu tinh lực cũng rất có hạn, một kích vừa rồi Trình Cung đã tiêu hao bốn thành tinh lực tích lũy, hắn tối đa cũng chỉ có thể phát ra một Tinh Không Trảm nữa.

    Tinh Không Trảm dung hợp tinh lực, uy lực khôn cùng, cho dù nguyên khí bình thường đều cắt đoạn.

    Giống như tinh quang tạo thành quầng sáng lóng lánh, thoạt nhìn xinh đẹp dị thường, thậm chí có loại cảm giác làm cho người ta say mê trong đó, nhưng lực sát thương lại không phải kinh người bình thường.

    - Ách...

    Tinh Không Trảm của Trình Cung chém xuống, thụ yêu cao vạn trượng kia đang giương nanh múa vuốt hoàn toàn biến mất, chỉ có Bạch đầu ông cầm quải trượng trong tay, liên tiếp lui về phía sau.

    Giờ phút này Bạch đầu không thể tin nổi Trình Cung vậy mà lập tức xem thấu ảo thuật của hắn, làm cho hắn muốn mượn cơ hội này đánh lén, thậm chí để cho Tô Hiểu ly khai cũng không có lực.

    Hơn nữa hắn tiếp được Tinh Không Trảm của Trình Cung, trên quải trượng tương đương với nguyên khí cấp tám cũng bị chém một vết sâu, chính hắn cũng bị chấn đến khí huyết cuồn cuộn, hai tay run rẩy.

    Tại sao có thể như vậy, coi như mình không có đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, nhưng Siêu Phàm kỳ mạnh hơn nhiều so với Phạt Mạch kỳ.

    Cho dù Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cũng không thể có thể tạo thành uy hiếp cho Siêu Phàm kỳ, vì lực lượng của hai khác nhau về chết, hơn nữa hắn mạnh hơn Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai rất nhiều.

    - Vạn Huyễn Trượng Pháp.

    Trước kia Bạch đầu ông cũng là người có kỳ ngộ, hắn là tán tu đạt đến Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, vài thập niên không có biện pháp đột phá, cuối cùng mới đầu nhập vào Vân Đan Tông.

    Vạn Huyễn Trượng trong tay hắn, còn có bộ Siêu phàm vũ kỹ Vạn Huyễn Trượng Pháp đều là kỳ ngộ năm đó đoạt được.

    Giờ phút này Bạch đầu ông thi triển ra, thân hình phiêu hốt bất định, thân thể của hắn bị Vạn Huyễn Trượng này che chắn, lập tức từ bốn phương tám hướng hình thành vây công Trình Cung.

    Liên tiếp hai lần thi triển Tinh Không Trảm, tinh lực tích súc đã tiêu hao không còn, Trình Cung lần nữa đối mặt công kích của Bạch đầu ông này, đã không có biện pháp dễ dàng như thế.

    Tuy nhiên hiện tại hắn so với Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng Siêu Phàm kỳ dù sao cũng là Siêu Phàm kỳ, dẫn động nguyên khí chuyển hóa làm pháp lực mênh mông, hơn nữa Vạn Huyễn Trượng Pháp này không giống ảo thuật thuần túy vừa rồi, hắn là đang trong công kích gia nhập một ít ảo thuật, Trong thực có giả, biến hóa vô cùng.

    Phạt Mạch kỳ giết chết Siêu Phàm kỳ không phải là không có, nhưng mà cực kỳ hiếm thấy, nếu như là mười cái Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, thậm chí nhiều hơn tạo thành trận thế vây khốn còn có một chút cơ hội, đơn đả độc đấu cũng chỉ có Thất hoàng tử được xưng Vân Ca Thành đệ nhất cường giả trẻ tuổi một đời, từng có chiến tích đánh chết Siêu Phàm kỳ.

    Nghe nói lần kia là bởi vì hắn cầm một bảo bối do hoàng thất ban thưởng, mà người hắn đánh chết cũng không quá đáng là vừa đạt tới Siêu Phàm kỳ mà thôi.

    Hôm nay tuy Bạch đầu ông này mượn nhờ ngoại lực tăng lên tới Siêu Phàm kỳ, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn rất nhiều, còn có Vạn Huyễn Trượng cùng Vạn Huyễn Trượng Pháp là Siêu phàm vũ kỹ, uy lực cũng tương đương kinh người.

    - Ẩn Linh Đao.

    Từ khi đánh chết Đỗ Khiêm về sau, Trình Cung một mực không dám công khai sử dụng Ẩn Linh Đao, dù sao lúc ấy hắn có đủ lý do giết Đỗ Khiêm, nếu như tái sử dụng Ẩn Linh Đao, càng sẽ bị người hoài nghi.

    Tuy chuyện này biểu hiện ra một mực như không có phát sinh chuyện gì, nhưng Trình Cung biết rõ đã sớm nhấc lên sóng gió cực lớn.

    Trong ngoài Vân Ca Thành vì chuyện này, vô số người đang âm thầm truy tra, người điều tra hắn tự nhiên số lượng cũng không ít, nhưng hết thảy Trình Cung đều bố trí vô cùng tốt.

    Hôm nay một là ở dã ngoại, hai là Trình Cung cũng đã rơi xuống tâm tư tất sát hai người này.

    Siêu Phàm kỳ thì như thế nào, hôm nay cho dù không mang lão Mã đến, không mang người Huyết Chiến đến, mình cũng đồng dạng đánh chết hắn.

    Lần nữa sử dụng Ẩn Linh Đao đã không chật vật giống như lần trước, lúc ấy Trình Cung suýt nữa bị Ẩn Linh Đao này hấp thành người khô, mượn nhờ Nguyên Khí Đan mới miễn cưỡng thúc dục Ẩn Linh Đao.

    Hôm nay lực lượng của Trình Cung đã vượt qua tồn tại Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường vài lần, tuy không có biện pháp hoàn toàn thúc dục Ẩn Linh Đao, nhưng ít ra sẽ không xuất hiện tình huống như lần trước.

    - Bành bành bành...

    Vạn Huyễn Trượng của Bạch đầu ông vạn kết hợp Vạn Huyễn Trượng Pháp uy lực rất kinh người, nhưng bất luận là thực lực hay là hư ảo, ở dưới Ẩn Linh Đao oanh kích đều nhao nhao nghiền nát.

    Siêu Phàm kỳ xác thực bất đồng, có được pháp lực quả nhiên cường đại, mình so với Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường thì mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng lực phản chấn to lớn như trước.

    Nếu Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường, cho dù miễn cưỡng nổ nát những công kích này, thân thể cũng chịu không được, cũng may thân thể Trình Cung đã đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba.

    Mà tinh thần lực của hắn so với Bạch đầu ông này còn mạnh hơn trên rất nhiều, đối với hướng đi của Bạch đầu ông càng rất rõ ràng.

    Bạch đầu ông càng kinh hãi, vừa rồi hoài nghi người này là cố ý che dấu lực lượng, nhưng một chiêu hiện tại, Bạch đầu ông lập tức xác định Trình Cung tuyệt đối không phải tồn tại Siêu Phàm kỳ.

    Không phải tồn tại Siêu Phàm kỳ, lại có thể ngăn cản được Siêu phàm vũ kỹ Vạn Huyễn Trượng Pháp của mình công kích, quả thật là bất khả tư nghị.

    Thực tế cây đao kia trong tay hắn, lại làm cho Bạch đầu ông cũng có một cảm giác nguy hiểm, áp lực thật sự quá lớn.

    Linh khí, chẳng lẽ cái kia là Linh khí?

    Xác định Trình Cung không phải tồn tại Siêu Phàm kỳ, nhưng lại phát hiện thời điểm Ẩn Linh Đao bộc phát còn có thể tùy thời hấp thu thiên địa nguyên khí chung quanh, chuyển hóa làm pháp lực bộc phát, Bạch đầu ông lập tức ý thức được một việc.

    Tuyệt đối là Linh khí, sẽ không sai, hai mắt Bạch đầu ông lộ ra hào quang tham lam, nếu như có thể đạt được linh khí mà nói, có thể mượn nhờ linh khí đột phá Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba.

    Đến lúc đó cho dù gặp được Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm cũng chưa chắc e ngại, bởi vì chỉ có Siêu Phàm kỳ mới có thể chân chánh phát huy uy lực của linh khí.

    Cho đến lúc đó, mặc dù ở Vân Đan Tông, mình cũng sẽ có được địa vị nhất định, không cần giống như bây giờ.

    Vốn là chứng kiến Trình Cung hung mãnh, cũng không muốn cùng Trình Cung dốc sức liều mạng, chỉ là muốn yểm hộ Tô Hiểu lui lại, lúc này Bạch đầu ông lập tức chuyển biến chủ ý, quải trượng trong tay đột nhiên một chuyến.

    - Oanh!

    Đỉnh Quải trượng vừa vặn ngăn trở Ẩn Linh Đao, ngay lúc Ẩn Linh Đao oanh kích lên, một ít rễ cây giống như xúc tu của quải trượng nhao nhao dựng thẳng lên, quấn chặt lấy Ẩn Linh Đao.

    Những rễ cây này không giống ảo cảnh khi trước, hoàn toàn là thực, hơn nữa mạnh mẽ vô cùng, lại muốn cứng ngạnh cướp lấy Ẩn Linh Đao từ trong tay Trình Cung.

    Khó có khi gặp được một người sở hữu linh khí, hơn nữa còn là một cái không có đạt tới Siêu Phàm kỳ, cho dù hắn có mạnh thế nào đi nữa, thì cũng không phải Siêu Phàm kỳ, này chẳng khác nào là đưa đến cửa cho mình.

    Giờ phút này trong nội tâm Bạch đầu ông, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đoạt được linh khí này, hơn nữa giờ phút này hắn cũng coi Tinh Không Trảm vừa rồi của Trình Cung, còn có lực lượng bộc phát siêu cường đều quy kết ở trên Ẩn Linh Đao, nếu như không có một linh khí như vậy, tiểu tử này làm sao có thể đối kháng cùng mình.

    - Hừ hừ, tiểu tử, chỉ bằng ngươi còn không xứng có được bảo vật này.

    Mặc kệ đây là Linh khí cấp mấy, nó phải thuộc về ta.

    Thấy rễ cây trên quải trượng của mình quấn chặt lấy Ẩn Linh Đao, Bạch đầu ông mừng thầm không thôi, một bên nói chuyện một bên đưa tay vận đủ pháp lực đánh về phía Trình Cung.

    Chương 182: Có ít người ngươi không thể trêu vào

    Tay phải Trình Cung nắm chặt Ẩn Linh Đao, tay trái trực tiếp đối oanh với công kích của Bạch đầu ông.

    Nghe xong lời này của hắn, Trình Cung im lặng một hồi.

    Lại một tên gia hỏa như vậy nữa, thằng này giống như Huyết Y Lão Tổ, tuy lực lượng cũng không tệ lắm, nhưng căn bản không biết tình huống chính thức của Tu chân giới.

    Bọn hắn cho rằng linh khí còn giống phàm khí sao, nguyên khí chia làm mười bậc, vì vậy liền tự cho là đúng, cho rằng Linh khí cũng có bấy nhiêu cấp đó.

    Trên thực tế Linh khí căn bản không có biện pháp phân chia cấp bậc như vậy, Linh khí chỉ phân hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm cùng tuyệt phẩm, mỗi một tầng thứ lại kém nhau cực lớn.

    Nhìn tư thế hắn cướp lấy linh khí đã biết rõ, hắn thật đúng là cái gì cũng không hiểu, như vậy rất tốt.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, đã đánh vào bên trong Ẩn Linh Đao ba mươi khối Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm mà đoạn thời gian trước tích súc, muốn dùng loại phương thức này đoạt Linh khí, quả thực chính là muốn tìm chết.

    - Oanh!

    Lần này Ẩn Linh Đao trực tiếp cuồng bạo, lực lượng mênh mông trực tiếp oanh kích mà ra, vốn là rễ cây gắt gao quấn quanh bên trên Ẩn Linh Đao, nhao nhao nổ tung, trên đao càng tách ra một cổ đao khí kinh thiên.

    Mặc dù Bạch đầu ông có Vạn Huyễn Trượng ngăn cản thoáng một phát, nhưng người vẫn bị oanh bay ra ngoài, dùng thân thể cùng lực phòng ngự Siêu Phàm kỳ của hắ,n còn có Vạn Huyễn Trượng ngăn cản ở phía trước thoáng một phát, nhưng tay vẫn bị đánh nát bấy, tai mắt mũi miệng, thất khiếu chảy máu.

    Đây cũng chính là vì sinh mệnh lực của Siêu Phàm kỳ cường đại, đổi thành Phạt Mạch kỳ, lần này đủ để chết đến không thể chết lại.

    - Phốc phốc

    Tại sao có thể như vậy, Bạch đầu ông không nghĩ tới lại xảy ra loại biến cố này.

    Thấy thần sắc kinh ngạc của Bạch đầu ông, Trình Cung thậm chí muốn chỉ vào đầu của hắn nói cho hắn biết, này vẫn là bởi vì Linh khí này không có khí linh, nếu không trực tiếp giả bộ như bị hắn cướp lấy, lập tức trong ngoài giáp công đủ để hủy diệt hắn, hắn thực cho là mình có thủ đoạn kinh thiên sao, trong chiến đấu muốn trấn áp cướp lấy vũ khí đối phương, cái kia cần có thần thông cùng thủ đoạn mạnh tới bao nhiêu mới làm được.

    Nếu không phải sợ khống chế không nổi cắn trả bản thân, Trình Cung vừa rồi trực tiếp đánh vào Ẩn Linh Đao năm mươi khối Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, đủ để lập tức chém giết Bạch đầu ông.

    Cho dù lúc này, Trình Cung cầm Ẩn Linh Đao trong tay, bạo phát ra khí thế vô cùng uy vũ.

    - Đã sớm nói qua cho ngươi, muốn động đến người của ta, chết.

    Một người chết, ngươi còn muốn làm gì.

    Mặc dù đang chiến đấu cùng Bạch đầu ông, nhưng Trình Cung một mực lưu ý tới hướng đi của Tô Hiểu.

    Dù sao Sắc Quỷ, Ba Phong đều cần phải bảo vệ, nếu không Trình Cung cũng sẽ không vừa lên là đột nhiên sử dụng Tinh Không Trảm, loại chiến đấu này đối với hắn hiện tại mà nói, là cần phải nhanh chóng triệt để, nếu không bọn hắn sẽ dùng Sắc Quỷ cùng Ba Phong uy hiếp ngược lại mình.

    Mà giờ khắc này, trong tinh thần lực Trình Cung phát hiện Tô Hiểu chẳng những không có đào tẩu, vậy mà vụng trộm đi vòng qua muốn tập kích Ba Phong cùng Sắc Quỷ, Trình Cung trùng kích Bạch đầu ông, đồng thời tay đã phất phi đao đánh về phía Tô Hiểu.

    Tô Hiểu không nghĩ tới Trình Cung ngay tại lúc này còn có thể chiếu cố đến hắn, hắn vô cùng khiếp sợ đồng thời cũng không khỏi vội vàng lấy ra một bảo kiếm là nguyên khí cấp tám ngăn cản công kích, hắn đã là tồn tại đạp nửa chân vào Siêu Phàm kỳ.

    Tự nhiên sẽ không giống Phạt Mạch kỳ bình thường, ở dưới những phi đao của Trình Cung cũng không có nguy hiểm gì, nhưng hắn còn muốn tiếp cận Ba Phong cùng Sắc Quỷ là không được.

    Trình Cung biết mình bây giờ còn không có biện pháp sử dụng pháp thuật, khống chế phi đao hình thành trận pháp, cho nên phải tốc chiến tốc thắng.

    Lần nữa huy động Ẩn Linh Đao, Trình Cung lại đánh vào Ẩn Linh Đao mười khối Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, nguyên khí cường đại lập tức tràn ngập trong đó, hai tay Trình Cung cầm đao cũng có một loại cảm giác không khống chế nổi, Ẩn Linh Đao này muốn bay vút lên rời đi.

    - Giết ngươi, đao này chính là của ta.

    Thấy Trình Cung cường hành khống chế Ẩn Linh Đao, sau khi Trình Cung thúc dục lực lượng trong Ẩn Linh Đao, Bạch đầu ông vọt lên, trực tiếp công kích Trình Cung.

    Ẩn Linh Đao đã bị ngoại lực chèn ép, áp lực đối với Trình Cung lập tức giảm bớt không ít, trên thân thể Trình Cung cũng bị cổ lực lượng này đè ép xuất hiện vết máu, làn da cũng vỡ ra, bởi vì cổ lực lượng này lớn quá mức.

    Ở thời khắc này Bạch đầu ông không biết sống chết xông lên, cổ lực lượng này trực tiếp phát tiết lên người hắn.

    Dưới một đao, Vạn Huyễn Trượng trong tay Bạch đầu ông cùng chính hắn toàn bộ hóa thành hư ảo.

    Nếu như Bạch đầu ông ngừng lại một chút xem tình huống vừa rồi, hắnnhất định sẽ không ngừng né tránh hay chạy trốn, cho dù trước mắt Trình Cung có thể khống chế Ẩn Linh Đao, nhưng nguyên khí cũng sẽ đại thương, rất khó phát huy đến lực lượng như hiện tại, ít nhất muốn giết hắn cơ bản là không thể nào.

    Nhưng hiện tại, một tồn tại Siêu Phàm kỳ có được pháp lực mạnh mẽ, cứ như vậy bị Trình Cung đánh chết.

    Bà mẹ nó, đại thiếu càng ngày càng hung mãnh, trước kia vượt cấp chiến đấu còn chưa tính, dù sao dưới Siêu Phàm kỳ cũng dễ lý giải.

    Bây giờ lại có thể dùng Phạt Mạch kỳ vượt cấp khiêu chiến Siêu Phàm kỳ, đây cũng quá hung hãn, quá khoa trương đi.

    Mình không nhìn lầm a, đại thiếu vậy mà giết chết Siêu Phàm kỳ?

    Bị giết chết thật rồi, thế nhưng Bạch đầu ông là Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, hắn làm sao có thể bị giết.

    Hơn nữa còn bị một Phạt Mạch kỳ giết, cho dù linh khí kia cường đại,cũng không có thể mạnh như vậy, chém giết một gã Siêu Phàm kỳ.

    Tô Hiểu đang ngăn cản đoản đao của Trình Cung công kích hoảng sợ vạn phần, sự tình hôm nay không có một cái gì bình thường, chứng kiến Bạch đầu ông bị giết, hắn hoảng sợ không thôi.

    Không còn có ý nghĩ giết Ba Phong đoạt bảo vừa rồi, tuy món bảo bối đó là đồ tốt, nhưng cũng không có trọng yếu như mệnh, trốn a.

    Nhưng lúc này hắn muốn chạy trốn đã chậm, vừa đánh chết Bạch đầu ông, lập tức đao trong tay của Trình Cung bay tới, giống như một đạo lưu quang.

    Tại thời khắc này, ở bốn mươi khối Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm thúc dục xuống, Ẩn Linh Đao rốt cục phát huy ra thực lực chân chính của nó, Trình Cung vừa đẩy đi ra, lập tức như là biến mất ở trong không khí.

    Nhưng mà Trình Cung lại có thể rõ ràng cảm nhận được quỹ tích phi hành của Ẩn Linh Đao này, nên đưa mắt nhìn theo nó.

    Ẩn Linh Đao này được Trình Cung đẩy đi ra lập tức biến mất, lần nữa xuất hiện sau lưng Tô Hiểu đang muốn chạy trốn, trên người hắn cũng mặc nguyên khí nội giáp cấp bậc không thấp, nguyên cương hộ thể bên ngoài cơ thể cũng vận đến mạnh nhất, nhưng bị đâm thủng lập tức như trước.

    Sau một khắc, lực lượng trên thanh Ẩn Linh Đao mới giải phóng ra hết, dưới sự khống chế của Trình Cung, rất nhanh bay trở về trong tay hắn.

    Liên tiếp xông về phía trước mấy trăm mét, thân thể Tô Hiểu đột nhiên dừng lại, lấy tay bụm lấy bụng của mình, cúi đầu không dám tin nhìn vết thương rất lớn trên bụng của mình.

    Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được sinh mệnh của mình đang xói mòn rất nhanh, loại cảm giác này làm cho hắn sợ hãi cực độ.

    Nếu như là vết đao bình thường, cho dù bị đâm thủng, hắn dùng đan dược bảo vệ tánh mạng, cũng có thể bảo trụ sinh mệnh đuổi về môn phái cầu cứu, nhưng mà vừa rồi Ẩn Linh Đao xuyên qua thân thể hắn, sinh cơ trong thể nội của hắn hoàn toàn bị đoạn tuyệt, ngũ tạng bên trong cũng bị chấn nát.

    - Ngươi dám giết người thừa kế Vân Đan Tông tương lai, sư phụ ta là... phốc...

    Tô Hiểu xoay đầu lại, không cam lòng nói, cuối cùng máu tươi trong miệng điên cuồng phun ra, đã nghe không rõ thanh âm của hắn.

    - Móa nó, dám đoạt lời của đại thiếu, lần sau nhớ kỹ, câu có ít người ngươi không chọc nổi này không phải ngươi nên nói, đó là châm ngôn của Đại thiếu gia ta.

    Cách mấy trăm mét, Trình Cung lách mình đến phụ cận, trước khi Tô Hiểu không cam lòng ngã xuống tắt thở triệt để, Trình Cung không chút khách khí gỡ không gian giới chỉ của hắn xuống.

    Tuy đánh chết Bạch đầu ông, nhưng trong lòng Trình Cung rất rõ ràng, dùng thực lực của hắn bây giờ, đối phó Siêu Phàm kỳ dưới tầng ba coi như cũng được, ít nhất dưới tình huống đối phương không có linh khí có lực đánh một trận.

    Nhưng nếu như đối phương đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, hắn cũng chỉ có thể chạy trốn để khỏi chết.

    Hiện tại xem ra, chỉ có đạt tới Siêu Phàm kỳ mới có thể chân chánh phát huy ra uy lực Ẩn Linh Đao của này, hiện tại mỗi lần sử dụng Ẩn Linh Đao đều là liều mạng, giết địch một nghìn tự tổn tám trăm.

    Nếu như địch nhân đủ mạnh mẽ, tổn thất của mình còn có thể gia tăng, phải mau chóng nghĩ biện pháp tiến vào Siêu Phàm kỳ mới được ah!

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã rất nhanh nuốt chút ít đan dược, thu hồi Ẩn Linh Đao, đi về Ba Phong cùng Sắc Quỷ chỗ.

    - Tên này cũng thật quá mức a, vì một Xích Diễm yêu thú mà mang theo nhiều thủ hạ đuổi giết ngươi gần vạn dặm như vậy, cho dù Xích Diễm yêu thú này đã tiếp cận Yêu tu, cũng không cần phải như vậy a.

    Lúc này Sắc Quỷ vừa nghe xong Ba Phong đơn giản miêu tả sự tình hắn bị Tô Hiểu đuổi giết, cũng rất là ngoài ý muốn.

    Tuy Xích Diễm yêu thú rất thưa thớt, nhưng mà chưa tới mức quá trân quý, vì cái này tuyệt đối không đáng như thế.

    - Đúng là thật khó hiểu...

    Lúc này Trình Cung cũng đã đi tới, thuận miệng nói qua, ánh mắt thì rơi vào trên người Ba Phong:

    - Thương thế tốt lên chút ít chưa?

    Ba Phong phát ra Vân Cáp không bao lâu liền bị phát hiện, hắn vốn không nghĩ tới Trình Cung có thể chạy đến, cho nên thời điểm Trình Cung xuất hiện hắn đều ngốc tại đó.

    Mà thời điểm nhìn thấy chỉ có mình Trình Cung đến, cũng không có mang giúp đỡ khác, hắn cũng luống cuống.

    Cho dù đại thiếu lợi hại hơn mình rất nhiều, nhưng Bạch đầu ông bên người Tô Hiểu này là tồn tại Siêu Phàm kỳ, tuy trước kia hắn không có ra tay với mình, nhưng thời điểm mỗi lần Tinh Thần lực điều tra đến hắn, hắn liền bị áp lực cực lớn.

    Nhưng làm cho Ba Phong không nghĩ tới chính là, trong giây lát vậy mà Trình Cung đã giết Bạch đầu ông cùng Tô Hiểu, ở trong mắt hắn xem ra hoàn toàn là nằm mơ.

    Cho nên thẳng đến khi Trình Cung giết Tô Hiểu xong đi tới, đầu óc Ba Phong còn có chút mơ hồ.

    - Ân... ah, không có việc gì, không có việc gì...

    Nghe được Trình Cung nói chuyện cùng hắn, hắn mãnh liệt tỉnh táo lại, liền vội vàng lắc đầu tỏ vẻ không có việc gì.

    Lập tức mới nhớ tới lời nói vừa rồi của Sắc Quỷ, Ba Phong liền tranh thủ lấy vật tai hại kia từ trong không gian giới chỉ ra.

    - Lúc ấy Tô Hiểu dùng danh nghĩa đại đệ tử của Vân Đan Tông tông chủ, người thừa kế Vân Đan Tông triệu tập không ít nhân tài tiêu diệt Xích Diễm yêu thú này, lúc ấy hắn đồng ý bỏ ra rất nhiều đan dược, nhưng những người kia liều chết đánh một trận xong, chuyện thứ nhất hắn làm dĩ nhiên là cho người giết chết toàn bộ những người kia.

    Ta thừa dịp loạn đạt được Xích Diễm yêu thú cùng đồ tốt này, trên đường đi nghe Tô Hiểu này nói, hắn giống như là coi trọng cái này.

    Ba Phong nói xong, đã lấy ra một con Xích Diễm yêu thú toàn thân hỏa hồng sắc cực lớn, tuy đã chết đi nhưng vẫn mang theo nhiệt độ cao, đồng thời trong tay hắn cũng có một tinh thể màu đỏ, bên trong tựa hồ có vật còn sống chớp động, chỉ là thấy không rõ lắm, lộ ra đặc biệt thần bí.

    - Đây là...

    Hai mắt Trình Cung cũng tỏa sáng, vội tiếp tinh thể này nhìn kỹ, lập tức Trình Cung nhịn không được vui vẻ cười to:

    - Trách không được Tô Hiểu này đến cuối cùng chết cũng không chịu rời đi, nguyên lai là vì cái này, không nghĩ tới đại thúc ngươi thật là có vận khí, đánh bậy đánh bạ vậy mà phát hiện bảo bối bực này.

    - Hắc hắc...

    Ba Phong đoán được thứ này không phải tầm thường, nhưng lại không biết là cái gì, giờ phút này nghe Trình Cung nói như vậy, rốt cục cũng yên lòng, nhịn không được lộ ra dáng tươi cười.

    - Luyện đan sư vốn là không thiếu hụt bảo vật, huống chi là đại đệ tử của tông chủ Vân Đan Tông, đại thiếu, đây là cái gì mà có thể làm cho hắn không muốn sống đi tranh đoạt?

    Sắc Quỷ cũng nhìn chằm chằm vào hồi lâu, cuối cùng vẫn không hiểu nhìn về phía Trình Cung hỏi.

    Chương 183: Tiểu Tuyết bị bắt

    Trình Cung chậm rãi nâng tinh thể này lên, trên tay dần dần xuất hiện Xích Viêm Chân Hỏa, Xích Viêm Chân Hỏa vừa xuất hiện, chớp động ở trong tinh thể kia càng phát ra sinh động, thời gian dần trôi qua, tinh thể biến thành tử sắc, tựa hồ muốn bốc cháy lên, độ ấm chung quanh cấp tốc tăng lên, bao phủ chung quanh trong phạm vi trăm thước.

    - Đây là thứ trọng yếu nhất đối với Luyện đan sư, Tử Diễm Chân Hỏa hỏa chủng, so với Xích Viêm Chân Hỏa thì cao hơn một cấp bậc, tuy rất yếu ớt, nhưng nếu như có thể đạt được nó, đợi một thời gian nhất định là có thể thuần thục hữu ích, trở thành Tử Diễm Chân Hỏa.

    Tuyệt đại đa số mọi người phải đạt tới luyện đan Đại sư mới có thể khống chế được Tử Diễm Chân Hỏa, nếu trước khi tới luyện đan Đại sư mà có thể nắm giữ Tử Diễm Chân Hỏa, trợ giúp đối với luyện đan không cần ta nói, tin tưởng các ngươi cũng có thể minh bạch.

    Trình Cung nói xong, đã khống chế Xích Viêm Chân Hỏa về trong lòng bàn tay, thu lại Tử Diễm Chân Hỏa, sau đó lại nhìn Xích Viêm yêu thú này một chút, cũng thu vào không gian giới chỉ.

    Tử Diễm Chân Hỏa này đối với hắn hiện tại mà nói cũng có trợ giúp rất lớn, vốn là bởi vì lực lượng hắn có hạn, có chút đan dược luyện chế còn khó, nhưng nếu như có thể triệt để khống chế Tử Diễm Chân Hỏa này, thì tình huống sẽ khác nhau rất lớn.

    Lực hấp dẫn của thứ này đối với Luyện đan sư quá lớn, trách không được Tô Hiểu không tiếc hết thảy cũng muốn đuổi giết đại thúc.

    Bình thường mà nói, Tô Hiểu cả đời này cũng khó có khả năng đạt tới độ cao như sư phụ hắn Tô Liệt, càng không cần phải nói tăng đến Đan đạo đại sư, chỉ khi nào hắn có được Tử Diễm Chân Hỏa, cái kia lại không giống.

    Cho dù không thể trở thành Đan đạo đại sư, ở trong Đan sư cũng sẽ trở thành nhân tài kiệt xuất, kế thừa vị trí tông chủ Vân Đan Tông tuyệt đối không thành vấn đề.

    Lại không nghĩ rằng hắn tính toán hết thảy, lại không tính toán được đại thúc sẽ nhanh chân đến trước, phá hư chuyện tốt của hắn.

    - Xem ra Xích Diễm yêu thú này cũng phát hiện Tử Diễm Chân Hỏa hỏa chủng bị nhốt bên trong tinh thạch, nhiều năm mượn nhờ hỏa chủng này tu luyện mới có thể đạt tới Yêu tu, lại không nghĩ rằng vừa mới đạt tới Yêu tu đã bị người vây giết.

    Nếu như hắn có thể đạt tới Yêu tu hấp thu Tử Diễm Chân Hỏa, về sau trở thành Yêu Tướng cũng không có vấn đề gì.

    Dùng kinh nghiệm của Trình Cung, nhìn thoáng qua đã minh bạch chuyện gì xảy ra.

    Trình Cung tùy tiện kiểm tra không gian giới chỉ của Tô Hiểu một chút, tuy tên này biểu hiện rất cao ngạo, rất ngưu bức, nhưng xem trong không gian giới chỉ lại không có quá nhiều thứ tốt.

    Đan dược tốt nhất cũng không quá đáng là Địa cấp thượng phẩm mà thôi, nhưng lại chỉ có hai khỏa.

    Chỉ có một chút dược liệu coi như không tệ, còn những thứ khác căn bản không vào được mắt Trình Cung.

    Đơn giản nhìn một chút, Trình Cung bảo Sắc Quỷ mang đại thúc đi về trước, hắn thì đơn giản thanh lý hiện trường thoáng một phát.

    Tuy Vân Đan Tông không phải đại tông phái, nhưng dù sao cũng là Tông phái Luyện Đan, cũng đã xem như thành viên vòng ngoài Tu chân giới.

    Một bên bọn hắn liên hệ cùng thế tục rất mật thiết, một mặt khác cũng ít nhiều tiếp xúc tới một ít tình huống của Tu chân giới, như bổn mạng lệnh bài... bọn hắn cần phải có, Tô Hiểu này vừa chết, tin tưởng rất nhanh Vân Đan Tông sẽ truy xét đến.

    Ở trước khi thực lực của mình còn chưa đủ mạnh mẽ, gia gia còn không có đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, vấn đề hoàng thất còn chưa có giải quyết, còn không thích hợp toàn diện khai chiến với Vân Đan Tông.

    ...

    Vân Đan Tông không phải là môn phái có thực lực mạnh nhất Lam Vân Đế Quốc, nhưng cũng tuyệt đối là môn phái kiêu ngạo nhất bên trong Lam Vân Đế Quốc, loại ngạo khí này đã lây nhiễm tất cả đệ tử Vân Đan Tông, thậm chí rất nhiều ngoại nhân đều cho rằng này là chuyện đương nhiên.

    Chủ phong của Vân Đan Tông quanh năm mây mù lưu chuyển, phía trên đỉnh phong cao ngất, sương mù có một loại cảm giác kết nối thiên địa.

    Giờ phút này từ trên xuống dưới của Vân Đan Tông đều đang bận rộn, bởi vì qua hơn mười ngày nữa là ngày Vân Đan Tông đại điển.

    Lần đại điển này sở dĩ long trọng như vậy, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì Tô Liệt đạt đến Đan sư cấp tám, phải biết rằng Đan sư đã đến tầng bảy, về sau tăng lên một tầng đều khó như lên trời, ý nghĩa trọng đại.

    - Không xong, tông chủ, Tô Hiểu...

    Tô Hiểu bị người giết...

    Trong đại điện Nghị sự, Tô Liệt đang cùng một ít trưởng lão trong môn phái thương nghị sự tình, đột nhiên có người trực tiếp lăng không từ đằng xa vọt vào.

    - Ngươi nói cái gì?

    Nguyên bản Tô Liệt đang cười mãnh liệt đứng lên, không thể tin được lời này là thật.

    Tuy thiên phú Tô Hiểu không phải tốt nhất, nhưng là hắn từ nhỏ nuôi dưỡng lớn lên, cùng con ruột không có gì khác nhau.

    - Tại sao có thể như vậy, tại Lam Vân Đế Quốc cũng có người dám làm chuyện này

    - Chẳng lẽ là xảy ra chuyện ở Yêu Thú Sâm Lâm?

    - Bên cạnh hắn có Bạch đầu ông là tồn tại Siêu Phàm kỳ, làm sao có thể bị giết?

    Những trưởng lão đang họp kia cũng không thể tin được việc này là thật, dù sao ở thời điểm Vân Đan Tông tổ chức đại điển xảy ra chuyện như vậy, đối với Vân Đan Tông từ trên xuống dưới ảnh hưởng sẽ rất lớn.

    - Không phải ở Yêu Thú Sâm Lâm, phương vị đại khái ngay tại phụ cận Vân Ca Thành

    - Ta ngược lại muốn nhìn là ai lớn mật như thế, không biết sống chết, ai dám giết đồ đệ Tô Liệt của ta, đụng đến người Vân Đan Tông ta... chết.

    Người này không đợi nói xong, cũng cảm giác thân thể trực tiếp bay lên trời, tuy hắn cũng là tồn tại Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, nhưng lần này thân thể hoàn toàn mất đi khống chế, lần nữa thanh tỉnh lại phát hiện người đã ở giữa không trung, bị Tô Liệt nắm lấy, ngự kiếm bay khỏi Vân Đan Tông.

    Ngự kiếm, cũng biết tông chủ là thiên tài luyện đan trăm năm khó gặp của Vân Đan Tông, nhưng không nghĩ tới tông chủ lại hiểu được ngự kiếm thuật, thật lợi hại.

    Giờ phút này Tô Liệt cũng không có tâm tình này, hắn bình thường không hiện lộ mình còn hiểu được ngự kiếm thuật, là lưu lại một át chủ bài.

    Người khác cũng biết hắn luyện đan lợi hại, nhưng lại không biết hắn ngay cả công kích siêu cường ngự kiếm thuật cũng hiểu được.

    Hiện tại bởi vì Tô Hiểu bị giết, trong cơn giận dữ, hắn đã bất chấp nhiều như vậy, trực tiếp vọt tới.

    Thời điểm Tô Liệt đuổi tới, Trình Cung đã xử lý xong, khi Tô Liệt tới hiện trường thì Trình Cung đã về tới Vân Ca Thành.

    Trong vùng Mẹ goá con côi, các cửa hàng gian thương t᩠đây đều bị Bàn Tử thu mua, rất nhiều vật tư bắt đầu liên tục không ngừng tiến vào đây.

    Tuy trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố đã mất, nhưng toàn bộ khu mẹ goá con côi đắm chìm trong vui sướng như trước.

    Bên trong hưng phấn, giờ phút này so với tết còn náo nhiệt hơn.

    - Đã tới chậm rồi, Bàn Tử nói đại thiếu có việc đã đi trước, còn không biết lúc nào trở về, vốn còn muốn nhìn xem trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố là cái dạng gì, hiện tại đoán chừng không công.

    Tiểu nha hoàn Đông Phương Thanh Mai từ trong đám người ép ra ngoài, đi tới trước người Đông Phương Linh Lung cùng tiểu Tuyết đang đứng ở một nơi hẻo lánh, thất vọng nói.

    - Ta cũng rất muốn xem, nhưng mà gần đây thiếu gia cần đan dược rất nhiều, còn cố ý đưa lão Mã cho ta trợ giúp ta luyện đan, tuy lực lượng lão Mã rất mạnh nhưng mà phối hợp lại rất cứng ngắc, nếu không đã sớm hoàn thành.

    Không có thể chứng kiến thiếu gia đậu trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, tiểu Tuyết cũng rất thất vọng, lại có chút ít bất đắc dĩ.

    Tuy nàng rất muốn xem thiếu gia cưỡi ngựa dạo phố, nhưng sự tình thiếu gia nhắn nhủ lại càng trọng yếu.

    Đông Phương Linh Lung nhìn nhìn khu mẹ goá con côi hoàn toàn sôi trào, thản nhiên nói:

    - Hẳn là rất đặc biệt, chứng kiến những người này, có thể tưởng tượng ra được tình huống của hắn, tốt rồi, chúng ta đi, còn có rất nhiều chuyện phải làm.

    Đông Phương Thanh Mai đi theo phía sau Đông Phương Linh Lung xuyên qua phố nhỏ, ly khai khu mẹ goá con côi, thời điểm nhìn về phía tiểu Tuyết bất đắc dĩ nhún nhún vai.

    Mới vừa đi không bao xa, không đợi ra khỏi khu mẹ goá con côi, vừa tới một địa phương vắng vẻ bên ngoài, bước chân của Đông Phương Linh Lung đột nhiên ngừng lại.

    - Tiểu Tuyết, Thanh Mai, coi chừng, có người mai phục ở bốn phía.

    Tinh thần lực của Luyện đan sư vượt qua phạm vi cùng cấp rất nhiều, đương nhiên, như Trình Cung là cực kỳ hiếm thấy.

    Tinh thần lực của Đông Phương Linh Lung so với lực lượng bản thân mạnh hơn hai cấp bậc, hôm nay đã là trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín.

    Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết nghe xong, lập tức đều khẩn trương dựa sát vào Đông Phương Linh Lung, động tác của hai người các nàng đã làm cho người ta biết đã xảy ra vấn đề.

    - Móa nó, tiểu cô nương này thật lợi hại, lại bị nàng phát hiện, động thủ.

    Cử động của các nàng lập tức bị người mai phục chung quanh phát hiện, sau đó mười mấy đạo nhân ảnh từ chung quanh vọt ra, trong đó có một người ngự kiếm mà đến, trong chớp mắt ngự kiếm trực tiếp đâm về yết hầu của Đông Phương Linh Lung.

    Tốc độ hai người khác cũng không chậm, phân biệt từ hai phương hướng khác giáp công Đông Phương Linh Lung, thực lực của ba người này cũng không yếu, yếu nhất cũng có trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, mạnh nhất đã là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Ba người bọn họ phóng tới Đông Phương Linh Lung, những người khác thì phóng tới tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai.

    - Tìm Mập mạp đi.

    Tuy kinh nghiệm chiến đấu của Đông Phương Linh Lung không nhiều lắm, nhưng mà cực kì thông minh, trước tiên đã biết không có thể dùng lực, đối phương người đông thế mạnh đột nhiên tập kích không biết mục đích.

    May là ở chỗ này chưa có ra khỏi khu mẹ goá con côi, bọn người Mập mạp đang ở bên cạnh.

    Hơn nữa nhìn đối phương lao xuống mười mấy người căn bản không có yếu, yếu nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, càng có sáu gã Phạt Mạch kỳ cùng ba gã Siêu Phàm kỳ, Đông Phương Linh Lung lăng không một điểm.

    Không trung trực tiếp xuất hiện một đạo hỏa diễm dài năm mét phóng tới những người đang công kích tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai.

    - Tốc chiến tốc thắng, đừng làm bị thương nữ oa kia.

    Đầu lĩnh đối phương là một lão giả che mặt, chợt quát một tiếng, người đã trực tiếp nhảy lên, phi kiếm dưới chân trực tiếp chém về phía Đông Phương Linh Lung.

    Nghe mục tiêu bọn hắn là muốn bắt tiểu Tuyết, Đông Phương Linh Lung càng liều lĩnh muốn xông lên, chỉ là giờ phút này ba gã Siêu Phàm cũng dốc sức liều mạng ngăn đón ở phía trước.

    Lần thứ nhất gặp được loại tình huống này, tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai đều có chút sợ thất thần, nghe Đông Phương Linh Lung nói mà lui về phía sau.

    Nhưng cũng đã không còn kịp rồi, tuy gần đây tiểu Tuyết đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ hai, Đông Phương Thanh Mai càng là đạt tới Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, nhưng mà so với những người này lại chênh lệch rất nhiều.

    - Tiểu nha đầu, tới đây cho ta.

    Một Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm trực tiếp một chưởng, bàn tay khổng lồ chụp vào tiểu Tuyết, hoàn toàn không nhìn công kích của tiểu Tuyết.

    - Tiểu Tuyết, chạy mau.

    Trường tiên trong tay Đông Phương Thanh Mai đột nhiên di chuyển, quấn chặt lấy cánh tay đại hán kia, nhưng nàng lần này vốn là miễn cưỡng bằng vào bộ pháp tránh né công kích, chứ thực lực bản thân không đủ để đối phương nhìn chút nào.

    Đại hán kia mãnh liệt hất về sau, lực lượng khổng lồ trực tiếp đánh văng Đông Phương Thanh Mai.

    - Oanh!

    Thân để Đông Phương Thanh Mai bị đánh văng vào một vách tường bên cạnh.

    - Thanh Mai...

    Tiểu Tuyết muốn chạy tới giúp, nhưng sau lưng lại có một người ra tay đánh vào đầu của nàng, thân thể tiểu Tuyết mềm nhũn té xỉu.

    Kinh nghiệm của Tiểu Tuyết, Thanh Mai đều rất ít, lực lượng càng không có biện pháp chống lại đối phương, lập tức Đông Phương Thanh Mai bị trọng thương sinh tử không biết, tiểu Tuyết cũng bị đối phương bắt được.

    Khăn che mặt của Đông Phương Linh Lung hóa thành hư ảo, một thân áo trắng hơn tuyết, thanh lệ thoát tục, trên dung nhan tuyệt mỹ đạm mạc giờ phút này lại mang theo lửa giận, quần áo của nàng cũng bị ánh sáng màu đỏ bao phủ.

    Chương 184: Cứu Đông Phương Linh Lung

    - Phượng Hoàng Triển Sí.

    Đông Phương Linh Lung lập tức bộc phát, trực tiếp một hơi đã uống hơn mười khối Nguyên Khí Đan, lập tức đem lực lượng đẩy đến cực hạn, khí kình hỏa diễm từ trên người nàng phát ra, trực tiếp bao phủ phạm vi trăm mét chung quanh, mấy người vừa rồi đánh Thanh Mai trọng thương, bắt lấy tiểu Tuyết vốn muốn đi, lại phát hiện mình căn bản không thể động đậy, nguyên khí trong cơ thể như là bị kíp nổ, bắt đầu thiêu đốt.

    - Không tốt, không phải là pháp thuật bình thường, là thần thông, thần thông...

    - Làm sao có thể, nàng chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, làm sao có thể thi triển được thần thông, chỉ có Thoát Tục kỳ mới có thể thi triển thần thông.

    - Mau lui lại, không thể địch lại được...

    ...

    Pháp lực vô biên là hình dung tồn tại Siêu Phàm kỳ, thần thông quảng đại là hình dung tồn tại Thoát Tục kỳ, bình thường mà nói, Thoát Tục kỳ là vừa vặn đạt tới cánh cửa tu luyện thần thông, nhưng có rất ít người có thể làm được chuyện này.

    Uy lực Thần thông khôn cùng, trên thân thể Đông Phương Linh Lung dần dần xuất hiện hư ảnh Phượng Hoàng, mà hơn mười Tẩy Tủy kỳ, Phạt Mạch kỳ kia đều bị lực lượng thần thông này tập trung, hơn nữa lực lượng trong cơ thể bọn hắn vậy mà như bị đốt lên.

    - Ah!

    Hét thảm một tiếng, thân thể của một gã Tẩy Tủy kỳ tầng thứ chín có lực lượng thấp nhất bắt đầu thiêu đốt, sau đó thân thể những người khác cũng bắt đầu thiêu đốt.

    Về phần ba gã Siêu Phàm kia miễn cưỡng vận đủ lực lượng tự bảo vệ mình coi như cũng được, mà ngay cả năng lực đào tẩu đều không có, hơn nữa đối mặt thần thông Phượng Hoàng Triển Sí này, thời gian dần trôi qua, bọn hắn cũng có chút chống đỡ không nổi.

    - Thảm rồi, thảm rồi, tại sao có thể như vậy?

    Nữ nhân này làm sao lại mạnh như vậy, nàng còn trẻ như vậy, lớn lên xinh đẹp như vậy, làm sao có thể lợi hại như vậy.

    Mình đã đánh giá cao nàng, thông qua các loại điều tra nàng là tồn tại Siêu Phàm kỳ, cố ý phái ba gã Siêu Phàm kỳ cuốn lấy nàng, không nghĩ tới như vậy cũng không được.

    Đã xong, nếu như lần này toàn quân bị diệt mà nói, mình trở về bàn giao với sư phụ thế nào.

    Nam Tuấn Anh nấp cách đó hơn trăm mét lưu ý tình huống bên ngoài, lúc này rất muốn khóc.

    Trải qua thời gian dài chuẩn bị như vậy, hắn tự nhận là dưới tình huống có mười phần nắm chắc mới động thủ, mà yêu cầu của hắn cũng được Tô Liệt đáp ứng, không nghĩ tới cuối cùng lại xuất hiện vấn đề như vậy.

    Sớm biết nữ nhân này dử dội như vậy, mình đã sớm sửa kế hoạch, cái này có thể có phiền toái.

    Mắt nhìn thân thể người bên mình ở trong thiêu đốt chết đi, Nam Tuấn Anh chỉ có thể lo lắng suông, hắn cảm giác mình cũng bị thiêu đốt.

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, trong bầu trời xa xa đột nhiên có người lăng không một trảo, pháp lực cường đại ngưng tụ nguyên khí mấy trăm mét chung quanh, hình thành một bàn tay hơn mười thước chụp vào hư ảnh Phượng Hoàng chung quanh thân thể Đông Phương Linh Lung, lần này hư ảnh kia cơ hồ tiêu tán.

    Nam Tuấn Anh trừng to mắt, không dám tin nhìn xem hết thảy, tại sao có thể như vậy, ai giúp mình?

    - Phốc...

    Đông Phương Linh Lung cũng không quá đáng là cường hành thôi động, miễn cưỡng vận chuyển thần thông này, hoặc là nói trí tuệ của nàng cực lớn, lĩnh ngộ ra một ít gì đó của môn thần thông này, nhưng cảnh giới, lực lượng lại khác biệt quá nhiều, không có biện pháp sử dụng thật sự, không tiếc tổn thương thân thể mượn nhờ Nguyên Khí Đan cường hành thôi động, nhưng giờ phút này đã bị ngoại lực va chạm, lập tức lộ ra sơ hở.

    - Phốc...

    Phốc...

    Lão giả ngự kiếm kia phun ra một búng máu, lập tức bộc phát ra lực lượng mạnh nhất, phi kiếm dưới chân mang theo hắn trực tiếp hóa thành một đạo hào quang lóe lên rồi biến mất, thời điểm bay khỏi hắn cũng trực tiếp mang tiểu Tuyết đi.

    Đông Phương Linh Lung mượn nhờ Phượng Hoàng Triển Sí trực tiếp phóng lên trời muốn đuổi theo, nhưng mà bị hai gã Siêu Phàm kỳ khác ngăn lại, công kích của ba giao vào nhau, hai người kia ngay cả kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra liền biến thành tro bụi.

    Thân thể Đông Phương Linh Lung trên không trung lắc lư vài cái, muốn truy đã không có lực lượng, sau đó trước mắt tối sầm trực tiếp rơi xuống.

    - Phượng Hoàng Triển Sí, thần thông của Đông Phương gia tộc, trách không được mấy năm này thực lực Trình gia tăng lên rất nhanh, Trình Tiếu Thiên kia cũng liên tiếp đột phá, nguyên lai là cùng Đông Phương gia tộc có quan hệ.

    Cũng may bên trong Đông Phương gia tộc xảy ra vấn đề, nếu không theo chân bọn họ cướp người sẽ đưa tới tai hoạ ngập đầu...

    Bên ngoài hơn ngàn mét, một lão giả đang đứng ở đỉnh một tòa tháp, địa phương đặc biệt nhất của lão giả này chính là hai hàng lông mày cùng chòm râu của hắn đều là lam sắc.

    Hiện tại Vân Ca Thành, người có thể nhận thức hắn rất ít, nhưng một ít cao tầng cùng một ít lão nhân trong môn phái cũng biết, Vân Đan Tông đệ nhất Thái thượng trưởng lão Lam Mi Thái thượng trưởng lão.

    Năm đó ở Yêu Thú Sâm Lâm ăn lầm một trái cây vô danh làm cho thực lực của hắn tăng vọt, đồng thời cũng làm cho lông mày cùng râu ria của hắn biến thành lam sắc, nên mới có ngoại hiệu Lam Mi.

    Hôm nay hắn đến Vân Ca Thành bái phỏng một ít bằng hữu cũ, không nghĩ tới vừa vặn đụng phải người Vân Đan Tông động thủ.

    Dùng nhãn lực của hắn, tuy cách xa ngàn mét, nhưng mà liếc mắt liền nhìn ra tiểu Tuyết không giống người thường, cuối cùng vẫn là âm thầm ra tay trợ giúp.

    Nhưng mà tình huống Vân Ca Thành phức tạp, hắn cũng không dám bạo lộ, hơn nữa lần này người bố trí hiển nhiên không muốn cho người biết rõ đây là Vân Đan Tông làm, cho nên sau khi hắn hỗ trợ liền lặng lẽ ly khai.

    ...

    Trình Cung không biết nên hình dung tâm tình của mình bây giờ như thế nào, hắn mang theo đại thúc cùng Sắc Quỷ, chưa vào Vân Ca Thành liền nhận được Bàn Tử thông tri, thực là chuyện tốt không thành cặp, chuyện xấu không tới một lần.

    Lần nữa động tới người bên cạnh mình, giờ phút này Đông Phương Thanh Mai trọng thương hơn mười chỗ, cho dù có đầy đủ đan dược, thì trong nửa tháng cũng khó có thể khôi phục triệt để.

    Tình huống của Đông Phương Linh Lung cũng không lạc quan, sau khi trở về một mực ở bên trong chữa thương, Trình Cung đã trở về gần hai canh giờ cũng không có gặp Đông Phương Linh Lung.

    Bàn Tử, Sắc Quỷ thậm chí đại thúc vừa trở về đều đi điều tra, nhưng mà bây giờ một chút manh mối cũng không có.

    Những người kia không lưu lại đầu mối gì, ở dưới thần thông của Đông Phương Linh Lung, một cọng tóc của bọn hắn cũng không còn, căn bản không thể nào điều tra.

    Cho nên trong nội tâm Trình Cung nóng như lửa đốt, nhưng vẫn im lặng chờ ở chỗ này, thời điểm Mập mạp đến thì Đông Phương Linh Lung đã hôn mê, Đông Phương Thanh Mai hôn mê, đã không có tăm hơi tiểu Tuyết.

    Tuy Sắc Quỷ đạt được một ít tin tức vụn vặt, nhưng đối phương sớm có chuẩn bị, trong thời gian ngắn căn bản không có tin tức giá trị cùng hữu dụng.

    Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai trọng thương, tiểu Tuyết sống hay chết hiện tại cũng không biết.

    Trình Cung bây giờ đã nộ đến cực hạn, nhưng ngược lại vô cùng tỉnh táo, vô cùng thanh tỉnh, chỉ là lúc này ánh mắt cùng khí tức trên người hắn, làm cho người ta không dám tới gần, rất xa nhìn tới cũng cảm giác nội tâm phát lạnh.

    - Ân!

    Một tiếng kêu đau đớn truyền đến, Trình Cung cảm nhận được thiên địa nguyên khí chung quanh ba động kịch liệt, độ ấm chung quanh bay lên, Trình Cung biết không tốt, người trực tiếp xông xuống luyện đan thất.

    Ở bên trong tầng thứ năm luyện đan thất, Trình Cung mới vừa vào liền cảm nhận được có một cổ khí tức nóng rực đập vào mặt, toàn bộ tầng thứ năm luyện đan thất như đã biến thành biển lửa, mà Đông Phương Linh Lung thì bị ngọn lửa vây quanh, thần trí đã bắt đầu mơ hồ, lực lượng trên thân thể rất nhanh sẽ tiêu tán, một khi lực lượng nàng không thể khống chế vận chuyển, tình huống sẽ như ngàn cân treo sợi tóc, nàng bằng vào bản năng tu luyện nhiều năm vận chuyển một tia lực lượng cuối cùng điều tiết, khống chế.

    - Móa, Bàn Tử chết bầm cũng không nói rõ ràng.

    Trình Cung nhịn không được mắng Bàn Tử, bởi vì lúc hắn trở thì Đông Phương Linh Lung đã tỉnh, chỉ nói Đông Phương Linh Lung đi chữa thương, cho nên Trình Cung mới ở bên ngoài đợi tin tức, lại không nghĩ rằng tình huống của Đông Phương Linh Lung đã không xong đến trình độ này.

    Ở nơi này chữa thương, quả thực là đang đợi chết, chỉ cần ý thức nàng triệt để mất đi, chính là một khắc nàng hóa thành tro tàn.

    Trình Cung liếc mắt đã n Đông Phương Linh Lung sử dụng là một loại công pháp Dục Hỏa Phượng Hoàng, Dục Hỏa Phượng Hoàng trọng sinh là hết thảy đều đang trong khống chế, không phải nói bất tử chính thức.

    Mà Đông Phương Linh Lung cách tu luyện tới cảnh giới kia còn kém vạn dặm, nàng hiện tại vượt cấp sử dụng thần thông tạo thành lực lượng cắn trả, xem ra trước kia nàng đã sử dụng qua, chỉ là lúc trước không có nghiêm trọng như vậy.

    Nếu như không phải nàng có kinh nghiệm, có một chút nội tình, giờ phút này chỉ sợ đã sớm hóa thành tro tàn.

    Nhưng lần này nàng sử dụng lực lượng vượt qua cực hạn quá nhiều, lực lượng cắn trả hoàn toàn không phải nàng có thể trấn áp khống chế, cho dù nàng phục dụng đan dược cũng không được.

    Trình Cung liếc mắt đã minh bạch chuyện gì xảy ra, tuy giờ phút này độ ấm bên trong rất cao, nhưng hắn cũng chỉ có thể toàn lực vọt tới phụ cận.

    Đông Phương Linh Lung cường hành bộc phát lực lượng cắn trả, cho dù giờ phút này chung quanh phát ra chỉ là một phần lực lượng rất nhỏ, nhưng đối với Trình Cung mà nói cũng là một loại khảo nghiệm cực lớn.

    Tốc độ Trình Cung tăng mạnh vọt lên hơn mười thước, cuối cùng chỉ có thể từng bước một đi về phía trước.

    Thời điểm cách Đông Phương Linh Lung chưa đủ năm mét, mỗi lần đi một bước đều trở nên vô cùng gian nan.

    Mà ngay cả nội giáp trên người cũng có cảm giác muốn hòa tan, trở nên nóng bỏng, nguyên cương hộ thể bên ngoài như bị ăn mòn, có vài chỗ trực tiếp bốc cháy lên.

    Nếu như không phải thân thể cùng Tinh thần lực của Trình Cung đủ mạnh mẽ, Trình Cung hoài nghi mình không có thể đến gần phạm vi mười mét, nguyên cương hộ thể cùng thân thể của mình đều cùng một chỗ bốc cháy lên.

    Tuy Trình Cung không có tâm tư khác, nhưng Đông Phương Linh Lung giờ phút này đã cơ bản mất đi ý thức, không có mảnh vải che thân, thân thể từ trong ra ngoài đều bị hỏa diễm nóng rực vây quanh.

    Tuy những hỏa diễm kia bao trùm lấy thân thể thiêu đốt, nhưng như trước có thể chứng kiến rất nhiều, thời điểm này Trình Cung không dám có ý khác, nhưng lại không thể không xem, để cảm giác này thật khó nói lên lời.

    Mịa nó, chưa bị hỏa diễm bên ngoài đốt cháy, trước đã bị tâm hoả đốt chết rồi.

    Trong nội tâm Trình Cung cười khổ, hết sức khống chế, miễn cưỡng đi một bước.

    Trình Cung như là địch nhân xâm lấn, hỏa diễm lập tức quay chung quanh hắn thiêu đốt, Trình Cung cảm giác đau đớn vô cùng.

    Không được, lực lượng hiện tại của nàng mạnh mẽ hơn mình quá nhiều, lực lượng cắn trả còn hơn cả lực lượng của nàng, nếu tiếp tục như vậy mình cũng không sống nổi.

    Hơn nữa, sau khi mình tiếp cận nàng, cũng không có biện pháp giúp nàng khống chế, ngăn chặn lực lượng cắn trả này a, lực lượng Xích Viêm Chân Hỏa khổng lồ như vậy, trừ khi mình đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín mới được.

    Nếu không phải có một ít đồ vật khắc chế, dùng đan dược hoặc là vật phẩm gì khắc chế, Trình Cung ngược lại là rất rõ ràng, nhưng vấn đề là hiện tại Đông Phương Linh Lung đã đợi không kịp.

    Đột nhiên, hai mắt Trình Cung tỏa sáng, đúng vậy, tương sinh tương khắc, Tử Diễm Chân Hỏa càng cường hãn hơn so với Xích Viêm Chân Hỏa một cảnh giới, cũng đồng dạng có thể áp chế ah.

    Tuy kia Tử Diễm Chân Hỏa chỉ là hỏa chủng, rất yếu ớt, nhưng dù sao cũng cao hơn Xích Viêm Chân Hỏa một tầng.

    Chương 185: Tử Diễm Chân Hỏa

    Nghĩ đến chỗ này, Trình Cung không chút lựa chọn lấy Tử Diễm Chân Hỏa ra, tầng tinh thể ngoài Tử Diễm Chân Hỏa này vốn là do Xích Diễm yêu thú vì tu luyện, dùng trăm năm chậm rãi ngưng tụ.

    Bởi vì nó cũng không có biện pháp trực tiếp tiếp xúc hấp thu Tử Diễm Chân Hỏa, mặc dù chỉ là một hỏa chủng.

    Giờ phút này Trình Cung đưa ra, vừa vặn nơi này có vô số Xích Viêm Chân Hỏa, lập tức hòa tan tinh thể bên ngoài Xích Viêm Chân Hỏa.

    - Oanh!

    Thời điểm tinh thể này vỡ vụn, lập tức vô số Xích Viêm Chân Hỏa chung quanh như là chuột gặp được mèo, mặc dù có ngàn vạn con chuột, nhưng mà nghe được một tiếng mèo kêu đều đồng dạng lui về phía sau.

    Đây là một loại phản ứng bản năng, hoàn toàn là chênh lệch cấp độ, vô số Xích Viêm Chân Hỏa này lập tức tản ra chung quanh, Trình Cung cũng biết vậy nên áp lực buông lỏng, chợt giơ tay lên, đưa hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa tiến lên, trực tiếp nhập hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa vào trong thân thể Đông Phương Linh Lung.

    Đông Phương Linh Lung vượt cấp sử dụng thần thông Phượng Hoàng Triển Sí, làm cho Xích Viêm Chân Hỏa trong cơ thể không bị khống chế cắn trả, coi như là Thoát Tục kỳ đến cũng rất khó đơn giản áp chế.

    Nhưng lúc hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa tiến vào thân thể Đông Phương Linh Lung, những Xích Viêm Chân Hỏa kia lập tức yên tĩnh, trung thực ngoan ngoãn, giống như chuột gặp phải mèo.

    Thậm chí có một bộ phận Xích Viêm Chân Hỏa trực tiếp lao ra bên ngoài cơ thể.

    Trình Cung dựa thế trực tiếp thôi động chân hỏa, mượn nhờ lực lượng hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa này áp chế lực cắn trả trong thân thể Đông Phương Linh Lung.

    - Ân...

    Rốt cục Đông Phương Linh Lung cũng khôi phục một ít, bắt đầu có chút thanh tỉnh.

    - Cái kia... cái khác trước không nói, mau chóng vận chuyển lực lượng hấp thu hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa, trấn áp lực cắn trả trong thân thể ngươi.

    Đông Phương Linh Lung khôi phục lại ân một tiếng, tăng thêm giờ phút này nàng không mảnh vải che thân, hỏa diễm chiếu rọi xuống thân thể xinh đẹp làm cho tâm thần của Trình Cung cũng có chút hoảng hốt, sau đó vội vàng khống chế lực lượng trợ giúp nàng vận chuyển.

    Đạt tới Luyện đan đại sư là có thể khống chế Tử Diễm Chân Hỏa, nhưng nếu như có thể ở thời gian trước hấp thu một ít, về sau thành tựu sẽ càng lớn, điểm ấy ai cũng tinh tường.

    Chỉ là thiên địa sinh ra Tử Diễm Chân Hỏa ít càng thêm ít, có thể ngộ nhưng không thể cầu.

    Sau khi Đông Phương Linh Lung thanh tỉnh, lại có Trình Cung trợ giúp, Tử Diễm Chân Hỏa giúp đỡ trấn áp, rất nhanh thể nội của nàng đã khôi phục lực lượng vận chuyển cơ bản nhất.

    Thời gian dần trôi qua, bắt đầu hấp thu lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa, vừa rồi chỉ là mượn nhờ Tử Diễm Chân Hỏa trấn áp nên không có gì, giờ phút này thật sự là hấp thu lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa, Tử Diễm Chân Hỏa này lập tức chống cự, vì vậy lại biến thành đối kháng cùng Tử Diễm Chân Hỏa.

    Nhưng Tử Diễm Chân Hỏa dù sao vẫn còn rất nhỏ yếu, chỉ là hỏa chủng.

    Nếu như nói vừa rồi Đông Phương Linh Lung cùng Trình Cung đối mặt là mấy ngàn vạn con chuột cực lớn, như vậy giờ phút này đối mặt chỉ là một con mèo, vừa rồi nó khắc chế Xích Viêm Chân Hỏa hoàn toàn là một loại bản năng, không quan hệ cùng lực lượng.

    Nhưng cho dù một con mèo, dưới tình huống bình thường Trình Cung muốn triệt để luyện hóa cũng rất khó, dù sao hắn không có đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Đương nhiên, hôm nay ở trong thể nội Đông Phương Linh Lung liền tốt lên rất nhiều.

    Đông Phương Linh Lung chẳng những đang hấp thu lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa, sau khi nàng ngăn chặn Xích Viêm Chân Hỏa cắn trả, lần nữa bắt đầu vận chuyển lực lượng thể nội, cũng dần dần hấp thu lực lượng bên ngoài trở về.

    Thời gian dần trôi qua, Trình Cung có thể cảm nhận được ương Linh Lung đã khống chế cục diện, Trình Cung chuẩn bị thu tay.

    Vừa rồi vì cứu người sốt ruột, căn bản không có suy nghĩ nhiều, kết quả thoáng cái xoa bóp lên, giờ phút này có tâm tư dư thừa mới phát hiện, tay mình đang đặt ở giữa ngực Đông Phương Linh Lung.

    Đừng nhìn bình thường Đông Phương Linh Lung đạm mạc, quạnh quẽ dị thường, nhưng dáng người thật sự là rất đẹp, kỳ thật ngực cũng lớn, mềm mại co dãn, làn da rất tốt.

    Có chút tà ác nghĩ, Trình Cung bề bộn khống chế tâm tư, chuẩn bị buông tay ly khai.

    Nhưng vào lúc này, thể nội Đông Phương Linh Lung hấp thu chuyển hóa lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa đột nhiên có một tia tiến nhập thân thể Trình Cung.

    Bà mẹ nó, điều này làm cho Trình Cung rất ngoài ý muốn, nhưng lại không thể không thu, vội vàng vận lực khống chế.

    Không chỉ là lực lượng hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa, tùy theo mà đến còn có rất nhiều lực lượng Xích Viêm Chân Hỏa.

    Tuy này cùng mỗi lần Trình Cung hấp thu lực lượng Chí Dương Chân Hỏa không có biện pháp so sánh, nhưng số lượng lại nhiều vô cùng.

    Khoảng chừng một nửa Tử Diễm Chân Hỏa, cùng một phần ba Xích Viêm Chân Hỏa hoàn toàn nhập vào trong thể nội Trình Cung.

    Hiện tại Trình Cung là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, chỉ một bước nữa là đạt tới Siêu Phàm kỳ, Siêu Phàm kỳ không chỉ là yêu cầu lực lượng, yêu cầu đối với tâm tình cũng rất trọng yếu, nên mới có thể vận dụng pháp lực, tâm tình hoàn thiện, lực lượng bản thân câu thông thiên địa, mới có thể chuyển hóa nguyên khí thành pháp lực.

    Trình Cung tái thế làm người, phương diện này với hắn mà nói không có vấn đề quá lớn, tâm ma hắn cũng từng trải qua, huống chi là cấp bậc này.

    Đối với người khác mà nói là bình cảnh, đối với Trình Cung mà nói liền trở nên nhẹ nhõm bình thường.

    Bất quá từ Phạt Mạch kỳ bước vào Siêu Phàm kỳ cần lực lượng rất lớn, hơn nữa Trình Cung cũng cảm nhận được, kinh nghiệm cùng một ít sự tình ở kiếp này so với tâm cảnh còn có chút chưa đủ, không có thể đạt tới cảnh giới hoàn mỹ nhất, cho nên thể nội hắn dẫn vào lực lượng càng nhiều, dùng để rèn luyện thân thể.

    Trọn vẹn sáu canh giờ, tinh thần lực của Trình Cung đạt đến trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, thân thể thì đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, mà bản thân của hắn cũng đã nửa chân đạp vào Siêu Phàm kỳ.

    Chỉ cần phương diện tâm tình ở kiếp này hoàn thiện, câu thông thiên địa, siêu việt phàm nhân, lập tức có thể vận chuyển pháp lực.

    Vốn cho là đạt được Tử Diễm Chân Hỏa này, cũng phải chờ thêm một thời gian ngắn nữa mới có thể luyện hóa.

    Không nghĩ tới lại bởi vì cứu Đông Phương Linh Lung mà dùng tới, chính mình còn hấp thu một nửa hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa.

    Tuy rất yếu ớt, nhưng sau này mình luyện đan cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, chỉ cần mình đột phá đến Siêu Phàm kỳ, có thể nếm thử luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm, đây chính là đan dược mà Luyện đan sư cấp tám, cấp chín mới có thể luyện chế.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Trình Cung cảm giác tay trở nên mát lạnh, da thịt mềm mại đột nhiên biến mất.

    Trình Cung mở to mắt, đã thấy Đông Phương Linh Lung không còn ở nơi này.

    Vừa rồi bởi vì Đông Phương Linh Lung bị lực cắn ảnh hưởng, cộng thêm tình huống này rất đặc biệt, mới có thể sinh ra một ít mặt ý niệm khác trong đầu, nhưng giờ phút này Trình Cung hoàn toàn thanh tỉnh, ý niệm đầu tiên là tìm Đông Phương Linh Lung hỏi thăm tình huống lúc đó.

    Dù sao hiện tại tiểu Tuyết sinh tử không biết, trong nội tâm nghĩ đến, Trình Cung rất nhanh ly khai Luyện đan sư.

    - Tổng cộng có mười bốn người tham dự vây công chúng ta, trong đó ba người là Siêu Phàm kỳ, bị ta giết chết hai người.

    Một người chạy thoát có ngự kiếm thuật, hẳn là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Công pháp mỗi người bọn hắn đều không giống nhau, không phải xuất từ một môn phái, nhưng hẳn là có người cố ý.

    Cuối cùng có người âm thầm ra tay trợ giúp bọn hắn, lúc này mới để cho bọn hắn thành công bắt tiểu Tuyết đi, lực lượng người này khẳng định đã đạt tới Thoát Tục kỳ, hơn nữa hẳn không phải là vừa đạt tới Thoát Tục kỳ đơn giản như vậy.

    Lúc ấy ta nghe bọn hắn nói chuyện với nhau, đã từng đề cập tới muốn bắt sống tiểu Tuyết, không được làm nàng bị thương, cho nên hiện tại tiểu Tuyết không có nguy hiểm tánh mạng.

    Trình Cung vừa mới đi lên, liền thấy được Đông Phương Linh Lung đổi một thân quần áo mới đứng ở nơi đó.

    Giờ phút này thương thế hoàn toàn khôi phục, lực lượng tăng lên, Đông Phương Linh Lung đạm mạc, quạnh quẽ như trước, chuyện thứ nhất là nói hết thảy những gì nàng biết cho Trình Cung.

    Về phần sự tình vừa rồi, giống như là không có phát sinh, nàng như vậy cũng làm cho Trình Cung khỏi lúng túng.

    Rốt cục đã nghe được Đông Phương Linh Lung nói ra tình hình lúc đó, Trình Cung vừa mới đi ra cũng cau mày.

    Bọn hắn bắt tiểu Tuyết làm cái gì, chẳng lẽ là biết rõ tình huống của tiểu Tuyết?

    Cho dù Đan đạo đại sư bình thường, tối đa cũng chỉ có thể phát hiện tiểu Tuyết là Ẩn Phong thân thể, không thể nhìn ra nàng còn có được Nguyên Âm thân thể.

    Đương nhiên, cho dù chỉ biết tiểu Tuyết là Ẩn Phong thân thể, cũng đủ để không tiếc bất cứ giá nào, bởi vì Ẩn Phong thân thể còn có một công dụng đặc thù, tuy loại phương thức này rất tà ác, nhưng có thể mượn nó tăng lên.

    Người trong Lam Vân Đế Quốc dám động Trình gia, còn có thể có lực lượng trình độ này, lặng yên không một tiếng động bắt người cũng không nhiều.

    Quan trọng nhất là, bọn hắn thay đổi cũng không phải là bản thân lực lượng bọn hắn, mà là thành viên bên ngoài phụ thuộc bọn hắn.

    Bên ngoài phụ thuộc mà có thể huy động ba gã Siêu Phàm kỳ, thời khắc mấu chốt còn có Thoát Tục kỳ trợ giúp, toàn bộ Lam Vân Đế Quốc chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Mà có khả năng nhất vào lúc này, bắt tiểu Tuyết cũng chỉ có hoàng thất cùng Vân Đan Tông.

    Bởi vì thái độ Hoàng đế, quan hệ giữa hoàng thất cùng Trình gia đã không hòa hợp, mà bản thân Vân Đan Tông là môn phái luyện đan, có thể phát hiện tiểu Tuyết là Ẩn Phong thân thể, hơn nữa muốn mượn tiểu Tuyết làm ác sự tình tà kia, tăng lên lực lượng bản thân cũng có khả năng rất lớn.

    Hoàng thất tự nhiên có thể đơn giản triệu tập một đám cường giả không muốn người biết, lực lượng không kém, Vân Đan Tông bởi vì nguyên nhân đan dược, vô số người đầu nhập vào, điểm ấy đối với bọn họ mà nói cũng không khó.

    Bởi vì tràng diện chiến đấu lúc ấy rất kinh người, càng là vì Đông Phương Linh Lung sử dụng Phượng Hoàng Triển Sí đốt cháy rất nhiều người, mà Mập mạp không có phát hiện tiểu Tuyết, mặc dù mọi người nhất trí không có lên tiếng, nhưng mà đều lo lắng tiểu Tuyết ngoài ý muốn.

    Hôm nay nghe được nàng bị bắt, ít nhất còn sống, này cũng làm cho Trình Cung có một tia hi vọng.

    - Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi.

    Trình Cung chính mình lẩm bẩm, lấy ra một Vân Cáp tùy thân mang theo viết lên mấy hàng chữ, sau đó trực tiếp thả ra ngoài.

    Mập mạp, Sắc Quỷ, đại thúc đều đang bận rộn bên ngoài, bảo bọn hắn trọng điểm điều tra tình huống hoàng thất cùng Vân Đan Tông.

    - Thanh Mai đâu?

    - Nàng nghỉ ngơi ở bên trong viện, có người chăm sóc, thương thế mặc dù nặng nhưng không có nguy hiểm.

    Đông Phương Linh Lung nghe Trình Cung nói như vậy, cũng coi như yên tâm lại, nhìn về phía Trình Cung nói:

    - Ta lần này cũng coi như nhân họa đắc phúc, cám ơn Tử Diễm Chân Hỏa của ngươi, ta hiện tại đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ mười, tin tưởng không bao lâu có thể đột phá đến Thoát Tục kỳ, cần ta làm cái gì ngươi tùy thời có thể lên tiếng.

    Nếu như lời này của Đông Phương Linh Lung để cho người khác nghe được, nhất định sẽ sợ tới mức lớn tiếng kêu đi ra, nàng mới ở tuổi này đã sắp đến được Thoát Tục kỳ, này là chuyện bất khả tư nghị bực nào.

    Thiên phú là một chuyện, nhưng có thể lợi dụng kỳ ngộ đạt tới loại trình độ này, vẫn là phải dựa vào chính mình.

    Đáng tiếc đứng đối diện nàng chính là Trình Cung, sau khi nghe xong căn bản không có cảm giác gì, chỉ là không khách khí nói:

    - Yên tâm đi, chắc chắn sẽ không cho ngươi nhàn rỗi.

    Đúng rồi, bất luận là hoàng thất hay là Vân Đan Tông, người bắt đi tiểu Tuyết cũng không phải bình thường, cũng không phải dễ đối phó, nơi này có một ít dược liệu, ngươi đều luyện chế thành đan dược.

    Nhất là Xích Diễm yêu thú, một hồi ta viết cho ngươi phương pháp dùng Xích Viêm yêu đan luyện chế thành Hóa Âm Đan như thế nào, còn có mấy loại đan dược khác.

    Chương 186: Tam Đầu Lục Thủ

    Trình Cung nói xong, chạy tới trước bàn sách cầm lấy bút, đã trải qua giải thi đấu tứ đại tài tử, kỳ thi cuối năm, ở phương diện văn chương, Trình Cung căn bản không cần có bất luận che dấu gì, huống chi đang ở Linh Lung Các.

    Hắn trực tiếp hai tay cầm bút, đồng thời ghi hai phương pháp luyện đan bất đồng, Anh Đan là phương pháp luyện đan dưới đan dược Thiên cấp, phương pháp luyện đan Thiên cấp cùng trên Thiên cấp thì không phải viết xuống là được.

    Nhìn Trình Cung ghi phương pháp luyện đan, lại chứng kiến nước mực trong nghiên không nhiều lắm, Đông Phương Linh Lung im lặng đi qua bên cạnh Trình Cung.

    Đồng thời cũng nhịn không được nữa dò xét Trình Cung, nàng cho rằng xảy ra chuyện như vậy, Trình Cung sẽ nổi trận lôi đình, sẽ lập tức có hành động, thậm chí ngay cả Trình Cung đại khai sát giới nàng cũng không cảm giác ngoài ý muốn.

    Nhưng Trình Cung tỉnh táo, áp chế đi bố cục như thế, nàng lại không nghĩ tới.

    Không học vấn không nghề nghiệp, háo sắc, tài hoa hơn người, hoàn khố bá đạo, hung hăng, càn quấy, phóng túng, tỉnh táo, dễ dàng tha thứ...

    Đến cùng cái nào mới là tính cách thật của hắn?

    Hóa Âm Đan là chuẩn bị cho Túy Miêu, lúc trở lại Trình Cung đã bảo Sắc Quỷ nghĩ biện pháp liên hệ Túy Miêu, lại bảo hắn cùng Đại Bạch, Tiểu Bạch mau chóng trở về.

    Một khi phục dụng Hóa Âm Đan, lực lượng tích súc của Túy Miêu trước kia sẽ bộc phát toàn bộ, Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng đều là Thánh thú do Thiên địa sinh ra, bọn hắn trở về sẽ làm cho lực lượng cạnh mình tăng thêm rất nhiều.

    Đồng thời Trình Cung cũng chuẩn bị nhanh chóng tăng lênlực lượng cho Bàn Tử, Sắc Quỷ...

    Một khi bọn hắn đều đột phá đến Phạt Mạch kỳ, cộng thêm lão Mã cùng mình, cho dù không sử dụng lực lượng Trình gia, cũng có thể hình thành một cổ lực lượng đầy đủ cường đại.

    Trong nội tâm Trình Cung rất tinh tường, chuyện lần này không giống trước kia, không có bất kỳ chứng cớ trong tay.

    Đối phương sẽ không thừa nhận, ngoại trừ phải nghĩ biện pháp sưu tập chứng cớ ra, chính là phải tìm cơ hội tích súc thực lực, không được liền động võ.

    Đã có ý nghĩ này, xúc động không giải quyết được vấn đề, nghĩ biện pháp tăng lực lượng lên, súc tích lực lượng mới là chính đề.

    Trước kia Trình Cung để lão Mã theo tiểu Tuyết luyện đan, đã quên nhắc nhở nàng tùy thời mang theo lão Mã, bởi vì lúc ấy hắn căn bản không nghĩ tới có người sẽ đi đối phó một nha hoàn như tiểu Tuyết.

    Nhìn Trình Cung lần lượt ghi từng phương pháp luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, Địa cấp siêu phẩm đặt ở nơi nào, Đông Phương Linh Lung cũng có chút khó có thể tự kiềm chế.

    Đối với một Đan sư mà nói, phương pháp luyện đan là căn bản, là vốn liếng, thậm chí là mệnh.

    Đa số sư phụ trừ khi đến cuối cùng, nếu không cho dù truyền thụ đồ đệ cũng sẽ không truyền thụ toàn bộ, bởi vì bọn họ tu luyện dùng hết thảy đều là từ đây ra, nhất là một ít phương pháp luyện đan đặc biệt, nếu như ai cũng biết sẽ không có giá trị.

    Mà Trình Cung viết những phương pháp luyện đan này, vậy mà Đông Phương Linh Lung không có quen thuộc, cũng chỉ là nghe nói.

    Hoàn toàn là phương pháp luyện đan đã thất truyền, có người bắt chước nhưng công hiệu chênh lệch rất nhiều, giờ phút này ở trong tay Trình Cung lại viết ra giống như không đáng tiền.

    Làm sao hắn biết nhiều phương pháp luyện đan như vậy, nếu để cho Đông Phương gia tộc biết, hoặc là để cho gia tộc khác biết, chỉ sợ sẽ không tiếc hết thảy cũng muốn bắt lấy Trình Cung a, tùy tiện một trương phương pháp luyện đan ở đây đều có giá trị liên thành.

    Nếu như truyền ra, hắn biết rõ rất nhiều phương pháp luyện Anh Đan, chỉ sợ có chút đại gia tộc lánh đời thậm chí sẽ phái thần tiên lục địa tới bắt hắn.

    Thấy những vật kia nằm đó, Đông Phương Linh Lung không tin Trình Cung không biết giá trị những thứ này, vậy mà hắn có thể giao những vật này cho mình, có thể ở trước mặt mình như thế, chỉ có thể nói rõ một việc, hắn hoàn toàn tín nhiệm.

    - Mau chóng luyện chế những đan dược bên trên này, cần gì tùy thời nói cho Bàn Tử.

    Trình Cung một hơi đã viết hơn mười loại phương pháp luyện đan, có một ít đan phương cần hơn trăm loại dược liệu, sau khi viết xong, Trình Cung không có nói thêm một lời vô ích, giao phương pháp luyện đan cho Đông Phương Linh Lung, quay người rời khỏi Linh Lung Các.

    Vừa đi ra khỏi Linh Lung Các, Trình Cung liền thấy Trình lão gia tử mang theo lão La đứng cách đó không xa, hiển nhiên đã đợi một hồi.

    - Nha đầu Linh Lung kia không có sao chứ?

    - Ân.

    Trình Cung nhẹ gật đầu.

    Lúc này Trình lão gia tử mới thở nhẹ một hơi, dù sao lão bằng hữu nhờ vả, nếu như Đông Phương Linh Lung có nguy hiểm gì, Trình Tiếu Thiên thật không biết nên đi đối mặt lão bằng hữu như thế nào, nhất là thời điểm gia tộc của hắn xảy ra chuyện.

    - Tiểu tử Tống Phúc kia đã liên hệ cùng ta rồi, hiện tại cơ sở tình báo trong gia tộc cũng đang phối hợp với hắn, tiểu tử ngươi định làm như thế nào, nói đi, gia gia toàn lực ủng hộ ngươi.

    Con mẹ nó, đều là một đám gia hỏa cần ăn đòn, ba ngày không đánh liền nhảy lên đầu lật ngói, thực cho là Trình gia chúng ta dễ khi dễ sao, cũng dám đụng đến người Trình gia ta.

    Trình lão gia tử cũng không phải là người có tính tình tốt gì, không nói bản thân tiểu Tuyết có thể chất đặc thù trọng yếu bao nhiêu, chỉ nói tiểu Tuyết được Trình Cung coi trọng như vậy, về sau thu làm tiểu thiếp giúp Trình gia sinh nhiều nam nhân khẳng định không thành vấn đề.

    Đây cũng không phải là đơn giản một nha hoàn bị bắt đi như vậy, đây là có người đang ngăn cản đại sự khai chi tán diệp của Trình gia, là tội lớn không có thể tha thứ.

    Trình Cung lắc đầu:

    - Bây giờ còn không cần, nếu gia gia nhàn rỗi không có chuyện gì thì theo ta uống chút rượu, chuyện này nhất thời chỉ sợ khó có thể giải quyết.

    - Như thế nào, lo lắng Trình gia ta không địch lại bọn hắn, tuy Trình Tiếu Thiên ta chưa từng có tâm tạo phản, nhưng mà cũng sẽ không để cho người khi dễ.

    Bởi vì Tống Phúc liên hệ cùng Trình lão gia tử, cho nên Trình Cung nghi ngờ chuyện này dính líu tới hoàng thất cùng Vân Đan Tông hắn cũng biết.

    Lâu như vậy đến nay, Trình Cung làm cái gì đều rất mạnh, không sợ hết thảy, hôm nay đột nhiên thấy Trình Cung như thế, còn nói muốn uống rượu, thoáng cái làm cho Trình lão gia tử lo lắng.

    - Không phải là bởi vì cái này.

    Trình Cung khoát tay áo, bất đắc dĩ nói:

    - Mấu chốt là nếu như chúng ta làm quá nóng vội, không tiếc hết thảy tiến hành trả thù mà nói, rất có thể sẽ làm cho bọn họ giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích, nên vì tiểu Tuyết an toàn, bây giờ chúng ta không có thể hành động thiếu suy nghĩ.

    Căn cứ tình huống lúc đó mà xem, bọn hắn biết rõ thể chất đặc thù của tiểu Tuyết, cho nên trong ngắn hạn tiểu Tuyết không có vấn đề gì, nên cứ thông báo ra ngoài là Trình gia chúng ta bị tập kích, một thị nữ bình thường bị bắt là được rồi, nên giày vò nha môn địa phương một chút.

    Những thứ khác chúng ta liền giả bộ như không biết, chậm rãi điều tra, sau đó súc tích lực lượng tìm kiếm thời cơ, hai ông cháu ta vẫn là uống rượu trò chuyện đi, sự tình bây giờ có chút phiền phức, ta vừa vặn có chút đồ chơi nhỏ, có khả năng gia gia sẽ cảm thấy hứng thú.

    Trình lão gia tử nghĩ như vậy cũng có lý, đi theo Trình Cung tới tiểu viện của hắn, nghe Trình Cung nói có đồ chơi, nhãn tình của Trình lão gia tử không khỏi sáng lên, bởi vì mỗi lần Trình Cung làm ra đồ vật gì đều khiến người ngoài ý muốn.

    - Đồ chơi làm cho lão nhân gia ta cảm thấy hứng thú cũng không nhiều, nói đi, là thứ gì?

    - Một môn thần thông nhập môn, ân, tu luyện môn thần thông này rất khó, bất quá nhập môn lại đơn giản thực dụng nhất, tình huống bây giờ có biến, gia gia là tồn tại mạnh nhất hiện tại của Trình gia chúng ta, thực lực gia gia tăng cũng chính là át chủ bài lớn nhất của chúng ta.

    - Xú tiểu tử, ngươi cho rằng gia gia không muốn sao, có đồ tốt như vậy còn không sớm lấy ra, nói nhanh một chút, đến cùng là thần thông gì?

    - Môn thần thông này gia gia tạm thời trước không cần suy tính, trước chỉ học nhập môn a, tên nhập môn gọi là Tam Đầu Lục Thủ.

    - Tam Đầu Lục Thủ, thần thông chính thức?

    Trình lão gia tử nghe danh tự xong, lập tức dừng bước giật mình nhìn về phía Trình Cung.

    - Ân!

    Trình Cung nhẹ gật đầu, nếu như môn thần thông này cũng không tính là thần thông chính thức, vậy Cửu Châu đại địa cũng không có thần thông gì.

    Về phần Trình lão gia tử nói thần thông chính thức, Trình Cung cũng hiểu rõ, Nam Chiêm Bộ Châu nguyên khí sung túc, nhân khẩu đông đảo, trong trăm nghìn vạn người chắc chắn sẽ có một số người có thể đạt tới Thoát Tục kỳ, tựa như Trình lão gia tử, Lôi Nhạc...

    Nhưng bọn hắn không môn không phái, không có căn cơ, có thể đạt tới Thoát Tục kỳ đã là cực hạn của bọn hắn.

    Bọn hắn bằng vào cảm ngộ bản thân cũng sẽ lĩnh ngộ một ít thần thông, có một chút vận khí tốt thì tìm được một ít thần thông tàn thiên, hoặc là cảm ngộ từ trong vũ khí, pháp bảo dung hợp một ít thần thông.

    Nhưng những thần thông này cũng không phải hoàn chỉnh, cũng không chính thống, uy lực có hạn.

    So với thần thông chính thống thì kém xa vạn dặm.

    Trên thực tế mỗi một môn thần thông đều tinh diệu vô cùng, bác đại tinh thâm, cho dù tông phái như Vân Đan Tông cũng chưa chắc có thần thông nguyên vẹn, có cũng rất ít người có thể tu luyện tới đỉnh phong.

    Trình lão gia tử nghe Trình Cung nói là thần thông, chân chính hai mắt sớm đã tỏa sáng, Trình gia đại vận a, Tôn nhi của hắn chẳng những có thể luyện chế đan dược, bây giờ lại đạt được một môn thần thông, lại là chính thống, thần thông nguyên vẹn.

    Tin tức này cho dù lại hoàng thất nghe thấy cũng ghen ghét, đây chính là thần thông nguyên vẹn ah!

    - Tam Đầu Lục Thủ, Tam Đầu Lục Thủ, nếu quả thật có thể có ba đầu sáu tay mà nói, chẳng phải là nói một bên có thể cầm kiếm chiến đấu, một bên có thể sử dụng quyền pháp, một mặt khác thì có thể sử dụng pháp thuật, sức chiến đấu tăng thêm gấp ba, không... nếu quả thật có thể có được ba đầu sáu tay, cũng không phải là một cộng một đơn giản như vậy...

    Tuy Trình lão gia tử bởi vì điều kiện hạn chế nên học tập pháp thuật, thần thông có hạn, nhưng dù sao hắn cũng là tồn tại Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hơi chút một cân nhắc cũng đã đoán được chỗ tốt của môn thần thông này.

    Chứng kiến bộ dạng gia gia hưng phấn kích động, Trình Cung giải thích nói:

    - Chỗ tốt nhất định sẽ rất nhiều, nhưng đồng dạng tiêu hao cũng rất to lớn, giống như gia gia bây giờ, pháp lực có thể chèo chống người toàn lực chiến đấu ba canh giờ, nhưng nếu như sử dụng Tam Đầu Lục Thủ thì ngay cả nửa canh giờ cũng khó khăn.

    Tiêu hao Pháp lực sẽ gấp ba đến năm lần trước kia, thậm chí nhiều hơn.

    Nhưng chiêu này lập tức bộc phát uy lực kinh người, xuất kỳ bất ý không nói, thời điểm dùng ít địch nhiều sẽ có hiệu quả thần kỳ.

    Ta hiện tại dạy cho gia gia một ít pháp quyết tu luyện Tam Đầu Lục Thủ, đợi sau khi ngài nắm giữ tốt, chúng ta lại nghĩ biện pháp đền bù vấn đề tiêu hao thoáng một phát, tận lực phát huy lực lượng lớn nhất.

    Dựa theo cách nghĩ lúc ban đầu của Trình Cung, như thế nào cũng phải đợi gia gia đạt tới Nhân Anh cảnh, mới dạy người thần thông, nhưng trước khác nay khác, hiện tại sự tình tiểu Tuyết đột phát.

    Các loại áp lực bên ngoài cũng đang gia tăng, tuy mình tăng lên không ít, nhưng dù sao nội tình quá mỏng, gia gia với tư cách là vũ lực mạnh nhất Trình gia, lực lượng của hắn tăng lên là thế phải làm.

    Bởi vì kế tiếp phải chuẩn bị sẵn sàng, phát sinh va chạm chính diện cùng hoàng thất với Vân Đan Tông.

    Trình Cung đã quyết định dạy môn thần thông này cho gia gia, cũng không hề giữ lại, nhập môn của Tam Đầu Lục Thủ vô cùng đơn giản, nhưng uy lực của nó lại không hề tầm thường.

    Đương nhiên, đơn giản bên trong khái niệm của Trình Cung không giống đơn giản của người bình thường, cho nên ngay từ đầu Trình Cung đã giảng giải cho Trình lão gia tử vô cùng tỷ mỉ.

    Chương 187: Lại chấn đế đô

    ụ sở Vân Đan Tông to lớn vô cùng, mặc dù không có điêu Long họa Phượng, nhưng so với hoàng cung cũng không kém chút nào.

    - Căn cứ chiến trường Bạch đầu ông lúc ấy, tình huống Tô Hiểu bị giết, chúng ta trở về triệu tập tất cả tư liệu xem xét, phát hiện một vấn đề.

    Giết bọn hắn rất có thể là Linh khí, mà ở Lam Vân Đế Quốc, tồn tại có được Linh khí có thể đếm được trên đầu ngón tay, thân phận cùng địa vị của bọn hắn đều khó có khả năng ra tay đối phó Bạch đầu ông cùng Tô Hiểu.

    Mặt khác chúng ta phát hiện một việc, đoạn thời gian trước Đỗ Khiêm đi theo Thất hoàng tử bị giết, hoàng thất âm thầm điều tra qua, còn để cho chúng ta phối hợp điều tra, trong đó tin tức điều tra đúng là có quan hệ tới một linh khí, hẳn là một đao linh khí, kết hợp miêu tả lúc đó, thuộc hạ cho rằng người giết Bạch đầu ông cùng Tô Hiểu, rất có khả năng là người giết Đỗ Khiêm.

    Tin tức tình báo của Vân Đan Tông cũng không yếu, năng lực làm việc cũng không kém.

    Đương nhiên, giờ phút này bọn hắn phát hiện, hết thảy cũng là Trình Cung cố ý lưu lại, cho thấy giống như thời điểm Đỗ Khiêm bị giết, cho tới bây giờ Trình Cung không có công khai bạo lộ Ẩn Linh Đao, cây đao này giống như là một thanh đao U Linh, sau khi giết người nhanh chóng biến mất.

    - Không có những thứ khác sao?

    Tô Liệt mặt trầm như nước, Tô Hiểu là hắn nuôi từ nhỏ, cũng giống như nhi tử của hắn vậy, lúc này bị người ta giết chết, hắn tự nhiên là lòng như đao cắt, khó chịu vạn phần.

    - Trước mắt chỉ có thể tra được như vậy, ta đã phái ra người sưu tập một ít tư liệu khác.

    Tuy Tô Liệt phẫn nộ, nhưng mà còn không có mất đi lý trí, khoát tay áo cho người lui xuống.

    Người nọ thi lễ lui ra ngoài, vừa vặn Nam Tuấn Anh tiến đến, tuy sự tình Tô Hiểu bị giết vẫn còn trong giai đoạn giữ bí mật, dù sao đại điển môn phái sắp cử hành, loại thời điểm này sao có thể công bố tin tức kia.

    Nhưng Tô Hiểu bị giết, các trưởng lão ủng hộ Nam Tuấn Anh tự nhiên rất vui vẻ, cho nên giờ phút này Nam Tuấn Anh trải qua dò hỏi liền biết rõ tin tức này, nhưng biểu hiện ra như hắn còn chưa biết, nhưng trong lòng đã sớm vui cười nở hoa.

    - Sư tôn, đệ tử đã bắt được tiểu nha hoàn kia tới, chỉ là...

    Biểu hiện của Nam Tuấn Anh rất đau lòng, giống như là làm sai sự tình gì đó, khó xử không biết nên mở miệng như thế nào.

    Hắn biết rõ tiểu nha hoàn này rất trọng yếu đối với Tô Liệt, tuy lần này tổn thất thảm trọng, nhưng coi như là hoàn thành nhiệm vụ, nhất định là công lớn hơn tội.

    Hắn biểu hiện như vậy, bất quá là cố ý gây nên.

    Nhưng lại làm cho hắn ngoài ý muốn chính là, không đợi hắn nói xong Tô Liệt đã nói:

    - Tình huống lúc đó ta đã biết rõ, sắp xếp của ngươi coi như là đúng quy củ, chỉ là vẫn còn quá trẻ khiếm khuyết cân nhắc.

    Nếu như lần này không phải có Thái thượng trưởng lão ở một bên âm thầm tương trợ, ngươi cho rằng ngươi có thể thành công sao.

    Nếu không phải sự tình Trình gia làm cho hoàng thất mở một mắt nhắm một mắt, ngươi cho rằng ngươi có thể lặng yên không một tiếng động đưa tiểu nha hoàn kia ra khỏi Vân Ca Thành sao?

    Vốn là trên mặt Nam Tuấn Anh ra vẻ khổ sở, đau xót, nhận lầm, nhưng trong nội tâm vui vẻ đắc ý biến đổi, Vậy mà Thái thượng trưởng lão âm thầm tương trợ, những chuyện này Nam Tuấn Anh căn bản không biết.

    Còn tình hình lúc đó, sắc mặc Nam Tuấn Anh càng phát ra khó coi, mồ hôi trên đầu cũng xông ra, nếu quả thật tổn thất ba gã Siêu Phàm kỳ, còn có phần đông cao thủ Tẩy Tủy kỳ, Phạt Mạch kỳ, kết quả lại không thu hoạch được gì, tội kia của hắn có thể to lắm.

    - Tốt rồi, lần này coi như ngươi làm không tệ, lần sau thời điểm vi sư đi Đan sư liên minh sẽ mang ngươi theo, sau này ngươi nhất định phải cố gắng, ít nhất tăng lên tới Đan sư cấp ba, tạm thời bí mật khống chế nha hoàn kia lại.

    Ngươi thì tiếp tục trợ giúp trù bị sự tình đại điển như bình thường, chuyện này không được để lộ một chút phong phanh gì.

    Hiện tại tâm tình Tô Liệt rất không xong, nên cũng không còn đi để ý tới phản ứng của Nam Tuấn Anh quá nhiều, nói hai câu trực tiếp cho hắn ly khai, Nam Tuấn Anh vui mừng quá đỗi, sau khi bái tạ liền cẩn thận lui ra ngoài.

    - Là ai, rốt cuộc là ai giết Tô Hiểu, Tô Liệt ta thề sẽ không tha hắn, cho dù lật tung Vân Ca Thành, ta cũng muốn tìm ngươi ra.

    Sau khi Nam Tuấn Anh rời đi, sát khí trên người Tô Liệt không hề che dấu thích phóng ra, lập tức bao phủ cả gian phòng.

    Sự tình một nha hoàn của Trình gia bị người bắt đi vốn là biết đến sẽ không nhiều, bởi vì lúc đó rất vắng, thời gian cũng trong nháy mắt.

    Cho dù có một ít hệ thống tình báo biết, nhưng tin tức rất mơ hồ, cũng chỉ có Đông Phương Linh Lung là người trong cuộc mới có thể biết rõ ràng.

    Nhưng chuyện này rất nhanh liền huyên náo toàn thành đều biết, bởi vì khi Trình đại thiếu cưỡi ngựa dạo phố đã biết chuyện này, mới đầu Trình đại thiếu cũng không có coi chuyện này quan trọng, chỉ để cho Mập mạp đi nha môn Vân Ca Thành báo án, cũng không biết là bởi vì thái độ Bàn Tử vô cùng hung hăng càn quấy, hay là người trong nha môn căn bản không coi trọng, hai bên vậy mà trực tiếp đánh nhau trong nha môn.

    Tuy Bàn Tử không bị tổn hại gì, nhưng mà sau khi tân khoa trạng nguyên Trình đại thiếu biết chuyện thì phát hỏa, trực tiếp mang người giết đến nha môn.

    - Móa nó, căn bản không cần ta đi náo, Chu Duệ kia căn bản cũng không vừa mắt chúng ta, trước kia có mấy lần người của ta gặp chuyện không may ta đi kiếm người, mọi chuyện đều chuẩn bị tốt rồi, nhưng mỗi lần đều bị hắn trộn lẫn.

    Người này cho mình là hoàng thân quốc thích, căn bản không đem chúng ta để trong mắt.

    Hơn nữa hắn ngoại trừ là Tri Phủ Vân Ca Thành ra, còn kiêm nhiệm Tư Mã tướng quân, cho nên ngưu vô cùng, đại thiếu còn nhớ trước kia chúng ta vẫn hay thiệt thòi trong tay hắn.

    Lần này hắn chỉ coi là chuyện bình thường xử lý, ta tự nhiên không chịu, cuối cùng còn đuổi ta đi ra, ta đoán chừng này là bởi vì hắn nể mặt đại thiếu ngươi, nếu không chỉ sợ trực tiếp giam ta lại.

    Mập mạp cỡi ngựa đi theo sau lưng Trình Cung, giờ phút này chạy tới nha môn Tri Phủ Vân Ca Thành.

    Tri Phủ Vân Ca Thành so với tri phủ bên ngoài thì cao hơn nửa cấp, so với Tổng đốc thì kém hơn một chút, nhưng Vân Ca Thành là địa phương nào, người bình thường căn bản trấn áp không được.

    Hôm nay Tri Phủ Chu Duệ của Vân Ca Thành là hoàng thân quốc thích, vốn tên là Chu Hoằng Duệ, nhưng bởi vì đương kim Hoàng đế nên biến thành Chu Duệ, ở Vân Ca Thành tuyệt đối xem như nhân vật số má.

    Lúc này Trình Cung nghẹn lấy một bụng khí, nghe Mập mạp nói xong lập tức vui vẻ nói:

    - Tốt, tốt, rất tốt, chính là hắn.

    - Đại thiếu, bởi vì manh mối lưu lại quá ít, bây giờ còn không có tin tức giá trị.

    Thông qua việc đối phương có thể rõ ràng nắm giữ hành tung của các nàng như vậy, bản thân chuyện này rất có vấn đề.

    La quản gia đang tiến hành thanh tra nội bộ, ta cũng toàn diện truy tra những phương hướng khác, hoàng thất bên kia cũng có chút tin tức, nhưng mà gần đây cũng không có động tĩnh gì quá lớn.

    Hơn nữa dựa theo đại thiếu phân phó, không tiếc bất cứ giá nào thu mua nhân viên nội bộ của Vân Đan Tông, chúng ta cho đan dược mà bọn hắn ở Vân Đan Tông cả đời cũng không chiếm được, nhất là có đại thiếu lấy ra phương pháp luyện đan, mà ngay cả vị trưởng lão trước kia tranh đoạt vị trí tông chủ cùng Tô Liệt, chúng ta cũng liên hệ với, tin tưởng đến lúc đó hắn sẽ cho chúng ta một ít tư liệu hữu dụng.

    Hoàng thất bên kia thì phiền toái một chút...

    Hiện tại Sắc Quỷ khống chế mạng lưới tình báo càng lúc càng lớn, hơn nữa Trình Cung cung cấp tài nguyên cường đại, nhất là Trình Cung tiện tay viết ra một ít phương pháp luyện đan, lực dụ hoặc đối với Đan sư tuyệt đối là không gì sánh kịp, cho nên hắn ở Vân Đan Tông bên này tiến triển rất nhanh.

    - Ngươi dùng hết mọi biện pháp điều tra, xem phương hướng cuối cùng nhất ở đâu, hoàng thất bên này ngươi có thể điều tra được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, ngươi bây giờ toàn lực điều tra Vân Đan Tông là được, chuyện còn lại ta làm.

    Trình Cung nói xong, ngẩng đầu nhìn nha môn Tri Phủ cách đó không xa.

    Tri Phủ nha môn Vân Ca Thành phụ trách tất cả sự tình lớn nhỏ của mấy trăm vạn người trong Vân Ca Thành, phía dưới còn có rất nhiều nghành, cộng thêm quản hạt thị trấn chung quanh, quyền lợi so với Tổng đốc hành tỉnh cũng không kém bao nhiêu.

    Tri Phủ nha môn bình thường không thụ lí vụ án, trừ khi một ít sự tình người phía dưới không xử lý được, nếu như nghiêm trọng một ít như mấy sự tình trước kia Trình Cung gây ra, không phải thành vệ quân thì là cấm vệ quân quản.

    Tuy nhiên như thế, nhưng cửa ra vào của tất cả nha môn đều dựa theo quy củ Thượng cổ, ngay cả trước hoàng cung cũng đồng dạng, đó chính là có đặt một cái trống lớn.

    - Mau nhìn, những người này cưỡi đều là bảo mã, là đại nhân vật nào đến, sao không có thông tri?

    - Hình như về phía nha môn Tri Phủ chúng ta, chẳng lẽ là vị hoàng tử nào đến hay sao?

    - Hoàng tử cũng chưa chắc phô trương như vậy, ngươi xem hơn trăm người bọn hắn đều cưỡi Bảo mã, không đúng, là người Trình gia, ngươi thấy Mập mạp phía sau kia không, ta biết hắn.

    - Phía trước hình như là Trình đại thiếu, đứng đầu Tứ đại hại, đã biết hắn nhất định sẽ đến, các ngươi nhanh cho người trông coi, ta đi thông báo đại nhân.

    Nhanh, nhanh đi thông báo đại nhân, động tới người của hắn, đệ nhất hoàn khố chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.

    Bọn người Trình Cung còn chưa tới, rất xa đã bị người canh cửa nhận ra, đã có người vội vàng hấp tấp nhảy vào bên trong.

    - Con mẹ nó, thời điểm ta tới thì bọn họ ngăn cản ở ngoài cửa nửa canh giờ, sau khi tiến đại vào sảnh lại đợi cả buổi mới có một chủ sự tới tiếp đãi, hiện tại đại thiếu còn chưa tới bọn hắn đã sợ tới mức tè ra quần rồi, quả nhiên không hỗ là thần tượng của ta.

    Bàn Tử xoa xoa mấy chỗ còn đau trên tay nói.

    Sắc Quỷ ở một bên hướng về phía Mập mạp giơ ngón tay cái lên:

    - Bàn Tử, không có phát hiện a, công phu vuốt mông ngựa của ngươi rất tiến bộ, lợi hại.

    Bàn Tử không chút khách khí ôm quyền chắp tay tỏ vẻ cảm tạ, bởi vì tiểu Tuyết bị người bắt đi, bọn hắn cũng đồng dạng phẫn nộ, càng thêm lo lắng cùng áp lực, nhưng đúng như Trình Cung nói, loại phẫn nộ cùng áp lực này, lại không thể hoàn toàn biểu hiện ra ngoài, phải cố gắng giống như bình thường.

    - Này còn chưa đủ, muốn chơi thì chơi lớn.

    Trình Cung nói xong, đột nhiên đưa tay hất lên, phi đao liên tiếp bay ra.

    - Thùng...

    Đột nhiên cái trống trước cửa nha môn vang lên, phi đao của Trình Cung bay đến đều bị nguyên khí bao khỏa, hắn cũng không phải muốn đâm lủng cái trống này.

    Dùng nguyên khí bao lấy phi đao đánh vào chiếc trống, thanh âm này giống như mấy người Phạt Mạch kỳ toàn lực thi triển âm ba công công kích.

    - Ah!

    Mấy tên lính ở cửa ra vào trực tiếp bị chấn hôn mê.

    - Thùng...

    Thùng...

    Thùng...

    Một tiếng kia chỉ là bắt đầu, thời điểm thanh âm vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, các phi đao phía sau của Trình Cung đã nện tới.

    Trình Cung ở kiếp trước có rất nhiều bí tịch, dùng cảnh giới và năng lực của hắn lúc đó, cộng thêm hắn đạt được những vật kia đều là vật cao cấp nhất do người đem tới cầu đan dược, cho nên thành tựu các phương diện cũng không thấp.

    Đối với phương diện âm ba công cũng là như thế, giờ phút này thanh âm tiếng trống gia điệp, dùng nguyên khí đánh chấn động, trong giây lát thanh âm vang vọng hơn mười dặm chung quanh, nửa Vân Ca Thành đều có thể nghe được thanh âm này.

    Cũng may Trình Cung không phải cố ý dùng cái này tiến hành công kích, tầng tầng điệp gia chỉ là vì hiệu quả truyền bá, cho nên ngoại trừ bốn binh sĩ đứng gần té xỉu, những người khác chung quanh tối đa chỉ cảm giác mê muội, nhưng cũng không có vấn đề lớn.

    Nhưng động tĩnh lần này cũng lớn, nhiều tiếng rung trời, thời điểm đội ngựa của bọn hắn tiếp cận, cổ thanh âm đã này một hơi vang lên mười tám tiếng.

    - Xảy ra chuyện gì?

    - Chẳng lẽ có người phản loạn, hay là đế quốc đột kích?

    - Đây là tiếng trống nơi nào, không phải là Man Hoàng Cổ ngoài hoàng cung chứ?

    Nghe nói Man Hoang Chùy đã bị người Man Tộc đạt được, cũng vài thập niên Man Hoang Cổ chưa có gõ qua.

    - Hình như là Tri Phủ nha môn, chẳng lẽ chỗ Chu Duệ xảy ra chuyện gì rồi?

    Chương 188: Tạo phản bởi vì ngươi!

    Người không biết đột nhiên nghe âm thanh như thế đều hoảng hồn, không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, bình thường có thể có động tĩnh lớn như thế chỉ có trống làm bằng Man Hoàng da ngoài hoàng cung, nhưng trống này cũng không phải là tùy tiện có thể gõ vang.

    Cũng có một chút người lợi hại, nghe xong là biết phía nha môn Tri Phủ truyền đến, lần này khiến cho nha môn Tri Phủ trở thành tiêu điểm cho toàn bộ Vân Ca Thành, cho dù người bình thường không biết cũng sẽ rất nhanh biết rõ thanh âm này là từ nơi này truyền tới.

    - Lớn mật, người nào dám đến trước nha môn Tri Phủ nháo sự.

    Nhưng vào lúc này, có một gã thống lĩnh mang theo hơn mười người đi ra, nha môn bình thường có thể có một ít binh lính, bộ khoái cũng không tệ rồi, nhưng trong nha môn Tri Phủ đế đô thì toàn bộ đều là quân chính quy, dù sao Chu Duệ còn kiêm Tư Mã tướng quân.

    Lần này Trình Cung tới không chỉ mang theo Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, phía sau của hắn còn đi theo Trình Lập cùng một đám thành viên Huyết Chiến, mà ngay cả lão Mã cũng lăn lộn ở trong đó.

    - Bắt lại.

    Trình Cung nhìn cũng không nhìn bọn hắn, phóng ngựa trực tiếp vào trong.

    - Hả?

    Tên thống lĩnh kia thoáng cái ngẩn người, bởi vì lời kịch này hắn quá quen thuộc, đây là lời bọn hắn thường xuyên nói.

    Hắn ngược lại cũng không nhận ra Trình Cung đến, nhưng mà bọn hắn xem khí thế những người này liền không phải người bình thường, cho nên những lời này hắn liền nhịn xuống chưa nói, lại không nghĩ rằng bị Trình Cung nói.

    Càng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, những người này so với trong tưởng tượng của hắn thì hung hãn hơn nhiều lắm, không nói hai lời liền vọt lên.

    Không nghĩ tới nhất chính là, hắn cùng thủ hạ của hắn còn chưa kịp chống cự đã bị bắt toàn bộ.

    Thống lĩnh này trơ mắt nhìn bọn người Trình Cung lướt qua hắn trực tiếp phóng ngựa nhảy vào trong nha môn, thần sắc tràn đầy kinh hãi, những người này rốt cuộc là người nào, vậy mà phóng ngựa nhảy vào nha môn Tri Phủ.

    Đây cũng không phải là nha môn Tri Phủ bình thường, chẳng lẽ bọn hắn không biết?

    Xem điệu bộ này không có khả năng không biết ah.

    Còn có, mình nói như thế nào cũng là thống lĩnh, hơn nữa cho dù ở trong thống lĩnh cũng coi như là nhân tài kiệt xuất, là võ giả Phạt Mạch kỳ, thậm chí ngay cả cơ hội hoàn thủ cũng không có đã bị mấy cái thoạt nhìn chỉ là binh lính bình thường bắt lại.

    Mình cùng thủ hạ cũng đều đã tham gia chiến đấu, cũng không phải binh sĩ trói gà không chặt bình thường, tại sao có thể như vậy.

    Nha môn Tri Vân Ca Thành Phủ rất lớn, phản ứng cũng coi như nhanh chóng, bọn người Trình Cung vừa nhảy vào đại môn, một cánh cửa bên trong đã đóng lại.

    - Đánh nát nó đi.

    Chỉ là đây cũng không phải là cửa thành, trải qua pháp lực đặc thù gia trì qua, hay sử dụng kim loại luyện chế qua, tuy rất dầy nhưng cũng chỉ là cửa gỗ mà thôi.

    - Ha ha, cái này thoải mái, ta đến.

    Chuyện này ta sớm nghĩ đã lâu, mịa nó, rốt cục có cơ hội.

    Bàn Tử nói xong, thân thể to lớn trực tiếp nhảy lên, hắn vừa nhảy lên thì thân thể con ngựa kia rõ ràng cao lên một tí, nhẹ nhõm thoải mái thở ra tiếng phì phì trong mũi.

    Hiện tại Bàn Tử cũng đã tiếp cận tồn tại Phạt Mạch kỳ, mỗi ngày dựa vào Sơn Hà Đồ tu luyện tiến bộ rất nhanh, hắn cũng không có lấy Trảm Long Đao ra, trực tiếp dùng nguyên cương hộ thể vọt tới.

    - Oanh!

    Cánh cửa cực lớn trực tiếp bị Bàn Tử đụng bay, sau đó đổ ầm ầm vào trong bên.

    - Quá thống khoái.

    Bàn Tử rất thoải mái nói, từ khi bị Đỗ gia đuổi ra khỏi cửa, sau đó lăn lộn bên ngoài, hắn không ít làn ăn thiệt thòi từ nha môn.

    Nếu không có Trình Cung cho hắn chỗ dựa, có lẽ hắn sớm đã bị giam lại, hiện tại rốt cục có thể phát tiết một phen.

    Bọn hắn xông vào sân nhỏ bên trong, giờ phút này từ bên trong vọt ra mấy trăm tên lính, còn có một chút tên nỏ xuất hiện ở nóc phòng cùng trên vách tường chung quanh, chỉ là những người kia hiển nhiên cũng nhận được qua mệnh lệnh, bày ra tư thế nhưng nhưng không có lập tức công kích.

    Chỉ là mỗi cái đều khẩn trương, hiếu kỳ, kinh ngạc nhìn bọn người Trình Cung, loại chuyện này cho dù người ở trong nha môn cả đời cũng là lần đầu gặp được, dưới tình huống không có tạo phản, coi như là hoàng tử hoàng tôn cũng không dám lớn lối như vậy ah.

    Nơi này chính là nha môn Tri Phủ, là địa phương thể hiện quyền uy của hoàng đế, trùng kích ở đây sẽ như tạo phản, ai điên cuồng dám làm chuyện này như vậy.

    - Đều nói Trình gia đại thiếu coi trời bằng vung, hôm nay xem như thấy được, thậm chí ngay cả nha môn cũng dám trùng kích, thật sự là cả gan làm loạn, coi trời bằng vung.

    Lúc này, từ sau viện đi ra một người gầy yếu thoạt nhìn chỉ có hơn ba mươi tuổi, nhưng tuổi thật của hắn cũng đã hơn năm mươi, mặt không có ba lượng thịt, hốc mắt hãm sâu, ánh mắt lại mang theo tinh mang, tuy g繠còm nhưng một thân quan phục tam phẩm lộ ra uy nghiêm vô cùng.

    Tri Phủ bình thường là tứ phẩm, nhưng Vân Ca Thành không giống bình thường, so với Tổng đốc nhị phẩm chỉ kém một bậc mà thôi, người này đúng là Tri Phủ Vân Ca Thành Chu Duệ.

    Chu Duệ đã từng là Tướng quân lãnh binh, cho nên hắn đồng thời kiêm nhiệm Tư Mã tướng quân mới thuận lý thành chương, cho nên trên người hắn cũng không có khí chất văn sĩ như quan văn bình thường, tuy gầy còm nhưng làm cho người ta cảm giác cũng tuyệt đối là Đại Tướng.

    Trình Cung lẳng lặng nhìn những binh lính này, tốc độ phản ứng thật đúng là không chậm, xem ra Chu Duệ này trị quân quả nhiên rất có nghề, trách không được ngay cả gia gia cũng tán thưởng hắn.

    Bất quá hiện tại hắn cũng tức giận đến quá sức, nếu không sẽ không nói liên tục hai câu coi trời bằng vung, từ đó có thể biết phẫn nộ trong lòng hắn.

    Trình Cung cười to:

    - Ha ha, coi trời bằng vung, cái từ này rất dễ nghe, ta thích, vốn đại thiếu rất thích coi trời bằng vung.

    Chu Duệ nghe Trình Cung nói mà khẽ nhíu mày, Trình Cung này có thể chiến thắng tứ đại tài tử, có thể thi đậu trạng nguyên, tuyệt đối không phải loại người không có đầu óc.

    Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại làm ra vẻ ngông cuồng như vậy.

    Cho dù muốn giả bộ cũng sẽ không nên như thế, chẳng lẽ hắn thật sự là một thiên tài quần là áo lượt?

    Sự tình của Trình Cung, Chu Duệ không chỉ là nghe nói, thân là Tri Phủ Vân Ca Thành, quan trọng nhất với tư cách là người Hoàng đế coi trọng, hắn tự nhiên biết rõ quan hệ của Trình gia cùng hoàng gia không tốt, cho nên sự tình Trình gia hắn cũng đặc biệt lưu tâm.

    Những chuyện gần đây của Trình Cung hắn cũng một mực nghiên cứu, nhưng mà càng nghiên cứu càng cảm giác nhìn không thấu.

    Nói Trình Cung không phải quần là áo lượt ai cũng không tin, nhưng hắn là quần là áo lượt, lại hết lần này tới lần khác không giống quần là áo lượt bình thường.

    Thiên tài quần là áo lượt, quần là áo lượt thiên tài phá gia chi tử, đây là ý nghĩ mà giờ phút này đột nhiên xuất hiện trong đầu Chu Duệ.

    - Thích?

    Ta xem là ngươi điên rồi, trùng kích nha môn là trọng tội mưu phản.

    Mặc kệ ngươi là thật quần là áo lượt hay giả quần là áo lượt, có ý đồ khác cũng tốt, giả ngây giả dại cũng tốt, ngày hôm nay Bổn tướng quân ngược lại là muốn chiếu cố ngươi.

    Mưu phản, cái từ này cũng không phải là tùy tiện nói, bất luận là nói người hay bị nói người, bởi vì cái này can thiệp quá lớn.

    Trước kia có người muốn lật đổ Trình gia nên từng nói như thế, nhưng kết quả cũng không quá tốt.

    Bởi vì cho dù Hoàng đế không hài lòng thế nào, hắn cũng khó có khả năng ủng hộ thuyết pháp này, trừ khi hắn muốn buộc Trình gia tạo phản.

    - Đát đát đát

    Những con ngựa khác đứng thẳng bất động, binh sĩ chung quanh đều khẩn trương nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, Trình Cung thoáng ruổi ngựa đi đến Chu Duệ, tiếng vó ngựa lộ ra đặc biệt vang dội.

    Binh sĩ bên người Chu Duệ tiến lên bảo hộ chỗ xung yếu, Chu Duệ lại khoát tay ngăn bọn hắn lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trình Cung.

    Trên cao nhìn xuống, Trình Cung cầm roi ngựa trong tay chỉ Chu Duệ:

    - Tại đây là địa phương nào?

    - Hừ!

    Chu Duệ hừ lạnh một tiếng:

    - Ngươi không phải coi trời bằng vung sao, bổn quan còn muốn hỏi ngươi.

    - Hỏi cái con mẹ ngươi!

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy dùng roi ngựa chỉ Chu Duệ, lại chỉ đại đường phía sau hắn nói:

    - Vốn đại thiếu đương nhiên biết rõ đây là đâu, nhưng ngươi lại không biết.

    Ngươi ngay cả mình làm ăn cái gì cũng không biết, thân là Tri Phủ Vân Ca Thành, Vân Ca Thành bị ngươi quản rối tinh rối mù, hơn mười vạn người sinh hoạt trong nước sôi lửa bỏng, chịu đủ dày vò không ai để ý tới.

    Ông nội của ta chính là Trấn Quốc Công, kết quả ngay cả người trong Trấn Quốc Công Phủ của chúng ta dưới ban ngày ban mặt bị người bắt đi, gia gia là Trấn Quốc Công, thiên hạ binh mã Đại nguyên soái, phụ thân ta là Đại tướng quân trấn thủ Đông Nam Man tộc, Nhị thúc ta chính là Đại tướng quân trấn thủ Tây Phương Đồ Đằng Đế Quốc, vốn đại thiếu là tân khoa trạng nguyên Văn Khúc Tinh chuyển thế.

    Nha hoàn kia mặt ngoài là nha hoàn, trên thực tế là nhân vật trọng yếu của Trình gia chúng ta, môt khi nàng bị bắt đi tiết lộ tình báo gì, tội này ngươi đảm đương được hay sao hả?

    Bàn Tử sớm đã báo án, cầu bọn hắn lập tức tìm tiểu Tuyết bị bắt đi về, nhưng nha môn ở đây lại làm ngơ, loại chuyện này không về bọn hắn quản.

    Loại người bình thường mất tích này, từ trước tới nay đều do nha huyện phía dưới cai quản.

    Trên thực tế Vân Ca Thành to như vậy, trừ khi hoàng thân quốc thích hoặc là người có thế lực lớn xảy ra chuyện gì, nếu không Chu Duệ xác thực không cần quản.

    Bởi vì từng khu phía dưới đều có nha môn xử lý những chuyện này, cộng thêm thân phận cùng tính tình đặc biệt của Chu Duệ, vương công quý tộc bình thường cũng không muốn đơn giản trêu chọc hắn, cho nên bọn hắn cũng đã sớm quen như thế.

    Nhưng đây chỉ là luật bất thành văn, bọn hắn không cần quản không có nghĩa là bọn hắn không có trách nhiệm quản, nếu quả thật tìm đến bọn hắn mà nói, bọn hắn nhất định phải quản, chỉ là trước kia còn chưa từng có người tới mà thôi.

    - Ngươi biết ngươi họ gì sao?

    Ngươi họ Chu, là quốc họ, là hoàng thân quốc thích, cũng bởi vì như vậy càng cần phải làm chủ cho dân.

    Đang làm Tri Phủ, có người báo án ngươi lại đánh người ra, vốn đại thiếu liên tiếp gõ mười tám tiếng trống, vậy mà ngươi không thăng đường.

    Mặc kệ có chuyện gì ngươi đều phải thăng đường, ta nói không sai chứ?

    Trình Cung ở Đỗ gia có thể nói làm Đỗ Đạo Khôn hôn mê, phương diện khẩu tài hắn tự nhiên không sợ bất luận kẻ nào, ngay từ đầu trước hết thăng cấp sự tình, tăng độ cao lên, bay lên đến trình độ quốc gia.

    Đồng thời cũng ném sự tình khu mẹ goá con côi ra ngoài, sau đó thì bắt đầu chỉ vào Chu Duệ mà mắn.

    - Không thăng đường không nói, lại còn chỉ huy quân đội bao vây, ta xem người muốn tạo phản là ngươi.

    Trình Cung nói xong, cầm roi ngựa trong tay chỉ một vòng:

    - Các ngươi nghĩ cho kỹ, chẳng lẽ các ngươi muốn tạo phản cùng Chu Duệ, vốn đại thiếu chính là tân khoa trạng nguyên, ba ngày cưỡi ngựa dạo phố còn chưa có chấm dứt, bởi vì biết người trong nhà gặp chuyện không may nên tới báo án, mà các ngươi lại dá như thế, có biết vốn đại thiếu cưỡi ngựa dạo phố chính là nâng quốc uy hay không, thể hiện Hoàng uy, chẳng lẽ các ngươi muốn phản quốc, muốn bất kính với hoàng thượng.

    Chu Duệ là một người phi thường nghiêm khắc, đối với Trình Cung hắn vẫn khinh thường, kể cả mới vừa nói ra hai chữ mưu phản này, hắn cũng trải qua nghĩ sâu tính kỹ.

    Ở trong mắt hắn xem ra, dính đến mưu phản, ngay cả Trình lão gia tử cũng phải cẩn thận, huống chi xuất từ trong miệng của mình.

    Lần này tự nhiên sẽ không có kết quả gì, nhưng lời này truyền đi liền không giống với lúc trước, hạt giống Trình gia mưu phản xem như gieo xuống, về sau còn có chỗ trọng dụng.

    Nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, sau khi hắn nói xong câu đầu tiên, sau đó căn bản không có cơ có thể nói, mà Trình Cung mỗi một câu lại đem lý đoạt tận.

    Trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, trong ba ngày giống như trẫm đích thân tới, đại biểu Hoàng uy, nếu như tùy tiện ảnh hưởng là tội khi quân.

    Trong nội tâm Chu Duệ cũng có chút hối hận, như thế nào lại quên chuyện này.

    Chương 189: Cho ngươi oan chết

    Lúc này ánh mắt Chu Duệ rơi xuống chỗ cửa lớn, không đợi hắn nói gì, Trình Cung lập tức chuyển chủ đề chỉ Mập mạp:

    - Xem không thấy sao, ngươi thấy người ta lo lắng, vội vàng thế nào không, vì chạy tới báo án mà không khống chế nổi thân hình đụng vào trên cửa, cũng may cái cửa này của các ngươi lâu năm không tu sửa, nên chưa đụng chết người ta, nếu như đụng chết, ngươi lại thêm một tội trạng.

    - Cái gì lâu năm không tu sửa, này chính là căn cứ chính xác các ngươi xông vào nha môn.

    Còn có, chương trình nha môn bổn quan tinh tường hơn ngươi, nếu như người này thực trọng yếu như vậy, các ngươi có thể thông tri Cấm Vệ quân tìm, người bình thường mất tích là nha môn phía dưới tiếp nhận, sau đó sẽ thông báo lên, bổn quan sẽ có kết luận nên xử lý như thế nào.

    Chu Duệ bị Trình Cung nói, không thể không đề khí quát một tiếng.

    - Móa!

    Bàn Tử nghe xong nóng nảy:

    - Cửa của ngươi là do ta đụng, có việc thì ngươi tìm ta, sự tình đại thiếu không dính líu tới ta, ta đụng cửa của ngươi ta phụ trách, các ngươi tìm ta mà tính, ta xem ngươi giải thích thế nào về chuyện phái người vây công đương kim trạng nguyên.

    Môn đùa nghịch này, Mập mạp lăn lộn nhiều năm như vậy, tự nhiên không sợ.

    - Không cần phiền toái như vậy.

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy cầm roi ngựa chỉ vào Chu Duệ:

    - Ngươi nói đạo lý rõ ràng, đại thiếu cũng có lý, loại chuyện này ngươi có phải cho rằng là ông nói ông có lý, bà nói bà có lý hay không, cuối cùng nhất cũng không giải quyết được gì, vậy ngươi sai rồi, cho ngươi xem cái này.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp lấy ra một cái rương từ trong không gian giới chỉ, trực tiếp đánh tới Chu Duệ.

    Chu Duệ không phải quan văn bình thường, căn bản không cần rương hòm bay tới trước mặt hắn, lăng không tiện tay một trảo, nắp hòm trực tiếp hóa thành tro bụi, một cuốn sách liền xuất hiện trong tay hắn.

    Đọc nhanh như gió, thần sắc Chu Duệ lập tức đại biến, phong độ vừa rồi cũng đã mất, đưa tay lật xem lại cuốn sách, càng xem thần sắc Chu Duệ càng khó coi.

    Trình Cung nhìn Chu Duệ không có nửa điểm thương cảm, hắn hận không thể hiện tại tiêu diệt người này.

    Nếu như người đối nghịch với hắn, thì hắn sẽ không kiêng nể gì cả.

    Khu mẹ goá con côi kia, bên trên cố ý chèn ép, bên ngoài xuất hiện nhiều sự tình không công bình như vậy, bẩn sự tình vụng trộm dơ càng nhiều, Sắc Quỷ gần đây sưu tập rất nhiều, những vật này đủ cho Chu Duệ chết mấy lần.

    Đương nhiên, hắn là phụ tá đắc lực của Hoàng đế, tử tội là chắc chắn sẽ không có, trong thời gian ngắn nhưng Hoàng đế không có thể ủy thác trách nhiệm cho hắn.

    Vốn là gần đây muốn chỉnh hợp vị trí Tổng đốc năm tỉnh cho hắn.

    Tổng đốc năm tỉnh, cộng thêm có Hoàng đế chèo chống, ủy thác trách nhiệm đối phó Yêu Thú Sâm Lâm, được phép tổ kiến quân đội, hắn hoàn toàn có thể chế tạo ra một chi quân đội đối kháng Bạo Hùng Quân Đoàn, Thiên Hồ Quân Đoàn, Lôi Đình Quân Đoàn, có được lực lượng cường đại.

    Trên thực tế chuyện khu mẹ goá con côi này, khẳng định Chu Duệ chịu tiếng xấu thay cho người khác, nhưng Trình Cung chính là muốn hắn vác cái oan ức này, Trình Cung để cho tất cả mọi người biết rõ, muốn động Trình gia phải trả giá thật nhiều.

    Trong khu mẹ goá con côi này có quá nhiều chuyện, còn có bên trong Vân Ca Thành này có rất nhiều sự tình không đến trên mặt bàn, trên thực tế những chuyện này ai làm Tri Phủ đều khó có khả năng xử lý hoàn toàn tốt, nhưng phải xem có người lật lên hay không, đồng thời cũng phải xem người này có đủ quyền thế hay không.

    Hoàng đế liên tiếp ra chiêu, trước mặc kệ sự tình tiểu Tuyết lần này có phải Hoàng đế làm hay không, Trình Cung cũng phải thử một chút.

    - Nhớ kỹ, nếu như ngày mai còn không nghe thấy ngươi mang những vật này đến trước mặt bệ hạ nhận tội, ta sẽ đem những cái này công bố dân chúng, hậu quả chính ngươi cân nhắc.

    Trình Cung nói xong, thúc ngựa trực tiếp đi ra ngoài, lúc hắn đi đến cửa lớn, Trình Cung như là đột nhiên nhớ tới cái gì, nhẹ nhàng níu dây cương lại.

    - Về sau nhớ kỹ, sự tình Trình gia ta tuy nhỏ cũng là đại sự, đại thiếu nửa đêm đi tiểu cũng là chuyện đại sự, hiện tại lập tức phái tất cả mọi người điều tra cho bản đại thiếu, nếu nha hoàn của đại thiếu mất một cọng tóc, lần sau đại thiếu đến sẽ san bằng nha môn Tri Phủ này.

    Trình Cung nói xong, thúc ngựa ly khai.

    Vốn những binh lính kia là vô cùng khẩn trương lo lắng đều nghe ngây người, mấy người bên cạnh Chu Duệ nhìn hắn đều có chút nhịn không được cảm thán, chưa thấy qua kiêu ngạo như vậy.

    Tri Phủ chính là xưng hô của người đứng đầu một tỉnh, địa vị Vân Ca Thành tự nhiên so với thủ phủ bình thường còn trọng yếu hơn, ở phủ nha đế đô, Trình Cung phóng ngựa mạnh mẽ đâm tới không nói, còn hung hăng càn quấy như thế, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.

    - Tướng quân, ách...

    Cứ như vậy để cho hắn rời đi sao?

    - Đại nhân, không thể thả hắn đi như vậy a, đây quả thực quá kiêu ngạo, thuộc hạ nguyện ý gánh chịu hết thảy hậu quả, cho dù Trình đại soái truy cứu, bệ hạ trách phạt, thuộc hạ chết một lần mà thôi, cầu xin đại nhân hạ lệnh.

    - Quá kiêu ngạo, nếu như cứ để hắn đi như vậy, người trong nha môn Tri Phủ chúng ta về sau không có biện pháp ngẩng đầu ở Vân Ca Thành a.

    - Đại nhân...

    Tướng quân...

    Hai gã Siêu Phàm kỳ đi theo phía sau Chu Duệ có được pháp lực, mặt khác còn có hơn mười Phạt Mạch kỳ, Tẩy Tủy kỳ cũng hơn mười tên, càng có mấy trăm binh lính.

    Những người này đều bị lời nói của Trình Cung chọc giận đến toàn thân phát run, nếu không phải bình thường Chu Duệ quân kỷ nghiêm minh, chỉ sợ bọn hắn đã sớm xông lên.

    Là cái bẫy, hiện tại nếu như động thủ, sau đó sự tình công bố ra ngoài, người đó cũng không bảo vệ được mình.

    Đến lúc đó bệ hạ không muốn giết mình cũng không được, tuy biết mình là chịu tiếng xấu thay cho người khác, nhưng mà đồng dạng sẽ giết mình.

    Dù sao cái oan ức này không có khả năng để cho Hoàng đế đi vác.

    Như vậy là thành toàn hắn, nếu như đây hết thảy không phải sau lưng có người điều khiển, Trình Cung kia thật sự rất đáng sợ, hiện tại người bên cạnh mình cảm thụ chính là hắn hung hăng càn quấy, truyền tới trong mắt người khác có lẽ sẽ càng thêm không chịu nổi, nhưng trên thực tế sự lợi hại của hắn Chu Duệ lại thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ.

    Chu Duệ hạng gì thông minh, nhưng bây giờ hắn là tú tài gặp được binh lính, có lý nói không rõ, thoạt nhìn hắn là bị Trình Cung nói cho không lời nào để nói, trên thực tế hắn là bị cái oan ức này nện choáng luôn.

    Hơn nữa Trình Cung nện xong liền đi, những chuyện trước kia bất quá là cố ý gây nên, chính là vì để cho chuyện này lan truyền ra ngoài.

    Nội dung cụ thể chắc chắn Chu Duệ sẽ không nói cho bất kỳ người nào, cái này càng làm vô số người phỏng đoán, mà Trình đại thiếu cưỡi ngựa trùng kích Tri Phủ Vân Ca Thành, sau đó nghênh ngang ly khai, cũng sẽ truyền khắp Vân Ca Thành.

    Lần này không giống bất luận cái gì trước kia, cơ cấu quyền lực chính thức của quốc gia bị Trình Cung mạnh mẽ đâm tới, phóng ngựa qua lại tự nhiên, mặt ngoài thoạt nhìn chính là đánh mặt Tri Phủ nha môn cùng Chu Duệ, nhưng thực tế chính là đánh mặt Hoàng đế.

    - Hắn là hoàn khố, các ngươi có thể là hoàn khố sao?

    Hắn có thể làm ẩu các ngươi cũng có thể làm ẩu sao?

    Hắn không theo quy củ làm việc các ngươi cũng có thể không theo quy củ làm việc sao?

    Các ngươi cho mình là lưu manh sao, hiện tại lập tức đều trở lại cương vị của mình, truyền mệnh lệnh của ta, tất cả bộ khoái, nha dịch của Vân Ca Thành, truy tra vụ án nha hoàn Trình gia bị bắt.

    Dù cho tu dưỡng của Chu Duệ tốt đến mấy cũng nổi giận, thực tế giờ phút này thủ hạ còn ở đằng kia kêu gào muốn giáo huấn Trình Cung.

    Vấn đề này không phải đơn giản là giáo huấn Trình Cung như vậy, cho dù không sợ Trình lão gia tử, hôm nay đánh Trình Cung một trận rồi giam lại, cái kia thì phải làm thế nào đây.

    Chuyện này động tĩnh quá lớn, cho dù Hoàng đế không muốn giết mình cũng không được.

    Chu Duệ quản lý Vân Ca Thành này, cũng không quá đáng là vì tăng kinh nghiệm mà thôi, dù sao lúc trước hắn chỉ có kinh nghiệm tòng quân, không có kinh nghiệm chủ chánh một phương, như vậy mới phải đề bạt hắn trở thành quản hạt Tổng đốc năm tỉnh, hiện tại trong nội tâm Chu Duệ hối hận a, sớm biết mình làm gì đến đế đô.

    Nhưng trên thực tế đây cũng chính là hắn tưởng tượng, dù sao lúc ấy hắn không phải Đại tướng quân, không có biện pháp trực tiếp đề bạt làm Tổng đốc một tỉnh, càng không có khả năng trở thành Tổng đốc quản hạt năm tỉnh.

    Nhưng hiện tại những chuyện này đã không còn trọng yếu, sự tình khu mẹ goá con côi, Trình Cung dùng một phương thức như vậy, nặng nề đánh vào trên mặt Hoàng đế, đồng thời cũng làm rối loạn bố trí cùng an bài của hắn.

    ...

    - Đại thiếu, kế tiếp chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

    Sau khi đi ra khỏa nha môn Tri Phủ, lập tức Bàn Tử trầm giọng hỏi.

    Trong nội tâm mọi người đều rất rõ ràng, náo nha môn Tri Phủ cùng bắt bọn họ phái người điều tra, kia chỉ là một loại sách lược cùng thái độ, căn bản cũng không có khả năng chỉ nhìn bọn họ.

    - Đợi, chúng ta không thể gấp, như vậy đối phương mới có thể thư giãn, chúng ta mới có cơ hội.

    Thanh âm Trình Cung trở nên vô cùng bình tĩnh nói, nói xong nhìn về phía Sắc Quỷ nói:

    - Sắc Quỷ, bên này ngươi làm thí điểm nhanh, chỉ cần bọn hắn chịu hợp tác, điều kiện gì cũng có thể đáp ứng bọn hắn.

    Bất luận là phương pháp luyện đan, đan dược, ngươi trước đều đáp ứng bọn hắn, nhất là phương diện phương pháp luyện đan, ngươi có thể nện mạnh vào, nện cho bọn hắn chóng mặt, nện cho bọn hắn nghe lời của chúng ta.

    Ta cẩn thận nghĩ tới, tuy hoàng thất cùng Vân Đan Tông đều có thể, nhưng khả năng là Vân Đan Tông chiếm hơn chín thành, hoàng thất bên kia gia gia đã điều tra, chúng ta bên này toàn lực điều tra Vân Đan Tông.

    - Ta đã an bài hết thảy mọi người đi làm chuyện này, tuy bây giờ còn không có chứng cớ rõ ràng, nhưng mới vừa rồi lại nhận được một sự tình về Nam Tuấn Anh, hành trình, phản ứng của hắn, mục đích dừng lại đế đô đều rất không bình thường, hơn nữa sau khi tiểu Tuyết bị bắt, hắn lập tức chạy về Vân Đan Tông.

    Đủ loại dấu hiệu phản ứng, Vân Đan Tông là khả nghi nhất, ta sau đó đàm phán cùng trưởng lão kia, hắn đã động tâm chịu theo ta làm việc, ta liền có thể nắm chắc khống chế được hắn cho chúng ta sử dụng, sẽ mau chóng nghĩ biện pháp tìm ra tiểu Tuyết.

    Dưới tình huống không có chứng cớ trực tiếp cùng tình báo, lúc này là thời điểm khảo nghiệm người vô cùng mạnh nhất, rất rõ ràng Sắc Quỷ làm rất tốt.

    - Cái này liền giao cho ngươi rồi, cần ta làm cái gì, ngươi trực tiếp nói với ta là được.

    Mập mạp, Trình Lập, trước khi không có tin tức cụ thể, các ngươi theo ta tiến hành huấn luyện tàn khốc nhất, phải trong thời gian ngắn nhất làm cho thực lực tăng lên trên phạm vi lớn.

    Trình Cung có được trí nhớ ở kiếp trước, biết thực lực trọng yếu vô cùng, càng về sau càng thêm tàn khốc, thực lực cũng càng trọng yếu, vốn trước kia hắn ngoại trừ nghiêm khắc đối với mình một ít, cũng phản đối Bàn Tử cùng những người khác đưa ra tu luyện minh xác.

    Một mặt là bởi vì giai đoạn hiện tại là trợ giúp bọn hắn đặt nền móng, tích súc tiềm lực, một mặt khác là bởi vì không có gặp được sự tình nghiêm trọng, tình huống bây giờ có biến, Trình Cung đã chuẩn bị làm một cuộc lớn hơn.

    - Đúng, theo chân bọn họ làm đến cùng, quản hắn là ai.

    Chí chiến đấu của Bàn Tử ngẩng cao, bất luận là hoàng thất hay là Vân Đan Tông cũng không phải dễ trêu, lần này rất có thể phải xung đột chính diện, tăng cường thực lực là nhất định phải làm.

    Chương 190: Đặc huấn điên cuồng

    Phản ứng của Trình Lập ngược lại không quá lớn, tuy hiện tại không khinh thường Trình Cung như trước kia, nhưng Trình Lập cũng không cho rằng Trình Cung có khả năng giúp đở hắn cái gì.

    Dù sao hắn đã là Siêu Phàm kỳ, không giống như Phạt Mạch kỳ trước kia tăng lên dễ dàng như vậy.

    Giờ phút này trong đầu Trình Lập còn đang nghĩ tới chuyện trùng kích nha môn Tri Phủ vừa rồi, ảo diệu bên trong, quan hệ trước sau, càng cân nhắc càng cảm giác bên trong rất có liệu, rất có ý tứ,

    Rất đặc sắc.

    Sau khi Trình Cung bàn giao, Sắc Quỷ lập tức mang theo một số người ly khai, Trình Cung thì mang theo Mập mạp, Trình Lập chạy về Đổ Thần phủ.

    Mặc dù nói Trình phủ càng an toàn hơn, nhưng mà càng làm cho người ta chú ý, từ khi Đổ Thần phủ được Mập mạp tiếp nhận đã làm rất nhiều cải biến, trong đó trọng yếu nhất là đả thông một ít mật đạo cùng một ít cửa hàng khác chung quanh, nhà dân kết nối với nhau.

    Những địa phương này cũng đều là Bàn Tử khống chế, kể từ đó bọn hắn ra vào Đổ Thần phủ có thể không đi theo cách bình thường, nhất là sau khi có Đại Bạch cùng Tiểu Bạch càng cần như thế hơn nữa.

    Hiện tại bên người Trình Cung có lão Mã, bản thân lực lượng cũng có thể chiến một trận cùng Siêu Phàm kỳ, trừ khi gặp tồn tại như Huyết Y Lão Tổ đột nhiên đánh tới, nếu không phương diện an toàn Trình Cung căn bản không cần lo lắng.

    Bộ phận trong Đổ Thần phủ đã sớm có cải biến long trời lỡ đất, dỡ bỏ rất nhiều kiến trúc vô dụng, chung quanh trồng rất nhiều cây cối rậm rạp, ở Trình Cung xếp đặt thiết kế, những cây cối này sinh ra hiệu quả trận pháp, cho dù tinh thần lực của Siêu Phàm kỳ bình thường cũng không có biện pháp điều tra đến tình huống nơi này.

    - Bốn người các ngươi còn biết trở về a, trong nhà đã loạn một bầy.

    Trở lại Đổ Thần phủ, Bàn Tử thấy Đại Bạch, Tiểu Bạch, Túy Miêu cùng Mãnh Hổ vừa mới trở về, lập tức phàn nàn nói.

    - Kỳ thật chúng ta không có đi ra ngoài bao lâu...

    Tiểu Bạch cảm giác rất oan uổng, lập tức muốn giải thích, nhưng một câu nói còn chưa dứt lời đã bị đá một cước, thân thể hắn lảo đảo lùi lại hai bước, vừa quay đầu lại lại phát hiện Đại Bạch như không có chuyện gì, nói chuyện hoàn toàn không giống ma thú, giơ tay lên chỉ chỉ Túy Miêu cùng Mãnh Hổ.

    - Đúng, chúng ta chỉ là bảo hộ hai người bọn họ.

    Tiểu Bạch phản ứng coi như không chậm, vội vàng học theo Đại Bạch, thò tay chỉ vào Túy Miêu cùng Mãnh Hổ bên cạnh.

    Biểu hiện của Đại Bạch Tiểu Bạch làm cho Trình Lập sững sờ, Yêu tu bị hàng phục, cái này cũng quá khoa trương đi.

    Phải biết rằng Yêu tu siêu việt Yêu thú cấp chín có bao nhiêu khủng bố, Yêu tu tương đương với Siêu Phàm kỳ trong nhân loại, sức chiến đấu so với đồng cấp mạnh mẽ hơn rất nhiều, chúng nguyên một đám chết cũng không chịu bị nhân loại khống chế, hôm nay là thế nào.

    Chẳng lẽ Trình Cung học được phương pháp ngự yêu của Đồ Đằng Đế Quốc chỗ, cũng không đúng a, cho dù ở Đồ Đằng Đế Quốc, Yêu tu trở lên cũng là tồn tại Thủ Hộ Giả.

    Nhưng xem Đại Bạch cùng Tiểu Bạch như vậy, như thế nào cũng không giống Thủ Hộ Giả cao cao tại thượng kia, hơn nữa hai người này làm cho Trình Lập có một cảm giác phi thường kỳ quái, hoàn toàn không như một Yêu tu bình thường.

    Yêu thú khác không cảm giác được Trình Cung đặc biệt, nhưng Đại Bạch cùng Tiểu Bạch lại có thể cảm nhận được một ít, hơn nữa theo lực lượng Trình Cung tăng lên, Tinh Thần lực không ngừng khôi phục, còn có Hư Không Âm Dương Đỉnh ngẫu nhiên phát ra lực lượng yếu ớt.

    Chúng cảm giác cũng càng thêm rõ ràng.

    Cho nên Đại Bạch cùng Tiểu Bạch ở trước mặt Trình Cung, từ trước đến nay đều là phi thường thành thật nghe lời, hơn nữa Đại Bạch còn đặc biệt ưa thích biểu hiện ngu ngơ.

    - Tra được là ai làm chưa?

    Túy Miêu so với trước kia thanh tỉnh hơn nhiều, nhưng thói quen vẫn sẽ uống một hớp rượu, trên người cũng chỉ có một mùi rượu nhàn nhạt.

    Giờ phút này lại vô cùng chăm chú nhìn Trình Cung, ngoại trừ mùi rượu nhàn nhạt trên người này, trong thân thể còn phát ra sát khí trầm trọng khôn cùng, tuy trong khoảng thời gian này lực lượng của hắn không có thể tăng lên, nhưng toàn thân huyết tinh, sát khí lại càng ngày càng nặng.

    Trước đó bọn hắn tiến nhập Yêu Thú Sâm Lâm, nhận được tin tức liền lập tức trở về.

    Túy Miêu nói cũng không nhiều, đối với Bàn Tử như là tức giận gầm rú hắn cũng không để ý tới, trực tiếp như nửa mê hồ hơi có chút say hỏi Trình Cung một câu.

    Nhưng mà đồng dạng với tư cách là một trong đế đô Tứ đại hại, Trình Cung cùng Bàn Tử đều biết, nếu như giờ phút này thực xác định là ai, Túy Miêu tuyệt đối sẽ công kích không tiếc hết thảy tiêu diệt đối phương, đối với Túy Miêu mà nói, giết người, làm việc, tiêu diệt tất cả, địch nhân của Trình Cung thì không ần nói nhãm quá nhiều.

    Mãnh Hổ ở một bên, lực lượng trên người cũng đã không che dấu được tăng vọt, tựa hồ như một mãnh hổ muốn phá thể mà ra.

    Hắn chính thức gia nhập với nhóm người Trình Cung cũng không dài, nhưng trong khoảng thời gian này, lực lượng của hắn lại đột nhiên tăng mạnh, có Trình Cung cung cấp dược vật, cho dù tu luyện bình thường, nguyên khí hấp thu cũng gấp người bình thường ba đến năm lần, còn có Đại Bạch Tiểu Bạch đi theo bảo hộ, để cho hắn có thể ở trong Yêu Thú Sâm Lâm điên cuồng chém giết tôi luyện.

    Mãnh Hổ trở về từ Yêu Thú Sâm Lâm, giống như là một hổ nuôi thả về núi rừng, trở thành thú vương chính thức.

    Hắn nói chuyện còn ít hơn cả Túy Miêu, nhưng tính cách của hắn giống như Túy Miêu, chỉ cần chiến đấu tuyệt đối sẽ trước tiên không muốn sống xông lên.

    - Hóa Âm Đan rất nhanh liền luyện chế tốt, khi đó tất cả mọi người chúng ta sẽ bắt đầu đặc huấn, dưới tình huống có tin tức chuẩn xác, bảo đảm an toàn của tiểu Tuyết mới động thủ, mặc kệ hắn là ai.

    Trình Cung nhìn về phía Túy Miêu khẽ gật đầu nói, sau đó cất bước đi đến rừng cây ở hậu viện, thời điểm đi qua bên cạnh Mãnh Hổ thì thoả mãn gật đầu.

    - Tuy vẫn là con mèo nhỏ, nhưng so với trước thì tốt hơn chút ít, về sau có cơ hội ta sẽ cho ngươi hiểu được cái gì là Mãnh Hổ chính thức, vẫn còn thiếu khuyết dã tính, thiếu khuyết chi khí vương đạo.

    Hôm nay Mãnh Hổ đã là Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, nếu dùng tâm tính không sợ trời không sợ đất trước kia của hắn, nghe Trình Cung đánh giá như thế sớm đã phát nổ, nhưng giờ phút này lại rất nghiêm túc nghe.

    Hít một hơi thật sâu làm cho tâm tính mình bình tĩnh, nghĩ đến ngày nào đó tìm cơ hội hỏi thăm dã tính, vương đạo chi khí thoáng một phát.

    Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, dùng tốc độ cùng tuổi tác của hắn, tiến vào Siêu Phàm kỳ là tuyệt đối không có vấn đề gì, còn có hai cái Yêu tu này.

    Trình Lập nhìn tất cả mọi người đi theo Trình Cung tới hậu viện, trong lòng của hắn đột nhiên bắt đầu có chút chờ mong, không biết đặc huấn của Trình Cung sẽ là cái gì?

    - Hào khí giống như có chút trầm trọng, không đúng ah!

    Đi theo phía sau, Tiểu Bạch lẩm bẩm.

    - Chớ nói lung tung, coi chừng ăn đòn như chơi.

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch cũng đi theo sau đó, Đại Bạch trừng mắt nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch ngoan ngoãn cúi đầu.

    Mặc dù không có pháp bảo mạnh mẽ khu động, nhưng lợi dụng đại thụ từ các địa phương khác cấy ghép bố trí trận pháp, che dấu bọn người Trình Cung tu luyện vẫn là rất nhẹ nhàng.

    Loại công trình này nếu phát sinh ở Trình gia, lập tức sẽ dẫn đến chú ý, nhưng ở đây sẽ tốt hơn rất nhiều.

    Từ giờ trở đi, các ngươi sẽ tiến vào kỳ huấn luyện đặc biệt, mỗi ngày mỗi người các ngươi ít nhất phải giao thủ cùng ta ba lượt.

    Thất bại sẽ có các loại trừng phạt, đồng thời ta cũng sẽ chế định cho các ngươi một ít kế hoạch huấn luyện khác, trong đó có cả giữa các ngươi đối luyện lẫn nhau.

    Tiến vào trong rừng, Trình Cung bắt đầu đơn giản nói vấn đề đặc huấn thoáng một phát.

    Vừa nghe nói giao thủ đối chiến cùng Trình Cung, bất kể là Túy Miêu chỉ có thực lực Tẩy Tủy kỳ, hay là lực lượng vừa mới tăng vọt Mãnh Hổ đều rất hưng phấn.

    Mập mạp, La Anh Hùng cũng nóng lòng muốn thử, chỉ có Trình Lập khẽ nhíu mày, nếu như kể cả tất cả mọi người mà nói, hắn là Siêu Phàm kỳ, Trình Cung đánh cùng hắn như thế nào?

    Điều này chẳng lẽ là đặc huấn mà Trình Cung nói?

    - Trình Lập, ngươi trước so cùng Đại Bạch, Tiểu Bạch.

    Nhớ kỹ đừng đánh chết, đừng tổn thương thân thể nghiêm trọng, những thứ khác tùy tiện, ai thắng sẽ có ban thưởng, thua trị liệu tốt rồi sẽ trừng phạt.

    Trình Cung như là đoán được Trình Lập đang suy nghĩ gì, nói ra một câu.

    - A!

    Trong nội tâm Trình Lập phì cười, xem ra cái gọi là đặc huấn này cũng không gì hơn cái này, đại thiếu nhà mình cũng biết hắn không có biện pháp áp chế mình, nên để hai Yêu tu này thế.

    Bất quá cũng tốt, có thể giao thủ cùng hai Yêu tu kỳ quái này, đối với mình cũng có chút ít thu hoạch, xem bộ dáng của bọn hắn cũng muốn đánh bại mình.

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch e ngại Trình Cung, đó là bởi vì Trình Cung tùy ý liền truyền thụ bọn hắn Băng Long Thánh Thú Chân Long Luyện Thể Thuật, hơn nữa tinh thần lực của hắn làm cho chúng nó có một cảm giác sợ hãi theo bản năng.

    Ngoại trừ Trình Cung ra, những người khác bọn hắn cũng không sợ, hơn nữa dùng trí thông minh của chúng nó, liếc mắt liền thấy Trình Lập xem thường chúng nó.

    Thánh thú do thiên địa sinh dưỡng há có thể so sánh với Yêu tu bình thường, biểu lộ của Trình Lập hoàn toàn rơi vào trong mắt của bọn nó.

    Trước kia bọn nó hoàn toàn bằng vào bản năng tu luyện mới mấy năm là có thể đạt tới Yêu tu, đây đối với yêu thú mà nói đã là tốc độ bất khả tư nghị, hôm nay có Trình Cung truyền cho bọn nó Chân Long Luyện Thể Thuật cùng cung cấp các loại đan dược, tốc độ tiến bộ càng là nhanh.

    Trình Cung vừa nói xong, Tiểu Bạch nhìn thoáng qua Đại Bạch, thấy hắn không có ngăn trở, đã trực tiếp khiêu chiến Trình Lập, trận đầu đặc huấn cứ như vậy triển khai.

    Lực lượng của Trình Lập xác thực không kém, nhưng thân thể Tiểu Bạch lại đầy đủ mạnh mẽ, cuối cùng nhất bọn hắn là lưỡng bại câu thương, bên này vừa mới uống thuốc nghỉ ngơi, Đại Bạch lập tức lại bổ sung.

    Trình Cung bên này thì không lưu tình chút nào, dùng tinh thần lực, lực khống chế của Trình Cung, hắn hoàn toàn có thể cho đối thủ cảm nhận được gặp phải nguy cơ sinh tử, thời điểm cảm giác sinh tử tồn vong.

    Mỗi một lần đều làm cho đối phương lâm vào loại hoàn cảnh này, sau đó mới đả bại đối thủ, để cho bọn họ cảm nhận được đủ áp lực.

    Huấn luyện đặc biệt, cũng không gì hơn cái này, nghĩ thì hay lắm, nhưng hy vọng các ngươi có thể chịu nổi.

    Đám người kia giờ phút này đúng là sống một ngày bằng cả một năm.

    Tuy Trình Lập bị Đại Bạch, Tiểu Bạch liên tiếp chà đạp, nhưng đối với đặc huấn trong miệng Trình Cung như trước không cho là đúng.

    Thẳng đến khi Đông Phương Linh Lung ở Trình phủ phái người đưa nhóm đan dược đầu tiên tới mới bắt đầu có chút cải biến, lúc này Ba Phong cũng đã chạy đến, người tham gia đặc huấn có Bàn Tử, Túy Miêu, Mãnh Hổ, Ba Phong, Đại Bạch, Tiểu Bạch, Trình Lập, La Anh Hùng.

    Nhóm đan dược này đưa tới, Trình Cung liền tự tay phát cho mỗi mọi một hạt đan dược, hơn nữa bảo bọn họ lập tức ăn vào.

    Hiện tại coi như là Đại Bạch, Tiểu Bạch, Trình Lập cũng đã ăn đan dược thành thói quen, mọi người không hề nghĩ ngợi liền phục dụng xuống dưới.

    - Ah cánh tay của ta rõ ràng đã tốt rồi, sao bây giờ còn đau đớn hơn lúc nãy nữa.

    - Móa, mệt rã rời, mệt rã rời, toàn thân ta đều mệt rã rời.

    - Ân, tại sao có thể như vậy?

    - Đau quá a, lần thứ nhất cảm giác được đau như vậy, đau chết ta, đau chết mất.

    Chương 191: Vị trí chính xác

    Đại Bạch, Tiểu Bạch trực tiếp nhảy dựng lên kêu to, những người khác cũng đều đồng dạng, mới vừa rồi đã trải qua một hồi đối luyện, tuy đã phục dụng đan dược chữa thương đang tu dưỡng, nhưng nếu muốn tốt cũng phải đợi mấy canh giờ.

    Nhưng không nghĩ tới sau khi phục dụng đan dược của Trình Cung, đau đớn lại phóng đại gấp mười thậm chí gấp mấy chục lần, chỗ bị thương giống như là muốn đứt gãy ra, cảm giác từng mạch máu, làn da đều rõ ràng như vậy, loại cảm giác đứt gãy này làm cho người ta có một loại sụp đổ.

    Cho dù chỉ là một tổn thương nhỏ, nhưng ở phóng đại gấp mười thậm chí gấp mấy chục lần cũng làm cho đám người Trình Lập như trải qua đặc thù huấn luyện, cảm giác thống khổ không chịu nổi, cơ hồ sụp đổ.

    - Đan dược vừa rồi các ngươi phục dụng gọi là Động Triệt Đan, là đan dược có thể tra rõ hết thảy, vốn là lúc ban đầu người phát minh ra đan dược này muốn luyện ra một loại đan dược gia tăng tinh thần lực của mình.

    Nhưng không nghĩ tới tinh thần lực cùng thân thể có liên hệ chặt chẽ, khi phục dụng làm âm dương không điều hòa.

    Động Triệt Đan có giúp trợ tăng Tinh thần lực lên nhất định, nhưng mà có một tác dụng phụ không thể tưởng được, đó là vì tinh thần lực liên kết chặt chẽ cùng thân thể, nên khi phục dụng, dược hiệu sẽ làm tinh thần lực hiểu rõ ràng tình huống trong cơ thể, nó có thể phóng đại các tình huống trên cơ thể gấp mười thậm chí gấp mấy chục lần, không chỉ thế còn có thể phóng đại đau đớn.

    Đối với việc thân thể bị bất luận chuyện gì đều có thể phóng đại, như Bàn Tử, Túy Miêu, các ngươi phục dụng chính là Động Triệt Đan Địa cấp hạ phẩm có thể tăng cường gấp ba, Mãnh Hổ, La Anh Hùng, Ba Phong các ngươi phục dụng chính là Động Triệt Đan Địa cấp trung phẩm, gia tăng gấp năm lần độ mẫn cảm của thân thể.

    Đại Bạch, Tiểu Bạch, Trình Lập các ngươi phục dụng chính là Động Triệt Đan Địa cấp thượng phẩm gia tăng mười lăm lần phóng đại.

    Tốt rồi, mọi người nghỉ ngơi không sai biệt lắm, hiện tại bắt đầu một vòng đối chiến tu luyện mới.

    Trình Cung nói xong, chính mình cũng móc ra một hạt Động Triệt Đan Địa cấp thượng phẩm bỏ vào trong miệng.

    Cũng chỉ có Trình Cung mới có thể biết phương pháp luyện đan của một đan dược kỳ lạ, quý hiếm, cổ quái như vậy, loại phương pháp luyện đan sau khi thất bại sinh ra dược hiệu kỳ lạ này, Trình Cung đã từng dùng rất nhiều lần.

    Bởi vì rất nhiều sáng tạo cùng phát minh vĩ đại đều là dưới tình huống ngoài ý muốn, vốn muốn làm một việc, lại ngoài ý muốn sáng tạo ra một vật thần kỳ khác.

    Bàn Tử nghe xong thống khổ nói:

    - Ah hiện tại... hiện tại ngay cả gió thổi qua da cũng cảm giác giống như dao găm đâm vào này còn đánh thế nào.

    Vừa rồi vốn cho rằng tốt rồi, hiện tại mới biết được, aii thân thể, cơ bắp, xương cốt vẫn còn có nhiều tổn thương như vậy, đều rất đau.

    - Đây vẫn chỉ là bắt đầu, tiếp đao.

    Trình Cung nói xong, phi đao trực tiếp bay ra, tuy Bàn Tử tránh vô cùng nhanh nhưng cánh tay bị cắt ra một vết máu như trước.

    Nếu bình thường Bàn Tử tối đa là kêu một tiếng, nhưng lần này hắn lại rõ ràng cảm nhận được da mình bị ngăn cách, huyết nhục bị cắt thậm chí vết thịt khai mở đều có thể cảm thụ rõ ràng vô cùng, giống như là bị người chậm rãi cắt từng chút thịt của mình ra vậy.

    Có một cảm giác giống như toàn bộ cánh tay đều muốn đứt gãy ra, đây chỉ là hiệu quả phóng đại gấp ba.

    Bàn Tử ôm lấy cánh tay, kêu thảm thiết không thôi.

    Chiến đấu kế tiếp liền trở nên rất kỳ quái, coi như là mạnh mẽ như Trình Lập, đừng nói trải qua loại đặc biệt huấn luyện này, ngay cả huấn luyện nghiêm hình khảo vấn cũng trải qua, lúc này cũng đau đến mức mồ hôi rơi như mưa, tâm thần tiều tụy.

    Mỗi một lần giao chiến đều coi chừng vô cùng, nhưng cho dù bị bàn chân gấu của Đại Bạch, Tiểu Bạch thổi mạnh thoáng một phát, cũng làm cho hắn tê dại cả làn da.

    Nếu như bị đánh trúng, lực lượng đối phương tiến vào thân thể của mình sinh ra phá hư, cảm giác đau đến chết đi sống lại.

    Mới bắt đầu thì đau đớn, càng về sau dần dần phát hiện một ít ảo diệu cũng phát hiện trong đó, cảm thấy phòng ngự của mình rất có vấn đề, cần phải điều chỉnh lại rất nhiều.

    Một ngày huấn luyện như vậy đi xuống, cả người Trình Lập cũng nhanh hỏng mất, sự tình phải nhớ quá nhiều, bất luận là chiêu thức, phòng ngự, công kích đều có sai sót, chỗ cần sửa nhiều như sao, nhưng mà không đợi bọn hắn nghỉ ngơi xong, Trình Cung lại cho một người một viên đan dược.

    - Đại thiếu, phải chết cũng muốn chết cho minh bạch, lần này là đan dược gì vậy?

    Một ngày huấn luyện, vậy mà Bàn Tử gầy đi một vòng, cái loại đau đớn này khiến cho hắn đổ ra không biết bao nhiêu cân mồ hôi.

    Giờ phút này hắn nắm bắt đan dược, vẻ mặt đau khổ nhìn Trình Cung.

    Những người khác cũng đều niết viên đan dược, vẻ mặt đau khổ nhìn Trình Cung, Động Triệt Đan trước kia quá kinh khủng.

    - Cái này không có gì, gọi là Trọng Nguyên Đan, giống như một loại phụ trọng khi đang huấn luyện tồn tại Thoát Thai kỳ, hiện tại huấn luyện phụ trọng bình thường đối với các ngươi cũng vô dụng, cho nên ta muốn dùng một loại đan dược mà môn phái tu chân dùng cho môn hạ đệ tử ở thời điểm tu luyện.

    Tốt rồi, giải thích đã xong, hiện tại có thể ăn được rồi.

    Sau khi ăn xong, mỗi người tiếp tục phục dụng Động Triệt Đan, sau đó mới có thể phục dụng thuốc chữa thương, bởi vì sau khi phục dụng Động Triệt Đan, các ngươi sẽ cảm nhận rõ ràng tác dụng của thuốc đối với thân thể, thậm chí thời điểm tu luyện, cảm giác cũng càng thêm linh mẫn, đương nhiên, trong chuyện này sẽ có chút ít thống khổ, nhưng chỗ tốt vẫn không ít.

    Trình Cung cười nói, dược hiệu của Động Triệt Đan chỉ có sáu canh giờ, nhưng Trọng Nguyên Đan lại bất đồng, đương nhiên, điểm ấy Trình Cung cũng không có giải thích cặn kẽ.

    Sau khi nghe nói hiệu quả của Trọng Nguyên Đan, Bàn Tử nhẹ nhàng thở ra, chỉ là vừa nghe đến một hồi còn phải phục dụng Động Triệt Đan tăng cường cảm giác bản thân xong mới phục dụng dược vật chữa thương, hắn thiếu chút nữa khóc lên, nhưng chính thức làm cho hắn khóc chính là sau khi hiểu được hiệu quả của Trọng Nguyên Đan.

    Sau khi phục dụng Trọng Nguyên Đan, tất cả mọi người cũng cảm giác thân thể mình trầm trọng vài lần, Đại Bạch, Tiểu Bạch cùng Trình Lập thì cảm giác thân thể trầm trọng mười mấy lần.

    Cái này cũng chưa tính, quan trọng nhất là nguyên khí trong cơ thể vậy mà cũng trở nên vô cùng trầm trọng, như là bị một xiềng xích vô hình khóa lại, áp bách.

    Bọn hắn vận công bạo phát sức mạnh, đều bị sợi dây xích này trì hoãn kéo lại, thân thể di chuyển thoáng một phát đều khó khăn vô cùng.

    Hết lần này tới lần khác có Động Triệt Đan, những cảm giác này càng thêm mẫn cảm.

    Thẳng đến lúc này, ngay cả Trình Lập cũng chỉ có một loại cảm giác, huấn luyện đặc biệt này giống như là U Minh Luyện Ngục, cơ hồ mỗi một ngày Trình Cung cũng sẽ tăng thêm một ít hạng mục mới.

    Những hạng mục này nếu như lúc trước, thoạt nhìn liền rất đơn giản, nhưng dưới tình huống có Động Triệt Đan, Trọng Nguyên Đan, những hạng mục này liền trở nên không giống bình thường.

    Nhưng mà Trình Cung làm gương tốt, số lượng mình phục dụng vĩnh viễn là lớn nhất, so với Trình Lập, Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng nhiều hơn.

    Tuy thống khổ dằn vặt, so với tiến vào U Minh Luyện Ngục còn thống khổ hơn, Mập mạp càng thường xuyên ôm lấy Trình Cung khóc rống không thôi, nhưng lại không ai nói muốn rời khỏi, thời gian bất tri bất giác từng ngày đi qua.

    Trước ba ngày Vân Đan Tông tổ chức đại điển, vẻ mặt Sắc Quỷ mỏi mệt tự mình chạy tới Đổ Thần phủ, đemtình báo chuẩn xác nói cho Trình Cung, tiểu Tuyết quả thật bị Vân Đan Tông bắt, mà hiện tại ngay cả nơi giam tiểu Tuyết hắn cũng đã tra rõ ràng.

    - Làm tốt lắm, cũng biết là bọn vương bát đản này, đại thiếu...

    Ai da...

    Giết chết bọn hắn.

    Bàn Tử nằm ở nơi đó, chỉ có thể mở miệng nói vài câu, vừa rồi hắn giao thủ cùng Túy Miêu, bị Tử Kim Bàn Long Thương của Túy Miêu đâm thủng vài chỗ.

    Túy Miêu hôm trước mới vừa vặn phục dụng Hóa Âm Đan, rốt cục một hơi đột phá cực hạn đạt đến Phạt Mạch kỳ, Mập mạp hôm nay cũng đã là Phạt Mạch kỳ tầng thứ tư, vốn là muốn thừa dịp Túy Miêu vừa mới đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai thừa cơ khi dễ thoáng một phát.

    Cho nên hôm nay tự do lựa chọn đối chiến, hắn liền chọn Túy Miêu, không nghĩ tới Túy Miêu chọn đấu pháp lưỡng bại câu thương.

    - Giết... tới...

    Vân...

    Đan...

    Tông...

    Túy Miêu từng chữ từng chữ chậm chạp nói, trên người hắn cũng không ít vết đao.

    Thoạt nhìn vô cùng dọa người, giống như là bị người bổ ra, mở ngực bể bụng giống như kéo dài từ ngực đến bụng, đây cũng chính là Trình Cung có đầy đủ đan dược, nếu không loại thương thế này Bàn Tử sẽ bị phế bỏ, Túy Miêu thì chết đến không thể chết lại.

    Hiện tại tuy không chết, nhưng loại thương thế này cũng phải nằm một ngày, ở trong quá trình dưỡng thương, bọn hắn cảm giác thân thể biến hóa, lực lượng tăng lên rất nhanh, hiệu quả Động Triệt Đan cũng không chỉ là tra tấn người, làm cho người ta gia tăng cảm nhận đơn giản như vậy.

    - Giết...

    Tiểu Bạch tức giận gầm nhẹ, bộ lông trắng noãn xinh đẹp của nó giờ phút này bị thiêu hủy hơn phân nửa, giống như là mới từ trong lửa chạy ra.

    - Ô...

    Trình Lập cũng không tốt đi đâu, toàn bộ khuôn mặt đều lệch ra, hàm răng cơ hồ rớt mất phân nữa, miệng móp méo không ít, đương nhiên, dùng lực lượng cùng tình huống thân thể của hắn bây giờ, hàm răng dài ra là không thành vấn đề, chỉ là cái kia cũng cần phải có thời gian.

    Cho nên hắn nói chuyện, mọi người căn bản nghe không rõ hắn đang nói cái gì.

    Hơn mười ngày đặc huấn, trình độ thảm thiết làm cho Sắc Quỷ thấy líu lưỡi, tình huống những người khác cũng đều là như thế, không so với bọn hắn tốt bao nhiêu.

    Có thể nói, đều là lăn qua lăn lại bên bờ sinh tử, trong chuyện này nếu không có rất nhiều đan dược của Trình Cung chèo chống, đoán chừng có một nửa đã sớm chết đi.

    Nhưng tương ứng, tốc độ đề thăng lực lượng của mọi người cũng làm cho Sắc Quỷ cảm giác hâm mộ, Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng đã tiếp cận Yêu tu đỉnh phong, Trình Lập cũng đã đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín.

    Trong chuyện này, Ba Phong càng trực tiếp vượt qua Phạt Mạch kỳ, đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất, Mãnh Hổ cũng đã đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, cách Siêu Phàm kỳ cũng chỉ có một đường.

    Dù sao từ Phạt Mạch kỳ tiến vào Siêu Phàm kỳ cần không chỉ là lực lượng, lực lượng Mãnh Hổ cũng tích súc đầy đủ, nhưng trên tâm cảnh thiếu khuyết cảm ngộ, cho nên một mực không có thể tăng lên.

    Về phần Ba Phong thì là bởi vì hắn có máu huyết Hắc Yêu Báo Vương, cho nên rất dễ dàng vượt qua chướng ngại này, Trình Cung cũng tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn không có thể đột phá đến Siêu Phàm kỳ.

    Hắn muốn mạnh mẽ đột phá cũng không phải vấn đề quá lớn, dù sao hắn tích súc quá mức hùng hậu, tâm cảnh, kinh nghiệm ở kiếp trước, cộng thêm cường độ Tinh thần lực hôm nay, cũng đã đủ cho hắn có năng lực cường hành đột phá Siêu Phàm kỳ.

    Giống như Ba Phong chẳng hạng, hắn là mượn nhờ lực lượng máu huyết của Hắc Yêu Báo Vương, trực tiếp vượt qua một chướng ngại này.

    Nhưng Trình Cung không muốn, đây là chướng ngại thứ nhất trên đường tu chân, tuy tâm tình trước kia của mình viên mãn, nhưng sau khi trọng sinh tiến vào thân thể này, trong khoảng thời gian này còn có một chút vấn đề, hắn không muốn xem nhẹ chướng ngại này, phải đi vững vàng từng bước.

    Ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, hôm nay tích súc, thân thể tăng lên, tâm tình tăng lên cũng không phải không công, nó chính là tiền đề để sau này mình đi xa hơn trên con đường võ đạo.

    Sắc Quỷ mới vừa nói đến một nửa đã bị mọi người chen vào, đợi mọi người nói xong Sắc Quỷ tiếp tục nói:

    - Thu hoạch lần này vẫn là vượt qua tưởng tượng lúc ban đầu, vốn chỉ là muốn thu mua một ít nhân vật cao tầng trong Vân Đan Tông là được rồi, không nghĩ tới tên trưởng lão từng tranh đoạt vị trí tông chủ với Tô Liệt thất bại.

    Mà phương pháp luyện đan do đại thiếu cho ra đối với hắn lại có dụ hoặc trí mạng, kể cả nói giúp hắn tăng thực lực lên, trở thành tồn tại giống như Tô Liệt, tên này xem qua những phương pháp luyện đan kia cùng kinh nghiệm do đại thiếu viết, lập tức kích động rối tinh rối mù, cuối cùng lên án Tô Liệt mạnh mẽ.

    Ta xem ra tên này nhớ mãi không quên chuyện tranh đoạt vị trí tông chủ thất bại, liền cam đoan ủng hộ hắn làm tông chủ, người này càng toàn lực ủng hộ chúng ta.

    Nguyên lai cha hắn là một trong tam đại Thái thượng trưởng lão của Vân Đan Tông, những vật đại thiếu viết ngay cả cha hắn cũng động dung, ta đây mới biết được vị trí chuẩn xác của tiểu Tuyết, nàng bị giam giữ ở động phủ của Vân Đan Tông Thái thượng trưởng lão.

    Chương 192: Giết đến tận Vân Đan Tông

    Trình Cung một mực giữ liên lạc cùng Sắc Quỷ, về sau hắn lại để cho Sắc Quỷ nói hắn là người của một môn phái luyện đan cường đại ở châu khác, kể cả Trình Cung kỳ thật cũng thế, chính vì có bọn họ ủng hộ nên Trình gia mới có thể phong quang như thế.

    Loại lời này tuy rất hay, nhưng mà làm cho người ta tin tưởng rất khó, nhưng Trình Cung lại sớm biết tất cả sự tình của môn phái luyện đan kia, Vân Đan Tông miễn cưỡng tiến vào liên minh Đan sư, những tin tức này bọn hắn vẫn có thể biết rõ một ít.

    Những chuyện này cũng không phải là trọng yếu nhất, quan trọng nhất là trong quá trình Sắc Quỷ tiếp xúc trưởng lão kia, còn có mấy Thái thượng trưởng lão nữa, đưa ra một ít phương pháp luyện đan cùng một ít cảnh giới mà bọn hắn không hiểu.

    Những vật này, tuyệt đối là triệt để phá hủy nghi ngờ của bọn hắn, lời của Trình Cung nói đối với bọn họ mà nói là thái dương, có một loại rộng mở trong sáng.

    Có một ít người liền làm theo, rất nhanh liền có thể có cảm giác đột phá, đương nhiên, Trình Cung sẽ ở thời khắc mấu chốt nhất khống chế, sau đó lại để cho Sắc Quỷ đàm phán cùng bọn họ, rốt cục đã nhận được tin tức xác thật.

    - Hiện tại Thái thượng trưởng lão còn sống trong Vân Đan Tông tổng cộng có năm vị, trong đó ba vị đều là tồn tại Thoát Tục kỳ đỉnh phong, được xưng tam đại Thái thượng trưởng lão.

    Mặt khác có mười sáu trưởng lão, toàn bộ đều là tồn tại Siêu Phàm kỳ.

    Trưởng lão trường kỳ ở Vân Đan Tông tổng cộng chỉ có chín người, lần đại điển này sẽ trở về một ít.

    Ba ngày sau là ngày Vân Đan Tông tổ chức đại điển, đến lúc đó Hoàng đế, còn có rất nhiều các đại môn phái trong Lam Vân Đế Quốc tới chúc mừng.

    Căn cứ tình huống hiện tại, sau khi đại điển chấm dứt, Tô Liệt sẽ đánh chủ ý tới tiểu Tuyết, nghe nói nội bộ bọn hắn hiện tại đang chuẩn bị, chỉ là ngay cả vị Thái thượng trưởng lão kia cũng không biết Tô Liệt đang chuẩn bị cái gì, bởi vì hắn vốn không phải một đường cùng Tô Liệt, sự tình phương diện này biết có hạn, nhưng hắn đang cố dò xét.

    Cho nên hắn cho rằng, chúng ta động thủ ngay trong đại điển là thích hợp nhất, với hắn nội ứng ngoại hợp, tỷ lệ thắng phi thường lớn.

    Trình Cung hừ lạnh một tiếng, trong thanh âm mang theo phẫn nộ cực độ:

    - Hừ, còn có thể có cái gì, là muốn luyện chế người sống thành Nhân Đan.

    Nhân Đan, phương pháp luyện chế người có thân thể đặc thù thành đan dược có rất nhiều, nhưng mục đích đều giống nhau, là muốn đạt được năng lực, lực lượng của đối phương.

    Đây đối với Luyện đan sư bình thường là chuyện bất khả tư nghị, nhưng mà xác thực tồn tại, chỉ là rất ít người biết.

    - Nhân Đan?

    Sắc Quỷ cả kinh nói, mà ngay cả Bàn Tử nằm ở nơi đó cũng nắm chặt nắm đấm, trong mắt bốc hỏa.

    Bọn hắn không quá minh bạch, nhưng nghe danh tự có thể đoán ra vài phần ý tứ, đây là muốn dùng người sống luyện đan ah.

    - Ta...

    Mịa, ah!

    Đại thiếu, diệt Vân Đan Tông, Vân Đan Tông bất diệt, tuyệt đối thề không bỏ qua.

    - Một đám súc sinh.

    - Ah...

    Tất cả mọi người nổi giận, không chỉ là bọn hắn, mà ngay cả Đại Bạch cùng Tiểu Bạch cũng nổi giận.

    Sau khi bọn nó đến đây, Trình Cung để cho tiểu Tuyết đưa qua cho bọn nó rất nhiều đan dược, tiểu Tuyết cũng rất ưa thích bọn nó, lẫn nhau đùa rất vui vẻ.

    Giờ phút này nghe được có người lại muốn luyện chế tiểu Tuyết thành Nhân Đan, sao có thể không giận, bàn tay đập lên mặt đất, trên mặt đất lập tức kết thành hàn băng, mặt đất không ngừng vỡ vụn.

    - Đại điển, rất náo nhiệt a, đi qua vừa vặn, ta ở trước mặt tất cả mọi người giết đến tận Vân Đan Tông, ta muốn cho tất cả mọi người biết rõ, đụng đến người Trình Cung ta là hậu quả gì.

    Mối tai họa này không thể không diệt, trước kia Trình Cung băn khoăn quá nhiều ngược lại bó tay bó chân, sau khi nói ra lời nói Trình Cung cũng cảm giác kinh hãi, lực lượng tựa hồ lại có chút ba động.

    Mà ngay cả Sắc Quỷ gần đây cân nhắc sự tình cẩn thận, giờ phút này nghe Trình Cung nói xong, cũng lập tức gật đầu, loại thời điểm này có lẽ còn có rất nhiều biện pháp khác, nhưng đại thiếu đã quyết định chính diện đấu với bọn họ, vậy thì làm đến cùng.

    Nhìn đại thiếu ngồi ở chỗ kia, toàn thân tổn thương đã sớm đau đến mồ hôi rơi như mưa, miệng vết thương đang không ngừng run rẩy, lại có thể bình tĩnh ở nơi này nói chuyện phiếm cùng mình, hắn lại nhìn Bàn Tử, Ba Phong, Túy Miêu... những người này đã biết rõ, chết đối với bọn họ mà nói tuyệt đối không phải dáng sợ nhất.

    Giờ phút này nghe được lời này của Trình Cung, tất cả mọi người cảm giác được nhiệt huyết sôi trào, tổn thương còn chưa hoàn toàn tốt đã đứng lên toàn bộ.

    - Ba ngày này, hai ngày đầu tiến hành huấn luyện gấp đôi, ngày cuối cùng nghỉ ngơi khôi phục, ba ngày sau giết đến tận Vân Đan Tông, Sắc Quỷ ngươi theo ta đi tìm gia gia.

    Dính đến Thoát Tục kỳ tự nhiên không thể thiếu Trình lão gia tử.

    ...

    Vân Đan Tông cao thấp một mảnh bận rộn, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, vui sướng hớn hở.

    - Môn chủ La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không đưa lên lễ vật.

    - Đông Nam mười tám gia thương hội đến...

    - Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên...

    - Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông chúc mừng Vân Đan Tông...

    Giờ phút này bên trên khuôn mặt Nam Anh Tuấn tràn đầy dáng tươi cười, nụ cười này hắn đã giữ vững bốn năm canh giờ, nhưng không có một điểm mệt mỏi mà rất vui vẻ.

    Bởi vì hắn với tư cách đệ tử tông chủ, đi theo rất nhiều trưởng lão cùng một chỗ nghênh đón khách mới trọng yếu.

    Tuy thân là thân phận Luyện đan sư, địa vị đều rất cao, nhưng hôm nay những người tới cũng không có một người nào là đèn đã cạn dầu.

    Như một ít đại gia tộc của Lam Vân Đế Quốc ở chỗ này đều không coi vào đâu, bởi vì một hồi ngay cả Hoàng đế bệ hạ cũng đến, chút ít thần tử của hắn được coi là cái gì.

    Mà môn phái như La Phù Kiếm Phái, ở chỗ này cũng chỉ có thể coi là là nhị lưu, chỉ có như Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, đại môn phái xưng hùng toàn bộ Lam Vân Đế Quốc mới được Vân Đan Tông coi trọng nhất.

    Đối mặt người Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, ngay cả tông chủ Vân Đan Tông Tô Liệt cũng phải đích thân tới đón tiếp.

    Thời điểm thấy Tô Liệt đi nghênh đón Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông còn có một số người khác, môn chủ La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không vừa cùng Tô Liệt bắt chuyện qua, đã bị trưởng lão nghênh tiến đến, trong nội tâm cũng rất là bất đắc dĩ.

    La Phù Kiếm Phái hắn ở Lam Vân Đế Quốc như thế nào cũng coi như là có chút danh khí, nhưng ở bên trong lễ mừng như vậy, chỗ ngồi lại chỉ có thể ở hàng thứ hai, hàng thứ nhất căn bản không tới phiên hắn.

    Một số người khác, thì phân biệt do Nam Tuấn Anh cùng một ít trưởng lão khác nghênh đón, lúc này ánh mắt Nam Tuấn Anh nhịn không được nhìn về phía trưởng lão Khương Vĩ Tường giờ phút này đang cười nghênh đón đương triều Thái Phó Chu Tùng của Lam Vân Đế Quốc.

    Với tư cách Chấp pháp trưởng lão, Khương Vĩ Tường ở trong trưởng lão hội cũng là nhân vật bài danh Top 3, năm đó tranh đoạt vị trí tông chủ Vân Đan Tông cùng Tô Liệt thất bại, lúc này mới trở thành trưởng lão.

    Vì nguyên nhân này, Khương Vĩ Tường ở Vân Đan Tông một mực không hợp với Tô Liệt, Nam Tuấn Anh không ít lần bị Khương Vĩ Tường xử phạt qua.

    Hiện tại sư tôn phong quang như thế, hắn chỉ có thể ở nơi này đón khách, càng làm trong nội tâm Nam Tuấn Anh thoải mái, chỉ cần sư tôn có thể lại đề thăng một bước, đến lúc đó Khương Vĩ Tường sẽ không có biện pháp chống lại cùng sư tôn.

    - Lam Vân Đế Quốc Hoàng đế bệ hạ giá lâm Vân Đan Tông.

    Đúng vào lúc này, một thanh âm trọng yếu nhất rốt cục đã tới.

    Mặc kệ môn phái nào, cho dù mạnh mẽ như Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, bình thường cũng sẽ không đối kháng cùng triều đình, đương nhiên, triều đình cũng sẽ không ước thúc bọn hắn quá mức.

    Lam Vân Đế Quốc bởi vì Đại Đế khai quốc cường đại, cho nên môn phái bên trong Lam Vân Đế Quốc mà nói tương đối yếu rất nhiều, bình thường có rất nhiều quốc gia là bị mấy môn phái cầm giữ.

    Cái gọi là quốc gia cùng Hoàng đế, bất quá là khôi lỗi tuyển ra, nhưng Hoàng đế bệ hạ hôm nay lại có được lực uy hiếp cực lớn, cho nên khi nói Hoàng đế đến đây, cho dù Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông cũng đứng lên, Tô Liệt thì trực tiếp lao ra tiếp giá.

    Ngoại trừ Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông hoặc là còn có một ít tồn tại ngưu bức khác không ra, đa số người đều đi theo Tô Liệt ra ngoài nghênh đón.

    Thời điểm Lạc Trường Không đi theo ra, nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua mạng che mặt của Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, còn có dáng tươi cười phong khinh vân đạm trên mặt Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, lại nhìn nhìn mấy vị trí ngưu nhân khác, trong nội tâm chỉ có thể bất đắc dĩ âm thầm thở dài một tiếng.

    Căn cơ La Phù Kiếm Phái còn quá nhỏ bé, không có biện pháp so sánh với những môn phái này, mình bây giờ còn không dám như thế trước mặt Hoàng đế, sau đó đi theo Tô Liệt cùng mọi người ra ngoài, thời điểm nhìn thấy Hoàng đế càng phải quỳ xuống một mảnh.

    - Bình thân, hôm nay trẫm cũng giống như các vị, là đến làm khách, cho nên tục lễ có thể miễn.

    Tô tông chủ, hôm nay ngươi là nhân vật chính, trẫm chỉ là đến chúc mừng, người đâu, đưa lễ.

    Đoạn thời gian gần đây Hoàng đế không hài lòng lắm, mấy ngày trước lại không thể không hạ lệnh xử phạt Chu Duệ.

    Ba phen mấy bận đấu pháp cùng Trình gia, kết quả lại thua thảm hại, đáng giận nhất là Trình gia còn đẩy hoàn khố phá gia chi tử kia ra, cho dù hắn có ẩn tàng, nhưng dù sao chỉ là tiểu bối, ở trong lòng Hoàng đế, đây hết thảy đều là Trình lão gia tử ở sau lưng giở trò quỷ.

    Vân Đan Tông cùng Trình Cung phát sinh sự tình không thoải mái hắn cũng biết, Hoàng đế thích như vậy, cho nên hiện tại quan hệ của hắn cùng Vân Đan Tông càng phát ra thân mật, nếu không lần này cũng sẽ không tự mình đến đây.

    Hắn chính là muốn lôi kéo Vân Đan Tông, lợi dụng lực ảnh hưởng của Vân Đan Tông, còn có mượn đan dược của Vân Đan Tông chế tạo ra một chi quân đội cường đại, đối kháng Trình gia.

    Hoàng đế nể tình như thế, nói ra những lời này làm cho nội tâm Tô Liệt cười như nở hoa, đây là vinh hạnh mà mấy trăm năm qua Vân Đan Tông không có hưởng thụ qua, hôm nay liền xuất hiện ở thời kỳ cai quản của mình, này là sự tình vinh quang bực nào.

    - Tạ bệ hạ, mời bệ hạ vào trong.

    Hoàng đế nể tình, tuy Tô Liệt không có quỳ xuống nhưng thực sự khom người, sau đó mời Hoàng đế tiến vào bên trong.

    Hoàng đế tiến vào bên trong, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, trưởng lão Vân Nguyệt Thiên Phong Vân Kiếm Tông, còn có vài người khác thoạt nhìn trang phục kỳ quái chỉ hướng về phía hắn gật gật đầu, sau đó trực tiếp ngồi xuống.

    Hoàng đế cũng biết bối cảnh của bọn hắn, nên lơ đễnh, gật đầu bắt chuyện qua liền chuẩn bị ngồi vào vị trí của hắn.

    Vị trí của hắn cơ hồ song song cùng Tô Liệt, nếu những người khác tự nhiên là có giọng khách át giọng chủ, nhưng cùng Hoàng đế ngồi bình tọa lại không giống, đó là vinh quang, là mặt mũi.

    - Không...

    Không xong...

    Hắn bên này còn chưa có ngồi xuống, đã có một gã trưởng lão Siêu Phàm kỳ cấp tốc vọt lên, hốt hoảng nói:

    - Phía dưới xuất hiện quân đội, đã...

    đã vây quanh Vân Đan Tông, nhiều đệ tử ngăn trở đều bị bọn hắn bắt hết, có một chút... có một chút còn bị đánh chết.

    Rất nhiều người... rất nhiều quân ách...

    Lần này có náo nhiệt rồi, đại điện vốn là rất vui vẻ, náo nhiệt, vui sướng, hớn hở, đột nhiên trở nên lặng yên không một tiếng động, vô số người cũng không có quá ngoài ý muốn, nhưng cũng có khiếp sợ nhìn về phía Hoàng đế.

    Chẳng lẽ Vân Đan Tông xảy ra chuyện gì, Hoàng đế muốn tiêu diệt Vân Đan Tông, như thế nào sớm không biết tin tức này.

    Người Vân Đan Tông thoáng cái cũng kinh sợ, kể cả Tô Liệt ở bên trong, có ý tứ gì đây?

    Hoàng đế càng như nằm mộng, chuyện gì xảy ra, Hoàng đế xuất hành tự nhiên có Cấm vệ quân, nhưng hắn cũng không mang đội.

    Chương 193: Thiên Vương lão tử đến cũng không dùng được

    - Hỗn trướng, bệ hạ ở chỗ này, ai dám tùy tiện điều động quân đội, còn không đi xuống tra ra rõ ràng lại đến hồi báo.

    Tô Liệt giận dữ mắng mỏ trưởng lão kia.

    Sắc mặt Hoàng đế cũng trầm xuống, trực tiếp nhìn qua Đại tướng quân cấm vệ quân Chu Hằng bên người quát:

    - Lập tức phái người xuống xem một chút là xảy ra chuyện gì, là người nào dám tùy ý xằng bậy, nếu như người nào chống lại giết chết bất luận tội.

    Nghe Hoàng đế nói như vậy, không ít người chung quanh đều nhẹ nhàng thở ra, bọn họ là thế lực cùng môn phái quan hệ vô cùng mật thiết với Vân Đan Tông, nếu như Hoàng đế có ý diệt Vân Đan Tông, bọn hắn khẳng định cũng sẽ chịu liên quan.

    Như một ít người đơn thuần đến chúc mừng thì không sao, mà trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông thì không có chút phản ứng nào, đối với đại điển này đột nhiên phát sinh biến cố cực lớn làm như không thấy, im lặng uống trà, tinh tế thưởng thức.

    Rất nhiều người tới tham gia chúc mừng cũng rất ngạc nhiên, rốt cuộc là ai, cũng dám ở ngày Vân Đan Tông tổ chức đại điển náo chiêu thức ấy.

    Vân Đan Tông cũng không phải là dễ trêu, huống chi là điều động quân đội, đây không phải là đánh mặt Hoàng đế sao.

    Ở trong Lam Vân Đế Quốc, Hoàng đế tham gia ăn mừng đại điển, vậy mà có quân đội vây công, đây là cái khái niệm gì.

    Chỉ có mấy người, nhất là người trong triều đình, như lão hồ ly Chu Tùng vừa nghe đến quân đội, trong nội tâm đồng thời hiện lên một họ...

    Trình.

    - Không cần điều tra, đó là người đại thiếu mang đến, hôm nay vốn là đại thiếu đến phá quán, một hồi dùng máu tươi của các ngươi nhuộm đỏ lễ mừng này, Tô Liệt, ngươi thấy lễ vật của đại thiếu này như thế nào?

    Nhưng vào lúc này, thanh âm Trình Cung đột nhiên vang lên, thanh âm quanh quẩn toàn bộ ngọn núi Vân Đan Tông.

    Chu Tùng cùng những trọng thần triều đình vừa nghe đến, quả nhiên là người Trình gia, lập tức đều làm ra biểu lộ quả là thế, trong Lam Vân Đế Quốc, không có mệnh lệnh Hoàng đế còn có thể điều động quân đội, ngoại trừ Trình gia thì không còn nhà thứ hai.

    Cho dù Lôi gia hoặc là gia tộc khác thật muốn cũng có thể làm được, nhưng tuyệt đối không dám làm như thế.

    Nhưng mà hôm nay vội tới Vân Đan Tông ăn mừng, hơn nữa còn có một ít thế lực khác đến từ Lam Vân Đế Quốc cùng Nam Chiêm Bộ Châu, bọn hắn cũng không phải hoàn toàn tinh tường những chuyện này, cả đám đều vô cùng khiếp sợ nhìn về phía tông chủ Vân Đan Tông Tô Liệt.

    Thậm chí có người dám ngay tại lúc này đến hô phá quán, này quả thật lớn mật.

    Phải biết rằng hiện tại Vân Đan Tông có thể nói là thời điểm thực lực mạnh nhất, không chỉ là người của bọn hắn đều trở về, một ít môn phái và thế lực quan hệ tốt cùng bọn hắn, cũng đều phái người tới.

    Đây cũng quá ngưu bức, cũng dám kiêu ngạo như vậy, ở đại điển còn chưa bắt đầu tới tiễn đưa phần hạ lễ này.

    Xem tư thế kia của Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc, tức giận cũng không kém Tô Liệt.

    Cũng đúng, đây cũng là đánh vào mặt vị Hoàng đế bệ hạ này, hắn không tức giận mới là lạ.

    Đứng đầu Tứ đại hại Lam Vân Đế Quốc, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt đại thiếu quả nhiên không phải hư danh nói chơi, loại thời điểm này cũng dám thay đổi quân đội, trực tiếp đến nện Vân Đan Tông, trên thế giới này còn có chuyện gì mà hắn không dám làm?

    ...

    Sau khi thanh âm Trình Cung vang lên, liền xuất hiện một kỳ im ắng quỷ dị, không có bất kỳ tiếng động, tất cả mọi người nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ.

    Trong lòng mỗi người đều muốn nghĩ tới ý niệm của mình, nhưng mặc kệ giải được hay không giải được, quen thuộc hay không quen, đều cảm giác Trình đại thiếu lần này quá ngoan độc, vậy mà ở trước khi đại điển bắt đầu chơi chiêu này, đây cũng quá ngưu bức a.

    Những người này sợ hãi thán phục, nhưng Tô Liệt, Hoàng đế là phi thường khó chịu.

    - Tông chủ, Trình Cung mang người một đường vọt lên, người chúng ta ngăn trở toàn bộ bị hắn quật ngã, mời tông chủ hạ lệnh toàn lực ngăn giết hắn.

    Lúc này, mấy trăm mét phía dưới truyền tới thanh âm một vị trưởng lão của Vân Đan Tông.

    Không đợi Tô Liệt lên tiếng, Chấp pháp trưởng lão Khương Vĩ Tường ở một bên đã mở miệng nói:

    - Tông chủ, hôm nay là lễ lớn của Vân Đan Tông ta, ngay cả Hoàng đế bệ hạ cũng đến chúc mừng, vậy mà ngay tại lúc này còn có người dám tới nháo sự, ý của ta là để cho hắn lên đây, nhìn xem hắn có thể đùa nghịch ra cái dạng gì.

    Đến lúc đó mới có cách bàn giao cho tất cả tân khách có mặt hôm nay, cũng đừng nghĩ đi khỏi đây, đến lúc đó tin tưởng ai cũng không nói được gì.

    - Xem ý tứ của bệ hạ, này nhất định là Trình gia một mình tự ý điều động quân đội, đưa một nhóm người đi lên, có lẽ không cần đến chúng ta xuất đầu, sự tình liền được giải quyết.

    Hơn nữa nơi này là địa bàn Vân Đan Tông chúng ta, cho dù Trình Tiếu Thiên kia chạy đến, còn có mấy vị Thái thượng trưởng lão trấn áp.

    Hôm nay nếu như chuyện này không trấn áp Trình Cung trước mặt tất cả mọi người, về sau Vân Đan Tông ta sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, lại để cho các môn phái khác đến chúc mừng xem thường.

    Sau khi Khương Vĩ Tường nói xong, lập tức âm thầm truyền âm nói cùng Tô Liệt.

    - Vô tri tiểu nhi, ỷ vào thế lực trong nhà liền không biết trời cao đất rộng, hôm nay cũng dám đến Vân Đan Tông ta nháo sự.

    Bổn tông chủ nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì mà huyết nhuộm Vân Đan Tông ta.

    Đệ tử Vân Đan Tông nghe lệnh, để hắn đi lên.

    Tô Liệt cảm giác Khương Vĩ Tường nói rất có đạo lý, hiện tại mình phải ở trước mặt tất cả tân khách giải quyết chuyện này, mà không phải tập trung lực lượng đánh một trận.

    Hơn nữa phía dưới có quân đội, cho dù nhân số Vân Đan Tông đông, lực lượng cũng không yếu, nhưng thực phát sinh chiến đấu cùng quân đội, cũng không phải là cử động sáng suốt.

    Ngọn núi của Vân Đan Tông cũng không phải quá cao, hơn nữa đường lên cũng đặc biệt tốt, Tô Liệt nói dứt lời không lâu chợt nghe đến một hồi tiếng vó ngựa dồn dập.

    Sau đó một đội nhân mã xông lên núi, phóng ngựa trực tiếp tiến vào ở trong đại điện, trước nhất đúng là Trình Cung.

    Sau lưng Trình Cung có Mập mạp, Ba Phong, Trình Trảm...

    đều đi theo phía sau, khiến người ngoài ý muốn nhất chính là còn có hai Bạch Hùng đi theo phía sau.

    Phải biết rằng ngoại trừ Đồ Đằng Đế Quốc ra, những người khác muốn hàng phục Yêu thú, khống chế Yêu thú là phi thường khó khăn.

    - Lá gan Tiểu tử này cũng quá lớn, hắn muốn làm gì?

    - Cái này nhìn thật là náo nhiệt, nhất định sẽ có một hồi sống mái với nhau, hiện tại coi như là Trình Cung kia hay Vân Đan Tông cũng sẽ không từ bỏ ý đồ.

    - Ta xem chưa hẳn, Trình Cung này dám đi lên lúc này, nhất định là sớm có chuẩn bị.

    - Trước kia chỉ là nghe nói Trình đại thiếu này hung hăng càn quấy, bá đạo, quần là áo lượt không ai bì nổi, hôm nay cuối cùng gặp được, này so trong truyền thuyết còn muốn khoa trương hơn.

    - Quả thật không hỗ là Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt, liền chưa thấy qua người hung hăng càn quấy đến tình trạng như thế.

    ...

    Lần này ngoại trừ thế lực Vân Ca Thành cùng Lam Vân Đế Quốc, còn có thế lực khác của Nam Chiêm Bộ Châu, bọn hắn hôm nay xem như thấy được cái gì gọi là hung hăng càn quấy, quần là áo lượt.

    Trình Cung phóng ngựa xông lên, đã đến phụ cận chậm rãi ghìm chặt dây cương, trên cao nhìn xuống, rất là hung hăng càn quấy nhìn Tô Liệt:

    - Như thế nào, biết mình sai rồi, mang theo nhiều người như vậy ra nghênh tiếp đại thiếu sao.

    Bất quá cho dù ngươi quỳ xuống dập đầu nhận lầm cũng vô ích, hôm nay đại thiếu đến chính là vì tiêu diệt tên bại hoại, mầm tai hoạ, cặn bã ngươi.

    - Lớn mật...

    - Quả thực là không biết chết sống, xuống.

    - Bắt lại, giết hắn đi.

    ...

    Đại điện Vân Đan Tông phi thường to lớn, chung quanh bố trí rất nhiều đệ tử tiếp đón, mà tinh nhuệ của Vân Đan Tông càng có nhiều hơn một nửa đều tập trung ở này.

    Loại đại điển này từ đầu đến cuối Tô Liệt căn bản không có cân nhắc qua vấn đề an toàn gì, muốn đều là như thế nào đem tràng diện làm cho rất tốt, càng lớn, càng đồ sộ.

    Ở trong đại điện này, tập trung tinh nhuệ cũng là vì biểu hiện một ít thực lực của Vân Đan Tông, một chiêu này của hắn vừa rồi quả thật làm cho không ít tiểu thế lực sợ hãi thán phục, rung động.

    Những người này nghe Trình Cung nói Tô Liệt như thế, lập tức đều phát nổ, có một chút người muốn xông lên giết Trình Cung.

    Vũ nhục tông chủ, chẳng khác nào là nhục nhã toàn bộ Vân Đan Tông, đây đối với đệ tử Vân Đan Tông gần đây cao cao tại thượng mà nói, quả thực là khiêu khích trần trụi nhất.

    - Trình Cung, ngươi biết ngươi đang làm gì không?

    Lúc này, Hoàng đế cũng cuối cùng mở miệng, thanh âm của hắn giống như giá rét, làm cho rất nhiều người rùng mình.

    - Ah, bệ hạ vậy mà cũng ở nơi đây, thần Trình Cung bái kiến bệ hạ.

    Trình Cung giống như là vừa mới phát hiện Hoàng đế ở đây, lập tức xuống ngựa hành lễ, lúc này những người khác cũng xuống ngựa thi lễ.

    - Trẫm đang hỏi ngươi, ngươi biết mình đang làm gì không?

    - Đương nhiên biết rõ.

    Trình Cung lẽ thẳng khí hùng, một ngón tay chỉ Tô Liệt:

    - Hôm nay ta chính là đến tìm tên cặn bã này tính sổ, đây là ân oán cá nhân, thần tự nhiên không cần báo cáo cho bệ hạ cái gì.

    - Ân oán cá nhân.

    Hoàng đế hừ lạnh một tiếng:

    - Ngươi điều động quân đội, lại dám ở trước mặt trẫm nói ân oán cá nhân, Trình Cung, ngươi có biết tội của ngươi không.

    Thanh âm cuối cùng của Hoàng đế đột nhiên cất cao, vô cùng uy nghiêm, vô cùng tức giận quát hỏi, hôm nay nếu như hoàng đế hắn không ra, chỉ sợ mất mặt còn lớn hơn Vân Đan Tông.

    Hơn nữa hôm nay hắn tới đây là nói rõ ủng hộ Vân Đan Tông, Tô Liệt cũng nhiều lần nói qua cùng hắn, về sau Vân Đan Tông sẽ toàn lực hiệp trợ hắn đối phó Trình gia.

    Cộng thêm sự tình vừa rồi vận dụng quân đội mọi người đều biết, cũng buộc hoàng thượng không thể không đứng ra, loại tình huống này, cho dù toàn diện trở mặt cùng Trình gia cũng sẽ không tiếc.

    Cho nên Hoàng đế đi lên trực tiếp hỏi tội, mà Chu Hằng ở bên cạnh hắn thì đã làm tốt chuẩn bị, tùy thời bắt Trình Cung.

    - Một mình điều động quân đội, ai một mình điều động quân đội?

    Trình Cung nhìn xem chung quanh nói:

    - Tự động điều động quân đội, đây chính là tử tội, bệ hạ nói cho thần, thần nói như thế nào cũng là ngự tiền thị vệ Phó thống lĩnh, thần nhất định sẽ giúp bệ hạ đuổi bắt.

    - Giả ngây giả dại, dưới núi Vân Đan Tông ta chí ít có hơn vạn quân, chẳng lẽ đây không phải là ngươi mang đến.

    Đã có Hoàng đế xuất thủ, Tô Liệt tự nhiên sẽ không đứng ngoài quan sát.

    - Ai nói cái kia là quân đội.

    Lông mày Trình Cung nhướng lên, ngạo nghễ nói:

    - Đó là bằng hữu của lão tử, chỉ bất quá nghề nghiệp đám bọn hắn là quân nhân mà thôi, hôm nay bọn họ xin nghỉ phép, theo lão tử tới thu thập ngươi.

    Vận dụng hơn vạn quân đội, chính là vì áp chế Vân Đan Tông, tránh cho bọn hắn dùng ít lấn nhiều.

    Đã có những áp lực này, rất nhiều chuyện đều xử lý một ít, ít nhất Vân Đan Tông phải phân tán một bộ phận lớn lực lượng đi phòng ngự đội ngũ hơn vạn người này.

    - Thần Bạch Khải Nguyên bái kiến bệ hạ, từ lúc mười ngày trước thần đã xin phép Binh Bộ nghỉ nửa tháng, Binh Bộ cũng đã chuẩn y.

    Về phần người phía dưới đều là bằng hữu của Trình Cung, bọn hắn cũng đều xin nghỉ phép, đoán chừng là Tướng quân có trách nhiệm còn chưa kịp phúc đáp, căn cứ quân quy, có đơn xin nghỉ phép, sau một ngày không báo cho Đại tướng quân sẽ phạt năm mươi trượng, nếu như có tái phạm sẽ trực tiếp chém đầu răn chúng, sau khi thần trở về sẽ lập tức điều tra việc này.

    Nhưng vào lúc này, sau lưng Trình Cung có người đứng ra, đúng là hung thần Bạch Khải Nguyên.

    Hôm nay hai mắt Bạch Khải Nguyên tỏa sáng, sau khi nhận được một bức Hung Địa Đồ do Trình Cung sử dụng Linh Đài Thánh Mặc, Hoang Thú Bút hội chế, lực lượng của Bạch Khải Nguyên cũng đã là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, mơ hồ đã có dấu hiệu bước vào Thoát Tục kỳ.

    Bạch Khải Nguyên nói xong, Trình Cung cũng nhìn về phía Hoàng đế:

    - Thần vừa rồi đã nói qua, đây là ân oán cá nhân, bệ hạ vẫn là không nên nhúng tay.

    Qua ngày hôm nay, bệ hạ muốn xử trí như thế nào đó là một sự việc khác, chuyện ngày hôm nay không phải thần không nể mặt mũi bệ hạ, mà là tên đã lên dây không phát không được, nói thật sợ bệ hạ mất hứng, cho dù Thiên Vương lão tử đến cũng không dùng được, hôm nay ta đồng dạng không nể tình.

    Hung hăng càn quấy, hung hăng càn quấy tới cực điểm, đang ở trước mặt Hoàng đế nói Thiên Vương lão tử đến cũng không cho mặt mũi, này là hung hăng càn quấy bá đạo bực nào.

    Chương 194: Chính là ngươi làm

    - Lớn mật, thân là thần tử mà dám nói lời đại nghịch bất đạo như thế, tội đáng chết.

    Lúc này, sau lưng Hoàng đế có một Hành Ngự sử đứng dậy, chỉ vào Trình Cung tức giận đến toàn thân run rẩy nói.

    - Mời bệ hạ hạ chỉ.

    Chu Hằng đã cất bước, chuẩn bị tùy thời muốn động thủ.

    Chu Hằng nguyên lai là tồn tại một cấp bậc cùng Lôi Nhạc, Trình Tiếu Thiên, tuy hiện tại bị Trình Tiếu Thiên bỏ qua, nhưng lực lượng như trước không phải bất luận kẻ nào ở đây có thể so sánh.

    Miệng Hoàng đế đã mở ra, có một số việc hắn có thể nhịn, nhưng việc đã đến nước này, đang ở trước mặt phần đông thế lực của Nam Chiêm Bộ Châu, nếu như ngay cả thần tử của mình đều áp chế không nổi, truyền đi ra sẽ còn mặt mũi nào nữa.

    Tô Liệt ở một bên cũng không có lên tiếng, bởi vì hắn biết rõ này đã không cần mình lên tiếng, Hoàng đế muốn liên hợp cùng mình, thậm chí muốn biến Vân Đan Tông mình thành thương đối phó Trình gia, hiện tại ngược lại là trái ngược.

    - Tên nào vừa mời lên tiếng đó, ngươi hiểu được cái gì, ngươi biết cái gì mà ở chỗ này gọi bậy sủa loạn.

    Trình Cung chỉ vào Ngự Sử kia nói, thanh âm so với hắn càng lớn nói:

    - Vân Đan Tông tông chủ Tô Liệt ở bên trong Vân Ca Thành công nhiên tập kết người chặn giết gia quyến Trình gia ta, cuối cùng còn bắt đi nha hoàn của Trình gia ta.

    Theo quốc pháp là công, vì người nhà là tư, đại thiếu nhất định phải tới đây tính sổ.

    Bệ hạ là một quốc gia chi chủ, tự nhiên sẽ không giúp loại người này nói chuyện, ngược lại là ngươi, trợ Trụ vi ngược, ngươi nói có nên xử tử ngươi hay không.

    Khí thế của Trình Cung là áp đảo, cộng thêm trong âm thanh của hắn mang theo một cổ áp bách, mỗi một câu đều giống như sấm sét giữa trời quang, Ngự Sử kia bị Trình Cung nói đến mặt đỏ lên, không biết nên trả lời như thế nào.

    - Oanh

    Người lần này tới tham gia đại điển cũng đều nổ tung, tin tức này quả thực quá kinh người.

    - Đoạn thời gian trước nghe nói người Trình gia bị tập kích, nha hoàn bị bắt đi kia chẳng lẽ là thật.

    - Ai biết được, đã biết rõ Trình Cung này lai giả bất thiện, hiện tại xem ra sự tình thật đúng là khó mà nói.

    - Cái này náo nhiệt...

    Người chung quanh nghe được tinh thần đều phấn chấn, đối với đa số người mà nói, bất kể là Trình Cung gặp chuyện không may, hay là Vân Đan Tông gặp chuyện không may, cùng bọn hắn cũng không có quan hệ quá lớn.

    Xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, thuần túy chỉ là muốn xem náo nhiệt cùng ám kích.

    Nội tâm Tô Liệt cũng mãnh liệt run lên, vậy mà thật là hướng về chuyện này mà đến, chẳng lẽ bọn hắn đã biết rõ cái gì?

    Không thể nào, chuyện này khống chế rất nghiêm mật.

    Hừ, cho dù biết một ít tin tức thì như thế nào, không có chứng cớ, xem các ngươi có thể làm gì.

    - Nói hưu nói vượn.

    Tô Liệt quát:

    - Thân là thần tử, đang ở trước mặt bệ hạ nào có chỗ cho ngươi lớn tiếng hô quát, nói Bổn tông chủ tập kích người nhà của ngươi, bắt nha hoàn của ngươi, quả thực hoang đường, Bổn tông chủ thân phận cao quý, cho dù Trình gia ngươi ở thế tục có chút địa vị cùng thế lực, Bổn tông chủ cũng khinh thường đi để ý tới các ngươi.

    - Đừng con mẹ nó nâng cao chính mình như vậy, ngươi thực nghĩ ngươi là thần tiên lục địa hay là thật cho mình là Đan đạo đại sư, ngay cả ngươi cũng dám nói với ta loại lời này.

    Trình Cung cũng không nể nang gì.

    - Bổn tông chủ thân phận gì, cho dù một tòa kim sơn, công chúa của một nước, Bổn tông chủ cũng không có cần chém giết tranh đoạt, huống chi chỉ là một nha hoàn, Bổn tông chủ cũng lười tranh đấu miệng lưỡi với ngươi, hôm nay ngươi tới quấy rối, đã là địch nhân của Vân Đan Tông ta, ngươi trước ngẫm lại chính mình hôm nay có thể còn sống ly khai nơi này hay không a.

    Môt khi sự tình thay đổi quân đội bị một lý do hợp lý ngăn trở, Tô Liệt phát hiện Hoàng đế lập tức lại trở nên do dự, trong lòng Tô Liệt tự nhủ trách không được ngươiị Trình gia ngăn chặn, muốn đối phó lại do dự như vậy.

    Trong chuyện này Tô Liệt không muốn tranh chấp nhiều, bởi vì hắn không biết Trình Cung biết rõ bao nhiêu, đã náo đến loại tình trạng này, cái kia còn không bằng trực tiếp động thủ.

    Tại đây dù sao cũng là Vân Đan Tông, là địa bàn của mình, một hồi bắt hết bọn chúng cũng không khó.

    Về phần quân đội phía dưới, Hoàng đế cũng không phải bù nhìn, nếu như bọn hắn công kích lên thì sẽ bị khép tội mưu phản.

    - Một tòa kim sơn, công chúa của một nước ngươi sẽ không đi bắt, nhưng một người có được Ẩn Phong thân thể ngươi sẽ không bỏ qua, chẳng những bắt đi, hơn nữa còn muốn luyện chế thành đan dược.

    Nếu như lợi dụng phương pháp yêu ma luyện chế thành đan dược, như vậy ngươi sẽ trực tiếp có được thân thể kia, loại sự tình chỉ có yêu ma mới làm này, ngươi còn không biết xấu hổ nói mình là nhất phái tông chủ.

    Trình Cung không đợi hắn hạ lệnh, lời nói đã đuổi kịp lần nữa, thoại ngữ của Trình Cung hung mãnh giống như công kích của hắn, vĩnh viễn không để cho đối phương thừa cơ hội.

    - Ẩn Phong thân thể, đó là cái gì?

    - Ai biết, xem ra sẽ không tầm thường.

    - Nhân Đan, vậy mà có thể sử dụng người sống luyện đan, đây cũng quá hung tàn đi à nha.

    - Chuyện phiếm, làm sao có thể trực tiếp sử dụng người sống luyện đan.

    - Ẩn Phong thân thể, thậm chí có Ẩn Phong thân thể xuất hiện, trách không được a?

    Đa số người không rõ Ẩn Phong thân thể là cái gì, nhưng nghe tới Ẩn Phong thân thể, Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, còn có mấy nhân vật thần bí khác đều là nhãn tình sáng lên.

    Nhất là mấy nhân vật thần bí, trong mắt đều lộ ra thần sắc hứng thú, mặc dù Vân Nguyệt Thiên biết nhưng cũng không có quá để ý, dù sao cái kia quan hệ không lớn cùng bọn hắn, ánh mắt của hắn chỉ thỉnh thoảng chú ý tới Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Vừa rồi Vân Nguyệt Thiên đã phát hiện, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông này biểu hiện có chút kỳ quái, từ sau khi Trình Cung đi vào, ánh mắt của nàng liền nhìn chằm chằm vào Trình Cung.

    Hơn nữa nhìn thấy Trình Cung phát uy, trong mắt nàng sẽ lộ ra vui mừng, khi thấy Tô Liệt muốn động thủ, lông mày của nàng có chút nhíu lại, một cổ sát khí nhàn nhạt tràn ngập.

    Chẳng lẽ Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông này quen biết Trình Cung?

    Lần này Đại trưởng lão âm thầm phân phó, nếu có cơ hội thì tiêu diệt Trình Cung này, nếu như Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông quen biết Trình Cung, chuyện kia sẽ rất phiền toái.

    Tô Liệt cau mày, không nghĩ tới Trình Cung sẽ ở nơi này nói ra những lời kia, nhưng hắn cũng không sợ.

    Nói một nghìn nói một vạn, cuối cùng nhất còn không phải xem ai mạnh hơn sao, Trình gia chỉ có Trình Tiếu Thiên là tồn tại Thoát Tục kỳ, nói về vũ lực đỉnh phong, Vân Đan Tông căn bản không úy kỵ Trình gia.

    - Muốn hãm hại người, sợ gì không có lý do.

    Trình đại thiếu ngươi ỷ thế hiếp người, đây là sự tình Vân Ca Thành ai cũng biết, lấn nam bá nữ, ỷ thế hiếp người, mục không vương pháp, đối với Trình đại thiếu ngươi mà nói càng là chuyện thường ngày, hôm nay ngươi đã tìm tới Vân Đan Tông ta, quấy rối ở đại điển Vân Đan Tông, mặc kệ ngươi nói cái gì cũng đã vô dụng, người đâu, bắt bọn chúng lại.

    Tô Liệt nói xong lời này trực tiếp hạ lệnh bắt người, thời điểm hạ lệnh, con mắt Tô Liệt liếc nhìn Hoàng đế.

    Trong lòng tự nhủ, nên học hỏi theo ta đi, một Hoàng đế lại để cho thần tử bức đến như thế.

    Lại do do dự dự, hoàng đế như ngươi chỉ sợ làm không được, nếu như đã trở mặt, vậy còn quản nhiều như vậy làm gì.

    Giờ phút này ở trong đại điện Vân Đan Tông có chừng bảy tên trưởng lão, đã mang người xúm lại đi lên.

    Còn những người khác chỉ muốn xem náo nhiệt, vội vàng lui ra ngoài.

    - Ngươi chẳng lẽ cũng muốn sống mái cùng ta, tự coi lại mình đi, đừng nói làm tông chủ, về sau ngươi ở Vân Đan Tông cũng là phản đồ, hiện tại chỉ cần ngươi đi ra chứng minh thoáng một phát, sau đó bảo trì trung lập là tốt rồi, như vậy cho dù xảy ra chuyện gì, tối đa chỉ có thể coi là mâu thuẫn bên trong, lui một bước mà nói, cho dù hôm nay chúng ta thua, phụ thân ngươi cũng có thể bảo trụ ngươi.

    Đương nhiên, chúng ta cũng không có thể thua, ngươi suy nghĩ một chút sau lưng chúng ta có ai đang ủng hộ, chờ chúng ta thắng, mượn sự tình lần này ngươi có thể thượng vị, đến lúc đó ta lại nghĩ biện pháp cho ngươi đạt tới Luyện đan sư cấp tám, về sau tông chủ Vân Đan Tông sẽ là của ngươi.

    Thanh âm Trình Cung đột nhiên vang lên trong tai Khương Vĩ Tường.

    Nội tâm Khương Vĩ Tường run rẩy, kế hoạch lúc đầu không phải như thế, hắn chỉ nói là bên này ngăn chặn Tô Liệt, bên kia động thủ cứu người.

    Chờ bọn hắn cứu người ra, sẽ cho mình phương pháp luyện đan cùng phương pháp tăng cấp rất cao.

    Vốn Khương Vĩ Tường chỉ là Đan sư cấp sáu, trong khoảng thời gian này đạt được Trình Cung trợ giúp, đã đề thăng làm Đan sư cấp bảy, mục tiêu của hắn là ở phương diện luyện đan siêu việt Tô Liệt, tất nhiên vị trí tông chủ hắn cũng không bỏ qua.

    Ngay lúc Tô Liệt nói chuyện, Trình Cung cũng âm thầm truyền âm cho Khương Vĩ Tường, muốn lấy được chỗ tốt mà không trả giá đó là không có khả năng.

    Trình Cung không uy hiếp, nhưng rất có uy nghiêm, hơn nữa Trình Cung rõ ràng bắt được nội tâm Khương Vĩ Tường nghĩ gì, một người thất bại trong cạnh tranh tông chủ, giống như là một người rơi xuống nước, dù là có một cây rơm rạ cũng cầm chặt không tha, huống chi là một cơ hội như vậy.

    - Ngươi xác định bên kia có thể cứu nha hoàn kia ra, trọng thương được Lam Mi trưởng lão?

    - Xác định, lúc chiến đấu có phụ thân ngươi hiệp trợ, ngươi cho rằng tiêu diệt bọn hắn còn khó khăn sao?

    Ngươi xem Tô Liệt này quyết đoán hơn so với ngươi, trách không được lúc trước hắn thắng, muốn làm đại sự phải quyết định thật nhanh.

    Lui về phía sau là vách núi, chỉ còn đường chết, tiến lên là có cơ hội, ngươi lựa chọn đi.

    Thời điểm bọn hắn âm thầm trao đổi, người đã xông tới.

    Đại điện rất to lớn, không quan hệ người chung quanh tán đi, mọi người Trình Cung bên này toàn bộ đề phòng tinh thần, bảy tên trưởng lão cùng trăm tên đệ Vân Đan Tông xúm lại đi lên.

    Nội tâm Khương Vĩ Tường đang kịch liệt giãy dụa, nhưng thời gian dành cho hắn suy nghĩ cũng không dài.

    Giờ phút này hắn đột nhiên nhớ tới phụ thân, phụ thân hôm nay cũng không quá là Luyện đan sư cấp bảy, trình độ luyện đan không có biện pháp đề cao, về sau mới bắt đầu tu luyện lực lượng, đã trở thành một trong tam đại Thái thượng trưởng lão Nguyên Đang Tông, phụ thân đã từng nói, người chỉ điểm bọn hắn tăng trình độ luyện đan lên là tồn tại giống như Thần, nếu như lúc còn trẻ có thể gặp được chỉ điểm, nhất định có thể trở thành Đại sư luyện đan.

    Đại sư luyện đan, kia là mộng tưởng của tất cả Luyện đan sư, vì giấc mộng kia có thể không tiếc hết thảy, huống chi còn có vị trí tông chủ vốn thuộc về mình.

    Liều mạng!

    - Đứng lại.

    Khương Vĩ Tường khoát tay quát bảo ngưng lại.

    Bởi vì phụ thân Khương Vĩ Tường Khương Lan là Thái thượng trưởng lão Vân Đan Tông, bản thân hắn lại là Chấp pháp trưởng lão, tuy năm đó tranh đoạt tông chủ thất bại, nhưng địa vị của hắn ở Vân Đan Tông là tương đương cao.

    Hắn vừa nói, thất đại trưởng lão của Vân Đan Tông cùng trăm tên đệ tử đều ngừng lại.

    Nội tâm Tô Liệt mãnh liệt nhảy lên vài cái, một dự cảm bất hảo xông lên đầu.

    Khương Vĩ Tường hít một hơi thật sâu nói:

    - Ta cũng là người Vân Đan Tông, nhưng có một số việc ta không thể không nói, dù sao sử dụng người sống luyện chế đan dược là trái với quy định liên minh Đan sư, ta không muốn thấy toàn bộ Vân Đan Tông bởi vì người mà hủy diệt.

    Ta có thể chứng minh Tô Liệt âm thầm bắt một tiểu cô nương có Ẩn Phong thân thể, hơn nữa có ý định luyện chế nàng thành Nhân Đan, đoạt năng lực của nàng.

    Tô Liệt, nếu ngươi thật sự coi mình là người Vân Đan Tông, ngươi không nên kéo Vân Đan Tông vào hố lửa, mọi chuyện đều là do dục vọng của ngươi tạo thành, cần phải do chính ngươi gánh chịu.

    Chương 195: Ân oán cá nhân, sinh tử nhất quyết!

    - Móa, ta không nghe lầm chứ, đây là Chấp pháp trưởng lão Vân Đan Tông nói?

    - Thật bất khả tư nghị, không nghĩ tới vậy mà sẽ phát sinh loại chuyện này.

    - Chưa có ngoại chiến, bên trong đã rối loạn, cái này thật là náo nhiệt.

    Mọi người ở trong Đại điện nghe mà trợn tròn mắt, sự tình hôm nay cũng quá ly kỳ, vậy mà phát sinh loại chuyện này.

    - Khương Vĩ Tường ngươi...

    Tô Liệt tức giận đến thiếu chút nữa phun ra một búng máu, mặt đỏ lên.

    Trước kia vô luận Trình Cung nói như thế nào, cho dù ngay cả Đông Phương Linh Lung đứng ở nơi này dùng ánh mắt phẫn nộ theo dõi hắn, hắn cũng lơ đễnh.

    Nhưng hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, Khương Vĩ Tường sẽ ngay tại lúc này nói lời như vậy, thoáng cái khiến cho hắn trở nên xấu hổ vô cùng.

    Vừa rồi thời điểm nhìn thấy người Vân Đan Tông vây lên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông đã có chút ít ngồi không yên, lúc này lông mày giãn ra, người cũng an tâm ngồi xuống.

    Một màn này Vân Nguyệt Thiên đều thấy rõ, càng cảm thấy tò mò.

    Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

    Là Khương Vĩ Tường sớm liên thủ cùng Trình Cung, hay là hắn muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của?

    Lúc này Hoàng đế không khỏi nhớ tới ánh mắt vừa rồi của Tô Liệt nhìn hắn, ánh mắt kia làm cho hắn rất khó chịu, trẫm là Thiên tử, há có thể giống như ngươi.

    Còn dám so sánh cùng trẫm, ngươi cho rằng ngươi là ai.

    Ngay cả bộ phận trong môn phái mình xảy ra vấn đề còn không biết, còn ở đằng kia dương dương tự đắc.

    - Bệ hạ, Vân Đan Tông ta tuân theo pháp luật, tuy Tô Liệt này là tông chủ Vân Đan Tông, lại không thể hoàn toàn đại biểu Vân Đan Tông, hắn làm ra sự tình tổn hại pháp luật và luân lý như thế, kính xin bệ hạ làm chủ cho chúng ta.

    Lúc này đột nhiên Khương Vĩ Tường quỳ xuống trước Hoàng đế bệ hạ.

    Lần này, trong nội tâm Hoàng đế rất vui vẻ, tất cả mọi người sững sờ, nhưng lập tức hiểu được.

    Khương Vĩ Tường là đang tranh thủ Hoàng đế ủng hộ.

    Nếu hắn muốn leo lên bảo tọa tông chủ Vân Đan Tông, chỉ dựa vào hắn hiển nhiên là không được.

    Tuy hành động của Khương Vĩ Tường làm cho trong nội tâm Hoàng đế vui vẻ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không biết nên nói cái gì, hắn không có biện pháp đơn giản tỏ thái độ.

    Dù sao Tô Liệt bây giờ còn là tông chủ Vân Đan Tông.

    Thế lực của hắn vẫn lớn như trước.

    - Hừ!

    Lúc này, một tiếng hừ lạnh của Trình Cung truyền vào trong tai mọi người:

    - Hiện tại tất cả mọi người nghe rõ chưa, đây là người một nhà bọn hắn nói.

    Mịa nó, tông chủ trở thành như vậy, làm chút chuyện xấu mà ngay cả người bên trong cũng xem không vừa mắt, nếu ta là ngươi đã sớm giội nước tiểu cho mình chết đuối rồi, còn sống làm gì cho nhục.

    Hiện tại các ngươi đều nghe rõ ràng chưa, đại thiếu cũng lười nói nhảm với ngươi, lập tức trả người cho đại thiếu.

    Tô Liệt đã sớm tức giận đến phổi cũng muốn nổ, Khương Vĩ Tường, Khương Vĩ Tường, vậy mà lúc này bị hắn đâm một dao, không nghĩ tới hắn dám đứng ra lúc này, chẳng lẽ hắn thực cho là mình có thể ngã xuống như vậy, ngươi chờ đó, xem Bổn tông chủ thu thập ngươi như thế nào.

    Giao người ra, không, tuyệt đối không được.

    Mặt mũi đã sớm mất hết, nếu thời điểm này mình lại giao người ra, kia chẳng phải là đã thừa nhận sao, chuyện này trôi qua nhất định sẽ mất vị trí tông chủ.

    Nếu như mình có thể luyện chế được Nhân Đan, đoạt được Ẩn Phong thân thể, cho mình trùng kích luyện đan Đại sư, đến lúc đó đây hết thảy đều không coi vào đâu.

    - Bổn tông chủ đã có cơ hội trùng kích Đan đạo đại sư, đến lúc đó Vân Đan Tông sẽ tiến vào thời đại mới, sau khi Vân Đan Tông cường thịnh, đan dược của Nam Chiêm Bộ Châu cùng Lam Vân Đế Quốc sẽ không khuyết thiếu, giá cả sẽ hạ thấp, chất lượng đề cao.

    Này không chỉ là quan hệ đến Vân Đan Tông chúng ta, còn quan hệ đến Lam Vân Đế Quốc, quan hệ đến chỉnh thể thực lực của Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù có nghìn vạn người thóa mạ, Tô Liệt ta cũng không hối hận.

    Tô Liệt dù sao cũng là một đời tông chủ.

    Hơi chút điều chỉnh thoáng một phát, lập tức nói ra một phen.

    Lời nói này đem không ít người đều xoay vòng vòng, kể cả Hoàng đế cùng các thế lực khác, kia cũng là một cái hứa hẹn mịt mờ của Tô Liệt, đến lúc đó chỗ tốt mọi người chia.

    - Phi, cái con mẹ ngươi, chưa thấy qua ai vô sỉ như ngươi, làm kỹ nữ còn đòi bia trinh tiết.

    Bàn Tử trước hết nhẫn nhịn không được.

    - Súc sinh.

    Tử Kim Long Thương của Túy Miêu đã đập xuống đất, sát khí trùng thiên.

    - Rầm rầm

    Hai thân thể Đại Bạch, Tiểu Bạch lập tức biến lớn gấp đôi.

    Liệt Nhật Kiếm của La Anh Hùng cũng đã tới tay, mà ngay cả hung thần Bạch Khải Nguyên sau khi nghe xong, lỗ mũi cũng bốc hỏa, tức giận đến điên người, không biết xấu hổ thấy qua rất nhiều, nhưng không biết xấu hổ như vậy vẫn là lần đầu gặp được.

    Người bên Trình Cung cũng đã phát nổ, mịa nó, còn có lời gì nói, khai chiến.

    - Vậy thì chiến, nếu như ngươi thua còn không giao người ra đây, vậy đại thiếu liền san bằng Vân Đan Tông ngươi.

    Loại phản ứng này cũng nằm trong trong dự liệu của Trình Cung, chiến là khó mà tránh khỏi, chỉ là xem chiến như thế nào.

    Nên mới để cho Khương Vĩ Tường đứng ra, là không muốn khai chiến toàn diện cùng toàn bộ Vân Đan Tông.

    Nếu quả thật toàn diện khai chiến, đây tuyệt đối là cục diện lưỡng bại câu thương, đến lúc đó nhất định sẽ có người đi ra kiếm tiện nghi.

    - Đây là quyết định của hắn, là tham dục của hắn, Vân Đan Tông không phải một mình hắn, Thái thượng trưởng lão phát hiện rất nhiều phương pháp luyện đan mới ở một di tích, Thái thượng trưởng lão rất nhanh sẽ đạt tới Đan sư cấp tám, đồng dạng có cơ hội trùng kích Đan đạo đại sư.

    Nếu Khương Vĩ Tường đã đứng ra, tự nhiên không có khả năng lui lại.

    - Nếu là ân oán cá nhân, các ngươi vẫn là dùng phương thức quyết đấu giải quyết a, mỗi bên ra nhân số như nhau, bên nào thắng nhiều hơn thì thắng cuộc.

    Lúc này, Hoàng đế rốt cục cũng mở miệng.

    Trình độ luyện đan chỉnh thể của Nam Chiêm Bộ Châu rất thấp, Lam Vân Đế Quốc có thể quật khởi cũng có quan hệ rất lớn cùng Vân Đan Tông, cho nên Hoàng đế cũng sẽ không muốn nhìn Vân Đan Tông xảy ra chuyện quá lớn.

    Còn có một điều, tuy Trình Cung miễn cưỡng xem như hợp lý huy động vạn người, nhưng này dù sao cũng là quân đội chính quy, nếu quả thật bộc phát chiến đấu toàn diện, cho dù Vân Đan Tông không bị diệt cũng sẽ tổn thất thảm trọng.

    Hoàng đế không có thể liều lĩnh như người trong giang hồ, hắn phải suy tính rất nhiều vấn đề.

    Hắn rất muốn giết Trình Cung, muốn làm thế lực Trình gia suy yếu, nhưng lại không thể làm cho trong nước xuất hiện vấn đề quá lớn, nếu như vì tiêu diệt Trình gia, lại làm cho quốc lực yếu bớt, làm cho địch nhân có thể thừa cơ hội, đó là sự tình được không bù mất.

    Nếu không như vậy, hắn đã sớm làm.

    Hiện tại cũng không thể khiến cho Vân Đan Tông xuất hiện vấn đề lớn, nếu không về sau cung ứng đan dược sẽ xảy ra vấn đề.

    Tuy Hoàng gia cũng có một chút Luyện đan sư, thậm chí đan dược cao cấp còn hơn Vân Đan Tông, nhưng trên dưới Vân Đan Tông có mấy ngàn người, đa số đều có thể luyện chế dược tề, càng có vài trăm người có thể luyện chế đan dược.

    Hàng năm có vô số đan dược từ Vân Đan Tông tiến vào Lam Vân Đế Quốc, cũng tiến vào quân đội.

    - Đệ tử bình thường Vân Đan Tông lui ra phía sau, đây chỉ là sự tình tham dục của Tô Liệt, không có quan hệ cùng các ngươi, mời bệ hạ làm chứng, người xuất chiến vì Tô Liệt, sống chết không quan hệ cùng Vân Đan Tông.

    Nghe xong loại phương thức này, trong nội tâm Khương Vĩ Tường cũng đồng ý, thời điểm này còn có thể đi theo Tô Liệt, nhất định là tử trung của hắn, những người này chết toàn bộ càng tốt.

    Bởi vì sự tình vừa rồi, Vân Đan Tông âm thầm phát ra tín hiệu, lúc này kể cả Khương Vĩ Tường ở bên trong là mười sáu tên trưởng lão toàn bộ có mặt trên đại điện.

    Sau khi nghe Khương Vĩ Tường nói, đệ tử bình thường chậm rãi lui về phía sau, trong những trưởng lão kia có gần một nửa đi theo Khương Vĩ Tường cũng lui về phía sau, cuối cùng có hai người do dự một chút cũng lui xuống theo Khương Vĩ Tường, chỉ còn lại có sáu vị trưởng lão đứng ở sau lưng Tô Liệt.

    - Sư... sư phụ, sao... làm sao bây giờ?

    Nam Tuấn Anh chưa từng bái kiến loại tràng diện này, sớm đã sợ đến hai chân nhuyễn ra, vừa rồi trong lúc bất tri bất giác cũng đã đi theo một đám đệ tử Vân Đan Tông lui về phía sau.

    Nhưng mà sau đó hắn liền phát hiện không đúng, người khác có thể lui, hắn với tư cách đệ tử Tô Liệt, hắn tuyệt đối không thể lui.

    Nhưng bây giờ loại cục diện này, mặc kệ thắng thua, địa vị của Tô Liệt ở Vân Đan Tông đều bị uy hiếp, Nam Tuấn Anh trong lúc bất tri bất giác vẫn thối lui đến phía sau.

    - Cái gì làm sao bây giờ, phế vật, chút chuyện như vậy cũng bị dọa vỡ mật.

    Lập tức đi thông tri Lam Mi Thái thượng trưởng lão, lúc cần thiết mời hai vị Thái thượng trưởng lão ra mặt trấn áp tên phản đồ Khương Vĩ Tường này, lại bảo hai vị Thái thượng trưởng lão coi chừng Khương Lan.

    - Dạ dạ.

    Nam Tuấn Anh sớm đã bị dọa vỡ mật, liên tục gật đầu đáp ứng, thừa dịp ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn Trình Cung cùng sư phụ hắn, hắn cẩn thận lui về phía sau.

    - Cộng thêm ngươi là vừa vặn bảy đúng không?

    Trình Cung quay đầu nhìn về phía sau, Bạch Khải Nguyên, Trình Lập, Đông Phương Linh Lung, Đại Bạch, Tiểu Bạch, nếu như không tính lão Mã mà nói, tổng cộng có năm tồn tại Siêu Phàm kỳ, thời điểm Trình Cung nhìn về phía bọn hắn, bọn hắn cũng đều đi ra:

    - Bên cạnh ta năm cái, còn lại hai một mình ta giải quyết.

    - Một mình hắn giải quyết, hắn coi mình là ai, là Thất hoàng tử sao?

    - Nghe nói thời điểm Thất hoàng tử còn chưa có đạt tới Siêu Phàm kỳ, có thể đối chiến tồn tại Siêu Phàm kỳ.

    - Hắn cũng không quá đáng là Phạt Mạch kỳ, còn muốn một người đối với hai, còn muốn chống lại Tô Liệt, quả thực là muốn chết.

    Tô Liệt chỉ thiếu nửa bước là đến được Thoát Tục kỳ, hắn có phải điên rồi hay không.

    - Chẳng lẽ là thủ hạ không đủ dùng, nhưng mà không cần phải điên cuồng như thế a.

    - Này cùng muốn chết có cái gì khác nhau, đừng nói là hắn, cho dù là hung thần Bạch Khải Nguyên cũng không phải đối thủ Tô Liệt, Tô Liệt kia kém một ít nữa là đến được Thoát Tục kỳ.

    - Còn một cái đối với hai cái, thật không biết bên trong đầu hắn đang suy nghĩ gì.

    Cục diện lớn như vậy, sao hắn còn làm ra cử động vớ vẩn như vậy, hắn rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì?

    Mà ngay cả Hoàng đế cũng xem không hiểu, hắn đưa ra đối chiến dùng thắng bại định thắng thua, cũng không quá đáng là không muốn làm cho sự tình mở rộng, tránh cho hỗn chiến phát sinh, đồng thời cũng muốn tận lực tiêu giảm lực lượng Trình gia.

    Chỉ cần là chiến đấu sẽ khó tránh khỏi tử thương, nhất là loại chiến đấu đã ngoài Siêu Phàm kỳ này, nguyên vốn đã không muốn tính toán Trình Cung, không nghĩ vậy mà hắn lại chui vào.

    - Tiểu gia hỏa có ý tứ.

    Vân Nguyệt Thiên một mực ở bên cạnh nhìn xem, lúc này nhẹ giọng mở miệng lầm bầm lầu bầu, nếu như Trình Cung này thật sự bị Tô Liệt giết, chính mình còn muốn cảm tạ hắn một phen rồi, ngược lại là giảm không ít phiền toái cho mình.

    - Không biết tự lượng sức mình, ngươi muốn tìm chết, Bổn tông chủ tuyệt đối sẽ không cản ngươi.

    Sự tình ở Đấu giá hội, Tô Liệt vẫn còn nhớ kỹ, không nghĩ tới ngay trong đại điển Trình Cung lại xuất hiện lần nữa, đại điển chưa có cử hành đã bị hắn trộn lẫn.

    Sự tình náo đến tình trạng này, đừng nói sau lưng Trình Cung có Trình lão gia tử, cho dù hắn là hoàng tử, Tô Liệt cũng giết không tha, chỉ cần có hai vị Thái thượng trưởng lão là Thoát Tục kỳ đỉnh phong tọa trấn, giết hắn đi cũng không sợ Trình gia tìm tới tận cửa.

    Cơ hồ tất cả mọi người ở đây đều cho rằng đây là sự tình vô cùng vớ vẩn, căn bản không phải một chiến đấu đồng cấp, còn muốn một chọi hai, quả thực là vô nghĩa, muốn chết.

    Cũng chỉ có nhóm người Trình Cung biết rõ một ít tình huống, cộng thêm tin tưởng đối với Trình Cung, còn tin tưởng vững chắc quyết định này của Trình Cung.

    Mặc kệ như thế nào, này đều là quyết định của hắn làm ra, tất cả mọi người sẽ không ai có ý kiến.

    Chương 196: Hai bút cùng vẽ

    Dược Cốc là cấm địa của Vân Đan Tông, cho dù trưởng lão bình thường muốn đi vào trong đó cũng phải được cho phép trước, trận pháp bên ngoài cùng Thái thượng trưởng lão ở bên trong đều là tồn tại lợi hại nhất Vân Đan Tông.

    Nghe nói dược liệu bên trong đều là trăm năm trở lên, là của cải mà Vân Đan Tông qua nhiều năm tồn trữ, tu luyện ở đây chẳng những tốc độ nhanh, còn có thể kéo dài tuổi thọ.

    Lúc này, bên ngoài Dược Cốc có một người cẩn thận tiếp cận.

    - Địa phương rách nát vẫn là nát như vậy, nếu không phải trước kia Đại tướng quân vụng trộm tiến vào mấy lần, thật đúng là không có biện pháp tìm được cửa vào chính xác.

    Người nói chuyện thân như Bạo Hùng, đúng là gia chủ Trình gia, lão tử Trình Cung Trình Vũ Phi.

    Buổi sáng hôm nay hắn vừa mới chạy về đế đô, mới biết được Trình gia xảy ra chuyện, khi hắn về nhà thì vừa vặn Trình lão gia tử đi ra.

    Vốn là Trình Vũ Phi muốn đi cùng Trình lão gia tử, bởi vì xem tư thế kia khẳng định là đi đánh nhau, hắn lần này vụng trộm trở về cũng là vì trùng kích Thoát Tục kỳ, không nghĩ tới vậy mà vừa vặn có cơ hội.

    Phụ thân, nhi tử, huynh đệ cùng binh sĩ đã xuất động, hắn sao có thể nhàn rỗi.

    Tuy bị Trình Tiếu Thiên mắng một trận, nhưng Trình Vũ Phi vẫn vụng trộm đi theo ra ngoài, vừa rồi thấy Bạch Khải Nguyên mang người đi theo sau lưng Trình Cung, hắn cũng yên lòng, vừa nghĩ tới Trình lão gia tử một mình đi đối phó những lão gia hỏa kia của Vân Đan Tông hắn rất lo lắng, lúc này mới lặng lẽ theo tới.

    Đáng tiếc chờ hắn đến bên ngoài Dược Cốc, lại bị trận pháp ở đây ngăn trở, một ít trận pháp bên ngoài bằng vào lực lượng cùng kinh nghiệm trước kia còn biết một ít, bên trong thì hoàn toàn không có biện pháp.

    - Thái thượng trưởng lão...

    Không xong...

    Thái thượng trưởng lão...

    Nhưng vào lúc này, Trình Vũ Phi đột nhiên phát hiện có người từ bên ngoài tiến vào, Trình Vũ Phi vui vẻ hẳn, đúng là mèo mù vớ cá rán.

    - Đừng nhiều lời, mang lão tử đi vào, nếu không trực tiếp bóp nát đầu của ngươi.

    Một bàn tay giống như kiềm sắt bắt được đầu Nam Tuấn Anh.

    Nguyên bản Nam Tuấn Anh đã bị dọa sợ, lúc này thiếu chút nữa tiểu ra quần, tại sao mình lại xui xẻo như vậy, đây là quái vật gì, sao giống hai con Yêu thú sau lưng Trình Cung vậy, quá hung hãn.

    - Ân, Ân, về phía trước bảy bước hướng phải, sau đó...

    Sau đó...

    Nam Tuấn Anh cảm giác đầu của mình trên tay người này, tuyệt đối có thể bị bóp vỡ đơn giản, thanh âm run rẩy không dám trễ nãi nói phương pháp tiến vào.

    Đi vào đi, sau khi đi vào, có Thái thượng trưởng lão, mình sẽ được cứu.

    - Oanh...

    Oanh...

    Đã có Nam Tuấn Anh dẫn đường, rất nhanh Trình Vũ Phi đã tiến vào trong đó, dùng lực lượng nửa chân bước vào Thoát Tục kỳ của hắn, sau mấy cái chớp động đã đến phụ cận sơn cốc, vừa tới phụ cận liền chứng kiến kiếm quang bên trong bắn ra bốn phía, tiếng vang cực lớn làm cho người ta tưởng chừng có quái vật khổng lồ quyết đấu.

    Trình Vũ Phi mang theo Nam Tuấn Anh tiếp cận, rất xa liền chứng kiến một người đứng ở giữa sườn núi, mà đỉnh núi phía trước có ba bóng người đang giao thủ, tốc độ mau kinh người.

    - Móa, con mẹ nó không biết xấu hổ.

    Trình Vũ Phi xem xét liền không nhịn được mắng, bởi vì giờ phút này Lam Mi cùng một Thái thượng trưởng lão Vân Đan Tông khác đang vây công Trình lão gia tử.

    Trình lão gia tử cầm trường kiếm trong tay, Thái Dương Kiếm Khí chí dương chí cương, uy lực kinh người.

    Nhưng mấy dây leo màu xanh da trời trong tay Lam Mi có thể cương, có thể nhu, mặc dù gặp phải Thái Dương Kiếm Khí cũng không có tổn thương quá lớn.

    Một người khác Trình Vũ Phi cũng nhận thức, dù sao Thái thượng trưởng lão Vân Đan Tông năm đó đều rất phong quang, tồn tại hiển hách một thời, một người khác trên mặt như là bị hủy, trên người mang theo một cổ hương vị đặc thù, hắn là Thái thượng trưởng lão chế tạo độc dược cho Vân Đan Tông.

    Tên của hắn đã không có nhiều người biết, bởi vì trước kia hắn tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, nghe nói đã từng rơi vào một độc quật, sinh tồn cùng độc vật rất lâu.

    Chẳng những dung mạo bị hủy, tính cách, tính tình cũng cải biến rất nhiều, về sau chuyên môn nghiên cứu độc vật, độc dược.

    Thời gian dần trôi qua thì có danh hào Độc Dược Thái thượng trưởng lão, nói đến danh khí, hắn so với Lam Mi, Khương Lan thì lớn hơn nhiều, bởi vì trước kia hắn giết chóc quá nặng, nếu không phải Vân Đan Tông ở Lam Vân Đế Quốc coi như có thế lực, hắn sớm đã bị tiêu diệt.

    Về sau lớn tuổi, thì ẩn cư ở Dược Cốc này, giờ phút này vóc dáng Độc Dược không cao, khuôn mặt kinh khủng đang rất hoang mang.

    - Làm sao có thể, ngươi cũng không phải thần tiên lục địa, làm sao có thể không bị độc dược của ta ảnh hưởng, ta đã dùng hết bảy mươi sáu loại độc, ngươi không có khả năng bách độc bất xâm, không thể nào.

    Độc Dược rống giận, vô cùng tức giận.

    Giờ phút này cuối cùng Trình Tiếu Thiên cũng yên lòng, thật đúng là khó tin, Tôn nhi mình luyện chế Giải Độc Đan thật lợi hại, ngay cả Độc Dược được xưng dụng độc số một số hai Lam Vân Đế Quốc cũng không đả thương được mình.

    Bất quá công lực của hắn cũng đủ thâm hậu, liên thủ cùng Lam Mi, thật đúng là khó dây dưa, coi như mình tối đa cũng chỉ có thể ngăn cản một hồi.

    - Trình Tiếu Thiên, Vân Đan Tông ta không muốn khai chiến với Trình gia ngươi, ngươi lập tức ly khai nơi này.

    Nếu như không phải xem ngươi chinh chiến cả đời vì nước vì dân, có công to lớn mà nói, tam đại Thái thượng trưởng lão chúng ta đồng loạt ra tay, sớm đã diệt sát ngươi ở nơi này.

    Lam Mi lạnh giọng nói qua, hắn biết rõ mục đích đến của Trình Tiếu Thiên hôm nay.

    Trên thực tế, hắn cũng không phải là không muốn giết Trình Tiếu Thiên, nhưng Trình Tiếu Thiên biết rõ Vân Đan Tông có ba vị Thái thượng trưởng lão đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh, lại vẫn dám tới, khẳng định có mục đích riêng.

    Vì sợ Trình Tiếu Thiên điệu hổ ly sơn, Lam Mi cố ý để cho Khương Lan trông coi tiểu nha hoàn kia.

    Sự tình đã đến hiện tại, đắc tội một cái Trình gia có thể làm cho Vân Đan Tông xuất hiện một vị Đan đạo đại sư mà nói, đắc tội lại có làm sao.

    - Bành!

    Lúc này Trình Tiếu Thiên đánh bay Độc Dược, nhưng bảo kiếm lại bị dây leo kỳ dị kia của Lam Mi quấn quanh.

    - Ngươi không cần đánh rắm nữa, người Trình gia ta chưa bao giờ sợ chiến, Tam Đầu Lục Thủ.

    Nhưng vào lúc này, Độc Dược thấy Trình Tiếu Thiên đấu khẩu cùng Lam Mi, trực tiếp đánh lén phía sau Trình Tiếu Thiên, nguyên khí chung quanh thân thể Trình Tiếu Thiên lập tức điên cuồng lao vào trong cơ thể của hắn.

    Lực lượng trong cơ thể Trình Tiếu Thiên điên cuồng tăng vọt, hai bên và phía sau lưng của hắn xuất hiện hai cái đầu, bốn cánh tay, lực lượng Trình Tiếu Thiên trong nháy mắt tăng vọt gấp ba.

    - Ah...

    Đây là thần thông gì...

    Độc Dược chấn động, phải biết rằng cho dù đạt tới Thoát Tục kỳ, cả đời có thể lĩnh ngộ một loại thần thông tới trình độ nhất định cũng đãường khó khăn.

    Độc Dược vừa mới giơ hai tay lên đã trực tiếp bị Trình Tiếu Thiên bắt lấy, chân vừa định đá vào Trình lão gia tử, lại bị hai cánh tay khác bắt lấy.

    - Coi chừng...

    Lam Mi cũng bị biến cố bất thình lình này làm hoảng sợ, hắn không nghĩ tới dây leo của mình đã quấn chặt lấy hai tay Trình Tiếu Thiên, dưới tình huống so sánh lực lượng, vốn cho rằng đã sáng tạo một cơ hội tốt cho Độc Dược giết Trình Tiếu Thiên, lại không nghĩ rằng Trình Tiếu Thiên vậy mà sử dụng thần thông có ba đầu sáu tay.

    Lúc nào Trình Tiếu Thiên có loại thần thông này, sao lực lượng của hắn tăng lên nhiều như vậy, ba cái đầu, sáu cánh tay, như chớp mắt nhiều ra hai Trình Tiếu Thiên.

    Quan trọng nhất là đột nhiên, quá đột nhiên, nếu như sớm biết Trình Tiếu Thiên có thần thông này, cũng sẽ không có kết quả như thế.

    - Ah...

    Két...

    Răng rắc...

    Độc Dược hét thảm một tiếng, tuy đồng dạng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng lực lượng của hắn vốn là không bằng Trình Tiếu Thiên.

    Hôm nay Trình Tiếu Thiên tích súc cường đại, hơn nữa giờ phút này phục dụng La Hán Kim Đan, Giải Độc Đan, còn có Nguyên Khí Đan bổ sung nguyên khí, bản thân đã vượt qua hắn rất nhiều, hôm nay lực lượng gấp hai đập trên một người, tuy hai tay, hai chân Độc Dược không có bị xé mở lập tức, nhưng cũng bị xé thành cốt nhục gần như chia lìa, cánh tay, hai chân mất đi cảm giác.

    - Lăn.

    Tiếp theo bốn cánh tay của Trình lão gia tử đồng thời buông ra, oanh kích trên thân thể Độc Dược.

    Một tầng phòng ngự cuối cùng trên thân Độc Dược thể khai mở, lục phủ ngũ tạng trực tiếp bị oanh toái, lực lượng cường đại bắn hắn lên không trung, khi rơi xuống chỉ là huyết nhục mơ hồ

    - Mãnh liệt a, lão gia tử quá mãnh liệt.

    Trách không được không cho ta theo, lúc nào học được chiêu thức ấy, thậm chí ngay cả ta cũng không biết.

    Ngưu bức a, ba cái đầu, sáu cánh tay, lực lượng gấp ba, tuyệt đối là vô địch dưới thần tiên lục địa.

    Trình Vũ Phi xem mà trợn tròn mắt, cảm giác như thấy Trình lão gia tử phát uy trên chiến trường năm đó.

    Vốn là hắn cũng tiếp cận Thoát Tục kỳ, cảm giác Trình lão gia tử có chút tuổi già, hiện tại mới phát hiện, vậy mà Trình lão gia tử so trước kia càng uy mãnh.

    - Lợi hại, thật lợi hại, này nếu giết trên chiến trường, đột nhiên trực tiếp bộc phát, ai có thể phòng bị được.

    Cho dù biết rõ, trừ khi đồng thời có ba đến bốn tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nếu không căn bản không có biện pháp ngăn cản.

    Trình Vũ Phi nhịn không được sợ hãi thán phục, mà Nam Tuấn Anh bị Trình Vũ Phi nắm trong tay thì triệt để ngây dại.

    Hi vọng trong nháy mắt này triệt để hủy diệt, đã xong, miễn đi, triệt để đã xong.

    Độc Dược một trong tam đại Thái thượng trưởng lão Vân Đan Tông, mà đơn giản bị oanh giết như thế này.

    Trình Cung ở trước đại điển diễu võ dương oai, hung hăng càn quấy, không nghĩ tới gia gia của hắn càng hung ác hơn, ba cái đầu, sáu cánh tay, hắn vẫn là người sao?

    Xem cảnh tượng Độc Dược bị giết vừa rồi, Nam Tuấn Anh vốn là nhát gan khiếp đảm có một loại cảm giác như chứng kiến Ma Thần đến thế gian, tận thế hàng lâm, căn bản không có một tia ý niệm chống cự trong đầu.

    Đã xong, thật sự đã xong.

    - Hô, hô!

    Sắc Quỷ vẫn đứng ở sườn núi cũng thở phào một cái, hắn phụ trách tình báo, cuối cùng nhất kế hoạch đều là đại thiếu bố trí đến.

    Khi biết chỉ có một mình Trình lão gia tử sát nhập Dược Cốc cứu người, cho dù có Khương Lan nội ứng ngoại hợp, Sắc Quỷ cũng cảm giác có chút lo lắng.

    Trên thực tế sau khi đến Dược Cốc, Lam Mi này quả nhiên chú ý cẩn thận, đối với Khương Lan một mực không hòa hợp cùng hắn chỉ để cho hắn mang người trông coi tiểu Tuyết, căn bản không cho hắn ra tay, bởi vậy Khương Lan cho dù muốn tập kích cũng rất khó.

    Hiện tại rốt cục Sắc Quỷ cũng thở phào một hơi, nhịn không được đưa nắm đấm hướng về phía bên trên hô to:

    - Lão nguyên soái, đẹp trai a, lợi hại a, giết chết bọn chúng.

    Quá mãnh liệt, quả nhiên không hổ là lão Soái, vậy mà còn có ngón này, Tam Đầu Lục Thủ, quá thần kỳ.

    Đã biết rõ đại thiếu an bài chắc chắn sẽ không có vấn đề, cái này tốt rồi.

    - Tới đây cho ta a.

    Giờ phút này, lực lượng Trình lão gia tử tăng vọt, sức mạnh bạo phát mãnh liệt trực tiếp kéo đám dây leo kia qua.

    - Khương Lan, cho người mang tiểu Tuyết ly khai, ngươi dẫn người tới giúp ta.

    Lam Mi bị Trình lão gia tử kéo một phát, người trực tiếp bị kéo tới.

    Dây leo này sớm đã bị Lam Mi luyện chế, tâm ý tương thông, người bị kéo lập tức tâm ý của hắn khẽ động, này dây leo lập tức buông hai tay Trình lão gia tử ra, trực tiếp thu hồi.

    - Thái Dương Cương Khí.

    - Chí Dương Cương Quyền.

    - Hỏa diệu luân hồi, ngưng tụ pháp hỏa, Hỏa Diễm.

    Lam Mi bị Trình Tiếu Thiên kéo bay về phía hắn, tuy trên đường Lam Mi thu hồi dây leo, muốn lướt qua Trình lão gia tử đợi Khương Lan đến giúp, nhưng mà ngay trong nháy mắt này, kiếm khí, nắm đấm, pháp thuật của Trình lão gia tử nhao nhao ra tay.

    Không tốt, Lam Mi ý thức được không tốt, dây leo lập tức xoay tròn hình thành phòng ngự cực lớn, tuy tốc độ hình thành phòng ngự rất nhanh, nhưng cũng không thể đối mặt ba công kích ập tới.

    Chương 197: Đông thành tượng băng

    - Phốc...

    Lam Mi chính diện đón đở một kích toàn lực của ba Trình lão gia tử, dây leo cũng có vài chỗ vỡ vụn, hắn càng là miệng phun máu tươi bay ra ngoài.

    - Thái thượng Đại trưởng lão coi chừng.

    Lúc này, từ sau phương một người phi thân tới, đưa tay đặt phía sau lưng Lam Mi.

    Lam Mi cùng Khương Lan đấu nhiều năm, nhưng dù sao hai người cũng là một môn phái, loại thời điểm này Lam Mi căn bản không có suy nghĩ nhiều, cảm nhận được Khương Lan giúp hắn triệt tiêu lực lượng của Trình lão gia tử, lòng hắn cũng là buông lỏng.

    Nếu như thật sự so lực lượng, Khương Lan còn cường đại hơn cả Độc Dược, so với mình cũng không kém nhiều lắm, chỉ cần mình hai người liên thủ cho dù không thắng được Trình lão gia tử, cũng có thể ngăn chặn.

    - Bành!

    Trạng thái Lam Mi không có bất kỳ phòng ngự nào, tay của Khương Lan đột nhiên từ sau lưng đâm xuyên qua hậu tâm Lam Mi, trực tiếp rút trái tim của Lam Mi đi ra.

    - Ah... ngươi...

    Lực lượng Lam Mi tăng vọt phản kích, Khương Lan trở tay không kịp bị chấn đắc miệng phun máu tươi bay ra ngoài.

    Tuy Thoát Tục kỳ không phải trường sinh bất tử, nhưng giờ phút này trái tim Lam Mi bị móc ra còn không có lập tức tử vong, bởi vậy cũng có thể nhìn ra Thoát Tục kỳ cường đại.

    - Ha ha ha ha

    Khương Lan tóc dài rối tung, lau vết máu khéo miệng nhìn trái tim còn đang nhảy nhót trong tay cất tiếng cười to:

    - Lam Mi, ngươi không nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy a.

    - Ngươi... ngươi, vì cái gì, ngươi cũng là người Vân Đan Tông, vậy mà... vậy mà...

    Sinh mệnh lực của Lam Mi rất nhanh tiêu tán, lực lượng cũng tiêu biến theo, trái tim bị móc xuống còn có thể nói chuyện, kiên trì thời gian dài như vậy, này nếu người bình thường thấy sẽ coi là thần tích.

    - Vân Đan Tông, năm đó ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ lấy được vị trí tông chủ không nói, đến thế hệ con của ta ngươi vậy mà đồng dạng áp chế hắn.

    Ngươi thực cho rằng ta không biết quan hệ của ngươi cùng Tô Liệt sao?

    Năm đó ngươi vì nịnh nọt con gái tông chủ, mặc dù biết nàng không thể sinh con nhưng vẫn lấy nàng làm vợ, về sau âm thầm vụn trộm với một người khác, sau đó sinh ra Tô Liệt, ngươi thực nghĩ rằng chuyện này không ai biết sao, ngươi thực nghĩ rằng phụ tử các ngươi có thể đè ép chúng ta mãi sao?

    Đi chết đi.

    Khương Lan một ngụm nói ra cừu hận trăm năm xong, trực tiếp bóp nát trái tim Lam Mi.

    Giữa hai người ân oán trăm năm, giờ phút này lập tức hiện lên trong đầu Lam Mi, sau đó thân thể trực tiếp té xuống.

    Sự tình cả đời Trình lão gia tử trải qua, so với mấy trăm năm của những người khác cũng nhiều hơn, sự tình dạng gì hắn chưa thấy qua, mặc dù nói Khương Lan bị Trình Cung dùng lợi mua chuộc, nhưng đại thế của Lam Mi đã mất, mọi chuyện trở thành ai về nhà nấy, có trời mới biết lúc này Khương Lam đang nghĩ cái gì.

    Cho nên giờ phút này Trình lão gia tử cũng không có lập tức thu hồi Tam Đầu Lục Thủ, tuy giờ phút này nguyên khí trong thể nội tiêu hao điên cuồng, nhưng biểu hiện của hắn giống như là thần thông này căn bản không có bất kỳ ảnh hưởng đối với hắn, có thể bảo trì thời gian dài.

    Lực lượng bản thân Trình lão gia tử so với Thoát Tục kỳ bình thường mạnh mẽ hơn rất nhiều, giờ phút này cộng thêm lực lượng Tam Đầu Lục Thủ cường đại, dưới tình huống thân thể không sử dụng pháp thuật, không sử dụng pháp bảo, mà hai chân vẫn cách mặt đất chừng nửa mét, phiêu du tại chỗ lẳng lặng nhìn Khương Lan.

    Sau khi Khương Lan giết chết Lam Mi, cả người đều ở bên trong một cảm giác vô cùng hưng phấn, nhưng rất nhanh chứng kiến Trình lão gia tử ba đầu sáu tay lẳng lặng ngưng mắt nhìn mình, Khương Lan trực tiếp rùng mình một cái, người thoáng cái tỉnh táo lại.

    - Khương Lan bái kiến lão nguyên soái, sau khi Khương gia chưởng quản Vân Đan Tông, hết thảy vìTrình gia như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, Trình lão gia tử có phân phó, Khương Lan không dám không theo.

    Khương Lan trước kia cũng rất quen thuộc cùng Trình lão gia tử, nhưng lúc kia Trình Tiếu Thiên còn không có đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, mặc dù thân phận của hắn đặc biệt, nhưng lúc Khương Lan nhìn thấy hắn cũng là một bộ cao cao tại thượng.

    Hiện tại đối mặt Trình lão gia tử, Khương Lan cũng không dám có một chút vô lễ, Tam Đầu Lục Thủ, quá mạnh mẽ.

    Nếu không phải Trình lão gia tử đánh Lam Mi trọng thương, hắn cũng không có cơ hội đánh lén Lam Mi.

    - Người của Lam Mi vừa rồi đã bị ta âm thầm đánh chết, hiện đang chiếu cố tiểu Tuyết cô nương đều là người của ta.

    Thấy Trình lão gia tử không có lên tiếng, Khương Lan lại cẩn thận nói.

    Hiện tại lúc này, rất có thể vì nói sai một lời, vị lão Soái tiếp này sẽ động thủ đánh chết mình.

    - Đồ đần, còn tại mang theo cái phế vật kia nhìn cái gì, còn không mang người trở về cùng ta.

    Thẳng đến lúc này Trình lão gia tử mới khẽ gật đầu, thu hồi Tam Đầu Lục Thủ, chậm rãi rơi xuống, nhìn về phía Trình Vũ Phi mắng một tiếng.

    Trình Vũ Phi đã sớm nhìn nhập thần, loại chiến đấu cấp bậc này đối với hắn mà nói có trợ giúp rất lớn, nghe được thanh âm Trình lão gia tử, lúc này mới thanh tỉnh, sau đó ném Nam Tuấn Anh sang một bên.

    Xem tình hình Khương Lan giết Lam Mi vừa rồi đã biết rõ, nhất định Vân Đan Tông sẽ tẩy trừ một lần, mà đối với Trình Vũ Phi mà nói giết, loại người này hắn không có hứng thú.

    Không cần Trình Vũ Phi đi đón, đám người kia đạt được mệnh lệnh của Khương Lan đã đưa tiểu Tuyết đến, Sắc Quỷ vội vàng đi qua, thấy tiểu Tuyết hoàn hảo không có có chuyện gì, hắn rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra.

    - Cái kia... chúng ta cứ như vậy rời đi sao, tiểu tử thúi Trình Cung kia còn ở trong đại điện.

    Trình Vũ Phi thấy lão gia tử chuẩn bị rời đi, lo lắng hỏi thăm.

    - Ngươi biết cái gì, những điều này đều là tiểu tử thúi kia bố trí, hắn đã sớm nói, sau khi cứu người toàn vẹn là có thể trở về, hắn đã nói như vậy tự nhiên có tính toán của hắn.

    Ngươi trước nên quản tốt chính ngươi đi, hắn còn không biết ngươi trở về, ngươi trước nhanh chạy trốn đi cho ta, đợi cháu của ta trở về thương lượng một chút xem nên xử trí ngươi như thế nào, đường đường Đại tướng quân cũng dám vụng trộm trở về, càng ngày càng không hiểu chuyện, thật sự so với cháu của ta chênh lệch nhiều lắm.

    Thời điểm Trình lão gia tử nói đến Trình Cung, lông mày phi sắc vũ, vẻ mặt hưng phấn, thời điểm nói đến Trình Vũ Phi lại là một bộ mắng mỏ không thôi.

    - Về phần ngươi, nghe kỹ cho ta, về sau Tôn nhi ta nói cái gì ngươi phải làm cái đó, ngươi muốn làm chuyện gì cũng phải thương lượng với nó.

    Trình lão gia tử đối với Khương Lan không có khách khí chút nào, loại người này có thể sử dụng, nhưng tuyệt đối không thể trọng dụng.

    Trình lão gia tử nói làm Khương Lan liên tục đồng ý, đối với Trình gia hôm nay hắn có một nhận thức mới, trong nội tâm hắn cũng triệt để tin tưởng sau lưng Trình gia còn có một quái vật khổng lồ đang ủng hộ.

    Nếu như không phải như thế mà nói, làm sao có thể mấy câu liền cởi bỏ bình cảnh tu luyện của hai cha con bọn hắn, làm sao có thể có nhiều phương pháp luyện đan như vậy, Trình lão gia tử làm sao có thần thông ba đầu sáu tay.

    Nhiều như vậy không có khả năng đến cùng một chỗ, cái kia chỉ có một khả năng, cho nên đối với việc đầu nhập vào Trình gia, bây giờ Khương Lan là lòng tràn đầy nguyện ý, lòng tràn đầy vui mừng.

    ...

    Trên đại điện Vân Đan Tông, giờ phút này ngoại trừ mấy khách quý thần bí cùng trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông còn có thể ngồi được, những người khác đã đứng ở hai bên, chừa ra một khoảng trống rất lớn.

    Tô Liệt đơn giản nói chuyện cùng sáu vị trưởng lão này thoáng một phát, hắn cũng không có quá để ý cái gọi là bài binh bố trận, có thể trở thành trưởng lão Vân Đan Tông đều là nhân vật đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Bọn hắn cũng không phải chưa từng giao chiến, kinh nghiệm phong phú căn bản không cần mình nói thêm cái gì, mà có thể ngay tại lúc này còn đứng ở bên hắn, đều là người trung thành hắn nhất.

    Trên thực tế vừa rồi thời điểm để cho Nam Tuấn Anh đi Dược Cốc, Tô Liệt cũng đã nghĩ kỹ, mặc kệ thắng bại hắn cũng không giao tiểu nha hoàn kia ra, đó là hy vọng duy nhất hắn đạt tới Đan đạo đại sư, hiện tại đã vạch mặt, này còn có cái gì đáng sợ.

    Đương nhiên, nếu có thể ở trong tỉ thí chiến thắng Trình Cung, thậm chí đánh chết Trình Cung, đó là sự tình hoàn mỹ nhất.

    - Trận đầu, Thẩm Cương đối chiến Đại Bạch...

    Không ai tuyên đọc, cũng không có thanh âm.

    Thậm chí danh tự Đại Bạch cũng chỉ là người Trình Cung bên này biết rõ, về phần những trưởng lão đối phương ủng hộ Tô Liệt, là bởi vì tình báo của Sắc Quỷ, cho nên bọn người Trình Cung đều có thể liếc mắt nhận ra.

    Thẩm Cương là tồn tại bài danh Top 5 trong mười sáu tên trưởng lão của Vân Đan Tông, hơn nữa hắn là đồ đệ Lam Mi, tự nhiên sẽ ủng hộ Tô Liệt.

    Bởi vì hắn biết rõ, tất cả các sư huynh đệ năm đó muốn tranh giành cùng Tô Liệt đều không hiểu thấu chết ngoài ý muốn, chỉ có hắn kiên định ủng hộ Tô Liệt mới có thể đi cho tới hôm nay.

    - Coi như là Yêu thú đạt tới Yêu tu thì như thế nào, cũng không quá đáng là một súc sinh.

    Vân Đan Tông ta luyện đan vô số năm, vừa vặn giết ngươi lấy yêu đan cùng khí quan, huyết dịch luyện đan, ta muốn cho các ngươi biết rõ, nơi này là địa bàn Vân Đan Tông.

    Thẩm Cương nói xong người đã nhảy lên, một cây trường côn trong tay mang theo uy thế khôn cùng đánh tới Đại Bạch.

    - Rống!

    Tuy đã có thể nói tiếng người, nhưng thời điểm tức giận nó vẫn hô lên thanh âm cơ bản nhất, giống như là người đang lúc nguy nan tổng hội sẽ dùng tiếng mẹ đẻ vậy.

    Đại Bạch đường đường là Thánh thú, mặc dù ở bên trong đoàn đội của Trình Cung, bọn hắn vẫn thường hay nói giỡn, náo vô cùng phóng túng.

    Nhưng không bao giờ coi bọn nó là yêu thú, hơn nữa tiểu Tuyết là bị đám người kia bắt, Đại Bạch cùng Tiểu Bạch đã sớm nhẫn nhịn nổi giận trong bụng, nếu không phải Trình Cung kiềm chế, bọn nó đã xông lên chém giết.

    Cũng chính là vì bọn nó nhẫn nại đến cực hạn, cho nên Trình Cung vừa lên là cho Đại Bạch cùng Tiểu Bạch đánh trước, để cho bọn nó có cơ hội phát tiết thoáng một phát.

    Giờ phút này Thẩm Cương nói như vậy, Đại Bạch triệt để phát nổ, thân hình cao đạt đến sáu mét.

    Thân thể khổng lồ như thế, một côn của Thẩm Cương như là tiểu hài tử cầm cây gỗ nện xuống, Đại Bạch căn bản không để ý tới, bàn chân gấu cực lớn mang theo một cổ khí tức băng hàn chụp về phía Thẩm Cương.

    Đừng nhìn thân hình nó cực lớn, nhưng tốc độ nhanh đến mức làm cho Thẩm Cương muốn tránh cũng không còn kịp rồi.

    - Nguyên cương hộ thể, nội giáp hộ thể cũng ra một lúc, yêu thú này thật có trí tuệ, còn cố ý tích súc lực lượng ra chiêu, nó còn có phải là yêu thú không vậy?

    Ngay thời điểm một côn của Thẩm Cương đập lên người, nguyên cương của Đại Bạch phóng ra ngoài tăng vọt, Nguyên Khí nội giáp trong thể nội cấp cũng tách ra hào quang.

    - Oanh!

    Bàn tay Đại Bạch nặng nề oanh kích một phát, sau đó Thẩm Cương kia trực tiếp bị oanh kích ra hơn trăm mét, sau khi đụng gãy mấy cây cột thì đập vào vách tường.

    - Đây là chiêu thức gì, lạnh quá...

    Thẩm Cương đứng lên, cảm giác ngực phập phồng, huyết khí nhộn nhạo, lại để cho hắn không nghĩ tới chính là, dưới tình huống không có nguyên cương cùng nội giáp hộ thể, trường côn trong tay hắn đã trở nên lạnh như băng, sau đó hắn cảm giác toàn thân cũng lạnh như băng, tốc độ huyết dịch lưu chuyển chậm lại.

    Thời gian dần trôi qua, Thẩm Cương bị đánh bay ra ngoài miễn cưỡng đứng lên liền cảm giác toàn thân mình từ trong ra ngoài lạnh cống.

    Hắn muốn phục dụng dược vật, nhưng cánh tay căn bản không nghe sai sử, hắn muốn vận chuyển lực lượng, nhưng kinh mạch thể nội đều bị đống kết, cuối cùng máu của hắn cũng bị đống kết.

    Giờ phút này vừa vặn bên ngoài bay xuống bông tuyết, tất cả mọi người trơ mắt nhìn Thẩm Cương bị Đại Bạch đập bay ra ngoài, sau đó đứng dậy, trên thân thể kết thành một tầng băng, sau đó biến thành một tượng băng cầm côn.

    Chương 198: Này con mẹ nó vẫn là yêu thú sao?

    - Ah...

    Tất cả mọi người hít sâu một hơi, giờ khắc này hô hấp của bọn hắn cảm giác không khí lạnh như băng.

    Người ở chỗ này không có kẻ yếu, nhưng đều cảm giác được một cổ hàn ý bay lên.

    Tô Liệt quả thực không dám tin, một chiêu, coi như mình cũng làm không được a, trừ khi là vậy tồn tại như Lam Mi Thái thượng trưởng lão mới được, nhưng đó cũng là dưới tình huống thi triển thần thông.

    Lợi hại, thật lợi hại, xem ra Trình Cung này thật sự đã nhận được thế lực cường đại ủng hộ, mình đánh cược coi như không sai.

    Có người vui mừng có người buồn, Tô Liệt buồn, Khương Vĩ Tường thì vui vẻ hưng phấn không thôi.

    Trong nội tâm Hoàng đế giật mình, rung động, đồng thời nhíu chặt hai mày.

    Đây là lực lượng gì, quá hung tàn đi.

    Đây là lực lượng gì, đồng dạng đều là Siêu Phàm kỳ, tại sao có thể có loại lực lượng này?

    Đây không phải pháp lực, vừa rồi căn bản không có cảm nhận được pháp lực chấn động.

    Khủng bố, này đã vượt qua phạm trù pháp lực bình thường, thần thông, cũng chỉ có Yêu Tướng mới có thể kích phát bổn mạng thần thông, mới có thể có hiệu quả như vậy.

    Nhưng bổn mạng thần thông của Yêu thú, là phải sau khi đạt tới Yêu Tướng mới có thể sử dụng, con đại hùng này rõ ràng không phải là tồn tại Yêu Tướng ah.

    Một chiêu, không, ngay cả một chiêu cũng không tính, chỉ là một cái tát đập qua đã giải quyết, cái này cũng thật bất khả tư nghị, quá kinh khủng.

    - Này vẫn là người sao?

    - Nói nhảm, nó vốn không phải là người, cái này chỉ sợ phiền toái, một con Bạch Hùng khác kia cũng không kém bao nhiêu, ngươi xem ánh mắt năm trưởng lão còn lại của Vân Đan Tông kìa, bọn hắn đang sợ.

    - Đổi lại là ai cũng sợ, cái này cũng quá kinh khủng.

    Sau hơn nửa ngày lặng ngắt như tờ, rốt cục có người âm thầm nghị luận, trong đại điện mới lộ ra có sinh khí.

    Trận thi đấu này tất cả mọi người đều thấy là Thẩm Cương hô to nhảy lên, vung côn đập xuống, kết quả sau khi Đại Bạch tát một cái hắn vội vàng thu côn ngăn cản, sau đó bị đánh bay ra ngoài, biến thành tượng băng.

    - Hô...

    Đại Bạch thở một hơi, không khí nó thở ra đều mang theo sương mù, độ ấm trong đại điện vì nó thở ra mà giảm xuống rất nhiều.

    - Phi, phế vật, cho gia gia giết cũng không đủ tư cách.

    Tất cả mọi người không nghĩ tới chính là, Đại Bạch vừa rồi lãnh khốc một tát đánh chết Thẩm Cương, sau khi thân thể khôi phục lại người bình liền nhổ một bải nước miếng lên mặt đất, phát ra một câu như vậy.

    Tất cả mọi người sợ ngây người, mịa, yêu thú tu luyện tới trình độ có thể nói tiếng người thì mọi người thường xuyên nhìn thấy, nhưng yêu thú có thể nói ra loại lời này vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

    Trình Cung liếc mắt nhìn Bàn Tử, không cần phải nói, nhất định là bị đám người kia làm hư.

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông ngồi một bên nghe được câu này, thiếu chút nữa té từ trên ghế xuống, chén trà trong tay cũng thiếu chút nữa bóp nát.

    Trình Cung, gia hỏa đáng giận này, Đại Bạch cùng Tiểu Bạch mới đi theo ngươi chưa bao lâu, lại bị dạy thành như vậy.

    Càng làm cho vị Thánh nữ này không nghĩ tới chính là, Tiểu Bạch đi lên trước vứt về phía nàng một cái mị nhãn, sau đó vỗ ngực hướng về phía Tô Liệt hung hăng càn quấy kêu gào.

    - Đến, phái người đủ tư cách đi lên cho gia gia sát.

    Trình Cung đưa tay nhẹ nhẹ lau trán, mất mặt a, mịa nó, sau khi trở về phải hảo hảo dạy lại bọn nó.

    Tuy bọn nó thông minh, tốc độ tăng trưởng thực lực nhanh, nhưng tâm tính vẫn như tiểu hài tử, đi theo người nào thì học người đó.

    Vốn là Đại Bạch tạo thành rung động quá lớn, tượng băng của Thẩm Cương cách đó không xa, mọi người còn không có hoàn toàn thanh tỉnh.

    Nhưng mà bị Tiểu Bạch trêu chọc như vậy, rốt cục có một chút nhịn không được cười lên, sau đó mọi người cũng đều không nín được, cười vang.

    - Ngưu bức a, vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy yêu thú có ý tứ như vậy.

    - Yêu thú biết nói tiếng người, nhưng bình thường phản ứng đều rất trì độn, chỉ có khi đạt tới Yêu Tướng mới có thể như thế, không phải chúng nó là Yêu Tướng đó chứ?

    - Hàn khí vừa rồi kia rất đặc biệt, tuyệt đối không phải bình thường, xem ra hai con đại hùng này không phải yêu thú bình thường.

    - Cái này có thể rất đặc sắc.

    Xem náo nhiệt vĩnh viễn không sợ chuyện lớn, người chung quanh hưng phấn nhìn xem, Tô Liệt bên này thật là có khổ tự mình biết.

    Làm sao bây giờ, ánh mắt của hắn nhìn về phía mấy cái trưởng lão khác, phát hiện bọn hắn đều tránh ánh mắt của hắn, này đi lên không phải là chịu chết à.

    Tuy bọn hắn ủng hộ Tô Liệt, lúc trước bọn hắn xem ra, báo danh thi đấu này cũng không sao, cho dù về sau Tô Liệt bị bại, đám bọn họ bằng vào lực lượng bản thân cũng không có vấn đề quá lớn, cùng lắm thì đi ra ngoài khai tông lập phái, hay gia nhập một môn phái nhỏ cũng không khó.

    Nhưng hiện tại, đối phương trực tiếp phái ra yêu thú dử dội như vậy, một cái tát liền giết Thẩm Cương, ai dám đi lên nữa.

    Bọn hắn không lên, vô số ánh mắt ở trong đại điện nhìn Tô Liệt.

    - Lý Lượng trưởng lão, trận này ngươi lên đi.

    Bọn hắn không ra, Tô Liệt không thể không tự mình điểm tướng.

    Tuổi Lý Lượng cũng không lớn, chỉ có năm mươi, vẫn có cơ hội trùng kích Thoát Tục kỳ, nghe Tô Liệt nói, sắc mặt lập tức biến đổi.

    - Lý trưởng lão đừng có gấp, thân pháp của ngươi vô cùng nhanh nhẹn, xem ra hai yêu thú này không phải là yêu thú bình thường.

    Thắng bại cũng không trọng yếu, ta đã bảo Tuấn Anh đi mời Thái thượng trưởng lão, chỉ cần Thái thượng trưởng lão ra mặt, hết thảy tự nhiên không có vấn đề, chỉ cần Lý trưởng lão xuống dưới kéo dài một hồi, đừng chính diện va chạm, nếu như cảm giác được nguy hiểm, tùy thời có thể nhận thua.

    Bằng vào Lam Mi ủng hộ, cộng thêm lực lượng mình không ngừng tăng trưởng, những năm này Tô Liệt ở Vân Đan Tông cũng là nhân vật nói một không hai, như hôm nay âm thầm truyền âm khuyên bảo vẫn là chuyện rất hiếm có.

    Nghe Tô Liệt nói như vậy, sắc mặt Lý Lượng rốt cục cũng đỡ một ít, sau đó trực tiếp cất bước đi ra phía trước, lần này hắn không dám có một chút chủ quan.

    Trực tiếp uống mấy hạt đan dược, đây chính là đan dược Địa cấp trung phẩm, bình thường hắn cũng không nỡ ăn, giờ phút này lại không thể không sớm phục dụng, tuy đan dược trân quý, cũng không quý bằng tánh mạng.

    Trong tay đã xuất hiện một thanh đoản kiếm nguyên khí cấp chín, người vừa đứng ra bộ pháp dưới chân đã thay đổi, lập tức xuất hiện năm bóng ảnh quay chung quanh Tiểu Bạch.

    - Sưu sưu a...

    Đoản kiếm trong tay bộc phát ra kiếm khí giăng khắp nơi, lập tức vây Tiểu Bạch ở bên trong.

    - Biện pháp tốt, lợi dụng tốc độ.

    Hoàng đế ở một bên nhịn không được âm thầm tán thưởng, vừa rồi Đại Bạch biểu hiện cũng hù hắn sợ.

    Loại yêu thú dị chủng này làm sao lại bị Trình gia thu phục chiếm được, lực lượng Trình gia hiện tại đạt tới trình độ nào.

    - Xem đại hùng ngây ngốc đứng ở đó, một chiêu này xem ra đúng là dùng được, cho dù không thắng được cũng có thể đánh cho thế hoà không phân thắng bại, ít nhất người chắc có lẽ không có vấn đề.

    Trong nội tâm Tô Liệt thầm suy nghĩ lấy, đối với quyết đoán của mình cũng rất thoả mãn.

    Không đợi những người chung quanh nghị luận, tất cả mọi người chỉ thấy Tiểu Bạch mãnh liệt đánh về phía mặt đất.

    - Oanh!

    Lấy Tiểu Bạch làm trung tâm, phạm vi mười mấy thước trong đại điện trực tiếp sụp đổ xuống dưới, mặt đất lún xuống năm sáu mét.

    Không đúng, không phải sụp đổ, là bị lực lượng Tiểu Bạch đánh sụp xuống, Tiểu Bạch lao tới phía dưới, Lý Lượng đang vây quanh Tiểu Bạch vẫn còn chớp động cũng chợt cảm thấy không tốt.

    Mượn dùng pháp bảo phi hành ngắn ngủi hắn cũng biết, nhưng mà này quá nhanh, hơn nữa Tiểu Bạch đã tạo thành hấp lực, trực tiếp kéo hắn tới.

    Chân Lý Lượng vừa mới chạm đất, thời điểm còn muốn biến hóa thân pháp, lại cảm giác được một cổ hàn khí, thân thể Lý Lượng chớp động, nơi này rộng vài chục thước, cái hố năm sáu mét cũng không tính là gì, nhưng bất luận hắn chớp động như thế nào, cổ hàn khí kia vẫn ở phía sau hắn.

    Người chung quanh đã sớm xem ngây người, choáng váng, thân thể Tiểu Bạch không chỉ lớn hơn người bình thường một chút, vậy mà tốc độ không kém Lý Lượng chút nào, chăm chú đi theo sau lưng Lý Lượng.

    Tô Liệt nghẹn họng nhìn trân trối, đây là yêu thú sao?

    Làm sao có thân pháp di chuyển thần kỳ như vậy, đây là yêu thú sao?

    Làm sao lại quỷ kế đa đoan như vậy.

    Tô Liệt có một cảm giác đầu thiếu dùng, tại sao có thể như vậy, trong trưởng lão hội, thân pháp của Lý Lượng là mạnh nhất, vậy mà không sánh bằng một con yêu thú.

    Đột nhiên Lý Lượng phát hiện trước mắt có thêm một con gấu màu trắng, bàn chân nó đang vỗ tới mình.

    Ngăn cản không được, tránh...

    Ý nghĩ này mới xuất hiện, muốn né tránh cũng đã không còn kịp rồi, bởi vì vị trí Tiểu Bạch xuất hiện đúng là vị trí hắn vừa biến hóa, hắn toàn lực chạy nước rút, muốn đột nhiên cải biến căn bản làm không được.

    - Bành!

    Lý Lượng ngăn cản cũng không kịp ngăn cản, đầu trực tiếp bị Tiểu Bạch tát bay ra ngoài, trên không trung trực tiếp bị hàn khí đóng băng, may mắn thế nào lại bay về phía Tô Liệt.

    Tô Liệt vốn là vô cùng khiếp sợ khoát tay, cách không một chưởng đánh nát cái đầu đã đóng băng của Lý Lượng.

    Giờ khắc này, ở trong đại điện đã không có nghị luận, tất cả mọi người cảm nhận được đều là vô cùng hàn ý.

    Mà trong nội tâm những trưởng lão đứng bên Tô Liệt này đột nhiên có một cảm giác bi thương tức giận, nhất là vừa rồi Tô Liệt ra tay cách không đánh nát đầu Lý Lượng.

    Trên thực tế bọn hắn có quá nhiều sự tình cùng một nhịp thở với Tô Liệt, hơn nữa bọn hắn cũng muốn nịnh bợ Lam Mi, cho nên vừa rồi mới ủng hộ Tô Liệt, nhưng giờ phút này trong lòng đều rất bi thương.

    Giờ phút này hưng phấn nhất không phải Trình Cung, mà là Khương Vĩ Tường, nụ cười trên mặt Khương Vĩ Tường cũng đã gần không che dấu được.

    Trong nội tâm Trình Cung giật mình, không phải Đại Bạch Tiểu Bạch thủ thắng, mà là bọn hắn bạo phát ra hàn khí kia, hẳn là Cửu Huyền Hàn Khí có thể so sánh cùng Tam Vị Chân Hỏa.

    Lúc trước ngay cả lão Băng Long cũng đau khổ tìm kiếm tu luyện, không nghĩ tới Đại Bạch cùng Tiểu Bạch vậy mà trời sinh có được loại hàn khí này, tuy bây giờ còn rất yếu ớt, nhưng tương lai một khi lớn lên, uy thế không gì sánh kịp.

    Xem ra, về sau phải huấn luyện tụi nó một chút, làm sao có thể dùng tốt Cửu Huyền Hàn Khí này, ngàn vạn lần chớ lãng phí.

    Tuy trời sinh có được Cửu Huyền Hàn Khí, nhưng có thể phát huy triệt để lực lượng này hay không, lại rất khó mà nói.

    Bất quá Trình Cung tin tưởng, bọn nó đã theo mình, cái này khẳng định không thành vấn đề, hiện tại hàn khí kia chỉ là phòng ngự, so với Cửu Huyền Hàn Khí còn kém rất xa, so với Xích Viêm Chân Hỏa cùng Tam Vị Chân Hỏa cũng chênh lệch không bao nhiêu.

    May mắn là người trong sân không ai nhận thức, nếu không chỉ sợ cũng sẽ đoán ra thân phận của Đại Bạch, Tiểu Bạch, căn bản không phải yêu thú, Yêu tu gì mà là Thánh thú do thiên địa sinh ra.

    Hai cuộc tranh tài, chấm dứt đều rất nhanh, sau đó là yên lặng ngắn ngủi, sau đó có đám trưởng lão bên Tô Liệt nhìn Trình Cung.

    Ít nhất hai đầu đại hùng đã xuất thủ, còn dư lại cũng không quá mạnh.

    - Vân Đan Tông...

    Một tên trưởng lão trong đó lúc này đứng dậy, hắn nghĩ nếu ở thời điểm Tô Liệt khó khăn nhất mình lập công, về sau khẳng định tiền đồ vô lượng.

    Hắn vừa đi ra, Trình Lập liền động.

    Thân là thành viên Huyết Chiến, chính diện chiến đấu Trình Lập không có vấn đề, nhưng bọn hắn đối với ám sát cũng không kém, tuy giờ phút này không phải ám sát, nhưng mà tên trưởng lão ở đằng kia báo danh còn chưa xong, Trình Lập đã xông ra ngoài.

    Trải qua đoạn thời gian trước huấn luyện, Trình Cung đã đột phá tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, Trình Lập tại thời khắc này đem tất cả lực lượng bạo phát ra.

    Người như điện, kiếm như quang, một đạo hỏa diễm trực tiếp lóe lên.

    Chương 199: Không có một người nào bình thường

    Thời điểm Tô Liệt phát hiện, muốn nhắc nhở cũng không còn kịp rồi, sau khi ánh lửa hiện lên, Trình Lập đã lui về trong đội ngũ.

    Lại nhìn trưởng lão vừa rồi đứng ra báo danh kia, đã là mình một nơi, đầu một nẻo, mắt mở thật to tràn đầy hoảng sợ, không dám tin.

    Bởi vì Vân Đan Tông bọn họ cũng có tình báo, trong những người còn lại chỉ có Đông Phương Linh Lung là không biết, còn những người khác hắn đều biết rõ.

    Nhưng là làm cho hắn không nghĩ tới chính là, người tuổi còn trẻ kia không đợi hắn nói xong danh tự, liền chém giết hắn.

    Khủng bố, quá kinh khủng, thủ hạ của Trình Cung sao biến thái như vậy.

    Cái này so với hai bạch hùng vừa rồi càng thêm thống khoái, quá đột nhiên.

    - Cái này không giống giao đấu a?

    - Chó má, đây cũng không phải là võ đài, này là sinh tử tương bác, trong giang hồ nào có nhiều chuyện như vậy, hắn đứng ra còn không phòng bị, còn ở đằng kia trang bức báo họ tên, không phải muốn chết là cái gì.

    Một màn này quá mức kinh người, so vừa rồi Đại Bạch, Tiểu Bạch làm cho người ta rung động không yếu hơn chút nào, hơn nữa càng thêm đột nhiên.

    Giờ phút này chẳng biết tại sao, mà ngay cả những người nghị luận kia cũng biến thành lặng lẽ truyền âm, không dám tùy ý nói ra âm thanh.

    Không thể nào, Trình Lập làm sao có thể đạt tới loại trình độ này, hắn cũng không quá đáng là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy mà thôi, làm sao lại mạnh mẽ đến loại trình độ này?

    Cho dù tình báo có sai, cũng không có thể xuất hiện sai số lớn như vậy, tại sao có thể như vậy.

    Hoàng đế càng không dám tin, đối với một ít thành viên trọng yếu của Trình gia, hắn đều thời khắc chú ý, Trình Lập với tư cách Phó tiên phong Huyết Chiến, hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua, nhưng này cùng trong tình báo có sai số quá lớn.

    Trình gia, chẳng lẽ mình thật sự cần phải nghe Lam Mi Thái thượng trưởng lão, không nên đơn giản đụng Trình gia sao?

    Lực lượng của bọn hắn vượt ra khỏi mình biết quá nhiều, nếu như đám trưởng lão ủng hộ mình chết hết không còn, vị trí tông chủ của mình chỉ sợ cũng rất khó bảo trụ.

    Nhưng bây giờ là tên đã lên dây, không phát không được, giờ phút này Tô Liệt cũng lâm vào cảnh tiến thối lưỡng nan.

    Thời điểm ánh mắt của hắn nhìn về phía Trình Cung, trong mắt hiện lên hàn mang, giết, nhất định phải giết Trình Cung.

    Chỉ cần giết Trình Cung, mình có thể trực tiếp đàm phán cùng Hoàng đế, hắn cũng không hy vọng mình vứt bỏ khống chế Vân Đan Tông, cùng lắm thì mình cho hắn nhiều lợi ích hơn nữa, nhưng nhất định phải giết Trình Cung, ba phen mấy bận đối nghịch cùng mình.

    - Thần Hành, Ân, có một chút cảm giác như vậy, nếu như Trình Lập có thể đột phá đến Thoát Tục kỳ mà nói, ngược lại là có thể truyền thụ thần thông Thần Hành Bộ này cho hắn.

    Tốc độ không sai, sau này sẽ rất hữu ích cho hắn.

    Trình Cung nhìn xem, trong nội tâm âm thầm nghĩ.

    - Hèn hạ, đột nhiên ra tay tập kích.

    - Có chủ tử thế kia tất nhiên có thủ hạ đê tiện, vậy mà dám đánh lén.

    Sửng sốt một chút, ba gã trưởng lão còn lại mới phản ứng qua, có người lập tức chỉ vào Trình Cung cùng Trình Lập chửi ầm lên, vô cùng tức giận.

    - Đại thiếu ngươi thân phận gì, loại chuyện này để cho ta tới là được rồi, đứng đầu Tứ đại hại vừa ra khỏi miệng, ta sợ bọn họ trực tiếp thổ huyết chết, như vậy không phải Bạch thúc cùng Linh Lung tỷ không còn cơ hội ra tay sao?

    Bàn Tử không đợi Trình Cung mở miệng, đã đứng ra trước.

    Trực tiếp chỉ một ngón tay vào ba cái trưởng lão còn lại đang kêu gào:

    - Im, kêu la cái gì, ngươi cho rằng đây là chơi đùa sao, còn phải hỏi ngươi chuẩn bị xong chưa.

    Ngươi cho rằng đây là lôi đài sao, còn báo họ tên, các ngươi sống nhiều như vậy sao một chút đầu óc cũng không có.

    Thua không nổi thì nhận thua, chơi không dậy nổi hãy mau xéo đi, sợ chết không dám lên còn ở đó lên tiếng.

    Vừa rồi hắn đã đứng ra, cái kia chính là xuất chiến, đánh chết không oán, các ngươi còn ở đằng kia kêu gào cái gì.

    Tô Liệt, giống như đại thiếu nói, nếu ta là ngươi đã sớm nhào đầu vào thùng nước tiểu chết cho rồi, chứ không đứng đó trừng mắt đâu.

    Những người này sao có thể so miệng lưỡi cùng Bàn Tử, Bàn Tử mới nói mấy câu đã khiến cho bọn chúng á khẩu không trả lời được, hung khẩu chu lên, trong mắt bốc hỏa, muốn xông lên giết Bàn Tử.

    Bọn hắn vừa có người đứng ra, Bạch Khải Nguyên đã cất bước tiến lên, bất luận là hàn khí của Đại Bạch, Tiểu Bạch vừa rồi, hay là một đạo hỏa quang của Trình Lập chém giết đối thủ, cũng không bằng một bước kinh người này của Bạch Khải Nguyên.

    Lập tức tất cả nhìn về phía Bạch Khải Nguyên, mọi người cảm giác được như hồn phách mất đi, không ít người trực tiếp xụi lơ dưới đất, có mấy cái liên tiếp lui về phía sau.

    Cho dù một ít người lực lượng cường đại, căn cơ thâm hậu, cũng đều vội vàng nín thở tập trung tư tưởng, vận chuyển công pháp, thu liễm tâm thần.

    Mà ngay cả Hoàng đế thân là cửu ngũ chí tôn cũng lui về phía sau một bước, trong nội tâm vô cùng khiếp sợ.

    Khi nào lực lượng Bạch Khải Nguyên đã cường đại đến như vậy, ngành tình báo ghi lại về Bạch Khải Nguyên cũng có vấn đề, còn có khí thế hung ác, sát khí này, rõ ràng không giống với lúc trước.

    Hôm nay có quá nhiều chuyện vượt qua tưởng tượng, người khiếp sợ không chỉ là Hoàng đế, Tô Liệt cũng ngốc tại đó, cả đám bọn hắn đều làm sao vậy.

    Hung, quá hung, sát khí kia đập vào mặt, quỷ thần né tránh, khí thế hung ác phô thiên cái địa.

    Trước kia Bạch Khải Nguyên làm cho người ta cảm giác hung, chủ yếu là bởi vì tướng mạo lớn lên của hắn, cộng thêm sát khí bên trên chiến trường tích lũy xuống.

    Nhưng hiện tại thì không giống, có Trình Cung chỉ điểm, còn có bảo vật kia phụ trợ, Bạch Khải Nguyên đã bắt đầu hiểu được vận dụng sát khí của mình như thế nào.

    Tập hợp sát khí nhiều năm giết chóc, đây cũng là nguyên nhân hôm nay hắn trở nên cường đại, cơ hồ nửa chân bước vào Thoát Tục kỳ.

    Cũng chỉ có Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông còn có thể hơi đỡ một ít, nhưng cũng đều vận công chống cự.

    Ân, khí thế hung ác, sát khí này, phóng ra ngoài nhìn như một chiến trường lớn, tuy không thể cụ thể khống chế công kích người khác, nhưng hiệu quả vẫn rất tốt, nếu như có thể trực tiếp ảnh đến tâm linh đối phương, công kích tâm linh đối phương, thì khi đó có thể giết người trong vô hình.

    - Xem ra, về sau thời điểm đi ra ngoài cần phải cho Bạch thúc nhiều Hung Địa Đồ hơn một chút, để cho hắn có thể thật sự vận dụng hung khí, như vậy mới có thể có thành tựu rất cao.

    Thời điểm người khác sợ hãi thán phục, thì Trình Cung lại không hài lòng bắt đầu tính cải tiến.

    Những người khác còn như thế, thì đối thủ vừa đứng ra bị Bạch Khải Nguyên nhìn chằm chằm vào có thể thảm rồi, trong chớp nhoáng này hắn cảm giác mình giống như lọt vào Tu La Địa Ngục, vô số yêu ma quỷ quái hung tàn muốn hủy diệt hắn, hắn như muốn mê mang, vốn hắn đã yếu hơn Bạch Khải Nguyên, lại vội vàng nghênh chiến, nên mới ngăn cản hai chiêu đã bị Bạch Khải Nguyên giết chết.

    Thoạt nhìn Bạch Khải Nguyên so với Đại Bạch, Tiểu Bạch, Trình Lập tốn tới hai chiêu, nhưng vì sự tình phía trước quá dọa người, sau khi đối phương sớm có chuẩn bị còn có thể như thế, hơn nữa là chính diện đuổi giết, rung động tất nhiên không kém mấy trận trước.

    Chỉ còn lại hai gã trưởng lão ngồi đằng kia, giờ phút này thời điểm bọn hắn còn chưa có quyết định, đột nhiên Khương Vĩ Tường âm thầm truyền âm khuyên bọn hắn, lựa chọn như thế nào tự bọn hắn quyết định.

    Giờ phút này bọn hắn còn có đường lui sao, không thể nào, lúc này lui cùng chết còn có cái gì khác nhau.

    Một người trong đó nhìn về phía Đông Phương Linh Lung, cũng may, đối thủ của mình là một nữ nhân, tuy nàng mang che mặt, nhưng mà có thể nhìn ra tuổi nàng không lớn lắm, bảo vệ tánh mạng, đúng, bảo vệ tánh mạng làm chủ, không được liền nhận thua.

    Chẳng lẽ thủ hạ Trình Cung mang đến ai cũng biến thái sao, với lại mình cũng không phải đèn đã cạn dầu, trong nội tâm nghĩ vậy, hắn đã đi về phía trước.

    Không cần ai nói, trưởng lão này đã có chủ ý sau khi giao thủ thấy tình hình không đúng liền nhận thua, cẩn thận cất bước, toàn thân vận đủ lực lượng nhìn chằm chằm vào Đông Phương Linh Lung.

    Hắn cũng hấp thụ giáo huấn mấy người trước kia, không báo tên, không ra chiêu trước, coi chừng phòng bị.

    Nếu như không phải xem Đông Phương Linh Lung là một nữ hài, chỉ sợ giờ phút này hắn sẽ không dám ra, dù sao vừa rồi Đại Bạch, Tiểu Bạch, Trình Lập, Bạch Khải Nguyên, bọn hắn giết người quá dữ tợn.

    Lúc này, người chung quanh cũng cũng thoáng nhẹ nhàng thở ra, bởi vì bọn họ thấy Đông Phương Linh Lung bước rất chậm vào giữa sân, tránh đi rãnh to do Tiểu Bạch tạo thành vừa rồi, cũng may không gian đại điện này rất lớn.

    Sự tình vừa rồi quá khẩn trương, quá ám kích, làm cho bọn họ không có thời gian thở dốc, hiện tại rốt cục có cơ hội thở dốc thoáng một phát.

    - Phượng...

    Hoàng...

    Lại làm cho chẳng ai ngờ chính là, vừa mới đi tới trung ương, thời điểm trưởng lão kia còn không có di chuyển hay toàn lực phòng ngự, trong miệng Đông Phương Linh Lung đột nhiên phát ra mấy chữ.

    Những người khác không biết, nhưng mà mấy nhân vật thần bí một mực ngồi ở chỗ kia, còn có trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông đều mãnh liệt đứng lên.

    Phượng Hoàng Triển Sí, thần thông Đông Phương gia tộc, nàng là người nào, làm sao có thần thông Đông Phương gia tộc?

    Không thể nào, Siêu Phàm kỳ thi triển thần thông?

    Trình Cung rất bất đắc dĩ lau mồ hôi, chỉ có thể âm thầm cảm thán, coi như các ngươi xui xẻo.

    Từ khi bọn hắn cướp tiểu Tuyết trong tay Đông Phương Linh Lung, tuy Đông Phương Linh Lung rất ít nói, thậm chí bình thường mang mạng che mặt nhìn không thấy biểu lộ, nhưng mà Trình Cung có thể cảm nhận được một cỗ lửa giận trong nàng.

    Trước kia vì trợ giúp bọn người Trình Cung tu luyện, nàng dốc sức liều mạng luyện chế đan dược, giống như là một người uống rượu để mình quên đi, còn nàng là dùng luyện đan để cố quên.

    Trước khi lên Vân Đan Tông, tuy nàng chưa nói một câu, nhưng Trình Cung có thể cảm nhận được nàng tùy thời đã chuẩn bị giết người, Trình Cung tin tưởng, vì cứu tiểu Tuyết, dù lần này thiêu trụi Vân Đan Tông nàng cũng không tiếc, cái loại cảm giác này rõ ràng như thế, thế cho nên hôm nay Đông Phương Linh Lung ở dưới tình huống tất thắng, đi lên liền thi triển thần thông Trình Cung cũng không có ngăn trở.

    Trình Cung biết bởi vì Đông Phương Linh Lung có kỳ ngộ trước kia, cộng thêm tinh thần lực của nàng cường đại, cho nên mới có thể vượt qua chướng ngại lực lượng, ở Siêu Phàm kỳ liền nắm giữ một ít thần thông của Đông Phương gia tộc.

    Sau khi trải qua sự tình lần trước, lực lượng của nàng tăng lên rất nhiều, thể chất cũng cải biến rất nhiều.

    Hơn nữa lần này đối thủ của nàng cũng không nhiều, cũng không mạnh, Trình Cung tin tưởng cho dù Đông Phương Linh Lung thi triển Phượng Hoàng Triển Sí, nguy hiểm cũng sẽ không quá lớn, lúc này mới không có ngăn trở.

    - Ta...

    Ách...

    Thần thông, ta không nhìn nhầm chứ, một tiểu cô nương làm sao có thể thi triển thần thông.

    Trưởng lão này đã choáng váng, phản ứng đầu tiên là chuẩn bị nhận thua, nhưng mà không đợi hắn nhận thua, đã cảm giác nguyên khí trong thân thể mình bắt đầu thiêu đốt, huyết dịch cũng đang thiêu đốt, thân thể khẽ động cũng không thể động đậy.

    - Oanh!

    Trước khi còn cần phục dụng rất nhiều Nguyên Khí Đan mới có thể thi triển, giờ phút này một là phạm vi nhỏ, đối thủ ít, hai là lực lượng tăng lên.

    Đông Phương Linh Lung bằng vào lực lượng bản thân liền thi triển Phượng Hoàng Triển Sí, địa phương nàng khống chế, hỏa diễm có thể đốt cháy hết thảy.

    Ở dưới ánh mắt mọi người, trưởng lão kia dốc sức liều mạng muốn hô nhận thua liền dần dần bốc cháy lên, rất nhanh hóa thành hư vô.

    Chương 200: Cái này gọi là tài sản tư nhân

    Tại sao có thể như vậy, như thế nào sẽ biến thành như vậy, trong nội tâm Tô Liệt điên cuồng hò hét, không thể tin được hết thảy thật sự.

    Từ Đại Bạch, Tiểu Bạch bắt đầu, hết thảy liền hoàn toàn thoát ly khống chế, thoát ly quỹ đạo, các sự tình ngay cả tưởng tượng cũng không tưởng tượng nổi lại không ngừng phát sinh.

    Yêu thú dị biến có được năng lực đặc thù thì thôi đi, còn con mẹ nó có bộ pháp, hơn nữa còn cao hơn bộ pháp của Vân Đan Tông mình, đây coi là chuyện gì a, còn có để cho người sống nữa hay không.

    Còn có người kia, chính diện ra tay mà giống như ám sát.

    Còn Bạch Khải Nguyên, vốn là gia hỏa chung thân vô vọng đạt tới Thoát Tục kỳ, hiện tại vừa ra tay là hung khí phô thiên cái địa, chỉ là hung khí cũng đủ cho người chết khiếp.

    Những người này thì cũng thôi đi, hiện tại, hiện tại sao còn xuất hiện một tiểu cô nương, làm cho trưởng lão của mình muốn nhận thua cũng làm không được.

    Đông Phương gia tộc, đúng vậy, Lam Mi Thái thượng trưởng lão đã từng nói qua, có một người của Đông Phương gia tộc, khó trách...

    Bởi vì Tô Liệt vô cùng phẫn nộ, đều có chút hồ đồ rồi, thẳng đến lúc này mới hoàn toàn kịp phản ứng, người này là người của Đông Phương gia tộc.

    Thế nhưng mà, tại sao người Đông Phương gia tộc lại giúp Trình gia, tiểu nha hoàn kia là người của nàng sao, nhưng xem dáng vẻ phẫn nộ kia của nàng, giống như mình đoạt muội muội của nàng vậy.

    Giờ phút này Tô Liệt cũng bắt đầu cảm giác nghĩ mà sợ, Đông Phương gia tộc cũng không phải là gia tộc mà Vân Đan Tông có thể đắc tội.

    Đừng nói hắn, mà ngay cả trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cũng từ chỗ ngồi đứng lên, giật mình nhìn Đông Phương Linh Lung.

    Ý nghĩ của bọn hắn đều đồng dạng, tại sao Trình gia có thể có người Đông Phương gia tộc, có thể ở Siêu Phàm kỳ sử dụng thần thông, cho dù ở Đông Phương gia tộc cũng là nhân vật tuyệt thế thiên tài ah.

    Mấy thần bí nhân một mực như xem cuộc vui đồng dạng không ngừng truyền âm, hiển nhiên đang thương lượng chuyện gì đó.

    Bất luận vừa rồi Hoàng đế đến, hay là chuyện trước kia phát sinh, bọn hắn vẫn luôn không quá để ý, giống như là mấy đại nhân xem một đám hài tử nô đùa, thẳng đến lúc này bọn hắn rốt cục đã có phản ứng, hơn nữa tương đối khiếp sợ.

    - Thật không nghĩ tới, vậy mà còn có một người mạnh nhất đấu cuối cùng.

    Lần đầu tiên thấy được, nguyên lai Siêu Phàm kỳ có thể sử dụng thần thông, thật bất khả tư nghị.

    - Thua, Vân Đan Tông thua triệt để.

    - Quá kinh khủng, làm sao Trình gia lại có lực lượng mạnh như vậy, trách không được Trình Cung này trước kia hung hăng càn quấy ở Vân Ca Thành, sự tình bá đạo gì cũng có, nếu ta có một đám người như vậy, còn có một gia gia là thiên hạ binh mã Đại nguyên soái bảo kê, ngay cả Hoàng đế ta cũng không sợ...

    - Hư...

    Chớ nói lung tung...

    Người chung quanh quá mức hưng phấn, nhưng mà còn có một chút thanh tỉnh lên tiếng nhắc nhở, nhưng những lời này vẫn tránh không được rơi vào trong tai Hoàng đế.

    Sắc mặt Hoàng đế rất khó coi, nhưng hơn nữa là khiếp sợ, khiếp sợ tột đỉnh đại điển Vân Đan Tông, hôm nay cho hắn quá nhiều ngoài ý muốn, quá nhiều không tưởng được.

    - Thế nào, thấy ngu chưa, ngươi ngây người ra đó làm gì?

    Trình Cung cười cười, cất bước đi về phía trước một bước, nhìn Tô Liệt nói:

    - Sáu cuộc tỷ thí ta đã thắng năm trận, nhưng mà ta nghĩ ngươi nhất định rất chờ mong so với ta một hồi, bởi vì giết ta ngươi có thể không thừa nhận hết thảy, ngươi, còn có những người khác hiện tại nhất định rất muốn giết ta, được rồi, đại thiếu cho ngươi cơ hội này, đến đây đi.

    - Đến...

    Chỉ là mấy câu nói đó, thoáng cái nổ tung hiện trường, so với vừa rồi càng thêm điên cuồng.

    - Đầu hắn bị yêu thú đá sao, cho dù bảy người bảy cuộc tranh tài, hắn đã thắng năm trận, còn so cái gì ah.

    - Hắn bất quá là Phạt Mạch kỳ, hắn cho hắn là người của Đông Phương gia tộc sao.

    - Cho dù vượt cấp khiêu chiến cũng có hạn a, Tô Liệt là tồn tại nửa bước vào Thoát Tục kỳ.

    - Cái này điên rồi, đây không phải muốn chết sao, lại còn một đánh hai.

    - Thật không biết hắn nghĩ như thế nào, chẳng lẽ loại tình huống này còn có biện pháp, nếu như Phạt Mạch kỳ có thể đánh bại nửa chân đạp đến Thoát Tục kỳ, trừ khi nam nhân có thể sanh con.

    - Hồ đồ, thắng thế là được, còn muốn làm gì nữa chứ?

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông dùng thanh âm chỉ có chính nàng có thể nghe được nói.

    - Tiểu tử có ý tứ, trưởng lão ta ngược lại là muốn nhìn, tiểu gia hỏa Phạt Mạch kỳ đấu cùng nửa chân bước vào Thoát Tục kỳ như thế nào.

    Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên rất vui vẻ, tuy đều là trưởng lão môn phái, nhưng mà lực lượng của Vân Nguyệt Thiên cũng không phải trưởng lão Vân Đan Tông có khả năng so sánh, hắn so với Lam Mi cũng không kém bao nhiêu.

    Vốn là hắn vẫn còn cân nhắc, hình như Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông quen biết với Trình Cung, bằng tình huống tranh đấu gần đây giữa Nguyên Thủy Ma Tông cùng Phong Vân Kiếm Tông, nếu như mình muốn giết chết Trình Cung, không biết Thánh nữ này có thể quản hay không, hiện tại tốt rồi, chính hắn muốn chết.

    - Coi như là Thái tử cùng Thất hoàng tử cũng chưa hẳn có thực lực bực này, cho dù ngươi ẩn dấu thực lực cũng không thể nào là đối thủ của Tô Liệt, huống chi là hai người, trẫm ngược lại muốn nhìn ngươi có thể đùa nghịch ra cái gì.

    - Đại thiếu, tiêu diệt lão già không biết xấu hổ gia hỏa kia đi.

    - Đại thiếu đừng nể mặt mũi ta, chơi hắn đi.

    - Đáng tiếc lần này chúng ta không có cơ hội xuất thủ, đại thiếu, nhìn ngươi đó.

    Mấy người Bàn Tử, Ba Phong, La Anh Hùng ở một bên hưng phấn trợ trận, hiện tại đừng nói Trình Cung muốn chiến cùng Tô Liệt, cho dù dưới tình huống Trình Cung chuẩn bị nói muốn chiến cùng thần, cho dù bọn họ đánh không lại nhưng cũng sẽ ở một bên hò hét trợ uy.

    Chỉ cần Trình Cung nói có thể thắng, bọn hắn sẽ không cho là thất bại, thủ đoạn của Trình Cung chỉ có bọn hắn rõ ràng nhất.

    - Giết hắn đi.

    Mặt mũi, hiện tại có mặt mũi gì nữa, mặt mũi đã sớm mất hết.

    Giờ phút này Tô Liệt đã không để ý tới người khác nói cái gì, thấy Trình Cung vậy mà còn muốn động thủ, hắn lạnh lùng hạ lệnh.

    - Ân.

    Tên trưởng lão còn lại cùng sửng sốt một chút, bởi vì vừa rồi hắn nhìn thấy đồng bạn bị giết mà không thể tin nổi, người cuối cùng ngay cả muốn đầu hàng cũng không có cơ hội.

    Trong nội tâm hắn đã sợ, bởi vì lúc đầu bọn hắn nghĩ, chiến đấu sẽ không tới tình trạng thảm thiết như vậy.

    Trên thực tế sáu người bọn hắn ủng hộ Tô Liệt, chẳng ai ngờ rằng sẽ chết, bọn hắn chỉ cho rằng đây là một hồi đứng thành hàng.

    Mặc dù đứng thành hàng thất bại, tối đa là ly khai Vân Đan Tông mà thôi, không nghĩ tới lập tức liền đối mặt tử vong.

    Cho tới giờ khắc này cái trưởng lão kia còn có chút không có hồi phục tinh thần, nhưng Tô Liệt hét một tiếng làm cho hắn giật mình, một cái Phạt Mạch kỳ, huống chi Tô Liệt đã nói:

    - Giết hắn đi, về sau ngươi chính là phó tông chủ Vân Đan Tông.

    Hai tay Tô Liệt chắp ở phía sau, lửa giận trong lồng ngực thiêu đốt.

    Vì cái gì Nam Tuấn Anh mời Thái thượng trưởng lão còn chưa có trở lại, chẳng lẽ xảy ra biến cố gì hay sao?

    Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, quan trọng nhất là trong lời nói Tô Liệt mang theo sát ý nồng đậm, nếu như lúc này không lên mà nói, Tô Liệt cũng sẽ không bỏ qua chính mình.

    Trác Thái quyết định chắc chắn, cũng không tin một Phạt Mạch kỳ còn có thể như những người trước kia, chỉ cần mình thăm dò thoáng một phát đừng quá sâu vào, sau đó Tô Liệt sẽ ra tay.

    Nghĩ đến chỗ này, Trác Thái chỉ về phía trước nửa bước, đưa tay lăng không bổ xuống một chưởng.

    Hắn tu luyện là Thanh Ti Cách Không Chưởng, hắn vừa bổ chưởng ra ngoài, lập tức bay ra vô số đạo kình khí như tơ, nhanh chóng vây quanh Trình Cung vào trong, cách không ra tay, điều khiển có cảm giác tự nhiên.

    - Hồng Lưu Chiến Đao.

    Nhưng vào lúc này, trong đám người sau lưng Trình Cung, không ngờ lão Mã đột nhiên nhảy ra, giờ phút này hắn cũng không có trực tiếp sử dụng Ẩn Linh Đao, dù sao bây giờ Ẩn Linh Đao còn không thuận tiện công khai ánh sáng, hắn cầm chỉ là một thanh nguyên khí bình thường.

    Nhưng dù vậy, Hồng Lưu Chiến Đao cũng bộc phát ra uy thế kinh người, cuồn cuộn đung đưa, mang theo tất cả, nếu người bình thường thi triển, áp lực đối với Tinh thần lực sẽ rất lớn, nhưng giờ bây lão Mã là khôi lỗi, căn bản không chịu ảnh hưởng này.

    - Mau lui lại, coi chừng.

    Tô Liệt sớm có chuẩn bị, sau khi đột nhiên thấy bên cạnh có người xuất đao, lập tức bay ra như một đạo quang mang, như trường hồng quán nhật, chiếu rọi bầu trời.

    Mọi người cảm giác trước mắt tối sầm, đây là bởi vì hào quang quá sáng mới tạo thành kết quả như vậy.

    - Ah!

    Tô Liệt chặn chiêu Hồng Lưu Chiến Đao này của lão Mã, nhưng mà lực lượng hai chiêu này đều quá cường đại, hơn nữa Trác Thái trưởng lão này vừa bắt đầu tập kích là mượn nhờ Thanh Ti ngưng tụ pháp lực, cũng bởi vậy đã bị liên quan đến, người trực tiếp bị chấn đắc bay về sau.

    Đột nhiên như ánh nắng mặt trời chiếu rọi, lại có lực lượng cường đại oanh kích, trước mắt Trác Thái lập tức đen kịt một mảnh, đồng thời thân thể cũng bị chấn vỡ vụn nhiều chỗ, thất khiếu phún huyết.

    Quả nhiên có bẩy rập, quả nhiên có vấn đề, cũng may bảo vệ còn sống sót, còn lại mặc kệ như thế nào đều không quan hệ cùng mình.

    Trác Thái bị đánh bay lại âm thầm may mắn, nhưng ngay trong nháy mắt này, hắn cảm giác được một thanh đoản đao xẹt qua yết hầu mình, tốc độ cũng không nhanh, lực lượng cũng không mạnh mẽ.

    Tối đa cũng tương đương với Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, nhưng thời gian xuất hiện lại vừa lúc Trác Thái mất đi năng lực phản kháng.

    - Oanh!

    Từ lúc bắt đầu đến nay, lần thứ nhất đối bính mạnh nhất, hai tồn tại vô cùng tiếp cận Thoát Tục kỳ va chạm kịch liệt.

    - Bành!

    Nháy mắt sau đó, tất cả mọi người nghe được một thanh âm nặng nề rơi trên mặt đất, chỉ thấy cổ Trác Thái phún huyết, bay ra ngoài đã mất đi khí tức, chết đến không thể chết lại.

    Sau một khắc lão Mã đã đứng ở trước người Trình Cung, chỉ là Nguyên khí cấp sáu hắn sử dụng đã có vết nứt, đó là vì lượng cường đối bính quá cường đại tạo thành.

    Tuy Tô Liệt vững vàng đứng lại, một thanh phi kiếm chói mắt lơ lửng trước người, nhưng sắc mặt của hắn lại rất khó coi.

    Vân Đan Tông dùng luyện đan nổi danh, nhưng hắn trước kia cũng có kỳ ngộ đạt được thanh linh khí hạ phẩm Liệt Dương Kiếm này.

    Nguyên lai bên trên Liệt Dương Kiếm chỉ có một chữ “Dương”, Liệt Dương Kiếm là Tô Liệt căn cứ danh tự này đặt ra.

    - Vậy mà dám nói lấy một địch hai, quả thực vô sỉ, ngươi không phải ăn nói khéo léo, có thể càn quấy sao, hiện tại ngươi còn có cái gì để nói.

    Này nếu không phải trước kia liên tiếp thất bại, nếu không phải cảm giác sự tình không ổn, Tô Liệt cũng không có loại ngữ khí này.

    Tô Liệt vừa nói vừa âm thầm dùng Tinh thần lực dò xét tình huống chung quanh, vì sao Lam Mi Thái thượng trưởng lão còn chưa tới, cho dù Nam Tuấn Anh không đi báo tin thì cũng phải tới.

    Trình Cung đưa tay lăng không phất một cái, lập tức có một thanh đoản đao bay trở về, Trình Cung đưa tay lấy ra một cái ghế dựa trực tiếp nằm trên đó.

    - Ngươi lần này coi như rất thông minh, không có quá xấu mặt, không hiểu thì hỏi.

    Cái này gọi là khôi lỗi, khôi lỗi của ta giống như thanh Linh khí hạ phẩm trong tay ngươi, đều là tài sản tư nhân, chẳng lẽ vũ khí ngươi cầm cũng là người sao?
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 5


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 201: Thiên Cương Đao Trận

    - Khôi lỗi, khôi lỗi là cái quái gì?

    - Không biết, chắc có lẽ là người bị khống chế a.

    - Cầm khôi lỗi so với vũ khí, vũ khí là vật chết, chẳng lẽ khôi lỗi cũng là vật chết?

    - Không biết, nhưng khôi lỗi này thật lợi hại, có thể phát ra một kích mạnh như vậy, cái kia chỉ sợ đã có thể so với Thoát Tục kỳ rồi.

    ...

    Ở đây đại đa số người căn bản không biết khôi lỗi là vật gì, đều rất ngạc nhiên, đồng thời cũng rất tò mò nghị luận lấy.

    - Có khôi lỗi, hơn nữa còn là khôi lỗi nửa chân bước vào Thoát Tục kỳ, từ nơi nào hắn có được?

    Đa số người không biết, nhưng tồn tại như trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên... tự nhiên biết rõ, càng biết rõ khôi lỗi là vật gì càng cảm giác được khiếp sợ.

    - Khôi lỗi!

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông hơi có chút kinh ngạc lầm bầm lầu bầu, hôm nay Trình Cung thật sự cho nàng kinh hỉ nhiều lắm.

    Khôi lỗi, thật là khôi lỗi?

    Tô Liệt không dám tin nhìn lão Mã, thân là tông chủ Vân Đan Tông, hắn cũng biết một ít sự tình về khôi lỗi, nhưng mà chỉ là từ sách vở cùng trong miệng người khác nghe được, chính thức nhìn thấy khôi lỗi này vẫn là lần đầu tiên.

    Về tính chất khôi lỗi Tô Liệt cũng biết, một khi luyện chế thành khôi lỗi, xác thực giống như binh khí, đã không thể độc lập suy nghĩ.

    Một khi mất đi chủ nhân khống chế, hắn không có một chút uy lực cùng tác dụng, mà bản thân hắn thì thuộc về một bộ phận của chủ nhân.

    - BA~!

    Chứng kiến Tô Liệt không ra, ngón tay Trình Cung nhẹ nhàng phất lên, hai thanh đoản đao đã bay tới trước người lão Mã.

    Chiến đao trong tay Lão Mã lập tức hóa thành một đạo lưu quang bay tới Tô Liệt, tiện tay chụp lấy hai thanh phi đao mà Trình Cung ném tới, người đã trực tiếp nhảy lên, giống như gió phóng tới Tô Liệt.

    - Thân pháp này... là thân pháp của Phong Vân Kiếm Tông ta...

    Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên thấy lão Mã thi triển thân pháp xông lên, lập tức nhận ra thân pháp lão Mã đang thi triển.

    Mặc dù Liệt Dương Kiếm cùng Liệt Nhật Kiếm của La Anh Hùng chỉ lệch một chữ, nhưng khác biệt cách xa vạn dặm, Liệt Dương Kiếm chính là linh khí hạ phẩm, lực lượng cường đại.

    Hào quang tỏa ra trước kia, là một trong các khả năng đặc biệt của Liệt Dương Kiếm.

    Ngón tay Tô Liệt nhẹ nhẹ một chút, Liệt Dương Kiếm xoay tròn chém tới chiến đao của lão Mã, nguyên vốn chiến đao đã bị hao tổn nghiêm trọng, lúc này bị Liệt Dương Kiếm trùng kích liền vỡ vụn.

    Lập tức Liệt Dương Kiếm không đợi lão Mã vọt tới phụ cận, đã phát ra ánh sáng như mặt trời ban trưa, hào quang bao phủ hết thảy, lập tức kiếm đã biến mất bên trong tia sáng này.

    Tô Liệt học được Ngự Kiếm Thuật là từ này Liệt Dương Kiếm, uy lực cũng tương đối cương mãnh, lão Mã cầm hai thanh đoản đao trong tay trùng kích khoảng cách gần.

    - Đương đương đương...

    Một hồi tiếng va đập kịch liệt, dồn dập, liên miên không dưới trăm lần va chạm.

    Song đao trong tay lão Mã, công kích giống như gió táp mưa rào, coi như là lực lượng hai bên tương xứng, nhưng mà chính diện cầm đao đối bính cùng Linh khí hạ phẩm cũng không phải người bình thường có thể làm được.

    Tuy không có lên sân khấu, nhưng mà những ai đạt tới Siêu Phàm kỳ có được pháp lực đều rất rất rõ ràng uy lực của linh khí hạ phẩm này.

    Hơn nữa Ngự Kiếm Thuật uy lực kinh người, người bình thường muốn đối kháng Ngự Kiếm Thuật, đều áp dụng phương pháp tránh mạnh đánh yếu, sau đó nghĩ biện pháp tập kích chủ nhân, có can đảm chính diện chống lại phi kiếm cũng không nhiều.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lại một lần oanh kích mãnh liệt, thân thể lão Mã bị đánh bay ra ngoài hơn mười mét, sau khi hạ xuống, trên thân thể mang theo lực lượng cường đại làm cho mặt đất nhao nhao nổ tung.

    Nhưng mà đoản đao thoạt nhìn chỉ là Nguyên khí cấp ba lại không có bất kỳ tổn thất nào, Trình Cung nhìn không khỏi lộ ra dáng tươi cười, biết rõ đoản đao này không phải Nguyên khí cấp ba đơn giản như vậy.

    - Ân!

    Tô Liệt kêu lên một tiếng buồn bực, vậy mà hắn cũng bị Liệt Nhật Kiếm truyền đến lực lượng chấn đắc lui về sau một bước.

    Lão Mã hoàn toàn không có bất kỳ mệt mỏi, vừa lui lại liền nhào tới công kích tiếp, Tô Liệt vội vàng khống chế Liệt Nhật Kiếm ngăn trở.

    Lão Mã trùng kích, công kích như cuồng phong bão táp, chớp động trong lúc đó như gió như điện, Tô Liệt vốn là thấy Trình Cung nằm ở kia nhàn nhã nhìn thi đấu còn muốn ra tay đối phó hắn, nhưng bị lão Mã làm cho không dám có một chút phân tâm.

    Nhưng mà có giáo huấn trước kia của Trác Thái, chung quanh thân thể của hắn một mực có mấy tầng hộ thể bảo hộ lấy, dùng lực lượng của Trình Cung, cho dù Tô Liệt đứng bất động ở đó cho Trình Cung ra tay, cũng khó có khả năng làm hắn bị thương.

    Trình Cung thực sự không vội, hắn thoạt nhìn nhàn nhã vô cùng, trên thực tế giờ phút này tinh thần lực của hắn đang toàn lực vận chuyển, lão Mã có thể đạt đến trạng thái bây giờ, bức bách Tô Liệt đến thế kia hoàn toàn là hắn đang thao túng.

    Chỉ là biểu hiện bên ngoài, không có bất kỳ người nào có thể nhìn ra mà thôi.

    Luyện chế khôi lỗi, bản thân là tăng lực lượng của hắn lên tới một cái cực hạn, thân thể của hắn thực tế so với Thoát Tục kỳ bình thường cũng mạnh mẽ hơn nhiều, loại công kích trực tiếp kia càng không phải Siêu Phàm kỳ có khả năng có.

    Nếu quả thật mà liều mạng, ngoại trừ uy lực thần thông ra, cho dù lão Mã liều mạng cùng Thoát Tục kỳ tầng ba trở xuống cũng không có vấn đề gì.

    Cũng chỉ có thân thể lão Mã, mới có thể không sợ lực lượng phản chấn cường đại của Linh khí, không sợ Linh khí hạ phẩm Liệt Nhật Kiếm đánh vào, đây cũng là nhờ phi đao của Trình Cung không giống bình thường, nếu như bình thường, ở dưới loại công kích trùng điệp này, đã sớm gãy mất từ lâu.

    - Tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ khôi lỗi thật sự mạnh như vậy, Linh khí hạ phẩm có thể nâng cao sức chiến đấu của mình gấp đôi, bình thường chỉ cần không có đạt tới Thoát Tục kỳ, cho dù hai ba người cũng không phải là đối thủ của mình, hôm nay cái khôi lỗi này vậy mà làm cho mình chật vật ứng đối, quả thực quá ghê tởm.

    Mình sử dụng là Linh khí hạ phẩm Liệt Dương Kiếm, nhưng uy lực của Liệt Dương Kiếm cũng không quá lớn, chỉ mới hào quang là sát khí mạnh nhất, nhưng đối với khôi lỗi này lại không có bất kỳ tác dụng.

    Tia sáng này chỉ là ảnh hưởng thị giác, đối với tinh thần lực cũng có ảnh hưởng nhất định, đây mới là chỗ uy lực chân chính của Liệt Dương Kiếm.

    Pháp bảo đạt tới Linh khí, bản thân đều có một chút năng lực đặc thù, chẳng những uy lực tăng lên, năng lực đặc thù càng thêm thần kỳ vô cùng.

    Thời điểm Tô Liệt khiếp sợ lại nào biết, tinh thần lực của khôi lỗi hoàn toàn do Trình Cung khống chế, hiện tại tinh thần lực của Trình Cung kết hợp cùng khôi lỗi, cường độ tăng gấp đôi, tuyệt đối có thể so với tồn tại Thoát Tục kỳ.

    Hơn nữa tinh thần lực của Trình Cung đang khôi phục thời kỳ kiếp trước, công kích như loại này, hiệu quả đối với tinh thần lực của Trình Cung rất yếu ớt.

    Khôi lỗi không tính người sống, nhưng Trình Cung lại có thể hoàn toàn khống chế, giống như là một phân thân cường đại của hắn vậy.

    - Sưu sưu...

    Ngay tại một lần đối bính cùng Liệt Dương Kiếm, lão Mã bị đánh bay ra ngoài, tiện tay phóng ra hai ngọn phi đao.

    Hai phi đao này tới quá nhanh, mà Tô Liệt căn bản không có phòng bị, Liệt Dương Kiếm đã không kịp trở về.

    Hai tay Tô Liệt di chuyển thành một thủ ấn, lập tức một cổ Địa Hỏa nóng rực, lực lượng rất tiếp cận Tử Diễm Chân Hỏa hình thành lá chắn.

    Tuy nguyên cương hộ thể của Tô Liệt rất cường hãn, nhưng cái cường hãn kia cũng phải xem là ai công kích.

    Lực lượng của lão Mã so với hắn còn mạnh hơn, cộng thêm lực công kích đặc biệt của hai thanh đoản đao, trực tiếp xuyên thủng nguyên cương hộ thể của hắn.

    Nhưng Tô Liệt chuẩn bị cũng rất sung túc, Hỏa Diễm Thuẫn lập tức ngăn cản hai ngọn phi đao qua một bên.

    Hai ngọn phi đao bị đánh bay cắm vào lòng đất, sau một khắc, trong tay lão Mã lại nhiều ra hai thanh đoản đao giống hệt, hai thanh đoản đao hóa thành hai đạo lưu quang trực tiếp va chạm với Liệt Dương Kiếm.

    Giờ phút này trong tay Lão Mã như là ảo thuật, đoản đao bay ra liên tiếp, không ngừng đánh về phía Liệt Dương Kiếm, hoàn toàn không công kích tới Tô Liệt.

    Lực lượng Lão Mã tăng thêm một tầng, liên tục phóng đao tới trước, này xem ra giống như là đang tỷ thí vũ khí, trong khoảng thời gian ngắn, Liệt Dương Kiếm bị đâm cho không ngừng bay về phía sau.

    Thời điểm vừa bắt đầu ngăn hai thanh đoản đao, trên cánh tay Tô Liệt đã xuất hiện hai vết máu.

    Sau đó thấy trong tay lão Mã đột nhiên có rất nhiều đoản đao, sau khi hắn ngăn mấy cái liền vội vàng né tránh, hắn né tránh liền không có biện pháp tập trung lực lượng khống chế Liệt Dương Kiếm, uy lực của Liệt Dương Kiếm hạ thấp càng khó ứng đối với đoản đao.

    Mà đoản đao liên tục không ngừng đã hình thành một đao trận vây Tô Liệt ở trong đó, giờ phút này lão Mã liên tục không ngừng bộc phát lực lượng, rốt cục thay đổi cục diện kiếm đấu kiếm.

    Ngự Kiếm Thuật, Trình Cung so với Tô Liệt thì tinh thông hơn mấy trăm lần, tuy hiện tại hắn không có biện pháp tu luyện, nhưng điều khiển lão Mã cũng có thể phát huy một ít uy lực.

    - Thiên Cương Đao Trận.

    Ba mươi sáu thanh đoản đao, ở lực lượng cùng pháp lực của lão Mã điều khiển, rốt cục tạo thành một trận thế.

    Thiên Cương Đao Trận, so với pháp thuật bình thường cũng cường đại hơn rất nhiều, tuy chỉ là một bộ phận của Thiên Cương Địa Sát Trận, nhưng uy lực cũng là vô cùng kinh người.

    Trực tiếp dùng Thiên Cương Đao Trận vây khốn Tô Liệt, Tô Liệt còn muốn thi triển thân pháp lại phát hiện lâm vào trong công kích vô cùng vô tận.

    - Đây rốt cuộc là Nguyên khí gì, rõ ràng chỉ là Nguyên khí cấp ba, làm sao có thể va chạm điên cuồng với Linh khí còn không có vỡ vụn, tại sao lại như vậy, tại sao có thể như vậy, còn có trận pháp ghê tởm kia rốt cuộc là cái gì.

    Đáng giận, tại sao có thể như vậy, lực lượng hai bên không sai biệt nhiều, mình còn có được Linh khí, làm sao ngay cả một cái khôi lỗi của đối phương cũng đánh không lại, không thể nào.

    Tô Liệt bị nhốt bên trong Thiên Cương Đao Trận, một khi trận thế hình thành, hắn cảm giác bốn bề thọ địch, vô cùng vô tận đoản đao không ngừng công kích.

    Trên người của hắn đã xuất hiện hơn mười vết thương, đều là do phi đao đột phá nguyên cương hộ thể tạo thành.

    Tuy trước mắt còn không có vết thương trí mạng, nhưng mà lại để cho Tô Liệt có một cảm giác nguy cơ, hơn nữa sự tình phát triển từng bước một đến bây giờ, vốn là hắn phong quang tổ chức đại điển chúc mừng, tuyên bố tin tức kia, một lần hành động trở thành Đan sư vĩ đại nhất Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng kết quả cuối cùng lại như thế này.

    Tô Liệt giận, tức giận đến phổi cũng muốn nổ, Tô Liệt hận, hận đến tận xương tủy.

    Nếu như vừa bắt đầu Tô Liệt không dùng Ngự Kiếm Thuật dây dưa, không tiếc hết thảy công kích Trình Cung, như vậy sẽ có thể uy hiếp được Trình Cung.

    Nhưng vì hiểu biết của hắn về khôi lỗi có hạn, dây dưa cùng khôi lỗi trọn vẹn một canh giờ, cho dù không ngừng phục dụng đan dược bổ sung, lực lượng của hắn cũng tiêu hao cực lớn.

    Từ lúc lão Mã dưới sự khống chế của Trình Cung đột nhiên tập kích, sau đó bố thành đao trận vây khốn hắn, hắn muốn khống chế Liệt Dương Kiếm trở về trợ giúp cũng khó khăn, bởi vì ở bên ngoài Liệt Dương Kiếm cũng có một Thiên Cương Đao Trận, có rất nhiều đoản đao điên cuồng va chạm, làm cho Tô Liệt không có biện pháp khống chế Liệt Dương Kiếm trở lại bên người.

    Kể từ đó, Tô Liệt liền mất đi chỗ dựa lớn nhất, không có Linh khí hạ phẩm, lực công kích của hắn giảm yếu rất nhiều.

    Hôm nay bị nhốt trong trận, lực lượng của hắn không ngừng tiêu hao, thương thế càng ngày càng nặng.

    - Chẳng lẽ khôi lỗi này không biết mệt mỏi sao?

    Va chạm cùng Linh khí hạ phẩm lâu như vậy cũng không có chuyện gì, nhãn thần không có chút cảm tình nào, điều khiển trận pháp này lại lợi hại như vậy.

    - Thứ tốt, ta nếu có thể có một cái thì tốt biết mấy.

    - Tô Liệt này có thể gặp phiền toái.

    - Hắn lúc này cái gì cũng đã mất, mặt mũi không còn, vị trí tông chủ khẳng định cũng khó giữ được, nói không chừng còn bị giết.

    - Nhìn Trình Cung nhàn nhã, nằm ở trên ghế xem chiến đấu, đoán chừng đối chiến cùng nhất phái tông chủ còn có thể nhàn nhã như thế, cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.

    ...

    - Trình Cung, ta liều mạng với ngươi.

    Bỗng nhiên ngay lúc đó, Tô Liệt đã bị Thiên Cương Đao Trận tiêu hao hơn phân nửa lực lượng, cũng biết tiếp tục như vậy nữa không được, ầm ầm trong lúc đó đột nhiên xuất hiện một Đan Đỉnh cự đại, lập tức Tô Liệt đã chui vào trong đan đỉnh kia, khống chế Đan Đỉnh này trực tiếp lao tới Trình Cung.

    Chương 202: Tu luyện trong hỏa diễm

    Lực lượng cường đại của Thiên Cương Đao Trận lập tức bị Đan Đỉnh oanh kích toàn bộ, Đan Đỉnh trực tiếp trùng kích tới chỗ Trình Cung.

    - Đan Đỉnh bán Linh khí.

    Trình Cung thấy Đan Đỉnh này, hai mắt cũng không khỏi tỏa sáng, quả nhiên không hổ là tông chủ Vân Đan Tông, trong tay vẫn còn có chút hàng.

    Tuy đây không phải Đan Đỉnh trấn phái của Vân Đan Tông, chỉ là Đan Đỉnh tư nhân của Tô Liệt, lại đạt tới tình trạng bán Linh khí, này cùng Đan Đỉnh mà Đông Phương Linh Lung sử dụng ngang nhau.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Vừa rồi sau khi chiếm chủ động, nên hắn không có để cho lão Mã xáp lá cà đánh cùng Tô Liệt, chính là sợ Tô Liệt bị thương liều mạng cùng mình.

    Dù sao lực lượng bây giờ của mình, thật đúng là không có biện pháp ngăn một kích của hắn.

    Cho nên lão Mã một mực ở trước người Trình Cung, giờ phút này nhìn thấy Đan Đỉnh trùng kích tới, lão Mã trực tiếp nhảy lên, song chưởng oanh tới phía trên Đan Đỉnh.

    - Địa Hỏa Viêm Mạch, nộ khí ngút trời, hỏa diễm lao lung.

    Tô Liệt trực tiếp vọt ra từ trong đan đỉnh, một thân đúng là tổn thương chật vật không chịu nổi.

    Phía sau thân thể Tô Liệt vậy mà mang theo một đạo hỏa diễm giống như nham thạch nóng chảy, trực tiếp vọt ra, ngọn lửa này đi theo sau hắn.

    Sau khi Tô Liệt đi ra, bị lão Mã chấn đến miệng phun máu tươi bay ra ngoài, nhưng đạo hỏa diễm này trực tiếp xông xuống dưới đất.

    Đan Đỉnh vốn là bán Linh khí, hào quang phát ra rất nồng đậm, nhưng tại thời khắc này đột nhiên trở nên ảm đạm vô cùng, lập tức thu nhỏ lại trở thành một Đan Đỉnh bình thường, rơi xuống trên mặt đất.

    - Ha ha.

    Tô Liệt bị chấn bay, máu tươi còn không ngừng phun ra, đột nhiên điên cuồng cười to:

    - Trình Cung, ngươi thực cho rằng Bổn tông chủ thân là đứng đầu một phái mà đần như vậy sao, vừa bắt đầu Bổn tông chủ nhìn không ra, không biết tình huống khôi lỗi kia của ngươi, nhưng đánh lâu như vậy cũng sớm phát hiện vấn đề.

    Ngươi một cái hoàn khố, ngươi không phải rất hung hăng càn quấy sao, ta xem bây giờ ngươi hung hăng càn quấy như thế nào.

    Bán Linh khí của ta hấp thu Địa Hỏa nham thạch, qua nhiều năm mới được như thế này.

    Vừa rồi ta kích phát tâm hỏa của nó hình thành Hỏa Diễm Lao Lung, uy lực này so với Xích Viêm Chân Hỏa bình thường còn mạnh hơn gấp mười lần, lập tức có thể luyện hóa ngươi, ngươi không phải rất hung hăng càn quấy sao, hiện tại ta cho ngươi hung hăng càn quấy.

    Ngươi không phải muốn giam cầm ta sao, hiện tại ta ngăn chặn khôi lỗi của ngươi, ở trước mặt tất cả mọi người luyện hóa ngươi.

    Hỏa Diễm Lao Lung, Địa Hỏa Viêm Mạch, trên trời không cửa, xuống đất không đường, luyện hóa hắn cho ta.

    Đến...

    Trong thanh âm điên cuồng gào thét của Tô Liệt, vừa rồi Địa Hỏa Viêm Mạch chui xuống dưới đất lập tức phóng lên trời, trực tiếp bao phủ Trình Cung.

    Hỏa diễm nóng bỏng không tính, Viêm Mạch này còn hình thành Hỏa Diễm Lao Lung, uy lực kinh người.

    - Đại thiếu, coi chừng.

    - Coi chừng...

    Uy lực này rất kinh người, coi như là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong Bạch Khải Nguyên, Trình Lập cũng có thể cảm nhận được uy hiếp, Hỏa Diễm Lao Lung này là một kiện bán Linh khí tự bạo hình thành.

    Ngay cả Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bị giam ở trong đó, sinh tử đều rất khó nói.

    Cho dù Đại Bạch, Tiểu Bạch nhìn thấy cũng rùn mình, dùng bọn tu vị Cửu Huyền Hàn Khí hiện tại của tụi nó, bị nhốt vào trong Hỏa Diễm Lao Lung cũng chịu trọng thương.

    - Gừng càng già càng cay, Tô Liệt quả nhiên cáo già.

    - Náo đến bây giờ, lẫn nhau sớm đã thành cục diện không chết không ngớt, Trình Cung này vẫn là tính sai, tuy khôi lỗi của hắn lợi hại nhưng không phải bản thân của hắn, bản thân của hắn vẫn là quá yếu.

    - Phía sau sẽ càng thêm náo nhiệt, Trình Cung vừa chết, Trình gia tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, hãy chờ xem, Lam Vân Đế Quốc tuyệt đối sẽ máu chảy thành sông.

    - Tô Liệt này còn không đần, biết rõ thời khắc mấu chốt cầm được thì cũng buông được, giết Trình Cung, rất nhiều chuyện sẽ bị dẹp yên.

    Khóe miệng Hoàng đế nổi lên dáng tươi cười.

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông đứng ở nơi đó ngưng mắt nhìn phía trước, ở trong thân thể nàng, một kiện pháp bảo tùy thời có thể phá thể mà ra.

    Giờ phút này ngay cả nhóm người Bàn Tử cũng bị hù sợ, có người xem náo nhiệt, có nhìn hả hê, càng có vô cùng khẩn trương lo lắng cho an toàn của Trình Cung, cũng có ngóng trông Trình Cung chết sớm một chút.

    Lúc này chỉ có một người sau khi thấy Hỏa Diễm Lao Lung kia, khóe miệng lộ ra dáng tươi cười, nhưng mặt của nàng bị khen che mất, nên không ai có thể nhìn thấy.

    Cơ hồ là ở lúc Hỏa Diễm Lao Lung hình thành, Trình Cung đã biết rõ hiện tại không xông ra được, đây là lực lượng tự nhiên hình thành giam cầm.

    Bất luận ngươi chạy đi đâu, cũng bị tất cả lực lượng công kích, bản thân Hỏa Diễm Lao Lung này giống như là một cái Đan Đỉnh giam người ở trong đó luyện hóa, khuôn mặt Trình Cung ngồi trên ghế dựa có chút biến sắc.

    Bên ngoài thân thể Trình Cung còn có ba mươi mấy thanh đoản đao, đây là hắn lưu hậu chiêu, sớm đoán Tô Liệt sẽ công kích mình.

    Nếu như Tô Liệt công kích hắn, Trình Cung sẽ dùng tinh thần lực khống chế lão Mã điều khiển đoản đao này ngăn cản, nhưng chứng kiến ngọn lửa này hình thành Hỏa Diễm Lao Lung, lập tức Trình Cung cười cười.

    Chơi lửa cùng mình, đây đúng là muốn chết, hiện tại thân thể của mình không giống như vừa mới trọng sinh, trải qua Chí Dương Chân Hỏa, Xích Viêm Chân Hỏa, Phượng Hoàng Triển Sí, Tử Diễm Chân Hỏa rèn luyện, dùng Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, thân thể Trình Cung hôm nay đã cường đại dị thường, nên khi Hỏa Diễm Lao Lung xuất hiện, thậm chí hắn còn có một cảm giác thân thiết.

    Vừa vặn lần trước cứu Đông Phương Linh Lung dùng Tử Diễm Chân Hỏa kia, Tử Diễm Chân Hỏa trong người vừa mới mọc rể, vẫn chưa hoàn toàn lớn lên.

    Địa Hỏa Viêm Mạch này có lẫn Xích Viêm Chân Hỏa cùng Tử Diễm Chân Hỏa, tuyệt đối là đồ ăn tốt nhất cho Tử Diễm Chân Hỏa.

    Mà lúc này, Trình Cung cũng đã nghe được thanh âm điên cuồng cười đắc ý của Tô Liệt, còn có hắn không tiếc bị thương chặn đường lão Mã.

    - Ngươi thật sự cho là mình không ngu ngốc sao, nhưng một lát nữa ngươi sẽ biết mình đần đã không có thuốc chữa.

    Ta hung hăng càn quấy thật sao, đúng vậy, ta chính là khoa trương, Trình Cung ta ở kiếp này muốn hung hăng càn quấy cả đời, bằng hữu của ta, bọn họ sẽ sống an nhàn vui vẻ, địch nhân của ta, bọn hắn sẽ chết vô cùng thảm.

    Thời điểm nói ra lời này, trong nội tâm Trình Cung đột nhiên nghĩ đến một việc, hai tay chậm rãi mở ra.

    Lập tức vô số hỏa diễm phóng tới Trình Cung, ở bên ngoài thoạt nhìn, cả người Trình Cung hoàn toàn bị hỏa diễm bao phủ.

    - Ah!

    Không ít người bị hù sợ, Trình Cung này muốn làm gì, không phòng ngự, không phá vòng vây, lại chủ động hấp dẫn ngọn lửa kia, Hỏa Diễm Lao Lung đáng sợ nhảy vào trong thân thể, muốn đùa với lửa sao.

    Không nói trong cơ thể Trình Cung có Hư Không Âm Dương Đỉnh, không nói trong thân thể Trình Cung ẩn chứa lực lượng Chí Dương Chân Hỏa, chỉ là đoạn thời gian trước Trình Cung dung hợp một chút Tử Diễm Chân Hỏa kia, đã đủ để áp chế Hỏa Diễm Lao Lung này.

    Mà Trình Cung trực tiếp vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, không ngừng để cho Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể thôn phệ Địa Hỏa Viêm Mạch này, không ngừng phát triển.

    - Ngươi xem, ta bây giờ còn rất hung hăng càn quấy, ta cả đời này cũng sẽ không thu liễm, bởi vì ta sẽ trở nên đầy đủ cường đại, ta có đầy đủ vốn liếng để cho ta hung hăng càn quấy, để cho ta bá đạo, cho ta làm hoàn khố.

    Thời điểm nói ra lời này, trong nội tâm Trình Cung vô cùng bình tĩnh.

    Từ sau khi hắn sống lại, những ký ức kiếp trước của hắn trở thành một kỷ niệm êm đềm.

    Ở kiếp trước, tâm cảnh của Trình Cung vô cùng cường đại, từng cảnh giới đều trải qua vô số trắc trở, hắn đều cố gắng đạt tới hoàn mỹ.

    Giống như là tất cả mọi người tới thời điểm đột phá, nếu như quá mức âm nhu, liền dương cương một ít, chỗ thiếu hụt trên tính cách, trên tâm cảnh phải đi đền bù.

    Bắt đầu từ Siêu Phàm kỳ, đột phá cảnh giới không chỉ là lực lượng, đối với tâm cảnh cũng có yêu cầu.

    Dùng tâm cảnh gần như Đại viên mãn của Trình Cung kiếp trước, một số tâm cảnh gần như hoàn mỹ, vốn là Siêu Phàm kỳ với hắn mà nói không có trở ngại gì.

    Nhưng mà Trình Cung vẫn cảm giác có chút vấn đề, vấn đề này lúc trước hắn còn không có minh bạch.

    Giờ phút này sau khi nghe được Tô Liệt nói, thời điểm Trình Cung trả lời đột nhiên đã minh bạch.

    Mình có tâm cảnh ở kiếp trước làm cơ sở, chẳng lẽ ở kiếp này còn muốn như ở kiếp trước sao.

    Hung hăng càn quấy, hung hăng càng quấy thì sao, hung hăng càn quấy cả đời cũng rất tốt.

    Chỉ cần bản thân mình cảm thấy vui vẻ, người thân bên cạnh sống vui vẻ, thì mình đã rất thỏa mãn, tâm cảnh tự nhiên hình thành.

    Ở kiếp này vì sao phải cân nhắc nhiều như vậy, căn bản không cần bất luận đền bù gì, cường thế, bá đạo, hung hăng càn quấy thì có làm sao, chỉ cần có thực lực, làm bất cứ chuyện gì cũng được.

    Nghĩ thông suốt những chuyện này, Trình Cung không để ý tới mặt khác nữa, lực lượng lập tức trùng kích Siêu Phàm kỳ, sau đó Địa Hỏa viêm mạch trực tiếp tiến vào trong thân thể.

    Trình Cung căn bản không cần Địa Hỏa Viêm Mạch này rèn luyện thân thể, hắn chỉ là lợi dụng Địa Hỏa Viêm Mạch này tăng cường Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể, sau đó lại lợi dụng Tử Diễm Chân Hỏa rèn luyện thân thể, tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Có thể nghĩ thông suốt hết thảy, lực lượng lập tức tăng lên, còn có Địa Hỏa Viêm Mạch khổng lồ như vậy cung cấp cho Trình Cung hấp thu, giờ phút này cũng không biết nên cảm tạ Tô Liệt kia như thế nào.

    Nếu như giờ phút này Tô Liệt liều lĩnh công kích Trình Cung, Trình Cung cũng sẽ rất phiền toái, dù sao hiện tại hắn không có biện pháp khống chế khôi lỗi như vừa rồi.

    Nhưng Tô Liệt đang trì độn ngăn trở lão Mã, còn không ngừng cuồng tiếu.

    - Ha ha...

    Chết đi, ha ha...

    Trình gia thì sao, chỉ bằng ngươi cũng dám hung hăng càn quấy cùng ta, ngươi là cái thá gì, ta đường đường là tông chủ Vân Đan Tông, đan đạo đệ nhất nhân Nam Chiêm Bộ Châu tương lai, nhân vật lãnh đạo toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, ha ha.

    Lúc này, trong mấy nhân vật thần bí có người thấp giọng nói vài câu, vài người khác cũng đều lắc đầu, sau đó bọn hắn vậy mà không để ý tới, thời điểm tất cả mọi người khẩn trương chú ý chiến trường, bọn hắn lại lặng lẽ rời đi.

    Trước kia không phải Trình Cung không có cơ hội đột phá, mà là hắn một mực không đột phá, giờ phút này không cần đắn đo nữa, tâm cảnh tự nhiên hình thành, đột phá Siêu Phàm kỳ như nước chảy thành sông.

    Lập tức thiên địa nguyên khí điên cuồng lao vào thân thể Trình Cung, lực lượng của hắn cũng không ngừng tăng lên, Tử Diễm Chân Hỏa điên cuồng tăng vọt.

    Đột phá Siêu Phàm kỳ, lập tức trực tiếp đột phá Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất, tiến vào Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, nhưng lại đang không ngừng tăng lên.

    Mà Trình Cung một mạch đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, nguyên khí dũng mãnh lao vào thân thể ngưng tụ thành pháp lực, giờ phút này thân thể của hắn đã chậm rãi ly khai mặt đất, hơn nữa Hỏa Diễm Lao Lung chung quanh giờ phút này đã nhanh chóng bị Trình Cung hấp thu vào bên trong cơ thể.

    - Siêu Phàm kỳ, ánh mắt của ta không có vấn đề chứ, hắn không phải là bị luyện hóa, hắn... hắn vậy mà tu luyện.

    - Điên rồi, điên rồi, hắn vậy mà ở trong Hỏa Diễm Lao Lung tu luyện, còn đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    - Hắn còn có phải là người hay không a, nguyên khí khổng lồ như vậy, làm sao có thể, cho dù ba người đồng thời đạt tới Siêu Phàm kỳ, cũng không có thể chấn động nguyên khí như vậy.

    - Pháp lực thật mạnh, hắn không chỉ là đột phá đến Siêu Phàm kỳ, giống như trực tiếp vượt qua Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất, không, còn đang tăng lên.

    - Điên rồi, thế giới này thật sự điên rồi.

    Chương 203: Xảo trá, vơ vét tài sản

    - Không có khả năng, trả Hỏa Diễm Lao Lung cho ta, Trình Cung, ngươi đi chết đi.

    Tô Liệt nghe được mọi người sợ hãi thán phục, mãnh liệt phát hiện tình huống của Trình Cung, mặc kệ một chưởng của lão Mã oanh kích trên lồng ngực của hắn, hai tay trực tiếp bắt pháp quyết, lập tức lăng không một quyền oanh kích ra.

    - Tinh Không Trảm.

    Giờ phút này Trình Cung bổ ra một chưởng, tinh lực tích súc trong cơ thể gần đây lập tức hóa thành Tinh Không Trảm, chỉ là giờ phút này hắn thi triển Tinh Không Trảm lại không giống trước kia.

    Dùng lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba thôi động Tinh Không Trảm, bên trên lập lo vô số tinh quang, tản ra một hào quang cùng lực lượng đặc biệt.

    - Bành!

    Thanh âm cũng không phải rất lớn vang lên.

    Thân thể Trình Cung bay ra ngoài chừng hơn mười thước, tinh thần lực ngưng tụ vài chục thanh phi đao tạo thành một cái vòng tròn ở dưới chân, đón đỡ Trình Cung.

    Đối với người bình thường mà nói, cho dù đạt tới Siêu Phàm kỳ, muốn học tập Ngự Kiếm Thuật, điều khiển đao thuật cũng cần quanh năm suốt tháng cố gắng, rèn luyện.

    Cái kia là bởi vì tinh thần lực của bọn hắn không đủ lớn mạnh, càng không hiểu được phương pháp, nhưng những cái này đối với Trình Cung mà nói thì căn bản không phải vấn đề.

    Trình Cung đột phá lần này đạt được chỗ tốt nhiều vô cùng, tinh thần lực của hắn trực tiếp đạt đến Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, thân thể không ngừng rèn luyện đã đạt đến trình độ Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Tại thời khắc này, nguyên khí trong cơ thể hắn bắt đầu liên tục không ngừng chuyển hóa thành pháp lực, pháp lực cường đại, có được pháp lực mới có thể tu luyện thần thông.

    Bản thân Tô Liệt đã bị thương rất nặng, vừa rồi lại dẫn động Địa Hỏa Viêm Mạch hình thành Hỏa Diễm Lao Lung, lực lượng của hắn còn dư lại đã không nhiều lắm, dốc sức liều mạng ngăn trở lão Mã càng lại bị thương nghiêm trọng.

    Ba phen mấy bận về sau, uy lực một quyền cách không của hắn cũng trở nên vô cùng có hạn, căn bản không tạo thành bất cứ uy hiếp gì đối với Trình Cung, trực tiếp bị Tinh Không Trảm của Trình Cung chém thành hai khúc.

    Đương nhiên, đây cũng chính là vì Trình Cung trực tiếp hấp thu Hỏa Diễm Lao Lung, tích súc cường đại đột phá đến Siêu Phàm kỳ, sau đó một lần hành động đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, nếu đổi lại là một cái khác vừa mới đột phá đến Siêu Phàm kỳ, lần này không chết cũng tàn phế.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Tại sao có thể như vậy?

    Ta đường đường là người đứng đầu một phái, ngươi chỉ là một quần là áo lượt phá gia chi tử, ngươi chỉ là tiểu nhân vật, vì cái gì...

    Tô Liệt như bị kích thích lớn lao, điên cuồng gầm rú.

    - Bành!

    Nhưng vào lúc này, lão Mã từ sau lưng đạp tới hắn, trực tiếp đá Tô Liệt nằm úp sấp trên mặt đất, lực đánh vào cường đại làm cho thân thể hắn lún vào mất mấy xích.

    Lực lượng khổng lồ làm cho thương thế của hắn bộc phát toàn diện, miệng không ngừng phun máu, toàn thân rung rung, chỉ thở ra mà không thấy hít vào.

    - Ta...

    Không cam lòng...

    Không...

    Cam tâm...

    Giờ phút này Liệt Dương Kiếm mất đi sự khống chế, cũng trực tiếp rớt xuống, dù sao Liệt Dương Kiếm không phải tồn tại có được Kiếm Linh, chỉ khi Trình Cung nắm Liệt Dương Kiếm trong tay, Liệt Dương Kiếm mới có chút bạo phát run rẩy, nhưng mà dùng lực lượng bây giờ của Trình Cung, rất nhẹ nhõm đã trấn trụ nói.

    Giờ phút này mọi người nhìn xem chung quanh đã trợn mắt há hốc mồm, chẳng ai ngờ rằng kết cục sẽ là như thế.

    Coi như là Khương Vĩ Tường cũng không nghĩ tới, hắn nghĩ đến vài loại kết quả, nhưng quả thật có nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra kết quả lúc này, trong lòng hắn bây giờ đã sớm vui cười nở hoa rồi.

    Từ nay về sau, hắn là tông chủ Nguyên Đan Tông, Tô Liệt đã xong, đã xong triệt để, Vân Đan Tông không bao giờ thuộc về hắn nữa.

    - Đừng không cam lòng, hiện tại ngươi đã thua triệt để, giao người ra.

    Trình Cung hung hăng nói, trong tay nắm Liệt Dương Kiếm gác lên cổ của hắn.

    Liệt Dương Kiếm nóng rực dán ở trên cổ, làm cho Tô Liệt hơi chút thanh tỉnh một ít, con mắt tức giận nhìn Trình Cung.

    - Đến... người đâu, đi mang nha hoàn kia đến.

    Tô Liệt không rõ vì cái gì bọn ngưới Lam Mi một mực không tới, trong miệng hắn mang theo huyết, run rẩy hô hào.

    Có lẽ Nam Tuấn Anh nhát gan chạy mất, chỉ cần có người đi tới Dược Cốc, Lam Mi Thái Thượng trường lão sẽ đến, đến lúc đó hết thảy sẽ cải biến, hết thảy sẽ cải biến.

    Nhưng mà hắn nói ra, lại không có một đệ tử Vân Đan Tông nào nhúc nhích.

    - Hừ, Tô Liệt, ngươi còn cho rằng mình là tông chủ Vân Đan Tông sao, Vân Đan Tông không có tông chủ vô sỉ như ngươi.

    Đương nhiên, Vân Đan Tông cũng sẽ không vô sỉ, tàn nhẫn, tàn bạo luyện chế Nhân Đan, cướp lấy năng lực người khác giống như ngươi.

    Người đâu, đi người mang đến.

    Khương Vĩ Tường ở một bên đắc ý nói, lập tức có một gã trưởng lão cùng vài tên đệ tử đi ra ngoài, lúc này lại không hiểu chuyện cái kia chính là ngu xuẩn.

    Thấy một màn như vậy, tất cả mọi người có chút không dám tin tưởng, đây hết thảy quả thực quá thần kỳ, chẳng ai ngờ sự tình sẽ phát triển đến loại tình trạng này.

    Hoàng đế có ý nghĩ muốn lập tức ly khai, nhưng hắn lại không thể lập tức di chuyển, hiện tại không chỉ là Trình gia, Trình Tiếu Thiên, Trình Cung cũng đã không thể khinh thường.

    Cho tới giờ khắc này, Hoàng đế mới chính thức minh bạch, đời thứ ba của Trình gia đã trưởng thành, sớm biết như vậy, lúc trước nên...

    Trình Tiếu Thiên, lúc này ngươi lại để cho tôn tử của ngươi ló đầu ra, chẳng lẽ không sợ hắn gặp chuyện không may, ra mặt làm chim đầu đàn, rất nhanh sẽ có tên ngắm vào.

    Người vây xem rất nhiều, trong đó cảm khái chỉ có vài người quen thuộc cùng Trình Cung rất.

    Giống như La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không, giờ phút này trong lòng của hắn tràn ngập đắng chát.

    Lúc này mới qua bao lâu, chưa tới nửa năm thời gian a, quần là áo lượt, phá gia chi tử lúc trước kia, thoạt nhìn giống như là hồ đồ, làm cho người ta cảm giác táo bạo, hôm nay cũng đã có được lực lượng Siêu Phàm kỳ, thắng liên tiếp tứ đại tài tử, trở thành Văn Khúc Tinh hạ phàm.

    Lại nhìn những người bên cạnh hắn kia, còn có khôi lỗi hắn khống chế, hiện tại coi như là hắn không sử dụng lực lượng gia tộc, La Phù Kiếm Phái muốn liều mạng cùng hắn cũng phải tự định giá lại.

    - Không...

    Không xong, bên trong Dược Cốc căn bản không có người, ba Thái Thượng trường lão cũng không có, trong Dược Cốc không có ai.

    Không lâu, tên trưởng lão đi mang người lúc nãy liền chạy trở về.

    - Cái gì, đã biết rõ ngươi sẽ không làm chuyện tốt, từ khi vừa mới bắt đầu đã muốn chơi xấu đúng không, vương bát đản, vương bát đản.

    Trình Cung không lưu tình chút nào, dùng lực lượng người bình thường, trực tiếp đạp lên người Tô Liệt.

    Trình Cung tự nhiên đã sớm biết sự tình bên gia gia, giờ phút này hắn tức giận là giả bộ, sau khi Trình Cung đạp mấy cước, thấy Tô Liệt bị đạp dí xuống đất, lúc này mới ngừng lại.

    Giờ phút này Tô Liệt đã có chút mơ hồ, căn bản không biết xảy ra chuyện gì, làm sao bây giờ, tại sao không có ai?

    Lam Mi, Độc Dược, hai vị Thái Thượng trường lão đi đâu, bọn hắn sẽ không mang người ẩn núp chứ.

    - Nói cho ngươi biết, chuyện này ta không để yên, không giao người ra đây, ngươi muốn chết cũng không được.

    Ngươi nói đi, bây giờ ngươi muốn cái gì?

    Trình Cung nói xông, tinh thần lực khẽ động, lão Mã đã một tay xách lấy Tô Liệt lên rồi thả xuống.

    - Phốc...

    Phốc...

    Mỗi lần Tô Liệt bị xách lên thả xuống, thì liên tiếp nhổ ra vài bún máu, làm sao bây giờ, chính hắn cũng mơ hồ, hắn nào biết làm sao bây giờ.

    - Không biết, ngươi cho rằng ngươi không nói là được sao, hôm nay ở đây có nhiều người chứng kiến như vậy, bản đại thiếu trước hết lấy chút lợi tức từ ngươi, còn lại chậm rãi tính với ngươi.

    Trình Cung nói xong, không chút khách khí lấy không gian giới chỉ của Tô Liệt xuống, lại lấy Liệt Dương Kiếm đến:

    - Giải trừ tinh thần lạc ấn.

    - Ngươi...

    Ngươi muốn làm gì, đó là của ta...

    - Bành!

    Của cái đầu ngươi.

    Trình Cung trực tiếp tát một cái nói:

    - Đừng nói nhảm nhiều lời, ngươi có phải muốn ta ở trước mặt tất cả tân khách ngươi mời tới, còn ở trước mặt Hoàng đế bệ hạ khảo vấn, cởi hết áo quần của ngươi, chậm rãi tra tấn ngươi hay không.

    Cuối cùng giết chết ngươi, chính ngươi suy nghĩ kỹ đi, nếu như ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ lưu ngươi một mạng, ngày sau nếu có cơ hội lại tới tìm ta, hôm nay bất quá chỉ là tiền lãi, chính ngươi suy nghĩ minh bạch đi.

    Chuyện cho tới bây giờ, ngay cả Hoàng đế cũng không có biện pháp nói chuyện giúp Tô Liệt, hắn cũng sẽ không giúp Tô Liệt nói chuyện.

    Ánh mắt của hắn chậm rãi nhìn về phía Khương Vĩ Tường, Khương Vĩ Tường này sớm có liên hệ cùng Trình Cung, hay là...

    Không đợi hắn nghĩ xong, Khương Vĩ Tường đã âm thầm truyền âm thuần phục hắn, điều này làm cho Hoàng hơi an tâm một ít.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, Tô Liệt vừa tức vừa giận, thiếu chút nữa trực tiếp hôn mê.

    Nhưng cuối cùng vẫn cố gắng thanh tĩnh, lời này của Trình Cung quá độc ác, đạt tới Siêu Phàm kỳ, Trình Cung so với trước càng thêm không kiêng nể gì cả, càng thêm bá đạo, cường thế, khoa trương.

    Thân thể Tô Liệt run rẩy, cuối cùng vẫn giải trừ tinh thần lạc ấn, Trình Cung không khách khí thu vết vào không gian giới chỉ.

    Lại nhìn chung quanh một chút, vừa rồi sáu trưởng lão kia đều có không gian giới chỉ, nhưng chiến đấu vừa rồi quá nhanh, Trình Cung phất tay thu hết sáu cái vào tay, có một chút tinh thần lạc ấn, cho dù trong thời gian ngắn sẽ không dễ dàng tiêu trừ, hắn cũng sẽ có biện pháp.

    Mà ngay cả Đan Đỉnh đã mất đi hạch tâm hỏa trận kia, Trình Cung cũng thu nhập trong không gian giới chỉ.

    - Đi, ngươi còn không tính quá đần, biết rõ hiện tại tình huống như thế nào, bất quá ngươi nói như thế nào cũng là tông chủ Vân Đan Tông, cho dù về sau không phải, nhưng hiện tại cũng đáng ít tiền đúng không.

    Đương nhiên, đã đến trình độ như bản đại thiếu, nói chuyện tiền bạc lộ ra quá tục khí, như vậy đi, lấy chút vũ khí cùng dược liệu, vũ khí cũng không cần quá tốt, chỉ cần nguyên khí trên cấp tám là được, còn dược liệu, ta cũng biết các ngươi bây giờ là thương nhân dược liệu lớn nhất Lam Vân Đế Quốc, dược liệu bình thường các ngươi khẳng định có không ít.

    Vậy đi, tốt nhất là dược liệu vạn năm trở lên, ngàn năm cũng miễn cưỡng, đều mang đến một ít.

    Vân Đan Tông khống chế dược liệu cao cấp, về sau tuy bị mình khống chế gián tiếp, nhưng hiện tại quang minh chính đại vơ vét một ít, Trình Cung cũng tuyệt đối không buông tha.

    Đan dược hắn căn bản không cần vơ vét, nhưng dược liệu thì hắn không bỏ qua, với lại hắn cũng đang rất cần dược liệu.

    Dược liệu ngàn năm còn miễn cưỡng gom góp, tốt nhất là dược liệu vạn năm trở lên, còn Nguyên khí cấp tám trở lên, sao ngươi không chết luôn đi cho rồi, người ở chỗ này nghe xong thiếu chút nữa đều bị tức giận thổ huyết, tên này cũng quá độc ác a.

    Hoàng đế nhìn về phía Khương Vĩ Tường, vẻ mặt Khương Vĩ Tường đau khổ như bị lóc thịt, cái oan ức này lại không vác không được, hắn còn cố ý âm thầm truyền âm xin Hoàng đế giúp đỡ, Hoàng đế cho tới bây giờ cũng không có thể nhúng tay ah.

    Trên thực tế trong nội tâm Khương Vĩ Tường rất rõ ràng chuyện gì xảy ra, cái này là muốn trả giá cao, cho nên giả bộ như bất đắc dĩ lấy ra hai kiện Nguyên khí cấp chín cùng bốn kiện Nguyên khí cấp tám, dược liệu thì hơi nhiều một ít.

    Bao nhiêu này đã rút mất hai năm lợi nhuận của Vân Đan Tông a.

    Hiện tại Tô Liệt như một con chó chết, Trình Cung nói cái gì hắn cũng chỉ gật đầu.

    - Chuyện này hôm nay trước hết như vậy được rồi, sự tình còn lại nội bộ các ngươi giải quyết.

    Trình Cung nói xong, lại để cho lão Mã ném Tô Liệt lên mặt đất, hắn không cần giết Tô Liệt, Khương Vĩ Tường cũng sẽ không bỏ qua hắn.

    - Ah, đúng rồi, các huynh đệ dưới núi vì ta mà liều mạng xin phép nghỉ cũng không có thể đi không một chuến, cái phí tổn này khẳng định cũng do các ngươi gánh chịu, cũng không cần quá nhiều, binh lính bình thường một ngàn lượng, Ngũ trưởng hai ngàn, Thập trưởng năm ngàn, Bách phu trưởng một vạn, Thiên phu trưởng mười vạn, Thống lĩnh hai mươi vạn, Đại thống lĩnh năm mươi vạn, Tướng quân một trăm vạn, Đại tướng quân hai trăm vạn.

    Nhớ kỹ, bản đại thiếu ban thưởng đều là hoàng kim.

    Đã đi ra khỏi cửa, Trình Cung đột nhiên dừng lại nói mấy câu làm cho Tô Liệt mãnh liệt phun ra một búng máu, sắc mặt trắng bệch, triệt để hôn mê, mà ngay cả Khương Vĩ Tường cùng phần đông trưởng lão, đệ tử Vân Đan Tông cũng đều sắc mặt trắng bệch, quá hung ác, quá độc ác!

    Hắc a, quá hắc ám!

    Chương 204: Càng tô càng đen

    - Một gã tông chủ vừa mới đạt tới Luyện đan sư cấp tám bị hủy diệt, sáu gã trưởng lão bị giết, còn bị Trình Cung hung hăng làm thịt một bả, Vân Đan Tông tuyệt đối là nguyên khí đại thương.

    - Các ngươi có phát hiện không, từ đầu đến cuối Thái Thượng trường lão Vân Đan Tông cũng không có ra mặt, theo lý thuyết chỉ cần bọn hắn ra mặt là có thể trấn áp Trình Cung.

    - Nói đơn giản quá nhỉ, nói không chừng Trình gia sớm có hành động khác, ta xem chuyện này rất quỷ dỮ Trình Cung kia tuyệt đối là không đạt mục đích thề không bỏ qua, dùng tính tình trước kia của hắn, giết chết Tô Liệt cũng sẽ không nháy mắt, lần này buông tha Tô Liệt rất không bình thường.

    - Đúng vậy, lộ ra cổ quái, nhưng hắn đạt được chỗ tốt cũng không ít, phát tài a.

    - Cái đan đỉnh kia, còn có không gian giới chỉ của sáu trưởng lão, không gian giới chỉ của Tô Liệt, còn có...

    Lần này Trình Cung thu hoạch từ Vân Đan Tông làm cho tuyệt đại đa số người đỏ mắt, mà ngay cả Hoàng đế cũng hơi có chút tâm động, càng thêm đau lòng, hắn đau lòng không phải những vật này, mà những vật này đến trong tay người Trình gia, thực lực Trình gia sẽ có chỗ tăng lên lần nữa.

    Phế vật, thời điểm Hoàng đế nhìn về phía Tô Liệt, tức giận đến mức muốn đạp hắn chết đi.

    Cục diện tốt đẹp lại bị hắn làm thành hiện tại, cũng không biết Lam Mi ủng hộ hắn nghĩ cái gì, chẳng lẽ cũng bị người giết, cho nên lúc này không ra mặt được.

    Chỉ nhìn những phế vật này thì không được, có một số việc vẫn phải tự mình động thủ mới được.

    Trình Cung hung hăng càn quấy xung phong liều chết tiến đến, ở thời điểm Tô Liệt phong quang nhất đang nghênh đón Hoàng đế, lại đập hắn rớt xuống địa ngục, triệt để tiêu diệt uy phong của hắn.

    Giờ phút này lại dẫn người đi ra ngoài, Hoàng đế muốn đi cũng cảm giác thật khó khăn.

    Sau khi Trình Cung rời khỏi, hắn muốn đi liền lộ ra có chút đi theo phía sau Trình Cung, điều này làm cho hắn rất là khó xử, may mắn lúc này Khương Vĩ Tường xem như hiểu chuyện, khách khí mời hắn vào phía sau, đồng thời mời tất cả quan khách tạm thời nghỉ ngơi một chút.

    Sau đó một tin tức truyền đến, thời điểm hai Đại thái thượng trưởng lão Lam Mi, Độc Dược trông coi tiểu Tuyết bị người âm thầm cướp đi, bọn hắn một đường đuổi theo ly khai.

    Tin tức này tự nhiên là Khương Lan truyền đến, sau đó Khương Lan dùng danh nghĩa Thái Thượng trường lão ủng hộ Khương Vĩ Tường trở thành tông chủ, sau khi đại điện chữa trị đơn giản, nguyên lai đại điển biến thành lễ mừng tân tông chủ thượng vị.

    Chỉ là thoáng cái ít đi không ít người, Hoàng đế ngược lại chờ đợi tới mấy canh giờ sau mới ly khai, như trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông đã sớm ly khai.

    Cách Vân Đan Tông trăm dặm, trên con đường Trình Cung phải qua, Vân Nguyệt Thiên mang người vượt qua rất nhanh đi về phía trước, thân giống như hành vân lưu thủy, tốc độ so với bảo mã cũng muốn mau hơn rất nhiều.

    - Oanh.

    Bên trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một đạo kiếm quang, một thanh đại kiếm trầm trọng cắm ở trước mặt bọn họ, sau đó trên không trung có hai người chậm rãi hạ xuống.

    - Hừ, biết rõ các ngươi sẽ nhúng tay vào chuyện này.

    Vân Nguyệt Thiên hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cùng lão giả phía sau nàng.

    - Đương nhiên, những việc mà Phong Vân Kiếm Tông ngươi làm, Nguyên Thủy Ma Tông ta đều nhúng tay, người các ngươi muốn giết chúng ta liền cứu, người các ngươi muốn bảo vệ chúng ta liền giết.

    Đường đường Phong Vân Kiếm Tông trưởng lão Vân Nguyệt Thiên chẳng lẽ lại không biết, hai tông chúng ta đã đến trình độ không chết không ngớt sao?

    Thanh âm Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông lạnh như băng, tuy lực lượng so ra kém hơn Vân Nguyệt Thiên một chút, nhưng khí thế không yếu chút nào.

    Vân Nguyệt Thiên lạnh lùng nhìn vị Thánh nữ này, vị Thánh nữ này bây giờ hắn cũng nhìn không thấu sâu cạn, về phần lão giả sau lưng kia, Vân Nguyệt Thiên vô cùng rõ ràng, đó là lão bộc của tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, lực lượng căn bản không phải mình có thể so sánh.

    Theo hắn vừa rồi mang theo vị Thánh nữ này ngự kiếm phi hành có thể nhìn ra, hắn đã tiếp cận Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Vân Nguyệt Thiên bất quá vừa mới đột phá Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy không lâu, ở trước mặt lão bộc này hắn có thể bảo vệ tánh mạng cũng không tệ rồi.

    Cái này là lợi hại chính thức của đại môn phái, như Vân Đan Tông tuy thoạt nhìn cũng không nhỏ, nhưng mà chỉ có thể xưng lớn ở trong Lam Vân Đế Quốc.

    Trưởng lão bọn họ đều là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, tầng thứ chín, nhưng mà tồn tại Siêu Phàm kỳ cũng rất ít.

    Chính thức đại môn phái, mỗi một tầng thứ đều có rất nhiều, cũng không có cái loại đứt gãy nầy.

    Môn phái nhỏ, tiểu gia tộc có lẽ sẽ có một tồn tại cường đại không kém, nhưng phía sau sẽ không đều, nếu như người mạnh nhất một gia tộc, một môn phái sụp đổ thì cũng như xong.

    - Càng tô càng đen, vốn trưởng lão đã biết quan hệ các ngươi không giống bình thường, trách không được Trình Cung một cái thế tục quần là áo lượt cũng dám giết đệ tử Đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông ta, nguyên lai là có Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi ở sau lưng làm chỗ dựa, hắn còn luyện chế đệ tử Phong Vân Kiếm Tông của ta thành khôi lỗi, chuyện này ta đã thông tri Đại trưởng lão, Trình gia rất nhanh sẽ biến mất khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, triệt để biến mất, chúng ta đi.

    Vân Nguyệt Thiên nói xong, mang người ly khai.

    - Manh thúc.

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông quay người nhìn về phía vị lão giả kia, khoảng cách gần sẽ phát hiện hai mắt vị lão giả này cũng không phải cố ý nhắm lại, mà giống như là bị một loại lực lượng đặc biệt phong ấn, cặp mắt của hắn đã không nhìn thấy bất kỳ vật gì.

    - Không được.

    Manh thúc khẽ lắc đầu nói:

    - Mặc dù hắn chỉ là trưởng lão bình thường của Phong Vân Kiếm Tông, nhưng bên trong Phong Vân Kiếm Tông, có thể đạt tới trưởng lão đều không giống bình thường, hơn nữa tông chủ bọn hắn rất thích ra oai, thời điểm phái thủ hạ đến môn phái nhỏ đều ban thưởng một ít pháp bảo, giống như Thượng phương bảo kiếm của Hoàng đế thế tục, chỉ bất quá pháp bảo của hắn lợi hại hơn một ít, đa số là Kiếm lệnh của tông chủ, nếu như trong lúc nguy cấp có thể cách không mượn một ít lực lượng của tông chủ, coi như là thần tiên lục địa cũng rất khó đơn giản giết chết, cho nên những trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông phái ra bên ngoài này đều cao cao tại thượng, cho dù không có thực lực cũng không ai dám đơn giản trêu chọc.

    Tiểu tử, xem lâu như vậy, còn không đi ra.

    - Cái gì!

    Trong nội tâm Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cả kinh, bởi vì tinh thần lực của nàng cũng tùy thời chú ý đến chung quanh, cũng không có phát hiện có vấn đề gì.

    Nếu như nói là Vân Nguyệt Thiên, như vậy nàng không phát hiện được thì cũng thôi đi, nhưng mà bây giờ nghe ý tứ của Manh thúc, nàng đã đoán được là ai, làm sao có thể, cho dù thực lực của hắn đạt tới Siêu Phàm kỳ, nhưng so với mình cũng kém rất nhiều, tại sao mình lại không phát hiện được hắn, mình thế nhưng mà đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu.

    - Lợi hại, lần trước đi Nguyên Thủy Ma Tông không có gặp ngài, nhưng cũng nghe người nhắc tới, xem ngài như vậy, có lẽ rất nhanh sẽ đạt tới thần tiên lục địa a?

    Vị Manh thúc này đúng là lão bộc thiếp thân của tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông cũng gọi hắn là Manh thúc.

    Nói xong, từ một chỗ núi đá bên ngoài cách trăm mét, Trình Cung nhẹ nhàng nhảy lên, phiêu lạc đến trước mặt Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông.

    - Tư chất ta ngu dốt, thần tiên lục địa nào có dễ dàng đạt tới như vậy.

    Manh thúc nói xong, bản thân cũng có chút thất vọng lắc đầu.

    - A

    Trình Cung cười cười nhìn vị Manh thúc hai mắt bị mù, thân thể cao lớn này cười nói:

    - Nếu tư chất ngài kém cỏi, vậy trên thế giới này không còn mấy người dám nói mình là tuyệt thế thiên tài.

    Chỉ có điều trước kia ngài đã bị trọng thương qua, cộng thêm thân thể bị người ta phong ấn, cho nên mới khó có thể đột phá.

    Phương pháp ẩn nấp của Trình Cung, cộng thêm tinh thần lực coi chừng dò xét, cho dù là Vân Nguyệt Thiên cũng không phát hiện hắn truy tung, kỳ thật Trình Cung một mực cẩn thận đi theo phía sau hắn.

    Nhưng tinh thần lực của Manh thúc này hiển nhiên đã bắt đầu cải biến, tiến vào cái loại nhất niệm lực lượng sinh, niệm hóa ngàn vạn.

    Trừ mình ra, ở kiếp này Trình Cung vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy tinh thần lực vượt qua thực lực bản thân rất nhiều, hơn nữa còn là ở Thoát Tục kỳ.

    - Trách không được Thiếu chủ cùng tông chủ đều nói ngươi không tầm thường, rất tốt, rất tốt.

    Manh thúc nói xong, không cần phải nhiều lời nữa, tuy có được lực lượng cường đại, nhưng vẫn là một lão bộc trung thành như cũ.

    Tâm tính thật kiên định, mình nói ra tình huống của hắn, vậy mà hắn có thể bất vi sở động.

    Nếu người bình thường nghe được nhất định sẽ rất khiếp sợ, ngoài khiếp sợ cũng sẽ muốn tìm kiếm xem có hi vọng hay không, dù sao có thể một lời nói ra vấn đề cũng không nhiều, nhưng vị Manh thúc này lại không có bất kỳ phản ứng.

    - Lần này tuy Vân Nguyệt Thiên này không nhúc nhích được ngươi, nhưng mà lần sau Phong Vân Kiếm Tông rất có thể sẽ có động tác càng lớn, chuyện này ta sẽ mau chóng thông tri tông chủ.

    Trước kia bọn hắn vì áp lực từ Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta nên một mực không có động thủ, cái kia là bởi vì bọn hắn cũng không biết quan hệ giữa chúng ta, cũng không biết sự tình ngươi luyện chế khôi lỗi.

    Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Hồng Liên trầm giọng nói, tình huống hiện tại làm cho nàng cũng cảm giác rất nguy hiểm.

    - Ồ, khi nào thì nàng bắt đầu quan tâm ta như vậy.

    Trình Cung rất ngạc nhiên nhìn Hồng Liên, lập tức như là nhớ tới cái gì mò lấy cằm:

    - Ah, ta nhớ ra rồi, thời điểm ở đại điện Vân Đan Tông, thật giống như là nàng rất khẩn trương, sẽ không phải là nàng thích ta chứ.

    Nếu nàng thích thì sớm nói, ta đối với nàng có ân cứu mạng, nàng lấy thân báo đáp cũng là chuyện rất bình thường.

    - Ai thích ngươi, xú nam nhân.

    Mặc dù Hách Liên Hồng Liên có khăn che mặt, nhưng mà có thể cảm giác được nàng có chút quẫn bách, sốt ruột nói:

    - Lần trước ngươi cứu ta, ngươi ở Nguyên Thủy Ma Tông đã được chỗ tốt tương ứng, chúng ta đã sớm đạt thành hiệp nghị, nếu không phải Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta tận lực kiềm chế Phong Vân Kiếm Tông, ngươi còn tưởng rằng ngươi có thể ở chỗ này kiêu ngạo như vậy sao.

    - BA~

    Trình Cung vỗ tay nói:

    - Nàng xem, ta ngay cả chuyện này cũng quên, Nguyên Thủy Ma Tông đã đáp ứng ta, ta nghĩ cũng sẽ không để ta gặp chuyện không may a, cho nên tốt nhất Hồng Liên nàng vẫn là thông tri tông chủ đại nhân thoáng một phát, để cho hắn nhanh chóng phái người đến, mặt khác, ở trước khi có người đến, nàng cùng vị Manh thúc này phải nhận trách nhiệm bảo vệ ta, cũng không thể để cho thế nhân nói Nguyên Thủy Ma Tông các nàng nói không giữ lời a.

    Được rồi, giờ ta phải đi, một hồi ta ở Đổ Thần phủ chờ, nếu như không biết đường mà nói, đến Vân Ca Thành tùy tiện tìm người hỏi thăm sẽ biết.

    Trình Cung cười cười nhảy lên thật cao, nháy mắt sau đó dưới chân có hơn mười thanh đoản đao hợp cùng một chỗ, mang theo hắn lập tức hóa thành một đạo hào quang biến mất ở phía xa.

    - Ngươi trở về ta...

    Thẳng đến khi thân ảnh Trình Cung biến mất, Hách Liên Hồng Liên mới phản ứng tới, lại bị Trình Cung quấn vào, đáng tiếc đã chậm.

    - Gia hỏa đáng giận, vẫn là chán ghét như vậy, đáng giận.

    Hách Liên Hồng Liên tức giận tới mức dậm chân, hoàn toàn đã không có vẻ lãnh diễm của Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, Manh thúc đứng ở phía sau, hai mắt hắn nhìn không thấy gì, nhưng trên mặt lộ ra một tia yêu thương, hiền lành, có chút hiểu được tươi cười.

    Chương 205: Ta cũng muốn trở nên mạnh mẽ

    Trấn Quốc Công Trình phủ, Linh Lung Các.

    - Thiếu gia.

    Tiểu Tuyết đã sớm trở về cùng Đông Phương Linh Lung vừa trở về không lâu, còn có Đông Phương Thanh Mai thương thế vừa lành đang kích động trò chuyện, thấy Trình Cung từ bên ngoài đi vào thoáng cái yên tĩnh trở lại.

    Tiểu Tuyết nói chuyện phiếm cùng Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai cũng đã biết trong khoảng thời gian này xảy ra chuyện gì.

    Chỉ là thấy Trình lão gia tử cũng tự mình động thủ chém giết, cũng biết Trình gia huy động toàn bộ lực lượng, nghe Đông Phương Linh Lung nói với nàng sự tình trong đại điện, nước mắt tiểu Tuyết đã sớm nhịn không được rơi không ngừng.

    Thấy Trình Cung vào, tiểu Tuyết giống như hóa đá, nước mắt lại khống chế không nổi chảy xuống.

    - Nha đầu ngốc, không sao, về nhà là tốt rồi.

    Trình Cung đi đến phụ cận, hai tay nhẹ nhàng giúp tiểu Tuyết lau nước mắt trên gò má.

    Không sao, về nhà là tốt, thiếu gia không có trách mình, bởi vì mình bị bắt thiếu gia dẫn người phá nha môn Tri Phủ, bởi vì mình bị bắt, thiếu gia điên cuồng tu luyện, bởi vì mình bị bắt, thiếu gia sinh tử chiến cùng người khác, bởi vì mình bị bắt mà ngay cả Trình lão gia tử cũng động thủ, một câu không sao, về nhà là tốt lại làm cho tiểu Tuyết cảm động không thôi.

    - Thiếu gia ô ô...

    Tiểu Tuyết trực tiếp nhào vào trong ngực Trình Cung, lên tiếng khóc rống.

    Những ngày này, mấy người kia không có làm cái gì, vẫn cho nàng ăn, thậm chí còn cho nàng một ít đan dược để cho thân thể của nàng thời khắc ở vào trạng thái tốt nhất, nhưng tiểu Tuyết lại giống như mất đi hồn phách, chỉ có thân thể tồn tại, chỉ tới khi trở về mới giống như sống lại một lần nữa.

    Nàng không nhớ rõ trước kia, trí nhớ của nàng có lại khi người Trình phủ đi vào, trí nhớ của nàng chỉ có thiếu gia, thiếu gia đối với mình tốt nhất.

    Bất luận là Ẩn Phong thân thể, hay là Nguyên Âm thân thể, đối với nàng mà nói đều không có bất kỳ ý nghĩa, nàng cố gắng luyện đan cũng là bởi vì thiếu gia có thể sử dụng.

    - Không có việc gì, về nhà là tốt, không sao, thiếu gia sẽ không để cho bất luận kẻ nào động tới ngươi.

    Trình Cung nhẹ nhàng vỗ tiểu Tuyết, nhẹ nhàng nói.

    Đông Phương Thanh Mai ở một bên nhìn xem, nước mắt cũng mất không ít.

    - A, thiếu gia, ta... ta tìm quần áo cho người thay.

    Qua một hồi lâu, tiểu Tuyết khóc thống khoái xong mới phát hiện không đúng, bên cạnh còn có Đông Phương Linh Lung cùng Đông Phương Thanh Mai nhìn, nàng còn ở trong ngực Trình Cung, thân thể có chút lui về phía sau mới phát hiện trước ngực Trình Cung bị nàng khóc ướt một mảnh.

    - A

    Đông Phương Thanh Mai ở một bên nhẹ giọng cười, càng làm cho tiểu Tuyết cảm giác quẫn bách, vội vàng chạy đi tìm quần áo cho Trình Cung thay.

    Trình Cung ngăn tiểu Tuyết lại:

    - Không có chuyện gì đâu, nước mắt của ngươi nhiều nữa cũng không dìm chết được thiếu gia, ngươi xem.

    Trình Cung nói xong, vận chuyển pháp lực thể nội chậm rãi phát ra một cổ hơi nóng nhàn nhạt, quần áo bị tiểu Tuyết khóc ướt nhanh chóng bốc hơi, lấy mắt thường có thể thấy được, rất nhanh khôi phục bình thường.

    - Thiếu gia, người thật là lợi hại.

    Tiểu Tuyết khiếp sợ tán thưởng, tuyệt đối không phải là cố ý nịnh nọt.

    Nhưng vì tán thưởng thật là lợi hại, Trình Cung vẫn bị chọc cười:

    - Đây coi là cái gì, lực lượng của ngươi bây giờ cũng có thể làm được, dù sao ngươi là Ẩn Phong thân thể, đối với hỏa cùng phong ngươi đều khống chế rất dễ dàng, đây chẳng qua là một ít tiểu xảo mà thôi.

    - Thiếu gia, ta muốn thương lượng với người một chuyện.

    Hai cánh tay Tiểu Tuyết khẩn trương dùng sức nắm ngón tay của mình, nàng trước kia mọi chuyện cần thiết đều là nghe thiếu gia, giờ phút này đưa ra một ít ý nghĩ của mình cũng cảm giác rất khẩn trương.

    - Nói đi.

    - Ta không muốn luôn kéo thiếu gia, trở thành vướng víu cho thiếu gia, ta cũng muốn tu luyện, ta muốn trở nên mạnh mẽ.

    Vấn đề này hiển nhiên không phải giờ phút này mới nghĩ đến, bởi vì Trình lão gia tử cứu tiểu Tuyết trở về đã lâu, nàng cùng Đông Phương Thanh Mai ôm nhau khóc, cười, lại hàn huyên hồi lâu, vừa rồi sau khi Đông Phương Linh Lung trở về, nàng lại nghe Đông Phương Linh Lung nói về sự tình ở trên đại điện Vân Đan Tông.

    Mới vừa nói thương lượng, thanh âm tiểu Tuyết còn có chút rung động, nhưng lúc nói muốn tu luyện, trong ánh mắt lại lộ ra một thần sắc vô cùng kiên định.

    - Nói lung tung, ngươi kéo chân ta khi nào, ngươi càng không phải vướng víu của ta.

    Muốn trở nên mạnh mẽ là chuyện tốt, ngươi muốn học cái gì thiếu gia sẽ dạy ngươi.

    Nhẹ giọng an ủi tiểu Tuyết, sau đó Trình Cung nhìn về phía Đông Phương Linh Lung nhẹ gật đầu.

    Đông Phương Linh Lung cũng đáp lại thoáng một phát, lập tức đứng dậy kéo Đông Phương Thanh Mai đến luyện đan thất bên cạnh luyện đan, sau khi tiểu Tuyết được cứu trở về, Đông Phương Linh Lung lại trở về trước kia, hành động, biểu hiện của nàng lại trở nên đạm mạc, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

    Nhìn không ra cái gì quá đa tình tự, nhưng sau khi trải qua sự tình lần này, Trình Cung đã không cần theo dõi một ít cảm xúc rất nhỏ của nàng, vì hắn cảm thấy không cần nữa.

    Trình Cung hàn huyên cùng tiểu Tuyết một hồi lâu, mới khiến cho tâm tình của nàng hoàn toàn bình phục lại.

    Tu luyện, trở nên mạnh mẽ, cái này cũng không phải là nói dễ dàng như vậy.

    Phương pháp tu luyện cơ bản, Trình Cung cũng đã sớm truyền cho tiểu Tuyết, sự tình khác cần phải từ từ đến, tiểu Tuyết muốn cùng Đông Phương Thanh Mai đi Yêu Thú Sâm Lâm lịch lãm rèn luyện một thời gian ngắn, Trình Cung cũng không có ngăn cản.

    Tất cả mọi người biết rõ Yêu Thú Sâm Lâm là chỗ rèn luyện người tốt nhất, cũng là chỗ nguy hiểm nhất, nhưng này còn muốn xem người tới là ai.

    Đến lúc đó lại để cho Ba Phong đi theo các nàng, tuyệt đối sẽ không có một chút nguy hiểm.

    Thẳng đến khi Trình Cung ly khai, tiểu Tuyết còn im lặng ngồi ở chỗ kia, nhìn phương hướng thiếu gia rời đi, sau khi mình gặp chuyện không may, thiếu gia có thể liều lĩnh cứu mình, thiếu gia vì mình không tiếc chính diện khai chiến cùng Vân Đan Tông, tuy kết quả cuối cùng nhất là thiếu gia toàn thắng, nhưng trong lúc này lại có bao nhiêu nguy hiểm.

    Tuy hiện tại tiểu Tuyết cũng biết ý nghĩa của Ẩn Phong thân thể cùng Nguyên Âm thân thể, nhưng nàng càng thêm tinh tường trình độ luyện đan của thiếu gia, tiểu Tuyết tin tưởng theo lực lượng thiếu gia tăng lên, coi như mình có Ẩn Phong thân thể cùng Nguyên Âm thân thể cũng không cách nào vượt qua thiếu gia.

    Chính là bởi vì biết rõ điểm ấy, cho nên tiểu Tuyết biết thiếu gia cứu mình không phải bởi vì mình có Ẩn Phong thân thể, không phải là bởi vì mình có Nguyên Âm thân thể, coi như mình là một tiểu nha hoàn bình thường, mình xảy ra chuyện, thiếu gia cũng đồng dạng không tiếc hết thảy cứu mình.

    Trong nội tâm tràn đầy hạnh phúc, cảm giác tuyệt vời khó nói nên lời.

    Vì không để liên lụy thiếu gia, mình phải cố gắng, cố gắng tu luyện, cố gắng luyện đan.

    Tiểu Tuyết chăm chú nắm tay, trong nội tâm âm thầm nghĩ đến.

    ...

    Giờ phút này trong Đổ Thần phủ rất náo nhiệt, không còn có áp lực trước kia, tất cả mọi người thả lỏng xuống.

    Bàn Tử chưa trở về liền sai thủ hạ gấp trở về chuẩn bị tiệc rượu, chờ thời điểm bọn hắn trở về tiệc rượu đã bắt đầu.

    - Lần này thật sự là đáng tiếc, không nghĩ tới Vân Đan Tông kinh sợ như vậy, còn tưởng rằng có thể có một hồi đại chiến, kết quả chúng ta không có cơ hội phát huy.

    Bàn Tử uống rất hưng phấn, cảm khái nói:

    - Anh hùng không đất dụng võ, đáng tiếc, đáng tiếc.

    Bất quá cũng tốt, như vậy cũng thuận tiện chúng ta ẩn dấu thực lực, không ngừng âm thầm súc tích lực lượng, ngày nào đó chúng ta vừa ra tay, tuyệt đối là quỷ khóc thần gào, kinh thiên động địa, quét ngang hoàn vũ...

    - Bàn Tử, ngươi tích súc còn có thể bay lên sao?

    Bàn Tử, ngươi thổi phồng quá đấy, bây giờ cảnh giới của ngươi cao tới đâu, còn bày đặt... xì...

    - Ha ha.

    Mọi người nói cái gì đều có, cười nói rất là vui vẻ.

    Lúc này đều bị lời của mập mạp chọc cười.

    Lúc này chỉ có Mãnh Hổ một người ngồi ở chỗ kia uống từng ngụm rượu, bản thân Mãnh Hổ là tính cách hiếu chiến, cố gắng lâu như vậy lại không có cơ hội xuất thủ, hắn giờ phút này thật sự có chút buồn bực uống rượu.

    Tuy hắn đã rất mạnh, tiếp cận Siêu Phàm kỳ, nhưng chiến đấu hôm nay không có đất dụng võ, một mực làm quần chúng, đứng ở ngoài xem, đây đối với Mãnh Hổ mà nói là một loại tra tấn.

    - Bàn Tử nói không sai, che dấu, tích súc, trở nên mạnh mẽ.

    Nhìn đệ đệ một mực không ra, Túy Miêu thò tay túm lấy chén rượu trong tay hắn uống một hớp, thần thái có chút hơi say lẩm bẩm.

    Lôi Hạo Uy nghe ca ca nói xong, trước mắt không khỏi sáng ngời, hắn không thích làm người đứng xem ở ngoài, Mập mạp, ca ca... cũng không khác gì mình.

    Chỉ là bọn hắn càng thêm tinh tường thực lực của mình bây giờ, phải, thực lực của bọn hắn vẫn còn rất yếu, đại chiến Vân Đan Tông lần này chỉ là một cái bắt đầu mà thôi.

    - Ca, ta hiểu được.

    Túy Miêu ôm bả vai Mãnh Hổ, nở nụ cười.

    - Mọi người cũng không người ngoài, nhìn xem không có ý nghĩa a, cùng tới, không uống rượu cũng ăn một chút gì đi.

    Bàn Tử cùng mọi người chè chén một hồi, nói giỡn một hồi xong thì đứng dậy đi vào tiểu viện bên cạnh, nhìn về phía Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Hồng Liên nói.

    - Trình Cung đâu rồi, chết ở đâu rồi?

    Chẳng lẻ không dám gặp người rồi hả?

    Hách Liên Hồng Liên ở đây đã chờ lâu rồi, nhưng vẫn không gặp Trình Cung, trong nội tâm đang nghẹn lấy một bụng tức giận, làm gì có tâm tư đi uống rượu.

    Tuy Bàn Tử uống nhiều rượu, nhưng mà rất thanh tỉnh, trong nội tâm cười thầm, chẳng lẽ đại thiếu làm gì với vị Thánh nữ này, nếu không làm sao để vị Thánh nữ này tức giận như vậy, nhưng biểu hiện ra ngoài như không biết Hách Liên Hồng Liên đang tức giận.

    - Ngươi xem, tất cả mọi người là người quen cũ, đến, uống một chén.

    - Uống gì uống, lập tức tìm Trình Cung trở về, nếu không...

    - Nếu không ngươi liền nổi đóa hay là muốn phá hủy nơi này?

    Nhưng vào lúc này, thanh âm Trình Cung vang lên trong tai mọi người.

    - Đại thiếu, ngươi làm gì lâu vậy, tới.

    - Mọi người chờ ngươi lâu rồi, phạt rượu.

    - Đúng, đúng, phạt rượu.

    Người khác đến chậm phạt ba chén rượu, đại thiếu đến chậm ít nhất phạt ba cân rượu.

    - Ba cân sao đủ, rượu này là dựa theo tiêu chuẩn trước kia nhưỡng, bây giờ chúng ta uống hiệu quả cũng không lớn, đại thiếu ít nhất phải uống ba mươi cân.

    Nhìn thấy Trình Cung tới, không khí vốn là náo nhiệt càng thêm đẩy lên đỉnh, đoạn thời gian trước bất luận là áp lực bên ngoài hay là tiểu Tuyết bị bắt, đều cho mọi người áp lực rất lớn.

    Sau đó điên cuồng đặc huấn, đã nghiền ép bọn hắn đến một cái cực hạn, sau khi trở về từ Vân Đan Tông, mọi người rốt cục có thể thở ra, tuy trong lòng mọi người đều biết huấn luyện tàn khốc sẽ tiếp tục, nhưng giờ khắc này cũng vô cùng buông lỏng.

    - Ta xem mấy người các ngươi đúng là điên rồi, nếu không phục mà nói, mấy ngày nữa ta lại luyện chế một ít rượu, đến lúc đó mọi người uống thống khoái, tuyệt đối cho các ngươi không say không nghỉ.

    Trình Cung cũng bị tên gia hỏa này chọc cười, tuy hắn đạt tới Siêu Phàm kỳ, nhưng mà không còn đến trình độ có thể trực tiếp chuyển hóa bất kỳ vật gì làm lực lượng bản thân, ba mươi cân rượu, căn bản chính là vô nghĩa, trừ khi vận công bài xuất nhưng này lại không có bất kỳ ý nghĩa, tên gia hỏa này hiển nhiên là muốn ồn ào.

    Bàn Tử vừa thấy Trình Cung đến, cũng không để ý tới Hách Liên Hồng Liên, đã chạy tới đi theo ồn ào, bọn hắn bên này nháo thành một đoàn, gạt Hách Liên Hồng Liên ở một bên.

    - Trình Cung...

    Hách Liên Hồng Liên ở bên kia chờ cả buổi, lại phát hiện Trình Cung căn bản không có vào, nói xong câu kia liền ở đó uống rượu, bắt đầu nói chuyện ồn ào lên, hoàn toàn không coi nàng tồn tại, rốt cục Hách Liên Hồng Liên nhịn không được vận đủ lực lượng hô lên hai chữ này.

    Chương 206: Phân chỗ tốt, Thất hoàng tử về!

    - Bành bành bành...

    Dùng lực lượng của Hách Liên, cộng thêm nàng hô bất thình lình, lập tức ngoại trừ chén rượu trong tay Trình Cung, tất cả chén rượu trên mặt bàn đều vỡ sạch, ngay cả chén rượu trong tay Trình Lập cũng không kịp bảo hộ, bị thanh âm của nàng chấn vỡ vụn.

    - Hừ!

    Trình Lập cũng mặc kệ những cái kia, người đã trực tiếp đứng lên, thân hình kia, tư thế này đúng là thời điểm ra tay ở Vân Đan Tông, lập tức có thể phát ra một kích trí mạng.

    Mặc dù hắn có thể cảm thụ được Manh thúc sau lưng Hách Liên Hồng Liên rất mạnh, nhưng hắn vẫn bộc phát ra tư thế như trước.

    Hắn cũng không biết sự tình của Trình Cung cùng Hách Liên Hồng Liên ở Vân Đan Tông, trải qua thời gian ở chung này, nhất là đoạn thời gian trước mọi người cùng nhau huấn luyện đặc biệt, còn có các sự tình trước Vân Đan Tông, hiện tại Trình Lập đã triệt để thừa nhận vị Thiếu chủ này, hiện tại có người muốn mạo phạm Thiếu chủ, Huyết Chiến tự nhiên muốn xông vào trước nhất, mặc kệ phía trước là người, là yêu, là ma, trong mắt hắn đều giống nhau.

    - Các ngươi uống tiếp đi, uống xong thanh lý thoáng một phát, chúng ta chuẩn bị chia cắt chỗ tốt, lần này lấy được chỗ tốt từ Vân Đan Tông cũng không ít.

    Trình Cung khoát tay áo bảo Trình Lập đừng khẩn trương như vậy, hắn thì uống hết chén rượu trong tay, cất bước đi về phía Hách Liên Hồng Liên.

    - Nơi này là nhà của ta, ta cũng không có cho ngươi ở bên trong, huống chi còn tới nơi này đùa nghịch tính tình đại tiểu thư.

    Ngươi đã tới nơi này, nên tuân thủ quy củ của nơi này, ta nghĩ Trình gia ta tới Nguyên Thủy Ma Tông ngươi làm khách sẽ không giống ngươi không biết lễ phép như vậy a?

    Trình Cung vừa nói vừa đi tới, thời điểm nhìn về phía Manh thúc hắn khẽ gật đầu, ở Trình Cung xem ra, bất luận động tác nhỏ gì đều chạy không khỏi vị Manh thúc mù này.

    Manh thúc cũng lộ ra vẻ tươi cười, lập tức bất động như núi, đứng ở sau lưng Hách Liên Hồng Liên.

    Hách Liên Hồng Liên ở trước khi Trình Cung xuất hiện, trong nội tâm nghẹn lấy một cổ hờn dỗi cùng bất mãn nhưng vẫn chưa có cơ hội nói.

    Nàng muốn đợi sau khi Trình Cung đến mới nói với hắn, muốn hắn giải thích cho mình, mình đến giúp hắn như thế, hắn lại bắt mình đợi lâu như vậy, hắn cho hắn là ai, nào có phong cách đãi khách như vậy.

    Trong nội tâm có rất nhiều ý nghĩ, nhưng khi Trình Cung xuất hiện, một câu lại làm cho nàng không phản bác được, từ vừa bắt đầu, Trình Cung không nói mời nàng, chỉ nói tới Đổ Thần phủ nói chuyện.

    - Được rồi, đừng làm rộn, qua một thời gian ngắn nữa có khả năng tiểu Cửu sẽ trở về.

    Nói như thế nào thì đám người Trình Trảm cũng tu luyện trong Nguyên Thủy Ma Tông, lần này ngươi đến thì ở lại một thời gian, tuy nguyên khí ở đây không bằng Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng mà gần đây ta vừa luyện chế ra một ít đan dược phụ trợ tu luyện rất có hiệu quả, đến lúc đó ngươi có thể thử xem.

    Trình Cung có chút như là dỗ tiểu hài, nói xong cũng không quản Hách Liên Hồng Liên nghĩ như thế nào, có đồng ý hay không, trực tiếp quay người nhìn về phía mọi người giang hai cánh tay:

    - Các huynh đệ, tới lúc phân chỗ tốt rồi.

    Tô Liệt, còn có sáu vị trưởng lão Vân Đan Tông, còn có cuối cùng vơ vét tài sản của Vân Đan Tông, Trình Cung vừa giang hai cánh tay, toàn bộ đều ào ào bay ra.

    Ở giữa tiểu viện của Hách Liên Hồng Liên cùng nơi nhóm người Mập mạp uống rượu là một cái sân nhỏ, Trình Cung đứng ở cửa nhìn qua đám người Mập mạp, lập tức ở giữa sân xuất hiện một đống vật phẩm, chất cao như một ngọn núi nhỏ.

    Vũ khí, pháp bảo, không gian giới chỉ, bí tịch, đan dược, tài liệu, các loại đồ chơi nhỏ, cái gì cần có đều có, ngoại trừ những cái này còn có rất nhiều có đồ vật đặc biệt, hiển nhiên đây đều là những thứ mà mấy người kia có ý cất giữ, còn có nhiều vật thông qua vài thập niên thậm chí trên trăm năm thu thập, giờ phút này toàn bộ thuộc về Trình Cung.

    Đa số dược liệu Trình Cung đã phân loại giao cho Đông Phương Linh Lung cùng tiểu Tuyết luyện đan, chỉ có một chút dược liệu có khả năng gia gia dùng đến Trình Cung mới lưu lại, lần trước đã nhận được Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch, sau khi trở về Trình Cung không ngừng sưu tập tài liệu chuẩn bị luyện chế mấy loại đan dược phụ trợ khác, mặc dù chỉ là phụ trợ nhưng luyện chế cũng không dễ dàng như vậy, quan trọng là thu thập dược liệu cũng rất khó khăn.

    May mắn lần này lấy được không gian giới chỉ của Tô Liệt cùng vơ vét tài sản Vân Đan Tông một bả, lập tức gom góp được chín thành dược vật, hiện tại chủ yếu còn thiếu ba loại dược vật.

    Trình Cung đã nói qua cùng Khương Vĩ Tường, ba loại dược vật này trước mắt Vân Đan Tông cũng không có, một khi tìm được ba loại dược vật này, Trình Cung có thể khai đỉnh luyện đan.

    Trong này cũng có một chút tiền tài, Trình Cung cũng đã sửa sang lại giao cho Bàn Tử, của cải những người này còn hơn cả Trịnh Tam Nguyên năm đó, chỉ là kim phiếu cũng có cả đống.

    - Đây là?

    Cử động của Trình Cung làm cho Hách Liên Hồng Liên đứng ở một bên cũng sáng mắt, không gian giới chỉ của Tô Liệt cùng sáu vị trưởng lão kia đều ở trong đó, còn có tất cả đồ vật, đan dược, kim phiếu... của bọn hắn cũng được đổ ra, thậm chí ngay cả Vân Đan Tông bồi thường gì đó Trình Cung cũng lấy hết ra cho mọi người lừa chọn.

    Những vật này đối với đệ tử tầng thấp trong Nguyên Thủy Ma Tông mà nói cũng là vật trân quý, tùy tiện một thứ cũng đủ cho môn phái bình thường dốc sức liều mạng tranh đoạt, huống chi trước mắt nhiều như vậy, nhưng Trình Cung lại coi như hàng bán sỉ để cho mọi người chọn lựa.

    Coi như mình là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, cũng không dám phá sản giống như hắn ah!

    - Trình Lập, vũ khí cũ của ngươi bỏ đi, cái này dường như thích hợp với ngươi...

    Trình Cung nói xong, trực tiếp ném Liệt Dương Kiếm của Tô Liệt cho Trình Lập.

    Trình Lập thấy Liệt Dương Kiếm, đón tay nâng lên cũng không khỏi có chút run nhè nhẹ, miệng không biết nói cái gì cho phải.

    Linh khí hạ phẩm, Linh khí, này là Linh khí a, Trình Lập không nghĩ tới Trình Cung sẽ cho hắn thanh Linh khí này.

    Lần này Hách Liên Hồng Liên đứng một bên cũng sợ ngây người, nếu như nói những vật trước kia nàng còn không để trong mắt, nhưng mà Linh khí đối với nàng mà nói cũng trân quý vô cùng.

    Chớ đừng nói chi là đối với người bình thường, cao thủ trong thế tục, cho dù là tồn tại Thoát Tục kỳ cũng không phải đều có được Linh khí.

    Linh khí cùng Nguyên khí hoàn toàn là khái niệm bất đồng, Linh khí trân quý càng không có biện pháp dùng tiền tài bình thường có thể mua, hiện tại Trình Cung cứ như vậy đưa nó cho người, mặc dù nhưng người này là thuộc hạ của hắn, nhưng làm cho người ta cảm giác không thể tưởng tượng nổi như trước.

    - Thời điểm Tô Liệt đạt được thanh kiếm này, bên cạnh còn có phương pháp ngự kiếm, trong không gian giới chỉ của hắn ta cũng phát hiện phương pháp ngự kiếm kia, nhưng ta cẩn thận nghiên cứu thoáng một phát, thanh kiếm này cũng không thích hợp Ngự Kiếm Thuật.

    Chính thức có thể phát huy uy lực lớn nhất của thanh kiếm này là nhân kiếm hợp nhất, dùng thân hóa quang mới được.

    Nếu như lúc ấy Tô Liệt có thể một mực cầm Liệt Dương Kiếm trong tay, nhân kiếm hợp nhất, ta cũng không thể nào nhẹ nhàng đánh bại hắn như vậy, hơn nữa tính đặc biệt của kiếm này cũng có thể phát huy đến mức tận cùng, ngươi tu luyện một kích tuyệt sát vừa vặn có thể dung hợp cùng kiếm này.

    Về phần thanh kiếm cũ của ngươi thì đưa cho Ba Phong dùng, trước khi hắn đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong vẫn còn dùng được nó.

    Trình Lập tu luyện một kích tuyệt sát, nếu như dung hợp lực lượng đặc biệt của Liệt Dương Kiếm, sẽ để làm cho lực công kích của Trình Lập tăng cường vài lần, một khi hắn ẩn thân trong hào quang nhân kiếm hợp nhất, dung hợp cùng kiếm quang, cho dù Thoát Tục kỳ bình thường cũng rất khó chiến thắng hắn.

    - Hổ Tử, cây thương này ngươi dùng đi.

    Đây là dùng lôi mộc ngàn năm làm thương, người bình thường dùng tối đa có thể phát huy ra trình độ Nguyên khí cấp chín, nhưng mà ngươi sử dụng Lôi Thần Thương Pháp mà nói, tuyệt đối có thể làm cho uy lực của thương này phát huy đến trình độ bán Linh khí.

    Trình Cung nói xong, lại ném một thanh bán Linh khí Lôi Mộc Thương cho Mãnh Hổ, đừng nhìn thân hình Mãnh Hổ cao lớn, chiến đấu hung mãnh nhưng luận tuổi tác hắn lại nhỏ nhất trong Tứ đại hại, bình thường tất cả mọi người gọi hắn là Hổ Tử.

    Nếu như nói Trình Cung ném Linh khí cho thủ hạ làm cho người ta khiếp sợ, thì thời điểm Trình Cung chỉ điểm Trình Lập là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, ngay cả Manh thúc cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc.

    Mà Trình Lập trong khoảng thời gian này trải qua đặc huấn, đã sớm quen dựa theo Trình Cung nói đi làm, giống như là một đệ tử nghe lão sư chỉ đạo, sau khi suy tư lập tức gật đầu đáp ứng, thần sắc chăm chú càng làm cho Hách Liên Hồng Liên cùng Manh thúc khiếp sợ.

    Biểu lộ của Trình Lập tuyệt đối không phải vì Trình Lập là Thiếu chủ, mà theo như lời của Trình Cung nói, ngay cả Manh thúc nghe xong trong nội tâm cũng âm thầm sợ hãi thán phục.

    Bởi vì lúc ấy hắn đã ở trận, thấy Tô Liệt dùng Liệt Dương Kiếm,

    Trình Lập thi triển một kích tuyệt sát hắn cũng rõ ràng nhớ trong lòng, bây giờ nghe Trình Cung nói như vậy, trong lòng của hắn cũng âm thầm cân nhắc.

    Trình Cung nói thật đúng là đúng vậy, Tô Liệt kia có bảo mà không biết dùng, hoàn toàn không có phát huy ra uy lực của Liệt Dương Kiếm này, mà Liệt Dương Kiếm này dựa theo Trình Cung nói như vậy, thật sự là rất thích hợp cho Trình Lập.

    Mà ngay cả Hách Liên Hồng Liên cũng quên chuyện hắn vừa rồi dùng ngữ khí dỗ tiểu hài nói với nàng, khiếp sợ nhìn xem hết thảy, đám người kia không có một người nào khách khí.

    Vật hữu dụng, như là không gian giới chỉ, đan dược và vân vân bọn hắn cần liền hỏi Trình Cung, mặc kệ là vật gì, chỉ cần Trình Cung nói thích hợp với ai, những người khác liền tuyển chọn cái khác.

    Nhưng thời điểm gặp được những đồ chơi nhỏ mà ai đều thích, đôi khi chỉ là một ít đặc sản kỳ lạ ở địa phương, lại tranh đoạt mặt đỏ tới mang tai.

    Nói là mặt đỏ tới mang tai, nhưng xem biểu lộ của bọn hắn mà nói, thì thấy bọn họ chỉ là đùa nghịch mà thôi.

    Tràng cảnh như vậy làm Hách Liên Hồng Liên không khỏi nhớ tới thời điểm ở Nguyên Thủy Ma Tông, trong Vạn Ma Lôi Trì, bọn hắn cùng một chỗ dốc sức liều mạng tu luyện, bình thường cùng một chỗ cãi cọ chơi đùa, tuy lúc kia nàng thờ ơ lạnh nhạt, nhưng trong lòng vĩnh viễn khó có thể quên hết thảy.

    - Đông đông đông.

    Thời điểm mọi người ở đây đã chia cắt các đồ vật không sai biệt lắm, đột nhiên nghe được một hồi tiếng trống vô cùng rung động, như sấm bên tai, nhưng không làm cho người có cảm giác không thoải mái, lại làm cho tinh thần người ta rung động một hồi.

    Tiếng trống này kinh thiên động địa, vang vọng Vân Ca Thành, mặt đất Vân Ca Thành cũng bị tiếng trống này làm run rẩy.

    Tiếng trống trầm trọng lại mang theo một cổ vui sướng, đúng vậy, có thể nghe được vẻ vui sướng trong tiếng trống, người gõ trống hiển nhiên không giống bình thường.

    Cũng đúng như thế, làm cho người ta có một cảm giác như sấm bên tai, lại một hồi khoan khoái dễ chịu, vui sướng.

    Tiếng trống vang vọng cả Vân Ca Thành, làm cho mấy trăm vạn người cảm xúc, lực lượng người này tuyệt đối là tồn tại ngang hàng với gia gia, hoàng gia thật là có hàng.

    - Đây là Đức Thắng Cổ, là có người chiến thắng trở về, đức cao vọng trọng, từ trước tới nay chỉ có thời điểm đại chiến đạt được thắng lợi mới có thể gõ vang, mà ngay cả lần trước Trình bá phụ chiến thắng Man tộc cũng không có gõ vang, bởi vì chủ ý của tiếng trống này không chỉ là thắng lợi, còn có một chữ đức ở bên cạnh.

    Sắc Quỷ thấy Trình Cung có chút nghi hoặc, lập tức giải thích.

    Đối với những sự tình này, Trình Cung thật đúng là không rõ ràng lắm, nhưng mà trong lòng của hắn đã như gương sáng.

    - A!

    Trình Cung nhạt cười nhạt nói:

    - Xem ra lại là một trò hay mở màn, Vân Ca Thành sẽ náo nhiệt nữa.

    Mọi người biết Trình Cung giết Đỗ Khiêm, còn tinh tường tất cả sự tình của Thất hoàng tử, nghe Trình Cung nói xong đều minh bạch chuyện gì xảy ra.

    - Móa, thật đúng là bị đại thiếu ngươi đoán trúng, trước kia Hoàng đế cố ý áp chế tin tức này, chính là vì để cho hiệu quả đạt tới lớn nhất.

    Hiện tại người còn chưa có trở lại trực tiếp gõ Đức Thắng Cổ, chúng ta đánh thắng trận trở về sao không gõ, hắn có tài cán gì.

    Bàn Tử khó chịu nói.

    - Lần sau tự chúng ta gõ.

    Túy Miêu nói.

    Sắc Quỷ nhìn qua phương hướng hoàng cung, nghe tiếng trống mang theo vui sướng chấn động toàn bộ Vân Ca Thành nói:

    - Cả đời Trình lão gia tử cũng chỉ có hai lần gõ vang Đức Thắng Cổ, lần đầu là giúp quốc gia có được mười ba hành tỉnh, khai cương khoách thổ làm quốc gia lớn ra gần một nửa diện tích, một hơi tiêu diệt mười tiểu quốc.

    Lần thứ hai là liên quân của ngũ quốc cơ hồ sắp tiêu diệt Lam Vân Đế Quốc, lão gia tử đánh ba năm đại thắng mà về, còn tiêu diệt một quốc gia mới gõ vang một lần, trừ lần đó ra căn bản không có gõ qua.

    Bình thường mà nói, trừ khi Thất hoàng tử tiêu diệt Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình hoặc là Đồ Đằng đế quốc, nếu không căn bản không đủ tư cách gõ vang Đức Thắng Cổ này.

    Cho nên nói, lần này hắn gõ Đức Thắng Cổ khẳng định còn có một ít sự tình chúng ta không biết, một nguyên nhân trọng yếu cũng là vì đại thiếu ngươi.

    Trong khoảng thời gian này danh tiếng của Trình Cung quá lớn, diệt Mã Bang nhận được quân công, diệt Huyết Y Lão Tổ, lấy được nhân tâm khu mẹ goá con côi, bên trên giải thi đấu diệt tứ đại tài tử, kỳ thi cuối năm đạt được tân khoa trạng nguyên, đã lấy được nhân khí, diệt Vân Đan Tông thì thể hiện ra thực lực cường hoành, hôm nay Trình Cung ở Vân Ca Thành có thể nói là cây cao đón gió, như mặt trời ban trưa.

    Loại thời điểm này, nếu không có thể đè hắn xuống, ở Hoàng đế xem ra là rất nguy hiểm.

    Mà Trình Cung đột nhiên quật khởi, lúc đầu Hoàng đế xem ra chỉ là Trình gia đẩy hắn ra mà thôi, nhưng hiện tại thì đã sớm cải biến quan điểm, Trình Cung này là một lợi kiếm mà Trình gia che dấu.

    Trước kia là cố ý che dấu mũi nhọn, hiện tại bỗng nhiên bạo phát đi ra.

    Từ đầu đến cuối lại để cho Trình Cung đi trước, điều này làm cho Hoàng đế cũng không có biện pháp thi triển, mà Trình Cung đang từ mọi phương diện không ngừng làm cho Trình gia lớn mạnh, hiện tại Hoàng đế muốn đúng là ngăn chặn hắn, cản trở hắn.

    Mã Bang không được, tứ đại tài tử không được, Huyết Y Lão Tổ không được, Vân Đan Tông không được, loại thời điểm này Hoàng đế chỉ có thể để cho Thất hoàng tử trở về áp chế Trình Cung.

    - Hiện tại Vân Ca Thành này cũng quả thật có chút nhàm chán, có người trở về chơi đùa cùng chúng ta cũng tốt.

    Trình Cung vừa nói xong, thanh âm Đức Thắng Cổ vừa vặn đình chỉ, một thanh âm so với nam nhân bình thường thì nhỏ rất nhưng tất nhiên không phải nữ nhân vang lên.

    - Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Thất hoàng tử thống lĩnh hải quân tiêu diệt đạo phỉ vùng duyên hải, luyện binh mười vạn dụng kế như thần, một đường phá được vô số đảo quốc, triệt để thu phục vùng duyên hải ba vạn dặm, gần trăm đảo quốc quy hàng.

    Gần năm nghìn vạn người từ nay về sau trở thành con dân Lam Vân Đế Quốc, đả thông đường biển châu cùng khác, để cho Lam Vân Đế Quốc ta một lần hành động thoát khỏi khốn cảnh bị nhốt trong Nam Chiêm Bộ Châu.

    Thất hoàng tử còn trẻ anh dũng, công phong Thất hoàng tử là Vũ Thân Vương.

    Ba ngày sau Vũ Thân Vương trở về Đế Đô, văn võ bá quan quỳ nghênh tiếp.

    Chương 207: Hắn tính toán gì đây

    Trừ thời điểm chiến tranh động viên toàn thành, thì có rất ít khi ban bố thánh chỉ không cho những người khác cơ hội phản đối, trực tiếp để gạo nấu thành cơm như thế.

    Phải biết rằng coi như là hoàng tử Hoàng tôn, cũng không phải nói phong vương là có thể phong vương, nhất là phong Thân Vương, hơn nữa còn là công phong.

    Đệ tử hoàng gia Lam Vân Đế Quốc có công phong, ân phong, khảo thí để phong tước khác, nhưng công phong trở thành Thân Vương thì nhân số cực nhỏ, có tư cách thừa kế.

    Ân phong là quốc gia có quốc khánh hay gì đó, lúc này sẽ phong thưởng cho một ít người lên cấp, khảo thí để phong tước là tiến hành khảo hạch đối với một ít đệ tử tôn thất, hàng năm đều có.

    Nếu như không đạt được gì, sẽ trở thành tôn thất nhàn tản, cùng dân chúng bình thường không có khác nhau chút nào.

    - Văn võ bá quan quỳ nghênh tiếp, kiêu ngạo thật lớn, khí phái thật lớn ah.

    Cảm nhận được Hoàng đế có chút ý đồ, Sắc Quỷ rất khó chịu nói.

    - Quỳ, hắn tính toán gì đây, thật không biết Hoàng đế muốn thế nào, chẳng lẽ hắn muốn đổi Thái tử.

    Bọn người Bàn Tử đều là nhân vật coi trời bằng vung, trước kia ở trên đại điện Vân Đan Tông, nhìn thấy hoàng thượng đều giả bộ như nhìn không thấy, đừng nói chi là Thất hoàng tử.

    - Thất hoàng tử...

    Trên tay Mãnh Hổ tản ra lôi quang, nắm chặt Lôi Mộc Thương.

    Đối với Thất hoàng tử được xưng đệ nhất cao thủ tuổi trẻ Vân Ca Thành này, trước kia hắn không có tư cách khiêu chiến, nhưng mà hiện tại hắn đã có xúc động muốn khiêu chiến.

    - Bàn Tử, ngươi nói sai rồi, Sắc Quỷ, ta nhớ không lầm hình như có hai vị Vũ Thân Vương a?

    Trình Cung nghe Bàn Tử nói, hắn cười nhạt một tiếng khoát tay áo.

    - Ân!

    Sắc Quỷ gật đầu diễn giải:

    - Trong lịch sử Lam Vân Đế Quốc tổng cộng có hai vị Vũ Thân Vương, một vị là năm đó theo Thái tổ chinh chiến thiên hạ, xưng là đệ nhất cường giả, nghe nói thời điểm thành lập nước hắn đã đạt đến cảnh giới thần tiên lục địa, về sau quy ẩn biến mất.

    Một vị khác nghe nói là hậu đại của một vị hoàng thân, không nơi nương tựa, đã không có bất luận tước vị gì còn nghèo rớt mùng tơi, người khác đều nói lúc ấy hắn đã tự sát, nhưng năm đó thời điểm Lam Vân Đế Quốc bị một Yêu Long cường đại công kích, hắn đột nhiên xuất hiện, một lần hành động đánh chết Yêu Long kia, đám hậu nhân bọn họ mới biết được, hắn là người năm đó mà tất cả mọi người cho rằng đã tự sát.

    Lúc đó nghe nói hắn cũng đã là cảnh giới thần tiên lục địa, tuy hắn đã không muốn quyền thế ở Lam Vân Đế Quốc, nhưng vẫn có danh xưng Vũ Thân Vương.

    Mặc dù chỉ có hai vị Vũ Thân Vương, nhưng Thất hoàng tử được phong Vũ Thân Vương cũng nói lên hắn sẽ không tham dự tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, nếu như không phải là bọn hắn đã thương lượng xong, cái này cũng rất có thể là ý tứ của Hoàng đế.

    Bởi như vậy sẽ không khiến cho trong bộ phận hoàng thất vấn đề, ngược lại có thể cho hắn quyền lực lớn nhất đi đối phó đại thiếu cùng Trình gia.

    - Nói đi nói lại hắn cũng không đủ tư cách trở thành Vũ Thân Vương a, kỳ thật nên phong vương nhất đúng là Trình lão gia tử, thời điểm thái tổ cũng có vài vị Vương gia khác họ.

    Bàn Tử khó chịu nói, trên thực tế chuyện này trước kia đã có tranh luận qua, năm đó vô số người đề nghị phong vương Trình Tiếu Thiên, đáng tiếc cuối cùng vẫn không thành.

    Hoàng đế dùng loại phương thức này phong Thất hoàng tử là Vũ Thân Vương, cũng là lo lắng có người nhắc lại chuyện xưa, dân chúng bình thường đều kính trọng những người có công lớn.

    Năm nghìn vạn người, cái kia tương đương với một phần mười nhân khẩu của Lam Vân Đế Quốc, mà ba vạn dặm vùng biển càng nghe rất dọa người, nhưng sự thật lại không phải như thế.

    Vùng biển to lớn vô cùng, cái gọi là ba vạn dặm vùng biển, trên trăm hòn đảo đầu nhập vào là con số quá nhỏ, trên thực tế ba vạn dặm này có lẽ có mấy vạn hòn đảo.

    Mà năm nghìn vạn người kia cũng không có thể thật sự do Lam Vân Đế Quốc sử dụng, nên cuối cùng cái công lao này lộ ra vẻ đầu voi đuôi chuột.

    So sánh với công lao của Trình Tiếu Thiên năm đó, cái này không đáng kể chút nào, Trình Tiếu Thiên mới là thật sự khai cương khoách thổ.

    - Phong vương hay không phong vương không quan trọng, lực lượng mới là trọng yếu nhất, về phần giai đoạn hiện tại chúng ta vẫn là phải coi chừng ứng đối vị Vũ Thân Vương này, chúng ta ở Vân Đan Tông đánh Tô Liệt cùng thủ hạ của hắn thành như vậy, Hoàng đế trở về lập tức làm ra cử động này, hiển nhiên là ở trong mắt hắn xem ra, Thất hoàng tử vẫn có đủ hữu dụng, cho dù không thể ngăn chặn Trình gia, ít nhất ở trong mắt hắn xem ra ngăn chặn ta là không thành vấn đề.

    Về phần quan lại quỳ nghênh đón, kia chỉ là hình thức, ít nhất tồn tại như ông nội của ta nhất định sẽ không đi.

    Trình Cung đối với phong hay không phong vương cũng không thèm để ý, đừng nói phong vương, ngay cả có người cho hắn đi làm hoàng đế hắn cũng không có hứng thú gì.

    Nhưng vào lúc này, chim bồ câu của Sắc Quỷ phát ra tiếng vang, Sắc Quỷ lập tức phát ra tín hiệu gọi nó xuống, Sắc Quỷ xem xong tình báo liền đưa cho Trình Cung.

    - Nhớ tuần trước ta được một tình báo, nói gần đây thuỷ quân trên đất liền giống như có chút vấn đề, hình như sắp có đại động tác, toàn diện phong tỏa giới nghiêm, thay đổi nhiều lần, nguyên lai là Thất hoàng tử đã trở về.

    Mấy canh giờ trước đã khởi hành, hai ngày sau có thể đến phụ cận Vân Ca Thành, đoán chừng hẳn là đang cách Vân Ca Thành năm trăm dặm.

    Trình Cung nhìn xem tình báo này, nhịn không được cười nói:

    - Xem ra bọn hắn đã chuẩn bị lâu rồi, đây cũng không phải là đột nhiên tập kích gì, đây là sớm có chuẩn bị.

    Cũng tốt, hắn đã chính diện xuất thủ, vậy thì hảo hảo chơi đùa cùng hắn.

    Từ vừa rồi nghe Đức Thắng Cổ đột nhiên gõ vang, mà ngay cả Túy Miêu một mực mắt say lờ đờ mông lung cũng đứng lên, tập trung tư tưởng suy nghĩ nhìn phía xa chớ đừng nói chi là những người khác, mỗi một cái đều có sức mà không biết làm gì, giờ phút này nghe Trình Cung nói ra tiếng lòng, ý chí chiến đấu của mọi người càng sục sôi.

    - Đại thiếu, có một kẻ tự xưng là Ngự tiền thị vệ doanh truyền lệnh tới.

    Nhưng vào lúc này, một người phụ trách Đổ Thần phủ tiến đến, giao cho Trình Cung một phong thơ.

    Bàn Tử kỳ quái nói:

    - Ngự tiền thị vệ doanh, lúc này đến là có ý gì?

    - Quên mất vụ này.

    Sắc Quỷ vỗ trán một cái, chợt nói:

    - Đại thiếu là Ngự tiền thị vệ doanh Ngũ phẩm Phó thống lĩnh, các quan lại đều đi quỳ đón, lần này nhận nhiệm vụ nghênh đón là thuộc về Ngự tiền thị vệ doanh.

    - Móa nó, lại để cho đại thiếu đi nghênh đón hắn.

    Bàn Tử nghe xong liền phát hỏa

    - Hắn xứng sao!

    Mà ngay cả Túy Miêu rất ít nói chuyện, cũng mở miệng.

    Ở trong mắt người khác, Hoàng tử Hoàng tôn tôn quý vô cùng, nhưng ở trong mắt chút ít đại gia tộc, hoàng gia cũng không quá đáng là một thế lực cường đại mà thôi.

    Mà đi theo Trình Cung thời gian dài, bọn hắn càng không sợ trời không sợ đất, độc lập độc hành, coi trời bằng vung.

    - BA~.

    Lôi Hạo Uy mãnh liệt nắm chặt Lôi Mộc Thương:

    - Ta muốn khiêu chiến hắn, hắn không phải Vũ Thân Vương sao, Vũ Thân Vương đều là dùng võ lĩnh quân, chấn nhiếp thiên hạ, ta xem hắn có bản lĩnh này hay không.

    Ngự tiền thị vệ doanh Tướng quân hạ lệnh, mệnh lệnh Ngự tiền thị vệ doanh Ngũ phẩm Phó thống lĩnh Trình Cung ba ngày sau dẫn đầu một ngàn năm trăm quan lại quỳ nghênh đón Vũ Thân Vương.

    Hừ, còn một đội nhân mã của hắn lại phụ trách giữ gìn trật tự cho Vũ Thân Vương vào thành.

    Mệnh lệnh này không khó đoán, hơi chút tưởng tượng đều có thể biết, xem ra Hoàng đế là muốn cho vị Vũ Thân Vương này trực tiếp giẫm lên vị trí mình ah.

    - Mọi người trước đừng có gấp, bọn hắn muốn mặc dù tốt, nhưng chúng ta làm như thế nào lại không phải là bọn hắn muốn là được.

    Hiện tại chúng ta vẫn nên tu luyện tu luyện, đến lúc đó khẳng định không thể thiếu va chạm cùng bọn họ, người ta còn chưa tới chúng ta đã nóng nảy, như vậy còn đấu với người ta được sao, ta lần này cũng mang đến đan dược tu luyện, trước tu luyện cái đã.

    Cảm xúc mọi người kích động, ý chí chiến đấu sục sôi là chuyện tốt, nhưng không thể bình tâm tĩnh khí, sốt ruột cũng không phải là chuyện gì tốt.

    Từ điểm này mà nói, Thất hoàng tử là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi một đời, lực ảnh hưởng của đệ nhất nhân vẫn là rất lớn.

    Người có tên, cây có bóng, từ trước đến nay Thất hoàng tử vẫn là đệ nhất nhân trong trẻ tuổi một đời của Vân Ca Thành, này đối với rất nhiều người mà nói là một loại áp lực lớn lao, hôm nay hắn mang theo chiến thắng chi uy trở về, càng có một loại khí thế áp nhân.

    Bản năng mọi người sẽ phản kháng loại áp lực này, nên có vẻ vội vàng xao động đi một ít, sau khi nghe được Trình Cung nói cũng đều bình thản xuống.

    Trình Cung lưu lại đan dược, trực tiếp chạy về Trình phủ tìm Trình lão gia tử...

    ...

    Đại điện Vân Đan Tông trở nên tiêu điều rất nhiều, nguyên bản đám đệ tử Vân Đan Tông đều tâm cao khí ngạo đã thu liễm rất nhiều.

    Mà tông chủ Vân Đan Tông Tô Liệt trước kia hăng hái tổ chức đại điện có một không hai, lúc này thì đang bị giam trong một tầng hầm ngầm.

    - Ah...

    Tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên, đau đớn kịch liệt, xâm nhập vào cốt tủy làm cho Tô Liệt phát ra tiếng kêu thảm thiết, cả người hắn bị điện quang quấn quanh, khóa chặt trên vách tường.

    Theo những điện quang này buộc chặc, trước ngực hắn còn có năm sợi đâm vào thân thể, loại đau đớn xâm nhập cốt tủy này, gần như làm cho Tô Liệt sụp đổ.

    Kinh mạch của hắn đã bị hủy, thân thể cũng bị tàn phá cơ hồ vỡ vụn, không có một chỗ lành lặn.

    - Hừ, sắp chết đến nơi còn không nói, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.

    Nói cho ngươi biết a, Lam Mi kia một mực chiếu cố ngươi, không tiếc hết thảy giúp ngươi là cha ruột của ngươi, hôm nay hắn đã bị đánh chết, ngươi cũng thành một phế nhân, trưởng lão ủng hộ ngươi lúc ấy cũng đã bị giết chết, mặt khác một vài đệ tử ta cũng đang sai người thanh lý.

    Vân Đan Tông này từ trên xuống dưới hôm nay là họ Khương, là thiên hạ Khương gia ta, ngươi cũng đừng ôm một tia hy vọng gì, nếu như ngươi ngoan ngoãn nói ra hết thảy, ta cam đoan cho ngươi thống khoái.

    Khương Vĩ Tường thấy Tô Liệt sắp sụp đổ, tay chậm rãi thu hồi điện quang đâm vào người hắn, Khương Vĩ Tường ăn mặt quần áo của tông chủ đứng ở đó ngạo nghễ nhìn Tô Liệt.

    Cha ruột, cha ruột, tại sao có thể như vậy, cha mẹ của mình không phải là người bình thường sao?

    Bọn hắn không phải đã sớm qua đời sao?

    Tại sao có thể như vậy, đầu óc Tô Liệt có chút không đủ dùng.

    Tô Liệt đã lâm vào trạng thái nửa hôn mê nửa điên cuồng, đại điển qua đi, Khương Vĩ Tường liền phế bỏ lực lượng của hắn, hủy diệt kinh mạch của hắn, sau đó dùng tất cả cùng thủ đoạn không ngừng tra tấn hắn.

    Bởi vì Vân Đan Tông còn có một chút bí mật, chỉ truyền cho tông chủ, về phần cụ thể là cái gì lại không người biết được.

    Nhưng vào lúc này, có người tới nói cho Khương Vĩ Tường mấy câu, Khương Vĩ Tường hừ một tiếng đi tới trực tiếp nhét vào trong miệng Tô Liệt một hạt đan dược.

    - Đã không có Lam Mi ủng hộ, ngươi cái gì cũng không phải, huống chi đã mất đi lực lượng, thân thể hủy thành như vậy, chết đối với ngươi mà nói là giải thoát lớn nhất, chính ngươi suy nghĩ thật kỹ, nếu như ngươi không nói, về sau mỗi ngày ta sẽ cho người sống không bằng chết, sau đó còn dùng đan dược kéo dài tánh mạng cho ngươi.

    Khương Vĩ Tường nói xong, quay người ly khai.

    Sau khi Khương Vĩ Tường rời đi, lại qua mấy canh giờ, Tô Liệt mới dần dần thanh tỉnh một ít, phế đi, mình đã thành phế vật, Lam Mi đúng là cha ruột của mình, chết, chết rồi...

    Chương 208: Gia gia chuẩn bị xong chưa?

    Tô Liệt không cam lòng, nhưng ở loại tình huống này, hắn ngoại trừ tự giễu cười khổ ra thì không làm được bất cứ chuyện gì.

    - Nếu là lúc trước, không nói thời điểm lực lượng mình toàn thịnh, chỉ bằng vào lực lượng thân thể của mình, xiềng xích bằng pháp lực ngưng tụ này sao có thể vây được mình, càng không có chuyện giày vò mình, làm cho mình sống không bằng chết.

    Người thật sự là trước khác nay khác, thời điểm làm người phong quang vĩnh viễn sẽ không nghĩ tới thời điểm mình xuống dốc.

    Chết, hắn muốn chết, thế nhưng mà hiện tại hắn muốn chết cũng không được.

    Nhưng hắn lại không cam lòng, không cam lòng nói ra bí mật này, những bí mật kia với hắn mà nói hiện tại cũng không có bất kỳ ý nghĩa, mặc dù bảo tàng nhiều hơn nữa thì như thế nào, mặc dù có công pháp thì như thế nào, hắn đã bị phế.

    Thế nhưng hắn không cam lòng cứ như vậy cho Khương Vĩ Tường kia, lúc trước nên nghĩ biện pháp tiêu diệt hắn, mình lúc trước nên nghe Lam Mi...

    Lúc này hối hận cũng đã chậm, hết thảy đều đã chậm, mình cũng triệt để đã xong, thời điểm Tô Liệt thống khổ suy nghĩ, đột nhiên bùn đất dưới chân nhao nhao trở mình, Tô Liệt đã tuyệt vọng thấy một màn như vậy, cũng mãnh liệt trừng to mắt.

    Bùn đất nhanh chóng dâng lên, rất nhanh xuất hiện một cái hố, bên trong một đoàn hào quang chậm rãi bay lên.

    Tô Liệt thoáng cái xem trợn tròn mắt, đây là chuyện gì, nơi này chính là địa phương lịch đại Thái Thượng trường lão Vân Đan Tông không ngừng gia trì, chuyên môn dùng để giam giữ Thoát Tục kỳ, tại sao có thể có người đi vào nơi đây.

    Không, đây không phải người, chỉ là một tia sáng quỷ dị, đây là vật gì?

    - Ba ba ba...

    Sau khi đoàn hào quang này bay lên, sau đó tách ra trực tiếp phá hủy xiềng xích trên người Tô Liệt, hơn nữa một cổ tinh thuần lực khổng lồ truyền vào trong thân thể Tô Liệt, làm hắn có một cảm giác tái thế làm người.

    - Này...

    Tô Liệt không dám tin nhìn thân thể mình rất nhanh khôi phục, tuy kinh mạch vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng tổn thương trên thân thể lại khôi phục trong nháy mắt.

    Giờ phút này, đoàn hào quang kia rất nhanh chớp động, thời gian dần trôi qua, một đoàn hư ảnh xuất hiện.

    Cái bóng này không phải rất rõ ràng, nhưng mà Tô Liệt lại liếc mắt liền nhận ra.

    - Thái Thượng trường lão... thật sự... thật là ngươi sao?

    Tô Liệt kích động nhìn hư ảnh trước mắt, địa phương khác còn rất mơ hồ, nhưng lông mi cùng cái hình dáng kia làm sao hắn không nhận ra được.

    Lúc này đột nhiên thấy người từ nhỏ đối với mình vô cùng tốt, đến cuối cùng mới biết được dĩ nhiên là cha ruột của mình, hắn có thể không kích động sao.

    - Hài tử, chân thân của ta đã bị giết, đây là ta ở hơn năm mươi năm trước, một lần kỳ ngộ lấy được một viên ma hạch, căn cứ ta tìm hiểu, mới biết được viên ma hạch này là của Ma Vương, ngang cấp với yêu đan Yêu Vương.

    Loại Ma này không phải là Ma giáo mà đám người kia nói đơn giản như vậy, hắn là một loại sinh vật cường đại tồn tại trong lòng đất.

    Vốn là ta muốn mượn ma hạch này tu luyện, lại phát hiện công pháp của bọn hắn quá mức quỷ dị, hung tàn, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh, tính tình của Tu Chân giả chúng ta, thẳng đến ba mươi năm trước ta đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong sau đã tìm được một pháp môn tu luyện thân ngoại hóa thân, tuy không trọn vẹn nhưng ta vẫn cố luyện nó, đến cuối cùng ta hao phí mười năm tuổi thọ mới tách ra được một tia nguyên hồn, cũng bởi vì vậy nên lực lượng của ta mới bị suy yếu trong một thời gian ngắn rất, nếu không lần này cũng không có thể bị Trình Tiếu Thiên đánh chết như vậy.

    Những chuyện này Tô Liệt căn bản không biết, vốn là tông chủ cao cao tại thượng, hôm nay chẳng những trở thành tù nhân, lại phát hiện thế giới này to lớn như thế, chính mình nhỏ như thế, trước kia cảm giác mình rất không tồi, hoàn toàn là ếch ngồi đáy giếng a.

    Tựa hồ nhìn ra Tô Liệt có quá nhiều vấn đề, có quá nhiều lời muốn nói, nhưng mà phân thân Lam Mi này lại vội vàng nói:

    - Ngươi không cần nói, không nên hỏi vấn đề gì, ta hiện tại tận lực nói cho ngươi chuyện trọng yếu, thời gian ta có thể chèo chống cũng không dài.

    Vốn là nếu cho ta năm mươi năm nữa, ta nhất định có thể luyện thành phân thân thứ hai, đáng tiếc lại xảy ra chuyện như vậy.

    Hiện tại đã mất đi bản tôn, đã mất đi căn bản, ta không có lực lượng ủng hộ rất nhanh sẽ không kiên trì nổi, sẽ bị lực lượng của ma hạch này thôn phệ, bởi vì dù sao ta cũng chưa có luyện hóa ma hạch này triệt để.

    Ta lần này tới chính là muốn nói cho ngươi biết, ta sẽ đem lực lượng tích súc vài thập niên của phân thân này truyền toàn bộ cho ngươi, hơn nữa ta gửi một ít vật cho bằng hữu cũ kia, ngươi có thể đến lấy, đến lúc đó cộng thêm ta nhiều năm luyện hóa, ngươi nhất định có thể khống chế ma hạch này, chẳng những có thể khôi phục lực lượng còn có thể tăng lên rất nhanh, nhưng mà nhớ một điểm, trước khi lực lượng không có đạt tới trình độ thần tiên lục địa, ngàn vạn lần không nên tùy ý ra tay.

    Vân Đan Tông chúng ta không có phương pháp đột phá đến thần tiên lục địa, vốn chỉ cần ta hoàn thành hóa thân thứ hai, triệt để luyện hóa ma hạch này là sẽ hiểu rõ phương pháp tu luyện trong đó, nhất định có thể nghĩ biện pháp đột phá đến cảnh giới thần tiên lục địa, nhưng mà còn thiếu một bước cuối cùng.

    Hài tử, sự tình ta không hoàn thành liền nhờ vào ngươi, ngươi là hi vọng của ta, là hậu đại của ta, bọn hắn nói không sai, ngươi là nhi tử của Lam Mi ta, cho nên ta tuyệt đối sẽ không để cho người khác đơn giản giết chết ngươi, cấm chế cùng trận pháp ở đây ta cũng đã hao phí lực lượng bài trừ, lát nữa ngươi khôi phục một ít lực lượng liền lập tức chạy đi, còn lại vài thứ ta sẽ trực tiếp truyền tin tức cho ngươi.

    Hài tử, ngươi nhất định có thể trùng kích thần tiên lục địa, đoạt lại Vân Đan Tông, diệt Trình gia, báo thù thay phụ thân...

    Lam Mi nói xong, đoàn hào quang kia lập tức phóng tới Tô Liệt, không đợi Tô Liệt phản ứng, một viên ma hạch cực lớn đã trực tiếp nhảy vào trong thân thể hắn, dung hợp cùng trái tim của hắn.

    Sau khi ma hạch dung nhập vào trái tim, lập tức hóa thành tinh thần lực thuần túy, một cổ lực lượng mênh mông dũng mãnh vào tiến vào trong thân thể Tô Liệt.

    Kinh mạch bị hủy diệt của rất nhanh đã nhận được chữa trị toàn bộ, thân thể của hắn không ngừng trở nên mạnh mẽ, rất nhanh thân thể của hắn rút nhỏ một vòng, từng tầng tạp chất dơ bẩn bị bài trừ ra bên ngoài cơ thể.

    Vết thương lưu lại trên thân thể của hắn khôi phục toàn bộ, chỉ là ở trên trán của hắn có một vết sẹo nhỏ, ánh mắt của hắn trở nên quỷ dị, Tô Liệt nắm lấy nắm đấm, lực lượng, hắn lại có lực lượng mới, hơn nữa giờ phút này hắn có thể rõ ràng cảm nhận được một cổ lực lượng mênh mông không ngừng từ trái tim truyền đến, mỗi lần nhảy lên đều làm cho lực lượng của hắn tăng lên một ít.

    Lực lượng, cái này là lực lượng chính thức, chỉ có người sau khi mất đi rồi có lại mới biết được loại cảm giác này mỹ diệu cỡ nào.

    Không đến nửa khắc Tô Liệt liền khôi phục tất cả lực lượng, còn đột phá bình cảnh nhiều năm không có thể đột phá, đạt đến Thoát Tục kỳ, hơn nữa mỗi lần trái tim nhảy lên, lực lượng mênh mông không ngừng tuôn ra.

    - Khương Vĩ Tường, Khương Lan, Trình Cung, Trình Tiếu Thiên, các ngươi chờ đó, ta Tô Liệt tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các ngươi, ta sẽ giết chết tất cả các ngươi, giết chết.

    Nội tâm Tô Liệt điên cuồng hét lên, thân thể đi theo địa phương mà Mi Lam xuất hiện biến mất.

    ...

    - Lục địa Thần tiên, tiểu tử thúi ngươi nếu dám cầm chuyện này trêu chọc gia gia, gia gia tức giận sẽ đánh người.

    Trình Tiếu Thiên trực tiếp từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, nhiều năm tu thân dưỡng tính như vậy cũng không chống đỡ được một câu này của Trình Cung.

    Nguyên nhân rất đơn giản, Trình Cung tiến đến liền nói với Trình lão gia tử:

    - Gia gia chuẩn bị một chút, đại khái năm sau ta có thể hoàn thành luyện chế đan dược, đến lúc đó gia gia có thể trùng kích thần tiên lục địa.

    Một câu nói kia trực tiếp làm cho Trình lão gia tử đang ngồi ở cạnh hồ nước uống trà, tay cầm cần câu nhảy dựng lên, cần câu rơi xuống ao hắn cũng không để ý.

    Nhìn cần câu đã rơi vào trong nước, Trình Cung đưa tay lăng không một trảo, dùng pháp lực cường đại của hắn hôm nay, đừng nói một cái cần câu nho nhỏ, coi như là một tảng đá lớn cũng có thể đơn giản lăng không nhiếp lấy.

    Lấy cần câu bỏ qua một bên, Trình Cung tùy ý ngồi bên cạnh gia gia.

    - Gia gia có thể ngẫm lại, từ trước đến nay lời nói của ta có một câu sai lầm hay sao?

    Trong đầu Trình lão gia tử nghĩ tới vài chuyện xảy ra không đến một năm gần đây, đúng là không có việc gì Trình Cung nói làm mà không được.

    Nhưng Trình lão gia tử vẫn còn có chút không thể tin được đây là thật, dù sao Thoát Tục kỳ đỉnh phong, bình thường có thể coi là cực hạn của tu luyện giả.

    Ai cũng biết trên Thoát Tục kỳ còn có thần tiên lục địa, ở trong mắt người bình thường, thần tiên lục địa đã là siêu thoát sinh tử, tiêu diêu tự tại như thần tiên sống.

    Nhưng mà Trình lão gia tử thân có chức vị cao, cũng biết rõ một chút, thần tiên lục địa chẳng qua là một cảnh giới trên đường tu chân, chỉ là cảnh giới này rất cao.

    Một khi đạt tới, tuổi thọ, lực lượng đều tăng rất lớn.

    - Không phải gia gia không tin ngươi, chỉ là thần tiên lục địa này cũng không phải chuyện đùa,một khi đạt tới thần tiên lục địa, tuy không thể nói cùng thiên địa đồng thọ, nhưng ít ra cũng có được ngàn năm thọ nguyên, hơn nữa là chính thức có thể lên trời xuống đất, không gì làm không được, hoàn toàn không chịu thế tục ràng buộc.

    Trên thực tế năm đó gia gia cũng không phải không có năng lực tiêu diệt Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình cùng Đồ Đằng Đế Quốc, năm đó gia gia vốn có cơ hội nhất cổ tác khí tiêu diệt bọn chúng, nhưng sau đó ta mới biết trong ngũ quốc đều có tồn tại thần tiên lục địa.

    Khi đó ta giết chết nhi tử của tên như vậy, lúc ấy hắn cái gì cũng không quản, ra tay đối phó quân đội chúng ta, tràng diện kia ta chung thân khó có thể quên...

    Đây là bí mật giấu ở trong nội tâm Trình Tiếu Thiên nhiều năm, giờ phút này nhắc tới trên nét mặt Trình Tiếu Thiên tràn đầy rung động như trước.

    - Dùng lực lượng một người tiêu diệt mười vạn đại quân, lúc ấy nếu không phải có một vị lão bằng hữu cứu giúp, chỉ sợ ta cùng phụ thân ngươi còn có Nhị thúc ngươi nữa đều bị giết.

    Lúc ấy hành vi của bọn họ kích nộ hai vị thần tiên lục địa trong Lam Vân Đế Quốc, sau đó triển khai một hồi sinh tử đại chiến.

    Nói đến chỗ này, sắc mặc Trình Tiếu Thiên vô cùng khó coi:

    - Lúc ấy Lam Vân Đế Quốc ta cũng có hai gã thần tiên lục địa, nhưng mà bọn hắn lại thẳng đến cuối cùng mới xuất hiện, trải qua trận đại chiến kia, hai vị thần tiên trấn quốc của liên quân ngũ quốc bị giết, ba gã còn lại cùng hai vị của Lam Vân Đế Quốc chúng ta trọng thương, cuối cùng mọi người đạt thành hiệp nghị, Tam quốc bọn hắn chiếm đoạt một quốc gia, Lam Vân Đế Quốc chúng ta đoạt một quốc gia.

    Từ đó về sau ta mới biết được, nguyên lai chúng ta cố gắng hết thảy, trăm vạn tướng sĩ chém giết cuối cùng vẫn là phải xem thắng bại của vũ lực tối cao, mà quốc gia mất đi thần tiên trấn quốc cũng đã mất đi lực uy hiếp, trực tiếp bị chia cắt, lúc này mới sinh ra bốn đại lực lượng cân đối của Nam Chiêm Bộ Châu, mãi cho đến hôm nay.

    Lời nói này Trình lão gia tử hiển nhiên nghẹn ở trong lòng quá nhiều năm, lần này sau khi nói ra thở dài một hơi:

    - Cho nên ta qua nhiều năm như vậy một mực cố gắng tu luyện, cũng là hi vọng một ngày kia có cơ hội đặt chân tới cảnh giới đó, chỉ có lúc đó Trình gia chúng ta mới có thể chân chánh vô tư.

    Nhưng là thần tiên lục địa...

    Chương 209: Thần tiên Trấn quốc, trấn con mẹ hắn!

    - A...

    Trình lão gia tử nói đến đây không khỏi cười khổ:

    - Càng về sau ta càng phát ra hiện, vì cái gì trên Thoát Tục kỳ sẽ gọi là thần tiên lục địa, thực không phải phàm nhân bình thường có thể đạt tới, ngẫm lại trước kia Lam Mi, Độc Dược bị ta giết, bọn hắn đều đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong mấy thập niên, thời điểm gia gia còn là một tiểu binh, bọn hắn cũng đã danh dương thiên hạ, nhưng thế thì như thế nào.

    Người như bọn hắn rất nhiều, không phải bị chém giết là chết già, một đời lại một đời, có thể xuất hiện thần tiên lục địa là cực kỳ bé nhỏ.

    - Thần tiên Trấn quốc?

    Cái này vẫn là lần đầu tiên Trình Cung nghe nói.

    Trình lão gia tử giải thích nói:

    - Đối với người bình thường mà nói, cho dù rất nhiều người tu luyện tới Thoát Tục kỳ, thần tiên lục địa đều rất có thể là một truyền thuyết, nhưng sự thật bọn hắn chân thật tồn tại.

    Ít nhất Lam Vân Đế Quốc có thể có hôm nay, là công lao của hai vị thần tiên trấn quốc, mà Thảo Nguyên Vương Đình, Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc sở dĩ có thể đối kháng cùng Lam Vân Đế Quốc, cũng là bởi vì mỗi quốc gia bọn hắn đều có một vị thần tiên trấn quốc.

    - Có ý tứ.

    Trình Cung cười nói:

    - Cái kia sau khi gia gia trở thành thần tiên lục địa, sẽ không trở thành thần tiên trấn quốc chứ.

    - Trấn bà bà hắn.

    Trình Tiếu Thiên cả giận nói:

    - Nếu có một ngày ta thật sự có lực lượng kia, ta liền tìm bọn hắn tính toán món nợ năm đó, vốn đây đúng là tiểu tử ngươi...

    Ai, được rồi, trước không đề cập tới những thứ này, tiểu tử ngươi nói xem ngọn nguồn xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung có thể nghe được gia gia khẳng định còn có rất nhiều ẩn tình chưa nói, nhưng hiện tại hắn cũng không nóng nảy hỏi, bởi vì hiện tại cho dù hỏi được thì thế nào.

    Nếu như lực lượng mình đủ mạnh, hỏi xong có thể lập tức giải quyết thì không nói, nếu không còn không bằng không hỏi, hết thảy đến lúc đó sẽ nước chảy thành sông.

    - Lần trước ở trong động phủ Vạn Độc Tán phát hiện hắn lưu lại Thần pháp tinh thạch, Hỗn Nguyên Đan, đều là bảo bối trợ giúp người trùng kích thần tiên lục địa, nhưng chỉ có hai thứ này còn rất khó cam đoan hoàn toàn thành công.

    Hiện tại ta cũng đạt tới Siêu Phàm kỳ, dược vật trong tay cơ bản gom góp đủ, hiện tại chỉ thiếu ba loại dược liệu, Huyết Yêu Quả, Băng Thiềm Dịch ngàn năm, Thâm Hải Thiện Mộc.

    Hiện tại tin tức Thâm Hải Thiện Mộc đã có, căn cứ tin tức mới nhất của Sắc Quỷ, lần này Thất hoàng tử trở về, trong danh sách nhóm tiến cống đầu tiên có Thâm Hải Thiện Mộc.

    - Tiểu tử ngươi không phải là muốn cướp cống phẩm chứ?

    Nghe Trình Cung nói lời này, Trình lão gia tử không khỏi nhìn hắn.

    - Xem gia gia nói kìa, giống như trong nhà chúng ta đều là thổ phỉ vậy, chỉ cần nó xuất hiện ta tự nhiên có biện pháp đạt được, về phần biện pháp gì thì xem tình huống mà định ra.

    Thâm Hải Thiện Mộc đã có tin tức, Băng Thiềm Dịch ngàn năm ta đã nhờ Nguyên Thủy Ma Tông giúp đỡ, tin tưởng vấn đề không lớn.

    Hiện tại thiếu là Huyết Yêu Quả, bất quá ta cũng đang nghĩ biện pháp, tin tưởng không bao lâu cũng có thể tìm tới.

    Thời điểm nói tới Huyết Yêu Quả, Trình Cung cũng không quá để ý.

    - Kỳ thật không cần phiền toái như vậy, bảy tám phần nắm chắc đã rất lớn, ta hiện tại hoàn toàn có thể nếm thử một chút.

    Lần trước thời điểm đạt được Thần pháp tinh thạch, Hỗn Nguyên Đan, Trình Cung đã từng nói qua với Trình lão gia tử, có hai thứ đồ này ít nhất có bảy thành nắm chắc có thể thành công.

    - Không được.

    Trình Cung rất kiên quyết nói:

    - Đây cũng không phải là chuyện đùa, một kh xảy ra vấn đề ai cũng cứu không được, cho dù gia gia không sợ chết nhưng người cũng phải vì ta suy nghĩ thoáng một phát, gia gia chết rồi ai bảo kê ta, ta còn làm Đại thiếu gia như thế nào, còn có thể đi ngang ở Vân Ca Thành như thế nào, đến lúc đó không phải ta khi dễ người khác, mà là người khác khi dễ tôn tử của gia gia.

    Người vừa có chuyện gì, Trình gia chúng ta liền sụp, đến lúc đó người khác còn không phải muốn thu thập như thế nào liền thu thập như thế đó sao.

    Cho nên bây giờ không phải là vấn đề gia gia có sợ chết hay không, có dám thử hay không, mà là người chết không dậy nổi, cũng không có thể chết.

    Hiện tại Trình Cung cũng chưa thấy có ai sau khi trùng kích thần tiên lục địa thất bại mà còn sống, cho nên mới phải phí lớn trắc trở, phải cam đoan thành công.

    Trong nội tâm Trình lão gia tử tự nhiên cũng minh bạch đạo lý này, nhưng mà hắn cũng biết tình huống hiện tại của Trình gia, nhất là lần này Thất hoàng tử trở về, đối với Trình gia mà nói là một khảo nghiệm.

    Mượn nhờ Thất hoàng tử đại thắng mà về, Hoàng đế nhất định sẽ động thủ với Trình gia, lại để cho Thất hoàng tử vừa mới phong Vũ Thân Vương này tiến vào Bộ Binh, sau đó nhất định lại để cho hắn dần dần cầm quyền, đừng nhìn Trình lão gia tử hoặc là người Trình gia không ai đi Bộ Binh, nhưng Bộ Binh như cũ là Trình gia khống chế, để cho vị Vũ Thân Vương này tiến vào Bộ Binh, ý đồ rất rõ ràng.

    - Tốt, vậy gia gia đợi đan dược của ngươi, nhưng mà ngươi cũng phải cẩn thận, gần đây ngươi náo lớn như vậy, trước kia Hoàng đế còn muốn chút bận tâm thân phận, không có khả năng tự mình đọ sức với ngươi, chỉ có thể thông qua thủ đoạn khác.

    Nhưng hiện tại Thất hoàng tử đã trở về thì không giống, hắn với ngươi đều là người trẻ tuổi, hắn nhất định sẽ trực tiếp động thủ với ngươi.

    Trình lão gia tử nhắc nhở Trình Cung.

    Trình Cung cười nói:

    - Đã bắt đầu rồi, Tướng quân Ngự tiền thị vệ doanh truyền mệnh lệnh, bao ta hộ giá Vũ Thân Vương.

    - Hừ!

    Trình lão gia tử tức giận hừ nói:

    - Thật sự là gấp khó dằn nổi a, ngươi dứt khoát từ chức Ngũ phẩm Phó thống lĩnh, hoặc là ở nhà cáo bệnh, ta xem Hoàng đế hắn có thể làm gì.

    Tuy Trình Tiếu Thiên ta còn không có trở thành thần tiên lục địa, nhưng thần tiên lục địa cũng không phải Hoàng đế hắn có thể đơn giản chỉ huy, dùng lực ảnh hưởng cùng uy vọng của Trình gia ta trong quân đội, chỉ cần không phản quốc, những thứ khác không cần để ý.

    Thất hoàng tử, Vũ Thân Vương, một hài tử mà thôi, thực cho rằng chỉ bằng hắn là có thể ra sao, nếu ngươi có thể đánh thắng được hắn thì tìm cơ hội hung hăng đánh hắn một trận cho ta.

    Sớm biết Hoàng đế không có khí độ như vậy, không có độ lượng, năm đó nên trực tiếp phế bỏ khi hắn vẫn là Thái tử.

    Ân oán của Trình lão gia tử cùng hoàng gia hiển nhiên không phải ngày một ngày hai, đến hôm nay đã là cục diện không chết không ngớt.

    Vì thế Trình lão cũng không e dè hoàng gia nữa, bảo Trình Cung cứ ra tay thoải mái.

    Trình Cung cười nói:

    - Quả nhiên không hổ là gia gia của Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố phá gia chi tử, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, lời này của gia gia ta thích.

    Trình Cung cười to nói:

    - Gia gia cứ yên tâm đi, chỉ có ta làm cho người khác kinh ngạc, còn chưa có người có thể làm cho ta chịu thiệt thòi, dùng bọn hắn cũng so với ta, Trình Cung là ai a, đây chính là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, hôm nay là Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố phá gia chi tử, danh khí trùng thiên.

    Ha ha, gia gia cứ yên tâm đi, ba ngày sau ta sẽ dẫn người đi nghênh đón bọn hắn, cho bọn hắn một nghi thức nghênh đón mà chung thân khó quên, để cho Trình gia đại thiếu ta, đường đường trạng nguyên đi đón hắn, nhìn hắn có nhận nổi hay không.

    ...

    Hôm nay tại Vân Ca Thành, tin tức Thất hoàng tử Vũ Thân Vương trở về đã thành chủ đề cho tất cả người nghị luận, ngươi mà không biết tin tức này thì đừng có vác mặt ra đường nữa.

    Tự nhiên sẽ có nhiều chuyện lý thú theo chủ đề này sinh ra, về Thất hoàng tử Vũ Thân Vương bình định trăm đảo quốc hải ngoại, cùng với rất nhiều chuyện tình khác, người có chút đầu óc liền nhìn ra, những tin tức này là có người cố ý thả ra, chính là muốn hiệu quả được đề cao.

    Đương nhiên, một ít đại gia tộc, thế lực lớn thì có vấn đề khác để nói.

    - Thất hoàng tử Vũ Thân Vương lần này trở về có thể sẽ rất náo nhiệt, người chưa trở về đã phong Vũ Thân Vương vào Bộ Binh, này rõ ràng chính là muốn đoạt quyền cùng Trình gia ah.

    - Những cái này vẫn là nói sau, ta nghe bca của ta ở Ngự tiền thị vệ doanh nói, lần này toàn bộ hành trình hộ giá là Ngự tiền thị vệ doanh Ngũ phẩm Phó thống lĩnh Trình Cung làm.

    - Không thể nào, Trình Cung là tân khoa trạng nguyên, Văn Khúc Tinh hạ phàm, thật sự để cho hắn đi nghênh đón.

    - Cái này thật là náo nhiệt, tính cách của Trình Cung Trình đại thiếu kia, cho dù đối phương là hoàng tử Thân Vương, đoán chừng cũng sẽ không để vào mắt, chắc chắn sẽ không đi.

    - Hắn có đi hay không cũng không sao, lần này Thất hoàng tử Vũ Thân Vương vừa về đến, cuối cùng có người có thể áp chế hắn.

    - Lời này ngược lại là thật sự, đến lúc đó khẳng định một hồi long tranh hổ đấu.

    Bên trong Tứ Bảo Lâu, bất luận là người thưởng thức trà hay là uống rượu, đều đang hào hứng bừng bừng nói sự tình Thất hoàng tử trở về.

    Bọn hắn cũng không giống như người bình thường, nghe được tin tức Thất hoàng tử ở hải ngoại thì hưng phấn nghị luận, bọn hắn ít nhiều cũng biết rõ một ít nội tình, rất nhiều người thì bị Trình Cung khi dễ qua, giờ phút này Thất hoàng tử trở về, làm bọn hắn cảm thấy hứng thú chính là Vũ Thân Vương sẽ đối phó Trình Cung, Trình đại thiếu như thế nào.

    Đã nhiều ngày Chu Dật Phàm không có đi ra ngoài mà ở nhà dưỡng thương, lúc này bước nhanh đi tới, trên đường đi nghe mọi người nghị luận, nét mặt của hắn không có bất kỳ biến hóa nào.

    Trải qua giải thi đấu tứ đại tài tử, đã trải qua trọng thương trên kỳ thi cuối năm, cả người hắn trở nên càng thêm trầm ổn.

    Giờ phút này hắn đã có vài phần tương tự như Chu Tùng, biểu lộ đã không thể hiện ra ngoài mặt.

    Lần này Chu Dật Phàm cũng không có trực tiếp lên lầu, mà là trực tiếp về hậu viện, ở trong hậu viện có một đình viện, sân nhỏ không lớn nhưng mà phi thường tinh xảo, lúc này có hai người ngồi ở chỗ kia.

    - Chu huynh, từ biệt nhiều ngày, chúng ta lại gặp mặt.

    Trước hết nhất đứng dậy đúng là Trình Lam.

    Lúc này Trình Lam gầy gò hơn trước kia không ít, người lại có vẻ rắn chắc rất nhiều, trầm ổn một ít, trong ánh mắt lại mang theo một cổ tinh mang.

    Tên còn lại tự nhiên là Âu Dương Ngọc Bảo, bộ dáng của hắn cũng có chút tiều tụy, đã không có thần thái trước kia, một bộ thất ý, ủ rũ.

    - Gặp không bằng không gặp, nếu như giờ phút này chúng ta đi ra ngoài cũng chỉ là tăng thêm trò cười, aii.

    Không đợi Chu Dật Phàm nói chuyện, Âu Dương Ngọc Bảo đã u oán thở dài, tự rót uống một mình.

    Chu Dật Phàm không để ý tới Âu Dương Ngọc Bảo, ngược lại là nhìn chằm chằm vào Trình Lam:

    - Nhiều ngày không thấy, tinh thần Trình huynh không tệ ah.

    Trình Lam cũng không giấu diếm, trực tiếp dùng tay làm dấu mời Dật Phàm ngồi nói:

    - Mặc dù bị tên khốn Trình Cung kia cướp đi tinh lực thuộc về ta, nhưng ta còn có biện pháp dẫn động tinh lực tu luyện, hơn nữa một lần hành động đột phá đến Siêu Phàm kỳ, hôm nay đã là Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai.

    - Ngươi đạt đến Siêu Phàm kỳ?

    Âu Dương Ngọc Bảo bưng chén rượu lên có chút nhoáng một cái, đổ không ít, giật mình nhìn Trình Lam, nhưng sau đó lại cười khổ nói:

    - Đạt tới Siêu Phàm kỳ thì như thế nào, nghe nói hảo ca ca của ngươi ở Vân Đan Tông tiến vào Siêu Phàm kỳ, trực tiếp đạt tới tầng thứ ba không nói, còn khống chế một khôi lỗi tiếp cận Thoát Tục kỳ, hắn đã bỏ xa chúng ta rồi.

    Trình Cung, nghe người khác nhắc tới cái tên này trong nội tâm Trình Lam liền không thoải mái, nếu không phải hắn, Trình Lam sao rơi xuống tình trạng này.

    Cưỡi ngựa dạo phố hẳn là mình, danh dương thiên hạ cũng có thể là mình.

    Chu Dật Phàm thì dò xét Trình Lam, tựa hồ nghĩ tới điều gì, khóe miệng lộ ra mỉm cười.

    Chương 210: Thật là uy phong!

    - Chúng ta đấu không lại hắn, cũng không có nghĩa là người khác đấu không lại hắn.

    Hiện tại Thất hoàng tử Vũ Thân Vương đã trở về, Thất hoàng tử vẫn luôn là đệ nhất nhân của Vân Ca Thành trẻ tuổi một đời, mấy năm trước thời điểm ly khai Vân Ca Thành cũng đã là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, hôm nay khẳng định mạnh hơn không ít.

    Huống chi hắn thu phục chiếm được trăm nước hải ngoại, nghe nói thủ hạ cao thủ nhiều như mây, mãnh tướng vô số, hơn nữa bệ hạ coi trọng hắn như thế, chúng ta không có thể ở trong kỳ thi cuối năm lấy được công danh, nhưng bây giờ là cơ hội của chúng ta, chỉ cần đầu phục Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, bất luận chúng ta muốn đi con đường làm quan hay là tòng quân, có một chỗ dựa lớn như vậy đều có chỗ tốt rất lớn.

    Hơn nữa chúng ta có thể mượn tay Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, triệt để tiêu diệt Trình Cung, lần này ta tìm hai vị chính là muốn thương lượng chuyện này, nếu như hai vị đồng ý, chúng ta liền đầu nhập vào Vũ Thân Vương.

    Trình Lam nói xong, ánh mắt đảo qua trên mặt Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo.

    Vừa rồi hắn đã nói ra thoáng một phát cùng Âu Dương Ngọc Bảo, bởi vì Âu Dương Ngọc Bảo liên tiếp bị nhục, địa vị bên trong Âu Dương gia tộc cũng hạ thấp rất nhiều, hi vọng tranh đoạt gia chủ cũng cơ hồ không có.

    Trình Lam nói chỉ cần đi theo Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, nhất định sẽ trợ giúp hắn đoạt được gia chủ, Âu Dương Ngọc Bảo đã động tâm, bây giờ Trình Lam nhìn đúng là Chu Dật Phàm, tình huống của Chu Dật Phàm này không giống Âu Dương Ngọc Bảo, hắn đã được chú định là người thay thế Chu Tùng trở thành Chu gia gia chủ, hắn không giống gia tộc Âu Dương Ngọc Bảo có quá nhiều tuổi trẻ một đời, tài nguyên chỉ có thể chia đều còn tài nguyên Chu gia đều tập trung ở trên người hắn, cho dù hắn thất bại trong kỳ thi cuối năm cũng có thể đi lên.

    Nhưng mà Hoàng đế thực sự đã thông báo, bảo hắn tận lực chiêu dụ Chu Dật Phàm đầu nhập vào Thất hoàng tử.

    - Bệ hạ có mệnh, Dật Phàm sao dám không tuân.

    Chu Dật Phàm nhìn Trình Lam, đột nhiên nở nụ cười, trực tiếp nói phá.

    Trình Lam cũng cười, Chu Dật Phàm đúng là người thông minh, tự nhiên biết rõ cái gì gọi là chiều hướng phát triển, tự nhiên biết rõ cái gì gọi là hợp tác cùng có lợi.

    - Tốt, hai vị đã không có ý kiến, ngày mai chúng ta xuất phát, trước một ngày đuổi tới hành dinh của Thất hoàng tử Vũ Thân Vương.

    Ba ngày rất nhanh đi qua, ba ngày này toàn bộ cao thấp Vân Ca Thành đều đang bận rộn, tuy đã phong Thất hoàng tử là Vũ Thân Vương, nhưng sau khi trở về vẫn phải có một nghi thức sắc phong chính thức.

    Phong Thân Vương cũng không phải là việc nhỏ, nhất là Thân Vương còn trẻ như Thất hoàng tử, lại là Vũ Thân Vương, tự nhiên phải vô cùng long trọng.

    Hơn nữa vì sự tình nghênh đón, toàn bộ Vân Ca Thành giống như là lễ mừng năm mới, khắp nơi giăng đèn kết hoa, hôm nay cách lễ mừng năm mới đã không có bao nhiêu ngày rồi, rất nhiều người thậm chí trực tiếp treo đèn mừng năm mới ra.

    Lần này Thất hoàng tử trở về cũng không phải là một người, có rất nhiều vật quý tiến cống, còn có rất nhiều đảo chủ tới thần phục.

    Nhiều chuyện cần an bài như vậy, từng cơ cấu khổng lồ vận chuyển toàn lực mới có thể an bài thỏa đáng.

    Kỳ thật từ một ngày trước đại đội nhân mã của Thất hoàng tử Vũ Thân Vương cũng đã ở bên ngoài hơn mười dặm, nếu như tiếp tục hành quân thì cùng ngày có thể đến, nhưng mà vì phối hợp thời gian, bọn hắn vẫn ở bên ngoài chờ đợi.

    Sáng ngày hôm nay, đại quân đã bắt đầu chỉnh đốn chuẩn bị lên đường, phải ở trước buổi trưa hôm nay đến Trường Đình bên ngoài thành một dặm, tại đó sẽ bắt đầu nghi thức nghênh đón.

    Trước khi Đại quân lên đường, Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo sớm chạy đến.

    Ba người nói rõ thân phận, cũng không có đợi bao lâu đã bị người mang theo tiến vào lều chủ soái.

    Chứng kiến hành dinh cực lớn này, ba người cũng có chút ngây dại, này căn bản không phải lều vải bình thường, chỉ sợ chỉ có người có được thần thông mới có thể điều khiển, thậm chí đây đã là một kiện pháp bảo bị luyện chế tốt, mới có thể tùy thời khống chế thu hồi.

    Tiến vào bên trong hành dinh này, hai bên bài trí các loại hoa cỏ trân quý làm cho người ta không kịp nhìn, mà binh sĩ gác hai bên đều là Tẩy Tủy kỳ, sau khi tiến vào trăm mét trong lều lớn, có thể chứng kiến ở trong lều lớn phân chia rất nhiều gian phòng, mọi người bên trong đều đang bận rộn.

    Toàn bộ lều lớn cũng không có sử dụng Dạ Minh Châu, nhưng mà sáng ngời dị thường, không biết sử dụng loại thủ đoạn nào.

    Đến trung tâm lều lớn, xuất hiện một lều vải càng thêm xa hoa, gác ở cửa ra vào đều là Thiên phu trưởng và Giáo úy, hơn nữa thực lực đều là Phạt Mạch kỳ.

    Nguyên một đám khí mạch trầm sâu, thân thể cường tráng, cửa ra vào đứng mười hai tên Giáo úy Phạt Mạch kỳ, hô hấp đều trầm ổn như nhau.

    Trên đường đi tới, trong lòng ba người Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo đều âm thầm giật mình, đệ nhất nhân năm đó ở Vân Ca Thành mới đi ra ngoài vài năm, hôm nay vậy mà đã có khí thế như vậy.

    Dẫn bọn hắn tiến đến đã là Siêu Phàm kỳ, đứng ở trước lều nhỏ này đều là nhân vật đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Chu Dật Phàm rất sớm đã khống chế Ám Ảnh trong nhà, tuy cụ thể không rõ ràng lắm, nhưng cũng biết Thất hoàng tử ở bên ngoài tổ kiến một đội thân vệ, thực lực kinh người, đều đạt tới Phạt Mạch kỳ.

    Nhưng thế nào cũng không nghĩ tới, trong tình báo căn bản không có điều tra minh bạch, đội thân vệ của Thất hoàng tử vậy mà đều là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Chỉ là điểm này, coi như là Ám Ảnh nhà mình, Huyết Chiến Trình gia, Long vệ của Hoàng đế cũng làm không được, không biết đội ngũ này của hắn có bao nhiêu người, nếu như chỉ hơn hai mươi người thì cũng thôi đi, nếu như là một chi quân đội thì quá đáng sợ

    - Ngừng.

    Bọn hắn vừa tới đây, cửa ra vào lập tức có người ngăn lại, ngăn bọn chúng ở bên ngoài, tướng quân Siêu Phàm kỳ dẫn bọn hắn tới rất nhanh tiến vào trong đó.

    - Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo một lòng thuần phục hoàng thất, vốn là tài tử danh dương thiên hạ, đều bởi vì bị người hãm hại không có thể khảo thủ công danh.

    Mặc dù ở Đế Đô lại một lòng muốn đền đáp quốc gia, nhiều lần xin tòng quân giúp nước, Vũ Thân Vương chính miệng truyền lệnh, phong Trình Lam là tứ phẩm Đại thống lĩnh, Chu Dật Phàm là tứ phẩm Tham mưu, Âu Dương Ngọc Bảo là Ngũ phẩm thống lĩnh.

    Người kia mới vừa tiến vào không bao lâu, lập tức có người đi ra truyền lệnh.

    Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo không nghĩ tới chính là, ba người bọn hắn cùng tới, Thất hoàng tử Vũ Thân Vương thậm chí ngay cả gặp mặt cũng không có gặp.

    Càng làm cho bọn họ không nghĩ tới chính là, mặt cũng không có nhìn, bên này trực tiếp phong quan cho bọn hắn.

    Dùng thân phận của bọn hắn, quan chức dạng gì chưa thấy qua, nhưng mà Vũ Thân Vương có quyền phong thưởng quan viên phía dưới, đây là làm cho bọn họ lắp bắp kinh hãi, này là tín nhiệm bực nào, vinh quang hạng gì.

    Năm đó Trình Tiếu Thiên thống lĩnh thiên hạ binh mã, có quyền tiền trảm hậu tấu quan viên nhị phẩm trở xuống, có thể bãi miễn Tướng quân từ tam phẩm trở xuống, nhưng mà chỉ là thời gian chiến tranh, không nghĩ tới vậy mà Vũ Thân Vương cũng có quyền lợi lớn như thế.

    Nhưng mà ba người cũng không ngu ngốc, lập tức nghĩ đến này chỉ sợ là Hoàng đế đã sớm nghĩ ba người bọn họ thất bại ở kỳ thi cuối năm, vốn là cho dù bắt đầu dùng cũng phải cần một khoảng thời gian, nhưng mà hiện tại để cho bọn họ đầu nhập vào Thất hoàng tử, mượn chi uy đại thắng lần này của Thất hoàng tử, trực tiếp thăng quan cho bọn họ, đây cũng là một sách lược của Hoàng đế.

    - Tạ Vũ Thân Vương thưởng thức.

    Một chút trì độn, Âu Dương Ngọc Bảo kích động quỳ xuống tạ ơn, Trình Lam cùng Chu Dật Phàm cũng đều quỳ xuống tạ ơn.

    Âu Dương Ngọc Bảo là kích động nhất, coi như là dưới tình huống khảo trúng trạng nguyên cũng tuyệt đối không có khả năng lập tức lên làm quan ngũ phẩm, huống chi mặc kệ gặp hay không gặp Vũ Thân Vương, có thể được Vũ Thân Vương phong quan là được tiếp nhận, sau này sẽ là người của Vũ Thân Vương.

    Hắn khác Trình Lam cùng Chu Dật Phàm, Trình Lam cùng Chu Dật Phàm có cách nghĩ khác, nhưng mà đối với Thất hoàng tử năm đó là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi Vân Ca Thành, hôm nay là Vũ Thân Vương đều rất không thoải mái.

    Nói như thế nào bọn hắn cũng không phải là người bình thường, nay đến đầu nhập vào hắn vậy mà gặp cũng không gặp, thực cho là bọn họ rất quan tâm quan chức sao.

    Nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, huống chi bản thân Vũ Thân Vương là hoàng tử, hôm nay phong làm Thân Vương, cúi đầu ở trước mặt hắn thật cũng không có gì.

    Sau đó lập tức có người tới, mang theo bọn hắn ly khai nới này, trực tiếp sắp xếp vào trong quân đội.

    Rất nhanh đại quân đi tới, người trong đại trướng rất nhanh đi ra, bên trên bầu trời xuất hiện một bàn tay khổng lồ, cái lều cự đại kia lập tức biến mất, sau đó xuất hiện một cỗ xe ngựa cực lớn xa hoa, trước sau khoảng chừng ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong hộ vệ, ngoại trừ vệ đội ra, phía sau còn có một nhóm người hải ngoại đi theo.

    Làm cho người ta giật mình nhất chính là, tọa giá cực lớn này lại bồng bềnh trên không, hơn nữa không phải Phi Hổ kéo xe, kéo xe dĩ nhiên là hai con thuồng luồng dài ba mươi mấy mét.

    Hai con thuồng luồng này giống như trải qua một ít biến dị, sau lưng sinh ra hai cánh, ngoan ngoãn kéo tọa giá cực lớn về phía trước.

    Nó chậm rãi phi hành, cơ hồ là bảo mã chạy tăng tốc, còn ngựa bình thường thì chạy hết sức, tốc độ hành quân liền mau kinh người.

    - Thật là uy phong ah!

    Nhìn xem đại đội nhân mã này, Âu Dương Ngọc Bảo hâm mộ nói, nói xong đưa tay lau chút bụi trên quan phục của mình.

    Tuy bên ngoài có nguyên cương hộ thể, tro bụi chung quanh căn bản vào không được, nhưng hắn vẫn làm ra vẻ một chút, đồng thời hâm mộ nhìn về phía tọa giá Thân Vương.

    - Chu huynh, việc này có phải đã tính sai rồi không?

    Trình Lam đột nhiên hỏi một câu, đối với lần này đầu nhập vào Thất hoàng tử, vốn là hắn mang nhiệt tình rất lớn.

    Bởi vì Hoàng đế ủy thác hắn, ban thưởng cho hắn Phồn Tinh Quyết, còn cho người giúp hắn ngưng tụ tinh lực, giúp hắn một lần hành động đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Hắn lần này là muốn tới dưới trướng Thất hoàng tử thi triển tài hoa, trở thành phụ tá đắc lực cho Thất hoàng tử, mượn nhờ lực lượng Thất hoàng tử thu thập Trình Cung, phát triển thế lực của mình, nhưng mà đi tới nơi này, tuy được chức quan tứ phẩm, nhưng mà ngay cả Thất hoàng tử cũng không có gặp, điều này làm cho hắn không khỏi có chút thất vọng.

    - Chúng ta bây giờ cùng chung địch nhân, đều là Trình Cung, ít nhất hiện tại Thất hoàng tử ra tay, quan chức của chúng ta còn cao hơn tân khoa trạng nguyên.

    Dù sao chúng ta vừa mới tới, như vậy cũng rất bình thường, có lẽ rất nhanh Thất hoàng tử sẽ gặp chúng ta.

    Chu Dật Phàm cười nói.

    Trình Lam cũng là người thông minh tuyệt đỉnh, lập tức nghe rõ ý tứ trong đó, dù sao bọn hắn vừa mới đầu nhập vào Thất hoàng tử, có thể như thế đã là không tệ.

    Đây nhất định là Hoàng đế đã sớm nói, nếu không nói không chừng gạt bọn hắn một hồi cũng có thể, Chu Dật Phàm có ý tứ là, Thất hoàng tử như thế hiển nhiên là không có đem Trình Cung để vào mắt, nếu như hắn bị thua thiệt, tự nhiên sẽ tìm bọn họ, liên thủ với bọn họ.

    Nhưng nhìn khí thế hôm nay của Thất hoàng tử, trong nội tâm Trình Lam cũng có chút cầm không được, chỉ bằng trận thế này, Trình Cung lấy cái gì đấu cùng Thất hoàng tử Vũ Thân Vương ah.

    Hiện tại bên người Vũ Thân Vương cao thủ nhiều như mây, thiên hoàng hậu duệ quý tộc, muốn cái gì có cái đó, Trình Cung đấu cùng hắn như thế nào?

    Chương 211: Đại thiếu phát uy

    Những thứ không nói khác, chỉ riêng Trình Cung hộ giá cho Vũ Thân Vương, bản thân cũng đã phân ra trên dưới, thoáng cái đã yếu đi rất nhiều.

    Nếu như Thất hoàng tử nhẹ nhõm giải quyết Trình Cung, vậy chẳng phải hắn sẽ càng không để ý mấy kẻ bại tướng như mình sao.

    Giờ khắc này, Trình Lam đột nhiên hi vọng Trình Cung có thể kiên trì, đối kháng Thất hoàng tử thoáng một phát, nhưng mà hắn đều cảm giác hi vọng của Trình Cung không lớn.

    Trường Đình, sớm có một đám quan viên chờ ở chỗ này, không chỉ quan viên, dân chúng vây xem chung quanh cũng mười mấy vạn, mặc dù đa số dân chúng đều ở bên trong Vân Ca Thành chờ, nhưng mà cũng có thật nhiều chạy đến Trường Đình quan sát.

    Sắp đến Trường Đình, tốc độ hành quân chậm lại, bởi vì đây là trạm thứ nhất, lúc này các loại nhạc khí đã vang lên, chung quanh lập tức khải ca một mảnh, cổ nhạc tề minh.

    Mà lúc này từ trong đại quân Vũ Thân Vương, nghi thức cũng triển khai, rất xa nhìn lại đã vô cùng khí phái, xa hoa, kinh người.

    Để cho người ta giật mình nhất chính là, ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong trong thân vệ đội của Thất hoàng tử toàn bộ xuống ngựa, lập tức từ hậu phương trong đội bay ra mười sáu đầu Trường Mao hình thể cực lớn cao gần ba mét, ở Lam Vân Đế Quốc chưa bao giờ thấy qua loại Trường Mao lớn như vậy.

    - Trời ơi, mau nhìn, những Trường Mao trong truyền thuyết kia chỉ có Bà La Đa Châu mới có, vậy mà chúng bay được sao?

    - Đồ đần, bọn nó làm sao bay được, đây là có người dùng thần thông nâng lên.

    - Quá thần kỳ, những Trường Mao này còn là bình thường sao?

    So với đám Trường Mao ở phía nam quốc gia chúng ta còn lớn hơn gấp đôi a, trời ơi, mau nhìn, những thân vệ đội của Vũ Thân Vương, vậy mà túm được Trường Mao.

    Mấy quan viên cùng dân chúng phía dưới kinh hô, sợ hãi thán phục, những Trường Mao đang bay kia giống như đang rơi xuống, ba mươi sáu tên thân vệ đội của Vũ Thân Vương toàn bộ đều vận đủ lực lượng, một cổ nguyên khí cường hoành ở trong thân thể phóng lên trời.

    Ba mươi sáu đạo nguyên khí trùng thiên, mỗi một đạo toàn bộ đạt tới đỉnh phong, hai tay giơ lên giống như tiếp được các Trường Mao đang rơi xuống, sau đó nhẹ nhõm đi nhanh về phía trước.

    Làm cho chung quanh vô số kinh hô.

    Mà ở trong tay bọn họ, những Trường Mao kia giống như muốn di chuyển cũng không thể động đậy, bị giơ lên lộ ra vẻ rất sợ hãi.

    - Móa, giống như cái rắm, nhìn giống như một đám hề đang làm xiếc vậy, có năng lực hắn để cho thủ hạ khiêng một ngọn núi tới cho ta xem đi.

    Bàn Tử ở bên cạnh Trình Cung nhìn có chút khó chịu mắng, giờ phút này Trình Cung một thân trang phục Ngự tiền thị vệ doanh Phó thống lĩnh, hắn dẫn đầu một số người ở chung quanh nơi này duy trì trật tự, trên thực tế những người này hắn căn bản cũng không biết, sau khi đến nơi này, mấy tên thủ hạ tới hắn mới biết được.

    Trình Cung nói:

    - Hắn đây cũng không phải là trang bức đơn giản như vậy.

    - Nam Chiêm Bộ Châu chiến loạn nhiều lần, triều đại thay đổi, đã sớm mất đi rất nhiều truyền thống từ thượng cổ, lần này Vũ Thân Vương thu phục trên trăm đảo quốc hải ngoại, trực tiếp liên thông Bà La Đa Châu, đạt được rất nhiều thượng cổ truyền thừa.

    Thượng cổ đối với lực lượng từng có định lượng, dùng Long chi lực để cân nhắc, coi như là Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ thậm chí thần tiên lục địa trong truyền thuyết cũng có thể cân nhắc lực lượng của hắn.

    Long mờ ảo vô tung, chính là Thần Thú, vì thế lực lượng của nó là cơ bản nhất, khi năng lực nhân loại đạt đến một mức độ nhất định sẽ gọi là Long lực.

    Còn lực lượng dưới Long lực sẽ dùng lực lượng Trường Mao tính toán, những Trường Mao này hoàn toàn khác với Trường Mao trong nước chúng ta, Trường Mao thượng cổ trưởng thành nặng hai vạn cân, lực lượng nhân loại đạt tới tiêu chuển này, mới có thể xếp vào tính toán.

    Hôm nay, không chỉ là tiêu chuẩn lực lượng, các tiêu chuẩn khác Vũ Thân Vương cũng đã tìm về rất nhiều, Lam Vân Đế Quốc ta có được thượng cổ truyền thừa.

    Chắc chắn tái hiện huy hoàng thời thượng cổ.

    - Phải, nhất định, văn tự cũng là thượng cổ truyền thừa, đều dần dần phổ cập giáo hóa dân chúng, mở ra trí tuệ dân chúng, tăng thực lực của Lam Vân Đế Quốc chúng ta.

    Thời điểm ba mươi sáu người một người giơ một đầu Trường Mao, bước đi như bay về phía trước, phía sau truyền tới một thanh âm.

    Người bình thường nghe thế chỉ cảm thấy rất là hưng phấn, dù sao với tư cách người Lam Vân Đế Quốc, có thể thấy quốc gia hưng thịnh tự nhiên sẽ rất cao hứng, nhưng mà rất nhiều quan viên nghe xong vẻ mặt lại ngưng trọng.

    Biểu hiện này của Vũ Thân Vương, thật sự có chút quá bắt mắt, thực tế đột nhiên mang về thượng cổ truyền thừa mà nói, trước kia cũng không có thông tri ah.

    Sắc Quỷ nói:

    - Trước không nói dụng tâm cá nhân hắn, có phải là muốn mượn lần này tăng lên uy vọng cá nhân, tuyên dương hắn đạt được thượng cổ như Đế Vương đã từng thống nhất thiên hạ hay không, chỉ là hắn nói mang về một ít thượng cổ truyền thừa gì đó, đối với Lam Vân Đế Quốc thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu liền có chỗ tốt rất lớn, ít nhất trước lộng cái thuyết pháp danh chính ngôn thuận.

    Nếu như hắn không có ý tứ gì khác mà nói, vậy coi như là vỗ mông Hoàng đế một cái, ai làm hoàng đế không muốn nghe những lời này, sau hơn một ngàn năm hỗn loạn, rất nhiều đồ vật từ thượng cổ như pháp luật, tiêu chuẩn đánh giá lực lượng... cũng đều tìm được, điều này nói rõ Hoàng đế được thượng thiên chiếu cố, phía dưới thuận dân tâm, nhất định sẽ nhất thống thiên hạ.

    - Móa, nghe xong cũng nhức đầu, chính trị thật không phải là đồ chơi.

    Bất quá cái Trường Mao kia hình như ta bây giờ còn khó nhẹ nhõm khống chế nó, nếu như chờ ta đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám là được rồi, cái kia cần gì Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Mặc dù chỉ là ba ngày, nhưng ba ngày này lực lượng Bàn Tử lại có đột phá, đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm.

    Hắn tu luyện đúng là Thôn Thiên Phệ Địa, có Trình Cung trợ giúp tất nhiên vượt xa đồng cấp, bình thường Phạt Mạch kỳ đỉnh phong mới có thể có được một Tượng lực, nếu như Mập mạp đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong mà nói, tuy không so được Trình Cung, nhưng ít nhất cũng có thể có hai Tượng lực.

    - Đại thiếu, ngươi thật sự mang người mở đường hộ giá cho hắn sao?

    Lúc này, La Anh Hùng ở một bên rốt cục nhịn không được mở miệng, vết sẹo trên mặt bởi vì phẫn nộ có chút run run, lộ ra đặc biệt hung ác.

    Ba Phong một bên đã đạt tới Siêu Phàm kỳ cũng nói:

    - Đại thiếu, có biện pháp gì làm cho sự tình bừa bãi không, ta không thể thật sự mở đường hộ giá cho hắn a, hắn tính toán là cái gì ah.

    Người bên cạnh Trình Cung không có một người nào đúng theo quy củ, càng không chịu quy củ bình thường câu thúc, đối với bọn họ mà nói, hoàng tử, Thân Vương thậm chí Hoàng đế thì như thế nào, trong suy nghĩ của bọn hắn, Trình Cung mới là lão đại lớn nhất.

    - Không cần, sự tình lần này không đến mức ngươi sống ta chết, muốn ta hộ giá cho hắn vậy thì phải xem hắn có thể chịu đựng nổi hay không, việc hôm nay các ngươi ở một bên nhìn xem, về sau sẽ có cơ hội cho các ngươi xuất thủ.

    Trình Cung nói xong, đã thúc ngựa đi ra ngoài, trực tiếp vọt tới phía trước hương án, tửu thủy nghênh đón.

    - Đồ hỗn trướng các ngươi làm loạn gì vậy hả, ai cho các ngươi lá gan này, toàn bộ dừng lại cho bản thống lĩnh.

    Hiện tại Trình Cung cũng đã là Siêu Phàm kỳ, hơn nữa trực tiếp một lần hành động đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, đã có thể ngưng tụ pháp lực.

    Tuy còn chưa tới trình độ pháp lực vô biên, nhưng mà pháp lực hùng hậu, một tiếng này vang vọng chân trời, ngay cả mọi người bên trong Vân Ca Thành ngoài mười dặm cũng có thể nghe được tinh tường, chớ đừng nói là những người ở gần đây.

    Vốn là cẩm kỳ phấp phới, chiêng trống vang trời, cổ nhạc tề minh, còn có một thanh âm không ngừng tự thuật công tích vĩ đại của Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, càng có vô số quan viên dân chúng sợ hãi thán phục, nhưng trong nháy mắt toàn bộ bị một tiếng quát lớn này của Trình Cung ép xuống.

    - Trình Cung, đúng là thanh âm của Trình Cung.

    Trình Lam nghe được thanh âm Trình Cung lập tức bật cười.

    - Thật là Trình Cung, hắn điên rồi sao, cũng dám chặn đường đại quân vào lúc này, chặn đường tọa giá của Vũ Thân Vương.

    - Trình Cung, ngươi quả nhiên nhảy ra ngoài, như thế mới phù hợp tính cách của ngươi.

    Chỉ là nghe được thanh âm Trình Cung, kịp phản ứng trước nhất vẫn là Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, Chu Dật Phàm, đối với thanh âm của Trình Cung, bọn hắn quả thực khắc ở trong tâm khảm.

    Thực tế một tiếng quát lớn này còn chứa bá đạo cùng hung hăng càn quấy chỉ có Trình Cung mới có, cũng dám ở trước đại quân đắc thắng của Thất hoàng tử Vũ Thân Vương mắng chửi người, đoán chừng cũng chỉ có hắn mới dám làm như thế.

    Má ơi, cái tổ tông này như thế nào lúc này còn dám mắng chửi người a, còn mắng Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, lúc này chết chắc rồi.

    Mấy vị quan viên phụng chỉ tới đón tiếp đều mềm nhũn cả người, trực tiếp xụi lơ tại đó, may mắn bên cạnh có thủ hạ nâng bọn chúng dậy.

    Bọn họ là quan viên phụ trách nghênh đón, thực xảy ra chuyện gì bọn hắn tránh không khỏi trách nhiệm, Trình Cung này không sợ trời không sợ đất, nhưng bọn hắn lại sợ a, hơn nữa rất sợ chết.

    - Làm càn, dám chặn đường tọa giá Thân Vương.

    Tiếng quát vừa vang lên, hai trung niên đứng ở hai bên tọa giá, hai tay một mực ôm ở trước ngực, sau lưng đều có một thanh kiếm giống nhau như đúc, hai người trăm miệng một lời hét lớn một tiếng, phi kiếm sau lưng lập tức hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp chém giết tới Trình Cung.

    Hai Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu thủ vệ, vị Thất hoàng tử Vũ Thân Vương này cũng quá khoa trương ah.

    Lần này những quan viên kia cơ hồ sợ tới mức bất tỉnh ngất đi, Thất hoàng tử chọc không được, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt, Trình gia Trình đại thiếu này càng thêm không thể trêu vào, nếu hắn xảy ra không may, đất nước này sẽ có chiến hỏa liên tục.

    Mà một bên người chạy đến xem náo nhiệt thấy phi kiếm bay ra, lập tức trong nội tâm cũng rất kích động, quả nhiên vừa về đến liền làm chuyện này.

    Bây giờ đang ở Vân Ca Thành đã không ai dám trêu chọc Trình đại thiếu, xem điệu bộ này của Thất hoàng tử, căn bản là hoàn toàn không để Trình đại thiếu vào mắt, mà ngay cả thủ hạ của hắn cũng không cân nhắc bất luận hậu quả gì, trực tiếp động thủ giết người ah.

    Trình Lập vừa mới luyện hóa Liệt Dương Kiếm ở thời khắc này thiếu chút nữa lao ra, nếu không phải sớm được Trình Cung phân phó, chỉ sợ hắn sớm đã giết người.

    Hai thanh phi kiếm lẫn nhau hô ứng, hai đạo quang mang đâm thẳng tới Trình Cung, Trình Cung lại ổn thỏa không nhúc nhích, khi phi kiếm này đã đến trước mặt Trình Cung, lập tức bên cạnh hắn đột nhiên có một người phát sau mà đến trước, thân thể nhanh chóng bộc phát lao tới, tốc độ vậy mà so với phi kiếm này còn nhanh hơn, trực tiếp bắt lấy hai thanh phi kiếm.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lao tới đúng là khôi lỗi lão Mã của Trình Cung, dưới sự khống chế của Trình Cung, hai tay lão Mã lập tức tuôn ra lực lượng cường đại, trực tiếp hủy diệt hai thanh phi kiếm là Nguyên khí cấp chín này.

    Đứng ở trước bảo giá của Vũ Thân Vương, sắc mặc hai người nhất thời đại biến, một búng máu suýt nữa phun ra, phi kiếm rèn luyện nhiều năm bị hủy diệt, bọn hắn cũng bị thương không nhẹ.

    Hai huynh đệ không dám tin nhìn người lao tới, trực tiếp bắt lấy phi kiếm hơn nữa hủy diệt, coi như là Thoát Tục kỳ bình thường cũng không thể nào làm được.

    - Mãnh liệt a, Trình đại thiếu quả nhiên không phải ngồi không, cái này có náo nhiệt nhìn rồi.

    - Không phải nói khôi lỗi của Trình đại thiếu chỉ có Siêu Phàm kỳ đỉnh phong sao, cùng Tô Liệt không sai biệt lắm, làm sao lại mạnh như vậy, thân thể có thể bắt lấy phi kiếm, còn có thể hủy diệt, cái này thật là đáng sợ.

    - Đúng vậy a, coi như là Thoát Tục kỳ cũng không có thể bằng vào thân thể đối kháng phi kiếm, cái này cũng quá kinh khủng a.

    - Đồn đãi có sai, xem ra khôi lỗi của Trình đại thiếu chỉ sợ cũng không đơn giản như vậy ah.

    Chương 212: Lão tử là đang giữ gìn Hoàng quyền

    Sự tình Trình Cung đại náo Vân Đan Tông, sáu cuộc tỷ thí giết chết sáu vị trưởng lão của Vân Đan Tông, đánh tông chủ Vân Đan Tông Tô Liệt quỳ xuống đất cầu xin tha thứ đã truyền khắp thiên hạ.

    Tuy đồn đãi lan đi nhất định sẽ không ngừng có chỗ cải biến, nhưng tình huống căn bản ngược lại là không thay đổi, cho nên đối với việc Trình Cung có được khôi lỗi cường đại, chuyện này cho dù dân chúng bình thường cũng biết.

    Mấy ngày nay bởi vì Vũ Thân Vương trở về, làm cho mọi người chuyển dời chú ý, chỉ khi nào Trình Cung xuất hiện, tất cả mọi người sẽ nhớ những chuyện nảy sinh trước kia.

    Lại là một đôi huynh đệ song sinh, hơn nữa lần này so với hai huynh đệ bảo hộ Đỗ Khiêm còn mạnh mẽ hơn nhiều, đều là Siêu Phàm kỳ tồn tại, vị Thất hoàng tử này từ chỗ nào tìm đến nhiều song bào thai như vậy.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, ánh mắt ngưng trọng nhìn phía trước đại quân, một người ngăn cản tọa giá Vũ Thân Vương cùng mười vạn đại quân, còn có rất nhiều sứ giả đảo quốc, quốc chủ hải ngoại lại không có chút khiếp đảm nào.

    Ngược lại trong ánh mắt tràn đầy hung hăng càn quấy, ngạo nghễ nhìn bọn họ.

    Loại chuyện đột nhiên hạ sát thủ, tiên trảm hậu tấu này bản đại thiếu thường xuyên chơi, muốn chơi với ta còn kém xa.

    Đối với chiêu thức ấy của Vũ Thân Vương, Trình Cung sớm có chuẩn bị, trước khi hắn đến đã sớm cho lão Mã phục dụng La Hán Kim Đan, đây là La Hán Kim Đan mới luyện chế nhất, làm cho lực lượng lão Mã tăng lên rất nhiều, sau đó Trình Cung còn âm thầm truyền Chí Dương Chân Hỏa cho lão Mã.

    Làm đủ hết thảy chuẩn bị, nên vừa rồi lão Mã mới có thể hai tay bắt phi kiếm, sau đó lập tức hủy diệt phi kiếm.

    - Làm càn chính là bọn ngươi, Bổn thống lĩnh chính là Ngự tiền thị vệ doanh Phó thống lĩnh Trình Cung, biết rõ cái gì gọi là Ngự tiền thị vệ doanh không, là thống lĩnh bảo hộ Hoàng thượng.

    Ngươi dám động thủ với Bổn thống lĩnh, chẳng lẽ các ngươi muốn tạo phản.

    Trình Cung trực tiếp chụp mũ cho bọn hắn.

    - Vương gia, tiểu tử này quả nhiên sớm có chuẩn bị, Trần Hải, Trần Kình căn bản không có biện pháp giết hắn, để cho ta đi.

    Ở trong tọa giá, một một trung niên hơn bốn mươi tuổi tóc vàng óng, con mắt hiện lên Hải Lam sắc đã nhịn không được nói.

    Bên trong bảo giá sớm có bố trí trận pháp cách âm, căn bản không sợ người bên ngoài nghe được, giờ phút này bên trong có một thanh niên thoạt nhìn vẫn chưa tới hai mươi, lại một thân trang phục Thân Vương, cùng Hoàng đế có bảy phần giống nhau, chỉ là rất trẻ và ngạo khí, nhuệ khí bức người, người tùy ý ngồi ở chỗ kia liền làm cho người ta có một cảm giác thần thái sáng láng, vô cùng đại khí.

    Thời điểm lão Mã hủy diệt hai thanh phi kiếm của thủ hạ hắn là Trần Hải, Trần Kình, lập tức trong mắt của hắn tràn đầy hào quang lăng lệ ác liệt, mặc dù chỉ là lóe lên rồi biến mất, lại cho thấy hắn cũng không phải là loại hoàng tử Hoàng tôn không lý tưởng, mà chân chính là Vũ Thân Vương lĩnh quân tung hoành mười vạn dặm lãnh hải.

    - Vừa rồi không có thể đưa đánh chết hắn, phía sau đã không có biện pháp động thủ, sau này hãy nói a.

    Bảo bọn người Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo đến phía trước ứng đối Trình Cung này.

    Vũ Thân Vương nói xong, bưng một chén trà bên cạnh nhẹ nhẹ uống một ngụm, trong chén trà kia thực sự không phải là lá trà, mà là Linh Nhũ ngàn năm mang theo vầng sáng bạch sắc.

    Loại Linh Nhũ ngàn năm này ân quý vô cùng, cường hóa thân thể, tăng cường công lực, chỉ là phi thường trân quý.

    Dưới tình huống bình thường, Linh Nhũ ngàn năm ít nhất phải dùng đan dược thượng phẩm trao đổi, mà một viên đan dược Nhân cấp thượng phẩm có thể trao đổi Linh Nhũ cũng không quá đáng là vài giọt mà thôi.

    Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, Chu Dật Phàm đang ở phía sau xem náo nhiệt, trong đầu đồng thời vang lên một thanh âm.

    - Vương gia có lệnh, lệnh ba người các ngươi xử lý việc này.

    - Lúc này cũng dám chặn giá, quả thực không biết sống chết.

    Âu Dương Ngọc Bảo nghe xong rất hưng phấn, đáp ứng một tiếng thúc ngựa chạy lên phía trước.

    Trình Lam cùng Chu Dật Phàm thoáng chần chờ một chút, cũng thúc ngựa về phía trước, hiện tại hai người cũng không hưng phấn giải quyết giống như Âu Dương Ngọc Bảo.

    Bọn hắn ngược lại là rất chờ mong Trình Cung tiếp tục phát sinh xung đột cùng Vũ Thân Vương, mâu thuẫn tốt nhất là đến không thể điều hòa, lập tức phân ngươi chết ta sống, giết chết Trình Cung ngay lập tức.

    Lần này thoạt nhìn có Vũ Thân Vương làm chỗ dựa, nhưng hai người cũng không lạc quan, thời điểm kỳ thi cuối năm, Hoàng đế cũng đứng bọn hắn bên còn không phải để cho Trình Cung chiếm được tất cả tiện nghi cùng chỗ tốt sao.

    - Trình Cung, thân phận ngươi là gì, lúc nào đến phiên ngươi ở nơi này hô to gọi nhỏ.

    Ngươi cho rằng đây là nơi nào, nói cho ngươi biết, đây chính là tọa giá Thân Vương, đại quân vì nước dựng lên chiến công hiển hách, ngươi cũng dám cản trở đại quân tiến lên, xảy ra chuyện gì ngươi phụ trách được sao!

    Âu Dương Ngọc Bảo xông lên trước nhất, bây giờ không phải là so cầm kỳ thư họa, không phải lúc bình thường, Âu Dương Ngọc Bảo đang muốn biểu hiện nhiều hơn ở trước mặt Vũ Thân Vương, lập tức chạy tới chỉ vào mặt Trình Cung nói.

    - Nói rất hay, đây quả thật không phải chuyện đùa, nhìn ngươi ăn mặc như vậy cũng là có chức quan trong người, ngươi cũng đã trưởng thành, vậy Bổn thống lĩnh cũng không cần khách khí với ngươi.

    Trình Cung nhàn nhạt nói xong, đột nhiên khí thế lên cao, thanh âm lần nữa vang vọng hơn mười dặm chung quanh:

    - Ngươi tính toán dễ vậy sao, nguyên lai là chó hoang, bản đại thiếu cũng lười để ý tới ngươi, hiện tại tự cho mình đã tìm được chủ nhân liền chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, nói chuyện không âm không dương, chẳng lẽ bị thiến rồi sao.

    Bổn thống lĩnh thân mang Hoàng mệnh, lúc nào đến phiên ngươi kêu gào ở nơi này.

    Bản đại thiếu suất quân tiễu phỉ, mang nguyên một đám đều là đàn ông tiêu chuẩn, chẳng lẽ trong quân Vũ Thân Vương đều là loại người không âm không dương như ngươi, tên bán nam bán nữ, cút sang một bên, tại đây không tới phiên ngươi nói chuyện.

    Âu Dương Ngọc Bảo nói chuyện, cử động rất nữ tính hóa, điểm ấy ai cũng biết, nhưng đa số mọi người không dám nói, cũng chẳng muốn nói.

    Mà ngay cả Trình Cung trước kia cũng rất ít nói hắn, bởi vì thời điểm hắn chính thức ra mặt cũng không nhiều, lần này hắn chủ động ló đầu ra, Trình Cung tự nhiên sẽ không nương tay.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lời này của Trình Cung như ngọn đổ thêm dầu, mười vạn đại quân ầm ầm nổ tung, vô số người đập vũ khí xuống mặt đất.

    Đây là bình thường Vũ Thân Vương trị quân nghiêm minh, nếu không bọn hắn sớm xông lên ngũ mã phân thây Trình Cung rồi.

    Hơn vạn người cũng đã nhìn không thấy bờ, huống chi mười vạn đại quân đồng thời làm ra một cử động, đại địa đều run rẩy, có một chút không đứng vững trực tiếp đánh ngã.

    Không chỉ là bởi vì mặt đất lắc lư, hơn nữa là bởi vì khí thế này, quá mạnh mẽ.

    - Mẹ của ta a, Trình đại thiếu này không làm cho binh biến không bỏ qua sao, như vậy cũng dám nói.

    - Ngoan độc, một mình Âu Dương Ngọc Bảo còn không tính, còn mắng cả mười vạn đại quân của Vũ Thân Vương.

    - Chuyện này chắc chắn Vũ Thân Vương sẽ không từ bỏ ý đồ, xem Trình Cung này giải quyết như thế nào.

    - Thoải mái a, đại thiếu mắng thực đã ghiền, tiện nhân kia ta đã sớm muốn mắng hắn.

    - Động thủ thoải mái hơn!

    Âu Dương Ngọc Bảo vốn là định mượn khí, dựa thế, bởi vì hắn bị trận thế, khí thế của Vũ Thân Vương chấn nhiếp, cho nên hắn muốn mượn cổ khí thế này đối phó Trình Cung.

    Nhưng Trình Cung căn bản không bị trận thế của Vũ Thân Vương ảnh hưởng, ngược lại có can đảm một người đối mặt mười vạn đại quân, đối mặt khí thế như cầu vồng của Vũ Thân Vương trực tiếp áp đi qua, cho dù làm mười vạn tướng sĩ tức giận hắn cũng không chút phật lòng.

    Âu Dương Ngọc Bảo bị mắng đến đỏ cả mặt, không biết nói lời nào cho phải.

    - Trình Thống lĩnh, quốc có quốc pháp, ngươi vốn là người hộ giá, hôm nay lại ngăn cản đại quân, mặc kệ ngươi xuất phát từ nguyên nhân gì đã là tử tội.

    Bởi vì mặc kệ có chuyện gì, cũng có thể sau này hãy nói.

    Lúc này, thanh âm Trình Lam vang lên.

    Sau đó Chu Dật Phàm cũng mở miệng nói:

    - Đại quân Vương gia viễn chinh trở về, hoàng thượng phong Vũ Thân Vương, đại quân vào thành nâng Hoàng uy, những điều này đều là bệ hạ tự mình quyết định.

    Huống chi trong đội ngũ này, còn có phần đông quốc chủ quốc gia khác, trên trăm sứ giả quốc gia, mà giờ khắc này ngươi lại ngăn cản ở chỗ này, nói chút ít làm nhục quốc thể, nên giải thích như thế nào.

    Vũ Thân Vương ở bên trong tọa giá, sau khi nghe được Trình Lam cùng Chu Dật Phàm nói thì khẽ gật đầu, hai người này vẫn là người thông minh, có thể trọng dụng.

    - Tứ phẩm Đại thống lĩnh, tứ phẩm Tham mưu, phẩm cấp ngược lại là cao hơn Bổn thống lĩnh, nhưng các ngươi còn chưa đủ tư cách tại đây nói chuyện cùng Bổn thống lĩnh.

    Hộ giá, cái gì gọi là hộ giá, bản đại thiếu đúng là Ngự tiền thị vệ doanh Phó thống lĩnh, biết rõ cái gì gọi là Ngự tiền không, là chỉ cống hiến cho Hoàng đế, coi như là Vũ Thân Vương cũng không có quyền mệnh lệnh Bổn thống lĩnh.

    Hai người các ngươi hiện tại lập tức cút sang một bên, làm con chó cũng phải có giác ngộ của con cho.

    Trước kia Trình Cung còn theo chân bọn họ tranh luận vài lời, hiện tại bọn hắn đã góp sức cho Vũ Thân Vương, Trình Cung sẽ không theo bọn hắn tranh luận làm gì, hiện tại hắn trực tiếp đánh chó cho chủ nhân Vũ Thân Vương xem.

    So hung hăng càn quấy bá đạo, Vân Ca Thành còn không người có thể vượt qua Trình Cung, chút ít truyền nhân đại gia tộc, hoàng tử, Thân Vương ở đây, một cái Ngự tiền thị vệ Phó thống lĩnh là nhỏ như hạt vừng, hôm nay Trình Cung lại biến nó trở thành đại nhân vật.

    Mở miệng ngậm miệng là Ngự tiền, Hoàng mệnh, trên thực tế chức trách của Ngự tiền thị vệ doanh cũng quả thật là như thế.

    Chỉ là bình thường Tướng quân cũng không dám hung hăng càn quấy cùng người khác như thế, huống chi là cùng Thân Vương, cũng chỉ có Trình Cung mới dám như thế.

    Âu Dương Ngọc Bảo còn đỡ một ít, nhưng mà Trình Lam cùng Chu Dật Phàm nghe được câu cuối cùng của Trình Cung, thần sắc rõ ràng đều có biến hóa, Trình Lam vô cùng phẫn nộ, Chu Dật Phàm thì cau mày.

    - Trình Cung, nếu như ngươi không mở đường, hết thảy hậu quả chính ngươi phụ trách, ngăn cản tọa giá Thân Vương, ngăn cản đại quân tiến lên, sự tình sẽ náo vô cùng lớn.

    Thanh âm Chu Dật Phàm rất bình tĩnh như trước, nhưng trong bình tĩnh lại lộ ra một cổ sát khí.

    Hắn cũng không có xin chỉ thị Vũ Thân Vương, nhưng hành động này của hắn lại làm cho Vũ Thân Vương ngồi ở bên trong tọa giá lộ ra nụ cười hài lòng.

    Người khác gặp được Trình Cung, có lẽ sợ hắn làm to chuyện, không thể trêu vào thế lực sau lưng hắn, nhưng Vũ Thân Vương cũng không sợ những chuyện này.

    Vừa bắt đầu đã cho Trần Hải, Trần Kình lập tức thi triển sát thủ, liền cho thấy tâm ý của hắn, sau đó Trình Cung báo ra tính danh cùng Ngự tiền thị vệ doanh, dĩ nhiên là không có thể tùy ý động thủ, nhưng nếu như Trình Cung cố ý ngăn trở, vậy hắn chính là muốn chết.

    - Uy hiếp ta, ngươi còn chưa đủ tư cách, ngươi còn kém xa.

    Trình Cung không nói chuyện, chỉ là dùng một ánh mắt vô cùng hung hăng càn quấy, bá đạo nhìn thoáng qua Chu Dật Phàm, nhưng Chu Dật Phàm lại hoàn toàn có thể hiểu được ý tứ trong mắt Trình Cung.

    Sau đó thanh âm Trình Cung lần nữa vang dội nói:

    - Tất cả tướng sĩ Ngự tiền thị vệ doanh nghe lệnh, Vân Ca Thành quân dân nghe rõ, bản đại thiếu chính là đương kim tân khoa trạng nguyên, Ngự tiền thị vệ doanh Phó thống lĩnh Trình Cung.

    Thân là Ngự tiền thị vệ doanh thống lĩnh, giữ gìn hoàng quyền chính là chức trách.

    Hiện tại có người muốn khiêu chiến hoàng quyền, khiếu chiến quốc uy, thậm chí xem ý tứ này còn có khả năng binh biến, thân là tân khoa trạng nguyên, Ngự tiền thị vệ doanh Phó thống lĩnh, giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ an toàn mọi người ta sẽ không tiếc, bản đại thiếu đã chuẩn bị tùy thời quyết chiến cùng bọn người khiêu chiến hoàng quyền này, giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên.

    - Giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên, giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên...

    - Giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên...

    Chương 213: Đi quá giới hạn

    Trong nội tâm Trình Cung rất rõ ràng, cho dù binh sĩ Ngự tiền thị vệ doanh là thủ hạ của mình, nhưng mà hơn một ngàn người này hắn khẳng định chỉ huy bất động, nhưng Trình Cung căn bản không đi chỉ huy bọn hắn, càng không cho bọn hắn cơ hội.

    Hắn muốn để cho mọi người biết rõ, chơi cùng Trình đại thiếu phải có tâm kiên cường.

    Siêu Phàm kỳ dùng pháp lực ngưng tụ thanh âm, thanh âm kia liền truyền hơn mười hai dặm, cả Vân Ca Thành cùng mấy đại quân doanh chung quanh.

    Quân doanh khác không cần phải nói, quân doanh Bạch Khải Nguyên khống chế nghe xong thanh âm Trình đại thiếu, tất cả mọi người lập tức nói theo.

    Mà ở trong Vân Ca Thành, hơn mười vạn người khu mẹ goá con côi nghe xong thanh âm Trình đại thiếu, cũng lập tức hô theo.

    Càng nhiều người căn bản không rõ chuyện gì xảy ra, nghe thấy đúng là khẩu hiệu giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ quốc gia thì cũng hô chung cho vui.

    Mà lực ảnh hưởng của Thánh Nhân hư ảnh ở Vân Ca Thành, hiện tại vẫn còn như trước, hôm nay Trình Cung vừa nói như vậy, người hưởng ứng tự nhiên cũng không ít.

    Người trung quân ái quốc, người tín nhiệm Trình Cung cũng phát ra hò hét, càng lúc càng nhiều người gia nhập vào.

    Thời gian dần trôi qua, tiếng gầm càng ngày càng cao, thanh âm giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ quốc gia lập tức vang tận mây xanh.

    Trong các quân doanh cũng có người hưởng ứng, lấy chỗ Bạch Khải Nguyên là vang dội nhất.

    Một khi vượt qua trăm vạn, nguyên khí thiên địa cũng chịu ảnh hưởng, loại khí tràng này làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.

    Mà người ở Trường Đình, cảm giác thanh âm này giống như phát ra từ giữa thiên địa, trong thiên địa đang truyền đến khẩu hiệu giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên.

    - Giữ gìn hoàng quyền, bảo vệ gia viên, bảo vệ gia viên...

    Bọn người Mập mạp tự nhiên vừa mới bắt đầu liền vô cùng phối hợp, tuy nhân số bọn hắn không nhiều lắm, nhưng là phân tán trong đám người, mỗi người vận đủ công lực, cộng thêm Vân Ca Thành, tiếng la trong quân doanh, thời gian dần trôi qua hình thành hô ứng, dân chúng ở đây nguyên một đám nhiệt huyết sôi trào hô lên.

    - Tiểu vương bát đản này, làm cái gì cũng làm cho lớn ra.

    Cách đó không xa, Trình Vũ Phi vừa mới đạt tới Thoát Tục kỳ không lâu, nguyên vốn chuẩn bị trở về quân đội, đứng xa xa nhìn thấy hết thảy, vốn là hắn còn lo lắng nhi tử sẽ đấu không lại Vũ Thân Vương từng được xưng là đệ nhất nhân trẻ tuổi, hôm nay cuối cùng hắn cũng yên tâm.

    - Bành!

    Hoàn toàn không có báo hiệu, Trình Vũ Phi trực tiếp bị một cước đạp bay ra ngoài hơn mười mét, Trình Vũ Phi rơi xuống ngay cả một chút pháp lực cũng không có bộc phát, chỉ là xoa lấy bờ mông cười khổ.

    - Không làm lớn thì để cho bọn họ khi dễ sao, ngươi còn không cút về doanh trại, ở đây làm gì?

    Trình lão gia tử đã xuất hiện ở sau lưng Trình Vũ Phi.

    - Ta lo lắng Trình Cung gặp nguy hiểm...

    - Có ta ở đây có thể có nguy hiểm gì, chẳng lẽ ngươi lợi hại hơn lão tử ta.

    Nhanh chạy trở về quân doanh đi, may mắn Tôn nhi ta không có giống ngươi, nếu không lá gan cũng nhỏ hơn.

    Trình lão gia tử mắng Trình Vũ Phi một trận, sau đó nhìn về phía Trình Cung, vô cùng vui mừng vuốt vuốt nói:

    - Không tệ, không tệ, chiêu thức ấy rất giống ta năm đó.

    Nếu như nói trong tranh đấu trước kia, Chu Dật Phàm, Trình Lam đều khinh thị Trình Cung, tự tin quá độ, hiện tại bọn hắn gặp lại Trình Cung cũng có chút sợ hãi, căn bản không có biện pháp phát huy.

    Cho nên vừa rồi Chu Dật Phàm đi lên nói câu thứ hai, cũng đã nói chết, dò xét cách nghĩ của Vũ Thân Vương mới nói, sau đó nếu như Trình Cung không tránh, hắn sẽ liều mạng lên giết Trình Cung, nói là hắn liều mạng, nhưng tất nhiên là có người khác ra tay.

    Giết Trình Cung, Trình gia có điên cuồng thế nào cũng có Vũ Thân Vương, Hoàng đế ngăn cản phía trước, nhưng sau một khắc Trình Cung liền đem chuyện này làm lớn đến mọi người đều biết.

    Giờ phút này nếu như ra lệnh giết Trình Cung, Hoàng đế là người đầu tiên không cho phép, bởi vì chuyện này sẽ gây ra hậu quả khó có thể tưởng tượng, khó có thể khống chế bạo loạn, thậm chí là binh biến.

    Cho đến lúc đó, Trình gia dùng cớ này tạo phản, thiên hạ liền triệt để rối loạn.

    - Trình Cung, bản vương đắc thắng trở về, ngươi phụ trách hộ giá ven đường, vì sao không hảo hảo chấp hành nhiệm vụ của mình, lại ở chỗ này phiến động nhân tâm, toan tính chuyện gì, nếu như không nói ra nguyên do, bản vương sẽ không buông tha ngươi.

    Thanh âm không vội không chậm, uy thế mười phần, thời điểm tất cả mọi người la lên, lại có thể làm cho tất cả mọi người nghe được tinh tường, thậm chí trực tiếp áp chế đa số thanh âm.

    Thoáng cái, tiếng la như lửa gặp nước, đa số đã đình chỉ, chỉ có quân doanh của Bạch Khải Nguyên cùng khu mẹ goá con côi là kiên định ủng hộ Trình Cung, có chết cũng la tiếp.

    Vũ Thân Vương ở trong tọa giá, hôm nay là lần thứ nhất mở miệng nói chuyện, lộ ra đại khí mười phần, cùng tuổi của hắn hoàn toàn không hợp.

    Làm cho người ta có một cảm giác đang ở địa vị cao, vinh nhục không sợ hãi.

    Hừ, nếu như bản đại thiếu thật sự thành thành thật thật hộ giá, vậy còn không phải bị các ngươi khi dễ chết ah.

    Chơi cao thâm với bản đại thiếu, rất nhanh bản đại thiếu sẽ đạp ngươi xuống dưới.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, thần sắc nghiêm túc ngưng trọng:

    - Thất hoàng tử, Vũ Thân Vương, tuy tuổi ngươi còn nhỏ, nhưng dù sao ngươi cũng là người lĩnh qua mười vạn đại quân, hôm nay còn được bệ hạ phong làm Vũ Thân Vương, chẳng lẽ bởi vì như thế khiến cho ngươi bành trướng đến không biết mình họ gì.

    Bản đại thiếu quét Mã Bang, diệt Huyết Y Lâu, quét ngang tứ đại tài tử, tân khoa trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố, cũng không có giống như ngươi a, ngươi nói ngươi bây giờ đang ngồi cái gì.

    Hoàng thượng xuất hành là kim liễn, ngọc liễn.

    Ngự tọa gồm có: hai phất trần lò vàng, hương trầm.

    Mộc Bồn, Thóa Vu, Khuyển Tiểu Kim, ghế dựa bằng vàng, Kim Hàng mỗi cái một cái.

    Thị vệ có ba mươi người cầm đại đao, ba mươi cung tiễn thủ, ba mươi cầm Vĩ Thương.

    Đứng trước bảo tọa có một người.

    Cầm phất trần theo sau có bốn người.

    Theo bảo giá, trừ mười người cưỡi ngựa theo nghi thức ra, còn có một ngàn cấm vệ quân cưỡi ngựa hộ giá, tổng cộng chỉ có một ngàn tám trăm người.

    Đây là tiêu chuẩn xuất hành của hoàng thượng, còn Thân Vương, Vương gia, Công, Hầu, quan viên phía dưới xuất hành cũng có quy định nghiêm chỉnh, ngươi bây giờ nhìn xem ngươi ngồi là cái gì, người trong thiên hạ đều đang nhìn ngươi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi còn lợi hại hơn hoàng thượng.

    Trừ cái này ra, bảo giá hoàng thượng xuất hành, có năm mươi bốn Chấp Phiến, bảy mươi hai Tinh Kỳ, tám chữ thọ, mười sáu cái Song Long hoàng sắc, tám cái Song Long hồng sắc, tám cái Xích Long Hoàng Ngọc sắc.

    Mười sáu cái Khổng Tước cùng Loan Phượng, phướng lọng hồng sắc có hoa vân hình vuông tất cả tám cái.

    Tràng, mười sáu cái.

    Trường thọ, tím, nghê, vũ tất cả bốn cái.

    Đạo, bát kỳ, đại kỳ hai mươi bốn cái, Vũ Lâm đại kỳ, Tiền Phượng đại kỳ mười sáu cái, đại kỳ Ngũ Trảo Kim Long bốn mươi cái.

    Phiên, mười sáu cái.

    Loan, Tiên Hạc, Khổng Tước, Hoàng Minh, Bạch Chùy, Xích Tước, Hóa Trùng, Chấn Vụ, Minh Diên, mỗi thứ một cái.

    Linh Thú đồ án có Nghịch Lân, Kim Sư, Bạch Trạch, Xích Hùng, Hoàng Hùng, Tịch Tà, Tê Ngưu, Thiên Mã, Thiên lộc.

    Tứ đại Thần thú có Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ bốn cái, đồ án Tứ Khinh bốn cái, đồ án Sơn Hà năm cái.

    Đồ án Ngũ Tinh Nhị Thập Bát Tú ba mươi ba cái.

    Đồ án cầu mưa lành có Cam Trạch, Cam Chú, Cam Cao, Cam Thoán bốn cái.

    Đồ án Bát Phong có Phương Đông Thứ Phong, Đông Nam Minh Phong, Phương Nam Cảnh Phong, Tây Nam Lương Phong, Tây Phương Hạp Phong, Tây Bắc Chu Phong, Phương Bắc Mạc Phong, Đông Bắc Dung Phong tám cái.

    Đồ án Ngũ Vân có trắng, xanh, đen, vàng, tím cùng đồ án Ngũ Lôi mười cái.

    Đồ án ngày, tháng mỗi cái một cái.

    Môn Kỳ tám cái, Kim Cổ Kỳ hai cái, Thúy Hoa Kỳ hai cái, Ngũ Sắc Tiêu Kỳ tất cả bốn cái.

    Xuất Cảnh kỳ, Nhập Tất Kỳ mỗi cái một cái.

    Kỳ tổng cộng có một trăm hai mươi cái.

    Những thứ khác còn có Tinh mười sáu cái.

    Kim Đoạn bốn cái.

    Nghi Niết Hoàng Huy bốn cái.

    Khóa vàng, Tinh, Ngọa Qua, Lập Qua, Ngô Trượng, Ngự Trượng, có tất cả mười sáu cái.

    Hồng Đăng, sáu cái.

    Cổ hai mươi bốn cái.

    Trong đó Kim Cổ hai cái, Chiến Cổ bốn cái, Cổ Cầm bốn cái.

    Sáo mười hai cái.

    Ngọc bốn cái.

    Đồng giác lớn nhỏ tất cả mười sáu cái.

    Trình Cung nói rất nhanh, một hơi nói ra, căn bản không để cho Vũ Thân Vương có cơ hội nói chuyện.

    Trên thực tế những vật này những người ở đây còn chưa có ai chứng thực qua, chỉ có người phụ trách chuyên môn hiểu được, bởi vì Lam Vân Đế Quốc lấy võ vi tôn, đối với cái này cũng không quá để ý, ngay cả như lần trước Hoàng đế đi Vân Đan Tông cũng chưa chắc hoàn toàn dựa theo loại quy cách này chuẩn bị, nhưng mà quy định thật là quy định như thế.

    - Những cái này là tiêu chuẩn của Hoàng đế, đều là truyền thừa từ thượng cổ đến, Vũ Thân Vương ngươi luôn mồm nói khôi phục thượng cổ truyền thừa, chẳng lẽ không biết đạo lý lễ không thể thiếu, pháp không thể sai sao.

    Vũ Thân Vương ngươi nhìn đội ngũ bây giờ đi, những Trường Mao kia chẳng lẽ là đồ chơi cho các chơi đùa, những thứ kia đều là cống phẩm mà các ngươi ghi lại hiến cho hoàng thượng, há lại cho những người khác lấy ra chơi đùa.

    Mặt khác nghi thức của tất cả Thân Vương cần phải thấp hơn so với hoàng thượng một cấp, nhưng ngươi xem ngươi như bây giờ còn thể thống gì, ngươi là Thân Vương đại biểu cho thể diện Lam Vân Đế Quốc ta, hiện tại nghi thức nên có cũng không có, còn thể thống gì.

    Hơn nữa cái không nên có đến thật nhiều, ngươi dẫn mười vạn đại quân vào Vân Ca Thành, chẳng lẽ Vũ Thân Vương không biết, trừ khi Vũ Thân Vương có ý đồ khác, bằng không sẽ không dẫn quân vào thành, có hai chữ ta không tiện nói, tin tưởng Vũ Thân Vương cũng minh bạch, chính ngươi xem đi.

    Cái gì gọi là vạch trứng tìm xương, cái gì gọi là không có việc thì tìm việc, Trình Cung là cái này.

    Nhưng không có việc gì tìm việc mà có thể tìm tới hữu lễ hữu độ, còn có thể nói ra văn vẻ như thế cũng chỉ có Trình Cung.

    Lam Vân Đế Quốc dùng võ lập quốc, về phương diện nghi thức, lễ phép sẽ không quá chú trọng, dù sao chinh phạt không ngừng, còn chưa tới thời điểm chú ý những điều kia.

    Cho dù quan viên thời gian dài ở Vân Ca Thành, hoàng thân quốc thích cũng không chú ý, huống chi những người khác, cho nên Trình Cung đã sớm có chủ ý, vừa vặn Vũ Thân Vương này còn cho người ta tuyên dương kế thừa truyền thống thượng cổ, vậy thì càng dễ nói.

    Hai chữ Trình Cung không nói ai cũng minh bạch, đi quá giới hạn, vượt qua bổn phận, uy hiếp hoàng gia, thì hai chữ kia rất thường nói.

    Vũ Thân Vương hiện tại xem như người thứ ba dưới Hoàng thượng, Thái tử, nhưng trên hắn dù sao còn có Hoàng thượng cùng Thái tử.

    Chương 214: Phát hiện kinh hỉ

    Hai chữ đó là hai chữ mà hoàng gia rất đề phòng cùng nghi kỵ, nếu thật sự chú ý thì mất đầu là rất bình thường.

    Vũ Thân Vương đại thắng trở về, tự nhiên có rất nhiều chuyện căn bản không có suy nghĩ, ngoài hăng hái ra còn muốn nâng uy phong của Vũ Thân Vương Đại tướng quân, khí phái thể hiện ra, tự nhiên là rất bình thường.

    Nguyên vốn cũng sẽ không có người nói cái gì, nhưng hết lần này tới lần khác có người không hề sợ phiền phức lớn.

    Đi quá giới hạn, từ lúc Trình Cung bắt đầu giảng giải quy củ Hoàng đế xuất hành, Vũ Thân Vương đã giật mình, trên khuôn mặt tuấn lãng nhiều hơn một tia ngưng trọng.

    Xem ra Trình Cung này thật đúng là không phải dễ đối phó như vậy, cũng không phải một cái hoàn khố đơn giản như vậy.

    Thời điểm ngươi giảng đạo lý cùng hắn, hắn rất hung hăng càn quấy, rất bá đạo, rất hoàn khố, căn bản không giảng đạo lý với ngươi, dùng phương thức vô cùng đặc biệt cho ngươi kinh ngạc.

    Thời điểm ngươi muốn chơi cường hoành đối kháng cùng hắn, hắn lại có thể chuyển ra vô số đạo lý, thậm chí nói cho ngươi cứng họng.

    Có ý tứ, quả nhiên là đối thủ có ý tứ.

    Giờ phút này, ở trong phủ Thái tử, bình thường chú ý cẩn thận, cơ hồ khiến người quên đi, Thái tử Chu Trị Đào đang đứng ở Quan Cảnh Đài nhìn phương hướng ngoài thành, trên nét mặt tràn đầy khoan khoái dễ chịu.

    - Đấu đi, đấu rất hay, danh tiếng lão Thất quá uy cũng không phải là chuyện tốt, Thất đệ Vũ Thân Vương của ta, nếu như ngươi ngay cả cái Trình Cung này cũng không có biện pháp thu thập, ngươi đem những cái gọi là thượng cổ truyền thừa kia về thì có ích lợi gì.

    Thái tử lầm bầm lầu bầu nói, mặc dù nói phong Thất hoàng tử là Vũ Thân Vương có thể để cho hắn rời khỏi vị trí tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, không có khả năng uy hiếp Thái tử.

    Nhưng mà ở Thái tử xem ra, địch nhân lớn nhất của hắn như cũ chính là vị Thất đệ của mình, chưa đến kinh liền làm ra cái gọi là thượng cổ truyền thừa, truyền thống thượng cổ gì đó, ngôi vị hoàng đế giành cho người có đức, thậm chí còn có các câu chuyện nhượng hiền.

    Ở Thái tử xem ra, này đã đầy đủ nói rõ vị Thất đệ của mình sẽ không thỏa mãn một cái Vũ Thân Vương, hôm nay hắn chưa đi đến thành liền bị nhục, Thái tử tự nhiên rất cao hứng.

    Thái tử cũng đã tiếp cận ba mươi, năm đó thời điểm liên quân của ngũ quốc xâm phạm, Hoàng đế đã từng nhiều lần bị ám sát, thậm chí bản thân bị trọng thương, một nửa mạng đi xuống hoàng tuyền, vì vậy không ít đại thần dâng tấu phong con trai trưởng Chu Trị Đào làm Thái tử.

    Đối với vị trí Thái tử của hắn có quá nhiều người không phục, nhưng Thái tử làm việc chừng mực, cộng thêm Hoàng đế còn rất khỏe mạnh, cho nên rất nhiều chuyện tình cũng không có hiện ra.

    Nhưng mà các loại tranh đấu đang âm thầm không ngừng.

    Trong hoàng cung, trước mặt Hoàng đế có một vật giống như Thủy Văn Kính, bên trong thấy rõ ràng chuyện tình ở Trường Đình.

    Đây là có người chuyên môn tu luyện Thủy Kính pháp thuật, ở Trường Đình bố trí trận pháp, mới có thể xem tình huống ở đó.

    - Phân rõ phải trái, không nói đạo lý, hắn đều có lý, ngươi phân rõ phải trái cùng hắn, hắn không phân rõ phải trái với ngươi, ngươi không phân rõ phải trái cùng hắn, hắn lại phân rõ phải trái với ngươi.

    Người đâu, truyền khẩu dụ của trẫm, phạt tất cả nhân viên Lễ Bộ tổ chức nghi lễ này hai mươi trượng, tân khoa trạng nguyên Trình Cung biết rõ lễ nghi, triệt hồi chức Ngự tiền thị vệ doanh Ngũ phẩm phó Thống lĩnh thăng làm tứ phẩm Hàn Lâm học sĩ, chuyên môn phụ trách biên chế lễ nghi.

    Hiện tại Hoàng đế xem như minh bạch, cho dù tùy tiện cho Trình Cung một vị trí nào, hắn đều có thể mượn nó gây sóng gió, tựa như Ngự tiền thị vệ doanh hắn cũng có thể lấy danh nghĩa của mình gây chuyện, lại còn duy trì Hoàng uy, làm Hoàng đế hắn cũng không lời nào để nói.

    Kỳ thật quan viên trên tứ phẩm đều là quan lớn chân chính, nếu người bình thường lăn lộn chục năm cũng chưa hẳn có thể tới vị trí này, Trình Cung, Trình Lam, Chu Dật Phàm bọn hắn xuất thân bất đồng, cộng thêm đủ loại nguyên nhân đã sớm để bọn hắn có được phẩm trật rất cao.

    Nhưng cái này cũng không đại biểu bọn hắn có thực quyền chính thức, so với thực quyền của Đại tướng quân, Thượng Thư, thậm chí Thống lĩnh, Thị Lang còn kém rất nhiều.

    Về phần Hàn Lâm học sĩ của Lam Vân Đế Quốc, nhất là Hàn Lâm học sĩ chuyên môn biên soạn lễ nghi, tuy quan chức không thấp nhưng cả năm không ai ngó tới, hơn nữa không có bất kỳ quyền lực đặc thù, biên soạn gì đó cũng chỉ có Hoàng đế xem mà thôi.

    Những thứ khác trước mặc kệ, hiện tại Hoàng đế xem như minh bạch, ít nhất không thể cho Trình Cung thực quyền.

    Mỗi lần hắn nắm thực quyền trong tay đều có chuyện cả.

    Sau khi hạ lệnh, Hoàng đế lại lẳng lặng nhìn vào Thủy Kính, hắn cũng muốn nhìn lão Thất xử lý chuyện này như thế nào.

    Giờ phút này tiếng la hét đã im bặt, lời nói mới vừa rồi của Trình Cung tất cả mọi người nghe được tinh tường, hiện tại cả đám đều đang nghị luận lấy.

    - Thật sự là đi quá giới hạn a, vấn đề kia cũng không nhỏ, xem Vũ Thân Vương bị nói cho á khẩu không trả lời được, mà ngay cả bọn người Chu Dật Phàm đầu nhập vào hắn cũng không dám ra mặt, xem ra là thật sự.

    - Cái khác trước không nói, đã ghi là cống phẩm muốn hiến cho hoàng thượng, vậy mà bọn hắn còn tùy ý lấy ra khoe khoang thực lực, bản thân là tội bất kính.

    - Còn có những nghi thức kia, thân là Thân Vương vậy mà làm cho loạn thất bát tao, Trình Cung nói không sai, nên có không có, không nên có thì lại nhiều.

    - Thân Vương xuất hành đại biểu cho thể diện hoàng gia, trước kia còn thật không biết.

    Tiếng nghị luận chung quanh dần dần lớn lên, đều đang chỉ trỏ.

    Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo thì trong nội tâm có khổ tự mình biết, bọn hắn coi như là học thức uyên bác, nhưng phương diện này bọn hắn không có đi học, đây chỉ có hoàng gia mới để ý, ai không có việc gì lại đi nghiên cứu cái đồ chơi này, tự nhiên Trình Cung nói ra, bọn hắn cũng không có biện pháp xen vào.

    Lúc này, tọa giá đột nhiên mở ra, bên trong có một thanh niên tuấn lãng ăn mặc trang phục Thân Vương, khí khái hào hùng, bừng bừng phấn chấn, Vũ Thân Vương ngồi ở chỗ kia, bên cạnh không có người trung niên mắt xanh lúc nãy, chỉ có hai gã thái giám đứng ở một bên, còn có vài tên thủ hạ khác đứng đấy.

    - Trường Mao hình như là cống phẩm đúng không?

    Vũ Thân Vương có chút nghiêng đầu nhìn về phía một quân nhân văn chức bên cạnh.

    - Thuộc hạ sơ sẩy, bởi vì lần này thu hoạch thật sự quá nhiều, các loại quý hiếm đều là Lam Vân Đế Quốc ta không có, Trường Mao ở một năm rưỡi trước thu được, lúc ban đầu coi như là trân quý, về sau liền lộ ra có chút bình thường, vốn nói là loại khỏi danh sách cống phẩm, nhưng bởi vì trong danh sách đã lỡ ghi, về sau chỉ có thể tăng thêm chín mươi chín loại vật phẩm quý hiếm ở phía sau.

    Người nọ lập tức thuộc như lòng bàn tay nói.

    - Mặc kệ như thế nào, tự ý di chuyển cống phẩm là không nên, tất cả mọi người tự chặt một cánh tay.

    Thanh âm Vũ Thân Vương lạnh nhạt nói.

    Vũ Thân Vương vừa nói xong, lập tức ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong kia đồng thời đưa tay ra trước, không chút do dự lập tức rút bội đao ra.

    - Bá!

    Ánh đao hiện lên, huyết quang vẩy ra, lập tức ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong đều cắt đứt một tay.

    - Ah...

    Một cử động kia, lập tức làm dân chúng chung quanh sợ hãi.

    - Ông trời của ta ơi, điên rồi..., đây chính là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong ah.

    - Quá độc ác, chẳng lẽ hắn không đau lòng.

    - Vũ Thân Vương đến cùng đang làm cái gì, đây cũng không phải là binh lính bình thường ah.

    Đến quan viên cùng một ít thế lực lớn xem cũng trợn tròn mắt, ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong a, vậy mà lập tức đều tự chặt một tay, này là khí phách bực nào.

    Đừng nói bọn họ, mà ngay cả Hoàng đế cũng nhíu mày, trong nội tâm nhịn không được đau lòng, phá gia chi tử, lão Thất lúc nào học theo Trình Cung rồi.

    Chỉ là nơi cánh tay bị đứt rời phun ra một ít máu, sau đó lập tức khống chế được, những người kia không có một người nào lên tiếng, trực tiếp nhặt lên cánh tay của mình bị chém đứt, sau đó lui ra ngoài.

    - Người đâu, chém đầu người phụ trách lễ nghi trong quân, lập tức để cho người của Lễ bộ đến xử lý hết thảy.

    Giống như biết rõ nơi Hoàng đế bố trí Thủy Kính Thuật vậy, Vũ Thân Vương có chút quay đầu nhìn thoáng qua bên kia, sau đó ánh mắt nhìn Trình Cung:

    - Về phần tọa giá bản vương, đúng là bệ hạ đặc chuẩn, cái này ngươi có thể đi hỏi bệ hạ.

    Nhưng hôm nay ngươi can gián, bản vương rất vui vẻ, người đâu, thưởng Trình Cung mười vạn lượng hoàng kim, được rồi, ngươi đi đi.

    Cho dù Vũ Thân Vương nói hiện tại hết thảy, đều là Hoàng đế đặc chuẩn, Hoàng đế khẳng định cũng chỉ có thể thừa nhận.

    Nhưng như vậy, đối với uy danh của Hoàng đế có chỗ tổn hại, chỉ là một cái tọa giá lại có nhiều chuyện như vậy.

    Thủ đoạn của Vũ Thân Vương như lôi đình sét đánh, làm cho người ta không kịp suy nghĩ.

    Đi, không có nộ, không có gấp, không có hỏa, mấy câu liền xử lý sự tình xong, trong nội tâm Trình Cung đã âm thầm cân nhắc, cảm thán Vũ Thân Vương này thật đúng là không giống bình thường.

    Cái khác không nói, chỉ để cho ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong tự đoạn một tay, thật đúng là vô cùng rung động người.

    Sau đó chém người phụ trách lễ nghi trong quân, đơn giản một câu Hoàng đế đặc chuẩn đã nói rõ thân phận của hắn không bình thường, ban thưởng Trình Cung thì giống như cách làm của cha hắn, như trước nói cho hết thảy mọi người biết, Trình Cung ngươi bất quá là thần tử, ta mới là chủ tử.

    Loại thủ đoạn này đối với những người khác có lẽ có hiệu quả, nhưng đối với Trình Cung mà nói hắn không có chút nào cảm giác, muốn mình hộ giá phải trả giá thật nhiều, muốn chèn ép mình phải chuẩn bị sẵn sàng bị chèn ép, hiện tại sướng rồi a.

    Cho dù ngươi nói thế nào, xử lý tốt ra sao, hôm nay cũng mất hết cả uy phong.

    Về phần chặt tay Trình Cung căn bản không có ảnh hưởng gì, cho dù hắn chặt hết mười vạn người kia, vậy cũng là người của hắn, lão tử quản làm gì.

    Trình Cung náo như vậy, tự nhiên đại đội nhân mã không có biện pháp đi về phía trước, rất nhiều chuyện tình còn muốn làm giờ phút này hoàn toàn đảo lộn.

    Rất nhanh, Hoàng đế truyền lệnh, thay đổi một người khác hộ giá, Trình Cung thăng làm tứ phẩm Hàn Lâm học sĩ, chuyên môn biên soạn lễ nghi.

    - Ha ha, đại thiếu ngưu bức ah, như vậy cũng có thể thăng quan, ngày nào ngươi rảnh hãy dạy dỗ ta, giáo huấn Thân Vương cũng có thể thăng quan, ngưu bức.

    Vừa tuyên bố Trình Cung không cần hộ giá, Trình Cung trực tiếp cởi quần áo trên người ném sang một bên, thay đổi quần áo thoải mái của mình, bọn người Bàn Tử cũng vây đi qua.

    Bàn Tử lớn giọng nói, căn bản không để ý cảm thụ những người khác.

    - Buổi tối chúc mừng, không say không về...

    Ách...

    Túy Miêu ngà ngà say nói, vẫn còn muốn tối nay uống tiếp.

    - Đúng, chúc mừng nhất định phải chúc mừng, vừa vặn Hoa Thuyền Phố vừa tới mấy chiếc hoa thuyền mới, nữ tử bên trên đều là phong tình nước khác.

    Sắc Quỷ cũng nói.

    Mọi người không kiêng nể gì cả cười nói, căn bản không để ý tới cảm thụ của Vũ Thân Vương bên kia, Trình Cung cầm đầu trực tiếp thúc ngựa trở về Vân Ca Thành, đã không có nhiệm vụ hộ giá, vậy thì quản bọn họ cái rắm.

    - Có mảnh vỡ, một khối to a, ân, mùi vị kia, đây không phải...

    Mịa, là đan dược ta luyện chế ở kiếp trước...

    Trình Cung xung ngựa lên trước, mang theo mọi người trở về Vân Ca Thành, vừa mới đi ra ngoài không tới mấy trăm mét, Trình Cung mãnh liệt ghìm chặt dây cương, lập tức quay đầu nhìn về phía tọa giá Vũ Thân Vương.

    Chương 215: Bất quá chỉ là một tên hoàn khố mà thôi

    Thời điểm Trình Cung vừa mới ly khai, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong thể nội lập tức xoay tròn rất nhanh, tốc độ mau kinh người, làm cho Trình Cung cũng cảm giác thân thể có chút chịu không được.

    Nhưng đồng thời, tinh thần lực của Trình Cung trực tiếp đạt được tăng cường cực lớn, lập tức cảm nhận được bên trên tọa giá của Vũ Thân Vương có một mảnh vỡ cực lớn.

    Loại cảm giác huyền diệu này là do tinh thần lực dung hợp cùng Hư Không Âm Dương Đỉnh, mới có thể định vị chính xác vị trí của mảnh vỡ, thậm chí cảm thụ tình huống nó tồn tại.

    Nhưng Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm nhận được mảnh vỡ chỉ là trong chốc lát, sau đó liền biến mất.

    Hẳn là bị phong bế hoặc là tiến vào ở trong không gian giới chỉ, hơn nữa cái không gian này còn tương đối ổn định, nói cách khác không gian giới chỉ này rất lớn.

    Bởi vì Trình Cung vừa rồi có thể cảm nhận được mảnh vỡ ngoại đỉnh rất mơ hồ.

    Bởi vì vừa rồi kết hợp Âm Dương Đỉnh làm cho tinh thần lực lập tức định vị mảnh vỡ ngoại đỉnh, tinh thần lực mơ hồ nắm bắt, lại làm cho Trình Cung cảm nhận được một ít đan dược, hôm nay tinh thần lực của Trình Cung đã có được lực lượng rất mạnh.

    Lập tức thu hồi tinh thần lực, Trình Cung ngửi được một ít mùi đan dược, chỉ là ngửi được mùi đan dược này, Trình Cung liền cả kinh.

    Mịa nó, đã bao lâu rồi, vậy mà lại ngửi được mùi đan dược mình luyện chế.

    - Ba mươi sáu khối Sinh Cơ Tục Cốt Đan Địa cấp hạ phẩm.

    Đối với đan dược mình luyện chế, Trình Cung không thể không quen thuộc, giai đoạn trước trình độ luyện đan chưa cao có lẽ sẽ không nhận ra, nhưng có thể trở thành Cửu Châu thập đại đan sư, vậy thì những đan dược ngươi luyện chế ra, người khác căn bản bắt chước không được.

    Sinh Cơ Tục Cốt Đan là đan dược lúc đầu mình luyện chế.

    Khi đó còn chưa có trở thành Đan đạo đại sư, cần phải ở bên trong một cái không gian trữ vật ngoài Hư Không Âm Dương Đỉnh, làm sao lại xuất hiện ở đây.

    Không gian trữ vật ngoại đỉnh, mảnh vỡ cực lớn, Sinh Cơ Tục Cốt Đan, những chuyện này kết hợp cùng một chỗ, Trình Cung rộng mở trong sáng.

    Trách không được Vũ Thân Vương này vừa rồi kiêu ngạo tàn nhẫn như vậy, trực tiếp cho ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong tự đoạn một tay, nguyên lai hắn sớm có chuẩn bị này.

    Mịa nó, gặp người trượng nghĩa nhiều rồi, nhưng vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy giả hung hăng càn quấy.

    Trách không được mặt không hồng tim không nhảy, còn tưởng rằng dưới tay hắn Phạt Mạch kỳ thành quân nữa chứ.

    Trách không được hắn có thể quật khởi nhanh như vậy, bồi dưỡng được nhiều thủ hạ Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, nguyên lai là nhặt được mảnh vỡ của mình, hơn nữa còn có được không gian trữ vật.

    Cho dù chỉ là một ít đan dược phẩm cấp thấp mình tùy ý lưu lại, nhưng những đan dược đó đối với bất luận kẻ nào bên trong Lam Vân Đế Quốc hôm nay mà nói đều là bảo khố khổng lồ.

    Vậy mà dám dùng đan dược lão tử phát triển thế lực, sau đó lại ra vẻ ta đây trước mặt lão tử.

    Rất nhanh ta khiến cho ngươi muốn khóc cũng khóc không được, đồ vật Trình Cung ta cũng không dễ cầm như vậy, đan dược của Trình Cung ta cũng không phải ăn ngon như vậy.

    - Đại thiếu, làm sao vậy?

    Thấy Trình Cung dừng lại, nhóm người Sắc Quỷ cũng đều dừng lại.

    Có nhiều bí mật khó có thể cho nhiều người biết, hơn nữa Trình Cung có thể cảm nhận được mình đang bị quan sát, người đang nhìn chằm chằm mình khẳng định không ít, loại chuyện này tự nhiên không thể ở địa phương này thương thảo.

    Bởi vì sự tình nghi thức phải an bài một lần nữa, rất nhiều đồ vật cần biến hóa, cho nên đại quân chỉ có thể tạm thời dừng lại ở Trường Đình.

    Chiếc lều khổng lồ của Vũ Thân Vương đã xuất hiện ở chỗ này, làm cho những người đứng vây xem xa xa kinh ngạc không thôi.

    Đương nhiên, có người sợ hãi thán phục, đồng thời cũng có người âm thầm suy nghĩ, này nếu như Trình đại thiếu ở chỗ này, nhìn thấyhành dinh như vậy nhất định sẽ có chuyện nữa.

    Cho dù mọi người ở đây không hiểu nhiều cũng đều biết, hành dinh cũng không phải ngươi muốn làm lớn bao nhiêu thì làm.

    Thân phận, địa vị đều thể hiện chi tiết lên vật dụng, nếu đi quá giới hạn, cai kia sẽ khó mà ăn nói, Trình Cung đã không có ở đây, tự nhiên sẽ không ai dám đi quản sự tình của Vũ Thân Vương.

    Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo cũng là lần đầu tiên chính thức tiến vào hành dinh của Vũ Thân Vương, khi vừa vào bọn hắn cũng cảm thấy rất áp lực, lo lắng không thôi.

    Giờ phút này Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo đang khiếp sợ nhìn ba mươi sáu vị Phạt Mạch kỳ đỉnh phong lúc nãy tự đoạn một tay, thấy cánh tay của bọn hắn khôi phục một lần nữa, có mấy cái vung quyền đánh cho không khí rung động lốp bốp cách cách, hiển nhiên không phải lành lặn đơn giản như vậy, mà là hoàn toàn khôi phục.

    Thần kỳ, trong lòng ba người đều bị chấn động, dù sao bị chặt đứt mà có thể dính lại cũng không phải là chuyện đơn giản, huống chi còn là hoàn toàn khôi phục không có chút ảnh hưởng nào.

    Loại đan dược này một viên đều có giá trị liên thành, nhưng trong nháy mắt Vũ Thân Vương này lấy ra ba mươi sáu viên, ngay cả mày cũng không nhăn chút nào.

    Giờ khắc này cảm giác của ba người giống như dân chúng bình thường, đột nhiên nhìn thấy Phú Hào trăm triệu vạn vậy, có một loại mở rộng tầm mắt.

    - Bản vương thưởng phạt phân minh, có tội thì phạt, có công tự nhiên ban thưởng.

    Các ngươi hôm nay làm không tồi, không hổ là thủ hạ trung thành nhất của bản vương, mỗi người xuống dưới lĩnh một vạn lượng hoàng kim khen thưởng.

    Vũ Thân Vương thấy cánh tay của thủ hạ khôi phục toàn bộ rất hài lòng gật đầu, phất tay bảo bọn họ xuống dưới.

    Sự tình hôm nay cũng không phải là nhất định phải như thế, nhưng Vũ Thân Vương hắn há có thể bị một quần là áo lượt nho nhỏ làm khó, hắn chính là muốn dùng một loại phương thức như vậy nói cho người Vân Ca Thành biết, Vũ Thân Vương hắn đã trở về.

    - Vương gia trị quân nghiêm minh, quân lệnh như núi, thật sự là thiên cổ hiếm thấy, thuộc hạ bội phục.

    Âu Dương Ngọc Bảo khom người nói, hắn là toàn tâm toàn ý dựa vào Vũ Thân Vương.

    Vũ Thân Vương vốn tên là Chu Trị Quốc, nhi tử của Hoàng đế, từ nhỏ đã rất ưu tú.

    Năm đó Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo, Lôi Hạo Uy, thời điểm tứ đại tài tử bọn hắn vừa mới dương danh Vân Ca Thành, vị Thất hoàng tử này đã được xưng đệ nhất cao thủ Vân Ca Thành trẻ tuổi một đời.

    Năm đó Lam Vân Đế Quốc có câu nói võ có Thất hoàng tử, văn đàn bốn tài tử.

    Gia thế những người này năm đó, địa vị cũng không kém Thất hoàng tử bao nhiêu, trước kia gặp mặt đều là luận giao bình thường, hôm nay lần nữa tương kiến, thái độ của Âu Dương Ngọc Bảo làm cho Vũ Thân Vương rất thoả mãn.

    Ánh mắt đảo qua Chu Dật Phàm, Trình Lam, hai người cũng đều lập tức khom mình hành lễ.

    - Bái kiến Vũ Thân Vương.

    Hai người này vẫn không có thể hoàn toàn buông tư thái, bất quá đây cũng là chuyện sớm hay muộn, Vũ Thân Vương cũng không nóng nảy.

    Bọn hắn đã dựa vào mình, chuyện còn lại liền đơn giản rất nhiều.

    - Chúng ta cũng là quen biết đã lâu, cũng không cần khách khí như thế.

    Các ngươi về sau làm việc cho ta, bản vương sẽ không bạc đãi các ngươi, Âu Dương Ngọc Bảo, ngươi cũng sắp đến Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín đi à nha, cái này cho ngươi, có thể trợ giúp ngươi vượt qua Phạt Mạch kỳ tầng thứ chín, gia tăng mười năm công lực, giúp ngươi có được hai Tượng lực.

    Vũ Thân Vương nói xong, tiện tay lấy ra một cái hộp ngọc từ trong không gian giới chỉ, bay về phía Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Tạ vương gia.

    Âu Dương Ngọc Bảo kích động nâng hộp ngọc, hai Tượng lực, chẳng phải là nói mình so với Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường lợi hại hơn gấp hai sao, tuy không có thể đột phá đến Siêu Phàm kỳ, nhưng nếu có pháp bảo tốt, cho dù Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất bình thường muốn giết mình cũng làm không được.

    - Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, mượn tinh lực tăng lên lực lượng, trực tiếp đột phá Siêu Phàm kỳ, đáng tiếc có lợi có hại, làm như vậy thời gian ngắn sẽ làm cho lực lượng ngươi tăng lên rất nhanh, nhưng mà tinh lực mênh mông, ngươi học lại không hoàn chỉnh, rất dễ tổn thương căn cơ.

    Viên đan dược này có thể giúp ngươi tăng cường độ thân thể lên gấp hai lần, tăng pháp lực của ngươi lên, tẩm bổ thân thể của ngươi, chỉ cần ngươi tận tâm tận lực vì bản vương, về sau bản vương sẽ cho ngươi đan dược tốt hơn, trong vòng một năm cho ngươi đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong cũng không phải là việc khó.

    Vũ Thân Vương hời hợt nói, tiện tay bắn cho Trình Lam một cái hộp.

    Vừa rồi thời điểm Vũ Thân Vương cho đan dược Âu Dương Ngọc Bảo, trong nội tâm Trình Lam cười lạnh, bất quá là thu mua nhân tâm, trước nuôi sau làm thịt, trước đè nặng sau đó lại cho chỗ tốt, đánh một cái tát cho cái táo ngọt.

    Thời điểm trong nội tâm Trình Lam còn đang cười lạnh, nghe Vũ Thân Vương cho hắn đan dược hắn cũng choáng váng.

    Biết là một chuyện, nhưng thứ này quả thật làm cho người ta động tâm, quá động tâm.

    - Về phần ngươi...

    Vũ Thân Vương nhìn Chu Dật Phàm:

    - Nếu ngươi không muốn bạo lộ lực lượng chính thức, vậy cứ tiếp tục làm tham mưu, đầu óc của ngươi cũng không tệ, chỉ là làm việc khiếm khuyết quyết đoán cùng đại khí.

    Về sau theo bản vương phải nhớ kỹ, bản vương chính là thiên chi kiêu tử, chuyện lớn hơn nữa ở trước mặt bản vương cũng không tính lớn, như hôm nay nếu ngươi có thể quyết đoán hạ lệnh chém giết Trình Cung, thiên đại phiền toái có bản vương giúp ngươi gánh chịu.

    Về sau các ngươi hảo hảo nghiên cứu thoáng một phát, bất quá chính là một hoàn khố mà thôi, đâu cần các ngươi phải đắn đo nhiều như vậy.

    Không muốn bạo lộ lực lượng chính thức, Trình Lam cùng Âu Dương Ngọc Bảo nghe xong trong nội tâm cả kinh, đều nghiêng đầu nhìn về phía Chu Dật Phàm, lại phát hiện Chu Dật Phàm im lặng đứng ở nơi đó.

    Chỉ khi Vũ Thân Vương cho hắn một viên đan dược có thể gia tăng tinh thần lực lại làm cho hắn vô cùng giật mình, bởi vì đan dược này Chu Dật Phàm ngay cả nghe cũng không có nghe nói, thậm chí có thể gia tăng tinh thần lực, quá thần kỳ rồi.

    Giờ phút này đối với Vũ Thân Vương kia, cho dù bình tĩnh như Chu Dật Phàm trong nội tâm cũng tràn đầy khiếp sợ, đồ vật hắn tùy ý ban thưởng, cho dù Hoàng đế chỉ sợ cũng không nỡ cho người ta, nhưng hắn vẫn không nhíu mày.

    Càng làm cho Chu Dật Phàm, Trình Lam khiếp sợ chính là, đứng gần nhìn Vũ Thân Vương, hai người mới phát hiện, hôm nay Vũ Thân Vương ở trước mặt bọn họ giống như biển cả, thâm bất khả trắc, bọn hắn căn bản không cảm giác được thực lực sâu cạn của Vũ Thân Vương.

    Sau khi Vũ Thân Vương ban thưởng xong cũng cho ba người bọn họ lui ra, sau khi ba người bọn họ rời khỏi, từ sau đi ra hai người đứng ở sau lưng Vũ Thân Vương, một người trong đó có áo choàng đen phủ kín thân thể, nhìn không tới khuôn mặt của hắn, một người khác đúng là người mắt xanh tóc vàng lúc trước.

    - Vương gia, Trình Cung này quả thực không biết chết sống, cho ta giết hắn đi, miễn sau này hắn gây phiền toái cho Vương gia.

    - Nếu không muốn chết tốt nhất trung thực ở đây, ngươi cho rằng Trình Tiếu Thiên kia thật sự cả ngày ở nhà trồng cây sao, ngươi cho rằng Độc Dược, Lam Mi của Vân Đan Tông là vô duyên vô cớ biến mất sao?

    Tên áo choàng đen âm lãnh nói.

    Chương 216: Sư phó trong truyền thuyết

    - Ngươi nói ai...

    Con mắt dị tộc của Kim Mao mãnh liệt bộc phát, lực lượng cường đại làm cho nguyên khí chung quanh đều cứng lại, giống như con yêu Sư hung mãnh, khí thế kia hiển nhiên đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ tám.

    - Kim sư huynh làm gì động khí, đều là người trong nhà.

    Vũ Thân Vương mở miệng cản trở, ngăn hai người bộc phát xung đột.

    Hắc bào nhân kia không có nói gì, cho dù vừa rồi vị Kim sư huynh kia bộc phát lực lượng cường đại như vậy, hắn cũng không có phản ứng chút nào, chỉ phát ra một tiếng hừ lạnh khinh thường.

    - Đừng tưởng rằng mạnh hơn ta một chút thì cho mình rất giỏi.

    Không cần sư tôn ta xuất mã, coi như là tiểu sư muội ta ra tay cũng có thể nhẹ nhõm tiêu diệt ngươi.

    Kim sư huynh không cam lòng nói, người này nửa đường gia nhập Vũ Thân Vương khiến cho Kim sư huynh rất không thoải mái.

    Tính cách Kim sư huynh ngay thẳng, hai người càng ngày càng phát sinh xung đột, trước đó Kim sư huynh còn ăn một ít thiệt thòi nhỏ, nếu không phải Vũ Thân Vương cản trở, rất có thể hắn đã trọng thương.

    - Người, phải dựa vào chính mình.

    Hắc bào nhân lạnh lùng nói.

    Vũ Thân Vương cũng không có ngăn cản, chỉ cần không phải giao thủ, hắn bình thường cũng sẽ không đi quản.

    Kim sư huynh này tên thật là Kim Mao, hắn là đại đệ tử của một đại nhân vật ở Bà La Đa Châu, mà Vũ thân Vương là sư đệ của hắn, tuy tư chất bình thường nhưng rất ngay thẳng.

    Nếu như giờ phút này Chu Dật Phàm, Trình Lam ở chỗ này, nhất định sẽ rất giật mình, Thất hoàng tử được xưng đệ nhất cao thủ trẻ tuổi Vân Ca Thành, nổi danh tự học thành tài, dựa vào bí tịch tu luyện có thể thành tựu, lúc nào hắn có sư huynh cùng sư phụ?

    ...

    Bên trong Vân Ca Thành náo nhiệt phồn hoa như trước, chỉ là bởi vì Trình Cung trộn lẫn, vốn là tập trung tinh thần nghênh đón Vũ Thân Vương đã dập tắt rất nhiều.

    Mà có người giúp đỡ âm thầm đẩy sóng lan tràn, không khí nhiệt liệt kia càng hạ thấp không phanh.

    - Hộ giá, nghênh đón, xem lần sau bọn hắn còn dám để cho đại thiếu đi hộ giá nghênh đón nữa hay không, đánh chết bọn hắn cũng nghĩ không ra đại thiếu có thể khiến cho bọn hắn chật vật như vậy, bất quá nói thật, chứng kiến Vũ Thân Vương kia hạ lệnh bảo ba mươi sáu tên võ giả chặt tay, ta cũng có chút kinh sợ.

    Vũ Thân Vương này cũng là nhân vật hung ác, ngươi nói dưới tay hắn có được bao nhiêu người mà hắn dám chơi như vậy.

    Trong Đổ Thần phủ, Trình Cung làm rất nhiều bố trí, nên lúc này Bàn Tử nói chuyện cũng tùy ý lên.

    - Không nghĩ ra, ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, cho dù Hoàng đế cũng đau lòng, tuyệt đối sẽ không tàn nhẫn như thế, tình báo trước kia về Vũ Thân Vương này quá ít.

    Xem ra sau này phải tập vào hắn, ít nhất trong tay chúng ta phải có lực lượng mạnh hơn.

    Nhắc tới chuyện này, Sắc Quỷ cũng nhìn không thấu.

    Phạt Mạch kỳ đỉnh phong đã là tồn tại rất mạnh, nhân vật như vậy một cái đều rất khó được, trực tiếp phế bỏ ba mươi sáu cái, cho dù ai cũng phải đau lòng.

    - Trong tay hắn có lực lượng rất mạnh, điểm ấy đúng là sự tình khẳng định, nhưng các ngươi cũng không cần bởi vì chuyện này mà đánh giá sai tính cách của hắn, vừa rồi thời điểm chúng ta rời đi, ta phát hiện hắn lấy ra đại lượng Sinh Cơ Tục Cốt Đan, còn màn chặt tay kia chỉ là diễn cho người ta xem.

    Lúc ấy bị ta nói cứng họng, hắn vừa trở về làm sao có thể chịu yếu thế, cho nên mặc dù hi sinh rất nhiều Sinh Cơ Tục Cốt Đan cũng muốn biểu hiện khí độ của hắn thoáng một phát, chấn nhiếp toàn bộ Vân Ca Thành, cũng là cảnh cáo ta.

    Bất quá những cái này đều không trọng yếu, hiện tại ta muốn cùng mọi người thương lượng một việc, Thất hoàng tử đã thành Vũ Thân Vương và trở về, chúng ta nên ứng đối như thế nào?

    - Hoàng tử, Thân Vương thì như thế nào, Trình gia chưa bao giờ sợ bất luận kẻ nào.

    Trình Lập từ nhỏ sinh trưởng tại Trình gia, trong lòng của hắn, lợi ích Trình gia cao hơn hết thảy, hôm nay đã triệt để dung nhập vào Trình Cung, cho dù Thiên Vương lão tử tới cũng không dùng được.

    - Sợ hắn làm chi.

    Những ngày này Ba Phong tu luyện không có thời gian quản lý chính mình, lộ ra càng thêm thành thục, đã có một cảm giác trở về nguyên thủy.

    Tuy Túy Miêu cùng Hổ Tử không có lên tiếng, nhưng hai người càng thêm hiếu chiến, nếu không phải Trình Cung ngăn đón, Mãnh Hổ đã sớm đi khiêu chiến Vũ Thân Vương.

    Lấy Trình Cung làm hạch tâm bên trong tiểu đoàn đội này, thật sự thương lượng chuyện gì, sự tình bày ra đều là Trình Cung cùng Sắc Quỷ, Mập mạp thương lượng, những người khác chỉ quen phụ trách chấp hành, cho nên vừa nhắc tới ứng đối như thế nào, bọn hắn nghĩ đến trước nhất đúng là chiến.

    - Chiến nhất định là tránh không được, mấu chốt là chiến pháp như thế nào.

    Cái khác không nói trước, chỗ tốt bên cạnh Thất hoàng tử rất nhiều.

    Hiện tại ngươi xem hắn vừa về đến, Trình Lam, Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo liền chạy tới, sau đó nhất định sẽ có nhiều người chủ động đi lên.

    Sắc Quỷ khống chế tình báo, phương diện phân tích hắn rất am hiểu, nghĩ nghĩ lại nói:

    - Đây vẫn chỉ là một phương diện, trong sự tình hôm nay cũng dấu sát cơ, nếu không phải khỗi lỗi ngăn cản được hai phi kiếm kia, thì kia chính là tất sát.

    Mà thời điểm cuối cùng, ta nghĩ nếu như không phải bọn hắn cố kỵ Trình lão gia tử, chỉ sợ đã phái người mạnh hơn động thủ.

    Nói trắng ra là, tuy gần đây thực lực của chúng ta tăng lên vô cùng nhanh, nhưng chỉnh thể mà nói so với Thất hoàng tử còn kém rất nhiều.

    Bây giờ trong chúng ta mạnh nhất là lão Mã, cũng không có người nào khác đạt tới Thoát Tục kỳ, hơn nữa sau khi Bạch thúc rời đi, Đông Phương Linh Lung luyện đan, Siêu Phàm kỳ đỉnh phong cũng chỉ có Trình Lập cùng Đại Bạch, Tiểu Bạch.

    Đại Bạch, Tiểu Bạch còn không thích hợp tùy thời đi theo, thật sự hợp lại chúng ta rất thua thiệt.

    Căn cứ tình báo của ta, Thất hoàng tử này ở hải ngoại hàng phục trăm đảo, đã thu phục được rất nhiều cao thủ, chỉ xem ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong kia là biết rõ.

    Ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong liên thủ, coi như là Siêu Phàm kỳ, nếu như không đến tầng thứ năm cũng có thể bị giết chết.

    Bởi vì Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất bình thường cũng chỉ có được ba đến năm Tượng lực, bình thường trước khi chưa có đột phá đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư, có rất ít thực lực vượt qua hai mươi Tượng lực.

    Phải biết rằng, gia tăng một Tượng lực cũng không phải là hay nói giỡn.

    - Móa nó, cũng không biết bọn người Trình Trảm bên kia tu luyện như thế nào, không bằng triệu hồi bọn chúng về?

    Bàn Tử nhìn về phía Trình Cung hỏi thăm.

    Trình Cung khẽ lắc đầu, đối với phân tích của Sắc Quỷ hắn vẫn là rất tán đồng, Sắc Quỷ nói ra làm tâm tình của mọi người tỉnh táo lại một ít.

    - Còn chưa tới loại trình độ đó, Trình Trảm tu luyện phải một năm trở lên mới nhìn thấy hiệu quả chính thức.

    Trên thực tế ta thương lượng chuyện này cùng mọi người, cũng không phải nói chiến như thế nào, bởi vì bây giờ còn không tới trình độ đó.

    Cũng không phải hai nước giao chiến.

    Ta muốn nói cho mọi người chính là, một cường địch xuất hiện, chúng ta càng phải tăng sức mạnh lên, phải tăng cường đặc huấn thêm.

    Về phần chiến đấu, không phải nói ai thoạt nhìn cường đại là là cường đại, muốn chơi thì chúng ta sẽ chơi tới cùng.

    Nói đến đây, sắc mặt Trình Cung ngưng trọng nói:

    - Mặt khác còn có một việc nói cho mọi người, về sau chiến đấu cùng Thất hoàng tử, ưu thế lớn nhất của chúng ta đã mất.

    - Đan dược?

    Bọn người Mập mạp phản ứng đều rất nhanh, lập tức ý thức được vấn đề này, đồng loạt nhìn về Trình Cung.

    - Ân!

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Trong thời gian ngắn ưu thế này sẽ mất, ta ở chỗ này nói rõ một việc cùng mọi người, năm đó sư phụ ta bị nổ một cái Đan Đỉnh, trong đó có một mảnh vỡ không gian chứa đan dược hẳn là bị Thất hoàng tử Chu Trị Quốc đoạt được, cho nên hiện tại trong tay hắn có rất nhiều đan dược Nhân cấp, Địa cấp, thậm chí có khả năng có một chút đan dược Thiên cấp cũng rất khó nói, tình huống cụ thể ta cũng rất khó phán đoán.

    Kể từ đó, đan dược trong tay hắn còn hơn cả chúng ta, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ như thế.

    - Trách không được hắn có thể có nhiều thủ hạ Phạt Mạch kỳ đỉnh phong như vậy, nguyên lai là như vậy.

    - Bà mẹ nó, đây không phải là hắn dùng đồ vật chúng ta đánh chúng ta sao?

    - Đại thiếu, bảo sư phụ ngươi thu hồi lại đi ah.

    Trình Cung buông tay nói:

    - Thu cái gì mà thu, bây giờ sư phụ ta không có ở đây, chúng ta chỉ có thể tự nghĩ biện pháp.

    Vấn đề này rất mấu chốt, phải nói cùng mọi người một tiếng, nhưng Trình Cung cũng không thể nói cái kia là mảnh vỡ Đan Đỉnh của mình ở kiếp trước.

    Vừa vặn tất cả mọi người nghĩ Trình Cung có một sư phụ cường đại, trước kia Trình Cung cũng chấp nhận chuyện này, hôm nay vừa vặn nói qua chuyện này.

    - Chỉ là một mảnh vỡ Đan Đỉnh, đan dược bên trong có thể có bao nhiêu?

    Hắn không thể tự luyện chế, sớm muộn gì cũng sẽ sử dụng hết, chúng ta bây giờ có thể luyện chế liên tục không ngừng, còn sợ hắn sao.

    Bàn Tử rất tự tin nói.

    Hiện tại đan dược Vân Đan Tông đều về hắn quản, khống chế toàn bộ dược liệu Lam Vân Đế Quốc, lúc này tự nhiên không lo.

    - Nói như vậy không sai.

    Nhưng phải đợi hắn sử dụng hết chỗ đan dược đó, một trăm năm có lẽ sẽ hết a.

    Trình Cung nhớ tới số lượng năm đó mình lưu trữ, cho dù mảnh vỡ Thất hoàng tử Chu Trị Quốc lấy được chỉ có một phần mười, cũng đ砨ắn dùng cả trăm năm.

    - Ah!

    Bàn Tử nghe xong lập tức trợn tròn mắt, nước mắt nhanh chảy xuống:

    - Đại thiếu a, sư phụ ngươi đến cùng là người nào a, trình độ tiêu hao này có thể chèo chống hơn một trăm năm, quá kinh khủng a.

    Ngươi có thể bảo hắn cho chúng ta một ít hay không, chúng ta cũng không cần hao phí khí lực, tiền tài thu thập dược liệu.

    - Xéo đi.

    Trình Cung cười mắng:

    - Chuyện tốt đều là của ngươi, chúng ta cũng không thiếu qua đan dược, huống chi có một số việc vẫn là dựa vào chính mình.

    Những đan dược kia cũng là sư phụ ta tích góp mấy trăm năm, một lần ngoài ý muốn Đan Đỉnh bạo tạc đều đã mất hết, hắn cũng bị thương, lúc này mới thu ta làm đồ đệ.

    Mấy trăm năm, mọi người nghe xong đều hít một ngụm lãnh khí, tuy ai cũng không có lên tiếng, nhưng mà trong nội tâm đều nghĩ đến một vấn đề, thần tiên lục địa.

    Mặc dù nói Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng có thể sống ba trăm tuổi, nhưng không có khả năng có mấy trăm năm thời gian tích góp đan dược từng tí một.

    Mãnh liệt a, không nghĩ tới đại thiếu có một sư phụ như vậy, cho dù bị thương đó cũng là thần tiên lục địa a, cho dù thần tiên phóng cái rắm cũng không giống người thường.

    Trách không được đại thiếu hiểu được nhiều như vậy, mặc dù trước kia mọi người không có cố ý hỏi thăm, nhưng trong nội tâm sớm có vô số loại phỏng đoán.

    - Đại thiếu, ý của ngươi là, chúng ta đoạt lấy?

    Sắc Quỷ làm thủ thế.

    - Cái này khẳng định phải vật quy nguyên chủ, ta nói cùng mọi người là để cho mọi người biết rõ, thời điểm gặp được thủ hạ của Chu Trị Quốc phải cẩn thận một chút, đan dược bọn họ không kém chúng ta, thời điểm dốc sức liều mạng phải có kế hoạch rõ ràng.

    Mọi người nghe xong đều gật đầu liên tục, Trình Cung tiếp tục nói:

    - Tình huống hiện tại tất cả mọi người hiểu được, còn lại là cố gắng tu luyện, sau đó ta sẽ chế định cho mọi người một kế hoạch tu luyện hai tháng gần đây, lần này có thể kinh khủng hơn so với lần trước, mọi người các ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý.

    Đương nhiên, cụ thể phải xem quyết định chính các ngươi, nếu như ai không muốn tham gia cũng có thể rút lui.

    - Đến đây đi, ai sợ chứ, lần trước không có vung kiếm, lần này tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội này.

    Bàn Tử nghe xong lập tức vỗ bụng, chủ động kêu gào.

    Chương 217: Luyện Ngục Huyết Yêu Quả

    - Xem Chu Trị Quốc kia, thủ hạ của hắn cũng không ít, lần này nhất định sẽ rất đã ghiền.

    La Anh Hùng ở một bên lau Liệt Nhật Kiếm, vết sẹo trên mặt tựa hồ bởi vì hưng phấn mà nhẹ nhàng nhảy lên.

    - Hai tên lúc nãy đánh đại thiếu là của ta.

    Lôi Hạo Uy trầm giọng nói, hắn rất nhanh muốn vượt qua Siêu Phàm kỳ, nhưng mục tiêu của hắn cũng không phải là đối chiến Phạt Mạch kỳ hoặc là Siêu Phàm kỳ bình thường.

    Người hiếu chiến chính thức, vĩnh viễn sẽ không coi trọng đồng cấp, coi người có cảnh giới ngang mình là mục tiêu, như vậy chỉ có thể làm hắn chậm lại.

    Nói không có áp lực đó là vô nghĩa, Vũ Thân Vương mang đại quân trở về, thủ hạ cao thủ nhiều như mây, còn có rất nhiều đan dược, càng có Hoàng đế ở sau lưng làm chỗ dựa, phần đông người bị Trình Cung thu thập sẽ tụ lại chỗ hắn, chắc chắn sẽ hình thành một cổ lực lượng cường đại.

    Có áp lực là một chuyện, e ngại lại là một chuyện khác, giờ phút này nghe Trình Cung nói đặc huấn kinh khủng hơn, đều lộ ra một cổ tâm ý kiên định.

    Chiến, quản hắn cường đại ra sao, Thân Vương hay Đế Vương có cái rắm.

    Bàn Tử ném một miếng bánh ngọt vào trong miệng:

    - Đại thiếu, hiện tại tâm tư các huynh đệ chỉ có một, là tăng lực lượng lên.

    Về phần dùng biện pháp gì ngươi tùy tiện, chỉ cần có thể tăng lực lượng lên, cái gì đều không là vấn đề.

    Nếu có thể ở trên Kim Loan Điện quét ngang như ở Vân Đan Tông, cho dù chết cũng có giá trị.

    Hiện tại các huynh đệ nghe ngươi, ngươi nói như thế nào thì là như vậy, ngươi muốn đi đánh giặc, chúng ta giúp ngươi chống đỡ đại quân, ngươi muốn đi tạo phản, chúng ta bây giờ liền mang đao giết vào hoàng cung, ngươi nói không muốn sống, các huynh đệ theo ngươi nhảy xuống núi, ngươi nói đi, làm như thế nào a, có làm gì chúng ta cũng làm một chỗ.

    Mọi người nghe xong đều nở nụ cười.

    Nhưng Bàn Tử nói xong, vẻ mặt tất cả mọi người đều nghiêm túc, vô cùng khẳng định, kiên định gật đầu.

    Trình Cung nhấc chân làm bộ muốn đạp Bàn Tử, Bàn Tử sợ tới mức chạy qua một bên, nhưng trong lòng Trình Cung thì ấm áp một hồi.

    - Tốt, ta đây liền gia tăng độ khó cùng áp lực tu luyện cho mọi người, các ngươi cũng chuẩn bị tâm lý thật tốt.

    Mặt khác còn có một việc, ta hiện tại đang chuẩn bị luyện chế vài loại đan dược, trong đó có một loại đan dược gọi là Trấn Ma Đan, tất nhiên là đan dược cấp siêu phẩm, bây giờ còn thiếu ba loại dược liệu, trong đó Thâm Hải Thiện Mộc thì Vũ Thân Vương có mang về.

    - Đoạt của hắn.

    - Sao không sớm nói a, hiện tại cống phẩm đều áp vào thành, đoạt sẽ rất khó.

    - Ân, nếu trên đường động thủ nắm chắc sẽ lớn hơn một chút.

    - Nội thành thì sợ cái gì, cho dù tiến vào đại nội bảo khố cũng đoạt ra.

    - Phải hảo hảo lập kế hoạch thoáng một phát, chính diện trùng kích khẳng định không được, ta xem chúng ta tốt nhất là nghĩ biện pháp trà trộn vào, sau đó động thủ.

    ...

    Trình Cung vừa nói xong, mọi người lập tức nhao nhao nghị luận lên, nghe bọn hắn nói mà Trình Cung cũng ngây ngẩn cả người.

    Đột nhiên nhớ tới thời điểm gia gia nghe được mình nhắc tới trong cống phẩm có Thâm Hải Thiện Mộc, phản ứng đầu tiên là nghĩ mình muốn cướp cống phẩm.

    Hiện tại mình vừa mới nói, đám người kia liền thảo luận đoạt như thế nào, chẳng lẽ đây cũng là chịu ảnh hưởng từ mình, Trình Cung cũng một hồi im lặng.

    - Ngừng, ngừng.

    Trình Cung vội vàng nói khi thấy mọi người càng ngày càng hưng phấn thảo luận chủ đề cướp bóc cống phẩm:

    - Đoạt, đúng là cuối cùng không có biện pháp mới đi làm.

    Hoàng đế cố ý công bố danh sách lễ vật Vũ Thân Vương dâng tặng, thứ tốt bên trên nhiều không kể xiết.

    Tác dụng cụ thể của Thâm Hải Thiện Mộc kia không ai biết được, mà ta xem thời điểm tuyên đọc lễ vật dâng tặng, nói đến Thâm Hải Thiện Mộc chỉ đề một câu vật phẩm hiếm có trên biển, nói cách khác bọn hắn căn bản không biết tác dụng của Thâm Hải Thiện Mộc này đến cùng là gì.

    Chỉ là Thâm Hải Thiện Mộc này sẽ tản mát ra thiền hương chỉ nó mới có, có thể làm cho người ta tập trung tư tưởng suy nghĩ tĩnh khí, chậm rãi cảm xúc, nghĩ đến sau này cũng sẽ bị người ta làm thành một ít bình hương liệu đắt tiền, vậy thì giống như dùng Linh khí thái thịt vậy, quá mức lãng phí.

    Bàn Tử nói:

    - Không đoạt còn có thể làm sao, chậm thêm nữa những vật kia sẽ được đưa vào đại nội bảo khố, đến lúc đó muốn cướp cũng khó khăn.

    Con mắt Sắc Quỷ chuyển động, tựa hồ có chút minh bạch ý tứ của Trình Cung.

    - Đại thiếu, ý của ngươi là lợi dụng bọn hắn chưa biết chỗ trân quý của Thâm Hải Thiện Mộc này, chúng ta thay đào đổi mận.

    - Đúng vậy.

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Những vật này tuy trân quý, nhưng Hoàng đế, Vũ Thân Vương cũng không có thể tự mình đi trông coi, khẳng định phải có người kiểm kê, quản lý, chúng ta liền bắt đầu từ phương diện này.

    Vừa nghe tới cái này, mấy người Trình Lập, La Anh Hùng, Ba Phong, Túy Miêu, Mãnh Hổ vừa rồi rất hưng phấn thảo luận cướp đoạt thì trầm mặc, cái này đối với bọn họ mà nói là không xen vào được.

    Trình Cung nhìn về phía Mập mạp cùng Sắc Quỷ nói:

    - Hai người các ngươi tính kế hoạch đi, mấy ngày nay ta sẽ chế tác một Thâm Hải Thiện Mộc giả.

    Từ khi lực lượng Bàn Tử tăng lên cũng rất hiếu chiến, nhưng đối với loại chuyện này hắn càng sở trường, Sắc Quỷ phụ trách tình báo thì hắn phụ trách chấp hành.

    Loại chuyện này cũng không phải là xem cầm giữ bao nhiêu lực lượng, mà là xem bố trí xảo diệu thế nào, bày ra chu đáo chặt chẽ, mới có thể làm được không chê vào đâu.

    Tên điên, một đám người điên theo một tên điên.

    Giờ phút này ở trong một sân nhỏ xa xa, Hách Liên Hồng Liên nghe mà triệt để bó tay rồi, đây đều là một đám người nào a, vậy mà ở chỗ này công nhiên đàm luận cướp bóc cống phẩm.

    Coi như là thay đào đổi mận, đó cũng là cướp cống phẩm a, đám người kia thật sự là to gan lớn mật.

    Quan trọng nhất là, thời điểm bọn hắn đàm luận loại chuyện này vậy mà không có sợ hãi, lo lắng chút nào, giống như là chuyện bình thường phải làm, hoàn toàn không có chút khái niệm hoàng quyền nào.

    Coi như là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, thấy Hoàng đế cũng có thể không cần quá để ý, nhưng mà đối với hoàng quyền thế tục, bọn hắn cũng không muốn trêu chọc quá mức.

    Nói cách khác, ngay cả nàng là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông đối với hoàng quyền cũng coi trọng hơn đám người kia, đám người kia quả thực là vô pháp vô thiên.

    - Chuyện này quyết định như vậy đi, Bàn Tử, Sắc Quỷ, hai người các ngươi mau chóng nghĩ biện pháp đi.

    - Ân.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ gật đầu, Sắc Quỷ nói:

    - Đại thiếu, hai dược vật khác là cái gì?

    Hiện tại thị trường dược liệu Lam Vân Đế Quốc cơ hồ do Trình Cung khống chế, tuy biểu hiện ra hắn chỉ chiếm bảy thành tả hữu, nhưng còn lại cũng là hắn cố ý thả ra.

    Bảy thành, đủ để khống chế thị trường, đẳng cấp thấp Trình Cung sẽ không kinh doanh, cộng thêm Vân Đan Tông đã bị Trình Cung âm thầm khống chế.

    Lúc này Sắc Quỷ nghe Trình Cung tìm không thấy dược vật, liền biết những dược liệu kia không tầm thường.

    - Băng Thiềm Dịch ngàn năm, Huyết Yêu Quả, bất quá Băng Thiềm Dịch ngàn năm đã có tin tức.

    Trình Cung nói xong, quay đầu nhìn về phía Hách Liên Hồng Liên ngồi trong sân cười vẫy vẫy tay:

    - Thánh nữ, phiền nàng nói cùng tông chủ một tiếng, gấp, rất gấp, ta rất cần Băng Thiềm Dịch ngàn năm kia, về sau ta nhất định có hậu tạ.

    - Lấy thân báo đáp cũng không có vấn đề gì.

    Lúc này Bàn Tử ở bên cạnh trực tiếp rống một câu, hắn vừa dứt lời đã bị Trình Cung đạp một phát.

    - Bành, OÀ...

    ÀNH!

    Lần này Trình Cung là đạp thật, Bàn Tử bị Trình Cung đạp bay ra ngoài, giống như là đá bay, trực tiếp nện vào vách tường bên cạnh, vách tường trực tiếp bị đụng sụp đổ.

    Đối với Bàn Tử mọi người đã sớm tuyệt vọng, miệng thỉnh thoảng còn nói vài câu khinh thường.

    - Nửa tháng.

    Hách Liên Hồng Liên lạnh lùng nói, trực tiếp đứng dậy đi vào trong, tuy khăn che mặt che khuất mặt mũi của nàng, tuy thời điểm nàng nói ra ba chữ kia lạnh như băng, nhưng lại thiếu sát khí trước kia.

    Ngược lại có một loại cấp bách, hiển nhiên là có chút túng quẫn, không dám ở lại nơi này.

    - Ha ha...

    Hách Liên Hồng Liên vừa đi, Bàn Tử một thân bụi đất leo ra, lập tức làm cho mọi người ôm bụng cười to.

    Tất cả mọi người đang cười, chỉ có đại thúc Ba Phong là cau mày, mọi người rất nhanh đều phát hiện cảm xúc đại thúc không đúng, tất cả mọi người nhìn về phía đại thúc.

    - Đại thiếu, Huyết Yêu Quả có phải là Yêu Quả chỉ có trong Huyết Luyện Ngục hay không?

    Thấy mọi người nhìn mình, Ba Phong thì lo lắng nhìn về phía Trình Cung.

    Những người khác không rõ Huyết Yêu Quả lắm, nhưng mà Ba Phong là Liệp yêu giả nhiều năm, ở trong Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh lăn lộn nhiều năm như vậy, tự nhiên biết rõ rất nhiều chuyện.

    Mọi người tuy nhiên không biết Huyết Yêu Quả, nhưng nghe tới Huyết Luyện Ngục thì sắc mặt cũng không khỏi biến đổi, đây chính là một trong những địa phương hung hiểm nhất toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Huyết Luyện Ngục đúng là một trong những nơi nguy hiểm nhất, thần bí nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Huyết Luyện Ngục là ở phía sau Man Tộc, thuộc trung tâm Yêu Thú Sâm Lâm.

    Nghe nói đã rất lâu, Man tộc xuất hiện một vị Man Hoang Đại Đế, vị Đại Đế này dẫn đầu Man tộc thành lập nên lãnh thổ quốc gia to lớn, cơ hồ là thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu ngay lúc đó.

    Man tộc sinh sống bên ngoài Yêu Thú Sâm Lâm, Man Hoang Đại Đế chiếm lĩnh Nam Chiêm Bộ Châu, đồng thời cũng dần dần phát triển vào trongg Yêu Thú Sâm Lâm, rốt cục chọc giận tồn tại cường đại bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, bạo phát một hồi đại chiến xưa nay chưa từng có.

    Nghe nói cuộc chiến kia máu chảy thành sông, vô số yêu thú, tộc nhân Man tộc chết đi, mà cuối cùng nhất ngay cả vị Đại Đế kia cùng Yêu tộc Yêu Đế cũng chết trận, mà nơi bọn hắn chiến đấu cuối cùng cơ hồ triệt để hủy diệt, cũng mở ra một cái không gian, làm cho sinh vật tàn nhẫn nhất trong U Minh Luyện Ngục có đường đi ra, một hồi hỗn chiến lại triển khai.

    Vô số tồn tại cường đại chết trận, cuối cùng chỗ đó trở thành một chiến trường thấm đẫm huyết tinh.

    Thậm chí ngay cả trong không khí cũng có chứa độc tính, người, yêu thú, Man tộc cũng rất khó sinh tồn tại đó, cộng thêm không gian chỗ đó có chút bất ổn, thỉnh thoảng còn có một ít sinh vật U Minh Luyện Ngục xuất hiện, cho nên thời gian dần trôi qua liền trở thành một trong các cấm địa của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà Man tộc gây ra chiến tranh thảm khốc, bị các lực lượng khác của Nam Chiêm Bộ Châu công kích, cuối cùng không thể không lui trở về biên giới Yêu Thú Sâm Lâm, dựa lưng vào Huyết Luyện Ngục.

    Thời gian không ngừng đi qua, bên trong Huyết Luyện Ngục cũng sinh ra một ít sinh vật khác, khác hẳn yêu thú trong Yêu Thú Sâm Lâm hoặc Man tộc, thậm chí không giống sinh vật trong U Minh Luyện Ngục.

    Nhưng những sinh vật này lại có sức mạnh phi thường, người bình thường không ai dám vào, chỉ có ngẫu nhiên có một ít tồn tại cường đại sẽ tiến vào bên trong tìm di tích.

    Nhưng nghe nói ngay cả thần tiên lục địa tiến vào, đối mặt không gian không ổn định chỗ đó, cũng có thể bị cuốn vào U Minh Luyện Ngục, cho nên người dám đi cực kỳ ít.

    Ba Phong cũng không biết tác dụng cụ thể của Huyết Yêu Quả, nhưng mà nghe nói Huyết Yêu Quả sinh sản trong Huyết Luyện Ngục.

    - Trước đừng khẩn trương như vậy, ta cũng không nói mình đi.

    Chương 218: Ta không phải người gây chuyện

    - Huyết Yêu Quả cũng không phải chỉ có trong Luyện Ngục, chỉ cần địa phương có nhiều Yêu Vương, Yêu Tướng chết đi sẽ có thể xuất hiện Huyết Yêu Quả, chỉ là Huyết Yêu Quả bên trong Huyết Luyện Ngục nổi danh nhất mà thôi.

    Mà bởi vì Huyết Yêu Quả do rất nhiều lực lượng, thần niệm hỗn loạn của Yêu Vương, Yêu Tướng sinh ra, tuy có thể gia tăng lực lượng nhưng lại làm cho thần trí người ta thất thường.

    Cho nên loại vật này đối với người bình thường mà nói giá trị không lớn, mà ở Huyết Luyện Ngục tất nhiên là mọc đầy loại quả này.

    Bởi vì Huyết Luyện Ngục khắp nơi là bảo, lúc đầu có người tiến vào Huyết Luyện Ngục sẽ hái Huyết Yêu Quả, về sau phát hiện không có tác dụng gì nên có rất ít người hái loại trái cây này, cho dù trong không gian giới chỉ còn trống cũng không thèm hái.

    Chỉ có chút ít người thực lực không cao mò mẫm vào biến giới, vì khoe khoang mình tiến vào Huyết Luyện Ngục mới có thể hái một ít, cho nên Mập mạp ngươi âm thầm cho người nghĩ biện pháp thu mua, không được liền ra giá cao, nhất định có thể lấy được.

    Trình Cung là ai, là người đứng đầu Đan Giới, năm đó trong tay hắn có vô số tàng bảo đồ hắn cũng chẳng muốn đi tầm bảo, bởi vì hắn muốn cái gì thì có người đưa tới cửa, cần gì mình động tay.

    Tiền có thể giải quyết vấn đề, cần gì mình phải thiên tân vạn khổ tốn thời gian đi tìm, có thời gian đi tu luyện còn tốt hơn.

    Mọi người nghe xong lúc này mới yên tâm lại, dù sao Huyết Luyện Ngục quá nổi danh, Lam Vân Đế Quốc có vài nơi thanh danh hiển hách, đạt đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong tiến vào cũng khó có thể trở ra.

    Sau khi an bài tìm kiếm ba loại dược liệu xong, trong nội tâm Trình Cung cũng an tâm ít nhiều.

    Kể từ khi biết Lam Vân Đế Quốc có được hai gã thần tiên trấn quốc, Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình đều có trấn quốc thần tiên, Trình Cung đối với việc để gia gia đạt tới thần tiên lục địa càng thêm bức thiết.

    Hắn tin tưởng cho dù quốc gia có trấn quốc thần tiên thì lực lượng cũng không tính quá mạnh mẽ, bởi vì đã đến thần tiên lục địa, tăng lên cũng không đơn giản giống như trước kia.

    Từng cảnh giới tăng lên đều khó như lên trời.

    Cho dù trải qua trăm năm tu luyện, cũng chưa hẳn có thể tăng lên một cảnh giới.

    Nhất là tu luyện ở Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù bọn hắn có thể có một ít động thiên, động phủ như Nguyên Thủy Ma Tông, thì hiệu quả cũng có hạn.

    Cho nên ít nhất phải để gia gia đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, ở trên vũ lực cao đoan, Trình gia phải có vốn liếng chống lại bọn họ, mình mới có thể phát huy tốt hơn, mới có thể có không gian càng lớn.

    Tuy chưa chắc phải dùng tới vũ lực cao cấp, nhưng có cái này mới không lo lắng, mới có dũng khí, mới có vốn liếng đi làm cái khác.

    Nghe Trình Cung nói không phải muốn đi Huyết Luyện Ngục, mọi người cũng không nói thêm gì nữa, sau đó Trình Cung lại nói cho mọi người vài chuyện.

    Bởi vì theo lực lượng của bọn hắn tăng lên, phương diện tu luyện, phục lại đan dược sẽ có cải biến.

    Đối với giai đoạn tu luyện tiếp theo, Trình Cung định cho mỗi người một số lượng, trên thực tế tốc độ tu luyện của mọi người cũng không tính chậm.

    Không đến một năm, bọn hắn đều đang nhanh chóng phát triển, nhưng này còn xa xa không đạt được yêu cầu của Trình Cung.

    Không nói mọi người ở Vạn Ma Lôi Trì lấy được chỗ tốt, chỉ là các loại đan dược cung cấp, coi như là đệ tử hạch tâm của Vân Đan Tông cũng hưởng thụ không đến, còn có công pháp mọi người đang tu luyện, đều là đạo pháp cấp cao nhất, cộng thêm trước kia Trình Cung đều tìm hiểu qua, có thể để cho bọn họ giảm bớt rất nhiều quanh co, cho nên yêu cầu của Trình Cung đối với bọn hắn tự nhiên không thể dựa theo tình huống bình thường.

    Thời điểm không có áp lực, tương đối còn tự do một ít, thả lỏng một ít, nhưng có áp lực bên ngoài, vậy thì vừa vặn mượn áp lực này cho mọi người động lực càng lớn, để cho bọn họ gia tốc tu luyện.

    Bởi vì Trình Cung rất rõ ràng, trên đường tu chân đạo, đẳng cấp của bọn họ còn chưa vào nhập môn.

    Sau khi nói xong Trình Cung mới chạy về Trình phủ, tuy đã định tốt kế hoạch, nhưng cũng không phải nói có thể lập tức đi làm.

    Đan dược bọn hắn cần tu luyện nhiều vô cùng.

    Những ngày này Trình Cung cũng muốn tham gia luyện đan, mới có thể mau chóng gom góp đan dược cần thiết.

    Trải qua việc ở Vân Đan Tông, đánh chết sáu Đại trưởng lão, hơn nữa còn có không gian giới chỉ của bọn hắn, hiện tại Trình Cung rất sung túc dược liệu.

    Nếu không cũng không có thể nhanh chóng gom góp dược liệu cần thiết cho Trấn Ma Đan như vậy, vốn kế hoạch của Trình Cung ít nhất phải dùng nửa năm mới có thể gom góp những dược liệu này, kết quả từ trong không gian giới chỉ của Tô Liệt cùng sáu trưởng lão kia đã có gần đủ, chỉ còn thiếu có ba cái.

    Dược liệu cần thiết của đan dược Địa cấp siêu phẩm có thể nói đã đạt đến cực hạn trong thế tục, đây cũng là vì cái gì đan dược Thiên cấp trân quý, bởi vì dược liệu cần thiết cho đan dược Thiên cấp, sẽ có một ít trong thế tục căn bản không có, cho nên mỗi một viên đan dược Thiên cấp đều trân quý vô cùng.

    Trong nội tâm nghĩ đến đan dược giai đoạn tiếp theo, nghĩ đến sự tình sau khi Vũ Thân Vương trở về, trong lúc bất tri bất giác chạy tới bên ngoài Linh Lung Các, rất xa Trình Cung đã thấy một thân ảnh quen thuộc.

    - Gia gia không đi xem náo nhiệt sao.

    Trình Cung cười đi lên trước, tinh thần lực của Trình Cung rất nhạy cảm, bây giờ hắn có được tinh thần lực Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nhưng tinh thần lực của hắn nhiều khi lại có thể làm được rất nhiều sự tình mà ngay cả Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng làm không được.

    Giống như thời điểm giao đấu cùng người Vũ Thân Vương, hắn mơ hồ cảm thấy Trình lão gia tử tồn tại.

    Trình Cung tin tưởng, Vũ Thân Vương bên kia nếu quả thật có cao thủ tuyệt đỉnh, sẽ có thể cảm thụ được gia gia tồn tại, có lẽ đây cũng là nguyên nhân Vũ Thân Vương không có dây dưa nữa.

    - Ranh con, về sau loại chuyện nguy hiểm này không cho phép làm tiếp, ngay cả sâu cạn của tiểu tử Chu Trị Quốc kia ngươi cũng không biết, vậy mà dám đi gây sự, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ.

    Lúc ấy bên trong tọa giá của hắn, ít nhất có hai gã tồn tại Thoát Tục kỳ, trong đó có một người tuyệt đối không thua Lam Mi, vạn nhất bọn hắn ra tay, gia gia muốn cứu ngươi cũng không kịp.

    Hiện tại Trình lão gia tử vừa nhìn thấy Trình Cung liền rất vui mừng.

    Tuy giờ phút này là đang răn dạy, nhưng trên mặt lại mang theo vui mừng không che dấu được.

    Ai có Tôn nhi như vậy mà không vui, nhìn tôn nhi của mình đấu tài tử, đấu Vân Đan Tông, thậm chí làm cho hoàng thượng cũng cực kỳ giận giữ.

    Ngoại nhân cho rằng hắn dựa vào Trình gia, nhưng Trình lão gia tử rất rõ ràng, đây toàn bộ đều là công lao của Tôn nhi hắn.

    Hơn nữa giúp mình liên tiếp đột phá bình cảnh không nói, ngay cả con mình Trình Vũ Phi cũng nhờ đan dược cùng một ít công pháp của hắn mà đột phá đến Thoát Tục kỳ, trước kia thấy Bạch Khải Nguyên cũng có dấu hiệu đột phá, nếu như Trình gia có thể nhiều ra mấy cái Thoát Tục kỳ, mình lại có cơ hội đạt đến thần tiên lục địa, khi đó Trình gia liền thật sự bất động như núi.

    Trình Cung cười nói:

    - Gia gia, lần nữa nhắc nhở ngài một chuyện, nói hài tử là ranh con kỳ thật là biến tướng chửi mình, theo góc độ huyết thống, truyền thừa mà nói...

    - Ngay cả gia gia cũng dám trêu chọc, ngươi muốn ăn đòn đúng không?

    Trình lão gia tử giơ tay lên như muốn đánh, nhưng xem bộ dạng Trình Cung cười hì hì căn bản không có nửa điểm e ngại, chính hắn cũng PHỐC một tiếng cười ra tiếng:

    - Ngươi a, lá gan càng lúc càng lớn.

    Ta xem lần này tiểu tử Chu Trị Quốc kia lai giả bất thiện, thực tế có Hoàng đế ở sau lưng ủng hộ, hắn ở hải ngoại lấy được chỗ tốt không ít, ngươi vẫn là trước tạm lánh mũi nhọn thì tốt hơn.

    Trình lão gia tử bị chọc cười, bởi vì khi hắn thấy Trình Vũ Phi mắngTrình Cung là ranh con, hắn cũng nói như vậy, lúc này bị tôn nhi nói cũng nhịn không được vui vẻ.

    - Không có vấn đề a, gia gia cũng biết ta chưa bao giờ là người gây chuyện, hắn không đến trêu chọc ta, ta tự nhiên sẽ không đi gây hắn.

    Trình Cung rất sung sướng đáp ứng.

    - Hả?

    Trình Cung đáp ứng quá thống khoái, làm cho Trình lão gia tử cũng có chút ngoài ý muốn, có chút không dám tin nhìn Trình Cung.

    - Chuyện này ta sẽ nghe lời gia gia, gia gia còn sự tình gì khác không?

    - Ân không có, ngươi thật sự nghĩ như vậy?

    Trình lão gia tử vẫn còn có chút không thể tin được.

    Trình Cung nói:

    - Ta lừa gạt ai cũng không có thể lừa gạt gia gia a, nói sau chuyện này cũng không quá quan trọng, tốt rồi, nếu như không có chuyện gì khác, ta đi luyện đan.

    Trình lão gia tử cảm giác có chút ngoài ý muốn, rất là kinh ngạc, hắn nói như vậy chính là vì khích lệ Trình Cung, nhưng Trình Cung bây giờ lại thống khoái đáp ứng.

    Nhưng mà cảm giác có cái gì đó không đúng?

    Trình lão gia tử càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, chưa bao giờ là người gây chuyện... chưa bao giờ là người gây chuyện, này cũng nói được sao.

    Ngươi cũng không tính toán là người hay gây chuyện, vậy Cửu Châu này sẽ rất hòa bình, tên tiểu tử thúi này, vậy mà cũng dám nói với ta lời này.

    Trình lão gia tử còn muốn tìm Trình Cung, lại phát hiện Trình Cung đã biến mất bên trong Linh Lung Các, hắn nghĩ nghĩ chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

    Quan hệ Trình gia cùng Hoàng gia phát triển đến bây giờ, cũng không phải ngày một ngày hai, trên thực tế để cho Trình Cung tạm lánh mũi nhọn, thậm chí trốn đi, tác dụng cũng không có bao nhiêu?

    Theo luyện chế cấp bậc đan dược tăng lên, thời gian Trình Cung tiến vào luyện đan thất cũng càng ngày càng dài, đương nhiên, nếu như nói số lượng đan dược hắn luyện chế, đối với người khác mà nói đây quả thực là tốc độ siêu việt ánh sáng.

    Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung đã nguyên vẹn, nếu không phải bên trong Linh Lung Các hôm nay chỉ có một Đan Đỉnh bán Linh khí, thì tốc độ của Trình Cung còn có thể mau hơn một chút.

    Mặc dù nói Linh Lung Các còn có tầng thứ sáu, nhưng mà tầng thứ sáu cần bí pháp đặc thù của gia tộc bọn họ mới có thể mở ra, nếu không một khi cường hành mở ra gia tộc liền biết, bởi vì tầng thứ sáu có một cái Đan Đỉnh là Linh khí hạ phẩm.

    Loại Đan Đỉnh này ở Vân Đan Tông cũng có thể làm bảo bối trấn tông, Đan Đỉnh này vốn là lưu cho Đông Phương Linh Lung, khi lực lượng nàng tăng lên tới Đan sư cấp tám sẽ sử dụng, đáng tiếc về sau bên trong gia tộc bọn họ phát sinh rất nhiều chuyện tình, gia tộc đình chỉ ủng hộ nàng, thậm chí ngay cả Đan Đỉnh trước kia để ở chỗ này cũng không cho nàng dùng.

    Trình Cung đoạt Đan Đỉnh của Tô Liệt đã mất đi hỏa chủng, cần phải có hỏa chủng mới mới có thể phát huy ra uy lực, hiện tại Trình Cung đã cân nhắc, phải nghĩ biện pháp tìm kiếm hỏa chủng, một lần nữa để cho Đan Đỉnh bán Linh khí này phát huy tác dụng mới được.

    Tuy Hư Không Âm Dương Đỉnh đã dần dần có chút xu thế có thể sử dụng, nhưng cụ thể còn không biết muốn tới khi nào, trước khi có thể sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh, mình còn phải kiếm Đan Đỉnh dùng tạm thời mới được.

    Giai đoạn trước mắt này, Đan Đỉnh bán Linh khí kia là thích hợp nhất.

    ...

    Bị Trình Cung náo loạn thoáng một phát, đại đội nhân mã Vũ Thân Vương chậm trễ sáu canh giờ mới vào thành, tuy đồ sộ như trước, lại thiếu đi khí tràng cùng cảm xúc cực lớn trước kia.

    Mà ở bên trong người vây quanh, tiêu điểm các loại nghị luận cũng lặng lẽ phát sinh chuyển dời, vốn là lực chú ý của mọi người đều tập trung ở bên trên công lao của Vũ Thân Vương, còn có các lễ vật dâng tặng cho Hoàng đế.

    Nhưng bây giờ lại nãy sinh ý nghĩ khác, là quan sát vị Vũ Thân Vương này có chỗ nào đi quá giới hạn hay không.

    Ở dưới không khí quái dị này, sự tình nghênh đón Vũ Thân Vương trở về thành cũng liền đơn giản rất nhiều, tuy vẫn chưa tới qua loa xong việc, nhưng mà không kém nhiều lắm.

    Sau đó Hoàng đế ở Kim Loan Đại Điện tự mình sắc phong Vũ Thân Vương, đây hết thảy cũng là một cái chương trình mà thôi.

    Sau khi tất cả chương trình vừa kết thúc, Hoàng đế lấy quan hệ phụ tử gọi Vũ Thân Vương vào ngự thư phòng.

    Chương 219: Thu binh quyền

    - Nhi thần bái kiến phụ hoàng.

    Tuy tuổi không quá lớn, nhưng Vũ Thân Vương lại biểu hiện ra trầm ổn xứng đáng của một vị Thân Vương, giờ phút này ở trên mặt của hắn nhìn không ra chút cảm xúc nào, bình tĩnh, thong dong tiến vào ngự thư phòng, hành đại lễ trước mặt Hoàng đế.

    Lại không thấy biểu hiện bởi vì đại thắng trở về mà đắc chí vừa lòng, cũng không có bởi vì bị Trình Cung làm hỏng đại lễ mà tức giận, biểu hiện rất có khí độ.

    - Tốt, rất tốt.

    Hoàng đế vô cùng thoả mãn, vô cùng vui mừng khen ngợi, sau đó chỉ chỗ ngồi bên cạnh nói:

    - Không có người ngoài, ngồi xuống trò chuyện cùng trẫm.

    Nhoáng một cái ngươi rời đi cũng hơn hai năm rồi.

    Hoàng gia không có tình cảm, cho dù là phụ tử huynh đệ cũng lấy quy củ làm chuẩn, cho nên đối với chuyện đi quá giới hạn, các triều đại đều rất coi trọng, ngôi vị hoàng đế, vì quyền lợi tranh đoạt cái gì cũng có khả năng phát sinh.

    - Tới nay tổng cộng là hai năm linh bảy tháng, lần này trở về không nghĩ tới biến hóa lớn như thế, vốn là quần là áo lượt phá gia chi tử không chịu nổi, hôm nay vậy mà cũng có thể lên được mặt bàn.

    Vũ Thân Vương chỉ ngồi bên mép ghế, lúc này nếu như hắn lại ngồi xuống thoải mái, cái kia cũng không phải là khí độ, mà là khinh thị đối với hoàng quyền.

    Tuy thời gian Vũ Thân Vương ly khai rất lâu, nhưng mà phụ tử liên lạc lại chưa từng có đoạn qua, thậm chí còn hơn cả hoàng tử khác cùng Thái tử đang ở Đế Đô.

    Cũng chính bởi vì vậy, Hoàng đế càng thêm ưa thích đối với Vũ Thân Vương, cảm giác được thân thiết.

    Đối với sự tình hắn ở hải ngoại cũng đều tinh tường, ít nhất sự tình gì cần để Hoàng đế biết đến, Vũ Thân Vương đều sớm nói cùng Hoàng đế.

    Nếu như Vũ Thân Vương không trực tiếp đem chủ đề nói đến trên người Trình gia cùng Trình Cung, hoàng thượng có lẽ còn có thể cùng Vũ Thân Vương rỗi rãnh phiếm vài câu, hỏi tình huống của hắn cùng sự tình hải ngoại một chút, nhưng nghe Vũ Thân Vương nhắc tới Trình Cung, sắc mặc Hoàng đế lập tức trầm xuống.

    - Từ lần trước Tử Yên gây ra sự tình Trình Cung cưỡng gian không thành về sau, Trình Cung này giống như là thay đổi một người khác, vừa bắt đầu trẫm cũng cho rằng đây là Trình gia ở sau lưng thôi động, để cho Trình Cung này xuất đầu quấy đục đầm nước đọng của Đế Đô.

    Nhưng mà thời gian dần trôi qua, phát hiện không phải có chuyện như vậy, Trình Cung này ẩn dấu sâu đến mức viễn siêu tưởng tượng của tất cả mọi người, bên trên giải thi đấu tứ đại tài tử biểu hiện xuất chúng, tài hoa hơn người khiếp sợ Đế Đô, quét ngang tứ đại tài tử dương danh Vân Ca Thành.

    Cái này cũng chưa tính, ngày diễn ra kỳ thi cuối năm thậm chí ngay cả trẫm cũng bị hắn tính toán, dẫn động tinh lực làm ra hư ảnh Văn Thánh, làm cho trẫm không thể không phong hắn là tân khoa trạng nguyên.

    Trừ lần đó ra, lực lượng của hắn trong vòng một năm đột nhiên bộc phát, ở Vân Đan Tông chiến cùng Tô Liệt vậy mà trực tiếp đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Thẳng đến lúc này trẫm mới như ở trong mộng tỉnh dậy, đây hết thảy tự nhiên không thể thiếu Trình gia ở sau lưng thôi động, nhưng bản thân Trình Cung này cũng tuyệt không phải người bình thường, mà hắn che dấu sâu như thế, mục đích là gì, hôm nay trong vòng một năm điên cuồng bộc phát, ý định như thế nào?

    Rất nhiều lời, Hoàng đế dấu ở trong lòng quá lâu, hôm nay nhìn thấy Vũ Thân Vương rốt cục có thể nói ra toàn bộ.

    - Vốn là vẫn định để ngươi ở hải ngoại, triệt để thu phục tất cả các thế lực hải ngoại, huấn luyện ra một chi đại quân rồi trở về, nhưng Trình gia đẩy ra Trình Cung, chiêu thức ấy làm cho trẫm không thể không sớm triệu hồi ngươi, lần này ngươi trở về cũng nhìn thấy.

    Một năm qua Đế Đô này xảy ra chuyện gì ngươi cũng tinh tường, ngươi thấy thế nào?

    Hoàng đế dù sao thân là Đế Vương, phía trước mấy câu cảm xúc hơi có chút kích động.

    Những chuyện này đổi thành người bình thường thì đã nổi trận lôi đình, hắn bị đè nén lâu như vậy,hôm nay nhắc tới cũng chỉ là thoáng kích động, sau đó lập tức khôi phục bình thường, nói xong lại trực tiếp nhìn Vũ Thân Vương.

    Mặc kệ Vũ Thân Vương ở hải ngoại làm ra thành tích như thế nào, nhưng dù sao những chuyện này không phải Hoàng đế tận mắt nhìn thấy, chính thức gặp mặt Hoàng đế vẫn là muốn thông qua mình một lần nữa phán đoán sâu cạn của Vũ Thân Vương, giờ phút này hỏi thăm là có ý kiểm tra.

    - Hung hăng càn quấy, làm càn, gan lớn, vô pháp vô thiên.

    Vũ Thân Vương chậm rãi nói ra, trong ánh mắt lại mang theo vô cùng tự tin nói:

    - Những này không phải giả bộ, với hắn mà nói cũng không cần giả trang, bởi vì hắn có Trình gia chống đỡ, đủ cho hắn có thể không cố kỵ.

    Hắn khẳng định không phải cái loại quần là áo lượt đơn giản, có lẽ hắn thích dùng vẻ ăn chơi thiếu gia làm việc, nhưng kết quả sau cùng đều là hắn được lợi, cho nên nếu ai coi hắn trở thành quần là áo lượt bình thường, cuối cùng nhất nhất định sẽ chịu thiệt.

    Thực lực của hắn ngược lại không đáng để lo, coi như là hôm nay hắn cố ý bới móc, nếu như không phải Trình Tiếu Thiên một mực âm thầm nhìn chằm chằm vào, người của ta đã sớm đánh chết hắn.

    Chỉ là ta bỏ lỡ cơ hội lần này, về sau muốn động đến hắn phải cẩn thận an bài một phen, nói một nghìn nói một vạn hắn không đáng kể chút nào, quan điểm của nhi thần vẫn như trước, đối phó Trình Cung này là đối phó toàn bộ Trình gia.

    Nếu như chỉ tập trung đối phó hắn, là bỏ gốc lấy ngọn, ngược lại làm cho Trình gia có cơ hội không ngừng phát triển, mượn cơ hội không ngừng đả kích người muốn đối phó bọn hắn, có lẽ đây cũng là mục đích mà Trình gia đẩy Trình Cung ra a.

    - Ngươi nói những này trẫm sao không rõ, nhưng Trình gia há dễ đối phó như vậy.

    Hoàng đế tựa ở trên ghế rồng có chút nhắm mắt nói:

    - Tuy nói năm đó là trấn quốc thần tiên Lam Vân Đế Quốc chiến thắng, nhưng trong này cũng có nhiều sự tình khác người không biết, đồng thời cũng bởi vì đại quân Trình Tiếu Thiên quét ngang thiên hạ, hơn nữa bởi vì có một vị trấn quốc thần tiên trong đó trắng trợn giết chóc người bình thường, đã làm cho một ít tồn tại cường đại chú ý.

    Lúc kia cho dù trấn quốc thần tiên cũng không dám ra tay đối với người bình thường, nếu như không phải Trình gia, tình huống lúc đó thật sự rất khó nói.

    Trình gia có công đối với nước, nhưng công của bọn hắn quá lớn, lúc ấy trẫm liền nghĩ đến vấn đề này, nhưng mười mấy năm qua lại thủy chung không có biện pháp hóa giải.

    Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương hiện tại phân biệt khống chế hơn trăm vạn quân đội, hơn nữa lực ảnh hưởng ở trong quân không thua Trình Tiếu Thiên năm đó chút nào.

    Trình Tiếu Thiên tọa trấn Vân Ca Thành, mặc dù trẫm không ngừng cố gắng, thiên hạ này ít nhất có hơn một nửa tướng lãnh xuất thân là thủ hạ của hắn.

    Trình Tiếu Thiên thật cho rằng trẫm không biết sao, năm đó thời điểm hắn khống chế toàn bộ binh lực Lam Vân Đế Quốc, phía dưới có bao nhiêu người muốn khoác hoàng bào cho hắn.

    Nói đến đây, Hoàng đế mãnh liệt mở to mắt, trong mắt mang theo khí phách không để cho bất luận kẻ nào dao động, xâm phạm.

    Đó là khí tức thượng vị, là cửu ngũ chí tôn tôn quý.

    - Vì thế hắn còn chém giết mấy người, nhưng lúc ấy Trình Tiếu Thiên hắn không đồng ý, ai biết về sau hắn có thể đồng hay không ý.

    Cho dù hắn không có ý nghĩ này, con cháu của hắn ai dám cam đoan không có ý nghĩ này.

    Lam Vân Đế Quốc là thiên hạ của Chu gia ta, hoàng quyền chí cao vô thượng tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào dòm ngó, cho nên vô luận như thế nào, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải thu hồi binh quyền Trình gia.

    Giờ phút trên người này Hoàng đế tản ra một cổ khí thế quân lâm thiên hạ, duy ngã độc tôn, hắn là Hoàng đế, Hoàng đế tuyệt đối không để cho bất luận cái gì có thể uy hiếp được hắn, mặc kệ ngươi là ai, đã làm cái gì, từng có công lao gì cũng vậy.

    Năm đó Trình Tiếu Thiên nhiều lần cứu Hoàng đế vẫn là Thái tử, Trình Tiếu Thiên cứu toàn bộ Lam Vân Đế Quốc, nhưng chỉ cần bọn hắn uy hiếp được hoàng quyền, vậy thì tuyệt đối không thể lưu, trong mắt Vũ Thân Vương cũng lưu lộ ra một tia thận trọng, tuy trong lòng của hắn cũng không cho rằng phụ hoàng mình vĩ đại cỡ nào, thậm chí đối với việc hắn đối đãi Trình gia như vậy cũng có chút bất mãn, tuy hắn một mực không có nói ra.

    Nhưng giờ khắc này, Vũ Thân Vương rốt cục ý thức được, Hoàng đế vẫn là Hoàng đế.

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương âm thầm may mắn, có nhiều thứ mặc dù là vị phụ hoàng này hiện tại thích mình nhất, toàn lực ủng hộ mình, nhưng cũng không có thể tùy ý thấu lộ.

    Tâm Đế Vương, ai cũng không dám nói tinh tường.

    Hoàng đế cho mình trở về đối phó Trình gia, cái vậy mình cứ theo đó mà làm, sau đó tiếp tục kinh doanh tốt thế lực của mình, thực lực, thế lực mới là căn bản, hết thảy đều dựa vào mình.

    - Phụ hoàng anh minh, hoàng quyền không để cho bất luận kẻ nào khiêu khích, thu binh quyền là thế phải làm, phải cho Trình gia biết rõ, phụ hoàng là quân, bọn hắn chỉ là thần tử.

    Làm thần tử nên hiểu được đạo thần tử.

    - Thu binh quyền, nói dễ vậy sao, bứt giây động rừng, cái này ngươi xem một chút.

    Tuy Hoàng đế quyết tâm, nhưng khi nói chuyện này cũng lộ ra vẻ vô lực mỏi mệt, đứng dậy đi về bên cửa sổ, Vũ Thân Vương lập tức đứng dậy đi theo phía sau, Hoàng đế khoát tay, trong tay đã có mấy phần tư liệu, tiện tay giao cho Vũ Thân Vương.

    Ngự thư phòng của Hoàng đế rất cao, bởi vì là tất cả mọi người biết bệ hạ thích nhìn tinh không.

    Nhưng không ai biết rõ, Hoàng đế bởi vì chút nguyên nhân năm đó, hắn thích đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, có thể thu hết Vân Ca Thành vào mắt.

    Hắn thích loại cảm giác này, thích nhìn tất cả, cao cao tại thượng bao quát chúng sinh.

    Chỉ là hiện tại cao cao tại thượng chỉ có mình hắn thấy.

    - Trước kia thì cũng thôi đi, tuy bây giờ Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương còn khống chế hai trăm vạn đại quân, mấy tướng lãnh trung thành nhất của Trình Tiếu Thiên nắm giữ hơn trăm vạn quân trong cả nước.

    Nhưng cung ứng tiền, lương thực của bọn hắn đều đang do trẫm khống chế.

    Nhưng mà trẫm không nghĩ tới, không đến một năm vậy mà Trình Cung đã kiếm được mấy trăm triệu lượng hoàng kim, mà bây giờ thị trường dược liệu cả nước chí ít có bảy thành bị hắn khống chế.

    Đây là hắn cố ý thả ra một ít, nhưng này cùng lũng đoạn đã không có gì sai biệt.

    Hiện tại ngay cả quốc gia mua dược liệu cũng phải giao dịch với hắn, đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, Trình gia khống chế dược liệu có thể thầnbiết quỷ không hay, kiếm lấy đại lượng tiền tài, dự trữ vô số dược liệu, ngay cả thuế quốc gia cũng không bằng bọn hắn.

    Mà hắn khống chế được dược liệu cả nước, tùy thời có thể làm ra một ít sự tình uy hiếp quốc gia cùng trẫm.

    Hoàng đế nhìn Vân Ca Thành phồn hoa, lông mày nhí lại:

    - Đây mới là sự tình làm cho trẫm lo lắng nhất, Trình gia có binh quyền đã đủ đáng sợ, hiện tại lại dược liệu...

    Vũ Thân Vương cầm tư liệu trong tay, Mập mạp sau khi xác nhập Vân Đan Tông liền đổi tên là ĐAN THầN PHủ, dùng hắn mà nói, bất cứ cái gì cũng có một chữ Thần, vậy mới xứng với Đại thiếu.

    Lúc ấy mập mạp quyết định, Trình Cung cũng không có ngăn cản.

    Bởi vì người bình thường coi Nhân Anh tu sĩ là thần tiên lục địa, hơn nữa cũng thích dùng chữ Thần, Tiên..., bởi vì một nhà khống chế giao dịch dược liệu, Trình Cung cũng không quản Mập mạp quá nhiều.

    Bởi vì hai nhà xác nhập đầy đủ cường đại, vốn liếng hùng hậu, tài nguyên khổng lồ.

    Dùng không đến một năm thời gian, đã khống chế hoàn toàn thị trường dược liệu của Lam Vân Đế Quốc.

    Hơn nữa ở các nơi trong cả nước thiết lập vô số thị trường thu mua, mua bán, giao dịch dược liệu đều trở nên vô cùng nóng nảy, chứ như vậy, lợi nhuận của bọn hắn so với trước kia tăng lên gấp đôi, bởi vì bọn họ mua bán đã không cực hạn ở Lam Vân Đế Quốc.

    - Cái này dễ xử lý a, Hoàng gia chúng ta âm thầm ra mặt mở một cửa hàng khác đánh bại ĐAN THầN PHủ này, một lần nữa khống chế thị trường dược liệu cả nước không được sao.

    Như vậy cũng có thể đền bù hiện trạng miệng ăn núi lở của quốc gia, đồng thời cũng dần dần hủy diệt những thế lực khống chế kinh tế có thể uy hiếp Hoàng gia, về sau chuyên môn do Hoàng gia khống chế kinh doanh.

    Chương 220: Bàn Tử đỏ mắt

    Hoàng đế rất bất đắc dĩ nói:

    - Nói dễ vậy sao, không biết Trình gia từ nơi nào đã nhận được một ít phương thuốc dược tề cùng một ít phương pháp luyện đan đan dược đẳng cấp thấp, nhất là dược vật bình thường nhất trị liệu các loại vết thương.

    Giá cả so với những dược vật khác trên thị trường tiện nghi ba thành, dược hiệu lại mạnh gấp đôi.

    Hơn nữa phối hợp rất hợp lý, bởi vì bọn họ có thể sản xuất rất nhiều, nghe nói ngay cả Thảo Nguyên Vương Đìnhâm thầm phái người mua rất nhiều.

    Hơn nữa bọn hắn còn nhằm vào rất nhiều địa phương khác nhau, định kỳ cử hành một ít đấu giá hội.

    Bọn hắn thường tổ chức đấu giá hội ở ĐAN THầN PHủ, chủ yếu là đấu giá một ít dược liệu cùng đan dược hiếm có, nghe nói ngay cả đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng Địa cấp siêu phẩm mà Nhất Chùy Định Âm Đường cũng rất ít xuất hiện, nhưng chỗ bọn hắn đều xuất hiện thường xuyên.

    Về phần đan dược Nhân cấp, đan dược Địa cấp hạ phẩm thì mỗi tháng đều có đấu giá.

    Sau đó bọn hắn còn dùng những đan dược này đổi lấy một ít dược liệu, đây càng làm cho rất nhiều dược liệu chảy vào ĐAN THầN PHủ bọn hắn.

    Chuyện này trước khi Vũ Thân Vương trở về thì Hoàng đế cũng một mực nghĩ biện pháp.

    Trước khi Tô Liệt chưa có xảy ra việc gì, hắn nhiều lần triệu kiến Tô Liệt, là muốn giải quyết chuyện này.

    Vốn lấy tồn kho mấy trăm năm của hoàng gia, cộng thêm Vân Đan Tông có nhiều phương pháp luyện đan rất tốt, như thế sẽ thay đổi được tình hình.

    Tuy hoàng gia cùng Vân Đan Tông đều có một chút nội tình, đan dược cao cấp ngược lại là có một chút, nhưng nếu như vấn đề dược tề cùng đan dược cấp thấp chưa giải quyết, thì không có biện pháp tranh giành với Đổ Thần phủ.

    - Nguyên lai phụ hoàng là vì chuyện này mà lo lắng, nhi thần ở hải ngoại cũng gặt hái được một ít đan phương, phương pháp luyện đan, chuyện này giao cho nhi thần làm a.

    Có hoàng gia chúng ta làm hậu thuẫn, bất luận là uy tín, tài lực, nội tình, muốn đối phó Trình Cung vừa mới tạo nên ĐAN THầN PHủ cũng không khó, nhất là hiện tại phụ hoàng đã khống chế Vân Đan Tông trong tay.

    Nghe Hoàng đế phát sầu là vì chuyện này, Vũ Thân Vương liền nói ra.

    Đương nhiên, này cũng là bởi vì trong lòng hắn rất rõ ràng, đối phó Trình Cung vốn chính là mục đích mà Hoàng đế bảo hắn trở về, nếu như lúc này hắn không thay phụ hoàng phân ưu, vậy thì rắc rối to.

    - Vân Đan Tông ngược lại là niềm vui ngoài ý muốn, chờ chút ít thời gian ta sẽ bảo Khương Vĩ Tường liên hệ với ngươi.

    Nhắc tới sự tình Vân Đan Tông, trên mặt Hoàng đế cũng lộ ra một dáng tươi cười khó được.

    Tuy Tô Liệt gặp chuyện không may, lại không nghĩ rằng Vân Đan Tông trực tiếp đầu nhập vào mình.

    Trước kia tuy Vân Đan Tông vẫn nghe lời, nhưng một mực xem như quan hệ hợp tác, hoàng thất cũng không có biện pháp hoàn toàn khống chế Vân Đan Tông, nhưng bây giờ bởi vì Khương Vĩ Tường tiếp quản Vân Đan Tông phải tìm chỗ dựa, trực tiếp dựa vào mình, tuy đã mất đi Tô Liệt, Lam Mi, Độc Dược cùng sáu Đại trưởng lão, thực lực Vân Đan Tông giảm bớt đi nhiều, nhưng dù sao vẫn là tông phái luyện Đan đệ nhất Lam Vân Đế Quốc.

    Chỉ là tươi cười một chút, sau đó Hoàng đế lại lo lắng nói:

    - Dược tề, đan dược ĐAN THầN PHủ đều không giống bình thường, nhất là giá cả rất có sức cạnh tranh.

    Bọn hắn dùng dược liệu giá rẻ nhất, lại có thể phối trí ra dược hiệu rất mạnh, bọn họ là dùng cái này làm chủ mới có thể mở rộng sinh ý nhanh như vậy.

    - Phụ hoàng mời xem.

    Vũ Thân Vương vô cùng tự tin lấy ra một viên đan dược Nhân cấp hạ phẩm cùng một phương thuốc dược tề:

    - Viên đan dược này gọi là Sinh Cơ Đan, chẳng những có thể trị hết vết thương bình thường còn có thể làm cho da thịt tổn thương khôi phục rất nhanh, mà ngay cả đối với một ít độc tố, vết thương hư thối lâu ngày cũng có thể có công hiệu tái sinh, dược hiệu vô cùng cường hãn.

    Về phần phương thuốc này là Trị Dũ dược tề, đều có hiệu quả đối với nội thương bình thường, ngoại thương, còn dược liệu bên bên phương thuốc này đều là đặc sản hải ngoại, nơi đó những dược liệu này giống như cỏ dại, vì thế chúng ta có thể dùng giá rất rẻ để thu mua.

    Tuy dược hiệu của Trị Dũ dược tề chỉ bằng thuốc chữa thương bình thường, nhưng chúng ta có thể hạ giá tiền đến mức thấp nhất, dùng nó nhanh chóng đả kích thị trường mà ĐAN THầN PHủ chiếm trước.

    Về phần đan dược cao cấp, nhi thần cũng có một chút phương pháp luyện chế, đều hiếm thấy lại dễ luyện, dược vật phối trí càng là thượng cổ lưu truyền xuống.

    Đến lúc đó có tài lực cùng lực lượng cường đại của hoàng gia ta ủng hộ, có luyện đan sư của Vân Đan Tông cùng hoàng gia giúp sức, đan dược của chúng ta có thể nhanh chóng khống chế thị trường của ĐAN THầN PHủ, mượn cơ hội này chúng ta còn có thể làm cho Trình gia tổn thất thảm trọng, còn lại một ít chuyện là nước chảy thành sông.

    Dược tề, đan dược, phương pháp luyện đan, những cái này quả thật làm cho Hoàng đế gần đây rất đau đầu, nếu thế lực khác khống chế thị trường dược liệu, có lẽ hắn còn có thể sử dụng một ít thủ đoạn cường ngạnh, nhưng mà Trình gia khống chế hắn lại không có biện pháp nào.

    Đoạn thời gian trước sở dĩ hắn nể mặt mũi Tô Liệt đi đại điển Vân Đan Tông như vậy, còn nhiều lần tiếp xúc cùng Tô Liệt, là muốn giải quyết vấn đề này.

    Chỉ là gặp vận xui xẻo, vấn đề còn chưa có giải quyết, Tô Liệt đã bị Trình Cung diệt.

    - Tốt, quả nhiên không để cho trẫm thất vọng, ngươi đã có những vật này, vậy thì buông tay đi làm, phụ hoàng toàn lực ủng hộ ngươi.

    Chuyện này làm xong, ngươi tiến vào Bộ Binh càng có ưu thế.

    - Nhi thần tuân chỉ.

    Ngày đầu tiên Vũ Thân Vương trở về, Hoàng đế nói chuyện trắng đêm cùng Vũ Thân Vương ở ngự thư phòng, cụ thể nói chuyện gì không ai biết được.

    Nhưng tất cả thế lực đều biết, khẳng định không phải là bởi vì phụ tử không gặp nhiều năm mới nói chuyện lâu như vậy.

    Tuy tuổi của Vũ Thân Vương cũng không lớn, nhưng Thân Vương tay cầm thực quyền, ai cũng không lo lắng niên kỷ của hắn vấn đề.

    Bởi vì quyền thế của Vũ Thân Vương quá lớn, mọi người ngoại trừ nghị luận hắn trở về có thể va chạm trực tiếp với Trình Cung hay không, Trình Cung có thể ngăn cản được Vũ Thân Vương hay không, cũng có người bắt đầu chú ý đến một chuyện khác, tranh dành ngôi vị.

    Tuy hiện tại Hoàng đế rất khỏe mạnh, nhưng mà chính là bởi vì như thế mới có chuyện xấu, Thái tử cũng không phải là lựa chọn hài lòng nhất của Hoàng đế, dù sao loại tình huống lúc đó ai cũng minh bạch.

    Chỉ là Thái tử nhiều năm làm đúng quy củ, tuy không có biểu hiện kiệt xuất gì, nhưng không có phạm sai lầm gì.

    Nếu không có hoàng tử kiệt xuất như Vũ Thân Vương, Thái tử kế thừa đại vị sẽ là thuận lý thành chương, nhưng hiện tại rất nhiều người đều đang cẩn thận quan sát, quan sát ý tứ hoàng thượng, quan sát Vũ Thân Vương phải chăng có tâm tranh giành.

    Nhưng những sự tình này đều là một ít người cao tầng đi nghiên cứu, còn dân chúng bình thường thì chú ý chuyện khác.

    Bởi vì Vũ Thân Vương trở về, ngày hôm sau có vô số đội thương nhân trở về cùng Vũ Thân Vương, bắt đầu mua bán trao đổi hàng hóa ở Vân Ca Thành.

    Đối với cái này hoàng gia toàn lực ủng hộ, cố ý mở ra mấy quảng trường cực lớn cùng mấy con phố, cho rất nhiều binh sĩ trợ giúp duy trì trật tự.

    Cũng biết Vũ Thân Vương đả thông đường biển Bà La Đa Châu, nhưng đây chẳng qua là nghe thánh chỉ tuyên đọc, hôm nay toàn bộ mọi người Vân Ca Thành đều cảm nhận được.

    Bởi vì các loại hàng hóa của Bà La Đa Châu chảy vào Vân Ca Thành, còn có đặc sản của trên trăm đảo quốc hải ngoại.

    Còn có vật phẩm quý trọng chuyên môn nhằm vào người giàu có, cũng có đồ vật dân chúng bình thường mua nổi.

    Lâu rồi Vân Ca Thành không có náo nhiệt như vậy, tất cả mọi người tranh nhau mua sắm, vừa vặn còn hơn nửa tháng nữa là bước sang năm mới, người giàu có mua đồ vật quý trọng, người nghèo thì mua đồ vật bình thường.

    Tuy giá cả đắt một ít, nhưng dù sao cũng là hiếm có, hiện tại toàn bộ Vân Ca Thành đi ra ngoài đều đang đàm luận vật phẩm kỳ lạ của hải ngoại, hoặc là một ít đặc sản gì đó của Bà La Đa Châu.

    Ngươi không có mua một ít đặc sản hải ngoại, hoặc vật phẩm Bà La Đa Châu, vậy ra ngoài đường đừng có nói chuyện cùng người khác, bởi vì tất cả mọi người há miệng ngậm miệng đều là những chuyện này.

    Vân Ca Thành là địa phương nào, là Đế Đô Lam Vân Đế Quốc, ở đây người giàu có tụ tập, cho dù gia đình bình thường cũng là phú hộ của những địa phương khác.

    Hơn nữa chuyện vui như vậy, người giàu có chung quanh vài ngàn dặm thậm chí hơn vạn dặm cũng nhao nhao chạy đến Vân Ca Thành, toàn bộ Vân Ca Thành náo nhiệt vô cùng.

    Có người hoặc là tham dự, hoặc là xem náo nhiệt, nhưng có người giờ phút này đã như kiến bò trên chảo nóng.

    - Đại thiếu sao lại luyện đan vào lúc này a, hơn nữa hai ngày hai đêm không thấy ra ngoài, gấp chết người rồi.

    Bàn Tử đi qua đi lại trong sân, hắn vì sốt ruột nên trong lúc bất tri bất giác dùng tới Đạp Thiên Bộ do Trình Cung truyền thụ, tuy thân thể cực lớn nhưng lướt đi rất nhanh, còn có thể lưu lại một ít tàn ảnh.

    Đôi khi sốt ruột dậm chân, mặt đất cũng bị hắn đập mạnh không ngừng rung rung.

    - Bàn Tử, ngươi đi nhẹ một chút, nếu không làm hư mặt đất nơi này thì sao.

    Cái này cũng không có xảy ra chuyện gì, ngươi bị kích thích gì vậy?

    Những người khác đều đang tu luyện, chỉ có Sắc Quỷ ở đây, Sắc Quỷ vừa mới cùng Bàn Tử nói chuyện phiếm, đang nói chuyện vui vẻ kết quả đột nhiên hắn liền gấp như vậy, làm cho Sắc Quỷ cũng cảm giác không hiểu thấu.

    - Không quản lý việc nhà, không biết củi gạo đắt, ngươi biết hiện tại một ngày chúng ta tiêu hao bao nhiêu không, ngươi biết hiện tại đại thiếu, Linh Lung, tiểu Tuyết luyện đan tiêu hao bao nhiêu không?

    Trước kia một tháng đại khái cần tám triệu lượng hoàng kim, hiện tại cho dù mười tám triệu lượng cũng đỡ không nổi, hơn nữa cái số này còn đang không nggia tăng, còn có ngươi...

    Bàn Tử mãnh liệt chỉ vào Sắc Quỷ nói:

    - Ngươi là một tên phá sản, còn không biết xấu hổ nói ta, cả ngày chỉ biết đưa tay đòi tiền, hiện tại xảy ra sự tình lớn như vậy ngươi lại một chút phản ứng cũng không có.

    - Bàn Tử, ngươi bị gì vậy, ai đoạt lão bà ngươi sao?

    Mịa, tâm tình của Bàn Tử gần đây vẫn không tệ, bởi vì hắn khống chế ĐAN THầN PHủ cùng Đổ Thần phủ, sản nghiệp phát triển đều vô cùng nhanh chóng, cộng thêm trước kia Trình Cung kiếm một số, Bàn Tử mỗi ngày đều là cười ha hả.

    Hôm nay hắn bị làm sao vậy.

    Không dính đến tiền, bình thường Bàn Tử sẽ không vội vả như vậy ah.

    Bàn Tử nghe xong, vô cùng tức giận nói:

    - Ta nói đám các ngươi cả ngày chỉ biết dùng tiền, tuyệt không biết kiếm tiền vất vả như thế nào.

    Còn có ai nữa ngoài tên hỗn đản Chu Trị Quốc Vũ Thân Vương kia.

    Ngươi mới vừa nói một đống lớn như vậy, chính mình chẳng lẽ không có phát hiện sao, hai ngày này thủ hạ của Vũ Thân Vương thu biết bao nhiêu tiền từ Vân Ca Thành.

    Ngươi cho rằng những cái kia là thương nhân hải ngoại sao, là thương nhân bình thường sao, cái kia nếu không phải là người của Vũ Thân Vương, ta cắt đầu đưa cho ngươi ngồi.

    Mịa nó, tiền a, tất cả mọi người Vân Ca Thành đang mua sắm điên cuồng, trách không được mười vạn đại quân của hắn trở về, hắn mang theo biết bao nhiêu thứ, không đúng, hắn khẳng định có pháp bảo có không gian rất lớn.

    Người chung quanh Vân Ca Thành mấy ngàn dặm cũng tới mua sắm, hắn vẫn có thể chi trì được.

    Tốc độ bán ra đã vượt qua ĐAN THầN PHủ cùng Đổ Thần phủ, đáng giận, thật sự là quá ghê tởm.

    Ta đã sớm đề cập qua cùng đại thiếu, hơn nữa Vân Ca Thành làm như vậy, tập tục này nhất định sẽ ảnh hưởng đến cả nước, mặc dù chỉ là món lợi kếch sù siêu ngắn, nhưng mà số lượng xác thực sẽ lớn đến kinh người, tiền a, đây chính là vô số tiền ah!

    Mịa, thì ra là thế, trách không được Bàn Tử giống như bị cắt thịt, nguyên lai là thấy người khác kiếm nhiều tiền, đây là hắn đỏ mắt.

    Chương 221: Đan Đỉnh bạo tạc

    Còn tưởng hắn gặp chuyện gì, hay là bởi vì đại thiếu luyện đan không đi ra, nên không biết ứng đối việc Vũ Thân Vương mở tiệc chiêu đãi như thế nào, làm cả buổi thì ra là hắn đỏ mắt.

    Mà Hách Liên Hồng Liên ở trong tiểu viện kia còn tưởng rằng đã xảy ra đại sự gì, tuy người trong phòng, nhưng mà sử dụng tinh thần lực lưu ý bên ngoài, sau khi nghe Bàn Tử nói xong thì nàng chỉ im lặng.

    Bởi vì bình thường Bàn Tử cười cười nói nói, hôm nay nhìn hắn như vậy, còn tưởng rằng xảy ra đại sự.

    Ai ngờ là vì thấy người khác kiếm tiền, hắn giống như bị cắt thịt, Bàn Tử này cũng rất có ý tứ.

    Bàn Tử thì không ngừng lẩm bẩm trong miệng, rất không cam lòng, nhưng tài lộ này hắn mắt thấy lại không có lực đi tranh đoạt.

    Trong đầu Bàn Tử có không ít kế hoạch, nhưng có đầu óc buôn bán cũng không có thể giải quyết vấn đề này, cho nên giờ phút này hắn rất bất đắc dĩ cũng sốt ruột, hi vọng Trình Cung nhanh chóng đi ra.

    ...

    Lúc này Trình Cung đang ở trong tầng thứ tư luyện đan thất, Đông Phương Linh Lung thì ở tầng thứ năm, hiện tại tiểu Tuyết đã có thể luyện đan ở tầng thứ ba.

    Bất quá hiện tại bọn hắn cũng rất bề bộn, nhiệt độ trong đan thất không ngừng tăng cao, chung quanh vốn là thiết trí một ít trận pháp nhỏ dùng để khống chế hỏa diễm của Đan Đỉnh cũng có chút buông lỏng.

    Giờ phút này Địa Hỏa bị Trình Cung rút lấy gấp mười lần so với bình thường, cộng với Tử Diễm Chân Hỏa trong lòng bàn tay của hắn, không ngừng xoay tròn quanh Đan Đỉnh.

    - Bành!

    Nắp đỉnh Đan Đỉnh mở ra lần nữa, một đợt đan dược ra lò.

    Trình Cung khoát tay, trực tiếp cho những đan dược kia vào trong bình, sau đó ném vào trong không gian giới chỉ.

    Sau đó lại phất tay, một đám dược liệu khác đã tiến vào trong đan đỉnh, dược liệu vừa vào lập tức bị hòa tan toàn bộ, này cũng là vì nhiệt độ trong đan đỉnh đã tới cực hạn.

    Hiện tại Trình Cung muốn luyện chế Đan dược bình thường bất quá là một lát thời gian, coi như là đan dược Địa cấp hạ phẩm cùng trung phẩm, Trình Cung cũng không dùng đến mấy canh giờ.

    Luyện chế đan dược cũng không phải nhìn thời gian, mà hoàn toàn là nhìn trình độ kẻ luyện chế.

    Một Đan đạo đại sư có thể trong một khắc là có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp, thậm chí ở kiếp trước, thời điểm Trình Cung đạt đến Đan đạo đại sư đỉnh phong, cũng có thể trực tiếp vận dụng Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu lực lượng trong thiên địa ngưng tụ thành đan dược bình thường.

    Đương nhiên, có chút đan dược cho dù ở kiếp trước, Trình Cung cũng phải mất vài năm luyện chế mới có thể hoàn thành.

    Đan dược Nhân cấp, hiện tại Trình Cung tự nhiên không cần luyện chế, hiện tại hắn chủ yếu là luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm cùng Địa cấp thượng phẩm.

    Dùng lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba của hắn, cộng thêm Tử Diễm Chân Hỏa, hỏa diễm trong cơ thể trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện cùng ảnh hưởng, uy lực kinh người có thể nghĩ.

    Mà đối với người khác mà nói, cho dù có đầy đủ lực lượng, nhưng không nắm chắc dược tính của mỗi loại dược liệu, cũng sẽ xuất hiện sự tình tạc lô, tạc đỉnh, hoặc là phải mất rất nhiều khó khăn mới có thể ngưng tụ thành đan.

    Nhưng Trình Cung là ai, từng đã là tồn tại cao nhất trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, những này với hắn mà nói đều không là vấn đề.

    Cho nên hắn luyện chế Địa cấp hạ phẩm chỉ cần thời gian rất ngắn, cho dù luyện chế Địa cấp trung phẩm cùng Địa cấp thượng phẩm cũng chỉ là mấy canh giờ là có thể hoàn thành.

    Trong lúc bất tri bất giác Trình Cung đắm chìm trong đó, tốc độ không ngừng nhanh hơn, uy lực của Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể cũng càng ngày càng mạnh.

    Lúc trước thời điểm lực lượng Trình Cung không đủ cũng có thể vượt cấp luyện chế đan dược, giờ phút này chẳng những lực lượng sung túc, còn có được Tử Diễm Chân Hỏa.

    Đan dược mà người khác cần dùng vài ngày mới có thể luyện chế, hắn chỉ dùng mấy canh giờ liền luyện chế ra, đan dược người khác dùng mấy canh giờ luyện chế, hắn một lát liền luyện chế ra, thời gian ngắn đi cả chục lần, lại có thể bảo chứng chất lượng đan dược tốt nhất.

    Thân thể, tinh thần lực, lực lượng của hắn bây giờ đã có thể cho hắn luyện chế điên cuồng, Đan Đỉnh này bắt đầu có chút không chịu nổi.

    - Két... oài...

    Thời điểm Trình Cung vừa mới luyện xong một lô đan dược, thì tầng ngoài Đan Đỉnh đã bắt đầu xuất hiện rạn nứt, thời gian dần trôi qua không ngừng mở rộng.

    Không tốt, Trình Cung ý thức được không tốt, tinh thần lực tăng cường mãnh liệt, pháp lực lập tức tăng vọt bao phủ toàn bộ chung quanh.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Tiếng nổ mạnh cực lớn, làm cho toàn bộ mặt đất luyện đan thất lắc lư.

    - May quá, cuối cùng đan dược không có bị hủy diệt.

    Ở trong ngọn lửa kịch liệt, Trình Cung đưa tay lấy ra mấy khỏa đan dược, cũng thở dài một hơi.

    Cũng may bên trong Đan Đỉnh này cũng không có hỏa chủng, cho nên uy lực bạo tạc có hạn, hắn coi như có thể khống chế nổi, nếu không...

    - Oanh...

    Nháy mắt sau đó, dưới chân Trình Cung truyền đến tiếng nổ so với hắn vừa rồi càng hung mãnh gấp mười lần, thanh âm này vừa truyền đến, liền có một cổ lực lượng cường hoành trực tiếp trùng kích lên, mặt đất trực tiếp sụp đổ xuống dưới, ánh lửa trùng thiên trực tiếp cuốn Trình Cung vào trong đó.

    Bà mẹ nó, đây là thế nào, cũng không phải Trình Cung sợ lửa, nhưng mà nếu để cho hỏa diễm trùng thiên cùng lực lượng cường đại này tiếp tục trùng kích lên, luyện đan thất sẽ bị hủy diệt.

    Tiểu Tuyết ở tầng thứ ba, Đông Phương Thanh Mai ở tầng thứ hai, hiện tại hai nàng cũng đang luyện đan, nếu quả thật trùng kích lên, các nàng sẽ gặp nguy hiểm.

    - Vèo...

    Có thể cảm nhận được ở trong ngọn lửa này có một vòng sáng do pháp lực ngưng tụ thành bay vọt lên, dốc sức áp chế uy lực của vụ nổ này, đồng thời đang muốn hấp thu lại hỏa diễm đang bay lên.

    Nhưng uy lực của vụ nổ cùng hỏa diễm quá lớn, vòng sáng kia đã có chút khống chế không nổi

    - Tinh Không Trảm, Thiên Cương Đao Trận, Tử Diễm Chân Hỏa, trở về cho ta.

    Đột nhiên trong lúc đó, đoản đao trong cơ thể Trình Cung bay ra, trực tiếp ngưng tụ thành hai cái Thiên Cương Đao Trận, Tinh Không Trảm thì trực tiếp oanh kích vào trung tâm vụ nổ.

    - Oanh, bành...

    Cả người Trình Cung bị lực lượng cường đại này đánh bây lên không, Ẩn Linh Đao đã xuất hiện ở trong tay, Tử Diễm Chân Hỏa hoàn toàn bộc phát, mượn nhờ Ẩn Linh Đao đánh về phía hỏa diễm này lần nữa.

    Trong hỏa diễm cuồng bạo này, có ẩn chứa một tia Tử Diễm Chân Hỏa, cho nên hỏa diễm bình thường rất khó áp chế.

    Nhưng Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung hấp thu Địa Hỏa Viêm Mạch, đã không giống Tử Diễm Chân Hỏa trước kia, cộng thêm thân thể của hắn không ngừng được Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, căn bản không sợ hỏa diễm cuồng bạo này, hoàn toàn có thể không ngừng oanh kích xuống dưới.

    Lập tức đã trải qua hơn trăm lần va chạm, hỏa diễm cuồng bạo cực lớn kia rốt cục bị Trình Cung ngăn trở, giờ phút này lực lượng của Phượng Hoàng Triển Sí lao lên, trực tiếp thu nạp hỏa diễm còn lại.

    - Hô!

    Trình Cung đang ở giữa không trung chậm rãi nhìn xem, tầng thứ tư cùng tầng thứ năm hoàn toàn bị oanh bừa bãi, thậm chí tầng thứ năm đã biến thành khô cằn một mảnh, bùn đất trên mặt đều bị cháy đen.

    Ở bên trong một trận pháp cực lớn đang lưu chuyển, có thể thấy một Đan Đỉnh rất lớn, cái này là Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm ở tầng thứ sáu vốn là chuẩn bị cho Đông Phương Linh Lung.

    Mà ở phía trên trận pháp kia, khi hỏa diễm tiêu tán, Trình Cung thoáng cái ngẩn người.

    Mà ngay cả thân thể rất nhanh hạ xuống cũng không có để ý tới, há to mồm, bất khả tư nghị nhìn phía dưới.

    Chỉ thấy bên cạnh trận pháp tầng thứ sáu, có một người quần áo đã bị hủy bảy tám phần, vẻ mặt đen xám, tóc cũng cháy xém, có nhiều chỗ còn bị ngọn lửa đốt trọi, cũng may cuối cùng da mặt có lực lượng bảo hộ, cho nên ngoại trừ đầu hơi thảm, quần áo trên thân thể bị cháy chút ít, thì dáng người vẫn mỹ diệu, làn da trắng như tuyết lộ rõ, chỉ là tình huống té ngã làm cho người ta phì cười.

    Trời ạ, Trình Cung cũng bó tay rồi, này là bộ dáng của Đông Phương Linh Lung sao, cho dù sức tưởng tượng của Trình Cung cao hơn nữa, đánh chết hắn cũng nghĩ không ra được.

    Vừa rồi Đan Đỉnh của Trình Cung bạo tạc là bởi vì hắn luyện chế quá nhiều đan dược, cùng với hỏa diễm hắn sử dụng vượt rất xa thừa nhận cực hạn của Đan Đỉnh.

    Chỉ là hỏa diễm ở trong Đan Đỉnh cũng không có lọt ra bên ngoài, uy lực bạo tạc có hạn, bằng vào lực lượng của Trình Cung là nhẹ nhõm khống chế trong phạm vi nhất định.

    Nhưng mà Đan Đỉnh Đông Phương Linh Lung sử dụng là Đan Đỉnh bán Linh khí, bên trong đã có hỏa chủng, một khi bạo tạc là uy lực kinh người.

    Vừa rồi hiển nhiên là Đông Phương Linh Lung thi triển thần thông Phượng Hoàng Triển Sí khống chế bạo tạc, nhưng vẫn chậm đi một ít, may mắn Trình Cung kịp thời ra tay ngăn cản, nếu không rất có thể nguy hiểm cho tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai bên trên.

    Dùng lực lượng của các nàng bây giờ, ở dưới uy lực như vậy, lập tức sẽ bị hỏa diễm thôn phệ hóa thành hư vô.

    Mà bộ dáng Đông Phương Linh Lung giờ phút này, nói rõ uy lực bạo tạc lúc ấy quá lớn, nguyên cương thể hộ cũng không có thể ngăn cản, sau đó nàng lại phải vận chuyển lực lượng cực hạn ngăn cản.

    Tuy bộ dáng hiện tại của nàng thoạt nhìn làm cho người ta phì cười, nhưng Trình Cung lại biết nàng cũng không có chịu tổn thương quá lớn, nếu không cũng sẽ không nhẹ nhàng ở đằng kia cố nén vui vẻ.

    - Xảy ra chuyện gì vậy?

    Chẳng lẽ Đan Đỉnh thật sự duy trì không nổi, nhưng sao lại có hai tiếng nổ tung, tiểu thư, người không sao chớ.

    - Không biết, ta thiếu chút nữa bị chấn ngất đi, chúng ta chạy xuống xem một chút.

    Lúc này, bên trên truyền đến thanh âm của Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết, hai người đều bị tiếng bạo tạc liên tiếp phía dưới làm cho mơ hồ, đều muốn lao xuống nhìn xem.

    - Ở đây còn chưa an toàn, các ngươi trước đừng xuống.

    Nghe Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết muốn xuống, Đông Phương Linh Lung mới hoàn toàn thanh tỉnh, vội vàng truyền âm.

    Vừa nói xong, nàng mới chợt tỉnh ngộ, thấy Trình Cung đang che miệng cố nén cười nhìn nàng.

    Mà lúc này nàng mới chú ý tới bộ dạng của mình, khoát tay lấy ra một mảnh vải lớn từ trong không gian giới chỉ, mảnh vải này rất thần kỳ, mang theo lãnh khí rất mạnh, hiển nhiên là do Băng Tằm Tơ bện thành, trực tiếp xoay tròn hình thành một cái nhộng bao vây nàng vào trong.

    - Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, vừa rồi liên tiếp hai tiếng bạo tạc, làm hại đan đỉnh cùng đan dược của ta bị hủy hết.

    Đông Phương Thanh Mai nghe được Đông Phương Linh Lung truyền âm, vỗ vỗ bộ ngực lầm bầm lầu bầu nói.

    - Thiếu gia, người đang ở phía dưới sao?

    Bởi vì Tiểu Tuyết chuyên tâm luyện đan, Trình Cung có ra hay chưa nàng cũng không rõ ràng lắm.

    Nhưng mà nghĩ đến vừa rồi liên tiếp hai tiếng bạo tạc, tiểu Tuyết lập tức nghĩ đến thiếu gia có khả năng ở bên cạnh, lập tức truyền âm hỏi thăm.

    Cho dù ở phía trên hỏi thăm, nhưng nhiệt độ nóng rát làm nàng cảm giác hô hấp gian nan, không thể không toàn lực vận chuyển lực lượng chống cự.

    Dù sao cũng là hỏa chủng của Đan Đỉnh bán Linh khí, uy lực rất kinh kinh người, cho dù hiện tại chỉ là dư nhiệt, cũng không phải người bình thường có khả năng chống cự được.

    Chương 222: Xem đủ chưa?

    Đây là vì tiểu Tuyết một mực dốc sức tu luyện, cộng thêm rất nhiều đan dược phụ trợ, lực lượng của nàng đã đạt tới Tẩy Tủy kỳ tầng thứ tư mới có thể như thế.

    Nếu là trước kia, cho dù dư nhiệt cũng đủ để cho nàng bị thương.

    - Nha...

    Ở đây, ta không có chuyện gì, hai nàng coi chừng đừng để bị thương, trước chớ tới gần lối vào.

    Nghe được thanh âm Tiểu Tuyết, lúc này Trình Cung mới phản ứng tới.

    Nhìn nhìn chung quanh, hai tầng hoàn toàn bị bạo tạc đả thông, thậm chí ngay cả tầng thứ sáu cũng bị đả thông, nếu như hiện tại ở tầng thứ ba nhìn xuống, chính là một cái huyệt động cực lớn hơn hai mươi thước.

    Mơ hồ còn có một chút Dạ Minh Châu chưa hoàn toàn bị hủy diệt tản ra hào quang, mà ở dưới chân thì có thể thấy một đại đỉnh ở nơi đó, Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm không giống tầm thường.

    Đáng tiếc chung quanh đều bố trí đại trận cấm chế, không có trưởng lão hội của Đông Phương gia tộc đồng ý, căn bản không có biện pháp sử dụng Đan Đỉnh này.

    - Bá!

    Nhưng vào lúc này, Băng Tằm Tơ vừa rồi vây quanh thân thể Đông Phương Linh Lung lập tức biến mất, Đông Phương Linh Lung xuất hiện lần nữa trong mắt Trình Cung đã rực rỡ hẳn lên, tóc bị thiêu hủy một ít hiển nhiên cũng xử lý qua, giờ phút này mặc dù không có khăn che mặt nhưng khuôn mặt đạm mạc, lạnh như băng lại như trước.

    Chẳng qua là khi Trình Cung thấy búi tóc trên đỉnh đầu nàng, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, bởi vì nàng dùng vẫn là cây trâm mình mua cho nàng lúc trước.

    Trình Cung có thể cảm nhận được giờ phút này lực lượng của Đông Phương Linh Lung tăng lên, cây trâm này bây giờ không có trợ giúp quá lớn nữa, nhưng hiển nhiên nàng một mực coi trọng.

    Thời điểm Trình Cung nhìn về phía Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Linh Lung cũng nhìn Trình Cung, trong lòng nàng cũng rất ngạc nhiên, vì cái gì lại ở trước mặt hắn chứ.

    Cái này cũng chưa tính, còn ba phen mấy bận để cho hắn chiếm tiện nghi, nhưng hết lần này tới lần khác mình lại không lời nào để nói, nếu nói cũng chỉ có thể là cảm tạ.

    Cái này làm cho Đông Phương Linh Lung cảm giác rất là bất đắc dĩ, chẳng lẽ cái này là duyên phận?

    Cái gia hỏa đáng ghét này, nhìn, còn nhìn như vậy, chẳng lẽ còn không thấy đủ sao, vẫn còn xem.

    Tuy giờ phút này đã mặc quần áo xong, nhưng mà ở dưới ánh mắt của Trình Cung, Đông Phương Linh Lung có một cảm giác muốn ẩn thân, giống như hết thảy đều bị hắn nhìn thấy.

    - Xem đủ chưa?

    Đông Phương Linh Lung rốt cục nhịn không được, tuy chỉ là nhàn nhạt một câu, nhưng lại làm cho người ta có một cảm giác khác.

    - A...

    Trình Cung cười lắc đầu nói:

    - Không có, xem thế nào cũng không đủ.

    - ...

    Đông Phương Linh Lung lập tức im lặng, gia hỏa đáng giận này, lại khôi phục bản tính hoàn khố, điều này làm cho nàng thật không hiểu nên nói như thế nào.

    Nổi giận, tức giận, cái kia không phải là cá tính của nàng, bởi vì nàng quá mức tỉnh táo, ít nhất ở sự tình này, nàng thấy Trình Cung cũng không có làm gì sai, mình cũng không có lý do nổi giận với Trình Cung.

    Đương nhiên, đây là bởi vì người trước mắt là Trình Cung, nếu như đổi thành người khác, kết quả sợ rằng cũng khó đoán trước, có lẽ giết đối phương là đơn giản nhất a.

    Thấy bộ dáng Đông Phương Linh Lung không thể làm gì, không biết nên nói tiếp như thế nào, Trình Cung cố nén cười nói:

    - A...

    Không nói chuyện này nữa, bất quá hai ta thật là có ăn ý, ta vừa nổ một cái Đan Đỉnh, nàng ngay cả bán Linh khí cũng cam lòng hủy diệt phối hợp ta, thật sự quá phối hợp.

    - Ai phối hợp với ngươi, Đan Đỉnh này bởi vì sử dụng quá độ nên xảy ra vấn đề, lần này vốn chỉ là luyện chế đan dược bình thường.

    Lại không nghĩ rằng trong quá trình tu luyện, tinh thần lực của ta hóa thành thần niệm.

    Bởi vì bản thân tinh thần lực của ta đã là bán thần niệm, cho nên trước kia mới có thể thi triển thần thông, hôm nay cho dù đột phá đến Thoát Tục kỳ, với ta mà nói cũng không có vấn đề quá lớn.

    Nhưng thời điểm đột phá, Tử Diễm Chân Hỏa chưa hoàn chỉnh trong cơ thể cũng được đề thăng, bởi vì đang tu luyện, trong lúc bất tri bất giác lại thôn phệ hỏa chủng bên trong Đan Đỉnh, Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể ngược lại là hoàn chỉnh, nhưng Đan Đỉnh lại không chịu nổi lực lượng, cuối cùng bạo tạc.

    Cũng may đa số lực lượng hỏa chủng bị Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể ta thôn phệ, nếu không toàn bộ luyện đan thất đều hủy diệt.

    Vừa có chủ đề, Đông Phương Linh Lung cũng không lúng túng nữa, vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Đan Đỉnh dưới đất, lực lượng trong tay chậm rãi lưu động, nhưng sau đó lại thu hồi.

    Trong nội tâm Đông Phương Linh Lung rất không cam lòng, nếu như gia tộc không trở ngại mà nói, mình đã sớm đạt đến cảnh giới bây giờ.

    Hơn nữa ngay cả Đan Đỉnh nguyên vốn chuẩn bị cho mình cũng không để cho mình sử dụng, cái Đan Đỉnh này là Đan Đỉnh lúc phụ thân còn trẻ sử dụng, vậy mà cũng không để cho mình sử dụng, bọn hắn dựa vào cái gì.

    Hiện tại lực lượng của mình còn chưa đủ, bằng không mà nói...

    - Tinh thần lực hóa thành thần niệm, thoải mái a, đạt tới Thoát Tục kỳ.

    Ngươi nói Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể ngươi đã nguyên vẹn, còn nói trước kia sử dụng Đan Đỉnh quá độ, là cấp mấy, cấp chín hay đỉnh phong?

    Trình Cung nghe xong, cũng vô cùng vui vẻ.

    Tuy hiện tại mình khôi phục rất nhiều, đan dược Địa cấp thượng phẩm cũng có thể luyện chế, thậm chí đan dược Địa cấp siêu phẩm Trình Cung cũng muốn luyện chế thử.

    Từ phương diện này mà nói, Trình Cung đã đạt đến trình độ Đan sư đỉnh phong, nhưng thực lực luyện đan của Đông Phương Linh Lung tăng lên, hắn tự nhiên cũng vô cùng vui vẻ, trong lúc bất tri bất giác Đông Phương Linh Lung cũng trở thành một bộ phận của Trình gia, thực lực của nàng tăng lên cũng đại biểu cho thực lực của Trình gia tăng lên.

    - Đỉnh phong.

    Thanh âm của Đông Phương Linh Lung cũng không lớn, nhưng sau khi nàng nói ra, chính mình cũng có thể cảm giác được, thanh âm đã có run rẩy rất nhỏ.

    Nàng bị nhốt ở cảnh giới này quá lâu, cái này cũng chưa tính, mất đi gia tộc ủng hộ, mình đi về phía trước có bao nhiêu khó khăn nàng thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ.

    Thẳng đến khi Trình Cung xuất hiện, chẳng những có rất nhiều phương pháp luyện đan mày ngay cả Đông Phương gia tộc cũng không có, càng có rất nhiều dược liệu, lại có một ít truyền thụ, vô số nghi hoặc của Đông Phương Linh Lung đều được giải quyết nhẹ nhõm.

    Bản thân nàng là thiên tài luyện đan, tự nhiên một ngày đi ngàn dặm, lần này tinh thần lực hóa thành thần niệm, lần bị thương này nhân họa đắc phúc đạt được Tử Diễm Chân Hỏa, mới có thể một lần hành động vượt qua Luyện đan sư cấp chín, trực tiếp trở thành Luyện đan sư đỉnh phong.

    Phải biết rằng, bình thường mà nói, chỉ có đạt tới Đan đạo đại sư, mới có thể dần dần khống chế Tử Diễm Chân Hỏa.

    Mà thời gian trước khống chế Tử Diễm Chân Hỏa đối với Luyện đan sư mà nói, ý nghĩa phi thường trọng đại, tác dụng càng không lời nào có khả năng biểu đạt.

    - Luyện đan sư đỉnh phong, ha ha...

    Quá mẹ nó sướng rồi, lần này thất quá tốt.

    Ta còn lo lắng thời điểm luyện chế Trấn Ma Đan xảy ra cái gì không may.

    Ngươi vừa đột phá, có ngươi hiệp trợ liền không thành vấn đề, ha ha, một hồi ta cho ngươi một ít phương pháp luyện đan khác, về sau đan dược mọi người tu luyện đã có thể nhờ vào ngươi... ngươi...

    Trình Cung xác thực rất hưng phấn, Trấn Ma Đan sắp tới là một trong các đan dược luyện chế khó khăn nhất trong Địa cấp siêu phẩm, Trình Cung vượt cấp luyện chế đan dược dưới Thiên cấp khác bây giờ còn được, nhưng Trấn Ma Đan lại không có quá nắm chắt, hiện tại khá tốt.

    Hơn nữa Đông Phương Linh Lung tăng lên, hắn cũng xác thực cao hứng vì nàng, vì hưng phấn nên trực tiếp đi lên ôm nàng vào lòng.

    Tuy đã là Thoát Tục kỳ, nhưng mà lần này Đông Phương Linh Lung căn bản không có một chút phòng bị, càng không có một điểm phản ứng, trực tiếp bị Trình Cung ôm vào lòng.

    Mà sau khi Trình Cung ôm nàng vào lòng, cảm nhận được hai luồng mềm nhũn áp ở trước ngực mình, cảm nhận được mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể, cảm nhận được thân thể của Đông Phương Linh Lung giống như cứng ngắc không biết làm như thế nào, hắn mới mãnh liệt tỉnh táo lại.

    Mịa, đây cũng không phải là bọn người Mập mạp, hỏng bét, kích độngquá.

    Trong tiềm thức hắn lại nghĩ, ta cũng không phải là người như vậy, ngoài ý muốn, ngoài ý muốn, hoàn toàn là ngoài ý muốn!

    - A, có một chuyện trọng yếu mà quên mất, nàng cứ từ từ mà làm.

    Mấy ngày sau chúng ta sẽ nghĩ biện pháp hóa giải trận pháp này, cho nàng sử dụng Đan Đỉnh của phụ thân nàng, cái này không làm khó được ta, ta đi trước.

    Trình Cung nói xong, thân thể lập tức hóa thành Du Long, trực tiếp phóng lên trời, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Đông Phương Linh Lung.

    - Thiếu gia, người không sao chớ?

    Tuy Trình Cung cùng Đông Phương Linh Lung đều nói không sao, nhưng bởi vì động tĩnh vừa rồi quá lớn, hai người tiểu Tuyết đều ở lối vào tầng thứ ba cẩn thận nhìn xem, đột nhiên thấy một đạo nhân ảnh lóe lên, vừa nhìn rõ ràng đúng là Trình Cung, trong nháy mắt lại phát hiện đã biến mất, tiểu Tuyết vội vàng hô một tiếng.

    - Không có việc gì.

    Thời điểm Trình Cung trả lời, người đã đến tầng thứ hai.

    - Tiểu thư nhà chúng ta đâu?

    Đông Phương Thanh Mai cũng nhanh chóng hỏi thăm.

    - Phía dưới.

    Lần nữa truyền đến thanh âm của Trình Cung, người của hắn đã tới bên ngoài Linh Lung Các.

    Chỉ là hiện tại tinh thần lực của Trình Cung tương đối cường đại, cho nên mặc dù người đã đi xa, nhưng có thể biết tình huống bên trong rõ ràng như cũ.

    Sau khi cảm nhận được Đông Phương Linh Lung không có nổi giận, Trình Cung mới thu tinh thần lực.

    Vừa ra khỏi Linh Lung Các, bên ngoài đã có người thủ ở đây, nguyên lai là Mập mạp phái người một mực thủ tại chỗ này, thấy Trình Cung lập tức bảo hắn chạy tới Đổ Thần phủ, trời sắp sụp đổ, có sự tình muốn thương nghị.

    Trời sắp sụp đổ, có chuyện đại sự muốn thương nghị, nếu quả thật đặc biệt khẩn cấp mà nói, coi như mình đang luyện đan, gia gia cũng có thể nghĩ biện pháp thông tri cho mình.

    Mập mạp này, lại đang làm cái gì đây, trong nội tâm nghĩ vậy, nhưng Trình Cung vẫn chạy tới Đổ Thần phủ.

    Đông Phương Linh Lung đang ở trong tầng thứ năm, Trình Cung rời khỏi một hồi lâu còn đứng ở đó, thân thể mới cứng ngắc một hồi lâu mới khôi phục lại.

    Mình làm sao vậy, vừa rồi rõ ràng có thể vận chuyển lực lượng chấn khai hắn, nhưng trong nháy mắt đó thân thể lại giống như bị đông cứng.

    Cho dù không chấn khai, vì cái gì không có né tránh chứ?

    Còn có, Đông Phương Linh Lung gần đây đạm mạc, quạnh quẽ nghĩ đến chuyện vừa rồi, nàng dĩ nhiên lại khẩn trương, mặt đỏ một mảng.

    Chẳng lẽ là...

    Đông Phương Linh Lung không dám tiếp tục nghĩ nữa, cúi đầu nhìn về phía Đan Đỉnh trong trận pháp, sau đó vận khí bay lên.

    ...

    - Cái này là đoạt tiền trần trụi, chẳng lẽ đám người kia không rõ, đây hết thảy đều là tên Chu Trị Quốc khốn kiếp kia cố ý làm sao, cái gì con mẹ nó cung không đủ cầu, cái gì trong thời gian ngắn sẽ không còn, cái gì năm mới không mua sẽ không như ý.

    Lực lượng thần minh chó má, Nam Chiêm Bộ Châu chúng ta sớm đã không còn tín ngưỡng, không có thần minh gì, thần minh Bà La Đa Châu dễ dùng a, con mẹ nó...

    Đổ Thần phủ, địa phương mọi người trao đổi nghị sự, Trình Cung rất xa đã nghe Bàn Tử gào thét.

    Tên này bây giờ thật là càng ngày càng khoa trương, mắng Thân Vương đương triều, cũng dám không kiêng nể gì cả như vậy.

    - Bàn Tử, trời sập xuống sao?

    Trình Cung đi vào sân nhỏ, phát hiện trong sân chỉ có một mình Bàn Tử, Trình Cung lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua một biệt viện khác, Hách Liên Hồng Liên cùng Manh thúc cũng không đi ra, cảm nhận được lực lượng bọn hắn chấn động trong trận pháp, hiển nhiên là đang tu luyện.

    Bọn hắn ở chỗ này, Trình Cung đồng dạng cung cấp đan dược cho bọn hắn, hơn nữa đan dược cung cấp ngay cả Nguyên Thủy Ma Tông cũng rất khó tìm được.

    Chương 223: Đại tiệc Vũ Thân Vương

    - Sụp...

    Thật sự sụp rồi.

    Bàn Tử mãnh liệt quay đầu, vẻ mặt vô cùng thống khổ nhìn Trình Cung:

    - Đại thiếu, ca a, cuối cùng ngươi cũng đi ra.

    Ngươi biết những ngày này xảy ra chuyện gì không, tim ta như bị dao cắt, đau ah!

    - Bọn hắn đều đi động phủ Vạn Độc Tán rồi hả?

    Bàn Tử là người nào, Trình Cung rất rõ ràng, cho nên căn bản không có phản ứng đến hắn.

    - Đi rồi, đại thiếu, thật sự xảy ra chuyện lớn.

    - Sắc Qủy đâu rồi?

    - Hắn cũng đi rồi, hắn nói chuyện bên này an bài thỏa đáng, các phương diện tình báo cũng sẽ không chậm trễ, hắn muốn dẫn mười mấy mỹ nữ hắn vừa mới thu đi tu luyện.

    Tên này rất vô sỉ, người khác bế quan luyện công vô cùng thống khổ, chỉ có hắn...

    Bàn Tử lanh mồm lanh miệng, nghe Trình Cung hỏi thăm liền trả lời, nhưng nói xong lập tức ý thức được không đúng.

    - Đại thiếu, ngươi đùa chơi ta đi, thật sự có đại sự xảy ra.

    Ngươi còn có tâm tư ở chỗ này trêu chọc ta, tiền của chúng ta đều bị Vũ Thân Vương thu hết, ngươi còn nhớ lần trước ta nói với ngươi chuyện phát tài kia không.

    Lần này Vũ Thân Vương trở về mang theo rất nhiều đặc sản hải ngoại, mấu chốt là còn có đồ vật của Bà La Đa Châu.

    Ngươi cũng biết Lam Vân Đế Quốc chúng ta nằm ở trung bộ Nam Chiêm Bộ Châu, không có liên lạc cùng những châu khác, đồ vật bình thường của những châu khác đã thành vật phẩm hiếm có.

    Lần này Vũ Thân Vương mang về mấy thương nhân, kỳ thật chính là thủ hạ của hắn, trắng trợn buôn bán những vật này còn không nói, còn tuyên truyền thần minh Bà La Đa Châu linh nghiệm như thế nào, ngươi cũng biết toàn bộ Lam Vân Đế Quốc chúng ta trải qua vô số chiến tranh, sớm đã là quốc gia mất đi tín ngưỡng.

    Hiện tại hắn làm như vậy, có không ít người điên cuồng, tiền này quả thực rất nhiều a.

    Bàn Tử nói qua, Trình Cung ở một bên chăm chú lắng nghe, bởi vì hắn hiểu Bàn Tử rất rõ, cho nên hắn căn bản không cần hỏi thăm, hắn biết rõ Bàn Tử nhất định sẽ nói.

    - Đại thiếu, ngươi cũng biết ý nghĩ này ta sớm đã có, chẳng qua là khi đó chúng ta không có năng lực kia, kết quả lại để cho tiểu tử Chu Trị Quốc kia chiếm tiện nghi.

    Lần này hắn hung ác mò một số không nói, về sau tài lộ này cũng có thể liên tục không ngừng kiếm cho hắn vô số tài phú, chúng ta phải nghĩ biện pháp mới được.

    Trách không được Bàn Tử gấp gáp như vậy, thì ra là thấy tài lộ mới bị Vũ Thân Vương chiếm, nhưng mà Vũ Thân Vương này ngược lại rất thông minh, không nói trước hơn hai năm qua hắn ở hải ngoại đạt được bao nhiêu tài phú, chỉ một cử động này có thể mang đến tài phú liên tục không ngừng cho hắn.

    Mặc dù nhưng cái này cuối cùng không có biện pháp so sánh với ĐAN THầN PHủ khống chế thị trường dược liệu, nhưng mà tuyệt đối không kém bao nhiêu, dù sao tâm thích mới lạ của mọi người vĩnh viễn không ngừng.

    Thực tế Lam Vân Đế Quốc phong bế quá lâu, một mực không có cơ hội tiếp xúc cùng những châu khác, nên biểu hiện như vậy cũng không lạ.

    - Tốt, ta toàn lực ủng hộ ngươi đi đoạt hắn phá cũng được.

    Trình Cung nói rất chân thành.

    Bàn Tử nói:

    - Đại thiếu, ta không phải nói giỡn, tài phú địch nhân gia tăng không phải là uy hiếp đối với chúng ta sao, ta đây là muốn phòng khi hoạn chưa xảy ra.

    Kỳ thật tài lộ này, chúng ta phải nghĩ biện pháp, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng tranh giành.

    Vật bán ra nhiều như vậy, ta đoán Vũ Thân Vương kia có không gian giới chỉ rất lớn, nếu như chúng ta có thể có pháp bảo không gian cực lớn, vậy thì có thể cạnh tranh với hắn.

    - Cái kia tốn rất nhiều sự tình.

    Trình Cung lắc đầu, rất kiên quyết nói:

    - Vẫn là trói Vũ Thân Vương lại, hoặc là đoạt lại không gian kia, đến lúc đó chúng ta muốn lời bao nhiêu chẳng có.

    Bàn Tử sắp khóc, hắn có phải đang nói giỡn đâu, muốn bắt cóc Thân Vương, cái này Bàn Tử cũng bó tay.

    Không phải hắn không dám, chỉ là phải có thực lức mới được a, hiển nhiên là đại thiếu đang nói giỡn với mình, Bàn Tử lập tức nghĩ đến trước khi đại thiếu luyện đan đã nói, không có sự tình đặc biệt khác, tất cả mọi người phải cố gắng tu luyện.

    Mình là bị chuyện của Vũ Thân Vương là cho mê hồ, quên mất chuyện này, Sắc Quỷ vậy mà chạy trước, quá không có lương tâm.

    Môn công pháp hắn tu luyện nửa chính nửa tà, lại tăng lên rất nhanh, mình phải nỗ lực tu luyện, nếu để hắn vượt qua vậy là thảm rồi.

    - Được rồi, ta đầu hàng, ta nhận thua, một hồi ta liền ngoan ngoãn đi động phủ Vạn Độc Tán tu luyện.

    Bàn Tử thấy Trình Cung tươi cười cũng cảm giác không phải là chuyện gì tốt, vội vàng cáo từ chạy ra ngoài

    Bàn Tử này rất thông minh, chỉ là tâm tư kiếm tiền quá nặng, mặc dù nói kiếm tiền là nên, nhưng ở trong mắt Trình Cung, lực lượng bản thân tăng lên mới là trọng yếu nhất.

    Các phương diện khác tạm thời đều ổn định lại, phải nhanh chóng tăng lực lượng lên.

    Tiền tài ở Trình Cung xem ra, chỉ là hữu dụng trước mắt, thực lực mới là vĩnh hằng.

    Hơn nữa đã có thực lực, tiền tài tự nhiên sẽ không ít.

    Bàn Tử cũng dễ dàng mất phương hướng ở đây, tuy để cho hắn quản tiền, nhưng Trình Cung thỉnh thoảng cũng ép hắn tu luyện.

    Trên thực tế Trình Cung nói cướp Vũ Thân Vương, một mặt là nhắc nhở Bàn Tử chớ suy nghĩ lung tung mà nhanh chóng tu luyện, một mặt khác cũng là ý nghĩ trong lòng hắn.

    Mảnh vỡ Hư Không Âm Dương Đỉnh của mình trong tay hắn, không đoạt là không thể nào, đoạt chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

    - Đúng rồi, còn có một việc nhỏ thiếu chút nữa quên, đây là lão gia tử cho người đưa tới, là Vũ Thân Vương phát thiếp mời tân khách tới dự tiệc ngày mai.

    Hiện tại hắn phong quang vô cùng, tổ chức yến hội cũng là vì rêu rao, đoán chừng đại thiếu ngươi cũng không có hứng thú gì.

    Thời điểm Bàn Tử đi tới cửa, đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu lại đưa một thiếp mời cực lớn cho Trình Cung.

    Ở Bàn Tử xem ra đây tuyệt đối là việc nhỏ trong việc nhỏ, có lẽ người khác có thể nhận được thiếp mời của Vũ Thân Vương mà hưng phấn không thôi, nhưng Bàn Tử lại hoàn toàn không quan tâm những chuyện này, đương nhiên, Vũ Thân Vương cũng không có mời bọn hắn, thiếp mời này là của Trình gia.

    Mặc dù chỉ là một thiếp mời nho nhỏ, nhưng thiếp mời này cho dù là Trình gia cũng chỉ phát một cái, ý tứ của Vũ Thân Vương không cần nói cũng biết.

    Trình Cung cùng thủ hạ của hắn, Vũ Thân Vương cũng không coi vào đâu, căn bản không đủ tư cách.

    - Đi, vì cái gì không đi, chẳng những muốn đi, còn phải có đại lễ, thân là nhân vật đại biểu trẻ tuổi một đời Vân Ca Thành, Trình gia Đại thiếu gia, đây là thời khắc biểu hiện phong độ của bản đại thiếu tốt nhất.

    - Oanh...

    Bàn Tử như bị trượt chân, thân thể to lớn nện vào mặt đất giống như địa chấn, cảm giác mặt đất có chút run lên.

    ...

    Tuy lúc Vũ Thân Vương trở lại bị Trình Cung trộn lẫn, khí thế giảm bớt đi nhiều, nhưng sau khi trở về Hoàng đế coi trọng cùng thế lực Vũ Thân Vương biểu hiện ra ngoài, lần nữa lại làm cho hắn trở thành người có thế lực mạnh nhất Vân Ca Thành.

    Cộng thêm trong khoảng thời gian này Trình Cung biến mất, còn có Vũ Thân Vương mang về thương phẩm từ Bà La Đa Châu, huống chi còn có người có ý nâng cao.

    Gần đây càng là thả tiếng gió, Vũ Thân Vương đề cử Đoan Mộc là cậu của hắn đảm nhiệm Tổng đốc năm tỉnh vùng duyên hải, vốn vị trí này là dành cho Chu Duệ, để hắn tập trung binh lực ở Nam Hải đối kháng thú triều, thậm chí đã làm ra rất nhiều chuẩn bị.

    Nhưng sau khi Chu Duệ gặp chuyện không may, mà ngay cả vị trí Tri Phủ Vân Ca Thành cũng không bảo vệ được, ai cũng biết hắn là tâm phúc của hoàng thượng, nhưng trong thời gian ngắn rất khó dùng lại hắn, cho nên hiện tại phải cấp bách chọn người thích hợp.

    Đoan Mộc thân là Tổng đốc Nam Cương, mà Nam Cương là địa bàn của mẫu thân Vũ Thân Vương, nghe nói mẫu thân của Vũ Thân Vương cũng là kỳ nhân, cũng không phải nương nương bình thường.

    Mà là con gái giáo chủ của một giáo phái thần bí nhất Nam Cương, nhưng hai người bọn họ có Vũ Thân Vương như thế nào thì không ai biết.

    Tuy chuyện này vừa lộ ra một ít tiếng gió, nhưng ảnh hưởng lại rất lớn, Tổng đốc năm tỉnh có quyền lực to lớn tuyệt đối không thua gì Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương, Lôi Phong, Lôi Vũ, đợi một thời gian thậm chí sẽ mạnh hơn nữa.

    Tuy sự tình này tính đã lâu, nhưng cũng có lực cản rất lớn, đầu tiên muốn đẩy ai đi lên cũng rất khó.

    Đừng nhìn bình thường Trình Tiếu Thiên, Lôi Nhạc, Chu Tùng cái gì đều không sao cả, thậm chí có tranh chấp, nhưng dính đến loại chuyện này bọn hắn sẽ không nhượng bộ nửa bước.

    Một khi khống chế năm tỉnh này, mặc dù nói muốn chống cự thú triều, nhưng mặt khác lại có được hai hành tỉnh giàu có nhất vùng duyên hải, nhất là sau khi Vũ Thân Vương hàng phục đảo quốc hải ngoại, khai thông tuyến đường Bà La Đa Châu, có thể tưởng tượng được tiềm lực phát triển của hai hành tỉnh này.

    Một phương diện là có được tiềm lực phát triển, tài nguyên khổng lồ, một mặt khác là mượn chống cự yêu thú tổ kiến quân đội, khống chế Lam Vân Đế Quốc

    Có thêm một phần bảy thổ địa, này có thể nói là động tác lớn nhất của Lam Vân Đế Quốc sau khi giải quyết liên quân của ngũ quốc.

    Động tác này đừng nói trong nước, mà ngay cả Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình cũng đang âm thầm chuẩn bị, này tùy thời sẽ ảnh hưởng toàn bộ chiến cuộc của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Chỉ là chuyện lớn như vậy, không phải nhất thời có khả năng kết luận, nhưng bởi vì chuyện này có liên quan đến Vũ Thân Vương nên được người coi trọng.

    Hoàng đế vốn là chuẩn bị một vương phủ trong thành cho Vũ Thân Vương, nhưng bên người Vũ Thân Vương có quá nhiều thủ hạ, cộng thêm thời gian dài sống ở hải ngoại, ưa thích thanh tĩnh, vì vậy xây dựng thêm một tòa Vũ Thân Vương phủ cách Vân Ca Thành trăm dặm.

    Công trình này từ trước khi Vũ Thân Vương chưa trở về, thì có rất nhiều người đầu nhập vào bên trong.

    Vương Phủ dựa lưng vào núi, núi non trùng điệp, sông suối uốn lượn, nước chảy róc rách, phong cảnh rất xinh đẹp.

    Mặc dù phong cách là dùng kiến trúc của Lam Vân Đế Quốc làm chủ, nhưng mà bố trí rất nhiều phong cảnh chỉ có ở hải ngoại.

    Phong cảnh kỳ lạ, thiên hình vạn trạng, có khu kiến trúc hùng vĩ, đâm thẳng tới tận mây xanh, cuồn cuộn sương mù, cổ mộc, kỳ thụ...

    Vốn những kiến trúc kia lúc trước chỉ là những bình đài, vậy mà sau khi Vũ Thân Vương trở về, trong vòng một ngày lại xuất hiện.

    Cổ thụ ngàn vạn năm, vốn là núi nhỏ bình thường lại xuất hiện sương mù vô tận, biển mây, giống như núi cao nguy nga, trở nên vô cùng thần bí.

    Mà rất nhiều công trình kiến trúc cực lớn trực tiếp xuất hiện, giải thích duy nhất chính là những cái này đã kiến tạo từ trước, chỉ là được người ta lưu trữ trong không gian đặc thù.

    Nhưng này muốn bao nhiêu không gian trữ vật, mới có thể cất hết những thứ này.

    Chỉ là cái Vũ Thân Vương phủ này, ở Vân Ca Thành đã truyền ra mười mấy phiên bản, có người thậm chí nói Vũ Thân Vương đã đạt tới Thần Tiên lục địa, đây hết thảy đều là hắn thi triển pháp thuật biến hóa ra.

    Loại giải thích này chỉ truyền lưu trong dân chúng bình thường, người hơi hiểu một chút nghe được đều cười, nhưng đồng thời bọn hắn cũng nghị luận, bọn hắn nghị luận là thực lực cùng thế lực của Vũ Thân Vương hùng hậu, và hắn đến cùng đạt tới cảnh giới gì.

    Về phần nói ở ngoài thành là thích thanh tĩnh, vậy thì đi vào Yêu Thú Sâm Lâm cũng rất khó thanh tĩnh thật sự, từ khi hắn trở về, bên ngoài Vũ Thân Vương phủ bắt đầu ngựa xe như nước.

    Hôm nay là ngày Vũ Thân Vương trở về mở đại tiệc, Vũ Thân Vương phủ càng là phi thường náo nhiệt.

    Chương 224: Theo đánh không lầm

    Vũ Thân Vương mở tiệc, người có thể tới đều không bình thường, cơ hồ đều là vương công quý tộc, đại thần trong triều, người đại gia tộc.

    Cho dù những phú thương có hàng ức vạn, cũng không có tư cách vào trong này.

    Mà người đến Vũ Thân Vương phủ, đều không ngoại lệ là vì biến hóa của Vũ Thân Vương phủ mà đến.

    - Quả nhiên cùng tin đồn không sai, giống như tiên sơn thánh địa.

    - Đại thủ bút, quả nhiên là đại thủ bút, mấy ngày trước ta còn đi ngang qua đây, tuy chung quanh đã có tường vây, sân bãi cũng sạch sẽ, nhưng mà không có cái gì.

    - Nếu như không phải có thần thông cùng pháp thuật, công trình to lớn như vậy, phải có bao nhiêu không gian giới chỉ mới có thể chứa hết.

    - Xem ra truyền thuyết Vũ Thân Vương đạt được bảo tàng thượng cổ, tám chín phần mười là thật.

    Đối với một ít đại gia tộc mà nói, địa phương vài trăm dặm quanh Vân Ca Thành biết rõ vô cùng, có được bảo mã, cho dù đi ra du ngoạn cũng đi vài trăm dặm.

    Cộng thêm trước kia nghe đồn, hôm nay tận mắt nhìn thấy, trong lòng khiếp sợ tuyệt đối là tột đỉnh.

    Mỗi người tiến đến đều khiếp sợ, nghị luận một phen, mà tiến vào Vũ Thân Vương phủ lập tức sẽ có người nghênh đón.

    - Thân là phú quý, nhưng như cũ có thể có được đại vận, không phục cũng không được ah.

    Lúc này, ba thất Bảo mã rất nhanh tiếp cận Vũ Thân Vương phủ, người này chính là ba trong tứ đại tài tử năm đó phong quang vô hạn Vân Ca Thành, Chu Dật Phàm, Trình Lam, Âu Dương Ngọc Bảo.

    Rất xa nhìn qua Vũ Thân Vương phủ, nghe chung quanh sợ hãi thán phục, Chu Dật Phàm nhẹ giọng cảm thán.

    - Lúc này mới nói rõ quyết định của chúng ta là đúng, đi theo Vũ Thân Vương tiền đồ sẽ bừng sáng.

    Âu Dương Ngọc Bảo gần đây đã có được chức quan không nói, Vũ Thân Vương để hắn phụ trách một ít sự tình, có chiêu bài Vũ Thân Vương, mọi việc đều thuận lợi.

    Mọi người nhìn thấy lệnh bài đều cẩn thận từng li từng tí, nếu như nói lúc trước thời điểm ba người bọn họ huy hoàng nhất chỉ là nổi danh, vậy bây giờ là uy phong, Âu Dương Ngọc Bảo rất thích như bây giờ.

    Bởi vì nguyên nhân Vũ Thân Vương, cho dù thái độ gia tộc đối với hắn cũng khác trước kia rất lớn, lần này hắn là đại biểu Âu Dương gia tộc đến đây dự tiệc chúc mừng.

    Chu Dật Phàm thì là đại biểu Chu gia, tuy Vũ Thân Vương thế lớn, vô số người muốn nịnh bợ.

    Nhưng đối với gia tộc như Chu gia, Âu Dương gia tộc, Trình gia, Tống gia mà nói, họ vẫn cẩn thận bảo trì khoảng cách nhất định.

    Bởi vì quyết định của bọn hắn ảnh hưởng quá lớn, mà vạn nhất Vũ Thân Vương có ý tứ tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với Thái tử, vậy thì sẽ dính dấp đến tranh đấu, cái kia là vô cùng nguy hiểm.

    Các Đại gia tộc đều rõ ràng, sẽ không dễ dàng đặt cửa.

    Thế lực của bọn hắn đầy đủ cường đại, bất luận ai làm hoàng đế cũng cần bọn hắn, không có ly khai bọn hắn.

    Cho nên các triều đại đổi thay có thì vẫn có các gia tộc tồn tại thời gian dài, vì thế họ không dễ dàng dính vào trong tranh đoạt, tối đa chỉ là để cho chút đệ tử trong gia tộc thân cận mà thôi.

    Lần này chỉ có Trình Lam là không phải đại biểu gia tộc, điểm ấy càng làm cho nội tâm Trình Lam tức giận, tuy mặt ngoài hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã phẫn nộ không thôi.

    Bởi vì hắn đã từng cố ý hỏi qua gia gia, có cần hắn đi tham gia yến hội Vũ Thân Vương hay không, sự tình hắn đầu nhập vào Vũ Thân Vương hắn cũng nói một tiếng cùng gia gia, nhưng mà làm cho hắn không nghĩ tới chính là, gia gia nói sao hắn không nói sớm, thiếp mời đã đưa Mập mạp giao cho Trình Cung.

    Trình Lam nói gì cũng không có nói rời khỏi Trình gia, giờ phút này Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo nói chuyện hắn cũng không nói một lời, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vũ Thân Vương phủ.

    Giờ phút này trong nội tâm Trình Lam đang giãy dụa, tuy ba người bọn hắn đầu phục Vũ Thân Vương, nhưng Trình Lam cũng không phục.

    Cho nên sau khi trở lại Đế Đô, quyết định của hắn cùng Chu Dật Phàm đều giống nhau, lấy cớ bế quan tu luyện tránh Vũ Thân Vương.

    Nhưng mà giờ phút này nhìn Thân Vương phủ cực lớn xuất hiện trong vòng một ngày này, cộng thêm chuyện lúc trước, trong nội tâm Trình Lam đang kịch liệt giãy dụa.

    - Trình Lam

    - Trình Lam, ngươi sao vậy...

    - Thiếp mời.

    Nhưng vào lúc này, có người đang hỏi hắn, hơn nữa rõ ràng có thể cảm giác được hai cỗ kiếm khí cường đại, điều này làm cho ngựa của Trình Lam sợ tới mức nhũn chân.

    Trình Lam nhìn thấy vậy mà đã đến bên ngoài Vũ Thân Vương phủ, hai người Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo đã ném thiếp mời cho người phía dưới, bởi vì Trình Lam lòng có suy nghĩ, căn bản không có phản ứng, trực tiếp đi vào.

    Tự nhiên có người cản trở la lên, nhưng hắn không nghe thấy, mà ngay cả Chu Dật Phàm cùng Âu Dương Ngọc Bảo sau đó phát hiện gọi hắn hắn cũng không phát hiện.

    Hai người im lặng đứng đấy đột nhiên lách mình xuất hiện, ngăn ở trước ngựa Trình Lam.

    Hai người này là hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình lúc trước, hai huynh đệ chỉ là phóng thích kiếm ý trong cơ thể, liền làm Bảo mã của Trình Lam sợ tới mức thiếu chút nữa xụi lơ, cũng làm cho Trình Lam thanh tỉnh, vội vàng nhảy xuống ngựa.

    - Lớn mật, Vũ Thân Vương mở tiệc há lại cho ngươi xông loạn.

    Hai huynh đệ trăm miệng một lời, ánh mắt lạnh như băng nhìn Trình Lam.

    - Thậm chí có người dám xông Vũ Thân Vương phủ, ăn gan hùm mật gấu sao, không muốn sống nữa à.

    - Ồ!

    Đây không phải là Trình Lam sao, hắn không phải đầu phục Vũ Thân Vương rồi sao, hình như đã là quan tứ phẩm.

    - Quan Tứ phẩm, ngươi xem hôm nay tới ngoại trừ đại biểu các đại gia tộc, vương công quý tộc ra, nào có quan tam phẩm trở xuống.

    - Kỳ quái, sao hắn không có thiếp mời, lạ à nha?

    Trình Lam lòng đang rung động, thân thể cũng có chút run run, nhưng ở trước mặt hai người này, hắn muốn bộc phát cũng không có cơ hội, huống chi đây là Vũ Thân Vương mở tiệc chiêu đãi, hắn mà náo thì xong đời.

    Trình Lam chắp tay nói:

    - Hai vị, tại hạ Trình Lam.

    - Ba người chúng ta đi cùng, Trình huynh chỉ là nghĩ nhập thần, cũng không phải cố ý xông vào Vương phủ.

    Chu Dật Phàm cũng khẽ nhíu mày, năm đó hắn phong quang bực nào, lúc này ah...

    - Không cho phép người hầu tiến vào, theo thông đạo bên cạnh mà đi, có địa phương chuyên môn chuẩn bị cho người hầu.

    Nếu như là khách mới, lấy thiếp mời ra.

    Lần nữa trăm miệng một lời, lạnh như băng, không lo lắng cảm thụ của Trình Lam chút nào, cũng không để ý tới chung quanh có rất nhiều người.

    Những lời này làm cho Trình Lam hận vì tìm không được một cái lỗ để chui vào, bởi vì hắn xác thực không có thiếp mời, quan trọng nhất là đang ở trước mặt nhiều người như vậy, hai tên khốn kiếp này vậy mà nói mình là người hầu.

    Mắt chó các ngươi chờ đó, một ngày kia Trình Lam ta nếu không bầm thây bọn ngươi vạn đoạn, ta sẽ không gọi Trình Lam.

    Trong nội tâm hận, hận tới cực điểm, nhưng mà giờ khắc này Trình Lam lại không biết nên làm thế nào cho phải.

    - Trình huynh đến vội vàng, quên mang thiếp mời theo, hai vị đều là người phụ trách, ta phải đi gặp Vương gia.

    Ánh mắt Chu Dật Phàm nhìn lướt qua Âu Dương Ngọc Bảo, bởi vì trong khoảng thời gian này Âu Dương Ngọc Bảo liên hệ cùng Trần Hải, Trần Kình tương đối nhiều, vừa rồi Trình Lam đúng là nhất thời thất thần, mới làm hai tên này phát hỏa.

    Nhưng nếu như vừa rồi Âu Dương Ngọc Bảo nói chuyện, có lẽ không đến mức như thế, nhưng Âu Dương Ngọc Bảo lại không nói chuyện.

    Chu Dật Phàm khẽ nhíu mày, trực tiếp thúc mã muốn tìm Vũ Thân Vương.

    Mặc kệ như thế nào, mặc dù hắn cũng không thích Trình Lam, nhưng cùng từng là tứ đại tài tử, nếu như giờ phút này để cho người khác nhìn hắn chê cười, đó cũng không tốt với mình.

    - Người tới lập tức đứng lại, bỏ đồ vật xuống.

    - Thiếp mời, không có thiếp mời hết thảy không được tiến vào.

    Lúc này, ở phía sau bọn họ, đột nhiên lần nữa truyền đến một hồi hỗn loạn, ánh mắt của mọi người lập tức bị hấp dẫn qua.

    - Oa...

    Cơ hồ tất cả mọi người quay đầu nhìn sang, cũng không khỏi lên tiếng kinh hô, bởi vì bọn họ thấy một vật thể giống như núi đá cao hơn mười thước, đang phóng tới rất nhanh.

    Có một chút nhát gan vừa nhìn thấy cái này đều vội vàng lui về phía sau, những người khác cũng không hiểu thấu.

    - Bành...

    Tên ở cửa ra vào vô cùng uy phong, kiểm tra thiếp mời tất cả mọi người, trực tiếp bị người đá bay ra ngoài.

    Người khác lại bay lên, tốc độ vật thể cực lớn kia không giảm chút nào xông lại, một màn này làm mọi người xem trợn tròn mắt.

    Ánh mắt của mình không nhìn lầm a, thậm chí có người dám động thủ ở trước Vũ Thân Vương phủ.

    Vậy mà đánh người của Vũ Thân Vương phủ, không muốn sống nữa sao.

    Ngoại trừ Trình đại thiếu, ai còn dám đến Vũ Thân Vương phủ nháo sự.

    Người nào?

    Bởi vì hết thảy đều quá nhanh, đa số người cũng không kịp nhìn, chỉ có thể nghĩ vài chuyện trong đầu.

    Vốn là hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình ngăn ở trước người Trình Lam, lập tức nhảy lên, nhưng vật thể kia còn nhanh hơn so với bọn hắn, nó bị một sợi xích quấn lấy, trực tiếp đập tới giống như thiên thạch.

    - Đích, đích...

    - Phốc!

    Lần này ẩn chứa lực lượng quá mạnh, cộng thêm phi kiếm của hai huynh đệ này bị hủy diệt, bản thân tổn thương cũng chưa hoàn toàn khôi phục, lực lượng cũng không còn khôi phục lại mạnh nhất, bị chấn đến miệng phun máu tươi bay ra sau.

    Hai huynh đệ cũng không phải nhân vật bình thường, hai người đều là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, liên thủ cho dù Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, tầng thứ tám cũng có thể chiến một trận, nhưng đi vào Lam Vân Đế Quốc liên tiếp ăn thiệt thòi.

    Giờ phút này bị này vật thể rất lớn đụng bị thương, hai người chợt quát một tiếng, trực tiếp cắn chóp lưỡi bạo phát sức mạnh, ngự kiếm muốn ra tay.

    - BA~BA~...

    Lại là một đạo nhân ảnh hiện lên, trực tiếp đánh bay hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình ra ngoài.

    - Đường đường Vũ Thân Vương phủ, chẳng lẽ còn muốn đánh người tặng lễ sao, một chút giáo dưỡng cũng không có, chủ tử nhà các ngươi dạy các ngươi như thế nào.

    Thiếp mời thì thôi, ai còn cầm lễ vật đến cho các ngươi kiểm tra ah.

    Có bệnh sao?

    Đây hết thảy đều phát sinh quá nhanh, nô tài Vũ Thân Vương phủ bị đạp bay, hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình bị vật thể cực lớn đụng bị thương, sau đó có người lao tới đánh bay bọn chúng ra ngoài.

    Người này rơi xuống đất đồng thời mở miệng nói chuyện, cho dù còn không thấy hình dạng người này rõ ràng, nhưng tất cả đều há to mồm, mãnh liệt hít sâu một hơi, trời ơi, Trình đại thiếu, thật là Trình đại thiếu.

    - Quá kiêu ngạo, thậm chí ngay cả người của Vũ Thân Vương phủ cũng dám đánh.

    - Đây cũng không phải là lần đầu tiên.

    - Cũng đúng, ngoại trừ Trình đại thiếu, thật đúng là không ai dám kiêu ngạo như vậy.

    - Hung hăng càn quấy là bản tính của Trình đại thiếu!

    Chương 225: Chơ đùa liền chơi đùa!

    Trình Cung, là hắn!

    Vốn là Chu Dật Phàm thúc ngựa đã chạy đi ra ngoài rất xa ghìm chặt dây cương, quay ngựa nhìn Trình Cung rơi xuống, đồng thời tuyệt không ngoài ý muốn nhìn hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình bị đánh bay ra ngoài.

    Như thế nào ở đâu đều có hắn, Âu Dương Ngọc Bảo nhíu chặt lông mày, nhưng trong nội tâm lập tức mừng thầm, Trình Cung ah Trình Cung, những ngày này đi theo Vũ Thân Vương làm việc, ta rốt cục cũng hiểu được thực lực thủ hạ của Vũ Thân Vương kinh người thế nào.

    Ngươi cho rằng chút thực lực kia của ngươi, còn có một khôi lỗi tiếp cận Thoát Tục kỳ liền vô địch sao, một hồi cho ngươi khóc.

    Trình Lam thì mặt không biểu tình, sát ý nồng đậm trong mắt đã sớm thu liễm, người như khô mộc trầm mặt đứng ở đó.

    Mà người chung quanh nhìn Trình Cung còn kích động, nguyên một đám rất hưng phấn, bởi vì này thật sự quá kích thích, này là tới đến đập quán a.

    Vũ Thân Vương mở yến hội, Trình Cung liền tới đánh người Vũ Thân Vương phủ, cái này náo nhiệt cũng lớn.

    Càng có một chút người đang suy tư, chuyện này đến cùng sẽ kết thúc như thế nào, bởi vì ngẫm lại những chuyện trước kia Trình Cung làm, cả đám bọn họ sẽ phát hiện mỗi một kiện đều rất kinh người.

    Mỗi lần Trình Cung làm chuyện gì, đều cho người cảm giác muốn sụp đổ, khó có thể giải quyết, nhưng cuối cùng luôn có thể vượt qua bình thường.

    Nhưng lần này hắn đánh chính là người của Vũ Thân Vương, cái này có khác gì đánh vào mặt Vũ Thân Vương đâu, việc này sẽ có động tĩnh lớn.

    Trình Cung cũng không phát hết lực, Trần Hải cùng Trần Kình bị đánh bay về phía sau, không đợi người rơi xuống đất cũng đã trực tiếp phát nổ.

    - Huyết Tinh Nộ, Cự Kình Sát.

    Đây là tuyệt chiêu liên thủ của hai huynh đệ, uy lực kinh người.

    - Vũ Thân Vương tiếp khách như thế này sao?

    Thanh âm Trình Cung lập tức vang vọng toàn bộ Vũ Thân Vương phủ.

    Rất nhiều người vừa nghe đến thanh âm này, trong đầu không khỏi nhớ tới sự tình Trình Cung nghênh đón Vũ Thân Vương, nhưng lần trước Trình Cung dùng lí do giữ gìn hoàng quyền, dùng đại nghĩa, đại lễ thoái thác, lần này lại không giống.

    - Dừng tay.

    Thanh âm Vũ Thân Vương vang lên bên tai huynh đệ Trần gia, hai huynh đệ này cũng đã không tiếc tổn hại tổn thương thân thể bạo phát sức mạnh tiến hành một kích mạnh nhất, nhưng nghe một câu nói nhàn nhạt của Vũ Thân Vương, ánh mắt lộ ra vô cùng sợ hãi.

    Tâm nổi giận, dốc sức liều mạng thu liễm toàn bộ, ngoan ngoãn khống chế lực lượng xuống, chỉ là trong mắt mang theo vô cùng phẫn hận nhìn xem Trình Cung.

    - Bản vương đãi khách như thế nào không cần ngươi phải dạy, hiện tại ngươi nói cho bản vương biết, tại sao ngươi lại đánh người của ta?

    Bên trên núi cao, biển mây phiêu đãng, sương mù cuồn cuộn, thanh âm chậm rãi truyền ra mang theo uy thế cùng áp lực khôn cùng.

    Khí thế của Vũ Thân Vương thật mạnh, đã không thua Hoàng đế.

    Khí phái quá, nói không chừng sau này Vũ Thân Vương có thể trở thành thần tiên lục địa.

    Trình Cung này có phiền toái rồi, nhìn Vũ Thân Vương như bình tĩnh, nhưng rõ ràng cho thấy muốn gây chuyện.

    Cũng bình thường thôi, Trình đại thiếu này coi trời bằng vung, ngay cả Vũ Thân Vương trở về cũng hai lần ba bận gây phiền toái, nếu như Vũ Thân Vương không thu thập hắn, uy vọng sẽ bị hao tổn.

    Hiện trường vô cùng yên tĩnh, không ai nghị luận, trong lòng mỗi người đều có ý tưởng của họ, nhưng đều lẳng lặng nhìn Trình Cung.

    Tất cả mọi người đang nhìn xem Trình Cung trả lời như thế nào, dù sao hắn đã đánh người.

    Âu Dương Ngọc Bảo thì ở một bên nhìn có chút hả hê, Chu Dật Phàm thì lẳng lặng nhìn về Trình Lam đang siết tay, thậm chí móng tay đã đâm vào da thịt, máu rơi xuống tí tách.

    Chỉ là giờ phút này không ai chú ý tới hắn, hắn chỉ có thể một người đứng ở nơi đó, phần nhục nhã này, hắn vĩnh viễn khắc trong tâm khảm.

    - Bởi vì bọn họ đánh bị đánh.

    Ai cũng không nghĩ tới Trình Cung lại nói như vậy:

    - Móa nó, lão tử là ai, lão tử là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố, là đương kim tân khoa trạng nguyên, Trình gia Trình đại thiếu, các ngươi lại dám nói không biết bản đại thiếu.

    Coi như hai tên này vừa trở về, chẳng lẽ ngày đó ở Trường Đình chưa thấy qua bản đại thiếu, lần trước các ngươi ra tay có thể nói là không biết, lần này bản đại thiếu ngược lại muốn hỏi một chút, lần ra vì sao hai người các ngươi dám ra tay muốn giết bản đại thiếu, ý các ngươi thế nào.

    Vốn là rất nhiều người đều muốn coi Trình Cung phá giải như thế nào, nhưng nghe Trình Cung nói như vậy, đột nhiên phát hiện sự tình giống như thoáng cái chuyển vòng vòng, đạo lý lại nằm trong tay Trình Cung.

    - Sự tình lần trước bản đại thiếu không ra, ngươi thật coi bản đại thiếu dễ khi dễ sao.

    Lần trước bản đại thiếu đại biểu bệ hạ làm việc, hôm nay đại biểu Trình gia đến ăn mừng, đã mời còn ngăn đón hỏi thiếp mời làm gì, muốn làm nhục người sao?

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy mắng:

    - Bản đại thiếu không có giết bọn hắn xem như nể mặt mũi Vũ Thân Vương ngươi, ngươi nói bọn hắn có đáng đánh hay không.

    Trừ khi Vũ Thân Vương ngươi cố ý phái người đến nơi này kiểm tra thiếp mời, mục đích là vì biểu hiện Vũ Thân Vương ngươi cao cao tại thượng, còn ngưu bức hơn so với Hoàng đế đãi khách, tất cả mọi người phải bị tiếp nhận kiểm tra để biểu hiện thân phận cao cao tại thượng của ngươi.

    Nếu nói như vậy, được rồi, người cam nguyện bị ngươi nhục nhã thì hãy tiếp nhận kiểm tra, bản đại thiếu cũng không có tâm tình kia, trực tiếp mang lễ vật xoay người rời đi.

    Huynh đệ Trần Hải, Trần Kình tức giận đến muốn nói chuyện, nhưng lại căn bản không có cơ hội, trên thực tế bọn hắn ở cửa ra vào là tiếp khách.

    Người đến chỉ là thuận tay ném thiếp mời cho bọn hắn, bọn hắn thẩm tra đối chiếu sẽ lập tức biết cấp bậc đối phương, phái người đưa đối phương vào vị trí xứng đáng.

    Mặc dù nói là tiệc mời khách, nhưng mà tiệc của Vũ Thân Vương rất nghiêm khắc, đa số người đều ở phía ngoài dự tiệc, có rất ít người có thể đi vào bên trong ngồi cùng Vũ Thân Vương.

    Nhưng hiện tại lại để cho Trình Cung nói như vậy, lại làm cho không ít người trong nội tâm có chút không thoải mái.

    Sự tình như nhau, nhưng nhìn ở góc độ khác nhau, do ai thuyết minh, sẽ thấy khác nhau rất lớn.

    - Nói chuyện giật gân, bản vương không cần giải thích với ngươi, nói một nghìn nói một vạn, ngươi đánh người bản vương, còn là trong Thân Vương phủ.

    Nể mặt ngươi là người tới tham gia yến hội, bản vương sẽ không đuổi ngươi ra, nhưng ngươi phải cho bản vương một giải thích hợp lý, nếu không bản vương sẽ lưu ngươi ở đây một thời gian ngắn, để cho Trình lão gia tử tự mình đến mang ngươi về.

    Ngữ khí Vũ Thân Vương bình tĩnh như trước, nhưng mà lộ ra một cổ kiên quyết.

    Đây là Vũ Thân Vương phủ, nếu có người đánh thủ hạ của hắn xong còn có thể rời đi, vậy Vũ Thân Vương phủ hắn còn mặt mũi gì nữa.

    - Giải thích, giải thích cái gì, bản đại thiếu tại sao phải giải thích với ngươi, mới vừa rồi nói rất rõ ràng, bọn hắn cần ăn đòn.

    Trình Cung thấy huynh đệ Trần gia trợn mắt nhìn mình nói:

    - Trừng, trừng cái gì mà trừng, mắt các ngươi bị tật à.

    Vũ Thân Vương, ta hôm nay hảo ý tới chúc mừng ngươi, vốn không muốn chọc giận ngươi, nhưng thủ hạ của ngươi cần ăn đòn, bị đánh đáng đời, có trách thì trách bọn hắn không có bổn sự.

    Bị đánh là tìm chủ tử, ngươi dưỡng thủ hạ như dưỡng sủng vật vậy.

    - Phốc...

    Xoẹt...

    Trần gia huynh đệ bị Trình Cung nói mà khí huyết sôi trào, vốn là thương thế không nhẹ, giờ phút này không kìm nổi phun máu.

    - Hừ, nói nhiều hơn nữa có làm được cái gì, Vũ Thân Vương sẽ không bỏ qua ngươi, loại cơ hội này tìm còn tìm không thấy.

    Âu Dương Ngọc Bảo ở một bên đắc ý nói.

    Chu Dật Phàm thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, đứng xa xa nhìn Trình Cung.

    Thoạt nhìn Vũ Thân Vương lúc này, lấy lý do đó đối phó Trình Cung rất hợp lý, nhưng Chu Dật Phàm đột nhiên nghĩ đến cái gì, khẽ lắc đầu.

    Nếu quả thật Vũ Thân Vương mượn chuyện này đối phó Trình Cung, tuyệt đối là rất thất sách.

    Không biết Trình Cung mang theo lễ vật là cái gì, nhưng hắn đã tới tham gia yến hội, chẳng lẽ mình lại bới móc sao?

    Nếu thật là nói như vậy, đây cũng là quá không sáng suốt.

    Nếu như chỉ là Trình Cung vừa đến liền đánh người, hung hăng càn quấy vô cùng, Vũ Thân Vương cùng hắn đấu thế nào, thậm chí bởi vậy toàn diện trở mặt cùng Trình gia cũng không sao cả, nhưng hết lần này tới lần khác lại có sự tình Trình Lam trước đó.

    Hiện tại Trình Lam đầu nhập vào Vũ Thân Vương, đây là sự tình mọi người đều biết, nhưng dù sao hắn vẫn là người Trình gia, vừa rồi hắn đệm chăn cho Trình Cung ra tay, lý do này là thiên kinh địa nghĩa.

    Tuy Trình Cung chưa nói, nhưng sự tình lại ở đó.

    Chu Dật Phàm không nghĩ ra, Trình Cung là có ý khiêu khích, hay là bởi vì Trình Lam?

    - Trình đại thiếu đúng là Trình đại thiếu, hôm nay ở trong Vân Ca Thành, chỉ sợ cũng chỉ có Trình đại thiếu mới dám đối thoại cùng Vũ Thân Vương như vậy.

    - Ngưu bức, lời này nói quá kiên cường.

    - Đồng dạng đều là đệ tử Trình gia, vừa rồi Trình Lam bị ngăn lại, ngay cả cái rắm cũng không dám phóng.

    - Trách không được tứ đại tài tử năm đó phong quang vô hạn, đến bây giờ đều đầu nhập vào Vũ Thân Vương, quá mềm yếu, ngươi xem Trình đại thiếu cứng ngạnh thế nào.

    - Nói dễ dàng vậy sao, ngươi cho rằng ai cũng dám cứng ngạnh ở trước Vũ Thân Vương phủ sao, ngươi cứng ngạnh một cái thử xem.

    - Người so với người tức chết người, nếu ta là Trình Lam, trực tiếp theo Trình đại thiếu lăn lộn, sẽ không rơi xuống tình trạng này.

    Bởi vì Trình Cung đối thoại cùng Vũ Thân Vương, lúc này người vây quanh phía dưới cũng có một chút âm thầm nghị luận, những người này cũng không ngốc, cũng đều nghĩ đến sự tình Trình Lam vừa rồi.

    Bọn hắn cũng chú ý tới Trình Lam một mực đứng ở nơi đó, ngựa bị Trần gia huynh đệ làm sợ tới mức xụi lơ, chỉ là ta giờ phút này bọn hắn lưu ý Trình Lam cùng lời nói, làm cho Trình Lam càng hận.

    Năm đó tứ đại tài tử cao cao tại thượng, Trình Cung năm đó trong mắt hắn là một bãi bùn nhão, hôm nay tình huống hai người đã xảy ra cải biến nghiêng trời lệch đất.

    Trong nội tâm Trình Lam đã không đi phân biệt chuyện khác, đã không để ý tới mặt khác, hắn chỉ hận.

    - Trình đại thiếu đã tự tin như vậy, vậy chúng ta không ngại đọ sức một hồi, để cho đám thủ hạ chơi đùa, nhìn xem ai dưỡng sủng vật.

    Ngay thời điểm tất cả mọi người đang suy đoán, nghị luận, Vũ Thân Vương liền chuyển chủ đề.

    - Tốt!

    Trình Cung đáp ứng nói:

    - Chơi đùa thì chơi đùa, vừa vặn các huynh đệ của ta gần đây đều rất rỗi rãnh, năm ngày sau cho bọn hắn luyện tay một chút.

    Đa số người vẫn không có nghĩ đến sẽ như thế, nhưng Chu Dật Phàm cùng có ít người lại nghĩ tới, loại thời điểm này, kết cục này đúng là tốt nhất.

    Sau đó thanh âm Vũ Thân Vương biến mất, ở trong Vũ Thân Vương phủ ra rất nhiều người, dẫn khách nhân tiến vào bên trong.

    Lúc này còn có người cố ý tới tiếp đãi Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo cùng Trình Lam, chỉ là sắc mặt của Trình Lam vẫn khó coi vô cùng.

    Nhất là nghe người chung quanh đều đang nghị luận chuyện này, kỳ thật lúc này mọi người ngoại trừ nghị luận sự tình vừa rồi, càng nhiều nữa thì là đang nghị luận Trình Cung lại để cho khôi lỗi khiêng một rương sắt cực lớn, bên trong đến tột cùng là cái gì, nhưng nghe vào trong tai Trình Lam liền trở thành giễu cợt, trào phúng, giờ phút này tinh thần của hắn đã trở nên vô cùng hỗn loạn, có chút hoảng hốt.

    Chương 226: Dâng tặng lễ vật

    Vốn chỉ là một núi nhỏ hoang dã bình thường, nhưng hôm nay đi vào bên trong lại có một cảm giác như đi vào Thánh địa, núi non trùng điệp, dòng suối uốn lượn, nước chảy róc rách, kiến trúc cao lớn vô cùng, cảnh quan kỳ lạ nhiều không kể xiết.

    Tuy còn không phải là vô thượng thần thông di sơn đảo hải, nhưng trên đất bằng tạo kỳ cảnh, thác nước, ngọn núi cũng đã làm cho mọi người Lam Vân Đế Quốc mở rộng tầm mắt.

    Trình Cung đối với mấy cái này thì không có chút cảm giác nào, giống như một người từng thấy biển cả bao la, lúc này nhìn thấy ao nhỏ vậy.

    Vũ Thân Vương phủ mở tiệc trong Chủ Điện, nhưng lại phân ra ngoại điện cùng nội điện, bên trong nội điện chỉ thiết lập không tới ba mươi vị trí, Vũ Thân Vương ngồi ở giữa, những người khác thì ngồi ở hai bên.

    Ngoại điện thì có mấy trăm người, những người này chỉ có thể xa xa nhìn tình huống bên trong nội điện, nhưng chỉ cần người trong nội điện nói chuyện, thì bọn hắn có thể nghe thấy rất rõ, dù sao có thể tới đây cũng là nhân vật không tầm thường.

    Giờ phút này người tiến vào bên trong nội điện dự tiệc cũng kỳ quái nhìn hai chỗ ngồi bên cạnh Vũ Thân Vương, bởi vì hai chỗ ngồi ở đằng kia, là người nhà của mấy vị lão Vương gia trong hoàng thất.

    Bọn hắn cũng phái người tới tham gia, đã biểu lộ coi trọng Vũ Thân Vương, cũng là nói rõ không muốn tham gia bên trong tranh đoạt.

    Lại làm cho mọi người nghi hoặc chính là, dưới hai vị trí kia lại có hai vị trí trống nữa, lúc này lại không xuất hiện.

    Dưới hai vị trí này là bọn người Trình Cung, Chu Dật Phàm, Chu Dật Phàm vừa lúc ngồi đối diện Trình Cung.

    Lại làm cho mọi người không nghĩ tới chính là, bên cạnh chỗ ngồi của Chu Dật Phàm lại có thêm một vị trí, Trình Lam liền ngồi ở bên cạnh, chỉ là giờ phút này Trình Lam như là nhập định.

    Ngoại trừ các đại gia tộc ra, còn có một ít quan viên khác đều tự mình đến dự tiệc, bọn hắn không phải sớm có trận doanh minh xác, mà là sớm chuẩn bị.

    Đương nhiên, trong đó cũng có ít người đã âm thầm liên lạc cùng Vũ Thân Vương, hoặc là bị Vũ Thân Vương mời chào.

    - Nói thật, thật sự rất bội phục Trình Cung, ngươi nói có phải hắn sớm biết Vũ Thân Vương không miệt mài theo đuổi hay không, lúc ấy ta cũng cho rằng chuyện này không thể ngừng.

    - Vậy thì sao.

    Cho dù miệt mài theo đuổi, Trình đại thiếu khẳng định cũng không sợ, ngươi không nghe Vũ Thân Vương nói tối đa cũng chỉ là lưu hắn lại sao, sau đó để Trình lão gia tử ra mặt mà thôi, nếu như đổi thành ngươi ngươi cũng sẽ không sợ.

    - Kỳ thật hiện tại ta nghĩ chuyện khác, ngươi nói Trình đại thiếu tiễn đưa lễ vật gì cho Vũ Thân Vương, lễ lớn như vậy vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy.

    - Ta cũng là lần đầu tiên thấy có người mang lễ lớn như vậy đến dự tiệc.

    Yến hội còn chưa bắt đầu, tất cả mọi người đều nói chuyện phiếm với nhau, chủ đề đa số đều tập trung vào sự tình vừa rồi cùng lễ vật của Trình Cung.

    Nếu không phải đại điện này cũng đủ lớn, lễ vật kia cũng không có biện pháp tiến vào, cả đám đều rất ngạc nhiên, lễ vật lớn như vậy sẽ là cái gì chứ?

    - Vũ Thân Vương giá lâm.

    Nhưng vào lúc này, thanh âm thái giám vang lên, tất cả mọi người đều đứng dậy.

    Ở trong Đại điện, Vũ Thân Vương ăn mặc trang phục Thân Vương, long hành hổ bộ, bước nhanh đi vào chỗ ngồi.

    - Kim sư huynh, Lão tổ, mời.

    Vũ Thân Vương dùng tay làm dấu mời, ý bảo tên Kim sư huynh cùng Hắc bào nhân an tọa.

    Sư huynh, Lão tổ, người ở đây vừa rồi suy đoán hai vị trí này sẽ là ai, lúc này đều kinh ngạc.

    Tại Nam Chiêm Bộ Châu, đạt đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong còn không có đạt tới Thần Tiên lục địa có rất nhiều người đều tự xưng là Lão tổ, cái danh hiệu lão tổ kia thời gian dần trôi qua, một ít tán tu Thoát Tục kỳ đỉnh phong đều lấy danh xưng lão tổ mà tự hào.

    Đương nhiên, người có thể đạt tới cảnh giới này cũng không nhiều, hơn nữa cả đám đều tự cho mình rất cao, càng không chịu quản, cho nên người bình thường căn bản không có cơ hội nhìn thấy.

    Nói như vậy, Hắc bào nhân này là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, mà tên tóc vàng kia Vũ Thân Vương xưng là sư huynh, cái kia tự nhiên không phải nhân vật bình thường.

    Nhìn tư thế kia, lực lượng sẽ rất cường hãn.

    Mọi người không khỏi đánh giá lại một lần nữa đối với thực lực của Vũ Thân Vương, hai người kia tùy tiện một người, cũng đủ để chống đỡ một gia tộc cường đại, hôm nay lại đi theo Vũ Thân Vương.

    Có một chút người trực tiếp nhìn về phía Trình Cung, hắn muốn đọ sức cùng Vũ Thân Vương, nhưng có hai vị này tọa trấn, trừ khi Trình Cung để cho gia gia của hắn ra tay, nếu không căn bản không có cơ hội.

    Trình Cung đã lưu ý Vũ Thân Vương cùng hai người này, đây coi như là lần thứ nhất Trình Cung chính thức giáp mặt cùng Vũ Thân Vương, trước kia ấn tượng đối với tiểu tử này rất mơ hồ.

    Bây giờ nhìn kỹ, khí thế ngược lại là có một chút, Hắc bào nhân kia là ai, tinh thần lực của mình cũng không có biện pháp điều tra, tên này không chỉ dùng hắc bào ngăn trở, bên ngoài còn có một trận pháp nhỏ ngăn tinh thần lực.

    Ngược lại là đại hán tóc vàng kia, lực lượng của hắn rất mạnh, mãnh liệt vô cùng, có chút nóng rực giống như mặt trời vậy.

    Quyền thế, lực lượng, chỉ muốn ngươi cầm giữ nó, ngươi có thể có được địa vị, được người khác tôn trọng.

    Hai người này ở Lam Vân Đế Quốc không có quyền thế gì, nhưng đầu nhập vào Vũ Thân Vương liền được tôn sùng.

    Lực lượng, ta muốn lực lượng, trong nội tâm Trình Lam đang điên cuồng hò hét, điên cuồng hét lên.

    - Chư vị mời ngồi, cảm tạ chư vị có thể tới tham gia yến hội, lần này chủ yếu là rời khỏi Đế Đô hơn hai năm, rất nhiều người chưa quen thuộc, mượn nhờ yến hội lần này câu thông cùng mọi người thoáng một phát, về sau giúp đỡ lẫn nhau nhiều hơn.

    - Chúc mừng Vũ Thân Vương chinh phục trăm nước hải ngoại.

    - Chúc Vũ Thân Vương thuận buồm xuôi gió.

    Nói cái gì chứ chúc mừng thì ai cũng nói được, mọi người nói xong nâng chén uống cạn,hào khí lập tức trở nên náo nhiệt.

    - Hoàng gia ta có thể sinh ra hài tử như ngươi, nói rõ Thái tổ phù hộ, Lam Vân Đế Quốc ta thịnh vượng, đến, cùng bản vương uống một chén.

    Lúc này, có một lão Vương gia nâng chén, hưng phấn nói.

    Vương gia như bọn hắn ở Lam Vân Đế Quốc cũng có một chút, thừa kế cũng có, nhưng bình thường có rất ít khống chế thực quyền, nếu như hậu đại không đặc biệt kiệt xuất thì là Vương gia tiêu dao.

    Vị Vương gia này so với Vũ Thân Vương thì lớn hơn ba bối phận, tuy không có thực quyền, nhưng bối phận trong hoàng tộc lại phi thường cao.

    - Lão tổ, ngài nên chú ý thân thể a, ta lần này trở về mang cho ngài hai khỏa Nhân Sâm vạn năm còn có một chút trân phẩm trên biển.

    Vũ Thân Vương cười cười uống một ly cùng vị lão Vương gia này.

    Sau đó mấy vị trong oàng thất nhao nhao nâng chén, thỉnh thoảng Vũ Thân Vương cũng sẽ nâng chén cùng mọi người.

    - Dâng tặng lễ vật.

    Loại yến hội này cũng như yến hội bình thường, có chương trình rất rõ ràng, như lúc nào ca múa, lúc nào uống rượu nói chuyện phiếm, lúc nào là dâng tặng lễ vật.

    Đa số lễ vật của tân khách, sau khi vào cửa đã có người tiếp thu, ghi chép, dâng tặng lễ vật là một quy củ của yến hội, chủ nhân cũng sẽ đáp lễ, hiển lộ thân phận cùng khí độ của chủ nhân.

    - Nam Hải hải quân Đại tướng quân Lạc Hồng Đồ phái người dâng lên hạ lễ, một chỉ Yêu Vượn đạt tới Yêu Tướng, nó đã phát bổn mạng lời thề thuần phục Vũ Thân Vương.

    Lạc Hồng Đồ trấn thủ toàn bộ Nam Hải, đúng là Thống soái hải quân tối cao nhất trên danh nghĩa của Nam Hải, tuy hắn chưa hẳn có thể thật sự khống chế.

    Nhưng hiện tại hắn đầu phục Vũ Thân Vương, về sau sẽ rất khó nói.

    Hắn tự nhiên không thể tự mình đến, chỉ là phái thủ hạ tới.

    Một Hắc Sắc Cự Viên cao gần hai mét, trong mắt mang theo hung quang, đi theo người tiến vào trong đại điện.

    - Yêu thú cấp Yêu Tướng bậc, bị đánh bại đến phát bổn mạng lời thề thuần phục, cái kia chẳng khác nào nhiều thêm một Thoát Tục kỳ, hơn nữa vĩnh viễn sẽ không phản bội.

    - Cũng là bởi vì có ý nghĩa như vậy, lễ vật này mới đủ quý trọng.

    - Yêu Tướng, hàng phục Yêu Tướng làm lễ vật dâng tặng, thủ bút cũng khá lớn.

    - Lúc trước chỉ là mệnh lệnh cho hải quân hiệp trợ cho mười vạn đại quân Vũ Thân Vương, không nghĩ tới hôm nay Lạc Hồng Đồ đại tướng quân đã hoàn toàn đầu phục Vũ Thân Vương.

    - Phần lễ vật này đủ nặng, ý nghĩa càng lớn, quyền thế bây giờ của Vũ Thân Vương cũng lớn.

    Một chỉ Yêu Vượn đạt tới Yêu Tướng, cái kia chính là tồn tại Thoát Tục kỳ, Thoát Tục kỳ tuyệt đối là vũ lực đỉnh phong nhất trong thế tục.

    Nếu như có thể đạt tới đỉnh phong như bọn người Trình Tiếu Thiên, có thể để cho một gia tộc phồn vinh trăm năm, nếu như không có gia tộc, thì có thể làm Lão tổ một phương, khai tông lập phái.

    Đánh giết Yêu thú thì dễ dàng, muốn hàng phục nó rất khó, Yêu thú càng cường đại càng khó, huống chi là Yêu thú cấp bậc Yêu Tướng.

    - Khách Sơn Hắc Viên Vương, bái kiến Vũ Thân Vương, thề từ nay về sau đi theo Vũ Thân Vương, nghe theo mệnh lệnh của Vũ Thân Vương, chỉ cần Hắc Viên Vương còn sống, lời thề vĩnh viễn không thay đổi.

    Thanh âm Hắc Viên Vương vô cùng trầm thấp, cúi đầu quỳ trên mặt đất, tuy ttrong ngữ khí của hắn có thể cảm nhận được một cổ oán khí nồng đậm, nhưng giờ phút này lại thật sự quy phục.

    Tất cả mọi người biết rõ, chỉ cần Yêu thú phát qua lời thề sẽ không ruồng bỏ, về phần nó có oán khí như thế nào, cũng đã không trọng yếu.

    - Thật sự quỳ xuống, thật sự quỳ xuống.

    - Thật lợi hại, ta chỉ cần một Yêu Thú cấp chín cũng không có a.

    - Ngươi đừng có nằm mộng, Yêu thú cấp chín là ngang với ngươi rồi đó.

    Bất quá nói thật, này nếu là thật theo Vũ Thân Vương, ngày sau Vũ Thân Vương ban thưởng một Yêu Tu làm tọa kỵ, đó cũng đủ uy phong.

    - Yêu Tướng cảnh giới Hắc Viên Vương a, thực lực của Vũ Thân Vương sẽ gia tăng không ít.

    - Chiêu thức ấy thật đẹp, ngay cả Hắc Viên Vương cũng thần phục, điều này nói rõ cái gì.

    Chứng kiến Yêu Tướng tự xưng Khách Sơn Hắc Viên Vương này thật sự quỳ xuống, người chung quanh phát ra từng đợt sợ hãi thán phục, mà ngay cả những người ở ngoại điện cũng đứng lên nhìn vào.

    Có một chút càng cảm thán, bởi vì nếu có thể đạt được một Yêu thú là tọa kỵ, kia là một việc rất có mặt mũi.

    Lúc này, không biết ai nhắc tới lúc trước thời điểm Trình Cung quét ngang Vân Đan Tông, đã từng dẫn theo hai Bạch Hùng đạt tới Yêu tu đỉnh phong.

    Chương 227: Lễ vật của đại thiếu

    - Trình Cung có Yêu tu Bạch Hùng, Vũ Thân Vương liền làm một Hắc Viên Vương cảnh giớiTướng, chậc chậc, lợi hại, thật sự lợi hại.

    - Quả nhiên là thi đấu ở giữa đại nhân vật, vô thanh vô tức, xem ra thi đấu này căn bản không cần tiến hành, nhìn trận thế của Vũ Thân Vương là biết.

    - Hai Bạch Hùng kia rất lợi hại, lúc ấy ta có ở Vân Đan Tông, kia không phải Yêu tu bình thường đơn giản như vậy.

    - Chê cười, Yêu tu có lợi hại bao nhiêu cũng không có thể là đối thủ của Yêu Tướng a, hơn nữa Hắc Viên Vương này còn gọi Viên Vương, hiển nhiên không phải Yêu Tướng bình thường.

    Ngươi thấy một Siêu Phàm kỳ dù ngưu bức, còn có thể đánh thắng Thoát Tục kỳ sao.

    ...

    Lễ vật này quá mức khiếp sợ, người chung quanh nhịn không được nghị luận lên.

    Trình Cung cũng đều nghe vào trong tai, hắn cũng không có đi để ý những chuyện này, chỉ là ánh mắt nhìn lướt qua Hắc Viên Vương ở đằng kia, oán khí cùng mùi máu tanh trên người Hắc Viên Vương này nặng nề, hơn nữa còn có một cảm giác không phải Yêu thú bình thường trong Yêu Thú Sâm Lâm.

    - Tâm ý Đại tướng quân bản vương tâm lĩnh, bản vương vừa vặn có một thanh hạ phẩm Linh Khí, nay lấy nó đáp lễ cho Lạc đại tướng quân.

    Đang lúc mọi người nghị luận, thanh âm Vũ Thân Vương lập tức đè xuống hết thảy.

    Linh khí, đáp lễ là Linh khí.

    - Oanh...

    - Ta không nghe lầm chứ, Vũ Thân Vương nói là Linh khí, hắn đáp lễ dĩ nhiên là Linh khí.

    - Quá khoa trương đi, lần đầu tiên nghe nói có người đáp lễ là Linh khí.

    Dâng tặng lễ vật kinh người, nhưng phần đáp lễ này càng thêm kinh người.

    Trình Cung chính uống một ngụm rượu, rượu hẳn là rượu hải ngoại, nhưng cũng chỉ có thể nói là bình thường.

    Dù sao đối với hắn mà nói, rượu bình thường cùng nước không có gì khác nhau, mà loại trường hợp này Vũ Thân Vương tự nhiên không có khả năng chuẩn bị rượu để cho bọn họ uống đến đã ghiền, bởi vì Siêu Phàm kỳ uống rượu đến đã ghiền, người ở chỗ này hơn chín thành sẽ trực tiếp trục xuất ra ngoài.

    Hạ phẩm Linh khí, thứ tốt a, xem ra Vũ Thân Vương này ở hải ngoại kiếm không ít thứ tốt ah.

    Chỉ là không biết hạ phẩm Linh khí này có phải là của mình hay không, Trình Cung nghĩ nghĩ, hẳn không phải là của mình năm đó.

    Đến hậu kỳ, tuy mình lưu rất nhiều vật, nhưng mà hạ phẩm Linh khí thì năm đó mình không có lưu, vũ khí mình lưu lại đều là một ít Đạo khí cường đại.

    Rất tốt, ngươi càng giàu có, bản đại thiếu thu hoạch càng lớn.

    - Âu Dương Ngọc Bảo dâng tặng lễ vật, tác phẩm nổi tiếng của đệ nhất họa sĩ Vân Trung Sơn Nhân trăm năm trước của Lam Vân Đế Quốc, Tứ Quý Đồ.

    - Thuộc hạ mượn Tứ Quý Đồ này, chúc Vũ Thân Vương thuận buồm xuôi gió.

    Âu Dương Ngọc Bảo ở trước mặt nhiều người như vậy, tâm tình cũng vô cùng kích động.

    Dù sao trước kia chỉ là một tài tử bình thường, hôm nay vậy mà đã đến loại địa phương này dâng tặng lễ vật cho Vũ Thân Vương, này là vinh quang bực nào.

    - Tứ Quý Đồ vậy mà ở trong tay Âu Dương Ngọc Bảo, hình như lúc xưa bị một người thần bí dùng ba ngàn vạn lượng bạc mua đi, hiện tại nghe nói giá cả lại tăng lên rất nhiều.

    - Hơn nữa Vân Trung Sơn Nhân mờ ảo vô định, họa tác không có bất kỳ khí tức thế tục, mặc dù cái này không có biện pháp so cùng Hắc Viên Vương, nhưng coi như là vật phong nhã.

    - Đúng vậy, xem ra Âu Dương Ngọc Bảo này về sau sẽ thăng chức rất nhanh.

    ...

    - Rất tốt, bản vương chưa bao giờ bạc đãi người thiệt tình đi theo bản vương.

    Thành thủ La Phù Thành còn trống, bản Thân Vương đã đề cử với Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng đã đồng ý cho ngươi đi đảm nhiệm.

    Bản vương phái Trần Hải, Trần Kình dẫn theo mười tên Phạt Mạch kỳ, cùng trăm tên Tẩy Tủy kỳ giúp ngươi tiền nhiệm.

    Vũ Thân Vương đang ở địa vị cao, hết thảy đều đang trong khống chế, lần nữa ban thưởng.

    Hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình đang ở hai bên, nghe thấy để cho bọn họ đi theo Âu Dương Ngọc Bảo, sắc mặt hai huynh đệ biến đổi.

    Bởi vì lúc trước bọn hắn cũng không biết chuyện này, chẳng lẽ là bởi vì liên tiếp hai lần phạm sai lầm, Vũ Thân Vương đã bỏ bọn họ.

    Mà người chung quanh nghe được đều trợn mắt hốc mồm, tuy không có biện pháp so sánh cùng hạ phẩm Linh khí.

    Nhưng mà đối với một bức họa như Tứ Quý Đồ mà nói, loại đáp lễ này cũng quý trọng gấp trăm lần, thành thủ La Phù Thành là quan tứ phẩm, hơn nữa còn là đại thành, tuyệt đối là có thực quyền.

    Quan trọng nhất là, còn có hai gã Siêu Phàm kỳ cùng mười Phạt Mạch kỳ đi theo, có đội hình này đi theo, cho dù một cái phế vật cũng có thể trấn trụ tràng diện.

    - Tạ Vũ Thân Vương, Âu Dương Ngọc Bảo máu chảy đầu rơi, cũng quyết hiệu trung với Vũ Thân Vương.

    Âu Dương Ngọc Bảo kích động quỳ xuống, nặng nề dập đầu tạ ơn.

    Quan tứ phẩm chính thức a, thành thủ, trực tiếp khống chế một thành thị, quản lý tất cả thủ vệ.

    Giờ phút này, Trình Lam một mực không có lên tiếng, thời điểm Vũ Thân Vương nói ra câu bản vương chưa bao giờ bạc đãi người thiệt tình đi theo bản vương, lòng của hắn đang kịch liệt nhảy lên.

    Thấy Âu Dương Ngọc Bảo tạ ơn, trong mắt Trình Lam rốt cục làm ra một quyết định.

    Chu Dật Phàm ngồi ở bên cạnh hắn tựa hồ phát giác được cái gì, mãnh liệt quay đầu, chỉ thấy Trình Lam đột nhiên đứng dậy.

    - Trình Lam chúc vương gia bay xa vạn dặm, Long Phi cửu thiên, hôm nay Vương gia mở đại tiệc, Trình Lam bêu xấu.

    Kỳ thật Vũ Thân Vương đã an bài danh sách tặng lễ, Trình Lam này là đột nhiên đứng lên.

    Thái giám kia nhìn thấy, đưa tay muốn quát bảo hắn ngưng lại, nhưng lại thấy Vũ Thân Vương cười cười ngăn trở hắn.

    - Bành!

    Trong không gian giới chỉ của Trình Lam, lúc ấy hắn tốn hao bảy ngàn vạn lượng hoàng kim mua Linh Đài Thánh Mặc, số mực còn lại trực tiếp nổ tung, khi mực đang rơi xuống, hai tay của Trình Lam huy động đưa mực về những nơi bất đồng.

    Đồng thời hắn thoăn thoắt, thân thể lập tức xuất hiện ở nhiều địa phương khác nhau, trên đại điện chớp mắt xuất hiện mười mấy tàn ảnh.

    Mà những nước mực kia thời gian dần trôi qua trở thành một bức tranh vẽ, trực tiếp hiện lên trên mặt đất đại điện.

    Không đến một lát, đợi mọi người thấy những tàn ảnh kia dần dần biến mất, trên mặt đất đã xuất hiện một mảnh rừng rậm rộng lớn, phía trên có vô số loài chim bay lượn.

    - Bách Điểu Triêu Phượng Đồ, hạ lễ chúc mừng Đại tiệc của vương gia.

    Sau đó, Trình Lam nặng nề quỳ xuống, bút trong tay hắn chỉ là bút bình thường, sau khi hắn vẽ xong lập tức vỡ vụn.

    Hắn muốn tăng lực lượng lên, hắn muốn thả sức kiêu ngạo, Trình gia không có thể làm cho mình tăng lực lượng lên, vậy mình liền thật sự đầu nhập vào Vũ Thân Vương.

    Đối với Trình Lam, Trình Cung cũng không có quá nhiều cảm giác, nếu hắn gây chuyện với mình, Trình Cung tự nhiên sẽ thu thập hắn, nhưng hắn không gây chuyện cùng mình, Trình Cung cũng sẽ không đi để ý tới hắn.

    Hôm nay nhìn thấy hắn như thế, trong nội tâm Trình Cung âm thầm thở dài, nếu như gia gia ở đây, thấy Trình Lam như thế nhất định sẽ tức giận muốn giết hắn.

    - Ha ha...

    Vũ Thân Vương một mực ngồi trên vương tọa cười to đứng dậy:

    - Tốt, rất tốt, bức Bách Điểu Triêu Phượng Đồ này bản vương rất thích, bản vương đã từng nói qua, bản vương chưa bao giờ bạc đãi người thiệt tình đi theo bản vương.

    Nơi này có một tác phẩm của Họa Thánh Bà La Đa Châu, vẽ chính là cảnh nhân dân Bà La Đa Châu quỳ lạy bọn hắn, dùng cảnh giới của ngươi mới có thể cảm thụ được, xem một chút đi.

    Vũ Thân Vương nói xong, một bức tranh đã bay đến trước người Trình Lam, Trình Lam từ từ mở ra.

    Vừa mới mở ra, tất cả mọi người cảm giác được có một tia hào quang, liền có một xúc động muốn quỳ lạy, mà ở bên trong tia sáng này, những người khác căn bản không thấy rõ bức hoạ vẽ gì.

    Dùng họa nhập Thánh, ngưng tụ nguyên khí, thiên địa pháp quy, lực lượng, quy tắc thiên địa ở trong đó.

    Người vẽ bức họa này, lực lượng chỉ sợ không kém hơn tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông bao nhiêu, thậm chí mạnh hơn một ít, Vũ Thân Vương này ở đâu đạt được bức họa này.

    Tuy Trình Cung không có biện pháp tra ra tình huống bên cạnh, thậm chí ở bên trong tia sáng này, tinh thần lực của hắn cũng không dám quá tùy ý phóng thích, dù sao càng dễ bạo lộ thực lực chân thật của mình.

    Vốn lấy kiến thức của hắn, có thể rất dễ dàng biết chuyện gì xảy ra.

    Phía trên bức họa này, giống như Trình Cung vẽ Sơn Hà Đồ, chỉ là lực lượng của Trình Cung quá yếu, không có biện pháp vẽ ra chân ý chính thức của Sơn Hà Đồ, nhưng mà cũng có thể dung hợp một tia lực lượng đặc biệt ở trong đó.

    Người này dung hợp quy tắc, thiên địa pháp quy hiển nhiên không bằng Sơn Hà Đồ mà Trình Cung vẽ, nhưng lực lượng của hắn lại không phải Trình Cung bây giờ có thể so sánh, cho nên uy lực của bức tranh này vẫn là rất kinh người.

    - Vèo!

    Gần kề trong nháy mắt, bức họa kia lập tức hóa thành hào quang, trực tiếp chui vào trong thân thể Trình Lam.

    - Tạ vương gia, ta rốt cuộc hiểu rõ.

    Trình Lam hưng phấn nhảy lên, khoát tay, vết thương trên tay hắn trước kia nhao nhao vỡ tan, máu lập tức phún ra.

    Đưa tay trong lúc đó, Trình Lam trực tiếp dùng máu tươi của chính mình, lập tức vẽ thêm vài nét vào bức Bách Điểu Triêu Phượng Đồ trên mặt đất.

    Nếu như nói vừa rồi mọi người thấy bức họa trên mặt đất trông rất sống động, như vậy giờ phút này liền có một loại rất sống động, thậm chí bởi vì có lực lượng của Trình Lam ẩn chứa trong đó, sinh ra ảo giác, nghe được thanh âm bách điểu tề minh.

    Cảnh giới hội họa của hắn, lập tức tăng lên không phải một hai cấp độ, mà trước kia Trình Lam đã phục dụng đan dược Vũ Thân Vương ban thưởng, lực lượng thân thể tăng cường, giờ phút này có chỗ cảm ngộ, lực lượng ở thời khắc này vậy mà đột phá Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, trực tiếp đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba.

    Từ giờ khắc này, Trình Lam biết mình sẽ thật sự được Vũ Thân Vương trọng dụng, bởi vì rốt cục hắn đã buông tôn nghiêm, buông hết thảy triệt để quỳ xuống.

    Trên mặt Âu Dương Ngọc Bảo mang theo dáng tươi cười, nhưng trong mắt lại lộ ra thần sắc khó chịu, ngươi không phải tự cho mình là đúng, rất cao ngạo đấy ư, hôm nay đây là thế nào.

    - Quá khoa trương đi, vừa rồi đó là cái gì?

    - Không biết, vậy mà có thể làm cho lực lượng tăng lên, hơn nữa về sau Trình Lam dùng máu vẽ thêm vài nét bút, bức tranh kia lúc này có cảm giác như dung nhập thành một thể với đại điện này.

    - Quá đồ sộ, vậy mà lực lượng của Trình Lam còn có thể tăng lên, Vũ Thân Vương đến cùng cho hắn cái gì.

    - Việc hôm nay so với ngày đó Trình Cung náo Vân Đan Tông không chênh lệch chút nào, ngày đó Trình Cung đối chiến cùng Tô Liệt, mượn Hỏa Diễm Lao Lung của Địa Hỏa Viêm Mạch tăng thực lực lên, hôm nay Vũ Thân Vương cho Trình Lam một bức họa để hắn tăng lực lượng lên.

    - Lợi hại, vẫn là Vũ Thân Vương lợi hại, này không phải nói rõ Vũ Thân Vương áp Trình Cung một đầu sao?

    ...

    - Còn có ai nữa hay không, nếu các ngươi đùa nghịch đủ rồi thì tránh hết qua một bên đi.

    Vũ Thân Vương là nhân vật nào, yến hội long trọng như vậy mà các ngươi đem đến chút lễ vật quèn đó, cũng không biết xấu hổ lấy ra gặp người.

    Một Yêu Vượn toàn thân oán khí, hai cái còn lại thì càng keo kiệt, một tên thì lấy một bức họa, còn một tên thì vẽ một bức cho Vũ Thân Vương, cho rằng này là tiểu hài tử gặp gia gia sao.

    Hôm nay cho các ngươi nhìn hạ lễ của bản đại thiếu mang đến, cho các ngươi biết rõ cái gì gọi là biểu đạt thành ý.

    Nhưng vào lúc này, thanh âm Trình Cung vang vọng đại điện, người bên trong nội điện cùng ngoài điện đều nhìn về phía hắn.

    Kỳ thật tất cả mọi người vẫn luôn nghĩ đến, bên trong hòm sắt cực lớn kia của Trình Cung đến cùng là cái gì?

    Chương 228: Ai còn cười được

    Bởi vì chiếc rương cực lớn kia thật sự quá làm cho người chú mục, chỉ cần ngươi vào trong đại điện, sẽ không tự chủ được bị cái rương cực lớn kia hấp dẫn ánh mắt.

    Mỗi lần dâng tặng lễ vật xong, tất cả mọi người đều suy nghĩ, lễ vật kia của Trình đại thiếu đến cùng là cái gì?

    Thậm chí có người đang nghĩ, Trình đại thiếu sẽ không hảo tâm như vậy chứ, thật sự đưa một phần đại lễ cho Vũ Thân Vương, nếu vậy sao vừa rồi hắn lại làm loạn.

    Số lượng người nghĩ chuyện này cũng không ít, chuyện người khác tuyệt đối không dám làm, chuyện không thể nào, cũng có thể phát sinh ở trên người Trình đại thiếu.

    Rốt cuộc đã tới, nhìn xem Trình đại thiếu này đến cùng sẽ dâng tặng một phần đại lễ kinh người gì.

    Trình Lam vừa mới đột phá, mặc dù hắn cũng đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, nhưng hiện tại hắn vẫn là rất rõ ràng, mình tuyệt đối không phải đối thủ của Trình Cung, ít nhất cá khôi lỗi sau lưng Trình Cung kia có thể đơn giản đánh bay mình ra ngoài.

    Hơn nữa Vũ Thân Vương mở đại tiệc mời khách, Trình Cung có thể hung hăng càng quấy, hắn lại không thể, thực tế hiện tại hắn đã quỳ gối thần phục Vũ Thân Vương, càng thêm không thể xằng bậy.

    Trình Lam cũng không nói cái gì, trực tiếp lui về chỗ ngồi của mình, nhắm mắt cảm thụ lực lượng ẩn chứa trong hào quang vừa rồi tiến vào trong cơ thể mình.

    - Các ngươi đều rất chờ mong a, ha ha, vậy để cho các ngươi nhìn lễ vật bản đại thiếu mang đến.

    Thanh âm của Trình Cung còn cao hơn cả Vũ Thân Vương vừa mới nói, quan trọng nhất là không coi tất cả những người ở đây vào mắt, không có bất kỳ áp chế, không có bất kỳ ai khắc chế, như cũ là nói chuyện bình thường không kiêng nể gì cả, thanh âm hung hăng càn quấy vô cùng.

    Thấy đã đến lúc mình xuất tràng, tinh thần lực của Trình Cung khẽ động, lão Mã trực tiếp đem rương sắt cực lớn cao mười mấy thước ném ra ngoài.

    Vừa rồi rương sắc cực lớn cao hơn mười thước này được lão Mã giơ lên cao, cũng chỉ có thời điểm ở cửa lão Mã văng ra một lần, nhưng sau đó liền tiếp được, ngoại trừ hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình ra, những người khác tuyệt đối không có nghĩ đến cái rương hòm này sẽ nặng như vậy.

    - Đến...

    Giống như là địa chấn, toàn bộ đại điện đều lay động kịch liệt, bàn ghế bên trong nội điện cơ bản đều bị chấn nhảy dựng lên, đồ ăn bên trên càng tung tóe rơi vãi.

    Bên ngoài cũng không tốt hơn bao nhiêu, có chút quan văn thân thể yếu nhược, thậm chí không tự chủ bị chấn ngã nghiêng, này so với động đất còn khoa trương hơn.

    - Đã xảy ra chuyện gì?

    Cái gì mà nặng như vậy a, cho dù toàn bộ đều là đá tảng cũng không có thể khoa trương như thế ah.

    - Mau nhìn, đại điện hoàn toàn bị đập xuống.

    - Bức họa mới vừa rồi, toàn bộ bị hủy diệt rồi.

    Động tĩnh lần này tuyệt đối rung động, nửa cái Vũ Thân Vương phủ lắc lư đi theo không nói, nếu không phải đại điện rắn chắc cũng có thể sụp đổ, về phần tiệc rượu bên trong nội điện cùng bên ngoài ngoại điện xem như triệt để hủy diệt, trên đất bừa bộn một đống, nhưng giờ phút này mọi người đã không ai quan tâm vấn đề tiệc rượu, tất cả mọi người nhìn xem bên trong hòm sắt cực lớn kia là gì.

    Mà địa phương hòm sắt rơi vào, đúng là bên trên bức Bách Điểu Triêu Phượng Đồ mà Trình Lam vẽ vừa rồi, triệt để hủy diệt bức họa kia, mặt đất trực tiếp lõm xuống dưới.

    - Vèo!

    Ngón tay Trình Cung nhẹ nhàng bắn ra, hai thanh phi đao nho nhỏ bay ra, kỳ thật tầng ngoài hòm sắt bất quá là một tầng sắt lá mà thôi, ở dưới phi đao sắc bén của Trình Cung lập tức bị cắt hoàn toàn, giống như thùng giấy bị xé tung, đồ vật bên trong lập tức xuất hiện.

    Ánh mặt trời chiếu xuống, lập tức tất cả mọi người đều nhắm mắt lại, quá chói mắt, kim quang chói mắt, tuy mọi người híp mắt lại nhưng vẫn có thể nhìn thấy đồ vật kia, kia dĩ nhiên là một pho tượng khổng lồ cao tới hơn mười thước, hoàn toàn màu vàng.

    Một pho tượng khổng lồ đứng chắp tay, quan trọng nhất là, pho tượng khổng lồ mười mấy thước này vậy mà hoàn toàn là kim quang lóng lánh, vàng, chẳng lẽ pho tượng khổng lồ này là dùng vàng chế tạo, dùng sức nặng vừa rồi kia mà nói, này cần phải có bao nhiêu vàng, mới có thể đúc ra pho tượng này.

    - Không, cho dù là vàng ròng cũng không có nặng như vậy, hơn nữa quang mang do ánh mặt trời phản xạ ra rất lạ, ai...

    Kim sư huynh cùng Hắc bào nhân một mực ngồi ở dưới Vũ Thân Vương, đồng thời chú ý tới pho tượng này.

    - Pho tượng kia đúng là...?

    Vũ Thân Vương cũng cả kinh, pho tượng kia hắn từng bái kiến qua.

    - Đều thấy rõ chưa, nhìn kỹ, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng đây là hàng mỹ nghệ, này là vàng chân chân chính chính.

    Không chỉ là vàng, mà còn là vàng trải qua hỏa diễm đặc thù rèn luyện, có thấy kim quang do ánh mặt trời chiếu xuống rất chói mắt hay không, đây là bởi vì tạp chất bên trong hoàn toàn bị chiết xuất, độ tinh khiết so với vàng bình thường trên thị trường cao hơn nghìn lần.

    Đây là bản đại thiếu dùng ba ngàn vạn lượng hoàng kim tạo nên, chính các ngươi đi cân đo sức nặng của lễ vật này đi.

    Trình Cung vô cùng lớn lối nói:

    - Hiện tại các ngươi biết rõ cái gì gọi là trò hay ở phía sau chưa, biết rõ cái gì gọi là chân tâm thật ý chưa, biết vàng thật không sợ lửa chưa, pho tượng này của ta coi như là rơi vào trong nham thạch Địa Hỏa cũng sẽ không hòa tan, cứ bình ổn như vậy, cứ cứng rắn như vậy, xưa nay chưa từng có ai có lễ vật như ta.

    Tốt rồi, hiện tại các ngươi có thể sợ hãi thán phục, có thể hoan hô, có thể kêu to.

    Thời gian dần trôi qua, mọi người hơi chút thích ứng một ít, cũng nhìn rõ ràng pho tượng cực lớn này, hào quang bên trên vàng xác thực không giống vàng bình thường.

    Nếu quả thật như Trình Cung nói, ba ngàn vạn lượng hoàng kim, cũng chỉ là làm ra một pho tượng.

    Ba ngàn vạn lượng hoàng kim, quốc khố một năm thu nhập cũng không bằng a, đây cũng quá phá sản đi.

    - Thật là hoàng kim, đây cũng quá điên cuồng đi.

    - Ân, Ân, vừa rồi ta đã nghĩ một cái từ để hình dung, ngươi nói quá đúng.

    - Hắn cho rằng đây là yến hội gì, chỉ có sinh nhật tài chủ, yến hội của tổ chức to lớn mới có thể thu vàng bạc châu báu, yến hội đây chính là của Vũ Thân Vương tổ chức.

    - Cho dù ba ngàn vạn lượng hoàng kim thì như thế nào, quả thực giống như con nhà giàu chơi nỗi, đồ bỏ đi.

    - Ai, Trình đại thiếu tổng có thể làm ra một ít sự tình làm cho người ta không phản bác được, ngươi xem chính hắn cònđắc ý ở đằng kia.

    Mọi người đều đang nghị luận, cả đám đều cảm giác hành vi của Trình Cung quá điên khùng, người chung quanh nói có nhỏ giọng nghị luận, cũng có một chút lực lượng cao cùng có quan hệ truyền âm nói chuyện phiếm.

    Nhưng ở trong lòng, tất cả mọi người nhìn pho tượng hoàng kim cực lớn này, trong nội tâm đều có một ý nghĩ, mịa nó, này là của mình thì tốt biết mấy.

    Ba ngàn vạn lượng hoàng kim a, cả đời làm gì cũng kiếm không ra, cho dù muốn tài bồi ra mấy cái Siêu Phàm kỳ cũng không phải là không được, lại còn có thể hưởng thụ cả đời.

    Trình Cung này có ý gì đây, vậy mà đưa phần đại lễ này, chẳng lẽ sau lưng hung hăng càn quấy của hắn, là muốn hoà giải cùng Vũ Thân Vương hay sao?

    Tuy trong miệng nói lễ vật này của Trình Cung có bao nhiêu điên khùng, nhưng trong nội tâm lại vô cùng hâm mộ, ba ngàn vạn lượng hoàng kim, cắt ngang hai cái đùi cũng đáng giá.

    Ba ngàn vạn lượng hoàng kim a, là vàng thật a, ai có được đều có thể vinh hoa phú quý.

    Nếu nó là của mình thì tốt biết mấy, đây là tiếng lòng của vô số người, đáng tiếc đây không phải của bọn hắn, cho nên bọn hắn mới dối lòng nói điên khùng, quả thực là nhà giàu mới nổi, hành vi thổ tài chủ.

    Bọn hắn nói thì mặc bọn hắn, Trình Cung căn bản không để ý tới, lão tử có tiền, lão tử ngưu bức, lão tử là lấy tiền nện, ai dám nói không phục, có năng lực ngươi đứng ra bỏ ba ngàn vạn thử xem.

    Nếu không có thì đừng nói, Trình Cung hung hăng càn quấy, ánh mắt bá đạo đảo qua toàn trường, nguyên vốn cả phòng đang nói nhỏ cũng không dám có thanh âm ra ngoài, chỉ có một chút còn có thể vụng trộm truyền âm âm thầm nói chuyện.

    Nhưng mà pho tượng kia ở trong mắt một ít người lại trở nên bất đồng, bởi vì Trình Cung nói rèn luyện, độ tinh khiết cao cũng không phải giả dối, hắn là dùng Tử Diễm Chân Hỏa trực tiếp tôi luyện thành, cho dù nguyên khí bình thường muốn đơn giản hủy diệt pho tượng cũng rất khó.

    Chính thức làm cho Vũ Thân Vương động dung đứng dậy, cả buổi không nói được chính là, pho tượng kia chính là đệ nhất Vũ Thân Vương mà Thái tổ khai quốc Lam Vân Đế Quốc gia phong.

    Bởi vì trong hoàng cung có ghi lại cùng bức họa, Vũ Thân Vương cố ý nhìn qua, tuyệt đối đúng vậy, say mê hấp dẫn, khí độ không sai chút nào.

    Hơn nữa, nhìn pho tượng này, lại làm cho Vũ Thân Vương giống như có điều ngộ ra, giống như có thể ẩn ẩn cảm nhận được một ít gì đó, đây mới là Vũ Thân Vương ngạc nhiên nhất.

    - Tốt, phần đại lễ này bản vương thu, tâm ý Trình đại thiếu bản vương ghi nhận.

    Vũ Thân Vương nói xong, trực tiếp khoát tay.

    Ba ngàn vạn lượng hoàng kim đúc thành pho tượng, vừa rồi lão Mã văng ra có thể nện Trần Hải, Trần Kình bị thương, vậy mà trực tiếp bị Vũ Thân Vương nhiếp cầm lên, nháy mắt sau đó trực tiếp biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

    Pho tượng cực lớn này bị Vũ Thân Vương thu lại, tất cả mọi người cảm giác ánh sáng trước mắt tối sầm lại.

    Đồ vật bản đại thiếu cũng không dễ thu như vậy, Trình Cung nhìn Vũ Thân Vương:

    - Lễ vật có thu hay không không có vấn đề, nhưng vừa rồi bọn hắn tùy tiện lấy ra mấy bức họa không đáng tiền, hoặc là tự mình phun chút huyết, hay hoặc mang một con vượn đen thui tới đều có tạ lễ.

    Kỳ thật bản đại thiếu cũng không quan tâm chút đáp lễ của ngươi, ai cũng biết hiện tại bản đại thiếu có rất nhiều tiền, nhưng nói như thế nào ta cũng là nhân vật có mặt mũi của Vân Ca Thành, muốn đúng là mặt mũi.

    Ngươi nói hôm nay ta tiễn đưa lễ vật cho ngươi, ngươi có phải cũng nên đáp lễ hay không, nếu không không chỉ là ta mất mặt, ngay cả Vũ Thân Vương ngươi cũng mất mặt phải không.

    - Bà mẹ nó, này là người nào a, có xấu hổ hay không a, nào có tự mình chủ động yêu cầu đáp lễ.

    - Đúng vậy a, đáp lễ đều là sự tình chủ nhân an bài, nào có người chủ động nói muốn.

    - Này cũng quá... quá vô sỉ đi à nha.

    - Ngưu, con mẹ nó quá ngưu bức.

    - Hôm nay xem như thêm kiến thức, lần thứ nhất nhìn thấy có người chủ động yêu cầu đáp lễ, người ta đáp lễ là một loại lễ nghi yến hội từ thượng cổ truyền thừa xuống, chỉ có chủ nhân chuẩn bị đáp lễ, coi là tỏ một loại thái độ.

    Nếu như tặng lễ liền yêu cầu đáp lễ, cái kia không phải là trao đổi sao.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, có không ít người nhịn không được muốn cười, cũng không ít người liếc tròng mắt, có chút nhìn không được nhìn Vũ Thân Vương.

    Này là chuyện gì a, thậm chí có người chủ động yêu cầu đáp lễ.

    - Ah!

    Vũ Thân Vương đứng dậy chắp tay nhìn Trình Cung:

    - Ngươi cùng bản vương đáp lễ cho ngươi cái gì, có cần bản vương cho ngươi bốn ngàn vạn lượng hoàng kim với tư cách đáp lễ hay không.

    - PHỐC...

    Hừ...

    - A có thể...

    - Ha ha...

    Vương gia nói quá trêu chọc rồi...

    Phía dưới lập tức tiếng cười một mảnh, vừa mới bắt đầu còn nghẹn lấy cười, nhưng không biết ai cười ra tiếng trước, lập tức cười cả một mảnh.

    Trên thực tế, cái cười này bọn hắn nhẫn nhịn đã lâu, giờ phút này rốt cục có thể mượn cơ hội cười ra tiếng.

    - Tùy tiện.

    Bộ dạng Trình Cung như không sao cả, trong tay không biết lúc nào nhiều ra cùng cây tăm, nhẹ nhàng xỉu răng:

    - Đây là sự tình của Vũ Thân Vương ngươi, ta không xen vào, bất quá chính ngươi phải nghĩ kỹ, đồ vật rách nát của bọn hắn ngươi đều cho có đáp lễ cao, ta đây rất có thành ý, phân lượng như vậy, sao ngươi không biết xấu hổ đáp lễ như vậy.

    Ta nghe nói bình thường đáp lễ ít nhất cũng phải quý trọng vài lần mới được, nếu như Vũ Thân Vương ngươi trả về hoàng kim tương đối khá mà nói, ta cũng không còn ý kiến, chín ngàn vạn hay mười ngàn vạn thì tùy tiện, ta không sao cả.

    Chín ngàn vạn hay mười ngàn vạn, này cũng không phải là tiền đồng, cũng không phải bạc, mà là hoàng kim a.

    Coi như là Vũ Thân Vương có thể lấy ra được, hắn cũng sẽ không dễ dàng lấy ra, này sẽ làm cho hắn cũng cảm giác được thịt đau.

    Coi lão tử là nhà giàu mới nổi, thổ tài chủ đúng không, cười a, các ngươi cười đi, xem các ngươi còn có thể bật cười được nữa hay không, chơi không chết ngươi mới lạ.

    Đúng như trong nội tâm Trình Cung đang suy nghĩ, lần này tất cả mọi người cười không được.

    Chương 229: Ai là đồ ngốc?

    Nếu như Vũ Thân Vương thật sự đáp lễ như Trình Cung mà nói, cái kia Trình Cung đã có thể kiếm lợi lớn, ít nhất sáu ngàn vạn thậm chí bảy ngàn vạn lượng hoàng kim, đây là cái khái niệm gì.

    Nếu như chỉ tạc một bức tượng sau đó có thể lợi nhuận nhiều như vậy, đừng nói bị cười cho là thổ tài chủ, nhà giàu mới nổi, cho dù bị nói cái gì cũng không sao cả.

    Bà mẹ nó, nói như vậy Trình Cung này tới đâu phải là tặng lễ, đây là hắn tới kiếm tiền, duy nhất phải có đúng là da mặt phải dày một ít, gan lớn một ít, những cái này hình như đều không phải là vấn đề đối với hắn.

    Giờ khắc này mọi người thật sự cười không nổi.

    - Không có việc gì, cũng đừng làm khó dễ, nếu như cảm giác chín ngàn vạn hoặc là mười ngàn vạn lượng hoàng kim quá nhiều, ngươi bỏ không nổi mà nói, vậy thì bỏ ra Giao Long Đan ngàn năm, Cửu Thiên Băng Tinh Thạch, Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, hay một chút gì đó tương đương đều được.

    Ta cũng không có thiếu tiền, đi ra lăn lộn cũng cần phải có mặt mũi, mọi người nói có đúng hay không?

    Thời điểm Vũ Thân Vương thoáng do dự, Trình Cung lần nữa nói chuyện, còn hướng về phía mọi người hỏi thăm.

    Giờ phút này mọi người bên trong nội điện cùng bên ngoài ngoại điện đều rất là im lặng, đi ra lăn lộn, mịa nó, hắn còn không biết xấu hổ nói ra những lời này.

    Ai đi ra lăn lộn với ngươi, ngồi ở đây không phải Vương gia cũng là Công hầu Tước gia, quan to nhất phẩm, nhị phẩm, tam phẩm tính ra hàng trăm, vậy mà hắn nói đều là đi ra lăn lộn, hắn coi mọi người ở đây là dân giang hồ sao, mở miệng ra là đi kiếm ăn.

    Quả thực quá hư không tưởng nổi, còn Giao Long Đan ngàn năm, Cửu Thiên Băng Tinh Thạch, Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, những vật này đều là hung vật ghi lại trong điển tịch, đúng là những đồ vật chỉ có thần tiên lục địa mới có thể trấn áp được.

    Nếu như những vật này xuất hiện như vật bình thường, đây tuyệt đối là một hồi tai nạn.

    Bởi vì mỗi lần ba đồ vật này xuất hiện, đều mang đến tai hoạ, những vật này tốt thì tốt, nhưng không phải người thường có thể hưởng thụ, những thứ này chỉ có đạt tới thần tiên lục địa mới có thể sử dụng.

    Vũ Thân Vương tự nhiên sẽ không để cho Trình Cung vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi lớn như vậy, nhưng mà hắn không thể không có tạ lễ cho Trình Cung, nếu quả thậy hắn không có tạ lễ, vậy kia đúng như Trình Cung nói, rất là mất mặt.

    Lúc này lại nghe Trình Cung ngang ngược bá đạo làm khó dễ, lại làm cho ánh mắt Vũ Thân Vương lộ ra vui vẻ khó được:

    - Trình đại thiếu tiễn đưa đại lễ này, bản vương sao có thể không đáp lễ chứ, Trình đại thiếu đã điểm danh yêu cầu những vật kia, vậy bản vương hoàn thành tâm nguyện của ngươi, nơi này là một viên Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, coi như bản vương đáp lễ.

    Vũ Thân Vương nói xong khoát tay, trong tay đã nhiều hơn một cái hộp, cái hộp này rõ ràng cho thấy sử dụng tài liệu đặc thù chế tạo, bên trên tản ra pháp lực chấn động dày đặc, Vũ Thân Vương đưa tay ném về phía Trình Cung.

    Nếu Giao Long Đan ngàn năm, Cửu Thiên Băng Tinh Thạch, đánh chết Vũ Thân Vương hắn cũng sẽ không cho Trình Cung, cho dù cho hắn hàng tỉ hoàng kim cũng không có thể cho những vật kia.

    Nhưng chỉ có Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này trước kia ngoài ý muốn lấy được, giờ phút này nghe Trình Cung nói xong, hắn lập tức ném củ khoai lang nóng này cho Trình Cung.

    - Hoài...

    Lúc này đến phiên Trình Cung ngốc ở đó, há to mồm, không dám tin.

    Hắn vừa rồi đúng là cố ý nói ra ba hung vật mà trong điển tịch Lam Vân Đế Quốc có ghi lại, chính là muốn làm khó Vũ Thân Vương, bởi vì những vật này Vũ Thân Vương cho dù có hắn cũng sẽ không cho mình, bởi vì những đồ vật này cho dù có hoàng kim cũng không phải có khả năng mua được, nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, Vũ Thân Vương vậy mà thật sự thống khoái lấy ra.

    Không có lầm a, Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, hắn cứ như vậy cho mình.

    Biểu lộ hắn khiếp sợ, giật mình như vậy, rơi vào trong mắt người khác, là đem đá nện chân mình, rơi vào trong mắt Vũ Thân Vương càng làm cho trong nội tâm Vũ Thân Vương vô cùng khoan khoái dễ chịu, tên hỗn đản Trình Cung ngươi, ngươi cũng có ngày hôm nay.

    - Thế nào, hôm nay cho ngươi mở mang kiến thức, đồ vật đối với ngươi mà nói là trong truyền thuyết, nhưng bản vương có thể tùy thời lấy ra, cái này là chênh lệch.

    Người khác chỉ biết Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này chỉ có thần tiên lục địa mới có thể sử dụng, nhưng lại không biết thần tiên lục địa nhìn thấy vật này cũng đau đầu.

    Tác dụng thứ này đúng là có một chút, nếu như trấn áp thần niệm hỗn loạn ở bên trong, có thể trợ giúp người tăng tinh thần lực lên, thậm chí tăng thần niệm lên.

    Nhưng muốn trấn áp thần niệm hỗn loạn của Yêu Vương trong này, cho dù thần tiên lục địa cũng phải hao phí khá lớn, có thể nói là cố hết sức cũng không sai, trả giá so với lấy được thì hơn nhiều.

    Mà Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương không giống Huyết Yêu Quả bình thường, bản thân nó ngưng tụ lực lượng cường đại, nếu không áp chế được mà nói, cho dù tồn tại Siêu Phàm kỳ tiếp xúc thời gian dài cũng sẽ chịu ảnh hưởng, cuối cùng trở nên vô cùng hung tàn, khát máu.

    Ba vật này bị liệt là tồn tại người phàm trần không thể tiếp xúc, nguyên nhân trọng yếu nhất chính là ba đồ vật này đều có lực ảnh hưởng rất lớn, năm đó bởi vì ba đồ vật này mà đều bộc phát chiến tranh.

    Giống như là Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, nếu như không ai có thể trấn áp được thần niệm kia, thần niệm của nó sẽ không ngừng khuếch trương làm ảnh hưởng đến những người khác, làm cho người ta trở nên tàn bạo, huyết tinh, xúc động muốn chiến đấu, cuối cùng nhất định sẽ khiến cho tạo phản, chiến tranh.

    Có lẽ nó có thể ảnh hưởng chỉ là phạm vi vài trăm dặm, nhưng mọi người trong phạm vi vài trăm dặm tạo phản, hơn nữa trở nên rất hung tàn, rất nhanh sẽ ảnh hướng đến phạm vi lớn hơn.

    Giao Long cũng vô cùng hung tàn, nếu như sau khi nó bị giết chết, Giao Long Đan không bị luyện hóa hoặc là luyện chế thành đan dược, thần niệm ẩn chứa bên trong không bị trấn áp, lúc ấy sẽ giống như Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương.

    Cửu Thiên Băng Tinh Thạch thì sẽ ảnh hưởng thuỷ vực trăm dặm chung quanh, làm cho người ta sau khi uống vào huyết dịch sẽ dần dần trở nên lạnh như băng, cảm tình, cảm giác đều dần dần mất đi.

    - Trên sách ghi lại ba thứ đồ vật này là kỳ vật, là bởi vì mỗi lần bọn nó xuất hiện đều tạo thành một lần đại nạn, người bình thường có thể biết có hạn, điển tịch ghi lại cũng chỉ nói nó có hại chứ không có thể miêu tả tỉ mỉ, đoán chừng Trình Cung này biết rõ một ít cũng có hạn, cho dù ngươi biết rõ toàn bộ, thì lần này cũng phải đưa của khoai lang phỏng tay này cho ngươi cầm đi.

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương vô cùng khoan khoái dễ chịu, tuy trước khi hắn một mực vô cùng rộng lượng, đại khí, nhưng hiện tại mới phát hiện, nguyên lai thật đúng là bị Trình Cung này làm cho nổi điên.

    Hôm nay nhìn thấy hắn kinh ngạc, chứng kiến bộ dạng hắn đem đá nện chân mình, tâm tình Vũ Thân Vương so với thời điểm thu một cao thủ Thoát Tục kỳ, thu phục một đảo quốc còn khoan khoái dễ chịu, thỏa mãn hơn.

    Sau khi có được Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này, hắn cũng tốn không ít sức trấn áp, nếu không phải hắn muốn lợi dụng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này chế tạo một vài thứ, hắn sớm đã ném vật này xuống.

    Người bình thường cũng biết Huyết Yêu Quả là đặc sản của Huyết Luyện Ngục, nhưng lại không biết ở chỗ sâu trong Huyết Luyện Ngục còn có Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu tu cùng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Tướng, càng có Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương.

    Cũng chỉ có chiến trường kinh khủng như Huyết Luyện Ngục, mới có thể ngưng tụ ra Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương.

    Mặc dù Trình Cung có nắm chắc xuất tiền treo giải thưởng, có thể đạt được Huyết Yêu Quả, nhưng lý tưởng nhất là có thể đạt được một Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Tu đã không tệ, không nghĩ tới bây giờ vậy mà ngoài ý muốn đã nhận được một viên Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương.

    Thời điểm thấy Vũ Thân Vương ra tay, còn có trạng thái kia, rõ ràng cho thấy có một cảm giác nhìn có chút hả hê, giống như cho mình không phải là bảo vật trân quý, mà là củ khoai lang phỏng tay.

    Tại sao có thể như vậy, không nói trước hoàng thất có trấn quốc thần tiên, từ biểu hiện nơi này của Vũ Thân Vương mà xem, hắn nhất định đã từng tiếp xúc với người có cảnh giới Thần Tiên lục địa mới đúng.

    Chỉ có một khả năng, là ở trong mắt những thần tiên lục địa kia, Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này cũng là tồn tại như gân gà, ăn vào vô vị, bỏ thì lại tiếc.

    Mà dưới thần tiên lục địa đạt được vật này, cái kia chính là muốn chết.

    Coi như là thần tiên lục của hoàng thất địa, cũng không có căn cơ gì, càng thêm không hiểu được cách lợi dụng Huyết Yêu Quả chính thức.

    Nhất định là như vậy, nếu không đánh chết Vũ Thân Vương hắn cũng sẽ không cho mình đồ tốt như vậy.

    Vốn là Trình Cung còn tưởng rằng nói ra hung vật trong điển tịch Lam Vân Đế Quốc ghi lại, chỉ là dùng để hù dọa dân chúng bình thường cùng tu luyện giả bình thường, nếu quả thật ngoài ý muốn xuất hiện ba thứ đồ vật này, để cho bọn họ không dám tham lam muốn chiếm hữu.

    Hiện tại xem ra mình sai rồi, con mẹ nó, bọn họ thật sự là không hiểu chỗ tốt của ba thứ đồ vật này ah.

    Nếu như mình đoán đúng mà nói, cho dù những thần tiên lục địa kia đᴠđược Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này, khẳng định cũng muốn cường hành trấn áp thần niệm lộn xộn bên trong, sau đó chắt lọc tinh thuần trong đó để tăng cường tinh thần lực, thần niệm hay lực lượng đặc thù.

    Cái này mới chính thức là điển hình bưng lấy chén vàng đi ăn mày, có bảo lại không biết dùng như thế nào a.

    Cùng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này so sánh, hoàng kim tính toán cái gì, cho dù một tòa kim sơn cũng không đáng giá bằng cái này.

    Thứ này có tiền cũng không cách nào mua được a, là bảo bối để mình gia tăng tu luyện thần niệm, năm đó thời điểm Trình Cung ở U Minh Luyện Ngục liền gặp qua tràng cảnh, vì tranh đoạt một viên Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, vô số tồn tại cường đại chém giết thảm thiết.

    Nếu vật này vào trong tay mình, cái kia càng có thể phát huy ra lực lượng thần kỳ khó có thể tưởng tượng.

    Ha ha, phát tài rồi, lần này phát tài rồi, không chỉ là gia gia có thể tăng lên tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, sau có thể được chỗ tốt rất nhiều, ngay cả mình cũng có thể được chỗ tốt rất lớn, quá sung sướng.

    Thật sự là thu hoạch không tưởng được, mới vừa rồi nói lời kia chỉ là muốn tiếp tục làm khó Vũ Thân Vương, có lẽ là gần đây bởi vì muốn lấy Huyết Yêu Quả, nên khi hắn nói ra lại thuận miệng nhắc tới ba đại hung vật trong điển tịch của Vân Lam Đế Quốc ghi lại.

    Không nghĩ tới a, Vũ Thân Vương này cũng xem cái này là của khoai lang phỏng tay.

    Giai đoạn này có thể có được Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, đúng là Trình Cung hoàn toàn không nghĩ tới, này so với Trình Cung đạt được một khối mảnh vỡ lớn bên ngoài đỉnh, thậm chí đan dược Thiên cấp cũng cao hứng hơn.

    Bởi vì mảnh vỡ bên ngoài đỉnh sớm muộn gì Trình Cung sẽ tìm được, đan dược Thiên cấp chỉ cần lực lượng tăng lên, Trình Cung tự mình cũng có thể luyện chế ra.

    Chỉ có Huyết Yêu Quả này, nhất là giai đoạn này đạt được Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, ý nghĩa trọng đại, khó có thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.

    Hưng phấn, khiếp sợ, cuồng hỉ, nếu như không phải giờ phút này ở nơi đây, Trình Cung thậm chí muốn hô lớn lên.

    Phải biết rằng cái đồ chơi này coi như mình đạt cảnh giới tới Thần Tiên lục địa đi Huyết Luyện Ngục, cũng rất khó đạt được, cái này là phải có kỳ ngộ.

    - Trình đại thiếu này sẽ không phải là chịu kích thích quá lớn mà ngây người chứ, ngươi xem bộ dạng hắn vẫn không nhúc nhích.

    - Cái này là tự bê đá đập vào chân của mình, vốn là hắn tính toán rất tốt, ngay tại lúc này ép buộc Vũ Thân Vương, nói không chừng có thể kiếm lợi nhuận mấy ngàn vạn lượng hoàng kim, thậm chí nhiều hơn, nhưng hiện tại đã xong, không những thế còn ôm cái hung vật này vào tay.

    - Cái đồ chơi kia nghe nói chỉ có thần tiên lục địa mới có thể trấn áp, Trình gia lần này có đại phiền toái rồi, đoán chừng phải nghĩ biện pháp ném thứ này cho tới Thâm Uyên hoặc là Hoang Mạc.

    - Lần này Trình đại thiếu có thể bị thua thiệt lớn, đoán chừng giờ phút này hắn rất muốn khóc lớn a.

    - Khóc, nếu đổi lại là ta muốn chết cũng đã có, chín ngàn vạn lượng hoàng kim bởi vì một câu nói mà thành bọt nước, cuối cùng lại phải rước lấy một hung vật.

    - Rốt cục Vũ Thân Vương cũng hòa một ván, Trình đại thiếu ở Vân Ca Thành phong quang lâu như vậy, hôm nay rốt cục gặp được khắc tinh.

    Chương 230: Vũ Thân Vương thật cao hứng

    Chứng kiến Trình Cung há to mồm, đón lấy cái hộp đặc thù chứa Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương vẫn không nhúc nhích, mà Vũ Thân Vương thì cười tủm tỉm nhìn hắn, vô số người đều đang nghị luận chuyện này.

    - Trình Cung, ngươi cũng có ngày hôm nay, nhưng mà cái này cũng chưa tính là cái gì, nổi thống khổ ngươi cho ta, ta muốn trả lại cho ngươi gấp trăm ngàn lần, ăn chút thiệt thòi chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

    Con mắt Trình Lam không có mở ra, nhưng tình huống bên ngoài hắn lại rất rõ ràng.

    Người của Âu Dương Ngọc Bảo cùng Vũ Thân Vương thì nguyên một đám cười sáng lạn giống như nở hoa, Trình Cung này ở Trường Đình răn dạy Vũ Thân Vương, bên trên đại tiệc của Vũ Thân Vương đánh người, càng ở trên đại điện làm ầm ĩ cả buổi, lúc này rốt cục đạt được báo ứng đi à nha.

    - Nói thật, thật không nghĩ tới Vũ Thân Vương ngươi có thể đưa ta lễ vật nặng như vậy, ngày sau nếu như Trình Cung có thành tựu, nhất định là nhờ đáp lễ của Vũ Thân Vương hôm nay thành toàn, Trình Cung lần nữa bái tạ.

    Các ngươi cứ từ từ mà ăn, chậm rãi mà uống, ta đã nhận được loại bảo vật này, phải nhanh về nhà giấu kỹ.

    Trình Cung nói xong, hướng về phía Vũ Thân Vương ôm quyền chắp tay, sau đó không đợi bọn người Vũ Thân Vương kịp phản ứng, trực tiếp rời khỏi.

    - Đây là mặt mũi không còn, lấy cớ mà đi.

    Thật không nghĩ tới, cũng có thời điểm Trình đại thiếu mua bán lỗ vốn.

    - Không nghĩ tới Trình đại thiếu cũng có thời điểm nói lời như vậy, thật sự là không thể tưởng được ah.

    - Phong thủy luân chuyển, ai cũng không có thể vĩnh viễn bất bại, sau lần này nhìn xem Trình đại thiếu có thể thu liễm một ít hay không a.

    - Hiện tại lúc này, làm mất răng cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng, có hại cũng chỉ có thể tự mình biết.

    ...

    Không ai cho rằng Trình Cung thật sự đạt được chỗ tốt, càng thêm không tin hắn nói.

    Vũ Thân Vương thấy Trình Cung đột nhiên không dây dưa nữa, không chút lựa chọn thu hồi đồ vật liền đi, trong lòng của hắn cũng rùng mình thoáng một phát.

    Trong nội tâm thoáng cái có một loại lo lắng, chẳng lẽ Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương này thực có tác dụng trọng yếu đối với hắn, không có khả năng trùng hợp như vậy chứ?

    Chính mình đạt được cái này cũng là dưới tình huống cực kỳ ngoài ý muốn, hơn nữa mình cũng tìm đọc rất nhiều điển tịch, nghĩ rất nhiều biện pháp, thậm chí hỏi thăm qua rất nhiều vị thần tiên lục địa, bọn hắn thấy được cũng không có động tâm, nên hắn cũng không tin Trình Cung có thể được chỗ tốt gì.

    Lúc này lại nghe người chung quanh nghị luận, trên mặt Vũ Thân Vương lộ ra vui vẻ, cũng đúng, loại thời điểm này hắn mất răng cũng chỉ có thể nuốt trong bụng, có khổ tự biết mà thôi.

    Cho dù hắn dây dưa nữa, mình cũng không có thể cho hắn hoàng kim, hắn vốn là đào hố tống tiền mình, không nghĩ tới ngược lại là cho mình chiếm được đại tiện nghi.

    Bên trên pho tượng kia ẩn chứa một tia lực lượng kỳ diệu, đối với mình tu luyện có trợ giúp rất lớn không nói, mình còn làm cho Trình Cung ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ nói không nên lời.

    Chuyện này rất nhanh sẽ truyền khắp Vân Ca Thành, coi như là cho Trình Cung một cảnh cáo nho nhỏ, cùng người đối nghịch bản vương sẽ không có chuyện tốt lành gì.

    Lần đọ sức hôm nay, tuy thắng có chút ngoài ý muốn, nhưng có thể chứng kiến Trình Cung bê đá tự đập vào chân mình, vẫn là làm cho Vũ Thân Vương vui vẻ.

    - Người đâu, bày tiệc trở lại, hôm nay bản vương cao hứng, các vị cùng bản vương không say không về.

    Vũ Thân Vương nghĩ đến chỗ này, trong nội tâm càng phát ra thoải mái, đắc chí vừa lòng, vẻ mặt hưng phấn, trong lúc nói chuyện không tự giác đã làm ra tư thế như pho tượng vừa rồi kia.

    Cái tư thế này lại làm cho hắn cảm giác phi thường khoan khoái dễ chịu, bất luận pháp lực vận chuyển hay là cảm thụ quy tắc thiên địa chung quanh, so với bình thường trôi chảy hơn rất nhiều.

    Mua bán lỗ vốn, vô nghĩa, bản đại thiếu lúc nào mua bán lỗ vốn.

    Còn có chuyện có khổ tự biết, chó má, ai mẹ nó làm lão tử khổ, lão tử không cho người khác ăn thiệt thòi thì thôi, làm gì có chuyện người khác cho lao tử ăn thiệt thòi, các ngươi bị điên sao?

    Có mấy lời thời điểm Trình Cung vừa ra bên ngoài cũng đã nghe được, trong nội tâm rất là khinh bỉ nhìn thoáng đám người kia một phát, nhưng Trình Cung lại không có nói cái gì vào lúc này.

    Im im lặng lặng rời đi, bọn hắn muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ như thế đó, thời điểm nên làm náo động thì náo động, nếu như có thể để cho người khác nghị luận một hai tiếng liền vụng trộm lấy được chỗ tốt, vậy thì cúi đầu xuống, không nói một lời.

    Vốn là muốn một mũi tên trúng hai con nhạn, không nghĩ tới Vũ Thân Vương còn chủ động đưa chỗ tốt lớn như vậy tới cửa, làm cho mình một mũi tên trúng ba con chim.

    Thực cho rằng lễ vật của bản đại thiếu dễ thu như vậy sao, thực cho rằng bản đại thiếu chỉ là vì muốn lấy chút tiền của ngươi sao, liền tân tân khổ khổ rèn luyện ba ngàn vạn lượng hoàng kim, còn cố ý đem một tia cảm ngộ quy tắc dung hợp trong đó cho ngươi đi cảm ngộ sao.

    Chậm rãi thu đi, không lâu sau ngươi sẽ hối hận đến mức muốn tự sát.

    ...

    Trình Cung người còn chưa có trở lại Trình phủ, sự tình của hắn ở Vũ Thân Vương phủ liền truyền khắp xã hội thượng tầng Vân Ca Thành, nghe được Trình Cung bị Vũ Thân Vương làm khó, cuối cùng còn bê đá tự đập vào chân của mình, có thật nhiều người vỗ tay bảo hay.

    Những người vỗ tay bảo hay này tự nhiên đều là người bị Trình Cung thu thập qua, đã bị thua thiệt, càng nhiều người nữa thì là sợ hãi thán phục Vũ Thân Vương lợi hại, rốt cục ra tay bắt đầu áp chế Trình Cung.

    Hoàng cung, Cần Chính Điện, Hoàng đế đang cùng Chu Tùng trao đổi trực tiếp sự tình thống nhất thiết lập tổng đốc năm tỉnh ở hai hành tỉnh dễ dàng bị đối mặt thú triều ở Yêu Thú Sâm Lâm bộc phát nhất, cùng hai hành tỉnh phía nam vùng duyên hải, cộng thêm một hành tỉnh chính giữa.

    Chuyện này quan hệ trọng đại, tuy đã bàn tính rất lâu, nhưng mà chậm chạp khó có thể phổ biến.

    Bởi vì lực cản các phương diện đều rất to lớn, rất khó có cân đối chính thức.

    - Tuy lão Thất đề cử Đoan Mộc Nhất Phong là Tổng đốc ngũ tỉnh, nhưng năm tỉnh sẽ phân biệt thành lập năm quân đoàn, đến lúc đó năm quân đoàn này trực tiếp do trẫm chỉ huy.

    Trẫm muốn đúng là trung tâm, về phần phương diện khác phải có công lao của Chu thái phó.

    Chuyện này chậm chạp không định đoạt được, hoàng đế cũng rất gấp, lần này một mình triệu kiến từng người, chính là vì muốn phổ biến chuyện này xuống dưới.

    Mục đích của Hoàng đế chỉ có một, lợi ích những người khác hắn cũng có thể cân đối, duy chỉ không có Trình gia.

    Chu Tùng nghe xong lời này của Hoàng đế, hắn cũng biết giờ phút này không thể đưa đẩy nữa, nếu không thật sự sẽ xảy ra chuyện, đây là lúc cần đưa ra quyết định.

    Lời nói của Hoàng thượng rất rõ ràng, hắn muốn quân quyền, hắn muốn thoát ly phạm vi Trình gia, một lần nữa chế tạo một chi quân đội cường đại.

    Chi quân đội này cần tài nguyên khổng lồ, còn muốn trải qua vô số sinh tử chém giết cùng yêu thú, cộng thêm lực lượng Vũ Thân Vương khống chế, cùng với Lôi gia và một số thế lực nắm quân khác, đến lúc đó nếu như xảy ra chuyện gì, sẽ không sợ Trình gia sẽ có động tác gì.

    Cho đến lúc đó, Hoàng thượng cũng có thể yên tâm xoá người Trình gia.

    Ở trong năm tỉnh mà Hoàng đế muốn thống nhất, có gần một nửa thổ địa là của Chu gia, thế lực Chu gia ở phụ cận rất mạnh, hơn nữa hiện tại tuy Chu Tùng ở trong triều rất ít nói, nhưng hệ thống quan văn lại ở trong khống chế của hắn như cũ.

    Hoàng đế nói rất rõ ràng, dưới tổng đốc ngũ tỉnh ở năm vị trí khác, Chu Tùng có thể tùy tiện tuyển một ít, tin tưởng những thế lực khác cũng có phần trong này.

    - Hoàng thượng thống nhất năm tỉnh để chống cự thú triều cùng phát triển vùng duyên hải, lão thần một mực rất đồng ý, đáng tiếc tuổi già sức yếu, giày vò lâu như vậy mới nghĩ đến một ít nhân tài hữu dụng, lão thần sẽ trình cho bệ hạ ngự lãm.

    Mặt khác Tôn nhi của thần tuổi cũng không nhỏ...

    - Dật Phàm là tuổi trẻ phi thường ưu tú, đáng tiếc lần trước bị Trình Cung tính toán, lão Thất đã cho hắn chức quan tứ phẩm, trẫm có thể trực tiếp phái hắn xuống dưới trước làm thành chủ Đại Lý, một năm sau trực tiếp chưởng quản một thành.

    Tin tưởng dùng tài hoa của hắn, dùng không bao lâu có thể khống chế một tỉnh.

    Nghe Chu Tùng rốt cục nhả ra, Hoàng đế cũng an lòng, những việc nhỏ khác hắn căn bản không thèm để ý.

    Chu Tùng cũng không nghĩ tới Hoàng đế thống khoái như thế, vội vàng nói:

    - Thần cùng Tôn nhi tạ ơn bệ hạ ân trọng, bất quá Tôn nhi của thần trải qua trắc trở, người cũng bị trọng thương, muốn vào trong quân rèn luyện mình một chút.

    Quân quyền không phải nói cho một Tướng quân trông coi mười vạn người thậm chí hơn mười vạn người liền thật sự nắm quân quyền trong tay.

    Hoàng đế đấu cùng Trình gia nhiều năm như vậy, muốn đoạt quân quyền của Trình gia, lại đến bây giờ còn phải dựa vào Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương chống cự Man Tộc cùng Đồ Đằng Đế Quốc.

    Để một Tướng quân, trông coi mấy vạn người thậm chí hơn mười vạn người, cái kia cũng không tính chính thức cầm binh quyền trong tay, bởi vì nếu như bảo ngươi lãnh binh đi chiến tranh chống địch thì không nói, nhưng ngươi nói muốn phản kháng triều đình, muốn bọn hắn làm cái khác, tướng lãnh hoặc là tướng sĩ phía dưới cũng chưa chắc nghe theo ngươi.

    Chỉ có tồn tại như Trình gia, mới có thể làm được chuyện này, cũng là Hoàng đế không thích nhất, chỉ coi quân lệnh, không coi Hoàng mệnh.

    Chu gia trước kia cho tới bây giờ không có đụng tới quân đội, hơn nữa lần này lại là Chu Dật Phàm, cũng không phải nói trực tiếp đề cử một Đại tướng quân, mặc dù Hoàng đế có chút ngoài ý muốn nhưng mà cũng thống khoái đáp ứng.

    - Tốt, vậy hãy để cho hắn đi làm Đại thống lĩnh rèn luyện.

    - Tạ ơn bệ hạ, đây là danh sách hiền tài mà thần đề cử.

    Chu Tùng tạ ơn, đồng thời đưa lên một danh sách đã chuẩn bị từ trước.

    Thời điểm Hoàng đế đang xem, có thái giám tiến đến nhẹ giọng nói nhỏ vài câu bên tai Hoàng đế.

    Hoàng đế nghe xong, lông mi dần dần giãn ra, thần sắc cũng trở nên khoan khoái, dễ chịu, vui vẻ.

    - Ha ha, tốt, thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

    Hoàng đế vui vẻ nói, lập tức cười cười nhìn về phía Chu Tùng, không e dè nói:

    - Vừa rồi Vũ Thân Vương phủ bên kia truyền đến tin tức, lão Thất thiết yến, kết quả Trình Cung kia đi gây sự lần nữa, dùng ba ngàn vạn lượng hoàng kim chế tạo một pho tượng, vốn là muốn bắt lão Thất đáp lễ chín ngàn vạn, không nghĩ tới chính hắn không cẩn thận bê đá tự đập vào chân của mình, sau cùng chỉ có thể cầm một quả Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương đi về, ha ha...

    Trình Cung bị Vũ Thân Vương thu thập, Chu Tùng nghe xong cũng là sửng sờ, trong nội tâm không khỏi nhớ tới Chu Dật Phàm đại biểu Chu gia đi dự tiệc, trong nội tâm nghĩ đến, nhưng ngoài miệng lại nói mấy câu chúc mừng.

    ...

    Ở trong động phủ Vạn Độc Tán, mọi người cuối cùng kết thúc một ngày huấn luyện, so với việc mọi người thống khổ huấn luyện, Sắc Quỷ thì đang nằm ở trên mặt giường lớn, bên người có mấy mỹ nữ hoặc là mang theo ngọt ngào, dáng tươi cười mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, hoặc là dán thân thể lên người hắn, nhẹ nhàng vuốt ve da của hắn.

    Cũng có mấy mỹ nữ đang sửa sang lại tình báo giao cho hắn, từ khi được Trình Cung dạy Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển, Sắc Quỷ liền nghĩ hết biện pháp đạt được các loại nữ nhân.

    Bản thân hắn đối với nữ nhân cũng có biện pháp, bộ công pháp này cũng không phải là tà công, song phương đều có thể đạt được chỗ tốt.

    Nữ nhân của Sắc Quỷ càng ngày càng nhiều, về sau dứt khoát dạy các nàng giúp mình quản lý tình báo, hiện tại đã có mười mấy người dung nhập vào hệ thống tình báo.

    ương nhiên, mục tiêu của Sắc Quỷ là về sau làm cho nhân viên tổng bộ tình báo đều là nữ nhân của mình.

    - Tư liệu Vũ Thân Vương phủ, đại thiếu bị thua thiệt, thua Vũ Thân Vương một hồi, điều này sao có thể...

    Sắc Quỷ chứng kiến cái tình báo này mãnh liệt ngồi dậy, này không phải vô nghĩa sao, đại thiếu làm sao có thể chịu thiệt, chẳng lẽ đại thiếu có kế hoạch gì.

    Sắc Quỷ nghĩ vậy, tiếp tục nhìn xuống dưới, thời điểm thấy Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, trong mắt của hắn lập tức hiện lên vui vẻ.

    Chương 231: Đây coi như là đùa giỡn sao?

    Quả nhiên, đã biết rõ đại thiếu sẽ không mua bán lỗ vốn, nhưng cái này cũng không hợp lý a, dùng tính cách của đại thiếu, hắn có thể xuất ra ba ngàn vạn lượng hoàng kim sao, nếu không có lợi nhuận gấp mười lần trở lên, hắn sẽ không làm.

    Sắc Quỷ hiểu rất rõ Trình Cung, lập tức ý thức được có vấn đề.

    - Thùng thùng hòa...

    Nhưng vào lúc này, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân giống như tiếng trống.

    - Ngươi là một cái không có lương tâm, chúng ta tới nơi này bế quan luyện công, ngươi ngược lại mỗi ngày ôm mỹ nữ nằm ở trên giường.

    Nhanh ra một chút, có chuyện chánh sự.

    Bên ngoài truyền đến thanh âm mệt mỏi của Bàn Tử, hiển nhiên là vừa mới huấn luyện chấm dứt, nghe thanh âm mệt mỏi của hắn là có thể biết được.

    Bởi vì gần đây đang vội vàng chuẩn bị sự tình thay mận đổi đào, làm Thâm Hải Thiện Mộc giả, cho nên Bàn Tử không ngừng nghiên cứu cùng Sắc Quỷ, thông qua hệ thống tình báo của hắn tìm kiếm kế sách.

    Điểm ấy Sắc Quỷ cũng rất bội phục Bàn Tử, chính hắn không cần tham dự, chỉ là điều khiển liền có thể biết những chuyện phía dưới kia, hơn nữa đối với nhân tính rất hiểu rõ cũng rất lợi hại.

    Lúc này mới không tới mấy ngày, đã thu mua hai thái giám chuyên môn quản lý nhà kho, hiện tại bọn hắn không nghe lời chỉ còn đường chết, nghe lời thì được một số tiền lớn, trước khi sự tình bộc phát còn có thể cao chạy xa bay.

    Sắc Quỷ vung tay, nữ nhân bên cạnh đều nhao nhao tiến vào bên trong, hắn thì chậm chậm mặc thêm một chiếc áo khoát.

    - Aii, kỳ thật sự luyện công của ta cũng rất vất vả.

    Sắc Quỷ thở dài nói, đưa tay lăng không một trảo, hôm nay đã sắp đột phá đến Phạt Mạch kỳ, hắn trực tiếp lăng không mở then cài cửa.

    - Ọe...

    Giờ phút này Bàn Tử đang ở cửa ra vào, cửa mở nhìn thấy quần áo Sắc Quỷ hất lên, hắn làm ra hình dáng nôn mửa nói:

    - Ngươi đi chết đi, nhanh lên, chúng ta có nhiều thời gian lắm sao, mau chóng làm tốt chuyện này, đại thiếu bên kia rất gấp.

    Còn nữa, có tin tức Huyết Yêu Quả chưa?

    Tuy bình thường bọn họ nói cười vui vẻ, nhưng khi thực sự bàn tới công việc, bọn hắn đều rất nghiêm túc.

    - Huyết Yêu Quả đoán chừng không cần tìm nữa, ngươi xem cái này trước một chút, ta đã thông tri người để cho bọn họ hành động, bên kia tùy thời đều có tin tức phản hồi về, tin tưởng hôm nay Thâm Hải Thiện Mộc có thể ra khỏi đại nội bảo khố.

    Sắc Quỷ nói xong, đưa tình báo vừa rồi cho Bàn Tử.

    Bàn Tử vừa vào liền trực tiếp nằm ở trên giường Sắc Quỷ, hạnh phúc a, thật sự là người so với người tức chết người.

    Mịa nó, sớm biết như vậy lúc trước mình cũng nói với đại thiếu, học cái công pháp cực lạc gì đó của Sắc Quỷ a, bà nội nó, mỗi ngày trên giường ôm một bầy mỹ nữ luyện công, còn mình thì lăn lộn bên ngoài thừa sống thiếu chết, quả thực là luyện công tự mình hại mình.

    - Đại thiếu chịu thiệt, điên sao, ai có thể làm cho đại thiếu chịu thiệt ah.

    Oa kháo ba ngàn vạn lượng hoàng kim...

    Bàn Tử giống như là bờ mông đột nhiên bị đâm trúng, mãnh liệt nhảy lên, vô cùng kích động nói:

    - Điên rồi, đại thiếu điên rồi, cho hắn ba ngàn vạn lượng.

    Không đúng, không đúng, trong này khẳng định có vấn đề, đại thiếu chẳng lẽ thật sự muốn kiếm từ Vũ Thân Vương một ít tiền, nếu không làm sao sẽ bỏ tiền vốn lớn như vậy.

    Nhưng mà không đúng, cuối cùng chỉ là cầm về Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, cái đồ chơi này cho dù đại thiếu có hữu dụng cũng không đáng giá a, không được, phải đi hỏi đại thiếu một chút...

    - Hỏi cái gì mà hỏi, lúc khác gặp không phải sẽ biết sao, ngươi nhanh nói nhiệm vụ cho mỗi người, đây là thời khắc mấu chốt, mau chóng lấy Thâm Hải Thiện Mộc ra.

    Lại có mấy mỹ nữ đi ra, chỉ là giờ phút này có người ngoài, đã không giống thời điểm vừa rồi chỉ có Sắc Quỷ ăn mặc rất ít, ăn mặc chỉnh tề đưa tình báo mới nhất tới.

    - Thiệt là, có động tác lớn cũng không gọi ta một tiếng.

    Bàn Tử bĩu môi la hét, rất nhanh cầm tình báo nhìn xem:

    - Thâm Hải Thiện Mộc này cũng không phải chính thức ở trong bảo khố, chỉ là thuộc về cống phẩm địa phương, cho nên không gian giới chỉ chắc có lẽ không bị kiểm tra.

    Quan trọng nhất là, ta đã an bài người mua chuộc được hai người có trách nhiệm hôm nay, bọn hắn sẽ mở một mắt nhắm một mắt, ngươi gởi thư tín để cho hai tên gia hỏa kia ra tay.

    Còn nữa, phòng ngừa một loại khả năng, thái giám đã không có đồ chơi phía dưới kia, đối với tiền tài cùng quyền lực có dục vọng tham lam quá mức, tuy chúng ta đáp ứng cho bọn hắn phú quý cả đời.

    Nhưng cơ hội này bọn hắn rất có thể sẽ xằng bậy, cho nên sau khi bọn hắn đi ra, ngươi lập tức bố trí người khống chế bọn chúng lại.

    Mịa nó, cái đồ chơi cống phẩm này chính là như vậy, đồ vật chẳng khác gì trong nhà ta, nhưng Hoàng đế dùng đều là cống phẩm, cống phẩm ngon lắm sao.

    Chỉ là không thể quá mức, nếu không truy tra sẽ hơi phiền toái, nên tất cả sự tình chúng ta đều không nhúng tay vào, là tránh cho xảy ra loại chuyện này.

    Còn nữa, lại để cho tên thái giám khác bị chúng ta khống chế chuẩn bị cho tốt, tùy thời vạch trần tố giác, đây là quân cờ tối hậu nhất của chúng ta.

    Mặt khác...

    Điều khiển người lén mang cống phẩm từ trong bảo khố hoàng cung ra, loại chuyện này cũng chỉ có Mập mạp có thể làm, một khi Bàn Tử đầu nhập vào trong đó liền quên mình vừa luyện công mỏi mệt.

    Các bố trí trước kia bắt đầu vận hành, Sắc Quỷ thì không ngừng phân phó nhân thủ hổ trợ.

    Bàn Tử qua nhiều năm như vậy, đã khống chế rất nhiều người thoạt nhìn là tầng dưới chót của xã hội, nhưng bọn hắn lại có thể làm được rất nhiều sự tình mà đại nhân vật cũng làm không được.

    Mà những người này ngoại trừ Bàn Tử, thì đánh chết người khác cũng không tin những người này có làm được chuyện, vì nhìn vào bọn hắn chỉ là tên côn đồ, dân cờ bạc, lưu manhBàn Tử lại có thể lợi dụng bọn chúng.

    Ngày hôm nay, Vũ Thân Vương phủ thiết yến, chuyện Trình Cung bị thiệt truyện khắp Vân Ca Thành, thì ở hoàng cung còn xảy ra một sự tình không lớn không nhỏ.

    Có hai thái giám to gan lớn mật, vậy mà liên hợp mấy thủ vệ, âm thầm mang theo không gian giới chỉ tiến nhập bảo khố.

    Mặc dù chỉ là bảo khố bình thường trong hoàng cung, nhưng lại trộm đi rất nhiều đồ vật, may là bọn hắn bị một thái giám khác phát hiện vạch trần.

    Hai thái giám kia bị giết tại chỗ, phần đông thị vệ tham dự hoặc là không có tham dự lọt vào liên quan, chỉ là không gian giới chỉ kia trong chiến đấu bị hao tổn, một phần ba vật phẩm bên trong không gian trực tiếp bị tiêu diệt.

    Mặc dù chỉ là đồ vật trong bảo khố bình thường, nhưng mà làm cho Hoàng đế tức giận, phong tỏa tin tức đồng thời ra tay ác độc thanh lý hoàng cung.

    Chuyện này Hoàng đế cố ý khống chế, người biết cực kỳ có hạn, hơn nữa cũng không có quá nhiều hứng thú, mà ở đêm đó, Thâm Hải Thiện Mộc mà Trình Cung cần đã thần không biết quỷ không hay đến trong tay của hắn.

    Đổ Thần phủ, ở trong phòng Hách Liên Hồng Liên, pháp lực chung quanh thân thể Hách Liên Hồng Liên chấn động kịch liệt vừa mới tiêu tán, Hách Liên Hồng Liên cũng chậm rãi mở to mắt.

    Đột phá, mình vậy mà đột phá lần nữa, mình tới đây không lâu, vậy mà đột phá từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu đến tầng thứ tám.

    Tầng thứ sáu vốn là bình cảnh, vừa đến nơi đây, thời điểm Trình Cung cho nàng những đan dược kia, Hách Liên Hồng Liên cũng không quá coi trọng.

    Nhưng sau khi dùng lại không nghĩ rằng thống khổ như vậy, nhưng nghĩ đến những huynh đệ kia của Trình Cung đều có thể chịu được, Hách Liên Hồng Liên quật cường chịu đựng.

    Nàng vẫn kiên trì đi theo đám người kia huấn luyện cùng một chỗ, ngoại trừ những dược vật kia làm cho người ta cực kỳ thống khổ, Trình Cung cũng sẽ cung cấp một ít đan dược khác.

    Trải qua vài ngày, Hách Liên Hồng Liên trong lúc bất tri bất giác phát hiện mình vậy mà đột phá đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, sau đó Trình Cung đưa tới rất nhiều dược vật tăng lực lượng lên, làm cho nàng giảm bớt quá trình tích lũy, lúc này mới có thể trong thời gian ngắn như vậy đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Hách Liên Hồng Liên có một cảm giác như là đang nằm mơ, đột nhiên nàng nghĩ tới chuyện lúc ban đầu, mình ngoài ý muốn bị bắt, còn bị người lợi dụng ám sát Trình Cung, kết quả nhân họa đắc phúc, mặc dù nói gia hỏa đáng giận Trình Cung này dùng ân cứu mình một mạng trao đổi điều kiện, nhưng về sau Hách Liên Hồng Liên hồi tưởng, cũng chính bởi vì gặp được Trình Cung, đi theo đám bọn hắn vào Vạn Ma Lôi Trì, nàng mới đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Cũng chính bởi vì đã trải qua Vạn Ma Lôi Trì, về sau nàng mới có thể nhanh chóng tăng tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu như vậy.

    Mà lần này đến Lam Vân Đế Quốc, lần nữa nhìn thấy Trình Cung, hơn nữa bị hắn khích lưu lại, lại không nghĩ rằng lực lượng mình lại tăng lên.

    Thật sự là kì quái, tại sao lại như vậy chứ.

    Vì cái gì đan dược như nhau, phục dụng đan dược của hắn thì có hiệu quả tốt như vậy, hơn nữa hắn tùy ý nói một câu, thì có thể làm cho mình lĩnh ngộ.

    - Đừng ngẩn người, đột phá cả buổi như vậy còn ngồi ở đó.

    Nhưng vào lúc này, bên tai đột nhiên nghe thấy thanh âm của Trình Cung.

    - Hả!

    Hách Liên Hồng Liên hoảng sợ, mãnh liệt nhìn về bốn phía, phát hiện trong phòng căn bản không có ai, nháy mắt sau đó tinh thần lực mới khuếch tán, phát hiện Trình Cung ngồi trên ghế đá ở trong sân, đang nhìn nàng bên này.

    - Ngươi đang làm gì đó?

    Hách Liên Hồng Liên có chút giận, phải biết rằng sự tình sử dụng tinh thần lực trực tiếp nhìn trộm người khác, là không lễ phép cũng là kiêng kị, huống chi mọi người vẫn là nam nữ khác biệt.

    - Thật không biết ngươi đang suy nghĩ cái gì, đi ra nói chuyện được hay không.

    Thời điểm vừa mới tiến vào Manh thúc vừa vặn đi ra ngoài, nói ngươi vừa mới tăng lên, kết quả ta ngồi ở đây cả buổi ngươi còn không có động tĩnh, ta liền thuận tiện điều tra một chút.

    - Hừ!

    Hách Liên Hồng Liên nghĩ đến mình vừa mới nghĩ tới Trình Cung, lập tức muốn tránh đi đề tài này, cho nên hừ một tiếng không có truy cứu nữa, trực tiếp đẩy cửa đi ra.

    - Cả ngày mang khăn che mặt, ngươi có mệt hay không.

    Trình Cung nói:

    - Được rồi, đây là việc tư của ngươi, ta tới là muốn hỏi sự tình Băng Thiềm Dịch ngàn năm một chút.

    Huyết Yêu Quả, Thâm Hải Thiện Mộc đều đã tới tay, hiện tại chỉ thiếu Băng Thiềm Dịch ngàn năm, chỉ cần luyện chế Trấn Ma Đan thành công, gia gia đạt tới cảnh giới Nhân Anh, là thần tiên lục địa mà người Nam Chiêm Bộ Châu gọi, chính mình có thể buông tay buông chân đi làm một ít sự tình.

    Hơn nữa lần này đối với mình cũng rất trọng yếu, nếu như không có Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, Trình Cung chủ yếu là luyện chế Trấn Ma Đan cho gia gia, nhưng tình huống bây giờ liền có biến hóa rất lớn.

    - Ba ngày trước tông môn truyền đến tin tức nói người đã xuất phát, đoán chừng một hai ngày nữa sẽ đuổi tới.

    Hách Liên Hồng Liên nói xong, lại trừng mắt nhìn Trình Cung:

    - Ta che mặt kệ ta, có quan hệ gì với ngươi, ngươi quản được ta sao?

    - Tốt, khi nào tới lập tức cho ta biết.

    Trình Cung nói xong đứng dậy chuẩn bị rời khỏi, nhưng rời đi hai bước thì quay đầu lại nhìn về phía Hách Liên Hồng Liên nói:

    - Kỳ thật đôi khi như ẩn như hiện càng có lực hấp dẫn hơn, ngươi nhất định là muốn thông qua biện pháp này hấp dẫn ta, nhìn ánh mắt của ngươi, ta hiểu.

    Trình Cung nói xong, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt nàng, sau đó xoay người rời khỏi.

    Hấp dẫn ta... hấp dẫn ta... nhìn ánh mắt của ngươi...

    ánh mắt của ngươi...

    Ta hiểu...

    Ta hiểu...

    Hách Liên Hồng Liên cũng ngây dại, trong đầu vang lại những lời này, tên này đang nói cái gì vậy, đây coi như là đùa giỡn sao?

    Chương 232: Ngưng luyện hỏa chủng

    Trời ơi, tên hỗn đản này cũng dám đùa giỡn mình, mình là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông a.

    Gia hỏa đáng giận, hắn còn dám nháy mắt với mình, ánh mắt còn biểu lộ như vậy.

    Còn nói nhìn ánh mắt mình, hắn hiểu, hắn biết cái gì chứ, mình chỉ là trừng hắn mà thôi.

    Đáng giận, quá ghê tởm!

    Hách Liên Hồng Liên tức giận không thôi, nhưng nàng ngay cả truy cứu cũng quên, đợi tỉnh táo lại muốn tìm Trình Cung tính sổ, lại phát hiện Trình Cung đã sớm chạy đi đâu.

    - Ha ha...

    Ra khỏi Đổ Thần phủ chạy về Trình phủ, Trình Cung trên ngựa ôm bụng cười điên cuồng.

    Bên ngoài lưu truyền sự tình Trình Cung bị thiệt thòi ở Vũ Thân Vương phủ, có lẽ là bởi vì Trình Cung đắc tội quá nhiều người, hoặc bởi vì một năm nay danh tiếng Trình Cung quá lớn, tin tức này xuất hiện vô số phiên bản.

    Nhưng mà người bên cạnh Trình Cung, người hiểu rõ Trình Cung lại không có một người nào đi để ý tới cái này, thậm chí cũng không đi truy vấn Trình Cung, bởi vì bọn họ biết Trình đại thiếu chưa bao giờ mua bán lỗ vốn.

    Trình phủ Linh Lung Các, Trình Cung vừa về đến liền đi tìm gia gia, giờ phút này ba người theo Đông Phương Linh Lung nhảy từ tầng thứ ba xuống.

    Từ lần trước liên tiếp hai lần nổ lớn, tầng thứ tư, tầng thứ năm, cùng tầng thứ sáu phía dưới hoàn toàn bị hủy diệt, xuất hiện một huyệt động cực lớn sâu hơn mười mét.

    May mắn ở chung quanh đều được gia cố đặc thù qua, nếu không toàn bộ Linh Lung Các cũng sụp đổ xuống.

    - Tuy đây không phải cấm chế do thần tiên lục địa bố trí, nhưng cũng là do vài trưởng lão liên thủ bố trí, tích súc của bọn hắn đều rất cường đại.

    Hơn nữa trận pháp này dùng Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm làm trận nhãn, câu thông Địa Hỏa, gây chuyện không tốt mà nói sẽ rất nguy hiểm, thậm chí sẽ lan đến toàn bộ Trình gia.

    Ba người từ bên trên rơi xuống, Đông Phương Linh Lung lập tức giới thiệu tình huống nàng biết cho Trình lão gia tử cùng Trình Cung.

    Hiển nhiên nàng đối với việc phá vỡ trận pháp này rất lo lắng, bởi vì nàng rất rõ uy lực của trận pháp này, nếu như làm không tốt, toàn bộ Trình gia cũng có thể trở thành biển lửa.

    Trình lão gia tử nhìn thoáng qua liền rất dứt khoát lắc đầu:

    - Khẳng định không được, cường hành công kích, lực phản kích ta cũng áp chế không nổi, phá không rách không nói, còn sẽ như Linh Lung nói, nhất định sẽ lan đến toàn bộ Trình phủ.

    Sợ nhất là toàn bộ Trình phủ bị hủy diệt, cũng không có biện pháp phá vỡ trận pháp này.

    Một tiểu trận pháp mà thôi, còn có thể làm khó được bản đại thiếu, Trình Cung cất bước đi tới phía trên trận pháp này.

    Trận pháp này cũng không có chủ động công kích hình, đầu tiên tầng ngoài đúng là trận pháp gia cố, hẳn là để phòng ngự làm chủ, dù sao lấy Địa Hỏa cùng Linh khí hạ phẩm làm trận nhãn, chủ động công kích sẽ có khả năng làm hỏng Linh khí.

    Mỗi một bước đi của Trình Cung, giống như là đi đi lại lại trên mặt nước, từng đợt gợn sóng sinh ra, sau đó tiêu tán, phía dưới có cổ lực lượng không ngừng ngưng tụ.

    - Hạ phẩm Linh khí làm trận nhãn, Địa Hỏa thôi động, trận pháp còn phụ trách khống chế Địa Hỏa tiến vào mấy tầng Luyện đan thất...

    Trình Cung dạo qua một vòng, lầm bầm lầu bầu nói, đột nhiên linh quang lóe lên trong đầu.

    Địa Hỏa, hỏa chủng, Đông Phương gia tộc lựa chọn ở đây thứ nhất là bởi vì gia gia cùng phụ thân Linh Lung có quen biết, một nguyên nhân khác chính là chỗ này cách rất xa Đông Phương gia tộc, Trình Cung nghe Đông Phương Linh Lung trong lúc vô tình nói chuyện biết rõ, Đông Phương gia tộc cũng không ở Nam Chiêm Bộ Châu, nguyên nhân cuối cùng cũng là bởi vì nơi này có Địa Hỏa.

    Có Địa Hỏa có thể ngưng tụ hỏa chủng, tuy loại hỏa chủng này đúng là Địa cấp, nhưng hoàn toàn có thể ngưng tụ thành hỏa chủng Đan Đỉnh bán Linh khí.

    Lúc trước, Tô Liệt là cô đọng một cái Địa Hỏa Viêm Mạch với tư cách làm hỏa chủng.

    - Có biện pháp rồi.

    Trình Cung liếc nhìn Đông Phương Linh Lung:

    - Nếu như hiện tại không có Địa Hỏa ủng hộ, cũng không ảnh hưởng tới ngươi luyện đan đúng không?

    - Nếu như là trước kia không có Tử Diễm Chân Hỏa, ta chỉ dựa vào thể Xích Viêm Chân Hỏa trong cơ, thì căn bản là được không bù mất, hơn nữa cũng không có biện pháp luyện chế một ít đan dược cấp bậc cao, càng không cần phải nói khu động Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm.

    Nhưng hiện tại ta đã đạt tới Đan sư đỉnh phong, trong cơ thể có Tử Diễm Chân Hỏa, đã hoàn toàn không cần Địa Hỏa này.

    - BA~!

    Trình Cung vỗ tay phát ra tiếng:

    - Vậy thì dễ làm rồi, vừa vặn Đan Đỉnh bán Linh khí của ta thiếu khuyết một cái hỏa chủng.

    Hắn nhanh chóng lấy ra Đan Đỉnh đã mất đi hỏa chủng lúc trước, sau đó lách mình đi vào hỏa khẩu.

    Tuy toàn bộ tầng thứ tư, tầng thứ năm bị hủy diệt, nhưng đây chẳng qua là mặt đất cùng một ít gì đó chung quanh hủy diệt, Đông Phương gia tộc cố ý chế tác thông đạo Địa Hỏa, đều là liên tiếp cùng trận pháp phía dưới, cái này ngược lại là không có hủy diệt.

    Đi vào vách tường, dùng ngọc bài của Đông Phương Linh Lung mở hỏa khẩu ra, trực tiếp vận chuyển lực lượng dẫn động Địa Hỏa.

    Lần này Trình Cung dẫn động Địa Hỏa, không còn là lợi dụng Địa Hỏa luyện chế đan dược, mà là trực tiếp điên cuồng hấp thu dung nhập Địa Hỏa này vào bên trong đan đỉnh.

    Tốc độ càng lúc càng nhanh, thời điểm cảm giác sẽ lập tức thu hết, đột nhiên cảm nhận được một cổ lực lượng áp chế, không cho Địa Hỏa bị hấp thu hoàn toàn ra.

    Mà lúc này, trận nhãn bên trên Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm cũng phát ra hào quang, trận pháp chung quanh cũng chớp động hào quang.

    Muốn ngăn trở bản đại thiếu, lại muốn thu hồi Địa Hỏa mới bị hấp thu vừa rồi, mịa, vậy để cho ngươi thu hồi đi.

    - Trở về cho ta.

    Trình Cung chợt quát một tiếng, lập tức dẫn động Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể, đồng thời dẫn động lực lượng Chí Dương Chân Hỏa, trực tiếp dung nhập vào Địa Hỏa kia.

    - Oanh...

    Oanh...

    Mặc dù chỉ là khí tức của Chí Dương Chân Hỏa, nhưng Chí Dương Chân Hỏa là tồn tại chí tôn trong hỏa diễm, lập tức phía dưới truyền đến một hồi thanh âm bạo liệt.

    Trình Cung cũng cảm giác được, trận pháp cùng lực lượng cản trở kia lập tức bị tạc khai mở, Trình Cung vận chuyển pháp lực, giống như một con đại bàng thôn thiên một hơi hút khô nước biển, trực tiếp hút toàn bộ Địa Hỏa vào bên trong đan đỉnh bán Linh khí.

    Tuy Địa Hỏa này còn chưa tới tình trạng có linh tính, nhưng tất cả Địa Hỏa bị hút vào trong đó, cũng có một loại trạng thái cuồng bạo.

    Trình Cung vừa muốn dùng sức áp chế, đột nhiên cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể lại chuyển động, lập tức Địa Hỏa bên trong Đan Đỉnh bán Linh khí này liền rất là biết điều, cảm giác này giống như là một Dã Lang hung ác tàn bạo đang gầm thét, đột nhiên có một Cự Long mở to mắt nhìn về phía nó.

    Trình Cung đang chuẩn bị cô đọng Địa Hỏa này thành hỏa chủng, đột nhiên cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể thay đổi, trong nội tâm không khỏi khẽ động, Trình Cung mãnh liệt thu lại, lập tức Đan Đỉnh bán Linh khí kia đã biến mất.

    Trình lão gia tử cùng Đông Phương Linh Lung một mực ở bên cạnh nhìn xem, đột nhiên thấy đỉnh kia biến mất, hai người đều mở to hai mắt nhìn.

    Bởi vì dùng tu vi của Trình lão gia tử cùng Đông Phương Linh Lung, đều có thể xác định Trình Cung không phải thu nhập đan đỉnh vào không gian giới chỉ.

    Bởi vì vừa rồi hắn thu Địa Hỏa vào bên trong đan đỉnh, nếu như không nhanh chóng trấn áp Địa Hỏa này, cô đọng thành hỏa chủng mà nói, một khi Địa Hỏa này bạo tạc, uy lực sẽ lập tức tăng cường gấp mấy chục, so với Đông Phương Linh Lung trước kia còn mạnh mẽ gấp mười lần.

    Hỏa chủng Đan Đỉnh bán Linh khí của Đông Phương Linh Lung đã bị nàng hấp thu đa số lực lượng, uy lực bạo tạc đã rất có hạn, mặc dù như vậy nhưng Đông Phương Linh Lung cũng không có thể áp chế hoàn toàn.

    Không có thu Đan Đỉnh bán Linh khí vào không gian giới chỉ, vậy làm sao lại biến mất?

    Chẳng lẽ, chẳng lẽ tiểu tử thúi này có thể mở không gian khác.

    Không thể nào, cái kia chỉ có trong truyền thuyết mới có, mà ngay cả thần tiên lục địa cũng không có biện pháp mở ra không gian của mình.

    Trình lão gia tử ở một bên cũng bị Trình Cung hù sợ, tiểu tử này cũng quá khoa trương đi, mỗi lần nhìn hắn làm việc đều thấy hãi hùng khiếp vía.

    Mình bây giờ sẽ lập tức trùng kích thần tiên lục địa, kết quảẫn bị hắn dọa hoảng sợ.

    Đông Phương Linh Lung ở một bên càng thêm khiếp sợ không thôi, Không Gian Nguyên Giới, chẳng lẽ Trình Cung thật sự có Không Gian Nguyên Giới.

    Nếu như không phải Không Gian Nguyên Giới, vậy cũng chỉ có Đạo khí mới có thể sinh ra thế giới độc lập, chẳng những có thể dung nạp đồ vật vào, hơn nữa không ngừng rèn luyện, ngưng luyện.

    Hơn nữa vật sống cũng có thể tiến vào, không gian giới chỉ bất luận không gian lớn bao nhiêu, cũng không thể gửi vật còn sống.

    Nhưng không gian ở bên trong Đạo khí thì bất đồng, thế giới độc thành, có thể chứa nạp vạn vật, một số người lợi hại thậm chí ở trong đó diễn biến thiên địa của mình, giáo hóa vạn vật.

    Đạo khí, lúc nhỏ Đông Phương Linh Lung cũng chỉ là gặp một lần, đó là có được uy năng lớn lao, tồn tại trong truyền thuyết, căn bản không phải người bình thường có thể tiếp xúc, thậm chí rất nhiều người căn bản cũng không biết trên Linh khí còn có Đạo khí, coi như là thần tiên lục địa nhìn thấy Đạo khí cũng điên cuồng.

    Không, không thể nào, Trình Cung làm sao có thể có Đạo khí.

    Từng cái Đạo khí đều mạnh mẽ vô cùng, không hề giống vũ khí bình thường, ngươi muốn sử dụng liền sử dụng, chúng đã có được ý thức tự chủ của mình.

    Trình Cung từ đâu mà có?

    Đông Phương Linh Lung cảm giác suy nghĩ của mình cũng có chút rối loạn, không thể tin được vì sao Trình Cung có được Đạo khí, nhưng Trình Cung làm hết thảy, ngoại trừ Đạo khí, những thứ khác căn bản không có khả năng như thế.

    Trình Cung cũng không có thời gian đi để ý tới gia gia cùng Đông Phương Linh Lung đang dùng ánh mắt gì nhìn hắn, lập tức thu Đan Đỉnh bán Linh khí này vào không gian bên ngoài Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đan Đỉnh bán Linh khí này vừa tiến vào không gian bên ngoài Hư Không Âm Dương Đỉnh, kể cả Địa Hỏa bên trong, đã không có một chút động tĩnh.

    Đan Đỉnh bán Linh khí này cách sinh ra khí linh tự nhiên chênh lệch rất xa, nhưng Hư Không Âm Dương Đỉnh với tư cách đệ nhất Thần khí Cửu Châu, là Đan Đỉnh chi tổ, Hư Không Âm Dương Đỉnh vừa ra, vạn đỉnh thiên hạ tự nhiên sẽ thần phục.

    Cái loại cảm giác này, chỉ có Trình Cung mới có thể minh bạch.

    - Ngưng.

    Trình Cung biết rõ không gian ở đây rất yếu ớt, cũng không dám trễ nãi thời gian, rất nhanh cô đọng Địa Hỏa bên trong Đan Đỉnh này, Địa Hỏa ở chỗ này rất dễ dàng bắt đầu ngưng luyện, tuy cũng có chút phản kháng, nhưng lại vô cùng yếu ớt.

    Địa Hỏa đã không phải là vấn đề, cộng thêm giờ phút này trong cơ thể Trình Cung đã chính thức nắm Tử Diễm Chân Hỏa trong tay.

    Đột nhiên, trong nội tâm Trình Cung không khỏi hơi động một chút, khí tức Chí Dương Chân Hỏa, có thể dung nhập một ít hay không.

    Nghĩ đến chỗ này, tinh thần lực dưới sự khống chế của Trình Cung, khí tức Chí Dương Chân Hỏa bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh lần nữa có một chút bị dẫn xuất, trực tiếp đầu nhập vào bên trong đan đỉnh.

    Chương 233: Chạy mau, bọn hắn đánh tới

    - Rầm rầm rầm...

    Mặc dù chỉ là khí tức của Chí Dương Chân Hỏa, nhưng cũng làm cho Đan Đỉnh này thiếu chút nữa bạo đỉnh, bên trong sinh ra bạo tạc kịch liệt, cũng may Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung giúp đỡ trấn áp khống chế được.

    Thời gian dần trôi qua, Địa Hỏa bên trong Đan Đỉnh này bắt đầu cô đọng, chậm rãi tiến vào nơi chứa đựng hỏa chủng của Đan Đỉnh.

    Hỏa chủng Địa Hỏa này lộ ra vẻ rất nhỏ, so với hỏa chủng bình thường nhất cũng nhỏ hơn một chút, nhưng lại có vẻ vô cùng đặc biệt, bởi vì trong đó chớp động lên một hào quang đặc thù, đó là vì bị Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện sinh ra một loại biến hóa.

    Mà Đan Đỉnh bán Linh khí này bởi vì có một tia khí tức của Chí Dương Chân Hỏa dung nhập, cũng sinh ra biến hóa cực lớn, thậm chí đã tiếp cận Linh khí.

    Đây là hiện tại trong tay Trình Cung không có tài liệu phù hợp cùng thời gian, nếu không rèn sắt khi còn nóng, Đan Đỉnh bán Linh khí này rất có thể tấn thăng làm Linh khí.

    Đã nhận lấy một tia khí tức của Thần khí đệ nhất Cửu Châu, về sau Đan Đỉnh này cũng sẽ không bình thường.

    - Ân, không nghĩ tới ở chỗ này rèn luyện, sử dụng Chí Dương Chân Hỏa vậy mà làm cho ngươi mang một ít khí tức của đệ nhất Thần khí Cửu Châu, vậy sau này gọi ngươi là Tiểu Hư Không Đỉnh, đợi khi nào tìm được tài liệu phù hợp, sẽ giúp ngươi tấn chức.

    Trình Cung giống như là đang dỗ con của mình, sau khi nói xong với Tiểu Hư Đỉnh, sau một khắc, tinh thần lực khống chế Tiểu Hư Đỉnh này xuất hiện lần nữa.

    - Đỉnh kia?

    Tiểu Hư Đỉnh xuất hiện lần nữa, Trình lão gia tử ngược lại là không có gì, nhưng mà Đông Phương Linh Lung lại trợn tròn mắt.

    Từ lúc nàng mới ra sinh không lâu, đã bò tới gần Đan Đỉnh mà chơi, cho tới hôm nay đã đạt được Đan sư đỉnh phong, phóng nhãn toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu cũng không còn người có thể địch nổi cùng nàng.

    Nhưng nhìn thấy Tiểu Hư Đỉnh của Trình Cung nàng lại ngây dại, đỉnh kia cùng vừa rồi đã hoàn toàn khác nhau, cái loại khác nhau này Đông Phương Linh Lung không biết nên dùng từ gì để hình dung.

    Đỉnh vẫn là cái đỉnh kia, nhưng tuyệt đối không chỉ là đỉnh lúc này, cũng tuyệt đối không chỉ là ngưng luyện hỏa chủng đơn giản như vậy.

    Đông Phương Linh Lung nhìn chằm chằm vào Tiểu Hư Đỉnh, không tự chủ được đi tới, đưa tay nhẹ nhàng sờ vào bên trên Tiểu Hư Đỉnh.

    Một cái vốn là Đan Đỉnh bán Linh khí rất bình thường, trước kia Đông Phương Linh Lung bái kiến qua rất nhiều tồn tại còn hơn nó, vừa rồi cũng đã gặp, nhưng mà bây giờ làm cho nàng như si như say.

    Khi vừa chạm vào Đan Đỉnh, lập tức Đông Phương Linh Lung giống như có một cảm giác đặc thù, ở bên trong tối tăm, có vô số ngọn lửa, thần bí đan đạo, pháp tắc đan đạo, quy tắc đan đạo...

    Rất nhanh xoẹt qua trong đầu nàng.

    Rất mông lung, lại tựa hồ gần ngay trước mắt, mặc dù chỉ là một loại cảm giác, lại làm cho Đông Phương Linh Lung kích động không thôi.

    Tại sao có thể như vậy, đến cùng vừa rồi Đan Đỉnh này xảy ra biến hóa gì.

    - Tiểu tử ngươi làm cái gì vậy, nha đầu Linh Lung kia như thế nào... có chút... bất thường?

    Trình lão gia tử thấy Đông Phương Linh Lung trước nay lạnh nhạt đột nhiên thần sắc phong phú, hơn nữa bộ dạng rất là kích động.

    Điều này làm cho hắn cảm giác rất không bình thường, lo lắng tiến lên nhìn Trình Cung, nhưng cũng không biết hình dung như thế nào.

    - Không có việc gì, nàng chỉ là bởi vì ta ngưng luyện hỏa chủng Đan Đỉnh mới, đột nhiên có chỗ cảm ngộ.

    Trình Cung cũng không thể nói, bởi vì Đan Đỉnh này vừa rồi ngưng luyện hỏa chủng bên trong đệ nhất Thần khí Cửu Châu, sử dụng khí tức Chí Dương Chân Hỏa, ngoài ý muốn còn sáp nhập vào một tia khí tức của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Mặc dù chỉ là rất yếu ớt, nhưng Hư Không Âm Dương Đỉnh là Đan Đỉnh chi tổ, đệ nhất Thần khí Cửu Châu, chỗ kỳ diệu đã không lời nào có khả năng hình dung cùng biểu đạt.

    Nếu như nói Hư Không Âm Dương Đỉnh chính thức xuất hiện ở trước mặt Đông Phương Linh Lung, coi như cảnh giới bây giờ của nàng, nàng ngược lại chưa hẳn có thể có lĩnh ngộ cùng cảm giác gì.

    Ngược lại là một tia khí tức này, thật ra khiến nàng cảm nhận được một ít gì đó.

    Này cũng nói rõ thiên phú của nàng quả nhiên không giống bình thường.

    Đã có cảm ngộ lần này, tuy không thể để cho nàng lập tức trở thành Đan đạo đại sư, nhưng đủ để cho nàng đi tới Đan đạo đại sư dễ dàng rất nhiều.

    - Cái này là Đan Đỉnh vừa rồi?

    Đã qua chừng nửa khắc, Đông Phương Linh Lung mới chậm rãi khôi phục lại, quay người nhìn về phía Trình Cung.

    Trình Cung nhún nhún vai buông tay nói:

    - Ta chỉ là ngưng luyện hỏa chủng thoáng một phát, kết quả giống như Đan Đỉnh này hấp thu một thứ gì đó, dị biến đi một ít, không nghĩ tới không đợi ta đi cảm thụ, nàng lại đột nhiên có cảm giác.

    Nói thật, nếu nàng vì vậy mà có thu hoạch gì mà nói, về sau sẽ không thể nào quên ta ah!

    Trình Cung một mặt là chuyển hướng chủ đề, một mặt là quen tính trêu chọc Đông Phương Linh Lung, bởi vì Đông Phương Linh Lung quanh năm đều là đạm mạc, lạnh như băng.

    Thì ra là thế, không nghĩ tới vận khí của Trình Cung lại lốt như vậy, sớm nghe nói có người đại cơ duyên trong lúc vô tình có khả năng sẽ cảm ngộ quy tắc thậm chí đại đạo tại chỗ, không nghĩ tới Trình Cung ngưng luyện hỏa chủng Đan Đỉnh cũng có thể như thế, đây quả thực quá nghịch thiên.

    Đông Phương Linh Lung cũng không còn hoài nghi, bởi vì chuyện bất khả tư nghị phát sinh ở trên người Trình Cung quá nhiều, ngược lại làm cho nàng cảm giác trên người Trình Cung phát sinh chuyện gì cũng đều có thể.

    - Tốt, ta sẽ không quên ngươi.

    Trong nội tâm Đông Phương Linh Lung sợ hãi thán phục, đồng thời nghe được Trình Cung nói, nên trả lời theo ý của hắn.

    Nhưng mà sau khi nói xong, Đông Phương Linh Lung cùng Trình Cung đồng thời sững sờ, sao lại đối thoại mập mờ cùng quỷ dị như vậy.

    - Ah!

    Trình lão gia tử ở một bên trong mắt tỏa sáng, không có phát hiện a, lúc nào quan hệ của cháu mình cùng Linh Lung nha đầu đạm mạc, lạnh như băng tốt như vậy, chẳng lẽ hai người bọn họ có cái gì không có nói cho ta biết.

    - Ha ha...

    Cảm giác Trình Cung rất nhạy cảm, lập tức phát hiện ánh mắt gia gia không đúng, Trình Công cười nói:

    - Gia gia, nhanh phá trận a, trận này đã mất đi Địa Hỏa, hơn nữa bên trong có rất nhiều chỗ mấu chốt đã bị ta phá hư, vừa rồi ta phát hiện trận pháp này tổng cộng có năm điểm, hẳn là lúc trước do năm người bố trí thành, hiện tại gia gia dựa theo ta nói lập tức công kích năm điểm này, thì có thể phá vỡ trận pháp.

    Món Linh khí hạ phẩm này còn không có khí linh, cho nên cũng không cần lo lắng nó sẽ có phản ứng gì.

    Xú tiểu tử, hôm nay gia gia trước nhớ kỹ, về sau chậm rãi thẩm vấn ngươi.

    Trình lão gia tử tự nhiên biết Trình Cung cố ý chuyển đề tài này, trong nội tâm nghĩ vậy, thân hình đuổi kịp Trình Cung, sau khi xác định các vị trí mà Trình Cung nói.

    Hai tay Trình lão gia tử lập tức biến hóa trên trăm loại pháp quyết, đột nhiên trong lúc đó quát một tiếng, phía sau thân thể xuất hiện hai đầu, bốn tay.

    Đây là lần thứ hai từ khi đánh chết Lam Mi, Độc Dược, Trình lão gia tử sử dụng Tam Đầu Lục Thủ, đây là trận pháp do năm Thoát Tục kỳ đỉnh phong bố trí, cho dù bị Trình Cung hủy diệt căn nguyên Địa Hỏa, nhưng uy lực rất là kinh người như trước.

    Thậm chí có ba đầu sáu tay, đây là thần thông gì, lực lượng rất mạnh a.

    Cho dù kiến thức của Đông Phương Linh Lung vượt xa so với tu luyện giả bình thường, nhưng thấy Tam Đầu Lục Thủ của Trình lão gia cũng rất là khiếp sợ.

    - Bành!

    Sau một khắc, Trình lão gia tử đem lực lượng bộc phát mạnh nhất, toàn lực đánh về phía năm điểm này.

    Dưới tình huống bên trong đã bị Trình Cung phá hư, lần này Trình lão gia tử công kích cũng không có tiếng vang quá lớn, tiếng vang giòn giã về sau, trận pháp trực tiếp vỡ tan.

    Năm đó thời điểm đến Trình gia, trong nội tâm Đông Phương Linh Lung cũng muốn dùng lực lượng của mình mở ra tầng thứ sáu này, phải lấy được gia tộc thừa nhận, để cho bọn họ biết mình nhất định có thể trở thành Đan sư ưu tú nhất.

    Cái Đan Đỉnh này là Đan Đỉnh phụ thân từng dùng qua, mình nhất định phải dùng thực lực của mình đạt được Đan Đỉnh này.

    Nhưng thời điểm thực lực của nàng tăng lên, Đông Phương gia tộc lại xảy ra sự tình, đừng nói là có người tới giúp nàng cởi bỏ trận pháp, coi như là cung ứng bình thường cũng trực tiếp cắt đứt.

    Năm đó phụ thân dặn dò nàng còn nhớ rõ, không có mệnh lệnh của phụ thân, vô luận như thế nào cũng không thể về gia tộc, lúc đầu nàng vẫn không hiểu, nhưng những năm này nàng cũng biết, bên trong gia tộc đã xảy ra vấn đề.

    May mắn là mình gặp Trình Cung, mới có thể có hôm nay, mới có thể sử dụng Đan Đỉnh mà phụ thân lưu cho mình, thời điểm Đông Phương Linh Lung thấy trận pháp bị phá vỡ, đã bay xuống dưới.

    Linh khí hạ phẩm, hơn nữa còn là Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm đỉnh phong, Linh khí hạ phẩm bình thường, cơ hội sinh ra khí linh cũng không lớn, chỉ có Linh khí thượng phẩm mới có thể sinh ra khí linh.

    Là Linh khí cấp bảy trở lên trong miệng người bình thường, cái này giống như Lam Vân Đế Quốc đầu gọi Nhân Anh tu sĩ trở thành thần tiên lục địa, đa số bọn hắn còn nghĩ Linh khí cũng như Đạo khí, đều có mười cấp bậc.

    Mặc dù không có khí linh, nhưng đã có Linh khí hạ phẩm này, lại có Tử Diễm Chân Hỏa, Đông Phương Linh Lung cũng có thể thử luyện chế đan dược Thiên cấp, đương nhiên, đan dược Thiên cấp không chỉ khó có thể luyện chế, dược tài cũng không dễ dàng gom góp.

    Nhưng là sau này luyện chế đan dược Thiên cấp trở xuống, đối với Đông Phương Linh Lung mà nói liền dễ dàng hơn rất nhiều.

    - Đã có Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, giúp Trình gia gia luyện chế Trấn Ma Đan nắm chắc liền càng lớn.

    Đông Phương Linh Lung dạo qua Đan Đỉnh một vòng, sau đó ngẩng đầu nhìn về Trình Cung.

    Nhưng Trình Cung lại lắc đầu nói:

    - Không được, vẫn phải dùng Tiểu Hư Đỉnh kia của ta mới được.

    - Tiểu Hư Đỉnh?

    Đông Phương Linh Lung nghi hoặc nhìn Trình Tử.

    - Ta vừa mới đặt tên, hư hư thật thật, Tiểu Hư Đỉnh.

    Bởi vì ta hiện tại muốn luyện chế Trấn Ma Đan, nhất định phải ở dưới tình huống hoàn toàn có thể khống chế, Linh khí hạ phẩm này, lực lượng của ta bây giờ còn khó có thể khống chế.

    Cũng không phải nói đồ vật càng tốt, hiệu quả sẽ càng tốt, điểm ấy Trình Cung rõ ràng nhất.

    - Có phải ngươi cần tế luyện hay không, triệt để nhận chủ mới khống chế được, nếu nói như vậy ngươi không cần lo lắng, trực tiếp tế luyện là được.

    Nhưng mà Đông Phương Linh Lung cũng không ngu ngốc, lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra.

    - Cái này là một nguyên nhân thôi.

    Trình Cung vội vàng cười cười, khoát tay áo nói:

    - Nhưng mà trọng yếu hơn là hiện tại ta sử dụng Linh khí hạ phẩm, mặc dù tế luyện cũng chỉ có thể phát huy ra chừng sáu thành uy lực, nhưng hiện tại ta sử dụng Tiểu Hư Đỉnh, lại có thể phát huy ra hoàn toàn lực lượng.

    Với nàng ta sẽ không khách khí, cái này nàng nên sử dụng đi, thực tế lần này là muốn dùng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương luyện chế Trấn Ma Đan, đến lúc đó nàng sẽ minh bạch chuyện gì xảy ra.

    Bản thân Đông Phương Linh Lung cũng không phải là người nói nhiều, nàng có thể nói nhiều như thế đã là cực kỳ hiếm thấy, nàng cũng biết Trình Cung làm người, cho nên nghe Trình Cung giải thích như vậy, nàng cũng không có tiếp tục dây dưa vấn đề này.

    Nhưng mà đối với Trình Cung dám sử dụng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương, Đông Phương Linh Lung cũng rất tò mò, vừa định nói nghi hoặc trong nội tâm ra, đột nhiên một thanh âm cực lớn g vang lên.

    - Trình Cung, lập tức sơ tán người nhà của ngươi, mang theo người thân cận nhất lập tức rời khỏi Trình gia cùng ta, nhanh, chậm sẽ không còn kịp nữa, bọn hắn đã đánh tới.

    Là thanh âm của Hách Liên Hồng Liên, trong thanh âm mang theo vẻ rất lo lắng.

    Chương 234: Ta đùa chết bọn hắn như thế nào

    Sau khi Hách Liên Hồng Liên vừa tới Đổ Thần phủ, cũng đi theo bọn người Mập mạp tới Trình phủ, Trình Cung bình thường luyện đan ở dưới luyện đan thất trong Linh Lung Các này nàng cũng tinh tường.

    Giờ phút này, nàng là trực tiếp truyền âm, chỉ là nghe thanh âm là biết xảy ra chuyện lớn, nếu không nàng sẽ không như thế.

    Phong Vân Kiếm Tông, Trình Cung lập tức ý thức được sự tình xảy ra, thân hình trực tiếp nhảy lên.

    Đông Phương Linh Lung khoát tay, đã thu hồi Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, sau đó thân hình cũng vọt lên.

    So với bọn hắn còn nhanh hơn đúng là Trình lão gia tử, phát sau mà đến trước, trực tiếp vọt tới phía trước Trình Cung, lao ra Linh Lung Các.

    Tuy giờ phút này Trình lão gia tử đã thu hồi thần thông Tam Đầu Lục Thủ, nhưng một thân pháp lực cường đại lại không che dấu chút nào.

    Có người muốn động tới nhà của hắn, động đến gốc rễ của hắn, hắn không giận mới là lạ.

    Trình Cung xông ra, liền thấy Hách Liên Hồng Liên đang bay xuống nội viện Linh Lung Các, Manh thúc thì trước sau như một đi theo phía sau nàng.

    Chỉ là lần này không giống lúc trước chính là, trong tay Manh thúc còn mang theo một người đầy máu, giờ phút này người này đã hôn mê, pháp lực trong tay Manh thúc không ngừng vận chuyển, đang chữa thương giúp người này.

    - Ngươi ở nơi này là tốt rồi, hiện tại lập tức theo ta đi.

    Vừa nhìn thấy Trình Cung đi lên, Hách Liên Hồng Liên còn kém đi lên lôi kéo Trình Cung.

    Trình lão gia tử vận chuyển pháp lực, chuẩn bị nhìn xen ai dám giết đến tận Trình gia, quản hắn khỉ gió Thiên Vương lão tử cũng muốn tranh tài một trận.

    Nhưng vừa ra liền thấy Hách Liên Hồng Liên, cách ăn mặc rất giống Đông Phương Linh Lung, chỉ là một cái thì quần áo trắng như tuyết, xinh đẹp lạnh lùng, một cái thì trang phục màu đen, còn có lụa đen che mặt.

    Nhưng nhìn vẻ quan tâm của nàng đối với Trình Cung kia, quan hệ tất nhiên không giống bình thường.

    Tên tiểu tử thúi này, ngươi ngược lại là nên tập trung vào một điểm, phân tán hỏa lực bốn phía sao có thể cho ta bế cháu.

    - Đừng nóng vội, không phải còn chưa có giết đến tận cửa sao?

    Sau khi Trình Cung đi ra, tinh thần lực đã bao phủ chung quanh, cũng không có phát hiện có tình huống khác.

    Trừ khi là Thoát Tục kỳ, còn cố ý che dấu, Trình Cung mới điều tra không đến.

    Phát hiện trong phạm vi tinh thần lực không có tình huống thất thường gì, lại nhìn người trong tay Manh thúc, Trình Cung cũng đã đoán được vài phần.

    Hách Liên Hồng Liên nghe xong liền nóng nảy:

    - Giết đến tận cửa?

    Thực chờ bọn hắn giết đến tận cửa sẽ trễ mất.

    Lần này Phong Vân Kiếm Tông lại động thủ thật sự, do Tam trưởng lão Bành Dũng mang người giết đến, hơn nữa nhân số còn không ít.

    Căn cứ phong cách hành sự của Phong Vân Kiếm Tông tới nay, một khi một trong Tam đại trưởng lão bọn hắn tùy tiện ra một người, còn dẫn theo đệ tử khác đi, cái kia chính là muốn triệt để lập uy.

    Nói cách khác, lần này bọn hắn là muốn xoá tên Trình gia khỏi Lam Vân Đế Quốc, bọn hắn mang theo một ít đệ tử ưu tú là muốn cho đám bọn họ gia tăng kinh nghiệm, học tập, cảm thụ...

    Phong Vân Kiếm Tông tự cho mình là chính đạo, danh hào chính nghĩa, nhưng sự tình bọn hắn làm so với Ma tông chúng ta càng thêm tàn nhẫn.

    - Tuy Trình gia ta không phải danh môn vọng tộc truyền thừa trăm ngàn năm, nhưng muốn diệt Trình gia ta cũng không dễ dàng như vậy.

    Trình lão gia tử chinh chiến cả đời, cả đời lăn qua lăn lại bên bờ sinh tử, chưa từng sợ qua bất cứ chuyện gì.

    - Vẫn là trước cứu người của ngươi rồi nói sau, nơi này có Tục Mệnh Đan là Địa cấp thượng phẩm, ngươi cho hắn uống vào đi.

    Sau khi nghe được lời của gia gia, Trình Cung cũng khẽ gật đầu, sau đó ném một viên Tục Mệnh Đan cho Hách Liên Hồng Liên, thấy nàng vẫn rất lo lắng muốn nói điều gì, Trình Cung nói:

    - Nhanh lên a, cứu người quan trọng hơn.

    Hơn nữa nơi này là Vân Ca Thành, mấy trăm vạn người, Vân Ca Thành to như vậy, tuy thực lực Phong Vân Kiếm Tông rất mạnh, nhưng đối với thế tục cũng không n hứng thú lắm, Nguyên Thủy Ma các ngươi Tông cũng vậy.

    Ngươi suy nghĩ một chút, nếu như đổi thành Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi đột nhiên nhận được mệnh lệnh muốn đối phó Trình gia chúng ta, sau khi các ngươi tới, khẳng định phải tìm chúng ta ở nơi nào, tuyệt đối không có khả năng lập tức liền tìm được.

    Cho nên trước an tâm một chút chớ vội, sau khi cứu người chúng ta chậm rãi thương lượng.

    Sau khi Trình Cung nói xong, lập tức hạ mấy mệnh lệnh cho bồ câu mang đi...

    Manh thúc nghe xong cũng khẽ gật đầu, giờ phút này Hách Liên Hồng Liên cũng tỉnh táo lại, nàng cũng rất kỳ quái vì sao vừa rồi bỗng nhiên gấp gáp như vậy, tuy đôi khi sát khí của nàng nặng một ít, quật cường một ít, háo thắng một ít, nhưng thời điểm làm việc vẫn rất tỉnh táo, hôm nay sao lại như vậy, sau khi tỉnh táo lại, Hách Liên Hồng Liên bề bộn đi qua, kín đáo đưa dược vật cho Manh thúc.

    - Mấy người bọn hắn là tới đưa Băng Thiềm Dịch ngàn năm, không nghĩ tới ở trong một thị trấn nhỏ cách Vân Ca Thành hơn mười dặm gặp người của Phong Vân Kiếm Tông, hiện tại người Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta gặp người Phong Vân Kiếm Tông không phải ngươi chết chính là ta sống.

    Nhưng hắn không nghĩ tới, người của đối phương lại nhiều như vậy, may mắn lúc ấy đều là một ít đệ tử tuổi trẻ ra tay đuổi giết đám bọn hắn, mấy trưởng bối, trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông không có ra tay.

    Trước khi rời đi, Tông chủ tựa hồ có chút bất an, nên cho vị sư đệ này một đạo phù lục, lúc này mới ở trong lúc nguy cấp cứu được hắn một mạng, tuy Băng Thiềm Dịch ngàn năm không có chuyện gì, nhưng người của Phong Vân Kiếm Tông rất nhanh sẽ đến.

    Vốn cho rằng ta cùng Manh thúc lưu lại có khả năng giúp đở ngươi, hiện tại xem ra ngươi nhất định phải làm tốt chuẩn bị rời khỏi.

    Sau khi tỉnh táo lại, Hách Liên Hồng Liên rất nhanh nói sự tình từ đầu đến cuối một lần.

    Nhưng mà ở cuối cùng, vẫn là nhịn không được cường điệu một lần.

    Ở bên trong tối tăm, có thể phát giác được nguy cơ tương lai, này chẳng phải là nói tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông cách Thuần Dương cảnh đã không xa, lợi hại.

    Bất quá hiện tại tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông càng lợi hại, đối với mình càng có lợi.

    - Nếu như cần mà nói, ta nhất định sẽ bỏ chạy, sẽ không ngây ngô biết rõ chết mà vẫn lên đi, ta còn không muốn chết.

    Ngươi trước nói tình huống Phong Vân Kiếm Tông một chút, hiện tại bọn hắn đánh túi bụi với Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi, có lẽ không có quá nhiều tinh lực phân tán.

    Còn nữa, tình huống của tên Tam trưởng lão này ra sao.

    Bất quá, nếu như ta có bức họa của bọn hắn, ngươi có thể nhận ra không?

    Trình lão gia tử mặc dù là chưởng khống giả chính thức của Trình gia, đã từng là thiên hạ binh mã Đại nguyên soái, nhưng Trình lão gia tử đối với sự tình mình không biết chưa bao giờ đơn giản lên tiếng.

    Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, hai cái này là tồn tại cao nhất của Nam Chiêm Bộ Châu, trước kia Trình lão gia tử cũng chỉ là mơ hồ nghe qua mà thôi.

    Về sau nghe được Trình Cung nói, mới có chút hiểu rõ đối với bọn họ, bởi vì bọn họ rất ít tiếp xúc cùng thế tục.

    Huống chi, hiện tại có Trình Cung xử lý, hắn rất yên tâm giao hết thảy cho Trình Cung, cho nên hắn cũng không nói gì.

    - Lần này hẳn là cực hạn bọn hắn có thể điều động, bởi vì nếu bọn họ có động tác quá lớn, Nguyên Thủy Ma Tông ta nhất định sẽ thừa cơ động thủ.

    Cho nên lần này, nếu như ngươi có biện pháp kéo chân bọn hắn, hoặc là trốn, ta cũng có thể thỉnh cầu tông môn phái người đến đây trợ giúp.

    Về phần Tam trưởng lão Bành Dũng này, là một trong Tam đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, mỗi một vị trong Tam đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông đều tùy thời có thể đột phá đến cảnh giới thần tiên lục địa, chúng ta thậm chí hoài nghi Đại trưởng lão của bọn hắn hiện tại rất có thể đã đột phá.

    Mỗi người bọn hắn đều nắm giữ hai môn thần thông trở lên, mấy Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường cũng không phải là đối thủ của bọn hắn.

    Nếu như ngươi có thể lấy được bức họa của bọn họ, ta đều có thể nhận ra, ít nhất các nhân vật trọng yếu đều có thể biết.

    Hách Liên Hồng Liên rất nghiêm túc trả lời Trình Cung, chỉ là trong lòng có chút sốt ruột thay Trình Cung như trước.

    Bởi vì ở nàng xem ra, Trình Cung cũng không có đường khác để lựa chọn, Tam trưởng lão Bành Dũng kia có lực lượng đánh chết Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Mà toàn bộ Trình gia, ngoại trừ Trình Tiếu Thiên ra, những người khác căn bản không có biện pháp đối kháng nhân vật như Phương trưởng lão, cho dù có Manh thúc trợ giúp, chỉ cần đối phương có thêm một gã Thoát Tục kỳ, cộng thêm những người khác là có thể dễ dàng tiêu diệt Trình gia.

    Trình Cung nghe vậy, trong đầu đã tính toán rất nhanh, kỳ thật hắn có một phương pháp xử lý ổn thỏa nhất, là trước nhanh chóng luyện chế Trấn Ma Đan.

    Chỉ cần luyện chế ra Trấn Ma Đan, gia gia có thể mượn nhờ Thần pháp tinh thạch, Hỗn Nguyên Đan, Trấn Ma Đan đột phá đến thần tiên lục địa, đến lúc đó có thể nhẹ nhõm tiêu diệt đám người Tam trưởng lão kia.

    Lần này tiêu diệt bọn hắn, đối với Phong Vân Kiếm Tông là một lần trọng thương, cộng thêm mình cho Nguyên Thủy Ma Tông chút áp lực, trong thời gian ngắn Phong Vân Kiếm Tông sẽ không có biện pháp đối phó với người nhà của mình.

    Nhưng biện pháp này cũng có nguy hiểm, cần có mấy tháng, mà mấy tháng này không thể cam đoan đám người Bành Dũng sẽ làm cái gì.

    Hơn nữa, Trình Cung cũng không muốn bởi vì bọn hắn mà bạo lộ sự tình gia gia đột phá, ít nhất cũng phải có chút giá trị mới được, tỷ như thời điểm đoạt đồ của Vũ Thân Vương...

    - Ân, hiện tại xem ra chúng ta thật đúng là bắt đầu ẩn nấp.

    Sau khi Trình Cung trải qua một phen cân nhắc, rốt cục làm ra quyết định.

    Nghe xong lời nói, Hách Liên Hồng Liên rốt cục nhẹ nhàng thở ra, đồng thời khuôn mặt lộ ra chút đắc ý.

    Hừ, hiện tại biết rõ ta nói không sai sao, bây giờ ngươi chỉ có một lựa chọn như vậy, là lập tức cùng ta trốn đến Nguyên Thủy Ma Tông.

    Ở Nam Chiêm Bộ Châu có thể chọc tới Phong Vân Kiếm Tông, ngoại trừ Nguyên Thủy Ma Tông ra, còn ai có thể giữ được ngươi.

    Ngẫm lại mỗi lần đều là Trình Cung chủ đạo hết thảy, từ khi thấy hắn về sau, thật giống như cái gì đều đi theo hắn, hôm nay rốt cục lật ngược tình thế, nghĩ đến chuyện này, trong nội tâm Hách Liên Hồng Liên rất vui vẻ, nhưng nàng vui vẻ cũng không có duy trì bao lâu.

    - Hiện tại xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, người trong nhà có thể lẫn trốn toàn bộ, sau đó chúng ta tìm một chỗ che dấu, tin tưởng rất nhanh Sắc Quỷ sẽ đem bức họa những người này tới, đến lúc đó ngươi lại cung cấp cho ta tình báo kỹ càng, sau đó chúng ta lại quyết định đối phó bọn hắn như thế nào.

    - Cái gì, ngươi muốn theo chân bọn họ chính diện liều mạng, ngươi điên rồi, ngươi cho mình là ai ah.

    Đối phương là Phong Vân Kiếm Tông, đừng nói là ngươi, coi như là Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc cũng không dám tùy ý đắc tội bọn hắn.

    Đắc ý trong lòng Hách Liên Hồng Liên không có duy trì bao lâu liền nghe an bài như thế, cũng đã mất đi lãnh khốc, sát khí bình thường, chỉ có khó hiểu cùng lo lắng.

    - Ta không muốn ăn một miếng thành mập mạp, cơm phải ăn từng miếng, điểm ấy ta minh bạch hơn ngươi.

    Trình Cung vô cùng tỉnh táo nói:

    - Ngươi nói cái kia là cả Phong Vân Kiếm Tông, mà mục tiêu bây giờ của ta chỉ là muốn tiêu diệt Tam trưởng lão cùng người hắn mang đến này.

    Hắn không phải rất uy phong sao, mang không ít người xuất động, hắn muốn diệt Trình gia ta, còn muốn ở trong quá trình này rèn luyện tuổi trẻ một đời đúng không, muốn đề cao uy phong Phong Vân Kiếm Tông đúng không, ta đây liền để cho bọn hắn có đến mà không có về, cho hắn biết, chỉ cần hắn vẫn là người, tại Vân Ca Thành này hắn không có quyền lên tiếng, để cho bọn hắn biết rõ đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Vân Ca Thành đệ nhất hoàn khố lợi hại như thế nào, muốn diệt Trình gia chúng ta, xem ta đùa chết bọn hắn như thế nào.

    Chương 235: Cùng nhau giải quyết, giết

    Trình Cung rất tỉnh táo, nhưng lời nói lại tràn đầy phong cách hung hăng càn quấy, bá đạo, phía sau càng nói sát khí càng nặng, ngữ khí cũng càng hung ác, loại hung ác này làm cho người ta nghe xong cũng cảm giác rét run.

    Trình Cung nói như vậy, Hách Liên Hồng Liên cũng không có biện pháp khuyên bảo.

    - Muốn chơi như thế nào tùy ý, gia gia ủng hộ ngươi.

    Trình Tiếu Thiên ở bên vỗ bả vai Trình Cung, nói một câu như vậy, không cần nhiều lời, lại giao vận mệnh Trình gia cho Trình Cung.

    - Gia gia, an bài trong nhà người hãy phụ trách, tin tưởng bọn họ sẽ đi qua một lần, có thể xằng bậy hay không còn chưa biết được, một hồi ta chuẩn bị một địa phương ẩn núp tốt, sau đó sẽ thông tri cho người.

    Linh Lung, nàng mang theo tiểu Tuyết, Thanh Mai rời đi trước, đi tới Đổ Thần phủ, bọn hắn tìm không thấy ta ở Trình phủ, nhất định sẽ đi tới đó, hiện tại rất rõ ràng, Đại Bạch, Tiểu Bạch, Mập mạp... cũng không ở đó, chỉ có một ít người, toàn bộ cho bọn hắn nghỉ dài hạn là được rồi.

    Sau đó các nàng tạm thời tìm một chỗ nào đó đi dạo, rất nhanh ta sẽ liên hệ với các nàng.

    Trình Tiếu Thiên cùng Đông Phương Linh Lung nghe được Trình Cung nói, đều là gật gật đầu, cái gì cũng không nói, trực tiếp rời khỏi, Trình Cung thì im lặng đứng ở trong viện.

    Bây giờ còn yếu a, mình phải càng mạnh hơn nữa mới được.

    Phong Vân Kiếm Tông, hôm nay ngươi muốn đến diệt Trình gi ta a, ngày sau ta tất diệt ngươi.

    Trình Lập, Bạch thúc đều đang ở thời khắc mấu chốt trùng kích Thoát Tục kỳ, trừ hai người bọn họ ra, trình độ những người khác ở trong chiến đấu loại này tạm thời còn không có công dụng.

    Không nghĩ tới còn chưa có chính diện va chạm cùng Vũ Thân Vương, hiện tại phải đối mặt với quái vật khổng lồ như Phong Vân Kiếm Tông, may là bọn hắn còn không rõ ràng biến hóa một năm qua của Trình gia, nếu không tin tưởng bọn họ sẽ không phái một Tam trưởng lão tới.

    Tuy sau vụ Vân Đan Tông, tất cả mọi người biết rõ Lam Mi cùng Độc Dược mất tích khẳng định có quan hệ cùng Trình gia, nhưng mà không ai biết là gia gia một người giết chết, cái này rất mấu chốt.

    Bọn hắn chỉ là gia gia đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, cũng cho rằng Trình gia chỉ có một Thoát Tục kỳ, cho rằng có thể đơn giản quét ngang Trình gia, bọn hắn sẽ phải hối hận.

    Hách Liên Hồng Liên đứng cùng Trình Cung ở trong sân, người kia vừa rồi phục dụng Tục Mệnh Đan đã tỉnh lại, có thể ngồi xuống vận công chữa thương.

    Thời gian dần trôi qua, mấy lần Hách Liên Hồng Liên muốn khuyên Trình Cung, nhưng vừa nhìn thấy Trình Cung bình thản không dao động, ánh mắt vô kinh vô hỉ đều nhịn xuống.

    Hắn đến cùng đang suy nghĩ cái gì, chẳng lẽ hắn cho rằng bằng hắn hiện tại cùng chút lực lượng của Trình gia là có thể đối kháng Phong Vân Kiếm Tông hay sao?

    Những thứ không nói khác, chỉ là một mình Tam trưởng lão Bành Dũng kia, trừ khi thần tiên lục địa ra tay, nếu không toàn bộ Vân Ca Thành chỉ sợ cũng không có người là đối thủ của hắn.

    Hắn không phải Thoát Tục kỳ đỉnh phong đơn giản như vậy, hắn nắm giữ hai loại thần thông, có được lực lượng tiếp cận nhất thần tiên lục địa, huống chi hắn còn mang đến rất nhiều thủ hạ.

    Trọn vẹn đi qua nửa canh giờ, trên đầu Trình Cung vang lên tiếng chim bồ câu, rốt cục có mấy chim bồ câu đã bay trở về.

    - Bọn hắn tổng cộng có hai mươi tám người, trong đó có hai người bị thương nhẹ, do chiến đấu phát sinh qua trước kia, bởi vì bọn hắn người đông thế mạnh nên chỉ có hai người bị thương nhẹ, một phương khác bị giết gần hết, chỉ có một người đào tẩu tiến nhập Vân Ca Thành.

    Bọn hắn ở nửa canh giờ trước vừa vặn rời khỏi, hiện tại đang trên đường chạy tới Vân Ca Thành, trước khi trời tối mới có thể đi vào Vân Ca Thành.

    Trình Cung đọc tình báo lên.

    - Thấy không, tuy các ngươi đấu lâu như vậy, nhưng ngươi hiển nhiên cũng không có thật sự nghiên cứu thấu bọn hắn.

    Trình Cung dùng sức đấm lưng mỏi, xương cốt lốp bốp cách cách vang lên một hồi:

    - Móa nó, rất bình tĩnh rất nhàn nhã, thực tưởng rằng đi dự tiệc sao.

    Rất tốt, các ngươi càng cao ngạo, càng trang bức càng tốt, rất nhanh bản đại thiếu sẽ cho các ngươi khóc, cho các ngươi biết rõ cái gì là ngưu bức.

    Mới xuất phát, cũng không có lập tức đuổi giết tới?

    Hách Liên Hồng Liên nghe được cũng rất kinh ngạc, không đúng, tại sao mình có thể phán đoán sai lầm, này không giống phong cách làm việc của Phong Vân Kiếm Tông ah.

    Có thể trở thành đối thủ một mất một còn của Nguyên Thủy Ma Tông, tự nhiên không phải lợi hại bình thường, mà Hách Liên Hồng Liên cũng đánh cùng Phong Vân Kiếm Tông rất nhiều lần.

    Thấy bộ dáng kinh ngạc cùng không hiểu của Hách Liên Hồng Liên, Trình Cung cười cười giải thích nói:

    - Đừng suy nghĩ, ngươi chỉ dựa theo trí nhớ thông thường làm việc, như vậy phán đoán sự tình sẽ sai lệch rất nhiều, phân tích cũng không thấu triệt.

    Nếu như Phong Vân Kiếm Tông đối mặt là Nguyên Thủy Ma Tông, gặp được loại chuyện này bọn hắn nhất định sẽ một mực giết tới không tha, một đường không ngừng lại.

    Nhưng vấn đề là, hiện tại bọn hắn muốn đối phó là Trình gia chúng ta.

    Trình gia mặc dù rất ngưu bức ở Lam Vân Đế Quốc, nhưng mà ở trong mắt Phong Vân Kiếm Tông lại không coi vào đâu, bọn hắn tự cho mình là cao cao tại thượng, siêu thoát thế tục, tồn tại như Tiên Nhân, há lại quan tâm đến tiểu nhân vật giống như con sâu cái kiến trong thế tục.

    Ở bọn hắn xem ra, đây bất quá là một lần rèn luyện đệ tử mà thôi, cho nên bọn hắn rất tùy ý.

    Đương nhiên, này cũng là bởi vì bọn hắn cũng không biết ta có quan hệ cùng Nguyên Thủy Ma Tông, nếu như hắn biết rõ ngươi cùng Manh thúc ở đây, có lẽ sẽ có biến hóa.

    Nghe Trình Cung nói xong, Hách Liên Hồng Liên thoáng cái chuyển ngoặt, trên thực tế coi như là người của Nguyên Thủy Ma Tông đối đãi người bình thường, quản ai là vương hầu tướng quân, trong mắt bọn họ cũng không quá là con sâu cái kiến.

    Tập tục loại này Phong Vân Kiếm Tông so với bọn hắn còn nặng hơn, trách không được vừa rồi Trình Cung bình tĩnh như vậy, bởi vì hắn đã sớm đoán được sẽ như thế.

    - Ta thật không ngờ còn có phương diện này, chỉ là dựa theo bình thường bọn hắn giao chiến cùng Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta mà phán đoán, nhưng mặc kệ bọn hắn thế nào, thực lực của bọn hắn đúng là không cải biến được.

    Vừa rồi ngươi nói bọn hắn có hai mươi tám người, trong đó cần phải có bốn gã trưởng lão, nói cách khác ngoại trừ Tam trưởng lão Bành Dũng ra, còn có ba gã trưởng lão Thoát Tục kỳ khác.

    Lần trước Vân Nguyệt Thiên tới tham gia đại hội Vân Đan Tông, hắn rất có thể sẽ đi theo, có bốn gã trưởng lão, nói rõ sẽ mang theo tám gã Siêu Phàm kỳ, mười sáu tên Phạt Mạch kỳ.

    Nghe Hách Liên Hồng Liên nói như vậy, Trình Cung biết rõ đây nhất định là quy củ cố định của Phong Vân Kiếm Tông, phương diện này không ai có thể hiểu rõ hơn Nguyên Thủy Ma Tông, cho nên Trình Cung dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn Hách Liên Hồng Liên.

    Hách Liên Hồng Liên giải thích nói:

    - Phong Vân Kiếm Tông làm việc có một quy định bất thành văn, Trưởng lão ra ngoài, bất luận là cuộc chiến sinh tử hay là chấp hành nhiệm vụ, trừ một ít sự tình đặc biệt khác, nếu không trên cơ bản chỉ cần trưởng lão xuất động, bên người nhất định sẽ mang hai gã quản sự Siêu Phàm kỳ, hoặc là đệ tử của hắn hoặc là người hắn quản.

    Về phần có mang hay không mang Phạt Mạch kỳ hoặc là một ít cấp bậc thấp hơn đi, thì phải xem độ nguy hiểm của nhiệm vụ này.

    Lần này bọn hắn mang nhiều người như vậy, dựa theo quy củ bình thường của bọn hắn, nói cách khác từng Siêu Phàm kỳ còn mang theo hai gã Phạt Mạch kỳ, như thế tính toán vừa vặn hai mươi tám người.

    Trình Cung nghe xong cười cười gật đầu nói:

    - Đi, coi như không có quá khoa trương, nếu như hắn mang Tẩy Tủy cùng Hoán Cốt kỳ theo, đó mới thật sự là bỏ qua Trình gia chúng ta, hiện tại xem ra trong mắt bọn hắn, xem như chúng ta còn có một chút phân lượng.

    Thấy Trình Cung còn có thể cười được, Hách Liên Hồng Liên thật không biết nên nói cái gì, đội hình bực này, cho dù Nguyên Thủy Ma Tông cũng phải cẩn thận đối đãi, vậy mà Trình Cung còn có thể cười được.

    - Đây không phải chuyện gì tốt.

    - Đông Thắng Thần Châu có một câu nói rất hay, trong phúc có họa, trong họa có phúc, chuyện tốt hay chuyện xấu ngươi rất nhanh sẽ biết.

    Trình Cung nói lời này, lần nữa thông qua Vân Cáp phát ra mệnh lệnh, sau đó lâm vào trong chờ đợi.

    Đông Thắng Thần Châu, hắn làm sao biết, ah, nhất định là cái sư phụ kia nói cho hắn biết.

    Trong phúc có họa, trong họa có phúc, trong nội tâm Hách Liên Hồng Liên yên lặng nghĩ đến những lời này, cảm giác bên trong giống như có vô số huyền cơ làm cho người ta suy nghĩ sâu xa.

    Đông Thắng Thần Châu, đó cũng là một nơi rất thần kỳ, nghe nói tình huống chỗ đó hoàn toàn khác Nam Chiêm Bộ Châu, Hách Liên Hồng Liên cũng chỉ là nghe mẫu thân của nàng đề cập qua một chút mà thôi.

    Lần nữa lâm vào chờ đợi, nhoáng một cái thời gian lại đi qua gần hai canh giờ, lần này không phải Vân Cáp chạy đến, mà là có một nhân viên tình báo chạy đến, trực tiếp đem hai mươi tám bức họa giao cho Trình Cung.

    Trình Cung trực tiếp đi đến bàn đá bên cạnh, bày bức họa ra.

    Hách Liên Hồng Liên tiến lên lần lượt xem từng cái một, làm cho nàng vô cùng giật mình chính là, mỗi người đều vẽ rất sống động.

    - Tên thoạt nhìn giống tú tài này là Chương trưởng lão, chớ nhìn bộ dáng hắn như có hơn ba mươi tuổi, kỳ thật hắn đã một trăm lẻ ba tuổi, là xếp hạng thứ mười trong mười hai tên trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông.

    Hai cái này là đệ tử của hắn, cái này, đây là Vân Nguyệt Thiên, lần trước ở Vân Đan Tông ngươi từng thấy hắn.

    Còn có cái này, lão đầu có con mắt như vĩnh viễn không mở ra được, hắn là Tam trưởng lão Bành Dũng của Phong Vân Kiếm Tông, hắn năm nay đã một trăm năm mươi mốt tuổi.

    Đây là đệ tử của hắn Trương Vi, Bành Uyên, hai người bọn họ đều là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, cho dù ở trong toàn bộ Phong Vân Kiếm Tông cũng là tồn tại nỗi bật, xem ra lần này Bành Dũng dẫn bọn hắn, là muốn giúp bọn hắn trùng cấp Thoát Tục kỳ.

    Một ít khác không quá quen thuộc, xem ra là thủ hạ của Vân Nguyệt Thiên cùng Chương Gia mang theo.

    - Ân, hắn cũng tới...

    Lúc này, Hách Liên Hồng Liên vừa nhìn thấy một bức họa, bên trên là một nam tử chỉ có ba mươi tuổi, sắc mặt gầy yếu thì giật mình.

    Thấy thần sắc của Hách Liên Hồng Liên, Trình Cung cười nói:

    - Xem ra nàng rất quen thuộc hắn ah.

    - Hừ, há chỉ có quen thuộc, hắn so với Phùng Tuấn Kiệt còn ghê tởm hơn, tuy lúc ban đầu Phong Vân Kiếm Tông chúng ta cùng Nguyên Thủy Ma Tông cũng có mâu thuẫn, nhưng xa xa không tới tình trạng không chết không ngớt.

    Tên hỗn đãn này là Âm Huy, lại nhiều lần đánh lén ta, về sau còn công nhiên phái người đi Nguyên Thủy Ma Tông cầu hôn ta, ỷ vào phụ thân hắn là Thái Thượng trường lão Âm Trường Khiếu, được xưng là đệ nhất thần tiên Nam Chiêm Bộ Châu nên không kiêng nể gì cả.

    Lúc ấy bọn hắn cầu hôn không thành, vậy mà trực tiếp nhảy vào Nguyên Thủy Ma Tông muốn bắt ta đi, lúc ấy liền có một hồi đại chiến, mẫu thân của ta ở lúc mấu chốt có chỗ đột phá, mượn nhờ một ít pháp bảo đánh phụ thân hắn trọng thương, lúc này mới đánh lui bọn hắn.

    Mẫu thân của ta cũng bởi vì vậy mà bị thương bế quan, nhất định phải đột phá mới có thể khôi phục triệt để, mà Phong Vân Kiếm Tông cũng muốn nhân cơ hội chiếm đoạt chúng ta, chiến đấu vẫn đang tiến hành.

    Nhìn người nọ, Hách Liên Hồng Liên hận đến nghiếng răng nghiếng lợi.

    - Nàng đã hận hắn như vậy, vừa vặn, lần này sẽ giải quyết hắn.

    Trình Cung ở một bên làm động tác chém đầu.

    Chương 236: Khống chế cục diện

    - Hiện tại giết hắn, Phong Vân Kiếm Tông không điên mới lạ.

    Nhất là Âm Trường Khiếu kia là lục địa thần tiên chân chính, lửa giận của hắn cho dù toàn bộ Lam Vân Đế Quốc cũng khó có thể thừa nhận, ngươi nên dựa theo phương pháp ta nói mà xử lý, đi Nguyên Thủy Ma Tông với ta.

    Cho dù mẫu thân của ta khôi phục hoàn toàn, cũng phải mượn nhờ Đạo khí Vạn Ma Lôi Trì mới có thể đánh Âm Trường Khiếu trọng thương.

    Tuy Hách Liên Hồng Liên rất hận, nhưng không có xúc động như Trình Cung, ngược lại lần nữa khích lệ Trình Cung.

    - Hô...

    Trình Cung nhìn một lần, đã nhớ kỹ toàn bộ hình dạng những người này, đưa tay thu lại những bức họa này nói:

    - Nàng không cần khuyên, ta sẽ không cải biến chủ ý, nếu như nàng lo lắng mà nói, nàng có thể rời đi trước cùng Manh thúc, ta tự mình chơi cùng bọn hắn.

    Hơn nữa, lần này nếu như ta giết nhiều người Phong Vân Kiếm Tông như vậy, cho dù không giết Âm Huy này, nàng cho rằng Phong Vân Kiếm Tông không điên sao?

    Bọn hắn không muốn lập tức tiêu diệt ta sao, hơn nữa nếu quả thật Âm Trường Khiếu kia có thể xuất thủ, nàng cho rằng hắn sẽ chui rúc trong tông môn không ra sao, đoán chừng đã sớm xông lên Nguyên Thủy Ma Tông, thừa dịp thời điểm mẹ của nàng chữa thương diệt sạch các ngươi, đoán chừng tình huống của hắn so với mẹ nàng không khá hơn bao nhiêu.

    Cho nên thừa dịp hiện tại, có thể suy yếu một phần lực lượng của bọn hắn là rất tốt, sau đó nghĩ biện pháp tăng lực lượng lên.

    Đến lúc đó đợi Âm Trường Khiếu kia đi ra, chúng ta cũng có thực lực làm thịt hắn.

    - Diệt Âm Trường Khiếu, nói đùa gì vậy.

    Trình Cung nói phía trước, Hách Liên Hồng Liên nghe còn cảm giác có đạo lý, nhưng cuối cùng nói diệt Âm Trường Khiếu, nàng cũng nhịn không được cười khổ.

    - Nàng cho rằng là đùa giỡn hay sao, không đến một năm trước ta còn là Thoát Thai kỳ, nhưng hiện tại ta đã là Siêu Phàm kỳ, ngươi nói đây là đùa giỡn hay sao?

    Trình Cung nói xong, đã đứng dậy đi ra ngoài:

    - Địa phương ẩn nấp ta đã chọn xong, nàng muốn đi tới đó hãy trở về Nguyên Thủy Ma Tông đều được.

    Một năm trước hắn là Thoát Thai kỳ, chuyện này Hách Liên Hồng Liên không phải không biết rõ, bởi vì sau khi Trình Cung rời khỏi, bọn người Trình Trảm một mực ở lại Nguyên Thủy Ma Tông.

    Bất kể là xuất phát từ Trình Trảm mang nàng vào cũng, hay là bởi vì Trình Cung, tóm lại ở Nguyên Thủy Ma Tông, Hách Liên Hồng Liên rất chiếu cố bọn người Trình Trảm, cũng bởi vậy từ Trình Trảm biết rất nhiều sự tình trước kia cùng truyền thuyết của Trình Cung.

    Trên thực tế, ngay cả Hách Liên Hồng Liên cũng không nghĩ tới lần này mình có thể nhìn thấy Trình Cung một lần hành động đột phá đến Siêu Phàm kỳ, hơn nữa trực tiếp ở thời điểm chiến đấu đột phá đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, này là không thể tưởng tượng nổi bực nào.

    Cho tới bây giờ nàng chưa thấy qua có ai tăng lên nhanh như vậy, đã vượt qua phạm vi bình thường.

    Đột nhiên, Hách Liên Hồng Liên nhớ tới mẫu thân nói sư phụ Trình Cung là cao nhân chân chính, hơn nữa hẳn không phải là người của Nam Chiêm Bộ Châu, bởi vì Nam Chiêm Bộ Châu căn bản không có khả năng xuất hiện cao nhân bực này.

    Chẳng lẽ, hắn dám nói diệt Trần Trường Khiếu là ỷ vào sư phụ của hắn, ân, rất có thể.

    - Chuyện Nguyên Thủy Ma Tông ta đã đáp ứng, chưa bao giờ sửa đổi, đã đáp ứng giúp ngươi đối phó Phong Vân Kiếm Tông, tuyệt đối sẽ không lùi bước.

    Trong lòng Hách Liên Hồng Liên còn chưa tính toán gì, đã thấy thân hình Trình Cung càng lúc càng nhanh, nàng cũng gia tốc đuổi theo.

    - Đúng rồi, người của ngươi sao nhanh như vậy đã có được bức họa của bọn họ, chẳng lẽ bọn Bành Dũng không có phát hiện?

    - Phát hiện cái gì, đây là thủ hạ của Bàn Tử vẽ.

    Chỉ cần hắn nhìn lướt qua, không quản có bao nhiêu người, sau khi trở về nhất định có thể vẽ ra toàn bộ những gì mình thấy, hắn chỉ là đứng ở cửa thành ngơ ngác nhìn những người này tiến vào, sau đó quay đầu lại vẽ ra mà thôi, nếu bọn hắn có thể phát hiện mới là chuyện lạ.

    Lần nữa Hách Liên Hồng Liên nhớ lại tám từ mà tu luyện giả cao cao tại thượng nói người bình thường, thế tục giống như con sâu cái kiến?

    Nếu như bọn người Bành Dũng thật sự dùng loại tâm tính này đối đãi Trình Cung mà nói, vậy thua thiệt nhất định là bọn hắn.

    Trình Cung mang theo Hách Liên Hồng Liên đi vào một địa phương bí ẩn, lập tức có người tới đón.

    - Ngươi không theo chúng ta cùng một chỗ?

    Thấy Trình Cung giao các nàng cho người khác, chính mình lại ly khai, Hách Liên Hồng Liên có chút bận tâm nhìn Trình Cung.

    Phải biết rằng, đối phương lần này tới, mục đích chủ yếu là đối phó hắn.

    - Ngươi cứ vào trước, ta đi an bài một ít sự tình, sau khi xong sẽ tới.

    Trình Cung nói xong, người đã lách mình biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.

    Trình Cung đưa nhóm người Hách Liên Hồng Liên cất bước, sau đó quay một vòng lại trở về Trình phủ, luyện đan thất phía dưới Linh Lung Các.

    Nếu để cho gia gia hoặc là Hách Liên Hồng Liên biết mình lại trở về, nhất định sẽ vô cùng lo lắng, thậm chí sẽ cùng theo không chịu rời khỏi, cho nên Trình Cung chỉ có thể lặng lẽ trở về.

    Nơi này có Đông Phương gia tộc bố trí trận pháp, không phải người thường vào, căn bản không phát hiện được.

    Trình Cung trực tiếp tiến vào tầng dưới chót, đưa tay bắn ra hơn mười khối Dạ Minh Châu khảm trên vách tường, bên trong lập tức trở nên sáng ngời vô cùng.

    Trình Cung lấy Tiểu Hư Đỉnh ra, sau đó lại lấy ra rất nhiều dược liệu từ trong không gian giới chỉ.

    Cuối cùng Trình Cung mới lấy Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương thắng được từ trong tay Vũ Thân Vương ra:

    - Không nghĩ tới nhanh như vậy có thể dùng đến các ngươi, lần này chỉ cần một chút.

    Trình Cung nói xong liền mở hộp ra.

    - Oanh...

    Cái hộp vừa mở ra, một cổ thần niệm cuồng bạo lập tức lao ra, vô số thần niệm, mang theo huyết tinh, oán khí, sát khí...

    Trình Cung vừa mở ra, cũng cảm giác được tâm đang điên cuồng nhảy lên, trong lòng có một cổ xúc động muốn giết người, rất muốn thấy máu, giết chóc, tàn sát.

    Giờ phút này tinh thần lực của Trình Cung tiếp xúc gần với Huyết Yêu Quả này, võ giả bình thường hoàn toàn không có biện pháp chống cự thần niệm bên trên Huyết Yêu Quả này, nếu như tới gần nhất định sẽ bị ảnh hưởng, lập tức muốn đi giết người, trở nên điên cuồng, thậm chí có thể bởi vì không chịu nổi mà tinh thần thác loạn.

    Thần niệm cuồng bạo bên trên Huyết Yêu Quả này tựu như cơn gió lớn, Trình Cung là một cây liễu quật cường, theo gió lắc lư, nhưng vĩnh viễn không ngã.

    Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương quả nhiên không giống bình thường, người bình thường không có thực lực Thoát Tục kỳ tầng năm trở lên!

    Không đợi tiếp xúc Huyết Yêu Quả này đã chịu ảnh hưởng, bị vô số thần niệm cuồng bạo này lây nhiễm huyết tinh.

    Huyết Yêu Quả là dược liệu kỳ lạ dùng huyết dịch lớn lên, ngưng tụ vô số oán niệm, thần niệm của yêu thú sau khi chết.

    Trình Cung thoáng ổn định thể xác và tinh thần, sau một khắc trực tiếp ném Huyết Yêu Quả này vào trong không gian bên ngoài đỉnh.

    Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương ngưu bức đúng không, nhìn xem ngươi ở trước mặt Cửu Châu đệ nhất Thần khí ngưu bức như thế nào, để xem ngươi vào đó có thành thật hay không.

    Dù vậy, chỉ là trong chớp nhoáng này, tinh thần lực của Trình Cung cũng nhận được ảnh hưởng rất lớn từ Huyết Yêu Quả, thậm chí cảm giác trong đó có vẻ điên cuồng, tàn bạo còn sót lại bên trong tinh thần lực.

    Trình Cung đối với cái này hiểu rất rõ, cho nên trực tiếp áp chế nó, dù sao tinh thần lực của hắn cũng là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nếu như hắn thật chỉ có tinh thần lực Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, muốn áp chế sẽ rất khó, hơn nữa vừa rồi trong nháy mắt đó cũng không phải là ảnh hưởng đơn giản như vậy, mà là trực tiếp tạo thành tổn thương đối với tinh thần lực.

    Quả nhiên, Huyết Yêu Quả này vừa tiến vào không gian bên ngoài đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, thần niệm hoàn toàn không dám tùy ý phóng thích.

    Bất quá Huyết Yêu Quả này xác thực kỳ lạ, nó vừa tiến vào trong đó, ảnh hưởng còn lớn hơn so với Trình Cung là một người sống tiến vào.

    Trình Cung vội vàng khống chế một tia khí tức Chí Dương Chân Hỏa, lập tức áp chế ở bên trên Huyết Yêu Quả, vô số thần niệm kia giống như con kiến bị dầu giội lên.

    Hào quang bên trên Huyết Yêu Quả lập tức ảm đạm, tầng ngoài cơ hồ cuồng bạo, nhưng thật chất thần niệm đang mãnh liệt co rút lại.

    Trong nháy mắt này, tay Trình Cung cầm Ẩn Linh Đao, trực tiếp khống chế Huyết Yêu Quả này đi ra.

    Vừa mới đi ra, khi Huyết Yêu Quả vẫn chưa kịp phản ứng, Trình Cung đã một đao bổ xuống, Huyết Yêu Quả lớn chùng một nắm tay người lớn, nhưng cắt xuống không đến một phần trăm.

    Sau một khắc, Huyết Yêu Quả kia giống như vật sống, lần nữa điên cuồng lên, nhưng Trình Cung không cho nó cơ hội, trực tiếp bỏ nó vào cái hộp đặc chế lúc trước.

    Huyết Yêu Quả có rất nhiều cách dùng, nhưng mà thế gian người biết rõ rất có hạn, Trình Cung là người rõ ràng tình huống Huyết Yêu Quả nhất.

    Lần này hắn làm là vừa vặn luyện chế Trấn Ma Đan cho gia gia sự, cho nên hắn áp dụng loại biện pháp này, cho dù một khối Huyết Yêu Quả lớn chừng ngón tay cái, nhưng cổ thần niệm điên cuồng kia Trình Cung cũng cảm giác được khó giải quyết.

    Trình Cung trực tiếp bỏ nó vào Tiểu Hư Đỉnh, sau đó những dược vật khác không ngừng đầu nhập, Trình Cung trực tiếp dùng Tử Diễm Chân Hỏa khu động Tiểu Hư Đỉnh.

    Giờ phút này lực lượng của hắn có lẽ còn không bằng Đông Phương Linh Lung, nhưng uy lực Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể hắn so với Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể Đông Phương Linh Lung thì mạnh hơn vài phần.

    Hơn nữa lúc trước thời điểm Đông Phương Linh Lung bạo đỉnh, Đông Phương Linh Lung liền phát hiện, ngọn lửa kia giống như có một loại e ngại đối với hỏa diễm của Trình Cung, đúng, là cảm giác sợ hãi theo bản năng.

    Trình Cung tự nhiên không thể nói này là bởi vì Tử Diễm Chân Hỏa của mình là trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, mới có thể đạt tới trình độ bây giờ, chỉ có thể chuyển hướng chủ đề.

    Lần này Trình Cung muốn luyện chế cũng không phải đan dược quá khó, không giống như Trấn Ma Đan, hắn chỉ cần dung hợp là được.

    Cộng thêm Tiểu Hư Đỉnh cùng uy lực Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung cũng không tệ, lần đầu sử dụng Tiểu Hư Đỉnh, hiệu quả cũng rất hoàn mỹ, cho nên lần này luyện chế cũng không có hao phí bao lâu thời gian, chỉ có lúc mới bắt đầu, Tử Diễm Chân Hỏa tiêu hao cực lớn, Trình Cung không thể không phục dụng Hồi Khí Đan để bổ sung pháp lực trong cơ thể, sau đó là bỏ các dược liệu khác vào, rất nhanh sự tình cũng đã giải quyết.

    Không đến hai canh giờ, Trình Cung đã luyện chế hoàn thành, chỉ là lần này hắn luyện chế cũng không phải đan dược gì, mà là mấy khối tản ra mùi thơm nhàn nhạt đặc biệt, tinh thể giống như hổ phách, tổng cộng hơn mười khối.

    Trình Cung cất kỹ những vật này, lúc này mới lặng lẽ rời khỏi Trình phủ hôm nay đã trống rỗng, Trình gia cũng không giống như gia tộc bình thường, tất cả mọi người muốn di chuyển sẽ khiến cho gà bay chó chạy.

    Lặng yên không một tiếng động, Trình gia to như vậy đã biến thành không có một bóng người.

    Trình Cung cũng là tính toán hiện tại đối phương không có khả năng tới, cho nên lúc này mới dám còn ở trong Trình gia, sau khi rời khỏi lập tức tìm thủ hạ của Bàn Tử, an bài cho bọn hắn một ít nhiệm vụ khác.

    Mặt tiền cửa hàng Tứ Hải Lâu rất lớn, quanh năm căn bản không nghỉ, nhưng giờ phút này lại đóng cửa không tiếp khác.

    - Ngươi nói lại một lần nữa cho lão tử, nghỉ ngơi, sao có chuyện trùng hợp như vậy, chúng ta vừa tới các ngươi liền nghỉ ngơi.

    Bành Uyên tức giận túm lấy một tên tiểu nhị, giống như bắt một con gà tới trước mặt mình.

    Thoạt nhìn bộ dáng Trương Vi chỉ có hai bảy hai tám tuổi, kỳ thật tuổi đã qua năm mươi cũng khẽ nhíu mày.

    Sau khi hắn và Bành Uyên vào thành liền đi an bài chỗ ở, còn những người khác hiện tại đang tùy ý đi dạo trong thành.

    Dù sao trăm năm nhất đây, Vân Ca Thành phồn hoa đã là ngàn năm nay Nam Chiêm Bộ Châu chưa từng có, Vân Ca Thành trở thành thành thị lớn nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đệ tử bình thường của Phong Vân Kiếm Tông, rất nhiều người chưa từng tới, mà ngay cả sư phụ của bọn hắn là Tam trưởng lão Bành Dũng cũng hai mươi năm trước mới tới một lần.

    Nhưng làm cho bọn họ không nghĩ tới chính là, hỏi liên tiếp mấy nhà, mỗi một nhà đều nói đóng cửa, mấy nhà đầu thì không sao cả, nhưng thời điểm đi đến Tứ Hải Lâu, rốt cục Bành Uyên nhịn không được phát nổ.

    Chương 237: Độc chính thức không chỗ nào không có

    Lúc này, vừa nhìn thấy Bành Uyên động thủ, bốn gã Thoát Tục kỳ do bọn Trương Vi mang đến phất tay, bốn thanh bảo kiếm Nguyên khí đã nằm trong tay.

    Trương Vi thấy vậy vội vàng ngăn cản bọn hắn lại.

    - Đại...

    đại...

    đại gia tha mạng ah.

    Tiểu nhị kia sợ tới mức toàn thân run rẩy nói:

    - Không phải chúng ta không muốn kiếm tiền, nhưng thật sự không có biện pháp, chính ngài vào bên trong xem sẽ biết, mấy hôm trước có vài nha hoàn của Trình đại thiếu bị bắt, nghe nói người bắt cóc sẽ ngụ ở trong khách sạn xa hoa nhất, Trình đại thiếu dưới sự giận dữ phong bế rất nhiều khách điếm trong Vân Ca Thành, không tin... không tin ngài vào xem.

    - Trình đại thiếu?

    Bành Uyên nghe xong cũng sửng sờ, bởi vì mục đích lần này tới của bọn họ giống như là đến Vân Ca Thành thu thập một gia hỏa họ Trình, tên kia là cháu trai Trấn Quốc Công.

    Nếu cháu trai Trấn Quốc Công bình thường, phái Bành Uyên, Trương Vi đến còn chưa tính, nhưng mà nghe nói Trấn Quốc Công kia cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, lại rất mạnh, lúc này mới kinh động đến sư tôn Tam trưởng lão bọn hắn tự mình dẫn người tới.

    Sẽ không trùng hợp như vậy chứ, Bành Uyên nghĩ vậy liền mang theo tiểu nhị này đi vào bên trong, mới vừa vào cửa hắn liền ngây ngẩn cả người, bàn ghế cùng toàn bộ đồ vật bên trong đều bị đạp nát, vô cùng thê thảm, căn bản không có biện pháp cho người ở.

    - Vân Ca Thành các ngươi có mấy Trình đại thiếu?

    Bành Uyên khoát tay, kéo tiểu nhị kia giơ lên trước mắt mình, ánh mắt trợn tròn làm tiểu nhị kia sợ tới mức muốn ngất xỉu.

    - Một... cái a, Vân Ca Thành ngoại trừ Trình Cung Trình đại thiếu, ai dám nói mình là đại thiếu ah.

    - Trình Cung...

    Trương Vi nhìn mặt tiền cửa hàng bị nện rối tinh rối mù, lầm bầm lầu bầu nhắc tới hai chữ này.

    Người dám giết ái đồ Đại trưởng lão, quả nhiên có chút bất đồng.

    - Móa nó, một cái hoàn khoa vậy mà hung hăng càn quấy đến loại tình trạng này, chẳng lẽ Vân Ca Thành các ngươi không ai trị nổi hắn sao.

    Bành Uyên nghe xong, trong lòng vô cùng tức giận, trực tiếp ném tiểu nhị kia sang một bên, quay đầu nhìn về phía Trương Vi.

    Hắn nóng tính, dễ xúc động, bình thường gặp được sự tình gì cần có chủ ý hắn liền hỏi sư muội.

    - Tức giận với bọn họ không có tác dụng, tồn tại như con sâu cái kiến mà thôi, lần này sư tôn tự mình đến, tuyệt đối không cho phép có bất kỳ sai lầm nào.

    Ngoại trừ mấy khách sạn lớn nhất ra, những khách sạn cỡ nhỏ khác, căn bản là làm nhục sư tôn.

    Bây giờ chúng ta lập tức tìm địa phương, tạm thời mua sắm một trang viên cho sư tôn ở tạm.

    Trương Vi làm ra quyết định.

    Bành Uyên gật đầu, nhưng sau đó lại cảm thấy rất lạ, nguyên khí mỏng manh, không khí vẩn đục, nhiều người giống như con kiến, rồi lại là thành thị vô cùng phồn hoa:

    - Mua như thế nào?

    Phong Vân Kiếm Tông không giống như La Phù Kiếm Tông, Vân Đan Tông, bọn họ là môn phái lánh đời chính thức, một lòng tu luyện, một lòng quyết tâm tu luyện, truy cầu kiếm đạo vô thượng.

    Rời khỏi Phong Vân Kiếm Tông, cũng cảm giác nguyên khí càng ngày càng mỏng manh, đợi tiến vào thành thị liền cảm giác không khí ở đây vẩn đục, nguyên khí chưa tới ba thành ở Phong Vân Kiếm Tông, chớ đừng nói chi là so sánh với một ít địa phương đặc thù ở Phong Vân Kiếm Tông.

    - Người trong thế tục coi trọng nhất là tiền tài cũng những vật ngoài thân này, muốn giao dịch với bọn họ, không có vàng thì không giải quyết được.

    Trương Vi nói xong, đưa tay lấy ra một khối vàng cực lớn từ trong không gian giới chỉ, chừng trăm lượng nói:

    - Hiện tại mang chúng ta đi tìm một địa phương có thể mua được phòng ốc tốt, cái này là của ngươi.

    - Ah...

    Tiểu nhị kia vừa rồi sợ tới mức không dám tiến lại đây, lúc này cũng có chút ngây dại.

    - Ta biết rõ, ta biết nơi bán.

    - Vương viên ngoại thành đông có bán nhà.

    - Vậy coi như cái gì, Lâm Thị Lang cũng đang rao bán nhà.

    - Đây coi là cái gì, nếu bàn về phú quý, còn phải nói phòng của những thương nhân buôn muối kia ở Đế Đô, ngoại trừ không bằng Vương phủ, nhưng trình độ xa hoa tuyệt đối không kém bao nhiêu.

    Tứ Hải Lâu là địa phương nào, Trương Vi, Bành Uyên náo như vậy, chung quanh sớm vây quanh không ít người.

    Giờ phút này vừa thấy được ánh vàng, không ít người con mắt đều tỏa ánh sáng.

    Nhưng mà khoa trương hơn so với bọn hắn chính là tiểu nhị run sợ vừa rồi kia, mãnh liệt xông lên, hai tay trực tiếp ôm lấy nén vàng kia.

    - Ta biết rõ, ta biết rõ, các ngươi muốn mua tòa nhà gì cũng không có vấn đề, ta liền dẫn các ngươi đi.

    Tiểu nhị kia nói xong, liền dẫn bọn hắn đi ra ngoài.

    - Triệu Nhị, chuyện của ngươi còn chưa có làm xong, ngươi không muốn làm nữa sao?

    Bên trong có người hô một tiếng.

    Cái tiểu nhị gọi là Triệu Nhị này gắt gao ôm vàng:

    - Đã có số vàng này, ta trở về nông thôn làm tài chủ, ngu gì ở đây chịu uất ức.

    Nói xong lại khép nép, khom người cười nói:

    - Hai vị, hai vị đi theo ta, ta biết rõ vài chỗ, ngài tùy tiện chọn, ta giúp ngài tìm đến khi hài lòng mới thôi.

    - Thật sự là đáng thương, thật đáng buồn, vì những kim thiết ngoài thân này, thật không ngờ khúm núm, phàm nhân thế tục, thật sự là đáng thương.

    Bành Uyên lập tức lên ngựa, nhìn tiểu nhị Triệu Nhị một đường chạy chậm ở phía trước, cười tươi như hoa, trở nên vô cùng có động lực, lắc đầu cảm thán.

    - Con sâu cái kiến là con sâu cái kiến, bọn hắn vĩnh viễn không biết thiên địa này có bao nhiêu, ta nhớ được năm đó ta ra ngoài rèn luyện, sư tôn đã từng dặn dò, chớ trầm mê những tình cảm hư giả cùng phồn hoa phàm tục, chỉ có một lòng đặt tinh lực vào truy cầu kiếm đạo vô thượng, kia mới là chính thống.

    Trương Vi mấy lần đi ra ngoài làm việc, đối với hiệu quả của chiêu thức ấy rất thoả mãn.

    Nghe Trương Vi cùng Bành Uyên nói, bốn gã phía sau bọn họ vô cùng ngạo nghễ, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tất cả mọi người, bốn gã đệ tử liên tục gật đầu.

    Toàn bộ đều là biểu lộ sâu sắc chấp nhận, cảm giác lời bọn hắn nói quá đúng.

    Không sợ bỏ tiền, đương nhiên làm việc rất nhanh, không dùng bao lâu liền có được một nơi khá tốt, trực tiếp bỏ ra hai mươi vạn lượng hoàng kim mua xuống.

    ...

    Bất cứ lúc nào, trừ khi là Hoàng đế băng hà tổ chức quốc tang, nếu không Hoa Thuyền Phố vĩnh viễn sẽ phồn hoa như vậy.

    Bởi vì hoa thuyền phía dưới, mua bán ven bờ bên trên cũng dị thường thịnh vượng, giờ phút này bên trong mấy trăm chiếc thuyền hoa có một chiếc hoa thuyền cực lớn chậm rãi phiêu động.

    Xem tình huống này liền biết rõ, đây nhất định là có đại nhân vật nào đó bao hết chiếc thuyền này.

    - Xú tiểu tử, cái này là địa phương mà ngươi nói thoải mái, an toàn, che giấu rất tốt sao, quả thực hồ đồ.

    Trình lão gia tử ngồi ở trong khoang thuyền, thần niệm rất nhẹ nhàng có thể bao phủ tình huống chung quanh, Hoa Thuyền Phố là nơi oanh ca yến hót, tài tử giai nhân, tình nhân hẹn hò tốt nhất, đời này vẫn là lần đầu tiên Trình lão gia tử tới loại địa phương này.

    - Lão gia, xin ngài bớt giận, uống chút trà.

    Tiểu Tuyết thấy Trình lão gia tử nổi giận với thiếu gia, lo lắng tiến lên châm trà, lộ ra vẻ vô cùng khẩn trương.

    Bởi vì nàng cảm giác lão gia cùng La tổng quản đang nhìn mình, lần trước thiếu gia nói là ở chỗ này, chính mình lại nói không biết.

    - Đáng đời.

    Tiểu nha đầu Đông Phương Thanh Mai ở một bên lẩm bẩm, vậy mà lại để cho nhóm người mình chạy đến loại địa phương này ẩn thân.

    Đông Phương Linh Lung thì tĩnh tọa một bên bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, người bình thường căn bản nhìn không ra nàng đang suy nghĩ cái gì.

    Hách Liên Hồng Liên cũng mang theo đầy bụng nghi hoặc nhìn Trình Cung, hắn mang mọi người đến nơi này, chòn mình vừa đi ra ngoài cả buổi, đến khi trời sắp tối mới về, mọi người ở loại địa phương này cũng không tự tại giống như hắn, ngày hôm nay ở lỳ chỗ này, tất cả mọi người rất không thoải mái.

    - Nơi này thật tốt a, muốn ăn có ăn, muốn uống có uống, ca múa...

    Không đợi Trình Cung nói xong, liền phát hiện ánh mắt Trình lão gia tử nhìn mình có chút không đúng, vội hỏi:

    - Những điều này đều là thứ yếu, mấu chốt là phải xuất kỳ bất ý, vì có thể đánh bại địch nhân, đây coi là cái gì a, cho dù phải ẩn thân băng thiên tuyết địa, vũng bùn đầm lầy, Yêu Thú Sâm Lâm cũng phải chịu đựng.

    Đối phương tuyệt đối không thể tưởng được chúng ta còn có thể trốn ở chỗ này, đây mới là mục đích chủ yếu ta lựa chọn nơi đây, ha ha...

    Trình Cung nói xong, thấy thần sắc Trình lão gia tử hòa hoãn một ít, lúc này mới nói:

    - Ta là đi làm một ít an bài, để cho bọn họ đi tìm chỗ ở, sau đó thuận tiện tìm địa phương luyện chế một ít dược vật phóng tới đó.

    - Không có tác dụng đâu, Phong Vân Kiếm Tông giống như Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta, dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn người thế tục, chúng ta là siêu cấp môn phái lánh đời.

    Trên thực tế, chúng ta bất quá là cố gắng làm như một môn phái tu chân chính thức mà thôi.

    Trên cơ bản chúng ta sẽ không dùng thực vật bình thường, trừ một ít tình huống đặc biệt.

    Chúng ta chỉ dùng vật phẩm do tông môn sản xuất, so với đồ ăn bình thường thì nguyên khí sung túc gấp mấy chục lần, cho dù một bữa cơm bình thường cũng kém không xa một ít dược tề đỉnh cấp ở thế tục, cũng chính bởi vì có những thứ này, lực lượng tông phái chúng ta mới có thể mạnh như vậy.

    Bọn hắn không phải vội vàng đi ra, khẳng định chuẩn bị sẵn sàng, sẽ không dùng đồ ăn bên ngoài.

    Về phần cấp bậc như Tam trưởng lão kia, càng là dùng đan dược làm chủ, căn bản không cần đồ ăn.

    Nghe Trình Cung nói, Hách Liên Hồng Liên liền khẽ lắc đầu.

    Những người khác đều nhìn về Trình Cung, bởi vì hạ độc người bình thường rất đơn giản, nhưng hiện tại đối mặt là một đám không ăn đồ ăn ngoại giới, có được lực lượng cường đại, ngẫm lại cũng có cảm giác không chỗ ra tay.

    - Độc chính thức không chỗ nào không có, tuy thế gian người nghiên cứu độc không nhiều lắm, nhưng coi như là thần tiên lục địa cũng có thể độc chết bọn hắn.

    Đương nhiên, hiện tại ta không có loại đồ vật này, cũng luyện chế không được.

    Ta chỉ dùng một ít Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, sau đó hỗn hợp một ít dược vật khác, làm cho bọn hắn một ít hương liệu, những hương liệu này sẽ dần dần phát huy tác dụng, tin tưởng tối hôm nay bọn họ sẽ hành động, các ngươi đợi xem kịch vui a, rất nhanh những hương liệu này sẽ khiến bọn hắn trở nên vô cùng luống cuống, dễ dàng kích động, nổi giận, còn lại liền xem chúng ta chơi như thế nào.

    ...

    Bên trong một tòa trang viện xa hoa, giờ phút này một đoàn người đang tiến vào trong đó, Trương Vi, Bành Dũng ở phía trước dẫn đường, phía sau hơn mười người tiến vào đại đường.

    - Huy thiếu, nơi này có thoả mãn không.

    Phía trên thủ tịch là một già một trẻ đang ngồi, một lão nhân như là nhắm mắt mang theo dáng tươi cười quay đầu nhìn về phía một người trẻ tuổi gầy như que củi, sắc mặt trắng bệch hỏi thăm.

    Lão giả này đúng là Phong Vân Kiếm Tông Tam trưởng lão Bành Dũng, người tuổi trẻ kia đúng là Âm Huy, đừng nhìn sắc mặt Âm Huy trắng bệch, gầy dọa người, đó là bởi vì liên quan đến công pháp tu luyện của hắn.

    Có thể ở vào tuổi của hắn đạt tới Thoát Tục kỳ, hơn nữa còn có cha hắn, tuy thực lực của hắn so với Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia yếu hơn không ít, nhưng mà có thể ngồi ngang hàng cùng Tam trưởng lão Bành Dũng, thậm chí cách nói chuyện của Tam trưởng lão cũng là lấy hắn làm chủ.

    - Cũng tạm được, thế tục cũng tìm không ra địa phương tốt gì, vừa rồi ta dùng thần niệm dò xét bên ngoài hoàng cung thoáng một phát, chỉ là gạch ngói bình thường, nguyên khí giống như địa phương bình thường.

    Cho nên cho dù ở hoàng cung hay ở nơi này, cũng không có khác nhau quá lớn gì.

    Chương 238: Tức chết người không đền mạng

    Bành Dũng vừa mới nghe xong bọn người Trương Vi, Bành Uyên nói ra tiền căn hậu quả mua tòa nhà này, hắn đối với năng lực làm việc của hai đồ đệ rất hài lòng, vốn là muốn mượn chuyện này khoa trương bọn hắn thoáng một phát, đây cũng là làm cho mình nở mày nở mặt, lại không nghĩ rằng Âm Huy nói như thế.

    Nghe Âm Huy nói dùng thần niệm điều tra hoàng cung, Bành Dũng giật mình vội hỏi:

    - Huy thiếu, Lam Vân Đế Quốc không phải như quốc gia bình thường khác, hôm nay cũng có hai vị trấn quốc thần tiên, tuy Phong Vân Kiếm Tông chúng ta không e ngại bọn họ, nhưng mà không cần phải theo chân bọn họ phát sinh xung đột.

    Lần này mục đích chúng ta tới là vì tiêu diệt Trình gia, Trình Cung này dám can đảm sát hại ái đồ của Đại trưởng lão.

    Mặc dù Mã Huân là ngoại môn đệ tử của Phong Vân Kiếm Tông ta, nhưng mà tuyệt đối không thể cho hắn luyện thành khôi lỗi sử dụng, lần này diệt Trình gia hắn chính là cảnh cáo tất cả thế lực cùng quốc gia khác ở Nam Chiêm Bộ Châu, bất luận kẻ nào, bất luận thế lực gì, bất kỳ quốc gia nào nếu như dám mạo phạm Phong Vân Kiếm Tông ta, hậu quả sẽ như Trình gia.

    - Chuyện của ta còn chưa tới phiên ngươi để ý tới, về phần các ngươi muốn giết Trình Cung chó má gì đó, không có quan hệ gì với ta.

    Hôm nay tính tình của Âm Huy không có tốt lắm, nói mấy câu xong trực tiếp đứng dậy đi đến nội viện:

    - Lựa chọn một phòng tốt, sau đó đặt Mỹ Ngọc Cốt Sàn của ta xuống nghi ngơi mới được.

    Nghe Âm Huy nhắc đến Mỹ Ngọc Cốt Sàn, thân thể Trương Vi cũng khẽ run lên, có mấy người trong mắt càng lộ ra thần sắc vô cùng tức giận.

    Mặc dù Âm Huy này là người của Phong Vân Kiếm Tông, nhưng lại ở bên trong số ít người không tu luyện công pháp của Phong Vân Kiếm Tông, ngược lại là tu luyện một công pháp tà môn vô cùng huyết tinh, tàn bạo, ác độc...

    Mỹ Ngọc Cốt Sàn trong miệng hắn, chính là một chiếc giường lớn mà hắn dùng vô số xương cốt mỹ nữ bị hắn hại chết luyện thành.

    Đối với Âm Huy, Phong Vân Kiếm Tông cũng có rất nhiều bất mãn, nhưng ai bảo cha của hắn là Âm Trường Khiếu, coi như là tông chủ cũng không làm gì được hắn cả.

    Vốn là đoạn thời gian trước hắn ra ngoài lịch lãm, gần đây vừa trở về, lần này nghe nói Bành Dũng ra ngoài làm việc nên yêu cầu tông chủ cho đi theo.

    - Được rồi, vốn cũng không trông cậy vào hắn làm cái gì, Trương Vi, Bành Uyên, các ngươi đã điều tra rõ ràng chưa?

    Trong lòng Bành Dũng có rất nhiều bất mãn, cũng không thể nói ra được, lúc nãy rõ ràng còn nói chuyện rất tốt, sao vừa mới vào không bao lâu Âm Huy liền lộ ra không kiên nhẫn.

    Trong lòng nghĩ vậy cũng chỉ có thể phất phất tay, sau đó nhìn về phía Trương Vi cùng Bành Uyên.

    - Toàn bộ đã tìm hiểu tinh tường, chúng ta tùy thời có thể động thủ.

    Trương Vi tự tin nói, tùy tiện lấy ra chút vàng, những chuyện này đã có người nói với nàng rành mạch.

    - Ân.

    Bành Dũng rất hài lòng gật đầu nói:

    - Hai người các ngươi làm việc không tệ, sau lần lịch lãm rèn luyện này, ta sẽ hướng tông chủ đề cử cho các ngươi, để các ngươi được tông môn ủng hộ, trùng kích Thoát Tục kỳ.

    Thời gian động thủ còn không gấp, đợi đến lúc đêm khuya nói sau, dù sao ở đây cũng là Vân Ca Thành, mà Trình gia này cũng là trọng thần Lam Vân Đế Quốc.

    - Tam trưởng lão cứ việc yên tâm.

    Nói đến chuyện này, Vân Nguyệt Thiên cười nói:

    - Quan hệ giữa Trình gia này cùng Hoàng thất Lam Vân Đế Quốc đã là thủy hỏa bất dung, lần trước ở Vân Đan Tông ta đã thấy rõ ràng, ta nghĩ hiện tại nếu như vị hoàng đế kia của Lam Vân Đế Quốc biết chúng ta muốn tiêu diệt Trình gia mà nói, nhất định sẽ cảm tạ chúng ta.

    - h!

    Tam trưởng lão thật bất ngờ, lập tức nói:

    - Như thế rất tốt, ngược lại giảm đi không ít phiền toái.

    Đêm dài vắng người, trăng sáng sao thưa, lúc này có chín đạo quang mang bay đến trước cửa Trình phủ, đây chính là ba vị trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Tam trưởng lão Bành Dũng, Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên, mang theo sáu gã Siêu Phàm kỳ trực tiếp ngự kiếm mà đến.

    Ở phía sau bọn họ, mười hai vị Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cũng cấp tốc bay theo, rất nhanh đã tới.

    Phong Vân Kiếm Tông tự cho mình là môn phái tu chân lánh đời, Ngự Kiếm Thuật là kiến thức cơ bản mà tất cả người đạt đến Siêu Phàm kỳ phải học tập, mà tập thể bọn hắn ngự kiếm mà đi hoặc là đột nhiên đã đến, cũng xác thực vô cùng có khí thế.

    - Hừ, thậm chí có tiểu trận pháp quấy nhiễu tinh thần lực cùng thần niệm, một gia tộc thế tục có thể có thủ đoạn như thế, xác thực là tốt vô cùng.

    Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên, hai người các ngươi mỗi người dẫn đầu một nhóm người theo hai bên giết vào, không để lại một người sống.

    Hôm nay chính là muốn cho tất cả mọi người Nam Chiêm Bộ Châu một cái chấn nhiếp, Trình gia này có tồn tại Thoát Tục kỳ, tất cả mọi người cẩn thận chút.

    Trương Vi, Bành Uyên các ngươi cùng ta giết vào từ cửa chính.

    Tam trưởng lão nói xong, đã trực tiếp dẫn người đi vào.

    Một gia tộc như Trình gia, cho dù nhân số gia tộc không nhiều, nhưng nô bộc, đầy tớ, thị vệ cộng lại vài trăm người cũng là ít, có khi hơn ngàn người thậm chí nhiều hơn.

    Nhưng một câu nói của Tam trưởng lão cũng đã phán định tử hình tất cả mọi người.

    Giờ phút này hắn ngự kiếm mà đi, cao cao tại thượng nhìn Trình phủ đã đen kịt một mảnh giống như là nhìn huyệt động của một con sâu cái kiến.

    Nếu như người có cảnh giác, chú ý cẩn thận cần phải sớm phát hiện không đúng, bởi vì Trình phủ lớn như vậy, dù sao đi nữa cũng không có thể tất cả địa phương đều đen kịt một mảnh.

    Nhưng mà người của Phong Vân Kiếm Tông đã sớm thành thói quen, trực tiếp dùng kiếm trong tay giải quyết vấn đề, căn bản không có đi lo lắng nhiều như vậy.

    - Không có ai...

    Không có ai...

    - Tại sao có thể như vậy, ở đây một người cũng không có.

    - Trưởng lão, không có phát hiện bất kỳ người nào.

    - Sư tôn, không có ai.

    Sau một khắc, người xông vào liền phát hiện, Trình phủ to như vậy vậy mà không có một người, thậm chí ngay cả vật còn sống cũng không có.

    - Tại sao có thể như vậy, Trương Vi, Bành Uyên, chuyện gì xảy ra?

    Tam trưởng lão Bành Dũng cho tới giờ khắc này, mới ý thức được tình huống không đúng, trước kia hắn căn bản chẳng muốn đi cân nhắc chuyện khác.

    Ở trong mắt hắn xem ra, cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong của Trình gia kia, cũng chưa chắc cần mình động thủ, có Chương Gia như vậy là đủ rồi.

    Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường, căn bản không có biện pháp so sánh cùng mười hai tên trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông.

    - Bành bành bành...

    Nhưng vào lúc này, hậu viện Trình phủ có ánh lửa chớp động, hào quang lập tức bay thẳng lên trời.

    Người của Phong Vân Kiếm Tông giờ phút này cũng ý thức được không tốt, nguyên một đám đều hơi khẩn trương lên, coi chừng đề phòng, đột nhiên phát hiện bên kia có động tĩnh, có mấy người không cần nói đã vọt tới.

    Pháo hoa rực rỡ tươi đẹp, chói mắt, vậy mà ở trên không trung hợp thành ba chữ.

    - Con mẹ ngươi.

    Ba chữ này to lớn như thế, sáng rực như thế, hơn nữa ngưng tụ trên không trung sau khi nổ tung, thật lâu chưa tán đi, toàn bộ Vân Ca Thành đều có thể chứng kiến ba chữ này.

    - Mau nhìn, mau nhìn, vậy mà có thể sử dụng pháo hoa hình thành chữ trên không trung, quá ngưu bức.

    - Bà mẹ nó, đây không phải là phương hướng Trình phủ sao, Trình đại thiếu đang chơi cái gì vậy.

    - Thật sự là quá thần kỳ, sao đột nhiên Trình đại thiếu phóng ba chữ này, chẳng lẽ hắn muốn mắng ai?

    - Chẳng lẽ bởi vì đoạn thời gian trước mất mặt mũi, trong lòng khó chịu, vậy này chẳng phải là đang mắng Võ Thân...

    - Chớ nói lung tung, người ta cũng không có chỉ mặt gọi tên, ngươi muốn chết hay sao mà nói nhiều như vậy.

    ...

    Pháo hoa vừa bay lên, lập tức kinh động đến Vân Ca Thành, vô số người đi ra quan sát pháo hoa, nhao nhao nghị luận.

    Những người khác căn bản không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ có đám người Tam trưởng lão đang ở bên trong Trình phủ thì minh bạch.

    Nguyên một đám người Phong Vân Kiếm Tông nhìn ba chữ này, đều giận đến kiếm khí toàn thân bộc phát, hận không thể lập tức tìm được Trình Cung cùng người Trình gia, nhưng giờ phút này bọn hắn lại có hỏa không chỗ phát.

    - Hỗn đãn, còn chưa từng có người dám như thế đối với Phong Vân Kiếm Tông ta, cho dù Nguyên Thủy Ma Tông cũng không dám.

    Chương Gia tức giận tiện tay bổ ra một kiếm, một loạt phòng ốc ở trước mắt lập tức bị một đạo kiếm khí này của hắn san thành bình địa.

    - Không có phát hiện có người.

    Lúc này, người vừa rồi tiến lên cũng đuổi trở về, thấy sắc mặt Tam trưởng lão, Chương Gia trưởng lão, Vân Nguyệt Thiên trưởng lão không tốt, cẩn thận nói.

    - Lật tung Vân Ca Thành, cũng muốn tìm hắn ra.

    Vân Nguyệt Thiên căm hận nói, lập tức hắn nghĩ đến một việc:

    - Đúng rồi, lần trước ta muốn giết Trình Cung kia lại bị Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông ngăn lại, lần này trước khi chúng ta tới cũng gặp phải người của Nguyên Thủy Ma Tông, xem ra quan hệ của Trình Cung này cùng Nguyên Thủy Ma Tông không giống bình thường, rất có thể Trình gia bọn hắn chính là Nguyên Thủy Ma Tông nâng đỡ lên.

    - Sư tôn, còn có một địa phương khác tên là Đổ Thần phủ.

    Trương Vi cũng rất gấp, loại vũ nhục này đệ tử Phong Vân Kiếm Tông chưa từng chịu qua, mặc dù một đệ tử bình thường bọn hắn đi ra ngoài du lịch, đó cũng là cao cao tại thượng.

    Hôm nay vậy mà lại để cho sư tôn chịu vũ nhục theo, Trình Cung này quả thực nên bầm thây vạn đoạn.

    Trong lòng Bành Dũng cũng căm tức một hồi, nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh tâm tư, tại sao mình dễ dàng bị khơi mào lửa giận như vậy.

    Có lẽ là bởi vì bị một quần là áo lượt thế tục chọc ghẹo, cho nên mới như thế.

    - Bọn hắn đã sớm có chuẩn bị, đi nơi kia thì có ích lợi gì, lần sau trước khi nói chuyện phải dùng đầu óc một chút.

    Vốn là ý thức được trong lòng có chút xúc động khó khống chế, nhưng Bành Dũng nghe Trương Vi nói xong, lửa giận trong lòng lại bốc lên, lời nói cũng trở nên lãnh khốc hơn rất nhiều.

    - Vâng...

    - Bành bành bành...

    Nhưng vào lúc này, bọn hắn lại nghe tới thanh âm rất nhỏ, sau đó đến tiếng vang trên không trung, trên không trung lập tức có quang hoa chói lọi, trong vòng trăm dặm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

    - Chó con, đến đây đi!

    Lần này là xuất hiện năm chữ ở không trung, điều này làm cho một ít người thích xem pháo hoa vui vẻ không thôi, lại làm cho người thích cân nhắc phỏng đoán đều nghị luận, thảo luận đây là Trình Cung thật muốn gây hấn Vũ Thân Vương, hay là đang làm cái gì.

    Tóm lại, toàn bộ Vân Ca Thành đều bị ánh pháo hoa này giày vò, nhưng chỉ có những người Phong Vân Kiếm Tông ở Phủ Trấn Quốc Công mới minh bạch chuyện gì xảy ra.

    - Đáng giận, đáng giận, tên hỗn đản này...

    Bành Uyên tức giận đến toàn thân run rẩy, há chỉ có hắn, tất cả người của Phong Vân Kiếm Tông đều hận đến gần tức chết.

    Có mấy cái Siêu Phàm kỳ nhịn không được nóng tính, cũng học Chương Gia, phát tiết tức giận lên công trình kiến trúc bên trong Trình phủ, kiếm khí tung hoành, rất nhiều tòa nhà phòng ở hóa thành phế tích.

    ...

    Có người tức đến gần chết, cũng có người đã cười đến gập lưng.

    - Ha ha, ngươi, ngươi rất xấu...

    Biểu hiện của Đông Phương Thanh Mai là kích động nhất, ở trên đỉnh hoa thuyền cực lớn nhìn mấy chữ lấp lánh trên hư không, nàng cười đến nỗi thiếu chút nữa bò trên mặt đất.

    Tiểu Tuyết cũng hé miệng cười cười, mà ngay cả Đông Phương Linh Lung gần đây đạm mạc, quạnh quẽ, trong mắt cũng lộ ra rất là ngoài ý muốn, thần sắc mỉm cười.

    - A, thực chỉ có ngươi mới nghĩ ra được.

    Hách Liên Hồng Liên nhịn không được cảm thán.

    Chương 239: Nghệ thuật chửi người

    - Ân.

    Trình Tiếu Thiên vuốt chòm râu:

    - Ngươi ngược lại thực là phát huy sở trường của mình vô cùng tinh tế a, muốn mắng giận người, Vân Ca Thành này thật đúng là không ai có thể so vớingươi.

    - Ha ha, đó là đương nhiên, đây vẫn chỉ là mới bắt đầu.

    Buổi tối hôm nay ta mời mọi người thưởng thức đêm pháo hoa đẹp nhất Vân Ca Thành từ trước tới nay, các ngươi hãy chờ xem, thú vị còn rất nhiều.

    Trình Cung rất nhàn nhã uống rượu, cười cười nhìn pháo hoa trên không trung, đây bất quá là vừa mới bắt đầu.

    Từ thời điểm hắn chuẩn bị xếp đặt thiết kế những thứ này, cũng đã thông tri Bàn Tử bên kia, để cho hắn làm chuẩn bị rất nhiều, chỉ cần có tiền, loại pháo hoa hình thành chữ này cũng không khó tìm, còn đối với Trình đại thiếu mà nói, tiền bây giờ căn bản không là vấn đề.

    Đã bại lộ, hiện tại lại không có đầu mối, phẫn nộ cũng chỉ có thể đi về trước, thời điểm đám người Tam trưởng lão vừa mới trở lại khu nhà cấp cao vừa mới mua.

    - Bành bành bành...

    Lại là một phương hướng, lần nữa truyền đến thanh âm pháo nổ, loại thanh âm này không phải dùng vang dội làm chủ, bởi vì sau khi nó nổ tung sẽ thành văn tự trên không trung.

    - Phế vật!

    Lần này là hai chữ lớn.

    Vừa trở về nhẫn nhịn một bụng oán khí, những người Phong Vân Kiếm Tông vừa nhìn thấy hai chữ này, hận không thể tìm được Trình Cung, sau đó ăn sống nuốt tươi hắn.

    Quả thực quá ghê tởm, đây là vũ nhục, nhục nhã trần trụi.

    - Ngu ngốc!

    Nhục nhã, vũ nhục này vẫn còn tiếp tục, thời điểm hai chữ này vừa tiêu tán, một phương hướng khác lại có chữ bay lên.

    - Người đâu, phân tán đến bốn phía cho ta, phát hiện có người phóng thích những pháo hoa này, giết, giết, giết...

    Tam trưởng lão giận không kềm được rống giận, tất cả mọi người Phong Vân Kiếm Tông cũng đều nổi giận đáp ứng một tiếng, sau đó nhao nhao phóng tới bốn phía.

    - Đến đi.

    Ngay khi bọn hắn xông ra ngoài, xa xa lại có pháo hoa bắn lên không trung, tựa hồ là nghe được bọn hắn đang nói chuyện vậy, biết rõ bọn hắn muốn làm gì, lần này hai chữ kia càng tràn ngập khiêu khích.

    Đối với những người khác mà nói, đều cảm giác không hiểu thấu, không biết hôm nay Trình đại thiếu lại nổi điên làm gì, vậy mà không tiếc tiền tài dùng loại phương thức này mắng chửi người, nhưng đối với Phong Vân Kiếm Tông mà nói, mỗi lần các chữ kia bắn lên đều là lạc ấn trong lòng bọn họ, động đến chỗ mẫn cảm của bọn hắn, làm bọn hắn kích động gần như cuồng bạo thần kinh, nhưng mà hết thảy bất quá là mới bắt đầu.

    Thời điểm tất cả mọi người bọn hắn phân tán lao ra chung quanh, vì tức giận nên mặc kệ những chuyện khác, trắng trợn triển khai tinh thần lực, thần niệm điên cuồng điều tra chung quanh, vài chỗ cách bọn họ xa hơn, khói lửa lần nữa vang lên.

    Lần này là đồng thời hơn mười chỗ, giống như một trận thế vây quanh trang viên của bọn hắn vậy.

    - Lúc này đi ra rồi sao, biết lão tử ngưu bức chưa.

    Mười hai chữ, chính giữa cùng cuối cùng còn có hai cái dấu ngắt câu, cách vài dặm hình thành một vây quanh cực lớn.

    Loại chữ này người bình thường chỉ có thể nhìn thấy một hai chữ, hoặc là chỉ có thể nhìn đến một ít pháo hoa.

    Nhưng mà đối với Phạt Mạch kỳ trở lên mà nói, lại có thể nhìn rõ ràng.

    Giờ phút này Tam trưởng lão bay ở giữa không trung, sau khi nhìn thấy mười hai chữ này, tức đến nổi trận lôi đình.

    Những đệ tử khác của Phong Vân Kiếm Tông càng không cần phải nói, một cái hoàn khố tử đệ phàm tục, vậy mà đùa bỡn bọn chúng như vậy, quả thực tội đáng chết vạn lần, không thể tha thứ.

    Ai cho hắn lá gan lớn như vậy, là ai.

    - Khỉ làm xiếc.

    Lúc này lại có ba chữ bay lên bầu trời.

    Khoảng cách này khống chế vô cùng tốt, cho dù thần niệm của Thoát Tục kỳ cũng khó có thể lập tức bay tới, mà thời điểm người Phong Vân Kiếm Tông đuổi tới, lại phát hiện địa phương bắn pháo hoa đã trống trơn.

    Quan trọng nhất là, bởi vì pháo nổ liên tục, phố lớn ngõ nhỏ, nhà nhà đều đốt đèn sáng lên, một ít đại gia tộc thì đặt Dạ Minh Châu ra, thoáng cái Vân Ca Thành sáng bừng lên.

    Nhiều người biết rất rõ, những người bắn pháo hoa kia nhất định là không tầm thường, vì bắn lâu như vậy mà không thấy có bất kỳ động tĩnh khác thường nào.

    Bọn người Bành Uyên, Chương Gia bình thường là hạng người tính cách táo bạo, giờ phút này ở giữa không trung sử dụng tinh thần lực cùng thần niệm điều tra, nghe người chung quanh nghị luận, tức giận đến mức đã có chút nhịn không được muốn động thủ với người bình thường.

    - Này không biết là ai đắc tội với Trình đại thiếu, bị Trình đại thiếu chơi như vậy.

    - Bất quá vây quanh Vân Ca Thành bắn nhiều pháo hoa mắng chửi người như vậy, Vân Ca Thành mấy trăm năm qua vẫn là lần đầu tiên, cũng chỉ có Trình đại thiếu mới có thể nghĩ ra chiêu này.

    - Bây giờ nhìn bộ dáng giống như không phải nhằm vào Vũ Thân Vương, cũng không biết là tên nào mà xui xẻo như vậy.

    - Câm miệng, oanh...

    Bành Uyên khống chế không nổi, đột nhiên nộ quát một tiếng trên không trung, sau đó lăng không chém một kiếm, cũng may một kiếm này là bổ về địa phương xuất hiện văn tự vừa rồi.

    Lập tức địa phương kia xuất hiện một vết rách dài mấy chục mét.

    Lần này mọi người chung quanh sợ tới mức câm miệng, nhao nhao lui về phía sau tránh né.

    Những người này nghị luận cũng không tính lớn, nhưng giờ phút này nghe vào trong tai những người Phong Vân Kiếm Tông đang lửa giận thiêu đốt, trở nên hết sức chói tai.

    - Lớn mật, ở trong Đế Đô ai dám làm càn, tất cả mọi người lập tức trở về, toàn thành cấm đi lại ban đêm, Cấm vệ quân tiếp quản tất cả sự tình, lục soát cho ta, nếu có người phản kháng, chém giết hết thảy.

    Lúc này thanh âm Cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng đột nhiên vang vọng Vân Ca Thành.

    Bản thân Cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng chính là Thoát Tục kỳ, giờ phút này lực lượng hiển nhiên lại có tăng lên, cho thấy thực lực của hắn đã tiếp cận Thoát Tục kỳ tầng thứ chín.

    Hơn nữa mượn nhờ trận pháp đặc biệt của hoàng gia, lập tức làm cho tất cả mọi người Vân Ca Thành nghe được, người có quyền thế cũng biết chuyện gì xảy ra.

    đều nhao nhao gỡ Dạ Minh Châu xuống, ánh đèn cũng nhanh chóng biến mất.

    Dân chúng bình thường càng không dám làm trái, nhao nhao lui trở về, thoáng cái Vân Ca Thành lại trở nên tối đen.

    Sau đó có thể thấy trên từng đường phố, nhiều đội binh sĩ bắt đầu xuất hiện, người Cấm vệ quân bắt đầu tiến hành tìm tòi toàn thành.

    Tuy ngay cả dân chúng bình thường cũng có thể đoán được, không cần nghĩ cũng biết rõ, chỉ có Trình đại thiếu mới có thể chơi trò như vậy, nhưng này dù sao cũng chỉ là suy đoán.

    Cấm vệ quân muốn làm là một loại thái độ, bởi vậy bọn hắn bắt đầu tìm tòi ở toàn thành.

    - Toàn bộ trở về.

    Vừa nhìn thấy tình huống này, Tam trưởng lão Bành Dũng quát to một tiếng, thông tri người Phong Vân Kiếm Tông trở về.

    Đối với Lam Vân Đế Quốc, hắn vẫn có chút kiêng kị, cũng không muốn theo chân bọn họ phát sinh xung đột gì.

    ...

    Trên thuyền hoa, tiểu nha hoàn Đông Phương Thanh Mai thở dài:

    - Thiệt là, chỉ có ngươi mới nghĩ ra được, lúc này xong rồi sao?

    Những người khác ngược lại là chưa nói gì, nhưng mà trong nội tâm ít nhiều gì cũng có chút thống khoái, dù sao vừa rồi mắng quá sung sướng.

    Có thể nói, trước kia mọi người không ai có thể nghĩ ra chuyện sẽ như vậy.

    Nhất là Hách Liên Hồng Liên, đấu cùng người của Phong Vân Kiếm Tông nhiều năm như vậy, hôm nay là thời gian nàng vui vẻ nhất, so với tiêu diệt mấy cái Thoát Tục kỳ của Phong Vân Kiếm Tông nàng còn cao hứng hơn.

    Mắng thống khoái, mắng thoải mái.

    Thời điểm đám người Phong Vân Kiếm Tông đối phó Nguyên Thủy Ma Tông, đều tự cho mình là chính nghĩa, mượn chuyện này hiệu lệnh một ít môn phái khác, liên hợp một ít thế lực liên thủ đối phó Nguyên Thủy Ma Tông.

    Bọn gia hỏa ra vẻ đạo mạo này, Hách Liên Hồng Liên rất ghét bọn hắn, hôm nay là thống khoái, sung sướng chưa từng có qua, mắng quá hay, mắng chửi người nguyên lai còn có thể như thế.

    - Chưa xong, nào có dễ dàng như vậy, đã sớm biết bọn hắn sẽ ra ngoài, đừng có gấp, muốn xem kịch vui phải có tính nhẫn nại.

    Trình Cung thấy mọi người không rõ, giải thích nói:

    - Muốn người khác tức giận, không phải nói ngươi một mực làm như vậy thì hiệu quả sẽ càng tốt.

    Cái này giống như một tiện nhân, thời điểm ngươi mắng hắn tiện nhân lần thứ nhất, hắn sẽ vô cùng tức giận, thời điểm mắng lần thứ hai hắn sẽ giận, nhưng nếu như ngươi mắng liên tục không ngừng, dưới tình huống hắn lại không thể làm gì được, nói không chừng hắn sẽ thích ứng.

    Hoặc là đột nhiên tỉnh táo lại, có thể bỏ qua cho ngươi.

    Chuyện này phải làm từ từ, có tiết tấu, không vội không chậm, thời cơ thích hợp, lúc nên mắng thì mắng, lúc nên dừng thì dừng.

    Nếu như lúc trước, nghe Trình Cung nói mắng chửi người cần phải có kỹ thuật, còn thăng hoa đến trình độ nghệ thuật, mọi người nhất định sẽ rất khinh bỉ, nhưng giờ phút này tất cả mọi người lại nghe rất nhập tâm.

    Đám người Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên trở lại đại đường, tất cả mọi người tức giận đến ngồi cũng không ngồi được, nửa canh giờ sau, mọi người mới ngồi xuống, Trương Vi an bài người phía dưới làm Vân Hương trà cho Tam trưởng lão Bành Dũng, Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên.

    - Sư tôn, Chương trưởng lão, Vân trưởng lão bớt giận, đều là đệ tử hành sự bất lực, ngày mai đệ tử nhất định dùng hết mọi biện pháp móc Trình Cung này ra, không tiếc bất cứ giá nào.

    Trương Vi nghiến răng nghiến lợi nói.

    Sắc mặt Bành Dũng cũng không tốt, chuyện này náo thành hiện tại, xem như mặt mũi Phong Vân Kiếm Tông mất hết.

    Người bình thường không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng bọn hắn biết rõ, hơn nữa rất nhanh một ít nhân vật cao tầng cũng sẽ biết rõ là xảy ra chuyện gì.

    Vừa rồi có thể nhìn ra Chu Hằng kia, không có khả năng không biết những người bọn hắn tồn tại, người của bọn hắn không kiêng nể gì cả phi hành trên không trung.

    Nhưng mặc dù như vậy, sau khi hắn nhắc nhở, cũng không có động tác gì đối với bọn họ, cái này có thể nói rõ hết thảy.

    - Này cũng không thể trách ngươi, chẳng ai ngờ Trình gia có quan hệ cùng Nguyên Thủy Ma Tông, càng không nghĩ tới người của Nguyên Thủy Ma Tông sẽ trước tiên đi thông tri Trình gia, này mới khiến bọn hắn có chuẩn bị.

    Thấy Bành Dũng không có lên tiếng, Vân Nguyệt Thiên lập tức mở miệng, trách tội Trương Vi chẳng khác nào không cho Tam trưởng lão mặt mũi, hắn cũng không ngưu bức như Âm Huy.

    - Ngươi không cần tự trách mình, bất quá Trình Cung cùng Trình gia, nhất định phải tiêu diệt, triệt để diết chết.

    thời điểm nói đến giết, Chương Gia bởi vì quá mức phẫn nộ cùng kích động, chén trà trong tay trực tiếp vỡ vụn, nhưng thần niệm hắn khẽ động, nước trà bị thần niệm hắn khống chế được.

    Trương Vi vô cùng giật mình cầm một cái chén trà khác, nước trà lập tức bay vào trong chén.

    - Chương trưởng lão, Vân trưởng lão nói không sai, chúng ta tuyệt đối...

    Bành Dũng nói còn chưa dứt lời, tất cả mọi người cũng cảm giác thân thể cứng đờ, bởi vì trên bầu trời thanh âm pháo hoa nổ vang lần nữa vang lên.

    Cơ hồ trong chốc lát, ba người bọn họ đã ngự kiếm bay đến giữa không trung.

    - Ngu xuẩn.

    - Chết!

    Bành Dũng thật sự nổi giận, đã nộ đến cực hạn, lập tức một kiếm đâm ra.

    Đây đã là một môn thần thông, Vạn Kiếm Xuyên Vân.

    Đương nhiên, hiện tại Bành Dũng chỉ tu luyện tới trên trăm đạo kiếm quang, mặc dù trên trăm đạo kiếm quang, nhưng uy lực cũng là vô cùng kinh người, trực tiếp xé rách không gian chung quanh, hai chữ ngu xuẩn bị oanh nát bấy.

    Bành Dũng hắn sống một trăm năm mươi năm, hôm nay đã rất tiếp cận cảnh giới Thần Tiên lục địa, cho tới bây giờ còn chưa có chịu qua vũ nhục như thế.

    Chương 240: Đột phá bình cảnh

    Mà lúc này lại có rất nhiều chữ bay lên cùng lúc.

    - Con mẹ ngươi!

    Mấy chữ kia lơ lửng trên không cách bọn hắn mười dặn.

    Loại nhục nhã này làm cho hắn cơ hồ muốn phát điên

    Lúc này toàn thân Bành Dũng đã bị tức giận đến run rẩy, nhưng hắn vẫn không có tiến lên, hoặc là làm mấy thứ gì đó.

    Bởi vì tuy hắn nộ, tuy hắn gấp, nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí, vừa rồi cũng chỉ là hơi phát tiết thoáng một chút.

    - Hừ, tất cả mọi người lui xuống, không để ý tới những chữ này nữa, hô...

    Lý trí Bành Dũng chiến thắng lửa giận, hét lớn một tiếng trực tiếp bay xuống.

    Giờ phút này tuy Cấm vệ quân bắt đầu cấm đi lại ban đêm, nhưng dù sao Vân Ca Thành to như vậy, hơn nữa bọn hắn cũng không nhúc nhích đại quân, bởi vậy thỉnh thoảng có pháo hoa bị đốt, các loại chữ vẫn bay lên không như trước.

    Tuy lý trí Bành Dũng chiến thắng lửa giận, hạ xuống mệnh lệnh như vậy, nhưng mà trải qua loại chuyện này, ai có thể thật sự ngủ được.

    Lại càng không cần phải nói bình tâm tĩnh khí luyện công, thời điểm này luyện công, không tẩu hỏa nhập ma mới là lạ.

    Ngược lại là pháo hoa thỉnh thoảng vang lên, tuy ở trong phòng không nhìn tới, nhưng mỗi lần trong lòng đều run lên.

    Trời đen kịt như trước, nhưng bởi vì ở mùa đông, nếu bình thường giờ phút này trời đã sáng, một ít người quét sạch, đổ rác, đưa nước, bán đồ ăn đã bắt đầu đi ra.

    Một ít người cũng bắt đầu làm bữa sáng, nhìn trên đầu đường còn có nhiều đội Cấm vệ quân, còn có một chút địa phương thỉnh thoảng còn có thể truyền tới thanh âm pháo hoa, trong không khí toàn bộ Vân Ca Thành phảng phất đều tràn ngập hương vị pháo hoa.

    - Thật sự là ngưu bức, Cấm vệ quân tuần tra như vậy, lại có thể một mực bắn pháo hoa.

    - Ngươi nói lần này Trình đại thiếu muốn mắng ai?

    - Ta sao biết được, nhưng khẳng định không phải ta rồi.

    - Câm cái miệng ngươi đi, nếu ngươi có thể bị Trình đại thiếu mắng như vậy, vậy ngươi đã có thể nổi danh, ha ha...

    ...

    Ngày hôm nay, tất cả mọi người đều nghị luận một chủ đề này.

    Có một ít lời nói kinh thiên, càng là lưu truyền rộng rãi.

    Trên đường phố thời gian dần trôi qua cũng bắt đầu có người, đều là một ít thương gia hoặc là người đi đường.

    - Ngươi xem, ta nói còn chưa có chấm dứt a, tốt rồi, trời cũng không còn sớm, chúng ta đi nghỉ ngơi thật tốt thoáng một phát, ngày mai có thể càng thêm đặc sắc hơn so với hôm nay.

    Đối với tâm tính đám người Bành Dũng bên kia, Trình Cung vô cùng nắm chắc, cuối cùng bắn lên cũng không phải chữ, chỉ là một ít pháo hoa, pháo trúc, nhưng đối với người của Phong Vân Kiếm Tông mà nói, cũng không có gì khác nhau quá lớn.

    - Ngày mai vẫn là pháo hoa?

    Đông Phương Thanh Mai vô cùng vui vẻ hỏi thăm.

    - Khẳng định vẫn sẽ có, bất quá còn có thể tăng thú vị khác, đến lúc đó các ngươi sẽ biết, tốt rồi, tất cả mọi người nghỉ ngơi đi.

    Trình Cung nói xong, mời mọi người trở về phòng riêng của mình, thuyền này rất to lớn, mỗi người đều có phòng riêng của mình.

    Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết ở chung một phòng, kỳ thật lấy tu vi của các nàng cho dù không nghỉ ngơi vài ngày cũng không có chuyện gì, hiện tại tâm tình của các nàng đang rất hưng phấn, căn bản ngủ không yên.

    - Hôm nay thật sự là quá mức nghiện, rất có ý tứ.

    Đúng rồi tiểu Tuyết, ngươi đoán xem, ngày mai thiếu gia nhà của ngươi sẽ có trò gì nữa?

    Đông Phương Thanh Mai hưng phấn kéo tiểu Tuyết trò chuyện.

    - Thiếu gia muốn làm gì ta sao đoán được, nói sau thiếu gia cũng không phải chửi người, đó là thu thập người xấu.

    Tiểu Tuyết nghĩ tới chuyện hôm nay, trên mặt vẫn là rất vui vẻ.

    - Đã biết, đã biết, thiếu gia nhà của ngươi cái gì cũng tốt.

    Bất quá lần này hắn làm xác thực rất tốt, thực thống khoái, thật không nghĩ tới còn có thể như thế, nhớ tới cũng cảm giác thú vị, ngươi nói nếu ngày nào đó có người dùng phương pháp này cầu hôn hẳn là càng hay.

    - Quá khoa trương đi, đúng rồi Thanh Mai, ngươi nói bọn hắn có thể phá hư luyện đan thất hay không.

    Tiểu Tuyết đột nhiên nhớ tới luyện đan thất, tuy các thứ đã mang đi hết, nhưng phòng ở,... lại mang không đi.

    - Yên tâm đi, phá hủy thì xây dựng, chúng ta vẫn là đoán xem ngày mai Trình Cung sẽ biện pháp gì a, ngươi nói trước đi.

    Hai người bọn họ ngủ không được, những người khác sau khi trở lại phòng cũng không sai biệt lắm, chỉ bất quá đám bọn hắn đều là một mình.

    Đông Phương Linh Lung đã ồi một hồi, cuối cùng lấy ra một quyển sách.

    Mà Hách Liên Hồng Liên thì càng thêm kích động chút ít, ngẫm lại đám người Phong Vân Kiếm Tông bị nhục, tâm tình nàng liền vô cùng khoan khoái dễ chịu.

    Trong lúc bất tri bất giác, nàng rất chờ mong, ngày mai Trình Cung sẽ làm thế nào?

    - Xú tiểu tử, bịp bợm cũng không ít.

    Trình Tiếu Thiên trở lại gian phòng, lấy ra bình rượu, lại tự rót uống một mình.

    Mặc kệ bởi vì nguyên nhân gì, hôm nay bên trong Vân Ca Thành, người an tâm ngủ được không nhiều lắm, người có thể tĩnh tâm tu luyện càng không nhiều, đương nhiên, Trình Cung không ở bên trong đám này.

    Sau khi vào phòng, Trình Cung nhập định ngay lập tức, đã là người của hai thế giới, đã có kinh nghiệm ở kiếp trước, bất luận phát sinh chuyện gì, Trình Cung đều có thể bằng tốc độ nhanh nhất tỉnh táo lại, tiến vào bên trong trạng thái tu luyện.

    Tuy hôm nay đùa đám người Phong Vân Kiếm Tông vô cùng thảm, hơn nữa hết thảy đang tiến hành dựa theo kế hoạch của Trình Cung, nhưng trong nội tâm Trình Cung rất rõ ràng, cuối cùng lực lượng của mình vẫn là không đủ mạnh mẽ.

    Vô luận là Phong Vân Kiếm Tông, hay là Vũ Thân Vương, Hoàng đế, tranh đấu bây giờ đều là kế hoạch tạm thời, triệt để giải quyết vẫn cần phải có lực lượng đầy đủ cường đại.

    Sau khi Trình Cung đột phá ở Vân Đan Tông, liền ở vào tầng thứ ba đỉnh phong, dùng đan dược cùng tinh thần lực siêu cường của hắn, nếu cảnh giới bình thường hắn đã sớm tăng lên.

    Chỉ là tầng thứ ba này cũng là một bình cảnh, mặc dù Trình Cung có được tinh thần lực siêu cường, lực lượng đã đạt tới đỉnh phong, cùng liên tục không ngừng dùng đan dược chèo chống, nhưng trong khoảng thời gian này vẫn không đột phá được.

    Trước kia hắn vụng trộm sử dụng Huyết Yêu Quả cấp bậc Yêu Vương luyện chế ra hương liệu đặc thù kia, tinh thần lực bị thần niệm của Huyết Yêu Quả ảnh hưởng rất lớn, nếu không phải tinh thần lực của Trình Cung không giống bình thường, thậm chí sẽ có tổn thương không thể vãn hồi.

    Thần niệm hỗn loạn của Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này rất khủng bố, chỉ có thần tiên lục địa mới có năng lực trấn áp, cũng sẽ tổn thất rất lớn, Thoát Tục kỳ có thể tiếp xúc nhưng lâu dài cũng sẽ bị ảnh hưởng, những người khác càng không cần phải nói.

    Trình Cung luyện chế hương liệu ảnh hưởng đám người Bành Dũng, chính là lợi dụng đặc tính này của Huyết Yêu Quả.

    Giờ phút này Trình Cung bắt đầu tu luyện, xem xét một ít biến hóa của tinh thần lực, cảm giác trong tinh thần lực có một cổ ý niệm cuồng bạo mơ hồ.

    Đối phó loại ảnh hưởng này, phương pháp xử lý của Trình Cung chính là không ngừng vận chuyển tinh thần lực, làm cho tinh thần lực bản thân giống như là một cái cối xay lớn, nghiền nát những thần niệm này từng chút một.

    Đương nhiên, bình thường mà nói, loại phương pháp này của Trình Cung, cho dù Thoát Tục kỳ bình thường cũng không có biện pháp sử dụng, bởi vì bọn họ căn bản không dám như thế, cũng không có biện pháp khống chế tinh thần lực hoặc thần niệm của mình chính xác như vậy.

    Thời gian dần trôi qua, những ý niệm kia hoàn toàn vỡ vụn, nhưng bản chất của những ý niệm này lại vô cùng cường đại.

    Tinh thần lực của Trình Cung đã ở vào đỉnh phong, giờ phút này mượn những ý niệm vỡ vụn kia, bắt đầu không ngừng chạy nước rút, thời gian dần trôi qua không ngừng trùng kích Thoát Tục kỳ.

    Nhưng Siêu Phàm kỳ đạt tới Thoát Tục kỳ, hóa lớn nhất biến chính là tinh thần lực hóa thành thần niệm, độ khó này là vô cùng lớn, có gần một phần ba tinh thần lực của Trình Cung đã có dấu hiệu chuyển hóa, nhưng những thứ khác lại không có động tĩnh, cuối cùng Trình Cung chỉ có thể trước tạm thời khống chế.

    Mặc dù Tinh thần lực không có biến hóa lớn, nhưng bởi vì những thần niệm hỗn loạn kia bị nghiền nát, tinh thần lực thay đổi.

    Trình Cung mơ hồ cảm nhận được lực lượng có chỗ thay đổi, Trình Cung lập tức nuốt vào mấy khỏa đan dược, toàn lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Ở trong khoảng thời gian này Trình Cung không ngừng tích lũy, vừa rồi tinh thần lực không ngừng biến hóa, cộng thêm áp lực ngoại giới giờ phút này, bình cảnh kia rốt cục bắt đầu buông lỏng.

    Trở nên mạnh mẽ, ta phải càng mạnh hơn nữa, những bình cảnh này không có gì có thể làm khó được ta, phá cho ta!

    Pháp lực trong cơ thể tăng mạnh, nhưng bởi vì hoàn toàn dùng dược vật thúc dục, Trình Cung lập tức đột phá đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư, vậy mà không có ảnh hưởng đến nguyên khí chung quanh.

    Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư, người khác không dám phục dụng quá nhiều dược vật, là sợ trụ cột không đủ, tinh thần lực, thân thể theo không kịp, biến thành tiểu hài tử đùa nghịch đại chuỳ, nhưng Trình Cung căn bản không cần lo lắng những cái này.

    Tinh thần lực của hắn đã tiếp cận Thoát Tục kỳ, cường độ thân thể đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Bởi vậy sau khi hắn đột phá, lập tức phục dụng rất nhiều đan dược, tiếp tục vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết điên cuồng hấp thu tăng lực lượng lên.

    ...

    Vũ Thân Vương phủ, giờ phút này ở trên đỉnh núi có mây mù quấn quanh, Vũ Thân Vương đang đứng ở đó nhìn xa xa.

    Tư thế của hắn, giống như đúc pho tượng mà trước kia Trình Cung cho hắn, trên thực tế những ngày này, mỗi ngày hắn đều đứng ở chỗ này mấy canh giờ, phỏng đoán cảm ngộ bên trên pho tượng kia.

    Hắn cũng rất tò mò, dùng năng lực của Trình Cung, hắn căn bản không có khả năng luyện chế ra thứ này, nhất định là hắn lấy được ở đâu đó.

    Nhưng này đã không trọng yếu, chỉ là cảm thụ ý cảnh bên trên pho tượng kia, ngoài ý muốn lại để cho lực lượng của Vũ Thân Vương tăng lên một tầng.

    Hôm nay, hắn đã có lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, dùng số tuổi của hắn lại có được thực lực này, tuyệt đối có thể ngạo thị thiên hạ.

    - Tra ra chưa?

    Lúc này, Vũ Thân Vương đột nhiên mở miệng.

    Ở sau lưng Vũ Thân Vương, Trình Lam đang đi tới, trên người ăn mặc quần áo Đại thống lĩnh tứ phẩm.

    - Đã có tin tức truyền tới, là người của Phong Vân Kiếm Tông muốn đối phó Trình gia, nhưng mà Trình gia sớm biết tin tức, người trong Trình phủ, Đổ Thần phủ đã sớm rời khỏi, sau đó mới xảy ra chuyện tối ngày hôm qua, hẳn là Trình Cung cố ý trêu đùa người Phong Vân Kiếm Tông.

    Trình Lam đứng ở sau lưng Vũ Thân Vương, cẩn thận đáp trả, giờ phút này trên người của hắn đã không có ngạo khí lúc trước, nhiều hơn là trầm ổn, cùng cảm giác âm lãnh.

    - Ngay cả người của Phong Vân Kiếm Tông cũng dám trêu đùa, Trình Cung này thật sự không biết sống chết.

    Vũ Thân Vương nói xong, quay đầu lại nhìn về phía Trình Lam:

    - Ngươi cũng là người Trình gia, Trình gia bị đại nạn này, chẳng lẽ ngươi không lo lắng, không muốn trở về nhìn xem.

    Nhắc tới Trình gia gặp chuyện không may, trên mặt Trình Lam chẳng có chút lo lắng nào, giờ phút này ngược lại lộ ra một tia hận ý:

    - Bọn hắn chẳng ai coi ta là người của Trình gia, Trình gia giúp ta cái gì, ngoại trừ cha ta, từ nay về sau Trình gia không có quan hệ với ta.

    - Ha ha...

    Vũ Thân Vương cười nói:

    - Tốt, có chút cảm giác kiêu hùng, làm đại sự phải như thế.

    Tiếp tục nhìn chằm chằm vào chuyện này, ta ngược lại muốn nhìn một con chuột nhỏ tránh một con mèo đuổi giết như thế nào, lại dám đùa giỡn, thật sự là không biết sống chết.

    Trừ khi Trình Tiếu Thiên đi cầu phụ hoàng, để cho trấn quốc thần tiên ra mặt nói chuyện, nhưng nói như vậy, Trình gia phải đổi gia chủ một lần nửa, làm rất tốt, bản vương sẽ ủng hộ ngươi làm gia chủ kế tiếp của Trình gia.

    Về phần Trình Cung, lần này hắn sẽ minh bạch một việc, tiểu thông minh có nhiều hơn nữa, cũng phải có lực lượng cường đại chèo chống mới được, trước kia hắn dựa vào Trình Tiếu Thiên, nhưng hiện tại Trình Tiếu Thiên không bảo vệ được hắn, hắn sẽ biết hắn buồn cười đến cỡ nào.

    Chương 241: Trình Cung nổi giận

    - Hỗn đãn, oanh...

    Ở trong hoa thuyền cực lớn truyền đến một thanh âm tức giận, sau đó là một tiếng vang cực lớn, toàn bộ hoa thuyền đều lắc lư.

    - Sao vậy?

    - Xảy ra chuyện gì rồi hả?

    - Chẳng lẽ bọn hắn đánh tới?

    Trong nháy mắt, Trình lão gia tử, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên, Manh thúc, Đông Phương Thanh Mai, tiểu Tuyết đều nhao nhao xông tới, chỉ thấy gỗ vụn đầy đất, giờ phút này mặt mũi Trình Cung tràn đầy vẻ giận dữ đứng đó.

    - Xảy ra chuyện gì?

    Cho tới bây giờ Trình lão gia tử còn chưa thấy qua Trình Cung tức giận như vậy, trước kia cho dù phát sinh đại sự gì, bộ dạng Trình Cung đều là cười hì hì không sao cả.

    Những người khác cũng đều khiếp sợ nhìn Trình Cung, bởi vì bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Trình Cung nổi giận.

    Nếu không phải hoa thuyền có trận pháp cách âm, Trình Cung hét lớn như thế có thể truyền xa vài trăm dặm.

    - Người này đúng là cặn bã, mịa nó, không nghĩ tới vậy mà làm ra chuyện như vậy, đêm qua bên trong Vân Ca Thành mất tích mười sáu nữ tử trẻ tuổi, các nàng rất có thể bị bắt đến trang viên của Phong Vân Kiếm Tông.

    Mà có một nhân viên tình báo nghe được một ít đối thoại của hai người trong đó, mười sáu nữ tử này chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

    Ta thật quá sơ xuất, Phong Vân Kiếm Tông, lúc đầu ta nên đặc biệt quan tâm tên Âm Huy kia, tên Âm Huy kia khẳng định có vấn đề, hắn tu luyện khẳng định không phải công pháp của Phong Vân Kiếm Tông.

    Giờ phút này Trình Cung thật sự rất tức giận, kế sách của hắn nguyên vốn không có bất cứ vấn đề gì, nhưng hôm nay lại nhận được tin tức, nội thành bị mất mười sáu nữ tử trẻ tuổi.

    Hơn nữa ngày hôm qua thời điểm những người kia tức giận tìm kiếm, cũng biểu hiện bọn hắn thiếu đi bảy người.

    Quan trọng nhất là, còn có một người nghe được bọn họ đối thoại, nói cái gì Vân Ca Thành có thật nhiều mỹ nữ, nhanh như vậy đã bắt đủ người, thời gian còn lại có thể bắt thêm vài người cho bọn hắn vui vẻ.

    Mặc dù chỉ là một câu nói như vậy, nhưng cộng thêm một ít tin tức khác, cũng đã đủ để nói rõ vấn đề.

    - Bọn hắn muốn làm gì, không phải bọn hắn tự xưng là chính phái sao?

    Trình lão gia tử tiến lên tiếp nhận tờ giấy trong tay Trình Cung, trong giọng nói cũng tràn đầy sát khí.

    Hắn không có cảm tình gì đối với hoàng thất, bởi vì qua nhiều năm như vậy, hắn bị hoàng thất tổn thương quá sâu, nhưng mà đối với quốc gia này, đối với Vân Ca Thành hắn rất có cảm tình.

    Vì quốc gia này, vì cái thành phố này, hắn chinh chiến cả đời.

    Bởi vậy hôm nay xảy ra sự tình như thế, hắn so với ai khác càng căm tức hơn.

    - Cầm thú, không, không bằng cầm thú.

    Đông Phương Thanh Mai tức giận đến nắm chặt nắm đấm, bởi vì nghe Trình Cung nói, đã biết rõ bọn hắn bắt nữ tử trẻ tuổi làm cái gì.

    Trình Cung tựa hồ nghĩ đến cái gì, lần nữa lấy ra bức họa của Âm Huy.

    - Âm Huy năm đó được xưng là đệ nhất thiên tài Phong Vân Kiếm Tông, danh tiếng thậm chí áp qua Phong Kiếm, Vân Kiếm mà Phong Vân Kiếm Tông toàn lực bồi dưỡng, nhưng hết thảy đều là bởi vì hắn có một phụ thân tốt, chồng chất vô số thứ tốt lên người của hắn.

    Nhưng mà sau khi hắn đánh chủ ý tới ta, lần đó mẫu thân của ta thiếu chút nữa đã giết hắn, cũng chính bởi vì vậy mà cha hắn Âm Trường Khiếu mới tìm mẫu thân của ta dốc sức liều mạng, về sau không có tin tức của hắn.

    Lần này thấy bức họa của hắn, ta cũng cảm giác hắn có biến hóa rất lớn.

    Hách Liên Hồng Liên nghĩ đến sự tình trước kia, tận lực kể chi tiết, hy vọng có thể cho Trình Cung một ít trợ giúp.

    - Bị thương có nghiêm trọng không?

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn Hách Liên Hồng Liên.

    - Ân.

    Hách Liên Hồng Liên suy nghĩ một chút nói:

    - Không nhẹ, nếu như là thương thế bình thường, thì sau khi Âm Trường Khiếu cứu con của hắn xong, sẽ không qua vài ngày lại đến liều mạng cùng mẫu thân của ta.

    Ta nhớ lúc ấy mẫu thân của ta còn nói, sau này hắn sẽ không quấy rối ngươi nữa.

    Nhưng mà không nghĩ tới chính là, vài năm sau hắn lại xuất hiện, hơn nữa lực lượng vậy mà cũng tăng lên rất nhiều, thành trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông.

    - Thịt đang cô đọng, làn da trở nên trong suốt, xương cốt càng ngày càng rõ ràng.

    Chịu qua trọng thương, thiếu chút nữa chết đi.

    Nếu như bình thường mà nói, sinh tử một đường, có sống cũng tàn phế, nhưng khôi phục lần nữa, hơn nữa lực lượng tăng lên.

    Trình Cung lẩm bẩm, bức họa của Âm Huy trong tay hắn lập tức bị một đoàn hỏa diễm màu tím đốt lcháy, ngay cả tro tàn cũng không có.

    Cái này là Tử Diễm Chân Hỏa, giờ phút này nếu như Trình Cung toàn lực vỗ xuống một chưởng, đừng nói vật phẩm bình thường, coi như là Nguyên khí dưới cấp ba hắn cũng có thể trực tiếp tẩy sạch.

    Trình Cung nói:

    - Bạch Cốt Âm Ma Công, con mẹ nó tu luyện là Bạch Cốt Âm Ma Công.

    - Cái gì là Bạch Cốt Âm Ma Công?

    Hách Liên Hồng Liên vội vàng hỏi, những lời này cũng là suy nghĩ của tất cả mọi người ở đây.

    - Đây là một công pháp biến hóa ra từ thần thông vô thượng của Âm Ma Nguyên Thai, vô cùng âm độc tà ác.

    Nhưng loại công pháp này nghe nói có biện pháp khôi phục lực lượng bị phế sạch, thậm chí khởi tử hồi sinh người vừa mới chết, hơn nữa trong thời gian ngắn lực lượng có thể tăng mạnh.

    Nhưng hắn cần hấp thu rất nhiều Thuần Âm chi huyết của nữ nhân, đồng thời cũng sẽ hấp thu xương cốt cường hóa bản thân.

    Thời gian dần trôi qua, thịt của hắn sẽ càng ngày càng cô đọng, làn da sẽ như trong suốt, nếu như có thể luyện đến cực hạn là cảnh giới thần tiên lục địa, làn da sẽ rất mờ, có thể chứng kiến xương cốt của hắn.

    Trình Cung biết rõ loại công pháp này tà ác, cơ hồ hoàn toàn là giết hại tánh mạng người khác, sau đó gia tăng lực lượng bản thân.

    Cái này hoàn toàn khác với Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển, kẻ có được Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển cũng có vô số nữ nhân, nhưng nữ nhân của hắn đều có chỗ tốt như hắn.

    Nhưng mà đối phương cam tâm tình nguyện, mới có thể có được hiệu quả, mà này là giết chóc tàn nhẫn nhất, không, so với giết chóc còn kinh khủng hơn.

    Cường hành hấp thu máu huyết đối phương, cái này cũng chưa tính, cho dù người đã chết còn muốn luyện hóa xương cốt đối phương, tu luyện loại công pháp này, hài cốt của người chết sẽ trở thành vũ khí cho hắn sử dụng.

    - Bạch Cốt Âm Ma Công, thần thông ma đạo vô thượng Âm Ma Nguyên Thai?

    Hách Liên Hồng Liên nghe mà choáng váng, mặc dù nàng là người Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng hai chủng ma công này nàng nghe cũng chưa nghe nói qua.

    Ma công thiên hạ thiên biến vạn hóa, nếu như công pháp bình thường, Nguyên Thủy Ma Tông không có ghi chép cũng không có gì, nhưng nếu như nói có ma công vô thượng gì đó, Nguyên Thủy Ma Tông không có ghi chép, vậy thì không có khả năng, bởi vì mẫu thân nàng có một quyển điển tịch Ma tông vô cùng kỳ lạ, bên trên ghi lại tất cả ma công cao nhất thiên hạ.

    Ngay cả nàng là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cũng không biết, làm sao hắn biết, chẳng lẽ sư phụ hắn cũng là người trong ma đạo?

    - Không thể để cho hắn ở Vân Ca Thành làm xằng bậy.

    Rốt cục Trình lão gia tử lên tiếng, tuy sự tình là Âm Huy làm, nhưng ở Trình Tiếu Thiên xem ra, hắn cũng là bởi vì Trình gia mới đi đến Vân Ca Thành.

    Cái tai họa này là Trình gia đưa tới, Trình gia phải chịu trách nhiệm, không thể tùy ý hắn làm ẩu.

    - Gia gia yên tâm.

    Trình Cung nói:

    - Trước khi không nghĩ tới sẽ có Âm Huy này xuất hiện, hiện tại tự nhiên là phải cải biến kế hoạch.

    Hắn tu luyện Bạch Cốt Âm Ma Công, hương liệu của ta càng có hiệu quả với hắn, tối hôm nay là nhằm vào hắn, chúng ta phải sớm hành động.

    Ở điểm này, Trình Cung rất tương tự cùng Trình Tiếu Thiên, trên chiến trường hoặc là đối với địch nhân, mình dù giết trăm vạn người cũng không nhíu mày.

    Thậm chí vì hoàn thành mục đích, không tiếc hết thảy, nhưng hiện tại lại để cho người vô tội, không có bất kỳ năng lực phản kháng bởi vì bọn họ mà chết, cho dù chết vài người cũng không được.

    Cũng chính bởi vì vậy, sau khi thấy tin tức kia, phân tích ra tao ngộ bi thảm của bọn họ, Trình Cung mới có thể phẫn nộ, kích động như vậy.

    - Đương nhiên, sớm hành động nguy hiểm nhất định sẽ gia tăng, mọi người cũng phải có chuẩn bị tâm lý.

    Nói đến hành động sớm, Trình Cung nhắc nhở mọi người phải để ý.

    Bởi vì dựa theo kế hoạch của hắn, lần này sẽ không có quá nhiều nguy hiểm liền có thể đối phó đám người kia, nhưng hiện tại cho dù mạo hiểm, hắn cũng tuyệt đối không thể để cho Âm Huy kia làm loạn như vậy.

    - Nguy hiểm gì cũng không có, cái kia cũng không phải là chiến đấu, ngươi nói đi, làm sao bây giờ.

    Tuy tính tình Hách Liên Hồng Liên không thay đổi, nhưng mà chính nàng cũng không có phát giác, trong lúc bất tri bất giác đối với Trình Cung khống chế toàn cục, bố trí hết thảy, nàng cũng đã quen tiếp nhận.

    Những người khác không nói chuyện, nhưng ánh mắt giống như Hách Liên Hồng Liên.

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Tốt, đầu tiên chúng ta phải tiêu diệt mấy tên hỗn đãn dám xằng bậy ở Vân Ca Thành, là hai Siêu Phàm kỳ cùng bốn gã Phạt Mạch kỳ thủ hạ của Âm Huy.

    Ta đã cho người giám sát bọn hắn, căn cứ phương thức hành động của bọn hắn, tuy những người Phong Vân Kiếm Tông này rất cuồng ngạo, tự cho là cao cao tại thượng, nhưng làm việc vẫn rất cẩn thận.

    Khoảng cách giữa hai bên đều bảo trì rất tốt, đều trong phạm vi tinh thần lực, thần niệm của bọn hắn bao trùm, như vậy một khi có việc, những người khác sẽ lập tức phát giác chạy đến.

    Nhưng mà chiêu này ở Vân Ca Thành chúng ta lại không dùng được, Vân Ca Thành tàng long ngọa hổ, có nơi quấy nhiễu tinh thần lực, địa phương có trận pháp cách trở cũng rất nhiều, chúng ta liền lợi dụng cái này tiêu diệt thủ hạ của hắn.

    - Những gia hỏa không nhân tính, không có lương tâm, này phải diệt trừ.

    Sau khi Trình lão gia tử nghe Trình Cung hình dung, biết chỗ âm độc của Bạch Cốt Âm Ma Công thì càng thêm thống hận đám người kia.

    - Nhân tính, lương tâm giống như là một cái tam giác trong lòng người, thời điểm vừa mới bắt đầu làm chuyện xấu, cái tam giác này sẽ di chuyển, sẽ đâm vào da thịt, sẽ cảm giác đau lòng, khó chịu, nhưng thời gian dài, góc cạnh của tam giác sẽ bị mài nhẵn, bọn hắn sẽ cho rằng là chuyện phải làm.

    Nghe gia gia cảm thán, Trình Cung cũng thuận miệng cảm thán một câu.

    - Những người khác không quan trọng, mấu chốt là đám người Âm Huy, Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia, Bành Dũng, chúng ta đối phó bọn hắn như thế nào?

    Viện binh của Nguyên Thủy Ma Tông còn chưa tới, ở bên trên vũ lực cao đoan, Phong Vân Kiếm Tông mạnh mẽ hơn bọn hắn rất nhiều, điểm ấy cũng là sự tình Hách Liên Hồng Liên một mực lo lắng.

    - Tuy kế hoạch có chút liều mạng, nhưng tổng thể cũng không có cải biến, vốn là ta muốn giày vò bọn hắn một thời gian ngắn mới có thể làm cho trong bộ phận bọn hắn phát sinh mâu thuẫn, nhưng Âm Huy này đã tu luyện Bạch Cốt Âm Ma Công, chúng ta tiêu diệt thủ hạ của hắn có thể tạo thành hỗn loạn trong bộ phận bọn họ.

    Những chuyện khác các ngươi trước không cần phải xen vào, ta ở thời điểm cần thiết sẽ thông tri các ngươi làm bước tiếp theo như thế nào, hiện tại mọi người chia làm năm tổ, Thanh Mai, tiểu Tuyết ở lại trong thuyền.

    Gia gia, Linh Lung, Manh thúc, Hồng Liên còn có ta, chúng ta mỗi người phụ trách một phương hướng, bởi vì hành động của đối phương chúng ta không có biện pháp dự đoán, bởi vậy chỉ có thể như thế.

    Cũng may lần này đối phương đi ra mạnh nhất chỉ là Siêu Phàm kỳ, bất quá Hồng Liên phải cẩn thận một ít, nếu như xui xẻo gặp phải Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, ngăn chặn một chút là được.

    Chương 242: Lăn, lăn, cút

    Trong mọi người, Đông Phương Linh Lung đã đạt tới Thoát Tục kỳ, Trình lão gia tử cùng Manh thúc càng là nổi bật bên trong Thoát Tục kỳ, đối phó mấy cái này khẳng định không có vấn đề, nhưng nếu như Trình Cung cùng Hách Liên Hồng Liên gặp hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, vậy thì không có biện pháp nhẹ nhõm giải quyết.

    Hả?

    Hách Liên Hồng Liên nghe xong mà sững người, hắn nói cái gì vậy.

    Ta phải cẩn thận, ngăn chặn một chút là được, điên sao, ta so với ngươi còn mạnh hơn rất nhiều.

    Ta là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, cũng đã rất tiếp cận đỉnh phong.

    Hơn nữa với tư cách Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, bất luận là pháp bảo hay là pháp thuật đều không phải người bình thường có thể so sánh, cho dù gặp phải Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nàng cũng có lòng tin đánh chết.

    Người này, hắn chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, vậy mà dám nói mình như vậy.

    Trình Cung cũng không có cho Hách Liên Hồng Liên cơ hội nói chuyện, tiếp tục nói:

    - Gia gia, lực lượng của người mạnh mẽ, người tận lực tiếp cận chỗ ở của bọn hắn, nếu như bọn hắn có mang người trở về, người trước hết không cần để ý tới, có thể đợi bọn chúng gần về tới nơi hãy đánh chết.

    Bởi vì thời điểm chúng ta hành động, nếu như tạo thành động tĩnh gì, cần người ở phụ cận quấy nhiễu thậm chí ngăn cản bọn hắn một hồi, tranh thủ thời gian cho chúng ta.

    Sau đó các ngươi nhớ kỹ, sau khi xong việc ta sẽ phát ra tín hiệu, tất cả mọi người tụ lại chỗ của ta.

    Nghe Trình Cung bố trí xong liền ly khai, Đông Phương Linh Lung gần đây đạm mạc, môi bỗng có chút nhúc nhích, đã muốn nhắc nhở Trình Cung thoáng một phát.

    Nhưng Hách Liên Hồng Liên còn nhanh hơn nàng.

    - Ngươi vẫn không có nói đối phó đám người Bành Dũng như thế nào, hơn nữa ngươi...

    Nhưng động tác của Trình Cung rất nhanh, thời điểm Hách Liên Hồng Liên nói ra lời, Trình Cung đã rời khỏi tàu.

    - Yên tâm đi, các ngươi cứ dựa theo phương vị ta bố trí vừa rồi, trước gạt bỏ mấy cái này, sau đó lại xem tình hình mới tính tiếp.

    Trình Cung nói xong, thân ảnh đã biến mất.

    Cũng không phải Trình Cung không muốn nói tất cả kế hoạch cho bọn họ, nhưng hiện tại tạm thời cải biến kế hoạch, sự tình có thể không diễn ra như trong dự định, bởi vậy hiện tại Trình Cung cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước.

    Sau khi Trình Cung rời khỏi, những người khác cũng nhao nhao rời khỏi hoa thuyền.

    - Được rồi, chỉ còn lại hai người chúng ta, không giúp ích được gì cả.

    Đông Phương Thanh Mai khoát tay, trực tiếp xoáy lên những mảnh gỗ bị Trình Cung đập nát khi nãy, nhẹ nhõm khống chế ném ra ngoài cửa sổ.

    Vốn là cái bàn rất lớn, bị Trình Cung được nát bấy, đã còn lại không có bao nhiêu.

    Chiêu thức ấy của Đông Phương Thanh Mai cũng rất xinh đẹp, đối với độ tuổi như nàng có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ nhất, lại là nữ hài tử, đã là phi thường khó được.

    Nếu như phóng tới bên trong đại gia tộc bình thường, nàng sẽ được coi là thiên tài trăm năm khó gặp, sẽ được bồi dưỡng đặc biệt.

    Bởi vì dùng tư chất của nàng, thời điểm hai mươi tuổi đạt tới Siêu Phàm kỳ tuyệt đối không thành vấn đề, cuộc đời này tuyệt đối có thể trùng kích Thoát Tục kỳ.

    Nhưng vấn đề là đi theo đám người Đông Phương Linh Lung, Trình Cung sẽ rất phiền muộn, không nói Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên, coi như là Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu... cả đám đều tăng lên rất nhanh, tốc độ tăng lên vô cùng kinh người, liền lộ ra nàng căn bản không giúp đỡ được cái gì.

    Đông Phương Thanh Mai nói xong, lại không nghe thấy tiểu Tuyết lên tiếng, quay đầu nhìn về phía tiểu Tuyết, lại phát hiện tiểu Tuyết ở đằng kia cắn môi, trong mắt hiện ra lệ quang.

    - Tiểu Tuyết, ta... ta không phải nói ngươi, ta là nói chúng ta... không phải, ta là nói ta quá phế vật, ta là tiểu nha hoàn, tự nhiên không giúp được cái gì.

    Nhưng ngươi không giống a, ngươi có được Ẩn Phong thân thể, Nguyên Âm thân thể, về sau nhất định có thể trở thành Đan đạo đại sư, thậm chí có thể đi rất cao.

    Đông Phương Thanh Mai thấy vậy, vội vàng đi lên, tuy bình thường nàng rất tùy tiện, muốn cái gì nói cái đó, nhưng vừa nhìn thấy tiểu Tuyết khóc cũng không biết làm sao.

    Nhất là lần trước sau khi trở về, tiểu Tuyết càng thêm nhạy cảm.

    - Ta muốn đi Yêu Thú Sâm Lâm.

    Tiểu Tuyết dùng ngữ khí vô cùng kiên định nói.

    - Ah...

    Yêu Thú Sâm Lâm, không phải đại thiếu nói chờ năm sau sẽ cho Ba Phong đi cùng ngươi sao?

    - Không, ta muốn chính mình đi.

    Tiểu Tuyết nói xong, quay người muốn đi ra ngoài.

    Này là chỗ nào mà nàng có thể đi một mình a, Đông Phương Thanh Mai ngăn ở trước người tiểu Tuyết:

    - Ngươi thanh tỉnh một chút được không, ngươi có được thân thể tốt như vậy, nhất định sẽ có thành tựu trên luyện đan, sao lại không đi tu luyện.

    Ngươi muốn là muốn giúp thiếu gia của ngươi, vậy càng phải học luyện đan, chờ ngươi trở thành Đan đạo đại sư, ngươi sẽ có tác dụng hơn nhiều so với đám người Bàn Tử, Trình Lập...

    - Không phải.

    Tiểu Tuyết một mực nhu nhược, giờ phút này lại lắc mạnh đầu, tuy nước mắt đã đọng đầy, lại vẫn cố nén lấy:

    - Luyện đan, thiếu gia không cần bất luận kẻ nào trợ giúp, không có bất kỳ người nào có thể giỏi hơn thiếu gia.

    Thiếu gia để cho chúng ta luyện đan, chỉ là bồi dưỡng ta, hơn nữa còn có Linh Lung tỷ tỷ, cho dù ta có được Nguyên Âm thân thể, Ẩn Phong thân thể, cũng giúp không được cái gì, ngược lại bởi vì không có năng lực tự vệ, trở thành liên lụy cho thiếu gia, ta muốn đi Yêu Thú Sâm Lâm rèn luyện chính mình.

    Ách...

    Đông Phương Thanh Mai rất biết ăn nói, lần này lại bị tiểu Tuyết nói á khẩu không trả lời được, lời này quá quen thuộc, có một lần mình vì luện đan mệt mà càu nhàu cùng tiểu thư, nói mình luyện đan thay tên đại thiếu quần là áo lượt kia, còn hắn thì mỗi ngày tiêu diêu tự tại, cảm giác rất không công bình.

    Nhưng tiểu thư lại nói, đó là bởi vì các nàng cần luyện đan để rèn luyện chính mình, Trình Cung cho các nàng cơ hội, bởi vì kinh nghiệm luyện đan chỉ có trong quá trình luyện đan mới tích lũy, mà Trình Cung đã hoàn toàn không cần những cái này.

    Thân thể Tiểu Tuyết như vậy, cho dù đặt ở bên trong Đông Phương gia tộc cũng được coi trọng, toàn lực bồi dưỡng.

    Nhưng nàng lại hết lần này tới lần khác gặp được Trình Cung cùng Đông Phương Linh Lung, tuy Đông Phương Linh Lung không có thân thể đặc thù, nhưng thiên phú kinh người, từ nhỏ học tập luyện đan.

    Trình Cung thì càng không cần phải nói, gần kề một năm thời gian, lúc ban đầu hắn chỉ có thể luyện chế dược tề, đến bây giờ có được Tử Diễm Chân Hỏa, có thể khống chế Đan Đỉnh bán Linh khí, chuẩn bị luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm.

    Cho dù Đông Phương Linh Lung là chuẩn Đại sư, nhưng bây giờ cực hạn là luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm mà thôi.

    Tuy không biết nói như thế nào, nhưng mà ngón tay Đông Phương Thanh Mai có chút giật giật, chuẩn bị khống chế tiểu Tuyết trước.

    Nhưng không đợi nàng làm cái gì, trong tay tiểu Tuyết đã nhiều hơn một thanh tiểu đao, này là một thanh Nguyên khí cấp tám, vốn là Trình Cung cho nàng dùng để phòng thân, giờ phút này tiểu Tuyết lại trực tiếp chỉa vào ngực.

    - Đừng, đừng, ta không có ý định gì cả.

    Thoáng cái Đông Phương Thanh Mai bị lộng đến rối loạn trận tuyến, Đông Phương Thanh Mai liên tiếp lui về phía sau, đột nhiên nhãn châu xoay động:

    - Như vậy được chưa, hai ta cùng đi Yêu Thú Sâm Lâm, hiện tại tiểu thư luyện đan, ta ngay cả cơ hội trợ thủ cũng không có, vừa vặn chúng ta cùng một chỗ.

    Nếu như ngươi không mang ta mà nói, ta đây cũng sẽ bị tổn thương, tiểu Tuyết, ngươi nói từ trước đến nay ta vẫn rất tốt với ngươi mà.

    Thấy cứng ngạnh không được, Đông Phương Thanh Mai lập thứ dùng mềm, tiểu Tuyết thấy Đông Phương Thanh Mai không ngăn cản, còn muốn đi cùng mình, lập tức nín khóc mỉm cười, dùng sức gật đầu.

    Đông Phương Thanh Mai cũng không phải hài tử trung thực gì, từ nhỏ đi theo bên người Đông Phương Linh Lung, lúc chưa gặp được Trình Cung thì không sao cả.

    Sau khi gặp được Trình Cung, tiếp xúc đến sự tình Vân Ca Thành, đôi khi cảm giác ở lâu trong luyện đan thất sẽ rất nhàm chán, muốn nhìn thế giới bên ngoài một chút.

    Lần này có cơ hội, kỳ thật nàng cũng rất hưng phấn, hai người chuẩn bị đồ đạc, để lại tin nhắn xong liền rời khỏi.

    Các nàng cẩn thận từng li từng tí rời khỏi, lại không biết khi bọn nàng rời đi, vô thanh vô tức, lão Mã liền lặng yên không một tiếng động đi theo sau lưng các nàng.

    Lão Mã nhận được chỉ có một mệnh lệnh, bảo hộ tánh mạng các nàng an toàn, tận lực không làm cho các nàng phát giác.

    Đã có lần thứ nhất, Trình Cung sẽ không tái phạm lần hai, lần trước để cho Tô Liệt bắt tiểu Tuyết đi, suýt nữa tiểu Tuyết bị hắn luyện chế thành Nhân Đan.

    Lúc này, Trình Cung đang ở thành nam Vân Ca Thành, nhưng lão Mã khẽ động Trình Cung lập tức cảm nhận được.

    Trước kia hắn nói lão Mã đi làm chuyện khác, trên thực tế hắn để cho lão Mã âm thầm canh giữ ở bên ngoài thuyền, điểm ấy khẳng định hai người Trình lão gia tử, Manh thúc đều có thể phát giác được, nhưng lúc ấy hai người không có bóc trần.

    Hôm nay lão Mã vừa ly khai, ánh mắt Trình Cung lập tức nhìn về phía hoa thuyền, tuy khoảng cách hơn mười dặm, căn bản nhìn không tới bất kỳ vật gì, nhưng hắn chỉ có thể cười khổ, từ lần trước tiểu Tuyết trở lại, cảm xúc một mực không vui, đừng nhìn tiểu Tuyết nhu nhược, Trình Cung nói cái gì làm cái đó, nhưng Trình Cung biết nếu tiểu Tuyết quật khởi, ai cũng ngăn không được, trừ khi mình ở bên cạnh.

    Aii, đi cũng tốt, để các nàng khỏi dính vào chuyện này.

    Giờ phút này vị trí của Trình Cung cách rất gần trang viên của đám người Phong Vân Kiếm Tông, từ nơi này có thể thấy được đại trạch bên ngoài vài dặm kia.

    Trình Cung đang ngồi ở năm tầng của một quán rượu, thu hồi tâm tư, lần nữa chú ý tới đại trạch kia.

    Sắc trời dần dần đen lại, cửa thành đã đóng, trừ một ít thanh lâu, quán rượu ra, những cửa hàng khác cũng đã đóng cửa.

    Hôm nay có chút ngoại lệ chính là, một ít trà lâu cũng còn mở cửa, bởi vì có rất nhiều người ngồi ở chỗ kia nhìn ra bên ngoài, ngày hôm qua một đêm náo nhiệt như vậy, thậm chí có người chuyên môn chuẩn bị giấy bút, chuẩn bị ghi lại những lời Trình Cung mắng hôm nay.

    - Rầm rầm rầm...

    Đột nhiên, vài tiếng pháo trúc vang lên, pháo hoa tách ra trên không trung.

    - Lăn, lăn, cút!

    Ba chữ thật lớn hiện trên không trung, làm cho không ít người đã sớm chuẩn bị hưng phấn hô to.

    - Đã đến, ta đã nói rồi, hôm nay khẳng định sẽ còn.

    - Mấy chữ này còn lớn hơn hôm qua, đúng rồi, ngày đó không phải Cấm vệ quân nói muốn tra sao, như thế nào còn dám phóng ah.

    - Cấm vệ quân có thể quản được chúng ta, quản được quan viên bình thường, nhưng hắn quản được Trình đại thiếu sao.

    Hơn nữa ngươi không có phát hiện sao, Cấm vệ quân chỉ là mò mẫm gào to, căn bản không làm chuyện gì.

    - Chỉ là không biết ai xui xẻo như vậy, nghe nói hình như Trình gia bị người phá hủy, có người muốn đối phó Trình gia, người của Trình gia đều đi hết sạch.

    - Ai biết đâu, chỉ sợ xảy ra đại sự.

    Dân chúng bình thường cũng không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng mà có một chút người mẫn cảm thì biết chút ít, về phần cao tầng của Vân Ca Thành, bất luận là những đại thần trong triều, quan viên, thậm chí Hoàng đế, giống như không biết những chuyện này.

    Cho dù những Tướng quân một mực đi theo Trình gia, hoặc là Tống Bảo Gia cũng đều nhận được Trình gia thông tri, cũng không có phản ứng gì.

    Chương 243: Hồng Lưu Chiến Đao

    Nhìn mấy chữ kia, Trình Cung lộ ra nụ cười xấu xa, mịa nó, nên chơi còn phải chơi, sẽ tiếp tục kích thích các ngươi, cho dù những kế hoạch phía sau không chấp hành, một hồi cũng có năm thành nắm chắc bọn hắn có thể bị mắc lừa.

    Nhưng vào lúc này, tinh thần lực của Trình Cung đột nhiên phát hiện một người lóe lên, từ bên trong tòa nhà Phong Vân Kiếm Tông đi ra phía nam, sau đó chạy nhanh vào một phương hướng ở trong thành nam.

    - Tốc độ thật nhanh, mịa nó, vận khí của mình thật đúng là không phải tốt bình thường, tổng cộng có hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, vậy mà mình gặp được một cái, hơn nữa mình còn nhắc nhở Hách Liên Hồng Liên.

    Bất quá mình gặp được một cái, khả năng nàng gặp sẽ ít hơn rất nhiều.

    Trình Cung nhìn tốc độ người nọ di chuyển, người cũng trực tiếp lặng lẽ bay xuống dưới.

    Người này hoàn toàn khác đám người Bành Dũng, hắn hiển nhiên không dám ngự kiếm phi hành đi tìm nữ hài giúp Âm Huy.

    Người dân bình thường đa số đã nghỉ ngơi, giờ phút này ở trong một ngõ hẻm, có một trung niên hơn ba mươi tuổi, trong mắt hiện ra tà quang, biểu lộ mang theo một loại hưng phấn không thể chờ đợi được, người đang chạy rất nhanh về phía trước, tinh thần lực không ngừng lưu ý tình huống chung quanh.

    - Công pháp Huy thiếu truyền thụ cho thật sự là thần kỳ, chẳng những có thể khoái hoạt, còn có thể tăng lực lượng lên nhanh như vậy.

    Trương Vi, Bành Uyên, các ngươi xem thường ta, năm đó tất cả mọi người là đệ tử bình thường, ta cũng không kém các ngươi bao nhiêu.

    Chỉ là vận khí các ngươi tương đối khá, được Tam trưởng lão thu làm đệ tử, ta nhờ các ngươi hỗ trợ để cho ta bái làm môn hạ các trưởng lão khác, vậy mà các ngươi cười nhạo ta.

    Hừ, các ngươi chờ xem, Sử Cẩn ta theo Huy thiếu không đến hai năm liền từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai tăng lên tới tầng thứ tám, rất nhanh ta sẽ vượt qua các ngươi, ta sẽ trở thành trưởng lão nhanh hơn các ngươi.

    Ngày Huy thiếu trở thành tông chủ, đến lúc đó chính là lúc ta cầm quyền, đến lúc đó ta sẽ từ từ thu thập các ngươi.

    Tinh thần lực của Sử Cẩn không ngừng điều tra trong dân cư chung quanh xem có mục tiêu thích hợp hay không, trên nét mặt càng nghĩ càng hưng phấn, trong mắt mang theo một cổ tà quang.

    Dù sao Phong Vân Kiếm Tông cũng là lấy kiếm làm chủ, tuy cuồng ngạo, nhưng đa số đệ tử đối với loại chuyện thải âm bổ dương, hấp thu hài cốt thiếu nữ này chắc chắn sẽ không làm.

    Tuy trong phái biết rõ sự tình của Âm Huy, nhưng không ai dám nói lên.

    Những người theo Âm Huy trước kia, có chút đã rời xa hắn, có chút thì tiếp tục trầm luân theo hắn, cũng có một chút vì truy cầu lực lượng như Sử Cẩn, nên mới chịu nhục đi theo.

    - Ân.

    Đột nhiên, thân hình Sử Cẩn dừng lại ở trước một sân nhỏ, trên mặt cười dâm đãng nhìn vào bên trong.

    - Hắc hắc...

    Vân Ca Thành này quả nhiên là thành lớn, khác hẳn những tiểu thành bình thường.

    Địa phương nhỏ bé bắt mấy người liền huyên náo trời long đất lở, ngày hôm qua ở chỗ này làm ra sự tình lớn như vậy, nhóm người mình bắt nhiều người như vậy, vậy mà không có một chút động tĩnh.

    Hôm nay vận khí của mình cũng không tệ, dĩ nhiên là song sinh, hai cô nàng này thật tốt quá.

    Mịa nó, mỗi lần luôn cấp cho Âm Huy tốt nhất, lần này mình trước không đụng hai cái này, trước kiếm đủ người cho hắn đã.

    Sử Cẩn càng nghĩ càng hưng phấn, thân thể cũng có chút nóng lên.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một loại cảm giác nguy hiểm không hiểu.

    Cơ hồ vào lúc này, một thanh đao đã đánh tới nguyên cương hộ thể trên người hắn.

    Đây là nhờ hắn thời thời khác khắc duy trì nguyên cương hộ thể bảo hộ, nếu như không có tầng nguyên cương hộ thể này, một đao kia trực tiếp xuyên qua người hắn.

    - Nha...

    Mặc dù có nguyên cương hộ thể bảo vệ, nhưng một đao kia đến cũng quá đột ngột, nguyên cương hộ thể của hắn lại không có duy trì ở trạng thái đỉnh phong

    Tuy chặn được đại bộ phận uy lực, nhưng thanh đao này vẫn đâm vào hậu tâm của hắn, một cổ kình khí đâm vào thân thể của hắn, sau đó lập tức điên cuồng trùng kích, tàn sát bừa bãi trong thân thể của hắn.

    - Ah...

    Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, trong miệng phun ra máu tươi, đồng thời lực lượng cũng bộc phát.

    Giờ khắc sinh tử tồn vong này, Sử Cẩn thậm chí có thể cảm nhận được đao khí kia đã đụng vào trái tim, mạch máu chung quanh trái tim mình vỡ vụn, thân thể của bị tổn thương trầm trọng như thế nào, hiện tại Sử Cẩn cũng khó có thể đánh giá.

    Nhưng giờ khắc này, hắn chỉ có thể bộc phát ra tất cả lực lượng, nguyên cương hộ thể bộc phát đến cực hạn, gắt gao khống chế được thanh đao này không cho nó tiếp tục trùng kích vào.

    Cơ bắp co rút lại, toàn bộ lực lượng trong cơ thể tập trung đến trái tim.

    - Bành...

    Lực lượng cường đại khuếch tán, trực tiếp đánh bay thanh đao này cùng chủ nhân của nó ra ngoài.

    - Ah!

    Sử Cẩn che ngực, tuy bảo vệ được tánh mạng, nhưng hắn bị thương vô cùng trầm trọng, nhanh chóng lấy ra đan dược bỏ vào miệng.

    Trong miệng của hắn, máu tươi không ngừng trào ra ngoài.

    - Móa...

    Trình Cung phun ra một búng máu, trong tay nâng Ẩn Linh Đao nhìn Sử Cẩn:

    - Súc sinh, phản ứng ngược lại rất nhanh!

    - Ngươi...

    Giờ phút này Sử Cẩn đã quay người nhìn Trình Cung, trong miệng tràn đầy máu tươi, chỉ vào Trình Cung:

    - Tiểu từ ngươi từ đâu chui ra, không thể nào, tinh thần lực của ta sao không có phát hiện ra ngươi.

    Cho dù tinh thần lực của ta không có phát hiện ngươi, ngươi ra tay ta cũng có thể phát giác...

    Cần phải... phát giác...

    Sử Cẩn làm sao cũng nghĩ không thông, con phố này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, nhưng hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.

    Hai bên đều là vách tường, căn bản không chỗ giấu người, đối phương cũng không có che dấu, cho dù hắn có thể tránh được tinh thần lực của mình, nhưng ánh mắt của mình thấy rõ.

    Hơn nữa cho dù hắn trốn ở chỗ này mình không có phát giác, nhưng lúc hắn tiếp cận đến gần mình như vậy, cách sau lưng không tới nửa thước, nếu như không phải đột nhiên như vậy, hắn không có khả năng thiếu chút nữa giết chết mình.

    Thực lực người này rõ ràng thấp hơn mình rất nhiều, thậm chí ngay cả Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu cũng chưa có đạt tới, rất có thể là Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba hoặc là tầng thứ tư, vậy mà mình lại bị hắn đánh trọng thương, thiếu chút nữa một kích bị giết.

    Người này, chẳng lẽ hắn là siêu cấp sát thủ chuyên môn ám sát Siêu Phàm kỳ trở lên?

    - Cần phải, cần phải cái gì, súc sinh như ngươi cần phải chết sớm mới đúng.

    Ngươi mất đi lương tâm, mất đi nhân tính, ngươi nói ngươi có nên chết hay không?

    Trình Cung rất rõ ràng uy lực một đao vừa rồi kia của mình, ẩn chứa lực phá hoại của Tử Diễm Chân Hỏa tiến vào ở trong thân thể, căn bản không phải đan dược chữa thương bình thường có thể khống chế nổi, bởi vậy thời gian càng dài, thương thế của hắn sẽ càng nặng.

    Vừa rồi Trình Cung cũng không nghĩ tới sẽ thành công như vậy, nguyên nhân là do tên này dục hỏa công tâm, phòng bị thấp nhất.

    Cộng thêm hắn cũng không phải là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, căn cứ lực lượng hắn đánh ra vừa rồi, đoán chúng là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám.

    Trình Cung bây giờ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư, Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư bình thường tối đa cũng chỉ có ba mươi Tượng lực, nhưng thân thể cùng tinh thần lực của Trình Cung vượt xa lực lượng bản thân, bởi vậy vừa rồi Sử Cẩn bộc phát ra một kích toàn lực, Trình Cung cũng chỉ phun ra vài ngụm máu.

    Nếu là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư bình thường, như vậy không chết cũng trọng thương, làm gì còn có thể đứng đó nói chuyện như Trình Cung.

    Hiện tại trình độ thân thể của Trình Cung không kém Sử Cẩn bao nhiêu, lực lượng lại tương đương với Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, cộng thêm tinh thần lực cùng với Ẩn Linh Đao, cho dù đối phương là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, Trình Cung cũng có lòng tin chiến một trận.

    Hôm nay hắn bị thương nặng như vậy, Trình Cung ngược lại không vội.

    - Nhân tính, chó má, ta...

    Vốn là Sử Cẩn muốn kéo dài một ít thời gian, để cho đan dược phát huy tác dụng.

    Mấy năm này đi theo Âm Huy, chỗ tốt tự nhiên kiếm không ít, vừa rồi hắn phục dụng đúng là một viên đan dược cứu mạng Địa cấp trung phẩm, nhưng hắn không nghĩ tới chính là thời gian càng dài, tình huống ngược lại càng thêm không xong, không đợi phản bác Trình Cung, sắc mặt của hắn mãnh liệt biến đổi.

    - Xoẹt...

    Phốc...

    Ah!

    Tại sao có thể như vậy, tâm mạch của ta không có chữa trị, thương thế trong cơ thể càng ngày càng nghiêm trọng, lực lượng vẫn còn sót lại, mình phân ra một phần ba lực lượng vậy mà không thể hoàn toàn áp chế, nó vẫn còn tổn thương thân thể của mình.

    - Đi chết đi.

    Sử Cẩn phát hiện tình huống không đúng, một thanh Nguyên khí phi kiếm cấp chín đã hóa thành một đạo hào quang, trực tiếp đâm về phía Trình Cung.

    - Vèo!

    Phi kiếm của Sử Cẩn đã đâm trúng, đúng vậy, đã đâm trúng.

    Chỉ là hắn còn chưa kịp mừng, thì người phía trước lập tức vỡ vụn biến mất, tàn ảnh?

    Người đâu, người đâu?

    Sử Cẩn há to mồm, trong miệng tràn đầy máu tươi, trừng to mắt, tinh thần lực điên cuồng điều tra mỗi một tấc đất chung quanh, không có, không có ai.

    Điều này sao có thể, cho dù đối phương là Thoát Tục kỳ, cũng không có thể như thế.

    Trừ khi đã đạt tới thần tiên lục địa, mới có thể có được thần thông vô thượng mở ra không gian, nhưng này cùng là trong truyền thuyết, có thể trực tiếp biến mất, trừ khi là tiến vào Đạo khí có không gian độc lập, còn không thì phải là tồn tại cao cấp nhất trong thần tiên lục địa, mới có thể lập tức xé rách hư không rời khỏi.

    - Ah!

    Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể Sử Cẩn bộc phát lần nữa, Sử Cẩn vốn là toàn lực vận chuyển pháp lực làm phòng ngự, giờ phút này không thể không dùng nó để trấn áp Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể.

    Nhưng ngay lúc này, vị trí Trình Cung vừa mới biến mất, Trình Cung lăng không xuất hiện lần nữa.

    Một đao đã tích súc đầy đủ lực lượng chém xuống, đây chính là Hồng Lưu Chiến Đao lúc trước điều khiển lão Mã thi triển.

    Giờ phút này Trình Cung thi triển ra, tuy phương diện lực lượng không bằng lão Mã, nhưng lực lượng cũng không kém bao nhiêu, nhanh như sao băng chém tới.

    Bởi vì giờ phút này cường độ thân thể của Trình Cung đã đạt tới, tinh thần lực của hắn càng đạt tới, cho nên mới có thể ở dưới tình huống Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư thôi động Hồng Lưu Chiến Đao này.

    Giờ phút này, Trình Cung dung nhập mấy trăm năm lịch sử của Vân Ca Thành vào trong một đao kia.

    Vô số lịch sử, vô số tồn tại, lập tức hoà hợp vào bên trong một đao kia.

    Hồng Lưu Chiến Đao, cũng không có chiêu thức cụ thể, chỉ là dùng cảm ngộ lịch sử thôi động đao thế, hiểu lịch sử càng sâu, hiệu quả lại càng mạnh mẽ.

    Giờ khắc này Sử Cẩn muốn khống chế thanh phi kiếm sau lưng Trình Cung trở về cũng đã không còn kịp rồi, thân thể dốc sức liều mạng tránh đi.

    Nhưng đã chậm, hắn bị thương nặng, lúc này đối diện Trình Cung đột nhiên tập kích, ngay cả một nửa lực lượng hắn cũng không phát huy ra được.

    Nếu Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư bình thường hắn còn không sợ, nhưng Trình Cung so với Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu bình thường cũng không yếu chút nào, trong tay còn có được Ẩn Linh Đao.

    Nhất đao lưỡng đoạn, lần này Sử Cẩn đã không có lực lượng bộc phát trùng kích Trình Cung, đối mặt một đao kia của Trình Cung, hắn né tránh đã không có bất cứ tác dụng gì.

    - Leng keng...

    Phi kiếm của Sử Cẩn rơi xuống trên mặt đất, Sử Cẩn cũng đầu thân khác chỗ.

    Chương 244: Sáng giết tối đốt

    Ngực của Trình Cung cũng phập phồng rất nhanh, cho dù thân thể của hắn đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, nhưng áp lực của chiêu Hồng Lưu Chiến Đao này đối với thân thể cũng làm cho hắn chịu một ít tổn thương.

    Trình Cung rất nhanh điều tiết hô hấp, động tác nhanh nhẹn thu không gian giới chỉ cùng phi kiếm của Sử Cẩn lại, sau đó khoát tay, một ngọn lửa màu tím lập tức đốt Sử Cẩn thành tro tàn.

    Tiện tay Trình Cung lại lấy ra một viên Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm phục dụng xuống, vừa rồi hắn cũng phục dụng ba khối Nguyên Khí Đan mới bộc phát ra khí thế mạnh như vậy, đã siêu việt lực lượng bình thường của hắn, cộng thêm hắn đột nhiên xuất hiện cùng Hồng Lưu Chiến Đao dung hợp lịch sử, mới có thể một đao chém Sử Cẩn thành hai đoạn.

    Trên thực tế đây cũng là lần thứ nhất Trình Cung mượn không gian bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh chiến đấu, tuy chính diện va chạm, Trình Cung cũng chưa chắc sợ Sử Cẩn này, nhưng nơi này là khu dân cư.

    Nếu hai người bọn họ thật ở chỗ này tùy ý chiến đấu, sẽ rất nhiều dân chúng tử thương.

    Mà hiển nhiên Sử Cẩn này thiếu quyết đoán, nếu như hắn quyết đoán một chút, nhanh chóng bỏ chạy, vậy thì phiền toái lớn.

    Bởi vậy Trình Cung chỉ có thể mạo hiểm sử dụng không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, bởi vì hiện tại không gian kia hắn tiến vào trong đó sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn, nó vẫn chưa ổn định.

    Hơn nữa, đối với người bình thường mà nói, có khả năng không biết tại sao hắn biến mất, nhưng tồn tại như Phong Vân Kiếm Tông đã xem như môn phái tu chân, đệ tử của bọn hắn khẳng định biết rõ, ngoại trừ đại thần thông, lại mượn nhờ pháp bảo không gian, còn không phải là Đạo khí mới có thể làm được điểm này.

    Một khi chuyện này truyền ra, bất luận là không gian pháp bảo hay là Đạo khí, đều đủ để cho Phong Vân Kiếm Tông không tiếc hết thảy, vận dụng thần tiên lục địa đến cướp đoạt.

    Bởi vậy dùng cái này phải hận cẩn thận, nhất định phải có nắm chắc đánh chết đối phương, cam đoan không tiết lộ.

    Vừa bắt đầu, Trình Cung chính là sớm tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh, quả nhiên như hắn sở liệu, Sử Cẩn dừng lại ở chỗ này, trong đầu dục hỏa thiêu đốt, phòng ngự xuống đến thấp nhất, để cho Trình Cung có cơ hội đánh lén thành công.

    Lúc này, trên bầu trời đột nhiên có một đạo quang mang hắc sắc tiến vào trong phạm vi tinh thần lực của Trình Cung, thật nhanh, tốc độ so với Sử Cẩn vừa rồi còn nhanh hơn rất nhiều.

    Trình Cung mãnh liệt quay đầu, đạo quang mang kia đã rơi xuống cách Trình Cung không xa.

    - Cũng may, vận khí của ngươi còn tốt, không có đụng phải Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Hách Liên Hồng Liên khống chế phi kiếm Linh khí hạ phẩm chạy tới, thấy Trình Cung đứng ở nơi đó, lại nhìn tình huống chung quanh thì biết chiến đấu đã xong, lúc này nàng mới thở dài một hơi.

    Trình Cung nhìn Hách Liên Hồng Liên:

    - Bên nàng đã xong?

    - Một Phạt Mạch kỳ mà thôi, sau khi ra ngoài liền bị ta tiêu diệt.

    Trong giọng nói của Hách Liên Hồng Liên thoáng có chút thất vọng, bởi vì lấy lực lượng của nàng hôm nay, Phạt Mạch kỳ với nàng mà nói thật sự là quá yếu.

    Cho dù tên kia là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, nhưng đối với nàng vẫn là yếu đến thảm thương.

    Tuy đồng dạng đều là Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, nhưng mà nàng so với Sử Cẩn vừa rồi bị Trình Cung giết mạnh hơn nhiều lắm, nàng hiện tại so với Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín bình thường cũng mạnh hơn một ít, chớ đừng nói chi là nàng có rất nhiều pháp thuật cùng pháp bảo.

    - Ta nhớ rõ là còn chưa có phát ra thông tri mà, sao nàng lại chạy tới đây rồi, lúc nào nàng quan tâm đến ta như vậy, nói, có phải là thích ta rồi hay không?

    Làm cho Hách Liên Hồng Liên hoàn toàn không nghĩ tới chính là, Trình Cung đột nhiên sải bước đi tới, lập tức tới sát bên người Hách Liên Hồng Liên, đầu cơ hồ áp vào mặt Hách Liên Hồng Liên.

    - Ah...

    Hách Liên Hồng Liên vội vàng lui về phía sau, sau đó xấu hổ nhìn Trình Cung:

    - Ai thích ngươi, xú nam tử, ta chỉ là sợ ngươi bị người giết chết, nói như thế nào lúc trước ngươi đã cứu ta, ta cũng không thể thấy chết không cứu

    Chuyện này Hách Liên Hồng Liên vẫn nhớ, trước kia thậm chí có thể nói là canh cánh trong lòng, vậy mà lấy chuyện cứu mình để đổi đồ vật, gia hỏa đáng giận.

    Nhưng mà tiếp xúc thời gian dài cùng Trình Cung, cộng thêm lần này thời điểm nàng tới Vân Đan Tông, mẫu thân còn nói cho Hách Liên Hồng Liên một việc, lúc trước cho dù không có chuyện cứu mình, Trình Cung cũng có rất nhiều biện pháp đạt thành hiệp nghị cùng Nguyên Thủy Ma Tông.

    Hắn cũng không phải thật sự muốn dùng cái kia đổi lấy vật gì, chỉ là không muốn dây dưa ở sự tình này, cho nên hiện tại nàng nói chuyện với Trình Cung nhiều hơn.

    Trong lúc bất tri bất giác đã thành một thành viên trong đội của Trình Cung.

    Đương nhiên, cũng chỉ có ở bên cạnh Trình Cung nàng mới như vậy, nếu thật chống lại người khác, Huyết Ma Nữ cũng không phải hư danh.

    Lúc trước nàng còn chưa có đạt tới Siêu Phàm kỳ có thể giết ra ngoại hiệu như vậy, không phải nói lực lượng nàng rất mạnh, mà là thủ đoạn tàn nhẫn lãnh khốc của nàng, giết đến người khác sợ hãi, mới có danh xưng Huyết Ma Nữ.

    - Xem nàng bị dọa đến xanh mặt kìa...

    Trình Cung nói xong, lần nữa ngẩng đầu nhìn hướng xa xa, lần này ngay cả hào quang cũng không thấy, thoáng chứng kiến hư ảnh chớp động, Manh thúc đã xuất hiện ở bên người Hách Liên Hồng Liên.

    Sau đó một phương hướng khác, Đông Phương Linh Lung cũng đã chạy đến, trên mặt của nàng nhìn không ra biểu lộ gì, nhưng sau khi nàng tới, từ trong ánh mắt đánh giá Trình Cung một lần, có thể nhìn ra một ít bất đồng.

    Động tác này tự nhiên không tránh được con mắt của Huyết Ma Nữ Hách Liên Hồng Liên, Hách Liên Hồng Liên đột nhiên nhìn về phía Trình Cung, lông mi có chút nhíu lên.

    Mặc dù có khăn che mặt, nhưng ý tứ khiêu khích rất rõ ràng, ý kia, có năng lực ngươi hỏi lại đi.

    Ngươi xem, nàng không phải chưa thông tri cũng chạy tới sao.

    Đông Phương Linh Lung lạnh như băng, tự nhiên Hách Liên Hồng Liên cảm nhận được, nàng là Huyết Ma Nữ, mặc dù ở gần Trình Cung đã có cải biến rất lớn, nhưng người bình thường thật đúng là không lọt vào mắt nàng.

    Nhưng so với Đông Phương Linh Lung, nàng cảm giác mình là người rất sinh động, mà Đông Phương Linh Lung thì giống như băng nữ, xinh đẹp, lạnh lùng.

    - Gia gia, nếu như bây giờ bọn hắn còn không có phát hiện, không có gì hành động, ngài cũng có thể đã tới.

    Tuy Trình lão gia tử còn chưa có xuất hiện, nhưng mà Trình Cung tin tưởng mọi người bên này đều xử lý xong, gia gia bên kia khẳng định cũng sớm xong.

    Một khi gia gia chấm dứt, sẽ làm nhiễu thần niệm của đám người Phong Vân Kiếm Tông, đồng thời cũng sẽ lưu ý cạnh mình.

    Dùng thần niệm bây giờ của gia gia, một ý niệm có thể bao trùm hơn phạm vi mười dặm, nửa cái Vân Ca Thành cũng không nói chơi.

    Trình Cung nói xong rất tùy ý nhìn Manh thúc cùng Đông Phương Linh Lung:

    - Tất cả mọi người chưa có nhận được tín hiệu liền chạy tới, xem ra đều thật lo lắng cho ta, ta biết mọi người rất quan tâm ta, cũng rất yêu thích ta, nhưng mà đã làm việc phải có quy củ, lần này coi như xong, lần sau phải dựa theo kế hoạch làm việc.

    Trình đại thiếu làm chuyện gì tới khi nào bị người khác khống chế, vĩnh viễn là bản thân hắn khống chế, thời điểm Trình Cung vừa nói xong, tất cả mọi người liền thấy Trình lão gia tử chậm rãi xuất hiện.

    Đây là bởi vì tốc độ của Trình lão gia tử quá nhanh, tạo thành một loại ảo giác trên tinh thần cùng ánh mắt.

    Hắn cũng đúng lúc nghe được Trình Cung nói, đánh nhau cả đời, thân là thống lĩnh thiên hạ binh mã Đại Nguyên Soái, lời này của Trình Cung làm cho trên mặt Trình lão gia tử lộ ra nụ cười khó được.

    - Gia gia, Phong Vân Kiếm Tông bên kia như thế nào?

    - Bên kia có lẽ sẽ rất náo nhiệt, vừa rồi xảy ra đánh nhau hai lần, trong đó có hai người bởi vì đánh nhau mà bị trừng phạt, trực tiếp đả thương.

    Nhất là pháo hoa của ngươi xuất hiện lần nữa, bọn hắn càng nổi trận lôi đình, nhưng mà chỉ có thể lo lắng suông.

    Về sau mấy trưởng lão bọn hắn phát hiện, ngay cả thần niệm cũng bị ảnh hưởng cùng trói buộc, liền điên cuồng tìm kiếm ta, nhưng bọn hắn bị ta Tôn nhi ta tính toán, làm sao có thể tìm được lão tử.

    Về phần cái Phạt Mạch kỳ kia, sau khi hắn đi ra liền bị ta tiêu diệt.

    Tuy còn chưa có chính diện giao thủ, nhưng vừa rồi coi như hơi va chạm thoáng một phát, hơn nữa mượn nhờ cục diện Trình Cung kiến tạo, chứng kiến bộ dạng chật vật của bọn hắn, tâm tình của Trình lão gia tử giờ phút này rất không tệ.

    Bất quá có can đảm thu thập thủ hạ ngay bên cạnh bọn hắn, trong mọi người cũng chỉ có Trình lão gia tử dám làm như vậy, mà ngay cả Manh thúc cũng không dám, dù sao bên trong còn có Bành Dũng, Chương Gia.

    - Như vậy cũng tốt, có thể lặng yên không một tiếng động thu thập hết những tên kia là lý tưởng nhất, bước tiếp theo của chúng ta chính là chờ đợi, chờ một lát trong bộ phận bọn họ loạn cả lên, chúng ta động thủ lần nữa.

    Trình Cung nói xong, đã lấy một Vân Cáp thả ra ngoài.

    Ba canh giờ sau, bên trong trang viên mà Phong Vân Kiếm Tông mua, giờ phút này giống như núi lửa bộc phát.

    - Đáng giận, lại bị một đám người bình thường lừa gạt mất hai kiện Nguyên khí, năm mươi vạn lượng hoàng kim, sau đó ngay cả nhân ảnh cũng tìm không thấy, các ngươi làm ăn cái gì vậy.

    Bành Dũng tức giận răn dạy hai đồ đệ.

    Giờ phút này Trương Vi cùng Bành Uyên cũng tức giận toàn thân run rẩy, nhưng không dám tranh luận ở trước mặt Bành Dũng, hôm nay bọn hắn đi tìm hiểu tin tức Trình Cung cùng Trình gia, kết quả thuận lợi tìm được mấy tổ chức, nhưng cuối cùng lại mắc lừa.

    - Tam trưởng lão, có một người nói hắn là người của triều đình, có chuyện muốn nói cùng Tam trưởng lão.

    Nhưng vào lúc này, có một đệ tử vội vàng chạy vào.

    - Vội cái gì, người của triều đìnhhì đã sao, ngươi là đệ tử của Phong Vân Kiếm Tông, ta bình thường dạy bảo ngươi như thế nào?

    Người đệ tử này đúng là thủ hạ của Vân Nguyệt Thiên, Vân Nguyệt Thiên trực tiếp nộ quát một tiếng.

    - Để cho hắn tiến vào, hai người các ngươi qua một bên đi.

    Bành Dũng phất tay để cho Trương Vi cùng Bành Uyên đứng qua một bên.

    Lúc này, một trung niên cừng ba mươi tuổi, ăn mặc kiểu văn sĩ bình thường đi đến, mặc dù là y phục hàng ngày, nhưng trên người lại mang theo một cổ quan uy.

    - Các vị chắc hẳn là trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, tại hạ chỉ là tiểu nhân vật truyền lời, cũng không cần nói ra tên, chư vị trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông đến Vân Ca Thành ta, chúng ta rất hoan nghênh.

    Thậm chí bệ hạ để cho ta tiện thể nhắn cho chư vị trưởng lão, nếu như các vị tới du ngoạn, người sẽ đích thân thiết yến khoản đãi chư vị.

    Nhưng có một việc lại muốn nói rõ ràng cùng chư vị, các ngươi có thể đến Vân Ca Thành giải quyết ân oán cá nhân, nhưng không thể giết hại dân chúng, người sáng mắt không nói tiếng lóng, ngày hôm qua mười sáu nữ tử trẻ tuổi mất tích, chắc hẳn chư vị vô cùng rõ ràng.

    Hôm nay vậy mà bọn hắn lại bắt hơn mười người, may mắn cấm vệ quân kịp thời bắt bọn chúng lại, cụ thể xử trí những người này như thế nào còn phải đợi trên yến hội bệ hạ sẽ thương nghị cùng các vị trưởng lão, cáo từ.

    Người tới không kiêu ngạo không siểm nịnh, lực lượng cũng rất yếu ớt, cho dù người yếu nhất ở đây cũng có thể giết hắn rất nhẹ nhàng, nhưng trên người hắn có một cổ văn nhân khí khái, sau khi nói xong trực tiếp quay người ly khai.

    Chương 245: Nội chiến

    - Dám bắt người của ta, quản ngươi là Hoàng đế hay là ai, chết.

    Nhưng vào lúc này, trên không đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn, bên trên bầu trời có một chiếc giường bằng xương trắng cực lớn trực tiếp nện xuống dưới, nóc phòng vỡ vụn.

    Dùng tu vi của người này, đừng nói chiếc giường bằng xương trắng kia, cho dù gạch ngói trên nóc nhà rơi xuống, cũng có thể đập chết hắn.

    - Dừng tay.

    Bành Dũng trực tiếp vung tay lên, một đạo khí kình cường hoành trực tiếp đánh bay chiếc giường bằng xương trắng kia.

    Tuy hiện tại Bành Dũng cảm giác trong lòng có một bụng tức giận, phẫn nộ dị thường, nhưng hắn ít nhiều gì cũng có thể khống chế thoáng một phát, người này là sứ giả của Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc phái tới.

    Hắn nghe xong đã biết rõ, chuyện này nhất định là Âm Huy làm, người ta nói đã đủ khách khí, đối phó Trình gia có thể mặc kệ, nếu như lúc này giết chết sứ giả, chuyện kia sẽ không giải quyết đơn giản nữa.

    - Bành.

    Chiếc giường bằng xương trắng bị đánh bay ra ngoài, trong hậu viện phát ra một tiếng vang thật lớn, toàn thân Âm Huy mang theo lửa giận khôn cùng phóng lên trời:

    - Lão già kia, ngươi cũng dám ngăn cản ta, con mẹ ngươi, ngươi nghĩ ngươi là ai a, Tam trưởng lão chó má, trong mắt ta ngươi chẳng là cái gì cả.

    - Làm càn, oanh.

    Bành Dũng vốn là lửa giận ngập đầu, vừa rồi ngăn trở chiếc giường bằng xương trắng kia, đồng thời cũng là âm thầm nói cho Âm Huy, người này không được giết, nói cho hắn biết đừng không ngừng xằng bậy ở Đế Đô Lam Vân Đế Quốc, nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, hiện tại Âm Huy này giống như trúng tà, trực tiếp mở miệng mắng hắn.

    Nói như thế nào hắn cũng là Tam trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, bình thường Đại trưởng lão cùng Nhị trưởng lão bế quan, trên cơ bản tất cả trưởng lão phía dưới đều thuộc hắn quản, dưới một chưởng tức giận, cái bàn bên người vỡ vụn toàn bộ.

    - Trên đường đi lải nhải, thực cho rằng ngươi rất giỏi sao.

    Ta quản hắn là ai, động đến người của ta, Thiên Vương lão tử ta cũng giết, bây giờ ngươi về bảo hắn mang đến cho ta năm mươi nữ nhân, nếu không hôm nay ta liền huyết tẩy Vân Ca Thành này.

    Âm Huy ở giữa không trung, lực lượng bành trướng, thanh âm vô cùng điên cuồng vang vọng chung quanh.

    - Làm nhục tông môn, hồ ngôn loạn ngữ, bắt hắn lại cho ta, áp tải về cho sư môn xử trí.

    Bành Dũng tức điên người, hạ lệnh cho Chương Gia cùng Vân Nguyệt Thiên.

    Này nếu đổi thành một người khác hắn đã sớm động thủ đánh chết.

    Cho đó là một trưởng lão bình thường, thậm chí là một trong mười hai tên trưởng lão bài danh sau hắn, hắn giờ phút này cũng hạ sát thủ, nhưng hết lần này tới lần khác cái Âm Huy này không thể giết, hắn coi như có một chút lý tính, miễn cưỡng khống chế ý nghĩ muốn giết người.

    Nghe mệnh lệnh của Tam trưởng lão, Chương Gia cùng Vân Nguyệt Thiên trực tiếp phóng lên trời bắt Âm Huy, ở hai người bọn họ xem ra, thực lực Âm Huy này rất yếu, hai người bọn họ sẽ bắt rất đơn giản.

    Nhưng thật sự đấu, bọn hắn lại phát hiện Âm Huy này giống như điên cuồng, thật sự hạ sát thủ đối với bọn họ, mà bọn hắn lại có chỗ cố kỵ.

    Quan trọng nhất là, Âm Huy này thậm chí có một phi kiếm Linh khí hạ phẩm, hai người bọn họ thân là trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, Chương Gia là Thập trưởng lão, cũng chỉ có một bả phi kiếm bán Linh khí.

    Hơn nữa trong tay Âm Huy vẫn còn có rất nhiều thủ đoạn khác, trong khoảng thời gian ngắn ba người vậy mà đấu cùng một chỗ, hai người không có biện pháp bắt lấy hắn.

    Giờ phút này, trên một tòa nhà cách đó không xa, Trình Cung, Trình lão gia tử, Manh thúc, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên toàn bộ đứng ở nơi đó nhìn Âm Huy đang giao đấu cùng Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên.

    - Vậy mà bọn hắn thật sự tự giết lẫn nhau?

    Hách Liên Hồng Liên nhìn Âm Huy giống như điên cuồng, quay đầu nhìn về phía Trình Cung, thật không thể tin nổi.

    - Hương liệu do Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương luyện chế cũng không phải dễ ngửi như vậy, cộng thêm trước kia an bài một ít kích thích, thực tế bản thân hắn tu luyện tà môn ma đạo, hơn nữa công pháp cũng không đầy đủ.

    Trạng thái điên cuồng của hắn sẽ càng lúc càng tăng cao, một khi có kết quả đi ra, chúng ta liền động thủ, gia gia, Manh thúc, hai người các ngươi ra tay toàn lực liên thủ, tốt nhất lập tức có thể giết chết một cái bên trong Âm Huy, Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên, nếu như có thể trọng thương một cái khác vậy thì càng tốt.

    Linh Lung, Hồng Liên, các nàng cùng ta đồng loạt ra tay tập kích Phạt Mạch kỳ, Siêu Phàm kỳ.

    Nhớ kỹ, có thể giết bao nhiêu thì giết bấy nhiêu, không nên ham chiến, một khi thời gian tập kích có lợi nhất qua đi, chúng ta lập tức bỏ chạy.

    Nhớ kỹ hướng chạy là Vũ Thân Vương Phủ, chỗ của hắn có rất nhiều trận pháp, nhảy vào liền che dấu.

    Những cái này rất nhanh sẽ điên cuồng, chúng ta lại lộng như vậy, đến lúc đó khẳng định bọn hắn càng thêm điên cuồng, đến lúc đó lại để cho bọn họ liều một hồi cùng người của Vũ Thân Vương Phủ, sau đó chúng ta động thủ lần nữa.

    Trình Cung quá rõ ràng Thoát Tục kỳ lợi hại như thế nào, muốn giết một cái Thoát Tục kỳ có bao nhiêu khó hắn, nhất là Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia cùng Bành Dũng.

    Coi như là Âm Huy, trên người hắn có rất nhiều bảo bối, đồ vật bảo vệ tánh mạng khẳng định cũng không ít, dưới tình huống bình thường, coi như là Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường muốn giết Âm Huy, Trình Cung cảm giác cũng rất khó khăn.

    Hắn có thể ở dưới công kích của tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông tránh được một mạng, mặc dù về sau tu luyện Bạch Cốt Âm Ma Công, nhưng cũng biết lúc ấy trên người hắn khẳng định có pháp bảo bảo vệ tánh mạng không tầm thường.

    Bởi vậy cho dù hiện tại hắn điên cuồng như vậy, Vân Nguyệt Thiên cùng Chương Gia cũng tức giận không thôi, nhưng lại không dám quá tuyệt tình.

    Cũng chính bởi vì vậy, Âm Huy yếu hơn hai người bọn họ rất nhiều, ngược lại lúc này lại đánh ngang tay cùng hai người.

    Nếu như là vừa bắt đầu, Trình Cung liền nói kế hoạch của hắn cho mọi người, mọi người nhất định sẽ hoài nghi.

    Phải biết rằng, tuy người của Phong Vân Kiếm Tông tự cao tự đại, nhưng bọn hắn quả thật có vốn liếng cuồng ngạo, bọn hắn cũng không ngu ngốc.

    Loại chuyện nội bộ tranh đấu cho đối phương thu lợi này, bọn hắn không có khả năng nhìn không ra, cũng không có thể mắc lừa, nhưng hiện tại, nhìn Âm Huy điên cuồng, nhìn nguyên một đám người Phong Vân Kiếm Tông giống như núi lửa muốn phun trào, mọi người bắt đầu tin tưởng.

    Tuy Âm Huy không kiêng nể gì cả dốc sức liều mạng, nhưng dù sao lực lượng của hắn không có biện pháp so sánh cùng Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia, vật lộn một phen rất nhanh đã bị hai người ngăn chặn.

    - Bành...

    Ah...

    Một cái không cẩn thận, Âm Huy điên cuồng liều lĩnh ám sát, Chương Gia chỉ là ngăn cản theo bản năng, lực phản chấn khiến cho Âm Huy bị thương.

    Trên người của hắn bị xé mở mấy đạo vết thương, cũng không phải rất nặng, nhưng máu chảy rất nhiều.

    Âm Huy vừa thấy máu của mình, yêu dị trong mắt, hào quang điên cuồng đã đạt đến đỉnh điểm, mang theo một vòng hồng sắc quang mang, lý tính triệt để bị dìm ngập.

    - Hỗn đãn, ngươi cũng dám làm tổn thương ta, ngươi một gia hỏa đê tiện, ta nhất định phải giết ngươi, giết ngươi.

    Âm Huy điên cuồng rống giận, hai tay lập tức thay đổi, ở mi tâm của hắn có một điểm hào quang lập tức tách ra tia sáng chói mắt.

    Tia sáng chói mắt này vừa ra, một thanh âm rất nhỏ vang lên, cái kia giống như tiếng ca viễn cổ, lại như kiếm minh chấn động.

    Vừa nghe đến thanh âm này, Bành Dũng phía dưới, Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên bên trên đều ngây dại.

    - Hạo Nguyệt Trường Không, kiếm quang thiểm, ca xướng thương mang, phong vân biến, Kiếm Phù, Hạo Nguyệt Kiếm Ca ngưng tụ Kiếm Phù.

    Bành Dũng kinh hô một tiếng, thân thể lập tức bạo khởi:

    - Điên rồi, hắn điên rồi, tránh mau.

    Kiếm Phù, thần thông ngưng luyện kiếm khí cường đại thành phù lục, tuy bình thường chỉ có thể bảo tồn một thành lực lượng vốn có, thậm chí càng ít, nhưng có thể cô đọng kiếm phù ít nhất cũng là thần tiên lục địa.

    Mặc dù một thành lực lượng, cũng mạnh hơn đám người ở đây rất nhiều.

    Mà Hạo Nguyệt Vi Ca càng là một loại thần thông cường đại của Phong Vân Kiếm Tông, Bành Dũng cũng không có năng lực tu luyện, chỉ có thần tiên lục địa mới có thể tu luyện.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Bành Dũng trùng kích, Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia toàn lực phòng ngự, cộng thêm tránh lui với tốc độ cao nhất, nhưng ở dưới Kiếm Phù này vẫn chậm đi một ít, cuối cùng bọn hắn không thể không đụng nhau.

    Bốn đạo nhân ảnh, ở dưới lực lượng khổng lồ bạo tạc tách ra, sắc mặt Bành Dũng trở nên tái nhợt, Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia thì đều bị trọng thương, Kiếm Phù ở đằng kia thiếu chút nữa cắt đôi bọn hắn.

    Nếu không phải Bành Dũng ra tay, bọn hắn phải chết không thể nghi ngờ.

    Tuy giờ phút này không chết, nhưng thương thế cũng không nhẹ.

    Âm Huy cũng không tốt đến đâu, chỉ là một tia dư chấn, đã làm cho hắn thụ trọng thương, chỉ là này ngược lại làm cho hắn càng thêm điên cuồng.

    - Các ngươi đều là tự tìm chết, các ngươi đả thương ta, cha ta sẽ không tha cho các ngươi, các ngươi chết chắc rồi, ha ha...

    Âm Huy điên cuồng gào thét.

    Vân Nguyệt Thiên, Chương Gia nghe xong, thân thể cũng giật mình một cái, đây cũng không phải là nói giỡn, hai người đồng thời nhìn về phía Bành Dũng.

    - Âm Huy, ngươi điên rồi.

    Lập tức cùng ta trở về tông môn, đến lúc đó có tông chủ kết luận thị phi ưu khuyết, ở đây rất tà môn, bây giờ chúng ta lập tức rời khỏi, nếu như ngươi lại hồ đồ, đừng trách ta không khách khí.

    Dù sao Bành Dũng cũng là Tam trưởng lão, lại là thân tín của tông chủ, tuy trong lòng cũng sợ hãi, nhưng cũng không như Vân Nguyệt Thiên cùng Chương Gia như vậy.

    - Ngươi tính toán mẹ nó cái gì đó, cũng dám ra lệnh cho ta, đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt.

    Tông chủ tính là cái rắm, lúc trước nếu không phải lão tử còn nhỏ, làm gì đến phiên hắn làm tông chủ, muốn bắt ta, ta trước giết chết ngươi.

    Âm Huy chợt quát một tiếng, trong tay lập tức lại thêm mấy thanh tiểu kiếm, bên trên kiếm này lóe ra hoàng quang, trong đêm tối lộ ra đặc biệt quỷ dị, đây là hắn sử dụng Bạch Cốt Âm Ma Công cô đọng tiểu kiếm, tùy thời có thể nổ tung, uy lực là rất kinh người.

    Bành Dũng cũng sợ chậm thì sinh biến, trực tiếp khoát tay, chung quanh lập tức hình thành một loại lực trói buộc, thể hiện ra lực lượng cường đại của hắn.

    - Âm Trường Khiếu này quả nhiên lo cho con của hắn, hao tổn lực lượng bản thân ngưng tụ Kiếm Phù, không biết trên người Âm Huy này còn có bao nhiêu thứ tốt.

    Tuy Hách Liên Hồng Liên hận không thể lập tức giết Âm Huy, nhưng thấy thứ tốt của Âm Huy kéo dài không dứt, nàng cũng rất sợ hãi thán phục.

    - Đại tông phái chính là đại tông phái, quả nhiên bất đồng.

    Trình lão gia tử cũng rất cảm thán, hiện tại hắn xem như minh bạch tại sao Trình Cung phải như thế.

    Kỳ thật vừa bắt đầu cân nhắc, nếu như Trình gia triệu tập một số người mà nói, cũng không phải là không có sức chính diện đánh một trân.

    Trình lão gia tử tự nhiên cũng lén tán gẫu qua chuyện này cùng Trình Cung, nhưng mà bị Trình Cung kiên quyết bỏ qua, hiện tại xem ra Trình Cung quyết định đúng.

    Cho dù Trình gia có thể triệu tập rất nhiều người, có thể liều mạng một phen, nhưng loại tổn thất này cũng là chịu không nỗi.

    Cuối cùng nhất có thể còn sống sót tuyệt đối rất ít, bọn hắn hoàn toàn không giống với Lam Mi, Độc Dược.

    So với Âm Huy, Bành Dũng thì hai người Độc Dược, Lam Mi chính là nghèo kiết xác.

    Tuy lực lượng cũng không tính quá yếu, nhưng mà không có pháp bảo, không có các loại đan dược cường đại, không có thần thông kéo dài không dứt, chênh lệch là vô cùng lớn.

    Nếu quả thật chính diện liều mạng, kết quả tốt nhất chính là lưỡng bại câu thương, nhưng Trình gia thua không nổi.

    Chương 246: Đột nhiên tập sát

    - Nội tình, cái này là nội tình, bởi vậy mặc dù thực lực bản thân bọn hắn bình thường, nếu có chỗ dựa mạnh mẽ cũng không thể coi thường, tựa như ở Vân Ca Thành không ai dám xem nhẹ bản đại thiếu vậy.

    Bởi vì người như vậy đều có vốn liếng cùng đường tắt trở thành cường giả, càng có nhiều ngoại lực tương trợ.

    Đổi thành người không biết uy lực Kiếm Phù này, cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong nếu không cẩn thận cũng có thể bị đánh chết, thời điểm chúng ta động thủ cũng phải thời khắc coi chừng, cho dù thời điểm giết chết bọn họ cũng phải cẩn thận bọn hắn phản công cuối cùng.

    Thực lực thể hiện nhiều phương diện, tựa như trước kia Trình Cung sử dụng quân đội đối phó La Phù Kiếm Phái, bức bách Vân Đan Tông, bối cảnh, nội tình, ngoại lực đều là một bộ phận trong đó.

    Lần này ngay cả Đông Phương Linh Lung cũng khẽ gật đầu, mọi người đối với Trình Cung nói cũng đều đồng ý.

    Nhưng vào lúc này, lần nữa truyền đến thanh âm Nguyệt Minh Kiếm Ca, còn có tia sáng kia, tên này vậy mà không phải chỉ có một Kiếm Phù.

    Sau một khắc, trong tay Bành Dũng có một thanh Linh khí hạ phẩm, chỉ là lần này hắn cũng không có chính diện đi chống cự Kiếm Phù này, tuy lúc này uy lực đã yếu đi rất nhiều, nhưng kiếm ý, cảnh giới bên trên so với hắn cao hơn quá nhiều, đối với hắn có lực áp chế cường đại.

    Hơn nữa gây tổn thương đối với tâm cảnh cùng lực lượng của hắn càng lớn, bởi vậy hắn căn bản không dám chính diện liều mạng, trực tiếp dùng Linh khí hạ phẩm che chở ba người, mượn nhờ uy thế này lui về phía sau.

    Ba người bọn họ lui về phía sau, giờ phút này đám người Vân Nguyệt Thiên lui đúng là lui về phía đám người Trình Cung, không cần Trình Cung nói, Trình lão gia tử cùng Manh thúc lập tức phóng lên trời ra tay.

    Lúc ban đầu Trình Cung nói để cho bọn họ tìm cơ hội xuất thủ, trước hết giết một người trong đó, bất luận là bọn hắn hay là Hách Liên Hồng Liên, Đông Phương Linh Lung, cái thứ nhất nghĩ đến đều là Âm Huy.

    Vì gia hỏa này ghê tởm nhất, hơn nữa trong những người này thực lực của hắn yếu nhất.

    Nhưng càng về sau mới phát hiện, người này là kẻ khó giải quyết nhất.

    Giờ phút này vừa vặn bọn hắn tránh né Kiếm Phù, Vân Nguyệt Thiên lại lui về bên này, Trình Tiếu Thiên cùng Manh thúc đều là người bách chiến xa trường, không cần phải nói cũng ngầm hiểu, đồng thời ra tay.

    Vân Nguyệt Thiên lui về phía sau hoàn toàn không có kịp phản ứng, cũng cảm giác hiên địa này tđột nhiên cô lập hắn, cảm giác uy hiếp cường đại làm cho hắn run rẩy phát ra từ đáy lòng.

    Khủng bố, lực lượng thật kinh khủng, có một cái vậy mà hoàn toàn không kém Tam trưởng lão, một người khác cũng không yếu.

    Thảm rồi, giờ khắc này thân thể Vân Nguyệt Thiên đột nhiên bành trướng, thân thể lập tức biến lớn gấp bốn năm lần, vốn là thân thể không đến hai mét, lập tức biến thành tám chín mét, giống như là một cái khí cầu.

    - Oanh...

    Bạo tạc nổ tung, thân thể của hắn không đợi Trình lão gia tử, Manh thúc ra tay, vậy mà trực tiếp bạo tạc nổ tung, uy lực nổ tung này so với chính hắn toàn lực ra tay cũng mạnh mẽ hơn vài lần.

    Đây là hắn kíp nổ thân thể của mình, nhưng thời điểm hắn tự bạo, từ trong thân thể của hắn có một đạo kiếm quang mang theo hào quang hơi yếu phóng lên trời.

    Kiếm quang kia chính là pháp bảo của hắn, hào quang trên đó chính là nguyên thần của hắn ngưng tụ mà thành, đạt tới Thoát Tục kỳ, tuổi thọ sẽ tăng trưởng, cũng không phải là bởi vì thân thể cường đại đơn giản như vậy.

    Quan trọng nhất là, sau khi tinh thần lực hóa thành thần niệm, rốt cục cũng có thể tu luyện nguyên thần.

    Mỗi người đều có nguyên thần, cũng có người xưng là hồn phách, càng có vài chỗ chia làm ba hồn bảy vía.

    Siêu Phàm kỳ căn bản không có biện pháp ngưng tụ nguyên thần, chỉ có khi đạt tới Thoát Tục kỳ mới có thể đụng chạm đến nguyên thần.

    Còn nếu như có thể đạt tới thần tiên lục địa, thì thành tựu Nhân Anh.

    Một khi đến lúc đó, cho dù thân thể bị hủy diệt, cũng có thể tiếp tục tu luyện sống lại, thậm chí tìm một thân thể phù hợp đoạt xá, chỉ cần nguyên thần không bị diệt, sẽ vĩnh viễn bất tử.

    Thoát Tục kỳ đụng chạm đến nguyên thần, tuy không có biện pháp như thần tiên lục địa, nhưng trong lúc nguy cấp cũng có thể sống trong thời gian ngắn.

    Đương nhiên phải nhanh chóng có người trợ giúp, người như vậy không thể đoạt xá, chỉ có thể ở dưới sự trợ giúp của người khác đầu thai một lần nữa.

    Hơn nữa đa số trí nhớ sẽ biến mất, đương nhiên, nếu như trong môn phái có người trợ giúp dẫn đạo, một lần nữa tu luyện mà nói, trí nhớ lúc trước sẽ nhanh chóng phục hồi.

    Vân Nguyệt Thiên này phản ứng cũng nhanh chóng, phát hiện có tồn tại ngang với Bành Dũng, hơn nữa là hai người đồng thời giáp công hắn, hắn vậy mà quyết đoán tự bạo thân thể, lại để cho phi kiếm mang theo nguyên thần chạy trốn.

    Chỉ cần chạy trốn tới chỗ Tam trưởng lão, hắn nhất định sẽ giúp mình trọng sinh, trùng tu, bởi vì cái kia cũng không quá đáng là vài chục năm thời gian, đối với Thoát Tục kỳ mà nói cũng không tính là quá lâu.

    Mình có trụ cột này, về sau nhất định có thể lần nữa trở nên mạnh mẽ, trở thành trợ lực cho Tam trưởng lão.

    Dùng thân thể Thoát Tục kỳ tự bạo, quả thật làm cho hai người Trình lão gia tử cùng Manh thúc cũng không thể không tránh lui, bởi vì uy lực này thật sự quá mạnh mẽ, trừ khi bọn hắn liều mạng bị thương.

    Nhưng loại thời điểm này, căn bản không đáng.

    - Tam trưởng lão, cứu ta...

    Thần niệm của Vân Nguyệt Thiên bám trên phi kiếm phát ra tiếng kêu thê thảm.

    - Ah!

    Nháy mắt sau đó, Vân Nguyệt Thiên lần nữa phát ra kinh hô, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện có ba mươi sáu thanh đoản đao, toàn bộ đều là Nguyên khí cấp ba, vậy mà tạo thành một Thiên Cương Đao Trận.

    Thiên Cương Đao Trận này trực tiếp cuốn phi kiếm cùng nguyên thần của hắn vào trong đó, nếu như là lúc trước, Vân Nguyệt Thiên phất tay cũng có thể phá vỡ, nhưng hiện tại nguyên thần của hắn yếu ớt đến rối tinh rối mù.

    Cho dù Thoát Tục kỳ, chỉ cần không có đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, nguyên thần đều vô cùng yếu ớt, hơn nữa giờ phút này Vân Nguyệt Thiên đột nhiên tự bạo thân thể, mất đi căn bản, chính hắn cũng chịu trọng thương.

    Nguyên thần của hắn trực tiếp bị ba mươi sáu thanh đoản đao này tiêu diệt.

    - Trình Tiếu Thiên, Manh lão nhi, quả nhiên là Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi, biết chắc các ngươi có quan hệ, hôm nay nếu trưởng lão ta không giết các ngươi, thề không làm người.

    Bộ dạng của Trình Tiếu Thiên không khác bức họa trong tay hắn, bởi vậy mặc dù Bành Dũng chưa thấy qua Trình lão gia tử cũng có thể nhận ra, Manh thúc ở Nguyên Thủy Ma Tông cũng không phải hạng người vô danh, Bành Dũng càng thêm quen thuộc.

    Tận mắt thấy Vân Nguyệt Thiên bị đánh chết, Bành Dũng muốn ra tay cứu viện cũng không có cơ hội, lại nhìn thấy hai người kia, hắn càng giận không kềm được.

    Vừa rồi đấu cùng Âm Huy, hắn một mực cường hành áp chế, tuy trong lòng đã có cách nghĩ giết Âm Huy, nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.

    Áp chế lửa giận cũng đã đến cực hạn, giờ phút này rốt cục có cơ hội bạo phát ra, lập tức Linh khí hạ phẩm trong tay hóa thành trăm đạo kiếm quang, thần thông Vạn Kiếm Xuyên Vân trực tiếp tập trung Trình lão gia tử cùng Manh thúc.

    - Ah...

    Ah...

    Lúc này, bên trong đại trạch liên tiếp có vài tên Phạt Mạch kỳ bị giết chết, phía sau lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của một gã Siêu Phàm kỳ, đúng là Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên giết đi vào.

    Hiện tại Đông Phương Linh Lung đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, cho dù Siêu Phàm kỳ đỉnh phong trong tay nàng cũng không kiên trì được bao lâu.

    - Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, dĩ nhiên là ngươi, ha ha, thật tốt quá, nhiều năm như vậy ngươi vẫn là muốn quy ta sở hữu.

    Ah, thân thể này dĩ nhiên là thân thể Hỏa Phượng, tốt, thật tốt quá, các ngươi đều là của ta, đều là của ta...

    Âm Huy liên tiếp dẫn động Kiếm Phù, tiêu hao cực lớn, tuy uống rất nhiều đan dược cũng khó có thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục, cộng thêm vừa rồi hắn cũng chịu một ít tổn thương.

    Nhưng sau khi nhìn thấy Hách Liên Hồng Liên cùng Đông Phương Linh Lung, hai mắt bắn ra hào quang, hưng phấn gầm rú bay xuống dưới.

    - Rút lui.

    Giờ phút này Trình Cung vừa mới giết chết một gã Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, không chút dây dưa dài dòng nào, trực tiếp hạ lệnh cho Trình lão gia tử cùng Manh thúc vừa mới so chiêu với Bành Dũng, còn có Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên đang chém giết Siêu Phàm kỳ cùng Phạt Mạch kỳ của Phong Vân Kiếm Tông lui lại.

    Đến nhanh, lui càng nhanh hơn, không đợi bọn người Bành Dũng bộc phát, Âm Huy lao xuống, bọn hắn đã ngự kiếm phóng ra ngoài thành.

    Đến đột nhiên, lập tức giết ra, rồi lại ở trong nháy mắt bỏ chạy.

    Đã đến cấp độ như bọn hắn, muốn bỏ chạy trong nháy mắt đã đi vài dặm, thời điểm phía dưới kịp phản ứng muốn đuổi theo, cũng đã chạy ra khỏi thành.

    - Là bọn hắn, khẳng định đều là bọn hắn giở trò quỷ, cũng dám trêu đùa chúng ta, nhất định phải bầm thây bọn chúng vạn đoạn.

    Chương Gia rống giận, vô cùng tức giận đuổi theo.

    Bành Dũng càng giận, tốc độ truy đuổi càng nhanh hơn, về phần Âm Huy bởi vì vừa rồi bộc phát nên bị thương không nhẹ, mãnh liệt vận chuyển pháp lực muốn đuổi theo, vì vội vàng nên trực tiếp phun ra một búng máu.

    Thời điểm hắn hơi chút ổn định thoáng một phát lại truy đuổi, cũng đã rơi lại phía sau.

    Bên trên bầu trời, Trình lão gia tử cùng Manh thúc dựa theo yêu cầu của Trình Cung, phối hợp với bọn người truy đuổi, cũng không có trực tiếp bay về phía Vũ Thân Vương Phủ.

    Dùng tốc độ của bọn hắn, muốn tới Vũ Thân Vương Phủ là quá dễ dàng, nhưng nói như vậy sẽ không đạt được hiệu quả tốt nhất.

    Bởi vậy hai người bọn họ thỉnh thoảng quay đầu lại chiến thoáng một phát, sau đó lại bỏ chạy.

    Về phần ba người Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên vừa bắt đầu thì ngự kiếm bay ra Vân Ca Thành, sau đó lại dùng tốc độ chạy như bay dưới mặt đất.

    Như vậy mới có thể để cho đám người Phong Vân Kiếm Tông đuổi theo, cho dù Trương Vi, Bành Uyên cùng một ít Siêu Phàm kỳ truy nhanh cũng không sao, có Đông Phương Linh Lung là có thể nhẹ nhõm ngăn cản đám người kia.

    Một chiêu này giống như là dẫn quái thú ở Yêu Thú Sâm Lâm, thiết trí tốt một cái bẫy, chọc giận quái thú, sau đó dần dần dẫn một đám quái thú vào bẫy.

    Dưới tình huống bình thường, bọn hắn cử động khác thường như vậy sớm sẽ bị chú ý tới, thậm chí cử động của Trình lão gia tử cùng Manh thúc cũng rất khó tránh được con mắt của Bành Dũng, dù sao bọn hắn trốn không phải trốn, chiến không phải chiến, rõ ràng là có vấn đề.

    Nhưng lúc này đám người của Phong Vân Kiếm Tông đã mất đi lý trí, tất cả oán khí, tất cả tức giận, giờ phút này hoàn toàn bạo phát ra, mặc kệ hết thảy cũng phải giết chết bọn hắn

    Dưới sự nổi giận, mất đi lý trí, bọn hắn đã không có năng lực phán đoán.

    - Các ngươi là của ta, các ngươi ai cũng chạy không thoát bàn tay của ta, ha ha, yên tâm, ta sẽ không đối đãi các ngươi như đối đãi với những người khác, ta sẽ cho các nàng trở thành thị thiếp của ta, còn có thể làm cho công lực của các ngươi đại tăng, hưởng thụ vinh hoa vô tận.

    Bởi vì thương thế, nên thời điểm tới bên ngoài Vũ Thân Vương Phủ, Âm Huy mới đuổi theo tới.

    Trên không trung ngự kiếm mà đi, Âm Huy vô cùng kích động hưng phấn gầm rú lấy, thanh âm của hắn đã sớm kinh động đến người trong Vũ Thân Vương Phủ.

    - Người phương nào tới đây ồn ào, không được tùy ý phi hành trong không trung, lập tức lui xuống, nếu không giết chết bất luận tội.

    Giờ phút này, trong phủ Thân Vương có một gã Siêu Phàm kỳ ngự kiếm bay ra.

    Chương 247: Tốt một chiêu di hoa tiếp mộc

    - Dám ngăn cản ta bắt mỹ nhân hưởng thụ, chết.

    Giờ phút này hai mắt Âm Huy hiện ra hào quang màu đỏ như máu, còn có hào quang hưng phấn mang theo dâm dục, trong mắt chỉ có Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên.

    Vừa thấy có người đi ra cản trở, còn ở đằng kia lớn tiếng quát to, còn giết không tha, hắn trực tiếp một chỉ.

    - Bành.

    Cốt Kiếm trước kia chỉ làm đám người Bành Dũng huyết khí cuồn cuộn, giờ phút này trực tiếp đâm vào thân thể người kia rồi nổ tung, lập tức đánh chết Siêu Phàm kỳ này.

    Bản thân Âm Huy tu luyện công pháp tà môn, cộng thêm căn cơ cũng không tính bền chắc, bởi vậy hắn chịu ảnh hưởng lớn nhất, giờ phút này đã lâm vào trạng thái điên cuồng, không quan tâm tất cả.

    Bà mẹ nó, thằng này thật đúng là điên rồi, bất quá như vậy rất tốt.

    - Nhanh, có ai không, địch nhân giết tới đây, nhanh có ai không, cứu mạng ah!

    Thấy Vũ Thân Vương Phủ, Trình Cung lập tức lớn tiếng hô lên.

    - A, không xong, vậy mà giết chết một gã Đại thống lĩnh.

    - Mau tới, người đâu, không xong, địch nhân giết tới cửa.

    ...

    Toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ đều nổ tung, tuy mười vạn đại quân sau khi kiểm duyệt liền lập tức rời khỏi, cũng không có trú đóng quá gần Vân Ca Thành.

    Nhưng thân là Thân Vương, thị vệ bình thường bên người Vũ Thân Vương cũng có gần vạn người.

    Hơn nữa ở trong Vũ Thân Vương Phủ càng là cao thủ nhiều như mây, lập tức có bảy tám đạo kiếm quang bay lên không trung.

    - Sưu sưu sưu...

    Cung nỏ khổng lồ lập tức xạ kích lên đám người Trương Vi, Bành Uyên.

    Về phần đám người Trình Cung, trước tiên đã xông vào Vũ Thân Vương Phủ, hơn nữa hắn một đường hô lớn có địch nhân giết tới đây, cộng thêm thanh âm của hắn tất cả mọi người đều quen thuộc.

    Trình Cung, đây không phải là Trình Cung sao, hắn làm sao vậy.

    Như thế nào thảm như vậy, vậy mà làm cho người ta đuổi giết đến loại tình trạng này.

    Chẳng lẽ có người tạo phản hay sao?

    Quan quân phía dưới cũng không biết sự tình bên trong Vân Ca Thành, không biết Phong Vân Kiếm Tông muốn đối phó Trình gia, người của Trình gia đều biến mất.

    Hơi chút do dự, Trình Cung đã xông tới.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, ngăn bọn hắn lại, nhanh, nhanh thông tri Vũ Thân Vương, địch nhân giết lên đây.

    Thấy sau khi bọn hắn đi vào có một chút người đang do dự, Trình Cung trực tiếp quát một tiếng, cứ tự nhiên như mình là chỉ huy.

    Giờ phút này, bọn người Trương Vi đã rất nhanh xông tới, về phần Âm Huy càng là từ không trung đuổi theo.

    - Xem các ngươi chạy đi đâu.

    Âm Huy cười lớn một tiếng, liền phóng xuống phía dưới.

    - Cũng dám giết người trong vương phủ, bắt lại cho ta.

    Lúc này, vị Kim sư huynh trong Vũ Thân Vương phủ đã xuất hiện, thét ra lệnh một tiếng, bên người lập tức có một gã Thoát Tục kỳ tầng thứ ba cầm một cây cung, bắn ra một mũi tên.

    Tồn tại Thoát Tục kỳ sử dụng cung tiễn là Nguyên khí cấp mười, uy lực tự nhiên không giống bình thường.

    - Bành!

    Âm Huy ngăn cản được, nhưng thân thể cũng bị chấn lui về phía sau hơn mười mét, nháy mắt sau đó có ba mũi tên liên hoàn phóng tới.

    - Gia gia, nhanh đến bên này, đến địa bàn của chúng ta là an toàn.

    Lúc này, Trình Cung rất nhanh đã vọt vào bên trong Vũ Thân Vương Phủ, còn lớn tiếng hô hào về phía Trình Tiếu Thiên trên không trung.

    - Phốc...

    Hách Liên Hồng Liên thật sự là nhịn không được, rốt cục cười ra tiếng.

    Hắn thật là vô sỉ, vừa rồi quát lớn mọi người phòng ngự, công kích như vậy, bây giờ lại còn không biết xấu hổ nói đến địa bàn của chúng ta là an toàn, nếu không biết thật đúng cho là hắn nói thật.

    - Ân, tiểu tử này đang làm cái gì vậy?

    Giờ phút này Kim sư huynh cũng nhíu mày, đến bây giờ hắn còn không có kịp phản ứng đến cùng xảy ra chuyện gì.

    Lúc nào ở đây đã thành địa bàn của hắn, còn an toàn, hắn cho rằng đây là chỗ tránh nạn sao.

    Còn ở đằng kia hô to gọi nhỏ những người kia tới.

    - Ai dám ngăn cản ta, ai dám giành giật nữ nhân với ta, các nàng là của ta, đi chết đi.

    Âm Huy liên tiếp ngăn cản, không nghĩ qua rốt cục bị trúng tên đến mất đi nửa cái tai, nhưng hắn cũng bởi vậy mà càng thêm điên cuồng.

    Kiếm Phù bên trong mi tâm lập tức bạo phát ra, vừa rồi hắn liên tiếp sử dụng Kiếm Phù hai lần, tuy Bành Dũng ngăn chặn được nhưng cũng phải bị thương nhẹ.

    Nhưng này cũng không phải nói uy lực Kiếm Phù này yếu đi, chỉ có thể nói Bành Dũng đã hiểu chiêu này quá rõ, còn có, thực lực của hắn đầy đủ mạnh mẽ.

    - Tránh mau...

    Kim sư huynh cũng rất lợi hại, nhưng so với Bành Dũng hiển nhiên chênh lệch một ít, thời điểm hắn phát giác được không đúng đã chậm.

    Một gã Siêu Phàm kỳ, còn có tên Thoát Tục kỳ tầng thứ ba kia, cùng với rất đông binh sĩ phía dưới, ở dưới Kiếm Phù này toàn bộ hóa thành hư vô, mà người bị thương thì không kể siết.

    Ba đạo Kiếm Phù, là Âm Trường Khiếu ngưng tụ ra cho Âm Huy, để hắn trong lúc nguy cấp bảo vệ tánh mạng, chỉ cần không phải hắn gặp thần tiên lục địa, hắn đều có cơ hội chiến một trận.

    Dưới tình huống bình thường, Âm Huy cũng không có thể đơn giản sử dụng cái này, đáng tiếc giờ phút này hắn đã hoàn toàn mất đi lý trí.

    - Oanh...

    Oanh...

    - Bành bành bành...

    Giờ phút này, chẳng khác nào đổ dầu vào lửa, Trình Tiếu Thiên, Manh thúc dựa theo lời của Trình Cung, không có tiếp tục lưu lại ở không trung, trực tiếp bay xuống phía dưới.

    Bọn hắn trực tiếp tiến vào các công trình kiến trúc trong Vũ Thân Vương Phủ, Bành Dũng cùng Chương Gia liều lĩnh đuổi giết đám bọn họ, bọn hắn trốn vào bên trong công trình kiến trúc nào, hai người kia liền trực tiếp hủy diệt.

    Lần này liền náo nhiệt, toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ triệt để ngất trời.

    Đám người Trương Vi, Bành Uyên thì bị vây khốn, nhưng lực chiến đấu của bọn hắn cũng rất mạnh, liên tục chém giết, không ngừng có người tử vong.

    Âm Huy b này sau khi lần thứ ba bạo phát Kiếm Phù, cũng có chút ít chống đỡ không nổi, Kim sư huynh rốt cục cũng nổi giận ra tay.

    Bởi vì vừa rồi ở trước mắt hắn, nhiều người bị giết như vậy, thậm chí còn có một gã Thoát Tục kỳ được xưng đệ nhất Thần Xạ Thủ bị giết chết.

    Lúc này, bên trong một tòa mật thất ở Vũ Thân Vương Phủ, lúc này bên người Vũ Thân Vương là người áo đen thần bí cùng với Hắc Viên Vương.

    - Điều kiện của ta rất đơn giản, chỉ cần Vũ Thân Vương hợp tác cùng ta, giúp ta đoạt lại Vân Đan Tông một lần nữa, giết phụ tử Khương Lan, Khương Vĩ Tường, về sau ta sẽ liên tục không ngừng cung ứng đan dược cho Vũ Thân Vương.

    Hiện tại Thân Vương đang tìm cách đối phó Trình gia, hắn là địch nhân của chúng ta, có trợ giúp của ta, Thân Vương mới có thể dễ dàng tiêu diệt Trình gia.

    Đến lúc đó, Vũ Thân Vương ngài bất tiện làm một chuyện gì đó, ta sẽ giúp ngài đi làm.

    Người ngồi ở đối diện Vũ Thân Vương, chính là Tô Liệt trước kia đào tẩu khỏi Vân Đan Tông, chỉ là giờ phút này khí thế của hắn đã rất mạnh.

    - Ngươi còn không xứng nói điều kiện cùng bản vương, càng không xứng nói chuyện hợp tác cùng bản vương, ngươi bây giờ là một chó nhà có tang, ngươi lấy cái gì đến nói điều kiện với ta.

    Bản vương là Vũ Thân Vương của đế quốc, trong tay khống chế mười vạn đại quân, mấy lộ thuỷ quân, thủ hạ cao thủ nhiều như mây, đan dược nhiều không kể xiết.

    Ngươi một cái chó nhà có tang lại đến đây nói chuyện hợp tác cùng ta, ngươi không thấy là rất buồn cười sao.

    Bản vương không có thời gian nói nhảm với ngươi, nếu ngươi đầu nhập vào bản vương, hiệu lực vì bản vương, bản vương xem tâm tình có lẽ sẽ giúp ngươi đoạt lại Vân Đan Tông, nếu không, chết.

    Vũ Thân Vương ngồi ở chỗ kia, hoàn toàn không có coi Tô Liệt vào trong mắt.

    Trong mắt Tô Liệt hiện lên tức giận, càng có một loại cảm giác điên cuồng.

    - Ha ha, Vũ Thân Vương, hôm nay ta đã có thể đến tìm ngươi, tự nhiên có biện pháp rời khỏi.

    Không tin ngươi thử xem, ta biết rõ ngươi ở bên trong di tích lấy được một đám đan dược, nhưng những đan dược kia của ngươi sẽ có ngày dùng hết.

    Nhưng ngươi biết không?

    Ta hiện tại đã là Đan sư cấp chín, cách Đan đạo đại sư chỉ thiếu chút nữa, chỉ cần ta có được nữ hài có Ẩn Phong thân thể kia là có thể luyện chế Nhân Đan, có thể trở thành Đan đạo đại sư, có thể hợp tác cùng một vị Đan đạo đại sư, chắc hẳn sẽ không có làm nhục Vũ Thân Vương ngươi a.

    Tô Liệt nói xong, ma quang trong mắt bùng phát, ngẩng đầu nhìn người áo đen:

    - Ngươi tốt nhất đừng động thủ, tuy lực lượng của ta không bằng ngươi, nhưng ta có một môn thần thông có thể lập tức rời khỏi nơi này.

    Nếu như hôm nay Vũ Thân Vương không hợp tác cùng ta, vậy sau này chúng ta là địch nhân, nhiều một vị Đan đạo đại sư làm bằng hữu, hay là nhiều một vị Đan đạo đại sư địch nhân, Vũ Thân Vương ngươi tự mình lựa chọn.

    - Hừ, bất quá là dựa vào ngoại lực đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ tám, cũng dám hung hăng càn quấy ở trước mặt lão tổ.

    Hắc bào nhân thấy Tô Liệt hung hăng càn quấy như thế cũng rất khó chịu, năm ngón tay nổi lên huyết quang, có ý tứ tùy thời xuất thủ.

    - Ngươi xem cái này một chút.

    Tô Liệt nói xong, cánh tay xé rách lồng ngực ở vị trí trái tim.

    Lồng ngực bị hắn xé mở, rất nhanh tách ra làm hai, trái tim của hắn hoàn toàn không giống người bình thường, không ngờ lại là một viên ma hạch đang nhảy nhót, bên trên tản ra lực lượng thần kỳ.

    Phụ thân của Tô Liệt là Lam Mi nói cho hắn biết, trước khi đạt tới thần tiên lục địa thì không được ra tay, nhưng mà rất nhanh Tô Liệt đã dung hợp ma hạch, dung hợp lực lượng phụ thân.

    Vốn là ở vào Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, hắn rất dễ dàng đã đột phá, hơn nữa một hơi đột phá đến Thoát Tục kỳ tầng thứ tư, sau đó hắn lại mượn nhờ ma hạch, triệt để làm cho ma hạch này thay thế trái tim.

    So phụ thân hắn còn hung ác hơn, căn bản không để ý ảnh hưởng của ma hạch này đối với hắn.

    Ở dưới loại điên cuồng này, lực lượng của hắn rất nhanh bạo tăng tới Thoát Tục kỳ tầng thứ tám.

    - Ma hạch, tại sao ngươi có thể có loại vật này?

    Vũ Thân Vương kiến thức cũng không ít, liếc mắt liền nhận ra cái này

    - Nếu như không có chút tài sản, sao xứng đàm phán cùng Vũ Thân Vương.

    Tô Liệt không che dấu đắc ý chút nào, tay nâng lên, lồng ngực vở ra vậy mà rất nhanh khép lại, cái này đã vượt xa năng lực khép lại của Thoát Tục kỳ, đạt tới một loại trình độ khủng bố.

    - Ma hạch này đã dung hợp làm một với ta, chỉ cần thần niệm ta khẽ động nó sẽ bạo tạc nổ tung, bành.

    Tô Liệt làm ra bộ dạng bị nổ tung cười nói:

    - Ở đây hết thảy đều hóa thành hư vô, đây là ma hạch của Đại Ma Vương, tương đương với cảnh giới thần tiên lục địa của chúng ta, uy lực nổ tung đủ để làm trọn cái Vũ Thân Vương Phủ này hóa thành hư vô.

    Nhớ kỹ, nếu như không có lực lượng thần tiên lục địa, chớ kêu la ở trước mặt ta.

    Tính cách này của Tô Liệt, hoàn toàn không giống với tình báo trước kia, sao hắn lại hung hăng càn quấy, làm càn như thế.

    - Rầm rầm...

    Nhưng vào lúc này, toàn bộ mật thất đều rung động lắc lư, bên trên truyền đến từng đợt tiếng oanh minh, toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ loạn cả lên.

    Hơn nữa lúc này, Vũ Thân Vương cũng nhận được tín hiệu đặc biệt do Kim sư huynh gởi tới, đã biết sự tình xảy ra hôm nay của Vũ Thân Vương Phủ.

    - Tốt, từ nay về sau ta và ngươi liên thủ, hôm nay vừa vặn bên trên có người xâm phạm, xem ra Tô tông chủ luyện ma công có thành tựu, không bằng để cho bản vương mở mang kiến thức.

    Khuôn mặt Vũ Thân Vương đột nhiên biến đổi, cười cười đưa tay làm dấu mời.

    - Ha ha, đã biết Vũ Thân Vương là người thông minh.

    Tính cách của Tô Liệt hoàn toàn bất đồng cùng trước kia, lớn tiếng cười nói.

    - Vũ Thân Vương Phủ, há lại cho các ngươi làm càn.

    Nhưng vào lúc này, trong Vũ Thân Vương Phủ có hai đạo nhân ảnh lao ra, sau đó càng có hơn mười người xông về đám người Trương Vi, Bành Uyên.

    Hai người Hắc bào nhân, Tô Liệt trực tiếp lao ra, ngăn cản Bành Dũng, Chương Gia đang điên cuồng phá hoại Vũ Thân Vương Phủ.

    Mà một mặt khác, ba gã Siêu Phàm kỳ đỉnh phong cùng ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, trực tiếp bao vây đám người Bành Uyên, Trương Vi.

    - Trình Cung, tốt một chiêu di hoa tiếp mộc, bản vương phải cảm tạ ngươi như thế nào cho phải đây?

    Lúc này, sau lưng Trình Cung truyền đến thanh âm rét run của Vũ Thân Vương, nghe mà thấy lạnh cả người.

    Chương 248: Chính là hãm hại ngươi

    Vũ Thân Vương vừa tới đã minh bạch là xảy ra chuyện gì, trong lòng vừa tức vừa sợ, tức giận là không nghĩ tới Trình Cung lại dẫn lửa tới đốt nhà mình.

    Khiếp sợ chính là, sao Trình Cung có thể làm được.

    Chẳng lẽ đám người Phong Vân Kiếm Tông này đều là ngu ngốc, chẳng lẽ bọn hắn không biết đây là kế sách di hoa tiếp mộc.

    Chỉ cần bọn hắn nhằm vào Trình Cung, Trình Tiếu Thiên, thậm chí mình sẽ phối hợp bọn hắn đuổi người Trình gia ra.

    Nếu như thời cơ thích hợp, thậm chí cũng có thể ra tay liên thủ cùng bọn họ, đây chính là cơ hội tiêu diệt Trình gia tốt nhất.

    Nhưng mà cục diện bây giờ, rõ ràng cho thấy đầu óc đám người Phong Vân Kiếm Tông đã hư mất, giết điên rồi, căn bản mặc kệ hết thảy, chỉ có giết.

    Một đám gia hỏa không có đầu óc, sao Phong Vân Kiếm Tông lại phái bọn hắn đến.

    Loại ý niệm này chỉ là chợt lóe lên trong đầu, nháy mắt sau đó Vũ Thân Vương cũng cảm giác được không có khả năng.

    Không nói trước Phong Vân Kiếm Tông là dạng môn phái gì, chỉ là mấy người này, có thể tu luyện tới Thoát Tục kỳ làm sao đần được, trong này khẳng định có vấn đề, hơn nữa vấn đề nằm ở trên người Trình Cung.

    Đến cùng Trình Cung làm cái gì với bọn họ, mà có thể khiến những người này như thế?

    Pháo hoa, chẳng lẽ có quan hệ cùng cái kia, không có khả năng, tuy mấy cái pháo hoa làm cho người ta tức giận, nhưng cũng không trở thành mất đi lý trí ah.

    Vũ Thân Vương thật sự nghĩ mãi mà không rõ, nhưng hắn cũng không có biện pháp, người Phong Vân Kiếm Tông rõ ràng mất đi lý trí, hơn nữa giết nhiều người trong Vũ Thân Vương Phủ của hắn như vậy, còn hủy diệt hơn phân nửa Vũ Thân Vương Phủ, lúc này bọn hắn muốn lui cũng không được.

    Nếu như lui ra, người phía dưới sẽ nghĩ như thế nào, truyền đi sẽ trở thành cái gì, bởi vậy biết rõ bị Trình Cung lợi dụng, hắn cũng chỉ có thể kiên trì, bởi vậy khi thấy Trình Cung, lần đầu ngữ khí của hắn trở nên băng hàn, âm lãnh như vậy.

    - Bái kiến Vũ Thân Vương, ngươi cần phải làm chủ cho ta, những thứ này quả thực coi trời bằng vung, mục không vương pháp, vậy mà muốn giết ta cùng gia gia của ta.

    Cái này cũng chưa tính, bọn hắn còn muốn giết Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cùng lão bộc trung thành nhất bên người tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Những cái này cũng không coi vào đâu, ngươi xem một chút, bọn hắn vậy mà dám giết người T của hân Vương ngài, còn muốn hủy diệt Vương Phủ, quả thực có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.

    Trình Cung vô cùng kích động nói, trong khi hắn nói chuyện, Trình lão gia tử, Manh thúc cũng chạy tới.

    - Lão thần bái kiến Vũ Thân Vương.

    Trình lão gia tử nói, cấp bậc lễ nghĩa không thiếu một chút, làm bộ muốn hành lễ.

    - Lão quốc công miễn lễ.

    Vũ Thân Vương ở trước mặt Trình Tiếu Thiên cũng không dám vô lễ, vội vàng tiến lên ngăn lại, sát khí vừa rồi lập tức biến mất.

    Vừa rồi trong nháy mắt đó, hắn không thể không nghĩ tới giết chết Trình Cung, thậm chí là hợp tác cùng những người này.

    Bởi vì nếu như có thể triệt để tiêu diệt Trình Cung cùng Trình gia, vậy sau này đệ nhất nhân trong quân đội của Lam Vân Đế Quốc không phải mình thì không còn ai.

    Nhưng nháy mắt sau đó Trình Tiếu Thiên, Manh thúc xuất hiện, khí thế cùng áp lực trên người hai người này, lập tức làm cho Vũ Thân Vương không dám hành động thiếu suy nghĩ.

    Nếu như giờ phút này hắn hơi chút hiển lộ ra ý tứ muốn đối phó Trình gia, nói không chừng đám người kia trước giết chết mình.

    Hiện tại toàn bộ thủ hạ của mình đang đối phó người của Phong Vân Kiếm Tông, mặc dù có Hắc Viên Vương ở bên người, nhưng mà tuyệt đối không ngăn được hai vị này.

    Mà Trình Cung vừa nói, càng làm cho Vũ Thân Vương nhảy dựng, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, hỗn đãn, trách không được hắn dám đối nghịch cùng Phong Vân Kiếm Tông, nguyên lai được Nguyên Thủy Ma Tông ủng hộ.

    Cái này liền phiền toái lớn.

    Trong lòng hận không thể hiện tại lập tức liên hợp cùng Bành Dũng giết chết Trình Cung, nhưng cũng không dám biểu hiện, càng không dám đi làm.

    Bởi vì giờ phút này mình rất nguy hiểm, lúc này có cả Nguyên Thủy Ma Tông, tiêu diệt Trình gia thì không sợ cái gì, nhưng giết nhi nữ của tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, trừ khi mình chạy trốn tới hải ngoại vĩnh viễn không trở lại, nếu không chết chắc rồi.

    - Lão quốc công, Trình đại thiếu, chúng ta người sáng mắt không nói tiếng lóng.

    Ân oán của các ngươi, ta cũng không muốn nhúng tay, bất quá lão quốc công đã tới nơi này, ta sẽ giúp các ngươi ngăn cản một khắc, cho các ngươi có thời gian rời khỏi.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương đã sớm tức giận đến muốn chửi mẹ, trong lòng hận không thể lập tức đập chết hai ông cháu đê tiện này, nhưng tình thế bức bách, hắn không có biện pháp nào khác.

    Lần nữa bị Trình Cung đâm một dao, tổn thất đã rất thảm trọng, nếu như tiếp tục đánh tiếp, tổn thất kia liền nghiêm trọng hơn.

    Trong lòng của hắn cũng tinh tường, nếu như binh lính bình thường chết thì không sao, nhưng nếu như vũ lực đỉnh phong bên mình bị tổn thất, tổn thất kia thật sự lớn đến trình độ làm cho hắn cũng đau lòng.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương cho thấy quyết đoán của hắn, rất rõ ràng, rất trực tiếp, tuy chưa nói nếu như bọn hắn không đồng ý sẽ như thế nào, nhưng ngữ khí, thần thái đã cho thấy uy nghiêm.

    Phản ứng đầu tiên của Trình lão gia tử chính là nhìn về phía Trình Cung, một màn này làm Vũ Thân Vương chấn động.

    - Một khắc quá ít a, ít nhất cũng phải một nén nhang.

    Nếu không một đám già, trẻ chúng ta chạy chưa được bao xa đã bị giết, người khác nghe nói chúng ta đã đến Vũ Thân Vương Phủ, Vũ Thân Vương ngươi cũng không bảo vệ được chúng ta, sẽ nói Vũ Thân Vương ngươi như thế nào.

    Kỳ thật ta không sợ chết, chỉ sợ sau này người khác nói Vũ Thân Vương ngươi mắt thấy trụ cột quốc gia bị giết mà thờ ơ, đời sau ghi lại, như thế cũng không tốt.

    Trình Cung rất nghiêm túc nói.

    Vũ Thân Vương nghe xong muốn hộc máu, còn cân nhắc vì ta, ngươi còn không biết xấu hổ nói ra miệng.

    Mình hiện tại hận không thể giết chết đám người này, còn một nén nhang, ngươi cho rằng đây là cái gì, chợ bán thức ăn hay sao mà còn cò kè mặc cả.

    - Nếu không như vậy đi, một khắc cũng được, nhưng mà có một thỉnh cầu nho nhỏ, Vũ Thân Vương ngươi chuẩn bị cho chúng ta một ít Bảo mã, không biết có được không?

    Trình Cung nghĩ nghĩ, giống như thỏa hiệp nói.

    Vũ Thân Vương nghe xong, tuy cũng không thoải mái, trong lòng đang mắng cha chửi mẹ, nhưng cái này vẫn có thể tiếp nhận.

    Hiện tại chính là nhanh chóng tiễn đưa các ôn thần này đi, sau đó nói chuyện cùng đám người Phong Vân Kiếm Tông, mịa nó, chẳng lẽ bọn hắn trúng độc, hay là bị Trình Cung hạ dược, nếu không sao nguyên một đám ngu dốt như vậy, cái bẫy sờ sờ ra đó cũng nhìn không ra.

    - Tốt, cái này bản vương đồng ý, hiện tại...

    Vũ Thân Vương gật đầu đáp ứng.

    - Đúng rồi, nhớ rõ phải là Bảo mã thượng đẳng.

    Trình Cung đoạt lời bổ sung.

    - Bảo mã thượng đẳng, ngươi cho rằng đây là địa phương nào, ngươi cho rằng bây giờ ngươi tới làm gì.

    Trình Cung, không nên kéo dài thời gian, Trình lão quốc công, nên giúp ta đã giúp, nhưng mà cũng đừng ép ta.

    Vũ Thân Vương rốt cục phát nổ.

    Còn Bảo mã thượng đẳng, mình tổng cộng có bao nhiêu Bảo mã thượng đẳng, hơn nữa, cho dù có cũng không có thể cho hắn.

    Quả thực nói chuyện hoang đường viển vông, nhưng màn kịch tiếp theo làm hắn muốn té xỉu.

    - Vũ Thân Vương, thời điểm Trình Tiếu Thiên ta đối mặt liên quân của ngũ quốc, ngàn vạn địch nhân còn không sợ, hiện tại ngươi đang hù dọa ta sao?

    Trình lão gia tử trừng mắt, lực lượng Thoát Tục kỳ siêu cấp đỉnh phong trực tiếp áp bách Vũ Thân Vương.

    - Ân.

    Vũ Thân Vương buồn bực kêu lên một tiếng, mặc dù có chuẩn bị, nhưng mà khoảng cách gần như vậy, Trình lão gia tử không chút khách khí áp bách, khóe miệng hắn vẫn chậm rãi chảy máu.

    - Làm càn.

    Người đứng phía sau Vũ Thân Vương muốn động thủ.

    Manh thúc, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên cũng tiến tới một bước, trong bọn họ không ai quan tâm Vương gia là cái quái gì.

    Vũ Thân Vương nhấc tay trái lên, ngăn người phía sau mình lại, chậm rãi lấy tay lau khóe miệng.

    - Ta có thể làm được ta đã nói, chính các ngươi nhìn xem mà xử lý, người đâu, khởi động đại trận trong một khắc.

    Vũ Thân Vương nhìn Trình lão gia tử, nhìn Trình Cung, lui về phía sau từng bước một.

    - Ngươi làm gì vậy, chẳng phải một khắc thời gian sao, tốt, ta đồng ý, làm gì kích động như vậy, khẩn trương như vậy làm gì.

    Ha ha, gia gia, chúng ta đi.

    Trình Cung nói xong, cười lớn bay ra ngoài.

    Hắn cũng không phải đi theo cửa sau, mà là mang nhóm người Trình lão gia tử nghênh ngang đi ra cổng trước.

    - Này, cố gắng a, cứ đánh đi, nói các ngươi đần các ngươi còn không thừa nhận, thực cho rằng ta không có biện pháp đối phó các ngươi sao, xem ta đùa chết các ngươi như thế nào?

    Thấy không, ở đây đều là người của chúng ta, muốn giết chết ngươi dễ như trở bàn tay.

    Bất quá hiện tại bản đại thiếu đói bụng, muốn đi ăn cơm, các ngươi ở đây chậm rãi chơi.

    Các tướng sĩ, thời điểm giết địch lập công đã đến, giết một người bản đại thiếu thưởng trăm vạn lượng, giết xong mang đầu đến Trình phủ nhận thưởng.

    Ta đi đây, các ngươi chậm rãi chơi.

    Trình Cung vừa chạy vừa nói, hắn nói truyền khắp Vũ Thân Vương Phủ, đám người Bành Dũng tức giận đến phát điên.

    Âm Huy càng nhịn không được, nhưng bọn hắn bị ngăn lại, căn bản không có biện pháp thoát thân.

    - Trình Cung, là Trình Cung, thế nào lại là ngươi...

    - Giết, giết, tại sao là hắn, tại sao là hắn...

    Nhưng làm cho đám người Bành Dũng không nghĩ tới chính là, còn có người càng kích động hơn so với bọn hắn, Hắc bào nhân cùng Tô Liệt không nghĩ tới người bọn hắn ra tay cản lại, dĩ nhiên là người muốn giết Trình Cung.

    - Bành...

    Hơi chút phân thần, Hắc bào nhân trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, áo đen trên người hắn bị đánh nát.

    - Ah, Huyết Y Lão Tổ, mịa nó, quả nhiên là ngươi, thực cho rằng lão tử đoán không được là ngươi sao, vừa ngửi thấy mùi thối trên người ngươi là bản đại thiếu nhận ra ngay.

    Trình Cung nhìn thấy áo choàng của Hắc bào nhân bị đánh nát, bên trong đúng là Huyết Y Lão Tổ lúc trước đào tẩu.

    - Ah... lão tổ muốn giết ngươi...

    - Trình Cung, ta muốn giết ngươi...

    Tô Liệt, Huyết Y Lão Tổ đều có thù không đội trời chung với Trình Cung, mỗi ngày hai người đều nghĩ đối phó Trình Cung như thế nào, lại không nghĩ tới hôm nay giúp hắn ngăn địch nhân.

    - Vũ Thân Vương, chính ngươi nhìn mà xử lý, thời gian một khắc còn chưa tới.

    Nếu như bọn hắn tập kích ta mà nói, hừ hừ...

    Trình Cung nói truyền khắp toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ.

    - Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt, nơi này có Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, bọn hắn cũng sớm có chuẩn bị, các ngươi không muốn chết thì tốt nhất nghe bản vương nói.

    Hiện tại trước ngăn bọn hắn lại, đến thời gian thả bọn họ đi.

    Vũ Thân Vương tức giận sắp thổ huyết, nhưng dưới tình huống không có nắm chắc không thể động thủ.

    Vạn nhất kết thù cùng Nguyên Thủy Ma Tông, vạn nhất Trình Tiếu Thiên không chết, những hậu quả này hắn gánh không nổi.

    Tuy Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt hận không thể ăn thịt, uống máu Trình Cung, nhưng bọn hắn còn không có mất đi lý trí như đám người Âm Huy, Bành Dũng.

    Nghe xong lời này của Vũ Thân Vương, lập tức đều dừng lại, lần nữa dây dưa cùng đám người Bành Dũng.

    - Ha ha, cám ơn, các ngươi chậm rãi chơi đi.

    Âm Huy, Bành Dũng, các ngươi nhìn này.

    Thanh âm Trình Cung lần nữa truyền đến.

    - Bành bành...

    Sau một khắc, Trình lão gia tử cùng Manh thúc đang rời khỏi cùng Trình Cung đột nhiên ra tay, lập tức đánh chết Trương Vi cùng Bành Uyên.

    Chương 249: Lưỡng hổ đấu

    Dùng lực lượng hai người bọn họ, muốn giết chết hai người này quả thực quá dễ dàng, huống chi là đột nhiên đánh lén, lập tức liền đánh chết hai người.

    Sau khi đánh chết hai người này, năm người đồng thời bay lên, Trình Cung điều khiển phi đao, những người khác nhao nhao ngự kiếm, lập tức phóng tới xa xa.

    - Bành Dũng, ngươi thấy không, đồ đệ của ngươi cũng bị giết, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao.

    Pháo trúc của ta luôn hoan nghênh ngươi, nói ngươi là loại ngu ngốc, nói không sai chứ.

    - Âm Huy, người của ngươi đều bị ta giết, có năng lực ngươi tới giết ta đi.

    Đoạt nữ nhân cùng bản đại thiếu, ngươi còn kém xa lắm, các nàng đẹp không, nhưng nói với ngươi cũng không có sao, bởi vì các nàng đều là nữ nhân của bản đại thiếu, đều là của ta.

    Ha ha...

    Tiếng cười không kiêng nể gì cả, làm càn, hung hăng càn quấy, vang vọng ở trên không toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ.

    Vậy mà ở vương phủ của ta lại để cho hắn hung hăng càn quấy như thế, bị hắn hãm hại, chịu tiếng xấu thay cho người khác, còn ép bản vương phải giúp hắn, vô liêm sỉ, Trình Cung, bản vương tuyệt đối không tha cho ngươi.

    Quá ghê tởm, thật sự quá ghê tởm, bản vương cho tới bây giờ còn chưa chịu qua uất khí như thế.

    Hắn nhìn lại Vũ Thân Vương Phủ bây giờ, đã thành bộ dáng gì rồi, biết rõ bị Trình Cung hãm hại, mà vẫn phải giúp hắn chống đỡ địch nhân.

    Vừa rồi Vũ Thân Vương cũng từng có liều lĩnh trong nháy mắt, muốn mệnh lệnh thủ hạ liên hợp người của Phong Vân Kiếm Tông giết đám người Trình Cung.

    Nhưng hắn còn không có mất đi lý trí, hắn còn rất thanh tỉnh, cho dù hắn lệnh thủ hạ ra tay, có thể giết chết Trình Tiếu Thiên hay không còn là một ẩn số.

    Nếu như chỉ giết chết Trình Cung, không có giết chết Trình Tiếu Thiên, hoặc là để Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông chạy thoát, kia là hậu hoạn vô cùng.

    Vũ Thân Vương phiền muộn, Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ càng thêm phiền muộn, Huyết Y Lão Tổ bị Trình Cung đốt hang ổ, Tô Liệt cũng đã mất đi Vân Đan Tông, thậm chí ngay cả cha ruột cũng bị giết.

    Vừa rồi bọn hắn ở trong mật thất đối chọi gay gắt, thần thương khẩu chiến nói chuyện hợp tác, chủ yếu chính là nói đối phó Trình Cung như thế nào.

    Kết quả vừa ra tới, lại giúp hắn ngăn đón địch nhân.

    Nếu như vừa mới bắt đầu Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt biết chuyện gì xảy ra, tuyệt đối sẽ không xông mạnh như vậy.

    Bọn hắn vừa lao tới, căn bản không biết chuyện gì xảy ra, thậm chí muốn biểu hiện một phen, bởi vậy xung phong liều chết rất mãnh liệt.

    Căn bản không có chú ý tới đám người Trình Cung, dù sao một khi giao chiến cùng đám người thần thông quảng đại như Bành Dũng, Chương Gia, cũng không còn thời gian đi chú ý chuyện khác, không cẩn thận một chút là mạng.

    Hôm nay quả đắng này, quả thật làm cho bọn hắn muốn khóc.

    Lúc nãy bọn hắn đã muốn giết Trình Cung, nhưng Vũ Thân Vương truyền âm làm cho bọn họ do dự, trong lúc bất tri bất giác lại lần nữa ra tay cản trở đám người Bành Dũng.

    So với hắn điên cuồng hơn chính là đám người Bành Dũng, nếu như nói vừa bắt đầu Bành Dũng còn có chút lý trí, như vậy giờ phút này cái gì cũng không để ý.

    Đồ đệ, đây chính là đồ đệ của hắn, vậy mà người khác giết ở trước mắt hắn.

    Mà giờ khắc này, sau khi Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt thoáng do dự lại lần nữa cản trở hắn, Bành Dũng đã triệt để bạo nộ rồi.

    - Giết, giết, giết...

    Liên tiếp tuôn ra ba chữ giết, thân thể Bành Dũng như liễu trước gió đong đưa.

    - Vân Huyễn Phần Thân Thuật.

    Đây là một môn thần thông khác của Bành Dũng, lập tức mây trên bầu trời tựa hồ bị cuốn xuống, ngưng tụ thành hai bóng người hư ảo, bên trong hai bóng ảnh kia vậy mà ngưng tụ lực lượng cường đại.

    Vân Huyễn Phần Thân Thuật này nửa thật nửa giả, thật giả chuyển đổi, từng cái phân thân đều ẩn chứa ba thành lực lượng bản thân, nhưng mà có thể lập tức chuyển di lực lượng bản thể tập kích địch nhân.

    Từng cái Vân Huyễn Phần Thân đều có nhiều năm cô đọng, hai cái Vân Huyễn Phần Thân này, từng cái đều hao phí mười năm tâm huyết của Bành Dũng mới cô đọng thành.

    Lần này Huyết Y Lão Tổ có thể xui xẻo, hắn trải qua sự tình lần trước, sau khi đầu nhập vào Vũ Thân Vương thì dốc lòng tu luyện, tự nhận là lực lượng tăng mạnh.

    Nhưng mà hắn không hề giống Bành Dũng, không có Linh khí hạ phẩm, càng không có nhiều thần thông như vậy, bị đánh chật vật không chịu nổi.

    Quan trọng nhất là trong nội tâm uất ức, tâm lý đang rỉ máu.

    - Ta, đều là của ta...

    So với việc Bành Dũng bên kia, hiện tại Âm Huy đã có chút điên điên khùng khùng, nhưng mà vừa nghe câu này của Trình Cung, đều là của ta, hắn càng thêm điên cuồng.

    - Cút ngay, cút ngay, cút, thân thể Hỏa Phượng, đó là của ta, là của ta, nữ nhân, tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều là của ta, Mỹ Ngọc Cốt Sàn, bạo, Cốt Kiếm, bạo, bạo, bạo...

    Trước kia Âm Huy cũng liên tiếp bị thương, hơn nữa phụ thân hắn cho hắn ba đạo Kiếm Phù đã dùng hết toàn bộ.

    Tuy trên người hắn còn rất nhiều pháp bảo, nhưng không có cường đại như Kiếm Phù.

    Cũng may sau khi Vũ Thân Vương đi ra, nhìn ra tình huống không đúng, âm thầm truyền âm không để cho Kim sư huynh kia hạ tử thủ.

    Nhưng giờ phút này hắn chịu kích thích, đột nhiên cho tự bạo rất nhiều thứ tốt trên người, uy lực lần bạo tạc nổ tung này đã hủy diệt một phần ba Vũ Thân Vương Phủ.

    Đang trong lúc nổ tung điên cuồng, Kim sư huynh kia cũng bị nổ phun máu bay ngược ra sau.

    - Không phải là của ngươi, đó là của ta, là của ta, đều là của ta...

    Âm Huy miệng phun máu tươi, điên cuồng truy đuổi theo đám người Trình Cung.

    Trong lúc nổ tung điên cuồng này, Vũ Thân Vương dưới sự bảo vệ của Hắc Viên Vương, thân thể rất nhanh lui về phía sau.

    Giờ phút này thậm chí đã thối lui đến đỉnh núi, từ bên trên nhìn xuống dưới, vốn Vũ Thân Vương Phủ nguy nga tráng lệ, lúc này đã bị hủy không còn hình dáng.

    - Trình Cung...

    Trên mặt Vũ Thân Vương, rốt cục hiện ra thần sắc vô cùng tức giận, gia hỏa đáng giận, ngươi sẽ biết hậu quả chọc giận bản vương.

    - Còn ngăn đón bọn hắn làm gì, chẳng lẽ các ngươi thật muốn giúp Trình Cung sao?

    Lúc này, Vũ Thân Vương phát hiện Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ đang dốc sức liều mạng tử chiến cùng Bành Dũng, Chương Gia, tức giận rống lên một tiếng.

    Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ thiếu chút nữa thổ huyết, mịa nó, ngăn đón cũng là ngươi nói, bây giờ còn nói loại lời này.

    Tuy vừa rồi Tô Liệt đàm phán cùng Vũ Thân Vương rất ngưu bức, nhưng hắn muốn đoạt lại Vân Đan Tông một lần nữa khẳng định phải dựa vào Vũ Thân Vương, nếu không hiện tại Vân Đan Tông toàn diện góp sức cho Hoàng đế, hắn muốn đoạt Vân Đan Tông sẽ phát sinh xung đột cùng Hoàng đế, lợi hại trong này hắn biết rõ.

    Chỉ là biểu hiện ra như hợp tác, trên thực tế vẫn là sẵn sàng góp sức, đương nhiên, nếu như Tô Liệt thật có thể mượn nhờ ma hạch trở thành thần tiên lục địa, vậy đến lúc đó hắn không cần nhìn bất luện kẻ nào.

    Vũ Thân Vương hướng về phía Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt nói xong, đồng thời bay lên trên bầu trời quát:

    - Bằng hữu Phong Vân Kiếm Tông, tại hạ Lam Vân Đế Quốc Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, bản vương không thù không oán với các ngươi, này hết thảy đều là Trình Cung kia muốn di hoa tiếp mộc.

    Chuyện hôm nay, ta sẽ tới Phong Vân Kiếm Tông lấy một cái công đạo, mà chư vị tốt nhất cũng nên thanh tỉnh thoáng một phát, ta thấy thần trí các ngươi tựa hồ có chút vấn đề, tốt nhất nên thanh tỉnh một ít, minh bạch ai mới là địch nhân của các ngươi, các ngươi chính thức muốn giết chính là Trình Cung, muốn tiêu diệt chính là Trình gia.

    Trong lòng Vũ Thân Vương đối với đám người ngu ngốc của Phong Vân Kiếm Tông này cũng vô cùng oán hận, một đám ngu như súc vật, trách không được Trình Cung bắn pháo hoa mắng bọn hắn ngu ngốc, thật sự chẳng kém gì súc sinh.

    Chuyện đơn giản như thế, lại bị bọn hắn làm thành như vậy, chẳng lẽ bọn hắn không có óc hay sao.

    Nếu đổi thành môn phái khác, cho dù là môn phái như Vân Đan Tông, hôm nay Vũ Thân Vương cũng phóng lời nói ra ngoài, nếu như không thể cho ra giải thích hợp lý cùng bồi thường, trực tiếp tiêu diệt.

    Nhưng mà Phong Vân Kiếm Tông là tồn tại cường đại cở nào, mặc dù sau lưng Vũ Thân Vương còn có chút át chủ bài, nhưng mà chỉ có thể thương lượng cùng Phong Vân Kiếm Tông mà thôi.

    - Chó má hoàng tử Thân Vương, Phong Vân Kiếm Tông ta chính là môn phái tu chân, cao cao tại thượng, vậy mà Thân Vương thế tục dám lớn lối như vậy.

    Ngươi còn dám đi theo Phong Vân Kiếm Tông đòi hỏi công đạo, các ngươi chờ Phong Vân Kiếm Tông trừng phạt đi, truy theo Trình Cung kia, giết hắn đi, nhất định phải giết hắn, không tiếc hết thảy.

    Bành Dũng rống giận, thời điểm bứt ra khỏi Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt, hắn mang theo Chương Gia đuổi theo.

    Giờ phút này mặc dù Bành Dũng không có điên cuồng như Âm Huy, nhưng mà bản tính hoàn toàn bị kích phát ra, trong lòng nghĩ sao nói vậy.

    Bành Dũng, Chương Gia trực tiếp ngự kiếm đuổi theo, giờ phút này toàn bộ Vũ Thân Vương Phủ đã bị hủy tám phần.

    Dù sao vừa rồi bị vài tên cường giả Thoát Tục kỳ oanh kích, còn có Âm Huy cho tự bạo liên tục, trừ khi ở đây thật sự là môn phái tu chân, trong công trình kiến trúc cùng tất cả hoa cỏ chung quanh đều có trận pháp, cấm chế bảo hộ.

    Một mảnh hỗn độn, tử thương trong Vũ Thân Vương Phủ càng nghiêm trọng, Thoát Tục kỳ bị giết một người, Siêu Phàm kỳ bị giết bốn gã, Phạt Mạch kỳ tử thương gần hai mươi người.

    Lần này là chân chân chính chính thương vong, hoàn toàn khác với lần trước ở Trường Đình, Vũ Thân Vương để cho bọn họ tự đoạn một tay biểu diễn.

    Tai bay vạ gió, không, tuyệt đối không phải tai bay vạ gió, này toàn bộ đều là kiệt tác của Trình Cung, đều là hắn làm hại.

    - Hai người các ngươi ở đây nhìn cái gì vậy, không phải các ngươi luôn mồm muốn giết Trình Cung sao?

    Các ngươi không phải có ân oán cá nhân cùng hắn sao, đây là cơ hội tốt, theo sau bọn chúng đi, còn ở đằng kia chờ cái con mẹ gì nữa ah.

    Mấy tên kia rõ ràng đầu óc có vấn đề, không thanh tỉnh, các ngươi tìm cơ hội động thủ ah.

    Đột nhiên, Vũ Thân Vương thấy Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt đã bị thương, ỉu xìu giống như quả cà chua bị đâm thủng, lần nữa mắng lớn:

    - Trách không được các ngươi bị hắn chơi thành như vậy, còn ở lại chỗ này ngây ngốc làm cái gì, đi mau, tìm cơ hội giết hắn đi.

    Ta có chỗ cố kỵ, các ngươi chẳng lẻ còn sợ sao.

    Nhớ kỹ, nếu bản thân không muốn chết thì tốt nhất không nên động vào Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Tô Liệt là vừa vặn mượn nhờ ma hạch cùng lực lượng Lam Mi truyền thừa cường hành tăng lực lượng lên, sau khi lực lượng tăng vọt, sức chiến đấu hắn lại xa xa không có đạt tới cấp độ này.

    Nhất là không có học thần thông, vừa rồi sở dĩ có thể dây dưa cùng Chương Gia, thứ nhất là Chương Gia đã bị thương, hơn nữa bị thương cũng không nhẹ.

    Thứ hai là thân thể hắn bây giờ có năng lực tự lành siêu cường, có mấy lần trên người bị vết thương nghiêm trọng, lại có thể khôi phục rất nhanh, có thể nói, vừa rồi bất quá là quấn quít chặt lấy, ngăn cản Chương Gia thoáng một phát mà thôi.

    Cũng chính bởi vì vậy, hắn càng thêm phiền muộn, hắn vậy mà vì địch nhân ngăn chặn địch nhân, này là sự tình phiền muộn bực nào.

    Mà Huyết Y Lão Tổ bị tổn thương cũng không nhẹ, nhưng bị Vũ Thân Vương mắng như vậy, hai người cũng cảm giác đây không phải là cơ hội tốt bình thường, về phần Tô Liệt, trải qua trận chiến đấu này, chứng kiến Vũ Thân Vương đối mặt Phong Vân Kiếm Tông còn có thể như vậy, điều này cũng làm cho hắn không có tự tin trước kia.

    Lúc trước hắn có thể như vậy, hoàn toàn là bị ma hạch ảnh hưởng, giờ phút này hai lần ba bận bị giáo huấn khiển trách, miệng muốn nói lại mấy lần, nhưng cuối cùng nhất vẫn là nhịn xuống.

    Huyết Y lão tổ cùng Tô Liệt nghe xong cũng đuổi theo, Vũ Thân Vương nhìn hai người cũng rất tức giận.

    - Còn nói lão tổ một phương, nhất phái tông chủ, hai cái phế vật, trách không được bị Trình Cung đùa thảm như vậy, ngay cả mình nên làm cái gì cũng không biết.

    Vũ Thân Vương tức giận mắng chửi, người chung quanh nguyên một đám câm như hến, không dám thở mạnh thành tiếng, cho tới bây giờ bọn hắn còn chưa thấy Vũ Thân Vương nổi giận như thế, Vũ Thân Vương lúc nào cũng điềm tĩnh tự nhiên, dù gặp bất cứ chuyện gì cũng có thể bình tĩnh ứng phó, nhưng hôm nay lại bị Trình Cung chọc tức thành như vậy.

    Chương 250: Giết Âm Huy

    Sau khi đám người Trình Cung rời khỏi Vũ Thân Vương Phủ, tốc độ cũng không chậm, nhưng mà phương hướng của bọn hắn cũng không có cải biến.

    Bởi vì Trình Cung căn bản không muốn trốn, trước kia trốn đi là vì quan sát, bố trí, nếu hiện tại lại trốn mà nói, vậy tất cả bố trí trước kia đều uổng phí.

    Giết Vân Nguyệt Thiên, mượn nhờ Vũ Thân Vương Phủ làm cho bọn người Âm Huy tiêu hao bị thương, thủ hạ Siêu Phàm kỳ cùng Phạt Mạch kỳ đều bị tiêu diệt, nhưng cái kia cũng không là trọng yếu nhất, quan trọng nhất là phải tiêu diệt Bành Dũng, Âm Huy, Chương Gia.

    Đúng như trong suy đoán, đuổi theo trước nhất quả nhiên là Âm Huy đã điên cuồng.

    Nhưng mà Âm Huy này bị thương thật sự là quá nặng đi, tốc độ của hắn chậm đến nỗi chờ hắn đuổi tới, phía sau Bành Dũng, Chương Gia cũng chạy tới.

    - Một mình ta ngăn hai người kia lại, các ngươi nghĩ biện pháp nhanh chóng giết Âm Huy.

    Trình lão gia tử nói xong, muốn thi triển Tam Đầu Lục Phủ ngăn lại Bành Dũng cùng Chương Gia.

    Dùng lực lượng của hắn, lại thi triển Tam Đầu Lục Phủ, quả thật có thể ngăn hai người này một hồi, nhưng mà bị Trình Cung ngăn cản.

    - Không được, gia gia, người cùng Manh thúc mỗi người đối phó một người.

    Không đến thời điểm mấu chốt, ngàn vạn lần đừng bạo lộ át chủ bài cuối cùng của mình.

    Nếu như người thi triển Tam Đầu Lục Phủ, trong thời gian ngắn không giết được bọn họ, lực lượng của người sẽ nhanh chóng tiêu hao, vậy thì nguy hiểm.

    Chúng ta tới đối phó Âm Huy kia, hiện tại hắn so với Siêu Phàm kỳ bình thường cũng không mạnh hơn bao nhiêu, chỉ cần cẩn thận hắn tự bạo pháp bảo là được rồi.

    - Gia gia, hiện tại ta chỉ huy.

    Thấy gia gia còn có chút do dự, Trình Cung rất nghiêm túc nói.

    - Tốt.

    Trình lão gia tử nói một tiếng, đã xông về Bành Dũng.

    Tuy hắn lo lắng cho cháu trai, nhưng mà càng tin tưởng phán đoán của Trình Cung, bởi vì có thể đẩy cục diện đến trình độ bây giờ, hủy sáu thành lực lượng của đối phương, tất cả ưu thế đã san bằng toàn bộ, tất cả đều là công lao của Trình Cung.

    Hơn nữa hắn chính là Đại Nguyên Soái, càng hiều cái gì gọi là quân lệnh như núi.

    Dù biết rõ Âm Huy kia bị thương nặng, nhưng hắn vẫn rất nguy hiểm, ngẫm lại từ đầu cho đến bây giờ, hắn vốn là bị Chương Gia, Vân Nguyệt Thiên vây công, sau đó bị ba người Bành Dũng vây công, sau khi đến Vũ Thân Vương Phủ lại giết một gã Thoát Tục kỳ cùng vài tên Siêu Phàm kỳ, có thể nói sở dĩ Vũ Thân Vương Phủ tổn thất lớn như vậy, đa số đều là hắn làm.

    Tuy Bành Dũng, Chương Gia mạnh hơn hắn một ít, nhưng bọn hắn không có điên cuồng đến loại trình độ đó, ai cũng không biết lúc này hắn còn có thể làm chuyện gì, còn có tồn tại như Kiếm Phù hay không, nhưng mặc kệ như thế nào, Trình lão gia tử vẫn lựa chọn nghe Trình Cung.

    - Chúng ta bên này phải nghĩ biện pháp mau chóng giải quyết hắn, vừa rồi ở Vũ Thân Vương Phủ truyền đến tiếng tự bạo, có lẽ lá bài tẩy của hắn đã ít đi rất nhiều.

    Nhưng vẫn phải cẩn thận một ít, tùy thời đề phòng Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt.

    Nếu như trong thời gian nửa nén hương, không có thể giải quyết, vậy cũng chỉ có thể rút lui.

    Đối với cục diện, từ đầu đến cuối Trình Cung đều nắm trong tay, bản thân hắn vô cùng thanh tỉnh.

    Bây giờ cách Vũ Thân Vương Phủ không đến trăm dặm, Vũ Thân Vương ở thời điểm này tuyệt đối không dám động thủ, nhưng Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt thì khó mà nói, bọn hắn cùng mình không chết không ngớt, hận không thể ăn thịt uống máu mình, loại cơ hội tốt này, cho dù bọn hắn phản ứng chậm một chút, cũng sẽ không bỏ qua.

    Bởi vậy phải tốc chiến tốc thắng, mau chóng nghĩ biện pháp giải quyết mới được.

    - Ha ha, thân thể Hỏa Phượng, còn có tiểu mỹ nhân của ta, hai người các ngươi rốt cục chịu đến trong ngực ta.

    Thấy Hách Liên Hồng Liên, Đông Phương Linh Lung phóng tới hắn, cả người Âm Huy bị thương i chít, lại hưng phấn gầm rú mở ra hai tay.

    - Phượng Hoàng Triển Sí.

    Đối mặt Âm Huy, Đông Phương Linh Lung trực tiếp thi triển Phượng Hoàng Triển Sí.

    Hôm nay nàng đã đạt tới Thoát Tục kỳ, lần nữa thi triển Phượng Hoàng Triển Sí, uy lực cũng không phải là thời điểm Siêu Phàm kỳ có thể so sánh.

    Ở dưới thần niệm khu động, uy lực của Phượng Hoàng Triển Sí này phát huy mạnh mẽ vài lần so với quá khứ, một hư ảnh Hỏa Phượng Ảnh Tử cũng không lớn, rốt cục cũng hình thành, trực tiếp đánh về phía Âm Huy.

    - Thuấn Ma Sát.

    Thuấn Ma Sát này cũng là đại thần thông mạnh mẽ của Nguyên Thủy Ma Tông, trước kia Hách Liên Hồng Liên cũng là vượt cấp thi triển, cũng không thể chính thức phát huy ra uy lực của Thuấn Ma Sát này.

    Tuy giờ phút này cũng không thể như trước, nhưng dù sao lấy lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám thôi động, cùng lúc ấy chỉ có lực lượng Phạt Mạch kỳ hoàn toàn không thể so sánh nổi.

    Lập tức lực lượng tăng vọt gấp mười lần, tốc độ nhanh đến khiến người sợ hãi, ở dưới một kích này, coi như là Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất cũng chưa hẳn có thể đở nổi.

    Trình Cung cũng không có ra tay, hắn sử dụng tinh thần lực một mực coi chừng quan sát, bởi vì lấy lực lượng hiện tại của Âm Huy, tuyệt đối tiếp không dưới loại công kích này.

    Trước kia bất luận là Bành Dũng hay là Kim sư huynh, bọn hắn cũng không hạ sát thủ đối với hắn, nhưng giờ phút này Hách Liên Hồng Liên cùng Đông Phương Linh Lung lại không giống.

    - Ai dám tổn thương con ta, chân trời góc biển Âm Trường Khiếu ta chắc chắn giết chết, rút nguyên thần của hắn ra, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn chịu tra tấn.

    Ngay thời điểm Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên công kích, muốn lập tức diệt sát Âm Huy, một cổ thần niệm cường hoành không thể địch nổi lập tức bao phủ chung quanh.

    Ở dưới cổ thần niệm này, tất cả mọi người trở nên vô cùng nhỏ bé yếu ớt.

    - Phốc...

    Phốc...

    Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên trực tiếp bị uy áp của thần niệm này chấn mạnh, công kích khó có thể tiếp tục, phun máu bay ngược ra ngoài.

    Nhưng mà dư âm vẫn đánh cho Âm Huy toàn thân phun máu, nếu không phải Bạch Cốt Âm Ma Công của hắn cũng tăng cường thân thể, hắn lại giết hại vô số thiếu nữ để cường hóa bản thân tới trình độ tầng thứ tám, thì chỉ là dư âm lần này cũng đủ để lấy tánh mạng của hắn.

    Cho dù không chết nhưng giờ phút này ánh mắt của hắn cũng bắt đầu tan rả, người cũng mất đi năng lực điều khiển, thân thể xụi lơ muốn ngã xuống.

    - Ân!

    Tuy khoảng cách của Trình Cung còn xa hơn các nàng, nhưng hắn cũng bị chấn đến phun máu.

    Mà ngay cả bốn người Trình Tiếu Thiên, Bành Dũng, Manh thúc, Chương Gia giờ phút này đã đánh tới hôn thiên ám địa cũng đều bị ảnh hưởng rất lớn, đã đến cảnh giới như bọn hắn, càng nhận thức được thần niệm kia đáng sợ tới mức nào, một tia thần niệm mà có thể ngăn cản Phượng Hoàng Triển của Đông Phương Linh Lung Sí, Thuấn Ma Sát của Hách Liên Hồng Liên, lực lượng này là kinh người bực nào.

    Giờ phút này coi như là một gã Thoát Tục kỳ đỉnh phong muốn giết Âm Huy, cũng sẽ bị thần niệm cường hoành không thể địch nổi này chấn nhiếp, bởi vì ở dưới thần niệm này, tất cả mọi người đầu thấy mình nhỏ bé đến đáng thương.

    Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên bị đánh bay về sau, cũng đều bị thương không nhẹ, nhất thời khó có thể ra tay.

    Trên thực tế, các nàng đối mặt với loại thần niệm này, cũng rất khó làm ra công kích hữu hiệu gì.

    Ngược lại là Trình Cung, giờ phút này cũng đã nắm Ẩn Linh Đao trong tay, dưới chân của hắn là ba mươi sáu thanh đoản đao hình thành Thiên Cương Đao Trận chậm rãi nâng hắn lên.

    Cách dùng Thiên Cương Đao Trận này biến hóa vô cùng, thời điểm luyện công có thể dùng làm trận pháp phòng ngự, thời điểm công kích uy lực càng thêm kinh người, giờ phút này Trình Cung dùng trận pháp ngưng tụ lực lượng, dùng trận hóa đao, điều khiển trận mà đi.

    Giờ phút này nếu có thần tiên lục địa ở đây, nhất định cũng sẽ bị chiêu thức ấy của Trình Cung làm rung động.

    Này phải hiểu rõ trận pháp tới trình độ nào, lực lượng khống chế ra sao, mới có thể dùng uy lực trận pháp điều khiển phi đao phi hành.

    Không phải, đây cũng không phải thân ngoại hóa thân, nếu như Âm Trường Khiếu thực sự có bản lĩnh ngưng tụ thân ngoại hóa thân, hoàn toàn có thể ượn nhờ một phân thân, liền diệt sát tất cả mọi người ở đây.

    Tuy Thần niệm kia cường hoành không thể địch nổi, nhưng cũng không có động tác gì, chỉ là truyền ra một câu như vậy mà thôi, trong này tuyệt đối có vấn đề.

    - Vèo!

    Nhưng vào lúc này, nguyên khí bên người Âm Huy điên cuồng ngưng tụ tới hắn, vậy mà lập tức bao vây hắn, hơn nữa thần niệm kia cũng bắt đầu thu nạp.

    Mịa nó, muốn chạy, giờ phút này rốt cuộc Trình Cung cũng hiểu rõ, thần niệm này bất quá là ở trước mắt nguy cơ chấn nhiếp người khác, mà mục đích thực sự là tranh thủ thời gian chạy trốn cho Âm Huy.

    Âm Trường Khiếu coi như là dụng tâm lương khổ, cho Âm Huy nhiều thứ tốt như vậy, nhất là ba đạo Kiếm Phù kia, uy lực càng kinh thiên động địa.

    Nếu như không phải Âm Huy lâm vào điên cuồng, coi như là bị mấy Thoát Tục kỳ vây công, hắn cũng có thể nhẹ nhõm ứng đối.

    Cho dù cho Kiếm Phù, Âm Trường Khiếu này vẫn chưa yên tâm, còn cố ý phân ra một tia thần niệm che chở hắn, thời khắc mấu chốt giúp hắn đào tẩu.

    - Muốn chạy trốn, nào có dễ dàng như vậy.

    Cho tới bây giờ, Trình Cung sao có thể cho hắn đào tẩu, cho dù có một tia thần niệm của Âm Trường Khiếu che chở thì như thế nào.

    - Tinh Không Trảm.

    Từ sau kỳ thi cuối năm thành lập liên hệ cùng Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh, Trình Cung thời thời khắc khắc đều có thể chậm rãi hấp thu ngưng tụ tinh lực, Trình Cung liền dùng tinh lực này để không ngừng ngưng tụ Tinh Không Trảm.

    Nếu như Trình Cung tận lực câu thông, liên hệ, hấp thu, tốc độ sẽ càng mau hơn rất nhiều, loại liên hệ này cũng không phải giống như một ít công pháp hấp thu tinh lực, tùy ý hấp thu tinh lực của các tinh cầu trong tinh không, loại liên hệ này đã là liên hệ bổn mạng tinh cầu.

    Nếu như sau này Trình Cung có lực lượng đầy đủ cường đại, thậm chí có thể trực tiếp mượn lực lượng hai tinh cầu này, cái này là chỗ tốt của bổn mạng ting cầu.

    Bổn mạng tinh cầu cho tới bây giờ đều là một viên, Trình Cung cũng là bởi vì ngoài ý muốn, trực tiếp có được hai khỏa bổn mạng tinh cầu.

    Bởi vậy mặc dù bình thường hắn cái gì cũng không làm, trong cơ thể cũng sẽ không ngừng ngưng tụ tinh lực, ngưng tụ Tinh Không Trảm.

    Mà theo lực lượng của hắn tăng lên, tinh lực này sẽ dần dần thôi động, để môn thần thông này càng ngày càng hoàn thiện, về sau nếu như hắn tu luyện thần thông có quan hệ cùng tinh lực, cũng đều sẽ làm chơi ăn thật.

    Trình Cung cũng không có lập tức xông lên phía trước, vốn là dùng Tinh Không Trảm ra tay, một đạo Tinh Không Trảm phá không chém tới.

    - Ai dám tổn thương con trai ta, chân trời góc biển Âm Trường Khiếu ta chắc chắn sẽ giết chết, rút nguyên thần của hắn ra, để cho hắn đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn bị tra tấn.

    Lần nữa bị công kích, thần niệm của Âm Trường Khiếu lại kích động, truyền đạt ra thanh âm giống hệt như lúc Đông Phương Linh Lung cùng Hách Hồng Liên công kích, uy thế cũng tăng cường lần nữa.

    Nhưng mà tinh lực ngưng tụ Tinh Không Trảm cũng không như bình thường, hơn nữa thần niệm này của hắn hiển nhiên chủ yếu là nhằm vào người tiến hành công kích, vừa rồi Trình Cung đã phát hiện.

    Tuy thần niệm của Âm Trường Khiếu chấn đắc Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên, làm cho hai nàng bị trọng thương, công kích của các nàng cũng gián đoạn, nhưng mà dư âm vẫn công kích đến Âm Huy.

    Đúng như Trình Cung suy đoán, tuy Tinh Không Trảm bị thần niệm ngăn cản cùng ảnh hưởng, suy yếu rất nhiều, nhưng mà vẫn chém về phía Âm Huy như trước.

    Thần niệm này chủ yếu là nhằm vào tinh thần lực cùng thần niệm của người ra tay công kích con hắn, còn chưa tới mức có thể tùy ý ngăn cản thần thông cùng vũ khí công kích của người khác, nhưng Âm Trường Khiếu này vì con của hắn làm nhiều như vậy, Trình Cung tin tưởng hắn sẽ không tính sót cái này, Trình Cung là muốn bức hết thảy đi ra, sau đó lại áp dụng hành động cuối cùng.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 6


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 251: Lực hóa thành thần

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Thời điểm Tinh Không Trảm chuẩn bị chém xuống Âm Huy, đột nhiên có mấy khối mảnh vỡ đặc thù lập tức bay ra từ trên thân thể Âm Huy, cấp tốc xoay tròn ở chung quanh thân thể hắn, vừa vặn chặn Tinh Không Trảm của Trình Cung.

    Mặc dù là mảnh vỡ, nhưng bên trên đều tản ra pháp lực cường đại.

    - Trình Cung, đó là một kiện Linh khí trung phẩm, năm đó bị mẫu thân của ta đánh nát, cũng là vì không nghĩ tới trên người hắn có đồ tốt này, bởi vậy hắn mới có cơ hội sống lại một lần nữa, nếu không cho dù hắn có một trăm cái mạng, ở dưới một kích của mẫu thân ta đã sớm chết rồi.

    Giờ phút này, thanh âm Hách Liên Hồng Liên truyền vào trong tai Trình Cung.

    - Năm đó hắn không chết, hôm nay nhất định phải chết.

    Thấy giờ phút này Âm Huy đã hoàn toàn bị lực lượng của nguyên khí ngưng tụ bao khỏa, thân thể đang chậm rãi bay lên, Trình Cung ném một viên đan dược vào trong miệng, lập tức chém ra ba mươi đạo Tinh Không Trảm.

    Mà hắn rốt cục cũng động, Thiên Cương Đao Trận dưới chân, Ẩn Linh Đao trong tay hóa thành một đạo nước lũ lịch sử cuồn cuộn, so với thời điểm đối phó Sử Cẩn còn mạnh hơn vài lần, giờ khắc này Trình Cung dốc hết lực lượng của mình, áp súc đến cực hạn, lực lượng Nguyên Khí Đan trong cơ thể cũng cuồng bạo, làm cho thân thể của hắn muốn vỡ vụn.

    Ba mươi đạo Tinh Không Trảm là tất cả tinh lực mà Trình Cung tích góp từng tí một bấy lâu nay, mỗi một đạo Tinh Không Trảm cũng có thể bổ ra một vạn cân cự thạch, uy lực ba mươi đạo Tinh Không Trảm hoàn toàn bao phủ lấy thân thể Âm Huy.

    Sau khi Tinh Không Trảm chém ra, là hơn mười thanh đoản đao, hóa thành hào quang cũng vọt vào.

    Mà cuối cùng Trình Cung lại vung đao chém tới.

    - Trình Cung, đừng tiến lên, ngươi ngăn không được thần niệm của hắn...

    - Đừng...

    Mà ngay cả Đông Phương Linh Lung rất ít nói chuyện cũng kinh hô lên.

    Giờ phút này hai người bọn họ muốn xông lại giúp Trình Cung, nhưng vừa mới di chuyển, lập tức máu tươi phun điên cuồng, não bộ giống như muốn nổ tung, uy lực một tia thần niệm vừa rồi kia quá lớn.

    Nếu không phải hai người bọn họ đều có một chút bí pháp bảo hộ tinh thần lực, thì tia thần niệm kia có thể trực tiếp làm cho các nàng biến thành ngu ngốc, kém nhất cũng sẽ giống như Âm Huy vừa rồi, lâm vào bên trong điên cuồng.

    Giờ phút này nhìn Trình Cung xông lên, hai người muốn cản trở cũng đã không còn kịp rồi.

    Áp lực cường đại, vô biên làm cho Trình Cung có một cảm giác như đối mặt với cuồng phong bạo vũ, còn có sóng triều liên tục kia, không ngừng mang theo tất cả cuốn đi.

    Thần niệm như vậy, cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không có biện pháp chống cự, cho dù thần tiên lục địa bình thường cũng phải cẩn thận, huống chi là Trình Cung.

    Tuy thần niệm của Trình Cung rất yếu ớt nhưng cũng có chút ít, tinh thần lực của Trình Cung cũng không phải người bình thường có thể so sánh, ở kiếp trước hắn gần như cảm ngộ được đại đạo, càng có kinh nghiệm được mười ba đạo Hư Không Âm Dương kiếp tẩy lễ, ở kiếp này hết thảy Trình Cung đều muốn làm lại, tinh thần lực cũng không phải tu luyện, mà đang trong quá trình khôi phục.

    Cái này cùng tu luyện là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, bản chất tinh thần lực của Trình Cung không phải ai có khả năng so sánh, nếu như nói giờ phút này chân thân của Âm Trường Khiếu ở đây, tuyệt đối có thể bằng vào cường hoành gấp trăm ngàn một ý niệm của hắn cũng đủ phá hủy tinh thần lực của Trình Cung.

    Nhưng lúc này chỉ là một tia thần niệm, tuy cường đại, lại không có biện pháp phá hủy tinh thần lực của Trình Cung, càng không có khả năng diệt sát hắn.

    Hơn nữa vừa mới bắt đầu, Trình Cung đã nhìn thấu uy lực một tia thần niệm này của Âm Trường Khiếu, bởi vậy Trình Cung mới thi triển tất cả công kích từ xa ra.

    Khi những lực lượng này đồng thời trùng kích, một tia thần niệm này của Âm Trường Khiếu sẽ toàn lực bảo hộ con của hắn, còn phải điều khiển những mảnh vỡ kia đi ngăn cản.

    Kể từ đó, áp lực của Trình Cung sẽ nhỏ đi rất nhiều.

    Hơn nữa vừa rồi hắn liên tiếp ngăn trở công kích của Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên, thần thông của hai người này cũng không phải dễ tiếp như vậy.

    Dù sao đây chỉ là một tia thần niệm, đối bính lúc nãy khiến cho tia thần niệm này tiêu hao rất nhiều.

    Giờ phút này ba mươi đạo Tinh Không Trảm, mấy chục đạo phi đao, còn có Ẩn Linh Đao chém ra cùng lực lượng bành trướng của Hồng Lưu Chiến Đao, trong chớp nhoáng này tiến hành trùng kích hung mãnh nhất đối với một tia thần niệm của Âm Trường Khiếu.

    Hai mươi thước, Trình Cung đã vọt tới hai mươi thước, khoảng cách này là khoảng cách vừa rồi Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên bị đánh bay.

    Giờ phút này, tốc độ của Trình Cung giảm chậm lại, máu cũng chảy ra.

    - Đương đương...

    Tinh Không Trảm cùng phi đao đã công kích lên tầng phòng ngự.

    Trình Cung biết vậy nên áp lực chung quanh buông lỏng, hắn mượn cơ hội này lập tức vọt vào mười thước, nhưng vừa tiến vào trong phạm vi mười thước, áp lực của thần niệm kia lớn đến dọa người.

    - Bành!

    Trình Cung vận chuyển lực lượng cung cấp cho Thiên Cương Đao Trận dưới chân lập tức đình trệ, bởi vì tinh thần lực của Trình Cung phải tập trung đối mặt với áp lực cường đại của thần niệm này.

    Mười thước, bất quá chỉ là khoảng cách một bước, dùng chiều dài cánh tay huy động Ẩn Linh Đao, kỳ thật cũng đã có thể công kích được Âm Huy, nhưng ở trong khoảng cách này, thần niệm kia đã ngưng thành thực chất.

    Cũng may, bởi vì Trình Cung công kích, thân thể Âm Huy vốn đã muốn bay lên, lại bị đánh tan rất nhiều lực lượng, giờ phút này lại ngưng tụ lần nữa.

    - Ah...

    Hai tay Trình Cung nắm Ẩn Linh Đao, chân đạp đại địa, chống cự thần niệm đang điên cuồng trùng kích tinh thần lực của mình.

    Nếu đổi thành một mình hắn, đừng nói là tinh thần lực của Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, cho dù là thần niệm của Thoát Tục kỳ đỉnh phong ờ dưới loại trùng kích này cũng tán loạn, thậm chí có thể đã bị tổn thương không cách nào đền bù.

    Nhưng mà Trình Cung giống như dương liễu lắc lư trong gió, gió có thể đánh bay đại thụ, nhưng không cách nào làm ngã dương liễu.

    Cái này cũng hoàn toàn khác tinh thần lực của hắn, nếu không, nếu như gió đủ lớn mà nói, cho dù không thể thổi ngã, cũng có thể xoắn nát, nhưng tinh thần lực của Trình Cung lại đầy đủ cứng cỏi.

    Một bước, Trình Cung ở dưới áp lực vô biên này, cuối cùng bước ra một bước, một bước này cũng không giống như bình thường, có thể sải bước là hơn mười thước, một bước này chỉ có một thước.

    Nhưng lúc này, chung quanh thân thể đã giống như bãi bùn nhão của Âm Huy, dưới sự trợ giúp của thần niệm Âm Trường Khiếu, lần nữa ngưng tụ đầy đủ pháp lực, đang muốn bay lên.

    - Trình Cung...

    - Trình Cung...

    Hai thanh âm cùng một lúc, nháy mắt sau đó, một thanh phi kiếm, một sợi tơ bạch sắc mang theo một tia lực lượng cuối cùng của Hách Liên Hồng Liên và Đông Phương Linh Lung.

    Sau khi các nàng thấy cử động của Trình Cung, cũng đã rõ ràng chuyện gì xảy ra, nhưng giờ phút này các nàng bị thương quá nặng, căn bản không có biện pháp trợ giúp Trình Cung làm những thứ khác.

    Cho dù như thế, các nàng cũng hao hết một tia lực lượng cuối cùng của mình.

    Thời điểm phi kiếm cùng sợi tơ lao vào phạm vi thần niệm của Âm Trường Khiếu, Trình Cung cảm giác thần niệm lần nữa giảm bớt một chút, Trình Cung trực tiếp bước ra hai bước.

    - Phốc!

    Tuy mượn hai người bọn họ trợ giúp, lại bước hai bước, nhưng ở đây uy áp của thần niệm càng cường đại hơn, Trình Cung phun ra một ngụm máu, cả người trở nên vô cùng dọa người.

    Giờ phút này Trình Cung cảm giác đầu mình giống như muốn nổ tung, kỳ thật cho dù giờ phút này để cho Âm Huy này chạy cũng không có gì.

    Bởi vì Âm Huy này chỉ biết mượn thế của Âm Trường Khiếu, hắn ngược lại thực không để Âm Huy trong mắt, Trình Cung tin tưởng nếu như lần sau hắn dám đến nữa, một mình hắn cũng có thể nhẹ nhõm tiêu diệt.

    Nhưng Trình Cung lại không có ý tứ thả hắn đi chút nào, không thể, tuyệt đối không thể để cho hắn đi.

    Mịa nó, muốn đến giết lão tử, diệt cả nhà lão tử, còn con mẹ nó hại chết nhiều thiếu nữ như vậy.

    Trình Cung không là anh hùng gì, ngược lại là đại hại của Vân Ca Thành, đệ nhất hoàn khố, nhưng dù hắn hung hăng càn quấy, lại chưa bao giờ đi làm những sự tình kia.

    Mà bởi vì nguyên nhân của mình, đưa tới Âm Huy này, Trình Cung cho rằng mình có trách nhiệm giết hắn, nếu không trong lòng mình không thoải mái.

    - Chó má thần tiên lục địa, mịa nó, so cùng lão tử ngươi tính toán là cái gì, lão tử là người đứng đầu trong thập đại Đan đạo đại sư của Cửu Châu đại địa, cho dù trọng sinh, lão tử cũng ngưu bức như trước.

    Tinh thần lực của Trình Cung đối mặt với thần niệm này, không ngừng ngưng tụ đối kháng.

    Không cam lòng, áp lực, đối kháng, làm cho Trình Cung ở vào trạng thái suy kiệt, thậm chí lập tức kề cận cái chết, giờ khắc này tựa hồ Trình Cung đã tìm được cảm giác mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh xuống, tựa hồ lại muốn tử vong, mịa, chẳng lẽ phải chết một lần nữa...

    - Móa nó, Hư Không Âm Dương Kiếp hủy diệt lão tử một lần, lão tử cũng không sợ nó, ngày sau lão tử chắc chắn lại luyện Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, lại đối mặt Hư Không Âm Dương Kiếp một lần nữa.

    Hiện tại chỉ bằng một tia thần niệm của ngươi, cũng muốn hủy diệt bản đại thiếu nằm mơ, nằm mơ!

    Cảm giác bên bờ sinh tử kia, làm cho tinh thần lực của Trình Cung đột nhiên xảy ra biến hóa về chất.

    Có tiêu chí từ Siêu Phàm kỳ tiến vào Thoát Tục kỳ, tinh thần lực hóa thành thần niệm, giờ khắc này Trình Cung dùng lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư, thân thể tầng thứ tám, tinh thần lực ở bên bờ sinh tử đột phá, chuyển hóa thành thần niệm.

    Tinh thần lực trực tiếp chuyển hóa thành thần niệm, hơn nữa đối mặt với áp lực cường đại, sau khi chuyển hóa lập tức tăng vọt.

    Tất cả Siêu Phàm kỳ ở thời điểm đạt tới Thoát Tục kỳ, tinh thần lực chuyển hóa thành thần niệm, đều là cẩn thận từng li từng tí, không dám có chút chủ quan.

    Chưa bao giờ sẽ có người như Trình Cung, có một cổ thần niệm siêu cường của thần tiên lục địa áp bách, áp lực muốn diệt sát hắn.

    Loại tình huống kỳ lạ này chẳng những kích phát tiềm lực của Trình Cung, làm cho tinh thần lực chuyển hóa thành thần niệm, càng để cho thần niệm của hắn sinh ra biến hóa xưa nay chưa từng có.

    Đương nhiên, đây cũng chính là bởi vì Trình Cung có trụ cột ở kiếp trước, hắn là đang một mực khôi phục mà thôi, đổi thành những người khác, ở thời điểm tinh thần lực chuyển hóa thành thần niệm mà có ngoại lực mạnh như vậy, sớm đã chết đến không thể chết lại.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, tầng thứ nhất đỉnh...

    Thoát Tục kỳ tầng thứ hai, tầng thứ hai đỉnh...

    Thoát Tục kỳ tầng thứ ba...

    Thời điểm Thần niệm của Trình Cung một hơi đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, giờ khắc này pháp lực chung quanh thân thể của Âm Huy trực tiếp ngưng tụ thành một cái cánh khổng lồ, hơi chút di chuyển, đã hóa thành một đạo hào quang phóng lên trời.

    Trong chớp nhoáng nó phóng lên trời này, tiêu hao cũng vô cùng to lớn, trong chớp nhoáng này, thần niệm của Âm Trường Khiếu rốt cục cũng sinh ra một tia buông lỏng lần nữa.

    - Ah.

    Trình Cung nổi giận gầm lên một tiếng, không ngờ lại sử dụng thần niệm mãnh liệt va chạm vào thần niệm của Âm Trường Khiếu, đồng thời Ẩn Linh Đao cũng hóa thành một đạo hào quang phóng lên trời.

    Một tia thần niệm của Âm Trường Khiếu trải qua một loạt biến hóa, tiêu hao này, cộng thêm trợ giúp Âm Huy ngưng tụ cánh chim pháp lực bay đi, còn thừa không có mấy, bị Trình Cung va chạm như vậy, đã bắt đầu tản mất.

    Mà những mảnh vỡ bảo hộ Âm Huy bay lên, cũng trực tiếp rơi xuống.

    Mà giờ phút này Ẩn Linh Đao của Trình Cung cũng đuổi theo đúng lúc, khi đôi cánh kia muốn vỗ mạnh bay đi, đã từ trên bổ xuống một nhát, chém Âm Huy thành hai mảnh.

    - Dám đến địa bàn của bản đại thiếu gây sự, ngươi còn muốn sống rời khỏi, Kháo...

    Trình Cung mắng một tiếng, người không còn chút sức lực nào ngồi xuống.

    Nhưng vào lúc này, ở phương hướng Vũ Thân Vương Phủ, hai đạo kiếm quang rất nhanh bay về phía này.

    Chương 252: Dọa lui, thắng!

    Ba người Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên liều hết mọi lực lượng, rốt cục giết chết Âm Huy, ở nơi xa, Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt rốt cục cũng đuổi tới.

    Này hết thảy kỳ thật đều rất nhanh, mà giờ khắc này chiến đấu trên không trung cũng đã đạt đến thời điểm mấu chốt nhất.

    Trình lão gia tử đã sớm thi triển Tam Đầu Lục Phủ, nhưng kiếm pháp cùng Vân Huyễn Phân Thân Thuật của Bành Dũng vô cùng lợi hại.

    Cũng không có như Lam Mi, Độc Dược lúc trước, mới chiến đã bại, nhưng giờ phút này Bành Dũng cũng không khá hơn gì, hai phân thân của hắn đã bị hủy diệt một cái, một cái khác thì một tay cùng một chân đã bị xé rách, não bộ cũng hủy diệt hơn phân nửa.

    Đây cũng chính là thần thông ngưng tụ phân thân, nếu như là chân thân mà nói, như vậy cũng sớm đã xong.

    - Âm Huy bị giết, Âm Huy lại bị giết, làm sao có thể.

    - Thần niệm của Thái Thượng trường lão, ngay cả Thoát Tục kỳ đỉnh phong như chúng ta cũng không có biện pháp chống cự, tại sao tiểu tử này làm được.

    - Đáng giận, Trình Tiếu Thiên này căn bản không phải vừa mới đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hắn không phải Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường.

    Cho dù năm cái Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của hắn ah.

    Hơn nữa thần thông này khủng bố như thế, hắn ở đâu học được loại thần thông này, quá kinh khủng.

    So với Vân Huyễn Phần Thân Thuật của mình mạnh mẽ hơn nhiều.

    Nếu như có thể đạt được loại thần thông này, thực lực của mình còn có thể tăng lên gấp đôi, đến lúc đó thật là vô địch dưới thần tiên lục địa.

    Hắn là người thế tục, làm sao có thể có thần thông này...

    ...

    - OÀ...

    ÀNH!

    Thời điểm Bành Dũng phát hiện Âm Huy chết, lại bị Trình Tiếu Thiên đánh cho trong lòng vô cùng rung động sợ hãi, Trình Tiếu Thiên nắm lấy cơ hội ra tay lần nữa, trực tiếp đánh nát một cái phân thân khác của hắn.

    Đồng thời một đạo kiếm khí của Trình Tiếu Thiên đột nhiên ra tay, nhưng lần này mục tiêu công kích của hắn cũng không phải là Bành Dũng, mà là Chương Gia bị thương khi đối bính cùng Manh thúc.

    Một kiếm này của Trình lão gia tử nắm chắc thời cơ rất tốt, Chương Gia căn bản không có phòng bị, mới vừa rồi bị thương rất nặng nên không còn có chút lực phản kháng, trực tiếp bị một kiếm này đánh chết.

    - Ngăn lại bọn hắn.

    Trình lão gia tử nói xong, lập tức lấy ra một viên đan dược bỏ vào trong miệng.

    Đan dược Địa cấp siêu phẩm, tại sao lại là đan dược Địa cấp siêu phẩm, vừa rồi hắn đã phục dụng rất nhiều, như thế nào còn có.

    Hiện tại Bành Dũng cũng muốn điên rồi, bởi vì vừa rồi Trình lão gia tử có thể nhanh chóng phá vỡ hai cái phân thân mà hắn vất vả cô đọng vài thập niên, chủ yếu chính là đột nhiên phục dụng đan dược.

    Hơn nữa đều là đan dược Địa cấp thượng phẩm, thậm chí Địa cấp siêu phẩm.

    Thật giống như những đan dược này không đáng tiền, vốn hắn thi triển thần thông Tam Đầu Lục Phủ đã đủ mạnh, nhưng Bành Dũng cũng có át chủ bài, Linh khí hạ phẩm của hắn, thần thông, kinh nghiệm chiến đấu cũng không kém, nhưng lại bị đan dược của Trình lão gia tử đánh cho trở tay không kịp.

    Điều này làm cho chiến đấu vốn là ít nhất có thể kéo dài mấy canh giờ, lại chỉ một lát liền phân ra thắng bại.

    Chính mình đường đường là Tam trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, vậy mà thần thông không bằng gia tộc thế tục, thần thông thì cũng thôi đi, thậm chí ngay cả đan dược hắn cũng giàu có hơn mình, quả thực không có thiên lý.

    Hai phân thân bị hủy, tương đương hủy diệt một môn thần thông của hắn, Âm Huy bị giết, Vân Nguyệt Thiên bị giết, Chương Gia bị giết, Trương Vi bị giết, Bành Uyên bị giết, Siêu Phàm kỳ, Phạt Mạch kỳ mang đến không ai còn sống.

    Giờ phút này ngay cả mình cũng bị thương nặng, lại nhìn Trình Tiếu Thiên càng đánh càng hăng, uy lực Tam Đầu Lục Phủ vô biên, Bành Dũng thoáng cái tỉnh táo lại.

    Tái chiến nữa chỉ có một con đường chết, trong lòng đã có ý sợ hãi.

    - Phong Hành Vân Chuyển, Kiếm Ngạo Thương Khung, kiếm lệnh tông chủ.

    Trong tay Bành Dũng, một đạo kiếm quang bắn ra.

    - Đã biết ngươi còn có át chủ bài này, lui.

    Trình lão gia tử quát một tiếng, thân thể mãnh liệt lui về phía sau.

    Sáu đầu sáu tay có chém ra Thái Dương Kiếm Khí, có vận chuyển pháp thuật, có bố trí phòng ngự.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Linh Kiếm tông chủ này lập tức nổ tung, uy lực kinh thiên động địa, so với Kiếm Phù vừa rồi kia của Âm Huy cũng không kém bao nhiêu.

    Nhưng mà so với Linh Kiếm trong truyền thuyết của Phong Vân Kiếm Tông, cường đại đến mức ngay cả thần tiên lục địa bình thường cũng không làm gì được lại khác biệt rất nhiều.

    - Người Trình gia các ngươi chờ đó, Phong Vân Kiếm Tông tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi, tuyệt đối không, tuyệt đối không...

    Bành Dũng sớm có chuẩn bị, ở trong chớp nhoáng này đã hóa thành một đạo hào quang đào tẩu.

    Linh Kiếm của tông chủ Phong Vân Kiếm Tông phân rất nhiều loại, mạnh nhất là loại trong truyền thuyết kia, là do tổ sư khai phái lưu lại, Linh Kiếm tông chủ tổng này cộng có mười chuôi, hôm nay chỉ còn lại có ba cái, không thể đơn giản sử dụng.

    Những thứ khác, đều là một ít Thái Thượng trường lão chế tác, cũng có một ít trưởng lão chế tác Linh Kiếm tông chủ.

    Giờ phút này Bành Dũng dùng đúng là Linh Kiếm tông chủ do Thái Thượng trường lão chế tác, thấy Trình Tiếu Thiên sau khi nghe được tông chủ Linh Kiếm liền lui về phía sau phòng ngự, trong lòng của hắn cũng âm thầm may mắn, may mắn tên kia cũng không biết cái này.

    Vì uy lực Linh Kiếm tông chủ tuy cũng rất mạnh, nhưng mà bây giờ rất khó giết chết Trình Tiếu, nếu như hắn thực dốc sức liều mạng ngăn trở, Bành Dũng muốn đi cũng rất khó.

    Bành Dũng may mắn trốn thời điểm ra đi, Trình lão gia tử cũng thở dài một hơi, điên cuồng bộc phát hậu quả chính là, ba đầu sáu tay đã đến cực hạn.

    Quan trọng nhất là hai người Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt đã chạy đến.

    Giờ phút này hai đạo quang mang kia đến trăm thước đột nhiên dừng lại, thân hình Trình lão gia tử khẽ động đã đến không trung, Tam Đầu Lục Phủ, pháp lực mênh mông, cường hoành vô biên.

    - Gia gia, hai người này là tới kiếm tiện nghi, đã để cho Bành Dũng kia chạy, lúc này đừng cho hai người bọn họ chạy, giết chết bọn hắn.

    Giờ phút này Trình Cung ở bên cạnh hô hào, Manh thúc cũng lần nữa bay lên không trung.

    Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ vừa mới đuổi tới, vừa rồi bọn hắn cũng thấy Trình lão gia tử phát uy, tiêu diệt Vân Huyễn Phân Thân của Bành Dũng, một kiếm đánh chết Chương Gia, lại đánh cho Bành Dũng phải thi triển Kiếm Lệnh của Phong Vân Kiếm Tông mới có thể đào tẩu.

    Tại sao có thể như vậy, môn thần thông này của Trình Tiếu Thiên là cái gì, ba cái đầu, sáu cánh tay, quá cường hãn.

    Đám người Trình Cung giết Âm Huy, bọn hắn điên rồi sao.

    Lúc nào bọn hắn trở nên cường đại như vậy, trách không được trước kia bọn hắn dám kiêu ngạo ở Vũ Thân Vương Phủ như vậy.

    Dùng thực lực này của bọn hắn, căn bản không cần mượn nhờ Vũ Thân Vương Phủ cũng có thể thu thập những người Phong Vân Kiếm Tông kia, bọn hắn bất quá là muốn giảm bớt tổn thất.

    Vì cái gì, vì cái gì bây giờ bọn hắn lại trở nên mạnh mẽ như vậy.

    Mịa nó, đều là do Vũ Thân Vương kia, chiếm tiện nghi, con mẹ nó kiếm tiện nghi như thế nào.

    Chạy, còn chờ cái gì, chậm thêm một chút sẽ thật sự chết tại đây, ngay cả cơ hội báo thù cũng không có.

    ...

    Hai người vội vàng đuổi theo, nhìn thấy một màn này đều trợn tròn mắt, khi nghe Trình Cung hô hào, không chút lựa chọn quay người chạy trốn, hơn nữa so với vừa rồi đến cũng nhanh hơn rất nhiều.

    Tô Liệt trực tiếp thúc dục ma hạch, không tiếc để cho ý niệm cường đại trong đầu kia ảnh hưởng đến mình, mà Huyết Y Lão Tổ thì trực tiếp phun ra một đoàn huyết vụ.

    - Hai cái ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không có, còn muốn đối nghịch cùng Trình gia ta, hừ.

    Trình lão gia tử hừ lạnh một tiếng, mặc dù người không có đuổi theo, nhưng lại chém ra hai đạo Thái Dương Kiếm Khí.

    Tốc độ kiếm khí này cũng không chậm, mặc dù tới vài dặm mới đuổi theo bọn hắn, nhưng bất luận là bên trong huyết vụ hay ma quang đều phát ra một tiếng kêu đau đớn, sau đó hai người này càng gia tốc chạy trốn.

    Sau khi xác định tất cả mọi người chạy trốn, Trình lão gia tử biến sắc, khóe miệng rốt cục nhịn không được phun ra một ngụm máu, hai cái đầu cùng bốn cánh tay phía sau thân thể cũng chậm rãi biến mất, người rơi xuống rất nhanh.

    - Oanh...

    Rơi xuống quá mạnh, Trình lão gia tử nặng nề nện lên mặt đất, nơi này là một nơi hoang vu, mặt đất đều là đá vụn, bị Trình lão gia tử nện đến không ít hòn đá vỡ nát, có thể thấy được lần này hắn rơi xuống có bao nhiêu mãnh liệt, hoàn toàn là không có biện pháp khống chế.

    - Phốc...

    Manh thúc muốn xông lại đỡ, thì bản thân cũng phun ra một búng máu.

    - Ha ha ha...

    Sau khi Trình lão gia tử rơi xuống, thở ra từng ngụm từng ngụm, toàn thân run rẩy, đây là đã đến trạng thái cực hạn nhất, cho dù phục dụng dược vật cũng không thể nào nhanh chóng khôi phục trạng thái, khi hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trình Cung cách đó không xa, hai người đột nhiên cất tiếng cười to.

    Kỳ thật vừa rồi Trình lão gia tử đã đến cực hạn, nếu như Bành Dũng có thể kiên trì thoáng một phát nữa, đợi đến lúc Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt ra tay, chỉ sợ Trình lão gia tử sẽ không xong.

    Bởi vì hiện tại, thời gian hắn chèo chống Tam Đầu Lục Phủ rất có hạn, hắn còn liên tiếp cường hành bộc phát, càng rút ngắn thời gian Tam Đầu Lục Phủ, vừa rồi đã là nỏ mạnh hết đà.

    Bởi vậy bất luận Bành Dũng dùng phương thức gì chạy trốn, Trình lão gia tử cũng sẽ không truy.

    Về phần Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ tới, Trình lão gia tử bay đến giữa không trung cũng chỉ là gắng gượng, chỉ cần bọn hắn xông lại, Trình lão gia tử cũng xong rồi, nhưng bọn hắn không dám.

    Trình lão gia tử biết rõ, Trình Cung cũng biết, bởi vì tình huống Trình lão gia tử tu luyện hắn rất rõ ràng, vừa rồi nếu không phải đến cực hạn, Trình lão gia tử sẽ không tha Bành Dũng đi, cũng sẽ không cho hắn cơ hội đào tẩu, càng không cần nói nhiều, vừa thấy Huyết Y Lão Tổ đã sớm giết lên rồi.

    Dùng giết chóc hung mãnh lúc trước chấn nhiếp đối phương, phía sau không chiến mà làm đối thủ bỏ chạy, trước kia Trình lão gia tử cũng dùng qua, chỉ là hôm nay càng thêm hung hiểm, hơn nữa hai người còn liên thủ hù dọa, bởi vậy giờ phút này hai người nhìn nhau cười to.

    Nụ cười này tác động thương thế, đau đến sắc mặt hai người kịch biến, nhưng vẫn cười như cũ.

    Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên đứng xa xa nhìn hai người này, các nàng thấy Trình lão gia tử vô lực rơi từ không trung xuống, nặng nề nện trên mặt đất, mới hiểu được chuyện gì xảy ra.

    Cho dù như thế, hai người cũng không khỏi cảm giác nghĩ mà sợ, sinh tử trong nháy mắt, vậy mà đã liều đến loại tình trạng này.

    Giờ phút này cũng chỉ có Manh thúc còn chút lực lượng, nhưng mà rất có hạn.

    Tuy cả đời Trình lão gia tử chiến đấu vô số, nhưng mà chiến đấu cao tầng như loại này, vẫn là lần đầu tiên.

    Trình Cung không dám dưỡng thương ở chỗ này, hắn không sợ hai người Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt, hắn sợ chính là sợ Vũ Thân Vương.

    Bởi vậy hơi chút khôi phục thoáng một phát, lập tức để cho Manh thúc mang theo mọi người rời khỏi, Trình Cung cũng đã thả bồ câu, rất nhanh đội kỵ mã của Trình gia cũng đã chạy đến, đón bọn hắn về Trình gia.

    Chương 253: Một đám tiện nhân

    - Các ngươi nói cái gì, Âm Huy bị giết chết, Vân Nguyệt Thiên cũng bị giết, ngay cả Thập trưởng lão Chương Gia của Phong Vân Kiếm Tông cũng bị giết?

    - Thần thông ba đầu sáu tay, lúc nào Trình Tiếu Thiên học được thần thông mạnh như vậy.

    - Hai người các ngươi chưa có giao thủ đã bị đánh tổn thương chạy trở về?

    ...

    Nhìn Tô Liệt cùng Huyết Y Lão Tổ bị kiếm khí của Trình Tiếu Thiên đánh bị thương chật vật chạy về, Vũ Thân Vương hoàn toàn không thể tin được mình nghe là sự thật.

    Hắn không nghĩ tới, hắn xác thực không nghĩ tới có thể như vậy, hiện tại xem ra, nhất định phải đánh giá lại sức mạnh của Trình gia một lần nữa.

    Nguyên vốn cho là bọn họ đánh không lại, mới chạy đến hãm hại mình, để mình giúp bọn hắn ngăn cản.

    Hiện tại mới biết được, bọn hắn bất quá là lợi dụng mình tiêu hao lực lượng của đối phương.

    - Người đâu, lập tức đi điều tra tinh tường.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương đã không ở trong Vũ Thân Vương Phủ, trải qua một phen chà đạp như vậy, Vũ Thân Vương Phủ đã không có biện pháp cho ở người, giờ phút này hắn ở vùng đất bằng phía sau núi dựng lên hành dinh cực lớn, toàn bộ nhân viên trọng yếu của Vũ Thân Vương Phủ ở chỗ này.

    Vũ Thân Vương nói xong, lần nữa nhìn về phía Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt:

    - Trình Tiếu Thiên thật sự thiếu chút nữa đánh chết Bành Dũng?

    - Vương gia, đó là chúng ta tận mắt thấy, nhưng mà này còn là dưới tình huống Bành Dũng hy sinh Chương Gia, hy sinh kiếm lệnh tông chủ mới chạy thoát được.

    Chúng ta ở rất xa chứng kiến liền muốn chạy trốn, nhưng Trình Tiếu Thiên kia chỉ là tùy ý một kiếm liền đánh chúng ta bị thương.

    Theo ta thấy, hiện tại Trình Tiếu Thiên kia hẳn là Thoát Tục kỳ đệ nhất Vân Ca Thành.

    Thần thông ba đầu sáu tay kia thật sự là quá kinh khủng, trừ khi có nhiều người vây công hắn, hoặc là có thần tiên lục địa ra tay, nếu không rất khó đối phó hắn.

    Thời điểm Huyết Y Lão Tổ nói đến Trình lão gia tử, còn cảm giác được một tia kinh sợ.

    Lúc trước Trình Tiếu Thiên kia cùng mình không sai biệt nhiều, tuy hôm nay hắn cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng so với Trình Tiếu Thiên lại có khác biệt cực lớn.

    Hắn đánh không lại Bành Dũng, mà Trình Tiếu Thiên lại có thể đơn giản đánh bại Bành Dũng, thậm chí thiếu chút nữa đánh chết, chênh lệch trong này không cần nói cũng biết.

    Vũ Thân Vương nhìn về phía Tô Liệt, phát hiện Tô Liệt cũng không có bổ sung gì, chỉ là vẻ mặt âm trầm cúi đầu không nói, hiển nhiên Huyết Y Lão Tổ nói cũng như hắn nói.

    - Hiện tại các ngươi minh bạch chưa, cũng không phải chỉ có lực lượng của các ngươi tăng lên, lực lượng của địch nhân cũng tăng lên.

    Đi ngược dòng nước, không tiến tắc thối, ngươi tiến chậm sẽ bị người chế trụ, xem hai người các ngươi không có chút tiền đồ nào kìa, không phải chỉ là một cái Trình Tiếu Thiên thôi sao.

    Không nói trước Phong Vân Kiếm Tông kia sẽ không bỏ qua cho hắn, bản vương cũng sẽ không tha cho hắn, bản vương tự có biện pháp đối phó hắn, sau này các ngươi chỉ cần đi theo bản vương, bản vương sẽ cho các ngươi tăng lên nhanh hơn, cầm lấy cái này đi, xuống dưới chữa thương.

    Lời nói này của Vũ Thân Vương chủ yếu là cho Tô Liệt nghe, trải qua những chuyện này, hiện tại Tô Liệt đã không có nói chuyện hợp tác trước kia cùng Vũ Thân Vương, không có ý nghĩ ngang hàng nữa.

    Vũ Thân Vương trực tiếp ban thưởng hai khỏa Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, cũng làm cho Tô Liệt chấn động, Vũ Thân Vương này quả thật là người có đại khí vận, đạt được bảo tàng quả thật không giả, thậm chí ngay cả đan dược Địa cấp trung phẩm cũng có thể tùy ý ban thưởng.

    Hừ, tạm thời trước dựa vào Vũ Thân Vương này, nếu không Trình Cung đã biết mình chưa chết, lại để cho Khương Vĩ Tường cùng Khương Lan biết tình huống của mình, bọn hắn chắc chắn sẽ không buông tha mình.

    Chờ mình triệt để dung hợp cùng ma hạch này, đột phá đến thần tiên lục địa, đến lúc đó, mình liền chính thức bao trùm tất cả mọi người, đến lúc đó hoàng quyền cũng không có biện pháp ước thúc mình.

    - Tạ vương gia.

    Hai người nói lời cảm tạ rời khỏi, Vũ Thân Vương thì lẳng lặng ngồi ở chỗ kia.

    Có Nguyên Thủy Ma Tông làm hậu thuẫn, Trình Tiếu Thiên lại che dấu loại thần thông này, trách không được Trình gia dám lớn lối như vậy, khiêu khích hoàng quyền.

    Thần thông cũng không phải là ngày một ngày hai tu luyện thành, hiển nhiên trước kia Trình Tiếu Thiên một mực có ẩn tàng.

    - Trình gia, các ngươi đến cùng có mưu đồ gì, đến cùng còn ẩn tàng mấy át chủ bài.

    Xem ra phụ hoàng nói không sai, các ngươi thật không dễ dàng đối phó, trước kia bản vương là coi thường các ngươi, đệ nhất nhân dưới thần tiên lục địa...

    Trong lòng Vũ Thân Vương nghĩ đến chỗ này, tựa người lên trên ghế dựa, ngoài miệng nhịn không được lầm bầm lầu bầu nói.

    - Cái gì Thoát Tục kỳ đệ nhất nhân, tiểu sư muội đến có thể nhẹ nhõm chém giết hắn, phải dứt khoát gọi tiểu sư muội tới giết Trình Tiếu Thiên đi, đến lúc đó ngươi muốn chơi Trình Cung như thế nào cũng có thể.

    Ở sau lưng Vũ Thân Vương, Kim sư huynh kia một mực đứng ở đó, hiển nhiên hắn mới là tâm phúc chính thức của Vũ Thân Vương.

    - Tiểu sư muội giết Trình Tiếu Thiên tự nhiên không có vấn đề, nhưng là...

    Vũ Thân Vương nghĩ nghĩ lại lắc đầu nói:

    - Thực lực của chúng ta vẫn nên ít bạo lộ một chút cho thỏa đáng, lần này phụ hoàng đối với ta như thế, nói là coi trọng, kỳ thật cũng là muốn nhìn xem ta đến cùng có bao nhiêu lực lượng.

    Hoàng gia tranh đấu ngươi sẽ không hiểu, trước khi ta đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, thì lực lượng của ta còn không có hoàn toàn áp qua triều đình, ta tuyệt đối không có thể tùy ý bạo lộ, nếu không người đầu tiên phụ hoàng muốn đối phó chính là ta.

    Hiện tại chúng ta là trợ giúp phụ hoàng thanh trừ chướng ngại, tự nhiên chúng ta không thể xuất lực, để cho tiểu sư muội giúp đỡ trấn thủ địa bàn của chúng ta là tốt rồi.

    Đi, theo bản vương gặp phụ hoàng, Chu gia ta thống trị Lam Vân Đế Quốc mấy trăm năm, nội tình dù nói thế nào cũng không phải một Trình gia nho nhỏ có khả năng so sánh, là thời điểm để cho phụ hoàng xuất ra ít đồ, muốn cho con ngựa chạy nhanh, không thể không cho nó ăn.

    Đầu óc của Kim sư huynh kia hiển nhiên đối với những chuyện này không tính nhanh nhạy, nghe Vũ Thân Vương nói nửa hiểu nửa không, sau khi nghe xong càng vò đầu bức tai.

    Nhưng mà hắn cũng không hỏi, chỉ cười cười đuổi kịp Vũ Thân Vương rời khỏi Vũ Thân Vương Phủ.

    ...

    Ở trong động phủ Vạn Độc Tán, đám người mỗi ngày đều liều mạng tu luyện, hôm nay toàn bộ đều tập hợp trong phòng của Sắc Quỷ, nguyên một đám có nằm trên giường, có dựa vào tường, có lẳng lặng ngồi ở một bên.

    - Sao còn không có tin tức, lúc này đã trải qua bao lâu rồi, sau khi dẫn người tới Vũ Thân Vương Phủ thì như thế nào, ta nói hệ thống tình báo của Sắc Quỷ ngươi quá kém đi.

    Thời khắc mấu chốt như thế này, ngươi thúc thúc bọn hắn, làm ăn cái gì thế không biết, một năm tiêu nhiều tiền của lão tử như vậy, hiện tại xảy ra chuyện thì lờ mờ chẳng ra thể thống gì, làm ta lo lắng muốn chết.

    Bàn Tử thì không ngừng đi qua đi lại trong phòng, gấp đến độ muốn xông ra ngoài.

    - Bàn Tử chết bầm ngươi, đứng đấy nói chuyện không đau thắt lưng, ngươi cho ta vài tỷ lượng hoàng kim để cho ta bồi dưỡng một đám Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ có thể ngự kiếm phi hành làm nhân viên tình báo, ta đây có thể tùy thời sẽ biết.

    Ở trong căn phòng này, ngoại trừ nhân viên tình báo của Sắc Quỷ, ai đều không cho vào.

    - Lão gia tử cùng đại thiếu sẽ không thua.

    La Anh Hùng không ngừng nói lấy một câu nói kia.

    - Ừng ực...

    Ừng ực...

    Túy Miêu thì uống rượu từng ngụm từng ngụm, Mãnh Hổ đứng ở bên cạnh ca ca, huynh đệ bọn họ rất ít lên tiếng, nhưng mà tu luyện thì dốc sức liều mạng không thua ai.

    Ý nghĩ trong lòng bọn hắn đều đồng dạng, trở nên mạnh mẽ, càng trở nên mạnh hơn nữa, bởi vì bọn họ không muốn đứng ở ngoài xem.

    Bởi vì biết rõ bên kia đã khai chiến, đối mặt loại địch nhân như Phong Vân Kiếm Tông này, trong nội tâm ai cũng không có ngọn nguồn.

    Mặc dù tin tưởng Trình Cung, tin tưởng Trình lão gia tử, nhưng trong nội tâm lo lắng như trước.

    Bởi vậy không khí trong phòng rất áp lực, ngoại trừ lo lắng, trong lòng mỗi người đều có cùng một ý niệm, nếu như đầy đủ mạnh, cũng không cần ở nơi này, có thể đi giúp đỡ rồi.

    - Đã đến...

    Đột nhiên, cửa bị đẩy ra, Sắc Quỷ hưng phấn lao tới:

    - Thắng, chẳng những thắng, hơn nữa là đại thắng.

    Sau khi đại chiến bên trong Vũ Thân Vương Phủ, pháp bảo cùng kiếm phù của Âm Huy đều tiêu hao không sai biệt lắm, Bành Dũng, Chương Gia đều bị thương lần nữa, về phần mấy kẻ còn lại không có ai có thể sống rời khỏi, sau đó đám người đại thiếu một lần hành động giết chết Âm Huy, Chương Gia, Bành Dũng trọng thương đào tẩu, hiện tại người đã chạy về Trình phủ.

    Nghe được Sắc Quỷ lên tiếng, tất cả mọi người thở dài một hơi.

    Bàn Tử nghe xong nhảy cẩng lên, rơi xuống làm cả gian phòng đều rung rung:

    - Ha ha, ta nói nha, ta biết ngay đại thiếu khẳng định không có vấn đề, con mẹ nó, cùng đại thiếu trang bức, kia chính là muốn chết.

    - Mới vừa rồi là ai nói muốn dốc sức liều mạng cùng ta, là ai bảo mọi người không nghe mệnh lệnh đại thiếu ra ngoài hỗ trợ, là ai nói chết cũng phải chết một chỗ.

    Sắc Quỷ nhìn Bàn Tử, chậm rãi nói.

    - Không phải ta.

    Túy Miêu nói xong, mang theo Hổ Tử đi ra ngoài, Hổ Tử nói không nhiều lắm lại khẽ gật đầu, ý tứ giống như ca ca.

    - Cũng không phải ta.

    Ba Phong nói xong cũng đi ra ngoài.

    - Ta cũng vậy.

    La Anh Hùng cũng đi ra ngoài.

    - Không phải ta, rõ ràng là không phải ta, Tiểu Bạch, nhìn xem ta dùng lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất có thể đánh với các ngươi liên thủ hay không.

    Trình Lập nói xong, kêu lên rõ ràng, cùng đám người Tiểu Bạch rời khỏi.

    - Không phải ta.

    Đại Bạch đi tới cửa mới nói một câu.

    - Ta biết rõ, là Bàn Tử.

    Tiểu Bạch ở sau lưng, trực tiếp chỉ Bàn Tử.

    - Câm miệng, ngươi cũng nhiều chuyện quá đó.

    Đại Bạch trực tiếp tát cho Tiểu Bạch một cái, bàn chân gấu cực lớn kia cũng chỉ có hình thể như Tiểu Bạch mới có thể chịu được.

    Đã biết Trình Cung bên kia không có việc gì, mọi người không có thời gian nói nhảm, lúc này liền đi tu luyện.

    Đây là ý nghĩ giờ phút này của tất cả bọn hắn, lần này không có vượt qua, không có đủ thực lực tham gia chiến đấu, lần sau chẳng lẽ còn muốn bỏ qua, về sau có chuyện chẳng lẽ cũng chỉ có thể núp ở phía sau, ở đây không ai là người như vậy.

    Có thể ở trong nhóm của Trình Cung, toàn bộ đều không phải là loại lương thiện, không phải kẻ hiếu chiến cũng là thích gây tai hoạ, tu luyện thống khổ thì như thế nào, chết có gì đáng sợ, nhưng muốn cho bọn họ trung thực, ngoan ngoãn nghe lời, đó tuyệt đối không có khả năng.

    - Một đám tiện nhân...

    Trên mặt Bàn Tử mang theo dáng cười, cười vô cùng sáng lạn, cười khống chế không nổi, nhìn bọn này rõ ràng lo lắng như mình, lúc này lại làm ra vẻ ngưu bức.

    - Lăn, còn nói người khác nữa, về sau không bao giờ được chạy tới phòng ta đợi tin tức, nếu không ta sẽ cho khắp thiên hạ cũng biết ngươi là đệ nhất ti tiện của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Sắc Quỷ một cước đá vào bờ mông Bàn Tử, ở thời điểm Bàn Tử cười đến vui vẻ nhất đạp hắn bay ra cửa, sau đó bành một tiếng đóng cửa lại.

    Chương 254: Bí mật chính thức của pho tượng

    Ngoại trừ người đang huấn luyện ở Vạn Độc Tán ra, người ở Đổ Thần phủ, Trình phủ sau khi nhận được mệnh lệnh của Trình Cung thí rất nhanh cũng đã trở lại trong phủ, ở trong Trình phủ cũng trở nên ngay ngắn trật tự lên.

    Loại chuyện này đổi thành gia tộc bình thường, cái kia là tuyệt đối không có khả năng, càng thêm là chuyện bất khả tư nghị.

    Đừng nói là một Trấn Quốc Công Phủ, cho dù là một quan tam phẩm, thành viên trong nhà cũng có mấy trăm miệng ăn, hơn nữa là trẻ có già có, phần đông là gia quyến, một khi có chuyện gì sẽ bị loạn thành một bầy.

    Nhưng ở Trình phủ, ngay cả người hầu trong nhà toàn bộ đều là quản lý theo quân đội hóa, một câu nói ra, mấy ngàn người ở trong đại trạch không thấy được một bóng, ra lệnh một tiếng, đám người Trình Cung trở về, người vừa tới Trình phủ thì hết thảy đều khôi phục bình thường.

    Ba người Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên là thương thế nặng nhất, tiếp theo là Manh thúc, mà Trình lão gia tử cơ bản không có tổn thương gì, hắn chỉ là lực lượng tiêu hao đến cực hạn.

    Tới cảnh giới như hắn, trừ khi có đan dược Thiên cấp, nếu không căn bản không có khả năng lập tức khôi phục.

    Cũng chính là bởi vì Trình lão gia tử không có trọng thương gì, mà các lực lượng khác của Trình gia căn bản không nhúc nhích, bởi vậy Trình Cung mới dám lập tức trở về Trình phủ.

    Nếu không lúc này có người đến kiếm tiện nghi, kia thật sự là rất phiền toái.

    Sự tình đám người Trình Cung tiêu diệt Vân Nguyệt Thiên không phải bí mật, mà chuyện đã xảy ra bên trong Vũ Thân Vương Phủ cũng không phải bí mật, chỉ là về sau bọn hắn giết chết Chương Gia, Âm Huy, Bành Dũng chật vật đào tẩu, người biết đến những chuyện này cũng rất ít.

    Vũ Thân Vương là nhờ Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt mới biết được tình huống lúc đó, đúng như Sắc Quỷ nói, dù sao nhân viên tình báo không có khả năng ngự kiếm mà đi giống như những người kia, thoáng cái đi mấy trăm dặm.

    Nhưng theo Trình phủ khôi phục bình thường, tất cả thế lực ít nhất cũng biết một việc, lần này Trình phủ trong sóng gió phong ba không có tổn thất, hơn nữa còn là một phương chiến thắng.

    Người bình thường không biết những ngày này pháo hoa trên không Vân Ca Thành, những lời mắng chửi người kia là xảy ra chuyện gì, nhưng các thế lực lớn lại rất rõ ràng, càng biết rõ lần này Trình gia chọc người nào.

    Bởi vậy nhân viên Trình phủ, Đổ Thần phủ sơ tán toàn bộ, pháo hoa mắng chửi người kinh thiên động địa, về sau càng là đánh kịch liệt như vậy, đều không có chút phản ứng nào.

    Đây là bởi vì tất cả thế lực đều đang đứng ngoài quan sát, không ai tin Trình gia có thể thắng, đối phương là Phong Vân Kiếm Tông, đó cũng không phải là thế lực bình thường.

    Nhưng lại làm cho tất cả mọi người không tưởng được chính là, Trình gia thắng, Trình gia lần nữa làm tất cả các thế lực lớn ở Vân Ca Thành rung động một bả.

    Trình gia này cũng quá dũng mãnh a, ngay cả Phong Vân Kiếm Tông cũng không sợ.

    Không sợ còn không tính toán, mẹ nó thần kỳ nhất chính là, lại thắng.

    Còn dẫn người tới Vũ Thân Vương Phủ, này nhất định là lần trước Trình Cung chịu thiệt về sau không cam lòng, cho nên mới trả một chiêu di hoa tiếp mộc.

    Lần này Trình gia ngưu bức thật là lớn, chẳng lẽ bọn hắn không sợ Phong Vân Kiếm Tông trả thù, chẳng lẽ bọn hắn không sợ Vũ Thân Vương Phủ trả thù?

    Nghe nói lúc ấy hình như có người trợ giúp Trình gia, Trình gia khẳng định có chỗ dựa nên mới như thế.

    Đám người cao tầng ở đây, các lãnh tụ đại gia tộc, có ai là người đần, mặc dù tin tức lọt ra bên ngoài cực ít, nhưng mà cũng để cho bọn họ đoán được rất nhiều.

    Lúc này, người của Trình gia sớm đã nhận được thông tri, biết rõ nên làm như thế nào, địch nhân Trình gia tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt, bọn hắn không cho rằng sau khi Trình gia đắc tội Phong Vân Kiếm Tông cùng hoàng thất thì có thể tốt.

    Trình phủ, tầng dưới chót của luyện đan thất trong Linh Lung Các.

    Hôm nay ở đây rộng lớn vô cùng, giờ phút này ba người Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên đang xếp bằng ngồi theo hình tam giác.

    Trên người Hách Liên Hồng Liên tản ra một cổ ma khí thuần khiết, dày đặc, ẩn ẩn giống như có một Đại Ma Thần ở sâu trong địa ngục, chỉ là không thể ngưng tụ thành hình, trên thân thể Đông Phương Linh Lung thì tản ra một cổ khí tức hỏa diễm, ngọn lửa này ở trên không trung mơ hồ đã thoáng có hình thái Phượng Hoàng.

    Nhưng mà biểu lộ hai người cũng vô cùng ngưng trọng, lần này các nàng chủ yếu là tinh thần lực cùng thần niệm bị thương nặng, nhất là cuối cùng các nàng không tiếc hết thảy dốc hết toàn lực công kích, càng làm cho các nàng tổn thương nghiêm trọng.

    Ở lúc trở lại, Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên đều không có lên tiếng, nhưng trong lòng đều tinh tường thương thế của mình, mặc dù có đan dược tốt cùng có người trợ giúp, tinh thần lực cùng thần niệm có thể dần dần khôi phục, ít nhất cũng cần vài năm thời gian mới có thể hoàn toàn tốt.

    Dù sao một khi tinh thần lực, thần niệm bị hao tổn, so với thân thể bị hao tổn còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

    Không nghĩ tới sau khi Trình Cung trở về nói muốn chữa thương cùng các nàng một chỗ, Hách Liên Hồng Liên còn không có gì, nhưng mà Đông Phương Linh Lung không khỏi nhớ tới một ít sự tình trước kia.

    - Thân thể là gốc, chịu tải hết thảy, dung nạp vạn vật, thần thông thiên địa, niệm động vật sinh.

    Hiện tại ta bắt đầu truyền thụ cho các nàng chính là công pháp Luyện Thần Quyết, những công pháp cao cấp nhất thế gian, khẳng định đều đã bao hàm phương pháp tu luyện tinh thần lực, thần niệm.

    Nhưng Luyện Thần Quyết này lại không giống, đây là công pháp của một môn phái thời đại thượng cổ, đã rất lâu rồi, lúc ấy môn phái bọn hắn nói nếu người muốn siêu thoát, muốn tánh mạng vĩnh hằng, phải vứt bỏ thân thể, bởi vậy môn phái bọn hắn chuyên tu thần niệm.

    Bọn hắn tổng kết ra một bộ công pháp kỳ lạ, có thể làm cho đệ tử ở thời điểm thực lực rất thấp, liền có được tinh thần lực, thần niệm rất mạnh.

    Hơn nữa còn có đủ loại pháp thuật, thần thông phối hợp.

    Các nàng cũng biết, tinh thần lực, thần niệm là địa phương khó khăn nhất, bọn hắn chọn lựa phương hướng này không sai, nhưng cuối cùng nhất bọn hắn lại dần dần tiêu vong.

    Luyện Thần Quyết này là công pháp cao nhất năm đó của môn phái bọn hắn, phương pháp tu luyện tinh thần lực, thần niệm bên trong vô cùng thần kỳ, nhưng các nàng chớ hoàn toàn bị cái này ảnh hưởng, tuy ta không thể bình luận bọn hắn đúng hay sai, dù sao ta cũng chưa có phi thăng, nhưng dù sao thời đại vứt bỏ bọn chúng, thì vẫn nên chú ý cẩn thận một chút là tốt nhất.

    Hôm nay, ta truyền thụ một ít công pháp trụ cột bên trong Luyện Thần Quyết cho các nàng, đồng thời truyền thụ cho các nàng phương pháp tẩm bổ, chữa trị tinh thần lực, thần niệm của bọn hắn.

    Trình Cung là trực tiếp sử dụng thần niệm, truyền những lời này vào trong đầu các nàng, sau đó không ngừng nói phương pháp tu luyện Luyện Thần Quyết cho các nàng.

    Luyện Thần Quyết, thế gian vậy mà vậy mà có công pháp chỉ tu luyện, rèn luyện tinh thần lực, thần niệm.

    Quá thần kỳ, môn công pháp này quá thần kỳ, vậy mà có thể như vậy...

    Nguyên lai thần niệm cũng có thể tu luyện, còn tu luyện một mình, tốc độ này cũng quá nhanh a, nếu như dựa theo môn công pháp này tu luyện một năm, so với bình thường mình tu luyện thần niệm hai mươi năm cũng mạnh hơn mấy lần.

    Trình Cung ngay cả cái này cũng có, là sư phụ hắn truyền cho hắn sao?

    Sao hắn lại đơn giản truyền thụ cho mình.

    - Biết rõ các nàng rất giật mình, tại sao thế gian lại có thể có loại công pháp này, về sau các nàng sẽ biết, đồ vật dạng gì đều có, chỉ có các nàng không nghĩ tới.

    Càng thêm không cần nghĩ vì cái gì ta truyền cho các nàng, hiện tại thu liễm tâm thần lại cho ta, nếu như phân tâm, xảy ra chuyện ta cũng không thể nào cứu được các nàng, tuy Luyện Thần Quyết này có thể một mình tu luyện tinh thần lực cùng thần niệm, nhưng mức độ nguy hiểm so với luyện công bình thường cao hơn rất nhiều, tập trung tư tưởng suy nghĩ, tập trung tinh lực.

    Cảm nhận được tinh thần lực, thần niệm của các nàng không ổn định, Trình Cung lập tức nhắc nhở.

    Được Trình Cung nhắc nhở, hai người mới dần dần khôi phục, lần nữa bắt đầu tu luyện.

    Hai người đều là thiên chi kiều nữ, một cái là Thế gia thiên tài đã sắp bước vào Đan đạo đại sư, một cái thì là Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông, tốc độ học tập của hai người bọn họ rất nhanh.

    Cộng thêm Trình Cung chỉ truyền thụ cho các nàng một bộ phận, bởi vậy rất nhanh các nàng có thể tự mình tu luyện, Trình Cung rốt cục cũng có thể phục dụng một ít dược vật, bắt đầu điều tra tình huống trong thân thể mình.

    Lực lượng của mình cũng không có tăng lên bao nhiêu, nhưng lần này tinh thần lực hóa thành thần niệm, hơn nữa một hơi bay tới Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, như thế lại làm cho Trình Cung rất kinh hỉ.

    Trình Cung xử lý ngoại thương rất tốt, giờ phút này phục dụng dược vật chậm rãi vận chuyển, thương thế không ngừng khôi phục.

    Lúc Trình Cung tu luyện, rất nhiều công pháp bên trong Luyện Thần Quyết, Trình Cung đều có thói quen tự nhiên tu luyện, hắn không phải tu luyện hoàn toàn y theo Luyện Thần Quyết, nhưng hắn lại chắt lọc các tinh hoa trong đó ra.

    Cũng chính bởi vì vậy mà hắn có thể khôi phục nhanh như thế.

    Hôm nay có được thần niệm Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, Trình Cung khống chế Âm Dương Vạn Vật Quyết tu luyện càng thêm thuận buồm xuôi gió, trong nháy mắt nửa ngày thời gian đi qua.

    Thương thế của Trình Cung đã khôi phục hơn phân nửa, phát hiện Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên còn đang tu luyện, hắn cũng không có vội vã rời khỏi, chủ yếu là sợ lúc tu luyện các nàng xảy ra sai lầm gì.

    Dù sao Luyện Thần Quyết này không giống bình thường, tuy thần kỳ, nhưng cũng không phải dễ dàng tu luyện như vậy.

    Trình Cung phục dụng dược vật lần nữa, bắt đầu chậm rãi tu luyện, lần này cũng không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, thần niệm của Trình Cung sinh ra chấn động kịch liệt.

    Một loại cảm giác phi thường kỳ diệu.

    - Ông.

    Cơ hồ ngay vào lúc này, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể Trình Cung bắt đầu xoay tròn rất nhanh.

    Trong chớp nhoáng này, mượn nhờ cảm ứng kỳ diệu của thần niệm kia, mượn nhờ cảm giác của Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức Trình Cung có một cảm giác xuyên thấu vô số không gian, quan sát rất nhiều cảnh vật.

    Nơi này có cấm chế rất mạnh, thậm chí có chấn động không gian, đây là không gian trận pháp cấm chế chỉ có thần tiên lục địa mới có thể thiết trí.

    Nhưng này hết thảy, đều không ngăn cản được lực lượng đặc biệt của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Kỳ hoa dị thảo, bốn mùa tươi thắm, có hai người đang đối thoại.

    - Oanh...

    Pho tượng Vũ Thân Vương đời thứ nhất do ba ngàn vạn lượng hoàng kim chế tạo, giờ phút này xuất hiện ở trong hoa viên.

    - Lễ vật Trình Cung tiễn đưa cho ngươi, quả nhiên là đủ đắt, đủ nặng, lần trước ngươi để cho hắn ăn một lần ngậm bồ hòn, không nghĩ tới nhanh như vậy liền tìm trở về.

    Bất quá pho tượng kia cũng rất sinh động, đoán chừng Trình Cung này trở về cũng đau lòng thật lâu, gần một năm nay hắn ở đây Vân Ca Thành cũng kiếm không ít tiền, nhưng lại thất thủ trong tay ngươi.

    Đúng rồi, ngươi mới vừa hỏi người...

    - Vèo!

    Cảm giác mảnh vỡ của Hư Không Âm Dương Đỉnh, còn có cảm giác của Trình Cung đối với pho tượng kia, lập tức biến mất toàn bộ, tràng cảnh vừa rồi do thần niệm cảm ứng được cũng lập tức biến mất.

    Lúc này Vũ Thân Vương ở trong hoàng cung, đang hướng Hoàng đế nói tình huống Trình gia chiến đấu cùng Phong Vân Kiếm Tông lần này, thuận tiện đòi hỏi nhân thủ đối phó Trình gia, thì một khối ngọc bội trên ngực bỗng nhúc nhích, trong lòng Vũ Thân Vương có một chút chần chờ, tựa hồ cảm thấy có cái gì không ổn.

    Nhưng nơi này là hoàng cung, cho dù hắn là nhi tử Hoàng đế, có một số việc cũng không thể tùy ý hỏi thăm, ngược lại phải càng thêm cẩn thận, thoáng có chút nghi hoặc, ý niệm trong đầu chợt lóe lên, Vũ Thân Vương lần nữa rất nghiêm túc trả lời câu hỏi của Hoàng đế.

    - Nguy hiểm thật.

    Trình Cung đang ở bên trong luyện đan thất dưới mặt đất của Linh Lung Các mãnh liệt mở hai mắt ra, trong lòng thầm kêu nguy hiểm thật.

    Chương 255: Rất nhiều chỗ tốt

    Cuối cùng pho tượng Vũ Thân Vương đời thứ nhất đã thức tỉnh, Trình Cung rõ ràng cảm giác trên người Vũ Thân Vương tựa hồ có một vật, mơ hồ phát giác ra thần niệm của mình đang quan sát.

    Đây cũng không phải nói Vũ Thân Vương có được đồ vật còn lợi hại hơn so với cấm chế trận pháp của hoàng cung đại nội, mà là Trình Cung mượn nhờ lực lượng Hư Không Âm Dương Đỉnh lập tức cảm ứng được hết thảy nơi đó, Cửu Châu đệ nhất thần khí có được cảm ứng thần kỳ, tự nhiên không phải một ít cấm chế trận pháp của hoàng cung đại nội có thể ngăn cản được, càng không có người có thể phát giác.

    Đừng nói là hoàng cung, Trình Cung tin tưởng, cho dù thần tiên lục địa nếu như lấy được mảnh vỡ bên ngoài Hư Không Âm Dương Đỉnh, chính mình mượn nhờ Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm ứng được, thần tiên lục địa cũng không có biện pháp phát hiện.

    Nhưng vừa rồi bởi vì mảnh vỡ bên ngoài Hư Không Âm Dương Đỉnh cùng pho tượng kia đồng thời xuất hiện, Trình Cung lại đang tu luyện, lập tức sinh ra một ít biến hóa.

    Trên thực tế lúc trước thời điểm Trình Cung tặng Vũ Thân Vương pho tượng kia, động tay động chân ngay trong pho tượng kia, dùng một loại thủ pháp vô cùng đặc biệt đưa tinh thần lực của mình lạc ấn vào trong đó, chỉ cần ở thời điểm đặc biệt, có thể sử dụng bí pháp sinh ra liên hệ.

    Bởi vì Trình Cung muốn cướp mảnh vỡ bên ngoài đỉnh về, tự nhiên phải làm chuẩn bị đầy đủ, đã có cái này, có thể ở lúc mấu chốt xuất kỳ bất ý, xác định vị trí của Vũ Thân Vương, đoạt lại mảnh vỡ bên ngoài đỉnh.

    Vốn là dưới tình huống bình thường, không phải Trình Cung cố ý vận chuyển lực lượng, căn bản không có biện pháp phát giác, nhưng lần này vừa vặn mảnh vỡ bên ngoài đỉnh xuất hiện, mượn nhờ nội đỉnh bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh trực tiếp sinh ra liên hệ, mà Vũ Thân Vương cũng đúng lúc lấy ra pho tượng kia, tinh thần lực của Trình Cung lại hóa thành thần niệm, cường độ tăng lên gấp mấy chục lần, cộng thêm Trình Cung mượn nhờ cảm ứng đặc biệt của Hư Không Âm Dương Đỉnh liên hệ, làm cho thần niệm thẩm thấu, lập tức dưới tình huống không cần thủ pháp đặc thù khởi động, cũng hơi chút dẫn động một ít tinh thần lạc ấn ở trong pho tượng kia.

    Mặc dù chỉ là rất yếu ớt, nhưng mà suýt nữa bị Vũ Thân Vương phát giác, bởi vậy sau khi Trình Cung thu hồi thần niệm mới thầm kêu nguy hiểm thật.

    Nếu như bị hắn phát hiện, tất cả cố gắng trước kia của mình liền uỗng phí, còn muốn đoạt lại mảnh vỡ bên ngoài đỉnh, độ khó sẽ lớn hơn rất nhiều.

    Sở dĩ Trình Cung hao phí sức lực lớn như vậy dung hợp một tia quy tắc vào trong pho tượng kia, chính là vì để cho Vũ Thân Vương tùy thời mang trên thân thể, đến thời điểm mấu chốt có thể phát huy ra tác dụng không thể tưởng tượng nổi.

    Cuối cùng thu hồi thần niệm, Vũ Thân Vương có chút dừng lại ngây người, Trình Cung cũng chú ý tới, biết rõ hắn cũng không có suy nghĩ nhiều.

    Đoán chừng hắn còn tưởng rằng lão tía Hoàng đế của hắn không tín nhiệm hắn, cố ý để cho cường giả ở một bên quan sát hắn, phòng ngừa hắn đột nhiên ra tay hay gì đó...

    Bất quá Hoàng đế mới vừa nói, Vũ Thân Vương đòi người, đòi người gì?

    Chẳng lẽ là đòi hỏi người nào đó, hay là muốn người trợ giúp.

    Ngẫm lại chuyện vừa mới xảy ra, khả năng thứ hai lớn hơn một chút, sau khi Vũ Thân Vương này trở về, tuy biểu hiện rất cường thế, cao thủ bên người cũng không ít, ba mươi sáu tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, còn có gần mười tên Siêu Phàm kỳ, càng có Kim Mao, Huyết Y Lão Tổ, về sau có Tô Liệt là ba gã siêu cấp cường giả Thoát Tục kỳ.

    Nhưng vấn đề là, những người mạnh nhất như Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt cũng không phải thủ hạ hắn đào tạo, mà đều là người sau này đầu nhập vào hắn.

    Trình Cung lại nghĩ tới vừa rồi Vũ Thân Vương phát giác được không bình thường, vậy mà một câu nói chưa nói, nghĩ đến Vũ Thân Vương này cũng không phải con ngoan nghe lời gì.

    Hắn cũng cất giấu một tay cùng Hoàng đế, vậy hắn đi đòi người sẽ thấy rất bình thường, như vậy có thể làm cho Hoàng đế giảm bớt tâm phòng bị đối với hắn, cũng có thể che dấu thế lực chân thật của mình, đồng thời có thể tranh thủ thêm chỗ tốt, sau đó dùng người của Hoàng đế để đối phó mình cùng Trình gia.

    Trong lòng nghĩ vậy, Trình Cung nhìn nhìn Đông Phương Linh Lung cùng Hách Liên Hồng Liên, thấy các nàng đều đã hoàn thành tu luyện Luyện Thần Quyết, đang phục dụng đan dược một bên chữa thương một bên luyện công.

    Các nàng đã tu luyện xong Luyện Thần Quyết, Trình Cung cũng an lòng, đứng dậy nhẹ nhàng phi thân lên trên, sau đó trực tiếp bước nhanh rời khỏi Linh Lung Các.

    Sau khi Trình lão gia tử trở về cũng không có nhàn rỗi, ngoại trừ phái người thông tri một ít thế lực dựa vào Trình gia ra, hắn cũng đi gặp một ít người.

    Một cái thế lực hình thành, cũng không phải chuyện một sớm một chiều, mà Trình gia sở dĩ có thể làm cho Hoàng đế kiêng kỵ như vậy, nghĩ hết biện pháp cũng muốn đối phó như thế, ngoại trừ Trình gia có được quân quyền ra, chính là Trình gia đã sớm ở giữa những năm đó, trưởng thành thành một cây đại thụ che trời của Lam Vân Đế Quốc.

    Thế lực phụ thuộc vào Trình gia rất nhiều, công khai, vụng trộm đều có, lần này Trình lão gia tử gặp đều là một ít thế lực công khai dựa vào Trình gia mà ai cũng biết.

    - Lão gia, uống chút trà rồi nghỉ ngơi một chút a.

    Cuối cùng một ít người rời khỏi, lão La lập tức bưng trà lên, lo lắng nói.

    - Ân.

    Trình lão gia tử tiếp nhận trà, khẽ gật đầu, sau khi uống một ngụm xong nói:

    - Xuất hiện đi, nhìn không ra hiện tại tính nhẫn nại của tên tiểu tử thúi ngươi cũng không tệ, ở đó nghe đến mấy canh giờ.

    - A...

    Trình Cung cười cười từ phía sau đi tới, tùy ý ngồi bên cạnh Trình lão gia tử:

    - Cũng không có tính nhẫn nại gì, chỉ có điều các ngươi nói chuyện các ngươi, ta thì nghĩ đến mỹ nữ, đánh bạc, thế giới nội tâm của ta rất phong phú.

    - Ta nhổ vào, vừa rồi ngươi cũng đã nghe được, ngươi thấy thế nào.

    Này nếu như là lúc trước, Trình Cung nói chuyện như vậy cùng Trình lão gia tử, Trình lão gia tử không tức giận đến nổi trận lôi đình mới lạ, nhưng giờ phút này lại bị chọc cho cười mắng một tiếng, trái lại bắt đầu hỏi thăm cách nhìn của Trình Cung.

    Trình gia có thể làm cho Hoàng đế kiêng kỵ như vậy, cũng không phải là không có nguyên nhân, vừa rồi những người kia đến, chủ đề nói chuyện đều vô cùng mẫn cảm.

    Thậm chí còn nói chuyện Vũ Thân Vương vừa mới tiến cung diện thánh sẽ thương nghị cái gì cùng Hoàng đế, tuy lời của bọn hắn đều rất mịt mờ, nhưng mà cũng làm được trao đổi nhất định.

    Dù sao, trừ khi quan hệ như Bạch Khải Nguyên, Tống Bảo Gia, mới có thể nói ra toàn bộ hết gì đó mà không chỗ cố kỵ, những người khác vẫn là chênh lệch một tầng.

    Trình Cung nghe xong vội vàng lắc đầu:

    - Những chuyện này có gia gia làm chủ là được rồi, thân làm một cái quần là áo lượt, ngài làm sao có thể chờ mong ta đưa ra đề nghị gì tốt.”

    - Ngươi a, nói chuyện cùng gia gia cũng không nhìn lại mình, cái nhà này sớm muộn gì còn không phải do ngươi tới quản.

    Một loạt biểu hiện gần đây của Trình Cung, cộng thêm lần này chỉ huy đối phó Phong Vân Kiếm Tông, làm cho Trình lão gia tử vô cùng vui mừng, đã có ý nghĩ giao quyền hành gia tộc cho Trình Cung.

    - Đừng, đừng.

    Trình Cung nghe xong, vội vàng khoát tay liên tục:

    - Gia gia, người tha cho ta đi, những chuyện này ta thực không có hứng thú quản, càng không có hứng thú đi làm quan, mang theo một đám người lục đục cùng Hoàng đế, thân thể gia gia bây giờ chẳng phải rất sao, chờ thêm một khoảng thời gian nữa, sau khi đạt tới thần tiên lục địa, ngài có thể một mực trông coi hết thảy, ta chỉ thích làm đại thiếu cùng quần là áo lượt, cái này thích hợp với ta hơn.

    - Ngươi...

    Trình lão gia tử cau mày, hiển nhiên cũng có chút nóng nảy.

    Năng lực cùng biểu hiện gần đây của Trình Cung hắn đã vô cùng hài lòng, nhưng không muốn tiếp nhận sự tình gia tộc làm sao có thể được.

    - Đúng rồi gia gia, vừa rồi người hỏi cách nhìn của ta, ta vừa rồi cũng nghe các người nói đến sự tình Vũ Thân Vương tiến cung diện thánh, trên thực tế thời điểm ta luyện công vừa rồi, cũng ngoài ý muốn cảm nhận được một ít gì đó, hình như Vũ Thân Vương đòi người với Hoàng đế, ta đang muốn thương lượng chuyện này cùng gia gia một chút.

    Hiện tại Trình Cung cũng không muốn tiếp nhận sự tình gia tộc, như vậy sao còn có thời gian đi tu luyện, luyện đan, sao có thời gian đi khi dễ người, đi chơi, gia chủ sao có thể khoái hoạt bằng đại thiếu.

    Không cần có nhiều cố kỵ như vậy, ngược lại là người khác bởi vì thế lực sau lưng ngươi sẽ có cố kỵ, này sảng khoái hơn ah.

    Xem xét thái độ gia gia đã biết rõ, dính đến vấn đề này, lão nhân gia ông ta sẽ không dễ dàng nhượng bộ, bởi vậy Trình Cung vội vàng chuyển hướng chủ đề.

    Mà chủ đề nói lên, ngược lại coi như là phù hợp với câu hỏi vừa rồi mà Trình lão gia tử hỏi hắn.

    - Vũ Thân Vương đòi người từ Hoàng đế, làm sao ngươi biết?

    Trình lão gia tử nghe xong lời này, không khỏi chấn động, tiểu tử thúi này vẫn có thể làm ra một ít sự tình để cho mình khiếp sợ.

    Cho dù hắn ở chỗ này dùng rất nhiều biện pháp, cũng biết rõ Vũ Thân Vương tiến cung diện thánh mà thôi.

    Cho dù ở trong nhà của mình, có gia gia ở đây nhưng Trình Cung vẫn rất cẩn thận, âm thầm truyền âm nói:

    - Gia gia còn nhớ rõ lần trước ta đưa cho Vũ Thân Vương kia một pho tượng bằng ba ngàn vạn lượng hoàng kim không, ta dùng một loại bí pháp đặc thù, mỗi lần hắn lấy pho tượng kia ra khỏi không gian giới chỉ, chỉ cần ta muốn biết, thì có thể mượn nhờ lạc ấn bên trong pho tượng kia, thì sẽ hiểu rõ tình huống của hắn lúc đó.

    Không nghĩ tới tâm hiếu kỳ của Hoàng đế cũng không nhỏ, thời điểm gặp Vũ Thân Vương lại bảo hắn lấy pho tượng kia ra nhìn thử, cho nên lúc đó ta ngoài ý muốn nghe được một ít đối thoại của bọn họ, nhưng cũng không phải quá rõ ràng, chỉ là nói đến chuyện đòi người.

    Ta suy đoán, có phải là Vũ Thân Vương khóc than với hoàng thượng, đòi người để đối phó Trình gia chúng ta hay không.

    Tên tiểu tử thúi này, không ngờ âm hiểm như vậy, nguyên lai hắn có chuẩn bị một chiêu như vậy.

    Nói như vậy, Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương kia chẳng phải là lấy không sao.

    Những thứ không nói khác, lần này đối phó Phong Vân Kiếm Tông, Trình Cung chỉ là lợi dụng rất ít Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương đã có hiệu quả như vậy, có thể nghĩ uy lực của Huyết Yêu Quả này lớn đến bao nhiêu.

    Nếu để cho Vũ Thân Vương biết rõ Huyết Yêu Quả này có nhiều chỗ tốt, công dụng như vậy, như vậy đánh chết hắn hắn cũng không đem cái này cho Trình Cung.

    Cho dù vì mặt mũi, thà cho hắn chín ngàn vạn lượng hoàng kim cũng không có thể cho hắn cái này ah.

    Trong lòng Trình lão gia tử có chút rung động, bởi vì hắn đã tính ra, Trình Cung ở lần yến hội kia lấy được chỗ tốt nhiều lắm.

    Cho dù lần này đánh chết nhiều người Phong Vân Kiếm Tông như vậy, tất cả chỗ tốt cộng cùng một chỗ cũng không bằng một cái Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, vốn là Âm Huy kia có nhiều thứ tốt nhất, đáng tiếc lúc sau hắn lâm vào điên cuồng, không ngừng tự bạo, dược vật cũng ăn bậy, trên cơ bản không còn lại gì nhiều.

    - Ngươi đoán không sai, Vũ Thân Vương này vô cùng thông minh, tuy Hoàng đế phong hắn là Vũ Thân Vương, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bởi vậy liền rời khỏi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

    Dùng sự thông minh của hắn, hắn cũng sẽ không ngu đến nổi dùng lực lượng mà hắn kinh doanh mấy năm này ở hải ngoại, lấy ra liều cùng chúng ta, theo lý thuyết hắn trở về là uy hiếp lớn nhất đối với Thái tử, nhưng Thái tử lại hết lần này tới lần khác lại ở ngay lúc này bị phái đi ra ngoài dò xét thiên hạ, này rõ ràng cho thấy là Hoàng đế cố ý gây nên.

    Thiên gia không thân, bọn họ tranh đoạt mới là tàn khốc nhất, phụ tử, huynh đệ tương tàn cơ hồ là chuyện như cơm bữa, nhưng mà dù sao Vũ Thân Vương này không giống như Phong Vân Kiếm Tông, cho dù Hoàng đế trợ giúp hắn một ít Siêu Phàm kỳ, thậm chí Thoát Tục kỳ, hắn cũng không có thể như Phong Vân Kiếm Tông không kiêng nể gì cả như vậy.

    Bất quá nói thì nói như vậy, nhưng ngươi cũng phải cẩn thận một chút, hắn sẽ tiếp tục dùng ngươi làm nơi đột phá.

    Cho dù dùng định lực như Trình lão gia tử, cũng bị Trình Cung nói làm chấn động thoáng một phát, ngây người nhìn Trình Cung cả buổi mới nói ra lời này.

    Chương 256: Luyện chế Trấn Ma Đan

    - Lại nói tiếp, ta cùng hắn còn có một trận ước đấu.

    Bất quá ta cũng không nóng nảy, hắn sốt ruột là chuyện của hắn, hiện tại để cho đám người Bàn Tử tĩnh tâm tu luyện, ta cũng muốn chuẩn bị luyện đan, đợi làm xong những chuyện này, xem ta thu thập hắn như thế nào.

    Gia gia, lần này ta luyện chế Trấn Ma Đan cần thời gian rất lâu, lực lượng bây giờ của gia gia khôi phục thế nào rồi?

    Đây mới là mục đích chủ yếu mà lúc này Trình Cung tới tìm Trình lão gia tử, bởi vì lần này hắn luyện là Trấn Ma Đan, hoàn toàn không giống như lúc trước, lúc trước luyện đan chỉ là mấy canh giờ, nhiều thì vài ngày, lần này độ khó cùng thời gian hao phí đều lớn hơn lúc trước rất nhiều.

    Trấn Ma Đan, đó là đan dược còn thiếu cuối cùng để cho hắn tăng lên tới thần tiên lục địa, Trình lão gia tử nghe xong cũng không khỏi thoáng có chút khẩn trương.

    - Hiện tại vừa mới khôi phục ba thành lực lượng, bất quá hai ba ngày nữa là có thể hoàn toàn khôi phục, ngươi bên kia chuẩn bị thế nào, nếu có nguy hiểm gì hoặc là có độ khó mà nói, hãy nói cùng gia gia, trên thực tế có thể có được bảy thành nắm chắc cũng đã đủ rồi.

    Luyện chế loại đan dược này khẳng định không dễ dàng như vậy, Trình lão gia tử cũng lo lắng Trình Cung có việc gì.

    Nhất là lần này hắn còn muốn sử dụng Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, cái đồ chơi kia cho dù đối với Thoát Tục kỳ cũng có tổn hại rất lớn, bởi vậy Trình lão gia tử lo lắng đầu tiên là Trình Cung.

    Mặc dù trùng kích thần tiên lục địa rất trọng yếu, nhưng nếu như so sánh với an nguy của Trình Cung mà nói, Trình lão gia tử nhất định sẽ lựa chọn Trình Cung.

    - Ta không sao.

    Trình Cung nhún nhún vai cười nói:

    - Đây cũng là một lần rèn luyện đối với bản thân ta, hơn nữa còn có Linh Lung ở một bên hiệp trợ.

    Chỉ là lần này ta luyện chế Trấn Ma Đan, ít nhất cũng cần chừng một tháng, thời gian cụ thể hiện tại ta cũng chưa dám nói trước, dù sao lần này dùng chính là Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương.

    Trong khoảng thời gian ta luyện đan này, nếu như Vũ Thân Vương nói ra sự tình ước đấu, gia gia cho người nói cho hắn biết, gần sang năm mới không hảo hảo ở nhà mừng năm mới, ai có thời gian ước đấu với ngươi, qua năm sẽ nói chuyện này.

    Nếu như qua tế nguyên đán mà ta còn chưa có luyện chế xong, hắn nhắc lại chuyện này, liền nói với hắn ta đang huấn luyện thủ hạ, hai tháng sau sẽ thi đấu cùng hắn.

    Phong Vân Kiếm Tông bên kia, ta sẽ để cho đám người Hách Liên Hồng Liên trở về Nguyên Thủy Ma Tông, dựa theo ước định ban đầu của ta cùng tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, chuyện lần này là vấn đề của bọn hắn, ta tin tưởng sau này các nàng sẽ không cho chuyện như thế này xuất hiện lần nữa, chắc chắn ngăn chặn Phong Vân Kiếm Tông.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, Trình lão gia tử mới minh bạch, tiểu tử này nói không nhúng tay vào sự tình gia tộc.

    Nhưng một ít sự tình lớn nhất của gia tộc, hắn cũng đã an bài, trước mắt ngoại trừ những chuyện này, nhưng chuyện khác nói là việc vặt cũng không gì đáng trách.

    Vốn là trong lòng Trình lão gia tử vừa rồi còn muốn bức Trình Cung thoáng một phát, để cho hắn dần dần học tập quản lý, khống chế sự tình gia tộc, nhưng giờ phút này nghe xong lời này của Trình Cung, hắn cũng tạm thời bỏ đi ý nghĩ này.

    Bất quá nghĩ đến sự tình pho tượng kia, lại có chút ít phì cười, tiểu tử này thật đúng là âm hiểm xấu xa, vừa vặn có mấy sự tình nhất thời không thể có biện pháp giải quyết, ngược lại có thể nhìn xem tiểu tử thúi có phương pháp xử lý đặc biệt gì hay không.

    Nghĩ đến chỗ này, Trình lão gia tử trực tiếp nói ra vài chuyện mà gần đây hắn không có biện pháp giải quyết thích đáng cho Trình Cung nghe, rất nhiều sự tình mà Trình lão gia tử khó xử, Trình Cung lại nhanh chóng làm ra một ít quyết định, mà thời điểm Trình lão gia tử hỏi hắn vì sao quyết định như vậy, Trình Cung trả lời rất đơn giản.

    - Ta thích, ta cao hứng.

    Trình lão gia tử lần nữa bị chọc cười, bởi vì phương pháp xử lý của Trình Cung rất tốt, hắn cảm giác mọi việc sẽ giải quyết được, bởi vậy cũng không hỏi Trình Cung nữa, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.

    ...

    Thoát Thai, Hoán Cốt, Tẩy Tủy, Phạt Mạch, bất luận thực lực có mạnh hơn nữa, cũng chỉ là lực lượng phàm nhân, chỉ có vượt qua Phạt Mạch kỳ bước vào Siêu Phàm kỳ, mới bắt đầu có được pháp lực, mà sau khi đạt tới Thoát Tục kỳ, mới xem như thần thông quảng đại.

    Ở trong thế tục, trở thành một phương cường giả.

    Mặc dù Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, nhưng tuổi thọ cũng chỉ là hai đến ba trăm năm mà thôi, mà đối với Thoát Tục kỳ bắt đầu tu luyện thần thông truy cầu lực lượng vô thượng mà nói, thường thường một lần bế quan tu luyện thần thông là cần mấy tháng thậm chí một hai năm.

    Hai ba trăm năm thời gian ở trong mắt người bình thường nhìn như dài dằng dặc đáng sợ, nhưng mà đối với cường giả chân chính mà nói, căn bản không đủ dùng.

    Trọng yếu hơn là, cường giả Thoát Tục kỳ bình thường đều là trụ cột của một gia tộc, thường thường phải xử lý vô số sự tình, đối mặt vô số vấn đề cùng khiêu chiến.

    Trừ một ít đại môn phái, cường giả Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại có thể có đầy đủ tài nguyên cùng tinh lực bế quan, không ngừng truy cầu đột phá, còn người bên trong thế tục có thể đạt tới Thoát Tục kỳ đã là cực hạn, nhưng ai cũng biết thần tiên lục địa là cao cao tại thượng chân chính, là tồn tại có thể có được hơn ngàn năm tuổi thọ, nhưng cho dù những Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường kia cũng không dám hy vọng xa vời.

    Mặc dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong cùng thần tiên lục địa chỉ thiếu chút xíu, nhưng lại chênh lệch như trời với đất.

    Do Siêu Phàm kỳ đạt tới Thoát Tục kỳ là tinh thần lực hóa thành thần niệm, mà Thoát Tục kỳ đạt tới thần tiên lục địa là bản chất của mạng sống con người triệt để cải biến, giống như là Khổng Tước biến thành Phượng Hoàng, Thuồng Luồng hóa Long.

    Chính là bởi vì bản chất sinh mệnh triệt để cải biến, cho nên mới vô cùng khó khăn, mà hiện tại Trình Cung luyện chế Trấn Ma Đan, đó là đan dược có thể ở trong quá trình này phát ra tác dụng cực kỳ lớn.

    Đan dược có thể ở trong lúc này phát huy ra một chút tác dụng, giá trị của nó đều là khó có thể lường được, đương nhiên, độ khó cũng đồng dạng không nhỏ.

    Chính là bởi vì như thế, Trình Cung mới có thể làm nhiều chuẩn bị như vậy.

    - Lần này bởi vì sử dụng là Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, hiệu quả Trấn Ma Đan sẽ rất tốt, nhưng độ khó chúng ta luyện chế cũng sẽ gia tăng rất nhiều.

    May là lúc trước nàng cũng tu luyện Luyện Thần Quyết, bằng không mà nói muốn cho nàng hỗ trợ cũng rất khó.

    Phương pháp luyện chế Trấn Ma Đan vừa rồi ta đã giải thích cặn kẽ với nàng, nửa phần trước ta làm, lúc đó nàng ở bên ngoài tận lực rèn luyện thần niệm của mình, đến lúc đó ta sẽ nhắc nhở nàng.

    Nhớ kỹ, ta đưa cho nàng những đan dược kia, nếu như sau khi lực lượng đột phá có thể phục dụng tăng lên lực lượng, rút ngắn quá trình tích lũy lực lượng đơn thuần này, ngàn vạn lần đừng phục dụng đan dược phụ trợ thần niệm, trấn áp thần niệm khác.

    Tầng cuối cùng trong luyện đan thất của Linh Lung Các, Hách Liên Hồng Liên đã sớm hoàn thành tu luyện rời khỏi Vân Ca Thành chạy về Nguyên Thủy Ma Tông, dù sao chuyện lần này huyên náo lớn như vậy, nếu Nguyên Thủy Ma Tông không giúp đỡ tạm thời ngăn chặn Phong Vân Kiếm Tông, vậy Trình gia thật có thể gặp phải tai hoạ ngập đầu.

    Dù sao lấy thực lực Trình gia bây giờ, còn không có biện pháp đối kháng Phong Vân Kiếm Tông.

    Hách Liên Hồng Liên rời khỏi, Trình Cung bố trí tốt những chuyện khác, sau đó chạy tới nói sự tình luyện đan cho Đông Phương Linh Lung.

    Đông Phương Linh Lung trải qua sự tình lần này, lực lượng cũng tăng lên không ít, đã tiếp cận Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, mà thần niệm vì nguyên nhân tu luyện Luyện Thần Quyết, đã đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ năm đỉnh phong.

    Vốn cảnh giới thần niệm của Đông Phương Linh Lung đã vượt qua lực lượng bản thân rất nhiều, lần này sau khi đạt được Luyện Thần Quyết càng hiểu được phương pháp một mình tu luyện thần niệm như thế nào, không gian phát triển tương lai càng lớn.

    Mặc dù không biến thái giống như Trình Cung, ở Siêu Phàm kỳ liền có được thần niệm Thoát Tục kỳ, nhưng cảnh giới của nàng cùng lực lượng kia, còn có trình độ luyện đan của nàng cũng đã đến gần luyện đan đại sư.

    Lấy lực lượng kia của nàng, muốn một thân một mình khai tông lập phái ở Lam Vân Đế Quốc cũng rất dễ dàng, hiện tại làm trợ thủ cho Trình Cung thì cũng thôi đi, nhưng nghe Trình Cung vừa nói như vậy, thậm chí trợ thủ như nàng ngay cả quyền ở một bên quan sát cũng không có.

    Phải biết rằng Đan sư đều là người vô cùng kiêu ngạo, chớ đừng nói chi là Đan sư thiên tài như Đông Phương Linh Lung, dùng tuổi cùng thành tựu của Đông Phương Linh Lung, coi như là Đan đạo đại sư bình thường đối mặt với nàng cũng phải khách khí.

    Mà bây giờ, Trình Cung lấy Tiểu Hư Đỉnh ra, rồi lại rất tùy ý trò chuyện bố trí nhiệm vụ cho Đông Phương Linh Lung.

    - Tốt.

    Càng làm cho người ta bất khả tư nghị chính là, Đông Phương Linh Lung không chút lựa chọn đáp ứng một tiếng, bạch y trắng như tuyết, thân hình đạm mạc của nàng nhảy lên, thật sự đi lên tầng thứ nhất.

    Một màn như vậy nếu như bị người khác chứng kiến, nhất định sẽ chấn kinh rớt cằm.

    Mà Trình Cung thì đang không ngừng lấy các loại dược vật luyện chế Trấn Ma Đan ra, kể cả Thâm Hải Thiện Mộc, Băng Thiềm Dịch ngàn năm.

    Những vật này trước đều cất kỹ qua một bên, cuối cùng lấy Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương ra, Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này mỗi lần bị lấy ra, một cổ thần niệm cuồng bạo lập tức lao ra, vô số thần niệm, mang theo huyết tinh, oán khí, sát khí.

    Lần này không giống lần trước, lần trước Trình Cung vừa mở ra, cũng cảm giác được tâm tình điên cuồng nhảy lên, trong lòng có một cổ xúc động muốn giết người, rất muốn thấy máu, giết chóc, tàn sát.

    Nhưng hiện tại hắn đã có được thần niệm, mặc dù hiện tại cường độ thần niệm của hắn chỉ có Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, nhưng lại không giống bình thường.

    Lúc trước thời điểm hắn chỉ có tinh thần lực Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, vô luận thần niệm huyết tinh, giết chóc này cuồng bạo như thế nào, hắn cũng không bị phá hủy, hiện tại càng có thể ổn định lại tâm thần mình.

    Trình Cung là vì bản chất hạch tâm thần niệm không giống bình thường, khi Trình Cung vừa lấy ra Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, Đông Phương Linh Lung đang ở tầng thứ nhất luyện đan thất, ánh mắt lập tức đã bị một ít ảnh hưởng, nhưng sau đó lập tức bình tĩnh trở lại.

    Nhưng nàng đối mặt thần niệm tràn đầy vô số huyết tinh, oán khí, sát khí, tà ác kia, cũng chỉ có thể bảo vệ cho bản tâm mình không bị ảnh hưởng.

    Cái này là Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương ư, đồ vật thật tà ác, Trình Cung thật sự muốn dùng cái này luyện chế đan dược, là Trấn Ma Đan?

    Trước kia Trình Cung đã nói qua hiệu quả cùng tình huống của Trấn Ma Đan với Đông Phương Linh Lung, Trấn Ma Đan là đan dược dùng để áp chế tâm ma, lập tức tăng lên thần niệm, cường hóa thần niệm.

    Nhưng giờ phút này, cảm nhận được bên trong Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này phát ra vô số thần niệm hỗn loạn, cường đại, huyết tinh, tàn bạo, tà ác, đột nhiên Đông Phương Linh Lung có một cảm giác vô lực, những người có được thần niệm này cũng đã vẫn lạc, nhưng thần niệm bọn hắn vẫn vô cùng cường đại như trước, mặc dù dung nhập bên trong Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này, cũng không phải sức người có khả năng luyện hóa ah.

    Trong gia tộc cho tới bây giờ mình chưa nghe nói qua, có người có thể cầm cái này luyện đan, cho dù thần tiên lục địa cũng phải hao tổn lực lượng bản thân mới có thể triệt để áp chế, làm sao có thể luyện chế thành đan dược?

    Chương 257: Gặp nạn

    - Chắn không bằng dùng, đáng tiếc lại có mấy người dám làm như thế.

    Đang ở tầng dưới chót luyện đan thất, Trình Cung nhìn Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương trong tay lầm bầm lầu bầu nói, bí mật này người bình thường đúng là không rõ ràng lắm, nếu như muốn trấn áp Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này, không nói trước muốn hao phí bao nhiêu lực lượng, cho dù sau khi trấn áp được, lấy được một ít tác dụng trọng yếu bên trong, cũng là bỏ gốc lấy ngọn.

    Hao tốn rất nhiều khí lực, lại chỉ lấy được một hai phần mười chỗ tốt của hắn mà thôi.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đồng thời tinh thần lực của Trình Cung cũng không đi đối kháng những thần niệm tà ác, cuồng bạo, oán khí, sát khí trùng thiên này, mà trực tiếp nhảy vào trong Huyết Yêu Quả.

    Bất luận gặp được thần niệm dạng gì, Trình Cung đều dùng thần niệm bản thân chống cự, bây giờ thần niệm của Trình Cung giống như là một cái vòi rồng, không ngừng cuốn hết thảy lực lượng vào trong đó.

    Thời gian dần trôi qua, những thần niệm cuồng bạo, lộn xộn kia bị hắn dần dần ngưng tụ, trở nên càng ngày càng lớn mạnh, càng ngày càng khủng bố.

    - Hắn đây là muốn làm gì, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao?

    Những thần niệm lộn xộn, tùy ý trùng kích này, uy lực đã cường đại như thế, hiện tại ngưng tụ bọn chúng, còn để thần niệm của mình ở chính giữa, đây không phải là muốn chết sao?

    Đông Phương Linh Lung cũng cảm nhận được sự biến hóa này, nhưng mà những thần niệm này bị Trình Cung ngưng tụ lại làm cho áp lực của nàng càng lớn, trong lòng khiếp sợ, lại không có biện pháp nhắc nhở Trình Cung.

    Loại thời điểm này, thần niệm của nàng căn bản không liên lạc được với Trình Cung.

    Dụng thần niệm của mình đi kéo thần niệm lộn xộn khác, không ngừng ngưng tụ, áp lực này xác thực vô cùng lớn, gân xanh của Trình Cung kéo căng lên, áp lực cường đại làm cho khóe mắt, lỗ mũi của hắn cũng bắt đầu chảy máu.

    Ngưng tụ, ngưng tụ, càng ngày càng nhiều thần niệm lộn xộn, tà ác, huyết tinh, tàn bạo bị ngưng tụ.

    Hiện tại Trình Cung chỉ có thể kéo những thần niệm này, hắn không giống là người đi trấn áp, hắn chỉ là kéo cũng đã cố hết sức như thế, có thể nghĩ nếu muốn trấn áp còn khó khăn bao nhiêu.

    Xoay tròn, điên cuồng xoay tròn, trùng kích tiến vào bên trong Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, dùng những thần niệm bị hắn kéo thành hình mũi khoan này, điên cuồng đánh thẳng vào bên trong Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương.

    Bên trong Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương bị thần niệm cường đại nhất, hỗn loạn nhất bao trùm ở trung tâm, còn có một hạt quả, ở dưới thần niệm điên cuồng trùng kích, bắt đầu dần dần vỡ vụn, xuất hiện vô số vết rạn.

    Bên trong có một chất lỏng màu ngà sữa bắt đầu chảy ra, vừa ra tới lập tức đã bị những thần niệm này trùng kích tiến vào, màu sắc lập tức trở nên huyết hồng.

    Chất lỏng bên trong cái hạt này, chính là đồ vật mà ngẫu nhiên sẽ có ít người hao hết khí lực trấn áp tất cả thần niệm thu lấy, bọn hắn không dám phá hư cái hạt này, sợ chất lỏng bên trong bị ô nhiễm, hư hao, xảy ra vấn đề, mà giờ phút này Trình Cung lại có ý làm hư hao.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Rốt cục, cái hạt kia vỡ vụn hoàn toàn, chất lỏng màu ngà sữa bên trong vậy mà hỗn hợp cùng vô số thần niệm, biến thành màu huyết hồng.

    - Khai đỉnh.

    Trình Cung khoát tay, trong tay mang theo Tử Diễm Chân Hỏa trực tiếp đánh vào bên trên Tiểu Hư Đỉnh, hỏa chủng bên trong Tiểu Hư Đỉnh lập tức bị thúc dục, Tiểu Hư Đỉnh đã tiếp cận Linh khí, rất nhanh vận chuyển.

    Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương tiến vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, thời gian dần trôi qua hóa thành một đoàn chất lỏng màu đỏ như máu, thần niệm bên trong cường đại như trước, nhưng mà loại cuồng bạo, huyết tinh, tà ác này lại dần dần tiêu tán.

    Chất lỏng bên trong hạt của Huyết Yêu Quả, kỳ thật có tác dụng tinh lọc những thần niệm này, mà ở luyện chế lúc sau, lại có thể làm những thần niệm tà ác, huyết tinh, tàn bạo kia hóa thành một loại lực lượng tinh khiết nhất, đây mới là chỗ bí mật chính thức của Huyết Yêu Quả.

    Nhưng mà nếu muốn chính thức luyện chế thành, cũng không phải dễ dàng như vậy, thời gian từng ngày từng ngày đi qua.

    Trong nháy mắt nửa tháng trôi qua, đoàn chất lỏng màu đỏ như máu kia bên trong Tiểu Hư Đỉnh, thời gian dần trôi qua bắt đầu ngưng tụ, mà giờ phút này Đông Phương Linh Lung cũng đã đến lối vào tầng thứ ba, hiện tại cách không hơn mười mét, nàng đã có thể mượn nhờ vận chuyển Luyện Thần Quyết trợ giúp Trình Cung áp chế một ít thần niệm còn muốn giãy dụa bên trong Huyết Yêu Quả.

    Từ lúc vừa bắt đầu đối mặt những thần niệm tà ác, huyết tinh, cuồng bạo kia, như là thuyền nhỏ trong biển rộng, càng về sau những thần niệm kia đột nhiên thu nạp, nàng bắt đầu trợ giúp Trình Cung áp chế, quá trình này đối với Đông Phương Linh Lung mà nói là một lần lịch lãm rèn luyện điên cuồng.

    Gần kề mười lăm ngày thời gian, thần niệm của nàng đã từ Thoát Tục kỳ tầng thứ năm đạt đến tầng thứ sáu, lực lượng rốt cục cũng đạt đến Thoát Tục kỳ tầng thứ ba.

    Nếu như nói lực lượng của Đông Phương Linh Lung tăng lên rất nhanh, nhưng thần niệm của nàng vẫn là lần đầu tiên trong thời gian ngắn ngủi đạt được tăng lên như thế.

    Bởi vì trong quá trình áp chế những thần niệm này, tựa hồ có thể cảm nhận được chút cảnh giới, ý cảnh năm đó của những kẻ có được thần niệm này, chúng nó ngoài giãy dụa ra, cũng làm cho Đông Phương Linh Lung học tập rất nhiều.

    Đông Phương Linh Lung ở bên ngoài đã như vậy, Trình Cung thu hoạch được chỗ tốt càng không cần phải nói, mặc dù không có biện pháp trực tiếp từ bên trong chút ít thần niệm này lấy được truyền thừa, nhưng mà có thể đạt được.một ít cảm ngộ, ý cảnh.

    Người khác cường hành áp chế, những thần niệm này nhất định là phản kháng đến chết, thần niệm có thể sinh ra Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, năm đó người nào không là tồn tại phong vân một cõi, mặc dù bọn hắn tử vong, nhưng không cam lòng bị người khác áp chế như trước.

    Nhưng thiên địa vạn vật, thần kỳ vô cùng, những thần niệm không chịu tán đi này, thúc đẩy sinh trưởng Huyết Yêu Quả, mà chất lỏng trong hạt Huyết Yêu Quả lại có thể triệt để hòa tan bọn chúng, làm cho chúng nó tiêu tán khỏi thiên địa này.

    Hơn nữa ở dưới loại tinh lọc này, lại làm cho những thần niệm kia triệt để bình tĩnh trở lại, tựa như là một người đột nhiên lĩnh ngộ, giải thoát, mà ở bên trong quá trình này, mặc dù những thần niệm cường đại kia trở nên vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn, ngươi có thể mượn nhờ những thần niệm này tôi luyện thần niệm của mình, còn có thể áp chế những thần niệm này, cảm thụ ý cảnh trong đó, tóm lại, chỗ tốt vô số, nhất là đối với phương diện thần niệm, cảnh giới, ý cảnh.

    Nếu như tích súc đầy đủ, còn có đầy đủ đan dược bổ sung, lúc này có thể liên tiếp mượn nhờ những thần niệm này vượt qua bình cảnh đạt được tăng lên.

    Đương nhiên, yêu cầu đối với thần niệm cũng không giống bình thường, nếu không Trình Cung sẽ gọi tất cả mọi người tới.

    Cho dù Đông Phương Linh Lung, nếu như không phải tu luyện Luyện Thần Quyết, cũng rất khó gắng gượng vượt qua.

    Trình Cung đối với quá trình này vô cùng quen thuộc, bởi vậy sớm chuẩn bị rất nhiều đan dược.

    Sau khi hoàn toàn luyện hóa được Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này, thần niệm của Trình Cung cũng khôi phục được Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, mà đối với lĩnh ngộ ý cảnh, cảnh giới, cộng thêm lúc trước hắn chiến đấu tích súc, dược vật tích lũy, lực lượng của hắn cũng từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư liên tiếp đột phá, đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu.

    - Hiện tại bản đại thiếu còn chưa bắt đầu luyện đan, chỗ tốt cũng đã nhiều như vậy, qua một thời gian nữa nhất định phải nói cho Vũ Thân Vương biết, đáp lễ này của hắn quả thực mẹ nó quá ngưu bức.

    Trình Cung nhớ tới tràng cảnh lúc trước Vũ Thân Vương hận không thể lập tức nhét Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương này cho mình, liền không nhịn được muốn cười, lầm bầm lầu bầu nói, sau đó phất tay một cái, ném Thâm Hải Thiện Mộc cùng những dược liệu khác vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, bắt đầu chính thức luyện chế Trấn Ma Đan.

    ...

    Lễ mừng năm mới của Lam Vân Đế Quốc vô cùng náo nhiệt, chỉ là thời điểm mọi người chứng kiến pháo hoa truyền thống, tránh không được nhớ tới tràng cảnh Trình Cung dùng pháo hoa mắng người.

    Có ít người cho rằng, nếu để cho Trình Cung phụ trách lễ mừng năm mới, nhất định sẽ có một năm mới vô tiền khoáng hậu.

    Chẳng qua là có người đã phát hiện, từ lúc đó tới nay cũng đã hơn một tháng, vậy mà không có nghe tin tức của đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, đệ nhất quần là áo lượt, phá gia chi tử Trình đại thiếu, trong khoảng thời gian ngắn thật đúng là làm cho người ta có chút không thích ứng.

    Không chỉ là Trình Cung, các thủ hạ của hắn cũng đột nhiên biến mất, Trình phủ cũng không có tin tức gì.

    Có người nói bọn họ bị thương nghiêm trọng, đang dưỡng thương, cũng có người nói bọn hắn đã đào tẩu, dù sao cho dù đánh bại một ít người Phong Vân Kiếm Tông, cũng không có thể chống cự được toàn bộ Phong Vân Kiếm Tông.

    Bên ngoài nói cái gì cũng có, đồn đãi gì cũng có.

    Trong lúc này, Vũ Thân Vương cũng hai lần phái người tới Trình phủ hỏi thăm sự tình ước đấu, nguyên nhân thứ nhất là Vũ Thân Vương muốn báo thù, thứ hai là muốn mượn cơ hội này tìm về mặt mũi.

    Hắn sốt ruột, nhưng Trình Cung lại không có thời gian để ý tới hắn, người Trình gia dựa theo lời Trình Cung mà nói, sau đó đuổi đám người Vũ Thân Vương trở về.

    Mới qua năm mới không lâu, một cửa hàng có tên Ngự Đan Đường bắt đầu khai trương, cơ hồ là cùng một ngày, hơn ba mươi hành tỉnh ở trong Lam Vân Đế Quốc đều xuất hiện chi nhánh của Ngự Đan Đường.

    Không chỉ là thủ phủ hành tỉnh, một ít thành thị hơi lớn phía dưới cũng đều xuất hiện, này điều khiển Đan Đường xuất hiện về sau, không quá mười ngày cơ hồ thu mua tất cả các dược liệu, đan dược của Đổ Thần phủ, đầu mâu trực tiếp chỉ vào Đổ Thần phủ.

    Mà cái này cũng không quá làm người khác chú ý, tin tức chính thức làm thiên hạ khiếp sợ chính là, Hoàng đế bổ nhiệm Đoan Mộc Nhất Phong làm tổng đốc ngũ tỉnh.

    Tổ kiến quân đoàn năm tỉnh chuyên môn đối kháng yêu thú, vì thế sẽ tiến thêm một bước áp súc phí tổn mấy đại quân đoàn khác, mặc dù Lôi Nhạc bởi vậy mà phát nổ một hồi, cùng một số người tranh chấp một phen ở trên triều đình, nhưng cuối cùng không có thể ngăn cản được quyết định này.

    Làm cho người ta vô số mơ màng chính là, một loạt quyết định này đều là trực tiếp tránh đi Trình gia.

    Này ở dĩ vãng là tuyệt đối không thể

    Có sự tình gì lớn, bây giờ Hoàng đế đều cùng mấy thế lực lớn liên thủ biến thành sự thật.

    Mà Trình gia đối với những chuyện này cũng không có một chút phản ứng, giống như bị ngăn cách.

    ...

    Yêu Thú Sâm Lâm tràn đầy nguy hiểm, Liệp yêu giả bình thường tiến vào đều chú ý cẩn thận, hoặc là đi theo đoàn đội nào đó rồi dần dần quen thuộc, hoặc là đi một ít địa phương có địa đồ, không dám đơn giản nếm thử địa phương mới.

    Đương nhiên, cũng có rất nhiều người không biết sâu cạn trực tiếp xông vào, nhưng kết quả đều là chết rất thảm.

    Bình thường cho dù đến Yêu Thú Sâm Lâm tôi luyện chính mình, cũng đều mời một ít Liệp yêu giả hoặc là cùng một ít đoàn đội đi vào, một mình xông vào Yêu Thú Sâm Lâm muốn lịch lãm rèn luyện mình, đa số đều chết ở trong đó.

    Nhưng là cũng có một chút ngoại lệ, tìm đường sống trong cõi chết, rồi lại một đường dốc sức liều mạng chém giết, lực lượng tăng vọt, loại chuyện này thời gian dài cũng sẽ phát sinh một ít, nhưng đối với Liệp yêu giả mà nói, này so với tìm được một cái bảo tàng còn khó khăn hơn.

    - Ha ha...

    Thật không nghĩ tới, tiến vào trung bộ Yêu Thú Sâm Lâm, lại có thể gặp được hai nữ tử đẹp như vậy, bên người còn có khôi lỗi bảo hộ, vận khí Cáp Nhĩ Ba Lạp ta đã đến.

    Đến, ngoan ngoãn qua đây, nếu như hầu hạ thoải mái, đại gia sẽ không giết các ngươi.

    Cáp Nhĩ Ba Lạp với mái tóc rối tung, da tay ngăm đen, điển hình người trong thảo nguyên đang nhìn hai tiểu mỹ nữ không ngừng lui về phía sau, trong lòng đã vui cười nở hoa rồi, lần này phụng mệnh âm thầm tiếp ứng một số hàng hóa, không nghĩ tới trở về liền đụng phải hai mỹ nữ cực phẩm mê người như vậy.

    Chương 258: Đan thành dị tượng

    Mặc dù bên cạnh hai cái cực phẩm này có một khôi lỗi thật tốt, nhưng ở trước mặt Cáp Nhĩ Ba Lạp là cường giả Thoát Tục kỳ tầng thứ ba thần thông quảng đại hàng thật giá thật, một khôi lỗi tối đa cũng chỉ tương đương với Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất vẫn là giải quyết rất nhẹ nhàng.

    - Lão Mã, thiếu... hòa...

    Nhìn lão Mã bị pháp thuật của Cáp Nhĩ Ba Lạp đánh xuyên qua ngực, trong mắt tiểu Tuyết nổi lên lệ quang.

    Ở trong Yêu Thú Sâm Lâm thời gian dài như vậy đến nay, mặc dù gặp rất nhiều sự tình cùng khó khăn, nhưng cho tới bây giờ nàng chưa từng khóc.

    Thậm chí vừa rồi đối mặt Cáp Nhĩ Ba Lạp, nàng cùng Thanh Mai cũng đã ném đan dược vào trong miệng, tùy thời chuẩn bị nhóm lửa tự thiêu nàng cũng không có rơi nửa giọt nước mắt.

    Nàng không sợ, lựa chọn con đường này liền không có gì phải sợ.

    Nhưng nàng không nghĩ tới chính là, nguyên lai hai tháng này lão Mã vẫn luôn ở bên cạnh các nàng, trách không được vận khí của các nàng luôn tốt như vậy, thời điểm gặp được yêu thú mạnh mẽ, yêu thú kia sẽ không hiểu thấu bị thương.

    Giờ phút này thấy lão Mã, nàng đã hoàn toàn rõ ràng, nàng cũng không khống chế được nước mắt của mình nữa.

    - Người này lại cam lòng để cho lão Mã một mực đi theo chúng ta, nguyên lai hắn sớm đoán được.

    Đông Phương Thanh Mai tựa ở một bên, bụm lấy cánh tay đã bị thương cười thảm nói:

    - Cuối cùng hắn còn có chút lương tâm, tiểu thư, sau này Thanh Mai không thể ở cạnh người nữa.

    - Khóc đi, khóc lớn tiếng đi, một cái Phạt Mạch kỳ tầng thứ tám, một cái Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, mỹ nữ xinh đẹp làm cho người ta thương yêu như vậy, lại có thể có được lực lượng thế kia, thật sự là quá hoàn mỹ.

    Chỉ có như vậy ta mới có thể toàn lực rong ruổi mà không cần lo lắng các ngươi chết ha ha, bảo bối, khóc đi, giãy dụa đi.

    Các ngươi nhất định là nữ nhân có bối cảnh có thế lực của Lam Vân Đế Quốc a, bất quá coi như các ngươi là công chúa, hôm nay ta cũng chơi định rồi, hảo hảo hưởng lấy a...

    Cáp Nhĩ Ba Lạp hưng phấn nở nụ cười dâm đãng, sải bước đi tới, mở bàn tay lớn định bắt tiểu Tuyết cùng Thanh Mai.

    - Tiểu Tuyết...

    - Thanh Mai...

    Hai người nhìn về phía đối phương, đồng thời vận đủ lực lượng chuẩn bị thúc dục đan dược trong miệng, đây là Hỏa Đan Đông Phương Linh Lung cố ý luyện chế, là làm cho các nàng ở thời điểm luyện đan hấp thu bổ sung lực lượng dùng để luyện đan đan dược.

    Nếu như lập tức thúc dục, sẽ biến các nàng hóa thành tro tàn.

    - Súc sinh, đi chết đi.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên một tiếng kêu khẽ vang lên, trong thanh thúy mang theo uy thế vô biên.

    - Ai?

    Cáp Nhĩ Ba Lạp là Ngự tiền Tướng quân, trải qua vô số sinh tử tôi luyện, bản thân lại là Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, có người ở phụ cận vậy mà hắn không có phát hiện.

    Lập tức vô cùng cảnh giác, trong tay đã xuất hiện một thanh trường kiếm là Nguyên khí cấp mười, ở trong thân thể pháp lực mênh mông vận chuyển, nguyên cương hộ thể trực tiếp ngưng tụ thành khí tường phòng ngự.

    - Oanh...

    Không ai trả lời hắn, trả lời hắn chỉ có thanh âm nổ vang trên bầu trời, xa xa có một đạo hào quang màu tím lao tới, một Cự Long đánh tới hắn, ở dưới Long Uy, tất cả yêu thú chung quanh hơn mười dặm toàn bộ phủ phục trên mặt đất.

    Long, không thể nào, làm sao có thể ở địa phương này gặp được Thần Thú trong truyền thuyết.

    Đây không phải Thần Thú, đây là lực lượng ngưng tụ mà thành, nhưng uy áp này lại quá chân thực rồi, chân thật đến nổi dù cho trong lòng Cáp Nhĩ Ba Lạp minh bạch đây chỉ là một loại uy áp cùng thần thông pháp thuật hư ảo, nhưng hai chân vẫn run rẩy.

    - Hắc Hổ Kiếm.

    Cuối cùng Cáp Nhĩ Ba Lạp cố sức vận chuyển lực lượng, ở dưới uy áp cường đại miễn cưỡng chém ra một kiếm, đây là bản lĩnh xuất chúng của hắn, nhưng giờ phút này bị Long uy áp bách, có thể phát huy không bằng một nửa bình thường.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Hắc Hổ Kiếm của Cáp Nhĩ Ba Lạp bị nuốt mất, thân thể của hắn trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, thần niệm của hắn đến thời khắc cuối cùng mới nhìn rõ vật đánh chết hắn là một cây trường tiên màu tím.

    Trường tiên kia vừa rồi hóa thành một đầu Cự Long, đây là thần thông, không, cái loại uy áp này không phải thần thông có thể mô phỏng ra.

    Linh khí, này là Linh khí, hơn nữa không phải Linh khí hạ phẩm bình thường, tại sao có thể như vậy, sớm biết mình sẽ không...

    - Tiểu Tuyết mau dừng lại, ngươi xem.

    Đông Phương Thanh Mai kịp phản ứng trước nhất, vội vàng gọi tiểu Tuyết, há to mồm không dám tin nhìn trước mắt.

    Tiểu Tuyết cũng khiếp sợ xem lên trước mặt, Cáp Nhĩ Ba Lạp vừa rồi thoáng cái liền đánh chết lão Mã, giờ phút này đã bị giết chết, mà ở trước mặt bọn họ là một một mỹ nữ mặc quần áo màu tím, trong tay cầm một cái trường tiên làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

    - Yêu Thú Sâm Lâm cũng không phải là địa phương thú vị, nhanh rời khỏi nơi này.

    Đồ khốn kiếp, công chúa là ngươi có thể nói sao...

    Cô gái áo tím hơi chút bình phục lực lượng thoáng một phát, vừa nói chuyện vừa vô cùng lưu loát tiến lên thu thập đồ vật trên người Cáp Nhĩ Ba Lạp.

    - Thanh Mai...

    Mặc dù Tiểu Tuyết chỉ thấy một bên mặt, nhưng nhìn cách ăn mặc cùng quần của áo nàng, đột nhiên nhớ tới một người.

    - Tỷ...

    Nàng không phải cái kia...

    Đông Phương Thanh Mai cũng lập tức nghĩ tới, cái này không phải là Tử Yên công chúa đoạn thời gian trước truyền đi xôn xao, bị Trình Cung Trình đại thiếu cưỡng gian sao.

    Bộ dáng của nàng, quần áo cùng cách ăn mặc nàng, sự tình nàng tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm các nàng cũng nghe nói qua, thoáng cái liền nghĩ đến Tử Yên công chúa.

    - Các ngươi nhận thức ta...

    Có thể lập tức đánh chết Cáp Nhĩ Ba Lạp, cho dù Thoát Tục kỳ tầng thứ năm, tầng thứ sáu cũng làm không được, nhưng Tử Yên công chúa lại làm được.

    Coi lực lượng giờ phút này của nàng, phản ứng của tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai tự nhiên chạy không khỏi thần niệm của nàng, Tử Yên công chúa không nghĩ tới ngoài ý muốn cứu hai người, thậm chí có quen biết mình.

    Sau một khắc, người đã xuất hiện ở trước mặt Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết.

    - Cái kia... cái kia... có nghe nói qua một chút.

    Đông Phương Thanh Mai lập tức nhớ tới sự tình giữa Trình Cung cùng Tử Yên công chúa này, nếu cho nàng biết mình cùng tiểu Tuyết là người của Trình gia, vậy thì thể thảm rồi, mới ra hang sói lại nhập hang hổ.

    Bất quá trong nội tâm Đông Phương Thanh Mai cũng rất khiếp sợ, Tử Yên công chúa này cũng quá khoa trương đi, không ngờ lại mạnh như thế.

    - Chúng ta là người của Trình gia, thiếu gia nhà ta là Trình Cung.

    Nhưng vào lúc này, tiểu Tuyết lại nhổ đan dược ra, nhìn Tử Yên công chúa chậm rãi nói.

    - Tiểu Tuyết...

    Ngươi...

    Đông Phương Thanh Mai nghe xong, hận không thể lập tức miệng che tiểu Tuyết, nhưng cũng đã chậm.

    Trình gia, Trình gia, Trình Cung, Trình Cung...

    Vừa rồi Tử Yên công chúa một kích giết chết Cáp Nhĩ Ba Lạp là Ngự tiền Tướng quân của Thảo Nguyên Vương Đình, giờ phút này lại ngốc ở đó.

    Chịu khổ lâu như vậy đến nay, còn có rất nhiều ủy khuất, còn có thống khổ ở thời điểm truyền thừa toàn bộ xông lên đầu, Trình Cung, toàn bộ đều là vì tên hỗn đản Trình Cung này.

    - Tiểu Tuyết, sao ngươi có thể nói với nàng chuyện này, cái này thảm rồi.

    Đông Phương Thanh Mai vô cùng sốt ruột truyền âm cho Tiểu Tuyết.

    - Không có chuyện gì đâu, chúng ta bị người kia tổn thương quá nặng, cộng thêm lão Mã bị giết, lúc này rất khó đi ra khỏi Yêu Thú Sâm Lâm.

    Thiếu gia đã từng nói qua, Tử Yên công chúa chính là tiểu hài tử bị làm hư, bản tính cũng không xấu, thực tế nàng đã biết chúng ta là người của thiếu gia, càng không để cho chúng ta xảy ra chuyện.

    Giờ phút này tiểu Tuyết rất bình tĩnh, không có bất kỳ e ngại, nàng cố gắng nghĩ đến nếu như thiếu gia ở đây sẽ xử lý sự tình này như thế nào, bình thường thiếu gia đã từng nói qua một ít chuyện cùng mình.

    ...

    Ở dưới luyện đan thất của Lung Linh Các, đã qua gần hai tháng, giờ phút này bên trong Tiểu Hư Đỉnh đã bắt đầu phát tán ra từng trận đan hương.

    Luyện chế Trấn Ma Đan đã đến giai đoạn cuối cùng, giờ phút này Đông Phương Linh Lung liền lẳng lặng ngồi ở một bên, nhìn Trình Cung thao túng Tử Diễm Chân Hỏa.

    Nàng hiện tại cũng có được Tử Diễm Chân Hỏa, lại có được lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ ba cùng thần niệm đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu.

    Nhưng giờ phút này nhìn những Tử Diễm Chân Hỏa kia, nàng lại có một loại cảm giác như si như say.

    Nguyên lai hỏa diễm có thể sử dụng điệp gia như vậy, nguyên lai hỏa diễm có thể có nhiều biến hóa như vậy, nguyên lai ở trong một sát na, hỏa diễm có thể sinh ra mấy trăm loại biến hóa.

    Trách không được loại đan dược này hắn cũng có thể luyện chế, trách không được hắn có thể vượt cấp luyện chế đan dược.

    Cái này cũng quá kinh khủng, hắn đến cùng học từ ai, thủ pháp luyện đan của hắn khác hẳn tất cả mọi người, thậm chí không giống tất cả lưu phái.

    Phải biết rằng dùng tình huống Đông Phương gia tộc, có rất nhiều các loại điển tịch, Đông Phương Linh Lung cũng biết các lưu phái luyện đan.

    Nhưng Trình Cung này không thuộc về bất luận tông phái nào, thực tế đối với khống chế hỏa diễm của Trình Cung, lại làm cho Đông Phương Linh Lung có cảm giác như một tiểu hài tử lần đầu tiên nghe Đại Nho giảng bài, hết thảy đều là mới lạ như vậy, rộng lớn như vậy.

    Hơn một tháng đầu, căn bản nàng không hỗ trợ cái gì, chỉ là ở một bên xem, lúc đó nàng có xem cũng không được gì, thẳng đến bốn mươi chín ngày Trình Cung mới cho nàng hỗ trợ, để nàng sử dụng Tử Diễm Chân Hỏa khống chế Tiểu Hư Đỉnh vận chuyển, Đông Phương Linh Lung mới biết được Trình Cung làm bất cứ chuyện gì đều có tính toán kỹ.

    Bên trong Trấn Ma Đan này có hơn mười loại dược vật xung đột với nhau, phải biết rằng đan dược kiêng kỵ nhất là chuyện này, bình thường cho dù Đan đạo đại sư cũng không dám tùy tiện sử dụng dược vật xung đột luyện đan, bởi vì như vậy rất dễ dàng sinh ra chuyện đan hủy người vong.

    Nhưng Trình Cung luyện chế Trấn Ma Đan này, ở trong có hơn mười loại dược vật xung đột, cái này khủng khiếp tới mức nào.

    Đông Phương Linh Lung chỉ nửa ngày cũng có chút khống chế không nổi, lúc này Trình Cung tiếp nhận, dẫn đạo nàng cách dử dụng Tử Diễm Chân Hỏa khống chế Tiểu Hư Đỉnh.

    Một khắc này, trước mắt Đông Phương Linh Lung xuất hiện một thế giới mới, nguyên lai ở trong một Đan Đỉnh có thể phân ra hơn mười chỗ có độ ấm khác nhau, nguyên lai hỏa diễm điệp gia có thể sinh ra hiệu quả đặc biệt, nguyên lai điều tiết rất nhỏ có thể làm cho dược vật xung đột ở biên giới mỗi lần xung đột bạo tạc sinh ra dung hợp, nguyên lai...

    Từng chi tiết tỉ mĩ như vậy, cho dù đối với gia tộc đan đạo như Đông Phương gia tộc mà nói, cũng có thể làm cho vô số người điên cuồng, để cho mấy đời người đi lục lọi tổng kết, xem như đồ vật trân bảo, nhưng ở trong tay Trình Cung, mỗi thời mỗi khắc đều sẽ xuất hiện.

    Thần kỳ nhất chính là, Trình Cung phá vỡ rất nhiều cái gọi là luật thép của đan đạo, Đông Phương Linh Lung chỉ có một loại cảm giác, ở trong tay Trình Cung không có không có khả năng, không thể...

    Đan đạo đại sư, không phải Đông Phương Linh Lung chưa bái kiến, ở trong gia tộc của nàng cũng có, nhưng mà nàng cũng biết Đan đạo đại sư cũng chia cấp bậc, hiện tại ngoại trừ lực lượng của Trình Cung còn chưa đủ ra, các phương diện khác cho dù những lão ngoan đồng trong gia tộc cũng làm không được ah.

    Nếu như hắn thành Đan đạo đại sư, cái kia sẽ lợi hại tới trình độ nào?

    - Nghĩ cái gì vậy, sắp thành đan, toàn lực vận chuyển Đan Đỉnh.

    Lúc này, tiếng quát của Trình Cung kéo Đông Phương Linh Lung đang như si như say nhìn Trình Cung luyện đan lại, vội vàng đưa tay đặt ở sau lưng Trình Cung.

    Lập tức, một cổ lực lượng mênh mông đưa vào thân thể Trình Cung, rồi lại ở dưới Trình Cung điều tiết khống chế bắt đầu đưa vào ở trong Tiểu Hư Đỉnh.

    - Oanh...

    Trình Cung cùng Đông Phương Linh Lung đồng thời toàn lực xuất thủ, Tử Diễm Chân Hỏa đạt đến mạnh nhất, giờ phút này Trấn Ma Đan ở trong Tiểu Hư Đỉnh rốt cục chậm rãi ngưng tụ thành hình.

    Ở thời điểm Trấn Ma Đan ngưng tụ thành hình, tất cả hương vị dược liệu biến mất toàn bộ, không trung nhiều hơn một cổ khí tức tường hòa, làm cho trong lòng người ta vô cùng bình tĩnh, yên lặng.

    Không có phiền não, không có tạp niệm, lực lượng ở thời khắc này cũng vận chuyển càng thêm thông suốt.

    Trước mắt có vô số sự tình tường hòa, hào quang, làm cho người ta cảm giác như là đắm chìm trong tiên cảnh Thần Thánh.

    - Này...

    Làm sao có thể...

    Đông Phương Linh Lung không dám tin nhìn Tiểu Hư Đỉnh, dị tượng, hư ảo, chỉ là đan thành có thể có hiệu quả như vậy, đây là hiệu quả mà đan dược Thiên cấp mới có ah.

    Chương 259: Ta thật thê thảm ah

    - Loại thời điểm này tu luyện, hiệu quả so với bình thường cũng nhanh hơn vài lần.

    Nghe được Đông Phương Linh Lung kinh hô, Trình Cung mở miệng giải thích, hắn cũng không có lập tức thu hồi Trấn Ma Đan, mà trực tiếp phục dụng rất nhiều đan dược, bắt đầu vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Trấn Ma Đan thành, sinh ra dị tượng đặc thù, có công dụng giúp người trấn áp tâm ma, vận chuyển lực lượng, giờ phút này lực lượng vận chuyển điên cuồng cỡ nào cũng không xuất hiện vấn đề, loại thời điểm này không thể lãng phí ah.

    Hai tháng này vì luyện đan, bất luận là Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể hay là lực lượng bản thân, đều đã nhận được tôi luyện.

    Gần hai tháng, thân thể Trình Cung chịu đựng một lần khảo nghiệm mới, hậu kỳ thường xuyên cần lực lượng cùng Tử Diễm Chân Hỏa của Đông Phương Linh Lung trợ giúp, mặc dù rất thống khổ, rất gian nan, nhưng thân thể của hắn cũng đã nhận được tôi luyện cùng rèn luyện, hôm nay cường độ thân thể của hắn đã tiếp cận Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Giờ khắc này mượn nhờ Trấn Ma Đan hình thành sinh ra hiệu quả đặc biệt, hai tháng trước Trình Cung mượn nhờ Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương đột phá đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, cũng lần nữa có biến hóa.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, pháp lực mênh mông vận chuyển toàn thân.

    Mấy lần mượn lực lượng của Đông Phương Linh Lung, làm cho Đông Phương Linh Lung phát hiện một thế giới luyện đan mới, cũng làm cho Trình Cung nhận được rất nhiều chỗ tốt.

    Này giống như là đào một con kênh từ dòng sông to lớn, mặc dù phải thừa nhận áp lực rất lớn từ con sông, nhưng mà ở dưới áp lực như vậy, trong lúc bất tri bất giác đường sông lại mở rộng hơn, sâu hơn.

    Cũng chỉ có thân thể Trình Cung mới có thể tiếp nhận được lực lượng của Đông Phương Linh Lung, người bình thường cho dù là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, ở dưới lực lượng cường đại cùng Tử Diễm Chân Hỏa của Đông Phương Linh Lung đã sớm chết đến không thể chết lại.

    Có lực lượng của Đông Phương Linh Lung thôi động cùng rèn luyện, cộng thêm hai tháng này Trình Cung luyện đan rèn luyện, hơn nữa hôm nay Trấn Ma Đan thành hình sinh ra hiệu quả đặc thù, Trình Cung lấy được đột phá lần nữa.

    Mặc dù Đông Phương Linh Lung không có tăng lên, nhưng nàng đạt được chỗ tốt cũng không ít.

    - Mịa nó suốt hơn hai tháng, cũng không biết bên ngoài thế nào, lần này sau khi ra ngoài nhất định phải chơi thống khoái, uống cho đã ghiền, mệt mỏi ah.

    Trình Cung đứng dậy thu hồi Trấn Ma Đan, dùng sức vặn eo bẻ cổ, hoạt động tay chân thoáng một phát.

    - Ta không đi ra, lần này luyện đan ta đã học được rất nhiều thứ, cần bế quan chậm rãi lắng đọng thoáng một phát.

    Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung, Trình Cung giờ phút này thấy thế nào cũng không giống như một Luyện đan sư, càng không cần nói luyện đan đại sư cao cao tại thượng, thoạt nhìn giống như là một hoàn khố bị cấm chế mấy tháng mới thả ra, kích động, hưng phấn vô cùng.

    - Đừng quá mỏi mệt, bế quan là bế không thành tiên ha ha, đi thôi.

    Lời này tuyệt đối là kinh nghiệm ở kiếp trước của Trình Cung, giờ phút này hắn nói xong liền rời khỏi.

    Tiên?

    Đông Phương Linh Lung sửng sốt một chút, có thể sao?

    Giống như người bình thường sẽ không muốn trở thành thần tiên lục địa, có được ngàn năm thọ nguyên, bình thường Tu Chân giả mặc dù tu luyện, nhưng mục tiêu của bọn hắn tuyệt đối không phải truy cầu những thứ viển vông như trường sinh bất tử, đắc đạo thành tiên.

    - Bà mẹ nó mùi máu tươi đậm đặc, đây là cái gì?

    Ngay thời điểm Đông Phương Linh Lung bởi vì một câu nói Trình Cung của mà đang suy tư, Trình Cung đã đi tới bên trên, vừa ra ngoài Trình Cung đã bị chấn kinh đến ngây dại.

    Mùi máu tươi dày đặc tràn ngập Linh Lung Các, giương mắt nhìn Linh Lung Các từ trong ra ngoài, có hơn mười đầu hoành phi được treo tại đó.

    - Đại thiếu, đến cùng lúc nào ngươi mới đi ra, gấp chết rồi!

    - Đại thiếu, ca ah cứu mạng ah!

    - Đều là một đám gia hỏa không có lương tâm, ta khổ oa!

    - Ta thật thê thảm a, so với ai cũng thảm!

    - Bi ai, nhân sinh chi thống, không ai qua được như thế, máu của ta đang bị lấy ra, thịt của ta đang bị cắt từng khối.

    Những chữ lộn xộn này giống như dáng người của Bàn Tử, cũng may Trình Cung coi như miễn cưỡng có thể nhận ra, về phần mùi mui nồng đậm kia, là vì những chữ này đều là dùng máu ghi thành.

    Nhưng Trình Cung chỉ nhìn thoáng qua, cẩn thận ngửi thoáng một phát đã biết rõ đây nhất định không phải máu người.

    Trình Cung ngược lại cũng không có sốt ruột, nếu quả thật có đại sự xảy ra, đoán chừng hắn cũng không có lòng dạ nào mà thanh thản ghi những thứ này, về phần máu thịt của hắn, hơn phân nửa là sự tình có quan hệ với tiền.

    Trình Cung hiểu rất rõ Bàn Tử, nếu hắn tổn thất tiền, kia cái như lóc thịt của hắn vậy.

    - Hắn không hảo hảo tu luyện ở động phủ, lại tới đây làm cái gì.

    Trình Cung lầm bầm lầu bầu nói, năm ngón tay lăng không một trảo, pháp lực khổng lồ lập tức bao phủ Linh Lung Các, bất luận là tranh chữ trên tường hay dưới đất, giống như bị vòi rồng hút đi, trực tiếp bị Trình Cung lăng không nhiếp cầm.

    Trong lòng bàn tay Trình Cung xuất hiện một ngọn lửa màu tím, lập tức những tranh hoặc chữ viết này toàn bộ hóa thành hư vô.

    Mặc dù biết chưa hẳn là sự tình sống còn, nhưng Bàn Tử viết nhiều như vậy, những chữ này hiển nhiên là cách vài ngày là thêm một bức, hiển nhiên sự tình cũng không tốt.

    Bởi vậy sau khi Trình Cung thiêu hủy những thứ này, thân hình lóe lên đã chạy tới Đổ Thần phủ.

    Đổ Thần phủ.

    - Hiện tại bọn hắn nâng giá rất cao, hiện tại tất cả mọi người biết rõ, cướp dược liệu còn đáng giá hơn cướp hoàng kim, một tháng này đến nay, các thương đội của chúng ta ở Nam Chiêm Bộ Châu bị cướp bóc một trăm sáu mươi ba lần, có tám mươi lần chúng ta thành công bảo trụ hàng hóa, nhưng tổn thất cũng rất lớn.

    - Đối phương hiện tại rõ ràng là cho thấy dùng vốn đả thương người, lấy thế đè người, rất nhiều địa phương chúng ta khó có thể tiếp tục.

    - Người bên trong Vân Ca Thành càng thêm quá mức, vậy mà âm thầm thả ra tin tức, nói đây là thời điểm đứng thành hàng, khiến cho một ít khách hàng lớn cố định cũng không dám mua sắm đồ đạc của chúng ta.

    - Kỳ thật nguyên nhân trọng yếu vẫn là những đan dược kia của đối phương, bọn hắn có chút đan dược xác thực giá rất rẻ, cùng dược tề đỉnh cấp trước kia không sai biệt lắm.

    Hiện tại hắn nâng giá dược liệu với chúng ta, bên kia lại giá thấp bán ra đan dược tốt như vậy, ngoại trừ những thủ đoạn khác, thị trường cũng sẽ tiếp nhận loại hành vi này.

    Nếu như tiếp tục như vậy nữa, không qua mấy tháng...

    Bàn Tử ngồi ở trung ương nghe hơn mười tên phụ trách báo cáo, càng nghe lông mày càng trói chặt, ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, phát ra thanh âm thong thả đều đều.

    - Bàn Tử, đừng nói với ta ngươi bị người đánh bại trên thương trường nha?

    Người chưa tới, thanh âm của Trình Cung đã vang lên.

    - Ha ha, tốt rồi, cái này tốt rồi, bà bà, cái này rốt cục được cứu rồi.

    Đám hỗn đản này, lúc này đến phiên bọn hắn xui xẻo.

    Bàn Tử nghe được thanh âm của Trình Cung, vốn là sững sờ, sau đó thân thể khổng lồ kia hưng phấn nhảy lên trên mặt bàn, hai đấm nắm chặt, hưng phấn rống lên về phía mười mấy người phụ trách.

    Một ánh đao hiện lên, Trình Cung đã đứng trong sân nhìn Bàn Tử đứng ở trên mặt bàn hưng phấn nắm tay gầm rú, mấy tháng không thấy thôi, đâu cần phải kích động như vậy.

    Siêu Phàm kỳ bình thường cũng sẽ không tùy ý ngự kiếm hoặc là điều khiển đao phi hành, bởi vì như vậy tiêu hao thật sự quá lớn, nhưng Trình Cung căn bản không cần lo lắng vấn đề này, hắn có đan dược sung túc bổ sung.

    Hơn nữa hắn có không phải là tinh thần lực, mà là thần niệm thần thông quảng đại của Thoát Tục, dùng thần niệm khống chế, so với tinh thần lực khống chế hiệu quả tốt hơn vài lần.

    Hơn nữa hiện tại mặc dù Trình Cung chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, nhưng hắn lại khác hẳn Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy bình thường, bởi vì thân thể của hắn đã là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, thần niệm cường đại làm cho pháp lực của hắn so với Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường cũng không yếu chút nào.

    Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường cũng có thể đạt tới trăm Tượng lực, hiện tại Trình Cung cũng không chênh lệch chút nào, hơn nữa trải qua rất nhiều sự tình, hắn cũng không cần che dấu cái gì, cho nên trực tiếp điều khiển phi đao đuổi tới Đổ Thần phủ.

    - Đại đương gia, ngài có biện pháp rồi hả?

    Có ít người hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn kịp phản ứng vì sao đột nhiên Bàn Tử bão nổi, kinh ngạc nhìn Bàn Tử hưng phấn kêu gào trên mặt bàn.

    - Dùng đầu óc được không, Đổ Thần phủ này ta là Đại đương gia sao, ta chỉ là người phụ trách lớn nhất Đổ Thần phủ, nhưng cũng không phải lão bản Đổ Thần phủ.

    Ta là người phụ trách tất cả các ngươi, quản sự tất cả đương gia, hiện tại xảy ra sự tình lớn như vậy, tự nhiên phải do Trình đại thiếu Trình đại lão bản chúng ta đến định đoạt.

    Bộ dạng Bàn Tử như được giải thoát, trực tiếp chỉ về phía Trình Cung.

    Lực lượng những người này cũng không yếu, nhưng mạnh nhất cũng không quá Phạt Mạch kỳ đỉnh phong mà thôi, dù sao bọn hắn cũng chỉ là người phụ trách buôn bán vận tác, bởi vậy căn bản không có phản hiện Trình Cung tới.

    Giờ phút này theo ngón tay Bàn Tử, mãnh liệt quay đầu lại mới kinh ngạc phát hiện Trình Cung.

    - Bái kiến đại thiếu.

    Tất cả mọi người đều đứng dậy, khom người thi lễ.

    Mặc dù bọn hắn cũng biết người chính thức khống chế sau lưng Đổ Thần phủ là Trình Cung, nhưng sự tình cụ thể Trình Cung căn bản không có nhúng tay vào, trong bọn họ chỉ có rất ít người bái kiến Trình Cung, đa số người vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy.

    Vừa nghĩ tới đủ loại truyền thuyết về Trình đại thiếu, ngay cả Kim Loan Điện cũng dám náo, Vũ Thân Vương Phủ cũng dám hủy, ngay cả Phong Vân Kiếm Tông cũng dám đùa nghịch, nguyên một đám so với diện thánh còn khẩn trương, coi chừng hơn.

    - Xuống đi, khỉ làm xiếc cũng không mập như ngươi, nói đi, đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung khẽ gật đầu, sau đó cất bước đi tới, chỉ chớp mắt đã xuất hiện ở bên người Bàn Tử, khoát tay trực tiếp kéo Bàn Tử xuống dưới.

    Thân thể mấy trăm cân của Bàn Tử, Trình Cung đưa tay đã có thể bắt xuống, nhìn giống như là bắt một con gà vậy.

    Bà mẹ nó, tại sao có thể như vậy?

    Thời điểm Bàn Tử bị Trình Cung nhiếp cầm cũng không trung thực, lực lượng đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong chuẩn bị bộc phát thoáng một phát, nói như thế nào cũng muốn khoe khoang một chút.

    Coi như là Siêu Phàm kỳ không tự mình động thủ, chỉ là dùng pháp lực nhiếp cầm, hắn cũng có thể chống cự một chút.

    Phải biết rằng, hiện tại hắn so với Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng kết quả lại một chút hiệu quả không có, sau khi Bàn Tử ngồi xuống không dám tin nhìn Trình Cung.

    Không phải nói đại thiếu lo luyện đan sao?

    Trước kia mình đã từng thí nghiệm qua, cho dù Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba muốn bắt được mình cũng phải phí chút ít lực lượng a, nhưng ở trước mặt đại thiếu, mình phản kháng lại không có bất kỳ hiệu quả, cái này cũng quá kinh khủng a.

    Chương 260: Cũng là ngươi hung ác

    - Đại thiếu, trước kia ta cùng đại thúc có thử một chút, dù thế nào cũng có thể dãy dụa một thời gian, ngươi cái này cũng quá kinh khủng a, ngươi là bế quan luyện đan mà, cho dù bế quan tu luyện cũng không thể mạnh như vậy.

    Tốc độ tăng lên của chúng ta đã rất nhanh, kết quả ngươi càng biến thái.

    Hắc hắc...

    đại thiếu, sẽ không phải luyện đan là giả, âm dương song tu là thật chứ, sau này gặp lại Linh Lung chúng ta sẽ phải sửa xưng hô, nên gọi là chị dâu mới đúng.

    Bàn Tử trừng to mắt nhìn Trình Cung, sau đó âm thầm truyền âm, chỉ là hắn phong cách nói chuyện của hắn đã trở lại như trước kia.

    Vừa rồi không khí khẩn trương, ngưng trọng như vậy, Trình Cung vừa xuất hiện, Bàn Tử giống như là thay đổi thành người khác, lo lắng gì cũng không có, cũng không nóng nảy nói chuyện chánh sự, cũng không lo lắng cái khác.

    - Ngươi gần đây rất thích ghi huyết thư đúng không, một hồi ta cho ngươi ghi đủ.

    Cho Bàn Tử chút màu sắc là hắn có thể mở phường nhuộm, Trình Cung đối với hắn hiểu rất rõ.

    - Khục...

    Vốn còn muốn tán dóc vài câu, vừa nghe nói như thế, Bàn Tử liền nghiêm mặt nói:

    - Đại thiếu, ngươi có chỗ không biết, trong khoảng thời gian này có thể nói là gió nổi mây phun, bỗng nhiên ngay lúc này toát ra một cái Ngự Đan Đường, cái Ngự Đan Đường này hiển nhiên là sớm có chuẩn bị, dùng thời gian ngắn nhất thu mua tất cả dược liệu bên ngoài của ĐAN THầN PHủ chúng ta, liền tạo thành cục diện chống lại Đổ Thần phủ chúng ta.

    Đây vẫn chỉ là mới bắt đầu, sau đó bọn hắn bắt đầu bán ra Sinh Cơ Đan, Sinh Cơ Đan này chẳng những có thể trị hết miệng vết thương bình thường, còn có thể làm cho da thịt tổn thương khôi phục rất nhanh, mà ngay cả đối với một ít độc tố, miệng vết thương hư thối lâu ngày cũng có công hiệu tái sinh, dược hiệu vô cùng cường hãn, bất quá còn có loại Trị Đoạn dược tề, Trị Đoạn dược tề này đều có hiệu quả đối với nội thương bình thường, ngoại thương, mặc dù dược hiệu của Trị Đoạn dược tề này chỉ bằng thuốc chữa thương bình thường, nhưng giá cả lại rất tiện nghi.

    Bọn hắn đẩy ra rất nhiều đan dược đẳng cấp cao và thấp tới thị trường, nếu như chỉ là những hành vi buôn bán này, muốn đối phó ĐAN THầN PHủ chúng ta còn chưa được, nhưng vấn đề là bọn hắn ngoại trừ hành vi buôn bán ra, còn làm rất nhiều sự tình khác.

    Tỷ như nâng giá cả dược liệu lên, âm thầm khai ra giá cao cho bọn cướp đối phó thương đội của chúng ta, lợi dụng lực lượng quan phủ các nơi tạo một ít kiềm chế, thậm chí cố ý gây nháo sự để tịch thu hoặc bắt giữ, tóm lại chính là toàn diện chèn ép.

    Nói đến đây, Bàn Tử tức giận nói:

    - Đáng giận nhất chính là Trình Lam ở tổng điếm bên trong Vân Ca Thành, gia hỏa này quả thực quên mình họ gì, vậy mà đi làm người phụ trách Ngự Đan Đường Vân Ca Thành, con mẹ nó, dám dùng chiêu này, chữ Ngự này không phải rõ ràng nói cho người khác biết đây là của hoàng gia sao, ngoại trừ cửa hàng Hoàng gia, ai dám dùng chữ Ngự này.

    Tổng điếm Vân Ca Thành bọn hắn âm thầm rải tin tức, nói ai hợp tác với chúng ta chính là đối nghịch cùng Ngự Đan Đường, nhất định phải cho thấy lập trường, nếu không sẽ hối hận...

    Kết quả làm cho rất nhiều khách hàng cố định không dám hợp tác với chúng ta, đa số người bắt đầu đứng ngoài quan sát, cộng thêm bọn hắn còn cố ý gây sự với chúng ta, hiện tại ĐAN THầN PHủ Vân Ca Thành cơ hồ không có sinh ý.

    - Đại thiếu, ta lại để cho Sắc Quỷ liên hệ Khương Vỹ Tường, hắn nói chuyện này xác thực Vân Đan Tông bọn hắn ở tham dự hỗ trợ, nhưng cách điều chế Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề cùng một ít đan dược trọng yếu khác bọn hắn lại không có.

    Luyện chế những đan dược này Vũ Thân Vương không có giao cho bọn họ, chỉ là để cho bọn họ luyện chế một ít dược tề cùng đan dược cấp thấp.

    Có mấy lời không tiện để cho người khác biết rõ, Bàn Tử liền âm thầm truyền âm cho Trình Cung.

    Sở dĩ không bảo những người khác rời khỏi là vì Trình Cung đã đến, cùng Trình Cung nói một chút, Trình Cung có một thái độ hoặc là có một lời nói, cũng có thể ổn định nhân tâm thoáng một phát.

    Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề còn có một ít đan dược khác, cộng thêm tài lực cùng lực ảnh hưởng của hoàng gia, hơn nữa còn có một ít thủ đoạn hèn hạ, trách không được Bàn Tử bị thiệt.

    Bởi vì này là Đan dược đại chiến.

    Nếu không có đan dược đối kháng Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề..., thì đầu óc có giỏi buôn bán cách mấy cũng không làm được chuyện gì.

    Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề, Trình Cung nghe xong thậm chí muốn cười, đây không phải là mấy đang phương cấp thấp do mình sáng chế ra sao, không nghĩ tới lại bị Vũ Thân Vương cầm đi đối phó mình.

    - Không phải chỉ là Sinh Cơ Đan cùng Trị Đoạn dược tề thôi sao, ta đây cũng có một chút phương pháp luyện đan, giá cả dược liệu chưa bằng một nửa bọn họ, dược hiệu lại tốt hơn rất nhiều.

    Trình Cung nói xong trực tiếp lấy ra giấy và bút mực, hai tay cầm bút, thoăn thoắt ghi ra.

    Năm đó hắn sáng tạo rất nhiều đan phương, chỉ là thời điểm sáng tạo Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề đều là trước khi thành danh, về sau hắn trở thành Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, lại lần nữa cãi biến những đan phương kia, lập tức trong đầu đã có hơn mười phương án.

    - So với Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề thấp một nửa, điều này sao có thể?

    Nói như vậy, đã rẻ hơn một nửa, lại có công hiệu gấp đôi sao?

    - Đại thiếu thật sự có phương pháp xử lý, nếu quả thật như đại thiếu nói, cơ hội của chúng ta đã đến.

    - Nói cho cùng, những thủ đoạn khác chỉ có thểlà nhất thời mà thôi, chính thức vẫn là phải xem chất lượng cùng giá cả của đan dược.

    - Nghe nói mấy đan phương kia đều là trấn bảo của Ngự Đan Đường, không nghĩ tới đại thiếu vừa về, tiện tay là có thể viết ra nhiều phương pháp luyện đan như vậy, thật bất khả tư nghị.

    Trình Cung nói vô cùng đơn giản, rất nhanh viết ra hơn mười phương pháp luyện đan cùng hai mươi mấy phương thuốc giao cho Bàn Tử, sau đó Trình Cung nhìn về phía mọi người:

    - Chư vị đều là hạch tâm của ĐAN THầN PHủ, bình thường quản lý rất nhiều việc, nhưng các vị cũng cần phải biết tầm quan trọng của những phương pháp luyện đan cùng phương thuốc này, nhất là thời điểm lâm đại địch như bây giờ, các vị biết rõ không có vấn đề gì, nhưng ngàn vạn lần không nên truyền ra bên ngoài.

    Trình Cung cố ý dặn dò một câu, lời này của hắn nói là dặn dò, không bằng nói là thu mua nhân tâm.

    Dù sao những người này không có khả năng không thèm để ý những phương pháp luyện đan cùng phương thuốc này như hắn, nguyên một đám dốc sức liều mạng gật đầu, đều rất kích động.

    - Bàn Tử, ngươi an bài sự tình phía sau thoáng một phát, thuận tiện tản ra ngoài một tin tức, nói chúng ta đã nhận được một ít tàn văn thượng cổ đan kinh, đối với dưới Đan đạo đại sư có trợ giúp rất lớn, chỉ cần đầu nhập vào ĐAN THầN PHủ chúng ta liền có cơ hội học tập.

    Cả nước bắt đầu tiêu thụ dược tề, đan dược cấp thấp, đã không còn là Linh Lung Các có khả năng thỏa mãn, càng nhiều hơn nữa là hành vi buôn bán, phía dưới ĐAN THầN PHủ cũng có một đám người chuyên môn sản xuất luyện chế dược tề, đan dược.

    Nhưng mà trải qua sự tình lần này, rõ ràng có thể cảm thụ bọn hắn quá yếu, bởi vậy Trình Cung mới nghĩ đến biện pháp mở rộng ĐAN THầN PHủ.

    Bàn Tử an bài những chuyện này quen việc dễ làm, chỉ cần có phương pháp luyện đan cùng phương thuốc, phía dưới nên làm như thế nào, đi đả kích đối phương như thế nào, với hắn mà nói đều là một bữa ăn sáng.

    Những chuyện này Trình Cung cũng không có đi quản, lẳng lặng nhìn Bàn Tử hạ một đống mệnh lệnh.

    - Đại thiếu, chúng ta đã có vũ khí này, cho dù bọn hắn sử dụng vô số thủ đoạn khác, nhưng căn nguyên cuối cùng vẫn là dược tề, đan dược, mặc dù một ít phương diện khác có thể dù vốn đả thương người.

    Nhưng nếu như hạ giá xuống để cạnh tranh với chúng ta, vậy kia cho dù phú khả địch quốc cũng phải phá sản.

    Bởi vì đan dược kém cỏi nhất cũng phải có một ít tiền lợi nhuận, nếu không có mà uống gió tây bắc.

    Mà ngay cả Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình cũng âm thầm mua sắm dự trữ dược vật, bọn hắn cũng luyện chế đan dược, nhưng giá cả chúng ta quá tiện nghi, bọn hắn sẽ không ngần ngại bỏ tiền ra mua cho khỏi tốn công luyện chế, chỉ cần chúng ta có đan phương, tất cả sẽ dễ làm, luôn có biện pháp đối phó, con mẹ nó, hiện tại Sắc Quỷ sẽ nhanh đuổi theo ta, đám hỗn đản này vậy mà ở ngay thời điểm ta cố gắng trùng kích Siêu Phàm kỳ gây sự, chậm trễ ta tu luyện.

    Bọn hắn chẳng lẽ không biết ta đang làm gì, trước kia ta một mực nhẫn bọn hắn, chính là đang đợi hiện tại, hiện tại chỉ cần đan dược vừa ra, ngươi xem ta chơi bọn họ như thế nào Ta chơi không chết bọn hắn, ta sẽ không gọi Đổ Thần, tưởng rằng hoàng gia mở ra liền ngưu bức sao, ta sẽ cho bọn họ biết rõ buôn bán tàn khốc như thế nào, kỳ thật mấy người quản lý sổ sách chủ yếu ở các hành tỉnh của bọn hắn đã bị ta khống chế, ta tùy thời có thể để cho bọn hắn ôm theo sổ sách biến mất khỏi thế giới này, mặc dù trước kia chúng ta cũng không khống chế triệt để, để cho không ít tiểu điếm sinh tồn, nhưng trên thực tế có ba thành đều là chúng ta âm thầm khống chế, lần này toàn bộ nhập vào Ngự Đan Đường, những người này đều là tinh anh, tùy thời có thể rời khỏi toàn bộ.

    Phương diện dược vật, trước kia ta đã sớm dự trữ đầy đủ, thừa dịp thời điểm bọn hắn nâng giá cao muốn chơi chúng ta, chúng ta ít nhất buôn bán lời hơn mười ngàn hai trăm vạn lượng hoàng kim, bọn hắn tưởng rằng dùng vốn đả thương người sao, nào biết chính là lấy đá đập chân mình, chúng ta dự trữ đầy đủ dược vật, hiện tại lại có hơn ba năm lợi nhuận.

    Phương diện khác ta làm chuẩn bị thêm chút nữa, đợi đại thiếu ngươi đi ra sẽ phản kích.

    Những người khác rời khỏi.

    Bàn Tử mới nói ra một ít sự tình người khác không biết.

    Trình Cung nghe xong cũng cười, người bên trong Tứ đại hại Vân Ca Thành sao có thể đơn giản chịu thiệt, quả nhiên đúng vậy.

    - Há chỉ có từng đó là muốn đùa chết bọn hắn, bọn hắn đã chủ động đưa tới cửa, vậy chúng ta còn khách khí làm gì.

    Lần này cần phải làm triệt để, quyết không bỏ qua.

    Bàn Tử, mặc dù bọn hắn có hoàng gia ủng hộ, nhưng khẳng định cũng tụ họp rất nhiều đan sư, ngươi bảo Sắc Quỷ điều tra tin tức, kể cả những cung phụng của hoàng gia, mỗi người cảnh giới gì, cấp bậc, yêu thích, đặc điểm, rồi lại nghĩ biện pháp đào bọn chúng đi.

    Phương diện nhân viên ngươi nghĩ biện pháp, dù sao hiện tại chúng ta có động phủ Vạn Độc Tán, nơi đó có đầy đủ không gian dung nạp hết thảy, tạm thời không tiện bạo lộ đều đưa tới đó.

    Đừng khách khí với bọn họ, nhân tài của Hoàng đế cũng đào, phương diện luyện đan ngươi làm không được có thể tìm ta, ta có biện pháp làm cho bọn họ nghe lời, phương diện khác ngươi nghĩ biện pháp.

    - Đại thiếu, ca ca, cũng là ngươi hung ác, ngay cả cung phụng hoàng gia ngươi cũng dám đào.

    Bàn Tử nghe xong, nhịn không được giơ ngón tay cái lên.

    - Hung ác vẫn còn ở phía sau, đi, trước đi với ta đến tổng điếm Ngự Đan Đường chó má một chút, bản đại thiếu muốn cho Vân Ca Thành, Lam Vân Đế Quốc, Nam Chiêm Bộ Châu biết rõ, bản đại thiếu đã trở về.

    Chương 261: Ngự Đan Đường

    - Thế gian ai dám xưng Thần, để cho thiên hạ cười chê muôn đời.

    Ở giữa đường trước mặt tổng điếm ĐAN THầN PHủ, hai hàng chữ ngưng mà không tán, hoành phi là dùng thần thông Khu Quỷ Ngự Thần nâng lên.

    Này rõ ràng cho thấy là chỉa về phía ĐAN THầN PHủ, những chữ này đã ở đây hơn một tháng, cách vài ngày chắc chắn sẽ có Siêu Phàm kỳ pháp lực cường đại tới, chuyên môn hao phí pháp lực tiếp tục khiến những chữ này ngưng tụ ở giữa không trung.

    Người ta lui tới cũng biết đây là Ngự Đan Đường mới mở đối diện ĐAN THầN PHủ làm, cho nên mọi người đều ở rất xa lách qua những chữ này, chỉ là mỗi ngày chắc chắn sẽ có người chỉ trỏ nghị luận một phen.

    - Thấy không, ĐAN THầN PHủ đã nhiều ngày không có khai trương, nghe nói hiện tại khay chứa thuốc bôi cũng không đủ.

    - Đấu cùng hoàng gia, có lợi hại tới mấy cũng không được ah.

    - Không có biện pháp, ai bảo phía sau Ngự Đan Đường là Vũ Thân Vương, là Hoàng đế bệ hạ chứ, đoán chừng ĐAN THầN PHủ chống đỡ không được bao lâu.

    - Đáng tiếc chính là Trình đại thiếu biến mất, nghe nói lần trước hắn bị Phong Vân Kiếm Tông đuổi giết trọng thương, nếu không có lẽ sẽ có biện pháp.

    - Cũng sợ dùng không được, chiêu thức ấy của Ngự Đan Đường thật lợi hại, đây là hoàng gia chuẩn bị lũng đoạn ngành này, ai còn dám hợp tác cùng ĐAN THầN PHủ a, đây không phải vấn đề buôn bán cạnh tranh thắng th.

    Những lời nghị luận này cũng đều rơi vào trong tai Trình Cung cùng Bàn Tử vừa mới tới.

    Bàn Tử chỉ vào những chữ treo trên bầu trời nói:

    - Chính là tên hỗn đản Trình Lam tự tay ghi, thằng này thật sự là váng đầu, ngay cả mình họ gì cũng không biết.

    Trước kia hắn cùng đám người Âu Dương Ngọc Bảo xưng tứ đại tài tử, chúng ta đấu một trận coi như chơi, hiện tại đây chính là dính đến vấn đề đứng thành hàng, vậy mà hắn thật sự đầu phục Vũ Thân Vương, thật không biết đầu hắn nghĩ như thế nào.

    Đại thiếu, chẳng lẽ Trình lão gia tử không nói gì.

    - Hắn không còn là tiểu hài tử, đường đi là do mình chọn.

    Trên thực tế ngoại trừ dính đến thời khắc sinh tử tồn vong, hoặc là thời điểm cùng một chỗ đối kháng địch nhân, ta làm cái gì gia gia cũng không quản.

    Trình Cung nhìn mấy chữ trên đời ai dám xưng thần, đồ lưu trò cười đầy càn khôn nói.

    Bàn Tử nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thật đúng là có chuyện như vậy, bất luận là trước kia hay là những chuyện gần đây, Trình lão gia tử thật không có quản qua, chỉ có thời điểm huyên náo quá lớn hắn mới đi ra trấn áp.

    - Chữ viết phóng đãng, xem ra gần đây hắn ở bên cạnh Vũ Thân Vương lăn lộn không tệ lắm, khu quỷ ngự thần rất có lý tưởng, ta ngược lại muốn nhìn hắn khu quỷ ngự thần như thế nào.

    Trình lão gia tử mặc kệ, không có nghĩa là Trình Cung mặc kệ, vừa rồi cùng Bàn Tử tùy ý định ra rất nhiều sách lược, nhưng có một số việc Trình Cung vẫn muốn tự mình đi làm.

    Tổng điếm Ngự Đan Đường ở ngay đối diện ĐAN THầN PHủ, so với ĐAN THầN PHủ thì lớn hơn gấp đôi, tất cả phương diện đều có ý vượt qua ĐAN THầN PHủ, quy mô, trang trí, nhân viên toàn bộ đều là như thế, hơn nữa chính giữa đường viết mấy chữ kia, ĐAN THầN PHủ không nổi điên mới là lạ.

    Bởi vì có ĐAN THầN PHủ, giá cả đan dược trung phẩm bình thường thấp xuống gần một nửa, vốn đan dược hạ phẩm kém cõi nhất, chỉ cần có thể được xưng là đan, ít nhất cũng có vạn lượng hoàng kim, hơn nữa thường xuyên là có tiền mà chưa chắc mua được.

    Từ khi ĐAN THầN PHủ đẩy ra rất nhiều đan dược cấp thấp, bình thường năm sáu ngàn lượng hoàng kim có thể mua được một hạt đan dược Nhân cấp hạ phẩm, mặc dù có hạn, nhưng cũng là vài loại thực dụng nhất.

    Nhưng sau khi Ngự Đan Đường xuất hiện, giá cả Sinh Cơ Đan chỉ có ba ngàn năm trăm lượng hoàng kim một viên, mặc dù không phải người bình thường có thể hưởng dụng như trước, nhưng đối với một ít Liệp yêu giả hoặc là tu luyện giả mà nói, cái giá tiền này đã có thể thừa nhận.

    Về phần Trị Đoạn dược tề, cùng một ít dược tề khác, rẻ nhất chỉ có mười lượng hoàng kim, một ít tiểu phú gia đều có thể dùng được.

    Theo phương diện khác mà nói, ĐAN THầN PHủ cùng Ngự Đan Đường ở giữa cạnh tranh, ngược lại là gián tiếp thôi động ngành sản xuất luyện đan, luyện dược của Nam Chiêm Bộ Châu tiến bộ cùng mở rộng.

    Đương nhiên, giá cả hạng đan dược thượng đẳng vẫn như trước, nhưng này đã không phải là sự tình người bình thường suy tính.

    Giờ phút này ra vào bên trong Ngự Đan Đường đều là người phú quý, có không ít người rõ ràng cho thấy mang theo cao thủ, đại thương gia các nơi tới nhập hàng.

    Mặc dù giá cả địa phương khác cũng như vậy, nhưng mà tổng điếm Ngự Đan Đường vì đả kích ĐAN THầN PHủ, nên tất cả giá cả so với các hành tỉnh đều tiện nghi gần một thành, bởi vậy có chút thương gia lớn cố ý chạy đến Vân Ca Thành nhập hàng.

    - Hai người các ngươi muốn mua gì?

    Trình Cung cùng Bàn Tử mới vừa vào, lập tức có người chạy ra đón chào, chỉ là thái độ này chưa nói quá tốt, rất cứng ngắc, không giống Bàn Tử dạy dỗ những nhân viên trong ĐAN THầN PHủ.

    Hơn nữa sống lưng người này thẳng tắp, trong ánh mắt cũng mang theo một cổ ngạo khí.

    - Ngươi nói chuyện với người nào đó?

    Các ngươi muốn mua thứ gì, con mẹ nó tính làm ăn cái gì không biết, ngươi nói chuyện với ai vậy?

    Ở Vân Ca Thành đã nhiều năm như vậy, đi đến đâu người khác không cung kính kêu thiếu gia, lúc này nghe người này nói chuyện, Bàn Tử nghe xong liền nổi giận, hai người bọn họ cũng không có cải trang, dùng chân diện mục mà tới.

    Mặc dù không có mang người, nhưng mặc cho ai nhìn cũng biết hai người bọn họ tuyệt đối là thiếu gia.

    - Được rồi, được rồi, chỉ sợ hai vị là lần đầu tiên tới Ngự Đan Đường, nơi này là như vậy.

    Bên cạnh có một tên mập mạp không kém Bàn Tử, xem xét chính là người làm ăn lớn, vội vàng kéo hai người bọn họ đến một bên nói:

    - Hiện tại bọn hắn chính là lũng đoạn mua bán, hơn nữa Ngự Đan Đường này là do hoàng gia mở, giống như nha môn vậy.

    Bất quá ở chỗ này giá rất thấp, mua đồ không phải tranh hơn thua, nhìn hai vị là người có thân phận, nhưng lời nói thật mong hai vị đừng buồn, có thân phận cũng không sánh bằng hoàng gia không phải, được rồi, xin bớt giận, muốn mua gì trả tiền xong rời đi là được, cần gì tức giận với đám hạ nhân

    Người nọ nói xong coi chừng nhìn mọi nơi một chút, sau đó cười cùng Bàn Tử và Trình Cung, nhẹ gật đầu, cất bước vào trong.

    - Đại thiếu ngươi thấy không, cái quái gì vậy, ở đây còn muốn buôn bán sao, ta đến tiệm gặp được khách nhân cũng không như vậy.

    Ở đây là cái quái gì, nếu thật để cho bọn hắn triệt để lũng đoạn, sớm muộn gì cũng sẽ giống như nha môn, có lý không có tiền chớ vào, bọn hắn tùy ý khống chế giá cả, muốn mua còn phải thêm tiền cho hạ nhân.

    Đem mua bán làm thành như bọn hắn, Bàn Tử nhìn cũng tức giận.

    - Ah...

    Trình Cung nhìn Bàn Tử kích động mà tay run rẩy, nhịn không được cười nói:

    - Bàn Tử, về sau ta thấy Tứ đại hại Vân Ca Thành cần phải đổi thành tam đại hại, Bàn Tử ngươi quá lương thiện, vài ngày không gặp tính tình ngươi càng ngày càng tốt.

    - Đại thiếu, ta hiểu.

    Bàn Tử vừa nghe liền hiểu, mặc dù vừa rồi đại thiếu nói tới đây, nhưng một mực không nói ý đồ gì sao.

    Giờ phút này nghe Trình Cung nói xong, tự nhiên Bàn Tử đã không có cố kỵ, một cước bước ra, Đạp Thiên Bộ giống như trời sập đất sụt.

    Tu luyện giả tu luyện càng cao, bước đi càng không có tiếng động, nhưng Đạp Thiên Bộc lại không giống, càng đến phía sau động tĩnh càng lớn, mỗi một bước đều có thể sinh ra uy thế vô biên, bản thân bộ pháp chính là một bộ phận lực lượng.

    Cánh tay Bàn Tử như nãi chuối, nhanh chóng nắm lấy cổ áo tên hạ nhân vừa rồi.

    - Vừa rồi ngươi bảo ta cái gì, biết rõ ngươi làm nghề gì không?

    Biết rõ ngươi bán gì không, ngươi thực cho mình là người trong nha môn sao?

    - Ngươi, ngươi muốn làm gì, nơi này là Ngự Đan Đường, người đâu, bắt lấy hắn.

    Người này cũng bị dọa hoảng sợ, nhưng mà lập tức hô lớn.

    - BA~BA~...

    Bàn Tử vung mạnh bàn tay, trực tiếp mở quạt:

    - Thiếu gia của ngươi hôm nay sẽ dạy cho ngươi cái gì gọi là quy củ, các ngươi còn buôn bán như vậy, ngươi thật coi mình là đại gia sao.

    - Ai ôi!, người trẻ tuổi a, thật sự là không biết nặng nhẹ.

    Trung niên mập mạp vừa rồi thấy vậy, lập tức lắc đầu.

    - Thực sự là gan lớn, lại dám đánh người của Ngự Đan Đường, chẳng lẽ không biết Ngự Đan Đường là hoàng gia mở sao.

    - Sao Mập mạp này nhìn quen mắt như vậy, ah, ta nhớ ra rồi, đây không phải là Đổ Thần bên trong Tứ đại hại Vân Ca Thành sao.

    - Thật là hắn, trách không được, cái này có náo nhiệt xem rồi, xem ra người Đổ Thần Phủ ngồi không yên.

    - Mau nhìn, người Ngự Đan Đường đến.

    - Người nào dám can đảm nháo sự ở Ngự Đan Đường, bắt lại cho ta.

    Đại đường này rất to lớn, sự tình bên này vừa ra, lập tức vây quanh rất nhiều người, xa xa có hai người trực tiếp nhảy lên thật cao, trực tiếp phóng tới bên Bàn Tử.

    Hai Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, xem điệu bộ này hẳn là người bên trong Long vệ, ra tay là trực tiếp tập trung chỗ hiểm trên thân thể Bàn Tử, nói là bắt người, rõ ràng là muốn tánh mạng người.

    - Lăn.

    Bàn Tử cũng chỉ là tìm việc giáo huấn thoáng một phát, tự nhiên sẽ không hạ thủ với tên hạ nhân kia, nhưng thấy người Ngự Đan Đường ra tay ngoan độc, hắn trực tiếp nộ quát một tiếng, dưới chân đạp Thiên Bộ, bộc phát ra nổ mạnh kinh người, toàn bộ Ngự Đan Đường đều hoảng loạn thoáng một phát, sau một khắc Bàn Tử đã xông tới.

    Hai người này hoàn toàn không có kịp phản ứng, đã như là quả cầu bị Bàn Tử đập bay ra ngoài, hai người trực tiếp nện vào trên quầy.

    Có thể một kích trọng thương Phạt Mạch kỳ tầng thứ năm, lực lượng tự nhiên kinh người.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Mà thân thể của Bàn Tử ạp rơi xuống, cũng ẩn chứa lực lượng Đạp Thiên Bộ, hôm nay hắn ít nhiều cũng phát huy ra một ít đặc tính Đạp Thiên Bộ, mỗi một bước đều bộc phát ra uy thế kinh người, người rơi xuống, mặt đất đều run rẩy.

    - Còn tưởng rằng là người nào dám đến Ngự Đan Đường ta nháo sự, nguyên lai là mập mạp chết bầm bị đuổi ra khỏi nhà, một Phạt Mạch kỳ bỏ đi cũng dám hung hăng càn quấy ở Ngự Đan Đường, quả thực là tìm chết.

    Lúc này, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm của Trình Lam, sau đó một đạo hào quang giống như sao băng trực tiếp bắn về mi tâm Bàn Tử.

    Lần này nếu như Bàn Tử bị đánh trúng, tuyệt đối sẽ chết vô cùng thê thảm.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Một thanh đoản đao, trực tiếp ngăn cản tia sáng này.

    Giờ phút này người chung quanh nhao nhao né tránh, nhưng người ngừng chân vây xem cũng nhiều hơn.

    Lúc này, đại môn thông hướng hậu viện ầm ầm mở ra, cách vài mét lại có một gã binh sĩ Cấm vệ quân, uy phong lẫm lẫm, khí thế mười phần.

    Trình Lam cầm cây quạt trong tay nhẹ nhàng kích động, thần thái sáng láng, tràn đầy tự tin, hưởng thụ lấy ánh mắt sợ hãi thán phục của người chung quanh, hai người đi theo phía sau, lại có hơn mười tên cấm vệ quân đi theo hắn tiến vào đại sảnh, hơn mười người này lập tức tản ra đứng ở chung quanh.

    Ai cũng biết Ngự Đan Đường là hoàng gia mở, nhưng thật sự chứng kiến Cấm vệ quân xuất hiện, người xem náo nhiệt chung quanh đều lui về phía sau, sợ mình bị lan đến gần.

    Chương 262: Đó là bởi vì hắn thiếu đánh

    Quyền thế, nhìn biểu lộ của người chung quanh, cảm thụ được uy thế mình xuất hiện, trong lòng Trình Lam vô cùng khoan khoái dễ chịu, vô cùng thỏa mãn, đây chính là quyền thế hắn theo đuổi.

    Đây vẫn chỉ là mới bắt đầu, sau này hắn nhất định phải đứng ở đỉnh phong, làm cho vô số người ngưỡng mộ, e ngại.

    Trình gia, ta không dựa vào các ngươi cũng có thể được đến hết thảy, ánh sáng chói lọi của Trình Lam ta là ai cũng không che dấu được, Trình Cung, ngươi rốt cục nhịn không được đi ra, hôm nay chính là ngày ta triệt để tiêu diệt uy phong của ngươi, tiêu diệt khí diễm hung hăng càn quấy của ngươi.

    Từ nay về sau, ta sẽ làm cho người Vân Ca Thành biết rõ, Trình Lam ta mới là ưu tú nhất, ngươi bất quá là hoàn khố phá gia chi tử, một cái phế vật, đồ bỏ đi mà thôi.

    - Thương...

    Một thanh âm thanh thúy đã cắt đứt tâm tình đắc ý khoan khoái dễ chịu của Trình Lam, một khối vàng rơi xuống dưới chân Trình Lam.

    Giờ phút này đám người vây chung quanh hai người Bàn Tử cùng Trình Cung đã sớm thối lui ra xa, ở trong đại sảnh mênh mông chỉ có Trình Cung cùng Bàn Tử đứng ở nơi đó, ai cũng không nghĩ tới giờ phút này Trình Cung lại đột nhiên văng ra một khối vàng.

    - Mặc dù biểu diễn xuất hiện làm cho người ta có chút buồn nôn, giả dối rối tinh rối mù, lại còn tự cho là đúng, nhưng nói như thế nào ngươi cũng là tên đứng đầu bảng của Ngự Đan Đường, tiền này là bản đại thiếu thưởng cho ngươi.

    Trình Cung không hài lòng lắc đầu đánh giá.

    Tên đứng đầu bảng, còn biểu diễn, Trình đại thiếu coi đây là thanh lâu hay là Hoa Thuyền Phố.

    Vẫn còn có tiền thưởng, cũng chỉ có Trình đại thiếu mới có thể nghĩ ra.

    Người chung quanh nghe xong thiếu chút nữa bật cười, chỉ là bọn hắn không dám, chỉ có thể cố nén, có chút nhịn không được liền che miệng.

    - Ha ha...

    Bàn Tử cũng không để ý những cái kia, không kiêng nể gì cả cất tiếng cười to:

    - Có nghe hay không, đây là của đại thiếu thưởng cho đó.

    - Hừ!

    Trình Lam hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên một tia tức giận, sát ý, nhưng lập tức bình tĩnh lại nhìn về phía Trình Cung chắp tay:

    - Tiểu đệ bái kiến đại ca, sự tình lễ tiết tiểu đệ chưa bao giờ dám quên, chỉ là hiện tại Bổn đường chủ phụng mệnh phụ trách Ngự Đan Đường, mọi người cũng đều thấy được, Ngự Đan Đường chính là sản nghiệp hoàng gia.

    Bổn đường chủ gần đây công và tư rõ ràng, Trình Cung, Đỗ Thân, hai người các ngươi biết tội chưa?

    Ngày hôm nay Trình Lam chờ thật lâu, rất lâu, một năm qua, tất cả tính toán của hắn đều thất bại.

    Cho tới nay hắn đều cho mình là soái, đám người Trình Cung bất quá chỉ là tiểu tốt, nhưng lại không nghĩ rằng tiểu tốt này tiến quân thần tốc, cướp đi vinh quang vốn thuộc về hắn.

    Đã mất đi quang hoàn tứ đại tài tử, đã mất đi trạng nguyên.

    Hắn hận, hận Trình Cung, hận Trình Tiếu Thiên, nếu như không có Trình Tiếu Thiên ủng hộ, Trình Cung sao có thể sống đến bây giờ, làm sao có thể hung hăng càn quấy không ai bì nổi như thế, chọc phiền toái nhiều như vậy cũng không có sao.

    Hắn hận, hận Trình Cung vẫn dấu kín, này nhất định là Trình Tiếu Thiên âm thầm ra tay, bọn hắn đã sớm tính toán tốt, cũng ở vài chục năm trước coi mình giống như con khỉ đùa nghịch.

    Vì cái gì, chẳng lẽ bởi vì hắn là trưởng tôn, nếu như Trình gia chịu ủng hộ mình, mình nhất định còn ưu tú hơn so với Trình Cung.

    Quỳ gối đầu nhập vào Vũ Thân Vương, hắn chính là muốn không tiếc hết thảy, hắn muốn dựa vào chính mình thành tựu nhân sinh của mình.

    Hiện tại rốt cục hắn đã có được lực lượng, đã có được quyền lực, hắn không muốn nhịn nữa, hắn muốn bộc phát, hắn muốn cho tất cả mọi người Vân Ca Thành biết rõ, Trình Lam có thể ngăn chặn Trình Cung, có thể dẫm nát hắn dưới chân, vĩnh viễn không dậy nổi.

    Bởi vậy giờ phút này Trình Lam không có nói nhảm gì, đi thẳng vào vấn đề, ngươi không phải hoàn khố, hung hăng càn quấy sao.

    Vậy hôm nay ta thu thập ngươi thoáng một phát, hảo hảo giáo huấn ngươi thoáng một phát.

    Ở dưới Vũ Thân Vương ủng hộ, cộng thêm quy tắc bên trên bức họa kia, mấy tháng này Trình Lam cũng tăng mạnh, đã từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu.

    Lực lượng điên cuồng tăng vọt làm cho Trình Lam tin tưởng mười phần, càng làm cho hắn một mực nghĩ đến một ngày, có thể tìm cớ tự tay giáo huấn Trình Cung, hắn quá chờ mong một màn này.

    Quan trọng nhất là, nơi này là sản nghiệp hoàng gia, phía sau hắn có cấm vệ quân.

    Càng có hai vị Đại thống lĩnh Long vệ là Lăng Đạt, Tư Không Hằng.

    Còn có Ám Ảnh thần bí nhất bên trong Vân Ca Thành, dùng tình báo làm chủ, Huyết Chiến Trình gia thì lợi khí chém giết trên chiến trường, Long vệ là bảo vệ an toàn hoàng tộc làm chủ, toàn bộ đều là cao thủ.

    Mặc dù chỉ là Đại thống lĩnh, nhưng hai người này đã là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Mà những người này, hiện tại toàn bộ về hắn chỉ huy, toàn bộ đều là thuộc hạ của hắn.

    - Ngươi gần đây bị thương, có nghiêm trọng lắm không?

    Đột nhiên, Trình Cung rất quan tâm nhìn Trình Lam hỏi thăm.

    Bị thương?

    Có nghiêm trọng không, đột nhiên Trình Cung hỏi như vậy, Trình Lam bị hỏi không hiểu thấu.

    Ngoại trừ thời điểm kỳ thi cuối năm lần trước bị Trình Cung gây thương tích, mình nào có chịu qua tổn thương khác.

    - Bị thương cái gì, ngươi muốn nói gì?

    Trình Lam cho rằng Trình Cung muốn nhắc lại chuyện xưa, sắc mặt càng âm trầm.

    - Không biết a!

    Trình Cung một bộ không thể tưởng tượng nổi, rất là kinh ngạc nói:

    - Nếu ngươi không phải bị ngựa hoang đá đầu, hay là bị yêu thú hút hết não, sao lại nói ra hai câu nói ngu ngốc như thế?

    - Đúng vậy, đại thiếu quả nhiên anh minh thần võ, này cũng bị ngươi đoán được.

    Ta còn kỳ quái, người làm sao có thể nói ra những lời này.

    Bàn Tử là ai a, lập tức ở bên cạnh rất nghiêm túc thảo luận theo, còn vô cùng thẳng thừng tán dương Trình Cung.

    - PHỐC...

    - Ha.

    - A...

    Vừa mới bắt đầu người chung quanh cũng không kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, sau khi nghe Trình Cung nói xong, rốt cục có người nhịn không được bật cười, nhất là người ở cửa ra vào càng cười ra tiếng.

    - Bà mẹ nó, Trình đại thiếu quả nhiên chính là Trình đại thiếu, mắng chửi người cũng không dùng chữ thô tục

    - Lời nói này rất có học vấn, đây không phải đang nói Trình Lam không có đầu sao.

    - Đã sớm nghe nói Trình đại thiếu ngôn từ sắc bén, bên trong Vân Ca Thành không ai bằng, hôm nay xem như thấy được, chết cười ta mất, biểu lộ nghiêm túc vừa rồi kia quả thực giống như chuyện thật.

    - Móa, quả nhiên không hổ là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành.

    Người xem náo nhiệt vĩnh viễn không sợ chuyện lớn, có người nhịn không được cười ra tiếng, càng có người thì nhịn không được xì xào bàn tán lên.

    Trình Cung biểu lộ quá chăm chú, quá nghiêm túc, thế cho nên trong nháy mắt Trình Lam cũng không có kịp phản ứng, chờ hắn kịp phản ứng, chung quanh đã nói cái gì đều có, tiếng cười không ngừng.

    - Trình...

    Cung...

    Trình Lam nghiến răng nghiến lợi, BA một cái gấp cái quạt trong tay, pháp lực mênh mông vận chuyển, uy thế cường đại cùng lửa giận vô biên mãnh liệt lao tới, tất cả mọi người cảm giác thấy lạnh cả người.

    Những người đang cười, người đang xì xào bàn tán rùng mình một cái, nhịn không được lui về phía sau một bước, trong lòng có chút phát run không dám lên tiếng nữa.

    Trình Cung không đợi Trình Lam bão nổi, sắc mặt đã trầm xuống:

    - Trình Cung là tên để ngươi gọi sao?

    Không biết lớn nhỏ, mục không tôn ti.

    Ai cho ngươi quyền dám ở chỗ này hỏi tội bản đại thiếu, ngươi có tài cán gì ở chỗ này hỏi tội.

    Cái Ngự Đan Đường chó má gì là sản nghiệp hoàng gia, trong thiên hạ đều là vương thổ, tất cả đều là Vương thần, thiên hạ này đều là của Hoàng đế.

    Nhưng quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mua bán chính là mua bán, ngươi cho mình là nha môn sao?

    Nha môn có quyền lực cùng chức trách của nha môn, hoàng tử phạm pháp có Tông Nhân Phủ đi quản, quân nhân phạm pháp có Bộ Binh đi quản, ngươi tính là cái gì, lúc nào đến phiên ngươi chấp pháp hỏi tội.

    Bản đại thiếu vui thì có phong thưởng, lại là tân khoa trạng nguyên, Văn Khúc Tinh chuyển thế, hoàng thượng thân phong trọng thần triều đình, không có Thánh chỉ, ai dám hỏi tội bản đại thiếu.

    Trình Cung một phen như Thiên Lôi, hỏi giống như điện, cuồng bạo tập kích, vừa nói vừa bước ra một bước.

    - Ngươi thân là đệ tử Trình gia, không hiểu gia quy, không tôn trọng trưởng huynh, không rõ cấp bậc lễ nghĩa, ngươi quỳ gối đầu nhập vào Vũ Thân Vương, Vũ Thân Vương cho ngươi làm chưởng quỹ quản sinh ý, ngươi không chừng mực, không biết tốt xấu, cầm mua bán làm nha môn, ngươi đây là khi quân phạm thượng, ai cho ngươi đảm lượng này, ngay cả Vũ Thân Vương còn không dám đi quá giới hạn, không dám không tuân theo quy định, ngươi tính toán cái gì, một người phụ trách mua bán lại dám hỏi tội người?

    Cấm vệ quân bảo vệ quốc gia, hộ vệ an toàn bệ hạ, lúc nào đã thành chó giữ nhà cửa hàng, thân là một tôn sư quốc gia lại cùng dân tranh lợi, lại đem mua bán làm thành nha môn, nếu thật là Hoàng đế hạ lệnh để cho Cấm vệ quân làm như thế, thân là trung thần, bản đại thiếu thề lấy cái chết can gián.

    Ngươi có Thánh chỉ không?

    Là Vũ Thân Vương cho phép ngươi làm như vậy, hay là tự ngươi cả gan làm loạn?

    Ai cho ngươi lá gan như vậy, hôm nay ngươi không nói rõ ràng, vậy thì cùng ta đi diện thánh, chúng ta đến trước mặt bệ hạ hỏi cho minh bạch, một cửa hàng cũng dám vận dụng Cấm vệ quân hỏi tội khách nhân, thiên hạ này còn có vương pháp hay không, còn có quy củ hay không.

    Giờ phút này Trình Cung đã đứng ở trước mặt Trình Lam, hắn cũng không có vận dụng bất luận lực lượng gì, thậm chí không có làm ra một chút tư thế phòng ngự.

    Đối với vừa rồi Trình Lam bạo phát ra uy áp cường đại làm như không thấy, một thân chính khí lăng nhiên, miệng nói đại nghĩa, còn tự cho mình là trung thần, muốn tới trước mặt Hoàng đế lấy cái chết can gián.

    - ...

    Trình Lam thoáng cái bị hỏi ngây ngẩn cả người, hơn nữa nếu quả thật náo đến Hoàng đế, sự tình thật đúng là phiền toái, Trình Cung ba phen mấy bận ở trước mặt Hoàng đế làm cho Hoàng đế ngậm bồ hòn Trình Lam cũng biết đến.

    Rất nhiều sự tình, có thể làm, không thể nói, càng không thể nói toạt ra.

    Tên hỗn đản này, lại vẫn đại nghĩa lăng nhiên, tư thế vì nước vì dân như vậy.

    Trình Lam có tức mà không nói được, biết rõ cái kia là vô nghĩa, nhưng những lời này thực sự đều chiếm lý, hơn nữa là đại nghĩa, đại lý.

    Mặc dù Trình Lam cùng Trình Cung đã xảy ra rất nhiều sự tình, nhưng mà công khai chính diện va chạm vẫn là lần đầu tiên, lại không nghĩ rằng câu nói đầu tiên đã bị Trình Cung bắt lấy, điều này làm cho Trình Lam cảm giác đã rất ấm ức lại nén giận.

    Giờ phút này, hắn rốt cục minh bạch cảm thụ của đám người Bành Dũng cùng Vũ Thân Vương.

    - Bổn đường chủ lúc nào nói nơi này là nha môn, ngươi ở đây đánh người bổn đường, ta muốn ngươi cho cái bàn giao.

    Trình Lam thất thần thoáng một phát, nhưng phản ứng vẫn là rất nhanh, chỉ là hắn thốt ra lời này khí thế yếu đi không ít.

    - Đó là bởi vì hắn thiếu đánh, cuối cùng là tật xấu tự cho là đúng của ngươi, ngươi nói Vũ Thân Vương tín nhiệm ngươi như vậy, đem sinh ý lớn như vậy giao cho ngươi quản lý, có được tài nguyên tốt như vậy, ngươi xem ngươi quản thành cái dạng gì.

    Tiểu nhị nguyên một đám ngạo không được, bọn hắn cho mình là đại gia sao?

    Bất kể ngươi mua bán bao nhiêu, chúng ta là lấy tiền tới mua đồ, chúng ta không có quỵt ai, người nào mở mua bán đều coi khách hàng như thượng đế, lão tử đến tốn tiền há có thể chịu các ngươi làm nhục, thiên hạ nào có đạo lý như vậy, mọi người nói ta đánh có đúng hay không?

    Trình Cung vừa mới bắt đầu thanh âm bằng phẳng, từ từ tiến dần, không vội không chậm, đến cuối cùng đột nhiên dõng dạc, nhất là một câu hỏi thăm cuối cùng, càng là dùng tinh thần lực cường đại của hắn, làm cho người khác sinh ra tâm đồng tình.

    Chương 263: Lừa người

    - Đúng, đúng vậy...

    Bình thường mà nói, những người chung quanh không có khả năng dính vào vũng nước đục này, nhưng giờ phút này lại bất tri bất giác đi nói theo.

    - Trình đại thiếu nói rất hay, mịa nó, chọc giận lão tử, lão tử dùng hơn mấy vạn lượng vàng đi địa phương khác, nơi đó sẽ không tức giận như ở đây.

    - Chúng ta là dùng tiền, chúng ta là đại gia, làm sao để cho chúng ta bị khinh bỉ.

    - Đáng đánh, hả giận, chưa thấy qua buôn bán giả bộ ngưu bức như vậy, thực cho bọn họ là đại gia trong nha môn sao.

    - Tiểu nhị của ta mà như thế này, đánh chết cũng đáng đời.

    Có một chút cảm xúc kích động, càng trực tiếp hô lên, mặc dù thời gian Ngự Đan Đường mở không lâu, nhưng đối với loại tình huống này của Ngự Đan Đường đã có rất nhiều người bất mãn.

    Chỉ là trước kia tất cả mọi người chịu đựng mà thôi, hiện tại Trình Cung hỏi như vậy, cố ý kéo phía dưới, lập tức bạo phát đi ra.

    Người chung quanh tình cảm quần chúng xúc động, nói cái gì đều có, loại tình huống này Trình Lam nào có trải qua, áp lực vô hình làm cho hắn cũng có chút tay chân luống cuống.

    Vũ Thân Vương giao Ngự Đan Đường cho hắn phụ trách, bởi vì lúc trước chuẩn bị sung túc, có tiền, có người, càng thêm có tài nguyên, ưu thế giá cả..., hắn căn bản không cần cân nhắc mặt khác, Ngự Đan Đường vẫn ngày thu núi vàng.

    Hiện tại đột nhiên đối mặt nhiều người chỉ trích như vậy, hắn cũng có chút thất thần.

    - Mọi người im lặng, chuyện này ta sẽ xử lý, nhưng Trình Cung ngươi là ông chủ phía sau ĐAN THầN PHủ, điểm này người Vân Ca Thành cũng biết, bởi vậy ngươi tuyệt đối không phải khách nhân bình thường, ta hoài nghi ngươi có mục đích khác.

    Ngươi bây giờ đến Ngự Đan Đường ta nháo sự, đả thương người Ngự Đan Đường ta, chuyện này tính toán như thế nào?

    Trước khi Trình Lam chưa có bị Trình Cung thu thập, vẫn luôn là tứ đại tài tử, lại là người của Trình gia, chưa từng trải qua loại chuyện này.

    Nhưng Trình Cung thì khác, một người thường xuyên phải đối mặt một đám người nhục mạ, đối với loại tràng diện này đã sớm nhìn quen lắm rồi.

    Giờ phút này hắn có chút thất thần, nhưng cuối cùng còn bảo trì lý tính, có chết cũng không tha Trình Cung.

    Trong nội tâm Trình Cung âm thầm bật cười, nếu thay đổi là mình, vừa rồi liền quát mắng một tiếng trực tiếp mắng những người khác đi, hoặc là vừa thấy mặt không nói hai lời liền động thủ, đợi sau khi đạt thành mục đích lại đi giải thích cùng người khác.

    Nhưng bây giờ Trình Lam lại bị mình làm cho như thế, ngẫm lại Trình Cung cũng cảm giác buồn cười.

    Trong lúc bất tri bất giác, khí thế Trình Lam đi ra vừa rồi đã không còn.

    - Bắt chó đi cày xen vào việc của người khác, thân phận khách nhân là gì ngươi quản được chứ sao?

    Biết rõ cái gì gọi là mở cửa đón khách không, mở cửa đón khách là thu nhận bất cứ ai tiến vào, tất nhiên điều kiện tiên quyết là có tiền, ta làm gì cần ngươi để ý sao.

    Ta có tiền là được, chỉ sợ ngươi không có hàng?

    Trình Cung nói xong, khẽ vươn tay, Bàn Tử đã đưa qua một xấp kim phiếu Tứ Phương Lâu.

    - Ha ha...

    Mới vừa rồi bị Trình Cung một mực đè nặng, giờ phút này rốt cục Trình Lam tìm ra cơ hội, cười to nói:

    - Như thế nào, đường đường lão bản ĐAN THầN PHủ vậy mà đến Ngự Đan Đường ta mua đan dược, có phải phát hiện đan dược do các ngươi luyện chế hiệu quả quá kém so với chúng ta, lại đắt hơn, còn không bằng trực tiếp đến Ngự Đan Đường chúng ta mua hay không?

    - Không nên nói nhảm nhiều như vậy, lầm bà lầm bầm, lề mề, vừa nhìn liền biết không phải là người làm đại sự.

    Nói như vậy có phải làm cho ngươi đạt được một ít thỏa mãn hay không, nếu như vậy mà nói, ngươi tiếp tục đi.

    Trình Cung làm một thủ thế mời nói tiếp.

    Ách...

    Trước kia thời điểm xem Trình Cung tranh chấp cùng người khác, Trình Lam cảm giác sao những người kia đần như vậy, sao mấy câu đã bị hắn nói á khẩu không trả lời được, đuối lý, đợi thời điểm thực đổi thành chính mình đối mặt Trình Cung, hắn mới biết được lợi hại.

    - Mua đan dược gì, mua bao nhiêu?

    Trình Lam trầm mặt nói, nhưng trong lòng rất là hối hận, vừa rồi mình không nên cho Trình Cung cơ hội này, nên ở thời điểm hắn vừa nháo sự, động thủ trước nói sau.

    Đáng tiếc, vừa rồi nên động thủ trước, đánh hắn trước sau đó lại nói.

    Chỉ cần mình không lấy tánh mạng hắn, cho dù lão già Trình Tiếu Thiên kia che chở hắn cũng không có biện pháp làm gì được mình.

    Làm sao bây giờ, một hồi chờ hắn mua đồ xong đi ra, mình đột nhiên ra tay, kia chính là tự mình tìm phiền toái, phải trả giá thật lớn, đúng, phải trả giá thật lớn, bất luận là trước kia ngươi cướp đi hết thảy vốn nên thuộc về ta, sau này ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.

    Một bên trầm giọng hỏi thăm, trong lòng Trình Lam cũng đang không ngừng nghĩ đến, vốn là hối hận, sau đó lại nghĩ tới phương pháp trả thù.

    - Mua thứ tốt ai sẽ đến loại tiểu điếm này của các ngươi, tố chất tiểu nhị này, còn tố chất của ngươi nữa, chậc chậc...

    Trình Cung lắc đầu, một bộ không dám khen:

    - Cũng chỉ là mua một ít đan dược bất nhập lưu, cho đầy tớ trong nhà phục dụng mới có thể đến chỗ của ngươi, nghe nói các ngươi bán Sinh Cơ Đan gì đó, Trị Đoạn dược tề cùng hơn mười loại dược vật cấp thấp khác, tất cả cho ta ba vạn năm ngàn hạt, dược tề mỗi loại mười vạn bình là được rồi.

    - Đan dược ba vạn năm ngàn hạt, dược tề mỗi loại mười vạn bình, ta không nghe lầm chứ?

    - Hình như đúng vậy, nói đùa gì vậy, này là cố ý quấy rối a.

    - Nào có người mua đan dược cùng dược tề như vậy.

    Người chung quanh nghe vậy đều choáng váng, mặc dù nói giá cả đan dược cùng dược tề bởi vì ĐAN THầN PHủ cùng Ngự Đan Đường cạnh tranh, đã so với trước tiện nghi rất nhiều, nhưng cái đồ chơi này dù sao cũng không phải cải trắng, ai cũng có thể mua ai cũng có thể ăn.

    Coi như là một ít tổ chức, một ít thế lực, gia tộc đến Ngự Đan Đường đại quy mô mua sắm, tối đa cũng chỉ là mấy trăm hạt là quá nhiều.

    Cho dù như vậy, di chuyển là mấy trăm vạn lượng vàng, Trình Cung này lại la ó, trực tiếp công phu sư tử ngoạm.

    Cho dù hắn không mua cao đoan đan dược, nhưng số này cũng chỉ có thể dùng khủng bố để hình dung.

    Trình Lam nghe xong cũng khẽ nhíu mày, vốn muốn nói Trình Cung ngươi đây là đang quấy rối, nhưng nhìn một xấp kim phiếu lắc lư trong tay hắn, Trình Lam lại nuốt lời này trở về.

    - Hiện tại Ngự Đan Đường chúng ta khai mở toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, dưới cờ có mấy ngàn cửa tiệm, dược vật mỗi ngày vô số.

    Nhưng việc buôn bán ngươi cũng biết, loại mua bán lớn này phải có giấy tờ chứng thực cùng thời gian chuẩn bị, nếu ngươi thật muốn mua mà nói, vậy ngươi định ngày đi?

    Trình Lam khiêu khích nhìn Trình Cung, mặc dù đan dược bọn hắn tiện nghi, nhưng đều mang theo lợi nhuận.

    Cho dù Sinh Cơ Đan rẻ nhất, kỳ thật lợi nhuận cũng gần nghìn lượng hoàng kim, hắn tự nhiên không sợ bán đồ.

    Trình Cung nghe xong lập tức chỉ Trình Lam nói:

    - Tốt, lời này là ngươi nói.

    Bất quá ta nhớ được Ngự Đan Đường các ngươi giống như từng hứa hẹn qua, nếu như dược vật đồng cấp mà có người khác công khai bán ra giá cả thấp hơn các ngươi, các ngươi nhân đôi trả giá chênh lệch, đúng hay không?

    Ngự Đan Đường bằng vào Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề cùng những dược vật giá thấp trùng kích ĐAN THầN PHủ, luôn không ngừng tuyên truyền, nếu như đan dược, dược tề đồng cấp mà đối phương công khai bán ra giá cả thấp hơn bọn hắn, bọn hắn liền nhân đôi trả giá chênh lệch.

    Dùng giá cả đan dược, dược tề bọn hắn bán ra, nếu như đối phương còn tiện nghi hơn bọn hắn, căn bản là không có biện pháp kiếm được tiền, thậm chí còn phải bồi thường tiền, ngay cả tiền vốn cũng không đủ.

    Nếu như đối phương dám công khai bán, bọn hắn sẽ thu mua hết, mua đến khi đối phương chết thì thôi, chính là vì có ý nghĩ này, bọn hắn mới hô nhân đôi trả giá chênh lệch.

    - Đương nhiên.

    Trình Lam khiêu khích nhìn Trình Cung:

    - Nếu như không sợ bồi chết, ngươi có thể thử xem.

    - Tốt, thống khoái.

    Nơi này là hai mươi ngàn vạn lượng, là kim phiếu Tứ Phương Lâu thông hành thiên hạ.

    Dựa theo quy củ, ta trước giao hai thành tiền đặt cọc, giá trị đặt hàng là một trăm ngàn vạn lượng hoàng kim Sinh Cơ Đan, Trị Đoạn dược tề, những thứ khác cũng không cần, thế nào, có dám tiếp sinh ý này hay không?

    Trình Cung nói xong, trực tiếp đưa hai mươi ngàn vạn kim phiếu Tứ Phương Lâu tới trước mặt Trình Lam.

    Hai ngàn vạn lượng hoàng kim, số này thực quá kinh người, bất luận là người vây chung quanh, hay là những cấm vệ quân kia, nguyên một đám nghe xong đều tim đập rộn lên, khẩn trương không thôi.

    Quan trọng nhất là, đây vẫn chỉ là hai thành tiền đặt cọc ah.

    Hai người đi theo phía sau Trình Lam đều là Đại thống lĩnh Long vệ, bọn hắn tự nhận là kiến thức rộng rãi.

    Bình thường đều ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, cho dù phụng mệnh đi theo sau lưng Trình Lam, nhưng hai người cũng vô cùng ngạo khí như trước.

    Mới vừa rồi nhìn Trình Lam tranh chấp cùng Trình Cung ở đằng kia, hai người đều có chút bất bình, bọn hắn xem ra nắm đấm mới là hết thảy.

    Nhưng giờ phút này hai người cũng cảm giác được có chút khẩn trương, tiền có thể thông thần, chỉ cần một ngày không có đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không thể ngoại lệ.

    Bọn hắn mặc dù là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, bình thường là cống hiến cho Hoàng đế, cũng đã âm thầm làm rất nhiều sự tình, kê biên tài sản qua rất nhiều đại gia tộc cùng thế lực, tự nhận là kiến thức rộng rãi.

    Nhưng bây giờ nhìn Trình Cung như vui đùa đưa hai mươi ngàn vạn lượng kim phiếu, bọn hắn vẫn bị kinh hãi.

    Tên này lấy ra nhiều tiền như vậy, quá mẹ nó có tiền, trách không được người khác đều nói Trình đại thiếu nhiều người, nhiều tiền, huynh đệ nhiều.

    Hơn nữa hắn còn dám đặt hàng một trăm ngàn vạn, chẳng phải nói lúc sau sẽ lấy ra tám mươi ngàn vạn lượng sao?

    Lăng Đạt, Tư Không Hằng là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, pháp lực vô biên là không giả, nhưng nếu ai cầm hai ngàn vạn lượng hoàng kim muốn đập chết bọn hắn, vậy cũng quá dễ dàng.

    - Tốt, ngươi cũng đừng hối hận.

    Trình Lam một bả túm lấy kim phiếu, tay cũng nhịn không được có chút run rẩy.

    Trình Cung đến cùng muốn làm gì, chẳng lẽ hắn thật sự muốn mua một trăm ngàn vạn hàng hóa, mặc kệ như thế nào, cũng không tin hắn có thể làm ra chuyện gì.

    - Ở đây có nhiều người làm chứng như vậy, bất quá xét thấy nhân phẩm của ngươi có vấn đề, chúng ta vẫn là giấy trắng mực đen sẽ tốt hơn.

    Trình Cung một bộ cả người lẫn vật vô hại cười nhìn Trình Lam.

    Nhân phẩm ngươi mới có vấn đề, ngươi là tên khốn kiếp, trong lòng Trình Lam mắng chửi, nhưng mà giờ phút này trong lòng cũng hơi bất ổn, sờ không được ngọn nguồn.

    Xem kim phiếu của Trình Cung không giả, thiên hạ này không ai dám cũng không còn người có thể giả mạo kim phiếu Tứ Phương Lâu, nghe hắn nói giấy trắng mực đen cũng không thành vấn đề, thằng này đến cùng muốn làm gì.

    Trong lòng ngờ vực vô căn cứ, nhưng rất nhanh vẫn cho người chuẩn bị giấy mực, hai người đều phân biệt ký tên đồng ý.

    - Không tệ, không tệ.

    Trình Cung cầm phần chứng từ rất hài lòng nhìn vào, sau đó thu vào không gian giới chỉ, quay người về phía vô số người vây xem bên ngoài nói:

    - Chư vị, với tư cách đại lão bản phía sau màn ĐAN THầN PHủ, hiện tại ta tuyên bố một tin tức cùng mọi người, hai ngày nữa ĐAN THầN PHủ sẽ đẩy ra một loạt dược vật đẳng cấp thấp.

    Mượn Sinh Cơ Đan làm ví dụ, phẩm chất khẳng định rất tốt, giá cả cũng sẽ càng tiện nghi.

    Hiện tại Sinh Cơ Đan này là ba ngàn năm trăm lượng hoàng kim một hạt, ĐAN THầN PHủ chúng ta chỉ bán hai ngàn năm trăm một hạt, những đan dược khác cơ bản cũng sẽ tiện nghi rất nhiều, bởi vậy hiện tại trong tay mọi người có tiền ngàn vạn lần đừng có gấp, có thể đợi vài ngày nữa nhìn xem, đến lúc đó sẽ cho mọi người được ích lợi không nhỏ.

    - Oanh...

    Tin tức giống như sấm sét giữa trời quang, còn Trình Lam trong lòng kỳ quái khó hiểu, nghi hoặc không thôi thoáng cái ngu si tại đó.

    Chương 264: Một cái tát đánh bay

    Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể có đan dược tiện nghi hơn, không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

    Nếu thật là như thế, đây chẳng phải là nói muốn đền bù tổn thất chênh lệch giá?

    - Ta không nghe lầm chứ, đẳng cấp giống như Sinh Cơ Đan, hai ngàn năm trăm lượng là có thể mua một viên.

    - Nếu thật là như vậy, nhất định phải đợi.

    - Hôm nay xem như đến đúng rồi, một hạt đan dược tiết kiệm một ngàn lượng hoàng kim, lần này ta ít nhất có thể tiết kiệm mấy chục vạn lượng hoàng kim.

    - Trình đại thiếu thật lợi hại, vậy mà có thể đẩy đan dược ra dễ dàng như vậy, giá cả đan dược này cùng dược tề đỉnh cấp kia trước đều không sai biệt lắm.

    - Ta hiểu rồi, vừa rồi Trình đại thiếu nói chênh lệch giá, nếu nói như vậy chẳng phải là nói...

    - Ngươi cho rằng ngươi chơi được trò này sao, Trình đại thiếu là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, ngươi cho rằng hư danh sao...

    ...

    Người chung quanh có người não ruột, có người may mắn vì mình còn không có mua, vì khi mua xong là mất tiền chứ không phải đặt hàng chờ chênh lệch giá được, một hạt tiện nghi một ngàn lượng hoàng kim.

    Hơn nữa có thể tới tổng điếm Vân Ca Thành, khách vãng lai cũng không nhiều.

    Sau đó mọi người đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Trình Cung giao tiền, lại nhìn tờ biên lai mà Trình Lam còn cầm trong tay kia, thoáng cái minh bạch chuyện gì xảy ra.

    Trình Cung chậm rãi quay đầu nhìn về phía Trình Lam đứng sững sờ ở kia, không thể tin được này hết thảy là thật sự, Trình Cung rất là bất đắc dĩ nhún nhún vai:

    - Ta nói thật cho ngươi một việc, ta đến đây là để gài ngươi, không nghĩ tới ngươi lại nhảy vào, đan dược cùng dược tề chênh lệch giá gấp hai, một trăm ngàn vạn lượng hàng hóa, các ngươi ít nhất phải bồi thường ta năm mươi ngàn vạn lượng trở lên, nói cách khác cho dù bây giờ ngươi nhận lầm, ta lại chịu đồng ý, ngươi trực tiếp giao kim phiếu trong tay cho ta, chúng ta không cần trao đổi hàng hóa nữa, ngươi còn thiếu ta ba mươi ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Nói thật, ngươi đã sáng tạo ra một cái ghi chép mới, là bên trong thời gian ngắn nhất bồi thường nhiều nhất, Nam Chiêm Bộ Châu mấy trăm năm sau chỉ sợ không ai có thể phá vỡ ghi chép của ngươi, chúc mừng.

    Người sáng không nói tiếng lóng, là đến lừa người, hiện tại Trình Lam giống như rơi vào hầm băng, từ trong ra ngoài đều lạnh run.

    Nguyên lai hắn đánh chính là chủ ý này, không có khả năng, làm sao hắn có thể luyện chế ra đan dược cùng dược tề dễ dàng như vậy, nhưng nếu như không phải như thế, sao hắn lại đến lừa mình, còn tuyên bố trước công chúng.

    Lần trước Linh Đài Thánh Mặc mình bị hắn lừa bảy ngàn vạn, lần này vậy mà vượt qua ba mươi ngàn vạn.

    Làm sao bây giờ, mình phải bàn giao thế nào cùng Vũ Thân Vương, bàn giao như thế nào cùng Hoàng đế.

    - Trình Cung, ngươi đùa nghịch lừa dối ta, ngươi dám gạt ta, đi chết đi.

    Trong giây lát, Trình Lam khí xông lên não, ác ý tỏa ra, đánh Trình Cung trọng thương, đoạt lại chứng từ kia, thậm chí phế bỏ Trình Cung, đến lúc đó Vũ Thân Vương cùng Hoàng đế nhất định sẽ ủng hộ mình.

    Nếu có hắn, mình vĩnh viễn không có cơ hội ra mặt, nộ quát một tiếng, cốt phiến trong tay Trình Lam lập tức bắn ra như cường nỏ, hóa thành hơn mười đạo quang mang trực tiếp đâm về tay chân, xương bả vai Trình Cung, rõ ràng cho thấy muốn một lần hành động phế bỏ hắn.

    Hơn mười đạo quang mang kia là oán khí, lửa giận mà Trình Lam tích tụ đã lâu, hóa thành hơn mười đạo quang mang, đâm thẳng về Trình Cung.

    Ngay tại lúc đó, lực lượng của Trình Lam cũng điên cuồng tăng vọt, lập tức hắn đã thúc dục lực lượng bản thân đến cực hạn, Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, ha ha, Trình Cung, ngươi như thế nào cũng không nghĩ ra ta có thể ở trong thời gian ngắn như vậy đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu.

    Hắn biết rõ Trình Cung cũng là Siêu Phàm kỳ, chỉ là bằng vào hơn mười căn cốt phiến kia, tối đa cũng chỉ làm Trình Cung bị thương mà thôi, giờ phút này trước mặt nhiều người như vậy trước, ở trong tổng bộ Ngự Đan Đường, hắn bị Trình Cung đùa bỡn lần nữa, hắn đã nộ đến cực hạn, hắn muốn phế Trình Cung.

    Hắn muốn cho Trình Tiếu Thiên biết rõ, Trình gia chỉ có dựa vào Trình Lam hắn mới có thể liên tục huy hoàng.

    Giờ phút này hắn chỉ có một ý niệm điên cuồng trong đầu, phế bỏ Trình Cung, phế bỏ hắn.

    - BA~...

    Thanh âm một cái tát vô cùng vang dội, sau đó mọi người mới nhìn rõ ràng, vừa rồi thực lực Trình Lam bộc phát không ngừng, uy thế kinh người lại bị đánh bay ra ngoài.

    - Bành...

    Phốc...

    Nặng nề rơi trên mặt đất, sau đó Trình Lam mới phun ra một búng máu.

    Lúc này hắn muốn vận chuyển lực lượng đứng lên cũng không làm được, pháp lực trong cơ thể hắn lại bị một cái tát đánh tan hoàn toàn, trong khoảng thời gian ngắn không có biện pháp ngưng tụ lại lần nữa.

    Không, đây không phải là thật, vừa rồi hắn chỉ thấy Trình Cung đột nhiên biến lớn, mà những cốt phiến đánh vào trên người hắn kia hoàn toàn nát bấy rơi xuống, sau một khắc, bàn tay Trình Cung cũng đã đánh vào trên mặt của hắn.

    Hắn miễn cưỡng vận lực lượng hộ thể, nhưng căn bản không có bất cứ tác dụng gì, tựa như là một người giương cung bắn tên, nhưng phòng hộ của bản thân lại yếu ớt như tờ giấy.

    - Phốc...

    Trình Lam phun ra một búng máu lần nữa, thân thể run rẩy không ngừng.

    Làm sao có thể, mình là Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, có được pháp lực vô biên, vậy mà phi kiếm cũng không kịp lấy ra, tại sao lại như vậy.

    Hắn không tin, người chung quanh cũng xem trợn tròn mắt, bởi vì Trình Lam bộc phát uy thế hai lần, khí thế kia xác thực rất kinh người, thậm chí vừa bắt đầu đã áp bách những người ở giữa sân không dám phát ra thanh âm, nhưng hiện tại sao đã bị đánh giống như chó chết vậy.

    Mà Trình Cung căn bản không có bộc phát a, đây mới là nguyên nhân làm cho người vây quanh khiếp sợ nhất, bọn hắn chỉ là thấy Trình Cung tiến lên cho Trình Lam một bạt tai, rồi Trình Lam khí thế đạt đến đỉnh điểm đã bị đánh giống như một đầu chó chết không đứng dậy nổi.

    - Lớn mật.

    - Muốn chết...

    Hai người Lăng Đạt, Tư Không Hằng tuổi cũng đều ở khoảng ba mươi, có thể ở cái tuổi này trở thành Đại thống lĩnh Long vệ, kia đều không phải là nhân vật bình thường.

    Bình thường đều là người mắt cao hơn đầu, lại không nghĩ rằng Trình Cung ở trước mặt bọn họ trực tiếp đánh Trình Lam trọng thương, hai người bọn họ đã là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, tự nhiên nhìn ra Trình Cung không đơn giản như vậy.

    Hắn là dùng lực lượng đơn thuần của thân thể đột nhiên xông vào bên cạnh Trình Lam, đến cuối cùng mới bộc phát pháp lực đánh Trình Lam trọng thương, thời cơ, tốc độ, lực lượng đều hay tới cực điểm.

    Dùng lực lượng cùng kinh nghiệm của hai người, cũng không kịp cản trở, cũng chỉ có thể ở sau khi Trình Lam bị đánh bay ra, mới ra tay giáp công Trình Cung.

    Trong tay Lăng Đạt là một thanh trường kiếm mảnh như tơ, trong tay Tư Không Hằng là hai thanh loan đao.

    Hai người này có thể đạt đến bây giờ, cũng đều trãi qua vô số chém giết, hai người ra tay không lưu tình, đánh chính là sát chiêu, lợi dụng thời cơ Trình Cung vừa mới đánh bay Trình Lam, lực cũ khô kiệt, lực mới còn chưa sinh, pháp lực khó có thể thúc dục.

    - Tinh Không Trảm.

    Tinh lực ngưng tụ mà thành Tinh Không Trảm, uy lực kinh người, không cần bất luận dấu hiệu gì đã phát ra, hơn nữa Trình Cung lập tức phát ra mười sáu đạo Tinh Không Trảm.

    Vốn là hai Đại thống lĩnh Long vệ Lăng Đạt, Tư Không Hằng muốn tiến công, lại bị Tinh Không Trảm của Trình Cung đánh cho tiếp liền lui về phía sau.

    Chiêu thức mạnh mẽ, không chịu thua kém, hơn nữa sắc bén dị thường, mà ngay cả bảo kiếm đã là bán Linh khí cũng xuất hiện tổn thương rất nhỏ, đây là vật gì.

    Hắn làm sao có thể lập tức phát ra chiêu thức mạnh như vậy, cái đồ chơi này uy lực quá mạnh mẽ, nếu như bị đánh vào người, chỉ sợ nguyện cương hộ thể cũng sẽ bị vỡ tan.

    Lăng Đạt cùng Tư Không Hằng mãnh liệt phóng tới Trình Cung, sau đó bị Tinh Không Trảm đánh cho liên tiếp rút lui.

    - Oanh...

    Tốc độ lui của bọn hắn quá mạnh, vách tường cùng quầy hàng phía sau bị bọn hắn đụng nát.

    Lợi dụng Tinh Không Trảm đánh hai người lui về phía sau, Trình Cung cũng rất nhanh thúc dục pháp lực, tay phải vừa nhấc, Ẩn Linh Đao đã xuất hiện ở trong tay.

    Một cái tát đánh cho Trình Lam không đứng dậy được, dựa vào là thực lực, là thân thể so với bình Phàm kỳ đỉnh phong thường Siêu còn mạnh hơn, là thần niệm của Thoát Tục kỳ tầng thứ năm.

    Giờ phút này pháp lực của Trình Cung đã quay lại, không ngừng thúc dục lực lượng.

    Mặc dù hắn chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, nhưng cùng Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường không kém bao nhiêu.

    Biến mất hơn hai tháng, yên lặng hơn hai tháng, hôm nay hắn muốn đích thân động thủ, để cho hết thảy mọi người Vân Ca Thành biết rõ, Trình đại thiếu đã trở về.

    Trước kia là muốn che dấu lực lượng, nhưng từ hôm nay về sau, đã không cần phải ẩn tàng, hắn muốn dùng tư thái cường hoành xuất hiện.

    Từ nay về sau, hắn muốn cho tất cả mọi người ở thời điểm nhắc tới hắn, ngoại trừ đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử ra, hơn nữa còn là một cường giả, bây giờ là cường giả pháp lực vô biên, về sau sẽ là thần thông quảng đại.

    Trước kia mặc dù Trình Cung cũng thường xuyên ra tay, nhưng thời điểm hắn chính thức biểu hiện sức chiến đấu cường hoành rất ít, ít nhất không ai cho rằng Trình Cung rất mạnh.

    Nhắc tới Trình Cung, người ta sẽ nghĩ tới bên cạnh hắn có một khôi lỗi rất mạnh, có một đám thủ hạ cường hoành, không ai sẽ cho rằng Trình đại thiếu rất mạnh.

    Trình đại thiếu rất hung hăng càn quấy, Trình đại thiếu rất quần là áo lượt, Trình đại thiếu rất xấu, Trình đại thiếu rất phá sản, những ưu điểm này ai cũng biết, tuy nhiên không ai biết kỳ thật Trình đại thiếu rất mạnh.

    Tuổi của hắn kỳ thật cũng chỉ như đám người Thất hoàng tử, không hơn kém bao nhiêu.

    - Ngự Kiếm Thuật.

    Giờ phút này, bọn người Lăng Đạt liên tiếp lui về phía sau hơn mười bước, người đã đụng xuyên quầy hàng, vách tường mới khống chế được.

    Hai Long vệ Đại thống lĩnh đồng thời ra tay, lại bị một chiêu của Trình Cung bức lui, hơn nữa trước kia Trình Lam bị tát một cái không đứng dậy được, Lăng Đạt cũng nổi giận, trực tiếp thi triển ra Ngự Kiếm Thuật mạnh nhất của hắn.

    - Phi Toàn Đại Pháp, Phi Toàn Loan Nguyệt Trảm.

    Tư Không Hằng cũng tức sùi bọt mép, hai thanh loan đao đã bay ra, không trung tầng tầng lớp lớp xuất hiện hơn mấy trăm ngàn quang mang giống như sóng biển cuốn tới Trình cung.

    - Chạy mau ah...

    - Nếu không chạy nhất định phải chết.

    ...

    Giờ phút này người vây xem toàn bộ phóng ra ngoài, đều nói thần tiên chiến tranh phàm nhân gặp nạn, trên thực tế trình độ chiến đấu đến Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, thì không phải người bình thường có khả năng quan sát, một cái không cẩn thận thì có thể nguy hiểm tánh mạng.

    Không chỉ nói những kiếm khí, đao khí kia bay ra, còn có địa phương pháp lực lan đến gần, cho dù tùy tiện va chạm một cục đá bay lên cũng đủ để lấy tánh mạng người bình thường.

    Ngự Đan Đường có người tiến lên mang Trình Lam lui ra sau, mà ngay cả Bàn Tử cũng trực tiếp nhảy lên cao, chạy chậm có thể gặp nạn a.

    - Hồng Lưu Chiến Đao, đệ nhất đao, Bách Niên Tang Thương.

    Trình Cung cầm Ẩn Linh Đao trong tay, đao trong tay chậm rãi dùng một loại quỹ tích đặc biệt di động, lực lượng của hắn hoàn toàn dung nhập trong đó, còn tâm cảnh, thần niệm lại phối hợp với Hồng Lưu Chiến Đao.

    Dùng trí nhớ của Trình Cung, ngay cả đạo pháp thượng cổ hắn cũng có thể tùy ý lấy ra cho đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ tu luyện, chớ đừng nói chi là cho bọn hắn rất nhiều pháp thuật tu luyện.

    Bất luận là pháp thuật hay là thần thông, Trình Cung biết đến nhiều không kể xiết, tùy tiện một cái đều là kinh thế hãi tục.

    Nhưng những cái này đều cần phải có thời gian đi tu luyện, trước mắt giai đoạn này Trình Cung còn không muốn lãng phí nhiều thời gian ở phương diện này, có thời gian hắn sẽ tu luyện để tăng lực lượng, luyện chế nhiều một ít đan dược, dù sao bây giờ Trình gia còn chưa vững chắc.

    Chính là bởi vì như thế, Trình Cung mới một mực lựa chọn Hồng Lưu Chiến Đao này.

    Chương 265: Phế hai Đại thống lĩnh

    Ở kiếp trước, thời điểm lực lượng hắn còn ở Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, pháp thuật chừng hơn mười loại, mỗi một chủng đều có uy lực kinh người.

    Nhưng trừ một ít pháp thuật thần thông nhập môn, về sau có chút trợ giúp đối với tu luyện thần thông, những thứ khác cũng không có tác dụng, đến thời gian hậu kỳ liền tu luyện thần thông, cũng bắt đầu dần dần dung hợp, hữu dụng cũng không có bao nhiêu.

    Ở kiếp này Trình Cung không muốn đơn giản lãng phí thời gian ở phương diện này, bởi vậy hắn cũng không nóng nảy học tập pháp thuật cùng một ít thần thông.

    Hồng Lưu Chiến Đao này là một công pháp rất thần kỳ, vừa bắt đầu chỉ là ý cảnh, uy lực của Hồng Lưu Chiến Đao không quá mạnh.

    Nhưng khi người sử dụng đã có được trăm Tượng lực, là trình độ của Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường, mới chính thức có thể thi triển ra Hồng Lưu Chiến Đao đệ nhất đao, Bách Niên Tang Thương.

    Đao thứ hai là Thiên Cổ Độc Nhất Vô Nhị thì cần có ngàn Tượng lực mới có thể thi triển, đao thứ ba là Muôn Đời Phong Lưu, thì cần phải có vạn Tượng lực mới có thể thi triển, nghe nói đao thứ tư của Hồng Lưu Chiến Đao thì ngay cả người sáng tạo cũng không có đạt tới, tên là Tuyên Cổ Bất Di, là hắn muốn sáng tạo ra để so sánh với Thần thông Thái Cổ, nhưng cuối cùng lại không hoàn thành.

    Bất quá đao thứ hai cũng đã tương đối kinh khủng, uy lực đao thứ ba Trình Cung được chứng kiến, tuyệt đối là đào núi lấp biển, cuốn thiên địa chi uy.

    Quan trọng nhất là, Hồng Lưu Chiến Đao này không cần hao phí quá nhiều thời gian tu luyện như những thần thông, pháp thuật khác, ngoại trừ lực lượng vận chuyển cơ bản cùng đao pháp ra, công thêm là cảm ngộ về lịch sử, đối với nhân sinh, đối với thế giới dung nhập trong đó, hậu kỳ của Hồng Lưu Chiến Đao này, uy lực chân chính là tập trung ở phương diện thần niệm, hoàn toàn là nhân kiếm hợp nhất.

    Cũng chính bởi vì như thế, Trình Cung mới lựa chọn Hồng Lưu Chiến Đao này, mà giờ khắc này lực lượng hắn đã đạt tới yêu cầu cơ bản, dùng kinh nghiệm làm người của hai thế giới, rất nhẹ nhàng liền thi triển ra Hồng Lưu Chiến Đao đệ nhất đao, Bách Niên Tang Thương.

    Hồng Lưu Chiến Đao đệ nhất đao Bách Niên Tang Thương, lúc thi triển đi ra, thần niệm của Trình Cung cũng dung nhập bên trong một đao kia.

    Cảnh vật chung quanh giống như biến hóa, thời gian lưu động giống như mắt thường có thể thấy được, rất nhanh chớp động.

    - Kiếm của ta sao lại lệch...

    Lăng Đạt phát ra Ngự Kiếm Thuật, lại đột nhiên cảm giác hoảng hốt, sự tình trước kia xuất hiện ở trước mắt, trong lúc hoảng hốt đó, vậy mà Ngự Kiếm Thuật xuất hiện độ lệch rất lớn, trực tiếp lách qua Trình Cung.

    - Tại sao có thể như vậy...

    Tư Không Hằng còn khoa trương hơn, bản thân Phi Toàn Đại Pháp chính là dung hợp pháp thuật mê huyễn tinh thần lực, làm cho vài chục thanh loan đao biến hóa thành ngàn vạn thanh, giống như biển gầm tập kích xuống Nhưng so sánh cùng thần niệm của Trình Cung, nhất là so sánh với Trình Cung dung nhập vào Hồng Lưu Chiến Đao đệ nhất đao Bách Niên Tang Thương, chiêu này của hắn tự nhiên sụp đổ.

    - Không tốt...

    Sau khi Lăng Đạt cùng Tư Không Hằng chịu ảnh hưởng phát giác không đúng, lập tức ổn định tâm thần, hai người đều là Đại thống lĩnh Long vệ, thân kinh bách chiến.

    Nhưng tang thương trong chốc lát, thần niệm trùng kích sinh ra hoảng hốt, lần nữa thanh tỉnh lại đối mặt với công kích phô thiên cái địa của Trình Cung.

    Bách Niên Tang Thương ẩn chứa thần niệm mới có thể công kích, làm cho nhân sinh sinh ra hoảng hốt, thậm chí ảo giác, mặc dù bọn hắn lập tức vượt qua, nhưng sau một khắc, lực lượng chính thức của Bách Niên Tang Thương bộc phát đao thế đã triển khai.

    Lăng Đạt cùng Tư Không còn muốn phòng thủ cũng đã không kịp, toàn lực tránh đi chỗ hiểm, nhưng Bách Niên Tang Thương của Trình Cung thay đổi liên tục, lập tức vài đạo huyết quang hiện lên.

    - Bịch...

    Bịch...

    Lăng Đạt, Tư Không Hằng trực tiếp ngã xuống, tứ chi co rúm lấy, gân tay, gân chân của bọn hắn đã hoàn toàn bị Trình Cung chém đứt, mà đao khí của Trình Cung cũng rót vào trong kinh mạch bọn hắn, mặc dù không có giết hai người bọn họ, lại trực tiếp phế đi hai Đại thống lĩnh Long vệ này.

    - Tay của ta, chân của ta, aaaa, kinh mạch của ta.

    Lăng Đạt há to mồm thống khổ hô hào, bị phế, mình bị Trình Cung phế bỏ.

    Mình là Đại thống lĩnh Long vệ, đường đường Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, sao lại bị đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành phế bỏ, này so với chết còn làm cho Lăng Đạt thống khổ hơn.

    Tư Không Hằng còn thảm hại hơn, thời điểm rơi xuống đất đầu lại chúi xuống, mặt đất cũng bị đụng nát, cũng may đạt tới Siêu Phàm kỳ, cường độ thân thể người tuyệt đối có thể so với nham thạch, mặc dù đầu của hắn bị đụng mạnh nhưng không có chuyện gì, chỉ là người lại bất tỉnh ngất đi, chỉ có tay, chân vẫn còn theo bản năng co quắp.

    - Trời ạ.

    - Ta không nhìn lầm chứ, ta không phải nằm mơ chứ, vậy mà... vậy mà một người phế bỏ hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    - Quả thực không thể tin nổi, này so với giết bọn chúng đi còn khó hơn.

    - Sao Trình Cung, Trình đại thiếu lại mạnh như vậy, không phải nói hắn bị phế rồi sao, đời này không thể luyện võ sao?

    - Ngươi bị điên sao, lần trước Trình đại thiếu ở Vân Đan Tông bộc phát qua, trực tiếp đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    - Hiện tại đối thủ của hắn là hai vị Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, lúc kia hình như hắn mới Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, bây giờ mới bao lâu ah.

    - Cũng đúng, ngẫm lại thời gian cũng quá kinh khủng đi.

    Người chung quanh đều sợ ngây người, có thể tới Ngự Đan Đường mua đan dược cũng đều không phải người bình thường, trong đó thậm chí không ít Phạt Mạch, thậm chí cũng có một chút Siêu Phàm kỳ.

    Bọn hắn rất rõ ràng, ở dưới cấp bậc quyết đấu này, phế đối phương so với giết chết đối phương còn khó hơn rất nhiều, nhưng hiện tại Trình Cung lại làm được.

    Đúng vậy, chính là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, hôm nay được xưng Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố, Trình Cung Trình đại thiếu.

    Quả thực bất khả tư nghị, hắn mới bao nhiêu tuổi, hơn nữa trước kia chưa bao giờ nghe nói hắn thật lợi hại a, mặc dù hắn bị phế, về sau lại truyền ra hắn bộc phát ở Vân Đan Tông, nhưng hình như cũng chỉ là trong chiến đấu đột phá Siêu Phàm kỳ, lúc này mới qua bao lâu, vậy mà hắn phế bỏ hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Loại thực lực này quả thực quá kinh khủng, không chỉ nói trẻ tuổi nhân trung, cho dù ở trong thế hệ trước cũng là hiếm thấy.

    Giờ phút này trong đầu không ít người đều nghĩ đến một người, Vũ Thân Vương trước kia phong quang vô hạn, cường thế trở về, Thất hoàng tử năm đó được xưng Vân Ca Thành đệ nhất thiên tài võ đạo, hôm nay nếu so sánh Vũ Thân Vương cùng Trình Cung, vậy ai sẽ mạnh hơn?

    Nếu là lúc trước, có người muốn lấy Trình Cung đánh đồng cùng Vũ Thân Vương, nhất định sẽ bị người khác cười nhạo chết, nhưng hiện tại tất cả mọi người không tự chủ được sẽ nghĩ như thế.

    Thậm chí bởi vì sau khi Vũ Thân Vương trở về, cho tới bây giờ chưa có xuất thủ qua, dưới tình huống không biết thực lực của hắn, giờ phút này không ít người đều toát ra một ý nghĩ, lực lượng Trình Cung mạnh như vậy, chỉ sợ đã là đệ nhất nhân trẻ tuổi của Vân Ca Thành.

    Người chung quanh bị lực lượng cường hãn của Trình Cung chấn nhiếp, nhưng Trình Lam nằm ở nơi kia, miễn cưỡng nhìn tới mà tâm như tro tàn.

    Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy, đầu Trình Lam muốn nổ tung, hắn sắp điên mất, trong lòng hò hét điên cuồng.

    Thậm chí hắn không muốn tin tưởng đây là thật, Trình Cung bộc phát ở Vân Đan Tông, thậm chí thời điểm tham gia yến hội Vũ Thân Vương, cũng không quá đáng là Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba mà thôi.

    Lúc này mới bao lâu, lần trước mình đã được Vũ Thân Vương tặng phó họa kia, lại dùng rất nhiều đan dược mới có thể tăng mạnh, hắn làm sao có thể còn nhanh hơn so với mình.

    Hơn nữa cho dù hắn có thể đánh bại mình, nhưng Lăng Đạt, Tư Không Hằng kia là Đại thống lĩnh Long vệ không thể giả được, bọn họ đều là người thân kinh bách chiến, tuyệt đối là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, làm sao bọn hắn có thể bị hắn phế bỏ.

    Đúng vậy, phế bỏ, không phải giết chết.

    Coi như là Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, tầng thứ hai bình thường sử dụng thần thông, chỉ có thể miễn cưỡng giết chết Lăng Đạt, Tư Không Hằng, cũng tuyệt đối không có khả năng phế bỏ bọn hắn.

    Nhưng hết lần này tới lần khác Trình Cung lại làm được, tại sao lại như vậy, chẳng lẽ bây giờ hắn còn mạnh hơn Thoát Tục kỳ tầng thứ ba?

    Không, tuyệt đối không thể nào, tuyệt đối không thể nào...

    Đầu Trình Lam muốn nổ rớt, hắn không thể tiếp nhận sự thật này, không thể tin được hết thảy, nhưng tất cả lại bày ra trước mắt hắn.

    Giờ phút này Trình Lam có một cảm giác mất hết can đảm, thời điểm nhìn Trình Cung, trong mắt ngoại trừ hận, oán, nộ ra, còn nhiều một ít sợ hãi.

    Mặc dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng mà ở sâu trong nội tâm, hắn thực sự sợ Trình Cung

    Tại sao lại như vậy, tại sao có thể như vậy, cho dù Trình gia toàn lực bồi dưỡng hắn cũng không có thể đạt tới loại trình độ này.

    Ta không cam lòng, Trình Lam ta mới là thiên chi kiêu tử, nhân trung chi long, vì cái gì ở trong một năm ngắn ngủn, hết thảy đều trời long đất lở.

    Cái hoàn khố mà trước kia hắn không thèm để vào trong mắt, lại dẫm nát mình dưới chân.

    Lần này trong thời gian ngắn thực lực mình tăng vọt như vậy, thế nhưng lại không tiếp nổi một chiêu, cái này cũng thật không có thiên lý.

    Không chỉ là tăng lên trên lực lượng, lần này còn thiếu nợ ba mươi ngàn vạn lượng, lần trước bị hắn lừa bảy ngàn vạn, cộng thêm lần này làm cho Trình Lam cảm giác vô lực, hắn cũng không dám suy nghĩ, bởi vì hắn không biết nên đi đối mặt với Vũ Thân Vương như thế nào, giải thích với Vũ Thân Vương như thế nào.

    - Mãnh liệt a, đại thiếu uy vũ, đại thiếu quá đẹp trai.

    Bàn Tử cũng mặc kệ những cái kia, càng không đi để ý tới những người khác khiếp sợ, tâm tình rung động, trực tiếp lớn tiếng hưng phấn gào thét.

    Mặc dù nói mình có thể thi triển chiêu thức vừa rồi, nhưng đây cũng chỉ là giai đoạn nhập môn, bởi vì từ trăm Tượng lực đến ngàn Tượng lực có chênh lệch rất lớn.

    Nói là trăm Tượng lực có thể thi triển, nhưng cũng chỉ có Trình Cung mới có thể chân chánh thi triển đi ra, bởi vì hắn dùng chính là thần niệm Thoát Tục kỳ, dùng thân thể Siêu Phàm kỳ đỉnh phong làm hậu thuẫn mới có thể đạt tới hiệu quả như vậy.

    Một kích phế bỏ hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, lực phản chấn kia cũng không phải dễ tiêu hóa như vậy.

    Nếu như không phải những người chung quanh kia bị Trình Cung chấn nhiếp, vừa rồi trực tiếp xông lên, Trình Cung tuyệt đối không có sức hoàn thủ chút nào.

    Bởi vậy ở trong mắt người khác, sau khi Trình Cung phế bỏ Lăng Đạt, Tư Không Hằng thì uy phong lẫm lẫm đứng ở đó, vô cùng uy phong, bá đạo, hung hăng càn quấy.

    Nhưng chỉ có Trình Cung tự mình biết, hắn đang toàn lực trấn áp lực phản chấn trong cơ thể.

    Mặc dù hiện tại Trình Cung chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, nhưng lực lượng lại như Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường.

    Thân thể của hắn cũng không chênh lệch chút nào, thần niệm càng đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ năm, dùng Hồng Lưu Chiến Đao thi triển Bách Niên Tang Thương, hiện tại Trình Cung gặp được Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, tuyệt đối có thể đơn giản đánh chết.

    Hôm nay hắn càng là xuất kỳ bất ý, trực tiếp phế bỏ Lăng Đạt cùng Tư Không Hằng, cường thế xuất kích, rung động tất cả mọi người.

    Chương 266: Bồi thường giá trên trời

    Một ít Long vệ cùng Cấm vệ quân còn lại, sau một chút ngây người, bọn hắn đã toàn bộ lấy vũ khí ra, trong mắt mang theo sát khí, chuẩn bị vây công Trình Cung.

    - Muốn làm cái gì vậy, Mịa, các ngươi chán sống sao?

    Lúc này, Bàn Tử rất có uy thế trừng mắt nhìn về phía bọn hắn:

    - Các ngươi nghĩ đám các ngươi còn lợi hại hơn so với hai tên Đại thống lĩnh kia ư, đại thiếu khẽ vẫy tay, các ngươi liền bị phế toàn bộ, các ngươi muốn chết ah.

    Mịa nó, có biết đại thiếu là ai hay không, cháu trai Trình lão quốc công, thống lĩnh qua mười vạn đại quân tiễu phỉ, mười vạn đại quân vây quanh La Phù Kiếm Phái, tiêu diệt Huyết Y Lâu, Văn Khúc Tinh hạ phàm, tân khoa trạng nguyên, ngay cả người của Phong Vân Kiếm Tông cũng giết sạch, bệ hạ thân phong trọng thần triều đình.

    Các ngươi bây giờ là muốn tạo phản sao, không muốn sống thì tiến lên một bước thử xem, đến lúc đó không chỉ là các ngươi, ngay cả người nhà cùng gia tộc các ngươi đều bị liên luỵ, các ngươi chẳng lẽ thật sự coi mình trở thành chó giữ nhà cho địa phương rách nát này, các ngươi là Long vệ, là Cấm vệ quân.

    Thật sự, ngay cả ta cũng cảm giác sợ thay các ngươi, các ngươi xem ở đây có bao nhiêu người nhìn, không nói trước các ngươi đi lên chỉ là tìm cái chết, coi như các ngươi có thể giết ta cùng Trình đại thiếu, vậy các ngươi cho rằng này tốt hơn tru di cửu tộc sao, nếu Trình lão gia tử không tiêu diệt đám bọn ngươi, ta sẽ lấy họ của các ngươi.

    Nguyên một đám dùng đầu đi đại tiện, trước khi làm chuyện gì cũng phải nghĩ tới hậu quả nghe chưa?

    Nghe Bàn Tử ở đằng kia tán dóc, trong lòng Trình Cung âm thầm cười tươi, Bàn Tử vẫn là rất thông minh.

    Không cần phải nói bất luận lời gì, thấy Trình Cung ở đằng kia bày tư thế không nhúc nhích, đã biết rõ hắn bị tổn thương không thể di chuyển, bởi vậy khi những Cấm vệ quân cùng Long vệ kia kịp phản ứng muốn động thủ, hắn trực tiếp đi lên hù dọa.

    Một chiêu này của hắn đúng là có tác dụng, bởi vì lúc trước Trình Cung một tát đánh bay Trình Lam, một chiêu phế bỏ Lăng Đạt, Tư Không Hằng thực sự quá rung động, bọn hắn căn bản không nghĩ tới giờ phút này Trình Cung không có lực xuất thủ.

    Dù sao muốn phế hai Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, độ khó so với giết chết hoàn toàn không thể so sánh nổi, nếu như muốn giết bọn hắn, Trình Cung tuyệt đối sẽ không bị thương nghiêm trọng như vậy.

    Đây cũng chính là thân thể Trình Cung đủ mạnh mẽ, đổi thành người bình thường, vừa rồi đã trực tiếp ngã xuống.

    Chính là bởi vì vừa rồi Trình Cung làm một chuyện quá mức rung động, trong lòng mọi người còn sợ hãi chưa tiêu, Bàn Tử vừa mắng, vừa quát, thật đúng là dọa bọn hắn sợ.

    Sau đó Bàn Tử nghĩ đến đâu nói đến đó, tóm lại chính là uy hiếp, đe dọa, mắng chửi.

    Loại thời điểm này, ai cũng không nghĩ tới Bàn Tử là vì tranh thủ thời gian cho Trình Cung, Bàn Tử rất nhẹ nhàng liền hấp dẫn tất cả mọi người chú ý, vốn là mắng Long vệ, Cấm vệ quân, sau đó chính là mắng Trình Lam.

    Trình Lam vốn đã khí huyết công tâm, bị hắn mắng mà phun ra vài ngụm máu.

    Người chung quanh đều xem ngây người, Tứ đại hại Vân Ca Thành quả nhiên không giống bình thường, bản lĩnh mắng chửi người của Bàn Tử này cũng không phải lợi hại bình thường.

    - Được rồi, ngươi giảng những đạo lý lớn này làm sao bọn chúng hiểu.

    Rốt cục, Trình Cung một mực lạnh lùng cầm đao đứng ở đó thu hồi Hồng Lưu Chiến Đao, quay đầu nói một câu cùng Bàn Tử.

    Đạo lý lớn...

    Đạo lý...

    Người chung quanh nghe xong đều có một cảm giác im lặng, mà những Long vệ, Cấm vệ quân kia đều rất muốn khóc, Bàn Tử vừa rồi mắng người cũng gọi là đạo lý lớn, vậy mà hắn không biết xấu hổ nói ra miệng.

    - Trở về nói cho chủ tử Vũ Thân Vương của ngươi, qua vài ngày nữa ta sẽ đến lấy tiền, bảo hắn chuẩn bị cho tốt.

    Mặt khác ngươi nói với hắn một câu, sự tình ước đấu năm trước cũng đã nói qua, hắn cũng kéo đủ lâu rồi, nếu không dám so đấu liền nói rõ, ta cũng sẽ không ép buộc, nói như thế nào hắn cũng là Thân Vương, mặt mũi này ta vẫn sẽ cho hắn.

    Trình Cung mặc kệ người chung quanh nghĩ như thế nào, hắn đã cất bước đi ra ngoài, người rời khỏi tiếng nói lại vang lên.

    - Đã sớm nghe nói lần trước ở trên yến hội, Vũ Thân Vương đã hẹn thi đấu cùng Trình Cung, không nghĩ tới Vũ Thân Vương một mực kéo dài.

    - Trách không được một mực không có so đâu, không ngờ là Vũ Thân Vương một mực tránh, thật không nghĩ tới.

    - Không thể nào, sao Vũ Thân Vương lại sợ Trình Cung.

    - Cái này khó mà nói, ngươi xem Trình Cung này cũng công khai nói rõ, này rõ ràng cho thấy đang ép Vũ Thân Vương tỷ thí, xem ra nội tình không đơn giản giống như chúng ta nghĩ ah.

    ...

    Trên đại tiệc, chuyện Vũ Thân Vương đưa ra ước đấu cùng Trình Cung không phải bí mật gì, lúc ấy rất nhiều người biết, sau đó tự nhiên đã sớm truyền ra khắp Vân Ca Thành.

    Ở lễ mừng năm mới, có không ít người đều đang hỏi thăm, vì sao ước đấu của Vũ Thân Vương cùng Trình Cung còn chưa bắt đầu, chuyện này vẫn luôn được một số người suy đoán, hôm nay Trình Cung nói ra, lập tức đưa tới vô số phỏng đoán.

    Sức tưởng tượng của con người vĩnh viễn là vô tận, Trình Cung chỉ nói một câu, lại đưa tới rất nhiều phỏng đoán.

    - Ngươi...

    Phốc...

    Giờ phút này Trình Lam muốn chỉ vào Trình Cung đang rời đi nói hắn vô sỉ, nhưng mà không đợi nói ra đã phun một búng máu.

    Vô sỉ a, quả thực quá vô sỉ, chuyện này Trình Lam rõ ràng nhất, bởi vì Vũ Thân Vương trước trước sau sau nhiều lần phái người đi Trình gia tìm Trình Cung nói chuyện này, nhưng đều bị người của Trình gia ngăn lại, cuối cùng Trình lão gia tử dứt khoát ra mặt đạp người ra khỏi cửa, lúc này mới không ai dám đi Trình gia đề cập chuyện này.

    Hiện tại lại khen ngược, Trình Cung nói Vũ Thân Vương trốn tránh, chưa thấy qua người vô sỉ như vậy, đáng giận như vậy.

    Lại nghe người chung quanh nghị luận, Trình Lam càng bốc hỏa.

    Lúc này, Trình Cung mang theo Bàn Tử đi ra Ngự Đan Đường, trực tiếp đi về phía ĐAN THầN PHủ ở đối diện, bọn hắn đi tới đâu, người chung quanh đều tự động nhượng một con đường, thời điểm đi qua hàng chữ treo cao kia, Trình Cung quay đầu lại nhìn thoáng qua, đưa tay lăng không vài cái.

    Pháp lực cường đại trực tiếp cách không ngưng chữ.

    - Trình Cung...

    Ta không tha cho ngươi...

    Phốc...

    Xa xa, Trình Lam vừa mới được người dìu dắt đứng lên, khôi phục một chút năng lực hoạt động, thấy Trình Cung cách không ghi hai chữ, trực tiếp nộ quát một tiếng, phun ra một búng máu lần nữa, người trực tiếp hôn mê.

    Trên đời ai dám xưng Thần, ta.

    Để cho thiên hạ cười chê muôn đời, ngươi.

    - Chỉ là thêm hai chữ, ý tứ lại thay đổi hoàn toàn.

    - Hung hăng càn quấy, quá kiêu ngạo, quả nhiên không hổ là Trình đại thiếu.

    - Mặt mũi Ngự Đan Đường mất sạch rồi, Trình đại thiếu là Văn Khúc Tinh hạ phàm, cùng hắn chơi văn chương, quả thực muốn chết.

    ...

    Trình Cung thêm hai chữ ta và ngươi, trực tiếp làm Trình Lam tức giận đến thổ huyết hôn mê, Trình Cung thì nhìn cũng không thèm nhìn trực tiếp tiến vào ĐAN THầN PHủ.

    - Ha ha, sướng chết ta, bà mẹ nó, cảm giác thoải mái so với ăn hiếp Sắc Quỷ thì kém một chút, nhưng mà tuyệt đối là cao trào thay nhau nổi lên, làm cho người ta hưng phấn không thôi.

    Đại thiếu, chẳng lẽ ngươi thực muốn thi đấu cùng Vũ Thân Vương, có muốn ta thông tri bọn Sắc Quỷ trở về hay không?

    Bàn Tử tiến vào ĐAN THầN PHủ liền vô cùng vui vẻ cười to, nhưng sau đó nghĩ đến sự tình ước đấu liền lập tức nghiêm nghị, rất nghiêm túc nhìn về phía Trình Cung.

    - Cái này không vội.

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Ta chỉ trước chụp mũ cho bọn hắn, cho bọn hắn mất mặt, về phần thời gian ước đấu cụ thể chúng ta quyết định.

    Như vậy, ngươi bảo Sắc Quỷ lập tức liên hệ đám người Trình Trảm, để cho bọn họ mau chóng trở về.

    Bàn Tử nghe Trình Cung muốn triệu hồi đám người Trình Trảm về, trước mắt không khỏi sáng ngời, xem ra đại thiếu là muốn có động tác lớn ah.

    ...

    Vũ Thân Vương Phủ, sớm đã khôi phục tình huống lúc đó, trên thực tế sau khi gặp chuyện không may, Hoàng đế đã từng đề cập đưa một tòa hành cung cho hắn sử dụng tạm thời, nhưng bị Vũ Thân Vương cự tuyệt.

    Hắn đã lựa chọn đây là Vũ Thân Vương Phủ, nếu như xảy ra một ít chuyện liền rời đi, vậy mặt mũi đâu nữa.

    Ở trong đại điện Vũ Thân Vương Phủ, vốn là đã qua trời đông giá rét, gió xuân quất vào mặt, nhưng ở đây lại lạnh như băng, tất cả mọi người trong đại điện đều đổ mồ hôi lạnh.

    Lúc này thủ hạ trọng yếu của Vũ Thân Vương đều có mặt, đứng ở bên cạnh Vũ Thân Vương là Kim sư huynh của hắn, tay trái là Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt, tay phải là một nam một nữ, nam mặc quần áo màu vàng, mà ngay cả màu sắc của tóc, lông mi cùng làn da đều là màu vàng, con gái thì quần áo màu bạc, tóc, lông mi, làn da cùng đều màu bạc.

    Mà trong đại sảnh, Trình Lam được hai người dìu đứng ở nơi đó.

    Ba mươi sáu ngàn vạn lượng hoàng kim, đây là tiền bồi thường hiện tại công tác thống kê ra, Ặc, nếu như sau đó giá cả ĐAN THầN PHủ bán ra dược vật lại hạ thấp một ít nữa, tiền bồi thường rất có thể sẽ đạt tới bốn mươi ngàn vạn.

    Tiếp cận bốn mươi ngàn vạn lượng hoàng kim, coi như Vũ Thân Vương là chân chính phú khả địch quốc, thậm chí giàu có hơn so với quốc gia, thời điểm nghe được cái số này cũng choáng váng.

    - Bản vương giao Ngự Đan Đường cho ngươi, còn lại để cho Lăng Đạt, Tư Không Hằng giúp đỡ ngươi, kết quả ngươi làm thành như vậy.

    Chẳng lẽ ngươi không dùng đầu cân nhắc vấn đề sao?

    Tiền của Trình Cung dễ cầm như vậy sao?

    Trước khi ký tên chẳng lẽ ngươi không ngẫm lại, đầu ngươi dùng để làm gì, chẳng lẽ chỉ là vì ăn cơm sao, ngươi không dùng đầu suy nghĩ sao?

    Nhìn Trình Lam, Vũ Thân Vương cũng đã gần tức điên, bồi thường tiền là một mặt, trọng yếu hơn là hiện tại sinh ý Ngự Đan Đường rớt xuống ngàn trượng, cục diện kinh doanh trước kia thoáng cái liền hủy diệt toàn bộ.

    Đây vẫn chỉ là một phương diện, sở dĩ hôm nay Vũ Thân Vương tức giận như thế, nguyên nhân trọng yếu hơn là Trình Lam lại bị Trình Cung chụp mũ, nói mình không dám ước đấu, vậy mà hắn không có chút phản bác nào.

    Hiện tại chuyện này đã truyền khắp Vân Ca Thành rồi.

    Chuyện nhân đôi đền bù tổn thất này, là lúc trước ngươi định ra, lúc này dưới tình huống đó hắn mua đồ ta không bán mà nói, Ngự Đan Đường buôn bán còn thế nào.

    Trong lòng Trình Lam không ngừng phản bác Vũ Thân Vương, nhưng ngoài miệng lại không dám nói nhiều, chỉ có thể nhẫn nhục.

    Vũ Thân Vương cũng thật sự nổi giận, hắn nộ không chỉ là tổn thất bốn mươi ngàn vạn lượng hoàng kim, hắn nộ chính là Trình Lam vô dụng, nộ chính là Trình Cung liên tiếp tính toán mình.

    Nhất là chuyện ước đấu này, hiện tại hắn không biết xấu hổ trước mặt mọi người nói mình không dám lên tiếng, hắn không biết xấu hổ nói ra.

    Nhưng hiện tại dù mình nói thế nào cũng vô dụng, dù sao thứ này không có bằng chứng, ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, hắn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

    Có thể làm cho Vũ Thân Vương thất thố như thế, cũng chỉ có Trình Cung, nhưng dù sao Vũ Thân Vương cũng là Vũ Thân Vương, rất nhanh cũng đã khống chế được tâm tình mình, thân thể tức giận có chút phập phồng cũng chậm rãi thở dài ra một hơi.

    Lại nhìn Trình Lam được người nâng, mặt xưng phù, bộ dạng thất hồn lạc phách, hắn cũng không có tâm tư giáo huấn hắn nữa.

    - Đưa hắn vào trong, để cho người khác đến phụ trách Ngự Đan Đường.

    Vũ Thân Vương nói xong khoát tay áo, cho người mang Trình Lam rời khỏi, sau đó ánh mắt quét về phía mấy người ở đây.

    Chương 267: Không kiêng nể gì cả

    Huyết Y Lão Tổ cùng Tô Liệt được dược vật của mình trợ giúp, hôm nay lực lượng cũng có tăng lên, nhất là Huyết Y Lão Tổ đã vượt qua một nửa Thoát Tục kỳ đỉnh phong, đã rất tiếp cận cảnh giới thần tiên lục địa.

    Tô Liệt cũng đã là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, về phần hai người màu sắc như vàng bạc kia, là Kim Ngân Song Sát danh chấn thiên hạ sáu mươi mấy năm trước.

    Hai vợ chồng này bởi vì tu luyện công pháp, màu sắc thân thể cũng cải biến theo, vốn bọn hắn là sát thủ nổi danh nhất thiên hạ.

    Tuy bọn hắn chỉ có hai người, không giống Huyết Y Lão Tổ kinh doang cả Vạn Kim Huyết Y Lâu, nhưng tên tuổi còn lớn hơn so với Huyết Y Lão Tổ.

    Kim Sát, Ngân Sát được xưng không chỗ nào không giết, vài thập niên trước nghe nói bọn hắn tiếp nhận nhiệm vụ ám sát Hoàng đế Lam Vân Đế Quốc, sau đó liền biến mất.

    Kim Sát, Ngân Sát này đúng là Hoàng đế đưa cho Vũ Thân Vương.

    - Trình Cung, tên hỗn đản này lại chơi chiêu thức ấy, hôm nay lại dám đùa nghịch Vương gia, Vương gia, bây giờ cũng là thời điểm chúng ta động thủ đối phó Trình Cung, đối phó Trình gia.

    Cái gì ba mươi ngàn vạn lượng hoàng kim, hắn nằm mơ đi, chúng ta trực tiếp tiêu diệt hắn, cho hắn một lượng cũng không chiếm được.

    Thấy Vũ Thân Vương nhìn về phía bọn hắn, Huyết Y Lão Tổ lập tức ôm quyền chờ lệnh.

    Trong miệng nói Trình Cung vô sỉ, trong lòng càng thống mạ, bởi vì so sánh cùng động phủ kia, ba mươi ngàn vạn lượng hoàng kim tính toán cái gì.

    Chuyện này cho tới bây giờ Huyết Y Lão Tổ không có nói qua với bất kỳ người nào, kể cả Vũ Thân Vương, bởi vì hắn một mực chờ mong có một ngày đoạt lại động phủ kia.

    Chỉ cần có thể tiêu diệt Trình gia, cái động phủ kia là thuộc về mình như cũ.

    - Ngươi biết cái gì, Vương gia làm việc lúc nào đến phiên ngươi lắm miệng.

    Lạnh như băng, thanh âm như máy móc truyền tới, nói chuyện đúng là Kim Sát.

    Bởi vì tu luyện công pháp, ngay cả tiếng nói cũng giống như kim loại phát ra âm thanh, vừa mở miệng liền trực tiếp nhằm vào Huyết Y Lão Tổ, trong mắt hắn tràn đầy khinh thường.

    Đều là người trong giới sát thủ, trước khi Huyết Y Lão Tổ gặp được sự tình bỏ chạy, dùng bảo vệ tánh mạng làm chủ, tính cách sợ chết làm cho Kim Sát, Ngân Sát rất khinh bỉ.

    Cộng thêm đoạn thời gian trước lực lượng hắn của dưới sự trợ giúp của Vũ Thân Vương ngoài ý muốn có chỗ đột phá, Vũ Thân Vương hơi chút lộ tiếng gió, ý tứ trừ Kim sư huynh ra, những người khác phải dùng Huyết Y Lão Tổ cầm đầu, càng làm cho Kim Sát, Ngân Sát thậm chí Tô Liệt nổi giận.

    Bọn hắn xem ra, Huyết Y Lão Tổ tính toán là cái gì, rất sợ chết, thời điểm có chuyện chạy so với ai cũng nhanh hơn, hắn dựa vào cái gì.

    Mặc dù lực lượng của hắn có chỗ đột phá, nửa bước thần tiên lục địa, so với Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường mạnh gấp hai lần, nhưng Kim Sát Ngân Sát liên thủ, cộng thêm chiến pháp không chết không ngớt, Huyết Y Lão Tổ cũng chỉ có thể tránh mũi nhọn.

    Trên thực tế, hôm sau khi Vũ Thân Vương nói ra ý tứ kia, Kim Sát Ngân Sát liền tìm Huyết Y Lão Tổ so đấu, kỳ thật lấy thực lực của Huyết Y Lão Tổ, cho dù một chọi hai cũng không sợ Kim Sát Ngân Sát, nhưng thời điểm cuối cùng Kim Sát Ngân Sát thi triển đồng quy vu tận, Huyết Y Lão Tổ liền rút lui, cuối cùng nhất chỉ là thế hoà không phân thắng bại.

    Mà sự tình lần này hiển nhiên không lừa được Vũ Thân Vương, Vũ Thân Vương cũng không có nhắc lại chuyện này, cũng bởi vì như thế, giữa bọn họ mặc dù tiếp xúc không lâu, cũng đã có thù rất sâu.

    - Người không ra người, thiết không ra thiết, ngươi cho rằng ngươi màu vàng thì có thể làm hoàng kim sao, mịa nó, sớm muộn cũng có một ngày lão tổ ta hủy da tám cốt ngươi, nhìn xem xương cốt ngươi có phải là vàng thật hay không.

    Huyết Y Lão Tổ tức giận không thôi, mình tích súc trăm năm, rốt cục dưới sự trợ giúp của Vũ Thân Vương có đột phá, đạt đến tình trạng nửa bước thần tiên.

    Ba bốn Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường đều không phải đối thủ của mình, nhưng không nghĩ tới lại đụng phải hai quái thai giới sát thủ, hơn nữa còn luôn châm chọc vào nỗi đau của mình.

    - Trình Cung này là chơi xỏ lá, nhưng thân phận Vương gia là gì, địa vị gì, Trình Cung kia có thể không biết xấu hổ, nhưng chẳng lẽ Vương gia lại coi trọng ba mươi ngàn vạn lượng hoàng kim hơn thân phận sao.

    Mặc dù chuyện này là phế vật Trình Lam làm việc bất lợi, nhưng người khác lại nhìn Vương gia, bởi vậy tiền này phải cho hắn.

    Nhưng phải cho người trong thiên hạ biết, tiền là chuyện nhỏ, đối phó Trình Cung cùng Trình gia mà nói cũng là chuyện nhỏ, thanh danh, uy vọng của Vương gia mới là đại sự.

    Tô Liệt không có trực tiếp nhằm vào Huyết Y Lão Tổ, nhưng mà cũng hủy ý kiến của hắn.

    Dù sao Tô Liệt cũng đã làm tông chủ Vân Đan Tông, từ khi nhìn tình huống rõ ràng, hắn liền bày tư thái.

    Mặc dù thủ hạ của Vũ Thân Vương cao thủ nhiều như mây, nhưng mà thiếu khuyết người có khả năng giúp đở Vũ Thân Vương bày mưu tính kế.

    Nếu không sao lại để cho Trình Lam liên tiếp bị Trình Cung dẫm nát dưới chân đi quản Ngự Đan Đường, bởi vậy Tô Liệt bắt đầu bỏ công sức ở phương diện này, nhưng đối với Huyết Y Lão Tổ hắn cũng không thoải mái.

    Bởi vì mình có ma hạch nên tốc độ tăng lên rất nhanh, nhưng lão già này lại ngoài ý muốn đột phá, sau khi đạt tới nửa bước thần tiên muốn cưỡi lên đầu mình, bình thường còn muốn chỉ huy mình làm việc, quả thực không biết mình họ gì.

    Tô Liệt không giống Kim Sát, Ngân Sát tìm Huyết Y Lão Tổ dốc sức liều mạng, nhưng mà cũng tìm cơ hội đè ép hắn, mỗi lần đều làm cho Huyết Y Lão Tổ rất là khó chịu.

    Cũng như lúc này, sau khi Tô Liệt nói xong thì Vũ Thân Vương khẽ gật đầu, nhẹ giọng thở dài:

    - Trình Cung này đã nhìn đúng chỗ hiểm, hơn nữa nếu hắn thực sự có các loại phương pháp luyện đan, phương thuốc này, có thể hạ giá cả xuống đến trình độ đó, cạnh tranh bình thường đã không có hy vọng.

    Ta cho người công tác thống kê Ngự Đan Đường, chính là muốn nhìn một chút, mấy ngày nữa bọn hắn đẩy ra dược vật phải chăng thần kỳ như vậy, nếu như là thật, vậy Ngự Đan Đường cũng không cần tồn tại.

    - Ah...

    Nói đến đây, Vũ Thân Vương rất không cam lòng cười khổ nói:

    - Nếu như không được mà nói, lần này chúng ta sẽ thắng lớn.

    Giết hắn đi chẳng phải là được sao, cần gì phải nghĩ nhiều chuyện như vậy, ngươi không tiện động thủ nhưng chúng ta có thể ah.

    Ngươi không muốn tổn thương danh vọng, chúng ta không quan tâm, mặc dù chán ghét Kim Sát Ngân Sát này, nhưng kỹ xảo ám sát tuyệt đối đỉnh phong, mình hôm nay có lực lượng nửa bước thần tiên, chỉ cần Vũ Thân Vương cho mình mang theo tứ đại cao thủ Thoát Tục kỳ này, cộng thêm nhiều Siêu Phàm kỳ, tuyệt đối có thể quét ngang Trình gia.

    Nghe được Vũ Thân Vương cảm thán, trong lòng Huyết Y Lão Tổ nghĩ như thế, nhưng chuyện này hắn lại không dám nói.

    Mịa nó, hai người Kim Sát, Ngân Sát này chết sống làm khó mình, Tô Liệt lại âm hiểm đào hố cho mình nhảy vào, điều này làm cho Huyết Y Lão Tổ rất phiền muộn.

    Mình là nửa bước thần tiên a, bọn hắn cũng dám đối với mình như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày mình sẽ triệt để thu thập bọn hắn.

    - Được rồi, chuyện này không cần các ngươi đi quản.

    Vũ Thân Vương chỉ cảm thán một tiếng, sau đó đã khôi phục bình thường nói:

    - Đã hắn nói ra ước đấu, vậy cũng hợp tâm ý bản vương, cho dù hắn thật sự có phương pháp luyện đan cùng phương thuốc, cho dù Ngự Đan Đường thật sự để cho hắn nuốt, bản vương cũng muốn cho hắn trả giá gấp mười lần.

    Ước đấu đúng không, Tô Liệt, bây giờ ngươi lập tức truyền lời của bản vương, không phải mỗi lần hắn đều rất thích làm lớn sao, không phải mỗi lần đều thích để cho người Vân Ca Thành biết rõ chuyện của hắn sao, bây giờ ngươi đi hạ chiến thư, mười ngày sau bản vương muốn ước đấu cùng hắn tại Vọng Xuân Đình.

    - Vâng, ta đi xử lý.

    Tô Liệt đáp ứng một tiếng, thân mật gật đầu cùng Kim Sát, Ngân Sát, sau đó xoay người trực tiếp rời đi.

    Mà Vũ Thân Vương cũng rời khỏi, buồn bực nhất chính là Huyết Y Lão Tổ, đề nghị của hắn cùng lời nói của Kim Sát, Vũ Thân Vương lại không có lên tiếng, điều này làm cho hắn cảm giác rất khó chịu.

    - Kinh sợ người, đồ hèn hạ.

    Hai vợ chồng Kim Sát Ngân Sát hung hăng càn quấy liếc nhìn Huyết Y Lão Tổ, sau đó một người nói một câu, quay người rời khỏi.

    Răng rắc,...

    Địa phương Huyết Y Lão Tổ đứng, mặt đất nhao nhao vỡ vụn, Huyết Y Lão Tổ hận không thể tiến lên diệt sát hai người này.

    Nhưng hai người này không phải Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường, trước kia mình không có đột phá, một người trong bọn hắn cũng không đối phó được, mặc dù hiện tại mạnh mẽ hơn bọn hắn, nhưng bọn hắn có một chiêu dốc sức liều mạng, Huyết Y Lão Tổ cũng sẽ không thật sự hành động theo cảm tình dốc sức liều mạng cùng bọn họ.

    - Cũng dám xem thường lão tổ, các ngươi chờ xem.

    Trong lòng Huyết Y Lão Tổ nghĩ vậy, thân thể hóa thành một đạo huyết quang rời khỏi.

    Bên trong quán trà, tửu quán Vân Ca Thành, tất cả địa phương có người tụ tập, giờ phút này đều đang nói sự tình Trình đại thiếu, Trình đại thiếu xuất hiện lần nữa, làm cho cả Vân Ca Thành đều náo nhiệt lên.

    Vân Ca Thành thiếu đi Trình đại thiếu, sẽ trở nên vô cùng nặng nề.

    - Trình gia Trình Cung nghe rõ, Vũ Thân Vương từng có ước đấu cùng ngươi, nhưng ngươi lại lần hai từ chối, hôm nay lại đổi trắng thay đen, tự cho đại nghĩa về mình, nhưng thân Vương đại nhân cũng không so đo cùng ngươi, mười ngày sau, tại Vọng Xuân Đình, hoàn thành ước đấu lần này.

    Một thanh âm vang lên trên không Vân Ca Thành, mọi người bên trong Vân Ca Thành ngừng lại.

    Tất cả mọi người nhìn lên bầu trời, phải biết rằng lúc trước ở Vân Ca Thành, trừ khi đại thọ Hoàng đế, hoặc là phát sinh chiến tranh, nếu không có rất ít người dám vận công nói cho toàn thành nghe.

    Người có thực lực này rất nhiều, nhưng như vậy là không cung kính đối với hoàng quyền.

    Nhưng Trình Cung cũng không để ý những chuyện này, hơn một năm gần đây đã làm không biết bao nhiêu lần, cho nên làm cho người Vân Ca Thành mấy tháng không nghe thấy thanh âm Trình Cung cũng cảm giác nhàm chán, nặng nề không thôi.

    Hôm nay Tô Liệt cũng áp dụng loại phương thức này hạ chiến thư.

    - Móa, còn để cho ta nghe rõ ràng, ngươi cho rằng đây là truyền thánh chỉ sao, có cần ta tắm rửa, thay quần áo, dâng hương nghênh đón hay không.

    Ta nhiều lần từ chối, ngươi không biết xấu hổ nói ra miệng, ngươi bảo Vũ Thân Vương tới, ta ngược lại muốn hỏi một chút ai nhiều lần từ chối.

    Con mẹ nó đây là trang bức cùng bản đại thiếu, còn không so đo cùng ta, ngươi bảo hắn đến so đo cùng ta xem, mười ngày sau, chó má, hiện tại bản đại thiếu bề bộn nhiều việc, ngươi nói mười ngày là mười ngày sao, mặt mũi của ta để đi đâu.

    Đáy lòng bản đại thiếu rộng lượng, cho nên mới không sợ bất cứ chuyện gì, nay để cho người trong thiên hạ biết.

    Ngươi có biết ngươi ở đây hô loạn là ảnh hưởng người khác hay không, ngươi có biết nghe được ngươi quỷ kêu sẽ hù chết rất nhiều người hay không, học ngươi cũng học không tốt, cút về nói cho chủ tử ngươi, gần đây bản đại thiếu bề bộn nhiều việc, mười một ngày sau ngược lại có chút thời gian, có thể miễn cưỡng đi ra ứng phó hắn thoáng một phát, cút đi.

    Hắn vừa dứt lời, thanh âm Trình Cung liền vang lên.

    Chương 268: Chuẩn bị trùng kích lục địa thần tiên

    Đồng dạng đều là dùng pháp lực vô biên, lại để cho mấy trăm vạn người bên trong Vân Ca Thành có thể nghe được, nhưng mà lúc Tô Liệt nói rõ ràng có chút khẩn trương, mỗi câu mỗi chữ đều chuẩn bị tốt.

    Nhưng Trình Cung lại vô cùng tùy ý, giống như là hai người mặt đối mặt.

    Trình Cung nói xong lập tức làm cho Vân Ca Thành vốn yên tĩnh thoáng cái náo nhiệt lên, có người đang dùng cơm cũng cười phun ra, cũng có người thảo luận, còn có vô số tiếng gào liên tiếp.

    Vừa mới qua tết năm mới, Vân Ca Thành lần nữa náo nhiệt lên, sinh động lên.

    Những người này còn hưng phấn hơn so với Trình Cung, giống như việc này có quan hệ với bọn họ.

    Mà Tô Liệt đứng ở Tứ Quý Tiên Tửu Lâu vốn là tràn đầy tự tin, nhưng bị một câu nói của Trình Cung suýt nữa té xuống đất, Trình Cung này quả thực cũng quá... quá không kiêng nể gì cả.

    Thằng này quả thực không coi mấy trăm vạn người bên trong Vân Ca Thành tồn tại, nói cái gì cũng dám nói, quan trọng nhất là trong lòng Tô Liệt tinh tường, nếu như mình ở chỗ này tranh luận cùng Trình Cung, khẳng định Trình Cung sẽ nói càng sắc bén.

    Chuyện này vốn dĩ Vũ Thân Vương không có truy cứu, là vì sự tình này căn bản nói không rõ ràng, dây dưa ở chuyện này chỉ có vẻ Vũ Thân Vương giấu đầu hở đuôi, lộ ra hẹp hòi.

    Tô Liệt vốn là tự mình nghĩ cách, sau đó nói ra lời này, chờ Trình Cung tranh luận cùng mình, đến lúc đó bất luận Trình Cung nói như thế nào hắn đều không nói thêm lời khác, bởi như vậy sẽ tiêu trừ một ít ảnh hưởng, như vậy cũng có thể làm cho Vũ Thân Vương liếc hắn một cái.

    Đan dược trong tay Vũ Thân Vương, làm cho Tô Liệt cũng cảm thấy khiếp sợ, phẩm chất kia cho dù Đan đạo đại sư bình thường cũng khó có khả năng luyện chế ra, hơn nữa số lượng rất nhiều, hiện tại Tô Liệt đã quyết định mượn nhờ Vũ Thân Vương tăng cường lực lượng của mình, chỉ cần mình đột phá đến cảnh giới Thần Tiên lục địa, kia hết thảy sẽ trở nên bất đồng.

    Không nghĩ tới Trình Cung căn bản không giải thích cùng hắn, trực tiếp mở miệng mắng, này hoàn toàn không có đạt tới mục đích Tô Liệt muốn

    - Mặc ngươi muôn vàn giảo hoạt tiểu vô lại, mười một ngày sau ở Vọng Xuân Đình cho ngươi khóc không ra nước mắt.

    Vốn là trong kế hoạch của Tô Liệt, câu cuối cùng chính là câu này, nhưng tình huống lúc này đã khác, vốn dĩ không thể nói câu ấy, nhưng Trình Cung thật sự làm cho hắn quá tức giận, rốt cục vẫn nhịn không được nói ra.

    Nói xong, Tô Liệt đã chuẩn bị rời khỏi, trong lòng một đoàn hỏa đang thiêu đốt.

    Trình Cung, Trình gia, các ngươi chờ xem, hiện tại trước mượn lực lượng Vũ Thân Vương đối phó các ngươi, nhưng ta sớm muộn gì cũng muốn đích thân tiêu diệt Trình gia các ngươi, đoạt lại Vân Đan Tông, ta có được ma hạch, cho dù Huyết Y Lão Tổ kia là nửa bước thần tiên, nhưng chung thân cũng chỉ có thể dừng ở bước này, nhưng ta thì khác, Bổn tông chủ nhất định có thể đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa.

    - Giảo hoạt con mẹ ngươi, vô lại con mẹ ngươi, khóc con mẹ ngươi a, ngươi cho rằng bản đại thiếu không biết ngươi là ai sao, Tô Liệt, nói như thế nào ngươi cũng từng là nhất phái tông chủ, bây giờ lại làm chân chạy truyền lời, chính mình còn ở đằng kia dương dương đắc ý, nếu ta là ngươi đã sớm nhảy vào thùng nước tiểu tự sát, còn không biết xấu hổ ở đây kêu gào.

    Ngươi tưởng rằng người khác không biết thân phận của ngươi sao, ngươi cho rằng tất cả mọi người đều ngu ngốc như ngươi sao.

    Trình Cung vừa nói ra, thân hình Tô Liệt mãnh liệt nhoáng một cái, ngực bị đè nặng, thiếu chút nữa ngã quỵ.

    Bây giờ mình đầu nhập vào Vũ Thân Vương, ở trong mắt các đại thế lực đương nhiên không tính là bí mật, nhưng hôm nay lại công khai toàn bộ Vân Ca Thành.

    - Tô Liệt, tông chủ trước kia của Vân Đan Tông, không phải nói đã chết rồi sao?

    - Nghe nói là đào tẩu, Vân Đan Tông một mực đuổi giết, trách không được hắn đầu nhập vào Vũ Thân Vương, cũng chỉ có Vũ Thân Vương mới có thể bảo trụ tánh mạng hắn.

    - Aii, đường đường nhất phái tông chủ, lại rơi vào kết cục này, hôm nay lại làm chạy chân.

    Không cần địa phương khác, chỉ là thanh âm nghị luận chung quanh Tứ Quý Tiên Tửu Lâu này, cũng khiến cho Tô Liệt có một cảm giác muốn lập tức đào tẩu, thật sự không còn mặt mũi ở lại địa phương này.

    - Nói đi, tại sao ngươi không nói, nếu ngươi muốn nói cái gì có thể tùy tiện, mấy trăm vạn người Vân Ca Thành đang nghe.

    Nói đi, con mẹ ngươi tại sao không nói, bị ta vạch trần ngượng ngùng, cảm giác mất thể diện, ngươi còn biết mất mặt sao.

    Có chút chí khí được không, làm một nam nhân được không, nói đi.

    Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy, ngữ khí khiêu khích lại vang lên.

    Giờ phút này, Trình lão gia tử ở trong lương đình của Trấn Quốc Công Phủ, Trình lão gia tử rất là vui mừng, rất là tán dương nhìn Trình Cung ngồi đối diện, cách không ngưng tụ pháp lực đối thoại cùng Tô Liệt.

    Càng xem trong nội tâm Trình lão gia tử càng thoải mái, càng xem càng đắc ý, lúc này Trình gia thật sự có người kế nghiệp.

    - Lão La, lúc trước bọn hắn vẫn luôn nói Trình gia ta là mãng phu, vũ phu, ngươi xem hiện tại Tôn nhi ta chẳng những là Văn Khúc Tinh trạng nguyên lang, tài hùng biện còn được như thế, về sau xem ai còn dám nói người Trình gia ta là mãng phu, vũ phu, ngươi xem hắn nói điều có đạo lý, ngay cả Tô Liệt là nhất phái tông chủ cũng bị nói đạo lý đến á khẩu không trả lời được.

    Trình lão gia tử ngồi đối diện Trình Cung, Trình Cung vận đủ pháp lực, thanh âm truyền khắp Vân Ca Thành, hắn thì vui vẻ nói chuyện cùng lão La.

    Nói...

    Nói...

    á khẩu không trả lời được...

    Á khẩu không trả lời được...

    Lão La im lặng, đây là mắng đến á khẩu không trả lời được a, còn nói đạo lý, hoàn toàn là đang mắng người ah.

    Lão La thật sự không biết đánh giá như thế nào, chỉ có thể cười một cái, hiện tại Trình lão gia tử cảm thấy Trình Cung rất thuận mắt, ngay cả Trình Cung đang ở trước mặt mấy trăm vạn người Vân Ca Thành mắng chửi người, ở Trình lão gia tử xem ra đều là tài hùng biện rất cao minh.

    Một mặt khác, Tô Liệt cũng bị tức đến thổ huyết, trên thực tế khóe miệng của hắn đã có một vết máu.

    Tô Liệt hận, thù giết cha, đoạt tông môn, hắn hận không thể chửi ầm lên, nhìn trời thề muốn tiêu diệt Trình Cung cùng Trình gia, nhưng hắn không thể.

    Lần này là hắn đại biểu Vũ Thân Vương, nếu như hắn làm như vậy mà nói, đây chẳng phải là giống như Huyết Y Lão Tổ không được Vũ Thân Vương chào đón, nhẫn, ta nhẫn.

    Trình Cung, Tô Liệt ta thề, ta muốn cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, ta muốn tiêu diệt tất cả người Trình gia, một tên cũng không để lại.

    Trong lòng Tô Liệt điên cuồng gào rú, pháp lực của hắn rất nhanh chấn động, uy áp cường đại làm cho người chung quanh mấy trăm mét cảm giác trời muốn sụp đổ, tiếng nghị luận lập tức biến mất, thẳng đến khi Tô Liệt rời khỏi mới có thanh âm trở lại.

    - Ti tiện, chính mình đến nghe mắng.

    Trình Cung một phen thống mạ, phát hiện Tô Liệt không có phản ứng, cuối cùng lại mắng một câu mới xem như chấm dứt, câu nói cuối cùng của hắn cũng rành mạch, để cho mấy trăm vạn người bên trong Vân Ca Thành nghe rõ ràng.

    Không ít người tràn đầy đồng cảm gật đầu, cộng thêm một ít người bị chọc cười, đương nhiên, cũng có một ít người lộ ra ý vị thâm trường, càng có một chút người thì đau đầu!

    - Ngươi định ước đấu cùng bọn hắn?

    Trình lão gia tử thấy Trình Cung nói xong, lo lắng nói:

    - Mặc dù ta không rõ ràng tiến triển gần đây của bọn họ lắm, nhưng thủ hạ Vũ Thân Vương nhân tài đông đúc, huống chi lần trước chính ngươi cũng nói, Vũ Thân Vương mượn người từ Hoàng đế, loại tình huống này lại ước đấu cùng hắn, sẽ rất thua thiệt.

    - Có thiệt thòi hay không đấu mới biết được, gia gia yên tâm đi, ta sẽ không cầm mạng huynh đệ mình đi đùa giỡn.

    Vũ Thân Vương có gì ta biết rất rõ, nhưng chuyện của ta hắn lại không rõ ràng lắm, nhất là lần này gia gia trở thành thần tiên lục địa, chính là át chủ bài phía sau.

    Đúng rồi, ta đã để cho Sắc Quỷ thông tri đám người Trình Trảm chạy về, phụ thân cùng Nhị thúc bên kia thế nào, loại cơ hội này cũng không phải là tùy thời đều có thể gặp được.

    Trình Cung sớm có ý định, tự nhiên không sợ Vũ Thân Vương, bây giờ hắn là muốn ở trước khi ước đấu hoàn thành một ít đại sự trọng yếu của Trình gia.

    - Phụ thân ngươi đang trở về, nhưng mà Nhị thúc ngươi.

    Thời điểm nhắc đến Trình Vũ Dương, thần sắc Trình lão gia tử hơi có chút thay đổi, sau đó giơ tay lên nói:

    - Hắn không trở lại coi như xong, không cần đi để ý tới hắn, trước kia ngươi chỉ nói để cho bọn họ trở về, thừa dịp ta tăng lên sẽ có lợi, lại không nói rõ ràng cụ thể chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ ta từ Thoát Tục kỳ đột phá đến thần tiên lục địa, người khác cũng có thể lấy được chỗ tốt?

    Ấn tượng của Trình Cung đối với Nhị thúc Trình Vũ Dương rất mơ hồ, cơ hồ không có ấn tượng gì, hình như cho tới bây giờ chưa nghe nói qua Nhị thúc trở lại, trong chuyện này nhất định có ẩn tình, nhưng Trình Cung cũng không có hỏi.

    - Có, lại rất lớn.

    Nghe gia gia hỏi thăm chuyện này, Trình Cung gật đầu khẳng định.

    Thấy gia gia nghi hoặc không hiểu nhìn mình, Trình Cung giải thích nói:

    - Có một câu nói gọi là một người đắc đạo, gà chó lên trời, đây là truyền thuyết cũng là một loại hình dung đối với người đắc đạo.

    Đắc đạo này, cũng phải xem ở trong mắt ai, ở trong mắt Tu Chân giả, đại đạo chính thức vô cùng dằng dặc, mà ở trong mắt người bình thường, sở dĩ coi Nhân Anh tu sĩ là thần tiên lục địa, bởi vì bọn hắn xem ra kia chính là phi thăng, như là thần tiên giống gì làm không được.

    Khi người từ Thoát Tục kỳ đột phá đến Nhân Anh cảnh giới, là một kỳ khảo nghiệm cuối cùng, đột phá thất bại sẽ không có gì, cảnh giới sẽ tan thành mây khói, bởi vậy mỗi người đều cẩn thận từng li từng tí, sợ xảy ra chuyện không may.

    Nhưng nếu có tuyệt đối nắm chắc, này cũng chưa hẳn không phải một lần kỳ ngộ, ngưng tụ Nhân Anh, cần cảm ngộ pháp tắc thiên địa, hiểu rõ lực lượng, đồng thời bản chất tánh mạng, bản chất lực lượng đều sẽ cải biến, nếu lúc này có người tu luyện ở chung quanh nơi này, rất dễ dàng đột phá bình cảnh, có cảm ngộ pháp tắc Nhân Anh, không có tâm ma, bình cảnh sẽ đột phá, lực lượng hấp thu so với thời điểm bình thường nhanh gấp mấy chục thậm chí gấp trăm lần, tóm lại chỗ tốt vô số.

    Trình lão gia tử nghe mà vô cùng khiếp sợ, nếu như đây là sự thật thì quá tốt, vậy tại sao trước kia không nghe nói đến.

    Trình Cung nhìn ra suy nghĩ của gia gia, cười nhạt nói:

    - Nhưng mà có mấy người có thể nói mình tuyệt đối nắm chắc trùng kích Thần Tiên lục địa, lại có ai sẽ yên tâm, ngay tại lúc này cho người ta ở chung quanh mình, phải biết rằng đây chính là thời điểm suy yếu nhất.

    Không nói thời điểm trùng kích đủ loại nguy hiểm, cho dù sau khi trùng kích thành công còn có một thời kỳ suy yếu, lúc kia cho dù một Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng đều có thể đánh lén thành công, thu lực lượng vừa mới đạt tới cảnh giới Nhân Anh làm của riêng, bởi vậy những người đột phá đều cẩn thận từng li từng tí trốn đi mũi nhọn, tự nhiên sẽ không ai biết điểm ấy.

    Loại tình huống này, chỉ có trong siêu cấp đại môn phái mới có thể ngẫu nhiên xuất hiện, bình thường thì phụ tử, thầy trò mới có cơ hội này.

    - Có thể nói, nhiều người như vậy đồng thời ở bên cạnh người đang đột phá Nhân Anh, tuyệt đối là sự tình xưa nay chưa từng có, nhưng tình huống Trình gia ta bây giờ lại phải làm như thế.

    Gia gia trở thành thần tiên lục địa là mấu chốt, nhưng tổng thể thực lực tăng lên càng bức thiết.

    Nên ta mới có quyết định như thế, có thể nói, nếu như gia gia bế quan đột phá, sẽ an toàn tuyệt đối, nhưng có nhiều người như vậy, khẳng định sẽ có một ít thành phần ngoài ý muốn, hơi có sơ xuất, liền vô cùng nguy hiểm.”

    - Nguy hiểm, đàn ông Trình gia khi nào sợ nguy hiểm, với lại tất cả đều là huynh đệ thủ túc, cứ theo như ngươi nói mà làm.

    Trình lão gia tử trực tiếp đứng dậy, khí phách vượt mây, khí thế càng uy mãnh như năm đó thống lĩnh thiên hạ binh mã.

    Chương 269: Gặp nạn lần nữa

    Bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, yêu thú gần đây càng ngày càng cuồng bạo, càng ngày càng nhiều yêu thú cao cấp bắt đầu qua lại, không ít Liệp yêu giả, Liệp Yêu đội bởi vì đánh giá sai tình huống mà táng thân trong đó.

    Lập tức Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh phát ra thông tri, Lam Vân Đế Quốc rất có thể bộc phát thú triều, nhắc nhở tất cả Liệp yêu giả coi chừng chú ý.

    Bất quá thú triều bình thường không phải nói bộc phát là bộc phát, thường thường cần mấy tháng thậm chí một năm, Liệp Yêu Mạo Hiểm Liên Minh phát ra thông tri vốn là vì để cho Liệp yêu giả cẩn thận một ít mà thôi.

    Đây là địa phương rộng lớn bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, giờ phút này trên không trung có ba con Hắc Điêu to lớn chừng hơn mười thước lẩn quẩn, phát ra tiếng kêu tức giận.

    Ba con Hắc Điêu này toàn bộ đều là yêu thú đạt tới trình độ Yêu tu.

    Nhưng trên cái đầu cứng rắn của chúng có từng đạo vết roi, hiển nhiên đây là nguyên nhân khiến chúng nó nổi giận.

    Mà ở phía dưới, một cây roi dài như một con Giao Long xoay quanh, hình thành một nửa vòng tròn phòng ngự, bao phủ phạm vi hơn mười thước bên trong.

    Hắc Điêu này phẫn nộ kêu, mỗi lần kêu đều ngưng tụ, sinh ra gợn sóng trùng kích xuống phía dưới mà mắt thường có thể thấy được, mà cánh bọn chúng kích động ngưng tụ pháp lực hình thành phong đao, uy lực kinh người.

    Cho dù bị trường tiên kia ngăn trở chấn động đến một bên, cũng sẽ làm một ít cây cối cùng đá cụi vỡ nát.

    Lại nhìn vô số cây cối trên mặt đất, nguyên lai khu này trở nên trống trải như vậy, là bởi vì chiến đấu phá hư tạo thành.

    - Ba gia hỏa này quả thực quá ghê tởm, không phải chỉ lấy năm quả trứng của chúng thôi sao, vậy mà không chết không ngớt.

    Đúng rồi, ngươi nói chúng như nên làm thế nào, cầm trứng này áp chế chúng, hay là nói tiếp tục công kích ta sẽ đạp nát trứng, ngươi nói cái nào dùng tốt hơn?

    Ở dưới trường tiên bao phủ, Tử Yên công chúa cầm trường tiên trong tay, chuyên tâm khống chế đối kháng ba con Hắc Điêu này, mà ở bên cạnh nàng là Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết đang ngồi xổm nói chuyện.

    Tiểu Tuyết nghe xong lắc đầu liên tục, sau đó con mắt cẩn thận nhìn thoáng qua Tử Yên công chúa, lúc này mới truyền âm nói:

    - Không chỉ là bởi vì những quả trứng này, trứng nơi đó có hơn mấy chục quả, mấy quả trứng này khẳng định không uy hiếp được chúng, ta còn cầm những vật khác.

    - Ngươi còn cầm những vật khác, sao ta không biết?

    Đông Phương Thanh Mai kinh ngạc nhìn về phía tiểu Tuyết, bởi vì ba người các nàng trong lúc vô tình tiến vào sào huyệt Hắc Điêu kia, ngoại trừ những quả trứng kia cũng không có phát hiện cái gì.

    Bởi vì phát hiện những cái này đều là hậu đại Yêu tu, bởi vậy các nàng muốn mang trứng đi, về sau có thể lộng một yêu thú ít nhất là cấp chín làm tọa kỵ cũng rất uy phong nha.

    Tiểu Tuyết cẩn thận nói:

    - Các ngươi không có chú ý đó thôi, ngươi còn nhớ rõ ở bên trong ổ trứng có một chút đá kỳ quái không, ngay từ đầu ta cũng không có chú ý.

    Về sau những Hắc Điêu này đột nhiên giết trở về, mới phát hiện trong vài chục này lại có một nửa là Yêu tu, hơn nữa nhìn diện tích sào huyệt nơi đó, thì bầy Hắc Điêu này chí ít có mấy trăm con, nếu như dựa theo tình huống này mà nói, chúng tuyệt đối là đàn yêu thú đáng sợ nhất bên trong hơn vạn dặm này.

    Ta nghe thiếu gia từng nói qua, mặc dù Hắc Điêu rất cường hãn, nhưng chỉ là bầy yêu thú bình thường, trên nó còn có Kim Sí Điêu, Phi Linh Điêu, Bằng Điêu...

    Nhưng cho dù trong tộc đàn mấy trăm con Phi Linh Điêu cũng không có thể có nhiều yêu tu như vậy, thậm chí ba con đầu lĩnh này đã tiếp cận đỉnh phong, rất nhanh sẽ đột phá đến trình độ Yêu tướng.

    - Về sau ta đột nhiên nghĩ đến thiếu gia đã từng kể cho ta một câu chuyện, theo như truyền thuyết, Hắc Điêu này kỳ thật có hai chủng huyết dịch, là kết hợp của Thần Thú Kim Sí Đại Bằng cùng Hắc Long cường đại nhất ở thời kỳ thượng cổ, chỉ là qua vô số đời đã sớm mỏng manh.

    Nhưng nếu như loại huyết dịch mỏng manh này được lực lượng đặc thù trợ giúp, nhiều đời cũng có cơ hội khôi phục, khiến chúng nó khác hẳn Hắc Điêu bình thường, thậm chí có thể siêu việt Bằng Điêu.

    Mà ta phát hiện chung quanh những cái trứng chúng ta lấy được kia, đều bày mấy khối đá tầm thường không lớn, ta liền vụng trộm lấy về.

    - Ah...

    Lần này Đông Phương Thanh Mai che miệng, tránh cho mình kinh hô, sau đó chỉ vào tiểu Tuyết cười nói:

    - Ah, ngươi học làm xấu, nói mau, đây rốt cuộc là cái gì?

    - Nào có, thiếu gia đã từng nói, nhìn thấy chỗ tốt không chiếm là đồ ngốc.

    - Tốt, tốt, ta biết thiếu gia nhà ngươi tốt, nói mau, rốt cuộc là cái gì?

    Đông Phương Thanh Mai thuộc về cái loại siêu cấp bát quái, lòng hiếu kỳ vượt qua người thường, vô cùng hưng phấn nhìn tiểu Tuyết.

    - Tinh Hải Ngọc, ân, còn rất có thể là Tinh Hải Ngọc Tủy, Tinh Hải Ngọc bình thường có thể làm thuốc, luyện đan, là dược liệu quan trọng nhất để luyện chế Tăng Thọ Đan, mà nếu thật là Tinh Hải Ngọc Tủy, tốt lắm chỗ liền càng nhiềuvậy càng thêm trân quý.

    Thiếu gia đã từng nói qua, Tinh Hải Ngọc Tủy có thể tĩnh tâm dưỡng khí, tăng thêm tốc độ tu luyện... chỗ tốt nhiều không kể siết, còn có một chỗ tốt nữa là cải thiện huyết mạch, trường kỳ sử dụng có thể làm cho trí tuệ, thân thể, huyết mạch hậu đại đều tăng lên.

    Chắc bầy Hắc Điêu này nhiều đời sử dụng Tinh Hải Ngọc Tủy, dần dần phát triển đến bây giờ.

    Nếu như bầy Hắc Điêu này có đột phá đến Yêu tướng, vậy toàn bộ tộc đàn chúng nó cũng được tăng lên, có thể so với Phi Linh Điêu, nếu có đầy đủ Tinh Hải Ngọc Tủy, lại trải qua mấy trăm năm thậm chí thời gian càng dài, có lẽ chúng thật có thể kích phát huyết mạch trong cơ thể, trở thành hậu duệ Thần Thú, đây là thiếu gia nói.

    Tiểu Tuyết rất tự tin nói, cuối cùng vô cùng kiêu ngạo lần nữa cường điệu này là thiếu gia nói.

    Đông Phương Thanh Mai nghe xong trừng to mắt không dám tin, Tinh Hải Ngọc nàng mơ hồ cũng nghe tiểu thư đã từng nói qua một ít, nhưng chỉ đôi câu vài lời, tiểu thư biết rõ cũng không nhiều.

    Nhưng mà nàng lại biết, bất luận đồ vật gì có thể tăng thọ nguyên lên, đều là bảo vật vô giá, bởi vì sinh mệnh chính là vô giá.

    Càng là Tu Chân giả, có được tánh mạng dài dằng dặc càng coi trọng tánh mạng.

    Hiện tại Tinh Hải Ngọc Tủy này vậy mà có tác dụng cải biến huyết mạch, đây càng thêm không thể tưởng tượng nổi, khoa trương hơn.

    Trách không được những Hắc Điêu này điên cuồng như vậy, một hơi đuổi giết các nàng vài ngàn dặm, đã chết mười đầu Hắc Điêu cũng không buông bỏ, thì ra là thế.

    - Hai người các ngươi đã nói đủ chưa, nếu không tìm được đường đi ra ngoài, mọi người cùng nhau táng thân ở chỗ này.

    Lúc này, một mực ứng phó với ba con Hắc Điêu, Tử Yên công chúa cuối cùng mở miệng.

    Giờ phút này sắc mặt nàng trắng bệch, mang theo Đông Phương Linh Lung cùng tiểu Tuyết bị đuổi giết vài ngàn dặm, mà ba đại gia hỏa này mặc dù chỉ là Yêu tu đỉnh phong, nhưng từng cái cũng không yếu hơn Cáp Nhĩ Ba Lạp bao nhiêu.

    Cộng thêm trước kia có rất nhiều Hắc Điêu phụ trợ, Tử Yên công chúa cũng đã có chút chống đỡ không nổi.

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thoáng qua tiểu Tuyết, lại phát hiện ánh mắt tiểu Tuyết rất kiên quyết nhìn nàng, Đông Phương Thanh Mai lập tức nói:

    - Chúng ta cũng không muốn chết tại đây a, chúng ta có biện pháp nào đâu, hai người chúng ta cũng là vụng trộm rời nhà trốn đi tới nơi này, chúng ta cũng không biết làm sao bây giờ.

    Kể từ khi biết các nàng là người của Trình gia, Tử Yên công chúa liền mang các nàng đi ra ngoài, trong tay hai người có một phần địa đồ, mặc dù lần thứ nhất tiến vào nhưng mà muốn đi ra ngoài cũng vẫn có vài phần nắm chắc.

    Nhưng về sau hai người lặng lẽ thương nghị qua, không biết Tử Yên công chúa này đạt được kỳ ngộ gì mà trở nên mạnh mẽ như thế, tuyệt đối không thể để cho nàng đi ra ngoài tìm thiếu gia gây phiền toái, vì vậy hai người liền mang theo nàng quần tới quần lui.

    Trên thực tế cho dù các nàng có thể đi ra ngoài, cũng sẽ không đơn giản mang Tử Yên công chúa đi ra ngoài.

    Ngược lại là những ngày này dưới sự dẫn dắt của Tử Yên công chúa, hai người có thể tùy ý chiến đấu, đã nhận được rất nhiều kinh nghiệm cùng tôi luyện, mà ngay cả lực lượng cũng có tăng lên.

    Tử Yên công chúa nghe xong cũng tức giận, nhưng câu chúng ta cũng là rời nhà trốn đi của Đông Phương Thanh Mai, ngược lại làm tinh thần nàng có chút xúc động.

    Tâm thần buông lỏng, Hắc Điêu kia nhanh như thiểm điện đã lao xuống, trực tiếp chộp tới đầu Tử Yên công chúa.

    - Súc sinh, cút ngay, Vân Long Trùng Thiên.

    Trường tiên trong tay Tử Yên công chúa đột nhiên một cuốn, giống như đầu Cự Long lao lên trời xanh, trực tiếp cuốn lấy Hắc Điêu kia.

    Nếu như Hắc Điêu kia kiên trì trảo nàng, vậy khẳng định cũng sẽ bị trường tiên này quấn lấy.

    Cuối cùng Hắc Điêu lựa chọn né tránh, nhưng kình khí trên móng vuốt sắc bén cũng đã đâm vào làn da Tử Yên công chúa, làm cho nàng đau đớn không thôi, cũng làm cho trong nội tâm nàng nghĩ mà sợ không thôi, nguy hiểm thật.

    Nhưng vào lúc này, nơi chân trời xa xa có tiếng kêu liên tục, tiếng kêu kia giống hệt như đám Hắc Điêu này.

    Trong lòng Tử Yên công chúa cả kinh, thần niệm lập tức khuếch tán, phát hiện bên ngoài hơn mười dặm ít nhất có hai trăm con Hắc Điêu đang bay tới, trong đó có hơn tám mươi con Hắc Điêu Yêu tu.

    Tử Yên công chúa ở trong Yêu Thú Sâm Lâm cũng có một đoạn thời gian, bầy Hắc Điêu biến thái như thế này vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy.

    - Trình Cung, ngươi là tên khốn kiếp, đều là ngươi làm hại.

    Trong miệng Tử Yên công chúa nói xong, trong tay trực tiếp bóp nát một lệnh bài đặc biệt, lập tức bên cạnh nàng tản ra một vầng sáng, hình thành một cánh cửa.

    - Rời đi mau, thực muốn ở chỗ này chịu chết sao.

    Tử Yên công chúa thấy hai người các nàng còn ngồi kia tán dóc, khoát tay cuốn hai người vào cánh cửa không gian kia.

    - Oa, ngươi có đồ tốt như vậy sao không lấy ra sớm, chúng ta đâu phải bị truy đuổi vài ngàn dặm, thật sự là hoài nghi ngươi có phải có khuynh hướng thích bị hành hạ hay không, bị đánh thành như vậy, đến cuối cùng mới dùng, sớm dùng có phải tốt hơn không, hù chết ta rồi, còn tưởng rằng lần này chết chắc chứ.

    Đông Phương Thanh Mai phát hiện xuất hiện lần nữa, các nàng đã ở trong một huyệt động cực lớn, trong huyệt động rõ ràng sáng như ban ngày, bên trong hoa cỏ cây cối đều có, quan trọng nhất là nguyên khí ở đây gấp mấy chục lần bên ngoài, quả thực là động thiên phúc địa.

    - Hừ.

    Tử Yên công chúa nghe xong thiếu chút nữa bị tức ngất đi, tức gận nói:

    - Nếu như ngươi nói dễ dàng như vậy thì tốt rồi, sau khi ta tiến vào động này phủ, đạt được sơ bộ truyền thừa, cũng chỉ đạt được ba tấm lệnh bài, trong đó một khối ở thời điểm thăm dò gặp nguy hiểm đã sử dụng, đây là khối thứ hai, hiện tại ta chỉ còn lại một khối.

    Nếu như lệnh bài này hết sạch, về sau ai cũng đừng nghĩ tiến vào động phủ này nữa, ta vốn là định đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong, thời điểm trùng kích thần tiên lục địa đi vào lần nữa, hiện tại thì hay rồi, vô duyên vô cớ vì mấy quả trứng liền lãng phí một khối.

    Các ngươi trung thực ở nơi này, không nên tùy tiện đi lộn xộn, ở đây khắp nơi tràn ngập nguy hiểm, đã vào được lần nữa, ta còn muốn xâm nhập một ít, hy vọng có thể kiếm được chút chỗ tốt.

    Cái động phủ này là Tử Yên công chúa trong lúc vô tình phát hiện ra, nhưng động phủ này to lớn vô cùng, tầng tầng xâm nhập, nàng cũng chỉ là tiến vào một bộ phận phía trước, lần này bất đắc dĩ tiến vào lần nữa, tự nhiên không thể vô duyên vô cớ lãng phí một tấm lệnh bài, chỉ có thể thăm dò lần nữa.

    Sau khi nàng rời đi không lâu, Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hai người đồng thời nhẹ gật đầu, bắt đầu đi theo phương hướng Tử Yên công chúa ly khai vừa rồi.

    Chương 270: Bạo Hùng khiếp sợ

    Sau khi Trình Cung bế quan luyện chế Trấn Ma Đan công thành, lập tức đại náo Ngự Đan Đường, sau đó lớn mắng tiền nhiệm tông chủ Vân Đan Tông Tô Liệt, rồi định ra mười một ngày ước đấu Vũ Thân Vương, toàn bộ Vân Ca Thành trở nên sôi trào lần nữa.

    Lúc trước gặp được loại chuyện này, những nhà cái đều rất vui vẻ, bởi vì lại có thể đánh cuộc một hồi.

    Nhưng hiện tại phàm là sự tình dính đến Trình Cung, thì không ai dám đơn giản đặt cược, bởi vì mỗi lần Trình Cung đều để cho bọn họ rối tinh rối mù.

    Quan trọng nhất là, Đổ Thần phủ ở chỗ này, Đổ Thần phủ còn không có lên tiếng ai dám động đến.

    Hiện tại Bàn Tử Đổ Thần cũng không phải là hay nói giỡn, người mở sòng bạc ở Vân Ca Thành không ai là không cho hắn mặt mũi.

    Mà giờ khắc này nhân vật khơi mào tất cả những chuyện này, chấn động Vân Ca Thành thì đã lặng yên không một tiếng động rời khỏi Vân Ca Thành, âm thầm chạy tới động phủ Vạn Độc Tán.

    - Trên đường ta đã nhận được tin tức, cũng biết là tiểu tử này lại gây tai hoạ, tên tiểu tử hỗn đản này, cũng không biết để cho lão tử bớt lo.

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi đi theo Sắc Quỷ tiến vào động phủ Vạn Độc Tán, mặc dù hắn cũng biết nơi này, nhưng hiện tại xuất nhập như thế nào hắn thật đúng là không rõ ràng lắm, nếu không có người đưa đón, căn bản vào không được.

    Bởi vì Trình Cung đã hoàn toàn khống chế động này phủ, cho dù mấy cửa phụ cũng bị khống chế lại, hiện tại cho dù Huyết Y Lão Tổ muốn tiến vào cũng tìm không thấy cửa.

    Mà một khi cường hành công kích, sẽ dẫn phát trận pháp bên trong, coi như là thần tiên lục địa bình thường cũng không có biện pháp đơn giản công phá.

    Dù sao hiện tại Vạn Độc Tán đã tiếp cận sinh ra khí linh, đã rất tiếp cận Linh khí thượng phẩm.

    - Hô...

    Sắc Quỷ chỉ có thể cười theo, hắn cũng không rõ ràng lắm đến cùng là xảy ra chuyện gì, hơn nữa tính tình Bạo Hùng Trình Vũ Phi hắn rất tinh tường, nói sai cái gì thì sẽ rất thê thảm, mặc dù hiện tại mình thiếu một ít nữa là đến được Siêu Phàm kỳ, nhưng ở trước mặt Trình Vũ Phi vẫn giống như một hài nhi không có lực hoàn thủ như trước.

    - Xuân về hoa nở, lũ hỗn đản Man tộc kia lại không an phận, hắn ở Đế Đô chơi bời lêu lổng.

    Không có việc gì còn sinh sự quyết đấu với người ta, lại còn gọi lão tử trở về, xem một hồi ta thu thập hắn như thế nào.

    Trên đường Trình Vũ Phi đã nhận được tin tức, Trình Cung cùng Vũ Thân Vương định ra ngày quyết đấu, hắn còn tưởng rằng là bởi vì chuyện này mới gọi hắn trở về, trong lòng nghĩ đến chiến sự tiền tuyến, trong miệng khó chịu mắng chửi.

    - Ngươi muốn thu thập ai, Tôn nhi ta ước đấu cùng người khác vậy đã làm sao, chẳng lẽ để cho người khác cưỡi lên đầu lên cổ người Trình gia ta, sống đến từng tuổi này lại không biết đầu óc ngươi đang suy nghĩ cái gì, ngươi nói cho ta một chút, ngươi muốn thu thập ai?

    Lúc này một thanh âm càng bạo phát vang lên, sau một khắc Trình lão gia tử đã xuất hiện ở trước mặt Trình Vũ Phi.

    Trình Vũ Phi không sợ trời không sợ đất, trấn thủ Đông Nam Man tộc vài chục năm, đánh cho đại quân Man tộc vừa nhắc tới tên của hắn liền hoảng hốt, sợ hãi.

    Cho dù ở trong quân đội của hắn, bất luận là những cung phụng Thoát Tục kỳ kia, hay là những tướng lãnh, nguyên một đám nhìn thấy hắn nổi giận đều lẫn mất rất xa, không ai dám trêu chọc hắn, nhưng mà vừa thấy Trình lão gia tử, hắn lập tức như chuột thấy mèo.

    - Hài nhi bái kiến phụ thân, ta... ta... chỉ nói là tiểu tử này lại gây chuyện, nên muốn quản giáo một chút.

    Trình Vũ Phi vừa thấy Trình lão gia tử, vội vàng thi lễ, cẩn thận giải thích.

    - Quản giáo, một con gấu như ngươi thì có thể quản giáo cái gì, nếu để cho ngươi quản giáo Tôn nhi ta, có lẽ đã trở thành vô dụng như ngươi.

    Tốt xấu đều phân không rõ ràng, gọi ngươi trở về là cho ngươi chỗ tốt, còn dám nói thu thập cháu của ta, lần sau mà có ý nghĩ này, xem ta thu thập ngươi như thế nào, sửng sờ ở chỗ này làm gì, còn không tới bên cạnh coi có cái gì cần, nhanh hỗ trợ.

    Trình lão gia tử đối với Trình Vũ Phi cùng đối với Trình Cung là hai cái trái ngược hoàn toàn, không đến ba câu nói liền mở miệng mắng, nếu Trình Vũ Phi còn đứng ở đây giải thích, nhất định là ăn đạp không thể nghi ngờ.

    - Vâng, vâng.

    Trong lòng Trình Vũ Phi phiền muộn a, nói như thế nào ta cũng là cha hắn, là cha ruột hắn, hiện tại ngay cả quản giáo thoáng một phát cũng không được, coi con không bằng cháu trai, thiệt là.

    Bất quá theo phương hướng ngón tay Trình lão gia tử, Trình Vũ Phi thấy một đài cao to lớn, cái đài này dựng ở giữa động phủ Vạn Độc Tán, cái đài này cao chừng hơn mười thước.

    Mà ở dưới đài thì dọc xuống giống như kim tự tháp.

    Trình Vũ Phi muốn hỏi thăm thoáng một phát chuyện gì xảy ra, lại phát hiện mọi người cũng rất mờ mịt, quay đầu nhìn về phía Trình lão gia tử đứng ở đàng xa, Trình Vũ Phi rụt rụt đầu, coi như hết.

    Lập tức hắn vừa nhìn về phía địa phương khác, đột nhiên hắn phát hiện có một người đangsử dụng pháp lực, trực tiếp điều khiển những cự thạch vào các vị trí, chỉ là đứng bên cạnh xem khiến cho người có cảm giác kinh hồn táng đảm.

    - Khí lực không nhỏ nha.

    Trình Vũ Phi nói xong, thân hình lóe lên, đã đến sau lưng người này, trực tiếp lấy tay đi đập bả vai của đối phương.

    - Đánh ngươi vừa vặn.

    Cơ hồ ngay thời điểm Trình Vũ Phi chạm tay vào bả vai, đối phương sử dụng pháp lực nhiếp cầm một khối cự thạch vạn cân lên, chợt xoay người chụp về phía Trình Vũ Phi.

    Lần này thật sự quá đột ngột, Trình Vũ Phi hoàn toàn không nghĩ tới, quan trọng nhất là một cổ lực lượng cường đại của đối phương làm hắn muốn rút tay ra cũng có chút khó khăn.

    - Lôi Thần Chùy, mở cho ta.

    Mượn nhờ dược vật của Trình Cung, hôm nay Trình Vũ Phi đã đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ tư, mặc dù trước mắt còn chưa có tu luyện thần thông của mình, nhưng các chiêu thức bình thường hắn đánh ra cũng có uy lực kinh người, một chiêu Lôi Thần Chùy trên nắm tay chớp động hào quang lôi điện bộc phát, ầm ầm đánh nát khối cự thạch ngàn cân kia.

    Không hổ với danh xưng là thần lôi, chỉ một chiêu đã đánh nát khối cự thạch vạn cân, vô cùng kinh người, vô cùng cường hãn.

    - Quả thật quá mạnh mẽ.

    - Không chỉ là mạnh mẽ, quan trọng nhất là rất hung hãn, phá tan hết thảy, không sợ hãi.

    - Đây không phải là gia chủ sao, lúc nào gia chủ đã mạnh như vậy.

    - Trình thúc, ngưu a, đẹp trai a!

    Chung quanh có rất nhiều người, có người Huyết Chiến Trình gia bên trong, cũng có đám người Túy Miêu, Mãnh Hổ, La Anh Hùng, Trình Lập, Ba Phong, nghe động tĩnh như thế đều nhìn lại.

    - Ngươi đạt tới Thoát Tục kỳ rồi hả?

    Lúc này, Trình Vũ Phi vô cùng khiếp sợ nhìn Bạch Khải Nguyên đã quay người lại, hơn nữa hắn đã cảm giác được, Bạch Khải Nguyên không chỉ là đạt tới Thoát Tục kỳ, hơn nữa so với mình cũng không kém bao nhiêu.

    Vốn là muốn trêu chọc Bạch Khải Nguyên, nếu như Bạch Khải Nguyên không có đột phá, tối đa chỉ là lực lượng Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, cái kia Trình Vũ Phi đè tay lên bả vai hắn, hắn muốn phản kháng cũng không được, khi đó Trình Vũ Phi sẽ khen ngợi, giống như thưởng thức vãn bối vỗ bờ vai của hắn.

    Nhưng lại làm cho Trình Vũ Phi không nghĩ tới chính là, Bạch Khải Nguyên so với mình cũng không kém hơn bao nhiêu, chẳng những có thể chế trụ thủ chưởng của mình, còn có thể đơn giản kéo khối cự thạch vạn cân xuống đập mình, đây mới là chỗ làm cho hắn giật mình.

    - Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, so với ngươi còn kém một chút, nhưng mà muốn phân thắng bại thì khó mà nói.

    Trong lòng hung thần Bạch Khải Nguyên rất thoải mái, những năm này bị Bạo Hùng đè nặng, mỗi lần sau khi hắn tăng lên đều tìm mình luận bàn, mượn cơ hội sửa chữa mình một chầu, mặc dù lúc này lực lượng vẫn còn kém một chút, nhưng có thể chứng kiến biểu lộ giật mình của Trình Vũ Phi, cũng đủ để cho Bạch Khải Nguyên vui vẻ mấy ngày.

    - Móa, tên tiểu tử thúi này làm sao làm được?

    Sự tình Bạch Khải Nguyên đi theo Trình Cung tu luyện Trình Vũ Phi cũng biết, nhưng hắn lại không nghĩ rằng Bạch Khải Nguyên có thể đạt tới loại trình độ này, thật bất khả tư nghị.

    - Không có kiến thức, ta đây coi như là chậm nhất, Đại thiếu gia nhà của ngươi đối với tốc độ tăng lên của ta rất là bất mãn, mới vừa rồi còn tỏ vẻ muốn chế định kế hoạch huấn luyện cho ta lần nữa.

    Xem bọn hắn kìa, nếu ngươi biết rõ tốc độ tiến bộ của bọn hắn, còn không hù chết ngươi.

    Bạch Khải Nguyên nói xong, chỉ bọn người Ba Phong, La Anh Hùng, Túy Miêu, Mãnh Hổ, Trình Lập bên cạnh.

    - Tiến bộ của bọn hắn hù chết ta?

    Nói đùa gì vậy.

    Lần trước Trình Vũ Phi trở về cũng đã gặp bọn hắn, lực lượng những người này hắn cũng biết.

    - Bành...

    Bọn họ nói chuyện thì đám người Mãnh Hổ, Túy Miêu cũng nghe được, khí thế Mãnh Hổ như cầu vồng, lực lượng lập tức tăng vọt, pháp lực mênh mông không che dấu chút nào phóng thích, Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy.

    - Oanh...

    Trình Lập, Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, kiếm khí Liệt Dương Kiếm trong cơ thể xông ra ngoài, nếu không có trận pháp động phủ cản trở, đã có xu thế xông thẳng lên trời.

    Bà mẹ nó, Thoát Tục kỳ, sao tiểu tử này cũng đạt tới Thoát Tục kỳ.

    Mình không nhìn lầm chứ, tiểu tử thúi Trình Cung kia cho bọn hắn kế hoạch huấn luyện gì vậy, cho bọn hắn uống thuốc gì vậy?

    Sắc Quỷ, Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, so với Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường còn cường hoành gấp ba.

    Ba Phong, Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, pháp lực giống như hắc sắc hỏa diễm chấn động vô cùng kinh người.

    La Anh Hùng, Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, một thân băng hàn chi khí, đã có được ba Tượng lực, lại chậm chạp khó có thể đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    - Hoài...

    Túy Miêu ngáp một cái, pháp lực Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai trên người hơi chút di chuyển liền thu hồi, kia giống như bản thân của hắn, đều có một cảm giác tùy thời say khướt, buồn ngủ.

    Trình Vũ Phi hoàn toàn xem trợn tròn mắt, Trình Lập hắn cũng biết, trong Huyết Chiến xếp hạng thứ năm mà thôi, như thế nào hiện tại ngay cả hắn cũng đạt tới Thoát Tục kỳ.

    Còn có Sắc Quỷ, Ba Phong, Túy Miêu, La Anh Hùng, những tiểu tử bọn hắn này, như thế nào lực lượng nguyên một đám tăng vọt nhiều như vậy, cái này cũng quá kinh khủng a.

    Trình đại tướng quân thế là người thống lĩnh trăm vạn đại quân, nhiều năm chinh chiến cùng Man tộc như vậy, tràng diện gì chưa từng thấy qua, không nghĩ tới hôm nay lại bị tiểu đội nhỏ của con mình làm cho hoảng sợ.

    Lúc này mới mấy tháng, tốc độ tăng lên của bọn hắn cũng quá kinh khủng a, cái này có thể sử dụng kỳ tích để hình dung, mà người sáng tạo cái kỳ tích này là con của mình, tiểu tử hỗn đãn lúc trước ngay cả công chúa cũng cưỡng gian không thành.

    - Bị hù dọa rồi sao, đừng nói ngươi, mà ngay cả ta trong khoảng thời gian này ở chỗ này, mỗi ngày theo chân bọn họ cùng một chỗ cũng bị hù sợ.

    Thấy bộ dạng Trình Vũ Phi bị dọa sợ, Bạch Khải Nguyên vui vẻ cười to, thời điểm thấy Trình Vũ Phi nghi hoặc nhìn về phía mình, hắn lập tức lắc đầu nói:

    - Ngươi đừng hỏi ta, muốn hỏi đến hỏi hắn đi.

    Nói xong Bạch Khải Nguyên nhồ ra miệng, Trình Vũ Phi mới nhìn lên, Trình Cung liền đứng ở cách đó không xa.

    Trình Cung đứng ở nơi đó, tựa hồ đang chờ cái gì, thời điểm Trình Vũ Phi do dự muốn đi qua, chỉ thấy Bàn Tử dẫn một đám người đuổi đến.

    Đây là?

    Vừa nhìn thấy đám người kia, thần sắc Trình Vũ Phi không khỏi biến đổi lần nữa, sát khí trên người những người này vậy mà vượt qua những hùng sư trải qua bách chiến dưới tay mình, quan trọng nhất là lực lượng trên người những người này thể hiện ra.

    Chương 271: Các ngươi còn kém rất nhiều

    Huyết Chiến, đúng vậy, là Huyết Chiến, hơn nữa còn là thành viên hậu kỳ của Huyết Chiến, nhưng sao lại mạnh như vậy, bọn hắn đều còn trẻ như vậy?

    Trình Trảm, người lĩnh đội kia chính là Trình Trảm, lúc trước hắn vẫn chỉ là Siêu Phàm kỳ, thực lực bây giờ thậm chí ngay cả mình cũng nhìn không thấu?

    Chẳng lẽ hắn đã vượt qua mình rồi sao?

    - Trình Trảm bái kiến đại thiếu, về đơn vị tám mươi sáu người, Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu một người, Siêu Phàm kỳ mười người, bảy mươi lăm người khác đều đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong.

    Trình Trảm biết rõ nơi này là động phủ, cũng biết ở đây không có người ngoài, bởi vậy nhìn thấy Trình Cung trực tiếp lớn tiếng nói ra tình huống của bọn hắn.

    Trong thanh âm mang theo kiêu ngạo, tự tin, nhớ nhân số ngày đó bọn hắn đi, chỉ là tu luyện vậy mà không đến một năm, có nhiều người tử vong như vậy, trình độ huấn luyện tàn khốc thế nào có thể nghĩ.

    Nhưng người theo Trình Trảm trở về không có một câu oán hận, hôm nay yếu nhất trong bọn họ cũng đều đạt đến Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, về sau đều có cơ hội trùng kích Siêu Phàm kỳ, trước kia trả giá hết thảy đều đáng giá.

    Hôm nay bọn hắn trở về, rốt cục cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực đối mặt đại thiếu.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, trách không được mình nhìn không thấu hắn, vậy mà lực lượng Trình Trảm này còn mạnh hơn mình, cái này cũng quá khoa trương đi.

    Còn có mười tên Siêu Phàm kỳ pháp lực vô biên, cùng bảy mươi lăm tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, này là đội hình bực nào, coi như mình muốn ở trong mấy vạn đại quân chọn lựa, cũng rất khó chọn lựa ra đội hình như vậy.

    - Quy mô này đã không kém đội thứ nhất bao nhiêu, thật không nghĩ tới thời gian ngắn như vậy, hắn có thể huấn luyện đám người Trình Trảm tới trình độ kia.

    Đã biết rõ, ở trong tay Tôn nhi ta, không có chuyện gì là làm không được.

    Trình lão gia tử xa xa nhìn xem, vuốt khẽ chòm râu cười nói.

    - Ai, ngay cả Phạt Mạch kỳ đỉnh phong đã bảy mươi lăm người, xem ra còn phải nỗ lực a, nếu không ngay cả thành viên Huyết Chiến bình thường cũng không bằng, vậy cũng thảm rồi.

    Bàn Tử đứng ở một bên, nghe Trình Trảm nói mà cười khổ lắc đầu.

    La Anh Hùng ở một bên cũng nhíu chặt lông mày, kỳ thật hắn đã sớm nên đột phá, nhưng hắn một mực cố tình tích súc, bởi vậy chậm chạp không có đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    Về phần Sắc Quỷ, nghe xong lời của Bàn Tử cũng nghĩ tới điều gì, một người đứng đó nhìn sững sờ xuất thần.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, Trình Lập nghe xong cũng sợ ngây người, so với mình còn mạnh hơn nhiều như vậy, mình ở đây nguyên khí sung túc như vậy, còn có đại thiếu cung cấp dược vật liên tục không ngừng, còn có một số huấn luyện gần như tàn khốc, như vậy vẫn không có biện pháp vượt qua Trình Trảm, đến cùng đại thiếu huấn luyện bọn họ như thế nào, mới có thể để cho bọn hắn trở nên đáng sợ như thế, mạnh như thế.

    - Đã lâu như vậy mới mười tên Siêu Phàm kỳ, ngươi cũng mới tới Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, những người khác cũng không quá đáng là một Tượng lực.

    Thời điểm tất cả mọi người trong động phủ đều khiếp sợ, Trình Cung lại khẽ nhíu mày:

    - Xem ra chỉ dựa vào cố gắng của các ngươi là không đủ, về sau ta sẽ chế định kế hoạch huấn luyện mới cho các ngươi, xem ra trước kia quá ôn nhu đối với các ngươi, đánh giá các ngươi quá cao.

    A, tiểu tử thúi này nói cái gì, mình không nghe lầm chứ, hắn vẫn không hài lòng?

    Bà mẹ nó, đại thiếu càng ngày càng hung ác, đoán chừng kế tiếp chúng ta sẽ sống không bằng chết.

    Người chung quanh nghe xong đều rùng mình khiếp sợ, lời này của Trình Cung rõ ràng cũng không hài lòng đối với tu luyện của đám người Trình Trảm, người ở chỗ này cơ bản cũng biết thực lực của Trình Trảm cùng các thành viên Huyết Chiến đi theo hắn một năm trước, hôm nay có thể nói là lột xác thành người khác, vậy mà Trình Cung cũng còn bất mãn.

    Mà ngay cả đám người Trình Vũ Phi cũng giận sôi gan, tiểu tử ngươi còn muốn như thế nào mới thoả mãn, chẳng lẽ thật muốn tất cả đều đạt tới Siêu Phàm kỳ mới được ah.

    Có được một chi lực lượng như vậy, trên chiến trường tuyệt đối có thể chống đỡ ba vạn đại quân, nếu như vận dụng tốt, đủ để chống đỡ mười vạn đại quân, vậy mà Trình Cung còn không hài lòng.

    Có chuyện rồi, Trình lão gia tử lãnh binh nhiều năm, đối với tâm tính các tướng sĩ thủ hạ hiểu rất rõ.

    Huyết Chiến càng là một tay hắn tạo nên, bọn hắn có thể vì một mệnh lệnh mà không sợ sinh tử, cũng có thể huấn luyện đến chết, nhưng bọn hắn cũng có vinh quang thuộc về mình.

    Trên thực tế, có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, thậm chí càng mạnh hơn nữa là Siêu Phàm kỳ cùng Thoát Tục kỳ, có một ai là người ngu, cho dù bọn hắn trung tâm, nhưng cũng sẽ có ý nghĩ cùng quan điểm của mình.

    Mà lời này của Trình Cung, nhìn như rất tùy ý, nhưng lại chối bỏ tất cả cố gắng trước kia của bọn họ.

    Tất cả mọi người cũng có thể cảm giác được nguyên khí trong động phủ đột nhiên trở nên trầm trọng, nhất là xung quanh tám mươi sáu người Trình Trảm, sau khi mỗi người nghe được Trình Cung nói đều nắm chặt nắm đấm, như là bị vũ nhục lớn lao, tức giận nhìn Trình Cung.

    Thời gian bọn hắn ở cùng Trình Cung cũng không dài, sau khi tiễu phỉ thì tiến vào Nguyên Thủy Ma Tông, cho dù ấn tượng của bọn hắn đối với Trình đại thiếu có chỗ đổi mới, nhưng sở dĩ nghe hắn là bởi vì hắn là cháu trai của Trình đại soái.

    Mặc dù trong lòng bọn hắn cũng cảm kích Trình Cung, bởi vì không có Trình Cung, cho bọn hắn cơ hội này, cả đời bọn hắn cũng khó có thể đạt tới loại độ cao này, nhưng mà giờ phút này lời kia của Trình Cung lại mũi dao đâm vào tim bọn hắn.

    Bọn hắn cố gắng một năm, dốc sức liều mạng tu luyện, thậm chí có nhiều người ở trong quá trình này chết đi, hôm nay chỉ một câu nói của Trình Cung đã phủ nhận tất cả.

    - Đại thiếu, Trình Trảm thừa nhận thể lực mình có hạn, đại thiếu răn dạy, trừng phạt ta như thế nào, ta đều nhận hết.

    Nhưng đại thiếu không thể nói những huynh đệ thủ hạ ta như vậy, một năm qua bọn hắn bỏ ra hết thảy, thậm chí có rất nhiều huynh đệ bỏ mạng.

    Nếu như như vậy cũng xem như không cố gắng, không đạt yêu cầu, vậy thuộc hạ thật sự không biết cái dạng gì gọi là cố gắng, cái gì gọi là đạt yêu cầu, mời đại thiếu thu hồi lời nói vừa rồi, Trình Trảm mở miệng chống đối đại thiếu, nguyện bị trừng phạt.

    Trình Trảm thân là đội trưởng, việc đáng làm thì phải làm, Trình lão gia tử đã phái bọn chúng đến làm thủ hạ Trình đại thiếu, bất luận hắn muốn gì, bọn hắn sẽ làm tất cả, dù là hi sinh tánh mạng.

    Nhưng vất vả một năm nay, trả giá một năm nay, là để cho bọn họ vĩnh viễn khó có thể quên, càng có nhiều huynh đệ hi sinh ở trong huấn luyện, bọn hắn không sợ chết, nhưng không thể để cho tâm các huynh đệ rét lạnh.

    Tiểu tử này đang làm cái gì, muốn gây khó khăn cho mình sao, hắn có phải nhàn rỗi không chuyện gì làm hay không.

    Trình Cung lão tử, Trình Vũ Phi thật sự nghĩ mãi mà không rõ dụng ý của Trình Cung, cả hai quay đầu nhìn về phía Bạch Khải Nguyên.

    Bạch Khải Nguyên trừng mắt, hung quang bắn ra bốn phía, mịa, ngươi nhìn ta làm gì, ngươi là cha hắn ngươi cũng không biết, ta làm sao biết được, tiểu tử này làm việc thật không bình thường.

    Trình lão gia tử đứng ở xa nhất, hắn cũng không có đi ra, chỉ là đứng xa xa vân vê râu, lẳng lặng nhìn.

    Tựa như câu nói trước kia của hắn vậy, cho dù hiện tại Trình Cung muốn hỏa thiêu Trình gia đại trạch, chỉ cần Trình Cung muốn, hắn sẽ không hỏi nhiều một câu, còn có thể giúp đỡ châm củi giội dầu.

    Phản ứng này là nằm trong suy đoán của Trình Cung, ánh mắt Trình Cung chậm rãi quét qua tám mươi sáu người Trình Trảm, thần niệm cường đại càng trực tiếp áp bách bọn hắn.

    Mặc dù giờ phút này trong tay Trình Cung không có đao, nhưng mà thần niệm lại vận chuyển theo phương thức vận chuyển của Hồng Lưu Chiến Đao thức thứ nhất Bách Niên Tang Thương, giờ phút này thần niệm của Trình Cung như là một thanh chiến đao khổng lồ, lơ lửng ở trên đầu tám mươi sáu người Trình Trảm, không ngừng áp bách bọn hắn.

    Tám mươi sáu người Trình Trảm theo bản năng chống cự, nhưng coi như là Trình Trảm đã tới Thoát Tục kỳ cũng không có biện pháp vận dụng thần niệm thật tốt, đều có một cảm giác tùy thời có khả năng bị tiêu diệt.

    - Như thế nào, nói các ngươi không cố gắng, tạo áp lực cho mình không đủ, các ngươi cảm giác oan uổng, ủy khuất đúng không?

    Trình Cung tự nhiên không phải thật sự muốn dùng thần niệm công kích bọn hắn, tạo áp lực tới trình độ nhất định đột nhiên mở miệng.

    Chúng ta như thế nào không kiên trì, chúng ta như thế nào không cố gắng, chúng ta ở trong huấn luyện có rất nhiều huynh đệ chết đi, chẳng lẽ còn không đủ cố gắng, còn chưa đủ áp lực.

    Không âm thanh âm, nhưng mà những người này nhìn về phía Trình Cung, trong ánh mắt không nói gì nhưng lại phản kháng lấy.

    - Hừ.

    Trình Cung đột nhiên tức giận hừ một tiếng:

    - Nhìn các ngươi nguyên một đám mở miệng ngậm miệng đều nói trong huấn luyện có rất nhiêu huynh đệ chết đi, lúc trở lại cũng như là công thần đắc thắng mà về, giống như có người tử vong ở trong quá trình huấn luyện, trở thành kiêu ngạo cùng huy chương của các ngươi, vậy mà chết ôm cái này không tha, chẳng lẽ các ngươi thực cho rằng đây là kiêu ngạo sao?

    Này có cái gì đáng kiêu ngạo, các ngươi nói cho ta biết.

    Mục đích huấn luyện là vì trở nên càng mạnh hơn nữa, không coi chết bao nhiêu người, mà xem các ngươi có đủ cố gắng hay không, tạo áp lực cho mình có đủ hay không, không phải xem trong huấn luyện có bao nhiêu đã chết đi, ta chỉ có thể nói, người bị chết đáng đời, cái kia là bởi vì bọn hắn quá yếu, bọn hắn là ngoài ý muốn chết đi, là bởi vì vận khí bọn hắn không tốt, nếu như bọn họ ở biên giới cực hạn vẫn lạc, cái kia là bởi vì bọn hắn quá đần.

    - Vù...

    Trình Trảm nghe xong, lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu trong cơ thể điên cuồng phóng thích, tám mươi lăm người phía sau hắn cũng nhìn hằm hằm vào Trình Cung.

    Bà mẹ nó, làm cái gì vậy?

    Bàn Tử ở một bên cũng xem ngây người, hôm nay đại thiếu làm sao vậy, tốn sức đạt thành hiệp nghị cùng Nguyên Thủy Ma Tông, hao tốn vô số tài nguyên bồi dưỡng bọn hắn, sao vừa về đến liền làm quan hệ thành như vậy.

    - Như thế nào, không phục ah.

    Trình Cung nhìn một đám người đứng ở trước mặt, lại có một cảm giác hoàn toàn áp chế, lạnh lùng nhìn bọn họ:

    - Các ngươi biết rõ chỗ tu luyện của các ngươi ở Nguyên Thủy Ma Tông, nguyên khí so với ngoại giới sung túc gấp bao nhiêu lần không?

    Các ngươi biết rõ bản đại thiếu vì để cho các ngươi có thể ở lại nơi đó bỏ ra cái gì không?

    Các ngươi biết rõ thời gian dài như vậy, đan dược cung cấp cho các ngươi giá trị bao nhiêu không?

    Nói cho các ngươi biết, những vật này nếu đổi thành tài nguyên, ta có thể trực tiếp mời chào mười tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong, trên trăm tên Siêu Phàm kỳ, kết quả dùng trên người các ngươi vậy mà mới hiệu quả như vậy, các ngươi trở về còn dám kiêu ngạo ngẩng đầu, còn luôn mồm nói có người huấn luyện mà chết để tỏ vẻ các ngươi nhiều cố gắng.

    Cái rắm, chó má.

    Trình Cung trực tiếp mở miệng mắng:

    - Nói vận khí không tốt đã chết thì như thế nào, trên chiến trường sống sót chẳng lẽ dựa vào là thực lực sao?

    Các ngươi qua các chiến trường, bên trong thiên quân vạn mã, chín thành sống sót là dựa vào vận khí, không có vận khí, không có số mệnh, người chết chẳng lẻ không đáng đời.

    Trong chiến đấu bị giết chết, vì cái gì không phải hắn giết chết người khác, chẳng lẽ không phải bởi vì hắn quá yếu, mạnh được yếu thua, đào thải kẻ yếu là quy luật của cái thế giới này, về phần nói những cái kia, các ngươi cho rằng bởi vì muốn đột phá cực hạn, cuối cùng vẫn lạc tử vong rất đáng tiếc, chó má.

    Đần, đần, đần, cái kia càng là như heo đần, ta cho các ngươi những đan dược kia để làm gì, ngay cả mình tới trình độ nào nên đình chỉ, lúc nào là vẫn lạc, lúc nào là đột phá cũng không biết, không chết mới là lạ.

    Ngươi hỏi người nơi này, có ngày nào không phải thử đột phá cực hạn chính mình, sao bọn hắn không chết, mỗi ngày bọn hắn đều ở vào biên giới cực hạn mà tu luyện.

    Chương 272: Bắt đầu trùng kích

    - Tử vong bốn người, có hai người tử vong trong đối chiến, thương thế quá nặng không kịp cứu.

    Hai người khác một cái là bởi vì vận khí không tốt, đi ra ngoài tôi luyện, nhàn rỗi không chuyện gì làm lại thích nhai cỏ dại, không nghĩ tới cỏ dại trong Nguyên Thủy Ma Tông đều có kịch độc, trực tiếp làm hắn chết tươi, còn có một người thì không ngừng tạo áp lực cho mình, mỗi ngày đều hi vọng mình có thể đột phá một điểm cực hạn, kết quả cuối cùng vẫn lạc tử vong.

    Các ngươi có điều kiện tốt nhất, cuối cùng chỉ có thể đạt tới trình trạng này, chẳng lẻ còn sợ người khác nói, cái tên Bàn Tử này các ngươi nhớ chứ, còn có Sắc Quỷ phía sau hắn, Túy Miêu... các ngươi đều biết, lúc trước thời điểm bọn hắn cùng ta đi tiễu phỉ, bất kỳ người nào trong các ngươi đều có thể đơn giản bóp chết bọn hắn.

    Nhưng hiện tại, cho dù tên Bàn Tử này cũng có thể đánh chết Siêu Phàm kỳ bình thường, bởi vì bản thân hắn có được hai Tượng lực, cộng thêm tu luyện công pháp đặc biệt, Siêu Phàm kỳ năm Tượng lực trở xuống hắn cũng có thể chiến một trận, không phục mà nói, sau này những người này có thể chiến cùng các ngươi.

    - Vốn là không muốn giáo huấn các ngươi, nhưng xem bộ dạng các ngươi trở về như vậy, ta không nói không được, giống như trong huấn luyện chết mấy người liền cho các ngươi không biết mình họ gì, thật giống như các ngươi bỏ ra bao nhiêu.

    Các ngươi như vậy, cũng không bằng những người thuần túy chỉ là kiêu ngạo kia, bởi vì bọn họ có ngạo khí, các ngươi có là tử khí, cầm người chết để động viên mình, thổi phồng cho mình.

    Các ngươi ngẫm lại thử xem phải không, bất quá sau khi người liên tiếp chết đi, có phải các người ở những phương diện này có sợ hãi hay không, có chỗ lùi bước, trong nội tâm luôn tự hỏi, mình suy nghĩ thật kỹ có phải như vậy hay không.

    - Trình Lập, ngươi đại biểu Thoát Tục kỳ chiến một trận cùng Trình Trảm, Ba Phong, Hổ Tử, Túy Miêu các ngươi thu thập mười Siêu Phàm kỳ này, Sắc Quỷ, Bàn Tử, Anh Hùng, ba người các ngươi đánh bảy mươi lăm tên Phạt Mạch kỳ còn lại cho ta, nhớ kỹ là một người đánh một lần, đánh không đủ mà nói, về sau huấn luyện gấp bội, ta tự mình so chiêu với các ngươi.

    Bọn người Trình Trảm rất không tồi, nhưng thời gian bọn hắn ở bên cạnh mình không dài, bây giờ bọn hắn còn không nghe lời bằng Trình Lập.

    Đây cũng không phải Trình Cung đơn thuần ra oai phủ đầu cho bọn hắn, bởi vì cho dù bọn họ phục tùng mệnh lệnh gia gia cũng không có gì, nhưng hiện tại tâm tính bọn hắn xảy ra vấn đề, Trình Cung lại không thể bỏ qua.

    Bởi vậy Trình Cung không chút khách khí cảnh tỉnh, một phen giáo huấn tám mươi sáu người Trình Trảm.

    Trong lúc bất tri bất giác, vì có mấy người chết trong huấn luyện, bọn hắn trở nên chú ý cẩn thận, mặc dù rất cố gắng như trước, lại thiếu khuyết ý chí tới cùng.

    Thời điểm vừa bắt đầu phục dụng những đan dược kia, bọn hắn cũng rất khiếp sợ, bởi vì quả thực bọn họ cầm đan dược làm cơm ăn, nhưng càng về sau cũng đã thành thói quen, thời gian dần trôi qua đã quên giá trị chính thức của những đan dược kia.

    - Ân, quả nhiên là con của ta, có phong phạm của ta.

    Trình Vũ Phi rất đắc ý nhìn Trình Cung.

    - Ọe...

    Hung thần Bạch Khải Nguyên chịu không được làm ra tư thế nôn mửa.

    Mặc dù Trình Trảm mạnh mẽ hơn Trình Lập không ít, nhưng Trình Lập một mực đi theo bên người Trình Cung, sức chịu đựng, dốc sức liều mạng, sức mạnh lại mạnh mẽ hơn Trình Trảm bế quan gần một năm không ít, cộng thêm Liệt Dương Kiếm nên đánh cùng Trình Trảm khó phân thắng bại.

    Mặc dù Trình Trảm chiếm ưu thế, nhưng muốn đánh bại hắn thực sự rất khó.

    Ba Phong, Hổ Tử, Túy Miêu phân mười tên Siêu Phàm kỳ kia làm ba tổ, ba người mỗi người phụ trách một tổ, rồi lại đánh từng bước từng bước.

    Bên kia còn nhanh hơn, ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ cùng La Anh Hùng cơ hồ quét ngang, vừa mới bắt đầu một người đánh một, về sau dứt khoát để cho hai, ba thậm chí năm cái cùng tiến lên.

    Mặc dù bảy mươi lăm người này cũng đều đạt tới một Tượng lực, nhưng Sắc Quỷ cùng Bàn Tử đều là hai Tượng lực, La Anh Hùng càng là tồn tại có thể so với Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất bình thường.

    Hơn nữa công pháp của Sắc Quỷ, Bàn Tử, La Anh Hùng đều không giống bình thường, cộng thêm chiến thuật giảo hoạt hay thay đổi.

    Đến cuối cùng, mỗi người đồng thời khiêu chiến năm đến mười cái cũng có thể đánh bại đối phương.

    Tám mươi sáu người, cũng chỉ có Trình Trảm bên này miễn cưỡng chiếm ưu thế, nhưng mà không có biện pháp đánh bại Trình Lập, những người khác nhao nhao bị đánh bại.

    Trình Trảm càng đánh càng gấp, không nghĩ tới cố gắng nhiều như vậy trong một năm, sau khi trở về lại để cho những người trước kia yếu hơn bọn hắn rất nhiều đánh bại, chuyện này làm sao chịu nổi ah!

    Không thể không nói, tuy bọn hắn trải qua tu luyện một năm nay rất vất vả, nhưng trong lòng thì tràn đầy kiêu ngạo, tự tin, đắc ý.

    Cho là mình tăng lên quá nhiều, mình đủ mạnh mẽ, cũng cho là mình trả giá quá nhiều, nhưng lúc này tất cả những cái mà bọn hắn kiêu ngạo, toàn bộ bị Trình Cung đánh nát.

    - Bị đánh ngã lập tức phục dụng dược vật rồi đi trợ giúp dựng bàn, ở chỗ này không có thời gian cho ngươi hối hận, cho ngươi uể oải, bị đánh xong trở về liền cố gắng cho ta.

    Chứng kiến có không ít người bị đánh bại trực tiếp nằm ở nơi đó bất động, Trình Cung trực tiếp hô bọn chúng đứng lên.

    Kết quả chiến đấu cũng rất nhanh liền đi ra, Siêu Phàm kỳ là cá nhân bị bọn người Túy Miêu đánh cho một trận, Phạt Mạch kỳ đỉnh phong thì bị Bàn Tử, Sắc Quỷ cùng La Anh Hùng thay nhau đánh cho một trận, chỉ có Trình Trảm cùng Trình Lập cuối cùng liều mạng ngang tay, hai người đều bị thương mới dừng tay.

    Kết quả này làm cho đám người Trình Trảm triệt để im lặng, cũng triệt để cúi đầu xuống.

    - Hảo tiểu tử, hiện tại cho ngươi độc lĩnh một quân cũng không thành vấn đề.

    Những người khác đi làm bề bộn, Trình lão gia tử đi đến bên cạnh Trình Cung, vô cùng vui mừng nói.

    Có lẽ bên người Trình Cung, hiện tại lực lượng mấy người trọng yếu nhất còn không phải mạnh nhất, nhưng biểu hiện của Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu lại làm cho mọi người ghé mắt, tốc độ tăng lên cùng không gian của bọn hắn lại lớn nhất.

    Bọn hắn đều có lực lượng vượt cấp khiêu chiến.

    Thông qua chuyện hôm nay, trong lúc vô hình cũng tăng cường uy vọng cá nhân của Trình Cung.

    Nhất là đối với đám người Trình Trảm, trước kia mặc dù đám người Trình Trảm nghe mệnh lệnh Trình Cung làm việc, nhưng đối với suy nghĩ của hắn như thế nào, cũng chỉ có trong lòng những người kia biết rõ.

    Nhưng từ hôm nay trở đi, Trình Cung đã dần dần dựng nên uy vọng thuộc về cá nhân hắn.

    Điểm này Trình lão gia tử cũng nhìn ở trong mắt, đây mới là chỗ hắn vui vẻ nhất, vui mừng nhất.

    - Ah...

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, không có đi đón lời này, chỉ là lấy ra mấy thứ trong không gian giới chỉ:

    - Gia gia, đây là Thiên cấp hạ phẩm Hỗn Nguyên Đan cùng Thần pháp tinh thạch, phẩm chất Hỗn Nguyên Đan này cũng bình thường, nhưng Thần pháp tinh thạch này là tích súc lực lượng cả đời của Vạn Độc Tán, còn đây là Trấn Ma Đan ta luyện chế, có thể bảo chứng ngài không bị tâm ma ảnh hưởng, trấn áp chư thiên vạn ma, đã có ba vật này, có thể bảo vệ gia gia trùng kích cảnh giới Thần Tiên lục địa mà không sơ hở tý nào, nhưng có thể đạt tới độ cao gì thì phải xem chính ngài.

    Mặc dù trước đây Trình lão gia tử cũng nghe Trình Cung đề cập qua Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch, cũng đề cập qua sử dụng Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương luyện chế Trấn Ma Đan, nhưng cụ thể Trình Cung lại chưa nói.

    Giờ phút này Trình Cung đơn giản mấy câu, lại làm cho tâm tư Trình lão gia tử rung động lắc lư, ba đồ tốt này tuyệt đối là bảo vật vô giá.

    Nếu như ba đồ tốt này tách ra, vận khí tốt mà nói đủ để cho ba người tăng lên tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, cho dù vận khí ít một tí cũng có thể để cho hai người đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, mà hôm nay những cái này lại toàn bộ về mình sở hữu.

    Trách không được Trình Cung nói không sơ hở tý nào, không sơ hở tý nào a.

    Người có thể đạt tới Thoát Tục kỳ, có bao nhiêu người chưa từng nghĩ qua trùng kích thần tiên lục địa, tiêu dao thiên địa, không bị pháp luật thế tục quản thúc.

    Nhưng ở Lam Vân Đế Quốc hoặc là nói ở Nam Chiêm Bộ Châu, một vương triều trên trăm năm thời gian, mấy đời người, có lẽ sẽ tích lũy mấy vạn Thoát Tục kỳ, nhưng chưa hẳn có một người có thể trùng kích thành công.

    Trình lão gia tử cho tới bây giờ không nghĩ tới mình có thể có hôm nay, một năm trước hắn vẫn còn nghĩ đột phá bình cảnh Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu như thế nào mà buồn rầu, một năm sau đã đứng ở Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Nếu như hắn nguyện ý, hắn bằng vào cảm ngộ chính mình đã sớm có thể bước ra nửa bước, trở thành nửa bước thần tiên, đến lúc đó lực lượng sẽ có chỗ tăng lên.

    Nhưng chuyện này lại bị Trình Cung ngăn cản, Trình Cung lại để cho hắn tích súc tất cả lực lượng, chỉ vì hôm nay.

    Cái gọi là nửa bước thần tiên, kỳ thật chính là có chút ít người vô vọng trùng kích thần tiên lục địa đi đường rẽ, thoạt nhìn tựa hồ có được một điểm siêu việt Thoát Tục kỳ đỉnh phong, uy năng tiếp cận thần tiên lục địa, nhưng còn muốn đột phá lại càng thêm khó khăn.

    Trừ khi là cái đệ tử đại môn phái, rõ ràng có thể trùng kích thần tiên lục địa, nhưng mà có chút nguyên nhân, cường hành áp chế ở trình độ nửa bước thần tiên, tình huống kia tự nhiên là bất đồng.

    Trình lão gia tử cẩn thận cất kỹ những vật kia, lập tức nhìn về phía mấy cái bàn kia:

    - Ngươi dựng mấy cái bàn kia làm gì?

    - Cái này ah.

    Trình Cung rất tùy ý giải thích nói:

    - Thời điểm gia gia đạt tới cảnh giới Nhân Anh, người chung quanh nhất định sẽ đạt được các loại chỗ tốt, nhưng cũng không phải nói cách gần đó là tốt nhất.

    Tựa như Bàn Tử, Sắc Quỷ, Anh Hùng, còn có những thành viên Huyết Chiến kia, mặc dù bọn hắn đã là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, nhưng dù ngài phóng thích ra một tia thần niệm, một tia lực lượng cũng không phải là bọn hắn có khả năng thừa nhận tiêu hóa.

    Đến lúc đó phân cấp độ mọi người, tùy cấp độ hấp thu, hơn nữa trên kia còn có một trận pháp, đến lúc đó có thể tận lực vây khốn những lực lượng dư thừa mà gia gia phóng thích một hồi, để cho mọi người đạt được càng nhiều chỗ tốt.

    Trình lão gia tử nghe mà sững sờ, này cũng được sao, quả thực là không thể tin nổi, ý nghĩ hão huyền, nhưng hiện tại hắn lại làm thật.

    Đứa cháu này của hắn, đến cùng còn có cái gì mà hắn không hiểu, đan dược, công pháp, thần thông, vũ khí, hiện tại ngay cả trận pháp hắn cũng hiểu, hơn nữa này rõ ràng cho thấy là bác học uyên thâm, không phải cái loại rập khuôn làm theo sách vỡ.

    Có nhiều Phạt Mạch kỳ đỉnh phong như vậy, pháp lực vô biên, thần thông quảng đại cùng một chỗ động thủ, các cái bàn đã dựng xong rất nhanh.

    Cái bàn rất đơn giản, mấu chốt là cho mỗi người ngồi, Trình Cung cũng an bài một lần nữa.

    Lúc này Đông Phương Linh Lung cũng đã chạy đến, nàng cùng Trình Vũ Phi, Bạch Khải Nguyên, Trình Lập, Trình Trảm, những người này đạt tới Thoát Tục kỳ cùng một chỗ, phía dưới là Siêu Phàm kỳ, coi như là đồng cấp Thoát Tục kỳ, khoảng cách mọi người cũng có khác nhau.

    Khoảng cách gần nhất không phải là đám người Trình Vũ Phi, Trình Trảm, mà là Đông Phương Linh Lung.

    Như Trình lão gia tử, thời điểm đột phá chung quanh an bài nhiều người như vậy, tuyệt đối là xưa nay chưa từng có, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể nghĩ ra được.

    Trình Cung an bài tốt hết thảy, nhìn về phía Trình lão gia tử đã đến trên đài khẽ gật đầu, Trình lão gia tử đang ở đỉnh cao nhất hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tâm tình của mình đến trạng thái tốt nhất, tâm không nhiễm bụi, thân như núi, lúc này mới khoát tay lấy ra Hỗn Nguyên Đan, trực tiếp để vào trong miệng.

    Sau đó trong lòng bàn tay cầm Thần pháp tinh thạch, lực lượng đánh nát tầng ngoài của Thần pháp tinh thạch, lập tức một cổ lực lượng bành trướng tới cực điểm thích phóng ra.

    Chương 273: Tăng lên, tăng lên, tăng lên

    Lực lượng ở trong Thần pháp tinh thạch này, không có bất kỳ chủ đạo, chỉ là lực lượng khiến cho người ta có một cảm giác Thiên băng địa liệt, hủy thiên diệt địa.

    Áp lực, tất cả người phía dưới đều có cảm giác trời sập xuống, này chỉ là lực lượng bên trên Thần pháp tinh thạch này phát ra.

    - Từ nay về sau, ngươi là của ta, thu cho ta.

    Trình lão gia tử nộ quát một tiếng, hai tay phóng thích pháp lực vô biên bao trùm Thần pháp tinh thạch này, không ngừng thu nhập lực lượng vào trong thân thể.

    Trong cơ thể lực lượng Hỗn Nguyên Đan, cộng thêm hấp thu lực lượng Thần pháp tinh thạch, Trình lão gia tử cũng cảm giác được lực lượng vốn đã tiếp cận cực hạn của mình đang điên cuồng mở rộng.

    Gấp hai, gấp ba...

    Không nghĩ tới, lực lượng của mình vốn cho là sớm đến cực hạn, lại vẫn có thể tăng trưởng như thế.

    - Oanh...

    Lực lượng mênh mông như là nước trên Cửu thiên ngân hà đồ xuống, trực tiếp xông qua hết thảy trở ngại.

    Ở giữa thiên địa một mảnh ảo giác, lực lượng trong cơ thể bành trướng tăng thêm, thần niệm ở trong thân thể tụ tập thành một loại lực lượng đặc thù, giờ phút này thân thể Trình lão gia tử phát ra hào quang, như mặt trời treo trên cao, chiếu rọi vạn vật.

    Tư thế hào hùng, Trình lão gia tử ngồi ở trên tọa kỵ, phía sau hắn là vô số các huynh đệ năm đó theo hắn chiến đấu cùng một chỗ.

    Mọi người cùng nhau cười cười nói nói, Trình lão gia tử cảm nhận được trong cơ thể có một cổ lực lượng, thật sự nếu không ngưng tụ sẽ hủy diệt, nhưng mà có một ít huynh đệ gấp trở về, ôm mình, nói qua những chuyện năm đó.

    Trình lão gia tử không có biện pháp rời khỏi, nhưng trong đầu đột nhiên nhớ tới Trình Cung nói, mặc kệ gặp phải là tình huống như thế nào, ăn vào Trấn Ma Đan, bi ai cũng tốt, khoái hoạt cũng thế, sợ hãi cũng thế, đều được giải quyết.

    Ăn vào một viên Trấn Ma Đan, những huynh đệ kia đột nhiên kêu thảm thiết liên tục, lập tức hóa thành hung thần ác quỷ đập vào mặt.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Giờ khắc này Trình lão gia tử lửa giận xông thẳng lên trời, vậy mà lợi dụng cảm tình của ta đối với những huynh đệ năm đó chế tạo ảo cảnh, mịa nó, đi chết đi, dám trêu đùa lão tử.

    Mặc kệ ngươi là thần cũng tốt, ma cũng tốt, đi chết đi, đi chết đi.

    Hung hãn, kinh khủng cũng dọa không ngã Trình lão gia tử, ngược lại là vừa rồi nguyên một đám chiến hữu trở về, lại làm cho hắn thiếu chút nữa lâm vào trong đó, một khi mượn nhờ Trấn Ma Đan tỉnh táo lại, Trình lão gia tử lập tức hủy diệt hết thảy.

    Sau một khắc, hắn đã lần nữa trở lại trong thân thể, lực lượng Hỗn Nguyên Đan làm cho trong cơ thể ngưng tụ Nhân Anh lớn mạnh như trước, nhưng ảo giác cũng không có bị hắn khống chế mà tiêu tán.

    Sau một khắc, Trình lão gia tử chậm rãi ngồi xuống, lợi dụng Trấn Ma Đan trấn áp tâm ma, trấn áp ảnh hưởng của chư thiên vạn ma, lợi dụng Hỗn Nguyên Đan ngưng tụ thiên địa quy tắc, lợi dụng Thần pháp tinh thạch bổ sung pháp lực, thời gian dần trôi qua, ở đỉnh đầu của hắn có một tiểu nhân ảnh cũng khoanh chân mà ngồi, bộ dáng giống Trình lão gia tử như đúc.

    Quan trọng nhất là, tiểu tử này hấp thu nguyên khí trong thiên địa, hấp thu lực lượng Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch một vòng, sau đó tiểu tử này liền biến lớn một phần.

    Thời điểm Trình lão gia tử ngưng tụ Nhân Anh, Nhân Anh xuất hiện ở trên đỉnh đầu, tất cả mọi người cảm giác được một cổ áp lực vô biên, loại áp lực này không giống áp lực do Thần pháp tinh thạch phát ra vừa rồi.

    Đây là một loại áp chế bản năng, giống như là yêu thú thượng đẳng áp chế yêu thú cấp bậc thấp, giờ phút này Nhân Anh kia dùng thần niệm vận chuyển, hấp thu thiên địa nguyên khí, cảm thụ quy tắc, khiến cho thần niệm mọi người bị một phần áp chế.

    Nhưng ở dưới loại áp chế này, thần niệm thực sự có thể rõ ràng cảm nhận được thần niệm Nhân Anh của Trình lão gia tử vận chuyển, cộng thêm tăng lên vừa rồi, giờ phút này lực lượng, quy tắc chung quanh Trình lão gia tử tựa hồ có buông lỏng, cảm ngộ của hắn đối với lực lượng, lại để cho tất cả mọi người có chỗ lĩnh ngộ.

    Mà Nhân Anh vận chuyển phát ra lực lượng tinh thuần nhất, càng vờn quanh mọi người, thời khắc giúp bọn hắn tẩy rửa thân thể, tăng lực lượng lên.

    Bởi vì thần niệm của Trình Cung đầy đủ mạnh mẽ, hắn cùng Đông Phương Linh Lung là ở phía trước nhất, giờ phút này gia gia cô đọng Nhân Anh, cái loại thần niệm cường đại cùng lực lượng phóng thích trong lúc vô tình này, nếu như không có biện pháp thừa nhận, đủ để cho Thoát Tục kỳ bình thường vẫn lạc.

    Trình Cung đứng vững dưới thần niệm áp bách cùng áp lực, bên trong thất khiếu cũng chảy ra máu, cũng may thần niệm hắn không giống người thường, sau khi bị một ít chấn động lúc đầu, lập tức dung nhập vào cảm ngộ kỳ diệu bên trong Nhân Anh kia.

    Thần niệm của Trình Cung đã được Nhân Anh vừa mới cô đọng của Trình lão gia tử dẫn dắt, tốc độ khôi phục gấp trăm ngàn lần, gần kề mấy canh giờ, thần niệm của Trình Cung đã từ Thoát Tục kỳ tầng thứ năm đạt đến tầng thứ sáu.

    Mà pháp lực trong cơ thể hắn cũng đã đạt đến đỉnh, bình cảnh Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy cũng có chút buông lỏng.

    Giờ phút này dùng Trình lão gia tử làm hạch tâm, chung quanh đài cao, nguyên khí ngưng như chất lỏng, tất cả mọi người đều bị bao phủ bên trong, bởi vì vị trí của Trình Cung gần nhất, nên nguyên khí chỗ hắn càng dày đặc.

    Phải biết rằng Trình lão gia tử không phải đột phá bình thường, trong tay hắn có Thần pháp tinh thạch, càng phục dụng rất nhiều đan dược, nhất là viên Hỗn Nguyên Đan kia, hắn hấp thu tám phần, phát ra hai thành lực lượng cũng đã rất khủng bố, lại bị vây ở một chỗ không khuếch tán, có thể nghĩ lực lượng này đạt tới trình độ nào.

    - Gia tộc bỏ qua ta thì như thế nào, ta có nhiều huynh đệ như vậy, ta có đại thiếu, ta đồng dạng có thể mạnh mẽ, không ai có thể ngăn được ta.

    Phá cho ta...

    Mỗi người đều có một trận pháp Tĩnh Âm cỡ nhỏ, chính là sợ ảnh hưởng đến Trình lão gia tử, Bàn Tử ở trong trận pháp của mình nổi giận gầm lên một tiếng, rốt cục đột phá Siêu Phàm kỳ.

    Tâm cảnh của hắn, mượn nhờ thần niệm của Nhân Anh áp bách cùng trợ giúp trực tiếp hoàn thiện.

    - Chỉ cần có Tống Phúc ta, Tống gia ta tuyệt đối không suy tàn...

    Tống Phúc cũng ở dưới áp lực đặc biệt, cảm thụ được ý cảnh trong thần niệm kia, hoàn thiện tâm cảnh của mình, rốt cục đột phá bình cảnh, cũng đạt tới Siêu Phàm kỳ.

    - Tướng quân bách chiến chết, tướng sĩ mười năm về, phụ thân hoàn thành nhiệm vụ của người, người là tướng quân ưu tú nhất, ta lấy người làm vẻ vang.

    Ta muốn báo thù cho người, ta phải mạnh hơn nữa.

    Mặc dù khi đó Trình đại thiếu chỉ là một hài nhi, nhưng ta cũng muốn đánh cho hắn một trận về sau nói cho hắn biết, cha ta là binh sĩ tinh nhuệ nhất, chính vì cứu hắn mới chết...

    Ah...

    La Anh Hùng điên cuồng gào thét, lực lượng rốt cục cũng đột phá Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, đạt đến Siêu Phàm kỳ.

    Ở dưới huấn luyện đặc biệt của Trình Cung, có nhiều dược vật trợ giúp, cộng thêm hôm nay công pháp mỗi cá nhân bọn hắn tu luyện đều là đạo pháp đỉnh cấp, theo lý thuyết đột phá Siêu Phàm kỳ cũng không phải vấn đề lớn.

    Nhưng ba người bọn họ chậm chạp không có thể đột phá, nguyên nhân duy nhất là bởi vì bọn hắn có khúc mắc riêng phần mình, tâm cảnh có vấn đề.

    Mà Trình lão gia tử đột phá đến cảnh giới Nhân Anh, thần niệm kia ngoại trừ lực áp bách cường đại ra, còn có tác dụng hoàn thiện thần niệm với người dưới Nhân Anh.

    Tâm tình hoàn thiện rất kỳ diệu, đạo lý giống nhau, có lẽ ngươi nói với hắn một lần hắn không có biện pháp đạt tới tâm tình hoàn thiện, nhưng lấy thần niệm cường đại áp bách, rồi lại để cho hắn ở dưới áp bách cảm ngộ, hoàn thiện, liền trở nên dễ dàng rất nhiều.

    - Đột phá, ta cũng đột phá đến Siêu Phàm kỳ...

    - Chết đi, đó là ca ca của ta, hắn dám dùng tánh mạng của mình đi phá cực hạn bản thân, ta vì cái gì không dám, a, phá cho ta.

    Bảy mươi lăm tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong ở tít bên ngoài, sau một lần uất ức thì có mấy người đột phá.

    Bọn họ là đột phá một đại cảnh giới, những người khác tiến bộ nhanh hơn, ở trong trận pháp này, Nhân Anh của Trình lão gia tử vận chuyển lớn một phần, mọi người lấy được chỗ tốt nhiều một phần.

    Lẫn nhau đều có trận pháp Tĩnh Âm, mặc dù không biết tình huống chung quanh, nhưng thường cách một đoạn thời gian, sẽ có người đột phá.

    Thoát Tục kỳ đạt tới thần tiên lục địa, bình thường động tĩnh rất lớn, thậm chí lực lượng mênh mông sẽ xông thẳng lên mây xanh, đưa tới các loại thiên địa dị biến.

    Nhưng đây là động phủ Vạn Độc Tán, bản thân hắn đã siêu việt cảnh giới Nhân Anh bình thường, còn vì đồ đệ đột phá làm rất nhiều chuẩn bị, tự nhiên không có vấn đề gì.

    Thời gian ngày lại ngày trôi qua, cách mỗi một ngày, Nhân Anh trên đỉnh đầu Trình lão gia tử liền biến lớn rất nhiều, trong nháy mắt tám ngày đi qua, Nhân Anh trên đỉnh đầu Trình lão gia tử đã lớn gần ngang pháp thân của hắn.

    Nhìn về phía trên, giống như là hai Trình lão gia tử một cái ngồi ở trên đài, một cái phiêu phù ở đỉnh đầu.

    Đến ngày thứ tám, rốt cục Trình lão gia tử chậm rãi mở to mắt, không cần nhìn hắn cũng biết tình huống Nhân Anh của mình.

    - Trời ạ, tên tiểu tử thúi này.

    Trình lão gia tử cười khổ không biết nói cái gì cho phải, dù sao thân là Đại Nguyên Soái đế quốc, năm đó tiêu diệt rất nhiều quốc gia, càng thêm tiếp xúc qua một ít tồn tại cường đại.

    Mặc dù không có biết kỹ càng như Trình Cung, nhưng cũng không giống Thoát Tục kỳ bình thường, hoàn toàn không biết gì cả đối với cảnh giới Thần Tiên lục địa.

    Hắn nhớ rõ, bình thường thần tiên lục địa ngưng tụ Nhân Anh cũng chỉ lớn cỡ nắm tay, vài thập niên đầu căn bản không dám đơn giản sử dụng, rồi lại dần dần tu luyện, tẩm bổ.

    Đại khái cần trên trăm năm thời gian, mới có thể đạt tới cái gọi là thần tiên lục địa tầng thứ hai, sau đó càng ngày càng khó, còn Nhân Anh mình phát triển đến nửa mét.

    Có thần tiên lục địa cho dù tu luyện hơn một ngàn năm, cũng không có biện pháp đạt tới đỉnh phong, Nhân Anh vĩnh viễn khó có khả năng đạt tới trình độ như mình, vậy mà mình trực tiếp vượt qua Nhân Anh chín tầng đầu, trực tiếp đạt đến Nhân Anh đỉnh phong.

    Loại trình độ này, cho dù thân thể bị hủy diệt, Nhân Anh cũng có thể độc lập tu luyện, phát triển, vận khí tốt cũng có thể tăng lên.

    Phải biết rằng, cho dù Nhân Anh bình thường, ở trước khi đạt tới tầng thứ bảy, Nhân Anh đều rất yếu ớt, chỉ là dùng Nhân Anh trong thân thể ngưng tụ pháp lực, tu luyện thần thông sẽ nhanh hơn, càng mạnh hơn nữa mà thôi.

    Nhưng sau khi đạt tới tầng thứ bảy thì hoàn toàn khác, Nhân Anh trở nên vô cùng cường đại, hoàn toàn có thể rời khỏi thân thể chiến đấu.

    - Rống.

    Một tiếng gầm rú hưng phấn, sau đó hai tay khép lại, quỳ xuống đất lễ bái về phía Trình lão gia tử, Đại Bạch mượn nhờ cơ duyên lần này, rốt cục đạt tới trình độ Yêu tướng.

    Sau đó Tiểu Bạch cũng liên tiếp hưng phấn gầm rú, cái gì cũng không nói, chạy tới lễ bái với Trình lão gia tử.

    Dưới chân bọn nó có cự thạch vạn cân, trực tiếp bị đầu của bọn nó đụng nát, hai người này hoàn toàn không có chút cảm giác nào.

    Bởi vì bọn nó là hai Thánh thú, từng giai đoạn đều không dễ tăng lên, trước kia tích lũy nhiều như vậy, phục dụng nhiều đan dược như vậy, nếu yêu thú bình thường đã sớm đạt tới Yêu tướng, nhưng bọn nó lại chậm chạp không có bước vào cảnh giới Yêu tướng, lần này coi như là nước chảy thành sông, rốt cục từ Yêu tu đỉnh phong, đạt đến cảnh giới Yêu tướng.

    Chương 274: Thần tiên Lục địa cùng tăng lên kinh khủng nhất

    - Bái tạ đại soái, ta tăng lên tới Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy.

    Giờ phút này Bạch Khải Nguyên cũng đã chấm dứt tu luyện, đồng dạng vui vẻ không thôi, từ Thoát Tục kỳ tầng thứ tư đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy, dưới tình huống bình thường không có dăm ba năm là không có khả năng.

    Cho dù có Trình Cung trợ giúp, không có một năm rưỡi cũng rất khó, không nghĩ tới lúc này mới vài ngày đã đạt được.

    Quan trọng nhất là còn đột phá bình cảnh Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, trên cơ bản chỉ cần có đầy đủ đan dược làm từng bước, không cần một năm tuyệt đối có thể đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    - Ha ha, tầng thứ bảy đúng không, cái kia một hồi hai ta có thể hảo hảo luận bàn thoáng một phát, ta đạt đến Thoát Tục kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, hơn nữa hình như đối với tu luyện Lôi Thần Chùy Pháp đã có cảm ngộ mới, để cho ngươi nhìn uy lực của Lôi Thần Chùy chùy thứ hai, đến lúc đó xem ta thu thập ngươi như thế nào, ha ha...

    Trình Vũ Phi hưng phấn cười lớn, bất quá sau đó cảm nhận được một ánh mắt uy nghiêm, xem xét là Trình lão gia tử đang nhìn hắn, lập tức như là tiểu hài tử phạm sai lầm cúi đầu xuống không dám lên tiếng, tiếng cười cũng thoáng cái nén trở về.

    Lúc này, may mắn Đông Phương Linh Lung cũng đã thanh tỉnh, Trình lão gia tử giống như là xem cháu dâu, quan tâm nhìn về phía nàng:

    - Linh Lung, thế nào?

    - Thoát Tục kỳ tầng thứ chín.

    Đông Phương Linh Lung cảm tạ khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói.

    - Nhìn thấy được không, lớn tuổi rồi, nên học tập lấy một chút.

    Ngươi như vậy còn muốn giáo huấn Tôn nhi của ta, hiện tại Tôn nhi của ta so với ngươi còn mạnh hơn gấp trăm lần.

    Trình lão gia tử rất hài lòng, nhưng lập tức lại lấy Đông Phương Linh Lung làm tấm gương răn dạy Trình Vũ Phi.

    Đông Phương Linh Lung nghe Trình lão gia tử răn dạy Trình Vũ Phi, nghĩ nghĩ vẫn nhịn xuống chưa nói, kỳ thật mình tăng lên nhiều nhất là thần niệm, hôm nay đã vượt qua Thoát Tục Kỳ đỉnh phong tới mấy lần.

    Nhưng vào lúc này, những người khác cũng đều lục tục đứng lên, nguyên một đám thu hoạch cũng không ít.

    Trình Trảm đạt đến Thoát Tục kỳ tầng thứ tám, Túy Miêu đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, Bàn Tử thì đạt đến Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, Sắc Quỷ cũng đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, La Anh Hùng tích súc hùng hậu nhất, một hơi đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư.

    Trình Lập Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, lại quay đầu lại nhìn thủ hạ của mình, ít nhất cũng tăng lên hai cấp độ, bảy mươi lăm tên Phạt Mạch kỳ đỉnh phong kia, thậm chí có mười một người đột phá đến Siêu Phàm kỳ, điều này làm cho Siêu Phàm kỳ dưới tay hắn một hơi đạt đến hai mươi mốt người.

    Lôi Hạo Uy một thân lôi quang, có chút đáng tiếc lắc đầu, bởi vì hắn thiếu một chút nữa đã đột phá đến Thoát Tục kỳ.

    Nhưng dù sao tinh thần lực của hắn không có mạnh như vậy, nhưng ở Siêu Phàm kỳ đỉnh phong cũng tuyệt đối l cao cấp nhất.

    Tác dụng của máu huyết Hắc Yêu Báo Vương trong cơ thể Ba Phong tiêu hao hầu như không còn, nhưng cũng đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy.

    - Ha ha, ta biết ngay ngươi khẳng định không được, một hồi chúng ta phải hảo hảo luận bàn thoáng một phát, để cho ngươi xem một chút ca Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba đỉnh phong, so với ngươi Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai lợi hại nhiều ít.

    Bàn Tử vừa phát hiện Sắc Quỷ chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, lập tức vô cùng thích ý hung hăng càn quấy cười rộ lên.

    - Móa, đến đi, ai sợ ai, để cho ngươi biết trí lực không có nguy hiểm đến cỡ nào.

    Chỉ kém một tầng, Sắc Quỷ cũng không sợ Bàn Tử khiêu khích.

    - Được a, muốn ăn đòn đúng không.

    Bàn Tử hưng phấn nắm tay, bộ dạng tùy thời chuẩn bị đánh người.

    Lúc này Trình Vũ Phi đang bị Trình lão gia tử răn dạy, vẻ mặt đau khổ quay đầu nhìn về phía đám người Bàn Tử, sau đó lại nhìn Trình lão gia tử.

    - Nhìn cái gì, bọn nó là tiểu hài tử, ngươi còn muốn so với chúng nó sao, đừng ở chỗ này chướng mắt ta, lập tức cút trở về cho ta.

    Trình lão gia tử che chở, sủng ái cháu trai, nhưng đối với nhi tử thì tuyệt đối không dung túng.

    Cũng may Trình Vũ Phi đã sớm quen, lão gia tử không có quyền cước là hắn đã rất thỏa mãn, hắn cảm giác đây là lão gia tử ở trước mặt người ngoài rất cho mình mặt mũi.

    - Ồ, chúng ta đều đã xong, sao đại thiếu không có động tĩnh.

    - Đúng vậy a...

    Có người vừa nói như vậy, mọi người mới phát hiện, toàn bộ đều ngẩng đầu nhìn vị trí Trình Cung,

    - Tập trung tư tưởng, bạo cho ta.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên nghe được Trình Cung gầm lên một tiếng, Thạch đầu to lớn dưới chân hắn, còn có trận pháp Tĩnh Âm chung quanh nhao nhao nát vụn, lực lượng mênh mông điên cuồng lao vào thân thể Trình Cung.

    - Thần niệm thật mạnh, so với mình chưa đạt tới thần tiên lục địa cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều, tại sao có thể như vậy?

    Trình lão gia tử biến sắc, lập tức quên xem xét tình huống của mình, mãnh liệt quay đầu nhìn lại.

    Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy...

    Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám...

    Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín...

    Siêu Phàm kỳ đỉnh phong

    Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, lực lượng Trình Cung điên cuồng thôi động, ở trong tám ngày thời gian mượn nhờ Trình lão gia tử đột phá, hắn liên tiếp tăng lên năm tầng, còn đột phá một đại cảnh giới, trực tiếp bước vào Thoát Tục kỳ.

    Mà thần niệm tăng lên thật sự kinh khủng, đã trực tiếp khôi phục được trình độ Thoát Tục kỳ đỉnh phong, so với Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường còn mạnh hơn rất nhiều, mà ngay cả thân thể cũng đã đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ ba.

    Thần niệm cường đại, trừ Trình lão gia tử thì bao phủ toàn bộ mọi người phía dưới, làm cho tất cả mọi người vừa mới đột phá có một cảm giác sự khó thở, không thể không vận đủ lực lượng chống cự mới có thể hô hấp bình thường.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu, ca ah!

    Ngươi cũng quá biến thái đi, ta là ở Phạt Mạch kỳ đỉnh phong mới có thể đột phá một đại cảnh giới, ngươi thì tốt rồi, tăng lần năm sáu cấp.

    Bàn Tử thật sự có chút khóc không ra nước mắt, hưng phấn vừa rồi thoáng cái không còn, người so với người tức chết người.

    - Tại sao Thần niệm lại mạnh như vậy, ta là vì đạt được kỳ ngộ năm đó, tinh thần lực mới mạnh mẽ một ít, sao thần niệm của hắn lại mạnh mẽ đến loại trình độ này, hoàn toàn không thua ta.

    Hắn mới chỉ là Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, làm sao có thể có thần niệm khủng bố như vậy?

    Đông Phương Linh Lung ở bên cạnh Trình Cung, đám người Bàn Tử không cảm giác được, nhưng nàng lại biết kinh khủng chính thức của Trình Cung không phải lực lượng tăng lên, mà là thần niệm không kém gì nàng.

    - So cái gì, ngươi muốn so đúng không, có năng lực ngươi so cùng hắn đi.

    Bạch Khải Nguyên khiêu khích nhìn Trình Vũ Phi, rồi lại nhìn về phía Trình Cung bĩu môi.

    So cọng lông a, so cùng con mình, thắng hay thua còn không bị lão gia tử giáo huấn sao, giáo huấn là nhẹ, nói không chừng chọc giận lão gia tử còn bị đánh một trận nhừ xương, hiện tại lão gia tử là thần tiên lục địa chân chính ah.

    - Đại thiếu lúc nào trở nên mạnh như vậy rồi hả?

    - Thoát Tục kỳ, hắn mới bao nhiêu ah.

    - Quá kinh khủng, còn tưởng rằng lực lượng đại thiếu tối đa cũng chỉ là Phạt Mạch kỳ.

    - Vậy mà từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy bay lên Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, hắn sao làm được, ở giữa còn có bình cảnh Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín, vậy mà có thể từ Siêu Phàm kỳ tiến vào Thoát Tục kỳ, thật bất khả tư nghị.

    - Lúc nào Thoát Tục kỳ trở nên dễ dàng như vậy, đây cũng quá đả kích người, quan trọng nhất là, hắn mới bao nhiêu tuổi ah.

    Mặc dù mọi người đều có chỗ đề thăng, nhưng tối đa chỉ là rút ngắn thời gian tu luyện, tăng lên mấy tầng lực lượng.

    Cũng có mượn nhờ cơ hội lần này đột phá bình cảnh, như đám người Bàn Tử mượn cơ hội lần này đột phá đến Siêu Phàm kỳ, nhưng từ Siêu Phàm kỳ đột phá đến Thoát Tục kỳ, ý nghĩa lại không giống nhau, độ khó cũng hoàn toàn bất đồng.

    Mà Trình Cung vẫn là từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy một đường tăng lên, trên thực tế bọn hắn không biết, Siêu Phàm kỳ đạt tới Thoát Tục kỳ, cửa ải lớn nhất chính là tinh thần lực chuyển hóa thành thần niệm, mà Trình Cung đã sớm hoàn thành chuyển hóa, tự nhiên không có độ khó gì.

    Đương nhiên, đám người Trình lão thấy là thấy lực lượng tổng hợp của Trình Cung tăng lên, Đông Phương Linh Lung, Trình lão gia tử khiếp sợ chính là thần niệm của Trình Cung, lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, vậy mà có được thần niệm Thoát Tục kỳ đỉnh phong, này là chuyện kinh khủng bực nào.

    Nếu như dựa theo xu thế này, thần niệm của hắn rất có thể trước đạt tới trình độ Nhân Anh.

    Trước Thoát Tục kỳ, uy lực của thần niệm có hạn, nhưng Thoát Tục kỳ về sau, uy năng của thần niệm dần dần tăng thêm, đã đến cảnh giới Nhân Anh, bản thân thần niệm đã có lực lượng cường đại.

    Rốt cục đạt tới Thoát Tục kỳ, hiện tại cho dù dựa vào lực lượng của mình, ở bên trong Lam Vân Đế Quốc cũng không có bao nhiêu người có thể làm cho mình e sợ.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy trở xuống, mình hoàn toàn có năng lực chiến một trận, cho dù gặp được Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hiện tại bảo vệ tánh mạng tuyệt đối không thành vấn đề.

    Trừ khi gặp được thần tiên lục địa, mới có thể uy hiếp được tánh mạng của mình.

    Lam Vân Đế Quốc bên này cũng không phải lo lắng, tổng cộng có hai cái trấn quốc thần tiên, chờ thời điểm mình làm thịt Vũ Thân Vương, gia gia bộc phát một chút lực lượng cũng đủ để chấn nhiếp bọn hắn, mấu chốt là những tồn tại khác.

    Trước kia mình một mực có thể áp chế không đi hỏi thăm về chuyện của mẫu thân, cũng là bởi vì trong lòng biết rõ sự tình che dấu phía sau tuyệt đối không đơn giản như vậy, còn có tình huống quỷ dị của Tống gia, còn có phương diện Phong Vân Kiếm Tông, còn có lực lượng sau lưng Vũ Thân Vương, cái này mới là uy hiếp thực sự của mình.

    Mặc dù tăng lên không chậm, nhưng xa xa không đủ, mảnh vỡ, phải mau chóng tìm các mảnh vỡ trở về.

    Theo lực lượng của mình cùng người bên cạnh không ngừng đề thăng, đan dược cần cũng càng ngày càng quý trọng, mình không thể để cho Vũ Thân Vương cầm đan dược năm đó mình luyện chế không ngừng đi bồi dưỡng địch nhân cho mình a.

    - Có thể ở chỗ này đều là người trọng yếu nhất của Trình gia, bất quá ta vẫn muốn nhắc nhở mọi người một câu, gia gia đạt tới thần tiên lục địa, chuyện này vô cùng trọng đại, tất cả mọi người phải cẩn thận chú ý, không thể đơn giản lộ ra.

    Sắp đếm thời gian ước đấu cùng Vũ Thân Vương, mọi người mau chóng thích ứng lực lượng tăng lên vừa rồi thoáng một phát, tăng thêm một ít kinh nghiệm thực chiến.

    Trình Trảm, Trình Lập, về sau đoàn người này thuộc hai người các ngươi thống lĩnh, ta muốn là tinh anh, là tinh anh tuyệt đối, trong vòng một năm, tất cả không thể đạt tới Siêu Phàm kỳ tự động rời khỏi đơn vị.

    Cũng đã là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, trải qua sự tình gia gia tăng lên, nếu như trong một năm còn không đạt được Siêu Phàm kỳ, cái kia thực không có tiền đồ cùng hy vọng.

    Trình Cung vừa nói xong, tất cả mọi người hít sâu một hơi, vô cùng khiếp sợ nhìn hắn.

    Chế tạo một chi đội ngũ toàn bộ đều là Siêu Phàm kỳ, mặc dù đội ngũ này không đến trăm người, nhưng đây cũng là chuyện tương đối kinh khủng.

    Lần này ngoại trừ người Trình Trảm mang, Trình Lập cũng chọn ba mươi thủ hạ tham gia, hiện tại toàn bộ cộng cùng một chỗ cũng không đến một trăm hai mươi người, nhưng trong nội tâm tất cả mọi người đều nghĩ, một năm sau sẽ còn lại bao nhiêu người?

    Trình Cung nói xong trực tiếp để cho mọi người nên làm gì làm gì, cần chiến đấu đi chiến đấu, cần tiếp tục tu luyện đi tu luyện, Trình Cung thì cùng Trình lão gia tử đi tới tầng hầm động phủ Vạn Độc Tán.

    Chương 275: Nô phù

    - Gia gia ngưu bức a, lần này so với chúng ta dự tính còn mạnh hơn không ít a?

    Tiến vào bên trong, Trình Cung lập tức hỏi thăm.

    - Tên tiểu tử thúi ngươi, cùng gia gia ngươi còn giả bộ cái gì, ngươi không sớm nói một chút, ngay cả ta cũng bị dọa sợ.

    Bởi vì đã hơn một năm gần đây, Trình Cung làm cái gì hiển nhiên đều đang trong khống chế của hắn, sự tình lần này càng là do Trình Cung một tay thúc đẩy, bởi vậy ở Trình lão gia tử xem ra, đây rõ ràng là Trình Cung nói giỡn với hắn.

    - Hả?

    Trình Cung cũng sửng sờ, nhìn Trình lão gia tử hỏi:

    - Gia gia, ngài bây giờ là Nhân Anh tầng thứ mấy, Nhân Anh ngưng tụ tới trình độ nào rồi?

    Trình lão gia tử thấy Trình Cung không giống như là nói giỡn, ý khẽ động, lập tức một Nhân Anh giống hắn như đúc xuất hiện ở bên cạnh.

    - Bà mẹ nó, biến hóa như người, phân thân Hóa Thần, Anh như nhân thể, Nhân Anh đỉnh phong.

    Gia gia cũng quá mãnh liệt a, vốn cho là ngưởi có thể đột phá Nhân Anh tầng thứ năm cũng đã không tệ rồi, không nghĩ tới vậy mà gia gia trực tiếp đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, đây cũng quá ngưu bức a.

    Trách không được thần niệm của ta tăng trưởng nhiều như vậy, trách không được ta có thể một hơi đột phá Thoát Tục kỳ, thì ra là thế.

    Trình Cung bị lực lượng Nhân Anh đỉnh phong của Trình lão gia tử làm hoảng sợ, hoàn toàn vượt qua khỏi dự tính của hắn.

    - Ngươi thật sự không biết?

    Trình lão gia tử cũng mơ hồ, hắn còn nghĩ hết thảy này đều ở trong tính toán của Trình Cung.

    Trình Cung lắc mạnh đầu, lập tức vỗ trán một cái nói:

    - Ah, ta hiểu rồi, lực lượng Hỗn Nguyên Đan, lực lượng của gia gia, còn có hiệu quả của đan dược phụ trợ khác ta đều tính toán ở trong, chỉ có Trấn Ma Đan là do Huyết Yêu Quả bình thường đổi thành Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, nó có thể giúp người đột phá cảnh giới, tăng cường độ thần niệm.

    Bất quá dù vậy người cũng không có thể có lực lượng đạt tới Nhân Anh đỉnh phong ah.

    Phải biết rằng, nếu như không có kỳ ngộ cùng lực lượng chèo chống, loại lực lượng này là trực quan đơn giản nhất, thần tiên lục địa bình thường, mặc dù hơn một ngàn năm cố gắng, cũng tuyệt đối không có khả năng đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, trừ khi có kỳ ngộ đạt được đan dược, di tích, vũ khí đặc thù hay là dược vật tăng cường tuổi thọ mới được.

    Đúng rồi, Thần pháp tinh thạch, lực lượng bên trong Thần pháp tinh thạch kia ta cũng không rõ ràng lắm, nếu như nói như vậy mà nói, Vạn Độc Tán này năm đó chỉ sợ cũng không phải Nhân Anh tu sĩ bình thường, rất có thể là Địa Anh đỉnh phong, lúc này mới có thể ngưng tụ ra Thần pháp tinh thạch cường đại như thế, trực tiếp trợ giúp gia gia đạt tới Nhân Anh đỉnh phong.

    - Ý, đúng là lực lượng bên trong khối Thần pháp tinh thạch kia một mực giúp ta đột phá, lực lượng trong đó quá mạnh mẽ.

    Trình lão gia tử gật đầu, sau đó nhìn Trình Cung:

    - Đúng rồi, cái gì là Địa Anh?

    - Ha ha, xem ra vận khí Trình gia ta coi như không tệ, không nghĩ tới Thần pháp tinh thạch này là của tu sĩ cảnh giới Địa Anh cô đọng, nói như vậy sau này gia gia đột phá đến cảnh giới Địa Anh, so với Nhân Anh tu sĩ bình thường sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    Giờ phút này Trình Cung thật sự là rất vui vẻ, về sau mới giải thích nói:

    - Trong mắt người bình thường, thần tiên lục địa chính là cao cao tại thượng, tồn tại đỉnh phong, gia gia nên biết, trên thực tế không phải là như thế.

    - Ta năm đó cũng biết một ít, nhưng chỉ biết là phía trên thần tiên lục địa còn có tồn tại càng mạnh hơn nữa, chẳng lẽ chính là Địa Anh ngươi nói?

    - Ah.

    Trình Cung cười nói:

    - Ở trong mắt người bình thường, thần tiên lục địa chính là tồn tại vô địch, bởi vậy mới có danh xưng thần tiên lục địa, trên thực tế thần tiên lục địa chỉ bất quá là tu sĩ cảnh giới Nhân Anh.

    Về phần Địa Anh cũng không quá đáng là cường đại hơn so với Nhân Anh một cảnh giới mà thôi, ở Tu chân giới, Siêu Phàm kỳ xem như bước vào ngưỡng cửa tu chân, Thoát Tục kỳ bắt đầu đặt nền móng, chỉ có đạt tới Nhân Anh cảnh giới mới thật sự là tu sĩ, phía trên Nhân Anh còn có Địa Anh, phía trên Địa Anh còn có Thiên Anh, mà sau Thiên Anh là quá trình chuyển Thuần Dương, lĩnh ngộ thần thông, pháp tắc, sau Thuần Dương mới bắt đầu tiếp xúc 'Đạo'.

    Gia gia nhớ rõ lần trước ta đề cập qua cùng ngài, tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phượng không, hiện tại nàng ở vào giai đoạn chuyển Thuần Dương.

    Về sau từng cảnh giới tăng lên, đều giống như ngài từ Thoát Tục kỳ đạt tới Nhân Anh.

    Nói đến đây là đủ, phía sau Trình Cung sẽ không nói thêm nữa, bởi vì hiện tại nói cùng gia gia quá nhiều có hại vô ích.

    - Siêu Phàm kỳ là nhập môn, Thoát Tục kỳ đặt nền móng, Nhân Anh mới là bắt đầu, phía trên Nhân Anh còn có Địa Anh, phía trên Địa Anh còn có Thiên Anh, Thiên Anh về sau là Thuần Dương.

    Trình lão gia tử càng nghe càng giật mình, mặc dù trước kia hắn cũng biết thần tiên lục địa không phải tồn tại cao nhất, nhưng trong lòng bất tri bất giác vẫn coi tiên trở lục địa thần thành tồn tại cao nhất trong suy nghĩ, hôm nay mới tính toán minh bạch thiên địa này rộng lớn đến cỡ nào.

    Bỗng nhiên ngay lúc đó, Trình lão gia tử có một cảm giác ếch ngồi đáy giếng, đủ loại suy nghĩ trước kia thật sự là quá ngây thơ.

    Trình lão gia tử đột nhiên im lặng, một hồi lâu mới cười khổ nói:

    - Đúng rồi, đúng rồi, trách không được lúc trước bọn hắn sợ hắn như vậy, muốn thiết trí bẩy rập dẫn hắn nhập ván cục, trách không được bọn hắn rời xa chiến đấu Đại Địa này, nguyên lai ông bạn già ngươi còn mạnh hơn thần tiên lục địa.

    Không biết Trình lão gia tử nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên nói ra một câu, sau khi nói xong đột nhiên ý thức được Trình Cung đang nhìn mình.

    - Gia gia biết rõ dùng thông minh của ngươi, khẳng định đã đoán được một ít, đây cũng là một ít sự tình có quan hệ với ngươi năm đó, sự tình này cũng có quan hệ với mẹ cùng ông ngoại của ngươi, nhưng gia gia cảm giác bây giờ còn không phải thời điểm ngươi nên biết.

    Trước kia ta nghĩ chuyện này vĩnh viễn sẽ không được nhắc lại, nhưng hiện tại gia gia tin tưởng ngươi, chỉ cần ngươi có thể đạt tới cảnh giới Nhân Anh, đến lúc đó gia gia sẽ nói cho ngươi biết, đến lúc đó xử lý như thế nào do chính ngươi quyết định.

    Mặc dù Trình lão gia tử nói như thế, nhưng ngữ khí lại đang thương lượng, ánh mắt thì trưng cầu nhìn về phía Trình Cung.

    Bởi vì nếu như Trình Cung cố ý muốn biết, hiện tại hắn cũng không biết nên cự tuyệt như thế nào, dù sao hôm nay Trình Cung đã không phải là phá gia chi tử năm đó.

    Nhìn xem những người bên ngoài kia, Trình lão gia tử tin tưởng, dùng không được bao lâu, bọn hắn sẽ làm ra một phen thành tựu được kinh thiên động địa.

    - Gia gia đã nói như vậy, ta chắc chắn sẽ không truy vấn, đúng rồi, ngài giúp ta cởi bỏ cái này.

    Lần trước ở trong động phủ đạt được Hỗn Nguyên Đan, Thần pháp tinh thạch còn có vật này, nhưng một mực không biết là cái gì.

    Trình Cung là ai, là người của hai thế giới, chút định lực ấy hắn vẫn phải có, căn bản không có đuổi theo hỏi chuyện này, trực tiếp lấy ra đồ vật kia ra.

    Trình Cung không có tiếp tục truy vấn, làm cho Trình lão gia tử cũng thở dài một hơi, đồ vật trong tay Trình Cung rất giống Thần pháp tinh thạch, pháp lực trên tay vận chuyển, khối tinh thạch kia chậm rãi phân giải.

    Không đến nửa khắc đồng hồ, tinh thạch này đã hoàn toàn tiêu mất, bên trong xuất hiện nhất tờ phù lục.

    Đây là cái gì?

    Ngay thời điểm Trình lão gia tử nghi hoặc nhìn trương phù lục này, Trình Cung đã há to mồm, vô cùng khiếp sợ nhìn phù lục trong tay Trình lão gia tử.

    - Không thể nào, Vạn Độc Tán này ở đâu lấy được loại bảo bối này, mặc dù chỉ là nô phù cấp ba, nhưng cái này cũng tuyệt đối là bảo bối tốt nhất.

    Không nghĩ tới, không nghĩ tới a, bên trong tinh thạch này lại cất giấu nô phù, xem ra vận khí Trình gia ta thật sự là quá tốt, Trình gia chúng ta phát đạt, đại vận a.

    Trình lão gia tử không biết, Trình Cung liếc mắt liền nhận ra được, hưng phấn hô lên, may là ở chỗ này không có những người khác.

    Nô phù, cái đồ chơi gì đây, vừa rồi cho dù thời điểm biết mình đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, Trình Cung cũng không có thất thố như thế, kích động như thế, hưng phấn như thế.

    Cái đồ chơi này chỉ là một trương phù lục, sao lại để cho tiểu tử này kích động thành như vậy?

    - Đáng tiếc, đáng tiếc, xem ra Vạn Độc Tán này còn không có sư thừa, cũng không hiểu được tồn cái nô phù này như thế bảo, không ngờ dùng lực lượng phong ấn, như vậy sao có thể chứ.

    Loại nô phù này, biện pháp đơn giản nhất chính là đặt ở một địa phương có nguyên khí sung túc, để cho nó hấp thu lực lượng.

    Nếu như như vậy, nói không chừng cái nô phù này có cơ hội tấn cấp rồi, hiện tại lại lùi xuống ở giữa nô phù cấp ba cùng cấp hai đỉnh phong, có chút đáng tiếc a, bất quá vật này là đồ tốt.

    Trình Cung cầm trong tay, càng xem càng vui vẻ, càng xem càng thích.

    Thần thái của hắn, hắn lầm bầm lầu bầu, Trình lão gia nghe rất rỏ, nhưng ngơ ngác không hiểu hắn nói gì.

    - Cái gì nô phù, đừng cố lấy cho mình xem, nói nhanh lên.

    Rốt cục Trình lão gia tử nhịn không được.

    - Tốt, vận khí thật tốt, mịa nó, thời điểm vận khí tốt co thắt lưng lại cũng có thể nhặt được bảo.

    Trình Cung nhìn nô phù này nhiều lần, nghe Trình lão gia tử hỏi, ngẩng đầu cười nhìn Trình lão gia tử nói:

    - Cái này muốn nói ra rất dài, nghe nói ở thời đại thượng cổ có một ít bộ lạc, gia tộc chinh chiến không ngớt.

    Có một lần một gia tộc thật vất vả bắt được một tu sĩ cường đại, muốn từ trong miệng hắn ép hỏi một ít sự tình, cũng muốn hàng phục hắn.

    Bởi vì hiện tại lực lượng của hắn cũng rất mạnh mẽ, còn là thiên tài, tương lai vô hạn, giết rất đáng tiếc.

    Nhưng người này một mực không chịu đầu hàng, bọn hắn giằng co thật lâu.

    Về sau người của đối phương công tới, hắn vậy mà bộc phát ra lực lượng càng cường đại, nội ứng ngoại hợp tiêu diệt gia tộc này, nguyên lai hắn bị bắt bất quá là một kế sách.

    Nhưng gia tộc bị diệt này có một tiểu hài tử ra thoát, tiểu hài tử này càng là một siêu cấp thiên tài, trong ấn tượng của hắn khắc sâu chuyện người kia không chịu đầu hàng, gia tộc lại không nỡ giết, cuối cùng nhất lại làm cho gia tộc mình phúc diệt.

    Về sau hắn đã trải qua mấy trăm năm cố gắng, vậy mà suy nghĩ khác người, sáng chế ra một loại phù lục, tên là nô phù, cũng gọi là nô lệ phù, cũng có vài chỗ gọi là Độ Hóa Phù, mặc dù có rất nhiều cách gọi, nhưng hiệu quả đều đồng dạng.

    Chính là mượn nhờ phù lục này, có thể khống chế được một người, để cho hắn vì mình sở dụng.

    - Này không phải rất giống khôi lỗi của ngươi sao?

    Trình lão gia tử nghe xong, lập tức nhớ tới lão Mã.

    - A, chênh lệch nhiều hơn, chênh lệch nhiều lắm.

    Trình Cung cười khoát tay nói:

    - Khôi lỗi hoàn toàn không có biện pháp so sánh cùng nô phù, đặc điểm lớn nhất của nô phù chính là, người bị khống chế trung tâm như một đối với chủ nhân, nhưng lại không mất đi thần trí của mình, đồng dạng có thể làm mọi chuyện cần thiết, cũng có thể tu luyện.

    Nghe nói có người năm đó sử dụng nô phù này khống chế một người không quá mạnh, không có nghĩ đến người này tiềm lực vô hạn, thời điểm khống chế chỉ là sử dụng nô phù cấp hai, hắn bất quá là Thoát Tục kỳ mà thôi, nhưng về sau hắn dùng không đến trăm năm đã đạt tới cảnh giới Thuần Dương.

    Nô phù củng có chín cấp, bình thường mà nói nô phù cấp ba có thể khống chế Nhân Anh, bất quá cái này bị hao tổn không ít, nhưng khống chế Thoát Tục kỳ đỉnh phong tuyệt đối không có vấn đề, mà Thoát Tục kỳ đỉnh phong này về sau còn có thể tu luyện, này mới là trọng yếu nhất.

    - Đồ vật thật tà ác.

    Nô phù cấp ba liền có thể khống chế Nhân Anh, Trình lão gia tử nghe xong cũng đổ mồ hôi lạnh, cái đồ chơi này quá tà ác, thật là đáng sợ a.

    Chương 276: Tâm thuật bất chánh

    - Cái này gia gia cứ yên tâm đi, thứ này đã sớm thất truyền, mà ngay cả lấy năng lực của ta... sư phụ ta năm đó cũng không biết chế tác như thế nào, có thể lưu truyền xuống đều là một ít bên trong di tích thượng cổ, cực kỳ hãn hữu.

    Chính là bởi vì hãn hữu, ta mới có thể vui vẻ.

    Trình Cung suýt nữa nói, cho dù ta năm đó ngưu bức, đạo pháp, vũ khí đạt được vô số, cũng không có thể đạt được phương pháp luyện chế nô phù.

    - Cái kia cũng may, nếu không liền quá kinh khủng.

    Bất quá loại vật này, vẫn nên dùng cẩn thận, không cầu người khác nói như thế nào, làm người lại yêu cầu không thẹn với lương tâm.

    Mặc dù trên chiến trường, một câu nói có thể khiến cho trăm vạn người ngã xuống, nhưng đối với những thứ đồ vật này, hiển nhiên Trình lão gia tử còn không quá thích ứng.

    Trình Cung cười gật đầu, trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện tình khác, hiển nhiên gia gia mơ hồ cảm nhận được một ít pháp tắc.

    Tuy lúc này đã đạt tới đỉnh cao, nhưng có nhiều vẫn đề còn chưa rõ, cộng thêm hắn còn lấy thị giác người bình thường nhìn sự vật, mới nói ra những lời như thế.

    Trình Cung vuốt vuốt Nô lệ phù một hồi lâu mới thu vào, cố ý đặt ở trong đan dược.

    Ở kiếp trước Trình Cung cũng góp nhặt một ít nô lệ phù, tốt nhất đã từng thu được qua nô lệ phù cấp sáu, nhưng phương pháp chế tác phù lục này lại không đạt được, coi như là một chuyện đáng tiếc ở kiếp trước của Trình Cung.

    - Lần này Vạn Độc Tán cũng được không ít chỗ tốt, bởi vì gia gia đột phá trong động phủ, lĩnh ngộ pháp tắc, còn có lực lượng Thần pháp tinh thạch tiết ra ngoài, dù hiện tại này cái đã rất tiếp cận trình độ Linh khí thượng phẩm.

    Đáng tiếc, nếu như là một thanh kiếm mà nói, ngược lại vừa vặn thích hợp cho gia gia sử dụng.

    Nhìn Vạn Độc Tán xoay tròn bên cạnh, Trình Cung nhớ tới hiện tại gia gia đã không có vũ khí thích hợp, không khỏi có chút cảm thán.

    - Cái này ngươi không cần quan tâm cho gia gia, năm đó ngươi... lão hữu kia của ta lưu lại cho ta một vật, trước kia lực lượng quá yếu một mực không dám sử dụng, hiện tại không thành vấn đề.

    Ta hiện đang lo lắng chính là sự tình ngươi ước đấu cùng Vũ Thân Vương, mặc dù hiện tại đám Trình Trảm, Trình Lập tăng lên rất nhiều, người phía dưới cũng rất lợi hại, nhưng Vũ Thân Vương có Hoàng đế ủng hộ, dưới tay hắn là binh hùng tướng mạnh chân chính, ngươi phải cẩn thận ứng đối.

    Loại ước đấu này, tử thương là không thể tránh được, Vũ Thân Vương bên kia không sao cả, đều là hắn mời chào đến một ít dân liều mạng, thủ hạ của Hoàng đế cũng rất nhiều.

    Nhưng những người bên người Trình Cung này, nếu như nói có một người bị tổn thương, Trình lão gia tử cũng cảm giác đau lòng, chớ đừng nói chi là thời điểm ước đấu, vạn nhất Vũ Thân Vương nhằm vào Trình Cung thì càng khiến hắn lo lắng.

    Mặc dù gia gia không cẩn thận để lộ ra một ít sự tình, nhưng Trình Cung nghĩ cũng không đi nghĩ, nếu không dùng đầu óc của hắn, nhiều dấu vết để lại như vậy, hắn muốn phân tích ra một ít sự tình rất dễ dàng.

    Nghe gia gia nhắc tới cái này, Trình Cung cười xấu xa nói:

    - Gia gia, tôn tử của người là ai a, ta là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Vân Ca Thành đệ nhất hoàn khố phá gia chi tử, cùng ta chơi, bọn hắn còn chưa xứng, đến lúc đó người xem đi, xem ta đùa chết bọn hắn như thế nào.

    Muốn chơi tiêu hao chiến cùng ta, ta không chơi hắn khóc ta không phải đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành.

    Bất quá còn có một ít chuyện muốn gia gia hỗ trợ, đây là một ít tài liệu ta tích góp bấy lâu, gia gia giúp ta rèn luyện vũ khí của mọi người lại một lần nữa.

    Dùng lực lượng bây giờ của gia gia, luyện chế Linh khí trung phẩm cũng không thành vấn đề, bất quá cái kia hao phí rất nhiều thời gian cùng tinh lực.

    Bây giờ còn không cần, chỉ cần gia gia dùng lực lượng Nhân Anh đỉnh phong dung hợp những thứ này vào bên trong vũ khí của bọn hắn, có thể làm tất cả vũ khí thành bán Linh khí.

    - Luyện chế binh khí?

    Trình lão gia tử khó xử nhìn Trình Cung:

    - Gia gia một chút thủ pháp luyện khí cũng không hiểu ah.

    - Cái này đơn giản.

    Trình Cung rất có nắm chắc cười nói:

    - Muốn nói để cho ngài học luyện chế Linh khí, cái kia hơi khó, nhưng muốn nói dung hợp một ít tài liệu luyện chế thành bán Linh khí, vậy thì rất đơn giản, một hồi ta dạy cho người phương pháp, không quá ba canh giờ, gia gia có thể nắm giữ.

    - Cứ vậy đi, cần gia gia làm cái gì ngươi nói.

    Trình lão gia tử nghe xong là như thế này, lập tức yên lòng, nhưng đột nhiên ý thức được không đúng:

    - Ca của ngươi Xú tiểu tử, ngươi, ngươi biết thủ pháp luyện khí?

    Mặc dù Luyện khí không khó giống như luyện đan, nhưng cũng chỉ có một chút đại môn phái mới nắm giữ phương pháp.

    Trình Cung nói Nhân Anh đỉnh phong có thể luyện chế Linh khí trung phẩm, đó cũng chỉ là Nhân Anh rất lợi hại, hơn nữa còn có môn phái truyền thừa.

    Nếu không một ít Nhân Anh bình thường, cho dù sau khi đạt tới cảnh giới Nhân Anh đỉnh phong, cũng không có biện pháp luyện chế Linh khí trung phẩm, tối đa chỉ có thể dùng một ít thủ pháp vụng về, đơn thuần dùng lực lượng làm một cái Linh khí hạ phẩm, uy lực có hạn.

    Cái này mới là chỗ khác biệt giữa có môn phái và không có môn phái.

    - Coi như cũng được, hiểu sơ, hiểu sơ.

    Trình Cung cười gật đầu.

    - Hiểu sơ cái đầu của ngươi a, bộ dáng khiêm tốn này của ngươi cũng quá giả a, hoàn toàn là biểu lộ muốn ăn đòn.

    Trình lão gia tử bị Trình Cung chọc cười, nhẹ nhàng tát vào đầu hắn, nhưng trên mặt lại tràn đầy vui vẻ.

    ...

    Sáng sớm, trong phủ Vũ Thân Vương mây mù quấn quanh như trước, xa xa xem mơ hồ có thể chứng kiến một ít cung điện, nhìn vào vô cùng thần bí.

    Chỉ là trải qua Trình Cung náo động lần trước, cảm giác thần bí giảm đi không ít.

    Giờ phút này ở trên núi nhỏ Vũ Thân Vương Phủ, hai tay Vũ Thân Vương chậm rãi biến hóa, chi khí cỏ cây chung quanh hơn mười dặm nhao nhao ngưng tụ, nơi này mặc dù không là Đại Sơn Lâm gì, nhưng mà tương liên cùng mấy dãy núi cực lớn quanh thân, giờ phút này Vũ Thân Vương ăn mặc thường phục, mộc khí chung quanh nhao nhao ngưng tụ.

    Vũ Thân Vương vừa mới từ Thoát Tục kỳ tầng thứ tư đột phá đến Thoát Tục kỳ tầng thứ năm, giờ phút này khí định thần nhàn, thần sắc vô cùng tiêu sái.

    - Chúc mừng Vương gia, thần công tiến nhanh, mới mấy tháng liền liên tiếp tăng lên mấy cấp độ, xem ra Vương gia đạt tới thần tiên lục địa chỉ là thời gian.

    Lúc này, Trình Lam đã sớm đợi ở một bên mấy canh giờ, khom người thi lễ, đồng thời lấy lòng nói.

    Vũ Thân Vương đây cũng không phải là thật sự luyện công, hắn là sau khi đã tăng lên mới đến nơi đây cảm ngộ một phen, bởi vậy thời điểm Trình Lam đi lên cũng không ai cản trở.

    - Công phu nịnh nọt, lấy lòng, vuốt mông ngựa của ngươi tiến bộ cũng rất nhanh, nói đi, chuyện gì?

    Vũ Thân Vương cũng không có quay đầu lại, hai tay chắp sau lưng, dõi mắt trông về phía xa.

    Cơ bắp trên mặt Trình Lam khẽ nhăn một cái, nhưng rất nhanh liền cười nói:

    - Đó là bởi vì trong nội tâm Trình Lam bội phục, kính ngưỡng Vương gia mới như thế.

    Lần này Trình Lam tìm đến Vương gia, là có một yêu cầu quá đáng.

    - Nói.

    Trình Lam hít thật sâu nói:

    - Trình Lam trong gia tộc chịu đủ xa lánh, may nhờ Vương gia không bỏ, nhưng bởi vì lực lượng Trình Lam có hạn, không có biện pháp xuất lực vì Vương gia.

    Trình Lam muốn cầu xin Vương gia, cho Trình Lam một cơ hội, mặc kệ trả giá lớn thế nào, ta cũng muốn có được lực lượng cường đại, có được áp chế Trình Cung, đoạt lại Trình gia, cống hiến lực lượng cho Vương gia.

    Ý nghĩ này, Trình Lam đã suy nghĩ thật lâu, hắn không cam lòng.

    Chính mình nhiều năm qua cố gắng học văn, kết quả văn không bằng Trình Cung, lực lượng mình vốn vượt qua Trình Cung nhiều như vậy, kết quả thật sự động thủ lại bị hắn tát một cái đánh bay.

    Một gia hỏa bị công chúa xếp đặt thiết kế, cưỡng gian không thành, bây giờ lại cưỡi lên trên đầu mình, cướp đi tất cả vinh quang thuộc về mình.

    Trình Lam không cam lòng, hắn muốn đoạt lại hết thảy thuộc về mình, hắn muốn dẫm nát Trình Lam dưới lòng bàn chân, hắn muốn chỉ vào lão già Trình Tiếu Thiên kia nói cho hắn biết, Trình Lam hắn mới là ưu tú nhất.

    - Đoạt lại Trình gia, ngươi bằng vào cái gì?

    Hiện tại ai cũng có thể nhìn ra, gia gia ngươi nhất định sẽ giao Trình gia cho Trình Cung, chẳng lẽ ngươi còn có thể đối phó được gia gia ngươi?

    Nhắc tới cái này, trong mắt Trình Lam chớp động lên lửa giận, hận ý vô biên, hắn hận, hận hết thảy mọi người.

    - Chỉ cần Vương gia cho ta cơ hội này, ta nhất định có thể làm được, ta sẽ thanh trừ tất cả người chặn đường, đến lúc đó dẫn đầu lực lượng Trình gia ủng hộ Vương gia làm bất cứ chuyện gì.

    Trình Lam nói bất cứ giá nào, còn kém nói rõ ủng hộ Vũ Thân Vương tạo phản.

    - Ha ha...

    Vũ Thân Vương đột nhiên cười to nói:

    - Nói có ý tứ, ngươi đã có quyết tâm như vậy, ta đây sẽ đưa ngươi đi Nam Cương, có thể còn sống trở về hay không liền xem vận khí của ngươi.

    Mặc dù trong nội tâm sớm có chuẩn bị, nhưng thật sự nghe Vũ Thân Vương đồng ý, thân thể Trình Lam vẫn kích động, mặc dù Nam Cương là một hành tỉnh, nhưng từ trước đến nay đều là do Độc Giáo khống chế Nam Cương trong tay, đương nhiên, chính bọn hắn thì xưng là Nam Cương Thần Giáo.

    Đó là một chỗ rất thần bí, mà danh tiếng độc giáo càng làm cho người ta tâm kinh.

    - Tạ vương gia.

    Liều mạng, Trình Lam ta là người trên người, ta cần chỉ là một cơ hội, đến lúc đó ta sẽ khống chế nhân sinh người khác.

    Trình Cung, Trình Tiếu Thiên thậm chí Vũ Thân Vương, các ngươi chờ xem, sớm muộn gì ta sẽ dẫm nát hết thảy bọn ngươi dưới chân.

    - Vương gia, Trình Lam này tâm thuật bất chánh, trời sinh phản cốt, không nên dưỡng.

    Vũ Thân Vương khoát tay bảo Trình Lam xuống dưới, sau khi Trình Lam rời đi, trong mây mù bên cạnh đi ra một người, đúng là Kim sư huynh.

    Vũ Thân Vương rất là phong khinh vân đạm, lơ đễnh nói:

    - Không đáng để lo, thời khắc mấu chốt còn có thể phải dùng tới hắn, hắn lăn lộn thế nào cũng không chạy khỏi lòng bàn tay của ta.

    Ngược lại là Trình Cung kia làm cho người ta suy đoán không thấu, lập tức đến thời gian ước đấu, hắn lại đột nhiên biến mất.

    Đây cũng không phải là lần đầu tiên, ngoại trừ bên trong Linh Lung Các có khả năng có một tầng hầm ngầm luyện đan, bọn hắn cần phải có một chỗ giấu thân khác, nếu không nhiều người như vậy không có khả năng biến mất không vết tích.

    Cho người đi tra cho ta, nhất định phải tra ra chỗ này, mặt khác ngươi thay ta thông tri người Long vệ, để cho bọn họ cũng hỗ trợ điều tra.

    Ước đấu ta muốn phế hết tất cả thủ hạ của hắn, tra ra hang ổ của hắn, thời điểm thích hợp liền bắt gọn bọn chúng.

    ...

    Vọng Xuân Đình cách Vân Ca Thành gần ba trăm dặm, nơi này toàn bộ đều là núi nhỏ thấp bé, không có quá nhiều cây cối rậm rạp, nhưng mà vừa đến mùa xuân thì cỏ xanh một mảnh, rừng cây nhỏ thoạt nhìn cũng rất xinh đẹp.

    Thành thị phồn hoa không thích hợp nhìn cảnh xuân, khu rừng rậm rạp cũng không thích hợp, chỉ có Vọng Xuân Đình này là thích hợp nhất.

    Hơn mười dặm núi nhỏ, bên trên ngọn núi cao nhất có một lương đình, phía dưới ngọn núi này có dòng suối nhỏ róc rách, chung quanh cũng có rừng cây, chim hót hương hoa, cỏ xanh khắp nơi trên đất.

    Mùa xuân tới, nơi này tuyệt đối là cảnh đẹp của Vân Ca Thành, địa phương Trình Cung ước đấu cùng thân Vương cũng ở chỗ này.

    Chương 277: Cố ý bỏ qua

    Từ hai ngày trước đã không ngừng có người chạy tới nơi này, ba trăm dặm đối với dân chúng bình thường mà nói chính là cách xa rất khoảng, nhưng đối với một ít gia đình giàu có có được bảo mã mà nói là rất đơn giản.

    Có một chút gia đình giàu ở ba ngày trước đã tới nơi này, mang theo một đám thủ hạ, ở trên núi nhỏ dựng lều vải, làm rất nhiều đồ ăn, giống như là chơi xuân.

    Trước ước đấu một ngày, người đến chung quanh xem đã vượt qua mười vạn người.

    Nhưng mà không ai đi lên Vọng Xuân Đình, tất cả bọn hắn đều đến ngọn núi chung quanh quan sát.

    Mặc dù khoảng cách hơi xa một ít, nhưng chỉ cần Siêu Phàm kỳ trở lên đều có thể thấy rõ ràng, còn dân chúng hay võ giã bình thường thì dùng kính phóng đại quan sát.

    Trong đó cũng không ít cao thủ, bằng vào tinh thần lực, thần niệm bản thân cũng quan sát đồng dạng, ai biết bọn hắn ước đấu sẽ hủy tới trình độ nào, bởi vậy dứt khoát tránh đi rất xa.

    - Mau nhìn, đã đến, bà mẹ nó, người của Trình gia đã đến.

    - Không có lầm chứ, sao bọn hắn đến sớm như thế, đây là bọn hắn muốn làm gì?

    - Bọn hắn cũng có lều vải, bà mẹ nó, còn có đồ nướng, còn uống rượu, ngay cả đầu bếp cũng mang đến, bọn hắn cũng quá khoa trương đi.

    - Đầu bếp tính toán cái gì, ngươi xem yêu thú phi cầm vừa rồi kia chở hải sản đến, mịa, vẫn còn có nhạc công khảy đàn, con mẹ nó, Trình đại thiếu quả nhiên không hỗ là Trình đại thiếu, vậy mà bao trọn dàn nhạc tốt nhất kinh thành.

    - Ta kháo, trời ơi, đây là hắn tới ước đấu đấy sao, thậm chí có ca cơ, vũ cơ biểu diễn.

    - Muốn phún huyết, mau nhìn a, mau nhìn, mịa nó, đó là thập đại hoa khôi của Hoa Thuyền Phố, mẹ hắn, thậm chí có biểu diễn thoát y, không được, không được, mũi của ta chảy máu.

    Trước thời gian ước đấu một ngày, người đến đây trước đột nhiên phát hiện có một đội nhân mã thẳng tiến Vọng Xuân Đình, địa phương không lớn trên đỉnh núi thoáng cái bị đám người Trình Cung chiếm cứ hai phần ba, bởi vì đám người Trình Cung đến thật sự nhiều lắm, khoảng chừng một hai trăm người.

    Sau đó chính là dựng lều vải, bắt đầu có người dọn đồ nướng, nấu đồ ăn, đồ chơi gì đều có, càng có đầu bếp làm đồ ăn.

    Sau đó các loại biểu diễn đi lên, triệt để làm gần mười vạn người chung quanh đến xem cuộc chiến chấn kinh, nhất là đoạn múa thoát y, mặc dù biểu diễn đến cuối cùng thì tiến nhập lều vải, bọn hắn nhìn không tới, nhưng là làm cho những người đến này nhiệt huyết sôi trào, kích động không thôi.

    Chơi xuân a, cái gì gọi là chơi xuân, người ta đây mới gọi là chơi xuân.

    Thập đại hoa khôi của Thuyền Hoa Phố cùng một đám huynh đệ đi theo, ca cơ, vũ cơ nguyên bộ đầy đủ hết, đây mới là nhân sinh ah.

    Sau đó tiết mục càng phong phú, gần mười vạn người xem chung quanh ngây ngốc, đầu óc mơ hồ, đây là hắn tới phó ước, thi đấu đấy sao?

    Này nghe thấy lộ vẻ giống như đến chơi, đùa còn vui vẻ như thế, bịp bợm chồng chất như thế.

    - Có phải là hắn cố ý hay không, hoặc là muốn tê liệt Vũ Thân Vương.

    - Vô nghĩa, nếu là người khác có khả năng sao, bây giờ đang đùa ở nơi đó là Trình đại thiếu, ngươi không thấy mấy người hắn ôm sao, mở to mắt ra, đây chính là thập đại hoa khôi a, ta muốn gặp một cái cũng phải chờ mấy tháng, mịa nó, thật là không có thiên lý.

    - Chẳng lẽ hắn biết rõ phải thua, nên sớm hành lạc, cũng không đúng a, hắn có thể nhận thua không đến mà, thật sự là kỳ quái?

    Vô số người thấy quen mắt, cũng có không ít suy đoán, nhưng này đều không có sao đối với Trình Cung cả.

    - Ăn, uống, chơi, ăn phải ăn thống khoái, uống phải uống cho say, chơi phải chơi vui vẻ, không nên đi nghĩ sự tình khác.

    Giờ phút này Trình đại thiếu đang giơ chén lên cùng mọi người uống rượu, lớn tiếng tuyên bố quyết định của hắn một lần nữa.

    - Đúng, đại thiếu nói rất đúng, mịa nó, khổ cực tu luyện lâu rồi, đây mới là nhân sinh a, đến, để cho ca ca sờ một cái.

    Bàn Tử ừng ực một ngụm uống rượu xuống, đã động tay động chân với hoa khôi bên người.

    - Hạ lưu, không hiểu được hưởng thụ nhân sinh.

    Sắc Quỷ nằm ở trên đùi mỹ nữ, bên cạnh có mỹ nữ đấm chân giúp hắn, cũng có người cho hắn ăn trái cây.

    Nhưng mà những nữ nhân bên cạnh hắn cũng không phải hoa khôi Thuyền Hoa Phố, mà toàn bộ đều là nữ nhân của hắn.

    - Tiện nhân, ngươi là mỗi ngày cùng mỹ nữ, nhưng lại không biết các huynh đệ có bao nhiêu khổ cực.

    - Uống rượu, uống rượu...

    Túy Miêu đã sớm say, những người khác thì liều mạng so rượu.

    Bất luận là đám người Trình Trảm ở Nguyên Thủy Ma Tông tu luyện một năm, trở về bị Trình Cung đánh cho một trận, hay là đám người La Anh Hùng, Trình Lập ở động phủ Vạn Độc Tán tu luyện mấy tháng, lúc tu luyện không thèm nghĩ chuyện khác, nhưng bị đè nén thật lâu cũng rất khó chịu, giờ phút này rốt cục có cơ hội có thể không thèm nghĩ cái khác nữa.

    Đại thiếu đã nói không thèm nghĩ nữa, vậy thì hoàn toàn không cần đi nghĩ, cứ mặc sức uống rượu.

    Trình Cung thì ai đến cũng không có cự tuyệt, ai tới cũng tiếp, trong cơ thể hắn có Tử Diễm Chân Hỏa, thân thể lại trải qua khí tức Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, rượu bình thường có thể làm cho hắn cảm giác chóng mặt cũng đã không tệ, căn bản không có loại nào làm cho hắn say.

    Lần này trước khi tới Trình lão gia tử vốn vẫn lo lắng, ý của hắn là để cho Trình Vũ Phi hóa trang thoáng một phát, sau đó cùng Bạch Khải Nguyên, Đông Phương Linh Lung đi theo, như vậy hắn có thể yên tâm một ít, nhưng đều bị Trình Cung cự tuyệt, hắn tự có tính toán của hắn.

    Ở dưới mười vạn người vây xem, bọn hắn cứ không kiêng nể gì cả mà uống rượu, càng về sau cái gì ca múa, ca cơ biểu diễn cũng đã là phù vân.

    Nguyên một đám dốc sức liều mạng đụng rượu, cuối cùng ói mửa tùm lum, mùi rượu ngất trời, chung quanh hơn mười dặm đều có thể ngửi thấy được.

    Ngày hôm sau, Vũ Thân Vương mang theo thủ hạ vừa đuổi tới núi nhỏ dưới Vọng Xuân Đình, liền không nhịn được nhíu mày.

    Nguyên vốn nên tràn ngập khí tức mùa xuân, cảnh sắc Vọng Xuân Đình nên xinh đẹp say lòng người mới đúng, giờ phút này tràn đầy mùi rượu thịt.

    Thời điểm mang người ruổi ngựa đi lên đỉnh núi, Vũ Thân Vương càng nhảy dựng, mặc dù thủ hạ đã báo cáo qua tình huống nơi này, nhưng thật sự tới đây lại làm cho hắn im lặng.

    Dùng Vọng Xuân Đình làm trung tâm, địa phương vốn coi như rộng lớn, đều là người nằm ngổn ngang, mùi rượu ngút trời, vị thịt dày đặc, không chỉ có thủ hạ của Trình Cung, còn có những mỹ nữ của Thuyền Hoa Phố mời tới, Vũ Thân Vương nhìn thấy mà cau mày.

    - Nhìn cái gì, mau mang bọn hắn qua chỗ khác, thanh lý địa phương để cho Vương gia đặt chân.

    Toàn bộ Vọng Xuân Đình đều là như thế, đội kỵ mã Vũ Thân Vương căn bản không có biện pháp đi lên, thấy Vũ Thân Vương nhíu mày đứng đó, Kim sư huynh nộ quát một tiếng, lúc này mới có người kịp phản ứng, đi lên rất nhanh thanh lý ra vài chỗ để cho Vũ Thân Vương cùng thủ hạ của hắn có thể đi lên.

    Không lên không sao, Vũ Thân Vương vừa đi lên càng tức muốn ói máu, gia hỏa đáng giận, địa phương thanh tịnh, lịch sự tao nhã, xinh đẹp tốt như vậy, lại để cho hắn làm thành như vậy.

    Nhưng sau đó Vũ Thân Vương lại nhanh chóng tỉnh táo, Trình Cung, ngươi đây là có chủ tâm làm bản vương tức giận đúng không, hừ, một chút thủ đoạn ấy bản vương há có thể coi trọng.

    Giương mắt nhìn lên, chỉ thấy trung tâm Vọng Xuân Đình, giờ phút này Trình Cung đang ôm một bình rượu lớn, mỹ nữ đã sớm đẩy qua một bên, ngược lại là Bàn Tử đang ghé vào đùi hắn ngủ, mà hắn thì tựa ở trên cây cột ngủ.

    Tiếng ngáy của Bàn Tử như tiếng sấm giữa trời quang, chấn đắc các ngọn núi chung quanh, làm cho những người ở đây một đêm cũng không có nghỉ ngơi tốt, nhưng đám người Trình Cung trong Vọng Xuân Đình thì ngủ rất ngon, bởi vì bọn họ đều say đến không biết trời trăng mây gió.

    - Trình Cung, ngươi là một tiểu hỗn đản chết tiệt...

    Vừa nhìn thấy Trình Cung, huyết khí trên người Huyết Y Lão Tổ bốc lên, lực lượng trên bàn tay không tự giác vận chuyển, thực muốn lập tức đánh chết hắn.

    - Thực say, giả say, lá gan hắn thật sự rất lớn, hừ.

    Tô Liệt cũng hừ lạnh một tiếng, thấy Trình Cung ở trước mắt, mà toàn bộ người bên cạnh Trình Cung say thành một bãi bùn nhão, trong lòng của hắn làm sao không giống như Huyết Y Lão Tổ, trong lòng nổi lên sát ý.

    Thù hận của hai người bọn họ cùng Trình Cung là không chết không ngớt, bọn hắn đầu nhập vào Vũ Thân Vương, mục đích chủ yếu là muốn đối phó Trình Cung.

    - Nếu như hôm nay các ngươi không phải cùng đi bản vương, các ngươi làm cái gì bản vương chẳng muốn quản, nhưng ở trước mặt hơn mười vạn người, nếu các ngươi xằng bậy, bản vương là người đầu tiên giết chết các ngươi.

    Mặc kệ hắn là say thực hay là say giả, bản vương cũng không thể giết hắn như thế, nếu như các ngươi muốn dùng tánh mạng của mình đổi tánh mạng của hắn, vậy các ngươi có thể thử xem, bản vương đoán hắn là say thực.

    Tô Liệt còn đỡ một ít, Huyết Y Lão Tổ là dân liều mạng chân chính, làm việc hoàn toàn không cân nhắc hậu quả, giết người xong lại chạy trốn vạn dặm, rồi có thể che dấu vài thập niên thậm chí trên trăm năm.

    Cảm nhận được bọn hắn tâm động, Vũ Thân Vương lập tức mở miệng nhắc nhở bọn hắn.

    Vũ Thân Vương nói chuyện, kiếm khí của Kim Sát, Ngân Sát đã bao phủ Huyết Y Lão Tổ, nếu mà hắn dám động thủ, bọn hắn trước tiên đánh chết hắn.

    Vũ Thân Vương không giống như bọn họ, hắn phải cân nhắc hậu quả, cân nhắc ảnh hưởng, cân nhắc hình tượng.

    Trong lòng của hắn vô cùng rõ ràng, Trình Cung dám ở chỗ này phóng túng như thế, là cố ý chọc giận mình, đồng thời cũng đoán chắc mình không dám làm gì hắn.

    - Hừ.

    Huyết Y Lão Tổ tức giận hừ một tiếng, cực kỳ khó chịu trừng mắt nhìn Kim Sát cùng Ngân Sát, mặc dù cũng không thoải mái với Vũ Thân Vương, lại không dám lên tiếng, chỉ có thể đem lửa giận đặt ở trên người Kim Sát cùng Ngân Sát.

    Lần trước bị Trình Tiếu Thiên đuổi giết, không đánh mà chạy, ở trong trướng Vũ Thân Vương hắn bị mọi người khinh bỉ, mà ngay cả Kim Sát, Ngân Sát tới sau cũng rất khinh bỉ hắn.

    Về phần Tô Liệt bởi vì có cơ hội đạt đến Đan đạo đại sư, ngược lại không ai dám đi trêu chọc hắn, cái này lại để cho Huyết Y Lão Tổ càng thêm phiền muộn.

    - Đánh thức bọn chúng dậy.

    Mặc dù không cho đám người Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt động thủ lung tung, nhưng trong lòng Vũ Thân Vương cũng rất khó chịu.

    Hỗn đãn, cố ý làm mình giận, ở trước mặt hơn mười vạn người làm như vậy, đây là cố ý bỏ qua mình a, gia hỏa đáng giận, một hồi sẽ cho ngươi khóc.

    Lập tức có người đi lên muốn đánh thức bọn hắn vậy, nhưng say thành thế kia, muốn gọi tỉnh nào có dễ dàng như vậy.

    - Mau nhìn, mau nhìn, người của Vũ Thân Vương đến, người của Trình Cung còn đang ngủ, quá mẹ nó điên rồi, căn bản không thèm để ý tới Vũ Thân Vương.

    - Vân Ca Thành đoán chừng cũng chỉ có Trình đại thiếu mới dám ngưu bức như thế, đây không phải đánh mặt Vũ Thân Vương sao.

    - Xem một chút đi, cái này có náo nhiệt nhìn.

    - Khẳng định Vũ Thân Vương cũng không có cách khắc chế Trình đại thiếu, đoán chừng ước đấu hôm nay khó có thể diễn ra, ngươi xem ta nói Trình đại thiếu là cố ý a.

    Xa xa người xem náo nhiệt đều nghị luận, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, nói cái gì đều có.

    Hết lần này tới lần khác, hiện tại Vũ Thân Vương cùng thủ hạ của hắn cũng đều mang một phần cảnh giác, thần niệm đều cẩn thận lưu ý chung quanh, những lời này tự nhiên cũng nghe vào trong tai.

    Chương 278: Bảy trận định thắng bại

    Bản thân Vũ Thân Vương cũng rất chú ý, từ lúc hắn chọn địa điểm ước đấu là Vọng Xuân Đình thì có thể nhìn ra, nhưng vừa tới nơi, ngửi thấy trong không khí đầy mùi rượu làm hắn rất khó chịu, mặc dù trong lòng của hắn cũng có thể suy nghĩ cẩn thận, nhưng nghe người chung quanh nghị luận, tức giận trong nội tâm trong lúc bất tri bất giác cũng đang gia tăng, chỉ là lý trí cường hành áp chế.

    - Ọe...

    Ngay lúc này, một người đẩy Bàn Tử, Bàn Tử vừa vặn quay người lại, trực tiếp nôn lên mình người kia.

    Mà ngay cả những người như Kim Sát, Ngân Sát vì giết người có thể ở trong ao đầm che dấu mấy ngày mấy đêm, nhưng thấy một màn như vậy, đều cảm giác dạ dày bốc lên, chớ đừng nói chi là Vũ Thân Vương.

    Vũ Thân Vương cảm giác dạ dày mình dâng trào, mùi gay mũi này còn khó ngửi hơn bất kỳ loại độc dược nào.

    - Dùng nước, giội tỉnh bọn hắn dậy.

    Vũ Thân Vương lấy tay che mũi, ghé mắt nhìn về một bên, tức giận hạ lệnh.

    Ngày hôm qua đám người Trình Cung ở nơi này tuyệt đối là chúc mừng lớn, có đầu bếp chuyên môn làm đồ ăn, tự nhiên không thể thiếu nước, lập tức có mấy người dùng chậu múc nước tới, trực tiếp giội lên đám người nằm trên mặt đất.

    Nhất là người vừa rồi bị Bàn Tử ói lên mình, thì như có được cơ hội phát tiết, trực tiếp lấy một cái bồn nước lớn, quán chú lực lượng giội về phái Bàn Tử.

    Trong lòng tự nhủ, mịa nó, Bàn Tử chết bầm, con mẹ ngươi dám oi lên người ta, ác tâm như vậy, con mẹ nó giội chết ngươi.

    - Giết.

    Thùng nước vừa dội xuống, Bàn Tử mãnh liệt nhảy dựng lên, bàn tay khổng lồ kia đánh ra một chưởng, có một khí thế trấn áp quần hùng.

    Gia hỏa dội nước vào Bàn Tử là Siêu Phàm kỳ có được pháp lực, nhưng hắn vốn không nghĩ tới Bàn Tử sẽ ra tay, hơn nữa lăng lệ ác liệt như thế, đã bị Bàn Tử đập bay ra ngoài.

    - Bành bành...

    Ngay lúc đó, mấy phương hướng khác cũng có bốn người bị đánh bay ra ngoài.

    Người bị đánh bay ra ngoài rõ ràng truyền tới thanh âm xương vỡ vụn, trong miệng phun máu, người ở giữa không trung đã hôn mê, hít vào nhiều thở ra ít, bị thương vô cùng nghiêm trọng, cho dù lập tức phục dụng đan dược cứu trị, về sau cũng phế đi.

    - Lớn mật, bảo hộ Vương gia, bắt lấy bọn hắn.

    Kim sư huynh thấy thế, lập tức nộ quát một tiếng, hơn trăm người Vũ Thân Vương bên này lập tức đằng đằng sát khí muốn xông lên.

    - Chuyện gì xảy ra, chiến tranh a, có chiến tranh tại sao không gọi ta?

    Mãnh Hổ khoát tay, bên trên Lôi Mộc Thương lóe ra hào quang lôi điện cắm trên mặt đất.

    - Làm gì, cái gì vậy?

    - Sát khí, bảo hộ đại thiếu?

    - Ai?

    Thoáng cái, người Trình Cung bên này cũng toàn bộ loạn xạ, có một chút mơ mơ màng màng, nhưng mà mỗi người đứng dậy liền làm xong tư thế chuẩn bị chiến đấu, chỉ một tư thế liền cho người ta biết, lúc này khởi xướng trùng kích cùng công kích, tuyệt đối lấy không được chỗ tốt gì.

    - Trình Cung, ngươi còn muốn trang bức tới khi nào, ngươi là muốn ước đấu biến thành sinh tử đấu không chết không ngớt sao?

    Sắc mặt Vũ Thân Vương âm trầm, rốt cục nhịn không được nhìn về phía Trình Cung đang tựa vào cây cột ở giữa Vọng Xuân Đình mở miệng.

    - Ah...

    Trình Cung duỗi cái lưng mỏi đứng dậy, nhìn nhìn tư thế người hai bên giương cung bạt kiếm, sau đó nhìn về phía Vũ Thân Vương:

    - Hoang sơn dã địa, tùy ngươi đại tiểu tiện, ngươi có ý gây rối còn nói ra những lời kia, ta còn không có tìm ngươi tính sổ.

    Rất ngon sao, ngươi còn dám uy hiếp ta, đến đây đi, bản đại thiếu phụng bồi đến cùng.

    - Trình Cung, bản vương đã sớm nghe nói ngươi ở Vân Ca Thành hung hăng càn quấy bá đạo, thủ đoạn làm việc càng là lưu manh thêm vô lại, nhưng ngươi cho rằng những cái này dùng được với bản vương sao.

    Bản vương ước đấu với ngươi đã tính toán cho ngươi mặt mũi, vậy mà ngươi dám chơi chiêu ấy cùng bản vương, ngươi cho rằng tất cả mọi người ở đây đều mù hết sao, nhìn không ra ngươi đang làm những gì sao?

    Giờ phút này Vũ Thân Vương lửa giận bành trướng, hận không thể tự mình động thủ giết chết Trình Cung.

    Mấy lần trước hắn còn có thể tỉnh táo đối đãi, nhưng chuyện lần này làm cho hắn thực đang tức giận nén giận, Trình Cung ngươi coi Vũ Thân Vương ta trở thành cái gì, trở thành những người khác sao.

    Ngươi cho rằng loại người dùng thủ đoạn vô lại như ngươi, có thể dùng trên người bản vương sao.

    - Làm cái gì?

    Trình Cung buông tay nói:

    - Con mẹ nó chứ cho ngươi mặt mũi, trước thời gian ở chỗ này chờ, ngươi trang bức đòi ước đấu ở Vọng Xuân Đình, ta sợ muộn mang thủ hạ tới nơi này chờ ngươi.

    Nơi này không phải là nhà của ngươi a, lão tử làm cái gì ngươi không quản được?

    Nhưng mà, ta ngược lại là muốn hỏi Vũ Thân Vương ngươi, ngươi dựa vào cái gì để cho người của ngươi cầm nước giội tỉnh người của ta, nếu ngươi đang ngủ bị người dùng nước lạnh giội tỉnh, ngươi sẽ làm cái gì, ta đoán chừng ngươi đã sớm giết người.

    Con mẹ nó chứ những thủ hạ này của ta xem như tốt, không có hạ sát thủ, kia là đã cho mặt mũi Vũ Thân Vương ngươi, như thế nào, ngươi còn muốn tính sổ cùng ta, ngươi nói một chút, ngươi theo ta tính toán cái gì.

    Người chung quanh đều cho rằng cái này xảy ra đại sự, ước đấu sẽ không thay đổi thành sinh tử đấu, mà có khi còn đánh thành một đoàn.

    Nhưng bây giờ nghe Trình Cung nói, tất cả mọi người ý nghĩ một chút, Trình Cung nói có lý a, Vũ Thân Vương ngươi dựa vào cái gì dùng nước lạnh giội tỉnh người khác.

    - Trình Cung này rõ ràng cái gì cũng biết, vừa rồi cố ý giả bộ ngủ.

    - Người ta giả bộ ngủ ngươi quản được sao, nhưng mà bất kể là hắn giả bộ ngủ, dùng nước giội đối phương chính là không có lý.

    - Bà mẹ nó, Trình đại thiếu hiện tại càng ngày càng dữ tợn, ngay cả Vũ Thân Vương cũng dám mắng.

    Vũ Thân Vương cũng ngẩn người, hắn đã sớm quen làm tất cả sự tình dựa theo ý đồ mình quyết định mà tiến hành, căn bản không cần cân nhắc tới vấn đề có lý hay không có lý, chỉ cần hắn hạ mệnh lệnh quyết định là được.

    Nhưng hiện tại, Trình Cung không chút nào sợ tranh chấp cùng hắn mà nói, vừa rồi chuyện kia thoáng cái sẽ không sửa lại.

    Khi đại quân Vũ Thân Vương trở về, Trình Cung quấy rối hắn còn có thể bảo trì tâm tính cao cao tại thượng, nhưng mà bây giờ không có biện pháp, bởi vì Trình Cung đã đứng ngang cùng hắn.

    - Nhiều người như vậy chứng kiến, ngươi cố ý giả bộ ngủ chơi chiêu ấy cùng bản vương đúng không?

    Nghe thanh âm lạnh như băng của Thân Vương mà rùn mình.

    Kim sư huynh ở một bên biết rõ, Vũ Thân Vương thật sự tức giận.

    - Ngươi muốn nghĩ như vậy ta cũng không có biện pháp, nhưng mặc kệ ta có phải giả bộ hay không, thủ hạ của ngươi dùng nước giội người của ta, bị đánh đáng đời, đánh chết không oán, chuyện này cho dù đánh tới hoàng cung ta cũng phụng bồi đến cùng.

    Trình Cung nhìn Vũ Thân Vương, hoàn toàn là một bộ lão tử chơi ngươi rồi, âm ngươi rồi, ngươi làm gì được ta, muốn cắn ta sao.

    - Tốt, tốt, Trình gia có ngươi, tuyệt đối sẽ lưu tên sử sách.

    Vũ Thân Vương thật sự rất nổi giận, giờ phút này hắn đã có ý nghĩ sử dụng lực lượng che dấu của mình tiêu diệt Trình gia.

    - Cái này không cần ngươi nói, mọi người đều biết, hôm nay Vũ Thân Vương tới không phải là nói chuyện phiếm cùng ta a, nếu như không có chuyện gì chúng ta bắt đầu đi.

    Ý của ta rất đơn giản, một câu nói của Vũ Thân Vương có thể làm rất nhiều Phạt Mạch kỳ đỉnh phong chặt tay, làm cho lòng người sợ hãi ah!

    Nói thật, hôm nay ta nhớ lại mà trong nội tâm còn đang run rẩy.

    Ta nghĩ Vũ Thân Vương đã có nhiều thủ hạ Phạt Mạch kỳ như vậy, không bằng chúng ta đọ sức chiến trận, ta và ngươi mỗi một bên cho ra năm mươi đến một trăm tên Phạt Mạch kỳ, rồi lại để cho bọn họ đọ sức thoáng một phát.

    Chủ yếu là ta nghe nói Vũ Thân Vương ở hải ngoại bình định trên trăm đảo quốc, dụng binh như thần, bản đại thiếu ta cũng được xưng quân thần tuổi trẻ bên trong Vân Ca Thành, cũng từng chỉ huy mười vạn đại quân bình định Mã bang hung hãn, còn dẫn đầu thủ hạ tung hoành thảo nguyên, làm Thảo Nguyên Vương Đình sợ tới mức nhượng bộ lui binh.

    Trình Cung càng nói càng hưng phấn, nhất là thời điểm nói đến chiến tích của mình.

    Mà nghe được Trình Cung nói mình là quân thần bên trong trẻ tuổi một đời, ngay cả đám người Bàn Tử cũng lấy tay che mặt.

    Đám người Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt càng là ngực phập phồng, trong lòng tự nhủ ngươi mà cũng dám nói mình là đệ nhất quân thần Vân Ca Thành, con mẹ nó, để cho ai lĩnh mười vạn đại quân, có hung thần Bạch Khải Nguyên làm đại tướng quân, vậy thì ai cũng có thể tiêu diệt Mã bang, hiện tại sao da mặt thằng này càng ngày càng dầy, lời không biết xấu hổ như vậy cũng dám nói.

    Vũ Thân Vương nghe xong thì trong lòng buồn cười, chỉ bằng ngươi, cũng muốn cùng bản vương đọ sức hành quân bày trận.

    - Mặc dù nói nhân số ít một chút, nhưng chủ yếu là xem năng lực dụng binh của hai người chúng ta, bao nhiêu binh không thành vấn đề.

    Ngoại trừ trận Phạt Mạch kỳ này ra, mặt khác Siêu Phàm kỳ ba trận, Thoát Tục kỳ ba trận, bảy cuộc tỷ thí định thắng bại, Vũ Thân Vương thấy thế nào?

    Sau khi nói khoác thành tích của mình xong, Trình Cung mới đi vào trọng tâm, trực tiếp đưa ra bảy cuộc tỷ thí định thắng bại.

    Mới vừa rồi còn chửi ầm lên, giương cung bạt kiếm, tùy thời có bộc phát chém giết sinh tử, lúc này lại hòa hoãn trở lại, giống như là người nhà luận bàn với nhau vậy.

    Đề nghị này của Trình Cung, Vũ Thân Vương cảm giác không có vấn đề gì quá lớn, chỉ là hắn cảm giác có chút không đúng, Trình Cung này cũng không phải là người tốt lành gì, khi nói chuyện với hắn phải thời thời khác khắc đề phòng mới được.

    - Lần này đội thân vệ của bản vương không mang nhiều như vậy, tối đa chỉ có thể ra sáu mươi người, bất quá thi đấu có thể tăng thêm một ít, ta xem Trình đại thiếu ngươi cũng dẫn theo không ít người, Siêu Phàm kỳ ba trận, Thoát Tục kỳ ba trận sao đủ cho thủ hạ phát huy, không bằng Siêu Phàm kỳ năm trận, Thoát Tục kỳ cũng năm trận, cộng thêm ta và ngươi chỉ huy trận chiến đấu nhỏ này, tổng cộng mười một trận định thắng bại, ván cục nhiều một ít cũng để cho thủ hạ có cơ hội phát huy.

    Trình Cung trở nên hòa hoãn, Vũ Thân Vương thân là hoàng tử càng thêm quen thuộc phương diện này, giống như là sự tình vừa rồi hoàn toàn không có phát sinh.

    Vũ Thân Vương cũng đã nhìn ra, đám Huyết Chiến sau lưng Trình Cung không giống bình thường, mặc dù lĩnh đội chính là Trình Trảm cùng Trình Lập, nhưng mà trong lòng hắn, có thể một lần xuất động nhiều Phạt Mạch kỳ đỉnh phong như vậy, chỉ có Huyết Chiến tinh anh nhất của Trình lão gia tử mới có thực lực như thế, xem ra Trình Cung này cũng cầu viện với Trình Tiếu Thiên.

    Nhưng dù những người này là tinh nhuệ, Vũ Thân Vương cũng có lòng tin tiêu diệt bọn hắn, mặc dù chỉ là sáu mươi người chiến đấu, nhưng không gian phát trong này huy cũng rất lớn.

    Về phần đưa ra mười một trận định thắng bại, bất quá là không muốn cái gì cũng đi theo Trình Cung, tránh cho hắn đưa ra nhiều điều điên cuồng, đồng thời cũng là tận lực mượn cơ hội này tiêu hao lực lượng Trình gia.

    - Mười một trận, không được, không được.

    Trình Cung nghe xong lập tức mãnh liệt lắc đầu, chỉ chỉ Bàn Tử trước người nói:

    - Ngươi xem tựa như Bàn Tử chết bầm này, loại mặt hàng này, đều uống tới như vậy, ở chiến đấu như thế này, cho dù ta phái hắn đi ra ngoài hắn cũng không có đảm lượng nghênh chiến, vạn nhất đến lúc đó không thể khống chế đại tiểu tiện, cái kia thật mất mặt ah.

    Bảy trận ta đã rất miễn cưỡng, ta không giống Vũ Thân Vương ngươi, ngươi có thể mượn người từ bệ hạ, ta lần này thi đấu với ngươi là gạt người trong nhà, vụng trộm mang đến, mấy thủ hạ này của ta ngươi cũng biết, có thể lên sân khấu là quá tốt rồi, tối đa bảy trận, nếu như nhiều hơn nữa ta trực tiếp đầu hàng nhận thua.

    Đại thiếu, ca a, ta không có thảm như vậy a, Bàn Tử quay đầu đáng thương nhìn qua Trình Cung.

    Chương 279: Có dám đánh cuộc một ván hay không?

    - Đi qua một bên, nhớ tới bộ dạng vừa rồi của ngươi ta rất khó chịu.

    Trình Cung một cước đá Bàn Tử qua một bên, hắn ói mửa lúc nãy, làm cho không ít người đều cảm giác trong dạ dày bốc lên, khó chịu.

    Đầu hàng, nhận thua, Trình Cung nói rất tự nhiên, hoàn toàn không xem ra gì.

    Tứ đại hại Vân Ca Thành chưa bao giờ là đại anh hùng, càng không trang anh hùng, chỉ cần có chỗ tốt khẳng định dốc sức liều mạng xông vào, gặp được nguy hiểm cũng tuyệt đối dùng bảo vệ tánh mạng làm chủ, thanh danh đối với bọn họ mà nói chính là chó má.

    Bởi vậy Trình Cung nói muốn lập tức đầu hàng, Vũ Thân Vương tuyệt không hoài nghi hắn nói.

    Lại nghe Trình Cung nhắc tới sự tình vừa rồi của Bàn Tử, Vũ Thân Vương cũng cảm giác trong dạ dày bốc lên thoáng một phát, xem ra Trình Cung không giống là nói giỡn, nghĩ nghĩ một chút thì gật đầu đồng ý bảy cuộc tỷ thí định thắng bại của Trình Cung.

    Giờ phút này ngoại trừ lúc ban đầu muốn dạy dỗ Trình Cung thoáng một phát, tiêu giảm lực lượng Trình gia, xả giận cho Ngự Đan Đường, đến bây giờ càng muốn nhìn Huyết Chiến tinh nhuệ nhất của Trình Tiếu Thiên một chút, hơn nữa sự tình đã đến loại tình trạng này, nếu như giờ phút này lùi bước, vậy mình thật sự đã thành chê cười cho cả Vân Ca Thành.

    Mặc kệ Trình Cung này giảo hoạt, vô lại thế nào, chiến đấu chém giết là dựa vào bản lĩnh.

    - Trình Cung, tiện nghi nên chiếm ngươi cũng đã chiếm, nói như thế nào ngươi cũng là Đại thiếu gia Trình gia, chẳng lẽ thật sự muốn tỷ thí trên đống rác như thế này sao.

    Định ra bảy trận thắng bại, Vũ Thân Vương lần nữa nhìn về phía Vọng Xuân Đình bị đám người Trình Cung làm cho không còn hình dáng gì, cau mày nói.

    Kỳ thật trong lòng của hắn muốn nói là, con mẹ nó như ổ heo, không nên biến nơi này thành ổ heo, trách không được Trình gia các ngươi đã đến đời thứ ba, quyền thế ngập trời nhưng không được giới quý tộc Đế Đô tiếp nhận như cũ.

    Liền ngươi như vậy, kia có một chút phong phạm quý tộc sao, chẳng lẽ chính ngươi mẹ nó không có cảm giác khó chịu.

    Nhất là vừa rồi nhìn thấy Bàn Tử ói ra, Vũ Thân Vương lại càng khó chịu.

    - Ở đây tỷ thí thì có sao đâu, ta cảm giác rất tốt, thật thoải mái.

    Nếu ngươi cảm thấy không thoải mái, ngươi có thể cho người của ngươi thu thập, liên quan gì đến ta, ta còn phải bài binh bố trận.

    Các huynh đệ, tới nghe bản soái giảng cho các ngươi một ít chiến thuật, hôm nay ta sẽ dạy cho các ngươi một chiến thuật kinh thiên địa, quỷ thần kinh, bách chiến bách thắng, không gì không đánh được.

    Trình Cung căn bản không thèm nghía đến Vũ Thân Vương, trực tiếp mang người đi tới gần trướng bồng.

    - Đùa nghịch cùng bản vương, sớm muộn gì ngươi sẽ phải hối hận, thanh lý nơi này, những người khác tiến vào lều lớn cùng bản vương.

    Lời của Vũ Thân Vương còn chưa dứt, lực lượng của Kim sư huynh mãnh liệt phóng thích, vò rượu, thức ăn dư thừa chung quanh bọn họ nhao nhao bị đánh bay ra ngoài, chiếc lều vải cực lớn xuất hiện.

    Mặc dù đây không phải cái hành dinh kia của Vũ Thân Vương kia, nhưng so với lều của đám người Trình Cung thì lớn hơn không ít, lập tức mọi người vào trong lều vải.

    Sau đó có mấy người từ trong trướng bồng đi ra, toàn bộ đều là Siêu Phàm kỳ có pháp lực cường đại, lăng không nhiếp cầm, chưởng phong bạo phát, đám lộn xộn do bọn người Trình Cung bày ra đã được dọn sạch.

    - Đại thiếu, đãi ngộ của chúng ta thật lớn a chúng ta đã ăn, uống, chơi, sau đó có Thân Vương phái người hỗ trợ quét dọn, đây cũng quá có mặt mũi.

    Bàn Tử nhô đầu ra nhìn thoáng qua, rất vui vẻ, rất đắc ý nói.

    - Khiêm tốn một chút.

    Trình Cung nói khiêm tốn, nhưng thanh âm của hắn lại để cho hai mươi mấy vạn người nghe được.

    Người ở chung quanh nghe thế đều bị chọc cười, mặc dù biết đây là Trình Cung có ý chọc tức Vũ Thân Vương, nhưng có thể bức Vũ Thân Vương đến trình độ này, ngoại trừ Trình Cung cũng không có người thứ hai, Trình đại thiếu chính là Trình đại thiếu, ngưu ah!

    - Thấy không, các ngươi từng thấy ai khốn nạn hơn hắn chưa, các ngươi nói hắn có nên chết hay không.

    Huyết Y Lão Tổ tức giận nhìn mọi người, đồng thời cũng nhìn thoáng qua Vũ Thân Vương, ý kia là nói nếu ngươi sớm cho ta giết hắn có phải tốt hơn rồi không.

    - Chết không có gì đáng tiếc, nhưng không thể công khai động thủ, nếu như sau sự tình lần này, ngươi có thể ám sát hắn, cái kia là bản lãnh của ngươi.

    Tô Liệt đối với Trình Cung càng là hận đến đầu khớp xương, nhưng hắn rất thông minh, biết rõ đứng ở bên Vũ Thân Vương nói chuyện làm việc.

    - Vương gia, sau sự tình lần này vợ chồng chúng ta nguyện ý đánh cuộc cùng Huyết Y Lão Tổ, xem ai có thể giết Trình Cung trước, người thua từ nay về sau liền về người thắng quản.

    Kim Sát, Ngân Sát gần đây tự nhận là nhất lưu giới sát thủ, đối với Huyết Y Lão Tổ cùng Vạn Kim Huyết Y Lâu rất là khó chịu, bởi vì lúc ấy Huyết Y Lão Tổ tự phong sát thủ chi tổ, bởi vậy Kim Sát cùng Ngân Sát vừa thấy Huyết Y Lão Tổ liền nhìn hắn khó chịu.

    Ngân Sát một mực không lên tiếng hừ lạnh nói:

    - Chỉ sợ có chút người tham sống sợ chết không có can đảm này.

    - Hai quái vật các ngươi thật coi lão tổ sợ các ngươi sao, thời điểm lão tổ tung hoành thiên hạ, các ngươi vẫn còn ở trong bụng mẹ, thời điểm lão tổ bế quan các ngươi xông ra lấy chút danh tiếng, cũng dám tìm lão tổ gây phiền toái lần nữa.

    Đánh cuộc thì đánh cuộc.

    Huyết Y Lão Tổ cũng nổi giận, hắn đường đường Huyết Y Lão Tổ, chưa khi nào bị qua vũ nhục như vậy.

    Hơn nữa Kim Sát, Ngân Sát tìm phiền toái lần nữa,Vũ Thân Vương làm như không thấy, thái độ đã rất rõ ràng, hôm nay rốt cục Huyết Y Lão Tổ cũng nóng nảy.

    - Các ngươi náo đủ chưa, các ngươi nguyện ý đánh cuộc chuyện riêng của các ngươi, hôm nay bản vương muốn cái gì các ngươi rất rõ ràng, nếu như bởi vì các ngươi nội chiến ảnh hưởng tới sự tình bản vương, đừng trách bản vương vô tình.

    Vũ Thân Vương nói xong, ánh mắt lạnh lùng đảo qua, Huyết Y Lão Tổ cùng Kim Sát, Ngân Sát đều cúi đầu không dám nói nhiều.

    - Hừ.

    Vũ Thân Vương hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn đội thân vệ của mình, lần này không được vận dụng Siêu Phàm kỳ, ánh mắt của hắn đả qua, sau đó tập trung vào một người.

    Người này là Kiều Mục, chỉ là một tiểu đội trưởng bên trong đội thân vệ, nhưng hắn ở hải ngoại đạt được kỳ ngộ, phục dụng qua nội đan Yêu Sa, lực lớn vô cùng.

    Mặc dù chỉ là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, lại có được ba Tượng lực, có thể so với Siêu Phàm kỳ bình thường, làm người cũng rất cơ cảnh.

    - Kiều Mục, lần này đội trưởng, đội phó của các ngươi cũng không thể lên sân khấu, hiện tại ta lệnh cho ngươi làm đội trưởng, trực tiếp nghe ta chỉ huy.

    - Vâng, nguyện chết vì Vương gia.

    Có thể trở thành thân vệ của Vũ Thân Vương, lực lượng là một mặt, trọng yếu hơn là trung tâm, những người này là tuyệt đối tử trung.

    - Dưới núi Vọng Xuân Đình rất rộng lớn, nhưng nơi này không có khu rừng rậm rạp, càng không có địa hình quá phức tạp, lực lượng hai bên cũng đều quy định không thể trên Phạt Mạch kỳ, so chính là công kích của các ngươi, chiến đấu, cùng điều chỉnh trong phạm vi nhỏ.

    Đều là đội ngũ Phạt Mạch kỳ, như thế sẽ như đội ngũ bình thường, phối hợp tốt, phản ứng nhanh sẽ chiếm ưu thế.

    Trong tay Trình Cung cũng có Huyết Chiến, nhưng này đều là Huyết Chiến hậu kỳ, ta vừa rồi xem lực lượng đám người này, đều là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, hiển nhiên là Huyết Chiến tinh nhuệ nhất của Trình Tiếu Thiên, bởi vậy các ngươi phải cẩn thận, cho dù không có bất kỳ người nào chỉ huy, nhưng đội ngũ như vậy cũng rất đáng sợ.

    Vũ Thân Vương nói xong, trong tay đã có hơn mười lọ đan dược, trực tiếp ném cho Kiều Mục.

    - Nơi này có Cuồng Bạo Đan, cùng Liệu Thương Đan Địa cấp hạ phẩm, Cuồng Bạo Đan là đan dược có thể lập tức để cho lực lượng tăng gấp đôi, thời khắc mấu chốt các ngươi phục dụng xuống dưới.

    Dưới tình huống lực lượng các ngươi tăng vọt, bọn hắn có tinh nhuệ cũng vô dụng, giống như là binh lính bình thường, cho dù có một nghìn người, một vạn người, cũng không có thể đối phó được một gã Thoát Tục kỳ.

    Về phần Liệu Thương Đan Địa cấp hạ phẩm, ngươi cũng phân phát, như vậy người bị thương có thể nhanh chóng khôi phục sức chiến đấu, đã có hai thứ này, cho dù Trình Tiếu Thiên tự mình đến chỉ huy Huyết Chiến, ta cũng để cho hắn thất bại thảm hại.

    Cuồng Bạo Đan có tổn thương nhất định đối với thân thể, làm cho sau này người ta tu luyện vĩnh viễn khó có thể đạt tới đỉnh cao, nhưng những chuyện này Vũ Thân Vương cũng không thèm để ý, cái hắn muốn là một thắng lợi xinh đẹp.

    Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt nghe xong hai mắt cũng đều tỏa sáng, vẫn còn có loại đan dược này.

    Lần này Vương gia thật sự bỏ tiền vốn, hơn sáu mươi khối Cuồng Bạo Đan, Liệu Thương Đan Địa cấp hạ phẩm, có loại đan dược này, ở trong chiến đấu đồng cấp có thể buông tay buông chân chém giết, chỉ cần ăn vào một viên đan dược sẽ không thành vấn đề.

    Giờ phút này bọn hắn đã có thể dự đoán được thần sắc của Trình Cung, nhất định sẽ rất đặc sắc, trong đồng cấp có loại đan dược này, tuyệt đối là quét ngang, hơn nữa bên mình sẽ không có thương vong quá lớn.

    Dưới tình huống không để cho Siêu Phàm kỳ xuất hiện, thủ hạ tinh nhuệ của Vương gia phục dụng Cuồng Bạo Đan này, vậy thì sáu mươi tên đều đến gần vô hạn Siêu Phàm kỳ.

    Như Kiều Mục phục dụng Cuồng Bạo Đan, so với Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai bình thường cũng không kém bao nhiêu.

    Cái này có thể cho Trình Cung đẹp mắt, hành hạ giết hắn, sướng chết hắn.

    Giờ phút này tất cả mọi người cảm giác vô cùng thống khoái, thoải mái, mịa nó, mới vừa rồi bị Trình Cung kia làm tức giận bị đè nén, hiện tại vừa nghĩ tới một hồi Trình Cung muốn khóc không ra nước mắt, bọn hắn liền vui vẻ.

    - Lề mề, lầm bà lầm bầm cái gì vậy, có phải không dám ra ứng chiến hay không, người của ta đã chờ rất lâu rồi.

    Không dám ứng chiến liền nói một tiếng, con người của ta vẫn rất dễ nói chuyện, ngươi bồi thường ta ba ngàn vạn lượng hoàng kim ta cũng sẽ không nói gì.

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài vang lên thanh âm Trình Cung.

    Giờ phút này mọi người của Vũ Thân Vương bên này vừa nghe đến thanh âm Trình Cung, cũng cảm giác được nổi trận lôi đình, trong lòng có ngọn lửa vô danh bay lên.

    Mặc dù Kim Sát cùng Ngân Sát một mực xem Huyết Y Lão Tổ không vừa mắt, cùng những người khác xa lánh hắn, nhưng bọn hắn đều có một loại đồng cảm, thật muốn đi lên lập tức đánh chết người này.

    Cái lều vải này có trận pháp cách âm, thanh âm bên trong bên ngoài nghe không được, nhưng thanh âm bên ngoài lại có thể rõ ràng truyền vào trong.

    - Kiều Mục, ngươi mang người lập tức xuống dưới, cụ thể ứng biến tùy thời nghe mệnh lệnh bản vương.

    - Vâng.

    - Các ngươi theo bản vương đi lược trận, bản vương rất muốn nhìn biểu lộ đặc sắc kia một chút.

    Vũ Thân Vương nói xong, mang người cất bước đi ra ngoài, mọi người phía sau cũng đều lộ ra thần sắc chờ mong, hưng phấn.

    Toà núi nhỏ Vọng Xuân Đình cũng không cao, cũng không gấp khúc, cho dù không có đường, trực tiếp phóng ngựa chạy xuống dưới cũng không có vấn đề.

    Đám người Kiều Mục từ trong lều vải đi ra, trực tiếp phóng ngựa một đường chạy xuống dưới, mà thủ hạ của Trình Cung đã ờ ở dưới.

    - Vương gia, có hứng thú đánh bạc một ván hay không?

    Trình Cung đã ngồi trên ghế, từ nơi này có thể thấy rõ ràng phía dưới.

    Đương nhiên, người bình thường chỉ có thể nhìn thấy mấy chấm đen, nhưng Trình Cung lại có thể rõ ràng chứng kiến, huống chi còn có thần niệm có thể lưu ý đến hết thảy.

    - Ai ôi!, ngươi xem đầu óc ta này.

    Trình Cung nói xong, không đợi Vũ Thân Vương đáp lời đã vỗ cái trán mình nhè nhẹ:

    - Quên Vương gia vừa mới thua gần bốn mươi ngàn vạn, ngay cả Ngự Đan Đường cũng bị ĐAN THầN PHủ ta sát nhập, thôn tính, sợ rằng hiện tại không dư dả a, nếu là như vậy mà nói, quên đi.

    Chương 280: Ai điên cuồng hơn

    Bởi vì Trình Cung mới đẩy đan dược ra, Ngự Đan Đường không có đan dược khác đối kháng, cuối cùng dứt khoát đem trọn Ngự Đan Đường bán cho ĐAN THầN PHủ, mặt khác còn bỏ thêm gần một trăm triệu lượng hoàng kim mới tính toán hoàn toàn trả hết.

    Hiện tại ĐAN THầN PHủ, đã triệt để điều khiển tất cả sinh ý đan dược của Lam Vân Đế Quốc.

    Đám người Bàn Tử đứng ở sau lưng Trình Cung, chứng kiến cái dạng kia của Trình Cung, cả đám đều nghẹn lấy, cố nén cười.

    Trong lòng tự nhủ, mịa nó, đại thiếu thật không hỗ là đứng đầu Tứ đại hại chúng ta, mẹ nó quá hư hỏng.

    Này nếu là ta, chỉ sợ có thể trực tiếp nhảy dựng lên dốc sức liều mạng.

    Ở giữa Vọng Xuân Đình có một bàn đá, chung quanh có bốn cái ghế đá, Vũ Thân Vương trực tiếp ngồi ở đối diện Trình Cung, cũng không có nhìn Trình Cung, trực tiếp nhìn hai đội ngũ xa xa.

    - Đối với ta mà nói, tổn thất chút vàng bạc ngược lại là không sao cả, chỉ có thể cảm thán, thủ túc tương tàn, sao mà tàn nhẫn.

    Vũ Thân Vương nói xong rất là tiếc hận cảm thán, lập tức nói:

    - Có đấu thì có đánh bạc, đây là quy củ từ xưa cho tới nay, nếu nói bài bạc thì hơi tục, chúng ta đánh bạc ít đồ vật mà tiền mua không được, ta đánh bạc những đan phương, phương thuốc mà ĐAN THầN PHủ mới đẩy ra gần đây, cũngbiết Trình đại thiếu có dám đánh cuộc hay không?

    Tuy biểu hiện ra không sao cả, còn lấy Trình Cung cùng Trình Lam huynh đệ tương tàn ra phản kích, nhưng Vũ Thân Vương là người tự tin như thế, đối với việc Ngự Đan đường bị Trình Cung chiếm đoạt canh cánh trong lòng như trước.

    Chỉ là ngay cả trong kiện bảo bối hắn lấy được cũng không có so nổi với đan phương, phương thuốc mà Trình Cung đẩy ra, hắn mới bất đắc dĩ bỏ qua Ngự Đan Đường.

    Nhưng trong nội tâm há có thể cam tâm, ở hắn xem ra, Trình Cung này đoán chừng là có vận khí cứt chó, đạt được những đan phương này, chỉ cần có những đan phương cùng phương thuốc này, hắn như trước có thể dần dần chiếm đoạt ĐAN THầN PHủ.

    Lần này hắn tự nhận là nắm chắc thắng lợi trong tay, cho nên mới nói ra những đan phương cùng phương thuốc kia.

    - Ân...

    Đan phương...

    Phương thuốc?

    Trình Cung thoáng cái ngây ngẩn cả người, bà mẹ nó, còn tưởng rằng ngươi nói muốn đánh bạc giá trị con người, tánh mạng gì chứ, nguyên lai chỉ là đánh bạc cái này ah.

    Đối với Trình Cung mà nói, những đan phương cùng phương thuốc kia chỉ là hắn vì ứng phó Ngự Đan Đường mới viết một ít, cái kia đối với hắn không có giá trị.

    Đã đến cảnh giới hắn hôm nay, đan phương, phương thuốc cấp độ này, nếu như hắn muốn mà nói, một ngày làm ra hơn mười cái cũng không thành vấn đề.

    Đối với người khác mà nói trân quý vô cùng, đối với Trình Cung mà nói, cái đồ chơi này căn bản không có giá trị gì, bởi vì Trình Cung có thể tùy thời sáng tạo đan phương, phương thuốc mới rất tốt.

    - Như thế nào, Trình đại thiếu không dám đánh bạc?

    Thấy bộ dáng Trình Cung rất giật mình, Vũ Thân Vương cho là mình bắt được chỗ đau của Trình Cung, làm hắn khó chịu.

    - Đánh bạc, đánh bạc chứ.

    Cái đồ chơi này có cái gì không dám đánh bạc, không nói trước lão tử sẽ không thua, coi như thua cùng lắm thì chờ ngươi tự cho là đạt được hết thảy, bắt đầu đối nghịch cùng bản đại thiếu, ta tại cầm đồ tốt ra, đến lúc đó ngươi lại bồi chết.

    Trình Cung dùng sức gật đầu:

    - Đánh bạc, vì cái gì không đánh bạc, Trình Cung ta đánh cuộc thì cho tới bây giờ chưa sợ qua ai, nhưng Vũ Thân Vương ngươi cũng biết giá trị những thứ này, ĐAN THầN PHủ ta phải dựa vào những đan phương, phương thuốc này mà sống, ngươi có thể lấy ra cái gì để đánh bạc cùng ta?

    - Năm trăm thất Thượng đẳng bảo mã, ba khỏa nội đan cấp Yêu tướng, hai thanh Linh khí hạ phẩm.

    Vũ Thân Vương trực tiếp khai ra giá trên trời, bởi vì hắn biết rõ giá trị những thứ kia, đan dược thành phẩm giảm xuống gấp đôi, đối với toàn bộ quốc gia vô cùng trọng yếu, nhưng hiện tại loại vật này lại nắm giữ ở trong tay Trình Cung, nếu như hắn có được, vậy nhất định sẽ thay đổi thời thế.

    Điên rồi, điên rồi, Vũ Thân Vương thật sự điên rồi.

    Tất cả người đứng phía sau Trình Cung giật mình, bởi vì bọn họ đi theo bên người Trình Cung thời gian dài, đối với đan dược, phương thuốc, đan phương dần dần cũng có sức miễn dịch, ngược lại cảm giác những vật này của Vũ Thân Vương quá quý trọng.

    - Ân, lại thêm mười ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Trình Cung suy nghĩ một chút, dựng lên một ngón tay.

    Kỳ thật Vũ Thân Vương đưa ra ba dạng này, đều là đồ vật có tiền cũng mua không được.

    Vũ Thân Vương nghe xong cũng sửng sờ, không rõ vì sao Trình Cung lại tăng thêm hoàng kim, trong nội tâm lập tức có chút minh bạch.

    Hừ, giới hạn mắt của hắn cũng chỉ là cực hạn ở trình độ thế tục, tự nhiên cảm giác hoàng kim càng thêm quý trọng, cũng tốt, chỉ cần ngươi đồng ý là được.

    - Tốt.

    Vũ Thân Vương cũng không sao cả, trực tiếp gật đầu đồng ý.

    Ở hắn xem ra, giá trị những đan phương, phương thuốc kia viễn siêu không sai.

    Hắc hắc, mịa nó, không phải ngươi muốn lấy lại những gì đã mất sao, lần này bản đại thiếu cho ngươi mất luôn những gì đã có.

    Vũ Thân Vương nào biết ý nghĩ trong lòng Trình Cung, thời điểm hai người bọn họ bàn luận, hai đôi người phía dưới đã kéo khoảng cách ra mấy ngàn mét.

    Trận hình hai bên cũng đã triển khai.

    Khoảng cách này, dùng lực lượng Vũ Thân Vương có thể trực tiếp thông qua thần niệm khống chế hết thảy trong tràng.

    ười chung quanh cũng đều nín thở tập trung tư tưởng, vô cùng khẩn trương nhìn phía dưới, hoặc là dùng tinh thần lực, thần niệm chú ý đến tình huống phía dưới, đây chính là sự tình bao nhiêu năm chưa từng có.

    Một phương là đội thân vệ Vũ Thân Vương, một phương khác là Huyết Chiến Trình Tiếu Thiên, Huyết Chiến cùng Long vệ, Ám Ảnh rất nổi danh, trên chiến trường càng lập nên uy danh hiển hách.

    Mà đội thân vệ Vũ Thân Vương đều cường hãn vô cùng, dám cùng liều Huyết Chiến, khẳng định có nắm chắc nhất định.

    - Lập tức phục dụng Cuồng Bạo Đan, bọn hắn bất quá là trung đẳng bảo mã cấp cao nhất, dùng ưu thế tốc độ cùng lực lượng lập tức đục xuyên, sau đó xoay đầu lại đục xuyên lần nữa.

    Thượng đẳng bảo mã rất khó tìm, có lẽ đại gia tộc sẽ có một ít bảo mã đỉnh cấp, hoặc là một ít bảo mã thượng đẳng, nhưng bình thường rất khó đại quy mô phân phối cho thủ hạ.

    Toàn bộ Đội thân vệ Vũ Thân Vương đều phân phối bảo mã thượng đẳng, bên trên tốc độ tuyệt đối có ưu thế, bên này Trình Cung vừa đồng ý, hắn đã hạ mệnh lệnh.

    - Chạy mau, chạy qua bên cạnh.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên hét lớn một tiếng xuống phía dưới.

    Thanh âm này ngưng tụ lực lượng cường đại, cuồn cuộn đương đương, đừng nói là phía dưới, chung quanh hơn mười dặm đều quanh quẩn thanh âm của hắn.

    Một tiếng này làm cho một ít người vốn nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ giật nảy mình, nhất là Vũ Thân Vương cùng người bên hắn, vô cùng kinh ngạc, ánh mắt khiếp sợ nhìn Trình Cung.

    Hắn... hắn lại làm gì, hắn điên rồi a?

    Hắn hô như vậy, tất cả mọi người cũng nghe được, này coi là quân bày trận gì ah.

    Hắn còn không biết xấu hổ nói mình là quân thần bên trong Vân Ca Thành, chóng mặt a, đến cùng hắn đang suy nghĩ cái gì.

    - Bà mẹ nó, này cũng được sao, Trình đại thiếu đang chơi cái gì?

    - Không thể nào, chẳng lẽ hắn thật sự muốn công khai chỉ huy đội ngũ như vậy sao?

    - Điên rồi, thật sự điên rồi, cái này căn bản là vô nghĩa, có lẽ hắn cố ý mê hoặc địch nhân, âm thầm còn truyền âm hẠmệnh lệnh khác, ách...

    Được rồi, coi như ta chưa nói.

    ...

    Bởi vì vào lúc này, sáu mươi tên Huyết Chiến đồng thời dựa theo Trình Cung chỉ huy, thật sự ruổi ngựa phóng qua bên kia.

    Hắn muốn làm gì?

    Vũ Thân Vương cũng có chút choáng luôn.

    - Đúng, nhanh, chạy đến Phong Khẩu, khi bọn hắn tới thì giết hết bọn hắn.

    Trình Cung lần nữa gầm lên.

    Kỳ thật không chỉ nói Vũ Thân Vương cùng hơn mười vạn người vây xem chung quanh nhìn rớt mắt, ngay cả đám người đi theo Trình Cung, sau khi nghe lời này cũng triệt để chết lặng, má ơi, đại thiếu đùa cũng quá khoa trương đi, nào có đánh trận như vậy, đối phương biết hết trơn, còn đánh cái rắm.

    Trình Lập cùng Trình Trảm gấp đến độ hận không thể xông lên, trực tiếp che miệng Trình Cung, đại thiếu a, ngươi cũng đừng hô nữa, ngươi truyền âm cũng được mà, sử dụng thần niệm cũng được, ngươi đây là làm gì vậy.

    Sắc Quỷ cau mày cân nhắc, bởi vì này hết thảy đều là Trình Cung an bài, hắn cũng không rõ ràng lắm.

    Bàn Tử thì dứt khoát dùng tay che mặt, gánh không nổi người kia ah!

    - Ha ha...

    Bà mẹ nó, Trình đại thiếu quá ngưu bức, nếu như như vậy hắn cũng có thể thắng, vậy Võ Thân Vương học binh pháp bao nhiêu năm đều là không công.

    - Thủ hạ Vũ Thân Vương cưỡi là thượng đẳng bảo mã, hắn thật dám bỏ tiền vốn.

    - Lần này Trình đại thiếu khổ rồi.

    ...

    Vũ Thân Vương sững sờ, hắn thật không nghĩ tới.

    Nhưng mà trong nội tâm dở khóc dở cười chính là, ngươi cũng nói ra, ngựa của thủ hạ ta tốt hơn thủ hạ ngươi, hữu dụng sao.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, hắn đã ra lệnh cho Kiều Mục, bảo hắn trực tiếp dẫn người vượt lên trước, sau đó đả kích người Huyết Chiến.

    Ngay thời điểm tất cả mọi người im lặng, bất đắc dĩ, không biết nên nói cái gì cho tốt, thành viên Huyết Chiến đột nhiên lấy ra đan dược, trực tiếp nhét vào trong miệng ngựa.

    Ngựa ăn đan dược xong thân thể lập tức to thêm một vòng, lỗ mũi mang theo khí tức sóng nhiệt, như gió như điện xông ra ngoài, tốc độ kia so với thượng đẳng bảo mã cũng nhanh hơn rất nhiều, cho dù so với đỉnh cấp bảo mã cũng không kém bao nhiêu.

    Biến cố này ai cũng không nghĩ tới, chung quanh hơn mười vạn người phát ra kinh hô, trong lòng Vũ Thân Vương căng thẳng, điên rồi, hắn cho ngựa phục dụng đan dược, hắn thật sự điên rồi, loại đan dược mãnh liệt này, ngựa sao có thể chịu đựng được?

    Vũ Thân Vương không biết là, ngựa của Trình Cung bên này, bình thường huấn luyện, lúc chiến đấu phục dụng không ít dược tề, đan dược, so với ngựa bình thường mạnh hơn rất nhiều.

    Thoạt nhìn mặc dù là bảo mã trung đẳng, so với thượng đẳng bảo mã bình thường cũng không chênh lệch chút nào.

    - Không thể để cho bọn hắn vượt lên trước, tất cả mọi người phục dụng Giải Độc Đan, nín thở, tùy thời chuẩn bị phân tán, dùng lực lượng cá nhân đối chiến.

    Vũ Thân Vương trước tiên làm ra ứng đối.

    - Bành bành bành...

    Hơn sáu mươi tên thành viên Huyết Chiến trực tiếp vọt tới Phong Khẩu, có mấy người trực tiếp lấy ra rất nhiều dược vật, lập tức dược phấn bay đầy trời, nếu không như thế, thì trong tay nhen nhóm một ít gì đó, bốc lên khói đen nồng đậm, lập tức đều ném đi ra ngoài.

    - Vương gia, những độc dược này của ta, trừ khi đạt đến Thoát Tục kỳ tự thành nội tức, có thể dùng pháp lực tạo ra cương khí bảo vệ, nếu không cho dù nín thở, phục dụng một ít giải độc đan bình thường đều không có hiệu quả gì, ngươi nói có phải là thứ tốt hay không, cái đồ chơi này có thể liều mạng cùng Ngũ Sắc Độc Sương của Độc Giáo hay không.

    Làm Vũ Thân Vương không nghĩ tới chính là, sau khi Trình Cung hô xong, như là quan hệ nhiều mật thiết nói chuyện với hắn.

    Sắc mặc Vũ Thân Vương không khỏi thay đổi lần nữa, lập tức dùng thần niệm thông tri Kiều Mục, trong nội tâm cũng không sao cả.

    Trên thực tế ở Vân Ca Thành đây cũng không là bí mật, mặc dù mẫu thân Vũ Thân Vương là người Nam Cương Độc Giáo, nhưng Vũ Thân Vương lại muốn đường đường chính chính đi vương đạo chi lộ.

    Cho dù lợi dụng mượn nhờ lực lượng Nam Cương Độc Giáo cũng rất che giấu, bình thường cũng không thích người khác nhắc tới Nam Cương Độc Giáo, dù xưng là Thần Giáo hắn cũng không thích, nhưng Trình Cung căn bản không có để ý tới cảm nhận của hắn.

    Chương 281: Đại thiếu ban thưởng

    Đám người Kiều Mục nhận được mệnh lệnh Vũ Thân Vương, lập tức xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, nhao nhao phân tán, tránh về phía những địa phương khác.

    Nhưng vừa rồi bọn hắn xông rất nhanh, khoảng cách cũng không xa, gió ở đây lại quá mạnh, tuy tránh kịp lúc, nhưng vẫn có bảy tám người trúng chiêu.

    Một khi ngửi những độc dược kia, cả người lẫn ngựa nhao nhao ngã xuống, sau đó rất nhanh run rẩy, trong cơ thể bắt đầu toát ra một mùi khó ngửi, rất nhanh hóa thành một bãi nước mủ.

    Độc dược thật khủng khiếp, ý nghĩ này lập tức hiện lên trong đầu tất cả mọi người, coi như là cấp độ của đám người Huyết Y lão tổ, Tô Liệt, Kim Sát, Ngân Sát thấy vậy, cũng không khỏi hít sâu một hơi.

    Người ở trong thời gian ngắn liền biến thành nước mủ, độc dược này khủng bố bực nào.

    Kia vẫn là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, về phần ngựa, lập tức bốc khói, trong mấy hơi thở đã xương cốt không còn.

    - Ôi trời ơi! này, đây là độc dược gì, trên thế giới này tại sao lại có độc dược khủng bố như vậy.

    - Một con ngựa lớn như vậy, cho dù bốc cháy lên cũng không có nhanh như vậy a, lúc này không có chút tăm hơi gì

    - Quá kinh khủng, này, cái này cũng quá kinh khủng.

    - Tốt...

    Thật buồn nôn...

    Ngẫm lại độc dược mà ngay cả đám người Huyết Y lão tổ cũng bị kinh sợ, vậy người bình thường phản ứng ra sao, có người trực tiếp đứng im ở bên trong.

    Bởi vì cho tới bây giờ bọn họ chưa từng thấy, một con ngựa lớn như vậy, vậy mà trong nháy mắt xương cốt không còn.

    Có người trực tiếp nôn mửa liên tục, người chung quanh cũng cảm giác gió xuân này lạnh tới xương cốt, không còn có ý nghĩ tham gia náo nhiệt trước kia, cả đám đều dọa ngây dại.

    - Độc dược thật đáng sợ, bổn vương rất ngạc nhiên chính là, lấy tính cách của ngươi, sao lại cố ý nhắc nhở bổn vương?

    Nếu như không phải Trình Cung nhắc nhở, Vũ Thân Vương hơi chút chậm trễ thoáng một phát, có lẽ sẽ tổn thất nhiều hơn nữa.

    Nhưng Vũ Thân Vương cũng không nghĩ đây là Trình Cung nổi lòng từ bi, hắn cũng không phải là người tốt lành gì, hắn đã sử dụng loại độc dược này, tuyệt đối không phải loại người nhân từ gì.

    Chẳng lẽ loại độc dược này cũng không nhiều, chỉ có thể có hiệu quả tập trung, sợ phân tán có thể chống đỡ chịu đựng được?

    Không đúng, dùng độc tính mãnh liệt kia, sẽ không như thế ah.

    Thật sự là khủng bố, nếu như độc dược này xuất kỳ bất ý, chỉ sợ dưới thần tiên lục địa sẽ khó mà sống sót, vậy mà Trình Cung này cam lòng sử dụng ở loại địa phương này.

    - Độc dược ta có rất nhiều, kỳ thật nếu như bôi lên thân đao hoặc kiếm, cộng thêm tập kích ngay từ đầu, ta nghĩ trận chiến này sẽ chấm dứt rất nhanh.

    Nhưng vấn đề là, nói như vậy thủ hạ của ta không có cơ hội rèn luyện, khó được gặp một tràng diện có thể cho bọn hắn rèn luyện thoáng một phát, ta cũng không thể để đám hỗn đản này nhẹ nhàng như vậy.

    Vương gia ngươi cũng biết, thắng quá dễ dàng không có ý nghĩa.

    Trình Cung rất chân thành phân tích n, căn bản mặc kệ những người khác nghĩ như thế nào, trên thực tế dù không có Vạn Độc Tán, các loại độc dược của hắn cũng không ít.

    Hiện tại Trình Cung đã biết rõ chắt lọc độc dược từ Vạn Độc Tán như thế nào, những chất độc kia quả thật rất biến thái.

    Mà Vũ Thân Vương nghe xong thiếu chút nữa thổ huyết, thực có xúc động muốn lập tức nhảy dựng lên bóp chết Trình Cung.

    Rèn luyện, tôi luyện thủ hạ, con mẹ nó ngươi cầm thủ hạ ta rèn luyện, tôi luyện thủ hạ của ngươi, còn một bộ rất là hiển nhiên, con mẹ ngươi, ngươi coi thủ hạ bổn vương là cái gì, là yêu thú hay là đá mài đao, ngươi thực cho là thủ hạ mình ngưu bức như vậy sao.

    Mịa nó, trang bức như vậy cũng thôi đi, còn nhắc nhở bổn vương, bổn vương muốn nhìn ngươi chết như thế nào, nhìn xem thủ hạ của ngươi làm sao có thể đối phó được thủ hạ ta đã ăn Cuồng Bạo Đan.

    - Giết, một tên cũng không để lại, giết cho ta.

    Nếu như thắng, bổn vương cho các ngươivợ con các ngươi hưởng đặc quyền, hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho dù người bị chết, bổn vương cũng sẽ không bạc đãi.

    Nhưng mà bổn vương nói trước, nếu như bị tên hỗn đản này thắng, hừ...

    Vũ Thân Vương triệt để bạo nộ rồi, coi rẻ, trần trụi miệt thị, cũng dám miệt thị mình.

    Vũ Thân Vương trực tiếp dùng thần niệm, thông tri hơn năm mươi người còn lại, bức bọn chúng đến tuyệt lộ, nhất định phải thắng.

    Lại nhìn Trình Cung bên này, nhưng lại rất dễ dàng, bộ dáng như không thèm để ý.

    - Bọn hắn đã tản ra, chuẩn bị bắt đầu săn giết.

    Trong chiến đấu có thể đột phá, thưởng mười hạt đan dược Địa cấp thượng phẩm, trong chiến đấu săn giết nhiều nhất thưởng mười hạt đan dược Địa cấp thượng phẩm, hai con thượng đẳng bảo mã, một hoa khôi Hoa Thuyền Phố.

    Trong chiến đấu săn giết vượt qua một người, thưởng một thớt thượng đẳng bảo mã.

    Trong chiến đấu không có thu hoạch, mịa nó, giặt rửa đồ lót cho tất cả đội viên một tháng, một mực rửa nhà vệ sinh đến nhiệm vụ lần sau, có nghe hay không.

    Có nghe hay không...

    Có nghe hay không...

    Cơ bắp trên mặt Vũ Thân Vương cùng người đứng phía sau hắn co rúm một hồi, đã nghe được, đã nghe được, con mẹ nó hơn mười vạn người ở đây cũng nghe được.

    Thanh âm kia quanh quẩn trong sơn cốc một hồi, nơi này tuy không có núi cao nhưng núi thấp trùng điệp tiếng hô của Trình Cung sẽ sinh ra hồi âm, thực tế lần này hắn hô những lời này, càng làm cho vô số người triệt để ngây ngốc.

    Trong chiến đấu đột phá, ngươi cho rằng đây là cái gì ah.

    Săn giết, thật sự là buộc người cao quý như bổn vương chửi mắng các ngươi sao, ngươi tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, săn giết, ngươi cho người của ta là yêu thú sao, săn giết, mẹ nó ai giết ai còn không biết.

    Tức chết bổn vương, trong nội tâm Vũ Thân Vương sắp nổ tung, lại không có biện pháp nói cái gì.

    Hắn là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, là hoàn khố, là phá gia chi tử, mình lại không thể làm loại chuyện này như hắn.

    Không thể làm kết quả chính là ở một bên tức giận, thật sự là con rùa ch vào hố lửa, lại mẹ nó nín thở nén giận ah.

    - BA~BA~, đại thiếu lợi hại, uy vũ, thần cơ diệu toán, sách lược tốt.

    Thấy Vũ Thân Vương cùng thủ hạ của hắn bên cạnh nguyên một đám sắc mặt khó coi, đám người Bàn Tử đã kịp phản ứng, Tứ đại hại phối hợp rất ăn ý, Bàn Tử lập tức ở một bên vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

    - Đại thiếu, ngươi quả thực quá ngưu bức, ngươi chính là Chiến Thần trong lòng ta, kính ngưỡng của ta đối với ngươi dùng ngôn ngữ cũng khó biểu đạt, một câu, ngươi là thần tượng của chúng ta, thật sự, ta trở về sẽ cho người tạc tượng ngươi thờ phụng.

    Sắc Quỷ một bộ cảm động sắp khóc, nỉ non nói.

    - Ách...

    Cao, thật sự là cao.

    Túy Miêu mất đi bộ dạng say rượu, không quá am hiểu nói chuyện, hắn nghĩ nửa ngày, rốt cục nghĩ ra một câu như vậy.

    Một đám thủ hạ bên cạnh Vũ Thân Vương cảm giác nổi da gà, có một cảm giác phát điên, hôm nay bọn hắn thật sự lĩnh giáo, vì cái gì mấy người này được xưng là Tứ đại hại Vân Ca Thành.

    - Ha ha, chút lòng thành, chút lòng thành, khiêm tốn một chút, khiêm tốn một chút.

    Trình Cung hoàn toàn không thấp điều lớn tiếng nói xong, mà ngay cả ít xuất hiện cái kia hai chữ đều đang trong sơn cốc quanh quẩn.

    Thời điểm bọn hắn ở đây vui cười, tình huống phía dưới đã phát sanh biến hóa, nếu như nói phóng độc dược chỉ là một ít, vậy sương mù mà các thành viên Huyết Chiến phóng ra lại dày đặc.

    Tại đây là một thung lũng nhỏ, sương mù bốc lên, rất nhanh hoàn toàn bao phủ phía dưới.

    Giờ khắc này tất cả thành viên Huyết Chiến đã bỏ bảo mã, lập tức hóa thành một đạo huyết sắc quang mang nhảy vào trong đó.

    Sau khi bọn hắn nhảy vào trong đó, vài đạo thần niệm cường hoành bắt đầu quấy nhiễu trùng kích ở đây, khiến tinh thần lực, thần niệm người khác không có biện pháp truyền đạt nguyên vẹn.

    Những người bên trong cũng không có biện pháp giúp nhau liên hệ, loại chuyện này ở trong chiến trường là rất bình thường, ở chiến tr đại quy mô, ngươi muốn tùy ý sử dụng tinh thần lực cùng thần niệm như bình thường, trừ khi thần niệm ngươi siêu việt tất cả mọi người, nếu không căn bản không có khả năng.

    Bởi vì khẳng định có người chuyên môn quấy nhiễu, quấy rối, cho thần niệm ngươi không có biện pháp truyền đạt bình thường.

    Vũ Thân Vương biết sự tình có chút không đúng, này rõ ràng cho thấy là ngoại lực, nhưng mình nói cũng không được gì.

    Bởi vì trong hơn mười vạn người cũng có một ít lợi hại, bọn hắn đã lưu ý, ngươi không có biện pháp nói đây là Trình Cung bảo người khác làm.

    Hơn nữa, chặt đứt liên hệ lẫn nhau, hoàn cảnh mọi người đều giống nhau.

    - Hiện tại tất cả mọi người sử dụng tinh thần lực, thần niệm chú ý các ngươi, không gian ở đây đã có chút hỗn loạn, tinh thần lực, thần niệm không có biện pháp truyền đạt bình thường, còn lại tự xem các ngươi.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung rống to lần nữa.

    Trên đầu Vũ Thân Vương tràn đầy hắc tuyến, mịa nó, quên người này còn có chiêu thức ấy, xem ra hắn sớm chuẩn bị xong hết thảy.

    - Giết a, thượng đẳng bảo mã, hoa khôi, là của ta.

    Lúc này, thành viên Huyết Chiến giống như điên rồi, xung phong liều chết đi lên.

    - Chó má, là của ta.

    - Chỉ bằng các ngươi...

    Phốc...

    Có một người thấy một gã Huyết Chiến xông lên, trực tiếp đâm ra một kiếm, đao kiếm va chạm, hắn lại bị đánh bay ra ngoài.

    Làm sao có thể, mình có một tượng lực, phục dụng Cuồng Bạo Đan đã vượt qua hai Tượng lực, người này chỉ là một thành viên Huyết Chiến bình thường, sao mình lại có cảm giác đụng vào trên miếng sắt, lực lượng rất mạnh, ít nhất là ba Tượng lực.

    Cùng một thời gian, tất cả mọi người đối bính cùng thành viên Huyết Chiến đều có loại cảm giác này, bọn hắn phục dụng Cuồng Bạo Đan lại không bằng những người này.

    Không ít người ngay lần đối mặt đầu tiên đã bị thương, đáng tiếc giờ phút này bọn hắn liên lạc không được, còn cho là mình không may, đụng phải thành viên lợi hại trong Huyết Chiến, trên thực tế tuyệt đại đa số mọi người Huyết Chiến là như thế.

    Bọn hắn đã trải qua Trình lão gia tử đột phá thành tựu Nhân Anh, hơn nữa là Nhân Anh đỉnh phong, tuy không có thể đột phá, nhưng đều đột phá cực hạn bản thân, đã có được lực lượng vượt qua Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường.

    Yếu nhất cũng là hai Tượng lực, hơn nữa còn là số ít, đa số đều đạt đến ba Tượng lực.

    Bất quá cũng có một hai cái không may, tựa như Hạ Trường Mệnh bên trong Huyết Chiến giờ phút này, Hạ Trường Mệnh cũng là cô nhi, chỉ là trên người hắn có khối ngọc bài, trên đó viết hai chữ Trường Mệnh, một bên khác có một chữ Hạ, vì vậy liền trực tiếp có cái tên như vậy.

    Lần này hắn là số ít đột phá đạt tới bốn Tượng lực, nhưng cuối cùng vẫn không có thể đột phá.

    Vốn cho là bằng vào bốn Tượng lực của mình, thì lần này có thể thắng chắc trong tay, hoa khôi, bảo mã, đan dược, ha ha, ta, đều là của ta.

    Hạ Trường Mệnh hưng phấn gầm rú xông vào, không nghĩ tới xông vào lại gặp Kiều Mục.

    Bản thân Kiều Mục có kỳ ngộ nếm qua nội đan Yêu Sa, cộng thêm phục dụng Cuồng Bạo Đan, hôm nay gần như sáu Tượng lực, mặc dù chưa tới sáu Tượng lực, nhưng mà so với Hạ Trường Mệnh lợi hại hơn rất nhiều.

    - Con mẹ nó ngươi là ai a, cút ngay.

    Đao pháp trong tay Hạ Trường Mệnh biến hóa, nhưng mấy lần va chạm đều bị cản lại, thậm chí chấn đắc có chút nội thương.

    Hạ Trường Mệnh trực tiếp móc ra đan dược bỏ vào trong miệng, lần nữa dốc sức liều mạng xông tới.

    - Ah...

    Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng hét thảm.

    Chương 282: Đầu thai cũng là môn học vấn

    Sau đó chợt nghe ai đó hưng phấn hô to một tiếng:

    - Ha ha, thứ hai, thứ hai rồi, bảo mã tới tay.

    - Con mẹ ngươi, đều mẹ nó tại ngươi, con mẹ nó chứ giết chết ngươi.

    Thân thể Hạ Trường Mệnh hóa thành một đạo quang mang, tốc độ bạo tăng gấp đôi, lập tức xông qua, ngực của Hạ Trường Mệnh bị kiếm của Kiều Mục cơ hồ đâm thủng, thực sự bổ một cánh tay Kiều Mục xuống.

    - Ah...

    Kiều Mục một tay cầm kiếm, miễn cưỡng chèo chống được, không dám tin nhìn đối thủ.

    Thằng này chẳng lẽ thật sự không muốn sống nữa, hắn vội vàng móc Liệu Thương Đan ra nuốt vào trong miệng.

    - Hắc hắc...

    Hạ Trường Mệnh một tay che vết thương, dùng hàm răng cắn đao, thò tay lấy ra một viên đan dược nhét vào trong miệng.

    Thời điểm hắn hai tay cầm đao lần nữa, miệng vết thương của hắn đang khép lại rất nhanh.

    Giờ phút này địa phương chung quanh khác, không ngừng truyền đến thanh âm bị giết, quan trọng nhất là mỗi lần thân vệ Vũ Thân Vương bị giết, đều nương theo thành viên Huyết Chiến hưng phấn điểm số.

    - Ta, đều là của ta, cũng bởi vì tên vương bát đản ngươi, xem ta giết chết ngươi như thế nào.

    Khí thế Hạ Trường Mệnh như cầu vồng, lần nữa vung đao giết qua, chỉ là hắn cũng không có sử dụng đao pháp do một vị trưởng lão của Nguyên Thủy Ma Tông truyền thụ, bởi vì đao pháp kia làm hắn duy trì không nổi.

    Giờ phút này Kiều Mục đứt rời một tay, chênh lệch lẫn nhau đã không có lớn như lúc đầu.

    Hắn một bên gầm rú, một bên không tiếc lực lượng công kích, thời điểm Kiều Mục cần để thở, giảm xóc, hắn trực tiếp nhét vào trong miệng một viên đan dược, lại lần nữa long tinh hổ mãnh xông tới.

    Sương mù dần dần tiêu tán, chiến trường cũng dần dần rõ ràng.

    - Một cái, hai cái,... mười cái,... ba mươi...

    - Trời ơi, tại sao có thể như vậy, đứng đấy đa số đều là người Huyết Chiến, còn lại những cái kia còn chiến đấu.

    - Làm sao có thể, tại sao có thể như vậy?

    Sương mù dần dần tán đi, mọi người kinh hãi phát hiện một việc, đứng đấy đa số là thành viên Huyết Chiến, chỉ có số ít bị thương nghiêm trọng, đang có những người khác giúp bọn hắn chữa thương.

    Mà chiến đấu bên kia không có tới mười người, vậy mà thành viên Huyết Chiến không có lên hỗ trợ, chỉ đứng ở nơi đó nhìn xem.

    - Con mẹ nó, hoa khôi vốn là của ta, bảo mã vốn là của ta, đan dược vốn là của ta, đều con mẹ nó cũng bởi vì ngươi, đi chết đi...

    Cá tính Hạ Trường Mệnh coi tiền tài như mạng, trở về mấy ngày nay, cùng Bàn Tử rất hợp nhau, từ đó có thể biết tính tình của hắn.

    Giờ phút này không lấy được chiến lợi phẩm, lại còn bị Kiều Mục dây dưa, không điên cuồng mới lạ.

    Kiều Mục ở dưới luân phiên kịch chiến, lực lượng tiêu hao rất nhiều, chỉ có thể dốc sức liều mạng phòng thủ, lực lượng Cuồng Bạo Đan trong cơ thể đang dần dần biến mất.

    Biến mất, điều này sao có thể, Cuồng Bạo Đan có thể chèo chống ba canh giờ, lại bị người này điên cuồng công kích, trong một phút đồng hồ đã bắt đầu biến mất.

    Đã xong, đã xong, triệt để đã xong, Kiều Mục nhìn tình huống chung quanh, lúc này ngăn cản bất quá là bản năng chống cự cuối cùng.

    - Ah...

    Nhưng vào lúc này đột nhiên, Hạ Trường Mệnh quát lên một tiếng lớn, hắn nhảy lên không trung, lực lượng lập tức chuyển biến, ngưng tụ nguyên lực, pháp lực bành trướng, hắn đột phá đến Siêu Phàm kỳ.

    Đột phá, làm sao hắn có thể đột phá, thật sự đột phá trong chiến đấu?

    Người chung quanh chấn kinh, Kiều Mục chiến đấu cùng Hạ Trường Mệnh càng trợn tròn mắt, sau một khắc đao kia đã đem hắn thành hai mảnh.

    Không chỉ là hắn, sau khi Hạ Trường Mệnh đánh thắng, ở bên trong mấy người còn dây dưa cuối cùng, vậy mà lại có hai người đột phá đến Siêu Phàm kỳ.

    Một màn này làm Vũ Thân Vương cùng hơn mười vạn mọi người chung quanh chấn trụ, vốn là thời điểm Trình Cung hô trong chiến đấu đột phá ban thưởng, bọn hắn căn bản cho rằng đó là lời vô nghĩa, nhưng bây giờ lại có ba người đột phá trong chiến đấu.

    Mà trong trận chiến đấu này, thành viên Huyết Chiến không có người nào chết, chỉ có bốn người trọng thương, một người cánh tay đứt rời, mười mấy người vết thương nhẹ.

    Mà bây giờ, thật sự có ba người đột phá, thật sự đột phá, này con mẹ nó còn có thiên lý hay không, chẳng lẽ hắn là thần, hắn nói cái gì chính là cái đó.

    Kim sư huynh đi theo bên người Vũ Thân Vương coi như kiến thức rộng rãi, nhưng giờ phút này cũng nghẹn họng nhìn trân trối, tại sao có thể như vậy.

    Huyết Y lão tổ cùng Tô Liệt, Kim Sát, Ngân Sát, nguyên một đám cũng đều ngốc đứng ở đó, chẳng lẽ những người này biết rõ đột phá nhưng cố ý áp chế, nhưng đi đâu tìm được ba cái muốn đột phá lại tận lực áp chế ah.

    Bọn hắn giật mình, có người thì hận không thể lao xuống giết hết những người này, kia đều là thủ hạ tinh nhuệ nhất của hắn.

    Hai vị đội trưởng đội thân vệ Vũ Thân Vương, đồng thời là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong là Cố Phong Cân cùng Cung Vạn Sơn.

    Những người này là thủ hạ lệ thuộc trực tiếp bọn hắn, hơn nữa là hơn phân nửa tinh nhuệ của bọn hắn, kết quả là chôn vùi như vậy, bọn hắn sao không giận.

    Nhưng phẫn nộ cũng không có biện pháp, thua là thua.

    Chỉ có người Trình Cung bên này biết rõ, đột phá này cũng không phải ngẫu nhiên, vốn bọn hắn là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, lại trải qua tẩy lễ ở thời điểm Trình lão gia tử đột phá.

    Ngẫm lại Trình Cung mượn nhờ lần kia từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy trực tiếp đột phá tới Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, những người khác tăng lên cũng không nhỏ.

    Bọn hắn có lẽ không có loại thiên phú nầy, nhưng sau khi trải qua lần kia, trợ giúp đối với bọn họ cũng không nhỏ.

    Trong đó một ít ưu tú đã đột phá, còn có một chút là ở vào biên giới đột phá, còn kém một bước mà thôi.

    Trình Cung biết rõ, bọn hắn cần chính là một cuộc chiến đấu, những người này sau đó đa số đều có thể đột phá.

    Bởi vì loại kinh nghiệm nầy, cũng không phải mỗi người đều có.

    Nhưng những người khác không biết, cho nên bọn hắn đều ngây dại.

    Giờ phút này, còn lại mấy cái vẫn kiên trì, cũng trong chiến đấu nhao nhao bị giết chết.

    Vốn là còn không thể tin được hết thảy, cuối cùng những người này tựa hồ phát hiện mấy thứ gì đó.

    - Đan dược, trong tay Huyết Chiến có nhiều đan dược như vậy, vừa rồi cái kia vốn là sẽ không được, sau khi hắn phục dụng đan dược thì chuyển bại thành thắng.

    - Bọn hắn ăn đan dược mỏi mệt, bà mẹ nó, trách không được bọn hắn có thể thắng.

    Vừa rồi cho ngựa ăn đan dược, hiện tại mỗi người có nhiều đan dược như vậy, đan dược là đậu phộng sao.

    - Đần, ĐAN THầN PHủ là của Trình gia, tự nhiên Trình gia không thiếu đan dược.

    - Không chỉ là đan dược, thực lực những thành viên Huyết Chiến này đều đã vượt qua Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường, kém cỏi nhất cũng có thực lực gấp hai, hơn phân nửa trong đó đều có được thực lực gấp ba, cộng thêm dược vật phụ trợ cùng năng lực tác chiến cường hãn của từng binh sĩ, lấy được chiến tích như vậy cũng không có gì.

    Hơn mười vạn người vây xem, loại người nào cũng có, cũng có một ít thực lực mạnh hiểu chuyện, một câu nói toạc ra.

    Đan dược chỉ là phụ trợ, căn bản nhất vẫn là thực lực.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương ngồi ở chỗ kia, vẫn không nhúc nhích nhìn thành viên Huyết Chiến phía dưới, hắn chưa từng có một khắc tỉnh táo giống như bây giờ, triệt để tỉnh táo lại.

    Cái này là Huyết Chiến tinh nhuệ nhất của Trình Tiếu Thiên sao, mạnh, thật sự rất mạnh.

    Trình Tiếu Thiên thật đúng là che chở Trình Cung, vậy mà giao Huyết Chiến tinh nhuệ nhất cho Trình Cung.

    Trách không được Trình Cung ở đằng kia vui cười, nguyên lai hắn đã tính trước, mình vẫn đánh giá thấp thực lực Huyết Chiến của Trình Tiếu Thiên.

    Ở trong mắt Vũ Thân Vương, đối thủ của hắn không còn là Trình Cung ở đằng kia, mà là Trình Tiếu Thiên.

    Hắn không cho rằng Trình Cung có năng lực bồi dưỡng được một đám thủ hạ như vậy, cho nên hắn không có kích động như vừa rồi.

    Xem ra mình phải đánh giá thực lực Trình gia lại lần nữa, phụ hoàng bên kia cho tin tức cũng không chính xác.

    - Đại thiếu, ta giết người này mạnh nhất, các ngươi cũng thấy được, thằng này ít nhất có năm Tượng lực.

    Giờ phút này, Hạ Trường Mệnh hơi chút điều chỉnh thoáng một phát, lập tức vận đủ lực lượng hô về phía Trình Cung bên này.

    Không đợi hắn hô xong, đã bị những thành viên Huyết Chiến khác đánh cho té trên mặt đất, thằng này đã đột phá, lại vẫn muốn lấy ban thưởng cá nhân, quả thực quá vô sỉ.

    - Vương gia, ngươi xem vấn đề tiền đặt cược này?

    Trình Cung mở miệng làm Vũ Thân Vương trầm tư không nói thanh tỉnh, trong tay thì làm thủ thế lấy kim phiếu.

    Kết quả trận chiến đấu này vượt qua dự đón tất cả mọi người, bất kể là người cho rằng Trình Cung sẽ thắng hay là cho rằng Vũ Thân Vương sẽ thắng, đều không nghĩ tới kết quả sẽ là như thế này.

    Bọn hắn xem ra, bất luận ai thắng đều là một hồi thắng thảm, loại trình độ này chém giết sẽ rất thảm thiết, nhưng kết quả hoàn toàn không có chuyện như vậy.

    Thắng lợi áp đảo, giống như là một đám Thoát Tục kỳ chiến đấu cùng một đám Siêu Phàm kỳ, hoặc như là một đám Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cùng một đám Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong chiến đấu, hoàn toàn không phải một cấp bậc chiến đấu.

    Mặc dù thủ hạ của Vũ Thân Vương phục dụng cuồng bạo đan, thực lực đa số chỉ là gấp hai, hơn nữa mượn nhờ Cuồng Bạo Đan, lực lượng có chút không ổn định.

    Mà những người Huyết Chiến này, thực lực yếu nhất cũng là gấp hai, đa số là gấp ba.

    Hơn nữa bọn hắn tu luyện ở Nguyên Thủy Ma Tông lâu như vậy, học xong phong cách chém giết trong giang hồ, độc lập chiến đấu, chém giết, thậm chí năng lực ám sát cũng rất mạnh.

    Ngay từ đầu chế tạo hoàn cảnh, càng làm cho bọn hắn có thể hoàn toàn phát huy, tổng hợp rất nhiều nhân tố, chiến tích này cũng là đương nhiên.

    Đương nhiên, nếu như ngay từ đầu Kiều Mục không phải đụng Hạ Trường Mệnh, có lẽ hắn có thể giết chết một hai người, nhưng mà cũng chỉ một hai người, bởi vì dùng phong cách Huyết Chiến, sau khi thấy phần tử nguy hiểm này sẽ trực tiếp vây giết.

    Bọn hắn có thể cho huynh đệ thực lực kém của mình chém giết nhiều người, tìm kiếm đột phá, tìm kiếm tôi luyện, nhưng sẽ không để một người có thực lực mạnh tùy ý tàn sát người của mình.

    Tôi luyện, rèn luyện, cũng không phải là muốn chết, tự sát.

    - Ngươi có một gia gia tốt.

    Vũ Thân Vương nói xong, đem ba khỏa nội đan Yêu tướng, hai thanh Linh khí hạ phẩm còn có mười ngàn vạn lượng hoàng kim kim phiếu giao cho Trình Cung.

    Tuy Vũ Thân Vương rất nhẫn nhịn, nhưng mà hắn vẫn nhịn không được nói ra một câu như vậy.

    Ý kia là nói, ta cũng không phải thua ở trong tay Trình Cung ngươi, mà là thua ở trong tay Trình Tiếu Thiên.

    Bởi vì một ván này thua quá thảm rồi, hoặc là nói gần đây liên tiếp thua quá thảm, Vũ Thân Vương Phủ bị hủy diệt lần thứ nhất, đầu nhập rất nhiều nhân lực, vật lực như Ngự Đan Đường bị Trình Cung chiếm đoạt, hôm nay lại bỏ ra ba khỏa nội đan Yêu tướng, hai thanh Linh khí hạ phẩm, còn có mười ngàn vạn lượng hoàng kim, mặc dù đối với Vũ Thân Vương mà nói, những vật này cũng đủ làm cho hắn đau lòng thật lâu.

    Mấu chốt là biệt khuất, nếu như nói hai bên chém giết, cuối cùng Trình Cung thắng thảm cũng thôi, nhưng sáu mươi người đối phương không một người tử vong, cái này làm hắn khó có thể tiếp nhận.

    Hơn mười vạn người chung quanh nói cái gì cũng có, mặc dù có lý tính phân tích, nhưng kết quả như vậy, bình luận đối với Vũ Thân Vương bên này tự nhiên không có gì dễ nghe.

    - Nếu như như vậy có thể an ủi ngươi một ít, vậy ngươi tùy tiện nói.

    Trình Cung thu hồi nội đan, Linh khí, trực tiếp kiểm kê kim phiếu, đồng thời nói:

    - Ta đây chỉ có thể nói cho ngươi biết một việc, đầu thai cũng là môn học vấn.

    Học vấn cái đầu của ngươi, lão tử là hoàng tử, hậu duệ hoàng gia, Vũ Thân Vương, vậy mà ngươi không biết xấu hổ ở trước mặt bổn vương giảng học vấn đầu thai.

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương nổi điên a, gặp qua hung hăng càn quấy, nhưng cho tới bây giờ chưa thấy qua kiêu ngạo như vậy, ở trước mặt hoàng tử chính thức như mình lại giảng đầu thai, sao hắn không biết xấu hổ như vậy.

    Chương 283: Mặt mũi đáng giá mấy đồng tiền

    - Ân, số lượng không sai.

    Trình Cung kiểm kê hết kim phiếu, thoả mãn gật đầu.

    Vũ Thân Vương nghe xong, thiếu chút nữa sụp đổ, bổn vương đường đường là Vũ Thân Vương, há có thể thiếu tiền ngươi.

    - Hừ.

    Vũ Thân Vương rốt cục nhịn không được hừ lạnh nói:

    - Bổn vương há có thể giống như ngươi, chỉ là một ít hoàng kim, bổn vương còn không để ở trong mắt.

    Phía dưới còn có sáu cuộc tỷ thí, chúng ta tiếp tục, lấy mười ngàn vạn lượng hoàng kim làm gốc, mỗi một lần gia tăng mười ngàn vạn lượng hoàng kim, nếu như ngươi muốn tăng tiền đặt cược khác cũng có thể.

    Phía sau còn có sáu tràng, nếu quả thật dựa theo lời Vũ Thân Vương nói, như vậy tổng số tiền đặt cược sẽ cao tới hai mươi mốt ngàn vạn lượng hoàng kim, cái này cũng chưa tính những vật khác.

    - Không, kiên quyết không đánh bạc, đánh bạc nhỏ là tình, đánh bạc lớn là thương thân, chơi đùa một chút là được rồi, dùng quan hệ chúng ta, ta sao cam lòng thắng tiền ngươi.

    Trình Cung vô cùng kiên quyết lắc đầu, sau đó thì nói chuyện giống như hai người là huynh đệ lâu năm vậy.

    Không, không đánh bạc!

    Còn mẹ nó đánh bạc nhỏ là tình, đánh bạc lớn là thương thân, ai quan hệ tốt với ngươi.

    Vũ Thân Vương cảm giác cháng váng đầu một hồi, thằng này vậy mà nói không đánh bạc, trước ngươi bịp Ngự Đan Đường ta gần bốn mươi ngàn vạn lượng hoàng kim, vừa rồi thời điểm thắng ta năm trăm thất bảo mã thượng đẳng, hai thanh Linh khí hạ phẩm, ba khỏa nội đan, tại sao ngươi không nói không đánh bạc, tại sao ngươi không nói chúng ta quan hệ tốt, ngươi không muốn những thứ này.

    - Bổn vương đã từng nói qua, chỉ là một ít hoàng kim, bổn vương còn không quan tâm, quan trọng là, có chút tặng thưởng sẽ vui hơn a.

    Không dám đánh bạc, này cũng không giống phong cách Trình đại thiếu ngươi a, chẳng lẽ Trình đại thiếu sợ?

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương muốn tức điên, trong lòng tự nhủ, con mẹ nó, muốn đánh bạc thì đánh bạc, ngươi không muốn đánh bạc thì không đánh bạc, nào có chuyện tốt như vậy, Vũ Thân Vương trực tiếp dùng lời nói ép buộc Trình Cung.

    - Vương gia ngươi nói đúng, ta thật sự sợ.

    Trình Cung rất trực tiếp, rất dứt khoát thừa nhận nói:

    - Bởi vì thi đấu kế tiếp ta không có nắm chắc gì, nói thật ta rất thích đánh bạc, nhưng ta chỉ thích thắng mà không thích thua, chuyện không có nắm chắc ta sẽ không lm.

    Như vừa rồi ngươi đánh bạc bao nhiêu ta cũng dám theo, nhưng thi đấu phía sau ta không có nắm chắc, cho nên ta không đánh bạc.

    Vương gia nói ta sợ cũng tốt, nói ta kinh sợ cũng tốt, ta chấp nhận.

    Nếu như bởi vậy mà Vương gia không muốn tiếp tục so đấu nữa, chúng ta có thể dừng ở đây.

    Sợ, sợ là không đánh bạc.

    Vũ Thân Vương cũng bó tay rồi, vẫn có người như vậy, đang ở trước mặt thủ hạ của mình, cùng hơn mười vạn người vây xem, vừa mới thắng một hồi liền nói mình sợ.

    Làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi chính là, này đổi thành người khác, khẳng định sẽ có người ra cản, thậm chí sĩ há thủ hạ sẽ hạ thấp.

    Nhưng Trình Cung nói ra lời này, người chung quanh căn bản không có phản ứng gì, như nghe một câu nói rất bình thường, mà một ít người có thể hiểu rõ tình huống thì cười cười thảo luận.

    - Trình đại thiếu quả nhiên là Trình đại thiếu, thật là thẳng tính, rất trực tiếp, so với những người chết sĩ diện thì mạnh hơn nhiều.

    - Người thông minh, đây mới là người thông minh.

    - Có chừng có mực, có thể ngay tại lúc này còn có thể khống chế mình, Trình đại thiếu lợi hại ah.

    Con mẹ nó chứ cả nhà các ngươi, các ngươi mẹ nó còn có đầu hay không, hắn cái này cũng gọi thẳng tính, cái này gọi là vô sỉ, hắn là không biết xấu hổ.

    Cái này cũng gọi thông minh, cái này gọi là xấu xa, cái này gọi là tổn hại.

    Còn có chừng có mực, còn lợi hại, hắn lợi hại cái gì, hắn là hèn nhát.

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương nổi điên, hận không thể chỉ vào mũi đám hỗn đản kia mắng một lần.

    Càng có những người sau lưng Trình Cung kia, Trình Cung nói sợ, kinh sợ, vậy mà bọn hắn nguyên một đám ưỡn ngực ngẩng đầu, giống như đây là sự tình nhiều quang vinh nhiều vui vẻ.

    Trong nội tâm đám người kia đến cùng duy nghĩ cái gì, chủ tử các ngươi ở đây nhận thua, không dám nhận chiêu, vậy mà các ngươi con mẹ nó còn có thể kiêu ngạo được, còn con mẹ nó hưng phấn được, đây đều là một đám người nào ah.

    - Trình đại thiếu, nói như thế nào ngươi cũng là cháu trai Trình lão quốc công, đường đường trạng nguyên lang, vừa rồi ngươi đề nghị đánh bạc, vương gia rất cho mặt mũi đáp ứng ngươi, hiện tại ngươi thắng lại không đánh bạc, giống như có chút không thể nào nói nổi a.

    Hơn nữa ngươi nhận mình kinh sợ như vậy, ném cũng không chỉ là mặt của ngươi, ném còn cả thể diện Trình gia, ném thể diện Trình lão quốc công.

    Đã muốn ôm đại thụ Vũ Thân Vương này, thời khắc mấu chốt phải hiểu được nói chuyện, Vương gia có mấy lời không tiện nói, vậy thì do mình nói.

    Tô Liệt bắt lấy thời điểm, ở một bên nói ra lời Vũ Thân Vương muốn nói.

    Thanh âm của hắn không phải rất lớn, nhưng mà chí ít có mấy vạn người chung quanh có thể nghe được, dụng ý của Tô Liệt rất đơn giản, Trình Cung ngươi không biết xấu hổ, nhưng ngươi đại biểu chính là Trình gia, chẳng lẽ Trình gia ngươi cũng không biết xấu hổ.

    - Nói người nào, Mịa, cho chứ cho ngươi mặt mũi.

    Trình Cung mới vừa rồi còn một bộ ta kinh sợ mãnh liệt khơi mào, trực tiếp chỉ vào Tô Liệt mắng:

    - Móa tính toán cái gì đó, lúc nào đến phiên ngươi nói chuyện, ngươi có hiểu quy củ hay không, chủ tử nói chuyện lúc nào đến phiên một nô tài như sáp vô.

    - Oanh...

    Tô Liệt nguyên vốn là tông chủ Vân Đan Tông, lại tiếp cận Đan đạo đại sư, cái kia có thể bình tọa cùng Hoàng đế.

    Hôm nay đã đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, cũng đã trùng kích Đan đạo đại sư, mà ngay cả thái độ của Vũ Thân Vương đối với hắn cũng biến hóa rất nhiều, bất luận trước kia hay hiện tại, chưa từng thụ qua vũ nhục như thế.

    Ma khí trên người lập tức bộc phát, chung quanh thân thể có một cổ ma khí kinh khủng bao phủ.

    - Như thế nào, nói ngươi ngươi còn không phục a, ngươi còn muốn động thủ sao.

    Ngươi còn cho mình là tông chủ Vân Đan Tông sao, lúc trước mặc kệ ngươi là nhất tông tông chủ như thế nào, ngươi muốn nói cái gì đều là quyền tự do của ngươi.

    Nhưng hiện tại ngươi đã đứng ở đây, vậy ngươi là nô tài.

    Một cái nô tài, chỗ nào có phần ngươi nói chuyện?

    Trình Trảm, Trình Lập ở bên cạnh Trình Cung, tùy thời đề phòng Tô Liệt khống chế không nổi động thủ.

    Nhưng Trình Cung lại không quan tâm, bạo a, ngươi ngược lại là bạo thử xem, ngươi phát nổ thì cho ngươi cùng Vũ Thân Vương chết ở chỗ này.

    Thoải mái, lần này ngươi sướng rồi a.

    Trong nội tâm Huyết Y lão tổ rất thống khoái, gần đây ở Vũ Thân Vương bên này, hắn bị Kim Sát, Ngân Sát, Tô Liệt xa lánh rất khó chịu, hôm nay thấy Tô Liệt bị nhục, trong lòng của hắn vô cùng vui vẻ.

    Có một ít người hạnh phúc, chưa chắc là mình đã nhận được cái gì, ngược lại là thời điểm người khác không có gì, mất đi cái gì, bọn hắn cũng đồng dạng sẽ cảm giác rất hạnh phúc.

    - Đã đủ rồi.

    Vũ Thân Vương trầm mặt đứng dậy, trong mắt mang theo một cổ nóng tính:

    - Người của Bổn vương cũng không tới phiên ngươi giáo huấn, Trình đại thiếu ngươi đã giảng quy củ như vậy, vậy bổn vương hỏi ngươi một chút, Trình đại thiếu thực không muốn thể diện của mình cùng Trình gia, triệt để nhận thức kinh sợ không tiếp tiền đặt cược của bổn vương sao?

    - Quy củ nhất định phải giảng, bản đại thiếu là người thích giảng quy củ, Vương gia nói cho ta một chút.

    Ước đấu, ta đã đến, nhưng cho tới bây giờ ta chưa nghe nói qua ước đấu nhất định phải có tiền đặt cược gì.

    Về phần lẫn nhau ước định, dưới tình huống ngươi tình ta nguyện mới được, lúc trước cũng vậy, đó là sự tình ngươi tình ta nguyện, nhưng hiện tại ta không muốn chơi, chẳng lẽ Vương gia muốn bắt buộc ta sao?

    Trình Cung nói xong, sờ lên mặt của mình:

    - Về phần mặt mũi, mặt mũi mẹ nó đáng giá mấy đồng tiền, có thể đáng mười ngàn vạn lượng hoàng kim, hay là giá trị bằng cái Ngự Đan Đường, hay là có thể đáng hai kiện Linh khí, ba khỏa nội đan, năm trăm thất thượng đẳng bảo mã?

    - Trình Cung, Tô Liệt ta chỉ còn có một hơi thở, tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi.

    Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Phượng Hoàng trụi lông không bằng gà, giờ phút này Tô Liệt thực sự có loại cảm giác này, cảm giác hiện tại xấu hổ vô cùng, nghiến răng nghiến lợi nói.

    - Được rồi, trở về, tiếp tục trận thi đấu tiếp theo.

    Lần này không đợi Trình Cung nói chuyện, Vũ Thân Vương khoát tay chặn lại, sắc mặt âm trầm dọa người, trực tiếp bảo Tô Liệt trở về, tuyên bố trận tiếp theo.

    Đang ở trước mặt hơn mười vạn người, Vũ Thân Vương không muốn đấu khẩu quá nhiều, đương nhiên, chủ yếu vẫn là tâm lý hắn nắm chắc, Tô Liệt căn bản không phải đối thủ của Trình Cung.

    Hơn nữa nhìn Trình Cung cũng là quyết tâm không đánh bạc, hắn cũng không có biện pháp, hắn càng không có khả năng chấm dứt như vậy, nếu như nói như vậy mới thật sự là mất mặt ném đến nhà.

    Tuy hiện tại lực lượng Tô Liệt mạnh hơn trước kia, nhưng ở trong mắt Trình Cung hắn quả thật không bằng trước kia, trước kia dù nói thế nào hắn là tông chủ Vân Đan Tông, hiện tại chỉ là một con chó của Vũ Thân Vương.

    Trình Cung vừa rồi đánh chó, cũng không quá đáng là nhằm vào Vũ Thân Vương mà thôi.

    Cho nên đối với Tô Liệt khiêu khích, Trình Cung căn bản không có đi để ý tới, hắn đánh chó là vì đối phó cẩu chủ nhân, không phải là thời điểm muốn ăn thịt, nếu không bình thường chó sủa hắn sẽ không đi để ý tới.

    - Cung Vạn Sơn, trận này do ngươi tới.

    Vũ Thân Vương tự mình điểm tướng.

    Vừa rồi thấy thủ hạ Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bị giết toàn bộ, hai mắt Cung Vạn Sơn như muốn tóe lửa, thân hình lóe lên đã đến trước bãi đất trống của Vọng Xuân Đình, lỗ mũi phun nhiệt khí phẫn nộ, pháp lực Siêu Phàm kỳ đỉnh phong không ngừng ngưng tụ, cũng không có tiết ra ngoài chút nào.

    Thời điểm hắn phóng thích lực lượng này, là thời điểm toàn lực bộc phát.

    Thủ hạ Vũ Thân Vương cao thủ rất nhiều, lại được Hoàng đế ủng hộ, bất luận là Siêu Phàm kỳ hay là Thoát Tục kỳ, hắn phái đi ra khẳng định đều là đỉnh phong, điểm này Trình Cung cũng sớm nghĩ tới.

    Tuy lần trước ở Ngự Đan Đường mình đã phế bỏ hai Đại thống lĩnh Siêu Phàm kỳ đỉnh phong Lăng Đạt, Tư Không, nhưng khẳng định thủ hạ Vũ Thân Vương không thiếu người.

    Nhưng Trình Cung bên này lại có vẻ có ít người, nhất là cấp độ Siêu Phàm kỳ đỉnh phong này.

    Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu...

    đều vừa mới đột phá đến Siêu Phàm kỳ, nếu cho mấy người bọn hắn mấy tháng đến một năm thời gian, dùng công pháp bọn hắn học cùng kế hoạch huấn luyện mà Trình Cung cho bọn hắn, cộng thêm vô số đan dược chèo chống, đừng nói bọn hắn đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, trùng kích Thoát Tục kỳ cũng không có vấn đề gì, nhưng hiện tại dù sao thời gian còn quá ngắn.

    Mà Trình Cung còn cự tuyệt đề nghị của Trình lão gia tử, ngoại trừ Trình Lập, Trình Trảm ra cũng không mang những người khác trong Huyết Chiến đến, thậm chí ngay cả cha mình, Bạch Khải Nguyên cùng Đông Phương Linh Lung cũng không mang.

    - Cung Vạn Sơn này khí tức trầm ổn, thời điểm phẫn nộ mà pháp lực có thể hoàn toàn nội liễm không có nửa điểm chấn động như trước, hiển nhiên đã rất tiếp cận Thoát Tục kỳ, Trình đại thiếu có thể gặp phiền toái.

    - Ân, thủ hạ Trình Cung không ít người, tuổi không lớn lắm, lực lượng cũng không yếu, nhưng nội tình còn lộ ra chưa đủ ah.

    - Lực lượng đỉnh phong không đủ, ước đấu tiến hành như thế nào, này không giống vừa rồi.

    Chương 284: Túy Miêu phát uy

    Người thường xem náo nhiệt, hơn mười vạn người đa số đều là người thường, nhưng cao thủ cũng không ít.

    Các đại gia tộc Vân Ca Thành, một ít người các thế lực lớn, thậm chí người ở những thành thị khác biết rõ tin tức chạy đến, những người này ít nhất chiếm cứ một thành.

    Những người này cũng không phải là chỉ đến xem đánh nhau, bọn hắn đều có tâm tư, ánh mắt cũng rất độc ác.

    Khuyết điểm của Trình Cung, bọn hắn liếc mắt liền nhìn ra.

    - Các ngươi ai tới?

    Người đứng ngoài quan sát đã nhìn ra, nhưng Trình Cung vẫn quay đầu nhìn về phía mọi người.

    - Ta đến, ta đến.

    Trình Cung vừa mới hỏi, La Anh Hùng là người đầu tiên hô lên.

    - Cái thứ nhất cần phải để ta làm, với tư cách thủ hạ đầu đàn của đại thiếu, trách nhiệm này ta việc đáng làm thì phải làm.

    Bàn Tử vỗ bộ ngực, một bộ trung thần muốn gánh vác trách nhiệm.

    Đại thúc đưa tay ngăn Bàn Tử lại:

    - Ngươi chỉ là một cái Siêu Phàm kỳ tầng thứ tư mà ở đây kêu gào cái gì, hắn là của ta.

    - Móa, ngươi so với ta mạnh hơn một chút, thực đánh ta cũng chưa chắc sợ ngươi.

    Bàn Tử không chút nào nhượng bộ.

    - Phải cho ta một cái.

    Mãnh Hổ rất ít nói chuyện, mắt hổ trợn lên, không để ý tới ai tranh đoạt, quật cường nhìn Trình Cung.

    - Ách... hai cái.

    Túy Miêu dựa vào cây cột, duỗi tay phải dựng lên ba ngón tay, nghĩ nghĩ giống như có chút không đúng, lại dùng tay trái cầm hồ lô rượu đè xuống một cái, đung đưa về phía Trình Cung.

    - Con mẹ nó, Sắc Quỷ ngươi cũng không biết xấu hổ, ngươi chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, người ta là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, ngươi đi tìm chết hả.

    - Ta đi thì sao, chẳng phải chênh lệch tám cấp thôi sao, ca sáng tạo kỳ tích cho các ngươi xem.

    Trình Cung vừa hỏi ai tới, ngoại trừ Trình Lập, Trình Trảm ra, những người khác giống như bị điên, mà ngay cả Sắc Quỷ chỉ có Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai cũng tham dự trong đó, Vũ Thân Vương cùng người vây xem chung quanh đều trợn tròn mắt.

    Đùa nghịch như kẻ dở hơi, hay là đang diễn trò?

    Ngươi xem nào biết, Trình Cung cũng không phải là người bình thường, thủ hạ hắn càng không có một cái bình thường.

    Cả đám đều điên rồi, cho rằng đây là cái gì, lên đài lĩnh thưởng hay là phát lễ vật.

    Cung Vạn Sơn đứng ở nơi đó càng thấy ngây dại, đây là bọn hắn cố ý chọc giận mình, thực lực như vậy cũng muốn tỷ thí cùng mình.

    Tốt, các ngươi dám đến, một hồi nếu không xé nát các ngươi báo thù thay cho thủ hạ ta, ta không gọi Cung Vạn Sơn.

    - Các ngươi nói Trình đại thiếu đang làm cái gì, có phải bố trí nghi trận hay không?

    - Khó mà nói, Trình đại thiếu này cũng không ngốc, tất cả mọi người coi hắn ngốc bị hắn chơi chết rồi.

    - Nhưng thực lực kém nhiều như vậy, hắn sẽ không thật sự phái những mặt hàng này lên chứ?

    - Đoán chừng sẽ như vậy, nhìn bên trong có hai người cũng không yếu.

    Vũ Thân Vương thờ ơ lạnh nhạt, trong nội tâm ngạc nhiên không thôi, người chung quanh cũng đều nghị luận nhao nhao, như Sắc Quỷ chỉ có có Siêu Phàm kỳ tầng thứ hai, Bàn Tử chỉ có Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, vài người khác cho dù mạnh hơn bọn hắn cũng có hạn, hoàn toàn không có biện pháp đánh đồng cùng Cung Vạn Sơn Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Bọn hắn đi lên thuần túy là chịu chết.

    - Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, một chút quy củ cũng không có, có Vũ Thân Vương ở một bên, chung quanh còn có hơn mười vạn người đang nhìn, các ngươi đây không phải cho ta mất mặt sao.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên hét lớn một tiếng nói:

    - Một chút quy củ cũng không có, chỉ có chút chuyện đã nhao nhao thành một đoàn, còn có thể trông cậy vào các ngươi xử lý đại sự gì nữa, được rồi, oẳn tù tì quyết định, người thắng thì lên.

    Trình Cung nói xong, nhìn về phía Vũ Thân Vương cười cười, lại chắp tay tạ lỗi mấy phương hướng chung quanh:

    - Chê cười, làm mọi người chê cười, đám người kia bình thường tản mạn đã quen, không có quy không có củ, tuyệt không hiểu được sử dụng thủ đoạn hợp lý, phương pháp quy củ để giải quyết vấn đề.

    Sau khi trở về ta sẽ hảo hảo giáo huấn bọn họ, bởi vì cái gọi là không có quy củ sao thành được vuông tròn, xằng bậy như vậy sao có thể đi.

    - Ta...

    - PHỐC...

    Khục...

    - Trời ơi, ta không nghe lầm chứ, này cũng gọi là có quy củ.

    Trên mấy đỉnh núi khác, hết thảy người uống trà quan sát, rất nhiều đều trực tiếp phun nước trà từ trong miệng ra, hoàn toàn bị Trình Cung làm cho choáng luôn.

    Oẳn tù tì, cái này gọi là quy củ, vạn nhất là người yếu nhất thắng thì làm sao bây giờ, mẹ nó này là phương pháp xử lý vô nghĩa nhất.

    Trình Cung a Trình Cung, ngươi đến cùng muốn làm gì, giả ngây giả dại sao?

    Ngươi thắng tứ đại tài tử, kỳ thi cuối năm ngày dẫn song tinh lực nhập vào cơ thể, làm ra hư ảnh Thánh Nhân lừa gạt, coi như là danh chấn thiên hạ.

    Vân Đan Tông thắng Tô Liệt, lực lượng tốc hành tới Siêu Phàm kỳ, đánh thắng hai Đại thống lĩnh Siêu Phàm kỳ đỉnh phong ở trong Ngự Đan Đường ta, người nào không biết ngươi văn võ toàn tài, giả bộ ngốc hữu dụng sao?

    Không phải giả ngu, vậy hắn đang làm gì, mê hoặc, cái này càng không thể.

    Hiện tại Vũ Thân Vương cười không nổi, trong lòng của hắn đang cân nhắc, Trình Cung rốt cuộc là đang làm cái gì, hắn muốn gì?

    - Một, hai, ba, kéo cắt bao.

    Nhưng vào lúc này, Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu, Mãnh Hổ... tất cả Siêu Phàm kỳ toàn bộ tham dự, thật sự dùng oẳn tù tì quyết định thắng bại.

    - Không thể nào, sao ta xui xẻo như vậy, sao ta lại ra bao chứ...

    Bi kịch trước nhất đúng là Bàn Tử, trong đám chỉ có mỗi mình hắn ra bao, những người khác là kéo, Bàn Tử nhìn bàn tay to quá khổ của mình mà lắc đầu... thống khổ ah.

    - Ha ha...

    Bàn Tử, đây cũng là cần nhờ chỉ số thông minh, thấy không...

    Bàn Tử vừa xuống dưới không bao lâu, liên tiếp vài lần không có phân ra thắng bại, hai người Sắc Quỷ cùng Túy Miêu đồng thời ra cái kéo, những người khác là bao, lúc này chỉ còn lại có hai người.

    - Ah...

    Tiếng cười của Sắc Quỷ còn chưa dứt, hắn há to mồm, nhìn bàn tay của mình, thua, mình vậy mà ra bao, Túy Miêu ra kéo, mình sao có thể bại bởi Túy Miêu chứ, này còn có thiên lý sao?

    - Ha ha, giả ngu si, lại gọi trang bức, cái này sướng rồi a, ha ha...

    Bàn Tử thấy thế, cất tiếng cười to, không che dấu tâm tình hả hê của hắn chút nào.

    - Ta thắng...

    Túy Miêu há miệng uống một ngụm rượu lớn, sau đóỏ hồ lô rượu vào không gian giới chỉ, người lảo đảo đi ra phía trước.

    Nhìn Túy Miêu một bước ba lay động đi về phía mình, Cung Vạn Sơn cảm giác trong lồng ngực mình vô cùng phiền muộn, tiểu tử này vừa rồi cũng kêu đi ra, chỉ có Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm.

    Cho dù bọn hắn cố ý mê hoặc, thì lấy nhãn lực của Cung Vạn Sơn cũng có thể nhìn ra, tiểu tử này tối đa cũng không cao hơn Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, vậy mà bọn hắn thật sự để tiểu tử này lên.

    Thực cho mình là tượng đất sao, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, oanh!

    Cung Vạn Sơn khoát tay, hai tay đã có hai thanh trường kiếm Nguyên khí cấp mười, song kiếm, hai tay cầm kiếm, đây cũng không phải là hiếm có.

    Mà lúc này lực lượng Siêu Phàm kỳ đỉnh phong của hắn bành trướng khôn cùng, gió trên núi bị lực lượng của hắn áp chế đột nhiên đều bất động, mọi người chung quanh mấy trăm mét có thể cảm nhận được một cổ áp lực cường đại.

    Thời điểm lực lượng hắn bộc phát, con mắt Túy Miêu thoáng một phát trở nên sáng như tuyết, tinh thần lập tức trở nên vô cùng phấn khởi, trong tay đã có một thanh trường thương, đúng là Tử Kim Bàn Long Thương đã trải qua Trình lão gia tử luyện chế lại một lần thành bán Linh khí.

    - Ông!

    Lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm của Túy Miêu lập tức đạt tới đỉnh phong, dưới pháp lực cường đại thúc dục, Long ảnh bên trên Tử Kim Bàn Long Thương muốn xuyên phá bầu trời, bay vút lên giữa thiên địa, giương nanh múa vuốt, pháp lực bành trướng.

    Hắn bộc phát càng làm cho người chung quanh lắp bắp kinh hãi, vừa rồi bọn hắn tranh đoạt, có rất nhiều người còn cho rằng đó là diễn trò, kể cả nói ra thực lực lẫn nhau.

    Nhưng giờ phút này Túy Miêu thật sự bộc phát, lực lượng xác thực là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm.

    - Thật là lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, hắn không muốn sống nữa sao.

    - Cây thương kia không tệ, nhưng hắn kém quá xa Cung Vạn Sơn Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, này căn bản không phải chiến đấu cùng một cấp bậc, đánh như thế nào ah.

    - Bất quá phải cẩn thận, có lẽ người này có át chủ bài khác, biết đâu có độc dược như lúc nãy, hơi chút đụng vào thì xong đời.

    - Siêu Phàm kỳ đỉnh phong không giống Phạt Mạch kỳ, ngươi nhìn nguyên cương hộ thể của hắn, còn có pháp lực ngưng tụ khôi giáp, cho dù có độc dược cũng rất khó tổn thương hắn ah.

    - Quả thực hồ đồ, này cùng chịu chết có gì khác nhâu đâu.

    - Lôi Thần Giáng Thế.

    Thời điểm tất cả mọi người nhìn không tốt, cho rằng Túy Miêu chết chắc, Túy Miêu lại xuất chiêu trước.

    Lôi Thần Thương Pháp thức thứ nhất, Lôi Thần Giáng Thế, Tử Kim Bàn Long Thương tràn đầy hào quang lôi điện kia lập tức hóa thành từng đạo lôi quang, giống như Lôi Thần trên bầu trời đang không ngừng oanh kích xuống dưới.

    Hơn nữa Lôi Thần Giáng Thế này hình thành uy áp lớn lao, trực tiếp tập trung Cung Vạn Sơn.

    - Không biết sống chết, Song Kiếm Tất Sát.

    Song kiếm của Cung Vạn Sơn thay đổi, bộc phát ra kiếm khí hình thành lốc xoáy xoay tròn, uy lực kinh người.

    - Bành bành bành...

    Không ngừng cắn nát lôi quang Túy Miêu công kích đến, mà Cung Vạn Sơn thì như nghịch thiên trùng kích, đi lên trùng kích Lôi Thần Giáng Thế của Túy Miêu.

    - Oanh!

    Ngạnh bính không có bất kỳ mưu lợi, thân hình Túy Miêu bay ngược về sau hơn mười bước mới dừng lại, nhưng mà làm cho tất cả mọi người ngoài ý muốn chính là, thân hình Cung Vạn Sơn cũng lui về phía sau hai bước, cũng không thể nhất cổ tác khí truy kích.

    - Tại sao có thể như vậy, mình là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong có được trăm Tượng lực, tuy ở dưới công kích trước kia của hắn tiêu hao không ít, nhưng một kích kia ít nhất tiếp cận chín mươi Tượng lực, sao không có trọng thương hắn.

    Lực lượng vừa rồi của hắn, ít nhất có tám mươi Tượng lực.

    Điều này sao có thể, một tiểu gia hỏa Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, vậy mà có được tám mươi Tượng lực, cái này thật là quỷ dị a.

    Trong nội tâm Cung Vạn Sơn rõ ràng chuyện gì xảy ra, ánh mắt nhìn về phía Túy Miêu càng thêm thận trọng.

    - Hô!

    Túy Miêu thở dài một hơi, trong hơi thở mang theo một hương vị huyết tinh.

    Tuy dựa vào Lôi Thần Thương Pháp tinh diệu tiêu hao mười Tượng lực của đối phương, nhưng kém vẫn rất lớn.

    Nếu mình thật sự là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm bình thường, chỉ có bốn mươi Tượng lực, một kích này chỉ sợ đã chết.

    Huynh đệ Trình Cung, thủ hạ Trình Cung, đều có một đặc điểm giống nhau, là đều có thể vượt cấp khiêu chiến.

    Điều kiện tiên quyết vượt cấp khiêu chiến là cái gì, đồng cấp tuyệt đối vô địch, có được vũ khí tốt, đan dược tốt làm hậu thuẫn, vũ kỹ, chiêu thức cường hãn, cộng thêm tinh thần chiến đấu điên cuồng.

    Trình Cung ở thời điểm huấn luyện bọn hắn, yêu cầu bọn hắn cũng không phải là một loại người như vậy, Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm bình thường tối đa cũng chỉ có năm mươi Tượng lực, bốn mươi đến bốn mươi lăm là bình thường.

    Nhiều ra một Tượng lực cũng rất khó khăn, nhưng Trình Cung lại làm cho bọn họ nhiều ra rất nhiều.

    Chương 285: Đứng lên cho ta

    Khi Túy Miêu là Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất đã có hơn mười Tượng lực, gấp ba lần Siêu Phàm kỳ tầng thứ nhất bình thường, trải qua Trình lão gia tử ngưng kết Nhân Anh thì tăng lên rất nhanh, lúc ấy hắn cũng không phải không thể trùng kích Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu, nhưng mà bọn hắn còn dựa theo phương pháp xử lý của Trình Cung, phải tích súc lực lượng.

    Có thể nói, người bên cạnh Trình Cung, đơn thuần dựa theo cấp bậc mà đánh giá, tuyệt đối sẽ cho ngươi ăn thiệt thòi đến chết.

    Túy Miêu lật tay trong lúc đó, trong tay đã có một khỏa đan dược, Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, trực tiếp ném vào trong miệng, sau một khắc dưới chân biến hóa, bộ pháp chuyên môn phối hợp Lôi Thần Thương Pháp nhanh như tia chớp, Tử Kim Bàn Long Thương cũng bộc phát ra thanh âm nổ vang.

    - Điện Thiểm Lôi Minh.

    Ở bên trong tiếng oanh minh, chớp động như ẩn như hiện.

    Phát hiện Túy Miêu mặc dù chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, lại có được gần tám mươi Tượng lực như Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám, Cung Vạn Sơn không dám có chút chủ quan, song kiếm biến ảo, ở bên trong Điện Thiểm Lôi Minh tìm cơ hội.

    - Oanh...

    Lại là một lần đối bính kịch liệt, lần này Túy Miêu bay ra ngoài xa hơn, nhưng sau một khắc hắn lại lấy công kích càng hung mãnh trùng kích lên, căn bản không để cho Cung Vạn Sơn có cơ hội thở dốc.

    Đây hết thảy là chuyện trong nháy mắt, tất cả mọi người xem mà ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới, nguyên lai cho rằng chuyện không thể nào đã xảy ra, Túy Miêu Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm lại áp bách Cung Vạn Sơn Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, hơn nữa càng đánh càng mạnh, càng đánh càng hung, mặc dù sau khi đối oanh sẽ thổ huyết, nhưng sau một khắc lại tiếp tục xông lên.

    Mà thương pháp của hắn thì càng ngày càng thuần thục, công kích cũng càng ngày càng hung mãnh, ai cũng không nghĩ tới chính là, Túy Miêu vĩnh viễn đều có mùi rượu, say khướt đi theo bên cạnh đám người Trình Cung, Bàn Tử, Sắc Quỷ, ở đâu cũng lảo đảo muốn ngã, không ngờ hung hãn như thế, kém đến năm cấp độ, vậy mà đè đối phương ra đánh, không có chút đầu cơ trục lợi nào, càng về sau tất cả mọi người lại nhìn Túy Miêu, lúc này làm gì có bộ dáng say khướt, kia rõ ràng là lôi quang vờn quanh toàn thân, như Lôi Thần giáng thế, đột nhiên xuất hiện ở thế tục uy vũ, hung hãn.

    Túy Miêu liều mạng như vậy, sẽ cho người ta một áp lực lớn lao, chỉ có Cung Vạn Sơn mới có thể cảm nhận được, mặc dù nói tiểu tử này có được tám mươi Tượng lực, nhưng dù nói thế nào mình cũng mạnh hơn hắn a, huống chi cảnh giới của mình cũng cao hơn hắn rất nhiều, nguyên vốn hẳn là mình đè nặng hắn mới phải chứ.

    Nhưng vừa vào cuộc, hết thảy đã bị Túy Miêu khống chế, sau mấy lần đối bính hắn cũng bị thương, nhưng sau mỗi lần bị thương lại càng hung.

    Cái loại áp lực nầy, giống như là một người bình thường đột nhiên gặp được dân liều mạng, cái loại điên cuồng không muốn sống này, là người bình thường khó thừa nhận nổi, mà Túy Miêu làm cho Cung Vạn Sơn, thậm chí đám người Huyết Y lão tổ đều có loại cảm giác này.

    - Nếu tiểu tử này làm sát thủ, nhất định rất lợi hại.

    Huyết Y lão tổ nhìn Túy Miêu nhịn không được phát ra cảm thán.

    - Hắn không thích hợp làm sát thủ, thích hợp làm tướng quân.

    Vũ Thân Vương lạnh lùng nói, trong nội tâm cũng rất kỳ quái, Tứ đại hại Vân Ca Thành, Trình Cung ẩn giấu sâu cũng thì thôi.

    Đó là Trình Tiếu Thiên cố ý như thế, nhưng Bàn Tử là bị gia tộc đuổi ra, vậy mà có được thiên phú kinh thương kinh người như vậy.

    Còn có Sắc Quỷ kia, hiện tại hắn khống chế một hệ thống tình báo, mình một mực để cho Long vệ phối hợp điều tra, nhưng mà không có sờ đến đầu mối, Túy Miêu bình thường một mực say khướt này, dĩ nhiên là Sát Thần trăm năm, không, ngàn năm khó gặp.

    Túy Miêu bị đè nén bao nhiêu năm, Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch cơ hồ tra tấn hắn điên mất, làm hắn cho là mình cả đời này chỉ có thể làm phế vật, để đệ đệ cùng gia tộc mình bảo hộ phế vật.

    Hôm nay, hắn đã chờ đợi bao nhiêu năm.

    Năm đó hắn nổi danh còn trước Vũ Thân Vương, sau khi hắn bị phế, Vũ Thân Vương mới trở thành thiên tài võ đạo ưu tú nhất Vân Ca Thành.

    Theo hai người lần lượt đối bính, sát khí trên người Túy Miêu càng ngày càng đậm, sát khí nhiều năm qua đọng lại hoàn toàn bạo phát ra.

    Đây hết thảy, chỉ có đám người Trình Cung hiểu rõ nhất, Túy Miêu tuyệt đối không phải một con mèo.

    Hắn thiếu khuyết chỉ là cơ hội, hôm nay, hắn rốt cục bày ra phong phạm của hắn một lần nữa.

    - Huynh đệ, hảo hảo sung sướng a.

    Trình Cung cười cười nhìn trên người Túy Miêu đã bị thương hơn mười chỗ, bị chấn đắc mũi, miệng phun máu, trong nội tâm yên lặng nói.

    - Móa thoải mái, lại gặp được tên này bão nổi, thật nhiều năm không gặp.

    Năm đó thời điểm hắn ngưu bức, chúng ta gặp chuyện không may đều là hắn xông lên đầu tiên.

    Sắc Quỷ lầm bầm lầu bầu nói.

    - Đúng vậy, sau chiến tranh chúng ta chỉ có thể nhặt thừa lại.

    Bàn Tử cũng rất cảm khái, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu nhìn về phía Sắc Quỷ:

    - Móa, không phải ngươi cố ý thua chứ.

    - Chuyện này cần chỉ số thông minh, Bàn Tử, ngươi không hiểu!

    - Lăn, tiện nhân.

    - Ca, ta biết ngay, ngươi nhất định làm được...

    Trong mắt Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy hiện ra lệ quang, là hắn biết ca ca nhất định làm được, giống như là khi còn bé giúp mình đánh đám bại hoại kia, tựa như khi còn bé giám sát mình luyện công.

    Giờ khắc này Túy Miêu đã tỉnh, hắn giống như là Thần Long đột nhiên bay vút lên cửu thiên, hung mãnh như thế, uy vũ như thế.

    Lần lượt đụng nhau, lần lượt bị thương, nhưng sát khí trên người hắn, cùng cổ khí thế kia lại càng ngày càng ngưng trọng, mà bị hắn công kích liên tục, thời gian dần trôi qua Cung Vạn Sơn cũng bị thương.

    Lúc đầu bị thương làm Cung Vạn Sơn rất là khẩn trương, bởi vì hắn chỉ sợ bên trên vũ khí của Túy Miêu có độc dược, nhưng về sau phát hiện cũng không có độc, làm cho hắn có thể buông lỏng không ít, bộc phát ra lực lượng càng mạnh đối phó Túy Miêu.

    Tiểu tử, cho dù ngươi thiên tài thế nào, cho dù chiêu số của ngươi hay hơn nữa, đan dược của ngươi nhiều hơn nữa, thì ngươi vẫn chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm mà thôi.

    Cung Vạn Sơn ta cũng là kinh nghiệm cửu tử nhất sinh, vô số chiến đấu mới có hôm nay, không cần lo lắng ngươi dùng độc mà nói, toàn lực bộc phát ta có thể có được một trăm mười Tượng lực, nhìn ngươi chống đở được ta như thế nào.

    Bản thân song kiếm của Cung Vạn Sơn đi đúng là lộ tuyến cương mãnh, lại cho rằng mạnh hơn Túy Miêu rất nhiều, sao sẽ sợ hắn liều mạng.

    Kém một Tượng lực đã cực lớn, huống chi kém ba mươi Tượng lực, cho dù Lôi Thần Thương Pháp có thể đền bù một ít, bộ pháp có thể thời khắc mấu chốt né tránh chỗ hiểm, nhưng lấy phương thức liều mạng làm chủ, Túy Miêu sẽ càng ngày càng chịu thiệt.

    Tuy hắn phục dụng rất nhiều dược vật, nhưng khoảng cách bị thương càng lúc càng ngắn, dược lực cũng căn bản không có biện pháp thúc dục.

    Nhưng Túy Miêu lại như không biết, không ngừng phục dụng dược vật.

    - Man Lực Đan Địa cấp trung phẩm, Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm...

    Tên này thật là ngu ngốc, nào có ai ăn đan dược như vậy, đan dược cũng không phải ăn càng nhiều càng tốt, ăn càng nhiều, di chứng càng lớn.

    - A, đột phá cho ta.

    Thời điểm người ở chung quanh kinh ngạc, Túy Miêu bị đánh bay ra ngoài lần nữa nổi giận gầm lên một tiếng, vậy mà trực tiếp từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm đột phá đến tầng thứ sáu.

    Kỳ thật sau khi trải qua lắng đọng, hắn sớm có thể đột phá, nhưng hắn vẫn cố ý áp xuống, giờ phút này đột nhiên đột phá.

    Đột phá mang đến biến hóa, lập tức thúc dục dược lực vừa phục dụng, so với tình huống bình thường thì nhanh hơn rất nhiều, hữu hiệu gấp mười lần, chẳng những làm dược lực phát huy ra hết, cũng làm cho lực lượng Túy Miêu trực tiếp đạt tới trạng thái mạnh nhất của Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu.

    Mà giờ khắc này, Túy Miêu lập tức chuyển hóa dược lực kết hợp lực lượng trong cơ thể của mình, toàn bộ bộc phát vào bên trong một thương, Túy Miêu đột phá Siêu Phàm kỳ tầng thứ sáu vốn là có thể đạt tới chín mươi Tượng lực, giờ khắc này bộc phát ra gần trăm Tượng lực, thân thể lập tức hóa thành một đạo lôi quang.

    - Tại sao có thể như vậy, liều mạng.

    Cung Vạn Sơn muốn tránh, căn bản không có cơ hội, chỉ có thể liều mạng.

    - Oanh.

    Hung mãnh va chạm, toàn bộ Vọng Xuân Đình đều lắc lư, mặt đất nơi hai người va chạm xuất hiện một cái hố sâu cực lớn, mà sau khi bụi đất tiêu tán đi, tất cả mọi người há to mồm, bởi vì Cung Vạn Sơn té trên mặt đất, bụng của hắn đã bị Tử Kim Bàn Long Thương đâm thủng đinh trên mặt đất, Túy Miêu cũng không tốt bao nhiêu, ngực cùng phần bụng đều cắm một thanh kiếm, người cũng nằm im bất động.

    Quan trọng nhất là, có một vị trí thanh kiếm chọc vào, là vị trí trái tim của hắn.

    - Ca ca...

    - Túy Miêu...

    Mãnh Hổ, cùng đám người Bàn Tử muốn xông lên, nhưng giờ phút này Trình Cung lại khoát tay, ngăn toàn bộ bọn họ lại.

    Trình Cung cũng không nói gì, chỉ là tay giơ lên, mà ngay cả Mãnh Hổ khẩn trương nhất, các móng tay đã cắm sâu vào trong thịt cũng không dám xông lên trước một bước, Trình Cung thì chậm rãi đứng lên lẳng lặng nhìn Túy Miêu.

    - Quá thảm rồi, lưỡng bại câu thương.

    - Này không phải lưỡng bại câu thương a, đây là lưỡng bại câu vong, thảm, thật sự quá thảm rồi.

    - Bất quá Túy Miêu này cũng rất ngưu bức, có thể dùng lực lượng Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm chính diện đánh chết Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, còn có thể trong chiến đấu đột phá một tầng.

    Này nếu còn sống sẽ rất lợi hại, có lẽ...

    Trình Cung đứng lên, Vũ Thân Vương cũng đứng lên, hắn không nghĩ tới trận chiến này sẽ đánh đến tình trạng bây giờ.

    - Khục...

    Nhưng vào lúc này, hai người trong sân đột nhiên có một người phát ra âm thanh, tất cả mọi người lập tức an tĩnh lại, mọi ánh mắt chú ý đều tập trung ở trên thân hai người.

    - Ha...

    Khục...

    Ha..., hung mãnh... thì như thế nào...

    Khục...

    Còn không phải chết sao...

    Chỉ thấy Cung Vạn Sơn bị Tử Kim Bàn Long Thương ghim trên mặt đất tỉnh lại, dùng cánh tay chèo chống, cuối cùng có thể ngồi dậy, nhìn Túy Miêu bị song kiếm của mình đâm xuyên nằm ở đó, vừa phun máu vừa nói.

    - Còn sống, Cung Vạn Sơn còn sống, ha ha, lần này sướng rồi, thắng.

    - Thắng, lần này sướng rồi.

    Xa xa truyền đến tiếng hò hét, loại chuyện này làm sao có thể không có đánh bạc, vừa rồi chỉ có rất ít người cảm thán, là vì những người khác cho rằng trận đấu này hai người đều chết hết, lúc ấy người mua Cung Vạn Sơn thắng hiển nhiên rất nhiều.

    Giờ phút này thấy Cung Vạn Sơn không chết lập tức có không ít người hoan hô.

    Vũ Thân Vương cùng người đứng phía sau hắn giờ phút này cũng đồng thời thở dài một hơi, Vũ Thân Vương quay đầu nhìn về phía Trình Cung:

    - Rất đáng được kính nể, nhưng vẫn là thua, trận này bản Vương thắng.

    - Chưa hẳn...

    Trình Cung không có đi để ý tới Vũ Thân Vương, nhìn cũng không có nhìn hắn, ánh mắt lẳng lặng nhìn Túy Miêu.

    - Đứng lên cho ta, ngươi là một trong Tứ đại hại Vân Ca Thành, người tốt sống không lâu, tai họa tuyệt đối sống rất dài, bản đại thiếu không có cho ngươi chết, ai cũng không dám thu tánh mạng của ngươi, đứng lên cho ta.

    Đột nhiên, Trình Cung mãnh liệt hét lớn.

    Chương 286: Ta cảm thấy bi ai thay các ngươi

    - Hắn cho hắn là ai, kiếm cắm vào tim, coi như là Thoát Tục kỳ cũng không sống nổi.

    Hắn cho hắn là thần tiên sao, hô hai tiếng là sống lại.

    - Làm gì vậy?

    Hắn đang làm gì đó, bị đả kích quá độ sao.

    - Đúng rồi đó, dù sao huynh đệ nhiều năm như vậy...

    ...

    Huyết Y Lão Tổ, Tô Liệt hận Trình Cung đến tận xương tủy, nghe được tiếng la của Trình Cung, trong nội tâm rất thoải mái.

    Ở bọn hắn xem ra, đây là Trình Cung thống khổ rống lên một tiếng, nhưng này có thể làm được gì, người cũng đã chết, ngươi hô một tiếng hắn cũng không có thể sống lại... sống lại...

    Lúc này, một màn làm tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người xuất hiện, Túy Miêu mới vừa rồi còn nằm ở đó không nhúc nhích đột nhiên khẽ động, sau đó mãnh liệt mở hai mắt ra, dưới tình huống trên thân thể cắm hai thanh kiếm, vậy mà đứng lên.

    Một màn này làm hơn mười vạn người, Vũ Thân Vương cùng đám người đứng phía sau hắn đều trợn tròn mắt, này, điều này sao có thể.

    Xác chết vùng dậy?

    Mượn xác hoàn hồn, hay là như thế nào...

    - Ngươi...

    Không có khả năng...

    Phốc...

    Cung Vạn Sơn mới vừa rồi còn cười chỉ vào Túy Miêu, phun ra một búng máu.

    Kiếm của mình rõ ràng cắm vào trái tim của hắn, làm sao có thể không chết, tuyệt đối không có khả năng.

    Túy Miêu trầm mặc, chậm rãi hoạt động bước chân, vậy mà đi tới trước người Cung Vạn Sơn.

    - Ngươi, không có khả năng, ngươi...

    - Bành.

    Túy Miêu một cước dẫm nát mặt Cung Vạn Sơn, Cung Vạn Sơn vốn là kích động vạn phần, thương thế nghiêm trọng bị giẫm đến hôn mê, sau đó cầm chặt Tử Kim Bàn Long Thương, trực tiếp rút ra khỏi người Cung Vạn Sơn.

    - Đại thiếu...

    Ta...

    Thắng...

    Túy Miêu giơ Tử Kim Bàn Long Thương lên, chậm rãi nói.

    Sau đó thân thể đung đưa, muốn ngã xuống lần nữa, thân hình đã Trình Cung lóe lên đến bên cạnh của hắn, thân hình chớp động lần nữa đã ôm hắn vào bên trong trướng bồng của mình.

    Đến trong lều vải, Trình Cung lập tức nhét vào trong miệng Túy Miêu một hạt đan dược Địa cấp siêu phẩm, sau đó kiểm tra thương thế Túy Miêu, sau khi kiểm tra Trình Cung mới nặng nề thở một hơi, xém chút nữa.

    May mắn trước đó mình nhờ gia gia giúp những người từ Siêu Phàm kỳ trở xuống bảo vệ các bộ vị yếu hại của thân thể, chỉ cần không gặp phải công kích của Thoát Tục kỳ đỉnh phong, khí quan trọng yếu trong cơ thể sẽ không bị tổn thương, đây cũng là nguyên nhân Trình Cung dám để cho bọn hắn lên sân khấu.

    Cũng chỉ có lực lượng của Nhân Anh đỉnh phong bảo hộ khí quan trọng yếu trong thân thể, mới không bị người khác phát hiện, mới có thể duy trì ở một thời gian ngắn.

    Cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không làm được điểm này, càng không có biện pháp thi triển lực lượng bảo vệ khí quan trọng yếu của người khác, cái này là lợi hại của thần tiên lục địa.

    Đây vẫn chỉ là cảnh giới Nhân Anh, nếu đến cảnh giới Địa Anh, Thiên Anh vậy thì càng kinh khủng, giống như Âm Huy lúc trước chỉ cầm một ít gì đó mà phụ thân hắn cho, có thể vượt cấp giết người.

    Nếu không phải hắn bị Trình Cung tính toán, cho dù tất cả Thoát Tục kỳ bên trong Vân Ca Thành đồng thời ra tay, hắn cũng có thể nhẹ nhõm bảo vệ tánh mạng đào tẩu.

    Đáng tiếc hắn gặp Trình Cung, bị Trình Cung tính toán liên tiếp, cuối cùng chết ở Vân Ca Thành.

    - Vào đi.

    Cảm nhận được đám người Lôi Hạo Uy lo lắng bên ngoài, Trình Cung mở miệng bảo bọn hắn tiến vào.

    - Đại thiếu, ta ca... hắn thế nào?

    - Đại thiếu, Túy Miêu không có sao chứ?

    - Đại thiếu...

    Trình Cung đưa tay ngăn đám người bọn họ nói lung tung, ý bảo bọn hắn an tĩnh lại.

    - Không chết được, tin tưởng không bao lâu có thể tỉnh lại.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, mọi người cũng thở dài một hơi, nhất là Lôi Hạo Uy, thân thể không tự chủ được không ngừng run rẩy, giờ phút này mới hơi chút bình tĩnh trở lại.

    - Đại thiếu, trận tiếp theo ta lên.

    Mãnh Hổ bình tĩnh trở lại, rất trịnh trọng nhìn Trình Cung nói.

    - Ngươi trận cuối cùng, trận tiếp theo do Ba Phong lên.

    Trận đầu ai lên đều không sao cả, nhưng hai trận kế tiếp Trình Cung đã sớm có ý định.

    Ở trong các thủ hạ của mình, Trình Lập, Trình Trảm đều là Thoát Tục kỳ, Siêu Phàm kỳ cũng chỉ có Ba Phong đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, nhưng mà có được trăm Tượng lực, chống lại Siêu Phàm kỳ đỉnh phong tuyệt đối không có vấn đề.

    Về phần Lôi Hạo Uy, hắn là át chủ bài cuối cùng của cuộc chiến Siêu Phàm kỳ, tuy hắn cũng là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nhưng hắn có được gần một trăm năm mươi Tượng lực.

    Cho dù chiến một trận cùng Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất hắn cũng không sợ, Siêu Phàm kỳ tuyệt đối quét ngang.

    - Rượu...

    Nhưng vào lúc này, Túy Miêu đã tỉnh dậy, có chút đung đưa đầu, còn không đợi nhìn rõ ràng những người ở trước mắt, trước tiên đã nghĩ đến muốn uống rượu.

    - Móa, ngươi ngoại trừ rượu còn biết gì khác không?

    Trình Cung bị chọc cho im lặng cười khổ, nhưng vẫn lấy một bầu rượu từ không gian giới chỉ cho Túy Miêu.

    Thân thể của hắn được Trình lão gia tử bảo vệ, kỳ thật kia chỉ là tổn thương da thịt, mà Trình Cung cho hắn phục dụng Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, thương thế của hắn sẽ khôi phục rất nhanh.

    - Trình Lập, Trình Trảm, một hồi các ngươi mang Túy Miêu đi ra ngoài.

    Trình Cung dặn dò Túy Miêu nói:

    - Cứ giả vờ thương thế còn nghiêm trọng, tránh cho bọn hắn liên tưởng đến lão gia tử.

    Cho dù Túy Miêu giả vờ rất suy yếu, nhưng sự xuất hiện của hắn vẫn đưa tới oanh động, mà ngay cả Vũ Thân Vương cũng bị dọa hoảng sợ.

    Không chết không nói, nhanh như vậy đã có thể đi ra, trước sau đi vào không đến một phút đồng hồ a.

    Thương thế vừa rồi của Túy Miêu, tất cả mọi người nhìn ở trong mắt, làm sao có thể khôi phục nhanh như vậy.

    - Hắn không chết, lại có thể đi ra nhanh như vậy, tại sao có thể như vậy.

    - Thằng này cũng quá ương ngạnh đi à nha, hoặc là phục dụng linh đan diệu dược gì đó.

    - Bà mẹ nó, các ngươi mau nhìn cái tên biến thái này, hắn vẫn đang uống rượu, này...

    ...

    Thời điểm người chung quanh vây xem đều trợn tròn mắt, thằng này cũng quá biến thái đi à nha, vừa rồi rõ ràng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, vậy mà lúc này đã có thể đi ra, còn vô sỉ bắt đầu uống rượu.

    - Ngươi xem, ngươi xem, Vương gia, thật sự là không có ý tứ, lại thắng ngươi một ván.

    Vương gia còn nhớ rõ mới rồi ta nói không, ta thật là không muốn thắng Vương gia, quan hệ giữa hai chúng ta tốt như vậy, ngươi nói ta cuối cùng thắng tiền của ngươi cũng không nên, vạn nhất ngày nào đó bệ hạ gọi ta tiến vào cung nói ta khi dễ ngươi thì làm sao bây giờ.

    Thân thể huynh đệ ta có chút đặc biệt, vị trí trái tim không giống người bình thường, mà ta lại cho hắn phục dụng một khỏa Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, ngươi xem hắn lập tức có thể vui vẻ, đúng rồi, Vương gia, thủ hạ của ngươi thế nào rồi?

    Ngươi cho hắn phục dụng đan dược Địa cấp siêu phẩm chưa, thủ hạ tân tân khổ khổ dốc sức liều mạng, ta như thế nào cũng không thể rét lạnh nhân tâm phải không, như vậy Vương gia, nếu đan dược không đủ, ngươi cứ nói với ta một tiếng.

    Thời điểm mọi người ở đây cho rằng Trình Cung muốn cho Vũ Thân Vương đan dược, đột nhiên Trình Cung lại nói:

    - ĐAN THầN PHủ chúng ta đan dược gì cũng có, vật đẹp giá rẻ, chỉ cần ngươi có tiền, đan dược tuyệt đối không là vấn đề.

    Hắn một chút cũng không có khách khí cùng Vũ Thân Vương.

    Mà sau khi nghe được hắn nói, những người kia mới vừa rồi còn chấn kinh, ngờ vực vô căn cứ, trong lòng đều có cùng một ý nghĩ, ah, nguyên lai là như vậy, hắn thật đúng là mạng lớn.

    Nhờ vị trí trái tim không giống người thường mới nhặt được một mạng, bất quá Trình Cung này cũng thực chịu bỏ tiền vốn, vậy mà xuất ra Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm cho hắn phục dụng.

    Này vô hình cũng là đả kích Vũ Thân Vương, thấy không, huynh đệ của ta thay ta xuất chiến bán mạng, bị thương ta trực tiếp cầm đan dược tốt nhất, ngươi thì sao?

    Cung Vạn Sơn bị thương, sau khi phục dụng Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm thì không đến mức trí mạng, nhưng ít ra phải nuôi nửa tháng mới có thể hoàn toàn khôi phục, nếu phục dụng đan dược Địa cấp siêu phẩm, đoán chừng một canh giờ có thể bình thường hành tẩu, một ngày có thể hoàn toàn khôi phục.

    Nhưng đan dược Địa cấp siêu phẩm, làm sao Vũ Thân Vương có thể sử dụng ở trên người Cung Vạn Sơn.

    Nhưng lời này tự nhiên không thể nói ra được, nếu không sẽ rất tổn thương sĩ khí thủ hạ, mà Trình Cung nói rõ là cố ý khích hắn.

    Thấy không, sở dĩ huynh đệ bản đại thiếu có thể khôi phục nhanh như vậy, là vì bản đại thiếu cam lòng lấy ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, xem ta đối với người mình tốt thế nào, Vũ Thân Vương ngươi có năng lực cũng lấy ra đan dược Địa cấp siêu phẩm cho thủ hạ đi.

    - Bổn vương làm như thế nào không cần ngươi tới dạy, bổn vương ngược lại muốn nhìn lần sau người của ngươi còn có vận khí tốt như vậy hay không, Ý Phong, ngươi tới.

    - Nếu như tâm hoả có thể giết người mà nói, hiện tại tâm hoả của Vũ Thân Vương đủ để đốt tất cả mọi người ở đây.

    Trình Cung đáng giận, chứng kiến bộ dạng tiểu nhân đắc chí kia, Vũ Thân Vương có một xúc động muốn xông lên giết chết hắn.

    - Ai, ta cảm thấy bi ai thay các ngươi, thật sự.

    Trình Cung nhìn Ý Phong, cùng đám người Tô Liệt, rất là tiếc hận thở dài.

    Tuy có ít người biết rõ đây là Trình Cung đang châm ngòi ly gián, là cố ý làm Vũ Thân Vương nổi điên, bởi vì hắn căn bản chưa từng che dấu, thẳng thừng như vậy, trần trụi như thế.

    Nhưng mà chính là bởi vì như thế, trong lòng mọi người sau lưng Vũ Thân Vương cũng không khỏi có chút xúc động.

    Bình thường thoạt nhìn Vũ Thân Vương rất hào phóng, nhưng mà bây giờ lại không bằng Trình Cung, trách không Túy Miêu kia liều mạng như vậy, nguyên lai là có nguyên nhân này.

    Đan dược ăn tùy tiện, Trình Cung còn chuẩn bị đan dược Địa cấp siêu phẩm cho hắn, đổi thành ai ai không bán mệnh ah.

    Đáy lòng bọn hắn đều nghĩ như vậy, chớ đừng nói chi là hơn mười vạn người vây xem, nói cái gì cũng có.

    - Suy bụng ta ra bụng người, nếu có người chịu như thế đối với ta, ta cũng bán mạng vì hắn.

    - Tuy Trình đại thiếu hung hăng càn quấy, bá đạo, ở Vân Ca Thành càng nổi danh quần là áo lượt, nhưng thủ hạ của hắn lại sống rất tốt, biểu huynh ta là một thủ hạ của Thiên phu trưởng đi theo Bạch đại tướng quân, hắn nói đã làm mấy sự tình cùng đại thiếu, đại thiếu ban thưởng tiền đều nhiều gấp bội, hiện tại đã có ba tiểu thiếp.

    Biểu huynh kia của ta nói, làm việc cùng đại thiếu rất thoải mái, về sau chỉ cần đại thiếu nói một câu, núi đao biển lửa cũng không có vấn đề gì, cho dù chết cũng không cần lo lắng bất cứ chuyện gì.

    - Đó có đáng gì, đan dược Địa cấp siêu phẩm a, là khái niệm gì a, cho dù Thoát Tục kỳ cũng chưa hẳn có thể có được.

    - Không biết bây giờ đại thiếu còn thiếu thủ hạ không, làm chân chạy cũng được ah.

    - Lấy đức hạnh của ngươi, vẫn là tránh xa một chút a, ngay cả Tẩy Tủy kỳ cũng chưa tới, ngươi không thấy Huyết Chiến của đại thiếu đều là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong sao, ngươi kém rất xa.

    Chương 287: Hắc diễm yêu hỏa

    Bên ngoài nghị luận những người này, tuy chưa nói tới Vũ Thân Vương, nhưng Vũ Thân Vương biết rõ, còn có rất nhiều người truyền âm nói chuyện.

    Bọn hắn không dám tùy ý công khai nói bậy mình, đó là sợ hãi quyền thế của mình, nhưng hiện tại đều đã nhận đồng Trình Cung, cái nhìn đối với mình khẳng định cũng không tốt.

    Nhưng thật sự bảo Vũ Thân Vương lấy ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, hắn thật không cam lòng, mịa nó, đường đường Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, ngay cả một người chênh lệch so với mình nhiều như vậy cũng đánh không lại, còn muốn bổn vương cho ngươi đan dược Địa cấp siêu phẩm, nằm mơ.

    Chung quanh nghị luận, tuy thủ hạ sau lưng không nói gì, nhưng trong lúc vô hình cũng cho Vũ Thân Vương một loại áp lực, rất không thoải mái.

    Mà lúc này bên Trình Cung vẫn không phản ứng, này càng làm cho Vũ Thân Vương nhíu mày.

    - Người ngươi đâu?

    - Móa nó, mấy hỗn đãn các ngươi còn không có thương lượng tốt, không phải nói cho các ngươi biết dùng khoa học, phương thức oẳn tù tìquyết định sao, một chút trí nhớ đều con mẹ nó không có.

    Trình Cung trực tiếp quay đầu nhìn về phía đám người Bàn Tử rống lên một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía Vũ Thân Vương buông tay:

    - Thật là làm cho Vương gia chê cười, đám người kia tản mạn đã quen, không có biện pháp so sánh với thủ hạ của Vương gia ngài.

    Tuy theo lời nói nghe như Trình Cung đang khoa trương Vũ Thân Vương, nhưng kể cả Vũ Thân Vương cùng tất cả mọi người chung quanh, không có người nào cho rằng đây là khích lệ.

    - Một, hai, ba.

    Mà lúc này, đám người Bàn Tử lại hưng phấn oẳn tù tì

    Bởi vì đã có sự tình Túy Miêu, cho nên giờ phút này mọi người căn bản sẽ không ra trận, lần oẳn tù tì này khác hẳn trước kia.

    Chỉ thấy mọi người vô cùng ăn ý, hơn mười lầnà không phân ra thắng bại.

    Thời gian kéo càng dài, tiếng nghị luận chung quanh lại càng lớn, nói cái gì cũng có.

    Mà Ý Phong đứng ở phía trước càng có một cảm giác bị người coi là hầu tử đùa nghịch, mình đứng ở chỗ này nhìn đám người Bàn Tử oẳn tù tì trong Vọng Xuân Đình, thật giống như mình có cũng được mà không có cũng không sao, đã thành món đồ chơi cho bọn hắn, đã thành thứ cho mọi người vui đùa.

    - Đã đủ rồi, Trình Cung, ngươi cũng nên chơi chán rồi, cho người ngươi lên sân khấu.

    Tính nhẫn nại của Vũ Thân Vương không ngừng bị tiêu hao, rốt cục nhịn không được mở miệng.

    Mịa nó, thủ hạ của mình cũng không phải là khỉ cho bọn hắn chơi.

    - Vương gia, ta kính ngươi là hoàng tử, kính ngươi là Vương gia, đối với ngươi một mực khách khách khí khí, cho đến bây giờ không nói gì quá mức, ngươi đây là ý gì?

    Trình Cung nói xong sắc mặt cũng trầm xuống:

    - Chúng ta đã nói là ước đấu, ta phái ai đi lên là tự do của ta, Vương gia ngươi chờ không được có thể đi.

    Phương thức ta quyết định ai lên, cũng không bởi vì người khác mà thay đổi, Vương gia ngay cả chút nhẫn nại, hàm dưỡng cũng không có, chẳng lẽ thật sự thua nóng nảy, nếu là như vậy, ta có thể lấy hết những vật thắng trả cho Vương gia, ước đấu ngày hôm nay coi như không có phát sinh qua, ta lập tức quay đầu đi, về sau ở Vân Ca Thành gặp phải Vương gia ta nhượng bộ lui binh, ngài xuất hiện ở đầu đường, ta ngay cả cuối phố cũng không đi.

    Nói như đao, ngữ như kiếm, lực công kích ngôn ngữ bá đạo vô cùng.

    Thời điểm Trình Cung nổi điên mắng chửi người, có thể làm cho người ta tức giận đến muốn bạo tạc nổ tung, nhưng cảnh giới hiện tại lại bất đồng, nếu như nói vừa rồi hắn mắng Tô Liệt là dứt khoát hẳn hoi, đại khai đại hợp, như vậy hiện tại nơi này là độc tú hoa châm, châm không thấy máu, lại châm chết người.

    Lời nói thật dễ nghe, ngay cả đồ vật thắng vừa rồi, hơn mười ngàn vạn lượng hoàng kim, nội đan Yêu tướng, năm trăm thất thượng đẳng bảo mã, hai kiện Linh khí hạ phẩm, câu nói đầu tiên có thể trả lại, còn nói cái kia sao đáng thương.

    Nhưng không ai biết rõ, đánh chết Vũ Thân Vương hắn cũng không lấy về những vật này, này nếu đổi vị trí, có người nói lời này cùng Trình Cung, Trình Cung tuyệt đối sẽ đồng ý, hơn nữa sẽ dùng hết mọi biện pháp lấy đồ vật trở về.

    Đương nhiên, cho dù Vũ Thân Vương đồng ý, tự nhiên Trình Cung cũng có biện pháp ứng đối, đồ vật hắn thắng làm sao có thể nhổ ra.

    Mà lời này nói rõ cho Vũ Thân Vương, ngươi chơi không nổi thì đừng đùa, ngươi là Vương gia, sao chút hàm dưỡng cũng không có.

    Những lời nói khác càng không cần phải nói, mỗi một câu đều tàn nhẫn vô cùng, người chung quanh nghe được đều yên tĩnh.

    - Nói rất hay, làm cho người đồng tình, đáng tiếc Trình đại thiếu ngươi làm người thế nào ai cũng biết.

    Ngươi ở trước mặt người khác có thể như thế, nhưng ở trước mặt bổn vương thì còn dùng không được, nhanh lên.

    Tuy Vũ Thân Vương lập tức đánh trả, nhưng lời này rõ ràng không có độ mạnh yếu.

    Hắn không có biện pháp, nếu như hắn còn nói cứng mà nói, vừa vặn trúng cái bẫy của Trình Cung.

    Bởi vì hai trận phía trước hắn thua, hắn còn thua nhiều đồ vật như vậy, nếu như quá mức cường thế sẽ biến thành thua không nổi, thẹn quá hoá giận.

    Thậm chí Vũ Thân Vương có thể nghĩ đến, Trình Cung sẽ trực tiếp ly khai, đến lúc đó truyền đi thật là trăm miệng cũng khó minh oan.

    Hắn nói lời này, bất quá là lấy chút mặt mũi, đám người Trình Cung làm như thế nào hắn cũng không đi quản, Trình Cung cười cười cũng không có nhiều lời, tùy ý để bọn hắn chơi chừng một phút đồng hồ sau, mới quyết định ra người thắng, đúng là Ba Phong.

    - Một đám khỉ làm xiếc, tiểu tử, chuẩn bị thụ...

    Thấy Ba Phong đi xuống, kiếm trong tay Ý Phong chỉ vào Ba Phong.

    Nhưng không đợi hắn nói xong, Ba Phong phát ra một tiếng gầm nhẹ, chung quanh thân thể lập tức bao trùm một tầng hắc sắc quang mang, Hỏa Diễm Kiếm trong tay hóa thành một đạo quang mang, tia sáng này có màu đen.

    Màu đen, hào quang màu đen, người bình thường chung quanh đều xem choáng váng, lần đầu tiên thấy hỏa diễm màu đen chói mắt như vậy.

    Đó là một loại cảm giác khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung, quỷ dị, vô cùng quỷ dị.

    - Oanh!

    Lần thứ nhất đụng nhau, Ý Phong trực tiếp phun ra một búng máu, người bay ngược về sau, nguyên cương hộ thể chung quanh thân thể bị thiêu đốt, một loại cảm giác nóng rực bao trùm chung quanh hắn.

    Như thế nào sẽ như thế, như thế nào sẽ như thế.

    Ba Phong đã triệt để luyện hóa được máu huyết Báo Vương, cũng nắm giữ một ít phương pháp vận dụng hắc sắc hỏa diễm, tuy lực lượng của hắn cùng Ý Phong không sai biệt lắm, nhưng ngọn lửa này của hắn lại rất kỳ lạ.

    Mà ngay cả nguyên cương hộ thể dính vào, đều bốc cháy lên.

    Trước kia Ba Phong không dám bạo lộ những thứ này, nhưng giờ phút này lại không cần lo lắng vấn đề kia.

    - Đây là yêu hỏa, nhưng mà sao quỷ dị như vậy?

    Huyết Y lão tổ coi như là kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn là lần đầu nhìn thấy hỏa diễm quỷ dị như thế.

    - Hắc diễm yêu hỏa, là hỏa diễm chỉ có Hắc Yêu Báo Vương mới có, Hắc Báo nhất tộc chỉ có tu luyện tới cảnh giới Yêu Vương mới có thể có được hỏa diễm, tà ác, quỷ dị, là một trong tam đại yêu hỏa của Yêu tộc.

    Vũ Thân Vương cau mày, nhẹ nói ra.

    Hắn nhận ra hắc diễm yêu hỏa này, nhưng trong lòng thì vô cùng phiền muộn, vừa rồi người kia như Sát Thần đến thế gian, sát khí trùng thiên.

    Hiện tại đi tới một tên, chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, lại có được trên trăm Tượng lực, lại có được hắc diễm yêu hỏa, này con mẹ nó đều là chuyện gì ah.

    Nhân loại a, nhưng hắn là nhân loại mà, nhân loại làm sao có thể có được Hắc Diễm Yêu Hỏa, một trong tam đại yêu hỏa Yêu tộc.

    Hắn phiền muộn, nhưng Trình Cung lại vô cùng thống khoái, thoải mái a, thật sự sảng khoái ah.

    Không nghĩ tới ở trong giọt máu huyết Hắc Báo Yêu Vương trong cơ thể Ba Phong, lại có vật này, may mắn thời điểm gia gia giúp hắn bảo hộ nội tạng liền phát hiện, giúp hắn khống chế được, nếu không ngày nào đó không cẩn thận chính hắn cũng trúng chiêu, từ nay về sau, Ba Phong sẽ là người đầu tiên trong nhân loại có được tam đại yêu hỏa của Yêu tộc.

    Bất quá giờ phút này Trình Cung đối với giọt máu huyết kia rất tò mò, Hắc Báo Yêu Vương bình thường coi như mình muốn đi làm, cũng không có biện pháp lưu truyền yêu hỏa này xuống, chớ đừng nói chi là chứa đựng bên trong một giọt máu huyết, xem ra giọt máu huyết mà Ba Phong hấp thu có lai lịch rất lớn.

    Những cái này Trình Cung cũng không đi quản, hiện tại hắn vui vẻ chính là, xem Ý Phong này không may như thế nào, xem Vũ Thân Vương khó chịu như thế nào.

    - Ah...

    Tại sao có thể như vậy, sao nguyên cương hộ thể cũng không ngăn cản được ngọn lửa này, vì sao vẫn còn thiêu đốt, vì sao ngay cả nguyên cương hộ thể cũng bốc cháy...

    Hiện tại Ý Phong vô cùng sợ hãi, bởi vì hỏa diễm trên thân kiếm Ba Phong hắc làm hắn sợ hãi, ngọn lửa này quá quỷ dị, quá cường hãn.

    Sau mấy lần va chạm, khí thế của hắn rõ ràng yếu đi rất nhiều, lại phải phân ra bộ phận lực lượng chống cự lại Hắc Diễm Yêu Hỏa.

    - Ván này chúng ta nhận thua.

    Vừa mới đấu chưa đủ ba chiêu, ai cũng thật không ngờ chính là, đột nhiên Vũ Thân Vương mở miệng, hơn nữa là nhận thua, Vũ Thân Vương nhận thua.

    - Trời ơi, ta không nghe lầm chứ, hắn... hắn nhận thua, con mẹ nó chứ mua hắn ba mươi vạn lượng hoàng kim, vậy mà hắn nhận thua.

    - Không nghe lầm chứ, Vũ Thân Vương nhận thua, đến cùng là chuyện gì xảy ra, rõ ràng vừa mới bắt đầu mà.

    - Hỗn đãn, thật là mất mặt, lừa người, con mẹ nó, tiền của ta ah.

    - Lúc này vừa mới bắt đầu, đầu ngươi có bệnh sao, chưa gì đã nhận thua.

    Vũ Thân Vương nhận thua, người chung quanh giống như điên rồi, trước kia không ai dám nghị luận Vũ Thân Vương là sợ quyền thế của hắn.

    Cho dù trong nội tâm không thoải mái, cũng chỉ có thể truyền âm nói chuyện.

    Nhưng cho tới bây giờ, Vũ Thân Vương liên tiếp thua ba tràng, vô số người tham gia ván bài, thua rất tức giận, người cũng mặc kệ nhiều như vậy, mắng cái gì cũng có.

    Trên thực tế cũng không trách những người này, cho dù ngươi thật sự đánh không lại mà thua, vậy cũng không nói gì, giống như lúc nãy Cung Vạn Sơn chiến đấu cùng Túy Miêu, dù sao đã nói là chiến đấu Siêu Phàm kỳ, hai bên lưỡng bại câu thương, ai cũng không nói được gì.

    Nhưng mà ở bọn hắn xem ra, trận Ý Phong này mới bắt đầu, Vũ Thân Vương liền trực tiếp nhận thua, đây mới là bọn hắn không tiếp thụ được.

    - Hừ, một đám ngu ngốc.

    Trong nội tâm Vũ Thân Vương cười lạnh, hắn so với bất luận kẻ nào cũng không muốn nhận thua.

    Nếu có cơ hội, dù là Ý Phong có một chút cơ hội, cho dù liều một cái lưỡng bại câu thương, hoặc là dùng tánh mạng hắn đổi lấy Ba Phong trọng thương, Vũ Thân Vương cũng sẽ không nhận thua.

    Nhưng tình huống bây giờ rõ ràng không phải, tiếp tục như vậy Ý Phong sẽ chết rất thảm, mà Ba Phong lại không có việc gì.

    Ý Phong không giống như đám người Phạt Mạch kỳ đỉnh phong Kiều Mục, Cuồng Bạo Đan bình thường không có tác dụng đối với hắn, đan dược có thể làm cho lực lượng hắn gia tăng quá ít, Vũ Thân Vương cũng không có sẵn, nếu có hắn cũng đã sớm cho.

    Ngay cả trọng thương đối phương cũng làm không được, vậy Vũ Thân Vương cũng không thể vô duyên vô cớ hi sinh một gã Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, trận ước đấu này tổn thất của hắn đã quá lớn, hắn tổn thất không nổi nữa.

    Ở đằng kia ồn ào, là đám người không hiểu, người hơi chút hiểu mặc dù thua, cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

    Bởi vì cho dù đánh tiếp, kết quả cũng là như vậy, hơn nữa Ý Phong này còn chết rất thảm.

    - Móa, Siêu Phàm kỳ đỉnh phong thì ngưu bức sao, nếu không phải chủ tử ngươi nhận thua, xem ta giết chết ngươi như thế nào.

    Ba Phong lập tức thu hồi hỏa diễm kiếm, sau đó chỉ vào mặt Ý Phong như du côn, nói xong một câu thì lách mình trở về.

    - Hô...

    Ý Phong thở phì phò từng ngụm từng ngụm, toàn thân đổ mồ hôi, lúc trở về đầu không dám ngẫn lên.

    Chương 288: Huyết Long vệ

    - Ha ha, được a đại thúc, vậy mà dấu một tay, ngay cả chúng ta cũng không biết...

    Ba Phong vừa về, Bàn Tử lập tức đập vào mông hắn một cái nói.

    Đối với Bàn Tử, hiện tại Ba Phong cũng không có phản ứng gì, không có nhìn thẳng chết hắn.

    Nhưng thấy những người khác cũng đều tò mò nhìn hắn, Ba Phong nhìn về phía Trình Cung bĩu môi, ý tứ kia là, không phải ta cố ý che giấu, mà đại thiếu không cho ta nói.

    - Đại thúc,... trở về ta tìm ngươi.

    Túy Miêu dựa ở đó, uống rượu như là ngủ, đột nhiên cũng nói một câu.

    Mãnh Hổ ở bên cạnh mở to miệng, không chỉ là bọn hắn, mà ngay cả Trình Trảm, Trình Lập là hai Thoát Tục kỳ cũng đều hứng thú nồng hậu nhìn Ba Phong.

    Dù sao Hắc Diễm Yêu Hỏa vẫn luôn là truyền thuyết, nó không giống với Luyện đan sư khống chế hỏa diễm, hỏa diễm của Yêu tộc thuần túy là vì hủy diệt, giết chóc mà ra đời, uy lực rất mạnh.

    Hiện tại vậy mà Ba Phong có được, bọn hắn sao có thể không động tâm.

    - Đến đây đi, ca không sợ, xếp thành hàng, từng bước từng bước đến.

    Tính cách Ba Pong cũng rất hiếu chiến, mọi người ở lâu cùng một chỗ, tự nhiên càng thêm hiếu chiến.

    - Đại thúc, ngươi là đại thúc.

    - Đúng vậy đại thúc, ngươi cũng đừng giả bộ nai tơ.

    - Ha ha...

    Mấy nhà cười vui mấy nhà buồn, bọn hắn bên này chơi, cười, náo chết đi được, Vũ Thân Vương bên kia thì mây đen bao phủ, mây mù giăng kín.

    Áp lực, vô cùng áp lực, tất cả mọi người không ra, bởi vì không biết nên nói cái gì cho phải.

    Hiện tại ở loại tình huống này, là trước đó ai cũng không nghĩ tới, như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ thua liên tiếp ba tràng, điều này sao có thể.

    Trận đầu cũng không cần nói, sáu mươi người chết, đối phương không chết một người.

    Trận thứ hai thì càng thêm buồn bực, đối phương chỉ là Siêu Phàm kỳ tầng thứ năm, cuối cùng nhất đánh cho Cung Vạn S là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, thân là một trong hai người phụ trách đội thân vệ của Vũ Thân Vương thiếu chút nữa chết đi.

    Trận thứ ba càng thảm tới đỉnh phong, nhận thua, vừa mới đấu Vũ Thân Vương đã nhận thua, mặc dù nói đối phương là nhân loại, có được Hắc Diễm Yêu Hỏa, nhưng mới ba chiêu đã nhận thua, cái này cũng đủ mất mặt rồi.

    Loại tình huống này, còn có thể nói cái gì, còn có thể nói như thế nào.

    Ở thời điểm áp lực cực độ như vậy, Tô Liệt suy nghĩ rất lâu, rốt cục có chút khom người tiến đến bên người Vũ Thân Vương nói:

    - Vương gia, đối phương hiển nhiên cũng không phải là không có chuẩn bị, nhưng không quản bọn hắn làm chuẩn bị như thế nào, chiến đấu Thoát Tục kỳ chúng ta nhất định sẽ thắng, sẽ đánh chết người của đối phương, cho nên trận này là mấu chốt.

    Thắng bại là chuyện thường binh gia, hơn nữa sau lưng chuyện này rõ ràng có bàn tay của Trình lão gia tử thôi động, dù sao Trình lão gia tử cũng là nhân vật cấp Chiến Thần của Lam Vân Đế Quốc, trước kia chúng ta không nên đơn thuần coi Trình Cung trở thành một hoàn khố đại thiếu.

    Nếu như hôm nay chúng ta làm chuẩn bị như chống đỡ Trình gia, vậy sẽ không xuất hiện loại tình huống này.

    - Thuộc hạ biết Vương gia là thương cảm thủ hạ, cố ý để cho ta trở về luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm cho mọi người, vừa rồi còn không tiếc tổn thương mặt mũi nhận thua trong chiến đấu, cũng chính là bởi vì như thế, chờ thuộc hạ giải quyết hết các việc tư, sẽ thề sống chết bán mạng vì Vương gia, chiến đấu phía sau thuộc hạ chờ lệnh tham chiến.

    Nửa phần trước Tô Liệt âm thầm truyền âm cho Vũ Thân Vương, nửa phần sau thì cố ý cao giọng nói ra.

    Nghe Tô Liệt nói xong, Huyết Y lão tổ có chút bĩu môi, trong nội tâm thầm mắng thằng này hiện tại cũng quá khúm núm, quá thấp hèn, nói như thế nào lúc trước hắn cũng là nhất phái tông chủ.

    Mà lời này của Tô Liệt cũng là có ý nói cho mọi người nghe, cho nên người chung quanh đều nghe được tinh tường.

    Hắn nói lời này vẫn phát ra một ít tác dụng, nhất là đối với những thủ hạ kia của Vũ Thân Vương, vậy mà Vũ Thân Vương bảo Tô Liệt luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm, còn nhận thua vì thuộc hạ, nhất là Ý Phong càng vô cùng cảm động.

    Nhưng như Huyết Y lão tổ cùng Kim Sát, Ngân Sát thì vẫn rất tỉnh táo, nhưng cũng không nói gì.

    - PHỐC...

    Trình Cung đang nâng chén trà lên, vừa mới uống một ngụm đã trực tiếp phun ra hết.

    - Không được, mịa nó, thật sự chịu không được, ha ha, chết cười ta, không được, quá khôi hài...

    Trình Cung nhịn không được cười to, cười đến cuối cùng cũng ôm bụng ngồi chồm hổm trên mặt đất.

    Trách không được mọi người thường nói, người thành thật nếu hung ác mà nói, so với những người mặt ngoài hung ác bình thường còn lợi hại hơn rất nhiều.

    Đương nhiên, Tô Liệt không phải người thành thật, hắn là người rất có thân phận, hôm nay vứt bỏ hết thảy thân phận, so với lũ tiểu nhân vật kia càng thêm giống như nô tài.

    Tô Liệt chung quy là nhất phái tông chủ Vân Đan Tông, trước kia đều là người khác đi nịnh bợ hắn, nịnh nọt hắn, cho dù có một ít người địa vị cao hơn hắn, thân phận hiển hách hơn so với hắn, tỷ như Hoàng đế, hắn cũng có thể thong dong ứng đối.

    Nhưng hiện tại mất đi Vân Đan Tông, vì đoạt lại Vân Đan Tông, Tô Liệt này triệt để buông xuống hết thảy, lúc này hắn so với bất luận kẻ nào cũng vô sỉ, da mặt càng dày hơn.

    - Hừ.

    Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Trình Cung cất tiếng cười to, bởi vì thời điểm hắn nói ra loại lời này, đã nghĩ qua phản ứng của người khác.

    Hắn có thể không để ý tới phản ứng những người khác, nhưng hắn muốn cho Vũ Thân Vương một cái bậc thang, lấy được hảo cảm của Vũ Thân Vương.

    - Bản thân ước đấu là một trò chơi, bổn vương sao có thể cho thủ hạ mạo hiểm tánh mệnh, thua ít đồ không sao cả.

    Trình đại thiếu, chúng ta tiếp tục a, các ngươi đùa nghịch, tất cả mọi người rất thích xem, các ngươi cứ đùa nghịch đi.

    Có người cho bậc thang, Vũ Thân Vương rất nhẹ nhàng thuận thế mà xuống.

    - Thật sự, bội phục, bội phục.

    Trình Cung không có đi để ý tới Vũ Thân Vương, rốt cục khống chế được cười, bắt đầu nhìn về phía Tô Liệt giơ ngón tay cái lên.

    Tô Liệt biết rõ, Trình Cung mà nói sẽ không êm tai, căn bản không để ý tới, trực tiếp quay đầu nhìn về một bên.

    - Đừng a, ta là đang khen thưởng ngươi, kỳ thật từ lần đấu giá hội thấy ngươi lần thứ nhất, ta cũng cảm giác ngươi rất có ngăn khiếu làm nô tài, ngươi xem quả nhiên ta đón không sai.

    Vũ Thân Vương, chúc mừng ngươi thu được một nô tài tốt, ha ha...

    Trình Cung nói xong, không để ý tới Tô Liệt tức giận đến sắp điên, cùng sắc mặt khó coi của Vũ Thân Vương, quay về phía sau nói:

    - Có nghe hay không, Vũ Thân Vương ngại tốc độ chúng ta chậm, vậy thì cho hắn đến nhanh, Hổ tử, ngươi tới.

    - Vâng.

    Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy cùng đám người Trình Lam nổi danh tứ đại tài tử, trước khi Trình Cung quật khởi, tên tuổi của hắn là rất lớn.

    Nhưng có một đặc điểm là, chỉ cần ai động đến Túy Miêu, hắn sẽ từ tứ đại tài tử biến thành mãnh hổ, không chết không ngớt.

    Mặc dù hắn không có Hắc Diễm Yêu Hỏa như Ba Phong, Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch như Túy Miêu, cũng không giống Sắc Quỷ đã trải qua Vạn Ma Lôi Trì tẩy lễ, nhưng căn cơ của hắn lại hùng hậu nhất trong tất cả mọi người.

    Sau đó đi theo mọi người tu luyện cùng một chỗ, tốc độ tăng lên cũng rất nhanh, tuy cuối cùng nhất không có thể mượn nhờ Trình lão gia tử đạt tới Nhân Anh cảnh giới, một lần hành động đạt tới Thoát Tục kỳ, nhưng hắn cũng viễn siêu Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường.

    Hiện tại hắn thiếu khuyết, bất quá là một cơ hội, hắn tương tự như Hạ Trường Mệnh, có lẽ có thể đột phá trong chiến đấu, cũng có thể cần lẳng lặng bế quan lĩnh ngộ.

    Lôi Mộc Thương của Mãnh Hổ được Trình lão gia tử rèn luyện lại một lần nữa, đã là án Linh khí, đột nhiên xuất hiện trong tay, Lôi Mộc Thương trong tay ẩn chứa cương mãnh khôn cùng, khí tức hung mãnh, trực tiếp chỉ hướng Vũ Thân Vương.

    Khiêu chiến, khiêu khích!

    - Ngươi đi.

    Vũ Thân Vương quay đầu lại nhìn thoáng qua, Siêu Phàm kỳ phía sau hắn chừng mười cái Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, cũng có mấy cái ngoại trừ cúi đầu không nói như Ý Phong, còn tất cả đều ngẩng mặc ưỡn ngực, ánh mắt của hắn nhìn về phía một người đang mặc áo quần lố lăng.

    Người này đứng kia rất ít ai thấy được, sau khi nghe Vũ Thân Vương điểm danh mới trực tiếp cất bước đi ra ngoài.

    Những người khác rất không minh bạch, mà ngay cả Tô Liệt cũng nghi hoặc nhìn về phía Vũ Thân Vương, bởi vì lúc trước hắn cũng từng giao chiến qua những thủ hạ này của Vũ Thân Vương, tuy người này cũng là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nhưng tối đa chỉ có thể bài danh thứ sáu, sao Vương gia lại phái hắn đi.

    Chỉ có Vũ Thân Vương là hiểu rõ nhất, thầm nghĩ trong lòng, Trình Cung, đây là ngươi bức bách bổn vương.

    Người này cũng không phải là từ hải ngoại mang đến, ăn mặc như vậy bất quá là để tránh cho người khác biết rõ thân phận chân chính của hắn, kỳ thật hắn cũng là người Long vệ, hơn nữa là một chi đội ngũ đặc biệt nhất trong Long vệ, Huyết Long vệ.

    Đây là một đạo nhân mã mà Hoàng đế chuyên môn nhằm vào Huyết Chiến, ngoài lực lượng của bọn hắn đủ mạnh ra, quan trọng nhất là bọn họ đều là tử sĩ, bọn hắn đều học qua một loại công pháp, bất luận lực lượng sâu cạn.

    Có thể lập tức kích phát lực lượng, giống như Huyết Long vệ này vậy, bình thường thoạt nhìn hắn chỉ có trăm Tượng lực, nhưng chính thức chiến đấu sẽ lập tức bộc phát bí pháp, lực lượng sẽ không ngừng tăng vọt.

    Mạnh nhất thậm chí có thể tiếp cận hai trăm Tượng lực, đương nhiên, loại bí pháp này không phải là không có một cái giá lớn, nếu như hắn sử dụng bí pháp kích phát ba thành lực lượng, đạt tới một trăm ba mươi Tượng lực, vậy hắn trở về tối đa nằm trên giường mười ngày nửa tháng, lực lượng bị hao tổn.

    Nếu như kích phát đến một trăm năm mươi Tượng lực, vậy sẽ lưu lại di chứng vĩnh cửu khó có thể bù đắp, nếu như dốc sức liều mạng kích phát gấp đôi lực lượng, vậy sau đánh song sẽ tử vong.

    Huyết Long vệ này là Hoàng đế chuẩn bị để đối phó Huyết Chiến, Huyết Chiến mạnh đến nổi làm cho Hoàng đế đố kỵ, kinh sợ, cho nên hắn mới thành lập một đạo nhân như vậy mã.

    Bất luận thành viên nào, cấp độ gì, đều tu luyện loại công pháp đặc biệt tàn nhẫn này, tất cả nhân viên đều là tử sĩ.

    Cái này là khủng bố của Huyết Long vệ, người như vậy cũng không nhiều, lần này Vũ Thân Vương cũng chỉ có hai gã, Thoát Tục kỳ đỉnh phong cùng Siêu Phàm kỳ đỉnh phong mỗi loại một tên, vốn là hắn không muốn vận dụng Huyết Long vệ, nhưng trận này hắn nhất định phải thắng.

    Mỗi người đều có khí chất thuộc về riêng mình, Túy Miêu bình thường giống như một bãi bùn nhão, nhưng thật sự chiến đấu thì sát khí bức người, Bạch Khải Nguyên là hình dạng của hung thần ngàn năm, Đông Phương Linh Lung trong trẻo nhưng lạnh lùng, đạm mạc, Bàn Tử tham tài, Sắc Quỷ ti tiện, Ba Phong quỷ dị...

    Mỗi người đều có khí chất khác nhau.

    Nhưng mà một cao thủ, hắn không có khí chất của mình, có thể tùy thời ẩn nấp trong đám người làm cho ngươi không phát giác đến, cái mà ngươi thấy chỉ là hắn cố ý cho ngươi nhìn.

    Tên Huyết Long vệ này bị Vũ Thân Vương điểm danh đi tới, tuy cách ăn mặc của hắn là người đảo quốc hải ngoại, nhưng Trình Cung đã lập tức ý thức được không đúng.

    Người này đối với quốc gia này, hoặc là nói đối với thổ địa này cũng không có bất cảm giác kỳ lạ lẫm, loại cảm giác này không phải cách ăn mặc, trang điểm có thể giải quyết vấn đề, hắn tuyệt đối không phải người đảo quốc hải ngoại.

    Vũ Thân Vương kia muốn làm gì, người này có cổ quái.

    Tinh thần lực của Trình Cung đã khôi phục đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong, quét mắt nhìn qua người này, hiện tại tinh thần lực ở chung quanh, thần niệm tung hoành, ngược lại cũng không sợ người khác chú ý tới hắn.

    Tuy người này cũng sử dụng tinh thần lực ngăn cản, nhưng ảnh hưởng đối với Trình Cung không lớn, thân thể người này lạnh như băng, không lộ vẻ gì, bộ pháp kiên định, ánh mắt kiên quyết, đó là một tử sĩ.

    Mịa, đây là Vũ Thân Vương muốn dốc sức liều mạng ah.

    Chẳng lẽ người này có hậu chiêu gì, hoặc là có cái gì bất đồng.

    Chương 289: Giảm Thọ Đan

    Theo lý thuyết, lúc trước Túy Miêu kém nhiều như vậy cũng có thể thắng, Ba Phong bức đến đối phương nhận thua, hôm nay Mãnh Hổ là mạnh nhất trong Siêu Phàm kỳ, cũng có thể liều mạng cùng Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất bình thường, nhưng Trình Cung nhìn người này từng bước một đi tới Mãnh Hổ, hắn có một cảm giác bất an.

    Hiện tại Trình Cung còn không có khôi phục đến giai đoạn Thuần Dương, có thể phát giác hung hiểm, có khả năng nhìn chút ít tương lai.

    Nhưng loại cảm giác này lại thật sự không tốt, không được, mịa nó, mình chịu thua cũng không thể cho Hổ Tử đi mạo hiểm như vậy.

    Mình tính toán Vũ Thân Vương, nhưng tuyệt đối không thể để cho hắn tính toán thoáng một phát, nếu như Hổ Tử thực xảy ra chuyện gì mà nói, vậy cho dù thắng một trăm tràng cũng là thua.

    - Hổ tử, người này có cổ quái, trận này chúng ta buông tha.

    Trình Cung trực tiếp truyền âm cho Hổ tử, kỳ thật hắn suy nghĩ, quan sát sự tình đều là trong thời gian ngắn, giờ phút này cũng không quá đáng là Vũ Thân Vương vừa mới điểm danh tên Huyết Long vệ kia, hắn vừa mới đi ra không đến năm bước mà thôi.

    Buông tha, nhận thua, vốn khí thế Mãnh Hổ như cầu vồng, cương mãnh chi khí lập tức chịu ảnh hưởng, kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Trình Cung, lập tức hắn lại thấy ca ca tuy mắt say lờ đờ mông lung, nhưng lại vui mừng nửa mở nửa khép nhìn mình.

    Mãnh Hổ không có trả lời, lại khẽ lắc đầu, ánh mắt mang theo khẩn cầu nhìn Trình Cung.

    Khẩn cầu, Mãnh Hổ là cái loại chết cũng không sợ, hắn là cương mãnh, hung mãnh, chính là một chữ mãnh liệt, cho nên mới được gọi là Mãnh Hổ, vậy mà hôm nay khẩn cầu nhìn Trình Cung.

    Hắn không muốn lui, hắn không muốn nhận thua, hắn muốn chiến.

    Mịa, con mẹ nó buồn người, tiểu tử này là tài liệu siêu cấp mãnh tướng thậm chí là siêu cấp tử sĩ, nhưng trong lòng Trình Cung nhịn không được mở miệng mắng, này nếu đổi thành đám người Bàn Tử, không cần Trình Cung nói như vậy.

    Một ánh mắt đưa tới là được rồi.

    Cho dù Túy Miêu cũng là như thế, cho nên nói Mãnh Hổ so ba hại khác còn kém một chút, bởi vì người này đôi khi đầu toàn cơ bắp, đã quyết chuyện gì là không quay đầu lại.

    Thế nhưng mà an nguy của hắn mình không thể mặc kệ, nếu như giờ phút này để Túy Miêu nói chuyện, hoặc là mình cường hành ra lệnh, trực tiếp nhận thua, những biện pháp này đều được, nhưng nói như vậy sẽ làm Mãnh Hổ khó chịu, lưu lại tâm ma.

    Hắn cũng đi theo huấn luyện lâu như vậy.

    Trước kia nhiều lần gặp chuyện không may, hắn đều không có năng lực, không có tư cách tham dự.

    Tuy tất cả mọi người nghẹn uất ức, nhưng mà một Mãnh Hổ càng thêm liều, ý nghĩ của hắn rất đơn giản, cho dù chết cũng phải vì đại thiếu làm một sự tình.

    Hắn muốn xử lý thay đại thiếu, vì đại thiếu cứu được ca ca.

    Để cho mình tăng lên nhiều như vậy, hắn không thể làm người ăn không ngồi rồi, ăn đan dược, học công pháp lại cái gì cũng không làm.

    Loại người này, nếu là thật lớn lên, đây tuyệt đối là mãnh tướng mạnh nhất.

    Nhưng tính cách cùng tình huống của hắn, nếu bên người không có người che chở, thật muốn phát triển đến cường đại sẽ không dễ dàng.

    Quá cứng thì dễ gãy, bởi vì cái gọi là, lưỡi nhu thường trong miêng, răng gãy chỉ vì ra.

    Tuy cương mãnh là tốt, nhưng cũng phải biết tùy thời tùy lúc, nếu không người bị thiệt nhất định là mình?

    Cách xa nhau kỳ thật chỉ hơn mười bước, tốc độ tên Huyết Long vệ này rất bình thường.

    Mỗi lần hắn đi một bước, trong đầu Trình Cung sẽ suy tư ra mấy kế sách ứng đối.

    Nhưng bảo đảm nhất là để Mãnh Hổ nhận thua, chỉ có như vậy mới bảo đảm nhất, bởi vì trên người gia hỏa này lộ ra một cổ nguy hiểm, khí tức tử vong, làm Trình Cung rất không thoải mái.

    Nhưng dù sao chỉ là cảm giác, cũng không có điều tra qua.

    Trình Cung cũng vụng trộm lưu ý sau lưng Vũ Thân Vương, phía sau của hắn không ngờ còn có một người có khí tức này, hơn nữa làm cho Trình Cung cảm giác còn vượt qua người này.

    Càng như vậy, Trình Cung càng cảm giác được tính nghiêm trọng của vấn đề, càng cảm giác không đúng.

    Mịa nó, ngươi đã muốn liều.

    Vậy đại thiếu sẽ thanh toàn ngươi.

    - Đón lấy, phục dụng xuống dưới, toàn lực thúc dục, nếu như ở trong mười tức ngươi không có thể giải quyết chiến đấu, ta sẽ trực tiếp nhận thua.

    Trong nội tâm Trình Cung hạ quyết định, trực tiếp truyền âm cho Mãnh Hổ.

    - Hổ tử, mịa, chiến đấu chưa có mở màn, ngay cả đan dược cũng quên, cầm.

    Truyền âm chấm dứt, Trình Cung cười cười lấy ra một khỏa đan dược từ trong không gian giới chỉ, nhẹ nhàng bắn về phía Mãnh Hổ.

    Đây là vài ngày trước, thời điểm Đông Phương Linh Lung đến Vạn Độc Tán mang theo, nàng ở động phủ lợi dụng một ít tài liệu Trình Cung luyện chế trấn Ma Đan còn lại, kể cả Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương cùng rất nhiều tài liệu khác luyện chế một khỏa đan dược, tên là Điên Đan.

    Cái này lợi dụng đúng là đặc tính của Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, dùng đúng là vẻ cuồng bạo của Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, chế tạo ra đan dược có thể kích thích lực lượng tăng vọt.

    Nhưng mà trên cái thế giới này, trừ khi đã đến tình trạng Trình Cung năm đó, có thể chế tạo ra đan dược loại nầy không có tác dụng phụ, còn có thể làm cho thực lực người ta tăng vọt.

    Bình thường mà nói, coi như là Đan đại sư cấp bảy, cấp tám, thậm chí đỉnh phong, cũng không luyện chế ra đan dược có thể làm cho thực lực bạo tăng, hoặc là điên cuồng tăng lên, sau đó không có bất kỳ tác dụng phụ, di chứng.

    Điên Đan còn gọi là Giảm Thọ Đan, danh như ý nghĩa, phục dụng đan dược này sẽ làm cho người giảm thọ, nhưng đồng thời cũng có thể gia tăng gần gấp đôi thực lực.

    Nhưng đây là trải qua Trình Cung cải tiến đan dược Địa cấp siêu phẩm, phục dụng một khỏa chỉ tốn hao mười năm tuổi thọ.

    So với bí pháp mà Huyết Long vệ học tập kia mà nói, thì tốt hơn gấp ngàn lần, nếu như Hoàng đế biết có loại đan dược này, chỉ sợ cũng điên cuồng sản xuất, nhưng đối với Trình Cung mà nói, đây cũng chỉ là thứ giải quyết vấn đề tức thời.

    Hắn dạy cho Đông Phương Linh Lung, là dạy cho nàng học tập lợi dụng Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương, không nghĩ tới hôm nay dùng đến.

    Nếu như không có đan dược này, hôm nay Trình Cung tuyệt đối sẽ bắt Mãnh Hổ nhận thua, bởi vì cảm giác thật sự rất quỷ dị.

    - Ân?

    Vũ Thân Vương thấy Trình Cung đột nhiên lên tiếng ném cho Mãnh Hổ một viên đan dược, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng mà cũng không có cản trở, dù sao người của mình cũng chưa có chạy đến phụ cận, hai người chưa có giao chiến, chỉ cần chưa bắt đầu, hắn làm gì cũng không trái với quy định.

    Mãnh Hổ tiếp nhận Điên Đan này, không chút do dự trực tiếp bóp nát vỏ bên ngoài, ném đan dược vào trong miệng mình, mười tức, mười tức, trong đầu của hắn không ngừng vang lên tiếng của Trình Cung.

    Sau khi Điên Đan tiến vào trong cơ thể, Mãnh Hổ cảm giác lực lượng bên trong thân thể của mình đột nhiên sôi trào, thân thể tràn đầy lực lượng, tinh thần lực của mình điên cuồng tăng vọt, này trong nháy mắt thậm chí đã đụng chạm đến thần niệm.

    Lực lượng, lực lượng rất mạnh.

    - Sát!

    Nháy mắt sau đó, thân thể Mãnh Hổ đã cùng Lôi Mộc Thương trong tay dung làm một thể, trực tiếp đâm về tên Huyết Long vệ kia.

    Tên Huyết Long vệ này từng bước một đi về phía trước, trong quá trình hắn đi, kỳ thật đã bắt đầu vận chuyển bí pháp, mục tiêu của hắn là sử dụng bí pháp có thể tăng lên ba thành lực lượng, như vậy chỉ cần Vũ Thân Vương cho mình đan dược đầy đủ, mình có thể khôi phục rất nhanh.

    Lực lượng trong cơ thể hắn đang chuẩn bị.

    Hắn vốn là gần một trăm mười Tượng lực, lại đề thăng ba thành, là có được gần một trăm năm mươi Tượng lực, dùng phương pháp chiến đấu của Huyết Long vệ đột nhiên bộc phát, cho dù người này cường hãn hơn so với Siêu Phàm kỳ đỉnh phong bình thường, thậm chí gần bằng Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất, cũng rất có thể bị đánh chết.

    Nhưng mà làm hắn không nghĩ tới chính là, hắn chuẩn bị tốt khí thế, đột nhiên bị một khỏa đan dược của Trình Cung phá hư.

    Hơi chút phân thần, lập tức bị Mãnh Hổ đánh đòn phủ đầu.

    - Thật nhanh, thật mãnh liệt,...

    Tên Huyết Long vệ này sử dụng là một thanh đoản đao, giống như ảo thuật xuất hiện trong tay, lập tức ngăn Lôi Mộc Thương của Mãnh Hổ.

    Lần này suýt nữa đánh gãy cổ tay của hắn, hắn cũng cảm giác huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể.

    Cường, quá mạnh mẽ, này chí ít có hai trăm Tượng lực, tại sao có thể như vậy, bình thường vừa mới đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất cũng không quá một trăm năm mươi Tượng lực, sao hắn lại mạnh như vậy, tại sao.

    - Ah...

    Thương thức của Mãnh Hổ không thay đổi.

    Hóa thành một đầu du long, hào quang mũi thương điểm một chút, đâm về tất cả huyệt vị yếu hại trên thân thể của tên Huyết Long vệ này, làm cho hắn không có biện pháp ngự đao bay lên, không có biện pháp thi triển pháp thuật khác, thậm chí không có biện pháp suy nghĩ nhiều cái gì.

    Tên Huyết Long vệ này là tử sĩ, cơ hồ trong nháy mắt này, ý niệm giữ lại trong đầu trước kia đã biến mất, liều mạng.

    Lực lượng trong cơ thể hắn cũng điên cuồng vận chuyển.

    Điên cuồng tăng lên.

    - Đương đương đương...

    Ở dưới Mãnh Hổ công kích, đoản đao trong tay hắn dốc sức liều mạng ngăn cản, hai người giao chiến đụng nhau, lực lượng không ngừng chấn vỡ vụn mặt đất.

    Mỗi làn tên Huyết Long vệ kia lui một bước, mặt đất dưới chân hoàn toàn vỡ ra, có thể nghĩ lực lượng hai người đụng nhau mạnh bao nhiêu.

    Một trăm sáu mươi Tượng lực.

    Một trăm tám mươi Tượng lực, hai trăm, hai trăm ba mươi...

    Con mắt của tên Huyết Long vệ kia đã trở nên huyết hồng, toàn thân tràn đầy khí tức tử vong khủng bố, hắn đã thúc dục bí pháp này đến cực hạn.

    Bình thường sau khi hắn thi triển xong còn có thể sống một hai ngày, nhưng hiện tại bởi vì chống cự Mãnh Hổ công kích, hắn chỉ cầu lực lượng giờ khắc này, vậy mà tăng lực lượng đến trên hai trăm ba mươi Tương lực.

    Lực lượng chung quanh thân thể hai người, làm cho không khí chung quanh đều không ngừng vỡ vụn, nguyên khí hỗn loạn.

    - Tại sao có thể như vậy, hai người bọn họ chỉ là Siêu Phàm kỳ, sao đều có lực lượng khủng bố như thế.

    - Đây là Siêu Phàm kỳ quyết đấu sao, quả thực giống như Thoát Tục kỳ tầng thứ ba bình thường quyết đấu.

    - Quá kinh khủng, hai người này tu luyện như thế nào, bọn hắn chỉ là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong mà thôi, chẳng phải là nói bọn hắn có thể nhẹ nhõm chém giết Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất cùng Thoát Tục kỳ tầng thứ hai sao, quá con mẹ nó biến thái.

    - Quá mạnh mẽ, các ngươi nói người này có thể ngăn cản được không?

    - Ta xem rất khó, Mãnh Hổ này quá hung mãnh, lực lượng kia vẫn không ngừng tăng trưởng.

    ...

    Giờ phút này người chung quanh đều nhanh phát nổ, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua Siêu Phàm kỳ quyết đấu có thể đạt tới tràng diện này, có thể làm cho nguyên khí trong không gian mấy trăm mét chung quanh bạo liệt hình thành trạng thái chân không, lực lượng tràn ngập đụng nhau, đã qua hai trăm Tượng lực còn có thể tăng trưởng, đây đều là một đám quái vật ah.

    Đám người Huyết Y lão tổ, Tô Liệt thì trừng to mắt, thủ hạ của Vũ Thân Vương thậm chí có nhân vật như vậy, người này quá hung hãn, nếu như không chú ý đột nhiên tập kích mà nói, dưới Thoát Tục kỳ tầng thứ năm cũng có thể bị hắn đánh chết.

    Bất quá Mãnh Hổ kia càng thêm biến thái, vậy mà mẹ nó có thể đè tiểu tử này đánh, sao hắn hưng phấn thành như vậy.

    - Sáu...

    Mãnh Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, đã qua sáu tức, vậy mà đối phương tăng đến tiếp cận hai trăm sáu mươi Tượng lực.

    Giờ phút này đột nhiên Mãnh Hổ minh bạch, vì cái gì đại thiếu đột nhiên không để cho mình đánh, nếu như không phải đại thiếu cho Điên Đan, nếu như người này đột nhiên bộc phát ra hai trăm Tượng lực, cũng đủ để đánh chết mình.

    Điên cuồng đụng nhau, đụng nhau hơn một ngàn lần, tên Huyết Long vệ này không ngừng lui về phía sau, hắn cũng đã nhanh điên rồi.

    Hắn đã thi triển bí pháp kia đến cực hạn, này còn là bởi vì hắn hơi chút lợi hại một ít, hơn nữa áp súc sinh mạng đến cực hạn, cho dù thắng, hắn cũng sống không quá nửa khắc đồng hồ, nhưng cho dù như thế vẫn ngăn không được.

    - Năm...

    Đáng giận gia hỏa, hắn rống tên gì, ah!

    - Bốn...

    - Ba...

    Đi chết đi.

    Thời điểm đếm tới ba, Mãnh Hổ đã đụng cùng đối phương hơn vạn lần, giờ phút này Điên Đan trong cơ thể hắn cũng đạt tới cực hạn, mười năm tuổi thọ, đổi lấy lực lượng lập tức tăng vọt, vượt qua ba trăm Tượng lực.

    - Két...

    Oanh...

    Xoẹt...

    Một thanh đoản đao bán Linh khí vỡ vụn, lực lượng hộ thân của tên Huyết Long vệ này bị đánh tan, Lôi Mộc Thương trực tiếp đâm thủng hắn, cả người hắn bị cam91 lên cây cột của Vọng Xuân Đình.

    Chương 290: Bên ngoài tràng

    Mà giờ khắc này thân thể Mãnh Hổ đã bành trướng đến cực hạn, đạt tới ba trăm Tượng lực, lực lượng cường đại, thân thể phiêu phù ở không trung, ánh mắt hung mãnh nhìn chằm chằm vào đám người Vũ Thân Vương.

    Mặc dù thực lực bọn hắn mạnh hơn Mãnh Hổ rất nhiều, cho dù là Huyết Y lão tổ, Tô Liệt đã đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, khi thấy ánh mắt của hắn, đều cảm giác được một loại rung động.

    - Đan dược kia có vấn đề?

    Huyết Y lão tổ mãnh liệt nghĩ đến đan dược vừa rồi Trình Cung bắn cho Mãnh Hổ.

    - Cái này còn cần ngươi nói sao, kẻ đần cũng có thể nghĩ ra được.

    Vợ chồng Kim Sát, Ngân Sát cơ hồ trăm miệng một lời nói.

    Huyết Y lão tổ oán hận liếc nhìn bọn hắn, hừ lạnh không nói một lời, mà những người sau lưng Vũ Thân Vương thì đều đang chấn kinh suy đoán, đến cùng là đan dược gì, có thể làm cho lực lượng một người điên cuồng tăng vọt như thế, chẳng lẻ không bạo thể mà vong sao?

    Lần này Tô Liệt há miệng nhiều lần, muốn nói chuyện, nhưng mà cảm giác lời nghẹn ở trong cổ họng, không biết nói cái gì cho tốt.

    Như vậy cũng có thể thua, con mẹ nó, Siêu Phàm kỳ đỉnh phong thi triển bí quyết, có được hai trăm sáu mươi Tượng lực cũng có thể thua, này đi đâu nói lí lẽ.

    Còn có Mãnh Hổ kia nữa, vậy mà đạt tới ba trăm Tượng lực, cái này cũng quá kinh khủng a.

    - Thua, thật sự thua, đã xong, ta triệt để đã xong, ta thế chấp tất cả cửa hàng, hết rồi, hết thật rồi

    - Làm sao có thể, ta chỉ là đánh bạc Vũ Thân Vương có thể thắng, trong bảy tràng thắng ba tràng là được, làm sao hắn có thể thua.

    - Hắn vẫn là người sao?

    Ba trăm Tượng lực, lại vẫn là Thoát Tục kỳ.

    - Trời ạ, thủ hạ của Trình Cung, không có một người nào bình thường, các ngươi ngẫm lại có phải hay không.

    - Thật đúng là như thế, bất quá người này biến thái nhất.

    Luôn có một ít người tự cho là mình nắm lấy cơ hội, muốn một đêm phất nhanh, ở thời điểm Mãnh Hổ thắng trong nháy mắt, chung quanh chí ít có hơn trăm người đã hôn mê, càng có hơn mười người kêu trời trách đất.

    Những người này đều là táng gia bại sản áp Vũ Thân Vương thắng, bọn hắn làm sao cũng không nghĩ tới Vũ Thân Vương có thể thua, hơn nữa bốn tràng đầu tiên không có thắng một trận.

    Mặt khác có một ít người còn lý trí, cho dù thua một ít nhưng cuối cùng không có đem vốn ban đầu đè xuống, tối đa chỉ đau lòng vài ngày mà thôi.

    Đương nhiên, trong chuyện này cũng có một ít người rất thanh tỉnh, cũng không có dính vào cuộc cá cược này, cho nên mới có thể phong khinh vân đạm bình luận.

    Nhưng mặc kệ như thế nào, ngoại trừ những người té xỉu, khóc đến không biết mình họ gì kia, tất cả mọi người hoàn toàn bị Trình Cung làm cho rung động.

    Trận này làm cho mọi người Vân Ca Thành, không, là làm cho cả Lam Vân Đế Quốc, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu chú mục, giờ phút này tuy còn có ba tràng, nhưng thắng bại kỳ thật đã phân ra ra.

    Trình Cung ở bốn tràng ước đấu đầu tiên, mang đến cho mọi người quá nhiều chấn kinh, quá nhiều kinh hãi.

    Càng có không ít người thì chờ mong ba tràng kế tiếp sẽ như thế nào, Phạt Mạch kỳ chiến đấu có thể đánh nhau đến trình độ kia, Siêu Phàm kỳ càng là cao trào thay nhau nổi lên, vậy Thoát Tục kỳ sẽ như thế nào, Thoát Tục kỳ là lực lượng đỉnh phong nhất trong thế tục, nhất định sẽ vô cùng đặc sắc.

    Lúc này, Mãnh Hổ chậm rãi hạ xuống, khoát tay trực tiếp thu Lôi Mộc Thương trở về, sau đó đi về phía Trình Cung.

    Cái gì cũng không nói, chỉ đi tới đứng bên cạnh Túy Miêu, mà đám người Bàn Tử cũng không có nói một câu vui đùa, bởi vì giờ phút này bọn hắn đều đang truyền âm cho Trình Cung.

    - Tốt rồi, tốt rồi, đừng lo lắng, hiệu quả của Điên Đan đối với Siêu Phàm kỳ đỉnh phong chỉ là giảm thọ mười năm, nói thật cho dù muốn luyện chế nhiều cũng không dễ dàng.

    Hơn nữa ta không có hứng thú lớn đối với loại đan dược này, tác dụng của nó cũng có hạn, cho nên trước kia căn bản không có luyện qua.

    Khỏa này là do Đông Phương Linh Lung luyện chế, vừa vặn hôm nay cho Mãnh Hổ dùng.

    Về phần tổn thất tuổi thọ, về sau ta luyện chế một ít đan dược tăng thọ nguyên là được, hoặc là tìm kiếm một ít linh đan diệu dược tăng trưởng thọ nguyên cho hắn là tốt rồi, hơn nữa chỉ cần lực lượng của hắn tăng lên tới cảnh giới Nhân Anh, mười năm căn bản không tính là cái gì.

    Sở dĩ mọi người lo lắng hỏi thăm, bởi vì đều đoán được loại đan dược có thể làm cho lực lượng tăng vọt này khẳng định không có đơn giản như vậy, bọn hắn lo lắng sau khi dùng xong loại đan dược này sẽ tổn thương căn cơ hay tụt lùi đẳng cấp gì đó, hôm nay nghe xong là giảm thọ mười năm, đều thở dài một hơi.

    Trình Cung nói cảnh giới Nhân Anh bọn hắn còn chưa nghĩ tới, nhưng đạt tới Thoát Tục kỳ tuyệt đối không có vấn đề, cái kia ít nhất có thể có hai ba trăm năm tuổi thọ, mười năm không đáng kể chút nào.

    Huống chi bọn họ đều là người rộng rãi, cho dù chỉ có thể sống đến một trăm tuổi, giống như người bình thường cũng sẽ không để ý, chỉ cần vui vẻ là được.

    - Được a, ngưu bức a, về sau ngươi có thể quang vinh tuyên bố cùng người khác, dưới Thoát Tục kỳ ta là đệ nhất nhân.

    - Ân, vấn đề không lớn, Siêu Phàm kỳ đỉnh phong có được ba trăm Tượng lực, coi như là kỳ tích.

    - Khẳng định không có người có thể vượt qua, tuyệt đối là ghi chép mới.

    Mọi người không còn lo lắng, cũng thật hưng phấn nói cười rộ lên.

    Nghe mọi người nói, Mãnh Hổ nghĩ nghĩ lắc đầu, sau đó dùng ngón tay chỉ Trình Cung.

    Mọi người đồng thời sững sờ, bà mẹ nó, đúng vậy, còn có đại thiếu.

    Thời điểm Đại thiếu còn ở Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, chỉ có một người liền tiêu diệt hai vị Đại thống lĩnh Siêu Phàm kỳ đỉnh phong Lăng Đạt, Tư Không.

    - Xem ra Trình đại thiếu vẫn còn có chút thất sách, nếu như mấy ván này ngươi đánh bạc mà nói, hiện tại sẽ thắng không ít.

    Thế nào, ba tràng sau có muốn bổ sung không?

    Ước đấu thua, nhưng mà người không thể thua, Vũ Thân Vương điều chỉnh tâm trạng rất nhanh, cười cười nhìn Trình Cung nói.

    - Không đánh bạc.

    Trình Cung rất kiên định lắc đầu.

    - Thế vượng như vậy cũng không đánh bạc, một hồi nếu lại thắng, ngươi cũng đừng hối hận ah.

    Vũ Thân Vương nói xong, ánh mắt đã nhìn về phía Huyết Y lão tổ.

    Tuy cũng không thích Huyết Y lão tổ, nhưng không thể không nói ở dưới tay hắn, hiện tại đơn đả độc đấu, Huyết Y lão tổ thật đúng là mạnh nhất.

    Vì phương diện tu luyện của gia hỏa này tuyệt đối là một thiên tài, hắn cũng không phải không có cơ hội trùng kích Nhân Anh, chỉ là hắn sợ chết, cho nên một mực không dám đi trùng kích.

    Về sau lại may mắn đến trình độ nửa bước thần tiên, như vậy lực lượng đã tăng lên, nên không có nguy hiểm gì.

    Đối với loại người này Vũ Thân Vương cũng không biết nói gì, tới loại tình trạng này như hắn, trước kia ở Lam Vân Đế Quốc tung hoành trên trăm năm, coi như là nhân vật một phương, kết quả lại sợ chết, sự tình gì đều dùng bảo vệ tánh mạng làm chủ.

    Nếu mình là hắn, đã sớm trùng kích cảnh giới Nhân Anh, chỉ cần trở thành Nhân Anh, vậy sẽ vượt lên trên tất cả.

    Cho dù muốn vinh hoa phú quý, cũng có thể trở thành trấn quốc thần tiên, đến lúc đó đừng nói Vũ Thân Vương, cho dù Hoàng đế cũng không dám khoa tay múa chân đối với hắn, còn hắn không gì không dám.

    Tuy nói ngoài miệng rất cứng, kỳ thật vẫn là chột dạ, không dám đi.

    Huyết Y lão tổ thấy Vũ Thân Vương nhìn về phía hắn, rốt cục hơi có chút tự tin cùng đắc ý, đắc ý nhìn thoáng qua đám người Tô Liệt, Kim Sát, Ngân Sát, thời khắc mấu chốt còn phải dựa vào lão tử trấn tràng, cũng tốt, bản lão tổ giúp các ngươi thắng một hồi xinh đẹp trở về, xem sau khi các ngươi trở về còn có lời gì nói.

    Hắn vừa định tiến lên, Trình Cung cũng đã đứng dậy:

    - Ta xem ba tràng sau cũng không cần dựng lên a, đánh nữa cũng không có ý nghĩa gì, thắng bại đã phân.

    - Chúng ta là ước đấu, so chính là bảy tràng, không phải phân thắng bại.

    Không đánh nữa, mịa nó, ngươi nói không đánh là không đánh nữa sao.

    Ba so bốn coi như thua cũng dễ nhìn một ít, nếu như có thể tiêu diệt ba cái Thoát Tục kỳ của hắn, vậy mình cũng không tính quá chịu thiệt, nhưng hiện tại nếu chấm dứt thì sẽ ra sao, Vũ Thân Vương căn bản không đồng ý.

    - Không sao cả.

    Trình Cung buông tay nói:

    - So, không sao cả, ta nhận thua, ba tràng ta đều nhận thua.

    Thời điểm nghe Trình Cung nói không sao cả, thân thể Huyết Y lão tổ đã biến mất khỏi sau lưng Vũ Thân Vương, người đã xuất hiện trên không trung, nhưng nửa câu nói phía sau của Trình Cung làm hắn thiếu chút nữa ngã từ trên không trung xuống.

    Nhận thua, nhận thua, nhận thua...

    Vũ Thân Vương cùng thủ hạ của hắn ngây ra như phỗng, bọn hắn chưa thấy qua vô sỉ như vậy.

    - Trình Cung, ngươi là tên khốn kiếp, ngươi còn có thể càng vô sỉ thêm một chút nữa hay không?

    Huyết Y lão tổ bị tức được khí huyết sôi trào, trong lòng tự nhủ cả thiên hạ này còn có ai vô sỉ như hắn nữa không, mịa nó, thiếu chút nữa làm mình té xuống ngã chết.

    - Có thể.

    Trình Cung rất chân thành, rất khẳng định gật đầu, ánh mắt nhìn những người chung quanh:

    - Nói cho chư vị một tin tức tốt, trước khi cuộc tỷ thí này diễn ra, kể cả các loại tiền đặt cược sau khi định ra bảy cuộc tỷ thí này, rất nhiều đều có quan hệ cùng ta.

    Trong Vân Ca Thành có tất cả tám mươi chín sòng bạc tham dự đến sự tình ước đấu lần này.

    Ngoại trừ mười bảy nhà không tham lam, chỉ là rút ra tiền thuê, chính mình áp một ít ra, bảy mươi hai sòng bạc còn lại đều lao vào, bản đại thiếu muốn nói cho các ngươi biết chính là, ba trận đầu ta xác định bắt ta thắng chắc, ba ván cuối cùng Trình Cung sẽ thua, nếu như ta áp tiền không có vấn đề mà nói, bảy mươi hai sòng bạc của các ngươi từ giờ trở đi toàn bộ đều là của ta.

    Sau đó ta sẽ cho Bàn Tử đi thu, Bàn Tử là Đổ Thần năm đó bị các ngươi làm cho gia tộc đuổi ra khỏi nhà, Bàn Tử Đổ Thần, hắn sẽ đem khoản sổ sách này tính toán rõ ràng với các ngươi.

    - Vương gia, thực không có ý tứ, cũng không phải ta không muốn đánh bạc với ngươi, chỉ là chút tiền lẻ ấy ta không để vào mắt.

    Bảy mươi hai gia sòng bạc Vân Ca Thành, tất cả gia sản cộng lại nhiều vô cùng.

    Hơn nữa ta còn cho người đánh bạc ở tất cả các điểm thu gom, đoán chừng một vài gia tộc trong Vân Ca Thành cùng phụ cận, chí ít có trên trăm nhà sẽ phá sản, gia sản của bọn hắn đồng dạng cũng không ít.

    Giờ khắc này, cho dù lực nhẫn nại của Vũ Thân Vương có lớn như thế nào, cũng có chút chịu không được.

    - Trình Cung, ngươi dám tính toán bổn vương, ngươi muốn chết.

    Vũ Thân Vương mãnh liệt đứng lên, lực lượng cường hãn của Thoát Tục kỳ bộc phát ra khí thế cường đại áp bách Trình Cung.

    Kim Sát, Ngân Sát, còn có phần đông thủ hạ phía sau hắn thấy Vũ Thân Vương nổi giận, cũng đều chuẩn bị tùy thời động thủ, mà ngay cả Huyết Y lão tổ ở trên không trung cũng đều vận khởi lực lượng, tùy thời chuẩn bị ra tay.

    Trình Trảm, Trình Lập còn có đám người Bàn Tử lập tức muốn đi lên, nhưng mà Trình Cung lại đưa tay ngăn cản bọn hắn.

    - Vương gia, thật sự thua nóng nảy, ta cá bên ngoài tràng, đánh bạc mình thắng là phạm pháp sao?

    Ta cuối cùng nhận thua không được sao?

    Mịa nó, muốn lấy lại chút vốn với lão tử đúng không, từ giờ khắc này bắt đầu, bản đại thiếu sẽ triệt để dẫm nát ngươi dưới chân.

    Cùng bản đại thiếu chơi, chơi không chết ngươi mới lạ.

    - Tốt.

    Phổi của Vũ Thân Vương cũng muốn nổ, hắn cảm giác một ít kinh mạch mình tích tụ, cố nén không có phun máu ra, lạnh lùng nhìn Trình Cung:

    - Trình Cung, ngươi quả nhiên không hổ là đại thiếu Trình gia, đủ ưu tú, bổn vương thật sự rất thưởng thức ngươi, có đảm lượng đọ sức một hồi cùng bổn vương hay không, ta có thể cho ngươi một tay một cước.

    Chương 291: Cắn răng

    - Đọ sức sao, ngược lại là không có vấn đề gì, nhưng tuyệt đối không phải hôm nay.

    Hôm nay đã nói so bày trận, thủ hạ ước đấu, Vương gia biết rõ tại sao ngươi thua không?

    Ngươi nhìn xem những thủ hạ này của ngươi, Huyết Y lão tổ, Tô Liệt, tứ đại tài tử, đám người bọn hắn đều là bại tướng dưới tay của ta, tướng bên thua tại sao nói dũng, một đám phế vật cho dù tiến đến cùng một chỗ cũng là một đám phế vật.

    Ngươi mời chào một đám bại tướng dưới tay ta qua, ngươi không bại mới là lạ.

    Cho nên nói rõ ra, lần này kỳ thật không có quan hệ quá lớn cùng bản thân Vương gia ngươi, hết thảy đều là vì đám người kia mà thôi.

    Trình Cung vừa nói ra lời này, Huyết Y lão tổ tức giận đến thiếu chút nữa từ không trung rơi xuống, Tô Liệt cũng tức giận đến toàn thân run rẩy.

    Nhưng lời nói này của Trình Cung cũng đều là sự thật, bọn hắn không có biện pháp phản bác, bởi vì bất luận Huyết Y lão tổ Vạn Kim Huyết Y Lâu, hay là Tô Liệt Vân Đan Tông, đều là bị Trình Cung tiêu diệt.

    - Về phần Vương gia ngươi, bây giờ là thua có chút mất đi lý trí, nhưng ta coi như thanh tỉnh, hôm nào a, ngày nào đó tâm tình ta tốt sẽ chơi đùa cùng Vương gia, hôm nay ta thắng tiền cũng quá nhiều, ta phải về nhà hảo hảo tính toán, Vương gia ngươi cũng biết, ta là loại người thích tửu sắc tài vận, ha ha... các huynh đệ, đi, về nhà chia tiền, nhân sinh cái gì tốt nhất, ngủ xong tự nhiên tỉnh, đếm kim phiếu bị chuột rút, thoải mái a, đi.

    Trình Cung trực tiếp vung tay lên, đã có người sớm dắt ngựa đến, đại đội nhân mã giống như một trận gió rời đi, trên đường đi còn có thể nghe được tiếng cười của bọn hắn.

    Động thủ, giết hắn đi, mình ưu thế nhân số, tuyệt đối có thể giết hắn.

    Nhưng mà mình không diệt được hơn mười vạn người chung quanh nơi này, thậm chí Trình Tiếu Thiên kia cũng có khả năng mang người ở chung quanh, cho dù có thể tiêu diệt hết bọn chúng, chuyện này truyền đi, cũng ảnh hưởng tên tuổi anh hùng cả đời mình, thậm chí sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến vương vị sau này của mình.

    Răng của Vũ Thân Vương cũng muốn cắn nát, không còn có tâm tính cao cao tại thượng trước kia, hết thảy đều nắm giữ, nhìn Trình Cung giống như là đại nhân nhìn tiểu hài tử hồ đồ.

    Những lời nói của Trình Cung giống như như đao, đao đao đều cắt trong lòng hắn, từ nhỏ là trọng hoàng hậu duệ quý tộc, tuyệt thế thiên tài, một mình dẫn đầu một đám thủ hạ đến hải ngoại, vài năm đánh xuống cơ nghiệp to như vậy, thậm chí ngay cả Hoàng đế cũng âm thầm đề phòng hắn.

    Từ hải ngoại hàng phục trên trăm đảo quốc trở về, trực tiếp phong làm Vũ Thân Vương, kia là vinh quang hạng gì, nhưng mà từ khi Trình Cung xuất hiện, vinh quang này liền xảy ra vấn đề.

    Hôm nay càng là triệt triệt để bị hắn dầy xéo tôn nghiêm của mình, vinh quang của mình.

    Một cảm giác bị đùa nghịch, bị giẫm đạp tôn nghiêm bay lên đầu, làm trong miệngVũ Thân Vương tràn đầy máu tươi, bởi vì hắn thật sự cắn hai hàm răng tới chảy máu.

    Tuy cảnh giới cùng năng lực khôi phục của hắn hiện tại, hơn mười khắc là hàm răng có thể tái sinh, nhưng cái này cũng đủ nói rõ phẫn nộ của hắn giờ phút này, đã đến tình trạng tột đỉnh.

    Vũ Thân Vương không có mở miệng, miệng đầy răng vỡ, máu tươi.

    Bổn vương tung hoành thiên hạ, chưa từng thụ qua vũ nhục như thế, Trình Cung a Trình Cung, ngươi đây là buộc bổn vương tiêu diệt Trình gia các ngươi, cũng đúng lúc, bổn vương vốn là còn muốn đợi một chút, phụ hoàng không quả quyết, mới cho Trình gia các ngươi hung hăng càn quấy đến loại tình trạng này, hiện tại cũng là lúc này rồi.

    Cho dù có chút nhiễu loạn, cũng đúng lúc bản Vương kiến công lập nghiệp.

    Vừa vặn phụ hoàng tại vị, có nhiều thứ để hắn đi gánh, về sau bổn vương muốn thống nhất thiên hạ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    Trình gia, các ngươi trong mắt bổn vương chó má cũng không bằng, chỉ có mấy cái Thoát Tục kỳ đỉnh phong, khống chế một ít quân đội thế tục thì tự cho là đúng.

    Cho dù diệt Trình Tiếu Thiên, còn có hết thảy mọi người Trình gia trong kinh thành, chẳng lẽ Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương dám tạo phản sao, nếu bọn hắn tạo phản mà nói, trực tiếp giết chết bọn hắn, tự nhiên cũng diệt sạch thủ hạ của bọn hắn, nói cho cùng Lam Vân Đế Quốc là thiên hạ của Chu gia ta.

    Phụ hoàng là nghĩ mãi mà không rõ điểm ấy, mới khiến cho Trình gia ngươi phát triển an toàn đến bây giờ.

    Nghĩ đến chỗ này, thân thể Vũ Thân Vương trực tiếp nhảy lên, cưỡi ngựa mang người cũng trực tiếp ly khai.

    - Thao.

    Huyết Y lão tổ trên không trung sững sờ nhìn hai đội nhân mã đều ly khai, trong miệng mắng một câu, trong nội tâm càng khó chịu tới cực điểm, này giống như là một nam nhân đã bị người châm ngòi dục hỏa bành trướng, đã làm xong tất cả chuẩn bị, khi xông vào lại đột nhiên phát hiện trong phòng không có ai, chỉ có một mình mình.

    Hiện tại Huyết Y lão tổ là loại cảm giác này, mắng tiểu tử Trình Cung này, mắng Vũ Thân Vương, con mẹ nó biễu diễn cái gì, nói ngưu bức như vậy, còn không phải bị người chà đạp sao, có năng lực ngươi lên đi, ngươi xông lên đi, ngươi giết ah.

    Nguyên một đám khinh bỉ lão tử rất sợ chết, các ngươi còn không phải như vậy sao.

    Gần đây Huyết Y lão tổ bị xa lánh lợi hại, hôm nay vốn là muốn tìm cơ hội phát tiết thoáng một phát, biểu hiện một chút, kết quả cái gì cũng không có.

    Ở bên trong quan niệm của hắn, vừa rồi Vũ Thân Vương nên lập tức động thủ tiêu diệt Trình Cung, dùng lực lượng bọn hắn bên này, cho dù Trình Tiếu Thiên lập tức dẫn người giết qua cũng không kịp.

    Hắn chân chính là người giang hồ, một người ăn no cả nhà không đói bụng, không sợ trời không sợ đất, muốn làm cái gì thì làm cái đó.

    Hiện tại sở dĩ đầu nhập vào Vũ Thân Vương, cũng là bởi vì Vạn Kim Huyết Y Lâu bị Trình gia tiêu diệt, ngoại trừ Trình gia đang tìm hắn ra, càng có không ít cừu gia trước kia đang tìm hắn.

    Nhưng mà gần đây hắn đã động tư tâm, chuẩn bị ly khai, chỉ là trước khi rời đi hắn một mực cân nhắc, muốn làm một chuyến rồi đi hay không.

    Vũ Thân Vương là tiểu oa nhi, không biết lấy được pháp bảo từ di tích nào, bên trong khẳng định có rất nhiều đan dược cùng bảo bối, nếu như có thể trộm những thứ này đi thì tốt rồi.

    Ân, vì cái này nên phải nhẫn một thời gian ngắn, đợi lão tổ thu cái này tới tay, lại đi đại sát tứ phương, đến lúc đó cho các ngươi kiến thức thủ đoạn của bản lão tổ.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Huyết Y lão tổ lập tức hóa thành một đạo huyết quang phóng lên trời, cũng không có đuổi theo Vũ Thân Vương, gần đây bị đè nén quá lâu, hắn muốn đi tìm cơ hội thư giãn một tí, sau đó lại trở về ứng phó tiểu oa nhi Vũ Thân Vương kia.

    Một hồi ước đấu oanh động thiên hạ cứ như vậy đã xong, vô số tin tức bay về phía các nơi.

    Đối với dân cờ bạc mà nói, đây là một ván bài rất tốt, chỉ là đến cuối cùng bọn hắn mới phát hiện, người ăn cũng không phải mình, bọn hắn bị người tính kế.

    Hiện tại cho dù hơn mười sòng bạc còn lại trong Vân Ca Thành kia cũng than thở, mặc dù bọn hắn không có táng gia bại sản như bảy mươi hai nhà kia, nhưng này hiển nhiên là Trình đại thiếu muốn nhất thống tất cả sòng bạc Vân Ca Thành, hiện tại bọn hắn gặp phải chính là một lựa chọn.

    Theo Trình đại thiếu cùng Vũ Thân Vương gần đây mấy lần đánh nhau chết sống, rốt cuộc không ai dám khinh thị, càng không có người cho là Vũ Thân Vương mạnh hơn, Vũ Thân Vương có Hoàng đế ủng hộ cũng bị Trình đại thiếu khiến cho chật vật không chịu nổi, quăng mũ cởi giáp, tổn thất thảm trọng, huống chi bọn hắn.

    Có mấy cái thông minh, lập tức chạy trở về, chuẩn bị khế ước mua bán nhà, khế đất, trực tiếp đưa tới chỗ Trình đại thiếu, Trình đại thiếu sẽ cho cái giá không tệ.

    Cũng có không nỡ, hoặc là có chút bối cánh, vẫn còn nắm lấy, tưởng tượng những biện pháp cùng hi vọng khác.

    Đối với chính khách mà nói, ý nghĩa trận ước đấu này cũng không giống bình thường, Chu Tùng đang ở trong phủ Thái Phó sau khi nhận được tin tức này, đã trầm mặc chừng nửa khắc đồng hồ, sau đó tiến vào nơi bí ẩn nhất phủ Thái Phó, toàn bộ Ám Ảnh bắt đầu tập hợp.

    Mặt khác một ít đại lão Vân Ca Thành, các thế lực lớn cũng càng phát ra coi chừng, thậm chí âm thầm đưa một ít hậu đại của gia tộc mình rời khỏi Vân Ca Thành.

    Có thể tới cấp độ như bọn họ thì không ai không ngu ngốc cả, cho dù không biết tin tức, cũng có thể đoán được một ít.

    Giờ phút này, ngựa của Trình Cung đã chạy thẳng về Vân Ca Thành.

    - Đại thiếu, nếu như vừa rồi Vũ Thân Vương động thủ thì làm sao bây giờ?

    Sau khi rời khỏi Vọng Xuân Đình chừng trăm dặm, Sắc Quỷ đột nhiên lòng còn sợ hãi hỏi một câu.

    Bởi vì ngay cả hắn vừa rồi cũng cảm giác được, Vũ Thân Vương đã đến cực hạn, có thể nói động thủ cùng không động thủ chỉ là nhất niệm.

    Dù sao Trình Cung nói quá sắc bén, đổi thành người khác, thậm chí Sắc Quỷ nghĩ đến đổi thành chính mình, tuyệt đối nhịn không được.

    - Có thể làm sao, đánh ah.

    - A, đánh?

    Sắc Quỷ nhìn nhìn người cạnh mình, hiện tại cũng là binh hùng tướng mạnh, nhưng mà Vũ Thân Vương bên kia có Kim sư huynh, Huyết Y lão tổ, Tô Liệt, còn có hai gia hỏa như quái vật, Siêu Phàm kỳ thì có mười cái, nếu thật sự động thủ, quả thật phần thắng rất nhỏ.

    - Còn nghĩ gì nữa, ngươi vậy mà cũng làm tình báo.

    Trình Cung thấy Sắc Quỷ nhíu mày, rất là nghi hoặc, đã biết rõ hắn đang nghĩ gì.

    Chính vì hắn làm tình báo, cho nên những vấn đề người khác nhìn không tới, vấn đề những người khác không quan tâm hắn đều chú ý, cũng mới hỏi mình vấn đề này.

    - Vũ Thân Vương có ẩn dấu thực lực hay không không nói trước, chỉ lực lượng mặt ngoài của hắn cũng không phải chúng ta có khả năng đối kháng, ít nhất người nơi này không được, trừ khi kéo những lực lượng khác lên, còn phải có thời gian chuẩn bị.

    Ân, trừ khi lão gia tử đến, nhưng không phải ngươi nói lão gia tử nhất định phải ở lại Vân Ca Thành hay sao?

    Đầu óc Sắc Quỷ chuyển vô cùng nhanh, tất cả tình báo hắn đều nắm giữ, nhưng mà vô luận phân tích như thế nào, đều không cho rằng thật sự động thủ bọn hắn còn có thể sống sót.

    - Ah...

    Trình Cung thấy Sắc Quỷ thật sự không thể tưởng được, lúc này mới cười nhạt nói:

    - Một, mặc dù nói có động thủ hay không đều là một ý niệm, nhưng ta có chín thành nắm chắc Vũ Thân Vương sẽ không động thủ, bởi vì chí hướng của hắn rộng lớn, hắn có thể thua, nhưng mà không có thể làm cho danh tiếng mình bị bẩn.

    Nếu không sau này nói ra, đại đế năm đó thua mấy ván cục, động thủ giết người, diệt cả nhà người, hắn là sợ cái này mà không phải những thứ khác.

    Điểm thứ hai mới trọng yếu nhất, ngươi phải hiểu được một việc, thần tiên lục địa bình thường đại khái có thể hiểu rõ tình huống chung quanh hơn mười dặm, nhưng nếu thần tiên lục địa đỉnh phong, ở Vân Ca Thành cũng có thể hiểu rõ hết thảy chúng ta tại đây, mà tốc độ cùng năng lực của bọn hắn, rất nhanh có thể chạy đến, đây chính là chỗ ta tự tin.

    - Bà mẹ nó, không thể nào, vài trăm dặm, khoa trương như vậy!

    Sắc Quỷ nghe xong đều trợn tròn mắt, đây cũng quá ngưu bức đi à nha.

    Không chỉ là hắn, những người khác nghe được cũng bị chấn kinh, mặc dù bọn hắn biết Trình lão gia tử đột phá đến thần tiên lục địa, nhưng bọn hắn cũng không biết Trình lão gia tử đạt tới trình độ thần tiên lục địa đỉnh phong.

    Đương nhiên, bọn hắn đối với uy năng của thần tiên lục địa càng không có một chút khái niệm, cho nên Sắc Quỷ không có thể nghĩ đến chuyện gì xảy ra, mới có nghi hoặc, điểm ấy Trình Cung rất hiểu.

    Chương 292: Lẻn vào vương phủ

    Trình Cung không có đi giải thích, chỉ là nhàn nhạt cười cười, nhưng trong lòng lại cân nhắc, người khác trước không cần đi nói, nhưng mà Sắc Quỷ bên này nhất định phải hảo hảo tâm sự cùng hắn.

    Ít nhất cho hắn biết tình huống phía trên Thoát Tục kỳ, lực lượng xưng là thần tiên lục địa của Nam Chiêm Bộ Châu, nếu không về sau sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đềmà tình báo của hắn về sau cũng sẽ liên quan đến loại cấp độ này, hiểu rõ những chuyện này là tất yếu.

    Thậm chí còn có Địa Anh, Thiên Anh..., để cho hắn hiểu thật rõ ràng.

    Đối với mọi người, thần tiên lục địa chỉ là một tồn tại trong truyền thuyết, chỉ là biết rõ có năng lực giống như thần tiên, nhưng cụ thể lại không biết.

    Giờ phút này nghe Trình Cung nói chút ít, con mắt cả đám đều tỏa ánh sáng.

    - Chỉ cần các ngươi cố gắng, các ngươi đều có cơ hội.

    - Đại thiếu ngươi không có nói đùa chứ, ngươi nói chúng ta có cơ hội đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa?

    Ba Phong vô cùng chấn kinh nhìn Trình Cung.

    - Vô nghĩa a đại thiếu, Lam Vân Đế Quốc chúng ta tổng cộng mới mấy cái, lần trước ta nghe Sắc Quỷ nói mới hai cái mà thôi, hiện tại cộng thêm lão gia tử cũng mới có ba cái thần tiên lục địa, này đều là mấy trăm năm.

    Bàn Tử không thể tin được mãnh liệt lắc đầu.

    Tâm tình mọi người đều rất tốt, nhưng mà nói tới muốn trở thành thần tiên lục địa, tất cả mọi người cảm giác một loại vô hình, áp lực khôn cùng, Sắc Quỷ cười khổ nói:

    - Đại thiếu nói như vậy, ta chí ít có ba phần tin tưởng, bởi vì trong tay đại thiếu có quá nhiều không có khả năng biến thành khả năng.

    Nhưng mà, nếu như cùng người khác nói, chúng ta muốn trở thành thần tiên lục địa, chỉ sợ sẽ đều cười nhạo.

    - Ngẫm lại một năm trước, các ngươi nghĩ trong một năm các ngươi có tăng tới bao nhiêu, trên thực tế Trình Trảm, Trình Lập cách thần tiên lục địa đã không xa.

    Còn nữa, hiện tại trừ chúng ta biết rõ ra, ai sẽ tin tưởng Trình gia chúng ta sẽ có Thần tiên lục địa.

    Ta chỉ nói với các ngươi một lần, hiện tại các ngươi nghĩ như vậy, là bởi vì các ngươi nhìn thế giới chỉ có Nam Chiêm Bộ Châu, thiên địa rất lớn, Cửu Châu rất lớn.

    Thần tiên lục địa không chỉ có ở Nam Chiêm Bộ Châu cùng Lam Vân Đế Quốc, nhưng thế giới cùng tình huống của bọn hắn chúng ta tiếp xúc không đến mà thôi, giống như là thế giới hiện tại của các ngươi, người bình thường vĩnh viễn cũng tưởng tượng không được, nhớ kỹ một câu, không nên mất đi ý chí cầu tiến, phải một lòng vươn lên.

    Đi, về nhà trước, chuẩn bị chiến đấu.

    Trình Cung nói xong, lần nữa thúc ngựa gia tốc, tiện tay cho ngựa ăn một khỏa đan dược Nhân cấp trung phẩm.

    Trình Cung nói một phen, làm hơn trăm người phía sau hắn cảm xúc bành trướng, nhiệt huyết sôi trào, không nên mất đi ý chí cầu tiến, phải một lòng vươn lên.

    Đúng vậy a, chẳng bao lâu sau, ta cũng có thể vươi tới đỉnh cao.

    Trong nội tâm kích động, thấy động tác của Trình Cung, tất cả mọi người đồng thời cho ngựa ăn đan dược, nhanh chóng quay về thành.

    - Đại thiếu, ngươi mới vừa nói thế giới này rất lớn, vừa rồi Hổ tử là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong tựu có được ba trăm Tượng lực, có phải mạnh nhất hay không, lúc trước ngươi ở Siêu Phàm kỳ đỉnh phong mạnh bao nhiêu?

    Đột nhiên Bàn Tử nhớ tới vấn đề vừa rồi, đuổi không kịp Trình Cung, trực tiếp kêu ra.

    - Ta, ta nào biết được, ta trực tiếp từ Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy vượt qua tầng thứ tám, tầng thứ chín cùng đỉnh phong, đạt tới Thoát Tục kỳ.

    Bất quá những lời này ngươi hỏi đúng rồi, có lẽ tại Nam Chiêm Bộ Châu, Hổ tử ở Siêu Phàm kỳ đỉnh phong có được ba trăm Tượng, là rất cường hãn dưới Thoát Tục kỳ, ít nhất trước ba không có vấn đề.

    Nhưng thật sự phóng tới Cửu Châu đại lục, vậy thì chênh lệch nhiều lắm, ta biết có chút thiên tài chính thức của các đại môn phái, đại thế gia, có được đại khí vận, đạt được thượng thiên phù hộ, còn có kỳ ngộ, cộng thêm thần thông chỉ gia tộc mới có, Siêu Phàm kỳ đỉnh phong có thể có được ngàn Tượng lực, đủ để đánh đồng cùng Thoát Tục kỳ thứ tư, tầng thứ năm bình thường.

    - Ah...

    Bàn Tử há to miệng, một luồng gió thổi vào trong miệng, nhưng mà hắn còn chưa phát hiện.

    Giờ phút này, trong nội tâm tất cả mọi người đều đã có một ý nghĩ, Cửu Châu đại lục, thậm chí có loại tồn tại này, thật là nhân vật thiên tài cỡ nào ah.

    Mọi người phía sau chấn kinh, Trình Cung đều dùng thần niệm lưu ý, lần này hắn là cố ý nâng lên những chuyện này, người đã đến thời điểm nhất định, tầm mắt, cảnh giới nhất định phải tăng lên.

    Luôn ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn cảnh vật xung quanh mình, muốn có tiền đồ cũng khó khăn.

    Nếu như mục tiêu của bọn hắn chỉ là Lam Vân Đế Quốc, bọn hắn vĩnh viễn không siêu việt được Vũ Thân Vương, vĩnh viễn khó có thể có thành tựu lớn, hôm nay, Trình Cung là giúp bọn hắn mở ra một đại môn mới, dẫn bọn hắn tiến vào thiên địa càng thêm rộng lớn, để cho bọn hắn biết rõ Cửu Châu đại lục thần kỳ như thế nào.

    Đương nhiên, hôm nay chỉ là một cơ hội, hơi chút dẫn phát một chút, về sau còn cần tiến hành từng bước, cuối cùng cho bọn hắn biết rõ, thần tiên lục địa cũng chỉ là cảnh giới Nhân Anh, cũng không phải như bọn hắn tưởng tượng cao không thể chạm.

    Vọng Xuân Đình đại thắng Vũ Thân Vương, làm Vũ Thân Vương tức giận đến cắn hàm răng, thực sự nhịn được, trước kia Trình Cung sớm âm thầm bố trí thủ đoạn, trực tiếp thu gần chín sòng bạc trong Vân Ca Thành thành, còn buôn bán lời rất nhiều hoàng kim.

    Loại thắng lợi này tuy làm cho người ta vui vẻ, nhưng Trình Cung nói một phen sau khi thắng lợi này, mới là thứ đáng giá nhất mà bọn hắn có được.

    Mà Trình Cung ở cố tình, đã dần dần bắt đầu dẫn bọn hắn về độ cao mới, làm tầm mắt bọn hắn càng thêm rộng lớn, mục tiêu càng thêm rộng lớn.

    Tốc độ truyền bá tin tức là vượt qua sức tưởng tượng, đợi bọn hắn chạy về Vân Ca Thành, mặc dù người bình thường trên đường phố đều đang nghị luận sự tình Vọng Xuân Đình, đương nhiên, bọn hắn nói ra khác khá xa cùng sự thật.

    - Nghe nói mỗi một vị Huyết Chiến Trình gia đều có thể phi thiên độn địa, mà ngay cả người Vũ Thân Vương mang từ hải ngoại về cũng không đánh lại, đi lên đã bị giết nát bấy, nghe nói Vũ Thân Vương quỳ xuống cầu xin tha thứ mới có mạng sống.

    - Nói lung tung, ta nghe biểu ca của cô em vợ ta nói, gia tộc bọn họ lần này thua rất thảm, hiện tại gia tộc bọn họ cũng loạn thành một bầy, rất nhiều người mang theo tiền riêng của mình bỏ chạy, nghe nói là Trình đại thiếu cùng Vũ Thân Vương liên thủ thiết lập ván cục lừa một ít đại gia tộc cả Lam Vân Đế Quốc, nuốt hết tài sản của bọn hắn.

    - Tin tức của các ngươi đều là tin vỉa hè, trong bang chúng ta có người trực tiếp dùng Vân Cáp từ Vọng Xuân Đình truyền tin trở về, nghe nói lần này là Vũ Thân Vương phụng mệnh đối phó Trình gia, rất nhanh Trình gia sẽ bị xét nhà.

    Bọn người Trình Cung cũng đã tản thần niệm, tinh thần lực ra, vừa mới tiến vào thành chợt nghe quán rượu, trà tứ cũng đang thảo luận cuộc chiến Vọng Xuân Đình, chỉ nói là cái gì đều có, có thậm chí tranh luận đỏ mặt tía tai, này làm Trình Cung cũng nhịn không được muốn cười.

    Đám người Bàn Tử thì nhịn không được trực tiếp cười to, tiếng cười của đám người Bàn Tử, cùng đội ngựa chỉnh tề của bọn hắn, rất nhanh tiến lên, lập tức làm người chung quanh chú ý.

    - Mau nhìn, Trình...

    Trình gia, đó là Trình đại thiếu, thời điểm ta dạo phố gặp qua hắn, các ngươi xem ta nói Trình đại thiếu chiến thắng không chết a.

    - Hiện tại phong cách Trình đại thiếu trở về như vậy, chẳng phải là nói Vũ Thân Vương thua rất thảm.

    - Móa nó, không phải tiểu tử ngươi mới vừa nói biết rõ tin tức bên trong ư, con mẹ nó ngươi trêu chọc chúng ta.

    Không để ý tới người chung quanh nghị luận, Trình Cung mang theo đám người Bàn Tử về tới Trình phủ.

    - Hiện tại ta muốn đi luyện đan, bây giờ là thời kì phi thường, các ngươi cũng đừng đi loạn khắp nơi, đều ở lại Trình phủ.

    Sau khi Trình Cung tiến vào Trình phủ, trực tiếp chạy tới Linh Lung Các.

    Biểu hiện ra là nói như thế, nhưng Trình Cung đã sớm âm thầm truyền âm làm an bài khác, mà chính hắn cũng không phải thật sự tiến vào Linh Lung Các luyện đan, sau khi tiến vào Linh Lung Các liền chờ đợi một hồi, đợi sắc trời tối, Trình Cung đã thay đổi một bộ quần áo, bộ dáng cũng đã biến thành một vị chuyên môn phụ trách mua sắm nguyên liệu nấu ăn cho Trình gia.

    - Trương tổng quản tốt, Trương tổng quản...

    Một đường đi ra Trình gia, một ít hạ nhân Trình gia đều bề bộn chào hỏi.

    Mặc dù vị Trương tổng quản này chỉ là Phó tổng quản, nhưng hắn trông coi mua sắm, không biết bao nhiêu người muốn làm thủ hạ của hắn.

    Đương nhiên, ở thời điểm không có La Đại tổng quản, những hạ nhân này xưng hô các Phó tổng quản là tổng quản, dù sao lời hữu ích ai cũng nguyện ý nghe.

    Bất quá hôm nay tâm tình vị Trương Phúc tổng quản này tựa hồ không tốt lắm, nghiêm mặt đi một hơi, ai cũng không có để ý ra khỏi Trình phủ, ra khỏi Trình phủ, vị Trương Phó tổng quản này vòng vo vài vòng, đi tới nơi hắn bao dưỡng tiểu thiếp bên ngoài.

    Rất nhanh vào trong ngõ hẻm kia, một gã sai vặt đi ra, trên mặt mang dáng tươi cười, rất nhanh dung nhập trong dòng người trên đường đi.

    Sau nửa canh giờ, Trình Cung đã hóa thân trở thành một Liệp yêu giả nửa người trên có hình xăm, ăn mặc như đại hán, cưỡi bảo mã trung đẳng rời khỏi Vân Ca Thành.

    Công pháp Thiên Biến Vạn Hóa Trình Cung cũng rất quen thuộc, hai ngày sau gia gia đột phá hắn ôn tập một lần nữa, càng làm rất nhiều chuẩn bị.

    Bất luận là Phó tổng quản, gã sai vặt, hay giả là Liệp yêu giả hiện tại, thân phận cùng tình huống của những người này, Trình Cung đều như lòng bàn tay.

    Mà trước khi Trình Cung trở lại Vân Ca Thành, bọn hắn đã sớm biến mất.

    Sở dĩ Trình Cung để ý như vậy, là bởi vì hiện tại chung quanh Trình gia có rất nhiều trạm gác ngầm, nhất là sau khi đại thắng Vũ Thân Vương, đúng như Trình Cung suy nghĩ, đợi Trình Cung chạy về Trình phủ, trạm gác ngầm chung quanh Trình phủ nhiều hơn bình thường gấp ba.

    Trong này thậm chí có chút ít tồn tại mà ngay cả thần niệm của Trình Cung cũng không có biện pháp tập trung hoàn toàn, nói rõ trong đó có Thoát Tục kỳ đỉnh phong, loại nhân vật này cũng bắt đầu xuất hiện chung quanh Trình gia, nói rõ sự tình đã vô cùng nghiêm trọng.

    Đương nhiên, dùng tu vi hiện tại của Trình lão gia tử, hơi chút phóng thích lực lượng thoáng một phát có thể dọa những người kia trực tiếp chạy trốn.

    Nhưng này cũng không phải Trình Cung muốn, cho nên hắn mới không đi kinh động những người kia, dùng công pháp Thiên Biến Vạn Hóa vụng trộm đi ra, đợi sau khi Trình Cung ra khỏi thành thì sắc trời đã tối, sau đó Trình Cung lặng lẽ chạy tới phủ Vũ Thân Vương.

    Lần trước phủ Vũ Thân Vương bị Trình Cung dẫn người Phong Vân Kiếm Tông tới thiếu chút nữa bị san thành bình địa, nhưng hôm nay lại kiến tạo càng thêm xa hoa, tuy này cho thấy nội tình của Vũ Thân Vương rất hùng hậu, nhưng vị trí ở trong lòng mọi người lại giảm rất nhiều.

    Công pháp Thiên Biến Vạn Hóa cũng không chỉ là có thể thay đổi dung mạo, tu luyện tới trình độ nhất định cũng có thể cải biến cốt cách thân thể.

    Trình Cung đạt tới Thoát Tục kỳ, những cái này hắn miễn cưỡng cũng đã có thể làm được, tuy còn chưa tới mức thiên biến vạn hóa, nhưng khó có thể nhìn ra sơ hở.

    Về phần ẩn nấp, tiềm hành, những tiểu kỹ xảo này, bất quá là một ít tiểu bí quyết bên trong công pháp Thiên Biến Vạn Hóa, tu luyện Thiên Biến Vạn Hóa này tới đại thành, thì thật sự có thể thân hóa ngàn vạn, biến hóa tùy tâm.

    Chương 293: Bên bờ biên giới sắp sụp đổ

    Hôm nay phủ Vũ Thân Vương như lâm đại địch, cả đám đều chú ý cẩn thận, không dám có chút chủ quan, bởi vì vừa rồi lúc Vũ Thân Vương trở lại thì có hai cái gia hỏa không may gặp phải rủi ro, trực tiếp bị Vũ Thân Vương ra tay đánh chết.

    Loại tình huống này, ai còn dám chủ quan.

    Bên ngoài cảnh giới đều là Tẩy Tủy kỳ cùng Phạt Mạch kỳ làm chủ, còn có hai gã Siêu Phàm kỳ tọa trấn, nhưng phủ Vũ Thân Vương kiến tạo một lần nữa đã không có nhiều trận pháp như trước kia, làm cho Trình Cung tiến vào dễ dàng hơn rất nhiều.

    Thời điểm hai đội binh sĩ giao thoa, ánh mắt những người chung quanh khác không có chú ý, hắn trực tiếp gia tốc nhảy lên, không mang theo một chút tiếng gió, người đã lặng lẽ rơi vào bên trong phủ Vũ Thân Vương.

    Thời điểm có mấy người giống như cảm giác được cái gì, nhìn về phía bên này, thì Trình Cung đã rơi xuống bãi cỏ phía dưới, màu sắc thân thể hoàn toàn giống như màu cỏ, khí tức hoàn toàn nội liễm, giờ phút này cho dù có người đứng bên cạnh cũng không nhìn ra vấn đề gì.

    Thiên Biến Vạn Hóa phát huy một ít pháp thuật rất đến cực hạn, những pháp thuật này người khác không chú ý, không có bất kỳ tính công kích, không muốn đi học, nhưng Trình Cung lại chăm chú học thành thạo.

    Sau đó hắn chậm rãi di động, khi hắn di động đến hòn đá hoặc bên trên mặt đường, máu sắc thân thể sẽ biến thành màu sắc của tảng đá hoặc nền đường, giống như hắn và những vật thể xung quanh là một, trừ khi tới gần xem xét.

    Nếu không cho dù dùng tinh thần lực, thần niệm tìm tòi, thì phương pháp ngụy trang của Thiên Biến Vạn Hóa có thể nhẹ nhõm tránh đi.

    Một địa phương không có trận pháp phòng ngự, đối Trình Cung mà nói là không có bất kỳ độ khó, nếu là phủ Vũ Thân Vương trước kia, Trình Cung sẽ không có dễ dàng tiến vào trong như vậy.

    Rất nhanh, Trình Cung đã đi tới chủ điện, chủ điện này ngược lại là có bố trí một ít trận pháp cách âm cùng phòng ngự.

    Cũng may đều là do Thoát Tục kỳ đỉnh phong bố trí, hiển nhiên cũng không hiểu nhiều đối với trận pháp.

    Mà Thiên Biến Vạn Hóa có thế phá giải lặng yên không một tiếng động, dung nhập, tiến vào trong trận pháp, Trình Cung cũng không có tốn quá nhiều thời gian đã đi vào trong.

    Vừa tiến vào trong đó, lập tức nghe được một hồi thanh âm gào thét.

    - Hỗn đãn, nếu bổn vương không phanh thây xé xác ngươi, thì khó tiêu mối hận trong lòng.

    Chỉ bằng một cái hoàn khố như ngươi, thực cho rằng thắng được bổn vương, trước cho ngươi đắc ý thoáng một phát, rất nhanh là tai hoạ ngập đầu.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương vừa mới rửa mặt xong, dùng lực lượng của hắn thì bên ngoài cũng xem không được gì, nhưng hàm răng lại không phải ngày một ngày hai là có thể dài ra, mỗi lần cảm nhận được hàm răng trống rỗng kia, Vũ Thân Vương lại vô cùng phẫn nộ.

    Giờ phút này, chỉ có Kim sư huynh đứng ở một bên nghe hắn gào thét.

    - Vương gia, không phải đám người Huyết Y lão tổ cùng Kim Sát, Ngân Sát đã đánh cuộc ai giết Trình Cung trước là chỉ huy người khác sao.

    Bọn hắn một cái là lão tổ Vạn Kim Huyết Y Lâu, một cái là tuyệt đại sát thủ tung hoành thiên hạ năm đó, để cho bọn hắn đi làm chẳng phải vừa vặn sao.

    Đã không có những người khác, Vũ Thân Vương ở chỗ này đã phẫn nộ phát tiết gần một canh giờ, lúc này thấy Vũ Thân Vương rốt cục ngừng thoáng một phát, Kim sư huynh cẩn thận nói.

    - Triều đình làm việc đều có thủ đoạn của triều đình, thủ đoạn làm việc của bọn hắn dùng không thích hợp, hơn nữa cũng không thể quá tin tưởng vào bọn họ, lúc đó sở dĩ ta không có cản trở bọn họ là bởi vì tình hình lúc đó chưa có nghiêm trọng.

    Tuy hiện tại Huyết Y lão tổ, Kim Sát, Ngân Sát bị hàng phục, nhưng dù sao cũng là người trong giang hồ, để bọn hắn đấu mới có thể có cân đối, khống chế bọn hắn.

    Bọn hắn bất quá là người bổn vương tạm thời sử dụng lần này, nói trắng ra là tiêu hao phẩm để đối phó Trình gia mà thôi.

    Không đúng, có người...

    Vũ Thân Vương đang nói, đột nhiên sắc mặt kịch biến, tay che ngực, nháy mắt sau đó người đã phóng lên trời.

    Trình Cung đang trốn ở bên cạnh nghe đã ghiền, không nghĩ rằng Vũ Thân Vương lại đột nhiên phát giác, người lập tức vọt lên.

    Bà mẹ nó, sao cháu trai này phát giác mình, không có khả năng a, công pháp Thiên Biến Vạn Hóa vô cùng đặc biệt, nó cũng không có lực công kích gì, nhưng chính là bởi vì như vậy, nó ở phương diện lẫn trốn đạt được cực hạn.

    Coi như là thần tiên lục địa bình thường, là Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất, tầng thứ hai, sử dụng thần niệm cũng rất khó phát hiện Trình Cung.

    Giờ khắc này Trình Cung cũng muốn lập tức lao ra, nhưng ý nghĩ này chỉ là thoáng qua một cái, Trình Cung càng thêm tin tưởng chính mình.

    Hơn nữa lao ra như vậy thì thật sự bạo lộ chính mình rồi, cơ hồ ở thời điểm Vũ Thân Vương đánh vỡ nóc nhà, Trình Cung trực tiếp tiến nhập vào trong Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Lực lượng của hắn, nhịp tim, huyết dịch, thậm chí biểu lộ cũng không có một chút biến hóa, lúc này dù hắn lộ ra chút chần chờ hoặc là lực lượng, biểu lộ, huyết dịch, tim đập có biến hóa dị thường, đều bị đối phương phát hiện.

    Thân hình Kim sư huynh cũng đuổi kịp, phát sau mà đến trước, xuất hiện cùng lúc với Vũ Thân Vương ở trên mái nhà.

    Thân thể của hắn nổi lên một tầng hắc sắc quang mang, nắm đấm biến lớn một phần ba, lộ ra dữ tợn dị thường khủng bố.

    Lực lượng này so với Tô Liệt, Kim Sát, Ngân Sát là Thoát Tục kỳ đỉnh phong càng mạnh hơn rất nhiều, cùng Huyết Y lão tổ là nửa bước thần tiên không kém bao nhiêu.

    Đây mới là thực lực chân chánh của Kim sư huynh này, giờ phút này nghe Vũ Thân Vương đột nhiên nói như thế, thần niệm của hắn cũng không phát hiện địch nhân, hắn tự nhiên lo lắng, lúc này mới thi triển lực lượng che dấu ra.

    - Ân, không có người?

    Thần niệm Kim sư huynh bao phủ chung quanh, đưa mắt nhìn bốn phía, rỗng tuếch, ở trong trận pháp không có cái gì.

    Bên ngoài trận pháp, mấy thủ hạ cường hãn của Vũ Thân Vương đang tuần tra, cho dù nhân vật nửa bước thần tiên như Huyết Y lão tổ đến, cũng không có biện pháp đơn giản tiến vào.

    Vũ Thân Vương cũng kinh ngạc nhìn chung quanh, sau đó lại dùng tay sờ ngực nói:

    - Không có khả năng phạm sai lầm a, lúc trước sư tôn lưu lại Cửu Mệnh Ma Thiền, rõ ràng báo động lên, loại tình huống này trước kia giúp bổn vương bắt lấy rất nhiều thích khách cùng địch nhân, cho tới bây giờ không có xảy ra sai lầm.

    - Cửu Mệnh Ma Thiền báo động trước, cái kia chắc có lẽ không sai, ta đến xem.

    Kim sư huynh nói xong, hít mạnh một hơi, tất cả nguyên khí cùng không khí ở trong trận pháp lập tức bị hắn hút vào trong thân thể, ở trong trận pháp này trong thời gian ngắn ngưng tụ một không gian bán chân không, mà hắc sắc ma quang phía trên hai đấm của hắn càng ngày càng mạnh, sau đó chỉ thấy hai đấm của hắn chậm rãi đụng nhau, hai cổ ma quang lập tức hình thành từng đợt chấn động, không ngừng qua khuếch tán bốn phía.

    Loại biện pháp này, cho dù có một ít người cao minh hiểu được pháp thuật, thần thông không gian, cũng có thể móc ra.

    Có thể nói, đây là đào trong không gian, ở trong phạm vi ma quang bao phủ là không có gì có thể che dấu, dù cho thân pháp ẩn nấp cũng không có biện pháp đào thoát.

    - Hô...

    Động tác này chỉ giằng co trong một hơi thở, hết thảy liền khôi phục bình thường, nhưng mà toàn thân Kim sư huynh này đều là mồ hôi.

    - Không có, coi như là tu sĩ Nhân Anh tầng thứ bảy trở xuống ở dưới tìm tòi của ta cũng khó có khả năng ẩn nấp hành tung, có phải bởi vì tâm tình của ngươi ảnh hưởng đến Cửu Mệnh Ma Thiền hay không, nó mới phát sinh dị thường.

    Kim sư huynh dùng tay lau mồ hôi trên trán, quay đầu hỏi thăm Vũ Thân Vương.

    Tay Vũ Thân Vương đặt lên ngực, cũng không còn phát hiện dị thường nữa, ngẫm lại cũng chỉ có thể là khả năng này.

    - Ách...

    Vũ Thân Vương cười khổ nói:

    - Cũng chỉ có loại khả năng này, bất quá sư huynh ngay cả tuyệt học Ma Khóa Thiên Địa của sư phụ cũng có thể thi triển, xem ra ít lâu nữa sư huynh sẽ bước vào cảnh giới Nhân Anh.

    - Đây chỉ là thần thông nhập môn của Ma Khóa Thiên Địa, căn bản còn kém chính thức rất nhiều, cũng chỉ có tiểu sư muội cùng sư đệ ngươi mới có thể phát dương quang đại tuyệt học của sư tôn, sư tôn đã từng nói qua, thành tựu cao nhất của ta chỉ là cảnh giới Nhân Anh.

    Hai người bọn họ nói chuyện, giờ phút này Trình Cung ở trong Hư Không Âm Dương Đỉnh chửi mẹ.

    - Con mẹ nó, hai hỗn đãn các ngươi có xong đi hay không, con mẹ nó tìm không thấy hãy mau xéo đi còn ở đây con mẹ nó tán dóc, một cái còn trung thực chất phác, còn sư đệ, tiểu sư muội.

    Mịa nó, Ma Khóa Thiên Địa là cái gì đồ chơi, năm đó lão tử cũng chưa nghe nói qua, vậy mà không biết xấu hổ trở thành thứ tốt, hai tên khốn kiếp, chạy nhanh xéo đi ah.

    Trình Cung bây giờ là có khổ tự mình biết, không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh vừa mới hình thành, tuy cái không gian này đã có thể cho người tiến vào, nhưng mà cực kỳ không ổn định.

    Giờ phút này Trình Cung ở trong quá lâu, cái không gian này bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ.

    Nếu quả thật sụp đổ, lập tức sẽ xuất hiện phân tán không gian, có khả năng vừa mới vất vả tìm được, dung luyện mảnh vỡ sẽ bị cuốn vào trong không gian lần nữa, vậy thì thật sự là bi kịch.

    Trình Cung ở trong này có thể nghe tình huống bên ngoài rõ ràng, mà ở trong không gian của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, đừng nói cái gọi là Ma Khóa Thiên Địa gì kia của hắn, cho dù thập đại Đạo môn lúc trước, người mạnh nhất Ma Môn đến, cũng tìm không thấy.

    Chỉ là giờ phút này Trình Cung không thể không toàn lực vận chuyển, dùng lực lượng của mình tận lực chống đỡ không gian này một hồi, nhưng loại tiêu hao này không phải một cái Thoát Tục kỳ có khả năng thừa nhận.

    Nếu không phải thần niệm của hắn không giống bình thường, lại từng luyện hóa dung nhập một tia thần niệm của Cửu Châu đệ nhất thần khí, nếu không hắn đã sớm chống đỡ không nổi.

    Thần niệm, pháp lực dùng một tốc độ tiêu hao điên cuồng, lần này Trình Cung trực tiếp nhét hơn mười khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, cùng hơn mười loại đan dược khác vào trong miệng.

    Đan dược còn chưa tan hết, hắn đã dùng pháp lực thúc hóa những đan dược này, lực lượng trực tiếp hút vào ở trong thân thể.

    Dược lực khổng lồ, lại một lần nữa dùng thân thể Trình Cung làm cầu nối, điên cuồng bị Hư Không Âm Dương Đỉnh hấp thu, miễn cưỡng duy trì một lát.

    Thân thể Trình Cung lại một lần nữa bị lực lượng rèn luyện, thân thể của hắn hãy giống như không gian của Cửu Châu đệ nhất thần khí, đều ở vào một loại trạng thái tùy thời sụp đổ.

    Này giống như là ở trên cao vạn mét xiếc đi dây, đây cũng không phải là mạo hiểm, bởi vì mỗi một khắc có thể không chết đều là kỳ tích.

    Lực lượng, không được, lực lượng của loại đan dược không đủ, căn bản không được, mình cần lực lượng mạnh hơn.

    Mịa nó, đã đến lúc này này, Trình Cung giống như là một người không có cách nào quay đầu lại, trước mắt chỉ có một con đường, về phía trước, đi qua.

    - Hư Không Âm Dương Đỉnh, vận chuyển cho ta.

    Cho tới nay, Trình Cung cũng không có biện pháp vận chuyển nội đỉnh này, tuy cũng đạt được rất nhiều chỗ tốt, nhưng Trình Cung cũng cảm giác được, dùng tốc độ như vậy, cho dù một vạn năm cũng không có biện pháp dùng Hư Không Âm Dương Đỉnh này.

    Nhưng từ thu thập mảnh vỡ ngoại đỉnh, rốt cục Trình Cung thấy được hi vọng, nhất là tiến vào phiến không gian này, nội đỉnh này cùng trước kia có bất đồng rất lớn.

    Chương 294: Thiên địa dị tượng

    Dùng phán đoán của Trình Cung, thân là Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, chỉ cần tìm được số lượng mãnh vỡ nhất định, thì mình có thể ở chỗ này sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Ai có thể nghĩ đến, phương pháp sử dụng của chính thức Hư Không Âm Dương Đỉnh, dĩ nhiên là tiến vào không gian trong đó mới được.

    Trước kia có vô số người đạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng đều nghiên cứu, sử dụng đều là ngoại đỉnh mà thôi, giống như là có một kiện vật phẩm, truyền lưu vô số năm mới biết được, trước kia cũng chỉ là nghiên cứu, sử dụng cái vỏ của nó, nói cái vỏ cũng có chút khoa trương, bởi vì ngoại đỉnh cùng nội đỉnh là nhất thể, càng giống như một cái vật chứa, phối hợp lẫn nhau mới thành Cửu Châu đệ nhất thần khí.

    Hôm nay Trình Cung trực tiếp đem tất cả Nguyên Khí Đan trong không gian giới chỉ dung nhập vào nội đỉnh, dùng tinh thần lực của mình, dùng Tử Diễm Chân Hỏa trong thân thể làm dẫn, lần thứ nhất thôi động nội đỉnh của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Oanh!

    Cửu Châu đệ nhất thần khí đã trải qua vô số tuế nguyệt, rốt cục lần thứ nhất bị thúc dục, một ít trận pháp cùng lực lượng bên trong chậm rãi vận chuyển, lực lượng Chí Dương Chân Hỏa từ bên trong thẩm thấu đi ra, này đã không còn là khí tức của Chí Dương Chân Hỏa trước kia, mà là hỏa diễm chân chính.

    Nhưng cũng chỉ hơi vận chuyển thoáng một phát, tất cả nguyên khí đan cùng thần niệm trên người Trình Cung, lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể lập tức tiêu hao không còn, Chí Dương Chân Hỏa ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh vừa mới nhen nhóm, lập tức dập tắt.

    Bà mẹ nó, hơn một ngàn khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp hạ phẩm, hơn ba trăm khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp trung phẩm, hơn năm mươi khỏa Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, sáu khỏa Linh Khí Đan Địa cấp siêu phẩm, tất cả thần niệm, còn có lực lượng Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể mình, cũng chỉ làm nội đỉnh này hơi vận chuyển thoáng một chút.

    Giống như là một thượng cổ cự nhân, ngay cả con mắt cũng không có mở ra, chỉ là ngáp một cái, duỗi lưng một cái lại ngủ như trước.

    Này con mẹ nó cũng quá xa xỉ a, mịa, trong nội tâm Trình Cung mắng chửi, nhưng mà không có lãng phí cơ hội.

    Tuy Chí Dương Chân Hỏa lúc này rất yếu ớt, nhưng lại là một trong những hỏa diễm mạnh nhất trong thiên địa này, lập tức bị hắn hút vào trong thân thể.

    Quan trọng nhất là, thần khí Cửu Châu trãi qua vô số năm tháng bị thôi động, bên trên tản mát ra một loại áo nghĩa vô cùng, thần niệm sắp khô kiệt của Trình Cung lập tức đắm chìm ở trong một loại cảnh giới huyền diệu.

    Tuy trước kia thần niệm của Trình Cung đã đột phá ở thời điểm tu luyện, thậm chí luyện đan, cùng với lúc Trình lão gia tử tăng lên, đều có thể đạt được các loại chỗ tốt.

    Nhưng khác hẳn với lần này chính là, lấy trước kia tốt hơn chỗ đều là phụ trợ, bởi vì thần niệm của Trình Cung là đang khôi phục, hiện tại những cảm ngộ cùng ngoại lực kai, với hắn mà nói chỉ là phụ trợ hắn khôi phục, không có quá trợ giúp lớn đối với thần niệm hắn tăng lên.

    Nhưng lần này lại khác, Cửu Châu đệ nhất thần khí chính thức vận chuyển, áo nghĩa bên trên viễn siêu thần niệm trước kia của Trình Cung, làm hắn tiến vào một loại cảnh giới vô cùng huyền diệu.

    Giờ khắc này, Chí Dương Chân Hỏa kia rèn luyện thân thể, Trình Cung dẫn chín thành lực lượng vào ngoại đỉnh.

    Lực lượng truyền vào lần này vượt rất xa lực lượng lúc nãy, rốt cục xem như tạm thời ổn định không gian ngoại đỉnh.

    Mà thân thể của Trình Cung, cũng đang trải qua một lần khảo nghiệm cùng rèn luyện, Trình Cung điên cuồng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, nếu như giờ phút này có người ngoài ở trong này mà nói, sẽ thấy thân thể Trình Cung bay ra dược hương, một loại dược hương đặc thù.

    Các loại tạp chất trong cơ thể hắn bị luyện hóa lần nữa, thân thể của hắn không ngừng bị rèn luyện, tăng lên.

    Bởi vì kiên trì, bởi vì cố chấp, Trình Cung ngoài ý muốn thôi động Cửu Châu đệ nhất thần khí, ở trong không gian chưa hoàn thiện tiến vào trạng thái tu luyện kỳ diệu.

    Trình Cung không nghĩ tới chính là, hắn lần thứ nhất thôi động Cửu Châu đệ nhất thần khí, ở giữa thiên địa lập tức lâm vào hắc ám, loại này hắc ám không phải hắc ám vào ban đêm, giờ khắc này tất cả ánh sáng do Dạ Minh Châu ngưng tụ hoàn toàn mất đi hiệu lực, không ai dám sử dụng pháp thuật phát ra hào quang.

    Vốn Vũ Thân Vương đang vuốt ngực đứng một bên, thân thể run rẩy một cái, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn bầu trời:

    - Tại sao có thể như vậy?

    Bởi vì hắn cảm giác được, Cửu Mệnh Ma Thiền trong thân thể của mình sợ tới mức hôn mê, Cửu Mệnh Ma Thiền này so với Yêu tướng còn muốn trân quý hơn rất nhiều.

    Mặc dù Tô Liệt đạt được ma hạch kia rất tốt, nhưng so sánh với Cửu Mệnh Ma Thiền, cái ma hạch kia không đáng kể chút nào, chỉ là Vũ Thân Vương cũng một mực không có đi kiểm chứng mà thôi.

    Nhưng hôm nay, dị tượng trên không trung, vậy mà trực tiếp làm cho Cửu Mệnh Ma Thiền sợ tới mức hôn mê.

    - Vương gia, thiên địa dị tượng, tất có đại sự phát sinh.

    Kim sư huynh nói xong, lại đột nhiên phát hiện Vũ Thân Vương ngây người tại đó, hắn vừa định hỏi thăm, lại đột nhiên phát hiện lực lượng trong cơ thể Vũ Thân Vương vận chuyển rất nhanh.

    Tại sao có thể như vậy, đừng nói hắn, ở dưới dị tượng này, coi như là thần tiên lục địa cũng không dám tùy tiện vận chuyển lực lượng, hắn đây là muốn làm gì, vạn nhất bị thiên địa dị tượng trừng phạt, vậy thì cũng phiền toái.

    Kim sư huynh vừa muốn nói gì, Vũ Thân Vương khoát tay ngăn hắn, thì thào lẩm bẩm:

    - Ta vừa rồi đột nhiên cảm nhận được một loại lực lượng kỳ diệu, giống như thiên địa quy tắc bạo lộ ở trước mặt ta, nhưng lại sờ không đến, kỳ quái, nhưng lại có một xúc động giống như có thể cảm giác được, thật kỳ lạ...

    Đột nhiên, Vũ Thân Vương khoát tay, pho tượng hoàng kim kia lập tức xuất hiện trên không trung, nháy mắt sau đó, một loại áo nghĩa huyền diệu bao phủ phía trên pho tượng kia.

    - Ha ha...

    Không nghĩ tới, quy tắc trên pho tượng kia, vậy mà tương hợp cùng quy tắc của thiên địa dị tượng này, quả nhiên bổn vương vâng thiên mệnh, ngay cả trời cũng đang giúp bổn vương.

    Vũ Thân Vương mở hai tay ra, thần niệm lập tức dung nhập chung quanh pho tượng kia, mượn nhờ pho tượng kia điên cuồng hấp thu lực lượng, điên cuồng cảm ngộ quy tắc thiên địa.

    Đã đến cảnh giới Thoát Tục kỳ, lực lượng tăng lên là một phương diện, cảm ngộ cũng trọng yếu phi thường.

    Thiên địa dị tượng không có tiếp tục bao lâu, sau đó thiên địa khôi phục bình thường lần nữa, nhưng mà vẻ mặt Vũ Thân Vương lại rất hưng phấn.

    - Ha ha, đột phá, vậy mà bổn vương đột phá đến Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy, hơn nữa bổn vương mượn nhờ thiên địa dị tượng, áp sức rất nhiều lực lượng vào trong pho tượng kia, lại mượn nhờ lực lượng thiên địa dị tượng đem một tia bổn mạng thần niệm dung nhập vào trong pho tượng kia.

    Đợi một thời gian, thời điểm bổn vương đạt tới Nhân Anh, nhất định luyện hóa pho tượng kia trở thành thân ngoại hóa thân của bổn vương, ha ha, ngay cả ông trời cũng đang giúp ta, Trình Cung, Trình Tiếu Thiên, Trình gia các ngươi dựa vào cái gì đấu cùng ta.

    Vũ Thân Vương hoàn toàn không nghĩ tới, thiên địa đột nhiên xuất hiện dị tượng, trong thời gian ngắn, vậy mà có thể làm cho lực lượng hắn liên tiếp tăng lên, càng làm cho hắn không nghĩ tới chính là làm cho pho tượng kia phát sinh biến chất, có cơ hội luyện hóa trở thành thân ngoại hóa thân.

    Đây quả thực là vận khí nghịch thiên, làm sao Vũ Thân Vương có thể mất hứng, không vui vẻ mới lạ.

    Điều này nói rõ cái gì, nói rõ khí vận bao phủ hắn, hắn tự nhiên đắc ý.

    Kim sư huynh cũng ngẩn người, trong nội tâm cũng rất cảm thán, sư tôn nói không sai, tiểu sư đệ này quả nhiên có được đại khí vận, không phải giống người tầm thường, một ngày kia chắc chắn Long Tường cửu thiên.

    Lam Vân Đế Quốc Trấn Quốc Công Phủ, trong thư phòng Trình Tiếu Thiên.

    Trình Tiếu Thiên đứng ở bên cửa sổ nhìn lên trời, lúc trước có lẽ hắn không cảm thụ đến cái gì, nhưng bởi vì đạt đến Nhân Anh đỉnh phong, hắn mới có thể cảm giác được thiên địa dị tượng này khủng bố.

    Bản thân hắn muốn che dấu lực lượng, ở dưới loại thiên địa dị tượng này, càng không dám tùy ý lộn xộn.

    Chỉ là tựa hồ tâm Trình lão gia tử có chút loạn, cảm giác được hiên địa dị tượng này có gì đó không ổn.

    Loại thiên địa dị tượng này không phải chỉ một địa phương, tuy không có biện pháp điều tra, nhưng Trình lão gia tử nghĩ, thiên địa dị tượng này ít nhất cũng bao phủ toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, chẳng lẽ Nam Chiêm Bộ Châu xảy ra đại sự gì sao?

    Hắn cũng không nghĩ tới Trình Cung, không nghĩ tới do Trình gia cùng hoàng thất, bởi vì chút ít tranh đấu thế tục này, cho dù nghiêm trọng gấp trăm lần, cũng không đủ để thiên địa xuất hiện dị tượng.

    Không chỉ là hắn, mấy đại nhân vật trong Nam Chiêm Bộ Châu nhất định cũng nghĩ như vậy.

    Loại thiên địa dị tượng này, khẳng định không có liên quan tới mình, ở dưới trời đất này, bọn họ đều nhỏ bé như một con kiến.

    Kể cả đế vương một quốc gia, đều là nghĩ như vậy, cho nên chỉ là xem náo nhiệt mà thôi.

    ...

    Nguyên Thủy Ma Tông, Hách Liên Lam Phượng đứng dưới thiên địa dị tượng, hơn nữa còn hiểu rõ mấy thứ gì đó.

    - Kỳ quái, nội tâm có một loại cảm giác không hiểu, việc này vậy mà có thể ảnh hưởng đến bản thân ta.

    Thiên địa dị tượng này vô cùng rộng lớn, đã sớm siêu việt Nam Chiêm Bộ Châu, sự tình Nguyên Thủy Ma Tông ta làm sao có thể dẫn động loại chuyện này, chẳng lẽ là có trọng bảo gì gặp chuyện không may, dính dấp đến chúng ta?

    Cái kia cũng không có thể như thế, trừ khi liên lụy đến bổn tông...

    Trong nội tâm Hách Liên Lam Phượng nghĩ vậy, ý đồ tính toán mấy thứ gì đó.

    - Oanh...

    Đột nhiên trong lúc đó, bên trong thiên địa dị tượng này, một cổ ý thức đánh úp lại.

    Hách Liên Lam Phượng như bị sét đánh, thân thể mãnh liệt hạ thấp, sau đó hoảng sợ nhìn lên trời không.

    Ý thức này tựa hồ có chút khó chịu, hơi chút dừng lại như đang suy nghĩ, lúc này Vạn Ma Lôi Trì phía dưới Nguyên Thủy Ma Tông, tản mát ra một cổ ma khí mênh mông cuồn cuộn, cùng thân thể Hách Liên Lam Phượng kết hợp thành một.

    Một ký hiệu đặc biệt của Nguyên Thủy Ma Tông xuất hiện trên bầu trời, ý thức này lập tức lóe lên, nháy mắt sau đó thiên địa dị tượng cũng biến mất.

    - Cửu Châu, vậy mà bao phủ toàn bộ Cửu Châu, có lẽ tất cả các lão quái trên đại địa đều đã xuất quan.

    Sắc mặt Hách Liên Lam Phượng cũng thay đổi, lập tức cười khổ rơi xuống, bất kể là tổ tông nào dẫn xuất chuyện này, cũng không phải nàng có khả năng đụng chạm, vẫn là cẩn thận quản tốt chuyện của mình a.

    Ân, mấy tháng nữa Phong Vân Kiếm Tông Âm Trường Khiếu sẽ xuất quan, gần đây Phong Vân Kiếm Tông bị nữ nhi của mình dẫn người truy đánh điên cuồng, đã bắt đầu cuộn mình, đợi Âm Trường Khiếu xuất quan nhất định là một phen khổ chiến, mình trước hết nên chuẩn bị sẵn sàng.

    Bất quá nha đầu này trở về từ Vân Ca Thành có chút quái, vậy mà không tiếc hết thảy tu luyện, so với bất luận thời điểm gì cũng tích cực đối phó Phong Vân Kiếm Tông hơn, chẳng lẽ ở Vân Ca Thành xảy ra chuyện gì hay sao?

    ...

    Cửu Châu đệ nhất thần khí động, thiên địa dị tượng ra, những cái này Trình Cung cũng không biết.

    Nhưng thân ở trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh tu luyện, chính hắn lại phát hiện một việc, quả nhiên Âm Dương Vạn Vật Quyết có quan hệ cùng Hư Không Âm Dương Đỉnh, khi Hư Không Âm Dương Đỉnh chính thức bị thôi động, thần niệm của mình dung nhập vào bên trong một áo nghĩa kỳ diệu, vậy mà Âm Dương Vạn Vật Quyết của mình ở dưới sự trợ giúp này, vận chuyển nhanh mấy trăm lần so với bình thường.

    Đây là cái khái niệm gì, sự tình trước kia dùng mười mấy canh giờ mới có thể làm được, giờ phút này chỉ cần chưa đủ nửa khắc đồng hồ, thậm chí ngắn hơn cũng có thể làm được.

    Chương 295: Lẫn vào hoàng cung

    Phải biết rằng, một loại công pháp cũng không phải nói muốn nhanh là nhanh được, công pháp tốt so với công pháp bình thường sẽ mạnh hơn rất nhiều.

    Giống như là Âm Dương Vạn Vật Quyết, cực hạn công pháp khác có lẽ là một canh giờ là hai chu thiên, nhưng Âm Dương Vạn Vật Quyết lại có thể vận hành mười chu thiên.

    Nhưng cũng có một cực hạn, theo lực lượng cùng lĩnh ngộ, cảnh giới dần dần tăng lên, cũng không phải mình muốn nhanh là được, nếu không nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn.

    Nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì thân tiêu ngọc vẫn, nhưng giờ khắc này Trình Cung lại vô cùng khoan khoái dễ chịu, bà mẹ nó, bình thường tu luyện mà có thể có tốc độ này, mịa nó, không cần mười năm mình tuyệt đối có thể khôi phục đến tiêu chuẩn trước kia.

    Đây quả thực quá sung sướng, so với tốc độ ở thời điểm kiếp trước cũng nhanh gấp mấy chục lần.

    Thoải mái, quá sung sướng.

    Mau kinh người, Trình Cung phát hiện lực lượng của mình đang không ngừng tăng trưởng, vừa rồi điên cuồng phục dụng đan dược, lực lượng tồn đọng rất nhiều, dù sao cũng không thể một lần luyện hóa hết tất cả dược lực được.

    Còn có lực lượng Chí Dương Chân Hỏa kia, Trình Cung phát hiện lực lượng của mình bằng tốc độ kinh người tăng lên lần nữa.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất đỉnh phong, Thoát Tục kỳ tầng thứ hai.

    Thoát Tục kỳ tầng thứ hai sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh ah...

    Thoát Tục kỳ tầng thứ ba...

    Trình Cung phát hiện lực lượng của mình trực tiếp vượt qua Thoát Tục kỳ tầng thứ hai sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cùng đỉnh phong, trực tiếp đạt đến Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, nhưng lại đang không ngừng tăng trưởng.

    Rốt cục, lực lượng của Trình Cung đứng ở biên giới Thoát Tục kỳ tầng thứ ba đỉnh phong, thiếu một ít nữa đã đột phá.

    Cái này cũng chưa tính, Trình Cung phát hiện, chính thức lấy được lợi ích lớn nhất dĩ nhiên là thân thể, tuy thân thể của mình được một tia Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, nhưng thân ở trong Cửu Châu đệ nhất thần khí, mình tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết lại ngoài ý muốn vận hành gia tốc mấy trăm lần.

    Cường độ thân thể của Trình Cung từ Thoát Tục kỳ tầng thứ ba, vậy mà kéo qua năm cấp độ, trực tiếp đạt đến Thoát Tục kỳ tầng thứ tám.

    Vốn là lực lượng Trình Cung tăng lên quá nhanh, tình huống cường độ thân thể viễn siêu lực lượng đã nhanh được đền bù, nhưng lần này lại bị kéo khoảng cách ra lần nữa.

    Cái này cũng chưa tính, vừa rồi Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể Trình Cung tiêu hao hầu như không còn, giờ phút này mạnh gấp mười lần so với bình thường.

    Vậy mà ẩn ẩn bên trong hào quang màu tím, chớp động lên một tia bạch sắc quang mang, đây là có ý tứ lột xác tới Tam Vị Chân Hỏa.

    Dù sao lần này là chân chân chính chính dung hợp một tia Chí Dương Chân Hỏa, ý nghĩa tự nhiên không phải bình thường.

    Tuy thần niệm của Trình Cung biến hóa không rõ ràng, nhưng mà đang chuẩn bị một lực lượng để bay vọt về chất.

    Giờ phút này, đột nhiên thần niệm của Trình Cung hơi động một chút, bởi vì hắn cảm nhận được một cảm giác vô cùng quen thuộc, kia không phải là tinh thần lạc ấn của mình ở trong pho tượng kia sao.

    Bởi vì thần niệm của mình dung nhập Hư Không Âm Dương Đỉnh, lần thứ nhất vận chuyển thần khí, vậy mà tinh thần lạc ấn trong pho tượng kia cũng phát sinh biến hóa.

    Mà Vũ Thân Vương lại mượn nhờ biến hóa này, dẫn động áo nghĩa cùng lực lượng đột phá, lại đem đại bộ phận quy tắc cùng lực lượng dung nhập trong pho tượng, còn phân ra một ít thần niệm của mình, ý đồ dần dần luyện hóa trở thành thân ngoại hóa thân, Trình Cung nở nụ cười.

    Tiểu tử, trên đời nào có sự tình đẹp như vậy, bản đại thiếu đào hầm cho ngươi, không nghĩ tới chính ngươi lại ngại không đủ sâu, vậy mà còn đào sâu thêm một ít, con mẹ nó ngươi thật là có tiền đồ ah!

    Mượn nhờ bản đại thiếu dẫn động Hư Không Âm Dương Đỉnh tăng lực lượng lên, còn muốn phong bế những lực lượng này, đem thần niệm của mình dung nhập vào trong pho tượng luyện thành thân ngoại hóa thân, tiện nghi của bản đại thiếu nào có dễ chiếm như vậy, ngươi rất nhanh sẽ kêu cha chửi mẹ cho coi.

    Lúc này, Vũ Thân Vương đang nhìn pho tượng mà vui vẻ đắc ý, một khi luyện hóa thành thân ngoại hóa thân, lực lượng của mình sẽ tăng lên rất nhiều, đến lúc đó thân ngoại hóa thân có thể biến hóa, có nguy hiểm gì cũng không cần tự mình đi, đây tuyệt đối là chuyện tốt.

    Vũ Thân Vương thoả mãn nhìn pho tượng kia một lần nữa, trong lòng tự nhủ Trình Cung a, ngươi không nghĩ tới, ngươi cử chỉ vô tâm, lại làm cho bổn vương đạt được một thiên đại chỗ tốt.

    - Xem ra mới vừa rồi là Cửu Mệnh Ma Thiền cảm nhận được thiên địa sắp có dị tượng, mới báo động cho mình, lại không nghĩ rằng bổn vương hồng phúc tề thiên, có thể ở dưới thiên địa dị tượng đạt được thiên đại chỗ tốt.

    Kim sư huynh, ngươi lập tức triệu tập tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng, bảo bọn hắn đừng tùy ý hành động, ngay bây giờ bổn vương sẽ đi tiến cung diện thánh.

    Vũ Thân Vương nói xong, đã thu hồi pho tượng, thân thể trực tiếp hóa thành một đạo quang mang biến mất khỏi phủ Vũ Thân Vương.

    Vũ Thân Vương tin tưởng mười phần tiến vào hoàng cung, sau đó Kim sư huynh cũng ly khai nơi này.

    Bọn hắn vừa đi, Trình Cung lập tức đi ra khỏi không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, sau khi đi ra Trình Cung thở phào một cái, mịa nó, cuối cùng cũng đi rồi sao.

    Nếu bọn hắn chậm trễ nữa, lề mề một ít thời gian, mình không muốn bạo lộ cũng không có biện pháp.

    Tiến cung diện thánh, lúc này tiến cung diện thánh khẳng định không có chuyện gì tốt, trong nội tâm nghĩ vậy, thân thể Trình Cung đã rơi xuống.

    Bởi vì thiên địa dị tượng vừa rồi, người trong phủ Vũ Thân Vương vẫn chưa hoàn toàn từ trong khiếp sợ khôi phục lại, đang thảo luận nhao nhao, Trình Cung rất dễ dàng ra khỏi phủ Vũ Thân Vương, sau đó lập tức gia tốc chạy tới hoàng cung.

    Người còn trên đường, Trình Cung đã sử dụng Vân Cáp thông tri Sắc Quỷ, bảo hắn chuẩn bị cho mình một thân phận vào hoàng cung.

    Sắc Quỷ nhanh chóng cho người chuẩn bị quần áo, thẻ bài, Trình Cung rất nhanh đã trở thành một gã thống lĩnh Cấm vệ quân của hoàng cung.

    Cái thống lĩnh này cũng không phải người Trình gia, nhưng hắn đã sớm bị Sắc Quỷ khống chế, Bàn Tử càng cho người làm vô số lần thăm dò, những người có quan hệ bên cạnh hắn đã nắm giữ tinh tường.

    Thời khắc mấu chốt bảo hắn điều tra một ít sự tình, lúc này Trình Cung lại hóa thân thành hắn.

    Hoàng cung không thể so với phủ Vũ Thân Vương, phủ Vũ Thân Vương bị hủy diệt qua một lần, tạm thời kiến tạo, chỉ cần lưu ý người là được rồi.

    Nhưng hoàng cung trải qua mấy trăm năm kiến thiết, trận pháp bên trong rất nhiều, bẩy rập vô số, nếu như cho Trình Cung đầy đủ thời gian, hắn cũng có lòng tin có thể đi.

    Nhưng bây giờ không được, cho nên hắn trực tiếp chọn dùng loại biện pháp này, hóa thân trở thành Hứa thống lĩnh tiến vào trong hoàng cung.

    Như vậy danh chính ngôn thuận, có thể tránh đi rất nhiều chú ý, giờ phút này hắn đã vào trong hoàng cung.

    - BA~, thống lĩnh.

    Trình Cung vừa tiến vào, lập tức có người tiến lên đây, bởi vì hôm nay đúng là ngày Hứa thống lĩnh này tuần tra.

    - Lên tinh thần một chút, các ngươi là Cấm vệ quân, không phải binh lính bình thường, không thị vệ bình thường, vừa rồi thời điểm ta đi ra ngoài có chuyện gì hay không?

    Hứa thống lĩnh nghiêm mặt, như người khác thiếu hắn rất nhiều tiền vậy, thủ hạ thấy biểu lộ này của hắn lập tức minh bạch, không phải thua tiền là bị nữ nhân của hắn sửa chữa.

    - Vũ Thân Vương vừa mới đi vào, có một đám quan viên vừa vừa rời đi, có mấy vị công công xuất cung làm việc.

    Nói xong lời cuối cùng, thanh âm người này thoáng có chút biến hóa.

    - Ân, các ngươi hảo hảo trực, ngươi theo ta qua bên kia nhìn xem.

    Trình Cung nói xong, gọi một Cấm vệ quân trẻ tuổi đi vào bên trong.

    Thống lĩnh Cấm vệ quân bên ngoài rất uy phong, so với Đại thống lĩnh bình thường cũng chẳng thiếu gì, nhưng trong hoàng cung lại là tiểu đầu mục mà thôi, bất quá là tiểu đầu mục nắm giữ thực quyền.

    Cái binh sĩ cấm vệ quân này được thống lĩnh gọi đi cùng, lập tức đưa tới ánh mắt Cấm vệ quân chung quanh hâm mộ, ghen ghét, mà người cấm vệ quân trẻ tuổi này thì vui vẻ đuổi kịp, hắn cũng không có chú ý phương hướng của vị thống lĩnh này, bởi vì giờ phút này tâm tư của hắn căn bản không ở chuyện này.

    Hai người rất nhanh đi đến một địa phương không người rộng lớn, người này gấp bước lên phía trước, khống chế thanh âm nhỏ giọng nói:

    - Bọn hắn mang một ít gì đó, đầu lĩnh kia nói bọn họ là người của Giản công công, nói sau này Giản công công sẽ có thâm tạ.

    Trong hoàng cung, loại chuyện này chưa bao giờ ngăn chặn, cho dù đoạn thời gian trước bởi vì sự tình Thâm Hải Thiện Mộc Hoàng đế huyết tẩy một lần, cũng chỉ là làm một ít người trung thực yên phận mà thôi.

    Bọn hắn chỉ biết nói những người khác quá đần, không hiểu được quy củ, động đậy đồ vật không nên động, mà bọn hắn thì tự nhiên có phương pháp làm việc cùng đường đi của mình.

    - Hừ, thâm tạ, thâm tạ, lần nào cũng nói với Bổn thống lĩnh như vậy, thực cho rằng Bổn thống lĩnh không biết bọn hắn buôn bán lời bao nhiêu sao.

    Bây giờ ngươi lập tức đi tìm Giản công công đòi tiền, nói cho hắn biết trong vòng ba ngày gom góp cho Bổn thống lĩnh năm vạn lượng hoàng kim, nếu không Bổn thống lĩnh cho hắn đẹp mắt.

    Trình Cung đối với tình huống của Hứa thống lĩnh này hiểu rất rõ, mắt thấy thời gian dần trôi qua đã đến Chính Sự Điện, mà xa xa đã thấy bên ngoài có rất nhiều người, Trình Cung không dám dùng thần niệm tùy ý nhìn sang, sau khi thấy liền quay đầu nói chuyện với tên binh lính trẻ tuổi.

    Năm vạn lượng vàng, tên cấm vệ quân này nghe xong há to miệng, trong lòng tự nhủ đoạn thời gian trước không phải vừa hiếu kính ngài hai vạn lượng hoàng kim sao.

    Bất quá hắn lập tức nghĩ đến cái gì, đây nhất định là thống lĩnh thua tiền ở bên ngoài, trách không được vừa rồi thống lĩnh vội vàng ly khai như vậy.

    Tên cấm vệ quân này tự cho là minh bạch rời đi, Trình Cung thì dùng thân phận Hứa thống lĩnh ngông nghênh thị sát ở trong hoàng cung, hắn biết rõ ở đâu là địa phương hắn quản.

    Đại khái đã qua một canh giờ, rất nhiều quan viên ly khai, Trình Cung biết rõ Hoàng đế đã giải quyết các chuyện công xong, đi trước một bước chạy tới Ngự thư phòng.

    Tuy Hoàng cung sâm nghiêm, nhưng tiến vào bên trong nhiều chuyện rất dễ làm, tuy thân phận Hứa thống lĩnh này đến phụ cận Ngự thư phòng là hết nơi mình quản, nhưng hắn lấy cớ tìm người, nên có thể đi qua rất dễ dàng.

    Mà giám sát và điều khiển an toàn nhất, nghiêm mật nhất của hoàng cung, hết thảy đều là lấy an toàn của Hoàng đế làm chủ, cho nên trước khi Hoàng đế đến, Trình Cung lặng lẽ tiếp cận Ngự thư phòng, dùng công pháp Thiên Biến Vạn Hóa lặng lẽ lẻn vào cửa sổ bên cạnh.

    Nếu như Hoàng đế ở Ngự thư phòng, bên ngoài nhất định sẽ có thần niệm khống chế, nhưng hắn không có ở đây, không có khả năng có người sẽ thời thời khắc khắc lưu ý lấy mỗi một tình huống.

    Ngự thư phòng của Hoàng đế rất cao, bởi vì hắn thích ở tầng cao bao quát Vân Ca Thành.

    Lúc này Trình Cung tiến vào bên trong, lặng yên không một tiếng động ở trước khi Hoàng đế đến đã lên tầng cao nhất.

    Lúc này Vũ Thân Vương đang ở cửa sổ tầng cao nhất, khóe miệng mang theo nụ cười tự tin nhìn phương hướng Trình gia, Trình gia, rất nhanh các ngươi sẽ biến mất khỏi Lam Vân Đế Quốc.

    Ở hoàng cung, Vũ Thân Vương căn bản không muốn đề phòng, cộng thêm giờ phút này hắn vừa mới ngoài ý muốn mượn nhờ thiên địa dị tượng lấy được chỗ tốt, tâm tình vô cùng vui vẻ.

    Mà Cửu Mệnh Ma Thiền trong thân thể của hắn đã bị thiên địa dị tượng áp bách ngất xỉu, căn bản là không có phát hiện Trình Cung đã lặng lẽ lẻn đến bên trong dãy giá sách từng cực lớn xa xa.

    Chương 296: Nghe lén phụ tử bí đàm

    - Hoàng Thượng, Vũ Thân Vương đang chờ...

    Đại khái nửa khắc đồng hồ sau, Vũ Thân Vương nghe được phía dưới có động tĩnh, sau đó nghe được thanh âm thái giám, lúc này mới thu hồi tâm thần, vội vàng đi đến đầu bậc thang, liền thấy Hoàng đế đang đi tới.

    - Nhi thần bái kiến phụ hoàng.

    Vũ Thân Vương quỳ xuống hành lễ.

    Sắc mặt Hoàng đế nhìn không ra vui buồn, chỉ khoát tay ra lệnh tất cả người đứng phía sau lui ra, hắn cái gì cũng không nói, trực tiếp tiến lên đây, đi đến chỗ cửa sổ.

    Chỗ hắn đứng, là chỗ Vũ Thân Vương đứng vừa rồi, mà từ nơi này vừa vặn có thể nhìn tới phương hướng Trình gia, mặc dù khoảng cách này cái gì cũng nhìn không tới, nhưng phương hướng là không có sai.

    Này nếu đổi thành người bình thường, coi như là hoàng tử bình thường, trước khi Hoàng đế chưa có lên tiếng cũng phải quỳ ở nơi đó không dám có bất kỳ động tác, nhưng Vũ Thân Vương ở dưới tình huống Hoàng đế cái gì cũng chưa nói, trực tiếp đứng dậy đi qua đứng ở bên cạnh Hoàng đế, hơi chút lui về sau một bước đứng đấy.

    Chỉ là hắn cũng không có mở miệng nói chuyện, lẳng lặng đứng ở nơi đó, nếu như lực lượng không có tăng lên, không có ở trong thiên địa dị tượng lấy được chỗ tốt, trải qua sự tình Vọng Xuân Đình, tuyệt đối Vũ Thân Vương sẽ không bình tĩnh như thế.

    Đây cũng là nguyên nhân hắn trước về phủ Vũ Thân Vương, cũng không có lập tức chạy tới hoàng cung, hắn muốn mình tỉnh táo lại.

    Nhưng hiện tại không giống, tâm tình, trạng thái của hắn đều tìm trở về, lòng tự tin của hắn tràn đầy, mình có được đại khí vận, tuy đang bị ngăn trở, nhưng lập tức sẽ lấy được chỗ tốt càng lớn.

    Một hồi ước đấu thắng thua coi là cái gì, chết mấy chục Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cùng một chút Siêu Phàm tính toán cái gì, chỉ cần lực lượng của mình tăng lên, mình còn có cơ hội luyện hóa pho tượng kia trở thành thân ngoại hóa thân, này so với kia trọng yếu gấp mười lần, gấp trăm lần, nghìn lần.

    Hơn nữa có thể ở dưới thiên địa dị tượng mà ngay cả thần tiên lục địa cũng không dám ra ngoài nói chuyện, không dám xem xét lấy được chỗ tốt, nói rõ mình có hồng phúc tề thiên, đại vận bao phủ.

    Cho nên giờ phút này tâm tình của Vũ Thân Vương vô cùng tốt, trạng thái cũng rất tốt, hoàn toàn không có thất lạc sau khi thất bại.

    - Kỳ vọng của trẫm đối với ngươi rất lớn, tuy một hồi ước đấu thắng thua không coi vào đâu, nhưng liên tiếp thất bại, không cần phải nói Trình gia, mà ngay cả thế lực Trình Cung cũng đã dần dần lớn lên, hiện tại nội tình của hắn có lẽ so với Trình Tiếu Thiên kinh doanh vài thập niên cũng không kém bao nhiêu.

    Nhất là phương diện tiền tài, điểm này vốn là địa phương Trình gia yếu nhất, kết quả hiện tại vừa lúc được Trình Cung bổ túc, còn có ĐAN THầN PHủ cung cấp đan dược liên tục không ngừng, hôm nay hắn lại bắt đầu ra tay đối với sòng bạc, chỉ sợ qua không được vài ngày, sản nghiệp trong Vân Ca Thành này đều là của họ Trình.

    Thanh âm của Hoàng đế rất thấp, ngữ khí cũng rất chậm, một chữ mỗi câu đều chậm rãi nói.

    Hắn như vậy so với trực tiếp lửa giận thiêu đốt, trực tiếp gào thét bộc phát còn khủng bố, điều này hiển nhiên đã đến cực hạn hắn thừa nhận, ý tứ trong lời nói không cần nghĩ cũng hiểu.

    Lão tử gọi ngươi về để đối phó Trình gia, ngươi lại la ó, trở về cung cấp cung ứng cho Trình gia.

    Ngự Đan Đường triệt để giúp ĐAN THầN PHủ thống nhất thị trường dược liệu Lam Vân Đế Quốc, thành một quái vật khổng lồ, một hồi ước đấu càng làm cho hắn cơ hồ nắm bắt tất cả sòng bạc của Lam Vân Đế Quốc, còn có rất nhiều tài chính, thượng đẳng bảo mã, Linh khí.

    Lúc Vũ Thân Vương vừa trở về, phía trước nhìn như đấu tương xứng cùng Trình Cung, thậm chí ở sự tình pho tượng cũng hơi chiếm được chút lời nhỏ, nhưng chiếm lời nhỏ thiệt thòi lớn.

    Liên tiếp tổn thất, phủ Vũ Thân Vương bị hủy, tổn thất thảm trọng, Ngự Đan Đường bị Trình Cung đoạt đi, ước đấu Vọng Xuân Đình càng làm cho thanh danh Trình Cung đạt tới một cái điểm cao lần nữa.

    Hiện tại không chỉ nói đối phó toàn bộ Trình gia, chỉ là một cái Trình Cung cũng đã làm cho Hoàng đế cảm thấy vô cùng đau đầu, Trình Cung giống như là một cây gai, toàn thân là gai, căn bản không biết ra tay đối phó hắn từ nơi nào mới tốt.

    - Nhi thần biết rõ phụ hoàng kỳ vọng đối với nhi thần, nhi thần cũng tuyệt đối không làm cho phụ hoàng thất vọng.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương tràn đầy lòng tự tin, trước kia mình không muốn làm quá náo động, muốn từ từ thu thập Trình gia, hiện tại xem ra không được, vậy cũng chỉ có thể sử dụng thủ đoạn lôi đình sét đánh đối phó bọn hắn.

    - Không cho trẫm thất vọng, ngươi nói hay quá nhỉ...

    Hoàng đế nghe Vũ Thân Vương nói xong thì có chút tức giận, nhưng nói đến một nửa đột nhiên nghĩ tới cái gì.

    Ánh mắt nhìn lướt qua Vũ Thân Vương, phát hiện Vũ Thân Vương hôm nay xác thực có bất đồng rất lớn cùng bình thường, tinh khí thần đều ở đỉnh phong.

    Đây là có chuyện gì, coi như hắn thân là cửu ngũ chí tôn, nếu như thua ước đấu ở Vọng Xuân Đình, chỉ sợ rất lâu cũng khó tiêu tan mối hận.

    Bởi vì Trình Cung hung hăng càn quấy kia thật sự có thể làm người sống tức chết!

    Nhưng trạng thái hiện tại này của Vũ Thân Vương, rõ ràng có vấn đề ah.

    Dù sao Hoàng đế cũng là Hoàng đế, hơi hơi trầm ngâm nói:

    - Tốt, trẫm sẽ tin tưởng ngươi lần lữa, ngươi ngược lại nói cho trẫm biết, ngươi không làm trẫm thất vọng như thế nào.

    - Nhi thần sẽ giúp phụ hoàng tiêu diệt Trình gia, để cho Trình gia triệt để biến mất khỏi Lam Vân Đế Quốc, để cho thiên hạ này biết, thiên hạ này là thiên hạ của Chu gia ta, là thiên hạ của phụ hoàng.

    Hoàng đế nghe xong lời này cũng không có một chút biểu lộ, chỉ là ôn hoà hừ một tiếng:

    - Loại lời này hàng năm có vô số người đã nói qua, tiêu diệt Trình gia, từ lúc ngươi trở lại đế đô để đối phó Trình Cung, ngươi bây giờ cũng không có làm tốt, bây giờ còn đi nói tiêu diệt Trình gia...

    Nói xong lời cuối cùng, Hoàng đế cau mày, ánh mắt ngưng trọng nhìn Vũ Thân Vương, nếu như Vũ Thân Vương không thể cho hắn một câu trả lời thuyết phục, hôm nay Hoàng đế sẽ rất mất hứng.

    - Phụ hoàng, sở dĩ Trình Cung kia có thể ở Vân Ca Thành hoành hành không sợ, một mặt là dựa vào quyền thế Trình gia, một mặt khác là nhìn đúng một việc, rất nhiều chuyện hắn có thể làm nhưng chúng ta lại không thể làm.

    Hắn có thể khóc lóc om sòm lăn qua lăn lại, có thể tùy ý làm bậy, có thể không tuân thủ quy củ, nhưng chúng ta lại không được.

    Kể cả nhi thần cũng vậy, ở Vọng Xuân Đình, nhi thần dưới sự giận dữ có thể diệt sát hắn cùng toàn bộ thủ hạ của hắn, thời điểm ở phủ Vũ Thân Vương cũng có thể, loại cơ hội này nhiều lắm.

    Nhưng chúng ta cố kỵ rất nhiều, nói trắng ra là còn vì Trình gia ở sau lưng của hắn, chúng ta sợ đánh rắn động cỏ, làm cho nhiễu loạn.

    Kỳ thật cho dù nhi thần thắng ước đấu Vọng Xuân Đình thì như thế nào, Trình Cung kia còn không phải vẫn tiếp tục ở Vân Ca Thành hung hăng càn quấy, hoàn khố, không ai bì nổi, ai dám đi trêu hắn.

    Hắn có thể không hề cố kỵ nhận thua, có thể tùy tiện nói sao cũng được, cũng có thể tìm cái cớ liền giết người.

    Thấy Hoàng đế nghe mình nói xong còn không có nói sau, mà là đang chăm chú nghe, Vũ Thân Vương biết rõ lời này nói trúng nội tâm của Hoàng đế, phụ hoàng mình không phải không biết rõ, chỉ là quá không quả quyết.

    Thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, tính cách không quả quyết như phụ hoàng, làm sao có thể leo lên đại vị, chẳng lẽ lúc trước mấy hoàng thúc của mình đều là phế vật như vậy.

    Ý nghĩ này chỉ là chợt lóe lên trong lòng, Vũ Thân Vương tiếp tục nói:

    - Cho nên phụ hoàng một mực nói muốn đối phó Trình Cung, nhưng trong nội tâm phụ hoàng cũng minh bạch, đối phó hắn như thế nào?

    Trừng phạt không được, chửi không được, giết không được, bị trói tay trói chân khắp nơi, làm việc như thế nào.

    Nhi thần cho rằng, muốn đối phó Trình Cung không thể tách ra Trình Cung cùng Trình gia, trực tiếp dùng thủ đoạn lôi đình sét đánh, một lần hành động tiêu diệt Trình gia.

    Dù Trình gia to lớn thế nào, lực lượng cao đoan vẫn có hạn, chỉ cần tiêu diệt bọn chúng, sau đó tùy tiện giá họa, hay là đưa ra thuyết pháp gì đó, đến lúc đó hoàn toàn có thể nói là Phong Vân Kiếm Tông làm, sự tình sẽ đơn giản rất nhiều.

    Con mẹ ngươi, Trình Cung núp trong bóng tối, tất cả đều nghe rất rỏ ràng, trong nội tâm rất là tức giận!

    Mặc dù biết Hoàng đế coi Trình gia là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, nhưng chính tai nghe được bọn hắn tùy ý thảo luận tiêu diệt Trình gia như thế, đã biết rõ loại chuyện này tuyệt đối không phải là lần đầu tiên.

    Hơn nữa câu kia của Hoàng đế, hàng năm không biết bao nhiêu người nói với hắn, càng làm cho lửa giận của Trình Cung thiêu đốt hừng hực.

    Cái gì con mẹ nó biễu diễn, một đôi phụ tử hỗn đãn, cũng không thể nghĩ lúc trước ai thay Lam Vân Đế Quốc khai cương khoách thổ, ai thay Lam Vân Đế Quốc ngăn cản liên quân của ngũ quốc, ai giúp Lam Vân Đế Quốc trấn thủ Man tộc, Đồ Đằng Đế Quốc.

    Tốt, các ngươi thương lượng đi, bản đại thiếu xem các ngươi có thể thương lượng ra cái gì.

    Trong nội tâm Trình Cung vừa tức vừa giận, nhưng lấy tâm cảnh của hắn tự nhiên sẽ không vì vậy mà có chút chấn động biến hóa, như trước đứng ở trong giá sách lẳng lặng nghe Vũ Thân Vương đối thoại cùng Hoàng đế.

    Đã nghe được võ lời này của Vũ Thân Vương, trong mắt Hoàng đế cũng hiện lên một tia thần sắc thống khoái, nhưng sau đó lại ảm đạm xuống.

    - Nói dễ dàng, nhưng bứt giây động rừng, uy vọng của Trình Tiếu Thiên ngươi không biết, lực ảnh hưởng của Trình gia trong quân đội Lam Vân Đế Quốc ngươi càng không biết.

    Huống chi hai huynh đệ Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương thống lĩnh gần hai trăm vạn binh mã.

    Trẫm khổ tâm mưu đồ chuyện Tổng đốc năm tỉnh, một lần nữa thành lập quân đội chính là vì đối phó bọn hắn, không có mười phần nắm chắc trẫm sẽ không động.

    Nhiều năm như vậy trẫm một mực đang đợi, nếu như Trình Tiếu Thiên không có đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, kẹt tại bình cảnh không thể đột phá, cái kia thà rằng để cho hắn hung hăng càn quấy vài thập niên, trẫm chờ hắn chết già, thà rằng trẫm bị người xưng là đế vương bình thường, cũng tuyệt đối không động đến Trình gia hắn.

    - Nhưng thật không ngờ...

    Hoàng đế tức giận nói:

    - Cũng không biết gần một năm nay Trình gia gặp được đại vận gì, vậy mà Trình Tiếu Thiên cũng có thể đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hơn nữa không giống như là dựa vào dược vật chồng chất, dựa vào thiên tài địa bảo chống đỡ, Thoát Tục kỳ đỉnh phong không chỉ là tuổi thọ kéo dài, lực lượng cũng tăng lên rất nhiều.

    Cho nên trẫm mới bắt đầu gia tăng tốc độ đối phó Trình gia, bởi vì trẫm không có khả năng chờ thêm một hai trăm năm.

    Nhưng mưu đồ là mưu đồ, cũng tuyệt đối không phải hiện tại, trẫm không muốn bởi vì đối phó Trình gia, mà ném đi cơ nghiệp tổ tông gầy dựng.

    Lão Thất, ngươi rất thông minh rất có thiên phú, tâm cũng ngoan độc, là người làm đại sự, nhưng đạo trị quốc ngươi còn không hiểu.

    Trẫm có thể cho ngươi chơi cùng Trình Cung, cho dù có tổn thất trẫm cũng có thể thừa nhận, nhưng quốc gia đại sự lại không thể hành động theo cảm tình.

    Này chính là đáp án ngươi cho trẫm sao?

    Vũ Thân Vương nói làm Hoàng đế xúc động phát tiết phẫn nộ trong lòng, nhưng chỉ là hơi chút phát tiết thoáng một phát, nháy mắt sau đó cũng đã khôi phục.

    Lập tức nhìn về phía Vũ Thân Vương, hiển nhiên đối với đáp án hắn cho này rất không hài lòng.

    - Phụ hoàng, nhi thần cũng không phải là hành động theo cảm tình, Trình gia thế lớn, phải mau chóng giải quyết.

    Nhi thần biết rõ phụ hoàng lo lắng cái gì, chúng ta dùng danh nghĩa Phong Vân Kiếm Tông tiêu diệt Trình gia, tự nhiên sẽ không giết được Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương, đến lúc đó Lam Vân Đế Quốc chúng ta thậm chí có thể đạt thành hiệp nghị cùng Phong Vân Kiếm Tông, nhi thần có tín vật của sư tôn, cầm tín vật này trực tiếp đi tìm Âm Trường Khiếu của Phong Vân Kiếm Tông cũng không có vấn đề gì, đến lúc đó lại đưa đầu Trình Cung cho hắn, để Phong Vân Kiếm Tông phối hợp Lam Vân Đế Quốc diễn một tuồng kịch, chúng ta mượn tay Phong Vân Kiếm Tông diệt trừ toàn bộ những kẻ trung thành với Trình gia.

    Đến lúc đó chúng ta có thể bảo người Trình gia phát động vây quét Phong Vân Kiếm Tông, hai người bọn hắn dùng trăm vạn đại quân đối phó Phong Vân Kiếm Tông, Phong Vân Kiếm Tông có một cái đại trận, có thể khốn chết trên trăm vạn người này.

    Đến lúc đó bọn hắn lại phối hợp chúng ta thoáng một phát, chúng ta có thể tuyên bố thủ phạm Phong Vân Kiếm Tông bị giết, như vậy có thể trấn an những người khác.

    Vũ Thân Vương chậm rãi nói, hiển nhiên những chuyện này hắn cũng một mực suy nghĩ.

    Chương 297: Ngưng Anh đan

    - Ngươi nói đều rất tốt, thoạt nhìn cũng rất có thể thực hiện, nhưng trẫm nói cho ngươi vẫn là câu nói kia, quốc gia đại sự, không thể xằng bậy.

    Ngươi nói những cái này chưa hẳn phải vậy, Trình gia tích lũy nhiều năm như vậy, rất nhiều thứ cũng không phải như ngươi nhìn thấy, trừ khi có thể xuất động trấn quốc thần tiên, nếu không không có khả năng cam đoan người Trình gia trốn không thoát.

    Mà ngươi cũng biết, bình thường trấn quốc thần tiên sẽ không tham dự sự tình trong nước, trừ khi Trình gia chủ động mưu phản.

    Cộng thêm năm đó bọn hắn cũng nhận thức cùng Trình Tiếu Thiên, thậm chí còn cảm giác để hắn thua thiệt một ít, tình huống như vậy làm sao có thể đối phó Trình gia.

    Chỉ cần có một người Trình gia chạy đi, sự tình sẽ trở nên không thể vãn hồi, Phong Vân Kiếm Tông, môn phái vĩnh viễn chỉ là môn phái, hiện tại bọn hắn ốc còn không mang nổi mình ốc.

    Vũ Thân Vương rất ưu tú, chính vì hắn rất ưu tú, nên trước kia cho tới bây giờ không có nói qua lời nói như thế cùng Hoàng đế, đối thoại như thế, phụ tử bọn hắn vẫn là lần thứ nhất.

    Vũ Thân Vương không có bởi vì Hoàng đế phản đối mà lùi bước, ngược lại càng phát ra tự tin:

    - Phụ hoàng, Nguyên Thủy Ma Tông liên thủ cùng Trình gia, chuyện này người biết rất ít, tin tưởng ngay cả một ít trực hệ của Trình gia cũng không có mấy người biết rõ.

    Quan hệ của Trình gia cùng Nguyên Thủy Ma Tông không giống bình thường, cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu chúng ta phải mau chóng diệt trừ Trình gia.

    Nếu không Trình gia mượn nhờ Nguyên Thủy Ma Tông, cộng thêm lực lượng bọn hắn tích súc, đủ để thay triều đổi đại.

    - Làm càn!

    Thay triều đổi đại, loại lời này tuyệt đối là đại nghịch bất đạo, nếu người khác nói ra, đó là tru di cửu tộc.

    Đương nhiên, đệ tử hoàng gia không có khả năng nói ra những lời như vậy, thay triều đổi đại, đây là chuyện vô cùng kiêng kị.

    Cho nên Vũ Thân Vương vừa vói ra, Hoàng đế đã tức giận quát lớn.

    - Trong nội tâm phụ hoàng cũng minh bạch, lời nói của nhi thần không ngoa, hiện tại loại chuyện này nhất định phải nói rõ mới được.

    Sau khi chúng ta đối phó Trình gia, trợ giúp Phong Vân Kiếm Tông phát binh vây quét Nguyên Thủy Ma Tông cũng là một trong những điều kiện, cho dù cao tầng Trình gia hiểu rõ Nguyên Thủy Ma Tông có quan hệ cùng Trình gia, nhưng người Bạo Hùng Quân Đoàn, Thiên Hồ Quân Đoàn lại không biết, hai đại quân đoàn điều ra một nửa lực lượng, cũng đủ để Nguyên Thủy Ma Tông đại thương nguyên khí.

    Vũ Thân Vương không sợ Hoàng đế tức giận quát lớn chút nào, tiếp tục chậm rãi mà nói:

    - Phụ hoàng còn có thể nói Man tộc, Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình phản ứng, kỳ thật hoàn toàn không cần lo lắng, chúng ta có thể dùng chuyện Trình gia bị giết làm công cụ tuyệt hảo, kích động những binh lính kia.

    Đồng thời nhi thần có thể triệu tập quân đội đối phó bọn hắn, dùng lực lượng hiện tại của Lam Vân Đế Quốc ta, tin tưởng rất nhanh có thể bình phục chuyện tiêu diệt Trình gia.

    Mà nếu như lại bỏ mặc mặc kệ, đợi thời điểm Trình gia bộc phát, có lẽ chúng ta sẽ thành thịt cá, Trình gia chính là dao thớt.

    - Ân...

    Rốt cục, Hoàng đế bị Vũ Thân Vương luân phiên khuyên bảo đả động, thoáng cái không biết nên nói cái gì cho tốt.

    Mấu chốt là trong lòng của hắn cũng có loại suy nghĩ này, chỉ là cố kỵ quá nhiều, trước kia cho dù có người dám ở trước mặt hắn kể một ít, nhưng hắn luôn dùng các loại nguyên nhân đổ lên, nhưng hiện tại Vũ Thân Vương có thể nói rõ ràng, thao thao bất tuyệt.

    Tính cách Hoàng đế đa nghi, rồi lại không quả quyết, phách lực muốn đối phó Trình gia lại chưa đủ, giờ phút này lần nữa lâm vào trong mâu thuẫn.

    Nhìn bộ dạng Hoàng đế, trong nội tâm Vũ Thân Vương không ngừng cười lạnh, buồn cười, buồn cười, nếu như ta ở vị trí này, đã sớm tiêu diệt Trình gia.

    Vận khí phụ hoàng thật đúng là tốt, những huynh đệ kia của phụ hoàng thật đúng là phế vật, vậy mà để cho phụ hoàng leo lên đại vị.

    - Phụ hoàng, nhi thần biết rõ phụ hoàng cũng muốn diệt trừ Trình gia, nhưng phụ hoàng cân nhắc chính là sự tình thiên hạ, cho nên không giống nhi thần cân nhắc sự tình đơn giản như vậy.

    Nhưng hiện tại đã đến lúc phải hạ quyết đoán, nhi thần nguyện ý làm tiên phong khai cương khoách thổ vì phụ hoàng, vì phụ Hoàng thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, trở thành thiên cổ đệ nhất đế vương.

    Nhi thần biết rõ phụ hoàng nhiều năm qua một mực vây ở Thoát Tục kỳ đỉnh phong, phụ hoàng cũng biết nhi thần ở bên trong di tích lấy được một ít chỗ tốt, trong đó có một vật phẩm trân quý nhất nhi thần một mực giữ lại, hôm nay hiến cho phụ hoàng.

    Vừa rồi Vũ Thân Vương vô cùng tự tin, cường ngạnh, lời nói đột nhiên mềm nhũn, khoát tay đã lấy ra một khỏa đan dược.

    Cơ hội tốt, ngay lúc hắn lấy ra đan dược, lập tức thần niệm của Trình Cung hơi động một chút.

    Rất yếu ớt, hôm nay thần niệm của Trình Cung đã viễn siêu Thoát Tục kỳ đỉnh phong, thậm chí so với nửa bước thần tiên cũng cường hoành hơn rất nhiều, tự nhiên không phải Vũ Thân Vương cùng Hoàng đế dùng dược vật chồng chất tăng lên có khả năng phát giác được, trong nháy mắt một đạo thần niệm dung nhập đến trong không gian toái phiến.

    - Đây là?

    Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương căn bản không nghĩ tới, hoàng cung đề phòng sâm nghiêm, ở trong Ngự thư phòng lại có người ẩn núp, cho nên căn bản không có bất luận phòng bị gì.

    Thấy Vũ Thân Vương lấy ra đan dược, chứa trong hộp ngọc trong suốt, bên trong có nửa viên đan dược, Hoàng đế rất là kỳ quái.

    Chỉ là nhìn đan dược này, giống như có tánh mạng, bên trên tràn đầy mạch lạc, không ngừng có lực lượng lưu động, giống như huyết mạch con người, rất là thần kỳ.

    Thân là đế vương, tự nhiên cũng đã gặp rất nhiều, đan Thiên cấp hạ phẩm thậm chí trung phẩm hắn đều được chứng kiến, nhưng chưa từng thấy qua đan dược thần kỳ như thế.

    - Viên thuốc này tên là Ngưng Anh đan, là đan dược Thiên cấp thượng phẩm thất truyền trong truyền thuyết.

    Thiên cấp đan dược ở Tu Chân giới xưng là Anh đan, danh như ý nghĩa, tu sĩ đến cảnh giới Nhân Anh, chỉ có Anh đan mới có thể có tác dụng với bọn họ, cho nên đan dược cảnh giới này tên là Anh đan.

    Anh đan vô cùng trân quý, không phải thế tục bình thường có khả năng có được.

    Cho dù Anh đan trung phẩm, tu sĩ Nhân Anh bình thường cũng dốc sức liều mạng tranh đoạt, Anh đan thượng phẩm càng làm cho vô số thần tiên lục địa dốc sức liều mạng, điên cuồng.

    Ngưng Anh đan này là đan dược Thiên cấp thượng phẩm, có thể trợ giúp Thoát Tục kỳ đỉnh phong trực tiếp ngưng tụ Nhân Anh, chỉ là đan phương đã sớm thất truyền, ta chỉ có nửa khỏa, nhưng cũng có thể cho phụ hoàng có được tám phần nắm chắc tăng lên đến cảnh giới Nhân Anh, tuy sau khi tăng lên như thế, về sau muốn đạt tới cảnh giới cao hơn sẽ rất khó khăn, nhưng chỉ cần phụ hoàng thành tựu Nhân Anh, thành thần tiên lục địa, là có được ngàn năm tuổi thọ.

    Đến lúc đó thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, trở thành thiên cổ đệ nhất đế vương, tự nhiên có thể tìm kiếm thêm Đan dược khác, để phụ hoàng trường sanh bất lão, vĩnh hưởng thiên hạ.

    Vũ Thân Vương nói xong, đã quỳ xuống hai tay nâng Ngưng Anh đan lên cao.

    Mà khuôn mặt cúi xuống của hắn lúc này, thì lộ ra nụ cười tự tin, Ngưng Anh đan là trân quý, nhưng nửa khỏa Ngưng Anh đan còn kém rất nhiều.

    Tuy cũng có thể giúp người tăng lên, ngưng tụ Nhân Anh, nhưng cuộc đời này chỉ có thể dừng lại ở Nhân Anh tầng thứ nhất, trừ khi lần nữa đạt được bảo bối vượt qua Ngưng Anh đan.

    Nhưng tìm được bảo bối vượt qua Ngưng Anh đan há lại chuyện dễ dàng như vậy, xem biểu lộ giờ phút này của Hoàng đế đã biết rõ Ngưng Anh đan này có bao nhiêu trân quý, mặc dù chỉ là nửa khỏa, tuy chỉ có thể giúp hắn đạt tới cảnh giới Nhân Anh tầng thứ nhất, chung thân khó có thể đề thăng.

    Cho dù như vậy, nhưng bảo bối kia hắn cũng không có duyên nhìn thấy.

    Hoàng cung đại nội các loại bảo bối nhiều không kể xiết, nhưng đa số đầu là vật phàm tục.

    Ngưng Anh đan, thật là Ngưng Anh đan, mình có cơ hội trùng kích cảnh giới Thần Tiên lục địa, biểu lộ của Hoàng đế triệt để sụp đổ, không còn là đế vương cao cao tại thượng, khống chế hết thảy, bao quát muôn dân trăm họ nữa.

    Này giống như một người một năm chỉ lợi nhuận một lượng hoàng kim, đột nhiên thấy một tòa kim sơn, trong lòng chấn kinh, vui sướng.

    Có thể nói, so sánh với Ngưng Anh đan này, vị trí Hoàng đế cũng không coi vào đâu.

    Hoàng đế càng lợi hại, cũng chỉ có thể sống trên dưới hai trăm tuổi, nhưng mà cảnh giới Nhân Anh có thể có được ngàn năm tuổi thọ, hơn nữa đã có được loại lực lượng nầy, cũng có thể được thiên tài địa bảo, linh đan diệu dược khác, tuổi thọ có lẽ còn có thể tăng trưởng.

    Hơn nữa thần tiên lục địa cao cao tại thượng, không cần đi quan tâm sự tình thế tục, nhưng cho dù Hoàng đế thấy bọn họ cũng tất cung tất kính, không dám chậm trễ chút nào.

    Tuy Thoát Tục kỳ đỉnh phong cùng thần tiên lục địa chỉ kém một bước, nhưng một bước này lại là một bước ngày đêm khác biệt, một bước này bước ra, là thần tiên lục địa, là tồn tại mà ngay cả Hoàng đế cũng không dám đơn giản chọc giận, một bước này bước ra, thật sự tiêu diêu tự tại, có được ngàn năm tuổi thọ.

    Tay Hoàng đế chậm rãi nâng lên, hai tay nâng Ngưng Anh đan kia cũng đang run rẩy, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ qua mình có thể trùng kích thần tiên lục địa.

    Bằng vào vương vị của hắn, cho dù không có thiên phú tu luyện gì, bằng vào vài thập niên, dưới sự trợ giúp của vô số dược vật chồng chất cùng ngoại lực, hắn cũng đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, mặc dù sức chiến đấu của Thoát Tục kỳ đỉnh phong này chưa hẳn rất mạnh, nhưng hắn vẫn đạt đến.

    Nhưng hắn chỉ là Hoàng đế thế tục, có thể làm được một bước này đã là cực hạn, đồ vật có thể giúp đột phá từ Thoát Tục kỳ đỉnh phong đến thần tiên lục địa, thì không phải một đế vương thế tục có khả năng có được.

    Nhưng vật trong tay Vũ Thân Vương giờ phút này, lại đang bưng lấy hi vọng của hắn, thần tiên lục địa, ha ha, mình trở thành Hoàng đế thần tiên lục địa đầu tiên của Lam Vân Đế Quốc.

    Nếu như mình có được ngàn năm tuổi thọ, thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu căn bản không thành vấn đề, thiên cổ nhất đế, thiên cổ nhất đế, thần tiên lục địa, thần tiên lục địa...

    Nghĩ đến những chuyện này, biểu lộ của Hoàng đế đầy đủ bại lộ nội tâm vô cùng vui mừng, hưng phấn của hắn giờ phút này.

    - Tốt, tốt, quả nhiên trẫm không có nhìn lầm, ngươi quả nhiên không phụ kỳ vọng của trẫm đối với ngươi.

    Đợi trẫm đạt tới cảnh giới Thần Tiên lục địa, là ngày Trình gia diệt vong, là thời điểm ngươi trở thành Thái tử.

    Trẫm chỉ cần trăm năm thời gian, thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu dễ như trở bàn tay, đến lúc đó giang sơn cẩm tú này sẽ do ngươi khống chế, tiếp tục phát triển, trẫm thì theo đuổi vô thượng đại đạo.

    Cho tới bây giờ Hoàng đế chưa bao giờ nghĩ tới sẽ để Vũ Thân Vương trở thành Thái tử, tuy hiện tại Thái tử rất bình thường, nhưng mà rất phù hợp với yêu cầu của Hoàng đế.

    Vũ Thân Vương quá ưu tú, cũng không thích hợp làm Thái tử, nhất là thời điểm hắn có năng lực có cơ hội uy hiếp được Hoàng đế.

    Nhưng giờ phút này Hoàng đế rất vui, quá hưng phấn, trực tiếp đồng ý.

    Chỉ cần đạt tới thần tiên lục địa, những thứ khác đều không cần.

    - Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.

    Vũ Thân Vương nghe xong bộ dạng rất là cảm kích, nhưng trong lòng thì cười lạnh, loại lời này cũng không phải là lần đầu tiên hắn nghe được.

    Thời điểm hắn đi hải ngoại, từng nghe qua loại lời này, chỉ cần thống nhất đảo quốc hải ngoại, giúp Hoàng đế tổ kiến một chi quân đội có thể đối kháng Trình gia, đến lúc đó sau khi tiêu diệt Trình gia, hắn là Thái tử.

    Tuy lúc kia không giống lần này, trực tiếp, sáng tỏ nói ra miệng, nhưng lúc ấy cũng đã ám chỉ.

    Chương 298: Ăn cướp Hoàng đế

    Kết quả Vũ Thân Vương trở về, chỉ lấy được danh hiệu Vũ Thân Vương.

    Vũ Thân Vương rất rõ ràng, hiện tại bởi vì Ngưng Anh đan mà cái gì Hoàng đế cũng đáp ứng hắn, nhưng sau đó chưa chắc sẽ biến thành cái dạng gì.

    Trong lòng của hắn minh bạch, nhưng không nói ra, bởi vì hắn cũng có tính toán của hắn.

    Ngưng Anh đan a, thật là Ngưng Anh đan, này là của ta, ta sẽ trở thành thần tiên lục địa, ha ha, thần tiên lục địa, thiên cổ nhất đế...

    Tay Hoàng đế chậm chạp tiếp nhận hộp ngọc trong suốt này, nhìn nửa viên Ngưng Anh đan lưu động mạch lạc, tâm tình vô cùng kích động.

    Người đứng ở cửa sổ, mà ngay cả bóng dáng kia cũng đang run nhè nhẹ, cả ngườinhư tự si, cười ngây ngô nhìn chằm chằm vào Ngưng Anh đan trong tay, hai tay bưng lấy, như sợ rơi xuống.

    Hàm dưỡng thượng vị giả vài thập niên, tất cả định lực, toàn bộ bị Ngưng Anh đan này phá hủy.

    Trên thực tế càng đến địa vị như hắn, thì càng khát vọng trường thọ, thậm chí trường sinh, hắn muốn vĩnh hưởng phú quý, vĩnh hưởng thiên hạ.

    Vì thiên hạ có quá nhiều sự vật mỹ hảo, khống chế quyền lực, cái loại cảm giác khống chế thiên hạ này thật quá tốt, chính là bởi vì bọn hắn cảm nhận được những đồ vật mà người bình thường cả đời cũng chưa từng nhận thức qua, mới dốc sức liều mạng muốn trường sinh.

    Nhưng cho dù thân là đế vương, cũng có một số việc là xem tới được, lại không chiếm được, tựu như lực lượng cường đại cùng kéo dài tuổi thọ.

    Người bình thường không chiếm được cảm giác sẽ không quá lớn, nhưng trong lòng đế vương nghĩ lại không bình thường, có được thiên hạ, lại không có biện pháp đi ra một bước này, bọn hắn càng thêm không cam lòng, càng thêm khát vọng, loại khát vọng này thậm chí đã đến một tình trạng điên cuồng.

    Chỉ là bình thường bọn hắn đều ẩn dấu ở trong lòng, giờ phút này đột nhiên nhìn thấy Ngưng Anh đan, hết thảy đều bại lộ ra.

    Ngưng Anh đan thượng phẩm?

    Mịa, cái đồ vật này cho dù ở trong không gian trữ vật của mình cũng coi như là đồ tốt, từ mảnh vỡ không gian mà Vũ Thân Vương lấy được xem xét, hẳn không phải là địa phương chứa đựng đan dược cao cấp ah.

    Nửa khỏa, loại đan dược này nếu như con người tách ra, đan dược tổn thương sẽ rất lớn, nhưng viên đan dược kia vẫn còn mạch lạc, đan khí bên trên mười phần, này tuyệt không phải là con người tách ra.

    Trình Cung ở một bên quan sát hết thảy, trong nội tâm rất kỳ quái, nhưng lập tức hắn đột nhiên nghĩ đến sự tình mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp lúc trước.

    Chẳng lẽ là có lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp tiến vào không gian ngoại đỉnh, ở thời điểm ngoại đỉnh vỡ vụn bổ đan dược ra.

    Ân, rất có thể, nửa khỏa Ngưng Anh đan này sao lại xuất hiện trong mảnh không gian đó nhỉ.

    Mịa nó, tiểu hỗn đãn Vũ Thân Vương này, cầm đồ vật của bản đại thiếu tặng lễ.

    Bất quá tiểu tử này không phải thứ gì tốt, hắn hảo tâm như vậy sao, đoán chừng hắn tính toán còn rất nhiều ah.

    Theo lời của hắn, Cửu Mệnh Ma Thiền trên người hắn, còn có tình huống Kim sư huynh kia xem xét, sư tôn hắn hẳn là người trong Ma môn, hơn nữa thực lực không kém.

    Nếu không sẽ không nhấc lên quan hệ với Âm Trường Khiếu, còn có thể không sợ Nguyên Thủy Ma Tông.

    Bất quá mặc kệ người sau lưng ngươi là ai, đắc tội bản đại thiếu ngươi nhất định không may.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, pháp lực trong cơ thể đã không ngừng vận chuyển, bắt đầu chậm rãi thôi động Hư Không Âm Dương Đỉnh trong thân thể.

    Đối phương che dấu mảnh vỡ, bình thường mà nói là không có biện pháp cảm ứng được, nhưng trước kia Trình Cung chôn xuống pho tượng làm dẫn, vừa rồi lại phóng ra một tia thần niệm yếu ớt tiến vào trong đó, hắn tin tưởng thần niệm yếu ớt kia rất nhanh sẽ dung hợp cùng lực lượng trong pho tượng, sinh ra phản ứng hắn muốn.

    Tốc độ vận chuyển Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể càng lúc càng nhanh, lẳng lặng chờ đợi.

    - Phụ Hoàng, sự tình tiêu diệt Trình gia sẽ do nhi thần đến an bài, ngài thấy thế nào?

    - Tốt, trẫm sẽ giao toàn bộ Long vệ, Huyết Long vệ cho ngươi.

    - Tạ phụ hoàng...

    Ân, tại sao có thể như vậy...

    Vũ Thân Vương rèn sắt khi còn nóng, quả nhiên vừa nói ra Hoàng đế lập tức đồng ý, còn trực tiếp giao quyền hành Long vệ cùng Huyết Long vệ cho hắn.

    Nhưng sau một khắc, sắc mặt Vũ Thân Vương không khỏi biến đổi, bởi vì hắn cảm thấy trong phiến không gian kia đột nhiên xảy ra vấn đề, vội vàng khoát tay lấy ra mảnh vỡ không gian thật lớn.

    Hắn vừa lấy ra mảnh vỡ không gian, sắc mặt Trình Cung giấu ở phía sau giá sách lập tức lộ ra dáng tươi cười, đợi đúng là giờ khắc này.

    - Hả...

    Nhưng vào lúc này, ở trong không gian kia, pho tượng cực lớn trực tiếp vọt ra, lập tức một cổ lực lượng bành trướng trong cơ thể điên cuồng tăng vọt, trực tiếp hủy diệt thần niệm mà Vũ Thân Vương đưa vào lúc trước.

    - A, phốc...

    Vũ Thân Vương trực tiếp phun ra một búng máu, thần niệm này là hắn mượn nhờ thiên địa dị tượng cắt ra, dung nhập ở trong pho tượng, hôm nay hủy diệt làm hắn bị trọng thương.

    Cơ hồ đồng thời lúc này, pho tượng cực lớn kia động đậy, hai tay chợt xoay tròn, trực tiếp chụp vào hộp ngọc trong tay Hoàng đế cùng mảnh vỡ trong tay Vũ Thân Vương.

    Đây hết thảy phát sinh quá đột ngột, ở trong hoàng cung đại nội, ở trong Ngự thư phòng đề phòng sâm nghiêm, đang ở thời điểm Hoàng đế cuồng hỉ, ai có thể nghĩ đến lại đột nhiên có người tới giật đồ.

    Tuy Hoàng đế cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng kinh nghiệm thực chiến rất ít, căn bản không có kịp phản ứng, Ngưng Anh đan trong tay đã bị pho tượng lấy đi.

    Mà Vũ Thân Vương đột nhiên bị trọng thương, mảnh vỡ cũng trực tiếp bị pho tượng bắt lấy.

    - Làm càn, buông ra cho chẫm, trẫm muốn tru di cửu tộc ngươi.

    Hoàng đế phản ứng trước tiên, trợn mắt tròn xoe quát lớn.

    - Đó là của ta...

    Long Hoàng quyền...

    Vũ Thân Vương phun ra một búng máu, sắc mặt trở nên vô cùng trắng bệch, rốt cục khống chế lực lượng, một quyền oanh kích ra.

    Long Hoàng quyền, tục truyền là quyền pháp do Long Hoàng thượng cổ sử dụng, uy lực cường đại, là một môn thần thông phi thường cường đại.

    Tuy sở học hôm nay của Vũ Thân Vương có hạn, nhưng một quyền oanh kích ra cũng như rồng bay vút lên, khí tức hoàng giả tách ra, uy thế vô cùng kinh người.

    - Oanh!

    Một quyền nặng nề oanh kích phía sau lưng pho tượng, tuy pho tượng kia cứng rắn, là Trình Cung cố ý luyện chế qua, nhưng này cũng phải nhìn đối mặt trình độ công kích gì.

    Một kích này của Vũ Thân Vương so với Thoát Tục kỳ tầng thứ tám bình thường cũng không kém bao nhiêu, chừng vượt qua sáu ngàn Tượng lực, pho tượng dưới một quyền kia trực tiếp vỡ vụn.

    Nhưng pho tượng kia giống như là một tử sĩ, ở thời khắc bắt đầu vỡ vụn, đã ném Ngưng Anh đan cùng mảnh vỡ trong tay qua cho Trình Cung.

    - Vèo!

    Thân hình Trình Cung lao ra, phóng tới Ngưng Anh đan cùng mảnh vỡ.

    - Đó là của trẫm...

    Giờ phút này Hoàng đế rốt cục cũng kịp phản ứng, ở đây không phải triều đình, không phải hắn nói tru di cửu tộc, người khác sẽ lập tức sợ tới mức phát run, sẽ có người xông lên đây.

    Ngưng Anh đan a, là Ngưng Anh đan của mình, là hy vọng duy nhất mình trùng kích thần tiên lục địa.

    Thời điểm Vũ Thân Vương ra tay đem đánh nát pho tượng kia, Hoàng đế rốt cục cũng xuất thủ, trực tiếp lăng không ngưng tụ một bàn tay cực lớn chụp vào Ngưng Anh đan.

    Về phần mảnh vỡ hiện tại hắn căn bản không có đi để ý tới, lần này làm Vũ Thân Vương ở bên cạnh thậm chí muốn chửi ầm lên.

    Chỉ là hiện tại hắn không có thời gian, hắn cũng dốc sức liều mạng xông lên phía trước.

    - Bảy mươi hai đạo Tinh Không Trảm.

    Giờ phút này, trong cơ thể Trình Cung đã tích súc gần ba trăm đạo Tinh Không Trảm, Trình Cung lập tức bộc phát ra bảy mươi hai đạo, oanh kích bàn tay do Hoàng đế ngưng tụ.

    - Bành bành bành...

    Oanh...

    Sau khi trải qua va chạm vài chục lần, ở dưới lực lượng đặc biệt của Tinh Không Trảm công kích đến, cộng thêm Hoàng đế ngưng tụ bàn tay này vội vàng, lực lượng không mạnh, trong nháy mắt bị oanh vỡ vụn, mà giờ phút này Trình Cung trực tiếp bắt được Ngưng Anh đan cùng mảnh vỡ, sau một khắc Ngưng Anh đan cùng mảnh vỡ này đã bị hắn thu vào trong không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Cho dù phóng tới trong không gian giới chỉ Trình Cung cũng lo lắng, nơi này chính là hoàng cung đại nội, hiện tại chẳng qua là bắt đầu, một hồi mới là thời điểm mấu chốt nhất, nguy hiểm nhất.

    - Thủy Mộc Long Hoàng Công, Thủy Long Quyển.

    Thấy bảo bối của mình lại bị người cướp đi, Vũ Thân Vương nổi trận lôi đình, người vọt tới một nửa cũng đã khép hai tay lại, trực tiếp thi triển ra tuyệt học hắn tu luyện, Thủy Long Quyển bên trong Thủy Mộc Long Hoàng Công.

    Lập tức hơi nước thiên địa ngưng tụ, điên cuồng xoay tròn, trực tiếp bao khỏa Trình Cung ở trong đó.

    Chỉ cần vây khốn người này, hắn không có biện pháp chạy ra khỏi hoàng cung, thì có thể đoạt lại đồ đạc của mình.

    - Người đâu, đều chết ở chỗ nào rồi...

    Hắn thấy có chuyện xảy ra liền chiến đấu, đây là một loại bản năng, mà mặc dù Hoàng đế là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn kém đến tệ hại.

    Cũng may thấy Vũ Thân Vương sử dụng Thủy Long Quyển vây khốn đối phương, hắn cũng hiểu được, này là hoàng cung của mình, là Ngự thư phòng của mình.

    Nếu ở chỗ này bị người đoạt đi Ngưng Anh đan, Hoàng đế tuyệt đối sẽ hối hận cả đời.

    Một lão thái giám bên người Hoàng đế không chút thu hút nào, bình thường chưa bao giờ lên tiếng, giờ phút này trong nháy mắt trực tiếp nhảy lên, mà vài tên cao thủ đại nội cũng vọt lên.

    Thủy Long Quyển là ngưng tụ hơi nước thành vòi rồng, muốn trùng kích đi ra ngoài căn bản làm không được, mỗi lần oanh kích lên trên, đều có một cảm giác lấy đao chém nước nước càng chảy mạnh, đoạn không ngừng, phá không mở.

    - Ta không cần biết ngươi là ai, bổn vương tuyệt đối không tha cho ngươi, muốn đi, không có cửa đâu.

    Trong miệng Vũ Thân Vương đầy máu, điên cuồng gầm rú.

    Mảnh vỡ kia là bảo bối trọng yếu nhất của hắn, hắn đã nhận được rất nhiều đồ vật, nhưng mà đều để ở bên trong mảnh vỡ đó.

    Đan dược trong mảnh vỡ kia, càng giúp cho hắn bồi dưỡng được rất nhiều thủ hạ cường đại, hiện tại có người đánh chủ ý lên mảnh vỡ này, chết hắn cũng sẽ không cho đối phương thực hiện được.

    Hắn không muốn giết đối phương, công kích đối phương, mà trực tiếp sử dụng Thủy Long Quyển ẩn chứa trận pháp này, chuyên môn vây khốn đối phương.

    Bởi vì đối phương đã dám đến nơi đây ra tay, khẳng định không phải hạng người vô danh, chỉ cần vây khốn hắn, đợi đến lúc cao thủ trong hoàng cung chạy đến, hết thảy sẽ không có vấn đề.

    - Luyện Thần Quyết, thần niệm trùng kích!

    Trình Cung muốn phóng lên trời, oanh kích sàn gác, cảm nhận được mấy cổ thần niệm cường đại tập trung mình, biết rõ siêu cấp cường giả trong hoàng cung rốt cục xuất động, hắn lập tức tăng thần niệm lên tới cực hạn.

    Trực tiếp thi triển thần niệm trùng kích bên trong Luyện Thần Quyết, cho dù người đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không dám, không thể sử dụng thần niệm làm ra công kích cường đại.

    Nếu bình thường thi triển uy áp, sưu tầm mục tiêu coi như cũng được, nhưng trực tiếp sử dụng thần niệm công kích lại rất hiếm có.

    - Bành...

    Giống như là một cổ khí lưu cực lớn đánh vào bên trên vật thể mềm mại, co dãn mười phần.

    Thủy Long Quyển quay chung quanh Trình Cung kia lập tức xông về phía Vũ Thân Vương bên này, nhưng lực lượng Thủy Long Quyển xoay tròn này vẫn không bị phá, thần niệm trùng kích đến gần Vũ Thân Vương thì suy yếu, lúc sắp tiếp cận đã biến thành nỏ mạnh hết đà, đã không có lực đạo, nhưng Thủy Long Quyển này lại còn không có bị phá vỡ.

    Chương 299: Bộc phát

    - Không nghĩ tới ngươi vậy mà biết sử dụng thần niệm công kích, nhưng ngươi không nghĩ tới Thủy Long Quyển này của bổn vương có thể ngăn trở thần niệm a, ha...

    Thấy mấy vị siêu cấp cường giả đã chạy tới, thấy đối phương không phá vỡ được công kích của mình, trong miệng Vũ Thân Vương ngậm lấy máu tươi, cất tiếng cười to.

    - Oanh...

    A, đầu của ta...

    Tiếng cười của hắn vừa lên, liền biến thành một tiếng hét thảm, sau đó hai tay Vũ Thân Vương bụm lấy đầu, tai mắt mũi miệng, thậm chí làn da trên đầu cũng vỡ ra không ít, máu không ngừng chảy ra.

    Hắn hoàn toàn không nghĩ tới chính là, một cổ thần niệm vỡ vụn trong pho tượng kia trực tiếp tiến hành trùng kích đối với hắn, tất cả lực lượng của hắn đều ngưng tụ trên Thủy Long Quyển, không có một chút phòng bị, trực tiếp bị trọng thương.

    Này giống như là một tướng quân, đang phất tay tiêu diệt địch nhân, lại không nghĩ rằng có người phía sau mình đột nhiên rút đao đâm hắn một nhát.

    Hắn bị trọng thương, Thủy Long Quyển này lập tức tiêu tán, mà thân hình Trình Cung cũng trực tiếp phóng lên trời, thời điểm Trình Cung phóng lên trời, cổ thần niệm vừa rồi trùng kích Vũ Thân Vương điên cuồng trở lại trong cơ thể Trình Cung.

    - Oanh!

    Nháy mắt sau đó, Trình Cung ăn mặc khôi giáp, dùng hình dạng Hứa thống lĩnh xuất hiện đã phá tan nóc nhà Ngự thư phòng, trực tiếp phóng lên cao.

    - Đuổi theo cho ta, bắt lấy hắn, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải bắt được hắn cho ta, nếu không các ngươi phải chết hết thảy, chết, trẫm muốn tru di cửu tộc các ngươi, không, tru di mười tộc các ngươi.

    Hoàng đế gần như điên cuồng gào thét, thanh âm vang vọng hoàng cung, những cường giả xông lên kia đều giật mình một cái.

    Cho tới bây giờ chưa thấy qua Hoàng đế tức giận đến loại trình độ này, đã là cuồng loạn, điên cuồng gào thét.

    Đến cùng là người nào, sao làm cho Hoàng đế tức giận như thế.

    Mười tộc, mịa nó, ngàn tộc ah...

    Những người này cho dù là siêu cấp cường giả Thoát Tục kỳ đỉnh phong, ở trong hoàng cung làm người hầu, đều có gia tộc cùng thế lực của mình, bọn hắn càng hiểu được hoàng quyền đáng sợ, Hoàng đế miệng vàng lời ngọc, nếu thật sự hoạch tội thì thảm rồi.

    Cho nên nguyên một đám đều liều mạng, có thân ảnh nhảy lên đuổi theo Trình Cung, có trực tiếp lăng không thi triển pháp thuật, thần thông.

    Nếu lúc khác khi xảy ra chuyện lớn, cho dù là thích khách hoặc là địch nhân đào tẩu, Hoàng đế tối đa chỉ làm một ít bố trí, nhưng đối phương cướp đi chính là Ngưng Anh đan của hắn, hắn muốn phát điên rồi, bản thân cũng trực tiếp phá tan nóc phòng đuổi theo Trình Cung.

    Bà mẹ nó, bệ hạ cũng truy đuổi, đến cùng người này làm cái gì?

    Thích khách?

    Không có khả năng a, cho dù có thích khách, bệ hạ cũng không có thể đuổi theo ah.

    Cường đạo, không thể nào, ai mà to gan như vậy, dám đến hoàng cung cướp đoạt, hơn nữa cho dù cướp đoạt, Hoàng đế cũng sẽ không truy đuổi ah.

    Chẳng lẽ hắn ngủ với nữ nhân của Hoàng đế, nếu không sao Hoàng đế lại nổi giận như thế?

    Người trong hoàng cung thấy Hoàng đế tự mình đuổi theo, cũng đều trợn tròn mắt, đây là lần đầu.

    Cho nên những người này càng điên cuồng đuổi theo, thấy người lao tới ăn mặc trang phục cấm vệ quân, càng làm cho người ngờ vực vô căn cứ.

    - Là Hứa thống lĩnh, đúng vậy, là hắn.

    Lúc này, có người nhận ra người này là Hứa thống lĩnh.

    - Ngươi thật đáng chết, truyền ý chỉ của trẫm, tru di mười tộc hắn.

    Hoàng đế thực nổi giận, trực tiếp gầm lên một tiếng.

    Hứa gia này là bảo vệ Hoàng quyền, nhưng giờ phút này người nào cũng không được, cho dù con ruột Hoàng đế cũng đồng dạng giết.

    Hắn trực tiếp hạ lệnh, chính là muốn Trình Cung đào tẩu phía trước, hắn muốn Hứa thống lĩnh nghe được.

    - Bành bành bành...

    Trình Cung nhảy lên thoát đi, lọt vào công kích bốn phương tám hướng, cũng may hắn sớm có chuẩn bị, lập tức đem tất cả tinh lực tích súc trong cơ thể toàn bộ chuyển hóa thành Tinh Không Trảm, trực tiếp ngăn đa số những công kích này lại.

    Mặc dù có số ít chặn đường, nhưng dùng thân thể Thoát Tục kỳ tầng thứ tám đỉnh phong của Trình Cung cũng không e ngại, cường hành trùng kích, mấy cái lên xuống người đã ra ngoài ngàn mét, rất nhanh đã ra khỏi hoàng cung.

    Nghe Hoàng đế ở phía sau hạ lệnh diệt Hứa gia, Trình Cung lau máu ở khóe miệng thoáng một phát, sao a, giết đi, dù sao không liên quan tới bản đại thiếu, cái kia đều là người của ngươi.

    Mịa nó, may quá, nếu chậm một chút nữa, nếu thần niệm ở trong pho tượng kia không phải trải qua thiên địa dị tượng rèn luyện, dung hợp lực lượng quy tắc, trở nên vô cùng cường đại, nói không chừng lần này mình thật đúng là bị bắt.

    Nếu không thể kịp thời lao ra, vậy thì khẳng định chết chắc rồi.

    Nếu lão tử đã lao ra, các ngươi còn muốn bắt ta, cái kia chính là nằm mơ.

    Tuy sau lưng có mấy cái Thoát Tục kỳ đỉnh phong, còn có rất nhiều cấm vệ quân, toàn thành đều vang lên thanh âm cảnh giới, giới nghiêm, nhưng Trình Cung cũng không e ngại.

    Thần niệm của hắn mạnh hơn những người này, so với thần tiên lục địa bình thường cũng không yếu bao nhiêu, cái này có thể làm cho hắn tùy thời hiểu rõ hướng đi những người này, thậm chí quấy nhiễu bọn hắn, bọn hắn lại không có biện pháp ổn định tập trung vị trí của mình.

    Lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ ba đỉnh phong, thân thể Thoát Tục kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, đan dược sung túc trong không gian giới chỉ, nếu như cần còn có thể sử dụng công pháp Thiên Biến Vạn Hóa, mấu chốt nhất chính là, Trình Cung có một con át chủ bài cuối cùng, Trình lão gia tử.

    - Không, hắn không phải...

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm thê thảm, phẫn nộ, cuồng loạn vang lên.

    - Hắn không phải Hứa thống lĩnh, hắn... hắn là Trình Cung, đúng vậy, là hắn, nhất định là hắn.

    Phụ hoàng, đối phó Trình gia, Trình gia...

    Khóe mắt, lỗ mũi, lỗ tai, miệng, của Vũ Thân Vương chảy máu, da đầu cũng có chỗ vỡ ra chảy máu, cả người lộ ra vô cùng khủng bố.

    Hắn thoáng trì hoãn cũng đã đuổi theo, điên cuồng rống giận.

    - Trình gia?

    Nghe xong lời này của Vũ Thân Vương, thân hình Hoàng đế cũng dừng lại.

    - Tuyệt đối đúng vậy, tên hỗn đản này cũng dám âm ta, ở trong pho tượng kia có thần niệm của hắn, hắn phá vỡ thần niệm mà ta dung hợp cảm ngộ thiên địa dị tượng, lực lượng quy tắc, áo nghĩa thần bí kia, lúc này mới đánh lén ta thành công.

    Nếu không phải cảm nhận được không gian ở trong xuất hiện chấn động, vừa rồi ta không có khả năng lấy mảnh vỡ ra, cũng không có khả năng để hắn thực hiện được, đây hết thảy đều là cái bẫy hắn đã sớm thiết kế, cái bẫy...

    Phụ hoàng, không thể do dự, diệt Trình gia, đoạt lại Ngưng Anh đan, chẳng lẽ ngài không muốn trở thành thần tiên lục địa, không muốn trở thành thiên cổ nhất đế sao?

    Lời này là Vũ Thân Vương truyền âm, nhưng mà kích động vô cùng.

    Ngưng Anh đan, đúng vậy, đó là Ngưng Anh đan của ta, ai cũng không có thể ngăn cản ta trở thành thần tiên lục địa, trở thành thiên cổ nhất đế.

    - Người đâu, toàn lực đuổi bắt, triệu tập binh lực khống chế Trình gia, nếu có phản kháng, giết chết bất luận tội.

    Hấp dẫn của Ngưng Anh đan, rốt cục làm Hoàng đế không quả quyết quyết tâm đối phó Trình gia.

    Ra lệnh một tiếng, quân đội toàn thành cũng bắt đầu thay đổi, phần đông cao thủ Phạt Mạch kỳ, Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ đã từ bốn phương tám hướng vây Trình gia.

    Để cho người ta giật mình nhất chính là, Hứa thống lĩnh phía trước kia, vậy mà chạy tới Trình gia.

    Thật là Trình gia, quả nhiên là Trình gia, Trình Tiếu Thiên, Trình gia các ngươi là tìm chết!

    Thấy người này thật sự chạy tới Trình gia, lửa giận của Hoàng đế đã đạt đến đỉnh phong, trong nội tâm điên cuồng gào thét, không ngừng hạ chỉ, triệu tập đội ngũ.

    Đối với phần đông Thoát Tục kỳ, Siêu Phàm kỳ, thậm chí Phạt Mạch kỳ mà nói, mặc dù trăm dặm đường xá cũng không coi vào đâu, rất nhanh đã có đại quân từ bốn phương tám hướng vây quanh Trình gia, rất nhiều cao thủ theo chân Hoàng đế, Vũ Thân Vương đuổi theo.

    ...

    Vân Ca Thành đột nhiên phong vân kịch biến, toàn thành giới nghiêm, quân đội được điều động, người bình thường có lẽ không minh bạch chuyện gì xảy ra, nhưng có chút người cũng rất nhanh đạt được tư liệu trực tiếp.

    Phủ thái sư, Chu Tùng đang xem thư Tôn nhi gởi, mặt đầy dáng tươi cười, nghe được tiếng vang bên ngoài, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

    - Bệ hạ tức giận, dẫn đầu Vũ Thân Vương, rất nhiều cao thủ hoàng cung, toàn bộ cường giả, siêu cấp cường giả xuất động, đang truy đuổi một người, phương hướng người này chạy, là Trình gia.

    Người nọ hẳn là Hứa thống lĩnh trong hoàng cung, mà đại quân vây khốn Trình gia, giống như muốn động thủ.

    Trước tiên, trong bóng tối có một cái bóng kích động, mấy câu liền nói hết các sự tình đang diễn ra, năng lực khống chế tình báo nhanh như vậy, cho dù Sắc Quỷ thấy cũng sợ hãi thán phục không thôi.

    - Động thủ, sao lại như vậy?

    Chu Tùng nghe xong không khỏi nhíu mày, hắn nghĩ thế nào cũng không ra, tại sao thời điểm này Hoàng đế lại ra tay diệt Trình gia.

    Truy một người, người Hứa gia, đến cùng trong hoàng cung xảy ra chuyện gì?

    - Đi thăm dò cho ta, không tiếc bất cứ giá nào, tra ra hôm nay trong hoàng cung đến cùng xảy ra chuyện gì, tùy thời lưu ý hướng đi Trình gia bên kia, có tin tức mới lập tức báo cáo cho ta.

    - Vâng.

    Bóng dáng kia đáp ứng một tiếng, sau đó biến mất.

    - Không nên a, không nên như thế a, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao lại xuất hiện loại tình huống này?

    Tuy một mực không hợp cùng Trình gia, nhưng mà hiện tại phát sinh biến cố bực này mà nói, chuyện kia có thể đã quá nghiêm trọng.

    Tính cách bệ hạ không có khả năng như thế, nhưng hết lần này tới lần khác đã xảy ra, trong lúc bất tri bất giác, vậy mà Chu Tùng nhìn thư tín trong tay hắn mấy lần, nghĩ như thế nào cũng cảm giác không tới.

    Có thể nhanh như vậy nhận được tin tức không có mấy nhà, thân là đại lão quân đội duy nhất còn có thể khiêu chiến cùng Trình gia ở Vân Ca Thành, giờ phút này Lôi Nhạc cũng đang đứng ở trên tháp cao của gia tộc nhìn xa xa.

    Từ khi bị Trình Tiếu Thiên kích thích, lực lượng hắn nhiều năm chưa từng đột phá vậy mà ở trong một năm đột phá bình cảnh, hôm nay đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, vốn là hắn cũng đang ở nhà bế quan tu luyện, lại không nghĩ rằng hôm nay Tây đại doanh Đại tướng quân là Lôi gia gia chủ Lôi Điện đột nhiên xông vào chỗ hắn luyện công, thiếu chút nữa làm hắn tẩu hỏa nhập ma.

    Lôi Nhạc liền đánh bay Lôi Điện ra ngoài, sau đó nghe Lôi Điện nói rõ nguyên nhân, lúc này hắn mới lách mình đi lên trên lầu.

    - Aii...

    Hai mắt của Lôi Điện đã thành mắt gấu mèo, hiện tại hắn chỉ có thể xuyên qua một khe hở nhỏ nhìn ra ngoài, rất là ủy khuất nhìn lão gia tử của mình.

    - Trình lão điểu lại đang làm cái gì, sao bệ hạ lại phong tỏa toàn thành, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhanh nói cho lão tử.

    Lôi Nhạc nhìn quân đội điều động phía xa, nhìn đại quân không ngừng tụ tập chung quanh Trình gia, thần niệm dò xét lại bị vô số thần niệm ngăn cản, vốn cảm xúc đã khó chịu càng trở nên táo bạo vô cùng.

    - Ta cũng vừa mới nhận được tin tức, hình như bệ hạ đột nhiên truy đuổi người từ hoàng cung ra, cụ thể truy người nào ta không biết.

    Bất quá nghe bệ hạ hô muốn diệt Hứa gia, diệt cửu tộc bọn hắn.

    Nhưng mà, bệ hạ nhằm vào là Trình gia, lần này chỉ sợ muốn động thật, phụ thân nói chúng ta nên làm gì bây giờ?

    Mặc dù Lôi Điện là Đại tướng quân, nhưng gặp được loại chuyện này, hắn thật đúng là không có chủ ý.

    Chương 300: Đại quân vây khốn

    Trên thực tế cùng Trình gia một môn tướng soái bất đồng, tuy Lôi gia cũng là đại lão quân đội, nhưng chú trọng lực lượng cá nhân cùng sức chiến đấu hơn.

    Ở phương diện điều quân, mưu kế còn kém rất nhiều, cho nên lúc ban đầu Trình lão gia tử là soái, Lôi Nhạc chỉ có thể là Đại tướng quân.

    - Động thật, hắn điên rồi.

    Tuy Lôi Nhạc không có nói rõ, nhưng hắn chỉ hiển nhiên chính là Hoàng đế.

    - Lần này thực khó mà nói, xem điệu bộ này Trình gia chỉ sợ chạy trời không khỏi nắng.

    - Tránh khỏi cái đầu của ngươi.

    Lôi Nhạc mãnh liệt quay đầu lại nhìn Lôi Điện hằm hằm:

    - Ngươi hiểu được cái gì, tiểu thí hài không lớn đã biết rõ nói lung tung, không biết sử dụng đầu óc sao.

    Lôi Điện đường đường là Đại tướng quân, nhi tử cũng lớn như vậy người, bị lão tía răn dạy tiểu thí hài cũng không dám tranh luận, chỉ có thể cẩn thận nói:

    - Ta...

    Ta đây không phải lo lắng Hạo Thiên cùng Hạo Uy có việc sao, người xem ta có nên mang một ít người đi qua xem hay không.

    - Ngươi đi, ngươi đi có tác dụng gì, nếu Trình gia dễ dàng động như vậy, Trình lão điểu cũng không phải là Trình lão điểu.

    Hiện tại tâm tình Lôi Nhạc rất xấu, Lôi Điện nói cái gì cũng bị hắn nổi giận trong bụng, giận dữ mắng mỏ xong lập tức ngẫm lại lại nói:

    - Cầm lệnh bài của ta, đi mời sư bá ngươi qua xem, nếu quả thật có kinh biến gì mà nói, tận lực cứu đám tiểu gia hỏa kia.

    Nếu như sự tình thật sự xấu đến loại tình trạng này, cũng chỉ có hắn ra mặt, có lẽ có vài phần cơ hội.

    Trong Vân Ca Thành, ngoại trừ mấy đại gia tộc ra, những người khác căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

    Bởi vì thời gian này cũng quá mức ngắn ngủi, trên cơ bản là đám người Hoàng đế, Vũ Thân Vương một đường truy đuổi Trình Cung đến Trình gia, toàn thành phong tỏa tin tức, không có một ít thủ đoạn đặc thù, thì không cách nào trong thời gian ngắn lấy được tin tức.

    Tốc độ của Trình Cung toàn diện bộc phát, dùng thần niệm siêu việt phần đông Thoát Tục kỳ đỉnh phong làm phụ trợ, ở dưới rất nhiều siêu cấp cường giả truy đuổi vậy mà một đường chạy về Phủ Trấn Quốc Công.

    - Thật là Trình gia, thật là Trình gia...

    Hoàng đế ở rất xa đã thấy chung quanh Trình gia không ngừng tụ tập cao thủ, phía sau hắn là Thoát Tục kỳ cường giả cùng Thoát Tục kỳ đỉnh phong, tuy vừa rồi Vũ Thân Vương kêu chính là Trình Cung, nhưng trong lòng của hắn còn có chút không tin.

    Bởi vì dù nói thế nào mình cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, còn có thần thông Thủy Long Quyển của Vũ Thân Vương, coi như là Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng rất khó lập tức đào thoát, nhưng vậy mà người này làm được.

    Trình Cung, hắn thật to gan lớn mật, cũng dám đến hoàng cung cướp đoạt Ngưng Anh đan của trẫm.

    Thật sự khó mà tin được, nhưng hết lần này tới lần khác đã xảy ra, mà bây giờ gia hỏa cướp đoạt Ngưng Anh đan này liền chạy vào Trình gia.

    Nếu không phải chứng kiến mảnh vỡ của Vũ Thân Vương cũng bị cướp đoạt, nếu không phải thấy bộ dạng Vũ Thân Vương sau khi bị thương còn điên cuồng hơn so với hắn, thậm chí Hoàng đế cũng nghĩ này có phải là thủ đoạn mà Vũ Thân Vương bức bách mình đối phó Trình gia hay không, Ngưng Anh đan kia là giả, cùng người cướp đoạt đan dược kia là người của hắn?

    Nhưng hiện tại đã đâm lao thì phải theo lao, hơn nữa nhìn bộ dạng Vũ Thân Vương, loại khả năng này cũng không lớn.

    - Cho dù người này không phải Trình Cung, cũng tuyệt đối là người của Trình Cung, pho tượng kia là hắn đưa tới.

    Lúc trước nhi thần cũng từng hoài nghi tới, nhưng nhiều lần kiểm tra cũng không có vấn đề, hơn nữa pho tượng kia còn giúp nhi thần đột phá, lĩnh ngộ quy tắc, thậm chí ở thời điểm thiên địa dị tượng giúp nhi thần liên tiếp đột phá, lĩnh ngộ quy tắc, đắm chìm ở bên trong một loại áo nghĩa đặc thù.

    Nhi thần thậm chí muốn luyện chế pho tượng kia thành thân ngoại hóa thân, mượn nhờ qui tắc lực lượng của thiên địa dị tượng, thần niệm cùng rất nhiều lực lượng dung nhập trong đó, không nghĩ tới đây đều là tên hỗn đản Trình Cung kia tính toán...

    Thời điểm Vũ Thân Vương nói đến cái bẫy, hai mắt huyết hồng, nếu như giờ phút này Trình Cung ở trước mặt hắn, hắn hận không thể ăn sống nuốt tươi đem Trình Cung.

    Vậy mà đùa nghịch mình giống như con khỉ, nguyên lai ngay từ đầu pho tượng kia là cái cái bẫy, mình lại cho rằng mượn cái này thắng Trình Cung một ván, chiếm được tiện nghi lớn.

    Hiện tại ngẫm lại, mình căn bản là bị Trình Cung lừa.

    - Trình Cung, làm sao Trình Cung có thể mạnh như thế, nhưng mặc kệ hắn là ai, phải giao Ngưng Anh đan ra đây cho trẫm, cho dù san thành bình địa nơi đây cũng không tiếc.

    Trong nội tâm Hoàng đế vừa rồi đã từng do dự qua, nhưng hấp dẫn của Ngưng Anh đan, thần tiên lục địa, thiên cổ nhất đế thật sự quá lớn, hắn rốt cục cũng trở nên cường ngạnh.

    - Vừa rồi nhi thần cũng đã liên hệ với thủ hạ, bọn hắn sẽ chạy đến rất nhanh, có vài tên ở trong Vân Ca Thành cũng đang tại tới, người của nhi thần có thể tiên phong.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương đã hơi chút thanh lý máu trên đầu, ngoại trừ hai mắt huyết hồng ra, bộ dáng cũng không thảm như lúc nãy

    - Tốt, trẫm đã mệnh lệnh đại quân phong tỏa chung quanh, người Long vệ cùng Huyết Long vệ cũng đã tập kết.

    Hoàng đế không có tùy tiện xông vào, Trình gia, mặc dù chỉ là một gia tộc, nhưng uy vọng của Trình Tiếu Thiên còn đó, làm hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể trước không ngừng triệu tập lực lượng, tùy thời chuẩn bị lôi đình một kích.

    Bên ngoài động tĩnh như thế, toàn bộ Phủ Trấn Quốc Công lại không có một chút tiếng động, kỳ quái chính là thậm chí ngay cả thị vệ gát cửa ra vào cũng không có, toàn bộ Phủ Trấn Quốc Công giống như ngăn cách cùng ngoại giới, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

    ...

    Phủ Trấn Quốc Công, tiểu viện của Trình Cung không thay đổi, chỉ là kiến trúc chung quanh lại biến đổi rất nhiều, chung quanh tiểu viện của hắn lại kiến tạo rất nhiều phòng ốc cùng sân nhỏ, tất cả đều lấy tiểu viện hắn làm trung tâm.

    Đây là thời điểm Trình Cung bế quan luyện chế trấn Ma Đan, Trình lão gia tử cho người ta sửa, tuy hiện tại đám người Trình Cung đã có Đổ Thần phủ, thường xuyên ở bên ngoài, nhưng dù sao đây cũng là nhà của hắn.

    Hắn hiện trưởng thành, có bằng hữu, huynh đệ, thủ hạ của mình, nên có không gian càng lớn.

    Cho nên Trình lão gia tử dứt khoát cho xây dựng rất nhiều phòng óc, sau đó còn cho người cải tạo lại rất nhiều nơi.

    Lúc ấy thời điểm xây dựng thêm Trình lão gia tử không có biện pháp hỏi thăm Trình Cung, dứt khoát cho đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ làm chủ, vì vậy làm ra hơn trăm cái tiểu viện giống nhau, tạo thành một kiến trúc như mê hồn trận cực lớn.

    - Oanh!

    Trình Cung lao tới tiểu viện, thân hình Trình Cung cấp tốc rơi xuống, lực lượng không cách nào thu hồi, lập tức làm mặt đất bạo tạc, cả tiểu viện đều đung đưa.

    - Làm sao vậy, động đất sao?

    Bàn Tử hốt hoảng hỏi, lập tức từ trong phòng vọt ra, sau đó là đám người Sắc Quỷ, Túy Miêu cũng vọt ra.

    - Ai?

    Lôi Mộc Thương của Mãnh Hổ xa xa chỉ Trình Cung, bởi vì hắn thấy Trình Cung ăn mặc trang phục thống lĩnh Cấm vệ quân, tự nhiên phải đề phòng.

    Trình Cung trực tiếp run lên, trang phục thống lĩnh trên người rơi xuống, hình dạng Trình Cung cũng dần dần khôi phục bình thường.

    Sau đó hắn đau đến nhếch miệng, móc ra một viên đan dược ném vào trong miệng.

    Thoạt nhìn nhẹ nhõm vô cùng, nhưng có thể từ trong hoàng cung lao ra, mặc dù là xuất kỳ bất ý, nhưng trả giá cũng không nhỏ.

    Trên người hắn ít nhất bị Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ cao thủ, cường giả cùng siêu cấp cường giả công kích hơn một ngàn lần, tinh lực tích súc trong thân thể toàn bộ tiêu hao không còn, trên người có trên trăm đạo vết thương.

    Xương cốt đứt gãy cũng không ít, nội tạng lệch vị trí, đây cũng là cường độ thân thể hắn cứng ngạnh khó có thể tưởng tượng, coi như là đổi thành nửa bước thần tiên, ở dưới công kích như vậy cũng chết chắc.

    - Ngươi...

    Trình Cung phục dụng rất nhiều đan dược, ứ huyết trong cơ thể lập tức bị hắn bức ra, khuôn mặt tái nhợt vô cùng.

    Mà trên người Trình Cung có rất nhiều miệng vết thương, có địa phương đã hư thối, có địa phương càng là bốc khói lên, hiển nhiên độc tính rất nghiêm trọng, cũng may dược hiệu của Giải Độc Đan hắn luyện chế rất mạnh, những vết thương có chứa chất độc này bắt đầu dần dần bị khống chế, huyết nhục thối rữa trực tiếp rơi xuống, đau đến mức làm đầu Trình Cung đổ đầy mồ hôi.

    - Đại thiếu, là đại thiếu, những người khác trở về toàn bộ, không cho phép lộn xộn.

    Vừa rồi đột nhiên phát hiện có người tiến đến, tất cả mọi người từ trong tiểu viện của mình vọt ra, người Huyết Chiến cũng đều lao tới, sau khi phát hiện là Trình Cung, Trình Trảm lập tức mệnh lệnh cho người Huyết Chiến trở về, mấy người bọn hắn thì coi chừng chăm sóc ở chung quanh.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu ngươi đi làm cái gì vậy, sao lại thê thảm như vậy, là ai hạ thủ với ngươi như vậy, mịa nó, ngươi nói đi, hiện tại các huynh đệ đi báo thù cho ngươi.

    Bàn Tử thấy Trình Cung đau đến toàn thân đổ mồ hôi, thương thế trên người có trên trăm đạo, lập tức nổi giận gầm lên.

    - Giết...

    Lúc này, Túy Miêu cũng cảm nhận được thần niệm, tinh thần lực chung quanh tung hoành, tinh thần lực, thần niệm của bọn hắn cũng phát hiện những quân đội bên ngoài căn bản chưa từng che dấu kia, cùng đại nội cao thủ, Tử Kim Bàn Long Thương của Túy Miêu trong tay, sát khí phóng lên trời.

    - Giết...

    Đám người Trình Lập, Trình Trảm, Mãnh Hổ, La Phong, La Anh Hùng thậm chí Đại Bạch, Tiểu Bạch, tất cả mọi người rống ra một chữ này, lập tức sát khí trong cơ thể của bọn họ phóng lên trời, tinh thần lực, thần niệm ngưng tụ ở trên không tiểu viện.

    Dùng sát khí bao phủ, để cho người khác không có biện pháp nhìn trộm tình huống nơi này, không chỉ là bọn hắn, thành viên Huyết Chiến bên ngoài cũng đồng thời nổi giận đi theo gầm lên một tiếng, sát khí trùng thiên, ngưng tụ không trung, ngưng mà không tiêu tan.

    Trọn vẹn một phút đồng hồ, sắc mặt của Trình Cung mới khôi phục một tí, sau đó Trình Cung trực tiếp lấy ra một kiện quần áo mới thay đổi.

    Lần này ngoại trừ cướp đoạt Ngưng Anh đan, mảnh vỡ ngooại đỉnh, còn có một kiện thu hoạch ngoài ý muốn chính là thần niệm trong pho tượng, vậy mà từ khi thiên địa phát sinh dị tượng, bị Vũ Thân Vương phong ấn, bản thân phát sinh biến hóa cùng dung nhập một ít qui tắc cùng lực lượng ở trong đó, một lần nữa trở lại trong thân thể Trình Cung, chỉ cần triệt để dung hợp những lực lượng này, Trình Cung tin tưởng chẳng những lực lượng của mình sẽ tăng lên, cảnh giới cũng sẽ có tăng lên, quan trọng nhất là thần niệm của mình sẽ bay vọt về chất.

    - Đại thiếu, người của Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương đã vây quanh nơi đây, hiện tại đang không ngừng triệu tập đại quân, hiển nhiên bọn hắn vẫn rất kiêng kị Trình lão gia tử.

    Sắc Quỷ thấy Trình Cung khôi phục, lập tức nói tin tức tình báo cho Trình Cung.

    - Móa nó, hiện tại thật muốn giết đi ra ngoài cùng bọn họ một hồi, trong đám hỗn đản này có hơn một ngàn Phạt Mạch kỳ, trên trăm tên Siêu Phàm kỳ, còn có hơn mười tên Thoát Tục kỳ đuổi giết một mình đại thiếu, quả thực không biết xấu hổ.

    Bàn Tử tức giận bất bình nói, bởi vì vừa rồi Sắc Quỷ bên kia đã có được tin tức, biết Trình Cung chạy ra từ hoàng cung, một đường bị đuổi giết.

    Tuy trong tin tức chỉ là nói một thống lĩnh Cấm vệ quân bị đuổi giết, nhưng mọi người cũng biết đó là Trình Cung.

    - Vì sao vậy?

    Túy Miêu rất ít nói chuyện, cũng tò mò nhìn Trình Cung hỏi.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 7


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 301: Ngươi chơi ta à?

    - Ngươi nhìn thấy chưa?

    Dùng chút đầu óc mà suy nghĩ đi.

    Hỏi câu nào có trình độ một chút được không?

    Sắc Quỷ hướng về phía gã mập nói một câu, tiếp theo đó liền cười hỏi Trình Cung nói:

    - Đại thiếu, ta cũng rất tò mò, rốt cuộc ngươi đã làm cách nào mà khiến cho bọn chúng không tiếc cả tính mạng truy sát vậy?

    Hiện giờ đã tới mức phải triệu tập quân đội, cao thủ đại nội cùng phần đông lực lượng đều có mặt, hoàn toàn đang trong tư thế liều chiến.

    Tuy rằng mọi người phẫn nộ, nhưng đó là vì trông thấy Trình Cung bị thương nghiêm trọng, lúc này ngược lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, mặc dù biết bên ngoài có đại quân bao vây, bởi vì bọn họ hiểu rõ rốt cục đang xảy ra chuyện gì.

    - Đâu có gì, ta chỉ đoạt của bọn chúng một viên đan dược Thiên cấp mà thôi, mẹ nó phải nói là nửa viên Ngưng Anh đan mới đúng.

    Một đám vô dụng, ai mà thèm uống thứ đồ chơi này, đi, theo ta ra ngoài chơi với chúng.

    Trình Cung nói xong, người đã đứng phắt dậy, thân hình chuyển động chớp nhoáng, bóng người đã cách đây mấy trăm mét rồi.

    Thiên cấp...

    đan dược, Ngưng Anh đan trong truyền thuyết...

    Má nó, tuy chỉ có nửa viên, nhưng đó vẫn là Ngưng Anh đan a!

    Trong truyền thuyết có một chuyện, một đại năng ban cho người thường một viên đan dược, người uống vào lập tức biến thành thần tiên, bay lên trời cao, không gì là không thể làm được.

    Nhưng đây chỉ là chuyện thần thoại thông thường, thế mà trong các đại gia tộc lại ghi chép khá cẩn thận, trên đời thật sự có loại đan dược này sao, Ngưng Anh đan, có thể giúp người ta lập tức thành tiên ư?

    Chẳng trách, cũng chỉ có loại đan dược đẳng cấp này mới khiến Hoàng đế điên cuồng như vậy.

    Nhưng lời này Đại Thiếu nói ra, khiến người ta phải á khẩu, cái gì mà chỉ có nửa... nửa viên... mà thôi... chỉ có kẻ vô dụng mới uống loại đồ chơi này...

    Nghe xong mọi người triệt để im lặng, nếu đổi lại là người khác nghe được những lời này, chắc chắn sẽ rất khinh bỉ, nghĩ là Trình Cung cố tình ra vẻ nói thế thôi.

    Nhưng đám người Bàn Tử và Sắc Quỷ lại hiểu rất rõ, trước đây Trình Cung vừa giúp Trình lão gia thành lục địa thần tiên, chẳng đùa đâu, cũng chỉ có hắn mới dám coi Ngưng Anh đan trong truyền thuyết là một thứ đồ chơi vô bổ...

    Lúc này mọi người xem như đã hiểu, tại sao Đại Thiếu lại mặc quần áo của Cấm vệ quân, tại sao lại bị thương nặng như vậy.

    Có thể đoạt được Ngưng Anh đan từ trong Hoàng Cung thoát ra đây, vết thương này xem như còn nhẹ.

    Cho dù là Trình Trảm, Trình Lập muốn đến Hoàng Cung đoạt vật gì.

    Đừng nói một người, cho dù bọn họ dẫn theo vài trăm người, bọn họ sẽ có cùng một cảm giác, chính là chết chắc, thật sự không thể tin nổi Đại Thiếu lại sống sót quay về.

    Chuyện kinh người thế này, e rằng chỉ có mỗi Thiếu gia mới có thể làm được.

    Mọi người đi theo Trình Cung đã lâu, giờ đã quen với nhiều chuyện lạ lắm rồi, nhất là việc dùng đan dược.

    Giờ trên người mỗi người ai mà không có mười mấy viên đan dược.

    Chỉ có điều nghe Trình Cung nói đoạt được Ngưng Anh đan từ tay Hoàng thượng thì quả là có chút kinh ngạc, bởi vì Ngưng Anh đan trong truyền thuyết, bọn họ chưa bao giờ nghĩ là nó có thật.

    Nếu đổi lại người khác, phản ứng đầu tiên không phải là kinh ngạc mà là không tin đó là thật.

    Kỳ thật Trình Cung còn chưa nói với họ về mảnh vỡ, so với Ngưng Anh đan, giá trị mảnh vỡ còn lớn hơn gấp ngàn lần.

    Chỉ có điều thứ đồ chơi này không thích hợp công khai nói ra mà thôi.

    - Nhanh, đuổi theo Đại Thiếu, mẹ nó, nhất định phải coi Hoàng đế kia tức điên ra sao, thoải mái, chắc chắn sẽ rất thoải mái đây.

    Bàn Tử lấy lại tinh thần sau cơn kinh ngạc, nói xong liền dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo.

    Mọi người cũng như thanh tỉnh, đồng loạt xông ra ngoài, lời của Bàn Tử cũng chính là điều họ muốn nói.

    Bọn họ phản ứng lại đuổi theo sau, còn Trình Cung đã xuất hiện ở bên ngoài Trình gia.

    Tường nhà Trình gia là một mảng tường nhỏ thông thường, phía trên có thể đi được, còn có bố trí cả cung tiễn thủ.

    - Trình Cung... là ngươi... hết thảy đều do ngươi làm, con mẹ nó ngươi dám chơi ta?

    Thấy Trình Cung xuất hiện, Vũ Thân Vương là người kích động nhất, lập tức máu dồn lên não, vết thương vừa hồi phục được một chút giờ lại nứt ra, gân xanh nổi lên.

    Cũng may giờ Vũ Thân Vương đã hồi phục sinh lực, có thể kịp thời khống chế khí huyết lưu thông.

    - Ta chơi ngươi đó.

    Thì sao?

    Trình Cung hất đầu lên, nghênh ngang nhìn thẳng vào Vũ Thân Vương.

    - Thật sự là ngươi?

    Lập tức giao ra cho trẫm, nếu không thu di cửu tộc nhà ngươi.

    Lần này không đợi Vũ Thân Vương lên tiếng.

    Hoàng đế đã nổi trận lôi đình rống lên.

    Cao thủ đại nội và quân đội xung quanh, còn có một số cung phụng triều đình đều ngẩn ra nhìn, không biết từ lúc nào Hoàng đế lại trở nên bá đạo, khí khái như vậy, không ngờ dám thu di cửu tộc Trình gia.

    - Phi, giao cái gì ra?

    Trình Cung vừa nghe liền tức giận, liên tiếp xổ một tràn mắng chửi nói:

    - Sao?

    Thua rồi lật lọng à, con trai thua thì tìm lão đến.

    Cho dù là Hoàng đế bệ hạ, cũng phải biết dám chơi dám chịu chứ, nếu bình thường chỉ cần bệ hạ mở miệng, đừng nói là một trăm triệu lượng, mấy trăm sòng bạc, hai viên nội đan cấp Yêu tướng, hai Linh khí hạ phẩm cùng năm trăm con bảo mã, mà cho dù có nhiều hơn đi nữa thần cũng sẽ hai tay dâng lên cho Hoàng Thượng.

    Nhưng hôm nay thần chết cũng sẽ không giao ra, trận chiến ở Vọng Xuân Đình có mấy chục vạn người dõi theo, Trình Cung ta thắng nhờ vào bản lĩnh của mình, là do huynh đệ của ta liều sống liều chết mới có được, nếu ta giao ra, sau này làm sao đối mặt với huynh đệ của ta đây, làm sao ngẩng đầu nhìn thiên hạ.

    Bệ hạ, không phải thần không nể mặt người, hôm nay cho dù Thiên Vương lão tử đến cũng vô dụng.

    Ơ, hắn nói cái gì vậy?

    Đầu đuôi tai nheo gì chẳng rõ ràng?

    Hoàng đế, Vũ Thân Vương đều ngẩn người ra.

    Nhưng lúc này Trình Cung đang rất tức giận, âm thanh hắn nói ra vang dội, xung quanh mấy mươi dặm đều nghe thấy rất rõ, nhất là sĩ binh, cao thủ được triệu tập xung quanh, tất cả nghe xong đều ngẩn ngơ, tiếp đó lại lộ ra vẻ hiểu ra mọi chuyện.

    - Tên khốn kiếp này, Phụ hoàng, chúng ta lại bị hắn chơi rồi.

    Vũ Thân Vương cắn răng nghiến lợi, oán hận nói.

    Giờ Vũ Thân Vương đã hận Trình Cung đến tận xương tủy.

    Chỉ có điều hắn có vẻ đã hiểu con người Trình Cung rồi, vừa nghe Trình Cung nói là hắn đã phản ứng lại được.

    Vẻ mặt Trình Cung đạo mạo, chẳng có vẻ gì khiếp sợ cường quyền, vậy mới lừa được người khác.

    Hắn muốn nói cho mọi người biết, Hoàng thượng muốn đối phó với Trình gia, là vì thua Trình Cung ở Vọng Xuân đình, nên mới tức giận đòi diệt Trình gia, còn Trình Cung thì thà chết không phục.

    Ngay lập tức trong quân đội liền bắt đầu dao động, khí thế tụt giảm, sát khí lao đao.

    Hoàng Thượng càng tức giận hơn, y cũng cảm thấy quân tâm đang lay động.

    Xét cho cùng nếu vì nguyên cớ này mà đối phó với Trình lão nguyên soái, thì thử hỏi ai mà phục cho được, khó tránh khỏi có điều không vui, huống chi chuyện ở Vọng Xuân đình ai ai cũng biết, Vũ Thân Vương đánh thật thua thật.

    Vì điều này mà muốn diệt cửu tộc người ta, đây rõ ràng là lấy cớ trút giận, lạm dụng uy quyền.

    - Nói xằng nói bậy, trẫm há có thể vì chuyện cỏn con này mà so đo với tiểu bối như ngươi, nhanh chóng bảo Trình Tiếu Thiên ra đây, trả đồ lại cho ta.

    Hoàng đế tức đến không chịu nổi, đành phải nói tìm Trình Tiếu Thiên, giờ hắn phát hiện ra Trình Tiếu Thiên còn dễ đối phó hơn Trình Cung nhiều, chí ít thì lúc nói chuyện với Trình Tiếu Thiên có thể tiến hành cuộc đàm thoại thông thường, còn nói với Trình Cung này thì thật rắc rối.

    - Người nào làm người đó chịu, người đấu với Vũ Thân vương ở Vọng Xuân đình là ta, Hoàng thượng hà tất làm khó dễ cho người nhà của ta, muốn giết muốn chém, tùy ý bệ hạ.

    Trình Cung ưỡng ngực ngẩng cao đầu, tư thế hiên ngang khẳng khái nhìn trời.

    - Đại Thiếu, Vân Ca thành tứ đại hại chúng ta muốn chết thì cùng chết, bọn ta đi cùng huynh.

    Lúc này, đám người Bàn Tử đã đuổi đến, Bàn Tử rống lên một tiếng đã đứng ngay bên cạnh Trình Cung.

    - Trận Vọng Xuân đình bọn ta cũng có tham gia, muốn giết thì giết, tùy ý bệ hạ.

    Đại thúc đi theo Trình Cung lâu rồi, cũng biết cách phối hợp ăn ý, tiếp đó đám người Sắc Quỷ cũng hô hào theo.

    - Mất đầu thì cùng lắm để lại vết sẹo mà thôi.

    La Anh Hùng ráng nhịn cười, học theo Trình Cung ưởn ngực ngẩng cao đầu, mắt rưng rưng lệ, kỳ thật là nhịn cười đến ứa nước mắt.

    - Còn có ta, còn có ta...

    - Đại Thiếu, ta nữa...

    - Trận Vọng Xuân đình ta có tham gia, ta nữa...

    ...

    Những huynh đệ dưới trướng Trình Cung lần lượt xông ra, trong nháy mắt trên tường đã đứng đầy người, vẻ mặt ai nấy hết sức oan uổng, còn không ít người mắt đẫm lệ, có người tỏ ra đau khổ, giống như xót xa, kỳ thật hết thảy đều là kết quả của việc nhịn cười không nổi.

    Ngưng Anh đan, có vô số đan dược trong mảnh vỡ ngoại đỉnh bị cướp.

    Hoàng đế và Vũ Thân Vương đều không thể công khai nói với ai, còn Trình Cung vừa tới nơi đã nắm ngay nhược điểm, vài câu nói nhiễu loạn lòng quân.

    Rốt cục đám người đó không biết đầu đuôi tai nheo ra sao, lại thấy Trình Cung và người của Trình gia ai nấy mặt mày nghiêm túc, khí thế oan uổng chắc như đinh đóng cột.

    Bọn họ người nào người nấy khẳng khái hiên ngang, không sợ sống chết, huynh đệ đồng lòng, chủ tớ làm một, tất cả đều tỏ ra bộ dạng bị bức bách, oan uổng nhưng thề không khuất phục.

    - Đồ khốn, đáng chết, trẫm sẽ ngũ mã phanh thay ngươi, lập tức xử tử... xử tử...

    Hai tay Hoàng đế nắm chặt, vô cùng tức giận, chưa bao giờ hắn bị chọc điên như vậy.

    Ngưng Anh đan thì không nói ra được, tin tức của loại đan dược này mà truyền ra ngoài, ai biết sẽ dẫn đến phiền phức gì.

    Nếu là thứ khác thì thôi, đằng này nói ra loại đan dược này, chỉ e nguy hại đến cả tính mạng của hắn.

    Những lục địa thần tiên sẽ chẳng ai thèm đếm xỉa đến Hoàng đế như hắn, bọn họ có được Ngưng Anh đan thì có thể giúp con và cháu của mình thành lục địa thần tiên, đến lúc đó có hai lục địa thần tiên, điều này hấp dẫn biết bao.

    Ngược lại không nói ra, sĩ khí giảm sút, sự thật rành rành ra đó mà bị Trình Cung xuyên tạt, vu oan giá họa, hắn đường đường là cửu ngũ chí tôn mà lại...

    - Câm mồm, Trình Cung, trong lòng ngươi thừa biết ta tìm ngươi có việc gì, những thứ ở Vọng Xuân đình thì thua được, nhưng ngươi ngàn vạn lần không được tập kích bệ hạ, đoạt lấy báu vật, còn âm thầm chơi bổn vương, tên khốn ngươi hôm nay ai cũng đừng hòng bảo vệ được ngươi, đừng hòng bảo vệ Trình gia các ngươi, ngươi đâu, bắt lấy, lục soát Trình gia, kẻ nào chống đối giết không tha, không được buông tha bất cứ ai.

    Vũ Thân Vương biết rằng, không thể để Trình Cung khua môi múa mép tiếp nữa.

    Giao phong với hắn vài lần, hắn đã hiểu miệng lưỡi của Trình Cung lợi hại thế nào, câu như đao, từ như kiếm, đao nào cũng sắc nhọn, kiếm nào cũng lấy mạng cả.

    Vả lại chuyện liên quan đến Ngưng Anh đan, mảnh vỡ thần kỳ, còn có tượng điêu khắc, tất cả đều phải giấu kín, cứ lôi thôi tiếp với Trình Cung cũng vậy, cách tốt nhất là động thủ.

    Đương nhiên, trình độ mắng người của hắn, trong mắt Trình Cung chẳng qua là trình độ của hài tử mà thôi.

    Chương 302: Trình lão gia tử ra oai

    - Vâng!

    Lúc này trong phủ Vũ Thân Vương, đám người Kim sư huynh, Huyết y lão tổ đã đuổi tới nơi, đám người này đương nhiên nghe theo lệnh của Vũ Âm vương, chuẩn bị tư thế chiến đấu.

    Nhưng đại quân xung quanh thì không một động tĩnh, bao gồm cả đám người cung phụng, long vệ, huyết long vệ sau lưng Hoàng thượng, bọn họ không nghe theo lời của Vũ Âm Vương.

    Thậm chí đám người Huyết Long vệ, Kim sát, Ngân sát do Hoàng thượng phái đến cho Vũ Thân Vương cũng không thèm nhúc nhích.

    Bọn họ phản ứng như vậy, cũng gián tiếp ảnh hưởng đến đám người của phủ Vũ Thân Vương, bọn họ hết nhìn Vũ Thân Vương lại quay sang nhìn Hoàng Thượng.

    - Mất mặt quá đi, ngươi tưởng ngươi là ai chứ, ở Trình gia ta muốn nói gì thì nói sao, ngươi đừng quên ngươi chỉ là Vương gia, trên ngươi còn có bệ hạ.

    Ở đó mà chỉ huy, chẳng lẽ ngươi nghĩ mình là Hoàng thượng sao, ngươi muốn đại nghịch bất đạo sao, ngươi muốn gì đây?

    Trình Cung đương nhiên không dại dột bỏ qua cơ hội tấn công lần này, vừa trông thấy bọn họ ngập ngừng, lập tức chợp lấy cơ hội tấn công ngay.

    - Truyền lệnh trẫm, từ thời khắc này Vũ Thân Vương sẽ chịu trách nhiệm chỉ huy đối phó với Trình gia, nếu ai vi phạm, chém.

    Trẫm đặc ban ngọc bội Thiên Long cho y, có ngọc bội như có trẫm thân chinh.

    Dưới sự bao vây bảo vệ của đám cung phụng Hoàng cung, Hoàng thượng nhìn Trình Cung, rồi đưa mắt nhìn phủ Trấn Quốc Công trước mặt.

    Sự việc đã đến nước này, không còn quay đầu được nữa.

    Ngưng Anh đan mình phải lấy lại được, Trình Tiếu Thiên ơi là Trình Tiếu Thiên, trẫm đối đãi Trình gia ngươi không tệ, tất thảy đều do tự ngươi chuốt lấy.

    Trong bụng Hoàng thượng thầm than, hắn hiểu rất rõ nếu mình ban ra lệnh này tình cảnh sẽ như thế nào, Vân Ca thành sẽ máu chảy thành sông.

    Nguyên khí Lam Vân đế quốc sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, tuy Vũ Thân Vương nói dễ dàng lắm, nhưng giờ đã gây ra cớ sự thế này, công khai vạch trần cũng đâu dễ như hắn nói.

    Sau trận chiến này, Lam Vân đế quốc sẽ phải tu dưỡng hai mươi năm chứ chẳng ít, đành vậy, có lẽ chiến tranh sẽ kéo dài.

    Nhưng không quản được nhiều như vậy, chỉ cần trẫm có thể thành Lục địa thần tiên, trở thành đế vương thiên cổ, tất cả đều đáng cả.

    Đến lúc đó cộng thêm hai vị trấn quốc thần tiên, Lam Vân đế quốc sẽ có ba vị Lục địa thần tiên.

    Nam Chiêm Bộ Châu sẽ không có bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn cản được bước tiến thống nhất thiên hạ của Lam Vân đế quốc nữa rồi.

    - Tiểu tử, giờ ngươi nghe cho rõ đây, hôm nay bổn vương sẽ diệt cả nhà Trình gia ngươi, các ngươi sẽ tuyệt tử tuyệt tôn, nếu Trình Tiếu Thiên đã không ra đây, thế thì bổn vương sẽ giết chết ngươi trước, người đâu, bắt lấy Trình Cung.

    Giết vào Trình gia, một tên cũng không tha.

    Dù sao binh quyền giờ cũng đang nằm trong tay Vũ Thân Vương, hắn ra lệnh quyết đoán vô cùng.

    Tuy vừa rồi những lời của Trình Cung có chút ảnh hưởng, nhưng dù sao đám người kia cũng làm việc cho Hoàng thất, họ không thể không nghe theo.

    Lần này sau khi nghe lệnh của Vũ Thân Vương, đại quân xông lên, đám người Siêu Phàm kỳ và Thoát Tục kỳ cũng bắt đầu động thủ.

    - Muốn Trình gia ta tuyệt tử tuyệt tôn?Tên tiểu tử ngươi, tưởng mình là ai, ngươi tưởng mình là ai hả, là ai hả, là ai hả aaaaaa!

    Ngay vào lúc này, nơi trung tâm Trình gia đột nhiên truyền đến tiếng rống thất thanh, âm thanh này vang dội khắp Vân Ca thành.

    - Bưng bưng bưng...

    Mấy trăm tên sĩ binh vừa mới xông lên trước, trực tiếp bị kinh sợ đến thất hồn lạc phách.

    - A...

    Kể cả mấy gã Siêu Phàm kỳ cũng kêu thảm lên một tiếng, che tai lui ra sau.

    Còn Thoát Tục Kỳ thì mặc hơi biến sắc, liên tiếp lui bước.

    Giọng nói này không phải ai khác, chính là nhất đẳng trấn quốc công của Lam Vân đế quốc.

    Cũng chính là thiên hạ binh mã đại nguyên soái Trình Tiếu Thiên, âm thanh không ngừng vang dội.

    Sau lời vừa vang lên, tư binh của Trình gia cũng xông ra ngoài.

    Khoảnh khắc này, âm thanh “là ai, là ai” kia cứ vang dội như từ trên trời giáng xuống, vang vọng tứ phía, lặp lại không ngừng.

    Khí thế vô hình đó, thật khiến người ta phải khiếp sợ.

    Tựa như có vô vàn âm thanh đang vang lên, làm người ta cảm giác như đang đứng giữa chiến trận, sát khí đằng đằng.

    Thật khiến lòng người kinh hãi, hồn vía tứ tán.

    Bọn họ cứ như đang chìm trong trận chiến tàn khốc đẫm máu với vô vàn chiến binh sắt thép vậy.

    Đây còn là những kẻ có định lực và thần niệm quật cường mới cảm giác được.

    Người yếu một chút thì bản thân đã trở thành một phần, một sĩ binh, một tướng quân, đang không ngừng chém giết trong đó.

    Vực, là vực, không ngờ lại là vực.

    Có thể ảnh hưởng đến tâm linh người khác, đây chỉ có thể là vực, mà chỉ có Lục địa thần tiên mới có đ.

    Lục địa thần tiên, một khi thần niệm thăng hoa, đương nhiên sẽ có được “vực”.

    Vực là lĩnh ngộ của Lục địa thần tiên đối với quy tắc, là biểu hiện của sự dung hợp đến sức mạnh bản thân, lấy thần niệm để khống chế, cho nên “vực” không liên quan gì đến sức mạnh, ngược lại nó có mối liên quan đến thần niệm mạnh hay yếu.

    Vực chỉ là khởi đầu, khởi đầu của việc bước vào lĩnh ngộ pháp tắc, quy tắc, lĩnh ngộ đạo.

    Sau này sẽ hình thành pháp tắc không gian và quy tắc không gian, đến cuối cùng khi đã hoàn toàn lĩnh ngộ pháp tắc, quy tắc, lĩnh ngộ đạo, tất có thể hình thành thế giới của bản thân.

    Xưa nay luôn có câu một người đắc đạo thì gà chó thăng thiên, trong đó có nguyên nhân thế này, có một số người lúc đạt đến Lục địa thần tiên, vực được khơi mào, khiến cho vô số người nảy sinh ảo giác.

    Thật ra, đây chỉ là sức mạnh đặc thù do thần niệm của Lục địa thần tiên sản sinh ra mà thôi, vực, nếu nhắm vào những người cùng cấp bậc thì độ mạnh yếu của vực có thể tăng cường sức chiến đấu, còn đối với những kẻ yếu, chỉ cần sự lan tỏa của vực cũng đủ để khiến vô số người bị nó ảnh hưởng và khống chế.

    Vì vậy mới nói, quân đội đối với Thoát Tục Kỳ còn có tác dụng, bởi vì quân đội cùng tấn công, cho dù Thoát Tục kỳ cũng sẽ phải chết bên trong đó, nhưng quân đội đối với lục địa thần tiên thì vô dụng.

    Chỉ cần có vực do thần niệm của Lục địa thần tiên thăng hoa sản sinh ra, thì không phải ai cũng chịu đựng được cả.

    - Phụt...

    Người thê thảm nhất trong đám là Vũ thân Vương, bởi vì âm thanh vừa rồi chủ yếu là nhằm vào hắn, toàn thân hắn đều bị luồng sức mạnh đó áp chế, trực tiếp phun trào máu tươi, nếu không phải bên cạnh có người chống đỡ, e rằng hắn đã sớm ngã ra đất.

    - Không, không thể nào, làm sao hắn có thể đạt tới cảnh giới Nhân Anh được chứ?

    Vũ Thân Vương miệng phun đầy máu, khó tin được chuyện trước mắt.

    - Trình Tiếu Thiên hắn... không ngờ hắn đã đạt đến Lục địa thần tiên, chẳng lẽ hắn đã dùng Ngưng Anh đan, không thể nào.

    Cho dù dùng Ngưng Anh đan đi nữa cũng không thể đạt tới cảnh giới đó nhanh như vậy được, không ngờ đã trở thành Lục địa thần tiên, Lục địa thần tiên thật, giờ phải làm sao đây Làm sao đây?

    Hoàng đế cũng hoàn toàn ngẩn người ra đó, nếu như Trình Tiếu Thiên thật sự trở thành Lục địa thần tiên, thế thì cuộc chiến hôm nay giữa hắn và Trình gia đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.

    - Lục địa thần tiên ư?

    Huyết y lão tổ giãn mày ra, hắn hiểu quá rõ, lúc đầu sức mạnh của Trình Tiếu Thiên không bằng mình, hắn đến chỗ Vũ Thân Vương mới biết được, hơn một năm trước vị Trình Tiếu Thiên này còn đang ở Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu.

    Bản thân hắn thì đã đạt đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong trăm năm rồi, giờ đã trở thành nửa thần tiên, bản thân hắn chưa thể thành tiên, còn hắn sao lại thành tiên trước rồi, sao lại thế được.

    Nếu năm ngoái chưa phải, thì hẳn là hắn vừa mới đạt được không lâu.

    Nhưng sau khi thành Lục địa thần tiên cũng cần có một năm suy yếu.

    Đừng nói bọn họ, ngay cả đám người Lôi Điện lén lút ẩn nấp ở đằng xa cũng trông mà hoa cả mắt.

    - Con mẹ nó, chẳng trách Trình Cung ngông nghênh như vậy, thì ra lão quốc công đã là Lục địa thần tiên rồi, má nó, làm ta một phen nhọc tâm, giờ Hạo Thiên với Hạo Uy sẽ không gặp nguy hiểm nữa rồi.

    Trình lão gia tử cũng lợi hại thật.

    Xem ra vị kia nhà mình sẽ bị đả kích lớn đây.

    Phải biết rằng, Trình Tiếu Thiên và Lôi Nhạc tranh đấu nhau mãi không thôi, sức mạnh bản thân Lôi Nhạc xưa nay luôn mạnh hơn Trình Tiếu Thiên, còn binh lực thì Trình Tiếu Thiên lại hơn Lôi Nhạc một bậc, hai người ngang tài ngang sức.

    Có điều năm trước lực lượng của Trình Tiếu Thiên bỗng nhiên tăng vọt, khiến cho Lôi Nhạc kích động liền không ngừng khổ luyện, lực lượng cũng tăng lên đáng kể, nhưng giờ Trình Tiếu Thiên đùng một cái trở thành Lục địa thần tiên.

    Ôi... tin này chắc chắn gây chấn động không nhỏ đối với Lôi Nhạc đây.

    Lục địa thần tiên, là Lục địa thần tiên thật sao, Lam Vân đế quốc không ngờ lại xuất hiện Lục địa thần tiên lần nữa.

    Hả hê, thật hả hê.

    Lúc ày, nhìn sắc mặt Hoàng đế, Vũ Thân Vương cùng mọi người ai nấy đều há hốc mồm trợn tròn mắt kinh ngạc, kinh sợ.

    Trình Cung, đám người Bàn Tử đều thầm kêu hay, sảng khoái, hả hê...

    Bọn họ thoải mái, điềm tĩnh như vậy cũng là vì bọn họ biết có Trình lão gia ở đây.

    - Đến đây, chẳng phải ngươi nói muốn diệt Trình gia ta ư, sao không qua đây đi.

    Trình Cung giơ tay phải ra, chậm rãi chọc tức thách thức Vũ Thân Vương.

    - Phụt...

    Vũ Thân Vương lại phun ra một ngụm máu, mắt hừng hực lửa, nhưng trong lòng thì lạnh như băng.

    Bỗng nhiên, trong lòng kích động, với tính tình của Trình Cung, tình cảnh thế này sao hắn lại còn tỏ thái độ như vậy...

    đổi lại là người khác thì như vậy đã đủ quá quắc, đủ ngông cuồng lắm rồi.

    À phải rồi, lúc mình trông thấy Trình Tiếu Thiên vào năm ngoái, hắn tuyệt đối chưa trở thành Lục địa thần tiên, nếu không Cửu Mệnh Ma Thiền đã nhắc nhở rồi.

    Lục địa thần tiên phải có một kỳ suy yếu trong một năm, hứ, giả thần giả quỷ, bóp méo thật hư, chơi trò không thành à?

    - Lục địa thần tiên có một năm suy yếu, trong năm này hắn sẽ chẳng mạnh hơn nửa bước thần tiên được bao nhiêu, chỉ cần tấn công giết chết hắn, hoàn toàn có thể loại đoạt lấy tinh hoa nhân anh kia để tinh luyện.

    Sau khi tinh luyện, Thoát Tục kỳ đỉnh phong chắc chắn sẽ gián tiếp đạt tới lục địa thần tiên, đây là cơ hội ngàn năm có một.

    Giết chết Trình Tiếu Thiên đi, đoạt lấy tinh hoa nhân anh, các ngươi sẽ trở thành lục địa thần tiên, giết, giết hắn, giết hắn, không những các người trở thành trấn quốc thần tiên, bổn vương còn bảo đảm sau này sẽ phong đất phong hầu cho gia tộc các ngươi.

    Thần niệm của Vũ Thân Vương, nhắm vào Huyết y lão tổ, Tô Liệt, Kim sư huynh, Kim sát, Ngân sát, cùng các cung phụng sau lưng Hoàng đế kia, tất cả Thoát Tục Kỳ đỉnh phỏng đồng loạt phát ra tiếng rống cuồng loạn.

    Đám người Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng ít nhiều hiểu biết sơ bộ, họ biết rằng nếu đạt tới lục địa thần tiên thì sau đó sẽ phải trải qua kỳ suy yếu, hơn nữa lời nói của Vũ Thân Vương thật sự quá hấp dẫn.

    Chỉ là uy lực của lục địa thần tiên quá lớn, sức ảnh hưởng của vực lại không nhỏ, lúc này thật sự không ai dám động đậy.

    Kim sư huynh đang đỡ lấy Vũ Thân Vương, vừa nghe lời Vũ Thân Vương nói liền liều mình muốn xông ra ngoài, nhưng chợt cảm thấy tay Vũ Thân Vương đang ra sức nắm chặt lấy hắn, Kim sư huynh tức thì ngẩn ngơ, đây là?

    - Vèo!

    Ngay lúc này, có người động thủ rồi.

    Một luồng ánh sáng màu đỏ, Huyết Y Lão Tổ đã phát huy hết tốc lực, mục tiêu của lão chính là Trình Cung.

    Thật ra trong lòng của Huyết Y Lão Tổ đã đắn đo rất nhiều, cộng thêm Vũ Thân Vương khích lệ lão, cuối cùng hắn cũng động lòng.

    Bản thân nói cho cùng cũng đã là bán thần tiên, Trình Tiếu Thiên này vừa mới đạt tới Lục địa thần tiên thôi, nếu lấy được tinh hoa nhân anh của hắn, mình sẽ chính thức trở thành Lục địa thần tiên.

    Thế chẳng phải hời quá ư?

    Dù chưa nắm rõ sức mạnh của hắn trong kỳ suy yếu ra sao, nhưng bản thân mình chí ít cũng là bán thần tiên, chắc chắn không đến nỗi mất mạng.

    Hơn nữa, nếu thành công lần này, mình sẽ một bước thăng thiên, cộng thêm Vũ Thân Vương hứa phong đất, đồng nghĩa với việc mình sẽ trở thành vua một tiểu quốc, đến lúc đó với thân phận lục địa thần tiên, nắm giữ một tiểu quốc gia, bề mặt thì thuộc về Lam Vân đế quốc, thực tế thì còn phải xem đã...

    Nếu chẳng may thất bại, mình sẽ chạy trốn chắc không vấn đề gì.

    Đang lúc hắn đang chuẩn bị động thủ nhặt món hời thì hắn chợt nghĩ ra diệu kế, bắt lấy Trình Cung trước để làm lá chắn.

    Nếu bản thân không đối phó lại Trình Tiếu Thiên, có Trình Cung thì hắn chẳng thể gây khó dễ cho ta.

    Huyết Y Lão Tổ đang dương dương tự đắc với ý nghĩa trong đầu, vừa nghĩ vừa dốc toàn lực nhắm thẳng vào Trình Cung, trong tay ngưng tụ Huyết thủ to lớn nhào tới Trình Cung với tốc độ kinh hồn.

    - Muốn chết.

    Bỗng nhiên một tiếng quát rền vang, trên không trung chợt xuất hiện một bàn tay to lớn, nguyên khí của Vân Ca thành tức thì giảm đi gần một phần mười, nguyên khí trong phạm vi trăm dặm đã ngưng tụ hình thành bàn tay, không phải thần thông gì, hoàn toàn là bàn tay khổng lồ được ngưng tụ bằng lực lượng đơn thuần, trực tiếp vỗ xuống.

    Chương 303: Cút thật xa cho ta

    - Không hay, mịa nó, sao lại có thể, nhanh quá...

    Huyết Y Lão Tổ phát hiện chẳng lành, muốn bỏ chạy nhưng phát hiện tốc độ bàn tay kia quá nhanh, áp lực từ bàn tay quá lớn đang lao tới, cơ thể lão đã đông cứng chẳng thể nhúc nhích.

    - Bùng...

    Tiếng đập to lớn vang lên, khuôn viên trăm mét bao quanh tường thành Trình gia, lúc này đã có thêm một cái hố lớn, hố sâu không thấy đáy, nếu như nhìn từ trên không xuống chắc chắn sẽ thấy dấu ấn bàn tay khổng lồ, đáng sợ vô cùng.

    Lần này, Trình Tiếu Thiên động thủ rồi, Kim sát, Ngân sát vốn bị lay động, lúc này trông thấy cảnh tượng đáng sợ trước mắt càng cảm thấy kinh hãi, những kẻ khác thì kinh hoàng hú vía.

    Bàn tay của Kim sư huynh chợt run rẩy, mạnh, quá mạnh a, đây không còn là cảnh giới của một Lục địa thần tiên bình thường nữa, quá kinh khủng.

    Sao lại thế, sau khi đạt tới Lục địa thần tiên phải có một năm suy yếu, cho dù có linh đan diệu dược, thiên địa chí bảo, cùng lắm cũng chỉ có thể rút ngắn kỳ suy yếu lại, sao hắn hoàn toàn chẳng có vẻ gì là đang trong kỳ suy yếu cả.

    Huyết Y Lão Tổ, ngươi là bán thần tiên, đối với những Lục địa thần tiên thông thường, nếu ngươi liều mạng chạy trốn, muốn giết ngươi cũng khó

    Nhưng hiện giờ, thật quá kinh khủng, quá khát máu, lần này Huyết Y Lão Tổ thảm rồi.

    Mọi người ở hiện trường đều kinh hãi trước chuyện vừa xảy ra, không dám ngọ nguậy thêm ý nghĩ nào nữa.

    Lục địa thần tiên, quả đúng là Lục địa thần tiên, lực lượng này hoàn toàn vượt khỏi lực lượng cực hạn của nhân loại, cũng chỉ có thần tiên mới có thủ đoạn khủng bố thế này, thật quá kinh hoàng.

    Đừng nói bọn họ, ngay cả đám người Bàn Tử cũng là lần đầu tiên trông thấy Trình lão gia tử ra tay, sau khi Trình lão gia tử đạt tới Lục địa thần tiên, bọn họ cũng gặp qua vài lần, nhưng lúc gặp chỉ đơn thuần cảm thấy ông ta hòa nhã hơn, điềm đạm hơn... ngoài ra không cảm thấy có gì khác lạ.

    Hôm nay cuối cùng bọn họ cũng giật mình một phen.

    Má ơi, sao mà khủng bố quá vậy?

    Người không ở trước mắt, cũng chẳng phải thần thông gì, tùy tiện ngưng đọng nguyên khí vậy mà có được lực lượng kinh người đến mức độ này.

    Chẳng biết Trình lão gia tử đã đạt đến tầng thứ mấy của Lục địa thần tiên nữa, tầng thứ nhất, tầng thứ hai, hay là tầng thứ ba nhỉ, i, khủng, khủng thật.

    - Bùm... bùm...

    Lần này Trình Tiếu Thiên ra tay động tĩnh quá lớn, đã không còn nằm trong một phạm vi nhất định nữa, trong chốn thâm cung, còn có một trang viên hoàng gia ở cách đây vài trăm dặm, hai luồng sức mạnh nhanh chóng xông thẳng lên trời.

    Tương hỗ cách nhau trăm dặm, hình thành hình tam giác.

    Hai luồng thần niệm cường hoành lập tức phóng xa trăm dặm, xông về phía Trình Tiếu Thiên.

    - Bùng...!

    Thần niệm của bọn họ, trực tiếp đụng nhau, khí lưu và nguyên khí trong không trung tức thì trở nên hỗn loạn vô cùng.

    Khoảnh khắc này ai ai cũng đều ngẩng đầu lên trời, bọn họ chỉ cảm giác thấy hình như ông trời sắp đỗ sập xuống đầu, khí lưu trong không trung hỗn loạn đến một mức độ nhất định, nguyên khí loạn xạ đến căn bản không tài nào hấp thụ được.

    Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện những màu sắc dị thường.

    Trông hết sức thần kỳ.

    - Hừ...

    Lúc này, trong chốn thâm cung, có một lão giã “hừ” một cái, sắc mặt biến đổi nghiêm trọng.

    Còn ở một trang viên hoàng gia cách đây trăm dặm, một gã bận thanh y tay cầm cuốn sách cũng bàng hoàng, không dám tin mà nhìn về phía Trình Tiếu Thiên.

    Làm sao có thể thế được, tuy năm đó mình bị trọng thương, kiếp này cũng không cách nào đạt tới Địa Anh nữa, nhưng ít ra những năm gần đây mình cũng đã hồi phục Nhân Anh Đỉnh Phong.

    Lại cộng thêm Lão Tam có Nhân Anh tầng thứ tám ở bên hỗ trợ.

    Tại sao y vẫn chống đỡ được?

    Lực lượng này nào phải của người vừa đạt tới cảnh giới Nhân Anh, cảm giác hệt như người đã đạt đến năm sáu trăm năm vậy, lực lượng nồng hậu thế này, thần niệm cuồng bạo to lớn thế này, y tuyệt đối phải là Nhân Anh Đỉnh Phong mới đúng.

    - Nếu ngươi đã trở thành Lục Địa Thần Tiên, cũng nên biết rằng chúng ta không thể nhúng tay vào chuyện thế tục.

    Huống hồ đối phương lại là Hoàng Đế.

    Thần niệm của gã áo xanh lay động, cách không nói chuyện với Trình Tiếu Thiên.

    - Mẹ nó, giờ hắn đến nhà ta đòi diệt cửu tộc, giết con cháu ta, ta còn không nhúng tay vào thì đợi đến khi nào?

    Đổi lại là ngươi xem, miệng nói hay lắm.

    Ta đã nói với các ngươi một lần rồi, hôm nay ta nói lại cho các ngươi nghe, các ngươi là lũ rác rưỡi, khùng điên, phế vật, con mẹ cái gì cũng chẳng biết, còn làm cái rắm Chấn Quốc Thần Tiên.

    Không có các ngươi thế gian sẽ tốt đẹp hơn.

    Cơn nóng giận của Trình Tiếu Thiên bùng nổ điên cuồng, thần niệm lay động cực kỳ dữ dội.

    Chỉ tội cho những người đang ở trong Vực của hắn lúc này, rất nhiều tên đã duỗi thẳng chân nằm bất tỉnh nhân sự, lúc vừa mới triển khai Vực, hắn dùng thần niệm khống chế, chỉ có điều giờ phút này hắn đang nóng như lửa, Vực cũng vì thế mà tăng mạnh lên.

    - Ngươi... là ngươi, ngươi chính là Tiểu oa oa đã lĩnh binh lúc đó?

    Quyển sách trong tay gã áo xanh lập tức rơi thẳng xuống đất, vô cùng kinh ngạc, bởi vì những lời vừa rồi năm xưa chỉ có một người nói thế với bọn họ, người đó lúc ấy vẫn còn ở Thoát Tục Kỳ tầng thứ hai, trong mắt họ chẳng bằng một con kiến.

    Nếu không phải lúc đó tình huống đặc biệt, trong lòng khó chịu, hổ thẹn, thì bọn họ đã một ngón tay tiễn Trình Tiếu Thiên quy thiên luôn rồi.

    - Tiểu oa oa cái đầu của ngươi, đừng tưởng ra đời sớm hơn ta vài hôm thì làm ra vẻ, giờ ta chẳng thua kém gì các ngươi.

    Khốn nạn, nếu không phục thì đánh một trận đi, các ngươi là cái thá gì, Lục Địa Thần Tiên, cái rắm, rác rưỡi, ngớ ngẩn, phế vật.

    Trình Tiếu Thiên đợi ngày này đã gần hai mươi năm rồi.

    Gã áo xanh thực sự vô cùng chấn động, nếu đối phương chỉ là một tu sĩ Nhân Anh thông thường, gã ngược lại không cảm thấy gì.

    Nhưng Nhân Anh cảnh từ tầng một đến tầng chín, không hề dễ dàng như trước.

    Đến cảnh giới này, đan dược thông thường không có bất kỳ tác dụng nào cả, thiên tài địa bảo thông thường cũng không có hiệu quả, muốn nâng cao lực lượng lên một tầng thì cần có vài chục năm, thậm chí vài trăm năm.

    Trường hợp gặp phải trở ngại, bốn năm trăm năm sau cũng không tài nào đột phá cũng có.

    Còn tên này thì sao, năm đó chẳng qua là Thoát Tục Kỳ, nay không ngờ đã đạt tới Nhân Anh Đỉnh Phong, quả thật khó lòng t được.

    - Chúng ta bảo vệ quốc gia này, nếu ngươi thật sự muốn làm loạn, thế chỉ còn cách chiến thôi.

    Gã áo xanh khẽ than một tiếng, nói như vẻ rất bất đắc dĩ.

    Vết thương của gã vẫn chưa lành hẳn, thật sự chẳng muốn động thủ với loại người này.

    - Khốn nạn, bảo vệ quốc gia này, các ngươi bảo vệ cái gì.

    Nói đến việc bảo vệ quốc gia, Lão tử đây đủ tư cách hơn các người, các người nói bị khống chế bởi quy củ, vậy thì cũng thôi đi.

    Nhưng chuyện đó thì thế nào?

    Rõ ràng có người cố ý hãm hại.

    Nếu không phải tại các người, huynh đệ tốt nhất của ta đâu có chết, nếu không phải vì các người, tướng sĩ dưới trướng ta đâu chết hết hơn trăm vạn người.

    Nếu đại quân liên quân trực tiếp san bằng Lam Vân Đế Quốc, các người dám ra tay không?

    Hơ... các người không dám, là lão tử đây dẫn dắt mấy trăm vạn tướng sĩ cắn răng lấy máu mình bảo vệ tổ quốc này, trước mặt ta, không ai đủ tư cách nói đến việc bảo vệ quốc gia này.

    Trình lão gia thốt lên lời dồn nén bao năm qua.

    Gã áo xanh có chút hổ thẹn, cũng không biết làm sao, nói:

    - Kỳ thật chúng ta chỉ là người ngoài cuộc, cũng rất khó xử, chỉ cần không phải ngươi đích thân ra tay, cho dù thay người khác làm Hoàng đế bọn ta cũng mặc kệ không lo nữa, tin chắc năm đó ngươi bỏ ra nhiều tâm huyết để bảo vệ giang sơn này, ngày nay cũng sẽ không muốn trông thấy nó xảy ra chuyện đúng không?

    Chỉ cần ngươi đừng làm xằng làm bậy, bọn ta thật sự sẽ không quản chuyện người khác, bọn ta... chỉ là kẻ bàng quan mà thôi.

    Người áo xanh căn bản không muốn đánh, điều mấu chốt là, hắn cho rằng đây chẳng có gì đáng để hắn liều mạng cả.

    Trong thế giới của hắn, ngoài trừ việc bảo vệ cho Lam Vân Đế Quốc không bị thế lực khác tiêu diệt ra, những chuyện khác hắn không muốn quan tâm.

    Nỗi băn khoăn bao năm trước, hình thành tảng đá trong lòng hắn, cộng thêm thương thế không ngừng gây khó dễ cho hắn trong việc xung phá, hắn thật chẳng mong chuốc thêm phiền phức lên người.

    Đương nhiên, cũng là vì Trình Tiếu Thiên đủ mạnh, nếu lực lượng của Trình Tiếu Thiên không phải Nhân Anh Đỉnh Phong, nếu đối phương là nhân vật dễ dàng đánh gục và chà đạp, có lẽ hắn sẽ thuận tay tiêu diệt.

    Suy cho cùng đạt tới Lục Địa Thần Tiên, Nhân Anh cảnh giới, sẽ không còn bị quy củ thế tục bảo hộ nữa.

    Còn bây giờ, người áo xanh chọn cách thoái lui, không muốn quan tâm chuyện này nữa, chỉ cần Trình Tiếu Thiên không diệt thành, diệt đế là được, hắn đã quyết định rồi, không lo gì nữa.

    Vũ Thân Vương đang miễn cưỡng chống đỡ, thấy Kim Sư Huynh nhìn gã, Vũ Thân Vương gượng cười thở dài.

    Chỉ trong nháy mắt, Cửu Mệnh Ma Thiền đột nhiên có phản ứng, khiến gã nảy sinh cảnh giác, không để Kim Sư Huynh đi mạo hiểm, thật không ngờ Trình Tiếu Thiên lại thật sự vượt qua được kỳ suy yếu, hơn nữa rõ ràng đã vượt qua Nhân Anh tu sĩ thông thường, ít nhất cũng phải ở Nhân Anh tầng thứ ba trở lên.

    Ở tầng này, bọn họ hoàn toàn không thể đối phó được, lúc này Vũ Thân Vương có cảm giác tay chân xụi lơ.

    - Trấn Quốc Thần Tiên, là Trấn Quốc Thần Tiên đã ra tay...

    Thấy được cảnh tượng này, Hoàng đế đột nhiên phản ứng lấy lại tinh thần, hoan hỉ nói.

    Hắn vừa nói xong, trên bầu trời bỗng nhiên trong xanh như cũ, thoáng chốc giọng nói của Trình Lão Gia lại vang lên lần nữa.

    - Cút, hai tên khốn nạn các ngươi, cút ra xa cho ta.

    Lần này suýt chút nữa làm Hoàng đế thổ máu tại chỗ, tuy thường ngày Trình Tiếu Thiên rất hung hăn, nhưng dẫu sao vẫn nể mặt Hoàng đế như y vài phần, chỉ có điều giờ đây, Trình Tiếu Thiên chửi y và Vũ Thân Vương là đồ khốn nạn trước mặt bao nhiêu người, rõ ràng đây là một sự đáp trả cho hành động Hoàng đế dung túng, ủng hộ Vũ Thân Vương muốn diệt Trình gia.

    Đây vẫn không phải điểm trọng yếu, vừa rồi người khác trông thấy không biết, nhưng Hoàng đế lại biết rất rõ, đó là hai luồng lực lượng của Trấn Quốc Thần Tiên, nhưng không hiểu sao nó vừa xuất hiện lại ngay lập tức tiêu biến.

    Sao lại thế nhỉ, chẳng lẽ hai vị Trấn Quốc Thần Tiên ra tay, cũng không cách nào trấn áp Trình Tiếu Thiên này hay sao?

    Sao có thể thế được, tại sao lại như vậy, nếu ngay cả Trấn Quốc Thần Tiên cũng không làm gì được Trình gia, thế thì Ngưng Anh đan của trẫm, Ngưng Anh đan...

    - A!

    Vừa gấp, vừa giận, vừa tức, bao năm nay muốn đối phó Trình gia, cuối cùng cũng hạ được quyết tâm ra tay, nào ngờ Trình Tiếu Thiên lại trở thành Trấn Quốc Thần Tiên, Hoàng đế thiên cổ, thọ nguyên ngàn năm nay đã trở thành phu du, thoảng qua như mây khói, Hoàng đế đau khổ bụm lấy đầu của mình, cả thân người từ từ ngã xuống.

    - Bệ hạ, mau, long thể bệ hạ bất an, mau đỡ Bệ hạ về cung, lập tức truyền ngự y...

    Chu Hằng thân là Đại tướng quân Cấm vệ quân vẫn luôn ở bên Hoàng đế từ đầu đến giờ, lúc điều động quân đội hắn là người tích cực nhất, nhưng lúc đại thế đã mất, hắn lại là người lo lắng nhất.

    Chẳng may Trình Tiếu Thiên truy đuổi sự việc đến cùng không chịu buông tha, thế thì Hoàng đế chắc hẳn sẽ kiếm đại một người ra gánh vác nỗi oan này, hắn khẳng định sẽ không chọn Vũ Thân Vương, hơn nữa Vũ Thân Vương còn là con của hắn.

    Về phần những người khác, xem ra chưa đủ phân lượng, chỉ có Hoàng thân quốc thích như mình, một Đại tướng quân Cấm Vệ Quân là thích hợp nhất.

    Lúc này trong lòng Chu Hằng đang thấp thỏm lo âu, bỗng Hoàng đế ngã lăn ra xỉu, ngược lại hắn còn mừng thầm, lập tức ra lệnh bảo Cấm vệ quân lui về.

    Mẹ nó, có bao xa chạy bao xa vậy, hắn ôm lấy Hoàng thượng bay về phía Hoàng cung.

    Chương 304: Một nô tài tốt

    Thấp thỏm lo âu, bay ra rất xa rồi thấy Trình Tiếu Thiên không đuổi theo ngăn lại, Chu Hằng mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ lần này coi như thoát được một ải, nếu không chắc chắn thành con dê chịu tội thay rồi.

    Chẳng trách hắn lại không ra tay vào lúc này, chẳng trách hắn không sợ báo thù, chẳng trách hắn đối mặt với đại quân diệt toàn gia mà vẫn ngông nghênh ngạo nghễ như vậy...

    Việc dâng lễ vật đã có âm mưu từ trước, pho tượng là cái bẫy, sau khi cướp đồ vật khiến cho mình và phụ hoàng ngậm bồ hòn, còn tiến thêm bước nữa đả kích Hoàng quyền, thành lập uy tín của Trình gia.

    Từ nay về sau, còn ai dám ủng hộ Hoàng đế đánh Trình gia nữa, sức ảnh hưởng của Trình gia sẽ bành trướng đến mức độ nào đây?

    Thua rồi, thua một cách thảm hại, không ngờ bản thân mình oanh oanh liệt liệt quay về từ hải ngoại, thế mà lại thành ra chật vật như vậy.

    Từ khoảnh khắc quay về, sự xuất hiện của Trình Cung, tiếp đó là mấy lần tranh đấy, từng cảnh tượng một hiển hiện ra trước mắt, trong lòng Vũ Thân Vương dở khóc dở cười.

    - Chúng ta cũng đi thôi.

    Vũ Thân Vương thấp giọng nói, Kim Sư Huynh nghe vậy liền muốn dẫn gã rời đi.

    - Vũ Thân Vương, cứ thế mà đi a, thứ lỗi không tiễn.

    Nói thật cho ngươi nghe vậy, có phải ngươi đang hối hận không, lúc hiến lễ vật ngươi không nên nhận pho tượng đó, vừa mới bắt đầu phải hạ quyết tâm giết chết ta, hoặc lúc ở Vọng Xuân Đình ngươi nên bất chấp tất cả động thủ, đáng tiếc những cơ hội này ngươi đều bỏ qua cả rồi.

    Kỳ thật ngươi không chỉ để lỡ những cơ hội đó, cạm bẫy của ta không chỉ có thế, chẳng qua hiện giờ ngươi vẫn chưa phát giác ra, đợi lúc ngươi phát hiện ra rồi ngươi sẽ càng hối hận thêm, đừng bảo là ta không cảnh báo ngươi trước đấy.

    Về rồi điều tra cho kỹ vào, họa may ngươi sẽ phát hiện ra, thật ra ngươi...

    Trình Cung hơi ngập ngừng một chút, tiếp đó cười nói:

    - Thật sự rất ngu đó.

    Trước đó bị thần niệm của Luyện Thần Quyết làm cho bị thương, sau đó lại bị Trình lão gia đả thương, lúc này Vũ Thân Vương lại nghe thấy lời Trình Cung nói, tuy không tức đến ngất xỉu, nhưng y không thể khống chế nỗi huyết khí trong cơ thể nữa, máu không ngừng phun ra khỏi miệng.

    - Vương Gia chúng ta đi, quay về tìm Tiểu Sư Muội và Sư Tôn, chắc chắn họ sẽ giúp người đòi lại công bằng, giết sạch cả nhà bọn họ.

    Kim Sư Huynh khuyên nhủ nói, không ngừng dùng pháp lực trong cơ thể mình để giúp Vũ Thân Vương bình ổn trở lại, dẫn hắn và những người khác mau chóng rời khỏi nơi này.

    Những người khác còn đỡ hơn một chút, chỉ có Tô Liệt là nguy cấp nhất.

    Lúc Vũ Thân Vương thông báo diệt Trình gia gã là người cảm thấy hưng phấn.

    Đến lúc trông thấy Đại quân vây lấy Trình gia, gã thấy vui mừng, thầm nghĩ Trình gia ngươi cũng có ngày hôm nay rồi, lúc Vũ Thân Vương hạ lệnh động thủ, trong lòng hắn sát khí đằng đằng.

    Nhưng đợi khi Trình lão gia tử triển khai lực lượng Lục Địa Thần Tiên.

    Trực tiếp tiêu diệt Huyết Y Lão Tổ thì Tô Liệt bị dọa đến khiếp vía, hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

    Hắn không dám lén lút chạy trốn, bởi vì bên trong vực của Lục Địa Thần Tiên, đừng nói là nhất cử nhất động, ngay cả việc trong hơi thở có bao nhiêu nguyên khí cũng sẽ bị đối phương khống chết tất cả.

    Xong rồi, lần này xong rồi, đây là tiếng kêu thầm của Tô Liệt, nhưng mãi đến cuối cùng cũng không ai để ý tới gã.

    Tô Liệt đi theo Kim Sư Huynh rời khỏi.

    Chạy trở về phủ Vũ Thân Vương ở ngoại thành, trong lòng gã vừa mừng rỡ vừa thất vọng.

    Mừng là vì bản thân mình còn sống, thất vọng là vì, giờ đây trong mắt bọn họ, bản thân mình không còn là gì nữa, căn bản trở thành râu ria rồi.

    - Không tiễn.

    Dõi theo bọn họ rời đi, Bàn Tử còn lớn tiếng hét lên một tiếng.

    - Vậy ngươi đi tiễn bọn chúng đi.

    Trình Cung trực tiếp đạp một phát, làm cho Bàn Tử bay từ trên tường xuống đất.

    - Aii, Đại Thiếu...

    Bàn Tử bị đá một cách quái lạ, người từ trên không rơi xuống, quay qua khua tay, ta không làm gì sai, móa, đá ta làm quái gì chứ.

    - Xuống dưới dẫn Huyết Y Lão Tổ tới đây.

    Trình Cung cười cười chỉ về phía trước.

    - Hắn chết rồi mà?

    Bàn Tử ngạc nhiên, mịa.

    Tấn công kiểu đó hắn còn sống được sao?

    Chiêu đó kinh thiên động địa, là con người thì ai mà chịu cho nỗi.

    - Ta ra hiệu với Gia Gia, cho nên Gia Gia không giết hắn, chốc nữa Bàn Tử ngươi mang hắn tới Linh Lung Các, những người khác cũng tới Linh Lung Các đợi ta.

    Ta có chuyện muốn nói với mọi người.

    Trình Cung nói xong, thân hình xoẹt cái biến mất, lúc xuất hiện đã ở chỗ của Trình lão gia tử.

    Lúc này tinh thần của Trình Lão Gia Tử sảng khoái vô cùng, nỗi uất nghẹn chất chứa bao năm giờ đã xả một hơi ra hết, đó gọi là thoải mái.

    Chỉ có điều trong lời nói của hắn, có chút gì khiến Trình Lão gia tử cảm thấy hoài nghi.

    Lúc này Trình lão Gia Tử đang đứng một mình trong Lương Đình, ánh mắt trông xa ngời ngợi, ngẫm nghĩ mãi bỗng nhớ lại khá nhiều chuyện năm xưa, trong lòng bất giác cảm thấy bi thương.

    Nếu như bọn họ cũng có thể sống đến giờ thế thì tốt biết bao.

    - Ông nội, lại nghĩ chuyện năm xưa à?

    Ngay lúc này, Trình Cung từ sau lưng đi tới.

    Với lực lượng của Trình Lão Gia Tử bây giờ, đương nhiên đã sớm phát hiện ra sự có mặt của Trình Cung, chỉ là hắn không quay đầu lại, nghe thấy tiếng Trình Cung hắn thở dài một hơi.

    - Thời gian chẳng buông tha ai cả, quay một vòng đã nhiều năm như vậy, thôi, hôm nay không nhắc những chuyện không vui này nữa, Gia Gia nói cho con nghe, hôm nay Gia Gia đã làm một chuyện mà ta đã nung nấu từ lâu.

    Đúng như những gì con dự tính, hai tên rắm thối Trấn Quốc Thần Tiên quả nhiên xuất hiện lo chuyện bao đồng.

    Tuy chỉ là va chạm trên thần niệm, nhưng Gia Gia cũng đã khiến một trong hai người bị thương, người kia cũng không kém gì Gia Gia, nhưng hình như hắn không muốn liều mạng cho lắm, bị ta mắng tới cứng họng, phút chót quyết định không nhúng tay vào nữa.

    - Ha ha...

    Nói đến đây Trình lão gia vui vẻ cười khoái chí nói:

    - Sảng khoái, đây gọi là sảng khoái, năm đó ta bị chúng mắng té tát, chỉ do năm đó khoảng cách quá xa, nếu không phải con... thôi thôi, không nhắc chuyện cũ nữa, con nói xem con nghĩ thế nào.

    Cho dù Hoàng Đế và Vũ Thân Vương không động đến chúng ta, chuyện lần này chúng cũng gánh đủ rồi, nhưng mà tại sao con không cho ta động vào những người bên cạnh chúng, còn cả Huyết Y Lão Tổ kia, con còn bảo ta giữ mạng cho hắn, không thể để hắn đứt kinh mạch nào; lần này bọn chúng khiếp sợ một phen, tuy chẳng gây được tổn thương gì to lớn cho chúng.

    Nhưng gia gia phải nói với con rằng, đừng tưởng có ta ở đây thì trời đất vô sự, tuổi con còn nhỏ, e rằng vẫn chưa thấu hiểu tâm can của Hoàng đế, con không thấy sau khi Trình gia bắt đầu ngoi đầu lên, Hoàng đế cũng tăng tốc độ đối phó với chúng ta ư?

    Tuy ta đã trở thành Lục Địa Thần Tiên, có thể làm chúng nhất thời khiếp đảm, nhưng về sau ắt chúng sẽ tìm đủ trăm phương ngàn kế, bất chấp tất cả, bởi vì Hoàng quyền sẽ không cho phép bất kỳ thế lực nào uy hiếp đến quyền lực của hắn.

    Nghe gia gia muốn nói lại thôi, Trình Cung chẳng cần đoán cũng biết có chuyện gì, khẳng định có liên quan đến mình, nhưng Trình Cung không truy cứu vấn đề này, những chuyện này chưa cần vội, rất nhanh sẽ phơi bày ra ánh sáng thôi.

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Nếu thật sự làm theo ý của gia gia, tiêu diệt và đánh trọng thương một số Thoát Tục Kỳ thần thông quảng đại bên cạnh Hoàng đế và Vũ Thân Vương, làm thế quả thật có thể làm giảm lực lượng chúng một cách đáng kể.

    Tuy nhiên nếu gia gia làm như vậy, mai này ta phải tìm ai chơi đây, những tên dưới trướng của ta sẽ phải tìm ai để tập luyện đây.

    - Chẳng lẽ mỗi lần như vậy đều phải chạy tới Yêu Thú Sâm Lâm sao?

    Bao gồm Tô Liệt, Kim Sư Huynh của Vũ Thân Vương, Kim Sát, Ngân Sát và những kẻ bên cạnh Hoàng Đế, cứ để ta tự tay giải quyết là được rồi.

    Bọn chúng đều là thủ hạ bại tướng của chúng ta, tiêu diệt bọn chúng chỉ là chuyện sớm muộn.

    Hơn nữa lần này tuy rằng ai cũng biết gia gia là Lục Địa Thần Tiên, nhưng gia gia đã đạt tới trình độ nào thì chắc chỉ có hai vị Trấn Quốc Thần Tiên mới biết rõ, bởi vì cho dù người biểu hiện sức mạnh trấn áp Huyết Y Lão Tổ, sức mạnh đó chẳng qua bằng với Lục Địa Thần Tiên tầng thứ ba, tầng thứ bốn thông thường, người ta không thể đoán được thực lực của người thông qua điều đó, đây chính là lá bài tẩy chúng ta phải để lại.

    - Về phần Huyết Y Lão Tổ, gia gia người còn nhớ lần trước ở động phủ Vạn Độc Tán, cháu đã nhắc đến Nô Phù với người không?

    Trình Cung nói đến đây, bản thân không nhịn được cười.

    Huyết Y Lão Tổ, Bán Thần Tiên, đây quả là nô tài tự dẫn xác tới cửa mà.

    Tuyệt chiêu tháo chạy của gã này đúng là số một, cứ theo đà sức mạnh hắn tăng lên, bản lĩnh bỏ trốn của hắn cũng càng lúc càng lợi hại, nếu không phải gia gia là Nhân Anh Đỉnh Phong, gã cũng tham lam nghĩ gia gia có kỳ suy yếu, lần này cũng không dễ dàng gì bắt được hắn.

    - Con muốn dùng Nô Phù trên người Huyết Y Lão Tổ ?

    Trình Lão Gia Tử vừa nghe, lập tức hiểu ra, tiếp đó liên tục gật đầu nói:

    - Hay, hay, cái này rất hay.

    Kỳ thật gia gia luôn muốn nói, Nô phù này có thương thiên đạo, nhưng dùng trên loại người như Huyết Y Lão Tổ thì vừa hay, quá thích hợp rồi.

    Trình Cung nhún vai:

    - Vì vậy mới nói gia gia để lại mạng sống cho hắn, đừng giết.

    Về nỗi uy hiếp bên phía Hoàng gia chắc chắn vẫn còn, nhưng trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không có động tĩnh gì, phỏng chừng bên phía Vũ Thân Vương kia sẽ còn chút chuyện, ta nghĩ bước tiếp theo bọn họ sẽ nhằm vào ta, chí ít bọn chúng sẽ không để ta ở lại Đế Đô này, mục đích là để ta thoát ly khỏi sự bảo hộ của gia gia, bản thân ta cũng là sự bó buộc và khống chế của người, chỉ có điều hiện giờ ta vẫn chưa nghĩ ra bọn chúng cụ thể sẽ làm những gì, tuy nhiên chẳng sao cả.

    Giờ đến giai đoạn này, cho dù không có gia gia, bọn chúng cũng sẽ động thủ với ta thôi.

    - Bọn chúng dám?

    Trình Lão Gia Tử vừa xong đã trợn tròn mắt:

    - Lần này ngang nhiên dám công khai triệu tập quân đội đòi diệt Trình gia ta, ta không trở mặt ngay đã là nể mặt Chu gia bọn chúng lắm rồi, từ nay về sau, Trình Tiếu Thiên ta không còn nợ Chu gia chúng nữa.

    Gã dám động vào cháu ta, xem ta có lột da hắn ra không.

    Tiểu tử ngươi cũng bình tĩnh chút, tuyệt đối không được rời khỏi Đế Đô, trừ khi ngày nào đó ngươi cũng đạt tới Nhân Anh.

    - Cái này thì dễ thôi, ta nghĩ không bao lâu nữa sẽ đạt được.

    Trình Cung nói một cách nghiêm túc.

    - Ngươi... ngươi nói cái gì?

    Trình lão gia tử kinh ngạc, đùa kiểu gì vậy, Lục Địa Thần Tiên sao?

    Trông thấy gia gia kinh ngạc khôn xiết, Trình Cung mới ý thức được, chuyện của Ngưng Anh Đan hình như mình vẫn chưa nói với gia gia.

    - Kỳ thật có chuyện này vẫn chưa kịp thưa với gia gia, cháu đã cướp được một số vật từ tay Hoàng đế và Vũ Thân Vương, cho nên mới chọc cho họ dỠbỏ lớp mặt nạ cuối cùng, trực tiếp động thủ với Trình gia ta.

    - Điều này thì ta biết.

    Trình Lão Gia Tử bất đắc dĩ nói:

    - Chuyện này nói sớm hay muộn chẳng phải cũng giống nhau cả sao?

    Tuy Hoàng đế kia cũng thật thiếu trình độ, ngươi trông bộ dạng mất tư cách của hắn đấy, vua một nước không ngờ lại như vậy, ta thật lấy làm xấu hổ thay hắn.

    Chẳng khác nào một thôn dân mất của, bị trộm mất vàng bạc liền như bị mất mạng, điên khùng phát tiết lên, chẳng có chút khí khái của đế vương.

    Còn tên Vũ Thân Vương kia, vốn dĩ cứ ngỡ chuyện hắn trải qua cũng nhiều hơn, tuổi tác tuy nhỏ nhưng không thể xem thường, ai ngờ trông thấy y rồi, mới hóa ra cũng cùng một nồi.

    Mà nói ra cũng thật là, xem ra y cũng do tích tụ nhiều chuyện như ở Vọng Xuân Đình nên mới tìm cơ hội phát tiết, phỏng chừng bên trong có thành phần giở trò đây!

    Chương 305: Người vô ý giết hổ, hổ hữu ý thịt người

    Trình Cung bị sự phân tích của Trình lão gia tử làm cho không kiềm được cười!

    - Gia gia, kỳ thật phẩm hạnh của cả hai người bọn họ đều ổn, chỉ có điều do thứ con đoạt của họ quá quý trọng, cho nên hai người họ mới nôn nóng đến mất tư cách như vậy.

    - Quý trọng, quý trọng đến đâu chứ, chắc ngươi không đi trộm ngọc tỷ của lão Hoàng thượng đó về chứ, thứ đồ chơi đó đem cho ngươi chơi, ta nghĩ ngươi cũng chẳng thèm.

    Tính cách của ngươi, ta cũng xem như hiểu rõ, cái thứ ngươi chiếm, hẳn là bảo vật, đan dược, pháp bảo gì gì đó.

    Chẳng đợi Trình Cung nói dứt lời, Trình lão gia đã cướp lời nói.

    - Ừm, ừm, ha ha...

    Trình Cung gật đầu cười nói:

    - Không sai, chính là đan dược.

    - Ngươi thấy đó, ta đoán có sai đâu, chẳng phải chính là đan dược ư, nhưng trông bộ dạng bọn họ như vậy, hình như sắp mất mạng tới nơi, thiệt mất mặt xấu hổ, ta thấy hắn nôn nóng đến sốt ruột, nếu để ta nói thì...

    - Gia gia, kỳ thật con đã cướp nửa viên Ngưng Anh đan mà Vũ Thân Vương đã hiến dâng cho Hoàng thượng, ừm, Ngưng Anh đan Thiên cấp thượng phẩm.

    Được rồi, bản thân Trình Cung đã nhịn không nỗi nữa, vội vàng cướp lời khai báo đúng sự thật cho Trình lão gia tử nghe.

    - Thế thì đã sao nào, thứ đó là gì chứ, chẳng qua là Ngưng Anh Đan thiên cấp thượng phẩm... a, ngươi nói Đan dược gì, Thiên cấp thượng phẩm, Ngưng Anh Đan sao?

    Trình lão gia tử xua xua tay đang tính tiếp tục phê bình hai cha con Hoàng đế và Vũ Thân Vương không có tầm mắt, thiếu hiểu biết, tài chủ, thì bỗng nhiên hắn kịp phản ứng lại, hai tay nắm mạnh lấy vai của Trình Cung, mặt của hắn gần như muốn dán sát vào mặt của Trình Cung, nhìn Trình Cung với con mắt vô cùng kinh hãi.

    Sau khi đạt được Lục địa thần tiên, nhất là một hơi là đạt tới Lục địa thần tiên đỉnh phong, Trình Tiếu Thiên chưa bao giờ bị chấn động nhường này.

    Thậm chí lúc Hoàng thượng và Vũ Thân Vương điên tiết lên, Trình lão gia tử còn thầm cảm thán, sao hai gã kia lại thiếu nhẫn nại, nóng nảy đến vậy, rõ ràng cháu ta đang cố tình chọc tức họ, thế mà bọn họ cũng không khống chế nỗi bản thân nữa.

    Nghĩ vậy nên hắn căn bản không hỏi rõ, rốt cục Hoàng thượng và Vũ Thân Vương muốn đòi lại thứ gì từ phía Trình Cung.

    Ngưng Anh đan, không ngờ lại chính là Ngưng Anh đan Thiên cấp thượng phẩm, đây là đan dược thần kỳ trong truyền thuyết, có thể giúp người ta trực tiếp ngưng tụ Nhân Anh.

    Cứ ngẫm nghĩ từ Thoát tục kỳ mà muốn đạt được Nhân Anh cảnh giới thì khó khăn thế nào, là biết ngay giá trị của viên đan dược này quý giá đến đâu.

    Bản thân nhờ phước của tên tiểu tử Trình Cung, trước sau có được thần pháp tinh thạch của Địa Anh cấp bậc tồn tại, còn có Hỗn Nguyên Đan thiên cấp, lại cộng thêm Trấn Ma Đan độc nhất vô nhị do Trình Cung chế luyện, tiếp đó tu luyện thêm đạo pháp do Trình Cung truyền thụ, có nhiều đan dược hỗ trợ như vậy nên mới một bước đạt được trình độ của ngày hôm nay.

    Còn viên Ngưng Anh đan đó, vẻn vẹn một viên đã giúp người ta ngưng tụ được Nhân Anh, từ đó có thể biết mức độ quý giá của Ngưng Anh đan ra sao.

    Nửa viên, tuy rằng chỉ có nửa viên, nhưng cũng đủ kinh người rồi.

    Phải biết rằng, một gia tộc chỉ cần có một vị Lục địa thần tiên ngồi trấn giữ, trong tình trạng Lục địa thần tiên này không tử chiến, thì gia tộc đó sẽ hưng thịnh ngàn năm.

    Chẳng trách, chẳng trách Hoàng đế đến phút cuối đã ngất xỉu tại chỗ, chẳng trách lần này Hoàng đế lại liều mạng như vậy, quả quyết như vậy.

    Bất kể ai khi bị cướp mất Ngưng Anh đan đều sẽ phát điên lên, bất chấp tất cả cướp lại bằng được.

    Trình Tiếu Thiên ngỡ rằng sau khi lão đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, đứa cháu trai này sẽ chẳng có gì hù dọa được mình nữa, bởi vì ngay cả việc giúp mình thành Nhân Anh đỉnh phong nó cũng làm được, thế thì cho dù có làm ra chuyện thần kỳ hơn nữa cũng xem như thường thôi.

    Nhưng hiện giờ Trình Tiếu Thiên mới phát hiện ra mình sai rồi, sai một cách trầm trọng, lão lại lần nữa bị Trình Cung làm cho hú vía một phen.

    - Mau, mau nói cho gia gia nghe rốt cục là chuyện thế nào?

    Trình lão gia tử nôn nóng muốn biết chuyện rốt cục ra sao, Trình Cung nhìn nhìn bàn tay to lớn của gia gia đang quấu chặt lên vai mình, chân mình thì rời khỏi mặt đất rồi.

    Trình lão gia tử nhìn lại, cười cười buông tay ra, lúc này Trình Cung mới bắt đầu thuật lại câu chuyện.

    Ngoài trừ chuyện về mảnh vỡ ngoài đỉnh Trình Cung không kể, những chuyện còn lại hắn đều nói hết từ đầu chí cuối không sót một chữ.

    - Người vô ý giết hổ, hổ hữu tâm thịt người, ầy da, kỳ thật những chuyện này gia gia đã sớm nghĩ đến rồi, đây là chuyện sớm muộn, thế nào cũng tới.

    Sau khi Trình lão gia tử nghe xong chuyện Hoàng đế và Vũ Thân Vương bàn kế đối phó Trình gia như thế nào, lão than thở lắc đầu cảm thán, tiếp đó bất thình lình lại cười nói:

    - Nhưng bọn họ nằm mơ cũng không ngờ, cháu trai ta lại đứng bên nghe trộm được, tên nhãi Vũ Thân Vương kia càng không thể ngờ bị ngươi chơi xỏ.

    Chắc vừa rồi nghe ngươi nói hắn lại bị chơi xỏ rồi, về nhà e rằng có ngủ không chợp mắt được, ha ha...

    Trình Cung biết gia gia đang muốn nhắc tới câu cuối cùng hắn nói, trước lúc Vũ Thân Vương rời đi, Trình Cung xòe hai tay ra nói:

    Điều cháu nói là sự thật mà!

    - A!

    Trình lão gia tử nhìn Trình Cung:

    - Ngươi lại cài cạm bẫy gì, chơi xỏ hắn bằng cách nào, chẳng lẻ còn chuyện gì ngươi không nói rõ cho ta nghe à.

    - Đều nói cả rồi, chỉ là có một chi tiết nhỏ gia gia không để ý tới, lúc trước sở dĩ Vũ Thân Vương không hủy đi pho tượng kia mà luôn mang theo bên mình, đó chính là vì gã cảm thấy bên trên có luồng quy tắc, pháp tắc, hắn lĩnh ngộ được nhiều thứ trên đó.

    Tuy nói rằng bên trong pho tượng có càn khôn khác, có phục bút sẵn, nhưng ta cũng sẽ không dễ dàng vô duyên vô cớ dâng tặng cho hắn, giờ hắn chưa phát hiện ra, nhưng thế nào cũng có một ngày hắn sẽ phát hiện ra vấn đề, chỉ có điều đến lúc đó thì đã quá muộn rồi.

    - Thế ngươi nói cho gã nghe, ngươi không sợ hắn sẽ phát hiện ra ư?

    Trình lão gia tử nghe xong ngẩn cả người, ai mà ngờ được đứa cháu trai của mình lại lập kế trong kế, cục trong cục cơ chứ.

    - Hắn ư!

    Trình Cung cười nói:

    - Đừng nói là hắn, ngay cả tên tôn sư của hắn cũng không tài nào phát hiện ra được, cũng có thể hắn sẽ hoài nghi, nhưng sự hấp dẫn này quá lớn, nếu hắn thật sự chống lại được sự mê hoặc này, thế thì cháu đành nói tiếng bái phục hắn.

    Dù sao đây chỉ là cạm bẫy nhỏ do ta thuận tay thiết lập mà thôi, hắn có mắc bẫy hay không cũng không sao, cái ta có chính là biện pháp để đối phó với hắn.

    - Ha ha quả nhiên không hổ danh là cháu trai của ta, được lắm, gia gia tự hào về ngươi, à, phải rồi, viên Ngưng Anh đan ngươi dự tính sẽ xử lý ra sao?

    Trình lão gia tử vui vẻ cười lớn, nếu không có Trình Cung, nếu Hoàng đế đột ngột đồi đối phó với Trình gia, đại quân bao vây, bản thân liều chết đi nữa e rằng cũng chỉ bảo vệ được sự an toàn cho Trình Cung, nhưng ngẫm nghĩ chuyện lần này, lão có lý nào lại không vui chứ.

    Giờ bản thân có thể đuổi mắng chúng như chơi, đó là do mình đủ mạnh, nếu mình yếu đi một chút thôi, e rằng sẽ có một cuộc chiến đẫm máu khốc liệt xảy ra rồi.

    - Gia gia có muốn nó không?

    Trước kia bất kể có được món đồ nào, Trình lão gia đều không hỏi thêm vài câu, cùng lắm chỉ vui thay cho mình, giờ nghe gia gia hỏi như vậy, Trình Cung lập tức hiểu ra.

    - Gia gia biết giá trị của Ngưng Anh đan này rất quý giá, nhưng gia gia có một bạn già...

    - Nếu là bằng hữu của gia gia thế thì không vấn đề gì, nếu là như Bàn Tử, thậm chí là Bạch Thúc và phụ thân cũng không nên dùng Ngưng Anh đan này thì tốt hơn, bởi vì bọn họ đều có cơ hội xung kích cảnh giới Nhân Anh, sẽ còn tiến xa hơn, mà uống loại đan dược này, sức mạnh sẽ tăng vọt rất nhanh nhưng chỉ trong thời gian ngắn, về lâu về dài mà nói thì nó lại có tác hại, không hề có lợi.

    Hơn nữa cho dù phục dùng, cũng phải đợi sau khi ta chế luyện xong viên Ngưng Anh đan hoàn chỉnh mới được, viên này không hoàn chỉnh sẽ khiến năng lực ngưng đọng tại Nhân Anh Sơ kỳ, rất khó thăng tiến thêm nữa, vốn dĩ ta muốn sau khi khống chế Huyết Y Lão Tổ sẽ cho ông ta dùng, nhưng nếu gia gia muốn dùng thì ta cho người.

    Trình lão gia tử lên tiếng, đừng nói là một viên Ngưng Anh đan thiên cấp, kể cả Thiên cấp cực phẩm, hay Đạo đan đi nữa, Trình Cung cũng sẽ không do dự gì mà tặng cho Trình lão gia tử.

    Tuy nhiên hắn vẫn phải nhắc nhở gia gia một chút, nếu là bạn của ông thì không vấn đề gì, ví như Lôi Nhạc, căn bản suốt đời khỏi mong xung kích cảnh giới Nhân Anh nữa.

    Dù sao không phải ai cũng đều được may mắn có thần pháp tinh thạch, Hỗn Nguyên đan, Trấn Ma đan hỗ trợ thăng cấp như vậy.

    Nếu là vậy thì người ta uống nửa viên Ngưng Anh đan thăng cấp lên Lục địa thần tiên đã không sao rồi.

    Nhưng nếu đối với những người trẻ tuổi một chút, Trình Cung không tán đồng dùng loại đan này, chí ít thì người bên cạnh hắn, hắn sẽ không đồng ý đâu.

    - Đây là Ngưng Anh đan, quả nhiên đúng hệt như truyền thuyết, không ngờ nó có sinh cơ, có mạch máu chuyển động, giống y như có sinh mệnh vậy, quá thần kỳ.

    Tiểu tử thối ngươi, cũng thật phá của đó.

    Thứ này mà đem cho tên khốn Huyết Y Lão Tổ kia rõ ràng là quá phung phí, lần này bạn già của ta cuối cùng cũng không phải chịu nỗi khổ hàn băng nữa rồi.

    Trình lão gia đôi tay khẽ run nhận lấy Ngưng Anh đan.

    - Nỗi khổ băng hàn...

    Trình Cung nghe rồi hơi ngẩn người, tiếp đó nhìn Trình lão gia tử nói:

    - Gia gia, người bạn già mà ông nói chắc không phải vị đang ở trong động băng nhà ta đó chứ?

    - Ừm, ông ta là một người bạn già của ta, năm đó vì Trình Gia chúng ta..., bỏ ra biết bao nhiêu, cũng nhận lãnh biết bao nỗi khổ suốt bao năm, nếu không vì thế gia gia cũng không lấy viên Ngưng Anh đan này của con làm gì.

    La Anh hùng đã từng vào trong động băng, còn học hỏi từ vị đó, cho nên Trình Cung biết sự tồn tại của ông ta, Trình lão gia tử cũng không cảm thấy có gì kì lạ.

    - Nếu là ông ta thì, tốt nhất gia gia đừng cho người ấy uống Ngưng Anh đan, ông ta ở trong đó có nhiều khả năng thế này, một, tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma, không thể không mượn hơi lạnh hàn băng để trấn áp và khống chế ma tính.

    Hai, bị thương rất nghiêm trọng, hơn nữa thương tích này có hỏa tính, cần mượn hơi lạnh hàn băng khống chế.

    Ba, chính là vấn đề công pháp, có khả năng là y không thể rời khỏi sức lạnh của hàn băng được, hoặc là việc tu luyện quá cương dương, cần mượn sức lạnh để dung hòa.Còn một khả năng nữa, dùng sức mạnh bản thân để hấp thụ sức mạnh băng hàn, tránh để bản thân bị sức mạnh băng hàn mạnh hơn làm tổn thương hoặc hủy hoại, bất kể ông ta vì lý do gì, đều không thích hợp sử dụng Ngưng Anh đan.

    - Trước kia ta không dám chắc, nhưng giờ ít nhiều có chút tự tin, chí ít ta có thể chế luyện Đan dược địa cấp siêu phẩm, tuy không thần kỳ như đan dược thượng cấp, nhưng ta nắm được một số đan dược địa cấp siêu phẩm đặc biệt, nếu đem đối chứng thì, thậm chí còn hiệu quả hơn một số đan dược thượng phẩm nữa.

    - Đan dược không phải chỉ cần có cấp bậc cao là tốt, là thích hợp cả, gia gia người vẫn nên nói sơ qua về tình trạng của ông ấy cho con biết, để con xem có giúp được gì không.

    Ngưng Anh đan thì Trình Cung không thèm, bởi vì không bao lâu nữa, chỉ cần đủ nguyên liệu hắn có thể chế luyện ra được, nhưng nếu gia gia coi trọng người này như vậy, thế thì Trình Cung phải cẩn thận mới được.

    Trình lão gia tử vốn đang hưng phấn vui vẻ, thần thái kích động, nghe Trình Cung nói thế liền trầm mặc trở lại, không kiềm được than vãn một tiếng:

    - Aii, hắn vì Trình gia ta làm biết bao chuyện, thật sự khi ngươi có được Thần pháp tinh thạch, Hỗn Nguyên đan, chế tạo xong Trấn Ma đan, ta đều từng nghĩ sẽ đem cho y, nhưng y nói thế nào cũng không nhận, cuối cùng thậm chí còn không màng kết liễu bản thân, ép buộc ta phải nâng cao sức mạnh.

    Hắn là người thiên tài nhất mà gia gia từng gặp, ngay cả người bạn già kia của ta cũng nói hắn là thiên tài tu chân, mai sau tiền độ không thể giới hạn được, hắn không có kỳ duyên nào, chỉ dựa vào bản thân mà tu luyện, không tới bốn mươi tuổi đã đạt Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, sau này vì cứu gia đình chúng ta nên gượng ép gia tăng sức mạnh, có được sức mạnh Nhân Anh trong thời gian ngắn, sau đó thì chịu khổ mãi đến giờ.

    Hắn tu luyện chính là hàn băng, vì tránh Nhân Anh gượng ép gia tăng bị tan biến đi, nên hắn không thể không giữ mình trong tình trạng băng hàn cả.

    Chương 306: Hóa thần đan

    - Móa...

    Trình Cung nghe xong không kiềm được thốt lên một tiếng, quả nhiên là một thiên tài, thậm chí có thể nói là yêu nghiệt, không ngờ y có thể lợi dụng phương pháp này để nâng cao năng lực, thiết nghĩ năm xưa hẳn hắn phải mượn trợ lực từ một vật nào đó, trực tiếp dùng nó dung hòa vào Nhân Anh bản thân, thần tốc ngưng tụ Nhân Anh gia tăng sức mạnh.

    Hắn thật dám liều, nghị lực quá mạnh, sau đó hẳn phải không ngừng mượn sức mạnh của hàn băng, trấn áp Nhân Anh của bản thân, sau đó lần lượt đưa sức mạnh hàn băng, duy trì sự tồn tại của Nhân Anh, ngăn không cho nó tiêu biến, giúp mình duy trì được mạng sống.

    Nỗi đau khổ này của hắn, còn đau đớn hơn cái chết gấp mấy trăm ngàn lần, người thường căn bản không thể chịu đựng việc dấng thân trong hàn băng lâu như vậy, dung hòa lại thoát ly Nhân Anh thật đau đớn.

    Giống hệt như người ta bẻ xương, lóc thịt, rút máu từng đợt vậy.

    Sao hắn có thể tiếp tục sống.

    Nếu đây quả là biện pháp do bản thân hắn nghĩ ra, thì hắn chẳng khác nào yêu nghiệt.

    Bởi vì cách này chẳng khác nào dùng chất kích thích để khiến một xác chết phải sống lại, tiếp tục tồn tại trên cõi đời.

    Nếu tính ra, trong nhà mình cũng coi như có một vị Nhân Anh trấn giữ rồi.

    Chỉ có điều vị Nhân Anh này chắc chỉ xuất hiện được một lần duy nhất, chỉ cần hắn rời khỏi hàn băng xuất đầu lộ diện chiến đấu, hắn chết là cái chắc.

    Lại nghe lời nói từ phía gia gia, hắn vì Trình gia làm biết bao chuyện, nên mới phải chịu đựng nỗi đau đớn thế này, cái hắn chờ đợi không phải là hy vọng, mà là chờ Trình gia có nguy cấp, hắn sẽ ra sức tương trợ lần cuối.

    Vì nỗi khổ cực và đau đớn hắn đã gánh chịu suốt bao nhiêu năm ròng, vì tấm lòng hiệp nghĩa của hắn.

    Chỉ dựa vào điều này, Trình Cung nhất định phải cứu sống hắn.

    Ban đầu Trình Cung chỉ đoán rằng trong động băng có cường nhân, còn lợi dụng La Anh Hùng dò thám qua, còn đề xuất sẽ cho đối phương Viêm Diễm Đan.

    Bây giờ nghĩ lại cảm thấy thật nực cười, bởi vì lúc đó Trình Cung nghĩ sức mạnh của hắn cùng lắm chỉ ở mức Siêu Phàm Kỳ hoặc Thoát Tục Kỳ mà thôi.

    Hơn nữa tưởng nhầm hắn vì luyện công nên mới ở trong đó, vì vậy hắn mới đề xuất tới Viêm Diễm Đan, chẳng trách hắn không có phản ứng gì, nếu hắn thật sự uống Viêm Diễm Đan vào, chỉ có nước hại hắn mà thôi.

    - Ừm!

    Trình Cung trầm mặc một lúc nói:

    - Ta sẽ nói với Linh Lung sau, bảo nàng chế luyện một só Hàn Âm Đan địa cấp siêu phẩm, nếu hắn đã mượn sức mạnh của hàn băng để kích thích và khống chế sức mạnh trong cơ thể, điều này cho thấy năm xưa hắn mượn lực để thăng cấp lên Nhân Anh cảnh giới hẳn phải là thứ có thuộc tính âm hàn.

    Bởi vì nếu chỉ mỗi có thuộc tính cực hàn mà không có sức mạnh khác bổ trợ thì hắn sẽ không tài nào tiêu hóa dung hòa vào cơ thể mình.

    Càng khỏi nói đến việc nhanh chóng nâng cao sức mạnh.

    Vì thế thứ vật này khẳng định là thuộc tính âm hàn.

    - Còn những chuyện khác để qua thời gian ta lại nghĩ cách, cho dù xem bệnh bốc thuốc, hắn ắt cũng phải có Đan dược thiên cấp mới giải quyết triệt để được, gia gia có thể hỏi gã một chút, thứ mà hắn dùng để nâng cao sức mạnh năm xưa là thứ gì hay không.

    Nếu biết được là thứ gì, ta mới giúp hắn được.

    Bây giờ Hàn Âm Đan có thể giảm thiểu sự đau đớn cho hắn, thậm chí có nó hắn có thể tạm thời rời khỏi hàn động.

    Chế luyện Đan dược thiên cấp không phải chỉ cần đạt đến trình độ là được, mỗi loại Đan dược thiên cấp đều cần có một số dược liệu vô cùng hiếm có, cấp bậc càng cao thì yêu cầu càng cao.

    Năm xưa Trình Cung chế luyện Đạo Đan, mỗi một loại dược liệu đều là thứ hiếm thấy trên đời, không phải người phàm có thể tìm thấy được.

    - Thật sao... tôn nhi của ta...

    điều ngươi nói có thật không?

    Ngươi... ngươi đừng lừa dối gia gia đấy?

    Vừa nghe lời Trình Cung nói, Trình lão gia tử còn kích động hơn cả lúc lão nghe thấy Trình Cung cướp Ngưng Anh Đan của Hoàng đế nữa

    Trình Cung cười khổ nói:

    - Gia gia đã gọi ta là tôn nhi rồi, gia gia nói ta có dám lừa dối người không.

    Ta đã lừa dối gia gia bao giờ chứ.

    Hàn Âm đan cũng dễ chế luyện, nhưng muốn giải quyết triệt để chuyện của hắn thì cần có một chút thời gian, điều này hẳn gia gia cũng hiểu.

    Cũng giống như lúc chế luyện Trấn Ma Đan, Thâm Hải Thiền Mộc, Huyết Yêu Quả... những thứ này đều cần có thời gian thu thập.

    Cho nên lần này sau khi ta bế quan, gia gia người phải cho ta nhiều thông tin về hắn hơn nữa, tốt nhất là để cho ta gặp mặt hắn nói chuyện, vậy sẽ giải quyết được.

    Trạng thái của Trình lão gia tử lúc này, còn kích động và hưng phấn hơn lúc lão đạt tới Lục Địa Thần Tiên nhiều.

    Cả người như sắp đứng không vững nữa.

    - Gia gia, hay là chúng ta chia công việc ra?

    Trông trạng thái hiện giờ của gia gia, Trình Cung lập tức đề nghị.

    - Được, ngươi lo việc của ngươi, chuyện bên ngoài để gia gia lo, ha ha... cháu trai tốt...

    Trình lão gia tử cười đến không khép miệng lại được, không biết nói gì cho phải.

    Vỗ mạnh vào bờ vai của Trình Cung mấy cái.

    Ối.

    Cơ thể Trình Cung cường tráng như vậy, bị Trình lão gia tử kích động, vỗ vào vài cái không nặng không nhẹ, suýt nữa chịu không nỗi kêu lên.

    - Phải rồi, trả cái này cho ngươi.

    Trình lão gia tử vỗ xong vài cái.

    Sải bước đi ra ngoài, vừa bước đi đã chẳng thấy bóng dáng đâu, tiếp đó đột nhiên nghe giọng hắn truyền đến, một cái hộp ngọc có chứa Ngưng Anh Đan bay về phía Trình Cung.

    Trình Cung lấy Ngưng Anh Đan cất vào không gian giới chỉ, không kiềm được lắc đầu cười khổ, nếu mình nhớ không nhầm, lần trước lúc cha mình quay trở về từ trong Vạn Độc tán, cũng vì làm việc bộc trực nóng vội mà bị gia gia quở trách hết mấy lần.

    Bây giờ xem ra, cái này là di truyền rồi!

    Rời khỏi nơi ở của gia gia, Trình Cung đi về hướng Linh Lung Các, lần này tốc độ của hắn không nhanh, hắn đi với tốc độ của người bình thường.

    Bởi vì vừa đi, Trình Cung vừa thăm dò mảnh vỡ ngoại đỉnh kia, đây là mảnh vỡ to nhất mà hắn tìm được từ trước đến nay, hơn nữa bên trong cũng tương đối hoàn chỉnh, chứa đựng lượng lớn đan dược.

    Bên ngoài có khá nhiều trận pháp do Vũ Thân Vương bố trí, nhưng đối với Trình Cung mà nói, chẳng qua là mấy trò con nít, thần niệm cường hoành là có thể hủy ngay những thứ này đi.

    Phút tiếp theo, thần niệm của Trình Cung đi vào một không gian vô cùng quen thuộc, chỉ riêng mỗi không gian trong mảnh vỡ này, cũng đã rộng lớn gấp mười lần so với không gian giới chỉ của hắn hiện giờ.

    Bên trong không gian này, một chữ Phàm to lớn treo trên không trung, bản thân dập dờn, tùy tính, cái chữ này không ngờ cứ như pháp bảo vậy, không ngừng hấp thụ nguyên khí bên trong, không ngừng bành trướng lớn lên.

    Nhìn thấy cái chữ này chợt Trình Cung bật cười, năm xưa bản thân hắn nghiên cứu rất nhiều lĩnh vực, ý muốn xung phá bình cảnh, đây coi như là chữ Phàm viết thời tiểu thành.

    Lại nhìn sang xung quanh, từng đoàn khí thể bao quanh từng viên đan dược đang lơ lửng trên không.

    Trong không gian Cửu Châu đệ nhất thần khí này, căn bản không cần lo lắng việc đan dược bị thất thoát dược tính, bởi vì ở đây có một luồng khí tức đặc biệt, chỉ cần đan dược vào trong sẽ lập tức bị bao quanh, bất kể đan dược này đã được chế tạo bao nhiêu năm thì nó vẫn cứ như hồi mới chế luyện ra.

    Năm xưa Trình Cung chưa biết được sự tồn tại của nội đình, không biết Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh này, không ngờ lại chia ra làm nội đỉnh và ngoại đỉnh, cho nên mới thất bại.

    Nhưng với sức mạnh của hắn hiện giờ, đối với việc nghiên cứu Hư Không Âm Dương đỉnh đã đạt đến một trình độ nhất định, bao gồm cả những khí thể đặc thù bao quanh những viên đan dược này cũng vậy, hắn đều biến đổi màu sắc chúng tất.

    Đương nhiên, bản chất khí thể đặc thù bên trong đỉnh này hắn không có cách nào thay đổi được, nhưng màu sắc của chúng thì có thể.

    Phàm Đan, cũng chính là Nhân cấp đan dược đều được bao bọc bởi khí thể màu trắng, Thoát Phàm Đan cũng chính là đan dược Địa cấp, đều dùng khí thể màu xanh bao bọc.

    Còn Anh Đan cũng chính là Thiên cấp đan dược mà người thường hay nói đến, Anh Đan thì được khí thể màu đỏ bao quanh.

    Nơi này là nơi ngày xưa Trình Cung chủ yếu dùng đế chứa đựng đan dược, cho nên thần niệm quét qua, chín mươi phần trăm bên trong đều là phàm đan, tầm mấy mươi ngàn viên.

    Năm đó Trình Cung có thành tựu như vậy, không phải chỉ dựa vào kỳ ngộ, may mắn, và thiên phú.

    Hắn đã phải bỏ ra biết bao nỗ lực mà người khác không thể ngờ tới, nay trông thấy mấy mươi ngàn viên Phàm đan, Trình Cung cũng nghĩ tới chuyện năm xưa mình đã từng bước đi lên như thế nào, và cả quá trình gian nan chế luyện đan dược.

    Không gian chứa Phàm Đan, ở đây có liên tiếp không gian Thoát Phàm Đan một chút, không gian Phàm Đan căn bản hoàn thiện.

    Nếu bản thân mình nhớ không lầm, hẳn phải có 183.126 viên Đan dược Nhân Cấp.

    Giờ trong đây chỉ có hơn mấy chục ngàn viên, mảnh vỡ này chắc không chịu ảnh hưởng bên ngoài, hay nói cách khác những viên kia đã bị Vũ Thân Vương tiêu dùng cả rồi.

    Mịa nó, không ngờ tiêu hao nhiều đan dược cấp thấp của lão tử như vậy, hẳn phải nuôi một lượng lớn quân đội ở hải ngoại a.

    Binh lính thông thường dùng dược tề, cùng bản thân họ chế luyện đan dược cấp thấp, đoán chừng chỉ có Giáo úy trở lên mới có cơ hội dùng đan dược, thế mà còn tiêu hao nhiều như vậy, tên khốn kiếp này.

    Trình Cung chửi thầm, lại dò xét lần nữa, phát hiện đan dược có khí thế màu xanh bao quanh, số lượng không tới năm ngàn viên.

    Số lượng không nhiều, thần niệm Trình Cung nhanh chóng nắm rõ số lượng cụ thể, địa cấp hạ phẩm hơn ba ngàn viên, địa cấp trung phẩm có một ngàn tám trăm viên, địa cấp thượng phẩm chỉ có hơn sáu trăm viên, địa cấp siêu cấp siêu phẩm là ít nhất.

    Mười hai viên Hóa Thần Đan, a, còn có tám viên Kim Giáp Đan, không ngờ còn có chín viên Giải Độc Đan.

    Nguyên liệu dùng cho Giải Độc Đan này đều là thứ tốt.

    Bây giờ cho dù bản thân khôi phục trình độ năm đó, không có đủ tài liệu cũng hết cách.

    Lúc đó bản thân vốn dĩ muốn chế Giải Độc Đan thiên cấp, kết quả xảy ra chút vấn đề, nhưng chín viên Giải Độc Đan này hiệu quả hơn hẳn mấy lần so với Giải Độc Đan thông thường, có thể nói là chuẩn Thiên cấp Giải Độc Đan.

    Ngoài trừ số đan dược này, Trình Cung không phát hiện thêm có đan dược nào khác, không có Đan dược thiên cấp, xem ra viên Ngưng Anh Đan thật sự là lúc vỡ vụn, vô tình bị Hư Không Âm Dương bổ trúng, chứa đứng vào trong không gian Phàm Đan này.

    Điều khiến Trình Cung vui mừng hơn nữa, đó là cuối cùng mảnh vỡ ngoại đỉnh đã quay trở về tay của hắn, có được mảnh vỡ ngoại đỉnh này, không gian của Hư Không Âm Dương đỉnh sẽ được khôi phục rất nhiều, sau này nói không chừng hắn còn có thể vào trong đó tu luyện nữa.

    Quan trọng nhất là trông thấy mười hai viên Hóa Thần Đan, mịa, có những thứ này, đám Bàn Tử, Túy Miêu, Mãnh Hổ muốn từ Siêu Phàm Kỳ lên Thoát Tục Kỳ sẽ không còn trở ngại gì nữa.

    Tác dụng lớn nhất của Hóa Thần Đan chính là giúp người ở Siêu Phàm Kỳ có thể biến tinh thần chuyển hóa thành thần niệm.

    Bên trong Đan Dược này chắc hẳn là bị vụ nổ ảnh hưởng mà sinh ra hỗn loạn, cũng phần là do có một số tương thông với không gian chứa Đan dược địa cấp, không biết có bao nhiêu Đan dược địa cấp ở đây.

    Coi bộ Vũ Thân Vương này đã lấy đi khá nhiều đan dược, nhưng chuyện này không còn quan trọng nữa, có được số đan dược này, đủ để mình dùng trong một thời gian, chỉ cần mình hồi phục sức mạnh, đan dược chẳng phải muốn bao nhiêu có bấy nhiêu ư?

    Số đan dược này xem ra không ít, nhưng để xem dùng theo cách nào đây, nếu một người căn bản không dùng hết.

    Giống như Trình Cung năm đó, cứ theo đà sức mạnh được gia tăng, đan dược cấp thấp đối với hắn chẳng còn tác dụng là bao, ngoại trừ ngẫu nhiên biếu người hoặc đem bán, căn bản chẳng có tác dụng gì, bởi thế nên mới tích tụ được nhiều đan dược như vậy.

    Nhưng giờ thủ hạ dưới trướng Trình Cung nhiều rồi, mỗi ngày tiêu hao số lượng khổng lồ, mà Trình Cung cũng đang định chế tạo ra một đội quân quy mô lớn hơn, tinh anh hơn, đến lúc đó e rằng số Đan dược này không đủ để dùng.

    Chương 307: Huyết thần ký sinh đại pháp

    Nhưng đây cũng là hắn, những đan dược này, nhất là hơn mười mấy ngàn viên đan dược Nhân Cấp, cho dù đem tất cả đan Vân Đan Tông tích lũy được ra cũng không có nhiều như vậy.

    Một môn phái bọn họ, số đan dược chế tạo ra đích thực không nhỏ, nhưng tiêu hao còn nhiều hơn, số có thể để dành lại cũng không có bao nhiêu.

    Đan dược Địa Cấp có hơn năm ngàn viên, nghe ra thì khiếp, nhưng chia cho Gia Gia một ít, cha một ít, Bạch thúc thúc một ít, lại cho thủ hạ mình một ít, chắc chắn số còn lại không bao nhiêu rồi.

    Nhất là đám người Trình Lập, Trình Trảm, Bàn Tử bọn họ, giờ họ đã quen việc điên cuồng tu luyện với đan dược, nói trắng ra cứ như động vô đáy, chỉ có Trình Cung mới chống đỡ nỗi thôi.

    Có được số đan dược này, ít ra Linh Lung cũng được thư thả một thời gian, không cần mỗi ngày đều khổ nhọc chế tạo đan dược cấp cao.

    Đan dược cấp cao mà đám Trình Cung sử dụng hiện giờ, đại đa số đều dĐông Phương Linh Lung chế tạo ra, tuy rằng mỗi lần Trình Cung chỉ cho nàng ta “dược phối” và các “thủ pháp” khác nhau để chế tạo Đan dược cao cấp, thì nàng đều tỏ ra hết sức vui mừng, nhưng Trình Cung vẫn cảm thấy có chút không ổn.

    Nên lần này có được số đan dược này, hắn muốn để Linh Lung nghỉ ngơi một thời gian.

    Về phần số đan dược cấp thấp kia, đều là do kiếp trước Trình Cung luyện đan còn sót lại, tuy bị Vũ Thân Vương cưỡm mất hơn nửa, nhưng số còn sót lại cũng đủ để Trình Cung sử dụng một khoản thời gian, chỉ là nên sử dụng thế nào thôi.

    Trình Cung trong lúc nghĩ ngợi, người đã tới Linh Lung Các, còn chưa bước vào đã nghe bên trong truyền ra tiếng quát tháo.

    - Bổn Lão Tổ tung hoành thiên hạ, có bao giờ chịu nhục nhã nhường này, ta muốn gặp Trình Tiếu Thiên, hắn là Lục Địa Thần Tiên, bổn Lão Tổ cũng là Bán Thần Tiên.

    Đầu tiên là nghe thấy giọng của Huyết Y Lão Tổ đang la ó inh ổi.

    - Con mẹ ngươi câm mồm cho ta, còn kêu la nữa ta bịt miệng ngươi lại, Lão Tổ cái rắm, phịch!

    Tiếp đó là giọng của Bàn Tử.

    Lúc này Trình Cung đã vào trong, vừa hay trông thấy Bàn Tử một giò đạp hắn trở về.

    Lúc này quần áo trên người Huyết Y Lão Tổ đã rách nát hết bảy tám phần, cả người cũng chật vật vô cùng, Huyết y này rõ ràng là món bảo vật, chỉ cần có sức mạnh tu sửa thì sẽ dần dần khôi phục nguyên trạng.

    Mà giờ đây trong viện, hắn ở giữa, đám người Bàn Tử, Trình Trảm, Trình Lập, Túy Miêu đang vây xung quanh hắn, hắn thì bị nhốt bên trong.

    Lúc trước Trình Cung nhờ Trình lão gia tử đừng giết hắn, Trình Lão gia tử ngoài trừ việc đả thương hắn ra, còn phong luôn cả sức mạnh của lão.

    Đương nhiên, chuyện này chỉ có Trình lão gia tử và Huyết Y Lão Tổ biết mà thôi, trong lòng Huyết Y Lão Tổ cũng hiểu rất rõ, Trình lão gia tử vốn chẳng phải Lục Địa Thần Tiên tầm thường.

    Nếu chỉ là Lục Địa Thần Tiên tầng thứ nhất, Huyết Y Lão Tổ nắm chắc có thể chạy thoát.

    Nhưng cho dù là tầng thứ hai hay tầng thứ ba của Lục Địa Thần Tiên, thậm chí là tầng thứ tư đi chăng nữa, cũng không tài nào chỉ cần một kích đã có thể đả thương hắn, khiến hắn không còn sức lực phản kháng, còn phong tỏa cả sức mạnh rồi giữ lại mạng sống cho hắn, thủ đoạn như vậy phải là Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm trở đi mới có thể làm được.

    Huyết Y Lão Tổ bị đạp trở về, đám người Bàn Tử lại lần nữa nhắm mắt lại, dùng tinh thần lực và thần niệm của mỗi người bắt đầu áp chế Huyết Y Lão Tổ.

    Huyết Y Lão Tổ dùng thần niệm Bán Thần Tiên chưa bị thương của mình chống trả.

    Thần niệm của Bán Thần Tiên cường đại biết bao, nhưng Trình Trảm cũng đã ở Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, Trình Lập cũng là Thoát Tục Kỳ tầng sáu, Đại Bạch, Tiểu Bạch là Thánh thú Thoát Tục Kỳ, tinh thần lực của những người còn lại cũng rất mãnh liệt, bọn họ liên thủ đối phó với Huyết Y Lão Tổ đã bị phong tỏa sức mạnh, vị Bán Thần Tiên bị thương khắp người lúc này cũng đành liều mạng chống trả.

    Tuy thần niệm của hắn mạnh mẽ, nhưng không giống với đám Bàn Tử, họ được Trình Cung chỉ dẫn cách tu luyện tinh thần lực, thần niệm, biết cách vận dụng.

    Cộng thêm tình huống đặc biệt, đường đường Bán Thần Tiên không ngờ bị xem như bia ngắm, trở thành đối tượng luyện tập tinh thần lực và thần niệm của mọi người.

    Trình Cung trông thấy cảnh này không khỏi lắc đầu cười khổ, thật không biết nên khen ngợi nỗ lực học tập của bọn họ, có thể luyện công mọi lúc mọi nơi thế này, hay là nên cười bọn họ làm xằng làm bậy.

    - Đám... khốn nạn... các ngươi, lúc Huyết Y Lão Tổ ta còn tung hoành thiên hạ, gia gia của gia gia các ngươi còn chưa ra đời...

    Huyết Y Lão Tổ ta là Bán Thần Tiên.

    Tôn nghiêm Thần Tiên há có thể cho phép các ngươi sỉ nhục như vậy, phá cho ta...

    Dù sao Huyết Y Lão Tổ cũng khác xa so với Thoát Tục Kỳ thông thường, hắn đã sống hơn hai trăm năm, còn là Bán Thần Tiên nữa.

    Đối chọi với đám Bàn Tử vài lần, áp đảo qua lại, không ngờ lão học được cả cách bọn Bàn Tử vận dụng triệu tập thần niệm.

    Bất thình lình các mặt khác khẽ rút lại, tập trung sức mạnh dùng thần niệm đối phó với Bàn Tử.

    - Chó má...

    Bàn Tử chịu áp bức từ luồng thần niệm này, liền cảm thấy đầu nhức bưng bưng, một luồng sức mạnh đè nén gần như không thở được nữa.

    - Bàn tử...

    Thần niệm và tinh thần lực của những kẻ khác ra sức điên cuồng tấn công Huyết Y Lão Tổ, nhưng giao chiến bằng thần niệm là nguy hiểm nhất, rất nhiều Thoát Tục Kỳ Đỉnh Phong cũng không dám thử đơn độc tu luyện thần niệm, càng không dám dễ dàng sử dụng thần niệmtác chiến.

    - Bùng!

    Chính vào lúc này, hai luồng thần niệm cùng lúc va chạm vào thần niệm của Huyết Y Lão Tổ.

    Huyết Y Lão Tổ thê thảm kêu lên một tiếng, cả người lập tực ngã rạp xuống đất, lần này thần niệm của hắn đã bị trọng thương, không dám tin mà nhìn về phía Trình Cung, tiếp đó lại xoay đầu nhìn về phía Linh Lung Các.

    Bên trong Linh Lung Các, Đông Phương Linh Lung đang sải bước đi tới, thần niệm của Trình Cung và Đông Phương Linh Lung đều vượt qua cảnh giới thông thường, thần niệm của một trong hai người đều không sợ Huyết Y Lão Tổ, lúc này cả hai lại liên thủ tấn công Huyết Y Lão Tổ, thì hắn đương nhiên lãnh đủ rồi.

    - Móa... suýt chút nữa là bị lão chơi rồi...

    Bàn Tử cũng bị dọa đến toát cả mồ hôi hột, cả người mềm nhũn không chút sức lực.

    - Đại Thiếu...

    Sắc Quỷ đi lo chuyện tình báo, ngoài trừ hắn ra thì tất cả đều có mặt, lúc này ai nấy đều cúi rạp đầu, vừa rồi nếu không phải có Trình Cung và Đông Phương Linh Lung kịp thời ra tay, Bàn Tử hẳn đã thê thảm rồi.

    Chỉ có Tiểu Bạch là chơi đẹp nhất, ngón tay khẽ chỉ về phía Bàn Tử đang mềm nhũn dưới đất, tỏ ý là, ta vô tội, là chủ ý của gã.

    - Bàn Tử, giỏi quá nhỉ, dám lấy cả Bán Thần Tiên ra để rèn luyện tinh thần lực của mình cớ đấy, hôm nào ngươi hóa tinh thần lực thành thần niệm, chắc ngươi đi tìm Trấn Quốc Thần Tiên chơi quá.

    Trình Cung đến bên cạnh Bàn Tử, ngồi xổm xuống nhìn gã.

    - Đại Thiếu, người phải báo thù cho ta đó, ta chết thảm quá!

    Mũi và khóe mắt của Bàn Tử, vì xung kích vừa rồi với Huyết Y Lão Tổ đều trào cả mắt ra, gã dùng tay quẹt một cái, mịa nó, cái mặt biến thành máu me be bét, trông kinh người gớm, còn khóc lóc muốn ôm lấy Trình Cung.

    - Mịa, ngươi còn có thể ti tiện hơn nữa không?

    Thân thể Trình Cung tức tốc né qua, trực tiếp phêu bồng trên không nhìn Bàn Tử.

    - Đại Thiếu, bọn ta không ngờ sẽ thế này, chuyện này ta cũng đã tán thành.

    Lúc này, Trình Trảm trông rất tàn khốc đứng phắt dậy, trên thực tế, với thần niệm liên thủ của y, Trình Lập, Đại Bạch, Tiểu Bạch, cũng đủ để đối kháng với một Huyết Y Lão Tổ trong tình trạng bình thường rồi.

    Hơn nữa nay sức mạnh của Huyết Y Lão Tổ đã bị phong tỏa, cơ thể trọng thương, bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng Huyết Y Lão Tổ lại giở trò này.

    - Hừ.

    Trình Cung lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người nhìn về phía Huyết Y Lão Tổ ngã xuống, trực tiếp sải bước từ trên không tiến về phía Huyết Y Lão Tổ

    - Đó là do các người quá xem thường Huyết Y Lão Tổ rồi, các người cho rằng hắn tham sống sợ chết, cộng thêm sức mạnh bị phong tỏa, cho dù có cơ hội hắn cũng không dám làm liều.

    Nhưng các người không biết rằng, vị Huyết Y Lão Tổ này của chúng ta có thể tung hoành ở Lam Vân Đế Quốc cả trăm năm, lại há có phải là tầm thường, chiêu vừa rồi của hắn nhìn thì có vẻ muốn đả thương Bàn Tử, kỳ thật nếu ta đoán không sai, sau khi Bàn Tử bị đả thương hôn mê.

    Lúc này một phần thần niệm của hắn sẽ chui vào cơ thể Bàn Tử, đây là phương pháp đoạt xá, đương nhiên, nếu hắn không phát động cũng có thể là một phương pháp áp chế, dùng Bàn Tử để đổi lấy tự do của hắn, Huyết Y Lão Tổ, ta nói không sai chứ.

    Khi Trình Cung nói xong, hắn đã từng bước một tiến tới gần Huyết Y Lão Tổ, thần niệm của hắn cũng đã đạt tới trạng thái mạnh mẽ nhất, áp chế Huyết Y Lão Tổ một cách gắt gao.

    Sát khí tràn lan, ai cũng sẽ không nghi ngờ Trình Cung có thể ra tay giết người bất cứ lúc nào.

    Nhất là Huyết Y Lão Tổ đã mấy lần đánh nhau với hắn, đồ đệ của hắn, Vạn Kim Huyết Y Lâu của hắn, hắn vốn hiểu rất rõ thủ đoạn của Trình Cung đối với Âm Huy, Vũ Thân Vương.

    - Đừng...

    Đừng giết ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được, vừa rồi ta đã dùng “Huyết thần ký sinh pháp”, tất cả đều bị Đại Thiếu nói trúng cả.

    Ta chỉ cầu Đại Thiếu tha cho ta, thật sự không dám cướp đoạt Bàn Tử...

    Huyết Y Lão Tổ trở nên vô cùng dứt khoát, trực tiếp thừa nhận, ngay cả Huyết thần ký sinh pháp cũng khai ra rồi.

    Trong lòng lão vô cùng kinh hãi, Trình Cung Trình Đại Thiếu này vẫn chưa đích thân động thủ, tuy nói rằng trước kia đã giết Lăng Đạt, Tư Không Hằng, nhưng hai người họ cũng chẳng qua là Siêu Phàm Kỳ Đỉnh Phong mà thôi.

    Tại sao lúc này thần niệm của hắn lại đáng sợ đến vậy, Trình Gia thật đáng gờm, nếu sớm biết Trình Tiếu Thiên ghê gớm cao thâm như vậy, Trình Đại Thiếu này cũng lợi hại như vậy, cho dù Vạn Kim Huyết Y Lâu của lão bị hủy đi chăng nữa cũng không dám tìm bọn họ báo thù rồi.

    - Ta không giết ngươi, chỉ cần ngươi nhận ta làm chủ, ta còn có thể giúp ngươi trở thành Lục Địa Thần Tiên.

    - A...

    Lần này tới lượt Huyết Y Lão Tổ ngẩn người, không dám tin mà nhìn Trình Cung, trở thành Lục Địa Thần Tiên, ngươi gạt ai chứ!

    Ngươi tưởng bản thân mình là ai, ngươi nói để người nào trở thành Lục Địa Thần Tiên là người đó sẽ trở thành Lục Địa Thần Tiên thật ư?

    - Bịch!

    Trình Cung vừa giơ tay, Linh Lung đã trực tiếp đánh ngất Huyết Y Lão Tổ, tiếp đó hắn nhìn ra Đông Phương Linh Lung đang đứng ở cửa, gật đầu cười với nàng.

    Đông Phương cũng rất ư nhẹ nhàng, gần như mọi người căn bản không nhìn ra, nàng dùng động tác cự thanh tao gật đầu chào lại.

    - Các ngươi...

    Trình Cung đưa mắt quét qua đám ngươi xung quanh.

    - Đại Thiếu, chuyện này không thể trách Bàn Tử được, kỳ thật bọn ta đã cùng nhất trí.

    Thấy Trình Cung nhìn về phía mọi người, La Anh Hùng đứng lên trước nhất, ưỡng ngực nói:

    - Tuy rằng gần đây bọn ta tiến bộ rất nhanh, nhưng sau vụ việc Vọng Xuân Đình còn có chuyện Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương điều động đại quân, bọn họ cảm thấy bọn ta còn kém xa lắm.

    Vừa rồi trước khi Đại Thiếu đến, Đại Bạch và Tiểu Bạch nói nhàm chán vô vị, an nhàn quá, tuy luyện công thăng cấp rất nhanh, nhưng căn bản không có cơ hội giáp đấu, bọn ta cũng cảm thấy như vậy, cho nên cũng muốn đi.

    Chương 308: Đan dược Thượng Cổ?

    Yêu Thú Sâm Lâm, là nơi tôi luyện, rèn luyện bản thân, nhưng cũng là nơi hung tàn nhất.

    Cho dù là Lục Địa Thần Tiên, cũng không dám nói có thể dấng thân vào sâu bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, không ai biết sâu thẳm bên trong đó rốt cục có những gì.

    - Ừm.

    Túy Miêu suýt chút nữa tử trận trong cuộc chiến Vọng Xuân Đình gật đầu hiếm thấy, dù sao trận Vọng Xuân Đình cũng còn bình thường, nhưng còn trong Yêu Thú Sâm Lâm thì luôn có khảo nghiệm vô cùng nguy hiểm chờ đợi sẵn.

    Đám người này, cuối cùng chịu không nỗi rồi, huynh đệ của mình, thủ hạ của mình nên Trình Cung hiểu rõ nhất.

    Bọn họ không phải người chịu được nhàn rỗi, mỗi người trong bọn họ đều có cá tính riêng, trong cốt cách luôn tồn tại dã tính không chịu khuất phục.

    Vì thế mỗi người trong bọn họ đều khiến Trình Cung rất thích, bọn họ đủ liều, đủ độc, đủ hung, không phải riêng đối với kẻ địch, đối với bản thân mình cũng thế.

    Nếu là người khác, mượn đà Trình lão gia tử bức phá vào Nhân Anh đỉnh phong, thăng tiến nhanh như vậy theo lý sẽ rất mãn nguyện, nhưng bọn họ thì khác, bọn họ có một trái tim luôn khao khát mình mạnh hơn nữa.

    Con người, nếu đợi người khác thúc giục, thì đã rớt lại phía sau, chỉ có bản thân tự tạo áp lực cho bản thân, mới có thể đạt tới tầm cao nhất định.

    Về phần áp lực đó phải được hình thành như thế nào, thì phải do tạo hóa mỗi người.

    Mà trong mắt Trình Cung, đám người Bàn Tử, Túy Miêu, Mãnh Hổ, La Anh Hùng, Ba Phong, Trình Trảm, Trình Lập thậm chí là Đại Bạch, Tiểu Bạch đều có ý chí như vậy.

    Vốn dĩ Trình Cung đang nghĩ, nếu bọn họ không đề xướng, cứ để bọn họ nhàn nhã thêm thời gian, để bọn họ tiếp tục bế quan tu luyện, nhưng bản thân bọn họ cuối cùng đã chịu không nỗi rồi.

    - Được, ta chính là đang đợi câu nói này của các người.

    Trình Trảm, Trình Lập, mỗi người các ngươi lãnh một đội Huyết Chiến vào trong Yêu Thú Sâm Lâm, trải qua rèn luyện một năm Nguyên Thủy Ma Tông, dùng qua vô số đan dược, trải qua tẩy lễ của gia gia công phá cảnh giới Nhân Anh, nếu người nào không thể bức phá nữa thì khỏi cần trở về.

    Đại Bạch, Tiểu Bạch, hai người nghe cho rõ, lần này sẽ giao cho các ngươi một nhiệm vụ quan trọng.

    Ta muốn xây dựng một đội quân yêu thú hoàn chỉnh, vì thế hai người các ngươi dùng cách gì ta không cần biết, tới đó xưng vương xưng bá mặc kệ, thu nhận từng tiểu đệ từ trong Yêu Thú Sâm Lâm ta cũng không quan tâm, nói tóm lại đợi lúc ta cần, các người đưa ra một đội yêu thú cường tráng cho ta.

    Đợi chốc nữa ta sẽ cho các ngươi một ít đan dược, trong đó có một số có thể xung phá bình cảnh cho yêu thú, như có thể giúp yêu thú cấp chín trở thành Yêu tu, hoặc giúp Yêu tu xung phá thành Yêu tướng chẳng hạn, tin rằng có thứ này các người càng dễ dàng thu nạp yêu thú hơn.

    - Được...

    được...

    Đại Bạch, Tiểu Bạch vừa nghe, đã gật đầu lia lịa.

    Trình Cung lại nhìn sang Ba Phong:

    - Đại Thúc, những người còn lại giao cho người, một đội các người ngoài trừ chiến đấu, lúc thích hợp thì hãy đến Đoan Mộc Nhất Phong qua lại dò thám, nghe nói ở đó đã bắt đầu có trào lưu chuẩn bị yêu thú, các ngươi xem xét tình hình thật hư, nhưng cẩn thận đừng rơi vào đó.

    - Được, có ta ngươi yên tâm đi.

    Cho dù không có máu huyết Hắc Báo Yêu Vương, Yêu Thú Sâm Lâm cũng giống như nhà ta vậy.

    Bộ dạng của Đại Thúc vẫn ăn vận như người tầm yêu, lông ngực rậm rạp, râu ria còn nhiều hơn lúc trước, bị người ta xưng là Đại Thúc cũng quen rồi, gã cũng chẳng buồn quan tâm những chuyện này nữa, giờ nói gã hơn bốn mươi tuổi cũng có người tin, lúc này hắn vỗ ngực đáp lời.

    - Đại Thiếu, bọn họ muốn đi ta thì không, ngươi xem ta thảm như vậy rồi, chi bằng ta ở lại hầu ngươi đi, làm ăn của ĐAN THầN PHủ, mua bán ở Đỗ Trường cũng phải có người trông coi.

    Sắc Quỷ suốt ngày chỉ biết ôm đàn bà trên giường, ngươi để y ở lại chi bằng để ta ở lại hay hơn, Đại Thiếu, nếu ngươi không để ta ở lại hôm nay ta sẽ ở mãi đây không rời đi, ta tuyệt thực kháng nghị.

    Bàn Tử oan uổng nhìn chừng Trình Cung, kỳ thật thứ gã tiếc nuối nhất là đỗ trường, vừa mới thu trở về, gã đang muốn vung tay vung chân thật lớn, thống nhất tất cả đỗ trường Vân Ca Thành sau đó tiếp tục phát triển ra ngoài.

    Trừ khi đạt được Nhân Anh, mới có thể hoàn toàn dựa vào hấp thụ nguyên khí trời đất mà tồn tại, nếu không ngay cả Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng không thể nhịn ăn được.

    Đương nhiên, bọn họ đã hạn chế rất nhiều, có khi thân thể uống đan dược vào, một viên đan dược đủ để họ chống đỡ trong nửa tháng.

    - Hắn ôm đàn bà là để luyện công, tăng cường công lực, ngươi ôm thì tiêu hao công lực.

    Còn về phần Đỗ Trường và ĐAN THầN PHủ ngươi không phải bận tâm, những kẻ ngươi chọn cũng rất giỏi giang, ngươi không ở đây bọn chúng cũng chống đỡ được thôi.

    Trình Cung nói xong, tiện tay nâng Huyết Y Lão Tổ lên nói:

    - Các người lui xuống chuẩn bị đi, chốc nữa ta sẽ bảo Linh Lung chia đan dược cho các ngươi, Đại Bạch, lôi Bàn Tử đi.

    - Ồ, được ạ.

    Đại Bạch dạ vâng đáp lời, trực tiếp kéo lê Bàn Tử đi, thiệt tình lôi gã ra ngoài rồi.

    - Ta phi, tên Đại Bạch chết bầm nhà ngươi, ta tự đi được, buông ra, con mẹ ngươi còn dùng sức áp chế ta nữa, ngươi khốn nạn quá rồi, ta tự đi, ôi cái mông của ta, ngươi đợi đấy, qua mấy ngày nữa ta sẽ ăn tay gấu của ngươi...

    ...

    - Ở đây có chín viên Giải Độc đan nàng lấy tất đi, tuy là Giải Độc Đan địa cấp siêu phẩm, nhưng vì dược liệu có chút khác biệt, nên những Giải Độc Đan địa cấp siêu phẩm thông thường khác không thể sánh bằng, thứ này chắc hẳn sẽ có cơ hội dùng.

    - Ngoài ra, ta để nàng mang theo sáu viên Hóa Thần Đan, đám Bàn Tử, Ba Phong, Mãnh Hổ, Túy Miêu, Anh Hùng đã có đủ tích lũy cần thiết, rất nhanh có thể đạt tới Siêu Phàm Kỳ đỉnh phong, dùng Hóa Thần Đan này có thể giúp họ mau chóng xung phá đến Thoát Tục Kỳ.

    Về phần Kim Giáp Đan ta để lại hai viên, còn lại nàng cũng mang theo đi, xem tình hình mà sử dụng.

    Vào trong Linh Lung Các, Trình Cung vứt Huyết Y Lão Tổ xuống phòng luyện đan, sau đó không ngừng lấy ra các loại đan dược.

    - Các đan dược khác ta cũng cho nàng mỗi thứ một ít, đến chừng nàng cứ xem tình hình mà chia cho bọn họ.

    Trình Cung nói xong, không ngừng lấy các loại đan dược ra.

    Sở dĩ Vũ Thân Vương còn để lại nhiều đan dược như vậy, cũng là phần do có rất nhiều đan dược gã không nhận biết được, năm xưa Trình Cung chế luyện số đan dược này, không có cách nào khác.

    Hoàn toàn dựa vào trình độ luyện đan của bản thân, khiêu chiến độ khó của các loại đan dược, cho nên bên trong tuy số l đan dược nhiều, nhưng chủng loại giống nhau thì khá ít.

    Số đan dược còn lại này, đan dược hiếm có kỳ lạ chiếm đại đa số, nhưng Trình Cung quá quen thuộc với số đan dược này rồi, vừa lấy ra hắn vừa giải thích với Đông Phương Linh Lung.

    - Du Thần đan, chuyên lúc người ta đang nghỉ ngơi, thần niệm ngao du thiên địa, cảm ngộ quy tắc thiên, đan dược địa cấp thượng phẩm thích hợp cho người có thần niệm từ Thoát Tục Kỳ tầng năm trở lên dùng, Liệt Dương đan, chuyên môn tinh luyện hỏa diễm, dung hòa địa nhũ tinh hoa mà luyện thành, chuyên dành cho người luyện tâm pháp cương mãnh dùng, tức thì bùng phát sức mạnh gấp ba lần, nhưng sau khi qua đi sẽ có kỳ suy yếu, cẩn thận phục dùng, tốt nhất nên dùng khi bên cạnh có người chăm sóc, hiệu quả rất mạnh.

    Chốc nữa ta sẽ nói cách luyện Hàn Âm Đan cho nàng nghe, nàng dùng hai ngày thời gian chế luyện một số giao cho gia gia, về phần các đan dược khác...

    Trong lúc Trình Cung nói chuyện, đã lấy ra gần chục ngàn viên đan dược Nhân cấp thượng phẩm và Nhân cấp siêu phẩm, còn đan dược Địa cấp thì lấy ra hai ngàn viên, về một số Liệu Thương Đan thông thường, Nguyên Khí đan gì gì đó thì Trình Cung không nói, chuyên lấy những đan dược hiếm thấy ra giới thiệu cho Đông Phương Linh Lung nghe.

    - Số đan dược này...

    Lúc này Đông Phương Linh Lung đã rất gần với Đan Đạo Đại Sư rồi, hơn nữa thần niệm đã bỏ xa Thoát Tục Kỳ đỉnh phong thông thường, kiến thức cũng vô cùng sâu rộng.

    Cầm số đan dược này thần thái không khỏi ngưng đọng, chất lượng của đan dược này quá cao, vả lại trên đó rõ ràng còn mang theo một luồng cổ khí, thần kỳ hơn cả những đan dược gia truyền cách đây vài ngàn năm nữa.

    Cùng một bài dược liệu, cùng một loại đan dược, nhưng đan dược thời cổ đại luyện chế ra lại có phẩm chất khác xa so với đan dược hiện tại, việc này có rất nhiều người đang tìm hiểu nguyên nhân, bắt chước truy cầu cảm giác đan đạo thượng cổ.

    Mà đan dược trước mắt này, chính là có cám giác “đan dược thượng cổ”.

    Hơn nữa số lượng lại nhiều như vậy, chủng loại phức tạp thế này, riêng hơn hai ngàn đan dược Địa cấp, đã bao gồm trên trăm loại đan dược khác nhau.

    Có một số đan dược nếu không phải Trình Cung giải thích, Đông Phương Linh Lung căn bản không biết nó có tác dụng gì, giống như Du Thần Đan, chuyên làm thần niệm người khác ngao du thiên địa khi ngủ, giúp lĩnh ngộ quy tắc thiên địa, cái này ai nghĩ ra trời, không ngờ có loại đan dược này tồn tại, thật quá kỳ lạ.

    - Sao thế?

    Nhớ không hết à, để ta giải thích lại lần nữa...

    Trình Cung phát hiện Đông Phương Linh Lung đang cầm đan dược, ngẩn người ra đó, Trình Cung còn cho rằng bản thân nói quá nhanh khiến nàng không nhớ kịp.

    - Không...

    Đông Phương Linh Lung lắc đầu nói:

    - Ta ghi nhớ rồi, chỉ có điều số đan dược này từ đâu mà ngươi có, rõ ràng nó không được chế luyện từ thời này, đây hẳn phải là đan dược thời thượng cổ, hơn nữa không ngờ lại là số đan dược đặc thù, nhiều và thần kỳ đến nỗi khiến người ta khó lòng tin được, số đan dược này nếu mang đến Đan Sư Liên Minh, hẳn sẽ dấy lên một cơn sóng chấn động to lớn.

    Khẩu khí của Đông Phương Linh Lung cũng coi như bình tĩnh, nhưng Trình Cung xưa nay đã quen với biểu hiện nhã nhặn của nàng, tay nàng cầm mấy loại đan dược đặc biệt như Du Thần Đan, mắt thì tràn đầy nghi hoặc nhìn về phía mình.

    Kinh ngạc đến thế sao, Du Thần đan này là lúc xưa bản thân hắn chưa có được Luyện Thần Quyết, cũng không có thời gian đơn độc tu luyện thần niệm, dưới tình trạng sợ gặp nguy hiểm mà chế luyện thành, tuy kết hợp một số đan phương thượng cổ, nhưng nói ra cũng xem như là hàng độc rồi.

    Ở đây ít nhất cũng có mười mấy loại đan dược là do bản thân tự chế ra, trong mắt của Trình Cung lúc này, những đan dược ấy lại rất thô kệt, rất đơn giản, không ngờ lại khiến Đông Phương Linh Lung kinh ngạc nhường này.

    - Nói nàng nghe, đây là số đan dược ta đã cướp được từ tay Vũ Thân Vương, nhớ bảo mật đó, những chuyện này ta chỉ nói cho mình nàng nghe thôi.

    Trình Cung nói xong, làm động tác suỵt im lặng, mắt trái còn nháy nháy một cái.

    Chỉ nói với mình mình thôi, mắt Đông Phương Linh Lung xoẹt qua một ánh hào quang, sau đó lại bị đan dược này thu hút.

    - Nói về nguyên khí của Thượng Cổ Đan Dược, kỳ thật nói trắng ra chẳng khác nguyên khí thiên địa, cộng thêm thủ pháp luyện đan, còn liên quan đến dược liệu và dụng cụ luyện đan.

    Lần này ta nghĩ nàng hy cùng bọn Bàn Tử vào Yêu Thú Sâm Lâm đi.

    - Ân!

    Đông Phương Linh Lung ân một tiếng, hoàn toàn không hỏi thêm lời nào.

    Lúc này Trình Cung đã lấy toàn bộ đan dược ra, trông thấy Linh Lung suốt ngày ở Linh Lung Các, chẳng có phản ứng gì về việc hắn cho nàng đan dược lẫn bảo nàng vào Yêu Thú Sâm Lâm, Trình Cung thật sự có chút cứng họng, không biết nói gì nữa.

    Chương 309: Nô bộc Nhân Anh

    Không còn cách nào khác, Trình Cung đành chủ động giới thiệu nói:

    - Cho dù là Đan Sư có thiên phú hơn đi chăng nữa, có vô số nguyên liệu đưa tới cho người đó, nhưng nếu cứ chôn chân luyên đan ở trong Luyên Đan Thất này, cũng vĩnh viễn không thể trở thành một Đan Đạo Đại Sư xuất sắc được, càng khỏi phải nói phá vỡ Đan Đạo Tông Sư trong truyền thuyết.

    Luyện đan cũng giống hệt như luyện công, trước chỉ đơn thuần là nâng cao kỹ xảo, sức mạnh, nhưng sau đó thì khác, tu chân, luyện công cần phải có sự lĩnh ngộ thiên đạo, thậm chí dấng thân hợp đạo mới được.

    Mà luyện đan thì phải thật sự nắm vững dược tính, hiểu được tác dụng khác nhau của đan dược trên mỗi cơ thể khác nhau.

    Lần này để nàng đi theo đến Yêu Thú Sâm Lâm, một mặt là để bảo vệ bọn họ, mặt khác nàng cũng có thể đích thân lựa chọn dược phẩm, tự tay giết yêu thú lấy yêu đan, yêu huyết... nàng còn có thể trông tận mắt lúc đan dược vào cơ thể sẽ có biến hóa và đặc điểm thay đổi như thế nào.

    Đây đều là những thứ rất có ích cho việc xông phá Đan Đạo Đại Sư của nàng, đợi sau khi xông phá được Đan Đạo Đại Sư, sau này nàng sẽ hiểu biết mới về bản thân, về thiên địa, phải biết về dược vật, cơ thể người, như vậy mới thật sự bước vào cảnh giới cao hơn.

    Tuy Đông Phương Linh Lung vẫn cho người ta cảm giác im lặng, điềm đạm, trầm mặc vô bờ, nhưng Trình Cung đã cảm giác được có gì đó gấp gáp, tuy không thể nói là nôn nóng sốt ruột, nhưng đối với người trầm ngâm như Đông Phương Linh Lung thì đây đã là biểu hiện hiếm thấy rồi.

    Nàng rất hy vọng có thể mau chóng xông phá Đan Đạo Đại Sư, nhưng càng nôn nóng lại càng khó xông phá.

    Thiên phú của Đông Phương Linh Lung rất cao, sau khi nghe Trình Cung nói, đột nhiên có cảm giác bừng tỉnh, hiểu ra mọi chuyện, tuy không cách nào bắt được một tia cơ hội trở thành Đan Đạo Đại Sư, nhưng lại có một cảm giác trước kia chưa từng có.

    Thì ra, hiện giờ cái mình thiếu hụt không phải là kỹ xảo luyện đan, mà là một sự lĩnh ngộ, là sự nhận thức mới về đan dược.

    - Được.

    Đông Phương Linh Lung nói một tiếng, đã cất đan dược Trình Cung đưa cho, đang lúc nàng xoay người chuẩn bị rời khỏi, bỗng nhiên dừng chân nhìn Trình Cung nói:

    - Thanh Mai và Tiểu Tuyết vẫn khỏe chứ?

    Bọn họ ở đâu?

    Hiếm thấy a, cứ tưởng trời có sập xuống nàng cũng mặc nữa chứ, không ngờ nàng cũng biết nhớ và lo lắng cho người khác.

    Trình Cung thầm nghĩ, hắn thật sự rất kinh ngạc, rất sửng sốt, kỳ thật từ lúc rời xa Thanh Mai và Tiểu Tuyết, đây là lần đầu tiên Linh Lung mở lời hỏi thăm.

    Thấy Trình Cung không trả lời ngay, Đông Phương Linh Lung trực tiếp xoay người bước đi ra ngoài.

    - Yên tâm đi, có nguy hiểm nhưng bình an vô sự, tuy Lão Mã bị giết chết, nhưng cuối cùng ta phát hiện bọn họ gặp được một người quen, nếu may mắn, nói không chừng nàng còn có thể gặp lại bọn họ.

    Trình Cung cười hét thêm một câu theo hướng Đông Phương Linh Lung bỏ đi, Lão Mã chết đương nhiên hắn biết rõ, vả lại còn thông qua lực lượng mong manh trong cơ thể Lão Mã, đã nhìn thấy hiện trường lúc bấy giờ.

    Khi trông thấy Tử Yên công chúa, Trình Cung cũng bị dọa ngẩn người, không ngờ Tử Yên công chúa bị mất tích bao lâu nay, giờ lại lợi hại đến như vậy, còn cứu cả Đông Phương Thanh Mai và Tiểu Tuyết nữa, thật nằm mơ cũng không thể ngờ tới.

    Đông Phương Linh Lung rời đi rồi, Trình Cung lập tức đến tầng đáy của phòng luyện đan, hắn lấy ra một viên Ảo Giác Đan Địa cấp thượng phẩm từ trong mảnh vỡ ngoại đỉnh, nhét vào miệng của Huyết Y Lão Tổ, để hắn nuốt vào trong.

    Viên Ảo Giác Đan này chuyên đối phó với thần niệm, Ảo Giác Đan Địa Cấp Thượng Phẩm có chút tác dụng đối với Huyết Y Lão Tổ, nhưng tác dụng không lớn.

    Nếu là Địa cấp siêu phẩm thì hiệu quả hẳn sẽ hơn rồi, có thể trực tiếp làm cho Huyết Y Lão Tổ chìm trong hôn mê, không dứt ra được.

    Có người dùng loại đan dược này để tra hỏi thông tin tình báo, cũng có người biết cách lợi dụng loại đan dược này để rèn luyện thần niệm, bởi số lượng dùng tăng lên thần niệm cũng sẽ dần trở nên lớn mạnh, sau này đối phó với Ảo Giác trận hoặc cao thủ sử dụng ảo giác cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    - Huyết Y Lão Tổ, giờ ta cho ngươi hai con đường để đi, sống, từ nay làm nô làm bộc, bổn Đại Thiếu còn có thể để ngươi trở thành Nhân Anh, chết, bổn Thiếu gia sẽ lập tức kết liễu ngươi tại chỗ.

    Sau khi cho Huyết Y Lão Tổ uống đan dược, Trình Cung dùng pháp lực kích thích cho hắn tỉnh dậy.

    - Lão nô bái kiến Đại Thiếu, lão nô tự biết trước kia tội nghiệt chồng chất, sau này nguyện toàn tâm toàn ý hết mình vì Đại Thiếu, vì Trình gia.

    Trình lão gia tử là Lục Địa Thần Tiên, cao cao tại thượng, có thể dốc sức cho Trình gia là vinh hạnh của ta.

    Huyết Y Lão Tổ vừa nghe Trình Cung nói, lập tức quỳ xuống dập đầu, vô cùng day dứt, vô cùng thành kính.

    - Hơ... có phải trong lòng ngươi đang nghĩ, bổn Đại Thiếu ta nói có thể giúp ngươi trở thành Lục Địa Thần Tiên là đang gạt ngươi phải không, ngươi nhìn đây là thứ gì?

    Trình Cung vừa nói xong, trên tay đã xuất hiện Ngưng Anh Đan.

    - Ngưng Anh đan, có huyết mạch lưu thông, ngưng tụ Nhân Anh, đây đây là...

    Ngưng Anh Đan, trời ơi... thật sự là Ngưng Anh Đan.

    Hai tay Huyết Y Lão Tổ run rẩy, nếu giờ lão còn có lực lượng, chắc chắn sẽ lao tới cướp nó đi.

    Đây đúng là Ngưng Anh đan thật, sau khi phục dùng có thể giúp người trực tiếp trở thành thành tiên, trở thành Lục Địa Thần Tiên.

    Bản thân mình nhiều năm tung hoành cũng chỉ biết được sự tồn tại của món bảo bối này, không ngờ trên đời này lại thật sự có bảo vật như vậy, hơn nữa nó còn nằm trong tay của Trình Cung nữa.

    Trình Cung cười một cách nhạt nhẽo nói:

    - Sau khi ngươi theo bổn Đại Thiếu, bổn Đại Thiếu sẽ thưởng Ngưng Anh đan này cho ngươi.

    - Thật... thật ư, ta theo, ta theo, Huyết Y Lão Tổ có thể thề với trời cao, từ đây về sau một lòng đi theo tháp tùng cho Đại Thiếu.

    Huyết Y Lão Tổ nhìn Ngưng Anh đan với con mắt thèm thuồng, hận không thể một miệng đốp hẳn Ngưng Anh đan vào bụng.

    - Thế thì tốt, nếu vậy thì bổn Đại thiếu thu nhận ngươi làm nô, Nô Phù, đi.

    Tay phải của Trình Cung thẳng như kiếm, trực tiếp điểm lên giữa trán của Huyết Y Lão Tổ, lá Nô Phù kia trong nháy mắt đã nhập vào trong cơ thể Huyết Y Lão Tổ.

    - Hơ, là thứ gì vậy, sao lại thế này, cơ thể của ta, đầu óc của ta, khốn nạn, Trình Cung, rốt cục ngươi đã làm gì ta, tên khốn nhà ngươi, ngươi chết không được toàn thây...

    - A... ngươi tưởng có thể hàng phục được Lão Tổ ta thật sao, bổn Lão Tổ tung hoành thiên hạ, không ai có thể hàng phục được ta...

    - Ta phải tiêu diệt các ngươi, giết sạch các ngươi, giết sạch.

    Huyết Y Lão Tổ cảm giác được lực lượng to lớn của Nô Phù, nó đang không ngừng hấp thu, dung hòa vào thần niệm của hắn, đó là cảm giác mất đi chính mình, cho nên Huyết Y Lão Tổ liều mạng chống trả.

    Nhưng bản thân Nô Phù đã có một lực lượng đặc biệt, không ngừng dung hòa, tinh hoa, chuyển biến thần niệm của Huyết Y Lão Tổ.

    - Hừ, quả nhiên là khẩu phật tâm xà, sớm biết đức hạnh của lão già ngươi không tốt.

    Thấy Huyết Y Lão Tổ ôm đầu kêu gào, toát ra sát khí, Trình Cung lạnh lùng nói.

    Tiếp đó tinh thần lực cũng nhanh chóng áp bức, dung hòa với Nô Phù đánh vào trong thần niệm của hắn, bắt đầu chủ trì Nô Phù, triệt để khống chế Huyết Y Lão Tổ.

    Bản thân thần niệm của Trình Cung đã không thua kém gì so với Huyết Y Lão Tổ, thậm chí còn mạnh hơn hắn, càng khỏi phải nói nay Huyết Y lão Tổ lại liên tiếp bị trọng thương.

    Nếu hắn còn lực lượng, đương nhiên có khá nhiều cách, nhưng giờ lực lượng bị phong tỏa, thần niệm vừa bị Trình Cung và Linh Lung đả thương, hơn nữa dần dần trong thần niệm hắn lại xuất hiện ảo giác, trong lòng gã đột nhiên xuất hiện nỗi sợ hãi kinh hoàng, khiến thần niệm của hắn dần dần đầu hàng trước sự áp chế của Trình Cung và Nô Phù kia.

    - Bùm!

    Cuối cùng, thần niệm của Huyết Y Lão Tổ đã hoàn toàn vỡ vụn, thoáng chốc bị Nô Phù hấp thụ, tiếp đó Nô Phù hoàn toàn dung hòa vào cơ thể của Huyết Y Lão Tổ.

    - Lão nô bái kiến chủ nhân, trước kia lão nô làm vô số chuyện ác, không ngờ còn nghĩ tới chuyện muốn giết chủ nhân, quả thật tội không thể tha, xin chủ nhân cho lão nô lấy cái chết để tạ tội.

    Huyết Y Lão Tổ vô cùng đau đớn, tự trách bản thân, đau khổ quỷ xuống, nước mắt ròng ròng.

    - Mịa, bổn Đại Thiếu bỏ bao tâm huyết mới bắt được ngươi, thu phục ngươi, giờ con mịa ngươi đòi chết, ngươi chết thì ta thiệt to rồi.

    Nô Phù này quả nhiên rất có hiệu quả, sảng khoái thật, đáng tiếc năm xưa ta không học được cách chế tạo ra nó, nếu không cứ dùng nó khống chế kẻ địch, sau đó nghĩ biện pháp chơi bọn chúng, được thế thì thích thật.

    - Không có mệnh lệnh của bổn Đại Thiếu, ngươi tuyệt đối không thể chết được.

    Chết là hành động nhát gan ngu xuẩn, là hành vi trốn tránh sự thật, biết mình sai thì phải sửa sai, sau này ngươi phải dốc lòng giúp đỡ bổn Đại Thiếu, lấy công chuộc tội.

    Nửa viên Ngưng Anh Đan này ta cho ngươi, mau chóng phục dùng để nâng cao lực lượng, chốc nữa ta còn có việc cho ngươi đi làm.

    Trí nhớ, thần thông, thậm chí là trí tuệ của Huyết Y Lão Tổ vẫn còn đó, hắn vẫn có thể tu luyện, vẫn có thể tự mình quyết định mọi việc, nhưng đối mặt với Trình Cung thì lại chung thành vô đối.

    Đây là điểm đáng sợ của Nô Phù, đoán chừng đây chính là nguyên do vì sao năm xưa cả gia tộc đó bị tiêu diệt, bởi vì thứ đồ chơi này quá nguy hiểm, nghĩ tới thôi đã khiến người ta rợn gai óc.

    - Ngưng Anh Đan, chủ nhật lại cho lão nô thứ bảo bối quý giá thế này, lão nô nào có tài đức gì.

    Huyết Y Lão Tổ hai tay run rẫy nhận lấy Ngưng Anh đan, thần thái vô cùng kích động.

    - Đừng con mẹ nó nhiều lời nữa, mau dùng đi.

    - Vâng.

    Có lệnh của Trình Cung, Huyết Y Lão Tổ lập tức nuốt Ngưng Anh đan vào, lực lượng của Ngưng Anh đan to lớn vô cùng, ngay cả lực lượng phong tỏa của Trình lão gia tử trên người Huyết Y Lão Tổ, cũng bị dược lực của Ngưng Anh Đan dần dần hóa giải.

    Mà vết thương trên người của Huyết Y Lão Tổ lúc này cũng đang khôi phục một cách nhanh chóng, lực lượng của hắn cũng không ngừng được ngưng tụ, từ Thoát Tục Kỳ xông phá lên thành Lục Địa Thần Tiên, trở thành cảnh giới Nhân Anh là một ải khó khăn, xông phá qua thì một bước thăng thiên, xông qua không nỗi thì chỉ có đường chết.

    Huyết Y Lão Tổ tích lũy lực lượng hơn hai trăm năm, kỳ ngộ của hắn trong hai trăm năm này cũng không ít, nếu không hắn cũng không có thể đạt tới ngày hôm nay.

    Thậm chí ngay cả động phủ Vạn Độc Tán cũng bị lão chiếm làm của riêng, chỉ là chưa phát hiện ra Thần Pháp Tinh và Hỗn Nguyên Đan, nếu không hắn đã sớm trở thành Lục Địa Thần Tiên, thế thì chẳng có chuyện của ngày hôm nay rồi.

    Nhưng lợi ích bên trên cũng không nhỏ, vơ vét giết chóc suốt hai trăm năm, lợi ích có được vô cùng to lớn, lúc này dưới sự trợ giúp của Ngưng Anh Đan, thoáng chốc tất cả như một cơn nước lũ trôi qua, xông phá Nhân Anh.

    Kỳ thật lực lượng bản thân của Huyết Y Lão Tổ đã đủ để xông phá Lục Địa Thần Tiên rồi, tuy Trình Cung chỉ nắm chắc một nửa, nhưng như vậy đã là vô cùng cao rồi.

    Nên biết rằng, rất nhiều người muốn xông kích Lục Địa Thần Tiên, thậm chí chỉ cần có một hai phần nắm chắt trong tay, họ cũng dám liều mình.

    Chỉ có điều Huyết Y lão Tổ này tuổi thọ còn dài, hắn lại sợ chết nên thà rằng đạt tới Bán Thần Tiên, cũng không dám liều xông phá Nhân Anh.

    Lúc này bị Nô phù của Trình Cung khống chế, lời của Trình Cung là mệnh lệnh tối cao, Trình Cung hạ lệnh bảo hắn xông phá, trong lòng hắn có sợ sệt đến đâu cũng không dám cãi lệnh, hiệu quả của Ngưng Anh đan còn chưa phát huy hết một phần mười, thì hắn đã đạt tới cảnh giới Lục Địa Thần Tiên rồi.

    Nửa viên Ngưng Anh Đan này nếu đem cho Hoàng đế đạt tới Thoát Tục Kỳ đỉnh phong nhờ phục dùng đan dược kia, cùng lắm chỉ có thể giúp hắn đạt tới Nhân Anh tầng thứ nhất đỉnh phong mà thôi, tiếp sau đó thì cả đời cũng khó lòng lên nữa, còn Huyết Y Lão Tổ thì trái ngược hoàn toàn.

    Lực lượng kinh người liên tiếp được xông phá, một hơi đạt tới Nhân Anh Kỳ tầng thứ ba mới dừng lại.

    Chương 310: Đại đầu ở phía sau

    Trình Cung đứng bên cạnh cũng không ngừng hấp thụ lực lượng mà Huyết Y Lão Tổ lúc thành tựu Nhân Anh tạo thành, nhưng Huyết Y Lão Tổ căn bản không thể so sánh với Trình lão gia tử, tuy chỉ có một mình Trình Cung ở đó, nhưng lợi ích mà hắn thu được cũng không bằng một nửa so với Trình lão gia tử.

    Dù sao lúc này cũng không có bao nhiêu người, hơn nữa Trình Cung cũng đã đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ ba đỉnh phong rồi, lực lượng tích lũy được cũng đã đủ rồi.

    Chủ yếu là Trình Cung muốn dựa vào kỳ tích lúc hắn đột phá, không ngừng nỗ lực công phá bình cảnh tầng thứ ba, hắn không ngừng tương hợp lực lượng của bản thân với quy tắc vực mà Huyết Y Lão Tổ đã khuấy động nên, chính bởi vì quy tắc mà Huyết Y Lão Tổ tạo thành không mạnh như của Trình Lão Gia tử, trái lại khiến cho Trình Cung càng dễ thấu hiểu và lĩnh ngộ hơn, thế là hắn mượn cơ hội này công phá thành công Thoát Tục Kỳ tầng ba.

    Ngay lúc Huyết Y Lão Tổ ngưng đọng lực lượng ở Nhân Anh Kỳ tầng ba, Trình Cung cũng đồng thời phá được Thoát Tục Kỳ tầng ba đỉnh phong, đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng bốn.

    - Chúc mừng chủ nhân đã phá vỡ bình cảnh, cả đời lão nô vốn nhát gan, nếu không phải gặp được chủ nhân, e rằng kiếp này cũng không dám mơ tưởng cảnh giới đến Nhân Anh.

    Nhìn thấy Trình Cung công phá, Huyết Y Lão Tổ càng kích động, càng vui mừng hơn cả Trình Cung, trông bộ dạng cũng giống như lúc La tổng quản nhìn thấy Trình Cung đạt được thành tựu vậy.

    -

    Sau này ở trước mặt mọi người, cứ gọi ta là Đại Thiếu được rồi, giờ hãy nói cho bổn Đại Thiếu nghe trước, ngươi biết được những pháp thuật và thần thông nào?

    Nhờ gia gia ra tay, vất vả lắm mới tóm được, hao phí cả Ngưng Anh Đan để ngươi được trở thành Lục Địa Thần Tiên, giờ là lúc để bổn Đại Thiếu ta thu hoạch rồi.

    Tu luyện thần thông, pháp thuật thì cần phải hao phí lượng lớn tinh lực và thời gian, trước kia Trình Cung chưa bao giờ lưu tâm đến vấn đề này, bởi vì hắn sớm biết rõ, những cái này có thể độ cho người khác.

    Nhưng loại độ này sẽ tiêu hao tinh huyết và nguyên khí, đại đa số người thường ngay cả con ruột của mình cũng chưa chắc sẽ truyền cho, nếu tổn thương nhiều quá, sau này muốn tăng lên nữa cũng rất khó.

    Vì thế những bậc cao thâm như Lục Địa Thần Tiên, cho dù có cưng chiều con như vị Âm Trường Khiếu kia, cũng sẽ không truyền thần thông hay pháp thuật mà mình tu luyện được cho con họ, bởi vì như vậy sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thành tựu sau này của họ, hơn thế nữa thậm chí có trường hợp không còn khả năng thăng cấp nữa.

    Âm Trường Khiếu thà tổn hại lực lượng bản thân một chút, cũng sẽ không độ thần thông và pháp thuật cho người khác.

    Nhìn chung chỉ có một số đại môn phái, đại gia tộc, rõ biết tác hại của việc này nhưng vẫn có người tình nguyện thực hiện.

    Tuy đối với Trình Cung mà nói căn bản không có vấn đề gì, Huyết Y Lão Tổ có thể đạt tới Nhân Anh tầng ba đã là thu hoạch ngoài dự kiến rồi, Trình Cung cũng chẳng tính sẽ thăng cấp cho hắn nữa.

    - Thần thông thì lão nô chỉ học có một loại, đó là thần thông Huyết Y Đại Thủ Ấn.

    Về pháp thuật thì cũng có một số như Nhiên Huyết Đại Pháp, Âm Sát tỏa hồn pháp, Huyết Thần Ký Sinh Đại Pháp, Quỷ Hỏa Đại Pháp, Huyết Kiếm Đại Pháp...

    Trình Cung im lặng nghe hết lời của Huyết Y Lão Tổ, thần thông thì lão chỉ học có mỗi Huyết Y Đại Thủ Ấn, pháp thuật thì biết tới 20 loại, nhưng Trình Cung thấy những pháp thuật này xem ra toàn hạng xoàn thôi.

    Kể cả thần thông của hắn cũng chỉ như rác rưởi.

    Nghe xong lập tức khiến cho Trình Cung đang vui vẻ cao hứng thoáng chốc lại cảm thấy mất hứng vô vị, chết tiệt, những trò này thì học làm quái gì, tuy Hồng Lưu Chiến Đao là do mình tự sáng lập ra, nhưng uy lực cũng chẳng thua kém gì so với thần thông, pháp thuật này của hắn.

    Điều quan trọng nhất là, tầng thứ của những pháp thuật và thần thông này quá thấp, hiện giờ miễn cưỡng chấp nhận được.

    Lực lượng Nhân Anh tầng ba của hắn cũng khá mạnh, nhưng sau này có cơ hội phát triển hay không.

    Đây mới là vấn đề.

    Trình Cung bảo Huyết Y Lão Tổ nói rõ hơn về thần thông Huyết Y Đại Thủ Ấn, đây là một môn thần thông có được từ Huyết Y.

    - Thế này, giờ ta truyền cho ngươi một môn Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, ngươi hãy nghe cho kỹ.

    Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn là thần thông độc môn thuộc tà môn của Huyết Thương Khung, uy lực long trời lỡ đất.

    Đương nhiên, Trình Cung có rất nhiều thần thông khác còn uy lực hơn thế nữa, nhưng thần thông có uy lực càng mạnh thì lại càng khó tu luyện hơn, tốn thời gian hơn.

    Vả lại bây giờ Huyết Y Lão Tổ đã nghe theo mình.

    Nhưng bản chất lão vẫn không thay đổi, bắt lão đi luyện những thần thông đòi hỏi sự cương mãnh, chính khí thì xung khắc với bản thân hắn rồi, vậy thì kém hiệu quả, vẫn là tìm một môn phù hợp với hắn, môn thần thông tương đồng với thần thông của hắn là được, để cho hắn tu luyện, đợi khi hắn luyện xong mình sẽ để cho hắn độ qua.

    Tuy rằng ở Thoát Tục Kỳ thì có thể học thần thông.

    Nhưng số nguyên khí mà Thoát Tục Kỳ đỉnh phong hấp thu mỗi ngày, nếu như coi đó là mười, thì Nhân Anh kỳ tầng một mỗi ngày sẽ là hai trăm, Nhân Anh Kỳ tầng ba sẽ là hơn ngàn.

    Thoát Tục Kỳ đỉnh phong lĩnh ngộ được quy tắc, pháp tắc, nếu nói ta có thể từ kẻ hở nhỏ li ti của ngọn tóc để học tập, lĩnh ngộ, quan sát pháp tắc và quy tắc giữa thiên địa, thế thì Nhân Anh Kỳ tầng một chính là từ góc độ khe hở của ngón tay cái để học tập, lĩnh ngộ, quan sát pháp tắc và quy tắc của thiên địa, đến Nhân Anh kỳ tầng ba, thì có thể học tập, lĩnh ngộ, quan sát pháp tắc, quy tắc thiên địa từ lỗ hỏng to bằng bàn tay đứa trẻ sơ sinh.

    Sự khác biệt to lớn này, đã cho thấy thần thông mà Thoát Tục Kỳ học được chỉ là nhập môn mà thôi, chỉ có Lục Địa Thần Tiên trở lên mới thật sự tiếp xúc, nắm vững được thần thông.

    Giờ truyền thần thông Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn cho Huyết Y Lão Tổ, hắn học tập lĩnh ngộ trong một ngày, đã bằng với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong học tập và lĩnh ngộ trong cả năm rồi.

    Đây chính là mục đích lớn nhất mà Trình Cung thu phục Huyết Y Lão Tổ, trong khoản thời gian sắp tới, bản thân hắn sẽ khỏi phải nhọc tâm với món này nữa, quá lãng phí thời gian.

    Hơn nữa lúc chiến đấu, hắn lại có thêm một lão nô Lục Địa Thần Tiên, sướng thật!

    Sau khi dạy cho Huyết Y Lão Tổ, Trình Cung để hắn lên trên học tập, lĩnh ngộ, sẵn tiện hộ pháp cho mình, Trình Cung rút ra một mảnh vỡ ngoại đỉnh cực to.

    - Ung...

    Vừa lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh ra, liền cảm nhận được nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh trong cơ thể đang vui mừng xoay chuyển nhanh như chớp.

    Không sai, vui mừng, không ngờ Trình Cung lại cảm nhận được cảm xúc đang vui mừng của Hư Không Âm Dương đỉnh này, đây là chuyện chưa từng có bao giờ.

    Chẳng lẽ Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh này lại có khí linh, bản thân mình chưa từng ngờ tới, Trình Cung lập tức thử liên hệ, lại phát hiện nó chẳng có phản ứng gì.

    Thử hết mấy lần cũng chẳng có phản ứng gì, lúc này Trình Cung mới đành bỏ cuộc không thử nữa, tiếp đó mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn này lập tức dung hòa vào ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    - Ầm!

    Thoáng chốc nội đỉnh nảy sinh biến hóa, không gian bên trong bành trướng gấp mười mấy lần, chỉ có điều dường như nó bị lực lượng nào đó ảnh hưởng, lúc mảnh vỡ ngoại đỉnh chuẩn bị dung hòa làm một với ngoại đỉnh thì lại xuất hiện trở ngại, khó lòng dung hòa hoàn toàn được.

    Lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp, Trình Cung đã sớm có kinh nghiệm, nay lực lượng của hắn đã lớn mạnh hơn lúc trước, hắn lại dùng Tử Diễm Chân Hỏa thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh lần nữa, lần này có kinh nghiệm hơi để cho pháp trận bên trong vận chuyển, đợi đến khi nảy sinh một chút Chí Dương Chân Hỏa thì dừng lại.

    Tiếp đó dùng thần niệm khống chế Chí Dương Chân Hỏa, lấy lực lượng của nó để luyện mảnh vỡ ngoại đỉnh, lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa bức được lực lượng của Hư Không Âm Dương kiếp bên trong mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn kia ra ngoài, sau đó dưới sự giúp đỡ của Chí Dương Chân Hỏa, nó nhanh chóng hòa hợp làm một với ngoại đỉnh.

    Trình Cung theo lệ thường hấp thụ lực lượng của Hư Không Âm Dương kiếp vào trong cơ thể, nếu là Hư Không Âm Dương kiếp thật, chỉ e Trình Cung đã vĩnh viễn không thể siêu sinh rồi.

    Nhưng đây là lực lượng mà Cửu đỉnh đệ nhất thần khí đã hấp thụ hết chín mươi chín phần trăm, lại trải qua sự va chạm của Chí Dương Chân Hỏa, cộng thêm cơ thể Trình Cung đã được loại lực lượng này tôi luyện từ trước, cho nên sức chịu đựng cũng đặc biệt mạnh.

    Cứ như vậy, rèn luyện từng đợt, khiến cho Trình Cung như dấng thân vào lò luyện, cơ thể tan chảy, lại trùng tu, rồi lại tan chảy.

    Lực lượng Hư Không Âm Dương kiếp thật kinh hoàng, lúc này Trình Cung chợt hiểu ra một điều, nếu lúc đầu thật sự là Hư Không Âm Dương kiếp này bổ xuống, cho dù bản thân là Tiên nhân cũng khó lòng tránh khỏi cái chết, nhất định là Hư Không Âm Dương đỉnh đã giúp mình.

    Vừa rồi đột phá Thoát Tục Kỳ tầng bốn, giờ lại bắt đầu tăng trưởng, cường độ cơ thể không ngừng gia tăng, chung quanh cơ thể Trình Cung bị một luồng hào quang lôi kiếp bao quanh.

    - Đây là... lực lượng thật khủng khiếp, bản thân Nhân Anh cũng đang run rẫy, nếu không phải Đại thiếu tu luyện bên dưới, bản thân cần phải hộ pháp bảo vệ, ta đã lập tức nảy sinh ý niệm chạy trốn, đây là lực lượng hủy diệt, trên thế gian sao lại có loại lực lượng kinh hoàng này, quá khủng khiếp rồi, quá đáng sợ...

    Huyết Y Lão Tổ trợn tròn hai mắt, thân ở tầng ba nhưng hắn lại kinh hoàng nhìn xuống phía dưới, mơ hồ trông thấy ánh sáng lôi kiếp chớp nháy, Nhân Anh mà lão vừa ngưng tụ được cũng kích động muốn tháo chạy, dọa tới Huyết Y Lão Tổ không dám nhìn nữa, vội vàng duy trì thần niệm, kinh khủng thật.

    Kiếp trước ngươi bổ chết ta, kiếp này ta sẽ mượn lực lượng của ngươi để tu luyện, xem ra hễ là mảnh vỡ ngoại đỉnh to một chút thì bên trong sẽ có lực lượng Hư Không Âm Dương kiếp bị nhốt trong đó.

    Xem ra, Hư Không Âm Dương đỉnh cũng không thoải mái, thân là Cửu Châu đệ nhất thần khí, cho dù đối mặt với Hư Không Âm Dương kiếp cũng phải biểu hiện sự bất bình của nó, không ngờ lại giam giữ một số lực lượng của Hư Không Âm Dương kiếp.

    Ba ngày, vẻn vẹn dùng hết ba ngày thời gian, Trình Cung đã hoàn toàn dung hòa lực lượng của Hư Không Âm Dương kiếp vào cơ thể, bên cạnh đó hắn cũng dung hòa nốt lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa vào cơ thể.

    Dung hòa cả hai luồng lực lượng này vào trong cơ thể, lực lượng Thoát Tục Kỳ tầng bốn giờ đã đạt tới tầng sáu, thu lợi nhất vẫn là cơ thể mình, nay đã gần như là Bán Thần Tiên, thậm chí còn mạnh hơn cơ thể của Huyết Y Lão Tổ lúc đó một chút.

    Trình Cung có lòng tin, không chống thì chầy, cơ thể hắn sẽ chẳng thua kém gì tồn tại Nhân Anh.

    Thần niệm của Trình Cung lay động một cái, người hắn đã vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, giờ đây không gian ngoại đỉnh đã vững chắc hơn nhiều, không còn hiện tượng nứt nẻ khi Trình Cung bước vào nữa.

    Ha ha... sảng khoái thật!

    Giờ cho dù hắn ở đây tu luyện vài ngày cũng chẳng thành vấn đề, thậm chí cho hai ba người vào đây cũng chẳng nhằm nhò gì, tuy đây là nơi bí mật của riêng mình, tuyệt đối không thể dễ dàng dẫn người khác vào được.

    Nguyên khí nồng hậu bên trong không ngờ cũng tăng vọt, không biết Hư Không Âm Dương đỉnh này hấp thụ nguyên khí bên ngoài bằng cách nào, chắc chắn không phải thông qua bản thân mình rồi.

    Hơn nữa lực lượng của quy tắc, pháp tắc càng rõ rệt hơn, sau này bản thân sẽ tu luyện ở đây, một ngày tương đương mười ngày bên ngoài, còn sảng khoái hơn cả thế giới bên ngoài nữa.

    Thần niệm lại động một lần nữa, người đã vào trong không gian Phàm Đan, bên trong chứa tất cả các loại đan dược, mình lại có thêm một không gian trữ vật siêu to rồi, sau này không dùng không gian giới chỉ nữa, không gian giới chỉ này cũng có thể cho người khác, trong lòng nghĩ vậy, Trình Cung liền lấy hết vật phẩm trong không gian giới chỉ ra cho hết vào trong đây, ở đây còn an toàn và tiện lợi hơn nhiều so với không gian giới chỉ, muốn thứ gì chỉ cần động thần niệm một cái là xong chuyện.

    - Sảng khoái!

    Đợi khi mình đạt được Nhân Anh Kỳ, lại kiếm thêm vài mảnh vỡ ngoại đỉnh nữa, hẳn sẽ sử dụng được Hư Không Âm Dương đỉnh này để luyện đan thôi.

    Chương 311: Đại kiếp nạn của Vân Đan Tông

    Ở kiếp trước đạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng vẫn không có biện pháp sử dụng nó luyện đan, tưởng rằng nhất định phải luyện hóa mới được, căn bản không nghĩ tới bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh này có càn khôn, còn có một nội đỉnh tồn tại.

    - Ha ha, Hư Không Âm Dương Đỉnh, chờ cho bản đại thiếu, không bao lâu bản đại thiếu sẽ dùng ngươi luyện đan.

    Trình Cung ở bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, hướng về phía nội đỉnh rống lên một tiếng, sau đó thân hình trực tiếp bay ra khỏi luyện đan thất.

    Trình Cung trải qua tầng thứ ba, Huyết Y lão tổ vừa thấy lập tức đuổi kịp.

    Trong tiểu viện của Trình Cung, Sắc Quỷ nằm ở trên xích đu hắn, bên cạnh có mỹ nữ lẳng lặng quạt cho hắn, trong sân có mười mấy mỹ nữ qua lại, có ghi chép, có sửa sang lại, Vân Cáp không ngừng bay lên bầu trời, cũng có Vân Cáp không ngừng bay trở về.

    - Ngu ngốc, phế vật, gian ngoan mất linh...

    Sắc Quỷ vừa cầm một phần tình báo đã tức giận nói, sau đó ném sang một bên, nữ tử bên cạnh vội vàng cẩn thận cầm lấy.

    - Tam thiếu gia, lại ai làm ngài tức giận.

    Lúc này, từ trong sân có một mỹ nữ đi ra, tuy bụng có chút nhô cao, nhưng tuyệt không cho người cảm giác vướng víu.

    Dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, quan trọng nhất là ung dung trang nhã, rất có phong cách quý phái.

    - Ngọc trúc tỷ, hắn đã tức giận hơn nửa ngày, ngươi nhanh khuyên nhủ a.

    - Đúng vậy a, chúng ta cũng không dám lên tiếng.

    - Dọa chết người!

    Nàng này vừa xuất hiện, mười mấy nữ tử chung quanh đều nới lỏng một chút, tiến lên ngươi một lời ta một câu nói.

    - Thân thể nàng bất tiện, sao còn đi ra ngoài, không phải bảo nàng nghỉ ngơi thật tốt sao.

    Hiện tại Sắc Quỷ thu rất nhiều nữ tử, đương nhiên đều là cam tâm tình nguyện đi theo hắn.

    Dùng lời của Sắc Quỷ cùng Bàn Tử mà nói là, loại chuyện này ngươi không hiểu.

    Ở bên trong những cô gái này, dần dần có một ít nổi bật, đặc biệt, Ngọc Trúc là một người trong số đó, vốn là nàng trợ giúp Sắc Quỷ phụ trách tất cả tình báo, sửa sang lại công tác, nhưng gần đây bởi vì hoài thai, cho nên Sắc Quỷ kéo tất cả công tác qua, để cho Ngọc Trúc có thể nhẹ lỏng một ít.

    Ngọc Trúc này vốn là tiểu thư khuê các, trong nhà thấy người sang bắt quàng làm họ, muốn dâng nàng cho Thái tử làm thiếp, về sau nàng vụng trộm trốn đi.

    Kết quả bị người đuổi theo, sau đó Sắc Quỷ gặp được ra tay cứu giúp, Sắc Quỷ tu luyện Thiên Đế Cực Nhạc Bảo Điển, cộng thêm hắn rất có bản lĩnh đối phó nữ nhân, rất nhanh liền nắm bắt Ngọc Trúc.

    Về sau dẫn nàng tiến vào động phủ Vạn Độc Tán, gần đây Trình gia xung đột chính diện cùng hoàng gia, Sắc Quỷ mới mang nàng đến nơi đây, hiện tại ở nơi nào cũng không có an toàn bằng Trình phủ.

    Nhắc tới cũng kỳ quái, hiện tại nữ nhân bên cạnh Sắc Quỷ chừng hơn mười người, chỉ là bên người trường kỳ có mười cái nhưng không có một người mang thai.

    Cộng thêm tình huống đặc biệt của gia tộc làm cho trong lòng Sắc Quỷ có một dự cảm bất hảo, nhưng cũng may Ngọc Trúc mang thai, cho nên Sắc Quỷ cũng đặc biệt coi trọng.

    - Ta không sao, ngươi vẫn khi dễ các tỷ muội ah.

    - A...

    Sắc Quỷ cười khổ nhìn Ngọc Trúc.

    - Biết rõ, biết rõ ngươi khổ cực, chuyện gì làm cho Tam thiếu gia của chúng ta phát sầu như vậy?

    Ngọc Trúc nhìn bộ dạng của Sắc Quỷ cũng nhịn không được cười lôi kéo tay của hắn, bình tĩnh hỏi thăm làm cho trong nội tâm Sắc Quỷ vô cùng thoải mái.

    Bởi vì ở trong Vân Ca Thành Tứ đại hại hắn xếp thứ ba, cho nên người trong nhà cũng xưng hô hắn là Tam thiếu gia.

    Nhưng nhắc tới chuyện này, Sắc Quỷ vẫn là nhịn không được thở ra thật dài.

    - Nói ra thật làm cho người ta tức giận, Vũ Thân Vương chuẩn bị ly khai đế đô trở lại hải ngoại, trước khi rời đi đột nhiên đi vòng qua Vân Đan Tông, vài ngày trước nội tuyến của ta nói Tô Liệt đi theo Vũ Thân Vương hình như có biến động, ta hoài nghi Tô Liệt đã đạt tới Đan đạo đại sư, lần này nhất định là Vũ Thân Vương xuất đầu giúp hắn, trước khi rời đi muốn đối phó Khương Vĩ Tường cùng Khương Lan, vì vậy ta thông tri Khương Vĩ Tường cùng Khương Lan mau tránh mũi nhọn một chút, nhưng bọn chúng vừa mới được Hoàng đế gia phong, đã hoàn toàn khống chế Vân Đan Tông, vậy mà không chịu rời đi.

    - Chân đạp hai thuyền?

    Nghe Sắc Quỷ nói như vậy, lập tức Ngọc Trúc minh bạch vấn đề mấu chốt trong đó.

    - Hừ, Khương Vĩ Tường này là tên khốn kiếp, lão gia tử trở thành lục địa thần tiên, sự tình này các thế lực lớn cao tầng ở Vân Ca Thành đều biết, nhưng hiển nhiên hắn không biết chuyện này, bởi vì Vân Đan Tông không có mạng lưới tình báo độc lập, Hoàng đế cũng không có thể chủ động nói chuyện này cho hắn biết, ngược lại sẽ càng thêm lấy lòng lôi kéo hắn, đồng ý cho hắn một ít gì đó, làm hắn cho rằng thật sự dựa vào hoàng đế, tiền đồ bừng sáng.

    Lúc này, nếu như Vũ Thân Vương nói cùng Hoàng đế, Tô Liệt đã trở thành Đan đạo đại sư, nhất định Hoàng đế sẽ cân nhắc lợi hại, buông tha cho Khương Vĩ Tường, để cho Tô Liệt trở về báo thù, sau đó đánh tan Vân Đan Tông, một bộ phận dung nhập hàng ngũ Luyện đan sư hoàng gia, một bộ phận bị Tô Liệt mang đi trở thành thủ hạ của Vũ Thân Vương, đáng hận Khương Vĩ Tường kia còn không tự biết, lão gia tử không thể đi ra, đại thiếu lại không có ở đây, nếu không chúng ta đi tới giáo huấn người này một lần, sau đó chia cắt Vân Đan Tông kia.

    Sắc Quỷ vô cùng tức giận nói.

    Ngọc Trúc ở một bên nhẹ nhàng đấm lưng giúp Sắc Quỷ, tuy nàng không nói gì, lại làm cho Sắc Quỷ khó có thể nổi nóng thêm.

    - Nói rất hay, vậy chúng ta còn chờ cái gì, đệ muội, ta mượn Tam thiếu gia nhà của ngươi dùng một hồi, sau đó sẽ trả lại, ha ha, lão Tam, chúng ta đi...

    Lúc này, trên bầu trời đột nhiên truyền đến thanh âm của Trình Cung, sau một khắc thân thể Sắc Quỷ trực tiếp bị nhiếp cầm bay vút lên, bị một đạo hào quang hồng sắc bao khỏa, bay tới chân trời.

    - Đây là Trình gia, Vân Ca Thành, bà mẹ nó, tốc độ này, này vẫn là người sao?

    Lập tức bị một cổ lực lượng nhiếp cầm khó có thể chống cự, nhưng bởi vì đã nghe được thanh âm Trình Cung, Sắc Quỷ không có một chút khẩn trương.

    Phản ứng đầu tiên là quay đầu lại muốn vẫy tay từ biệt Ngọc Trúc, lại phát hiện đã cách xa Trình gia, phải biết rằng diện tích Trình gia rất lớn, cho dù ngươi không ngừng bay cao, bay xa, Trình gia cũng là dần dần nhỏ đi, cuối cùng mới biến mất, này lại lập tức biến mất.

    Trình gia đã biến mất, Sắc Quỷ giơ tay lên chuẩn bị cáo biệt còn chưa có buông, liền phát hiện Vân Ca Thành cũng đã dần dần biến mất, ta phi, đây là tốc độ gì ah.

    - Xác thực không phải người, bởi vì dưới chân chúng ta là Lục địa thần tiên, cường đại tồn tại có thể trong nháy mắt vượt qua nghìn dặm.

    Hai người Trình Cung đứng ở trên một cái Huyết Y, trên Huyết Y hiện ra quang mang hồng sắc bao khỏa lấy hai người, hồng sắc quang mang này không ảnh hưởng bọn hắn nhìn ra bên ngoài, cũng không bởi vì bay quá nhanh mà làm cho bọn hắn thừa nhận bất luận áp lực gì.

    Huyết sắc, Huyết Y, lục địa thần tiên, Sắc Quỷ chớp mắt.

    - Đại thiếu ngươi thực ngưu bức.

    Sắc Quỷ bội phục nói:

    - Ngươi thật sự làm ra một thủ hạ lục địa thần tiên, cái này chúng ta có thể ngưu bức a, ha ha, ngày nào đó cho ta mượn dùng thoáng một phát, để cho ta cũng uy phong.

    Mịa nó, Ngọc Trúc nhà của ta bị cha nàng mẹ cường hành đưa đi phủ Thái tử, còn ký cái gì văn tự bán mình, trước kia còn phải tránh Thái tử một chút, lúc này thì tốt rồi.

    Ngày nào đó ta mang theo Huyết Y lão tổ, trực tiếp đi lấy vật kia trở về, tránh cho Ngọc Trúc lo lắng, cũng sắp thành tâm bệnh.

    - Ngươi muốn lúc nào gọi Huyết Y lão tổ cũng được, Huyết Y, về sau Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu, lời của bọn hắn nói là ta nói, mệnh lệnh của bọn hắn là mệnh lệnh của ta.

    Người khác có lẽ sẽ xem như trân bảo, nhưng đối với Trình Cung mà nói, cảm tình giữa huynh đệ mới là trọng yếu nhất.

    - Vâng, đại thiếu, lão nô Huyết Y gặp qua Tam thiếu gia, về sau có sự tình gì ngài trực tiếp phân phó lão nô là được.

    Thanh âm Huyết Y lập tức truyền đến.

    - Hay.

    Tuy đã sớm nghe Trình Cung nói qua, hơn nữa Sắc Quỷ cũng biết sự tình Nô Phù, nhưng tận mắt nhìn thấy Huyết Y lão tổ tung hoành Lam Vân Đế Quốc trên trăm năm, một mực theo chân bọn họ đối nghịch, hung hãn cường đại, lúc này đã tăng lên tới lục địa thần tiên, còn ngoan ngoãn nghe lời, vẫn là nhịn không được hướng về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên lần nữa.

    - Ngươi khen cái gì, bốn huynh đệ chúng ta động tác của ngươi là nhanh nhất, nói nhanh lên lúc nào tiểu bảo bảo chào đời, đại bá ta nên chuẩn dành đại lễ trước.

    - Ha ha.

    Nhắc tới cái này thần sắc Sắc Quỷ vô cùng đắc ý, hưng phấn, thỏa mãn:

    - Còn năm tháng nữa, yên tâm đi, các ngươi ai cũng trốn cũng không thoát.

    Đúng rồi đại thiếu, phụ tử Khương Vĩ Tường này tuyệt đối là cỏ leo tường, lần này ngươi định làm như thế nào?

    - Trước kia là bất tiện, lần này ngươi xem ta thu thập bọn hắn như thế nào.

    Ta cũng chẳng muốn đi giết bọn chúng, cho tới bây giờ chúng ta không có coi hắn là người một nhà, bọn hắn trung hay không trung tâm đối với chúng ta mà nói ảnh hưởng không lớn, nhưng Vân Đan Tông này ta nhất định phải khống chế trong tay, dù sao căn cơ của Vân Đan Tông vẫn rất vững chắc.

    Về phần phụ tử Khương Lan, Khương Vĩ Tường, xem vận mệnh của bọn hắn đi, nếu như chúng ta đến mà bọn hắn không chết, ta sẽ dùng biện pháp khác khống chế bọn hắn.

    ...

    Trong đại điện Vân Đan Tông, Thái thượng trưởng lão Khương Lan còn sót lại của Vân Đan Tông, Vân Đan Tông tông chủ Khương Vĩ Tường cùng một ít trưởng lão khác, còn có trên trăm tên đệ tử tinh anh của Vân Đan Tông đều tập trung ở trong đại điện.

    - Tô Liệt, đã biết rõ ngươi chết cũng không hối cải, khẳng định muốn trở về trả thù.

    Hôm nay ngươi tìm được Vũ Thân Vương đến Vân Đan Tông ta, ngươi cho rằng như vậy sẽ hữu dụng sao, hừ!

    Khương Vĩ Tường hừ lạnh một tiếng, hai tay giơ thánh chỉ lên cao giọng nói:

    - Chuyện ngươi đầu nhập Vũ Thân Vương Bổn tông chủ sớm đã biết rõ, nể tình ngươi cống hiến sức lực cho Vũ Thân Vương, Bổn tông chủ vẫn không động ngươi.

    Nếu như ngươi thức thời mà nói, một mực cống hiến cho Vũ Thân Vương, không đi gây Bổn tông chủ, Bổn tông chủ cũng sẽ chuyện cũ bỏ qua tha cho ngươi một mạng, không nghĩ tới quả nhiên ngươi lại tìm đến, ngươi xem đây là cái gì, đây là thánh chỉ bệ hạ tự tay ghi, về sau Vân Đan Tông do nhiều thế hệ Khương gia ta tương truyền, bất luận kẻ nào nhúng chàm đối phó Khương gia chúng ta, sẽ là địch cùng bệ hạ, giết không tha.

    - Ngu xuẩn, ngu xuẩn như heo, người như ngươi còn muốn làm tông chủ Vân Đan Tông, đi chết đi.

    Tô Liệt nói xong, trên người dâng lên một cổ ma khí, đưa tay một kiếm đâm về Khương Vĩ Tường.

    Mặc dù Tô Liệt là dựa vào Ma hạch tăng lực lượng lên, nhưng lực lượng đơn thuần đã rất tiếp cận nửa bước thần tiên Huyết Y lão tổ, lần này lực lượng tương đối kinh người.

    - Coi chừng.

    Khương Vĩ Tường căn bản không nghĩ tới Tô Liệt sẽ trực tiếp động thủ, tốc độ quá nhanh ngay cả hắn muốn phản ứng cũng không thời gian có, may mắn Khương Lan đứng ở một bên kinh nghiệm chu đáo sớm có chuẩn bị, quát lên một tiếng, trực tiếp chắn trước người Khương Vĩ Tường.

    - Oanh!

    Tuy chấn khai phi kiếm, nhưng Khương Lan cũng bị cổ trùng kích cường đại này chấn đến huyết khí bốc lên, thiếu chút nữa phun ra một búng máu, lực lượng trong cơ thể bốc lên.

    Chương 312: Hủy thánh chỉ, đại thiếu phát uy

    Bên này không đợi hắn điều tức, sau một khắc Tô Liệt đã ra tay lần nữa, ma khí tuôn ra, che khuất bầu trời.

    Lực lượng cường đại, ma khí khủng bố, làm những đệ Vân Đan Tông tử sợ tới mức cả đám đều ngốc ở đó.

    Vũ Thân Vương ngồi ở chỗ kia, lẳng lặng nhìn xem, khóe miệng lộ ra một tia khinh thường.

    Nhưng mà tâm tình của hắn rất trầm, lập tức nhắm mắt lại không để ý tới sẽ bọn hắn tranh đấu, hiện tại tâm của hắn đã sớm bay đến hải ngoại.

    Lần này thất bại đối với hắn có đả kích quá lớn, hắn phải nhanh chạy về hải ngoại, nghĩ biện pháp đối phó Trình gia, đồng thời cũng muốn thăm dò di tích kia lần nữa, lúc trước bởi vì thực lực không đủ không dám vào quá sâu, lạitiện cho quá nhiều người biết rõ, lần này là vì mảnh vỡ kia, vô luận như thế nào trở về cũng phải thăm dò một chút.

    Nếu không phải mấy ngày nay Tô Liệt này đột nhiên đạt tới Đan đạo đại sư, thì mình đã chẳng muốn tới đây cùng hắn.

    Giá trị của Đan đạo đại sư, cũng không thua gì một gã lục địa thần tiên, nếu như không vì Trình gia tồn tại, Tô Liệt dùng thân phận Đan đạo đại sư, cũng có thể gom tất cả Luyện đan sư của Nam Chiêm Bộ Châu lại, thành tựu một cơ nghiệp lớn.

    Hiện tại cũng chỉ có thể để hắn báo thù giết phụ tử Khương Lan, Khương Vĩ Tường, sau đó mang đi một bộ phận lực lượng của Vân Đan Tông, nhưng như vậy ngược lại là thành toàn cho mình, muốn cho một Đan đạo đại sư cam tâm tình nguyện hiệu lực vì mình, thật đúng là không phải chuyện dễ dàng như vậy.

    Tuy dưới tay mình cũng có hai vị Đan đạo đại sư, trong đó còn có một vị Đan đạo đại sư cấp hai, nhưng bọn họ đều là qua tuổi hai trăm tuổi, không gian tương lai đã không lớn.

    Hôm nay Tô Liệt này còn rất trẻ tuổi, còn có cơ hội trùng kích lục địa thần tiên, dần dần khống chế hắn trong tay, vẫn là rất trọng yếu.

    - Oanh!

    Thời điểm Vũ Thân Vương nhắm mắt suy nghĩ, bên này chiến đấu đã ra kết quả.

    Ngay từ đầu vì cứu nhi tử, Khương Lan chính diện liều mạng mấy lần cùng Tô Liệt, này trực tiếp đưa đến bại trận phía sau, bởi vì lực lượng đơn thuần của Tô Liệt đã mạnh hơn hắn rất nhiều, nếu như hắn buông tay buông chân đánh cùng Tô Liệt, bằng vào kinh nghiệm, thần thông ai thua ai thắng còn rất khó nói.

    Nhưng vì hắn bảo vệ Khương Vĩ Tường liều mạng cùng Tô Liệt, kết quả chính là bại, còn bại rất thảm.

    - Ha ha, Khương Lan, ngươi không thể tưởng được ngươi có ngày hôm nay a, thời điểm ngươi tính toán cha ta ngươi không nghĩ tới ngươi sẽ bại trong tay ta.

    Nói cho các ngươi biết, không chỉ Bổn tông chủ sắp đạt tới lục địa thần tiên, bây giờ đã trở thành Đan đạo đại sư, chính các ngươi lựa chọn theo ai đi.

    Hai gia hỏa ăn cây táo, rào cây sung này, vậy mà ám toán Lam Mi Thái thượng trưởng lão, còn dám đoạt vị, quả thực tội ác tày trời.

    Bổn tông chủ biết rõ các ngươi cũng là bất đắc dĩ, trừ hai người bọn họ ra, những người khác hối lỗi, Bổn tông chủ sẽ bỏ qua chuyện cũ.

    Nhìn Khương Lan bị mình đánh cho ngã xuống đất thổ huyết dậy không nổi, Tô Liệt vô cùng thoải mái, nhìn ánh mắt kinh hãi của những người khác trong Vân Đan Tông, hắn càng cất tiếng cười to.

    - Tô...

    Liệt...

    Ngươi muốn làm gì, ngươiám, ta có thánh chỉ, cho dù Vũ Thân Vương cũng không bảo vệ được ngươi...

    Chứng kiến Tô Liệt cười lớn đi tới chỗ mình, âm thanh Khương Vĩ Tường khẽ run nói.

    Hắn biết rõ Tô Liệt là thủ hạ của Vũ Thân Vương, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới hắn cường hãn như vậy, thậm chí ngay cả phụ thân của mình cũng không phải là đối thủ của hắn, điều này sao có thể.

    - Thánh chỉ, một tên ngu ngốc như ngươi còn muốn tranh giành cùng ta, hừ...

    Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, đưa tay lăng không một trảo, trực tiếp đoạt thánh chỉ trong tay Khương Vĩ Tường tới.

    Bành! một tiếng, thánh chỉ đã hóa thành nát bấy, triệt để tiêu tán trên không trung.

    - Ngươi, Tô Liệt...

    Ngươi đại nghịch bất đạo...

    Ngươi...

    Thực chất Khương Vĩ Tường cũng không tính là một Tu Chân giả chính thức, bởi vì trong lòng hắn hoàng quyền chí cao vô thượng như trước, nếu không hắn cũng sẽ không cầm thánh chỉ cho rằng đã có bảo hộ, không ai dám động đến hắn cùng Vân Đan Tông.

    Tô Liệt hủy diệt thánh chỉ, mắt hơi nhìn Vũ Thân Vương, phát hiện Vũ Thân Vương nhắm mắt dưỡng thần cũng không có bất kỳ phản ứng, hắn cũng càng thêm yên tâm.

    Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, nhất là hấp thu lực lượng bên trong ma hạch không ngừng đề thăng, bắt đầu tiếp cận lục địa thần tiên, bản thân lại hấp kinh nghiệm của lam Mi, rốt cục đạt tới Đan đạo đại sư, lại trải qua sự tình Trình gia, thời gian dần trôi qua hắn đối với hoàng quyền cũng đã mất đi sợ hãi vốn có.

    Coi như mình chỉ là Đan đạo đại sư, Vũ Thân Vương sẽ vì mình chống được hết thảy sự tình, nếu như mình có thể trở thành lục địa thần tiên, thì ngay cả hoàng đế cũng phải kính mình ba phần, hoàng quyền ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, không đáng kể chút nào cả.

    Nhìn bộ dạng Khương Vĩ Tường chấn kinh, hoảng sợ, Tô Liệt vô cùng cười đắc ý, cất bước chậm rãi tiến lên:

    - Chỉ có loại người ngu ngốc như ngươi mới có thể đến bây giờ còn cho rằng cái đồ chơi này có thể bảo vệ được ngươi, trong mắt của ta này cùng giấy lộn không có gì khác nhau, hôm nay ta cho ngươi biết, ai cũng không bảo vệ được ngươi.

    - Ai cũng không bảo vệ được là ngươi, Tô Liệt ngươi thật t gan, công nhiên hủy thánh chỉ, biết rõ đây là tội gì không?

    Coi rẻ hoàng quyền, đại bất kính, tru di cửu tộc, Vũ Thân Vương, bản đại thiếu nói không sai chứ?

    Nhưng vào lúc này, thanh âm Trình Cung vang lên.

    Vừa nghe đến thanh âm của Trình Cung cùng câu bản đại thiếu kia, Vũ Thân Vương vốn là nhắm mắt nhìn cũng không nhìn mãnh liệt đứng dậy, hai mắt trừng lớn, lập tức lực lượng trên người đã đạt tới đỉnh phong.

    Cái thanh âm này hiện tại đã trở thành ác mộng của Vũ Thân Vương, vừa nghĩ tới hắn liền đau đầu, lần này hắn trở về là muốn cho mình yên tĩnh một chút, sau đó sẽ nghĩ biện pháp triệt để tiêu diệt Trình Cung, tiêu diệt Trình gia.

    Lại không nghĩ rằng, bên này ly khai, trên đường đến Vân Đan Tông giúp Tô Liệt giải quyết Vân Đan Tông thoáng một phát, vậy mà... vậy mà lại gặp hắn, này mẹ nó là chuyện gì a, như thế nào đều có bóng dáng của hắn ah.

    - Oanh!

    Một cổ lực lượng khổng lồ, trực tiếp cuốn đi mái ngói của đại điện Vân Đan Tông, sau một khắc Trình Cung, Huyết Y lão tổ, Sắc Quỷ từ không trung chậm rãi rơi xuống.

    - Đại thiếu cẩn thận những thứ này một chút, Kim Sát cùng Ngân Sát kia có một chiêu liên thủ đánh lén, dưới lục địa thần tiên khó có thể tránh thoát.

    Tên tóc vàng kia cũng có đồ vật che dấu, Tam thiếu gia ngài coi chừng một ít, lực lượng của ngài không đủ, ta đến vịn ngươi.

    Huyết Y lão tổ giống như một lão bộc trung tâm, một mặt lo lắng Trình Cung không biết tình huống của Kim Sát, Ngân Sát, cùng Kim sư huynh, một mặt lại lo lắng lực lượng của Sắc Quỷ không đủ, từ không trung rơi xuống khống chế không tốt, còn thò tay đi qua nâng.

    - Huyết Y lão tổ, vậy mà tên hỗn đản này không chết.

    Kim Sát nhìn thấy Huyết Y lão tổ, cau mày nói.

    - Cỏ leo tường, chưa thấy qua ai ti tiện như vậy.

    Ngân Sát thì hừ lạnh một tiếng, tức giận nói.

    Kim sư huynh cũng tức giận nói:

    - Còn Huyết Y lão tổ, ta nhìn ngươi gọi là Huyết Y lão nô được rồi.

    Vũ Thân Vương thấy cũng khẽ nhíu mày, còn tưởng rằng Huyết Y lão tổ đã bị giết chết, không nghĩ tới chẳng những hắn không chết lại đầu phục Trình gia.

    Bất quá cái này cũng không coi vào đâu, lão già này vì bảo vệ tánh mạng cái gì cũng chịu làm, điểm ấy sớm đã biết rõ.

    Chỉ là không nghĩ tới hắn đường đường là Huyết Y lão tổ, thật không ngờ thấp hèn, còn biểu hiện ra rất hèn mọn, khúm núm, giống như thật là lão nô theo Trình gia vài thập niên, không biết xấu hổ, không có một chút tôn nghiêm, nào có cường giả siêu cấp nào như hắn.

    - Đi chết đi!

    Đột nhiên nghe được thanh âm của Trình Cung, chứng kiến Trình Cung xuất hiện Tô Liệt cũng sửng sốt một chút, hắn lập tức kịp phản ứng, trước hết giết Khương Vĩ Tường cùng Khương Lan rồi nói sau.

    Sau khi giết bọn chúng đi, cái gì cũng dễ nói, cho dù Trình Tiếu Thiên là lục địa thần tiên, tối đa cũng không e ngại hoàng thất, mà mình lại có Vũ Thân Vương làm chỗ dựa, thật sự đến chỗ Hoàng đế nói rõ lí lẽ mình cũng không sợ, chuyện này vốn chính là Hoàng đế ngầm đồng ý.

    - Tinh không trảm.

    Trình Cung lập tức đánh ra hai đạo tinh không trảm, phân biệt ngăn hai đạo kiếm khí mà Tô Liệt muốn giết Khương Vĩ Tường cùng Khương Lan lại.

    - Hủy thánh chỉ, bất kính hoàng quyền, hôm nay còn dám động thủ giết người, quả thực là coi trời bằng vung, hôm nay bản đại thiếu muốn thay trời hành đạo, giữ gìn hoàng quyền.

    Thời điểm Trình Cung nói chuyện, dưới chân thi triển bộ pháp, lập tức đã xuất hiện ở trước người Tô Liệt, người vừa đến Ẩn Linh Đao đã vung lên, lặng yên không một tiếng động, quỷ dị khó lường.

    Tốc độ thật nhanh, tốc độ này so với Thoát Tục kỳ tầng thứ tám, tầng thứ chín bình thường cũng không chênh lệch chút nào, cho dù Trình Cung này đạt tới Thoát Tục kỳ, cũng không có thể trong thời gian ngắn đạt tới Thoát Tục kỳ tầng thứ tám, tầng thứ chín như vậy ah.

    Tốt, ngươi đã đưa tới cửa, vậy cũng đừng trách ta không khách khí.

    Ngươi cho rằng đây là thời điểm Vân Đan Tông trước kia sao, Bổn tông chủ ngay cả một cái khôi lỗi của ngươi cũng không đối phó được sao, hiện tại Bổn tông chủ có được lực lượng nửa bước thần tiên, tự ngươi muốn chết vậy Bổn tông chủ sẽ thanh toàn cho ngươi.

    Cho dù Trình Tiếu Thiên là lục địa thần tiên thì như thế nào, Vân Đan Tông đã không thể nắm bắt, ta không giống Vũ Thân Vương, Hoàng đế có nhiều cố kỵ như vậy, sau khi giết ngươi cùng lắm thì cao bay xa chạy, đợi Bổn tông chủ thành tựu lục địa thần tiên, nhất định sẽ lại tìm trở về.

    Thấy Trình Cung đột nhiên ra tay, tuy đao pháp quỷ dị, lặng yên không một tiếng động, nhưng Tô Liệt tràn đầy tự tin như trước.

    Dù sao lực lượng của hắn là nửa bước thần tiên, Trình Cung mạnh như thế nào cũng không phải là đối thủ của hắn, nếu như hắn để Huyết Y lão tổ ra tay, mình còn cố kỵ ba phần, hiện tại, trực tiếp giết chết.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Gần kề va chạm lần thứ nhất, Tô Liệt cảm giác bảo kiếm trong tay mình bắt đầu vỡ vụn, thiếu chút nữa bị chém đoạn, lực lượng kinh khủng kia chấn thân thể, cánh tay Tô Liệt hoàn toàn run lên, pháp lực cũng không có biện pháp vận chuyển thông suốt.

    Khủng bố, lực lượng quá kinh khủng, này so với mình cũng không yếu chút nào, so với Khương Lan kia còn mạnh hơn rất nhiều.

    Tại sao có thể như vậy, điều này sao có thể, hắn... hắn vài ngày trước vẫn là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, hiện tại sao có thể mạnh đến loại tình trạng này.

    Vũ Thân Vương đáp ứng cho Tô Liệt một thanh Linh kiếm hạ phẩm, bất quá phải chờ tới hải ngoại, hiện tại hắn dùng còn là một thanh Nguyên khí cấp mười, gần kề một kích đã thiếu chút nữa vỡ vụn.

    Này, điều này sao có thể, lực lượng của mình là nửa bước thần tiên.

    Nếu như nói thần thông còn kém một chút, nhưng pháp lực thuần túy cũng rất hùng hậu a.

    Vừa rồi giao thủ Tô Liệt cũng đã phát hiện, Trình Cung dĩ nhiên là Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, cái này cũng quá kinh khủng a.

    Mình có ma hạch, trụ cột so với hắn tốt gấp mười lần, gấp trăm lần, đến bây giờ cũng mới là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, vậy mà hắn đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu.

    Rốt cuộc là hắn tu luyện như thế nào.

    Cái này cũng chưa tính, cho dù Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, lực lượng của hắn cũng chỉ là bốn ngàn Tượng lực, nhưng một kích vừa rồi kia, đã là cực hạn của Thoát Tục kỳ đỉnh phong, trình độ chín ngàn Tượng lực, so với mình cũng không yếu chút nào.

    Đừng nói hắn chấn động vô cùng, người chung quanh cũng đều xem trợn tròn mắt, Trình Cung đột nhiên ra tay vậy mà chính diện oanh lui Tô Liệt đã là Thoát Tục kỳ đỉnh phong này là chuyện kinh khủng bực nào.

    Chương 313: Tất sát

    Phải biết rằng vừa rồi Tô Liệt chính diện đả bại Khương Lan là Thoát Tục kỳ đỉnh phong lâu năm, bây giờ chuyện lại quay trái ngược, này... cái này cũng thật bất khả tư nghị a.

    - Đạp đạp...

    Tô Liệt tiếp liền lui về phía sau, không đợi người ổn định, hắn đột nhiên cảm giác cảnh vật chung quanh trở nên mơ hồ, từng màn lúc trước xông lên đầu, là trong đại điện này, vốn là mình muốn tổ chức đại điển, phong quang vô hạn, lại không nghĩ rằng bị Trình Cung mang người quấy rối.

    Mình vậy mà bại bởi Trình Cung, một loại cảm giác thất lạc xông lên đầu, nhưng vào lúc này, đột nhiên ma hạch trong cơ thể hắn run lên...

    Tô Liệt vốn là tinh thần hoảng hốt, lại phát hiện Ẩn Linh Đao đã một đao đánh xuống, lập tức đã đến đỉnh đầu của hắn.

    - Coi chừng...

    Mau cứu hắn...

    Lúc này, tiếng la của Vũ Thân Vương cũng vang lên, hiển nhiên Vũ Thân Vương nhìn ra không đúng, lập tức hạ lệnh thủ hạ cứu Tô Liệt.

    Đây là chiêu số gì, đừng nói là Tô Liệt, cho dù đám người Vũ Thân Vương ở chung quanh cũng có một loại cảm giác hoảng hốt, sau một khắc đao của Trình Cung đã đánh xuống.

    - Đang, răng rắc...

    Dưới chiêu Bách Niên Tang Thương của Trình Cung, Vũ Thân Vương không còn bình tĩnh được nữa, may mắn lúc này ma hạch trong cơ thể hắn đã cứu hắn một mạng, mãnh liệt thanh tỉnh, giơ kiếm lên ngăn cản.

    Nhưng lần này va chạm càng thêm mãnh liệt, trực tiếp làm cho bảo kiếm trong tay của Tô Liệt vỡ vụn, nhưng mà tranh thủ một ít thời gian cho Tô Liệt, thân thể của hắn lui về phía sau thoáng một phát.

    Dù vậy, từ đầu của hắn kéo tới bụng cũng bị đao khí mở ra, tuy không có trực tiếp một phân thành hai, nhưng huyết nhục mơ hồ, nhìn rất khủng bố.

    Kim Sát, Ngân Sát chứng kiến thương thế của Tô Liệt, cũng đều hít một hơi lãnh khí.

    Tuy Tô Liệt này dựa vào ngoại lực tăng lên, nhưng pháp lực hùng hậu không thể nghi ngờ, nếu hai người liên thủ chiến với hắn, nhiều nhất có thể duy trì ở bất bại, hơn nữa còn là dùng pháp thuật, kinh nghiệm, thần thông, không dám có bất kỳ va chạm chính diện.

    Hiện tại, Trình Cung chỉ mới là Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, vậy mà chính diện đánh hắn thành như vậy, Trình Cung này cũng quá hung hãn đi à nha.

    Lúc này mới bao lâu, trước đó không lâu Trình Cung chẳng qua là Siêu Phàm kỳ, bây giờ ngay cả Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của hắn, loại tốc độ tăng lên này, loại năng lực vượt cấp chiến đấu này, khủng bố, quá kinh khủng.

    Khương Vĩ Tường, Khương Lan nằm trên mặt đất đều xem trợn tròn mắt, đây là đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại, Vân Ca Thành đệ nhất quần là áo lượt phá gia chi tử sao?

    Lúc nào, ngay cả hắn cũng cường hãn đến loại tình trạng này, đây không phải đang nằm mơ a.

    Chút ít đệ tử Vân Đan Tông kia càng xem trợn tròn mắt, sự tình hôm nay so với đại điển năm trước của Vân Đan Tông, Trình Cung trực tiếp dẫn người giết đến tận cửa còn kích thích, rung động hơn.

    Bà mẹ nó, Trình Cung này mới bao nhiêu tuổi, không so với lão tổ, tông chủ,... cho dù so với chúng ta cũng trẻ hơn rất nhiều, hắn tu luyện như thế nào, lần trước đến bây giờ mới bao lâu, hắn vẫn là người sao?

    Kim Mao thậm chí nghĩ tới Vũ Thân Vương, Vũ Thân Vương cũng là thiên tài trong thiên tài, hắn cũng có thể vượt cấp khiêu chiến, Vũ Thân Vương dùng lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy, khiêu chiến Thoát Tục kỳ tầng thứ chín cũng không thành vấn đề.

    Kim Mao đánh qua cùng Vũ Thân Vương, cực hạn của Vũ Thân Vương cũng có thể phát huy đến chín ngàn Tượng lực, nhưng nếu quả thật cùng đánh Trình Cung mà nói...?

    Trước kia căn bản Kim Mao không nghĩ tới vấn đề này, bởi vì ai cũng không cho rằng Trình Cung cùng Vũ Thân Vương là một cấp bậc, càng sẽ không cầm lực lượng hai người so sánh, nhưng giờ phút này Kim Mao lại đột nhiên cảm giác được rất thất lạc, rất rõ ràng, không cần chiến đấu cũng biết, Vũ Thân Vương tuyệt đối không phải là đối thủ của Trình Cung.

    Vũ Thân Vương cũng xem ở trong mắt, lòng của hắn đang run rẩy.

    Hắn là đệ nhất thiên tài bên trong Vân Ca Thành trẻ tuổi một đời, đệ nhất cao thủ, đệ nhất cường giả, đệ nhất...

    Tóm lại hắn chiếm cứ tất cả thứ nhất, nhưng hôm nay lại đột nhiên phát hiện, cái Trình Cung chưa có chính diện giao thủ cùng mình này, vậy mà lực lượng còn mạnh hơn mình rất nhiều.

    Loại đả kích này thật sự quá lớn, nhưng giờ khắc này, Vũ Thân Vương vẫn cố nén, hắn không thể để cho Tô Liệt có việc gì được.

    - Trình Cung ngươi dám,Tô Liệt là người của bổn vương, ngươi dám giết hắn bổn vương không để yên cho ngươi, cho dù Trình Tiếu Thiên cũng không bảo vệ được ngươi.

    Tiếng hô phẫn nộ của Vũ Thân Vương truyền đến lần nữa, vừa bắt đầu Trình Cung chặn đường hắn đang phong quang trở về, nói hắn đi quá giới hạn.

    Sau đó lại dâng tặng lễ vật đặt bẫy, trực tiếp dùng dương mưu nuốt mất Ngự Đan đường, Vọng Xuân Đình làm hắn hao binh tổn tướng, lại không lời nào để nói.

    Nhưng những chuyện này, tất cả đều có nguyên nhân, hiện tại mặc kệ như thế nào, Vũ Thân Vương cũng không thể để cho hắn lại động người của mình, nếu không mình đã không còn mặt để mất.

    Ồ, trong nội tâm Trình Cung cũng rất bất ngờ, mình đột nhiên tập kích, thi triển Bách Niên Tang Thương, dùng cường độ thần niệm hôm nay của mình, lực lượng Tô Liệt này lại dựa vào ngoại lực, không ổn định, làm sao có thể tỉnh táo lại nhanh như vậy, khẳng định có cổ quái.

    Đột nhiên bộc phát một chiêu không giết chết được Tô Liệt, Trình Cung cũng sẽ không vội vã ra tay, bởi vì Kim sư huynh, Kim Sát, Ngân Sát còn có vài tên thần thông quảng đại khác bên người Vũ Thân Vương đã xông lên đây.

    - Tô Liệt là người của ngươi, Khương Vĩ Tường, Khương Lan còn có Vân Đan Tông này là của Trình gia ta, ngươi dẫn người đến nện địa bàn Trình gia ta, bản đại thiếu há có thể bỏ qua.

    Sao máu này kỳ lạ như vậy, nhưng giờ phút này Trình Cung lại phát hiện, sau khi Ẩn Linh Đao chém Tô Liệt, không ngờ máu của hắn như có một loại lực lượng kỳ quái khống chế, không ngừng muốn thẩm thấu tiến vào bên trong Ẩn Linh Đao, thật sự là kì quái, một hồi phải hảo hảo nghiên cứu thoáng một phát.

    Cũng may Ẩn Linh Đao này không phải Linh khí hạ phẩm bình thường, Trình Cung trực tiếp truyền lực lượng, bức tất cả máu huyết trên thân đao xuống.

    - Nguy rồi, nguy rồi...

    Khương Vĩ Tường nghe Trình Cung nói như vậy, lập tức không biết nên làm thế nào cho phải.

    Đây là hắn lo lắng nhất, vạn nhất Hoàng Thượng biết mình không trung tâm, này nhất định phải chết.

    - Đại thiếu, nhất định là bệ hạ phái các ngươi tới cứu ta, ta biết ngay bệ hạ sẽ không mặc kệ Vân Đan Tông chúng ta...

    Khương Vĩ Tường sợ tới mức vội vàng chen vào nói, hắn thậm chí quên, giờ khắc này nếu không có Trình Cung ở đây, hắn đã sớm chết.

    Khương Lan ngã xuống đất, nghe Khương Vĩ Tường nói lập tức nhíu mày, muốn ngăn ngăn cũng đã chậm.

    - BA~!

    Sắc Quỷ ở một bên trực tiếp tát Khương Vĩ Tường bay về phía Khương Lan, sau đó một ngón tay chỉ hắn:

    - Lúc trước tuyển ngươi hợp tác cũng bởi vì tham niệm của ngươi chiến thắng hết thảy lý trí, hiện tại mới phát hiện, ngươi thật đúng là con mẹ nó ngay cả đầu óc cũng không có.

    Ngươi cho rằng đỡ ngươi lâu như vậy, trong tay ta không có cái gì khống chế được ngươi sao, hiện tại ngoan ngoãn câm miệng, lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi sau.

    Khương Vĩ Tường còn muốn nói điều gì, lại bị Khương Lan giữ chặt, Khương Lan đã cảm giác được sự tình có chút không đúng.

    Bọn hắn dĩ nhiên là người của Trình Cung, bị Trình Cung khống chế, trách không được, trách không được bọn hắn đạt được nhiều đan phương như vậy, đoạn thời gian trước lực lượng bọn hắn tăng lên nhanh chóng như vậy, nhiều người đầu nhập vào bọn hắn như vậy.

    Tô Liệt bị thương rất nặng, tuy không quá sâu, huyết cũng bị khống chế, nhưng lộ ra rất khủng bố như trước.

    Giờ phút này nghe Trình Cung nói xong, hắn thoáng cái nhớ tới trước kia, lập tức có một cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.

    Trước kia hắn thậm chí đoán qua, có phải Hoàng đế âm thầm ủng hộ bọn hắn hay không, nhưng về sau phát hiện không phải, hôm nay rốt cục hắn đã minh bạch.

    - Tốt, quả nhiên không hổ là Trình đại thiếu, Vân Đan Tông đã là của Trình đại thiếu ngươi, vậy bây giờ chúng ta đi.

    Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Vân Ca Thành này đã không phải là hoàng thất bọn hắn mạnh nhất, Vũ Thân Vương dứt khoát lựa chọn nhượng bộ.

    - Muốn đi, ngươi đi thì được, nhưng người này lưu lại.

    Trình Cung trực tiếp nhấc Ẩn Linh Đao chỉ vào Tô Liệt:

    - Vừa rồi bản đại thiếu đã nói qua, hủy thánh chỉ, tru di cửu tộc, hắn cũng không có cửu tộc gì, nhưng hắn phải chết.

    Dùng giữ gìn hoàng quyền đả kích đối thủ, Vũ Thân Vương cũng không xa lạ gì, ngày đầu tiên hắn trở lại Vân Ca Thành, Trình Cung vì giữ gìn hoàng quyền đứng ra ngăn cản hắn.

    Mịa nó, lại là chiêu này.

    - Hừ, giữ gìn hoàng quyền, hủy diệt thánh chỉ.

    Ai nói cái kia thật sự là thánh chỉ, ta biết rõ hắn giả tạo thánh chỉ, bổn vương mới tới đây điều tra, chuyện này phụ hoàng rất rõ ràng, nếu như Trình đại thiếu thực muốn theo đuổi, tra ra manh mối, chúng ta cùng tiến cung diện thánh.

    Vân Đan Tông, Khương Vĩ Tường, Khương Lan dĩ nhiên là người của Trình Cung, nếu phụ hoàng biết rõ việc này, không biết có thể tức giận đến thổ huyết lần nữa hay không.

    Nhưng mặc kệ như thế nào, hiện tại phụ hoàng cũng sẽ đứng ở cạnh mình, đến lúc đó ngược lại có cớ giết Khương Vĩ Tường, Khương Lan.

    - Ngươi...

    Khương Vĩ Tường nghe xong, thân thể run lên, rất muốn nói chuyện.

    Lại bị bên cạnh Khương Lan trực tiếp bịt miệng lại:

    - Hài tử, đừng nói nữa, hiện tại tình thế này ngươi còn nhìn không rõ sao, ngay cả Vũ Thân Vương cũng rất sợ hãi Trình đại thiếu, trong này khẳng định xảy ra chuyện gì, ta cảm giác rất kỳ quái, gần đây ánh mắt của chúng ta ở Vân Ca Thành không có truyền về một chút tin tức, nhưng Vân Ca Thành lại từng phong tỏa qua, giống như xảy ra sự tình gì, nhất định là đại sự.

    Ngươi bây giờ đừng nói nữa, nếu Trình đại thiếu là thật buông tay mặc kệ, hơn mười miệng ăn Khương gia chúng ta đều chết chắc rồi, Vân Đan Tông cũng khẳng định khó giữ được.

    Cả người Khương Vĩ Tường thoáng cái như bóng cao su nhụt chí, cho dù không bạo lộ quan hệ của mình cùng Trình gia, ngẫm lại câu nói kia của Vũ Thân Vương, hắn cũng triệt để thất vọng đau khổ.

    Vì cái gì Tô Liệt dám không kiêng nể gì như thế, thậm chí dám hủy thánh chỉ, nói trắng ra khẳng định là có Hoàng đế âm thầm đồng ý, thánh chỉ kia bất quá là một tờ giấy lộn, là dùng để tự an ủi mình, tạm thời ổn định đồ đạc của mình, sao mình lại đần như vậy, vậy mà... vậy mà thật sự tin tưởng thánh chỉ kia là kim bài miễn tử, không ai dám động mình.

    - Tốt.

    Chẳng ai ngờ rằng chính là, Trình Cung vô cùng thống khoái đáp ứng, nhưng sau một khắc Trình Cung lại giơ đao lên chỉ Tô Liệt:

    - Đợi ta giết hắn xong, chúng ta đi diện thánh.

    Thời điểm Trình Cung thống khoái đáp ứng một tiếng, Vũ Thân Vương cũng sửng sờ, lúc nào Trình Cung trở nên dễ nói chuyện như vậy, thống khoái như vậy.

    Nhưng một câu sau của Trình Cung, thoáng cái làm hắn điên người.

    - Trình Cung, ngươi đừng tưởng rằng ỷ vào Trình lão gia tử trở thành lục địa thần tiên, ngươi có thể không kiêng nể gì cả, muốn làm gì thì làm, hôm nay bổn vương tuyệt sẽ không cho ngươi giết Tô Liệt.

    Giữa hai người, vẫn là lần thứ nhất chính thức xung đột như vậy.

    - Huyết Y, bảo vệ tốt Tam thiếu gia, nếu có bất kỳ người dám cản trở ta giết Tô Liệt, giết.

    Trình Cung nói xong, đã sải bước đi ra, lập tức Ẩn Linh Đao trong tay hóa thành đao quang, đao khí mang tất cả thiên địa, trực tiếp bổ về phía Tô Liệt.

    Chương 314: Thực sầu muộn vì ngươi quá ngu ngốc

    - Muốn chết...

    Thân hình Kim sát cùng Ngân sát lập tức nghiêng về phía trước, người cũng nắm kiếm trong tay, trong nháy mắt này người là kiếm, kiếm là người.

    Trong thân thể Kim Mao, một cổ ma khí điên cuồng vận chuyển, lực lượng của hắn cũng gia tăng cuồng bạo.

    Mấy Thoát Tục kỳ khác cũng nhao nhao bộc phát lực lượng của mình, chuẩn bị công kích chặn đường Trình Cung.

    - Ai dám ngăn cản sự tình của đại thiếu, chết, Huyết Y đại thủ ấn.

    Huyết Y lão tổ đánh ra một chưởng, một Huyết thủ ấn cự đại bay ra.

    Không có dấu hiệu nguyên khí, lực ngưng ngưng tụ nào, càng không có lực lượng chấn động, lập tức ngưng tụ, lập tức lao tới.

    - Không tốt, mau tránh.

    Chứng kiến Huyết Y lão tổ ra tay, Kim sát cùng Ngân sát phản ứng đầu tiên, dùng một kích mạnh nhất nhằm vào hắn, hai người bọn họ còn có một chiêu tuyệt mệnh, tự nhận là có thể giải quyết Huyết Y lão tổ, chỉ là trước kia nói như thế nào Huyết Y lão tổ cũng là người của Vũ Thân Vương, ép hắn cái gì cũng có thể, nhưng lại không thể thật sự giết hắn.

    Giờ khắc này, bọn hắn muốn trực tiếp giết hắn đi.

    Nhưng ngay lúc này, đột nhiên nghe được tiếng hô của Kim Mao, hai người căn bản không có để ý tới xông lên.

    - Răng rắc, bành...

    Xông quá nhanh, giống như là một người dùng vận tốc âm thanh phi hành, đột nhiên đụng vào một bức tường đồng vách sắt.

    Tốc độ công kích của bọn hắn quá mạnh mẽ, hai thanh kiếm trực tiếp vỡ vụn, sau đó thân thể bạo thành một đoàn huyết vụ, hoàn toàn tạc toái, ngay cả vụn thịt cũng không còn.

    Mà Huyết Y đại thủ ấn kia thậm chí không bị một chút ảnh hưởng, trực tiếp vỗ xuống như trước, những người khác muốn phản ứng tới đã không kịp, có muốn bay, có muốn phòng ngự.

    Nhưng kết quả ở dưới Huyết Y đại thủ ấn, toàn bộ bị đập toái.

    - Ma Lôi Hám Thiên, tạc.

    Lực lượng Kim sư huynh kia cũng tăng lên tới đỉnh, lập tức trên hai tay hắn ngưng tụ thành hai luồng ma khí cường hoành, trực tiếp oanh kích tới Huyết Y đại thủ ấn.

    Ma Lôi Hám Thiên kia bạo tạc nổ tung, trực tiếp phản chấn đưa hắn bay ra ngoài.

    Quần áo toàn thân bị hủy diệt, trên người vô số vết thương, trong miệng phun máu, nhưng hắn cũng là người duy nhất trong mười mấy người kia giữ được tánh mạng.

    - Ah...

    Khương Vĩ Tường, Khương Lan cùng tất cả đệ tử Vân Đan Tông đều há to mồm, căn bản không thể tin nổi.

    Đây là cái gì, không có hoa mắt a, lực lượng của Kim sát, Ngân sát người khác không biết, nhưng Khương Lan lại có thể rõ ràng cảm nhận được, bọn hắn không yếu hơn Tô Liệt bao nhiêu, hai người liên thủ cho dù Tô Liệt cũng chỉ có một con đường chết, vậy mà bị Huyết Y lão tổ tiêu diệt.

    Đây là lực lượng gì, quá kinh khủng, cho tới bây giờ chưa thấy qua lực lượng khủng bố như thế, căn bản không thuộc về thế giới này.

    Một lão bộc bên người Trình Cung, hơn nữa mọi người đều biết hắn là Huyết Y lão tổ, lực lượng của hắn mọi người cũng tinh tường.

    Trước kia ở bên người Vũ Thân Vương, còn một mực bị Kim sát, Ngân sát ép buộc, rất là uất ức.

    Điên rồi, điên rồi, thật sự điên rồi, đều điên rồi.

    Vũ Thân Vương cũng ngốc tại đó, này, đây là đang nằm mơ sao?

    Đây là Huyết Y lão tổ sao?

    Làm sao hắn có thể có lực lượng cường đại như vậy, đây tuyệt đối không có khả năng, không có khả năng.

    Kim sát, Ngân sát, Kim sư huynh đều là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, còn có mấy Thoát Tục kỳ khác, vậy mà dưới một chiêu đều chết hết, đều nổ tung.

    Bọn hắn ngây dại, Tô Liệt càng ngây dại, bàn tay này chụp đến đánh chết Kim sát, Ngân sát cùng mấy vị Thoát Tục kỳ khác, chỉ có Kim sư huynh giữ được tánh mạng, nhưng Huyết Y đại thủ ấn này không có làm hắn bị thương, đây mới là kinh khủng nhất.

    Trên thực tế, người chung quanh cũng đều nhìn về phía hắn, cũng đều đã minh bạch chuyện gì xảy ra.

    - Ah...

    Tô Liệt ý thức được một việc, Huyết Y đại thủ ấn không có làm hắn bị thương, nhưng đạo đao khí kia của Trình Cung cũng đã đến trước mắt, hắn vội vàng muốn lóe qua bên cạnh, nhưng vẫn chậm đi một tí, bả vai bị phách mở một vết thương sâu tới xương.

    - Ah...

    A, Vương gia coi chừng, Huyết Y lão tổ hắn...

    đã là lục địa thần tiên...

    Kim sư huynh nửa quỳ ở nơi đó, hai tay run rẩy chèo chống chạm đất mặt.

    Kỳ thật không cần hắn nói, trong nội tâm Vũ Thân Vương cũng minh bạch, ngoại trừ lục địa thần tiên, Thoát Tục kỳ không có khả năng có loại lực lượng này.

    Hơn nữa lục địa thần tiên bình thường, cũng không có thể như thế.

    Chỉ là hắn vẫn khó có thể tiếp nhận, Huyết Y lão tổ này nhát như chuột, làm sao có thể có đảm lượng trùng kích lục địa thần tiên...

    Đột nhiên, Vũ Thân Vương nghĩ tới điều gì, hai mắt như điện, mang theo tức giận ngập trời, chỉ vào Huyết Y lão tổ:

    - Ngươi... phục dụng Ngưng Anh đan!

    - Chúc mừng hắn thoáng một phát, hắn đã đoán đúng.

    Trình Cung nói xong, người đã phóng tới Tô Liệt lần nữa, hôm nay hắn muốn đích thân giết chết Tô Liệt, đang ở trước mặt Vũ Thân Vương cùng tất cả mọi người của Vân Đan Tông tự tay giết chết Tô Liệt.

    Giờ phút này trên mặt Tô Liệt đã tràn đầy sợ hãi, nếu như nói vừa rồi hắn còn có tâm tư đối phó Trình Cung, như vậy giờ phút này hắn chỉ có một tâm tư, trốn.

    Nghĩ hết mọi biện pháp đào tẩu, nếu như vừa rồi Trình Cung hạ lệnh cho Huyết Y lão tổ ra tay giết mình, vậy giờ phút này mình đã giống như đám người Ngân Sát rồi.

    Hai người kia phóng ra chết thảm ở trước mắt hắn, hắn thấy rất rõ ràng, trong nội tâm bay lên một cảm giác vô lực, trốn, lập tức trốn.

    Chỉ là Ẩn Linh Đao của Trình Cung biến ảo, phối hợp một trăm linh bảy thanh đoản đao cùng Tinh Không Trảm, cho dù hắn muốn chạy trốn cũng không được.

    - Nhận được mệnh lệnh của đại thiếu, chúc mừng ngươi thoáng một phát, ngươi đã đoán đúng.

    Huyết Y lão tổ rất nghe lời chúc mừng thoáng một phát, thiếu chút nữa làm Vũ Thân Vương tức giận đến thổ huyết.

    Còn những người Vân Đan Tông kia đều rất choáng váng, nhất là phụ tử Khương Lan, Khương Vĩ Tường, vừa rồi thời điểm nghe được Trình lão gia tử là lục địa thần tiên, bọn hắn đã ngây dại, hôm nay chứng kiến Huyết Y lão tổ phát uy, lại trải qua hắn chính miệng chứng minh đúng là lục địa thần tiên, hai người này triệt để trợn tròn mắt.

    Lục địa thần tiên, cho dù Lam Vân Đế Quốc cũng chỉ có hai vị trấn quốc thần tiên, Đồ Đằng, Man tộc, Thảo Nguyên Vương Đình đều chỉ có một vị trấn quốc thần tiên tồn tại.

    Lúc này, Trình gia thậm chí có hai vị lục địa thần tiên, này là kinh khủng cở nào, kinh người hạng gì.

    Trách không được ngay cả Vũ Thân Vương cũng sợ Trình Cung ba phần, mạnh, quá mạnh mẽ.

    Giờ phút này trong nội tâm Khương Vĩ Tường hối hận a, mình nguyên vốn đã tìm được một chỗ dựa tốt, kết quả còn không biết, không nên đi đầu nhập vào một chỗ dựa bằng giấy khác.

    Cái này có thể thảm rồi, Khương Vĩ Tường chứng kiến Sắc Quỷ ở bên cạnh không xa, muốn hướng về phía hắn cười cười nịnh nọt thoáng một phát, lại phát hiện Sắc Quỷ căn bản không để ý tới sẽ hắn.

    Vũ Thân Vương nghe được Huyết Y lão tổ chính miệng nói, ngực không ngừng phập phồng, tuy sớm biết sẽ như thế, nhưng thật sự chứng kiến Trình gia lại có thêm một gã lục địa thần tiên, Nhân Anh kỳ tồn tại, hắn vẫn phi thường khó chịu.

    Thực tế người này lại là Huyết Y lão tổ, Huyết Y lão tổ này giống như thay đổi thành một người khác.

    Muốn nói dùng lục địa thần tiên hấp dẫn Huyết Y lão tổ, khống chế hắn ngược lại là dễ dàng, nhưng làm hắn chân tâm thật ý lại không có khả năng, nhưng bây giờ Huyết Y lão tổ này quả thực giống như những nô bộc trung tâm kia, đến cùng Trình Cung làm sao làm được, đây mới là làm cho Vũ Thân Vương khó hiểu nhất.

    - A, Trình Cung, đã ngươi không cho ta sống, ngươi cũng đừng nghĩ sống tốt, Bổn tông chủ liều mạng với ngươi.

    Nhưng vào lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng hét thảm, nguyên lai là Tô Liệt bị Trình Cung trọng thương lần nữa, hai ngón tay bị cắt đứt, hắn thấy đào tẩu vô vọng thì gần như điên cuồng muốn đồng quy vu tận cùng Trình Cung.

    Bất luận là vừa rồi Tô Liệt muốn chạy trốn, hay là giờ phút này tuyệt vọng muốn liều mạng, đối với đồng cấp mà nói đều là chiến đấu gian khổ nhất, cho dù người đồng cấp bậc, muốn đả bại, thắng đối phương rất dễ dàng, nhưng nếu như đối phương một lòng muốn chạy trốn, cũng rất khó có thể ngăn cản.

    Nhưng Trình Cung dùng Ẩn Linh Đao, một trăm linh bảy thanh đoản đao, kết hợp Tinh Không Trảm lại ngăn Tô Liệt lại, chiến đấu đồng cấp còn có một chuyện vô cùng nguy hiểm, như nếu đối phương dốc sức liều mạng, thì rất khó không bị trọng thương.

    Mà giờ khắc này, đấu pháp của Tô Liệt là dốc sức liều mạng, nhiều khi Trình Cung công kích hắn căn bản không để ý tới, hoàn toàn muốn lưỡng bại câu thương.

    Trình Cung cũng rất có kiên nhẫn, không ngừng biến hóa chiêu thức, không ngừng dùng Tinh Không Trảm kết hợp đoản đao lần lượt làm Tô Liệt bị thương, làm trên người hắn bị thương hơn mười chỗ, biến thành mấy trăm chỗ, giống như là thanh đao con cắt thịt.

    - Trình Cung, hôm nay bổn vương có thể nói cho ngươi biết, không có Huyết Y lão tổ lục địa thần tiên này ra tay, ngươi chỉ dựa vào lực lượng cá nhân là không thể nào giết chết Tô Liệt, Thủy Mộc Long Hoàng Công, Thủy Long Quyển.

    Chứng kiến tình hình bực này, rốt cục Vũ Thân Vương cũng nổi nóng, trực tiếp hét lớn một tiếng, vận chuyển Thủy Mộc Long Hoàng Công, thi triển Thủy Long Quyển.

    Lập tức trong thân thể của hắn, một cổ Thủy Mộc chi khí bộc phát, hơi nước bên trên bầu trời lập tức ngưng tụ, hình thành một tiểu vòi rồng bao Trình Cung lại.

    Về phần những lời Vũ Thân Vương hô phía trước kia, hiển nhiên là kích Trình Cung.

    - Không cần ngươi ra tay.

    Vừa nhìn thấy Vũ Thân Vương ra tay đối phó Trình Cung, Huyết Y lão tổ nộ a, cũng dám đánh lén đại thiếu, muốn chết.

    Hắn vừa muốn ra tay, chợt nghe âm thanh Trình Cung la lên.

    Hừ, Trình Cung, cho dù ngươi càng lợi hại, thì dù sao cũng tuổi trẻ.

    Ngươi muốn dùng Tô Liệt lập uy, từ đó về sau triệt để khống chế Vân Đan Tông, ngươi muốn dùng Tô Liệt luyện đao, những thứ này bổn vương đều rất rõ ràng, vậy bổn vương liền cho ngươi thỏa mãn.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Vũ Thân Vương đã sử dụng thần niệm thông tri Tô Liệt, bảo hắn lập tức đào tẩu, hắn tin tưởng dùng uy lực Thủy Long Quyển của mình giờ phút này, có thể đủ vây khốn Trình Cung một hồi.

    Thực tế Trình Cung còn không cho Huyết Y lão tổ ra tay, sự tình đã đến loại tình trạng này, chỉ cần có thể bảo trụ Tô Liệt là thắng lợi lần thứ nhất.

    Lần này trở về, bại là đã triệt để bại bởi Trình Cung, nhưng mình cũng không thể để Trình Cung thắng thư thái như vậy.

    Tuy Tô Liệt đã gần như điên cuồng, nhưng mà lại hy vọng sống sót, tự nhiên sẽ không dốc sức liều mạng lần nữa, thậm chí trực tiếp vọt lên không trung.

    - Trình Cung, Trình Cung, hôm nay ta thoát khốn, ngày sau sẽ ăn thịt của ngươi, uống máu của ngươi, không diệt Trình gia ngươi Tô Liệt ta vĩnh viễn chết không yên tâm...

    Hận ý của Tô Liệt đối với Trình Cung đã đến cực hạn, điên cuồng rống giận, thanh âm vang vọng trăm dặm chung quanh.

    - Hừ, thoát khốn, muốn đi, Luyện Thần Quyết, thần niệm trùng kích!

    Thần niệm trùng kích vô cùng nguy hiểm, hơi có ngoài ý muốn hoặc là gặp được người cường đại cắn trả, rất có thể tạo thành tổn thương vĩnh viễn.

    Nhưng Trình Cung căn bản không sợ, không nói trước hắn hiểu Luyện Thần Quyết, ngay cả tình huống Vũ Thân Vương này hắn cũng rất hiểu rõ.

    - Ah!

    Một màn giống như ngày đó ở tại hoàng cung, Vũ Thân Vương cảm giác đầu óc muốn nổ tung, thần niệm hỗn loạn, lực lượng lập tức sụp đổ, Thủy Long Quyển trực tiếp sụp đổ.

    Không chỉ là hắn, mà ngay cả Tô Liệt bay lê cũng hét thảm rơi xuống, Ẩn Linh Đao của Trình Cung trực tiếp hóa thành phi đao, trực tiếp đâm vào lồng ngực Tô Liệt.

    - Là ngươi...

    Là ngươi, dĩ nhiên là ngươi...

    Trình Cung, ngày đó người trong hoàng cung là ngươi...

    Cho tới giờ khắc này, hai tay Vũ Thân Vương bụm lấy đầu, thất khiếu chảy máu, mới bừng tỉnh đại ngộ.

    Trình Cung rất là bất đắc dĩ nhún nhún vai, buông tay nói:

    - Thực buồn khi ngươi quá kém thông minh, lúc này ngươi mưới biết.

    Chương 315: U Minh địa ngục Đại Ma Vương

    - Ah...

    Oanh!

    Nhưng vào lúc này, nguyên vốn Tô Liệt đã bị đâm thủng ngực cho rằng hẳn phải chết, đột nhiên xuất hiện biến cố, Tô Liệt phát ra một thanh âm kỳ quái, sau đó Ẩn Linh Đao bị chấn ra, mà thân thể của hắn vậy mà dừng lại ở trên không trung, một cổ ma khí quỷ dị trong thân thể không ngừng từ bên trong toát ra, dần dần bao trùm thân thể của hắn, một ít miệng vết thương vừa rồi của hắn lấy mắt thường có thể thấy được khép lại, thậm chí ngón tay đứt rời cũng nhanh chóng dài ra.

    Cái này cũng chưa tính, thịt của hắn quay cuồng, trên đỉnh đầu dần dần xuất hiện hai cái sừng.

    - Trời ơi, đây là quái vật gì.

    - Không nghĩ tới Tô Liệt không phải là người, tại sao có thể như vậy?

    - Quá kinh khủng, hắn rốt cuộc là quái vật gì.

    Từ bắt đầu Tô Liệt cùng Vũ Thân Vương xuất hiện muốn giết Khương Lan, Khương Vĩ Tường, càng về sau Trình Cung xuất hiện, có thể nói là biến đổi bất ngờ.

    Những người này của Vân Đan Tông đã sớm bị chấn choáng váng, vừa rồi nghĩ cái gì cũng có, không có một người nào dám lên tiếng.

    Giờ phút này chứng kiến Tô Liệt biến hóa, có một ít sợ tới mức mềm nhũng cả chân!

    Chút ít không tự giác được lầm bầm đi ra.

    - Vương gia, chúng ta đi nhanh đi, trong cơ thể Tô Liệt này cũng không phải ma hạch Ma Vương bình thường, xem ra trước kia chúng ta đã đánh giá sai, trong cơ thể hắn hẳn là ma hạch Đại Ma Vương, tương đương với cảnh giới Địa Anh, thậm chí càng mạnh hơn nữa.

    Sớm biết như vậy chúng ta túm lấy hắn, trở về cho sư tôn luyện hóa, cái kia có thể trực tiếp cho sư đệ ngươi trùng kích lục địa thần tiên.

    Bất quá bây giờ ý thức ma hạch nội Đại Ma Vương này đã bắt đầu thanh tỉnh, cho dù vừa mới thanh tỉnh, cũng lợi hại hơn lục địa thần tiên bình thường, lần này Trình Cung sẽ phiền toái, chúng ta đi thôi.

    Tuy Nam Chiêm Bộ Châu không tính quá phát đạt, nhưng tương đối mà nói lại rất an nhàn, có chiến tranh cũng chỉ là quốc gia thế tục chiến đấu mà thôi.

    Cho dù một ít Tu Chân giả, thậm chí như những Luyện đan sư của Vân Đan Tông này, đều rất ít gặp qua Ma tộc chính thức, nhưng Kim Mao đi theo sư tôn hắn cái gì cũng gặp, lập tức tới dìu lấy Vũ Thân Vương ly khai.

    - Ta không cam lòng, ta không cam lòng...

    Ta không cam lòng a, thậm chí ngay cả chuyện này cũng thua bởi hắn, ta không cam lòng...

    Vũ Thân Vương bụm lấy đầu, điên cuồng gầm rú, Kim Mao mặc kệ nhiều như vậy, mang theo hắn trực tiếp ly khai.

    Trình Cung nhìn thoáng qua Kim Mao cùng Vũ Thân Vương rời đi, cũng không có cản trở hắn, bây giờ còn không phải thời điểm diệt trừ Vũ Thân Vương.

    Hơn nữa sở dĩ Trình Cung sử dụng thần niệm trùng kích, bạo lộ mình liên tiếp kích thích Vũ Thân Vương cũng là có mục đích, dùng lực lượng hiện tại của hắn, không sử dụng thần niệm trùng kích cũng có biện pháp lao tới.

    Chỉ là mục đích của hắn chính là muốn bức Vũ Thân Vương đến cực hạn, hắn có thể được mảnh vỡ ngoại đỉnh lớn như vậy, chắc chắn địa phương kia còn có, không ép hắn, hắn sẽ không mạo hiểm đi tìm kiếm.

    Bất quá Tô Liệt này còn con mẹ nó đủ không may, thậm chí có ma hạch Đại Ma Vương mượn thân thể của hắn muốn thức tỉnh.

    Sự tình này Kim Mao cũng biết, tự nhiên Trình Cung càng rõ ràng hơn, nhưng hắn cũng không có sốt ruột đào tẩu, cũng không sốt ruột ra tay, chỉ là lẳng lặng nhìn.

    - Ự... c...

    Đột nhiên, Tô Liệt ở trên không trung bị ma khí bao trùm phát ra tiếng cười bén nhọn:

    - Tiểu tử, vậy mà cản trở chuyện tốt của bản Đại Ma Vương, nếu như cái lô đỉnh này tu luyện đến cảnh giới Nhân Anh, bản Đại Ma Vương lại thôn phệ, có thể trực tiếp khôi phục toàn bộ lực lượng thời kì toàn thịnh của bản Đại Ma Vương, bất quá thân thể của ngươi cũng rất cổ quái, vậy mà có thể tu luyện tới thân thể chí dương chí cương, bản Đại Ma Vương rất ưa thích, nuốt ngươi cùng tiểu gia hỏa Nhân Anh sơ kỳ này, bản Đại Ma Vương cũng có thể khôi phục không sai biệt lắm...

    Khi nói chuyện, cái này bị ma khí bao phủ dần dần chuyển hóa làm Ma thể Đại Ma Vương, lực lượng không ngừng đề thăng, áp lực cũng càng lúc càng lớn.

    Ngay cả một ít trưởng lão Siêu Phàm kỳ của Vân Đan Tông cũng hai chân xụi lơ, chớ đừng nói chi là một ít đệ tử bình thường.

    - Ách, trong thân thể Tô Liệt rốt cuộc là quái vật gì, thậm chí có lực lượng khủng bố như vậy, quá kinh khủng...

    Khương Vĩ Tường run rẩy nhìn về phía Khương Lan bên cạnh.

    - A...

    Dù sao Khương Lan cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong lâu năm, hắn còn hơi chút đỡ một ít, chỉ là lộ vẻ sầu thảm cười khổ nói:

    - Hôm nay chỉ sợ sẽ là đại kiếp nạn của Vân Đan Tông, không nghĩ tới Vân Đan Tông ta lại gặp được U Minh địa ngục Đại Ma Vương trong truyền thuyết.

    U Minh địa ngục Đại Ma Vương, đó là tương đương với Địa Anh của Tu Chân giả, cường đại, hung tàn vô cùng, mà ngay cả Khương Lan cũng chỉ là nghe người khác nhắc qua, không nghĩ tới hôm nay lại được nhìn thấy.

    - Đại thiếu, một hồi ta ngăn trở hắn ngươi nhanh cùng Tam thiếu gia chạy đi, lực lượng của hắn càng ngày càng mạnh.

    Hiện tại đã có cường độ Nhân Anh tầng thứ sáu, căn bản không phải chúng ta có thể so sánh, ta không biết có thể kéo hắn bao lâu, một hồi ta sẽ tận lực làm động tĩnh lớn hơn một chút, cho dù lão gia tử không ở Vân Ca Thành, cũng sẽ kinh động hai vị hộ quốc thần tiên kia, bọn hắn sẽ không để cho Đại Ma Vương bực này ở Lam Vân Đế Quốc tàn sát bừa bãi, hy vọng có thể tranh thủ thời gian đào tẩu cho đại thiếu.

    Huyết Y lão tổ thúc dục lực lượng Nhân Anh kỳ tầng thứ ba, một bên chống cự lại áp lực khổng lồ do Đại Ma Vương mang đến, một bên bảo Trình Cung mau đào tẩu.

    Trình Cung nghe xong khóe miệng có chút giật giật, cười nhạt một tiếng, hiện tại Huyết Y lão tổ này ngược lại là có chỗ tốt, không giống như trước kia sợ chết như vậy, một lòng vì hắn mà cân nhắc sự tình.

    Đại Ma Vương, mịa nó, coi như ngươi không may, trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, trực tiếp thông qua thần niệm thông tri Huyết Y lão tổ.

    - Một hồi đừng chống cự, ta sẽ thu ngươi vào trong một không gian, đến lúc đó ở bên trong giúp ta trấn áp Đại Ma Vương này.

    Trấn áp, Đại Ma Vương?

    Huyết Y lão tổ hoàn toàn không thể tin được, hắn ngoại trừ từ trong nội tâm trung thành với Trình Cung, mặt khác hết thảy đều không thay đổi, phán đoán của hắn, ý nghĩ của hắn, thậm chí trí nhớ của hắn.

    Loại tình huống này, ở hắn xem ra có thể đào tẩu cũng là may mắn lắm rồi, trừ khi Trình lão gia tử tự mình ra tay, nếu không căn bản không có biện pháp đối phó Đại Ma Vương này.

    Nhưng hiện tại đại thiếu nói muốn trấn áp, nói đùa gì vậy, đây không phải nói chuyện hoang đường viển vông sao.

    Nhưng mà sau một khắc, Huyết Y lão tổ cảm nhận được một cổ lực lượng đặc biệt, tuy trong nội tâm cảm giác không thể tưởng tượng nổi, nhưng Trình Cung nói với hắn mà nói là mệnh lệnh, không để cho nghi vấn, sau một khắc hắn đã biến mất.

    Này vẫn là lần thứ nhất Trình Cung thu người khác vào trong không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, không có biện pháp, lần này đối thủ quá mạnh, một mình mình làm không được.

    Cũng may hiện tại Huyết Y lão tổ đã bị Nô Phù khống chế, không cần lo lắng hắn có vấn đề gì, lúc trước thần niệm của mình cũng dung nhập vào bên trong Nô Phù, Nô Phù có chứa công năng đặc biệt, chỉ cần thần niệm mình khẽ động, mặc kệ Huyết Y lão tổ mạnh bao nhiêu, đều có thể muốn tánh mạng của hắn.

    - Ân, tên tiểu tử kia đâu?

    Sau một khắc Đại Ma Vương mới ý thức được không đúng, ở hắn xem ra, ở đây duy nhất có thể tạo thành chút ảnh hưởng cùng quấy nhiễu đối với hắn là Huyết Y lão tổ, nhưng lại đột nhiên phát hiện Huyết Y lão tổ biến mất.

    Thời điểm hắn còn nghi hoặc khó hiểu, thân thể Trình Cung đã chậm rãi bay lên, đồng thời Trình Cung khoát tay, trên trăm đạo phi đao bay ra.

    - Bành bành bành...

    Lần này Trình Cung sử dụng chính là chuôi đao, lập tức vọt tới tất cả đệ tử Vân Đan Tông.

    Những đệ tử kia nhao nhao té xỉu, thời điểm thấy chuôi đao này bay tới mình, Khương Vĩ Tường theo bản năng muốn chống cự, lại bị Khương Lan bên cạnh giữ chặt, Khương Lan khẽ lắc đầu.

    - Bành...

    Nháy mắt sau đó, Khương Lan cùng Khương Vĩ Tường đồng thời hôn mê.

    Khương Lan rất thông minh, biết rõ sự tình giờ phút này đã không còn là bọn hắn có khả năng khống chế, kể cả sinh tử.

    Có chút sự tình không nên biết ngàn vạn lần đừng đi biết rõ, sự tình không nên xem cũng ngàn vạn lần đừng đi xem.

    Cùng lúc đó thần niệm của Trình Cung cũng dùng thần niệm trùng kích bên trong Luyện Thần Quyết bao quát chung quanh, cho dù có thần niệm của lục địa thần tiên điều tra tới, đều phải bị ảnh hưởng thời gian ngắn.

    Bởi vì chuyện kế tiếp, Trình Cung không muốn cho bất luận kẻ nào biết rõ.

    - Móa, một Đại Ma Vương nho nhỏ cũng dám trang bức cùng bản đại thiếu, ngươi cho mình là ai, vào cho ta.

    Lần đầu tiên Trình Cung hoàn toàn thúc dục Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức mở ra không gian ngoại đỉnh vừa mới hình thành chưa đầy đủ, trực tiếp bao phủ về Đại Ma Vương này.

    - Ah...

    Đây là cái gì, tại sao có thể như vậy, không, ah...

    Hét thảm một tiếng, ma khí trên thân thể Đại Ma Vương này bị ăn mòn, bốc hơi rất nhanh, đau đớn kịch liệt làm hắn vốn là điên cuồng tăng vọt ma khí rốt cục hòa hoãn xuống.

    Trong nháy mắt này, hắn cũng bị Trình Cung kéo vào trong không gian Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    U Minh địa ngục, Vực Ngoại Thiên Ma đều là tai họa của Cửu Châu, làm cho Cửu Châu đại địa sanh linh đồ thán, về sau Cửu Châu đại địa xuất hiện vô số đại năng, trấn áp vô số yêu ma của Vực Ngoại Thiên Ma cùng U Minh địa ngục, mượn nhờ địa thế Cửu Châu, chế tạo ra chín đại Thần khí.

    Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh này, chính là vì trấn áp U Minh địa ngục cùng Vực Ngoại Thiên Ma mà sinh ra.

    Này cũng chính là nguyên nhân mà thời điểm Trình Cung thấy Đại Ma Vương này hung hăng càn quấy, cũng không có sợ hãi chút nào, trên tay hắn cũng có thần niệm tín phù mà gia gia lưu lại, chỉ cần ở trong vạn dặm bóp nát cái này, gia gia nhất định có thể lập tức chạy đến.

    Nhưng Trình Cung có Cửu Châu đệ nhất thần khí chuyên môn khắc chế yêu ma của U Minh địa ngục cùng Vực Ngoại Thiên Ma, tự nhiên hắn không sợ bọn họ.

    Đã tiến vào không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh này, toàn thân Đại Ma Vương kia càng giống như nước sôi, thống khổ không thôi.

    - Đây là vật gì, để cho ta đi ra ngoài...

    Ta là Quảng Uy Đại Ma Vương, cai trị nghìn vạn dặm thổ địa, vài tỷ con dân, thả ta đi ra ngoài, những thứ này đều là của các ngươi...

    Quảng Uy Đại Ma Vương này không ngừng phóng ra ma khí, đã bị Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh áp chế, ma khí bên ngoài không ngừng bị ăn mòn, làm hắn thống khổ không thôi.

    - Chuẩn bị, một hồi chuyển toàn bộ lực lượng cho ta.

    Giờ phút này Trình Cung ở bên cạnh nội đỉnh, Tử Diễm Chân Hỏa trong tay đã bắt đầu chậm rãi thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đối với Quảng Uy Đại Ma Vương này mà nói, hắn căn bản không bị ảnh hưởng, trong thanh âm hắn có ma âm hấp dẫn, nhưng loại trình độ ma âm của hắn, căn bản Trình Cung không bị ảnh hưởng.

    Ngược lại là Huyết Y lão tổ bên cạnh, ánh mắt trở nên có chút quái dị, Trình Cung quát lớn một tiếng, hắn mới thanh tỉnh một ít.

    - A, các ngươi là tìm chết, Cuồng Ma Vũ, bạo cho ta.

    Quảng Uy Đại Ma Vương nhìn thấy ma âm hấp dẫn của mình không có hiệu quả, trong nội tâm rất là chấn kinh, không thế nào, ma âm hấp dẫn trực tiếp câu dẫn ở sâu trong nội tâm người, tâm cảnh sẽ bị ảnh hưởng, sao tiểu tử này lại thờ ơ như thế.

    Nhưng hiện tại lúc này, ở chỗ này một khắc hắn cũng thống khổ vạn phần, thậm chí hắn không dám tới gần nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, ở biên giới không gian cũng thống khổ vạn phần, hắn trực tiếp đưa tay, trong tay xuất hiện vô số đạo ma khí tạo thành khí kình, hóa thành một con mãng xà phóng tới Trình Cung.

    Chương 316: Hắn không trở lại chúng ta chơi với ai

    - Xì xì xì...

    Trong quá trình U Minh Mãng xông tới, tầng ngoài ma khí đã tiêu hao một nửa, nhưng dù vậy đến phụ cận cũng tương đối khủng bố.

    - Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Tuy thời gian Huyết Y lão tổ học được Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này không dài, nhưng hắn là sau khi đạt tới lục địa thần tiên mới học, cộng thêm Trình Cung đem phương pháp tu luyện cùng một ít bí quyết nói cho hắn biết, so với Huyết Y đại thủ ấn của hắn còn lợi hại vài lần.

    Ầm ầm va chạm, liên tiếp bạo tạc nổ tung, Huyết Y lão tổ bị chấn phun ra một búng máu, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn cùng đa số U Minh Mãng vỡ vụn, chỉ còn có mấy cái xông lại.

    Huyết Y lão tổ dùng thân thể ngăn cản, lập tức thân thể của hắn bị ma khí ăn mòn, giống như là muốn bốc cháy lên.

    Hôm nay Cửu Châu đệ nhất thần khí này hoàn toàn chưa có vận chuyển, chỉ dựa vào lực lượng khắc chế đã làm cho Quảng Uy Đại Ma Vương này không dám tới gần, nhưng lực công kích của nó cũng rất cường hãn.

    Chỉ một chút dư âm còn lại cũng đánh xuyên qua thân thể Trình Cung mấy lỗ, cũng may không có trực tiếp đánh vào não bộ cùng trái tim, nếu không lần này coi như xong.

    - Phốc...

    Trình Cung trực tiếp phun ra một búng máu, con mẹ nó, lực lượng kém quá lớn, thật là có chút dốc sức liều mạng, sớm biết như vậy cần phải thử liên hệ cùng gia gia, bất quá bây giờ cũng không phải lúc cảm thán.

    Liều mạng, không thể để hắn xuất thủ.

    - Oanh...

    Lúc này, rốt cục Trình Cung cũng thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Mịa nó, ngoại đỉnh này sẽ vỡ vụn.

    Vốn bây giờ tiến vào ba người còn có thể miễn cưỡng chịu đựng, nhưng loại cấp bậc này chiến đấu ở chỗ này, chỉ là va chạm lần thứ nhất, không gian này đã có tư thế muốn sụp đổ, Trình Cung dùng tốc độ cao nhất thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Chí Dương Chân Hỏa luyện nó cho ta, mịa nó, một Đại Ma Vương nho nhỏ cũng dám kêu gào cùng lão tử, ta luyện ngươi.

    Nhìn thân thể Huyết Y lão tổ bị ma khí ăn mòn, mấy ma khí này ngưng tụ U Minh Mãng quấn quanh trên thân thể hắn, hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng áp chế không cho thân thể bị cắn nuốt.

    Trình Cung lập tức thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, đồng thời dẫn một tia Chí Dương Chân Hỏa tới trên thân thể Huyết Y lão tổ.

    - Qua...

    Những ma khí ngưng tụ U Minh Mãng này giống như có sinh mạng phát ra một thanh âm thê thảm, lập tức hóa thành tro tàn.

    Chí Dương Chân Hỏa, là hỏa diễm chí cương chí dương, hơn nữa đúng là hỏa diễm khắc chế ma khí, mà Chí Dương Chân Hỏa còn lại trực tiếp bao phủ Quảng Uy Đại Ma Vương.

    - Ah...

    Không muốn, ta có thể cho ngươi hết thảy lực lượng, tài bảo, còn có bảo tàng...

    Quảng Uy kêu thảm, nhưng hấp dẫn của hắn đối với Trình Cung căn bản không có hiệu quả, nháy mắt sau đó Chí Dương Chân Hỏa đã cắn nuốt Ma thể hắn ngưng tụ.

    - Tâm...

    Tất cả ma khí cùng lực lượng hoàn toàn co rút lại ở trong ma hạch.

    Ma khí này hoàn toàn thu nạp, bên ngoài vẫn là rất cường ngạnh, bây giờ Trình Cung còn không có biện pháp hoàn toàn thúc dục Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, mặc dù có Huyết Y lão tổ trợ giúp, nhưng dù sao cũng là ngoại lực, chỉ có thể để Chí Dương Chân Hỏa mãnh liệt hơn, để mình có thể tùy ý khống chế.

    - Móa nó, hiện tại luyện hóa không được ngươi, trước cũng trấn áp ngươi.

    Đợi thời điểm lão tử trùng kích lục địa thần tiên, lại luyện hóa ngươi.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp để ma hạch Quảng Uy Đại Ma Vương này vào trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Ở trong không gian nội đỉnh có các loại trận pháp, còn có Chí Dương Chân Hỏa, trên thực tế chỉ cần đi vào bên trong, hắn cũng không dám có bất kỳ nhúc nhích, chỉ cần ma khí hắn tiết ra nhất định phải chết, không cần Trình Cung động thủ, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng có thể trực tiếp tiêu diệt hắn.

    Hơn nữa hắn mượn nhờ hai người Lam Mi cùng Tô Liệt tu luyện nhiều năm tích góp lực lượng từng tí một, mới có thể khôi phục lần thứ nhất, hôm nay đã bị trọng thương, căn bản không có biện pháp trực tiếp đi ra.

    Ma hạch, Nhân Anh của Nhân Anh kỳ, cho dù thân thể hủy diệt, chỉ cần Nhân Anh đủ cường đại đồng dạng có thể tu luyện, thậm chí có thể tìm kiếm thân thể thích hợp đoạt xá.

    - Hô...

    Trình Cung rốt cục trấn áp Quảng Uy Đại Ma Vương này trở lại ma hạch, để vào trong nội đỉnh, hắn mới thở dài ra một hơi, lấy đan dược ra ném vào trong miệng, người vô lực ngồi ở chỗ đó.

    Hết thảy bất quá là chuyện ngay lập tức, nhưng trong nháy mắt này lại nguy hiểm vạn phần, vừa rồi nếu lực lượng U Minh Mãng kia đánh vào đầu, trái tim, vậy thì mình xong rồi.

    Cũng may vận khí khá tốt, kịp thời vận chuyển nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, dùng Chí Dương Chân Hỏa hủy diệt thân thể mà Quảng Uy Đại Ma Vương vừa ngưng tụ, làm cho hắn vì bảo vệ tánh mạng thu hồi lực lượng vào bên trong ma hạch.

    Đáng tiếc a, nếu như lực lượng mình mạnh một ít, hoặc là Hư Không Âm Dương Đỉnh này nguyên vẹn một ít, một Đại Ma Vương nho nhỏ tiến vào, không cần thi triển bất luận lực lượng gì, chính hắn cũng sẽ trực tiếp tự thiêu chết.

    Cửu Châu đệ nhất thần khí này chính là vì trấn áp U Minh địa ngục cùng Vực Ngoại Thiên Ma bọn hắn mà ra đời, nếu như một Đại Ma Vương nho nhỏ như hắn cũng dám tiếp cận, cái kia lại thế nào xưng là Cửu Châu đệ nhất thần khí.

    Đáng tiếc hiện tại uy lực quá yếu, bất quá về sau nhất định sẽ tốt.

    Đương nhiên, Quảng Uy Đại Ma Vương này trang bức ở trước mặt Trình Cung, Trình Cung nhìn hắn là Đại Ma Vương nho nhỏ, đó là vì hắn dùng ánh mắt ở kiếp trước mà xem.

    Đối với Trình Cung hiện tại mà nói, nếu không phải hắn có được Cửu Châu đệ nhất thần khí chuyên môn khắc chế Đại Ma Vương của U Minh địa ngục, nếu đụng phải tồn tại khác có lực lượng Địa Anh, chuyện Trình Cung cân nhắc làm thứ nhất là chạy trốn.

    Trình Cung có lòng tin chính là, mình trốn vào không gian Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, Quảng Uy Đại Ma Vương này còn không có biện pháp tìm được mình, đây chính là át chủ bài cùng tiền vốn lớn nhất của hắn.

    Chỉ là nếu như có thể triệt để luyện hóa ma hạch này, chỗ tốt tuyệt đối không kém hơn Thần pháp tinh thạch.

    Cho dù trải qua rèn luyện, không có khổng lồ như vậy, cũng đủ làm cho mình sau này ở thời điểm đột phá lục địa thần tiên có thể rất nhanh qua kỳ suy yếu, lực lượng cũng có thể tăng vọt.

    Chính là bởi vì có thiên đại chỗ tốt này, mới thúc đẩy Trình Cung mạo hiểm kéo nó vào trong không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, cuối cùng hữu kinh vô hiểm, bằng vào Cửu Châu đệ nhất thần khí, còn có Chí Dương Chân Hỏa, rốt cục áp chế được nó.

    Nhưng cái này cũng có vài phần vận khí, nếu như Huyết Y lão tổ không có ngăn trở đợt công kích thứ nhất của Quảng Uy Đại Ma Vương, nếu như lực lượng kia đánh trúng chỗ hiểm của Trình Cung, như vậy Trình Cung chết đi, Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh biến mất, Quảng Uy Đại Ma Vương được thả ra, hết thảy đều đã xong.

    Cũng may, vận khí của Trình Cung còn không tính quá kém.

    Chí Dương Chân Hỏa tiêu diệt Quảng Uy Đại Ma Vương, số Chí Dương Chân Hỏa còn lại đa số bị Huyết Y lão tổ hấp thu, Trình Cung cũng hấp thu một ít, thân thể khôi phục rất nhanh, đồng thời cường độ thân thể cũng gia tăng vài phần.

    Trình Cung tổn thương cũng không tính quá nặng, rất nhanh đã hoàn toàn khôi phục, Huyết Y lão tổ qua nửa canh giờ mới hoàn toàn khôi phục.

    - Đây là hỏa diễm gì, quả thực bất khả tư nghị, ta ăn là nửa khỏa Ngưng Anh đan, theo lý thuyết từ nay về sau lực lượng của ta rất khó tăng lên, nhưng vừa rồi sau khi ta hấp thu hỏa diễm kia, vậy mà thân thể tăng cường lần nữa, chỉ là cường độ thân thể đã tăng lên hai cấp độ, đã đạt đến trình độ Nhân Anh kỳ tầng thứ năm.

    Mà Nhân Anh cũng cô đọng vài lần, tạp chất ở trong Nhân Anh cùng bị ngưng luyện, luyện hóa.

    Vốn là bởi vì sử dụng Ngưng Anh đan cường hành tăng lên bước vào Nhân Anh kỳ tạo thành tổn thương, vậy mà đều bị hỏa diễm kia giải quyết, hôm nay Nhân Anh vô cùng tinh thuần, đã không khác gì người bình thường dùng lực lượng bản thân tăng lên, ta cảm giác được lực lượng của mình đạt tới Nhân Anh kỳ tầng thứ ba đỉnh phong, về sau tu luyện, ta nhất định có thể đột phá.

    Lão bộc vô đức vô năng, vậy mà đại thiếu dùng loại hỏa diễm chí dương chí cương này giúp lão nô ngưng luyện Nhân Anh, rèn luyện thân thể, lão nô chết muôn lần cũng khó báo đáp ân tình đại thiếu...

    Huyết Y lão tổ chỉ là trung tâm với Trình Cung, còn tất cả trí tuệ khác đều rất bình thường.

    Hắn cũng biết hậu quả sử dụng Ngưng Anh đan tăng lên là sau này rất khó đề thăng, trừ khi tìm được bảo bối viễn siêu Ngưng Anh đan, hôm nay hắn lập tức tựu gặp.

    Chí Dương Chân Hỏa, hỏa diễm chí dương chí cương, nhất là Chí Dương Chân Hỏa của Cửu Châu đệ nhất thần khí, càng là hỏa diễm rèn luyện Nhân Anh tốt nhất, trong lúc vô tình ngược lại là giúp Huyết Y lão tổ giải quyết tai hoạ ngầm trước kia.

    Ngược lại là quên cái này, xem ra sau này nếu có thể chuyển hóa chút ít, đợi đám người Bàn Tử tăng lên tới cảnh giới Nhân Anh, cũng có thể để cho bọn hắn sử dụng Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện thân thể thoáng một phát, chỗ tốt vẫn là rất nhiều.

    Về phần trước Nhân Anh kỳ vẫn là thôi đi, mình là tình huống đặc thù, lại tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, dần dần dung hợp cùng Chí Dương Chân Hỏa mới được, những người khác trước Nhân Anh kỳ sử dụng Chí Dương Chân Hỏa, lập tức sẽ hóa thành tro tàn.

    Trừ khi tồn tại như Đông Phương Linh Lung, mượn nhờ thân thể đặc biệt mới sử dụng được.

    - Ngươi hảo hảo làm việc cho bản đại thiếu, tự nhiên bản đại thiếu sẽ không bạc đãi ngươi, đi thôi.

    Trình Cung nói xong, thần niệm khẽ động, hai người đã xuất hiện ở trong đại điện Vân Đan Tông lần nữa.

    Đột nhiên Huyết Y lão tổ, Quảng Uy Đại Ma Vương cùng Trình Cung biến mất, lúc này Trình Cung cùng Huyết Y lão tổ lại đột nhiên xuất hiện, một màn này nếu để cho người khác chứng kiến, nhất định sẽ bị hù sợ.

    Nhưng mà có ngoại lệ, Sắc Quỷ vẫn đứng ở nơi đó, khi thấy Trình Cung xuất hiện hắn nhẹ nhàng thở ra, lại không hỏi nhiều cái gì.

    Sự tình Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung không có nói cho người khác biết, cũng không phải sợ bọn họ biết rõ, mà là sợ sau khi bọn họ biết sẽ hại bọn hắn.

    Nếu như hiện tại Sắc Quỷ hỏi, nhất định Trình Cung sẽ nói, nhưng Sắc Quỷ lại không hỏi một câu.

    - Xong rồi?

    Rốt cục Sắc Quỷ cũng buông tâm tình nhìn Trình Cung.

    - Ân, tạm thời xem như làm xong rồi.

    - Thoải mái.

    Sắc Quỷ rất là hưng phấn nói:

    - Nếu như Vũ Thân Vương biết rõ, chúng ta không chết một người vẫn có thể tiêu diệt cái tên khốn kiếp kia, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì, ha ha, nhất định sẽ càng thêm phiền muộn, càng thêm ngờ vực vô căn cứ, chỉ sợ về sau hắn biết rõ đại thiếu vẫn còn ở đế đô, ngayc ả đế đô cũng không dám trở về.

    - Đừng a, hắn không trở lại chúng ta chơi với ai.

    - Cáp...

    Trình Cung nói xong, lập tức cùng Sắc Quỷ cất tiếng cười to.

    Chẳng bao lâu sau, Trình Cung dẫm tứ đại tài tử, ở Vân Ca Thành hung hăng càn quấy, hoàn khoa, bá đạo quật khởi, Hoàng đế cùng rất nhiều người lập tức lợi dụng Thất hoàng tử trở về áp chế Trình Cung.

    Ở bọn hắn xem ra, Trình Cung căn bản không có biện pháp so sánh với Thất hoàng tử, cộng thêm Thất hoàng tử người chưa tới Hoàng đế đã phong hắn làm Vũ Thân Vương, lần này càng không có người coi được Trình Cung, chẳng ai ngờ rằng, Vũ Thân Vương trước sau trở về chưa tới nửa năm, vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, kết quả cuối cùng ai cũng không nghĩ tới, Vũ Thân Vương phong quang trở về cuối cùng chỉ mang được Kim sư huynh ảm đạm rời kinh.

    Chương 317: Biết rõ sai ở nơi nào không?

    - Đánh thức bọn hắn dậy.

    Trình Cung nói một tiếng cùng Huyết Y lão tổ, khoát tay lăng không, trực tiếp nhiếp cầm qua hai cái ghế dựa, Trình Cung cùng Sắc Quỷ ngồi xuống, Trình Cung nghiêng đầu thấp giọng nói cùng Sắc Quỷ:

    - Quan sát người này, ta có trọng dụng.

    - Đại thiếu yên tâm.

    Sắc Quỷ lộ ra nụ cười tự tin:

    - Có tiền có thể ma xui quỷ khiến, nhất là ở loại địa phương như hải ngoại kia, trừ khi thật sự đạt đến cảnh giới như Trình lão gia tử cùng Huyết Y lão tổ, nếu không không có tiền thì chẳng làm được gì.

    Năm trước Đại thiếu phân phó ta nhìn chằm chằm Vũ Thân Vương, ta trước sau triệu tập tiếp cận hai trăm triệu lượng hoàng kim cùng rất nhiều đan dược, đã thành lập một mạng lưới tình báo khổng lồ ở hải ngoại, hôm nay phát triển rất nhanh, hải ngoại có tin tức gì, nhất cử nhất động ta đều có thể biết.

    Chỉ là tin tức từ hải ngoại tới đây còn cần chút thời gian, hiện tại ta đang nghĩ biện pháp giải quyết chuyện này.

    Trình Cung biết rõ, chuyện này trong miệng Sắc Quỷ chính là bí mật chính thức của Lam Vân Đế Quốc, Vân Cáp.

    - Ân.

    Trình Cung nhẹ gật đầu:

    - Tốt nhất có thể chôn một ít người ở bên cạnh Vũ Thân Vương, tuy lần này Vũ Thân Vương không có mang thành viên chính thức của mình về, nhưng lần này hắn cũng là tổn thất thảm trọng, sau khi trở về khẳng định sẽ chiêu binh mãi mã nhanh hơn, đó là một cơ hội tốt.

    Thời điểm hai người đang nói chuyện, Huyết Y lão tổ đã gọi tỉnh đám người Khương Vĩ Tường, Khương Lan cùng tất cả các đệ tử của Vân Đan Tông trong đại điện dậy.

    - Quái vật kia đâu rồi, quái vật thôn phệ Tô Liệt kia đi đâu?

    - Chúng ta không có chết, quá thần kỳ, chúng ta vậy mà không có chết, chúng ta không chết.

    - Người đâu?

    Một ít đệ tử Vân Đan Tông thanh tỉnh lần nữa, phát hiện mình không có chết, lại phát hiện quái vật kia không thấy đâu, vậy mà vui đến phát khóc.

    Đương nhiên, càng nhiều người thì chấn kinh không thôi, thực tế chứng kiến Trình Cung, Huyết Y lão tổ, Sắc Quỷ ở đó, trong nội tâm rung động càng tột đỉnh.

    Điều này nói rõ cái gì, nói rõ bọn họ là người thắng sau cùng, không quản bọn hắn dùng biện pháp gì, nhưng cuối cùng nhất còn có thể sống được đứng ở chỗ này chính là bọn hắn, không, ngồi ở chỗ nầy.

    Khương Vĩ Tường cảm giác mình như là đang nằm mơ, hôm nay còn đang ở trong mộng, đây hết thảy quá không chân thực.

    Vũ Thân Vương mang theo Tô Liệt đi lên muốn giết mình, sau đó Trình Cung xuất hiện, nguyên lai Trình gia lại xuất hiện hai vị lục địa thần tiên, trong cơ thể Tô Liệt vậy mà còn có Đại Ma Vương gì đó, hiện tại hết thảy đều biến mất, Trình Cung ngồi ở chỗ kia nói chuyện phiếm cùng Tống thiếu gia, đường đường lục địa thần tiên lại như là một lão bộc đứng ở phía sau.

    Không phải là mộng cảnh, như thế nào sẽ như thế.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi tới ah.

    Thời điểm Khương Vĩ Tường ngẩn người, đột nhiên Khương Lan kéo hắn một phát, kéo hắn lên, đồng thời âm thầm truyền âm thanh tỉnh hắn.

    - Khương Lan gặp qua Đại Thiếu, Tam thiếu, trước kia Khương Lan cùng tiểu nhi làm việc bất lợi, cô phụ tín nhiệm của đại thiếu, kính xin đại thiếu trách phạt.

    Thân thể Khương Lan vốn chỉ là có chút khom người, thân là Thái thượng trưởng lão Vân Đan Tông, Thoát Tục kỳ đỉnh phong lâu năm, hắn cảm giác mình có thể nói loại lời này, công khai xin lỗi đã đầy đủ.

    Nhưng sau khi hắn nói xong lại cảm giác được một cổ sát khi làm toàn thân lạnh buốt, lại khẽ ngẩng đầu đã thấy Trình Cung đang lạnh lùng nhìn hắn.

    Giờ khắc này tâm thần của Khương Lan cũng lạnh thấu xương, hắn có thể cảm nhận được, ánh mắt Trình Cung như là đang nhìn người chết.

    Trên đầu của hắn lập tức đổ mồ hôi, về phần Khương Vĩ Tường ngay cả nói cũng nói không nên lời, bởi vì lúc này uy thế của Trình Cung quá mạnh mẽ.

    Ngẫm lại lúc trước thời điểm Trình Cung vẫn chỉ là Phạt Mạch kỳ, cũng dám mang người đại náo Vân Đan Tông, mượn nhờ chiến đấu cùng Tô Liệt tăng lên lực lượng, xếp đặt khống chế toàn bộ Vân Đan Tông.

    Hôm nay mới bao lâu, vậy mà lực lượng của hắn khủng bố đến mức đánh trọng thương Tô Liệt, mà Tô Liệt vừa vặn có thể đả bại Khương Lan, Khương Lan quá rõ ràng Tô Liệt lợi hại.

    Hiện tại không cần người khác, Trình Cung có thể đơn giản tiêu diệt bọn hắn, chớ đừng nói chi là Huyết Y lão tổ đứng phía sau Trình Cung.

    Đường đường lục địa thần tiên, vậy mà chịu như nô như bộc đứng ở phía sau hắn, này là nhân vật bực nào.

    Coi như là Hoàng đế cũng không có ngưu bức như vậy a, Hoàng đế thấy trấn quốc thần tiên cùng nhìn thấy lục địa thần tiên khác đều cung kính, không dám có chút đắc tội.

    Càng nghĩ Khương Lan càng cảm giác được sợ hãi, lại liên tưởng đến thời điểm Vũ Thân Vương đối thoại cùng Trình Cung, ngay cả Vũ Thân Vương cũng e dè ba phần, ngay cả Hoàng đế cũng đấu không lại hắn, trước kia mình lại làm sai sự tình, nếu như giờ phút này không tỏ rõ thành ý, chỉ sợ khó thoát khỏi cái chết.

    Càng nghĩ Khương Lan càng cảm giác khủng bố, mới vừa rồi bị Tô Liệt áp bách, có chỉ phẫn nộ cùng phản kháng, tử vong uy hiếp ngược lại không có suy nghĩ.

    Giờ phút này, dưới ánh mắt của Trình Cung, toàn thân lạnh buốt, đổ mồ hôi lạnh, một chút phản kháng cũng không có, cái uy hiếp tử vong này mới càng đáng sợ.

    - Bịch!

    Khương Lan kéo Khương Vĩ Tường một phát, trực tiếp quỳ xuống, đầu nặng nề thấp xuống.

    - Các ngươi đã theo đại thiếu, các ngươi có việc tự nhiên đại thiếu sẽ không không mặc kệ, nhưng nếu như các ngươi làm sai, đại thiếu cũng tuyệt đối sẽ không nuông chiều.

    Vốn đại thiếu đã có ý tứ là như Vũ Thân Vương, dung nhập một ít người đến bên trong ĐAN THầN PHủ, những người khác toàn bộ thanh lý...

    Khương Lan vừa quỳ xuống, thần sắc chút ít đệ tử của Vân Đan Tông đều chấn kinh, thậm chí rất giận.

    Dù sao Khương Vĩ Tường là tông chủ hiện tại, Khương Lan là Thái thượng trưởng lão duy nhất của Vân Đan bây giờ Tông, nhưng Sắc Quỷ thoáng cái làm cho bọn hắn tỉnh táo lại.

    Phong cách làm việc trước kia của Trình Cung, còn có vừa rồi Trình Cung ra tay đối phó Vũ Thân Vương, đã sớm nói rõ hết thảy, Trình đại thiếu tuyệt đối không phải một chủ nhân sợ giết người.

    Mà giờ khắc này Trình Cung không nói chuyện, Sắc Quỷ mở miệng nói chuyện, càng làm cho những người này cảm giác bất cứ lúc nào mình cũng có thể biến mất khỏi thiên địa này, nguyên một đám trong lòng run sợ nhìn Trình Cung cùng Sắc Quỷ.

    Toàn bộ thanh lý là khái niệm gì, từ nay về sau sẽ không có Vân Đan Tông tồn tại.

    - Ngàn vạn lần đừng, ngàn vạn lần đừng, đại thiếu khai ân, cầu đại thiếu khai ân, Khương Lan mắt mù, Khương Vĩ Tường không hiểu chuyện, nhưng tuyệt đối không phải Vân Đan Tông bất trung với đại thiếu.

    Kính xin đại thiếu khai ân, Khương Lan nguyện ý gánh chịu hết thảy tội lỗi.

    Nghe Sắc Quỷ nói xong, Khương Lan lập tức rất kích động.

    Hắn vì tranh đoạt Vân Đan Tông, cũng không từ thủ đoạn, nhưng hắn cùng Khương Vĩ Tường còn có khác nhau rất lớn, lòng của hắn ở Vân Đan Tông, Vân Đan Tông là căn cơ của hắn.

    Với hắn mà nói, Vân Đan Tông trọng yếu hơn tất cả.

    - Phụ thân, chuyện này không liên quan đến người, đều là ta...

    Khương Vĩ Tường nghe phụ thân nói như thế, rốt cục hắn cũng kịp phản ứng.

    - Câm miệng, ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao.

    Khương Lan lập tức quát Khương Vĩ Tường, thậm chí trực tiếp dùng lực lượng áp chế Khương Vĩ Tường làm cho hắn khó có thể mở miệng nói chuyện.

    Tuy mới vừa rồi Khương Lan bị Tô Liệt làm bị thương, nhưng muốn áp chế Khương Vĩ Tường vẫn là dễ dàng.

    - Cầu đại thiếu khai ân, cơ nghiệp mấy trăm năm của Vân Đan Tông ta không thể hủy ở trong tay của ta, Khương Lan chỉ cầu đại thiếu cho Vân Đan Tông một cơ hội, từ nay về sau tất cả mọi người trong Vân Đan Tông thề, vĩnh viễn thuần phục Trình gia, thuần phục đại thiếu, chỉ cầu đại thiếu cho Vân Đan Tông một con đường sống.

    Đầu của Khương Lan rốt cục nặng nề dập xuống.

    Hắn là chân chính gặp qua nhân vật lão tổ tông của Vân Đan Tông, lúc kia hắn còn rất nhỏ, nhưng cảm tình của hắn đối Vân Đan Tông lại hơn xa Tô Liệt, Khương Vĩ Tường.

    Vì Vân Đan Tông, hắn có thể không tiếc hết thảy.

    - Thái thượng trưởng lão...

    Mấy trưởng lão Vân Đan Tông chứng kiến Khương Lan như thế, cũng đều quỳ xuống, lập tức tất cả đệ tử của Vân Đan Tông cũng đều quỳ xuống theo, không ít người chảy cả nước mắt.

    - Rất thê lương, rất bi tráng, nhớ kỹ loại cảm giác này, người không có một cảm giác nguy cơ vĩnh viễn không có phát triển gì.

    Ngẫm lại đi, nếu như không phải Tô Liệt bị ta đả bại, cho ngươi cùng con của ngươi chiếm Vân Đan Tông, hắn có thể trong thời gian ngắn đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, trở thành Đan đạo đại sư như vậy sao?

    Cho dù có ngoại lực tương trợ, bản thân ngươi cũng phải nỗ lực cũng có áp lực, đây là Vân Đan Tông các ngươi đang ở trong Lam Vân Đế Quốc, mấy trăm năm vậy mà không có một Đan đạo đại sư, này nếu là ở châu khác hoặc là hải ngoại, môn phái như các ngươi đã sớm bị chiếm đoạt hoặc là tiêu diệt.

    Ánh mắt Trình Cung lạnh lùng đảo qua tất cả mọi người, làm cho bọn hắn biết vậy nên toàn thân cảm giác mát lạnh, không dám đối diện ánh mắt của Trình Cung.

    - Các ngươi nhớ kỹ, bản đại thiếu là người nào, ta chính là người xấu, hoàn khố, phá gia chi tử trong miệng các ngươi.

    Bản đại thiếu là một trong Vân Ca Thành Tứ đại hại, hơn nữa còn có hai vị lục địa thần tiên làm hậu thuẫn, mình cũng rất cường đại, trong nhà khống chế mấy trăm vạn binh mã của Vân Ca Thành.

    Cho nên ta hung hăng càn quấy, cho nên ta bá đạo, cho nên ta hoàn khố, bởi vì không có người nhắm trúng ta, bởi vì ta đủ cường, đủ cứng ngạnh.

    Nếu lời này nói cho một người xa lạ nào đó, nhất định sẽ bị người khinh bỉ, cười nhạo, nhưng mà Trình đại thiếu nói lời này lại làm cho người ta tâm phục khẩu phục, mịa nó, bởi vì đây là sự thật.

    - Phạm sai lầm không phải không được, nhưng phải xem ngươi là ai, ngươi phạm sai lầm gì.

    Nói như vậy, nếu Tam đệ nhà của ta phạm vào sai lầm gì...

    Trình Cung trực tiếp ôm bả vai Sắc Quỷ nói:

    - Ta sẽ sai cùng hắn, cho dù hắn muốn chọc trời, lão tử cũng sẽ cho hắn đứng trên bả vai.

    Với ta, hắn làm sự tình gì cũng không có sai, bởi vì hắn là huynh đệ của ta, hắn là Tam thiếu gia của Vân Ca Thành Tứ đại hại.

    - Kháo...

    Con mẹ nó ngươi giáo huấn bọn hắn, nhấc ta lên làm gì, còn con mẹ nó nói tuyệt hảo như vậy, đi, đi, ta có mười mấy lão bà, cho các nàng chứng kiến sẽ không tốt.

    Sắc Quỷ đẩy tay Trình Cung ra, cố gắng khống chế mình, nhưng trong mắt của hắn có một loại hào quang.

    Hắn không phải cảm động, hắn là kích động, bởi vì thời điểm bốn người bọn họ cùng một chỗ đã từng nói qua, trong bọn họ bất cứ người nào có việc, thì bốn người sẽ cùng làm.

    - A hô, ta trở về nói cho Ngọc Trúc mấy chuyện trước kia...

    Trình Cung đùa giỡn Sắc Quỷ thoáng một phát, sau đó xoay người nhìn về phía Khương Lan cùng Khương Vĩ Tường, sắc mặt lập tức lạnh xuống:

    - Nhưng các ngươi không được, các ngươi cùng ta không có cảm tình kia, sai lầm lần này không tính nghiêm trọng, nếu không ta cũng không cho các ngươi cơ hội này.

    Các ngươi phải nhớ kỹ, mặt mũi, cơ hội là người khác cho, muốn hay không, có thể bắt lấy hay không là xem chính mình.

    Biết rõ trước kia các ngươi sai ở chổ nào không?

    Lúc này Trình Cung mới nhìn về phía Khương Lan.

    - Chúng ta không nên cùng hoàng gia...

    - Sai.

    Trình Cung nhìn Khương Lan ni một tiếng.

    Chương 318: Thật là xảo ah!

    Duỗi ngón trỏ có chút lắc lắc:

    - Sai mười phần, các ngươi ngu xuẩn, đần, quá ngu xuẩn, quá đần.

    Các ngươi phải nhớ kỹ, đi con đường kia là mình chọn, ngươi có thể lựa chọn đi theo ta, cũng có thể lựa chọn đi theo Hoàng đế, nhưng nếu như đạp hai chân thì rất thê thảm.

    Trên thực tế, chẳng lẽ Hoàng đế không biết các ngươi có quan hệ cùng Trình gia ta ư, nếu như không có vấn đề gì, sao sau khi ta diệt Tô Liệt lại phóng túng các ngươi, tại sao các ngươi lại đột nhiên phát triển, những thứ này Hoàng đế không có khả năng không biết.

    Hắn chỉ là giả bộ như không biết, tạm thời lợi dụng các ngươi, cũng chính bởi vì có hoài nghi đối với các ngươi, hắn mới có thể ở sau khi Tô Liệt trở thành Đan đạo đại sư, ngầm đồng ý cho hắn đối phó các ngươi.

    Bởi vì trong lòng hắn, các ngươi vốn không phải người của mình, là người không đáng tin.

    - Không thể kiên định lựa chọn của mình, các ngươi tới đâu cũng sẽ không được hoan nghênh, bởi vì các ngươi vĩnh viễn không thành được hạch tâm, tùy thời đều là tồn tại bị bỏ qua đầu tiên.

    Tựa như hiện tại, các ngươi cũng không tính hạch tâm của ta, cho dù so với những Đan sư mà ĐAN THầN PHủ bỏ tiền ra mời về, các ngươi cũng chênh lệch rất nhiều, bởi vì bọn họ vì lợi ích, ở trên trình độ nhất định sẽ nghe lời của ta, ta có thể khống chế bọn hắn.

    Các ngươi lại không được, cho nên các ngươi vĩnh viễn không có hi vọng gì.

    Bản đại thiếu có thể ở chỗ này nói cho các ngươi biết, loại tâm tính cùng tình huống này của các ngươi, nếu ta gặp phải chuyện gì, trước bỏ qua khẳng định cũng là các ngươi.

    - Vốn tuổi của Khương Lan ngươi không lớn, cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong uy tín lâu năm, giống như Huyết Y lão tổ.

    Huyết Y lão tổ đại triệt đại ngộ trở thành người Trình gia ta, ngươi nhìn hắn hiện tại, ngươi còn muốn so sánh cùng hắn nữa sao.

    Vốn là cơ hội này, ngươi so với Huyết Y lão tổ càng lớn hơn, nhưng ngươi đã bỏ lỡ.

    Nếu như nói trước kia, là vì tồn vong của Vân Đan Tông mà lo lắng, nhưng nghe Trình Cung nói hắn cũng hơi yên lòng một chút, cho dù Trình Cung có trừng phạt, xem ra cũng sẽ không tiêu diệt Vân Đan Tông.

    Nhưng Trình Cung nói một phen lại làm cho Khương Lan, Khương Vĩ Tường cùng tất cả trưởng lão của Vân Đan Tông đều trợn mắt há hốc mồm.

    Vốn là cảm giác tức giận khi bị Hoàng đế bỏ qua, sau đó Trình Cung nói thẳng hắn cũng sẽ bỏ qua trước nhất, nhưng sau đó nghe Trình Cung nói cũng rất có lý.

    Từng thế lực, mỗi một vị tồn tại cường đại, bên cạnh hắn đều có nhân viên hạch tâm, tâm phúc, tinh anh, sau đó là thành viên vòng ngoài, loại quan hệ thân cận này là vĩnh viễn không cải biến được.

    Mà Vân Đan Tông luôn lắc lư bất định, vĩnh viễn khó thành hạch tâm của một thế lực, thậm chí ngayc cả tâm phúc cũng không thành được, không thời điểm gặp chuyện không may nhất định sẽ bị bỏ qua.

    - Oanh...

    Mà lời nói cuối cùng của Trình Cung, quả thực làm đầu óc Khương Lan thiếu chút nữa nổ tung, vốn là mình, nguyên bản mình có cơ hội, lục địa thần tiên ah.

    Ngưng Anh đan, đúng vậy, Vũ Thân Vương từng nói qua Ngưng Anh đan, Trình Cung có Ngưng Anh đan.

    Tuy hắn không biết tin tức này, nhưng hiện tại kẻ đần cũng biết, khẳng định hắn cùng Hoàng đế, Vũ Thân Vương tranh đoạt qua, nhưng cuối cùng bị Trình Cung lấy được, sau đó cho Huyết Y lão tổ.

    - Phốc...

    Khương Lan trực tiếp phun ra một búng máu, cả đời truy cầu, lục địa thần tiên a, lục địa thần tiên.

    Cứ bỏ lỡ như vậy, mình vốn có cơ hội, nếu như có thể trở thành lục địa thần tiên, vậy Vân Đan Tông sẽ trở thành môn phái thiên cổ, có mình che chở lại là phong quang bực nào.

    Mịa, đại thiếu thật sự là ngoan độc, vậy mà làm Khương Lan hộc máu, ha ha, nhất định hắn buồn bực chết.

    Sắc Quỷ chứng kiến Khương Lan thổ huyết, cố nén cười, loại sự tình này nói sau tự nhiên nói như thế nào cũng không có vấn đề gì, trên thực tế nếu như không có Nô Phù, Trình Cung cũng không có thể đem Ngưng Anh đan cho Huyết Y lão tổ phục dụng.

    Cho dù muốn chọn người, cũng sẽ từ Huyết Chiến tuyển chọn.

    Đây là Đại thiếu đánh một gậy cho một trái táo ngọt a, cho bọn hắn hi vọng ah.

    - Nhìn ngươi không có tiền đồ kìa, không phải là Nhân Anh kỳ thôi sao, từ hôm nay về sau, do mấy vị trưởng lão chưởng quản Vân Đan Tông, trực tiếp nghe lệnh ĐAN THầN PHủ.

    Khương Lan, Khương Vĩ Tường, bản đại thiếu cho các ngươi cơ hội lấy công chuộc tội lần thứ nhất, bản đại thiếu cung cấp tài nguyên, cung cấp dược vật, cung cấp đan phương, thậm chí có thể dạy cho các ngươi đạo pháp, phương pháp luyện đan càng mạnh hơn nữa.

    Trong ba năm, phụ tử các ngươi phải đột phá đến Đan đạo đại sư, bản đại thiếu sẽ cho các ngươi chưởng quản Vân Đan Tông một lần nữa, nếu hai người thành Đan đạo đại sư, bản đại thiếu có thể cho một người trong các ngươi trở thành lục địa thần tiên, nếu như hai người các ngươi thành Đan đạo đại sư, Khương Lan ngươi lại đạt tới lục địa thần tiên, vậy cho dù con của ngươi Khương Vĩ Tường là đầu heo, bản đại thiếu cũng có thể cho hắn trở thành lục địa thần tiên.

    Khương Vĩ Tường, còn có Khương Lan vừa rồi thổ huyết thoáng cái ngốc tại đó, đây là trừng phạt sao?

    Đây quả thực là tài bồi ah.

    Vừa rồi bọn hắn còn tưởng rằng đã xong rồi, không nghĩ tới đột nhiên sẽ như thế.

    Đừng nói là hắn, ngay cả đệ tử của Vân Đan Tông cũng đều ngây dại, bà mẹ nó, nếu như Vân Đan Tông thật có thể xuất hiện hai vị Đan đạo đại sư, hai vị lục địa thần tiên, đó là cái khái niệm gì ah.

    Có thể nói, Vân Đan Tông có thể đi ngang Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù ở Đan sư liên minh, môn phái có hai vị Đan đạo đại sư cùng hai vị lục địa thần tiên, cũng có thể mang lên mặt bàn.

    Không đúng, cho dù đi ngang, cũng phải đi theo sau lưng Trình gia.

    Này nếu đổi một người, coi như là Hoàng đế nói lời này, Khương Lan, Khương Vĩ Tường cũng sẽ không kích động như vậy, đều sẽ cho rằng đó là nói cho có, tùy tiện nói mà thôi.

    Nhưng hiện tại Trình Cung rõ ràng có thể mượn cơ hội giết bọn chúng đi, triệt để khống chế Vân Đan Tông, không ngờ lại cho bọn hắn cơ hội này.

    Nhìn Trình đại thiếu này tăng lên qua một năm, lại nhìn Huyết Y lão tổ đứng ở phía sau, còn có Vũ Thân Vương nói Trình lão gia tử cũng là lục địa thần tiên.

    Bởi vì Vũ Thân Vương chỉ nói một chút, trong nội tâm rất nhiều người thậm chí suy nghĩ, chẳng lẽ Trình đại thiếu thật sự còn có Ngưng Anh đan, ân, nhất định là như vậy, nếu không làm sao hắn dám nói loại lời này.

    Cho dù không có, Trình đại thiếu đã nói như vậy, vậy thì khẳng định không có vấn đề.

    Giờ khắc này, bọn hắn giống như đã bị đánh vào U Minh địa ngục, lập tức sẽ bị vô số yêu ma thôn phệ, đột nhiên lại được dẫn tới tiên cảnh.

    Chuyện này làm bọn hắn cảm giác tánh mạng, nhân sinh của mình đã thay lần thứ nhất.

    - Tạ đại thiếu, Khương Lan thề với trời, cuộc đời này nhận thức đại thiếu làm chủ, như có đổi ý thiên lôi đánh xuống...

    Khương Lan kích động chỉ thiên phát thề, sau đó Khương Vĩ Tường cũng thế, mà ngay cả những người kia của Vân Đan Tông cũng đều dốc sức liều mạng thề.

    Nhưng lúc này, bọn hắn nhìn chỗ Trình Cung, lại phát hiện Trình Cung, Sắc Quỷ cùng Huyết Y lão tổ đã biến mất.

    - Ha ha, đại thiếu, ngươi trừng phạt thật lợi hại, thật sự là ngay cả ta cũng không nghĩ tới, ta cho rằng cho dù ngươi muốn giữ Khương Lan lại dùng, cũng sẽ phái hắn gia nhập tiền tuyến đi chiến đấu, hoặc là đi làm vài chuyện khác.

    Khương Vĩ Tường bên này, thì dứt khoát trừng phạt hắn thoáng một phát, không nghĩ tới ngươi đùa chiêu thức như vậy, hay.

    Lúc này, Trình Cung cùng Sắc Quỷ được Huyết Y lão tổ đưa trở về Vân Ca Thành.

    Trình Cung cười nói:

    - Thật đúng là đừng nói, Bàn Tử có việc bận, vài ngày không có người vuốt mông ngựa thật đúng là không thoải mái.

    Bàn Tử nói quả nhiên đúng vậy, ngươi càng ngày càng biết tâng bốc, không những sát thương mạnh, còn bí mật hơn.

    - Quá khen, quá khen, đều là học từ đại thiếu, học nghệ không tinh, chớ trách, thông cảm nhiều hơn!

    Sắc Quỷ ôm quyền chắp tay, rất là khiêm tốn nói.

    - Móa, xem ra nữ nhân bên cạnh ngươi quá nhiều thực không tốt, lần sau để cho ngươi chiến đấu cùng đám người Bàn Tử.

    - Đừng a, nếu ta theo chân bọn họ đi ra ngoài, ta còn tu luyện cái gì, nói sau ta là người có vợ...

    Một chiêu này của Trình Cung, nhìn như tùy ý, nhưng mà ẩn chứa thâm ý, Sắc Quỷ vô cùng hiểu rõ, hai người tùy ý trêu chọc, Sắc Quỷ đang chuẩn bị cẩn thận tâm sự chuyện này, đột nhiên Huyết Y mãnh liệt dừng lại.

    - Đại thiếu, có hai cổ lực lượng cường đại đang tiếp cận rất nhanh, hình như mục tiêu là chúng ta.

    Thanh âm thoáng có chút lo nghĩ của Huyết Y lão tổ truyền đến

    - Hai cỗ lực lượng cường đại, chẳng lẽ là hai vị trấn quốc thần tiên của Lam Vân Đế Quốc.

    Sắc mặt Sắc Quỷ lập tức biến đổi, có thể được Huyết Y lão tổ xưng là lực lượng cường đại, nhất định là lục địa thần tiên, hơn nữa biết rõ Lam Vân Đế Quốc có hai vị lục địa thần tiên, nên lập tức nghĩ tới chuyện này.

    - Mạnh bao nhiêu?

    Trình Cung đã nghĩ, có nên lập tức tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh hay không.

    - Ta không có biện pháp biết rõ, hắn đã tập trung chúng ta, nhưng ta không có biện pháp tập trung bọn hắn, bọn hắn đều mạnh hơn ta...

    Huyết Y lão tổ cẩn thận nói.

    Tập trung, nếu như hiện tại biến mất, lục địa thần tiên cũng có biện pháp thi triển một ít chiêu thức tìm tòi không gian, hơn nữa vạn nhất bọn hắn phát hiện bí mật này của mình, như vậy càng nhanh chết, trước nhìn kỹ hẵn nói, không được lập tức liên hệ gia gia, sau đó tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Thời điểm trong lòng Trình Cung có quyết định, liền có hai người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Trình Cung, bởi vì tốc độ quá nhanh, bọn hắn chứng kiến chỉ là hai người này đột nhiên xuất hiện ở trước mặt.

    Khí tức cường đại bao phủ, tập trung vào bọn hắn, một cổ khí tức nóng rực, một cổ âm hàn, nhanh chóng phong tỏa không gian chung quanh.

    - Oanh...

    Lực lượng Huyết Y lão tổ không giữ lại chút nào phóng thích, nhưng mà lực lượng của đối phương quá mạnh mẽ, so với đối mặt với tên Đại Ma Vương kia còn làm hắn cảm giác được áp lực lớn hơn rất nhiều.

    Dù sao Quảng Uy Đại Ma Vương kia chỉ là dần dần khôi phục, nhưng lực lượng hai người kia lại thật, áp lực cũng là thật.

    Giờ phút này Huyết Y lão tổ đã chuẩn bị xong, dùng lực lượng lục địa thần tiên tầng thứ ba đỉnh phong của mình hôm nay, nếu như thi triển bí pháp tăng lực lên, có lẽ có thể kéo bọn hắn thoáng một phát, cho đại thiếu tranh thủ thời gian.

    - Đừng khẩn trương như vậy...

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung bay đến phụ cận vỗ vỗ bả vai Huyết Y lão tổ, cười bay lên trước:

    - Gia gia, thật là tinh xảo ah.

    Gia gia, là Trình lão gia tử!

    Huyết Y lão tổ sững sờ, hắn cũng không phải chưa thấy qua Trình lão gia tử, còn đánh nhiều lần cùng Trình lão gia tử, chỉ là giờ phút này Trình lão gia tử hoàn toàn bị một đoàn hào quang nóng rực bao khỏa, căn bản nhìn không tới bộ dáng, mà tình huống của Trình lão gia tử sau khi trở thành lục địa thần tiên Huyết Y lão tổ cũng không biết, ngày đó bị một cái tát đập đến dưới mặt đất, nhưng lúc kia cái gì hắn cũng không có cảm giác.

    - Xảo cái đầu của ngươi, tên tiểu tử thúi ngươi, gia gia nói ngươi cái gì, lúc này sợ nhất là bọn họ chó cùng rứt giậu, lúc này ngươi còn dám tới.

    Sau khi ta về đến nhà biết rõ ngươi tới Vân Đan Tông, nên lập tức chạy tới.

    Lực lượng tầng ngoài của Trình lão gia tử tiêu tán, lập tức nổi giận đùng đùng, lại không có dáng vẻ lo lắng nữa.

    Sắc Quỷ trốn ở phía sau, dùng tay lau trán, cúi đầu lại cười trộm.

    - Gia gia còn không biết ta, sự tình không có nắm chắc ta sẽ không đi làm, Huyết Y lão tổ, còn không qua đây bái kiến gia gia.

    Trình Cung lập tức chuyển hướng lời nói.

    Chương 319: Che dấu lực lượng

    Sắc Quỷ ở phía sau thiếu chút nữa cười phun ra, mịa, thời điểm đại thiếu ngươi nói dối có thể không chăm chú như vậy hay không, ngươi có ba phần nắm chắc cũng dám đi làm, năm phần nắm chắc liền vọt lên, nếu chờ tới bảy phần nắm chắc mà nói, ngươi cũng không phải là Trình đại thiếu.

    Ngươi ổn trọng, là nói ở sau đó.

    - Huyết Y bái kiến lão gia tử, trước kia Huyết Y không biết nặng nhẹ, không hiểu chuyện, còn giao thủ cùng ngài, kính xin lão gia tử tha thứ Huyết Y, từ nay về sau Huyết Y một lòng vì đại thiếu, cống hiến vì Trình gia.

    Huyết Y lão tổ tiến lên, cung kính, vô cùng thành kính thi lễ.

    - Lục địa thần tiên, ít nhất Nhân Anh kỳ tầng thứ ba, tại sao có thể như vậy?

    Xem xét bộ dạng Huyết Y lão tổ như vậy, Trình lão gia tử lập tức biết rõ Trình Cung sử dụng Nô Phù.

    Trong nội tâm tuy kinh hãi Nô Phù khủng bố cùng thần kỳ, nhưng càng làm cho hắn chấn kinh là lực lượng của Huyết Y lão tổ, cường đại hơn Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất nhiều lắm.

    Phải biết rằng, lục địa thần tiên là cảnh giới Nhân Anh, tăng lên một tầng độ khó lớn vô cùng.

    Nếu không cũng sẽ không có tuổi thọ ngàn năm, có người cả đời cũng khó đột phá đến đỉnh phong, lại càng không cần đi trùng kích cảnh giới Địa Anh.

    Không chỉ là hắn, người bên cạnh hắn một thân khí tức băng hàn, hoàn toàn bị hàn khí bao phủ thấy không rõ lắm, trong ánh mắt cũng lộ ra kinh hãi, lục địa thần tiên, hơn nữa thái độ này, thần sắc này, mịa, vậy mà tiểu tử này thật sự cầm lục địa thần tiên làm nô bộc, lúc ấy đại soái nói chính mình còn chưa tin, không nghĩ tới dĩ nhiên là thật sự.

    Hơn nữa lực lượng của hắn, so với đại soái nói còn mạnh hơn rất nhiều, coi như mình một mực bồi dưỡng La Anh Hùng, chỉ sợ cũng không bằng một phần mười hắn hiện tại.

    Tiểu tử này, hắn đến cùng làm sao làm được?

    - Ta phối hợp một tí vật khác, tăng thêm nội tình Huyết Y lão tổ này rất tốt, không giống những Thoát Tục kỳ đỉnh phong hoàn toàn dựa vào dược vật chồng chất.

    Nội tình hắn tốt, lại không phục dụng dược vật quá nhiều, kỳ thật hắn cũng có cơ hội trùng kích, chỉ là lúc trước không có can đảm kia, cho nên mới đến trình độ bây giờ này.

    Gia gia, vị này chính là?

    Trình Cung nói thoáng một phát, cũng không có giải thích cặn kẽ, có một số việc thật đúng là khó giải thích cặn kẽ.

    Cũng may, Trình lão gia tử cũng không có hỏi nữa, Trình gia có thể nhiều thêm một gã lục địa thần tiên, còn là nô bộc, hắn tự nhiên vui vẻ, về phần nguyên nhân đã không phải là trọng yếu.

    Nghe Trình Cung hỏi thăm, trên mặt Trình lão gia tử mang vẻ vui mừng:

    - Bằng hữu cũ, đây chính là cháu trai của ta, thế nào ưu tú không, ha ha...

    Trình Cung hỏi thăm, Trình lão gia tử lại cố ý giới thiệu Trình Cung, nhưng hiện tại tình huống này kỳ thật không cần Trình lão gia tử giới thiệu, Trình Cung cũng đã biết người kia là ai, hẳn là tồn tại ở trong băng động của Trình gia.

    Quả nhiên như mình suy đoán, đủ mạnh, vốn trước kia không có biện pháp ly khai băng động, hiện tại đã có mình để Đông Phương Linh Lung luyện chế Hàn Âm đan, mới có thể ly khai băng động.

    Nhưng hiển nhiên hắn không thể như gia gia, tùy ý triệt tiêu lực lượng.

    - Nhìn ngươi như vậy, ta...

    Hừ.

    Người này nói đến một nửa đột nhiên dừng lại, hướng về phía Trình Cung khẽ gật đầu:

    - Rất không tồi, phi thường không tệ.

    - Cáp...

    Trình Tiếu Thiên nghe xong hắn khích lệ, đắc ý lần nữa, hưng phấn cười to.

    - Tống Phúc gặp qua lão gia tử, gặp qua tiền bối.

    Lúc này, Tống Phúc cũng đi tới.

    Gặp Tống Phúc đi lên, tiếng cười của Trình lão gia tử đình chỉ, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía lão hữu bên cạnh.

    Tống Phúc, Tống Phúc...

    Người này cũng thoáng ngẩn người, thậm chí Trình Cung có thể nhìn ra kinh hỉ trong mắt của hắn, không phải kinh hỉ, là cuồng hỉ.

    Vừa nãy thời điểm nhìn Huyết Y lão tổ, chứng kiến mình, nghe được những lời kia hắn tuy rất chấn kinh, nhưng coi như trấn định.

    Dù sao hắn cũng là lục địa thần tiên, tuy hiện tại lực lượng đã bị hạn chế, phục dụng Hàn Âm đan có thể đi ra, nhưng lại không thể phát huy lực lượng, nếu không đồng dạng sẽ làm bị thương đến chính hắn, thậm chí có nguy hiểm đến tính mạng.

    Nhưng khi nhìn thấy Tống Phúc, ánh mắt của hắn biến hóa quá lớn, Tống Phúc còn không có quá chú ý, vì vậy người kia tựa hồ phát hiện Trình Cung đang nhìn hắn, sương mù băng hàn càng đậm.

    - Ân.

    Chỉ là đáp ứng một tiếng, gật gật đầu.

    Dựa vào, khẳng định người này cùng Tống Phúc có quan hệ, bằng hữu cũ của gia gia, vậy hẳn là trưởng bối của Tống Phúc, trưởng bối của hắn có quan hệ cùng gia gia, chẳng lẽ có sâu xa gì cùng Tống gia, hoặc là...

    - Chúng ta đừng ở đây nói, đi, trước trở về rồi hãy nói.

    Con mắt Trình lão gia tử chớp chớp, lập tức khoát tay, trực tiếp bao phủ tất cả mọi người ở bên trong một tầng lam sắc quang mang, sau đó trực tiếp bay về phía Vân Ca Thành, tốc độ so với Huyết Y lão tổ dùng Huyết Y còn nhanh hơn vài lần.

    Tuy hiện tại Trình lão gia tử không có pháp bảo đặc biệt, càng không có pháp bảo phi hành, nhưng lực lượng của hắn là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, chỉ bằng cái này là đủ rồi.

    Trong hoàng cung những ngày này vô cùng áp lực, các loại tin tức truyền lưu, đã có mười mấy cấm vệ quân, thái giám, cung nữ phạm sai lầm bị giết, hôm nay tất cả mọi người nơm nớp lo sợ, ngay cả thở cũng không dám thở gấp.

    Những ngày này Hoàng đế cũng không còn vào triều, giờ phút này nằm ở trên giường như trước, sắc mặt tái nhợt vô cùng, thần sắc ảm đạm, không có một chút tinh thần.

    Mặc dù là dùng dược vật chồng chất đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng nói như thế nào cũng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, vậy mà có thể tới trình độ này, có thể nghĩ đả kích lần này đối với hắn lớn bao nhiêu.

    Nguyên nhân chính thức làm cho hắn nằm xuống chính là, hắn vừa mới nhận được một loạt tin tức.

    Trình Cung mang theo Huyết Y lão tổ tới Vân Đan Tông, Huyết Y lão tổ ra tay diệt sát Kim Sát, Ngân Sát cùng rất nhiều Thoát Tục kỳ, trọng thương Kim sư huynh.

    Vốn là thương thế bên trong cơ thể chưa hoàn toàn tốt, một hơi bị thương đến nội tạng, khí huyết cuồn cuộn, phun huyết ngã xuống đất.

    Giờ phút này tuy đã ăn đan dược, thương thế khôi phục vô cùng nhanh, nhưng trong lòng đau xót cùng áp bức trên tinh thần, cả người vô lực nằm ở đó.

    - Thật sự, nguyên bản đều là của trẫm, khỏa Ngưng Anh đan kia hiệu quả mãnh liệt như vậy, căn cứ tin tức truyền tới, Huyết Y lão tổ kia ít nhất cũng có Nhân Anh kỳ tầng thứ hai, vốn là của ta...

    - Trình Tiếu Thiên, Trình Cung, người Trình gia các ngươi chết không yên lành, đan dược quý giá như vậy, vậy mà cho tạp chủng như Huyết Y lão tổ phục dụng, cái kia vốn là của trẫm, trẫm...

    - Trình gia từ nay về sau có được hai lục địa thần tiên, mình đi tìm trấn quốc thần tiên, bọn hắn thậm chí ngay cả mặt cũng không chịu thấy mình, chỉ là nói với mình không có việc gì chớ trêu chọc Trình gia.

    Chỉ cần Trình gia không tạo phản, bọn họ sẽ không ra mặt giải quyết những chuyện này.

    - Trẫm làm hoàng đế còn có ý nghĩa gì, vậy mà trị không được một thần tử, sớm biết như vậy, lúc trước nên hạ quyết tâm diệt trừ Trình gia.

    - Sớm biết như vậy, mượn sự tình Tử Yên công chúa bị cưỡng gian, nên chém đầu Trình Cung, giết cả nhà Trình gia, tịch thu tài sản, lúc kia Trình Tiếu Thiên cũng chỉ là Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, coi như mình cũng có thể đánh chết hắn.

    Hối hận lúc trước không nên do dự, không nên...

    - Bệ hạ, đã liên hệ với Vũ Thân Vương, Vũ Thân Vương đã bị trọng thương, được Kim sư huynh mang đi, bỏ tất cả mọi người dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới hải ngoại, đây là đồ vật hắn giao cho bệ hạ.

    Nhưng vào lúc này, một đạo nhân ảnh căn bản không cần thông truyền, thậm chí ngay cả thái giám ở cửa ra vào, cấm vệ quân cũng không phát hiện, vậy mà hắn đã đi vào phòng.

    Một thân khải giáp màu vàng lợt, hoàn toàn bao khỏa hắn ở bên trong, làm cho người ta nhìn không tới bất luận tình huống gì.

    Sau khi nói dứt lời, hắn đem một khối ngọc bài đặt ở trong tay Hoàng đế, sau đó lẳng lặng đứng tại đầu giường của Hoàng đế.

    - Vốn trẫm cho rằng có ngươi là kỳ binh, thật sự hành động có thể tiêu diệt tất cả tai hoạ ngầm, cho dù có ngoài ý muốn gì cũng không đáng để lo, không nghĩ tới sẽ tới loại trình độ này.

    Trình Tiếu Thiên, Huyết Y lão tổ, hai đại lục địa thần tiên ah!

    Hoàng đế rất căm hận nói.

    - Huyết Y lão tổ phục dụng Ngưng Anh đan không đáng để lo, nhưng Trình Tiếu Thiên này...

    Người khẽ lắc đầu nói:

    - Ta nhìn không thấu, hơn nữa ta nói rồi, mấy lần thăm dò Trình gia, trong nhà bọn họ có một cổ lực lượng làm cho ta kiêng kị, cộng thêm hiện tại có Trình Tiếu Thiên, trừ khi bệ hạ chịu chính diện khai chiến cùng bọn họ, vận dụng lực lượng cả nước, trấn quốc thần tiên mới được.

    - Trấn quốc thần tiên, hừ...

    Hoàng đế hừ lạnh nói:

    - Bọn hắn đã nói qua, trừ khi Trình gia tạo phản, muốn lật đổ Chu gia chúng ta, nếu không bọn hắn sẽ không quản.

    Được rồi, chuyện này ngươi trước không cần phải xen vào, ngươi tiếp tục đi làm chuyện của ngươi, Long vệ, Huyết Long vệ hoàn toàn quy ngươi thống lĩnh, bọn hắn ở lại đế đô cũng không có gì dùng.

    Trình gia, để bọn hắn hung hăng càn quấy đi thôi, ngươi mau chóng hoàn thành chuyện kia, hiện tại trẫm toàn bộ nhờ vào ngươi.

    - Ân.

    Người này đáp ứng một tiếng, sau một khắc thân hình dần dần vặn vẹo, sau đó thân thể giống như bóng trên mặt nước, đột nhiên bị đồ vật đánh lên, thoáng cái tán loạn ra, thời điểm khôi phục lần nữa người đã biến mất.

    - BA~...

    Hoàng đế bóp nát ngọc bài trong tay, sau một khắc cổ lực lượng bên trong ngọc bài này phóng thích ra, bao phủ gian phòng hoàn toàn, trong nháy mắt này đột nhiên Hoàng đế có một cảm giác cách ly cùng thế giới.

    Người ở cửa ra vào trở nên vô cùng xa xôi, đây là cái gì?

    Hoàng đế sợ tới mức mãnh liệt ngồi dậy, nhưng vào lúc này hư ảnh của Vũ Thân Vương xuất hiện ở trước mặt hắn.

    - Phụ hoàng không cần lo lắng, đây là sư tôn giúp nhi thần chế tác truyền tin linh ngọc, bên trên có một tia lực lượng của sư tôn, một khi khởi động coi như là lục địa thần tiên cũng không có biện pháp biết rõ tình huống bên trong, lần này nhi thần chính là muốn nói một ít lời trong nội tâm cùng phụ hoàng, cho nên không muốn bị những người khác quấy rầy.

    Vốn là những lời này nhi thần còn chưa muốn nói, nhưng hiện tại chắc hẳn phụ hoàng cũng biết sự tình Vân Đan Tông a, nhưng có một số việc chỉ sợ phụ hoàng biết còn không tỉ mỉ.

    Nói đến đây, hư ảnh Vũ Thân Vương bên trong kia lộ vẻ sầu thảm cười nói:

    - Nhi thần lại một lần nữa bị Trình Cung đả bại, hơn nữa lần này còn bại thảm hại hơn, ngoại trừ ta cùng Kim sư huynh ra, thủ hạ khác không một ai may mắn thoát khỏi.

    Quan trọng nhất là, căn cứ tin tức, Trình Cung kia đã đi ra Vân Đan Tông, điều này nói rõ Đại Ma Vương xuất hiện cuối cùng kia cũng không có thể làm gì được hắn.

    Mặc dù nói Đại Ma Vương kia chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng thực lực ít nhất cũng có thể ở Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, tuyệt đối không phải Huyết Y lão tổ, Trình Cung ngay lúc đó có khả năng chống lại, nếu như như vậy bọn hắn cũng không có việc gì, chỉ có thể nói Trình gia này còn có lực lượng che dấu.

    Chương 320: Buộc hắn tạo phản

    Lực lượng che dấu, Hoàng đế nghe xong không khỏi nhớ tới lời nói của người bận khải giáp ám kim vừa rồi.

    Hắn là Long vệ Đại tướng quân của mình, tuy Long vệ cùng ám ảnh bất đồng, thuộc về tồn tại bán công khai, nhưng Long vệ Đại tướng quân lại vô cùng thần bí, không có người biết rõ hắn là ai.

    Nhưng hắn nói Hoàng đế lại rất tin tưởng, lúc này lại nghe Vũ Thân Vương nói như vậy, Hoàng đế càng cau mày.

    - Phụ hoàng, Trình gia đáng sợ hơn so với chúng ta tưởng tượng rất nhiều, lấy chút ít trước kia có khả năng đều là Trình Tiếu Thiên cố ý kiến tạo ra, biểu hiện giả dối.

    Kể cả để Trình Cung giả ngây giả dại, sau đó trong vòng một năm lợi dụng hắn đạt được các loại chỗ tốt, để hắn ở phía trước đấu tranh anh dũng, phía sau chính thức điều khiển vẫn là Trình Tiếu Thiên.

    Mà lực lượng của Trình Tiếu Thiên cũng là một mực che dấu, nếu không hắn không có khả năng đến loại trình độ này, hơn nữa hôm nay có Huyết Y lão tổ cùng vị che dấu trong Trình gia kia, lực lượng của Trình gia đã tương đối đáng sợ.

    - Nhi thần biết rõ, phụ hoàng vẫn có đề phòng đối với nhi thần, nhi thần có dã tâm.

    Nhưng việc nhi thần cần phải làm là, để bản đồ Lam Vân Đế Quốc trở nên lớn hơn, thậm chí thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, cho nên phụ hoàng cứ yên tâm.

    Thủ hạ của nhi thần cũng có một ít người, lần này không mang trở về, nhưng sau đó nhi thần sẽ dùng để đối phó Trình gia, nhi thần cùng Trình gia không chết không ngớt.

    Nhi thần chỉ hy vọng phụ hoàng có thể nhìn tình thế rõ ràng, lại do dự có lẽ sẽ xong.

    Thời điểm lực lượng Trình gia cường đại tới trình độ nhất định, cho dù Trình Tiếu Thiên không muốn tạo phản, nhưng những người dưới tay hắn kia không phải vậy, bọn hắn còn muốn thay đổi triều đại, ủng lập chi công.

    - Hiện tại năm tỉnh Tây Nam vừa mới thành lập, có hai tỉnh giàu có nhất vùng duyên hải ủng hộ, tương lai năm tỉnh tiền đồ bất khả hạn lượng.

    Nhưng cũng có rất nhiều vấn đề, đầu tiên chính là lần thú triều này là đáng sợ nhất trong mấy trăm năm qua.

    Rất có thể triệt để đột phá Nam Hoang hành tỉnh nhảy vào bên trong Lam Vân Đế Quốc, bình thường mà nói thậm chí phụ hoàng cần phải điều động Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương cộng thêm lực lượng mười hành tỉnh chung quanh cộng đồng chống cự mới được.

    Nam Cương hành tỉnh đều là núi cao, tùng lâm, đầm lầy, độc vật, nhất là địa phương giáp giới cùng Yêu Thú Sâm Lâm rất nhỏ, còn có một Độc Vụ cách ly cực lớn, thú triều bình thường ảnh hưởng không lớn đối với Nam Cương hành tỉnh.

    Nam Cương hành tỉnh không có việc gì, hắn hai hành tỉnh vùng duyên hải phía sau nó mới có thể bảo chứng nhiều năm phồn vinh giàu có như vậy.

    Về phần Tây Chu hành tỉnh bên trong năm tỉnh Tây Nam tới gần Đồ Đằng Đế Quốc, nhưng phía trước có đại quân Trình Vũ Dương trông coi, cách trở cùng hai hành tỉnh khác, không bị Đồ Đằng Đế Quốc quấy rối, địa phương nó giao tiếp cùng Yêu Thú Sâm Lâm cũng có hạn.

    Hơn nữa nơi đó là thiên hạ của Chu gia, tuy Đại Chu vương triều trước kia thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu đã diệt vong, nhưng với tư cách căn cơ của Đại Chu vương triều năm đó, người ở chỗ đó rất đoàn kết như trước, cho nên Tây Chu hành tỉnh bên trong năm tỉnh Tây Nam chỉ là một hành tỉnh trên danh nghĩa.

    - Ngoại trừ bốn hành tỉnh này ra, chỉ còn lại một hành tỉnh cuối cùng, cũng là chính diện đối mặt Yêu Thú Sâm Lâm, diện tích có thể so với hai hành tỉnh vùng duyên hải, Nam Hoang hành tỉnh.

    Nơi dài nhất của Nam Hoang hành tỉnh xa chừng vạn dặm, nhưng mà có tám phần đều là hoang vu chi địa.

    Bởi vì mỗi lần bộc phát thú triều, chỗ đó là bị công kích trước nhất, đại quân cuối cùng diệt sát yêu thú chạy về Yêu Thú Sâm Lâm, chiến trường lớn nhất cũng là ở đó.

    Mà trước khi chiến đấu, phải ở nới đó bố trí vô số bẩy rập, trận pháp, cấm chế,... chỗ đó đã sớm bị phá hư rối tinh rối mù, hoang tàn vắng vẻ.

    Những chuyện này tự nhiên Hoàng đế đều biết, chỉ là hắn còn nghe không hiểu đến cùng Vũ Thân Vương có ý tứ gì, hơn nữa đây cũng không phải là bản nhân của Vũ Thân Vương, chỉ là hắn nhắn lại, cho nên Hoàng đế cau mày tiếp tục nghe.

    - Sở dĩ nhi thần nói tình huống năm tỉnh Tây Nam một chút, là muốn nói cùng phụ hoàng, bây giờ là bệnh nặng cần mãnh dược, lại từng chút từng chút chỉ sợ không được.

    Nhất định Hộ quốc thần tiên sẽ nói cùng phụ hoàng, bọn họ là đứng ở ngoài xem, không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không nhúng tay sự tình vào Lam Vân Đế Quốc, đúng không?

    Đã như vầy, vậy hãy để cho bọn hắn cũng cuốn vào, tuy Lam Vân Đế Quốc chúng ta chỉ có hai vị trấn quốc thần tiên, nhưng theo như lời của sư tôn ta nói, lão tổ tông của gia tộc chúng ta còn sống, sở dĩ hai người này ở Lam Vân Đế Quốc chính là lão tổ tông ra lệnh cho bọn họ.

    Loại thời điểm này, chúng ta trực tiếp buộc Trình gia tạo phản, xem bọn hắn có nhúng tay vào hay không.

    Bức Trình gia tạo phản, này thật đúng là mãnh dược, Hoàng đế nghe xong cũng nắm chặt hai đấm, tâm đang cuồng loạn không thôi.

    Cho dù vừa rồi tức đến loại trình độ nầy, Hoàng đế cũng không nghĩ qua muốn như thế, bởi vì này cũng quá điên cuồng.

    - Nhất định phụ hoàng sẽ cho rằng chuyện này quá điên cuồng, kỳ thật cũng không có gì.

    Lần này sau khi ta trở về, sẽ thỉnh cầu sư tôn tương trợ, đến lúc đó chỉ cần sư tôn chịu ra tay hết thảy tự nhiên có thể giải quyết, cho dù sư tôn không thể ra tay cũng sẽ phái người tương trợ, đến lúc đó chúng ta có thể liên hợp Phong Vân Kiếm Tông, cộng thêm lực lượng khác, đồng dạng có thể ngăn chặn Trình gia.

    Trước kia phụ hoàng lo lắng nhất đúng là lực ảnh hưởng của Trình gia trong quân đội, cùng với không có biện pháp bàn giao cho người trong thiên hạ.

    Vừa rồi sở dĩ nhi thần nói sự tình Tây Nam năm tỉnh, là nghĩ tới một biện pháp, không phải phụ hoàng một mực chưa cho Trình gia đất phong sao, bởi vậy còn rước lấy rất nhiều phiền toái.

    Hiện tại Trình Cung này đã là tân Khoa trạng nguyên, tiễu phỉ có công, văn võ toàn tài, phụ hoàng trực tiếp phong đất cho hắn, phân hơn nửa thổ địa của Nam Cương hành tỉnh cho hắn.

    Dù sao chỗ đó cũng không còn là thổ địa, không có biện pháp gieo trồng, càng không có nhân viên, phụ hoàng có thể giảm miễn thuế phú cho hắn, không cần nộp thuế.

    Đồng thời lệnh hắn tổ kiến quân đội Nam Hoang hành tỉnh, chống cự thú triều.

    Nghe được Vũ Thân Vương nói, trước mắt Hoàng đế cũng sáng ngời, biện pháp rất là tốt.

    Nhưng mà nghe đến phía sau để Trình gia lập quân đội, Hoàng đế lại lo lắng, nhiều năm như vậy hắn nghĩ hết mọi biện pháp tiêu giảm lực ảnh hưởng của Trình gia trong quân đội, làm sao có thể lại để Trình gia khống chế quân đội.

    Mặc dù chỉ là hình ảnh ghi chép lại, nhưng tựa hồ Vũ Thân Vương đã sớm đoán được Hoàng đế sẽ nghĩ cái gì, sẽ lo lắng cái gì, trước kia những thông minh này hắn tận lực không biểu hiện, nhưng hiện tại hiển nhiên hắn đã không đi quản nhiều như vậy.

    - Phụ hoàng cũng không cần lo lắng sự tình Trình gia lại nắm giữ quân đội, đầu tiên phong hắn là Hầu tước, chính hắn nên có được quân đội tư nhân nhất định.

    Đến lúc đó chỉ cần phụ hoàng nói với hắn, chỗ đó điều kiện gian khổ, nhưng gia gia của ngươi, phụ thân ngươi đều là từ trong gian khổ rèn luyện ra, ngài hi vọng hắn cũng có thể kế thừa truyền thống gia gia, phụ thân của hắn, kinh nghiệm ở khảo nghiệm cùng ma luyện, trở thành rường cột nước nhà.

    Sau đó ngươi cho phép hắn xây dựng thêm quân đội, vì chống cự yêu thú, quân đội tư gia có thể để hắn tổ kiến.

    Chỉ cần hắn tổ kiến, sẽ cần đại lượng quân giới, khí giới, cần hao phí vô số thuế ruộng, những thứ này quốc gia sẽ không cung cấp cho hắn, đều cần hao phí tài sản của Trình gia hắn.

    Kỳ thật cho dù phụ hoàng không cho phép, Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương ở trên địa bàn của mình cũng âm thầm tổ kiến quân đội, ngài cũng biết, còn không bằng để bọn hắn bộc lộ ra.

    Ngươi trực tiếp định chết cho hắn, nói hắn là mẫu mực thiên hạ, đến lúc đó ở trong lãnh địa của Trình gia, yêu thú tiến lên một tấc đều thông báo cả nước, làm khắp thiên hạ đều biết Trình gia hắn thất bại.

    - Nếu như bọn hắn để đất phong của mình bị thú triều chiếm lĩnh, vậy phụ hoàng cũng có thể trực tiếp trách phạt bọn hắn, nếu như bọn hắn chống cự mà nói, nhân lực, vật lực của Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương, Trình gia sẽ không ngừng tiêu hao ở đây.

    Hơn nữa chính diện chỗ của hắn là Yêu Thú Sâm Lâm, một mặt là Nam Cương hành tỉnh, mặt khác là Tây Chu hành tỉnh, phía sau Nam Hoang hành tỉnh lại là địa bàn của cậu ta trấn thủ.

    Mà ở bên trong Nam hoang hành tỉnh, còn có một thế lực của dân bản xứ rất cường đại, thần bí, ngay cả Nam Cương thần giáo cũng không dám đơn giản trêu chọc.

    Đợi Trình Cung đến đó, tứ phía vây khốn hắn, cho dù hắn muốn ly khai trước thú triều bộc phát cũng không được, chỉ cần hắn nghĩ cũng đừng nghĩ ly khai, nếu như hắn chết ở đó, ta nhìn Trình Tiếu Thiên hắn còn có thể cười được hay không, nhìn hắn thật sự dám tạo phản không.

    Đến lúc đó ta sẽ sớm thông tri phụ hoàng, phụ hoàng có thể ly khai đế đô khống chế hết thảy.

    Vũ Thân Vương không cam lòng, không cam lòng thất bại như vậy, nhất là biết rõ Tô Liệt kia bị Đại Ma Vương thôn phệ, Trình Cung có thể bình yên vô sự, hắn không biết lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều này càng làm cho hắn phẫn nộ.

    Cuối cùng rốt cục Vũ Thân Vương nghĩ đến một biện pháp, bắt Trình Cung rời đế đô, sau đó lại thu thập hắn, dùng hắn làm đầu mối từng bước thu thập Trình gia.

    - Phụ hoàng, không thể do dự, hiện tại không đối phó Trình gia, về sau hối hận thì đã muộn.

    Chắc hẳn hiện tại phụ hoàng đang hối hận, lúc trước vì cái gì không diệt Trình gia, nếu như hiện tại phụ hoàng lại không động thủ, về sau thời điểm lại hối hận, có lẽ...

    Vũ Thân Vương không có nói cho hết lời, hơi chút dừng thoáng một phát nói:

    - Phụ hoàng, lần này sau khi nhi thần trở về, sẽ mạo hiểm thăm dò di tích kia một lần nữa, hi vọng có thể vì phụ hoàng tìm được đan dược tốt, để cho phụ hoàng có thể thiên thu vạn tái, nhất thống thiên hạ, làm đế vương thiên cổ muôn đời.

    Vũ Thân Vương nói xong, hư ảnh kia dần dần tiêu tán, cấm chế chung quanh cũng dần dần tiêu tán, chỉ để lại Hoàng đế một người ngồi ở chỗ kia.

    ...

    Dùng tốc độ của Trình lão gia tử, rất nhanh bọn hắn đã chạy về Trình gia, bất quá Trình Cung cũng không có nói sự tình Quảng Uy Đại Ma Vương cùng gia gia, nếu không hắn sẽ lo lắng.

    Hơn nữa nói sự tình Quảng Uy Đại Ma Vương, sẽ liên lụy tới Hư Không Âm Dương Đỉnh, vẫn là không nên nói.

    - Đại thiếu, người này cho ta cảm giác rất đặc biệt, ta cuối cùng cảm giác giống như hắn đang ngó chừng ta, ngươi nói có lạ hay không?

    Tống Phúc âm thầm truyền âm cho Trình Cung.

    Trình Cung đã có phán đoán, người này kém cỏi nhất cũng có quan hệ cùng Tống gia, thậm chí rất có thể là trưởng bối của Tống Gia Bảo.

    Tuy tình huống Tống gia Trình Cung rất rõ ràng, nhưng hắn cân nhắc sự tình sẽ không hoàn toàn bị những cái kia câu thúc cùng ảnh hưởng.

    - Ân, hắn với gia tộc của ngươi có chút sâu xa, chỉ là gia gia thần thần bí bí, có chút chuyện năm đó hắn một mực không chịu nói ra, trong này còn liên lụy đến ta, La Anh Hùng còn Tống gia các ngươi nữa, nhưng ta tin tưởng không bao lâu, những chuyện này sẽ sáng tỏ.

    Ít nhất hắn là người một nhà, không có ý hại ngươi là được.

    - Bà mẹ nó, phức tạp như vậy, coi như hết, một hồi ta tránh trước, cũng không biết tiểu bảo bối nhà của ta thế nào, có làm mẹ hắn khó chịu hay không, ha ha...

    Đừng nhìn Sắc Quỷ bình thường háo sắc, nữ nhân lại nhiều, nhưng mà nói đến hài tử lại chỉ cười ngây ngô.

    Chương 321: Thân phận thật sự của người thần bí.

    Bọn họ nói vài câu, Trình Lão gia tử đã dẫn mọi người quay trở về Trình gia, trực tiếp tới thẳng Lương đình bên trong viện của Trình gia lão tử.

    Trình lão gia tử đã sớm dùng thần niệm thông báo cho lão La, lúc này La tổng quản đã dọn sẵn tiệc rượu.

    - Vừa rồi mới đi thăm lão già đó, giờ cũng đến lúc phải hội họp vui vẻ rồi, hôm nay chúng ta nhậu đi, không say không về.

    Hôm nay tâm trạng của Trình lão gia tử đặc biệt tốt, huynh đệ nhiều năm của mình cuối cùng không phải nhốt mình trong hàn băng lạnh lẽo nữa, còn tôn tử thì quá ư xuất sắc, giờ thậm chí còn có cả lão nô Lục Địa Thần Tiên nữa, người làm gia gia như hắn đương nhiên vui mừng khôn xiết.

    - Hai vị uống trước đi, vãn bối cáo từ trước.

    Mặc dù thanh danh của Tứ Đại Hại ở Vân Ca Thành khá nổi tiếng, nhưng bọn họ sinh ra trong đại gia tộc, lễ nghĩ phép tắc thế này kỳ thật đều hiểu cả.

    Vừa đi xuống, Sắc Quỷ liền thi lễ sau đó quay người rời đi, ánh mắt mọi người không ngừng dõi theo bóng dáng Sắc Quỷ đi xa.

    - Được rồi, tiểu tử ngươi cũng nên cụng vài cái đi, một chút nhãn lực cũng chẳng có, chẳng nhìn thấy hai lão ca đang kình rượu hay sao, đến đây, cụng một cái đi.

    Trình lão gia vẫy vẫy tay với Trình Cung, nói đoạn lão đã nốc cạn một chén rượu rồi.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Ta không nôn nóng như Lão Tam, gã vì Ngọc Trúc đã mang thai, xa nhau một khắc cứ như cách xa tam thu, người sắp làm cha có khác.

    - Răng rắc...

    Trình Cung vừa nói ra, cái chén trên tay người đó đã dâng tới miệng ngay lập tức nứt vụn, rượu bên trong cũng bị chảy cả xuống đất.

    - Tiểu tử, ngươi muốn dò thám ta nên mới cố tình nói chủ đề này để chọc tức lão tử ta, hứ, hừ, hôm nay cho dù có gia gia ngươi ở đây cũng đừng hòng giúp được ngươi.

    Người này chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Trình Cung.

    Tên khốn này, nói gì không nói lại cứ chăm chăm vào chủ đề quỷ quái này.

    Có gì thì cứ hỏi thẳng ta chẳng phải hay hơn sao, ngươi lấy chủ đề này chọc tức gã làm gì cơ chứ, lần này phiền toái rồi.

    - Trình Cung cái tên tiểu tử thối này, ngươi tưởng đây là chỗ cho con nít nói chuyện sao, mau cút xuống đi.

    Trình lão gia tử cực chẳng đã nhanh chóng tiến lên trước, quăng Trình Cung ra ngoài.

    - Ây da...

    Trình Cung khẽ than một tiếng nói:

    - Nói thật ra, tính hiếu kỳ của ta đâu có nặng đến vậy, cho dù có một đống bản đồ kho báu đặt trước mặt ta thì ta cũng chẳng màng đi tìm.

    Về thân phận của ngươi, kỳ thật cho dù tên ngốc cũng có thể đoán ra được một ít, các người muốn che giấu gì chứ, tuy ta chưa hoàn toàn đoán ra được, dù gì ta cũng không phải thần thông quảng đại, trước biết chuyện năm trăm năm trước, sau thấu chuyện năm trăm năm sau.

    Chỉ có điều có một điểm ta mơ hồ có thể đoán ra, hẳn là có một câu chuyện khúc mắc, càng phải có một kẻ địch hùng mạnh, sau đó đã xảy ra khá nhiều chuyện, đến nỗi khiến cho các người sợ bọn ta biết được, sẽ sinh rắc rối, ta nói có đúng không?

    - Đừng có nhìn ta như thế.

    Ngươi muốn nói gì ta đều biết, ta muốn dò thám ngươi cũng đâu cần dùng cách này.

    Tứ Đại Hại Vân Ca Thành bọn ta, Lão Nhị Túy Miêu thì băng cốt, hàn tủy, âm mạch, thân thể Lão Tam thì Tiên thiên thiếu hụt.

    Nhưng thế thì đã sao, chẳng phải giờ họ đều lành lặn cả rồi.

    Trình Cung chỉ vào ngực của mình nói:

    - Ta, bổn Đại Thiếu làm được, có một số chuyện ta lười hỏi đến, đó là vì sớm muộn gì nó cũng bị vạch trần thôi, ta cần phải làm gì ta biết rất rõ, lời vừa rồi ta nói chỉ để nhắc nhở ngươi.

    Bất kể ngươi là có quan hệ gì với Lão Tam, cũng đừng tự cho rằng là phải.

    Bao gồm cả trưởng bối của gã, ta dùng thời gian một năm có thể làm bao nhiêu chuyện ngươi cũng biết rõ, ta không hy vọng vì cái tự cho là phải của ngươi, mà làm hại đến huynh đệ của ta và cả đứa con của gã, nếu là như vậy, cho dù ngươi có là Gia Gia của gã thì ta cũng không lượng thứ đâu.

    Lời này của Trình Cung, khiến cho vị bạn già của Trình lão gia tử, còn có bản thân Trình lão gia tử cũng phải ngẩn tò te ra đó.

    Một năm trước Trình gia như thế nào, tuy có gã tồn tại, nhưng cũng có thể nói là sớm tối lo sợ, nguy hiểm rình rập, nếu Hoàng thất động thủ kết quả chắc chắn sẽ rất khốc liệt, nhưng giờ thì sao, Đại quân Hoàng gia đến ngay trước cửa, thế mà lại bị Trình lão gia tử mắng chửi đuổi đi.

    Trình Tiếu Thiên từ Thoát Tục Kỳ tầng sáu thành Nhân Anh đỉnh phong, đây tuyệt đối là khoảng cách một trời một vực.

    Còn Huyết Y Lão Tổ sau lưng Trình Cung, còn có cả một đội quân nhỏ bên cạnh kia, những thay đổi to lớn này Trình lão gia tử đều biết rất rõ, người bạn già của lão cũng vậy.

    Kể cả bản thân ông ta, nếu không có Hàn Âm Đan, ông ta cũng khó lòng ra khỏi hàn băng được.

    Trình Cung lạnh lùng nhín ông ta, nhìn tới trong lòng lão cũng thấy không thoải mái, bởi vì Trình Cung còn lời chưa nói hết, nhưng trong lòng lão thì biết rất rõ.

    Bất kể bản thân là ai, bản thân cũng không có tư cách nói chuyện với hắn, dù gì bản thân lão nào phải Trình lão gia tử.

    Hơn nữa, không có Trình Cung, đừng nói Sắc Quỷ có được sức mạnh ngày hôm nay, chỉ e gã đã sớm đi chầu Diêm Vương rồi.

    Với cả thái độ và lời nói đanh thép của Trình Cung, cũng đã chứng tỏ một điều, người phụ nữ của Sắc Quỷ đã có thai rồi.

    - Cái tên khốn này, sao lại nói thế, ngươi có biết...

    Trình lão gia tử thấy người bạn già của mình ngượng nghịu đứng đó, trong lòng lão cũng hơi nóng ruột.

    - Đại soái, hắn nói không sai, hắn làm được những chuyện mà chúng ta không làm được.

    Hơn nữa giữa chúng ta, không tồn tại chuyện gì cả, là vừa rồi ta quá nóng vội nên nói nhầm thôi, nếu Tống gia thật sự có hậu, ngươi chính là đại ân nhân của Tống gia.

    Chỉ là có một số chuyện không tiện nói ra, ta là ai điều này càng không thể nói, cho dù ngươi có đoán ra được tốt nhất cứ xem như không biết, nếu không sẽ đem tới vô vàn phiền phức cho bọn ta.

    Phiền phức này, ngay cả Hoàng gia Lam Vân Đế Quốc cũng không sánh bằng, cho nên có một chuyện ta cần báo cho cậu biết, việc thân thể Tống Phúc hồi phục và ngay cả chuyện gã có con cũng tuyệt đối không được truyền ra ngoài.

    Trông thấy Trình lão gia tử nổi giận, người này vội vàng ngăn Trình lão gia tử lại.

    - àh, àh!

    Thần thái nghiêm nghị, vẻ mặt tức giận vừa rồi của Trình Cung thoáng chốc tiêu biến, hắn cười đểu liên tục gật đầu nói:

    - Cuối cùng ta đã biết đích xác người là ai rồi, kỳ thật chuyện năm đó ta thật không chút hứng thú, xe đến chân núi ắt có lối đi, thuyền đến đầu cầu tự động thẳng.

    Về những lời ta vừa nói, người cũng đừng để trong lòng, ta chỉ tùy tiện nói ra thôi, giữa huynh đệ chúng ta có làm gì cũng là điều nên làm, kỳ thật những lời lúc sau ta nói mới là để dò thám người là ai, giờ ta biết rồi.

    Yên tâm đi, bên phía Sắc quỷ ta sẽ nói với gã, hai vị gia gia, hai người từ từ nói chuyện, ha ha...

    Không sai, Trình Cung giờ đã khẳng định được thân phận của người này, ông ta không phải có quan hệ họ hàng gì với Tống gia, mà ông ta chính là Tống Chiến Thiên.

    Gia gia của Tống Phúc, cánh tay trái phải đắc lực của Trình Tiếu Thiên năm xưa, là một chiến tướng bậc nhất trong tay Trình Tiếu Thiên, là người mười mấy năm về trước vì bệnh cũ tái phát mà qua đời, được phong làm Hộ Quốc Công Nhị Đẳng Tống Chiến Thiên.

    Hay nói cách khác, năm đó ông ta đã giả chết, mai danh ẩn tích trong Trình gia suốt bao năm ròng.

    Năm đó những cái tên như Trình Tiếu Thiên, Tống Chiến Thiên, Lôi Nhạc vang dội khắp Nam Chiêm Bộ Châu, không ai là không biết tới họ.

    Lúc này, Trình Tiếu Thiên và Tống Chiến Thiên đầu ngẩn ngơ tại chỗ, nhất là Tống Chiến Thiên, lúc này mới hiểu ra, vòng vo tam quốc rốt cục cũng bị tên tiểu tử này vòng vào điểm chính.

    Trình Cung dẫn Huyết Y Lão Tổ rời đi, thật ra lúc biết người này là Tống Chiến Thiên, bản thân Trình Cung cũng bị giật mình một phen, một người đã chết cách đây mấy mươi năm, không ngờ vẫn luôn ẩn nấu trong nhà của mình.

    Người thường thoặt đầu sẽ không nghĩ đến điểm này, Trình Cung thấy Gia Gia xưng hô với ông ta là bạn già, ông ta lại gọi gia gia là Đại Soái, người có mối quan hệ thế này với gia gia không nhỏ, nhưng để gia gia quan tâm thế này thì khá ít.

    Trình Cung cố tình thăm dò mức độ quan tâm của ông ta đối với Tống Phúc, cuối cùng dùng giọng điệu tức giận như đã đoán ra ông ta là ai để khiến gã nói ra những lời này.

    Sau những lời nói của ông ta, Trình Cung rốt cục cũng khẳng định, người này chính là Tống Chiến Thiên, chiến tướng bậc nhất dưới trướng gia gia năm xưa.

    Chẳng qua dày vò như vậy, Trình Cung cũng không tiện kiểm tra vấn đề sức khỏe của ông ta nữa, dù sao chuyện này cũng không gấp, có gấp cũng chẳng được.

    - Tiểu tử, chuyện này không thể nói cho Tống Phúc biết, nghe rõ chưa.

    Nếu không ta đánh tét mông của ngươi, chắc ngươi quên béng chuyện lúc nhỏ rồi hả, có muốn ta ôn lại giúp ngươi không?

    Lúc này trong đầu Trình Cung vang lên lời uy hiếp của Tống Chiến Thiên.

    Mịa nó, Trình Cung suýt nữa là lảo đảo té ngã, hắn cũng thật không nhớ nỗi chuyện này.

    Nhưng từ trong miệng lão này, Trình Cung chắc chắn lão dám làm ra chuyện đó, thủ hạ bậc nhất của gia gia chứ nào phải người thường.

    Chẳng lẽ bị nhốt trong băng động mười mấy năm, tâm trạng bức bách nên sinh ra vấn đề tâm lý ư, ừm, rất có khả năng.

    - Phụt...

    Trong lòng Trình Cung thầm nghĩ, không kiềm được liều phì cười ra ngoài, tiếp đó lại xấu xa nghĩ tới một món đồ, bản thân không nhịn được ôm bụng cười to.

    - Tên tiểu tử ngươi, thật chẳng phải người thường nha!

    Lúc này, Tống Chiến Thiên đang nâng chén mới do Lão La đổi cho lên, thấy Trình Cung cười híp cả mắt làm lão cũng hồ đồ luôn, mình uy hiếp thế thì có gì đáng cười?

    Mười mấy năm không xuất hiện rồi, chẳng lẽ lời vừa rồi mình nói nực cười đến thế ư?

    Tống Chiến Thiên bị Trình Cung cười đến mơ hồ.

    - Ha ha...

    đó là điều hiển nhiên rồi, ông cũng không nhìn xem nó là cháu của ai, không lên tiếng thì thôi, mở miệng ra là kinh người.

    Trình Tiếu Thiên vui vẻ hớp cạn chén rượu, đắc ý cười to.

    Nhìn Trình Tiếu Thiên, Tống Chiến Thiên một luồng hàn khí bao bộc cũng đành ngậm ngùi lần nữa, Đại Soái khác trước nhiều quá.

    Người ta cũng thường nói Gia Gia thế nào thì cháu trai thế ấy, nhưng sao mình cứ cảm thấy, hình như là Đại Soái chịu ảnh hưởng của Trình Cung thì phải?

    -- -- -- -- -- -- -- -- --

    Ngày thứ hai sau khi Trình Cung từ Vân Đan Tông trở về, hai tin chấn động Vân Ca Thành, chấn động Lam Vân Đế Quốc, thậm chí chấn động cả Nam Chiêm Bộ Châu được lan truyền đi.

    Hoàng đế, Vũ Thân Vương điều động đại quân bao vây Chấn Quốc Công Phủ, lại bị Lục Địa Thần Tiên là Trình Tiếu Thiên mắng té tát ọc máu bỏ đi, chuyện này tuy kinh thiên động địa, nhưng người biết được không nhiều, ngoài trừ những thế lực đỉnh cấp Vân Ca Thành như đám Lôi Nhạc, Chu Tùng biết được một ít, đại đa số những gia độc lớn đều không hay biết chuyện này.

    Bao gồm cả chi tiết Vũ Thân Vương vật vã quay về Vân Ca Thành, tiếp đó toàn quân thảm bại tại Vân Đan Tông, tin này khá ít người biết được.

    Nhưng cả hai chuyện này giờ đã truyền khắp Vân Ca Thành, thậm chí nó còn bay với tốc độ nhanh nhất, chui vào từng ngóc ngách nơi Lam Vân Đế Quốc, không ngờ Vân Đan Tông tuyên bố sau này sẽ đi theo Trình Gia, đi theo Trình Đại Thiếu, Vân Đan Tông cũng sẽ vào ĐAN THầN PHủ.

    Ai cũng biết Vân Đan Tông là môn phái luyện đan hàng đầu của Lam Vân Đế Quốc, cũng là môn phái luyện đan duy nhất có thể dùng để ra tay, giờ không ngờ môn phái này tuyên bố trở thành người của Trình Gia, còn gia nhập ĐAN THầN PHủ.

    Đây nào phải hợp tác, còn Vân Đan Tông và Hoàng đế suy cho cùng cũng chỉ là quan hệ hợp tác mà thôi.

    Trình Gia rốt cục đã làm gì, có thể lay chuyển được Vân Đan Tông kiêu ngạo kia, phải biết rằng đối phó với đám Đan Sư này, đâu phải chỉ cần dùng quyền lực là được.

    Chương 322: Phong Nam Hoang Bách Chiến Hầu

    Quyết định này của Vân Đan Tông, khiến cho vô số người nghĩ nát óc cũng không hiểu lý do vì sao.

    Chuyện này quả thật kinh người, không thể tin được, Hoàng gia sao có thể chấp nhận được, vốn dĩ thế lực Trình gia đã mạnh rồi, trước kia thì chỉ có binh quyền, giờ ĐAN THầN PHủ khống chế cả thị trường đan dược toàn quốc, Đỗ Thần Phủ Bàn Tử đã triệt để khống chế tất cả các đỗ trường ở Vân Ca Thành, hơn nữa còn không ngừng phát triển đi lên, giờ phút này đây ngay cả Vân Đan Tông cũng trở thành thuộc hạ của Trình Gia.

    Cho nên ngay sau khi tin này được truyền đi, tất cả mọi người đều đang chờ phản ứng của Hoàng đế, thế nhưng có một chuyện không thể ngờ tới đã xảy ra rồi.

    Hoàng đế nhiều ngày không thượng triều, thế mà ngay ngày đầu tiên ông ta thượng triều trở lại, điều trước nhất ông ta làm chính là phong thưởng cho Trình gia, xét ba đời Trình gia có công với nước, Trình Cung thì văn võ song tài, Hoàng đế sai người lập biển phong thưởng cho Trình gia và Trình Cung.

    Triều chấn động, Vân Ca chấn động, Lam Vân Đế Quốc chấn động...

    Điên rồi, nhất định điên rồi, các Ngự Sử không cam tâm, điên cuồng dâng tấu kể tội Trình gia.

    Hiện giờ Trình Gia đã lớn mạnh, cục diện cứ thế tiếp diễn thì sẽ trở thành “thần mạnh chủ yếu”, ắt sau này sẽ dẫn tới vong quốc... những tấu chương có nội dung tương tự không ngừng dâng lên.

    Trong lúc nhất thời, hai tin này gây chấn động cả thiên hạ, vô số người đang nghị luận.

    Nhưng chính lúc mọi người đều nghĩ sắp có chuyện lớn xảy ra, thì Hoàng đế lại triệu kiến vài đám người, sau đó chuyện phản đối phong thưởng Trình Gia trái lại đã tức thì biến mất.

    - Biết ngay là đám khốn nạn này không có ý tốt, quả nhiên, cứng rắn không xong thì dùng mềm dẽo, chuyện này phải thương lượng với Lão Gia Tử một chút, không được thì trực tiếp phớt lờ bọn chúng, xem bọn chúng có thể làm gì.

    Đại Thiếu ngươi xem xem...

    Sáng sớm tin tức đã bùng nổ khắp Vân Ca Thành, nay thời gian một ngày đã trôi qua, sắc trời đã sập tối, Quỷ Sắc rất bức bối cầm lấy một số tình báo mới lấy được bước vào trong tiểu viện của Trình Cung.

    - Nam Hoang hay là Bách Chiến?

    Trình Cung chẳng ngó ngàng đến tập tài liệu mà Sắc Quỷ đã chỉnh đốn xong xuôi đem tới cho hắn, chỉ cười cười nhìn Sắc Quỷ đang bước vào.

    Sắc Quỷ hai mắt trợn tròn nói:

    - Bà mẹ nó.

    Thế mà cũng bị ngươi đoán trúng rồi.

    - Có gì mà khó đoán đâu, Đông Nam là quân đoàn Bạo Hùng của phụ thân ta, tuy nói y đã tiết chế quân vụ ba tỉnh xung quanh, nhưng xung quanh ba tỉnh này tối thiểu cũng có ba bốn cái hành tỉnh, bọn chúng không dám để ta qua đó, Tây Phương là Thiên Hồ Quân Đoàn của nhị thúc ta, cũng y chang như vậy.

    Về phần bên Lôi Gia cũng thế, cho dù y không sợ ta có quan hệ gì với Lôi Gia, y cũng sợ Lôi Gia bất mãn.

    Mục đích của bọn chúng là muốn ta nhanh chóng rời khỏi Đế Đô.

    Trước mắt không thể đụng vào thì đành tránh nó ra, tiễn con sâu tai họa như ta đi càng nhanh càng tốt, ngoài ra còn phải nghĩ cách đối phó với ta và Trình Gia, tính đi tính lại cũng chỉ có Tây Nam Ngũ Tỉnh là thích hợp nhất.

    Hai Hành Tỉnh ven biển của Tây Nam Ngũ Tỉnh là do Vũ Thân Vương nắm giữ, bọn chúng không thể để ta đi được.

    Nam Cương là địa bàn Nam Cương Thần Giáo.

    Tây Chu Hành Tỉnh lại là địa bàn Chu Gia, tính đi tính lại cũng chỉ có Nam Hoang thôi.

    - Nam Hoang hay còn xưng là Bách Chiến chi địa, nếu lấy đất phong hầu, không phải Nam Hoang thì là Bách Chiến.

    Nam Hoang bốn mặt đối địch, hơn nữa cuộc bùng phát mạnh nhất từ trước đến nay của Yêu Thú Triều sắp sửa diễn ra rồi, bất luận là đối phó với ta hay đối phó với Trình Gia, đều là chọn lựa sáng suốt nhất.

    - Lợi hại, nếu tên nịnh nọt Bàn Tử ở đây chắc chắn sẽ xâu cho một chuỗi nịnh nọt ra trò.

    Ta cài người vào vừa biết được có chút tin tức, Đại Thiếu người không ngờ đã đoán trúng tất rồi.

    Mặc dù Hoàng đế không nói rõ, nhưng đã dùng giọng điệu ám thị để chấn an các Ngự Sử và đám người phản đối kia.

    May mà ta đã sớm làm theo lời của Đại Thiếu, cố ý khống chế nâng đỡ vài tên ngoài mặt kiên quyết ủng hộ Hoàng đế, kiên quyết đối đầu với Trình Gia, hiệu quả cũng khá rõ rệt.

    Hiện giờ Hoàng đế đang thương nghị, chuẩn bị phong ngươi làm Bách Chiến Hầu.

    Nhắc tới cái tên này, Sắc Quỷ lại tức điên lên lần nữa nói:

    - Mẹ kiếp, Nam Hoang được xưng là Bách Chiến chi địa, chẳng qua vì nó bùng nổ chiến tranh yêu thú liên miên, mà đây cũng là nơi có thú triều bùng nổ mạnh mẽ nhất.

    Giờ phong cho ngươi làm Bách Chiến Hầu rõ ràng “minh ân ám giáng” mà.

    Với tuổi tác của Đại Thiếu, cùng với những việc đã làm được, cho dù phong chức Thiếu Niêm Quán Quân Hầu cũng không thành vấn đề.

    Quán Quân Hầu.

    Quán Quân Đại tướng quân, đây là phong hiệu đã có từ thời thượng cổ, đây là danh hiệu phong thưởng cho những thiếu niên anh hùng tuổi chưa tròn hai mươi, nhưng lại văn thao võ lượt, tài nghệ xuất chúng.

    Từ khi Lam Vân Đế Quốc lập triều đến nay, cũng chỉ mới phong hiệu Quán Quân Tướng Quân có một lần.

    - Ngươi đây là đang cho thấy.

    Trình độ nịnh hót của ngươi đã thuộc đẳng cấp của Bàn Tử rồi đó, đã tới trình hữu hình như vô hình rồi đó?

    Sắc Quỷ vừa nghe, một bộ dạng ngượng ngùng nói:

    - Đại Thiếu, vẫn là ngươi hiểu ta, không ngờ vậy cũng bị người phát hiện rồi.

    - Chết tiệt, khốn nạn.

    Trình Cung cười mắng, vẫn là cầm đống tình báo lên quét mắt qua một lượt, đây là số tình báo đã chỉnh đốn sắp xếp lại, Trình Cung xem lướt qua rất nhanh, tiếp đó bàn tay khẽ nắm, một luồng sáng màu tím pha lẫn màu trắng tít tốc xoẹt qua, tập giấy trong tay bỗng chốc hóa thành hư vô, ngay cả tro tàn cũng không còn.

    - Quán hay không Quán Quân Hầu, hoặc giả Quán Quân Đại Tướng Quân cũng không thành vấn đề, ta không hứng thú với những thú đó, nói xem cách nhìn của ngươi thế nào?

    - Đây không giống tác phong của Hoàng đế, đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng y bị kích động sau vụ Ngưng Anh Đan bị cướp, lại bị Lão gia tử mắng chửi, nhưng ta cho rằng, khả năng lớn nhất là do Vũ Thân Vương, đây rất giống với thủ pháp của Vũ Thân Vương.

    Nếu quả thật là do Vũ Thân Vương kích động chuyện này, vậy thì chứng tỏ y muốn quyết một phen sống chết với Đại Thiếu ngươi rồi, trước kia y không chịu đả động lực lượng của mình, nhưng nếu đem ngươi bỏ ra Nam Hoang, tứ phía là địch, đám người Nam Cương, Đoan Mộc Nhất Phong đều là người bên phía y, hơn nữa y còn có thể điều khiển lượng lớn tay chân của y ở ven biển nữa.

    Sắc Quỷ nói đến đây thì dừng lại một chút nói:

    - Ngoài ra, bọn chúng cũng muốn một mũi tên bắn trúng hai con nhạn, nếu điều Đại Thiếu đi qua đó, nơi đó trở thành phong địa của Trình Gia, nếu có yêu thú triều xuất hiện, Trình Gia sẽ phải dốc hết sức chống đỡ, nếu không phong địa sẽ bị yêu thú chiếm lĩnh.

    Mà nếu Trình gia muốn chấn giữ nơi này, chỉ dựa vào mỗi sức mạnh của Đại Thiếu thì chưa đủ, thế thì Trình gia sẽ không ngừng vun đắp vào, đây vốn dĩ là để tiêu hao bớt sức mạnh của Trình Gia.

    Còn Đại Thiếu ngươi đến đó, lại không thể đảm bảo được sự an toàn, không bài trừ bọn chúng sẽ động ngươi.

    Dù sao ở nơi thế này, sau khi xảy ra chuyện cũng khó lòng tìm ra ai đã làm,không giống như trong Đế Đô, hiện giờ bất kỳ ai trong Đế Đô cũng không dám động đến một đầu ngón tay của người.

    - Ngươi còn bỏ sót một điểm.

    Đợi sau khi Sắc Quỷ nói dứt lời, Trình Cung giơ ngón tay lên nói:

    - Phong Hầu, bức ta qua đó, nghĩ cách đối phó với ta, thậm chí là giết ta đi nữa, đây chẳng qua là những việc có thể biến đổi khống chế được, bọn chúng còn có một mục đích cuối cùng nữa, đó là ép Trình Gia ta tạo phản.

    Trình Cung có lòng vun đắp, đào tạo, Sắc Quỷ cũng không ngừng học hỏi, giờ khống chế hệ thống tình báo đã khá lợi hại, cách phân tích và mắt nhìn sự việc cũng đã khác xa so với năm trước.

    Cho dù là người đã làm lão luyện mười mấy hai mươi năm cũng chưa chắc bì kịp với y.

    Chỉ có điều nếu đem so sánh với Trình Cung, vẫn còn có nhiều thiếu sót bất cập, sở dĩ Trình Cung yên lặng phân tích với Sắc Quỷ như vậy, thứ nhất là để giao lưu, thứ hai cũng để dạy cho Sắc Quỷ.

    - Chết tiệt, không thể nào, bọn họ điên rồi ư?

    Vừa nghe Trình Cung nói thế, Sắc Quỷ bị dọa đến nhảy dựng lên, đây quả thật là quá điên rồ rồi.

    Trình Gia muốn tạo phản, đây là điều khủng khiếp nhường nào, đây là điều mà Lam Vân Đế Quốc không thể chịu đựng được.

    - Bọn chúng không điên, vừa rồi ngươi cũng phân tích rồi, việc này rất có thể là do Vũ Thân Vương khởi xướng, với tính cách của gã chắc chắn chẳng sợ gây to chuyện.

    Trên thực tế nếu gã là Hoàng đế, e rằng sớm đã bất chấp tất cả động thủ với Trình Gia rồi.

    Còn Hoàng đế vì Ngưng Anh Đan, cả hai vị Lục Địa Thần Tiên của Trình Gia, ĐAN THầN PHủ, Đỗ Thần Phủ còn có đại quân trong tay của phụ thân, nhị thúc bọn họ, đã khiến cho lão không thể nhẫn nhịn được nữa, lão ra quyết định này cũng không lạ.

    Bởi vì đường đường một Lục Địa Thần Tiên của quốc gia, hay còn gọi là kẻ bàng quan, đại đa số trường hợp nếu không có chuyện gì liên quan đến bọn họ, bọn họ sẽ lạnh lùng bàng quan, đứng xem Vương triều hưng suy mà thôi.

    Loại Lục Địa Thần Tiên này có vài trường hợp, trường hợp thứ nhất là trong gia tộc xuất hiện một vị Lục Địa Thần Tiên, khiến cho gia tộc đó dần trở thành Vương triều, hoặc giả một thế lực to lớn, ẩn nấp khống chế Vương Triều này, phái Lục Địa Thần Tiên chấn giữ cho Vương triều này, tránh gặp phải một số Lục Địa Thần Tiên liều mạng ra tay,còn về phần thế tục vương triều hưng suy, tranh đoạt Hoàng vị gì gì đó, bọn họ không quan tâm, trái lại không cần biết ai chấp chính, đối với họ chẳng có khác biệt gì cả.

    - Hoặc là có một tổ tiên thiên tài, vào trong một môn phái, thế lực nào đó, sau đó làm khá tốt rồi phái người chấn giữ vương triều này, thường thì loại Vương triều này sẽ lâu dài một chút.

    Những chuyện này tương đối cao cấp, cho nên người thường không biết được, lúc đầu nói Lục Địa Thần Tiên tồn tại ta còn hiếu kỳ, sau này mới nhớ ra, kỳ thật chỉ là cách gọi khác nhau.

    Bọn họ chỉ là một số kẻ bàng quan có sức mạnh siêu vượt thế tục do tồn tại phái đến mà thôi, mà Vũ Thân Vương thì ép Trình gia ta tạo phản, chính là muốn mượn sức của toàn quốc, mượn sức của kẻ bàng quan để đối phó với Trình Gia.

    Nhiều chuyện Sắc Quỷ còn chưa biết, hôm nay Trình Cung đều nói hết cho y nghe.

    - Thì ra là vậy.

    Sắc Quỷ lúc này mới hiểu ra, gật đầu nói:

    - Thế chúng ta phải làm thế nào, nhân lúc Hoàng đế chưa ban bố thánh chỉ, lập tức nói với Lão Gia Tử, trực tiếp từ chối đi?

    Hay là cứ giả vờ ngã bệnh, không rời khỏi Vân Ca Thành.

    - Tại sao phải từ chối, trong Vân Ca Thành này buồn chán chết đi được, chẳng kẻ nào dám chọc chúng ta, tẻ nhạt hết sức.

    Môi trường thế này sẽ khiến người ta sinh lười biếng, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta để đám Bàn Tử đi rèn luyện ở Yếu Thú Sâm Lâm, giờ thay đổi môi trường cũng tốt, còn về phần Hoàng đế có kế hoạch mưu tính trước, thật ra từ xưa đến nay có lần nào là lão không có kế hoạch cơ chứ, chúng ta cũng không phải đầu đá, bọn họ mưu tính hại ta, chúng ta cũng sẽ tính toán lại.

    Phong đi, lão phong hầu gì ta nhận hầu đó, bên phía ngươi chẳng có làm một phân bộ sao, lập tức tăng cường đi.

    Thông báo cho Linh Lung, Bàn Tử, Trình Lập, Trình Trảm... tất cả hướng về Nam Hoang.

    Bọn họ cũng không phải gấp, cứ chậm rãi di chuyển trong Yêu Thú Sâm Lâm là được, ta đoán chừng bên này còn cần khoản thời gian nữa.

    - Sảng khoái, những ngày tháng buồn chán sắp kết thúc rồi, Sắc Quỷ ngươi mau trở về lo cho Ngọc Trúc đi.

    À phải rồi, nhớ rõ lời ta hôm qua ta đã nói với ngươi, không được để Ngọc Trúc rời khỏi Trình Gia một bước, chuyện nàng ấy có thai cũng không được để bất cứ ai biết.

    Trình Cung nói, đứng dậy vươn vai, trực tiếp đi vào trong phòng.

    Kỳ thật mấy ngày nay Trình Cung luôn suy nghĩ, không biết viện cớ gì để rời khỏi Vân Ca Thành đây, còn tính đến đường theo dõi hay tập kích Vũ Thân Vương nữa, không ngờ cơ hội lại tự dâng lên tận cửa.

    Chương 323: Diễn kịch quá đà

    Bên phía khác của Quan Tinh Lâu trong tiểu viện, có Trình Tiếu Thiên và Tống Chiến Thiên đang đứng đó, Trình Gia vô cùng rộng lớn.

    Hai người bọn họ cách xa Trình Cung bên này phải mấy km có, nhưng với thần thông của hai người, khoảng cách xa mấy km này cũng hệt như gần trong gang tấc.

    - Xem ra chẳng cần chúng ta nói, cái chúng ta nghĩ tới thì hắn cũng nghĩ tới rồi, hơn nữa điều hắn nghĩ còn to tát, liều lĩnh hơn chúng ta.

    Thật không ngờ chúng ta vất vả chinh chiến mấy mươi năm ròng vì cái tổ quốc này, đến phút chót Hoàng đế lại ép chúng ta tạo phản, đáng bi, đáng thán a!

    Tống Chiến Thiên ở trong động băng bao nhiêu năm, tuy Trình Lão Gia Tử cũng hay xuống động thăm y, nhưng dù sao cũng không bằng được tự do tại ngoại.

    Từ sau khi có được Hàn Âm Đan, ít nhất y cũng có một phạm vi tự do nhất định, vừa rồi lúc y đang ở cùng với Trình Tiếu Thiên, y đã nhận được tin tức, hai người bèn cùng nhau phân tích.

    Phân tích tới phân tích lui, hai người liền dự tính tìm Trình Cung, không ngờ hai người chuẩn bị đi thì nghe thấy Trình Cung và Sắc Quỷ nói chuyện với nhau.

    Những điều họ nghĩ tới đều nói cả ra rồi, thậm chí ngay cả điều chưa nghĩ tới, hay nói cách khác là không dám nghĩ tới cũng bị nói toạt ra rồi.

    - Chúng ta chinh chiến vì cái tổ quốc này, chẳng phải cũng vì Chu Gia bọn họ sao.

    Trình Tiếu Thiên ta dám thề với trời đất, cả đời ta chưa từng nghĩ muốn làm Hoàng đế, cho dù có cho ta làm ta cũng chẳng thèm, nhưng ai cũng đừng hòng ép ta.

    Còn day dưa không dứt nữa, nếu không phải tôn nhi của ta, Trình Gia ta có lẽ đã sớm bị bọn chúng san thành bình địa rồi... từ thời khắc đó trở đi, ta chẳng còn tình cảm gì với Chu Gia với Hoàng gia nữa, đừng có chọc giận lão tử...

    Trình Tiếu Thiên nói đến đây, máu đã sôi lên bừng bừng, đằng đằng sát khí.

    - Nhưng nghe những lời vừa rồi, bọn chúng rõ ràng quyết định đi.

    Ta thấy tôn nhi của ta hình như mặc chung cái quần với tiểu tử nhà lão, hắn nói một nó chẳng dám nói hai, hắn nói đánh đông nó tuyệt đối không dám đánh tây, chỉ e có khuyên cũng vô dụng.

    Ta còn nhớ lúc đại ca còn hay nói, mảnh đất Nam Hoang kia nằm ở Tây Nam, phía sau thì có gã Đoan Mộc Nhất Phong, trái phải hai bên có Nam Cương thần giáo, Chu Gia, chính diện thì có vô số yêu thú, hơn nữa một khi yêu thú triều bùng nổ càng thêm nguy hiểm.

    Trải qua nhiều năm như vậy, bên trong Nam Hoang càng nguy hiểm hơn, năm đó đại ca cũng nói đừng tùy tiện đến nơi này, ta thấy không xong đâu để ta đi theo vậy, có ta và lão Huyết Y, chí ít cũng có thể đảm bảo tính mạng cho bọn chúng.

    Tống Chiến Thiên ngẫm nghĩ một hồi nói.

    - Không được.

    Trình Lão Gia Tử vừa nghe lập tức lắc đầu phản đối:

    - Tuy hiện giờ ngươi mượn lực Hàn Âm Đan có thể tạm thời rời khỏi băng động, nhưng mỗi ngày ngươi đều phải bỏ mấy canh giờ ra để mượn Huyền Âm Băng Phách trấn áp sức mạnh trong cơ thể, mấy ngày này cứ để tiểu tử thối nó xem cho lão, hắn hẳn có cách.

    Còn những việc khác, cứ để tiểu tử ấy tự đi giải quyết lấy, hắn bây giờ gan lì lắm rồi.

    Nếu thật sự hắn cần đến chúng ta, hắn sẽ chẳng ngại ngừng gì bảo chúng ta đi làm việc đâu, nhưng lúc không cần dùng tới, chúng ta cũng chẳng cần quan tâm làm chi.

    Lão quên rằng ta đã nói với lão rồi ư, giờ trong nhà là do tiểu tử đó làm chủ, cho dù hắn có đòi đốt nhà, chúng ta chỉ có nước thêm củi vào mà thôi.

    Đây không phải lần đầu Tống Chiến Thiên nghe Trình Lão Gia Tử nhắc tới, chỉ là trước kia lão không xem trọng, cứ nghĩ là do Trình Lão Gia Tử quá yêu chiều tôn tử nên mới thuận miệng nói ra.

    Nhưng sự việc trọng đại thế này, vậy mà Trình Lão Gia Tử lại giao phó hết cho Trình Cung làm chủ, đây nào phải chuyện thuận miệng nói chơi, lão ta quả thật đem đại quyền giao hết cho Trình Cung rồi.

    Lại nghĩ Trình Cung tuổi đời còn trẻ, quả thật không thể tin được.

    Tuy nhiên Tống Chiến Thiên chợt nghĩ tới tôn tử Tông Phước của mình, nghĩ tới đoạn Tông Phước phân tích sự việc, cũng khá lợi hại, đổi lại là bản thân mình quản lý Tông Gia, có đứa tôn tử cừ như vậy, bản thân mình cũng sẽ không cần suy nghĩ mà giao hết cho nó quản lý rồi.

    -- -- -- - -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -

    Mặc dù Hoàng đế bị Vũ Thân Vương kích động, nhưng vì tính cách của lão nên lão vẫn chưa lập tức hạ chỉ, chỉ loan truyền tin trước.

    Tiếp đó có Ngự Sử phản đối, lão cũng đè nén xuống, lão đang đợi phản ứng của Trình gia.

    Nếu Trình Gia phản ứng quá kịch liệt, Trình lão gia tử ra mặt gây chuyện, trong trường hợp chưa hạ chỉ vẫn có thể thu hồi lại, phát hiện Trình gia không có phản ứng gì quá khích, lão mới tìm đến bọn Chu Tùng bàn bạc.

    Với bọn họ đương nhiên Hoàng đế không thể phơi bày hết ý đồ của Vũ Thân Vương ra, chỉ là khẽ để lộ ra một chút, Trình Cung là một mối nguy hại ở Vân Ca Thành.

    Hoàng đế vừa nhắc đến hắn, đa số người đều gật đầu tán đồng, ai khác không nói, riêng Tứ Đại Tài Tử, Đại Khảo, Vọng Xuân Đình đã mấy lần cá cược.giờ gần như tán gia bại sản.

    Còn có một số tham gia vào cuộc tranh đấu Ngự Đan Đường và ĐAN THầN PHủ, kết quả bồi thường đến nỗi khóc không ra nước mắt.

    Giờ vừa nghe thấy Hoàng đế muốn điều Trình Cung đi, tất cả bọn họ ai nấy đều giơ hai tay tán đồng, dưới sự dẫn dắt của Hoàng đế, dần dần đưa đến kết luận đất phong hầu sẽ là Nam Hoang.

    Kỳ thật ai cũng không phải kẻ ngốc, dù Hoàng đế không nói rõ, bọn họ cũng chẳng biết việc liên quan đến Trấn Quốc Thần Tiên, nhưng một số ý đồ khác họ đều mập mờ đoán ra được hết.

    Thế là sau ba ngày tin tức được lan truyền đi, thánh chỉ đã xuống, thậm chí Hoàng đế còn không cho Trình Cung và Trình Lão Gia Tử nhập cung, cũng không đến Kim Giám Đại Điện, trực tiếp bảo người tuyên đọc thánh chỉ.

    - Trình Cung, tiếp chỉ.

    Vương Cửu Giang mới nhậm chức Tổng Quản đã dần theo một đoàn người hùng hổ tiến đến Trình Gia, nhưng đến trước cửa Trình Gia thì bị ngăn lại, gã hét cả nửa ngày trời là đến để tuyên chỉ, thế mà người Trình Gia chẳng ai thèm điếm xỉa đến gã.

    Cuối cùng cũng là thủ hạ của gã thông minh, để môn vệ thông báo với Trình Đại Thiếu một tiếng, sau nửa canh giờ bọn họ mới được đưa vào trong nhà.

    Vương Cửu Giang tức giận lắm, người từ xa xa chưa tới cửa viện của Trình cung, đã hét cái giọng vịt đẹt của gã lên.

    - Vương Tổng Quản, đây là Trình Gia, không giống với những gia tộc khác, người vừa lên e rằng chưa biết, chúng ta cứ để thánh chỉ lại cho bọn họ là được rồi.

    Thái giám bên cạnh vừa nghe, dọa đến tê tái cả người, vội vàng đến gần thì thào to nhỏ.

    - Trình Gia khác chỗ nào, chúng ta đại diện cho Hoàng thượng, hắn thế này là đại bất kính.

    Vương Cửu Giang tức giận nói, lão vừa lên chức Phó Tổng Quản được ba tháng, ra ngoài được một chuyến, truyền chỉ năm lần, lần nào mà không uy phong trăm bề, lợi ích vô số chứ.

    - Vương Tổng Quản, xin người đừng nói nữa, ngàn vạn lần đừng nói nữa, người là tổ tong còn không xong nữa là, có gì chúng ta về hãy nói, người của Trình Gia, đừng nói là chúng ta, ngay cả Hoàng gia cũng không dám chọc vào đâu...

    Những thái giám sau lưng vừa nghe đã sợ hãi không ngừng buông lời khuyên nhủ.

    Thầm nghĩ, ngươi có là tổ tông cũng không xong đâu, trong Vân Ca Thành chỉ mỗi riêng nhà này là không nên dây vào, đây cũng chẳng phải bí mật gì trong cung, ngặt nỗi cái lão Phó Tổng Quản Vương này lại là người trong Đại Nội Tàng Thư Các, căn bản không hiểu chuyện.

    Mấy lần trước thì oai phong dõng dạc lắm, hẳn là vừa lên nên bị mấy vị Phó Tổng Quản thậm chí Tổng Quản Đại Nhân ghét nên mới để lão sống như vậy.

    - Bỏ xuống, ngươi đi được rồi.

    Trình Cung đang ở trong tiểu viện, hai tay vận bút như bay, đang viết gì đó, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên một cái.

    - To gan, ngươi có biết đây là tội khi quân hay không...

    Thân hình Vương Cửu Giang cao to, mặc dù lên chức Phó Tổng Quản chưa lâu, nhưng cũng có chút quan uy, điều quan trọng là trong giọng nói của lão toát ra sức mạnh của Thoát Tục Kỳ tầng sáu, cho thấy lão không phải là Thái giám thông thường.

    Tiêu rồi, tiêu rồi, lần này xui xẻo rồi, xương cốt toàn thân chắc sắp bị gãy đoạn rồi.

    Tổ tông ơi, ngươi đúng là tổ tông sống của bọn ta, Trình Gia nào phải gia tộc có thể dây vào, trong cung loan tin Vũ Thân Vương còn bị bức đi, hôm đó đại quân xuất kích vây kín Trình Gia, bị Trình Lão Gia Tử trực tiếp mắng chửi đuổi đi.

    Nghe nói Trình Lão Gia Tử kia còn là Lục Địa Thần Tiên nữa, ngươi vậy chẳng phải đang tự tìm cái chết sao?

    - Câm mồm, để thánh chỉ lại, người cút ra ngoài.

    Trình Cung nhìn cũng không thèm nhìn bọn chúng.

    - Càn quấy, ngươi có biết là...

    Phó Tổng Quản Vương Cửu Giang rất ư tức giận, đang muốn nói thêm điều gì, liền phát hiện thánh chỉ trong tay đã không thấy đâu, bản thân mình thì bay lên không.

    Lúc này lão muốn vận chuyển thần thông Thoát Tục Kỳ cùng một số pháp thuật khác, nhưng căn bản lão không thể nhúc nhích được.

    - Bịch bịch bịch...

    Mấy tên này cùng lúc bị ném ra khỏi Trình Gia, trực tiếp bay ra cách xa một dặm, rơi từ trên trời xuống.

    Trong tình huống này cho dù là Vũ trung Thánh giả, nếu không vận chuyển sức mạnh được thì chỉ có nước chết là cái chết, may mà cơ thể Thoát Tục Kỳ đủ mạnh, chỉ bị gãy hai đốt xương thôi.

    Nhưng thủ hạ của lão thì không may rồi, trên người ít nhất cũng bị gãy mười mấy khúc xương, cả đám kêu rên thảm thiết.

    Trong lòng đều đang rủa tên Vương Cửu Giang, bảo bỏ thánh chỉ xuống thì bỏ đi, con mẹ ngươi đây chẳng phải tự kiếm chuyện ư, giờ biết lợi hại chưa?

    - Người của ngươi à?

    Sau khi Vương Cửu Gia bay đi, Trình Cung cười dừng bút lại, xoay đầu nhìn Sắc Quỷ bên cạnh.

    - Ừm, gã tuy là thái giám, nhưng lại có thiên phú tu luyện, chỉ cần có chút ngoại lực tương trợ sẽ thăng tiến rất nhanh, hẳn sẽ nhanh chóng lấy được tầm mắt của Hoàng đế, đào tạo thành hậu bị, hẳn sau này sẽ có việc cần dùng tới.

    Giờ Sắc Quỷ đã bắt đầu làm việc một cách chu toàn sâu xa hơn rồi.

    - Diễn hơi quá đà đó, may mà không có ai khác, bảo gã ích kỷ hơn, tham lam hơn, hư vinh hơn một chút.

    Hoàng đế không sợ thái giám tham lam, ích kỷ, hư vinh, có loại người này càng dễ tin dùng hơn.

    - Được.

    Sắc Quỷ gật đầu đáp lại một tiếng, bút trong tay đã nhanh chóng viết ra một số chữ mà chỉ có gã mới đọc hiểu được, sau đó nhét vào người con chim bồ câu mang theo bên cạnh rồi thả đi, xong lại nói:

    - Đại Thiếu, người dự tính làm gì, bây giờ có cần bắt đầu điều động lượng lớn binh lực vật tư qua đó chưa, trước lúc Bàn Tử đi, ta đã tiếp quản những công việc của gã rồi, có thể buông tay đi làm bất cứ lúc nào.

    Lúc này Trình Cung mới mở thánh chỉ ra xem, lời văn thánh chỉ viết đương nhiên là bay bướm vô cùng, trước tiên là khen ngợi chiến tích của Trình Lão Gia Tử, Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương, nói rằng năm xưa đã bôn ba thế nào mới có được ngày hôm nay, đồng thời cũng hy vọng Trình Cung - đời thứ ba của Trình Gia có thể kế tục và phát huy truyền thống của Trình Gia, đến nơi khắt khổ rèn luyện bản thân, nhằm mài dũa cho một trụ cột mai sau.

    Cái gì mà nam nhi Trình Gia xưa nay không sợ nguy nan, không ngại gian khổ, cái gì mà đón khó vượt lên, từ ngữ văn vẽ một đống, sau đó phong cho hắn làm Bách Chiến Hầu, phong địa chính là hành tỉnh Nam Hoang kề cận một nửa địa bàn của Yêu Thú Sâm Lâm.

    Còn phong hắn làm Bách Chiến tướng quân, có thể tự lập một đội quân chống lại yêu thú, còn khuyến khích hắn gầy công dựng nghiệp, quản lý tốt phong địa của mình, Hoàng đế sẽ miễn hoàn toàn các phú thuế của hắn.

    Con mẹ bà nó, mảnh đất đó hoang vu không người, yêu thú hoành hành, còn nguy hiểm hơn cả nơi sâu thẩm bên trong mấy ngàn dặm của Yêu Thú Sâm Lâm, ở đó thì mẹ kiếp có thuế má gì mà nói.

    Ai mà dám đến đó làm tiền chứ, một khi yêu thú triều đến, thành trì có lớn cỡ nào cũng thua.

    Trong lòng Trình Cũng thầm chửi bới, xem tiếp nữa cũng chẳng bổ ích gì.

    Chương 324: Khí chất yêu hoàng

    Nếu như chúng ta làm như vậy, sẽ chỉ khiến cho một số người nhìn mà hả hê, dương dương tự đắc, tiện tay đem vứt thánh chỉ sang một bên, tiếp tục viết chữ.

    Vì sắp phải rời khỏi Đế Đô, bên ĐAN THầN PHủ phải sớm đưa ra đan dược mới, việc tu luyện của phụ tử Khương Lan, Khương Vĩ Tường hắn phải chuẩn bị sẵn từ trước.

    - Ngoại trừ chúng ta chỉ muốn dạo một vòng quanh mảnh đất Bách chiến chi địa kia, còn nếu chúng ta muốn trụ vững, thì phải có chuẩn bị tốt từ trước, bởi vì căn cứ theo tình báo thì ở đó chẳng có gì cả, trái lại cái có nhiều chính là sự nguy hiểm và nhân tố bất an.

    Hoàng đế miệng không rỗng toét ban thánh chỉ xuống, cái gì cũng không có, muốn làm việc này vẫn là bản thân chúng ta phải đầu tư vào ít nhiều rồi.

    - Ha ha...

    Vừa hay Trình Cung đã viết xong thứ này, cười cười buông bút trong tay xuống nói:

    - Bọn họ sẽ nhanh chóng hối hận vì đã để cho bổn Đại Thiếu ta ra đấy, đến chỗ đó mới có không gian để cho chúng ta tự do phát huy, không có đồ vật, sao có thể thiếu thốn đồ vật cơ chứ, xung quanh có Nam Cương, hậu phương có Tổng Đốc Phủ của Tây nam Ngũ Tỉnh, xa một chút có hai tỉnh ven biển giàu có, bên cạnh còn có Tây Chu Hành Tỉnh, mẹ nó, chỗ ngon lành như vậy, nghĩ tới ta đã muốn đi ngay rồi.

    Sắc Quỷ vốn dĩ đang ngồi đó bỗng đứng phắt dậy, lại lên dây cốt tinh thần rồi, gã quá hiểu lời này của Đại Thiếu là có ý gì.

    Bọn họ là Vân Ca Thành Tứ Đại Hại, nào phải thứ tùy tiện để ẻ khác ức hiếp đàn áp.

    Đến đâu cũng chỉ có bọn họ ức hiếp người khác, giờ tứ phía là địch, thế chẳng phải càng hay, có thể dãn gân dãn cốt, thi triển một phen chẳng phải kiêng kỵ gì nữa.

    - Khi nào chúng ta xuất phát?

    - Cho ngươi thêm hai ngày để hàn huyên thân mật, hai ngày sau chúng ta xuất phát.

    - Đại Thiếu, lời này của người ta lại không muốn nghe, huynh đệ ta là người chỉ biết nữ nhi tình trường thôi sao, chẳng lẽ ta là người vì hàn huyên thân mật với vợ mà để huynh đệ chờ mỗi mình ta thôi sao?

    Sắc Quỷ đứng dậy nói một cách rất có khí phách, nhưng sau gương mặt nghiêm túc đó chợt hiển lên vẻ mặt nịnh nọt, giơ ra ba ngón tay với Trình Cung nói:

    - Hai ngày sao mà đủ chứ, ở cùng Ngọc Trúc một ngày, những người khác mưa phùn ướt vai một tí, ít nhất cũng phải ba ngày, ba ngày, ít nhất ba ngày đi.

    - Biến.

    Phản ứng của Sắc Quỷ còn nhanh hơn cả Bàn Tử, không đợi Trình Cung đạp gã thì gã đã trực tiếp nhảy lên, căn bản không đi cửa chính mà trực tiếp vượt qua một cái viện rưỡi, trở về viện nhà mình.

    Vừa mắng Sắc Quỷ đi không lâu, Trình Lão Gia Tử cùng Tống Chiến Thiên liền bước đến.

    - Dự định khi nào khởi hành, có phải gia gia không đến tìm ngươi, ngươi sẽ đi mà chẳng thèm chào gia gia không, sao, phong hầu rồi thì tiểu tử ngươi oai phong lắm rồi phải không?

    Trình Lão Gia Tử vừa bước vào đã nỗi cơn.

    - Một trăm ngàn đại quân vây La Phù, tung hoành chục ngàn dặm quét bằng Thảo Nguyên, vây diệt Mã Tặc, cuộc thi Tứ Đại Tài Tử một mình san bằng, trực tiếp đại khảo Thánh Nhân Hư Ảnh, Tân Khoa Trạng Nguyên cưỡi ngựa dạo phố, trêu ghẹo bức điên Phong Vân Kiếm Tông Trưởng Lão, một bút mua bán thắng được Ngự Đan Đường, Vọng Xuân Đình thế mạnh quét Vũ Thân Vương, một mình cướp Ngưng Anh Đan từ Hoàng Cung, trên Vân Đan Tông uy phong trăm bề, người nói xem trong số những chuyện này có việc nào là không đáng phong hầu cơ chứ, thật ra mà nói tôn tử người giờ đây bao nhiêu sóng gió đã trải qua cả rồi, khe suối nhỏ kiểu này ta căn bản không có chút dục vọng ham hố.

    Trái lại chỉ muốn ra oai một chút, ngặt nổi chẳng có gì đáng để ra oai cả, đáng tiếc, đáng tiếc!

    Trình Cung than thở lắc đầu một cách bất đắc dĩ nói.

    Lời này của Trình Cung khiến cho Trình Lão Gia Tử và Tống Chiến Thiên bên cạnh đều đứng ngẩn ra như trời trồng, mỗi một việc hắn vừa đều lão đều biết rõ, lúc biết được chuyện này lão cũng vô cùng sửng sốt, bây giờ liên kết lại nói ra một hơi thì nghe càng khó tin hơn.

    - Tên tiểu tử thối ngưới

    Trình Lão Gia Tử bị tên tiểu tử giả ngây giả ngô này làm cho dở khóc dở cười.

    Tống Chiến Thiên nhìn Trình Cung nói:

    - Ngươi thật chẳng khiêm tốn.

    - Chẳng lẽ những chuyện này không đáng khâm phục ư, ta chỉ nói thật thôi, đợi ngày nào ta khiêm nhường lại, thì lúc đó ta đã đạt tới một cảnh giới và tầng thứ nhất định rồi, hơn nữa lúc đó trình độ giả vờ của ta đã cao hơn một bậc rồi, đến đây, để ta xem xem.

    Trình Cung vừa nói xong, người đã ở ngay trước mặt Tống Chiến Thiên.

    Tống Chiến Thiên bị Trình Cung nói đến hồ đồ, tuy nhiên thấy Trình Cung bước qua, lão cũng hơi do dự một chút.

    - Tốt nhất ngươi nên có tâm lý chuẩn bị.

    Tống Chiến Thiên nói xong, lớp sức mạnh băng hàn vây ngoài cơ thể của lão dần dần tan biến, từ từ có thể trông rõ được khuôn mặt và hình dáng của lão, lão vốn chưa hoàn toàn triệt tiêu hết sức mạnh, chỉ có thể mơ hồ trông thấy đầu của lão, không ngờ có cái miệng nhọn hoắc, hoàn toàn không giống bộ dạng con người.

    Trên cơ thể, không ngờ có chút lông vũ.

    - Cứ triệt tiêu hết đi, ta thấy thứ năm xưa lão dùng để nâng cao sức mạnh hẳn là Yêu Đan, nó phải là loại Yêu Đan của Yêu Thú biết bay, để ta xem xem là gì.

    Điều khiến Tống Chiến Thiên không ngờ là, Trình Cung không tỏ ra gì cả, trông rất bình thường.

    Trên thực tế có nhiều chuyện kì dị hơn thế này hắn cũng đã thấy qua nhiều rồi, cho dù trước kia Quảng Uy Đại Ma Vương nuốt chửng cơ thể Tô Liệt, cơ thể trùng tu ráp lại ngay trước mặt hắn, hắn cũng không phản ứng gì, huống hồ Tống Chiến Thiên đây chỉ là bị ảnh hưởng của Yêu Đan, ngoại hình bị thay đổi mà thôi.

    Tiểu tử này quả thật khác người thường, trong lòng Tống Chiến Thiên thầm nghĩ, đem rút hết sức mạnh một cách triệt để.

    Phần đầu đã hoàn toàn không có hình người nữa, cơ thể đại khái còn hình dáng con người, chỉ là lớp ngoài cơ thể căn bản không có quần áo, tất cả đều là một lớp lông vũ màu trắng, hai tay cũng biến dạng dị thường, cánh tay và chân còn miễn cương xem như bình thường đi.

    Trình Cung hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì bởi hình dạng của lão, đây không phải giả vờ bình tĩnh, đó là loại cảm giác bình thường thật sự không cảm thấy gì.

    Giống như những bác sĩ đã quen nhìn thấy máu vậy, sẽ không vì máu thịt mà mơ hồ ảnh hưởng đến sở thích ăn uống hay tâm trạng bản thân.

    Tâm trạng hoàn toàn bình thường.

    Giơ tay trực tiếp ấn vào đan điền của Tống Chiến Thiên, sức mạnh đặc biệt của Âm Dương Vạn Vật Quyết, thoáng chốc đã vào trong cơ thể của Tống Chiến Thiên, hàn băng khắc cốt trong cơ thể của Tống Chiến Thiên, hắn cũng triệt tiêu cả sức mạnh bên ngoài cơ thể, nhiệt độ xung quanh tụt xuống mười mấy độ.

    Hơn nữa bằng lạnh này vẫn còn duy trì, giữa trời không ngờ hình thành mây đen, có cảm giác mưa xuống bất cứ lúc nào.

    Nếu Trình Cung đưa Tử Diễm Chân Hỏa hoặc sức mạnh các hỏa diễm khác vào trong cơ thể Tống Chiến Thiên, thế thì ắt hẳn sẽ nảy sinh phản ứng, nhưng Âm Dương Vạn Vật Quyết, có hai chữ âm dương.

    Khi Trình Cung luyện đan có thể không bị các loại dược vật bài xích, cũng là vì sức mạnh của hắn, có thể tùy cơ ứng biến.

    Chính vào lúc hàn băng trong cơ thể của Tống Chiến Thiên nảy sinh bài xích sức mạnh của hắn, hắn liền dần chuyển sang sức mạnh âm hàn, dần dần tiến vào cơ thể Tống Chiến Thiên.

    Sức mạnh trong cơ thể Tống Chiến Thiên này mạnh thật, càng đi sâu vào Trình Cung càng có cảm giác này, chỉ yếu hơn chút so với gia gia thôi, nhưng toàn bộ sức mạnh của lão được tập trung tại một chỗ.

    Mà càng tiếp cận chỗ đó, càng cảm thấy có một luồng hàn ý, có cảm giác trời đất tất cả đều trắng xóa.

    - Bùng!

    Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung vào trong nơi phong ấn sức mạnh của Tống Chiến Thiên, ở đó tồn tại một sức mạnh hàn băng cực độ.

    Đây là, Trình Cung không khỏi ngẩn người, hàn băng mang theo yêu khí, trong đó còn có cả khí chất đế vương.

    Loại khí chất này không phải của khí chất đế vương thông thường, nó là khí chất của Yêu hoàng, vua của yêu thú thật thụ.

    Đây là Yêu Đan của yêu hoàng, không phải chứ, mười mấy năm trước sức mạnh của gia gia và Tống Chiến Thiên đều không mạnh, sao có thể có được loại yêu đan này, hơn nữa đây còn là Yêu đan của yêu hoàng bị tiêu diệt.

    Ngẫm lại ma hạch trình độ như Đại Ma Vương cũng có đủ sức mạnh để nuốt chửng chủ nhân sau đó tái sinh lại.

    Nếu cảnh giới yêu đan của yêu hoàng còn tồn tại ý thức, thần niệm, đoán chắc Tống Chiến Thiên đã sớm bị nuốt chửng rồi.

    Yêu hoàng trong yêu tộc tương đương với Thiên Anh Cảnh Giới tồn tại trong giới tu hành, tương đương với Ma hoàng tồn tại trong Ma tộc, sức mạnh to lớn vô cùng.

    Tuy không có thần niệm, ý thức bị triệt đi, nhưng do ảnh hưởng từ bản năng của yêu đan, nên khiến cho Tống Chiến Thiên biến thành như vậy.

    Xem ra những năm qua, lão đã không ngừng mượn sức mạnh của hàn băng để tu luyện, sau đó không ngừng chấn áp yêu đan này.

    Mười mấy năm, không ngờ giúp cho sức mạnh của lão tiếp cận được Nhân Anh đỉnh phong, đáng tiếc yêu đan yêu hoàng này vẫn không tài nào so sánh được.

    Nếu cứ thế này, sớm muộn lão ta sẽ hóa thành yêu, cuối cùng ngay cả thần niệm và ý thức cũng sẽ bị nuốt chửng, trở thành một yêu thú vô thức hùng mạnh.

    Sức mạnh băng hàn này còn có một chút âm hàn, tựa như tuyết phiêu bồng khắp trời, rất khác biệt so với sức mạnh của Đại Bạch và Tiểu Bạch.

    Đây là, Tuyết Ưng yêu hoàng, yêu đan của Tuyết Ưng yêu hoàng, trời sinh đã có sức mạnh điều khiển gió tuyết, băng hàn.

    - Có chút phiền toái!

    Sau khi Trình Cung dò thám xong, thu hồi sức mạnh liền chau mày.

    - Có thể giải quyết không cũng không thành vấn đề, nhiều năm nay ta đã sớm quen với nó rồi.

    Bàn tay của Trình Cung thu về, xung quanh cơ thể Tống Chiến Thiên lại lập tức bị một luồng băng hàn sướng khí bao trùm, thấy Trình Cung cau mày nhưng Tống Chiến Thiên lại rất lạc quan.

    - Không phải chứ, tiểu tử thối, thật là... không còn cách nào sao?

    Trình Lão Gia Tử bên cạnh đứng ngồi không yên, cuối cùng thấy Trình Cung xem xét xong lại cau mày nói như vậy, lão càng lo lắngơn.

    Chuyện này còn khiến lão lo lắng và khó chịu hơn chuyện của bản thân lão, hơn một năm nay, đứa tôn tử của mình đã lập nên vô số kỳ tích, trong tay nó không có chuyện gì là không giải quyết được.

    Cộng thêm chưa trông thấy đã đưa ra được Hàn Âm Đan, nên Trình Tiếu Thiên đã kỳ vọng rất lớn, lúc này trái lại có cảm giác thật vọng vô bờ.

    - Đại Soái, năm đó Đại Ca đã nói rồi, bảo đệ nhất thiết với đạt tới Nhân Anh đỉnh phong rồi mới sử dụng đan này, nếu không..., thôi vậy, có thể sống thêm nhiều năm như vậy ta đã mãn nguyện rồi.

    Nhất là trông thấy Tống Phước hiện giờ đã xuất sắc như vậy, có lẽ còn có cả cháu trai, ta còn điều gì không toại nguyện nữa chứ.

    Đại Soái, so với huynh đệ đã tử trận nơi sa trường năm đó, so với Đại Ca, ta đã cảm thấy rất vui mừng, rất mãn nguyện rồi.

    Tống Chiến Thiên thấy bộ dạng kích động của Trình Lão Gia Tử, lão không quen gọi y là nhị ca, vẫn quen cách gọi như ngày trước là Đại Soái.

    Đại Soái thống lĩnh ngàn vạn binh mã, một câu nói có thể khiến trăm ngàn, triệu ngàn người đầu lìa khỏi cổ, cũng chỉ có đối với người nhà và bản thân mình y mới kích động như vậy.

    Mặc dù Đại Soái nói Trình Cung có một sư phụ vô cùng cường đại thần bí, nhưng Đại Ca lúc đầu đã nói, nếu trước lúc đạt được Nhân Anh đỉnh phong mà phục dùng yêu đan, trừ phi những truyền thuyết đó tồn tại, nếu không sẽ chẳng ai cứu nỗi mình.

    Sống mười mấy năm rồi, đủ lắm rồi.

    Trình Cung có thể nào, nói cho cùng cũng chỉ còn là đứa trẻ, một số chuyện thì có thể, nhưng cái rắc rối lớn vượt quá sức mạnh thế tục trên người mình, hắn làm sao mà giải quyết nỗi đây.

    Chỉ là những điều này, lão không tiện nói ra với Đại Soái, dù sao trong mắt Đại Soái, đó là tôn tử xuất sắc nhất của lão mà.

    Trên thực tế, Trình Cung đích thật rất ưu tú, rất khó lường, chỉ là cục phiền toái trên người mình quá lớn, quá lớn rồi.

    Chương 325: Hóa thân thành yêu

    Tống Chiến Thiên vỗ vai Trình Tiếu Thiên, trong lòng trái lại đã buông xui, chí ít mình đã từng ôm hy vọng nhiều năm như vậy, giờ cho dù ra đi cũng có thể an tâm rồi, dù sao Đại Soái còn mạnh hơn mình một chút, còn Trình Gia đã có hai vị Lục Địa Thần Tiên rồi.

    Tuy Trình Cung không thiên tài như đại ca năm xưa, nhưng việc đạt đến Lục Địa Thần Tiên hẳn không có trở ngại gì, có bọn họ chiếu cố, mình cũng có thể không cần lo lắng về Tống Gia nữa.

    - Tiểu tử, nếu dùng toàn bộ sức mạnh của ta, có thể giúp y đột phá Lục Địa Thần Tiên, đạt tới Địa Anh tồn tại, chấn áp yêu đan trong cơ thể y không.

    Trình Tiếu Thiên trợn tròn hai mắt, những năm gần đây sức mạnh của lão cứ bị kiềm lại không thông, cũng là do trong lòng lão có quá nhiều nút thắt.

    Nay cuối cùng đã có được sức mạnh, lão không thể để cho huynh đệ của lão đơn độc chịu đựng tất cả nữa, cho dù phải trả giá tất cả những gì lão có.

    - Đại Soái, nếu người còn nhắc đến chuyện này nữa, ta sẽ lập tức tự kết liễu.

    Ngay cả Đại Ca cũng nói rồi, người là Soái, bọn ta là Tướng, là binh, bọn ta có thể liều, có thể chết, người thì không.

    - Ai nói vậy?

    Trình Tiếu Thiên chẳng đợi Tống Chiến Thiên nói dứt lời, nhanh chóng quay đầu rống lên nói:

    - Biến mẹ đi, lão tử nhịn đủ rồi, tất cả đều do ba huynh đệ chúng ta gây ra, cả hai người cứ nằn nặc đòi ta làm Đại Soái, lão tử thà rằng người chết là ta, thà rằng người chôn mình trong băng động suốt mười mấy năm qua là ta, con mẹ nó so với làm một Trấn Quốc Công bị đám người kia nịnh hót tôn thờ, trong lòng còn khó chịu hơn bị dao cắt, còn đau đớn hơn cả chết.

    Tình cảm dồn nén mười mấy năm, thoáng chốc đã hoàn toàn bùng phát, sức mạnh của Trình Tiếu Thiên lúc này đã đạt tới đỉnh phong nhất.

    Nỗi đau khổ, dày vò, không ai giải bày trong bao năm trời, chỉ có một mình cố gắng ghìm nén.

    Lúc này trong tiềm thức đã cho rằng Tống Chiến Thiên không được cứu rồi, cộng thêm lời nói của Tống Chiến Thiên, cuối cùng khiến lão bùng phát, nói ra những uất ức dày vò trong bao năm ròng.

    - Nhị ca.

    Cơ thể Tống Chiến Thiên bị luồng hàn băng bao bọc, nhưng luồng hàn khí này cũng cực kỳ không ổn định, cơ thể của y cũng đang run rẩy.

    Ký ức năm xưa ập về từng hồi, kỳ thật y nào phải chưa từng nghĩ như vậy, mười mấy năm đau khổ dày vò, bản thân dần hóa yêu, nỗi đau khổ còn hơn cả cái chết này y đã chịu đựng nhiều qua rồi.

    Nhưng y biết rằng, Trình Tiếu Thiên còn đau đớn hơn bọn họ, bởi vì y sống rất tốt đẹp, bởi vì y chẳng xảy ra chuyện gì cả, bởi vì tất cả danh lợi y đều có, mặc dù y chẳng ham muốn đi nữa.

    Cuộc sống của y càng tốt đẹp, y lại càng đau khổ, y không phải hạng hèn nhát, càng đủ kiên cường, nếu không đã chọn lựa cái chết rồi, bởi vì sống còn đau đớn mệt mỏi hơn cả chết.

    - Khụ khụ...

    Trông thấy gia gia và Tống Chiến Thiên kích động mạnh như vậy, Trình Cung vừa ngẫm nghĩ đắn đo một lúc, không ngờ cả hai đã như thùng thuốc nổ vậy, thoáng chốc đã châm ngòi, trực tiếp bùng nổ.

    Sự biến đổi tâm trạng này quá nhanh, khiến Trình Cung cũng có chút trở tay không kịp, vội vàng ho khan một tiếng.

    - Hai vị gia gia nghe ta nói trước đã, ta nghĩ cả hai người đã hiểu nhầm rồi, vấn đề này đối với ta mà nói không phải chuyện quá khó, trước mắt ta có ba hướng giải quyết, nếu đợi thêm khoản thời gian, đợi khi sức mạnh của ta lớn mạnh hơn, thì càng có trăm cách giải quyết, cho nên các người đừng kích động quá như vậy.

    Trình Cung nói năng ẩn thận, bởi vì hắn sợ nói sai một tí lại kích động cảm xúc của cả hai, bởi vậy cố tình nói có cả trăm cách hơi quá đà một chút.

    Mắt của Trình Tiếu Thiên đỏ hoe, trong mắt phát ra tia sáng thủy tinh, tuy chưa chảy ra nhưng đã đong đầy khoan mắt.

    Trình Tiếu Thiên cũng tức thì ngẩn người tại chỗ, có thể giải quyết, trước mắt có ba cách, sau này còn có thể có cả trăm cách ư, cho dù nói khoát cũng đâu đến nước này.

    Cho dù là Đại Ca năm đó đã từng nói, trừ khi người trong truyền thuyết xuất hiện, nếu không căn bản vô phương cứu chữa.

    Về phần Trình Cung, trông thế nào, hắn cũng chỉ là bại gia tử, ăn chơi trác táng, sao có thể là người trong truyền thuyết được.

    Chẳng lẽ, sư phụ kia của hắn lợi hại đến thế sao, thứ truyền thụ cho hắn có thể khiến hắn đạt đến trình độ này, nếu không phải như vậy, thì ắt hẳn sư phụ của hắn phải là nhân vật trong truyền thuyết như lời Đại Ca nói rồi.

    - Tên tiểu tử thối này, ngay cả gia gia và Tống gia gia của ngươi mà ngươi cũng đùa giỡn được sao, ta thấy ngươi khiến đánh rồi đó.

    Tâm trạng của Trình Lão Gia Tử lên xuống thất thường, cảm xúc bi thương, kích động vừa bùng phát ban nãy, đùng cái lại bị niềm vui ngập tràn thay thế, không biết nói gì cho phải, xăn tay áo lên muốn thu thập Trình Cung một trận vậy.

    Trình Cung không hề nhúc nhích, cười cười nhìn Trình Tiếu Thiên và Tống Chiến Thiên:

    - Tống gia gia, tốt nhất người nên ngăn gia gia ta lại, nếu không gia gia đánh cũng không phải, mà không đánh thì mất mặt không xuống đài được đấy, thế thì xấu hổ lắm, người mau ngăn gia gia lại đi, để gia gia còn xuống đài chót lọt mình còn bàn chuyện chính sự.

    - Ha ha...

    được, nói hay lắm, Đại Soái, Đại Soái, nể mặt ta đi, bỏ qua, bỏ qua cho...

    - Ha ha...

    Không sợ chết không đồng nghĩa với muốn chết, người càng trải qua sinh tử trong đời thì càng biết cuộc sống tốt đẹp biết bao, người càng hùng mạnh thì càng biết sinh mạng đáng quý, nay biết đã có cách giải quyết, tâm trạng của Tống Chiến Thiên cũng lập tức khá hơn, vội vàng phối hợp ngăn Trình Tiếu Thiên.

    - Tên tiểu tử thối nhà ngươi, ngay cả gia gia cũng dám chọc sao, ngươi thật cho rằng ta không nỡ đánh ngươi sao?

    Trình Tiếu Thiên muốn nghiêm nghị, nhưng trong lúc nói chuyện đã không nhịn được cười.

    Trình Cung xòe hai tay ra nói:

    - Gia gia người tự nói xem, ta chọc người chỗ nào, ta chỉ nói hơi phiền toái một chút trong việc lựa chọn cách thức giải quyết thôi, ai ngờ hai người lại cảm xúc phong phú nhường này, tít tốc bùng phát, đây căn bản đâu thể trách ta.

    Thôi, chúng ta nói về vấn đề chính đi, yêu đan trong cơ thể Tống gia gia là yêu đan cấp yêu hoàng, yêu đan của Tuyết Ưng yêu hoàng, Tuyết Ưng yêu hoàng khống chế gió tuyết, trời sinh đã có khả năng điều khiển gió tuyết, gió tuyết tấn công sẽ khiến đối phương bị đóng băng đông cứng.

    Tuyết Ưng yêu hoàng, Yêu hoàng?

    Trình Tiếu Thiên và Tống Chiến Thiên vừa nghe Trình Cung nói như vậy, lập tức để lộ thần thái nghi hoặc, hiểu biết của cả hai đều rất có hạn.

    - Người tu chân, thoát kiếp, thay cốt, tẩy tủy, thế mạch đây là thuộc vào giai đoạn tu luyện và rèn luyện cơ thể.

    Sau khi tiến vào Siêu Phàm Kỳ, Thoát Tục Kỳ mới bước vào ngưỡng cửa tu chân, mà người có chút thành tựu nhỏ chính là đạt tới Nhân Anh Kỳ, cũng chính là tên gọi Lục Địa Thần Tiên nhân gian thường nói, trên Nhân Anh kỳ còn có Địa Anh, Thiên Anh, mà yêu tộc thì có yêu thú từ cấp một đến chín, trên chín cấp yêu thú chính là yêu tu, yêu tướng.

    Mà trên nữa lại là Yêu vương, yêu vương tương đương với Lục Địa Thần Tiên của loài người, cũng chính là Nhân Anh Kỳ.

    Trên yêu vương còn có Đại Yêu Vương, Yêu Hoàng.

    Đại yêu Vương tương đương với Địa Anh tồn tại, Yêu Hoàng thì tương đương với Thiên Anh tồn tại.

    Mà Tuyết Ưng Yêu Hoàng này tuy rằng không phải thánh thú, sinh ra từ trời đất, nhưng nó có huyết mạch thượng cổ, nghe nói trời sinh đã có sức mạnh khống chế gió mưa, Tuyết Ưng sơ sinh chính là Yêu Tu, Tuyết Ưng trưởng thành gọi là Yêu Vương, số lượng cực kỳ hiếm có, thật không ngờ năm xưa người lại mượn trợ lực từ yêu đan này để đột phá Nhân Anh, khiến cho sức mạnh bành trướng vượt trội.

    Ngay cả Tống Chiến Thiên lúc có được viên yêu đan này, cũng chỉ biết được rằng yêu đan này rất mạnh, nhưng không biết được chi tiết cụ thể thế nào, lúc này mới xem như hiểu ra.

    Tuyết Ưng Yêu Hoàng, trời sinh thần thông, trên người có huyết mạch yêu tộc, chẳng trách mà.

    - Mau nói xem, ngươi có cách gì?

    Điều Trình Lão Gia Tử quan tâm nhất vẫn là cái này.

    - Vừa rồi ta nói có chút phiền phức chính là chỗ này, ta nói ra ba cách mà ta đã nghĩ ra, Tống gia gia thay mình chọn lựa một cái.

    - Nói đi.

    Tống Chiến Thiên nói:

    - Nhiều năm như vậy rồi, vốn dĩ sớm đã chết rồi, còn có gì đáng sợ hơn nữa chứ.

    Bất kể là vì Tống Phước, hay là vì gia gia, hay là vì bí mật hé lộ ra từ trong khẩu khí của bọn họ, Trình Cung cũng hết mình đối đãi với Tống Chiến Thiên.

    - Biện pháp thứ nhất chính là kéo dài ba năm, ba năm sau ta sẽ có năng lực chế luyện thành một loại đan dược, chắc hẳn sẽ giải quyết được vấn đề của Tống gia gia người, còn có thể trực tiếp giúp người khống chế toàn bộ sức mạnh và thần thông của Tuyết Ưng Yêu Hoàng.

    Trình Cung nói xong, than thở nói:

    - Nhưng trông tình trạng của Tống gia gia người hiện giờ, e rằng chống đỡ không nỗi lâu như vậy rồi.

    - Một năm, cùng lắm một năm, thần niệm của ta hiện giờ đã bắt đầu có chút bất ổn rồi.

    Tống Chiến Thiên gật đầu nói.

    - Ừm.

    Trình Cung gật gật đầu nói:

    - Hai cách còn lại thì có cái lợi và hại, kỳ thật chính là hai bộ công pháp, một bộ là Đạo Môn Vô Thượng tuyệt học, Trấn Ma Luyện Yêu Quyết, có thể hóa giải tất cả Ma khí, Yêu khí, hóa giải tất cả tồn tại khác trong cơ thể người tu chân, nhưng nó chỉ là hóa giải, hay nói cách khác người tu luyện bộ này, yêu đan Tuyết Ưng Yêu Hoàng sẽ bị hủy.

    Ngoài ra còn một cách nữa chính là tu luyện Yêu Tộc Công Pháp, ta cũng biết có một bộ Yêu Tộc Công Pháp tên là Yêu Đế Hóa Thánh Pháp, tu luyện loại công pháp này sẽ triệt để hóa thành yêu, sức mạnh còn bành trướng hơn trước, sẽ hấp thu sức mạnh yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng trở thành sở hữu riêng của mình, còn có thể nắm giữ thần thông thiên sinh, pháp thuật của nó, thậm chí mở ra ký ức truyền thừa.

    Sau đó phối hợp Luyện Thần Quyết, người bèn có thể tiếp tục có được ký ức độc lập của riêng mình.

    Kỳ thật nếu người chọn lựa cách này, giai đoạn đầu chỉ cần đừng sinh trưởng, đợi người thật sự hấp thu sức mạnh của Tuyết Ưng Yêu Hoàng rồi, vẫn có thể tùy ý chuyển hóa thành dạng người, đại yêu thật thụ không gì là không thể.

    Người thế tục, cho dù là Thoát Tục Kỳ, Lục Địa Thần Tiên, thậm chí người của một số đại môn phái đối với yêu đều rất hiếm thấy.

    Nhưng Trình Cung cảm giác không có vấn đề gì cả, nếu nói hóa thân thành yêu thú vô tri, không thể biến thân, thế chắc chắn không ổn.

    Nhưng chỉ là ở cơ thể yêu tộc trong thời gian ngắn, sau đó đợi hấp thu hết sức mạnh rồi, lập tức có được Yêu Hoàng Cảnh Giới, năng lực biến hóa tùy ý, kỳ thật cũng không có gì khác biệt quá.

    Trên đại đạo, không phân biệt điều này.

    - Ha ha...

    Tống Chiến Thiên vừa nghe liền cười nói:

    - Tiểu tử ngươi, có cách gì thì sau này cứ nói thẳng ra, quay vòng vo với ta nhiều vậy.

    Được, cứ tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh pháp mà ngươi nói, ta đã chết mười mấy năm rồi,còn sợ hóa yêu tộc trong thời gian ngắn sao, cho dù không thể biến thành người cũng đã sao, lúc đó ta sẽ tung hoành bay lượn khắp trời, nhìn xem Cửu Châu đại địa này rốt cục bao to bao lớn.

    Quả nhiên không thẹn là huynh đệ của gia gia, rất hào khí, Trình Cung nghe lời này của y cảm thấy rất thoải mái, nam nhân thì phải như vậy.

    Trình Cung lại lần nữa rút bút giấy ra, hai tay vận bút như bay, nhanh chóng ghi ra Yêu Đế Hóa Thánh pháp mà hắn nhớ được.

    - Ừm

    Tống Chiến Thiên trong băng động nhiều năm như vậy, Trình Tiếu Thiên thường hay về thăm y, chuyện bên ngoài đương nhiên y cũng biết rõ.

    Mười mấy năm qua, Trình Tiếu Thiên luôn than ngắn thở dài, không thì trách trời oán đất, âm ỉ không dứt, ngày nào cũng nói Trình Cung không nên thân, chơi bời liêu lỏng, lại gây chuyện gì gì đó.

    Mãi đến một năm gần đây, mỗi lần Trình Tiếu Thiên đến đều cười híp mắt, mở miệng ra là Trình Cung thế này thế nọ, thoặt đầu Tống Chiến Thiên rất xem thường, nhưng điều khiến y không ngờ tới là...

    Chương 326: Mưu kế của Vũ Thân Vương

    Sau này nghe nhiều rồi, cũng cảm thấy Trình Cung rất thần kỳ, có chút không dám tin.

    Nhất là nói Trình Cung văn chương bay bướm, một mình san bằng Tứ Đại Tài Tử, đoạt được Trạng Nguyên Lang, hôm nay trông thấy nét chữ của Trình Cung, Tống Chiến Thiên đã không còn lời nào để nói nữa.

    Chết tiệt, đây nào phải trình độ của Tân Khoa Trạng Nguyên Lang, cho dù là đại gia thư pháp cũng không có được trình độ này nữa.

    Đừng nói là đương kim Hoàng thượng, ngay cả trước kia gọi là văn thánh nhân tiền triều đi nữa, chữ của họ cũng không có hồn, không xúc tích như vậy.

    Đừng thấy Tống Chiến Thiên gọi là Chiến Thiên, tài văn chương của lão ta vô cùng cừ khôi, Tống Gia là gia tộc nho tướng thật thụ, càng có không ít người làm quan.

    Cho nên khi lão trông thấy chữ này, càng cảm nhận sâu sắc hơn cả Trình Tiếu Thiên, Trình Tiếu Thiên chỉ cười cười vuốt râu nhìn thích thú, Tống Chiến Thiên thì xem rất nhập thần, thật sự cảm nhận được tuyệt diệu bên trong.

    Mấy mươi năm trước y còn là Thám Hoa Lang, Vũ Trạng Nguyên sau này.

    Tuyệt đối là văn võ song toàn, nay văn khí trong cơ thể dâng trào, loại hào khí phóng khoáng đó, không ngờ khiến cơ thể y có chút phản ứng, khí chất hàn băng của yêu đan Tuyết Ưng Yêu Hoàng đang lan tỏa bên trong cơ thể, lúc này chợt bị mạch văn phóng khoáng áp đảo dịu đi rất nhiều, không ngờ hiệu quả áp chế này có thể bì với công áp chế trong nửa năm tu luyện của y.

    Một bộ phân của Yêu Đế Hóa Thánh pháp có thể viết ra được, còn một bộ phận chỉ có thể truyền đạt qua thần thông mà thôi, lúc trước Trình Cung dạy cho Bàn Tử bọn họ, sở dĩ đều dùng cách viết ra ngoài, đó là vì cái bọn họ học chỉ là một phần phía trước, phần này khá là thô thiển.

    Nhưng cái Tống Chiến Thiên muốn học thì khác, Trình Cung phải dạy cả trình độ một mạch đến Địa Anh, thậm chí là Thiên Anh, hay nói cách khác là tâm pháp của trình độ Yêu Hoàng dạy hết cho y mới được.

    Thứ viết ra nhìn thì nhiều, Trình Cung dùng cả ba canh giờ mới viết xong, nhưng phần còn lại thì cần phải dùng cách truyền miệng, truyền thụ tâm pháp qua thần niệm, phải dùng vẻn vẹn hai ngày trời mới hoàn tất.

    Mãi đến trước ngày lên đường, Trình Cung mới truyền thụ xong, mà sau khi bản thân hắn nghỉ ngơi thêm vài canh giờ, cả đám đã bắt đầu khởi hành lên đường.

    ...

    Bầu trời vạn dặm không một áng mây, nhưng trên mặt biển thì gió lồng lộng, vốn dĩ trên biển không một tấc gió, nhưng nay thì sóng sau vùi sóng trước, xô nhau ào tới.

    Hải vực Nam Hải Lam Vân Đế Quốc, một đội thuyền hoành tráng đang di chuyển trên biển, vận dụng thiết kế theo hình thức mới, từng con thuyền lớn dài hơn trăm mét tụ thành đội hình ngay ngắn, ở giữa có mấy con thuyền to dài hơn năm trăm mét bao bọc lấy trung tâm hạt nhân, mà con thuyền to lớn có chiều dai hơn ngàn mét chính là hạt nhân ở giữa, trông cứ như một thành phố biển đang di chuyển vậy.

    Chiến hạm khổng lồ này vốn không phải do Lam Vân Đế Quốc chế tạo ra, mà là Hoàng đế khai quốc của Lam Vân Đế Quốc có được kỳ ngộ, là một trong số quân hạm bị phong cấm.

    Nay còn lại không nhiều, chiếc cự hạm này to lớn vô cùng, nhưng tốc lại thì lại nhanh hơn tất cả những con thuyền khác, nội việc thúc đẩy cũng cần đến hai người Thoát Tục Kỳ thần thông quảng đại chủ trì, hai mươi tên Siêu Phàm Kỳ tồn tại cùng hơn hai trăm tên Vũ Trung Thánh Giả hợp sức lại, mới có thể vận chuyển như không được.

    Chiếc cự hạm dài ba ngàn mét, chỗ cao nhất cũng có đến trăm mét, may mà hải dương rộng lớn vô bờ, bầu trời cao vô hạn, chỉ là đứng ở vị trí cao nhất người bình thường sẽ chẳng trông thấy bất cứ thứ gì.

    Ngặt nổi trên chiếc cự hạm này căn bản không có người thường, ngay cả người thấp bé nhất đang lau nền thuyền cũng là Tẩy Tủy Kỳ đỉnh phong tồn tại.

    Mà vào lúc này đây, Vũ Thân Vương đang đứng ở vị trí cao nhất, mắt nhìn ra xa, mơ hồ có thể trông thấy một số hòn đảo.

    Lam Vân Đế Quốc có cự hạm cùng thực lực hùng hậu, vốn dĩ sẽ không chịu sự quấy rầy từ các đảo quốc hay hải tặc lân cận, nhưng thật ra loại cự hạm này cũng chẳng phải vô địch thủ.

    Bởi lẽ trước kia đã từng xảy ra một chuyện, lúc Lam Vân Đế Quốc bắt đầu kiến quốc, vốn muốn thống nhất mặt biển, một hơi diệt sạch mấy mươi tiểu đảo trên biển.

    Nhưng không ngờ đã chọc giận các cường đại tồn tại ẩn dật tại hải ngoại, xuất hiện hai tên Lục Địa Thần Tiên liên thủ với nhau, liên tiếp hủy diệt ba chiếc cự hạm, làm cho Lam Vân Đế Quốc chỉ còn lại hai chiếc cự hạm này thôi.

    Lại về sau này hai Lục Địa Thần Tiên lúc đó đã bị Trấn Quốc Thần Tiên của Lam Vân Đế Quốc giết đi một tên, tên còn lại thì bị trọng thương, nhưng từ đó về sau Lam Vân Đế Quốc cũng không dám làm liều nữa, điều này Vũ Thân Vương là rõ nhất, bởi vì Trấn Quốc Thần Tiên lúc đó chính là bị sư tôn của gã cảnh cáo, từ đó không dám làm xằng làm bậy nữa, đây cũng là nguyên nhân vì sao mấy năm nay hải tặc không ngừng hoành hành, giao dịch bất thông là thế.

    Mà Vũ Thân Vương thì có được sự ủng hộ từ sư tôn gã, mới có thể thống nhất cả trăm đảo quốc trên biển, đả thông đường thủy Bà La Đa Châu.

    Nhưng hải ngoại rộng lớn vô bờ, kỳ thật trong lòng Vũ Thân Vương hiểu rất rõ, cái gọi là thống nhất trên trăm đảo quốc hải ngoại của gã, chẳng qua là một bộ phận nhỏ hải vực cách đó trăm ngàn dặm do sư tôn khống chế mà thôi, chúng chỉ là thế lực ngoài rìa mà thôi.

    Nhưng cho dù là vậy, đây vẫn là chiến công mà từ lúc Lam Vân Đế Quốc khai quốc đến nay chưa từng có được, gã cũng muốn mượn này để do thám một chút, không ngờ lần này quay về rồi lại gặp trắc trở liên miên.

    - Trình Cung, nếu lúc đầu bổn vương dẫn theo người của ta quay về, trực tiếp dùng thủ đoạn của ta, đừng nói là Trình Cung ngươi, ngay cả Trình Gia ta cũng có thể trực tiếp tiêu diệt, làm sao mà để cho các ngươi có cơ hội đạt được trình độ như hiện nay.

    Nhưng các ngươi hãy đợi đấy, bổn vương sẽ đích thân đánh bại các người, đích thân dẫn người diệt sạch Trình Gia các người.

    Sư Tôn nói năm xưa người có hiệp nghị với Thái Tổ, không thể vào trong Lam Vân Đế Quốc được, không thể trực tiếp nhúng tay vào chuyện của Lam Vân Đế Quốc, nhưng nếu phụ hoàng bị ép bức quá đáng, chủ động mời đến thì sự việc lại khác à.

    Hừ, hừ!

    Vũ Thân Vương đón gió mà đứng, nhìn biển rộng lớn vô ngàn, nghĩ đến chuyện thu thập Trình Cung và Trình Gia, tâm trạng cũng cảm thấy thoải mái thư thái hơn rất nhiều.

    - Vương Gia, bên Đế Đô có tin truyền đến, bệ hạ đã hạ chỉ phong Trình Cung làm Bách Chiến Hầu, phong địa chính là Nam Hoang Hành Tỉnh, một mảnh đất kề cận vùng Yêu Thú Sâm Lâm.

    Kim Sư Huynh phấn khởi bay từ dưới lên, rớt xuống bên cạnh Vũ Thân Vương, hào hứng nói.

    - Uh.

    Vũ Thân Vương gật đầu, nói:

    - Trình Cung, có thể ngươi sẽ đoán được một ít, thậm chí ngươi có đoán được thì đã sao.

    Bổn vương tin ngươi sẽ qua đó, đến lúc đó bổn vương sẽ cho ngươi chơi đùa thỏa thích, ngươi sẽ biết, rời khỏi Vân Ca Thành thì ngươi chẳng là gì cả, không có Trình Gia, không có Trình Tiếu Thiên ngươi cũng chẳng là cái thá gì.

    Ở Vân Ca Thành có lẽ ngươi sẽ cảm thấy chỉ cần có Lục Địa Thần Tiên thì chuyện gì cũng giải quyết xong, nhưng đến Nam Hoang rồi ta tin ngươi sẽ sáng mắt ra, đó còn xa mới đủ.

    Vũ Thân Vương lẩm bẩm một mình, nghĩ một hồi lại nói:

    - Mẫu thân đang bế quan, gửi thư cho Lưu trưởng lão, giờ y trên danh nghĩa là Nam Cương Tuần Phủ, để y phối hợp cùng cửu cửu, một khi Trình Cung đến Nam Hoang rồi thì lập tức tiến hành đối phó với hắn.

    Đồng thời để Lục trưởng lão nghĩ cách liên hệ với người bên Man Thần Giáo, tốt nhất có thể khiến cho Trình Cung nảy sinh xung đột với Man Thần Giáo, lúc đó hắn sẽ biết thế nào là trời cao đất dày.

    Thông báo cho Chu Dật Phàm, người này cũng là kẻ có chí hướng cao, xưa nay vẫn đang ẩn dật, Tây Chu Hành Tỉnh là gốc rễ bọn Chu Gia, nếu hắn không muốn yêu thú triều lan tỏa với qui mô lớn, xâm chiếm đến Tây Chu Hành Tỉnh bọn họ, thì tốt nhất phải phối hợp hành động với bổn vương, cùng nhau đối phó với Trình Cung.

    Nội bộ Phong Vân Kiếm Tông đang đấu đá nhau, chia rẻ ghê gớm, nếu không cũng đâu đến nỗi lâu thế rồi vẫn không có phản ứng gì, tuy nói là bị Nguyên Thủy Ma Tông áp chế, nhưng chủ yếu vẫn là vấn đề của bọn họ.

    Phái người đi, nghĩ đủ mọi cách, nhất định phải để Âm Trường Túc biết chuyện Âm Huy bị giết, Sư Tôn nói gã Âm Trường Túc đó đang chế tạo một loại pháp bảo tại thiên ngoại tinh không, nhưng vẫn còn có một tia phân thần ở Phong VÂn Kiếm Tông.

    ...

    Hừ, chỉ cần Âm Trường Túc biết được, chắc chắn sẽ không ngừng ngại tiêu diệt Trình Cung, Trình Cung, bổn vương đây trái lại muốn xem thử, ngươi có thể chống đỡ nổi mà chờ bổn vương trở về hay không, nếu như là có, bổn vương sẽ cho ngươi chết càng thảm hơn.

    - Đừng nghĩ rằng ở Đế Đô thắng được bổn vương vài lần, liền tưởng rằng ngươi thật sự cùng đẳng cấp với ta, ngươi còn kém xa lắm, ngươi hãy sống sót ở Nam Hoang đã hẳn nói.

    Chỉ đáng tiếc, cơ hội này không lớn đâu, nhất là bí mật của yêu thú triều kia... ha ha...

    Đột nhiên, Vũ Thân Vương buông tiếng cười lớn, âm thanh vang dội lên trời, rền vang khắp đất trời.

    Vũ Thân Vương của lúc này, vô cùng phóng đãng, tự tin, hoàn toàn không còn bộ dạng bị sóc vì thua cuộc nữa, mà sức mạnh của gã trong cơn cười cuồng loạn, không ngờ xuất hiện một làn sóng kì dị, Cửu Mệnh Ma Ve không ngờ thảm kêu trong cơ thể của gã, một luồng sức mạnh bên trong cơ thể dần dần bị gã hấp thụ.

    Mà trên cơ thể của gã, không ngờ xuất hiện ma khí mà luồng ma khí này còn cường liệt hơn cả lúc Kim Sư Huynh vận dụng toàn lực vận chuyển công lực, bùng phát Ẩn Bí công pháp nữa.

    ...

    - Ha ha, cuối cùng bổn công chúa đã ra khỏi Yêu Thú Sâm Lâm rồi, Trình Cung, ngươi cứ chờ bổn công chúa đó.

    Mảnh đất bao la, vài cái bóng người bay phụt xuống, người đầu tiên là công chúa Tử Yên, một tay cầm roi dài màu tím, một người khác thì đang dẫn theo một người nữa.

    - Sao thế?

    Lúc này, hai bóng người sau lưng nàng đi tới, hai người đang nóng lòng, hết ngươi nhìn ta, ta lại nhìn ngươi.

    Chính vào lúc này, đột nhiên trời đất u tối, đại địa rung chuyển.

    - Ầm ầm ầm...

    Mảnh đất bị rung động đến lắc lư, trên trời, dưới đất đều là một màu tối đen như mực, Liêm Yêu Trùng thân dài nửa mét tràn lan bao phủ khắp nơi, lướt qua nơi nào nơi đó tàn lụi.

    Liêm Yêu Trùng có cánh, có hai chân to dang rộng ra cũng gần một mét, đôi chân sắc như dao liêm, những Liêm Yêu Trùng thông thường chỉ tương đương với trình độ Thoát Thai Kỳ mà thôi, nhưng số lượng Liêm Yêu Trùng quá lớn, mỗi lần xuất hiện đều trên trăm ngàn con, thậm chí là cả triệu con.

    Tuy rằng trong số triệu con Liêm Yêu Trùng đó, cũng chưa chắc có yêu tướng tồn tại, nhưng số lượng chiến thắng tất cả, cho dù là Thoát Tục Kỳ tồn tại thì dưới sự tấn công của trên trăm ngàn Liêm Yêu Trùng, cũng sẽ tan thành tro bụi.

    Mà lúc này, cả một đàn Liêm Yêu Trùng phải mấy triệu con bao trùm cả đất trời, đang xông thẳng về phía các nàng ấy, thoáng chốc công chúa Tử Yên bị ngẩn người tại chỗ.

    - Hay rồi, ta đã bảo đừng ra đây, giờ thì hay rồi, kêu ngươi còn đắc ý, xem ngươi còn đắc ý thế nào được nữa.

    Hai nàng đi theo sau chính là Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai, Đông Phương Thanh Mai vừa trông thấy có Liêm Yêu Trùng xuất hiện, lập tức hồ hởi vỗ tay khen hay.

    - Hô!

    Tiểu Tuyết cũng thở dài một hơi, nàng này sau khi trở vào Động Phủ lần nữa, càng trở nên thô bạo, hung hãn, cả hai trông thấy đều sợ hãi.

    Không được, bất luận thế nào cũng không thể để nàng quay về tìm Đại Thiếu, nếu không sẽ rắc rối to.

    Vì thế cả hai thà rằng mặc kệ nàng ta, bởi vì hai người cũng có kỳ ngộ trong Động Phủ, giờ Đông Phương Thanh Mai đã ở Siêu Phàm Kỳ tầng bảy rồi, Tiểu Tuyết cũng ở Siêu Phàm Kỳ tầng năm.

    Điều quan trọng là, cả hai đều có một món pháp bảo, ít ra Tử Yên công chúa sẽ không làm được gì bọn họ.

    - Đáng ghét, câm mồm.

    Tử Yên công chúa tức giận quay đầu lại quất một roi, roi xem ra rất hung, nhưng đánh lên thì sức mạnh cũng không bao nhiêu.

    - Phực.

    Trên cơ thể Tiểu Tuyết, một luồng sáng màu vàng kim đang lay động, có vô số hư ảnh lông vũ xuất hiện, trực tiếp cản chừng một roi đó của Tử Yên công chúa.

    - Nói, rốt cục là có chuyện gì, không ngờ ngươi dám lừa ta, giờ ta sẽ phong tỏa hết sức mạnh của ngươi, đem vứt ngươi vào Liêm Yêu Trùng.

    Tử Yên công chúa nâng người trong tay đứng dậy, tức giận liền muốn ném qua kia.

    Chương 327: Hoang Nam còn khủng bố hơn cả Yêu Thú Sâm Lâm

    Một gã đại thúc tầm 40 tuổi hơn, cả người ăn vận như Liệp Yêu Giả, một bộ mặt xui xẻo, khóc lóc sưng cả mặt.

    Vương Chấn Nam ta nói thế nào cũng là một Liệp Yêu Giả có chút tiếng tăm mà, đường đường là một Siêu Phàm Kỳ đỉnh phong tồn tại, bây giờ không ngờ lại bị một tiểu nữ bắt như bắt gà, quả là xấu mặt quá.

    Nhưng cũng hết cách, tiểu nữ này rõ ràng ngang tàng hống hách, cả một đội của mình suýt nữa là bị yêu tu cường đại giết sạch, chỉ còn lại một mình mình liều mạng bỏ chạy, kết quả là nàng ta đi tới trực tiếp dùng một roi, quất cho con yêu tu kia phanh thây hai mảnh, cuộn cả yêu đan lại, sau đó mình lại bị bắt giữ.

    - Ta... ta nào dám lừa dối người đâu, người cho ta một trăm lá gan ta cũng không dám lừa dối người nữa, bọn ta thật sự ra ngoài rồi.

    Trong lòng Vương Chấn Nam có chút sầu thảm, đường đường là một Siêu Phàm Kỳ đỉnh phong, pháp lực vô biên, thủ hạ dưới trướng mấy trăm người, thế mà giờ lại thảm hại thế này đây.

    Đừng nói là phong tỏa sức mạnh, xem qui mô của đám Liêm Yêu Trùng kia, cho dù là trực tiếp vứt mình qua đó, bản thân mình cũng không tài nào sống nỗi.

    Gã cũng không ngờ, vừa dẫn các nàng ấy ra, liền gặp ngay đám Liêm Yêu Trùng này.

    Thấy đám Liêm Yêu Trùng kia chí ít phải có tới mấy chục ngàn con đang bay tới, dưới đất cũng có một số đang chuyển hướng về bên này, Vương Chấn Nam muốn phát khóc luôn.

    - Ngươi còn dám nói không lừa ta, ngươi nói đây là cái gì, khắp nơi hoang vu, chung quanh mấy mươi dặm nơi nào cũng toàn là yêu thú, giờ còn cả đống thứ đồ chơi này, thế mà ngươi còn dám nói đã ra khỏi Yêu Thú Sâm Lâm...

    Công chúa Tử Yên lúc này nôn nóng thật rồi, bản thân nàng cũng không biết nàng đã ở lại Yêu Thú Sâm Lâm bao lâu rồi.

    Nếu không phải tu luyện trong Động Phủ, chắc hẳn nàng đã phát điên lên rồi, sức mạnh trong người nàng được nâng cao càng nhanh, nàng ta càng muốn nhanh chóng đi tìm Trình Cung.

    Nếu không phải cái động lực này thúc đẩy nàng, nàng ta đã sớm hóa điên rồi.

    Giờ cái tên khốn kiếp này, không ngờ dám nói đã ra khỏi Yêu Thú Sâm Lâm rồi.

    Nói dối mà không chớp mắt, muốn chết.

    Tử Yên công chúa hiện giờ không còn là Tử Yên công chúa an nhàn thảnh thơi chốn hoàng cung nữa rồi, sát phạt quyết đoán như nàng trực tiếp vứt thẳng tay gã Vương Chấn Nam đi.

    - Đừng, ngàn vạn lần xin đừng, Cô nải nải, thật sự đã ra khỏi Yêu Thú Sâm Lâm rồi, chỉ có điều ở đây là Nam Hoang Hành Tỉnh, Bách Chiến chi địa.

    Ở đây nơi nào cũng tràn ngập yêu thú, thật mà, đi về hướng Nam ba trăm dặm có chỗ tiếp tế của con người, ta tuyệt đối không dám nói xằng bậy.

    Cơ thể của Vương Chấn Nam đã bay đi rồi, pháp lực trong cơ thể căn bản không tài nào vận chuyển được, gã đã nhấm tịt mắt, nhưng cuối cùng vẫn gào thét điên cuồng lên.

    - Rít rít rít...

    Đôi chân khổng lồ như dao liêm của Liêm Yêu Trùng phe phẫy múa lượn, phát ra tiếng kêu rít rít.

    Gã đã có thể cảm nhận được, vũ điệu dao liêm của bọn chúng sẽ cắt vụn cơ thể mình trong nháy mắt sau đó nuốt chửng.

    - Nam Hoang, Bách Chiến chi địa...

    Tử Yên công chúa ngẩn người một lúc, cảm giác thần niệm đang quan sát xung quanh, quả thật không giống với Yêu Thú Sâm Lâm, hơn nữa còn có một số nơi từng có chiến tranh khốc liệt đi qua, cảm giác mùi máu tanh còn nồng hậu hơn cả Yêu Thú Sâm Lâm.

    Mặc dù Yêu Thú Sâm Lâm luôn có chém giết tàn sát lẫn nhau.

    Nhưng bên trong nó lại cảm giác được rừng rậm nồng hậu.

    Bất luận là yêu thú hay là con người, cũng chỉ là một bộ phận trong đó, còn ở đây thì khác.

    - Về đây.

    Sợi roi trong tay Tử Yên công chúa khẽ run lên, chính lúc Vương Chấn Nam cảm giác được cơ thể mình sắp bị xé xác tới nơi rồi, thì đột nhiên Tử Yên công chúa cuộn roi trở về.

    - Tin ngươi thêm lần nữa, vẫn là câu nói đó, bổn công chúa cứu mạng ngươi, ngươi ngoan ngoãn dẫn ta rời khỏi Yêu Thú Sâm Lâm xem như chúng ta huề, bằng không nếu ngươi gạt ta.

    Ngươi biết hậu quả rồi đấy.

    Tử Yên công chúa lộ ra vẻ mặt nếu lừa ta thì ngươi chết chắc.

    - Biết rồi, biết rồi...

    Vương Chấn Nam gật đầu lia lịa, nhưng lập tiếng há hốc mồm, giơ ta chỉ về phía xa, mịa, Liêm Yêu Trùng ập tới rồi, chạy mau đi, còn không chạy nữa thì chết chắc.

    Nhiều Liêm Yêu Trùng như vậy, cho dù có hai ba người Thoát Tục Kỳ đỉnh phong thần thông quảng đại, cũng không đỡ nỗi đâu, tiêu rồi, tiêu rồi.

    Vừa rồi còn tưởng nhặt lại một mạng, lần này thì tiêu thật rồi.

    - Kêu cái gì mà kêu, Long Phệ.

    Tử Yên công chúa nói dứt lời.

    Trường roi màu tím bị thương đã cuộn tròn xông thẳng lên phía trước, tít tốc hóa thành một con Giao Long mở to mồm nuốt chửng vô vàn Liêm Yêu Trùng.

    Sức mạnh của Tử Yên công chúa lúc này đã lớn mạnh hơn nhiều so với lúc cứu Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai.

    Mà chiêu Long Phệ này tuy rằng là thần thông nàng vừa mới học được.

    Nhưng mượn sức mạnh đặc thù trong Động Phủ kết hợp với khả năng nuốt chửng của trường roi này, uy lực còn kinh người hơn cả thần thông khổ luyện trên trăm năm của Thoát Tục Kỳ thông thường.

    Vô số tiếng kêu thảm thiết,thoáng chốc mấy trăm con Liêm Yêu Trùng ở gần Tử Yên công chúa đều bị nuốt chửng, phạm vi cách nàng ta mấy dặm đều khoáng đãng trống rỗng.

    Hơn nữa linh khí trường roi sau khi cắn nuốt Liêm Yêu Trùng liền phát ra uy thế kinh người.

    Trên đó có luồng uy thế hồng hoang thượng cổ của Giao Long, lập tức khiến cho đám Liêm Yêu Trùng còn lại cảm thấy kinh sợ vô cùng, tức thì nhao nhao tránh xa bọn họ ra.

    - Móa!

    Ả đàn bà này cũng quá dữ dội rồi, trông thì cao quý, trên người còn có khí chất của một công chúa, nhưng lại thật hung hãn, cương liệt quả quyết, bản lĩnh giao đấu với yêu thú của nàng trong Yêu Thú Sâm Lâm, ngay cả Vương Chấn Nam một Liệp Yêu Giả như gã cũng phải hổ thẹn không bằng.

    Hiện giờ chỉ trong vòng một chiêu, không ngờ giết sạch mấy trăm ngàn Liêm Yêu Trùng, còn dọa cho cả đại quân Liêm Yêu Trùng không dám bén mảng đến gần, nhao nhao tháo chạy.

    Hung hãn, ả này quá hung hãn.

    - Bên kia, chính là bên kia kìa!

    Do đó lúc Tử Yên công chúa sắc mặt trắng bệch quay lại nhìn Vương Chấn Nam, Vương Chấn Nam lậ tức thì hô to chỉ về phía xa.

    Tử Yên công chúa vừa định nhấc bước, bỗng cảm giác sau lưng có mối nguy hiểm, thoáng chốc sợi roi vừa nuốt chửng lượng lớn Liêm Yêu Trùng, khí thế đang lớn mạnh bỗng chốc quay về bên nàng ta, bắt đầu xoay chuyển trên đầu nàng, vòng vòng bao vậy nàng lại.

    - Bành bành...

    Lưỡng đạo ánh sáng, va chạm vào sợi roi, lập tức bị hất bay đi.

    - Hai con điêu khốn kiếp, không ngờ dám tập kích bổn công chúa, các ngươi muốn chết...

    Lúc này Tử Yên công chúa tức giận thật rồi, giơ tay chấm một cái, biến trường roi thành một con Giao Long trông nhỏ hơn vừa rồi, bay vút lên trời.

    Ánh sáng lúc va chạm với trường roi của Tử Yên công chúa, lúc bắn lên trời mới nhìn rõ, không ngờ lại là hai con điêu to tầm nửa mét.

    Nói là điêu, nhưng thân hình nó lại giống rắn, có trảo, lưng mọc đôi cánh, rất là kỳ dị, ánh sáng màu đen thần kỳ bóng bảy đang phát sáng, cả hai con điêu đều nhìn chằm chằm Tử Yên công chúa tỏ vẻ không phục.

    Bọn chúng căn bản không sợ uy lực con Giao Long trên sợi roi kia, nhưng dù sao bọn chúng vẫn còn nhỏ.

    - Đại Hắc, Tiểu Hắc, mau trở về...

    Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai lớn tiếng hô hào, đây là điêu nở ra từ năm quả trứng Hắc Điêu mà bọn họ trộm được lúc đầu, hơn nửa bên hồ trong Động Phủ đặc biệt thích hợp ấp trứng, nhưng chỉ có hai trứng ấp thành công, ba trứng còn lại thì phát ra tia sáng vàng trong lúc ấp, cuối cùng tự nổ mà chết.

    Lúc đó Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai đều rất đau lòng, nhất là Tiểu Tuyết, lúc đó vừa hay có được vũ y kia, bất chấp tất cả muốn cứu sống ba con Hắc Điêu màu vàng kia, không ngờ lông vũ của ba con Hắc Điêu này bị hòa nhập vào vũ y của nàng, trở thành Kim Vũ Y.

    Mà hai con còn sống sót, được Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai đặt cho cái tên Đại Hắc, Tiểu Hắc.

    Nguyên nhân là do trong nhà đã có hai Đại Bạch Hùng tên là Đại Bạch và Tiểu Bạch.

    Gần như hóa thành một luồng sáng đen, hai con điêu này đã quay vào trong Kim Vũ Y của Tiểu Tuyết, làm cho roi dài quất vào chân không.

    Lúc roi dài quất qua lần nữa, hai con vật này một con đứng trên vai Tiểu Tuyết, một con đứng trên vai Đông Phương Thanh Mai, có thể thấy bọn chúng đang không ngừng ngưng tụ nguyên khí, đem pháp lực thuần chính đưa vào trong cơ thể Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai cũng dùng tay đỡ lấy sau lưng Tiểu Tuyết, cả hai cùng chống đỡ chừng Kim Vũ Y, bất luận Tử Yên công chúa có tấn công thế nào cũng không phá vỡ được.

    Mà Tử Yên công chúa vừa dừng tấn công đang muốn bước đi, Đại Hắc và Tiểu Hắc lại đuổi theo, bọn chúng dùng tốc độ cực nhanh, nhanh đến nỗi Tử Yên công chúa căn bản không tài nào bỏ rơi chúng được.

    Tử Yên công chúa tức giận tấn công, Đại Hắc, Tiểu Hắc lại phe phẫy đuôi, ngoe nguẩy cái miệng nhọn nhọn, cái đầu tròn tròn, cái mình đen huyền, thoáng chốc đã vào lại trong Kim Vũ Y.

    - Đáng ghét, đáng ghét...

    Tử Yên công chúa vô cùng phẫn nộ, dở hết những gì đã học ra, uy lực tấn công càng lúc càng mạnh, nhưng không tài nào bỏ qua sự đeo bám của Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai.

    - Ai da, lại nữa rồi.

    Vương Chấn Nam khổ than một tiếng, quan hệ của mấy nàng ấy rốt cục là thế nào, dọc đường đi lúc gặp phải yêu thú cường đại thì bọn họ liên thủ với nhau, ai cũng cứu mạng cho đối phương rất nhiều lần rồi, nhưng chỉ cần ả đàn bà ngang ngược này đòi rời khỏi Sâm Lâm, hai người kia cùng hai con điêu quái dị điêu chẳng ra điêu, rồng chẳng ra rồng kia liền liều mạng đeo bám, thật không hiểu nỗi bọn họ rốt cục có quan hệ thế nào nữa.

    ...

    Hồng Diệp Thành cũng vì khắp núi đồi xung quanh thành phố đều là cây lá đỏ, hễ mùa thu tới là lá đỏ rụng đầy núi đồi nên mới có tên gọi như vậy.

    Vô số người nghe tin mà đến.

    Danh nhân, nhã sĩ, văn nhân, mạc khách... ngoài trừ Vân Ca Thành ra, nơi này dần dần trở thành thành phố du lịch nổi tiếng nhất cách Đế Đô tầm ba ngàn dặm đường.

    Thoặt đầu chỉ là thành phố nhỏ với trăm ngàn dân sinh sống, do mười mấy năm gần đây hòa bình không chiến tranh, nên nó đã phát triển thành đại đô thị có số dân vượt quá tám trăm ngàn người, phồn hoa vô cùng.

    Bên trong Thành Chủ Phủ, giăng đèn kết hoa, đâu đâu cũng vui mừng náo nhiệt, những quan viên dưới trướng Phủ huyện vàphú thương khắp thành đều tụ tập về Thành Chủ phủ, chúc mừng thành chủ cưới được tiểu thiếp thứ sáu.

    - Tên Nhan Văn Hiên này con mịa nó còn xưng là Tam bảng tiến sĩ, đệ tử của Thái phó đương triều, từ khi làm chủ Hồng Diệp Thành này, mười mấy năm nay mỗi năm lại cưới thêm một tiểu thiếp, năm nào cũng tặng lễ vật một lần.

    Tặng ít đi một chút cũng không được, như vậy chẳng khác nào tặng cả 20% lợi nhuận cho gã rồi.

    Chuyện làm ăn của gia tộc gần đầy không được suông sẻ, tính ra tiền lễ vật tặng gã mấy năm gần đây cộng lại cũng đủ đứng vào hàng ngũ 20 gia tộc giàu có nhất Hồng Diệp Thành này rồi.

    - Xì... nhỏ tiếng chút, lời này cho dù truyền âm cũng phải cẩn thận chút, dựa vào tu hành Phạt Mạch Kỳ của ngươi, người khác muốn nghe được truyền âm của ngươi vốn không khó.

    Ngươi đúng là ngu, ngươi không nhìn thấy Vương gia, Mạc gia bọn họ quật khởi như thế nào ư?

    Bọn họ hiện giờ mỗi nắm ít nhất đem 40% lợi nhuận dâng tặng cho thành chủ, nói là thành chủ cưới tiểu thiếp,chi bằng nói là công khai mua chuộc quan viên cùng việc chia chat tài nguyên chúng ta sang năm đi, chẳng lẽ nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn không phát hiện ra, chẳng trách nhà ngươi mỗi năm một xuống dốc.

    Nếu ngươi thẳng tay chút, đem sáu phần lợi nhuận dâng tặng, ta đảm bảo sang năm ngươi sẽ có phần lợi nhuận nhiều gấp mười lần bây giờ.

    - Thật sao?

    - Ngươi tự suy nghĩ đi.

    - Ta cứ thắc mắc tại sao Vương gia và Mạc gia có gì hơn bọn ta, sao mấy năm nay đã ngôi lên hàng ngũ thứ mười của Huyết Diệp Thành rồi, chẳng trách mà, Nhan Văn Hiên thế này, sao không ai thu thập gã vậy?

    - Thầy của gã là Thái Phó đương triều, bản thân gã cũng khá hiểu chuyện,ngay cả Hoàng thượng khi hai lần đến Hồng Diệp Thành này, đều khen ngợi qua gã.

    Chương 328: Kẻ không sợ chết là phiền toái nhất

    Tại Thành Chủ Phủ xe ngựa tấp nập như suối như rồng, người ra kẻ vào nối đuôi không dứt, giờ đã khai tiệc rồi.

    Những kẻ trên hàng ghế đầu đang lời qua tiếng lại, thì thầm to nhỏ với nhau, trên mặt đều nở nụ cười, lúc này Nhan Văn Hiên đang đứng sau hậu viên, người mặc áo bào tân lang, y nhắm tịt mắt lại, nghe quản gia đọc danh sách lễ vật.

    - Đại hôn của lão gia người năm nay thu hoạch như sau, nếu không tính số tiền chia chát từ phía thương nhân thì lễ vật chúc mừng bao gồm bốn triệu sáu trăm lượng vàng, mười đại gia tộc ở bổn địa, ngoài trừ hai gia đình có người phía trên chống lưng, tám gia tộc còn lại đều bị chúng ta khống chế, năm nay chia phần lợi nhuận thì có tổng cộng là mười ba triệu chín trăm lượng vàng...

    - Sao năm nay lại ít hơn năm ngoái rồi?

    - Nhan Văn Hiên thân hình trông hơi gầy này nghe được, vội vàng mở to mắt, rõ ràng là rất không hài lòng.

    - Năm nay đỗ trường của Đỗ Thần Phủ đã sớm khai trương tại Hồng Diệp Thành, bên đỗ trường chúng ta hay lấy sáu phần, cái mà Hồng Diệp Thành xưng là Địa Hạ Chi Vương thì lấy bốn phần, phần lợi nhuận này giảm sút ảnh hưởng rất lớn đến chúng ta.

    Hơn nữa Ngự Đan Đường phát triển nuốt chửng tất cả các hiệu thuốc, đan dược khác, cứ đà này chúng ta sẽ chẳng ăn được đồng nào từ thị trường dược liệu và đan dược nữa.

    Do đó vốn dĩ con số năm nay đáng ra phải đạt hơn mười tám triệu lương vàng nhưng lại bị giảm sút đáng kể, tuy nhiên may thay năm nay chúng ta kết tội được Vệ Gia, tuy gia tộc bọn họ không lớn, nhưng số bù đắp vào đã gần triệu lượng vàng rồi.

    - Trình Gia...

    Nhan Văn Hiên nghe đến Trình Gia là đau đầu, những gia tộc khác coi như phía trên có người, có chỗ dựa, nhưng làm việc ở chỗ của gã cũng phải nể mặt gã vài phần.

    Thiệp cưới của gã gửi đi, ít nhất sẽ tặng một số lễ vật đến, chỉ có Đỗ Thần Phủ, ĐAN THầN PHủ của Trình Gia là không thèm cung phụng gã.

    - Đọc tiếp đi, để bọn chúng mở tiệc trước đi, chúng ta xử lý xong con số rồi ta mới qua đó liếc mắt chào cái là được...

    Nhan Văn Hiên tựa vào đó, nói năng có chút uể oải, đều biết gã là tham quan công nhận, nhưng làm tham quan cũng không phải dễ đâu!

    Nhắm mắt lại, đợi quản gia tâm phúc đọc tiếp, nhưng nửa ngày trời không thấy phản ứng gì, mắt của Nhan Văn Hiên mở toang, trái lại thấy quản gia cầm sổ sách trong tay bất động, mà sau lưng gã chợt xuất hiện thêm một lão áo hồng, trên người mang theo khí chất khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy căng thẳng,dường như trong không khí tràn ngập mùi máu tươi.

    Nhan Văn Hiên muốn mở miệng kêu la, lại phát hiện bản thân mình căn bản không thể phát ra thành tiếng, cổ họng của mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn.

    Mở to miệng nhưng lại không phát ra tiếng được.

    - Nhan Thành Chủ, chúc mừng chức mừng nha, để ta xem danh sách lễ vật của ngươi, có đủ phong phú chưa.

    Trong lúc nói chuyện, Trình Cung dẫn theo Sắc Quỷ tiến vào.

    Trình Cung thuận tay cầm lấy danh sách trên tay quản gia đang đứng bất động.

    - Cũng không tồi nhỉ, làm thành chủ như ngươi thích thật, còn sướng hơn cả Tổng Đốc Đô nữa đấy, tặc tặc...

    Trình Cung đưa danh sách lễ vật cho Sắc Quỷ xem một cái nói:

    - Có nhìn thấy chưa, kết hôn một lần thì thu được nhiều tiền như vậy, Lão Tam à, sau này phát gia phát lộc đều phải nhờ cả vào ngươi đấy, sau này ngươi cứ một tháng thì lấy vợ một lần đi nha.

    Sắc Quỷ cười nói:

    - Thôi chi bằng để ta một ngày lấy một lần đi.

    - Nếu ngươi đồng ý.

    Cũng được, đợi khi ta đến được đất phong của ta thì ta cho phép ngươi một ngày bái đường một lần, để ngươi đêm nào cũng làm tân lang.

    Trong lúc nói chuyện, Trình Cung đã tiến tới gần Nhan Văn Hiên, thấy Nhan Văn Hiên đã lộ vẻ kinh hãi, thần thái chấn động, hắn giơ tay vẫy vẫy về phía Huyết Y Lão Tổ.

    Trình Cung im lặng nhìn Nhan Văn Hiên đang hồi phục trở lại, đợi chờ phản ứng đầu tiên của gã.

    Người này là...

    Trình Cung, đây chẳng phải là Trình Cung sao.

    Lần trước mình trở về Đế Đô làm việc, vừa hay là lúc hắn làm Trạng Nguyên Lang cưỡi ngựa dạo phố.

    Cho dù chưa từng gặp đích thân Trình Cung, nhưng người đã đến tầng thứ như Nhan Văn Hiên đây tin tức vô cùng linh hoạt, Trình Cung ở Vân Ca Thành gần như lật úp cả cái Vân Ca Thành rồi, gã còn nhận không ra Trình Cung nữa thì không cần tồn tại nữa.

    Chỉ là điều Nhan Văn Hiên đang lo sợ là, kẻ đứng đầu Tứ Đại Hại Vân Ca Thành sao lại chạy đến Hồng Diệp Thành này.

    - Nhan Văn Hiên xin ra mắt Bách Chiến Hầu, không biết viếng thăm đột ngột có việc gì không.

    Xin người căn dặn.

    Nhan Văn Hiên này tuy chỉ là Phạt Mạch Kỳ thông thường, nhưng cũng là người ở vị trí trên cao, phản ứng cũng khá nhanh nhạy.

    Lúc buông tay ra cũng không kêu la, mà trực tiếp vạch trần thân phận của bọn Trình Cung, chắp tay thi lễ.

    - Người thông minh.

    Vậy mà đã nhận ra ta rồi.

    Nếu đã biết bổn hầu được phong làm Bách Chiến Hầu, ắt hẳn ngươi cũng biết Nam Hoang là nơi hẻo lánh, yêu thú hoành hành, bổn hầu vì nước vì dân, xây dựng biên cương, chống lại yêu thú, đương nhiên việc này cũng cần có lượng lớn đầu tư, vừa hay ta đi ngang qua nơi này của ngươi muốn mượn ngươi một ít tiền để tiêu.

    Trình Cung vừa nói, người đã ngồi vào thư án khổng lồ của Nhan Văn Hiên, cười cười nhìn Nhan Văn Hiên.

    Mượn dùng một ít, Nhan Văn Hiên vừa nghe đã ngẩn người ngơ ngác, ai mà không biết ĐAN THầN PHủ, Đỗ Thần Phủ mỗi ngày kiếm được cả đấu vàng, vậy còn chưa hết, mấy lần đánh cược tiếp đó khiến cho trên dưới Vân Ca Thành hễ nghe thấy Trình Đại Thiếu đánh cuộc với người khác, dường như đều không dám đặt cược nữa.

    Nghe nói năm rồi ngay cả chuyện đại khảo, hoàng thượng cũng cược hắn thua, cuối cùng hắn làm ra một Thánh Nhân Hư Ảnh, khiến cho Hoàng Thượng cũng không thể không chấm hắn làm Trạng Nguyên.

    Cuộc chiến Vọng Xuân Đình, trực tiếp khiến cho đại bộ phận đỗ trường của Vân Ca Thành dẹp tiệm, huống hồ trong Tứ Đại Hại của Vân Ca Thành còn có một người xưng là đỗ thần đệ nhất Nam Diêm Bộ Châu, Đỗ thần Bàn Tử, ai dám cược với hắn nữa.

    Nhan Văn Hiên đột nhiên có cảm giác, như một đại phú ông chạy đến trước mắt gã ăn mày, nói muốn mượn chút tiền tiêu chơi.

    Ngươi mượn tiền ta, một ván cược của ngươi ở Vân Ca Thành cũng phải trên trăm triệu lượng vàng, thậm chí còn giàu có hơn cả Hoàng đế nữa, giờ không ngờ lại đi hỏi mượn tiền ta.

    Nhan Văn Hiên cười nói:

    - Đại Thiếu người đừng đùa ta nữa...

    - Ai đùa giỡn với ngươi.

    Trình Cung thu nụ cười lại nói:

    - Ngươi nhìn bộ dạng ta hiện giờ, giống đang đùa với ngươi lắm à, móa nó, ngươi làm thành chủ hay là coi Hồng Diệp Thành này như món hời để ngươi kiếm chát hả?

    Có cần ta dẫn ngươi đến trước mặt Hoàng đế tâm sự hàn huyên, hay là ta cứ thế hành quyết ngươi tại chỗ, giờ bổn Đại Thiếu ta phải đi biên cương khai hoang, chống đỡ yêu thú, các người ở đây làm quan mà như cường đạo, còn chia chát cả tiền đất đai nữa.

    Bớt phí lời đi, năm chục triệu lượng vàng, ngươi có cho mượn hay không, dứt khoát một tiếng đi.

    - Hầu Gia, ngươi đây thật sự là làm khó ta rồi, năm mươi triệu lượng vàng, người có giết ta thì ta cũng không có mà đưa...

    Con mịa nó đây nào phải là mượn tiền đâu, rõ ràng là ăn cướp mà.

    - Ngươi xem, ngươi nói cách này tốt hơn, hay là cách của ta đơn giản hơn.

    Trình Cung nói với Sắc Quỷ.

    Sắc Quỷ nhún vai, rất thờ ơ nói:

    - Con người là thế.

    - Bập...

    Trình Cung đột nhiên vỗ lên bàn chỗ hắn ngồi một cái, thoáng chốc một ngọn lửa xuất hiện thiêu rụi cái bàn thành tro, lúc Trình Cung giơ tay lên lần nữa đã tóm ngay cổ của Nhan Văn Hiên nói:

    - Nghe cho rõ đây, đánh cướp.

    Bổn Đại Thiếu ta chính là con mẹ nó đến đây đánh cướp, muốn sống thì đem tiền ra đưa cho ta.

    Nếu không bổn Đại Thiếu sẽ giết ngươi trước, rồi cướp sạch tiền của ngươi.

    Cái gì mà con mẹ nó diễn tuồng hả, còn tỏ vẻ ngây ngô vô số tội, ngươi ớn ta à con mẹ ta mới phải phát ớn ngươi đó.

    Trình Cung nói xong, tay dần dần ra sức thêm, sắc mặt của Nhan Văn Hiên trở nên tím tái, nhưng lại ngậm chặt đôi môi không chịu mở miệng.

    Lúc này Nhan Văn Hiên biết mình sắp phải chết rồi, nhưng cho dù có chết gã cũng sẽ không khuất phục thứ đại thiếu ăn chơi trác táng này.

    Bản thân làm việc vì lão sư, có chết cũng không sợ.

    Bản thân gánh phải tiếng xấu, nhưng mọi việc làm đều hết sức vĩ đại, chỉ đáng tiếc là không tài nào tiếp tục làm việc cho Lão sư nữa.

    Mơ hồ.

    Ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ, sức mạnh trên tay Trình cung khiến gã đau nhói khắp người, xương cốt gánh chịu áp lực, như muốn vỡ vụn ra.

    Đau khổ, cái chết đe dọa, tất cả đều không thể lay chuyển tín niệm của gã.

    Chính vào lúc Nhan Văn Hiên nghĩ mình sắp toi mạng rồi, đột nhiên cảm giác trước mắt sáng lại, đau đớn tan biến.

    - Khụ khụ...

    Nhan Văn Hiên cảm giác chân mình đang đứng trên mặt đất.

    Tiếp đó ôm chừng cổ họng ho sặc sụa, tuy nói vừa rồi không sợ chết, nhưng lúc này đột nhiên không sao lại nhìn vào mắt Trình Cung, gã ngập tràn nỗi khiếp đảm.

    Trình Đại Thiếu này đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, ở tại nơi này, hắn rốt cục muốn gì?

    - Lại là một tên cứng đầu, thật là, đi thôi.

    Trình Cung gọi sắc Quỷ, hai người trực tiếp bước ra ngoài.

    Huyết Y Lão Tổ lặng lẽ theo sau.

    Đi rồi, thủ lĩnh Tứ Đại Hại Vân Ca Thành, người khó chơi nhất Văn Ca Thành cứ thế mà bỏ đi ư?

    Nhan Văn Hiên không thể tin được, hắn không làm gì cả, Nhan Văn Hiên thật sự mơ hồ rồi.

    Nhưng nửa canh giờ sau, trong Phủ Thành Chủ Hồng Diệp Thành bỗng truyền đến một tiếng rống giận dữ, vị thành chủ xưa nay nho nhã thanh tao, tức điên đưa mắt nhìn tất cả đều bị phá nát.

    Thì ra kho báu tàng trữ của cải của gã đã bị dọn sạch sành xanh, trong đó trống rỗng, chẳng còn gì nữa, số của cải để dành riêng mình, còn có một số tài phú chuẩn bị nộp lên trên nữa, tất cả bay cả rồi.

    Lúc này Trình Cung và Sắc Quỷ đã ở cách đó trăm dặm rồi, bọn họ vốn không trực tiếp để Huyết Y Lão Tổ dẫn theo bay đi.

    Mà cả ba người cưỡi bảo mã tùy ý dạo trên quan đạo rộng lớn.

    - Đại Thiếu, chúng ta đi lòng vòng mười mấy hôm đã cướp được của hai vị Tổng Đốc, sáu Thành Chủ, năm Tuần Phủ, chắc người không phải muốn cứ thế này vừa đi vừa cướp đến Nam Hoàng đó chứ?

    - Căn bản thì cũng kha khá rồi, mục tiêu quá nhỏ thì chẳng có ý nghĩa gì, còn số khác thì ngươi lại không nắm đủ tin tức.

    Mà mười mấy tên này đều là Chu Tùng, Đỗ Gia hoặc một số khác nữa ủng hộ Hoàng thượng, giúp Hoàng đế nghiên cứu là cái chức Bách Chiến hầu cho ta đấy.

    Trình Cung trực tiếp mắng nói:

    - Bổn Đại Thiếu chính là muốn đám khốn này biết rằng, bổn Đại Thiếu rất không vui, bọn chúng sẽ phải trả giá, điều bổn Đại Thiếu đi Nam Hoang phải không, thế thì bọn chúng phải ra máu giúp bổn Đại Thiếu xây dựng Nam Hoang.

    - Nỗi thiệt thòi này, bọn chúng có bị đánh gãy răng cũng đành nuốt vào trong bụng thôi, một thành chủ bị chúng ta cướp đi mấy chục triệu lượng vàng, mẹ nó sắp giàu có như Trịnh Tam Nguyên lúc đầu rồi.

    Tuy nhiên trong số những người mà chúng ta cưỡm đoạt được, ngươi có phát hiện ra rằng, người dưới trướng Chu Tùng có võ lực không cao, nhưng người nào người nấy rất ư cứng đầu, hoàn toàn bị tẩy não cả rồi, bọn chúng đều có tín niệm của mình, đám người này xem ra thì không có gì, nhưng đôi khi cũng khá đáng sợ.

    Mắt Sắc Quỷ đảo rất nhanh nói:

    - Đại Thiếu ý người nói là Chu Gia cũng có mưu đồ à?

    - Giờ vẫn chưa nói trước được, nhưng tình huống Tây Chu cũng rất đặc biệt, giờ Chu Dật Phàm chính là đang ở đó.

    Gã này tuy đã nhiều lần bị bổn Đại Thiếu đánh áp tại Vân Ca Thành, nhưng gã điều ẩn giấu còn kỹ hơn cả Vũ Thân Vương, lần này bổn Đại Thiếu đến Nam Hoang, chính là muốn tìm cơ hội lật tẩy gã ta.

    Kỳ thật bất luận là Hồng Diệp Thành hay là nơi nào khác, mấy ngày gần đây Trình Cung một hơi đánh cướp mười mấy nơi, đều là những nơi Sắc Quỷ đã tìm hiểu qua.

    Hơn nữa có thể xác định, có cướp của bọn chúng thì bọn chúng cũng không dám nói gì.

    Trước kia bọn chúng cưỡm tiền bổn Đại Thiếu không quan tâm, cũng lười đếm xỉa tới, nhưng giờ không ngờ dám đồng lõa với Hoàng thương đẩy bổn Đại Thiếu ra Nam Hoang, tuy nói là cho dù bọn chúng không làm ra cái chức Bách Chiến Hầu này, thì bản thân Trình Cung cũng muốn đi.

    Nhưng bọn họ làm như vậy, Trình Cung phải cho bọn họ chút bài học, để bọn họ phải trả giá một chút.

    Chính vào lúc hai người đang nói chuyện, con bồ câu ngay hông của Sắc Quỷ không ngừng kêu lên, không ngờ đồng thời có cả hai tình báo báo về, Sắc Quỷ lập tức lấy bồ câu xuống.

    - Hơ...

    Đại Thiếu người xem đi, Vân Ca Thành lại xảy ra chuyện rồi.

    Sắc Quỷ nhìn qua, gượng cười đưa cho Trình Cung.

    - Uh?

    Bổn Đại Thiếu không ở Vân Ca Thành, Vân Ca Thành có thể xảy ra chuyện gì chứ.

    Trình Cung nhận lấy mảnh giấy, nửa đùa vui nói.

    - Người không còn, nhưng còn ảnh hưởng, chuyện này còn là do người mà ra đấy, bên quân đội náo loạn rồi, mẹ nó... gã biến thái Âu Dương Ngọc Bảo không ngờ lại...

    Sắc Quỷ vốn chỉ thuận miệng nói chơi, nhưng ngay lúc y trông thấy cái tin thứ hai, còn chấn động hơn cả tin thứ nhất nữa.

    Chương 329: Ngày tháng tốt đẹp của ai sắp chấm dứt đây?

    Lúc này Trình Cung cũng đã xem xong phần tin thứ nhất, đúng là xảy ra chuyện lớn rồi, ngày thứ hai sau khi bọn Trình Cung rời khỏi Vân Ca Thành, hung thần Bạch Khải Nguyên trực tiếp thượng tấu, lấy lý do vết thương cũ tái phát, xin cáo lão về quê.

    Chuyện này đã lập tức dẫn tới khá nhiều suy đoán và đủ loại phản ứng, dù sao cũng vừa xảy ra quá nhiều chuyện, mà Bạch Khải Nguyên lại là quan hệ thân thiết tuyệt đối của Trình Gia.

    Về phần y nói vết thương cũ tái phát, đó căn bản là nói ngoa, nghe nói khoản thời gian trước đó y còn một mình chống lại đại trận do cả ngàn người hợp thành trong quân doanh, làm gì có chuyện vết thương cũ tái phát cần phải cáo lão về quê chứ.

    Trước nhất Hoàng đế chính là muốn dò thám Trình Lão Tử của Trình Gia, dù gì đối với chuyện Trình Cung được phong làm Bách Chiến Hầu, Trình Lão Gia Tử vẫn luôn im lặng không có biểu hiện gì.

    Thế nhưng muốn hỏi thăm Trình Lão Gia Tử, câu trả lời có được luôn là Lão Nguyên Soái ra ngoài du sơn ngoạn thủy rồi, không có ở nhà.

    Lần này thì làm khó cho Hoàng đế rồi, nhưng Bạch Khải Nguyên trong khoản thời gian tiếp đó đã năm lần bảy lượt thượng thư, sau đó không biết bức thư nào chọc giận Hoàng đế, trực tiếp hạ lệnh đánh cho y tám mươi trượng, sau đó phê chuẩn cho y cáo lão về quê.

    Tám mươi trượng đối với Bạch Khải Nguyên mà nói căn bản chẳng thấm vào đâu, và sau đó y cũng thật sự biến mất, rất nhanh thế lực các bên nhận được tin báo, Bạch Khải Nguyên đã trực tiếp đi đến Nam Hoang rồi.

    Không đợi đám người này kịp phản ứng gì, đột nhiên lại có người báo lên, trong quân đội mỗi ngày lại mất đi mấy ngàn người.

    Số người này hai hôm trước xin phép, tiếp đó thì lặn mất tăm hơi.

    Hoàng đế tức giận, Bộ Binh Lam Vân Đế Quốc cũng phẫn nộ, dốc sức điều tra thì phát hiện ra đám người này toàn bộ đều đang bí mật tiến đến Nam Hoang, muốn bắt cũng khó.

    Nam Hoang vốn là Bách Chiến Chi Địa, đâu đâu cũng có yêu thú hoành hành, chính quyền của Lam Vân Đế Quốc đến đó cũng chẳng có đất dụng võ.

    Chỉ có thú triều bùng phát dưới quy mô lớn, đại quân triều đình mới tiến vào trong chuẩn bị.

    Chém giết kịch liệt với yêu thú tại Nam Hoang Bách Chiến chi địa.

    Bình thường thì nơi đó chính là thiên đường của những tội phạm, tội đồ vượt ngục, họ chạy đến đây thì chẳng ai thèm quản nữa.

    Lần này Hoàng Đế tức giận thật rồi, mấy ngàn người đó, trong lúc phẫn nộ liền muốn bắt người liên quan, nhưng mấy ngàn người này toàn bộ đều không có người thân, tất cả đều là cô nhi đơn độc một mình.

    Càng điều tra sâu hơn nữa, đây đều là lính dưới trướng Bạch Khải Nguyên đã từng cùng y vào sinh ra tử, họ là đội thân tín tinh nhuệ nhất của Hung Thần Bạch Khải Nguyên.

    Đây có thể nói là vụ đào binh tập thể lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử của Lam Vân Đế Quốc.

    Giờ khắp Vân Ca Thành đồn đại ầm ỉ, Hoàng đế điên cuồng nhảy dựng lên nhưng cũng hết cách.

    Không phải thời kỳ chiến tranh, thế mà lại xảy ra chuyện đào binh tập thể như vậy, tuyệt đối là chuyện chưa từng có trong lịch sử, Trình Cung có thể tưởng tượng được tình trạng rối bời của Vân Ca Thành lúc này.

    - Còn có tin nào giật gân hơn tin này à?

    Trình Cung liếc mắt xem xong chữ trên giấy.

    Nghe phản ứng của Sắc Quỷ, hắn cũng rất tò mò.

    - Gã Âu Dương Ngọc Bảo sắp thành thân rồi, đối tượng kết hôn của hắn là con gái môn chủ của La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không.

    Đã sớm lườm chừng gã này rồi, biết gã gần đây rất siêng qua lại với La Phù Kiếm Phái, không ngờ giờ đã lừa được con gái Lạc Trường Không vào tay rồi.

    Sắc Quỷ vừa nói, mắt đảo qua lại nói:

    - La Phù Kiếm Phái có căn cơ hùng hậu, nếu có được sự ủng hộ của La Phù Kiếm Phái, lại có thêm sự tiếp sức từ Vũ Thân Vương.

    Âu Dương Ngọc Bảo sẽ thật sự nắm giữ được Âu Dương gia tộc, trở thành trụ cột vững vàng của Âu Dương gia tộc.

    Gia tộc Âu Dương làm thông gia với La Phù Kiếm Phái, cho dù là Vũ Thân Vương cũng phải xem trọng, đây sẽ trở thành trợ lực to lớn của gã.

    La Phù Kiếm Phái không phải là môn phái thông thường, tuy lần trước bị mười vạn đại quân của Trình Cung vậy đến La Phù chật vật vô cùng, nhưng điều này càng chứng tỏ bọn họ có điều cố kỵ.

    Điều này càng cho thấy rõ bọn họ ẩn chứa thực lực vô cùng hùng mạnh, hơn nữa chắc chắn còn có Lục Địa Thần Tiên tồn tại.

    Ngoài trừ Vân Đan Tông là môn phái lấy việc luyện đan làm chính này, các môn phái khác nếu không có đủ sức mạnh.

    Sẽ không thể tồn tại lâu dài như vậy.

    Mà môn phái không có Lục Địa Thần Tiên trấn giữ, cho dù có cường thịnh cách mấy thì triều đình cũng chẳng buồn quan tâm.

    Những môn phái thật sự xuất sắc, truyền thừa có thể đạt đến ngàn năm, chắc chắn đều có một lão tổ tọa chấn, nếu không thì sớm đã được nhớ tới rồi.

    La Phù Kiếm Phái làm thông gia với Âu Dương Ngọc Bảo, trong đó chắc chắn có bóng dáng của Vũ Thân Vương, rõ ràng là gã đang thao tác chuyện này.

    Nếu là như vậy, tuy rằng gã liên tiếp bị mình đánh bại tại Vân Ca Thành.

    Nhưng gã đi nước cờ này, thì sức ảnh hưởng của gã tại Vân Ca Thành trên thực tế không giảm còn tăng thêm.

    Lần này gã đã xem xét trước, bởi vì chuyện này, Hoàng đế sẽ để gã tự do phát triển, ít ra cũng để gã phát triển đến mức có thể khống chế được Trình Gia hẳn nói.

    Trước kia gã không dám hành động, điều e ngại nhất chính là sự hoài nghi của Hoàng đế.

    Vân Ca Thành đã thế này rồi, tin rằng những nơi khác Vũ Thân Vương cũng đều có bố trí cả rồi.

    Chính lúc Trình Cung đang suy nghĩ, Sắc Quỷ đã có chút lo lắng nói:

    - Dạo gần đây ở các mặt đều có biến động phức tạp, rất nhiều hiện tượng lạ thường xuất hiện, xem ra có người muốn tái bố trí mới rồi, Đại Thiếu, chúng ta cũng nên có chút chuẩn bị đi.

    - Đại Thiếu, Đại Thiếu... người đang nghĩ gì thế?

    Đột nhiên, Sắc Quỷ phát hiện Trình Cung căn bản không có phản ứng,lại thấy Trình Cung đang ngẩn tò te, Sắc Quỷ liên tiếp gọi hắn mấy lần vẫn không có phản ứng gì.

    - Ơ...

    ờ, ta đang suy nghĩ, môn chủ phái La Phù Kiếm gả con gái, người kế thừa tương lai của Âu Dương gia tộc cưới vợ, ngươi nói xem nếu chúng ta không đi chúc mừng thì coi sao được, Huyết Y, đi.

    Trình Cung nói rồi, thân hình trực tiếp bay lên trên không.

    - Vâng, Đại Thiếu.

    Huyết Y Lão Tổ vâng một tiếng, thoáng chốc lớp ngoài huyết y trên cơ thể lão đã trở nên to lớn, trực tiếp nâng Sắc Quỷ đang chưa kịp phản ứng bên cạnh lên, vừa hay thân hình Trình Cung rơi xuống chầm chậm đạp lên đó, chớp mắt đã bay đi mất.

    - Đúng, chúc mừng, nhất phải chúc mừng họ.

    Đúng rồi Đại Thiếu, người nói Bạch Thúc Nhi có phải do Lão Gia Tử phái đến không, tuy nói có Huyết Y Lão Tổ ở đây, nhưng xem ra Lão Gia Tử vẫn không an tâm lắm.

    Mắt Sắc Quỷ lập tức sáng lên, cười gật đầu, tiếp đó lại nhớ đến chuyện tại Kinh Thành xuất hiện mấy ngàn đào binh.

    Trình Cung ngẫm nghĩ rồi lắc đầu nói:

    - Chắc không phải do gia gia phái đến đâu, giờ gia gia đã buông tay để ta làm chủ, nếu gia gia có cách nghĩ gì hẳn sẽ nói với ta.

    Ta thấy chuyện này 80% là do Bạch Thúc Nhi tự mình quyết định, ngươi nghĩ xem tính cách của Bạch Thúc Nhi ra sao, hung thần đấy, ngươi bảo y suốt ngày chôn mình trong đại doanh, trước kia là vì tu luyện gặp phải khúc mắc, nay sức mạnh đã nâng cao điên cuồng, nhưng y ngay cả đất dụng võ cũng chẳng có, y có thể không buồn chán được sao.

    Sau khi ta bị phong Bách Chiến Hầu, gia gia cũng đã từng nhắc qua, Bạch Thúc Nhi đã từng tìm gia gia hy vọng có thể đi cùng ta, nhưng bị ta từ chối.

    Vì ta cảm thấy thời gian đầu dẫn theo quân đội thông thường qua đó không có ý nghĩa lắm, có thể được thì chính là người ngựa thân thuộc của Trình Gia chúng ta, thời gian đầu tổn thất sẽ rất lớn, cho nên không muốn để bọn họ đi.

    Cũng chính là muốn để Trình Trảm, Trình Lập mang theo huyết chiến, còn có đám huynh đệ của chúng ta qua đó khám phá một chút, xem xem tình hình thế nào rồi tính sau.

    Không ngờ bản thân Bạch Thúc Nhi chẳng nhẫn nại gì cả, ha ha...

    - Chuyện thật vậy sao?

    Nhưng lần này Bạch Thúc Nhi bọn họ đi một hơi mấy ngàn người, so với tiểu đội người ngựa của chúng ta thì khác à, người tính xử trí thế nào đây?

    - Chuyện này ngược lại ta không hề lo lắng, Bạch Thúc Nhi là ai chứ.

    Năm xưa chính y đã dẫn theo thủ hạ tung hoành Nam Diêm Bộ Châu, cùng gia gia đối đầu với liên quân năm nước, hỏa thiêu thảo nguyên ngàn dặm.

    Nếu y đã không liên hệ với ta, thế thì cứ chờ đã rồi tính.

    Hiện giờ chắc đám người Trình Trảm, Trình Lập, Bàn Tử, Linh Lung sắp đến nơi rồi, chúng ta cũng tranh thủ qua đó là được rồi.

    - Ừm...

    Sắc Quỷ nghe xong, gật gật đầu.

    ...

    Là Phù Thành, cả cái thành thị chìm ngập trong biển hân hoan vui mừng, thì ra thành chấn Âu Dương Ngọc Bảo, người kế thừa tương lai của gia tộc Âu Dương đang nghênh cưới con gái của môn chủ Lạc Dương Không La Phù Phái.

    Mà vài canh giờ trước đó, Hoàng đế đã hạ lệnh thăng cấp cho Âu Dương Bảo Ngọc làm thành chủ La Phù Thành, tuổi trẻ như vậy đã trở thành thành chủ, Âu Dương Ngọc Bảo đã từng là một trong Tứ Đại Tài Tử, lúc này lại lần nữa trở thành tâm điểm trong Lam Vân Đế Quốc.

    Âu Dương Ngọc Bảo có tài lực của gia tộc Âu Dương chống đỡ, vừa nhận thánh chỉ không lâu liền hạ lệnh, lấy ra ba mươi triệu bạc làm tiệc chúc mừng, hơn nữa toàn bộ đều là cá nhân ra tiền.

    Số tiền này toàn bộ được dùng để trang trí thành phố, cấp phát cho người thường một số lương thực, nhu yếu phẩm hằng ngày, thậm chí còn mở tiệc ăn mừng cơ động tại mười mấy cái quảng trường rộng lớn, chính bởi vì vậy nên cả cái La Phù Thành mới tưng bừng hân hoan đến thế.

    Trẻ nhỏ có kẹo đường ăn, người lớn thì có một số vật phẩm sinh sống, trên phố trang hoàng lộng lẫy, hỉ khí bừng bừng ai nấy đều vui vẻ, trông như cả cái La Phù Thành đều đang vui mừng thay cho Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Một lũ ngu dân, cho chút lợi ích thì đầu óc choáng váng, bổn thành chủ không ngu ngốc như người khác, muốn bóc lột các ngươi thì thiếu gì cách.

    Bổn thành chủ muốn tiền của bọn ngươi đều chui vào túi của bổn thành chủ, còn phải ca tụng công đức của thành chủ ta.

    Đứng trên chỗ cao nhất của Thành Chủ Phủ, Âu Dương Ngọc Bảo ăn vận bộ đồ tân lang quan, trong tay cầm v㩠lụa, nhẹ nhàng đặt lên mũi hít sâu hai cái, mùi hương trên vải khiến gã cảm thấy rất thoải mái.

    Mấy thứ pháo hoa này gã là chúa ghét nhất, bởi vì mùi khí thật sự rất khó ngửi.

    Lúc này nhìn ra bên ngoài, trong lòng Âu Dương Ngọc Bảo vô cùng đắc ý.

    Nghe nói Trình Lam bị Trình Cung phế rồi, giờ đã triệt để bóc hơi, Chu Dật Phàm thì trốn về Tây Chu Hành Tỉnh nơi mà các thế hệ Chu Gia đã được phong thưởng, cũng chẳng có tin gì truyền lại.

    Về phần Mạnh Hổ, gã là một con chó, không, không bằng cả chó.

    Ca ca gã là con chó của Trình Cung, gã là đệ đệ của con chó bên cạnh Trình Cung.

    Hừ, Tứ Đại Tài Tử năm đó, cũng chỉ có mình còn sáng lạng ngời ngợi.

    Ngẫm nghĩ việc sắp kết thân với La Phù Kiếm Phái, nghĩ tới thái độ chuyển biến của Hoàng Thượng, Vũ Thân Vương, và gia tộc đối với mình, thậm chí vài hôm trước lúc mình trở về, nội bộ gia tộc đã mở hội nghị, xác định mình chính là người duy nhất kế thừa gia chủ, khóe miệng Âu Dương Ngọc Bảo lại lần nữa nhểnh lên.

    Các người hãy chờ mà xem, để các người thưởng thức thủ đoạn của bổn công tử đây, đợi khi nắm được gia tộc Âu Dương, có được thế lực của mình, bên ngoài có La Phù Kiếm Phái ủng hộ, trong có sự tín nhiệm của Vũ Thân Vương, mai này chưa chắc mình sẽ thua kém Chu Tùng, đến lúc đó phò trợ Vũ Thân Vương đăng cơ, càng có công lao to lớn, mình tuyệt đối sẽ dưới một người mà trên vạn người, đạp bẹp tất cả dưới chân ta.

    Còn tên Trình Cung kia, nghĩ tới Trình Cung, Âu Dương Ngọc Bảo bỗng thấy tức nghẹn ở ngực, cái tên chất tiệt này, ngày tốt đẹp của ngươi sắp kết thúc rồi.

    Chương 330: Không chết không thôi

    - Thành chủ, Lạc môn chủ đến rồi.

    Lúc này trong đám thủ hạ có người thông báo cho hắn, đây là người đã theo gã nhiều năm, nói chuyện rất cẩn thận, từ tốn.

    Biết Âu Dương Ngọc Bảo không thích hớt ha hớt hải, âm thanh quá lớn hay bộ dạng lỗ mãng thô kệt.

    - Biết rồi!

    Hai ngón tay phải giữ tơ lụa của Âu Dương Ngọc Bảo giơ lên xua xua, sau đó khẽ hít hơi để tâm trạng mình bình thản trở lại, chỉnh chu lại y phục tân lang, cất vải lụa vào xoay người ưỡng ngực sải bước đi ra ngoài.

    Tại tầng cao nhất của Thành Chủ Phủ, trong một phòng khác sa hoa rộng lớn, Lạc Thành không dẫn theo hai trưởng lão trong phái đang đó, hôm nay là ngày y gả con gái, nhưng trên mặt y chẳng thấy chút gì là vui vẻ cả.

    - Tiểu tế bái kiến Nhạc phụ đại nhân, ra mắt hai vị trưởng lão.

    Do những người trong Đế Đô đến chúc tụng quá nhiều, tuy rằng phải đến Đế Đô mở tiệc thêm một lần, nhưng vì gia gia đã tuyên bố ta làm người kế thừa duy nhất của gia tộc Âu Dương, nên nhiều người ở xa ngoài ngàn dặm cũng không ngại ngừng chạy đến, khiến nhạc phụ đại nhân cùng hai vị trưởng lão đợi lâu, thật sự vô ý quá.

    Âu Dương Ngọc Bảo vừa vào đã lập tức thi lễ, đồng thời trong lời lẽ cũng nhắc khóe nhạc phụ mình, ván đã đóng thuyền, ngươi có phản đối cũng không xong đâu.

    Một tiểu nha đầu ngu ngốc, bổn công tử ở lại La Phù Kiếm Phái hai ngày đã hạ gục được nàng, căn bản chẳng phí chút hơi sức nào.

    Gã nhắc đến cả quyết định của Âu Dương Hải, cũng là muốn nói cho nhạc phụ mình biết, ngươi chẳng thiệt thòi đâu, thân phận của bổn công tử hiện giờ chẳng thua kém gì ngươi.

    - La Phù Kiếm Phái của ta khác gia tộc Âu Dương các người, không cần dùng chuyện hôn nhân để có được bất kỳ lợi ích gì, La Phù Kiếm Phái ta có thủ trụ vững ngàn năm đều là do dựa vào thực lực cả.

    Lão Tổ Tông rất thương yêu Hương Nhi, giờ nó lại nghe lời của ngươi, hy vọng sau này ngươi hãy đối xử với nó thật tốt.

    Vốn dĩ La Phù Kiếm Phái ta không muốn tham dự vào chuyện triều đình, nhưng nếu Vũ Thân Vương thật sự lấy ra được món đồ đó, từ nay về sau La Phù Kiếm Phái ta sẽ liên minh với gã.

    Còn về gia tộc Âu Dương ngươi, sau này ngươi là con rể của ta, đương nhiên ta sẽ nâng đỡ ngươi.

    Lạc Trường Không là nhân vật thế nào chứ, môn chủ La Phù Kiếm Phái, y trực tiếp điểm thẳng vào vấn đề.

    Căn bản chẳng thèm điếm xỉa đến những lời Âu Dương Bảo Ngọc nói, thực tế câu cuối cùng là trực tiếp nhất, đừng cho rằng bổn môn chủ không biết ngươi chơi trò gì.

    Lấy danh nghĩ của Vũ Thân Vương đến đàm phán, mượn cớ tiếp cận con gái y, con gái bị gã mê hoặc tâm can gã nói gì cũng nghe theo.

    Nhưng cái gia chủ gia tộc Âu Dương mà gã nói, Lạc Trường Không căn bản không xem ra gì, nếu không phải gia tộc ngươi biết ngươi sắp trở thành con rể của ta, ngươi tưởng ngươi có thể trở thành người kế thừa duy nhất của gia tộc được sao?

    Trong lúc Lạc Trường Không nói chuyện, một luồng kiếm khí vô hình chấn áp, khiến Âu Dương Ngọc Bảo vốn đang đắc ý, trái tim bành trướng vô hạn đùng cái bị đánh áp trở xuống, cơ thể bất giác suýt nữa thì quỳ xuống đất, toát mồ hôi đầy người làm ướt cả tân lang bào.

    - Hứ!

    Thấy Âu Dương Bảo Ngọc có vẻ không đỡ nổi, tuy cũng là thực lực Siêu Phàm Kỳ, nhưng so với tên Trình Cung nổi danh khắp Vân Ca Thành thì kém xa.

    Cho dù không so với Trình Cung, ngay cả hai tên tiểu tử Lôi gia, còn cả đám người Chu Dật Phàm cũng vẫn mạnh hơn gã.

    Ai dà, thấy bộ dạng của Âu Dương Ngọc Bảo, người chú trọng thực lực như Lạc Trường Không liền than vãn trong lòng, nhìn Âu Dương Ngọc Bảo sắp không xong rồi, y liền thu hồi sức mạnh.

    - Nhạc phụ đại nhân xin yên tâm, ta đương nhiên sẽ đối tốt với Hương Nhi.

    Vũ Thân Vương đã nói rồi, đứa con trong bụng Hương Nhi, Vũ Thân Vương sẽ nhận làm nghĩa tử hoặc nghĩa nữ.

    Âu Dương Ngọc Bảo toát mồ hôi khắp người, không dám vô lễ nữa.

    Nghe vậy tâm trạng Lạc Trường Không mới dịu nguội lại một chút, khoát tay một cái trên tay liền xuất hiện thêm một cái hộp ngọc, tiện tay ném qua cho Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Lễ mừng của Lão Tổ Tông cho các người đã đưa cho Hương Nhi rồi, đây là của bổn môn chủ tặng ngươi.

    Ghi nhớ lấy, sức mạnh bản thân quá yếu, nói thế nào là vô dụng, đây là một cây thực vật có được do trước kia ta theo Lão Tổ Tông ra ngoài rèn luyện, nó có thể giúp ngươi xông phá từ Siêu Phàm Kỳ lên Thoát Tục Kỳ, làm con rể của Lạc Trường Không ta, không thể quá yếu ớt như vậy được.

    Phải rồi, còn món Vũ Thân Vương đã nói đâu?

    Lạc Trường Không vốn không ưa gì Âu Dương Ngọc Bảo, nhưng con gái đã phải lòng gã thì y cũng hết cách, đành chấp nhận thôi.

    Nhưng y cũng không muốn nói nhiều, bởi vì so với chuyện của con gái, chuyện này liên quan đến việc Lão Tổ Tông có thể xông phá hay không, đây mới là vấn đề mấu chốt.

    Nếu Lão Tổ Tông có thể xông phá thành công, bất luận triều đại thay thế ra sao, La Phù Kiếm Phái vẫn sẽ vững vàng ngàn năm không đổ.

    - Nhạc phụ đại nhân, đây là thứ Vương gia bảo ta giao cho người, nhưng ta cũng đã nói ra mối quan hệ thân thiết giữa Lão Tổ Tông và thần linh Man Thần Giáo, người cũng biết đó, chuyện này liên quan đến đại sự.

    Trình Cung là kẻ thù của đại gia đình chúng ta, nếu hắn chết đi thì đối với ai cũng tốt, Vũ Thân Vương mướn mượn mối quan hệ của Lão Tổ Tông để liên hệ với Man Thần Giáo...

    Âu Dương Ngọc Bảo cũng lấy từ trong Không Gian Giới Chỉ ra một cái hộp lớn dài gần nửa mét, cái hộp này toát ra pháp lực cường đại, không ngờ đây chính là Bán Linh Khí, không cần nghĩ cũng biết thứ chứa đựng bên trong quý giá đến nhường nào.

    Chỉ có điều Âu Dương Ngọc Bảo không đưa cho Lạc Trường Không ngay, mà nhìn thẳng vào Lạc Trường Không, trực tiếp ra điều kiện.

    - Lão Tổ Tông chỉ có qua lại vài lần với Thần Linh Man Thần Giáo, không thể nói là quan hệ sâu đậm, đây là lệnh bài Man Thần của Man Thần Giáo, cầm lấy cái này ít ra cũng tiện lợi hơn, những cái khác thì ta không giúp được.

    Âu Dương Vũ Không nói rồi, lấy ra một lệnh bài to khoản bàn tay, trực tiếp ném qua cho Âu Dương Ngọc Bảo.

    - Thế này đã đủ rồi, cám tạ nhạc phụ, ngoài ra tiểu tế còn có một chuyện muốn phiền nhạc phụ người, vừa rồi người nói thực lực tiểu tế còn yếu.

    Tiểu tế chẳng sợ gì khác, chỉ sợ người ngoài nhìn vào chê cười, trước kia không nói, dù sao gia tộc Âu Dương ta vốn xuất thân từ quan văn, người ta cũng sẽ không nói gì.

    Lại cộng thêm ta và Trình Cung kia không chết không thôi, lần này càng là ta giúp Vương Gia mưu tính kế sách, chuẩn bị một lần tiêu diệt Trình Cung và loại trừ Trình Gia, chẳng may nếu Trình Cung muốn giết ta, phái người đến đối phó với ta, Hương Nhi và đứa con...

    Ai dà!

    Âu Dương Ngọc Bảo làm ra bộ mặt bất đắc dĩ, nhưng cứ khư khư giữ chắc cái hộp Bán Linh Khí không buông.

    Lão gì này, xem thường ta, ngươi là cái thá gì, sớm muộn có ngày La Phù Kiếm Phái của ngươi cũng sẽ bị ta thâu tóm.

    Thê tử ta là đệ nhất thiên tài của La Phù Kiếm Phái các người, nay Lão Tổ Tông kia còn đang giúp nàng, chỉ cần ta khống chế nàng ta, thì có thể khống chế cả cái La Phù Kiếm Phái các người rồi.

    Còn giờ thì, để ngươi thổ chút máu đi.

    - Hứ, hai vị trưởng lão, ở lại đây bảo vệ hắn đi, qua khoản thời gian ta sẽ cho người đến thay hai người.

    Cả hai trưởng lão này đều có thực lực Thoát Tục Kỳ tầng sáu trở lên, nhưng quyền lực của môn chủ tại La Phù Kiếm Phái rất lớn, hai người lập tức gật đầu.

    Trong lòng Âu Dương Bảo Ngọc vô cùng vui sướng, hai tay dâng lên nói:

    - Đa tạ nhạc phụ...

    Âu Dương Ngọc Bảo vui mừng, trong lòng Trường Lạc Không càng kích động, ngay cả thời khắc này y vẫn rất không vui, có nhìn thế nào cũng không thể ưa nỗi tên Âu Dương Bảo Ngọc này.

    Nhưng dù sao đây vẫn là hy vọng của La Phù Kiếm Phái mà, có cái này, La Phù Kiếm Phái ít nhất sẽ đứng vững ngàn năm, thậm chí còn phát triển hưng thịnh hơn nữa.

    - Vèo...

    Chính vào lúc này, chiếc hộp Bán Linh Khí trực tiếp bị một luồng sức mạnh cưỡm đi, bay ra ngoài cửa sổ.

    - Dám động vào đồ của La Phù Kiếm Phái, muốn chết.

    Tâm trạng Lạc Trường Không vốn đang kích động, đang chuẩn bị nhận hộp thì giật mình kinh ngạc, phản ứng đầu tiên vẫn là trực tiếp dùng pháp lực bắt lại chiếc hộp, nhưng điều y không ngờ đến là...

    - Bùm...

    Người có thực lực Thoát Tục Kỳ tầng chín, có sức mạnh tiếp cận bảy ngàn Tượng lực, không ngờ đối địch với pháp lực này, trực tiếp bị chấn động lui về sau mấy bước, đồ vật sau lưng y cũng bị sức mạnh đè nén dần dần vụn nứt, khóe miệng bản thân y cũng ứa ra một ít máu tươi.

    Sức mạnh quá khủng khiếp, sức mạnh quá hung hãn, cho dù là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng không thể có sức mạnh hùng hậu như thế.

    Lúc nãy bản thân lại có cảm giác muốn trèo tường tháo chạy như người thường, nếu không có La Phù Kiếm Khí hộ thân, ban nãy rất có thể đã bị trọng thương rồi.

    Nhưng lúc này Lạc Trường Không chẳng màng đối phương có mạnh cách mấy, bất luận thế nào cũng không thể để đối phương lấy mất vật này, cái này liên quan đến tương lai sau này của cả La Phù Kiếm Phái.

    Lúc giơ tay lên, trong tay đã xuất hiện một cây cổ kiếm, Phù Không Kiếm Linh khí hạ phẩm, năm xưa đã cùng Lạc Trường Không xông pha Nam Chiêm Bộ Châu, cũng coi như là một bảo kiếm nổi danh lừng lẫy.

    Nhưng chính lúc y và hai trưởng lão muốn đuổi theo, trái lại đột nhiên không thể tin vào mắt mình, bởi vì chiếc hộp Bán Linh Khí bị cướp đi kia, lúc này không ngờ tái xuất hiện trước mắt họ.

    Trong thoáng chốc, bọn họ mới nhìn thấy người cầm hộp.

    - Trình Cung, là ngươi?

    Người này quá quen thuộc, lúc bắt đầu ánh mắt và sức chú ý của Lạc Trường Không đều dồn cả vào chiếc hộp, phút tiếp theo khi Lạc Trường Không trông thấy người đến là ai, thì cũng chính là lúc Âu Dương Ngọc Bảo bên cạnh không thể tin vào mắt mình mà kêu lên.

    Âu Dương Bảo Ngọc vốn dĩ đang đắc ý, không ngờ chiếc hộp bỗng nhiên bay đi, điều khiến gã kinh ngạc là người cướp hộp qua cửa sổ lại chính là Trình Cung.

    Hai người theo sau Trình Cung đương nhiên gã cũng chẳng xa lạ gì, cái gã bên Đỗ Gia vốn dĩ bệnh tật, nghe nói sống không lâu lại còn háo sắc tên là Sắc Quỷ, tên còn lại còn quen mặt hơn, cả hai còn là cộng sự dưới trướng Vũ Thân Vương một thời gian, Huyết Y Lão Tổ.

    Chẳng phải hắn được phong làm Bách Chiến Hầu, đã đi Nam Hoang rồi sao?

    Tại sao lại xuất hiện ở đây, sự việc hỏng bét rồi.

    - Trình Cung, không ngờ là ngươi, lập tức trả đồ đây, nếu không La Phù Kiếm Phái với ngươi sẽ không chết không thôi.

    Thanh kiếm trong tay Lạc Trường Không chỉ một cái, trên đó toát ra kiếm khí quen thuộc.

    Một năm trước, Trình Cung đem trăm ngàn đại quân vây khốn La Phù, chuyện này Lạc Trường Không luôn ghi nhớ trong lòng, lúc đó Trình Cung còn chưa có tiếng tăm, ai cũng không ngờ tới, chỉ trong một năm mà hắn đã đạt tới trình độ này.

    Nhưng lần này hoàn toàn khác lần trước, lần trước Lạc Trường Không cho rằng không cần thiết, cũng không đáng để liều mạng, hơn nữa Trình Cung cũng xem như có lão sư tiếng tăm, nhưng lần này vì món đồ này, Lạc Trường Không sẽ không tiếc tất cả.

    - Không chết không thôi, ngươi lấy gì để không chết không thôi với ta, chẳng lẽ dựa vào thần niệm mà ngươi lén thả ra à, hay là thần phù cầu cứu mà ngươi vừa làm vỡ.

    - Hừ, nếu các ngươi lập tức bỏ chạy, có thể bổn tông chủ sẽ không tài nào đuổi theo được, nhưng giờ các người lại xuất hiện,cho dù có Bán Bộ Thần Tiên Huyết Y Lão Tổ ở đây, muốn chiến thắng bổn môn chủ không phải chuyện dễ dàng đâu.

    Lạc Trường Không không ngờ động tác nhỏ của mình lại bị hắn phát hiện, nhưng cho dù vậy thì đã sao, thần phù cầu cứu là do Lão Tổ cho.

    Vừa rồichạm trán lần đầu y đã biết được, trong La Phù Thành này hẳn không ai là đối thủ của lão, xem ra Huyết Y Lão Tổ quả thật đủ mạnh, cho nên trong lúc cấp bách đã dùng thần phù cầu cứu, bóp nát thần phù, Lão Tổ sẽ nhận được thông báo, với thần thông của Lão Tổ chắc chắn sẽ đến đây nhanh thôi, đối phương có chạy đằng trời.

    Chương 331: Ngươi thực không tính là một nam nhân (1)

    - Trình...

    Trình...

    Trình Cung, ngươi...

    Không có đi Nam hoang.

    Ta...

    Ta chỉ là phụng mệnh làm việc, đây hết thảy thật sự không liên quan tới ta, cầu ngươi...

    Tha cho ta đi, đừng giết ta, ngàn vạn lần đừng giết ta.

    Sự tình trước kia đều là lỗi của ta, chỉ cần ngươi tha ta, ta... ta khống chế Âu Dương gia tộc giúp ngươi, giống như Vân Đan Tông, về sau Âu Dương gia tộc chính là gia tộc phụ thuộc Trình gia các ngươi.

    Vốn Âu Dương Ngọc Bảo cho rằng ở phía sau màn giúp Vũ Thân Vương, đã không có nguy hiểm lại còn có lợi, nhưng giờ phút này hắn lại sợ tới mức chân như nhũn ra, nói chuyện cũng run lên.

    Đây cũng không phải trò chơi trẻ con năm đó ở Vân Ca Thành nữa, lúc đó bất luận quậy cỡ nào, cuối cùng cũng có giới hạn của nó, sẽ không xảy ra án mạng.

    Nhưng bây giờ là tranh đấu thật sự ngươi không chết thì ta chết, hơn nữa những lời vừa rồi mình nói, khẳng định Trình Cung này cũng nghe được.

    Vừa nghĩ tới tin tức bên Vũ Thân Vương kia truyền đến, trên Vân Đan Tông Trình Cung đánh chết Tô Liệt, Huyết Y lão tổ trở thành Lục Địa Thần Tiên, diệt sát Kim sát, Ngân sát cùng rất nhiều Thoát Tục kỳ đỉnh phong, Âu Dương Ngọc Bảo có một cảm giác tai vạ rơi xuống đầu rồi.

    Giờ khắc này Âu Dương Ngọc Bảo thật sự sợ hãi, gã rất sợ chết, gã thích âm thầm hãm hại trong bóng tối, làm người ta chết đi sống lại, thích cái loại tranh đấu tính toán ngươi lừa ta gạt.

    Gã không có hứng thú mấy về việc tu luyện, gã vẫn cho rằng đó là chuyện dành cho người thô tục đi làm, cho nên gã ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không có, dù là mượn nhờ đan dược của La Phù Kiếm Phái cùng Vũ Thân Vương trợ giúp, bản thân gã cũng đã tiếp cận Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, nhưng nhìn thấy Trình Cung ngay cả một chút chiến ý cũng không có.

    Hơn nữa nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn của Trình Cung, trong đáy lòng gã sợ muốn chết.

    Gã có tiền đồ tốt, gã lừa được Hương Nhi, nàng được xưng là đệ nhất thiên tài ngàn năm qua của La Phù Kiếm Phái, khăng khăng một lòng một dạ đi cùng gã, gã mượn La Phù Kiếm Phái để có được sự công nhận của gia tộc, trở thành người thừa kế Âu Dương gia tộc, giờ gã đã trở thành người phát ngôn cho Vũ Thân Vương ở Vân Ca Thành.

    Đây hết thảy đều tốt đẹp như thế, mà tất cả cũng chỉ vừa mới bắt đầu, gã rất sợ chết!

    - Gã thối vô dụng, ngươi nói thế nào cũng là mệnh quan triều đình, chẳng lẽ còn sợ hắn giết ngươi sao, phế vật.

    Chứng kiến con rể mình như thế, Lạc Trường Không cảm thấy trên mặt chẳng còn tẹo ánh sáng nào.

    - Đưa đây.

    Trước kia đúng là không có tìm hiểu kỹ tên ẻo lả này, thật không ngờ tên khốn này chưa chờ mình nói câu nào đã bị dọa thành bộ dạng như vậy, nhất là vừa trải qua sự việc của Nhan Văn Hiên, đem so sánh ra, Nhan Văn Hiên kia đúng là có cốt cách cứng cỏi hơn nhiều.

    Trình Cung nhìn lệnh bài trong tay Âu Dương Ngọc Bảo, ngoắc ngón tay.

    - Được, được.

    Hiện tại Âu Dương Ngọc Bảo cái gì cũng mặc kệ, trước bảo vệ tánh mạng rồi nói sau, giơ tay liền ném lệnh bài trong tay tới chỗ Trình Cung.

    - Phế vật, ngươi còn là nam nhân sao, bộp.

    Lạc Trường Không muốn đoạt cũng không kịp, Trình Cung trực tiếp chụp lấy trên không, Lạc Trường Không tức giận đến nỗi đưa tay tát một cái, trực tiếp đánh Âu Dương Ngọc Bảo rớt cả răng, phun ra một ngụm máu, người trực tiếp bay ra ngoài hơn mười thước, nặng nề đánh lên vách tường.

    Vốn dĩ với sức mạnh này, Âu Dương Ngọc Bảo va vào vách tường có thể trực tiếp đụng xuyên vách tường rơi ra ngoài, nhưng mà cả người hắn bị va đến thổ huyết, vách tường lại bị một cổ lực lượng bảo vệ, căn bản không có bất cứ chuyện gì.

    Tâm Lạc Trường Không mãnh liệt trầm xuống, xong rồi, thật sự hết rồi.

    Bởi vì vừa rồi thời điểm hắn hận không thể giết chết Âu Dương Ngọc Bảo này, Âu Dương Ngọc Bảo đã âm thầm truyền lời cho hắn, nói cho hắn biết Huyết Y lão tổ đã là lục địa thần tiên.

    Chuyện này kỳ thật người biết cũng không nhiều, thậm chí Lạc Trường Không cũng không biết, sau khi hắn biết rõ thì nghĩ lần này tiêu rồi,thật sự hết rồi.

    Chẳng trách đối phương biết mình bóp nát Cầu cứu phù mà không mảy may lo sợ, thì ra là có Lục Địa Thần Tiên.

    Lục địa thần tiên hoàn toàn có thể phong tỏa không gian chung quanh, làm thần niệm, Cầu cứu phù không có biện pháp phát ra ngoài.

    Tuy hắn không thích Âu Dương Ngọc Bảo, nhưng mà thời điểm này hắn vẫn phải dùng loại phương thức này để cứu Âu Dương Ngọc Bảo.

    Khi đánh Âu Dương Ngọc Bảo, đồng thời trong cơ thể hắn đã vận Bạo kiếm quyết của La Phù Kiếm Phái.

    Nếu để cho kiếm khí trong cơ thể bộc phát vượt qua ba thành, sẽ lưu lại tổn thương vĩnh cửu cho thân thể, nếu như bộc phát ra gấp đôi, sẽ tổn hại một ít kinh mạch của thân thể.

    Mà vừa rồi Lạc Trường Không đã tăng lên tới cực hạn, tăng lên gấp ba lực lượng, làm kiếm khí trong cơ thể cuồng bạo gấp ba.

    - Che chở hắn, đi.

    Lạc Trường Không nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân tràn đầy một loại kiếm khí không thể địch nổi, nguyên khí bên trên bầu trời đều đang ngưng tụ, hình thành từng đạo kiếm khí bị hắn thu nạp.

    Mà kiếm trong tay hắn bộc phát ra hào quang mãnh liệt nhất từ trước tới nay, Linh khí hạ phẩm này đã bị hắn thúc dục đến cực hạn.

    Vốn là Lạc Trường Không dùng lực lượng Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, chỉ có được bảy ngàn Tượng lực, nhưng giờ phút này dưới sự kích thích của Bạo kiếm quyết, kiếm khí trong cơ thể điên cuồng tăng vọt.

    Tám ngàn, chín ngàn, chín ngàn chín trăm chín mươi chín...,...

    Chín ngàn chín trăm chín mươi chín là một cực hạn, Thoát Tục kỳ có thể đạt tới cực hạn này, đột phá con số này đại biểu cho siêu việt lực lượng Thoát Tục kỳ.

    Ngoại trừ lục địa thần tiên ra, mọi người muốn đến chỉ có một biện pháp khác là nửa bước thần tiên.

    Mà đột phá cực hạn này, thì lực lượng sẽ được gọi là Long lực, thần thú truyền thuyết thượng cổ, Long lực.

    Sở dĩ Nhân Anh Thượng cổ được coi là Tu Chân giả chính thức, là bởi vì bọn hắn đã vượt qua cực hạn của nhân loại, đã có được lực lượng của thượng cổ thần thú.

    Đã đến cảnh giới Nhân Anh, là có được Long lực.

    Ở Thượng cổ cái gọi là Long lực, cùng giống như lực lượng bình thường, chỉ là có thể nhẹ nhõm hàng phục, khống chế một Long.

    Bình thường lục địa thần tiên tầng thứ nhất, có được mười Long lực trở lên.

    Mà nửa bước thần tiên cho dù cố gắng hơn nữa, cũng chỉ có thể miễn cưỡng siêu việt chín ngàn chín trăm chín mươi chín Tượng lực, có được một đến ba Long lực.

    - Oanh!

    Lực lượng trong cơ thể Lạc Trường Không điên cuồng tăng vọt, trực tiếp đạt tới nửa bước thần tiên đỉnh phong nhất, lực lượng trong cơ thể đã đạt tới tiếp cận hai Long lực.

    - Kiếm Đãng Thiên Hạ.

    Lạc Trường Không dùng kiếm trực tiếp bao phủ Huyết Y lão tổ, Trình Cung, Sắc Quỷ vào trong đó.

    Thoát Tục kỳ cùng lục địa thần tiên có chênh lệch quá lớn, cho nên Lạc Trường Không biết rõ một khắc này chỉ có thể dốc sức liều mạng, sử dụng Bạo kiếm quyết kích phát gấp ba lực lượng, tánh mạng của hắn tuyệt đối không vượt qua một canh giờ.

    Hắn chỉ hy vọng mình có thể tận lực kéo dài Huyết Y lão tổ, hoặc là nghĩ biện pháp tạo ra một ít động tĩnh, để Âu Dương Ngọc Long có thể chạy đi, để người La Phù Kiếm Phái có thể phát hiện ở đây đã xảy ra chuyện.

    Lạc Trường Không đã bộc phát kiếm khí của mình đến mức tận cùng, kiếm khí của hắn muốn hủy diệt hết thảy tồn tại trước mắt.

    - Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trong phòng bị huyết sắc bao phủ, bầu trời bị huyết quang bao phủ, sau đó huyết sắc quang mang trong cả gian phòng hóa thành một bàn tay cực lớn, như trời xanh chụp xuống.

    Tất cả kiếm khí, ở dưới bàn tay này hoàn toàn vỡ vụn, bàn tay kia giống như là đập con ruồi, trực tiếp vỗ xuống Lạc Trường Không.

    - Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, tại sao có thể như vậy, ngươi...

    Lạc Trường Không ở một khắc cuối cùng, điên cuồng gầm rú lên.

    Bởi vì hắn tập trung hết thảy lực lượng muốn đối phó Huyết Y lão tổ, căn bản không có để Trình Cung ở trong mắt, nhưng làm hắn không nghĩ tới chính là, Huyết Y lão tổ không nhúc nhích, Trình Cung lại đánh ra một chưởng.

    Khi Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chấn vỡ tất cả kiếm khí của hắn, hủy diệt toàn bộ công kích, Lạc Trường Không đã sắp điên mất rồi.

    Chương 331: Ngươi không tính là một nam nhân (2)

    Thần thông, thậm chí có thần thông mạnh mẽ như vậy, bên trên này ẩn chứa lực lượng quy tắc khủng bố như thế.

    Cho dù Thoát Tục kỳ đỉnh phong tu luyện, ít nhất cũng phải trên trăm năm mới có thể có thành tựu bực này, hơn nữa ngưng tụ quy tắc ra tay công kích như thế, cái kia phải có thần niệm rất mạnh mới có thể điều khiển.

    Trình Cung này mới bao nhiêu, hắn sinh ra đến bây giờ cũng chưa tới hai mươi tuổi, làm sao có thể có trên trăm năm tu luyện loại thần thông này.

    Cho dù không phải hắn tu luyện, coi như là đầu người có bệnh trong truyền thuyết, đem thần thông độ cho hắn, nhưng làm sao hắn có thể điều khiển, thúc dục được.

    Cái thế giới này quả thực điên cuồng, tại sao có thể như vậy.

    Tiểu nhân vật năm trước đem mười vạn đại quân khốn La Phù, một ngón tay của mình cũng có thể bóp chết, hôm nay làm sao có thể còn mạnh hơn mình, làm sao có thể sử dụng thần thông mà Thoát Tục kỳ đỉnh phong phải tu luyện trăm năm mới có thể có thành tựu.

    Lúc hắn ngay cả Phạt Mạch kỳ cũng chưa có đạt tới, thời gian một năm, thời gian một năm.

    - Bành bành bành...

    Oanh...

    Lập tức, kiếm khí của Lạc Trường Không đã bị Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn đập nát, khi Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn tiếp xúc đến Lạc Trường Không, thân thể Lạc Trường Không trực tiếp bạo liệt.

    - Móa!

    Làm cho Trình Cung khó chịu chính là, Lạc Trường Không này biết rõ hẳn phải chết không thể nghi ngờ, vậy mà sử dụng Bạo kiếm quyết hủy diệt không gian giới chỉ.

    Trình Cung chỉ có thể thu hồi thanh kiếm mất đi chủ nhân, mất đi lực lượng điều khiển kia về mà thôi.

    Sắc mặt của Trình Cung cũng không khá xem lắm, tuy Huyết Y lão tổ tu luyện Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này không bao lâu, nhưng có Trình Cung truyền thụ, Huyết Y lão tổ dùng cảnh giới cùng lực lượng Nhân Anh kỳ tu luyện, tốc độ có thể nghĩ.

    Trình Cung cũng không dám để Huyết Y lão tổ tu luyện thần thông này quá mạnh mẽ, nếu không hắn căn bản không có biện pháp điều khiển, phải biết rằng thần thông cường đại mặc dù tốt, nhưng cần lực lượng, cường độ thần niệm cũng sẽ tăng lên tương ứng.

    Bây giờ Trình Cung có được thần niệm vượt qua nửa bước thần tiên, thân thể cường đại, cùng lực lượng tiếp cận một Long.

    Bình thường cho dù đối phó nửa bước thần tiên cũng không có vấn đề gì, nếu như muốn đối phó nửa bước thần tiên như Huyết Y lão tổ lúc trước sẽ rất khó, chỉ có thể tự bảo vệ mình.

    Nhưng đã có Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn thì hoàn toàn bất đồng, dưới lục địa thần tiên Trình Cung không sợ bất luận kẻ nào.

    Đây là sau khi Huyết Y lão tổ độ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này cho Trình Cung, lần thứ nhất Trình Cung sử dụng, chỉ là cảm giác thần niệm cùng thân thể đặc biệt mỏi mệt, lực lượng thân thể có một cảm giác hư thoát.

    Thời điểm dùng rất thoải mái, rất uy phong, nhưng tiêu hao cũng rất kinh người.

    Dùng lực lượng hiện tại của hắn, cũng chỉ có thể phát ra một kích mà thôi, nhưng một kích này cũng đã rất có tác dụng.

    Có Huyết Y lão tổ, chỉ cần thời gian tu luyện không lâu, đối với mình mà nói lại tăng lên một môn đại thần thông siêu cường.

    Hơn nữa mình có Luyện Thần Quyết, cộng thêm thần thông loại trình độ này đối với Huyết Y lão tổ mà nói tổn thương không lớn, dạy hắn tu luyện Luyện Thần Quyết về sau, xem ra sau này có thể cho hắn tu luyện mấy môn thần thông nữa.

    Đến lúc đó độ cho đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ một người một môn thần thông, trước khi đạt tới lục địa thần tiên cũng nhiều hơn một phần tiền vốn bảo vệ tánh mạng.

    - Bành bành!

    Chỉ là làm cho Trình Cung không nghĩ tới chính là, lần này Lạc Trường Không công kích nhanh, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của hắn phản kích nhanh hơn, Lạc Trường Không mang đến hai trưởng lão, không đợi chạy đến bên cạnh Âu Dương Ngọc Bảo, cũng bị Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn đập nổ tung.

    - Không, đừng giết ta...

    Ta là Thành chủ La Phù Thành, ta có thể mang Âu Dương gia tộc hiệu lực cho ngươi, ta còn có thể giúp ngươi khống chế La Phù Kiếm Phái, Lạc Hương Nhi bị ta lừa ngoan ngoãn phục tùng, nàng là đệ nhất thiên tài ngàn năm qua của La Phù Kiếm Phái, bây giờ lão tổ bọn hắn đang giúp nàng, rất nhanh nàng cũng đột phá đến lục địa Thần Tiên, ta có giá trị.

    Trình Cung, tin tưởng ta, chỉ cần có ta phụ tá, không tới ba năm Trình gia các ngươi tuyệt đối có thể thay hoàng thất Lam Vân đế quốc, ngươi có thể quân lâm thiên hạ, nhất thống thiên hạ...

    oàn thân Âu Dương Ngọc Bảo run rẩy, điên cuồng nói, hắn muốn nói cho Trình Cung hắn có giá trị.

    Hiện tại hắn đã hoàn toàn bị rung động, Trình Cung xuất hiện hắn hoàn toàn không nghĩ tới, hắn biết rõ lần này đã xong, là bởi vì hắn biết rõ Huyết Y lão tổ là lục địa thần tiên.

    Lục địa thần tiên là cái gì, cao cao tại thượng, không thể kháng cự, tồn tại giống như thần tiên.

    Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới chính là, Trình Cung ra tay vậy mà lập tức đánh chết Lạc Trường Không, Lạc Trường Không nói như thế nào cũng là môn chủ La Phù Kiếm Phái.

    Tuy không phải thế hệ kiêu hùng gì, nhưng ở Lam Vân Đế Quốc cũng rất có uy danh, lại bị Trình Cung thoáng một phát đánh chết.

    Chẳng lẽ Trình Cung cũng đã đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên, không, không có khả năng.

    Không có đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên có thể một kích đánh chết Lạc Trường Không, đây càng làm Âu Dương Ngọc Bảo cảm thấy khủng bố.

    - Móa nó, này là tứ đại tài tử sao!

    Sắc Quỷ ở một bên chứng kiến bộ dạng của Âu Dương Ngọc Bảo, thật không biết nên nói cái gì cho tốt.

    Bởi vì mấy ngày hôm trước cướp bóc môn hạ của Chu Tùng, gặp được Nhan Văn Hiên ở bên trong, vài cái lực lượng không được nhưng mà không sợ sinh tử, hôm nay lại nhìn Âu Dương Ngọc Bảo này, càng cảm giác được hắn có thể đúng, thật đáng buồn.

    - Lạc Trường Không nói không sai, ngươi thực không tính một nam nhân.

    Trình Cung nói xong, ngón tay trực tiếp lăng không bắn ra, một đạo chỉ kình đã xuyên qua mi tâm của Âu Dương Ngọc Bảo.

    Âu Dương Ngọc Bảo mở miệng còn muốn nói gì, trừng to mắt nhìn Trình Cung, mình là La Phù Thành chủ, gia chủ Âu Dương gia, tương lai đứng đầu quan văn, khống chế La Phù Kiếm Phái, tại sao phải như vậy.

    Những điều kiện này, ở hắn xem ra bất kể là ai nghe xong cũng động tâm, nhưng Trình Cung lại không có để ý đến hắn, thậm chí một câu cũng không có nhiều lời cùng hắn.

    Nháy mắt sau đó, Huyết Y của Huyết Y lão tổ mang theo ba người bay khỏi, sau khi bọn hắn rời khỏi nửa khắc, phủ thành chủ ầm ầm sụp đổ, mọi người mới biết được đã xảy ra chuyện.

    Trước kia tranh đấu cùng tứ đại tài tử, chỉ có thể coi là một loại trò chơi, kỳ thật nói trắng ra là tranh đấu của hài tử.

    Hiện tại thì hoàn toàn bất đồng, bây giờ là ngươi chết ta sống.

    Tuy hiện tại Âu Dương Ngọc Bảo uy hiếp không lớn, nhưng Trình Cung đối với người muốn tính toán mình, muốn giết mình thì tuyệt đối sẽ không nương tay.

    Trước kia còn có điều cố kỵ, hiện tại hắn muốn một đường giết, giết, Sát!

    - Đại thiếu, mau nhìn xem, chỗ đó đến cùng đựng gì thế, vậy mà làm La Phù Kiếm Phái đồng ý kết minh cùng Vũ Thân Vương.

    Lần này Trình Cung đi thẳng đến Nam Hoang, Huyết Y lão tổ bay ở phía trước, Huyết Y trở nên phi thường to lớn, Trình Cung cùng Sắc Quỷ an vị ở trên.

    Vừa ly khai La Phù Thành, Sắc Quỷ không thể chờ đợi được muốn biết đây rốt cuộc là vật gì.

    Phải biết rằng, đừng nói Vũ Thân Vương, coi như là Hoàng đế cũng muốn lôi kéo La Phù Kiếm Phái.

    Nhưng La Phù Kiếm Phái một mực giữ vững độc lập, những năm gần đây Hoàng đế đối với chuyện này đã tương đối bất mãn, nhưng ngại La Phù Kiếm Phái cường đại, cộng thêm còn có Trình gia, làm hắn cũng không còn tinh lực ra tay, nếu không đã sớm động La Phù Kiếm Phái.

    Loại vật này, nhất định là ngay cả Hoàng đế cũng ra không dậy nổi, hiện tại Sắc Quỷ rất nghi hoặc, từ vừa mới bắt đầu hắn vẫn suy nghĩ, cái gì đó có thể làm cho La Phù Kiếm Phái dao động.

    Vừa rồi không gian giới chỉ của Âu Dương Ngọc Bảo kia Trình Cung không chút khách khí nhận lấy, chỉ có điều vật hữu dụng trong không gian giới chỉ của Âu Dương Ngọc Bảo không nhiều lắm, tiền cũng chỉ có chưa đủ ngàn vạn lượng hoàng kim.

    Đối với Trình Cung mà nói, những cái này hiện tại cũng là món tiền nhỏ, chỉ có cây linh thảo mà Lạc Trường Không vừa mới cho hắn là Trình Cung hơi hài lòng.

    - Thứ tốt, dĩ nhiên là Thần Thông Thảo, cái đồ chơi này là dược liệu chủ yếu luyện chế Địa cấp siêu phẩm Hóa Thần Đan, nếu như phối hợp tốt mà nói, thậm chí có thể luyện chế Hộ Thần đan Thiên cấp hạ phẩm, chuyên môn bảo hộ thần niệm.

    Giá trị thứ này không kém một kiện linh khí, cho nên Trình Cung mới có thể thoả mãn vuốt vuốt.

    Nghe Sắc Quỷ sốt ruột hỏi, lúc này Trình Cung mới thu Thần Thông Thảo lại, lấy cái hộp kia mở ra, cái hộp này lại bị một cổ lực lượng phong ấn, vậy mà Trình Cung cũng không có biện pháp mở ra.

    - Có ý tứ, Huyết Y, ngươi tới thử xem.

    - Vâng.

    Chương 332: U Minh Âm Hỏa

    Huyết Y lão tổ lập tức phi thân tới, tiếp nhận cái hộp thử mở ra, lực lượng của hắn không ngừng gia tăng, cũng không dám thoáng cái dùng sức quá mức, thẳng đến lực lượng vượt qua mười Long lực, cái hộp này mới chậm rãi bị mở ra.

    Tựa hồ Trình Cung đã sớm ngờ tới, khẽ gật đầu:

    - Quả nhiên là cấm chế trọng lực, xem ra người hạ cấm chế cũng không kém, dưới tình huống bình thường, cái hộp này chỉ có lục địa thần tiên mới có thể mở.

    - Cho ta xem xem, đó là cái gì...

    Sắc Quỷ nói xong, tới gần Huyết Y lão tổ thăm dò nhìn xem, chờ mong được chứng kiến đồ vật bên trong.

    - Hô...

    Nhưng vào lúc này, bên trong một ánh lửa chớp động, sau đó dĩ nhiên là có tiếng gió thổi ra.

    - Oa, hình như...

    Sắc Quỷ không khỏi giật mình.

    - Đây là hỏa diễm gì, sao Nhân Anh của ta cũng cảm giác được uy hiếp...

    Lúc này Huyết Y lão tổ cũng chấn động.

    - Lập tức khép lại, ngươi tới cho ta.

    Đầu óc Trình Cung ông một phát, không tốt, dĩ nhiên là đồ vật này.

    Hắn trực tiếp đi qua, kéo Sắc Quỷ rời xa cái hộp kia, đồng thời Tử Diễm Chân Hỏa nhảy vào trong thân thể Sắc Quỷ.

    - ...

    Phốc...

    Vừa rồi Sắc Quỷ chỉ là cảm giác một hồi âm hàn thổi vào thân thể, nhưng khi Tử Diễm Chân Hỏa tiến vào thân thể, lập tức trong cơ thể xuất hiện một đoàn lực lượng, vậy mà đối kháng Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung.

    May là cổ lực lượng này rất yếu, cộng thêm bên trong Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung có ẩn chứa một tia Chí Dương Chân Hỏa, đúng là tồn tại khắc chế hỏa diễm âm hàn này, hơn nữa Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung đã bắt đầu thăng cấp thành Tam Vị Chân Hỏa, uy lực cường đại hơn nhiều so với Tử Diễm Chân Hỏa bình thường, trực tiếp tiêu diệt cổ hỏa diễm âm hàn này, dù vậy Sắc Quỷ vẫn cảm giác toàn thân đau đớn, sau đó phun ra một búng máu.

    - Bà mẹ nó, cái đồ chơi gì thế này?

    Hỏa diễm lại có cảm giác băng hàn, quá kinh khủng a.

    Sắc Quỷ lau vết máu ở khóe miệng, không dám tin nói.

    - Vừa rồi Nhân Anh của Lão nô cũng cảm giác bị uy hiếp, thân thể cũng cảm nhận được một cảm giác rất không khỏe, hỏa diễm này có thể uy hiếp được lão nô, đại thiếu cùng Tam thiếu gia nhất định phải cẩn thận, đây quả thật là rất khủng bố.

    Giờ phút này Huyết Y lão tổ cũng lòng còn sợ hãi, coi chừng cầm cái hộp đứng ở đàng xa không dám tới.

    - Không thể nào, có thể uy hiếp được ngươi?

    Sắc Quỷ nghe xong, càng là giật mình, hiện tại Huyết Y lão tổ sẽ không nói dối, hắn là Nhân Anh kỳ chân chân chính chính, lục địa thần tiên tung hoành thiên hạ, vậy mà có thể uy hiếp được hắn, quá kinh khủng a.

    Đột nhiên, Sắc Quỷ nghĩ đến vừa rồi Trình Cung nói, mãnh liệt quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    - Đại thiếu, này là cái gì, sẽ không phải là Vũ Thân Vương muốn hại La Phù Kiếm Phái chứ?

    - Trước ăn vào cái này.

    Trình Cung lấy ra một khỏa Liệt Dương đan Địa cấp trung phẩm cho Sắc Quỷ, sau đó vẫy tay bảo Huyết Y lão tổ ném cái hộp kia tới.

    - Hiện tại rốt cục ta đã minh bạch vì cái gì La Phù Kiếm Phái đồng ý kết minh cùng Vũ Thân Vương, cũng minh bạch vì sao nhiều năm qua La Phù Kiếm Phái điệu thấp như vậy, nguyên lai là lão tổ trong phái bọn hắn đã sắp đến đại nạn.

    Nhất định phải trùng kích Địa Anh mới được, các ngươi không biết đây là cái gì a?

    Trình Cung vỗ cái hộp, cười nói:

    - Này là đồ tốt, nhất định phải là Thiên Anh trở lên mới có thể đến U Minh địa ngục lấy U Minh Âm Hỏa.

    Đây là U Minh Âm Hỏa so với U Minh ma hỏa còn cao hơn một bậc, giá trị phi phàm, nhất là đối với Nhân Anh đỉnh phong.

    - Giá trị phi phàm, cái đồ chơi này ngay cả lục địa thần tiên cũng có thể tổn thương, có thể có giá trị gì?

    Lấy đi công kích người à.

    Sắc Quỷ lòng hiếu kỳ, giờ phút này mở miệng cười nói.

    - A...

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Dùng nó công kích người cũng được, chỉ là này giống như người bình thường lấy vàng nện người, quá phá sản, quá lãng phí.

    Sắc Quỷ nghe xong, trừng to mắt, không dám tin:

    - Không thể nào, có khoa trương như ngươi nói hay không!

    - Sự tình dưới Nhân Anh ngươi cũng biết, hiện tại cũng nhanh tiếp cận Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, sắp trùng kích Thoát Tục kỳ, vừa vặn có một số việc nói cho ngươi thoáng một phát cũng tốt.

    Thoát Tục kỳ đạt tới đỉnh phong sẽ trùng kích Nhân Anh kỳ, ngươi có thể hỏi Huyết Y lão tổ, lúc trước vì cái gì hắn trên trăm năm cũng không dám trùng kích.

    - Huyết Y, nói mau?

    Sắc Quỷ lập tức nhìn về phía Huyết Y lão tổ.

    - Vâng.

    Huyết Y lão tổ cung kính đáp một tiếng, sau đó nhớ tới tuế nguyệt lúc trước, rất là bất đắc dĩ nói:

    - Trước khi gặp được đại thiếu, lão nô là tán tu, cũng coi như may mắn, đạt được không ít kỳ ngộ, mới có thể đi đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Kỳ thật ta đã sớm có thể trùng kích Thoát Tục kỳ đỉnh phong, nhưng không dám, bởi vì nếu như đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong thời gian dài, nhất định phải trùng kích cảnh giới Nhân Anh, nếu không có thực lực, tâm tình chịu ảnh hưởng, sẽ không còn cơ hội.

    Cho nên lúc ban đầu ta thà rằng để lực lượng mình dừng lại, không có nhanh tăng lên.

    Nhưng ta tích súc quá mạnh mẽ, sau khi đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, rất nhanh cảm ứng được kiếp nạn của cảnh giới Nhân Anh, cảnh giới Nhân Anh cùng trước khi bất đồng, đột phá không được chỉ còn đường chết, mà độ khó đột phá còn cực lớn vô cùng.

    - Ngừng.

    Trình Cung khoát tay áo, bởi vì để Huyết Y lão tổ nói tiếp sẽ lộn xộn, bởi vì hắn cũng không thật sự minh bạch, Trình Cung giải thích nói:

    - Sau Thoát Tục kỳ, mỗi lần tăng lên đều có kiếp nạn.

    Thoát Tục kỳ trùng kích Nhân Anh kỳ là Sinh Tử Kiếp, tiến lên đạt được ngàn năm thọ nguyên, trở thành lục địa thần tiên tiêu diêu tự tại, xông không qua chỉ có một con đường chết.

    Một kiếp này kỳ thật tương đối mà nói còn dễ một ít, chỉ cần chuẩn bị sung túc, thì xông qua cũng chẳng có gì, như ta giúp gia gia đồng dạng, nhưng đồ vật cần cũng không phải người bình thường có khả năng có được.

    Mà từ cảnh giới Nhân Anh đột phá đến cảnh giới Địa Anh là Địa Hỏa ma kiếp.

    Đến lúc đó Nhân Anh phải ly n thể, tiến vào U Minh địa ngục chịu đựng vô số Địa Hỏa rèn luyện, mà thần niệm thì phải chiến thắng vô số ma niệm, mới có thể đạt tới.

    Địa Hỏa, chỉ đúng là U Minh Âm Hỏa, như gió lạnh chi hỏa, âm hàn, lại mang theo hủy diệt, nếu như không phải mới vừa rồi kịp thời giúp ngươi đẩy ra, rất nhanh thân thể của ngươi sẽ hóa thành hư vô.

    - U Minh Âm Hỏa này đối với Nhân Anh cũng có tổn thương rất lớn, nhưng đã trải qua U Minh Âm Hỏa rèn luyện, mới có thể thực sự trở thành Địa Anh.

    - Kỳ thật từ Nhân Anh về sau, trừ đi một ít đại kiếp nạn, cho dù đột phá những bình cảnh ba, sáu, chín này, đều dẫn phát một ít kiếp nạn, này chủ yếu phải xem tình huống cá nhân.

    Về phần Địa Anh trùng kích Thiên anh, thì trải qua Thiên Cương lôi kiếp, sau Thiên Anh cảnh giới, lôi kiếp mới là nguy cơ lớn nhất, cái gọi là Thiên Anh, là tranh mệnh cùng trời, là Thiên chi tử, Thiên chi anh, không thành công phải gặp hủy diệt.

    Không chỉ nói Sắc Quỷ, cho dù Huyết Y lão tổ hôm nay đã là tồn tại Nhân Anh, cũng là mới nghe lần đầu.

    Bởi vì vô số người cả đời cố gắng là lục địa thần tiên, lại có mấy cái biết rõ phía trên lục địa thần tiên còn có tồn tại rất cao, cho dù mơ hồ biết rõ, cũng không biết tình huống cụ thể, càng không biết kỹ càng như thế.

    - Cái này là U Minh Âm Hỏa, nếu như có thể trước khi độ Địa Hỏa ma kiếp đạt được cái này, dần dần làm thân thể, nhân anh quen thuộc, thậm chí trải qua rèn luyện, vậy thành công sẽ tăng lên rất nhiều.

    Hơn nữa vừa rồi mới mở ra, ta nhìn thấy bên cạnh U Minh Âm Hỏa có một lệnh bài, bên trên ghi chép một ít pháp môn rèn luyện thần niệm, tuy rất lộn xộn, rất tàn phá, nhưng phương pháp tu luyện thần niệm từ trước đến nay rất hãn hữu.

    Xem ra vị lão tổ tông La Phù Kiếm Phái này đang trùng kích Địa Anh, vì nhiều nắm chắc một ít, tự nhiên cái gì cũng chịu làm.

    Đã biết đây là U Minh Âm Hỏa, còn lại những chuyện này cũng rất dễ dàng đoán được.

    Chứng kiến biểu lộ bừng tỉnh đại ngộ của Sắc Quỷ cùng Huyết Y lão tổ, Trình Cung thu hồi cái cái hộp này, cái đồ chơi này không đến Nhân Anh kỳ đỉnh phong, tác dụng sẽ không lớn, có lẽ gia gia có thể sử dụng được.

    Tiện tay Trình Cung lấy lệnh bài Man Thần ra, sau đó ném cho Sắc Quỷ.

    - Cái này không sai, một ít đồ hình bên trên này theo nhân viên tình báo chúng ta lấy được rất tương tự, chỉ là càng thêm tinh mỹ phức tạp, Man Thần giáo này ở Nam hoang rất thần bí và cường đại, hiện tại tư liệu chúng ta có được rất có hạn.

    Đại thiếu yên tâm, đến Nam hoang ta nhất định sẽ tìm hiểu rõ ràng.

    Dùng năng lực khống chế ngành tình báo hiện tại của Sắc Quỷ, tự nhiên không có khả năng không biết Man Thần giáo tồn tại, chỉ là tư liệu trong tay hắn có hạn, hơn nữa trước kia cũng không có quá để ý, hiện tại từ trong miệng Âu Dương Ngọc Bảo kia biết rõ, Vũ Thân Vương muốn lợi dụng Man Thần giáo này đối phó đại thiếu, tự nhiên phải coi trọng.

    Man Thần giáo, nghe nói là thời điểm năm đó Man tộc thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu phát triển đến Nam Hoang, về sau Man tộc bị đánh trở về, bọn hắn ở lại chỗ này.

    Nhưng thời gian dài bọn hắn cũng có khác nhau rất lớn cùng Man tộc, về phần sở dĩ Man Thần giáo này không có quá nhiều tư liệu, bởi vì thời gian Man Thần Man Thần giáo xuất hiện không lâu, tụ tập Man tộc tán loạn còn sót lại thống nhất cùng một chỗ, lúc này mới hình thành lực ngưng tụ nhất định.

    Chương 333: Nhức cả trứng

    Nam Hoang là bách chiến chi địa, hoang vu chi địa, sẽ không có người quá chú ý sự hiện hữu của bọn hắn, cho nên tin tức tương đối ít.

    Trình Cung nhìn Sắc Quỷ rất nhanh thả ra Vân Cáp, làm ra các loại bố trí, hắn thì lẳng lặng bắt đầu tu luyện.

    Trung bộ Nam Hoang hành tỉnh, nhìn tới chỉ có một cảm giác, hoang vu.

    Còn có một mùi huyết tinh, ẩn ẩn có một cổ sát khí chiếm giữ ở giữa thiên địa này, hiển nhiên là đã trải qua hàng trăm hàng ngàn năm chém giết vô số mới có thể tích lũy thành địa phương hoang vu, hung thần như thế.

    Ở chỗ này, đừng nói là thành thị, ngay cả thôn trang, người ở cũng không có.

    - Mả mẹ nó, quả nhiên đủ hoang vu.

    Đây là ý nghĩ đầu tiên khi Trình Cung mang theo Huyết Y lão tổ, Sắc Quỷ đi vào trong Nam Hoang.

    Tuy sớm có chuẩn bị, cũng không thèm để ý đất phong là địa phương nào, nhưng giờ phút này trong lòng vẫn đang mắng Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương.

    Mịa nó, chẳng phải đoạt ngươi nửa khỏa Ngưng Anh đan sao, về phần mảnh vỡ kia của Vũ Thân Vương vốn là vật quy nguyên chủ, trên thực tế ngay cả Ngưng Anh đan cũng là bản đại thiếu luyện chế.

    Thật đúng là muốn sung quân lão tử đến nơi đây giết chết a, nếu không phải bản đại thiếu có ý định khác, chính mình muốn tới đây chơi đùa, không muốn ở lại Vân Ca Thành chơi cùng ngươi, nói không chừng vài ngày liền làm Hoàng đế tức chết.

    Bất quá cũng không nóng nảy, tin tưởng Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương đều đang chú ý, tính toán bản đại thiếu a, vậy các ngươi đợi đi, đến lúc đó các ngươi sẽ phát hiện, bản đại thiếu ở đâu cũng đồng dạng có thể làm cho các ngươi tức giận đến chết đi sống lại, cho các ngươi thoải mái đến chết.

    Mịa, dám chơi cùng bản đại thiếu, chơi không chết được đám bọn ngươi ta không gọi đứng đầu Tứ đại hại, không gọi Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố đại thiếu.

    - Móa, trách không được gọi là Nam Hoang chi địa, trách không được gọi là bách chiến chi địa.

    Tuy trong tình báo xem qua các loại miêu tả, nhưng trăm nghe không bằng một thấy a.

    Loại địa phương này, vừa rồi trên không trung xem trong vòng ngàn dặm hình như chỉ có một chút yêu thú hoành hành, còn có một chút Liệp yêu giả chiến đấu, những thứ khác không còn có cái gì nữa.

    Sắc Quỷ cũng rất là cảm thán, đây là đất phong của Trình Cung, trong khoảng thời gian này hắn đều tập trung tinh lực ở phương diện này, nhưng đúng như hắn nói, chỉ có chính thức đến, được, mới biết được cái gì gọi là Nam Hoang, cái gì gọi là bách chiến chi địa.

    - Trước khi Lam Vân Đế Quốc thành lập đất nước, nơi này chính là địa phương thú triều bộc phát, sau khi Lam Vân Đế Quốc thành lập đất nước càng là đem tinh lực chém giết mấy trăm năm.

    Ở đây thuần túy chính là một chiến trường cực lớn, chém giết huyết tinh.

    Mấy trăm năm như thế, sát khí tại đây đủ để cho người điên cuồng, nếu như định lực không đủ ở chỗ này thời gian dài, cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

    Trình Cung cũng rất sợ hãi thán phục ở đây, bất quá hắn cũng chỉ là cảm thán một chút, sau đó nói:

    - Liên hệ thoáng một phát, xem bọn hắn đang ở đâu.

    Nói xong thân thể Trình Cung bay lên, cũng không có để Huyết Y lão tổ mang theo phi hành rất nhanh, mà là mình không vội không chậm bay giữa không trung.

    Phong cho mình một chiến trường bị yêu thú tàn sát bừa bãi mấy trăm năm, hai bên trái phải là Nam Cương hành tỉnh cùng Tây Chu hành tỉnh, sau lưng là phòng tuyến kiên cố nhất chống cự thú triều.

    Ở chỗ này là tám mặt thụ địch, hơn nữa một khi lâm vào trong đó muốn đi cũng rất khó.

    Kỳ thật mình có thể lựa chọn không đến, nhưng coi như mình không đến đoán chừng cuối cùng thánh chỉ sẽ chiêu cáo thiên hạ, sau đó đến thời điểm thú triều bộc phát, có lẽ bọn hắn sẽ hạ lệnh bảo mình mang binh tới lần nữa, thậm chí điều tinh nhuệ của phụ thân Bạo Hùng Quân Đoàn cùng Nhị thúc Thiên Hồ Quân Đoàn đến, nếu như lúc kia Trình gia không nghe điều động chính là tạo phản.

    Hơn nữa ở trước mặt người trong thiên hạ, hoàng gia cũng có một thuyết pháp ra tay.

    Cộng thêm sau khi phong đất, người có tước vị, có đất phong phải đóng quân ở trong đất phong, thẳng đến có thánh mệnh mới có thể trở lại đế đô, đây cũng là một quy định sớm đã có.

    Bởi vì ban đầu Hoàng đế sẽ phong đất cho con cái cùng công thần, đồng thời cũng là một phương pháp hạn chế bọn hắn tùy ý hoạt động phát triển, Lam Vân Đế Quốc vừa bắt đầu cũng là như thế, chỉ là về sau bắt đầu dần dần cải cách.

    Quốc gia dần dần thu hồi đất phong, giảm bớt đất phong thành trung tâm tập quyền, từng để cho hoàng quyền của Lam Vân Đế Quốc đạt tới đỉnh phong, trên thực tế hiện tại cũng rất cường đại, một thư sinh văn nhược tùy tiện cầm thánh chỉ có thể chém giết Đại tướng quân biên giới, tay cầm trăm vạn hùng binh.

    Đương nhiên, Trình gia xuất hiện làm hoàng gia cảm giác hoàng quyền bị khiêu chiến, cho nên Hoàng đế mới trăm phương ngàn kế nghĩ biện pháp đối phó Trình gia.

    Hoang vu, hoang vu, yêu thú, yêu thú, vẫn là yêu thú.

    Ở đây ngoại trừ hoang vu chính là yêu thú, so với Yêu Thú Sâm Lâm tới gần năm ba ngàn dặm phụ cận Vân Ca Thành còn nhiều hơn.

    Những yêu thú này hoặc là bốn phía du đãng, hoặc là chém giết tranh đoạt địa bàn, hoặc là tiến hành chém giết cùng Liệp yêu giả.

    Ở đây Liệp yêu giả cũng đặc biệt nhiều, Trình Cung đã bay một hồi trên không trung, chứng kiến mười mấy tiểu đoàn đội, còn có mấy trăm tên Liệp yêu giả hành động một mình.

    Ở đây cho dù tiểu đoàn đội Liệp yêu giả xuất động, kém cỏi nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ, một mình dám ra đây yếu nhất cũng là Phạt Mạch kỳ võ trung Thánh giả.

    Ở Vân Ca Thành không thường thấy Liệp yêu giả Siêu Phàm kỳ, nhưng ở đây lại có rất nhiều, thậm chí Liệp yêu giả Thoát Tục kỳ ở chỗ này cũng có thể nhìn thấy.

    - Đồ sộ a, vừa rồi chúng ta một đường đã bay vài trăm dặm, thậm chí có ba Yêu tướng.

    Địa bàn một Yêu tướng ít nhất cũng hơn ngàn dặm, thủ hạ mấy cái thậm chí mười mấy cái Yêu tu, sau đó phía dưới là những yêu thú không đồng đẳng cấp.

    Ở chỗ này địa bàn một Yêu tướng to lớn không nói, vậy mà thủ hạ Yêu tu cũng cả đàn cả lũ, nếu như không phải những yêu thú này chém giết lẫn nhau cũng rất kịch liệt, người đến nơi đây quả thực không có biện pháp sống.

    Bất quá Liệp yêu giả tại đây đều rất mạnh, trách không được nói Lam Vân Đế Quốc nhiều năm như vậy không có thể thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, có một bộ phận nguyên nhân rất lớn là bởi vì Nam Hoang bách chiến chi địa này, ở đây tiêu hao đại bộ phận nguyên khí của Lam Vân Đế Quốc, trước kia thời điểm xem tư liệu còn không cảm giác mãnh liệt thế nào, hiện tại chính thức chứng kiến, mới xem như minh bạch.

    Đây là thú triều không có bộc phát, thời điểm bộc phát sẽ là đồ sộ bực nào.

    Một đường đã bay mấy canh giờ, một đường nhìn qua, Sắc Quỷ nhịn không được nhẹ giọng cảm thán.

    - Đây là dấu hiệu trước khi thú triều bộc phát mới có, bình thường đoán chừng không có hung hãn như vậy, nhưng Lam Vân Đế Quốc ngăn cản thú triều bộc phát tiêu hao lượng lớn quốc lực là không phải giả.

    Lúc này Trình Cung ở trên một sườn núi, nhìn chỗ hoang vu phía xa, đột nhiên nghĩ đến cái gì, khóe miệng lộ ra mỉm cười.

    Người khác không biết, nhưng đều là Vân Ca Thành Tứ đại hại, Sắc Quỷ xem xét lập tứctơ dựng thẳng lên, hai tay ôm ngực:

    - Đại thiếu, ngươi lại muốn làm gì.

    Ta đã nói cùng heo heo của ta, vì luyện công cùng phương diện sinh lý cần, bất đắc dĩ ta mới nạp thiếp, nhưng thân thể cùng tâm của ta là thuộc về nàng, mặc dù là ở hoang giao dã địa, ngươi cũng không nên nghĩ cái khác, ta là một người rất chung tình.

    Sắc Quỷ nói xong, thân hình của hắn đã bắt đầu di động, ở trong động phủ Vạn Độc Tán bọn hắn điên cuồng tu luyện, sau đó mượn nhờ Trình lão gia tử đột phá đến Nhân Anh đỉnh phong bọn hắn đều lấy được chỗ tốt, mà trước kia Sắc Quỷ còn đạt được chộ tốt từ Vạn Ma Lôi Trì.

    Trong khoảng thời gian này tốc độ tu luyện của hắn cũng là đột nhiên tăng mạnh, sở dĩ trước khi đi Trình Cung nói cho hắn ba ngày thời gian, ngoài để hắn quây quần cùng đám thê thiếp, kỳ thật cũng là nhìn lúc ấy hắn sắp đột phá, cộng thêm Hóa Thần đan cùng nhiều năm tích súc trước kia, tu luyện Thiên Đế Cực Lạc Bảo Điển, Trình lão gia tử trợ giúp đạt được cảm ngộ, một lần hành động đột phá đến Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất.

    Càng đến hậu kỳ, Sắc Quỷ càng phát hiện công pháp Trình Cung dạy cho hắn thần kỳ cùng cường đại, chỗ tốt khó có thể tưởng tượng.

    Hôm nay hắn cũng đã là tồn tại thần thông quảng đại, nhưng thân thể của hắn vừa mới bay lên đã cảm giác bờ mông bị nặng nề đạp đến.

    - Oanh!

    Sắc Quỷ trực tiếp hóa thành một quang mang, nặng nề nện tới bên ngoài hơn 10m, ném ra một cái hố sâu trên mặt đất, cũng may nguyên cương hộ thể của hắn rất mạnh, chỉ là rơi xuống đất quá nhanh có chút cháng váng đầu.

    Heo heo là Sắc Quỷ xưng hô đối với Ngọc Trúc, thằng này ngẫu nhiên sẽ bỉ ổi thoáng một phát, uy lực vẫn là rất mạnh, cũng may Trình Cung coi như là có miễn dịch đối với hắn, trực tiếp đạp bay rồi nói sau.

    - Nếu như ngươi cảm giác bất đắc dĩ, muốn một lòng mà nói, ta có thể giúp ngươi tu luyện công pháp khác, tỷ như cần nghị lực rất lớn, sau khi cắt cái đó đi mới có thể tu luyện...

    Trình Cung làm một thủ thế răng rắc.

    - Kháo.

    Hai tay Sắc Quỷ trực tiếp ngăn ở phía dưới, lắc mạnh đầu:

    - Ca, ta vẫn là nói chánh sự đi, ngươi nghĩ đến cái gì, nhìn ngươi cười hư hỏng như vậy, nhất định là có việc hay.

    Mịa nó, cười hư hỏng như vậy, lời này là đang khen mình sao?

    Trình Cung điểm chỉ Sắc Quỷ, sau đó cười nhìn chỗ xa nói:

    - Nam Hoang này là bách chiến chi địa, cũng là địa phương tập trung tất cả Liệp yêu giả của Nam Chiêm Bộ Châu, Liệp yêu giả ưu tú nhất đều ở đây.

    Không chỉ là Lam Vân Đế Quốc, thậm chí người ở địa phương khác của Nam Chiêm Bộ Châu cũng ở chỗ này, bởi vì nơi này không có pháp luật, thậm chí ở trong ý thức của mọi người, nó đã không thuộc về một quốc gia nào, đây là một địa phương chiến đấu, chém giết điên cuồng.

    Liệp yêu giả chém giết ở chỗ này có thể đạt được món lợi kếch sù gấp trăm lần, nghe nói trước khi mỗi lần thú triều bộc phát, Nam hoang chi địa là địa phương tụ tập tất cả người tu luyện, đến lúc đó không chỉ là Liệp yêu giả, người tu luyện tới bình cảnh khác cũng sẽ chạy tới nơi này.

    Lúc ban đầu là quốc gia phát động, tuyên truyền, cùng một chỗ thủ hộ quốc gia, về sau thì là những người này vì lịch lãm rèn luyện, vì đột phá cực hạn.

    - Vốn ta đến nơi này là đi ngang qua sân khấu, ở chỗ này nghĩ biện pháp giày vò thoáng một phát, làm Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương kia điên người, sau đó lại đi hải ngoại một chuyến.

    Nhưng hiện tại đột nhiên ta cải biến chủ ý, nếu như có thể triệt để khống chế Nam Hoang, cổ lực lượng này cũng là phi thường cường đại.

    Người khác xem nơi này là chỗ nguy hiểm nhất, nhưng trong mắt của ta nơi này là địa phương thích hợp phát huy nhất, chúng ta muốn chơi như thế nào thì chơi như thế đó, muốn xây cái gì thì xây cái đó, ngươi nói có đúng hay không.

    - Thú vị!

    Sắc Quỷ nghe xong, con mắt trừng đến nhanh muốn rơi ra, bà mẹ nó, này không phải thú vị a, đây là khủng bố.

    Cũng chỉ có đại thiếu có thể nghĩ ra, muốn khống chế Nam Hoang, muốn kiến tạo thành thị ở địa phương yêu thú hoành hành, quy hoạch đồ vật hắn muốn, đây không phải vô nghĩa, đây là nhức cả trứng!

    - Đại thiếu, ta thật không biết nên nói cái gì cho tốt rồi, ta chỉ có nhức cả trứng!

    Sắc Quỷ khổ cười nói.

    Chương 334: Man Ngưu Thành

    - Nhớ rõ lời ta từng nói không, mộng tưởng không bị người khác cười nhạo, là không đáng giá thực hiện.

    Hiện tại chúng ta muốn chơi là chơi cái người khác chưa có chơi, nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Thân hình Trình Cung chậm rãi bay lên, nhìn Nam Hoang bị yêu thú hoành hành, hoang vu này nói:

    - Bách chiến chi địa, không phải đất phong của bản đại thiếu sao, vậy bản đại thiếu sẽ chơi lớn một lần.

    Đem không có khả năng biến thành có khả năng, không phải Bàn Tử muốn kiến tạo một tòa đổ thành sao, đến lúc đó hoàn toàn có thể kiến tạo ở chỗ này.

    Đến lúc đó chỉ cần có năng lực, chỉ cần chúng ta đủ mạnh, ngay cả Yêu Vương tới cá cược da của mình cũng không có vấn đề gì.

    Túy Miêu người không phải muốn kiến tạo một tửu thành với đấu trường sao, đồng dạng có thể kiến tạo ở chỗ này, làm ở đây trở thành thánh địa chiến đấu chém giết, sản xuất ra rượu tốt nhất thiên hạ, lũng đoạn rượu thiên hạ.

    Không phải Lão Tam ngươi muốn kiến tạo một đế cung cùng một địa phương tụ tập tất cả tư liệu, tình báo, tin tức thiên hạ thuộc về mình sao, chỉ cần ngươi dám nghĩ, có một ngày chúng ta có thể kiến tạo ra.

    - Đại thiếu, trứng không đau, mịa nó, bị ngươi nói nhiệt huyết bành trướng, kích động không thôi, làm đi!

    Đế cung, loại lời này nếu đặt ở Vân Ca Thành, đây chính là muốn tru di cửu tộc, nhưng hiện tại ngay cả Sắc Quỷ cũng không coi cái này là chuyện quan trọng, hưng phấn gào thét.

    - Ta cũng muốn, nếu như có một ngày chúng ta thực làm được, Hoàng đế cùng Vũ Thân Vương sẽ tức chết a.

    Sắc Quỷ vui vẻ nói, nếu như có thể làm được như đại thiếu nói, tuyệt đối có thể là cho thực lực của Trình gia tăng gấp đôi hiện tại, cho đến lúc đó cho dù Hoàng đế động cả quốc lực cũng chưa hẳn động được Trình gia.

    Bách chiến chi địa này yếu nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ, Phạt Mạch kỳ khắp nơi có thể thấy được, càng có không ít Siêu Phàm kỳ thậm chí Thoát Tục kỳ, tập trung bảy thành Liệp yêu giả cùng một ít tán tu của Nam Chiêm Bộ Châu, cổ lực lượng này cho tới bây giờ không có người có thể ngưng tụ khống chế, nếu như đại thiếu thực có thể khống chế, vậy cũng quá mạnh mẽ.

    Chỉ là ở chỗ này kiến tạo thành trì, cái kia quả thực quá khó khăn, cho dù tất cả Liệp yêu giả cùng Lam Vân Đế Quốc cố gắng cũng chưa hẳn được, dù sao thú triều cũng mặc kệ nhiều như vậy.

    Nhưng đại thiếu nói có thể làm, Sắc Quỷ tràn đầy ý chí chiến đấu, hắn sẽ đi làm.

    Lúc này, vừa vặn có Cáp Vân bay xuống, Sắc Quỷ nhìn thoáng qu nói:

    - Đại thiếu, bọn hắn cách Man Ngưu Thành một ít, đang đuổi tới chỗ chúng ta.

    - Tốt, chúng ta cũng đi.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, lập tức Huyết Y lão tổ vận chuyển Huyết Y, mang theo Trình Cung cùng Sắc Quỷ lập tức biến mất ở bên trên bầu trời.

    ...

    Cái gọi là Man Ngưu Thành, kỳ thật cũng chỉ là một thành trì cao chừng ba trăm thước dưới chân núi, Sắc Quỷ cũng đã sớm cung cấp qua tư liệu phương diện này.

    Này hoàn toàn bất đồng cùng thành thị trong lý tưởng của Trình Cung, trước khi thú triều tới, Nam Hoang vẫn có rất nhiều điểm tụ tập, những điểm tụ tập này đều là do một ít người tổ chức.

    Bởi vì ở chỗ này săn giết đại lượng yêu thú, Liệp yêu giả cũng cần bổ sung, nghỉ ngơi, mua bán đồ vật, vì vậy liền xuất hiện một ít địa phương như vậy.

    Cũng có một ít thế lực lớn kiến tạo một tí khu giao dịch, địa phương có thể nghỉ ngơi, giao dịch ở Nam Hoang phân ba cấp bậc, bình thường điểm tụ tập chỉ là khu tương đối an toàn, chỗ đó có nguồn nước cùng lượng đồ ăn nhất định, mua bán dược vật, nhưng loại điểm giao dịch này sẽ tùy thời biến mất.

    Có khả năng là có yêu thú cường đại xuất hiện, có khả năng là bị người đoạt, có khi ngươi vừa đi ra ngoài săn giết yêu thú thì nơi này rất náo nhiệt, khi trở lại thì nơi này đã thành địa bàn của yêu thú, hoặc là thây ngang khắp đồng, không có người sống.

    So với điểm tụ tập ổn định một ít chính là khu giao dịch, khu giao dịch là do một ít thương gia cường đại liên hợp chế tạo, loại địa phương này rất cố định.

    Nhưng mà tiến vào bên trong cần phải giao nạp phí dụng nhất định, ở đây có thể nghỉ ngơi, bổ sung các loại đồ vật cùng mua bán giao dịch, ở đây tương đối an toàn một ít, có người sẽ duy trì trật tự.

    Loại khu giao dịch này ĐAN THầN PHủ có mười cái, những nơi còn lại cũng có bàn tay của ĐAN THầN PHủ âm thầm khống chế, mà trong phạm vi ĐAN THầN PHủ quản lý, mạng lưới tình báo của Sắc Quỷ đã sớm vô thanh vô tức thẩm thấu.

    Ở Nam Hoang, Lam Vân Đế Quốc, thậm chí Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình đều âm thầm khống chế rất nhiều khu giao dịch, bởi vì Nam Hoang cực lớn, khu giao dịch cũng rất nhiều.

    Các đại thương gia của các quốc gia khống chế khu giao dịch chỉ là biểu hiện ra, khu giao dịch chính thức có thể ở Nam Hoang bài danh trước mười, sau lưng không phải có quốc gia là có môn phái cường đại ủng hộ.

    Mà ở Nam Hoang còn có một loại xưng hô tôn quý nhất, loại địa phương này nếu bình thường chỉ cần có tiền là có thể kiến tạo, nhưng ở Nam Hoang lại trở thành một hy vọng xa vời, hoặc là kỳ vọng, cái kia chính là thành thị.

    Thành thị ổn định, thậm chí có thể cho người sinh hoạt ở bên trong.

    Nam Hoang là nơi yêu thú hoành hành, cách năm ba năm yêu thú sẽ tăng nhiều, loại thời điểm này điểm tụ tập cơ bản đều bị hủy.

    Mà loại mười năm, tám năm bộc phát thú triều thì sẽ làm cho đại bộ phận khu giao dịch đều không thể không tạm thời sơ tán, bỏ chạy, đợi sau khi thú triều biến mất, mới dựng lên khu giao dịch lần nữa.

    Ở trong quá trình này, có địa phương sừng sững vượt qua hai mươi năm trở lên, hoặc là địa phương có thể chống lại hai mươi năm thú triều sẽ được gọi là thành.

    Địa phương như vậy, ở toàn bộ Nam hoang tổng cộng mới có ba cái, những tồn tại này là thần tượng trong suy nghĩ của các Liệp yêu giả, lại bởi vì bọn họ đều có thực lực cường hãn, phân biệt được tôn xưng là Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương.

    Ở Lam Vân Đế Quốc, dám tùy tiện xưng Vương là không được, cho dù tùy tiện gọi cũng không được, nhưng ở Nam Hoang lại không người để ý tới những thứ này, Sắc Quỷ nói Man Ngưu Thành là địa bàn của Man Ngưu Vương.

    Ở đây bình thường đều tụ tập ba vạn người, ba vạn người ở Lam Vân Đế Quốc là không đáng kể chút nào, một thôn trấn lớn cũng vượt qua con số này này, nhưng ở Nam Hoang đã là rất kinh người.

    Phải biết rằng ba vạn người này ngoại trừ một ít thủ hạ của Man Ngưu Vương, cùng một ít người buôn bán, thì số còn lại đa số là người lưu động.

    Người lưu động có thể đạt tới hơn hai vạn, toàn bộ đều là Liệp yêu giả, có thể nghĩ lực ảnh hưởng cùng quy mô ở đây.

    Nếu như xuất hiện một ít thú triều, ở đây tùy thời có thể chứa nạp vượt qua mười vạn người.

    Man Ngưu Vương cũng là nhân vật rất Truyền Kỳ, nghe nói năm đó chỉ là Phạt Mạch kỳ tiến vào bách chiến chi địa, sau đó dùng mười năm liền trở thành nhân vật nổi bật nhất trong các Liệp yêu giả, hắn kiến tạo Man Ngưu Thành thời gian sừng sững dài nhất, đã vượt qua hai mươi năm.

    Man Ngưu Thành ở dưới chân núi, ngọn núi bên cạnh hoàn toàn bị đào rỗng, chủ thành chính thức của Man Ngưu Vương đều ở bên trong.

    Bên ngoài căn bản không có tường vây gì, bởi vì tường vây ở chỗ này căn bản không có tác dụng, chỉ có nhiều đội tuần tra, còn có một chút Liệp yêu giả không ngừng săn giết yêu thú ở phụ cận.

    Trong ba mươi dặm chung quanh Man Ngưu Thành, khắp nơi đều không ngừng phát sinh chém giết.

    Man Ngưu Thành có thể tồn tại, bằng vào chính là lực lượng, tụ tập cường đại nhân khí cùng phần đông Liệp yêu giả, cũng không phải phòng thủ đơn thuần.

    Tuy bên ngoài không có tường vây, nhưng thường cách một đoạn vẫn có người gác, một đầu thông hướng trong núi, hai bên có hai hàng đội ngũ toàn bộ đều là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong tạo thành, trên người đều có khôi giáp, ưỡn ngực ngẩng đầu vô cùng kiêu ngạo đứng ở chỗ đó.

    Khí tức nguyên một đám đều là trải qua vô số chém giết đi tới, loại người này một cái có thể đả bại ba đến năm cái Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bình thường trong Vân Ca Thành.

    Người tiến vào phải giao nộp một khỏa nội đan yêu thú cấp ba hoặc là một ngàn lượng hoàng kim, mà thường xuyên xuất nhập thì có thể làm thẻ bài thông hành.

    Tiến vào nội thành không tính là thành thị phải giao nộp phí tổn đắt đỏ như vậy, đối với người bình thường mà nói quả thực không thể tưởng tượng nổi, nhưng ở Nam Hoang đây lại được tất cả mọi người nhận đồng.

    Bởi vì tiến vào trong này đã được Man Ngưu Vương bảo hộ, không có người tùy ý động thủ ngươi, đánh cướp đồ đạc của ngươi, mua bán đồ vật cũng đều là giao dịch công bình, giá cả tương đối công đạo.

    Có thể mua được đồ vật ngươi muốn, có thể được đến tình báo ngươi cần, cũng có thể an an ổn ổn ở chỗ này nghỉ ngơi một thời gian ngắn, thậm chí tu luyện một thời gian ngắn.

    Nhất là người muốn đột phá, đều chọn tu luyện, đột phá trên địa bàn của Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương.

    Ba người Trình Cung giao ba ngàn lượng hoàng kim, tùy ý bước chậm đi vào Man Ngưu Thành này.

    Trong nội thành đa số địa phương là khách sạn, ở chỗ này ngoại trừ Man Ngưu Vương cùng thủ hạ của hắn, những người khác là không có địa phương ở lại cố định.

    Có chỉ là tiệm dược tề, đan dược, tiệm vũ khí...

    Mới vừa vào, ven đường còn có rất nhiều người vừa săn giết yêu thú, yêu đan hay lấy được một ít gì đó bày ra mua bán, trao đổi.

    Ven đường tốp năm tốp ba, có người ngồi ở bên trên một ít quầy hàng, uống rượu, ăn thịt, uống đến hưng phấn, lớn tiếng huyên náo.

    Đi đến bên trong, công trình kiến trúc càng lúc càng lớn, cũng bắt đầu có một ít cửa hàng chính quy, cấp bậc, quy mô cũng dần dần cao.

    Đợi đến lúc đi vào trong lòng núi chừng hơn trăm mét, công trình kiến trúc đều rất mỹ quan, vừa tiến vào thần niệm của Trình Cung đã cảm nhận được một ít pháp lực chấn động, ở đây cần phải có một ít trận pháp, cấm chế.

    - Hai vị công tử xem xét là nhân thượng nhân, quý nhân, Vạn Tiên Các của ta cái gì cần có đều có.

    Nhất là yêu thú, tuyệt đối mới lạ, hơn nữa cấp bậc gì cũng có, chỉ cần ngài chọn vừa ý, giá cả rất phải chăng.

    Chẳng những mỹ vị, còn có thể kéo dài tuổi thọ, tăng lên công lực, ngài ngẫm lại a, những yêu thú kia đều là tu luyện hơn mười, mấy trăm năm, trong mỗi một khối thịt đều ẩn chứa nguyên khí cường đại, thậm chí yêu đan của bọn hắn cũng có thể xào nấu ra một ít mỹ vị cho ngài.

    Những vật này, cũng chỉ có ở Nam Hoang mới có.

    Có thể đi vào đây yếu nhất đều là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, ngoài cửa Vạn Tiên Các đứng một tiểu nhị con mắt nhọn phi thường, xem xét Trình Cung cùng Sắc Quỷ là bộ dáng đại thiếu, đi theo phía sau có một vị thoạt nhìn như lão bộc, con mắt hắn lập tức sáng ngời.

    Xem xét đây cũng không phải là Liệp yêu giả, chính là công tử trong đại gia tộc, có thể tới đây du ngoạn hoặc là lịch lãm rèn luyện, vị sau lưng kia thoạt nhìn không thu hút rất có thể là Siêu Phàm kỳ, thậm chí Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại, hắn lập tức tiến lên kêu gọi.

    Chương 335: Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm

    - Hoàng Yến phương bắc chiên giòn, súp Kiếm Hổ Ngư của Nam Hải, hai món này mới là bổ nhất, ngươi lại cho bản đại thiếu một nội đan của Phi Hổ Yêu Vương.

    Trình đại thiếu căn bản không có ý định cải biến trang phục, lúc này chứng kiến thần sắc tiểu tử này giống như là muốn bắt thiếu gia coi tiền như rác, hắn dứt khoát lấy cây quạt ra, BA~thoáng một phát mở ra, người chưa tiến vào đã trực tiếp gọi mấy món ăn.

    - Đây này...

    Tiểu nhị kia trực tiếp bị sặc, Trình Cung gọi những vật này cũng không phải là không có, cũng không phải quý đến cái loại làm cho người ta chịu không được.

    Mấu chốt là ở nơi này, đều là đồ vật mới lạ nhất.

    Tiểu nhị nghe xong đã lập tức minh bạch, hai vị này cũng không phải là cái gì coi tiền như rác, mặt khác bên ngoài một ít tiệm vũ khí, chuyên môn bán yêu thú,... các tiểu nhị xem xét đều nhìn về phía bên này cười cười, quy củ đứng trở lại cửa ra vào nhà mình, bắt đầu kêu gọi người qua đường.

    - Hai vị công tử, tiểu nhân mắt vụng về, hai vị tha tội, tha tội.

    Tiểu nhị kia liên tục thở dài, ở Nam hoang chi địa, yêu thú cùng địa phương khác bất đồng, là không đáng giá nhất, chỉ có người vừa tới mới chọn thịt yêu thú, còn người ở chỗ này chỉ thích ăn hải sản, ăn đặc sản ở phương khác.

    Nếu như cẩn thận lưu ý sẽ phát hiện, kỳ thật vừa mới tiến vào, ở ngoài cổng thành đã thấy treo đầy các loại thịt yêu thú.

    Tự nhiên Trình Cung cũng sẽ không so đo cùng một tiểu nhị cái gì, chỉ là hắn nói như vậy, làm một ít người ở những cửa hàng khác cũng nghe được, tránh những người khác coi bọn hắn là công tử có tiền đến chơi đùa mà đối đãi.

    - Chúng ta là cao đoan của ĐAN THầN PHủ, hiện tại thông sát các cửa hàng dược liệu, muốn vào xem một chút hay không, ngươi làm lão bản hình như chưa có thị sát qua cửa hàng của mình lần nào a.

    Thời điểm Bàn Tử không có mặt, sự tình ĐAN THầN PHủ, Đổ Thần phủ đều do Sắc Quỷ tiếp quản, chủ yếu là giám thị.

    Bởi vì tình huống bình thường ĐAN THầN PHủ cùng Đổ Thần phủ có Bàn Tử chế tạo đội ngũ quản lý, hết thảy vận chuyển đều không có vấn đề, chỉ có gặp được một ít tình huống đặc biệt, tình huống đột phát mới cần phải có người quyết sách xử lý.

    Mặc dù Bàn Tử đi rồi, giám thị lại không cần quản lý, nhưng Sắc Quỷ thân là người nắm giữ tình báo, đối với tình huống của ĐAN THầN PHủ, Đổ Thần phủ cũng rõ là như lòng bàn tay, ít nhất hiểu rõ nhiều hơn so với Trình Cung là ông chủ.

    - Cũng tốt, tốc độ chúng ta nhanh một ít, đoán chừng Linh Lung, Bàn Tử, Túy Miêu còn có đám người Trình Trảm phải một thời gian nữa mới tới, chúng ta đi quan sát một chút.

    Mặc dù ở đây có chút đặc sắc, nhưng tổng thể mà nói vẫn là rất đơn sơ, phương diện xa hoa không có biện pháp so sánh cùng đế đô.

    Dù sao đa số người ở đây chú trọng thực tế hơn, cho dù những người lực lượng không kém Siêu Phàm kỳ pháp lực vô biên, Thoát Tục kỳ thần thông quảng đại kia hưởng thụ cũng có hạn, cho nên vừa rồi Trình Cung nói ra làm cho những người muốn câu khách kia đều lùi lại.

    Cho nên Trình Cung chỉ đơn giản nhìn một chút, hứng thú đối với Man Ngưu Thành này không lớn, ngược lại là vừa mới tiến vào, trong lúc vô tình thần niệm quét qua Man Ngưu Thành này, phát hiện bên trong rất nhiều khách sạn có một ít lực lượng không kém chấn động.

    Hiển nhiên là một ít người đang tu luyện, đây mới là tác dụng chính thức của Man Ngưu Thành này.

    Làm cho người không có căn cơ có thể ở Nam Hoang chém giết yêu thú, ở thời khắc sinh tử tôi luyện chính mình, thậm chí đạt được đột phá, đương nhiên, người tử vong sẽ rất nhiều.

    Nhưng mà người còn sống sót có thể cầm chiến lợi phẩm đến Man Ngưu Thành này đổi lấy các loại đan dược, vũ khí tiếp tục tu luyện hoặc là tiếp tục chém giết, như thế có thể hình thành một tuần hoàn.

    Ở Nam Hoang có các loại truyền thuyết, kể cả Man Ngưu Thành Man Ngưu Vương cũng là một truyền thuyết, còn có gần đây mới quật khởi Địa Long Vương.

    Bọn họ đều là không có bất kỳ căn cơ, tiến vào bách chiến chi địa trải qua vô số chém giết, cuối cùng trở thành siêu cấp cường giả đứng ở đỉnh phong.

    Những truyền thuyết này kích thích một ít người có mộng tưởng, chính là vì vậy, hàng năm đều có vô số người từ các địa phương của Nam Chiêm Bộ Châu chạy đến, bọn hắn ôm mộng tưởng trong lòng, muốn trở thành cường giả, nhưng trong một trăm người tới, qua một năm có thể còn sống mười người là rất may mắn, sau ba năm nếu như còn có thể gặp được người cùng đi năm đó, cái kia càng là một kỳ tích.

    Nhưng vẫn có vô số người tre già măng mọc chạy đến, tuy có thể còn sống rất ít.

    Nhưng người còn sống sót thật sự trở nên mạnh mẽ, bọn hắn không ngừng đi Nam Hoang chém giết, sau đó đến điểm tụ tập, khu giao dịch hoặc là tiến vào Man Ngưu Thành này giao dịch, như thế lặp lại, cứ thế mãi đến khi Nam Hoang xuất hiện một đám người cường hãn, cũng làm cho Nam Hoang xuất hiện tồn tại như Man Ngưu Thành.

    Thành thị trong đầu Trình Cung, cùng cái này hoàn toàn bất đồng, đó là tồn tại nếu so với đế đô còn phồn hoa còn đặc sắc hơn.

    Bất quá phải đợi đám người Bàn Tử trở về, nghe Sắc Quỷ đề nghị, Trình Cung cùng Sắc Quỷ trực tiếp đi về một tòa kiến trúc xa hoa nhất, lớn nhất cách đó không xa, cùng nhau đi tới đã chứng kiến mặt tiền cửa hàng của ĐAN THầN PHủ, nhất là bên trong cái này là ĐAN THầN PHủ thiết lập tổng điếm tại Man Ngưu Thành.

    - Oanh...

    Đột nhiên, phía trước truyền đến chấn động cực lớn, mà ngay cả Trình Cung cùng Sắc Quỷ còn đang ở bên ngoài hơn 10m cũng cảm giác được mặt đất rung động lắc lư, càng có thể rõ ràng cảm giác được nguyên khí chung quanh bạo động.

    - Là ĐAN THầN PHủ, quả nhiên đã xảy ra chuyện, ngươi xem ta nói đâu có sai, lần này ĐAN THầN PHủ thảm rồi.

    - Thật không nghĩ tới vậy mà thật sự có người dám động ĐAN THầN PHủ, vừa rồi xem hình như là Tiểu Lang Vương mang người đi vào.

    - Thật sự là thời buổi rối loạn a, được rồi, vẫn là chạy nhanh trước tránh đầu gió a, vất vả nhiều năm như vậy cũng nên hảo hảo hưởng thụ, ta định đi đế đô tiêu sái một năm rồi nói sau.

    - Ngươi thì tốt rồi, ta là làm việc cho người, bên này vừa kết thúc, ông chủ liền bảo ta theo đội tàu đi Bà La Đa Châu, gần đây Vũ Thân Vương đã đả thông đường biển.

    Chung quanh cửa hàng, có rất nhiều người đi ra, hơn nữa xem xét đều là quản sự, trên nét mặt mỗi người đều có một ít bất đắc dĩ.

    - Tiểu Lang Vương, ĐAN THầN PHủ ta buôn bán rất công đạo, đẩy ra dược hiệu tốt giá cả thấp, ban ơn cho vô số Liệp yêu giả, tu luyện giả, hôm nay nếu ngươi dám đụng đến ĐAN THầN PHủ ta, sẽ là địch cùng tất cả người tu luyện.

    Nương theo là tiếng gầm lên giận dữ, một trung niên khoảng bốn mươi tuổi được người dìu ra, trên người tràn đầy vết thương, hiển nhiên vừa rồi ở bên trong đã xảy ra đánh nhau kịch liệt.

    - Đúng vậy, nếu không có ĐAN THầN PHủ, cho dù Siêu Phàm kỳ bình thường cũng khó có khả năng đại lượng mua sắm đan dược, chớ đừng nói chi là những Phạt Mạch kỳ chúng ta.

    - Hơn nữa ĐAN THầN PHủ buôn bán tuyệt đối công đạo, người thiên hạ này cũng biết, hiện tại Nam Chiêm Bộ Châu là bọn họ độc đại, kỳ thật nếu bọn hắn muốn tăng giá ai cũng không có biện pháp.

    - Tiểu Lang Vương này thật càn quấy, hiện tại cũng rối loạn như vậy.

    - Không có ĐAN THầN PHủ, chúng ta làm sao bây giờ, chúng ta đi tìm Man Ngưu Vương phân xử đi.

    - Đúng, không thể để cho hắn động ĐAN THầN PHủ.

    Tuy thời gian ĐAN THầN PHủ thành lập không tính quá lâu, nhưng cũng đã tích lũy đầy đủ nhân khí, gần kề là người này hô một tiếng, lập tức có không ít người hưởng ứng.

    Những người này nhiều năm chém giết ở Nam Hoang, đan dược là tánh mạng của bọn hắn, hơn nữa tính cách của bọn hắn đều rất ngay thẳng, nói xong, có người kích động thậm chí muốn tiến lên cứu người này.

    - Ta xem ai dám xằng bậy, không muốn sống chăng.

    Nhưng vào lúc này, ở trong ĐAN THầN PHủ đi ra một người tuổi trẻ, tuổi khoảng hai mươi, thân hình cao lớn, bên trong biểu lộ, khí thế kia mang theo một cổ dã tính, hung tính, trong đôi mắt mang theo vẻ yêu dị giống như Yêu Lang quét về mọi người, vốn là người chung quanh xao động vừa mới vây quanh lập tức an tĩnh lại.

    Mà ngay cả những Siêu Phàm kỳ đỉnh phong vừa rồi tương đối nóng tính, rõ ràng quan hệ không tệ cùng ĐAN THầN PHủ, cũng không dám lên tiếng nữa.

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm ở Man Ngưu Thành cũng là người rất nổi danh, thậm chí ở Nam Hoang cũng coi như là có chút danh khí, bởi vì lão tía hắn là thủ hạ đệ nhất của Man Ngưu Vương, Lang Vương Bạch Nhân Long.

    Nghe nói nếu như Lang Vương độc lập đi ra ngoài, hoàn toàn có năng lực làm Nam Hoang xuất hiện tòa thành trì thứ tư, sở dĩ Man Ngưu Thành nhiều năm như vậy đứng không ngã, cũng là bởi vì Man Ngưu Thành có hai vị vương giả.

    Vương giả là cách Nam Hoang gọi những người đạt được nửa bước thần tiên.

    Những người này bình thường đều được qua chút ít truyền thừa của Yêu Vương Yêu tộc vẫn lạc, hoặc là bộ phận lực lượng, tuy vẫn không có thể đột phá đến lục địa thần tiên Nhân Anh kỳ, nhưng mà đều có được một ít năng lực vượt cấp khiêu chiến.

    Loại lực lượng này, so với nửa bước thần tiên bình thường còn mạnh hơn, cái này là mị lực chỉ ở Nam Hoang mới có.

    - Hừ!

    Tiểu Lang Vương hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn người chung quanh:

    - Hiện tại là lúc nào, các ngươi đều biết, ai cũng nghĩ ưỡn một cái, sau đó cố gắng chịu đựng.

    Tốt nhất có thể trước khi trăm năm thú triều bộc phát sẽ rời đi, bởi vì thời điểm thú triều tới, những lực lượng, pháp bảo, thậm chí yêu đan cùng truyền thừa sẽ nhao nhao xuất hiện.

    Nhưng kiên trì đến cuối cùng hậu quả là cái gì các ngươi biết không?

    Không cần phải nói đợi mấy tháng nữa, coi như là hiện tại, chung quanh đã tụ tập hơn mười đàn yêu thú cường đại, những yêu thú bình thường bị Man Ngưu Thành chúng ta giết chóc kia trước nhất muốn đối phó chính là chúng ta.

    Hiện tại muốn lao ra cũng rất cực khổ, nhưng mà vì tranh thủ thêm chút ít cơ hội cho mọi người, để những người đang đột phá bình cảnh kia có chút ít thời gian, Man Ngưu Thành chúng ta một mực kéo lấy.

    Nhưng đến cuối cùng, Man Ngưu Thành chúng ta vẫn là phải tận lực cam đoan mọi người an toàn, chẳng lẽ mọi người quên trước kia thời điểm thú triều, Man Ngưu Vương là làm như thế nào sao, người Man Ngưu Vương chúng ta là làm như thế nào sao?

    - Hắn là Lâm Đan, là người phụ trách ĐAN THầN PHủ tại Man Ngưu Thành, các ngươi cho là hắn thực sẽ đối với các ngươi tốt như vậy sao.

    Vì để cho giá cả dược vật của ĐAN THầN PHủ ở Nam hoang không cao hơn bên ngoài quá nhiều, Man Ngưu Thành chúng ta đem chỗ tốt nhất cho bọn hắn, không thu lấy bất luận phí tổn gì, các ngươi thực cho là bọn họ hảo tâm như vậy.

    Hiện tại đến thời điểm nguy hiểm nhất, ta đến mượn hắn một ít đan dược, dùng danh nghĩa Man Ngưu Vương mượn hắn một ít đan dược, chính là vì ở giai đoạn sau cùng có thể bảo hộ mọi người cùng nhau phá vòng vây, kết quả vậy mà hắn không đồng ý, vắt chày ra nước.

    Ta không thu thập hắn, còn giữ hắn nữa sao.

    Tuy thoạt nhìn Tiểu Lang Vương một thân hung hãn dã tính, tuổi không lớn lắm, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nhưng mà nói chuyện thì luôn lấy lẽ phải về mình.

    Chương 336: Khẩu khí rất lớn

    - Ngươi...

    đồ vật ĐAN THầN PHủ là sở hữu tư nhân, dựa vào cái gì cho ngươi mượn, hơn nữa ta đã nói qua.

    Nếu quả thật muốn mượn.

    Thì bảo Man Ngưu Vương đến, dù là đến lúc đó hắn thực trả không được, hoặc là hắn chết, Lâm Đan ta trở lại đế đô gặp mặt đại thiếu sẽ lấy cái chết tạ tội, Man Ngưu Vương không đến, ta tuyệt đối không cho mượn.

    Ngươi bây giờ rõ ràng là muốn cướp, phốc...

    Lâm Đan nói xong, phun ra một búng máu, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, thần sắc uể oải ngay cả lời nói cũng khó nói tiếp, hiển nhiên vừa rồi hắn bị thương rất nặng.

    - Như thế nào, bị ta nói đuối lý, ta là vì tánh mạng tất cả người trong Man Ngưu Thành mới mượn đan dược của ngươi.

    Đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ trẠngười nào không biết lúc trước Man Ngưu Vương kiến tạo Man Ngưu Thành đã từng nói, chỉ cần người Man Ngưu Thành còn sống một cái, cũng không để người tiến vào thành bị thương tổn.

    Hiện tại bên ngoài yêu thú dần dần tụ lại, một khi bọn hắn công kích, Man Ngưu Thành ta phải liều mạng mở ra một con đường máu cho các ngươi, chúng ta không có ý nghĩ còn sống đi ra, nhưng ít ra cũng sẽ vì các ngươi mà giết nhiều yêu thú một chút.

    Cái này cần đan dược, kết quả ngươi lại ra sức khước từ, cha ta thống lĩnh quản lý Man Ngưu Thành vài chục năm, thủ lệnh của hắn là mệnh lệnh của Man Ngưu Vương.

    Tiểu Lang Vương nói xong, khoát tay BA~một tiếng, một biên lai do Lang Vương tự mình ghi mượn trực tiếp khảm ở trên cây cột của ĐAN THầN PHủ.

    - Thì ra là thế, nếu là như vậy, ĐAN THầN PHủ cũng có chút...

    - Cho dù thật sự thú triều bạo phát, người khác có khả năng gặp nguy hiểm, Man Ngưu Vương chắc chắn sẽ không có vấn đề a, Man Ngưu Vương mượn đồ vật càng không có vấn đề.

    - ĐAN THầN PHủ như thế nào như vậy, Lâm Đan này cũng thiệt là, đến lúc nào rồi.

    - Đúng vậy, cho dù hắn không suy nghĩ vì mọi người, bên trên chứng từ kia đã viết, sau khi trả lại sẽ tăng ba thành.

    - Thật sự là biết người biết mặt không biết lòng a, thoạt nhìn rất tốt, thực đến thời điểm gặp chuyện không may thì không được.

    - Còn phải là Man Ngưu Vương, bây giờ đã trù bị sự tình phá vòng vây cuối cùng, người ĐAN THầN PHủ thật không có lương tâm.

    Nghe nói đại thiếu bọn hắn là hoàn khố, là đế đô Tứ đại hại.

    - Thượng bất chính, hạ tất loạn, nghe nói hiện tại giá cả của bọn hắn cũng là vì cạnh tranh cùng Ngự Đan đường, đoán chừng không bao lâu sẽ đi lên.

    Giờ phút này không ít người cũng bắt đầu chỉ trích ĐAN THầN PHủ, thậm chí ngay cả Trình Cung cũng bị ảnh hướng đến, nói cái gì đều có.

    Càng có người chỉ vào Lâm Đan mắng, muốn động thủ, may mà có những người khác cản trở.

    Mà nguyên bản chút ít người ủng hộ ĐAN THầN PHủ, giờ phút này cũng không dám lên tiếng, dù sao hiện tại danh tiếng đã hướng về Tiểu Lang Vương.

    - Đại thiếu?

    Thấy một màn như vậy, sắc mặt Sắc Quỷ cũng trở nên vô cùng khó coi, nhưng hắn phát hiện đại thiếu không có động.

    Dùng tính cách của đại thiếu, này không đúng ah!

    - Nhìn xem hãy nói.

    Trình Cung đưa tay ngăn cản Sắc Quỷ nói chuyện, lạnh lùng nhìn xem.

    Chứng kiến người chung quanh phản ứng, Tiểu Lang Vương rất hài lòng, mặc dù hắn là cái loại sinh ở Nam Hoang, từ nhỏ ở trong chém giết yêu thú lớn lên, nhưng hắn vẫn du lịch những nơi khác.

    Đối với những cái gọi là tài tử kia, cái gọi là thiên tài căn bản khinh thường chú ý, hắn không đến hai mươi hai tuổi cũng đã là Thoát Tục kỳ, hôm nay đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ tám, kế thừa huyết mạch cùng một ít lực lượng của phụ thân, hiện tại hắn có lòng tin nâng cao một bước, chỉ cần kế hoạch phụ thân có thể thành công, vậy hắn trong mười năm tuyệt đối có thể đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên, cho đến lúc đó có thể chân chánh nhất thống Nam Hoang.

    Về phần Trình Cung sau lưng ĐAN THầN PHủ này, Hoàng đế phong cái gọi là Bách Chiến Hầu, Bạch Kiếm căn bản không có coi là chuyện quan trọng.

    Nam Hoang cũng không phải là địa phương hắn chơi đùa, người nào không biết đó là Hoàng đế muốn giết hắn, diệt Trình gia hắn.

    - Hiện tại mọi người đã minh bạch chân tướng đi à nha, bây giờ Lâm Đan này còn chết chống, hiện tại ta chỉ là đạt được một ít đan dược mặt ngoài của hắn, còn đan dược cao cấp thì chưa tìm được, cho nên ta mới bắt hắn.

    Chỉ cần có được đầy đủ đan dược chèo chống, ta thay cha ta hướng mọi người hứa hẹn, Man Ngưu Thành tuyệt đối có thể kiên trì đến một khắc cuối cùng, tuy không dám nói cam đoan mỗi người an toàn, nhưng Man Ngưu Thành ta liều hết mọi cách, cũng sẽ để cho ít nhất có ba thành người sống đi ra ngoài, mấy ngày gần đây đã có một người đạt được Yêu Vương truyền thừa, mấy chục người đạt được Yêu tướng truyền thừa, đạt được yêu đan cùng các loại vũ khí, hi vọng cuối cùng sẽ có thêm nữa...

    Người có thể có thu hoạch, đây là Man Ngưu Thành ta có khả năng vì mọi người làm hết thảy.

    - Bạch...

    Kiếm...

    Phụ tử các ngươi, phá hư quy củ...

    Các ngươi phải trả giá thật nhiều...

    Lâm Đan tức giận đến phổi cũng muốn nổ, đại thiếu cùng tứ thiếu gia tin được mình, giao địa phương trọng yếu như Nam Hoang cho mình phụ trách, vốn là tới nơi này kiểm kê, làm chuẩn bị rút lui trước khi thú triều tiến đến, lại không nghĩ rằng bị Bạch Kiếm đột nhiên dẫn người tới bắt.

    - Quy củ, ha ha...

    Bạch Kiếm đột nhiên cười to nói:

    - Ở Man Ngưu Thành, phụ tử chúng ta nói là quy củ, hừ, ta đã cho ngươi cơ hội, chỉ là tạm thời mượn đan dược dùng một lát, sau đó còn thêm ba thành trả lại, ngươi lại không biết tốt xấu, người đâu, mang hắn về.

    - Chậm đã.

    Thời điểm Bạch Kiếm muốn dẫn Lâm Đan rời đi, Trình Cung một mực đứng ở bên cạnh cuối cùng mở miệng.

    Trình Cung mới mở miệng, Huyết Y lão tổ đã vận chuyển lực lượng, đã chuẩn bị tùy thời xuất thủ.

    Vừa rồi hắn tức giận đến sắp muốn nổ, gia hỏa Tiểu Lang Vương này giội nước bẩn trên mặt ĐAN THầN PHủ, chẳng khác nào giội đại thiếu, mà những gia hỏa chó má không hiểu kia cũng đi theo mò mẫm ồn ào, nếu không phải đại thiếu không có lên tiếng, Huyết Y lão tổ đã sớm đại khai sát giới là ở đây máu chảy thành sông.

    - Bá!

    Lúc này ánh mắt mọi người đều nhìn về hướng Trình Cung, ai cũng có thể nhìn ra lần này Tiểu Lang Vương hạ quyết tâm muốn đối phó ĐAN THầN PHủ, không nghĩ tới thời điểm này vẫn có người dám đứng ra giúp ĐAN THầN PHủ nói chuyện.

    - Ta nói nha, như thế nào có người dám ngay tại lúc này đứng ra, nguyên lai là thanh niên sức trâu.

    - Xem xét là một thiếu gia, đoán chừng còn không có biết rõ ràng xảy ra chuyện gì.

    - Muốn nịnh bợ chủ nhân ĐAN THầN PHủ, thậm chí rất có thể có chút quan hệ cùng ĐAN THầN PHủ này.

    - Không có tác dụng đâu, nơi này là Nam Hoang, là Man Ngưu Thành, vừa rồi ngươi không có nghe Tiểu Lang Vương nói sao, ở chỗ này bọn hắn nói là quy củ, là pháp luật, mặt khác đều vô dụng.

    - Có người không biết sống chết xuất đầu, cái này thú vị a, nghe nói thực lực Tiểu Lang Vương chẳng những siêu quần, càng là kỳ tài ngút trời, thời điểm ở Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy có thể đối kháng Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hiện tại không biết mạnh bao nhiêu.

    Nam Hoang ngẫu nhiên sẽ có một ít đại môn phái, công tử đại gia tộc, thế lực lớn đến lịch lãm rèn luyện, bọn hắn cùng Nam Hoang này không hợp nhau, mặc dù lực lượng của bọn hắn cũng không yếu, nhưng ở trong mắt người Nam Hoang xem ra, bọn hắn như cũ là chim non.

    Tựa như vừa rồi những tiểu nhị kia vừa thấy được Trình Cung, giống như là nhìn thấy một con dê béo muốn đi lên kiếm chát.

    Người Nam Hoang thích cầm những công tử này ra nói giỡn thậm chí đánh cuộc, giờ phút này vừa thấy Trình Cung xuất đầu, nói cái gì đều có.

    Càng nhiều người là rất hưng phấn chờ mong, hai bên có thể đánh nhau.

    - Hừ, như thế nào, ngươi muốn xuất đầu thay hắn cùng ĐAN THầN PHủ này?

    Tiểu Lang Vương chỉ hơi nghiêng, dùng ánh mắt khinh thường lạnh lùng nhìn Trình Cung.

    - Thanh âm này...

    Thanh âm này... mình không nghe lầm chứ...

    Lúc này, thân thể Lâm Đan bị người bắt đi đột nhiên cứng đờ, như bị sét đánh, cái thanh âm này mình chỉ nghe qua một lần, nhưng hắn vẫn vĩnh viễn nhớ rõ tinh tường.

    Khi hắn quay đầu chứng kiến Trình Cung, Lâm Đan triệt để ngốc tại đó, đại thiếu, đúng vậy, là đại thiếu, còn có Tống Phúc Tống Tam thiếu ở đây.

    Tại sao Đại thiếu lại ở chỗ này, mình không có hoa mắt a!

    - ĐAN THầN PHủ không cần bất luận kẻ nào giúp đỡ xuất đầu, chỉ là ta muốn hỏi ngươi một câu, nếu như ngươi trả lời ta những lời này, hiện tại ta bảo hắn giao ra tất cả đan dược, lại dâng tặng một triệu lượng hoàng kim cùng gấp đôi số đan dược mà ngươi muốn mượn.

    Trình Cung không vui không giận, như giếng nước yên tĩnh, rất bình thản tùy ý nói.

    - Con mẹ nó, ngươi có nghe không, ta không nghe lầm chứ, một triệu lượng hoàng kim ah!

    - Người này là ai vậy, người không lớn, khẩu khí cũng không nhỏ.

    Nhưng nhìn bộ dạng này, không giống có tật xấu khoác lác ah.

    - Bà nội nó, tất cả đan dược ĐAN THầN PHủ, lại đến một triệu lượng hoàng kim, cho mượn gấp đôi, điên rồi a.

    - Điên a?

    - Cái này có ý tứ, người này nhất định có lai lịch lớn.

    - Có lai lịch thì thế nào, ở Nam Hoang cho dù hoàng tử, Thái tử đến cũng vô dụng.

    Người chung quanh nghe xong căn bản không thể tin được, khoác lác cũng không có như vậy a, nói một triệu lượng hoàng kim, có lẽ ngươi là Đại thiếu gia của siêu cấp đại gia tộc, có nhiều tiền như vậy.

    Hoặc ngươi là hoàng tử, Thái tử quốc gia nào đó, dù sao Nam Chiêm Bộ Châu này ngoại trừ Lam Vân Đế Quốc, Man tộc, Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình ra, kỳ thật tiểu quốc chung quanh cũng không ít.

    - Ah!

    Vốn Tiểu Lang Vương chỉ là hơi nghiêng người, có chút quay đầu liếc nhìn Trình Cung.

    Đây cũng là bởi vì hắn ở bên ngoài du lịch qua, nếu không lấy tính cách của người bản xứ, gặp tình cảnh này đã sớm bão nổi.

    Mịa nó, ngươi tính toán bọn hắn cái gì đó, dám quản chuyện của lão tử.

    Nếu như một lời không hợp, vậy thì động thủ, ở Nam Hoang là như thế, lực lượng quyết định hết thảy.

    Mặc dù nói ở địa phương của Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương cấm tranh đấu, nhưng này cũng phải nhìn tình huống, nếu như lực lượng ngươi đầy đủ vậy ngươi có thể làm chuyện ngươi muốn làm, thậm chí quy củ cũng có thể phá hư, cải biến.

    Chương 337: Mượn đầu phụ tử các ngươi dùng một lát

    Nhưng làm cho Bạch Kiếm không nghĩ tới chính là, câu nói đầu tiên của Trình Cung không phải cầu tình, không phải khuyên bảo, không phải nói bất luận lời nói gì, vậy mà nói ra một câu như vậy, này thật đúng là vượt qua Tiểu Lang Vương dự kiến.

    Tiểu Lang Vương xoay người lại, lúc này con mắt mới cao thấp dò xét Trình Cung, tuổi tiểu tử này so với mình còn nhỏ hơn, nhưng trên người đã có một cổ khí thế bất luận kẻ nào cũng khó áp đảo, tùy ý cho người một cảm giác vô cùng hung hăng càn quấy, làm càn.

    Nói lại rõ một ít, hắn đứng giống như muốn khiêu khích hết thảy, làm Tiểu Lang Vương ở Nam Hoang hoành hành không sợ có một cảm giác bị khiêu khích, rất muốn đi lên đánh hắn.

    Nhưng đồng thời trong lòng lại có cảnh giác, còn trẻ hơn so với mình, nhưng mà khó có thể đánh giá lực lượng của hắn sâu cạn, nhưng lực lượng khẳng định không kém.

    Bởi vì Tiểu Lang Vương phát hiện, ngay cả thanh niên bên cạnh hắn vậy mà cũng đạt tới Thoát Tục kỳ, mà nhìn tư thế kia còn phải lấy hắn làm chủ, về phần lão gia hỏa kỳ quái đứng phía sau hắn, vừa nhìn là biết là lão nô bộc trong đại tộc, nhưng sao mình không cảm thụ được thực lực của hắn, kỳ quái.

    - Khẩu khí không nhỏ a, từ bên ngoài đến, biết rõ nơi này là chỗ nào không?

    Biết rõ bây giờ ngươi đang nói chuyện với ai không?

    Tuy Tiểu Lang Vương nhìn không thấu ba người này, nhưng hắn cũng không sợ, hắn không muốn trêu chọc một ít người, tỷ như hoàng tử Lam Vân Đế Quốc, hoặc là những đại môn phái ngàn năm có được một ít lão quái vật, nhưng cũng không đại biểu hắn e ngại bọn họ, cho nên khẩu khí của Tiểu Lang Vương cũng rất cứng ngạnh, trong lòng hắn cũng muốn thử xem.

    Trình Cung như xem một tên điên nhìn hắn:

    - Cư dân nguyên bản của Nam Hoang đã sớm chết hết, tất cả mọi người đều là người tới sau, nguyên quán đã không còn rõ ràng, nếu không muốn nói là quên nguồn quên gốc.

    Ai dám nói mình là cư dân nguyên trú ở đây, ai dám nói mình không phải là từ bên ngoài đến, trừ khi mẹ của ngươi là yêu thú, con mẹ nó ngươi là yêu thú sinh ra, nếu không là vô nghĩa.

    Về phần nơi này là chỗ nào ta so ngươi tinh tường, ngươi phải trả lời lời ta nói mới rồi, đừng ngay cả can đảm này cũng không có, ta cũng không có thời gian đấu khẩu với ngươi.

    - Ngươi...

    Nghe xong lời này của Trình Cung, Tiểu Lang Vương thiếu chút nữa phát nổ.

    Hắn là ai, đường đường là con trai độc nhất của Lang Vương Nam Hoang Man Ngưu thành, nhân vật bài danh trước mười trong Nam Hoang trẻ tuổi một đời, tuy bộ dáng hung hãn thô cuồng, nhưng hắn ở Nam Hoang luôn luôn là lấy khẩu tài trứ danh.

    Cộng thêm lực lượng cùng quyền thế của phụ thân hắn, bất luận thời điểm nào, hắn cũng có thể đơn giản tìm được lý lẽ mà nói.

    Nhưng hôm nay, Trình Cung chỉ nói mấy câu đã làm hắn tức điên, rồi lại không có biện pháp nổi giận.

    - Hừ, hừ...

    Định lực của Tiểu Lang Vương còn tốt, rất nhanh kịp phản ứng tỉnh táo lại, cười lạnh nói:

    - Đừng nói ta khi dễ các ngươi, nói, ta nhìn ngươi có thể nói ra cái gì.

    Người này là ai vậy, sao giống như có chút ấn tượng, nhưng nhất thời lại nhớ không ra.

    Hừ, không cần biết ngươi là ai, ở Man Ngưu thành hết thảy phải nghe ta, ta ngược lại muốn nhìn ngươi có thể đùa nghịch ra cái gì.

    Trong nội tâm Tiểu Lang Vương nghĩ vậy, hung hãn, cường thế nhìn Trình Cung.

    - Ngươi mới vừa nói, những đan dược này đều dùng để bảo hộ tất cả những người vào thành, thời điểm gặp được nguy hiểm, các ngươi sẽ xông ở phía trước mở một đường máu cho mọi người đúng không?

    - Tự nhiên, này vốn chính là tôn chỉ của Man Ngưu thành, cũng là chuyện mà hơn hai mươi năm qua chúng ta làm.

    Hơn nữa lần này là trăm năm thú triều, nguy hiểm cũng có cơ hội, nhát gan đã sớm ly khai nơi này trốn đến địa phương khác, có thể ở lại chỗ này đều là muốn liều một lần...

    Tiểu Lang Vương muốn thao thao bất tuyệt một phen.

    Trình đại thiếu là ai, không đợi hắn nói xong đã nói thẳng:

    - Đừng nói nhiều như vậy, không có tác dụng đâu, ta hỏi ngươi là, đến lúc đó các ngươi có thể xông lên phía trước nhất, mở một đường máu cho mọi người, chết cũng là các ngươi chết trước, sau đó mọi người mới chết hay không.

    Đáng giận, cũng dám nói như vậy đối với chính mình, vậy mà ngăn lời của mình!

    Tay Tiểu Lang Vương có chút nắm lại, thiếu chút nữa muốn ra tay, nhưng nhìn chung quanh đã tụ tập hơn ngàn người, hơn nữa vô số đạo tinh thần lực, thần niệm lưu ý ở đây, hắn lại nhịn được.

    Quan trọng nhất là, Trình Cung vừa rồi nói thẳng, chỉ muốn hắn trả lời, nếu như lúc này hắn động thủ, ngược lại biến thành hắn không để ý tới.

    Bạch Kiếm cố nén nóng tính, làm mình tỉnh táo.

    - Hiện tại ta sẽ nói cho ngươi biết!

    Lần này rốt cục Bạch Kiếm đã có kinh nghiệm, lớn tiếng trả lời.

    - Câu trả lời của ngươi có thể đại biểu cái gì, đại biểu chính ngươi?

    Hay là đại biểu phụ thân ngươi, hay là đại biểu Man Ngưu Vương?

    Giờ phút này đột nhiên Trình Cung cất bước, một bước trực tiếp vượt qua khoảng cách 5~6 mét.

    - Thối lui...

    - Tiểu Lang Vương coi chừng...

    Người bên cạnh Bạch Kiếm đều là tinh nhuệ, đột nhiên thấy Trình Cung tiếp cận Bạch Kiếm, lập tức cảnh giác thậm chí muốn động thủ.

    Tay Bạch Kiếm giơ lên ngăn bọn hắn lại:

    - Ta lần này đến là làm theo mệnh lệnh cha ta Lang Vương, cha ta giám thị hết thảy Man Ngưu thành, tự nhiên có thể làm được chủ.

    - Tốt.

    Trình Cung cách Bạch Kiếm chưa đủ hai mươi xích!

    - Nhớ kỹ lời ngươi nói, nếu như ngươi làm không được, ta sẽ mượn đầu phụ tử các ngươi dùng một lát.

    - Oanh!

    Từ vừa rồi Trình Cung đột nhiên xuất hiện, tuy Trình Cung cùng Bạch Kiếm đối thoại không nhiều lắm, nhưng mỗi một câu đều làm người chung quanh nghị luận một phen, nói cái gì đều có.

    Nhưng giờ khắc này lại đột nhiên an tĩnh, giờ phút này không ít người cảm giác là, nguyên lai yên tĩnh cũng có thể hiệu quả như thế, lập tức yên tĩnh cũng có một cảm giác ầm ầm nổ tung, chỉ là bạo phát đi ra không phải thanh âm, mà là im ắng.

    Lặng yên không một tiếng động, tất cả mọi người chấn kinh, rung động.

    Tiểu tử này đang làm cái gì, cái này là trần trụi khiêu khích.

    Hắn không muốn sống nữa sao, hắn có biết hắn nói chuyện với ai hay không, hắn cho rằng đây là bên trong gia tộc bọn hắn sao, hắn cho rằng nơi này là chỗ nào?

    Thấy ngu chưa, tiểu tử này nhất định choáng váng.

    Tên điên, thật sự điên rồi, người trẻ tuổi là quá xúc động, không biết vì mình nói ra mà chịu trách nhiệm, đôi khi câu nói đầu tiên có thể đã muốn tánh mạng người.

    Tiểu tử này chết chắc rồi, ai cũng cứu không được hắn.

    Tiểu Lang Vương cũng ngây ngẩn cả người, nhìn người trẻ tuổi trước mắt không biết từ đâu tới đây này, vậy mà ở trước mặt mình hung hăng càn quấy rối tinh rối mù.

    Đột nhiên Bạch Kiếm có một xúc động muốn cười, mượn đầu mình cùng cha mình, hắn cho hắn là ai ah.

    Người muốn giết mình cùng cha mình nhiều lắm, nhưng thường thường chết đều là người khác, mà hắn cùng phụ thân hắn vẫn sống rất tốt.

    Ở Man Ngưu thành, bọn hắn là vua, không ai dám nói như vậy với bọn họ còn có thể sống được.

    - Đem đan dược cho hắn.

    Sau khi Trình Cung nói xong, không để ý tới Bạch Kiếm đã động sát khí, càng không để ý tới Bạch Kiếm đã chuẩn bị động thủ, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Lâm Đan.

    Động thủ, Trình Cung chưa bao giờ sợ, nếu như hiện tại Bạch Kiếm động thủ, Trình Cung cũng không ngại mượn đầu của hắn dùng một lát.

    - Nha...

    Ân, ân, vâng!

    Vừa rồi Lâm Đan đã nghĩ hẳn phải chết, đã sớm bị biến cố này làm kinh ngạc đến ngây người, Trình Cung nói xong hắn sửng sốt một chút mới kịp phản ứng, lập tức đáp ứng một tiếng, đột nhiên ánh mắt nhìn về một phương hướng, trong một đám người vây xem bên ngoài, có một Liệp yêu giả nhiều năm trà trộn ở Man Ngưu thành, không phải quá ưu tú nhưng mà có thể trường kỳ sống sót ở Nam Hoang.

    Thời điểm ánh mắt Lâm Đan nhìn về phía hắn, người này đưa tay đã lấy ra một không gian giới chỉ, tiện tay bắn không gian giới chỉ này bay về phía Lâm Đan.

    - Móa!

    Lão Tào, ngươi dĩ nhiên là người ĐAN THầN PHủ?

    - Con mẹ nó, ngươi như thế nào không nói sớm ah.

    - Ngươi che dấu cũng quá sâu a, ngay cả huynh đệ ngươi cũng không nói cho.

    - Không gian giới chỉ của người phụ trách ĐAN THầN PHủ Nam Hoang cũng ở trong tay ngươi, lão Tào ngươi con mẹ nó là đang làm gì.

    Lão Liệp yêu giả này hành động, làm rất nhiều người chung quanh đều kinh ngạc, này con mẹ nó là chuyện gì ah.

    Ai cũng không nghĩ tới, hắn vậy mà có quan hệ cùng ĐAN THầN PHủ, hơn nữa quan hệ còn không tầm thường, Lâm Đan có thể ở nguy cấp nhất giao không gian giới chỉ này cho hắn, có thể nghĩ hắn cũng không phải người bình thường.

    Những người nhận thức lão Tào càng vô cùng chấn động, nhao nhao nhìn về lão Tào này, lão Tào này cái gì cũng không nói, đột nhiên trong lúc đó như là buông hết thảy, người trở nên vô cùng nhẹ nhõm.

    Cái gì cũng không nói, quay người đi đến xa xa, hiển nhiên, sau khi bạo lộ hắn sẽ không ở lại chỗ này.

    Giờ khắc này lão Liệp yêu giả này đã thành tiêu điểm cho tất cả mọi người chú mục, ánh mắt Sắc Quỷ lộ ra một tia vui vẻ, xem ra hiệu quả mình an bài vẫn là không tệ.

    Mà giờ khắc này giật mình nhất không ai qua được Bạch Kiếm, vốn là nghe Trình Cung nói muốn mượn đầu hắn cùng phụ thân hắn dùng một lát đã động sát ý, kiếm khí trong cơ thể ngưng tụ đã chuẩn bị động thủ, giờ phút này hắn cũng đè kiếm khí lại trong cơ thể.

    Mọi người chỉ cho rằng đây là Lâm Đan âm thầm giao không gian giới chỉ cho lão Tào này, nhưng Bạch Kiếm chính mình rõ ràng nhất, chuyện này tuy hắn cùng phụ thân thương lượng thật lâu, nhưng tuyệt đối không có tin tức lộ ra ngoài.

    Sau khi Lâm Đan từ Địa Long thành tới hắn liền mang theo người đột nhiên xông vào, trực tiếp trọng thương Lâm Đan, mà ngay cả không gian giới chỉ của Lâm Đan hắn cũng trước tiên nắm tới tay.

    Trong khoảng thời gian này tuyệt đối không có chuyện giao không gian giới chỉ cho người khác, này chỉ có thể nói rõ một việc, đối phương có phương thức nghiêm mật, nghiêm khắc giữ bí mật, cái không gian giới chỉ này là trước khi hắn tiến vào Man Ngưu thành đã không ở trong tay của hắn.

    Nếu như không phải hắn chủ động, coi như mình giết hắn đi cũng vô dụng.

    Nhưng này còn không phải Bạch Kiếm chính thức giật mình, hắn chính thức kinh hãi là, tiểu tử đột nhiên xuất hiện này là ai, tại sao Lâm Đan kia phải nghe hắn?

    Đây mới là làm cho hắn khó hiểu, kinh hãi nhất.

    Bộ dáng của hắn, tuổi của hắn, ăn mặc, còn có hắn dễ dàng quyết định loại chuyện này như thế, phản ứng của Lâm Đan kia.

    Đây hết thảy đều cho thấy, hắn rất có thể chính là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, đã được xưng Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố, đại thiếu Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Chương 338: Nện choáng luôn

    - Bỏ tinh thần lạc ấn, giao cho hắn.

    Trình Cung rất bình thản, bình tĩnh, giống như là đang ném mấy đồng bạc vụn cho người khác.

    - Vâng!

    Lâm Đan đáp ứng, hóa giải thần niệm lạc ấn, sau đó trực tiếp ném cho Bạch Kiếm.

    - Không đúng, bà mẹ nó, người này có vấn đề rất lớn a, ngươi nhìn Lâm Đan kia, hắn nói cái gì là làm cái đó?

    - Đúng vậy, vừa rồi sao không có nghĩ đến điểm này, người này không chỉ là có quan hệ với ĐAN THầN PHủ đơn giản như vậy.

    - Chuyện lớn như vậy, trừ khi hắn là ông chủ, nếu không Lâm Đan kia sẽ không như vậy...

    - Ông chủ, ông chủ ĐAN THầN PHủ không phải là Trình Cung Trình đại thiếu sao...

    Hoàn khố...

    Phá gia chi tử...

    Người chung quanh cũng đột nhiên hiểu được, lập tức đều trợn tròn mắt.

    Sự tình của Trình Cung ngược lại là truyền vô cùng nhiều, chỉ là ba người truyền lời, lời nói sẽ biến dạng, nói cái gì cũng có, các loại tin đồn cũng có.

    Nhưng duy nhất không thay đổi đúng là sự tích hoàn khố của Trình Cung, còn có một ít hành động vô cùng hung hăng càn quấy của hắn.

    Vậy mà hắn thật sự đến Nam Hoang, chẳng lẽ hắn thực cho rằng Hoàng đế phong hắn là Bách Chiến Hầu, Nam Hoang này thật là của hắn sao.

    Hay là chỉ đi qua, trong nội tâm Bạch Kiếm nghĩ vậy, nhưng mà càng phát ra thận trọng.

    Dù sao người Trình gia không giống bình thường, ngẫm lại đoạn thời gian trước tin tức đế đô truyền đến, ngay cả Vũ Thân Vương cũng liên tiếp bại bởi hắn, thậm chí còn có một sự tình khác, hoài nghi Trình gia có thể có lục địa thần tiên tọa trấn.

    - Ọt ọt...

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Bạch Kiếm sử dụng thần niệm dò xét không gian giới chỉ này, không xem xét thì thôi, hắn vừa xem đã nuốt nước miếng.

    Không có biện pháp, trong này đan dược thật sự quá kinh người, trách không được đều nói ĐAN THầN PHủ giàu có.

    Nếu như không tính những vật khác, cha mình nhiều năm tích súc như vậy đan cũng không bằng một thành trong này.

    Khủng bố, thật sự là khủng bố, chỉ là một người phụ trách Nam Hoang, trên người đã có nhiều đan dược như vậy, vậy toàn bộ ĐAN THầN PHủ sẽ giàu có tới trình độ nào, trách không được lúc trước Vũ Thân Vương muốn làm ra Ngự Đan đường cạnh tranh cùng ĐAN THầN PHủ, chỉ tiếc bị Trình Cung lừa đến nỗi ngay cả xương cốt cặn bã cũng không còn.

    Bất quá có nhiều đan dược như vậy, thật sự như phụ thân nói, đến lúc đó có thể đại triển quyền cước.

    Đột nhiên, Bạch Kiếm khẽ động, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, ngay cả Vũ Thân Vương cũng bị hắn đùa nghịch qua đúng không.

    - Cũng không tệ lắm, ngươi nói...

    - Cầm chắc chắc một triệu lượng hoàng kim này.

    Không đợi hắn nói xong, Trình Cung đã khoát tay, lại ném một mai không gian giới chỉ cho Tiểu Lang Vương.

    - Đại thiếu...

    Lâm Đan há miệng, nhưng cuối cùng thanh âm không có đi ra.

    Một triệu lượng hoàng kim không nói, nhưng đan dược...

    Chỉ có hắn tự mình biết chỗ của hắn có bao nhiêu đan dược, trong đó có một bộ phận còn là thông qua hắn muốn chuyển cho người phụ trách tỉnh khác.

    Đại thiếu bảo mình cho hết, đến cùng đại thiếu muốn làm gì ah.

    Phụ tử Bạch gia này là lang ah!

    Chính thức có được thượng cổ Yêu Lang Vương truyền thừa, thậm chí tính cách của bọn hắn cũng chịu ảnh hưởng, đồ vật bị bọn hắn lấy đi, không có khả năng lại nhổ ra.

    Nhưng mà lúc trước Bàn Tử huấn luyện giờ phút này làm ra hiệu quả, bất luận là ĐAN THầN PHủ, Đổ Thần phủ thậm chí đầu lĩnh tình báo của Sắc Quỷ, một khi đại thiếu tự mình ra mặt xử lý, bọn hắn phải nhớ kỹ chỉ có hai chữ, chấp hành.

    Không hỏi nguyên nhân, không hỏi hậu quả, không cần đi suy nghĩ, không cần đi quản hết thảy, chỉ chấp hành.

    - Đại thiếu nói như thế nào ngươi phải làm như thế đó, các ngươi nhớ kỹ, bất luận là ĐAN THầN PHủ hay là Đổ Thần phủ hoặc là phương diện tình báo, các ngươi có thể nghi vấn ta cùng Sắc Quỷ, có thể tranh luận cùng chúng ta, có thể đưa ra ý kiến cách nghĩ cái gì đều được.

    Nhưng ngày nào đó đại thiếu bảo ngươi làm việc, các ngươi phải nhớ kỹ chỉ có hai chữ, chấp hành.

    Cái gì cũng không nên hỏi, cái gì cũng không cần lo, cho là hai chữ, chấp hành.

    Lời của Bàn Tử Lâm Đan hoàn toàn hiểu rõ, cho nên hắn có quá nhiều cách nghĩ cùng quá nhiều lời nói, nhưng giờ phút này toàn bộ nhịn được.

    Người chung quanh nghị luận nhao nhao, tuy không biết số lượng cụ thể bên trong, nhưng nhìn biểu lộ của Tiểu Lang Vương sẽ biết.

    Hơn nữa đoán cũng có thể đoán được, nhất định là thiên văn, vậy mà hiện tại Trình Cung thật sự cho.

    Bọn hắn kinh hãi nghị luận, Huyết Y lão tổ sau lưng Trình Cung hoàn toàn là một bộ lão bộc, dùng cảnh giới của hắn có thể nhìn ra thực lực từng người, hắn chỉ để ý mệnh lệnh cùng an nguy của Trình Cung.

    Về phần lúc khác hắn sẽ nắm chặt thời gian cảm ngộ quy tắc thiên địa, cố gắng nâng cao thực lực.

    Mà Sắc Quỷ thì khí định thần nhàn nhìn xem, đồ vật của đại thiếu cũng không dễ thu như vậy.

    Vũ Thân Vương là ví dụ tốt nhất, ba ngàn vạn lượng hoàng kim hắn thu, kết quả cuối cùng bị đại thiếu cướp đến thổ huyết.

    Trình Lam thu tiền đại thiếu, đảo mắt là toàn bộ Ngự Đan đường bồi vào.

    Cho nên bây giờ vấn đề hắn đang cân nhắc là, phía sau đại thiếu sẽ làm gì, sẽ làm thế nào, lần này có thể kiếm được bao nhiêu đây?

    Trước kia Bàn Tử thường ở bên cạnh đại thiếu, lần trước sau chuyện Ngự Đan đường hắn cũng không thiếu tiền, nếu như lần này đại thiếu thu hoạch lớn, mình có cần đề nghị nên tăng một ít phúc lợi cho nhân viên tình báo của mình, tiếp tục mở rộng thoáng một phát hay không?

    Không thể nào?

    Giờ phút này ngay cả Bạch Kiếm cũng có chút không tin đây là sự thật, làm sao có thể, vừa rồi đan dược trong mai không gian giới chỉ kia, cho dù gom tất cả đan dược trong tay người ở Man Ngưu thành cũng chưa chắc có nhiều như vậy, Trình Cung lại nói lấy ra là lấy ra, cho dù hắn là ông chủ của ĐAN THầN PHủ cũng không có thể như thế...

    Không có khả năng

    Trong nội tâm đang nghĩ ngợi, Bạch Kiếm lại thoáng cảm giác đầu mình không đủ dùng.

    Trời ạ!

    Những đan dược này so với tưởng tượng còn nhiều hơn, tại sao có thể có nhiều đan dược như vậy, thật bất khả tư nghị.

    Thật sự, hắn vậy mà thật sự lấy ra.

    Bạch Kiếm triệt để bị dọa, khủng bố, số lượng đan dược tuyệt đối khủng bố.

    Hắn cũng coi như từng mất mặt, đi theo phụ thân thậm chí thể nghiệm qua uy áp của Yêu Vương, chỉ vì để cho hắn đột phá bình cảnh.

    Hắn cũng tiếp xúc cùng một ít vương công quý tộc, thậm chí có một ít hoàng tử, Thái tử, quốc vương hắn cũng thấy nhiều.

    Nhưng không có gì có thể làm cho hắn chấn kinh như thế, thậm chí bị sợ.

    Giờ phút này Bạch Kiếm cũng bị Trình Cung nện không có ngọn nguồn, này giống như là một tội phạm chém giết, hắn vô cùng hung hãn không sợ hãi.

    Cướp một vạn lượng hắn cảm giác có ý tứ, cướp mười vạn lượng tâm tình của hắn rất không tồi, cướp một triệu lượng hắn rất hưng phấn, thật sự là vận khí tốt, xuôi gió xuôi nước, đắc ý vô cùng.

    Nhưng lại không nghĩ rằng, ngày nào đó đi cướp, đột nhiên đối phương xuất ra cho hắn một tỷ lượng.

    Lúc này ngay cả hắn cũng có cảm giác chóng mặt, trong nội tâm thậm chí sẽ sợ!

    Hắn muốn làm gì?

    Hắn điên hay là choáng váng?

    Hắn có tính toán gì không, hắn có mục đích gì, hắn muốn làm gì?

    - Như thế nào, không dám thu?

    Thanh âm Trình Cung vang lên, rất tùy ý rất bình thản.

    Nhưng nghe đến trong tai Tiểu Lang Vương lại vô cùng chói tai, vô cùng khó chịu.

    - Ha ha...

    Thần niệm Tiểu Lang Vương hơi động một chút đã thu hai mai không gian giới chỉ nói:

    - Ngươi dám cho ta còn có cái gì không dám thu, ở đây cũng không phải là Vân Ca Thành, cũng không phải địa phương ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó.

    Bây giờ ngươi nghe kỹ cho ta, nơi này là Nam Hoang, là Man Ngưu thành, ở đây phụ tử chúng ta nói là quy củ là pháp luật, ở chỗ này không có người sẽ quan tâm ngươi là ai.

    Tại Man Ngưu thành, là hổ ngươi ngồi cho ta, là Long ngươi nằm cho ta, hừ, đi!

    Tiểu Lang Vương chỉ Trình Cung một cái, ý tứ kia rất rõ ràng, đừng cho là ta không biết ngươi là ai.

    Nhưng không cần biết ngươi là ai cũng tốt, ở Man Ngưu thành, người định đoạt vẫn là ta.

    Sau khi nói xong hắn trực tiếp mang người ly khai, hiện tại sự tình này cơ hồ kinh động hết thảy mọi người trong Man Ngưu thành, hôm nay người trong Man Ngưu thành đã hơn bốn vạn.

    Người đi có không ít, nhưng càng nhiều là ở lại, vốn là người ở chung quanh khu giao dịch, điểm tụ tập, bình thường người không muốn lãng phí quá nhiều tiền tiến vào giờ phút này đều tập trung vào Man Ngưu thành.

    Loại thời điểm này, muốn động thủ cũng đã không có biện pháp, tuy Trình Cung nói mấy lời kia làm Tiểu Lang Vương rất không thoải mái, rất căm tức.

    Nhưng hành động của Trình Cung càng làm cho hắn giật mình, hiện tại hắn thầm nghĩ nhanh trở về thương lượng cùng Lang Vương một chút.

    Chuyện này quá quỷ dị, quá không bình thường, nào có người sẽ như thế ah.

    Huống chi vẫn là ông chủ ĐAN THầN PHủ, cháu ruột Trình gia, hắn chẳng những đã đến Man Ngưu thành, còn đột nhiên xuất ra nhiều đan dược như vậy, nhất định phải cẩn thận nghiên cứu một chút.

    Về phần vội vàng ly khai sẽ bị mọi người đối đãi như thế nào, hiện tại hắn đã không rảnh đi nghĩ nhiều như vậy.

    Đương nhiên, bản năng không thể yếu thế, trước khi đi còn nói một câu như vậy.

    - Đại thiếu, thằng này bị ngươi nện choáng luôn.

    Lúc này, Sắc Quỷ tiến lên đây cười nói.

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Ta đang chờ, xem phụ tử bọn hắn quên mình vì người như thế nào, không tiXánh mạng giúp chúng ta mở một đường máu như thế nào.

    Vân Ca Thành Tứ đại hại là người nào, rất tùy ý lại làm cho Tiểu Lang Vương vội vàng ly khai.

    Nhưng giờ phút này hắn cũng không có thể lại quay đầu lại, chỉ có thể kiên trì mang người ly khai.

    Mà Trình Cung nói hắn cũng nghe được, trong nội tâm càng không có ngọn nguồn, không rõ lắm đến cùng Trình Cung có mục đích gì.

    Nhiều đan dược như vậy, nói thật ngay cả Tiểu Lang Vương cũng không tin Trình Cung sẽ vô duyên vô cớ cho hắn.

    Nói là mượn, nhưng người hơi có chút đầu óc cũng biết, đây tuyệt đối là đồ vật vừa đi không trở về.

    Chuyện này quá kì quái, hiện tại trong lòng Tiểu Lang Vương bất ổn, phải mau chóng tìm được Lang Vương nói một chút, nhìn xem nên xử lý như thế nào.

    - Đi vào rồi nói sau.

    Trình Cung thấy Lâm Đan một bộ vô cùng khổ sở, thống khổ nhìn mình, hắn dẫn đầu đi vào ĐAN THầN PHủ.

    Đan thần không gian trong ĐAN THầN PHủ rất to lớn, ở Man Ngưu thành là kiến trúc số một số hai, nhưng giờ phút này bên trong lại loạn thành một bầy, chiến đấu tạo thành phá hư là rất to lớn.

    Nhưng Lâm Đan lại mang theo Trình Cung đi vào một gian phòng thanh tĩnh phía sau, ở đây phi thường rộng lớn, hoàn cảnh, bài trí cũng không tệ, hiển nhiên là địa phương tiếp đãi một ít khách quý trọng yếu.

    - Bịch!

    Trình Cung vừa mới ngồi xuống, hai đầu gối của Lâm Đan trực tiếp quỳ trên mặt đất, đầu cúi sát đất, rơi lệ đầy mặt.

    Chương 339: Ban thưởng

    - Đại thiếu...

    Lâm Đan... phụ phó thác của đại thiếu cùng tứ thiếu gia, không có quản lý tốt thị trường đan dược Nam Hoang hành tỉnh, còn xảy ra chuyện như vậy, mong... mong đại thiếu trách phạt.

    Phụ thân Lâm Đan là Dược tề sư, nguyện vọng lớn nhất cả đời là con mình có thể trở thành Luyện đan sư chính thức, cho nên đặt tên cho hắn là Lâm Đan.

    Lâm Đan nhiều năm cũng một mực cố gắng, nhưng xác thực có thiên tư hắn có hạn, hôm nay cũng chỉ là bát cấp Dược tề sư mà thôi.

    Trên việc tu luyện coi như không tệ, đã có thực lực được Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, hắn cùng Bàn Tử đã nhận thức rất sớm.

    Về sau ĐAN THầN PHủ thống nhất tất cả thị trường đan dược Lam Vân Đế Quốc, hắn được Bàn Tử kéo vào ĐAN THầN PHủ, hắn thật sự bị vô số đan dược thần kỳ của ĐAN THầN PHủ mê hoặc, coi như mình không thể trở thành Luyện đan sư, nhưng có thể có cơ hội tiếp xúc đến những đan dược này hắn cũng cảm giác hạnh phúc.

    Bởi vì năng lực hắn không tệ, xử sự vững vàng, cho nên Bàn Tử cùng Trình Cung thương lượng qua, để cho hắn phụ trách Nam Hoang.

    - Cái này cùng ngươi có quan hệ gì, đan dược đến cuối cùng cũng là ta quyết định đưa ra ngoài, ngươi làm rất tốt, ngược lại là có công...

    Ân...

    Đột nhiên trong đầu Trình Cung nhớ tới lúc ấy Bàn Tử nói với mình tư liệu về Lâm Đan.

    Xác thực Lâm Đan này làm việc rất chu đáo chặt chẽ, cảm nhận được hiện tại tình huống Nam Hoang không đúng, Man Ngưu thành cũng có chút bất ổn, trước khi tiến vào Man Ngưu thành đã giao không gian giới chỉ cho nhân viên tình báo trước.

    Hôm nay nếu như mình không có ở đây, Bạch Kiếm kia cái gì cũng không chiếm được, hơn nữa tin tức này cũng sẽ nhanh chóng truyền trở về, thậm chí sẽ có đầy đủ thời gian nghĩ cách cứu viện hắn, phản kích Man Ngưu thành.

    - Thế nhưng mà phụ tử Lang Vương lòng tham không đáy, đồ vật giao vào trong tay bọn họ nhất định là bánh bao thịt đánh chó, vừa đi không trở về, những đan dược kia...

    Tuy lời nói như thế, nhưng Lâm Đan vừa nghĩ tới những đan dược kia, cũng cảm giác trái tim muốn nát.

    Số đan dược khổng lồ như vậy, làm sao có thể cho bọn hắn.

    - Cái này ngươi không cần lo lắng, ta có an bài khác, bản đại thiếu mới vừa nói, ngươi có công, có công phải thưởng.

    Trình Cung nói xong khoát tay, trong tay lập tức bị một ngọn lửa màu tím bao khỏa.

    - Tử Diễm Chân Hỏa, đây là, đây chỉ có Đan đạo đại sư mới có thể chưởng khống, có được Tử Diễm Chân Hỏa chính thức...

    Tuy bản thân Lâm Đan tư chất có hạn, nhưng trình độ si mê đối với đan dược không kém hơn bất luận kẻ nào, các tư liệu có quan hệ hắn đều nghiên cứu.

    Phương diện này, hắn so với rất nhiều Luyện đan sư cấp bậc cao còn mạnh hơn rất nhiều.

    Có nghiên cứu không sai, nhưng đời này của Lâm Đan cho tới bây giờ còn chưa thấy qua Tử Diễm Chân Hỏa chính thức, Đan đạo đại sư, đó là tồn tại gì, cao cao tại thượng, hắn căn bản không có cơ hội nhìn thấy.

    Giờ phút này trong mắt Lâm Đan tràn đầy kích động, cuồng nhiệt, ngọn lửa kia giống như là mộng tưởng thiêu đốt nhiều năm chưa từng dập tắt, làm hắn hưng phấn, kích động.

    Bàn tay Trình Cung khẽ phất, bàn tay hoàn toàn bị ngọn lửa màu tím bao phủ trực tiếp đặt lên đỉnh đầu Lâm Đan.

    Trình Cung đối với khống chế Tử Diễm Chân Hỏa đã đạt đến một loại cực hạn, trừ hắn ra, cho dù Đan đạo đại sư khác cũng không dám sử dụng Tử Diễm Chân Hỏa như thế.

    - Ba ba ba BA~...

    Ah

    Giờ khắc này toàn thân Lâm Đan, giống như đậu rang, phát ra tiếng bạo liệt không ngừng, tựa như thân thể của hắn muốn vỡ vụn, cốt cách hắn muốn nổ ra.

    Mà chính hắn cũng đau đến thiếu chút nữa hô lên, hơi có chút hé miệng, lại ngạnh sanh nén trở về.

    Hắn không biết đại thiếu đang làm cái gì, nhưng hắn biết rõ đại thiếu sẽ không hại hắn, giờ phút này hắn cảm giác thân thể mình đang thiêu đốt.

    Rất nhiều địa phương trong cơ thể mình vỡ vụn, hòa tan, cả người có một loại bị dung nhập trong lò lửa.

    Ngoại trừ cảm giác này ra, hắn còn cảm nhận được một cổ lực lượng cực lớn làm hắn không dám tin, nương theo hỏa diễm không ngừng tung hoành trong thân thể của hắn, đụng nát, phá khai một ít địa phương trầm tích trong thân thể của hắn.

    Đây là lực lượng gì, tại sao có thể có lực lượng khủng bố như thế, trời ạ.

    Mặc dù biết gần đây đại thiếu rất nổi danh, nghe nói còn tự ra tay phế bỏ hai gã Long vệ Đại thống lĩnh, nhưng hai người kia cũng chỉ là Siêu Phàm kỳ đỉnh phong.

    Nhưng lực lượng này, vậy mà so với mình còn cường đại hơn không biết bao nhiêu, ở trước mặt lực lượng này, mình lộ ra nhỏ bé như vậy.

    Thật đáng sợ, tại sao đại thiếu có thể có lực lượng đáng sợ như vậy!

    - Oanh!

    Khi lực lượng quán thông thân thể, đột nhiên Lâm Đan cảm giác mình như là sống lại từ trong lò lửa một lần nữa, thần niệm, thân thể lập tức lại thuộc về mình.

    Mình vẫn là Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, nhưng mà, thân thể của mình so với quá khứ cường đại gấp hai, còn mạnh hơn so với Thoát Tục kỳ tầng thứ tám bình thường, hơn nữa thần niệm của mình rất trôi chảy.

    Quan trọng nhất là, vậy mà lực lượng của mình cũng tăng cường không ít, lực lượng tăng cường vẫn là thứ yếu, mấu chốt là lực lượng có một cảm giác thông suốt.

    Làm cho Lâm Đan giật mình nhất chính là, trong cơ thể mình có một cổ lực lượng khác tồn tại, đây là...

    - Phương diện tu luyện thiên phú không tệ, hơn nữa ta nhớ được thời điểm các ngươi xuất phát, ta cũng chỉ điểm qua ngươi.

    Lúc ấy ngươi hẳn là Thoát Tục kỳ tầng thứ tư, mấy tháng tăng lên hai tầng, tiến bộ của ngươi đã rất tốt.

    Ta cũng không có giúp ngươi lập tức tăng lực lượng lên, nhưng mà giúp ngươi thanh lý thân thể thoáng một chút, đa số người tu luyện cũng không biết, bản thân che dấu rất nhiều tai hoạ ngầm, những tai hoạ ngầm này sẽ chồng chất.

    Có thể nói, các loại bình cảnh cũng là bởi vì loại tai hoạ ngầm này chồng chất tới trình độ nhất định, kết hợp tâm tình, tâm ma... tạo thành.

    Về sau tốc độ ngươi tăng lên có thể nhanh một ít, mặt khác ta nói rồi, lần này ngươi có công, có công phải thưởng.

    Bản đại thiếu ban thưởng chính thức cho ngươi chính là một hỏa chủng, ta lưu lại một ít hỏa chủng Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể ngươi, này có thể trợ giúp ngươi nhanh chóng khống chế Xích Viêm Chân Hỏa, cho dù thiên phú luyện đan của ngươi có hạn, nhưng ít nhất cũng có thể giúp ngươi thành một Luyện đan sư, về phần về sau có thể đi bao xa, vậy phải xem chính ngươi rồi.

    Người bình thường cho dù nắm giữ Tử Diễm Chân Hỏa, cũng không có biện pháp lưu lại hỏa chủng ở trong thân thể người khác, nhưng Trình Cung lại bất đồng.

    Hắn đối với hỏa diễm đã tuyệt đối là trình độ tông sư, cộng thêm hôm nay Tử Diễm Chân Hỏa của hắn đã dần dần có được một ít lực lượng Tam Vị Chân Hỏa, này mới khiến hắn có thể lưu lại một chút hỏa chủng.

    Tuy không đến mức làm Lâm Đan thật sự có được Tử Diễm Chân Hỏa, nhưng mà đủ để cho hắn triệt để nắm giữ Xích Viêm Chân Hỏa, trở thành một gã Luyện đan sư.

    Hỏa chủng, Xích Viêm Chân Hỏa, trở thành Luyện đan sư...

    Lâm Đan hoàn toàn ngốc tại đó!

    Mình có thể trở thành luyện đan sư, này có thật không vậy, đúng vậy, trong cơ thể mình thật sự có một cổ hỏa chủng rất nhỏ lại vô cùng cường hãn.

    Trời ơi, mình cảm giác, bây giờ cho dù mình luyện chế dược tề đỉnh cấp cũng không có vấn đề gì.

    Chỉ cần mình chậm rãi bồi dưỡng hỏa chủng này, sau đó cố gắng rèn luyện, không cần mấy tháng mình có thể trở thành luyện đan sư.

    Lâm Đan hưng phấn cũng không biết nên nói cái gì là tốt, nước mắt trong mắt đã không khống chế chảy xuống.

    Nguyện vọng cả đời của phụ thân, mình truy cầu vài thập niên, vốn cho là không có hi vọng, vậy mà mộng tưởng đã trở thành sự thật.

    Loại cảm giác này, hoàn toàn không có biện pháp diễn tả bằng ngôn từ, còn cảm kích đối với Trình Cung, càng thêm nói không nên lời, miệng mở ra lại khép lại, nhiều lần đều nói không ra lời.

    - Bành bành bành...

    Nặng nề dập đầu tám lần, Trình Cung cũng không có ngăn hắn, Lâm Đan cũng không có dập đầu nhiều hơn nữa.

    Nếu như lại dập đầu, cái kia chính là chi lễ bái sư.

    - Đây là ngươi nên được, hảo hảo làm việc.

    Không phải thiên tài đôi khi cũng chưa chắc không thể làm được, ngươi nói tình huống Nam Hoang cùng Man Ngưu thành đi.

    Trình Cung đợi Lâm Đan hơi chút tỉnh táo, liền bảo hắn đứng dậy nói chuyện, mặc dù hắn biết một ít, nhưng mỗi thời mỗi khắc đều có biến hóa mới, này quan hệ đến kế hoạch điên cuồng vừa rồi của hắn.

    Tuy năng lực của Lâm Đan rất tốt, nhưng tâm tình kích động thực sự nhất thời khó có thể bình phục lại.

    Không có biện pháp, cho dù cho hắn một tòa kim sơn, Phong Hầu, phong Vương, hay cho hắn làm tiểu quốc quốc vương, hắn cũng sẽ không thất thố như thế.

    Nhưng luyện đan là mộng tưởng hai đời, hắn lại thật sự điên cuồng thích luyện đan, nhưng chuyện này không phải nghĩ là được.

    Hôm nay Trình Cung lưu lại hỏa chủng trong cơ thể hắn, thành tựu mộng tưởng luyện đan của hắn, này với hắn mà nói ý nghĩa vô cùng lớn.

    Hắn từng nói qua vô số người, nếu như có thể để hắn thành một Luyện đan sư, dù là chỉ có vài năm tuổi thọ hắn cũng nguyện ý.

    Hôm nay, mộng tưởng trở thành sự thật, hơn nữa lời Trình Cung nói, càng làm cho hùng tâm tráng chí hắn dập tắt nhiều năm thiêu đốt lần nữa, không phải thiên tài đôi khi cũng chưa chắc không thể làm được.

    Mình không phải là thiên tài, có lẽ vĩnh viễn không đạt được độ cao nhất định, nhưng chỉ cần có thể trở thành Luyện đan sư, mình sẽ chịu bỏ ra hết thảy!

    Trọn vẹn nửa khắc đồng hồ, Lâm Đan mới nói:

    - Xin đại thiếu thứ lỗi ta thất thố, tuy ta biết rõ nói cái gì cũng khó biểu đạt cảm kích cùng tâm tình trong lòng mình, nhưng đại thiếu cho Lâm Đan cơ hội, Lâm Đan không nói hồi báo, chỉ nói cuộc đời này vĩnh là người ĐAN THầN PHủ!

    - Bởi vì trăm năm thú triều sắp xảy ra, yêu thú ở Nam Hoang so với bình thường nhiều hơn gấp mười lần.

    Hiện tại chỉ có Địa Long thành, Mị Hồ thành, Man Ngưu thành cùng một ít khu giao dịch lớn là còn duy trì, những thứ khác hoặc là bị yêu thú tiêu diệt, hoặc là đã rút lui.

    Bởi vì mỗi lần trăm năm thú triều bộc phát, đều có rất nhiều sự tình kỳ dị phát sinh, kể cả các loại Yêu tướng, Yêu Vương lưu lại bảo vật, nội đan, truyền thừa nhao nhao xuất thế, mọi người không đi là muốn đánh bạc một lần.

    Tâm tình Lâm Đan bình phục, đem cảm kích trong lòng hóa thành một câu nói ra, bắt đầu nói ra tình hình của Nam hoang cùng Man Ngưu thành.

    - Nói như vậy, thú triều vượt qua năm mươi năm là không có bất kỳ thế lực nào có thể một mình chống cự, toàn bộ phải bỏ chạy.

    Sau đó đại quân Lam Vân Đế Quốc bắt đầu ra tay, lại phối hợp tiến hành chiến đấu.

    Nhưng mà ở trước khi bộc phát, thì là thời điểm loạn nhất, cũng chính là lúc này.

    Man Ngưu thành này là Man Ngưu Vương Lý hằng thành lập, nghe nói Man Ngưu Vương này đạt được thượng cổ Man Ngưu Yêu Vương truyền thừa, lực lớn vô cùng mạnh, có thể đối kháng lục địa thần tiên bình thường.

    Ở Nam Hoang, bình thường chiến đấu bất luận là lục địa thần tiên Lam Vân Đế Quốc hoặc là các thế lực lớn, hay là Yêu Vương bên trong Yêu Thú Sâm Lâm đều không có xuất thủ qua, mặc dù không có quy định minh xác, nhưng mọi người đều biết khẳng định bọn hắn có một ít quy định bất thành văn.

    Ít nhất cấp bậc bọn hắn không thể nhúng tay đến chiến đấu bình thường, cho dù dưới tình huống trăm năm thú triều bộc phát, lục địa thần tiên cũng không thể trực tiếp ra tay với yêu thú, mà Yêu Vương cũng không thể ra tay với người thường.

    Điểm này ngược lại là giống như các quốc gia Nam Chiêm Bộ Châu chiến đấu, lục địa thần tiên không thể nhúng tay can thiệp vậy.

    Chương 340: Lang Vương tàn nhẫn

    Trình Cung nghe xong cười nhạt một tiếng, vì hắn rất thêm tinh tường, người đạt tới Nhân Anh là Tu Chân giả chân chính, có được thần thông, lực lượng siêu việt tồn tại thế tục, lực phá hoại cường đại.

    Mà tất cả Tu Chân giả cũng không thể chính diện ra tay phá hư quy tắc thế tục, điểm ấy là luật thép của Tu Chân giới.

    Đương nhiên, phạm vi nhỏ thì không có việc gì, nhưng ngươi không thể giết hại vô số, thậm chí trực tiếp dùng lực lượng cường hành can thiệp chiến tranh thế tục, thay đổi quyền lực.

    Nghe Lâm Đan nói như thế, Trình Cung khẽ gật đầu, ý bảo hắn nói tiếp.

    - Chính là bởi vì như vậy, Nam Hoang xuất hiện tồn tại siêu cường hung hãn như Man Ngưu Vương, Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, không phải là lục địa thần tiên, nhưng bởi vì nguyên nhân đặc thù, kế thừa một ít lực lượng, có được lực lượng chống lại lục địa thần tiên bình thường.

    Tuy lực lượng của bọn hắn đều là mượn, nhưng vô số người đi vào Nam Hoang đều hi vọng trở thành tồn tại như bọn họ.

    Từng ở vài thập niên trước, cũng có xuất hiện một ít tồn tại giống như Man Ngưu Vương, Địa Long Vương, nghe nói đa số bọn hắn đều vẫn lạc, nhưng cũng có truyền thuyết nói bọn hắn đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên.

    - Phải biết rằng, lục địa thần tiên mờ ảo vô tung, thế gian bao nhiêu tồn tại Thoát Tục kỳ, nhưng lục địa thần tiên lại là Phượng mao Lân giác, ít đến thương cảm.

    Nam Hoang cũng phải trăm năm mới có một truyền thuyết đạt tới, nhưng cũng chỉ là truyền thuyết.

    Hơn nữa cho dù không đạt được lục địa thần tiên, cũng có thể tôi luyện chính mình, đạt được chỗ tốt.

    Nếu vận khí tốt, còn có thể trở thành tồn tại như Man Ngưu Vương.

    Lực lượng Man Ngưu Vương rất mạnh, nhưng vài chục năm gần đây hắn cơ bản mặc kệ tất cả, mọi chuyện đều do Lang Vương quản sự.

    Năm đó Lang Vương cùng Man Ngưu Vương khai sáng Man Ngưu thành, nhưng Lang Vương rất tham lam.

    Lần này hắn mượn danh nghĩa bảo vệ mọi người, kỳ thật cuối cùng là muốn kiếm một số, trước kia kỳ thật hắn đã theo ĐAN THầN PHủ chúng ta mua bán muốn rất nhiều chỗ tốt.

    Lúc ấy hắn kiếm cớ đòi tiền, nói là bảo vệ mọi người kiên trì đến cuối cùng, muốn an gia phí cho thủ hạ, lúc ấy ĐAN THầN PHủ chúng ta cũng cho năm triệu lượng hoàng kim.

    Nói đến cái này Lâm Đan càng tức giận bất bình.

    - Đừng nóng vội, sớm muộn gì sẽ lấy cả vốn lẫn lời.

    Trình Cung nghe Lâm Đan nói xong, quay đầu nhìn về phía Sắc Quỷ:

    - Liên hệ Bàn Tử, Trình Trảm, Trình Lập, bảo bọn hắn không nên gấp gáp đến Man Ngưu thành này, có chuyện trọng yếu giao cho bọn họ.

    Nam Hoang này nói như thế nào cũng là đất phong của bản đại thiếu a, bản đại thiếu đi tới, luôn muốn hoa lệ một ít mới được, đồ vật của bản đại thiếu không dễ cầm, chẳng những phải lấy trở về, còn thu tiền lãi gấp mười lần.

    - Ha ha, lần này chơi lớn hay sao?

    Sắc Quỷ đã sớm ở bên đợi không kịp, hắn biết đại thiếu sẽ có động tác lớn.

    - Ân.

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Bảo bọn hắn dẫn tất cả yêu thú trong ba ngàn dặm chung quanh đến Man Ngưu thành cho ta, ta muốn cho Man Ngưu thành bộc phát thú triều trước thời gian mấy tháng, ta ngược lại muốn xem bọn hắn hi sinh mình, mở đường máu đi ra cho mọi người như thế nào.

    Sắc Quỷ nghe xong hai mắt tỏa sáng, lập tức bắt đầu động thủ, mà Lâm Đan ở một bên nghe xong thiếu chút nữa hai chân mềm nhũn, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất.

    Mình không nghe lầm chứ, đại thiếu muốn dẫn yêu thú vài ngàn dặm chung quanh tới, cho Man Ngưu thành đón thú triều trước thời gian.

    Mặc dù nói yêu thú hiện tại không có biện pháp so sánh với thời điểm thú triều, nhưng nếu như yêu thú trong vài ngàn dặm tập trung cùng một chỗ, đó cũng là vô cùng khủng bố.

    Trừ khi lục địa thần tiên, nếu không cho dù có Man Ngưu Vương, Lang Vương tọa trấn, chỉ sợ Man Ngưu thành cũng bị nhẹ nhõm san bằng.

    Cái này còn gọi chơi a, đây quả thực như nhóm lửa tự thiêu, muốn chết không sai biệt lắm.

    Đây là Đại thiếu đang làm gì, chẳng lẽ chỉ muốn chứng minh lời hắn nói lúc trước, nhưng như vậy tất cả mọi người sẽ cùng một chỗ xong đời.

    Lâm Đan ngẩn người, nghĩ mãi mà không rõ dụng ý của Trình Cung, nhưng mà nghĩ đến bây giờ mình có năng lực nếm thử luyện đan, đột nhiên hắn lại hít một hơi thật sâu, đứng thẳng sống lưng lên thoáng một phát.

    Tứ thiếu gia nói không sai, mặc kệ đại thiếu làm ra quyết định gì, mình cần làm chỉ có một việc, chấp hành.

    Đã hiểu phải chấp hành, không hiểu cũng phải chấp hành, cho dù gặp nguy hiểm thì như thế nào, cho dù đánh thì đã có sao!

    ...,...,...

    Chỗ sâu nhất trong Man Ngưu thành, có một tòa Lang Vương điện phi thường to lớn xa hoa, nằm ở bên cạnh cung điện trong trung tâm nhất, mang theo khí tức thượng cổ Man Ngưu, cơ hồ cùng Man Ngưu cung này không xê xích bao nhiêu.

    Ở bên trong Lang Vương điện, nơi có rất nhiều cấm chế trận pháp, chỉ cần chạm vào cấm chế này, cho dù Thoát Tục kỳ tầng ba trở xuống cũng phải vẫn lạc.

    Mà ở bên ngoài cấm chế này, Bạch Kiếm đang cau mày nhìn xem, hắn đã ở đây mấy canh giờ.

    Những năm này nói là phụ thân quản lý Man Ngưu thành, nhưng thật ra mấy năm gần đây đều là hắn quản lý, hắn còn chưa có lần nào mà không rõ ràng như hiện nay.

    Thật không nghĩ tới hoàn khố kia thật sự đi vào Nam Hoang, còn đi tới Man Ngưu thành, thông qua tin tức trước kia mà xem, Trình Cung cũng không phải là người tốt lành gì, vô duyên vô cớ đưa mình nhiều đan dược như vậy, chẳng lẽ hắn không tin mình sẽ nuốt mất khoản đan dược này?

    Hay là hắn có lòng tin lấy về?

    - Là Man Ngưu xuất quan, hay là Địa Long Vương cùng Mị Hồ Vương đến tìm phiền toái, xảy ra chuyện gì mà làm cho ngươi không giải quyết được, vậy mà ở đây chờ mấy canh giờ.

    Lực lượng cấm chế kia dần dần tiêu tán, một trung niên bận áo bào rộng, tóc bạch kim, vẻ mặt hung ác từ bên trong đi tới, bộ pháp hữu lực, khí thế phi phàm, đúng là ở toàn bộ Nam Hoang bài danh ngang hàng cùng Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương, Lang Vương Bạch Nhân Long

    - Hài nhi gặp qua phụ vương, ngài xem cái này trước một chút.

    Bạch Kiếm nói xong, đem hai mai không gian giới chỉ giao cho Bạch Nhân Long.

    - Đan dược ĐAN THầN PHủ, sao ngươi thuận lợi lấy được từ trong tay Lâm Đan vậy, quả nhiên không hổ là nhi tử Bạch Nhân Long ta.

    Nhưng sao sẽ nhiều như vậy, trong này còn có nhiều như vậy, còn có một triệu kim phiếu.

    Không đúng, ĐAN THầN PHủ tập trung tất cả đan dược ở Nam Hoang hành tỉnh lại, cũng không thể có nhiều như vậy?

    Bạch Nhân Long dò xét không gian giới chỉ thứ nhất vốn là vô cùng cao hứng, lại lập tức chấn kinh, nghi hoặc nhìn Bạch Kiếm.

    Bạch Kiếm nói chuyện đã xảy ra cùng Bạch Nhân Long một lần, sau đó nói:

    - Ta dựa theo phụ vương nói, trước khi rút lui khỏi tận lực đem thu thập đan dược, vũ khí, tài phú trong Man Ngưu thành, chuẩn bị cho thời điểm Bạch gia chúng ta khởi binh dùng đến, lại không nghĩ rằng phát sinh sự tình hôm nay.

    Người kia cần phải là Trình Cung, không nghĩ tới hắn thật sự đi vào Nam Hoang, còn chơi một tay như vậy, hiện tại ta nghĩ mãi mà không rõ chính là, đến cùng hắn có mục đích gì?

    Bạch Nhân Long nhìn hai mai không gian giới chỉ trong tay, cũng lâm vào trầm tư, trong đầu lập tức chuyển qua trăm ngàn ý niệm, nghĩ đến các loại khả năng, nhưng vẫn nghĩ mãi mà không rõ Trình Cung này có dụng ý gì.

    - Hừ!

    Cuối cùng Bạch Nhân Long hừ lạnh một tiếng, vô cùng quyết đoán nói:

    - Mặc kệ hắn có dụng ý gì, chúng ta làm từng bước tính một bước, bên kia ta đã liên hệ tốt rồi.

    Chỉ cần ngươi có thể đạt tới lục địa thần tiên, chúng ta tạm thời trước đầu nhập vào bên kia, mượn lực lượng của bọn hắn cho ngươi nâng cao một bước, chỗ bọn hắn chỉ có Lục Địa Thần Tiên mới được coi trọng đầy đủ, nhóm thế lực tạo dựng lên tùy thời mà động, một khi thiên hạ đại loạn, phụ tử chúng ta có thể làm ra một phen đại sự kinh thiên động địa.

    Về phần Trình Cung này, cho người nhìn chằm chằm hắn, nếu như hắn có cái gì khác thường, vậy thì diệt trừ, vừa vặn coi như là một phần hạ lễ cho những người muốn giết hắn.

    Lang Vương là nhân vật nào, là nhân vật theo chân Man Ngưu Vương thành lập Man Ngưu thành, giờ phút này câu nói đầu tiên liền thể hiện ra hung ác của hắn.

    Nghe xong lời này, Bạch Kiếm cũng không khỏi sững sờ, lập tức có chút bận tâm lại có chút nghi hoặc nhìn cha mình.

    Một ít tin tức từ Vân Ca Thành phụ thân cũng biết, chuyện giữa Vũ Thân Vương, hoàng gia cùng Trình gia bọn hắn cũng biết một ít, truyền thuyết Trình lão gia tử đã đạt tới lục địa thần tiên.

    Những chuyện này phụ thân cũng biết a, nhưng phụ thân giống như hoàn toàn không có đi lo những thứ này.

    - Làm đại sự sao có thể nghĩ nhiều như vậy, nhớ kỹ, chỉ cần ngươi có đủ lực lượng, làm cái gì cũng không sợ.

    Những người cản đường toàn bộ diệt sát là được, huống chi cho dù giết chết hắn, Trình gia muốn tìm cũng không phải chúng ta, bọn hắn nhằm vào trước nhất chính là hoàng gia cùng một số người khác.

    Cho dù bọn hắn muốn đụng đến bọn ta, cũng không dễ dàng như vậy, chuyện này chúng ta có thể trực tiếp thông tri cho Song Long thành, xem bọn hắn phản ứng gì, tốt nhất bọn hắn chủ động đưa ra để cho chúng ta động thủ, như vậy chỗ tốt sẽ càng nhiều một ít.

    Một hoàn khố từ Vân Ca Thành tới, hắn cho rằng đây là Vân Ca Thành sao, muốn đùa nghịch tiểu thông minh cùng Lang Vương ta, còn tưởng rằng bản Lang Vương sẽ để ý những thứ này của hắn, hắn muốn làm cái gì bản Lang Vương căn bản chẳng muốn đi nghĩ, trực tiếp giết chết là được.

    Lang Vương vung tay lên, làm một động tác chém giết.

    - Hài nhi đã minh bạch.

    Bạch Kiếm vốn là lo lắng, mê hoặc, toàn bộ tán đi, trong ánh mắt lần nữa tràn đầy dã tính, hung quang, tự tin.

    ...,...,...

    Diện tích Tây Chu hành tỉnh không phải lớn nhất, nhưng người nơi này lại đoàn kết nhất, Tây Chu hành tỉnh hôm nay trước kia là đế đô của Đại Chu vương triều năm đó thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Tuy đã sớm trở thành quá khứ, nhưng này như cũ là kiêu ngạo toàn bộ người ở Tây Chu, đối với đế đô Vân Ca Thành, người Tây Chu là tương đối khinh bỉ.

    Thiên Tử Sơn của Tây Chu hành tỉnh được xưng ngọn núi tiếp cận trời nhất, nhưng mà từ trung ương đứt rời, đây cũng là địa phương sinh ra đời vô số truyền thuyết.

    Phương viên Thiên Tử Sơn vài trăm dặm, từ trung gian đứt rời, cái kia phải có lực lượng cường đại thế nào.

    Coi như là lục địa thần tiên nghĩ cũng không dám nghĩ, mà những địa phương này ở Tây Chu cũng không ít gặp.

    Hôm nay chỗ đứt rời của Thiên Tử Sơn được tu kiến Chu miếu, hương khói uy nghiêm, người nơi này chỉ biết có Chu gia, không biết có Lam Vân Đế Quốc, cũng là một người phục tùng trên danh nghĩa.

    Có người từng nói qua, trừ khi giết sạch người ở Tây Chu hành tỉnh, sau đó di dân người từ địa phương khác tới, nếu không người Tây Chu hành tỉnh vĩnh viễn là người khác không chinh phục được, kiêu ngạo trong lòng bọn hắn đã làm bọn hắn không nghe theo bất luận kẻ nào khác chỉ huy khống chế.

    Tuy Thiên Tử Sơn sụp đổ, nhưng miếu thờ vẫn còn nguyên trên đỉnh, nơi đây người bình thường hoàn toàn không có biện pháp leo tới, ở nơi này mây mù bay lượn chung quanh.

    Tiếng đàn chấn động, biển mây bốc lên, nương theo tiếng đàn mây mù biến hóa, rốt cục một khúc kết thúc, biển mây khôi phục lại bình tĩnh lần nữa, nguyên khí cường đại bên trên cũng dần dần tiêu tán.

    Lúc này vừa vặn có một Vân Cáp bay đến.

    Người trên tảng đá khoát tay đã bắt lấy Vân Cáp, chậm rãi gỡ tờ giấy xuống nhìn thoáng qua.

    Chương 341: Độ thần thông

    Bên trên ghi Trình Cung xuất hiện ở Man Ngưu thành, xung đột cùng Tiểu Lang Vương...

    Thoại ngữ bên trên rất đơn giản, lại miêu tả tinh tường tình cảnh ngay lúc đó.

    - Ngươi quả nhiên đã đến, mặc dù không có chứng cớ, nhưng bổn công tử cảm giác Âu Dương Ngọc Bảo là bị ngươi giết chết.

    Người này lầm bầm lầu bầu nói, người chậm rãi đứng lên, theo thân thể lực lượng hắn phóng ra ngoài, lúc này mây mù ngưng tụ chung quanh thân thể của hắn mới tản ra, đúng là Chu Dật Phàm, đứng đầu tứ đại tài tử của Vân Ca Thành.

    Chu Dật Phàm đang ở trên biển mây, nhìn qua phương hướng Nam Hoang xa xa.

    - Ở Vân Ca Thành luôn luôn bất tiện, nhưng hiện tại thì bất đồng, bổn công tử ngược lại là muốn nhìn, ngươi có thể sinh tồn được ở Nam Hoang hay không, bổn công tử rất chờ mong, thời điểm chạm mặt với ngươi lần nữa!

    ...,...,...

    Phủ Tổng đốc năm tỉnh kiến tạo phía sau Song Long sơn mạch, Song Long sơn mạch này là phòng tuyến kiên cố nhất ở Nam Hoang chống cự thú triều, hai sơn mạch như hai hàng dài bảo vệ tuyệt đại bộ phận của Nam Cương hành tỉnh, Tây Chu hành tỉnh, làm bọn hắn chỉ có một phần nhỏ đối mặt với Yêu Thú Sâm Lâm.

    Sau đó hai vách đứng cực lớn chính giữa, giống như hai Cự Long mở miệng khổng lồ gào thét, mà ở chính giữa hai sơn mạch, thì có một thành thị vô cùng chắc chắn.

    Tòa thành này xưng là Song Long thành, kiến thành như thế nào đã không có ghi lại, chỉ có không ít truyền thuyết lưu truyền tới nay, nói là hai Thần Long vì bảo hộ toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu không bị yêu thú của Yêu Thú Sâm Lâm tàn sát, hóa thân thành hai sơn mạch ngăn cản đường đi của bọn nó, hàm răng của bọn hắn liền biến thành tường thành kiên cố nhất.

    Đương nhiên, những cái này chỉ là truyền thuyết, nhưng tòa Song Long thành này cũng đã tồn tại rất lâu, vô số triều đại đều thủ hộ ở đây, phòng ngừa thú triều lan đến gần địa phương khác trên Nam Chiêm Bộ Châu.

    Trong phủ tổng đốc năm tỉnh, thân hình Đoan Mộc Nhất Phong cao lớn, mang theo diện mạo đặc thù của người Nam Cương, giống như một tòa núi nhỏ ngồi ở chỗ kia, bản thân là nhân vật trung thượng tầng của Nam Cương thần giáo, lại đảm nhiệm Tổng đốc Nam Cương hành tỉnh nhiều năm, trên thân thể ngoại trừ lực lượng kinh người ra, cũng bồi dưỡng được một cổ quan uy cao cao tại thượng.

    Giờ phút này hơn mười quan to địa phương phía dưới cẩn thận từng ly từng tý, bọn họ đều là quan viên Tây Chu, Nam Cương, vùng duyên hải.

    Về phần Nam Hoang, cũng chỉ có một ít người phụ trách với tư cách đại biểu Song Long thành tới quản lý.

    Tuy Tây Chu hành tỉnh không bị khống chế, nhưng mặt ngoài vẫn phải làm, lần này Đoan Mộc Nhất Phong ngoại trừ hỏi thăm chính vụ địa phương, còn có rất nhiều nhiệm vụ phái xuống dưới.

    Muốn hợp lệ năm tỉnh, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    - Tổng đốc đại nhân.

    Lúc này, có người từ sau tiến đến, rất nhanh đi tới bên cạnh Tổng đốc thấp giọng nói vài câu.

    - Ân.

    Đoan Mộc Nhất Phong ừ một tiếng nói:

    - Để bọn hắn đi làm đi thôi, được chuyện bản đốc cùng Vương gia sẽ có phong thưởng, đúng rồi, cho bọn hắn một ít tư liệu.

    Vận khí Bạch Nhân Long còn rất tốt, lại để cho hoàn khố kia gặp hắn.

    Chỉ là không nghĩ tới, hoàn khố kia thật đúng là hung hăng càn quấy không biết mình họ gì, thật sự dám xuất hiện ở Nam Hoang, hừ, hắn cho rằng bên người có một cái dựa vào Ngưng Anh đan miễn cưỡng đột phá đến Nhân Anh kỳ là có thể muốn làm gì thì làm sao.

    Thật sự là không biết trời cao đất rộng, ở bên trong Vân Ca Thành tất cả mọi người có chỗ cố kỵ, mới có thể để hắn kiêu ngạo như vậy.

    Nhưng ra khỏi Vân Ca Thành, cho dù hắn là cháu trai Trình Tiếu Thiên, cũng không còn người sẽ để ý tới hắn.

    Đừng nói bên người hắn chỉ mang một Huyết Y lão tổ, cho dù chính hắn là lục địa thần tiên, cho dù Trình Tiếu Thiên kia đi tới nơi này, cũng chỉ có một con đường chết.

    Bất quá Bạch Nhân Long muốn đối phó hắn chỉ sợ phải phí chút ít khí lực, nhưng như vậy cũng tốt, Bạch Nhân Long này tự nhận là sánh vai Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương, cũng là tên kiệt ngao bất tuân.

    Lần này muốn dựa vào mình, há miệng muốn làm Đại tướng quân một quân, ý chí không nhỏ.

    Chỉ là làm Đại tướng quân của Đoan Mộc Nhất Phong ta, cũng không dễ dàng giống như Đại tướng quân của Lam Vân Đế Quốc.

    Vừa vặn, bản đốc muốn nhìn ngươi đối phó Trình Cung, ứng phó Huyết Y lão tổ như thế nào.

    Đoan Mộc Nhất Phong đã sớm nhận được tin tức của Vũ Thân Vương, biết rõ tình huống của Trình Cung, chỉ là sau lưng có Nam Cương thần giáo ủng hộ, trong mắt Đoan Mộc Nhất Phong, Trình Cung không đáng kể chút nào.

    Vốn là hắn cũng không có để trong lòng, cho rằng Trình Cung kia căn bản không có dám đến Nam Hoang, cho dù hắn đến, tùy tiện tìm một cơ hội cũng có trăm biện pháp thu thập hắn.

    Làm Đoan Mộc Nhất Phong có chút ngoài ý muốn chính là, Trình Cung này thật sự đến, còn đến nhanh như vậy, lại trực tiếp tiến vào Nam Hoang.

    Đoan Mộc Nhất Phong không có suy nghĩ Trình Cung muốn gì, ở hắn xem ra này cũng đã không trọng yếu, tìm cơ hội thích hợp diệt sát hắn là được, hiện tại Lang Vương Bạch Nhân Long chủ động nói chuyện này, vậy để cho hắn đi làm cũng tốt.

    - Chư vị, năm tỉnh tây nam cũng đã thành lập một thời gian ngắn, nhưng vẫn có rất nhiều vấn đề.

    Bản đốc lần này chính là muốn...

    Đoan Mộc Nhất Phong chỉ là nghĩ một chút, sau đó bỏ qua chuyện này, một đời thứ ba bên trong gia tộc, một hoàn khố phá gia chi tử, căn bản không đáng để hắn chú ý.

    Hắn ở Vân Ca Thành giày vò rất lợi hại, nhưng ở Đoan Mộc Nhất Phong xem ra, bất quá là có gia tộc chống lưng mà thôi.

    Hơn nữa khi đó là ở Vân Ca Thành, nơi này là Nam Hoang, tuy Vũ Thân Vương nhắc hắn chú ý Trình Cung, nhất định phải mau chóng bóp chết hắn, nhưng ở Đoan Mộc Nhất Phong xem ra, loại thời điểm này Trình Cung trực tiếp tiến vào Nam Hoang, còn bị Lang Vương nhìn chằm chằm vào, hắn đã là người chết.

    ...

    Ở trong Man Ngưu thành, đại lão bản sau lưng ĐAN THầN PHủ, vốn chỉ là phá gia chi tử trong truyền thuyết vậy mà thật sự đi vào Man Ngưu thành.

    Chẳng lẽ hắn thực cho mình là Bách Chiến Hầu, Nam Hoang này chính là đất phong của hắn, hắn thật sự có thể tới thị sát.

    Tất cả mọi người nghị luận, mà tin tức Trình Cung đi vào Man Ngưu thành, đã truyền khắp năm tỉnh tây nam, sau đó các thế lực lớn trong Lam Vân Đế Quốc cũng biết tin tức này.

    Đa số người vốn cho là cho dù Trình Cung đi, tối đa cũng đi tới Song Long thành dạo một vòng, ở đó ngốc một thời gian ngắn sau đó nghĩ biện pháp ly khai, lại thật không ngờ Trình Cung trực tiếp xuất hiện ở Man Ngưu thành.

    Các loại nghị luận, suy đoán, mọi người cũng đều nhao nhao tăng cường tình báo liên lạc Nam Hoang, thuận tiện hiểu rõ tình huống Man Ngưu thành.

    Mà giờ khắc này, Trình Cung thì đang nghe Sắc Quỷ tập hợp thành quả ngày hôm nay.

    - Bọn hắn đã bắt đầu hành động, hơn nữa Bàn Tử mang người làm lớn ra một ít, hôm nay bên ngoài đã hình thành quy mô nhất định đang hướng về Man Ngưu thành.

    Trình Trảm, Trình Lập nhân thủ nhiều nên nhanh hơn một ít.

    Yêu thú này giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, càng lăn càng nhanh, càng về sau sẽ hình thành trạng thái một phát không thể vãn hồi.

    - Ân.

    Trình Cung thoả mãn gật đầu nói:

    - Muốn đúng là hiệu quả như vậy.

    - Mặt khác, đã tìm được Bạch thúc.

    Nói đến Bạch Khải Nguyên, Sắc Quỷ không khỏi cảm khái nói:

    - Hiện tại mới biết được tình huống cụ thể, tuy trước kia tình báo của ta cũng biểu hiện, nhân số chạy trốn lần này so với triều đình nói còn nhiều hơn, nhưng lại không nghĩ rằng nhiều hơn nhiều như vậy.

    Bạch thúc mang ra một vạn năm ngàn tinh binh, đều là tinh nhuệ.

    Hơn nữa những người này đều là đi theo đại thiếu xuất chinh đạt được chỗ tốt, tăng thêm nguyên nhân Bạch thúc, bọn hắn đều được lớn lượng đan dược, hiện tại chỉnh thể lực lượng tuyệt đối có thể so với một chi mười vạn đại quân.

    Hơn nữa bọn hắn ở Nam hoang cũng tôi luyện một thời gian ngắn, sức chiến đấu vẫn là tương đối bưu hãn, hiện tại cách chúng ta khoảng một trăm ba mươi dặm.

    Tuy sự tình bọn hắn ly khai là về sau lão gia tử mới biết được, nhưng mà lão gia tử thật rất ngưu bức, trên đường chuẩn bị cho Bạch thúc hơn vạn thất hạ đẳng bảo mã.

    - Cộng thêm thủ hạ trực hệ trước kia theo chúng ta tung hoành thảo nguyên, hiện trong tay hắn có gần năm trăm thất thượng đẳng bảo mã, hai ngàn thất trung đẳng bảo mã, những người khác dùng chính là hạ đẳng bảo mã.

    Ha ha, đại thiếu, bên chúng ta không đợi hành động, trong tay đã có một chi kỵ binh có thể so với Thảo Nguyên Vương Đình, đã ghiền ah!

    Sắc Quỷ nhìn tin tức Bạch Khải Nguyên cho hắn, cũng nhịn không được hưng phấn vỗ bàn hô to đã ghiền.

    Người có thể theo Bạch Khải Nguyên đi ra, ngoại trừ đại bộ phận là cô nhi ra, mấy người còn lại hiển nhiên đã sớm nghĩ kỹ đường lui, người trong nhà đều chuyển dời.

    Những người này tuyệt đối là dòng chính, hơn nữa trải qua đại chiến, trải qua tu dưỡng, đi theo Bạch Khải Nguyên cùng một chỗ điên cuồng qua, yên lặng qua, hôm nay lại có đại lượng đan dược, trang bị ủng hộ, lập tức bọn hắn liền trở thành một chi kỵ binh tinh nhuệ có thể tung hoành thiên hạ.

    - Xem ra gia gia cũng sớm đoán được có khả năng sẽ có ngày hôm nay, ta thắng Vũ Thân Vương năm trăm thất thượng đẳng bảo mã, toàn bộ giao cho gia gia.

    Vốn cho là gia gia sẽ phân cho lão tía cùng Nhị thúc, không nghĩ tới hắn một mực giữ lại, vậy mà đều cho Bạch thúc.

    Trình Cung cũng không khỏi lắc đầu than nhẹ, Trình lão gia tử không có bất kỳ ngôn ngữ, lặng yên không một tiếng động lo lắng làm trong lòng hắn rất ấm áp.

    Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Cũng tốt, nói như vậy sự tình sẽ càng dễ xử lý, Huyết Y, bây giờ ngươi lập tức đi tìm Bàn Tử, Túy Miêu, sau đó độ thần thông cho bọn hắn mà ta bảo ngươi tu luyện gần đây, mặt khác ta ghi một phong thơ ngươi giao cho Bạch thúc, mang cả không gian giới chỉ này cho hắn.

    Trình Cung nói xong, đã rất nhanh lấy ra vô số đan dược bỏ vào một giới chỉ khác.

    Vốn Trình Cung không muốn liên hệ Bạch thúc nhanh như vậy, muốn cho hắn mang người tôi luyện ở Nam Hoang một thời gian ngắn, nhưng hiện tại xem ra đã không cần cái này.

    Trang bị của bọn hắn, cộng thêm bọn hắn đều là tinh nhuệ mà Bạch Khải Nguyên bồi dưỡng, đã không cần bất luận tôi luyện gì.

    Như hắn ở loại tình huống này, nếu như có đầy đủ đan dược chèo chống mà nói, này sẽ trở thành một chi kỵ binh kinh khủng nhất, tinh nhuệ nhất.

    Tuy bây giờ còn đang ở bên ngoài vạn dặm, nhưng chỉ cần có ba ngày thời gian, ngày đêm không ngừng chạy đi, bọn hắn có thể tới toàn bộ.

    Dù sao Trình Cung có đầy đủ dược tề, đan dược, có thể cho ngựa chạy đi vượt xa người thường, lấy hết tốc độ tiến về phía trước, đây là sự tình người khác nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Nghe Trình Cung nhắc tới độ thần thông cho đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ vẫn là nhịn không được hít một hơi thật sâu, mịa nó, đoán chừng cũng chỉ có đại thiếu có thể làm được loại chuyện này.

    Chương 342: Dẫn Yêu Thú

    Cho lục địa Thần Tiên tu luyện thần thông, sau đó không tiếc hao tổn nguyên khí độ thần thông cho người khác, không chỉ nói đám người Bàn Tử.

    Không lâu trước Huyết Y Lão tổ vừa mới độ Phá Không Thứ cho mình, môn thần thông này làm cho sức chiến đấu của hắn tăng lên gấp ba lần, hơn nữa Phá Không Thứ phi thường quỷ dị, một kích trí mạng có thể so với Thoát Tục kỳ tầng thứ bảy tu luyện thần thông hơn mười, hai mươi năm, tuy không có biện pháp so với Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung, nhưng cũng đã là cực hạn mà Sắc Qủy có thể thừa nhận.

    - Đại thiếu, để Huyết Y tu luyện thần thông lại độ cho chúng ta, có thể làm cho lực lượng hắn bị hao tổn hay không, hơn nữa trong Man Ngưu thành nguy cơ tứ phía, Huyết Y rời đi vạn nhất có biến hóa gì, chỉ sợ bọn ta rất khó ứng đối, dù sao người của chúng ta đều ở ngoại vi.

    Chứng kiến Trình Cung muốn cho Huyết Y Lão tổ rời đi, lập tức Sắc Quỷ nghĩ đến vấn đề an toàn của Trình Cung.

    Hơn nữa hiện tại Huyết Y Lão tổ hoàn toàn là gia nô trung thành nhất, một thủ hạ tốt như vậy, Sắc Quỷ cũng lo lắng hắn xảy ra vấn đề.

    Trình Cung khoát tay áo cho Huyết Y Lão tổ rời đi, sau đó nói:

    - Yên tâm đi, ngoại trừ thần thông hắn độ cho ta có chút thương tổn, những thần thông tu luyện giúp các ngươi kia chỉ là luyện hai ba ngày, nguyên khí tiêu hao rất ít, ta cũng có đan dược tùy thời giúp hắn điều trị.

    Về phần vấn đề an toàn kỳ thật cũng không có gì, cho dù hiện tại đối mặt lục địa Thần Tiên bình thường, đánh không lại nhưng chỉ là bảo vệ tánh mạng, tin tưởng ta vẫn phải có.

    Hơn nữa chúng ta đột nhiên xuất hiện, người bình thường muốn động chúng ta cũng phải làm chút ít chuẩn bị, dù sao bọn họ không biết Huyết Y Lão tổ rời đi, dùng tốc độ của Huyết Y rất nhanh sẽ trở về.

    - Nhưng Lang Vương cũng là một tên tâm ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, vô pháp vô thiên, ta sợ hắn không để ý hậu quả động thủ.

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Hắn không phải người lương thiện, chúng ta cũng không phải loại mặc người chém giết.

    Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ đứng cho bọn hắn tới giết sao.

    Đám người Bàn Tử đều bề bộn, chúng ta cũng đừng nhàn rỗi, ta đã cho người an bài hai người hóa trang chúng ta.

    Nếu không tới gần sẽ không cách nào phát hiện, chúng ta trực tiếp để bọn hắn ở lại, còn hai người chúng ta thì đi ra ngoài hoạt động một chút.

    Sắc Quỷ vừa nghe hai mắt tỏa sáng, lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra, hai tay giao nhau hoạt động hai cái:

    - Gần đây lực lượng tăng lên.

    Còn có Huyết Y Lão tổ độ thần thông Phá Không Thứ, vừa vặn đi thực tế thoáng cái, đợi Bàn Tử trở về đâm vào mông của hắn, ha ha!

    Trình Cung mang theo Sắc Quỷ rất nhanh nghênh ngang rời Man Ngưu thành, sau khi hai người ra ngoài không có hoạt động ở phụ cận Man Ngưu thành, phụ cận Man Ngưu thành có nhân viên quản chế cố định, phòng ngừa có quá nhiều yêu thú tụ tập.

    Tùy thời quản chế tình huống chung quanh.

    Hai người trực tiếp ly khai gần nghìn dặm sau, mới bắt đầu động thủ.

    - Rống...

    Hơn mười đầu Ô Kim yêu trư cự đại phát ra rống giận, thân thể đen nhánh hiện lên kim sắc, là yêu thú có lực phòng ngự nổi tiếng trong Yêu Thú Sâm Lâm, dưới sự dẫn dắt của một đầu Ô Kim yêu trư cấp bảy chừng hơn mười thước, kiêu ngạo hoành hành ở Nam Hoang.

    Ở đây ngoài tộc chúng ra, cón có chừng hơn một ngàn yêu thú khác.

    Vừa rồi cho dù có vài Yêu tướng đỉnh cấp dẫn đầu đàn yêu thú cũng tránh chúng nó, bởi vì lực phòng ngự của chúng rất kinh người.

    Hơn nữa bình thường chúng nó đều tu luyện dưới mặt đất, hấp thụ ngũ kim khí dưới mặt đất, cho nên cho dù có Yêu tướng khác cũng không muốn chọc bọn chúng.

    Mà một ít đàn yêu thú nhỏ đều bị bọn nó chiếm đoạt.

    Hôm nay bên người hơn mười đầu Ô Kim yêu trư đều dẫn theo trên trăm yêu thú, hộ vệ lấy Yêu tướng cấp bảy hoành hành Nam Hoang.

    - Đại thiếu, khuya hôm nay ăn thịt heo nha.

    Giữa thiên không, Sắc Quỷ cười lớn trực tiếp rơi xuống, Quỷ Thứ trong tay trực tiếp đâm về đầu Yêu tướng Ô Kim yêu trư.

    - Ha ha, nhân loại ngu xuẩn, muốn đánh lén Ô Kim vương tử ta, xem ra ngươi thật đúng là ngu xuẩn.

    Nguyên lai đầu Ô Kim yêu trư này là vương tử của Ô Kim yêu trư nhất tộc.

    Trách không được chung quanh hắn có một lực lượng mạnh như vậy.

    Bản thể Ô Kim vương tử này chắc chắn vô cùng, cho dù Linh khí bình thường muốn thương tổn đến hắn cũng không dễ dàng như vậy.

    Huống chi chứng kiến lực lượng người đánh lén yếu như thế, Ô Kim vương tử này ngay cả ý niệm xuất thủ trong đầu cũng không có, trực tiếp giao cho bọn thủ hạ.

    - Cũng dám đánh lén Ô Kim vương tử, không biết sống chết...

    - Muốn chết, giết hắn.

    - Vì Ô Kim vương tử, giết.

    - Xèo xèo...

    ...

    Kỳ thật Yêu tộc cũng giống nhân loại.

    Không đợi Ô Kim vương tử cùng Ô Kim nhất tộc khác động thủ, những yêu thú đầu nhập vào bọn hắn đã ra sức động thủ.

    Trong đó cũng có mấy Yêu tướng bình thường, đều là vừa vặn bị bắt phục, lập tức lớn tiếng sử dụng tuyệt kỹ của mình.

    Mà ngay cả những còn không biết nói chuyện, phản ứng nhanh cũng đều ra tay, nguyên một đám rất ra sức.

    Yêu tộc tranh thủ tình cảm, hướng về cường giả tỏ lòng trung thành của mình càng thêm trực tiếp hơn nhân loại, càng thêm thực tế, căn bản sẽ không đi lo lắng khác, trong nháy mắt vô số công kích đánh tới Sắc Quỷ.

    - Oanh!

    Thiên không như trời quang sét đánh, một ít yêu thú dưới Yêu tu trực tiếp bị chấn hôn mê, sau một khắc Sắc Quỷ mới vừa rồi còn lao xuống rất nhanh đã biến mất.

    Thời điểm xuất hiện lần nữa, Quỷ Thứ đã đâm về Ô Kim vương tử, cũng không phải đâm mắt của Ô Kim vương tử, đầu,... mà là chém đuôi của Ô Kim vương tử.

    - Ô Kim toái không trảo...

    Đừng xem thân thể Ô Kim vương tử cự đại, thoạt nhìn làn da không dày, giống như rất cồng kềnh, kỳ thật thân thể của hắn vô cùng linh hoạt, nâng lên đã là một trảo trảo hướng không trung.

    Mang theo năm đạo tiếng xé gió, không khí trực tiếp bị móng vuốt của Ô Kim vương tử đánh vỡ ra năm đạo khe hở, nhưng vẫn chậm.

    - Đương...

    Một tiếng kim loại va nhau, sau một khắc Ô Kim vương tử ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng quát vô cùng phẫn nộ.

    - Nhân loại đáng chết, cũng dám làm ta bị thương, ta muốn nuốt ngươi, nuốt ngươi.

    Cái đuôi của Ô Kim vương tử đã bị chém một phần ba, tuy không có nguy hiểm gì, mấu chốt là sỉ nhục a.

    Từ trước tới nay lấy phòng ngự mà nổi tiếng, lại bị người không có sử dụng pháp bảo nghịch thiên làm bị thương, cái này truyền đi quả thực chính là đại chê cười.

    - Đại thiếu nói quả nhiên không sai, ha ha, đi!

    Sắc Quỷ khoát tay, đã thu hồi cái đuôi, sau một khắc ở dưới vô số công kích, thi triển Phá Không Thứ rời đi.

    Phá Không thứ là một môn thần thông rất thần kỳ, nếu như đại thành thậm chí có thể trực tiếp phá vỡ thời gian, không gian ám sát.

    Đương nhiên, đối với Sắc Quỷ mà nói, hiện tại hắn chỉ có thể gia tốc cự ly ngắn, tạo ra hiệu quả công kích lớn hơn.

    Sắc Quỷ chạy thoát công kích, không dám dừng lại, nếu như bị Ô Kim vương tử đuổi kịp cùng ngàn yêu thú vây khốn, cho dù một trăm hắn cũng chết chắc.

    Coi như là vài Thoát Tục kỳ đỉnh phong đến đây, cũng khó có thể còn mạng sống.

    - Giết, giết hắn...

    Lão tử Ô Kim vương tử là vương giả Ô Kim yêu trư nhất tộc, Yêu Vương chính thức.

    Cho dù hôm nay bên trong yêu thú cả Nam Hoang, cũng không có mấy cái dám trêu nó. nó Tới Nam Hoang, bất quá là ở trước đại chiến rèn luyện thoáng cái, giống như đệ tử đại gia tộc nhân loại, sau khi tôi luyện, chém giết, chỉ cần thực lực đủ mạnh, nó chính là Tộc trưởng kế tiếp, nhưng hôm nay lại bị một nhân loại nhỏ bé đánh lén, đâm bị thương, quả thực là sỉ nhục lớn nhất.

    Điên cuồng rống giận, thậm chí phát ra ngôn ngữ yêu thú nhất tộc, nổi giận, điên cuồng gầm rú.

    Tất cả yêu thú đều điên cuồng đuổi theo, có mấy cái truy chậm ngăn ở trước người Ô Kim vương tử, trực tiếp bị nó đánh bay ra, trong đó thậm chí còn có một Yêu Lang cấp Yêu tướng cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, Ô Kim vương tử phẫn giận lên hậu quả chính là rất nghiêm trọng.

    - Ta dựa vào, cái này phỏng chừng trong thời gian ngắn đại thiếu không thể vuột qua ta, nhưng mà dẫn đến đại phiền toái, trốn a!

    Sắc Quỷ trực tiếp ném vào miệng một viên đan dược, dùng tốc độ cao nhất đào tẩu.

    Vừa rồi hắn đã tách ra cùng Trình Cung, hai người so ai dẫn động yêu thú càng nhiều, kết quả ngay từ đầu Sắc Quỷ dẫn mười mấy yêu thú, nhưng đều quá yếu, dưới sự giận dữ hắn đều giết.

    Nhưng đi dạo nửa ngày, phát hiện trong vòng trăm dặm phụ cận căn bản không có đàn yêu thú khác, điều này làm cho hắn rất kỳ quái.

    Đi dạo, đi dạo, rốt cục phát hiện nguyên nhân, như thế làm cho Sắc Quỷ rất vui vẻ, cái này giảm đi hắn không ít chuyện, lúc này mới có một màn vừa rồi.

    Ô Kim nhất tộc chiến đấu cùng tốc độ công kích không chậm, nhưng chính thức đuổi theo đường dài, cũng không phải chủng tộc nhanh nhất.

    Tuy trong chúng nó có một ít bầy có tốc độ nhanh, nhưng không có quá mạnh mẽ, cho dù đuổi theo Sắc Quỷ cũng dây dưa không ngừng.

    Mà Sắc Quỷ có Phá Không Thứ, có rất nhiều đan dược, vẫn có thể đào tẩu, thỉnh thoảng mắng hai câu.

    Ô Kim vương tử đã là Yêu tướng, tự nhiên có thể nghe hiểu được, càng phát ra phẫn nộ, không ngừng đuổi theo.

    - Rầm rầm rầm...

    Chạy thoát vài canh giờ, lại nhảy vào trong một đàn yêu thú khác, trực tiếp giết một Yêu tướng, làm cho đám yêu thú kia cũng đuổi theo, đột nhiên Sắc Quỷ phát hiện xa xa nổ vang, động tĩnh so với hắn còn lớn hơn.

    - Ta dựa vào, làm cái gì vậy?

    Tốc độ cao nhất đào tẩu, không đến nửa khắc đồng hồ Sắc Quỷ đã chứng kiến, một người phía trước thỉnh thoảng quay đầu lại bắn ra vài thanh phi đao, sau đó tiếp tục đào tẩu, mà đàn yêu thú ở phía sau hắn còn gấp đôi mình.

    Điểm chết người nhất chính là, không trung có một đám yêu thú phi cầm.

    Thời điểm Sắc Quỷ nhìn rõ ràng, hai người đã nhanh đến cùng một chỗ, sau đó ăn ý trực tiếp chạy về một phía.

    - MĐ, Ô Kim yêu trư giúp ta giảm đi không ít chuyện mới nhiều như vậy, sao đại thiếu ngươi làm cho nhiều như vậy.

    Sắc Quỷ nâng Quỷ Thứ lên, ngăn trở công kích ở không trung, một bên không thể chờ đợi được muốn biết kết quả.

    Phải biết rằng, bọn họ mới tách ra không bao lâu, cho dù tốc độ đại thiếu mau hơn nữa, cũng không thể nhanh như vậy.

    Chương 343: Thú triều

    Chính mình là vận khí tốt, vừa vặn đụng phải đàn yêu thú khổng lồ như Ô Kim Yêu Trư, phỏng chừng bọn họ đã tha một thời gian ngắn, mới phát triển đến quy mô kia, mình trực tiếp mưu lợi chọc giận Ô Kim vương tử là đến nơi.

    Nhưng đại thiếu không phải vậy, phía sau hắn loạn thất bát tao, thỉnh thoảng những yêu thú kia còn có thể chém giết lẫn nhau, trực tiếp nuốt chững yêu thú va chạm cùng mình hoặc là ngăn trở mình, rõ ràng cho thấy mười mấy đàn yêu thú bất đồng tụ tập lại.

    Đây cũng quá khoa trương, Sắc Quỷ thật sự nghĩ mãi mà không rõ, đại thiếu là làm như thế nào được điểm ấy.

    - Ha ha, rất đơn giản a, ta trực tiếp dùng thần niệm trao đổi một chút cùng chúng nó, chúng nó đều quyết định đi theo ta.

    Trình Cung cười lớn, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao xoay tròn chung quanh thân thể, ngăn trở công kích, còn bất chợt bay ra ngoài công kích mấy yêu thú.

    - MĐ!

    Sắc Quỷ vừa nghe, lập tức không nói gì, thoáng cái minh bạch chuyện gì xảy ra.

    Người khác không biết, Sắc Quỷ chính là biết rõ thần niệm của đại thiếu là siêu cấp biến thái, hắn cũng biết, cho dù đại thiếu không dùng Luyện Thần Quyết, chỉ là cố ý bạo lộ vị trí của mình, sau đó dùng thần niệm thật sự câu thông cùng những Yêu tướng, những Yêu tướng, Yêu tu này đều chơi mệnh đuổi giết hắn.

    Điểm ấy Sắc Quỷ quá tin tưởng Trình Cung, đây là chuyện tình tuyệt đối không cần nghi vấn, hoài nghi.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Sắc Quỷ phát hiện đại thiếu không nói, đại thiếu không phải là người khiêm tốn, lần này hai người đánh cuộc, đại thiếu cho mình năm thành, nếu như mình có thể đạt tới năm thành của đại thiếu, vậy mình coi như thắng. nhưng hiện tại xem ra, hi vọng thắng rất xa vời a.

    - Ầm ầm.

    Thời điểm Sắc Quỷ đang nghi hoặc, đột nhiên phát hiện xa xa hai bên đột nhiên có vài cổ yêu thú, dưới sự dẫn dắt của những Yêu tướng gần như điên cuồng, phẫn nộ tới cực điểm, điên cuồng xông lên.

    - Là hắn, chính là hắn, giết chết hắn bổn tướng hưởng một kiện bảo vật.

    - Tên hỗn đản này, giết hắn.

    - Giết a, nhất định phải giết hắn cho ta.

    Những Yêu tướng này đều điên cuồng rống giận xông lại, hoàn toàn là tư thế không tiếc hết thảy, dáng vẻ phẫn nộ này, làm cho Sắc Quỷ cũng run sợ.

    Ta dựa vào, đại thiếu rốt cuộc trao đổi cái gì cùng chúng nó, lại làm chúng nó tức giận như thế.

    Tuy những yêu thú này không giống người, tính tình tốt như vậy, nhưng dù sao cũng đều tu luyện vài chục thậm chí mấy trăm năm, trí tuệ cũng đều không thấp, nếu trong thời gian ngắn chúng nó chọc tới loại trình độ này, thực không phải người bình thường có thể làm được.

    Kháo, lúc này là triệt để thua, lại thua rồi.

    Sắc Quỷ biết đã vô lực xoay chuyển trời đất, ở dưới áp lực này mình miễn cưỡng có thể tiếp tục trốn đã không sai, nhưng đại thiếu có thể dùng loại phương pháp này tiếp tục hấp dẫn đàn yêu thú.

    Nghĩ đến sau khi thua phải làm chuyện kia, Sắc Quỷ chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, nhưng rất nhanh hắn lại bình thường trở lại, MĐ, thua đại thiếu cũng rất bình thường a, cũng không có cái gì quá không được, ha ha, một hồi kéo Bàn Tử vào.

    Hiện tại xem ra hắn đã bắt đầu hành động trước một ngày, phỏng chừng đang tràn đầy tin tưởng, vô cùng bành trướng a.

    Càng nghĩ tâm tình Sắc Quỷ càng sướng, lại liều mạng chạy trốn, cưỡng chế né tránh, lúc đào tẩu thả ra một con bồ câu.

    - Tâm...

    Có công kích, nhưng trong nháy mắt chim bồ câu gia tốc quá nhanh, trực tiếp nhảy vào vân tiêu biến mất không thấy gì nữa.

    ...

    Đúng như Trình Cung chỗ dự đoán, hai ngày này Man Ngưu thành rất bình tĩnh, không có người biết rõ hắn rời đi, cũng không có người còn dám đi động ĐAN THầN PHủ.

    Man Ngưu thành, phòng nghị sự Lang Vương phủ.

    - Thật không nghĩ tới bên cạnh Trình Cung này lại là Huyết Y Lão tổ, lại dùng Ngưng Anh đan của Hoàng Đế thành tựu lục địa Thần Tiên, có lục địa Thần Tiên bảo hộ Trình Cung, Đoan Mộc Nhất Phong lại hạ lệnh cho chúng ta giết Trình Cung, thật không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

    Trong phòng nghị sự Lang Vương phủ, chỉ có hai người Lang Vương cùng Bạch Kiếm.

    Mới vừa rồi, bọn họ đã nhận được mệnh lệnh của Đoan Mộc Nhất Phong.

    Trước một thời gian ngắn phụ tử bọn họ đã đạt thành hiệp nghị cùng Đoan Mộc Nhất Phong, chuẩn bị đầu nhập vào Đoan Mộc Nhất Phong.

    Chỉ là đến loại trình độ như bọn hắn, khẳng định mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

    - Hừ!

    Lang Vương hừ lạnh một tiếng nói:

    - Bằng vào Ngưng Anh đan thành tựu lục địa Thần Tiên cũng không có gì đáng sợ, chỉ là Đoan Mộc Nhất Phong này thật cho rằng chúng ta là thủ hạ của hắn, hắn nói ra chúng ta liền liều lĩnh xông lên đâu.

    Lời của hắn không cần phải quá đi để ý tới, nếu quả thật có cơ hội mà nói, giết Trình Cung này cũng không sao, nhưng mà không cần phải tận lực, chỉ là cử động của Trình Cung này cũng rất khác thường, cho nên chú ý hắn chút, nếu hắn thành thật thì trước giữ hắn lại, nếu như hắn xằng bậy mà nói, hừ, tập trung lực lượng tiêu diệt hắn.

    Ở Nam Hoang là thiên hạ của chúng ta, cho dù bên cạnh hắn có Thần Tiên người, chỉ cần bản Vương Chân muốn giết hắn, hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.

    - Ân.

    Bạch Kiếm gật đầu đáp ứng.

    - Đúng rồi, ta nghe người ta nói, gần đây yêu thú hoạt động rất không bình thường?

    - Gần nghìn dặm chỗ chúng ta không có gì, chỉ là vài chỗ hơi chút xa, hình như có một đám người bị yêu thú đuổi giết, khiến cho đàn yêu thú loạn thành một đoàn, thậm chí tạo thành hiệu quả tập kết nhất định.

    Ta đã phái người đi điều tra, tin tưởng rất nhanh sẽ có tin tức phản hồi về, tin tưởng trước mắt còn không ảnh hướng đến chúng ta.

    Bình thường những chuyện này trong Man Ngưu thành, hiện tại cơ bản đều là Bạch Kiếm xử lý.

    Lang Vương nói:

    - Chú ý một ít, trăm năm Thú triều không phải chuyện đùa, trong khoảnh khắc có thể hủy diệt hết thảy.

    Ta còn cần một thời gian ngắn, hẳn là có thể thành công đạt được bảo vật.

    - Những người trong thành kia cái gì cũng không biết, ta sẽ nghĩ biện pháp tận lực thu tài vật của bọn chúng, chỉ là ta có chút bận tâm Man Ngưu Vương, gia hỏa này rất ngu ngốc, chỉ sợ hắn thật sự yêu cầu chúng ta che chở người trong Man Ngưu thành giết đi ra ngoài, này thì phiền toái.

    Bạch Kiếm vừa nghĩ tới Man Ngưu Vương cũng cảm giác đau đầu, mỗi lần hắn đi ra sẽ làm cho Bạch Kiếm tức chết đi được.

    - Nếu năm đó vi phụ là có lực lượng như hôm nay, có thể sớm thu Man Ngưu thành vào tay rồi, hắn chỉ có thể là một thủ hạ tuyệt đối trung tâm đấu tranh anh dũng.

    Đáng tiếc năm đó vi phụ đầu nhập vào hắn, nhưng Man Ngưu thành có thể có hôm nay còn không phải là ta vất vả tạo nên sao, hắn cả ngày chỉ biết luyện công.

    - Hôm nay Man Ngưu thành có thể có thành tích hiện tại, đều là ta và ngươi một tay chế tạo, tên kia có làm được cái gì.

    Nếu không phải là không muốn quá làm náo động, không muốn gánh vác bêu danh vong ân phụ nghĩa, vi phụ đã sớm triệt để khống chế Man Ngưu thành, nơi này cũng đã sớm biến thành Lang Vương Thành.

    Cũng may hắn rất ngốc, lưu lại nơi này là vì cảm thụ nơi này có bảo vật cũng nói cho vi phụ, hơn nữa hắn cho rằng không đến lúc xuất thế, vẫn không động thủ, ngược lại cho phụ tử chúng ta cơ hội, vi phụ không ngừng thúc dục lực lượng quán thâu trong đó, dùng đại lượng máu huyết yêu thú dẫn động, rất nhanh bảo vật này có thể xuất thế.

    Nhắc tới Man Ngưu Vương, Lang Vương cũng cảm thấy rất đau đầu.

    Nhưng thời điểm nhắc tới bảo vật này, phụ tử Lang Vương, Bạch Kiếm đều lộ ra vẻ rất hưng phấn.

    Thời điểm hai phụ tử hưng phấn tưởng tượng, đột nhiên một thanh âm nặng nề vang vọng Man Ngưu thành, đấy là tín hiệu khi Man Ngưu thành xảy ra đại sự.

    - Chuyện gì xảy ra?

    Lang Vương vội đứng lên.

    - Không... tốt, Lang Vương, ngoài năm trăm dặm đột nhiên xuất hiện đại lượng yêu thú, hàng vạn, nhiều không kể xiết đang lao về chỗ chúng ta.

    Mà phương viên bên ngoài năm trăm dặm, yêu thú đã bị lôi kéo, cũng hướng về chúng ta vọt tới, tình hình rất nguy ngập!

    Lúc này, một tên Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu vội vàng chạy tới báo cáo.

    Người này chính là phụ trách tuần tra tình huống năm trăm dặm chung quanh, lúc này sắc mặt trắng bệch chạy tới, có thể thấy được hắn kinh hoàng bao nhiêu.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Bởi vì vừa mới hỏi thăm qua vấn đề này, Lang Vương quay nhìn về phía con mình.

    Bạch Kiếm cũng sắc mặt kịch biến:

    - Người đâu, ngày hôm qua cùng hôm nay phái đi ra vì cái gì không có có tin tức, mọi người chết hết rồi sao?

    - Không, không biết, nhưng mà chúng ta không có thu được bất cứ tin tức gì, ta phỏng chừng bọn họ rất có thể đã...

    Người kia nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ trong năm trăm dặm kia, lập tức có một cảm giác sởn tóc gáy.

    Hắn cũng là thường niên sinh tồn ở Nam Hoang, có thể dọa hắn thành như vậy, có thể nghĩ lần này Thú triều có bao nhiêu khủng bố.

    - Tại sao có thể như vậy, không có khả năng, kinh nghiệm bọn họ đều rất phong phú nhất, hơn nữa am hiểu dò xét tình báo, tốc độ cũng rất nhanh, sao lại như vậy?

    Sau khi Bạch Kiếm nghe vẫn chưa tin đây là thật, những người hắn phái đi ra kia chưa hẳn lực lượng rất mạnh, nhưng đều rất am hiểu dò xét tình báo, am hiểu bảo vệ tánh mạng, trong vòng hai ngày phái đi ra mười mấy người làm sao có thể không có một người nào trở về, nếu là như vậy mà nói, trình độ này nghiêm trọng tới mức nào.

    - Chẳng lẽ Thú triều bạo phát trước thời gian, không có khả năng, trăm năm Thú triều, thiên địa kịch biến...

    đi!

    Lang Vương thì thào tự nói nói hai câu, sau đó thân thể trực tiếp bay ra khỏi Lang Vương phủ.

    Chương 344: Một đám cường nhân tụ tập

    Giờ phút này, trong Man Ngưu thành đã có gần sáu vạn người, những người này cũng có không ít bay lên nhìn phía xa.

    Bởi vì bên trong yêu thú có không ít am hiểu công kích thần niệm, tinh thần lực, tạo thành trình độ ảnh hưởng nhất định, lúc này trừ thần niệm của siêu cấp cường giả, nếu không còn không bằng nhìn trực tiếp.

    - Tại sao có thể như vậy, hẳn là vài trăm dặm, phô thiên cái địa a.

    - Mẹ ơi, không phải nói còn mấy tháng sao, sao hiện tại đã tới rồi, sớm biết như vậy nên rời đi.

    - Cái này thì nguy rồi, không nên như thế a.

    Quy mô này, so với Thú triều mà ta gặp mấy chục năm trước còn mạnh hơn rất nhiều.

    - Quá kinh khủng, đây là Thú triều sao, sớm biết như vậy ta đừng có tới, hiện tại chúng ta chạy nhanh đi.

    - Thiếu gia, đừng xúc động, ngươi cho rằng bây giờ còn đi được sao?

    ...

    Lúc này, có không ít người trong Man Ngưu thành bay đến chỗ cao, đã có thể chứng kiến tình huống vài trăm dặm.

    Có lẽ không thấy rõ tình huống cụ thể lắm, nhưng mà từng đạo khí tức phóng lên trời này, còn có các loại nguyên khí ba động tạo thành pháp thuật, cũng có thể chứng kiến một ít yêu thú phô thiên cái địa.

    Lão Liệp Yêu giả thì tuy kỳ quái nhưng không chút kinh hoảng, dù sao đây là Man Ngưu thành, hơn nữa cho dù bọn họ chết cũng không e ngại cái gì, đã lựa chọn đi chuyến này, thì có chuẩn bị trong nội tâm.

    Có một chút muốn đầu cơ trục lợi, lúc này thì bắt đầu hối hận.

    Mà có một ít đệ tử đại gia tộc, mang theo một đám thủ hạ, tự nhận là lịch lãm rèn luyện một phen thì luống cuống, sợ hãi.

    - Phụ vương, làm sao bây giờ? chúng ta...

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm vừa rồi còn vui vẻ, hưng phấn khích động nhắc tới chuyện kia, nhưng lúc này thì cảm thấy rất bất an, vật kia đối với bọn họ mà nói vô cùng trọng yếu, trong nội tâm cũng rất lo lắng.

    Nếu quả thật xuất hiện Man Ngưu thành không chống đỡ được Thú triều, vậy thì nguy rồi!

    - Hiện tại chỉ có bấy nhiêu đó, sợ cái gì mà sợ, hừ.

    Trong mắt Lang Vương hiện lên hung quang:

    - Nơi này còn có năm nghìn tinh nhuệ, còn có hơn sáu vạn Liệp yêu giả, chỉ cần không phải trăm năm Thú triều, thì hoàn toàn có khả năng đối kháng, cho dù cuối cùng bọn họ chết hết, cũng có thể tranh thủ thời gian cho chúng ta.

    - Nhưng... nhưng cái này là thành viên tổ chức của chúng ta, đều là người trung tâm với chúng ta, nếu như chết hết...

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm vừa nghe xong lại càng hoảng sợ, bọn họ cần nhóm người này để đứng vững cước bộ với Đoan Mộc Nhất Phong, cần những người này ở thời điểm thiên hạ đại loạn làm đại sự.

    Những người này, rất nhiều đều là theo phụ thân hai mươi mấy năm, cũng không ít người bồi dưỡng vài chục năm.

    - Trong tay chúng ta có nhiều đan dược như vậy, còn có nhiều tài phú như vậy, nếu như có thể được bảo vật này mà nói, cái khác đã không còn trọng yếu.

    Chỉ cần phụ tử ta còn, bao nhiêu thủ hạ cũng sẽ có.

    Giờ phút này Lang Vương thể hiện ra hắn khí thế của hắn, cho dù chết nhiều hơn nữa, hắn cũng sẽ không nhíu mày một chút.

    - Ngươi dẫn người trông coi, bây giờ ta sẽ đi gia tốc vận chuyển, mau chóng bắt được vật bảo này, sau đó phụ tử ta rời khỏi nơi này.

    Lang Vương nói xong, thân hình chớp động biến mất lần nữa.

    - Giết, bảo vệ Man Ngưu thành, hiệu lực vì Lang Vương.

    - Mấy người các ngươi qua bên kia, dẫn động tất cả trận pháp chung quanh.

    - Tất cả mọi người lui về phía sau, tiến vào trong núi, đợi tất cả các trận pháp, bẫy rập chung quanh khởi động hoàn toàn.

    ...

    Những thủ thành của Man Ngưu thành này, trước kia đều là Liệp yêu giả, về sau bởi vì các loại nguyên nhân mà dần dần tiến vào Man Ngưu thành, kinh nghiệm của bọn họ đều rất phong phú.

    Trải qua các loại sóng gió, cơ hồ không cần người chỉ huy, một ít đầu mục đã liên tiếp hạ lệnh.

    Sau đó bọn họ lập tức diệt sát những yêu thú xông lên trước nhất, sau đó khởi động các loại bẫy rập, trận pháp đã sớm bố trí tốt.

    Nhìn những người này, có không ít người lớn lên cùng hắn, nương theo hắn, một đường đi tới chức Thống lĩnh.

    Nghĩ đến lời nói vừa rồi của phụ thân, trong nội tâm Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm cũng hiện lên một tia không đành lòng, nhưng sau đó hung quang trong mắt của hắn càng ngày càng thịnh, người thành đại sự, sao có thể không bỏ xuống được chút việc nhỏ ấy, có thể vì mình mà chết, đó là quang vinh của bọn hắn.

    Dưới tình huống ai cũng không minh bạch, ai cũng không nghĩ tới, Man Ngưu thành lại nghênh đón một lần Thú triều điên cuồng nhất từ trước tới nay.

    Sau khi chém giết một ngày, Thú triều chính thức ở phía sau mới xuất hiện, nhìn qua Thú triều phô thiên cái địa, nguyên bản một số người chỉ là đứng nhìn, rốt cục cũng động thủ.

    Nếu như không động thủ, chỉ dựa vào người Man Ngưu thành, vạn nhất thất thủ thì làm sao bây giờ.

    - Nếu như người Man Ngưu thành chết hết, chúng ta cũng xong.

    - Tiểu Lang Vương làm gương chỉ huy binh sĩ ở phía trước, các huynh đệ Man Ngưu thành đang liều mạng, chúng ta cũng không thể nhàn rỗi.

    - Đúng, cho dù không xông vào tuyến đầu, cũng phải ra tay.

    ...

    Giờ phút này, một ít thủ hạ cường đại mà phụ tử Lang Vương sớm an bài, không ít người đã gia nhập vào, càng có nhiều người đang bắt đầu thi triển thần thông, pháp thuật hiệp trợ.

    Thoáng cái giảm bớt áp lực rất lớn, tạm thời cũng chặn được công kích mãnh liệt của Thú triều.

    - Chiến, chiến, chiến, chiến...

    Đột nhiên, phía dưới Thú triều phủ kín, đột nhiên ở mười phương hướng, một cổ lực lượng cường hoành, từng tiếng hô điên cuồng, một đám người lại từ bên trong Thú triều giết ra.

    Trực tiếp đánh nát đàn Thú triều phía trước, mở ra hơn mười thông đạo, vọt lên tiến về phía Man Ngưu thành.

    - Không thể nào, ở trong Thú triều, lại có người có thể sống sót xung phong liều chết đi ra, người nào vậy?

    - Mau nhìn, hình như có rất nhiều?

    - Những người này là ai, quá hung hãn đi, trời ạ, hơn mười đoàn người này, yếu nhất cũng là Siêu Phàm kỳ.

    - Không, chính thức đáng sợ là phối hợp của bọn hắn, làm cho uy lực của bọn hắn tăng lên vài lần, mười Siêu Phàm kỳ liên thủ, lại có thể ngăn cản được yêu thú cấp Yêu tướng công kích.”

    - Mau nhìn không trung...

    ...

    Mọi người đang ở Man Ngưu thành nhìn mà trợn tròn mắt, hôm nay Siêu Phàm kỳ ở trong Man Ngưu thành tuyệt đối không ít.

    Đây là tụ tập đa số Liệp yêu giả của Nam Chiêm Bộ Châu, sau nhiều năm tôi luyện còn sống sót.

    Bọn họ cũng từng gặp qua trên trăm tên Siêu Phàm kỳ động thủ cùng một chỗ, nhưng vấn đề là, hơn một trăm tên Siêu Phàm kỳ này lại chia làm mười tổ, mười mấy người làm một tổ, còn có thể phối hợp ăn ý đến loại trình độ này, bọn họ còn là lần đầu tiên nhìn thấy.

    Còn ở trong không trung, chỉ thấy một người dùng đao, một người dùng kiếm, qua lại tự nhiên bên trong vô số yêu thú, che chở hơn mười đội nhân mã này một đường từ trong đàn yêu thú giết ra.

    Đám người kia một mạch giết tới, người Man Ngưu thành lập tức ngăn trở truy kích phía sau, để cho bọn họ tiến vào.

    Bọn họ mới vừa vào, không đợi có người hỏi thăm tình huống bọn họ, đột nhiên lại có người kinh hô.

    - Mau nhìn, bên kia...

    Tất cả mọi người nhìn lại, chỉ thấy một Yêu tướng ở trên không trung vô cùng uy phong, bá đạo, chỉ huy hơn nghìn yêu thú chuẩn công kích, đột nhiên bị một tia chớp đánh trúng, trực tiếp bị đánh chết rơi xuống đất.

    Hoa mắt a, tại sao có thể như vậy?

    Tia chớp đều là xuất hiện từ không trung, sao lại từ dưới đất bắn lên, công kích Yêu tướng trên không trung.

    - Oanh... oanh...

    Lúc này, ở một phương hướng khác, đột nhiên truyền đến tiếng oanh minh, rung động lắc lư cả Man Ngưu thành, thậm chí ngọn núi cũng lắc lư theo.

    - Xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ có Yêu Vương xuất hiện?

    - Tại sao có thể như vậy, cái này như là có cự thú.

    - Ta nhớ lần trước Man Ngưu Vương ra tay, cũng là như thẮ

    ...

    Thời điểm người bên trong Man Ngưu trong chấn kinh, đột nhiên địa phương giống như có Viễn cổ cự thú xuất hiện, truyền đến một tiếng hô vô cùng đắc ý.

    - Liệt Địa, oanh!

    Sau một khắc, hướng kia chí ít có mấy trăm mét mặt đất bị vỡ ra, trên trăm con yêu thú lực lượng yếu ở chung quanh rơi toàn bộ vào trong đó, mà sau một khắc, nương theo thanh âm giống như Viễn cổ cự thú xuất hiện này, Bàn Tử rất oai phong, toàn lực thi triển Đạp Thiên Bộ trở về.

    - Sưu!

    Lúc này, không trung xuất hiện một đạo quang mang, ở phương hướng vừa rồi đánh chết Yêu tướng, thân hình Túy Miêu chớp động, trong tay cầm Tử Kim Bàn Long Thương, bay đến Man Ngưu thành trước Bàn Tử một bước.

    - Ha ha, như thế nào, suất a.

    Bàn Tử nhìn về phía đám người Túy Miêu, Trình Lập, Trình Trảm tới trước, dùng ngón tay chỉ vào phía sau mình, còn có hắn bước ra một bước, nhất định làm cho đại địa rung động, Đạp Thiên Bộ.

    - Ách... trang bức!

    Túy Miêu lấy rượu uống một ngụm, bộ dạng say rượu, đánh giá rất đúng trọng tâm.

    Trình Lập, Trình Trảm thì nhìn qua xa xa, không để ý tới Bàn Tử.

    Nhưng vào lúc này, xa xa có một đoàn hỏa diễm màu đen bay đến, yêu thú tránh không kịp đều hóa thành tro tàn, mà những yêu thú khác thì e ngại tránh né.

    Đồng thời ở một phương hướng khác, một tiếng hổ rống, tùy theo mà đến là một đường huyết tinh, vô số yêu thú bị một trường thương đánh chết, đánh nát, hình thành một con Huyết Long trực tiếp giết tới đây.

    Đại thúc Ba Phong, Mãnh Hổ Lôi Hạo Uy, hai người này cũng dùng phương thức bá đạo đuổi tới.

    Bọn họ hung mãnh, hơn sáu vạn Liệp yêu giả trong Man Ngưu thành, còn có Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm đang ở giữa không trung chỉ huy chiến đấu đều trợn tròn mắt.

    Đám gia hỏa này tới hung hãn như vậy, vừa rồi bọn họ thi triển thần thông, pháp thuật giống như không cần tiền, chẳng lẽ bọn họ không sợ pháp lực khô kiệt, không kịp khôi phục đã bị yêu thú nuốt chết.

    Làm cho mọi người không thể tưởng được chính là, bọn họ đều là cùng một chỗ, một đám người như vậy lại là một đội?

    Tất cả mọi người đang suy đoán, người nào lại có một đám thủ hạ cường hãn như vậy.

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm chưởng quản Man Ngưu thành, cộng thêm phụ thân hắn kinh doanh, còn có một chút người mộ danh đầu nhập vào Man Ngưu thành.

    Trong Man Ngưu thành, nhân số tất cả các cấp bậc cũng không thiếu, nhưng không có cảm giác đoàn kết, bưu hãn, điên cuồng như những người này.

    Chứng kiến bọn họ, mới để cho người biết rõ cái gì gọi là đoàn đội hung hãn chính thức.

    Tuy Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm hạ quyết tâm, dựa theo lời phụ thân nói, dùng tánh mạng các thủ hạ mà phụ tử mình kinh doanh nhiều năm, cùng hơn sáu vạn Liệp yêu giả kéo dài thời gian, giờ phút này vừa nhìn thấy những người kia, trước mắt không khỏi sáng ngời.

    Chẳng lẽ bọn họ là người giao dịch trong vùng kia, tuy nhân số ít, nhưng nếu có một chi lực lượng như vậy, so với mấy nghìn tinh nhuệ mà phụ tử mình kinh doanh nhiều năm cũng mạnh hơn rất nhiều.

    Cái này giống như một cái dưa hấu so với một tảng đá bằng nắm tay, phụ tử mình kinh doanh là trái dưa hấu kia, mặc dù lớn hơn tảng đá kia gấp mấy lần, nhưng tuyệt đối không thể so sánh độ cứng với nhau, đây là cảm giác đầu tiên của Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm.

    Nếu như có thể thu phục đám người này cho mình dùng, cái kia thật là tốt.

    Chương 345: Bàn Tử ra tiện chiêu

    - Chư vị, tại hạ Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm của Man Ngưu thành, thấy mọi người một đường chém giết cùng yêu thú chắc hẳn rất mệt mỏi, chỉ cần đến Man Ngưu thành, chư vị cứ yên tâm nghỉ ngơi một chút, ta sẽ cho người Lang Vương phủ bày tiệc rượu chiêu đãi chư vị, rất hân hạnh được đón tiếp chư vị.

    Nếu như còn cần cái gì khác, bất luận là đan dược hay là cái khác, chư vị có thể tùy thời nói với ta.

    Bạch Kiếm càng nghĩ càng hưng phấn, càng nghĩ càng sốt ruột, trực tiếp nhìn về phía đám người Bàn Tử ôm quyền chắp tay, có vẻ rất có khí độ, có phong phạm nói.

    Hoàn toàn là một bộ chiêu hiền đãi sĩ, cầu hiền như khát.

    Giờ phút này Túy Miêu đã sớm tìm được một phế tích, dựa vào cây cột mơ mơ màng màng uống rượu, Mãnh Hổ thì đứng ở một bên.

    Đại thúc đang trao đổi cùng Trình Lập, Trình Trảm.

    Mà cái thành viên Huyết Chiến khác, đều là mắt xem mũi, mũi hướng tâm, lại đều đứng ở nơi đó tu luyện, Bạch Kiếm nhìn về phía bọn họ nói chuyện, lại không có một người nào nhúc nhích, không có một người liếc hắn một cái.

    Đám người kia đang làm gì, cố ý làm cho mình khó cầu, hay là đang làm gì đó.

    Bạch Kiếm khẽ chau mày, trong nháy mắt trên mặt lại đầy tiếu dung.

    - Chư vị yên tâm, ta không có ác ý, chỉ là muốn kết giao bằng hữu cùng chư vị, nếu như chư vị cho rằng không tiện, vậy chúng ta chờ Thú triều qua đi nói sau.

    Bạch Kiếm nói rất nhẹ nhàng, mẹ nó, hiện tại nơi này là Man Ngưu thành, các ngươi trốn đến nơi đây, nơi này là địa bàn của ta.

    Bản công tử cầu hiền như khát, nhưng nãy giờ cho các ngươi mặt mũi, các ngươi lại không nể tình.

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm là đang nhìn Trình Trảm nói, bởi vì vừa rồi Trình Trảm cùng Trình Lập tùy tiện biểu hiện thực lực ra ngoài, đã cho thấy so với mọi người cường hãn hơn rất nhiều.

    Hơn nữa Trình Trảm lớn tuổi một ít, cho nên hắn trực tiếp nhìn về phía Trình Trảm nói.

    - Tìm hắn nói chuyện.

    Trình Trảm đang trò chuyện nên lợi dụng yêu thú huấn luyện quân đội như thế nào cùng đại thúc, Trình Lập, bị Bạch Kiếm nói vô cùng phiền, trực tiếp chỉ Bàn Tử.

    Bàn Tử đang chống nạnh, ân, trên thực tế hắn cũng tìm không thấy eo, coi như là hai tay đặt trên bụng đắc ý nhìn xa xa, sướng a, lần này thuyết phục đám người Túy Miêu, đại thúc, Mãnh Hổ, mà ngay cả đại tẩu cũng hỗ trợ, xem lần này đại thiếu còn thắng mình thế nào.

    - Hắn?

    Bạch Kiếm cũng thật bất ngờ, bởi vì hắn không nhìn ra tên Bàn Tử này có khí chất đầu lĩnh, ngược lại là tất cả mọi người đối với biểu hiện của hắn đều có chút khinh bỉ, hơn nữa tư thế của hắn cũng quá kém, dùng hai tay đặt ở trên bụng, chẳng lẽ hắn sợ người khác không biết dáng người hắn là hình tròn sao?

    Luận khí chất không có, những người này biểu hiện lại càng không như, luận lực lượng càng không đúng.

    Nhưng Trình Trảm lại chỉ hắn, Bạch Kiếm chỉ có thể đi tới, ôm quyền chắp tay lần nữa.

    - Không biết vị huynh đài này xưng hô như thế nào, tại hạ Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm...

    - Ân... a, a, ta biết rõ ngươi muốn nói gì, vừa rồi ngươi nói có thể yêu cầu đan dược, ý của ngươi không phải là muốn mời chào chúng ta chứ?

    Ân, Bạch Kiếm sững sờ, không nghĩ tới Bàn Tử trực tiếp như thế, nhưng mà lời đã nói đến đây, hắn chỉ có thể cười gật đầu nói:

    - Dù sao Nam Hoang cũng là nơi vô chủ, ta cùng phụ vương chuẩn bị...

    - Chuyện vòng vo không cần nói, nói chỗ tốt các ngươi có thể bỏ ra đi. chúng ta vừa vặn cần đan dược, ngươi có thể cho nhiều ít, nếu như ngươi cho đủ mà nói, ta sẽ cân nhắc suy xét.

    Bàn Tử khoát tay chặn lại, trực tiếp cắt đứt lời Bạch Kiếm nói, sau đó trực tiếp nhìn về phía Bạch Kiếm khẽ vươn tay.

    Cái này... thật sự có chút quá trực tiếp, cho tới bây giờ Bạch Kiếm còn chưa có gặp qua.

    Quan trọng nhất là, bởi vì vừa rồi đám Bàn Tử đi tới quá phong cách, quá kiêu ngạo, mặc dù giờ phút này bên ngoài chiến đấu điên cuồng, trong Man Ngưu thành vẫn có rất nhiều người đang chú ý bọn họ, Bạch Kiếm cũng cảm giác rất xấu hổ.

    Nhưng nhìn Bàn Tử này, trực tiếp nói chuyện này trước mặt mọi người, lại không thèm quan tâm.

    Bạch Kiếm cũng cảm giác rất không thích ứng, trong lòng tự nhủ người này có tâm hay không a, da mặt ngươi không nên dày như vậy a, ngươi có một chút rụt rè, tự tôn hay không a!

    - Cái này yên tâm, không bằng chúng ta đến Lang Vương phủ nói...

    Bạch Kiếm chịu không được đang ở trước mặt nhiều người mời chào người như mua bán người vậy, đây không phải là mời chào người, đây căn bản là mua bán a.

    - Rốt cuộc ngươi có thành tâm hay không a, mới vừa rồi còn một bộ chiêu hiền đãi sĩ, cầu hiền như khát, hiện tại xin ngươi cấp chút đan dược, ngươi lại quanh co không muốn, ngươi có ý tứ gì?

    Được hay không được thì nói thẳng, chúng ta không thích lời ngon tiếng ngọt, một hồi có đại lão bản nào nguyện ý cho chúng ta thứ tốt, chúng ta sẽ bán mạng cho hắn.

    Bàn Tử một bộ khinh bỉ, ánh mắt xem thường nhìn Bạch Kiếm, ý tứ này là, không có tiền thì đừng ra vẻ ngưu bức.

    - Khái... khái...

    Đại thúc vốn đang nói chuyện, nhưng hắn vẫn chú ý đến bên này, đức hạnh của Bàn Tử bọn họ hiểu rõ nhất, lúc này thấy Bạch Kiếm bị lời của Bàn Tử nói mà đỏ mặt, vô cùng xấu hổ.

    Hắn cố nén cười, cuối cùng đến mức ho khan liên tiếp.

    Trình Lập, Trình Trảm cũng đều cố nén cười!

    Người chung quanh cũng rất bất ngờ, không có nghĩ đến Bàn Tử này xấu xa như vậy... như vậy..., kháo, lời này cho dù là ai cũng chịu không được a.

    Nhất là bộ dáng kia của hắn, ngay cả người bàng quan cũng có xúc động muốn đánh hắn.

    Nhưng không thể không nói, bộ dáng kia của hắn, thật đúng là thành công kích thích không ít người có ý nghĩ khác, tên Bạch Kiếm này chỉ động mồm mép không bày ra hành động.

    Những người này vừa rồi cho thấy thực lực siêu cường, hơn nữa rõ ràng cho thấy là một đoàn đội, muốn mời chào một đám người như vậy, không bỏ ra chỗ tốt, chỉ dùng mồm mép sao có thể mời được.

    Nhất là thời khắc nguy hiểm này, mặc dù bộ dáng tên Bàn Tử này có chút tiện, nhưng hắn cần đan dược cũng không sai, dù sao tất cả mọi người là Liệp yêu giả, ở Nam Hoang chiến đấu tùy thời có khả năng chết đi, không có khả năng nghe ngươi nói mấy câu liền theo ngươi.

    Hai lần, đây đã là lần thứ hai bị người làm tức giận đến không được, lại không có biện pháp phát tác.

    Qua nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ hắn chưa có khó chịu như thế, nhưng một thời gian ngắn gần đây lại liên tiếp gặp được hai lần, hơn nữa đều không có biện pháp phát tác.

    - Cái này có gì khó, vốn là nghĩ đến Lang Vương phủ sẽ đưa một lần cho các vị, hiện tại phải cần mà nói, vậy thì cầm lấy đi.

    Đan dược, hiện tại ta có rất nhiều đan dược, đập chóng mặt các ngươi.

    Trong tâm Bạch Kiếm oán hận nghĩ, có ý muốn kinh sợ những người khác, trực tiếp lấy ra chừng hơn một ngàn viên đan dược.

    Trong đó tám phần là đan dược Nhân cấp siêu phẩm, gần hai trăm khỏa đan dược Địa cấp hạ phẩm, mà ở trong tay hắn còn có hơn mười viên đan dược Địa cấp trung phẩm.

    Những đan dược này hắn không có để vào không gian giới chỉ cho Bàn Tử, mà là lấy ra khỏi không gian giới chỉ, sau đó dùng lực lượng làm cho những đan dược này lơ lửng trên bầu trời, xuất hiện ở giữa mình cùng Bàn Tử.

    Hắn là cố ý cho tất cả mọi người nhìn xem, cũng là cho Bàn Tử nhìn xem.

    Bởi vì biểu lộ vừa rồi của Bàn Tử, làm cho hắn rất tức giận, mẹ nó, cho ngươi nhìn xem bản công tử có thể lấy ra đan hay không, cho ngươi biết rõ cái gì gọi là khí phách.

    - Đây chỉ là cho chư vị sử dụng hiện tại, từ nay về sau coi như là đan dược Địa cấp thượng phẩm, thậm chí siêu phẩm, cũng không là vấn đề.

    Giờ phút này đầu Bạch Kiếm có chút ngẩng cao, vừa rồi bị đè nén, buồn bực đều ra hết, Bàn Tử chết bầm, bản công tử dùng những đan dược này đánh vào mặt của ngươi, cũng để người khác nhìn xem.

    Nếu lúc trước hắn còn không dám như thế, nhưng sau khi chiếm được những đan dược kia của ĐAN THầN PHủ, những đan dược này không đáng kể chút nào.

    - Sớm như vậy chẳng phải được sao.

    Bàn Tử nói, không chút khách khí khoát tay, thu toàn bộ những đan dược này vào không gian giới chỉ, thậm chí ngay cả những đan dược trong tay hắn cũng lấy luôn, giống như là đang hốt đậu vậy.

    Bạch Kiếm nhìn thấy cũng đau lòng, trong lòng tự nhủ, mẹ nó, đây chính là đan dược Địa cấp trung phẩm, ngươi coi là đậu phộng sao.

    - Ức...

    Thời điểm hắn vừa nghĩ, trong tay Bàn Tử lại lưu lại hai viên đan dược Địa cấp trung phẩm, trực tiếp ném vào trong miệng.

    Hắn... hắn thật sự coi đây là đậu phộng, mẹ nó.

    Bạch Kiếm thực có một xúc động muốn động thủ đánh người, cái tên Bàn Tử này cũng quá ti tiện, hắn lại dám dùng đan dược của mình như vậy.

    Nhưng mà hắn cũng không ngu ngốc, vừa rồi hắn cũng một mực lưu ý phản ứng của đám người kia, ở hắn xem ra, cái tên Bàn Tử này chỉ là người bị đẩy ra, chính thức khống chế đội người này khẳng định là ở trong mấy người kia.

    Hắn lấy ra đan dược, cũng là muốn xem phản ứng của bọn hắn, nhưng mà không nghĩ tới, những người này lại không có một chút phản ứng.

    Thậm chí ngay cả khi tên Bàn Tử này ăn hai viên đan dược Địa cấp, bọn họ cũng không có phản ứng.

    Đây chính là đan dược Địa cấp trung phẩm a, chẳng lẽ đám người kia cho rằng đây là giả?

    - Đã suy nghĩ kỹ, không có hứng thú chơi với ngươi, ngươi đi tìm người khác a.

    Bàn Tử ăn xong hai viên đan dược Địa cấp trung phẩm này, trực tiếp nhìn về phía Bạch Kiếm đang muốn nói chuyện khoát tay áo.

    Trong nháy mắt này, Bạch Kiếm thiếu chút nữa phun ra một búng máu, Bàn Tử chết bầm này đang nói cái gì vậy?

    Đã suy nghĩ kỹ, không có hứng thú chơi với ta, tìm người khác?

    Móa, hắn con mẹ nó cầm hơn một ngàn viên đan dược của ta, bây giờ nói không có hứng thú chơi với ta.

    Đừng nói Bạch Kiếm, mà ngay cả những người trong Man Ngưu thành đang chú ý nơi này, giờ phút này cũng triệt để trợn tròn mắt, cho tới bây giờ bọn họ còn chưa thấy qua người ti tiện như Bàn Tử.

    Bàn Tử này quả thực quá điên cuồng, đây không phải là đùa người sao?

    Nhưng nói trở lại cũng không sai, vừa rồi Bàn Tử này chỉ là nói cân nhắc suy xét, bây giờ đã suy nghĩ kỹ, người ta không đồng ý ngươi làm gì được chứ.

    Lời nói là nói như vậy, nhưng nơi này là Man Ngưu thành, là địa bàn của Lang Vương, cái này có thể sẽ rất náo nhiệt.

    Hiện tại bên ngoài nguy cơ tứ phía, yêu thú vây thành, nếu bọn họ lại nội đấu, Man Ngưu thành này thật có thể xong rồi.

    Hiện tại người chú ý Man Ngưu thành cũng không ít, bọn họ đều trợn tròn mắt, không nghĩ tới đời này có thể gặp được loại chuyện này, Bàn Tử này cũng quá ác a.

    Nhưng nói đi thì nói lại, ngươi cũng tìm không ra vấn đề.

    Nhưng Tiểu Lang Vương là nhân vật nào, đang ở trước mặt nhiều người như vậy bị Bàn Tử đùa giỡn, lửa giận trong lòng hắn đã sắp phun trào.

    Điên cuồng vận chuyển pháp lực, cơ bắp trên mặt không khống chế được nhảy lên.

    Sỉ nhục, này là đại sỉ nhục, Bàn Tử đáng giận này, mình lại bị hắn đùa bỡn, còn ở trước mặt rất nhiều người.

    - Rất vui vẻ sao, ngươi cũng dám trêu chọc bản công tử, đây là các ngươi đang muốn chết... oanh...

    Lực lượng của Bạch Kiếm điên cuồng bành trướng, ở phía sau thân thể của hắn xuất hiện một hư ảnh Yêu Lang cực lớn, đây là công pháp Lang Vương mà từ nhỏ hắn tu luyện, cộng thêm ngưng tụ máu huyết, nội đan của hơn mười con Yêu Lang cấp Yêu tướng mới cô đọng ra.

    Tuy không truyền thừa được đến cấp Yêu Vương, nhưng lực lượng người không có biện pháp so với, mạnh hơn rất nhiều so với cùng cấp bình thường.

    Mà giờ khắc này, một ít thủ hạ tâm phúc của hắn trong Man Ngưu thành, cũng đều xông tới.

    Chương 346: Đổ ước

    - Nổi giận, Tiểu Lang Vương nổi giận, cái này thật là muốn đánh nhau.

    - Đám người này rốt cuộc đang làm gì, nếu như hiện tại đánh nhau, cái này thật có thể xong rồi.

    - Ai biết được, chuẩn bị chạy trối chết cho tốt a.

    Thủ hạ của Bạch Kiếm hùng hổ vây quanh, toàn thân Bạch Kiếm là sát khí, người chung quanh khiếp sợ, lo lắng, e ngại đều có, nhưng nhìn lại đám người Túy Miêu, nên uống rượu thì uống rượu, nên nói chuyện thì nói chuyện.

    Một đám thành viên Huyết Chiến thì lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần.

    - Oanh!

    Ngay lúc này, thiên địa nguyên khí chung quanh điên cuồng ngưng tụ, trong Huyết Chiến thậm chí có người đột phá.

    Một màn này làm cho những thủ hạ của Bạch Kiếm khí thế rào rạt kia, còn có những người trong Man Ngưu thành đều ngây ngẩn cả người, cái này là chuyện gì a.

    Đám người kia đang làm cái gì, chẳng lẽ bọn họbiết nơi này là Man Ngưu thành, chẳng lẽ bọn họ không biết vừa rồi tên Bàn Tử kia đùa giỡn chính là Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm, chẳng lẽ bọn họ không biết Bạch Kiếm ra lệnh một tiếng là có vô số người xông lên.

    Thời điểm này, thậm chí có rất nhiều Liệp yêu giả trong Man Ngưu thành sẽ giúp đỡ Bạch Kiếm, huống chi còn có Lang Vương cùng Man Ngưu Vương chưa có xuất hiện.

    Sao một chút áp lực bọn họ cũng không có, giống như việc này không có quan hệ cùng bọn họ, giống như Tiểu Lang Vương muốn giết là người khác vậy?

    - Sưu...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trong đàn yêu thú xa xa xuất hiện rối loạn, sau đó một đạo nhân ảnh chớp động vài cái đã phóng tới bên này.

    Nguyên bản Bàn Tử đang dùng ánh mắt như nhìn người ngu ngốc nhìn Bạch Kiếm, chuẩn bị mở miệng mắng mạnh mẽ quay đầu.

    - Ha ha, ta mang đội ngũ cường hãn a, ngươi cũng không qua được nhé, lần này cho các ngươi thua tâm phục khẩu phục.

    Bàn Tử mạnh mẽ quay đầu, nhìn về phía xa xa hưng phấn la to.

    Đạo nhân ảnh xa xa kia chớp động rất nhanh, sau đó sắc mặt Sắc Quỷ cũng không tính quá tốt xuất hiện trước mặt Bàn Tử, phản ứng đầu tiên chính là lấy ra đan dược từ trong không gian giới chỉ bỏ vào trong miệng.

    - Rầm rầm rầm...

    Mà sau khi Sắc Quỷ xuất hiện, đột nhiên yêu thú chung quanh trở nên yên tĩnh thành thật, sau đó từ phương hướng Sắc Quỷ mới tới, lại trực tiếp mở ra một thông đạo rộng chừng hơn nghìn mét, mấy ngàn yêu thú cường đại phía sau lao đến, cầm đầu đúng là Ô Kim Vương Tử.

    - Lập tức giao nhân loại đáng giận vừa rồi kia ra đây, nếu không ta liền tiêu diệt Man Ngưu thành.

    Thanh âm Ô Kim Vương Tử vang vọng vài trăm dặm chung quanh.

    Giờ phút này mọi người trong Man Ngưu thành luống cuống, nếu như nói vừa rồi chỉ là Thú triều, sẽ gặp nguy hiểm, nhưng mà cũng không coi vào đâu.

    Dù sao cũng không giống như trăm năm Thú triều, không đến trình độ có tổ chức, có quy mô, điên cuồng không chết không ngớt.

    Nhưng hiện tại Ô Kim Vương Tử v này ừa xuất hiện, bên cạnh hắn tụ tập hơn hai mươi Yêu tướng, mấy trăm Yêu tu.

    Hiển nhiên hắn có thể trấn áp được tất cả yêu thú chung quanh, một khi có nhân vật mà yêu thú chịu nghe lệnh xuất hiện, đây mới thực sự là thời điểm nguy hiểm.

    - Đáng giận, những yêu thú này là các ngươi đưa tới, là ngươi... các ngươi là người ĐAN THầN PHủ?

    Bạch Kiếm đang muốn bộc phát cũng bị Ô Kim Vương Tử dẫn dắt chú ý đi, sau đó mới nhìn về Sắc Quỷ, lập tức nhận ra Sắc Quỷ là ai.

    Giờ phút này hắn lập tức minh bạch, chỉ là trong nội tâm khiếp sợ chính là, mình một mực phái người lưu ý người ĐAN THầN PHủ ở Man Ngưu thành, cũng không có phát hiện Trình Cung cùng Tống Phúc này rời đi, giờ phút này sao hắn lại từ bên ngoài trở về, đây là có chuyện gì.

    Đồng thời, còn nghĩ đến vừa rồi Bàn Tử chào hỏi cùng Sắc Quỷ, trong đầu của hắn đột nhiên nghĩ đến một người, Vân Ca Thành Tứ đại hại.

    Không sai, trong đó có một người luôn say mèm, có một người là Bàn Tử Đổ Thần, hỗn đản, vừa rồi tại sao mình không nghĩ tới.

    - Ha ha, xem ra lúc này tiểu tử ngươi bị đuổi vô cùng thảm a, mặc dù người này rất mạnh, nhưng hơn chỉ là số lượng.

    Như thế nào, có phải là đại thiếu đã trở lại, nhất định là sợ thua, hắc hắc...

    Cuối cùng Bàn Tử cười xấu xa, có thể thắng đại thiếu một lần là rất sướng, cái này so với tìm mười hoa khôi đứng đầu bảng, cờ bạc thắng trên triệu lượng hoàng kim còn con mẹ nó làm cho người ta sướng hơn.

    Thành tựu a, nhân sinh a, dù chỉ là thắng một lần cũng tốt, ít nhất từ nay về sau cũng có thể ngẩng cao đầu, người khác không có thắng qua đại thiếu, chính mình lại thắng a.

    Thân là Đổ Thần, sao có thể đánh cuộc không thắng người, đây là tuyệt đối không được!

    - Giữa ban ngày mà nói mớ, dương dương đắc ý như vậy, ngươi có bao nhiêu a?

    Sắc Quỷ ăn đan dược vào, lúc này mới mở miệng.

    - Không nhiều lắm, không nhiều lắm, trừ ngươi ra, những người bên ngoài kia, đều là của ta.

    Bàn Tử ra vẻ an phận, chỉ là vẻ mặt kia dương dương đắc ý như nhà giàu mới nổi, càng làm cho người ta không nói được lời nào.

    - Kháo...

    Sắc quỷ trước tiên nhìn về phía đám người Túy Miêu, đại thúc.

    Đại thúc lập tức làm sáng tỏ nói:

    - Ta không cho rằng hắn có thể thắng đại thiếu, lúc ấy hắn không dám đánh cuộc, vì cổ vũ hắn đánh cuộc, ta liền lấy phần của ta tính cho hắn.

    - Dù sao hắn cũng không thắng được.

    Mãnh hổ rất ít nói chuyện cũng góp một câu.

    Trình Lập, Trình Trảm cũng đại biểu người Huyết Chiến gật đầu, hiển nhiên bọn họ biết rằng sau đổ ước kia, thấy Bàn Tử không muốn đánh cuộc, bọn họ đều tỏ vẻ mình có thể dẫn yêu thú đến sẽ tính cho Bàn Tử, này mới khiến Bàn Tử hạ quyết tâm đánh cuộc.

    - Kháo, ai nói ta không thắng được, cho dù đại thiếu lợi hại, chúng ta động thủ trước hắn lâu như vậy, liên thủ cùng một chỗ, ngươi xem khắp nơi đều là yêu thú, ta cũng không tin một mình đại thiếu có thể thắng được.

    Đám hỗn đản các ngươi, chỉ biết các ngươi không yên lòng.

    Bàn Tử rất là không phục nói, đồng thời khinh bỉ bọn gia hỏa này rắp tâm bất lương, lúc ấy bọn họ đều nói phải thắng được đại thiếu.

    Nhưng lúc này lại bán đứng mình.

    - Hiện tại cho các ngươi một phút đồng hồ, nếu như không giao những người vừa rồi kia ra, bổn Vương tử tàn sát hàng loạt dân trong thành.

    Lúc này, Ô Kim Vương Tử đã tụ tập một ít Yêu tướng, nhanh chóng câu thông, hiện tại ngoại trừ gia hỏa đáng giận làm đứt đuôi của hắn ra, đã gọp chung đám người Bàn Tử vào.

    - Là các ngươi giở trò quỷ, đám hỗn đản các ngươi, bắt lấy bọn họ... không, đuổi đi ra.

    Bạch Kiếm cũng nghe rõ một ít, bọn họ điên rồi, lại chủ động đi trêu chọc yêu thú, còn nghĩ đến tình cảnh vừa rồi Bàn Tử ở trước mặt mọi người trêu chọc hắn, hắn càng giận không kiềm được.

    Giờ phút này hắn cách Bàn Tử cùng Sắc Quỷ cũng không xa, nhưng hắn không có lập tức động thủ.

    Bởi vì hắn từ chỗ Đoan Mộc Nhất Phong lấy được một tin tức, Huyết Y Lão Tổ bên cạnh Trình Cung, hôm nay đã là lục địa Thần Tiên, tuy chỉ là dựa vào Ngưng Anh Đan, miễn cưỡng đột phá lục địa Thần Tiên, nhưng cũng không phải hắn có thể đối phó.

    Hiện tại Trình Cung không có xuất hiện, Huyết Y Lão Tổ cũng không xuất hiện, phản ứng đầu tiên của Bạch Kiếm chính là gọi thủ hạ lên.

    Vừa rồi vì có thể kéo dài thời gian, phụ tử hắn đã hạ quyết tâm hi sinh hết những thủ hạ này, huống chi bây giờ là đám người ĐAN THầN PHủ kia.

    Hơn nữa vừa rồi hắn nghe được Ô Kim Vương Tử nói, nên cuối cùng còn cố ý nhỏ giọng tăng thêm một câu, là đuổi đám người Bàn Tử đi ra.

    Hắn có thể giết người ở Man Ngưu thành, nhưng quy củ Man Ngưu thành hoặc là cả Nam Hoang, chỉ cần đi vào thành trì của nhân loại, thì sẽ được bảo vệ.

    Mà độ mạnh yếu của việc tuân theo quy củ này, cũng quyết định độ tín nhiệm của mọi người đối với thành trì kia.

    Man Ngưu thành kinh doanh hai mươi mấy năm, cho tới bây giờ không có đẩy người bị yêu thú uy hiếp đi ra, mới có quy mô hôm nay.

    Cho nên mặc dù có Ô Kim Vương Tử uy hiếp, mặc dù trong lòng lửa giận cuồn cuộn, nhưng thời điểm nói đến đuổi đám người Bàn Tử đi ra, Bạch Kiếm vẫn là khống chế thanh âm.

    - Đi xuống cho ta.

    Bạch Kiếm nói xong, thủ hạ của hắn vừa muốn động thủ, trên bầu trời có một thanh âm vang lên, sau một khắc, tất cả mọi người nhìn về phía không trung.

    Chỉ thấy giữa thiên không, một Yêu tướng phi cầm trực tiếp bị oanh kích xuống, nện vào bên cạnh đám người Bạch Kiếm.

    Lực đạo cường đại, làm cho mặt đất bị lúc sâu, giống như một thiên thạch từ hư không rơi xuống.

    Mà một ít người lực lượng hơi mạnh nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm, bởi vì trên lưng Yêu tướng kia có đứng một người, đúng là hắn dùng hai chân đạp Yêu tướng này từ hư không rơi xuống, giống như thiên thạch nện vào mặt đất.

    Trình Cung, sao người này cũng tới, bọn họ đi ra ngoài khi nào, một đám phế vật, người đã sớm tới Man Ngưu thành bọn họ lại không biết.

    Thấy Trình Cung xuất hiện, trong tâm Bạch Kiếm rất giận, hắn phái một Thoát Tục kỳ đỉnh phong, hai Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu cùng hơn mười Siêu Phàm kỳ quản chế ĐAN THầN PHủ, mấy ngày gần đây, tin tức phản hồi về một mực đều nói Trình Cung cùng Tống Phúc ở trong ĐAN THầN PHủ, hiện tại hắn môn lại đều theo bên ngoài trở về, bọn này phế vật

    - Ha ha, đại thiếu, cái kia là chuyện nhỏ, một hồi ngươi lại thu thập hắn là được.

    Chốc lát ta xử lý bọn họ cũng được, trước tiên chúng ta nói về đổ ước của chúng ta, ngươi xem chu vi này, ngoại trừ một ít bầy Yêu Trư Ô Kim cùng yêu thú chung quanh hắn là Sắc Quỷ lấy được, những thứ khác đều là của ta.

    Tuy không phải quá mạnh mẽ, nhưng số lượng tuyệt đối không cần nói, cũng may lúc trước chúng ta nói là so số lượng, đại thiếu, như thế nào, lúc này thua tâm phục khẩu phục chưa.

    Bàn Tử vừa thấy đại thiếu xuất hiện, thấy mục quang Trình Cung lạnh lùng nhìn đám người Bạch Kiếm, hắn lập tức không thể chờ đợi được tiến lên, hắn không để ý tới Bạch Kiếm cảm thụ cái gì, trong mắt hắn uy hiếp của Bạch Kiếm, uy hiếp của vô số yêu thú bên ngoài, xa xa không bằng mình đổ ước cùng đại thiếu, những kia đều là chuyện nhỏ, có thể thắng đại thiếu một hồi mới là đại sự, đại sự nhân sinh a.

    - Tự ngươi bay lên không trung nhìn xem a, phỏng chừng hiện tại thần niệm của ngươi không có biện pháp xuyên qua đàn yêu thú này phát hiện tình huống phía sau.

    Trình Cung giơ ngón tay lên chỉ thiên không.

    Kháo, không thể nào, chứng kiến thần sắc đại thiếu bình tĩnh như thế, trong nội tâm Bàn Tử lộp bộp thoáng một cái, trong lòng tự nhủ không tốt.

    Nhưng mà vẫn chưa tin, mình cùng Túy Miêu, Mãnh Hổ, đại thúc, Trình Lập, Trình Trảm cùng gần hai trăm thành viên Huyết Chiến tập trung tất cả yêu thú.

    Những yêu thú này lao đến cũng làm cho hắn cảm giác không thể tưởng tượng nổi, dù đại thiếu lợi hại thế nào, cũng chỉ là một người a, làm sao có thể dẫn động nhiều yêu thú như vậy.

    Trong nội tâm không tin, nhưng Bàn Tử vẫn bay lên không trung, càng bay lên cao, thần sắc của Bàn Tử càng quỷ dị, cuối cùng thân thể run rẩy lắc lư.

    Con mẹ nó, yêu thú phô thiên cái địa, giống như điên cuồng phóng tới bên này.

    Chương 347: Man Ngưu Vương

    - Người đâu, tăng cường phòng ngự, thanh lý tai hoạ ngầm bên trong...

    Bạch Kiếm vừa nhìn thấy Trình Cung xuất hiện, cũng ngây ngẩn cả người.

    Ánh mắt của hắn chớp động lên bất an, dù sao bên người Trình Cung có Huyết Y Lão Tổ là lục địa Thần Tiên, đó cũng không phải là hay nói giỡn, nhưng mà cũng không có phát hiện ah.

    Thấy biểu hiện của Trình Cung cùng Bàn Tử hoàn toàn không để mình vào mắt, càng làm cho hắn căm tức, hạ lệnh chuẩn bị động thủ lần nữa.

    Hắn còn chưa dứt lời, phương hướng xa hơn đàn yêu thú truyền đến tiếng oanh minh lần nữa, sau đó là đàn yêu thú điên cuồng xông vào bên trong những đàn yêu thú hiện tại này.

    Những yêu thú này là vì Ô Kim vương tử xuất hiện, chỉnh hợp những Yêu tướng, Yêu tu khác, tạm thời khống chế được tràng diện, không đến mức hỗn loạn, nhưng yêu thú phía sau kia thì vô cùng điên cuồng, thoáng cái hai bên đánh tới cùng một chỗ.

    Lần này có thể náo nhiệt, không đợi đàn yêu thú bên này toàn diện công kích Man Ngưu thành, đàn yêu thú bên ngoài đã đánh thẳng vào bọn nó trước, phía dưới loạn cả lên.

    Lần này động tĩnh quá lớn, hấp dẫn tất cả mọi người chú ý lần nữa, Bạch Kiếm cũng nhìn sang.

    - Bàn Tử, thế nào, sướng rồi a?

    Lúc này, Bàn Tử cũng từ không trung chậm rãi rơi xuống, giống như quả cà bị sương đánh qua, ỉu xìu, một chút tinh thần cũng không có.

    - Không đúng, làm sao có thể hấp dẫn nhiều yêu thú như vậy, chẳng lẽ đại thiếu trực tiếp đi tìm một Yêu Vương, không có khả năng a, hiện tại thú triều chưa có bộc phát, Nam Hoang không có khả năng có Yêu Vương xuất hiện ah.

    Bàn Tử sầu mi khổ kiểm, nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra.

    - Ngươi xem, ta nói không thắng được a.

    Ở trong nội tâm đại thúc, chỉ cần Trình Cung đi đánh bạc, nếu ai đánh bạc theo, bất luận lúc ấy phần thắng lớn cỡ nào, cuối cùng nhất đều thua rất thảm.

    - Đây là hơi bình thường rồi.

    Trình Trảm gật đầu.

    Trình Lập cũng đồng ý:

    - Sớm đã biết rõ, quen mà.

    - Một hồi có trò hay để nhìn.

    La Anh Hùng vui vẻ nở nụ cười.

    - Hắc hắc, hảo tửu!

    Túy Miêu say khướt cười cười.

    - Móa, một đám gia hỏa không có nhân tính.

    Bàn Tử đối với bầy gia hỏa không có nhân tính này vô cùng khinh bỉ, chính bọn hắn cũng không tin đại thiếu có thể thắng, ít nhất nghĩ mãi mà không rõ, một mình đại thiếu sao có thể thắng, nhưng bọn hắn cũng biết, đánh bạc cùng đại thiếu, mặc kệ chuyện không thể nào đến đâu, cũng sẽ biến thành có thể, cho nên bọn hắn dứt khoát ủng hộ mình.

    Không nhân tính a, không nhân tính, một đám gia hỏa không nhân tính.

    - Không có việc gì, Sắc Quỷ sẽ cùng ngươi.

    Trình Cung nói xong, cười vô cùng vui vẻ, chỉ chỉ Sắc Quỷ.

    - Sắc Quỷ?

    Bàn Tử mãnh liệt quay đầu, lại phát hiện Sắc Quỷ buông tay cười xấu xa nhìn hắn.

    - Móa, nhất định là ngươi đã biết chuyện gì xảy ra, về sau mới để cho ta tham gia đánh bạc, ta muốn quân pháp bất vị thân, Trảm Thiên!

    Thần thông mà Huyết Y Lão Tổ dạy cho Bàn Tử tên là Trảm Thiên Liệt Địa, giờ phút này Trảm Long Đao của Bàn Tử bộc phát ra uy thế kinh người.

    - Móa nó, ngươi đùa thật.

    Sắc Quỷ xem xét, Quỷ Thứ lập tức ra tay, thân thể cũng trực tiếp biến mất.

    Hôm nay thực lực hai người không sai biệt nhiều, lẫn nhau giao thủ vô số lần, cho nên thoạt nhìn hung ác, nhưng bọn hắn lại có thể nắm giữ được lực lượng nhất định.

    Chứng kiến hai người đánh như liều mạng, những người khác hoàn toàn là bộ dáng xem kịch vui.

    - Đến, đây là thịt khô ta nướng, hương vị không tệ, tứ thiếu gia hung mãnh quá ah.

    - Ta có mang theo Yêu Hầu Tửu từ Yêu Thú Sâm Lâm, hình như tốc độ của Tam thiếu nhanh hơn rất nhiều so với trước kia, ta cũng là Siêu Phàm kỳ tầng thứ bảy, vậy mà thấy không rõ lắm.

    - Các ngươi nói ai sẽ thắng?

    - Ta cá là Tam thiếu, hiện tại Tứ thiếu gia có chút mất đi lý trí.

    - Phẫn nộ mới có thể bộc phát lực lượng ác hơn, ta xem hi vọng của Tam thiếu khá lớn, không bằng chúng ta đánh bạc mười vạn lượng hoàng kim.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ vừa động thủ, những thành viên Huyết Chiến lập tức nghị luận lên, còn có một ít người trực tiếp lấy đồ vật ra, hoàn toàn một bộ xem cuộc vui.

    - Hừ...

    Hạ Trường Mệnh vừa mới lấy Yêu Hầu Tửu ra, cảm giác bả vai bị người nắm lấy, hoàn toàn trấn áp thân thể của hắn, một mùi rượu bao phủ, vẻ mặt Hạ Trường Mệnh đau khổ chậm rãi lần đầu.

    Cười khổ nói:

    - Nhị thiếu gia, ta là chưa kịp hiếu kính ngài, đến, ngài là Tửu Tiên, đại hành gia, nếm thử cái này a.

    - Ta muốn cái kia.

    Túy Miêu nhìn cũng không nhìn hồ lô rượu mà Hạ Trường Mệnh đưa tới, trực tiếp chỉ vào không gian giới chỉ của Hạ Trường Mệnh.

    Giờ phút này Hạ Trường Mệnh thật muốn tát miệng mình, ai bảo ngươi nhiều chuyện, ai bảo ngươi nhiều chuyện.

    Trình Trảm, Trình Lập, đại thúc, La Anh Hùng, Mãnh Hổ đều đã sớm quen, chỉ là lâu rồi hai người mới động thủ lại cũng rất chờ mong, nguyên một đám chăm chú quan sát, thỉnh thoảng thảo luận một chút.

    - Bàn Tử thật hèn mọn bỉ ổi, vậy mà công kích phía dưới của Sắc Quỷ.

    - Sắc Quỷ tuyệt hơn, chẳng lẽ các ngươi không có phát hiện trên bụng Bàn Tử, tuy bị thương không nặng, nhưng nếu lại đến vài cái nữa, sẽ thành một chữao?

    - Thật đúng là...

    - Rầm rầm rầm...

    Xa xa, yêu thú điên cuồng trùng kích, đám người Ô Kim vương tử cũng bị kinh động, tạm thời không thể không nghĩ biện pháp đi giải quyết vấn đề bên kia, mà Bạch Kiếm bên này lại trợn tròn mắt lần nữa.

    Bỏ qua, trần trụi bỏ qua, bây giờ mình đã triệu tập hơn nghìn người vây quanh bọn chúng, bọn hắn lại có thể ở kia nhốn nháo, cười cười nói nói, quả thực coi mình không tồn tại ah.

    Đừng nói ở Man Ngưu thành, cho dù là toàn bộ Nam Hoang, ngay cả Đoan Mộc Nhất Phong ở Song Long thành cao cao tại thượng, cũng không có khả năng bỏ qua mình như thế.

    Chưa từng bị không để ý qua như thế, chưa từng bị nhục nhã qua như thế.

    - Người đâu, bắt bọn hắn lại, nếu như có phản kháng giết chết bất luận tội.

    Thấy đội ngũ năm trăm tâm phúc tinh nhuệ của mình đã tới, rốt cục Bạch Kiếm cũng chịu không được loại bỏ qua này, sự tình bị nhục nhã trần trụi, hét lớn một tiếng, hạ lệnh động thủ.

    - Ai dám.

    Vốn là Trình Cung đang tùy ý nhìn Bàn Tử cùng Sắc Quỷ đánh nhau trên không trung, mãnh liệt quát lên một tiếng, thanh âm mênh mông cuồn cuộn, như sấm sét giữa trời quang.

    Đối với chút ít Liệp yêu giả có kinh nghiệm chiến trận, ở Nam hoang chiến đấu cùng yêu thú nhiều năm mà nói, thanh âm bình thường vang lên, cũng rất khó ảnh hưởng đến tâm thần kiên nghị của bọn hắn, nhưng thanh âm của Trình Cung chẳng những vang xa, quan trọng nhất là kết hợp lực lượng thần niệm trùng kích trong Luyện Thần Quyết, đột nhiên bộc phát, hiệu quả vô cùng kinh người.

    Một ít lực lượng yếu, trực tiếp ngã quỵ, cho dù Thoát Tục kỳ cũng nhịn không được dừng bước, Siêu Phàm kỳ đều liên tiếp lui về phía sau.

    - Man Ngưu Vương, cái này là ngươi sáng tạo Man Ngưu thành sao?

    Mặc dù yêu thú phía sau không có quá mạnh mẽ, nhưng số lượng đã vượt qua trăm vạn, điều này đại biểu cái gì ngươi rõ ràng nhất, với tư cách chủ nhân Man Ngưu thành, chẳng lẽ ngươi muốn làm rùa đen rút đầu, lập tức đi ra cho bản đại thiếu, đi ra, đi ra...

    Âm thanh có dùng thần niệm phụ trợ trùng kích, lập tức chấn nhiếp những người kia, thời điểm Bạch Kiếm cùng chút ít thủ hạ kia không có kịp phản ứng, Trình Cung đã bay đến trong Man Ngưu thành quát lên một tiếng lớn lần nữa.

    - Cái gì, đã vượt qua trăm vạn, trời ạ, đây đã là thú triều năm mươi năm một lần a.

    - Sao có thể như vậy?

    - Đã xong, cái này thật sự đã xong, cho dù Man Ngưu thành cũng bảo hộ không được.

    - Cho dù cùng một chỗ giết đi ra ngoài, mấy vạn người này có thể sống vài trăm cũng không tệ rồi.

    Nghe Trình Cung nói số lượng yêu thú hơn trăm vạn, lập tức có một ít người bắt đầu hoảng loạn lên, bị trăm vạn yêu thú vây khốn là khái niệm gì, người hơi có chút ý nghĩ liền minh bạch, huống chi bọn hắn là Liệp yêu giả quanh năm bách chiến ở Nam Hoang.

    Những người khác lo lắng, hoảng sợ thú triều, nhưng giờ phút này trong lòng Bạch Kiếm chỉ có một cảm giác, giết Trình Cung, giết Trình Cung.

    Hiện tại rốt cục hắn đã minh bạch, cái gì mới là nhục nhã lớn nhất, bỏ qua là nhục nhã lớn nhất.

    Mình hai phen ba bận nói chuyện, nhưng bất luận là Trình Cung hay chút ít thủ hạ kia, hay là đám người Bàn Tử, đều coi mình không tồn tại.

    Mà ngay cả hiện tại, chính mình hạ lệnh động thủ, vậy mà Trình Cung trực tiếp hướng về phía Man Ngưu Vương nói chuyện.

    Trình Cung tinh tường trong nội tâm Bạch Kiếm nghĩ gì, ở trong lòng hắn đã sớm cho rằng, cho dù so với Man Ngưu Vương cùng phụ thân hắn, hắn cũng không yếu bao nhiêu, chênh lệch chỉ là thời gian.

    Tương đối mà nói, dùng năng lực của hắn, hắn cho rằng tiềm lực của hắn rất lớn, tới đó hắn cũng xem như đại nhân vật.

    Hắn càng nghĩ như vậy, Trình Cung càng không để ý tới hắn, thậm chí ngay lúc này cũng không nói một câu cùng hắn.

    - Trình Cung, ngươi thật đáng chết, ta muốn bầm thây ngươi vạn đoạn, ném cho yêu thú ăn...

    Trong nội tâm Bạch Kiếm, hận ý đã đạt đến đỉnh.

    - Truyền lệnh Lang Vương, không tiếc bất cứ giá nào, đánh chết Trình Cung...

    Bạch Kiếm khoát tay, đã lấy ra một tấm lệnh bài, bên trên có một đầu sói cực lớn, đúng là Lang Vương Lệnh của phụ thân hắn.

    - Vâng.

    Lang Vương Lệnh vừa ra, ngay cả những người kia vừa rồi lo lắng bất an, giờ phút này rõ ràng đã tăng lên sĩ khí.

    Giống như là binh sĩ trung tâm, thời điểm nhận được thánh chỉ, nhiệt huyết sôi trào, sĩ khí tăng vọt.

    - Dừng tay, trăm vạn yêu thú ở bên ngoài, các ngươi đang làm cái gì.

    Thời điểm sắp động thủ, thậm chí có người đã vận chuyển phát lực, kiếm khí cường đại, lực lượng ngưng tụ đã muốn bộc phát, lại là một tiếng gầm lên.

    Thanh âm này rất nặng nề, làm cho người ta cảm giác như khi mình nghe được thanh âm này, trên thân thể mang thêm phụ trọng.

    Nhưng thanh âm này cũng làm cho những người trong Man Ngưu thành dừng lại, có một ít thậm chí bởi vì cường hành khống chế phát lực, thần thông, đã tạo thành một ít tổn thương.

    - Man Ngưu Vương, là thanh âm của Man Ngưu Vương, đúng vậy, trước kia ta đã nghe qua một lần.

    - Man Ngưu Vương đi ra, cái này có náo nhiệt rồi.

    - Trình Cung này sẽ không thật sự cho mình là Bách Chiến Hầu, thật sự cho rằng nơi này là đất phong của hắn, cho là hắn có thể chỉ huy Man Ngưu Vương a?

    - Đúng vậy, Man Ngưu Vương đi ra, hắn càng thêm xui xẻo.

    Tuy đã lâu Man Ngưu Vương không có đi ra, nhưng ở trong Man Ngưu thành này vẫn còn có chút lão nhân nghe qua, gặp qua Man Ngưu Vương.

    Sau khi thanh âm này vang lên, một cổ khí tức hoang vu, mênh mông, thái cổ bao phủ Man Ngưu thành, sau một khắc, một đạo thân ảnh cực lớn, trực tiếp từ trong phủ Man Ngưu vương bay ra, trong chớp mắt đã đến gần Bạch Kiếm, thân hình chậm rãi rơi xuống.

    Hai tay ôm ở trước ngực, không ngờ dáng người vượt qua hai thước rưỡi, so với dáng người cực lớn của Man tộc cũng không kém bao nhiêu, quan trọng nhất là dáng người rất khôi ngô.

    Hắn từ bên trên rơi xuống, đã rơi vào chính giữa Bạch Kiếm cùng Trình Cung, vừa vặn ngăn Bạch Kiếm ở phía sau.

    Hình thể này của hắn, tuyệt đối là siêu cấp bưu hãn, làn da thô ráp, quan trọng nhất là trên đầu không có một sợi tóc.

    Chương 348: Tiểu hài tử nói nhảm

    - Bái kiến Man Ngưu Vương.

    Vừa thấy Man Ngưu Vương xuất hiện, những người dưới Man Ngưu thành lập tức quỳ xuống thi lễ, Man Ngưu Vương khẽ gật đầu, những người kia đều lần nữa đứng lên.

    Man Ngưu Vương đứng đối diện Trình Cung, là xuất phát từ một loại bảo hộ, vừa rồi thần niệm của hắn đã điều tra chung quanh, nhưng mà không có biện pháp tập trung Trình Cung, cái này làm cho hắn rất giật mình.

    Cho dù đối mặt lục địa thần tiên bình thường cũng sẽ không như thế.

    Man Ngưu Vương là bị Trình Cung nói có trăm vạn yêu thú làm bừng tỉnh, sau đó mới sử dụng thần niệm điều tra, hắn cũng không biết Trình Cung là người phương nào, nhưng mà cảm nhận được Trình Cung bất thường, cho nên đi ra trước tiên chắn trước người Bạch Kiếm.

    Vốn là hảo ý, một loại trưởng bối che chở vãn bối, nhưng giờ phút này sắc mặt Bạch Kiếm lại kịch biến, thậm chí khóe miệng chảy ra một tia máu tươi.

    Lại một lần, lại một lần nữa mệnh lệnh của mình bị ngừng.

    Còn có Man Ngưu đầu chết này, vậy mà hắn hoàn toàn ngăn trở mình, chẳng lẽ hắn thực cho rằng Man Ngưu thành này là bởi vì hắn mới có hôm nay sao, còn không phải phụ tử mình cố gắng kinh doanh sao, hiện tại hắn vừa ra đã ngăn mệnh lệnh của mình, mình là cầm Lang Vương Lệnh ra lệnh.

    Nhưng lại ngăn cản ở trước người mình, rõ ràng nói cho hết thảy mọi người biết, hắn mới là chủ nhân Man Ngưu thành, đáng giận, đáng giận!

    Hắn đã làm cái gì, hắn căn bản không có làm, ở bên trong thành này đã làm cái gì, đây hết thảy đều là mình cùng phụ vương làm ra.

    Nhìn Man Ngưu Vương phía trước, Bạch Kiếm siết chặt nắm tay, đầu ngón tay đều đâm vào trong thịt, lại không hề cảm giác đau đớn.

    - Tiểu oa nhi, mặc kệ ngươi ở đâu ra, làm cái gì, là ai, bây giờ là thời điểm thú triều bộc phát, cho dù ngươi không tham gia chiến đấu cũng trung thực ở trong thành, có chuyện gì đợi thú triều qua đi nói sau.

    Thân hình Man Ngưu Vương cao lớn, khôi ngô kinh người, thanh âm nói chuyện cũng không thấp.

    - Không được... thú triều này chính là bọn họ đưa tới, tuyệt đối không thể tha bọn hắn...

    Không đợi Trình Cung nói chuyện, Tiểu Lang Vương hoàn toàn bị Man Ngưu Vương ngăn ở phía sau đã không chịu, thân hình lóe lên đã xuất hiện bên cạnh Man Ngưu Vương, thân thể bay lên một ít, vừa vặn ngang hàng cùng Man Ngưu Vương, con mắt thì mang theo lửa giận khôn cùng nhìn Trình Cung.

    Bàn Tử chết bầm kia ở trước mặt tất cả mọi người trêu đùa mình, còn gạt của mình hơn nghìn viên đan dược, sau khi Trình Cung này đến càng không thèm nhìn mình, nếu như hôm nay không tiêu diệt bọn chúng, cái này sẽ trở thành vì sỉ nhục lớn nhất, thành chuyện cười cho tất cả mọi người.

    Trình Cung cười nhìn Man Ngưu Vương nói:

    - Ngươi dạy vãn bối như thế nào vậy, người lớn đang nói chuyện, tiểu hài tử cũng có thể xen vào.

    - Tiểu hài tử, con mẹ nó ngươi mới là tiểu hài tử, lão tử so với ngươi còn lớn hơn, Trình Cung, hôm nay nếu ta không giết chết ngươi, ta không mang họ Bạch.

    Người mất đi lý trí, chỉ số thông minh sẽ hạ thấp, liên tiếp bị đả kích, trêu đùa hí lộng, bỏ qua, cộng thêm hoàn cảnh đặc thù, Bạch Kiếm lửa giận thiêu đốt, cơ hồ không cần nghĩ ngợi trực tiếp chỉ vào Trình Cung rống giận.

    Hắn quá phẫn nộ rồi, cũng quá kích động.

    - Bàn Tử, hắn muốn nhận tổ quy tông với ngươi, ngươi thấy thế nào.

    Trình Cung quay đầu nhìn về phía không trung, rất vui vẻ nói một tiếng.

    - Oanh!

    Bàn Tử vừa phân thần, trực tiếp bị Sắc Quỷ oanh xuống dưới.

    - Móa, không cần đại thiếu ngươi dọa, nếu ta có đứa cháu như vậy, ta sớm bóp chết hắn.

    Mới vừa rồi là đại thiếu giúp ngươi không tính, lại đến.

    Bàn Tử rống lên một tiếng, xông lên đánh nhau chết sống cùng Sắc Quỷ lần nữa.

    Vân Ca Thành Tứ đại hại phối hợp rất ăn ý, những người khác căn bản không có cơ hội nói chen vào, đều là khi bọn hắn nói xong mới hiểu được chuyện gì xảy ra.

    - Ngươi...

    Giờ phút này Bạch Kiếm cũng giống như vậy, hiểu được chỉ vào Trình Cung.

    - Ngươi cái gì ngươi, Mịa, không có quy củ.

    Trình Cung trừng mắt:

    - Mới vừa rồi là nhìn ngươi chỉ là một tiểu thí hài, nên chẳng muốn phản ứng ngươi, đã có trưởng bối đi ra, bản đại thiếu muốn giáo huấn ngươi.

    Nói ngươi là tiểu hài tử còn mẹ nó không nguyện ý, ngươi so niên kỷ, sao không đi so với rùa đen đi.

    Bản đại thiếu là Hoàng đế thân phong Nam hoang Bách Chiến Hầu, nơi này là đất phong của bản đại thiếu.

    Bản đại thiếu là cháu ruột Trình gia, hôm nay hoàn toàn quản lý mọi sự tình của Trình gia, ta có quyền quyết định hết thảy sự tình của Trình gia, đại biểu ĐAN THầN PHủ, Đổ Thần Phủ, đại biểu Vân Ca Thành quân đội đệ nhất thế gia Trình gia.

    Ngươi, ngươi tính toán cái gì, ngươi dùng thân phận gì nói chuyện với ta, Man Ngưu thành Man Ngưu Vương ở chỗ này, mà ngay cả phụ thân ngươi đến cũng không có tư cách nói chuyện với ta, nói ngươi là tiểu hài tử là đã xem trọng ngươi.

    Nơi này là đại nhân vật nói chuyện, ngươi có tư cách gì nói chuyện ở chỗ này, ngươi nói bản đại thiếu nói có đúng hay không.

    Trình Cung nói sắc bén cường hãn bao nhiêu, một phen nói chuyện làm cho thân thể Bạch Kiếm run rẩy, lại không có biện pháp trả lời, mà ngay cả Man Ngưu Vương tuy giống như che chở Bạch Kiếm, ở một bên cũng cho rằng có lý.

    Đúng vậy a, Trình Cung nói rất có lý.

    Xem ra gần đây Bạch Nhân Long không có quản giáo con của hắn, mình đang nói chuyện, sao hắn lại lên đây.

    Nghe Trình Cung nói, Man Ngưu Vương không tự giác gật đầu, đây càng làm Bạch Kiếm suýt nữa phun ra một búng máu.

    Con mẹ nó vậy mà ngươi gật đầu, hắn là đang chửi ngươi, mắng người của ngươi, đây là đang đánh vào mặt Man Ngưu thành, con mẹ nó vậy mà ngươi không biết xấu hổ gật đầu, ngươi một con trâu ngu xuẩn, đần trâu, Man Ngưu...

    - Bạch Kiếm, hiện tại yêu thú vây thành, hắn tới đây là cùng một chỗ nghênh địch.

    Ngươi nhanh tổ chức người nghênh địch, trước ngăn trở thú triều, những chuyện khác sau này lại nói.

    Ở Man Ngưu Vương xem ra, chuyện đại sự gì cũng không trọng yếu bằng yêu thú vây thành, dù có chuyện gì, đều là sự tình bên trong nhân loại, yêu thú là địch nhân của loài người.

    Đừng nhìn hắn hấp thu lực lượng yêu thú, thậm chí đạt được một ít truyền thừa Yêu Vương, nhưng phương diện này lại kiên định vô cùng truyền thống.

    - Yêu thú chính là bọn họ cố ý đưa tới, đây hết thảy là bọn họ gây nên, hiện tại chỉ cần giao bọn chúng ra, yêu thú sẽ lập tức rút đi, là bọn hắn, là bọn hắn, đều là bọn hắn gây họa.

    Bạch Kiếm hoàn toàn bị Man Ngưu Vương chọc giận, cho tới bây giờ ở trong lòng hắn chưa bao giờ kính trọng qua Man Ngưu Vương này, chỉ có điều trước kia biểu hiện ra coi như cũng được, giờ phút này hắn trực tiếp nhìn về phía Man Ngưu Vương rống giận, một bên dùng ngón tay chỉ Trình Cung.

    - Cáp tri...

    Trình Cung như là nghe được thiên đại tiếu thoại, cất tiếng cười to:

    - Đầu của ngươi không có bị yêu thú gặm qua a, não cũng không có bị yêu thú ăn mất, sao nói ra những lời nói ngu xuẩn như vậy.

    Ta dẫn yêu thú tới làm gì, ta muốn tự sát à?

    Tự mình cũng ở đây, nghươi có điên không.

    Man Ngưu Vương cũng khẽ nhíu mày nhìn Bạch Kiếm, hắn không biết vì sao Bạch Kiếm kích động như thế, không nên nhằm vào Trình Cung ngay lúc này.

    Thần niệm của hắn đã cảm nhận được, xung đột bên trong yêu thú sắp chấm dứt, hắn đã cảm nhận được có hơn mười Yêu tướng đang tụ tập lại, lại đang không ngừng tăng nhiều, thú triều lần này là những năm gần đây hắn cũng không có gặp qua.

    Hơn nữa trong thời gian ngắn như vậy đã dẹp yên xung đột bên trong, nói rõ bên trong yêu thú có một tồn tại cường đại, đây mới là chuyện phiền phức, nhất hiện tại Bạch Kiếm lại như thế, càng làm cho hắn khó hiểu.

    Bạch Kiếm cả giận nói:

    - Các ngươi mới vừa nói cái gì, tất cả mọi người trong Man Ngưu thành đã nghe được, các ngươi chính là người dẫn yêu thú tới, ngươi thực cho rằng tất cả mọi người là kẻ đần sao.

    - Ta nhìn ngươi thật sự là bị kích thích quá độ, nghe được cái gì, nghe được chúng ta nói trò chơi ai dẫn yêu thú đến nhiều sao, ngươi cho rằng điều này có thể sao?

    Ta có thể ăn ngay nói thật, chúng ta phát hiện một ít thứ tốt, bị một đám yêu thú chia cắt, sau đó chúng ta cướp đoạt, bọn yêu thú này muốn đuổi theo lấy trở lại, một đường đuổi theo chúng ta tới đây.

    Trình Cung nhìn Man Ngưu Vương:

    - Hiện tại ta muốn hỏi Man Ngưu Vương một chút, những Liệp yêu giả của Nam hoang, vì cái gì đến bây giờ còn ở lại chỗ này, có phải bởi vì người nào đó đạt được bảo vật, yêu thú đuổi giết đến nơi đây hay không.

    Chẳng lẽ vì vậy các ngươi mặc kệ sao?

    Chẳng lẽ vì vậy các ngươi muốn giao người ra để bảo vệ bình an sao?

    Nếu như bây giờ ngươi xác nhận, ta lập tức mang theo huynh đệ mình giết ra ngoài, sẽ không liên lụy Man Ngưu thành ngươi, liên lụy Man Ngưu Vương ngươi.

    Nếu như chỉ là muốn tìm cớ, cướp đoạt bảo vật trên người chúng ta, hừ hừ, vậy chúng ta động thủ xem.

    Đừng nói là tình huống vừa rồi Man Ngưu Vương không biết, cho dù là những Liệp yêu giả kia vừa rồi một mực chú ý, nghe xong lời này của Trình Cung, cũng đều tin tưởng chín thành.

    Lúc này mới hợp lý a, bởi vì sớm có người đã suy đoán như thế, nếu không giải thích thế nào nhiều yêu thú điên cuồng đuổi theo như thế, cũng không biết bảo vật bọn hắn lấy được là gì, ân, đoán chừng Tiểu Lang Vương biết rõ, cho nên mới nhìn bọn hắn chằm chằm không tha.

    - Xem ra, vừa rồi cái gọi là chiêu hiền đãi sĩ kia đều là giả dối, là hắn biết rõ mấy thứ gì đó.

    - Khẳng định là vậy, cho nên Bàn Tử kia mới có thể như vậy, hiện tại hết thảy đều đã minh bạch, hết thảy đều giải thích rõ ràng.

    - Đúng vậy a, nếu không ai điên mà dẫn yêu thú đến chơi ah!

    Người chung quanh nghe xong cơ bản đều tin tưởng, hơn nữa đều đang nghị luận, lời của bọn hắn Man Ngưu Vương cũng nghe vào trong tai.

    Mà Bạch Kiếm thì tức giận đến sắp điên cuồng, sắp bạo nộ, nhưng lại không biết nói cái gì nữa.

    - Man Ngưu Vương, vừa rồi là tiểu hài tử nói nhảm, ta cũng không trách, hiện tại đúng lúc ngươi ở đây, ta ngược lại muốn hỏi ngươi, hiện tại là muốn vây giết chúng ta đạt được bảo bối, hay là đuổi chúng ta ra ngoài cho yêu thú xử trí?

    Hắn không nói cái gì, Trình Cung lại muốn nói.

    Tất cả các điểm tụ tập, khu giao dịch, hoặc là Đế Long thành bọn hắn, Mị Hồ thành, Man Ngưu thành có thể tồn tại, cũng là bởi vì Liệp yêu giả đoàn kết, cộng đồng đối kháng yêu thú.

    Mà sự tình đáng xấu hổ nhất, chính là vì an nguy bản thân, không thu những người lỡ bước, này sẽ bị tất cả Liệp yêu giả của Nam Hoang khinh bỉ.

    - Ngươi xảo trá, các ngươi là cố ý dẫn yêu thú tới...

    Đột nhiên Bạch Kiếm nghĩ đến những đan dược kia, càng thêm kiên định, Trình Cung là cố ý.

    - Đã đủ rồi!

    Thanh âm bình thường của Man Ngưu Vương đã rất trầm thấp, giờ phút này có chút giận dữ hô một tiếng, càng lộ ra vô cùng kinh người:

    - Từ khi Man Ngưu ta xây thành đã nói qua, bảo hộ tất cả người tiến vào Man Ngưu thành, bổn vương vẫn là câu nói kia, chuyện giữa các ngươi sau này xử lý, bây giờ đối kháng yêu thú là trọng yếu nhất.

    Về phần hắn nói muốn đuổi bọn ngươi đi ra ngoài, giao cho yêu thú, bất quá là tiểu hài tử nói nhảm, không đại biểu được Man Ngưu thành.

    Man Ngưu thành có quy củ Man Ngưu thành, ai cũng không thể phá hư quy củ này.

    Chương 349: Bên ngoài vây, bên trong nội chiến

    Cái gì...

    Tiểu hài tử nói nhảm, Man Ngưu Vương ngươi là tên khốn kiếp, những năm này là Bạch Kiếm ta quản lý, kiến thiết Man Ngưu thành, Man Ngưu thành mới phồn vinh như hôm nay, bây giờ ngươi nói ta là tiểu hài tử nói nhảm, không đại biểu được Man Ngưu thành, ngươi không nhận, chối bỏ hết thảy cố gắng, hết thảy thành tích của ta.

    - Ngươi không có chuyện ở nơi này, ta tự mình chỉ huy đối kháng yêu thú, ngươi lập tức trở về đi tìm phụ thân ngươi, bảoLang Vương mau tới đây.

    Man Ngưu Vương trầm giọng nói xong, với hắn mà nói, hắn như vậy đã là bảo vệ Bạch Kiếm.

    Nếu không người ta không thuận theo, không buông tha, chuyện này thật đúng là khó mà nói.

    Đồng thời hắn cũng đang kỳ quái, mấy năm trước mình gặp Bạch Kiếm, cảm giác tiểu hài tử này không tệ ah.

    Xử lý sự tình cũng được, Lang Vương nói đã giao Man Ngưu thành cho hắn quản lý, mình cũng nhìn một vòng, cảm giác hắn làm cũng được.

    Hôm nay làm sao vậy, cho dù ngươi muốn làm chuyện mờ ám, cũng không thể thất thố như thế ah.

    Tuy ở Nam hoang chém giết lẫn nhau, tranh đoạt đồ vật là rất bình thường, nhưng đây là địa bàn của ngươi, ngươi làm như vậy là phá hư quy củ của mình, này cũng có chút quá mức.

    Hơn nữa hiện tại yêu thú vây thành, có cái gì trọng yếu hơn so với cái này, không biết nặng nhẹ!

    Man Ngưu Vương chưa hẳn am hiểu xử lý sự tình vụn vặt, thậm chí lời Trình Cung nói hắn cũng không tin hoàn toàn, cho nên hắn nói đợi giải quyết yêu thú xong xử lý lần nữa.

    Hắn khó chịu chính là Bạch Kiếm phá hư quy củ, mà những quy củ này đa số đều là lúc ban đầu hắn ký kết.

    Thời điểm phụ vương ta tới, chính là tận thế của các ngươi, các ngươi chờ xem.

    Tốt, các ngươi nguyện ý chém giết cùng yêu thú, tùy các ngươi, ta tạm thời nhẫn các ngươi, xem các ngươi chết như thế nào.

    Trong nội tâm Bạch Kiếm hung dữ nghĩ, quay người rời đi.

    - Chớ đi a, có mấy lời ta còn chưa nói xong.

    Trình Cung mở miệng ngăn cản Bạch Kiếm, đồng thời nhìn về phía Man Ngưu Vương lần nữa:

    - Man Ngưu Vương, nghe nói ngươi rất tuân thủ quy củ, Man Ngưu thành mới có thể trở thành tồn tại cường đại của Nam hoang, cái kia ta muốn hỏi ngươi, trừ phí tổn bọn ngươi quy định ra, phải chăng thời điểm yêu thú vây thành, các ngươi phải khống chế tất cả tài vật trong nội thành.

    Ngươi đừng nhìn ta như vậy, giống như ta không biết nặng nhẹ, ngươi liên tiếp nói sau này hãy nói mấy lần, nhưng có mấy lời không có biện pháp sau này mới nói.

    Trình Cung nói xong, một ngón tay chỉ Bạch Kiếm:

    - Hắn cầm đi gần bốn vạn viên đan dược của ĐAN THầN PHủ, còn có một trăm vạn lượng hoàng kim, nói là mượn, dùng để bảo hộ toàn thành.

    Trước kia Lang Vương đã viết giấy vay nợ, nhưng hắn bất quá là thủ hạ của ngươi, hiện tại ta muốn hỏi Man Ngưu Vương một chút, có phải ngươi nên bổ sung cho ta một giấy vay n㠨ay không?

    - Oanh.

    Lần này, giống như nước tiến vào chảo nóng, lập tức nổ tung.

    - Bốn vạn viên đan dược, ta... ta không nghe lầm chứ?

    - Ở bên trong hai không gian giới chỉ mà ngày đó Tiểu Lang Vương lấy đi, thậm chí có bốn vạn viên đan dược cùng trăm vạn lượng hoàng kim, Trình đại thiếu quá ngưu bức, nếu là ta, trừ khi ta chết, nếu không tuyệt đối không giao ra.

    - Xem ra sự tình không có đơn giản như vậy, bốn vạn viên đan dược, cho dù lục địa thần tiên cũng động tâm.

    - Há chỉ có động tâm, động thủ cũng bình thường, đủ cho lục địa thần tiên dốc sức liều mạng.

    Cho dù lục địa thần tiên không cần đan dược bình thường, nhưng người nhà, thế lực của hắn đều cần ah.

    - Trình đại thiếu nói không sai, ngày đó Tiểu Lang Vương cũng không nói gì, nhất định là hắn cũng vui vẻ choáng luôn, cho dù là Lang Vương, chỉ sợ cả đời cũng chưa thấy qua nhiều đan dược như vậy.

    - Thật bất khả tư nghị, hiện tại ai cũng nói Trình đại thiếu là người có tiền nhất Lam Vân Đế Quốc, hôm nay mới tính toán kiến thức được.

    Trước kia chuyện Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm đến ĐAN THầN PHủ mượn đan dược, sớm đã truyền khắp Man Ngưu thành, nhưng ai cũng không biết số lượng cụ thể, cho nên cảm giác không quá lớn.

    Hiện tại đột nhiên biết số lượng cụ thể, thoáng cái đều giống như bị kích thích, nhao nhao nghị luận lên.

    Chuyện xảy ra liên tiếp, làm không ít người quên đi bên ngoài đang bị trăm vạn yêu thú vây khốn, đều tập trung chú ý ở đây.

    Trình Cung thì cười nhìn Man Ngưu Vương, vừa rồi hắn đã từng nói qua, ai cũng không thể phá hư quy củ Man Ngưu thành, vậy bây giờ ngươi hãy mở miệng chứng thực quy củ này, giúp ngăn cản Bạch Kiếm thoáng một phát, hay là hiện tại xử lý hắn?

    Nếu như không xử lý, Man Ngưu Vương kia phải ghi giấy vay nợ.

    - Bạch Kiếm, đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Hai mắt Man Ngưu Vương trừng lớn, không nghĩ tới lại có loại chuyện này.

    Hơn nữa nghe chung quanh nghị luận, hiển nhiên chuyện này rất nhiều người biết.

    Trong đó có một ít người bay trên không trung nhìn xem, tuy không bằng hắn, nhưng đều là bằng hữu cũ nhiều năm, những ánh mắt kia làm Man Ngưu Vương rất khó chịu, rất không thoải mái.

    Hắn một mực toàn tâm toàn ý tu luyện, trên cơ bản tất cả sự tình đều buông tay cho Bạch Nhân Long cùng Bạch Kiếm làm, bọn hắn làm coi như cũng được.

    Nhưng có chút quy củ lại không thể phá hư, tỷ như tuyệt đối không thể bởi vì yêu thú cường đại, bị áp chế uy hiếp giao người cho yêu thú, tỷ như không nên cầm những thứ không thể cầm.

    Tuy ở Nam hoang khắp nơi là chém giết, nhưng ít ra trong thành nhất định phải có quy củ, nếu không tòa thành trì này sao có thể tồn tại.

    Chỉ cần có đầy đủ lực hiệu triệu, cho dù thời điểm trăm năm thú triều buông tha Man Ngưu thành, về sau chỉ cần một câu cũng có thể tạo dựng lên.

    Cho dù không thể kinh doanh Man Ngưu thành, cũng không thể làm hư mất thanh danh của mình, quy củ là quy củ.

    - Chuyện gì xảy ra, ngươi hỏi ai.

    Cả ngày ngươi chỉ biết tu luyện, mỗi ngày ngươi lãng phí bao nhiêu tài nguyên ngươi có biết hay không, quy củ ngươi đặt ra hai mươi năm trước, hiện tại ngay cả một ít khu giao dịch lớn thu phí tổn cũng cao hơn chúng ta, làm tốt hơn chúng ta, ngươi lại tử thủ không cho thay đổi quy định.

    Chúng ta phải nuôi nhiều người như vậy, phải đối mặt nhiều chuyện như vậy, muốn mở rộng, phải liều mạng, tự nhiên rất cần tiền, cần đan dược.

    Man Ngưu Vương ngươi cái gì cũng không quản, tự nhiên phụ vương ta phải nghĩ biện pháp, chuyện này ta đợi sau khi phụ vương ta xuất quan, thì sẽ nói với ngươi.

    Hiện tại Bạch Kiếm cũng một bụng tức giận, hơn nữa trong lòng hắn cũng không cho rằng Man Ngưu Vương là như thế nào, giờ phút này trong lời nói đã rõ ràng là rất không cam lòng, vừa nói vừa bay đi, căn bản không để ý tới Man Ngưu Vương.

    Đang ở trước mặt nhiều người như vậy, Man Ngưu Vương xuất hiện đến bây giờ, ngay cả thi lễ Bạch Kiếm cũng không làm, hiện tại còn như thế, có thể nói căn bản là không để mặt mũi cho Man Ngưu Vương.

    Man Ngưu Vương cũng không phải là những quan viên triều đình kia, tuy hắn không am hiểu quản sự tình, nhưng có thể bằng thực lực đánh đi ra hôm nay, Nam hoang Man Ngưu Vương cũng không phải là nói không.

    - Đồ khốn kiếp, Bạch Nhân Long dạy bảo ngươi như vậy sao, cút trở về cho ta, nếu hôm nay giải thích không rõ ràng, ta sẽ thay phụ thân ngươi hảo hảo quản giáo ngươi.

    Man Ngưu Vương nói xong khoát tay, lập tức một cổ pháp lực cường đại ngưng tụ, đột nhiên phía trước Bạch Kiếm giống như có sóng cao trăm trượng trùng kích xuống, trực tiếp đánh Bạch Kiếm trở lại chỗ Man Ngưu Vương.

    - Bành bành bành!

    Phản ứng của Bạch Kiếm cũng tương đối nhanh, tương đối hung hãn, trong tay xuất hiện một thanh đoản kiếm, lập tức bộc phát ra vài chục lần công kích, lại không có biện pháp phá vỡ pháp lực do Man Ngưu Vương ngưng tụ.

    Man Ngưu Vương tung hoành Nam hoang hai mươi năm, uy tín cũng không phải là dựa vào người khác nói khoác mới có, ở Nam hoang có thực lực ngăn chận hắn, cũng chỉ có siêu cấp thiên tài Địa Long Vương mới quật khởi không lâu, ngay cả Mị Hồ Vương cũng xếp sau hắn, chỉ là Mị Hồ thành thành danh trước Man Ngưu thành, thực lực mọi người còn rất khó phán định.

    - Ngươi là một tiểu hỗn đãn, lại dám động thủ ở trước mặt ta.

    Man Ngưu Vương cả kinh, không nghĩ tới Bạch Kiếm dám ra tay phản kháng.

    - Móa nó, lão già kia, ta đã sớm chịu đủ ngươi rồi.

    Nếu như dựa theo phương thức kinh doanh của ta, không bị những quy củ chó má của ngươi ràng buộc, sao Man Ngưu thành có thể bị Đế Long thành cùng Mị Hồ thành vượt qua.

    Sở dĩ Man Ngưu thành có hôm nay, toàn bộ đều là phụ tử chúng ta liều ra, ngươi làm được cái gì.

    Lúc trước ngay cả một phần mười cũng chưa tới, hôm nay ngươi nhìn xem.

    Nếu không phải do ngươi bảo thủ, hiện tại còn lớn hơn lúc này.

    Ngươi cho mình là gì, hiện tại bên ngoài có trăm vạn yêu thú vây khốn, tánh mạng của sáu bảy vạn Liệp yêu giả ở đây đã sớm tối, ngươi có thể cứu vãn được sao, ngươi lại ở đó nói về những quy củ chó má của ngươi, ta nhổ vào.

    Hôm nay ta nói cho ngươi biết rõ, từ hôm nay về sau, Nam hoang này không còn Man Ngưu thành, về sau ở đây gọi là Lang Vương thành, người đâu, động thủ.

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm triệt để phát nổ.

    Từ lúc hắn mười mấy tuổi đã bắt đầu theo phụ thân quản lý nơi này, sau mười lăm tuổi dần dần tiếp nhận, Man Ngưu thành ở Nam hoang sừng sững không đến ba mươi năm, trong đó có một nửa thời gian là hắn quản lý.

    Hùng tâm của hắn bừng bừng, nhưng mỗi lần làm chút động tác lớn, sẽ bị Man Ngưu Vương quát bảo ngưng lại, thậm chí sẽ giáo huấn.

    Thẳng đến mấy năm gần đây, hắn lặng lẽ bỏ qua những sự tình đi làm, sau đó hết thảy đều bảo vệ cái gọi là quy củ của Man Ngưu Vương, lúc này mới lấy được hảo cảm hơn.

    Nhưng này lại làm cho hắn cảm thấy rất áp lực, thậm chí cảm giác tài hoa không có biện pháp thi triển, ở hắn xem ra, nếu như không có Man Ngưu Vương, hắn sẽ chế tạo một tòa Lang Vương thành hùng bá Nam hoang, tuyệt đối có thể siêu việt Địa Long thành.

    Hắn đã sớm nghĩ kỹ cùng Lang Vương, các loại sách lược nhằm vào Man Ngưu Vương, hơn nữa kế hoạch cũng không phải ngày một hay ngày hai, nhưng cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới sẽ động thủ ngay lúc này.

    Ở Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm xem ra, Man Ngưu Vương đôi khi vẫn là rất đáng sợ, lúc còn rất nhỏ hắn từng nhìn thấy qua một nhóm người bị Man Vương giết, cũng cái gọi là xúc phạm quy củ hắn định ra.

    Những người kia, thậm chí có vài huynh đệ lớn lên cùng hắn, hắn nhấc tay là diệt sát, không để cho một chút cơ hội.

    Cái ấn tượng kia quá khắc sâu, hiện tại Man Ngưu Vương làm hắn nói rõ ràng, làm hắn nhớ lại bóng ma kia, sợ hãi điên cuồng tăng vọt.

    Vạn nhất Man Ngưu Vương chỉ là mượn cơ hội này giết mình, kia bất quá là chuyện một cái phất tay, vậy hết thảy đều đã chậm.

    Hiện tại nếu Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm tỉnh táo phân tích một ít, nhất định sẽ nhìn ra, kỳ thật Man Ngưu Vương vẫn là muốn che chở hắn, không có thật muốn xử phạt hắn, hoặc là như thế nào.

    Nhưng Bạch Kiếm đã sớm bị Trình Cung làm mất đi lý trí, cộng thêm sợ hãi chôn sâu ở đáy lòng quấy phá, hắn trước tiên làm ra quyết định.

    - Động thủ, hắn muốn làm gì, chẳng lẽ lúc này phụ tử bọn hắn muốn tạo phản?

    - Không thể nào, đây cũng không phải là vương triều, gia tộc gì, tạo phản cái gì.

    Man Ngưu Vương có thể có hôm nay, dựa vào chính là lực lượng cường hoành, cho dù tất cả mọi người ủng hộ Lang Vương, bọn hắn cũng không có biện pháp lật đổ Man Ngưu Vương ah.

    - Sao sự tình lại biến thành như vậy, cái này là thực không xong, bên ngoài vây, bên trong nội chiến, chết chắc rồi.

    Chương 350: Giận điên người không đền mạng

    Mọi người trong Man Ngưu Thành sợ ngây người, chẳng ai ngờ rằng Tiểu Lang Vương lại nói ra lời nói này, nói ra hai chữ động thủ.

    Mà ngay cả Man Ngưu Vương cũng cho là mình nghe lầm, Tiểu Vương bát đản này nói cái gì?

    Hắn nói muốn động thủ?

    Hắn động thủ cái gì, chẳng lẽ hắn còn dám động thủ với mình, con mẹ nó, hắn điên rồi.

    Vốn cho rằng Lang Vương giống như mình, tu luyện không có thời gian quản lý Man Ngưu Thành, giao Man Ngưu Thành cho tiểu tử Bạch Kiếm này trông nom, hắn tự tiện làm chủ, gạt lão tử hắn làm ra những chuyện này, Man Ngưu Vương chỉ là muốn la mắng một chút, lại không nghĩ rằng Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm sẽ nói một câu như vậy.

    Càng làm cho hắn không tưởng được chính là, chỉ trong nháy mắt, một ít lão nhân vừa rồi đứng ở bên cạnh hắn, hắn cũng rất quen thuộc, trọn vẹn sáu gã Thoát Tục kỳ đồng thời ra tay.

    - Oanh!

    Sáu người bọn họ liên thủ, một cổ lực lượng cường hoành, trực tiếp chấn khai lực lượng Man Ngưu Vương.

    - Bùm... bùm...

    Đồng thời ngay lúc này, có chín Thoát Tục kỳ tầng thứ nhất xông lên, không tiếc tổn thương nguyên khí bản thân, gia tốc pháp thuật mang Bạch Kiếm đi, sau một khắc, chung quanh có mười mấy người lấy ra hơn mười con Tiểu Xà hồng nhạt, sau đó điểm pháp lực trên đầu bọn chúng.

    Trong nháy mắt Tiểu Xà nổ tung, hóa thành một đoàn huyết vụ tràn ngập mấy trăm mét chung quanh thân thể Man Ngưu Vương.

    Đây hết thảy đều là trong nháy mắt, khi tiếng động thủ vừa dứt là xong.

    Mà thời điểm Bạch Kiếm hô động thủ, thần niệm của Trình Cung đã thông tri mọi người, toàn bộ người bên Trình Cung lui về phía sau chừng ngàn mét, tránh trung tâm động thủ rất xa.

    Mà ngay cả Bàn Tử cùng Sắc Quỷ toàn thân thương tích, đánh nhau đến mặt mũi bầm dập, trên người vết đao, kiếm thương vài chục chỗ cũng tạm thời ngưng chiến trở về.

    - Ta dựa vào, thực động thủ a, điệu bộ này chuẩn bị thật đầy đủ a.

    Bàn Tử một bên ôm thương, một bên đổi lấy quần áo sợ hãi than.

    - Hừ, còn cần ngươi nói, đại thiếu đã sớm ngờ tới sẽ như thế.

    Sắc Quỷ cũng đau đến nhếch miệng, hai chân đứng hình chữ Nhân, vừa rồi bị Bàn Tử chấn một chút, đau đến hiện tại hai chân cũng không dám khép lại.

    Tên hỗn đản này, vận mệnh của hắn đều là tử thủ lấy về, vậy mà hắn cũng không để yên.

    - Ách, đặc sắc!

    - Có ý tứ, cái này có náo nhiệt rồi.

    - Trách không được làm ra những chuyện này, nguyên lai đã sớm muốn giết hắn.

    Trình Cung đứng ở nơi đó cũng không có lên tiếng, đã sớm hiểu rõ qua tính cách cùng tình huống của Man Ngưu Vương, Lang Vương, cộng thêm chuyện ngày hôm nay là thật sự muốn bức Man Ngưu Vương đi ra, sau đó bức Bạch Kiếm.

    Chỉ là Trình Cung không nghĩ tới chính là, Bạch Kiếm lại động thủ, bất quá cũng tốt.

    Trình Cung không lên tiếng lẳng lặng nhìn xem, nhưng Bàn Tử dẫn đầu, những người sau lưng hắn cũng không nhàn rỗi, bọn họ không giống như những người trong Man Ngưu Thành kia, thanh âm của bọn hắn đều rất lớn, làm cho tất cả mọi người có thể nghe được.

    - Đồ không biết sống chết, Lang Vương, lăn ra đây cho lão tử, nếu không ta liền phế hắn.

    - Một lũ hỗn đản, đi tìm chết!

    Man Ngưu Vương cũng thật sự nổi giận, đường đường một trong Nam hoang Tam đại Vương giả, lúc này lại bị trăm vạn yêu thú vây thành, mấy vạn Liệp yêu giả chú ý, lại bị thủ hạ đánh lén.

    Man Ngưu Vương dưới sự phẫn nộ, trong nháy mắt thân thể lại lại tăng vọt một vòng, trong một sát na oanh kích ra vài chục quyền.

    Mỗi một quyền đều ngưng mà không tán, sau khi ra ngoài ngưng tụ pháp lực, như một sừng trâu đâm ra, trong uy mãnh cũng ẩn chứa loại ám sát bén nhọn, đây chính là thần thông năm đó Man Ngưu Vương thành danh, Ngũ Giác Thần Quyền.

    - Rầm rầm rầm...

    Bất luận là Thoát Tục kỳ hay là Siêu Phàm kỳ, bất luận là sử dụng bán Linh khí phòng ngự, hay là muốn né tránh, không một ai may mắn thoát khỏi.

    Chung quanh tất cả người vừa mới động thủ, đã bị Man Ngưu Vương đánh chết.

    - Ta dựa vào, hung mãnh như vậy.

    Cái này không có trò hay gì rồi, lật tay một cái là chiến đấu đã xong.

    Giờ phút này Bàn Tử đã nuốt vào một viên đan dược, cũng thay đổi quần áo, nhìn Man Ngưu Vương phát uy, hắn cảm thán nói.

    - Lang Vương không có xuất hiện, hắn lại dám động thủ, nhất định là sớm có chuẩn bị, người khác không biết Man Ngưu Vương, nhưng khẳng định Lang Vương biết rõ.

    Vừa rồi cho những Hồng Xà Nương kia nổ tung không phải là tranh thủ thời gian, nhất định là vì dẫn động những vật khác.

    Trình Cung rất nhàn nhã bình luận, giống như xem biểu diễn, hoàn toàn như việc này không quan hệ cùng mình, ta chỉ là đến xem mà thôi.

    Bạch Kiếm đào tẩu, được trên trăm tên thủ hạ bảo vệ, ở trong một trận pháp lau máu tươi nơi khóe miệng, rất kinh ngạc nhìn về phía Trình Cung, không nghĩ tới hắn lại nhận thức Hồng Xà Nương này, phải biết rằng đây chính là yêu thú tương đối hiếm thấy, tuy chỉ là yêu thú cấp tám, nhưng lại có một công hiệu đặc thù.

    - Ngươi, con mẹ nó, ngươi tiểu hỗn đản, ngươi động thủ với lão tử làm cái gì, gọi Lang Vương cút ra đây cho ta.

    Nguyên bản Man Ngưu Vương muốn thừa cơ đi lên dừng bước, một là nghe được lời nói của Trình Cung, hai là hắn cũng nhận ra pháp lực trong cơ thể có chút vấn đề, bắt đầu xao động, không bị khống chế.

    Mà giờ khắc này chung quanh thân thể Bạch Kiếm, trong nháy mắt đã tụ tập hơn hai nghìn người, ngoại trừ bây giờ còn có hơn một nghìn Liệp yêu giả ở ngoại vi chống cự yêu thú xông lên rải rác, hơn phân nửa đều đã đứng ở bên cạnh Bạch Kiếm.

    Cho dù Man Ngưu Vương cường hoành, lực lượng thân thể không có xảy ra vấn đề, đối phương có hơn hai ngàn người, hắn cũng sẽ không ngốc đến tùy tiện xông lên.

    Chỉ là trong mắt của hắn rốt cục cũng xuất hiện tức giận, có thể tới loại trình độ này, cái chuẩn bị này cũng không phải là ngày một ngày hai.

    Đến hiện tại, cho dù Man Ngưu Vương ngu xuẩn thế nào, cũng minh bạch chuyện này tuyệt đối không thể chỉ là một mình Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm an bài.

    - Ha ha, hiện tạicho ngươi biết thì như thế nào, trong Yêu Thú Sâm Lâm có một loại kỳ hoa gọi là Thất Thải Quang Mang, mỹ lệ dị thường, còn có thể ngưng thần trợ giúp tu luyện, ta cố ý cho người tìm được, luyện chế một đám đan dược cho ngươi.

    Gần đây ngươi dùng những đan dược kia tu luyện có phải là rất sướng, hiệu quả rất tốt, kỳ thật một ít dược tính của Thất Thải Quang Mang đã tích lũy ở trong thân thể của ngươi.

    Nhưng Thất Thải Quang Mang cũng không tính độc dược, ngược lại đối với thân thể có chỗ tốt rất lớn, cho nên cho dù lục địa Thần Tiên dùng cũng không có cảm giác.

    Chỉ khi nào sử dụng huyết dịch Hồng Xà Nương kích phát, lực lượng Thất Thải Quang Mang tích súc trong cơ thể ngươi sẽ cải biến, biến thành một loại kịch độc ngay cả lục địa Thần Tiên cũng không có biện pháp hóa giải.

    Đáng tiếc a, nguyên bản phải đợi mấy tháng nữa, Thất Thải Quang Mang trong cơ thể ngươi đủ cho ngươi chết bất đắc kỳ tử trong nháy mắt, hiện tại hiệu quả hơi yếu, nhưng cũng đủ để cho ta xử lý ngươi.

    Bạch Kiếm nói xong, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ hung nhìn về phía Trình Cung:

    - Sau khi giết tên bảo thủ nàyxong, ta sẽ đuổi các ngươi ra, cho các ngươi chết ở bên trong trăm vạn yêu thú, ha ha...

    Rốt cục động thủ với Man Ngưu Vương, rốt cục áp dụng kế hoạch chuẩn bị nhiều năm, Bạch Kiếm cũng có một loại cảm giác vui sướng.

    Nếu như không bị Trình Cung kích thích, hắn cũng sẽ không thất thố như thế.

    - Năm đó Man Ngưu Vương thu phụ thân ngươi Bạch Nhân Long, còn tín nhiệm phụ tử các ngươi, giao Man Ngưu Thành cho phụ tử các ngươi quản lý, phụ tử các ngươi chẳng những không mang ơn, bây giờ lấy oán trả ơn.

    Ngươi hiện làm những chuyện vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn như vậy, hành vi tạo phản thí chủ, ngươi còn chẳng biết xấu hổ ở nơi này hưng phấn lớn tiếng nói ra.

    Chẳng lẽ đạo đức, liêm sỉ tối thiểu ngươi cũng không có?

    Chẳng lẽ ngươi không biết cái gì là mất mặt?

    Còn nữa, làm chuyện xấu không lo mặt xấu, nhưng chỉ số thông minh không cần phải thấp như vậy được không, hiện tại ngươi còn chưa có thắng lợi đâu, lại ở đó hưng phấn lo ó, cái này giống như chạy đến trước mặt một con Thần thú bị thương, dõng dạc tuyên bố mình muốn giết Thần thú, kết quả chờ ngươi nói xong thì Thần thú khôi phục một chút, thả cái rắm cũng giết chết ngươi rồi.

    Trình Cung rất là chăm chú, rất là bất đắc dĩ giận dữ nói:

    - Thật sự, người xấu gặp rất nhiều, nhưng ngu xuẩn như ngươi thật đúng là không thấy mấy.

    - Ừ, ừ.

    Bàn Tử ở một bên liên tục gật đầu phụ họa nói:

    - Không sai, cũng không biết thời điểm mẹ hắn sinh hắn có phải là nhất thời mơ hồ hay không, ném hài tử lấy rốn về nhà nuôi lớn.

    - Xì...

    Mà ngay cả Túy Miêu mơ mơ màng màng uống rượu, nghe được cũng phun ra một ngụm rượu.

    - Ha ha...

    Bàn Tử, nói rất hay, một hồi Tam ca sẽ thưởng ngươi.

    Sắc Quỷ nhịn không được cất tiếng cười to.

    Những người khác cũng nhịn không được cười to, lời này của Bàn Tử quá độc ác, cho dù có một ít trước kia cũng nghe qua loại chê cười này, nhưng này dù sao cũng là chê cười.

    Lúc này từ trong miệng Bàn Tử rất chân thành, rất hèn mọn, bỉ ổi nói ra, hiệu quả tuyệt đối khác nhau rất lớn.

    Bọn họ phối hợp ăn ý, ngắn ngủn mấy câu công phu, có thể làm người sống tức chết, cũng có thể làm người chết sống lại.

    Nguyên bản người chung quanh chứng kiến loại tình huống này, có tiếc hận thay Man Ngưu Vương, cũng có một chút đang suy nghĩ.

    Tuy Man Ngưu Vương cũng có vài bằng hữu, nhưng dù sao cũng là ở Man Ngưu Thành, mọi người lui tới là giao dịch, người năm đó vào sinh ra tử cùng hắn đã không còn mấy, giờ phút này lại không ai trực tiếp đứng ra.

    Không ít người trong Man Ngưu Thành cảm giác được Man Ngưu Vương có vẻ anh hùng mạt lộ, đột nhiên nghe được Trình Cung cùng Bàn Tử nói.

    đầu tiên là cười, nhưng sau đó cảm giác Trình Cung nói rất có đạo lý, Liệp yêu giả học đầu tiên là nắm chắt, cho dù yêu thú đã bị giết chết cũng chưa hẳn là an toàn, có lẽ còn có vô số nguy hiểm.

    Đúng như Trình Cung nói, Man Ngưu Vương là Thần thú trong miệng hắn nói, nếu quả thật cho Man Ngưu Vương trì hoãn, vậy thì phiền toái.

    - Chưa thấy qua ai hèn mòn, bỉ ổi hơn Bàn Tử này.

    - Người này nói chuyện cũng quá tổn hại, nhưng Trình Cung này nói có chút đạo lý, xác thực Bạch Kiếm quá non, lúc này đâu phải thời điểm nói nhảm.

    - Bây giờ người ta thế lớn, muốn như thế nào đều được a.”

    - Cái này cũng không thể nói như vậy, Man Ngưu Vương là Vương giả, Trình Cung này càng là nhân vật quấy ngất trời.

    Những người khác nghe xong đều cười đến không được, lại giúp nhau nói loạn, kể một ít chuyện khác, nhưng lời này vào tai Bạch Kiếm, giống như lửa cháy đổ thêm dầu, pháp lực trong cơ thể hắn cũng không ổn định, thậm chí có dấu hiệu muốn tẩu hỏa nhập ma.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 8


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 351: Quần Lang Hợp Kích

    - Đáng giận, hỗn đãn đáng giận, Trình Cung, đừng tưởng rằng bên cạnh ngươi có Huyết Y lão tổ, dựa vào Ngưng Anh Đan đạt tới lục địa thần tiên thì ta không làm gì được ngươi, ta có Quần Lang Trận, là bí pháp của Lang tộc thượng cổ.

    Coi như là lục địa thần tiên cũng có thể chống lại, huống chi đây là Nam hoang.

    Sau đó ta sẽ cho người co lại, ngăn bọn ngươi ở bên ngoài cho yêu thú tới thu thập các ngươi, ha ha, có bản lĩnh ngươi cho Huyết Y lão tổ động thủ với yêu thú xem.

    Chỗ đó đã vượt qua mấy trăm Yêu tướng, nếu ngươi dám tùy ý giết hại, sẽ lập tức đưa tới Yêu Vương diệt sát ngươi.

    Trong nội tâm Bạch Kiếm vô cùng phẫn nộ, bởi vì Trình Cung cùng Bàn Tử nói quá tức giận, nhưng trong lòng của hắn đang cười lạnh.

    Hiệu quả của Thất Thải Quang Mang, Hồng Xà Nương rất kinh người, một trong một ngoài, ngay cả thần tiên lục địa cũng không có biện pháp hóa giải trong thời gian ngắn, nhưng mà cần một ít thời gian.

    Thời gian càng lâu hiệu quả càng tốt, càng về sau, ngay cả thần niệm hắn cũng không có biện pháp điều khiển, lực lượng yếu bớt đến chưa tới một thành, ngay cả thần thông cũng không có biện pháp thi triển, xem ta tàn sát Man Ngưu Vương này như thế nào.

    Vui cười a, xem các ngươi có thể vui cười tới trình độ nào, cho dù phụ vương không có đến, ta cũng có thể thu thập hết các ngươi.

    Trình lão gia tử trở thành thần tiên lục địa, mắng Hoàng đế thổ huyết rời đi, Huyết Y lão tổ trở thành thần tiên lục địa phát uy ở Vân Đan Tông, những chuyện này người biết cũng không nhiều, cũng không có truyền ra quy mô lớn, nên người biết rất ít.

    Nhưng hôm nay trong miệng Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm nói như vậy, tất cả mọi người đều chấn kinh, thần tiên lục địa, Trình gia có thần tiên lục địa.

    Trình gia công cao chấn chủ, khống chế hơn nửa quân đội Lam Vân Đế Quốc, lực ảnh hưởng của Trình lão gia tử cường đại đến không người có thể địch nổi.

    Từ lực lượng thế tục mà nói, Trình gia đã đạt đến một đỉnh phong tuyệt đối, thiếu khuyết đúng là tồn tại siêu việt thế tục, cái kia chính là thần tiên lục địa, tu sĩ Nhân Anh kỳ.

    Hôm nay Trình gia đã có thần tiên lục địa, tuyệt đối có được thực lực cường đại so với Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, Man tộc.

    Tin tức này đối với đa số người mà nói, quá kinh người, quá khoa trương, thậm chí có chút không dám tin tưởng.

    - Hành động vụng về, muốn kéo dài thời gian cho dược tính phát tác, cũng không phái người đối phó chúng ta như lúc đầu, như vậy làm cho Man Ngưu Vương tưởng rằng ngoài ý muốn đạt được cơ hội thở dốc, hành động vụng về như ngươi, cho dù Man Ngưu Vương đần hơn, cũng sẽ kịp phản ứng rất nhanh.

    Trong lòng Trình Cung tự nhủ, ngươi này đầu ngưu thì bên kia cũng thuộc hàng ngớ ngẩn, chuyên đơn giản như vậy cũng xem không rõ, phản ứng quá trì độn.

    Nếu là bố trí thật lâu, vậy khẳng định đã điều tra rõ ràng, hiển nhiên không phải dựa vào lực lượng có thể nhanh chóng giải quyết độc dược.

    Đã như vầy, còn không mau ra tay bắt lấy hắn, ép hỏi giải dược, còn ở đằng kia chờ cái gì, chờ chết ah.

    - Ngươi là một tiểu súc sanh, đi chết đi.

    Rốt cục Man Ngưu Vương cũng thông suốt, thân thể lập tức phóng tới chỗ Bạch Kiếm.

    Bên ngoài thân thể của hắn, một hư ảnh Man Ngưu hung hãn, mang theo khí tức hồng hoang viễn cổ xuất hiện.

    Vừa nhìn thấy Man Ngưu Vương xông lên, hơn mười người trước nhất lập tức ra tay.

    - Oanh!

    Bất luận là phi kiếm, hay là pháp bảo, bán Linh khí... toàn bộ bị chấn hư hao, thậm chí vỡ vụn, cho dù bán Linh khí cũng bị đánh bay, chủ nhân pháp bảo bị thương.

    Mà mười mấy người trước nhất, trực tiếp bị cổ lực lượng này đánh tới, thân thể vỡ vụn.

    - Chân đạp đại địa, lực phá núi sông.

    Lực lượng, lực lượng thuần túy, thân thể giảm xóc thoáng một phát, hai đấm đồng thời oanh kích ra, lực lượng xoay tròn hình thành hình dáng đinh ốc, trực tiếp oanh kích tới chỗ Bạch Kiếm.

    - Quần Lang Thí Thiên.

    Bạch Kiếm không nghĩ tới giờ phút này Man Ngưu Vương còn hung mãnh như thế, hơn mười người phía trước hắn vậy mà không có biện pháp cản trở hắn một lát, lập tức Bạch Kiếm cho những người kia lấy hắn làm hạch tâm, phát động Quần Lang Trận.

    Lang là động vật bầy đàn, Quần Lang Trận này có thể liên hợp lực lượng của tất cả mọi người, phát huy ra công kích đặc biệt, lập tức hơn ngàn người phối hợp ăn ý, lực lượng hội tụ, đồng thời oanh kích ra ngoài.

    Một đầu sói cực lớn xuất hiện trên không trung, mau chóng lao tới Man Ngưu thượng cổ.

    Tuy Man Ngưu kia hung mãnh, thiếu chút nữa đụng nát cự lang sói kia, nhưng sau đó như không còn chút sức lực nào.

    Lực lượng ngưng tụ đầu sói cực lớn kia, thời điểm muốn tiêu tán lại cắn nát Man Ngưu.

    - Oanh!

    Một bên là đại trận do hơn ngàn người phát động, một bên là Man Ngưu Vương Lý hằng danh chấn Nam hoang, lực lượng cường đại đối bính, chung quanh có một ít người không kịp né tránh bị đánh chết.

    Lần này những người vây xem khoảng cách gần đều sợ tới mức chạy trốn, bên cạnh Bạch Kiếm có trên trăm tên Thoát Tục kỳ, sắc mặt cũng không khỏi biến hóa, bên ngoài có mấy trăm tên Phạt Mạch kỳ bị thương không nhẹ, nhưng hạch tâm Thoát Tục kỳ cùng Siêu Phàm kỳ thì không có tổn thương quá nghiêm trọng.

    Mà thân thể Man Ngưu Vương thì lui về phía sau, hơn ngàn người ngưng tụ lực lượng, nếu quả thật có thể sinh ra hiệu quả điệp gia, như vậy cho dù là lục địa thần tiên tầng thứ năm trở xuống cũng chỉ có một con đường chết.

    Đáng tiếc lực lượng bọn hắn có thể tụ tập là một bộ phận rất nhỏ, nhưng cho dù như thế cũng đã tương đối khủng bố.

    Quần áo của Man Ngưu Vương rách tung, phiêu tán theo gió, chung quanh địa phương bọn hắn đối bính, tất cả công trình kiến trúc bị san bằng.

    Cũng may từ khi yêu thú bắt đầu vây thành, hết thảy mọi người đã rút lui, chỉ có một ít thủ hạ lực lượng yếu của Bạch Kiếm vây xem bị ảnh hướng.

    Ngự Man Ngưu Vương Lý Hằng phập phồng, gân xanh kéo căng lên, vô cùng phẫn nộ.

    Năm đó hắn tận mắt nhìn tiểu gia hỏa này sinh ra, vậy mà hôm nay tính kế mình, muốn giết mình.

    - Ha ha...

    Thấy Man Ngưu Vương bị chấn lui về phía sau, Bạch Kiếm cười to lần nữa:

    - Man Ngưu Vương, ta nhổ vào!

    Nếu không phải cha ta, ngươi có thể có danh vọng cùng địa vị hôm nay sao, một hồi ngươi sẽ phát hiện lực lượng của ngươi càng ngày càng yếu, một kích cuối cùng bổn công tử sẽ tự mình hoàn thành, tự mình giết ngươi.

    - Đại thiếu, muốn động thủ hay không?

    Thấy Bạch Kiếm quên hết tất cả, đắc ý quên hình, Sắc Quỷ âm thầm trao đổi cùng Trình Cung.

    - Trước nhìn xem, nếu như Man Ngưu Vương này ngay cả Bạch Kiếm cũng không đối phó được, vậy cũng không có giá trị gì.

    Sau khi cấp đan dược cho Bạch Kiếm, Trình Cung liền muốn lợi dụng mâu thuẫn cùng xung đột giữa Bạch Kiếm cùng Man Ngưu Vương, cuối cùng thậm chí nói ra cách nghĩ muốn thu phục Man Ngưu Vương Lý Hằng.

    Lúc ấy ý nghĩ này còn làm Lâm Đan, Sắc Quỷ hoảng sợ, ở bọn hắn xem ra, muốn thu phục nhân vật như Man Ngưu Vương Lý Hằng là không thể nào.

    Lúc này thấy Lí Hằng gặp nguy hiểm, đột nhiên Sắc Quỷ nghĩ đến lời Trình Cung nói, nếu như cứu hắn trong nguy hiểm, có lẽ có chút cơ hội.

    Nhưng Trình Cung lại không nghĩ như vậy, khẽ lắc đầu, tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt.

    Sắc Quỷ có chút khó hiểu, nhưng lại không nói gì, không cứu hắn, còn muốn thu hắn, chẳng lẽ đại thiếu còn có phương pháp khác hay sao?

    Hay là, đại thiếu muốn nhìn Man Ngưu Vương Lý Hằng này còn có hậu chiêu gì hay không, ân, khả năng này lớn hơn một chút.

    Coi như là ngu xuẩn, ở Nam hoang lập thành dương danh hai mươi năm, nhất định phải có thủ hạ tinh nhuệ, có lẽ hiện tại người của hắn đang chuẩn bị, chỉ cần có người phối hợp hắn phá trận thế này, cho dù hơn ngàn người, hắn cũng có thể giết Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng phẫn nộ, cơ bắp trên mặt cũng có chút co rúm, thân thể Man Ngưu Vương khổng lồ giống như Man tộc, tản ra một cổ khí tức Man Ngưu thượng cổ hung hãn cuồng dã. iờ phút này, phảng phất về tới năm đó một mình lưu lạc vào Nam hoang.

    Mặc dù chung quanh toàn bộ đều là địch nhân, toàn bộ đều là yêu thú thì như thế nào, hắn chưa từng sợ hãi qua.

    Trong Man Ngưu thành này, mọi người thuần phục phụ tử Lang Vương, cho dù không có sẵn sàng góp sức, hắn cũng có một ít nhân viên bên ngoài.

    Giờ phút này tựa hồ Man Ngưu Vương đã minh bạch mấy thứ gì đó, vì sao mình bế quan không bao nhiêu năm, một đám huynh đệ trước kia liên tiếp chết đi.

    Man Ngưu Vương càng uất ức, cặp mắt của hắn cũng trở nên có chút huyết hồng, điên cuồng, hung dã.

    - Tiểu súc sinh!

    Trong giây lát, lực lượng trong mũi Man Ngưu Vương hóa thành hai đạo khí lưu bạch sắc, điên cuồng trùng kích ra, sau một khắc, hai tay của hắn mãnh liệt giơ lên, sau đó khép lại trên đỉnh đầu của mình, thời điểm hai tay của hắn muốn khép lại, trong tay đã xuất hiện một thanh cự phủ, hai đầu búa giống như hai Man Ngưu cực lớn.

    Trong nháy mắt cự phủ xuất hiện, tất cả mọi người cảm giác được một cổ áp lực, uy hiếp, bên trên tản ra khí tức huyết tinh cuồng bạo khôn cùng.

    - Bà mẹ nó, có hàng a, Linh khí trung phẩm, hơn nữa còn là Linh khí trung phẩm rất cường hãn, tuy còn chưa có luyện hóa hoàn toàn, nhưng nhìn hình dạng bên trên búa mang theo một tia đặc tính Man Ngưu, xem ra cũng không kém bao nhiêu.

    Linh khí trung phẩm, dưới Nhân Anh kỳ căn bản khó có thể luyện hóa hoàn toàn, không nghĩ tới Man Ngưu Vương này luyện hóa gần xong, coi như là có bản lĩnh.

    Trình Cung vừa nhìn thấy cự phủ này, hai mắt lập tức tỏa sáng, bởi vì đây là thứ tốt, không sai biệt nhiều cùng Ẩn Linh Đao của mình.

    Chỉ là Trình Cung một mực cảm nhận được, Ẩn Linh Đao cùng một trăm linh bảy thanh đoản đao kia còn có tác dụng khác, chỉ là hiện tại hắn không có biện pháp luyện hóa hoàn toàn.

    Linh khí trung phẩm, coi như là lục địa thần tiên bình thường cũng không có được, bởi vì Nhân Anh kỳ không có biện pháp luyện chế Linh khí trung phẩm, chỉ có đạt tới Địa Snh mới có năng lực luyện chế Linh khí trung phẩm.

    - Coi chừng một chút...

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm thấy Man Ngưu Vương sử xuất cự phủ này hơi có chút kinh ngạc, bởi vì trong tư liệu hắn thu thập, lại không có vật này.

    Cho dù phụ vương cũng không đề cập qua Man Ngưu Vương có vũ khí, Man Ngưu Vương nổi danh dùng nắm đấm làm vũ khí, hiện tại sao lại có cự phủ này.

    Mặc dù trong Man Ngưu thành rất nhiều người, nhưng mà không có người nhận ra, chỉ là trong nháy mắt cự phủ xuất hiện, tất cả mọi người có một cảm giác áp lực không hiểu.

    Hai tay Man Ngưu Vương nắm chặt cự phủ, người đã bay đến không trung, cách mấy trăm mét trực tiếp vung búa xuống.

    - Không biết sống chết, Quần Lang Hợp Kích.

    Nếu như nói kích thứ nhất chuẩn bị chưa đủ, có chút vội vàng, cộng thêm những người này đều rất khẩn trương, không có phát huy ra toàn bộ lực lượng, không có phát huy ra một hai phần mười của uy lực hợp kích, như vậy lúc này ở dưới Bạch Kiếm khống chế, hơn ngàn người hợp kích, uy lực tăng vọt gấp đôi.

    Chương 352: Bạch Nhãn Lang

    Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm đã sớm tính toán tốt, lấy tính cách của Man Ngưu Vương, cho dù chết trận cũng sẽ không đào tẩu.

    Nếu không loại trận pháp này của hắn, căn bản không có hiệu quả đối mặt cùng Man Ngưu Vương, bởi vì dù sao này không phải là trận pháp chính thức của các đại môn phái, có thể bạo phát lực lượng vài lần thậm chí gấp mấy chục lần đi ra, thậm chí dẫn động lực lượng thiên địa.

    Trận pháp như vậy, mấy chục người hợp kích, uy lực bạo phát ra cũng rất kinh người, nếu là đại trận hơn ngàn người, uy lực tuyệt đối có thể nói là khủng bố, của hắn bất quá là một đại trận thô thiển.

    Ngay cả lực lượng của ngàn người, hiệu quả điệp gia bình thường cũng không có biện pháp phát huy, tình huống tốt nhất cũng chỉ có thể phát huy ra một phần nhỏ mà thôi.

    Nhưng cho dù như thế, cũng đã đủ.

    - Oanh!

    Cự phủ kia chuẩn bị bổ xuống, lực lượng chung quanh bị hắn hấp thu điên cuồng, không ngừng tăng cường.

    Thậm chí mượn nhờ lực lượng của Linh trung phẩm này khí, Man Ngưu Vương liền chế trụ một ít độc tính trong cơ thể mình.

    - Không có khả năng...

    Bạch Kiếm không dám tin nhìn nghìn người hợp lực trong hư không, đánh ra một kích còn mạnh hơn vài lần so với vừa rồi, lại bị Cự phủ này bổ ra.

    Chung quanh ít nhất hơn trăm người bị chấn hôn mê, có một nửa bị thương phun máu, mà quang mang hình Cự phủ kia chỉ thu nhỏ lại một vòng, rất nhanh oanh kích đến như trước.

    - Bảo hộ thiếu gia...

    Người mà Lang Vương cùng Bạch Kiếm lung lạc vẫn còn rất nhiều, mười tên Thoát Tục kỳ không để ý chấn thương, trực tiếp vọt lên muốn cản quang mang này lại.

    - PHỐC PHỐC PHỐC...

    Hơn mười tên Thoát Tục kỳ, trong đó còn có một gã Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, ở dưới quang mang này giống như là đậu hủ bị chém nát, tác dụng duy nhất mà bọn hắn có thể làm là làm cho quang mang kia nhỏ thêm một chút.

    Nhưng cho dù đã nhỏ đi, cũng không phải Bạch Kiếm có khả năng ngăn cản.

    Đây hết thảy cũng chỉ là sự tình trong chốc lát, quá nhanh, nhanh đến Bạch Kiếm cũng không có biện pháp né tránh, bởi vì loại tập trung cùng áp lực này hắn căn bản không có biện pháp thoát khỏi hoàn toàn, càng không có tốc độ nhanh hơn quang mang kia.

    Giờ phút này trong đầu Bạch Kiếm rất mơ hồ, hắn thật sự khó tin được hết thảy, tại sao như vậy.

    Tại sao Man Ngưu Vương có vũ khí, hơn nữa sao có thể đến loại trình độ này, độc tính của hắn cần phải phát tác nghiêm trọng hơn, lực lượng của hắn cần phải hạ thấp, tại sao có thể như vậy?

    - Không được làm tổn thương con ta.

    Thời điểm hơn mười tên Thoát Tục kỳ bị chém nát, một tiếng hét to cùng một đạo bạch quang lao đến.

    - Oanh!

    Đạo bạch quang này ở một khắc cuối cùng vọt tới trước người Bạch Kiếm, hai cỗ lực lượng cường đại đối oanh, làm cho hơn mười người chung quanh bị chấn phun máu bay ngược ra sau, nhưng Bạch Kiếm ở phía sau lại không cảm nhận được chút lực lượng trùng kích nào.

    Bởi vì trên thân thể người xông lại có một cổ lực lượng ngưng như thực chất, áo choàng màu trắng cực lớn mở ra, hoàn toàn ngăn lại dư âm của hai cỗ lực lượng cường đại tản ra.

    - Phụ...

    Vương...

    Mới vừa rồi là bởi vì hết thảy đều quá đột ngột, nhưng giờ phút này hơi chút trì hoãn, một loại sợ hãi khi sống sót sau tai nạn, còn có một loại vui mừng bởi vì chứng kiến phụ thân Lang Vương, làm cho thanh âm của Bạch Kiếm cũng có chút phát run.

    Lực lượng đối oanh làm cho nguyên khí, không khí chung quanh cũng có chút vặn vẹo, sau đó mới dần dần nhìn thấy rõ ràng.

    Đứng ở trước người Bạch Kiếm đúng là Lang Vương Bạch Nhân Long, chỉ là giờ phút này tư thế của hắn hơi chút kỳ quái, tay trái của hắn giơ lên một quả trứng khổng lồ chừng một người ôm, tay phải thì đung đưa trong gió.

    Trên cánh tay của hắn xuất hiện một vết thương rất sâu, sâu đủ thấy xương, đó là vừa rồi bị búa quang của Man Ngưu Vương chém rách.

    - Trách không được một mực không ra gì, nguyên lai là ấp từ trứng ra, bất quá nói như vậy, Bạch Kiếm cần phải gọi phụ thân hắn là mẹ ah!

    Cách nghĩ của Bàn Tử luôn rất đặc biệt, ngoại trừ thời điểm nói chuyện chính sự, thì bình thường nghe cứ như người bị thần kinh.

    - Ai nói không thể gọi phụ vương, trên thế giới này có một ít loài là lưỡng tính, tự mình có thể sinh hậu đại.

    Sắc Quỷ uốn nắn sai lầm của Bàn Tử, thuận tiện khinh bỉ Bàn Tử thoáng một phát.

    - Ách...

    Còn có phải là người hay không?

    Túy Miêu ở đằng kia rất khó hiểu quơ đầu, chóng mặt a, cân nhắc vấn đề có độ khó cao loại này, với hắn mà nói vẫn là rất khó khăn.

    Bọn hắn không kiêng nể gì cả, phối hợp nói chuyện, làm cho Bạch Kiếm tức giận đến sôi gan, đám hỗn đản này.

    Mà đây đối với Tứ đại hại mà nói sớm đã là thái độ bình thường, mắng chửi người không mang theo từ ngữ thô tục là biệt tài của bọn hắn, trước kia thời điểm lực lượng bọn hắn còn yếu, không có biện pháp dựa vào lực lượng thu thập đối phương, đối phương cũng không dám đơn giản trêu chọc bọn hắn, trong quý tộc cũng không thể dùng quá nhiều từ ngữ thô tục giao phong, nên cái này đã dần dần thành bản lĩnh của bọn hắn.

    Lang Vương khóe mắt liếc qua lạnh lùng nhìn thoáng qua Trình Cung, phát hiện Trình Cung chính mang theo người của hắn ở đằng kia nhìn xem.

    Chỉ là nhượng Lang Vương không nghĩ tới chính là, đem làm hắn ánh mắt xéo qua nhìn sang thời điểm, Trình Cung làm cái các ngươi tiếp tục đích thủ thế, sau đó vậy mà theo trong không gian giới chỉ lấy ra một bả tiêu dao ghế dựa nằm xuống xem của bọn hắn.

    Mịa nó, lại có bàn trà nhỏ, trọn bộ đồ uống trà, lại có đàn hương.

    Mịa, còn lấy ra hơn mười loại hoa quả, còn có bồ đào.

    Giờ phút này một tay Trình Cung cầm bồ đào, tùy ý cắn ăn, một tay khác thì gõ gõ mặt bàn, ý tứ kia là các ngươi cứ tiếp tục a.

    Lang Vương vốn chỉ là quét mắt nhìn một vòng, nhưng mà sau đó thấy một loạt cử động của Trình Cung, hắn cũng bị sợ ngây người.

    Trình Cung không có lên tiếng, nhưng trùng kích đối với Lang Vương còn vượt xa đám người Bàn Tử.

    Bách Chiến Hầu, trưởng tôn Trình gia, cháu trai Trình Tiếu Thiên, quả nhiên rất có nghề, hừ!

    Lang Vương hừ lạnh một tiếng, rốt cục ánh mắt nhìn về phía Man Ngưu Vương ở xa xa.

    - Trách không được mười mấy năm trước đột nhiên ngươi bắt đầu bế quan, nguyên lai Linh khí trung phẩm Man Vương Phủ năm đó huyên náo xôn xao, chấn kinh toàn bộ Nam hoang lại bị ngươi chiếm được.

    Đều nói Man Ngưu Vương ngươi trực tính, nhưng lại che giấu nhiều năm như vậy.

    Trách không được ngươi không cần kinh doanh Man Ngưu thành, không thử đột phá lục địa thần tiên.

    Nếu như triệt để luyện hóa Linh khí trung phẩm này, dùng lực lượng của ngươi, đã đủ chống lại lục địa thần tiên.

    Một khi ngươi mượn nhờ Linh khí trung phẩm này đạt tới lục địa thần tiên, thì trực tiếp đứng ở đỉnh phong, lợi hại, lợi hại.

    Không nghĩ tới Lang Vương ta dùng mưu kế tự phụ cả đời, kết quả lại bị Man Ngưu Vương ngươi đùa nghịch, trở thành tấm bình phong cho ngươi, yểm hộ ngươi bí mật luyện hóa Man Vương Phủ.

    Lang Vương giảo hoạt, hung tàn, am hiểu mưu kế, đây là sự tình ai cũng biết.

    Cho tới nay, hắn đều không coi Man Ngưu Vương vào trong mắt, một gia hỏa chỉ biết sử dụng man lực, trong mắt hắn không đáng kể chút nào.

    Cũng chính bởi vì ảnh hưởng của hắn, Bạch Kiếm mới dám ở trước khi Lang Vương chưa xuất hiện, động thủ với Man Ngưu Vương.

    Bởi vì trong nội tâm Bạch KiếmMan Ngưu Vương căn bản chính là gia hỏa ngu ngốc mà thôi.

    Man Vương Phủ, đây chính là vũ khí mà chi nhánh của Man tộc ở Nam hoang lưu lại, mười mấy năm trước vì tranh đoạt Man Vương Phủ này, toàn bộ Nam hoang nhấc lên gió tanh mưa máu.

    Lúc ấy toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều oanh động, vô số tồn tại đỉnh phong chạy đến, thậm chí còn có nhiều lục địa thần tiên tham gia.

    Dù sao đa số lục địa thần tiên, cho dù có tuổi thọ ngàn năm, cũng không có biện pháp luyện chế một thanh Linh khí trung phẩm, nhất là những tán tu không có căn cơ.

    - Bạch Nhân Long, Lí Hằng ta không nói hết lòng hết dạ với ngươi, năm đó cứu ngươi cũng không cầu báo đáp.

    Nhưng năm đó chúng ta cùng ba mươi hai huynh đệ dốc sức, sau khi xây xong Man Ngưu thành còn lại mười tám người, ta bế quan tu luyện, mười sáu người khác mấy lần ngoài ý muốn trước sau chết đi, nói, có phải ngươi làm hay không?

    Man Ngưu Vương chẳng muốn nói nhảm nhiều cùng hắn, giờ phút này nhìn thấy Lang Vương Nạch Nhân Long, hắn thở cũng trở nên ồ ồ, trong mắt chớp động lên sát ý khôn cùng.

    - Giả ngu si, hiện tại đã đến tình trạng ngươi chết ta sống, ngươi còn ở chỗ này giả ngu si trung hậu làm gì.

    Ngươi có thể gạt chúng ta luyện hóa Man Vương Phủ, ngươi có thể lấy ta làm bình phong, ta không tin ngươi không biết bọn hắn xảy ra chuyện gì.

    Ha ha...

    Lang Vương nói đến đây đột nhiên cười to:

    - Lang Vương ta tính kế cả đời, không nghĩ tới lại không nhìn thấu ngươi, nói thật, năm đó ba mươi hai người chúng ta kết bái sáng lập Man Ngưu thành, ta xem thường nhất đúng là đại ca như ngươi, nhưng mà hiện tại ta thực bội phục.

    Ngươi có thể cam lòng giao Man Ngưu thành cho ta, ngươi có thể cam lòng để cho ta giết chết từng huynh đệ sinh tử của mình, lợi hại, thật sự là lợi hại.

    - Phốc...

    Đột nhiên Man Ngưu Vương phun ra một búng máu, huyết dịch kia đều là màu đen, trong mắt của hắn tràn đầy nước mắt, nước mắt kia là màu đỏ, huyết lệ.

    - Ta ngất, bà ngoại ngươi Bạch Nhân Long, con mẹ nó ngươi thật vô sỉ, lúc trước ta không nên cứu ngươi.

    Man Vương Phủ này căn bản không phải lão tử lấy được, những năm này ta bế quan là muốn đột phá lục địa thần tiên, mười một năm trước lúc lão Lục sắp chết truyền tin để cho ta đuổi qua, cái gì cũng không nói, chỉ cho ta cự phủ này, hơn nữa còn bảo ta thề không nói cho bất luận kẻ nào, còn lưu lại túi gấm bảo ta phải luyện hóa thanh cự phủ này xong mới có thể xem, ngu xuẩn, ta thật sự ngu xuẩn, lúc ấy ta nên nghĩ đến chuyện gì xảy ra, bọn hắn đã biết rõ ngươi muốn làm gì, nhưng mà sợ ta khống chế không nổi chính mình đi tìm ngươi...

    Man Ngưu Vương nói càng về sau, huyết lệ trong mắt tuôn ra không ngừng.

    Miệng đầy máu tươi màu đen, cười thảm liên tục, nụ cười kia so với khóc còn khó coi hơn, so với khóc còn thống khổ gấp mười lần, hắn cười mình ngu xuẩn, cười ý nghĩ của mình đơn giản, cười tại sao đến bây giờ mình mới hiểu.

    Lão Lục, Lang Vương cũng ngây ngẩn cả người, lúc trước, trước khi mình tính toán mấy người bọn hắn, lão Lục đã từng truyền tin thông tri cho mình, nói có Thiên đại hỷ sự muốn tự nói với mình.

    Lúc ấy mình căn bản không có coi là chuyện quan trọng, chẳng lẽ lúc ấy hắn đã đoạt được Man Vương Phủ?

    - Các huynh đệ, hôm nay Lí Hằng ta liền mang theo Bạch Nhãn Lang này xuống dưới...

    Man Ngưu Vương Lý Hằng nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức thân thể lớn hơn một vòng, đột nhiên Man Vương Phủ bay bổng lên không, như là phiêu du bổ về phía Lang Vương.

    - Cầm, mau chóng hấp thu.

    Lang Vương phất tay, trực tiếp ném quả trứng trong tay cho Bạch Kiếm, sau một khắc người đã phóng tới Man Ngưu Vương.

    Lang Vương cũng đã vượt qua nửa bước thần tiên, giờ phút này mượn lực lượng luyện hóa Yêu Lang Vương trong cơ thể, lực lượng lập tức đột phá cực hạn Thoát Tục kỳ, đột phá chín ngàn chín trăm chín mươi chín Tượng lực, tiến vào cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, trực tiếp dùng ba Long lực gia tốc né tránh, hơn nữa lực lượng của hắn không tăng lên hoàn toàn.

    Tuy Man Ngưu Vương trúng độc, nhưng mà có Man Vương Phủ trong tay, hắn còn không có biện pháp phát huy uy lực của Linh khí trung phẩm hoàn toàn, nhưng uy lực kia cũng không phải nói giỡn.

    Huống chi lúc này hắn đã biết chuyện năm đó, Man Ngưu Vương rống giận, hoàn toàn là liều mạng, hắn đã không áp chế độc tính trong cơ thể, hắn chỉ muốn lực lượng.

    - Oanh!

    Thân thể Lang Vương không ngừng né tránh, đã từ không trung rơi xuống đất, trực tiếp rơi xuống bên trong đàn yêu thú.

    Chương 353: Trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di, có bảo tàng

    Lần này đàn yêu thú có thể sẽ gặp nạn, yêu thú chung quanh mấy trăm mét lập tức bị lực lượng của hai người, nhất là Man Vương Phủ trong tay Man Ngưu Vương đập nát.

    Không chỉ là bổ ra, loại lực lượng này là trực tiếp xé nát, cắn nát, lập tức hóa thành một bãi huyết nhục.

    - Xoát!

    Phía trên năm ngón tay Lang Vương, đột nhiên duỗi ra mười căn bạch cốt dài nhỏ, đây là móng vuốt của Yêu Lang Vương mà hắn kỳ ngộ lấy được, về sau bị hắn luyện hóa dung nhập trong thân thể, có thể so với Linh khí hạ phẩm bình thường.

    - Man Ngưu Vương, hôm nay sẽ là tử kỳ của ngươi, ngươi không nghĩ tới a, bảo tàng năm đó ngươi ngăn cản không cho nhúc nhích, hôm nay lại bị ta chiếm được.

    Ngươi vĩnh viễn sẽ không nghĩ tới, cái kia căn bản không phải một bảo tàng nguy hiểm mở không ra, cũng không phải một bảo tàng nhỏ, hiện tại hết thảy đều bị ta sở hữu.

    Lang Vương toàn lực né tránh công kích của Man Ngưu Vương Lý Hằng, đắc ý nói, đột nhiên trong miệng thốt ra thanh âm quỷ dị liên tiếp.

    - Ầm ầm...

    Sau một khắc, toàn bộ mặt đất đều run rẩy, sau đó trên mặt đất, một cột sáng như thực chất bao phủ thân thể Lang Vương.

    Khi tia sáng này bao phủ lên trên người Lang Vương, lập tức vết thương trên cánh tay của Lang Vương khôi phục trong chốc lát, địa phương bị chấn thương vì vừa rồi không kịp tránh né cũng khôi phục, mà lực lượng của hắn cũng bắt đầu tăng lên.

    Năm Long lực, sáu Long lực, bảy Long lực...

    Khí thế liên tiếp kéo lên, tốc độ càng lúc càng nhanh.

    - Phân thây!

    Mười cái biến hóa chớp động trong lúc đó, lập tức thân thể Lang Vương uốn éo, vậy mà đột nhiên lại chính diện liều mạng một kích cùng Man Ngưu Vương.

    - Đương đương đương...

    Lập tức móng vuốt trong tay Lang Vương va chạm mấy trăm lần cùng Man Vương Phủ, tuy hắn cũng bị đánh bay ra ngoài mấy trăm mét, đâm chết vô số yêu thú phía sau, nhưng là thật liều mạng một lần.

    Hơn nữa lực lượng của hắn, vẫn còn điên cuồng tăng vọt.

    - Tại sao có thể như vậy, Man Ngưu Vương dùng lực lượng trứ danh, hôm nay hắn lại nắm Man Vương Phủ trong tay, cho dù trúng độc, lực lượng cũng có thể bảo trì mười thành trong một thời gian dài, cho dù lục địa thần tiên tầng thứ nhất cũng không phải là đối thủ của hắn.

    - Cái hào quang kia là gì, lực lượng của Lang Vương tăng lên rất nhanh, khẳng định có quan hệ hệ cùng cái kia?

    - Lang Vương nói đạt được bảo tàng, nơi này có bảo tàng gì?

    - Đừng suy nghĩ nhiều, có bọn họ, cho dù có bảo tàng, ai dám tranh đoạt cũng chỉ có một con đường chết.

    - Nếu bọn hắn lưỡng bại câu thương, có lẽ chúng ta sẽ có cơ hội.

    Bà mẹ nó, trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di, Trình Cung nhìn xét hào quang bao phủ trên thân thể Lang Vương kia, lập tức nhận ra đây là cái gì, loại vật này cho dù ở kiếp trước mình cũng chỉ là thoáng liên quan đến, bố trí cũng cần một ít nhân thủ trợ giúp mới được.

    Cái đồ chơi này một khi thành công, có thể trợ giúp kẻ có được hấp thu năng lượng cách vô số thời không, thậm chí mượn nhờ cái này tùy thời tới lấy tự nhiên.

    Nhưng hiển nhiên Lang Vương này chênh lệch quá xa, nguyên khí thiên địa gần như ngưng thực chất kia, chín thành chín bị hắn lãng phí, nếu như hắn có thể thi triển chiêu này, dung nạp hoàn toàn những nguyên khí ở trong thân thể, đây mới thực sự là lợi hại.

    Bất quá coi như là Thiên Anh, cũng không có biện pháp phát huy ra diệu dụng của trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di này, hiển nhiên hắn càng không được.

    Hắn có hấp thu tốt hay không Trình Cung cũng không quan tâm, giờ phút này Trình Cung quan tâm chính là, nghe ý tứ trong lời nói của hắn, là bảo tàng kia nằm rất gần nơi này.

    Những nguyên khí kia cũng không phải vô duyên vô cớ xuất hiện, công dụng đơn giản nhất của đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, là cách không huyển vận nguyên khí đến mục tiêu chỉ định.

    Nói cách khác, kề bên này có một bảo tàng, bên trong tràn đầy nguyên khí thiên địa ngưng như thực chất.

    Thời điểm tất cả mọi người chú ý Lang Vương chiến đấu cùng Man Ngưu Vương, đột nhiên Trình Cung đứng dậy đi về phía Huyết Chiến, sau khi đi vào chỗ Huyết Chiến một lúc, lại trở về tiếp tục ăn trái cây.

    Lần này hắn càng ăn chăm chú, lấy ra rất nhiều trái cây, thậm chí không có thời gian nhìn Lang Vương chiến đấu cùng Man Ngưu Vương.

    Ngoại nhân căn bản không có chú ý tới có khác nhau gì, nhưng mà Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu đã biết rõ, người này đã không phải là đại thiếu, mà là Bách Biến giả thành đại thiếu.

    Trình Cung một mực để Bách Biến dung nhập trong Huyết Chiến, ở thời điểm cần thiết, hắn có thể tùy thời biến hóa thành bất cứ người nào.

    Mà lúc này Trình Cung đã lặng yên không một tiếng động chui vào lòng đất, mặt đất này trải qua vô số năm chiến đấu, có người cố ý cường hóa, trở nên cứng rắn hơn đá xanh gấp mấy chục lần.

    Lại ẩn chứa một ít pháp lực, phòng ngừa một ít yêu thú đào đất, từ dưới đất tiến vào Man Ngưu thành, càng vào sâu, độ cứng càng cường hãn.

    Về sau, cho dù là Trình Cung cũng cảm giác có chút cố sức.

    Hơn nữa trong lòng đất có rất nhiều bẩy rập, không cẩn thận thì sẽ gặp nguy hiểm, Trình Cung cẩn thận từng li từng tí tiến lên, sau đó từ trong lòng đất đi ra.

    Lúc này mới phát hiện, hắn cách xa vị trí vừa rồi không đến mấy trăm mét.

    Nhìn thoáng qua, ở đây cách Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm rất gần, thậm chí ở rất gần mấy người bị thương đang điều tức.

    Bất quá dùng năng lực ẩn nấp của Trình Cung, cho dù xuất hiện ở phía sau bọn họ, bọn hắn cũng không phát hiện được, huống chi tất cả mọi người đang chú ý Man Ngưu Vương chiến đấu cùng Lang Vương.

    Trình Cung lặng yên không một tiếng động rời đi, sau khi rời đi khoảng cách nhất định, tốc độ lại nhanh hơn lần nữa, rất nhanh đã đi tới phủ Lang Vương.

    Giờ phút này Lang Vương phủ trống rỗng, bởi vì tất cả mọi người đã đi ra ngoài.

    Vừa rồi phương hướng Lang Vương kia đi ra, có lẽ người khác không thấy rõ ràng, nhưng thần niệm của Trình Cung lại rõ ràng cảm nhận được, hắn là đi ra từ nơi này.

    Hơn nữa nhìn quả trứng hắn cầm trong tay, cộng thêm thời điểm hắn thi triển Đấu Chuyển Tinh Di, hiển nhiên hắn cũng không phải thật sự khống chế trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di, chỉ là hơi dẫn động một ít mà thôi, hoặc là trên người mang theo cái gì đó, mượn một bộ phận lực lượng của trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di.

    Nếu như dùng lực lượng hiện tại của hắn, đột nhiên dẫn động nguyên khí của trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di vào trong thân thể, vậy hắn cũng không lực lượng tăng vọt, mà là bạo thể chết tươi.

    Hơn nữa đại trận Đấu Chuyển Tinh Di này cũng không phải vạn năng, vận chuyển cũng cần hao phí lực lượng khổng lồ, một loại là trên người người sử dụng có một ít tín vật, dẫn động ở cự ly ngắn.

    Một loại khác, thì cần người sử dụng bằng vào lực lượng bản thân, có thể dùng vô thượng thần thông cảm ứng vận chuyển trận pháp này.

    Nói cách khác, khoảng cách càng xa, thì thực lực càng mạnh mới được, hiện tại lực lượng như Lang Vương, đoán chừng ở khoảng cách mấy ngàn mét, hắn rất khó dùng thần thông thúc dục đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, cái kia chính là nói kỳ thật hắn đã thúc dục đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, sau đó bằng vào tín vật trên thân thể dẫn động lực lượng.

    Những này chỉ sợ toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, cũng không ai rõ ràng hơn Trình Cung, bởi vì toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, không có người hiểu được sử dụng đại trận Đấu Chuyển Tinh Di như thế nào.

    Cho nên Trình Cung có thể khẳng định, chỗ kia phải nằm gần nơi này, nên trước tiên hắn đuổi tới Lang Vương phủ.

    Thần niệm lập tức đảo qua Lang Vương phủ, trực tiếp tập trung vào cấm địa Lang Vương phủ, địa phương kia tràn đầy cấm chế.

    - Bà mẹ nó, điên rồi, nhiều cấm chế như vậy.

    Ít nhất bố trí mấy ngàn trọng, bất quá cấm chế này...

    Trình Cung đi vào thấy ở đây tràn đầy cấm chế, trận pháp thì sững sờ.

    Nhưng sau đó đi vào, Trình Cung không khỏi cười ra tiếng, bởi vì tuy thoạt nhìn cấm chế này rất nhiều, nhưng đều rất sơ cấp.

    Loại cảm giác này giống như là có người dùng giấy che lổ hổng, hắn một hơi dán mấy ngàn tờ, thậm chí hơn vạn tờ, nhìn như rất dọa người, nhưng cuối cùng hiệu quả không bằng mấy tảng đá hay hoặc là mấy thanh sắt.

    Trình Cung phá những cấm chế này rất nhẹ nhàng, nhưng muốn phá trên vạn cái, cũng hao phí không ít thời gian.

    - Huyết Y, phá vỡ những cấm chế này.

    Trình Cung khống chế thần niệm, sau một khắc Huyết Y lão tổ đã xuất hiện bên cạnh Trình Cung, hắn đã sớm tụ hợp cùng Trình Cung, chỉ là Trình Cung một mực để hắn trốn trong không gian ngoại đỉnh.

    Hôm nay không gian ngoại đỉnh dung nạp một hai người, cho dù ở lâu bên trong cũng không có vấn đề gì.

    - Vâng.

    Huyết Y lão tổ đáp ứng một tiếng, lập tức thân thể hóa thành một đạo huyết quang, huyết quang lướt qua, những cấm chế kia nhao nhao vỡ vụn.

    Cấm chế mà Bạch Lang Vương tân tân khổ khổ bố trí, ở trước mặt Huyết Y lão tổ là Nhân Anh kỳ tầng thứ ba đỉnh phong, căn bản không chịu nổi một kích.

    Lực lượng tuyệt đối, trực tiếp bài trừ hết thảy.

    Những ngày này Huyết Y lão tổ ở trong không gian ngoại đỉnh tu luyện, lực lượng càng ngày càng tinh tiến, đã rất tiếp cận Nhân Anh kỳ tầng thứ tu.

    Nếu như không phải trong khoảng thời gian này hắn độ rất nhiều thần thông cho Trình Cung, Bàn Tử, thì có thể đã đi vào tầng thứ tư.

    Huyết Y lão tổ phá vỡ cấm chế, Trình Cung thì như nhàn nhã dạo chơi đi theo phía sau, để tiến vào nơi này, ngay cả Bạch Nhân Long cũng cần mấy canh giờ.

    Bên trong là một địa phương giống như mật thất, cũng không có vật gì nhiều, có vài chỗ để một ít đan dược Địa cấp trân quý, thoạt nhìn giống như là một chỗ tu luyện bình thường.

    Loại địa phương liên quan đến an nguy cá nhân, Trình Cung tuyệt đối sẽ không cho rằng nó bình thường như vậy.

    - Hủy diệt nơi đây.

    Trình Cung khoát tay, không chút khách khí thu những đan dược kia lại, sau đó hạ lệnh cho Huyết Y lão tổ.

    - Oanh!

    Huyết Y lão tổ không nói hai lời, cách không bộc phát lực lượng, lực lượng cường hoành của lục địa thần tiên lập tức thể hiện ra, cả gian phòng bắt đầu vỡ vụn.

    Đá xanh trên mặt đất cũng vỡ vụn, bị lực lượng của Huyết Y lão tổ cuốn bay ra ngoài.

    - Quả nhiên ở chỗ này.

    Nguyên lai là nó có một cửa ngầm thông vào bên trong, chỉ là cửa ngầm này còn có một ít trận pháp che giấu, Trình Cung căn bản chẳng muốn đi tìm.

    Phá nát, đôi khi là biện pháp giải quyết vấn đề tốt nhất, sau đó Trình Cung bay vào bên trong.

    Đây là một lối đi, từ đầu kéo dài mấy trăm mét, sau đó rẽ đột ngột, rồi đi thẳng tới một chỗ.

    Sau khi vào lòng đất trăm mét, bùn đất ở đây ngay cả Trình Cung cũng sợ hãi thán phục, so với nham thạch còn cứng rắn hơn mấy trăm lần.

    Bên trong thẩm thấu ra máu huyết của yêu thú, lực lượng, di tích của công kích còn sót lại...

    Chương 354: Bảo tàng cực lớn, kinh hỉ ngoài ý muốn

    Còn có dấu vết của cường giả nhân loại, pháp lực vô biên, thần thông quảng đại, thậm chí có rất nhiều chứng tích của lục địa thần tiên ở trong đó.

    Có người từng nói qua, toàn bộ dưới mặt đất Nam hoang đã không còn là đất nữa, có người nói, trải qua vô số năm chém giết, đại địa của Nam hoang tăng cao mấy trăm trượng, phía dưới đều là thi cốt của vô số yêu thú, nhân loại, huyết dịch ngưng tụ.

    Này có lẽ có chút khoa trương, nhưng Nam hoang quanh năm chiến đấu, trồng bất cứ hoa màu gì cũng không được, điểm ấy là thật sự, tất cả lương thực, thực phẩm đều là vận chuyển từ bên ngoài.

    Cũng chính bởi vì như thế, Hoàng đế phong Trình Cung làm Bách Chiến Hầu, rất nhiều người đều đang cười, bởi vì Nam hoang căn bản không có khả năng tồn tại thành thị quy mô lớn.

    Mà dưới mặt đất Nam hoang, nghe nói ngay cả lục địa thần tiên cũng đau đầu, một đường bay xuống, thỉnh thoảng Trình Cung gõ xem độ cứng của vách tường là bao nhiêu, có vài chỗ mà ngay cả hắn muốn hủy diệt cũng không dễ dàng.

    Mà xen lẫn trong vách đá, trên đường đi, là vô số thi cốt.

    Mịa nó, thằng này vì đào móc thông đạo này, đến cùng hy sinh bao nhiêu người.

    Đoán chừng lúc trước Man Ngưu Vương cũng biết điểm ấy, cho nên không lập tức xem xét, bởi vì đã tới đây, có thể cảm giác được cũng chỉ là nguyên khí mạnh hơn vài lần so với bình thường.

    Hắn hẳn là muốn sau khi đạt tới lục địa thần tiên mới đi xem xét, nhưng mà Lang Vương lại âm thầm hi sinh tánh mạng của vô số người, mở ra thông đạo này.

    Những thi cốt này, vừa bắt đầu đều là một ít Phạt Mạch kỳ, về sau thì bắt đầu có một ít Siêu Phàm kỳ, đợi đến cuối cùng, không ngờ toàn bộ đều là Thoát Tục kỳ.

    Cũng chỉ có địa phương như Nam hoang, mới có thể có biện pháp lấy ra nhiều người như vậy, xem khí tức hỏa diễm trong thông đạo này, còn có một chút địa phương có bố trí trận pháp, hiển nhiên ở đây thường xuyên bộc phát một ít tình huống nguy hiểm.

    Bởi vì có chút thi cốt, rõ ràng đã từng là Thoát Tục kỳ thứ tám, tầng thứ chín.

    Lang Vương này thật sự ngoan độc, nhưng hắn đã thành công.

    Trong quá trình đào móc này, các loại nguy hiểm rất nhiều, trong những người chết đi này, có người thì trúng độc, có người thì bị hỏa diễm thiêu chết, lại có người bị đóng băng chết, bị vô số thần niệm trùng kích chết...,...

    Trên đường đi đến Trình Cung cũng âm thầm líu lưỡi, này hoàn toàn là dùng nhân mạng chồng chất đi ra, đột nhiên Trình Cung nghĩ đến Man Ngưu Vương đối thoại cùng Lang Vương Bạch Nhân Long, có khi nào những huynh đệ kia, có một ít bị Bạch Nhân Long lừa gạt đến nơi đây hay không, ân, rất có thể.

    Đoạn đường này nguy hiểm trùng trùng, hoàn toàn là dùng nhân mạng bồi vào.

    Sau khi đi sâu vào mấy trăm trượng, đột nhiên thân hình Trình Cung dừng lại.

    - Móa!

    Nhìn cảnh tượng trước mắt, Trình Cung nhịn không được kinh hô một tiếng.

    Đây cũng quá con mẹ nó vô nghĩa đi à nha, trách không được Lang Vương kia hưng phấn như vậy, cái gì cũng không sợ, nguyên lai là vì vậy.

    Cuối thông đạo rộng mở trong sáng, phía dưới là một không gian thật lớn, như một hình trứng, cao hơn mười mét, rộng ít nhất hơn trăm mét, quan trọng nhất là ở bên trong không gian này, có một loại chất lỏng sền sệt ngưng tụ cùng một chỗ.

    Chất lỏng sền sệt này đã bắt đầu co rút lại, phía trên chất lỏng này, có một trận pháp đang vận chuyển, không ngừng hấp thu lực lượng chuyển đi tới nơi nào đó.

    Trình Cung sợ hãi thán phục như vậy, là vì những chất lỏng này đúng là Nguyên dịch, là thời điểm gia gia tấn chức lục địa thần tiên, mình cố ý bày trận pháp khống chế được Nguyên dịch.

    Chỉ là nồng độ Nguyên dịch ở đây so lúc gia gia tấn cấp đậm đặc hơn mười lần, căn bản không thể tự khuếch tán, thậm chí còn đang không ngừng ngưng tụ.

    Về phần trận pháp đang vận chuyển phía trên kia, đúng là đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, bên trên có một viên đá dẫn trận bị lấy đi.

    Nhưng mà trận pháp này hấp thu chút lực lượng kia, đối với Nguyên dịch khổng lồ này mà nói, căn bản một phần tỷ cũng chưa đủ, không có một chút ảnh hưởng.

    Mịa nó, phát, lần này là thật sự phát đạt.

    Nguyên dịch thời điểm gia gia tấn chức, làm thực lực mọi người tăng vọt, hôm nay có nhiều Nguyên dịch như vậy, về sau cho dù chế tạo cho Bạch thúc một chi quân đội hoàn toàn là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong cũng không có vấn đề gì.

    Hạch tâm của đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, chung quanh hiện đầy Tụ Nguyên Trận, thủ bút của người nào mà lớn như vậy.

    Hiển nhiên ở đây hấp thu nguyên khí vô số năm, chẳng lẽ có quan hệ cùng tình huống Nam hoang là bách chiến chi địa?

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, ánh mắt nhìn chung quanh, hôm nay Nguyên dịch đã co rút lại rất nhiều, không gian chung quanh đều lộ ra.

    Đấu Chuyển Tinh Di bên trên, nhìn dưới mặt đất một vòng, thậm chí chỗ đó có một vật thể hình dáng quả trứng.

    Trình Cung đi tới xem bị chấn kinh, lần nữa, mịa nó, những vậy này mà đều là một ít Chuyển Sinh Đan.

    Chuyển Sinh Đan còn gọi là Chuyển Sinh Đản, là một tia thần niệm không có triệt để tiêu tán của Yêu Vương vẫn lạc, bám vào chung quanh một ít thiên tài địa bảo, hấp thu lực lượng đủ mức, sẽ chuyển hóa thành trứng một lần nữa.

    Quá trình này dài dằng dặc, người có vận khí tốt thì mấy trăm năm sau trọng sinh, nhưng mà sẽ quên mất trí nhớ lúc trước, trừ khi tu luyện tới tình trạng cao siêu hơn mới được.

    Đối với những Liệp yêu giả phấn đấu ở Nam hoang mà nói, bọn hắn xưng này là Chuyển Sinh Đan, loại này so với truyền thừa Yêu Vương thì kém một chút, nhưng Chuyển Sinh Đan này có thể hình thành, nói lên đã hấp thu đại lượng nguyên khí, bên trong ẩn chứa một tia thần niệm tinh thuần nhất, đối với Thoát Tục kỳ đỉnh phong có trợ giúp rất lớn.

    Tuy bình thường Chuyển Sinh Đan không thể giúp người trực tiếp đột phá đến lục địa thần tiên, nhưng có thể làm cho người vượt qua lực lượng Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường, năm đó Lang Vương là đạt được một khỏa Chuyển Sinh Đan Yêu Lang Vương, mới có được lực lượng siêu việt Thoát Tục kỳ đỉnh phong bình thường.

    Cũng có vận khí tốt, đạt được Chuyển Sinh Đan Đại yêu vương, trên cơ bản có thể đột phá đến Nhân Anh cảnh giới.

    Đấu Chuyển Sinh Đan này không khác nhau lớn cùng trứng yêu thú bình thường, không nhìn kỹ căn bản nhìn không ra, lúc ấy thời điểm Bạch Nhân Long cho Bạch Kiếm quả trứng kia, Trình trong đầu Cung đã nghĩ qua cái này, nhưng sau đó bị Đấu Chuyển Tinh Di hấp dẫn, mới một đường chạy tới.

    - Đại thiếu...

    Ta cảm giác, ta tựa hồ muốn đột phá.

    Vừa rồi Huyết Y lão tổ mở đường ở phía trước, đột nhiên kích động nói.

    - Đột phá, nhanh đột phá, tiến vào bên trong Nguyên dịch mà đột phá.

    Trình Cung nghe xong lập tức đại hỉ, đây chính là chuyện tốt ah.

    Phải biết rằng cảnh giới lục địa Thần Tiên, mỗi khi đột phá một tầng, lực lượng đều bất đồng cùng trước kia.

    Nếu dùng nguyên khí ngoại giới, cho dù Huyết Y lão tổ phục dụng đan dược, cũng cần bế quan một hai tháng mới có thể đột phá, nhưng hắn tiến vào đây, tự động hấp thu Nguyên dịch, chưa đủ một lát đã tương đương với tích lũy một hai tháng bên ngoài.

    - Vâng.

    Đạt được mệnh lệnh của Trình Cung, lập tức Huyết Y lão tổ nhảy vào bên trong Nguyên dịch kia, sau đó ngồi xuống tu luyện.

    Ở Huyết Y lão tổ vận chuyển lực lượng, lấy tốc độ Nhân Anh kỳ tầng ba của hắn, cũng chỉ làm Nguyên dịch chung quanh hắn nửa mét dần dần hòa tan, giống như băng sơn hóa thành nước chảy vào trong thân thể hắn.

    Bên ngoài có hơn mười khỏa Chuyển Sinh Đan, Trình Cung tiện tay thu hết vào, những Chuyển Sinh Đan này trước khi hoàn thành chuyển sinh cuối cùng, thì giống như trứng gà chưa ấp nở, bên trong tràn đầy lực lượng thuần túy nhất.

    So với Thần pháp tinh thạch thì thấp hơn một tầng, nhưng cũng trân quý không kém bao nhiêu.

    Sau đó Trình Cung cũng tiến vào bên trong Nguyên dịch này.

    Nguyên dịch này quá mức áp súc, cho dù lấy lực lượng của Trình Cung muốn hấp thu cũng có một ít khó khăn, hiện tại Trình Cung cũng không muốn hấp thu.

    Lực lượng của hắn đã đạt tới đỉnh phong, Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu là một bình cảnh, hiện tại hắn cần chính là một tia đột phá, cơ hội đốn ngộ, sau khi bước qua Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu, là có thể dựa vào Nguyên dịch cùng đan dược phụ trợ tăng cường lực lượng.

    Ở bên trong Nguyên dịch, Trình Cung cũng phát hiện một ít Chuyển Sinh Đan, hơn nữa so với bên ngoài thì mạnh hơn một ít.

    Trước sau Trình Cung phát hiện gần hai trăm viên Chuyển Sinh Đan.

    Mịa nó, hai trăm khỏa, đã nói lên chí ít có hai trăm vị Yêu Vương vẫn lạc, mới có thể có nhiều Chuyển Sinh Đan như vậy.

    Bách chiến chi địa qua nhiều năm như vậy đến cùng xảy ra chuyện gì, nơi đây lại là tồn tại dạng gì?

    Hiện tại ngay cả Trình Cung cũng rất giật mình, nơi này có chút ít Chuyển Sinh Đan đã trải qua mấy trăm năm, theo lý thuyết nơi này có một đại trận cực lớn, có thể hấp thu toàn bộ nguyên khí của Nam hoang, ngưng tụ nhiều Nguyên dịch như vậy, sớm có thể làm cho những tồn tại trong Chuyển Sinh Đan này chuyển thế trọng sinh, nhưng tại sao đến hiện tại vẫn không nhúc nhích, kì quái.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung đã đi tới trung tâm trận pháp này, bên trong Nguyên dịch ngưng như thực chất, mơ hồ có thể thấy trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di, bất quá chung quanh là Tụ Nguyên Trận vô cùng vô tận, là dựa vào những Tụ Nguyên Trận này, mới có thể ngưng tụ ra nhiều Nguyên dịch như vậy.

    Đột nhiên, tim Trình Cung đập mãnh liệt lên, bởi vì đột nhiên nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể chuyển động, cảm giác hưng phấn, vui sướng nhảy vào trong óc.

    Mảnh vỡ ngoại đỉnh, đúng vậy, chỉ có phát hiện mảnh vỡ ngoại đỉnh, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh mới xuất hiện phản ứng này.

    Nhưng mà vừa rồi mình cũng dò xét qua, thần niệm cũng dò xét qua, căn bản không có phát hiện mảnh vỡ ở nơi này a, hơn nữa đến nơi đây mới có phản ứng, nói rõ ở phụ cận này, sao lại thế nhỉ.

    Thần niệm của Trình Cung dò xét chung quanh, ngẩng đầu nhìn mọi nơi, trong Nguyên dịch ngưng như thực chất này thật đúng là thấy không rõ lắm.

    Chẳng lẽ ở dưới chân, ân?

    Đột nhiên, chân Trình Cung di động, cảm giác có chút không đúng, có chút uốn éo nhúc nhích, phát hiện cảm giác dưới chân có chút không đúng, thịt rất nhiều, mềm nhũn, không giống mặt đất cứng rắn a.

    Giờ phút này lực lượng trong cơ thể Trình Cung đã vận chuyển tới cực hạn, tùy thời có thể đi vào không gian ngoại đỉnh, bởi vì thời điểm hắn cảm giác không đúng, dùng thần niệm dò xét cũng dò xét không được.

    Chuẩn bị kỹ càng, Trình Cung chậm rãi ngồi xổm xuống, phát hiện dưới chân có một thứ gì đó như cục thịt, lá gan Trình Cung cũng lớn, thò tay lấy nó lên.

    - Ông!

    Thời điểm Trình Cung nắm cục thịt này lên, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể vận chuyển điên cuồng.

    Mịa, không thể nào!

    Chương 355: Tiểu Yêu Thú kỳ dị

    Trình Cung cũng trợn tròn mắt, bởi vì trong nháy mắt hắn cầm cục thịt này lên, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể triệt để bộc phát, tập trung vị trí, thì ra mảnh vỡ ngoại đỉnh đang nằm trong tay mình.

    Không đúng, xác thực mà nói, là bị cục thịt kia ôm trong tay nằm ngủ.

    Lúc này Trình Cung dùng sức đẩy Nguyên dịch ra một ít, nhìn cho rõ cục thịt trong tay mình

    Làn da nhiều nếp nhăn, lớn như đầu một con heo, bốn chi có móng vuốt ngắn nhỏ, năm ngón rõ ràng, một cái đuôi ngắn nhỏ, lông nhung đứng thẳng, bốn chi cùng cái đuôi dùng sức ôm lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Yêu thú?

    Yêu Vương sống lại từ Chuyển Sinh Đan?

    Không giống a.

    Coi như là Yêu Vương, dùng thần niệm của mình cùng Huyết Y Lão Tổ, không thể không điều tra ra a, trừ khi hắn chết.

    Nhưng nhìn khóe miệng con yêu thú này còn chảy ra nước miếng hạnh phúc, một ít nước miếng còn nhỏ lên mảnh vỡ ngoại đỉnh, đây rõ ràng là đang ngủ, hơn nữa ngủ rất say.

    Đừng nói thần niệm của mình cùng Huyết Y Lão Tổ, vừa rồi không tới gần nơi này, thậm chí ngay cả nội đỉnh cũng không cảm thụ được, cái này quá thần kỳ a.

    Dùng kinh nghiệm trước thu mảnh vỡ của Trình Cung, trừ khi có người giấu mảnh vỡ vào trong không gian giới chỉ, hoặc là trong một ít vật phẩm có tác dụng cách ly đặc thù, nếu không không có khả năng không cảm thụ được.

    Hơn nữa theo lực lượng mình tăng lên, thu được mảnh vỡ Hư Không Âm Dương Đỉnh càng ngày càng nhiều, từ nay về sau cho dù đối phương giấu ở trong không gian giới chỉ cũng có thể phát hiện, nhưng vừa rồi cũng bởi vì nằm trong tay con yêu thú này, Hư Không Âm Dương Đỉnh lại không phát hiện.

    - Uy, tỉnh lại.

    Trình Cung dùng ngón tay đẩy cục thịt này, nhưng mà một chút phản ứng cũng không có.

    Hắn dùng sức kéo một chút, muốn tách nó ra khỏi mảnh vỡ, lại không xê dịch chút nào.

    - Không thể nào.

    Lực lượng hiện tại của Trình Cung, nếu toàn lực mà nói, coi như là thân thể Yêu tướng bình thường hắn cũng có thể xé rách, nhưng giờ phút này không ngừng tăng lực, đến cuối cùng dùng toàn lực kéo cũng không ra.

    Hơn nữa Trình Cung càngéo, tên tiểu tử này càng ôm chặt.

    Dùng sức muốn kéo đuôi của nó, cũng không kéo động, lần này Trình Cung thật là ngoài ý muốn, bắt đầu cẩn thận đánh giá.

    Làm cho Trình Cung kinh ngạc nhất chính là, con mẹ nó, lại có yêu thú mà lão tử không biết?

    Coi như là Thần thú, Thánh thú, mình chưa thấy qua cũng nghe qua, nhưng tên tiểu tử này mình lại không biết, đây quả thực quá thần kỳ.

    Hô hấp lặng yên không một tiếng động, nước miếng thì chảy ra, quan trọng nhất là trên mặt vô cùng hạnh phúc, ta dựa vào, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua, yêu thú chưa biến thành người mà biểu lộ phong phú đến loại trình độ này.

    - Ý...

    Đột nhiên, Trình Cung phát hiện một vấn đề, mỗi lần tiểu gia hỏa này hô hấp, tuy lặng yên không một tiếng động, nhưng mà có một bộ phận Nguyên dịch bị nó hấp thu vào trong cơ thể, trong nội tâm Trình Cung khẽ động, xem ra tiểu gia hỏa này có rất lớn quan hệ cùng chỗ thần kỳ này a.

    - Đại Thiếu, lão nô đã đột phá đến Nhân Anh kỳ tầng thứ tư.

    Thời điểm Trình Cung nghiên cứu vật nhỏ này, Huyết Y Lão Tổ kích động đi tới.

    - Ừ... ha ha, sự tình tốt.

    Trình Cung đang tập trung tinh thần nghiên cứu, đầu tiên là sững sờ, lập tức vui vẻ cười to.

    Hiện tại lực lượng Huyết Y Lão Tổ tăng lên, chẳng khác nào lực lượng hắn tăng lên, tự nhiên hắn cao hứng.

    - Đúng rồi, ngươi thử tách nó ra xem, nhớ kỹ, đừng làm bị thương.

    Lực lượng Huyết Y Lão Tổ tăng lên, lập tức Trình Cung nghĩ đến cho hắn thử xem, bất quá vật nhỏ này rất thần kỳ, bộ dáng cũng rất đáng yêu, Trình Cung cố ý nhắc nhở Huyết Y Lão Tổ một tiếng.

    - Vâng.

    Huyết Y Lão Tổ tin tưởng mười phần tiếp nhận mảnh vỡ củng tiểu gia hỏa kia, rất có lòng tin kéo ra.

    Ân, không nhúc nhích.

    Huyết Y Lão Tổ cũng sửng sốt một chút, mình đường đường là lục địa Thần Tiên, cho dù vừa rồi không có sử dụng pháp lực, cũng đủ để kéo bất luận vật thể gì ra, cho dù thiết, đá, sắt luyện cũng thoải mái kéo đứt.

    Huyết Y Lão Tổ chỉ trung tâm với Trình Cung, những thứ khác đều rất độc lập, giờ phút này cũng có chút không tin chuyện ma quỷ, nếm thử lần nữa.

    - Đại Thiếu, vừa rồi đã thử hết cách, trừ khi là dùng vũ khí hoặc là sử dụng thần thông oanh kích, nếu không lão nô không có biện pháp lấy nó xuống.

    Huyết Y Lão Tổ thử nửa ngày, nếu không phải Trình Cung nói không cho phép làm nó bị thương, Huyết Y Lão Tổ tức giận đến thiếu chút nữa sử dụng thần thông oanh tiểu gia hỏa này thành bã vụn.

    Tiểu gia hỏa thật đáng yêu, còn rất thần bí, béo mập thật đáng yêu, mấu chốt là ngay cả mình cũng không biết là yêu thú gì, Trình Cung không đành lòng thương tổn nó.

    Đột nhiên, linh cơ khẽ động, Huyết Y Lão Tổ đã đột phá, vậy mình còn khách khí làm gì.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, trong nháy mắt thần niệm của Trình Cung vận chuyển điên cuồng, lực lượng không gian ngoại đỉnh chuyển động rất nhanh, những Nguyên dịch này điên cuồng lao vào trong không gian ngoại đỉnh.

    Hôm nay không gian ngoại đỉnh rất lớn, nếu không cũng không có thể chịu đựng được Đại Uy Đại Ma Vương đối chiến cùng Huyết Y Lão Tổ.

    Trong nháy mắt Nguyên dịch điên cuồng lao vào không gian ngoại đỉnh, không đến một phút đồng hồ, Nguyên dịch nơi này hoàn toàn bị Trình Cung thu vào không gian ngoại đỉnh.

    Khi Nguyên dịch vừa biến mất, mới hoàn toàn nhìn rõ ràng, khắp nơi đều là các loại trận pháp.

    Thời điểm Trình Cung hoàn toàn thu Nguyên dịch vào không gian ngoại đỉnh, trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di bên trên cũng bắt đầu chậm lại, nhưng nguyên khí nơi này vẫn dày đặc gấp mấy chục lần ngoại giới như trước, còn nguyên khi bên ngoài thì chậm rãi đi vào.

    Những thứ này hiện tại Trình Cung không có tâm tư đi chú ý, hiện tại hắn đang tập trung tinh thần quan sát cục thịt này.

    - Đâu.

    Nguyên dịch tiêu tán, vật nhỏ này hô hấp không có Nguyên dịch tiến vào thân thể, cái mũi của nó dùng sức co rúm lại, miệng xoạt xoạt, bộ dạng rất không thoải mái, như là không tình nguyện tỉnh lại vậy.

    Nhưng Trình Cung lại phát hiện, bốn chân cùng cái đuôi của nó ôm mảnh vỡ có chút buông lỏng, trong nháy mắt này, Trình Cung lập tức vận chuyển nội đỉnh.

    Trực tiếp sử dụng lực lượng nội đỉnh thu mảnh vỡ ngoại đỉnh, nội đỉnh điên cuồng vận chuyển.

    - Bùm!

    Trình Cung một bên bắt lấy tiểu gia hỏa kia, một bên sử dụng nội đỉnh hấp thu mảnh vỡ ngoại đỉnh, hắn có thể khống chế Hư Không Âm Dương Đỉnh bài xích tiểu tử béo mập kia.

    Thời điểm nội đỉnh trong cơ thể Trình Cung cấp tốc vận chuyển, hấp thu lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh, tiểu gia hỏa một mực ôm mảnh vỡ ngoại đỉnh ngủ như chết đột nhiên mở to mắt.

    Trong nháy mắt nó trợn mắt thanh tỉnh, rốt cục khối mảnh vỡ ngoại đỉnh cũng bị hút vào trong không gian ngoại đỉnh.

    Tiểu tử kia chứng kiến thứ quý giá nhất của mình bị lấy đi, phẫn nộ mở móng vuốt ra, mắt to trừng lớn, trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ, khóe miệng nhe răng, một bộ như liều mạng.

    Nhưng sau một khắc nó dùng sức lắc lư vài cái, làm nước miếng dính trên mặt văng đi không ít.

    Lập tức trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vô cùng khiếp sợ, kinh hỉ, trong nháy mắt nước miếng chảy xuống.

    Ta dựa vào, biểu lộ của tiểu gia hỏa này cũng quá phong phú đi, rốt cuộc là yêu thú gì.

    Đầu không có sừng, không có lân phiến, không giống như là hậu duệ của Kỳ Kỳ, cái đuôi rất quái dị, tứ chi cũng rất ngắn.

    Trình Cung nhìn kỹ tiểu gia hỏa này, trực tiếp bị nét mặt của nó chọc cho cười ra tiếng.

    - Sưu!

    Đột nhiên, tiểu tử này thoát khỏi tay của Trình Cung, trực tiếp phóng tới Trình Cung.

    - Chú ý!

    Tốc độ quá nhanh, Huyết Y Lão Tổ ra tay cũng không kịp.

    - Pằng!

    Nhanh, nhanh kinh người, trong nháy mắt tiểu tử này đã đánh tới lồng ngực của mình.

    Trình Cung không có cảm nhận được đau đớn, nhưng mà so với ngực bị chấn đau còn khiếp sợ hơn, dùng lực lượng hiện tại của hắn, còn có Huyết Y Lão Tổ ở bên cạnh, không gian ngoại đỉnh có đầy đủ Nguyên dịch, cho dù ngực bị đụng thủng hắn cũng không sợ.

    Nhưng thời điểm tiểu gia hỏa này đánh tới, chuyện tình còn khiếp sợ hơn so với ngực bị đụng thủng đã xảy ra, vừa rồi mình hấp thu mảnh vỡ ngoại đỉnh xong, đã phong bế không gian ngoại đỉnh, thậm chí có lực lượng phòng hộ, tiểu gia hỏa này lại thiếu chút nữa xé rách phòng hộ, tiến vào trong không gian ngoại đỉnh.

    Không gian ngoại đỉnh, so với không gian của Đạo khí bình thường càng thêm thần bí đặc thù, trừ khi tồn tại siêu việt Thuần Dương mới có thể cưỡng chế phá vỡ.

    Ta ngất, làm sao tên tiểu tử này có thể làm không gian ngoại đỉnh chấn động, dưới tình huống mình không có cho phép, thiếu chút nữa đánh đi vào, cái này cũng quá thần kỳ a.

    - Ô!

    Thấy không có đánh vào được, tên tiểu tử này nâng nắm tay lên, làm bộ muốn đánh.

    Lúc này Huyết Y Lão Tổ muốn ngăn ngăn, Trình Cung đưa tay ngăn trở Huyết Y Lão Tổ, thần niệm khống chế Hư Không Âm Dương Đỉnh, hắn muốn nhìn rốt cuộc tên tiểu tử này sao làm được.

    Đột nhiên, Trình Cung cảm nhận được từ không gian ngoại đỉnh, có một cổ lực lượng đặc thù cách không truyền ra, mảnh vỡ ngoại đỉnh, mảnh vỡ ngoại đỉnh mình vừa mới thu vào trong đó.

    Trình Cung lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra, trên mảnh vỡ ngoại đỉnh kia, khẳng định tên tiểu tử này dùng phương thức đặc thù nào đó lưu lại ấn ký, làm cho nó cảm ứng được.

    Nhưng cái này cũng là bởi vì không gian ngoại đỉnh vừa mới mở ra, giờ phút này Trình Cung cảm nhận được, thần niệm khẽ động, trong nháy mắt không gian ngoại đỉnh phong bế hoàn toàn.

    Lần này nguyên vốn đã bay lên, hai chân trước nắm chặt, vận chuyển lực lượng, lông mao đung đưa, cái đuôi nhỏ dựng thẳng, thoáng cái mất đi mục tiêu.

    Tiểu gia hỏa, ta xem lúc này ngươi làm sao.

    Trình Cung nhìn chằm chằm vào tiểu tử đáng yêu kia, chờ xem nó làm như thế nào.

    - A...

    Mất đi mục tiêu, đột nhiên tiểu tử này ngáp một cái, sau đó thân thể như mất đi lực lượng, nguyên bản nhiều nếp nhăn cũng mờ đi, thậm chí có thể thấy được một ít đường vân đặc thù bên trong, nhưng giờ phút này lại có một cảm giác mất đi sức sống.

    Mà thân thể tiểu tử này cuộn lại, trên không trung lắc lư hai cái, trực tiếp mất đi lực lượng, thân thể rơi xuống dưới.

    - Kháo, tại sao lại vậy?

    Trình Cung khẽ vươn tay, trực tiếp bắt được tiểu tử này, lại phát hiện ngay cả cái đuôi phía sau cũng cuộn tròn vào thân thể.

    - Đại Thiếu, đây là yêu thú gì?

    Sao lại kỳ quái như vậy.

    Huyết Y Lão Tổ ở một bên cũng xem mà hôn mê, rất là nghi hoặc.

    - A...

    Trình Cung nhìn tiểu tử mập mạp trong lòng bàn tay cười khổ nói:

    - Lần này ngươi hỏi khó ta rồi, ngay cả ta cũng không rõ ràng lắm, nhưng ta khẳng định một điểm, nơi này có quan hệ rất lớn cùng nó, hơn nữa bộ dáng này hẳn là thiếu lực lượng duy trì.

    Chương 356: Man Ngưu Vương chiến bại

    Vừa nghe Trình Cung nói như vậy, Huyết Y Lão Tổ cũng rất bất ngờ, đi theo Trình Cung lâu như vậy.

    Hắn đã sớm có thói quen, bất cứ vấn đề gì hỏi Trình Cung đều có thể được đáp án, Trình Cung thuận miệng cũng có thể nói ra một bí mật mấy ngàn năm, mấy câu có thể chỉ điểm vấn đề tu luyện của một cá nhân.

    Đối với rất nhiều sự tình bọn họ không biết rõ ràng, Trình Cung đều biết như lòng bàn tay, trong lúc bất tri bất giác đã sớm quen, không có chuyện gì có thể làm khó được đại thiếu, nghe Trình Cung nói không biết, thật đúng là lần đầu tiên.

    Yêu tộc cường đại sẽ cung cấp cho hậu nhân của nó một hoàn cảnh tốt cho con cháu sinh trưởng, nhưng Yêu tộc nào có thể có loại đại thủ bút này?

    Trong nội tâm Trình Cung cũng rất là nghi hoặc, nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của tiểu tử kia, lại tưởng tượng những Nguyên dịch kia đều bị mình lấy đi, trong nội tâm Trình Cung cũng cảm giác không thoải mái.

    Thật đúng là không thể không trông nom, nhưng mà hiện tại không biết rõ chuyện gì xảy ra, cũng không thể đưa nó vào không gian ngoại đỉnh, mình ở nời này cũng trì hoãn một ít thời gian, không biết tình huống bên ngoài như thế nào.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung mở không gian giới chỉ lấy ra hai viên Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm.

    - Ân ân...

    Mũi tiểu tử kia rất linh mẫn, ngửi thấy có hương vị đan dược liền rất hưng phấn, nhưng mà thời điểm Trình Cung đưa Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm vào trong miệng nó, đột nhiên giống như là nó rất thống khổ.

    Hàm răng dùng sức cắn, miệng mím chặt, tuy nó không có phát ra bất kỳ thanh âm gì, nhưng biểu lộ cùng ánh mắt này của nó đã nói rõ, rất khó ăn, không ăn!

    - Ta dựa vào, đây chính là Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, đan dược bản đại thiếu tự tay luyện chế, cho dù lục địa Thần Tiên bình thường cũng không phải muốn ăn là có thể ăn, ngươi còn chê.

    Nếu ngươi không ăn thì ở lại đây a, đừng nói ta không có quản ngươi.

    Trình Cung thấy biểu lộ của tiểu gia hỏa này là cần ăn đòn, thật sự dở khóc dở cười.

    Nguyên Khí Đan Địa cấp thượng phẩm, nó lại chê không ăn.

    - Pằng!

    Vừa nghe lời này của Trình Cung, tiểu tử kia mạnh mẽ lật thân lên, trực tiếp nhào về phía trước, tứ chi gắt gao bắt lấy cánh tay Trình Cung.

    Cái đuôi nhỏ thì cuốn lấy cổ tay của Trình Cung, một bộ đánh chết cũng không buông ra.

    Đồng thời nhắm mắt lại, miệng thống khổ, gian nan mở ra.

    Thấy nó như vậy, Trình Cung cũng hết chỗ nói rồi, nghĩ nghĩ một chút, Trình Cung lấy ra một viên Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm từ trong không gian giới chỉ, trực tiếp nhét vào trong miệng tiểu tử này.

    Nguyên Khí Đan, vừa vào miệng là hóa thành nguyên khí, nhất là Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm, nguyên khí càng sung túc.

    Tiểu tử kia nguyên bản thống khổ đột nhiên biểu lộ biến đổi, sau đó trên mặt lộ ra vui vẻ.

    Con mắt cũng không mở ra, trực tiếp nghiêng đầu tựa trên cánh tay Trình Cung, nó muốn ngủ.

    Thật là, ăn rồi ngủ.

    Cái này đến cùng là cảnh giới nào.

    Trình Cung thử đẩy tên tiểu tử này ra lần nữa, lại giống như vừa rồi nó ôm mảnh vỡ ngoại đỉnh, vẫn không nhúc nhích.

    Dùng sức muốn kéo nó xuống, phát hiện nó rất quyết chí, nếu mình gắng sức, các móng vuốt của nó sẽ đâm vào trong thịt.

    Thân thể của mình hiện tại, so với nửa bước Thần Tiên bình thường cũng cường hãn hơn rất nhiều, so với lục địa Thần Tiên bình thường cũng không kém bao nhiêu, cho dù Nguyên khí cấp mười cũng không có biện pháp xúc phạm tới thân thể.

    Móng vuốt của tiểu gia hỏa này cũng rất sắc bén.

    Tuy không biết rốt cuộc tên tiểu tử này là yêu thú hay là Thánh thú, Thần thú gì, nhưng Trình Cung mơ hồ đoán được, cả trận pháp này chính là vì nó mà tồn tại.

    Hơn nữa hình như nó cảm nhận được Hư Không Âm Dương Đỉnh tồn tại.

    Cộng thêm nó thoạt nhìn rất đáng yêu, Trình Cung cũng không muốn bỏ nó đi.

    Nếu như không phải cảm giác trong nội tâm có chút thua thiệt, cộng thêm tiểu tử này rất đáng yêu, nhất định Trình Cung sẽ nghĩ biện pháp lấy nó xuống rồi nói sau.

    Không để ý tới tiểu tử kia ôm cánh tay mình ngủ, Trình Cung dạo qua nơi này một vòng, lại không có phát hiện những thứ khác, lúc này mới cho Huyết Y Lão Tổ tiến vào không gian ngoại đỉnh, hắn thì nhanh chóng chạy trở về.

    Lúc này ở bên ngoài Man Ngưu Thành.

    Chiến đấu đã đến chung cuộc.

    - A...

    Một tiếng rống giận phẫn nộ, không cam lòng, đánh chết không ít yêu thú chung quanh.

    Coi như là trong Man Ngưu thành, một số người lực lượng yếu cũng bị chấn lỗ tai chảy máu, thần sắc hoảng hốt.

    - Oanh!

    Sau đó một thanh âm nổ vang.

    Trên không trung, Lang Vương cùng Man Ngưu Vương đã chém giết đến giai đoạn ngươi chết ta sống, rốt cục cũng tách ra, cả người Man Ngưu Vương rơi xuống khỏi không trung, cánh tay, ngực của hắn đã bị móng vuốt của Lang Vương cắm vào.

    - Ha ha...

    Giờ phút này trên không trung, trong tay Lang Vương Bạch Nhân Long nắm Man Vương Phủ, vô cùng đắc ý cười to, trên hai tay của hắn tràn đầy máu tươi, trên người cũng bị Man Vương Phủ làm bị thương rất nhiều chỗ, nhưng giờ phút này, những thứ kia đã không trọng yếu.

    Một kích cuối cùng vừa rồi, hắn không tiếc hủy diệt móng vuốt của mình, cũng muốn túm lấy Man Vương Phủ trong tay Man Ngưu Vương.

    - Ong ong!

    Giờ phút này, Man Vương Phủ không ngừng nhúc nhích, tuy còn chưa có khí linh, nhưng có lẽ bị Man Ngưu Vương luyện hóa nhiều năm, Linh khí trung phẩm này đã có một chút linh tính.

    - Thành thật một chút cho ta, từ nay về sau ngươi chính là của ta.

    Trong tay Lang Vương tăng lực, cưỡng chế sử dụng lực lượng trấn áp Man Vương Phủ xao động.

    Man Vương Phủ không có khí linh, vẫn chưa hoàn toàn bị luyện hóa, hôm nay trước mặt Lang Vương có được lực lượng cường đại, còn không có năng lực phản kháng.

    Lang Vương ở trên không trung, ngạo thị nhìn trăm vạn yêu thú cùng với Man Ngưu Vương đã bị hắn đả bại phía dưới, hắn đợi vài chục năm, rốt cục chờ đến ngày này.

    - Ân.

    Lúc này, Lang Vương chú ý tới nguyên khí bên ngoài thân thể mình ít đi rất nhiều, lại còn giảm bớt dần dần.

    Nhưng hắn cũng không có quá để ý, bởi vì hiện tại lực lượng của hắn đã siêu việt lục địa Thần Tiên bình thường, cộng thêm có được Man Vương Phủ, coi như là một hồi diệt sát Huyết Y Lão Tổ, hắn cũng có đầy đủ tin tưởng.

    Về phần trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di, hắn cũng là vô tình phát hiện, nếu như cho hắn đầy đủ thời gian, không cần nhiều, chỉ cần một tháng, hắn có lòng tin đạt tới Nhân Anh kỳ, trở thành lục địa Thần Tiên.

    Lúc nãy vừa mới liều mạng đi vào trong bảo tàng kia không lâu, cảm nhận được nhi tử phát tín hiệu, không thể không liều mạng đi ra.

    Chỉ có thể tạm thời cầm vật này đi ra, thậm chí có tác dụng thần kỳ này, trên đường sau khi hắn phát hiện tác dụng này, hắn càng tràn ngập tin tưởng.

    Nếu như Lang Vương hiểu Đấu Chuyển Tinh Di đại trận như Trình Cung, giờ phút này hắn sẽ không nhẹ nhàng như vậy, chỉ sợ không tiếc hết thảy xông trở về.

    Đấu Chuyển Tinh Di đại trận còn đang vận chuyển, nói rõ trận pháp không có vấn đề, trận pháp không có vấn đề, lực lượng lại dần dần tiêu tán, chỉ có thể nói rõ Nguyên dịch khổng lồ kia đã bị người lấy đi.

    - Bạch Nhân Long... xích...

    Man Ngưu Vương mãnh liệt đứng lên, ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, lực lượng bộc phát, đánh bay móng vuốt cắm trong thân thể hắn ra ngoài, nhưng sau đó là một cổ huyết dịch điên cuồng chảy ra, mà thân thể của hắn cũng lắc lư một hồi, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

    Man Ngưu Vương không e ngại đối với tử vong, hắn chỉ hận mình không có biện pháp báo thù cho các huynh đệ, mình thật sự là bị mù mắt, sao lại giao Man Ngưu Thành cho hắn.

    Hắn không có nghĩ nhiều như Bạch Nhân Long, cho tới bây giờ hắn cũng không có tính toán qua cái gì, nếu không phải Man Vương Phủ này là trước khi lão Lục chết dặn rõ không cho người biết rõ, chỉ sợ hắn đã sớm nói ra.

    Man Ngưu Vương kế thừa truyền thừa Man Ngưu Thượng Cổ, lực lớn vô cùng, cũng đã sớm siêu việt cực hạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín Tượng lực của Thoát Tục kỳ, tiến nhập cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, thời điểm hắn thành lập Man Ngưu Thành, hắn có thể đối kháng Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất.

    Kỳ thật Liệp yêu giả cũng biết, cho dù chiếm được Chuyển Sinh Đan, Yêu Vương truyền thừa, đột phá lục địa Thần Tiên sẽ càng khó.

    Nhưng lục địa Thần Tiên rất khó khăn, rất cao, như trăng trong nước, hoa trong kiếng, thấy gần nhưng không thể chạm.

    Cho nên mọi người thà rằng phá hỏng con đường tiến vào lục địa Thần Tiên, cũng nghĩ biện pháp theo đuổi lực lượng cường đại.

    Ít nhất có thể ở trình độ nhất định chống lại lục địa Thần Tiên, tuy có thể chống lại một ít lục địa Thần Tiên cấp thấp, nhưng dù sao không phải lục địa Thần Tiên, tuổi thọ, thần thông, cảm ngộ thiên địa sẽ không gia tăng.

    Cho dù Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương là vương giả tung hoành Nam hoang như vậy, cũng chỉ dám nói đối kháng Nhân Anh kỳ tầng ba trở xuống, Nhân Anh kỳ từ tầng ba trở lên, kia không phải là tồn tại bình thường nữa.

    Không chỉ là lực lượng tăng lên, cảm ngộ đối với thiên địa, lĩnh ngộ thần thông cũng khác lúc trước rất lớn.

    Đương nhiên, vương giả bình thường chỉ là vì truy cầu lực lượng cùng cảnh tượng ngắn hạn, nhưng vương giả có chí lớn, như Địa Long Vương, Mị Hồ Vương, Man Ngưu Vương, có thể thành lập thành trì, ý chí đều là trước đột phá cực hạn Thoát Tục kỳ, đạt tới cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, sau đó lại nghĩ biện pháp đột phá lục địa Thần Tiên.

    Nếu như vậy lại đột phá lục địa Thần Tiên, có thể một đường thẳng tiến, thậm chí có thể bước vào lục địa Thần Tiên đỉnh phong, đại đạo phía sau mở rộng.

    Hôm nay Man Ngưu Vương đã tiếp cận hai mươi Long lực, có thể đối kháng Nhân Anh kỳ tầng thứ hai, nhưng cũng chỉ là đối kháng.

    Cho dù lực lượng của hắn cường đại hơn Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất, nhưng muốn giết lục địa Thần Tiên là không có thể.

    Trừ khi hắn sử dụng Man Vương Phủ, dựa vào Man Vương Phủ liều mạng bạo phát ra lực lượng mạnh nhất, tiếp cận ba mươi Long lực.

    Cái này tương đối hơi khoa trương, lực lượng đã đến gần lục địa Thần Tiên tầng thứ ba, đương nhiên, dựa vào Chuyển Sinh Đan, pháp bảo có được lực lượng thì chỉ là lực lượng đơn thuần, không có lĩnh ngộ đối với quy tắc thiên địa.

    Loại lực lượng này càng mạnh, muốn đột phá càng khó, bởi vì sau khi đột phá thành tựu sẽ càng lớn.

    Không có lĩnh ngộ đối với quy tắc thiên địa, lực lượng có mạnh hơn nữa thì không gian cũng có hạn, chỉ có trở thành lục địa Thần Tiên chính thức, có không gian phát triển vô hạn, đầu tiên cũng là trọng yếu nhất, chính là thọ nguyên gia tăng.

    Ban đầu Lang Vương bị hắn đuổi giết lên trời không đường xuống đất không cửa, nhưng về sau lực lượng không ngừng tăng lên, cuối cùng lại vượt qua hắn, không có mượn nhờ bất luận linh khí, pháp bảo gì, lực lượng lại vượt qua ba mươi Long lực.

    Vạn Tượng Nhất Long, Long lực tăng một chút cũng rất khoa trương, nguyên bản lực lượng của Lang Vương này chỉ là sáu, bảy Long, có thể miễn cưỡng bảo vệ tánh mạng trong tay lục địa thần tiên.

    Những năm này mình bế quan tu luyện, còn dựa vào quá trình luyện hóa Man Vương Phủ đạt được một ít chỗ tốt, làm cho lực lượng bản thân miễn cưỡng tăng đến hai mươi Long lực, sao hắn có thể trong nháy mắt gia tăng nhiều như vậy.

    Chương 357: Cho ngươi hai lựa chọn

    - Phác thông!

    Các huynh đệ, Man Ngưu Vương vô năng, không thể báo thù cho các ngươi, đều là lỗi của ta, Lí Hằng ta có mắt không tròng!

    Lực lượng đã tiêu tán, sau khi miễn cưỡng thúc dục lực lượng, Man Ngưu Vương Lí Hằng trực tiếp quỳ rạp xuống đất, trong mắt của hắn hiện lên tràng cảnh những huynh đệ chém giết, chiến đấu cùng mình năm đó.

    - Man Ngưu Vương, không phải ngươi được xưng đầu đội trời, chân đạp đất, đến chết cũng muốn chết đứng sao.

    Sao vậy, hôm nay sợ tới mức quỳ xuống, ha ha...

    Thấy Man Ngưu Vương ngửa mặt lên trời rống giận, trong nội tâm Lang Vương run lên, nắm chặc Man Vương Phủ.

    Trong lòng của hắn, hắn đối Man Ngưu Vương vẫn là rất kiêng kị, Man Ngưu này bình thường không có đầu óc, nhưng chiến đấu lại rất hung hãn, liều mạng càng dọa người, điểm ấy hắn rõ ràng, hơn nữa ấn tượng rất khắc sâu.

    Sau đó nhìn thấy Man Ngưu Vương đột nhiên quỳ xuống, tâm Lang Vương cũng triệt để buông lỏng, giờ phút này lực lượng bành trướng, cầm Man Vương Phủ trong tay càng có một cảm giác tung hoành thiên địa.

    - Từ hôm nay trở đi, nơi này chính là Lang Vương Thành,

    Sau này Nam Hoang sẽ là thiên hạ Lang Vương ta.

    Sau lần này, bản Lang Vương sẽ được phong Đại Tướng quân, có thể tự thành một quân, sau khi đánh lui Thú triều, Nam Hoang này chính là Lang Vương ta chưởng khống, bất luận ngươi muốn thăng quan phát tài, hay là muốn đạt được lực lượng cường đại, bổn vương cũng có thể cho ngươi như nguyện.

    Hôm nay người gia nhập Lang Vương Quân, đều có thể căn cứ trình độ lực lượng, đạt được đan dược tương ứng, Phạt Mạch kỳ có thể đạt được đan dược Địa cấp hạ phẩm, Siêu Phàm kỳ có thể đạt được đan dược Địa cấp trung phẩm, về phần Thoát Tục kỳ có thể đạt được đan dược Địa cấp thượng phẩm.

    Hơn nữa nếu có Thoát Tục kỳ đỉnh phong gia nhập, bổn Vương sẽ ở thời điểm đại quân thành lập, ban cho mười tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong thành tựu Vương vị giả.

    Hôm nay thành lập Lang Vương Quân ta, dùng đầu Man Ngưu này tế cờ.

    Lang Vương nói xong, khoát tay lăng không, đã bắt được Man Ngưu Vương mất đi lực lượng phản kháng, trong nháy mắt bay đến cửa Man Ngưu Thành, trực tiếp khoát tay, trong nháy mắt cờ xí Man Ngưu Vương hóa thành tro tàn, sau đó cờ xí Đại Lang tung bay, bên trên một chữ “Bạch” thật to.

    - Man Ngưu Vương thất bại, Làm sao có thể, chẳng lẽ Bạch Nhân Long này đã là lục địa thần tiên?”

    - Không có loại uy áp của lục địa Thần Tiên, càng không có cảm giác điều động quy tắc thiên địa, nhưng lực lượng đơn thuần cường hoành đến loại trình độ này, quả thực có thể so với Địa Long Vương.

    - Đại Tướng quân, tự thành một quân, trời ạ, Thoát Tục kỳ có thể đạt được đan dược thượng phẩm, nếu như ta có một viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, ta có thể đột phá bình cảnh Thoát Tục kỳ tầng sáu.

    - Thật hay giả vậy, chỉ gia nhập là có, đây cũng quá khoa trương a.”

    - Thành tựu vương vị giả, chẳng lẽ trong tay Lang Vương có mười viên Chuyển Sinh Đan sao?

    - Vương vị giả, thiệt hay giả vậy?

    Nếu như là thật, ta lập tức gia nhập Lang Vương Quân.

    - Con mẹ nó, từ nay về sau lăn lộn cùng hắn.

    Cả Man Ngưu Thành sôi trào, bởi vì những hứa hẹn này của Lang Vương quá kinh người, hắn nói đến đan dược, rất nhiều người nghĩ đến những đan dược của ĐAN THầN PHủ, kia còn có thể hiểu được.

    Nhưng hắn hứa hẹn vương vị giảcái này quá khoa trương.

    Vương vị giả Nam Hoang, kỳ thật chính là nửa bước Thần Tiên, đột phá Thoát Tục kỳ đỉnh phong, bước vào Vạn Tượng Nhất Long, có Long lực.

    Tu luyện giả không có bối cảnh, không có chỗ dựa, đến Thoát Tục kỳ đã là cuối cùng, lục địa Thần Tiên nghĩ cũng không dám nghĩ. cho dù lúc trước Huyêt Y Lão Tổ có nhiều kỳ ngộ như vậy, cũng không dám trùng kích, huống chi những người khác.

    Vì vậy mới xuất hiện nửa bước Thần Tiên, mà ở Nam Hoang, mượn nhờ Chuyển Sinh Đan của yêu thú, truyền thừa Yêu Vương hoặc là pháp bảo đặc thù có được Long lực thì xưng là Vương vị giả, ý tứ là nửa bước Thần Tiên.

    Mười cái, hiện tại cả Nam Hoang cộng cùng một chỗ, chỉ sợ cũng không đủ hai mươi Vương giả, lời này của hắn, lực sát thương đối với những Thoát Tục kỳ đỉnh phong quá lớn, những Thoát Tục kỳ kia lúc trước một mực thờ ơ lạnh nhạt cũng bị kinh động.

    Không ít người dùng thần niệm câu thông, thương lượng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ.

    - Phụ vương, thương thế của ta tốt rồi, hơn nữa lực lượng cũng đạt đến Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Lực lượng Chuyển Sinh Đan này ta hấp thu không đến một thành, chỉ cần hoàn toàn hấp thu lực lượng Chuyển Sinh Đan này, ít nhất ta có thể được mười Long lực.

    Dùng mười Long lực, nếu có thể đột phá lục địa Thần Tiên, có thể vượt qua tầng thứ ba, thậm chí có khả năng trực tiếp đạt tới lục địa Thần Tiên tầng thứ năm, lực lượng Chuyển Sinh Đan này quá tinh thuần, phụ vương, ngươi mới vừa nói cái gì, mười vị Vương giả, còn có nhiều đan dược như vậy...

    Lúc này, thương thế của Bạch Kiếm đã khỏi, chứng kiến phụ thân cầm Man Vương Phủ trong tay, nhiếp cầm Lí Hằng tới, hắn lập tức truyền âm nói tình huống của mình cùng Bạch Nhân Long.

    Nhưng sau đó nghe được Lang Vương nói, Bạch Kiếm cũng bị hoảng sợ, nếu như ban thưởng như vậy mà nói, những đan dược lấy từ ĐAN THầN PHủ sẽ không còn.

    - Những đan dược kia đã không coi vào đâu, cho dù ban cho bọn hắn toàn bộ thì như thế nào, chuyện này về sau sẽ nói cho ngươi.

    Mượn nhờ bảo tàng kia, phụ tử chúng ta trước trăm năm Thú triều cũng có thể đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên, đến lúc đó chúng ta khống chế trăm vạn quân đội, cho dù Đoan Mộc Nhất Phong cùng Vũ Thân Vương cũng phải xem sắc mặt của chúng ta, một khi Lam Vân đế quốc xảy ra vấn đề, chính là lúc phụ tử chúng ta kiến công lập nghiệp, độc bá nhất phương không còn là chuyện tình khó khăn, hừ, toàn bộ thiên hạ đều trong bàn tay phụ tử ta.

    Lang Vương nghĩ đến bảo tàng cực lớn kia, dã tâm đã điên cuồng bành trướng.

    Bạch Kiếm vừa nghe xong, trong lòng cũng cả kinh, hắn hiểu rất rõ cha mình, nếu như trong tay hắn không có gì đó quý trọng hơn những đan dược này gấp mưới lần, hắn sẽ không đơn giản buông tay những đan dược kia.

    Vừa nghe phụ thân nói, tâm tình của Bạch Kiếm cũng rất kích động, bành trướng, này là bảo tàng kinh người cỡ nào a.

    Chẳng lẽ đó là bảo tàng do Đại Yêu Vương hoặc là Địa Anh lưu lại, ân, cũng chỉ có loại bảo tàng này, mới có thể làm cho phụ vương tràn ngập tin tưởng như thế.

    - Phụ vương, những người này xử lý như thế nào.

    Mục quang Bạch Kiếm tràn ngập hận ý nhìn về phía bọn người Trình Cung.

    - Không biết sống chết, đá văng bọn họ ra.

    Hôm nay dùng đầu Man Ngưu này tế cờ, lại thuận tiện cho bọn hắn trình diễn một trò hay.

    Mượn nhờ đại trận Đấu Chuyển Tinh Di làm cho lực lượng tăng lên gần ba mươi Long lực, tuy lực lượng này chỉ là tạm thời, nhưng hôm nay lại cầm Man Vương Phủ trong tay, nguyên bản Lang Vương còn có chút kiêng kị Huyêt Y Lão Tổ, hôm nay cũng đã không lo lắng.

    Hôm nay hắn muốn dùng lực lượng tuyệt đối quét ngang hết thảy, muốn kinh sợ cả Nam Hoang, sau đó mượn nhờ Nguyên dịch cùng rất nhiều Chuyển Sinh Đan trong bảo tàng kia đột phá tiến vào lục địa Thần Tiên, đến lúc đó Lam Vân đế quốc là cái gì.

    Sau khi bọn họ nói xong, trong lời nói kiêu ngạo của Bạch Nhân Long mang theo tự tin vô cùng.

    Bạch Kiếm càng lộ ra vẻ tươi cười đắc ý nhìn Trình Cung, một hồi xem các ngươi chết như thế nào.

    Bởi vì giờ phút này trong tai hắn đã có rất nhiều Thoát Tục kỳ liên lạc, những người này bình thường đều là hắn liên lạc nhiều lần, thậm chí có người còn không thèm để ý hắn, nhưng bây giờ đều đến nịnh bợ mình, tỏ vẻ nguyện ý hiệu lực vì phụ tử bọn họ.

    - Tế cờ, từ nay về sau, Lang Vương Quân ta thành lập, Lang Vương ta khống chế...

    Lang Vương Bạch Nhân Long chậm rãi giơ Man Vương Phủ lên, chuẩn bị động thủ với Man Ngưu Vương, quét sạch hết thảy chướng ngại, sau đó cho nhi tử tổ kiến Lang Vương Quân, hắn thì phải nhanh chóng đến bảo tàng kia tăng lên tới lục địa Thần Tiên, nếu không n᩠này động tĩnh lớn như vậy, nói không chừng đưa tới phiền toái.

    - Hiện tại ngươi có hai lựa chọn, một, lập tức mang người đi ra ngoài đánh lui yêu thú, hoặc là mở một đường máu cho mọi người, hoặc là liều chết cùng yêu thú.

    Hai, mượn đầu của ngươi dùng một lát, vấn đề còn lại ta đến giải quyết.

    Thời điểm Lang Vương Bạch Nhân Long cảm thấy mình đắc ý nhất, làm ra chuyện tình khiếp sợ Nam Hoang, xa xa đột nhiên truyện tới một thanh âm rất bình thản, thanh âm này đúng là từ bên trong Man Ngưu thành truyền đến, tuy thanh âm này bình thản, nhưng trong cổ bình thản này mang theo kiêu ngạo khôn cùng, làm cho tất cả mọi người chung thân khó quên.

    Trình Cung, là thanh âm của Trình Cung, Bạch Lang Vương, Bạch Kiếm còn có mọi người trong Man Ngưu thành nhìn qua, cho dù người chưa có xuất hiện, thì thần niệm, tinh thần lực trong nháy mắt đều tập trung.

    Giờ phút này Trình Cung đang từ trong Man Ngưu thành đi ra, từng bước một đi ra ngoài, bước tiến của hắn không lớn, chính là từng bước một đi tới chỗ Lang Vương.

    Không đúng, làm sao lại xuất hiện một Trình Cung, vừa rồi không phải hắn đang ăn hoa quả ở kia sao?

    Trong nháy mắt nhìn thấy Trình Cung, Lang Vương Bạch Nhân Long cùng rất nhiều người thoáng cái thấy không đúng, mạnh mẽ nhìn về vị trí vừa rồi, đã thấy chỗ đó trống rỗng, Trình Cung vừa rồi ngồi ở trên ghế tiêu dao không ngừng ăn hoa quả đã không thấy.

    Không thấy, giống như là Trình Cung nhàn rỗi không có việc gì, đột nhiên từ trên ghế chạy vào thành, sau đó lại rất phong cách lên tiếng đi ra.

    Vừa rồi bởi vì thanh âm của Trình Cung làm mọi người chú ý, hơn nữa chung quanh Trình Cung đều là người của hắn, căn bản không có người chú ý tới, có phải Trình Cung là đột nhiên rời đi hay là có hai Trình Cung hay không.

    - Hai lựa chọn, ha ha, thật sự là quá tức cười.

    Bạch Kiếm cười to nói:

    - Trình Cung, ngươi có nhớ hay không ngày đó ta đã nói với ngươi, nơi này là Nam Hoang, là Man Ngưu... là Lang Vương Thành, không phải Vân Ca Thành, không phải là địa bàn Trình gia ngươi.

    Đừng nói ngươi chỉ là một hoàn khố, coi như ngươi là Hổ Vương đi đến Nam Hoang, đi đến Lang Vương Thành cũng phải nằm cho ta, là Long cũng phải co đuôi.

    Vừa rồi không phải ngươi rất kiêu ngạo sao, ngươi cho rằng Man Ngưu Vương này có thể làm gì được ta sao, ngươi muốn để hắn giết ta sao.

    Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi nghĩ gì, nói cho ngươi biết, đây là Lang Vương Thành, phụ tử chúng ta nói là lệnh, hôm nay lấy đầu Man Ngưu Vương tế cờ, cho mọi người giải trí.

    Hiện tại các ngươi mau chóng đi ra ngoài, thừa dịp yêu thú chưa có chấm dứt nội loạn chạy trốn, hay là một hồi đuổi bọn ngươi đi ra, đây cũng là hai lựa chọn, chính ngươi tuyển đi.

    Phụ thân đại phát thần uy, chẳng những đả bại Man Ngưu Vương, còn lấy được Man Vương Phủ.

    Vừa rồi đại chiến kinh thiên động địa, yêu thú bị chiến đấu ảnh hướng đến tử vong cũng không dưới mấy vạn, cho nên giờ phút này Bạch Kiếm rất tin tưởng.

    Chương 358: Tiểu Lang Vương bị ăn!

    Cộng thêm lực lượng của hắn cũng tăng vọt, nếu như dựa theo phụ thân nói, rất nhanh cũng có thể trở thành lục địa thần tiên.

    Giờ phút này trong mắt hắn, Trình Cung hoàn toàn bị hắn dẫm dưới chân, cho nên hắn nhịn không được, muốn tìm mặt mũi vừa mất đi, hảo hảo nhục nhã Trình Cung một hồi.

    Thời điểm Bạch Kiếm đắc ý nói xong, Bạch Nhân Long thì khẽ nhíu mày nhìn Trình Cung, ghế tiêu dao, cùng nhóm người kia lần nữa.

    Vừa rồi mình còn chú ý nhìn qua, Trình Cung không có khả năng lập tức rời đi, trừ khi hắn có thể xé rách không gian, nhưng cho dù Địa Anh cũng không làm được, hắn càng không có khả năng.

    Hắn từ bên trong đi ra, chẳng lẽ hắn tiến vào...?

    Lập tức Bạch Nhân Long nghĩ đến bảo tàng bên trong kia, mí mắt nhịn không được nhảy lên, trong nội tâm lo lắng.

    - Đúng vậy, ngươi đã đoán đúng, ngươi nói ngươi bố trí chút ít cấm chế chó má kia dùng được cái rắm, còn nữa, bảo tàng nhiều như vậy, sao ngươi không thu lại.

    Có phải không biết thu những vật kia hay không, ngươi nên nói sớm a, nói sớm ta đã giúp ngươi thu lại toàn bộ.

    Nói thật, ta thật đúng là cần phải cảm tạ ngươi.

    Mặc dù nói sau này Nam hoang sẽ là địa bàn của bản đại thiếu, nhưng bảo tàng tốt như vậy, điêu dân như ngươi thấy sẽ không chủ động nộp lên, hiện tại bản đại thiếu phát hiện nên thu, càng nói rõ về sau, hết thảy thứ tốt trong Nam Hoang đều là của bản đại thiếu.

    Vừa rồi các ngươi ở đằng kia nói này nói nọ, còn có Nam Hoang về sau quy ngươi, con mẹ nó đầu óc ngươi không có vấn đề chứ, Nam Hoang này là địa bàn của bản đại thiếu, con mẹ nó ngươi lại ở đây trang bức.

    Trước kia bản đại thiếu đã nói qua, nếu như các ngươi làm không được, thì mượn đầu phụ tử các ngươi dùng một lát.

    Biểu lộ trên mặt Lang Vương Bạch Nhân Long Trình Cung thấy rõ ràng, cười ha hả gật đầu nói, mà ngay cả đến cuối cùng nói mượn đầu phụ tử các ngươi dùng một lát, cũng là mỉm cười nói.

    Người khác còn không hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Bạch Kiếm thì nổi giận không thôi, bởi vì lúc này Trình Cung căn bản không nhìn hắn, từ đầu đến cuối hoàn toàn coi hắn là không khí.

    Cho dù vừa rồi hắn đứng ra nói chuyện, Trình Cung cũng không nhìn hắn.

    - Phụ vương, ta muốn giết hắn, giết hắn đi, ta muốn đích thân giết hắn.

    Bạch Kiếm đã phẫn nộ tới cực điểm, một tay cầm Chuyển Sinh Đan, không ngừng hấp thu tinh hoa trong đó, một tay đã nâng lên, một móng vuốt cực lớn đã hình thành, lần này nếu vỗ xuống, coi như là Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng khó chống cự.

    Bạch Kiếm là vì Trình Cung bỏ qua, cộng thêm sự tình trước kia lập tức nổi giận, nhưng Bạch Nhân Long lại thiếu chút nữa kinh hô lên.

    Không, bảo tàng kia là mình vất vả gần hai mươi năm mới lấy được, bảo tàng kia là mình phát hiện, ai cũng không thể cướp đi.

    Tiểu hỗn đãn này, hắn là muốn chết.

    Chuyển Sinh Đan có khí tức sinh mệnh, Nguyên dịch kia cũng không có biện pháp thu nhập trong không gian giới chỉ, trừ khi có Đạo khí, có thể cho tánh mạng tiến vào, nhưng Lang Vương không tin Trình Cung có loại bảo vật kia.

    Nhưng không tin là không tin, nếu như hắn không có đi, tại sao có thể biết rõ bên trong là Nguyên dịch cùng rất nhiều Chuyển Sinh Đan, biết không có thể lấy đi.

    Vốn là phản ứng đầu tiên của Bạch Nhân Long chính là muốn xông lên hỏi cho minh bạch, thậm chí bắt Trình Cung đi đến bảo tàng nhìn một cái, nhưng thấy Bạch Kiếm phẫn nộ ra tay, hắn cường hành ngăn chặn lửa giận của mình.

    Huyết Y lão tổ, phục dụng Ngưng Anh đan thành tựu lục địa thần tiên một mực không có xuất hiện.

    Hiện tại Bạch Kiếm đã có thể đối kháng nửa bước thần tiên bình thường, trong tay lại có Chuyển Sinh Đan, có lực lượng cung cấp không ngừng, để hắn thử Trình Cung này trước cũng tốt.

    Bạch Nhân Long đề phòng Huyết Y lão tổ, dù nói thế nào lục địa thần tiên là lục địa thần tiên, thấy Bạch Kiếm phẫn nộ lao ra hắn cũng không ngăn trở, đồng thời mệnh lệnh cả thủ hạ tất, bắt lấy những những người khác đi theo Trình Cung.

    Mặc kệ Trình Cung này tiến vào bảo tàng hay chưa, hiện tại mình không thể mạo hiểm, trước bắt lấy bọn hắn rồi nói sau.

    Bắt hết bọn chúng, thành đã bị vây, không sợ hắn còn bịp bợm.

    - Giết...

    Thời điểm Bạch Kiếm phẫn nộ ngưng tụ lực lượng, chuẩn bị thi triển thần thông, thủ hạ của Lang Vương đã từ bốn phương tám hướng phóng tới đám người Bàn Tử.

    - Đại thiếu?

    Bàn Tử, Sắc Quỷ, Trình Lập, Trình Trảm vẫn ngồi như trước, chỉ là đồng thời nhìn về phía Trình Cung, bọn hắn chờ Trình Cung quyết định.

    - Giết!

    Trình Cung nói xong, đã ngưng tụ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chuẩn bị ra tay.

    Đây hết thảy đều là sự tình trong chốc lát, nhưng vào lúc này, tiểu gia hỏa gắt gao ôm lấy cánh tay Trình Cung, đột nhiên ngáp một cái, ánh mắt mê hoặc tỉnh lại.

    Nó vừa tỉnh dậy thì nhìn thấy Bạch Kiếm giơ Chuyển Sinh Đan, vô cùng phẫn nộ xông lại, vận đủ pháp lực muốn thi triển thần thông.

    - Đằng!

    Con mắt tiểu gia hỏa này mãnh liệt mở ra, thoáng cái có tinh thần.

    Lập tức buông cánh tay Trình Cung ra, thân thể duỗi thẳng.

    Nháy mắt sau đó, thân thể tiểu gia hỏa này mãnh liệt lao về phía trước, giờ khắc này chút ít đồ án chung quanh thân thể của nó xoay chuyển, giống như thời điểm nó muốn tiến vào không gian ngoại đỉnh vậy.

    - Rống!

    Tất cả mọi người chỉ thấy Trình Cung vừa mới nâng tay lên, đột nhiên từ trên tay của hắn xuất hiện một cái miệng khổng lồ, từ trong tay của hắn lao ra, lập tức trở nên vô cùng to lớn, vậy mà một ngụm nuốt Bạch Kiếm vào trong.

    Tốc độ quá nhanh, không có người nhìn rõ chuyện gì xảy ra, thậm chí ngay cả Bạch Nhân Long ở phía sau cầm Man Vương Phủ, chuẩn bị tùy thời ra tay cũng không kịp phản ứng, trơ mắt nhìn Bạch Kiếm bị nuốt xuống.

    Cái miệng khổng lồ này hình như là do yêu thú biến hóa, sau đó lập tức trở về trên cổ tay Trình Cung.

    Lần này quá mức kinh người, khắp nơi đều an tĩnh.

    - Ức...

    Một tiếng ợ không lớn, nhưng mọi người lại nghe được rất rõ ràng.

    Chỉ thấy tiểu gia hỏa này thỏa mãn dùng tay xoa lấy bụng, như là người uống say, lắc lư hai cái lui về phía sau, bốn trảo mở ra, ôm cổ tay Trình Cung lần nữa, lại ngủ.

    Ngoại nhân không thấy rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Trình Cung vừa mới nâng tay lên, dưới tình huống ngay cả pháp lực chấn động cũng không có, thì có một cái miệng khổng lồ nuốt Bạch Kiếm vào bụng.

    - Trời của ta ơi, cái kia là vật gì?

    - Một kích mà Bạch Kiếm phát ra kia, cho dù ta cũng không có nắm chắc tiếp được, hắn đưa tay lên là tiêu diệt.

    - Cái gì tiêu diệt, đó là nuốt mất, Trình Cung này có phải là người hay không a, chẳng lẽ hắn là Đại yêu vương hay sao?

    - Quá kinh khủng, đây là lực lượng gì?

    Thần thông có thể giết chết người, nhưng không đến mức nuốt mất a, hơn nữa vừa rồi cảm giác cái miệng khổng lồ kia tuyệt đối không phải thần thông ngưng tụ, là vật sống.

    - Giết, giết như thế nào, quá kinh khủng.

    Đừng nói người trong Man Ngưu thành cùng thủ hạ của Lang Vương chấn kinh, lần này ngay cả đám người Sắc Quỷ cũng mơ hồ, bà mẹ nó, đại thiếu có chiêu số mới, chẳng lẽ vừa mới đi ra ngoài đã thu phục được một yêu thú cấp Yêu Vương?

    Loại chuyện này ở người khác xem ra quả thực là sự tình vô nghĩa, nhưng bọn hắn xem ra lại không có gì, đối với đại thiếu, chuyện như vậy cũng rất bình thường.

    Ít nhất bọn hắn biết một chút, trước khi rời đi, đại thiếu không có chiêu này.

    - Móa nó, nuốt tươi sống, về sau các ngươi cẩn thận một chút, vạn nhất ngày nào đó làm đại thiếu mất hứng, đại thiếu cho yêu thú này nuốt mất bọn ngươi, cho dù không giết chết cũng rất dọa người.

    Ha ha, các ngươi thấy ta muốn học chiêu này thế nào, về sau hỏi đại thiếu một chút xem có được hay không, nếu được mà nói sẽ rất thú vị.

    Bàn Tử không tim không phổi nói.

    - Ngươi có nhân tâm hay không vậy, hết chuyện hay sao lại muốn ăn thịt người.

    Sắc Quỷ nói xong, trong nội tâm lại cân nhắc đến đối thoại vừa rồi, vừa rồi nhất định đại thiếu đã nhận được cái gì đó, hơn nữa thứ này là do Lang Vương phát hiện.

    Lang Vương kia mấy lần nói lên bảo tàng, cần phải có quan hệ cùng cái này.

    - Giết, bành bành...

    Bất luận là địch nhân hay là người một nhà, đều bị biến cố ngoài ý muốn này hấp dẫn, nhưng mà có ngoại lệ.

    Hai huynh đệ Túy Miêu cùng Mãnh Hổ lại ở thời điểm xung yếu nhất ra tay, khi đối phương còn kinh hãi, bọn hắn đã giết qua.

    Lập tức Tử Kim Bàn Long Thương, Lôi Mộc Thương đánh mấy người phía trước nổ tung, lúc này mới khiến những người khác tỉnh táo lại, vội vàng chặn đường bọn hắn.

    Cổ hơi thở này, phải...

    Lúc này, Man Ngưu Vương Lý Hằng đang quỳ trên mặt đất, đã không muốn sống nữa mãnh liệt tỉnh táo lại, trong mắt mang theo vô cùng rung động nhìn cái miệng khổng lồ kia.

    Hắn nhìn không phải cái kia lớn nhỏ, không phải Bạch Kiếm bị nuốt mất hay không, mà là cổ khí tức kia.

    Năm đó sở dĩ huynh đệ bọn hắn chọn chỗ này dựng Man Ngưu thành, là bởi vì ở chỗ này, trong lúc vô tình Man Ngưu Vương cảm nhận được một cổ lực lượng, lúc ấy hắn chỉ là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, đạt được truyền thừa Man Ngưu Vương một mực không có lĩnh ngộ, nhưng ở thời điểm này lực lượng của hắn đạt đến trình độ Vương giả, chính là nửa bước thần tiên, siêu việt Thoát Tục kỳ đỉnh phong.

    Hơn nữa hắn còn cảm nhận được một cổ khí tức, làm hắn cảm giác được toàn thân thoải mái, rồi từ sâu trong nội tâm cảm nhận được một loại sợ hãi.

    Lúc ấy không chỉ là hắn có cảm giác, một đám huynh đệ bọn hắn có không ít người tăng lên, bọn hắn cảm nhận được một cổ lực lượng tinh thuần phát ra từ dưới đất, nhưng không cảm nhận được vẻ thoải mái khi lực lượng thông suốt, rồi lại sợ hãi phát ra từ nội tâm như Man Ngưu Vương.

    Lúc ấy đám người bọn họ phát hiện bí mật này, vì vậy thành lập Man Ngưu thành ở chỗ này, lúc ấy bởi vì Lí Hằng vừa mới đạt được truyền thừa Man Ngưu Vương, vì vậy khi dựng thành đã lấy danh hào hắn làm tên.

    Sau đó một thời gian ngắn, Man Ngưu thành nhanh chóng phát triển, nhưng Man Ngưu Vương lại nhiều lần ngăn trở mọi người đào móc bảo tàng phía dưới.

    Về sau hắn bế quan muốn đột phá, giao quyền hành cho Lang Vương, Bạch Nhân Long âm thầm làm trái, rốt cục động đến bảo tàng kia.

    Đúng vậy, chính là cổ khí tức này, là khí tức mà năm đó mình cảm nhận được!

    - Kiếm nhi...

    Kiếm nhi...

    Lang Vương đứng ngốc ở đó, thấy phía dưới bắt đầu chiến đấu, hắn mới kịp phản ứng.

    Tại sao có thể như vậy, chết, bị giết, không, là bị ăn sạch.

    Cái kia rốt cuộc là yêu thú gì, tại sao có thể như vậy, cho dù Yêu Vương cũng không có thể ở trước mặt mình ăn tươi con của mình.

    Đúng vậy, là ở trước mặt mình ăn tươi con mình.

    Bạch Nhân Long cũng sắp phát điên, Bạch Kiếm là hắn tự mình nuôi lớn, năm đó hắn lựa chọn một nữ nhân thích hợp sinh cho hắn một đứa con trai ưu tú, sau khi nhi tử ra đời, hắn liền giết chết nữ nhân kia.

    Ở hắn xem ra, cường giả không nên có vướng víu cùng mềm yếu.

    Khổ cực hơn hai mươi năm, mắt nhìn nhi tử có thiên phú hơn mình, tuyệt đối có thể trùng kích lục địa thần tiên, thậm chí cảnh giới cao hơn, lại vào ngày mình đắc ý nhất, đỉnh phong nhất, ở trước mắt mình... bị nuốt mất.

    - Chết, ngươi đi chết đi, trả mệnh cho con ta...

    Bạch Nhân Long điên cuồng gầm rú, Man Vương Phủ trong tay hóa thành một đạo quang mang bổ về phía Trình Cung.

    Chương 359: Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn

    Đừng nói bọn hắn, mà ngay cả Trình Cung vừa rồi cũng choáng váng, hắn vừa mới vận chuyển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn muốn chụp chết Bạch Kiếm.

    Lại không nghĩ rằng tiểu gia hỏa trên cổ tay đột nhiên bão nổi, cho tới bây giờ Trình Cung còn đang nghĩ một vấn đề, nó chỉ lớn bằng nắm tay, miệng càng có hạn, sao đột nhiên trở nên lớn như vậy.

    Cho dù trong yêu thú có một ít có thể biến hóa lớn nhỏ, nhưng mà không có khoa trương như vậy.

    Vừa rồi nó mở miệng ra lớn tới bao nhiêu, ít nhất có thể nuốt một vật thể lớn hơn nó cả ngàn lần.

    Hơn nữa tốc độ kia nhanh kinh người, hung hãn đến rối tinh rối mù.

    Mà ngay cả Trình Cung cũng nghĩ một việc, nếu như vừa rồi gặp tiểu gia hỏa này, Huyết Y lão tổ không ở bên cạnh, đột nhiên nó chơi chiêu này với mình, mình có thể ngăn cản hay không.

    May là mình có không gian ngoại đỉnh, bảo vệ tánh mạng là không có vấn đề, bằng không mà nói, bằng vào lực lượng là không có biện pháp ngăn cản.

    Thậm chí ngay cả Huyết Y lão tổ có thể tránh thoát nó hay không, Trình Cung cũng có chút hoài nghi.

    Con mẹ nó, rốt cuộc mình nhặt về một quái vật gì vậy.

    Ăn xong rồi nằm ngủ, Trình Cung là người duy nhất ở khoảng cách gần nhìn rõ ràng, biểu lộ của nó ở thời điểm ăn no, thỏa mãn, hạnh phúc.

    Đột nhiên, Trình Cung nghĩ tới thời điểm vừa phát hiện mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, tiểu gia hỏa này ở cạnh trên, biểu lộ rất giống lúc này a.

    Chuyển Sinh Đan, trong đầu Trình Cung nghĩ đến mục đích mà tiểu gia hỏa này ra tay với Bạch Kiếm, Chuyển Sinh Đan, đúng vậy, là Chuyển Sinh Đan.

    Nếu là như vậy, có thể giải thích vì sao chỗ đó không có Chuyển Sinh Đan trọng sinh.

    Đại trận kia hấp thu những thần niệm tán loạn của các Yêu Vương, sau đó dùng lực lượng cường đại tẩm bổ, làm chúng nó trở thành Chuyển Sinh Đan.

    Giống như là một con gà mái được người nuôi dưỡng, nó sinh rất nhiều trứng, nhưng những trứng này chưa tới thời điểm ấp trứng đã bị ăn tươi, mà ăn tươi những quả trứng kia đúng là tên tiểu tử này.

    Hiện tại rốt cục Trình Cung cũng minh bạch, những Nguyên dịch kia bất quá là tẩm bổ, tạo ra Chuyển Sinh Đan, tiểu gia hỏa này hấp thu chính thức cũng không phải là những Nguyên dịch kia, mà là thôn phệ Chuyển Sinh Đan.

    Nói cách khác, nó dựa vào Chuyển Sinh Đan để sinh tồn.

    Ăn xong là nằm ngủ, mịa nó, nếu như vừa rồi là nó tự nhiên tỉnh mà nói, vậy viên Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm kia của mình, chẳng phải là chỉ đủ cho nó tiêu hóa nửa nén hương, bà mẹ nó!

    Những ý niệm này lập tức hiện lên trong óc Trình Cung, căn bản không có cho hắn tiếp tục suy nghĩ nhiều, trên không trung, Lang Vương vô cùng phẫn nộ, sát ý tràn ngập mang theo Man Vương Phủ đã bổ xuống.

    Kỳ thật lẫn nhau đánh một trận tử chiến cuối cùng, cũng đã là sự tình không thể tránh né, những thứ khác đều là nói nhảm, thắng mới là vương giả.

    - Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Trình Cung đưa tay là oanh ra một chưởng, lập tức Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn ngưng tụ trên không trung, trực tiếp nghênh đón Man Vương Phủ cùng Lang Vương.

    - Oanh, oanh.

    Chung quanh thân thể Lang Vương còn có một chút nguyên khí, chỉ là không có mãnh liệt như lúc nãy, không thể làm cho lực lượng của hắn tăng trưởng.

    Nhưng mà miễn cưỡng có thể duy trì ở trạng thái này, cầm Man Vương Phủ trong tay không ngừng oanh kích, uy lực kinh người.

    Nhưng mà uy lực của Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này cũng tương đối kinh người.

    Lập tức oanh kích hơn trăm lần, Lang Vương Bạch Nhân Long mới đánh nát Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn!

    Trong nội tâm Lang Vương cũng rất chấn kinh, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này chí ít cũng có ba mươi Long lực, nếu như mình không có Man Vương Phủ, đối mặt một kích này cũng phải toàn lực ứng phó mới có thể ngăn cản, tại sao có thể như vậy, sao Trình Cung này lại mạnh như vậy?

    - Có phải rất kinh ngạc hay không, vậy thì sau khi hội hợp cùng con của ngươi, chậm rãi nghiên cứu a, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Trình Cung nói xong, thi triển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn lần nữa.

    - Không có khả năng...

    Loại thần thông đỉnh cấp này, sao ngươi có thể thi triển liên tục...

    Lang Vương không dám tin, cho dù Trình Cung thật sự lấy được Yêu Vương truyền thừa, kế thừa một ít lực lượng, hoặc là có chút kỳ ngộ.

    Nhưng hắn có được ba mươi Long lực, thi triển được loại thần thông này đã đủ khoa trương, sao còn có thể thi triển lập tức, hơn nữa uy lực không giảm chút nào.

    Bạch Nhân Long điên cuồng huy động Man Vương Phủ, đánh nát Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn lần nữa, nhưng chỉ là sự tình trong chốc lát, Trình Cung lại đánh ra một chiêu Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, lần này là từ trên không trung chụp xuống.

    Trên không trung, sau lưng, chính diện, thậm chi hai bên hông cũng có thủ ấn...

    Toàn bộ người trong Man Ngưu thành trợn tròn mắt, vốn bọn hắn nghĩ rằng, cho dù Trình Cung có chuẩn bị, đó cũng là có một thủ hạ đột nhiên ra tay ngăn trở Lang Vương, hoặc là Trình Cung có thể tạm thời dây dưa Lang Vương đã là không tệ.

    Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Trình Cung không tránh không né, trực tiếp thi triển thần thông, chính diện đối kháng cùng Lang Vương.

    Bạch Nhân Long có Man Vương Phủ, lực lượng đơn thuần đã tiếp cận bốn mươi Long lực, mạnh hơn rất nhiều so với Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn mà Trình Cung ngưng tụ, phải biết rằng ở Vạn Tượng Nhất Long, tăng một Long lực đã là rất khó.

    Tăng thêm mười Long lực, là tăng thêm mười vạn Tượng lực, này là khủng bố bực nào.

    Cho nên đối mặt Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, Bạch Nhân Long có thể hóa giải lập tức, nhưng ai cũng khó mà tin được sự tình ở trước mắt, không ngờ Trình Cung có thể không ngừng sử dụng loại thần thông này.

    Phải biết rằng một kích này có thể làm mười mấy Thoát Tục kỳ đỉnh phong thoát lực, cho dù lập tức bổ sung, có đầy đủ đan dược, cũng không có thể thi triển không ngừng ah.

    Đừng nói bọn hắn rung động, mà ngay cả Man Ngưu Vương Lý Hằng giờ phút này đã thanh tỉnh, ngồi trên mặt đất nhìn Trình Cung đứng bất động ở nơi đó, lại nhìn Lang Vương toàn lực ứng phó Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, hắn cũng trợn tròn mắt.

    Cái thế giới này đến cùng làm sao vậy, sao không có một việc hợp lý, không có một việc bình thường, toàn bộ đều là không bình thường.

    Đừng nói là hắn, cho dù lục địa thần tiên tầng thứ ba, tầng thứ tư chính thức, cũng không có thể không kiêng nể gì thi triển thần thông như thế ah.

    Coi như là thời kỳ toàn thịnh của mình, một bên dùng Nguyên Khí Đan, một bên dốc sức liều mạng, có thể oanh kích ra năm lần là cực hạn, tiểu tử này lại la ó, đứng ở đó như đập hụt ruồi, tùy ý huy động bàn tay, mỗi một lần hắn đánh ra ngoài, có thể dùng lực lượng ngưng tụ ra một Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Mịa nó, hắn thực coi đây là đánh ruồi sao, còn đánh đủ trò như vậy, đánh xong bên trái thì đánh bên phải, đánh xong bên phải thì đánh chính diện, hắn còn dựng thẳng cổ tay như muốn chém người.

    Mịa nó, chưa thấy qua phá sản, lãng phí như vậy.

    Ngưng tụ một cái Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, không nói trước phải tiêu hao bao nhiêu lực lượng, chỉ là thần niệm tiêu hao cũng đủ kinh người, vậy mà hắn còn ngưng tụ ra đủ hình thái, thậm chí còn chơi trò hầu tử thâu đào.

    Man Ngưu Vương thấy Trình Cung ngưng tụ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chơi trò hầu tử thâu đào, rốt cục hắn cảm giác mình nhìn không được, muốn ngất a.

    Phá sản, bại gia đến loại trình độ này, thật sự là con mẹ nó chưa từng có ai, hậu vô lai giả a, đánh vỡ đầu Man Ngưu Vương Lý Hằng hắn cũng không hiểu một việc, rõ ràng Trình Cung không phải là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, lấy đâu ra lực lượng dùng không hết ah.

    Trên thân thể của hắn, cũng không có nguyên khí bành trướng như Lang Vương lúc nãy, coi như là Lang Vương có nguyên khí bành trướng như vừa rồi, cũng chống đỡ không nổi hắn ah.

    Man Ngưu Vương trực tính như thế, hiện tại coi Trình Cung đánh nhau làm đầu óc choáng váng, Lang Vương Bạch Nhân Long càng sắp phát điên!

    Vất vả chuẩn bị hai mươi năm chính là vì đả bại Man Ngưu Vương Lý Hằng, hiện tại rốt cục đã được như nguyện, vậy mà xuất hiện một Trình Cung.

    Vân Ca Thành Tứ đại hại trong truyền thuyết, dựa vào trong nhà hoành hành bá đạo, ngay cả Hoàng đế cũng không có biện pháp bắt hắn, cuối cùng phong hắn làm Bách Chiến Hầu, đưa hắn tới Nam hoang.

    Kế hoạch mình vất vả hai mươi năm, vất vả hai mươi năm tìm được bảo tàng, vất vả hai mươi năm bồi dưỡng nhi tử, bây giờ hết thảy đều bị hủy trong tay tiểu tử này.

    Hiện tại Bạch Nhân Long rất muốn ăn thịt Trình Cung, uống máu của hắn, này cũng không đủ triệt tiêu hận ý, lửa giận của hắn.

    Nhưng bây giờ hắn lại không thể làm gì, chỉ có thể cầm Man Vương Phủ, không ngừng chống cự Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Thần thông mà mỗi một kích đánh ra, lực lượng đều trên ba mươi Long lực, giờ phút này ít nhất cũng trên trăm phát rồi, chẳng những tốc độ không giảm bớt, bịp bợm còn nhiều hơn.

    Tuy cổ tay chặt đầu, hầu tử thâu đào, vả vảo miệng... có tính mục đích, nhưng thực tế uy lực, uy hiếp lại không lớn, nhưng mà làm cho Bạch Nhân Long bị tức đến khí huyết, pháp lực không thông, ngay cả thần niệm cũng có chút hỗn loạn.

    Tại sao có thể như vậy, cho dù hắn là lục địa thần tiên tầng thứ ba, thậm chí tầng thứ tư có được năm mươi Long lực, cũng không có thể oanh kích ra hơn trăm lần ah.

    Còn có... thiên lý hay không, còn có... quy củ hay không, hắn ngay cả Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng chưa tới, làm sao có thể tu luyện ra thần thông bực này?

    Hắn ở cái tuổi này, coi như mỗi ngày trong nhà cho hắn ăn đan dược Địa cấp thượng phẩm, thậm chí Thiên cấp, cũng không có thể tới loại trình độ này a, chẳng lẽ pháp lực của hắn đã hùng hậu đến loại trình độ này?

    Quả thực Bạch Nhân Long sắp phát điên rồi, bởi vì hiện tại hắn tiêu hao càng lúc càng lớn, mà hiệu quả của đại trận Đấu Chuyển Tinh Di càng ngày càng yếu, đã không có biện pháp giúp hắn duy trì ở trình độ ba mươi Long lực, nhưng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung lại vô cùng vô tận.

    - Phốc...

    Thời điểm Bạch Nhân Long bị chọc giận, ngăn cản không kịp, bị Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn nặng nề đánh tới, miệng phun máu tươi, y phục trên người vỡ vụn, toàn thân là máu, Bạch Nhân Long mới thanh tỉnh.

    Chạy, mục tiêu thứ nhất của Bạch Nhân Long không phải chạy về địa phương khác, mà là chạy về Lang Vương phủ.

    Sở dĩ nói những người trong Nam Hoang dốc sức liều mạng muốn trở thành Vương giả, là bởi vì sẽ có được lực lượng đối kháng lục địa thần tiên, cho dù không giết được lục địa thần tiên, lục địa thần tiên bình thường cũng không giết được mình, muốn chạy trốn không là vấn đề.

    Đương nhiên, nói lục địa thần tiên bình thường, là nói Nhân Anh kỳ tầng ba trở xuống.

    Giờ phút này lực lượng của Bạch Nhân Long đã xuống đến hai mươi Long, cho dù bằng vào lực lượng Man Vương Phủ, cũng kém lực công kích của Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn một chút.

    Hắn biết không có thể tái chiến nữa, tuy đánh vỡ đầu cũng nghĩ không ra vì cái gì, nhưng hắn vẫn biết rõ phải chạy.

    Thế nhưng mà hắn không cam lòng, cho nên hắn lựa chọn phóng tới Lang Vương phủ.

    Chương 360: Ta cũng không biết

    - Đại Thiếu, có cần lão nô đuổi theo giết hắn hay không?

    Thấy Bạch Nhân Long muốn chạy trốn, Huyết Y Lão Tổ đang ở không gian ngoại đỉnh, đang không ngừng cung cấp lực lượng cho Trình Cung, thần niệm khẽ động, câu thông cùng Trình Cung.

    Trình Cung liên tục đánh ra mà không kiêng nể gì cả, cũng là bởi vì có Huyết Y Lão Tổ chống đỡ, kỳ thật cho dù có Huyết Y Lão Tổ, loại công kích phá sản này cũng rất khó chống đỡ nỗi.

    Nhưng giờ phút này trong không gian ngoại đỉnh, toàn bộ đều là Nguyên dịch, Huyết Y Lão Tổ là lục địa Thần Tiên chân chính, hắn điên cuồng hấp thu nguyên dịch, sau đó không ngừng chuyển vận lực lượng cho Trình Cung.

    Giờ phút này thân thể Trình Cung đã cực hạn, cộng thêm thần niệm khống chế cực hạn, ngay cả dưới tình huống có ngoại lực trợ giúp, có thể ngưng tụ ra Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn ba mươi Long chi lực cũng rất khó khăn.

    - Hiện tại không cần, nếu như hắn thật có thể buông hết thảy, ngươi sẽ đuổi theo giết.

    Nếu như không phải, một lát nữa hắn sẽ chủ động đưa tới cửa, hôm nay ngươi cung cấp lực lượng cho bản Đại Thiếu, bản Đại Thiếu đã nói qua, bất kỳ kẻ nào muốn tranh giành địa bàn của bản đại thiếu, ta sẽ không ngại giết hắn.

    Từ nay về sau, bản Đại Thiếu muốn nói cho tất cả mọi người Nam Chiêm Bộ Châu biết, bản Đại Thiếu sẽ leo lên sân khấu chơi đùa cùng bọn họ.

    Trình Cung thông qua thần niệm trao đổi cùng Huyết Y Lão Tổ, nhìn Lang Vương phóng tới Lang Vương phủ, hắn cũng không đuổi theo.

    - Lang Vương thất bại, không nghĩ tới Lang Vương chiến thắng Man Ngưu Vương, lại bại trong tay một hoàn khố.

    - Người ta là Bách Chiến Hầu, bại gia tử nhà của ngươi có loại lực lượng này không, nhưng tại sao hắn không đuổi theo nhỉ, hay là lực lượng tiêu hao quá độ?

    - Không giống, chẳng lẽ có quan hệ cùng chỗ đứng của hắn, rời chỗ đó hắn sẽ không còn sức mạnh?

    - Tóm lại chuyện tình Man Ngưu Thành hôm nay, tuyệt đối sẽ oanh động cả Nam Chiêm Bộ Châu, rung động cả Lam Vân đế quốc.

    ...

    Không thể để cho tên hỗn đãn này chạy, thấy Lang Vương muốn chạy trốn, thân thể Man Ngưu Vương Lí Hằng bỗng nhúc nhích, nhưng thương thế quá nặng hắn lại ngã ở chỗ kia.

    Hắn cũng không có hô lên, chỉ là trong lòng hô một tiếng, sau đó tự mình lộ vẻ sầu thảm cười khổ.

    Mình còn có tư cách gì hô lên, mình đã thất bại, có tư cách gì lên tiếng chứ.

    Không cần biết Trình Cung này làm như thế nào, hắn cũng là người thắng, người thắng, tự nhiên có đạo lý của hắn.

    Chỉ là rốt cuộc Trình Cung này làm sao làm được?

    Dù sao Man Ngưu Vương cũng ở Nam hoang một đường giết ra, ngoại trừ Trình Cung chiến đấu cùng Lang Vương, hắn cũng chú ý tới đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ chiến đấu cùng thủ hạ của Lang Vương.

    Rõ ràng cho thấy thực lực hai bên cách xa, cho dù thủ hạ của Lang Vương rất đông, có thể nói là áp đảo.

    Nhưng thật sự chém giết cùng một chỗ, lại trở thành đơn phương tàn sát.

    Hoàn toàn mất đi sĩ khí, thấy Bạch Kiếm bị Trình Cung nuốt vào, thấy Lang Vương bị Trình Cung đánh cho mệt mỏi ứng phó, những người này còn có sĩ khí mới lạ.

    Trái lại là đám người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ, vừa rồi hì hì cười cười, cãi nhau ầm ỉ, lời nói có thể làm người tức chết, nhưng thật sự đánh nhau, nguyên một đám đều trở nên điên cuồng.

    Hơn nữa, đều là một đối kháng vài đồng cấp, thậm chí trong đồng cấp còn có vài tồn tại mạnh hơn cũng không sợ chút nào.

    Cái này còn không có gì, cho dù bọn họ dũng mãnh, nhưng bên Lang Vương rất nhiều người, kinh khủng nhất chính là đám người kia đều có thể thi triển thần thông.

    Mẹ nó, Thoát Tục Kỳ tầng thứ nhất cũng có thể thi triển thần thông, hơn nữa còn khủng bố hơn so với Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, tầng thứ chín tu luyện thần thông vài thập niên.

    Có lẽ lực lượng yếu một ít, nhưng dẫn động quy tắc thiên địa, uy lực lại vô cùng kinh người.

    Lần thứ nhất đụng nhau, chết ở dưới thần thông cường đại của bọn hắn đã chiếm ba thành.

    Sau đó chém giết, bọn họ dùng đan dược như đường đậu, sĩ khí như cầu vồng.

    Nhân số chỉ bằng một thành của đối phương, lại giết đối phương bại lui liên tiếp, thẳng đến cuối cùng ầm ầm tản ra, lại không có người nào dám ra tay.

    Bạch Kiếm chết rồi, Lang Vương chạy trốn, một số người trung thành nhất với Lang Vương xông lên đều bị giết, còn lại bị triệt để sợ hãi.

    Trong Man Ngưu thành, vô số người lặng lẽ lau mồ hôi lạnh, ngẫm lại vừa rồi Lang Vương kiêu ngạo muốn thành lập Lang Vương Quân, rất nhiều người trong bọn họ đều câu thông qua cùng Bạch Kiếm cùng Lang Vương.

    Yên tĩnh giống như chết, không có bất kỳ ai lên tiếng, chỉ có thanh âm trong đàn yêu thú xa xa thỉnh thoảng phát ra.

    Vừa rồi Man Ngưu Vương chiến đấu cùng Lang Vương, giết chết không ít yêu thú bên cạnh Man Ngưu thành, mà nội chiến trong yêu thú vẫn chưa hoàn toàn giải quyết, cho nên chưa có công thành.

    - Trả bảo tàng cho ta, của ta, trả nhi tử cho ta...

    Vừa mới chạy vào Lang Vương phủ không lâu, Lang Vương giống như điên khùng vọt ra, không biết dùng cái gì hay là sử dụng bí pháp gì, lực lượng lại bạo tăng một ít, điên cuồng vọt lên.

    - Biết ngươi sẽ trở lại, dám mượn đan dược của ĐAN THầN PHủ không trả, hôm nay ta liền mượn đầu của ngươi dùng một lát.

    Trình Cung nói xong, vỗ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn xuống lần nữa.

    - Oanh... oanh...

    Tuy nhiên, lần này Lang Vương điên cuồng trùng kích, nhưng sau vài chục lần đụng nhau, hắn trực tiếp bị Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung oanh lên thân thể, thân thể trực tiếp vỡ vụn.

    Trình Cung lăng không một trảo, trực tiếp lấy đầu của Lang Vương Bạch Nhân Long, cùng không gian giới chỉ và Man Vương Phủ trong tay.

    Thao, cái này có thể thiệt thòi, tên tiểu tử này sẽ không tiêu hóa không gian giới chỉ chứ?

    Trình Cung nắm không gian giới chỉ tay trong, trước tiên điều tra không gian giới chỉ này, đan dược lúc trước mình cấp cho Bạch Kiếm, có tám phần ở trong không gian giới chỉ của Lang Vương.

    Trong này còn có đan dược mà Lang Vương tích góp nhiều năm, những đan dược này so với hai thành đan dược của Trình Cung còn nhiều hơn một chút.

    Hơn nữa, bên trong còn có vô số yêu đan, hoàng kim, da lông yêu thú, các loại dược liệu...

    Lần này tuyệt đối là phát tài, chỉ là Trình Cung thấy đan dược của mình thiếu mất hai thành, lúc này mới nghĩ đến, vừa rồi tiểu gia hỏa này nuốt mất Bạch Kiếm, ngay cả không gian giới chỉ của hắn cũng nuốt luôn, nếu như nó ngay cả không gian giới chỉ cũng có thể tiêu hóa, này thật đúng là tổn thất không nhỏ.

    Bất quá ý nghĩ này chỉ là thoáng qua mà thôi, sau đó Trình Cung thu lại không gian giới chỉ này, tiện tay ném đầu Lang Vương Bạch Nhân Long lên cờ xí mà lúc nãy hắn dựng lên.

    - Tin tưởng chuyện ngày hôm đó có rất nhiều người biết, cũng nhớ rõ lời bản Đại Thiếu nói lúc đó, hắn nói cần đan dược là vì thời điểm mọi người bị yêu thú vây khốn, bọn họ không tiếc hết thảy mở một đường máu, nhưng hôm nay mọi người cũng thấy được, phụ tử bọn họ không làm cái gì.

    Bản Đại Thiếu rất nói đạo lý, nếu như thời điểm ngươi nói rõ ràng cùng ta, cần ủng hộ của ta, cần ĐAN THầN PHủ, Đổ Thần Phủ duy trì là không có vấn đề, nhưng ngươi cũng không được trái lời, nếu không mà nói, đây là ví dụ.

    Cưỡng chế mượn đan dược của ĐAN THầN PHủ, bản Đại Thiếu mượn đầu ngươi.

    ĐAN THầN PHủ đã sớm làm cho rất nhiều người đỏ mắt, chỉ là không dám đơn giản động vào, nhưng Trình Cung biết rõ người tham lam sẽ chiến thắng sợ hãi, sớm muộn gì sẽ có người muốn động ĐAN THầN PHủ.

    Cho dù biết rõ Trình gia rất mạnh, biết rõ Trình lão gia tử là lục địa Thần Tiên cũng vô dụng, bởi vì ĐAN THầN PHủ bao trùm Nam Chiêm Bộ Châu, Trình lão gia tử không có khả năng tùy thời xuất hiện, cái gì cũng trông nom.

    Cũng có ít người nghĩ sau khi cướp xong thì bỏ trốn, loại người này phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất trấn áp, kinh sợ.

    Cử động hôm nay của Trình Cung, chính là cho tất cả mọi người biết rõ, chính là vì truyền đi, làm cho những kẻ muốn cướp đan dược của ĐAN THầN PHủ ngẫm lại.

    Giết một người không đủ, hắn liền giết một trăm, giết tất cả những kẻ có tà niệm như Tứ Phương Lâu làm.

    Ít nhất giờ phút này, tất cả mọi người trong Man Ngưu thành đã sợ, thật sự sợ, lúc trước Trình Cung nói muốn mượn đầu phụ tử Lang Vương, không biết bao nhiêu người cười phun ra nước miếng.

    Nói đùa gì vậy, cho dù hắn là Vân Ca Thành Tứ đại hại, là Trình gia Đại Thiếu gia thì thế nào, nơi này chính là Nam hoang, là Man Ngưu Thành.

    Nhưng hiện tại Bạch Kiếm bị nuốt, đầu Lang Vương Bạch Nhân Long ở trên cột cờ, còn dám ai nói nhiều một câu.

    - Đại Thiếu, vừa rồi là vật gì, có phải là yêu thú ngươi mới hàng phục?

    Lúc này, đám người Bàn Tử cũng đã đi tới, Bàn Tử trước tiên nhìn tiểu gia hỏa trên cổ tay Trình Cung.

    Đám người Sắc Quỷ cũng hiếu kỳ vây quanh:

    - Đây là cái gì?

    - Ta dựa vào, thú vị a, mập mạp như vậy.

    Bàn Tử lấy tay dày vò tiểu gia hỏa, đùa rất là vui vẻ.

    - Đây là yêu thú gì?

    Đại thúc cũng rất ngạc nhiên, tuy không đùa ác như Bàn Tử, nhưng nhìn tiểu gia hỏa này ngủ như chết, bọn họ cũng hiếu kỳ vô cùng.

    - Tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút, ta chưa có hàng phục nó, cẩn thận nó nuốt ngươi vào bụng.

    Thấy Bàn Tử đùa cao hứng, lại đi kéo đuôi tiểu gia hỏa này, Trình Cung mở miệng cảnh cáo.

    Bàn Tử hoảng sợ tới mức thoáng cái lùi về sau, vừa rồi tiểu gia hỏa này nuốt Bạch Kiếm trong nháy mắt, bọn họ còn nhớ rõ ràng.

    - Ta dựa vào, Đại Thiếu ngươi nói đùa gì vậy, không thể nào, ngươi trêu chọc ta a?

    Bàn Tử có chút không tin nhìn Trình Cung, yêu thú không có hàng phục mà thân cận như vậy.

    Nếu yêu thú không cực kỳ tín nhiệm, sao có thể ngủ ngon như vậy, nói sau loại yêu thú hung hãn này, nếu không có hàng phục, ai dám tùy tiện mang trên người.

    - Không tin ngươi có thể tùy tiện thử, nếu nó tỉnh lại nuốt ngươi, đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi.

    Trình Cung chỉ chỉ tiểu gia hỏa, ý bảo Bàn Tử có thể tiếp tục chơi.

    Bàn Tử nghĩ đến tràng cảnh tiểu gia hỏa này nuốt Bạch Kiếm vừa rồi, lắc mạnh đầu.

    - Đại Thiếu, đây là yêu thú gì?

    Đại thúc đưa ra chủ đề mọi người quan tâm nhất lần nữa, đại thúc ở trong Yêu Thú Sâm Lâm nhiều năm như vậy, ở trong Liên Minh Liệp Yêu Giả nhiều năm như vậy, yêu thú nhìn thấy, nghe được nhiều không kể xiết, càng minh bạch thì càng cảm giác hiếu kỳ, rốt cuộc tiểu gia hỏa này là yêu thú gì.

    - Cái này... ta cũng không biết.

    Trình Cung cười lắc đầu, sau đó nhìn tiểu gia hỏa này nói:

    - Nhìn nó rất béo mập, mọi người trước gọi nó là Nhục Nhục a.

    - A...

    Bàn Tử vô cùng khoa trương, thân thể có chút lui về phía sau, há to mồm, không dám tin nói:

    - Ôi trời!, Đại Thiếu, bao lâu rồi không có nghe ngươi nói mấy chữ này, quá thần kỳ, ta cảm giác như là đang nằm mơ, trên thế giới này thực sự có chuyện ngươi không biết.

    Biểu lộ của Bàn Tử khoa trương một ít, nhưng những người khác cũng rất chấn kinh, hơn một năm nay, bọn họ đã sớm quen có bất cứ chuyện gì, vấn đề gì đều có thể ở Trình Cung tìm được đáp án.

    Thiên văn, địa lý, luyện đan, vũ khí, yêu thú, công pháp...

    Những thứ này, người khác nghiên cứu cả đời cũng chỉ hiểu có hạn, đến Trình Cung lại biến thành thuận tay lấy ra, thuận miệng giải đáp.

    - Ách...

    Đương nhiên cũng có ngoại lệ, nghe được Trình Cung nói, Túy Miêu mất đi bộ dạng say rượu:

    - Nhục... nhục..., có thể ăn không?

    Chương 361: Mời chào

    Tiểu gia hỏa bị Trình Cung thuận miệng gọi là Nhục Nhục, tựa hồ cảm nhận được có người muốn ăn nó, thân thể cuộn mình một chút, bốn chân quấn lấy cổ tay Trình Cung, cái đuôi cũng chặt hơn một ít, thân thể có chút uốn éo, tiếp tục ngủ.

    - Ngươi ăn nó, hay là nó ăn ngươi a?

    Trình Cung cũng không biết nói gì, Túy Miêu ngoại trừ tu luyện cùng thời điểm chiến đấu, lúc khác đã sớm quen ở trong trạng thái mơ hồ.

    - Nhất định là Nhục Nhục ăn hắn.

    Bàn Tử rất khẳng định nói.

    Lần này ngay cả đám người Sắc Quỷ cũng tràn đầy đồng cảm gật đầu, vừa rồi ấn tượng Nhục Nhục lưu lại cho mọi người quá khắc sâu, mọi người vẫn có tự mình hiểu lấy, hiện tại trừ đại thiếu cùng Đông Phương Linh Lung ra, những người khác tuyệt đối không có nắm chắc tránh được.

    - Rầm rầm rầm...

    Thời điểm đám người Trình Cung nói chuyện, rốt cục yêu thú bên ngoài đã dẹp xong nội loạn, bắt đầu đi lên.

    Trước kia nói là trăm vạn, bất quá là một con số ảo, nhưng tuyệt đối chỉ nhiều hơn chứ không ít, hình thể yêu thú đã lớn, số lượng lại hơn trăm vạn, hơi động một chút là kinh thiên động địa, đại địa cũng đang run rẩy.

    - Xong rồi, lần này thật sự xong rồi, nguyên bản không trông nom Man Ngưu Vương tranh đấu cùng Lang Vương như thế nào, cuối cùng một phương lưu lại vẫn sẽ bảo trụ Man Ngưu Thành, cái này có thể xong rồi.

    - Cũng không biết Trình Đại Thiếu này có ý tứ gì, lúc này rồi còn ở đằng kia nói chuyện phiếm.

    - Ngươi biết cái gì, bọn họ sợ cái gì, ngươi không thấy vừa rồi hắn mạnh mẽ như vậy, muốn đi ra ngoài ai ngăn được, đáng thương chúng ta quá xui xẻo.

    - Ta xem chúng ta nên nhanh tìm một số người tụ lại, có lẽ còn có cơ hội giết ra ngoài.

    Thời điểm yêu thú bên ngoài không có động tĩnh, Man Ngưu Thành yên tĩnh giống như chết, chỉ có đám người Trình Cung nói chuyện, những người khác ngay cả rắm cũng không dám phóng.

    Trước kia bất kể là thời điểm Man Ngưu Vương hay là Lang Vương khống chế, trong Man Ngưu thành vẫn có một chút lực lượng không kém, thế lực không nhỏ không sợ bọn họ, nhưng vừa rồi Trình Cung đưa tay nuốt Bạch Kiếm, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chụp chết Bạch Nhân Long, loại rung động cùng hung ác kia làm cho tất cả mọi người sợ hãi.

    Cho dù lúc này, những người kia thương nghị cũng đều là dùng thần niệm câu thông, hoặc là âm thầm truyền âm, sợ nói ra không cẩn thận đắc tội Trình Cung, chưa bị yêu thú giết chết đã bị Trình Cung chụp chết.

    - Trình Đại Thiếu... khái...

    Nhưng vào lúc này, Man Ngưu Vương vừa rồi ngồi trên mặt đất đã khỏe một ít, giãy dụa đứng lên.

    Hắn vừa dùng lực, lại phun ra một búng máu, nhưng hắn vẫn cưỡng chế đứng lên.

    - Trước lo chính sự, về sau có rất nhiều thời gian nghiên cứu.

    Trình Cung khoát tay áo, ý bảo đám người Bàn Tử đừng xăm xoi Nhục Nhục nữa, hắn thì cất bước đi về phía Man Ngưu Vương Lí Hằng.

    Nhìn Trình Cung đi đến trước người mình, hiện tại Man Ngưu Vương Lí Hằng khó có thể tin như trước, vừa rồi chính là hắn đập như là đập con ruồi, tiện tay đánh ra hơn trăm lần công kích cường đại.

    Như thế nào cũng không nghĩ ra, hoàn toàn trái ngược lẽ thường, nhưng đây hết thảy đã xảy ra.

    - Khái... nguyên bản Bạch Kiếm này nói, nói những yêu thú này là các ngươi cố ý đưa tới, ta còn cho rằng là hắn nổi điên, bởi vì có cừu oán với các ngươi nên mới nói như vậy, nhưng mà hiện tại...

    Khái...

    Ta tin tưởng...

    Thương thế của Man Ngưu Vương rất nặng, hơn nữa giờ phút này hắn có chút nản lòng thoái chí, thậm chí ngay cả đan dược cũng không dùng, nếu không cũng sẽ không qua lâu rồi còn nghiêm trọng như vậy.

    Khi nói chuyện, trực tiếp phun ra một búng máu.

    - A!

    Thân thể Man Ngưu Vương muốn ngã xuống, đột nhiên hai chân Man Ngưu Vương dùng sức đạp mặt đất, cả hai chân trực tiếp cắm vào trong mặt đất, lúc này cho dù người lắc lư cũng sẽ không ngã, hơn nữa thoáng cái cũng từ cao cao tại thượng, biến thành thấp hơn Trình Cung một ít, có chút ngửa đầu nói chuyện cùng Trình Cung.

    Thấy đột nhiên Man Ngưu Vương ra chiêu thức ấy, Trình Cung cũng bội phục giơ ngón tay cái lên:

    - Quả nhiên đủ cương mãnh, không hổ là Man Ngưu Vương.

    Không sai, những yêu thú này chính là ta đưa tới.

    - Oanh!

    Hai người bọn họ đối thoại đều rất bình thường, người khác cũng nghe được, vừa nghe lời này lập tức bùng nổ.

    - Kẻ điên, thật sự là hắn đưa tới.

    - Thật sự điên rồi, điên rồi, bản thân hắn cũng ở đây, cho dù hắn lợi hại, cho dù hắn là lục địa Thần Tiên, hiện tại yêu thú càng tụ càng nhiều, chính hắn cũng trốn không thoát a.

    - Trừ khi mọi người cùng nhau liều mạng, nếu hắn có thể đánh như hồi nãy, có lẽ có cơ hội.

    - Hắn sẽ không trông nom chúng ta đâu, nói sau ai lại nghe hắn.

    - Tên hỗn đản này, hắn không muốn sống còn kéo chúng ta theo.

    Sau đó mắng cái gì cũng có, nhưng mà không có một người nào, không có một cái nào dám mắng ra tiếng, đều là âm thầm truyền âm, hoặc là trao đổi thần niệm.

    Ngoại trừ đàn yêu thú bên ngoài bắt đầu đẩy mạnh về Man Ngưu Thành, Man Ngưu Vương đối thoại cùng Trình Cung, chung quanh yên tĩnh giống như chết.

    - Khái... hô, ngươi.

    Ngươi thật là kẻ điên, vì nghiệm chứng phụ tử Lang Vương sau khi mượn đan dược của ĐAN THầN PHủ, có thật sự liều mạng mở một con đường máu, liều mạng bảo vệ trong người Man Ngưu thành hay không, ngươi lại đưa tới trăm vạn yêu thú.

    Hiện tại yêu thú tụ tập đến loại trình độ này, càng ngày càng nhiều, đây cũng không phải là vấn đề trăm vạn yêu thú.

    Cho dù ngươi lợi hại, muốn lao ra cũng khó, chẳng lẽ ngươi không lo lắng qua vấn đề này?

    Man Ngưu Vương dở khóc dở cười, lộ vẻ sầu thảm, cười khổ nhìn Trình Cung.

    Người trẻ tuổi này ý nghĩ cũng quá thần kỳ, cử động cũng quá khác thường, dùng lực lượng của hắn, hoàn toàn không cần phiền toái như vậy.

    - Bọn họ còn chưa đủ tư cách, cũng không xứng ta mang người vì bọn họ làm những chuyện này, chỉ là thuận tay mà thôi.

    Mục quang Trình Cung rời khỏi Man Ngưu Vương, nhìn về phía yêu thú đang xông tới nói:

    - Bản Đại Thiếu đến Nam Hoang, nơi này về sau nơi đây chính là đất phong của Bản Đại Thiếu, ta sao có thể cho nhiều yêu thú như vậy tán loạn trên đất phong của ta, tự nhiên phải hảo hảo thanh lý một phen.

    Hơn nữa Bản Đại Thiếu đi đến đất phong của mình, lần đầu đi đến Nam Hoang, làm nổi bật hình tượng cũng rất trọng yếu, đây mới là đại sự, về phần Bạch Nhân Long cùng Bạch Kiếm, này bất quá là chuyện tình tiện tay.

    - A...

    Man Ngưu Vương vô cùng kinh ngạc, khiếp sợ nhìn Trình Cung, hình tượng, làm nổi bật?

    Ta dựa vào, cái này là cái rắm gì a.

    Ngươi coi đây là cái gì, ngươi coi đây là rạp hát của đế đô sao?

    Ngươi còn muốn nổi bật, còn muốn hình tượng, điên rồi!

    Về phần muốn thanh lý yêu thú Nam Hoang, nhất là ở thời điểm trăm năm Thú triều sắp bộc phát, này càng là vô nghĩa.

    Ngươi giết hết số yêu thú, sẽ có càng nhiều yêu thú khác tuôn qua.

    - Nói như vậy, ngươi là vì bảo vệ Nam Hoang a.

    Lí Hằng ta có mắt không tròng, tin lời Bạch Nhân Long, hại chết rất nhiều huynh đệ, hôm nay trong thành này, mọi người là vì ta mới tiến vào, hiện tại ta không có năng lực bảo vệ bọn họ, này là không gian giới chỉ của ta, trong đó là ta tích súc cả đời.

    Còn có năm đó sau khi Lục đệ ta đạt được Man Vương Phủ, còn đạt được hai thanh Linh khí hạ phẩm, hôm nay toàn bộ giao cho ngươi, mong ngươi che chở Man Ngưu Thành...

    Man Ngưu Vương chậm rãi gỡ không gian giới chỉ xuống, muốn ném cho Trình Cung.

    - Ngươi trước chờ một chút...

    Trình Cung nói xong, khoát tay đã bắt được bả vai Man Ngưu Vương, nắm Man Ngưu Vương như nắm gà con kéo lên, trực tiếp bay đến giữa không trung.

    Trình Cung chỉ vào những người đã âm thầm tụ tập lại, còn có rất nhiều người lạnh lùng nhìn xem nói:

    - Ngươi nhìn cho rõ ràng, đây không phải là những người mà trước kia ngươi thành lập Man Ngưu Thành đi tới, cũng không phải những Liệp yêu giả ngươi quen thuộc.

    Bọn họ không phải bởi vì ngươi mới tiến vào nơi này, bọn họ là bởi vì nơi này an toàn, tiện nghi mới tiến vào.

    Đương nhiên, nơi này là ngươi tạo dựng lên, ngươi bảo vệ bọn họ cũng là việc nên làm, nhưng ngươi xem, bọn hắn hay là những người đang đánh yêu thú đột kích kia, ngươi thử hô to một tiếng, hãy cùng ngươi liều mạng ngăn cản yêu thú thử xem?

    Xem bọn họ có tụ tập lại cùng với ngươi hay không, trong bọn họ đều có đầu lĩnh, đều có người chỉ huy, nếu không đánh đến hiện tại vì sao còn chưa loạn, ngươi lại xem, đám bọn hắn chia ra rất nhiều đoàn thể, đây là chờ một khi thành bị công phá, bọn họ sẽ tự mình giết ra ngoài.

    Bế quan gần hai mươi năm, Man Ngưu Vương nhìn phía dưới cảm giác vô cùng lạ lẫm, trước kia thời điểm hắn vừa thành lập Man Ngưu Thành, những đoàn đội Liệp yêu giả lớn có quan hệ rất tốt cùng hắn.

    Một ít Liệp yêu giả du tán cũng bảo trì quan hệ rất tốt, thời điểm có vấn đề đều là mọi người cùng nhau xông lên.

    - Hình thức này chính là quan hệ cố chủ cùng người làm thuê, cho nên nơi này nhiều nhất thì xưng là thành, là địa phương tụ tập nhiều người một ít mà thôi, nó khác hẳn thành thị chính thức, biết rõ vì sao khác thành thị chính thức không?

    Thành thị Lam Vân đế quốc, gặp được nguy hiểm, quốc gia có quyền điều động bất luận tài nguyên gì đối kháng địch nhân, mà làm một thành viên trong quốc gia hay thành thị này, phải có trách nhiệm cùng nghĩa vụ bảo vệ thành thị này.

    Cho nên nói, ngươi không cần cho rằng ngươi thiếu nợ bọn hắn cái gì, ngươi gánh vác trách nhiệm của mình là chuyện tốt, tựa như Lang Vương, nếu có thể liều mạng đánh lui yêu thú, những đan dược kia Bản Đại Thiếu cho bọn họ mượn cũng không quan hệ, nhưng bọn hắn cầm đan dược của ta, lại không làm được như hứa hẹn, tự nhiên ta phải truy cứu.

    Trình Cung nói lời này, khoát tay, ba mươi sáu thanh đoản đao đã hình thành một vòng tròn, nâng Man Ngưu Vương lên.

    Trong nội tâm Man Ngưu Vương cũng có chút cảm khái, nhưng mà sau đó hắn cũng rất là mê hoặc nhìn Trình Cung, trong nội tâm mà nói, hắn không có minh bạch Trình Cung muốn nói cái gì?

    - Không hiểu sao, vậy nói đơn giản cho ngươi hiểu, ý của bản Đại Thiếu là nói, hiện tại ở địa phương này, những người kia không đáng cho ngươi bỏ ra tâm huyết, không đáng để ngươi như thế.

    Đợi bản Đại Thiếu thành lập thành thị chính thức ở Nam Hoang, đến lúc đó ngươi lại một lòng vì thành thị này, vì con dân trong đó mà cố gắng, hiện tại, hảo hảo sống cho tốt.

    Trình Cung thấy Man Ngưu Vương còn mờ mịt, cười cười giải thích.

    Xác thực Man Ngưu Vương không am hiểu mưu kế, nhưng này cũng không phải nói hắn phản ứng chậm, chỉ là hắn tập trung nhiều tinh lực ở trên việc tu luyện mà thôi, Trình Cung nói như thế hắn còn không rõ, vậy hắn đã sớm chết từ lâu rồi.

    Chương 362: Chiến trăm vạn Yêu thú

    - A...

    Man Ngưu Vương Lí Hằng cười thảm nói:

    - Ngươi muốn mời chào ta, vậy dù sao ngươi cũng phải nghĩ biện pháp đánh lui những yêu thú này a, nếu như ngươi chỉ mang theo ta giết đi ra ngoài, ta sẽ không đồng ý.

    Không quản bọn hắn như thế nào, ít nhất bọn họ tiến vào Man Ngưu Thành này là phải trả giá thật nhiều, thành trì này bây giờ còn gọi là Man Ngưu Thành, ta phải có trách nhiệm, trừ khi Lý Hằng ta chết, nếu không sẽ không để cho bất luận yêu thú nào làm bị thương người trong thành.

    Lí Hằng được đoản đao nâng lên, nhìn yêu thú phô thiên cái địa sắp đến phụ cận, mà những binh sĩ tinh nhuệ trong Man Ngưu Thành, trải qua sự tình vừa rồi, đã tử thương hơn phân nửa, cho dù không chết cũng đã sớm tản ra.

    Hôm nay, phía trước Man Ngưu Thành không có phòng thủ, mấy vạn người trong thành đều rút lui về sau, ai cũng không muốn xông lên làm pháp hôi.

    - Trăm vạn, không, cái này đã vượt xa trăm vạn, những Yêu tướng bên kia có mấy là có chỗ dựa, nếu như lục địa Thần Tiên ra tay giết chóc, sẽ dẫn tới Yêu Vương xuất hiện.

    Nếu như không có lục địa Thần Tiên, cho dù ngươi có mạnh hơn nữa, đối mặt nhiều yêu thú như vậy, cũng không có biện pháp, đây vẫn chỉ là yêu thú tương đối mạnh, dựa theo quy luật của yêu thú, một ít yêu thú có tốc độ chậm, nhưng lại có năng lực công kích đặc thù đều ở phía sau, hơn nữa hình thành quy mô loại này, yêu thú phía sau sẽ cuồn cuộn không dứt.

    Cả đời Man Ngưu Vương đều sinh tồn ở Nam Hoang, đối với tình huống yêu thú hắn quá quen thuộc, giờ phút này hắn cũng cảm giác được một loại tuyệt vọng.

    Có lẽ Trình Cung này có thể đào tẩu, bởi vì Lang Vương từng nói qua, bên cạnh hắn có một gia nô là lục địa Thần Tiên, nhưng những người khác thì làm sao bây giờ?

    Khẳng định phải chết ở nơi này.

    Ở Man Ngưu Vương xem ra, cái này hoàn toàn là hành vi không biết sâu cạn của Trình Cung, hắn quá coi thường yêu thú, cái này giống như là một quả cầu tuyết, càng lăn sẽ càng lớn, đã vượt qua phạm vi khống chế.

    - Tuy ta không thích trạng thái hiện tại của bọn họ, nhưng bây giờ bọn hắn còn có chút ít tác dụng, là ta có thể dùng bọn họ để uy hiếp, bức bách ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý đi theo ta, ta sẽ thuận tay bảo trụ tánh mạng bọn họ.

    Nếu không mà nói ta sẽ chờ sau khi bọn hắn bị giết, lại ra tay, đến lúc đó ta nghĩ sẽ càng thêm đặc sắc, tân nhiệm Bách Chiến Hầu diệt sát trăm vạn yêu thú, báo thù cho hơn sáu vạn Liệp yêu giả, tuyệt đối có thể lưu danh sử sánh.

    Xích lõa uy hiếp, mời chào thủ hạ như Trình Cung, chỉ sợ cũng chỉ có một mình hắn, hơn nữa còn là mời chào tồn tại như Man Ngưu Vương Lí Hằng.

    Tuy bản thân Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng không tin, nhưng có thể bảo trụ Man Ngưu Thành, chỉ cần còn có một tia hi vọng, hắn cũng sẽ buông tha.

    Mắt thấy yêu thú đã xông lại từ bốn phương tám hướng, hắn mãnh liệt gật đầu.

    - Giết!

    Trình Cung chờ đúng là giờ khắc này, mạnh mẽ gầm lên giận dữ, một tiếng này ẩn chứa thần niệm cường đại, hình thành một cổ công kích đánh về phía trước.

    Yêu thú ở trước nhất đều hốt hoảng dừng lại, nhưng tốc độ của những yêu thú phía sau lại không chậm, đánh nhau hỗn loạn lần nữa.

    Nguyên bản yêu thú chỉ cách Man Ngưu Thành có vài mét, sẽ lập tức vọt lên trùng kích, phía trước thoáng cái hỗn loạn lên.

    Mới vừa rồi Bàn Tử, Sắc Quỷ còn có Trình Lập, Trình Trảm dẫn đầu thành viên Huyết Chiến còn hì hì cười cười, giờ phút này đã tản ra, trong nháy mắt yêu thú hỗn loạn này, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Trình Cung, Trình Lập, Trình Trảm, Túy Miêu, Mãnh Hổ, La Anh Hùng đều sử dụng thần thông mà Huyết Y Lão Tổ độ cho bọn hắn.

    Vừa rồi bọn họ đã dùng rất nhiều đan dược tích súc lực lượng, giờ phút này hoàn toàn bộc phát ra.

    Thần thông của bọn họ đều là Huyết Y Lão Tổ độ cho, uy lực cường đại có thể nghĩ, oanh kích cùng một lúc, trong nháy mắt làm cho đàn yêu thú càng thêm hỗn loạn.

    Dưới ảnh hưởng của thần niệm, sóng âm, đám người Bàn Tử toàn lực bộc phát thần thông oanh kích, đàn yêu thú điên cuồng trùng kích, rốt cục bị ngăn lại, yêu thú vừa mới ngừng, thành viên Huyết Chiến lập tức chia làm hai mươi mấy tiểu đội sát nhập vào trong đó.

    Có năm sáu người, có mười mấy người làm một đội, toàn bộ đao trong tay đều là Nguyên khí cấp mười, như Hạ Trường Mệnh là tương đối hung hãn, trong tay sử dụng là bán Linh khí.

    - Giết a, Đại Thiếu đang nhìn, cho Đại Thiếu xem thành quả huấn luyện của chúng ta.

    Hạ Trường Mệnh mang theo bảy người, tạo thành một Thất Tinh trận biến ảo, đầu đuôi tương liên, liên tiếp xuyên qua, yêu thú chung quanh đối phó bọn hắn, mỗi một con đều cảm giác đồng thời phải đối mặt hai ba đối thủ, bọn chúng tuy đông, nhưng mà không phát huy ra tác dụng.

    Nhị Nguyên trận, Tam Tài trận, Tứ Tượng trận, Ngũ Long trận, Nam Đẩu Lục Tinh trận, Thất Tinh trận...

    Giờ phút này rốt cục Huyết Chiến cho thấy nanh vuốt sắc bén, hai người trở lên đã có thể hình thành một trận pháp.

    Trình Lập, Trình Trảm tùy tiện gia nhập vào trong một trận pháp nào, trận pháp đó lập tức thay đổi, trong nháy mắt uy lực tăng cường.

    Gặp được cường đại, hai trận pháp gom lại cùng một chỗ, lập tức sẽ biến thành trận pháp khác.

    Đây là một trong những nhiệm vụ lớn nhất mà Trình Cung giao cho Trình Lập, Trình Trảm trước khi tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, tăng lực lượng lên là một mặt, ăn ý của bọn họ không cần phải nói, nhưng các loại trận pháp Trình Cung truyền thụ cho, lại cần bọn họ diễn luyện không ngừng, cuối cùng có thể làm được như bản năng.

    Chỉ hơn hai trăm người, nhảy vào trong trăm vạn yêu thú, lại không sợ hãi chút nào, địa phương bọn họ đi qua, từng mảnh yêu thú ngã xuống không ngừng.

    Nhìn bọn họ sát nhập vào trong yêu thú, không biết còn cho là bọn họ có mấy trăm vạn đại quân, so với đối phương còn mạnh hơn.

    Man Ngưu Vương ở giữa không trung cũng xem trợn tròn mắt, đây là đám người gì a, cho dù năm đó mình dẫn đầu đám huynh đệ kia cũng đủ hung hãn rồi, cái gì cũng không sợ, mình hô một tiếng bọn họ cũng dám xông lên.

    Nhưng Man Ngưu Vương dám khẳng định, bọn họ xông lên tuyệt đối là ôm tâm phải chết, nhưng những người này hoàn toàn không có một chút tư thế phải chết.

    Ta dựa vào, có hai người bị thương nặng, lập tức được người bảo vệ, bọn họ lại vì bảo hộ vài người, chung quanh lại có một đám người bị thương.

    Những người này điên rồi, đối mặt yêu thú vượt qua trăm vạn, chẳng lẽ bọn họ còn muốn không chết một người.

    Không có khả năng, cho dù hai trăm người này là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, đối mặt yêu thú liên tục không ngừng, còn có những Yêu tu, Yêu tướng không ngừng xông lên kia, cũng chỉ có một con đường chết.

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Trình Cung ra tay, lăng không bộc phát ra Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, trực tiếp diệt sát hai Yêu tướng, cứu vài tên thành viên Huyết Chiến.

    Sau đó chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, càng ngày càng thảm thiết, Trình Cung cũng không khỏi liên tiếp ra tay, nhưng điều này không phải biện pháp giải quyết vấn đề chân chánh, bắt đầu có rất nhiều Yêu tướng cùng một ít yêu thú phi cầm công kích đến Trình Cung.

    - Những người thủ hộ Man Ngưu Thành, chẳng lẽ các ngươi đã quên lời thề khi các ngươi gia nhập Man Ngưu Thành sao?

    Nếu như yêu thú thắng lợi, các ngươi cho rằng các ngươi có bao nhiêu hi vọng sống sót, lên cho ta, là người Man Ngưu Thành... phốc... lập tức lên cho ta.

    Còn có các ngươi, nơi này là Nam Hoang, các ngươi còn đợi tới khi nào, lập tức đi lên giết yêu thú...

    Thấy đội ngũ thủ hộ Man Ngưu Thành tán loạn chỉ còn lại không đến hai ngàn người, Man Ngưu Vương nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó là nhìn về đám Liệp yêu giả gào thét.

    Hắn vừa rống lên, lại phun ra một búng máu, nhưng mà làm cho Man Ngưu Vương Lí Hằng thống khổ nhất chính là, phía dưới bất luận là đội ngũ thủ hộ Man Ngưu Thành còn sót lại, hay là những Liệp yêu giả kia, giờ phút này lại không có một người nhúc nhích.

    - Giết, giết...

    Man Ngưu Vương còn nhớ rõ tràng cảnh lúc trước vừa mới thành lập Man Ngưu thành xong, lần đầu tiên gặp được hai mươi năm Thú triều, hắn gầm lên giận dữ, tám phần người trong thành đều xung phong liều chết đi ra ngoài chiến đấu.

    Nhưng hiện tại tại sao có thể như vậy?

    Lại nhìn Trình Cung bên này, hai trăm người trong trăm vạn đại quân Thú triều tính là cái gì, nhưng hai trăm người bọn họ tạo thành mười mấy trận thế không ngừng biến hóa, lại ở phía trước ngăn chặn trăm vạn đại quân yêu thú.

    Mà giờ khắc này ở chung quanh Trình Cung, vài chục Yêu tướng đang điên cuồng công kích hắn, càng có rất nhiều yêu thú phi cầm liều lĩnh lao tới.

    Giờ khắc này, đột nhiên Man Ngưu Vương cảm giác vô cùng thất lạc, giờ khắc này, đột nhiên hắn minh bạch lời Trình Cung nói vừa rồi.

    Đúng vậy, chỉ là quan hệ thuê cùng bị thuê, nơi này không phải là thành trì chân chính, nơi này chỉ là một chỗ dừng chân, bọn họ không có lòng trung thành với nơi này, tại sao phải đi lên chém giết.

    Bọn họ phí tiền đi vào, chính là vì mua một cái bình an, chính là vì mua một cái an toàn.

    - Trình đại thiếu, có thể tạm thời cho ta mượn Man Vương Phủ dùng một lát hay không, ta sẽ nghĩ biện pháp sát nhập vào trong đám Yêu tướng kia, nếu như có thể giết mấy đầu lĩnh, yêu thú sẽ tạm thời lâm vào hỗn loạn, ngươi có thể mang theo người của ngươi ly khai.

    Man Ngưu Vương nói, đã lấy ra một viên đan dược từ trong không gian giới chỉ, muốn ném vào trong miệng.

    Không cần nghĩ cũng biết đây là đan dược gì, Trình Cung trực tiếp khoát tay, rất nhẹ nhàng đoạt đượt đan dược trong tay Man Ngưu Vương.

    Tốc độ mau kinh người, trực tiếp bắn một viên Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm vào trong miệng Man Ngưu Vương Lí Hằng.

    - Bản đại thiếu đã nói qua, đây là lúc bản đại thiếu dương danh, sao cho ngươi đoạt chứ.

    Trình Cung nói xong, đưa tay chỉ lên không trung, trong nháy mắt một điểm đen bay lên không trung, sau đó trực tiếp nổ tung.

    Đây là phương thức liên lạc thường dùng nhất trong quân đội, Man Ngưu Vương giật mình nhìn Trình Cung, ở đây là Nam Hoang, coi như là trăm năm Thú triều bạo phát, cũng đều là trước làm các loại mai phục, sau đó dựa vào nơi hiểm yếu, mượn nhờ Song Long thành chống cự, sau đó lại dần dần tiêu diệt yêu thú.

    Trực tiếp kéo quân đội vào Nam Hoang chiến đấu cùng yêu thú, thì đây là cử động điên cuồng.

    - Thình thịch bùm...

    Nhưng vào lúc này, đồng thời có ba phương hướng, cũng có tín hiệu quân dụng bay lên không trung, bộc phát ra quang mang lóe sáng.

    Lúc đại quân chính thức chém giết, trừ khi là lục địa Thần Tiên, nếu không thần niệm, thanh âm cũng khó có khả năng khống chế truyền đạt hoàn mỹ, lúc này mới xuất hiện vật phẩm kia, bên trong ẩn chứa lực lượng cùng hỏa dược nhất định, làm nổ trên không trung.

    Lúc này, ở một phương hướng như có một hàng dài cuồn cuộn mà đến, mặc dù yêu thú có một đám Yêu tướng chỉ huy, nhưng không có phòng ngự hay trận pháp gì, toàn bộ đều là điên cuồng tiến công về phía trước.

    Thời điểm một ít yêu thú phát giác phía sau không đúng, hàng dài này đã giết đến phụ cận.

    Chương 363: Trong ngoài cùng tan rã

    Bay múa phía trước nhất là trăm thanh phi kiếm, giống như lợi trảo, trong nháy mắt xé mở những yêu thú còn không có phòng bị.

    Sau đó là một đám Phạt Mạch kỳ cưỡi thượng đẳng bảo mã, hình thành đao nhọn, trực tiếp xé mở lỗ hổng nhảy vào trong đó, toàn bộ đều là khôi giáp nặng, thậm chí còn có một chút trận pháp do kỵ binh hạng nặng ngưng tụ, ở chính giữa kỵ binh hạng nặng này, có một đám cỡi ngựa bắn tên.

    Cung trong tay bọn họ là trọng cung, ngay cả yêu thú cấp chín cũng bị xuyên thủng, chỉ có một chút Yêu tu hiểu được vận dụng pháp thuật cùng lực lượng mới có thể miễn cưỡng ngăn trở, nhưng trong nháy mắt có vài chục cung tiễn cường đại bay đến, ngay cả Yêu tu bình thường cũng sẽ bị bắn thành con nhím.

    Ở trên không trung, mười mấy Siêu Phàm Kỳ khống chế phi kiếm, không ngừng chém giết yêu thú phi cầm trong không trung.

    Kỵ binh này điên cuồng sát nhập vào trong yêu thú, không đến nửa khắc đồng hồ đã đi hơn mười dặm, này lập tức hấp dẫn những Yêu tướng kia.

    Có bảy tên Yêu tướng trực tiếp mang người xung phong liều chết lao tới, có rống giận, có hung thần ác sát.

    - Ngăn cản đại quân ta, chết!

    Nhưng vào lúc này, giữa thiên không có một tiếng hét to, một pho tượng hung thần cái thế, toàn thân mang theo sát khí khôn cùng đột nhiên lao xuống, ba gã Yêu tướng còn không có kịp phản ứng, đã bị hắn chém giết.

    Mọi người hình dung yêu thú là rất hung hãn, nhưng giờ phút này Hung Thần Bạch Khải Nguyên vừa xuất hiện, những yêu thú này đều có một cảm giác, mẹ kiếp, chúng ta là yêu thú hay hắn là yêu thú.

    Những Yêu tướng này cũng bị dọa sợ, quá dữ tợn.

    Vóc người hung hãn, một thân hung thần ác sát, sát khí quỷ thần né tránh, khi hắn bộc phát lực lượng càng phô thiên cái địa.

    Trong những Yêu tướng này, lợi hại nhất là tương đương với Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, ở dưới uy áp của Bạch Khải Nguyên càng khó có thể phát huy, bốn Yêu tướng liên thủ, không tới ba chiêu đã bị Bạch Khải Nguyên chém giết.

    Thân hình Bạch Khải Nguyên bay lên không trung, đại quân giống như một cái máy xay thịt, trực tiếp phân đại quân yêu thú thành hai nửa.

    Còn ở một địa phương khác, chỉ thấy trước nhất có một nữ nhân bận bạch y, thần sắc đạm mạc, nhưng mà tốc độ của nàng lại nhanh đến kinh người, phía sau nàng còn có hai người, đúng là Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết.

    - Đi theo phía sau ta, cẩn thận một chút.

    Đông Phương Linh Lung buông Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu tuyết ra, người trên không trung phất tay, hai đạo hỏa quang đã bao phủ yêu thú ở tiền phương.

    Phía dưới lập tức kêu la thảm thiết một mảnh, Đông Phương Thanh Mai cùng tiểu Tuyết cũng không còn là hai tiểu nha đầu chỉ biết luyện đan trước kia, pháp quyết trong tay các nàng thay đổi, mặc dù không có mạnh mẽ như Đông Phương Linh Lung, trong nháy mắt giết chết trên trăm yêu thú, ngay cả Yêu tu đỉnh phong cũng bị miểu sát, nhưng yêu thú chung quanh bọn họ đều bị giết.

    - Biết các ngươi liều mạng chạy tới đây là có vấn đề, Trình Cung, quả nhiên ngươi ở đây.

    Phía sau ba người Đông Phương Linh Lung, tức Tử Yên công chúa mặc quần áo màu tím, đã không có cao ngạo như lúc trước, nhiều hơn là vài phần quắc thước anh thư, tay cầm trường tiên, xuất hiện sau đó.

    Tuy nơi này thần niệm bị ngăn trở, nhưng mà dùng tu vi của nàng hôm nay, mơ hồ đã phát hiện ra đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ.

    Vân Ca Thành Tứ đại hại, bọn họ đã ở nơi này, nhất định Trình Cung cũng ở nơi này.

    Thần niệm của Tử Yên công chúa chú ý tới Man Ngưu Vương trên không trung, nhưng mà không có phát hiện Trình Cung bên cạnh Ngưu Vương, bởi vì Trình Cung sớm phát hiện các nàng chạy đến, hiện tại thần niệm của Trình Cung còn mạnh hơn so với lục địa Thần Tiên bình thường.

    Thực tế hắn đối với sử dụng thần niệm, càng không phải là Tử Yên công chúa có khả năng so sánh, hắn không muốn cho Tử Yên công chúa phát hiện, tự nhiên Tử Yên công chúa không phát hiện được hắn.

    Nhưng vào lúc này, yêu thú bị ba người Đông Phương Linh Lung giết rất thảm thiết phát hiện ra nàng, lập tức điên cuồng lao lên.

    - Đáng giận, dám cản đường bản công chúa, muốn chết.

    Tử Yên công chúa ở trong Yêu Thú Sâm Lâm lâu như vậy, ăn nhiều khổ như vậy, giờ phút này phát hiện có thể tìm được Trình Cung, vừa vặn bọn yêu thú này lại xông lên, Tử Yên công chúa trực tiếp vung động trường tiên, yêu thú chung quanh bị nàng đánh chết một mảnh.

    Tuy bên các nàng chỉ có bốn người cùng hai con yêu thú, nhưng Đông Phương Linh Lung cùng Tử Yên công chúa đều là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, hôm nay Đông Phương Thanh Mai đã là Siêu Phàm Kỳ tầng thứ sáu, tiểu Tuyết là Siêu Phàm Kỳ tầng thứ năm, so với lúc trước chưa đi vào Yêu Thú Sâm Lâm thì tăng lên rất nhiều.

    Hơn nữa tiểu Tuyết có Kim Vũ Y, cơ hồ không cần lo lắng an toàn, trên người các nàng lại có đầy đủ đan dược chèo chống, nên các nàng không kiêng sợ bộc phát.

    Tuy bên này chỉ có bốn người, hai thú, nhưng tạo thành lực phá hoại cùng lực ảnh hưởng, lại không thua hơn vạn kỵ binh của Bạch Khải Nguyên chút nào.

    - Chuyện gì xảy ra, chuyện gì xảy ra, có phải đạn tín hiệu này là nhân loại đáng giận kia thả ra, biết hắn sớm có dự mưu.

    Lúc này, một đám Yêu tướng tạm thời chỉ huy trên trăm vạn yêu thú tấn công, nói cái gì cũng có.

    - Nhưng mà vì sao phía sau chúng ta cũng có đạn tín hiệu, ngươi, nhanh đi điều tra?

    Đây là một Yêu tướng Thanh Nhãn Thiềm Thừ đỉnh phong, lần này là một trong những Yêu tướng mạnh nhất, hắn cùng Ô Kim Yêu Trư đạt thành hiệp nghị, là một người khống chế một nửa yêu thú, cùng một chỗ tiêu diệt Man Ngưu Thành.

    Về phần đến lúc đó đạt được đan dược, bảo vật, mọi người bằng vào bổn sự.

    Vừa rồi thời điểm Trình Cung phóng đạn tín hiệu, đàn yêu thú sau lưng Thanh Nhãn Thiềm Thừ này cũng toát ra một đạn tín hiệu, sau đó náo động lên, hắn lập tức lệnh cho một Yêu tướng bên cạnh đi thăm dò xem.

    - Tra con mẹ ngươi, đi chết đi.

    Đột nhiên, một con Bạch Hùng cực lớn, mang theo khí tức băng hàn, trực tiếp vỗ tới Thanh Nhãn Thiềm Thừ này.

    Có thể đạt tới Yêu tướng đỉnh phong, không có con nào là hạng người thiện lương, chém giết đồng loại là chuyện tình rất bình thường.

    Nhưng gần tới trăm năm Thú triều, Yêu Hoàng tự mình hạ lệnh, Yêu tu trở lên không được chém giết lẫn nhau, toàn lực chuẩn bị chiến tranh, lần này phải nhất cử phá tan Song Long thành, triệt để chiếm lĩnh cả Nam Chiêm Bộ Châu.

    Huống chi lúc này đang cùng một chỗ vây giết nhân loại đáng ghét kia, nó như thế nào cũng không nghĩ tới, Bạch Yêu Hùng bên người vừa rồi toàn lực đề cử hắn đối kháng Ô Kim Vương Tử, lại đột nhiên ra tay với hắn.

    Đại Bạch chính là Thánh thú, hơn nữa có được Cửu Huyền Hàn Khí, lại đột nhiên ra tay, dưới tình huống Thanh Nhãn Thiềm Thừ không có phòng bị, trong nháy mắt đã đóng băng Thanh Nhãn Thiềm Thừ này, sau đó trực tiếp đánh nát.

    - Con mẹ nó, dám ra lệnh cho lão đại ta, lão đại ta mới là mạnh nhất, giết chết toàn bộ thủ hạ của tên Thanh Nhãn Thiềm Thừ này cho ta.

    Thân thể Tiểu Bạch trong nháy mắt tăng vọt vài lần, hai tay trực tiếp đánh chết hai Yêu tướng còn chưa kịp phản ứng.

    Bọn họ cũng không có giết hại tất cả yêu thú, chỉ ra lệnh giết chết thủ hạ của Thanh Nhãn Thiềm Thừ, lần này thì lộn xộn a.

    Bởi vì Thanh Nhãn Thiềm Thừ chết rồi, không ít người muốn đi theo Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, cũng có một ít cảm giác được có chút không đúng, nhưng bọn hắn như thế nào cũng sẽ không nghĩ tới, hai Yêu tướng cường hãn theo chân bọn họ này, lại là gian tế.

    Lúc này bên trong chúng nó cũng loạn cả lên, lần này thật đúng là náo nhiệt, nguyên bản nhìn Thú triều phô thiên cái địa, hùng hổ không thể địch nổi, muốn tiêu diệt hết thảy, hủy diệt hết thảy, lập tức biến thành hỗn chiến.

    - Tên hỗn đản Thanh Nhãn Thiềm Thừ này đang làm gì đó, con mẹ nó, lực lượng có mạnh hơn nữa cũng không có huyết thống cao quý, ngay cả thủ hạ cũng không khống chế tốt.

    Lập tức đi thông tri thủ hạ của Thanh Nhãn Thiềm Thừ, ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, cường giả chính là vương giả, ai giết Thanh Nhãn Thiềm Thừ thì phải nghe người đó chỉ huy, hiện tại mục tiêu là nhất trí đối ngoại, mau chóng tiêu diệt nhân loại, ai dám phản kháng chính là địch của Ô Kim Vương Tử ta.

    Ô Kim Vương Tử không nghĩ tới đối phương còn có viện binh, lại có kỵ binh hung mãnh như vậy xuất hiện ở Nam Hoang, đây là chuyện tình mấy trăm năm qua chưa từng có, chẳng lẽ nhân loại dám chủ động phái quân đội đến Nam Hoang?

    Quả thực là muốn chết.

    Nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, ngoại trừ địa phương có viện quân, ngay cả địa phương Thanh Nhãn Thiềm Thừ chỉ huy cũng lộn xộn, mơ hồ phát hiện khí tức của Thanh Nhãn Thiềm Thừ tiêu tán, sau đó yêu thú chém giết cùng yêu thú.

    Lập tức Ô Kim Vương Tử đoán được, là mâu thuẫn bên trong, vì vậy mới lệnh mấy tên thủ hạ đi qua.

    Chỉ là hắn cùng thủ hạ của hắn sẽ không nghĩ tới, đối phương căn bản chính là gian tế gia nằm vùng, bọn họ đi qua chính là nạp mạng.

    Khi Ô Kim Vương Tử biết việc này rất giận dữ, phái người muốn giết Đại Bạch cùng Tiểu Bạch bình định nội loạn, nhất trí đối ngoại.

    Đáng tiếc Đại Bạch, Tiểu Bạch có chủ tâm làm sự tình lớn thêm, nhiễu loạn càng lúc càng lớn, càng ngày càng có nhiều yêu thú cuốn vào bên trong nội loạn.

    Lúc này Man Ngưu Vương đang được ba mươi sáu thanh đoản đao nâng lên cao cũng sợ ngây người, kinh hoảng choáng váng.

    Con mẹ nó, mắt của mình không tốt a?

    Nam Hoang xuất hiện quân đội, trọng trang kỵ binh, lại có thượng đẳng bảo mã, quy mô kỵ binh đều là trung đẳng bảo mã trở lên, còn có nhiều cường giả như vậy, pháp lực vô biên, thần thông quảng đại phụ trợ.

    Đám người kia cũng quá hung hãn đi, chém giết trong trăm vạn yêu thú, hoàn toàn không có bất kỳ sợ hãi, một đường như máy xay thịt giết đến.

    Còn có bên kia, bạch y nữ tử mang theo hai người, ách, hình như còn có hai con yêu thú, phía sau còn có một nữ nhân mặc quần áo màu tím, tuy ít người, nhưng từng cái đều mạnh đến trình độ làm cho người ta khiếp sợ.

    Bọn họ bộc phát thần thông, so với Lang Vương cũng không kém bao nhiêu.

    Quan trọng nhất là tuổi của các nàng, ở cái tuổi này mạnh như vậy, tại sao cho tới b mình chưa nghe nói qua.

    Làm cho Man Ngưu Vương Lí Hằng không thể tưởng được chính là, chẳng lẽ trên thế giới này thực sự có Bá Vương chi khí, trời sinh may mắn, ngay cả lão Thiên cũng giúp hắn?

    Sao đàn yêu thú này lại vô duyên vô cớ đánh nhau, chém giết hung hãn như vậy, cơ hồ trong chớp mắt trên trăm Yêu tướng chém giết tử thương hơn phân nửa, vài chục vạn yêu thú chung quanh bị liên quan đến, điên cuồng chém giết lẫn nhau.

    Hết thảy không hợp lý, nhưng tất cả lại xảy ra.

    Sinh tồn vài thập niên ở Nam Hoang, kinh nghiệm tổng kết ở thời khắc này đều hỏng mất, vô dụng.

    Chương 364: Làm náo động

    Cái này con mẹ nó là thế giới gì a, quân đội chém giết hơn phân nửa yêu thú, coi như là quân dã chiến tinh nhuệ nhất cũng không có trang bị mạnh mẽ như vậy, mấy trăm năm nay, lần đầu tiên có quân chính quy tiến vào Nam Hoang tác chiến, hơn nữa còn là kỵ binh tinh nhuệ nhất.

    Làm thành như vậy, nguyên bản yêu thú không ngừng áp bách đối phó đám người Bàn Tử, Huyết Chiến, thoáng cái giảm bớt rất nhiều.

    Mà giờ khắc này, cũng chính là thời điểm Trình Cung liên tiếp oanh kích Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, một người đánh tan vài chục Yêu tướng vây công.

    - Như thế nào, nghỉ ngơi lâu như vậy, hẳn là có thể miễn cưỡng phi hành a.

    Trình Cung thấy chiến cuộc đang như hắn dự đoán, hắn cũng thở dài một hơi.

    Xác thực trăm vạn yêu thú không phải đùa giỡn, nhưng so với trăm năm Thú triều mà nói, những cái này chỉ có thể coi là tiểu tràng diện, nếu như ngay cả cái này cũng không thể đối mặt, từ nay về sau còn đối mặt trăm năm Thú triều, hoàn thành giấc mộng của mình như thế nào.

    Ở nơi này, mới có thể chân chánh bộc phát ra lực lượng.

    - Nếu như ngươi cảm thấy ở đâu cần, chiến đấu cũng không có vấn đề gì.

    Tuy không có khôi phục toàn bộ, vốn dĩ thân thể Man Ngưu Vương cường hãn, cộng thêm đan dược của Trình Cung, Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng đã khôi phục rất nhiều sức chiến đấu, so với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong bình thường, nhất định mạnh hơn rất nhiều.

    - Bản Đại Thiếu đã nói qua, hôm nay không có người có thể đoạt được danh tiếng của bản Đại Thiếu, ngươi ở nơi này xem kịch vui là được.

    Trình Cung nói xong, khoát tay, ba mươi sáu thanh đoản đao ở dưới chân Man Ngưu Vương đã bay trở về, Trình Cung khẽ vươn tay, Ẩn Linh Đao đã xuất hiện ở trong tay.

    - Cầm lấy phòng thân.

    Tiện tay ném Man Vương Phủ cho Man Ngưu Vương Lí Hằng, sau một khắc hai tay Trình Cung cầm đao, lăng không đánh xuống.

    - Giết!

    Một tiếng rống giận kinh thiên, Yêu tu phía dưới bị đánh chết, mấy trăm yêu thú bị chấn bay.

    Sau một khắc Trình Cung đánh xuống một đao, đao khí trải rộng vài chục mét, trực tiếp chém chết toàn bộ yêu thú trong phạm vi này.

    Mà phía sau hắn, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao, giống như có mắt, phân biệt đâm về yêu thú chung quanh.

    - Xích!

    Ngoại trừ một tên Yêu tướng cấp bảy miễn cưỡng né tránh, nhưng móng vuốt bị cắt rụng, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao, trực tiếp giết chết một trăm lẻ sáu con yêu thú, trong đó còn có bảy tên Yêu tu, ba mươi mấy con cửu yêu thú cấp chín.

    Bất luận là lực phòng ngự cường, hay là tốc độ nhanh, ở dưới đao đều bị giết chết.

    Khi Trình Cung rơi xuống, yêu thú chung quanh hắn ngã xuống đất một mảnh.

    Man Ngưu Vương đã khôi phục một ít, không dám tin nắm Man Vương Phủ, nhìn trợn tròn mắt lần nữa.

    Mỗi một thanh đoản đao này đều có thể giết chết Yêu tướng dưới cấp năm.

    Chỉ cần đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, là có thể sử dụng phi đao làm được như vậy, nhưng muốn sử dụng thần niệm khống chế phi đao đến loại trình độ này, thì phải tới Thoát Tục Kỳ đỉnh phong mới được.

    Hơn nữa tối đa cũng chỉ là vài thanh, nhưng hiện tại mình nhìn thấy gì, hơn một trăm thanh đoản đao, trực tiếp sử dụng thần niệm khống chế.

    Ta dựa vào, đến cùng hắn có phải là người hay không a, thần niệm của hắn làm sao có thể phân tán thành hơn một trăm phần, khống chế phi đao đến trình độ như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ tinh thần phân liệt sao!

    Còn có Man Vương Phủ này, Man Ngưu Vương nhìn Man Vương Phủ trong tay, đây chính là Linh khí trung phẩm a!

    Cho dù lục địa Thần Tiên gặp được cũng phải động tâm, liều mạng tranh đoạt, bởi vì cho dù lục địa Thần Tiên hao phí trăm năm, tối đa cũng chỉ có thể luyện chế ra Linh khí hạ phẩm mà thôi, nhưng hắn đơn giản giao cho mình.

    Móa, còn dùng để phòng thân, kháo!

    Cho dù hắn nhận định mình sẽ theo hắn, trở thành thủ hạ của hắn, loại vật này, cho tới bây giờ Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng không nghĩ tới Trình Cung sẽ giao cho mình sử dụng, thậm chí hắn đã nghĩ kỹ, sau chuyện này mình phải chủ động hóa giải thần niệm lạc ấn, nhưng bây giờ...!

    Chẳng lẽ hai mươi năm mình không có đi ra, thế giới đều thay đổi, không phải a, ngay cả Lang Vương nhìn thấy Man Vương Phủ cũng rất điên cuồng, nhưng đến tay hắn thì ngược lại, thành cầm lấy phòng thân, hắn coi đây là dao chặt củi hay là gậy gộc, còn cầm lấy đi phòng thân!

    Lúc này, Trình Cung đã giết đến chỗ đám người Bàn Tử cùng Huyết Chiến, vừa rồi đám người Bàn Tử kiên trì rất vất vả, hiện tại trên người mỗi người đều là vết thương, rất nhiều người thoát lực, đạt tới trình độ này, cho dù dùng đan dược cũng không có biện pháp khôi phục trong thời gian ngắn.

    Cũng may mọi người chiếu ứng lẫn nhau, chỉ có hai thành viên Huyết Chiến trước kia bị Yêu tướng tự bạo giết chết, những người khác chủ yếu là bị thương.

    Trình Cung vừa đi xuống, chuyện làm thứ nhất chính là đưa Nguyên dịch khổng lồ vào trong cơ thể bọn hắn, một bên đưa Nguyên dịch vào, một bên lấy Chuyển Sinh Đan cho bọn họ hấp thu.

    Đây là đồ trị liệu thương thế tốt nhất.

    Bởi vì có một ít Chuyển Sinh Đan đã tiếp cận sinh ra tánh mạng, bên trong ẩn chứa không chỉ là lực lượng, mà là tinh hoa tánh mạng tinh thuần.

    Tuy hiện tại lực lượng của mọi người mạnh hơn rất nhiều so với lúc Trình lão gia tử đột phá, nhưng lần này Nguyên dịch Trình Cung thu được, cũng không phải lúc Trình lão gia tử đột phá có khả năng bằng được, cho nên đối với số Nguyên dịch mà Trình Cung thu được mà nói, ngay cả chín trâu mất một sợi lông cũng chưa tới, thì lực lượng của mọi người đã khôi phục đến đỉnh phong nhất.

    Bởi vì lực lượng cường đại này bổ sung, cộng thêm vừa rồi ác chiến, có không ít người đạt được đột phá, chỉ là giờ phút này trong trăm vạn yêu thú có vài chục vạn loạn cả lên, những thứ khác bị thiết kỵ của Bạch Khải Nguyên phân cách, một bên khác thì Tử Yên công chúa, Đông Phương Linh Lung, Đông PhThanh Mai, tiểu Tuyết chiến đấu hăng hái, mọi người căn bản không có thời gian đi phân thần nghĩ những thứ khác, lực lượng khôi phục lập tức vùi đầu vào trong chiến đấu.

    Yêu thú dựa vào là sức chiến đấu cường hãn, Thú triều dựa vào là vô cùng vô tận.

    Bây giờ còn chưa tính Thú triều, tuy hơn trăm vạn yêu thú đáng sợ, nhưng vẫn chưa tới tình trạng vô cùng vô tận.

    Nhất là ở bên trong yêu thú bạo loạn, cuốn sạch sáu bảy mươi vạn yêu thú, mà thiết kỵ của Bạch Khải Nguyên thu hoạch điên cuồng, Trình Cung gần như diệt sát toàn bộ yêu thú phi cầm, giờ phút này Trình Cung lại mang theo Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu cùng một đám Huyết Chiến giết đi ra ngoài, này thật sự là như hổ thêm cánh, thế không thể đở.

    - Ngăn cản ta, chết oanh..., oanh...

    Trảm Thiên, Liệt Địa.

    Vừa rồi Bàn Tử đã chém giết đến gần như kiệt lực mà chết, được Nguyên dịch trợ giúp nhất cử đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ ba, giờ phút này lực lượng tăng nhiều, giết rất cao hứng, dưới chân Đạp Thiên Bộ, trong tay Trảm Long Đao, vừa rồi Trình Cung cố ý đưa nhiều Nguyên dịch vào, làm cho hắn có thể không cần giảm xóc dùng đan dược bổ sung pháp lực, điên cuồng thi triển thần thông.

    - Nhà giàu mới nổi, Phá Không Thứ!

    Sắc Quỷ cũng tăng lên một tầng, Thoát Tục Kỳ tầng thứ hai, mục tiêu của hắn không giống như Bàn Tử, phát uy giết chóc yêu thú bình thường chung quanh, mà chuyên môn nhằm vào những Yêu tướng.

    Trước khi hắn không có đột phá, trong cơ thể không có Nguyên dịch của Trình Cung duy trì, hắn đã có thể diệt sát những Yêu tướng nổi danh phòng ngự, giờ phút này càng không có Yêu tướng có thể đở nổi hắn đánh lén.

    - Giết!

    Túy Miêu chiến đấu điên cuồng, biến thành sát thần tuyệt thế, Tử Kim Bàn Long Thương trong tay đi đến đâu, tất cả yêu thú đều vỡ vụn.

    Một trăm lẻ bảy thanh đoản đao bay múa chung quanh thân thể Trình Cung, mỗi lần hắn vọt tới chỗ nào, trong nháy mắt chung quanh giống như là bị long quyển phong cuốn sạch, toàn bộ ngã xuống.

    Tuy đám người Huyết Chiến liều mạng, nhưng mà còn khống chế ở trình độ nhất định, ít nhất bị thương là lui lại, sẽ được đồng đội khác bảo vệ.

    Nhưng sau khi Trình Cung gia nhập, tất cả mọi người giống như là thay đổi một người khác, lực lượng có Nguyên dịch của Trình Cung duy trì, trong cơ thể có một ít tinh hoa tánh mạng bảo tồn, cộng thêm trạng thái tinh thần đạt đến đỉnh phong, sức chiến đấu tăng vọt vài lần so với vừa rồi.

    Hơn hai trăm người bọn họ, so với hơn một vạn thiết kỵ còn hung ác hơn, dùng bọn họ làm trung tâm, trong nháy mắt xuất hiện một chân không vài dặm.

    Bọn họ bộc phát không đến một lát, tất cả yêu thú trong khu vực này đều bị giết sạch.

    Sau một khắc những người này đồng thời hướng Trình Cung tụ lại, bọn họ không có phân tán, ngược lại là tụ lại đến cùng một chỗ lần nữa sát nhập yêu thú nhiều nhất địa phương, tiếp qua một lát, bọn họ chỗ địa phương vài km yêu thú lần nữa trống rỗng.

    Một màn này thân trên không trung Man Ngưu Vương Lí Hằng thấy rõ ràng nhất, trong mắt hắn, vừa rồi hơn một trăm vạn đàn yêu thú, có một nửa tả hữu động loạn giúp nhau chém giết, mặt khác một nửa bị Bạch Khải Nguyên thiết kỵ phân cách, một bên có bốn mỹ mạo, tuổi trẻ lại mạnh đến nỗi không thể tưởng tượng nổi mỹ nữ tại điên cuồng giết chóc, mặt khác một bên Trình Cung xuống dưới sau, dẫn đầu huyết chiến cơ hồ là tiến hành trống rỗng chính sách.

    Đến mức, yêu thú tất cả đều tàn sát giết, đến loại trình độ này, đây căn bản đã không phải là chống đỡ, mà là biến thành quét sạch.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng ở trên không trung, dược tính trong cơ thể làm cho thương thế dần dần khôi phục, trong tay hắn nắm Man Vương Phủ cũng đang run rẩy, kích động.

    Trước kia coi như là đối mặt hai mươi năm Thú triều, bình thường cũng chỉ là ngăn cản một thời gian ngắn, sau đó từ từ đánh tan thế công, rất ít khi chủ động lao ra ngoài, bởi vì ở trong ý nghĩ của hắn, yêu thú là vô cùng vô tận, đi ra chỉ có con đường chết.

    Nhưng hôm nay chứng kiến đám người Trình Cung, Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng nhiệt huyết bành trướng, hận không thể lập tức lao xuống.

    - Đúng như vừa rồi Trình đại thiếu nói, đây là sân khấu hắn biểu diễn, làm sao bây giờ.

    Man Ngưu Vương nhìn về phía Man Vương Phủ trong tay lầm bầm lầu bầu.

    - Con mẹ nó, lăn lộn ở Nam Hoang nhiều năm như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy ở Nam Hoang có thể giết yêu thú đến loại tình trạng này, hơn nữa còn là trên trăm vạn Thú triều.

    - Hắn là muốn tiêu diệt hết những yêu thú này a, cái này có bao nhiêu yêu đan, bao nhiêu da lông yêu thú, quá kinh khủng.

    - Sớm biết như vậy vừa rồi cũng theo chân bọn họ giết ra ngoài, nói không chừng có thể trở thành thủ hạ của Trình đại, xem ra Trình đại thiếu thật sự muốn khống chế Nam Hoang.

    - Bách Chiến Hầu, chẳng lẽ hắn thật sự muốn biến nơi đây thành đất phong của mình?

    - Quá kinh khủng, bọn họ còn là người hay không, đối mặt trăm vạn yêu thú, bọn họ cũng dám diệt sát hết, quá biến thái.

    - Đúng vậy, đổi thành người khác, nghĩ cũng không dám nghĩ.

    ...

    - Hừ!

    Man Ngưu Vương Lí Hằng nghe được một số người trong Man Ngưu thành nghị luận, rất khó chịu hừ một tiếng, bây giờ hắn đối với đám người kia đã không có bất luận trách nhiệm gì.

    Đột nhiên, lòng của hắn khẽ động, mình đã không còn là Man Ngưu Vương Lí Hằng ngày xưa nữa, từ nay về sau Man Ngưu Thành này có hay không cũng không sao cả, vừa rồi chẳng khác gì mình đã bán mình cho Trình đại thiếu.

    - Ha ha...

    Đột nhiên Man Ngưu Vương Lí Hằng ngửa mặt lên trời cười to, trong tay cầm Man Vương Phủ trực tiếp từ không trung đánh về phía yêu thú:

    - Từ nay về sau, Nam Hoang không có Man Ngưu Thành, Trình đại thiếu, thuộc hạ Lí Hằng mở đường cho ngài, giết!

    Chương 365: Đến đây kiếm tiện nghi

    - Oanh!

    Tuy thương thế chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng mà ý niệm trong đầu thông suốt, triệt để buông bỏ hết thảy, khôi phục một thân phận mới, không có bất kỳ gánh nặng, chỉ một lòng chiến đấu, sức chiến đấu Man Ngưu Vương đã tăng lên đáng kể

    Đừng nhìn hắn bế quan vài chục năm, vừa đi ra bị Lang Vương Bạch Nhân Long đánh trọng thương, nhưng đó là hắn không may, gặp phải Bạch Nhân Long vừa được bảo tàng, có đại trận Đấu Chuyển Tinh Di duy trì, Nguyên dịch không ngừng bổ sung.

    Giờ phút này cho dù hắn mới khôi phục một nửa, mượn nhờ uy lực Man Vương Phủ này, cũng có thể bộc phát ra lực lượng tiếp cận hai mươi Long.

    Không có chiêu thức hoa mỹ gì, chỉ là chém ra, toàn bộ yêu thú trong phạm vi hơn mười thước chung quanh hắn bị đánh chết không còn một mảnh.

    Sau đó Lí Hằng như một đầu Thượng Cổ Cự Ngưu ở thời đại hồng hoang, nhảy vào bên trong yêu thú.

    Ở trong đại quân yêu thú này, không có bất kỳ một yêu thú nào có thể đở nổi một búa của hắn, trên cơ bản mỗi một lần hắn công kích, sẽ có vài chục, thậm chí trên trăm yêu thú bị đánh chết.

    Có bảy tám Yêu tướng liên hợp lao tới, trực tiếp bị Man Ngưu Vương Lí Hằng đánh chết toàn bộ, trong khoảng thời gian ngắn, ngay cả những yêu thú hung hãn không sợ chết kia cũng bị Man Ngưu Vương Lí Hằng làm kinh sợ.

    Lí Hằng chính là hung mãnh, hắn không giống Trình Cung, bây giờ Trình Cung là giết chóc, không đợi những yêu thú kia kịp phản ứng, không đợi đuổi tới, Trình Cung đã đánh chết.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng, lại đầu phục Trình Cung, đây quả thực là bất khả tư nghị, không thể tưởng tượng.

    Phải biết rằng tuy Man Ngưu Vương không phải lục địa Thần Tiên, nhưng ở trong nội tâm rất nhiều người, hắn không kém lục địa Thần Tiên bao nhiêu, thậm chí có chút thế lực lớn xem ra, hắn còn mạnh hơn so với lục địa Thần Tiên, thậm chí có ý mời chào hắn.

    Nhưng chưa có ai thu phục được hắn, Man Ngưu Vương Lí Hằng tung hoành Nam Hoang, ở Nam Hoang tự xưng vương giả, tự nhiên sẽ không chịu bị người khác điều khiển.

    Không có ai biết rõ Trình Cung nói gì cùng Man Ngưu Vương, không ai biết rõ trong nội tâm Man Ngưu Vương nghĩ cái gì, càng không có người biết chí hướng của Man Ngưu Vương chuyển biến, bọn họ nhìn thấy chỉ là Man Ngưu Vương đầu phục Trình Cung.

    - Sao Man Ngưu Vương lại đột nhiên đầu nhập vào Trình Cung, cái này thật không thể tin nổi a.

    - Đây tuyệt đối có thể khiếp sợ cả Nam Chiêm Bộ Châu, Man Ngưu Vương lại đầu phục Trình Cung.

    - Man Ngưu Vương có Linh trung phẩm khí, cho dù không phải lục địa Thần Tiên, nhưng mà không kém lục địa Thần Tiên bình thường bao nhiêu.

    - Bất kể nói thế nào, lần này cuối cùng là có thể bảo vệ tánh mạng, Thú triều quá nguy hiểm, lần này có thể sống phải mau rời khỏi Nam Hoang.

    - Đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại này, chẳng lẽ thực muốn cai trị Nam Hoang, thực cho rằng mình là Bách Chiến Hầu?

    Man Ngưu Vương Lí Hằng hô một câu kia, lực rung động không phải lớn bình thường, làm cho rất nhiều Liệp yêu giả trong Man Ngưu thành rung động một phen.

    Mà sau đó, không ít Vân Cáp bay vào không trung, trong nháy mắt biến mất.

    Tuy Trình Cung cầm Ẩn Linh Đao chém giết, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao bay múa chung quanh thân thể, mỗi một thanh giống như có một Thoát Tục Kỳ dùng thần thông khống chế, nhưng hắn vẫn có tinh lực chú ý tới biến hóa chung quanh như trước, nếu như bên nào có chuyện, hắn tùy thời có thể sử dụng phi đao che chở một ít thành viên Huyết Chiến gặp nguy hiểm, che chở đám người Bàn Tử.

    Còn có thể tùy thời giúp bọn hắn khôi phục lực lượng, cũng chính bởi vì có Trình Cung ở bên cạnh, đám người Bàn Tử mới có thể triệt để bộc phát lực lượng đến mức tận cùng, tứ phương không sợ, không cố kỵ phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.

    Thời điểm những Vân Cáp kia bay vào hư không, Trình Cung cũng chú ý tới, hắn cân nhắc một chút, hiện tại phi đao của mình muốn đuổi kịp những Vân Cáp này còn có chút khó khăn.

    Nếu để cho mình tập trung thần niệm, trực tiếp dùng Luyện Thần Quyết phát động thần niệm công kích, này còn có khả năng.

    Nhưng Trình Cung không có ý cản trở bọn hắn, nói đi, cứ nói đi, giúp ta truyền tin tức nơi này đi, bản đại thiếu chính là muốn cho người trong thiên hạ biết.

    Các ngươi không nói, bản đại thiếu phải dùng tiền cho người của mình tuyên truyền.

    Ha ha, không biết Hoàng Đế biết mình vừa tới Nam Hoang, Man Ngưu Vương Lí Hằng đã cầm một thanh Man Vương Phủ Linh khí trung phẩm dựa vào mình, biểu lộ sẽ như thế nào, hắn sẽ không phải bị tức giận đến phun máu lần nữa a, cho dù hắn nhờ dược vật chồng chất đến Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, nhưng nếu như cứ ảnh hưởng tâm mạch như vậy mà nói, phỏng chừng cũng sống không được bao lâu.

    Đối mặt trăm vạn yêu thú, cho dù tồn tại như Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng bất lực, bởi vì cho dù một mình hắn giết được một vạn, năm vạn, thậm chí mười vạn yêu thú, nhưng phía sau còn có rất nhiều.

    Nhưng hiện tại bất đồng, Trình Cung sớm có bố trí, nhiều nơi cùng lúc.

    Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai đến Nam Hoang, người của Sắc Quỷ đã báo cho Trình Cung, hắn liền cho Đông Phương Linh Lung đi tìm các nàng, bởi vì như vậy, Đông Phương Linh Lung mới không có đi cùng đám người Bàn Tử.

    Sau đó Trình Cung dẫn động yêu thú chung quanh, cố ý cho Đông Phương Linh Lung đưa Tử Yên công chúa tới, không nghĩ tới nàng ở Yêu Thú Sâm Lâm đạt được kỳ ngộ, cũng có thể mạnh đến loại tình trạng này, như vậy cũng mừng cho nàng.

    Cộng thêm Đông Phương Linh Lung, Trình Trảm, Trình Lập, Bạch Khải Nguyên, Man Ngưu Vương Lí Hằng, hơn nữa Trình Cung dẫn dắt Bàn Tử, Sắc Quỷ, La Anh Hùng, Đại Thúc, Túy Miêu, Mãnh Hổ, còn có các thành viên Huyết Chiến, toàn bộ phát huy vượt xa người thường, cổ chiến đấu này là không thể đo lường.

    Lại có Đại Bạch, Tiểu Bạch gây ra hỗn loạn bên trong, còn có đại quân của Bạch Khải Nguyên, loại tình huống này không muốn thắng cũng khó khăn.

    - Hỗn đản, hỗn đản, một lũ hỗn đản, tại sao có thể như vậy?

    Ô Kim Vương Tử rất tức giận, vừa rồi tụ tập trên trăm vạn yêu thú, hắn bằng vào thân phận cùng một đám thủ hạ Ô Kim Yêu Trư duy trì trở thành đầu lĩnh, nội tâm hắn rất đắc ý.

    Tuy bị Thanh Nhãn Thiềm Thừ phân ra một nửa, nhưng nếu như lần này mình có thể đặt chân ở Nam Hoang, từ nay về sau trở lại trong tộc sẽ có chỗ tốt vô tận.

    Ngay cả chuyện tình bị Sắc Quỷ làm bị thương cũng trở nên thứ yếu, hắn vừa mới đắc ý phát động công kích, lại không nghĩ rằng khắp nơi đều xảy ra vấn đề.

    Hắn phái người qua bắt Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng bị cuốn vào chiến đấu hỗn loạn, địa phương khác thì liên tiếp bại lui, trăm vạn yêu thú đã có vài chục vạn bị tàn sát.

    - Vương tử, chuyện lần này rất quỷ dị, chúng ta nên lui nhanh a, ngày sau chờ Yêu Vương tộc ta mang theo đại quân giết tới, báo thù cũng không muộn.

    Một cường giả của Ô Kim Yêu Trư nhất tộc đang bảo hộ Ô Kim Vương Tử đề nghị.

    - Đáng giận, hèn hạ, nhân loại giảo hoạt, Ô Kim Vương Tử ta sẽ không bỏ qua chuyện này, đi!

    Ô Kim Vương Tử thấy trăm vạn yêu thú, hôm nay bị đối phương tàn sát không còn nhiều, thấy trình độ hung hãn của đám người Trình Cung, hắn cũng sợ, lập tức chui vào trong đất.

    Bình thường Ô Kim Yêu Trư đều tu luyện dưới mặt đất, hấp thu ngũ kim khí dưới mặt đất, bản lĩnh am hiểu nhất cũng là động thổ, bọn chúng di chuyển trong đất giống như yêu thú đi lại trên đất bằng.

    - A a...

    Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, Ô Kim Yêu Trư vừa mới chui vào mặt đất toàn bộ bay lên, chỗ yếu hại nhất của bọn nó là con mắt, toàn bộ bị đoản đao đâm trúng, máu tươi phun ra.

    - A, nhân loại đáng giận...

    Ô Kim Vương Tử rống giận, hai mắt chảy máu, lực lượng điên cuồng bộc phát, yêu thú chung quanh bị liên lụy, trực tiếp bị hắn giết chết một mảnh.

    - Muốn chạy, ngươi chạy được sao?

    Thanh âm Trình Cung vang lên, đột nhiên không trung xuất hiện một thủ ấn cực lớn màu máu chụp xuống, có một cảm giác như trời xanh sụp đổ, trong nháy mắt bao vây hết thảy.

    - Bùm!

    Trong nháy mắt Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn tiếp xúc với đám Ô Kim Yêu Trư, một cổ lực lượng bộc phát ngăn trở Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung, một con Ô Kim Yêu Trư còn lớn hơn Ô Kim Vương Tử gấp mấy lần xuất hiện, nó rống giận nói:

    - Ta chính là Vương của Ô Kim Yêu Trư nhất tộc, ai dám động đến con ta, tộc của ta không tiếc hết thảy giết hắn, giết hắn.

    - Kháo, đi tìm chết.

    Ngay cả Âm Huy con của Âm Trường Khiếu, được xưng đệ nhất cường giả Nam Chiêm Bộ Châu Trình Cung cũng giết không tha, huống chi con của một Ô Kim Yêu Trư, uy hiếp của nó đối với Trình Cung căn bản không có tác dụng.

    Cổ lực lượng này của nó Trình Cung xem ra rất bình thường, tác dụng uy hiếp thì lớn hơn một chút, nhưng uy lực thì khẳng định không có bao nhiêu.

    - Bùm!

    Trình Cung vận chuyển lực lượng, vỗ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn xuống lần nữa, trực tiếp đập nát hư ảnh này, sau đó vỗ xuống Ô Kim Vương Tử.

    Một Yêu trư của Ô Kim Yêu Trư nhất tộc khác rống giận muốn xông lên, liện bị Trình Cung dùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chụp chết, có Huyết Y Lão Tổ cung cấp lực lượng, có Nguyên dịch chèo chống, Trình Cung cơ hồ có thể dùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn vô cùng vô tận.

    Không phải Nam Hoang có quy tắc lục địa Thần Tiên không được nhúng tay vào chiến tranh thế tục sao?

    Yêu Vương không được động thủ đối với nhân loại dưới lục địa Thần Tiên, lục địa Thần Tiên cũng không thể động thủ đối với yêu thú dưới Yêu Vương, vừa vặn, đây là tin tức tốt nhất đối với Trình Cung.

    Huyết Y Lão Tổ giấu ở trong không gian ngoại đỉnh, không ngừng cung cấp lực lượng, lúc này uy lực của Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chưa hẳn lớn nhất, tựa như Lang Vương cầm Man Vương Phủ có thể đơn giản phá vỡ.

    Nhưng Trình Cung oanh kích không ngừng, cho nên Lang Vương mới có thể bị hao tổn, cuối cùng nhất bị đánh chết.

    Hôm nay, Ô Kim Vương Tử này bị đánh chết, cái gọi là trăm vạn yêu thú cũng bị tan rã hoàn toàn, sau đó chính là đơn phương giết hại.

    Yêu thú bắt đầu tản mất, Đại Bạch, Tiểu Bạch ở rất xa nhìn về phía Trình Cung vẫy vẫy tay, mang theo một đám yêu thú bị chúng nó thu phục chạy trốn.

    Chúng nó dẫn theo mấy vạn yêu thú chạy mất, nhưng những thứ khác muốn chạy cũng không dễ dàng như vậy.

    - Ta dựa vào, ít nhất chết tới sáu bảy mươi vạn yêu thú a, hơn nữa hiện tại chạy thoát phỏng chừng cũng không có bao nhiêu, chỉ là giá trị những nội đan, da lông yêu thú này cũng liên thành.

    - Cơ hội này thật tốt quá, chúng ta cũng động thủ đi.

    - Cái này không tốt lắm, này không phải là đoạt thành quả của người khác sao?

    - Cái rắm, yêu thú cũng không phải của nhà hắn, hơn nữa chúng ta chặn yêu thú đào tẩu, coi như là giúp hắn giải quyết.

    - Nói cũng đúng, đi.

    - Có người động thủ, chúng ta cũng động thủ.

    - Động thủ, nhìn hắn ngay cả tinh nhuệ của Trình gia cũng mang đi theo, xem ra là muốn cắm rễ ở Nam Hoang, giết Lang Vương Lập uy, từ nay về sau vẫn phải cần chúng ta.

    - Đúng, động thủ.

    Liệp yêu giả không được tàn sát lẫn nhau, mặc dù quy củ này ở dã ngoại không coi vào đâu, cũng không có người để ý, nhưng bây giờ đang ở trong thành, động thủ.

    Chương 366: Cường thế

    - Giết, giết a...

    Thời điểm yêu thú bắt đầu tản đi, bên trong Man Ngưu Thành, có vài đoàn người xung phong liều chết đi ra, bắt đầu động thủ với yêu thú tứ tán chung quanh.

    Yêu thú cấp cao nhất đều bị giết chết, nguy hiểm còn lại không lớn, nhưng số lượng còn rất khổng lồ, loại cơ hội này bình thường muốn tìm cũng tìm không thấy, đám người kia lao tới chính là muốn kiếm tiện nghi.

    - Ta... móa...

    Bàn Tử đang giết cao hứng, đột nhiên phát hiện trong Man Ngưu thành có một đám người lao tới, Bàn Tử kéo dài thanh âm một tiếng.

    - Một đám con mẹ nó hỗn đản, vừa rồi chết sống không ra, hiện tại đi ra kiếm tiện nghi.

    La Anh Hùng ở một bên cũng phẫn nộ mắng một câu.

    - Kiếm tiện nghi, bọn họ là tìm chết.

    Sắc Quỷ ngẩng đầu nhìn về phía Trình Cung.

    - Giết!

    Giờ phút này Trình Cung đã không ra tay, thu hồi thi thể Ô Kim Yêu Trư nhất tộc, người đã bay đến không trung trăm mét.

    - Xích... xích...

    Xông lên trước nhất đúng là Túy Miêu, sau đó là bọn người Mãnh Hổ, ra tay không chút do dự.

    - ác ngươi muốn làm gì, các ngươi điên rồi, Liệp yêu giả không được tàn sát lẫn nhau.

    - Dừng tay, các ngươi điên rồi, chúng ta là muốn giết yêu...

    - Kẻ điên, chạy mau...

    - Không được giết mẹ ngươi a, Bàn Tử ta không phát uy, ngươi thực coi ta là heo bệnh sao, chúng ta con mẹ nó là Vân Ca Thành Tứ đại hại, ngươi tưởng lão tử là người hiền lành sao.

    Bàn Tử rống giận, cùng Túy Miêu lao tới chém giết.

    Vừa rồi lao ra khỏi thành, chừng hơn hai trăm Liệp yêu giả, cơ hồ trong nháy mắt đã bị đám người Bàn Tử xử lý.

    - Các ngươi muốn làm gì, các ngươi điên rồi?

    Có một chút Liệp yêu giả là thành viên đoàn thể, bên trong lập tức có người náo lên.

    - Trình Cung, ngươi phải cho chúng ta một giải thích, nếu không...

    Có một người đầu lĩnh đứng ra, mang theo một đám người muốn náo loạn.

    - Oanh...

    Không đợi hắn nói xong, trên bầu trời có một Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chụp xuống, đập hắn cùng vài người bên cạnh hắn thành bánh thịt.

    Trình Cung chậm rãi xuống phía dưới, bay đến trên Man Ngưu thành, quét nhìn mọi người phía dưới, dùng ngón tay chỉ đám người trong Man Ngưu thành nói:

    - Còn có ai không phục, còn có ai muốn giải thích, đứng ra, ta cho ngươi một giải thích.

    Con mẹ nó, tất cả mọi người giật mình, cái này đã không còn là Man Ngưu Thành mà Man Ngưu Vương cai quản nữa.

    Người này trêu chọc Tiểu Lang Vương, mượn đầu Bạch Lang Vương, chính diện diệt sát trăm vạn yêu thú, ta dựa vào, ai dám đứng ra, không phải là tìm chết sao.

    Cái này mẹ nó là ai a, rốt cuộc hắn muốn làm gì.

    Thật là đáng sợ, hắn... hắn rốt cuộc muốn cái gì, chẳng lẽ giết yêu thú chưa đã nghiện, còn muốn tàn sát hàng loạt dân trong thành sao?

    Đừng nhìn trong Man Ngưu thành có hơn sáu vạn Liệp yêu giả, nhưng hoàn toàn là dân tứ tán, nếu Trình Cung thật sự muốn tàn sát hàng loạt, cũng không phải là việc khó.

    Nhìn những người này khiếp sợ, e ngại, Trình Cung đợi nửa ngày không ai lên tiếng, rốt cục nhìn bọn họ nói:

    - Móa, nguyên một đám còn gọi là Liệp yêu giả, còn tự xưng là dũng cảm không sợ chết, tất cả đều là bọn hèn nhát.

    Muốn ta cho giải thích, có năng lực ngươi đứng ra nói đi, còn không biết xấu hổ muốn giải thích, vừa rồi trăm vạn yêu thú vây thành, các ngươi ở đằng kia làm gì, vừa rồi Man Ngưu Vương bị Lang Vương đánh trọng thương, các ngươi làm cái gì, Man Ngưu Vương rống giận bảo các ngươi động thủ, các ngươi làm cái gì, hiện tại muốn kiếm tiện nghi, ngươi tưởng ta là ai?

    - Có nghe huynh đệ của ta nói không, bản Đại Thiếu là Vân Ca Thành Tứ đại hại, không phải con mẹ nó đại thiện nhân, cho tới bây giờ chỉ có chúng ta khi dễ người khác, chúng ta cướp đoạt người khác, còn chưa có ai dám đoạt gì đó của chúng ta.

    Móa, bản Đại Thiếu không đi đoạt của người khác thì hắn phải thắp nhang thơm cảm tạ trời đất rồi, còn dám đoạt của ta, không giết đi còn để làm gì.

    Hiện tại cả đám đều thành thật một chút cho ta, đợi bản Đại Thiếu xử lý xong chuyện này lại xử lý các ngươi, không muốn lưu lại đợi thì có thể lập tức cút đi, muốn lưu lại thì thành thật cho ta, hiện tại, toàn bộ trở về chỗ cũ.

    Các ngươi cho rằng đây là diễn không sao, còn muốn xem miễn phí, mỗi người giao nộp một vạn lượng hoàng kim, nếu không, giết!

    Nam Hoang làm cho vô số người ở nơi này trở nên mạnh mẽ, nhưng mà trải qua vô số lần đào thải, sinh tử chém giết, ở dã ngoại tùy thời có khả năng làm chuyện mờ ám, người cũng trở nên rất ích kỷ.

    Ở nơi này, hết thảy phấn đấu cũng là vì chính mình.

    Vừa rồi phát sinh nhiều chuyện như vậy, trong mấy vạn Liệp yêu giả trong Man Ngưu thành đều thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí ở thời điểm nguy hiểm nhất, Thú triều sắp tiến vào, bọn họ đã chuẩn bị chém giết lao ra, lại không theo chiến đấu cùng một lúc.

    Mà Trình Cung mang người chiến đấu, bọn họ ở đó nhìn xem, cuối cùng còn có một bầy tiện nhân muốn kiếm tiện nghi, bọn họ chỉ là luồng thứ nhất lao ra, thấy nhiều người kích động như vậy, nếu như Trình Cung không tàn nhẫn diệt sát một nhóm người, sẽ có nhiều người lao ra hơn.

    Trình Cung đối với bọn họ không có một chút hảo cảm, cho nên tuyệt không khách khí, con mẹ nó, xem bản Đại Thiếu chiến đấu, các ngươi cho rằng đây là xem xiếc khỉ sao.

    Liệp yêu giả rất hung hãn, chỉ mấy câu là có thể đánh nhau, sinh tử tương bác, nhưng này cũng phải nhìn đối phương là ai.

    Giờ phút này cũng có mấy gia hỏa rất tức giận, bất quá nhìn những người bị đập nát trên mặt đất, còn nghĩ tới Lang Vương mới vừa rồi bị Trình Cung chụp chết, còn có trăm vạn yêu thú này, cả đám đều đi ra ngoài, ngoan ngoãn biến mất.

    Lập tức, cả Man Ngưu Thành không có một tiếng động, ít nhất trên mặt đường nhìn không thấy bất luận kẻ nào.

    Giờ phút này Man Ngưu Vương mang theo Man Vương Phủ bay đến bên cạnh Trùng Cung, hắn giết chết một số yêu thú chủ yếu, đối với một ít yêu thú bình thường hắn không có hứng thú gì, vừa bay tới thấy Trình Cung chỉ nói một câu mà có hiệu quả như vậy, hắn cũng có chút không dám tin, hắn nhức đầu nhất đúng là quản lý những người này, bởi vì có rất nhiều sự tình, nhiều khi giết cũng không được, nói cũng không xong.

    Ở hắn xem ra, quản lý những người này, xử lý một ít mâu thuẫn cùng vấn đề, còn khó khăn hơn so với giao chiến cùng yêu thú, đối phó yêu thú chính là chém giết, là chuyện tình ngươi chết ta sống, nhưng cái này lại không phải.

    Cũng chính bởi vì như vậy, hắn mới giao Man Ngưu Thành cho phụ tử Bạch Nhân Long, nhưng lúc này thấy biện pháp quản lý của Trình Cung, hắn cũng ngốc tại đó, móa, cái này cũng được.

    - Đối đãi với những kẻ không hiểu nhân tình này, ngươi cứ làm như đối với yêu thú, lão Ngưu, khi làm việc phải thuận theo bản ý của mình, không nên dựa theo ý của người khác mà lệch đi bản tâm.

    Đi, chúng ta đi xem chiến quả lần này như thế nào, thuận tiện tâm sự một chút.

    Trình Cung bay đến bên cạnh Man Ngưu Vương Lí Hằng, vỗ vỗ bờ vai của hắn, sau đó kêu hắn chạy tới chiến trường.

    Giờ phút này chỉ là chút công tác cuối cùng, kỵ binh của Bạch Khải Nguyên có tốc độ kinh người, nhất là tốc độ của thượng đẳng bảo mã, trừ khi là yêu thú am hiểu tốc độ, nếu không chín thành sẽ không có biện pháp chạy thoát.

    Đương nhiên, những Yêu tu, thậm chí Yêu tướng có được pháp thuật, thần thông, thì không có trong hàng ngũ này.

    Những người này tự nhiên do đám người Bàn Tử, Huyết Chiến đuổi theo, Bạch Khải Nguyên đã an bài trên vạn người ở lại, bắt đầu quét sạch chiến trường.

    Nội đan, da lông, nanh vuốt... của yêu thú đều có tác dụng, thậm chí giá trị sang quý, bản thân Đổ Thần Phủ là làm những chuyện này, giờ phút này Bàn Tử cũng không chém giết nữa, đang bắt đầu chỉ huy người xử lý như thế nào.

    Không có mục tiêu quá mạnh mẽ, Sắc Quỷ cũng không ngừng hạ lệnh, chẳng biết lúc nào bên người xuất hiện vài tên, những người này là do hắn giấu ở trong Man Ngưu Thành từ trước, còn có một ít người ĐAN THầN PHủ, đang nghe hắn bố trí nhiệm vụ.

    Man Ngưu Vương đi theo lưng sau Trình Cung, nhìn những người phía dưới không cần phân phó, tự mình làm chuyện của mình ngay ngắn rõ ràng, hắn thấy mà hâm mộ.

    Trình đại thiếu mới bao nhiêu tuổi, nhìn thủ hạ của người ta, phỏng chừng đây đều là Trình lão gia tử bồi dưỡng nhiều năm mới được, nếu không sao có thể như thế.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Man Ngưu Vương nhìn về phía Trình Cung, nhịn không được nhìn xuống Nhục Nhục trên cánh tay, bởi vì một màn Bạch Kiếm bị nuốt kia, ngay cả hắn cũng bị chấn kinh trụ, hiện tại hồi tưởng lại cũng cảm giác được kinh hồn táng đảm như trước.

    Trình Cung này là đứng đầu Vân Ca Thành Tứ đại hại, Vân Ca Thành Tứ đại hại đều lợi hại như thế, thủ hạ của hắn cũng nhiều như thế, bí mật trên người càng nhiều.

    Lang Vương nói hắn có một nô bộc lục địa Thần Tiên, từ đầu đến cuối cũng không gặp mặt, thực lực hắn thâm bất khả trắc, lá bài tẩy trong tay nhiều không kể xiết.

    Trình gia bất quá là một đại gia tộc của Lam Vân đế quốc, làm sao có thể xuất hiện hạng người kinh thái tuyệt diễm loại này, đừng nói là hắn, cho dù trong hoàng thất Lam Vân đế quốc, theo lý thuyết cũng không nên có loại nhân vật này a, quá thần kỳ, thật bất khả tư nghị.

    - Trình Cung, xem ta đập nát cái mông của ngươi.

    Thời điểm Man Ngưu Vương đi theo sau lưng Trình Cung nghĩ đến nhập thần, đột nhiên nghe được một tiếng kêu khẽ, mặc dù là thanh âm rất dễ nghe, nhưng cũng mang theo khí thế nữ trung hào kiệt.

    Một trường tiên giống như long xà, nhanh kinh người, quỷ dị khủng bố quét về phía Trình Cung.

    A, đây không phải là viện binh của hắn, vừa rồi giúp Trình Cung đối phó yêu thú sao, nữ tử bận y phục màu tím, hiện tại sao ác độc như thế, hùng hổ lao lên, còn nói đập nát cái mông?

    Đây là ý gì?

    Man Ngưu Vương triệt để mê mang, thật sự không rõ đây là có chuyện gì, bọn họ thật là đám người quái dị!

    Hiện tại mình đầu nhập vào Trình đại thiếu, có nên ra tay hay không, hình nhưng bọn hắn có quan hệ nam nữ, nếu mình ra tay, vạn nhất...?

    Đau đầu, mê mang, bất đắc dĩ, Man Ngưu Vương nhìn Tử Yên công chúa xông lên mà ngẩn người.

    Móa, đập nát cái mông, lời này mà nàng cũng nói được sao.

    Tuy nơi này cách Man Ngưu Thành hơn mười dặm, nhưng lúc này chung quanh cũng không ít thủ hạ của Bạch Khải Nguyên đang bận rộn, bọn họ cũng đều nghe được.

    Bất quá khóe miệng của Trình Cung cũng không khỏi mỉm cười, hiện tại đối với Tử Yên công chúa, hắn đã không có hận ý gì, cũng sớm từ tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai lấy được tin tức, biết được kỳ ngộ của Tử Yên công chúa trong Yêu Thú Sâm Lâm.

    Hôm nay vừa nghe nàng hùng hổ đi lên, câu đầu tiên là muốn đập nát cái mông của mình, Trình Cung thiếu chút nữa bật cười.

    Chương 367: Công chúa là tiền đặt cược

    - Không phải nàng rất hận ta sao?

    Sao lúc nãy còn giúp ta, bây giờ thì hung hãn, đường đường là công chúa, như vậy cũng không hay, lâu rồi không thấy, chẳng lẽ nàng không nghĩ tới ta, còn ta thì rất nhớ nàng, lần trước không thành công, nàng đã đến đây, không bằng một hồi chúng ta hảo hảo ôn chuyện cũ, nói như thế nào chúng ta đã có cảm tình trụ cột ở đế đô, nếu như sớm gạo nấu thành cơm, bây giờ hài tử đã có thể gọi ba ba nương nương.

    Khi trường tiên của Tử Yên công chúa quét tới, thân hình Trình Cung chớp động, miệng cũng nói không ngừng.

    Công chúa?

    Cưỡng gian công chúa, Tử Yên công chúa, nàng là Tử Yên công chúa.

    Móa, con mắt của Man Ngưu Vương cũng muốn rơi ra, nữ tử cường hãn này lại là Tử Yên công chúa, là công chúa lúc trước thiếu chút nữa bị Trình Cung cưỡng gian.

    Cái này cũng thật không thể tin nổi a, chuyện tình Trình Cung cưỡng gian công chúa có thể là rất nổi danh, cho dù Man Ngưu Vương bế quan lâu năm cũng biết.

    Chỉ là làm cho hắn vô cùng khiếp sợ, rung động chính là, giờ phút này Trình Cung như hoàn toàn thay đổi thành người khác, vừa rồi dáng vẻ Trình Cung bệ vệ kiêu ngạo đến đỉnh điểm, vô cùng bá đạo, cường thế xuất hiện giết Lang Vương, tiêu diệt trăm vạn yêu thú, ngay cả mình cũng đi theo hắn, kinh sợ tất cả Liệp yêu giả Man Ngưu thành.

    Nhưng Trình Cung giờ phút này, hoàn toàn chính là một bại gia tử, đang đùa giỡn nữ tử, hơn nữa đùa giỡn còn là một tồn tại thần thông quảng đại, đã đột phá Thoát Tục kỳ đỉnh phong, có thể bộc phát ra Long lực.

    - Câm miệng...

    Sắc mặt Tử Yên công chúa có chút tái nhợt, mới vừa rồi trong chiến đấu nàng cũng tiêu hao rất lớn, thậm chí bị một ít nội thương còn chưa kịp điều chỉnh.

    Đột nhiên phát hiện Trình Cung, nàng dùng tốc độ nhanh nhất lao đến, nhưng sau khi thật sự xông tới lại không biết nên nói như thế nào, trước kia ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, gặp phải khổ sở, nguy hiểm, chỉ cần nghĩ đến trở về sẽ thu thập được Trình Cung, nàng có thể lấy hết dũng khí, lực lượng tăng mạnh, nhưng thật sự nhìn thấy Trình Cung, Tử Yên công chúa lại không biết nên nói cái gì cho tốt.

    Hận?

    Có cừu hận gì?

    Không có, lại nói tiếp sự tình ban đầu của hai người, là do mình xếp đặt hãm hại hắn, suýt nữa làm hắn chết.

    Bản thân Tử Yên công chúa cũng không phát hiện, trong lúc bất tri bất giác ý tưởng của nàng trở nên độc lập, thành thục, không còn dùng mình làm trung tâm, không còn cho rằng thế giới phải vây quanh nàng, hết thảy đều vì nàng, hết thảy đều phục vụ cho nàng.

    Cũng chính bởi vì loại chuyển biến này, sau khi Tử Yên công chúa xông lên, đột nhiên có một cảm giác nhụt chí, cuối cùng nhớ tới chuyện tình Trình Cung đánh mông mình ở cửa thành Vân Ca, lúc này mới hô lên một câu như vậy, muốn đập nát mông của Trình Cung.

    Không nghĩ tới nàng vừa nói một câu, Trình Cung lại có thể nói như vậy.

    Tên hỗn đản này, cho dù không có tội với mình, không có cừu hận, cũng nên thu thập hắn, đánh nát miệng của hắn, lại đập nát cái mông của hắn.

    Nghe Trình Cung nói, trong nội tâm Tử Yên công chúa tràn ngập tức giận lần nữa, trường tiên trong tay xuất quỷ nhập thần, không ngừng công kích tới Trình Cung.

    Ban đầu thời điểm Trình Cung phát uy, căn bản Tử Yên công chúa không thấy được, bởi vì Trình Cung cố ý sử dụng thần niệm ảnh hưởng thần niệm của nàng, làm cho nàng không phát hiện được đó là mình.

    Về sau Tử Yên công chúa lâm vào trong vòng vây yêu thú, đánh đến đầu óc choáng váng, cho nên căn bản nàng không biết thực lực sâu cạn của Trình Cung.

    Giờ phút này nàng chỉ dùng ba phần lực lượng, nhưng thấy Trình Cung ở thời điểm nguy hiểm nhất né tránh được công kích của mình, nàng cũng rất ngạc nhiên.

    Người này học thân pháp từ chỗ nào, tốc độ cũng không chậm, tiến bộ của hắn sao lại nhanh như vậy, mặc dù mình chỉ sử dụng ba thành lực lượng, nhưng cho dù Thoát Tục kỳ tầng thứ sáu cũng chưa chắc tránh được!

    - Linh Lung tỷ, hiện tại Tử Yên công chúa rất mạnh, trường tiên kia của nàng có thể thôn phệ lực lượng, huyết nhục thậm chí vũ khí, thiếu gia không có nguy hiểm gì chứ?

    Vừa rồi Tử Yên công chúa lao ra, tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai tiến lên ngăn lại, các nàng đánh một đường cùng Tử Yên công chúa, có lẽ đã trở thành quen thuộc.

    Huống chi giờ phút này Trình Cung đứng ở kia, Tử Yên công chúa thật sự giết qua Trình Cung, nhưng mà bị Đông Phương Linh Lung ngăn lại, giờ phút này tiểu Tuyết lo lắng nhìn xem.

    - Trên đường đi nói qua với nàng bao nhiêu lần, sai chính là nàng, nàng thực cho rằng nàng là công chúa thì có thể muốn làm gì thì làm sao!

    Đông Phương Thanh Mai tức giận nói.

    - Đừng nóng vội, khi nào các ngươi thấy hắn bị thua thiệt?

    Đông Phương Linh Lung lãnh đạm nói, lần này đi ra ngoài, thoạt nhìn nàng không có thay đổi gì cùng trước kia, nhưng cũng làm cho người ta có một cảm giác bất đồng, có lẽ chỉ có Trình Cung mới nhìn ra nàng thay đổi chỗ nào.

    - Có câu nói như thế này, a, đúng rồi, đánh là thân, mắng là yêu, nàng nói lâu như vậy không thấy mặt, vừa thấy mặt đã muốn đánh ta, chẳng lẽ nàng đối với ta...

    Trình Cung nhẹ nhàng né tránh, rất mạo hiểm tránh đi trường tiên của Tử Yên công chúa, đồng thời còn trừng mắt nhìn về phía nàng.

    - Đáng giận...

    Tử Yên công chúa bị tức không kiềm được, lực lượng lại tăng thêm một tầng, tốc độ trường tiên nhanh hơn, biến hóa càng thêm quỷ dị.

    - Nàng xem chúng ta thân thiết như vậy cũng không phải biện pháp, dù sao còn có chính sự phải làm, nếu không chúng ta đánh cuộc a.

    Trình Cung rất tùy ý nói, giống như là nói chuyện phiếm, thấy Tử Yên công chúa vừa muốn lui ra, Trình Cung lập tức nói:

    - Đừng nói nàng không dám đánh cuộc nha, ta đánh cuộc trong vòng ba chiêu có thể đoạt được trường tiên trong tay nàng, nếu như nàng không dám đánh cuộc mà nói, ta có thể chắp nàng một tay một chân.

    - Khoác lác có thể chết a, ngươi cho rằng ngươi là ai.

    Tử Yên công chúa rất tức giận, lực lượng người này có tăng lên một ít, nhưng so với trước kia càng thêm đáng giận, khoác lác càng hơn trước, hắn cho rằng hắn là ai.

    Còn đoạt trường tiên của mình, trường tiên này thần bí dị thường, trải qua một loạt chiến đấu, nhất là vừa rồi sau một ít trường đại chiến, Tử thậm chí Yên công chúa có thể cảm nhận được lực lượng trên trường tiên này tăng cường rất nhiều, sau đó nàng cũng cảm giác lực lượng mình tăng lên không ít.

    Tử Yên công chúa có lòng tin, đừng nói là hắn, cho dù những cung phụng trong hoàng cung kia, cũng không phải là đối thủ của mình, hắn lại dõng dạc nói muốn ba chiêu đoạt trường tiên của mình.

    - Có phải là khoác lác hay không thì nhìn nàng có dám đánh cuộc hay không cái đã, nếu nàng không đánh cuộc, ta sẽ hạ lệnh cho thủ hạ bắt nàng, lần này ta trực tiếp cho vài chục vạn người trong Man Ngưu thành đi ra, ở trước mặt bọn họ đánh cái mông của nàng.

    Người đâu...

    Nguyên bản Trình Cung miễn cưỡng tránh né, đột nhiên thân thể quỷ dị tránh khỏi trường tiên của Tử Yên công chúa, trong nháy mắt bay lên cao.

    Trình đại thiếu ở Vân Ca Thành đấu cùng Hoàng Đế, Vân Đan Tông, Vũ Thân Vương đều được, đối phó Tử Yên công chúa càng không nói chơi, tùy tiện nói vài câu liền làm nàng tức điên.

    - Đại Thiếu, nói đi, xử lý nàng thế nào.

    - Thành viên Huyết Chiến.

    - Có thuộc hạ.

    ...

    Trong nháy mắt, đám người Bàn Tử, Trình Lập, Bạch Khải Nguyên đều lên tiếng, trong đó có một ít người bộc phát ra lực lượng cường hoành, đám người Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm cách gần đó thậm chí trong nháy mắt bay đến phụ cận.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng phản ứng chậm một ít, nhưng sau một khắc lực lượng cũng bộc phát, thúc dục Man Vương Phủ.

    Lần này kinh thiên động địa, ngay cả Tử Yên công chúa cũng bị dọa đến ngay dại.

    Vừa rồi lực lượng những người này nàng cũng chú ý tới một ít, chỉ là giờ phút này một mình Man Ngưu Vương nàng cũng không đối phó được, huống chi còn có những người khác.

    - Ngươi...

    Các ngươi dám, ta là...

    Tử Yên công chúa tức giận muốn nói, mình là Tử Yên công chúa.

    Nói, nói tiếp đi, nàng cứ tùy tiện nói.

    Nếu là lúc trước, nhất định Tử Yên công chúa sẽ hô to, là cho phụ hoàng giết các ngươi, ta là công chúa, các ngươi dám đụng đến ta chính là tạo phản,... nhưng chiến đấu trong Yêu Thú Sâm Lâm lâu như vậy, nàng cũng minh bạch rất nhiều sự tình, hoàng quyền cũng không phải vạn năng.

    Có chút chuyện đừng nói ngươi là công chúa, cho dù ngươi là Hoàng Đế cũng vô dụng.

    - Hảo, là ngươi nói, đánh cuộc gì, nếu ngươi thua thì thế nào?

    Tử Yên công chúa biết rõ, giờ phút này những người kia chính là nằm trong đám người không úy kỵ hoàng quyền, không quan tâm thân phận của nàng.

    Nơi này đều là người của đối phương, nhưng nàng lại không cam lòng cứ như vậy rời đi, không cam lòng nhìn Trình Cung đắc ý.

    Trình Cung cười nói:

    - Ta thua, ta với nàng trở lại Vân Ca Thành, kêu tất cả mọi người trong Vân Ca Thành đi ra, cho nàng ở trước mặt mấy trăm vạn người đánh vào mông ta.

    A!

    Nghe Trình Cung chính miệng nói lời này, làm cho Tử Yên công chúa cũng ngẩn người, bởi vì này không nằm trong dự liệu của nàng.

    Lập tức trong nội tâm thầm mắng, cái bại hoại này, một bụng ý nghĩ xấu, ý nghĩ hư hỏng như vậy cũng chỉ có hắn mới có thể nghĩ ra.

    Nhưng không thể không nói, vừa nghĩ tới Trình Cung nói cái này, Tử Yên công chúa cũng rất kích động.

    Hừ, hừ, nếu thật có thể ở trước mặt mấy trăm vạn người, đập nát cái mông của hắn, thì những uất ức trước kia đều tiêu tan.

    - Hảo...

    Tử Yên công chúa đáp ứng.

    - Nàng trước đừng có gấp, hãy nghe ta nói hết hãy đáp ứng, đừng đến lúc đó lại bảo ta không nói rõ ràng, có thắng thì có thua, không quản nàng có lòng tin thắng ta như thế nào, ta cũng phải tính tới trường hợp nàng thua.

    Huống chi...

    Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Hiện tại nhìn lực lượng của nàng không tồi, vậy thì làm nha hoàn cho ta ba năm, bình thường bưng trà, rót nước, giặt quần áo,... nếu như có yêu thú đến, nàng cũng có thể ngăn cản một hồi, như thế nào, có dám đánh cuộc hay không?

    Trình Cung dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Tử Yên công chúa, giống như sợ ngươi không dám thôi.

    - Nha hoàn, ngươi muốn bản công chúa làm nha hoàn cho ngươi, ngươi có biết đây là đại nghịch bất đạo, tru di cửu tộc hay không.

    Tuy cải biến rất nhiều, nhưng dù sao cũng là từ nhỏ sinh trưởng trong Hoàng thất, hoàng quyền của Lam Vân đế quốc lại rất vững chắc.

    - Tru di gì đó ta không quan tâm, nàng xem bây giờ ta cái gì không tốt nào, nàng chỉ nói nàng có dám đánh cuộc hay không thôi, không dám đánh cuộc thì cút đi xa một chút, từ nay về sau đừng có đến làm phiền ta.

    Nếu lại đến làm phiền ta, ta sẽ cho người bắt nàng lại, ở trước...

    - Đủ rồi, ta sợ ngươi sao, đánh cuộc thì đánh cuộc...

    Tử Yên công chúa thốt ra, lại lập tức cảm thấy không đúng, nhưng không rõ ràng không đúng chỗ nào.

    Bây giờ Trình Cung có được lực lượng quá hùng hậu.

    Nghĩ như thế nào, cảm giác như thế nào cũng thấy không đúng, Tử Yên công chúa đột nhiên nghĩ đến điều kiện Trình Cung nói, lập tức bổ sung:

    - Nhưng mà ta nói trước, trong vòng một khắc ngươi đoạt được trường tiên trong tay của ta, mới coi như là thắng.

    Chương 368: Không muốn chết thì buông tay

    Tuy đánh chết Tử Yên công chúa cũng không tin cái hoàn khố này có thể lợi hại hơn mình, không dừa vào người khác trợ giúp cướp đi trường tiên của mình, nhưng chuyện tình lúc trước vẫn còn quá sâu khắc.

    Hơn nữa lần này đánh cuộc cũng quá lớn, đường đường là công chúa, nếu bị thua phải làm nha hoàn ba năm, đây cũng không phải là nói giỡn.

    Nhưng nàng lại không cam lòng buông tha như vậy, cũng không tin Trình Cung có thể thắng mình, cho nên nhất định phải đánh cuộc, chỉ là trong lòng có chút không đúng, cố ý bỏ thêm một bảo hiểm.

    Đây là một bí mật chỉ có nàng biết, mình có thể nắm giữ trường tiên này, cũng là bởi vì chiếm được một ít truyền thừa trong động phủ kia, tuy cái trường tiên này chỉ là Linh khí hạ phẩm, nhưng nếu đổi thành người khác, coi như là Man Ngưu Vương, cũng chỉ có một con đường chết.

    Bất quá nàng vừa đáp ứng, thiếu chút nữa Bàn Tử huýt sáo lên, người khác không rõ, nhưng hắn rất minh bạch hậu quả khi đánh cuộc cùng đại thiếu.

    Không cần biết ngươi có bao nhiêu tự tin, cho rằng chuyện này có bao nhiêu nắm chắc, chỉ cần ngươi đánh cuộc cùng Đại Thiếu, thì sự tình khó mà nói.

    Không chỉ Bàn Tử, mà ngay cả đám người Trình Lập, Trình Trảm cũng đều biểu lộ là lạ.

    Đánh cuộc cùng đại thiếu, nàng thật can đảm, nếu như nàng biết rõ ở giải thi đấu Tứ đại tài tử, Tứ đại tài tử thua như thế nào, Hoàng Đế thua ở kỳ thi cuối cùng ra sao, Vũ Thân Vương thua ở Vọng Xuân Đình thế nào, chắc chắn nàng sẽ không đánh cuộc.

    Biểu lộ bọn họ là lạ còn có một nguyên nhân, nếu đại thiếu thật sự thắng mà nói, công chúa a, công chúa làm nha hoàn, chỉ sợ cũng chỉ có đại thiếu mới có.

    Tử Yên công chúa tôi luyện trong Yêu Thú Sâm Lâm cũng không phải là giả, biểu lộ người chung quanh nàng cũng thấy rõ ràng, trong nội tâm rất tức giận a, sao biểu lộ những người này lại vậy?

    Chẳng lẽ bọn họ thực cho rằng nhất định Trình Cung sẽ thắng.

    - Không có vấn đề, đến đây đi.

    Trình Cung vừa nghe liền gật đầu, liên tục ha ha, đây là chuyện tốt mà đốt đèn lồng cũng tìm không ra.

    Tử Yên công chúa này đạt được truyền thừa, dùng tuổi cùng tiềm lực của nàng, từ nay về sau khẳng định có phát triển càng lớn, không duyên cớ thu một tay đấm siêu cường, sao Trình Cung lại không cao hứng.

    Nếu nàng chỉ là một công chúa bốc đồng, bản đại thiếu cũng lười so đo cùng nàng, dù sao nàng đã cứu Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai, nhưng mà lực lượng của nàng mạnh như vậy, nàng muốn chạy cũng không được.

    Nếu như nàng có thua có chịu, Trình Cung sẽ giúp nàng trùng kích lục địa Thần Tiên, dù lúc trước nàng hơi phiền tới, nhưng coi như là trả thù lao việc cứu Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai.

    Tuy giờ phút này Tử Yên công chúa tin tưởng tràn đầy, nhất là sau khi bỏ thêm bảo hiểm, có trường tiên thần kỳ cùng bảo hiểm kia, nàng cũng không tin Trình Cung có thể thắng nàng.

    Nhưng nếu như nàng biết rõ những chuyện ở Vân Ca Thành, nếu như nàng biết rõ những chuyện Trình Cung làm ở Man Ngưu thành, nếu như nàng biết rõ vừa rồi Trình Cung giết chết Lang Vương, đối phó yêu thú..., có lẽ nàng sẽ cân nhắc đường khác.

    Trường tiên trong tay Tử Yên công chúa có chút giật giật, khi Trình Cung thống khoái nói không có vấn đề, đến đây đi, trong nội tâm của nàng cũng tràn đầy nghi hoặc.

    Người này bị sao vậy?

    Tại sao dám đáp ứng loại chiến đấu không công bình.

    Cho dù hắn là lục địa Thần Tiên bình thường, dùng những thần thông mình kế thừa kia, cũng chưa chắc trong vòng ba chiêu đoạt được trường tiên.

    Mình có nên trực tiếp sử dụng thần thông hay không?

    Cho dù hắn là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, thần thông của mình cũng đủ để giết chết hắn...

    - Đánh cuộc không dậy nổi cũng đừng đánh cuộc, không dám động thủ thì nói một tiếng, bản đại thiếu cũng không muốn so đo cùng ngươi bình thường.

    Trình Cung nhìn Tử Yên công chúa nói.

    - Hỗn đản đáng giận...

    Tử Yên công chúa vừa nghe xong nổi trận lôi đình, vừa rồi trong nội tâm mình là suy nghĩ, nếu sử dụng thần thông uy lực cường đại, có thể trực tiếp giết hắn hay không.

    Mặc dù ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, lúc nào cũng nghĩ thu thập Trình Cung, nhưng chính thức nhìn thấy Trình Cung, thì đã không giống như trước, có thể tỉnh táo nói chuyện.

    Cảm thấy nếu nói rõ ràng sự tình trước kia, nguyên nhân gây ra còn là bởi vì mình, mà hắn cũng chưa làm ra chuyện gì đang chết, chỉ là người đáng giận một chút, miệng đáng ghét một chút, làm cho người ta nhìn thấy là muốn xông lên đánh.

    Không nghĩ tới thời điểm mình đang cân nhắc, Trình Cung lại mở miệng nói như vậy, Tử Yên công chúa tức giận a, gia hỏa chán ghét vĩnh viễn là như vậy, làm cho người ta chán ghét.

    Nộ quát một tiếng, trường tiên trong tay Tử Yên công chúa hóa thành một Giao Long rống giận, mở miệng khổng lồ ra, muốn nuốt Trình Cung vào bụng.

    Một chiêu này tuy không phải Long Phệ mà Tử Yên công chúa đã từng thi triển qua, nhưng mà uy lực cũng không kém, đúng là từ Long Phệ biến hóa ra.

    - Linh Lung tỷ...

    - Tiểu thư...

    Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai thấy Tử Yên công chúa thi triển chiêu này, sắc mặt cũng không khỏi kịch biến, hai người nhịn không được khẩn trương giữ chặt tay Đông Phương Linh Lung.

    Bởi vì các nàng tận mắt thấy qua uy lực của Long Phệ, thậm chí cho tới nay, các nàng cũng nhớ rất rõ ràng, nếu như Tử Yên công chúa sớm thi triển chiêu này mà nói, cũng chưa hẳn là không thể công phá Kim Vũ Y.

    Cho dù không phá được, Kim Vũ Y có thể triệt tiêu chín thành chín lực công kích, lực lượng còn lại cũng đủ để trọng thương thậm chí giết chết các nàng.

    Bởi vì chiêu thức này quá cường hãn, dù chỉ là một bộ phận uy lực của thần thông, cũng không có bộc phát toàn bộ lực lượng, cũng làm cho Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai vô cùng lo lắng.

    Trong sát na này, Giao Long đã đến phụ cận.

    - Pằng!

    Thanh thúy thanh âm vang lên, trong nháy mắt Giao Long do lực lượng ngưng tụ biến mất, mà chuyển thành Trình Cung vươn ra một tay nắm lấy trường tiên của Tử Yên công chúa:

    - A, Giao Long Tiên, còn ẩn chứa một tia tinh phách có thể hấp thu lực lượng.

    - Buông tay...

    Sắc mặt Tử Yên công chúa cũng khẽ biến, Trình Cung né tránh hoặc là sử dụng vũ khí ngăn lại nàng đều nghĩ qua, lại không nghĩ tới Trình Cung có thể tay không đi đón trường tiên của nàng, theo lý thuyết mà nói, lực lượng trên trường tiên kia, coi như là nham thạch cũng phải nát bấy, tại sao Trình Cung có thể tiếp được, hơn nữa hắn còn nói ra cái này là Giao Long Tiên.

    Tay Tử Yên công chúa run lên, tạo nên ba động trên trường tiên này, trong nháy mắt một cổ lực lượng cường đại truyền đi ra ngoài, lần này Tử Yên công chúa tin tưởng, cho dù trên tay của Trình Cung ẩn chứa lực lượng mạnh nhất bảo vệ, thậm chí có Bán linh khí phòng ngự, nếu như hắn không buông ra mà nói, tay cũng sẽ bị chấn gãy.

    - Hình như còn có chút địa phương không bình thường, cái này thật đúng là không phải Giao Long Tiên bình thường, an tĩnh một chút.

    Trình Cung lầm bầm lầu bầu nói, rất chân thành quan sát, vừa vặn Tử Yên công chúa phát lực, giống như Giao Long này bị người áp chế, trong nháy mắt giãy dụa, muốn thoát khỏi, nhưng Trình Cung mạnh mẽ siết chặt, trong nháy mắt Giao Long Tiên này duỗi thẳng, lực lượng ba động biến mất hoàn toàn.

    Mẹ nó, còn muốn lăn qua lăn lại cùng mình, trong lòng Trình Cung tự nhủ.

    Hiện tại mình có Huyết Y Lão Tổ làm hậu thuẫn, lực lượng bản thân kết hợp cùng lực lượng của Huyết Y Lão Tổ, vừa rồi Trình Cung cảm nhận được Giao Long Tiên này muốn bộc phát, vì vậy trực tiếp dẫn động một tia Tam Vị Chân Hỏa trấn áp.

    Có Tam Vị Chân Hỏa, cộng thêm lực lượng Huyết Y Lão Tổ, nếu Giao Long Tiên này có thể bộc phát, này mới là lạ.

    - A!

    Tử Yên công chúa trợn mắt há hốc mồm, cái này...

    điều này sao có thể?

    Tuy nàng chỉ tùy tiện run thoáng một cái, nhưng bên trong ẩn chứa sát chiêu không nói, càng kích phát Giao Long lực trong Giao Long Tiên, nhưng nàng có thể rõ ràng cảm giác được, một ít lực lượng vừa mới kích phát kia lại liên tục co rút trở về, thậm chí còn có một ít cảm giác sợ hãi.

    Tại sao có thể như vậy, một năm rưỡi trước, Trình Cung này chẳng qua là một hoàn khố ngay cả Tẩy Tủy Kỳ cũng chưa tới.

    Mình là chiếm được kỳ ngộ, chiếm được truyền thừa mới có hôm nay, dùng lực lượng hiện tại của mình, coi như là Thất ca cũng không phải là đối thủ của mình, một khi mình có thể ở trước ba mươi tuổi đột phá đến cảnh giới lục địa Thần Tiên, cho dù muốn làm Nữ Hoàng cũng là chuyện dễ dàng.

    Nhưng Trình Cung này một mực ở Vân Ca Thành, tại sao hắn có thể mạnh như vậy, đây tuyệt đối không có khả năng.

    Coi như là lục địa Thần Tiên bình thường, cũng không có thể làm cho Giao Long Tiên cảm giác sợ hãi?

    Không thể thua, không thể thua, thua phải làm nha hoàn cho tên hỗn đãn này ba năm, mình đường đường là công chúa, tuyệt đối không thể thua.

    - Long Phệ!

    Tử Yên công chúa thật sự là bị Trình Cung hù sợ, nàng mượn nhờ lực lượng động phủ triệt để luyện hóa Giao Long Tiên này, có thể nói nàng đã có một loại liên hệ thần bí cùng Giao Long Tiên này, vừa rồi Trình Cung dùng lực lượng, cộng thêm ẩn chứa một tia Tam Vị Chân Hỏa trấn áp lực lượng bên trong Giao Long Tiên này, cũng làm cho nàng cảm giác được vô cùng sợ hãi.

    Giờ khắc này, rốt cục Tử Yên công chúa thi triển ra một chiêu mạnh nhất, Long Phệ.

    - Oanh!

    Trong nháy mắt, trong lực lượng Giao Long Tiên này bành trướng vô cùng, rốt cuộc không bị bất luận cái gì áp chế, phía trên Giao Long Tiên truyền đến một cổ lực lượng thôn phệ hết thảy, vừa rồi Trình Cung mượn nhờ lượng lượng của Huyết Y Lão Tổ, áp súc Thương Khung Đại Thủ Ấn lên bàn tay tiếp được Giao Long Tiên, trong nháy mắt bị Giao Long Tiên này cắn nuốt sạch.

    Ta dựa vào!

    Lực lượng thôn phệ, trách không được vừa rồi mình cảm giác Giao Long Tiên này không giống Giao Long Tiên bình thường, nguyên lai có loại năng lực này.

    Có được lực lượng thôn phệ, Linh khí tự động tiến hóa, tuy chỉ là Linh khí hạ phẩm, nhưng mà so với Man Vương Phủ Linh khí trung phẩm của Man Ngưu Vương lại trân quý thập bội, chỉ cần vận dụng tốt, tương lai một mảnh quang minh.

    Lúc này, trong nháy mắt lực lượng Long Phệ phát động, Nhục Nhục trên cổ tay Trình Cung vẫn đang ngủ say, tựa hồ cảm giác có chút khó chịu, thân thể có chút uốn éo, nhưng sau đó lai thoải mái ngủ tiếp.

    Trong nháy mắt lực lượng Thương Khung Đại Thủ Ấn bị hấp thu sạch, sau đó cổ lực lượng thôn phệ này trực tiếp trùng kích vào trong cơ thể Trình Cung, dùng tốc độ thôn phệ này, cho dù Thoát Thai kỳ đỉnh phong, chỉ sợ là mấy hơi thở đã bị nuốt sạch.

    - Buông tay, không muốn chết thì mau buông tay.

    Giờ phút này, Tử Yên công chúa phát động Long Phệ cũng phát hiện trong lòng bàn tay Trình Cung ngưng tụ lực lượng cực lớn, cũng hiểu được vì sao vừa rồi hắn có thể tay không tiếp được Giao Long Tiên của mình, nhưng nàng vẫn quát một tiếng nhắc nhở Trình Cung.

    Chương 369: Nha hoàn ba năm

    - Được rồi, hôm nay bản đại thiếu cho ngươi ăn no.

    Khóe miệng Trình Cung nổi lên tiếu dung nhàn nhạt, không có đi để ý tới Tử Yên công chúa, lầm bầm lầu bầu nói.

    Sau một khắc, Trình Cung trực tiếp vận chuyển Nguyên dịch từ không gian ngoại đỉnh vào Giao Long Tiên.

    Loại tình huống này tuyệt đối là chưa từng có qua, giống như là một dã thú đói quá, vốn muốn xông tới ăn hết đối phương, kết quả đột nhiên bị đối phương lấy thịt nhét vào trong miệng, mà còn liên tục không ngừng.

    - Đại Thiếu, kỳ thật chỉ cần lão nô toàn lực ra tay là được, tuy lực lượng thôn phệ này mạnh, nhưng tuyệt đối không thể làm gì được lão nô.

    Hiện tại không ngừng cho Giao Long Tiên này thôn phệ lực lượng, cho dù đây đã là Linh khí hạ phẩm đỉnh phong, muốn đạt tới Linh khí trung phẩm cũng cần lực lượng khổng lồ, ít nhất nửa thành Nguyên dịch nơi này sẽ bị Giao Long Tiên này hấp thu.

    Giờ phút này, Huyết Y Lão Tổ cảm giác vô cùng đau lòng, tuy Nguyên dịch thất thoát chỉ là một bộ phận nhỏ, nhưng Huyết Y Lão Tổ lại cảm giác loại biện pháp này của đại thiếu quá không lý trí.

    Cái này giống như một người gặp phải thú đói, vũ khí trong tay ngươi rõ ràng có thể giết chết nó, không cần phải lấy thịt cho nó ăn, hơn nữa thịt này là loại sang quý nhất, tươi mới nhất, tốt nhất.

    - Tử Yên công chúa đã cứu Tiểu Tuyết cùng Đông Phương Thanh Mai, hơn nữa nàng có được vũ khí càng mạnh, cũng là gia tăng lực lượng của chúng ta.

    Còn nữa, mặc dù lực lượng thôn phệ này không tệ, nhưng dù sao chỉ là Linh khí hạ phẩm, muốn tấn chức cần một quá trình rất dài dòng buồn chán, không phải nói có lực lượng đủ là được, phải cần Giao Long Tiên này tự mình đi tiêu hóa, chiến đấu mới có thể, cho nên số lượng tiêu hao không nhiều như ngươi nghĩ.

    Thời điểm Trình Cung thông qua thần niệm trao đổi cùng Huyết Y Lão Tổ, lực lượng thôn phệ của Giao Long Tiên đã bắt đầu yếu bớt.

    - Cái này... tại sao có thể như vậy?

    Tại sao hắn có được lực lượng tinh thuần, khổng lồ như vậy, tương đương với trên trăm tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong cộng lại, lại... lại làm cho Giao Long Tiên dung nạp cực hạn, dùng thông tục mà nói, là ăn no, bắt đầu tiêu hóa sức mạnh.

    Tử Yên công chúa triệt để ngây dại.

    - Pằng!

    Nàng ngây người một lúc, tay Trình Cung nhẹ nhàng dùng lực, Giao Long Tiên trực tiếp rời khỏi tay nàng.

    Nếu như là Tử Yên công chúa lúc trước, giờ phút này không trông nom như thế nào, cũng liều lĩnh xông lên muốn đoạt lại Giao Long Tiên, đồng thời nói lời uy hiếp.

    Nhưng đã trải qua vô số sự tình ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, nhiều lần lăn qua lăn lại ở ranh giới sinh tử, nàng đã sớm không giống như trước kia.

    Nàng chỉ giật mình nhìn Trình Cung, không có Giao Long Tiên, lực chiến đấu của nàng giảm xuống nhiều hơn phân nửa, tuy có thể thoải mái đánh chết Thoát Tục kỳ đỉnh phong như trước, nhưng vừa rồi Trình Cung mặt không đổi sắc phát ra cổ lực lượng kia, tuyệt đối mình không có khả năng chống cự.

    Cho dù lực lượng này là đến từ pháp bảo nào đó của Trình Cung, nhưng bằng vào thân pháp mà Trình Cung thi triển vừa rồi, hôm nay cho dù mình có Giao Long Tiên, cũng không thắng được hắn.

    Chỉ là Tử Yên công chúa nghĩ như thế nào cũng không thông, sao lại biến thành như vậy.

    - Ta... thua.

    Tử Yên công chúa cắn răng, chậm rãi nói ra hai chữ này.

    - Ta yêu mến nàng bây giờ.

    Trình Cung rất chăm chú nhìn Tử Yên công chúa.

    - A...

    Tử Yên công chúa còn khiếp sợ hơn hồi nãy, thoáng cái ngẩn người, yêu mến mình, là thổ lộ sao?

    Chẳng lẽ hắn là vì yêu mến mình, mới cố ý chọc giận mình?

    Kỳ thật kinh nghiệm Tử Yên công chúa trãi qua một năm này, cũng phong phú gấp trăm lần so với vài chục năm trước kia, cũng triệt để cải biến cách nhìn của nàng.

    Giờ phút này nàng đã không phải là cô công chúa ngang bướng, kiêu ngạo của Vân Ca Thành hơn năm trước nữa.

    Nhưng bất kể nói thế nào, nàng vẫn là một thiếu nữ tuổi trẻ, hơn nữa vừa mới trải qua vô số chuyện ly kỳ.

    Một năm ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, vô số lần chém giết, ngươi lừa ta gạt, lục đục với nhau.

    Thực tế thống khổ nhất chính là thời điểm nhận truyền thừa của Giao Long Chân Nhân, khổ sở cũng không cần nói, lúc kia, mỗi ngày trong nội tâm nàng nghĩ một trăm, một ngàn lần phải báo thù Trình Cung như thế nào.

    Dần dần, Trình Cung thành một mục tiêu để nàng duy trì, cố gắng sống sót trong Yêu Thú Sâm Lâm, mà trải qua hơn một năm ma luyện, sau khi đi ra thật sự nhìn thấy Trình Cung, lại cảm thấy những ý nghĩ trước kia quá buồn cười.

    Hôm nay đột nhiên nghe được Trình Cung nói lời này, tâm tình của nàng khiếp sợ cùng phức tạp có thể nghĩ.

    - Ta yêu mến, thích tính cách hiện tại của nàng, rất tốt.

    Có thua có chịu, chẳng phải chỉ là nha hoàn ba năm sao, kỳ thật làm nha hoàn ba năm cho bản đại thiếu cũng không phải là chuyện dọa người gì, hiện tại bản đại thiếu chính là Nam Hoang Bách Chiến Hầu.

    Được rồi, nàng cũng qua bên kia thu thập yêu đan, giúp đỡ xử lý thi thể yêu thú, cái này cho nàng.

    Trình Cung nói xong, sau đó ném Giao Long Tiên cho Tử Yên công chúa, sau đó trực tiếp bay về phía xa xa.

    Tử Yên công chúa cũng không nhớ rõ tại sao mình tiếp được Giao Long Tiên, nàng chỉ cảm thấy mặt rất hồng, tuy không có người biết rõ vừa rồi nàng nghĩ gì, nhưng chính nàng lại biết.

    Tên hỗn đản này, lại dám trêu mình!

    Đáng giận, ngươi là Bách Chiến Hầu ta còn là công chúa, cái gì gọi là làm nha hoàn cho ngươi cũng không dọa người.

    Trong nội tâm Tử Yên công chúa tức giận a, càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cảm giác Trình Cung đáng giận.

    - Người so với người tức chết người a, khi nào mình cũng có thể tiêu sái như đại thiếu, ngay cả công chúa cũng trở thành nha hoàn, đây mới gọi là nhân sinh!

    Đối với đại thiếu làm như thế nào, chính giữa rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Bàn Tử không có hứng thú quan tâm, hắn chỉ là cảm thán, so với đại thiếu, nhân sinh của mình thật sự rất khổ.

    Bất quá, lập tức Bàn Tử nhìn về phía Sắc Quỷ, người này cũng lưu ý bên này, hắn liền làm một thủ thế, ý bảo có năng lực ngươi so cùng đại thiếu đi.

    Ngươi có nhiều nữ nhân hơn nữa thì thế nào, một nha hoàn công chúa của đại thiếu cũng đè chết ngươi.

    - Có thể hơn ngươi là đủ rồi.

    Sắc Quỷ khiêu khích nhìn Bàn Tử.

    - Thiệt là, lại thắng, một chút ý tứ cũng không có.

    - Đúng vậy, khi nào thì đại thiếu đánh cuộc cùng người bị thua nhỉ, vậy sẽ rất thú vị.

    - Đúng, đồng cảm, đồng cảm.

    Cả đám thành viên Huyết Chiến đều rất nhàm chán lắc đầu, lời này rơi vào trong tai Tử Yên công chúa, thiếu chút nữa làm cho nàng nổi giận ra tay lần nữa, bọn gia hỏa đáng giận này.

    Chủ tử đáng giận, nô tài phía dưới càng ghê tởm hơn, một lũ hỗn đản, toàn bộ đều là hỗn đản.

    Oán hận nghĩ như vậy, Tử Yên công chúa bay về một phương hướng khác.

    - Nàng muốn làm gì?

    Muốn chạy trốn, không được, nàng đã thua, không thể không chịu được.

    Đông Phương Thanh Mai thấy Tử Yên công chúa bay đi, lập tức muốn đuổi theo.

    - Đừng nóng vội.

    Tuy Đông Phương Linh Lung một mực không nói chuyện, nhưng sau khi Trình Cung thắng, thân thể của nàng rõ ràng rất buông lỏng, giờ phút này nhẹ giọng ngăn cản Đông Phương Thanh Mai.

    Tiểu Tuyết cũng vỗ ngực, thở phào một cái, lúc này vừa vặn Trình Cung vừa mới bay đi, nhìm về phía bọn họ khoát tay chào hỏi, nàng lại sợ tới mức co rụt đầu, trốn sau lưng Đông Phương Linh Lung, dùng thân thể Đông Phương Linh Lung dấu mình.

    Cho dù Trình Cung biết nàng rời nhà trốn đi, còn phái lão Mã bảo vệ, nhưng Tiểu Tuyết vẫn như hài tử làm sai chuyện, nhìn thấy Trình Cung là chột dạ.

    Mà lúc này, Tử Yên công chúa đã bay đến vài dặm, bắt đầu xử lý thi thể yêu thú.

    Đám người Bàn Tử cũng chỉ là nói nhảm vài câu, sau đó ai vào việc nấy.

    Chỉ có Man Ngưu Vương Lí Hằng còn ngẩn người, lúc trước hắn thấy rõ ràng lực lượng của Tử Yên công chúa, thực tế thần thông Long Phệ này rất khủng bố.

    Nhưng mà lúc ấy hắn còn không biết nàng là công chúa, càng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, hiện tại công chúa này lại thành nha hoàn của Trình Cung.

    Mà vừa rồi Trình Cung thắng như thế nào hắn cũng không hiểu được, đây quả thực là bất khả tư nghị, một tồn tại thần thông quảng đại như thế, lại là công chúa, lại... lại trở thành nha hoàn.

    Càng không thể tưởng tượng nổi chính là thái độ những người bên cạnh Trình Cung, bọn họ sợ hãi than cùng nói những lời kia, càng làm cho Lý Hằng hận không thể lập tức tìm một chỗ đâm đầu cho chết.

    Những người này rõ ràng cho thấy chuyện này không tính là gì, hoàn toàn rất tùy ý trêu chọc vài câu, sau đó ai vào việc nấy?

    Chẳng những đối phương là công chúa, còn không đến hai mươi tuổi, đã có được Linh khí tiếp cận trung phẩm, lực lượng sánh ngang lục địa Thần Tiên, hiện tại cứ như vậy bị thu phục, bọn chẳng lẽ họ không khiếp sợ, kinh hãi sao?

    Thẳng đến khi những người khác tản ra, Trình Cung cũng đã bay ra ngoài rất xa, Lí Hằng mới nhớ tới mình phải đi cùng Trình Cung nhìn xem bốn phía.

    Hiện tại tâm tình của hắn càng không yên, càng cảm giác mình mới đầu nhập vào vị Bách Chiến Hầu này, rất thần bí, thần kỳ vô cùng.

    Kiêu ngạo, hoàn khố,... những tin tức này trước kia đều không sai, chỉ sai là chưa nói hắn rất mạnh, rất kiêu ngạo.

    ...

    Song Long thành, trước cửa phủ Tổng đốc năm tỉnh, đội ngũ danh dự đã đến cách mấy trăm mét, uy thế kinh người.

    Đoan Mộc Nhất Phong mang người đi ra, không ngừng chào hỏi những người phía dưới, năm tỉnh Tây Nam vừa mới thành lập, quân quyền chưa đủ.

    Thế lực các phương rắc rối phức tạp, lợi ích gút mắc, đồng thời ở trước trăm năm Thú triều còn phải hình thành sức chiến đấu nhất định, cho dù không phát huy ra tác dụng gì ở trăm năm Thú triều, cũng phải làm tốt chuẩn bị.

    Đoan Mộc Nhất Phong muốn cân đối, việc cần phải làm quá nhiều, mỗi ngày bề bộn thở không ra hơi.

    Nhưng gần đây Nam Cương Thần Giáo có đại sự, hắn nhất định phải mau chóng trở về một chuyến.

    - Cung kính Tổng đốc đại nhân.

    Đoan Mộc Nhất Phong cất bước lên xe, phía dưới đi theo trên trăm quan viên, Đại Tướng quân, Tướng quân đều hành lễ tiễn đưa.

    Tổng đốc năm tỉnh, cho dù Tây Chu hành tỉnh do Chu gia độc tài, nhưng Đoan Mộc Nhất Phong có Nam Cương hành tỉnh làm căn cơ, khống chế đệ nhất thành thị Song Long thành trong tay, lại có hai tỉnh vùng duyên hải mà Vũ Thân Vương khống chế phối hợp, quyền lực của hắn vượt xa các Tổng đốc khác rất nhiều.

    Hiện tại Đoan Mộc Nhất Phong cũng rất hưởng thụ loại cảm giác này, cái này khác hẳn khi hắn làm Tổng đốc ở Nam Cương hành tỉnh, ở Nam Cương, mặc dù trên danh nghĩa hắn là Tổng đốc Nam Cương, nhưng mà tính trong đệ tử Nam Cương Thần Giáo, địa vị của hắn chỉ là trung thượng mà thôi, kém xa so với Vũ Thân Vương.

    - Tổng đốc đại nhân xuất hành, khởi kiệu...

    - Chờ một chút, có khẩn quân tình cấp...

    Thời điểm đội ngũ chuẩn bị lên đường, đột nhiên vang lên một thanh âm dồn dập, sau đó một thân ảnh lóe lên, đã trực tiếp xông vào trong xe của Tổng đốc đại nhân.

    Chương 370: Tổng Đốc Năm Tỉnh Tây Nam

    Hộ vệ dưới xe cùng trên xe thấy thân ảnh này, tất cả đều không nhúc nhích.

    - Đoan Mộc Nhất Lâm, ngươi đã là tuần phủ Song Long thành, chú ý hành vi cử chỉ của mình một chút, lần này cố ý cho ngươi đến phủ Tổng Đốc tiếp quản thay ta, chính là hảo hảo rèn luyện ngươi.

    Thân phận gì thì làm chuyện đó, nơi này không phải ở Thần Giáo, ngươi cũng không còn là Trưởng lão làm chân chạy, có nghe hay không.

    Thấy tên mập mạp này lo lắng, đang ở trước mặt trên trăm tên quan viên, Tướng quân, trực tiếp nhảy vào xe của mình, Đoan Mộc Nhất Phong ngồi trong xe xa hoa, hơi tức giận quát lớn.

    Trong xe có trận pháp cách âm đơn giản, Đoan Mộc Nhất Phong cũng không sợ bên ngoài nghe được.

    - Ca, ta là có việc gấp, nếu không phải gặp chuyện không may, ta cũng không như vậy.

    Đoan Mộc Nhất Lâm khẩn trương giải thích trước, nhưng hành động lại bán rẻ hắn.

    Lúc này sau khi Đoan Mộc Nhất Phong quát lớn, hắn mới nhớ tới hiện tại mình cũng là người có thân phận.

    - Ngươi ở đây tên gì?

    Nói qua cho ngươi bao nhiêu lần rồi.

    Đoan Mộc Nhất Phong trợn mắt lần nữa, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

    Tuy nói bọn họ là cậu của Vũ Thân Vương, nhưng hôm nay bọn hắn không thân cùng mẫu thân của Vũ Thân Vương, Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, bởi vì Giáo chủ đời trước của Nam Cương Thần Giáo, là ông ngoại của Vũ Thân Vương, con trai con gái chừng hơn hai trăm người.

    Hơn nữa, ở trong Nam Cương Thần Giáo, hết thảy bằng vào bản lĩnh, không có bản lĩnh, ngay cả nhi tử của giáo chủ cũng muốn từ tầng dưới chót đi lên.

    Đương nhiên, như mẫu thân của Vũ Thân Vương là do chính thất sinh ra lại khác, huynh đệ Đoan Mộc Nhất Phong cùng Đoan Mộc Nhất Lâm đều là con của thị thiếp.

    Nếu không phải Đoan Mộc Nhất Phong ngoài ý muốn cứu Vũ Thân Vương một lần, thì muốn xuất đầu ở Nam Cương Thần Giáo rất khó, đây cũng là nhờ hắn thông minh.

    Cũng không một mực phát triển trong Nam Cương Thần Giáo, bởi vì hắn biết thiên phú tu luyện của mình rất bình thường, cho nên lựa chọn quan trường mà trong phái không ai quan tâm.

    Ở Nam Cương Thần Giáo xem ra, Nam Cương là địa bàn của bọn hắn, quan phủ chỉ là trông nom trăm họ bình thường, nào dám trông nom chuyện của bọn hắn, lúc trước Đoan Mộc Nhất Phong ra làm quan, còn bị rất nhiều người chê cười.

    Thẳng đến khi hắn trở thành Tổng đốc Nam Cương, lại đến duy trì Vũ Thân Vương, âm thầm làm rất nhiều sự tình vì Nam Cương Thần Giáo, địa vị mới dần dần tăng lên.

    Lần này hắn trở thành Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, rốt cục có năng lực mang Đoan Mộc Nhất Lâm ra, hơn nữa trực tiếp cho hắn làm tuần phủ Song Long thành.

    - Dạ, dạ, Tổng đốc đại nhân...

    Đoan Mộc Nhất Lâm lau mồ hôi, sau đó đưa phong tình báo cho Đoan Mộc Nhất Phong:

    - Nam Hoang xảy ra đại sự, trăm vạn yêu thú vây khốn Man Ngưu Thành, tiểu tử mà Vương gia muốn giết kia ngược lại được việc, ta lo lắng hắn phá hư kế hoạch của Tổng đốc đại nhân ngài.

    Nhất là Bạch Khải Nguyên dẫn đầu những người kia, chừng hơn một vạn, kém cỏi nhất đều là kỵ binh hạng nặng cưỡi trung đẳng bảo mã.

    - Phế vật, một đôi phụ tử phế vật, phế vật như vậy còn muốn nói điều kiện cùng bản đốc, còn muốn độc dẫn một quân.

    Sau khi xem qua, Đoan Mộc Nhất Phong rất tức giận, Lang Vương Bạch Nhân Long cùng con của hắn là Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm bị Trình Cung giết.

    Loại này trong mắt hắn chỉ là có chút lực lượng, hắn cũng không thèm để ý, hôm nay hắn là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, có Nam Cương Thần Giáo làm hậu thuẫn, có Vũ Thân Vương trong triều trợ giúp, người chủ động nịnh bợ hắn có rất nhiều.

    Hắn chính thức tức giận là, phụ tử này rất khoác lác, mình cho bọn hắn đi giết Trình Cung, ngược lại bọn họ lại bị Trình Cung giết.

    Sau khi tức giận xong, Đoan Mộc Nhất Phong xem phía sau lần nữa, càng nhìn sắc mặt hắn càng trầm.

    Chẳng lẽ Trình Cung này thật sự lợi hại như vậy, Man Ngưu Vương lại đầu phục hắn, trăm vạn đại quân yêu thú bị hắn ngăn trở.

    Hơn vạn kỵ binh, do Bạch Khải Nguyên cầm đầu, hừ, về phần những tọa kỵ cùng khôi giáp, hẳn là tài sản của lão già Trình Tiếu Thiên kia, lần này đều lấy hết ra, những thứ này ngược lại đều nằm trong dự liệu.

    Bất quá vận khí của Trình Cung này cũng rất tốt, bởi vì căn cứ tình báo nói, nếu như không phải bên trong yêu thú phát sinh nội chiến, thương vong hơn phân nửa, cho dù hắn thắng cũng tổn thất thảm hại, không có khả năng nhẹ nhõm như vậy.

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên, còn có khôi giáp Trình Tiếu Thiên trợ giúp, một chi lực lượng như thế, có thể so với mười vạn đại quân a.

    - Hừ!

    Đoan Mộc Nhất Phong hừ lạnh một tiếng:

    - Cái này có cái gì đáng ngạc nhiên, nếu như Trình gia ngay cả chút năng lực ấy cũng không có, không ủng hộ được Trình Cung, ở Vân Ca Thành sớm đã bị Hoàng Đế thu thập.

    Cho dù Bạch Khải Nguyên càng lợi hại, cũng chỉ có không đến hai vạn quân chính quy mà thôi, hiện tại quân đội trong tay chúng ta đã qua trăm vạn, còn chưa tính Tây Chu hành tỉnh cùng phải tổ kiến một ít đội ngũ.

    - Nhưng Trình Cung này tự mình giết phụ tử Lang Vương, còn lực áp trăm vạn đại quân, trên tình báo nói hắn có thể thi triển thần thông cường đại vô hạn, thủ ấn cự đại phô thiên cái địa.

    Đoan Mộc Nhất Lâm nghĩ đến tràng cảnh trong tình báo miêu tả, cũng cảm giác lo lắng.

    - Biết rõ vì sao điều ngươi từ Nam Cương đến, liền cho ngươi đi đến ngành tình báo học tập không?

    Thấy Đoan Mộc Nhất Lâm không chút do dự lắc đầu, Đoan Mộc Nhất Phong chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

    - Ta chính là cho ngươi học tập căn bản nhất, Trình Cung này giết con trai độc nhất của Thái Thượng Trưởng Lão Phong Vân Kiếm Tông, ban đầu ở Vân Ca Thành đấu cùng Chu Dật Phàm rất cao hứng, còn có Vũ Thân Vương thông tri trong giáo phải đối phó hắn, cho dù hắn mạnh bao nhiêu cũng chỉ có một con đường chết.

    Huống chi chuyện này khẳng định có kỳ quặc, Huyết Y Lão Tổ một mực không có xuất hiện, nói không chừng đây chính là hai người bọn họ thay thế cho nhau, chỉ là vì tránh cho Yêu Vương ra mặt can thiệp.

    - Nếu đúng như... không, không, Tổng đốc đại nhân vừa nói như vậy, thật đúng là không sai.

    Đoan Mộc Nhất Lâm nghe Đoan Mộc Nhất Phong nói xong, cũng có một cảm giác hiểu ra.

    Nhưng lập tức lại lo lắng nói:

    - Vậy... bây giờ chúng ta nên làm gì?

    - Ngươi...

    Đoan Mộc Nhất Phong tức giận, lại không thể không chỉ điểm Đoan Mộc Nhất Lâm:

    - Ngươi phải học dùng đầu làm việc chứ, chẳng lẽ sự tình gì đều hỏi ta.

    Cứ cho hắn lăn qua lăn lại, nhìn hắn có thể lăn qua lăn lại tới trình độ nào, hiện tại chúng ta quan trọng nhất là tăng cường thực lực của mình.

    Về phần đối phó hắn, đó là chuyện tình của Hoàng Đế, là chuyện tình của Vũ Thân Vương, Thần Giáo nguyện ý phái người đối phó là chuyện của bọn hắn, đương nhiên, Vũ Thân Vương cũng tự mình dặn dò, cho dù bên chúng ta không thân tự động thủ đối phó hắn, cũng không để hắn sống khá giả.

    Như vậy đi, ngươi cho người phong tỏa các loại vật tư nhập vào Man Ngưu Thành, nhất là nước uống, cả Nam Hoang đã không có nguồn nước tinh khiết, toàn bộ đều vận chuyển từ bên ngoài.

    Từ nay về sau hạn chế tất cả nguồn nước, thực vật tiến vào Man Ngưu Thành.

    Nói gần đây chỗ đó xuất hiện một vài vấn đề, yêu thú hoạt động nhiều lần, trăm năm Thú triều rất có thể bộc phát sớm, nơi đó bị coi là vùng cấm.

    Bất luận Liệp yêu giả nào cũng chỉ cho phép ra, không cho phép tiến vào, nếu ai đi đường vòng trợ giúp Man Ngưu Thành, hết thảy liệt vào trọng phạm xử trí.

    Đồng thời trì hoãn không giao tiền cho Trình Cung xây dựng phủ Bách Chiến Hầu, nếu như bọn họ tìm tới mà nói, nói tiền bên trên còn chưa tới, bảo bọn hắn đi tìm Hộ bộ.

    - Xây Hầu phủ, hắn còn có thể xây Hầu phủ ở Nam Hoang, ba mươi vạn lượng bạc, cũng không đủ bao một hoa khôi, phỏng chừng Trình Cung sẽ không thèm lấy.

    Vừa nghe Đoan Mộc Nhất Phong nói tới chuyện này, lập tức Đoan Mộc Nhất Lâm nhịn không được lầm bầm một câu. hắn đến Song Long thành hơn một tháng, mỗi ngày thu tiền đều gấp mấy lần ba mười vạn lượng, huống chi Trình Cung này có ĐAN THầN PHủ, hiện tại được xưng có tiền nhất Lam Vân đế quốc, hắn mới không tới chỗ mình lấy chút bạc kia.

    Thậm chí Đoan Mộc Nhất Lâm suy nghĩ, đừng nói Trình Cung, cho dù mười phú hào bài danh trước trong Song Long thành, tùy tiện tiêu dùng một đêm cũng không kém số nàyy.

    Nếu hắn kiến tạo một Hầu phủ, đừng nói ba mươi vạn lượng bạc, ba ngàn vạn lượng bạc phỏng chừng cũng không đủ.

    - Pằng!

    Ngươi biết cái gì.

    Đoan Mộc Nhất Lâm đưa tay tát một cái, trực tiếp đánh Đoan Mộc Nhất Lâm tới vách xe, không có người ngoài, Đoan Mộc Nhất Phong không cần cho hắn mặt mũi:

    - Chúng ta làm như vậy là vì cho Vũ Thân Vương xem, là biểu lộ trung tâm với hắn, là nói cho mọi người biết.

    Bên cạnh Trình Cung có đại quân Bạch Khải Nguyên, có Huyết Y Lão Tổ, cho dù Tổng đốc năm tỉnh ta cũng không làm gì được hắn, nhưng ta là người của Vũ Thân Vương, ta phải làm cho người khác xem.

    Cả ngày chỉ biết tiền, chỉ biết lăn lộn cùng đám thương nhân vô dụng kia, ta đã sớm nói cho ngươi biết, lấy tiền thì có thể, nhưng nhất định đầu óc phải thanh tỉnh.

    Lấy tiền là vì chúng ta có thể tổ kiến thế lực càng mạnh, có càng nhiều tài nguyên, nếu như không có thế lực, không có tài nguyên duy trì tăng thực lực lên, hiện tại huynh đệ ta còn đang làm nô tài cho người khác.

    Dựa vào cái gì, chúng ta cũng đồng dạng có tư cách kế thừa Thần Giáo, vì sao chúng ta lại không có biện pháp đạt được tài nguyên, mà ngay cả nhìn thấy những vãn bối kia cũng phải quỳ xuống hành lễ, bọn họ tính cái gì, nếu muốn vượt qua người khác, thì phải mạnh hơn nữa, ngươi hiểu hay không.

    Về phần Trình Cung, hắn náo càng loạn càng tốt, chẳng có liên quan gì đến chúng ta cả, chỉ cần chúng ta làm đủ chuyện mặt ngoài, làm cho Vũ Thân Vương cùng người Nam Cương Thần Giáo tìm không ra chỗ hổng gì để bới móc, như vậy là được rồi.

    - Ừ, ừ...

    Đoan Mộc Nhất Lâm dùng sức gật đầu.

    - Lăn đi ra, nếu như ta từ Nam Cương trở về, ngươi còn không có đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, ta liền ném ngươi vào trong Yêu Thú Sâm Lâm.

    Không đột phá được Thoát Tục Kỳ tầng thứ bảy, ngươi căn bản không có biện pháp phát huy uy lực kiện pháp bảo kia, đối mặt người có được thần thông chính thức, có lẽ ngươi sẽ bạo trụ tánh mạng được.

    Mặc dù nói trên danh nghĩa có hơn hai trăm huynh đệ tỷ muội, hôm nay còn sống cũng có trên trăm, nhưng ở trong nội tâm Đoan Mộc Nhất Phong cũng chỉ có một cái thân đệ đệ này, nếu như không vì thế, hắn cũng chẳng quan tâm làm gì.

    Đoan Mộc Nhất Lâm sợ tới mức giật mình một cái, thiếu chút nữa tè ra cả quần, nhưng hắn biết đại ca của mình cũng là vì tốt cho mình, nên trong tâm hắn nghĩ phải cố gắng tu luyện.

    Chương 371: Thay đổi bất ngờ

    - Bạch Nhân Long bị giết, Man Ngưu Vương đầu nhập vào Trình Cung, trăm vạn yêu thú bị tàn sát hơn phân nửa, bên trong yêu thú còn phát sinh nội chiến...

    Sắc mặt Chu Dật Phàm tái nhợt nhìn phần tình báo này, một hồi lâu mới buồn bã nói:

    - Chỉ trải qua một thời gian ngắn, hắn lại thật sự lớn lên.

    Bên trong Yêu thú phát sinh nội loạn, làm sao có thể trùng hợp như vậy, hai còn yêu thú này của Trình Cung không giống người thường, hơn phân nửa là có quan hệ cùng chúng nó.

    Bạch Nhân Long có thể đánh bại Man Ngưu Vương, trừ khi hắn có kỳ ngộ hoặc là đột phá lục địa Thần Tiên, mà hắn biến mất một hồi lại đi tìm cái chết, xem ra bảo tàng trong Man Ngưu Thành bị Trình Cung đạt được.

    Có lẽ yêu thú nuốt chửng Bạch Kiếm kia, chính là bảo tàng hắn lấy được, có lẽ chỉ là một ít trong đó.

    Mượn đầu người dùng một lát, không ngăn cản truyền bá tin tức, hắn thật sự muốn lập uy a, một người diệt sát Lang Vương Bạch Nhân Long, diệt sát trăm vạn đại quân yêu thú, nhưng Huyết Y Lão Tổ lại không ra tay, có ý tứ.

    - Xem ra từ đầu hắn đã có quyết định này, cho Lang Vương mượn đan dược thì hắn đã có lòng tin thu hồi, đồng thời cũng lợi dụng cái này để kích thích mâu thuẫn của Lang Vương cùng Man Ngưu Vương bộc phát, sau đó lợi dụng trăm vạn yêu thú giúp hắn làm cho Bạch Nhân Long bạo lộ bảo tàng, làm cho Man Ngưu Vương đầu nhập vào, đồng thời cũng làm cho hắn phối hợp cùng Huyết Y Lão Tổ lập nhiều uy danh hiển hách, một lần đến Nam Hoang kinh sợ thiên hạ.

    Nhưng mà này còn có thể tôi luyện thủ hạ, ngưng tụ nhân tâm, kế hay, kế hay...

    Sắc mặt Chu Dật Phàm tái nhợt chỉ là nhìn một ít tin tức Man Ngưu Thành truyền đến, lại đoán được tám chín phần mười tình huống ngay lúc đó.

    Thậm chí ngay cả một ít lời Trình Cung nói với Sắc Quỷ, trong lòng nghĩ một chút cũng đoán được.

    - Bất quá, sợ rằng Vũ Thân Vương cũng phải xuất thủ a, hắn sẽ lợi dụng Phong Vân Kiếm Tông, còn có Nam Cương Thần Giáo, thậm chí Man Thần giáo thần bí kia.

    Đoan Mộc Nhất Phong phối hợp đè ép, bên Hoàng Đế càng không cho Trình Cung sống khá giả, nếu như Trình Cung ở lại Nam Hoang, thời gian cũng không trôi qua tốt, vốn dĩ động tác hiện tại của hắn, tựa hồ có ý tứ cắm rễ ở Nam Hoang, có thể ở trước khi trăm năm Thú triều tiến đến...

    Chu Dật Phàm lầm bầm lầu bầu nói, lại nói ra phản ứng, ý nghĩ cùng hành động của rất nhiều người, ở trong đầu của hắn, giống như mỗi người làm như thế nào đều có.

    Lúc này Chu Dật Phàm, có thông minh cùng trí tuệ của Chu Tùng năm đó, càng có một tự tin khống chế toàn cục, tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng hắn tràn đầy cảm giác khống chế.

    Hắn lầm bầm lầu bầu nói một hồi lâu, cảm giác có chút chịu không được, lúc này mới chậm rãi nhắm mắt, ngón tay nhẹ nhàng kéo động dây đàn, sau một khắc, những cảm xúc không ổn định trong cơ thể hắn chậm rãi bình tĩnh trở lại, bắt đầu điên cuồng hấp thu lực lượng chung quanh...

    ...

    - Từ nơi này đi về hướng nam một vạn hai ngàn dặm, có thể đi tới Nam Cương sơn mạch, chỗ đó chính là bắt đầu Nam Cương hành tỉnh.

    Chín thành diện tích của Nam Cương hành tỉnh là rừng rậm, người chỗ đó hung hãn còn hơn Liệp yêu giả.

    Nghe nói coi như là thời đại Man Hoang Đại Đế thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, Nam Cương cũng bảo trì tính độc lập nhất định.

    Một bên khác của Nam Cương sơn mạch là hai hành tỉnh giàu có nhất vùng duyên hải, dưới tình huống bình thường, chỉ có thông qua Song Long thành, sau đó đi đại lộ đến hai hành tỉnh vùng duyên hải, nếu không phải bay qua, cho dù là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng phải bay mấy ngày mới qua.

    Man Ngưu Vương đi theo Trình Cung bay chung quanh Man Ngưu Thành đã một ngày, Trình Cung ở trên không trung thỉnh thoảng hỏi một câu, Man Ngưu Vương ở bên cạnh giải đáp.

    - Lúc trước thời điểm thành lập Man Ngưu Thành, cả Nam Hoang có mười địa phương xưng là thành, về sau bị ta tiêu diệt hai cái, tự mình bị diệt một ít, về sau Địa Long Vương cùng Mị Hồ Vương xuất hiện, cuối cùng chỉ còn lại có ba chúng ta.

    Địa Long Vương trực tiếp bá đạo chiếm cứ vị trí trung ương, Man Ngưu Thành cùng Mị Hồ Thành một tả một hữu, tạo thành xu thế chân vạc.

    Trên thực tế lúc trước ta trò chuyện cùng Bạch Nhân Long đã từng nói qua, nếu như không phải trăm năm Thú triều sắp đến, chỉ sợ Địa Long Vương kia sớm muộn gì cũng động thủ với Man Ngưu Thành cùng Mị Hồ Thành.

    Bởi vì Nam Hoang này quá lớn, nhưng nghe nói Địa Long Vương này rất kiêu ngạo nói qua, trăm năm Thú triều cũng khó có khả năng phá hủy Địa Long thành.

    - Ngươi cũng chưa từng thấy qua Địa Long Vương này?

    Trình Cung tiếp tục bay lên phía trước, bất quá thời điểm nghe Man Ngưu Vương Lí Hằng nói lên Địa Long Vương, khóe miệng của hắn nổi lên mỉm cười, thuận miệng hỏi thăm chuyện tình về Địa Long Vương.

    - Không có.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng lắc đầu:

    - Hắn mới quật khởi mấy năm gần đây, nhưng mà thế rất mạnh, trước có hai nhân vật lợi hại ngay cả ta cũng không muốn đụng, nếu liên thủ ta cũng không phải là đối thủ, nhưng cuối cùng cũng bị hắn tiêu diệt.

    Địa Long Vương này được xưng là nhân vật thiên tài nhất của Nam Hoang gần ba trăm năm qua, rất trẻ tuổi, nếu như vượt qua trăm năm Thú triều, rất có thể hắn sẽ thành tựu một truyền thuyết của Nam Hoang, triệt để khống chế Nam Hoang hành tỉnh.

    Bạch Nhân Long cho rằng là bởi vì quản lý của ta có vấn đề, không khuếch trương, không phát triển mới khiến cho Địa Long Vương vượt qua, nhưng hắn lại không có cảm giác khí thế của Địa Long Vương là không thể ngăn cản, tuyệt đối không phải chúng ta có khả năng địch nổi.

    Hiện tại Liệp yêu giả của Nam Hoang đều rất sùng bái Địa Long Vương, Địa Long Thành tụ tập vượt qua ba thành Liệp yêu giả của Nam Hoang, Man Ngưu Thành cùng Mị Hồ Thành cộng cùng một chỗ cũng chỉ chiếm hai thành Liệp yêu giả của Nam Hoang, còn lại một nửa thì phân tán ở tất cả các điểm tụ tập khác trong Nam Hoang.

    Đương nhiên, hôm nay đa số bọn họ đều đã bắt đầu rút lui, cũng chỉ có ba thành chúng ta còn tụ tập nhiều.

    - Kỳ thật nếu quả thật đại thiếu muốn mời chào một đám nhân tài hữu dụng, có thể nghĩ biện pháp liên lạc cùng Địa Long Vương, nếu như có thể lôi kéo hắn tới đương nhiên là tốt nhất, cho dù không được, chỉ cần kết minh cùng hắn cũng tìm được một cường viện.

    Địa Long Thành không giống Man Ngưu Thành, Man Ngưu Thành đúng như đại thiếu nói, những người này đều mất đi nhiệt huyết, mất đi ý chí chiến đấu, không hiểu được ôm đoàn sưởi ấm, không hiểu được đoàn kết cùng một chỗ làm việc, nhưng Địa Long Thành lại có đủ.

    Tuy Man Ngưu Vương không có nhiều tâm kế, quỷ kế, nhưng dù sao hắn cũng thống lĩnh qua Man Ngưu Thành một ít năm đầu, ở hắn xem ra, hôm nay Trình Cung đến Nam Hoang, có thành phần bị Hoàng Đế bức bách, cũng có ý đến rèn luyện.

    Còn nghĩ đến hắn nghĩ tất cả biện pháp mời chào mình, thậm chí ngay cả Man Vương Phủ cũng trực tiếp cho mình, ở Man Ngưu Vương xem ra, lần này Trình Cung tới Nam Hoang hẳn là muốn mời chào một nhóm người mới cống hiến cho Trình gia.

    Trình Cung nghe xong Man Ngưu Vương nói thì cười nhạt:

    - Cái này không vội, Nam Hoang này là đất phong của ta, ta có rất nhiều thời gian chậm rãi chơi, đi, chúng ta qua bên kia nhìn xem, sau đó trở về thành, tin tưởng bọn họ cũng sắp thu thập xong.

    Có rất nhiều thời gian chậm rãi chơi, Man Ngưu Vương nhìn phương hướng Yêu Thú Sâm Lâm xa xa, trăm năm Thú triều sắp đến, cái đó có bao nhiêu thời gian.

    Man Ngưu Vương cũng chỉ là cho rằng Trình Cung có ý định khác, thuận miệng nói một câu, dù sao mình vừa mới đầu nhập vào, không có khả năng Trình đại thiếu cái gì cũng nói, trong nội tâm nghĩ vậy, hắn lại bay cùng Trình Cung.

    ...

    Phong Vân Kiếm Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu cường đại vô cùng, nhưng chính thức biết rõ Phong Vân Kiếm Tông lại không có bao nhiêu, giờ phút này ở bên trong cấm địa của Phong Vân Kiếm Tông, có một người đang đứng ở nơi đó.

    Người này đúng là Bành Dũng lúc trước tiến đến Vân Ca Thành, mang theo đám người Âm Huy muốn giết Trình Cung, cuối cùng chỉ có hắn chật vật trốn thoát.

    Tình huống Bành Dũng chạy trở về rất thê thảm, trực tiếp bị bắt lại, người nào cũng biết chính thức cai quản Phong Vân Kiếm Tông không phải là Tông chủ, mà là Thái Thượng Trưởng Lão Âm Trường Khiếu, đã từng là đệ nhất lục địa Thần Tiên của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà Bành Dũng dẫn đội đi, kết quả lại làm cho Trình Cung giết chết Âm Huy, hiện tại Âm Trường Khiếu đang bế quan, ai cũng không dám cam đoan sau khi hắn xuất quan sẽ như thế nào.

    - Nhanh, tìm bên kia, Tông chủ đã hạ lệnh phong sơn, tuyệt đối hắn trốn không thoát đâu.

    - Các ngươi qua bên kia, hai đội khác lên không trung, tuyệt đối không thể để cho hắn đào tẩu.

    Phía sau đã có thể nghe được người Phong Vân Kiếm Tông đang lùng bắt, bởi vì vừa rồi Bành Dũng xông ra, trong tay Bành Dũng cầm một lệnh bài, nghĩ đến người kia vừa rồi trợ giúp mình trốn đi.

    Nếu như mình không trốn, thù chưa báo thì đã chết rồi.

    Bành Dũng không cam lòng, đệ tử của mình, mình vất vả hơn một trăm năm đổi lấy hết thảy, đều hủy ở trên người cái gọi là hoàn khố bại gia tử Trình Cung.

    Hơn nữa còn bị hắn tính toán, sau khi trở về hắn mới biết được, trong thân thể nhóm người mình đều trúng độc của Huyết Yêu Quả, lại nhớ tình huống ngày đó, nếu như không phải bọn họ liều mạng một hồi cùng Vũ Thân Vương, Trình Cung này căn bản không có cơ hội, càng nghĩ Bành Dũng càng không cam lòng.

    - Liều mạng, cho dù chết cũng phảiéo Trình Cung này chết cùng một chỗ.

    Nghĩ đến chỗ này, trong nháy mắt Bành Dũng nhảy vào cấm địa của Phong Vân Kiếm Tông.

    - Oanh!

    Bành Dũng vừa xông vào trong đó, trận pháp bên trong lập tức phát động, vạn kiếm đồng phát, thiên địa bên trong hoàn toàn bị kiếm quang bao phủ.

    Làm cấm địa của Phong Vân Kiếm Tông, nơi này là chỗ của nhân vật trọng yếu nhất Phong Vân Kiếm Tông bế quan tu luyện, tự nhiên không thể để cho người đơn giản xâm nhập, bên trong có kiếm trận do tổ sư khai phái bố trí, không có lệnh bài, không hiểu được phương pháp ra vào, cho dù lục địa Thần Tiên nhảy vào trong đó cũng chỉ có một con đường chết.

    - Đại Trưởng lão, cứu ta, ta có tình báo trọng yếu, Đại Trưởng lão, cứu ta, ta có thể giúp ngươi, ta có thể giúp ngươi báo thù, báo thù cho Tuấn Kiệt...

    Ở trong kiếm trận, Bành Dũng không có chống cự đến mười cái hô hấp, vừa xông vào không đủ trăm mét, thân thể đã bị trọng thương vài chục chỗ, nếu tiếp tục sẽ bị vạn kiếm phân thây.

    Mặc dù Bành Dũng là Tam trưởng lão, nhưng mà không có tư cách vào trong cấm địa này tu luyện, trước kia tuy nghe nói cấm địa này lợi hại, nhưng mà không nghĩ tới sẽ khoa trương như thế, mình mới tiến vào cũng đã như thế, nếu hạch tâm chẳng phải thật có thể diệt sát lục địa thần tiên bình thường sao.

    Trong lúc nguy cấp, Bành Dũng liều mạng vận đủ lực lượng hô lớn Đại Trưởng lão, trong tay gắt gao nắm lấy lệnh bài này.

    - Sưu!

    Trong nháy mắt, một đạo kiếm quang rất nhanh xuyên qua kiếm trận này, kiếm quang này trực tiếp bay đến dưới chân Bành Dũng, trong nháy mắt một đạo kiếm khí bao trùm thân thể của hắn, ngăn trở vô số phi kiếm ở chung quanh đang trùng kích tới.

    Sau một khắc, phi kiếm này gia tốc lần nữa, không ngừng né tránh, rất nhanh đã mang theo Bành Dũng ra khỏi kiếm trận, bay vào bên trong.

    Chương 372: Thái Thượng Trưởng Lão Âm Trường Khiếu

    Nguyên khí bên trong dày đặc hơn vài lần so với bên ngoài, hơn nữa khắp nơi đều là thiên tài địa bảo mà bên ngoài khó gặp, thậm chí bên trong có từng tòa ngọn núi.

    Trời ạ, Bành Dũng cũng xem trợn tròn mắt, bên ngoài thoạt nhìn chỉ là một cấm địa không lớn, bên trong lại to lớn như thế, xem ra nơi này hoàn toàn bị trận pháp bao vây, mới có thể tạo thành loại hiệu quả này.

    Hắn thân là Tam trưởng lão, lại căn bản không biết Phong Vân Kiếm Tông có một chỗ như vậy.

    Bay thẳng đến rất xa, mới rơi xuống một chỗ, nơi này chỉ có vài phòng ở đơn giản, nhưng dược liệu chung quanh cũng không thiếu.

    - Làm việc bất lợi, ngay cả một hoàn khố thế tục cũng không thể giải quyết, nếu như không phải Tông chủ nói phải đợi Thái Thượng Trưởng lão đi ra tự mình xử trí ngươi, sớm đã đưa ngươi đi tới Kiếm mộ, dùng máu tươi cùng lực lượng của ngươi tẩm bổ kiếm linh.

    Lúc này, từ trong phòng truyền đến một thanh âm có chút mỏi mệt, lại mang theo cực kỳ khó chịu.

    Bành Dũng vừa nghe đã sợ tới mức giật mình một cái, thời điểm hắn chỉ là một tiểu nhân vật, Đại Trưởng lão đã cao cao tại thượng.

    Thanh âm của Phùng Lăng Đại Trưởng lão đánh chết hắn cũng sẽ không quên, tuy giờ phút này thanh âm của Đại Trưởng lão coi như là bình thản, nhưng cái này càng làm cho Bành Dũng sợ hơn.

    Phải biết rằng, Trình Cung giết không chỉ là Âm Huy, còn có Phùng Tuấn Kiệt mà Đại Trưởng lão thích nhất.

    - Đại Trưởng lão tha mạng, thực sự không phải là Bành Dũng vô năng, chỉ là sau lưng Trình gia này cũng có người chống đỡ.

    Hôm nay Trình Tiếu Thiên đã trở thành Lục Địa Thần Tiên, Trình Cung đã có thể diệt sát Thoát Tục Kỳ đỉnh phong bình thường, thậm chí ngay cả Huyết Y Lão Tổ bên cạnh hắn, bởi vì dùng Ngưng Anh Đan mà trở thành Lục Địa Thần Tiên.

    Hiện tại Trình Cung này dần dần cứng cáp, nhất định phải mau chóng giết chết hắn, nếu không từ nay về sau sợ thành hậu hoạn, thậm chí sẽ trở thành lợi khí trọng yếu cho Nguyên Thủy Ma Tông đối phó Phong Vân Kiếm Tông chúng ta.

    Bành Dũng đầu đầy mồ hôi, nói rất nhanh.

    - Ai nói cho ngươi, những chuyện này làm sao ngươi biết được?

    Đột nhiên thanh âm Đại Trưởng lão Phùng Lăng trầm xuống, Bành Dũng bị giam không có khả năng biết rõ những tin tức này.

    - Đại Trưởng lão, là Vũ Thân Vương phái tới người, đây là vật hắn đưa tới, nói dùng cái này có thể giúp Đại Trưởng lão liên lạc với Thái Thượng Trưởng lão, cũng có thể trợ giúp Đại Trưởng lão qua kỳ suy yếu rất nhanh.

    Bành Dũng cũng biết những chuyện này không thể gạt được Đại Trưởng lão, hai tay nâng lấy lệnh bài, quỵ ở trước cửa, động cũng không dám động.

    Nếu như người Vũ Thân Vương phái tới kia nói không sai, Đại Trưởng lão đã sớm đột phá đến cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, chỉ là sau đột phá sẽ có một kỳ suy yếu ngắn, nếu không chỉ sợ hắn sớm đã đích thân động thủ diệt sát Trình Cung.

    - Pằng!

    Đột nhiên cửa phòng mở ra, bên trong có một lão giả mũi ửng đỏ, sắc mặt khó coi, mặt tròn đang khoanh chân ngồi ở giữa một trận pháp, hắn đúng là Phong Vân Kiếm Tông Đại Trưởng lão Phùng Lăng.

    Sau khi cửa mở, ánh mắt của hắn nhìn về phía lệnh bài này, trong nháy mắt này, lệnh bài kia đã bay về phía hắn.

    - Cái này...

    Phùng Lăng nắm lệnh bài tay trong, sắc mặt khẽ biến, bởi vì bên trên có tiêu chí độc hữu của Thái Thượng Trưởng lão Âm Trường Khiếu không nói, hắn còn cảm nhận được một cổ lực lượng cường đại khác.

    Giờ phút này Bành Dũng không dám thở mạnh, trước kia Phùng Lăng cho hắn cảm giác rất khủng bố, đã từng một người trong nháy mắt diệt sát năm tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong sử dụng trận pháp, hiện tại trở thành Lục Địa Thần Tiên, mặc dù nói giờ phút này nhìn dáng vẻ của hắn suy yếu như vậy.

    Nhưng Bành Dũng không dám có chút ý khác, chỉ cầu có thể lập công chuộc tội, tìm được một đường sinh cơ.

    - Bùm...

    Lệnh bài này ở trong tay Bành Dũng không có bất kỳ tác dụng, đó là bởi vì dưới Lục Địa Thần Tiên, căn bản không có biện pháp sử dụng lực lượng trong đó.

    Giờ phút này Phùng Lăng khẽ động, trong nháy mắt có một cổ lực lượng bành trướng trực tiếp phóng tới hư không.

    Tinh thần mênh mông, trong hư không vô tận, một người mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía phía dưới, Cửu Châu to lớn, cho dù ở vô tận hư không cũng khó có thể chứng kiến toàn bộ, mà lực lượng của hắn đã bị cảm ứng, trong nháy mắt phóng tới Nam Chiêm Bộ Châu trong Cửu Châu.

    - Oanh!

    Trong nháy mắt lệnh bài kia bị phát động, một cổ lực lượng bành trướng hàng lâm.

    - Phùng Lăng bái kiến Thái Thượng Trưởng lão.

    Vừa cảm thụ được cổ lực lượng này, nguyên bản Phùng Lăng ngồi ở chỗ kia vội vàng đứng dậy quỳ xuống, cung kính hành lễ.

    - Bành...

    Bành Dũng... bái kiến Thái Thượng Trưởng lão.

    Ở Phong Vân Kiếm Tông, cho dù Thái Thượng Trưởng lão bình thường, thân phận cũng tôn quý, không phải Bành Dũng có thể đơn giản nhìn thấy, chớ đừng nói chi là nhân vật truyện kỳ của Phong Vân Kiếm Tông, đã từng là Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất lục địa thần tiên Âm Trường Khiếu.

    Cộng thêm bởi vì chuyện tình của Âm Huy mà chột dạ, đường đường là Tam trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, giờ phút này nói chuyện cũng có chút lắp bắp.

    - Tại sao các ngươi có lệnh bài của Lão Ma đầu, còn nữa, đoạn thời gian trước ta mơ hồ cảm giác được không đúng, nhưng thân thể của ta ở thiên ngoại tinh không, bị một cổ lực lượng tối tăm cản trở, không có biện pháp nhìn xem chuyện gì xảy ra, có phải là Huy nhi xảy ra chuyện gì không?

    Chỉ là mượn nhờ lực lượng trên lệnh bài kia, một tia thần niệm hàng lâm xuống, cũng đã khủng bố đến tình trạng làm cho người ta hít thở không thông.

    Tuy Âm Trường Khiếu lợi hại, nhưng ly khai Cửu Châu đại lục, đến thiên ngoại hư không, hắn cũng không có biện pháp biết rõ chuyện gì xảy ra, nếu như không phải có lực lượng trên lệnh bài kia dẫn đạo, hắn cũng không thể chính xác khống chế thần niệm, ngưng tụ ra cổ lực lượng xoay quanh phòng ốc của Đại Trưởng lão Phùng Lăng.

    - Lệnh bài kia là của Thất hoàng tử Lam Vân đế quốc, hôm nay vừa mới phong làm Vũ Thân Vương sai người đưa tới, mục đích của hắn là...

    Phùng Lăng do dự một chút, mới nói sự tình Âm Huy bị giết ra.

    - Giết con ta, ai dám giết con ta... a,... ngươi là phế vật, là ngươi dẫn con ta đi ra ngoài bị người giết hại...

    Nguyên bản thần niệm của Âm Trường Khiếu chỉ là ngưng tụ một đoàn lực lượng, cho dù có lực lượng trên lệnh bài chỉ dẫn, từ trên tinh không dùng thần niệm hàng lâm xuống, tiêu hao cũng là rất to lớn.

    Nhưng giờ phút này đột nhiên nghe được con mình bị giết, Âm Trường Khiếu triệt để điên cuồng, dưới sự phẫn nộ này, lực lượng dần dần ngưng tụ ra, giờ phút này Âm Trường Khiếu phẫn nộ tới cực điểm, làm cho người ta có một cảm giác trong nháy mắt muốn nuốt chững người xuống.

    - Xích.

    Bành Dũng ở dưới cổ lực lượng này, trực tiếp phun ra một búng máu, không chỉ như thế, thất khiếu, thậm chí lỗ chân lông trên thân thể của hắn, đều có máu chảy ra.

    Mà ngay cả Phùng Lăng đã là Lục Địa Thần Tiên, giờ phút này cũng có chút không chịu nổi áp lực này, trong nội tâm Phùng Lăng càng phát ra rung động.

    Mình có Phong Vân Kiếm Tông duy trì, hao phí hơn một trăm năm mới đạt tới Lục Địa Thần Tiên, mặc dù nói có kỳ suy yếu, nhưng lúc trước mình dùng mười lăm Long lực đột phá Lục Địa Thần Tiên, sau khi đột phá mượn nhờ bảo vật của Phong Vân Kiếm Tông, nhất cử trùng kích đến Lục Địa Thần Tiên tầng thứ ba.

    Phải biết rằng Lục Địa Thần Tiên đột phá một tầng đều rất khó, có lòng tin người đột phá sẽ ở trước lúc đột phá Lục Địa Thần Tiên tận lực tăng lực lượng lên, như vậy sau khi đột phá đến Lục Địa Thần Tiên, thành tựu sẽ lớn hơn.

    Thoạt nhìn là khó khăn rất nhiều, nhưng so với sau khi trở thành Lục Địa Thần Tiên tăng lên mà nói, vẫn là rất dễ dàng.

    Mình đã là Lục Địa Thần Tiên tầng thứ ba, vượt qua gần một nửa kỳ suy yếu, nhưng hiện tại chỉ là thần niệm của Âm Trường Khiếu hàng lâm, lực lượng ngưng tụ áp bách cũng có chút không chịu nổi, trách không được trước kia Thái Thượng Trưởng lão được xưng là Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất Thần Tiên.

    - Tha mạng, Thái Thượng Trưởng lão tha mạng,... ta đã dốc hết toàn lực bảo vệ thiếu gia, nhưng... nhưng người Nguyên Thủy Ma Tông nhúng tay, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cùng liên hợp Trình Cung, sau lưng giở trò quỷ làm cho thiếu gia trúng độc mất đi lý trí, nếu không bọn họ sao có thể giết chết thiếu gia.

    Thái Thượng Trưởng lão, Bành Dũng không cầu mạng sống, chỉ cầu có thể đi giết Trình Cung này, dùng tàn mệnh của mình để đối phó Nguyên Thủy Ma Tông, cầu Thái Thượng Trưởng lão mở cho một con đường sống, cho Bành Dũng cơ hội...

    Bành Dũng liều mạng dập đầu cầu xin.

    - Nguyên Thủy Ma Tông, lại là Nguyên Thủy Ma Tông, Hách Liên Lam Phượng, ta không diệt Nguyên Thủy Ma Tông ngươi, ta không gọi Âm Trường Khiếu.

    Âm Trường Khiếu phẫn nộ rống giận, nếu không phải người đang ở thiên ngoại tinh không, luyện chế pháp bảo đến thời khắc khẩn yếu, chỉ sợ hắn sẽ lập tức giết lên Nguyên Thủy Ma Tông.

    Nghe lời này của Bành Dũng, trong lòng của hắn cũng tin tưởng, bởi vì hắn rõ ràng tác dụng những thứ bảo vệ tánh mạng mà mình cho nhi tử, nếu như không phải người Nguyên Thủy Ma Tông giở trò quỷ, một hoàn khố thế tục, sao có thể giết chết con của mình.

    - Thái Thượng Trưởng lão, chuyện này cũng có phần của Phùng Lăng, nếu không phải ta vừa mới đột phá đến Nhân Anh kỳ, phải trải qua kỳ suy yếu, nếu không thời điểm đệ tử Phùng Tuấn Kiệt của ta bị giết, ta đã đích thân đi diệt sát cả nhà Trình gia, cho dù có người Nguyên Thủy Ma Tông che chở, ta cũng không cho bọn hắn sống tới ngày nay.

    Kết quả về sau lại làm cho Huy thiếu vẫn lạc, Phùng Lăng thẹn trong lòng, hơn nữa hiện tại Trình gia đã dần dần lớn mạnh, phải mau chóng tiêu diệt, kính xin Thái Thượng Trưởng lão quyết đoán.

    Tuy Phùng Lăng cảm nhận được áp lực rất cường đại, nhưng dù sao hắn cũng là Lục Địa Thần Tiên, hơn nữa một khi trở thành Lục Địa Thần Tiên, chính là Thái Thượng Trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông.

    Tuy chỉ là cấp bậc Thái Thượng Trưởng lão thấp nhất, nhưng cũng đã là hạch tâm của môn phái, cho nên tuy Âm Trường Khiếu nổi giận, cũng không muốn gây quá nhiều áp lực cho Phùng Lăng.

    - Giết, giết cả nhà hắn, liên tiếp giết người Phong Vân Kiếm Tông ta, nếu như không lập tức tiêu diệt bọn họ, Phong Vân Kiếm Tông ta còn đứng ở Nam Chiêm Bộ Châu như thế nào.

    Phùng Lăng, chuyện này giao cho ngươi.

    - Ta...

    Phùng Lăng sững sờ.

    Sau một khắc, đạo thần niệm trong không trung đánh tới lệnh bài, lệnh bài trực tiếp vỡ vụn, một cổ lực lượng tinh thuần bên trong phát ra, trực tiếp bị thần niệm của Âm Trường Khiếu khống chế đánh vào thân thể Phùng Lăng.

    - Lệnh bài kia chính là từ tinh hoa của vẫn thạch thiên ngoại tinh không luyện chế, nếu không sao có thể trợ giúp ta đang ở thiên ngoại tinh không trực tiếp dùng thần niệm hàng lâm, hôm nay ta dùng thần niệm thúc hóa tinh hoa kia dung nhập vào thân thể của ngươi, lại độ cho ngươi một tia quy tắc lực lượng, chẳng những làm cho lực lượng của ngươi khôi phục rất nhanh, thậm chí còn có thể tăng lên.

    Khi lệnh bài vỡ vụn, Âm Trường Khiếu dung nhập tinh hoa bên trong vào thân thể Phùng Lăng, đồng thời độ theo một qui tắc lực lượng, lực lượng cùng hình tượng của hắn trên không trung dần dần tiêu tán.

    - Về phần ngươi, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, cũng cho ngươi lực lượng cường đại, lực lượng của ngươi sXông ngừng tăng vọt.

    Nếu như ngươi không thể đột phá Lục Địa Thần Tiên trước khi lực lượng này tăng vọt đến cực hạn, ngươi chỉ có một con đường chết, lực lượng của ngươi sẽ rất nhanh đột phá Vạn Tượng Nhất Long, có được Long lực cường đại, còn không ngừng tăng trưởng.

    Cuối cùng, thần niệm này mạnh mẽ đánh vào thân thể Bành Dũng một phần trăm lực lượng kia.

    - Oanh!

    Trong nháy mắt, thần niệm này tiêu tán, đa số lực lượng tiến vào trong thân thể Phùng Lăng, chỉ có số ít tiến vào trong thân thể Bành Dũng

    Chương 373: Hung Thần Kì Binh

    Phùng Lăng cảm giác thân thể của mình suy yếu nhanh chóng tiêu trừ, một cổ lực lượng bành trướng điên cuồng vận chuyển, đột phá, mình lại đột phá đến Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư, hơn nữa lực lượng còn đang tăng trưởng, Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư đỉnh phong, Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm.

    Ha ha, Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm, cho dù ở trong môn phái, cũng đã rất gần ba Nhân Anh Kỳ đầu tiên.

    Không nghĩ tới cái này lại cường đại như vậy, nhưng chính thức làm cho Phùng Lăng vui vẻ, hưng phấn, là Âm Trường Khiếu sử dụng thần niệm độ cho hắn một tia cảm ngộ qui tắc, cái này với hắn mà nói rất trọng yếu.

    Cũng chính bởi vì như vậy, hắn mới có thể tăng lên hai tầng.

    Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm, chỉ cần mình ổn định lại, khống chế tốt cổ lực lượng này, ở trong Thái Thượng Trưởng lão cũng coi như là tương đối mạnh.

    Không nghĩ tới mình bởi vì Âm Huy chết lại được chỗ tốt như vậy, Trình Cung, dám giết đệ tử của ta, liên tiếp giết người Phong Vân Kiếm Tông ta, ngươi đợi lửa giận của Phong Vân Kiếm Tông ta đi, cho dù ngươi đầu phục Nguyên Thủy Ma Tông, bọn họ cũng không bảo vệ được!

    Thời điểm Đại Trưởng lão Phùng Lăng cuồng hỉ không thôi, thì Bành Dũng đang thống khổ giãy dụa, thậm chí làm cho hắn liều lĩnh quay cuồng trên mặt đất, hét thảm lên.

    Lực lượng của hắn cũng tăng vọt, nhưng so với Đại Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Phùng Lăng, hiển nhiên kém rất lớn.

    Nhưng mà không trông nom thống khổ hay là không thống khổ, ý niệm trong đầu hai người đều đồng dạng, sau khi ổn định lực lượng lại, giết Trình Cung!

    ...,...

    Thời điểm Trình Cung mang theo Man Ngưu Vương Lí Hằng trở lại Man Ngưu Thành, ngoài Man Ngưu thành đã sớm thu thập xong toàn bộ, giờ phút này hơn một vạn kỵ binh của Bạch Khải Nguyên đang bố phòng chung quanh Man Ngưu Thành, trong thành có rất nhiều người muốn rời đi, cũng bị bọn họ ngăn cản trở về.

    Thấy Trình Cung dẫn người diệt sát trăm vạn yêu thú, coi như là Thoát Tục Kỳ bị ngăn cản trở về, cũng không dám nói nhiều một câu.

    Giờ phút này, ở bên trong căn phòng thật lớn của Man Ngưu Vương Lí Hằng, Trình Cung ngồi ở trên ghế đã từng thuộc về Man Ngưu Vương Lí Hằng ngồi, Đông Phương Linh Lung, Man Ngưu Vương, Bạch Khải Nguyên, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu...

    đều ngồi ở phía dưới.

    Chỉ có Tử Yên công chúa, đứng ở góc đại sảnh rất xa, thân thể dựa vào cây cột, nhắm mắt lại.

    - Bàn Tử, không nghĩ tới tư thế ngươi nhảy múa cũng không tệ!

    Mọi người vừa mới ngồi xuống, Bạch Khải Nguyên vô cùng vui vẻ cười nhìn Bàn Tử.

    - Cảm giác rất là tốt a.

    La Anh Hùng nhẹ giọng cảm thán.

    - Không được hoàn mỹ, chỉ là thịt hơi nhiều một chút.

    Đại thúc chăm chú bình luận.

    - Đúng, không sai!

    Mà ngay cả Túy Miêu bình thường say chóng mặt rất ít nói chuyện, cũng mở miệng góp lời.

    Mọi người ngươi một lời ta một câu, cả đám đều vô cùng vui vẻ, vô cùng khoái hoạt.

    Chỉ có Đông Phương Thanh Mai, Tiểu Tuyết vừa nghe xong thì sắc mặt trở nên hồng, cắn môi cố nén cười.

    Mà ngay cả Tử Yên công chúa dựa vào cây cột ở phía xa, miệng cũng lẩm bẩm một câu.

    - Cái gì Tứ đại hại, căn bản chính là bốn tiện nhân.

    Man Ngưu Vương vừa trở về, khó hiểu nhìn những người này, nghe bọn hắn nói, có lẽ trong khoảng thời gian mình đi ra ngoài cùng Trình đại thiếu, hẳn là đã xảy ra chuyện tình rất có ý tứ mới đúng.

    - Kháo, các ngươi đều là tiện nhân.

    Bàn Tử chỉ vào bọn họ nói:

    - Cười, cười, còn không phải bởi vì các ngươi, nói sau người thua cũng không phải một mình ta, vừa rồi nhảy múa thoát y cũng không phải một mình ta, sao bọn tiện nhân các ngươi không đi nói Sắc Quỷ.

    Chê ta thịt nhiều, các ngươi nhìn hắn đẹp sao.

    - Bàn Tử, ta cũng không phong tao như ngươi, ta chỉ là ở kia di động cởi quần áo, tùy tiện nhảy vài cái, xem như nhận thức đánh cuộc thua thôi.

    Ai ngờ ngươi biến thái như vậy, còn làm vài tư thế sống động, còn học vũ nương vặn vẹo thân hình, phỏng chừng mọi người đều nhìn ngươi, nào có người đi nhìn ta.

    Sắc Quỷ nhớ tới bộ dáng lúc đó của Bàn Tử cũng không nhịn được cười mắng.

    Hắn vừa nói như vậy, tất cả mọi người cười không thôi, Bàn Tử, Sắc Quỷ đánh cuộc thua Trình Cung, lúc ấy bọn họ nói đúng là sau khi chiến đấu thắng lợi, ai thua phải nhảy thoát y, giải trí một chút.

    Sau khi Trình Cung mang Man Ngưu Vương Lí Hằng rời đi, Bàn Tử kéo Sắc Quỷ nhảy thật, người Man Ngưu Thành bị Trình Cung mắng không dám ra, hai người bọn họ nhảy cho Huyết Chiến, cùng kỵ binh của Bạch Khải Nguyên xem, nhất là Bàn Tử, vô số người thấy đều cười phun ra.

    - Ngươi còn không biết xấu hổ nói đánh cuộc thua phải chịu, ta đây mới thực sự là đánh cuộc chịu thua phải chịu, đánh cuộc phải có nhân phẩm, xem xét nhân phẩm ngươi sẽ không kiên quyết bằng ta.

    Đừng nói ngươi, người ở chỗ này ai dám so nhân phẩm cùng ca, dưới háng ta có cái gì, là đàn ông, các ngươi được không?

    Các ngươi ai được như ta?

    Tuy thời điểm Bàn Tử thua rất thống khổ, nhưng sau khi thua tuyệt đối không chối bỏ, nói ra cái gì sẽ làm cái đó.

    Man Ngưu Vương ở một bên nghe xong, cũng cuối cùng nghe rõ, ta dựa vào, trách không được những người này hưng phấn như vậy, nguyên lai lại phát sinh loại chuyện này.

    Thật phục bọn họ, lực lượng đến loại trình độ như bọn họ, nếu như thêm một thời gian ngắn nữa, làm Môn chủ, Tông Sư một môn phái nhỏ cũng không có vấn đề gì.

    Có được năng lực khai tông lập phái, lại cầm loại chuyện này đi đánh cuộc, mà còn thật sự đi làm, từ điểm này mà xem, bọn họ hoàn toàn như là đế đô bại gia tử, nhưng chỉ cần gặp qua bọn họ ra tay, ai cũng không có biện pháp liên lạc với bọn hắn hiện tại cùng một chỗ.

    - Bàn Tử, không nghĩ ngươi còn rất đàn ông.

    Lúc này, Trình Cung ngồi ở đó cười ha hả nói.

    - Đó là đương nhiên...

    Bàn Tử thuận miệng nói, nhưng vừa nói xong lập tức nhìn về phía Trình Cung:

    - Đại thiếu, ca, ta nói chuyện chính sự a.

    Bàn Tử rất có kinh nghiệm, nếu quá đắc ý ở trước mặt đại thiếu, khẳng định không có kết quả tốt, cho nên hắn phản ứng rất nhanh.

    - Có thể tiến hành, phản ứng cũng không chậm, nếu không dưới tình huống ta không có mặt, ta có thể yêu cầu ngươi nhảy lại, phỏng chừng ngươi sẽ không đắc ý như vậy, ta còn nhớ rõ, hình như ta chưa nói nhảy ở đó a.

    Căn cứ quy củ của chúng ta, loại không có quy định chi tiết này, người thắng quyết định, cho nên...

    - Ai bảo miệng ngươi nhiều chuyện, ai bảo ngươi nói dối, ngươi nói dối, thành thực một chút ngươi đâu có chết a!

    Bàn Tử vừa nghe lập tức thành thật, phải biết rằng ở Nam Hoang, trước mặt Huyết Chiến cùng kỵ binh của Bạch Khải Nguyên, tâm lý hắn không có gánh nặng.

    Bởi vì lúc ấy chỉ có đám người Đông Phương Linh Lung, Tử Yên công chúa là nữ nhân, vừa nhìn thấy hắn thoát y, bọn họ liền rời đi, cho nên hắn cố ý đùa giỡn một phen, còn vặn vẹo vài tư thế.

    Nhưng hiện tại vừa nghe Trình Cung nói, Bàn Tử lập tức tát miệng của mình, tuy không nặng, nhưng phối hợp biểu lộ hắn nịnh nọt nhìn Trình Cung, cùng trong miệng nói những lời kia, làm cho mọi người phì cười không ngừng.

    - Tiểu tử này đùa giỡn thật ti tiện, thật đúng là chỉ có Trình Cung có thể trị được hắn.

    Bạch Khải Nguyên nhớ tới lúc Bàn Tử nhảy xong còn hò hét, còn đám đông mắng cho một trận, một ít lý luận nói cho Bạch Khải Nguyên cũng hết chỗ nói, nhưng hiện tại Trình Cung vừa về, chỉ hai câu là làm cho Bàn Tử thành thật, thật đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

    Khi Túy Miêu giết cao hứng giống như điên khùng, liều lĩnh, hoàn toàn là trạng thái mình cũng không khống chế nổi mình, nhưng chỉ cần một câu của Trình Cung là hắn có thể khống chế được chính mình.

    Sắc Quỷ cùng Bàn Tử, cũng chỉ có Trình Cung có thể trị được bọn họ.

    - Tình hình chiến đấu như thế nào?

    Mục quang Trình Cung rời khỏi Bàn Tử, nhìn về phía Bạch Khải Nguyên, Trình Lập, Trình Trảm.

    Vừa nhắc tới đề tài này, Bàn Tử cũng im miệng không vui đùa ầm ĩ nữa, những người khác cũng nhìn về Bạch Khải Nguyên cùng Trình Lập.

    Bởi vì một số người chủ yếu không có tổn thất, trên người bọn họ đều có đầy đủ đan dược, còn có Huyết Y Lão Tổ độ thần thông cho bọn hắn, muốn giết bọn hắn cũng không dễ dàng.

    Thứ hai, về sau Trình Cung xuất hiện, đưa vào một ít Nguyên dịch cho bọn hắn, cộng thêm đoản đao của Trình Cung bảo vệ, nên một ít nhân viên chủ lực không có tổn thất.

    Nhưng ở trong chiến đấu đại quy mô như vậy, thành viên Huyết Chiến cùng đại quân Bạch Khải Nguyên gánh chịu áp lực lớn nhất, cho dù hết thảy đều thuận lợi, cũng khó có thể tránh đi một ít tổn thất.

    - Thành viên Huyết Chiến tử vong sáu người.

    Trình Trảm trầm giọng nói.

    Bạch Khải Nguyên nói:

    - Binh lính tử vong ba trăm mười chín người, Bách phu trưởng năm người, Thiên phu trưởng một người.

    Trong một chiến đấu đại quy mô, hay là cùng yêu thú, loại thương vong này đã là kỳ tích, dù sao yêu thú bị tàn sát chừng vài chục vạn, nhưng tử vong ít hơn nữa cũng là tử vong, vĩnh viễn mất đi.

    - Ân.

    Trình Cung nói:

    - Nhớ kỹ danh tự tất cả mọi người bọn họ, có gia quyến dựa theo quy củ quốc gia gia tăng gấp trăm lần.

    - Hầu gia, không thể như thế, tuy ngài thương yêu thuộc hạ, trong số thuộc hạ của ta, có gia quyến cũng gần vạn người.

    Kỳ thật lần này ngoại trừ từ dòng chính quân doanh của ta ra, còn có một số người trước kia đi theo lão gia tử, hôm nay nhân số đã vượt qua một vạn tám ngàn người.

    Sau đó còn có rất nhiều người từ khu mẹ goá con côi chạy đến, nhân số từ nay về sau rất nhanh đạt trên ba vạn.

    Chế độ đền bù tổn thất này, rất nhanh sẽ thu không đủ chi.

    Bạch Khải Nguyên vừa nghe xong vội vàng ngăn cản, bởi vì hắn biết rõ thành viên Huyết Chiến đều là cô nhi, tiền tử kia là nhằm vào thủ hạ của hắn.

    Giờ phút này họp chính thức, Bạch Khải Nguyên cố ý dựng uy tín của Trình Cung, làm đủ tất cả cấp bậc lễ nghĩa, cũng đứng dậy khom người thi lễ, miệng nói Hầu gia.

    - Bạch thúc trước hãy nghe ta nói.

    Trình Cung làm thủ thế mời Bạch Khải Nguyên ngồi xuống mới nói:

    - Từ nay về sau ta sẽ chế tạo một chi Hung Thần Kì Binh, cái gọi là kì binh không phải kỵ binh hôm nay, bởi vì chi quân đội này rất hạn chế.

    Tương lai có lẽ đội ngũ này sẽ khống chế yêu thú cường đại, có lẽ sẽ cưỡi Hùng ưng, Côn Bằng, thậm chí Thần thú, tóm lại do Bạch thúc lãnh đạo một chi Hung Thần Kì Binh.

    Hiện tại đội ngũ này bắt đầu thành lập, quân số chỉ giảm chứ không tăng lên, nói cách khác, nhân viên tổn thất sẽ không bổ sung, số lượng không cần quá nhiều.

    Mục tiêu cuối cùng chính là khống chế trong vòng một vạn người, vượt qua vạn người giảm quân số không tăng viên, ít hơn chín ngàn chín trăm chín mươi chín, mới có thể từ những nơi khác chọn lựa tinh anh nhất bổ sung.

    Về phần người mới đến, thì thành lập một đội ngũ khác, làm hậu bị cho Hung Thần Kì Binh.

    Nói chuyện cùng người thông minh không cần dư thừa nói nhảm, Trình Cung vừa nói như vậy, Bạch Khải Nguyên lập tức minh bạch, hết thảy tiêu chuẩn của đội ngũ này phải xa xa cao hơn những người khác, nếu như chỉ khống chế trong vạn người, ngược lại là có thể.

    Hơn nữa Trình Cung nói Hung Thần Kì Binh, trong nội tâm Bạch Khải Nguyên cũng một hồi cảm động, ngoại hiệu của hắn chính là Hung Thần, Kì Binh càng là một loại hi vọng đối với hắn, hi vọng hắn có thể như ngày hôm nay.

    Chương 374: Quyết định muốn chết

    Bất kỳ quốc gia nào, đều tồn tại một ít bộ đội tinh anh, nhưng về phần mạnh như thế nào thì khó mà nói.

    Như Long vệ Hoàng Đế khống chế, Trình lão gia tử khống chế Huyết Chiến, đều xa xa không đơn giản như vậy.

    - Vâng, Bạch Khải Nguyên tuân lệnh Hầu gia.

    Bạch Khải Nguyên đứng dậy dùng nghi thức quân đội trực tiếp trả lời.

    - Bạch thúc không cần câu nệ như vậy, nơi này không có người ngoài, thúc cứ như bọn họ là được.

    Người gọi tên của ta cũng được, gọi Đại Thiếu cũng được, ngươi cho rằng điều này có thể ảnh hưởng gì đến ta?

    Trình Cung cười nhìn Bạch Khải Nguyên, Bạch Khải Nguyên bị lời này của hắn chọc cho cười ra tiếng, hai người đồng thời cất tiếng cười to.

    Đối với người bình thường vừa mới đi ra thành lập cơ nghiệp mà nói, đầu tiên phải học đúng là khống chế thuộc hạ, này giống như vừa mới nhận chức Đại Tướng quân phải học được cách chỉ huy vậy.

    Trong này học vấn rất lớn, cho nên Bạch Khải Nguyên vừa lên là gọi Hầu gia, nhưng nghe Trình Cung nói như vậy.

    Hắn nhìn nhìn lại ở chỗ nầy, Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ cùng Trình Cung là Vân Ca Thành tứ đại hại, bốn người chẳng phân biệt được ta và ngươi.

    La Anh Hùng, Đại Thúc, Trình Trảm, Trình Lập đều thuộc về người bên trong Trình gia, Mãnh Hổ càng không cần phải nói, một câu của Trình Cung nói ra hắn cái gì cũng dám làm, đám người kia chính là tiểu đoàn đội cho tới nay của Trình Cung, bọn họ có phương thức của bọn hắn, căn bản không cần dùng quy củ trong quan trường, trong quân đội nói chuyện.

    Về phần Tử Yên công chúa này, Đông Phương Linh lung các nàng, Bạch Khải Nguyên vội vàng dừng ý nghĩ lại, đây là chuyện tình thuộc về bên trong a.

    - Kháo, đều mẹ nó nhìn ta làm gì.

    Khi Trình Cung nói bọn tiện nhân này cũng còn giống nhau xong, trong nháy mắt ánh mắt mọi người nhìn về phía Bàn Tử, Bàn Tử nén giận a, rõ ràng là nói tất cả mọi người, lúc này lại chỉ nhìn một mình ta, đúng là một đám tiện nhân.

    Trình Cung không có đi để ý tới Bàn Tử, nhìn thoáng qua Trình Trảm cùng Trình Lập nói:

    - Về phần Huyết Chiến thì đi lộ tuyến vũ lực cao đoan, bọn họ đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, hôm nay nội tình cũng coi như vững chắc, còn lại là bồi dưỡng từ từ, điểm ấy ta sẽ nghĩ biện pháp.

    - Dạ.

    Trình Trảm, Trình Lập lập tức đáp ứng một tiếng.

    Trước kia Trình Cung cũng không dám nói những lời này, dù sao hiện tại thành viên Huyết Chiến đi theo hắn cũng có hai trăm người, càng đến hậu kỳ tài nguyên phải cần càng nhiều.

    Nhưng chiếm được rất nhiều Nguyên dịch ở chỗ Nhục Nhục, còn có rất nhiều Chuyển Sinh Đan, hiện tại Trình Cung có đầy đủ tin tưởng nâng sức chiến đấu của Huyết Chiến lên một độ cao mới.

    Nghĩ đến những Nguyên dịch cùng Chuyển Sinh Đan kia, Trình Cung nhìn thoáng qua Nhục Nhục lần nữa, tiểu gia hỏa này ngủ rất ngon a.

    Thấy bộ dạng Nhục Nhục đáng yêu, mập mạp như vậy, ai cũng không nghĩ tới nó có thể trong nháy mắt nuốt Bạch Kiếm vào bụng.

    - Chuyện bên này đã xong, kế tiếp chúng ta nói chuyện khác, trên đường tới ta đã nói qua cùng Sắc Quỷ.

    Nam Hoang này từ nay về sau là đất phong của bản Đại Thiếu, muốn đưa kiến thiết nó lại, hiện tại ở Nam Hoang này có ba địa phương, Địa Long thành, Man Ngưu thành, Mị Hồ thành, vừa vặn hình thành thế chân vạc, tương lai ta còn kiến tạo một thành thị gần kề Yêu Thú Sâm Lâm, như vậy vừa vặn bốn tòa thành thị.

    Tuy bây giờ nói đến chuyện này còn có chút sớm, nhưng vẫn nên có kế hoạch cho tốt, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, các ngươi cũng có thể quy hoạch cho mình một thành trì thương lai.

    Tựa như Hồng Diệp thành, Mỹ Nhân thành, còn Bàn Tử ngươi không phải có một mộng tưởng muốn kiến tạo một thành trì cờ bạc sao, cái này lại vừa vặn.

    Về phần Sắc Quỷ, Túy Miêu, các ngươi cũng ngẫm lại thành thị trong lý tưởng của mình là gì đi.

    - Ta muốn một thành trì đối mặt Yêu Thú Sâm Lâm.

    Trình Cung vừa nói xong, thanh âm vô cùng kiên định của Túy Miêu vang lên trước nhất.

    Trước kia Túy Miêu mượn rượu tiêu sầu, đã thành thói quen vĩnh viễn ở vào nửa tỉnh nửa say, giờ phút này trên người lại mang theo một cổ sát khí khôn cùng.

    Từ khi Băng Cốt, Hàn Tủy, Âm Mạch bị Trình Cung hóa giải, lực lượng của hắn một đường tăng mạnh.

    Tất cả người trong đoàn đội của Trình Cung cũng biết, bọn họ đều có thể vi Đại Thiếu làm mọi chuyện cần thiết, nhưng nếu như Đại Thiếu có chuyện gì, sắc bén nhất, giết qua trước nhất nhất định là Túy Miêu, điểm này theo lực lượng của hắn không ngừng tăng lên đã biểu hiện rõ ràng.

    Mà lực lượng của hắn, cũng đã phát sau vượt lên trước, trải qua lần đại chiến này, hắn đã đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ năm, sức chiến đấu càng không giống bình thường, cho dù đối mặt Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng không sợ chút nào.

    - Yên tâm, không có người đoạt cùng ngươi đâu, thành cờ bạc tự nhiên phải khí phái nhất, nghe nói Địa Long thành xây dựng không tệ, đến lúc đó ta sẽ làm cho mọi người Nam Chiêm Bộ Châu đến nơi này của ta, đến lúc đó làm cho bọn hắn biết cái gì gọi là tiêu Kim Thành, cái gì gọi là tiên cảnh nhân gian, địa phương hưởng thụ tuyệt vời nhất.

    Địa phương khác chỉ có thể kiến tạo sòng bạc, nhưng sòng bạc chính thức phải phối hợp cả tòa thành thị mới được, mới có thể đạt tới tình trạng hoàn mỹ nhất, từng chi tiết trong thành thị đều phải tràn ngập không khí cùng cảm giác đánh bạc.

    Thậm chí cả pháp luật, quy củ, giải trí, hết thảy đều kiến thiết quay quanh đánh bạc mời được...

    Bàn Tử vừa nghe xong cái này lập tức hưng phấn không thôi.

    - Địa Long thành, vừa nghe danh tự là biết chuẩn bị cho ta, từ nay về sau ta muốn kiến tạo một hệ thống tình báo khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, không, khống chế cả Cửu Châu, gọi là Cực Lạc Đế Cung, cho nên Địa Long thành này ta định rồi.

    Sắc Quỷ không đợi Bàn Tử nói xong, đã tranh lên trước.

    - Ngươi muốn, kháo, ta đã định trước rồi.

    - Đại Thiếu cũng không nói ai nói trước là của người đó.

    - Ta dựa vào, gia hỏa ngươi không có nhân phẩm đánh bạc, có phải lúc trước đánh ngươi còn chưa có phục, không bằng lại đến một hồi...

    - Đến thì đến, ta há sợ ngươi sao...

    - Móa, hai người các ngươi muốn đánh, ngày nào đó tự mình tìm thời gian, nói như vậy các ngươi không có ai nguyện ý muốn Man Ngưu thành?

    Trình Cung mắng một tiếng, hai người đều im lặng.

    Hai người đồng thời gật đầu, tuy không có đi Địa Long thành cùng Mị Hồ thành, nhưng Sắc Quỷ có một ít tư liệu cơ bản, bên trên phản ánh vô cùng sung túc, so với Địa Long thành cùng Mị Hồ thành, Man Ngưu thành thực có cảm giác xuống dốc, cũ nát một chút.

    Mặc dù nói từ nay về sau còn phải trùng kiến, sẽ tốt lên rất nhiều, nhưng bọn họ hoàn toàn không đi để ý, hiện tại Địa Long thành cùng Mị Hồ thành còn không bị bọn hắn khống chế, nhưng giống như Túy Miêu, chỉ cần Trình Cung nói, sau này nhất định sẽ thành sự thật.

    - Hảo, vậy hai người các ngươi tự mình nghĩ biện pháp, quyết định ai được tòa thành thị đó, nhưng không phải hiện tại.

    Trình Cung bảo hai người này ngồi xuống mới nói:

    - Vấn đề phân phối bốn tòa thành thị này đã giải quyết, vậy chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị, Man Ngưu thành này đã là nơi của bản Đại Thiếu, tự nhiên không thể dung nạp đám hỗn đản hiện tại kia.

    Một hồi thông tri bọn họ cút đi toàn bộ cho ta, trừ khi nguyện ý lưu lại, nhưng lưu lại phải có hộ tịch, có được hộ tịch mới có thể hưởng thụ một loạt chính sách ưu đãi, nhưng đồng thời cũng có một chút trách nhiệm.

    Tuyệt đối không thể như đám hỗn đản hiện tại này, bên ngoài yêu thú vây thành muốn giết vào trong, bọn họ lại chỉ trông nom chính mình.

    Cho đủ chỗ tốt, cũng phải minh xác trách nhiệm cùng nghĩa vụ, về phần người từ bên ngoài đến phải hạn chế nghiêm khắc, nghiêm gia quản lý, nhìn xem hiện tại Địa Long thành thu lấy phí tổn như thế nào, so với bên này còn gấp đôi.

    Sắp kiến thiết thành thị, ngọn sơn phong này rất không tệ, thành thị kiến thiết quay chung quanh ngọn sơn phong này, về phần Hầu phủ thì kiến tạo phía trên ngọn sơn phong này, ân, đúng rồi, thuận tiện thông báo một tiếng, từ nay về sau tổng bộ ĐAN THầN PHủ sẽ dời tới đây.

    - Chờ một chút, ta có chút không rõ, ngươi đây là có ý gì?

    Đột nhiên Bạch Khải Nguyên nghĩ đến cái gì, vội vàng ngăn Trình Cung lại.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng đang dùng anh mắt nghi ngờ nhìn Trình Cung, vừa rồi Trình Cung nói một ít sự tình cũng đều có lý, nhưng càng về sau lại nói thu cả bốn tòa thành thị, còn muốn phân cho Túy Miêu, Bàn Tử, Sắc Quỷ mỗi người một tòa.

    Lí Hằng cùng Bạch Khải Nguyên cho rằng đây chỉ là Trình Cung thuận miệng nói như vậy, giống như mặc sức tưởng tượng tương lai vậy, để kích phát ý chí chiến đấu của mọi người.

    Về sau Trình Cung nói người trong Man Ngưu thành phải có hộ tịch, Lí Hằng cũng chỉ cười khổ, trải qua loại chuyện này, cho dù những người lưu lại kia cũng sẽ không ở lại, còn thành lập chế độ hộ tịch.

    Hộ tịch ở Lam Vân đế quốc rất khó không chế, hằng năm ở những thành thị chính thức đều có thống kê nhưng không đâu vào đâu, chớ đừng nói chi là những địa phương ở Nam Hoang.

    Lời này, Lí Hằng cùng Bạch Khải Nguyên nghĩ là Trình Cung nói nhảm, cũng không cho là thật.

    Nhưng thời điểm nghe Trình Cung nói tới cuối cùng, bọn họ đột nhiên trợn tròn mắt, đây là Trình Cung thật muốn kiến thiết thành trì ở Nam Hoang a.

    Hơn nữa còn là ngay ở lúc này, thời điểm trăm năm Thú triều sắp tới, nói đùa gì vậy, hiện tại mọi người muốn chạy trốn cũng không kịp, hắn lại muốn hao phí nhân lực, vật lực khổng lồ kiến tạo thành thị.

    Cái này không thuần túy là vô nghĩa sao, hiện tại xây dựng, không qua mấy tháng nữa đã bị Thú triều san bằng.

    Trình Cung rất là kiêu ngạo chỉ dưới đất nói:

    - Từ hôm nay trở đi, Nam Hoang này là đất phong của bản Đại Thiếu, bản Đại Thiếu phải ở chỗ này mở nha xây phủ, kiến thiết thành thị.

    Không phải điểm tụ tập, khu giao dịch, cũng không phải loại thành trì trước kia của các ngươi, là thành thị chân chính, tổng bộ ĐAN THầN PHủ tới đây, nơi này đổi tên thành Đan thành.

    Bất luận từ nay về sau có mười năm hay là trăm năm Thú triều, thành thị tuyệt không rút lui, từ nay về sau nơi này không thuộc về yêu thú, mà thuộc về bản Đại Thiếu.

    - Cái gì?

    - Nói đùa gì vậy?

    Bạch Khải Nguyên, Man Ngưu Vương Lí Hằng kích động đứng lên trước nhất, trên đường tu chân tuổi của bọn họ đều không tính lớn, nhưng đối với những người như Trình Cung, bọn họ tuyệt đối thuộc về cấp bậc trưởng bối.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng đã thuần phục, chuyên tâm làm việc cho ngươi, nhưng hắn cũng cho rằng cái này quá hồ đồ.

    Bạch Khải Nguyên thì như trưởng bối trong nhà, đối với quyết định này của Trình Cung cảm giác quá ngu xuẩn.

    Đây cũng không phải là thời điểm hờn dỗi, nếu Trình Cung nói ở Nam Hoang tôi luyện thoáng một phát, thậm chí rời đi sau khi trăm năm Thú triều bộc phát, Man Ngưu Vương Lí Hằng, hung thần Bạch Khải Nguyên cũng sẽ không có phản ứng lớn như thế, vì bọn họ thà dẫn người tử chiến đến cùng cũng sẽ bảo vệ Trình Cung rời đi.

    Nhưng ở nơi này không đi, căn bản chính là vô nghĩa, đến lúc đó Nam Hoang sẽ bị yêu thú vô biên vô hạn bao trùm, trách nhiệm đối kháng Thú triều là cả quốc gia, cả Nam Chiêm Bộ Châu, căn bản không phải một thế lực hoặc là một người có thể làm được.

    Nhưng bây giờ nghe Trình Cung nói như vậy, giống như là hờn dỗi cùng Hoàng Đế, ngươi phong lão tử làm Bách Chiến Hầu, vậy lão tử thật sự ở nơi này.

    Cái này không phải vô nghĩa sao, cái này không phải tìm chết sao!

    Chương 375: Cho các ngươi chút tin tưởng

    - Đại Thiếu, trăm năm Thú triều này không giống trăm vạn yêu thú công thành.

    Trăm vạn yêu thú kia đều là đám ô hợp, hơn nữa cấp bậc đều rất thấp, đặc biệt mạnh cũng không nhiều, nhưng trăm năm Thú triều thì khác, giống như dân chúng bạo loạn chênh lệch cùng quân chính quy, không phải đánh thắng trăm vạn yêu thú thì có thể đối kháng được trăm năm Thú triều.

    Hung thần Bạch Khải Nguyên vội vàng nói, mặc dù nói tiểu tử Trình Cung này một đường sáng tạo vài kỳ tích, ngay cả mình cũng bởi vì hắn mà trong vòng một năm thực lực tăng vọt.

    Nhưng nếu như vì vậy mà mất đi lý trí, tự cho là vô địch thiên hạ, vậy thì cũng phiền toái.

    Bạch Khải Nguyên lo lắng bởi vì Trình Cung vừa mới giết lui trăm vạn yêu thú mà bành trướng mới làm ra loại quyết định này, hiện tại hắn mới nói như vậy, nếu như chuyện này truyền ra bên ngoài, như vậy sẽ thành thiên đại chê cười.

    - Ân, phải.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng không hay nói chuyện, nghe Bạch Khải Nguyên nói xong liên tục gật đầu:

    - Thật sự hoàn toàn bất đồng, cho dù Địa Long Vương kia nói trăm năm Thú triều đến cũng không lui, mọi người cũng không tin, chỉ là có một chút gia hỏa sùng bái mù quáng mới lao đến.

    Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ biết tính tình của Man Ngưu Vương Lí Hằng nên không nói gì, bọn họ có thể hiểu được lời này của Lí Hằng là có hảo ý, cũng may đây là Đại Thiếu, nếu như gặp phải người khác, nhất định sẽ cho rằng lời này là đả kích mình.

    Chuyện tình Địa Long Vương làm không được, chẳng lẽ ta lại làm không được, lão tử càng muốn làm.

    - Các ngươi sững sờ làm gì, nói chuyện đi.

    Bạch Khải Nguyên thấy mình nói xong, Trình Cung cũng không có phản ứng gì, vẫn là một bộ nhàn nhạt tiếu dung nhìn mình, hắn quay đầu nhìn về phía đám người Bàn Tử.

    Lại phát hiện Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ đều rất bình tĩnh.

    Mặc dù Trình Lập, Trình Trảm có chút kinh ngạc, nhưng mà cái gì cũng không nói.

    - Bạch thúc, phải tin tưởng Đại Thiếu, Đại Thiếu nói có thể làm, thì nhất định có thể làm.

    Bàn Tử rất chân thành, rất khẳng định nói.

    - Ừ, ừ, chỉ cần Đại Thiếu nói, ta liền đi làm.

    Đại Thúc đã sớm kiên định tín niệm này.

    - Ừng ực.

    Túy Miêu uống rượu thay cho trả lời.

    Sắc Quỷ cười tủm tỉm nói:

    - Mỗi lần Đại Thiếu nói muốn, ta suy nghĩ đều là Đại Thiếu làm như thế nào, tuy nhiều khi thậm chí nghĩ không ra, nhưng đây đã là một loại vui thú của chúng ta.

    Tiểu đoàn đội bên cạnh Trình Cung này, bất luận là Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ trong Vân Ca Thành tứ đại hại, hay là về sau nhận thức Đại Thúc, La Anh Hùng, Mãnh Hổ, đối với bọn họ mà nói, chỉ cần Trình Cung nói ra, chính là bọn họ phải đi làm, cho dù đối mặt địch nhân cường đại gấp mấy lần, bọn họ cũng không e ngại.

    Bạch Khải Nguyên không nghĩ tới lời của mình lại bị đám người kia trả lời như vậy, chẳng lẽ những người này không biết Trình Cung làm ra quyết định dạng gì, quyết định này điên cuồng đến cỡ nào sao.

    Nếu như hắn chỉ là quân lệnh sai lầm thì cũng thôi, coi như mình cùng binh lính đi liều mạng Bạch Khải Nguyên cũng không thèm để ý, nhưng mình đáp ứng Trình lão gia tử, nhất định phải chiếu cố kỹ lưỡng Trình Cung.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, ánh mắt của hắn quét đến trên người Trình Lập, Trình Trảm, mà thôi, thành viên Huyết Chiến chỉ nghe mệnh lệnh, không hỏi đúng sai, hỏi bọn hắn cũng như không.

    - Không được, chuyện này thật sự quá hoang đường, không nói trước điều kiện vừa rồi hà khắc như vậy, còn muốn lấy hộ tịch, căn bản không có người theo.

    Chỉ là tin tức này truyền đi, trong thành trừ chúng ta ra sẽ trở thành thành trống, căn bản không có người ở lại, chẳng lẽ tự chúng ta có thể đối kháng trăm năm Thú triều, cái này hoàn toàn là chuyện không thể nào.

    Chuyện này tuyệt đối không được, ta kiên quyết phản đối, mạo hiểm cũng muốn có một điểm mấu chốt, cửu tử nhất sinh, ít nhất có thể chứng kiến một đường sinh cơ, ngươi đây là thập tử vô sinh, căn bản nhìn không tới bất luận một điểm sinh cơ gì, Bạch thúc ta cũng không sợ ngươi nghĩ gì, tiểu tử ngươi rất lợi hại, rất thần kỳ, nhưng cũng không thể vì vậy mà bành trướng, không thể vì đánh cuộc khẩu khí cùng Hoàng Đế mà đẩy mình cùng người bên cạnh tới tuyệt cảnh, như vậy còn không bằng trực tiếp hô tạo phản, cho Bạch thúc ta đánh tiền phong, giết về đế đô cho ngươi.

    Hung thần Bạch Khải Nguyên là nhân vật nào, nếu như không có thể đột phá lẽ thường, như thế nào lại trở thành tuyệt thế hung thần.

    Đối với triều đình, đối với vương triều Chu gia, hắn chẳng coi nó là cái gì cả.

    - Lớn mật, Bạch Khải Nguyên, ngươi biết ngươi đang nói cái gì không?

    Vừa rồi Tử Yên công chúa một mực không có lên tiếng, nghe Bạch Khải Nguyên nói lời này, lập tức tức giận.

    Dù nói thế nào, nàng cũng là người trong Hoàng thất, Bạch Khải Nguyên nói muốn tạo phản, kia chính là lật đổ hoàng triều Chu gia.

    - Ngươi, câm miệng cho bản Đại Thiếu, khi nào thì đến phiên ngươi nói chuyện.

    Phải nhớ kỹ thân phận của mình, ngươi còn tưởng rằng ngươi là công chúa sao.

    Còn biết quy củ hay không, ta xem cái gì ngươi cũng không biết.

    Trình Cung lấy tay chỉ Tử Yên công chúa, thấy toàn thân Tử Yên công chúa pháp lực bành trướng, tựa hồ tùy thời muốn bộc, Trình Cung thản nhiên nói:

    - Nếu như ngươi lại không nghe lời, ta liền triệt để phong bế lực lượng của ngươi cho ngươi đi rửa bồn cầu, thanh lý phân và nước tiểu của yêu thú Nam Hoang, có hiểu hay không.

    Tử Yên công chúa đỏ ửng cả mặt, đây không phải thẹn thùng, là tức giận, tức giận tới cực điểm.

    Tay của nàng cũng đang run rẩy, đáng giận, một đám hỗn đản đáng giận, lại ở nơi này nói tạo phản, quả thực đại nghịch bất đạo, tội ác tày trời.

    Nhưng ngữ khí của Trình Cung rất bình thản, lại làm cho nàng cũng cảm giác được sợ hãi.

    Phong bế lực lượng, Tử Yên công chúa đã không còn là công chúa ở trong thâm cung trước kia, nàng ở trong Yêu Thú Sâm Lâm trải qua vô số lần chém giết, còn được qua kỳ ngộ truyền thừa mới có lực lượng hôm nay.

    Hơn nữa chỉ có không ngừng tu luyện, mau chóng đột phá mới có cơ hội thay đổi, đây là ý nghĩ hiện tại của nàng.

    - Đi theo ta.

    Chứng kiến bộ dạng Tử Yên công chúa tức giận đến không được, nhưng vẫn nhịn xuống, Trình Cung cười cười đứng dậy đi ra bên ngoài.

    Mọi người không rõ, nhưng mà đều đi theo.

    - Hừ!

    Thời điểm Đông Phương Thanh Mai đi qua bên cạnh Tử Yên công chúa, thè lưỡi, làm một cái mặt quỷ sau đó mới gia tốc chạy theo Đông Phương Linh Lung.

    Nhìn mọi người đi ra ngoài, Tử Yên công chúa một mình đứng ở nơi đó, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.

    Trình Cung hỗn đản, ngươi chờ đó, sớm muộn gì cũng có một ngày ta tính sổ với ngươi, khi dễ ta, ta nhớ kỹ cho ngươi.

    Hừ, đám người các ngươi kia, vô pháp vô thiên, ta muốn đi theo xem xem các ngươi làm cái quỷ gì.

    Khi tất cả mọi người rời đại sảnh, Tử Yên công chúa cảm thấy rất thê lương, thương tâm, cảm giác bị người khi dễ, ủy khuất thiếu chút nữa làm cho nàng khóc.

    Nhưng dù sao nàng cũng không phải công chúa bình thường, trong nội tâm khuyến khích mình, sau đó đuổi theo.

    Thời điểm Trình Cung mang theo bọn họ tiến vào Lang Vương phủ, Bạch Khải Nguyên cùng Lí Hằng còn có chút sờ không tới, đám người Sắc Quỷ đã đoán được một ít, sau khi Bạch Khải Nguyên cùng Lí Hằng được Trình Cung dẫn vào lối đi kia, mới có một cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, bảo tàng, đây là Trình Cung muốn dẫn bọn hắn đi bảo tàng mà Lang Vương Bạch Nhân Long phát hiện.

    Chỉ là trong nội tâm Lí Hằng rất khó hiểu, Lang Vương Hậu tới này phản ứng kịch liệt như vậy, điên cuồng như vậy, cái bảo tàng này hẳn là đã bị Trình Cung lấy đi mới đúng.

    Lối đi này không phải rất rộng, cũng may tuy Man Ngưu Vương Lí Hằng không thể biến hóa thân thể, nhưng vẫn có thể khống chế thân thể lớn nhỏ một ít đi theo bọn người Trình Cung tiến vào bên trong.

    - Ta dựa vào, nguyên khí nơi này thật dày đặc, thoải mái a.

    Mới vừa vào bên trong, Bàn Tử thật hưng phấn kêu lên.

    - Cái này tính là gì, ngươi xem cái kia...

    La Anh Hùng ở bên cạnh Bàn Tử chỉ chỉ trung tâm.

    Chỗ đó có một đoàn Nguyên dịch gần như cứng lại, mà ở chung quanh Nguyên dịch này có vài chục viên Chuyển Sinh Đan, phải biết rằng lúc trước mỗi lần Nam Hoang xuất hiện Chuyển Sinh Đan đều là tranh được ngươi chết ta sống, mà chỉ là một hai viên, nhưng lần này thoáng cái vài chục viên.

    Giờ phút này tất cả mọi người đi theo vào không nói gì, chỉ nhìn lên phía trước, giống như là người thường chứng kiến một tòa kim sơn vậy.

    - Đây là bảo tàng kia, nhưng lúc trước Lang Vương...

    Man Ngưu Vương Lí Hằng là thanh tỉnh trước nhất, trong nội tâm tràn ngập vô số nghi hoặc nhìn về phía Trình Cung.

    - Hư!

    Trình Cung nâng Nhục Nhục lên, làm một động tác bảo nói nhỏ tiếng, sau đó cười nhạt một tiếng, Nguyên dịch nơi này bất quá là một thành, nếu để cho bọn họ nhìn thấy lúc ấy nơi này cơ hồ toàn bộ tràn ngập Nguyên dịch, nhìn thấy có một trăm chín mươi sáu viên Chuyển Sinh Đan mà nói, không biết bọn họ sẽ khiếp sợ thành bộ dáng gì nữa, chỉ là những thứ kia Trình Cung không muốn nói ra lúc này, bởi vì hiện tại những thứ này đã đủ cho mọi người sử dụng.

    Trước mắt Man Ngưu Vương Lí Hằng đột nhiên sáng ngời, tiểu gia hỏa trong tay Trình Cung kia, hiện tại được xưng là Nhục Nhục, vừa nghĩ tới tràng cảnh nó nuốt chững Bạch Kiếm, Man Ngưu Vương Lí Hằng như có chút lĩnh ngộ, bảo tàng chính thức nơi này hẳn là cục thịt này mới đúng.

    - Từ nay về sau nhân viên phân tổ, thay phiên tiến vào nơi này tu luyện, có những Nguyên dịch cùng Chuyển Sinh Đan này duy trì, lực lượng của tất cả mọi người đều có thể bước vào một cảnh giới mới.

    Bạch thúc, ta sẽ rộng mở cung ứng đan dược cần thiết cho Hung Thần kì binh, cho dù trong thời gian ngắn bọn họ không có biện pháp như thành viên Huyết Chiến, toàn bộ trở thành Siêu Phàm kỳ, nhưng tối thiểu sức chiến đấu sẽ tăng lên vài lần.

    Mà thành viên Huyết Chiến cũng phải đi vào nơi này tu luyện, về phần ta nói từ nay về sau Đan thành này không giống người thường, là bởi vì nơi này bị phát hiện, nguyên dịch tiết lộ không ít, từ nay về sau nguyên khí trong Đan thành có thể sung túc vài lần so với địa phương khác, hơn nữa từ nay về sau tổng bộ ĐAN THầN PHủ đến nơi đây, cư dân trong thành mua sắm đan dược tiện nghi rất nhiều so với bên ngoài, hơn nữa ta còn thu thập vũ kỹ, pháp thuật thậm chí thần thông, căn cứ cống hiến của cư dân mà tiến hành ban thưởng.

    Trình Cung vừa nói ra, Bạch Khải Nguyên, Lí Hằng đều hít một hơi thật sâu, nguyên khí tăng lên mấy lần, khủng bố, quá kinh khủng.

    Chỉ là nguyên khí trong thành so với ngoại giới sung túc vài lần, có thể làm cho vô số người chen chúc lao vào, huống chi đan dược tiện nghi, còn có vũ kỹ, pháp thuật, thần thông làm ban thưởng, những người không môn phái, không có thế lực gì trong Nam Chiêm Bộ Châu, rất nhanh sẽ ùn ùn kéo đến.

    Chỉ sợ một ít môn phái nhỏ cũng kéo tới đây lập căn cơ.

    Nguyên khí dày đặc vài lần, chỉ có một chút đại môn phái có được trận pháp ngưng tụ thiên địa, tồn tại đại thần thông siêu việt cảnh giới Địa Anh mới có thể bố trí ra hiệu quả như vậy.

    Chương 376: Đan Đạo Đại Sư

    Trình Cung nói xong dừng lại một chút, cho mọi người có thời gian tiêu hóa, sau đó tiếp tục nói:

    - Cả Nam Chiêm Bộ Châu này rất lớn, khi những tin tức này truyền ra ngoài, sẽ có rất nhiều người nhiệt huyết, muốn vật lộn đọ sức một lần sẽ đi qua.

    Đương nhiên, quan trọng nhất là lực lượng bản thân chúng ta, những thứ này bất quá là một bộ phận rất ít, một bộ phận rất lớn của bảo tàng này đã bị ta dấu đi, cho nên lúc ban đầu Lang Vương mới có thể điên cuồng, thất thố như vậy.

    Đây chính là nguyên nhân ta không đi Địa Long thành, Mị Hồ thành cùng các lực lượng khác ở Nam Hoang, chúng ta có thể ở sống sót trong trăm năm Thú triều, nhưng bọn hắn lại không thể, cho nên hiện tại chúng ta căn bản không cần phải phí sức lực đối phó bọn họ.

    Đợi trăm năm Thú triều bạo phát, cho dù chúng ta không chống nổi, cũng có thể đưa thành viên trung tâm đến nơi đây, dùng lực chiến đấu của chúng ta, Yêu Vương đã bị hạn chế không có thể tùy ý ra tay, yêu thú bình thường đến nhiều hơn nữa thì có thể làm gì được chúng ta?

    Vừa rồi Trình Cung làm thủ thế cho Lí Hằng, cũng không phải không trả lời hắn, chỉ là không nghĩ trả lời một mình hắn, giờ phút này lại thuận miệng nói ra.

    Người ở chỗ này, hắn đều không sợ bọn họ tiết lộ bí mật này.

    Đến khi hắn nói cuối cùng trốn tới đây, bất quá là vì triệt để trấn an Bạch Khải Nguyên cùng Lí Hằng.

    Về phần nói từ nay về sau kiến tạo Đan thành, là bởi vì hắn hơi sửa Đấu Chuyển Tinh Di đại trận một chút, từ nay về sau Đấu Chuyển Tinh Di đại trận hấp thu nguyên khí, có ba thành sẽ trực tiếp phản hồi đến bên trong thành thị, lúc này làm cho phương viên trong vài trăm dặm, nguyên khí so với địa phương khác dày đặc hơn vài lần.

    Đương nhiên, nơi này vẫn là chỗ tốt nhất, Trình Cung cũng đã quyết định, biến nơi này thành nơi tu luyện ở Nam Hoang, giống như động phủ Vạn Độc Tán ở Vân Ca thành vậy.

    Thú triều chậm nhất trong vòng một năm, nhanh nhất là mấy tháng nữa mới có thể bộc phát, mục tiêu của Trình Cung là làm cho mọi người ở trước khi Thú triều bộc phát đều tăng lên tới đủ mạnh, đến lúc đó có thể làm cho Đan thành đứng không ngã ở bên trong vô tận yêu thú.

    Về phần nói cuối cùng có thể trốn ở chỗ này, bất quá là vì để cho Bạch Khải Nguyên cùng Lí Hằng an tâm, như vậy bọn họ cũng có thể làm cho thủ hạ của mình an tâm.

    - Nguyên khí nơi này rất đặc biệt, có chút giống như trong thư tịch ghi lại, trạng thái nguyên khí Thượng Cổ, nếu như biến nơi này thành Luyện Đan Thất...

    Đông Phương Linh Lung cũng không có lên tiếng, đây là cảm giác đầu tiên sau khi nàng đi vào.

    - Đương nhiên, mọi người ở nơi này luyện công là luyện công, công dụng chính thức của nơi này là luyện đan, bản Đại Thiếu quyết định từ nay về sau đặt tên nơi này là Đan Thất, do đệ nhất Đan đạo Đại sư Đan thành Đông Phương Linh Lung chúng ta chủ trì, từ nay về sau chỉ cần chúng ta có tài liệu sung túc, cho dù đan dược Thiên cấp cũng không có vấn đề gì.

    Trình Cung đưa tay bổ ra một chưởng, trực tiếp tách Nguyên dịch ngưng tụ ở bên trong ra, sau đó trực tiếp dùng lực lượng đẩy ra hai đầu.

    Nơi này là hình trứng, chiều rộng hơn trăm thước, chiều dài tiếp cận ba trăm mét, Trình Cung phân ra một khu vực đến vài chục mét, lại phân những Nguyên dịch này đến hai bên, từ nay về sau hai đầu là chỗ tu luyện, chính giữa thì làm chỗ luyện đan cho Đông Phương Linh Lung.

    Sao hắn lại phát hiện được?

    Trong nội tâm Đông Phương Linh Lung cả kinh, người khác có lẽ nhìn không ra, nhưng tay nàng có chút chà xát lại bị Trình Cung phát hiện.

    Đông Phương Linh Lung khiếp sợ không chỉ là nàng vừa nghĩ tới nơi này thích hợp luyện đan, Trình Cungra nơi này chủ yếu làm luyện đan thất, nàng giật mình nhất chính là tại sao Trình Cung phát hiện nàng đã đạt tới Đan đạo Đại sư.

    Phải biết rằng từ khi gặp nhau, hai người thậm chí không có trò chuyện, càng không có cùng một chỗ luyện đan, làm sao hắn biết rõ?

    - Đan đạo Đại sư, tốt a, từ nay về sau ĐAN THầN PHủ đối ngoại có thể tuyên bố thủ tịch Luyện Đan sư chúng ta là Đan đạo Đại sư.

    - Gần đây đang cảm giác đan dược Địa Cấp có chút chán, là thời điểm nên đổi đan dược Thiên cấp.

    - Hảo, thật tốt quá, nếu như nói như vậy, có lẽ thật có cơ hội ở nơi này sáng tạo một kỳ tích.

    - Tiểu thư, ngươi thật sự đạt tới Đan đạo Đại sư, sao ngươi không nói, thật tốt quá, thật tốt quá, xem sau khi trở về bọn họ còn có thể nói cái gì!

    - Linh Lung tỷ, thật sự là quá tốt, rốt cục tỷ cũng đạt tới Đan đạo Đại sư.

    - Chúc mừng Linh Lung tiểu thư...

    Vừa nghe được tin tức này, tinh thần tất cả mọi người đều hơi bị chấn động, ở Nam Chiêm Bộ Châu, địa vị một Đan đạo Đại sư tuyệt đối cao hơn rất nhiều một vị lục địa Thần Tiên.

    Quan trọng nhất là, Đan đạo Đại sư còn trẻ như Đông Phương Linh Lung, tiền đồ càng bất khả hạn lượng.

    Đám người Bàn Tử vui đùa nói, Bạch Khải Nguyên cũng không còn vẻ lo lắng như vừa rồi nữa, chí ít có cơ hội.

    Nếu bản thân hắn không phải là loại người không sợ trời không sợ đất, thì cũng không có thể gọi là Hung Thần, nhưng dù sao hắn đã được Trình lão gia tử nhờ vả, chuyện tình cho hắn mạo hiểm như thế nào cụng được, nhưng chuyện tình mạo hiểm liên quan đến Trình Cung, thì nhất định hắn phải trông nom, nhất định phải cản trở.

    Người bên cạnh Trình Cung đều sớm biết Đông Phương Linh Lung là Đan sư đỉnh phong, còn kém một bước nữa mà thôi, cho nên biết rõ Đông Phương Linh Lung đột phá thì vui vẻ, hưng phấn, cao hứng, ngoài ra thì không có gì khác.

    Nhưng Man Ngưu Vương Lí Hằng mới đến, còn có Tử Yên công chúa đều triệt để ngây dại.

    Bên người Trình Đại Thiếu này đều là một đám người gì, một công chúa đã đột phá Vạn Tượng Nhất Long, có được Giao Long Tiên tiếp cận Linh khí trung phẩm bị hắn thu làm nha hoàn.

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên dẫn đầu Hung Thần kì binh tinh nhuệ nhất, còn có Huyết Chiến tất cả đều là Siêu Phàm kỳ, những người khác tuổi còn trẻ, lực lượng đều mạnh đến rối tinh rối mù, hiện tại mỹ nữ một mực lãnh đạm ở bên cạnh hắn, lại... dĩ nhiên là Đan đạo Đại sư, nàng mới bao nhiêu tuổi đã là Đan đạo Đại sư, nếu như nói ra ngoài không biết sẽ dọa chết bao nhiêu người, đáng sợ, thật là đáng sợ.

    Tử Yên công chúa cũng cảm giác được có chút tâm loạn như ma, nàng không nghĩ tới lại đi theo vào một bảo tàng như vậy, vừa rồi lại phát sinh mấy sự tình, nàng đã có chút tiến thối lưỡng nan.

    Nàng chiếm được truyền thừa của cường giả đại thần thông, chỉ cần có đủ Nguyên dịch duy trì, nàng tuyệt đối không cần như những người khác, trải qua vài thập niên, thậm chí trăm năm mới đột phá đến lục địa Thần Tiên.

    Nhưng hết thảy nơi này, đều là của Trình Cung, mình muốn lực lượng tăng lên hay là muốn đối phó Trình Cung, sao hắn lại cho mình tham dự vào.

    Nhưng muốn nói rời đi lại không nỡ, không đợi nàng đi, đột nhiên nghe nói Đông Phương Linh Lung là Đan đạo Đại sư.

    Điều này sao có thể, tuổi của nàng không hơn mình bao nhiêu, sao có thể là Đan đạo Đại sư, chẳng lẽ vận khí của Trình Cung này tốt như vậy, sao bên cạnh của hắn có nhiều người biến thái như vậy.

    Nếu như là bình thường, nhiều người chúc mừng hơn nữa, thậm chí khen tặng, vui đùa, Đông Phương Linh Lung cũng sẽ không cảm giác như thế nào.

    Một là vì tính cách của nàng lạnh lùng, đạm mạc, thứ hai nàng từ nhỏ đến lớn, đã sớm quen những thứ này.

    Nhưng hôm nay không biết vì cái gì, nàng cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên, ánh mắt của nàng nhìn về phía Trình Cung, rốt cục nàng minh bạch vì cái gì không được tự nhiên.

    Trước kia thời điểm lực lượng của Trình Cung còn yếu, mặc dù luyện chế đan dược thấp cấp cũng có thể làm cho nàng vô cùng khiếp sợ, hôm nay lực lượng của Trình Cung đã không kém mình bao nhiêu.

    Mặc dù hắn sử dụng một ít ngoại lực trợ giúp, nhưng từ khi biết Trình Cung, hắn luôn có thể vượt cấp luyện đan, hơn nữa với hắn mà nói giống như không có bất kỳ bình cảnh, bất luận đan dược gì chỉ cần lực lượng hắn có thể điều khiển được, thì sẽ hạ bút thành văn.

    Hơn nữa mình có thể đạt tới Đan đạo Đại sư, cũng là bởi vì hắn truyền thụ cho mình những kinh nghiệm kia, còn có trước khi đi Yêu Thú Sâm Lâm hai người nói chuyện một hồi, lúc ấy nói chuyện đều là một ít vấn đề đan dược trụ cột.

    Lúc ấy Trình Cung nói có chút nghi vấn muốn tâm sự cùng nàng, nhưng đến khi tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm Đông Phương Linh Lung mới dần dần phát hiện, nguyên lai phương pháp luyện đan của mình còn có chút sai lệch, tuy không nghiêm trọng, nhưng theo lực lượng mình tăng lên, vấn đề sẽ dần dần nổi bật ra.

    Nàng một mặt lịch lãm ở trong Yêu Thú Sâm Lâm, một mặt sửa đổi những vấn đề này, cộng thêm chiếu cố đám người Bàn Tử, trong lúc vô tình đã đột phá đến cảnh giới Đan đạo Đại sư, lĩnh ngộ một đan phương Thiên cấp.

    Lúc ấy thiếu khuyết dược vật, nàng thử luyện chế một lần, đã xác định rốt cục mình có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp, cũng chứng minh nàng chính thức bước vào cảnh giới Đan đạo Đại sư.

    Nàng minh bạch nguyên nhân mình cảm thấy không thoải mái, bởi vì mình có thể có thành tựu hiện tại, đều có bóng dáng của Trình Cung.

    Trình Cung luyện chế đan dược chưa từng có qua bình cảnh gì, có hắn ở đây, người khác khen mình thiên tài như thế nào, lợi hại như thế nào, Đan đạo Đại sư cường đại như thế nào, tự nhiên trong nội tâm nàng rất không thoải mái.

    - Bây giờ ngươi có thể luyện chế đan dược gì?

    Đột nhiên, thời điểm tất cả mọi người vui vẻ, hưng phấn cùng khiếp sợ vì Đông Phương Linh Lung trở thành Đan đạo Đại sư, đột nhiên Đông Phương Linh Lung nhìn Trình Cung hỏi.

    - Ân.

    Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Khó mà nói a, luyện chế Anh Đan trung phẩm có chút khó khăn, nhưng hẳn là có thể nếm thử, chủ yếu là thiếu khuyết tài liệu không có thí nghiệm qua, nhưng hạ phẩm hẳn là không có vấn đề, trung phẩm nắm chắc không cao hơn năm thành.

    Nếu như nói vừa mới biết được Đông Phương Linh Lung thành tựu Đan đạo Đại sư là vui vẻ, hưng phấn, khiếp sợ, kinh hãi, như vậy giờ phút này là triệt để không một tiếng động.

    Bạch Khải Nguyên biết rõ Trình Cung biết luyện chế đan dược, nhưng chưa bao giờ biết hắn tới trình độ nào, đám người Bàn Tử cũng vậy.

    Về phần Lí Hằng cùng Tử Yên công chúa càng không cần phải nói, người bình thường không biết Anh Đan đại biểu cái gì, nhưng bọn hắn lại biết rõ, đó là xưng hô chính thức trong đan giới, người bình thường ở Nam Chiêm Bộ Châu quen gọi là đan dược Thiên cấp.

    Hắn còn có thể luyện đan?

    Tuyệt đối không có khả năng, nhất định là đang khoác lác, còn luyện chế ra Anh Đan trung phẩm, còn không cao hơn năm thành nắm chắc, cho dù Đan đạo Đại sư cấp một, xác xuất thành công cũng tương đối thấp.

    Nhưng đồng dạng là Đan đạo Đại sư, hắn lại nói mình luyện chế đan dược Thiên cấp trung phẩm có năm thành nắm chắc, chẳng lẽ hắn là Đan đạo Đại sư cấp hai sao, đây tuyệt đối không có khả năng.

    Phải biết rằng, sở dĩ Đan đạo Đại sư tôn quý vô cùng, cũng là bởi vì sau khi trở thành Đan đạo Đại sư, mỗi khi tăng lên một bậc đều khác nhau rõ ràng.

    Đan đạo Đại sư cấp một có thể luyện chế Anh Đan hạ phẩm, Đan đạo Đại sư cấp hai có thể luyện chế Anh Đan trung phẩm, Đan đạo Đại sư cấp ba có thể luyện chế Anh Đan thượng phẩm, Đan đạo Đại sư cấp bốn có thể luyện chế Anh Đan siêu phẩm, sau đó lại đề thăng sẽ luyện chế được một ít đan dược đặc biệt, Lí Hằng cùng Tử Yên công chúa đều không rõ ràng lắm, từ đó có thể biết Đan đạo Đại sư cấp hai cường hãn đến cỡ nào.

    Trình Đại Thiếu cũng biết luyện đan?

    Sao chưa nghe nói qua, hơn nữa còn là Đan đạo Đại sư cấp hai, so với mỹ nữ xinh đẹp trong trẻo nhưng lạnh lùng này còn lợi hại hơn, không thể nào, điều này sao có thể.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng cảm giác hôm nay đầu óc mình có chút thiếu dùng, trong đầu có mấy chữ quanh quẩn, không có khả năng, không có khả năng, không có khả năng...

    Chương 377: Nhục Nhục

    - Có để cho người sống nữa hay không, cả ngày chỉ biết kích thích người khác, hiện tại ta sao còn động lực tu luyện a.

    Bàn Tử một bộ bị đả kích, như không có cách nào sống sót.

    - Đại Thiếu, ta trước dự định thoáng một cái, nhất định phải lấy đan dược tốt nhất, ngươi hiểu mà.

    Sắc Quỷ cũng rất hưng phấn, đưa mị nhãn về phía Trình Cung.

    Bởi vì lúc trước Trình Cung từng nói qua, đợi hài tử của Sắc Quỷ ra đời, Trình Cung sẽ luyện chế một đám đan dược, trực tiếp đánh xuống trụ cột tốt nhất, cho tiểu hài tử kia hưởng thụ đãi ngộ tu chân nhị đại.

    Cho nên vừa nghe Trình Cung có thể luyện chế Anh Đan trung phẩm, Sắc Quỷ tự nhiên rất cao hứng.

    - Rượu này càng ngày càng không đủ mạnh, giúp ta luyện chế một ít.

    Túy Miêu giơ giơ hồ lô rượu, rất là cảm khái nói.

    - nghe nói đan dược Thiên cấp rất thần kỳ, có thể làm cho người ta hèn mọn bỉ ổi hơn?

    Đại Thúc vừa lúc ở bên cạnh Bàn Tử, tên Bàn Tử này, làm cho hắn nổi cả da gà, thật sự chịu không được.

    - Ta muốn đan dược làm thân thể trở nên mạnh mẽ.

    La Anh Hùng cũng vội nói trước.

    Sống chung với Tứ đại hại sẽ bị lây bệnh rất nhanh, bầu không khí này thậm chí lây bệnh cho Đại Thúc, La Anh Hùng, về phần Trình Trảm cùng Trình Lập thì không nói cái gì, bọn họ sớm quen Trình Cung an bài hết thảy.

    Từ khi Bạch Khải Nguyên đi vào nơi này, đã bị từng đợt từng đợt kinh hỉ khiếp sợ đến mức không biết nói cái gì cho phải, lúc này hắn quá mức khiếp sợ, vui vẻ, nhìn Trình Cung lại không biết nói cái gì.

    Chỉ là trong mắt của hắn, còn có nghi hoặc, không dám tin, Trình Cung biết rõ nhìn hắn gật gật đầu, lúc này Bạch Khải Nguyên mới hưng phấn siết chặt nắm tay.

    - Hảo, hảo, không làm mất mặt người Trình gia, không làm lão gia tử mất mặt.

    Tốt, ha ha, tiểu tử ngươi thật đúng là bảo tàng, lực lượng tăng lên, bây giờ còn là Đan đạo đại sư cấp hai, nếu như lão gia tử biết chắc chắn sẽ vui vẻ đến mức không ngậm miệng được.

    Bạch Khải Nguyên cười đến nước mắt cũng chảy ra, hắn thật sự vui vẻ phát ra từ nội tâm.

    Bạch Khải Nguyên vừa nói như vậy, mọi người đều nhớ tới những chuyện này, đúng vậy, Trình Cung cũng không chỉ là Đan đạo đại sư cấp hai đơn giản như vậy.

    Đông Phương Linh Lung không nghĩ tới một câu hỏi của mình, sẽ rước lấy mọi người kích động, khiếp sợ như thế.

    Nhưng mà nàng cũng có thể hiểu được, rung động, kinh hãi trong nội tâm nàng không kém bọn họ bao nhiêu.

    Chỉ là trên nét mặt của nàng sẽ không nhìn ra cái gì, nàng thật sự nghĩ mãi mà không rõ, Trình Cung là làm sao làm được.

    Trên thực tế từ khi biết Trình Cung, về sau luyện đan cùng Trình Cung, nhất là giữa hai người trải qua mấy lần tiếp xúc thân mật, Đông Phương Linh Lung càng thể nghiệm qua chỗ phi phàm của Trình Cung.

    Nàng biết rõ, Trình Cung ở Đan đạo vượt qua mình chỉ là chuyện tình sớm hay muộn, chỉ là nàng cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

    Nhất là hình như Trình Cung đối với trở thành Đan đạo đại sư cấp hai không có cảm giác gì, phải biết rằng Đan đạo đại sư tăng lên một bậc là khó càng thêm khó, mặc dù trong gia tộc của mình có một ít Đan đạo đại sư, nhưng đa số đều là Đan đạo đại sư cấp một, bọn họ là lực lượng cao tầng chính thức của gia tộc, Đan đạo đại sư cấp hai tuyệt đối là lực lượng cao đoan trong gia tộc, là tồn tại Thái Thượng Trưởng lão.

    Hiện tại chẳng những hắn đạt đến, còn bình tĩnh như vậy.

    Hơn nữa, tựa hồ hắn căn bản không có gặp qua bình cảnh gì, đây mới là địa phương làm cho Đông Phương Linh Lung không thể tưởng tượng nổi nhất.

    Thấy ánh mắt Đông Phương Linh Lung nhìn chằm chằm vào mình, Trình Cung không cần đoán cũng biết nàng nghĩ cái gì, có lẽ mình cũng có bình cảnh, nhưng luyện đan ở thời điểm này tuyệt đối không có, ít nhất trước khi đạt tới Đan đạo đại sư đỉnh phong, trùng kích vào Đan đạo Tông Sư, tuyệt đối sẽ không có bình cảnh.

    Bởi vì những cái kia mình đã trải qua, chỉ cần lực lượng mình đủ, thần niệm đủ mạnh, có thể luyện chế ra đan dược tương ứng, nào có bình cảnh gì đáng nói.

    Tất cả bình cảnh, hiểu biết, nhận thức, ở kiếp trước Trình Cung đã sớm trải qua.

    - Được rồi, mọi người đừng ở đó mắt to trừng mắt nhỏ, hiện tại chúng ta phân phối một chút.

    Sắc Quỷ, Bạch Thúc, Lão Ngưu, Trình Trảm mang theo một nửa thành viên Huyết Chiến, tạm thời không tiến vào đan thất tu luyện, Bạch Thúc mang thủ hạ bố phòng, sắp xếp nhiệm vụ xong sẽ tu luyện.

    Trình Trảm thì mang người giữ gìn an toàn trong thành, Sắc Quỷ phụ trách vấn đề kiến thiết thành thị, Lão Ngưu am hiểu nơi này, ngươi phụ tá Sắc Quỷ, được rồi, những người còn lại bắt đầu tu luyện.

    Trình Cung nói xong khoát tay, trong nháy mắt vài trận pháp bắt đầu vận chuyển, những thứ này là từ lúc trước hắn lưu lại Nguyên dịch, Chuyển Sinh Đan, cho Huyết Y Lão Tổ là Nhân Anh Kỳ tầng thứ bố trí, chuyên môn phân cách ra nhiều phòng nhỏ, biến bên trong thành một phòng ốc cực lớn, sau đó lại phân cách ngăn ra.

    Chính giữa là không gian lớn nhất, là địa phương cho Đông Phương Linh Lung luyện đan, cũng có chỗ cho các nàng nghỉ ngơi, tu luyện, còn hai bên là chỗ tu luyện của mọi người.

    Sắc Quỷ, Bạch Khải Nguyên thậm chí Lí Hằng đối với Trình Cung an bài đều không có ý kiến gì, Trình Cung trực tiếp cho người khác lưu lại, mang theo bọn họ vừa định đi ra.

    - Ngươi yên tâm để cho ta ở đây tu luyện, ngươi không sợ ta nói ra bí mật này của ngươi, không sợ sau khi ta đột phá sẽ đối phó ngươi?

    Tử Yên công chúa đã ở một bên nhẫn nhịn nửa ngày, thấy Trình Cung đi qua bên cạnh mình, rốt cục nhịn không được hỏi.

    - Tiểu nha hoàn không nên hỏi nhiều, cho nàng tu luyện thì cứ tu luyện đi.

    Trình Cung căn bản không có đi để ý tới Tử Yên công chúa nói, cười nói cùng đám người Sắc Quỷ rời khỏi đan thất.

    Ân!

    Tử Yên công chúa bị lộng rất ngoài ý muốn, quay đầu lại, phát hiện tất cả mọi người đã nắm chặt thời gian, tiến vào địa phương của mình bắt đầu tu luyện, Tử Yên công chúa ngẩng đầu, chứng kiến trên cửa của một gian phòng, bên trên có ba chữ, “tiểu nha hoàn”.

    - Hỗn đản!

    Tử Yên công chúa nhìn xem mắng một câu, nhưng trong lòng lại trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    ...

    Trình Cung cùng đám người Sắc Quỷ đi một đoạn, sau khi bọn hắn đi lên, hắn liền xoay người trở lại, khi sắp tới lối vào, tiện tay khởi động một trận pháp do Huyết Y Lão Tổ bố trí trước kia, sau đó hắn lại trực tiếp biến mất.

    Trong không gian ngoại đỉnh, tuy rút ra ngoài một thành Nguyên dịch, nhưng Nguyên dịch bên trong rất khổng lồ như trước.

    Trình Cung mới vừa vào không gian ngoại đỉnh, lập tức cảm nhận được Nhục Nhục trên cổ tay nhúc nhích một chút, cái mũi nhỏ của nó dùng sức ngửi hai cái, sau đó cái đuôi nhỏ giật giật.

    Chỉ là hai động tác rất nhỏ, nhưng Trình Cung có thể rõ ràng cảm nhận được, đây là một cảm giác vô cùng hưng phấn, kích động của Nhục Nhục.

    Thậm chí Trình Cung có một loại cảm giác, nếu như thời điểm nó vừa ăn đan dược Địa cấp siêu phẩm của mình, có lẽ nó có thể lập tức tỉnh lại.

    Nhưng giờ phút này, hiển nhiên nó đã lâm vào trong ngủ say, loại vui mừng này gần như là bản năng, hoàn toàn là thân thể biểu hiện cảm xúc của mình.

    - Kháo!

    Trình Cung đang chú ý nhìn tiểu gia hỏa này, đột nhiên thấy nước miếng của nó chảy ra, giống như lúc trước ôm mảnh vỡ ngoại đỉnh ngủ vậy, trên mặt mang theo một biểu lộ vô cùng hạnh phúc.

    Trình Cung nâng tay trái lên, vốn định gõ đầu Nhục Nhục một cái, nhưng chứng kiến bộ dạng nó đáng yêu như vậy lại nhịn xuống.

    - Đại Thiếu.

    Thấy Trình Cung đi vào, Huyết Y Lão Tổ lập tức tới thi lễ. tuy chỉ tu luyện bên trong Nguyên dịch không đến hai ngày, nhưng thần sắc của Huyết Y Lão Tổ đã hoàn toàn khác lúc trước.

    - Ừ.

    Thấy Nhục Nhục chỉ có một chút phản ứng thân thể, lại không có động tĩnh gì, Trình Cung cũng không xem nó nữa.

    Sở dĩ Trình Cung có thể yên tâm cho Nhục Nhục ở trên cổ tay, là vì thấy nó rất đáng yêu, quan trọng nhất là từ trong nội tâm không có một chút cảm giác bài xích đối với tiểu tử này, càng không có cảm giác nguy hiểm.

    Đối với người thường mà nói, cảm giác chỉ là ngẫu nhiên lóe lên trong đầu, nhưng đối với Tu Chân giả chính thức mà nói, loại cảm giác này rất trọng yếu.

    Có thể trợ giúp đạt được đại cơ duyên, cũng có thể trợ giúp thoát khỏi tai kiếp.

    - Không sai, từ nay về sau ngươi sẽ ở lại nơi này, nơi này có đầy đủ Nguyên dịch, không được bao lâu ngươi có thể trùng kích vào Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm.

    Trình Cung nhẹ gật đầu, nhìn Nguyên dịch khổng lồ trong không gian ngoại đỉnh, lại nhìn khí sắc của Huyết Y Lão Tổ, hắn rất là thoả mãn gật đầu.

    - Nguyên dịch trân quý như thế, vẫn là thiếu gia sử dụng trước, hoặc là cho Nhị thiếu, Tam Thiếu, Tứ thiếu đi vào, lão nô đã đủ rồi.

    - Những chuyện này không cần ngươi quan tâm, bây giờ bọn họ còn không có biện pháp trực tiếp đặt mình trong Nguyên dịch đậm đặc như thế tu luyện, cần phải pha loảng Nguyên dịch này mới có thể dung nhập thân thể tu luyện, đến nơi đây không có chỗ tốt đối với bọn họ, cho ngươi tu luyện ngươi cứ hảo hảo tu luyện.

    Ngươi đi ra ngoài có nhiều chuyện không tiện, ở nơi này có tác dụng càng lớn đối với ta.

    Được rồi, ngươi đi tu luyện đi, có chuyện ta sẽ tùy thời liên lạc, thuận tiện tu luyện Huyết Anh đại pháp mà trước kia ta truyền thụ cho ngươi, công pháp trước kia ngươi tu luyện quá thấp, không có biện pháp chèo chống ngươi đề thăng, mặt khác cất kỷ những Chuyển Sinh Đan kia.

    Trình Cung khoát tay áo bảo Huyết Y Lão Tổ rời đi, lần này Trình Cung truyền thụ cho Huyết Y Lão Tổ Huyết Anh đại pháp là căn cứ tình huống của hắn mà nghĩ đến một loại công pháp, đây là công pháp của cự đầu chính thức của ma đạo trước kia, sau khi luyện thành Nhân Anh sẽ trở nên huyết hồng, cho dù thành tựu Địa Anh, Thiên Anh cũng sẽ như vậy, môn công pháp này cũng tương đối lợi hại.

    Môn thần thông này Trình Cung cho Huyết Y Lão Tổ tự mình tu luyện, cũng không phải những thần thông trước kia, là cố ý bảo hắn độ cho mình cùng huynh đệ.

    Huyết Y Lão Tổ đến bên trong Nguyên dịch tiếp tục tu luyện, Trình Cung khoát tay, mảnh vỡ đã đến trong tay hắn, tuy mảnh vỡ này không lớn, nhưng bên trong có ẩn chứa một tia lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp, chỉ là lực lượng này đã gần như biến mất.

    Trình Cung lập tức nhìn về phía Nhục Nhục, lúc ấy tiểu gia hỏa này nuốt Bạch Kiếm cùng Chuyển Sinh Đan vào, nếu như nó muốn đạt được lực lượng trong mảnh vỡ này, hẳn là cũng nuốt vào mới đúng, nhưng lúc ấy nó lại ôm mảnh vỡ, không có nuốt vào.

    Không phải nó không muốn nuốt vào, có lẽ là nuốt vào cũng không tiêu hóa được, Hư Không Âm Dương Đỉnh là Cửu Châu đệ nhất Thần khí, cho dù chỉ là ngoại đỉnh vỡ vụn, cũng không phải lực lượng khác có thể xúc phạm tới.

    Cũng chỉ có tồn tại cao cấp nhất như Hư Không Âm Dương Kiếp mới có thể đánh nát, nhưng mà không có biện pháp hủy diệt.

    Vì vậy tiểu gia hỏa này đã nghĩ những biện pháp khác hấp thu, trách không được thời điểm mình nhìn thấy nó, cũng có một loại cảm giác thân cận, nó hấp thu không ít lực lượng trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, còn hấp thu lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp, mình cũng lợi dụng lực lượng này rèn luyện thân thể, tự nhiên sẽ cảm giác thân cận cùng Nhục Nhục, giống như là hai người cùng tu luyện một công pháp, sẽ sinh ra tình đồng môn vậy.

    Chương 378: Thần niệm thông suốt, lực lượng tăng lên

    Muỗi nhỏ cũng là thịt a, tuy mảnh vỡ này rất nhỏ, nhưng Trình Cung vẫn vận chuyển Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Thời điểm Trình Cung vận chuyển Hư Không Âm Dương Đỉnh, thân thể Nhục Nhục có chút hưng phấn giật giật, nhưng không có tỉnh lại như cũ, hôm nay Trình Cung đã có thể khống chế một ít, trực tiếp dùng Chí Dương Chân Hỏa trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh oanh kích lên mảnh vỡ này.

    Mảnh vỡ này so với mảnh vỡ trong tay Vũương thì nhỏ hơn rất nhiều, lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp bên trong trong nháy mắt bị Chí Dương Chân Hỏa bức ra, hôm nay không gian ngoại đỉnh đã khôi phục một ít, lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp trong mảnh vỡ vừa đi ra, lập tức tự động dung nhập vào ngoại đỉnh.

    Trình Cung trực tiếp dung nhập một tia Hư Không Âm Dương Kiếp chưa hoàn toàn tiêu tán cùng Chí Dương Chân Hỏa vào thân thể, bắt đầu rèn luyện thân thể.

    Ggiờ phút này bên cạnh có Nguyên dịch khổng lồ, Trình Cung trực tiếp hấp thu rất nhiều tiến vào trong thân thể.

    - Sưu!

    Trong tối tăm, thời điểm mảnh vỡ dung nhập vào không gian ngoại đỉnh, Trình Cung lại từ nơi này đạt được một tia trí nhớ, giống như hình vẽ hiện lên trong đầu.

    Một khối mảnh vỡ cực lớn trùng kích vào đại địa mênh mông, sau đó đột nhiên phân liệt lần nữa, mảnh vỡ này trực tiếp oanh kích xuống đất, mặt đất bị oanh ra một khe hở thật nhỏ.

    Sau đó, đột nhiên mảnh vỡ này tiến vào một chỗ rất thần kỳ, vô số lực lượng muốn hòa tan mảnh vỡ này, nhưng cuối cùng qua hồi lâu cũng không thể thành công, sau đó Trình Cung thấy được một màn, Nhục Nhục nhổ mảnh vỡ này ra, sau đó ôm nó vào lòng.

    Chỉ là một hình ảnh trong nháy mắt, nhưng Trình Cung không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, mình đoán không sai a.

    Đúng rồi, khối lớn kia phân liệt ra rất nhiều mảnh nhỏ, trong đó có một khối còn lớn hơn khối nằm trong tay Vũ Thân Vương, căn cứ trí nhớ kia thì nó nằm ở Nam Hoang.

    Ha ha sướng a, không nghĩ tới đất phong Hoàng Đế cho mình lại có tới hai mảnh vỡ.

    Hai khối là mua ở Nhất Chùy Định Âm Đường, một khối đoạt trong tay Vũ Thân Vương, đây là lần đầu tiên mình phát hiện một mảnh ở Lam Vân đế quốc, hơn nữa còn có một khối rất lớn ở gần đây.

    Mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, năm đó thiếu chút nữa ngươi làm ta rơi rụng, hôm nay thực sự thành toàn cho ta, để cho ta phát hiện bí mật của Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, để cho ta hấp thu lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện thân thể cùng thần niệm, ha ha, sớm muộn gì cũng có một ngày, bản Đại Thiếu sẽ triệt để chinh phục ngươi.

    - Oanh!

    Trình Cung sử dụng Âm Dương Vạn Vật Quyết tu luyện, tốc độ hấp thu rất kinh người, hôm nay có Nguyên dịch ở bên cạnh, tuy lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp ở trong mảnh vỡ kia có hạn, nhưng Trình Cung lại dùng cái này mở đường, dung nhập rất nhiều Nguyên dịch vào trong thân thể.

    Giờ phút này trong thân thể sinh ra một loại biến hóa cuồng bạo, thần niệm thông suốt, cũng tiến vào biến hóa chưa từng có qua.

    Đây là...

    Trong nội tâm Trình Cung cả kinh, đây là tiêu chí thân thể cùng thần niệm muốn đạt tới Nhân Anh Kỳ sớm một bước, Nhân Anh Kỳ ngưng tụ Nhân Anh phải trải qua sinh tử kiếp, thân thể cùng thần niệm đạt đến trước ngược lại sẽ không có kiếp nạn, bởi vì trước kia chưa từng có loại chuyện này, có rất ít thân thể cùng thần niệm đạt tới trước.

    Bởi vì nếu như thân thể cùng thần niệm đạt tới trước, thời điểm ngưng tụ Nhân Anh khó khăn càng lớn, uy lực sinh tử kiếp cũng càng lớn.

    Trình Cung cũng cảm giác phong bạo trong thân thể càng lúc càng lớn, điên cuồng thôi động Âm Dương Vạn Vật Quyết, Nguyên dịch tuôn vào trong thân thể, đủ để phiên giang đảo hải, triệt để cải biến thân thể.

    Về phần thần niệm, thì cảm giác còn kém một ít hỏa hậu, có một cảm giác như bế tắc, không có cách nào tăng lên.

    Đột phá, hay là không đột phá.

    Sau khi đột phá, về sau mình ngưng tụ Nhân Anh nguy hiểm sẽ càng lớn, thậm chí sinh tử kiếp sẽ vượt qua gia gia, sinh tử kiếp không thể so với Địa hỏa ma kiếp từ Nhân Anh đột phá Địa Anh, cũng không có biện pháp so sánh với Thiên Cương lôi kiếp khi trùng kích Thiên Anh, nhưng nó xác thực là đại kiếp nạn thứ nhất của người phải trải qua trước khi bước vào Tu Chân Giới.

    Sinh Tử kiếp không giống Địa Hỏa ma kiếp cùng Thiên Cương lôi kiếp chính là, người khác nhìn không tới Sinh Tử kiếp, chỉ có người trùng kích vào mới có thể cảm nhận được.

    Có ít người, cố ý cho lực lượng Thoát Tục Kỳ của mình đột phá Vạn Tượng Nhất Long, như Địa Long Vương, Man Ngưu Vương,...

    đều cũng có ý như thế, bởi vì ở trạng thái này, một khi đột phá đến Nhân Anh Kỳ, lực lượng sẽ tăng vọt.

    Nhưng mà phải có giới hạn, nếu như truy cầu lực lượng, khi đột phá khó khăn sẽ rất lớn, vậy chỉ còn đường chết.

    Trước kia không phải là không có loại ví dụ này, thậm chí có được hơn năm mươi Long lực, có thể so với Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư, thậm chí tầng thứ năm, nhưng một khi Nhân Anh Kỳ đột phá tầng thứ ba, không chỉ là lực lượng, mà còn có thể vận dụng quy tắc, khống chế một ít lực lượng không gian, lúc kia chỉ là lực lượng căn bản không có biện pháp đối kháng.

    Hơn nữa không đột phá được, thọ nguyên hao hết, hoặc là gặp phải cường địch sẽ tử vong.

    Lúc này, theo thần niệm, thân thể của Trình Cung biến hóa, bình cảnh Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu đã lâu không có động tĩnh, lúc này có chút buông lỏng.

    Ta dựa vào, loại chuyện này phải có cơ duyên, nếu như cưỡng chế trùng kích thì có một ngày cũng sẽ làm được, nhưng loại cơ duyên này sao có thể buông tha, hôm nay thần niệm của Trình Cung thông suốt, như có một loại cảm ngộ, kiếp trước kiếp này, thần niệm vô cùng thông suốt.

    Con mẹ nó, liều mạng!

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ, khoát tay đã cầm hai viên Chuyển Sinh Đan, thần niệm Yêu Vương trong hai viên Chuyển Sinh Đan này đều rất mãnh liệt, hiển nhiên khi còn sống cũng không phải hạng người bình thường.

    Trình Cung trực tiếp hấp thu tánh mạng tinh hoa trong đó, tánh mạng tinh hoa này chẳng những có thể bổ sung lực lượng, còn có thể tẩm bổ thần niệm, tăng thần niệm lên.

    Trong nháy mắt Âm Dương Vạn Vật Quyết triển khai, điên cuồng hấp thu lực lượng, dưới tình huống trong cơ thể Trình Cung không có ngưng tụ Nhân Anh, đã trải qua một hồi rèn luyện triệt để, bởi vì Hư Không Âm Dương Đỉnh rèn luyện trước, thân thể không có trải qua Sinh Tử kiếp hoàn thành lột xác, trực tiếp đạt đến Nhân Anh Kỳ tầng thứ hai.

    Về phần thần niệm của Trình Cung thì càng cường hãn, thần niệm thông suốt, kiếp trước kiếp này như cùng một chỗ, thần niệm mượn nhờ tánh mạng tinh hoa của Chuyển Sinh Đan, lại khôi phục đến trình độ Nhân Anh Kỳ tầng thứ ba.

    Ở bên trong quá trình tích lũy cùng biến hóa này, bình cảnh Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu của Trình Cung rốt cục buông lỏng, Nguyên dịch, tánh mạng tinh hoa, lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp trong nháy mắt dung hợp làm một, trực tiếp phá tan bình cảnh Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu, tiến nhập Thoát Tục Kỳ tầng thứ bảy.

    Một khi đột phá bình cảnh này, lại có thần niệm cường đại cùng thân thể cường hoành, Trình Cung điên cuồng hấp thu tinh hoa trong Chuyển Sinh Đan cùng Nguyên dịch.

    Sau khi Trình Cung đột phá, vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết bình thường, rốt cục cũng không cần tập trung tinh lực như vừa rồi.

    Chính hắn cũng thầm kêu vui mừng, nếu như không có Nguyên dịch cùng Chuyển Sinh Đan duy trì, coi như mình hiểu được, thần niệm thông suốt, ý niệm trong đầu hiểu rõ, cũng không có biện đạt tới loại trình độ này.

    Giống như sau khi mình đột phá, lực lượng cần hấp thu quả thực quá khủng bố, giờ phút này Trình Cung đánh giá một chút, cho dù không tá trợ Huyết Y Lão Tổ, một khi mình thi triển Thương Khung Đại Thủ Ấn ra, cũng tuyệt đối có được ba mươi Long lực, hơn nữa ít nhất có thể chèo chống năm ba lần.

    Hiện tại lực lượng ẩn chứa trong thân thể mình đã vượt qua lục địa Thần Tiên bình thường, chỉ là không có ngưng tụ Nhân Anh, không khống chế được lực lượng, không khống chế được quy tắc, hấp thu nguyên khí thiên địa kém rất nhiều, nhưng Trình Cung có Huyết Y Lão Tổ, có đầy đủ Nguyên dịch, cũng đủ đan dược, cái này căn bản không phải vấn đề.

    Hơn nữa, thần thông của Trình Cung là Huyết Y Lão Tổ độ tới, một ít cảm ngộ cùng phương pháp sử dụng đều đã được giải quyết, nói cách khác hắn hoàn toàn có thể đối kháng lục địa thần tiên.

    Đương nhiên, kia phải là Nhân Anh kỳ tầng ba trở xuống, đối với Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư trở lên, bắt đầu biết khống chế quy tắc, phát huy lực lượng quy tắc, kia không phải là lực lượng đơn thuần có khả năng đối kháng được.

    Tuy đạt được Nguyên dịch cùng Chuyển Sinh Đan, nhưng cảm giác của Trình Cung rất bình thường, bởi vì bình cảnh của hắn không phải là lực lượng đơn thuần có thể giải quyết.

    Không nghĩ tới bởi vì có Nhục Nhục, phía trên mảnh vỡ này lưu lại một ít kí ức, để cho hắn phát hiện Nam Hoang còn có mảnh vỡ, hơn nữa không nhỏ.

    Càng làm cho ý niệm trong đầu hắn hiểu rõ, thần niệm thông suốt, một lần hành động làm cho thân thể đột phá đến lục địa Thần Tiên, thần niệm khôi phục đến trình độ lục địa Thần Tiên, rốt cục cũng bình cảnh đột phá.

    Lần này thật sự là vô tâm được bảo, trong lúc vô tình tu luyện, lại đột phá.

    Sau khi đột phá, còn lại đúng là súc tích lực lượng, Trình Cung mượn nhờ lực lượng hai viên Chuyển Sinh Đan, một hơi đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám.

    Nếu như người bình thường, một viên Chuyển Sinh Đan đủ cho hắn đạt tới Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, thậm chí có thể đột phá Vạn Tượng Nhất Long, có được Long lực.

    Nhưng Trình Cung đã sớm có được Long lực, cho nên mặc dù hai viên Chuyển Sinh Đan cùng rất nhiều Nguyên dịch, cộng thêm tu luyện ba ngày ba đêm, cũng chỉ làm cho lực lượng của hắn đạt đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám.

    Trước tầng thứ chín không có bình cảnh, cho nên Trình Cung đột phá đến tầng thứ chín cũng chỉ là vấn đề thời gian.

    Nếu không phải Trình Cung cảm nhận được thần niệm trên lệnh bài mình cho Sắc Quỷ có ba động, Sắc Quỷ đang liên lạc với mình, Trình Cung thật đúng là sẽ một hơi đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín rồi nói sau.

    Nhưng hiện tại Trình Cung cũng không nóng nảy, bên Sắc Quỷ đã có việc, thần niệm hắn khẽ động, người đã xuất hiện ở bên trong đan thất, nhìn thoáng qua nơi này, thấy tất cả mọi người đều bận rộn tu luyện, sau đó thân hình Trình Cung lại lóe lên đã xuất hiện ở ngoài cửa động.

    Hiện tại thân thể cùng tốc độ của hắn, để cho hắn có thể đơn giản thi triển Phá Không Thứ cường đại gấp mười lần Sắc Quỷ, mà dùng phương pháp Phá Không Thứ này di động trong khoảng cách gần, hiệu quả vẫn tương đối kinh người.

    - Ta dựa vào, thật đúng là đủ thảm!

    Trình Cung vừa ra tới, trong nháy mắt thần niệm bao phủ phạm vi hơn mười dặm chung quanh, ngay cả hắn cũng chấn kinh một hồi, so với trong tưởng tượng thì thảm hơn nhiều lắm.

    Nguyên lai tất cả tòa nhà trong Man Ngưu thành đều đã bị dỡ bỏ, ngoại trừ kiến trúc phía trên động phủ này, Man Ngưu Vương phủ cùng địa phương làm tổng bộ ĐAN THầN PHủ không có cải biến, đây là quyết định trước kia của Trình Cung, chỗ đó như trước vẫn là chỗ ở của Man Ngưu Vương.

    Chỉ là Lang Vương phủ có chút thay đổi, biến thành một nha môn cùng địa phương đóng quân tạm thời, đương nhiên, chủ yếu là thành viên Huyết Chiến ở nơi này.

    Hung Thần kì binh đều ở bên ngoài, dù sao bọn hắn quá nhiều, về phần ĐAN THầN PHủ, Tứ Phương lâu,... những địa phương này đều ở đây, bên ngoài đã dỡ bỏ hoàn toàn, biến thành một mảnh đất bằng, ngoại trừ quân doanh mà Hung Thần kì binh đóng quân ra, còn có kỵ binh tuần tra, thì khắp nơi hoàn toàn yên tỉnh.

    Ngoại trừ nơi này, phủ của Lý Hằng, cùng với địa phương của Tứ Phương Lâu có người, thì không còn có một ai khác.

    Làm cho Trình Cung vui mừng chính là, hiện tại trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di thay đổi hiệu quả đã thể hiện ra, trong sơn động nguyên khí dày đặc, nguyên khí bên ngoài gấp đôi những địa phương khác, hơn nữa nguyên khí này còn đang không ngừng tăng trưởng.

    - A, ở chỗ này.

    Lúc này Trình Cung đã phát hiện đám người Sắc Quỷ, người trực tiếp bay tới.

    Chương 379: Dám nuốt đồ của bản đại thiếu

    Phá KhôngThứ, tuy Trình Cung thi triển cách phá không còn kém khá xa, nhưng giờ phút này gia tốc trong cự ly ngắn, Trình Cung vừa biến mất ở nơi này, đã xuất hiện ở trong một hoa viên cực lớn, hắn xuất hiện ở đó nhưng Sắc Quỷ, Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên, Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng không phát hiện.

    Thẳng đến khi hắn cất bước không che dấu chút nào, Lí Hằng là người thứ nhất quay đầu, sau một khắc Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm cũng đều quay đầu lại.

    - Thuộc hạ gặp qua Đại Thiếu.

    Trình Trảm lập tức đứng dậy.

    - Đại Thiếu, ngươi... vừa rồi ngươi sử dụng chính là tuyệt chiêu của Sắc Quỷ?

    Sao ta không có một chút cảm giác, chẳng lẽ... lực lượng ngươi tăng lên?

    Man Ngưu Vương Lí Hằng nhìn Trình Cung cười cười đi về phía bọn họ, vô cùng chấn kinh, không dám tin nhìn Trình Cung.

    Bởi vì sau khi Trình Cung giết chết Lang Vương Bạch Nhân Long, hắn vẫn ở bên cạnh Trình Cung, cho dù Trình Cung nhảy vào trong đàn yêu thú chém giết, hắn cũng ở một bên thấy rõ ràng.

    Nhất là còn cùng Trình Cung dò xét chung quanh một ngày, Trình Cung cũng nhiều lần thi triển qua chiêu này.

    Đối với cái này, Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng không xa lạ gì, chỉ là lúc kia chấn kinh là vì tốc độ của Trình Cung kinh người, nhưng hắn vẫn có thể phát hiện dấu vết như trước, mỗi lần Trình Cung di động sẽ có lực lượng ba động, hắn có thể phát giác được một ít, nhưng lần này lại hoàn toàn không có một chút phát giác.

    Trình Cung nhẹ gật đầu:

    - Ân, tăng lên hai tầng, như thế nào, sao mọi người lại tập trung một chỗ vậy?

    - A!

    Man Ngưu Vương Lí Hằng nghe xong há to mồm, ngẩn người.

    Hai tầng, lúc này mới bao lâu a!

    Hơn nữa, những ngày này mình đi theo bên cạnh mấy người của Trình Cung, mỗi người bọn họ tăng lên một tầng, lực lượng tăng trưởng này hơn xa rất nhiều những người bình thường khác.

    Trước kia Trình Cung đã lợi hại như vậy, hiện tại sẽ khủng bố tới trình độ nào.

    Nếu như hắn cứ tăng lên như vậy, này cũng quá kinh khủng a, hắn làm sao làm được.

    Quan trọng nhất là, thời điểm hắn ở Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu cũng hung hãn như vậy, chụp chết Lang Vương Bạch Nhân Long, bên trong trăm vạn yêu thú giết như cá gặp nước, hiện tại lại tăng lên hai cấp độ, cái kia...?

    Bạch Khải Nguyên cảm giác đầu mình có chút không đủ dùng, nhìn về phía Trình Cung dựng thẳng ngón tay cái, tiểu tử ngươi ngưu bức.

    Thật không biết còn có chuyện gì hắn không làm được, hoặc là có chuyện gì mà hắn chưa nghĩ tới hay không.

    Ngẫm lại mình năm đó, ở Siêu Phàm kỳ mỗi lần tăng lên một tầng cũng cần mấy tháng, thậm chí mắc kẹt ở đó vài năm, hắn lại la ó, thường xuyên vài ngày không thấy là tăng lên vài tầng, còn có để cho người sống nữa hay không.

    Hiện tại Bạch Khải Nguyên thật sự cảm nhận được một câu, người so với người tức chết người, ngàn vạn lần đừng có tâm tư so cùng tiểu tử thúi này, nếu không sẽ sống không nổi.

    Sắc Quỷ vừa nghe cũng rất hoảng sợ, tăng lên... hai tầng, kháo, lúc này mới ba ngày, cho dù Đại Thiếu có rất nhiều Nguyên dịch, cũng không có thể khoa trương như vậy.

    Hơn nữa, nếu như nhớ không lầm, hình như Đại Thiếu ở bình cảnh Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu này không bao lâu, sao nhanh đột phá như vậy.

    Ta dựa vào, đột phá hai tầng, chẳng phải là nói Đại Thiếu đã là Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám.

    - Đại Thiếu, ngươi nên sớm nói ngươi muốn bế quan đột phá a, ta sẽ không quấy rầy ngươi, kỳ thật cũng không có đại sự gì, ta đang suy nghĩ biện pháp giải quyết.

    Sắc Quỷ vừa nghĩ tới Đại Thiếu từ Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám, lập tức nghĩ đến đến vấn đề này, có đầy đủ Nguyên dịch chèo chống, một khi Đại Thiếu đột phá bình cảnh, thì sẽ một đường thẳng tiến, nếu như mình không quấy rầy, hơn phân nửa Đại Thiếu sẽ đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín mới đi ra.

    Trước kia Trình Cung đã nói qua với hắn, hắn chỉ là tu luyện, chưa nói tới bế quan, có chuyện gì có thể tùy thời liên hệ với hắn, cho nên Sắc Quỷ mới trước tiên liên hệ với Trình Cung.

    - Cái này ngươi không cần quan tâm, nói chuyện gì xảy ra đi, trước không phải sớm nói cho ngươi mời Tứ Phương Lâu đến sao?

    Trình Cung nói xong, đưa tay ý bảo tất cả mọi người ngồi xuống, vài ngày trước thời điểm Trình Cung cùng đám người Sắc Quỷ đi ra, Trình Cung đã nói cùng Sắc Quỷ, bảo hắn trực tiếp tìm Tứ Phương Lâu, Tứ Phương Lâu là thế lực thông hành thiên hạ, chỉ cần cho bọn hắn truyền lời, rất nhanh người khác sẽ biết tình huống của Đan thành.

    Đương nhiên, sẽ không nói quá nhiều cùng bọn họ, nếu như bọn họ cho rằng không được như trước, quyết tâm rời khỏi nơi này thì cũng chẳng sao.

    Nhưng Trình Cung hiểu rất rõ những thế lực lớn như thế này, bọn họ không sợ tổn thất một ít nhân thủ, cũng không sợ mạo hiểm, đối với bọn họ mà nói chỉ có đáng giá hay không mà thôi, nếu như nguyên khí chỗ này cao hơn địa phương khác vài lần, đối với bọn họ mà nói cũng rất trọng yếu, ít nhất đối với những nhân viên cấp thấp sẽ có trợ giúp rất lớn.

    - Cái này ta đã nói rồi.

    Sắc Quỷ bất đắc dĩ nói:

    - Ngay từ đầu ta đã nói, bọn họ cũng rất hứng thú, tuy nhiên thời điểm nghe nói chúng ta muốn ở trước khi trăm năm Thú triều tiến đến, kiên trì ở lại Nam Hoang, còn muốn ngay tại lúc này kiến tạo thành thị có chút hoang đường, nhưng bọn hắn vẫn tỏ vẻ đóng quân tới thời khắc cuối cùng.

    Đúng như Đại Thiếu nói, cho dù bọn họ bỏ qua một ít lực lượng, cũng sẽ thu được chỗ tốt nhiều nhất, hơn nữa thời khắc mấu chốt thậm chí bọn họ có thể đánh cùng yêu thú để cứu người của bọn hắn, một ít thế lực khác cũng đồng ý, nhưng vấn đề là địa phương khác xảy ra chuyện.

    Nhắc tới cái này, Sắc Quỷ cực kỳ khó chịu nói:

    - Trước nhất là bên Song Long thành hạ lệnh, hạn chế mọi người tiến vào Nam Hoang, bởi vì Thú triều sắp tiến đến, từ nay về sau chỉ cho phép ra không cho phép vào.

    Hơn nữa, không cho phép vận chuyển nước uống, thực vật còn có một ít vật phẩm sinh hoạt khác, sau đó Hoàng Đế trực tiếp hạ lệnh, cả nước nghiêm khắc khống chế.

    Nói là khống chế cả Nam Hoang, kỳ thật chính là đâm chúng ta một dao, căn cứ tin tức mới nhất truyền đến, Địa Long Vương, Mị Hồ vương bên kia phái đi người quen, chỉ cần xác định không phải người của chúng ta, lập tức có thể mua được tài nguyên, chỉ cần là hai tòa thành thị này, các loại tài nguyên cũng cho vận chuyển đi vào, chỉ có chúng ta là không được.

    - Hơn nữa đoạn thời gian trước ta dùng danh nghĩa Bách Chiến Hầu phát công hàm, hỏi thăm tiền kiến thiết Hầu phủ, còn muốn ngân sách ở địa phương.

    Kết quả Song Long thành lại nói không có tiền, một phân tiền cũng không cho, bảo chúng ta tự nghĩ biện pháp.

    Móa, nói rõ Đoan Mộc Nhất Phong này là cố ý chơi chúng ta, tuy không có một chút ảnh hưởng, nhưng làm cho lòng người khó chịu a.

    Ngoại trừ Tứ Phương Lâu ra, các thế lực khác bởi vì không đủ mạnh mẽ, hoặc là bởi vì do dự, nên không có phản ứng gì. mà người chúng ta mướn kiến tạo thành trì, hiện tại cũng đều bị cản lại, ta cho người triệu tập mấy vạn người ở các hành tỉnh chung quanh, nguyên bản trong một tháng có thể kiến tạo ra một tòa thành thị không sai, nhưng hiện tại toàn bộ bị cản lại.

    Đây là hắn muốn chặt đứt tiếp tế của chúng ta, dù sao dưới lục địa Thần Tiên, nước uống, thức ăn vẫn không thể thiếu.

    Người của chúng ta chuẩn bị sung túc, còn không lo lắng gì, nhưng muốn kiến tạo thành trì, còn muốn khuếch trương, vậy thì rất khó khăn.

    Mẹ nó, cả ngày hắn lấy chuyện chống cự yêu thú ra nói, nói ba hoa chích choè, quả thực là vì thương sinh vì thiên hạ, đây là chuyện tình quang vinh a.

    Sắc Quỷ càng nói càng tức giận:

    - Hiện tại hắn bảo có việc bận, Nam Hoang lại là đất phong của ngươi, nên chết sống gì là chuyện của chúng ta, nhưng nói như thế nào chúng ta cũng là đối kháng yêu thú a, kết quả lại bị bọn chúng đâm sau lưng, một đám hỗn đãn.

    Nếu như chỉ có nhưng chuyện này, ta cũng không kinh động đến đại thiếu, hiện tại chủ yếu là có không ít bộ hạ cũ của Trình gia gia, một số người khu mẹ goá con côi muốn tới đây, nhưng tất cả đều bị chặn lại.

    Mà căn cứ tin tức mới nhất của ta, bọn họ còn giết không ít người, âm thầm mở ra vài lỗ hổng cho những người này qua, sau đó phái người giết.

    - Oanh!

    Bộ hạ cũ của gia gia, người khu mẹ goá con côi bị giết hại, lửa giận của Trình Cung trong nháy mắt như núi lửa bộc phát, một quyền nặng nề nện ở trên bàn đá.

    - Theo ta chơi chiêu thức ấy, đồ của bản đại thiếu cũng dám nuốt, tiền của ta cũng không chịu đưa, còn dám giết người của ta, bản Đại Thiếu vừa mới yên tĩnh vài ngày, bọn hắn đã muốn làm ầm ĩ, Sắc Quỷ, Trình Trảm, các ngươi mang theo năm mươi tên Huyết Chiến đi theo ta.

    Bạch thúc lập tức cho người tập kết, ta sẽ cho Huyết Y Lão Tổ đưa người thông qua Song Long thành.

    Lão Ngưu, nhiệm vụ của ngươi càng thêm gian khổ, sau khi ta rời đi, những người khác đang bế quan, nếu như lúc này đối phương ra tay tập kích, ít nhất cũng là Vương giả trong miệng các ngươi, thậm chí rất có khả năng sẽ xuất hiện lục địa Thần Tiên, toàn bộ muốn nhờ vào ngươi.

    - Chỉ cần ta còn sống, cũng không để cho người khác gặp chuyện không may.

    Tuy thời gian nhận thức không được bao lâu, nhưng Man Ngưu Vương Lí Hằng lại có một cảm giác xem như là tri kỷ.

    - Chết không phải là chuyện tình quang vinh gì, bất tử mới là quang vinh tốt nhất, nhớ kỹ, nếu như đánh không lại, không cần phải liều mạng, ngăn chặn là được.

    Trình Cung nói xong đứng lên nói:

    - Đi, đi Song Long thành.

    Sắc Quỷ cùng Trình Trảm dẫn người theo Trình Cung rời đi, Man Ngưu Vương Lí Hằng, Bạch Khải Nguyên cũng đứng dậy rời đi, sau khi bọn họ đứng dậy rời khỏi một hồi lâu, đột nhiên một trận gió thổi qua, cái bàn đá vừa rồi hóa thành bụi phấn bay lả tả trong gió.

    ...

    Trong vài ngày thời gian, Trình Cung tuyên bố đã sớm truyền khắp Nam Hoang, truyền khắp Lam Vân đế quốc, thậm chí truyền khắp cả Nam Chiêm Bộ Châu.

    Lúc này tất cả mọi người mới phát hiện, Trình Đại Thiếu có thể làm cho lực chú ý mọi người tập trung ở chỗ của hắn, có khả năng hấp dẫn lực chú ý như mọi người trước.

    Đối với quyết định này của Trình Cung, chín thành chín người đều cho rằng đây là chuyện vô nghĩa, nếu không mượn nhờ nơi hiểm yếu, cho dù tất cả các quốc gia của Nam Chiêm Bộ Châu tập trung lực lượng cùng một chỗ, có thể chống chọi được Thú triều hay không cũng không dễ nói, một mình hắn chẳng lẽ còn mạnh hơn tất cả các quốc gia trong Nam Chiêm Bộ Châu.

    Còn lại một số người rất nhỏ bé, không phải sùng bái mù quáng đối với Trình Cung, thì chính là một ít người trẻ tuổi bị Sắc Quỷ dõng dạc tuyên truyền, cổ động, làm nhiệt huyết sôi trào, nhưng bọn hắn lại chiếm rất ít, một bộ phận rất ít mà thôi.

    Trong hoàng cung, Hoàng Đế nhìn xem tình báo mới nhất, khóe miệng của hắn rốt cục lộ ra một tia vui vẻ khó được.

    Phong Vân Kiếm Tông Đại Trưởng lão Phùng Lăng, lục địa Thần Tiên chính thức muốn ra tay đối phó Trình Cung, Vũ Thân Vương bên kia cũng sẽ phái người tới, Nam Cương thần giáo cũng đang thương nghị chuẩn bị động thủ, mình lại chặt đứt tiếp tế cung ứng phía sau Trình Cung.

    Cho dù hắn có Trình gia làm hậu thuẫn, không sợ những việc này.

    Nhưng những người khác còn cần nước uống, thực vật cùng với cung ứng khác, hắn còn tuyên bố muốn thành lập Đan thành ở đó, chẳng lẽ hắn thực cho rằng bằng vào một ĐAN THầN PHủ, có thể chống đỡ nổi một tòa thành thị ở Nam Hoang sao, buồn cười.

    Về phần Trình Cung tuyên bố thành lập một tòa thành thị đối kháng trăm năm Thú triều, ở trong trăm năm Thú triều cũng sẽ không ngã, Hoàng Đế căn bản không có đi để ý tới, này căn bản chính là người si nói mộng, lời nói vô căn cứ.

    Hiện tại hắn đang suy nghĩ chính là, sau khi Trình Cung chết, dùng sủng ái của Trình Tiếu Thiên đối với Trình Cung, khả năng tạo phản sẽ rất lớn, nhất định phải làm tốt chuẩn bị.

    Chương 380: Song Long Thành

    Trình phủ, băng động, nơi này là tầng dưới chót nhất trong băng động.

    Trước kia, Trình Tiếu Thiên cũng không dám đơn giản đi vào, hiện tại đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, rốt cục hắn có thể tùy ý xuất nhập nơi này, trận pháp nơi này rất kỳ diệu, cho dù Trình Cung tới mà nói, thấy được cũng phải sợ hãi than.

    Dùng lực lượng rất ít, lại chế tạo một thiên địa băng hàn cực lớn ở nơi này, trong không gian mấy trăm mét, hoàn toàn là một thế giới cực hàn.

    - Hoang đường, Bạch Khải Nguyên này, trước khi đi ta dặn dò hắn như thế nào, lại để cho tiểu tử thúi kia làm ra chuyện tình điên khùng như vậy, muốn ở Nam Hoang thành lập thành thị, còn muốn thành lập thành thị không ngã xuống trong trăm năm Thú triều, cái này cùng nói muốn chết có cái gì khác nhau.

    Không được, ta phải đi bắt tiểu tử kia trở về, hắn cho rằng hắn diệt sát một đám yêu thú, bên người có Huyết Y Lão Tổ, mình đột phá Vạn Tượng Nhất Long là vô địch thiên hạ sao, hắn nào biết trăm năm thú triều khủng bố đến mức nào.

    Trong nội tâm Trình Tiếu Thiên lo lắng, cuối cùng không ngừng nói, người đi tới đi lui, cuối cùng đi đến trước mặt Tống Chiến Thiên đang chậm rãi thu công.

    - Chuyện bên này giao cho ngươi, hiện tại ta phải lập tức đuổi qua...

    - Đại soái, nếu ta đoán không lầm mà nói, ngươi đi cũng sẽ tay không mà về.

    Trình Cung đã làm như vậy, ta đoán ngươi đi tới cũng sẽ bị hắn thuyết phục, hắn làm như vậy khẳng định có nguyên nhân của hắn.

    Tống Chiến Thiên nhìn bộ dạng Trình Tiếu Thiên rất là khó hiểu, năm đó đại soái đối mặt ngàn vạn địch nhân cũng không có lo lắng chút nào, hiện tại lại là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, cho dù ở cả Nam Chiêm Bộ Châu cũng tính là tồn tại đỉnh phong, kết quả chỉ cần chuyện tình liên quan đến Trình Cung, hắn sẽ đứng ngồi không yên, hoàn toàn đã không có khí độ thống lãnh binh mã thiên hạ năm đó, càng không có phong phạm của lục địa Thần Tiên.

    - Thật sự như thế.

    Trình Tiếu Thiên vừa nghe, sau đó đáp một câu, nhưng sau đó lại trừng mắt:

    - Ai nói, lần này không giống lúc trước, hiện tại Hoàng Đế, Vũ Thân Vương, còn có rất nhiều kẻ muốn đối phó Trình gia chúng ta phỏng chừng đều đang cười như nở hoa, trăm năm Thú triều a, ngươi nhớ rõ đại ca nói qua cho chúng ta vài cấm địa chính thức của Nam Chiêm Bộ Châu, trong đó có Nam Hoang.

    Chỗ đó bình thường làm gì đều được, nhưng mà thời điểm Thú triều bộc phát, ngàn vạn lần đừng tùy tiện tham dự vào.

    - Lời nói của đại ca ta đương nhiên nhớ rõ, nhưng tiểu tử Trình Cung này việc làm ta càng xem ở trong mắt, năm đó tình huống Tống Phúc ngay cả đại ca cũng không có biện pháp gì.

    Mà yêu đan đại ca cho ta, hắn cũng đã nói, nếu như ta dùng trước khi đạt tới Nhân Anh, cho dù hắn cũng không có biện pháp gì.

    Nhưng Trình Cung lại làm được, kể cả chính ngươi, có khi nào đại soái nghĩ có ngày mình sẽ trở thành Nhân Anh đỉnh phong?

    Nghĩ tới Trình Cung lại nhận Huyết Y Lão Tổ làm nô bộc, còn giúp hắn tăng lên tới lục địa Thần Tiên, nghĩ tới hắn đánh cuộc cùng Hoàng Đế, còn có thể trở thành Trạng Nguyên không?

    Trong cục mê man, quan tâm sẽ bị loạn, giờ phút này Tống Chiến Thiên ngược lại tỉnh táo hơn Trình Tiếu Thiên rất nhiều.

    - Cái này...

    Không phải trong nội tâm Trình Tiếu Thiên không hiểu rõ, nếu không hắn đã chạy đi rồi, ai có thể ngăn được.

    Hắn đến nói cùng Tống Chiến Thiên, chính là trong nội tâm có mâu thuẫn, do dự, lo lắng, cũng có chút tức giận.

    Nếu như đại soái vẫn chưa yên tâm, đến lúc đó thật sự Thú triều bạo phát, hai chúng ta cùng đi, sẽ có thể bảo trụ Trình Cung.

    - Cũng tốt.

    Trình Tiếu Thiên nghĩ nghĩ rốt cục gật đầu đáp ứng, lập tức lại mắng:

    - Tiểu Vương... tiểu tử này, người ở đâu họa đi đến đó, địa phương có hắn không có một khắc yên tĩnh.

    ...

    Địa Long thành kiến tạo vô cùng xa hoa, tuy quy mô ít đi một chút, nhưng so với Man Ngưu thành thì tốt hơn nhiều.

    Địa Long thành này là thành lập ở trong một sơn cốc, hai bên chỉ có một nơi ra vào, trên ngọn núi chung quanh thành lập rất nhiều thành lũy đặc thù.

    Thời điểm gặp được nguy hiểm chính thức, nơi này có thể khởi động một trận thế.

    Giờ phút này Địa Long thành vô cùng phồn hoa, bởi vì Man Ngưu thành gặp chuyện không may, trong đó có một nửa người rời khỏi Nam Hoang, cũng có một chút người trực tiếp tiến vào Địa Long thành, hôm nay nhân khẩu trong Địa Long thành đã đột phá hai mươi vạn.

    Phong cách kiến trúc ở chỗ cao nhất của Địa Long thành là không có ở Nam Chiêm Bộ Châu, nghe nói là phong cách kiến trúc của bộ châu khác, trên đỉnh tòa thành này có một người đang đứng ở nơi đó, chỉ là tóc chặn nửa bên mặt, nhưng chỉ lộ ra nửa bên mặt cũng đã làm cho người ta có một cảm giác yêu nghiệt.

    Nam nhân, như thế nào tuấn tú như thế, không, hắn đã không thể dùng tuấn tú để hình dung, hoàn toàn có thể làm cho nữ nhân cảm giác xấu hổ che mặt.

    - Quả nhiên đủ kiêu ngạo, chưa đủ cơ sở mà dám tuyên bố như vậy, còn kiêu ngạo hơn so với bản Long Vương, có ý tứ, bản Long Vương hơi thích ngươi rồi đó, vốn cho là chỉ có bản Long Vương chơi ván này, không nghĩ tới hiện tại có người chơi cùng, vậy thì nhìn xem chúng ta ai có thể kiên trì đến cuối cùng.

    - Kiêu ngạo là đủ kiêu ngạo rồi, nhưng cứ tiếp tục như vậy sẽ không được tốt lắm, aii, bất quá nói đi thì cũng nói lại, từ góc độ người thường mà nói, hắn cũng coi là không tệ.

    Nếu dùng mỹ mạo này của bản Long Vương tìm hôn phối, chỉ sợ thiên hạ này cũng không có người có thể hợp cách.

    Người nói chuyện đúng là Địa Long Vương Lý Dật Phong mà rất ít người gặp qua, giờ phút này trong tay hắn đang cầm bức họa của bức họa Trình Cung, cùng với tình báo mới nhất, lầm bầm lầu bầu nói.

    Lần nữa nhìn qua Địa Long thành đã đột phá đến hai mươi vạn người, khóe miệng Lý Dật Phong lộ ra vẻ tươi cười, cái này còn chưa đủ, rất xa không đủ.

    ...

    Bản thân nhân khẩu của Song Long thành chỉ có hơn một trăm vạn, ở Lam Vân đế quốc cũng chỉ có thể xem như thành thị trung đẳng, nhưng quân đội thường trực trong này có tới năm mươi vạn.

    Nhân khẩu lưu động càng nhiều đến vài chục vạn, có Liệp yêu giả qua lại, có thương nhân buôn bán các loại.

    Đây vẫn chỉ là bình thường, thời điểm Thú triều bộc phát, người đến từ tất cả các địa phương trong Nam Chiêm Bộ Châu sẽ càng ngày càng nhiều, thậm chí lúc này đã xuất hiện một ít tán tu hải ngoại, Liệp yêu giả những châu khác.

    Mà một khi Thú triều bộc phát, Lam Vân đế quốc tăng binh ít nhất cũng trên trăm vạn, lúc này ngay cả Thảo Nguyên Vương Đình, Đồ Đằng đế quốc, Man tộc cũng sẽ phái ra một ít lực lượng trợ giúp, tuy không phải quân chính quy, nhưng cùng quân chính quy cũng không có khác nhau quá lớn.

    Sau đó các Liệp yêu giả trong nước cũng sẽ tụ tập, huống chi lần này Lam Vân đế quốc chỉnh hợp năm tỉnh tây nam, muốn chế tạo một đại quân đoàn mới, lập ra năm chi quân đội, hiện tại biên chế mỗi chi là hai mươi vạn người, nhưng trên thực tế sẽ vượt qua số lượng này.

    Trước mắt trừ Tây Chu hành tỉnh do Chu Dật Phàm một mình tổ kiến một quân ra, quyền lực tổ kiến quân đội ở Nam Cương, Nam Hoang, thậm chí hai tỉnh vùng duyên hải đều trong tay Đoan Mộc Nhất Phong, cũng chính bởi vì như thế, Đoan Mộc Nhất Phong mới bề bộn túi bụi.

    Phải biết rằng, khống chế bốn hành tỉnh tổ kiến quân đoàn mới, nhân số trước mắt đã ở trăm vạn, mà trong đó còn bí mật gầy dựng một ít đội ngũ đặc thù, lần này Đoan Mộc Nhất Phong chạy về Nam Cương là trao đổi sự tình này.

    Mà hiện tại, chuyện bên Song Long thành này hoàn toàn do Đoan Mộc Nhất Lâm phụ trách, nhất là phương diện hậu cần.

    Lúc này, trong một khu nhà cao cấp ven hồ Nguyệt Nha, cũng là nơi đẹp nhất Song Long thành, một thịnh yến xa hoa đang được cử hành.

    Mười mấy người đang vui vẻ uống rượu cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, vũ cơ phía dưới không ngừng nhảy múa.

    Sau đó một trung niên ngồi ở trước nhất vỗ vỗ tay, lập tức có người bưng lên một cái khay phủ vải đỏ đi tới.

    Mà ngồi ở vị trí thủ tịch đúng là Đoan Mộc Nhất Lâm, nói là ngồi ở trên vị trí thủ tịch, không bằng nói là nằm.

    Bởi vì thiết kế hoàn toàn là một cái giường lớn, chỉ là lúc này phía sau cùng hai bên trái phải có chỗ dựa vào, cho nên hắn miễn cưỡng tính là đang ngồi.

    Đoan Mộc Nhất Lâm dựa vào cũng không phải là cái đệm, mà là ba nữ tử nằm nghiêng, dùng ngực của mình nâng đỡ lấy thân hình mập mạp của Đoan Mộc Nhất Phong.

    Mà ở phía sau các nàng, chuyên môn có mỹ nữ phụ giúp các nàng, tránh cho các nàng bị ép tới ngã xuống.

    Dù vậy, nhưng thể trọng của Đoan Mộc Nhất Lâm cũng quá mức kinh người, ép tới nữ tử phía sau thở hồng hộc, các nàng thở dốc càng làm ngực phập phồng, Đoan Mộc Nhất Lâm uống đang cao hứng, còn rất hưởng thụ cố ý đè nặng về phía sau.

    Ở hai bên hắn cũng là hai mỹ nữ xinh đẹp nằm tại đó, làm cho tay của hắn có thể tùy thời đặt ở trên ngực các nàng.

    - Vừa nhìn là biết đám người rừng từ Man Hoang ra, mẹ nó.

    - Nhà giàu mới nổi, một con lợn cũng biết hưởng thụ như vậy.

    - Không có biện pháp, ai bảo ca ca hắn là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam Đoan Mộc Nhất Phong, bây giờ hắn là tuần phủ Song Long thành!

    - Một con heo cũng có thể làm tuần phủ, ta xem Lam Vân đế quốc cũng sắp xong rồi.

    ...

    Phía dưới có mười người áo mũ chỉnh tề, rất có khí độ, khuôn mặt tươi cười như hoa, nhưng lẫn nhau đều âm thầm truyền âm trao đổi, vô cùng khinh bỉ Đoan Mộc Nhất Lâm.

    - Đổng Hiền Minh, không phải ta không giúp ngươi, nhưng ngươi phải biết rằng chuyện lần này liên quan trọng đại, không thể xảy ra một chút sai lầm.

    Đây chính là liên quan đến vấn đề mua sắm cung cấp trên trăm vạn người, hơn nữa trăm năm Thú triều sắp xảy ra, vô số người vào Song Long thành, khoản mua bán này cũng không nhỏ a!

    Hai tay Đoan Mộc Nhất Lâm không kiêng nể xoa nắn nhủ hoa của hai mỹ nữ bên cạnh, dùng một ánh mắt cao cao tại thượng nhìn những người của Đổng Hiền Minh.

    Người Nam Cương vốn không giống người nơi khác, huống chi Đoan Mộc Nhất Lâm nhiều năm qua một mực bị áp bách, thật vất vả mới được ca ca Đoan Mộc Nhất Phong kéo đến, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha bất kỳ một cơ hội. nào

    Người ngồi trước Đoan Mộc Nhất Lâm đúng là Đổng Hiền Minh, thủ phủ Song Long thành, sinh ý Đổng gia trải rộng cả Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng căn cơ là ở Song Long thành này.

    Đổng gia ở Kinh thành cũng có rất nhiều quan hệ, lúc trước rất nhiều tuần phủ của Song Long thành còn muốn giao hảo với hắn, cho nên các loại quân nhu vật tư của Song Long thành đều do Đổng gia bọn hắn phụ trách.

    Mười mấy người bên cạnh kia cũng đều là phú thương cấp cao nhất của Song Long thành, liên quan đến các ngành sản xuất, đều là hợp tác, kiếm tiền cùng Đổng gia.

    Nhưng lần này Đoan Mộc Nhất Phong nhận chức Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, sau lưng còn có Vũ Thân Vương làm chỗ dựa, đến hiện tại có rất nhiều chuyện còn không có chính thức xác nhận, những người này chính là muốn xác định chuyện này.

    Chương 381: Con heo này quá phối hợp

    - Tuần Phủ đại nhân, này là một chút tâm ý của chúng ta, mong ngài vui lòng nhận cho.

    Đổng Hiền Minh lập tức mở vải đỏ ra, bên trong là một xấp kim phiếu, mỗi tờ đều là mười vạn lượng

    Mà nhìn độ dày cũng tới ba bốn mươi tờ, tim Đoan Mộc Nhất Lâm mạnh mẽ gia tốc, tay không tự chủ được dùng sức, nữ nhân phía dưới bị hắn làm đau đến nước mắt đã chảy ra, nhưng không dám phát ra thanh âm.

    Thân thể Đoan Mộc Nhất Lâm vừa mới nghiêng về phía trước một chút, nhưng lập tức lại lui về phía sau.

    - Song Long Thành Đổng gia ở Nam Chiêm Bộ Châu coi như là đại gia tộc cắm rễ mấy trăm năm, hiện tại xem ra cũng...

    Đoan Mộc Nhất Lâm nhếch miệng lên, khoát tay một cái, trong tay đã xuất hiện một cái thiệp, sau đó quăng cái thiếp này xuống mặt đất bóng loáng:

    - Các ngươi có thể nhìn xem hiện tại là lúc nào, nếu như trăm năm Thú triều xảy ra, trước đừng nói lợi nhuận tiền, có thể sống hay không cũng là vấn đề, nếu như đến lúc đó ca ca ta ra quân lệnh, tất cả phải sung quân, xuất tiền xuất lực vì chống cự yêu thú, thì những thứ này còn thiếu sao.

    Nhìn xem đây là lễ vật Mị Hồ thành Mị Hồ Vương đưa cho bản tuần phủ, nàng muốn dẫn hai vị vương giả, trên năm mươi Thoát Tục Kỳ, còn có mấy trăm Siêu Phàm Kỳ cùng hơn ba nghìn Phạt Mạch Kỳ đầu nhập vào bản tuần phủ, người chưa tới nhưng danh mục quà tặng đã tới, tự các ngươi nhìn xem đi.

    - Ầm...

    Có một tên vừa nghe xong, chén rượu trong tay trực tiếp rơi xuống trên mặt đất, Mị Hồ Vương là ai làm sao bọn họ có thể không biết, một trong Nam Hoang Tam đại vương giả.

    Lại vừa nghe đến đội hình này, chỉ sợ tập trung tất cả cao thủ trong hai mươi vạn thậm chí ba mươi vạn đại quân cũng không bằng, cũng chỉ có ở loại địa phương như Nam Hoang mới có thể có đội ngũ như thế.

    Đổng Hiền Minh vừa nghe xong, trong nội tâm sớm mắng mười tám đời tổ tông của Đoan Mộc Nhất Lâm một lần, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười gật đầu liên tục:

    - Dạ dạ, tuần phủ đại nhân giáo huấn không sai, bất quá đây chỉ là trợ hứng cho tuần phủ đại nhân, phía sau chúng ta còn chuẩn bị hai trăm vạn lượng hoàng kim cho ngài.

    Đồng thời từ nay về sau, một nửa lợi nhuận của chúng ta sẽ giao cho ngài cùng Tổng đốc đại nhân, ngài cùng Tổng đốc đại nhân cai quản năm tỉnh, làm sao có thời giờ trông nom những chuyện này, những chuyện tạp vụ này ngài cứ để cho chúng ta làm là được.

    Quản lý hậu cần năm tỉnh Tây Nam, liên quan đến sửa đường, xây cầu, cung cấp cho trăm vạn đại quân, còn có thật nhiều ngành sản xuất lũng đoạn, lần này Đổng Hiền Minh là hạ quyết tâm, không trông nom như thế nào, trước phải nắm bắt công việc này tới tay.

    Đoan Mộc Nhất Lâm này vơ vét tài sản của mình, mình liền động thủ xuống dưới, tóm lại lông dê ở trên người dê, chỉ cần có thể nắm lấy công việc này, kế tiếp khẳng định mình lấy đủ chỗ tốt.

    - Ha ha... chủ ý này rất hay, quả nhiên không hổ là gia chủ Đổng gia, cứ quyết định như vậy.

    Ngươi sảng khoái như thế, bản tuần phủ cũng sẽ không bạc đãi ngươi, từ nay về sau công việc mua bán của năm tỉnh Tây Nam do ngươi cứ nói với ta, xem ta thu thập bọn họ như thế nào.

    Về phương diện quân đội, tiền này càng giống như tiền trong túi chúng ta, ngày mai ngươi nghĩ biện pháp thôi động giá cả tăng lên một ít, đến lúc đó ta sẽ cho người đi xin ngân sách, lần này Hoàng Đế không tiếc hết thảy chế tạo một quân đoàn mới, tiền có rất nhiều, chúng ta cứ thu cho thoải mái.

    Đoan Mộc Nhất Lâm vừa nghe xong, lập tức cười lớn đáp ứng, đắc ý tới cực điểm.

    Những ngày ca ca hắn rời đi này, mình lợi nhuận ít nhất vài trăm vạn lượng hoàng kim, hơn nữa từ nay về sau còn có thể liên tục không ngừng.

    Giờ phút này đã uống đến vô cùng hưng phấn, chiếm được tiện nghi như yêu cầu, Đoan Mộc Nhất Lâm càng thêm phóng túng, lớn tiếng nói.

    - Ở Song Long thành, ở năm tỉnh Tây Nam chính là thiên hạ của huynh đệ chúng ta, ta muốn làm gì thì làm cái đó.

    Xem ai không vừa mắt, chỉ cần ta nói hắn là nội gián của yêu tộc, có thể khiến hắn bị tịch thu tài sản, tru di tam tộc, chỉ cần các ngươi có thể kiếm được tiền cho bản tuần phủ, lấy tới càng nhiều yêu đan cùng thứ tốt, các ngươi giết người cướp của cũng tốt, cướp bóc cũng tốt, cứ tùy tiện làm.

    Coi như con đường hôm nay các ngươi làm ngày mai đi không được, cầu xây hôm nay ngày mai sập cũng chẳng sao, giết người cũng không thành vấn đề, chỉ cần các ngươi đưa ra đủ tiền, nhiều yêu đan, nếu như các ngươi có thể lấy Chuyển Sinh Đan tới cho bản tuần phủ, bản tuần phủ trực tiếp cắt một thành phong cho ngươi làm thành chủ.

    - Tuần phủ đại nhân, ngài uống nhiều quá nên trêu chọc chúng ta sao?

    Đổng Hiền Minh cùng người phía dưới nghe được mà nổi cả da gà, mặc dù có chút sự tình phải làm, nhưng không thể nói ra, nhưng mà nghe Đoan Mộc Nhất Lâm nói như vậy, hai mắt Đổng Hiền Minh lập tức tỏa sáng.

    Nếu như có thể có một thành thị, đó là khái niệm gì, đó không phải là bao nhiêu tiền có thể mua được.

    Lúc này vừa vặn có một mỹ nữ ngậm rượu mớm cho Đoan Mộc Nhất Lâm.

    - Cáp...

    Đoan Mộc Nhất Lâm phóng túng cười nói:

    - Chỉ cần ngươi có thể lấy được Chuyển Sinh Đan cho ta, khẳng định ca ca ta sẽ đồng ý, ca ca ta chỉ có một đệ đệ là ta, phong thành còn không đơn giản sao.

    Đến lúc đó thời một ít công lao, nói ngươi xuất lực rất lớn, đơn giản, rất đơn giản.

    - Cám ơn tuần phủ đại nhân, chúng ta thề cống hiến sức lực vì tuần phủ đại nhân...

    Đổng Hiền Minh vừa nghe xong, lập tức quỳ xuống khấu tạ.

    - Hảo, nói thật tốt.

    Nhưng vào lúc này, không trung đột nhiên xuất hiện thanh âm vỗ tay, thanh âm này không nhẹ không nặng, nhưng làm cho mọi người cảm giác như đang nói bên cạnh mình vậy.

    - Con heo mập này quá phối hợp, thật đúng là cho đại thiếu ngươi đoán trúng.

    Lúc này, không trung truyền đến một thanh âm khác lần nữa.

    - Người nào?

    - Ai?

    - Có ai không, phong tỏa chung quanh.

    - Con mẹ nó, người nào dám nghe lén bản tuần phủ nói chuyện, bắt lại cho ta, giết.

    Cái thanh âm này không lớn, lại làm cho đám người Đổng Hiền Minh sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cảm giác say vừa rồi tiêu tán toàn bộ.

    Đều ngẩng đầu nhìn lên trên, đồng thời gọi hộ vệ, cao thủ phong tỏa chung quanh, ngăn đối phương lại.

    Giờ phút này đã là ban đêm, vừa rồi bởi vì khiêu vũ nên ở trạng thái mông lung, cho nên ánh sáng chung quanh rất ít, sau sau Đổng Hiền Minh lên tiếng, thủ hạ liền mang ra rất nhiều dạ minh châu, thậm chí có vài Siêu Phàm Kỳ, trực tiếp dùng pháp lực phóng dạ minh châu lên cao, trong nháy mắt chung quanh sáng lên hoàn toàn.

    Càng có vài tên cung phụng Thoát Tục Kỳ của gia tộc Đổng Hiền Minh bay đến không trung.

    Mà theo Đoan Mộc Nhất Lâm gầm lên giận dữ, chung quanh lao ra mấy trăm binh lính, trong đó có mười mấy người ăn mặc kiểu Nam Cương, có hai tên trên người còn quay quanh hai con rết cực lớn, làm người ta nhìn vào là toàn thân khó chịu.

    Không trung nói chuyện, chính là Trình Cung cùng Sắc Quỷ vừa từ Nam Hoang Man Ngưu thành chạy đến, về phần đám người Trình Trảm lại không có bên người.

    Trình Cung muốn tìm Đoan Mộc Nhất Lâm này, sẽ không đi nha môn chính thức của hắn, càng không đi thông tri bảo vệ cửa, cho dù thời điểm ở Vân Ca thành, thực lực không phải rất mạnh, Trình Cung cũng sẽ không chơi loại này, huống chi hiện tại.

    Chỉ là lúc trước lực lượng hắn không đủ mạnh, cần đạp cửa đánh ngã người cản trở mới tiến đến, hiện tại có thể trực tiếp tập trung đối phương, thậm chí ở trên đỉnh đầu bọn hắn xem nửa ngày, cũng không có người có thể phát hiện sự hiện hữu của hắn.

    Trình Cung nhìn thoáng qua Sắc Quỷ, Sắc Quỷ cười cười gật đầu, tỏ vẻ hết thảy không có vấn đề gì.

    Kỳ thật từ lúc tiệc rượu mới bắt đầu bọn họ đã tới Song Long thành, có hệ thống tình báo của Sắc Quỷ, bọn họ trực tiếp đến nơi này, chỉ là Trình Cung cũng không có động thủ, mà lẳng lặng cùng Sắc Quỷ ở trên không trung nhìn xem.

    Vừa mới bắt đầu Sắc Quỷ còn không rõ Trình Cung muốn nhìn cái gì, thẳng đến khi bọn họ uống ngà ngà say, Đổng Hiền Minh dâng kim phiếu, Đoan Mộc Nhất Lâm uống đến hưng phấn nói những lời không nên nói, Sắc Quỷ mới minh bạch vì sao Trình Cung bảo hắn sử dụng Linh ngọc truyền tin đặc thù ghi chép toàn bộ lại.

    - Giết...

    Lúc này, hai gia hỏa có hai con rết cực lớn kia lao tới, hai con rết kia bay ra, há miệng khổng lồ phun khói độc về phía Trình Cung cùng Sắc Quỷ.

    - Bùm... a!

    Đột nhiên hai con rết cực lớn này nổ tung trên không trung, mà sau đó thân thể người kia cũng bị chém thành hai.

    Thẳng đến lúc này, bọn họ mới nhìn thấy thấy Sắc Quỷ cầm Quỷ Thứ đã giết chết hai người kia, đợi thời điểm có người muốn công kích Sắc Quỷ, Sắc Quỷ đã xuất hiện ở địa phương khác lần nữa.

    Đối với người dưới Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám mà nói, thần niệm không đủ mạnh, lực lượng, uy áp không có biện pháp ảnh hưởng đến thần thông Phá Không Thứ của Sắc Quỷ, Phá Không Thứ của hắn có hiệu quả di động nháy mắt trong một cự ly ngắn.

    Tất cả mọi người nhìn qua chỉ thấy hắn biến mất trong nháy mắt, sau đó lại xuất hiện ở một địa phương khác.

    Mà mỗi một lần hắn huy động Quỷ Thứ, nhất định sẽ có một người bị giết rơi.

    - Nhanh, nhanh bảo vệ tuần phủ đại nhân rời đi,...

    Vài vị cung phụng trong nhà Đổng Hiền Minh mới vừa lao lên, cũng đã bị đánh chết, sắc mặt Đổng Hiền Minh cũng trở nên vô cùng khó coi.

    Tuy ở trong Song Long thành, các đại thương gia đều thuê một ít Thoát Tục Kỳ, đó là bởi vì tình huống nơi này đặc biệt, bọn họ luôn có biện pháp lôi kéo quan hệ cùng những Liệp yêu giả cường đại.

    Hoặc là bọn họ có chỗ gì cầu, cần đồ vật, hoặc là uy hiếp.

    Nhưng tương đối mà nói, những người này cũng không quá mạnh mẽ, ít nhất có rất ít Thoát Tục Kỳ tầng thứ sáu trở lên,

    Thoát Tục Kỳ chính là tồn tại thần thông quảng đại.

    Tôn nghiêm của bọn họ cũng không phải là Thương gia bình thường có thể mua nổi, đây là những người không muốn làm chuyện xấu, nếu không một Thoát Tục Kỳ muốn làm vài chuyện người không biết, chắc chắn sẽ không thiếu tiền.

    Cái này không giống những người ở Man Ngưu thành, Địa Long thành, Mị Hồ thành, bởi vì Địa Long Vương, Man Ngưu Vương, Mị Hồ Vương đủ mạnh, người mạnh là vua, cho dù không có thù lao gì bọn họ cũng đi theo.

    Giờ phút này, cung phụng Thoát Tục Kỳ thật vất vả mới mời chào được, vừa đi lên đã bị giết vài cái, tự nhiên Đổng Hiền Minh sợ thất thần.

    - Bùm... sợ cái gì, chưa thấy qua huyết tinh sao, mấy tiểu tử kia cũng hù sợ các ngươi, hai người các ngươi lên.

    Đoan Mộc Nhất Lâm rất tự tin vung tay lên nói, hai gã Thoát Tục Kỳ đỉnh phong bên người đã ra tay.

    - Đương!

    Một thanh phi kiếm bay tới, tốc độ phi kiếm của Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, cho dù không có sử dụng thần thông, cũng chấn Sắc Quỷ bay ngược trăm mét, cổ tay run rẩy, ngực bốc lên, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    - Con mẹ nó...

    Sắc Quỷ nhịn không được tức giận mắng một tiếng, khởi bước quá muộn, hắn cùng Bàn Tử đều có thực lực kém nhất.

    Chương 382: Xuyên Vân Toa

    - Một tiểu oa nhi mới là Thoát Tục Kỳ tầng thứ hai, cũng dám kiêu ngạo ở đây, cho rằng nắm giữ một ít thần thông thì có thể muốn làm gì thì làm sao, Vạn Độc Sa.

    Một Thoát Tục Kỳ đỉnh phong khác hừ lạnh một tiếng, khoát tay một cái, vô số cát đen bay ra bao phủ trăm mét chung quanh Sắc Quỷ, tốc độ kinh người, hắn muốn dụng Phá Không Thứ đào tẩu cũng không có biện pháp.

    - Một phế vật ngay cả Vạn Tượng Nhất Long cũng chưa có đột phá, cũng dám nói huynh đệ của ta, chết.

    Trình Cung ngay cả tay cũng không giơ lên, thần niệm điều khiển đoản đao phía dưới, trong nháy mắt đã xỏ xuyên qua đầu Thoát Tục Kỳ đỉnh phong này, cùng một thời gian, ba mươi sáu thanh đoản đao hình thành Thiên Cương đao trận ở trước người Sắc Quỷ.

    Hôm nay Trình Cung thúc dục Thiên Cương đao trận khác hẳn lúc trước, lực lượng bộc phát trong nháy mắt, trực tiếp đánh nát độc sa mà đối phương cô đọng vài thập niên.

    - Đoạt Hồn Kiếm... xích...

    Một Thoát Tục Kỳ khác sử dụng phi kiếm, còn chuẩn bị thi triển phương pháp phi kiếm, nhưng lời còn chưa nói hết, đầu đã bị chém xuống.

    - Bùm... bùm... bùm...

    Hai tay Trình Cung dang ra, trong nháy mắt giải quyết toàn bộ vài tên Siêu Phàm Kỳ ngự kiếm, còn có mấy tên Thoát Tục Kỳ còn lại trên không trung, sau một khắc toàn bộ phi đao hóa thành từng đạo hào quang thu vào trong cơ thể Trình Cung, thân thể Trình Cung đã chậm rãi rơi xuống phía dưới.

    Đổng Hiền Minh trợn tròn mắt, hắn coi như là có chút nhãn lực, dù sao cũng lăn lộn nhiều năm trong Song Long thành, không thể không có một chút kiến thức.

    Vừa rồi hai gã Thoát Tục Kỳ đỉnh phong này vừa ra tay, hắn đã nhìn ra, mừng rỡ trong lòng, cái này không có vấn đề, hai gã Thoát Tục Kỳ đỉnh phong ra tay, hai người này chết chắc rồi.

    Nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới, sau một khắc hai người này đã đầu thân cách biệt, mà người trẻ tuổi này lại phong khinh vân đạm, đàm tiếu nhân gian, sau khi giết người còn đi xuống.

    Giờ phút này Đoan Mộc Nhất Lâm cũng cả kinh, người thanh tỉnh rất nhiều, nhìn Trình Cung trong lòng của hắn mạnh mẽ gia tốc, là hắn, thật là hắn.

    Bách Chiến Hầu, Trình Cung, tại sao hắn tới đây?

    Chẳng lẽ là muốn lấy vài chục vạn lượng bạc, không thể nào!

    Làm sao hắn có thể đánh chết hai vị Thoát Tục Kỳ đỉnh phong mà ca ca lưu lại bảo vệ mình, chẳng lẽ đồn đãi kia là thật, là hắn ra tay giết Lang Vương, không phải Huyết Y Lão Tổ giở trò quỷ?

    Chẳng lẽ hắn thật sự đột phá Vạn Tượng Nhất Long?

    Hắn mới bao nhiêu tuổi, cho dù tu luyện từ trong bụng mẹ, cũng không có thể khoa trương như vậy a.

    - Ngươi... ngươi muốn làm gì, ta chính là Đổng gia gia chủ Đổng Hiền Minh, Tào Vận Tổng đốc là muội phu của ta, vị này chính là thân đệ đệ của Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam Đoan Mộc Nhất Phong đại nhân, tuần phủ Song Long thành Đoan Mộc một Lâm, ngươi muốn làm gì?

    Lòng Đổng Hiền Minh đang đổ máu, đồng thời cũng triệt để sợ hãi.

    Cho tới bây giờ hắn cũng không nghĩ tới, ở Song Long thành sẽ có người kiêu ngạo như thế, hơn nữa vừa rồi hai Thoát Tục Kỳ đỉnh phong kia bị giết trong nháy mắt, cũng làm cho hắn hoàn toàn sợ hãi.

    - Câm miệng...

    Giờ phút này Đoan Mộc Nhất Lâm mạnh mẽ đứng lên, trong nháy mắt vận chuyển lực lượng, hơi rượu trên người biến mất, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trình Cung:

    - Trình Cung, nếu như ta không có nhận lầm mà nói, ngươi là Bách Chiến Hầu Trình Cung đúng không.

    Hiện tại Trình Cung quá nổi danh, rất nhiều người đều có bức họa của hắn, giờ phút này dưới tình huống hắn không có thay đổi hình dạng, Đoan Mộc Nhất Lâm liếc mắt là nhận ra.

    - Không có nhìn sai, ngươi còn có chút khí khái.

    Trình Cung ngược lại là có chút ngoài ý muốn vì biểu hiện của Đoan Mộc Nhất Lâm.

    - Hừ.

    Đoan Mộc Nhất Lâm nhìn Trình Cung nói:

    - Ta chính là tuần phủ triều đình bổ nhiệm, trừ khi Hoàng Đế, bất luận kẻ nào muốn giết ta đều là tạo phản.

    Hơn nữa nơi này là Song Long thành, ta còn là đệ tử Nam Cương Thần Giáo, cho dù Hoàng Đế muốn giết ta cũng phải được Giáo chủ đồng ý mới được.

    Vừa rồi ta đã sử dụng thần niệm thông tri thủ hạ ngoài cửa thả Vân Cáp, hiện tại cho dù ngươi giết sạch mọi người nơi này, ca ca ta cũng biết là ngươi làm.

    Ngươi cho rằng nơi này là Vân Ca thành sao, đừng nói là ngươi, cho dù lục địa Thần Tiên đến đây cũng không dám làm càn, nơi này là địa bàn của Nam Cương Thần Giáo.

    Như thế nào, sợ rồi sao!

    Đoan Mộc Nhất Lâm cuồng ngạo nhìn Trình Cung, dưới loại tình huống này, hắn không tin Trình Cung dám động thủ giết hắn.

    Mà đám người Đổng Hiền Minh vừa nghe Đoan Mộc Nhất Lâm nói như vậy, đều không sợ hãi nữa, Đoan Mộc Nhất Lâm nói không sai, ở năm tỉnh Tây Nam, ai dám đắc tội Nam Cương Thần Giáo, vậy còn khủng bố hơn so với đắc tội Hoàng Đế.

    - Đại Thiếu, người này rất kiêu ngạo a, lại không sợ ngươi.

    Sắc Quỷ ở bên cạnh Trình Cung nhịn không được nở nụ cười.

    Hiện tại cho dù Vũ Thân Vương đến, chỉ sợ hắn cũng không dám nói như vậy trước mặt Trình Cung, Trình Cung không dám động hắn.

    Có thể nói, cả Vân Ca thành, không ai dám nói loại lời này cùng Trình Cung.

    Sợ, hắn nói mình sợ, Trình Cung cũng bị hắn nói mà chọc cười.

    - Cười, ngươi cười cái gì, chuyện này ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, giết người của ta...

    - Phốc... phốc...

    Hắn còn chưa nói xong, Trình Cung đã đưa tay bắn ra, một đạo chỉ kình bay tới trước người Đoan Mộc Nhất Lâm, trong nháy mắt đạo chỉ kình kia hóa thành vài chục chỉ kình thật nhỏ, trực tiếp xuyên qua thân thể của Đoan Mộc Nhất Lâm.

    - A!

    Âm thanh kêu thảm của Đoan Mộc Nhất Lâm vang lên, Trình Cung tùy tiện một ngón tay, hắn ngay cả tránh cũng không tránh khỏi.

    Thảm nhất chính là, lần này Trình Cung bắn thủng mười mấy lỗ trên người hắn, nhưng lại không có xúc phạm tới bộ vị yếu hại, còn chưa đủ để lấy tánh mạng hắn.

    Dù sao Đoan Mộc Nhất Lâm cũng là người Nam Cương, hơn nữa lực lượng cũng không kém, nếu không cho dù trong lòng của hắn cho rằng Trình Cung không dám động hắn, thì dưới loại tình huống này cũng sẽ sợ hãi, lo lắng.

    Nhưng vừa rồi hắn đi ra, lúc này lại đột nhiên cảm giác sự tình không giống như mình nghĩ, hắn cũng không biết lần này Trình Cung cố ý tránh đi chỗ yếu hại của hắn, trong nháy mắt thân thể bị xuyên thủng mười mấy lổ nhỏ, loại thống khổ này làm cho hắn cảm giác đã cách tử vong không xa.

    Trong nháy mắt âm thanh kêu thảm vang lên, đột nhiên thân thể Đoan Mộc Nhất Lâm bị một cổ lực lượng bao vây, tốc độ nhanh không gì sánh kịp, so với vừa rồi Sắc Quỷ thi triển Phá Không Thứ còn nhanh hơn, trực tiếp xông về giữa thiên không.

    - Pháp bảo phi hành.

    Trong nội tâm Trình Cung vui vẻ, trong nháy mắt thân thể đã xuất hiện ở giữa không trung, nhưng tốc độ của pháp bảo phi hành này nhanh kinh người, Trình Cung bằng vào tốc độ bản thân, mặc dù thi triển Phá Không Thứ, cũng vẫn kém một ít.

    Phá Không Thứ này cũng là do Huyết Y Lão Tổ lĩnh ngộ qua, sau đó độ cho hắn, nhưng cho dù như thế cũng kém một ít.

    Nếu là người khác, giờ phút này chỉ sợ cho rằng thiếu một ít nữa sẽ tới, cố gắng truy kích lần nữa, nhưng mà Trình Cung biết rõ, loại pháp bảo phi hành này tốc độ sẽ càng lúc càng nhanh, hơn nữa sau khi vượt qua không trung ngàn mét, thân thể của mình thi triển thần thông Phá Không Thứ cũng sẽ chịu ảnh hưởng, hiển nhiên không có biện pháp đánh đồng cùng pháp bảo phi hành.

    - Xuống cho ta, bùm...

    Thần niệm của Trình Cung trong nháy mắt tập trung vào pháp bảo phi hành, trực tiếp ngưng tụ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, một cái tát từ bên trên đập xuống.

    - Oanh!

    Đoan Mộc Nhất Lâm bị chụp trúng trực tiếp nện trên mặt đất, trên mặt đất bị lực lượng này trùng kích, xuất hiện một cái hố sâu chừng hơn mười thước, mà Đoan Mộc Nhất Lâm giống như lợn chết bò dậy, toàn thân đã bị máu nhuộm đỏ.

    Vừa rồi dưới một kích kia của Trình Cung, vừa rồi Đoan Mộc Nhất Lâm dùng pháp bảo phi hành cũng bị Trình Cung oanh kích đi ra.

    - Ta dựa vào, cái đồ chơi gì đây, vừa rồi người này quả thực giống như sao băng bay mất, thần niệm của ta cũng không tập trung được.

    Sắc Quỷ bay đến phụ cận, giật mình nhìn vật nhỏ bằng bàn tay bên cạnh Đoan Mộc Nhất Lâm.

    - Nguyên lai là Xuyên Vân Toa, đây là một loại pháp bảo phi hành cấp thấp nhất, Linh khí hạ phẩm Xuyên Vân Toa, mượn nhờ loại pháp bảo này, chỉ cần lực lượng đầy đủ, có thể bay đến không trung vạn trượng, tiến vào mặt đất ngàn trượng.

    Tốc độ có thể so với Linh kiếm trung phẩm bình thường, là pháp bảo phi hành của một ít đệ tử đại môn phái.

    Ân, nếu như phóng tới một ít môn phái nhỏ, giá trị có thể rất lớn, đồ chơi này hẳn là ca ca Đoan Mộc Nhất Phong lấy tới giúp ngươi a, không nghĩ tới hắn thật rất thương ngươi.

    Trình Cung khoát tay, cầm cái này trong tay, rất tùy ý nói.

    Nói đến đại môn phái, hắn đột nhiên nghĩ đến, đại môn phái trong mắt của hắn ở Nam Chiêm Bộ Châu chỉ sợ cũng không có, lúc này mới bổ sung một câu.

    Trình Cung nói xong, đưa Xuyên Vân Toa cho Sắc Quỷ.

    Sắc Quỷ lắc mạnh đầu:

    - Hiện tại ta dùng đồ chơi này cũng không dùng được, ta không giống người này, gặp được đối thủ cường đại còn cứng ngạnh, ta thông minh hơn hắn, ta sẽ không đi trêu chọc đối thủ cường đại, có đối thủ cường đại các ngươi lên trước, chờ thời điểm ta có thể điều khiển cái này nói sau.

    - Cũng đúng, cái đồ chơi này rất bình thường, nếu như về sau ngươi tìm được một bản mệnh pháp bảo tốt, so với cái này còn mạnh hơn.

    Bất quá nếu ngươi muốn phát huy uy lực của Xuyên Vân này, ít nhất phải đạt đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám mới được.

    Thứ tốt không thu là ngốc, Trình Cung trực tiếp thu cái Xuyên Vân Toa này lại, đồ chơi này là công cụ phi hành thông dụng, không cần luyện hóa, chỉ cần cung cấp đủ lực lượng là được.

    - Ta... là đệ tử Nam Cương Thần Giáo... ta là đệ đệ của Đoan Mộc Nhất Phong, ngươi sao...

    Đoan Mộc Nhất Lâm thấy Trình Cung thu Xuyên Vân của hắn, tức giận phun ra một bún máu, hắn mất máu quá nhiều, giờ phút này thần trí cũng có chút mơ hồ.

    - Thật không biết đầu ngươi là như thế nào, con mẹ nó, ngay cả đồ của Vũ Thân Vương, Hoàng Đế đại thiếu cũng dám đoạt, ngay cả người của Vũ Thân Vương đại thiếu cũng giết, ngươi tính là cái gì.

    Nam Cương Thần Giáo, chẳng lẽ địa vị của ngươi ở Nam Cương Thần Giáo còn cao hơn Vũ Thân Vương, con mẹ nó, lấy giáo chủ cùng hoàng đế ra dọa lão tử, Giáo chủ, Hoàng Đế là cái gì, trước kia ngươi bất quá là một chân chạy, cũng cầm giáo phái chó má ra hù dọa, ngươi có chút đầu óc được không.

    Không cần Trình Cung lên tiếng, Sắc Quỷ ở bên cạnh hắn đã giẫm đầu của hắn làm cho hắn câm miệng, đồng thời trực tiếp gỡ không gian giới chỉ của hắn xuống.

    Vừa ném cho Trình Cung, đồng thời nhìn thoáng qua Trình Cung, ý tứ này là giết hay không giết?

    - Đừng giết, giết hắn rồi nhưng thứ ngươi ghi lúc nãy sẽ không dùng được, giữ lại hắn sẽ có tác dụng rất lớn, mấy chuyện chúng ta định làm, vừa vặn dùng đến hắn.

    Đến lúc đó, hắn so với hiện tại còn thảm hại hơn, không chỉ là hắn, còn có ca ca Đoan Mộc Nhất Phong của hắn, chuyện này nhất định là Đoan Mộc Nhất Phong làm, đến lúc đó cho bọn hắn biết rõ hậu quả đụng đến người Trình gia ta.

    Đám người Trình Trảm sắp động vài chục nhà, khẳng định phải phí chút ít sự tình, đám người kia cũng không là loại gì tốt, thu phục bọn họ đi.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động thông tri Sắc Quỷ, sau đó thần niệm hắn tản ra, khống chế biến hóa trong Song Long trong thành.

    Hắn không muốn náo lớn ở Song Long thành, một là bởi vì phía sau hắn còn có kế hoạch khác, muốn dùng Đoan Mộc Nhất Lâm này làm chút ít sự tình, một nguyên nhân khác chính là Song Long thành tuyệt đối là yếu địa.

    Chương 383: Bắt đầu cướp bóc sao?

    Hiện tại thần niệm của Trình Cung đã đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên, hắn vừa tiến đến đã cảm nhận được nơi này có lục địa Thần Tiên tồn tại, chỉ là bọn hắn không trông nom chuyện như thế này, cho nên Trình Cung muốn khống chế sự tình trong phạm vi nhất định.

    - Thu được.

    Sắc Quỷ gật gật đầu, giẫm lấy đầu Đoan Mộc Nhất Lâm, một ngón tay chỉ đám người Đổng Hiền Minh:

    - Hiện tại cho các ngươi một cơ hội tốt nịnh bợ tuần phủ đại nhân, giao ra tất cả tài sản của các ngươi chuộc mạng cho hắn, tự các ngươi nghĩ kỹ, lập tức phái người thông tri người nhà mang tiền đến đây.

    Ngàn vạn lần đừng có suy nghĩ ngu ngốc, vừa rồi các ngươi cũng nhìn thấy, kết quả ngu ngốc sẽ rất thảm, Hầu gia nhà của chúng ta mất hứng ta sẽ giết hắn, đến lúc đó ca ca hắn Đoan Mộc Nhất Phong trở về không làm gì được Hầu gia chúng ta, khẳng định tìm các ngươi gây phiền toái trước, đúng rồi, tốc độ phải nhanh, trước khi hắn mất máu mà chết.

    Giờ phút này Đoan Mộc Nhất Lâm bị Sắc Quỷ giẫm xuống, thậm chí không phải Trình Cung giẫm hắn, rốt cục hắn hiểu rõ một việc, Trình Cung căn bản không phải hắn có thể chọc được, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

    Hắn biết rõ Trình Cung ở đế đô thắng Vũ Thân Vương mấy lần, nhưng biết cũng không thấu đáo, hắn cũng không có đi phân tích, chỉ là nghe thoáng một chút.

    Thậm chí sự tình Man Ngưu thành đoạn thời gian trước, hắn cũng không quá để ý, bởi vì cho dù hắn không phải nhân vật trọng yếu của Nam Cương Thần Giáo, chỉ cần mang Nam Cương Thần Giáo ra, ai cũng không dám đơn giản trêu chọc, mà ngay cả lục địa Thần Tiên cũng phải cho vài phần mặt mũi.

    Nói trắng ra là, có một số việc hắn không phải không biết rõ, chỉ là hắn quen, không tin có người dám trêu Nam Cương Thần Giáo, cho dù người này là Vân Ca Thành tứ đại hại trong truyền thuyết, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố, là nhiều lần thắng Vũ Thân Vương, giết chết Lang Vương trong Man Ngưu thành, Trình đại thiếu cũng đồng dạng.

    - Ngươi vũ nhục Thần giáo, chết không... chỗ..., giết, giết...

    Đoan Mộc Nhất Lâm đã bị trọng thương, cộng thêm mất nhiều máu đã có chút ít mê muội, vừa nghe Sắc Quỷ nói, lập tức kích động vô cùng.

    Không quản bọn hắn tranh thủ lợi ích của mình như thế nào, hắn từ nhỏ sinh trưởng ở Nam Cương Thần Giáo, đã sớm bị giáo phái này tẩy não.

    Đương nhiên, người như Đoan Mộc Nhất Phong thì khó mà nói, bởi vì hắn quá thông minh, hơn nữa rời Nam Cương thần giáo rất sớm, tự mình phấn đấu.

    Sắc Quỷ cũng mặc kệ, dưới chân hắn hơi chút dùng sức, lập tức Đoan Mộc Nhất Lâm không phát ra thanh âm nào, nhưng sẽ không làm hắn mất mạng.

    Đổng Hiền Minh cùng những người khác sớm bị dọa sợ, Sắc Quỷ cũng nói đến trong nội tâm bọn họ, nếu như Đoan Mộc Nhất Lâm chết ở chỗ này, Đoan Mộc Nhất Phong trở về, lửa giận không phải là bọn hắn có thể chịu được.

    Đều phái người trở về lấy tiền, Sắc Quỷ nói là chuộc mạng, nhưng tất cả mọi người vô cùng thống khổ, hôm nay thật xui xẻo, cái này không phải chuộc người a, rõ ràng chính là cướp bóc.

    Cho dù về sau Đoan Mộc Nhất Phong có biện pháp lấy trở về, khẳng định cũng không thuộc về bọn họ, hơn nữa nhìn điệu bộ hôm nay, chỉ sợ Đoan Mộc Nhất Phong trở về cũng chưa chắc hữu dụng.

    Trong nội tâm đám người Đổng Hiền Minh đều mắng Đoan Mộc Nhất Lâm, con mẹ nó ngươi ngu như con heo cũng đi làm tuần phủ.

    Người ta ngay cả Phong Vân Kiếm Tông cũng không sợ, triệt để khống chế Vân Đan Tông, kích Hoàng Đế đến mức phải phong hắn làm Bách Chiến Hầu, sau đó đuổi khỏi đế đô, cho dù ca ca của ngươi cũng không thể trêu vào, vậy mà ngươi dám chỉ vào mặt hắn nói hắn sợ ngươi, sợ con mẹ ngươi a.

    Bởi vì vừa rồi Đoan Mộc Nhất Lâm còn ở đằng kia đắc ý nói, chuyện tình hắn đối phó Trình Cung như thế nào, dù sao hiện tại Trình Cung tuyên bố muốn thành lập Đan thành, hơn nữa còn không lui trong trăm năm thú triều, chuyện này đã sớm truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu.

    Bọn họ nói cái gì đều có, Đoan Mộc Nhất Lâm cũng nói qua, hắn chặn người lại, không cho đi vào Nam Hoang, thậm chí diệt sát một ít người quấy rối, phí tổn Trình Cung muốn kiến thiết hắn cũng sẽ không cho,...

    Trong nội tâm còn nghĩ rất nhiều, nhưng không ai dám lên tiếng cả, những người có sức chiến đấu đều bị Trình Cung cùng Sắc Quỷ diệt sát, thời gian trôi qua từng chút từng chút, rất nhanh đám người Đổng Hiền Minh phái về lấy tiền đã trở lại.

    Những người này thật đúng là sợ chết, hơn mười nhà gom góp gần một triệu một trăm vạn lượng kim phiếu, Đổng Hiền Minh càng dứt khoát, ba cái không gian giới chỉ có chứa một ngàn hai trăm vạn lượng hoàng kim ở tiền trang, hắn cũng bảo người mang tới cho Trình Cung.

    Ý tứ của hắn Trình Cung rất rõ ràng, những số tiền này hắn chịu tổn thất, không quản cuối cùng Trình Cung làm như thế nào, không quản Đoan Mộc Nhất Lâm chết sống như thế nào, hiện tại hắn cầu chính là sau khi Đoan Mộc Nhất Phong trở về, sẽ không có cớ diệt cả nhà bọn họ.

    Đương nhiên, trong lòng vẫn là cầu nguyện Đoan Mộc Nhất Lâm đừng xảy ra chuyện, nếu không Đoan Mộc Nhất Phong nổi điên lên, cũng không cần bất kỳ cớ gì.

    - Người thông minh.

    Lúc này, Trình Cung đã nhận được Trình Trảm thông tri, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, Trình Cung vỗ vỗ bả vai của Đổng Hiền Minh, toàn thân hắn đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, run rẩy, sau đó cùng Sắc Quỷ trực tiếp bay đi.

    - Phù phù!

    Trình Cung vừa mới đi, kể cả Đổng Hiền Minh, cả đám ngã ngồi trên đất, sau đó mới nhớ tới Đoan Mộc Nhất Lâm, may mắn hắn còn không có chết, nước mắt của đám người Đổng Hiền Minh cũng chảy xuống.

    Ngoài Song Long thành, Trình Cung cùng Trình Trảm mang theo năm mươi thành viên Huyết Chiến thuận lợi tụ hợp.

    - Đại Thiếu, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, hai gã Tướng quân, năm tên Thống lĩnh, cùng với một vài tên khác trong trong Song Long thành tham gia sát hại, giam giữ người khu mẹ goá con côi chạy tới Đan thành bị giải quyết toàn bộ, đã thả toàn bộ người bị giam giữ.

    Chỉ cần thông tri Bạch Đại Tướng quân phái tới ba nghìn thiết kỵ hộ tống bọn họ chạy về Đan thành, trong đó còn kể cả mấy ngàn công tượng kiến trúc mà chúng ta đã thuê.

    Sáu kho lúa trong thành, trực tiếp chuyển sạch bốn kho, còn có các loại nhu yếu phẩm cung cấp cho mười vạn đại quân, cũng toàn bộ ở nơi này.

    Trình Trảm vừa thấy Trình Cung, lập tức báo cáo sự tình vừa rồi, đồng thời lấy ra mười mấy cái không gian giới chỉ.

    Những không gian giới chỉ này đều trên mười mét, có mấy cái thậm chí tiếp cận hai ba mươi mét, đều là Trình Cung đoạt lại trong nhiều lần chiến đấu, hắn cùng người bên cạnh đều chọn cái tốt nhất sử dụng, hiện tại trên tay từng thành viên Huyết Chiến đều có không gian giới chỉ, chỉ là trong không gian giới chỉ của bọn hắn hơn phân nửa là vật phẩm riêng tư, còn có một chút đan dược, thực vật, nước uống...

    Lần này vì để cho Trình Trảm chấp hành nhiệm vụ, Trình Cung cố ý cho hắn mười mấy cái không gian giới chỉ, có thể thu được tất cả vật phẩm lần này vào trong.

    - Không có kinh động những lão quái vật kia là tốt rồi.

    Trình Cung nghe Trình Trảm nói xong cũng thoả mãn gật đầu, tiếp nhận những không gian giới chỉ kia, tiện tay ném cho Sắc Quỷ, sau đó nhìn về phương hướng Song Long thành lầm bầm lầu bầu nói.

    Người khu mẹ góa con côi là vết thương lòng của gia gia, con mẹ nó, hiện tại đám hỗn đản kia lại tàn sát những người này, Trình Cung cũng không phải là loại người nhân từ, sở dĩ hắn không có giết Đoan Mộc Nhất Lâm, là vì phía sau còn có tác dụng trọng yếu, nếu không những người này một cái hắn cũng sẽ không bỏ qua.

    - Đại Thiếu, những lão quái vật trong Song Long thành này có nhiều hơn so với Vân Ca Thành không?

    Sắc Quỷ tự nhiên minh bạch lão quái vật trong miệng Trình Cung là chỉ lục địa Thần Tiên.

    - Khó mà nói.

    Trình Cung nghĩ nghĩ lắc đầu nói:

    - Vân Ca Thành là Đế đô, nhất định sẽ tiến hành một ít khống chế, hơn nữa lúc kia ta cũng không có biện pháp phát giác được lục địa Thần Tiên, về phần Song Long thành này, trước mắt ta có thể phát giác được ba cái, chỉ là hình như bọn họ cũng không phải là cùng một chỗ, về phần có tồn tại mà ngay cả ta cũng không thể phát giác được hay không, ta cũng không nắm chắt.

    Trăm năm Thú triều sắp bộc phát, hiện tại nơi này là yêu nghiệt tụ tập, qua một thời gian ngắn sẽ càng đặc sắc, trước không trông nom nhiều như vậy, bên Huyết Y Lão Tổ kia như thế nào.

    - Có tám ngàn người tới, còn lại là thủ ở trong Đan thành, trong đó có sáu ngàn đang tu luyện, đều có cơ hội tăng lên trong thời gian ngắn, những người còn lại thì tuần tra thủ vệ.

    Trong tám nghìn người này, có ba nghìn người sớm để cho Huyết Y Lão Tổ đặt ở ngoài Song Long thành, hộ tống đám người Trình Trảm giải cứu công tượng trở về, đồng thời trợ giúp bọn họ tu kiến Đan thành, hiện tại có năm nghìn người đã ở ngoài trăm dặm chờ chúng ta.

    Hiện tại tình báo của Sắc Quỷ càng ngày càng kịp thời, càng ngày càng tinh chuẩn.

    Trong khoảng thời gian Trình Cung thu thập Đoan Mộc Nhất Lâm, Trình Trảm đã hoàn thành công việc Trình Cung giao, mà Huyết Y Lão Tổ cũng đã phân biệt vận chuyển nhân mã của Bạch Khải Nguyên đến địa phương cần đến.

    Hôm nay Huyết Y Lão Tổ chính là Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm, Huyết Y của hắn có thể mở hóa lớn vài dặm, vận chuyển đám người Bạch Khải Nguyên qua Song Long thành là rất thoải mái.

    Yêu Vương trong Yêu tộc không thể nhúng tay vào chiến tranh thế tục, hơn nữa một khi Thú triều bộc phát, cấm chế Song Long thành phát động, cho dù Yêu Vương cũng không có biện pháp trực tiếp bay vọt qua Song Long thành, nhưng bây giờ không có người đi để ý tới Huyết Y Lão Tổ.

    Cự ly trăm dặm đối với đám người Trình Cung mà nói, còn nhanh hơn so với người bình thường chạy mấy trăm mét, ở trong một sơn cốc bí ẩn, Huyết Y Lão Tổ, Bạch Khải Nguyên cùng năm nghìn Hung Thần kì binh không nói một lời đợi ở đó.

    Mà ngay cả bảo mã của bọn họ cũng không có một chút động tĩnh, thậm chí có thể cảm giác được chúng nó thở cũng ở khống chế.

    Dùng qua rất nhiều đan dược, những bảo mã này đều có một chút linh tính.

    Về phần hôm nay năm nghìn Hung Thần kì binh này, yếu nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, trong đó dùng Phạt Mạch kỳ làm chủ, hôm nay Thoát Tục kỳ đã vượt qua mười người, Siêu Phàm Kỳ thì gần một trăm người.

    Bản thân bọn họ chính là tinh nhuệ đi theo Bạch Khải Nguyên nhiều năm, còn có rất nhiều bộ hạ cũ của Trình lão gia tử thoái ẩn năm đó, sức chiến đấu tự nhiên không cần phải nói, nguyên bản chỉ có ba Thoát Tục kỳ, mười mấy Siêu Phàm Kỳ, nhưng rất nhiều bị vây ở bình cảnh nhiều năm, một hồi đại chiến trăm vạn yêu thú, sau đó Trình Cung cung cấp rất nhiều đan dược, làm cho trong bọn họ có rất nhiều người đột phá bình cảnh.

    Tuy bọn họ không có biện pháp so cùng Huyết Chiến, nhưng cũng đã tương đối khủng bố.

    Mà bất quá chỉ là bắt đầu, đa số những người này tu luyện tới loại tình trạng này đều không có dùng qua đan dược gì, toàn bộ đều là vất vả tu luyện, cố gắng chiến đấu, một khi có đan dược, bọn họ sẽ tiến vào một giai đoạn bộc phát rất nhanh, tiềm lực tích súc nhiều năm sẽ bùng nổ trong nháy mắt.

    Chứng kiến Trình Cung đến, Huyết Y Lão Tổ lập tức tới thi lễ, sau đó giống như lão La đứng ở bên cạnh Trình lão gia tử, có chút khom người lẳng lặng đứng ở bên cạnh Trình Cung, thời điểm không có người chú ý, hắn sẽ tiến vào trong không gian ngoại đỉnh lần nữa.

    Chương 384: Cướp bóc

    Lúc này Bạch Khải Nguyên cũng thúc ngựa chạy tới, hướng về phía Trình Cung chào theo nghi thức quân đội, không nói một lời chờ đợi quân lệnh của Trình Cung.

    Hắn biết rõ, Trình Cung phí lực lớn như vậy, cho Huyết Y Lão Tổ mang bọn họ chạy tới, tuyệt đối không phải tới du sơn ngoạn thủy.

    - Hoàng Đế phong Nam Hoang cho bản Đai Thiếu, bản Đai Thiếu đã tới, nhưng hiện tại hắn lại phong tỏa tất cả tài nguyên của chúng ta.

    Kỳ thật nhịn một chút cũng không có việc gì, nếu bản Đai Thiếu muốn lén lút vận chuyển gì đó, ai có thể phát giác được.

    Nhưng ta là loại người làm việc lén lút sao?

    Không phải, bản Đai Thiếu tuyệt đối không phải loại người làm việc lén lút.

    Thân thể Trình Cung chậm rãi bay lên, nhìn năm nghìn Hung Thần kì binh phía sau Bạch Khải Nguyên.

    Đối với lời này của Trình Cung, Bạch Khải Nguyên cùng năm nghìn Hung Thần kì binh này rất rõ ràng, bởi vì lúc trước Huyết Y Lão Tổ dùng Huyết Y trực tiếp cho tám ngàn người phi hành, ở ngoài Song Long thành bỏ xuống ba nghìn người tiếp ứng những người khác, sau đó mang theo năm nghìn người bọn họ bay qua Song Long thành.

    Không cần phải nói sử dụng nhiều không gian giới chỉ, chỉ cần một mình Huyết Y Lão Tổ cũng có thể giải quyết hết thảy.

    Lực lượng những người này mạnh một ít, đều là một ít Tướng quân năm đó đi theo Trình lão gia tử hai mươi mấy năm, sau khi thống nhất đất nước mới giải ngũ, tĩnh tu nhiều năm như vậy, nhưng kính ngưỡng đối với Trình lão gia tử vẫn là giống như thần.

    Cho nên sau khi Trình Cung được phong Bách Chiến Hầu, đều chủ động gia nhập quân đội Bạch Khải Nguyên, còn lại những người kia đều là đi theo Trình Cung diệt Trịnh Tam Nguyên, mười vạn đại quân vây hãm La Phù Kiếm Phái, tung hoành vạn dặm thảo nguyên, diệt qua mã tặc...

    Mà sau khi bọn họ đi đến Nam Hoang, lại trải qua chém giết trăm vạn yêu thú, sau đó lại được rất nhiều đan dược của Trình Cung, nên mau chóng đột phá.

    Thậm chí trong quá trình Huyết Y Lão Tổ vận chuyển bọn họ chạy tới, rất nhiều người cũng tranh thủ đột phá, hiện tại bọn hắn đã sớm giao hết tính mạng của mình cho Trình Cung, buộc chặt một chỗ cùng Trình gia.

    Nghe được Hoàng Đế đối đãi với Trình Cung như thế, mặc dù không có thanh âm, không mà có một cổ sát khí tràn ngập trong nháy mắt.

    Giờ phút này những chiến mã kia cảm nhận được sát khí, rốt cục cũng phát ra một ít thanh âm, bốn vó dùng sức trên mặt đất, tùy thời chuẩn bị bộc phát.

    Sát khí năm ngàn người bay thẳng lên trời.

    Giờ phút này, cho dù Trình Cung hô lớn một tiếng, giết về Hoàng thành diệt Hoàng Đế, bọn họ cũng không chút do dự giết ra ngoài.

    - Cho nên bản Đai Thiếu quyết định, đoạt hết của bọn hắn, không phải các ngươi phong tỏa sao, không phải lũng đoạn tất cả các nhu yếu phẩm sao, bản Đai Thiếu liền cướp năm tỉnh Tây Nam một lần, vận chuyển tất cả tới chỗ của ta.

    Móa, thực mẹ nó khi ta là lương dân, tưởng bản Đai Thiếu dễ khi dễ, ta không khi dễ người khác, bọn họ nên ở trong nhà thắp hương, lại dám tính toán ta, lần này cho bọn hắn đau một lần, đoạt đám vương bát đản này, mọi người nói có đúng hay không, hô lên cho bản Đai Thiếu, ta cũng không phải là loại người làm việc lén lút.

    Thần niệm Trình Cung bao phủ hơn mười dặm chung quanh, tự nhiên không sợ có người khác phát hiện.

    - Đoạt, đoạt đám vương bát đản này...

    - Đoạt, đoạt đám vương bát đản này...

    Nguyên vốn năm nghìn Hung Thần kì binh đã bị đè nén đến đỉnh phong, trong nháy mắt bộc phát, tiếng la rung trời.

    - A rống...

    Biểu hiện trên mặt của Sắc Quỷ vô cùng quỷ dị, cười rất đặc sắc, con mẹ nó, cũng chỉ có Đai Thiếu mới có thể nói ra loại lời này.

    Không lén lút vận chuyển gì đó, muốn cướp bóc người khác còn chính khí lăng nhiên như thế, được rồi, chỉ là chính khí lăng nhiên hô muốn đi cướp bóc, chỉ sợ cũng chỉ có Đai Thiếu mới có thể làm ra.

    - Kháo!

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên ngồi ở trên ngựa nguyên bản khí thế rất đủ, ở hắn xem ra Trình Cung hao phí lực lượng lớn như vậy, này nhất định là cho bọn hắn đánh một hồi ác liệt.

    Hắn thậm chí nghĩ tới, có phải là trực tiếp giết chết Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam Đoan Mộc Nhất Phong hay không?

    Hay là trực tiếp tiêu diệt một gia tộc, hay là sát nhập Tây Chu hành tỉnh, tiêu diệt căn cơ Chu gia, những chuyện này hắn đều nghĩ qua, ngay cả tạo phản hắn cũng nghĩ qua, nhưng thời điểm Trình Cung nói hắn không thể lén lút, hô lên đoạt đám vương bát đản kia.

    Bạch Khải Nguyên thiếu chút nữa té từ trên lưng ngựa xuống, trong miệng nhịn không được nhẹ giọng nói một câu: Bàn Tử, Sắc Quỷ, những người trẻ tuổi này rất đáng yêu.

    Đây cũng quá giật gân a, cướp bóc, dĩ nhiên là đi cướp bóc.

    Cho dù đi cướp bóc cũng chưa tính, nhưng mà không cần phải nói chính khí lăng nhiên như vậy a, dù nói thế nào cũng là đi ăn cướp a.

    Cái này cũng chưa tính, mấu chốt là câu kia của Trình Cung, quả thực làm cho Bạch Khải Nguyên có một cảm giác hỏng mất, ta là loại người lén lút sao!

    Cái này giống như một người đang nói, ta không phải là loại ăn cắp vặt trên đường, ta là ăn cướp, hơn nữa cảm giác còn rất đắc ý.

    - Bạch thúc, ngươi làm sao vậy?

    - A... không có việc gì... không có việc gì.

    - Không có việc gì là tốt rồi, chia người ra làm năm đội, Sắc Quỷ sẽ cho mỗi đoàn người một lộ tuyến, cố định nên cướp bóc ở đâu, chung quanh sẽ có phòng ngự dạng gì, còn có một chút đang vận chuyển hàng hóa lưu động, mọi người tùy thời giữ liên lạc.

    Trình Cung nói xong, lập tức cho Sắc Quỷ phân bố, sau đó Bạch Khải Nguyên chia làm năm đội rời đi, Trình Cung thì mang theo Sắc Quỷ, Trình Trảm cùng năm mươi thành viên Huyết Chiến rời đi, sáu đạo nhân mã đồng thời hành động, hắn muốn cướp năm tỉnh Tây Nam.

    Một đêm này, mười thành thị chung quanh Song Long thành đều bị cướp một lượt, mà một ít thương đoàn vật tư vận chuyển tới Song Long thành cũng đều bị cướp, cái này cũng chưa tính, xu thế này còn đang không ngừng mở rộng.

    Sáu đạo nhân mã, một đường quét ngang đoạt lấy hết thảy.

    Lúc này lượng công việc của Sắc Quỷ vô cùng nặng nề, hắn khởi động tất cả mạng lưới tình báo, các tin tức đều được xử lý cùng phân bố ra ngoài với tốc độ nhanh nhất.

    Mục tiêu đánh cướp của những người này toàn bộ đều là thế lực của Đoan Mộc Nhất Phong cùng hai tỉnh vùng duyên hải do Vũ Thân Vương điều khiển,còn có Tây Chu hành tỉnh của Chu gia.

    Sáng sớm, hừng đông vừa ló dạng, sương mù không tính quá dày, trên đường một đội binh lính đang áp tải mấy trăm xe vật tư, hình thành một đội ngũ thật dài chạy trên đường.

    Đội ngũ này là của quan phủ phái áp tải, nhưng nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện, trong đó cũng có không ít Thương gia lẫn vào.

    Nhưng cái này cũng không có lạ lẫm gì, Thương gia vì an toàn, giao một khoản tiền cho quan quân áp giải, có thể một đường đi theo được bảo vệ.

    Đương nhiên, cũng có một chút có bối cảnh, không tốn một phân tiền cũng có thể đi theo ăn tàn, tỷ như vài chục xe hàng hóa của Đổng gia.

    Dù sao Đổng gia ở Song Long thành nhiều năm như vậy, tuy chuyện lũng đoạn mua bán còn đang bàn cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, nhưng mà quan viên phía dưới thì bọn hắn rất quen thuộc.

    - Lão Tống, trăm năm Thú triều sắp tới, ngươi nói những hàng hóa này có thể tăng bao nhiêu lần?

    Lúc này, một người mặc y phục Tướng quân, vẻ mặt tiếu dung nói.

    - Khởi bẩm Hải Tướng quân, ít nhất gấp ba lần trở lên, đây là ít nhất.

    Năm mươi xe hàng hóa này của Tướng quân ngài, Đổng gia chúng ta nói, ngài có thể được bốn lần lợi nhuận, Hải Tướng quân đợi lấy tiền đi.

    Hơn nữa lần này Đổng gia chúng ta nói qua, lần này sau khi hắn bàn tính xong xuôi cùng tuần phủ và Tổng đốc đại nhân thỏa, thời điểm chiến đấu, nhân mã ngài có thể chỉ huy vượt qua sáu vạn, nhưng bản thân ngài sẽ không đến địa phương nguy hiểm.

    Ngài chỉ cần phái một ít người chán ghét không hợp tác cùng chúng ta đi chịu chết, sau đó công lao chắc chắn sẽ không ít.

    Đến lúc đó cho dù không thể độc dẫn một quân, nhưng làm Đại Tướng quân khẳng định không có vấn đề.

    Lão Tống là Đại quản gia Đổng gia, cũng là tâm phúc của gia chủ, lời này hắn đã sớm muốn tìm cơ hội nói, hôm nay rốt cuộc tìm được cơ hội.

    Hải Tướng quân này là người Đổng gia bọn hắn tân tân khổ khổ bồi dưỡng lên, quan hệ không thể bình thường.

    - Hảo, thay ta cảm tạ Đổng gia, Hải mỗ không phải loại người vong ân phụ nghĩa, Đổng gia an bài những nhân viên kia, ta đều nâng bọn họ đến vị trí trọng yếu.

    Chỉ cần trong phạm vi quyền hạn của ta, ta sẽ đưa bọn hắn đến vị trí cao nhất, chỉ cần về sau ta tăng lên, nhất định bọn họ sẽ tăng lên cùng ta, hơn nữa lần này trong Thú triều thu được gì đó, ta cũng sẽ có phần cho Đổng gia.

    Hải Tướng quân cùng lão Tống cười cười nói nói, Hải Tướng quân này cũng là tồn tại Thoát Tục Kỳ, bố trí lực lượng chung quanh, tự nhiên không sợ có người nghe lén.

    - Người nào?

    - Lập tức tránh ra?

    - Ngừng!

    Thời điểm hai người bọn họ nói chuyện, binh sĩ mở đường phía trước đột nhiên hô ngừng, tuy cả đoàn xe dừng lại, nhưng đoàn xe quá dài, ít nhiều cũng có chút loạn một chút.

    - Vì sao hô ngừng, muốn chết sao?

    Hải Tướng quân trừng mắt.

    - Báo...

    Tướng quân, phía trước có người muốn đánh... cướp?

    Lúc này, có một binh lính rất nhanh tới nói.

    Cái gì, mình không nghe lầm chứ, cướp bóc, con mẹ nó nói giỡn sao.

    Mình có ba nghìn quân chính quy, hơn trăm Phạt Mạch kỳ, ba mươi Siêu Phàm Kỳ, mình cùng lão Tống này là tồn tại Thoát Tục Kỳ, hơn nữa nơi này cách Song Long thành gần như vậy, gần đây còn có một tòa thành thị, bên trong cũng có đóng quân, người nào điên cuồng đến mức dám đến cướp bóc?

    Lão Tống cũng ngẠngười, cho tới bây giờ còn không có nghe nói có người dám đánh cướp hàng hóa do quân chính quy áp tải, hơn nữa nơi này còn ở trong nước.

    - Tất cả mọi người chú ý phòng bị, chuẩn bị chiến đấu, các ngươi theo ta xông lên.

    Tuy hiện tại Hải Tướng quân rất ham tiền, thậm chí không tiếc dựa vào Đổng Hiền Minh, nhưng dù sao hắn cũng là Tướng quân Song Long thành, cũng đã gặp một ít đại chiến, cho người cảnh giới chuẩn bị chiến đấu, hắn thì mang người xông về phía trước.

    Lão Tống nghĩ nghĩ, cũng mang theo vài người lao lên.

    Vừa mới vượt qua một chỗ ngoặt, Hải Tướng quân thoáng cái trợn tròn mắt, nguyên bản trên đại lộ rộng lớn, đủ có thể cho hơn mười con tuấn mã đồng thời đi qua, đã bị một tảng đá cao tới mấy chục mét, rộng hơn năm mét, mà bên cạch thì có đuốc sáng cùng hương thương thoang thoảng, binh sĩ phía dưới đều chú ý, kinh hãi nhìn tảng đá này.

    Hải Tướng quân cũng mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía ngọn núi xa xa, lập tức cũng ngốc tại đó, đỉnh núi mà hắn nhìn là nơi ngắm cảnh nổi tiếng của Song Long thành, tên là Tịch Tà Sơn, trên đỉnh núi này có một tảng đá cực lớn tên là Tịch Tà Thạch, mỗi khi mặt trời lặn, ánh nắng chiếu xuống tảng đá này, một ít hoa văn trên đó giống như là một vị lão nhân đang cười, vì thế còn có tên gọi khác là Tiếu Ông Thạch.

    Tảng đá này ở trên đỉnh núi, mỗi lần đi qua nơi này đều có thể chứng kiến, nhưng lúc này lại không thấy.

    Mà lúc này, trên tảng đá có khắc hai chữ to, “Cướp Bóc”.

    Con mẹ nó, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua kiêu ngạo như vậy, nhưng mà trong nội tâm Hải Tướng quân cũng cảm giác được có chút không có rõ, loại phương thức này xác thực rất kiêu ngạo, mà những người ngồi trên tảng đá nướng đồ ăn càng không ai bì nổi.

    Nhưng trong lòng Hải Tướng quân liền nghĩ, nếu là mình có thể mang tảng đá này từ đỉnh núi xuống không, đáp án của hắn rất dứt khoát, không.

    Nếu như nói muốn di động, hoặc là mang đi thì có thể tiến hành, nhưng nếu như nói trực tiếp cầm lên là không thể nào, bởi vì tảng đá này quá lớn, di động nó chẳng khác gì di chuyển một tòa núi nhỏ vậy.

    Chương 385: Lục Địa Thần Tiên cũng làm cái này?

    - Chuẩn bị Vân Cáp, thông tri Song Long thành.

    Hải Tướng quân muốn sử dụng thần niệm thông tri thủ hạ, lại phát hiện căn bản không liên lạc được, thần niệm của mình không có biện pháp câu thông cùng bất luận kẻ nào.

    Điều này sao có thể, thần niệm bị phong tỏa, trừ khi nơi này có trận pháp, nếu như không có trận pháp mà nói, vậy thần niệm của đối phương đã đến tình trạng khủng bố mới có thể phong bế thần niệm trao đổi, coi như là nửa bước Thần Tiên cũng không có thể, chẳng lẽ, chẳng lẽ là lục địa Thần Tiên xuất thủ.

    Lúc này mồ hôi của Hải Tướng quân đã chảy ra, lại nhìn lão Tống bên cạnh, tình huống cũng không tốt hơn bao nhiêu so với hắn, hiển nhiên hắn cũng làm ra một ít cử động, phát hiện có vấn đề.

    - Tướng quân Thập thất quân Hải Vệ của Song Long thành, phụng mệnh áp tải quân lương tiến vào Song Long thành, chuẩn bị cho trăm năm Thú triều sắp đến, không biết là vị tiền bối nào trêu đùa mạt tướng.

    Hải Vệ xem xét điệu bộ này, vội vàng mang lá bài triều đình, đối kháng Thú triều ra nói.

    Phải biết rằng đối kháng Thú triều là chuyện tình của cả Nam Chiêm Bộ Châu, nhân vật càng lợi hại càng hiểu rõ điểm ấy.

    - Sau khi chúng ta ăn xong đồ nướng này, nếu như các ngươi còn không bỏ hàng rời đi, giết!

    Thanh âm Trình Cung vang lên, trong bình thản lại mang theo một cổ sát khí khiến người sợ hãi, loại sát khí này hỗn hợp cùng thần niệm Luyện Thần Quyết phát ra, trong nháy mắt trực chỉ nhân tâm.

    Bởi vì hôm nay thần niệm của Trình Cung đã đạt tới cảnh giới lục địa Thần Tiên, so với trước kia mạnh hơn mấy trăm lần, sử dụng Luyện Thần Quyết hiệu quả cũng tăng cường rất nhiều, rất nhiều người thậm chí sinh ra ảo giác, trước mắt chém giết không ngừng, tiếng giết rung trời.

    Binh lính còn đỡ, những đánh xe, hoặc là tiểu nhị,... trực tiếp sợ tới mức xụi lơ, một ít thương gia theo cùng cũng sợ tới mức bỏ chạy, một ít binh lính cũng sợ hãi chạy theo.

    Những người này không phải là đầy tớ, cũng không phải tù binh, càng không phải binh sĩ tinh nhuệ có quân lệnh khống chế, huống chi chính bọn họ cũng là liều mạng vận công chống cự sợ hãi trong lòng, thoáng cái mấy trăm chiếc xe hoàn toàn tê liệt.

    - Ngươi biết đây là tội gì không, coi như là lục địa Thần Tiên, nếu như dám xằng bậy mà nói, đồng dạng sẽ phải bị chế tài.

    Trong lòng Hải Vệ càng lo lắng, câu nói đầu tiên là như thế, nhưng một chút dũng khí chiến đấu cũng không có, huống chi những người khác.

    Nhưng dù sao hắn cũng không thể cứ như vậy rời đi, lần nữa lấy hết dũng khí nói.

    - Tại hạ Quản gia Đổng gia, nhà của chúng ta quan hệ rất tốt cùng Đoan Mộc tuần phủ, có yêu cầu cùng vấn đề gì, không ngại chúng ta đến Song Long thành nói chuyện.

    Lão Tống ở một bên, nghĩ nửa ngày, cũng là cáo mượn oai hùm mang Đoan Mộc Nhất Lâm cùng Đổng Hiền Minh ra nói.

    - Phụt...

    Sắc Quỷ ăn một miếng thịt thỏ, vừa mới uống một ngụm rượu trực tiếp phun ra hết.

    Cũng may Trình Trảm ngồi ở đối diện hắn phản ứng nhanh, nguyên cương hộ thể lập tức ngăn chặn.

    Sắc Quỷ đưa tay làm thủ thế xin lỗi, sau đó cười nhìn về phía Trình Cung, không cần lên tiếng Trình Cung cũng biết hắn đang nghĩ gì.

    Nếu như đám người kia biết rõ thảm trạng của Đổng Hiền Minh cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng gì.

    Lúc này trên mặt đám người Trình Cung đều mang theo một cái mặt nạ, chỉ là loại lừa gạt tiểu hài tử, tùy tiện bỏ ra vài đồng là mua được.

    Loại chuyện này cho dù làm kín cỡ nào, trong nội tâm cũng đều hiểu rõ, nhưng che dấu cơ bản nhất vẫn phải làm, nếu không chẳng khác nào tạo phản.

    - Cút đi!

    Trình Cung nộ quát một tiếng, lần này thanh âm nổ vang, trong nháy mắt thần niệm dùng vô hình hóa hữu hình, trực tiếp hóa thành thần niệm trùng kích.

    - Thần...

    Hải Vệ cùng Quản gia Tống gia, còn có vài chục binh sĩ ở phía trước, trực tiếp bị thần niệm trùng kích của Trình Cung đánh bay ra ngoài, toàn bộ binh lính đã hôn mê, về phần Hải Vệ cùng lão Tống tuy sớm có chuẩn bị, nhưng bị đụng bay ra ngoài vài chục mét như trước, khôi giáp trên người vỡ vụn, phun ra từng ngụm máu.

    Thần niệm, có thể dùng thần niệm hóa vô hình thành hữu hình, đây chỉ có lục địa Thần Tiên cường đại trong truyền thuyết mới có thể làm được.

    Cho dù đám người Hải Vệ gặp qua lục địa Thần Tiên ở Song Long thành, biết rõ lục địa Thần Tiên dùng thần niệm có thể làm bị thương người, nhưng trực tiếp dùng thần niệm hóa vô hình thành hữu hình, cũng chỉ là trong truyền thuyết.

    - Xong rồi, xong rồi, thật là lục địa Thần Tiên, thảm rồi.

    Đừng nói là chúng ta, coi như là phốc...

    Gia chủ, coi như là tuần phủ đại nhân, thậm chí Tổng đốc đại nhân tới, cũng không dám nói gì a.

    Lão Tống phun huyết, thấp giọng nói.

    - Con mẹ nó, ai ngờ thật sự là lục địa Thần Tiên, ai biết lục địa Thần Tiên không có việc gì lại chạy tới ăn cướp a!

    Tuy vừa rồi Hải Vệ sợ hãi than, hoài nghi, nhưng đáy lòng cũng không tin tưởng lục địa Thần Tiên sẽ làm loại chuyện này, lục địa Thần Tiên còn cần đi ăn cướp sao.

    Chỉ cần hắn đi tới chỗ Đổng Hiền Minh, thậm chí Đoan Mộc Nhất Phong nói một tiếng, muốn cái gì không có, tuy mấy trăm xe hàng hóa này giá trị vượt qua hai trăm vạn lượng hoàng kim, nhưng sao lục địa Thần Tiên lại nhàm chán đến đoạt cái này chứ.

    - Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng...

    Hải Vệ vội vàng dập đầu, lão Tống cũng làm y hệt.

    - Nhanh, nhanh đi...

    Chứng kiến bên trên không có thanh âm, mà ẩn ẩn phát hiện thịt nướng bên trên đã sắp ăn xong, Hải Vệ lập tức gọi người nâng những binh sĩ bị hôn mê, dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy.

    Không đến một phút đồng hồ, cả con đường ngoại trừ đội xe ngựa ra, thì không còn có một người nào khác.

    Ngưu bức!

    Sắc Quỷ lau rượu trên miệng, ném xương cốt sang một bên, nhìn về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên.

    - A...

    Vừa rồi Trình Cung đưa lưng về phía đám người Hải Ninh, cười nhạt nói:

    - Hiện tại cho dù giết những người này, ngoại trừ tăng thêm một phần tâm ma cùng huyết tinh ra, ngay cả sát khí cũng sẽ không gia tăng.

    Nếu như giết nhiều hơn, ngược lại sẽ ảnh hưởng tâm cảnh của ngươi.

    Ngươi xem, dọa một cái chẳng phải đều chạy sạch, Trình Trảm, ngươi dẫn người thu hàng hóa lại.

    - Dạ.

    Giờ phút này không gian giới chỉ trong tay Trình Trảm cầm là của Lang Vương Bạch Nhân Long lúc trước, không gian lớn vô cùng, cộng thêm lần này tập sát nhiều người như vậy, cướp đoạt không gian giới chỉ cũng không ít, giờ phút này trực tiếp dùng để chứa những hàng hóa này.

    Về phần những con ngựa kia, thì tùy chúng nó muốn đi đâu thì đi.

    - Ca a, ngươi nói thật dễ dàng, trừ ngươi ra còn ai có thể dọa người thành như vậy.

    Ngươi biết lục địa Thần Tiên đối với người thường, thậm chí đối với người dưới nửa bước Thần Tiên mà nói ý vị như thế nào không, cao cao tại thượng, không thể kháng cự, là có được ngàn năm thọ nguyên, tồn tại giống như thần.

    Ai có thể nghĩ đến có người sẽ biến thái như ngươi, Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám lại có được thần niệm Nhân Anh Kỳ tầng thứ ba, không chỉ nói bọn họ, cho dù ta gặp được loại tình huống này cũng sẽ chạy.

    May mắn vừa rồi không có đánh cuộc với ngươi, ha ha, nếu là Bàn Tử phỏng chừng sẽ như thiêu thân lao đầu vào lửa.

    Sắc Quỷ nhìn đám người Trình Trảm động thủ, rất nhanh thu hồi những hàng hóa kia, một bên nói chuyện cùng Trình Cung.

    - Đúng rồi, có cần thông tri Bạch thúc hay không, Bạch thúc chỉ cầu mục đính, nhất định sẽ không tính toán nhiều như vậy, càng sẽ không giống chúng ta.

    Sắc Quỷ cười cười, đột nhiên nhớ tới năm đội ngũ của Bạch Khải Nguyên.

    - Không cần.

    Lúc này Trình Cung đã nướng chín thịt, vừa ăn vừa chậm rãi nói:

    - Bạch thúc cùng đại đa số người không giống với chúng ta, hắn đi chính là giết chóc chi đạo, đối với bọn hắn chúng sinh đều có thể giết, không có như vậy ngược lại tâm cảnh không thể thành tựu.

    Hơn nữa mặc dù hắn là sát thần, nhưng cũng sẽ không xằng bậy, dù sao đây không phải là hai nước chiến đấu.

    Tốc độ của đám người Trình Trảm rất nhanh, chỉ chốc lát đã thu thập xong toàn bộ, Trình Cung không vội không chậm cũng vừa vặn ăn xong.

    - Đi, đổi địa phương khác, tiếp tục đi cướp bóc.

    Trình Cung nói xong, khoát tay một cái, trong nháy mắt đã mang tảng đá kia về vị trí cũ.

    Chỉ có một điểm khác lúc trước chính là, bên trên có hai chữ rồng bay phượng múa, làm cho vô số du khách sợ hãi than, rung động, chỉ tiếc đây là hai chữ cướp bóc, nhưng văn nhân tự nhiên có thể nói có sách, mách có chứng, các loại truyền thuyết cũng không cần giải thích.

    ...

    Trong nha môn Nam Cương tuần phủ, Đoan Mộc Nhất Phong đang ở nội đường trao đổi cùng Trưởng lão Nam Cương thần giáo Lưu Khôn.

    Tuy hôm nay Đoan Mộc Nhất Phong là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, trên danh nghĩa là người lãnh đạo trực tiếp của Lưu Khôn, nhưng vị trí của Lưu Khôn ở Nam Cương thần giáo so với Đoan Mộc Nhất Phong mạnh hơn, hiện tại Đoan Mộc Nhất Phong chỉ là Trưởng lão danh dự mà thôi, cộng thêm người trong Nam Cương thần giáo vẫn không quá để ý quan viên triều đình, cho nên hai người bình khởi bình tọa, trò chuyện rất tùy ý.

    - Lục Trưởng lão đã khởi hành, tin tưởng không lâu sẽ có kết quả, Trình Cung này dám động đến thiếu Giáo chủ, quả thực tội ác tày trời.

    Nếu không phải hiện tại Giáo chủ bế quan, chúng ta không có biện pháp mời được Thái Thượng Trưởng lão, nếu không đã trực tiếp diệt sát hắn, lúc này đâu cần phí sức như vậy.

    Vóc người Lưu Khôn không cao, cổ hơi nhỏ, lúc nói chuyện không ngừng rung đùi đắc ý.

    - Đúng vậy, Lưu Trưởng lão nói không sai, ta cũng hận không thể tự tay giết hắn, đáng tiếc lực lượng của ta quá yếu, chỉ có thể làm suy yếu thế lực của hắn.

    Nhưng mà bên cạnh Trình Cung này cũng có lục địa Thần Tiên, điểm này nhất định phải chú ý.

    Đoan Mộc Nhất Phong ở trước mặt Lưu Khôn, không có một chút làm cao, hoàn toàn là một bộ vãn bối, ở Nam Cương thần giáo, Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng không coi vào đâu, chỉ có đột phá Vạn Tượng Nhất Long mới có thể trở thành Trưởng lão, đột phá đến lục địa Thần Tiên là Thái Thượng Trưởng lão.

    - Cái này ta biết rõ, thiếu Giáo chủ cũng đề cập qua, bất quá chỉ là một tên dựa vào Ngưng Anh đan thành tựu lục địa Thần Tiên mà thôi.

    Ta không dám nói có thể đối phó được, nhưng nếu như trong giáo chúng ta có hai vị Trưởng lão có đại thần thông, còn có được Linh khí trung phẩm ra tay, tuyệt đối có thể diệt sát hắn.

    Ngươi còn không biết a, bên Phong Vân Kiếm Tông đã động, Đại Trưởng lão Phùng Lăng của bọn họ muốn đích thân ra tay báo thù giết đồ đệ, Trình Cung này chết chắc rồi.

    Lưu Khôn đắc ý nói, Giáo chủ Nam Cương thần giáo thời đại tương truyền, thần lựa chọn Giáo chủ, bọn họ có phương pháp của mình.

    Trưởng lão có một chút, nhưng quyền lực không lớn giống như những tông phái khác, cũng không có phân biệt Đại Trưởng lão Nhị Trưởng lão.

    Về phần Lục Trưởng lão kia, là bởi vì tên của hắn là A Lục, cho nên mới xưng là Lục Trưởng lão.

    - A...

    Kỳ thật Đoan Mộc Nhất Phong đã biết, nhưng vẫn là lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng vào lúc này, thần sắc Đoan Mộc Nhất Phong dần dần biến hóa.

    Lưu Khôn nhìn thấy, lập tức đặt chén trà xuống, bởi vì xem xét là biết đây là có người truyền âm cùng Đoan Mộc Nhất Phong.

    Chương 386: Đã xảy ra chuyện

    - Hỗn đản, bùm!

    Đoan Mộc Nhất Phong vỗ mạnh bàn đứng lên, cả giận nói:

    - Quả thực vô pháp vô thiên, dám đến Song Long thành giết người cướp bóc, sát hại mệnh quan triều đình, trọng thương tuần phủ, Trình Cung, ngươi là muốn chết, ngươi là xem Trình gia các ngươi sống quá dài.

    - Xảy ra chuyện gì?

    - Trình Cung đả thương nặng Đoan Mộc Nhất Lâm, còn giết rất nhiều người, còn đoạt rất nhiều nhu yếu phẩm, ta phải lập tức trở về, đây là hắn tạo phản.

    Chỉ sợ sự tình sẽ rất ồn ào, hắn đã dám như thế, chỉ sợ địa phương khác cũng có hành động, cả nước sẽ đại loạn, phải lập tức thông tri Vũ Thân Vương.

    Đoan Mộc Nhất Phong nói xong, người đã trực tiếp lách mình xông ra ngoài.

    Chỉ có điều chờ hắn trên đường trở về, mới biết được chuyện tình Song Long thành chẳng qua là mới bắt đầu, sau đó các loại tin tức điên cuồng truyền tới, từ Song Long thành bắt đầu, mười thành thị chung quanh đều bị Mã tặc thần bí cướp.

    Hơn nữa, rất nhiều đội vận chuyển vật tư cũng bị cướp, cái này cũng chưa tính, việc này còn đang mở rộng, tốc độ cực nhanh làm cho người ta kinh ngạc, chẳng lẽ cả năm tỉnh Tây Nam đều là Mã tặc sao?

    Đoan Mộc Nhất Phong một bên hạ lệnh thông tri địa phương khác phòng bị, một bên hạ lệnh triệu tập quân đội, đồng thời không ngừng truyền lại ra một loạt tin tức.

    Nhưng rất nhanh hắn lại phát hiện, tốc độ của những người này viễn siêu tưởng tượng của hắn.

    Đợi thời điểm Đoan Mộc Nhất Phong chạy về Song Long thành, Nam Cương, hai tỉnh vùng duyên hải, thậm chí Tây Chu hành tỉnh cũng có tin tức bị cướp truyền đến.

    Mà lúc Đoan Mộc Nhất Phong chứng kiến bộ dạng hấp hối của Đoan Mộc Nhất Lâm, càng giận không kiềm được, trực tiếp thả ra một Vân Cáp màu đen mà lúc trước hắn ở Vân Ca Thành Hoàng Đế cho hắn, đây là công cụ truyền tin khẩn cấp nhất mới có thể sử dụng.

    Trên người Vân Cáp này có buộc một không gian giới chỉ nhỏ, dùng lực lượng đặc thù khống chế, một khi xảy ra vấn đề, người tiếp nhận không có dựa theo phương pháp đưa vào lực lượng cố định, chiếc nhẫn kia sẽ nổ tung.

    Khi Đoan Mộc Nhất Phong thả ra, tốc độ của con Vân Cáp này còn nhanh hơn một ít so với Xuyên Vân Toa mà Đoan Mộc Nhất Lâm sử dụng.

    - Đệ, ngươi yên tâm, sau khi ca ca diệt chủ chốt Trình gia bọn hắn, cùng Hoàng Đế phát lệnh, cho ngươi tự mình đi giết cửu tộc Trình gia bọn họ.

    Nhìn thảm trạng của đệ đệ mình, Đoan Mộc Nhất Phong muốn răn dạy hắn cũng nói ra không được, nhẹ giọng an ủi.

    - Ừ, ừ.

    Đoan Mộc Nhất Lâm vừa nghe mà muốn khóc, nhịn đau đáp ứng, nhớ tới cảnh bị Trình Cung cướp đoạt tiền tài cùng vơ vét tài sản, lòng của hắn đau như cắt, đau đến ngủ cũng không yên.

    Hận chết cái Trình Cung kia, sau đó lại là một hồi tố khổ, chỉ là hắn cũng chưa nói đêm đó hắn cùng đám người Đổng Hiền Minh nói cái gì, càng không nói sau khi hắn thất thố nói cái gì.

    Giờ phút này Trình Cung mang theo đám người Trình Trảm cũng đoạt điên rồi, mà năm đội nhân mã khác của Bạch Khải Nguyên cũng chạy như bay, đợi Đoan Mộc Nhất Phong biết rõ tin tức bố trí xuống, bọn họ đã sớm thay đổi địa phương

    Tuy trong Song Long thành đang tập kết đại quân, nhưng dù sao còn chưa tới lúc khai chiến chính thức, Nam Hoang chừng mấy trăm vạn dặm, yêu thú muốn xông lại cũng cần thời gian chuẩn bị.

    Mà địa phương khác căn bản không có việc gì, cũng không giống tới gần địa phương biên cảnh thường xuyên có Mã tặc, bình thường ai sẽ nghĩ tới có người dám cướp bóc đồ dùng của quân đội.

    Một ngày sau đó, cho dù Đoan Mộc Nhất Phong có phòng bị, nhưng triệu tập quân đội bình thường của địa phương, sao là đối thủ của Hung thần kì binh.

    Mấy vạn người theo sau, đội ngũ một ngàn người trực tiếp giết tới, chờ bọn hắn đuổi tới thì bọn họ đã đổi địa phương khác.

    Về sau có mấy địa phương học thông minh, trực tiếp dùng đại quân canh giữ kho quân giới, kim khố,... nhưng tuy vậy, cũng bị đội ngũ kia đánh tan xông vào.

    Sức chiến đấu của Hung thần kì binh đã trải qua một loạt tôi luyện, sau khi chiến đấu cùng trăm vạn yêu thú, lại được đan dược của Trình Cung duy trì, quả thực đã trèo lên tới một trình độ khủng bố.

    So với đội thân vệ của Thảo Nguyên Vương Đình trong truyền thuyết còn hung hãn hơn, qua lại như gió, vượt xa đám mã tặc Cuồng Phong Mã Bang.

    Cho đến sau này có một Thành chủ vùng duyên hải chuyển tất cả tài bảo, quân giới, lương thực lên trên thuyền, rời xa đất liền, trên bờ lại có đại quân canh giữ, địa phương khác cũng học theo, lúc này năm chi đội ngũ kia mới dần dần thu liễm.

    Lúc này, Đoan Mộc Nhất Phong cũng triệu tập quân đội, bắt đầu tiễu trừ ở năm tỉnh Tây Nam, thậm chí trực tiếp điều mười vạn đại quân từ Song Long thành, cộng thêm ba mươi vạn đại quân vừa mới tổ kiến vẫn chưa hoàn toàn thành thục, cùng với mười vạn quân đội địa phương hai tỉnh vùng duyên hải, Nam Cương, tạo thành một cái lưới lớn, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải bắt đám mã tặc này lại.

    Hành vi của bọn hắn đã tồi tệ tới cực điểm, cướp bóc công khai trắng trợn, có thể nói trong lịch sử Lam Vân đế quốc cho tới bây giờ còn chưa có qua loại chuyện này.

    Coi như là Mã tặc cũng không dám kiêu ngạo như thế, coi như là quân đội địch quốc cũng không dám làm càn như thế.

    Năm tỉnh Tây Nam xôn xao, cả Lam Vân đế quốc chấn động.

    Lúc này ở một chỗ dưới chân núi có chút hoang vu, Trình Cung cùng đám người Sắc Quỷ đang đợi hai chi đội ngũ của Bạch Khải Nguyên, căn cứ tin tức còn có một chi đội ngũ đang chạy tới nơi này.

    Trên không trung liên tiếp có mấy con Vân Cáp bay đến tay Sắc Quỷ, Sắc Quỷ nhìn vào nói.

    - Đại Thiếu, đại khái còn hai canh giờ nữa sẽ có một đạo nhân mã khác chạy đến, bất quá phía sau bọn hắn có hai mươi vạn đại quân đuổi theo, chung quanh chúng ta cũng có hơn ba mươi vạn đại quân đang tập kết, đã ba ngày, rốt cục bọn họ cũng bắt được một ít hướng đi của chúng ta, thật đúng là phản ứng không phải chậm bình thường.

    Những người này, ngươi nói bọn họ chạy đến có làm được cái gì, chẳng lẽ bọn họ không nghĩ tới chúng ta đi đến nơi này như thế nào?

    Sau khi Sắc Quỷ xử lý xong, đưa vài cái hồi âm cho Trình Cung, tự mình thì cảm thán nói.

    Hiện tại, đừng nói chung quanh có vài chục vạn quân đội địa phương, coi như có mấy trăm vạn Sắc Quỷ cũng không sợ hãi, bởi vì có Huyết Y Lão Tổ, bọn họ có thể trực tiếp bay khỏi vòng vây.

    - A...

    Nghe được lời này của Sắc Quỷ, Hung Thần Bạch Khải Nguyên cười khổ nói:

    - Ngươi a, là hán tử no bụng không biết lúc đói như thế nào.

    Ngoại trừ Đại Thiếu ra, ai có thể cho Lục Địa Thần Tiên làm chuyện như vậy, Lục Địa Thần Tiên cao cao tại thượng, làm sao có thể hao hết lực lượng, vận chuyển phàm nhân bay qua bay lại chứ.

    Hơn nữa tình huống này của chúng ta cũng đặc thù, hiển nhiên bọn họ không nghĩ tới phương diện này, thà rằng nghĩ chúng ta sớm có mưu kế, vụng trộm chạy tới.

    Phải biết rằng, cho tới bây giờ chuyện này còn chưa từng có qua, còn nữa, Lục Địa Thần Tiên không được nhúng tay chiến đấu bình thường, quy củ này mọi người đều biết, trước kia phát sinh qua một lần, những kết quả của người kia rất thảm thiết.

    Nếu như suy xét thật kỹ, vậy cũng là nhúng tay, có điều trước mắt là tranh đấu nội bộ, sự tình không có làm lớn, không có người đi trông nom mà thôi, xem như cá chui lỗ thủng, loại chuyện này chỉ có thể sử dụng một lần, nếu không mà nói Trình gia cũng không tránh khỏi liên quan.

    - Không cho phép Lục Địa Thần Tiên nhúng tay tranh đấu của người thường, ngược lại rất hợp lý, nhưng ai định quy củ như vậy?

    Sắc Quỷ có chút không thông.

    Bạch Khải Nguyên lắc đầu, sau đó chỉ chỉ Trình Cung, Sắc Quỷ cũng nhìn về phía Trình Cung.

    - Hai đội ngũ ở Tây Chu đoạt vật tư của hai tòa thành thị còn có mấy thương đội, có chút quá thuận lợi đi, ba ngày, ngay cả Đoan Mộc Nhất Phong cũng kịp phản ứng, không có đạo lý Tây Chu không kịp phản ứng.

    Trừ khi, không phải Chu Dật Phàm đang trông nom, Sắc Quỷ, ngươi thông tri bọn họ chú ý một ít, lập tức tập kết tới chỗ của chúng ta, không được hành động tiếp, lần này thu hoạch đã rất lớn.

    Trình Cung nhìn xem mấy tin tức, tin tức của hai đội ngũ ở Tây Chu làm cho Trình Cung cảm giác có chút lo lắng.

    - Ân.

    Sắc Quỷ đáp ứng, lập tức phóng ra hai con Vân Cáp.

    Mang theo Vân Cáp bên mình rất thuận tiện, Vân Cáp cao cấp không ăn thực vật, chỉ ăn đan dược, cho nên nhiều đời truyền xuống tốc độ mới càng lúc càng nhanh.

    Đợi Sắc Quỷ thả ra xong, Trình Cung giải thích nói:

    - Chưa nói tới ai định quy củ, cái này đã không có biện pháp khảo chứng, chỉ có thể nói là một chính sách bảo vệ, dù sao người thường là căn bản của thế giới này.

    Giống như Hoàng Đế, Hoàng tộc, Hoàng thân quốc thích, quan to hiển quý, thân sĩ, phú hào... tất cả đều là từ tầng dưới đi lên, tuy Hoàng Đế có được thiên hạ, nhưng hắn cũng phải bảo vệ lợi ích người thường, phải thiết lập pháp quy, không thể để cho thiên hạ rối loạn.

    Đồng dạng, đối với Cửu châu đại địa, các cường giả nhìn chúng sinh giống như hoàng đế nhìn dân chúng bình thường, nói trắng ra là, thượng vị giả định ra quy củ, nếu như ngươi đủ mạnh, ngươi có thể không theo quy củ an bài, nếu như ngươi là mạnh nhất, ngươi có thể lập ra quy củ một lần nữa.

    Sắc Quỷ rất chân thành suy tư một chút, sau đó gật đầu nói:

    - Ân, tựa hồ đã minh bạch.

    - Hiểu rõ chính là hiểu rõ, không rõ chính là không rõ, như thế nào còn tựa hồ?

    Bạch Khải Nguyên kinh ngạc nhìn về phía Sắc Quỷ.

    - Giả vờ hiểu rõ.

    Sắc Quỷ cùng Trình Cung trăm miệng một lời, Sắc Quỷ vừa nghe xong, lộ ra vô cùng vui mừng nói:

    - Đại Thiếu, cũng là ngươi hiểu rõ ta, cái này có phải là tâm ý tương thông.

    - Tiếp tục.

    Chứng kiến Sắc Quỷ lại chơi chiêu này, Trình Cung liền làm một thủ thế.

    Sắc Quỷ sững sờ, nhưng sau đó lập tức vô cùng cảnh giác, hai tay ôm ngực:

    - Đại Thiếu, ngươi muốn làm gì?

    Trình Cung nhún nhún vai nói:

    - Không có gì, chỉ là muốn nắm ngươi kết hợp cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, đến lúc đó trong Vân Ca Thành tứ đại hại chúng ta, ngươi sẽ lập tức siêu việt ta, trở thành nhân vật phong vân đầu đường cuối ngõ của Lam Vân đế quốc, bất luận kẻ nào cũng biết tới ngươi.

    Chỉ là ta có một chút lo lắng, chỉ sợ Trư Trư nhà của ngươi chịu không được kích thích, ngươi cũng biết tình huống hiện tại của nàng... aii.

    Sắc Quỷ vừa nghe xong, dùng sức nuốt nước miếng, sau đó thần sắc vô cùng ngưng trọng, chậm rãi đứng dậy, lui về phía sau một bước.

    Bạch Khải Nguyên xem xét, trong nội tâm nhảy dựng, trong lòng tự nhủ người tuổi trẻ nói giỡn có chút quá mức, náo quá nghiêm trọng vạn nhất làm bị thương cảm tình huynh đệ, cho tới bây giờ hắn còn chưa thấy qua Sắc Quỷ nghiêm túc như thế.

    Thời điểm Bạch Khải Nguyên nghĩ có nên nói chút gì đó không.

    Đột nhiên hai chân Sắc Quỷ quỳ xuống, nhưng tay thân thể trực tiếp quỳ rạp trên mặt đất.

    - Đại Thiếu, ca a, tha mạng a!

    - Phốc...

    Bạch Khải Nguyên trực tiếp cười phun ra, mà ngay cả Trình Trảm gần đây tỉnh táo, thậm chí có chút lãnh khốc, khóe miệng cũng dùng sức co rúm, cố nén không có cười phun ra.

    - Không có vấn đề, không có vấn đề.

    Trình Cung rất sung sướng mở ra hai tay, đứng dậy còn dạo qua một vòng nói:

    - Ngươi xem, dọa ngươi rồi.

    - Bùm!

    Sắc Quỷ đập đầu vào một tảng đá, làm tảng đá bị đụng nát.

    Quay chung quanh nơi này, một đám người Huyết Chiến làm thành một đoàn lẳng lặng tu luyện, người của Hung thần kì binh cũng nắm chặt thời gian tu luyện, thời gian đi qua rất nhanh.

    Thời điểm một chi kỵ binh khác còn kém nửa canh giờ nữa sẽ chạy đến, bành bạch hai tiếng, hai khối ngọc bài Trình Cung mang theo trên người vỡ vụn, tất cả mọi người đều ngừng lại, cơ hồ ở đồng thời, Bạch Khải Nguyên khoát tay phát ra một tiếng gào thét, tất cả Hung thần kì binh toàn bộ lên ngựa.

    - Huyết Y, đi.

    Huyết Y Lão Tổ một mực lẳng lặng đứng ở một bên, nghe được Trình Cung nói, trong nháy mắt Huyết Y của hắn điên cuồng khuếch tán chung quanh, bao quanh tất cả mọi người lao về không trung.

    Chương 387: Gặp lại Chu Dật Phàm

    Lúc xuất phát Trình Cung cho mỗi người bọn hắn một khối ngọc bài ẩn chứa một tia thần niệm, chỉ cần ngọc bài này vỡ vụn chính là phát sinh chuyện lớn, ngay cả sử dụng Vân Cáp cũng không, đến lúc đó chỉ cần bóp nát ngọc bài, cái của hắn cũng sẽ vỡ vụn cùng lúc.

    Hiện tại hai miếng ngọc bài đồng thời vỡ vụn, nói rõ hai ngàn nhân mã này đã xảy ra chuyện, hơn nữa tuyệt đối đã đến tuyệt cảnh mới như thế.

    Tuy sử dụng Huyết Y nâng mấy ngàn nhân mã phi hành hao phí rất lớn, tốc độ cũng không có biện pháp quá nhanh, nhưng mà so với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong bình thường ngự kiếm, toàn lực phi hành còn mau hơn rất nhiều, hơn nữa có chỗ tốt hơn so với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong ngự kiếm phi hành là, Huyết Y Lão Tổ đã là Lục Địa Thần Tiên, có thể bay đến rất cao.

    Đương n bay càng cao áp lực hắn thừa nhận càng lớn, còn phải phân ra một phần lực lượng bảo vệ mọi người, ngoại trừ Trình Cung ra, những người khác không có biện pháp thừa nhận cương phong trên không trung.

    - Ngừng!

    Trình Cung đuổi tới phương hướng có đội ngũ gặp nạn kia, thủ lĩnh chi đội ngũ này nhận được thần niệm của Trình Cung thông tri, đồng thời hô một tiếng ngừng, hơn ngàn người toàn bộ dừng lại.

    Trong mấy hơi thở, Huyết Y Lão Tổ khống chế Huyết Y bay xuống, sau khi Huyết Y rơi xuống lại lớn thêm một vòng, một ngàn người này quen việc dễ làm chạy lên, sau đó Huyết Y Lão Tổ khống chế Huyết Y bay vút lên không lần nữa.

    Rất nhanh Tổng đốc Đoan Mộc Nhất Phong đang ở Song Long thành nhận được vô số báo cáo, sáu bảy mươi vạn đại quân tập kết, lại không có phát hiện bất luận kẻ nào.

    Hơn nữa còn là ở giải đất bình nguyên, chung quanh có mấy sơn cốc, núi nhỏ, vài chục vạn đại quân căn bản trong nháy mắt có thể tìm khắp nơi.

    Đoan Mộc Nhất Phong nhìn xem những tin tình báo này, người ngẩn ra, lên trời, xuống đất sao?

    Nếu như chỉ là vài người, thậm chí trong sáu chi đội ngũ này hoài nghi có Lục Địa Thần Tiên, mang một đội ngũ rời đi còn dễ nói, nhưng còn lại năm chi đội ngũ, chính là mấy ngàn nhân mã, làm sao có thể hư không tiêu thất.

    Đoan Mộc Nhất Phong có một cảm giác thức ăn tới miệng còn bị đoạt mất, đồng thời trong lòng của hắn cũng sinh ra một loại sợ hãi.

    Căn cứ Hải Vệ cùng vài đạo nhân mã hồi báo, có Lục Địa Thần Tiên cướp bóc bọn họ, ban đầu Đoan Mộc Nhất Phong nghe được tin tức này cũng giận đến chửi má nó.

    Đám hỗn đản các ngươi, sợ chết thì nói là sợ chết đi, có người cướp bóc không sai, nhưng vậy cũng là đám người Trình Cung kia.

    Lục Địa Thần Tiên là tồn tại bực nào, sao rãnh mà đi làm cướp bóc hàng hóa phàm tục...

    Nhưng sau đó báo cáo không ngừng truyền tới, Đoan Mộc Nhất Phong cũng nghĩ đến một vấn đề, Trình Cung, không sai.

    Vũ Thân Vương hình dung Huyết Y Lão Tổ trong lời nói là, Huyết Y Lão Tổ dùng Ngưng Anh đan thành tựu Lục Địa Thần Tiên, đi theo bên cạnh Trình Cung như nô bộc.

    Chẳng những Lục Địa Thần Tiên này tự mình cướp bóc, bây giờ lại nhúng tay mang những người kia chạy đi, cũng chỉ có Lục Địa Thần Tiên mới có loại kinh thủ đoạn thiên này.

    Sự tình đến loại tình trạng này, Đoan Mộc Nhất Phong chỉ có thể báo lên triều đình, hi vọng triều đình nghĩ biện pháp.

    Cơ hồ Đoan Mộc Nhất Phong có thể khẳng định, Hoàng Đế tuyệt đối sẽ nhân cơ hội này đối phó Trình gia, cái này vốn chính là mục đích mà Hoàng Đế phong Trình Cung làm Bách Chiến Hầu, sau đó đưa đến Nam Hoang.

    Cho đến lúc này, thiên hạ đại loạn, mình khống chế năm tỉnh Tây Nam, dần dần phát triển thế lực của mình, thời cơ cũng đã đến.

    Không có thực lực, không có thế lực chính là cháu nội, có thực lực, có thế lực, mới có thể làm người bình thường, về phần ai làm đương gia, Đoan Mộc Nhất Phong đã không thèm nghĩ nữa, bởi vì những tồn tại cao cao tại thượng của Nam Cương thần giáo kia cho hắn biết, hắn vĩnh viễn không có cơ hội làm đương gia, chỉ cần không làm cháu nội là được rồi.

    Hắn cố gắng làm hết thảy, chính là vì có một chút thực quyền, dù là một ngày kia duy trì Vũ Thân Vương thượng vị, mình cũng có cơ hội trở thành nhân vật dưới một người, vạn trên vạn người.

    Bởi vì hắn biết Nam Cương thần giáo đáng sợ, cũng biết lực lượng chính thức của thế giới này tồn tại, hắn chỉ cầu quyền thế cùng vinh hoa trong cuộc sống, mà hết thảy những thứ này đều cần dụng tâm kinh doanh.

    ...

    Sở dĩ có tên là Song Long thành, là vì hai bên có hai sơn mạch rất lớn, dãy núi tới gần Nam Cương tên là Nam Long sơn mạch, tới gần Tây Chu hành tỉnh xưng là Tây Long sơn mạch.

    Hai dãy núi này là hai cánh cửa lớn nhất ngăn chặn trước Yêu Thú Sâm Lâm, chính giữa xây dựng lên Song Long thành, đồng thời cũng ngăn cách một địa phương khác ra bên ngoài, Nam Hoang.

    Giờ phút này ở Tây Long sơn mạch của Tây Chu hành tỉnh, dưới một chân núi hoang vu, bên trong một mảnh rừng nhỏ không đủ vài dặm, hai ngàn Hung thần kì binh đang ở bên trong.

    Nếu như giờ phút này có người khác chứng kiến, nhất định sẽ rất ngạc nhiên, vì cây cối trong rừng cây này rất thưa thớt, nhưng những Hung thần kì binh này lại vòng quanh trong một phạm vi nhỏ, khoảng cự ly này chỉ cần chạy nước rút là tập trung cùng một chỗ, càng có một ít giờ phút này đã bị thương ngồi xuống điều tức dưỡng thương.

    Đa số bọn họ chỉ cách xa nhau vài mét, nhưng giống như nhìn không thấy nhau, đôi khi còn đánh nhau một hồi.

    Mà hết thảy cái này, đều là vì một ít bố trí trong rừng cây, đồng thời bên trong còn có tiếng đàn nhè nhẹ.

    Mà phía dưới rừng cây này, mười vạn thiết kỵ tinh nhuệ lẳng lặng chuẩn bị, trên núi càng có mười vạn đại quân xếp thành trận thế, những quân đội này hoàn toàn bất đồng cùng quân đội của Đoan Mộc Nhất Phong tiễu trừ Bạch Khải Nguyên, tuy không có biện pháp so sánh cùng Hung thần kì binh, nhưng so với chủ lực của Bạo Hùng quân đoàn, Thiên Hồ quân đoàn, Lôi Đình quân đoàn thì không yếu chút nào, hơn nữa trong đó có thần thông quảng đại chủ trì, ẩn ẩn cho thấy một cảm giác trận pháp cực lớn, coi như là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong nhảy vào trong đó, cũng sẽ bị thắt cổ trong nháy mắt.

    Tây Long sơn mạch lớn vô cùng, nếu không cũng không có thể ngăn cách Nam Hoang cùng Tây Chu hành tỉnh, ngọn núi là một tòa nối tiếp một tòa, núi non trùng trùng điệp điệp, có một cảm giác chạy dài không dứt.

    Lúc Thú triều bộc phát chính thức, Song Long thành khởi động đại trận, Thú triều căn bản không có biện pháp xuyên qua Tây Long sơn mạch cùng Nam Long sơn mạch tiến vào, chỉ có thể chính diện đánh vào Song Long thành.

    Giờ phút này trên một ngọn núi cách Tây Long sơn mạch không tới trăm mét, đỉnh núi như bị người dùng dao gọt qua, xuất hiện một bình đài trên dưới một trăm thước vuông, mà giờ khắc này bên trên bầy đặt hai bàn cơ, một bộ trà.

    Mà lúc này, một bàn tay nâng chung trà lên bình, bắt đầu pha trà.

    - Báo, ngoài ba mươi dặm, xuất hiện ba nghìn thiết kỵ, đầu lĩnh là Hung thần Bạch Khải Nguyên.

    Một đạo quang mang lóe lên rồi biến mất, là một Siêu Phàm kỳ đỉnh phong ngự kiếm đi tới truyền lệnh.

    - Đều nói thần quỷ đều sợ ác nhân, người hung thần ác sát có thể bài trừ hết thảy ảo giác, không biết vị hung thần cái thế này của chúng ta có thể làm được hay không, thả bọn họ đến.

    Người pha trà cũng không ngẩng đầu, thanh âm rất tự tin, có cảm giác hết thảy đều ở trong khống chế, lúc này hắn đã pha xong trà, đặt một ly ở vị trí trước mặt.

    - Đại Thiếu không hổ là Đại Thiếu, tuy ta biết rõ Đại Thiếu đã tới, lại không có biện pháp biết rõ ở nơi nào.

    Chúng ta đã lâu không gặp, đã đến đây, thì nếm thử ta pha trà như thế nào.

    Người pha trà ngẩng đầu nhìn trên không, đúng là Chu Dật Phàm từ Đế đô đến Tây Chu hành tỉnh, tuy không phát giác được đối phương, nhưng trong tối tăm có một loại cảm giác.

    - Ngươi nếm thử trà của ta pha như thế nào.

    Lúc này, không trung đột nhiên truyền đến thanh âm của Trình Cung, vốn là Trình Cung ở trên không trung, đột nhiên sử dụng Phá Không Thứ hạ xuống mấy trăm mét, đồng thời trực tiếp cởi quần, kéo tiểu đệ đệ ra ngoài.

    Nếu người khác ở mấy trăm thước tiểu xuống, thì không biết nước tiểu này sẽ bị thổi tới phương nào, nhưng trong nước tiểu của Trình Cung lại quán chú pháp lực cường đại, thẳng như một thanh lợi kiếm giội xuống đỉnh đầu Chu Dật Phàm.

    - Ngươi...

    Nguyên bản khuôn mặt của Chu Dật Phàm vô cùng lạnh nhạt, thong dong, khống chế hết thảy, vừa tức lại vừa bất đắc dĩ.

    Những nước tiểu này giội không đến hắn, nhưng vấn đề là nếu cái này là công kích khác, có lẽ hắn sẽ vừa uống trà vừa đưa tay ngăn trở, còn có thể rất có phong độ nói vài câu.

    Trên thực tế hắn đã nghĩ tới tất cả các loại khả năng, bất luận là Trình Cung đi xuống uống trà, hay là há miệng chửi đổng, hay là trực tiếp động thủ, hắn đều sớm có chuẩn bị tâm lý.

    Nhưng hành động của Trình Cung, lại vĩnh viễn không phải hắn có khả năng mà được.

    Không thấy Chu Dật Phàm có bất kỳ động tác, chung quanh thân thể của hắn có một tầng lực lượng bao vây, người trực tiếp bay đến không trung, kể cả cái ghế hắn ngồi, còn có hết thảy trên mặt bàn này, thậm chí cái ghế chuẩn bị cho Trình Cung cũng đều bay đến không trung.

    - Bùm!

    Nước tiểu của Trình Cung giống như mũi tên nhọn, trực tiếp xuyên thủng tảng đá.

    - Ha ha, sướng, con mẹ nó sướng.

    Trình Cung rùng mình mấy lượt, sau đó thu hồi tiểu đệ đệ.

    Chu Dật Phàm nhìn chén trà đã bưng lên, chuẩn bị muốn uống, thoáng cái cảm giác khó có thể nuốt xuống, lại nhìn bộ dạng Trình Cung vô cùng sung sướng.

    Mặc dù nói người bình thường nhìn không tới, nhưng nơi này có mười vạn đại quân, xa xa còn có mười vạn thiết kỵ, hơn nữa mấy tên thủ hạ của mình ở cách đó không xa, bọn họ không phải người bình thường, tự nhiên đều nhìn ở trong mắt.

    - Aii!

    Chu Dật Phàm thở dài một hơi, khoát tay thu hồi toàn bộ các thứ trên không, rất là kỳ quái nhìn Trình Cung.

    Hắn thật sự rất kinh ngạc, không đến hai năm thời gian, hết thảy đều đã thay đổi, hôm nay hắn đã không còn là Đế đô tứ đại tài tử, bọn họ đều có năng lực ảnh hưởng cả Lam Vân đế quốc, cả Nam Chiêm Bộ Châu.

    Giờ phút này tương kiến lần nữa, trong long Chu Dật Phàm cho rằng đây là một lần gặp mặt rất cao cấp.

    Giờ phút này hắn đã không hề mang ý nghĩ trước kia, hoàn toàn coi Trình Cung là đồng cấp, là đối thủ thật sự của hắn, trước kia cho dù là Vũ Thân Vương, trong mắt hắn cũng không tính, nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, Trình Cung vừa đến đã chơi chiêu thức ấy.

    Kháo, ngươi cho rằng ngươi đi tiểu có thể đục lỗ nham thạch, ngươi là xử nam sao!

    Trong nội tâm Chu Dật Phàm bay lên một ý niệm ác thú trong đầu, chính hắn cũng cảm giác được rất kỳ quái.

    Sao vừa gặp phải Trình Đại Thiếu này, hết thảy sẽ trở nên bất đồng, nhưng mà, không quản hắn lăn qua lăn lại như thế nào, mình vẫn khống chế trước hết thảy như trước.

    - Đại Thiếu, chơi đủ chưa, hiện tại có thể nói chuyện rồi chứ?

    Chu Dật Phàm thở dài, tay để sau lưng, nhìn Trình Cung kéo quần, vô cùng tiêu sái nói.

    - Nói, tùy tiện nói, nói đi, ngươi tính toán đền bù tổn thất cho ta như thế nào.

    Trình Cung tiểu xong, vô cùng thư sướng, vô cùng sảng khoái tinh thần nói.

    Chương 388: Cho ngươi ra vẻ đáng thương

    Lại nữa rồi, Chu Dật Phàm cảm giác trên ót mình nổi gân xanh, tuy hắn tự cho là lòng dạ, trạng thái, tầm mắt của mình hôm nay đã hoàn toàn bất đồng cùng quá khứ, nhưng mà sau khi gặp được Trình Cung hắn mới phát hiện, trạng thái, tầm mắt của mình đều tăng lên, nhưng công lực càn quấy của Trình Cung cũng có tăng lên.

    Nguyên bản ở bên trong ý nghĩ của hắn, sau khi Trình Cung nhìn thấy mình, Trình Cung sẽ rất khiếp sợ, kinh ngạc.

    Dù sao mình đã không còn là tứ đại tài tử ở Vân Ca thành, không còn là Chu Dật Phàm bị hắn đả bại ba phen mấy bận, chật vật rời khỏi đế đô, hơn nữa hiện tại mình đã vây hãm hai ngàn kỵ binh của hắn, lực lượng của mình càng không phải là hắn có khả năng tinh tường.

    Thậm chí hắn cũng nghĩ qua, thời điểm Trình Cung kinh ngạc hỏi thăm, hắn nên thong dong, lạnh nhạt trả lời như thế nào.

    Phong khinh vân đạm, hết thảy đều ở trong khống chế.

    Nhưng mà hiện tại hắn phát hiện, những thứ kia đều là hắn tình nguyện nghĩ, còn chiều hướng phát triển thì hoàn toàn trái ngược.

    Không trông nom như thế nào, hiện tại mọi người đã không giống như hài tử tranh đấu ở đế đô trước kia, đều đã trải qua vô số sự tình, đi lên con đường phát triển, hôm nay đều dùng tầm mắt nhìn cả Lam Vân đế quốc, thậm chí nhìn cả Nam Chiêm Bộ Châu, lần gặp mặt này sẽ được ghi vào sử sách, không trông nom tương lai ai thắng ai bại, đều trở thành truyền kỳ.

    Cho nên hắn tính toán hết thảy, bày thế cục vây khốn người Trình Cung, dẫn Trình Cung tới gặp, bố trí hết thảy nơi này chính là vì sau khi tranh đấu xong sẽ có một cuộc đàm phán đỉnh cao.

    Kết quả một lần đàm phán có ý nghĩa như vậy, đã bị Trình Cung phá hủy.

    Hiện tại Trình Cung mở miệng càng thêm đáng giận, càn quấy, bảo mình bồi thường tổn thất, ta bồi thường ngươi cái chim a, con mẹ nó.

    Ngươi phái người đến Tây Chu hành tỉnh ta đánh cướp, ta còn muốn bồi thường cho ngươi, ngươi điên rồi.

    Đương nhiên, Chu Dật Phàm vĩnh viễn không phải là Trình Cung, tuy trong lòng của hắn hiện lên loại ý niệm này trong đầu, nhưng biểu hiện ra ngoài như cũ là nụ cười ưu nhã:

    - Đại Thiếu nói giỡn sao, nơi này không phải đế đô, ta và ngươi cũng không còn là hài tử lúc trước, hôm nay tự chúng ta khống chế một phương, ở trên võ đài lịch sử đã bắt đầu diễn dịch chuyện xưa của chúng ta, trước kia chỉ là tiểu hài tử vui đùa mà thôi.

    Lúc này, phía dưới xa xa nổ vang, là ba nghìn Hung Thần kì binh của Bạch Khải Nguyên đuổi tới, nhưng sau khi tiến vào rừng cây này hiển nhiên cũng xuất hiện tình huống đồng dạng.

    - Đại Thiếu ngươi xem, không bằng chúng ta hảo hảo ngồi xuống nói chuyện, ôn chuyện cũ, cho dù ta và ngươi là địch nhân, nhưng nhưng bây giờ không phải lúc quyết đấu.

    Nếu không mà nói, không đợi Đại Thiếu chạy đến, hai ngàn thiết kỵ có thể so với đội thân vệ của thảo nguyên chi vương kia đã sớm tan thành mây khói rồi.

    Tay của Chu Dật Phàm nhẹ nhẹ bỏ xuống, một bộ quét sạch tro bụi, giống như chỉ cần một lời của hắn thì hai ngàn người kia đã hóa thành tro bụi.

    - Móa!

    Trình Cung trực tiếp chỉ hắn nói:

    - Diệt người của ta, ngươi con mẹ nó ngưu bức, đừng ở đây giả vờ ngưu bức cùng ta, ngươi cho rằng đầu ta có bệnh nên sẽ nợ ngươi nhân tình này sao, ngươi cứ nói đi, ngươi bồi thường tổn thất của ta như thế nào.

    Giờ phút này Chu Dật Phàm so với lúc trước càng thêm khắc sâu cảm nhận được, tú tài gặp được binh sĩ, có lý nói không rõ.

    Không đúng, muốn nói binh, hiện tại mình có hai mươi vạn đại quân tinh nhuệ đang chờ mệnh, năm nghìn thiết kỵ tinh nhuệ của hắn bị mình vây khốn, bên mình cũng chuẩn bị xong cao thủ đối phó Huyết Chiến cùng người kia, nhưng sao hiện tại để cho hắn trở nên mạnh như vậy rồi sao?

    Hơn nữa cái hoàn khố, bại gia tử này, hắn là Trạng Nguyên chân chính a, mặc dù nói lúc ấy hắn lợi dụng tinh lực đầu cơ trục lợi, những trong nội tâm Chu Dật Phàm cũng tinh tường.

    Tài hoa của Trình Cung hắn không bì nổi.

    Hắn hẳn là tú tài, hiện tại mình hẳn là binh a, nhưng thật để cho Chu Dật Phàm nói chuyện với Trình Cung như vậy, thật đúng là Chu Dật Phàm nói không được.

    - Đại Thiếu quả nhiên vẫn kiên trì loại phong cách nói chuyện đặc biệt này, không sai, ta thừa nhận không có diệt sát hai ngàn người này, là vì bây giờ còn không muốn khai chiến với Trình gia các ngươi.

    Lam Vân đế quốc nhìn như cường đại, kỳ thật sớm đã đến con đường cuối cùng, điểm này kỳ thật rất nhiều người đã biết, cái này cất dấu một thiên đại bí mật, hiện tại tất cả thế lực cũng nhìn chằm chằm vào Nam Chiêm Bộ Châu.

    Hiện tại tác dụng của Trình gia ngươi rất mấu chốt, thậm chí có thể nói, là một cây rơm rạ cuối cùng đè chết Lam Vân đế quốc, cho nên thời điểm này các thế lực lớn đều không muốn đi động tới Trình gia ngươi, ta cũng không muốn.

    Nếu như ngươi thực sự có bản lĩnh, đợi lúc Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn, ta và ngươi tất cả bằng bản lĩnh, xem ai có thể độc dẫn phong tao.

    Lúc này, chúng ta không cần phải phát sinh cái gì không thoải mái, ta cũng không muốn gặp lại người của ngươi đến Tây Chu hành tỉnh ta nháo sự.

    Chu Dật Phàm phát hiện, hết thảy chuẩn bị đều là uổng phí, đối mặt với Trình Cung, ngươi chuẩn bị vĩnh viễn là vô dụng, hắn hít một hơi thật sâu, trực tiếp nói rõ ý đồ của mình.

    Một hồi vốn nên thật là cao đoan, tương lai thậm chí là cuộc đối thoại quyết sách cuối cùng của cả Nam Chiêm Bộ Châu, lại bị biến thành không chịu được như thế.

    Đã như vậy, Chu Dật Phàm cũng không muốn nói thêm cái khác nữa, nguyên bản còn muốn ôn chuyện cũ một chút, phát triển biến hóa cùng kinh nghiệm, đồng thời nói chuyện hợp tác trước khi quyết đấu, hiện tại hắn đã hoàn toàn không có tâm tình kia.

    Trang bức, lại giả trang bức cùng lão tử, ta cho ngươi ra vẻ đáng thương.

    Thời điểm Trình Cung để đám người Bạch Khải Nguyên chia hai đường động thủ, Trình Cung tiếp cận chung quanh Chu Dật Phàm, đã cảm nhận được vài cổ lực lượng cường đại.

    Nguyên bản hắn phát hiện Chu Dật Phàm, liền định trực tiếp động thủ trước khống chế hắn, nhưng Trình Cung lại phát hiện lực lượng trên người Chu Dật Phàm này, ngay cả thần niệm của mình cũng không có biện pháp tra ra sâu cạn.

    Nói cách khác, nếu như trên người Chu Dật Phàm này không có pháp bảo che dấu lực lượng, thì lực lượng của hắn đã đạt đến Nhân Anh Kỳ.

    Ở Nam Chiêm Bộ Châu, lục địa Thần Tiên đối với chín thành chín người mà nói, chính là tồn tại giống như thần.

    Cao cao tại thượng, không thể siêu việt, cho dù đối với một ít môn phái cường đại, có một lục địa Thần Tiên cũng có thể làm cho môn phái này sừng sững ngàn năm, thành một môn phái cường đại, giống như La Phù Kiếm Phái vậy.

    Cũng chỉ có tồn tại như Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, Nam Cương Thần Giáo, mới có tồn tại vượt qua lục địa Thần Tiên, lục địa Thần Tiên mới không còn là hiếm thấy, đương nhiên, người thường cũng sẽ không biết sự hiện hữu của bọn hắn.

    Ở Nam Chiêm Bộ, Thoát Tục Kỳ muốn đạt tới lục địa Thần Tiên, này là gian nan bực nào, nhìn trăm vạn Liệp yêu giả ở Nam Hoang, nhìn toàn bộ đại lục trăm năm sinh ra vô số Thoát Tục Kỳ, nhưng cuối cùng có bao nhiêu người có thể đột phá.

    Tuy trước kia phát giác Chu Dật Phàm này một mực ẩn tàng, nhưng không nghĩ tới hắn che dấu sâu như thế này, móa, cho dù hiện tại Vũ Thân Vương cũng không đạt tới lục địa Thần Tiên a.

    Trong nội tâm Trình Cung có chút ngoài ý muốn, nhưng còn xa mới tới tình trạng khiếp sợ, sợ hãi than, dùng kinh nghiệm cùng ánh mắt kiếp trước của hắn, chuyện thế này cũng không đáng là gì.

    Huống chi hiện tại cho dù hắn không có Huyết Y Lão Tổ trợ giúp, cũng có sức đánh một trận cùng lục địa Thần Tiên.

    Hắn nghĩ chính là, đã không có biện pháp khống chế được Chu Dật Phàm, vậy trước tiên nhìn xem người này muốn làm gì, đến khi hắn muốn trang bức cùng mình, đó tuyệt đối là chuyện không thể nào.

    - Ngươi nói cái khác đều không dùng được.

    Trình Cung chỉ chỉ kỵ binh phía dưới nói:

    - Hiện tại ta chính là mang người đi cướp bóc, ngươi có biết cái gì gọi là cướp bóc hay không, hiện tại bản Đại Thiếu con mẹ nó được phong làm Bách Chiến Hầu.

    Đám hỗn đãn kia còn dám phong tỏa lão tử, nếu ngươi nhớ tình nghĩa lúc trước, trợ giúp thoáng một chút, thì bản Đại Thiếu sẽ bị bức đến loại tình trạng này sao.

    Hiện tại bản Đại Thiếu đi ra cướp bóc, như vậy nhất định phải được đủ vật tư, nếu không bản Đại Thiếu thà rằng cá chết lưới rách, con mẹ nó, hiện tại bản Đại Thiếu sợ cái gì, dù sao cũng không đủ vật tư bản, Đại Thiếu không có biện pháp xây Đan thành, không có biện pháp chống cự trăm năm Thú triều, cuối cùng cũng là chết, chết trước cũng là chết, chết sau cũng là chết, còn không bằng trước liều cá chết lưới rách với các ngươi.

    Bây giờ bản Đại Thiếu vẫn là câu nói kia, bản Đại Thiếu là dẫn người đi ra cướp bóc, có hiểu cái gì gọi là cướp bóc hay không, không giao đồ vật ra chúng ta liều mạng.

    A!

    Chu Dật Phàm cũng trợn tròn mắt, thật sự trợn tròn mắt, hắn cho rằng hắn ở đế đô đã được chứng kiến tất cả bản lĩnh của Trình Cung, kể cả kiêu ngạo, hoàn khố, vô lại... của Trình Cung.

    Nhưng hiện tại hắn mới phát hiện, hắn không hiểu Trình Đại Thiếu.

    Con mẹ nó, cướp bóc có thể cướp đến cảnh giới như vậy, có thể nói là hậu vô lai giả.

    Sao hắn có thể lời lẽ chính nghĩa như vậy, chính khí lăng nhiên nói ra như thế?

    Sao hắn không biết xấu hổ như vậy?

    Chẳng lẽ hắn cho rằng hắn là vì hòa bình của thế giới, vì cứu vớt quốc gia, cứu vớt nhân dân sao?

    Còn nữa, ta với ngươi con mẹ nó có tình nghĩa gì đáng nói, còn trợ giúp ngươi một chút, có thể giết chết ngươi ta tuyệt đối sẽ không chùn tay.

    Lúc này Chu Dật Phàm cảm giác mình muốn hôn mê, cướp bóc kiêu ngạo như vậy, chính nghĩa lăng nhiên như vậy hắn còn là nhìn thấy lần đầu tiên.

    Con mẹ nó, cái này cũng quá bá đạo đi.

    - Trình Cung, ta cho rằng hiện tại ngươi coi như là một phương kiêu hùng, không cần phải sử dụng loại thủ đoạn này hèn hạ vô sỉ, chiêu này không dùng được, nơi này không phải đế đô, không có người sẽ để ý tới cho Trình gia ngươi mặt mũi.

    Ta có thể có thành tựu hiện tại, ngươi cho rằng ta sẽ sợ Trình gia ngươi sao.

    Hiện tại cũng không cần lực lượng sau lưng ta ra tay, cho dù ta cũng có thể thoải mái bóp chết ngươi.

    Nhớ kỹ, hiện tại mọi người cũng không phải tiểu hài tử, không cần trưởng bối trong nhà quan tâm, chiêu này của ngươi không dùng được.

    Đừng ở đó ngưu bức, ở Man Ngưu thành cho mượn đan dược, dẫn phát Man Ngưu Vương cùng Lang Vương nội chiến, ngươi ngư ông đắc lợi, cuối cùng còn được bảo tàng, thu được Man Ngưu Vương, cái kia mới là diện mục thật của ngươi.

    Rốt cục Chu Dật Phàm cũng tức giận, đáng giận, mình chiếm cứ tuyệt đối thượng phong, vây khốn năm nghìn thiết kỵ của hắn, hai mươi vạn đại quân có thể tùy thời tiêu diệt bọn họ, lại để cho hắn kiêu ngạo như vậy.

    Tuy Chu Dật Phàm có thể thoái mái nói chuyện mình thua Trình Cung ở đế đô, thậm chí thời điểm người khác hỏi, hắn có thể thản nhiên đối mặt.

    Lần này hắn cũng chuẩn bị xong, Trình Cung sẽ hỏi hắn ban đầu ở đế đô vì sao không động lực lượng, không hạ sát thủ.

    Hắn chỉ là không muốn để cho Vũ Thân Vương chú ý, chỉ là lúc ấy phong ấn của mình chưa có phá vỡ, làm cho mình chỉ có thể trải qua ma luyện, cho dù thất bại cũng không sao cả, cũng là một loại kinh nghiệm nhân sinh.

    Mà những thứ kia, thật đúng là giúp hắn đột phá đến lục địa Thần Tiên, thành tựu tu vi hôm nay, trên tâm cảnh có tiến bộ rất lớn.

    Đây hết thảy, đều là hắn chuẩn bị cho tốt muốn nói cho Trình Cung, nhưng Trình Cung căn bản không có đi để ý tới, không có hỏi một câu.

    Giờ phút này tức giận, từ đáy lòng mà nói, hắn vẫn nhớ kỹ những chuyện kia, ít nhất ở dưới điều kiện đồng dạng, hắn thua.

    Giờ phút này cơn tức trong tâm Chu Dật Phàm dâng lên, còn giả ngưu bức, giả hoàn khố trước mặt mình, chiêu này còn dùng được sao.

    - Bản Đại Thiếu cho ngươi xem, không sử dụng được, con mẹ nó, Thất Âm Cầm Cung rất giỏi sao?

    Phá Không Thứ.

    Rốt cục làm cho Chu Dật Phàm không hề bày ra một bộ cao cao tại thượng, phong khinh vân đạm, khống chế người khác nữa, làm hắn tức giận bão nổi, Trình Cung trực tiếp ra tay, thời điểm lời còn chưa dứt người đã biến mất, sau một khắc trong tay cầm Ẩn Linh đao đã đâm về mi tâm Chu Dật Phàm.

    Chương 389: Thiên cổ tuyệt xướng, phá trận

    Chu Dật Phàm hoàn toàn không nghĩ tới, hiện tại rõ ràng Trình Cung ở hoàn cảnh xấu, biết rõ ở trên địa bàn của mình, mình cũng chuẩn bị nhiều người như vậy, tuyệt đối có thể trong khoảng khắc tiêu diệt hắn cùng người của hắn, hắn còn dám ra tay.

    Hơn nữa hắn là dùng đao giết tới, kháo, đây là chiêu thức gì, hơn nữa lại mơ hồ có một cảm giác phá vỡ không gian, tốc độ nhanh đến kinh người, trong nháy mắt đã đến phụ cận.

    Mà thanh âm cuối cùng Trình Cung vang lên, trong nội tâm Chu Dật Phàm nổi lên sóng to gió lớn!

    Thất Âm Cầm Cung, làm sao hắn biết thế lực sau lưng mình là Thất Âm Cầm Cung, điều đó không có khả năng.

    Chu Dật Phàm không nghĩ tới Trình Cung lại đột nhiên ra tay, càng không nghĩ tới hắn Phá Không Thứ kinh người như thế, còn quỷ dị dùng đao tiến hành ám sát, nhưng những thứ này cho dù trong nội tâm ngoài ý muốn, cũng sẽ không ảnh hưởng đến lực lượng của hắn.

    Dù sao Nhân Anh Kỳ lục địa Thần Tiên hoàn toàn bất đồng cùng Thoát Tục Kỳ, ngưng tụ Nhân Anh sinh ra bản chất bất đồng, thần niệm khẽ động, trong nháy mắt thần thông có thể bộc phát.

    Chính thức làm cho tâm linh hắn sinh ra rung động chính là Trình Cung nói ra Thất Âm Cầm Cung, vừa rồi hắn cố ý nâng lên thế lực sau lưng hắn, chính là muốn nói cho Trình Cung, không chỉ sau lưng ngươi mới có người duy trì, sau lưng ta đồng dạng cũng có thế lực lớn duy trì, cuối cùng ai có thể xưng hùng còn phải xem bản lĩnh.

    Nhưng hắn cũng chưa nói ra Thất Âm Cầm Cung, trên thực tế, Thất Âm Cầm Cung cũng không ở Nam Chiêm Bộ Châu, làm sao hắn có thể biết rõ!

    Trong sát na phân thân, trong sát na tâm linh rung động, làm cho thần thông phòng ngự của Chu Dật Phàm chậm một ít.

    - Bùm!

    Tuy cuối cùng ngăn trở được một chiêu này của Trình Cung, trong nháy mắt thân thể bay ra ngàn mét, nhưng mi tâm đã lưu lại một vết thương không lớn không nhỏ, máu đã chậm rãi chảy ra, tuy chỉ chảy ra một giọt đã khống chế được, nhưng mà cũng làm cho Chu Dật Phàm bạo nộ.

    Đây là lần đầu tiên hắn chân chính động thủ cùng Trình Cung, cho dù trước kia có động thủ, như ở bên trong kỳ thi bị Trình Cung gây thương tích, nhưng Chu Dật Phàm cũng không đi để ý.

    Đó là dưới tình huống mình phong ấn lực lượng, có chỗ khống chế, hôm nay mình đường đường là tu sĩ Nhân Anh Kỳ, trong miệng người bình thường của Nam Chiêm Bộ Châu là lục địa Thần Tiên, tồn tại giống như Thần, lại bị người này làm bị thương.

    - Thất Âm Trảm.

    Hai tay Chu Dật Phàm giống như búng dây đàn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng ba động, từng đạo lực lượng chớp động lên, Thất Âm Trảm tạo thành đã bay ra.

    Chiêu thức này bay ra vô cùng mỹ lệ, nhưng bên trong lại chứa đựng lực lượng hủy diệt vô cùng kinh người.

    - Ngươi cho rằng chỉ có ngươi có sao, lão tử chém vỡ ngươi, Thất Tinh Trảm.

    Trình Cung đưa tay trong lúc đó, Thất Tinh Trảm đã xuất hiện.

    Theo lực lượng tăng lên, mỗi ngày thân thể Trình Cung tự động hấp thu tinh lực cũng càng ngày càng mạnh, nguyên bản đoạn thời gian trước quá mức, thậm chí đã đạt tới cực hạn mà thân thể có thể thừa nhận, nhưng gần đây thân thể Trình Cung đột phá đến lục địa Thần Tiên.

    Từng chỗ rất nhỏ trong thân thể, đều giống như mở ra một không gian chứa đựng lực lượng mới, tinh lực bành trướng ngưng tụ trong thân thể, Trình Cung không hoàn toàn dùng tinh lực rèn luyện thân thể, đồng thời không hoàn toàn tích súc tinh lực trước.

    Nhất là hắn dẫn động hai khỏa bổn mạng tinh cầu, Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh, mỗi ngày không ngừng truyền tới tinh lực cường đại, cho nên hôm nay Trình Cung ra tay lần nữa, đã không còn là Tinh Không Trảm trước kia, mà là để cho Huyết Y Lão Tổ tu luyện thần thông Thất Tinh Trảm, sau đó độ cho mình.

    Nếu như không phải Trình Cung không có biện pháp thừa nhận, hiện tại Huyết Y Lão Tổ cũng không hiểu được, Trình Cung đã trực tiếp cho hắn học tập thần thông Thất Tinh Phá Không Trảm, môn thần thông này tu luyện tới cực hạn, có thể phá vỡ hư không chém giết hết thảy.

    Chỗ tốt của Thất Tinh Trảm ở chỗ hoàn toàn là tinh không chi lực, bình thường tồn trữ, hôm nay bộc phát, như giang hà vỡ đê không thể vãn hồi.

    Nhưng Thất Âm Trảm của Chu Dật Phàm chính là hắn dùng lực lượng Nhân Anh Kỳ lục địa Thần Tiên ngưng tụ phóng thích, uy lực cũng không phải bình thường.

    - Rầm rầm thần...

    Trên không trung, Thất Âm Trảm cùng Thất Tinh Trảm đụng nhau, lực lượng cường đại, trực tiếp làm cho đỉnh núi phía dưới vỡ vụn, ngọn núi nhỏ này bị dư ba làm cho run rẩy.

    - Mặc dù mình chỉ dùng ba mươi Long lực thúc dục, nhưng Thất Âm Trảm này có thể xé rách phòng ngự tới bốn mươi Long lực, lực lượng này của hắn là gì, lại có thể tương xứng cùng Thất Âm Trảm, hơn nữa hắn mới chỉ là Thoát Tục Kỳ, coi như là nửa bước Thần Tiên, cũng không có thể khoa trương như thế a?

    Chẳng lẽ sau kỳ thi hắn đã luyện thành một môn thần thông trích dẫn tinh lực, chẳng lẽ lực lượng sau lưng của hắn...

    Trình Cung ngăn trở công kích của Chu Dật Phàm, trong nháy mắt làm cho Chu Dật Phàm nghĩ tới rất nhiều.

    - Hồng Lưu Chiến Đao, Bách Niên Tang Thương.

    Thời điểm Thất Âm Trảm cùng Thất Tinh Trảm đụng nhau nổ tung, thân thể Trình Cung cũng đã bay về phía trước lần nữa, vận chuyển lực lượng thúc dục Hồng Lưu Chiến Đao.

    Hôm nay Trình Cung dùng thần niệm lục địa Thần Tiên tầng thứ ba thúc dục Bách Niên Tang Thương, trong nháy mắt cảnh vật, không gian chung quanh đều biến ảo.

    Ảo cảnh!

    Chu Dật Phàm chấn động, hắn quá quen thuộc, Thất Âm Cầm Cung am hiểu nhất đúng là dùng tiếng đàn chế tạo ảo cảnh, trong Thất Âm Cầm Cung có tục truyền nói, cảnh giới cao nhất có thể làm cho cả một quốc gia hoàn toàn lâm vào ảo cảnh, thậm chí trường kỳ sinh tồn ở bên trong ảo cảnh.

    Nghe nói đến loại tình trạng này, cách hóa ảo thành thật chỉ là một bước nữa.

    Làm cho hắn không nghĩ tới chính là, Trình Cung lại mượn đao hóa ảo thuật.

    - Cho ngươi nhìn xem, khác biệt của lục địa Thần Tiên cùng Thoát Tục Kỳ.

    Nhân Anh trong cơ thể Chu Dật Phàm ngưng tụ lực lượng trong nháy mắt, trong nháy mắt hai tay Chu Dật Phàm đánh tới trăm ngàn lần cùng một chỗ.

    Hai tay đánh ra, lại sinh ra âm luật đặc biệt, bộc phát ra một loại ba động kỳ lạ, không gian đều hơi bị chấn động, Bách Niên Tang Thương của Trình Cung bị luồng sóng đặc biệt này dần dần phá hủy.

    - Oanh!

    Mà chút ít âm luật tầng tầng chất chồng, cuối cùng hình thành một cổ lực lượng, đánh tới trên Ẩn Linh đao của Trình Cung.

    Trình Cung ở dưới lực lượng cường đại này bị đánh bay, trong miệng muốn phun máu, lực lượng của Trình Cung vận chuyển tới cực hạn lần nữa.

    - Hồng Lưu chiến đao, Thiên Cổ Tuyệt Xướng.

    Thân thể của Trình Cung trong nháy mắt dùng một góc độ rất quỷ dị, kéo lê một đạo quỹ tích mỹ diệu không gì sánh kịp, hóa thành một đạo quang mang, còn nhanh hơn so Thất Tinh Trảm vừa rồi.

    Nhanh, quá nhanh, nước lũ lịch sử nhấp nhô, thiên cổ hóa thành trong nháy mắt, trở thành Thiên Cổ Tuyệt Xuớng.

    Một chiêu này, còn nhanh hơn cả Phá Không Thứ, càng quỷ dị hơn Thất Tinh Trảm.

    Đây là chiêu thứ hai của Hồng Lưu chiến đao, Thiên Cổ Tuyệt Xướng, Trình Cung có được Long lực là có thể thi triển, chỉ là lúc trước hắn căn bản không cần thi triển chiêu này, cũng không có cơ hội.

    Giờ phút này hắn không chút giữ lại, dùng tất cả lực lượng của mình thúc dục.

    Một chiêu này lực lượng cũng không phải mạnh nhất, giống như Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, trong nháy mắt dùng lực lượng hai mươi Long bộc phát đến ba mươi Long, oanh kích ra chiêu số bất đồng.

    Thiên Cổ Tuyệt Xướng kinh diễm xẹt qua thiên không, lưu lại chỉ là tử vong có một không hai.

    Nhanh, nhanh đến mức trong đầu Chu Dật Phàm cũng không kịp nghĩ những thứ khác, cũng may hắn đối với Trình Cung sớm có đề phòng.

    Tuy hôm nay hắn đã trở thành lục địa Thần Tiên, nhưng Trình Cung cho hắn quá nhiều khiếp sợ, quá nhiều, nhiều đến mức làm cho hắn vĩnh viễn khó có thể quên, nhiều đến mức làm cho hắn nghĩ bất luận cái gì cũng không dám bỏ qua Trình Cung.

    Huống chi hắn là người rất kỹ tính, Lang Vương lúc trước không sai biệt nhiều so với lục địa Thần Tiên bình thường, chẳng phải cũng bị Trình Cung giết chết sao, hiện tại tuy hắn chỉ là lục địa Thần Tiên tầng thứ ba, nhưng mà lực lượng vượt xa lục địa Thần Tiên tầng thứ ba bình thường.

    - Đương...

    Lần này Chu Dật Phàm có đề phòng, tâm thần ngưng tụ, trong thân thể xuất hiện một Cổ Chung, từ trong cơ thể hắn bộc phát ra, ngăn cản ở trước mặt của hắn.

    Trên cái chung này hiện ra màu đồng cổ, bên trên có rất nhiều hoa văn cùng vô số Phạn văn.

    Đây là Linh khí trung phẩm phòng ngự, Phạm Âm Đồng Chung, là sư tôn của Chu Dật Phàm ban tặng khi hắn đạt đến lục địa Thần Tiên.

    Linh khí trung phẩm quý trọng vô cùng, giống như lúc trước Lang Vương nhìn thấy Man Vương Phủ kích động, bởi vì này là thứ ngay cả lục địa Thần Tiên cũng tranh đoạt, lục địa Thần Tiên nhiều nhất chỉ có thể luyện chế Linh khí hạ phẩm, nếu là có môn phái có thế lực còn đỡ, nghĩ biện pháp lấy được ở trong môn phái là được.

    Không có, vậy chỉ có thể tự mình tìm kiếm, hoặc là cướp đoạt.

    Mà ở trong Linh khí trung phẩm, pháp bảo phòng ngự càng thêm quý trọng.

    Có Phạm Âm Đồng Chung ngăn trở Thiên Cổ Tuyệt Xướng, nhưng chính là bởi vì ngăn trở, không có né tránh, Chu Dật Phàm thông qua Phạm Âm Đồng Chung này cũng chính thức cảm nhận được uy lực của Thiên Cổ Tuyệt Xướng.

    Khủng bố, có thể nói là quá khủng bố, làm sao có thể?

    Ở dưới một kích này, Chu Dật Phàm thậm chí ngẩn người?

    Bởi vì thần niệm của hắn cảm nhận được trùng kích vào, mặc dù Phạm Âm Đồng Chung này là pháp bảo phòng ngự, nhưng phòng ngự đối với thần niệm công kích lại không quá tốt.

    Nếu như là công kích vật lý trong phạm vi nó thừa nhận, Chu Dật Phàm sẽ không có một chút sự tình.

    Nhưng mà thần niệm trùng kích, mười thành lực lượng Phạm Âm Đồng Chung chỉ có thể ngăn cản chín thành, còn lại một thành cũng đủ cho đầu óc Chu Dật Phàm muốn nổ tung.

    Trong mũi thậm chí có máu chảy ra, bị thương, dưới tình huống có Phạm Âm Đồng Chung còn làm cho mình thụ thương.

    Trong Thần niệm còn ẩn chứa thần niệm trùng kích của Luyện Thần Quyết, càng làm cho Thiên Cổ Tuyệt Xướng thật sự không phụ danh tự, kinh diễm Thiên Cổ Tuyệt Xướng.

    Lực lượng, tập trung độ cao, tốc độ phát huy đến cực hạn, Chu Dật Phàm vô cùng khiếp sợ, sau khi hắn trở thành lục địa Thần Tiên, cũng tìm kiếm Yêu Vương chiến đấu qua, cũng đi tìm lục địa Thần Tiên trong Song Long thành thử sức, còn có chiến đấu qua cùng một số người khác.

    Cho dù đối mặt lục địa Thần Tiên tầng thứ tư, tầng thứ năm hắn cũng không rung động như thế.

    Làm sao có thể, cho dù Thoát Tục Kỳ mượn nhờ Chuyển Sinh Đan, truyền thừa Yêu Vương, hoặc là đột phá nửa bước Thần Tiên, có thể đột phá Vạn Tượng Nhất Long, nhưng mà cũng có hạn a.

    Một kích vừa rồi kia của hắn, chừng sáu mươi Long lực, cái này đã tiếp cận Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, đáng sợ, thật là đáng sợ.

    - Oanh... giết, giết, giết, giết...

    Nhưng vào lúc này, trong rừng cây phía dưới, truyền đến tiếng giết kinh thiên, sát khí rung trời, hung quang phóng lên hư không, làm cho tất cả Thoát Tục Kỳ chung quanh trăm dặm đều có thể cảm nhận được khí thế hung ác phóng lên trời.

    Chu Dật Phàm mạnh mẽ quay đầu nhìn qua, chỉ thấy cả rừng cây hoàn toàn héo rũ, tiếng đàn phiêu đãng nhàn nhạt trong không trung cũng đã tiêu tán.

    Sát khí của năm ngàn người phóng lên trời, lại ngưng tụ cùng khí thế hung ác của Hung Thần Bạch Khải Nguyên, đã phá tan ảo giác phía dưới.

    Chương 390: Thiên Hồ Trình Vũ Dương

    Không những thế, khí thế của Hung Thần Bạch Khải Nguyên liên tiếp leo cao, mượn nhờ sát khí những người này, cùng khí thế hung ác nhiều năm, lực lượng điên cuồng tăng vọt, không trung mơ hồ lộ ra một tiếng Long ngâm, đó là hiện tượng đột phá Vạn Tượng Nhất Long mới có.

    Không chỉ thế, khí thế hung ác này còn không tiêu tan, không ngừng ngưng tụ, trong năm ngàn người vẫn có người đang đột phá.

    Sau một khắc, có huyết tinh sát khí ngưng tụ lần nữa, giống như một thanh chiến đao nhuốm máu phóng lên trời, cũng mang theo lực lượng cường đại khi đột phá Vạn Tượng Nhất Long.

    Trình Cung cố ý an bài Trình Trảm đi theo Bạch Khải Nguyên cũng đột phá cùng lúc, lực lượng hai người bọn họ đột phá, trong thân thể bọn hắn được Trình Cung truyền vào rất nhiều tánh mạng tinh hoa của Chuyển Sinh Đan cùng Nguyên dịch phát huy hiệu quả, làm cho lực lượng bọn hắn tăng trưởng đến mức khủng bố.

    - Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm, đều đột phá Vạn Tượng Nhất Long, Trình Cung, xem ra người sau lưng ngươi thật sự chịu hạ tiền vốn.

    Đây chính là bộ đội tinh anh nhất mà Trình lão gia tử âm thầm chế tạo nhiều năm giúp ngươi a, nếu như hiện tại ta tiêu diệt bọn họ...

    Nghĩ đến chiêu Thiên Cổ Tuyệt Xướng vừa rồi của Trình Cung, trong nội tâm Chu Dật Phàm sinh ra một loại biến hóa, giết hay là không giết.

    Mình có thể đoán được rất nhiều, nhưng lại không đoán được tốc độ tiến bộ của Trình Cung nhanh như vậy, mình đã sớm che dấu nhiều năm, phong ấn lực lượng bí mật tu luyện.

    Trong mắt hắn, Vũ Thân Vương bất quá là thằng hề, hắn chỉ là không muốn bạo lộ lúc đó, sân khấu chính thức của hắn là cả Nam Chiêm Bộ Châu, sau lưng của hắn có Thất Âm Cầm Cung.

    Nhưng mà hiện tại hắn lại phát hiện, Trình Cung lúc đầu trong mắt hắn ngay cả con kiến hôi cũng không bằng, lại thật có thể uy hiếp được hắn.

    Nguyên bản nói hắn cùng mình là một tầng thứ, là cất nhắc hắn, muốn cho hắn tích súc đấu cùng Vũ Thân Vương, Hoàng Đế, cho hắn đánh ở phía trước, làm cho Lam Vân đế quốc hủy diệt, nhưng hiện tại hắn lại có chút do dự.

    Đây là cơ hội tốt nhất, chỉ là chỗ Trình Tiếu Thiên thì làm sao bây giờ?

    Nếu như Hoàng Đế cùng Vũ Thân Vương biết thực lực chân chánh của mình, coi như mình diệt người Trình gia, bọn họ cũng sẽ phát động người trung với Trình gia nhảy vào Tây Chu hành tỉnh, cơ nghiệp Chu gia chuẩn bị mấy trăm năm sẽ bị hủy diệt.

    Mà mình cũng phải nghênh đón tất cả đả kích của mọi người, chim đầu đàn không thể không làm, nhưng Trình Cung này phát triển quá nhanh, từ nay về sau có lẽ thật sự sẽ trở thành lực cản lớn nhất mình thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Trong nội tâm Chu Dật Phàm lâm vào trong mâu thuẫn, nhưng mà trên khóe miệng lại mang theo vẻ mỉm cười, về phần mũi chảy máu đã sớm biến mất không thấy gì nữa, hắn nhìn Trình Cung trước mặt, tay chậm rãi nâng lên, chỉ cần hắn hạ tay xuống, đại quân sẽ vây giết đám người Bạch Khải Nguyên.

    - Chu Dật Phàm, ngươi cho Nhân Anh Kỳ sử dụng tiếng đàn sinh ra ảo giác vây khốn người của ta, đây là ngươi không tuân theo quy định?

    Đao trong tay Trình Cung giơ lên, lăng không mà đứng, uy thế vừa rồi của Thiên Cổ Tuyệt Xướng vẫn còn, hoàn toàn là tư thế tùy thời có thể bộc phát công kích càng mạnh hơn.

    - A...

    Chu Dật Phàm cười nói:

    - Giống nhau thôi, chẳng phải Trình đại thiếu ngươi cũng cho Nhân Anh Kỳ tu sĩ vận chuyển bộ đội qua lại sao, lúc này mới có thể đạt tới tình trạng xuất quỷ nhập thần như thế.

    Trên thực tế, chỉ cần thực lực đủ mạnh, quy tắc cũng không coi vào đâu, hiện tại chỉ là trái quy định một chút, từ nay về sau quy tắc là ta định, hết thảy do ta khống chế vận hành.

    - A, nguyên lai là như vậy.

    Trình Cung như là đột nhiên hiểu rõ nói:

    - Cũng may ta đã cho người đi thông tri Thiên Hồ quân đoàn, Thiên Hồ quân đoàn cách nơi này không xa, không biết quân đội của ngươi so với Thiên Hồ quân đoàn thì như thế nào.

    Đúng rồi, ta còn cho hai gã lục địa Thần Tiên đi theo, bọn họ đồng dạng có thể dùng tốc độ nhanh nhất thần không biết quỷ không hay chở người tới đây.

    Giống như ngươi thôi, tuy bây giờ còn không thể để cho lục địa Thần Tiên tùy tiện tham gia chiến tranh thế tục, giết chóc quá nhiều người thường, nhưng chạm chút biên giới quy tắc vẫn không có vấn đề, tỷ như cho bọn hắn vận chuyển nhân viên, tựu như vận chuyển kỵ binh của ta đi qua Song Long thành chẳng hạn.

    - Không phục ngươi lại đến, bản đại thiếu phụng bồi tới cùng, chọc giận bản đại thiếu, ta trực tiếp đều người đến Tây Chu hành tỉnh.

    Tóm lại, bản hôm nay đại thiếu đặt lời nói ở chỗ này, ngươi nghe cho kỹ, bây giờ bản đại thiếu đang liều, bản đại thiếu đến chính là cướp bóc, nếu như ngươi không đưa ra vật tư để cho bản đại thiếu thoả mãn, chúng ta sẽ không ngừng lại.

    Trước hết bản đại thiếu đánh ngươi, điều động hết thảy lực lượng, quản trăm năm Thú triều cái rắm, quản tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu cái rắm, bất kể là lục địa Thần Tiên hay là đại quân thế tục, bản đại thiếu không tiếc hết thảy tập trung tất cả lực lượng trước tiêu diệt ngươi rồi nói sau.

    Trình Cung rất là kiên định tín niệm, bất khuất không muốn buông tha cướp bóc, không cướp bóc thành công thề không bỏ qua.

    Tây Chu hành tỉnh cách Thiên Hồ quân đoàn cũng không quá xa, hơn nữa không có cách trở giống Tây Long sơn mạch, chỉ cần có hai gã lục địa Thần Tiên, có thể chống đỡ năm vạn đại quân vận, bởi vì một mực không thấy lục địa Thần Tiên của Trình Cung xuất hiện, Chu Dật Phàm còn đang rất nghi hoặc.

    Hơn nữa, tư thế cùng hung cực ác của Trình Cung cũng làm cho Chu Dật Phàm ngẩn người, người này thật sự muốn liều mạng, hay là đang phô trương thanh thế?

    - Hừ, Trình Cung, nếu như hôm nay ngươi không biểu hiện xuất sắc như vậy, có lẽ ta còn lưu ngươi một mạng.

    Dù hôm nay ngươi chịu thua cũng vậy, nhưng ngươi quá kiêu ngạo, cũng quá xuất sắc, để cho ta thật sự không thể không giết ngươi.

    Nguyên vốn định giữ ngươi hấp dẫn lực chú ý của hoàng thất, cho ngươi chậm rãi đấu cùng Vũ Thân Vương và Hoàng Đế, nhưng hiện tại ta phát hiện, ngươi nguy hiểm hơn bọn hắn rất nhiều.

    Ngươi cũng không cần ở đó phô trương thanh thế, nơi này là Tây Chu hành tỉnh, ta tùy thời có thể triệu tập trăm vạn đại quân, huống chi chỉ cần ta truyền một tiếng, trăm vạn đại quân của Đoan Mộc Nhất Phong cũng sẽ đi qua.

    Chẳng lẽ ngươi cho rằng nhị thúc Trình Vũ Dương của ngươi dám dẫn cả Thiên Hồ quân đoàn giết qua sao?

    Chu Dật Phàm giống như đã quyết định quyết tâm muốn giết chết Trình Cung, tâm tình bình tĩnh trở lại lần nữa, lúc nói chuyện mang theo cảm giác vô cùng ưu nhã, khống chế hết thảy.

    - Ngươi muốn giết người Trình gia ta, bản Đại Tướng quân còn có cái gì không dám làm.

    Nhưng vào lúc này, giữa thiên không đột nhiên truyện tới một thanh âm, bên trong văn nhã mang theo sắc bén vang lên, trong tiếng nói đã mang theo một cảm giác thượng vị giả bao phủ trăm ngàn vạn người.

    Xa xa một đạo bạch quang, tốc độ vô cùng nhanh đến phụ cận, đến phụ cận đột nhiên dừng lại mới nhìn rõ ràng, là một con Bạch Hạc hơn mười thước giương cánh.

    Toàn thân trắng như tuyết, không có bất kỳ màu sắc khác, cánh có chút chớp động, trên thân thể tản ra một loại không gian gia, đây là một ít thuộc tính của pháp bảo không gian mới có.

    Mà con Bạch Hạc kia lại có thể như thế, nói rõ đó là một loại thần thông thiên phú, yêu thú có thể có được thần thông thiên phú, thì không phải yêu thú bình thường, tốc độ của yêu thú này, cho dù người đột phá Vạn Tượng Nhất Long muốn động nó cũng rất khó đuổi theo.

    Trên lưng Bạch Hạc có đứng một người, ăn mặc theo cách nho sinh rất bình thường, mặc dù không có mặc bất luận khôi giáp gì, nhưng người đứng ở đó lại có một loại chỉ điểm trăm vạn đại quân, khí độ đại tướng khác hẳn lão tử của Trình Cung.

    Trên người nhìn không tới pháp lực ba động, mà ngay cả lực lượng bảo hộ chung quanh thân thể cũng là do pháp lực trên người Bạch Hạc phát ra.

    Đây là...

    Trình Cung nhìn người nọ cũng sững sờ, trong ký ức của hắn có một ấn tượng mơ hồ, đã rất mơ hồ.

    - Dật Phàm gặp qua Trình Đại Tướng quân, thật không nghĩ tới vạn dặm xa xôi, ngài lại có thể tới Tây Chu.

    Chu Dật Phàm nhìn người nọ thì càng ngoài ý muốn, Trình Vũ Dương, con thứ hai của Trình Tiếu Thiên, thống soái tuyệt đối của Thiên Hồ quân đoàn.

    Chỉ là bởi vì Hoàng Đế cố ý khống chế quyền lực quân đội, nếu không Thiên Hồ quân đoàn, Lôi Đình quân đoàn, Bạo Hùng quân đoàn, chủ soái Tam đại này đều sớm có đất phong.

    Hắn lại đến đây, Trình Cung này không phải phô trương thanh thế, hắn thật sự sớm có chuẩn bị.

    Làm sao có thể, chẳng lẽ hắn đã sớm dự liệu được mình sẽ động người của hắn?

    Đã sớm nghĩ đến?

    Nếu không mà nói, từ nơi dừng chân của Thiên Hồ quân đoàn chạy đến, cho dù tốc độ mau hơn nữa, sau khi biết rõ tin tức cũng không kịp, chỉ có sớm biết rõ tin tức, mới có thể như thế.

    - Ngươi cũng muốn đoạn hậu đại Trình gia ta, nếu ta không đến thì ngươi làm gì?

    Đến đây đi, triệu tập trăm vạn đại quân của ngươi xem, thông tri trăm vạn đại quân của Đoan Mộc Nhất Phong tới đi, Thiên Hồ quân đoàn ta cũng đã lâu không có chiến tranh, hôm nay dùng các ngươi luyện binh một chút.

    Trình Vũ Dương có khí độ đại tướng, có nho nhã của văn sĩ, phong phạm không giống người thường.

    Nhưng mới mở miệng, thật sự là phong cách của lão Trình gia.

    Tam đại quân đoàn của Lam Vân đế quốc, Bạo Hùng quân đoàn, Thiên Hồ quân đoàn, Lôi Đình quân đoàn, phụ trách đối kháng Man tộc, Đồ Đằng đế quốc, Thảo Nguyên Vương Đình.

    Bọn họ là từ quân đội năm đó Trình Tiếu Thiên ngăn cản liên quân ngũ quốc phân ra ba chi, trải qua vài chục năm chiến đấu cùng phát triển, càng cường đại khôn cùng.

    Hoàng Đế mượn nhờ trăm năm Thú triều sắp bộc phát, chỉnh hợp năm tỉnh Tây Nam muốn tạo một quân đoàn mới, mục đích đúng là lo lắng không có biện pháp đối kháng Tam đại quân đoàn.

    Sức mạnh của Tam đại quân đoàn này không đơn giản giống như người thường tưởng tượng.

    Quân đội địa phương hoàn toàn không có biện pháp bằng được.

    Thời điểm Chu Dật Phàm trở lại Tây Chu, mượn nhờ cơ hội Tây Chu hành tỉnh hợp tác cùng Thiên Hồ quân đoàn quét sạch một ít quân đội của Đồ Đằng đế quốc tiến vào Lam Vân đế quốc, nên tiến vào trong Thiên Hồ trong quân đoàn một lần.

    Cũng chính là lần đó nhìn thấy qua Trình Vũ Dương một lần, cũng được chứng kiến quân đội Đồ Đằng đế quốc chém giết cùng mấy vạn người Thiên Hồ quân đoàn, sự tình vừa qua không bao lâu, hắn tự nhiên khắc sâu ấn tượng.

    Ta dựa vào, thống khoái, bản đại thiếu thật vui sướng.

    Trình Cung ở bên vừa nghe, lập tức con mắt tỏa sáng, lời nói này thực mẹ nó sướng, thống khoái, ngưu bức.

    Trình Cung đối với Trình Lam là rất không thích, tuy chưa thấy qua phụ thân Trình Lam, nhưng bản năng cảm giác đối với Trình Vũ Dương không tốt lắm.

    Nhưng câu nói đầu tiên của Trình Vũ Dương khiến cho Trình Cung có hảo cảm rất nhiều.

    Lại tưởng tượng, Trình Vũ Phi cùng Trình Vũ Dương thường niên ở biên cương, hài tử như thế nào thật đúng là không quan hệ cùng bọn họ.

    Lão tử anh hùng, con thành cẩu hùng

    - Nói rất hay, đây mới là người Trình gia, có phong phạm của ta.

    Trình Cung ở một bên dựng thẳng ngon tay khen.

    Ánh mắt Trình Vũ Dương nhìn Trình Cung, khóe mắt có chút nhúc nhích, lập tức nhìn về phía Chu Dật Phàm lần nữa, tư thế này là chờ Chu Dật Phàm nói đấu võ.

    Nếu quả thật đánh nhau, Lam Vân đế quốc sẽ triệt để nội loạn, đến lúc đó Đồ Đằng đế quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, Man tộc cũng sẽ không nhàn rỗi.

    Móa, nhị thúc của mình thật đúng là rất kỳ quái, mình nói hắn như vậy cũng không có phản ứng gì.

    Chương 391: Cướp cố định

    Giờ phút này Chu Dật Phàm là người thống khổ nhất, khó chịu nhất.

    Nghe được Trình Cung nói, trong lòng của hắn cũng mắng thay Trình Vũ Dương, không lớn không nhỏ, lời này Trình lão gia tử nói còn được, ngươi tính cái gì.

    Nhưng ý nghĩ này chỉ là thoáng qua, hắn chính thức phải nghĩ, là đối mặt tình huống hiện tại này như thế nào.

    - Đại Tướng Quân cũng biết Trình Cung này làm cái gì, hiện tại Lam Vân đế quốc chấn động, coi như là Trình gia cũng không có thể bảo vệ hắn, Hoàng Đế cũng đã được tin tức, tin tưởng rất nhanh sẽ truyền đến thánh chỉ, đuổi bắt Trình Cung về đế đô.

    Khi đó Trình gia còn muốn bảo vệ Trình Cung mà nói, trừ khi...

    Trình gia muốn tạo phản.

    Kể từ khi biết Trình Cung bắt đầu nổi điên đánh cướp, Chu Dật Phàm cũng đã tính đến rất nhiều sự tình, kể cả phản ứng của Hoàng Đế khi biết rõ chuyện này.

    Khẳng định Hoàng Đế hận không thể lập tức giết Trình Cung, nhưng hắn không thể làm như vậy, mục đích của hắn là buộc Trình gia tạo phản.

    Cho nên hắn sẽ đuổi bắt Trình Cung về đế đô, mà hiện tại người muốn giết Trình Cung không ít, chính giữa xảy ra sự tình gì, Trình gia sẽ lâm vào bên trong bị động.

    Thú triều sắp tới, một khi Thú triều bộc phát, tất cả chiến tranh đều phải đình chỉ, tập trung lực lượng đối kháng Thú triều.

    Nam Hoang là một nơi bộc phát trăm năm Thú triều, địa phương khác đồng dạng sẽ bộc phát Thú triều mạnh hơn lúc trước rất nhiều lần.

    Chu Dật Phàm nghĩ mãi mà không rõ chính là, sau lưng Trình Cung đã có thế lực duy trì, vì sao hắn phải như thế?

    Chẳng lẽ hiện tại Trình gia hắn muốn động thủ, rốt cuộc thế lực sau lưng hắn là ai, có mục đích gì, đây mới là chuyện tình hắn muốn biết chính thức.

    - Người tạo phản là ai, ai sống sót mới có quyền lên tiếng, ngươi thắng, chúng ta chính là phản nghịch, ngươi thua, ngươi chính là phản nghịch.

    Trình Vũ Dương giống như là đang nói một chuyện rất bình thường, nhưng trong giọng nói lại có sát phạt chi khí mười phần, có một loại cảm giác quân lệnh hạ xuống, mười vạn đầu người rơi xuống.

    - Thấy không, biết rõ vì cái gì bản đại thiếu ngưu bức đi, cho dù không ở đế đô ta cũng có thể đi ngang, cũng có người che chở.

    Không phục chúng ta đấu thử xem, ngươi cũng có thể cho lục địa Thần Tiên của ngươi động thủ.

    Chúng ta giống như trăm năm Thú triều bắt đầu vậy, bầu trời là chiến trường của lục địa Thần Tiên, dưới mặt đất là chiến trường của đại quân.

    Trình Vũ Dương nói xong, Trình Cung chậm rãi nâng Ẩn Linh Đao lên, lúc này từ trong thân thể hắn, bay ra một trăm lẻ bảy thanh đoản đao, trong một trăm lẻ bảy thanh đoản đao này có ba mươi sáu thanh đoản đao dần dần xuất hiện ở dưới chân Trình Cung, hình thành Thiên Cương trận, mà đoản đao khác thì quay chung quanh Ẩn Linh Đao, cộng thêm Ẩn Linh Đao vừa vặn hình thành Địa Sát trận.

    Trước kia lực lượng Trình Cung không đủ, không có có thể đột phá Vạn Tượng Nhất Long, không thể thúc dục Thiên Cương trận chính thức, miễn cưỡng hình thành trận pháp cũng chỉ có thể gọi là Thiên Cương đao trận, uy lực kém rất nhiều.

    Hôm nay Trình Cung dùng lực lượng cường đại thúc dục, ba mươi sáu thanh đoản đao trực tiếp hình thành Thiên Cương trận, mà hắn cũng từ trong Ẩn Linh Đao này lĩnh ngộ ra huyền bí của một trăm lẻ bảy thanh đoản đao này, xộng thêm Ẩn Linh Đao này sẽ rất dễ dàng hình thành Địa Sát trận.

    Mà giờ khắc này dưới chân Thiên Cương trận, trước người Ẩn Linh Đao là chủ hình thành Địa Sát trận, hình thức ban đầu của Thiên Cương Địa Sát trận chậm rãi xuất hiện.

    Khí thế Thiên Cương Địa Sát trận này hoàn toàn là Hạ Cung Địa Sát, trên dẫn Thiên Cương, tuy chỉ là hình thức ban đầu, nhưng lực lượng của Trình Cung đã trở nên vô cùng mơ hồ, thậm chí người của hắn ở trong đó cũng bắt đầu mơ hồ.

    Trong nội tâm Chu Dật Phàm cả kinh, người này quả nhiên còn có lá bài tẩy, trận thế này làm cho trong nội tâm hắn cảm giác được một loại khủng bố.

    Có thể làm cho lục địa Thần Tiên cảm giác được khủng bố, này là kỳ diệu bực nào.

    Thời điểm bọn hắn đối thoại, phía dưới có người âm thầm dùng thần niệm truyền tin, thông tri Chu Dật Phàm là Bạch Khải Nguyên cùng Hung thần kỳ binh sắp chạy ra khỏi vòng vây, nếu không động thủ sẽ không còn kịp, hỏi hắn có động thủ hay là không động thủ.

    Giờ phút này pháp lực trên người Chu Dật Phàm ba động cũng có chút không bình thường, trong lòng của hắn thật sự rất mâu thuẫn.

    Động thủ, động thủ như thế nào, nếu như Đoan Mộc Nhất Phong biết rõ Trình Vũ Dương mang theo Thiên Hồ quân đoàn xuất hiện, đánh chết hắn cũng sẽ không trông nom chuyện bên này, nhất định hắn sẽ kéo dài tới lúc mình cùng Trình Vũ Dương lưỡng bại câu thương.

    Đoan Mộc Nhất Phong này mặt ngoài xem như trung thành với Vũ Thân Vương, kỳ thật hắn chỉ trung thành với mình, hắn chỉ muốn thành lập một thế lực của mình, hắn muốn làm quyền thần, thời điểm này hắn chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ lãng phí thực lực của hắn.

    Mà bằng vào lực lượng của Tây Chu hành tỉnh, nội tình tích súc có lẽ có thể đối phó được Thiên Hồ quân đoàn, nhưng mà nguyên khí sẽ đại thương, hơn nữa bộc lộ ra lá bài tẩy của Tây Chu hành tỉnh, vậy là không khôn ngoan.

    Đáng giận, trong nội tâm Chu Dật Phàm tức giận a, hắn có thể khống chế hướng đi mỗi người, vì cái gì ý nghĩ cùng cách làm của người Trình gia hắn lại vĩnh viễn không khống chế.

    Trình Vũ Dương này được xưng Thiên Hồ, nói đúng là so sánh hắn cùng thần thú Cửu Vĩ Thiên Hồ có được trí tuệ, giảo hoạt, trí mưu hơn người trong truyền thuyết.

    Nhưng giờ phút này hắn giống như Trình lão gia tử, căn bản không cần nói lý gì, không có trí mưu, không có đúng sai, chỉ có bao che khuyết điểm, không hỏi nguyên nhân, chỉ muốn che chở Trình Cung.

    Con mẹ nó, mọi người nhà này điên hết rồi a!

    Đầu óc bọn họ đang suy nghĩ cái gì, nhất là Trình Vũ Dương, Chu Dật Phàm không tin Trình Vũ Dương không biết chuyện tứ đại tài tử bọn họ cùng Trình Cung.

    Con ruột hắn chính là bị Trình Cung chà đạp chết đi sống lại, hiện tại sinh tử không biết, hắn lại ở nơi này che chở Trình Cung như vậy.

    Đây mới là chuyện Chu Dật Phàm nghĩ không ra, bởi vì căn cứ thái độ của Trình gia đối Trình Lam, cộng thêm tư liệu biểu hiện, đã vài chục năm Trình Vũ Dương không có liên lạc cùng người nhà, tựa hồ bọn họ có xảy ra chuyện gì.

    Tuy không biết cụ thể là chuyện gì, nhưng quan hệ bọn hắn hẳn là không đến mức tốt như vậy.

    - Trình Đại Tướng Quân đã ra mặt, sự tình hôm nay cứ như vậy đi.

    Đầu Chu Dật Phàm cũng sắp phát điên, nghĩ không ra người nhà này rốt cuộc đang làm cái gì, sao đều đi theo Trình Cung điên khùng cùng một chỗ.

    Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, hiện tại Trình gia giống như con nhím, gặp ai là đâm người đó, nhưng mà hiện tại tất cả mọi người không muốn động đến nó, đều đang chờ đợi.

    - Ngươi nói vậy là xong sao, từ vừa mới bắt đầu bản đại thiếu đã nói qua, đây là cướp bóc.

    Nếu ta đoán không lầm mà nói, thủ hạ ta đoạt những vật kia, đều đã bị ngươi đánh tráo đi, những thứ đó đâu?

    Giờ phút này Thiên Cương Địa Sát Trận chung quanh thân thể Trình Cung càng phát ra quỷ dị, ẩn ẩn có một loại xu thế câu thông Thiên Cương, Địa Sát, người bình thường có lẽ còn không cảm giác cái gì, nhưng lục địa Thần Tiên lại cảm thụ rất tinh tường.

    - Trình Cung, ngươi không cần phải quá mức như vậy.

    Thanh âm Chu Dật Phàm vô cùng thong thả, nhưng lại lạnh như băng.

    - Cướp bóc, nghe kỹ, bây giờ bản đại thiếu là đi cướp bóc, không phải con mẹ nó ăn xin với ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi, không phải cho ngươi phát biểu ý kiến.

    Các ngươi mỗi ngày nghiên cứu đối phó bản đại thiếu như thế nào, hôm nay bản đại thiếu cho các ngươi một cơ hội, hôm nay ta công khai đoạt của ngươi.

    Trình Cung trừng mắt, vô cùng kiên định nhìn Chu Dật Phàm như trước, hoàn toàn là một tư thế lưu manh, không sợ đánh nhau, không phục ngươi cứ xông lên, dù sao bản đại thiếu không đạt mục đích thề không bỏ qua.

    Về phần Trình Vũ Dương đứng ở trên lưng Bạch Hạc, không có lên tiếng nữa, nhưng thái độ cũng đã hết sức rõ ràng, Trình Cung làm cái gì hắn đều ủng hộ.

    Loại thời điểm này, chín thành chín người sẽ nổi giận, đây đã là mẹ nó cưỡi lên cổ, đái trên đầu, khi dễ người khi dễ đến nhà.

    Đầu óc Chu Dật Phàm đã nóng lên, Phạm Âm Đồng Chung bên ngoài thân thể của hắn như ẩn như hiện, lực lượng trong cơ thể hắn cũng đã tăng lên tới cực điểm, mà ở phía sau của hắn, hai đạo khí tức lục địa Thần Tiên cũng dần dần tăng cường, càng có rất nhiều lực lượng cường hoành ba động, chỉ chờ một câu của Chu Dật Phàm.

    Trình Cung, ngươi thực cho rằng ta sợ ngươi sao, trên lực lượng cao đoan ta có Thất Âm Cầm Cung làm hậu thuẫn, đại quân thế tỠta có Tây Chu hành tỉnh tích súc trăm năm, há là các ngươi có khả năng chà đạp.

    - Xoạch...

    Xoạch...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Nhục Nhục trên cổ tay Trình Cung xột xoạch cái miệng nhỏ nhắn một chút, sau đó thân thể lại vặn vẹo hai cái, sau đó biểu lộ cực kỳ thoải mái tiếp tục ôm cổ tay Trình Cung ngủ.

    Chiến, chiến, chẳng lẽ ta thực sợ các ngươi sao.

    Nhưng vấn đề ở đây không phải là chuyện có sợ hay không, là liên quan đến đại kế của Thất Âm Cầm Cung, quan hệ đến cả Tây Chu hành tỉnh, cả tương lai Chu gia.

    Lần này nguyên bản mình nghĩ trước dò thăm thế lực sau lưng của hắn là ai, nghĩ biện pháp biết rõ hắn được gì ở bảo tàng trong Man Ngưu thành, xem hắn xằng bậy như thế, rốt cuộc có gì phương pháp xong việc?

    Nhưng hiện tại không có một chút thu hoạch, nhưng từ Trình Cung có thể nói ra Thất Âm Cầm Cung,còn có thái độ hiện tại, khẳng định hắn có chỗ dựa, vậy rốt cuộc là ai, hắn còn có bao nhiêu lá bài tẩy chưa dùng.

    Càng làm cho Chu Dật Phàm lo lắng chính là, Thiên Hồ Trình Vũ Dương xuất hiện, làm cho hắn có một cảm giác nguy cơ.

    Lúc bắt đầu động thủ cùng Trình Cung, hắn làm ra một loạt động tác, làm một loạt chuẩn bị, thậm chí đánh tráo vật tư.

    Nhưng hiện tại xem ra, hiển nhiên Trình Cung này cũng không có nhàn rỗi, Thiên Hồ xuất hiện đã nói lên hắn sớm có chuẩn bị.

    Sư tôn của Vũ Thân Vương là bạn cố tri cùng Phong Vân Kiếm Tông Âm Trường Khiếu, không có khả năng hắn không sử dụng quan hệ này, Âm Trường Khiếu chính đã từng là đệ nhất nhân của Nam Chiêm Bộ Châu, về sau lực lượng không ngừng tăng lên, đã sớm siêu việt cảnh giới lục địa Thần Tiên, con bị giết hắn há có thể từ bỏ ý đồ.

    Thân phận Địa Long Vương Lý Dật Phong cũng rất quỷ dị, hắn cũng có mưu đồ ở trăm năm Thú triều, càng có tâm khống chế Nam Hoang, tự nhiên sẽ không để cho Trình Cung xây dựng Đan thành.

    Sự tình lần này huyên náo lớn như vậy, Hoàng Đế cùng rất nhiều người khác chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội này, cho dù không có chứng cớ trực tiếp, cũng sẽ đuổi bắt Trình Cung, sau đó giết chết hắn bức Trình gia tạo phản.

    Hắn đã liên hệ cùng Thiên Hồ, hắn náo như vậy cho dù có chuẩn bị, nhưng Nam Cương thần giáo cũng sẽ không bỏ qua hắn.

    Trăm năm Thú triều lại sắp xảy ra, mình nhịn nhiều năm như vậy, dưới tình huống ở đế đô như vậy mình cũng nhịn, sao lúc này có thể hủy hoại trong chốc lát được.

    Ngược lại là có thể mượn hắn, nói bị hắn uy hiếp, cho Thất Âm Cầm Cung gia tăng lực lượng, tăng lớn đầu nhập, mình có thể khống chế càng nhiều lực lượng.

    - Ngoài trăm dặm có một sơn thôn vứt đi, phía dưới sơn thôn có một huyệt động tự nhiên dưới mặt đất, Trình Cung, chỉ một lần này, đây là lần cuối cùng ta nhẫn ngươi, ngươi nhớ cho kỹ, rút quân.

    Chu Dật Phàm nói xong, giận dữ bay đi, sau đó trên trăm đạo hào quang bay theo hắn, toàn bộ đều là loại không sử dụng phi kiếm phi hành, hiển nhiên đều là Thoát Tục Kỳ, hơn nữa nhìn này tốc độ hiển nhiên không phải Thoát Tục Kỳ dưới tầng năm.

    Sau đó đại quân phía dưới cũng rút lui.

    Chương 392: Thân thụ trọng thương

    - Ha ha, đi tốt, không tiễn.

    Trình Trảm, lập tức dẫn người đi thu đồ.

    Trình Cung ra lệnh một tiếng, đã thu hồi Ẩn Linh Đao cùng một trăm lẻ bảy thanh đoản đao, trong lúc cất bước đó đã trực tiếp rơi xuống phía trên Bạch Hạc:

    - Con Bạch Hạc này không tệ, nếu nhổ lông xuống để làm quạt, cầm cây quạt này nói chuyện cùng người khác sẽ lộ ra có học vấn, đặc biệt trang bức.

    Con Bạch Hạc này vừa nghe, mạnh mẽ xoay đầu lại, nó không phải Bạch Hạc bình thường, nó có huyết mạch yêu thú Thượng Cổ, hơn nữa huyết mạch đã thức tỉnh một ít, ánh mắt căm phẫn nhìn Trình Cung, thân thể có chút run run muốn phát lực chấn bay Trình Cung ra.

    - Nhìn cái gì, nếu ngươi dám phát lực chấn bay bản đại thiếu ra, bản đại thiếu lập tức giết ngươi lấy lông.

    Móa, vừa rồi Lục Địa Thần Tiên dẫn vài chục vạn đại quân, còn có nhiều người như vậy bản đại thiếu cũng có thể đoạt, ngươi còn dám trừng bản đại thiếu.

    Ta cũng có hai con Bạch Hùng, lại không nề nếp, sau này cho chúng nó cưỡng gian ngươi, nhìn ánh mắt ngươi kia hẳn là con mái a.

    Thấy nó còn trang bức, Trình Cung nói mấy câu làm nó sợ tới mức thiếu chút nữa từ không trung rơi xuống xuống dưới.

    - Hắn rốt cuộc là thật hay giả?

    Nếu như diễn trò, hắn làm vậy cũng quá khoa trương a, nhưng nếu như là thật, hắn điên rồi, ngay cả súc sinh hắn cũng muốn khi dễ, hắn rốt cuộc nghĩ như thế nào.

    Những thứ không nói khác, vừa rồi thời điểm nó phẫn nộ quay đầu, muốn chấn Trình Cung, không nói trước Trình Cung nói những lời kia, chỉ là cấm chế đặc biệt trong cơ thể cũng đã khởi động, chỉ cần nó có một chút dị động, đó là một con đường chết.

    Tuy con Bạch Hạc này có thể nói chuyện, nhưng lời cũng không dám nói, nhìn là biết yêu thú bị hàng phục, chỉ có thể cầu khẩn nhìn Trình Vũ Dương.

    Nhưng thần sắc Trình Vũ Dương căn bản nhìn không ra một điểm tâm tình cùng thay đổi, sau đó nó đáng thương, nịnh nọt nhìn Trình Cung.

    - Đúng đó, lúc này mới đáng yêu, trước bay đi tới chỗ Chu Dật Phàm nói nhìn xem, phải thật nghe lời, những thứ này bản đại thiếu thưởng ngươi.

    Trình Cung nói xong, tiện tay bắn ra hơn mười viên đan dược bay về phía Bạch Hạc này, Nguyên Khí đan Địa cấp thượng phẩm, Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, Cố Thể Đan Địa cấp thượng phẩm, còn có một viên Nguyên Khí Đan Địa cấp siêu phẩm.

    Con Bạch Hạc này thoáng cái ngốc tại đó, đợi những đan dược này đến trước mắt, nó mới mạnh mẽ há miệng, trực tiếp hút những đan dược này vào trong miệng.

    Yêu thú có thói quen tu luyện ra một ít địa phương chứa đựng vật phẩm ở trong cơ thể mình, nhưng bình thường chỉ có Yêu tướng trở lên mới được, yêu thú bình thường phải mượn nhờ ngoại vật cất giữ.

    Tuy loại không gian này không quá lớn, nhưng rất an toàn thuận tiện.

    Con Bạch Hạc này không nghĩ tới, chỉ là không ngờ mình nịnh nọt một chút, lại có thể được nhiều chỗ tốt như vậy.

    Đối với yêu thú chúng nó mà nói, đan dược càng thêm trân quý hi hữu, bình thường cho dù chúng nó được một ít thiên tài địa bảo, có thể hấp thu nửa thành công hiệu đã không tệ, nhưng đan dược lại hoàn toàn bất đồng.

    - Oanh!

    Bạch Hạc chiếm được chỗ tốt, kích động, hưng phấn đến rối tinh rối mù, trong nháy mắt gia tốc, ở trong không khí sinh ra thanh âm không bạo.

    Lần này tuyệt đối là toàn lực ứng phó, đồng thời còn cam đoan Trình Cung cùng Trình Vũ Dương đứng ở bên trên không bị một chút ảnh hưởng.

    Có những đan dược này, nó tuyệt đối có thể trùng kích tầng tiếp theo, hiện tại nó không còn có một chút cảm giác bị ức hiếp, thiếu chủ đúng là lợi hại, không trách Đại Tướng Quân bảo mình liều mạng đuổi tới nơi này.

    - Đan dược, đan dược, hắn lấy ra nhiều đan dược như vậy.

    Cướp đoạt Vũ Thân Vương, không đúng, trước khi cướp đoạt Vũ Thân Vương hắn đã có rất nhiều.

    Trước kia không rõ lắm, hiện tại mới phát hiện, sau lưng của hắn nhất định có một thế lực cường đại ủng hộ, nếu không tuyệt đối không có khả năng không đến hai năm thời gian phát triển đến tình trạng này, rốt cuộc là thế lực nào ủng hộ hắn?

    Chẳng những ủng hộ hắn, còn có thể làm cho Trình Tiếu Thiên đột phá đến Lục Địa Thần Tiên, còn có thể trợ giúp người bên cạnh hắn không ngừng biến hóa, coi như là một Thiên Anh cái cao cao tại thượng, vô pháp vô thiên, cũng không thể nào làm được loại tình trạng này.

    Nhìn Chu Dật Phàm như đã rời đi, nhưng lúc này đối với mọi chuyện phát sinh ở chỗ Trình Cung đều rõ như lòng bàn tay, cho dù thần niệm bị ảnh hưởng cùng cách trở, nhưng hắn sớm bố trí ở nơi này, đang lầm bầm lầu bầu nói.

    - Người đâu, thông tri cao tầng Thất Âm Cầm Cung, Nam Chiêm Bộ Châu có biến hóa, có một cổ thế lực cường đại ủng hộ Trình gia.

    Suy nghĩ hồi lâu, thần niệm Chu Dật Phàm khẽ động, đã nhìn về phía một người sau lưng nói.

    Trình Cung, ta có thể tính toán hết thảy mọi người, có thể khống chế hết thảy, lại không có biện pháp khống chế ngươi, chỉ là điểm này ngươi nhất định phải chết.

    Hôm nay ngươi để cho ta kinh hãi lần nữa, bất quá như vậy cũng tốt, ngươi càng làm cho ta hạ quyết tâm đẩy ngươi lên phía trước, Nam Chiêm Bộ Châu sắp đại loạn, cho dù sau lưng ngươi có thế lực duy trì, nếu như làm quá náo động cũng chỉ có một con đường chết.

    Nếu như lần này ngươi cũng có thể qua mà nói, vậy sau này Chu Dật Phàm ta sẽ trợ giúp ngươi, cho ngươi trở thành tồn tại chói mắt nhất.

    Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.

    Huống chi Nam Chiêm Bộ Châu này đã là thịt cá trong mắt tất cả mọi người, Trình Cung, ngươi nhất định phải chết!

    ...

    Thời điểm Trình Cung tiến vào Tây Chu hành tỉnh giải cứu Hung Thần kỳ binh, chiến đấu, đấu trí, đấu dũng cùng Chu Dật Phàm, đế đô cũng đã xảy ra một chuyện tình khiếp sợ thiên hạ.

    Tuy Hoàng Đế cũng không có nói thẳng ra hành vi cướp bóc năm tỉnh Tây Nam lần này là Trình Cung làm, nhưng mà dùng việc Trình Cung làm trọng thương tuần phủ Đoan Mộc Nhất Lâm, sát hại hơn mười quan viên địa phương, đã công khai hạ chỉ, dùng tốc độ nhanh nhất thông tri Đoan Mộc Nhất Phong, bắt Trình Cung về đế đô, giao cho Tam ty hội thẩm.

    Nếu như là phái người tới bắt, tự nhiên cần rất nhiều thời gian, Hoàng Đế công khai hạ chỉ bắt, căn bản không cần vận dụng cái gì.

    Hắn chỉ cần thông qua Vân Cáp, giao thánh chỉ tới tay Đoan Mộc Nhất Phong, Đoan Mộc Nhất Phong tùy tiện phái người đi qua tuyên chỉ, nếu như Trình Cung nhận tội thì khá tốt, một khi hắn phản kháng chính là tội lớn.

    Đây là đang công khai bức Trình gia, cũng là lần đầu tiên Hoàng Đế công khai hạ chỉ đối phó Trình gia, cái này thuộc về công khai đánh thể diện Trình gia.

    Chuyện này dùng tốc độ nhanh nhất truyền khắp thiên hạ, cả đế đô đều chấn kinh, nhưng mà khiến người ngoài ý muốn chính là, Trấn Quốc Công Trình Tiếu Thiên lại một chút phản ứng cũng không có, thậm chí ngay cả Tống gia tử trung với Trình gia cũng không có phản ứng.

    Phủ Tổng đốc Tây Nam năm tỉnh, thời điểm tin tức này truyền khắp Lam Vân đế quốc, Đoan Mộc Nhất Phong đã nhận được thánh chỉ.

    - Ha ha, hảo, hảo, trò hay cuối cùng cũng bắt đầu.

    Cứ đẩy ôn thần này đi, còn lại chính là tranh đấu ở giữa bọn họ, nhưng mà không trông nom tranh đấu như thế nào, Trình Cung này hẳn là phải chết không thể nghi ngờ.

    Đoan Mộc Nhất Phong nhận được thánh chỉ, cất tiếng cười to.

    Hắn thích nhất như bây giờ, người khác đấu ngươi chết ta sống, hắn chỉ là bàng quan.

    Nếu như có thể thừa dịp loạn lấy được chỗ tốt, đó là tốt nhất.

    ...

    Tốc độ của Bạch Hạc nhanh kinh người, nhanh hơn rất nhiều so với đám người Trình Trảm, nhưng Trình Cung chỉ là cho con Bạch Hạc này bay đến địa phương Chu Dật Phàm nói nhìn một chút, sau đó lập tức cho Bạch Hạc mang theo bọn họ bay đi, rời khỏi Tây Chu hành tỉnh.

    - Bùm...

    Bùm...

    Bùm...

    Bọn họ vừa ly khai phạm vi Tây Chu hành tỉnh, nguyên bản vẻ mặt Trình Cung đắc ý đột nhiên biến sắc, trong nháy mắt thân thể của hắn trực tiếp nổ tung.

    Máu huyết trào ra từ trong thân thể, thoáng cái Trình Cung thành một huyết nhân, tuy ngoài tầng Bạch Hạc này có một tầng lực lượng bảo vệ, không có máu tươi nhiễm lên, nhưng biến cố này cũng thoáng cái hù sợ Bạch Hạc.

    Mới vừa rồi vị thiếu chủ Trình gia này còn hảo hảo, kiêu ngạo, bá đạo như vậy, còn cho mình nhiều đan dược như vậy, sao bây giờ...

    - Đừng ngừng, tiếp tục bay... phốc...

    Trình Cung thấy Bạch Hạc muốn ngừng, há miệng rống lên một câu, một búng máu cũng trực tiếp phun tới, thân thể thiếu chút nữa ngã quỵ.

    Lúc này, Trình Vũ Dương một mực không có lên tiếng khoát tay, bên trên ẩn chứa lực lượng muốn giúp Trình Cung chế lượng lực khống.

    Một cử động kia, không có bất kỳ chần chờ, hơn nữa Trình Vũ Dương một mực phong khinh vân đạm, giờ phút này lại lộ ra vẻ lo lắng.

    - Không cần phải...

    Không cần lo cho ta, ta có biện pháp.

    Thời điểm Trình Cung nói có biện pháp, lực lượng bạo loạn trong thân thể của hắn bộc phát lần nữa, điên cuồng nổ tung, có vài chỗ thịt, kinh mạch trực tiếp nổ tung, thậm chí chứng kiến xương cốt, nhìn rất là thảm.

    Trình Vũ Dương ở một bên thấy như vậy cũng nhíu mày, tại sao có thể như vậy?

    Bởi vì hắn thấy trong huyết nhục nổ tung của Trình Cung, đang có một cổ lực lượng kỳ lạ lưu chuyển ngưng tụ, đây là tình huống chỉ có đột phá đến Nhân Anh Kỳ mới có thể có.

    Lục Địa Thần Tiên ngưng tụ Nhân Anh, trải qua Sinh Tử kiếp, thân thể đã xảy ra biến đổi về chất, chỉ cần không phải triệt để hư hao, chỉ cần có một bộ phận bảo tồn hoàn hảo, không có lập tức hủy diệt, có lực lượng Nhân Anh không ngừng ngưng tụ, thân thể có thể khôi phục.

    Đây cũng là một trong những nguyên nhân người thường xưng tu sĩ Nhân Anh Kỳ là Thần Tiên, bởi vì cái này đã siêu việt phạm trù nhân lực, gần như có được Bất Tử Chi Thân.

    Nhưng trên thực tế, này cách Bất Tử Chi Thân còn kém rất xa, chỉ là có được năng lực tự chữa trị.

    Hơn nữa căn cứ lực lượng bất đồng, cũng có một chút khác nhau, Nhân Anh Kỳ bình thường, chỉ cần thân thể không hư hao ba thành là có thể tự động chữa trị, vượt qua ba thành, này chỉ sợ cũng chỉ có thể bỏ qua thân thể.

    Mà đạt tới Địa Anh Kỳ đỉnh phong, tay cụt có thể mọc lại, thân thể tổn hại trong nháy mắt khôi phục cũng là chuyện nhỏ, thân thể tổn thất một nửa cũng có thể khôi phục.

    Nếu như đạt tới Thiên Anh đỉnh phong, cho dù thân thể chỉ còn lại có đầu lâu, cũng có thể triệt để khôi phục.

    Đương nhiên đầu là trọng yếu nhất, trừ khi chính thức từ Thiên Anh chuyển Thuần Dương, thành tựu thân thể Bất Tử Chi Thân, mới có thể làm được cho dù đầu lâu hủy diệt cũng có thể sống lại, đến cảnh giới này, đã là tồn tại như Thần.

    Giờ phút này sau khi lực lượng trong thân thể Trình Cung bộc phát nổ tung, không ngừng tự động chữa trị.

    Làm sao Tiểu tử này làm được, hắn rõ ràng chỉ là Thoát Tục Kỳ, thân thể lại đạt đến Nhân Anh Kỳ, hơn nữa lực lượng bộc phát nổ tung trong cơ thể hắn, cũng là lực lượng của Lục Địa Thần Tiên, giờ phút này thần niệm của hắn hoàn toàn bao phủ Bạch Hạc cùng khống chế lực lượng trong cơ thể, Trình Vũ Dương cũng khiếp sợ phát hiện, thần niệm của hắn cũng đạt tới cảnh giới Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên.

    Chương 393: Tục Mệnh Đan Thiên cấp thượng phẩm

    Mà còn không phải là tầng thứ nhất, tầng thứ hai đơn giản như vậy, lực khống chế này, coi như là Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư bình thường cũng chưa chắc làm được.

    Anh nguyên chi khí trong cơ thể bành trướng ngưng tụ, hơn nữa tại sao có thể có Anh nguyên chi khí bành trướng như thế?

    Tại sao có thể như vậy, coi như là vài Lục Địa Thần Tiên đồng thời ngưng tụ lực lượng đánh vào trong thân thể hắn, cũng không có thể có nhiều Anh nguyên chi khí như vậy!

    Hơn nữa, Lục Địa Thần Tiên sao có thể đưa Anh nguyên chi khí vào trong cơ thể hắn, đây là không có tác dụng gì, lại làm cho Lục Địa Thần Tiên tổn thương nguyên khí!

    Trình Vũ Dương ở một bên nhìn chăm chú, bởi vì không có một việc là bình thường, đều quỷ dị làm cho người ta khó có thể tin.

    Anh nguyên chi khí còn được gọi là Khởi nguyên khí, vì Anh nguyên chi khí là một loại lực lượng mà nguyên khí thông qua Nhân Anh không ngừng chuyển hóa thành, tinh lọc nguyên khí trong thiên địa, không ngừng khôi phục nguyên khí trở về thời kỳ hỗn độn sơ khai.

    Kỳ thật nói là khôi phục, chẳng qua là tăng chất lượng lên.

    Nhân Anh ngưng tụ Anh nguyên chi kh, chất lượng so với nguyên khí bình thường cao hơn rất nhiều, cái này cũng có quan hệ cùng Nguyên Anh mạnh yếu.

    Ngay từ đầu vừa mới đạt tới trạng thái Nhân Anh, chín thành chín trong cơ thể đều là nguyên khí, chỉ có một chút Anh nguyên chi khí.

    Sau đó theo lực lượng tăng lên, chuyển biến, trong cơ thể tích súc Anh nguyên chi khí càng ngày càng nhiều, những Anh nguyên chi khí này mới là khác nhau lớn nhất của Lục Địa Thần Tiên cùng Thoát Tục Kỳ, bọn họ có thể làm cho thần thông phát huy ra lực lượng chính thức, cũng là căn cơ để cho Lục Địa Thần Tiên không ngừng hiểu được thiên địa quy tắc, lĩnh ngộ hết thảy.

    Coi như là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, Anh nguyên chi khí trong thân thể cũng chỉ có ba thành, chỉ có đạt tới Thiên Anh đỉnh phong, tất cả lực lượng trong thân thể mới có thể triệt để chuyển hóa làm Anh nguyên chi khí.

    Nhưng cái này cần nguyên khí vô cùng khổng lồ, hôm nay nguyên khí trong thiên địa mỏng manh, mọi người muốn tăng lên càng ngày càng khó.

    Nghe nói lúc thiên địa còn sơ khai hỗn độn, nguyên khí bên trong thiên địa như dịch, căn bản không cần Nhân Anh, Địa Anh, Thiên Anh gì cũng có được thần thông quảng đại, lên núi săn bắn, di sơn đảo hải, trích tinh cầm nguyệt, có được khả năng thông thiên triệt địa.

    Về sau nguyên khí dần dần mỏng manh, mọi người vì muốn có được đại thần thông lần nữa, mới bắt đầu nghiên cứu ra tu luyện chi đạo.

    Đáng sợ, thật là đáng sợ, giờ phút này Anh nguyên chi khí trong thân thể Trình Cung, coi như là Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm cũng không bằng, nhìn xem tình huống thân thể của Trình Cung, Trình Vũ Dương cũng không biết nên làm cái gì bây giờ?

    Cũng nhờ Anh nguyên chi khí của Trình Cung nhiều hơn cả Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm, nên vừa rồi mới có thể miễn cưỡng ngăn chặn, không có như thế ở trước mặt Chu Dật Phàm.

    Nếu như như thế ở trước mặt Chu Dật Phàm, chắc chắn Chu Dật Phàm sẽ không buông tha cơ hội.

    - Đại Thiếu...

    Huyết Y Lão Tổ đang ở trong không gian ngoại đỉnh cảm nhận được tình huống của Trình Cung, so với chính hắn gặp phải uy hiếp sinh tử còn lo lắng hơn, thanh âm cũng có chút run rẩy.

    - Giúp ta áp chế Anh nguyên chi khí trong thân thể, ta muốn luyện hóa chúng nó.

    Thần niệm của Trình Cung trong nháy mắt truyền đạt cho Huyết Y Lão Tổ, sau đó toàn lực sử dụng thần niệm áp chế Anh nguyên chi khí trong thân thể.

    Vừa rồi có một ít bộc phát, thân thể của hắn bị tổn hại tiếp cận một phần ba, cũng may thân thể đã đạt tới Lục Địa Thần Tiên, chỉ cần lực lượng sung túc là có thể tự động chữa trị.

    Mà Trình Cung không thiếu nhất đúng là lực lượng, trong không gian ngoại đỉnh có đầy đủ Nguyên dịch.

    Vừa rồi chiến một trận cùng Chu Dật Phàm, Trình Cung cũng đánh bạc hết thảy, cuối cùng cho Huyết Y Lão Tổ liều mạng đưa vào Anh nguyên chi khí để hắn có thể phát huy ra lực lượng của Thiên Cổ Tuyệt Xướng.

    Vạn Tượng Nhất Long, Trình Cung bộc phát ra lực lượng gấp bản thân vài lần, ngoại trừ uy lực mà nó phát huy ra, càng nhiều vẫn là phải dựa vào Anh nguyên chi khí mà Huyết Y Lão Tổ cung cấp.

    Nếu là người khác, tuyệt đối không chịu đơn giản sử dụng Anh nguyên chi khí, sử dụng chính là lúc cắn xé nhau.

    Phải biết rằng, sau khi sử dụng Anh nguyên chi khí rất khó khôi phục, cho dù dùng tốc độ tu luyện của Lục Địa Thần Tiên, cũng phải rất lâu mới khôi phục, như Huyết Y Lão Tổ, tiêu hao toàn bộ Anh nguyên chi khí trong thân thể, ít nhất phải mấy tháng mới có thể khôi phục hoàn toàn.

    Nếu như có đủ đan dược đầy, hoặc là ở nơi có nguyên khí dày đặc một ít thì có thể khôi phục nhanh hơn, nhưng Huyết Y Lão Tổ căn bản không cần lo lắng cái này, vì hắn đang ở bên trong Nguyên dịch.

    Cái này giống như một người muốn truyền máu cho người khác, nguyên bản bình thường sau khi hắn truyền máu cho người khác xong, phải một thời gian ngắn mới có thể tái tạo huyết dịch, khôi phục bình thường, nhưng hắn lại đang ở trong biển máu, hơn nữa tùy thời có thể hấp thu.

    Nguyên dịch không phải Anh nguyên chi khí, nhưng mà có thể nhanh chóng bổ sung Anh nguyên chi khí.

    Cho nên Huyết Y Lão Tổ không ngừng đưa vào đại lượng Anh nguyên chi khí cho Trình Cung, trong nháy mắt đó có thể khiến cho lực lượng tăng lên, nhưng hậu quả cũng rất nghiêm trọng.

    Trình Cung không có Nhân Anh, tuy thân thể đạt tới trình độ Lục Địa Thần Tiên, nhưng không có Nhân Anh, lực lượng trong thân thể không có trải qua chuyển hóa, không có địa phương chứa đựng Anh nguyên chi khí, những Anh nguyên chi khí này giống như yêu thú chui vào nhà dân, lực lượng, hình thể, bất kỳ một động tác nào của bọn nó đều tạo thành phá hư cực lớn.

    Trình Cung bắt đầu dùng thần niệm áp chế, khai thông, phân tán trong thân thể, bất quá có Huyết Y Lão Tổ giúp đỡ, miễn cưỡng chèo chống một thời gian ngắn.

    Nếu như lúc ấy Chu Dật Phàm tiếp tục động thủ, Trình Cung cũng chỉ có thể đào tẩu.

    Nhưng giờ phút này, Trình Cung lại muốn làm một chuyện xưa nay chưa từng có, dùng lực lượng Thoát Tục Kỳ đi luyện hóa Anh nguyên chi khí.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết, toàn lực vận chuyển cho ta, quản ngươi là Anh nguyên chi khí gì, hấp thu.

    Trình Cung điên cuồng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, những Anh nguyên chi khí điên cuồng bạo loạn kia, ngoài một ít lực lượng bị Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, dần dần dung nhập trong kinh mạch của Trình Cung.

    Nhưng tốc độ này thì còn không được, thân thể của Trình Cung vẫn thỉnh thoảng nổ tung, tốc độ chữa trị của thân thể, kém xa tốc độ bạo loạn của những Anh nguyên chi khí này.

    Mà tốc độ hấp thu của hắn cũng không chậm, trên thực tế hắn có thể hấp thu, còn có một bộ phận Anh nguyên chi khí bị hắn dung nhập, Trình Vũ Dương ở một bên nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm.

    Điều này sao có thể, đối với Thoát Tục Kỳ mà nói, nếu như Anh nguyên chi khí của Lục Địa Thần Tiên tiến vào thân thể, sẽ giống như người thường nuốt tảng đá, phải nghĩ biện pháp lấy ra, nếu không chỉ có một con đường chết.

    Nhưng hiện tại hắn thấy rõ ràng, một ít Anh nguyên chi khí điên cuồng nổ tung trong thân thể Trình Cung, có một ít thì bị Trình Cung vận chuyển hấp thu.

    Đây quả thực là bất khả tư nghị, này giống như nhìn thấy một người bình thường ăn đá, tuy ăn rất chậm, nhưng mà là ăn thật.

    Thật bất khả tư nghị!

    Móa nó, không được, tiếp tục như vậy sẽ không làm được, đan dược, dùng đan dược.

    Vô dụng, mình cũng không đủ tài liệu, cũng không có luyện chế đan dược Thiên Cấp, hiện tại đan dược khác căn bản vô dụng.

    Tuy Nguyên dịch có thể cung cấp đủ lực lượng, ngay lúc này còn có thể vận chuyển, nhưng lực lượng của mình đối với Anh nguyên chi khí quá yếu, trình tự cũng quá thấp.

    Móa, lần này chơi lớn.

    Kỳ thật Trình Cung cũng không nghĩ tới, thần niệm của hắn đạt đến Nhân Anh Kỳ, thân thể cũng đạt tới, cho dù có một ít Anh nguyên chi khí, hắn cũng có thể áp chế dung nạp, sau đó dần dần nghĩ biện pháp.

    Bởi vì Trình Cung quá rõ ràng Âm Dương Vạn Vật Quyết cường hãn, chỉ cần mình đủ cường đại, Âm Dương Vạn Vật Quyết có thể hấp thu lực lượng thiên địa vạn vật cho mình dùng, đương nhiên, Trình Cung cũng phải đạt tới cảnh giới kia mới được.

    Cho nên thời khắc mấu chốt, hắn hạ lệnh cho Huyết Y Lão Tổ đem hết toàn lực, không ngừng chuyển vận Anh nguyên chi khí.

    Huyết Y Lão Tổ là hoàn toàn chấp hành theo mệnh lệnh của Trình Cung, đưa Anh nguyên chi khí vào, sau đó lập tức vận chuyển Nguyên dịch khôi phục, sau đó lại hóa giải giúp Trình Cung, chỉ là thời gian Trình Cung giao thủ cùng Chu Dật Phàm quá dài, Anh nguyên chi khí trong thân thể Trình Cung tựu như nước sông tràn lan cuồn cuộn, càng không thể vãn hồi.

    Liều mạng, lúc này, Trình Cung trực tiếp vận chuyển Hư Không Âm Dương Đỉnh, trong nháy mắt dẫn động Chí Dương Chân Hỏa.

    Dĩ vãng đều là mượn nhờ mảnh vỡ ngoại đỉnh hay vật khác dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, dung nhập một tia Chí Dương Chân Hỏa vào thân thể, lần này thật đúng là liều mạng, trực tiếp thúc dục Âm Dương Vạn Vật Quyết, dẫn động Chí Dương Chân Hỏa.

    Tuy chỉ là một tia Chí Dương Chân Hỏa, nhưng mà khủng bố tới cực điểm.

    Giống như là nham thạch nóng chảy, trong nháy mắt hòa tan Anh nguyên chi khí trong thân thể Trình Cung.

    Mặc dù tốc độ bên này nhanh, nhưng Trình Cung dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, vừa phải khống chế vừa phải trấn áp, thần niệm buông lỏng, địa phương khác còn không nuốt hết Anh nguyên chi khí bộc phát nghiêm trọng, thân thể của Trình Cung trong nháy mắt huyết nhục mơ hồ.

    Giờ phút này, Bạch Hạc dưới chân Trình Cung bởi vì cảm nhận được Chí Dương Chân Hỏa đã rơi xuống, toàn thân cuộn mình, giống như gặp phải Phượng Hoàng, cảm giác sợ hãi, khôn cùng sợ hãi, toàn thân run rẩy.

    Cái này... là hỏa diễm gì!

    Mười mấy năm qua không có người gặp qua thần sắc Thiên Hồ Trình Vũ Dương từng có thay đổi, tất cả người trong Thiên Hồ quân đoàn thậm chí ngay cả địch nhân Đồ Đằng đế quốc cũng biết rõ một việc, đừng nghĩ từ biểu lộ của Thiên Hồ Trình Vũ Dương nhìn ra bất kỳ tin tức gì, bởi vì hắn không có bất kỳ biểu lộ.

    Nhưng giờ phút này, Trình Vũ Dương lại một lần nữa bị Trình Cung làm khiếp sợ, rung động.

    Vừa rồi thân thể Trình Cung đột nhiên toát ra một cổ hỏa diễm, làm cho Bạch Hạc này trong nháy mắt rơi xuống, cho dù hắn mệnh lệnh như thế nào cũng không nhúc nhích.

    Bạch Hạc này trước kia bị mình giam cầm, hạ cấm chế, thay đổi những người khác, cho dù Lục Địa Thần Tiên nó cũng không sợ, chính nó đi ra ngoài, thường xuyên sẽ trêu chọc Lục Địa Thần Tiên hoặc là Yêu Vương, sau đó chạy trốn, hôm nay lại dọa thành như vậy.

    Kỳ thật đừng nói Bạch Hạc này, ngay cả Thiên Hồ Trình Vũ Dương cũng cảm giác được khiếp sợ, tại sao bên trong thiên địa có thể có hỏa diễm như vậy, thật bất khả tư nghị, làm sao loại hỏa diễm này có thể tồn tại trên thế gian, làm sao có thể bị người khống chế.

    Nhưng mà rất nhanh hắn từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, bởi vì giờ phút này hắn thấy được Trình Cung gặp nguy hiểm.

    Thần niệm khống chế Chí Dương Chân Hỏa, Anh nguyên chi khí nổ tung, thân thể của hắn đang tiến hành một hồi thi đua, một mặt là Chí Dương Chân Hỏa không ngừng hòa tan Anh nguyên chi khí, một mặt là Anh nguyên chi khí không bị khống chế nổ tung.

    Dùng thần niệm cùng lực lượng hiện tại của Trình Cung mà nói, lúc này hắn đã không được.

    Nhưng Trình Cung có Nguyên dịch không ngừng chèo chống, còn hấp thu tánh mạng tinh hoa của Chuyển Sinh Đan, mới có thể miễn cưỡng chèo chống.

    Nhưng nếu như thân thể tổn hại vượt qua một nửa, như vậy sẽ không được.

    Giờ phút này Trình Cung cũng tranh thủ thời gian, với hắn mà nói thời gian chính là tánh mạng!

    Lúc này, Trình Vũ Dương cũng từ trong khiếp sợ thanh tỉnh, giờ phút này đã không phải là lo lắng Trình Cung rốt cuộc làm được như thế nào, như thế nào ở Thoát Tục Kỳ có được thân thể, thần niệm của Lục Địa Thần Tiên, như thế nào có Anh nguyên chi khí, sao lại có hỏa diễm kinh khủng kia.

    Thần niệm của Trình Vũ Dương khẽ động, trong tay đã xuất hiện một hộp ngọc tinh xảo, trong nháy mắt lấy ra hộp ngọc này, tâm thần của Trình Vũ Dương như bị lạc ở giữa không trung, thất thần trong nháy mắt, như là nhớ tới cái gì.

    Sau đó hắn trực tiếp mở hộp ngọc ra, lấy ra một viên đan dược bỏ vào trong miệng Trình Cung.

    - Oanh!

    Trình Cung cũng cảm giác, nguyên bản thân thể đã đến biên giới hỏng mất, trong nháy mắt tràn ngập sinh cơ.

    Loại lực lượng này, hoàn toàn bất đồng cùng tánh mạng tinh hoa của Chuyển Sinh Đan, không cần mình vận chuyển, trong nháy mắt không ngừng áp chế lực lượng gây hại cho thân thể, trong nháy mắt tràn ngập toàn thân, dung nhập thân thể, thân thể bắt đầu chữa trị.

    Chương 394: Sinh Tử kiếp

    Nếu đặt ở kiếp trước, tự nhiên Trình Cung nhìn không thuận mắt, nhưng đối với hiện tại mà nói, Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm này so với tiên đan còn quý trọng hơn ngàn vạn lần.

    Giống như trong sa mạc được một chén nước, thời điểm cần có nhất xuất hiện mới có giá trị nhất.

    Hơn nữa Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm này đặt ở nơi đâu, cũng đều là thứ tốt siêu cấp, chỉ là Trình Cung kiếp trước đứng ở đan đạo đỉnh phong, bên người luôn có đồ tốt, cho nên hắn đối với thứ này cũng không quá để ý.

    Giờ phút này muốn nói tới giá trị ở Nam Chiêm Bộ Châu, đây tuyệt đối là vật báu vô giá, cầm cái này đi đổi lấy hai hành tỉnh của bất kỳ quốc gia nào, hoàng đế nước đó cũng rất vui vẻ chấp nhận.

    Cái này chẳng khác nào nhiều hơn một tánh mạng, hơn nữa bởi vì là Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm, công hiệu cường đại vô cùng.

    Có thể giúp người cải tạo thân thể, có thể nói, sau khi người trọng thương phục dụng sẽ đạt được chỗ tốt vô cùng.

    So với Ngưng Anh Đan cũng không kém bao nhiêu, một cái là tăng lực lượng lên, một cái là bảo vệ tánh mạng, có tác dụng cố bản bồi nguyên, cải thiện thân thể.

    Nó ẩn chứa công hiệu khôi phục thân thể chỉ có Lục Địa Thần Tiên trải qua Sinh tử kiếp mới có thể làm được, cũng có thể tu bổ thần niệm bị tổn thương, các phương diện chưa hẳn là ưu tú nhất, nhưng tổng hợp lại là mạnh nhất.

    Mục đích của nó chỉ có một, không trông nom bị thương cái gì, chỉ cần không chết thì có thể giữ được tánh mạng.

    Đương nhiên, nếu như giờ phút này thân thể Trình Cung bị hư tổn vượt qua bảy thành, phỏng chừng Tục Mệnh Đan này cũng chỉ có thể cứu ở nhất thời, cuối cùng vẫn phải chết.

    Nhưng giờ phút này, Tục Mệnh Đan này lại thành mấu chốt trong mấu chốt.

    Lực lượng Tục Mệnh Đan này một mặt tu bổ thân thể tổn hại, một mặt trấn áp Anh nguyên chi khí, giúp cho Trình Cung tranh thủ một ít thời gian.

    Thần niệm của Trình Cung toàn lực khống chế được cổ Chí Dương Chân Hỏa này, không ngừng hòa tan Anh nguyên chi khí dung hợp cùng lực lượng trong thân thể, sau đó mượn nhờ tâm pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết không ngừng vận chuyển.

    Chí Dương Chân Hỏa rất đặc biệt, cho dù Trình Cung dẫn động chỉ là một tia Chí Dương Chân Hỏa trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, giống như là trong biển lửa lấy ra một que diêm, nhưng cũng không phải người bình thường có thể thừa nhận.

    Mỗi một lần, Trình Cung đều muốn thông qua tồn tại khác chuyển hóa, sau khi tiêu giảm lực lượng Chí Dương Chân Hỏa này, mới có thể dung nhập thân thể.

    Cũng không phải hắn không muốn trực tiếp dùng Chí Dương Chân Hỏa này rèn luyện thân thể, tăng lực lượng lên, nhưng Chí Dương Chân Hỏa này là hỏa diễm chí tôn trong thiên địa, không thuộc con người có khả năng thừa nhận.

    Sau khi Trình Cung vận chuyển bình thường trở lại, ban đầu thân thể của hắn mượn nhờ một tia khí tức hỏa diễm yếu ớt này, sau đó được mảnh vỡ ngoại đỉnh, dùng Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện thân thể, sau đó dần dần dung hợp Chí Dương Chân Hỏa này.

    Đổi lại một người khác, coi như là Thiên Anh, hiện tại Chí Dương Chân Hỏa tiến vào thân thể, cũng không có biện pháp luyện hóa, chỉ có thể áp chế hoặc là bức ra bên ngoài cơ thể, đây là thời điểm số lượng rất nhỏ, rất yếu ớt, nếu cường đại mà nói, cho dù Thiên Anh cũng phải vẫn lạc

    Thân thể của hắn hấp thu lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp từng bước một, sau đó mượn nó rèn luyện thân thể, cũng có thể dần dần thừa nhận Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, làm cho thân thể hắn nguyên bản yếu ớt tăng trưởng nhanh chóng, thậm chí ở Thoát Tục Kỳ đã rèn luyện thân thể đến trình độ Lục Địa Thần Tiên.

    Nhưng mà trực tiếp hấp thu Chí Dương Chân Hỏa, đối với Trình Cung mà nói cũng là một loại khảo nghiệm, cũng may hiện tại trong thân thể của hắn có Anh nguyên chi khí vượt qua mười Nhân Anh Kỳ tầng thứ tư toàn lực ứng phó cùng một chỗ.

    Chí Dương Chân Hỏa hòa tan những Anh nguyên chi khí này, bản thân cũng đang không ngừng tiêu hao.

    Chí Dương Chân Hỏa cùng Anh nguyên chi khí, nếu như một mình xuất hiện trong thân thể Trình Cung, đối với Trình Cung mà nói đều là trí mạng, nhưng giờ phút này giúp nhau tiêu hao, Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung thành ngư ông đắc lợi, không ngừng hấp thu hai chủng lực lượng này.

    Anh nguyên chi khí bị Chí Dương Chân Hỏa hòa tan, hấp thu so với trước càng dễ dàng gấp trăm lần, hơn nữa Âm Dương Vạn Vật Quyết lại là công pháp thần kỳ nhất trong thiên địa, cho dù vừa rồi cũng có thể để cho hắn dùng lực lượng Thoát Tục Kỳ hấp thu Anh nguyên chi khí, làm cho Thiên Hồ Trình Vũ Dương cũng động dung, huống chi lúc này.

    Giờ phút này Trình Cung cũng cảm giác nguyên bản lực lượng vận chuyển bình thường, giờ phút này đột nhiên như biển rộng ba đào cuồn cuộn mãnh liệt.

    Lực lượng điên cuồng vận chuyển, rất nhanh lực lượng của Trình Cung đã đạt đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ tám đỉnh phong.

    - Oanh!

    Anh nguyên chi khí là tồn tại dạng gì, sau khi hòa tan, lực lượng khổng lồ này trực tiếp phá tan lực lượng cực hạn của Trình Cung, làm cho Trình Cung trực tiếp đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín.

    Tầng thứ chín sơ kỳ...

    Tầng thứ chín trung kỳ...

    Tầng thứ chín hậu kỳ...

    Cái này, đây cũng quá khoa trương a, hắn bị thương nghiêm trọng như vậy, còn có thể đột phá?

    Tuy tác dụng của Tục Mệnh Đan cường đại, có thể thay đổi thể chất, nhưng không phải loại đan dược lập tức tăng lực lượng lên này.

    Nếu như nói liều mạng tu luyện, hoặc là dùng trước chiến đấu, có thể làm cho thân thể đạt tới trạng thái tốt nhất, khôi phục tiềm năng, cũng có thể gia tăng một ít lực lượng, vì vậy tăng lên cũng là bình thường.

    Nhưng nó chủ yếu là dùng để bảo vệ tánh mạng, chữa trị thân thể, thần niệm làm chủ, nếu không cũng sẽ không gọi là Tục Mệnh Đan.

    Hiện tại Thiên Hồ Trình Vũ Dương cũng xem trợn tròn mắt, cái này là Tục Mệnh Đan a, sao cảm giác giống như hắn dùng là Ngưng Anh Đan vậy, hơn nữa còn là Ngưng Anh đan Thiên Cấp siêu phẩm, nếu không sao lực lượng lại tăng vọt như thế.

    Quá khoa trương a, nhìn Trình Cung trực tiếp đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín, hơn nữa giai đoạn tích lũy trước, tích súc ở trung kỳ, hậu kỳ cơ hồ phá tan trong nháy mắt, trực tiếp đạt đến tầng thứ chín hậu kỳ.

    Không thể nào, đỉnh phong!

    Thời điểm Thiên Hồ Trình Vũ Dương khiếp sợ, mới phát hiện Trình Cung đã đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín đỉnh phong.

    Đây cũng quá khoa trương, Thiên Hồ Trình Vũ Dương nhìn nhìn hộp ngọc trong tay mình, hồi tưởng chuyện tình mười mấy năm trước, không sai a, cái này hẳn không phải là Ngưng Anh đan!

    - Oanh!

    Nguyên khí bên trong thiên địa trực tiếp rung động lắc lư, vô số nguyên khí ngưng tụ, trong nháy mắt cảm giác hết thảy lực lượng trong thiên địa.

    Cái này...

    Cái này...

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương lại bình tĩnh cũng động dung, đột phá, hắn trực tiếp đột phá đến Thoát Tục Kỳ tầng thứ mười, hơn nữa cái đột phá này động tĩnh cũng quá lớn đi.

    Nguyên khí thiên địa đang ngưng tụ, muốn hình thành một tia trạng thái dịch, đây không phải là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong sau khi đột phá Lục Địa Thần Tiên, thành tựu Nhân Anh mới có sao.

    Không đúng, một khi có loại tình huống này, chính là phải trải qua Sinh Tử kiếp.

    Trong nội tâm Thiên Hồ Trình Vũ Dương cả kinh, hôm nay nguyên khí thiên địa mỏng manh, chỉ có trải qua Sinh tử kiếp, hiểu được lực lượng quy tắc thiên địa, mới có thể làm cho nguyên khí chung quanh thân thể ngưng tụ thành Nguyên dịch.

    Tuy người khác nhìn không tới Sinh Tử kiếp, nhưng những quy luật này lại là cố định.

    Tại sao có thể như vậy, chỉ có trùng kích Lục Địa Thần Tiên, ngưng tụ Nhân Anh mới có kiếp nạn!

    Hiện tại tiểu tử này cũng không còn đột phá a, tuy lực lượng của hắn tăng trưởng nhanh chóng, đã sắp tiếp cận Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, nhưng cái này cách tụ Nhân Anh còn kém rất nhiều.

    Làm sao bây giờ, giờ phút này, Thiên Hồ bao nhiêu năm thần tình không biến cũng nhíu chặt lông mày.

    Đây là Trình Cung mới ra hang hổ lại nhập hang sói, vừa mới hóa giải nguy hiểm, giờ phút này lại phải trải qua Sinh Tử kiếp, mà Sinh Tử kiếp thì người khác không giúp được gì, chỉ có tự mình trải qua.

    Thiên Hồ đứng ở một bên, thần sắc có vẻ vô cùng phức tạp, không giúp được gì, hắn đã không nhìn Trình Cung, ngửa đầu rất mờ mịt nhìn về phía thiên không.

    Tựa hồ muốn xuyên thủng thiên không này, chứng kiến ngày nào đó mười mấy năm trước, tuy Trình Vũ Phi cố ý khuyên qua hắn, thậm chí mắng hắn để cho hắn tỉnh lại, nói cho hắn biết trận kia là tai nạn, cũng không có oán hắn, nhưng hắn vĩnh viễn không tha thứ cho mình.

    - Con mẹ nó!

    Giờ phút này trong nội tâm Trình Cung chỉ có thể dùng chữ này để diễn tả tâm tình mình, Móa nó, nguyên bản hết thảy đều thuận lợi, thân thể khôi phục được không sai biệt lắm, mượn nhờ Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm, rốt cục mình cũng dung nhập lực lượng vào trong thân thể.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển, lực lượng trong thân thể liên tiếp kéo lên, thậm chí mượn nhờ Anh nguyên chi khí, Chí Dương Chân Hỏa cùng với một trận chiến với Chu Dật Phàm, Trình Cung thậm chí ngay cả bình cảnh Thoát Tục Kỳ tầng thứ chín cũng trực tiếp phá tan.

    Mà lúc này lực lượng Anh nguyên chi khí, Chí Dương Chân Hỏa trong cơ thể mới hấp thu không đến ba thành, Trình Cung không ngừng trùng kích, rất nhanh lực lượng bản thân đã tiếp cận Thoát Tục Kỳ đỉnh phong.

    Nhưng ngay lúc này, đột nhiên Trình Cung cảm nhận được một quy tắc lực lượng kỳ lạ đột nhiên tiến vào trong thân thể của mình, sức mạnh, thần niệm, trong thân thể...

    Lần này Trình Cung cũng ngây ngẩn cả người, móa, bản đại thiếu chỉ vừa đạt tới Thoát Tục Kỳ đỉnh phong mà thôi, lại con mẹ nó dẫn động Sinh Tử kiếp.

    Ta dựa vào, đây cũng quá biến thái a.

    Bất quá thân thể của mình đã là Nhân Anh Kỳ, thần niệm cũng vậy, mà lực lượng trong thân thể càng mạnh hơn Lục Địa Thần Tiên bình thường rất nhiều, quá mạnh mẽ, đã đạt đến một loại cực hạn trong thiên địa, ít nhất ở cảnh giới này.

    Xưa nay chưa từng có, ở Thoát Tục Kỳ dẫn động Sinh Tử kiếp.

    Sinh Tử kiếp, tự nhiên Trình Cung biết chuyện gì xảy ra, cũng hiểu rõ hơn, kỳ thật Sinh Tử kiếp cũng có thể xưng là quy tắc hàng lâm, nếu như có thể dung nhập quy tắc này vào trong sức mạnh, có thể ngưng tụ Nhân Anh thành công, thành tựu Lục Địa Thần Tiên, nếu như không thành công thì chỉ có một con đường chết.

    Loại quy tắc hàng lâm này không giống Địa hỏa ma kiếp của Địa Anh, Thiên Cương lôi kiếp của Thiên Anh, vô ảnh vô hình, nhưng không qua sẽ chết.

    Làm cho Trình Cung buồn bực nhất chính là, bình thường lực lượng quy tắc hàng lâm, sẽ tiến vào bên trong Nhân Anh vừa mới ngưng tụ, chỉ cần có thể dung nhập vào bên trong Nhân Anh sẽ thành công.

    Móa nó, mình thì hay rồi, mình không có Nhân Anh, lại dung nhập vào trong sức mạnh, trong thần niệm, trong thân thể.

    Chẳng lẽ bởi vì giờ phút này trong những lực lượng kia ẩn chứa Anh nguyên chi khí, thân thể là cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, thần niệm cũng là cảnh giới Lục Địa Thần Tiên mới như thế.

    Trình Cung đã không có tâm tình đi nghĩ những thứ này, lập tức đắm chìm bên trong quy tắc.

    Một tia quy tắc huyền diệu, cảm ngộ lực lượng bổn nguyên, quy tắc bên trong thiên địa có rất nhiều, kỳ thật quy tắc này hàng lâm, chẳng qua là một loại cảm ngộ của Tu Chân giả đối với thiên địa, thậm chí nói là tiếp xúc.

    Nếu như ngươi có thể cảm ngộ được, đại biểu ngươi đã được thừa nhận, ngươi có cơ hội đi một bước nữa, lĩnh ngộ quy tắc thiên địa.

    Cái này cùng nắm giữ còn kém xa vạn dặm, Sinh Tử kiếp, chính là quy tắc hàng lâm.

    Tuy Trình Cung từng có kinh nghiệm, nhưng quy tắc biến hóa vô cùng, vô cùng vô tận, không ngừng biến hóa ở trong thân thể Trình Cung.

    Không quản ngươi thiên biến vạn hóa, Trình Cung ta đã sớm kiên định tâm chí của mình.

    Không trông nom kiếp trước mình thành công như thế nào, nhưng cuối cùng ta không có thể hiểu được đại đạo, này đã nói lên đạo của ta không hoàn thiện.

    Ta không quản kiếp trước là ai, ta chính là ta, cả đời này của bản Đại Thiếu, muốn làm ra thứ thuộc về mình.

    Không quản ngươi là quy tắc gì, toàn bộ dung nhập trong đạo của ta.

    Tín niệm kiên cường, kiên trì không gì sánh kịp, lại trực tiếp dung nạp tất cả quy tắc.

    Chương 395: Ba mươi lăm Long lực, mục đích chân chính

    - Oanh!

    Chung quanh thân thể Trình Cung, trong nháy mắt nguyên khí ngưng tụ thành Nguyên dịch, so với lúc Trình lão gia tử đột phá đến Nhân Anh Kỳ tầng thứ chín cũng không yếu hơn bao nhiêu, điều này làm cho Thiên Hồ đứng ở nơi đó nhìn trời cảm thán cũng kinh ngạc nhìn về phía Trình Cung lần nữa.

    Cái này, tại sao có thể như vậy, sao Sinh Tử kiếp lại sinh ra động tĩnh lớn như vậy, nguyên khí ngưng tụ lại giống như nổ mạnh.

    Sinh Tử kiếp làm ra động tĩnh lớn như vậy, quả thực chưa từng nghe qua.

    Giờ phút này, Bạch Hạc bị hỏa diễm của Trình Cung làm cho sợ hãi run rẩy, lúc này trở nên mừng rỡ như điên.

    Cái này so với vừa rồi Trình Cung ban đan dược cho nó còn làm nó điên cuồng hơn, từ vừa mới bắt đầu, vô số Nguyên dịch bị nó hấp thu, lực lượng của nó đã liên tiếp đột phá.

    Mà quy mô Trình Cung dẫn động Nguyên dịch rất cường đại, quy tắc chung quanh bị Trình Cung cảm ngộ, Bạch Hạc này cũng đi theo lấy được chỗ tốt.

    Đột phá, mình lại đột phá Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, đạt đến cảnh giới nửa bước Yêu Vương.

    Ha ha, có lần kỳ ngộ này, mình cũng có cơ hội đạt tới cảnh giới Yêu Vương, nếu như không phải giờ phút này Trình Cung ở trên lưng nó, nếu như không phải giờ phút này Nguyên dịch chung quanh còn không ngừng tuôn vào, quy tắc biến ảo, còn có cơ hội trong đó, Bạch Hạc này thật muốn ngưỡng cổ kêu to.

    Không chỉ là nó, mà ngay cả Huyết Y Lão Tổ ở trong không gian ngoại đỉnh cũng được ích lợi không nhỏ.

    Bởi vì trong nô phù có thần niệm của Trình Cung, cho nên hắn có thể thoải mái cung cấp lực lượng cho Trình Cung, truyền vào trong thân thể Trình Cung.

    Cũng chính là bởi vì như thế, Trình Cung cảm ngộ đối với quy tắc thiên địa, cũng làm cho Huyết Y Lão Tổ được lợi rất nhiều.

    Mà hiện tại Huyết Y Lão Tổ thiếu thốn nhất đúng là cái này, dù sao hắn dùng Ngưng Anh đan tăng lên, thiếu khuyết loại kinh nghiệm này.

    Giờ phút này có cảm ngộ kia, thân thể của hắn cũng bắt đầu biến hóa, đang ở bên trong Nguyên dịch, không cần lo lắng bổ sung lực lượng.

    Đột phá, hắn cũng mượn nhờ Trình Cung trải qua Sinh tử kiếp, cảm ngộ quy tắc đột phá đến Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm.

    Phải biết rằng Lục Địa Thần Tiên tăng lên một tầng, trình độ khó khăn không lời nào có khả năng biểu đạt, cũng chỉ có thân thể một mực ở trong Nguyên dịch, lại ngoài ý muốn mượn nhờ Trình Cung đột phá, cảm ngộ được lực lượng quy tắc thiên địa khi từ Thoát Tục Kỳ đột phá đến Lục Địa Thần Tiên, mới có thể trong một thời gian ngắn lấy được đột phá lần nữa.

    Không chỉ là Huyết Y Lão Tổ, Nhục Nhục một mực ôm lấy cổ tay của Trình Cung, thời điểm thân thể Trình Cung xảy ra vấn đề, thân thể nó cũng bắt đầu xao động bất an.

    Thậm chí con mắt có xu thế mở ra, nhưng lại rất gian nan.

    Trình Cung ở biên giới sinh tử, Nhục Nhục lại giãy dụa ở ngủ hay không ngủ, đối với nó đây so với sinh tử còn thống khổ hơn.

    Thẳng đến khi Trình Cung được Trình Vũ Dương cho phục dụng Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm, rốt cục Trình Cung cũng hồi phục, nó cũng dần dần an tĩnh lại.

    Mà sau khi Trình Cung trải qua Sinh Tử kiếp, nguyên khí ngưng tụ Nguyên dịch, tốc độ hấp thu của nó không kém Trình Cung chút nào, ngủ cũng càng ngày càng say.

    Trình Cung trực tiếp cảm ngộ được quy tắc, dẫn động nguyên khí bạo động, phát ra chấn động cực lớn, rất nhanh hết thảy lại trở về bình tĩnh, Trình Cung được quy tắc thừa nhận, cảm ngộ được quy tắc thiên địa, rốt cục vượt qua Sinh Tử kiếp.

    Lại qua chừng nửa canh giờ, Trình Cung mới chậm rãi đứng lên, hai đấm nắm chặt.

    Trình Cung vừa mới đứng dậy, Bạch Hạc đã đạt tới nửa bước Yêu Vương hưng phấn giương cánh bay lên.

    - Oanh!

    Giờ phút này trong Âm Dương Vạn Vật Quyết thôi động lực lượng rất cường hãn, trong nháy mắt đạt đến mức tận cùng, lực lượng điên cuồng vận chuyển, Trình Cung cũng muốn nhìn một chút, thân thể của mình phá rồi lại lập, dung nạp nhiều Anh nguyên chi khí như vậy, tuy tổn thất rất nhiều, nhưng cộng thêm Chí Dương Chân Hỏa, Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm, ở Thoát Tục Kỳ lại trải qua Sinh Tử kiếp, rốt cuộc lực lượng của mình tăng lên tới tình trạng nào.

    - Bùm!

    Bạch Hạc vừa muốn bay lên trực tiếp bị lực lượng cường hoành của Trình Cung ép vào trong đất.

    Nơi này cũng không phải là mặt đất, cái này đều là nham thạch cứng rắn a!

    hân thể của Bạch Hạc trực tiếp bị ép vào bên trong nham thạch này, nguyên bản Bạch Hạc đang hưng phấn muốn bay trên thiên không vui mừng, vô cùng kích động, giờ phút này nước mắt cũng muốn rơi xuống.

    Móa nó, lực lượng của mình tăng lên gấp năm lần so với trước, liên tiếp đột phá, đã đạt tới cảnh giới nửa bước Yêu Vương, kết quả lại thảm như thế này, làm sao chịu nổi a!

    Mười Long, mười lăm Long,... hai mươi Long, ba mươi Long, ba mươi lăm Long.

    Lực lượng Trình Cung điên cuồng tăng vọt, một mực tăng tới ba mươi lăm Long mới đình chỉ.

    Ba mươi lăm Long lực, đây đã xen vào giữa Nhân Anh Kỳ tầng thứ ba cùng tầng thứ tư, mà giờ phút này Trình Cung còn không có ngưng tụ Nhân Anh.

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương ở một bên, thời điểm Trình Cung bộc phát lực lượng, thân thể lóe lên đã đến giữa không trung, kéo ra một khoảng cách lẳng lặng nhìn.

    Ba mươi lăm Long lực, làm sao hắn làm được?

    Lực lượng, lực lượng thuần túy có thể tới tình trạng này, quá kinh khủng.

    Hơn nữa hắn còn hiểu được quy tắc, thần niệm cũng là cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, thân thể cũng vậy, hiện tại còn kém chưa có ngưng tụ Nhân Anh mà thôi.

    Nhưng điểm này mới là chân chính làm cho người ta khủng bố, phải biết rằng sau khi ngưng tụ Nhân Anh, thân thể sẽ phát sinh một lần chuyển biến triệt để, lúc trước tích súc càng cường đại, sau khi ngưng tụ Nhân Anh cảm ngộ được quy tắc, thân thể chuyển biến càng lớn.

    Cũng chính bởi vì vậy, rất nhiều người mới không muốn đột phá ở Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, mà trước đạt tới nửa bước Thần Tiên, đột phá Vạn Tượng Nhất Long, sau đó tích súc lực lượng cường đại, mới đi trùng kích Nhân Anh Kỳ, ngưng tụ Nhân Anh.

    Đương nhiên, trong đám người đó, tuyệt đại đa số đều biết rõ chung thân vô vọng đột phá, nên đi đột phá đến Vạn Tượng Nhất Long, có được Long lực cũng đã thỏa mãn, còn có một số nhỏ thì là thiên tài trong thiên tài, thuộc về loại tuyệt đối không phải tồn tại bình thường.

    Nhưng mặc dù là loại thiên tài trong thiên tài, cũng không có khoa trương như Trình Cung, Thoát Tục Kỳ đỉnh phong mà thôi, cũng đã có được ba mươi lăm Long lực.

    Đây vẫn chỉ là hắn tùy ý vận chuyển pháp lực thích phóng ra, không giống như là Man Ngưu vương hoặc là trước kia Trình Cung sử dụng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, Hồng Lưu Chiến Đao bạo phát lực lượng.

    - Thống khoái!

    Trình Cung cảm thụ được lực lượng của mình, ba mươi lăm Long lực, lần này thân thể của mình thu hoạch lớn nhất, giống như thần niệm đều đã đạt đến trình độ Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm.

    Thống khoái, quá thống khoái, mặc dù mình không có đạt tới Nhân Anh Kỳ, nhưng loại lực lượng này Lục Địa Thần Tiên bình thường mình cũng có thể đánh chết, không còn là trước kia chỉ có thể đối kháng.

    Nhất là lực lượng quy tắc, Anh nguyên chi khí, mình mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa luyện hóa rất nhiều Anh nguyên chi khí dung nhập thân thể cùng trong lực lượng, hôm nay bản chất nguyên khí của Trình Cung đã thay đổi rất nhiều, tốc độ hấp thu lực lượng so với trước kia nhanh gấp đôi.

    Còn có dung nhập lực lượng quy tắc, từ nay về sau Trình Cung mới có thể chân chánh phát huy ra uy lực thần thông.

    Trước chiến cùng Chu Dật Phàm tuyệt đối là dùng mệnh vật lộn đọ sức, đa số là dựa thế, dùng hết mọi thủ đoạn cuối cùng mới bức lui hắn, nếu như giờ phút này gặp lại hắn, Trình Cung có lòng tin mặc dù hắn còn có thủ đoạn che dấu, mình cũng có sức liều mạng.

    - Ha ha, còn biết giả bộ đáng thương, đi thôi.

    Lúc này, Trình Cung cũng thấy Bạch Hạc bị lực lượng của hắn ép vào trong nham thạch, đang đáng thương nhìn qua hắn, Trình Cung cười nói thu hồi lực lượng.

    Bạch Hạc cũng đã là nửa bước Yêu Vương, huống chi vừa rồi cũng không phải Trình Cung muốn đả thương nó, giờ phút này được phóng thích, trong nháy mắt lao vào vân tiêu, giương cánh bay lượn.

    Chỉ là lúc này nó đã qua giai đoạn hưng phấn, cũng không dám kêu to, không dám có bất kỳ khoa trương, ở trước mặt vị thiếu chủ Trình gia này, phải an phận, tuyệt đối an phận, nó là nửa bước Yêu Vương nên có chỉ số thông minh rất cao.

    Nhìn bộ dạng Bạch Hạc này, Trình Cung không khỏi nhớ tới Nhục Nhục càng thêm đáng yêu, nhìn thoáng qua tên tiểu tử này, vừa rồi dưới tình huống xảy ra nhiều chuyện như vậy, nó còn có thể ngủ.

    Hơn nữa, thấy nó ngủ càng ngon giấc, trước nó còn có một ít dấu hiệu muốn tỉnh, hiện tại càng say hơn.

    - Nhị thúc, đều là người nhà, lời nói cảm tạ buồn nôn ta không nói, từ nay về sau ngài muốn dùng đan dược gì cứ tới tìm ta là được.

    Trình Cung thu hồi lực lượng, cười cười nhìn Trình Vũ Dương, chào theo nghi thức quân đội.

    Tuy Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm trân quý, nhưng so sánh với những lời này của Trình Cung, lại như dùng một tinh cầu so với một hạt hạt trên bờ biển, hoàn toàn không thể so sánh.

    Trình Cung không có đi hỏi thăm, vì sao Trình Vũ Dương có loại đan dược này, bởi vì đó là chuyện của người khác, cho dù là thân thích cũng như thế.

    Hắn nói như thế, không chỉ là bởi vì viên Tục Mệnh Đan này cứu hắn, trọng yếu hơn là, Trình Cung có thể cảm giác được, Trình Vũ Dương không chút do dự lấy đan dược ra, giống như Trình lão gia tử đối với hắn vậy, không có bất kỳ do dự nào.

    Nếu không Trình Cung sẽ không dễ dàng nói loại lời này, nếu như kiếp trước ai được Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư đỉnh phong nhất Trình Cung nói như vậy, giá trị đều lớn hơn so với bất luận bảo tàng gì, nếu như nói vật này có thể đi tranh đoạt, này đủ để cho tất cả thế lực cùng tồn tại cường đại cuốn vào chiến tranh.

    - Ngươi không cần cảm tạ ta.

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương không có biểu lộ gì:

    - Đây không phải đồ của ta, ta chỉ là mượn hoa hiến Phật, ngươi cũng không cần hỏi, hiện tại ta không muốn nhắc lại những chuyện này.

    Gia gia của ngươi bị ngươi nói ba hoa chích choè, tuy ngươi rất vĩ đại, rất nhiều địa phương đủ để chấn kinh thiên địa, làm cho người ta khó có thể tưởng tượng, nhưng vĩnh viễn ngươi phải nhớ kỹ, đây không phải những trò chơi ngươi đùa ở đế đô, không có cơ hội lần thứ hai.

    Một trăm liên hoàn kế, ngươi thành công chín mươi chín cái trước, một cái cuối cùng làm cho mình chết, cũng là thất bại.

    - A...

    Đối mặt với người được xưng Thiên Hồ của Nam Chiêm Bộ Châu, gặp được bất cứ chuyện gì đều có thể tỉnh táo, thậm chí làm cho người ta có một loại lãnh khốc đến đáng sợ, Trình Cung cười nhạt nói:

    - Nhị thúc muốn nói chính là, nếu như thúc không tới, ta sẽ chết đúng không?

    Cùng người thông minh không cần nói nhảm nhiều, nếu như là người khác, chỉ sợ sẽ rất khó hiểu.

    Vì sao Trình Cung không mạnh hơn lại dám bức Chu Dật Phàm, từ đầu yêu cầu của Chu Dật Phàm cũng không quá đáng, nhưng trên thực tế Trình Cung chạy tới chứng kiến trận thế của Chu Dật Phàm liền biết, Chu Dật Phàm đã tính toán hết thảy, thậm chí ngay cả vật tư trước kia bị hai ngàn Hung thần kỳ binh cướp đoạt cũng là giả mạo.

    Nhìn như yêu cầu của Chu Dật Phàm rất đơn giản, nhưng chỉ cần Trình Cung nói chuyện, bất luận là Trình Cung đồng ý nói chuyện cùng hắn, hay là Trình Cung không đồng ý nói chuyện cùng hắn, thì hắn chỉ lựa chọn nên giết Trình Cung như thế nào.

    Bởi vì sau lưng hắn có Thất Âm Cầm Cung, sau khi giết Trình Cung xong sẽ nghĩ biện pháp sát hại Trình Vũ Dương, ít nhất làm cho Thiên Hồ quân đoàn không đến được Tây Chu hành tỉnh.

    Về phần Trình gia, cái này không cần hắn quan tâm, nếu Hoàng Đế không mượn chuyện này đối phó Trình gia, đó chính là đầu hắn bị lừa đá.

    Nhìn như hắn mâu thuẫn, nhìn như nhượng bộ, thậm chí trong lời nói cũng thể hiện ra, không muốn là địch cùng Trình Cung, muốn cho Trình Cung cùng Hoàng thất, Vũ Thân Vương lưỡng bại câu thương, nhưng Trình Cung lại có thể cảm nhận được một cổ âm lãnh, băng hàn phát ra từ nội tâm.

    Ngay từ đầu Chu Dật Phàm này đã muốn giết mình, đây mới là mục đích thực sự của hắn.

    Chương 396: Không sờ tới được

    Những thứ hắn biểu hiện ra ngoài, bất quá là diễn trò, là hắn đang cân nhắc.

    Đối với Chu Dật Phàm mà nói, chỉ là cân nhắc phải giao ra cái giá bao nhiêu, có đáng giá hay không mà thôi, cân nhắc tình huống thế lực sau lưng Trình Cung, những thứ khác đã không trọng yếu.

    Trình Cung kiêu ngạo như vậy, mạnh mẽ như vậy, chính là nói cho Chu Dật Phàm biết, sau lưng mình đồng dạng có thế lực.

    Hắn cho một ít tồn tại cường đại của Thất Âm Cầm Cung mai phục, bên cạnh mình cũng có, cộng thêm Trình Vũ Dương xuất hiện cùng thái độ, cuối cùng làm cho Chu Dật Phàm đoán không ra hư thật, lần nữa lựa chọn nhẫn nhịn.

    Những cái này Trình Cung phát hiện, nghĩ đến, thì Trình Vũ Dương cũng có thể nghĩ đến, hắn không biết tình huống thế lực phía sau Trình Cung, nhưng hắn vẫn rất ăn ý phối hợp cùng Trình Cung.

    Trình Cung cười nói, trên mặt dần dần biến hóa, cuối cùng biến thành bộ dạng rất giống Trình Vũ Dương, sau đó rất nhanh bộ dạng của Trình Cung khôi phục bình thường.

    - Thủ hạ của ta có một người ở không xa, ta cho Sắc Quỷ phối hợp hắn, đến lúc đó biến thành bộ dáng của nhị thúc, sử dụng Xuyên Vân Toa chạy đến.

    - Hoang đường, Chu Dật Phàm này bằng ấy tuổi thành tựu Lục Địa Thần Tiên, so với ngươi còn mạnh hơn.

    Làm việc tư duy kín đáo, từ trước đã tìm cơ hội đi qua Thiên Hồ quân đoàn ta, hắn có thể nhận ra thiệt giả.

    Hơn nữa làm việc không biết thu liễm, cường đại hơn nữa cũng chỉ có một con đường chết.

    Còn nữa, cường giả chân chính phải biết vận dụng lực lượng trong tay

    Nói đến đây, tuy thanh âm của Thiên Hồ tỉnh táo, lãnh khốc như trước, nhưng ánh mắt lại trở nên lợi hại hơn rất nhiều.

    - Nhị thúc, có một chuyện ta phải nói cùng ngài một tiếng, Chu Dật Phàm này được Thất Âm Cầm Cung ủng hộ, ngài hẳn là cũng ít nhiều biết rõ một ít, vừa rồi bên kia cũng có hai vị Lục Địa Thần Tiên, còn có vài tên mượn nhờ Chuyển Sinh Đan, Yêu Vương truyền thừa đạt tới nửa bước Thần Tiên, mà ta muốn nói cùng ngài chính là, không phải ta không hiểu được lợi dụng lực lượng trong tay, mà là trong tay ta thực không có lực lượng nào cả.

    Ta không giống như Vũ Thân Vương có sư tôn ở hải ngoài, thậm chí liên hệ chặt chẽ cùng Bà La Đa Châu, cũng không giống Chu Dật Phàm có Tây Chu hành tỉnh làm hậu thuẫn, lại có Thất Âm Cầm Cung ủng hộ, nói thật cùng ngài, lực lượng bên cạnh ta chỉ có bấy nhiêu đó, cũng không có thế lực cường đại gì ủng hộ ta gây sóng gió ở Nam Chiêm Bộ Châu, ta làm hết thảy chỉ là vì mình, coi như là vì Trình gia, như vậy thôi.

    Chu Dật Phàm làm ra thế cục này, nhìn như vô tâm, kỳ thật hao tốn tâm kế rất lớn.

    Hắn tính toán đến rất nhiều sự tình, cũng có ý đi biểu diễn, hắn chính là muốn nhìn thế lực sau lưng Trình Cung một chút, mà Trình Cung cường thế cùng một loạt biểu hiện, càng làm cho hắn tin tưởng vững chắc sau lưng Trình Cung có thế lực ủng hộ.

    Nếu như không có thế lực lớn ủng hộ, tuyệt đối không có thể tới loại tình trạng này, bất luận là Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên liên tiếp đột phá, hay là thần thông trong tay Trình Cung.

    Nhưng Trình Cung vẫn không vận dụng, thẳng đến lúc bức lui hắn cũng không vận dụng lực lượng sau lưng.

    Không chỉ là Chu Dật Phàm nghĩ như vậy, mà ngay cả Thiên Hồ Trình Vũ Dương cũng nghĩ như vậy, hắn nói Trình Cung không hiểu được lợi dụng lực lượng, nói đúng là Trình Cung quá tự đại, không biết sử dụng những lực lượng kia.

    Chỉ là có chỗ lo lắng, cho nên lời nói cũng không có nói rõ.

    Không có thế lực ủng hộ?

    Điều này sao có thể, mục quang của Trình Vũ Dương ngưng mắt nhìn Trình Cung, hiển nhiên hắn không tin.

    Không có thế lực ủng hộ, Trình Cung có thể ở trong thời gian không đến hai năm, từ một hoàn khố bại gia tử trở thành tân khoa Trạng Nguyên, không có thế lực sau lưng ủng hộ, sao hắn có thể trợ giúp Trình lão gia tử đột phá cảnh giới Nhân Anh, thành tựu Lục Địa Thần Tiên, không có thế lực sau lưng ủng hộ, hắn cùng người bên cạnh làm sao có thể đạt đến loại trình độ này, không có thế lực sau lưng ủng hộ, làm sao hắn có thể đi đến Nam Hoang liền giết Lang Vương, thu Lí Hằng, điên cuồng cướp sạch năm tỉnh Tây Nam.

    Nói cái gì là kỳ tài ngút trời, bất kể là một đường cường thế Thất hoàng tử Vũ Thân Vương, hay là Chu Dật Phàm tận lực áp chế nhiều năm, sau lưng bọn hắn đều có một thế lực cường đại ủng hộ, kể cả Địa Long Vương Lý Dật Phong quật khởi gần đây cũng như thế.

    Ngươi có kỳ tài ngút trời, cũng không đủ đan dược, công pháp, tài nguyên, nhân lực, vật lực,... trợ giúp, nhất là ở địa phương như Nam Chiêm Bộ Châu, muốn có thành tựu là tuyệt đối không thể.

    Mà bây giờ Trình Cung lại nói sau lưng của hắn không có thế lực cường đại ủng hộ, điều này sao có thể?

    Chẳng lẽ thật sự hắn chỉ có một vị sư tôn trong truyền thuyết thôi sao.

    - Thật sự.

    Chứng kiến ánh mắt Trình Vũ Dương nhìn mình, Trình Cung bất đắc dĩ buông tay nói, nếu đổi thành người khác hắn sẽ chẳng muốn giải thích.

    Ngươi nguyện ý hiểu lầm thì hiểu lầm, ngươi nguyện ý tin tưởng thì cứ tin tưởng, nếu như cần ngươi tin tưởng, như là Chu Dật Phàm, Trình Cung ngược lại sẽ nghĩ biện pháp làm cho hắn tin tưởng sau lưng mình có thế lực cường đại ủng hộ.

    Nhưng mà Trình Vũ Dương lại khác, tuy đây là lần đầu tiên Trình Cung gặp mặt Trình Vũ Dương, nhưng Trình Cung vẫn giải thích cho hắn.

    - Ta quả thật có một ít kỳ ngộ, còn có một sư tôn rất cường đại, đương nhiên, hiện tại hắn không ở bên cạnh ta, hắn để lại cho ta vài thứ tốt, dạy cho ta vài thứ rồi ra đi.

    Về phần những người khác hiểu lầm, thứ cứ để cho bọn họ hiểu lầm.

    Về phần nói ta không biết thu liễm, nhị thúc, bây giờ Trình gia ta còn thu liễm như thế nào?

    Cho dù chúng ta từ bỏ tất cả ẩn dật sơn lâm, hữu dụng sao?

    Trình Cung hỏi lại một câu, làm cho Thiên Hồ cũng không biết nói gì, làm sao hắn không rõ đạo lý này.

    Tình huống hiện tại của Trình gia đã là không đường thối lui, mà Nam Chiêm Bộ Châu càng sắp đại loạn.

    Trình Cung tiếp tục nói:

    - Hiện tại Trình gia chúng ta chỉ có thể đi về phía trước, phía sau là vách núi, không đường thối lui.

    Chính mình cũng là như thế, cho nên ta tới Nam Hoang, cho nên ta liều lĩnh xông về phía trước, về phần việc này coi như là ngoài ý muốn, Chu Dật Phàm động thủ nhanh hơn ta nghĩ, hai ngàn Hung thần kỳ binh bị hắn vây khốn, ta không thể không đến.

    - Nửa thành nắm chắc cũng chưa tới, hết thảy sinh tử đều ở trong một ý niệm của đối phương, quá nguy hiểm!

    Trong nội tâm Thiên Hồ tự nhiên tinh tường, hiểu rõ hết thảy.

    - Vậy cũng phải liều mạng một phen, ta không có khả năng nhìn người mình bị giết mà không làm bất kỳ phản ứng nào, làm cho người của ta thất vọng đau khổ.

    Hơn nữa, hôm nay ta không quản bọn hắn, từ nay về sau sẽ không người trông nom Trình gia chúng ta.

    Huống chi, nếu như không có liều mạng hôm nay, ta cũng không có thể đột phá, phía sau còn có nguy cơ càng lớn đang chờ, lúc kia đồng dạng là còn đường chết.

    Hơn nữa, tuy sư tôn ta không ở nơi này, sau lưng ta không có thế lực cường đại ủng hộ, nhưng vừa rồi ta cũng đã nói, ta có kỳ ngộ được một ít đồ vật, ta có thể luyện chế đan dược, hiện tại ta đã thu thập đủ tài nguyên.

    Ngoại trừ những thứ này ra, ta còn có một phương pháp bảo vệ tánh mạng, nếu như hôm nay thực đến thời điểm vạn bất đắc dĩ, ta có mười phần nắm chắc có thể bảo trụ một số người tinh nhuệ nhất sống sót, kể cả ở trong trăm năm Thú triều, cho nên ta dám làm hết thảy.

    Không gian ngoại đỉnh chính là chỗ dựa lớn nhất của Trình Cung, thực đến thời điểm vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ dẫn Sắc Quỷ, Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên cùng tinh nhuệ của Hung thần kỳ binh vào trong, có lẽ chưa hẳn bảo trụ toàn bộ, nhưng tuyệt đại bộ phân là không có vấn đề.

    Nếu quả thật đến lúc đó, thật sự là lúc đập nồi dìm thuyền.

    Nếu như nói sư tôn của mình, thì đó có lẽ là mình ở kiếp trước, Trình Cung đã sớm nói qua cùng Trình lão gia tử, giờ phút này lấy ra dùng, vừa vặn tránh cho Trình Vũ Dương nghi hoặc.

    Đối thoại cùng Trình Vũ Dương, Trình Cung có thể cảm giác được, áp lực so với đối mặt Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương thậm chí Hoàng Đế lớn hơn quá nhiều, mặc dù mình không cần, cũng không muốn giấu diếm hắn cái gì, nhưng như cũ là như thế, Thiên Hồ chính là Thiên Hồ.

    Thúc cháu đối thoại rất lâu, cũng rất thần kỳ, rất kỳ lạ.

    Trong mỗi một câu, đều ẩn chứa tin tức khổng lồ.

    Hơn nữa lẫn nhau không hỏi nhiều, càng không có hỏi kỹ, Trình Cung không có đi hỏi thăm vì sao Trình Vũ Dương chạy đến, không có hỏi tại sao hắn có Tục Mệnh Đan Thiên Cấp thượng phẩm mà ngay cả Hoàng Đế cũng không có, không có hỏi hắn mục đích, không có hỏi hắn muốn gì.

    Mà Trình Vũ Dương cũng vậy, chỉ là chọn vài điểm quan trọng hỏi vài câu.

    Hai người đối thoại cũng không phải rất nhiều, nhưng mà sau khi Trình Cung nói xong, Trình Vũ Dương không có mở miệng hỏi thăm lần nữa.

    - Rất nhanh sẽ có mấy khu giao dịch lớn cùng vô số Liệp yêu giả tiến vào Đan thành của ngươi, còn có một ít công tượng, giao bọn họ cho ngươi.

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương nói xong, giữa thiên không lóe lên bạch quang, Bạch Hạc kia đã bay xuống, cái này Bạch Hạc bay xuống đến xem đến Trình Cung, ánh mắt nó luôn nhìn Trình Cung lấy lòng, hiện tại nó là triệt để sợ Trình Cung, thậm chí vượt qua Trình Vũ Dương nắm giữ sinh tử của nó.

    - Thánh chỉ đã hạ, nói phải bắt ngươi về Đế đô, có cần ta giúp ngươi giải quyết hay không?

    Bạch Hạc chạy đến, Trình Vũ Dương trực tiếp đi lên trên lưng Bạch Hạc.

    Chuyện này Trình Cung đã sớm có chuẩn bị, nhưng nghe Trình Vũ Dương nói muốn giúp mình giải quyết, ngược lại trong nội tâm Trình Cung rất kỳ quái, hiện tại Hoàng Đế muốn động Trình gia, thậm chí không tiếc bức Trình gia tạo phản.

    Loại tình huống này, Trình Cung cũng rất kỳ quái, không biết Trình Vũ Dương sẽ làm gì, nhưng ngẫm lại vẫn là thôi đi, mặc dù nhị thúc này của mình được xưng Nho tướng, nhưng Trình Cung cũng không thực cho là như thế, vừa rồi mình bộc phát ra ba mươi lăm Long lực, ngay cả Bạch Hạc là nửa bước Yêu Vương cũng bị ép vào trong nham thạch, nhưng vị nhị thúc này lại không có phản ứng gì.

    Trách không được lúc trước gia gia đột phá hắn không có trở về, hắn có lực lượng như vậy, lúc ấy gia gia đột phá thậm chí vừa rồi mình đột phá, với hắn mà nói đã không có hiệu quả gì, xem ra trên người vị nhị thúc này cũng không thiếu bí mật.

    Trình Cung có cảm giác, nhị thúc của mình không đơn giản chút nào, khi nói vấn đề này, trong mắt của hắn hiện ra vẻ điên cuồng.

    Thậm chí Trình Cung không bài trừ hắn sẽ dẫn động hai nước đại chiến, hoặc là chế tạo ra chuyện càng kinh khủng, ít nhất Trình Cung cho rằng bây giờ còn không đến mức này, cho dù thật sự muốn chiến, cũng phải chờ đến thời điểm bọn hắn thật sự chịu không được, hiện tại mình cần chính là thời gian.

    - Ta sớm có chuẩn bị, bên gia gia ta cũng đã thông tri, bảo người không cần nhúng tay, các người đợi xem kịch vui đi.

    - Sưu.

    Trình Vũ Dương không nói cái gì, thậm chí ngay cả đáp ứng một tiếng cũng không có, nghe Trình Cung nói như vậy, hắn trực tiếp cho Bạch Hạc gia tốc rời đi.

    Ngược lại là con Bạch Hạc này, tuy gia tốc rời đi, nhưng mà cái đuôi còn dùng sức ve vẩy, mãi cho đến khi biến mất cũng không dừng lại, lực lượng cường đại đến nửa bước Yêu Vương, lại bị Trình Cung hù sợ tới mức giống như một con chó nhỏ hiện tại, cũng không biết làm như thế nào lấy lòng mới tốt.

    Đây là loại sợ hãi phát ra từ linh hồn, phát ra từ nội tâm.

    Nếu như không phải Bạch Hạc này đã bị Trình Vũ Dương khống chế, nó tuyệt đối sẽ trung thành và tận tâm đi theo Trình Cung.

    Thần kỳ, hôm nay rất thống khoái, thống khoái làm cho người ta cũng có chút sờ không tới.

    Chương 397: Ta không có nói

    Hoàn toàn giống như phụ thân của mình, mỗi người đều có bí mật của mình, nếu như những bí mật này liên quan đến mình, nhất định Trình Cung sẽ nghĩ biện pháp biết rõ.

    Nhưng một ít bí mật của người bên cạnh, nếu như không phải lúc trọng yếu nhất, Trình Cung cũng không muốn tận lực đi hiểu rõ.

    Nhìn Trình Vũ Dương cùng Bạch Hạc bị mình dọa sợ tới mức thời điểm bay đi cũng không quên vẫy đuôi, Trình Cung cũng nhịn không được muốn cười.

    Sau đó thần niệm của Trình Cung trong nháy mắt triển khai, hôm nay thần niệm của hắn đã là Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm, mà Trình Cung dùng phương pháp Luyện Thần Quyết khống chế thần niệm, so với Lục Địa Thần Tiên bình thường còn mạnh hơn nhiều lắm, giờ phút này Trình Cung có thần niệm của Nhân Anh Kỳ tầng thứ năm, nhưng cường hãn không kém Lục Địa Thần Tiên tầng thứ bảy, tầng thứ tám.

    Trình Cung không cần liên lạc, trực tiếp tập trung đám người Bạch Khải Nguyên, vừa rồi tốc độ của Bạch Hạc cũng rất nhanh, đã sớm rời khỏi Tây Chu hành tỉnh, cho nên mặc dù chậm trễ lâu như vậy, đám người Bạch Khải Nguyên cũng không có rời đi quá xa, sau khi Trình Cung tập trung bọn họ liền dễ dàng đuổi theo.

    Thời điểm chạy tới chỗ bọn họ, Trình Cung cũng cho Huyết Y Lão Tổ đi ra, hiện tại tuy lực lượng hắn tăng vọt, nhưng lại không có pháp bảo tiện tay, cho nên loại chuyện này vẫn là Huyết Y Lão Tổ làm.

    - Ta biết, ta biết nhất định không có việc gì.

    Thấy Trình Cung xuất hiện, toàn bộ mọi người dừng lại, Sắc Quỷ hưng phấn trước nhất nói.

    - Khá tốt, khá tốt, lần này thật đúng là quá hiểm.

    Bạch Khải Nguyên cũng thở dài một hơi, vừa rồi hắn cùng Trình Trảm trước sau đột phá Vạn Tượng Nhất Long, lực lượng biến thành Long lực, nhưng bọn hắn không có một chút tâm tình vui sướng, thậm chí không tâm tình nghĩ những thứ này, bởi vì trong nội tâm đều đang lo lắng cho an nguy của Trình Cung, cho tới giờ khắc này Trình Cung hiện thân, đám người Bạch Khải Nguyên mới thở dài một hơi.

    - Đại thiếu, hết thảy vật tư đã cất kỹ toàn bộ.

    Trình Trảm giao không gian giới chỉ cho Trình Cung.

    - Lần này thu hoạch rất lớn, trở về rồi hãy nói, Sắc Quỷ, cho bọn hắn hành động, phỏng chừng giờ phút này Đoan Mộc Nhất Phong cùng rất nhiều người đều đang chờ xem náo nhiệt, Hoàng Đế thì đang xoa tay, chuẩn bị động thủ.

    Tuy chúng ta không ở Đế đô, nhưng cũng phải làm cho bọn hắn biết rõ, đánh cuộc cùng bản Đại Thiếu, bọn họ vĩnh viễn không thắng được.

    Cho dù hắn là Hoàng Đế, nếu như hắn dám một mực đánh cuộc cùng bản Đại Thiếu, bản Đại Thiếu sẽ làm cho hắn thua đến quần lót cũng không còn.

    Trình Cung nhìn về phía mọi người gật gật đầu, tiện tay thu hồi không gian giới chỉ mà Trình Trảm giao tới, sau đó cho Huyết Y Lão Tổ thi triển thần thông, vận chuyển Huyết Y đưa mọi người bay về Đan thành.

    - Rốt cục cũng có thể bắt đầu rồi, ha ha, lần này cho bọn chúng đẹp mắt.

    Sắc Quỷ vừa nghe xong, mặt mày hớn hở bắt đầu hạ lệnh, trong khoảng thời gian ngắn, vài chục con Vân Cáp bay lên giữa thiên không.

    Những Vân Cáp này là tín hiệu thông tri Song Long thành, Tây Chu hành tỉnh cùng một ít thành thị phụ cận động thủ.

    Cùng một thời gian, Sắc Quỷ đã bóp nát một khối ngọc bài, đây cũng là lúc ấy Trình Cung chế tác giao cho Sắc Quỷ, trong đó mấy khối hắn đã sớm phát cho thủ hạ trước khi hành động cướp bóc năm tỉnh Tây Nam.

    Như vậy, bọn họ có thể thông tri người chung quanh động thủ, kể từ đó, cơ hồ cả nước có thể hành động cùng một thời gian.

    Hiện tại trăm năm Thú triều chưa có bộc phát, cấm chế của Song Long thành cũng không có khởi động, cho nên Lục Địa Thần Tiên vẫn có thể bằng vào thần thông bay qua Tây Long sơn mạch.

    Trình Cung cũng không có nói quá nhiều chuyện tình Chu Dật Phàm cùng mọi người, bởi vì lần này là Chu Dật Phàm nhằm vào hắn, trên đường đi hắn cũng cân nhắc vấn đề Chu Dật Phàm cùng phát triển tương lai của Đan thành.

    Lúc Trình Vũ Dương gần đi có nói một câu, cũng không biết sẽ có bao nhiêu người tới, bây giờ trong thời gian ngắn muốn hấp dẫn người đi tới vẫn tương đối khó, chỉ có thể dựa vào những người hiện tại này chèo chống, sau đó làm ra vài chuyện nữa mới có thể hấp dẫn người tới càng đông.

    Về phần Chu Dật Phàm, Trình Cung nghĩ đến trước nhất đúng là Thất Âm Cầm Cung sau lưng hắn, bởi vì Thất Âm Cầm Cung này không phải thế lực ở Nam Chiêm Bộ Châu, mà là thế lực lớn nhất ở phía đông Đông Thắng Thần Châu.

    Thất Âm Cầm Cung này rất cường đại, hiện tại đối với Nam Chiêm Bộ Châu mà nói, tuyệt đối là quái vật khổng lồ, mà nghe ý tứ của Chu Dật Phàm, hình như Địa Long Vương Lý Dật Phong cũng không tầm thường, còn có sư tôn của Vũ Thân Vương, còn có Bà La Đa Châu sau lưng hắn nữa.

    Sau đó Trình Cung lại nghĩ tới trăm năm Thú triều, hết thảy hình như đều tập trung vào cùng một chỗ, có ý tứ, Nam Chiêm Bộ Châu này đã hóa thành bánh ngọt, lại có nhiều thế lực cường đại nhìn chằm chằm vào Nam Chiêm Bộ Châu như vậy.

    Mặc dù mình không có thế lực cường đại, nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần có mình ở đây, không bao lâu nữa thế lực của mình sẽ trở thành thế lực cường đại.

    Đương nhiên, cái này còn cần phải có thời gian, ở trong quá trình này còn có rất nhiều thứ phải cẩn thận chú ý.

    Nam Hoang tam vương, Man Ngưu Vương bị mình thu phục, Địa Long Vương cũng có bối cảnh, mà tình huống Mị Hồ Vương là kỳ lạ nhất, lại muốn dùng tiền đầu nhập vào Đoan Mộc Nhất Lâm.

    Cho dù ca ca hắn là Đoan Mộc Nhất Phong có chút tài hoa, sau lưng có Nam Cương thần giáo, vốn dĩ dùng tình huống Mị Hồ Vương, nàng muốn đầu nhập vào nhà nào, so với Lục Địa Thần Tiên bình thường cũng được hoan nghênh thập bội.

    Không nói trước dưới tay nàng có lực lượng cường đại, chỉ là tiềm lực của nàng đã rất đáng sợ, cũng đủ để cho tất cả thế lực lớn tranh nhau mời chào.

    Nếu như nàng trực tiếp đầu nhập vào Hoàng Đế, đầu nhập vào Nam Cương thần giáo, cũng có thể làm cấp trên của Đoan Mộc Nhất Phong, trông coi Đoan Mộc Nhất Phong cũng không có vấn đề gì.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung nói ra cùng Sắc Quỷ, bảo hắn lưu ý tình huống Mị Hồ Vương một chút, thực tế lưu ý hướng đi gần đây của nàng, Mị Hồ Vương này khiến cho Trình Cung có một cảm giác xấu.

    Nàng, tựa hồ có âm mưu gì đó.

    ...

    Đoan Mộc Nhất Phong nhận được thánh chỉ, lập tức tìm một thủ hạ bảo hắn mang người, chạy tới Đan thành tuyên chỉ.

    Phái ai đi cũng không trọng yếu, quan trọng là phải tuyên đọc thánh chỉ này, về phần Trình Cung có trở về hay không cũng không trọng yếu, quan trọng là phải gán tội danh này cho hắn đã, hắn không trở về hoặc là náo lên đều tốt.

    Nơi này chỉ là dây dẫn hỏa, chính thức bùng nổ chính là ở Đế đô, ở Bạo Hùng quân đoàn, Thiên Hồ quân đoàn.

    Phủ tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, Đoan Mộc Nhất Lâm vừa mới khôi phục thương thế đang ngồi cùng Đoan Mộc Nhất Phong, vui vẻ nói chuyện này.

    - Hảo, thật tốt quá, đây là báo ứng.

    Thời gian người Trình gia hắn ở Lam Vân đế quốc kiêu ngạo quá dài, lần này rốt cục đến phiên bọn họ xui xẻo.

    Chỉ là như vậy, cả Lam Vân đế quốc sẽ loạn lên, ca...

    Tổng đốc, ngươi nói có thể chia năm xẻ bảy hay không.

    Đáng tiếc Trình Cung đoạt những vật kia, năm tỉnh Tây Nam bị hắn đoạt mấy lần, hiện tại ngay cả vật tư, quân giới của đại quân cũng bị mất.

    Đoan Mộc Nhất Lâm vô cùng giận dữ nói, sau đó nhớ tới Trình Cung đánh cướp những vật kia, hắn lại trông mà thèm.

    Hắn chỉ đại khái nghe một vài chữ, cũng đã bị hù sợ, Trình Cung này cũng quá điên cuồng, trong vòng ba ngày đã cướp sạch các loại vật tư quân dụng, lương thực, ngân khố, kể cả thương đội của năm tỉnh Tây Nam, quả thực điên cuồng tới cực điểm.

    Huống chi, cùng ngày hắn giết nhiều người ở trong Song Long thành như vậy, quả thực là vô pháp vô thiên, càn rỡ tới cực điểm.

    Nhưng mà không trông nom Trình Cung bị người giết chết ở Nam Hoang, hay là bị áp giải về Đế đô, đồ đạc của hắn đều không tới phiên Đoan Mộc Nhất Lâm hắn dùng, Đoan Mộc Nhất Lâm nhớ tới cũng cảm giác đau lòng.

    - Loạn, trăm năm Thú triều sắp bộc phát, ngươi cho rằng thật có thể loạn lên được ư, đây là một ván cờ của cao tầng, rất nhanh sẽ xuất hiện kết quả.

    Về phần Lam Vân đế quốc có chia năm xẻ bảy hay không, vậy cũng không có quan hệ gì cùng chúng ta, chúng ta dựa vào là Vũ Thân Vương, sau lưng Vũ Thân Vương có Nam Cương thần giáo, có sư tôn của hắn ở hải ngoài, có Bà La Đa Châu ủng hộ, nhất định sẽ đại phóng dị sắc, nói không chừng sẽ bình định hết thảy thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Chúng ta cần phải làm là, bảo tồn tốt thực lực của mình, đến lúc đó cũng có thể phân một chén canh trong lần đại biến này, ở trước mặt Vũ Thân Vương cũng là người có giá trị, hữu dụng.

    Về phần vật tư ngươi lo lắng cái gì, Trình Cung hắn cướp đoạt nhiều ít, chúng ta đăng báo gấp đôi cho triều đình, hiện tại là lúc nào, nhất định bọn họ sẽ lập tức nghĩ biện pháp phân phối tới.

    Ở trong mắt Đoan Mộc Nhất Phong, những chuyện này là việc nhỏ không đáng kể chút nào.

    - Vậy... vậy đám người Đổng Hiền Minh thì làm sao bây giờ?

    Đoan Mộc Nhất Lâm nhớ tới đám người Đổng Hiền Minh vì chuộc mạng cho mình mà lấy ra những số tiền kia, hơn nữa lúc trước hắn thu những thứ kia, hắn cũng có chút chột dạ.

    - Hừ.

    Đoan Mộc Nhất Phong hừ lạnh một tiếng:

    - Cho bọn hắn một trăm lá gan cũng không dám đến đòi tiền, bọn họ hiểu được hiếu kính thì tính bọn họ thông minh, nếu không lần này bản Tổng đốc trực tiếp tẩy trừ cả Song Long thành, trong trăm năm Thú triều, chết nhiều người cũng là bình thường, thêm mấy gia tộc của bọn hắn cũng không sao cả.

    Đổng Hiền Minh này coi như hiểu chuyện, đã gởi thư cho ta, tỏ vẻ nguyện ý cống hiến vì ta.

    Đoan Mộc Nhất Lâm vừa nghe cũng lập tức yên lòng, kỳ thật hắn sợ nhất không phải là đám người Đổng Hiền Minh, hắn chính thức sợ chính là Đoan Mộc Nhất Phong, hắn sợ Đoan Mộc Nhất Phong bởi vì chuyện này mà giận chó đánh mèo đến hắn, cho nên mới biểu hiện như vậy.

    Hiện tại Đoan Mộc Nhất Phong nói như vậy, hắn rốt cục cũng yên tâm lại, giờ phút này trong nội tâm tính toán, nên tìm về tổn thất như thế nào.

    Lần này chính là mất vốn gốc, tân tân khổ khổ kiếm tiền toàn bộ đều bị Trình Cung lấy đi, thậm chí ngay cả bảo khố trong nhà cũng bị chuyển không toàn bộ.

    Tên hỗn đản Trình Cung này, làm việc quả thực quá tuyệt, đáng đời ngươi không may, hỗn đản không biết sống chết.

    - Đổng Hiền Minh, không phải ta không giúp ngươi, nhưng ngươi phải biết rằng chuyện lần này liên quan trọng đại, không thể xảy ra một chút vấn đề.

    Đây chính là vấn đề cung cấp, mua sắm liên quan đến trên trăm vạn người, hơn nữa trăm năm Thú triều sắp xảy ra, vô số người lao vào Song Long thành, khoản mua bán này cũng không nhỏ a!

    Thời điểm Đoan Mộc Nhất Phong nghĩ nên moi tiền như thế nào, đột nhiên một thanh âm vang lên bên tai bọn hắn.

    Đoan Mộc Nhất Phong mạnh mẽ nhìn về phía Đoan Mộc Nhất Lâm, vì thanh âm này hắn quá quen thuộc, đúng là thanh âm của đệ đệ mình, nhưng lại phát hiện Đoan Mộc Nhất Lâm bưng chén trà ngẩn người, cái gì cũng chưa nói, vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu lên.

    - Ta...

    Ta không có nói?

    Đoan Mộc Nhất Lâm cũng ngốc tại đó, nhưng mà lời này hắn có thể nhớ rõ, cái này không phải là những lời hôm trước mình nói sao, chẳng lẽ là ảo giác, bị tên Trình Cung kia đánh trọng thương còn không có khôi phục.

    Thời điểm hắn còn mờ mịt kinh ngạc, chợt nghe bên ngoài có vô số thanh âm kinh hô, khiếp sợ, cả Song Long thành đã hoàn toàn sôi trào.

    Chương 398: Ẩn tàng thực lực

    - Tuần phủ đại nhân, đây là một chút tâm ý của chúng ta, xin ngài vui lòng nhận cho.

    - Song Long thành Đổng gia ở Nam Chiêm Bộ Châu coi như là đại gia tộc kéo dài trăm năm, hiện tại xem ra cũng...

    - Các ngươi nhìn xem hiện tại là lúc nào, nếu như trăm năm Thú triều xảy ra, trước đừng nói kiếm tiền, có thể còn sống hay không cũng là vấn đề, nếu như đến lúc đó ca ca ta hạ quân lệnh, cái gì cũng phải sung quân, xuất tiền xuất lực vì chống cự yêu thú.

    Nhìn xem, cái này là lễ vật Mị Hồ thành Mị Hồ Vương đưa cho bản tuần phủ, nàng muốn dẫn hai vị vương giả, hơn năm mươi Thoát Tục Kỳ, còn có mấy trăm tên Siêu Phàm Kỳ cùng hơn ba nghìn Phạt Mạch Kỳ đầu nhập vào bản tuần phủ, người chưa tới nhưng danh mục quà tặng đã tới trước, tự các ngươi nhìn xem đi.

    Nhưng vào lúc này, lần nữa truyền đến lời đối thoại của Đổng Hiền Minh cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, nội dung đối thoại đúng là ngày đó Đổng Hiền Minh thiết yến, Đoan Mộc Nhất Lâm cùng Đổng Hiền Minh nói chuyện.

    - Mau nhìn a, đây không phải là tuần phủ Đoan Mộc Nhất Lâm sao!

    - Con heo mập này, đã biết hắn không phải là người tốt gì, không nghĩ tới hắn hạ lưu đến loại tình trạng này, loại người như hắn sao có thể làm tuần phủ.

    - Thật vô sỉ, bại hoại, bại hoại của quốc gia, ta phải tấu ngự trạng, thỉnh cầu Hoàng Đế chém giết bại hoại này.

    - Quá khoa trương, ngươi xem hắn đang làm cái gì.

    - A...

    Bên ngoài giống như nước sôi, sau khi Đoan Mộc Nhất Phong ngây người, thân hình đã xông ra ngoài, vừa mới đi ra, đã thấy hơn mười chỗ giữa thiên không trên Song Long thành, đều xuất hiện một tràng cảnh, đúng là tràng cảnh yến hội của Đoan Mộc Nhất Lâm cùng đám người Đổng Hiền Minh kia.

    Đoan Mộc Nhất Lâm làm trò hề, đã bị mọi người của Song Long thành xem trong mắt.

    - Bùm...

    Ầm... cái này... cái này...

    Lúc này, Đoan Mộc Nhất Lâm cũng đã vọt ra, bởi vì vội vàng nên té ngã trên mặt đất, nhưng lúc này hắn đã không có tâm tư trông nom những thứ kia.

    Đến bên ngoài, cả người cũng ngây dại.

    - Pằng...

    Đồ hỗn trướng.

    Đoan Mộc Nhất Phong xoay tay tát Đoan Mộc Nhất Lâm bay ra ngoài, thân thể mập mạp kia bay lên trời, lần này rớt xuống sẽ như thế nào, không cần nghĩ cũng biết.

    Trên mặt Đoan Mộc Nhất Lâm bị đánh ra năm vết máu, người nện trên mặt đất, phía dưới bị hắn nện thành một cái hố sâu.

    - Người đâu, bắt những tên sử dụng yêu pháp, tà thuyết mê hoặc người khác này, chém giết toàn bộ cho ta.

    Đoan Mộc Nhất Phong cũng sắp bị giận điên lên, tâm tình vừa rồi bay đi hết, nhưng giờ phút này hắn không thể không tỉnh táo, trước tiên hạ lệnh.

    Bên cạnh hắn có không ít người, lập tức bắt đầu hành động, nhưng mà hết thảy đã chậm, bên này hắn hành động mau hơn nữa, cũng không có biện pháp ngăn cản một ít lời trọng yếu nhất phía sau.

    - Dạ dạ, tuần phủ đại nhân giáo huấn không sai, bất quá đây chỉ là trợ hứng cho tuần phủ đại nhân, phía sau chúng ta còn chuẩn bị hai trăm vạn lượng hoàng kim cho ngài.

    Đồng thời từ nay về sau, một nửa lợi nhuận của chúng ta sẽ giao cho ngài cùng Tổng đốc đại nhân, ngài cùng Tổng đốc đại nhân cai quản năm tỉnh, làm sao có thời giờ trông nom những chuyện này, những chuyện tạp vụ này ngài cứ để cho chúng ta làm là được.

    - Ha ha... chủ ý này rất hay, quả nhiên không hổ là gia chủ Đổng gia, cứ quyết định như vậy.

    Ngươi sảng khoái như thế, bản tuần phủ cũng sẽ không bạc đãi ngươi, từ nay về sau công việc mua bán của năm tỉnh Tây Nam do ngươi cứ nói với ta, xem ta thu thập bọn họ như thế nào.

    Về phương diện quân đội, tiền này càng giống như tiền trong túi chúng ta, ngày mai ngươi nghĩ biện pháp thôi động giá cả tăng lên một ít, đến lúc đó ta sẽ cho người đi xin ngân sách, lần này Hoàng Đế không tiếc hết thảy chế tạo một quân đoàn mới, tiền có rất nhiều, chúng ta cứ thu cho thoải mái.

    - Ở Song Long thành, ở năm tỉnh Tây Nam chính là thiên hạ của huynh đệ chúng ta, ta muốn làm gì thì làm cái đó.

    Xem ai không vừa mắt, chỉ cần ta nói hắn là nội gián của yêu tộc, có thể khiến hắn bị tịch thu tài sản, tru di tam tộc, chỉ cần các ngươi có thể kiếm được tiền cho bản tuần phủ, lấy tới càng nhiều yêu đan cùng thứ tốt, các ngươi giết người cướp của cũng tốt, cướp bóc cũng tốt, cứ tùy tiện làm.

    Coi như con đường hôm nay các ngươi làm ngày mai đi không được, cầu xây hôm nay ngày mai sập cũng chẳng sao, giết người cũng không thành vấn đề, chỉ cần các ngươi đưa ra đủ tiền, nhiều yêu đan, nếu như các ngươi có thể lấy Chuyển Sinh Đan tới cho bản tuần phủ, bản tuần phủ trực tiếp cắt một thành phong cho ngươi cai quản.

    - Tuần phủ đại nhân, không phải ngài uống nhiều quá nên nói giỡn trêu chọc chúng ta chứ?

    - Ha ha...

    Chỉ cần ngươi có thể lấy được Chuyển Sinh Đan cho ta, ca ca ta khẳng định đồng ý, ca ca ta chỉ có một mình ra là thân đệ đệ, phong một thành còn không đơn giản sao.

    Đến lúc đó thời điểm trăm năm Thú triều, ca ca ta tùy tiện biên cho các ngươi chút công lao, nói ngươi xuất lực rất lớn, đơn giản, rất đơn giản.

    ...

    Nếu như nói phía trước chỉ là hiện ra cảnh Đoan Mộc Nhất Lâm như heo mập, bộ dạng khó coi, thì những lời nói phía sau mới là chân chính rung động cả Song Long thành.

    Người của Đoan Mộc Nhất Phong tiến đến những địa phương nào, những hình ảnh kia đều biến mất, nhưng đa số địa phương đều trình chiếu xong, lời nói của Đoan Mộc Nhất Lâm tất cả mọi người đều nghe vào tai trong, bộ mặt vô cùng xấu xí cũng bày ra vô cùng tinh tế.

    Phải biết rằng, dù sao Lam Vân đế quốc thống trị mấy trăm năm, gần đây Hoàng Đế coi trọng Nho gia, nên văn khí phát triển không ít.

    Giờ phút này mọi người đều quát mắng, cái này cũng chưa tính, ở Song Long thành, loại người nhiều nhất là Liệp yêu giả, nhất là ngay tại lúc này, nghe nói bình thường bọn họ bỏ giá cao mua gì đó, cũng không phải bởi vì vận chuyển cùng nguyên nhân khác, mà là vì con heo mập kia, lúc này đều náo ngất trời.

    - Con mẹ mười tám bản tổ tông hắn, con heo mập chết bầm này, ta không hiểu vì sao giá cả liên tiếp tăng cao, nguyên lai là vì hắn.

    - Hắn mẹ nó còn là người sao, mỗi lần Thú triều chúng ta đều liều mạng trấn thủ Song Long thành, hắn lại lột da chúng ta.

    - Hỗn đản, quân giới, trang bị của chúng ta, lại bị người khác cắt xén như vậy, thật khốn kiếp.

    - Đúng, giết chết con heo mập chết bầm này.

    - Giết hắn, giết hắn.

    Cái gì gọi là nhiều người tức giận khó phạm, Song Long thành này là địa phương nào, tuy vừa rồi Đoan Mộc Nhất Phong dùng thần thông lên tiếng, nói đây là Yêu tộc khống chế người nói mê hoặc dân chúng.

    Nhưng không ai là ngốc, đây rõ ràng là có người dùng truyền tin Linh thạch ghi chép lại, sau đó lại sử dụng pháp lực sao ra nhiều nhiều bản, ai cũng không ngốc, cho nên Đoan Mộc Nhất Phong nói căn bản không dùng được.

    Mà giờ khắc này, có người chớp động, tất cả Liệp yêu giả trong Song Long thành đều nổi giận, điên cuồng phóng tới phủ Tổng đốc.

    Cùng lúc đó, đừng nói Liệp yêu giả, một ít quân đội đóng quân gần đó cũng nổi giận.

    Cộng thêm có người cố ý thổi gió, vì sao trang bị của bọn họ không được tốt, không phải ngân sách không đủ, mà là bị bọn vương bát đản này cắt xén, sau đó mua hàng nhái, đây quả thực là cầm tánh mạng của bọn hắn đi đổi tiền.

    Lần này càng hỏng bét, trong quân đội đều náo lên, chỉ là còn có một chút trưởng quan áp chế, tạm thời không có khoa trương như vậy.

    - Thình thịch bùm...

    - Oanh...

    - Heo mập, đi ra nhận lấy cái chết.

    Đã có một ít Liệp yêu giả xúc động, lực lượng cường đại, đã đến phủ Tổng đốc trước tiên.

    Trong phủ Tổng đốc, ngoại trừ một ít dòng chính của Đoan Mộc Nhất Phong ra, binh sĩ bình thường căn bản cũng không cản trở, thậm chí có chút ít trực tiếp bỏ vũ khí xuống, cỡi y phục xuống ném sang một bên.

    Loại cử động này, lập tức ảnh hưởng tới rất nhiều người, vô số người cởi quân trang ném vũ khí, đứng qua một bên.

    Tuy thủ hạ của Đoan Mộc Nhất Phong rất mạnh, nhưng mà người từ bốn phương tám hướng xông tới càng ngày càng nhiều, nhưng thủ hạ của lại không nhiều, dù sao thời gian hắn kinh doanh ở Song Long thành quá ngắn.

    - Giết, giết hai cái vương bát đản này.

    - Hắn con mẹ nó, còn có nhân tính hay không, hỗn đản chết tiệt.

    - Lấy mạng lão tử đổi lấy tiền, bị bọn họ bóc lột như vậy, giết a!

    - Ca...

    Ca...

    Cứu ta, cứu ta, cứu ta...

    Giờ phút này, Đoan Mộc Nhất Lâm hoàn toàn không giống như là một tồn tại Thoát Tục Kỳ, bởi vì người chung quanh đã xông lại, người của bọn hắn rõ ràng ngăn cản không nổi, cả phủ Tổng đốc đều loạn ngất trời.

    Mới vừa rồi Đoan Mộc Nhất Lâm bị Đoan Mộc Nhất Phong tát bay ra ngoài, bò đến bên cạnh Đoan Mộc Nhất Phong, ôm đùi Đoan Mộc Nhất Phong, sợ hãi, khóc rống cầu cứu.

    Giờ phút này thần sắc của Đoan Mộc Nhất Phong đờ đẫn nhìn vô số người xúc động, vọt tới phủ Tổng đốc, nguyên bản mấy trăm danh thân tín của hắn, ở trong thời gian ngắn bị giết chết một nửa, mà những người còn lại cũng rất nguy hiểm.

    Nhiều người tức giận không thể phạm, có người dẫn đầu, hiện tại cả Song Long thành sôi trào.

    - Oanh.

    Đột nhiên trong lúc đó, trên thân thể Đoan Mộc Nhất Phong có một cổ lực lượng phong ấn, điên cuồng bạo phát đi ra, trong nháy mắt đột phá Vạn Tượng Nhất Long, nguyên khí thiên địa điên cuồng dũng mãnh lao vào, chuyển hóa làm Anh nguyên chi khí, mà thân thể của hắn đã chậm rãi bay lên, một cổ áp áp bành trướng cuộn trào, trực tiếp bao phủ cả Song Long thành.

    Lục Địa Thần Tiên, không sai, đúng là Lục Địa Thần Tiên, mà còn không phải là Lục Địa Thần Tiên sơ kỳ, lực lượng cường đại trong nháy mắt làm cho tất cả mọi người đang chém giết ngừng lại, làm cho tất cả xao động, sôi trào yên tĩnh trở lại.

    Đoan Mộc Nhất Phong, Đại tướng biên cương chính thức, trong mắt người Nam Cương thần giáo chỉ biết đi theo quan trường, lại che dấu sâu như thế, dĩ nhiên là Lục Địa Thần Tiên.

    Giờ phút này, cả Song Long thành an tĩnh lại, đây là chỗ cường đại của Lục Địa Thần Tiên, hoàn toàn phóng thích uy áp, đủ để cho Thoát Tục Kỳ sợ run, huống chi đại đa số người trong Song Long thành chỉ là người thường dưới Phạt Mạch Kỳ.

    Đây là tồn tại Nhân Anh Kỳ, trong miệng người Nam Chiêm Bộ Châu là Lục Địa Thần Tiên, Song Long thành sôi trào, bạo nộ, nhưng Lục Địa Thần Tiên có thể dùng uy áp bản thân triệt để đè xuống.

    - Phốc...

    - Bùm...

    Thậm chí có mấy người đánh vào trong phủ Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, bị uy áp cường đại chấn thổ huyết, có mấy Liệp yêu giả đã hôn mê.

    Bọn họ giận, giờ phút này trong nội tâm Đoan Mộc Nhất Phong không giận sao.

    Chương 399: Giết đệ

    Đoan Mộc Nhất Phong hắn không cam lòng bình thường, nhưng mà ở Nam Cương Thần Giáo, hắn vĩnh viễn không có ngày nổi danh.

    Cho nên hắn nhập sĩ làm quan, nhưng những năm này hắn so với bất luận kẻ nào thì càng thêm vất vả, thậm chí vô số lần vụng trộm tiến vào Nam Hoang chém giết, tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm rèn luyện.

    Thậm chí ở mười mấy năm trước, lúc hắn còn là nửa bước Thần Tiên, từng cải dạng đi theo Man Ngưu Vương thành lập Man Ngưu thành.

    Vô số lần sinh tử phấn đấu, rốt cục ở mấy năm trước ngoài ý muốn được một vị Thái Thượng Trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo cầu cứu, thương thế vị Thái Thượng Trưởng lão này quá nặng, lúc ấy Đoan Mộc Nhất Phong đã là nửa bước Thần Tiên, còn phát hiện Trưởng lão này đạt được một viên Chuyển Sinh Đan của Đại Yêu Vương.

    Lúc ấy hắn không có thông tri cao tầng Nam Cương Thần Giáo, âm thầm đánh chết Thái Thượng Trưởng lão này, đạt được viên Chuyển Sinh Đan, còn hấp thu một phần lực lượng của người này, mới đột phá đến Lục Địa Thần Tiên.

    Đây cũng là bí mật lớn nhất của hắn, hắn một mực cẩn thận che dấu.

    Đoan Mộc Nhất Phong hắn cũng không phải hạng người cam chịu tầm thường, nhưng hắn cũng biết trong Nam Cương Thần Giáo tàn khốc, cho nên hắn một mực không có bạo lộ lực lượng, chính là lưu cho mình lá bài tẩy cuối cùng.

    Nhưng giờ phút này, hắn lại không thể không bộc lộ ra lực lượng của hắn, bởi vì nếu không bạo lộ, cả Song Long thành sẽ xong rồi.

    Song Long thành yên tĩnh không một tiếng động, uy áp cường đại của một Lục Địa Thần Tiên, không phải là bọn hắn có khả năng đi khiêu khích, mặc dù bọn họ đối với Đoan Mộc Nhất Lâm đã hận thấu xương, hận không thể lập tức phân thây con heo mập kia, nhưng oai nghiêm của Lục Địa Thần Tiên, người thường không dám mạo phạm.

    Sở dĩ Nam Chiêm Bộ Châu coi tu sĩ Nhân Anh Kỳ là Lục Địa Thần Tiên, cũng là bởi vì trong mắt bọn hắn Lục Địa Thần Tiên là một bước lên mây.

    Có lẽ ở trong mắt người tu luyện chính thức, Nhân Anh Kỳ bất quá là bước vào một cánh cửa, nhưng ở trong mắt người thường.

    Bọn họ chính là thần, bọn họ chính là tiên, cao cao tại thượng, khống chế hết thảy.

    Giờ phút này, Đoan Mộc Nhất Phong liền trấn áp cả Song Long thành, không có bất kỳ tiếng động.

    - Lục Địa Thần Tiên, Lục Địa Thần Tiên, ha ha... ca ca ta là Lục Địa Thần Tiên, đám hỗn đản các ngươi còn muốn giết ta, Trình Cung, ngươi còn muốn hãm hại ta.

    Ha ha...

    Giờ phút này, mới vừa rồi Đoan Mộc Nhất Lâm còn khóc rống chảy nước mắt, ôm chân Đoan Mộc Nhất Phong mạnh mẽ xoay người mà dậy, giống như điên cuồng gầm rú.

    Cái này trước sau tương phản, kích thích, cùng với những chuyện đã xảy ra gần đây, làm cho Đoan Mộc Nhất Lâm bị kích thích quá lớn, mà giờ khắc này chứng kiến Đoan Mộc Nhất Phong là Lục Địa Thần Tiên, một người bay đến giữa không trung làm cả Song Long thành không có thanh âm.

    Đoan Mộc Nhất Lâm thoáng cái bạo phát đi ra, hưng phấn gào thét.

    - Đánh ta, đoạt ta, nhục nhã ta, bây giờ còn chơi ta như thế, muốn giết ta, có năng lực các ngươi đến đi, ha ha, ca ca ta là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, là Lục Địa Thần Tiên.

    Lục Địa Thần Tiên.

    Ha ha...

    - Nhất Lâm.

    Đoan Mộc Nhất Phong khoát tay, một cổ lực lượng trực tiếp trói chặt Đoan Mộc Nhất Lâm, Đoan Mộc Nhất Lâm đang điên cuồng nhìn về phía những người kia gầm rú, bị uy áp của Đoan Mộc Nhất Phong trấn trụ, còn những người xông lại muốn giết hắn thì bị bay đến không trung.

    - Ca...

    Ngươi dĩ nhiên là Lục Địa Thần Tiên, ha ha...

    Như vậy ngươi có thể trực tiếp trở thành Thái Thượng Trưởng lão, đến lúc đó cho dù Hoàng Đế thấy ngươi cũng phải hành lễ, từ nay về sau rốt cuộc không ai dám trêu chọc huynh đệ chúng ta.

    Đoan Mộc Nhất Lâm bị Đoan Mộc Nhất Phong trói buộc đi lên, lúc này đã có chút ít hưng phấn quá mức, đầu óc hoàn toàn không có kịp phản ứng.

    Lực lượng, có được lực lượng tuyệt đối, ngay cả Hoàng Đế cũng không cấn quan tâm.

    Lục Địa Thần Tiên, ở Đoan Mộc Nhất Lâm xem ra, so với Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam còn ngưu bức hơn nhiều, mà khi trở thành Nam Cương Thần Giáo Thái Thượng Trưởng lão, này càng ngưu bức trong ngưu bức.

    Hắn chứng kiến lực lượng của Đoan Mộc Nhất Phong, phản ứng đầu tiên chính là nghĩ tới Đoan Mộc Nhất Phong trở thành Thái Thượng Trưởng lão, đến lúc đó hắn ở Nam Cương Thần Giáo cũng có thể hãnh diện.

    - Có lẽ ca thật sự sai rồi, thật sự không nên cho ngươi tới nơi này.

    Nên cho ngươi ở lại trong giáo, Nhất Lâm, nghỉ ngơi một chút.

    Đoan Mộc Nhất Phong trực tiếp sử dụng thần niệm câu thông trước cùng Đoan Mộc Nhất Lâm, thần sắc đờ đẫn, hạ tâm tình vô cùng thống khổ.

    Khoát tay một cái, Đoan Mộc Nhất Lâm không có cảm giác nào, trực tiếp mất đi khí tức.

    - Các ngươi chôn cùng cho đệ đệ của ta, đi chết đi.

    Đoan Mộc Nhất Phong khoát tay, một đoàn hắc sắc quang mang xuất hiện trong tay hắn, trong nháy mắt oanh kích xuống dưới.

    - Oanh...

    Đoàn hào quang này trong nháy mắt oanh xuống dưới, trực tiếp tạc ra vô số đạo hắc quang, những hắc quang kia giống như có linh tính, đánh tới tất cả những Liệp yêu giả xông vào phủ Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, toàn bộ bị đánh chết mà không có một chút phản kháng.

    Vài trăm người bị nổ tung, cả phủ tổng đốc trong tràn đầy khí tức huyết tinh cùng giết chóc.

    - Bản đốc chính là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, bất luận người nào đánh vào phủ Tổng đốc sẽ coi như tạo phản, giết không tha.

    Tuần phủ Song Long thành Đoan Mộc Nhất Lâm cấu kết gian thương Đổng Hiền Minh, phạm phải tội lớn ngập trời, bản đốc tự tay đánh chết, phơi thây ba ngày, tru sát Đổng Hiền Minh cùng tất cả gian thương có liên quan vụ án, toàn thành tiến vào trạng thái giới nghiêm, kẻ nào gây rối loạn, giết không tha.

    Có thể âm thầm trở thành Lục Địa Thần Tiên, còn che dấu nhiều năm như vậy, còn có thể trở thành Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, Đoan Mộc Nhất Phong há là người bình thường, trong nháy mắt dùng thủ đoạn lôi đình trấn áp cả Song Long thành.

    Có lẽ ở trong mắt người tu luyện chính thức, Nhân Anh Kỳ bất quá là bước vào một cánh cửa, nhưng ở trong mắt người thường.

    Bọn họ chính là thần, bọn họ chính là tiên, cao cao tại thượng, khống chế hết thảy

    Sau đó hắn hạ liên tiếp mệnh lệnh, thân đệ đệ của hắn vừa mới lên nhậm chức tuần phủ Song Long thành không bao lâu, trực tiếp bay đến trung tâm Song Long thành, thi thể lơ lửng trên không trung.

    Phơi thây, đây là trừng phạt lớn nhất đối với người phạm tội, ai cũng không nghĩ tới Đoan Mộc Nhất Phong sẽ như thế.

    Đoan Mộc Nhất Phong xử lý như thế, cộng thêm bày ra sức chiến đấu cường thế, ai còn dám nhiều lời.

    - Phốc...

    - Lão gia...

    Lão gia...

    ...

    Lời này của Đoan Mộc Nhất Phong là trực tiếp tuyên bố nhằm vào cả Song Long thành, giờ phút này đám người Đổng Hiền Minh nghe được tin tức này trực tiếp xụi lơ, có cái đã hôn mê, có một cái càng trực tiếp, không đợi người đến bắt đã sợ mà chết.

    Giờ phút này Đoan Mộc Nhất Phong đã hận tới cực điểm, nếu không phải Lục Địa Thần Tiên không thể tự mình ra tay giết chóc người thường, hắn hận không thể thân tự động thủ diệt môn tất cả đám người Đổng Hiền Minh.

    Những người nhảy vào phủ Tổng đốc, còn có chút lấy cớ, dù sao bọn họ muốn động thủ với hắn trước, xông tới chỗ của hắn, hơn nữa số lượng cũng tương đối ít, nên trực tiếp bị hắn diệt sát cho hả giận.

    Nhưng đám người Đổng Hiền Minh cùng người nhà, toàn bộ cộng lại chừng hơn vạn người.

    Quan trọng nhất là, vấn đề này xa xa không phải là một Song Long thành náo lên đơn giản như vậy, nếu không hắn cũng sẽ không làm loại quyết định này, nếu như chỉ là chuyện tình Song Long thành, Đoan Mộc Nhất Phong có thể khống chế rất dễ dàng, hắn còn có một đội ngũ bồi dưỡng bí mật chưa dùng.

    Nhưng thời điểm Đoan Mộc Nhất Phong chứng kiến những hình ảnh kia, cơ hồ hắn có thể khẳng định, Trình Cung sẽ không đơn giản như vậy.

    Rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ một việc, vì sao Trình Cung dám công khai lộ diện ở Song Long thành giết người, lại không giết Đoan Mộc Nhất Lâm, sau đó tuy không có bạo lộ thân phận đánh cướp năm tỉnh Tây Nam, nhưng người nào cũng biết là hắn gây nên.

    Cái này gọi là người nào cũng biết, nhưng biết rõ tin tức lại không nhiều.

    Hơn nữa biết thì như thế nào, nói cho cùng vẫn là không có chứng cớ, cho nên Hoàng Đế chỉ dùng cớ hắn đánh Đoan Mộc Nhất Lâm, sát hại quan viên, thân sĩ trong Song Long bắt hắn, mà không phải trực tiếp định hắn tội danh tạo phản.

    Nhưng hiện tại thì tốt rồi, chỉ cần vật này tuyên dương ra, cả nước khiếp sợ, hơn nữa có người châm ngòi thổi gió, tất cả đầu mâu đều chỉ về phía mình cùng Đoan Mộc Nhất Lâm.

    Cho đến lúc này, bất kể là Vũ Thân Vương hay là Hoàng Đế, ai cũng không bảo vệ được hắn, cho dù hắn có được lực lượng Lục Địa Thần Tiên không sợ cái gì, thế nhưng tuyệt đối không có khả năng tiếp tục làm Tổng đốc năm tỉnh.

    Cho đến lúc này, là thật sự bị động, hơn nữa lúc đó bất kể như thế nào Hoàng Đế cũng phải giết Đoan Mộc Nhất Lâm, cho bọn hắn động thủ, còn không bằng tự mình động thủ.

    Lúc kia mọi người đã mất đi lý trí, không có biện pháp theo chân bọn họ nói rõ ràng, đây hết thảy đều là Trình Cung làm, sau đó cái này cũng là hắn công khai.

    Bởi vì Trình Cung công khai những điều này, khẳng định cũng sẽ châm ngòi thổi gió, quan trọng nhất là, đoạn hình ảnh này cũng quá không chịu nổi, nhất là những lời nói kia càng quá mức.

    Đoan Mộc Nhất Phong cũng là bị bất đắc dĩ, hiện tại hắn không bạo lộ lực lượng, khó có thể trấn áp được bạo loạn trong Song Long thành, vậy thì bết bát hơn.

    Hơn nữa, nếu như mình không biểu hiện ra lực lượng đủ mạnh, chuyện lần này Hoàng Đế cũng sẽ không tha hắn.

    Rơi vào đường cùng, Đoan Mộc Nhất Phong chỉ có thể bạo lộ lực lượng mình che dấu nhiều năm.

    - Trình Cung, Trình Cung...

    Đoan Mộc Nhất Phong chậm rãi rơi xuống, nhìn thi thể đệ đệ mình, thần sắc trên mặt hắn đã trở nên vô cùng dữ tợn, khủng bố.

    Phơi thây, hắn làm cho mình tự tay giết chết thân đệ đệ, không thể không phơi thây để dẹp loạn tức giận của nhiều người, để đổi lấy an toàn cùng vị trí của mình, Trình Cung, hắn đáng chết một ngàn, một vạn lần.

    Sớm biết như vậy, mình nên âm thầm đánh chết hắn.

    Sau khi Đoan Mộc Nhất Phong rơi xuống, lại hạ đạt mệnh lệnh, phong tỏa Song Long thành, tìm tòi tất cả người có vấn đề, phải bắt tất cả người phóng truyền tin Linh thạch ra, còn phải bắt đám người Đổng Hiền Minh.

    Một bên hạ lệnh, còn hắn thì tự tay viết tấu chương cho Hoàng Đế, ghi xong lại viết thư cho Vũ Thân Vương.

    Đúng như Đoan Mộc Nhất Phong đoán, thời điểm Song Long thành gặp chuyện không may, đồng thời cả Lam Vân đế quốc đều xuất hiện loại tình huống này, trên trăm tòa thành thị đều xuất hiện hình ảnh này, Song Long thành sôi trào bị trấn áp, nhưng địa phương khác lại không có Đoan Mộc Nhất Phong, lần này chính là Đoan Mộc Nhất Lâm danh dương Lam Vân đế quốc, danh dương cả Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà sau khi sự tình bộc phát, Đoan Mộc Nhất Phong bộc phát ra lực lượng chính thức, tin tức đã sớm dùng tốc độ nhanh nhất truyền đi ra ngoài.

    Đan thành, tuy đám người Trình Cung mới rời đi không bao lâu, nhưng giờ phút này đã hoàn toàn khác với lúc bọn họ rời đi.

    Một tòa thành trì cực lớn đã mọc lên ở Nam Hoang, được xây trên nền của Man Ngưu thành, còn phân nội ngoại thành.

    Chủ thành chính là mười dặm chung quanh đỉnh núi, mà ngoại thành thì khuếch trương ra phía ngoài thập bội, xa chừng trăm dặm.

    Cái này hoàn toàn là dựa theo xếp đặt của Vân Ca thành, có thể chứa nạp mấy trăm vạn người, còn có phần đông nhân khẩu lưu động.

    Chương 400: Đan Thành bị tập kích

    Tường thành cực lớn hoàn toàn là dùng bùn đất cứng rắn nhất Nam Hoang kiến tạo thành, giờ phút này bên trong vẫn còn đang trong quá trình kiến tạo.

    Đám công tượng bị mời đến kia những ngày này đều cảm giác như đang ở trong mộng, trước kia bọn họ cũng cho một ít tu kiến qua đình viện cho vương công quý tộc, thậm chí có rất nhiều người kiến tạo qua cung điện cho Hoàng thất.

    Nhưng cho tới bây giờ bọn hắn không có rung động như hiện tại, Trình Cung muốn tu kiến thành thị ở Nam Hoang, tuy rung động cả Lam Vân đế quốc, cả Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng không sao cả.

    Bọn họ nghĩ chính là xây xong sẽ lập tức bị hủy diệt, bọn họ cũng không quan tâm, bọn họ chỉ cần tiền.

    Nhưng mà làm cho bọn hắn không nghĩ tới chính là, bọn họ vốn cho là sau khi đến đây, sẽ chậm rãi tiến hành.

    Dù sao lấy Trình Cung muốn tu kiến thành trì mà nói, số lượng người tới này thật sự quá ít, bọn họ không cho rằng trước khi Thú triều tiến đến có thể hoàn thành kiến tạo.

    Trong đó thậm chí có rất nhiều người ôm quyết tâm hẳn phải chết, bởi vì Trình Cung cho bọn họ quá nhiều tiền, bọn hắn không thể không động tâm.

    Nhưng mà làm cho bọn hắn không nghĩ tới chính là, sau khi tới đây, một đám Phạt Mạch Kỳ vũ trung Thánh giả, Siêu Phàm Kỳ pháp lực vô biên, Thoát Tục Kỳ thần thông quảng đại đều động thủ kiến tạo thành trì.

    Nguyên một đám Phạt Mạch Kỳ đỉnh phong mang lên vật nặng hơn vạn cân chạy vội, Siêu Phàm Kỳ trực tiếp nhiếp cầm lấy rất nhiều vật chất hi hữu, dựa theo công tượng yêu cầu ngưng tụ tinh luyện.

    Mà người có thần thông quảng đại không ngừng bố trí trận pháp mà Trình Cung dạy cho bọn hắn.

    Thậm chí ngay cả Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng động thủ, ngọn núi phía dưới Man Vương phủ bị hắn đánh một chưởng san bằng, đã sớm làm những công tượng kia rung động.

    Bọn họ phụ trách chỉ là một ít tạo hình cùng xếp đặt cụ thể, ngay cả Man Ngưu Vương Lí Hằng nửa bước Thần Tiên cũng cầm Linh khí trung phẩm trong tay đi theo động thủ, huống chi còn có hơn hai vạn người từ Đế đô chạy đến cùng với mấy ngàn bộ hạ cũ của Trình lão gia tử, nguyên một đám đều rất liều mạng, thành tường muốn xây chậm cũng khó khăn.

    Rất nhiều người phát hiện, coi như là đang đi ra làm việc, lại có thể đang làm việc đột phá.

    Hơn nữa một ít người sắp đột phá, Man Ngưu Vương Lí Hằng còn chuyên môn an bài một số người chỉ điểm bọn họ, tốc độ bọn họ đột phá càng nhanh hơn.

    Đối với bọn hắn mà nói, đây quả thực giống như mộng cảnh, mặc dù nói ở Nam Hoang, Liệp yêu giả cường đại có thể thấy được khắp nơi, nhưng dù sao bọn hắn cũng là có được lực lượng cường đại, pháp lực vô biên thậm chí là nhân vật thần thông quảng đại, toàn bộ đều là tồn tại cao cao tại thượng.

    Còn cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, tồn tại như vậy sẽ nghe lời bọn hắn, là những người ngay cả Tẩy Tủy kỳ cũng không đạt tới chỉ huy đi làm những chuyện lao công, quả thực quá không thể tin.

    Những công tượng này cũng biết, những người này đều là thủ hạ của Trình Cung Trình đại thiếu, hôm nay là Nam Hoang Bách Chiến Hầu, mỗi ngày bọn họ nghị luận nhiều nhất chính là, Trình đại thiếu là làm sao làm được, có thể làm cho những cao cao tại thượng kia liều mạng ra sức như thế?

    Nghĩ vỡ đầu bọn họ cũng nghĩ không ra nguyên cớ, cho dù Hoàng Đế muốn xây Hoàng cung, cũng không có thể xa xỉ như thế a, ngay cả nửa bước Thần Tiên đã siêu việt Vạn Tượng Nhất Long cũng động thủ, thật là làm cho người ta khó có thể tin.

    Tường thành còn dễ nói một ít, phương diện phòng ở sẽ không nhanh chóng như vậy.

    Dù sao trong này nói nhiều về kỹ thuật, không phải ngươi có lực lượng là được, hơn nữa Trình Cung yêu cầu cũng không phải là loại phòng ốc giản dị, hết thảy đều phải tinh mỹ nhất.

    Theo bọn họ bắt đầu làm, tường thành xuất hiện, một ít phòng ốc, con đường đi ra, mặc dù còn nhiều địa phương vẫn là trống rỗng, nhưng Đan thành đã hiện ra bộ dáng một đại thành thị, cũng đã dần dần có một số người tới.

    Giờ phút này Man Ngưu Vương Lý Hằng đang bay giữa không trung, một tia thần niệm chăm chú nhìn chằm chằm vào tình huống kiến thiết Đan thành, đây là nhiệm vụ đầu tiên khi đầu nhập vào Trình Cung, hắn tự nhiên muốn làm tốt.

    - Rầm rầm rầm...

    Thời điểm Man Ngưu Vương Lí Hằng thoả mãn nhìn phía dưới, đột nhiên đại địa bắt đầu chấn động, cho dù Man Ngưu Vương Lí Hằng đang ở giữa không trung, như trước có thể cảm nhận được lực rung động này rất lớn.

    Không ít công tượng đang bận rộn đều bị chấn ngã quỵ, Hung thần kỳ binh đều buông chuyện của mình, lập tức mặc khải giáp, trực tiếp bay người lên trên bảo mã cách đó không xa, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu tụ họp lại.

    Yêu thú tập kích?

    Không có khả năng, đại thiếu một lần diệt trăm vạn yêu thú, yêu thú chung quanh cơ bản bị diệt sạch, tuy gần đây không ngừng có yêu thú lao vào, nhưng rõ ràng không có khả năng tạo thành loại động tĩnh này?

    Trong nội tâm Lí Hằng cả kinh, lập tức triển khai thần niệm, sắc mặt Man Ngưu Vương Lí Hằng so với nghĩ đến Thú triều đột kích càng thêm khó coi, miệng mở lớn, không dám tin.

    - Man nhân?

    Người Man Thần giáo, làm sao có thể, sao bọn họ lại xuất động đại quy mô, hơn nữa điệu bộ này là hướng về phía Đan thành, chuyện xấu rồi.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng không dám tin sửng sốt một chút, sau đó thần niệm lập tức thông tri tất cả mọi người, tất cả công tượng lập tức vào bên trong sơn động tránh né, tất cả nhân viên chiến đấu chuẩn bị chiến đấu.

    Man Ngưu Vương Lí Hằng ở Nam Hoang một đường lớn lên, tự nhiên biết rõ những man nhân này lợi hại, bọn họ là tộc nhân của Man tộc ở lại Nam Hoang này.

    Địa phương chủ yếu của bọn họ là ở phụ cận Nam Long sơn mạch, thời điểm Thú triều xuất hiện bọn họ sẽ co lại đến Nam Long sơn mạch, nhiều lần được Nam Cương Thần Giáo che chở, quan hệ cùng Nam Cương Thần Giáo cũng không tệ.

    Hình thể man nhân bình thường rất giống Lí Hằng, thân thể man nhân vô cùng cường đại, vô địch trong chiến đấu cùng cấp bậc, có thể tay không xé rách yêu thú.

    Trước kia tuy man nhân hung mãnh, nhưng dù sao bọn hắn không phải như Đông Nam Man tộc, bọn họ không có đầy đủ truyền thừa, thực lực chỉnh thể không ngừng giảm xuống.

    Trải qua vô số năm, bọn họ đã được gọi là Dã Nhân trong Nam Long sơn mạch, trong mắt Liệp yêu giả bọn họ chẳng khác gì yêu thú.

    Nhưng ở mười mấy năm trước, những man nhân này đột nhiên hợp thành Man Thần giáo, hơn nữa vươn ra ở bên trong Nam Long sơn mạch cùng kéo dài tiến vào Nam Hoang, bất luận là yêu thú, Liệp yêu giả hoặc là tồn tại khác tiến vào đều bị giết chết.

    Hơn nữa những man nhân kia nguyên bản chỉ biết lấy thân thể chiến đấu, lại nhờ có đại lượng vũ khí cường đại, lực chiến đấu tăng vọt chưa từng có, thậm chí tiêu diệt vài đại đội nhân mã do nửa bước Thần Tiên dẫn đầu ham vũ khí của bọn họ, dần dần không ai dám đánh chủ ý tới bọn hắn.

    May mắn là bọn hắn cũng chỉ săn giết yêu thú ở phụ cận bọn hắn, không khuếch trương cũng không có động tác khác, Nam Hoang lớn như vậy, bọn họ lại cường đại như thế, tự nhiên không có người nguyện ý đắc tội bọn họ.

    Dần dần, Man Thần giáo này càng ngày càng thần bí.

    Nhưng Man Ngưu Vương Lý Hằng lại biết sự lợi hại của bọn hắn, qua nhiều năm như vậy cho tới bây giờ bọn họ đều là hoạt động ở địa bàn của bọn hắn, sao đột nhiên tiến vào Man Hoang, còn tiến hành công kích đối với Đan thành?

    ...

    Cách Đan thành sáu nghìn dặm, giờ phút này đám người Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm đang dẫn theo Hung thần kỳ binh, thành viên Huyết Chiến tiến hành chém giết cùng yêu thú chung quanh này.

    Tuy lần này cướp bóc năm tỉnh Tây Nam, nhưng chính thức ác liệt cũng không nhiều, toàn bộ đều giống như gió cuốn mây tan, nhưng tiến bộ của những Hung thần kỳ binh này thực sự rất lớn, một mặt có đan dược cung ứng không ngừng, làm cho bọn hắn cho dù lực lượng không có đột phá, nhưng tích súc cũng đạt tới trình độ nhất định.

    Mà như Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm còn có rất nhiều người phía dưới, đều được đột phá lúc phá ảo cảnh, cho dù không có đột phá lực lượng, tâm thần cũng tăng lên rất nhiều.

    Cho nên Trình Cung cho Huyết Y Lão Tổ đưa mọi người bay qua Song Long thành tiến vào Nam Hoang, khi cách Đan thành vạn dặm, cho bọn hắn bắt đầu một đường giết về Đan thành.

    Bình thường quân đội là không có biện pháp đối kháng yêu thú, bởi vì hình thể, lực lượng thậm chí pháp thuật, thần thông của yêu thú đều không phải bọn họ có khả năng đối kháng, thường thường một yêu thú cường đại nhảy vào trong một đội ngũ ngàn người, có thể tàn sát đội ngũ một ngàn người đó.

    Nhưng nếu như chất lượng quân đội này được đề cao, cũng có thể ngăn cản một ít yêu thú, quần thể yếu thú, nếu binh sĩ bình thường đều có thể đối phó yêu thú cấp sáu trở lên, lúc này sẽ có cảm giác như quân chính quy đối chiến cùng mã tặc.

    Mà Hung thần kỳ binh càng là tinh duệ trong tinh duệ, phía dưới một công kích, trong nháy mắt có thể xé mở đàn yêu thú, sau đó mấy lần công kích sẽ làm đàn yêu thú tán loạn.

    Lại phối hợp thêm Huyết Chiến cường đại, cơ hồ gặp được đàn yêu thú, không quá nửa canh giờ là có thể diệt rơi bảy tám phần, còn lại thì đào tẩu tứ tán.

    Đám người Bạch Khải Nguyên cũng không truy những yêu thú này, tiếp tục tiến công về đàn yêu thú khác, ở trong điên cuồng đánh cướp súc tích lực lượng, tôi luyện bản thân, trải qua ảo cảnh, giờ phút này phóng thích lần nữa, làm cho trong Hung thần kỳ binh có rất nhiều người tăng lên, thậm chí còn có mấy chục người đột phá đại cảnh giới.

    Giữa thiên không, Trình Cung lẳng lặng nhìn Hung thần kỳ binh cùng thành viên Huyết Chiến phía dưới, Huyết Y Lão Tổ đã vào trong không gian ngoại đỉnh, giờ phút này chỉ có Sắc Quỷ đứng ở bên cạnh Trình Cung.

    - Ta dựa vào, ngoan độc a, Đoan Mộc Nhất Phong lại tự tay giết thân đệ đệ, còn phơi thây ba ngày.

    Móa nó, Lục Địa Thần Tiên, người này dĩ nhiên là Lục Địa Thần Tiên, thật làm cho đại thiếu đoán đúng, hắn che dấu thật đúng là đủ sâu.

    Sắc Quỷ vừa mới nhận được tin tức trong Song Long thành truyền đến, hắn cũng bị tin tức này hù sợ, nhất là Đoan Mộc Nhất Phong là Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên, đây là Sắc Quỷ hoàn toàn không nghĩ tới, trước hắn cũng đã làm rất nhiều điều tra nhằm vào Đoan Mộc Nhất Phong, lại không có một chút dấu vết để lại.

    - Thật sự là coi thường hắn rồi, chẳng lẽ hắn còn có mưu đồ càng lớn sao?

    Nếu như hắn muốn toàn tâm toàn ý giúp đỡ Vũ Thân Vương leo lên đại vị, muốn có quyền lực, chỉ cần hắn cho thấy lực lượng của hắn là Nhân Anh Kỳ, thì đâu có phiền toái như vậy.

    Sắc Quỷ rất là khó hiểu hành vi của Đoan Mộc Nhất Phong làm.

    - Người không giống người, phụ tử Lang Vương Bạch Nhân Long, Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng, cho rằng đạt tới Lục Địa Thần Tiên có thể muốn làm gì thì làm.

    Nhưng Đoan Mộc Nhất Phong xuất thân Nam Cương Thần Giáo, Nam Cương Thần Giáo này cùng Nguyên Thủy Ma Tôg, Phong Vân Kiếm Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu đều là tồn tại đồng cấp, nhưng tin tức hắn biết làm cho hắn không dám xằng bậy, càng thêm biết rõ cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, sẽ không ngốc đến mức nghĩ một Lục Địa Thần Tiên có thể thu phục hết thảy.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 9


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 401: Đại Thiếu rất Thuần Khiết

    Trình Cung nhìn bên dưới đang không ngừng xúc tiến tốc độ, Hung Thần Kỳ Binh đang không ngừng chém giết với yêu thú quay qua nói với Huyết Chiến:

    - Biết trời cao không thể trèo, biết Lục Địa Thần Tiên vốn không phải vạn năng, thế thì sẽ có hai khả năng, một là loại không cam tâm, muốn đứng trên thiên hạ, đạp trên vạn người, loại người này hoặc là kiêu ngạo vô bờ, không thì là thiên tài trong thiên tài.

    Đoan Mộc Nhất Phong hẳn không thuộc về loại này rồi, cho nên y thuộc loại biết nặng nhẹ, tự mình ẩn giấu.

    Y ẩn giấu thực lực là để tự bảo vệ mình, cứ như lần này vậy.

    Lần này nếu không phải y là Lục Địa Thần Tiên, hẳn Hoàng Đế đã giết y để hả cơn giận rồi, đồng thời cũng là để giao phó với thiên hạ, nhưng giờ y lại có thể tự bảo vệ mình.

    Nếu y bộc lộ sức mạnh Lục Địa Thần Tiên quá sớm, thế thì chắc y đã sớm bị cuốn vào tầng chiến đấu cao hơn nữa rồi, lúc đó như lục bình không rễ, một người không rễ không nguồn như y sẽ rất dễ bị phong ba cuốn đi.

    Biết Đoan Mộc Nhất Phong là Lục Địa Thần Tiên, Trình Cung cũng không cảm thấy có gì là kinh ngạc, cứ theo đà thăng tiến thực lực và sức mạnh của bản thân mình, người có thể xứng làm đối thủ của mình khẳng định cũng phải cùng cấp bậc với mình, thậm chí thế lực còn lớn mạnh hơn, hùng hậu hơn cả Phong Vân Kiếm Tông, Nam Cương Thần Giáo.

    Nếu không có thực lực cỡ này, thì ngay cả tư cách trở thành kẻ thù cũng chẳng có, giống như Đoan Mộc Nhất Phong, nếu lần này y ngay cả biện pháp tự bảo vệ cũng không có, thế thì một cái thánh chỉ của Hoàng Đế, y đã sớm trở thành quá khứ rồi.

    Cũng tương tự như người thế tục thông thường, họ vĩnh viễn không biết được cuộc sống của quan to tôn quý, vương tôn quý tộc ra sao, không biết đến những cuộc đấu đá của bọn họ, cả đời có lẽ chẳng tài nào thấy được một người trong số họ.

    Nhưng đối với bọn quan to tôn quý, vương tôn quý tộc, vòng tròn lẩn quẩn trong cuộc sống của bọn họ, nào là bạn bè, kẻ địch, người nhà của họ đều là cùng một tầng lớp.

    Đạo lý y như vậy, một khi ngươi có được sức mạnh của Lục Địa Thần Tiên, bước vào trong tầng thứ này, mới phát hiện ra những thần tiên cùng tồn tại.

    Những Lục Địa Thần Tiên mà ngay cả Hoàng đế cũng khó lòng gặp được lần lượt xuất hiện, có thể họ sẽ trở thành bằng hữu của ngươi cũng có thể họ sẽ trở thành kẻ thù của ngươi, bởi vì lúc này ngươi đã đạt tới cảnh giới và tầng thứ ngang hàng với họ.

    - Xem ra Nam Diêm Bộ Châu thật sự đại loạn rồi, ngưu quỷ xà thần gì cũng bò ra hết rồi.

    Sắc Quỷ cảm thán một cách nghiêm túc, trông bộ dạng đầy vẻ ưu sầu thế sự, nhưng phút tiếp theo, trên mặt y lại nở nụ cười xấu xa nói:

    - Giờ trái lại ta rất nóng lòng chờ đợi, tình trạng hiện giờ của Vân Ca Thành.

    Tin Hoàng đế muốn bắt ngươi về Đế Đô đã loan ra khắp chốn, nay đám người ngươi giết đều là người của Đoan Mộc Nhất Lâm, hơn nữa những tội lỗi như tham ô, giết hại Liệp Yêu Giả, thụt kết khoản công thường ngày của bọn chúng ta đều đã công khai ra tất, Lúc đó hành động của ngươi chính là trừ hại cho dân, phân ưu cho vua.

    Mà chuyện của Đoan Mộc Nhất Lâm bị lộ ra ngoài, Hoàng Đế không muốn thu hồi thánh chỉ cũng không được, cái miệng quạt này kêu như vậy, thật muốn nhìn xem biểu hiện hiện giờ của Hoàng Đế ra sao?

    - Vô vị

    - Hứ, chẳng lẽ Đại Thiếu người không muốn ư?

    - Muốn, nhưng ta sẽ không nói ra.

    - Chết tiệt!

    - Đại Thiếu, bất luận là Hoàng Đế hay là Vũ Thân Vương, giờ đều là tử địch của chúng ta.

    Chúng ta phải nghĩ cách thôi.

    Dù sao bọn họ cũng ở tít trên cao, Hoàng Đế thì còn dễ đối phó một chút, nếu cứ đà này chọc tức lão thêm vài lần, chắc lão sẽ bị tức ối máu chết, quan trọng là không được để Vũ Thân Vương kế vị, nếu không chúng ta cứ ở mãi tron g thế bị động cũng không phải cách, chi bằng bàn bạc với Lão Gia Tử, bỏ xuống thay thế quách cho rồi.

    Trò chuyện vu vơ với Trình Cung, thoặt nhiên Sắc Quỷ lại phán cho câu này.

    Bỏ xuống thay thế nghĩa là thế nào.

    Đây chẳng phải nói muốn lật đổ Lam Vân Đế Quốc, đây tuyệt đối là lời lẽ phản nghịch, nhưng Sắc Quỷ chỉ vô tư nói ra thôi.

    - Không được, điều này chẳng cần hỏi gia gia, ta cũng sẽ không đồng ý.

    Trình Cung vừa nghe đã lắc đầu liên tục, Sắc Quỷ nghe vậy nhún nhún vai, chuyện như thế bản thân Sắc Quỷ cũng cho rằng đâu phải chỉ cần tùy tiện nói ra là Trình Cung sẽ lập tức làm theo.

    Chỉ có điều y không ngờ rằng, câu tiếp theo Trình Cung lại nói:

    - Nhưng nếu như ngươi muốn làm Hoàng đế, hoặc Tông gia các ngươi muốn, thì ta sẽ toàn lực ủng hộ.

    Trình Gia nhà ta đoán chừng loại trừ Trình Lam ra, cho dù Hoàng đế chủ động nhường ngai vàng cho bọn ta.

    E rằng cũng chẳng có ai nhận.

    Phụ thân ta thì thích đánh giặc, ngày nào cũng cùng Man Tộc đánh không biết mệt, gia gia cũng chẳng thích ngày nào cũng ngươi đấu ta đá, ganh đua ghen ghét mãi không thôi.

    Trước kia chưa thấy qua Nhị Thúc, lần này sau khi ta thấy rồi, ta dám khẳng định, ông ấy cũng chẳng có hứng thú đâu.

    Còn về bản thân Đại Thiếu ta, làm Vua ta không quan tâm, ngươi muốn ta làm đại ca của Hoàng đế thì còn được, ngươi có thể đi hỏi Túy Miêu, Bàn Tử hoặc bản thân ngươi cũng được, ai trong các ngươi làm Hoàng đế, ta đều sẽ dốc toàn lực ủng hộ cả.

    Phải rồi, kỳ thật ta thấy ngươi khá thích hợp, đến lúc đó ngươi có thể có tam cung lục viện, ba ngàn phi tử, sung sướng biết bao nha.

    Tuy rằng hiện giờ ở đây không có ai, nhưng Sắc Quỷ nghe Trình Cung nói năng ung dung tự tại như vậy, cũng cảm thấy hơi giật mình bất ngờ.

    Sau đó lại nghe lời Trình Cung nói, Sắc Quỷ ra sức lắc đầu.

    - Ta thu lại những lời vừa rồi, Đại Thiếu người chắc hẳn đã nghĩ ra cách thu thập bọn chúng rồi, làm Hoàng đế chán phèo.

    Ta chỉ thích mỹ nữ, chỉ cần hậu cung, không cần thiên hạ, cóc thèm triều chính, ha ha...

    Bàn Tử thì cái gã này khỏi phải nói đi, nếu để gã làm Hoàng đế, hôm nào gã nổi hứng, nói không chừng chắc đem cả vương quốc ra mà cá cược với người ta.

    Về phần Túy Miêu, nếu y làm Hoàng đế thì ắt hẳn ngày đầu tiên y sẽ ra lệnh, dân toàn quốc lấy rượu thay cơm, thế thì thiên hạ đâu đâu cũng đều là ma rượu cả rồi.

    Hơn nữa, Đại Thiếu người đã nói cho bọn ta nghe rất nhiều chuyện về Cửu Châu, ở đó còn chơi đã hơn Nam Diêm Bộ Châu nữa.

    Sắc Quỷ ra sức lắc đầu nói.

    - Cửu Châu rộng lớn vô biên, so với làm Hoàng đế thế tục còn vui thú hơn gấp trăm ngàn lần, vả lại...

    Trình Cung thuận miệng nhắc đến chuyện Cửu Châu, đang bàn chuyện sôi nổi, bất chợt hắn dừng lại phóng tầm nhìn ra xa.

    - Đại Thiếu, sao thế?

    Sắc Quỷ cũng nhìn ra có điều không ổn.

    - Khí chất quá mạnh, luồng khí chất khác cũng không kém, nhưng có chút quen thuộc, đây là...

    Bành Dũng!

    Bởi vì đám người Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm dẫn theo người chém giết ở hạ phương, tuy rằng Trình Cung đang nói chuyện với Sắc Quỷ, nhưng thần niệm của hắn vẫn luôn để ý tình hình xung quanh.

    Sức khống chế của Trình Cung đối với thần niệm, tuyệt đối đạt đến trình độ đỉnh phong rồi.

    Tuy rằng chỉ là Nhân Anh Kỳ tầng năm, nhưng cũng chẳng thua kém gì so với Nhân Anh Kỳ tầng tám cả, hơn nữa điều tuyệt xảo bên trong, e rằng cho dù là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong như Trình Lão Gia Tử cũng không bì được.

    Dù sao cách hiểu và vận dụng thần niệm của hắn, hoàn toàn không cùng đẳng cấp tồn tại với Nhân Anh Kỳ.

    Tuy rằng hiện giờ Trình Lão Gia Tử cũng học Luyện Thần Quyết, nhưng so với cảm ngộ nghiên tu mấy trăm năm trước của Trình Cung, vẫn còn thua xa một trời một vực.

    Do đó cho dù là người Lục Địa Thần Tiên trung cấp, Trình Cung vẫn có thể phát hiện ra bọn họ, bọn họ cũng không có tài nào phát hiện ra Trình Cung, ngoại trừ thật sự là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong hoặc Địa Anh tồn tại mới có thể đứng từ khoảng cách từ xa, cùng cảm giác kỳ diệu trong lòng phát giác ra điều bất ổn.

    Trình Cung xa xa từ mấy trăm dặm ngoài phát hiện ra có hai luồng sức mạnh to lớn, đang bay về phía Đan Thành, điều khiến hắn kinh ngạc đó là một người trong số đó có một khí chất mà hắn hết sức quen thuộc, đó chính là tên Bành Dũng lần trước suýt chút nữa bị Trình Lão Gia Tử giết chết ở ngoài Vân Ca Thành.

    Người của Phong Vân Kiếm Tông cũng đến rồi, Trình Cung lập tức ý thức được chuyện gì đang diễn ra.

    - Bùm!

    Trình Cung còn chưa kịp trả lời Sắc Quỷ, ngọc bài đeo trên người hắn bỗng nhiên vỡ vụn.

    Trình Cung cúi đầu xuống nhìn, thứ vỡ vụn chính là ngọc bài mà trước khi đi, hắn đã giao cho Man Ngưu Vương Lý Hằng, cũng giống như thứ đưa cho Trình Trảm, Hung Thần Kỳ Binh vậy, một khi có nguy cấp thì ngay cả sử dụng bồ câu đưa thư cũng không kịp, cứ trực tiếp bóp nát cái này, bên trong có chứa một ít thần niệm của Trình Cung, thế là ngọc bài bên này của Trình Cung cũng sẽ vỡ nát.

    - Vèo!

    Phút tiếp theo, Sắc quỷ cảm giác nguyên khí bên cạnh mình ngưng đọng ra, nháy mắt thôi đã có cảm giác ai đó bay vụt lên, mắt nhìn qua lần nữa, bóng dáng Trình Cung đã sớm mất dạng rồi.

    - Đan Thành có chuyện, lập tức trở về.

    Cùng lúc đó, tiếng nói của Trình Cung vang lên trong đầu bọn Sắc Quỷ, Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm.

    ...

    Vân Ca Thành Đế Đô Lam Vân Đế Quốc, vốn dĩ tâm điểm của việc bàn luận là liên quan đến việc Hoàng đế hạ lệnh bắt nã Trình Cung quay về Đế Đô, nhưng lúc này người dân cả thành Đế Đô đều ngẩn ngơ, cũng giống Song Long Thành vậy, chẳng qua ở Đế Đô thì nhiều hơn một chút thôi.

    Người của Đế Đô lúc mới vừa xem xong, cũng chẳng hiểu rốt cục là có chuyện gì, bởi vì bọn họ không giống với người của Song Long Thành.

    Đại đa số mọi người đều không biết rốt cục Đoan Mộc Nhất Lâm là ai, chỉ đơn giản bất bình với những hành động hạ lưu, hèn hạ của tên khốn nạn này.

    Đế Đô là nơi nào chứ, đó là nơi có nhiều đại nho và văn sĩ nhất, đối với tình hình này đương nhiên càng căm hận vô cùng.

    Hiển nhiên, người không biết cũng không sao.

    Rất nhanh liền có đủ loại tin tức khác bổ sung cho.

    - Thấy chưa, thì ra người cướp đoạt ở năm tỉnh Tây Nam căn bản không phải Đại Thiếu Trình Gia, ta đã nói mà, Đại Thiếu Trình Gia có ĐAN THầN PHủ, cái hắn có là tiền, khi không cướp bóc làm quái gì.

    - Ờ ờ ha, hắn tùy tiện tăng giá đan dược lên một cái, bao nhiêu tiền cũng có cả thôi.

    - Đây chính là hãm hại vu khống, vu oan giá họa, ngươi thấy giờ sự thật lồi ra rồi đó, căn bản chính là do bọn Tuần Phủ và người của Song Long Thành cướp thôi, sau đó đem cái nón tai họa đội lên đầu Đại Thiếu Trình Gia.

    - Không sai, Trình Đại Thiếu là người thế nào, đó là kẻ cầm đầu Tứ Đại Hại Vân Ca Thành, ở Đế Đô có chuyện gì mà hắn không dám làm, nếu muốn cướp hắn cũng sẽ cướp một cách quang minh chính đại.

    - Gã Đoan Mộc Nhất Lâm này là đệ đệ của Đoan Mộc Nhất Phong –Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, mà Đoan Mộc Nhất Phong lại là cửu cửu của Vũ Thân Vương, như vậy thì các người hiểu rồi chứ gì, đây rõ ràng là có âm mưu từ trước.

    - Vậy chẳng phải là đang nhắm vào Trình Gia sao, rõ là qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, không chút lương tâm mà.

    Năm đó nếu không phải nhờ Trình Đại Soái, cả cái Lam Vân Đế Quốc này đã tiêu tùng rồi, ấy thế mà giờ đây họ lại hãm hại chung thần.

    - Phải đó, ngươi muốn hại ai khác cũng được, không ngờ nói Trình Đại Thiếu cướp bóc, Trình Đại Thiếu là thủ lĩnh Tứ Đại Hại Vân Ca Thành, là con cháu dòng dõi, sao hắn lại rảnh hơi mà đi cướp bóc gây sự, ở không thì hắn đi cưỡng hiếp công chúa không hay hơn à?

    ...

    Có người cập nhật tin tức cho, thoáng chốc đám người này đã bát nháo cả lên, lần lượt bút giết khẩu phạt, tuy rằng không chỉ đích danh, nhưng tất cả mục tiêu đều nhắm thẳng vào Hoàng thất.

    Thời điểm này, đám quan viên cũng bắt đầu rục rịch rồi, bởi vì hành động của Đoan Mộc Nhất Lâm, đám người trung lập và một số học phái nho gia đều đứng ra tất, lúc này lại cộng thêm tay chân của Trình Gia bắt đầu hành động, bọn họ vốn dĩ nhằm vào chuyện của hai huynh đệ Đoan Mộc Nhất Lâm, Đoạn Mộc Nhất Phong, giờ đây lại biến thành tất cả bọn họ đều đứng ra vì oan tình của Trình Cung.

    Chương 402: Tăng tốc, tăng tốc hơn nữa

    - Bùng...

    đáng ghét...

    đáng ghét... một đám phế thải, một lũ vô dụng, một bầy ăn hại...

    Tiếng gầm của Hoàng đế, khiến cho cả cung điện rơi vào khủng hoảng, thở dộc cũng không dám thở nửa hơi.

    Hoàng đế có thể không tức sao, cuối cùng hạ quyết tâm phải động thủ rồi, Trình Cung còn cho cái cớ và cơ hội tốt nhường này, thế mà hóa ra tất cả chỉ là giả tưởng.

    Thánh chỉ mình đã ban rồi, giờ chuyện đã diễn biến đến nước này, nếu mình không thu hồi thánh lệnh, nhất mực làm theo ý riêng, như vậy há chẳng phải mình thật sự trở thành hôn quân rồi sao?

    Nhưng nếu như thu hồih lệnh, chẳng khác nào ta tự tát vào mặt mình.

    Cái cảm giác bị người khác ép bức, bắt mình tự vả vào mặt mình sao mà đau đớn làm sao, chỉ có người từng trải mới có thể thấu hiểu được.

    Mà thân là Hoàng đế một nước, luôn luôn ở tít trên cao, cảm giác nhục nhã và đau đớn đó còn nhiều hơn gấp trăm lần so với người bình thường, không ai có thể thấu hiểu được nỗi đau khổ ấy, do đó sau khi tất cả những chuyện này xảy ra, lão ta đã đuổi hết tất cả mọi người ra ngoài, còn lại một mình trong phòng, lão điên cuồng tức giận đập phá đồ đạc tứ tung.

    - Trình Cung... ngươi cướp Ngưng Anh Đan của chẫm, giờ lại sỉ nhục chẫm trước mặt bao nhiêu người ở Nam Diêm Bộ Châu, chẫm xin thề với trời, tất diệt Trình Gia ngươi, phanh thây ngươi ngàn mảnh.

    Hoàng đế đứng một mình nắm chặt nắm đấm, ngón tay đã ghim cả vào thịt, máu tươi tóe ra.

    Tuy rằng lúc này đang mặc long bào trên người, nhưng khí thế vua chúa tôn nghiêm, cao cao tại thượng, nắm giữ càn khôn đã không còn nữa, cái còn lại chỉ là một bộ mặt hung tợn, toát lên sát khí kinh người.

    Trong mắt Vũ Thân Vương, Hoàng đế vốn là người hay do dự không kiên định, thế mà giờ đây cuối cùng lão đã hạ quyết tâm, bất chấp tất cả tiêu diệt Trình Gia.

    Hoàng đế biết rằng, chuyện này đã lan ra khắp cả nước, cả nước náo động, dân như nước, trước kia khi Trình Cung còn ở Vân Ca Thành, thì hắn thích mượn thế lực, lúc đó thế lực hắn mượn được chính là dân chúng Vân Ca Thành.

    Nhưng lần này còn khoa trương hơn, thế lực hắn mượn lại chính là cả cái Lam Vân Đế Quốc này, thậm chí có thể nói là có cả thế lực của Nam Diêm Bộ Châu nữa.

    Hoàng đế hiểu rất rõ, lão không thể không tự bạt tai, cơn phẫn nộ này lão vốn dĩ muốn phát tiết lên đầu Đoan Mộc Nhất Phong và cả tên đệ đệ đầu heo của y là Đoan Mộc Nhất Lâm.

    Nhưng điều khiến lão không ngờ đến là, lão nhanh chóng nhận được thông tin của Đoan Mộc Nhất Phong, đồng thời còn có cả phần mật báo của bên tổ chức tình báo báo về.

    Hoàng thượng tức đến thổ huyết thêm lần nữa, Lục Địa Thần Tiên, Đoan Mộc Nhất Phong không ngờ cũng là Lục Địa Thần Tiên, dựa vào sức một mình y chấn p cả Song Long Thành, tiện tay giết mấy trăm người, trực tiếp dùng quyền Tổng Đốc diệt gia đình mười mấy người, thậm chí là đích thân giết chết đệ đệ ruột của mình, phơi thây ba ngày.

    - Tại sao... tại sao...

    đáng ra chẫm phải là Hoàng đế thiên cổ... gã cũng có thể trở thành Lục Địa Thần Tiên ư...

    Lục Địa Thần Tiên, đó là nỗi đau trong lòng Hoàng đế, cũng từng gần ngay trước mắt lão.

    Nhưng giờ đây, không ngờ ngay cả Đoan Mộc Nhất Phong cũng đạt tới Lục Địa Thần Tiên, thực lực mà gã thi triển, còn không hề tầm thường.

    Cộng thêm tình huống này, vị Hoàng đế như mình không ngờ ngay cả gã cũng không thể động tới được.

    Thế thì thành ra thể thống gì, Hoàng đế như mình thành ra thứ gì chứ, bản thân hạ lệnh truy nã Trình Cung về Đế Đô trước, sau đó lại không thể không thu hồi mệnh lệnh, giờ ngay cả muốn hạ lệnh phát tiết cũng không tài nào làm được.

    Mà điều quan trọng nhất là, lúc này trong lòng Hoàng đế đã dấy lên một nỗi kinh sợ, ban đầu tuy lão để Đoan Mộc Nhất Phong làm Tổng Đốc Tây Nam Ngũ Tỉnh, lão cũng chỉ muốn mượn lực Vũ Thân Vương và Nam Cương Thần Giáo mà thôi, theo lão thấy rằng, đám người bên hạ phương đang nằm trong sự khống chế của lão.

    Mà lần trước thái độ của Đoan Mộc Nhất Phong khi chạy đến, cũng khá biết điều, khác biệt so với các Nam Cương Thần Giáo khác, nhưng ai mà ngờ được gã lại là Lục Địa Thần Tiên.

    Một gã Lục Địa Thần Tiên, gặp mình có thể hạ mình quỳ gối, khúm núm e dè để có được vị trí Tổng Đốc ở Tây Nam Ngũ Tỉnh, sau lưng gã còn có Nam Cương Thần Giáo, Vũ Thân Vương, từ đây về sau cái Tổng Đốc Tây Nam Ngũ Tỉnh này không còn nằm trong sự khống chế của mình nữa, vị Hoàng đế như mình cũng quá uất ức rồi.

    Nghĩ đến đây, Hoàng đế đã phát cuồng lên, hai mắt nổi đầy tia máu và sự cuồng loạn.

    ...

    - Bộp bộp bộp...

    Trong Kinh Thành, sau khi Trình Cung đi thì chỉ còn lại một Trình Phủ yên lặng như tờ, ngay cả lúc Trình Cung đánh trọng thương Tuần Phủ của Song Long Thành, giết hại rất nhiều quan viên triều đình, bị Hoàng đế hạ lệnh truy nã quay về Đế Đô, Trình Phủ vẫn yên ắng không chút phản ứng gì.

    Lúc này đây, bỗng nhiên phóng pháo hoa, không phải là một chuỗipháo, mà là vây xung quanh tường nhà của cả cái Trình Phủ, cứ mỗi mấy mươi mét thì lại treo một sâu pháo dài dài, trong lúc nhất thời tiếng pháo rền vang kinh động cả Vân Ca Thành.

    Tiếp đó tiếng pháo hoa lại nổ lên ngay bên trong Trình Phủ, các loại pháo hoa bay thẳng lên trời cao.

    Nửa canh giờ sau, sau khi toàn thể dân Vân Ca Thành đều trông thấy cảnh tượng này, thì pháo hoa vẫn không ngừng được bắn lên, hoàn toàn không hề có ý muốn ngừng lại.

    Không ai dám tiếp cận Trình Phủ, nhưng người từ những nơi phương xa khác tất cả đều đang quan sát.

    - Ha ha... sảng khoái, sảng khoái, tên tiểu tử thối Trình Cung này, có món đồ chơi này từ sớm mà không thèm nói trước một tiếng, hại gia gia ta phải lo lắng một phen.

    Trình Lão Gia Tử lúc này nhẹ nhàng vuốt râu, cười đến không thể ngậm miệng lại được.

    Lo lắng, đâu phải chỉ là lo lắng không thôi, Tống Chiến Thiên đứng bên cạnh thầm nghĩ, lúc biết Trình Cung đánh Đoan Mộc Nhất Lâm, giết hại các quan viên Song Long Thành, tiếp đó lại cướp đoạt năm tỉnh Tây Nam, Trình Lão Gia Tử suýt tí nữa là chìm vào trạng thái không thể khống chế được.

    Một mặt tức giận mắng Trình Cung nhắm mắt làm bừa, mặt khác chửi bới đám người bên Hoàng đế, cố tình ép Trình Cung phạm tội, tiếp đó lại ban một loạt mệnh lệnh xuống, lão đã chuẩn bị cả tư thế sẵn sàng đối đầu với Hoàng gia nữa, đồng thời lại bàn bạc với Tống Chiến Thiên nói muốn đi Nam Hoang một chuyến.

    May mà tin tức của Trình Cung kịp thời báo tới, mới khiến Trình Lão Gia Tử bớt lo lắng lại, bất kể Hoàng đế làm thế nào,bản thân hắn sẽ xử lý tốt việc này.

    Cho dù Trình Cung thông báo rồi, nhưng Trình Lão Gia Tử vẫn lo lắng, sốt ruột, cứ như con kiến trên cái nồi nóng vậy, làm Tống Chiến Thiên bị lão dày vò hết mấy ngày trời.

    - Giờ Hoàng đế đã chẳng còn viện cớ nào để động thủ, lúc này nếu lão động thủ, chỉ càng tự làm khó mình thôi.

    Nhưng sự tranh giành trong Hoàng tộc, đã đến mức không thể tránh né được nữa, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

    Bên bọn họ nếu đã có thể ứng phó trở lại, chúng ta cũng nên chuẩn bị, chuẩn bị thì tốt hơn, cho dù vô ý ngồi vào vị trí đó, nhưng đến lúc cũng phải chọn ra một người nghe lời mới được.

    Trình Lão Gia Tử vui vì tôn tử Trình Cung nên lão cười đến híp cả mắt, không khép miệng lại được.

    Tống Chiến Thiên cũng có khác gì đâu, ông ta cũng vui mừng vì Tống Phước, nhưng ông ta càng hiểu rõ, tuy lúc này vừa qua được một ải, nhưng những phiền toái ngày sau ắt hẳn sẽ không nhỏ đâu.

    - Ha ha...

    Trình Lão Gia Tử cười to sảng khoái nói:

    - Không vội, không vội, cần phải làm gì thì chúng ta cứ chờ tên tiểu tử thối kia sắp xếp là được rồi, giờ do hắn làm chủ cái nhà này mà, là lúc những lão già như chúng ta phải dốc sức rồi, hắn hiển nhiên sẽ tự khắc phân công nhiệm vụ cho chúng ta.

    Ngươi xem xem, giờ Hoàng đế rõ ràng là đang trở mặt bất chấp tất cả muốn động thủ, kết quả hiện giờ bàn tay đưa ra lại phải thu lại tự vả vào mặt mình, chuyện như vậy mà tên tiểu tử thối kia cũng tính trước được, chẳng lẽ ngươi còn lo lắng những chuyện khác hắn không biết sắp xếp hay sao.

    Đi, giờ là lúc để bọn chúng thay thế rồi, chúng ta đi nhậu cho thống khoái đi, nhậu đến say nằm tại chỗ ấy.

    Tên tiểu tử thối đó còn nói với ta, khoản thời gian trước hắn đã vơ vét được một số món đồ hay ho, sẽ rất có ích cho việc tu luyện của hai chúng ta, ha ha, hỉ sự liên miên.

    Thôi, đi nào, chúng ta đi nhậu không nằm không về.

    Trình Lão Gia Tử hưng phấn kéo lấy tay Tống Chiến Thiên, không đợi lão nói thêm gì, đã trực tiếp kéo lão đi nhậu.

    Tống Chiến Thiên nghe Trình Lão Gia Tử nói thì dở khóc dở cười, là ai mấy ngày trước còn đứng ngồi không yên, lúc thì đòi xông vào hoàng cung giết chết Hoàng đế, lúc thì đòi lập tức bay đến Nam Hoang, giờ mở miệng ra thì nhẹ nhàng thoải mái lắm.

    Nhưng trong thâm tâm Tống Chiến Thiên, làm sao lại không cảm thán trước Trình Cung thần kỳ, có thể dễ dàng đục cái lỗ thủng trên trời, sau đó lại lập tức nghĩ cách vá lại, hơn nữa trước sau còn có được lợi ích.

    Trải qua nhiều chuyện như vậy, không ai còn cho rằng tất cả những chuyện này đều là ngẫu nhiên may mắn nữa, trên thực tế những chuyện này đều không thể nào trùng hợp được, nhưng chuyện không thể, lại luôn bị Trình Cung làm cho nảy sinh kỳ tích.

    Giờ nhớ lại, Tống Chiến Thiên không khỏi thầm thở dài trong lòng, không hiểu nỗi Trình Cung sao có thể làm được tất cả những chuyện này cơ chứ.

    ...

    Lúc này Trình Cung thân đang ở Nam Hoang, lại đuổi về Đan Thành với tốc độ nhanh nhất, vốn dĩ trên đường đi hắn chợt phát hiện ra Tam trưởng lão Bành Dũng của Phong Vân Kiếm Tông và một luồng khí chất mạnh mẽ khác nữa, cũng đang tiến về Đan Thành, Trình Cung biết ngay bọn họ đang nhắm vào mình mà đến, vốn dĩ muốn ngăn họ lại, từ từ chơi đùa một chút, nhưng lại nghĩ giờ hẳn bên Đan Thành xảy ra chuyện.

    Nếu không phải xảy ra chuyện lớn, Man Ngưu Vương Lý Hằng sẽ không bóp nát Ngọc Bài, cho nên chẳng cần nghĩ ngợi gì liền bay ngay tới Đan Thành.

    Lúc vừa phát hiện ra Bành Dũng, ý niệm đầu tiên xoẹt ngang trong đầu hắn chính là không thể để bọn họ tiếp cận Đan Thành, còn khí chất của người đó Trình Cung chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được một ít, đó là bởi y đã dùng hết sức mạnh của mình dẫn theo Tam trưởng lão bay đi, nếu chỉ có mình y bay đi một cách cẩn thận, Trình Cung cũng chưa chắc đã phát giác được với khoảng cách xa thế này.

    Có thể khẳng định rằng, đây tuyết đối là một vị Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên tồn tại, mà còn hơn cả Lục Địa Thần Tiên thông thường nữa.

    Đối mặt với kẻ địch như vậy, Trình Cung không muốn chiến đấu với chúng ở gần khu vực Đan Thành, như vậy rất dễ phá hoại kiến trúc của Đan Thành, nhưng họa vô đơn chí, vấn đề cùng lúc xảy đến, cũng chỉ đành quay về Đan Thành trước rồi tính sau.

    Tăng tốc, tăng tốc, tăng tốc nữa, tốc độ của Trình Cung không ngừng tăng lên, Huyết Y Lão Tổ thân ở không gian ngoại đỉnh đang không ngừng tiếp thêm sức mạnh vào cơ thể của Trình Cung.

    Nay cường độ cơ thể của Trình Cung cũng chẳng thua kém gì so với Huyết Y Lão Tổ, cường độ của thần niệm tuy cũng giống với Lão Tổ là Nhân Anh Kỳ tầng năm, nhưng Trình Cung đối với việc kiểm soát thần niệm còn vượt xa hơn cả Huyết Y Lão Tổ.

    Mà nguyên khí ngưng tụ trong cơ thể của Trình Cung còn bao hàm cả Anh Nguyên Chi Khí, trên bản chất đã nảy sinh sự biến đổi, điều quan trọng nhất là lúc này bên ngoài cơ thể Trình Cung đang được bao bọc bởi một luồng sáng nhàn nhạt.

    Đây chính là Xuyên Vân Toa mà ngày đó hắn đã cướp được từ tay Đoan Mộc Nhất Lâm, lúc này Trình Cung truyền sức mạnh khiến cho Xuyên Vân Toa vận động cao độ, Xuyên Vân Toa này hóa thành một luồng năng lượng trong suốt bao bọc lấy Trình Cung, khiến tốc độ Trình Cung đẩy tới một hạn mức mới.

    Với sức mạnh của Trình Cung hiện giờ, lại có xuyên Vân Toa, một khi tốc độ được phát huy cực hạn, đoạn đường mấy trăm dặm chẳng qua là chuyện nhỏ trong nháy mắt.

    Hướng mà hắn bay tới cũng chính là Đan Thành, lúc này bên phía Đại trưởng lão là Phùng Lăng, Tam trưởng lão Bành Dũng của Phong Vân Kiếm Tông cũng đang đuổi đến đan Thành, tốc độ của bọn họ vốn đã rất nhanh, nhưng đó chưa phải tốc độ cực hạn.

    Chương 403: Chạm trán kẻ thù

    Vốn dĩ bọn họ không phát hiện ra Trình Cung, bất luận là Bành Dũng hay là Phùng Lăng, tuy rằng thần niệm của họ bất cứ lúc nào cũng có thể tản ra chú ý xung quanh, nhưng lúc không có chuyện gì mà cứ căng thần niệm ra dò la chung quanh, vậy thì hao tổn sẽ rất lớn.

    Mà một khi thần niệm bị mệt mỏi, tổn thương, muốn khôi phục lại cũng là điều vô cùng khó khăn, những lúc bình thường, cho dù là Lục Địa Thần Tiên, cùng lắm cũng chỉ lưu ý tình trạng xung quanh cách mình mấy mươi dặm thôi.

    Bây giờ thân đang ở Nam Hoang, cộng thêm không thông thuộc đối với địa hình nơi này, dọc đường đi chỉ dựa vào mỗi tấm bản đồ mua được, thần niệm của Phùng Lăng cũng đang tìm hiểu phạm vi trái phải cách đó trăm dặm.

    Lúc Trình Cung phát hiện ra bọn họ, bọn họ căn bản chưa phát giác ra Trình Cung, nhưng Trình Cung dốc toàn lực bay về Đan Thành, động tĩnh cũng tương đối lớn.

    Thân là Lục Địa Thần Tiên thuộc cảnh giới Nhân Anh Kỳ, trong thoáng chốc Phùng Lăng phát hiện ra có điều bất ổn, tăng cường thần niệm đồng thời cũng hơi gia tăng tốc độ tiến về phía trước.

    Gã tăng tốc như vậy, cũng đồng nghĩa hai bên đang đồng thời hướng về một nơi.

    Nếu là lúc bình thường, chỉ cần bản thân Trình Cung muốn trốn tránh, cho dù cách xa mấy km chỉ cần hắn lẩn trốn kỹ, không muốn để Phùng Lăng phát hiện, Phùng Lăng cũng chẳng tài nào phát hiện ra được đâu.

    Nhưng lúc này đây, hắn đang dồn toàn lực lao đi, một khi cự ly hai bên nhích lại gần nhau một chút, Phùng Lăng lập tức cảm nhận được sức mạnh cường hoành trong cơ thể của Trình Cung.

    - Sức mạnh lớn thật, đây là ai, hướng đi của hắn sao lại cùng đường với chúng ta, nguyên khí bên phía Đan Thành cũng không bình thường, chẳng lẽ bên trong thành đã xảy ra chuyện gì ư?

    Phùng Lăng cũng là giang hồ lão luyện rồi, cảm nhận được luồng sức mạnh to lớn đang chạy nhanh về cùng hướng, phút tiếp theo gã liền dẫn theo Bành Dũng tăng tốc đi đến Đan Thành.

    Xảy ra chuyện gì vậy?

    Sao tự nhiên đại trưởng lão lại tăng tốc nhanh như vậy?

    Tam trưởng lão Bành Dũng bị Phùng Lăng dẫn đi lập tức cảm giác có điều bất thường, nhưng giờ đại trưởng lão uy thế quá mạnh, Bành Dũng cũng không dám tùy tiện mở lời chất vấn.

    Lúc mới bắt đầu Trình Cung phát giác ra Bành Dũng và Phùng Lăng.

    Bởi vì bọn họ cách xa nên căn bản không phát giác ra Trình Cung.

    Về sau hướng đi tương đồng, dần dần cự ly được kéo lại gần, Phùng Lăng cảm nhận được luồng sức mạnh to lớn của Trình Cung.

    Tiếp đó Phùng Lăng tăng tốc, bởi vì mục tiêu đều là Đan Thành, do đó khoảng cách giữa Phùng Lăng và Trình Cung càng lúc càng gần hơn.

    Lúc này Trình Cung đang chạy hết tốc lực bay đến Đan Thành, vận chuyển Xuyên Vân Xoa, thân người bên trong Xuyên Vân Xoa, dần dần tốc độ vượt qua cả Phùng Lăng.

    - Xuyên Vân Xoa?

    Chẳng lẽ là người của Nam Cương Thần Giáo, trong phạm vi gần đây có thể để đệ tử chưa đạt cấp độ Lục Địa Thần Tiên sử dụng Xuyên Vân Xoa, cũng chỉ có Nam Cương Thần Giáo mà thôi.

    Chỉ là linh khí Xuyên Vân Xoa hạ phẩm, tốc độ không ngờ có thể đạt đến trình độ này, e rằng cũng chỉ có Lục Địa Thần Tiên mới làm được, nếu không thì phải tiêu hao lượng lớn đan dược mới được.

    Rốt cuộc là chuyện gì, ở đó đã xảy ra chuyện gì?

    Tuy rằng giờ phút này thần niệm của Phùng Lăng đã có thể tập trung vượt qua bọn họ, Trình Cung muốn tới Đan Thành trước một bước, chỉ là giờ Trình Cung đang bị bao bọc bởi Xuyên Vân Xoa.

    Hắn không phải giống như Đoan Mộc Nhất Lâm, ngay cả một phần sức mạnh của Xuyên Vân Xoa cũng chẳng phát huy ra được, lúc này sức mạnh của Xuyên Vân Xoa đã được Trình Cung phát huy ra ngoài, tình trạng bên trong ngay cả Lục Địa Thần Tiên như Phùng Lăng cũng không tài nào dò xét ra được.

    Đương nhiên, đây chủ yếu cũng do thần niệm của Phùng Lăng không có gì xuất sắc, nó chỉ ở mức căn bản bình thường, nếu đổi lại là Trình Cung trở thành Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm thì lại khác, cho dù đối phương có linh khí trung phẩm đi nữa, thần niệm của hắn vẫn có thể dò la ra được một ít.

    - Bùng!

    Bởi lẽ tốc độ quá nhanh, bất thình lình dừng lên trên không Đan Thành, nguyên khí xung quanh Trình Cung cứ như bị bùng nổ ra vậy, cùng lúc đó, ở phía xa trong đám người Man Tộc, có một số người thần niệm cường đại cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên trên trời.

    - Đại Thiếu... là Đại Thiếu đã về...

    Man Ngu Vương Lý Hằng đang bị ba tên người Man có thân thể cao to hơn mình ba phần vây đánh, lúc này thấy Trình Cung đã đến liền vui mừng hớn hở, cây rìu Man Vương trong tay chợt toát ra sức mạnh còn cường hoành hơn cả ban nãy, trực tiếp chấn động hất bay ba tên Man tộc kia.

    Bản thân y cũng bị chấn động đến miệng thổ ra huyết đỏ, hai vai khẽ run rẫy, còn ba người kia thì thảm hơn y nhiều, trên người ít nhiều đều bị cây rìu Man Vương đả thương, miệng phun ngụm máu to, thậm chí linh khí hạ phẩm trên tay một tên trong số đó trực tiếp bị hủy mất.

    Phải biết rằng ba tên này chính là Hộ Pháp của Man Thần Giáo, Hộ Pháp của Man Thần Giáo cũng tương đương với trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo vậy, chỉ có Bán Bộ Thần Tiên mới có tư cách trở thành Hộ Pháp.

    Mới đầu Man Ngưu Vương Lý Hằng không dám bộc phát, nhưng trong phút giây phát hiện ra Trình Cung đã quay lại, Lý Hằng lập tức bùng phát thế tấn công mạnh nhất.

    Kỳ thật trong lòng y cũng rất hiếu kỳ, không hiểu tại sao, trong lòng y cứ như an tâm hơn, có thứ nguyện vọng muốn bùng phát hết tất cả những nỗi ức chế, uất ức vừa rồi.

    - Đại Thiếu quay về rồi, đám khốn kiếp này xui xẻo rồi.

    - Mẹ kiếp, chuẩn bị khai sát giới.

    - Đúng, Đại Thiếu về rồi, Đại tướng quân bọn họ hẳn cũng đã về rồi, chúng ta nội ứng ngoại hợp, giết sạch đám Man Tử này đi.

    - Ngay ca triều yêu thú cũng đã tiêu diệt sạch, huống chi một đám người Man Tộc hoang dại này, có thể xông lên giết bất cứ lúc nào.

    ...

    Giờ Trình Cung thân ở trên không, đã sớm trông thấy tình hình bên trong Đan Thành, vòng ngoài Đan Thành hoàn toàn bị bao vây bởi một đám người Man, đám người này thân hình cao to, sức mạnh hung hãn, nhất là cơ thể cường tráng phi thường.

    Chỉ có điều lúc này đám người trong Đan Thành đều co rút lại vào trong nội thành, với đỉnh núi này Trình Cung bảo Huyết Y Lão Tổ ngưng tụ một trận pháp làm trung tâm, phát động phòng ngự tường thành mới gầy dựng của nội thành lên.

    Trên tường thành này, phủ đầy trận pháp, những trận pháp này rất đặc biệt, nó có thể hút sức mạnh khác nhau của người ta vào trong, mà một khi trăm ngàn trận pháp nhỏ bao vây tường thành được khởi động đến một trình độ nhất định nào đó, trận pháp ở đỉnh núi sẽ hình thành một lồng trảo phòng ngự khổng lồ, hoàn toàn bao trùm lấy hạt nhân của Đan Thành.

    Lúc này ở bên dưới có trên mười ngàn hung thần kỳ binh, đem sức mạnh của mình nạp vào trong đó, chống đỡ và duy trì lấy màn phòng ngự này.

    Hiển nhiên khi cuộc chiến đấu được mở màn, đa số hung thần kỳ binh tu luyện trong nội thành cũng sẽ ra tay.

    Những người khác thì lại phát động đủ loại tấn công, phòng ngự tráo (màn phòng ngự) này đặc biệt ở chỗ, bên trong có thể không chịu ảnh hưởng gì mà tấn công ra bên ngoài, còn bên ngoài muốn tấn công, thì phải xông vào, phải nhận được cản trở từ phòng ngự tráo.

    Cứ như vậy mà cầm cự được, đợi Trình Cung đến, trong Đan Thành không ai bị thương vong, trái lại người của Man Thần Giáo lại tử thương không nhỏ.

    Lúc này nghe thấy Lý Hằng cao giọng gầm lên một tiếng, người trong Đan Thành tất cả đều phấn chấn rạng rỡ, xoa quyền lắc cổ chuẩn bị liều mình một trận.

    - Chắc hẳn ngươi tên là Trình Cung phải không, giờ hãy mau chóng đưa ra bảo tàng mà ngươi đã cướp được trước đó, bổn Phó Giáo Chủ có thể nương tay cho ngươi chết toàn thây.

    Man Thần Giáo phái ra gần sáu mươi ngàn người, vừa rồi tham gia tấn công tầm ba mươi ngàn người hơn, còn có ba tên Hộ Pháp nữa.

    Mà trong số ba mươi ngàn Man Thần Giáo còn lại, có một gã thân hình cao to gấp đôi những người trong đám, đã vượt ra khỏi tưởng tượng thông thường, một gã người Man y hệt như yêu thú không lồ vậy đang đứng ngay ra đó.

    Điều khác biệt so với số người Man còn lại đó là, gã không chỉ che phần dưới cơ thể, những chỗ khác thì để trần, phần trên cơ thể gã mặc một bộ khôi giáp như những bộ nội giáp thông thường, che chắn cả ngực và sau lưng, trông càng toát lên khí thế uy vũ.

    Bên cạnh gã này, còn có ba tên Hộ Pháp tay cầm linh khí hạ phẩm, những binh khí bọn họ sử dụng cũng to như kích cỡ thân hình của họ, căn bản chẳng hề có đoản đao, đoản kiếm gì cả...

    Trông thấy Trình Cung xuất hiện, gã dẫn theo ba tên Hộ Pháp, thân thể chậm rãi bay lên.

    - Vèo!

    Một luồng sáng thanh kiếm xoẹt ngang qua, phút tiếp theo từ hướng khác, Phùng Lăng dẫn theo Bành Dũng cũng đã đuổi đến nơi, vị trí họ đứng vừa hay tạo thành hình tam giác với Trình Cung và gã Man Tộc kia.

    Tuy rằng Trình Cung toàn lực thúc đẩy Xuyên Vân Xoa bay đến nơi trước, nhưng Phùng Lăng dù gì cũng là một đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, đường đường là một Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm, Phong Vân Kiếm Tông xưa nay luôn nổi tiếng bởi kiếm, đương nhiên có ngự kiếm chuyên môn tăng tốc chi pháp.

    Do đó Phùng Lăng có trễ, cũng chỉ trễ mất một chút mà thôi.

    Bọn họ vừa mới đến, Bành Dũng trông thấy Trình Cung liền lập tức ngẩn người đong cứng, tiếp đó há hốc mồm, vô cùng kích động mà chỉ về phía Trình Cung nói:

    - Là hắn, đại... trưởng lão... chính là hắn, là hắn đã giết Phùng Tuấn Kiệt, giết Âm Huy con trai của Thái Thượng Trưởng Lão, giết hai đồ đệ của ta và rất nhiều trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, hắn... hắn chính là Trình Cung.

    Bành Dũng không ngờ mới vừa đuổi đến, người đều tiên gặp lại là Trình Cung, những chuyện trong quá khứ lần lượt hiển hiện ra trước mắt.

    Pháo hoa trên bầu trời Vân Ca Thành, những chữ đó cứ bám riết lấy y, tất thẩy mọi chuyện trong Vân Ca Thành cứ như một cơn ác mộng.

    Vốn chỉ là dẫn theo đồ đệ, nghĩ sẽ trải qua chuyện như thường lệ thôi, không ngờ cuối cùng lại bị hắn càn quét sạch sẽ.

    Lúc này tuy trong cơ thể y đã ngập tràn sức mạnh, nhưng bản thân y hiểu rất rõ, ngày chết của y sắp đến gần rồi.

    Tất cả những việc này, toàn bộ đều là do tên Trình Đại Thiếu khốn kiếp này gây nên.

    Phùng Tuấn Kiệt là đồ đệ mà Đại trưởng lão Phùng Lăng yêu thích nhất, lúc này Bành Dũng đột nhiên kích động chỉ sang Trình Cung, nói hắn là hung thủ giết chết Phùng Tuấn Kiệt, cơ thể Phùng Lăng ngay tức thì trào lên sát khí hoang dại, chỉ là gã không lên tiếng, trái lại dùng ánh mắt lạnh lùng chiếu sang Trình Cung.

    Người vừa rồi đi nhanh hơn mình một bước, không ngờ chính là hắn, sao lại có thể thế được.

    Nếu hắn sớm trở thành Lục Địa Thần Tiên, Phong Vân Kiếm Tông cũng không có khả năng phái Bành Dũng đi Vân Ca Thành, hơn nữa Bành Dũng cũng có thể chạy thoát được.

    Chẳng lẽ hắn đã nâng cấp lên sau khi Bành Dũng bỏ đi?

    Điều này lại càng khó tin hơn nữa, phải biết rằng Bành Dũng chạy từ Vân Ca Thành trở về, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả.

    Tuy cũng tiêu tốn khá nhiều thời gian, nhưng tính thế nào đi nữa cũng chỉ mất thời gian có mấy tháng, sao hắn có thể đạt tới trình độ này được.

    Cho dù hắn có Nguyên Thủy Ma Tông ủng hộ, cũng không thể đạt tới cảnh giới này nhanh như vậy, mình cũng là sau khi đột phá lên Lục Địa Thần Tiên, Âm Thái Thượng Trưởng Lão mới giúp mình một tay.

    Có một số chỗ ngoại lực giúp được, nhưng có một số chỗ thì không, nhưng sao hắn lại nâng cấp nhanh đến nhường này được vậy?

    Vừa rồi tuy rằng mượn trợ lực của Xuyên Vân Xoa, nhưng cho dù là Lục Địa Thần Tiên tầng ba thông thường, cũng chưa hẳn đã đạt được tốc độ đó, cũng không thể phát huy Xuyên Vân Xoa nhuần nhuyễn như vậy được.

    Có được sự tương trợ của Thái Thượng Trưởng Lão, gã Phùng Lăng đã đạt tới Nhân Anh Kỳ tầng 5 đỉnh phong cảm thấy dương dương tự đắc, nhưng lại không ngờ khi gã vừa đến nơi gặp phải Trình Cung, hơn nữa còn đã vô hình đọ sức một phen, điều quan trọng là đã thua nữa.

    Lúc này tâm trạng Phùng Lăng vô bùng bấn loạn, gã không hiểu, Trình Cung rõ ràng hôm đó hắn nói chỉ mới ở Thoát Tục Kỳ tầng sáu thôi mà, sao giờ lại thấy đã đạt Thoát Tục Kỳ đỉnh phong rồi.

    Đạt tới Thoát Tục Kỳ đỉnh phong cũng không nói gì, thân là Lục Địa Thần Tiên, xưa nay luôn có khả năng giết chóc đối với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong tồn tại.

    Nhưng tốc độ vừa rồi của Trình Cung, thật sự khiến cho Phùng Lăng thầm kiêng kị, chẳng lẽ Xuyên Vân Xoa kia không phải linh khí hạ phẩm, nếu là Xuyên Vân Xoa linh khí trung phẩm, hắn lại sử dụng thêm một số ngoại lực phụ trợ...

    Trong đầu Phùng Lăng không ngừng phân tích, cho rằng cũng chỉ còn có khả năng này thôi, tốc độ của Trình Cung mới đạt được trình độ này.

    Chương 404: Phó giáo chủ của Man Thần Giáo

    Nhưng bất luận thế nào đi nữa, một khi tốc độ của hắn đã đạt đến trình độ này, bản thân muốn giết hắn cũng không phải chuyện đơn giản.

    Hơn nữa vừa rồi trông thấy Man Ngưu Vương Lý Hằng phát huy uy lực, cũng tầm Nhân Anh Kỳ tầng ba tồn tại, lại thấy màn phòng ngự của Đan Thành này, trong lòng Phùng Lăng càng thấy e dè nghi kị hơn.

    Lại nhìn bên dưới đang chiến đấu, nghĩ tới câu nói vừa mới nghe được, trong đầu Phùng Lăng suy nghĩ nhanh như chớp, trực tiếp xoay người chắp tay với gã Phó giáo chủ Man Thần Giáo đang mặc áo giáp kia, nói:

    - Đại Trưởng Lão Phong Vân Kiếm Tông Phùng Lăng, lần này cố tình phụng mệnh Thái Thượng Trưởng Lão của Phong Vân Kiếm Tông là Âm Trường Túc đến để tiêu diệt kẻ này.

    - Phó giáo chủ Man Thần Giáo Tạp Lỗ (Kha Lỗ), vật trên người hắn là của Man Thần Giáo ta, bất cứ ai muốn cướp đoạt, đều chỉ có con đường chết.

    Tạp Lỗ vừa rồi cũng trông thấy tốc độ của Trình Cung, lúc này gã cũng đã cảm nhận được sức mạnh to lớn của Phùng Lăng, vừa nói cơ bắp trên người lại gòng lên, trên tay cũng xuất hiện thêm một thanh linh khí trường mâu thuộc hạng trung phẩm.

    Linh khí trung phẩm, không ngờ là linh khí trung phẩm, xem ra tin truyền đến không sai, vị thần linh kia của Man Thần Giáo quả nhiên đã ban thưởng lượng lớn vũ khí hùng mạnh cho bọn họ.

    Sức mạnh của gã Tạp Lỗ này chắc hẳn cũng tương đương với mình, thế mà lại có thêm linh khí trung phẩm, thứ đãi ngộ kiểu này, cho dù là ở Phong Vân Kiếm Tông cũng không có.

    Tuy rằng thanh trường mâu này chỉ là loại linh khí trung phẩm thông thường, nhưng linh khí trung phẩm dù sao cũng là linh khí trung phẩm, uy lực cường đại.

    Trông thấy gã Tạp Lỗ này trực tiếp rút ra thanh trường mâu linh khí trung phẩm, mắt Phùng Lăng tức thì toát lên thần thái ngưỡng mộ.

    - Thứ mà giáo chủ Tạp Lỗ muốn...

    - Ta là Phó giáo chủ.

    Chẳng đợi Phùng Lăng nói dứt lời, Tạp Lỗ đã lập tức đính chính lại.

    - Thứ Phó giáo chủ Tạp Lỗ muốn, Phùng mỗ đương nhiên sẽ không cướp vật người khác yêu thích, mục tiêu của ta chỉ là muốn giết chết Trình Cung, về đồ vật của hắn, thì toàn bộ sẽ thuộc về Phó giáo chủ người.

    Tên nhãi này vô cùng xảo huyệt, nham hiểm ác độc, quỷ kế đa đoan, không biết đã gặp phải kỳ ngộ gì mà tốc độ của hắn lại nhanh lên một cách kỳ lạ, vả lại thủ hạ dưới tay hắn cũng không kém cỏi, chỉ khi chúng ta liên thủ với nhau mới có thể đạt được mục tiêu chúng ta muốn có.

    Sự lớn mạnh của Trình Cung làm cho Phùng Lăng bất ngờ kinh sợ, nhưng gã dù gì cũng là đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, vừa nhìn thoáng qua đã nắm rõ tình hình, lập tức ngỏ lời liên thủ với Man Thần Giáo, nhằm chung tay đối phó với Trình Cung.

    Hiện giờ tại vị trí này, nhất là thanh trường mâu của Tạp Lỗ có thể bổ ra bất cứ lúc nào, trường mâu thuộc linh khí trung phẩm đang nằm trong tay người Man cấp Nhân Anh Kỳ,uy lực phát ra khó lường trước được, ít ra cũng có thể chặn đường tháo chạy của Trình Cung.

    - Được.

    Tạp Lỗ ngẫm nghĩ một lúc, cũng cảm thấy đề nghị này không tồi, bởi vì Trình Cung vừa xông tới với tốc độ đó, nên gã cũng chẳng tự tin mình có thể bắt được Trình Cung nếu Trình Cung tháo chạy, nhiệm vụ mà giáo chủ đích thân giao phó lần này, liên quan đến ý chỉ của thần linh, tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào, nên gã lập tức gật đầu đồng ý.

    Móa nó, chết tiệt thật, chẳng lẽ cái câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, đúng thật ư?

    Hai tên này không ngờ lại dám liên minh ngay trước mũi mình.

    Cái chuyện đếch gì thế này, đậu xanh xào đậu đỏ hả, bọn chúng bắt tay nhau thật rồi.

    Phùng Lăng, sư phụ của Phùng Tuấn Kiệt, cuối cùng đã tìm tới cửa rồi.

    Cũng may, không phải là Âm Trường Túc, nếu lúc này Âm Trường Túc mà đến, chắc Trình Cung chỉ có một con đường, chạy thôi.

    Mặc dù bên phía Hách Liên Hồng Liên truyền đến tin tức, Hách Liên Lam Phong vẫn luôn dõi mắt theo sát động tĩnh của Âm Trường Túc, nhưng với cấp bậc tồn tại của bọn họ, muốn lặng lẽ không chút tiếng động mà theo dõi đối phương vốn không phải chuyện dễ dàng.

    Tuy rằng Âm Trường Túc không đích thân đuổi đến, nhưng chuyện của hôm nay cũng quá ư trùng hợp rồi, người của Man Thần Giáo cũng đánh tới cửa rồi.

    - Đại Thiếu, sao đây?

    Lúc này, Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng bay lên đứng bên cạnh Trình Cung, y đã uống đan dược, thương thế trái lại không gì đáng lo.

    Chỉ có điều nụ cười nhẹ nhõm, thoát nạn rồi kia vừa nở trên khuôn mặt y, giờ đã vụt tắt mất tiêu.

    Hai vị Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên lận, hơn nữa chẳng phải thứ Lục Địa Thần Tiên thông thường, Man Ngưu Vương Lý Hằng có thể cảm nhận được nguồn áp lực khổng lồ do hai người này tạo ra, khiến cho y như bị núi to đè ép vậy, cảm giác như bất lực không thể chống chọi nỗi.

    Hai vị Lục Địa Thần Tiên đại siêu việt xuất hiện cùng lúc, còn có sáu tên Bán Bộ Thần Tiên sau lưng Tạp Lỗ nữa, kia còn cả Bành Dũng sau lưng Phùng Lăng, loại trận thế này, cho dù dốc toàn lực tất cả mọi người trong Đan Thành, sợ rằng chưa chắc đã chống đỡ nỗi.

    Vì thế lúc Man Ngưu Vương áp sát Trình Cung, y đã dùng thần niệm giao lưu với Trình Cung, trong lòng thì tính đến đường tệ nhất.

    - Cái này còn phải hỏi, kẻ địch đánh đến cửa rồi, còn phải nể mặt chúng sao, đánh, chốc nữa ta đánh gã khờ này, ngươi bụp đồ ngu kia.

    Trình Cung chỉ Phùng Lăng và Bành Dũng, trực tiếp lớn tiếng nói.

    - Hỗn láo, chết đến nơi còn không biết thân mình, Trình Cung, ở đây không phải Vân Ca Thành đâu, hôm nay Đại Trưởng Lão nhà ta cũng sẽ không cho ngươi cơ hội dở trò ti tiện đâu, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi.

    Bành Dũng vừa trông thấy Trình Cung đã tức điên lên, giờ lại thấy Trình Cung đến nước này rồi, vẫn nói lời ngông cuồng, rõ ràng không biết sống chết là gì.

    Bành Dũng không đợi Phùng Lăng nói chuyện, đã tức điên quát lớn.

    Đồng thời trong lòng cũng khá khâm phục, Đại Trưởng Lão đúng là Đại Trưởng Lão, vài câu nói đã thỏa hiệp xong xuôi với bọn người Man này, lần này Trình Cung ngươi chết chắc rồi.

    - Cái thứ cụt đuôi bỏ chạy nhà ngươi, không cần đồ đệ của mình, thủ hạ của thủ hạ bại tướng mà còn dám đứng đó phách lối, ngươi biết xấu hổ không vậy, ta mà là ngươi thì đã sớm tự vững tế trời đất rồi.

    Cút sang bên, thủ hạ bại tướng, giờ còn là kẻ hầu nữa, ở đây không có chỗ cho ngươi lên tiếng.

    - Ngươi trừng mắt cũng vô dụng, sao?

    Bị sốc hả?

    Ngươi nói xem ta nói có đúng không, dẫn theo cả đám đồ đệ đến Vân Ca Thành, cuối cùng còn có mình ngươi sống sót rời khỏi, ngươi còn có lời nào để nói.

    - Còn dám đứng đó mà nói chuyện với bổn Đại Thiếu, ngươi là cái thá gì chứ?

    Bành Dũng vừa nói một câu, Trình Cung lại nói như sóng biển dâng trào, sóng sau cao hơn sóng trước.

    Trực tiếp khoét vào vết thương của y, sau đó đứng bên cạnh chà chanh xát muối, phết thêm chút mật ong, lại bỏ vào vài con kiến, lúc này Bành Dũng cảm thấy sức mạnh đã nhanh chóng bành trướng trong cơ thể mình, tức thì đã không chịu khống chế, có cảm giác sắp bùng loạn đến nơi.

    Hơi thở của gã, đã trở nên vô cùng thô kệt và nặng nề.

    - Ỷ có Nguyên Thủy Ma Tông chống lưng, ngươi ba lần bốn lượt đối đầu với Phong Vân Kiếm Tông ta, còn giết hại đệ tử Phong Vân Kiếm Tông ta.

    Cphải ngươi có tên thủ hạ Nhân Anh Kỳ sao, bảo gã ra đây đi, trễ chút nữa e rằng ngay cả cơ hội ra tay cũng chẳng có đâu.

    Nguyên Thủy Ma Tông chẳng phải có hiệp nghị với ngươi sao, bọn họ có thể bảo vệ ngươi một lần, hai lần, nhưng không thể bảo vệ ngươi cả đời đâu, hôm nay bổn Đại Trưởng Lão sẽ để người của Nam Diêm Bộ Châu biết rằng, đối đầu với Phong Vân Kiếm Tông ta thì có kết cục thế nào.

    Đã thỏa hiệp với Tạp Lỗ, Phùng Lăng khẽ gật đầu mỉm cười với gã, tiếp đó sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía Trình Cung.

    Bởi vì gã phát hiện, nếu gã không lên tiếng nữa, Bành Dũng rất có thể sẽ không chịu nỗi khiêu khích, không đợi cuộc chiến bùng nổ thì bản thân đã nổ phanh thây chết rồi.

    Về phần Trình Cung, tuy rằng trong mắt Phùng Lăng năng lực hắn tăng lên khá nhanh, nhưng có nhanh cách mấy cũng vẫn chưa đạt tới Lục Địa Thần Tiên, cũng chẳng qua là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.

    Tất cả đều là ảo thôi.

    Lúc này bảy đường kiếm khí sau lưng Phùng Lăng đang dần lan tỏa ra xung quanh theo khí thế bành trướng của gã, trời đất thoáng chốc bị bao trùm bởi một luồng sát khí nồng hậu, kiếm khí tung hoành, toàn bộ sức mạnh cường hoành của Nhân Anh Kỳ tầng năm được phóng thích ra ngoài.

    Thất Huyền Kiếm là linh khí hạ phẩm mà năm xưa Phùng Lăng đã có được từ một cuộc kỳ ngộ, Thất Huyền Kiếm tổng cộng có bảy thanh kiếm, bảy thanh linh khí hạ phẩm này còn có một bộ Thất Huyền Kiếm Trận tương phối nữa, uy lực kinh hồn.

    Phùng Lăng cũng chính là dựa vào Thất Huyền Kiếm này nên mới ngồi vững chiếc ghế Đại trưởng lão trong Phong Vân Kiếm Tông, lúc này dưới sự thôi thúc của Nhân Anh Kỳ tầng năm Lục Địa Thần Tiên, Thất Huyền Kiếm Trận trực tiếp bao trùm lấy không gian trong phạm vị ngàn mét, uy thế vô cùng đáng sợ.

    - Ngươi, chẳng qua là con cờ toan tính trong tay của Nguyên Thủy Ma Tông, còn thật tưởng mình là nhân vật quan trọng à?

    Không biết lượng sức mình.

    Phó giáo chủ Tạp Lỗ, chúng ta cùng ra tay đi, giết xong hắn rồi ta sẽ mang thi thể hắn đi, vật dụng gì của hắn ngươi cứ giữ lấy.

    Thân làm đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, khí độ và khí thế của Phùng Lăng cũng không phải dạng tầm thường, nhất là vào lúc này lấy thân phận một Lục địa thần Tiên xuất hiện.

    Sau lần này, trở về Phong Vân Kiếm Tông ắt hẳn gã sẽ được phong làm Thái Thượng Trưởng Lão.

    Lúc vừa mới trông thấy tốc độ của Trình Cung gã có hơi lo lắng một chút, nhưng giờ liên thủ với Tạp Lỗ rồi, có thể đảm bảo sẽ không có bất kỳ ai cản trở mình đối phó với Trình Cung nữa, gã ngập tràn lòng tin.

    Trình Cung là thá gì, một tên phế vật hơn một năm trước ngay cả Phạt Mạch Kỳ cũng không đạt tới, đứa bại gia chi tử, ăn chơi lêu lổng.

    Hắn có được thành tựu như ngày hôm nay, khẳng định là do Nguyên Thủy Ma Tông đã hao phí lượng lớn đầu tư, sức mạnh để thúc đẩy mà thành.

    Loại người này có thể dương oai đắc ý trước mắt kẻ khác thì còn được, còn trong mắt Phùng Lăng gã thì chẳng là cái thá gì đâu.

    Phùng Lăng lúc tức giận không giống như Bành Dũng, âm điệu của gã chỉ thêm phần lạnh nhạt hơn, động thủ cũng tàn độc hơn.

    - Được, tốt nhất là ngươi làm rõ nhé, đồ trên người hắn là của thần giáo, nếu các ngươi dám không giữ lời, Man Thần Giáo ta tuyệt đối không khách khí đâu.

    Thân hình to cao của Tạp Lỗ, dẫn theo một đám người Man nhoi nhóc đứng cản trước bộ phận quan trọng của gã, nhìn gã cũng biết đây lại là một người Man ngu ngốc không hiểu sự đời, nhưng lời nói của gã rõ ràng đang cảnh cáo Phùng Lăng, thân làm Lục Địa Thần Tiên, Tạp Lỗ gã tuy rằng là người Man nhưng đầu óc không ngu xuẩn, đừng thừa lúc đang chiến đấu mà nảy lòng tham chôm chỉa.

    Trong lúc nói chuyện, trường mâu trong tay của Tạp Lỗ đã bay ra.

    Trận thế như vậy, rốt cục Trình Cung có được gì?

    Thần, hứ, đó là thứ thần linh chỉ có đám người Man các người mới tin thờ thôi, đồ vật rốc cục là của ai, cái này thì hẳn phải xem bản lĩnh của mỗi người rồi.

    Thần thái của Phùng Lăng trông thì bình thường, nhưng torng lòng lại thầm hừ một cách lạnh lùng, giễu cười gã Tạp Lỗ này nói cho cùng vẫn là người Man, đầu óc chưa được mở mang.

    Tuy đạt tới Lục Địa Thần Tiên, nhưng đầu óc lại chẳng bù với sức mạnh.

    Mặc dù Trình Cung trong mắt gã chẳng là cái thá gì cả, nhưng hắn có thể đi đến bước đường này, bên cạnh ngoại trừ có Huyết Y Lão Tổ ra, rất có thể còn có sự yểm hộ của Nguyên Thủy Ma Tông nữa, bản thân liên kết với Tạp Lỗ chính là để chuẩn bị cho việc này, một khi có sức mạnh khác xuất hiện ngăn trở, gã Tạp Lỗ này sẽ rất có ích đấy.

    Về phần sau khi giết Trình Cung sẽ làm sao, Phùng Lăng căn bản không cần lo lắng, chỉ cần trở về Phong Vân Kiếm Tông, cho dù là tông chủ của Nguyên Thủy Ma Tông hay là thần thánh gì đó trong miệng Tạp Lỗ cũng chẳng làm gì được gã.

    Đây chính là lợi ích của việc có thế lực, có bối cảnh.

    Phong Vân Kiếm Tông ở Nam Diêm Bộ Châu chẳng khiếp sợ thế lực nào cả.

    - Đại ca ngốc ơi, làm ơn dẫn người của ngươi cút xéo sang một bên đi, nói với Giáo chủ của các ngươi rằng, sau Yêu Thú Triều ta sẽ đích thân qua đó bàn chuyện với ông ta.

    Phùng Lăng nói chuyện với Tạp Lỗ, Trình Cung im lặng không lời ngăn cản, nhưng chính lúc Tạp Lỗ muốn động thủ, Phùng Lăng tưởng đã khống chế được cục diện rồi thì Trình Cung lại giơ tay lên, ném lệnh bài trong tay qua cho gã Tạp Lỗ.

    Chương 405: Thất Huyền Kiếm Trận đấu với Thiên Cương Địa Sát Trận.

    Chính lúc Phùng Lăng đang lớ ngớ chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì vị Tạp Lỗ vận hết sức tay chân chuẩn bị xông lên kia, thanh linh khí trung phẩm trong tay gã đột nhiên biến mất, hai tay cung kính tiếp nhận lấy lệnh bài.

    Đi cùng với sức mạnh và thuật vận chuyển thần niệm đặc biệt của gã, lệnh bài đó toát lên một uy lực áp chế hết sức độc đáo và kỳ lạ.

    - Oanh!

    Lúc này, đám người Man đang tiến công Đan Thành, còn có người Man vòng ngoài, cả Tạp Lỗ và sáu tên hộ pháp sau lưng, cùng lúc khụy gối.

    Trong miệng nói tiếng đặc thù của người Man, vô cùng cung kính và thành khẩn.

    Bởi vì vừa rồi khi Phó giáo chủ Man Thần Giáo nhận lệnh bài xong, gã liền kích hoạt sức mạnh bên trên nó, trên đó chính là sức mạnh của thần linh.

    Cảnh tượng này khiến cho Phùng Lăng bên cạnh phải ngẩn tò te ra, y đang thầm đắc ý bản thân biết tùy cơ ứng biến, lâm trận liên minh, lôi kéo được gã đần Tạp Lỗ, ai ngờ đâu giờ chuyện lại diễn biến thành ra thế này.

    Thần, thần chó má, chẳng qua cũng giống như Thái Thượng Trưởng Lão thôi, giả vờ lừa thần gạt quỷ bọn người Man này thôi.

    Gã Tạp Lỗ này đã là Lục Địa Thần Tiên rồi, chẳng lẽ ngay cả điều này cũng không hiểu sao, người Man đúng là người Man, đầu óc ngắn quá, đúng là một bầy ngu xuẩn.

    Nhưng những điều này y chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, tín ngưỡng vốn vô cùng thần kỳ, y cũng chẳng muốn vì một câu tùy tiện nói ra mà phải đắc tội với đám người Man óc ngắn này.

    Lợi dụng bọn chúng được thì lợi dụng, nên lúc vừa đến Phùng Lăng mới nói chuyện với gã Tạp Lỗ này.

    Bởi vì ấn tượng của y rất sâu đậm, Bành Dũng nói với y lúc trước đã bị Trình Cung hãm hại, dời hoa tiếp mộc.

    Y nghe rồi rất tức giận, tuy nói là trúng độc, nhưng suy cho cùng cũng là do bản thân bọn họ.

    Lần này y đã rút kinh nghiệm, không để Trình Cung có cơ hội, nhưng thật không ngờ sau khi y đã đàm phán xong tất tần tật, Trình Cung buông có một câu, cả đám người Man hùng hổ như vũ bão ban nãy thoáng chốc quỳ rạp hết xuống đất.

    Hơn nữa, sau khi đám người Tạp Lỗ xác nhận đây là lệnh bài thật, không nói gì thêm lập tức rút quân rời đi.

    Đừng nói là Phùng Lăng, ngay cả người đứng sau lưng Trình Cung là Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng đứng ngẩn ngơ như trời chồng, đám người Man khí thế như sấm... thế... cứ vậy mà đi à?

    Chuyện này thật khó tin mà, tấm lệnh bài mà Đại thiếu đưa cho bọn chúng là gì vậy, nhìn bộ dạng quỳ gối vừa rồi của chúng, chẳng lẽ đó là tín vật thần linh của Man Thần Giáo trong truyền thuyết?

    Thế nhưng, sao Đại Thiếu lại có được tín vật của Man Thần Giáo chứ?

    Người vốn dĩ không còn ôm bất kỳ hy vọng nào, chuẩn bị chìm suồng liều mạng chiến đấu là Man Ngưu Vương Lý Hằng, lúc này trong lòng y chỉ có một cảm giác, chỉ có mình không dám nghĩ, chứ không có chuyện Đại Thiếu không làm được.

    Ngay cả bí mật của thần linh Man Thần Giáo mà Đại Thiếu cũng có liên hệ tới, điều này quá thần kỳ rồi.

    Chơi trò gì vậy?

    Diễn tuồng hả?

    Bành Dũng mở to hai mắt, đây là sao chứ, đám nhãi nhép này sao bỏ đi hết vậy nè.

    Vừa rồi bọn chúng còn thề sống thề chết, hùng dũng chuẩn bị xông lên liều mình, sao giờ đều rút về hết cả rồi.

    Nếu Trình Cung sớm quen biết với bọn họ, đám người Man Thần Giáo này sẽ không tấn công, còn nếu không quen biết, tại sao hắn lại có cái lệnh bài này.

    Trông thái độ của Tạp Lỗ, chắc hẳn đó là lệnh bài cao quý của thần linh, cái tên bại gia tử ăn chơi trác táng này, sao lại có mối quan hệ với nhân vật đỉnh cao nhất của Nam Diêm Bộ Châu được nhỉ?

    Trước đó là quan hệ với Nguyên Thủy Ma Tông, thậm chí ngay cả thánh nữ của Nguyên Thủy Ma Tông cũng ở lại bên cạnh hắn giúp sức, giờ lại còn có Man Thần Giáo nữa.

    Những nhân vật cao cao tại thương kia, sao cứ phải có quan hệ với hắn nhỉ?

    Hắn chỉ là con kiến nhỏ nhoi thôi mà!

    - Đại Thiếu, bọn chúng... rút đi thật rồi!

    Thật sự trông thấy bọn Tạp Lỗ rút quân, trực tiếp lui về, Man Ngưu Vương Lý Hằng tuy đã trải qua nhiều phong ba bão táp,nhưng lần này y cũng không kiềm được mà kích động kêu lên.

    Bản thân Man Tộc vốn rất khỏe mạnh cường tráng, nhưng từ sau Man Hoang Đại Đế, Man Tộc liền dần dần tụt hậu, Man Tộc của bây giờ chẳng qua là có thế lực lớn mạnh mà thôi.

    Man Tộc ở Nam Hoang vốn gần như bị lãng quên đi mất, mãi đến mười mấy năm trước thần linh kia của bọn họ xuất hiện, thiết lập ra Man Thần Giáo.

    Từ đó Man Thần Giáo trở thành một trong những thế lực đỉnh phong ở Nam Diêm Bộ Châu, bên cạnh đó người Man sau khi có được tín ngưỡng này họ càng trở nên đáng sợ hơn nữa, theo Man Ngưu Vương Lý Hằng nhận thấy rằng, cho dù tất cả lực lượng của Đan Thành tập trung hết lại đây, Trình Cung có biện pháp đối phó với vị Lục Địa Thần Tiên Tạp Lỗ này đi nữa, nhưng kết cục tốt nhất vẫn là hai bên cùng trọng thương mà thôi.

    Lại cộng thêm chuyện hai gã Phong Vân Kiếm Tông kia nữa, một cuộc chiến đấu vốn dĩ đã vô vọng rồi, thoáng chốc ván bài lật ngửa lại, trong lòng y vui mừng và kích động vô cùng.

    - Vậy ngươi còn đợi gì nữa, Thuần Ma Sát!

    Trình Cung vừa nói dứt lời, thân hình bỗng tăng tốc, tốc độ, sức mạnh, chớp mắt cứ như hỏa dược bùng nổ, bùng phát sức mạnh kinh người, thanh Ẩn Linh Đao trong tay dung hòa làm một với cơ thể, trực tiếp bổ thẳng về phía Phùng Lăng.

    Lần trước sau khi giết chết Âu Dương Bảo Ngọc và có được lệnh bài Man Thần từ tên đó, lúc này vừa hay lại được việc.

    Mà đợi sau khi Phùng Lăng tự cho thông minh tấu hài xong xuôi, hắn mới lấy ra, để cho Phùng Lăng bị một phen sốc nặng.

    Dù sao tên Phùng Lăng này cũng mới trở thành Lục Địa Thần Tiên mà thôi, tâm cảnh vẫn chưa đạt tới trình độ nhất định, phải biết rằng có một số Lục Địa Thần Tiên già cõi tuy có sức mạnh yếu hơn gã, nhưng cái cảm giác ngồi trên cao nhìn xuống thấu hiểu thế sự trần gian đó cũng còn mạnh hơn gã mấy trăm lần.

    Về phần Tạp Lỗ, gã là người Man Tộc, bản thân gã có phải là Lục Địa Thần Tiên hay không, địa vị của Lục Địa Thần Tiên ở Nam Diêm Bộ Châu như thế nào, g vốn không quan tâm, gã chỉ tín ngưỡng duy nhất có mỗi thần linh của Man Thần Giáo thôi.

    Nếu không Trình Cung cũng không đợi đến phút chót mới lấy lệnh bài Man Thần đó ra, bởi vì trong lời nói lúc trước của Âu Dương Bảo Ngọc, cộng thêm sự suy đoán của bản thân Trình Cung, vị thần linh này hẳn là người ít nhất đã đạt tới trình độ Thiên Anh tồn tại rồi.

    Tồn tại như vậy, há có thể tùy tiện quan tâm thế sự bên dưới trần gian, cho nên xuất sứ của lệnh bài Man Thần này nhất thời sẽ không thể bị vạch trần ngay được.

    Mà nếu để phút cuối mới lấy lệnh bài ra, còn có thể tạo ảnh hưởng to lớn đối với Phùng Lăng nữa.

    Một khi bọn Tạp Lỗ lui về, Trình Cung cũng chẳng buồn do dự gì thêm nữa, đối mặt với đám người Phong Vân Kiếm Tông thì chỉ có ngươi chết ta sống mà thôi, không phải phí lời làm gì.

    Chỉ có điều hắn vừa bay lên, đã sử dụng thuật Phá Không Thích mô phỏng thần thông Thuần Ma Sát của Nguyên Thủy Ma Tông, bởi lẽ bản thân hắn cũng biết một ít về công pháp của Nguyên Thủy Ma Tông, nếu muốn mô phỏng cũng có bảy tám phần chính xác.

    Kỳ thật cho dù có một số điểm hơi khác biệt, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ là Trình Cung học chưa tới.

    - Rầm rầm...!

    Thân thể Phùng Lăng được bao quanh bởi bảy luồng sáng của Thất Huyền Kiếm, thoáng chốc ngưng tụ ra trước mặt, trực tiếp đỡ lấy một đòn của Trình Cung.

    Trình Cung ra đòn mạnh như ba mươi con rồng, thân người của Phùng Lăng bị tấn công đến nỗi bay lùi về sau mấy ngàn mét.

    - “Thuần Ma Sát, không ngờ lại là Thuần Ma Sát, coi bộ Nguyên Thủy Ma Tông có ưu đãi đặc biết đối với hắn rồi.

    A, Thất Huyền Kiếm Trận.”

    Phùng Lăng vô cùng bất ngờ, gã ngạc nhiên về mối quan hệ giữa Trình Cung và thần linh Man Thần Giáo, gã kinh ngạc trước chiêu thức bí truyền của Nguyên Thủy Ma Tông.

    Nhưng dù gì gã cũng là đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, đường đường là một Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm mà, trong nháy mắt gã liền tập trung sức mạnh vào Thất Huyền Kiếm.

    Bảy thanh kiếm hình thành một kiếm trận khổng lồ, kiếm khi tung hoành, trong nháy mắt chúng bao trùm lấy Trình Cung bên trong.

    - Ngươi có kiếm trận, vậy thì để ngươi thưởng thức đao trận của bổn Đại Thiếu ta, Thiên Cương Địa Sát Trận.

    Phùng Lăng kinh nghiệm lão luyện, Trình Cung cũng chỉ là lợi dụng Phá Không Thích mô phỏng Thuần Ma Sát, uy lực tuy cũng không tồi, nhưng dù sao Trình Cung chỉ là cố tình làm vậy thôi, căn bản hắn không thể đả thương Phùng Lăng được.

    Thấy Phùng Lăng dở chiêu Thất Huyền Kiếm Trận ra, Trình Cung cũng trực tiếp xài chiêu Thiên Cương Địa Sát Trận.

    Trước kia lúc đối mặt với Chu Dật Phàm, mặc dù Trình Cung đã chuẩn bị sẵn tư thế để triển khai Thiên Cương Địa Sát Trận, nhưng chỉ có bản thân hắn mới hiểu rõ, lúc đó chẳng qua là nỏ mạnh hết đà, một khi Chu Dật Phàm thật sự động thủ, hắn sẽ nhanh chóng trốn vào trong không gian ngoại đỉnh thôi.

    Nhưng giờ hoàn toàn khác rồi, tuy hắn có chút giấu giếm, cố ý khống chế sức mạnh ở mức “tam thập long”, nhưng sức mạnh “tam thập long” thúc đẩy, uy lực thế trận của Thiên Cương Địa Sát này cũng dần tăng lên theo.

    Một cái thế trên đón Thiên Cương, dưới dẫn Địa Sát, hoàn toàn bao trùm bảo vệ lấy Trình Cung.

    - Ầm...

    ầm...

    Thất Huyền Kiếm Trận đang được triển khai vận chuyển, mỗi lần Thất Huyền Kiếm bùng kích, đều chấn động tới Thiên Cương Địa Sát Trận của Trình Cung phải chao đảo rung chuyển, nhưng trận thế đó khá là kiên cố, 107 thanh đoãn đao lấy Ẩn Linh Đạo làm hạt nhân, cấu thành một đại trận phòng ngự siêu vững chắc, cương khí trên trời và sát khí dưới đất, không ngờ thật sự được dẫn dụ và dung hòa vào trong trận Thiên Cương Địa Sát thật, khiến cho trận thế hình thành một vòng tuần hoàn bền vững nhất, kiên cố nhất.

    Sức tấn công đến tuy mạnh, nhưng trận thế đủ kiên cố, nhất thời cũng thật không tài nào phá vỡ.

    - Đồ ngu, đối thủ của ngươi là bổn vương.

    Trình Cung đấu với Phùng Lăng, thân hình Bành Dũng cũng muốn đuổi tới giúp sức, trường kiếm trong tay khẽ rung chuyển, trên không đã xuất hiện vô vàn ánh hào quang, Vạn Kiếm Xuyên Không.

    Tuy chưa lĩnh ngộ được ý cảnh thật sự của Vạn Kiếm Xuyên Không, nhưng dựa vào sức mạnh mà âm Trường Túc đã đánh vào cơ thể của gã, lúc này Bành Dũng gã hoàn toàn có thể thi triển mạnh bạo, trong nháy mắt đã xuất chiêu Vạn Đạo Kiếm Khí.

    Nhưng kiếm khí của gã chưa kịp bùng phát, Man Ngưu Vương Lý Hằng đã nhào tới, Man Vương phủ (rìu Man Vương) bổ từ trên trời bổ xuống.

    Cú này trực tiếp nhắm thẳng vào gã, nếu gã tiếp tục truy kích Trình Cung nữa, vậy thì gã nhất định sẽ bị Man Vương phủ đả thương, thậm chí là một nhát chí mạng.

    Sức mạnh của Man Ngưu Vương Lý Hằng nào phải chuyện đùa, đối mặt với gã, cho dù là Lục Địa Thần Tiên tầm thường cũng phải cẩn thận, há dám khinh suất.

    - Tên đần, ngươi mới là đồ ngu, đi chết cho ta.

    Bị tên Man Ngưu Vương chửi mình là “đồ ngu”, lại bị y cản đường cản lối, chẳng tài nào đối đầu với tên Trình Cung mà gã hận thấu xương, Bành Dũng máu sôi sùng sục, thần thông Vạn Kiếm Xuyên Vân vẫn chưa hoàn toàn được phóng thích, lúc này bèn khẽ xoay chuyển, thoáng chốc tất cả lao thẳng về phía Lý Hằng.

    Lý Hằng đã trải qua trận chiến Lang Vương, sau đó lại theo được Trình Cung dùng Nguyên Dịch và Chuyên Sinh Đan chạy chữa thương thế, giúp y không những hồi phục thương tích, sức mạnh còn tăng lên đáng kể, thậm chí còn giúp y tăng tốc luyện hóa Man Vương Phủ nữa.

    Lúc này thanh Man Vương Phủ đã được luyện hóa triệt để, nếu không vừa rồi y cũng không thể một mình đối chọi với cả ba tên hộ pháp Man Thần Giáo được, phải biết rằng bất kỳ hộ pháp nào của Man Thần Giáo, cũng chẳng thua kém gì so với Vương giả của Nam Hoang đâu, tuyệt đối cùng hạng tồn tại với Bán Bộ Thần Tiên đỉnh nhất đấy.

    Vạn Đạo Kiếm Khí, vô khổng bất nhập, bốn phương tám hướng, nhưng thân thể Man Ngưu Vương Lý Hằng lúc này đã hòa làm một với Man Vương Phủ, Man Thần Phủ trực tiếp đỡ lấy tất cả các thanh kiếm đang lao tới, hơn nữa thế cục như chẻ tre tát nước vậy, đánh nát hết thẩy kiếm khí.

    - Bùm...!

    Cuối cùng trên ngàn thanh kiếm khí bỗng chốc tập trung lại làm một, va chạm sát lá cà với Man Thần Phủ, cả người Lý Hằng bị chấn động lùi ra sau hơn ba ngàn mét.

    Chương 406: Không tin ngươi không mắc mưu

    - Phụt...

    Man Ngưu Vương Lý Hằng chỉ bị hất bay ra sau, nhưng còn Bành Dũng thì thảm thương rồi, một miệng máu trực tiếp phun ra ngoài, cả người trực tiếp bị hất văng xuống đất, tàn lực dưới chân, trực tiếp tạo thành một lỗ hỏng lớn sâu mấy mươi mét rộng mấy trăm mét.

    Quần áo của gã trong nháy mắt đã chịu đựng sức mạnh to lớn, đa phần đã bị rách toạt, trên người cũng hiện đầy thương tích.

    Tuy hiện giờ sức mạnh của Bành Dũng đã tăng lên, nhưng so với người tự bương trải mà có được sức mạnh như Man Ngưu Vương Lý Hằng, thì quả là thua kém xa rồi.

    Huống chi Man Ngưu Phủ trong tay Man Ngưu Vương lại là linh khí trung phẩm.

    Nếu gã thật sự dựa vào thực lực bản thân, tu luyện Vạn Kiếm Xuyên Vân thành Vạn Đạo Kiếm Khí, thế thì ít nhiều còn có thể tạo thành mối uy hiếp đối với Lý Hằng, nhưng hiện giờ, rõ ràng gã còn kém xa lắm.

    - Phỉ... với tài quèn của ngươi mà đòi giao đấu với Đại Thiếu của ta, ngươi xứng sao, chẳng trách Đại Thiếu bảo ngươi là đồ ngu.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng chẳng ham hố đánh võ mồm, nhưng đây là do cảm hứng mà ra, thầm nghĩ Phùng Lăng kia siêu việt hơn Lục Địa Thần Tiên thông thường, tuy rằng Đại Thiếu không phải Lục Địa Thần Tiên nhưng thủ đoạn thì tầng tầng lớp lớp, sức mạnh vô cùng vô tận, trình độ chiến đấu đó, nào phải thứ hàng dõm như ngươi có thể tham gia được.

    Về phần định vị Bành Dũng ngu ngốc, là do vừa rồi Trình Cung nói nên Man Ngưu Vương Lý Hằng mới ghi nhớ luôn.

    - Ta không xứng...

    Bành Dũng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Man Ngưu Vương Lý Hằng đang ở trên không trung, tức đến nỗi thở không ra hơi, không ngờ nó dám bảo mình không xứng.

    Chỉ mới có vài tháng trước đây, người của Trình Gia bị ta đuổi giết như chó như gà, nếu không phải bọn chúng dùng độc, dùng quỷ kế, ta đã sớm diệt chúng từ lâu rồi.

    Lúc đó, Trình Cung căn bản không dám giáp mặt với ta, còn giờ... không ngờ hắn lại nói ta không xứng, không xứng ư!

    Lắm lúc sự thật mất lòng, người xưa nay luôn nói thật, ít đùa cợt trêu chọc thì khi nói ra một hai câu sự thật, dễ khiến người ta nổi điên lắm.

    Nhất là bản thân Bành Dũng luôn không thoát khỏi ám ảnh từ vụ Vân Ca Thành, trong đầu lúc nào cũng ẩn hiện những chữ pháo hoa mắng chửi người, toàn thứ luôn luôn khiến gã điên tiết lên.

    Huống hồ, lúc này bị Âm Trường Túc trừng phạt, mặc dù gã đã tạm thời lấy lại cảm xúc thăng bằng, khống chế được sức mạnh bên trong cơ thể, nhưng gã đã sớm mất lòng tin đạt tới Lục Địa Thần Tiên rồi.

    Giờ lại khiến gã bị cái chết ám ảnh bao trùm, nay vừa nghe Man Ngưu Vương Lý Hằng nói vậy, Bành Dũng đột ngột ngẩng mặt lên trời gầm lên một tiếng, thoáng chốc phóng thích tất cả sức mạnh mà trước đó gã đã ra sức khống chế, làm cho sức mạnh trong cơ thể bạo trướng điên cuồng.

    - Vân Huyễn Phân Thân Thuật.

    Vân Huyễn Phân Thân Thuật của Bành Dũng bị phá vỡ, nhưng nay sức mạnh của gã bạo trướng hẳn lên, miễn cưỡng gắng sức phân thân ra nhiều hơn nữa, tuy rằng trước đó dùng không tốt cho lắm, nhưng thoáng chốc đã xuất hiện thêm mười mấy tên Bành Dũng cùng lúc xông lên, khí thế trái lại lại dâng lên rồi.

    - Miễn cưỡng dựa vào ngoại lực nâng cao sức mạnh, đẹp nhưng không thật, đối phó với loại hàng dỏm như ngươi, bổn vương căn bản không cần dùng đến Man Vương Phủ.

    Man Ngưu Vương tay cầm Man Vương Phủ, có thể đối kháng thậm chí tiêu diệt Vương Giả - người vừa đạt đến Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên tồn tại.

    Chính là vừa rồi, Tạp Lỗ không trực tiếp ra tay, cũng một phần do sợ Man Ngưu Vương Lý Hằng liều mạng, nếu là thế chỉ sợ trình độ tồn tại như Tạp Lỗ cũng sẽ bị trọng thương.

    Lúc này đối phó với Bành Dũng, Man Ngưu Vương Lý Hằng trực tiếp cất cây Man Vương Phủ lên, sau lưng hiện lên một đầu Man Ngưu Thượng Cổ, mang theo hơi thở hoang dại, hồng hoang, hai nắm đấm cứ như sừng trâu, huy động chớp nhoáng.

    - Bành...

    Bành...

    Dưới sự tấn công bùng cháy của nắm đấm, phân thân của Bành Dũng trực tiếp bị đấm nát, còn Man Ngưu Vương Lý Hằng cứ không ngừng tung ra nắm đấm, liều mạng trước phân thân và kiếm khí tung hoành của Bành Dũng đang lao tới.

    Chính lúc Man Ngưu Vương Lý Hằng đang đánh nhau tan tát với Bành Dũng ở phía bên này, thì Trình Cung và Phùng Lăng cũng đánh đến lông trời lở đất ở bên kia, cả hai đang giao đấu trên không trung, dưới sự cố ý khống chế của Trình Cung, bọn họ đã rời khỏi Đan Thành cách đó mấy mươi dặm rồi.

    Nhưng cho dù ở cách xa mấy chục dặm đường, người của bên dưới vẫn có thể trong thấy uy lực do Thất Huyền Kiếm tạo thành, kinh thiên động địa, nguyên khí xung quanh đều trở nên nhao nhao bất ổn.

    Mà Trình Cung thân ở trong Thiên Cương Địa Sát trận, trên dẫn thiên cương, dưới đón địa sát, thiên cương địa sát ngưng tụ trên Ẩn Linh Đạo và 107 thanh đoản đao, hình thành một Thiên Cương Địa Sát trận khổng lồ, thiên cương địa sát, cứ như âm dương điều hòa, vô cùng kiên cố.

    Mặc cho uy lực của Thất Huyền Kiếm tung hoành, mỗi lần tấn công cũng đều khiến cho nó chao đảo, nhưng sau đó vẫn có thể lập tức khôi phục trở lại.

    Lúc này người đang ở bên ngoài là Phùng Lăng, thấy Trình Cung đã bị Thất Huyền Kiếm của mình khống chế chừng, gã liền không ngừng thao tác Thất Huyền Kiếm Trận tấn công liên tục, trong lòng cũng đang bắt đầu suy nghĩ.

    “Vừa rồi tên Trình Cung này tuy đã triển khai Thuần Ma Sát, nhưng hiển nhiên chưa đạt tới tinh hoa trong đó, hiệu quả không mạnh cho lắm, rõ ràng là Nguyên Thủy Ma Tông chưa thật sự truyền thụ tinh hoa cho hắn, nếu không hắn không thể chỉ gia tăng không tới ba phần sức mạnh được, xem ra cách suy đoán ban đầu của mình vẫn đúng, hắn chẳng qua là một con cờ trong tay Nguyên Thủy Ma Tông mà thôi.

    Nhưng Thiên Cương Địa Sát Trận trong miệng hắn lại được vận dụng khá thuần thục, cũng chỉ thúc đẩy với sức mạnh của mấy chục rồng, không ngờ có thể đỡ được Thất Huyền Kiếm trận của mình rồi.

    Hiện giờ tuy mình chưa dùng toàn lực tấn công, nhưng sức mạnh mà Thất Huyền Kiếm phát huy ra, cũng đã tương đương với sức mạnh của bốn mươi rồng rồi, có thể so với hiệu quả mà một Lục Địa Thần Tiên cấp bốn dốc toàn lực tấn công.

    Mà Thất Huyền Kiếm Trận này chỉ trong một hơi thở, có thể tấn công chớp nhoáng mấy chục lần, thế mà hắn vẫn đỡ được.

    Trận pháp thế này, mình đúng là chưa từng nghe qua, chưa từng trông thấy, Thất Huyền Kiếm Trận của mình có được từ trong một di tích, sức tấn công đã tương đối hung hãn, cho dù bản thân không đạt tới Lục Địa Thần Tiên, thì khi bị tấn công, một số Lục Địa Thần Tiên thông thường cũng không thể dễ dàng chống đỡ, chỉ có sức phòng ngự thì như nhau.

    Trên thực tế ở Nam Diêm Bộ Châu, cho dù là Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, Nam Cương Thần Giáo, Nam Cương Thần Giáo cũng không có trận pháp quá mạnh như vậy.

    Một số ít có được, cũng là do trong môn phái lưu truyền lại thôi, thật sự thì người có được tinh túy của nó không nhiều.

    Chỉ có một số người có được truyền thừa, tài năng khống chế một số trận chế, phát huy được sức mạnh vượt xa bản thân mấy lần.

    Cho nên Phùng Lăng càng nhìn, mắt gã càng sáng rỡ, với tuổi tác của gã, cho dù là thiên tài cũng không thể lĩnh hội trận pháp này một cách triệt để như vậy, có thể phát huy ra màn phòng ngự mạnh hơn bản thân năm lần, loại trận pháp này rõ ràng là vô giá chi bảo mà.

    Bảo tàng, chẳng lẽ là bảo tàng mà gã Tạp Lỗ kia đã nói, Trình Cung có liên quan đến việc này ư?

    Nếu Thiên Cương Địa Sát Trận này cũng là một bộ phận của bảo tàng, thế thì bảo tàng mà Trình Cung có được, sẽ còn kinh người đến nhường nào nữa.

    Chẳng lẽ tên Trình Cung này trong khoản thời gian ngắn như vậy, sức mạnh lại bành trướng đến mức độ này sao, theo lời Bành Dũng nói, mấy tháng trước hắn còn không phải là Thoát Tục Kỳ đỉnh phong nữa, sao nay lại đột phá lên nhanh như vậy.

    Nếu Nguyên Thủy Ma Tông chỉ lợi dụng hắn, vậy thì tất cả những gì hắn có, ắt hẳn là do có được từ phía bảo tàng, đúng rồi, Trình Tiếu Thiên của Trình Gia có thể đạt được Lục Địa Thần Tiên hẳn cũng do cái bảo tàng này mà ra.

    Hứ, chẳng trách dám hống hách như vậy, có được trận pháp này rồi, đích thực ngay cả Nhân Anh Kỳ tầng bốn, thậm chí là Lục Địa Thần Tiên tầng năm đi nữa, hắn cũng đều có thể đối phó được.

    Nhưng đáng tiếc người ngươi đụng phải hôm nay là bổn Đại Trưởng Lão.

    Có được sự tương trợ từ phía Thái Thượng Trưởng Lão, bổn Đại Trưởng Lão không những có sức mạnh tăng vọt, sự lĩnh ngộ của ta đối với thiên địa cũng vượt xa những tồn tại cùng cấp, giờ có thêm Thất Huyền Kiếm Trận nữa.

    Thất Huyền Kiếm Trận thần diệu vô cùng, thời gian càng dài thì uy lực của trận pháp càng mạnh, tên khốn này tự cho rằng mình thông minh, còn muốn tập kích ta, còn muốn dựa vào trận pháp đó để đối phó với ta, rõ là không biết sống chết.

    Nếu lúc đầu hắn cứ dựa vào tốc độ kinh người kia tháo chạy thoát thân, Phùng Lăng cũng đành bó tay.

    Nhưng giờ Phùng Lăng rất có lòng tin, gã không ngừng gia tăng uy lực của Thất Huyền Kiếm Trận.

    Phùng Lăng của thời khắc này, cứ như một người bình thường bắt được trứng gà vậy, theo gã thấy thì trứng gà vốn tròn vo một thể, gã tin chỉ cần dùng sức một chút, chắc chắn sẽ bóp nát quả trứng gà này ra thôi.

    Lòng tin ngập tràn, gã không ngừng gia tăng sức mạnh toàn thân, không ngừng tăng thêm sức ép lên cái vòng tròn Thiên Cương Địa Sát trận của Trình Cung.

    - Móa, không tin ngươi không mắc mưu.

    Mà lúc này, cảm nhận được sức mạnh bên ngoài đang dần dần gia tăng, thân ở trong Thiên Cương Địa Sát trận là Trình Cung liền lộ ra nụ cười xấu xa.

    Tên Phùng Lăng này quả là Lục Địa Thần Tiên thật thụ, tuy trông bộ dạng của gã không phải là Lục Địa Thần Tiên lão luyện gì, nhưng sức mạnh không hề yếu.

    Lục Địa Thần Tiên tầng năm, đã tương đối đáng nể rồi, mà trông uy thế của Thất Huyền Kiếm kia, một khi bùng phát rất có thể phát huy ra sức mạnh của bảy mươi rồng cũng nên.

    Với trình độ Lục Địa Thần Tiên nhường này, Trình Cung có lòng tin dấng thân chiến đấu, thậm chí dựa vào Huyết Y Lão Tổ trong cơ thể cùng lượng lớn nguyên dịch đang có, hắn tin có thể đánh bại gã, nhưng muốn giết gã thì hơi khó.

    Dưới sức ép của Nguyên Thủy Ma Vương, sức mạnh của Phong Vân Kiếm Tông cũng vận dụng có hạn, còn Âm Trường Túc cứ im lặng mãi, Hách Liên Hồng Liên truyền tin đến bảo là Âm Trường Túc ở ngoài vực tinh không luyện bảo vật.

    Trình Cung hiểu rất rõ, những người đến trình độ đó luyện bảo vật, hao phí một lần hết mấy mươi năm thậm chí trên trăm năm cũng là chuyện thường tình.

    Cho dù ông ta sắp hoàn thành chăng nữa, từ ngoài vực tinh không quay về, ít nhất cũng phải một năm, cho nên Trình Cung căn bản không e ngại về ông ta.

    Còn về phần Lục Địa Thần Tiên của Nhân Anh Kỳ tầng 5, cho dù Phong Vân Kiếm Tông thì người có tu luyện như vậy, cũng tuyệt đối thật sự là hạt nhân, tuyệt đối là sức mạnh trung kiên trong phái.

    Bản thân đã không chết không thôi với Phong Vân Kiếm Tông, thế thì phải tìm đủ mọi cách, tiêu diệt bớt sức mạnh của bọn họ, cho nên từ lúc phát hiện Bành Dũng và Phùng Lăng, ý nghĩ đầu tiên nhá lên trong đầu Trình Cung chính là tìm cách giết cho được hai người này.

    Vì thế vừa rồi lúc mới bắt đầu Trình Cung đột nhiên dở chiêu Thuần Ma Sát nửa thật nửa giả, giờ lại sử dụng Thiên Cương Địa Sát trận để đối kháng, sức mạnh sử dụng vẫn chưa tới một nửa sức mạnh trong cơ thể.

    Còn Thiên Cương Địa Sát Trận dưới sự cố tình khống chế của hắn, trên dẫn khí thiên cương, dưới dẫn khí địa sát, dần dần ngưng tụ lại, Trình Cung không ngừng dựa vào sức mạnh bản thân, đè nén chúng vào trong.

    Chỉ để một phần nhỏ khí thiên cương địa sát vận hành Thiên Cương Địa Sát Trận thôi, nhưng uy lực của Thất Huyền Kiếm Trận ngày một gia tăng, áp lực của Trình Cung cũng ngày một lớn.

    - “Thứ bảo tàng có thể khiến Phó giáo chủ Man Thần Giáo dẫn đại quân đến cướp đoạt, bổn Đại Thiếu không tin ngươi không động lòng, ngươi càng động lòng càng tốt, đến chừng ngươi càng lún càng sâu, đến lúc uống thuốc rồi đây.”

    Trong lòng Trình Cung thầm nghĩ, rồi đột nhiên bộc phát một luồng sức mạnh, Thiên Cương Địa Sát Trận vốn dĩ chỉ dùng sức mạnh mười rồng để thúc đẩy, thoáng chốc sức mạnh đã lên đến hai mươi rồng, mà uy thế của Thiên Cương Địa Sát Trận cũng tăng lên rất nhiều.

    - Vùng vẫy trước khi chết, dựa vào ngoại lực kích thích sức mạnh, xem ngươi còn chống đỡ được bao lâu.

    Cảm thấy sức mạnh đột ngột bùng phát, Phùng Lăng lạnh lùng cười một tiếng, trực tiếp gia tăng thêm sức mạnh.

    Loại đan dược này vừa uống vào, hoặc sẽ mượn sức mạnh đột ngột bùng phát của vật khác, nếu là để tháo chạy thì có lẽ hữu dụng hơn, nhưng lúc này hắn đã rơi vào Thất Huyền Trận của mình, giờ uống thứ thuốc này vào, chỉ trở thành vùng vẫy vô ích mà thôi.

    Chương 407: Đập chết

    - Ầm!

    Sức mạnh của Phùng Lăng vừa dâng lên, sức mạnh của Thiên Cương Địa Sát Trận lại lần nữa bạo trướng, sau lần bạo trướng này, Thiên Cương Địa Sát Trận đã không còn tròn trịa một thể, không một lổ hỏng như lúc nãy nữa, phút tiếp theo, cả cái Thiên Cương Địa Sát Trận bất ngờ xông thẳng qua đó.

    - Trận pháp phòng ngự hung hãn như vậy, không ngờ còn có thể di chuyển được ư, nảy sinh hiệu quả tấn công, đây quả thật khó tin quá đỗi.

    Trình độ của tên Trình Cung này chẳng qua ở mức Bán Bộ Thần Tiên, thế mà trận pháp lại toát ra sức mạnh lợi hại nhường này để chống lại Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm như mình, bảo vật như vậy, không được, bất luận thế nào cũng phải đoạt lấy nó.

    Vốn dĩ ôm ấp ý nghĩ báo thù giết đồ đệ, vì Phong Vân Kiếm Tông đi thấu hiểu ý nghĩ của kẻ địch, nhưng giờ phút này đây chúng đã trở nên không quan trọng nữa, trong mắt Phùng Lăng chỉ còn bảo tàng mà thôi.

    - Thất Huyền Kiếm Trận, bảy kiếm cùng phát, muốn chạy, ta xem ngươi chạy đi đâu.

    Phùng Lăng lớn tiếng quát một cái, tít tốc bùng phát uy lực cực điểm của Thất Huyền Kiếm Trận, sức mạnh tấn công gần tám mươi rồng điên cuồng giáng xuống, khiến cho Thiên Cương Địa Sát Trận đang muốn xông về trước, giờ lại bị đánh giật ngược trở về.

    Còn sức mạnh tăng cường của Phùng Lăng, lại điên cuồng gây sức ép tấn công liên hồi.

    Dưới sự tấn công điên cuồng của Thất Huyền Kiếm Trận, Thiên Cương Địa Sát Trận cứ như con thuyền nhỏ trên một mặt biển rộng mênh mông, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị sóng biển cuộn trào lập úp.

    Và trong khoảnh khắc này, Trình Cung thân ở trong Thiên Cương Địa Sát Trận, một mặt đã dốc toàn lực vận chuyển Thiên Cương Địa Sát Trận, mặt khác vẫn khống chế dẫn động khí thiên cương, địa sát.

    Nếu không phải trận chiến với Chu Dật Phàm, trong họa có phúc, phục dùng dược Kế Mệnh Đan thiên cấp thượng cấp của Trình Vũ Dương, khiến cho thần niệm và thậm chí là sức mạnh bên trong cơ thể nảy sinh biến chất, e rằng Trình Cung lúc này đã chẳng tài nào đỡ nỗi sức tấn công dữ dội này của Phùng Lăng rồi.

    Mà cho dù là dựa vào sức mạnh của bản thân hắn hiện giờ, cũng không thể nào chống lại đâu, mấu chốt là hắn có một bí mật mọi người không hay biết, đó là không gian ngoại đỉnh của đỉnh Hư Không Âm Dương.

    Bên trong Hư Không Ngoại Đỉnh, lượng lớn các nguyên dịch, chuyển sinh đan, còn có một vị chẳng thua kém gì Phùng Lăng, đó chính là Huyết Y Lão Tổ.

    Hiện giờ cơ thể và thần niệm của Trình Cung đã hoàn toàn chịu đựng được pháp lực khổng lồ do Huyết Y Lão Tổ truyền cho hắn, cũng có nghĩa là Trình Cung có Huyết Y Lão Tổ cùng lượng lớn nguyên dịch làm hậu thuẫn để đối đầu với Phùng Lăng.

    - 1 tầng...

    - 1 tầng rưỡi...

    - Sắp tiêu hao 2 tầng rồi, thấy biểu hiện lung lay sắp đổ một chút rồi, được rồi...

    Trình Cung thân đang trong Thiên Cương Địa Sát Trận thầm im lặng tính toán năng lượng tiêu hao của Phùng Lăng, thấy cơ hội cũng chín muồi rồi, bất thình lình ở Thiên Cương Địa Sát Trận xuất hiện một lỗ hỏng, một trong những thanh Thất Huyền Kiếm trực tiếp đâm thẳng vào bắp tay của Trình Cung.

    - A, ta liều mạng với ngươi.

    Ngay thời điểm Thiên Cương Địa Sát Trận bị rách toạc, cánh tay Trình Cung bị kiếm khí đả thương, cứ như bị tàn phế trĩu nặng xuống.

    Còn một cánh tay khác của Trình Cung thì trực tiếp hốt lấy một nắm đan dược bỏ vào trong miệng, tiếp đó lổ hỏng bị rách trên Thiên Cương Địa Sát Trận lập tức được khôi phục lại, Thiên Cương Địa Sát Trận lập tức lao đi tứ phía, cứ như con thú hoang bị nhốt, tìm đường thoát ra.

    - Ha ha... muốn chạy, muộn rồi.

    Phát hiện ra màn này, trái tim vốn dĩ lo lắng vì cảm giác tiêu hao năng lực quá lớn ban nãy của Phùng Lăng lập tức phấn khởi hẳn lên, lại cộng thêm việc Trình Cung dốc toàn lực thôi thúc Thiên Cương Địa Sát Trận hết xông trái lại nhào sang phải, vị Đại Trưởng Lão Phong Vân Kiếm Tông có kinh nghiệm phong phú này, cũng chẳng màng thêm gì nữa, chỉ lấy ba viên Nguyên Khí Đan địa cấp siêu phẩm ra bỏ tọt vào mồm.

    Nguyên Khí Đan địa cấp siêu phẩm tuy hàm chứa nguyên khí nồng hậu, nhưng nó vẫn thua xa ngàn vạn lần so với Nguyên Dịch, ba viên Nguyên Khí Đan bổ sung tốc độ của nguyên khí, lúc này Phùng Lăng lại tiêu hao mất 1 tầng rồi.

    - Được 3 tầng rồi...

    - Phải có 3 tầng rưỡi rồi mới phải...

    Trình Cung thân ở trong Thiên Cương Địa Sát Trận, mỗi lần bị tấn công lại khiến hắn chao đảo muốn ngã, Thiên Cương Địa Sát Trận kia cũng có cảm giác như có thể tan vỡ bất kỳ lúc nào, nhưng ngặt nổi nó vẫn kiên trì bền bỉ chống chọi.

    - Sao có thể thế được?

    Vừa rồi cũng thế kia rồi, sao giờ vẫn chưa tan vỡ, đây rốt cục là trận pháp gì đây?

    - Kỳ lạ, phải chăng có vấn đề gì?

    - Không thể nào, có thể cảm nhận được sức mạnh của hắn đã không vững nữa rồi, hình như hắn đang dựa vào sức mạnh ngoại lực để chống đỡ lấy.

    - Có chỗ không ổn rồi, chẳng lẽ tên này có mai phục?

    Nghe nói bên cạnh hắn còn có một lão già nhờ uống Ngưng Anh Đan mà thành Lục Địa Thần Tiên, nhưng loại hàng đó mình chỉ cần một ngón tay cũng bóp chết lão rồi, mà tình hình này bất ổn quá, không xong rồi, bất luận thế nào, nhất định phải có được trận pháp này.

    Nếu bản thân ta có được trận pháp này, cho dù đối mặt với Nhân Anh Kỳ đỉnh phong tồn tại, cũng có thể đối đầu một phen, đến lúc đó, bản thân sẽ có được sự tương trợ từ môn phái, cho dù muốn trở thành Địa Anh cũng không thành vấn đề nữa.

    Thấy cục diện lại xuất hiện lần nữa, trong lòng Phùng Lăng cũng sinh nghi hoặc, chỉ có điều gã không ngờ rằng tất cả những màn này đều là do Trình Cung một mình tự biên tự diễn mà ra.

    Sau khi lo lắng, gã lại càng cảm thấy được sự thần kỳ của trận pháp này, càng lúc gã càng muốn đoạt lấy nó từ tay Trình Cung, bao gồm cả bảo tàng của hắn nữa.

    - BѮ tầng...

    - Bốn tầng rưỡi... hẳn gần chín muồi rồi, gã khốn này cũng hơi nóng nảy đấy...

    - Thất kiếm hợp nhất, nghe bổn Đại Trưởng Lão, phá!

    Phùng Lăng vận chuyển Thất Huyền Kiếm điên cuồng, tiêu hao gần nửa sức mạnh rồi, ấy thế mà cái trận pháp này vẫn cứng đơ, cuối cùng Phùng Lăng cũng bị chọc điên rồi, gã cắn răng nghiến lợi, ọc ra ngụm máu tươi, thoáng chốc bảy ánh hào quang quay cuồng điên loạn, cứ như cơn lốc xoáy khổng lồ, sức mạnh tập trung lại thành một điểm xông về phía Thiên Cương Địa Sát Trận của Trình Cung, cái Thiên Cương Địa Sát Trận quỷ quái này cứ đà nghiên nghiên sắp đổ mà sao cứ dai dẳng chẳng bị vỡ.

    - Bùm!

    Điều khiến Phùng Lăng không ngờ tới là, đợt tấn công của thất kiếm hợp nhất còn chưa chạm tới, thì cái Thiên Cương Địa Sát Trận mà gã dốc toàn lực tấn công vừa rồi, bỗng chốc rạn nứt, 107 thanh đoản đao chớp nhoáng bay vèo ra tứ phía.

    - Thất Tinh Trảm, Phá Không Thích.

    Một luồng sức mạnh ngôi sao ngưng tụ của Thất Tinh Trảm, trực tiếp tấn công dữ tợn vào đỉnh đầu của thất kiếm hợp nhất hình xoắn ốc.

    Còn cơ thể của Trình Cung, phụt cái biến mất, lúc xuất hiện lại đã là lúc hắn cầm đao bổ thẳng vào giữa trán của Phùng Lăng rồi.

    Đây...

    đây sao có thể như vậy, sao hắn lại có sức mạnh to lớn nhường này chứ?

    Hơn nữa còn cùng lúc đối phó với thất kiếm hợp nhất của mình nữa, vừa đối phó lại vừa triển khai thần thông, tốc độ này, thần thông này còn mạnh hơn Thuần Ma Sát ban nãy của hắn gấp mấy lần.

    Trúng kế rồi!

    Ngay lúc này, trong đầu Phùng Lăng cũng phản ứng trở lại, nhưng đã muộn rồi, chiêu Phá Không Thích dùng Ẩn Linh Đao triển khai đã ập tới trước mắt rồi.

    - Anh Nguyên Chi Khí, Vân Anh Kiếm Khí.

    Giờ nghĩ chuyện khác cũng muộn rồi, trong phút chốc bấng loạn kinh hãi, Nguyên Anh trong cơ thể đã bùng phát ra một luồng sức mạnh, hóa thành một đạo kiếm khí như mây như sương.

    Kiếm khí này trực tiếp rút hết một nửa Anh Nguyên chi khí trong cơ thể Phùng Lăng, Nguyên Anh trong cơ thể gã cũng tít tốc phai nhạt, hai ngón tay cái, tay giữa của đôi tay Phùng Lăng sáp vào nhau, đồng thời bùng phát Vân Anh Kiếm Khí, trực tiếp nhắm thẳng vào mũi nhọn của Ẩn Linh Đao.

    Sự việc xảy ra đột ngột, đến nước này rồi, người vốn dĩ nghĩ Trình Cung đến lúc này hẳn đã đèn tắt dầu cạn rồi, ngay lập tức trở tay triển khai bảo mệnh tuyệt học của Phong Vân Kiếm Tông, chẳng tiếc tiêu hao anh nguyên căn bản trong cơ thể, trực tiếp ngưng tụ Nguyên Anh Kiếm Khí.

    Với sức mạnh hiện giờ của Phùng Lăng, thật chẳng tài nào vận nỗi đợt tấn công Anh Nguyên khí quá mạnh được, nhưng ngưng tụ rồi điểm một cái, trông cứ như đầu thương dài vậy bùng phát ra sức mạnh mạnh nhất, uy lực dũng mạnh nhất.

    Tuy chỉ là chỉa một cái, nhưng Anh Nguyên Chi Khí lại cao hơn một bậc so với Nguyên Khí, sức mạnh ngưng tụ cũng không phải pháp lực thông thường có thể bì kịp.

    Lúc này, chỉ cần đối phương không phải Nguyên Anh Kỳ không thích hợp chống đỡ bằng khí Anh Nguyên, thì cho dù pháp lực có hùng hậu cỡ nào cũng vô dụng thôi.

    - Bùm!

    Va chạm trong nháy mắt, sức mạnh khổng lồ khiến không gian xung quanh như bị bẻ cong.

    Phút tiếp theo Phùng Lăng cứ như một người bình thường bị mấy chục tấn yêu thú tấn công, sức mạnh khổng lồ khiến cơ thể gã hứng chịu sức công kích vô biên, lớp phòng ngự ngoài cơ thể hoàn toàn vụn vỡ, cơ địa bị sức mạnh xông kích đến không ngừng rạn nứt, máu tươi phun trào, thất khiếu chảy máu, cả người bay thẳng ra sau.

    Nhưng đây không phải điều làm gã bị chấn động, điều khiến gã ngỡ ngàng chính là, thanh Ẩn Linh Đao trong tay Trình Cung không hề rạn nứt, ngay cả Nguyên Anh Kiếm Khí của mình cũng không thể triệt để phá vỡ phòng vệ của hắn, giết hại đến hắn.

    Đây, đây là vì sao chứ?

    Anh Nguyên Chi Khí một khi đối đầu với pháp lực thần thông, sẽ như dùng dao nhọn đâm vào trong tàu hủ vậy, tàu hủ có dày có nhiều đi nữa cũng không đỡ nỗi.

    Nhưng pháp lực của Trình Cung lại giống như tơ tằm vậy, hơn nữa còn là loại tơ tằm vàng, đàn hồi vô cùng, muốn đâm vào một nhát cũng vô cùng khó khăn.

    Điều này thật khó tin, không thể ngờ được, cho dù bản thân là Nguyên Anh Kỳ tồn tại, dùng Anh Nguyên chi khí thao tác pháp lực, thần thông, nhưng cũng không thể có kết quả này được.

    Trừ phi Anh Nguyên khí trong Nguyên Anh hoàn toàn dung hòa vào trong pháp lực, nhưng thế thì cho dù bản thân có lượng lớn đan dược giúp đỡ, cũng phải mất mấy năm ròng mới có thể khôi phục lại được.

    Hắn chỉ là Thoát Tục Kỳ, pháp lực trong cơ thể hắn sao lại cổ quái thế kia, sao có thể đỡ được Nguyên Anh Kiếm Khí của mình.

    - A... ngón tay của ta...

    Sự ngỡ ngàng trong lòng còn chưa tiêu tan, toàn thân bị sức mạnh to lớn xung kích làm cho bị thương đầy mình, Phùng Lăng bỗng nhiên kêu la một tiếng, bởi vì ngón cái và ngón giữa hai tay của hắn đều bị đứt cả rồi.

    - Vừa rồi đánh sướng không, giờ đến lượt tan ha, sử dụng Nguyên Anh khí à, e rằng lúc này ngươi ngay cả ba phần công lực cũng chẳng triển khai ra được, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Trình Cung cũng bị hất bay đi, sức mạnh to lớn khiến cho nội tạng, thân thể hắn cũng bị trọng thương không nhỏ, dù sao đây cũng là lần đầu hắn đâm đầu liều mạng với Nguyên Anh Kỳ tồn tại.

    Cũng chỉ nhờ cơ thể của hắn, nếu đổi lại là Nguyên Anh Kỳ tồn tại thông thường chắc cũng chẳng cầm cự nỗi, mà pháp lực và cơ thể của hắn đã sớm hấp thu dung hòa lượng lớn Anh Nguyên khí rồi, dùng Anh Nguyên khí rèn luyện qua rồi, đương nhiên không suy yếu như các pháp lực thông thường rồi.

    Đỡ lấy đòn bùng phát cuối cùng của Phùng Lăng, sau đó Trình Cung trực tiếp để Huyết Y Lão Tổ truyền nạp sức mạnh to lớn, trực tiếp triển khai tiếp Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Với cơ thể và thần niệm hiện tại của hắn, tuy rằng không tài nào phát huy sức mạnh triệt để như Huyết Y Lão Tổ, nhưng đón nhận mười phần sức mạnh cũng chẳng thành vấn đề, nhận lấy mười phần từ phía Huyết Y Lão Tổ rồi phát huy ra sáu bảy phần, cộng thêm sức mạnh cơ thể và thần niệm lớn mạnh của Trình Cung, thời điểm này hắn triển khai Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, cũng chẳng thua kém gì so với Nguyên Anh Kỳ tầng bốn đỉnh phong.

    Nếu vừa rồi Phùng Lăng dửng dưng không sợ hãi, thì lần này Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn khổng lồ vừa vỗ xuống, phản ứng đầu tiên của gã chính là chạy, chạy ngay, không chạy nữa thì thật sự toi mạng mất.

    - Bộp...

    Tuy nhiên với tốc độ và sức mạnh hiện giờ của gã, có muốn triệt để thoát khỏi Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn căn bản là không thể nào, người gã vừa chạy ra ngoài cách đó vài chục mét thì vẫn không thoát khỏi Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, bàn tay trực tiếp vỗ xuống, chớp mắt cánh tay giơ lên chống đỡ của Phùng Lăng tức khắc bị chấn động đến vụn vỡ.

    Tiếp đó lại là một bàn tay Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn khổng lồ giáng xuống, lúc này Phùng Lăng đành liều mạng, bùng phát Nguyên Anh Kiếm Khí lần nữa, hy vọng xuyên thủng được Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, nhưng tiếc thay gã vừa xuyên thủng được cái này, thì bàn tay khác lại vỗ xuống.

    Trình Cung hoàn toàn chẳng cần lấy hơi, vận chuyển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn một lèo chẳng ngừng.

    - Ta không cam tâm, không cam tâm, ta đường đường là Lục Địa Thần Tiên, Nhân Anh Kỳ tầng năm, là Lục Địa Thần Tiên cao cao tại thượng, sao lại bị một Thoát Tục Kỳ thấp kém như ngươi giết chết được.

    Ta là Đại Trưởng Lão của Phong Vân Kiếm Tông, ngươi chỉ là một bại gia tử của gia tộc thế tục, tại sao, tại sao chứ?

    Sao ngươi lại có pháp lực cao cường như vậy?

    Sao ngươi lại chịu đựng được pháp lực to lớn này?

    Sao ngươi lại dung hòa sức mạnh quy tắc vào trong thần thông một cách hoàn hảo như vậy?

    Chẳng lẽ là trời muốn diệt ta sao?

    Thái Thượng Trưởng Lão, báo thù cho ta...

    Tuy rằng phút chót Phùng Lăng đã gắng gượng đỡ được mười mấy cái Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, nhưng dù sao gã cũng đã sức tàn lực kiệt, Trình Cung thì cứ ào ào tấn công như vũ bão, cuối cùng gã cũng đèn tắt buông rèm, ngay phút giây trước lúc thân thể bị vỗ nát, gã không cam tâm điên cuồng gầm lên một tiếng, tiếp đó thân thể trực tiếp bị đánh vỡ.

    Chương 408: Chết không nhắm mắt

    Phùng Lăng thật sự chết không nhắm mắt, chết không cam tâm.

    Gã nghĩ không thông tại sao một Thoát Tục Kỳ như Trình Cung, lại sức mạnh dữ tợn đến thế, trong cơ thể cũng toát lên pháp lực hung hãn vô cùng, tiêu hao hết hơn nửa phần công lực của mình, vậy mà hắn chẳng bị sao cả.

    Hắn còn là người sao?

    Cứ coi như là yêu thú nghịch thiên đi nữa, cũng đâu có khủng bố đến thế!

    Càng không hiểu nỗi, một tên Thoát Tục Kỳ Tồn Tại, sao có thể vận dụng thần thông đến trình độ này, uy lực cuối cùng của Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chẳng thua sức tấn công của Nguyên Anh Kỳ tầng bốn là bao, đây quả thực quá kinh khủng.

    Cho dù là Thoát Tục Kỳ Bán Bộ Thần Tiên, có được linh khí trung phẩm mà ngay cả Nguyên Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên cũng chưa từng có được, vậy cùng lắm chỉ có thể đối chọi được với Lục Địa Thần Tiên thôi, sao có thể giết chết một Lục Địa Thần Tiên có Nhân Anh Kỳ vượt quá tầng ba được, thế mà tên Trình Cung lại làm được.

    Hơn nữa pháp lực độ ngưng tụ của Trình Cung tuy không bì kịp với Anh Nguyên chi khí của mình, nhưng bản chất không ngờ còn khoa trương hơn cả pháp lực Lục Địa Thần Tiên Nguyên Anh Kỳ tầng năm của mình nữa, điều này càng khiến người ta khó mà tin nỗi, không thể tưởng tượng được.

    Hết thẩy mọi điều khó tin sao cứ tập trung xảy ra trên người Trình Cung, lại bị mình đụng độ phải nữa!

    Đường đường là một Đại Trưởng Lão của Phong Vân Kiếm Tông, sau khi đột phá Lục Địa Thần Tiên thành công lại có thêm sự tương trợ của Thái Thượng Trưởng Lão, không những gia tăng tốc độ nhảy qua kỳ suy yếu, có được tu vi của Nhân Anh Kỳ tầng năm, năng lực thế này vậy mà chết dưới tay tên Trình Cung phá hoại này, Phùng Lăng tới chết cũng không cam tâm.

    Vì thế đến lúc chết, gã vẫn cứ kêu lên “không cam tâm”.

    - Bùng!

    Tiếng động thân xác Phùng Lăng vỡ nát vốn không lớn lắm, nhưng ngay lúc Nguyên Anh bị bùng nổ, tiếng nổ khổng lồ lại thật kinh trời lở đất.

    Nếu không phải vừa rồi Phùng Lăng sử dụng lượng lớn Nguyên Anh chi khí, đến phút sau cùng, nếu như gã thà rằng bỏ mặc thân xác, dùng Nguyên Anh liều mình bỏ chạy chắc vẫn còn có cơ hội.

    Chỉ có điều bản thân Phùng Lăng đạt đến Nguyên Anh Kỳ không bao lâu, thật sự sát lá cà với Lục Địa Thần Tiên Nguyên Anh Kỳ đây là lần đầu tiên, cho nên căn bản không có ý thức được chuyện này, đến lúc chết gã vẫn chưa nghĩ ra chuyện này đã bị Trình Cung trực tiếp tiêu diệt sạch sẽ cả thân xác lẫn nguyên anh của gã.

    - Trình Cung, ngươi... ngươi giết Đại trưởng lão rồi ư...

    Trình Cung... bổn trưởng lão liều mạng với ngươi, thịt nát xương tan.

    Đang quyết chiến cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng, gã Bành Dũng cũng sắp tới giai đoạn cuối này trông thấy Phùng Lăng bị giết, cả người và tâm trí ngay tức thì chìm vào trạng thái điên loạn.

    Gã chơi bời trước kia chẳng bằng con kiến trong mắt mình, không ngờ có thể tận tay giết chết Đại trưởng lão, Đại trưởng lão là Lục Địa Thần Tiên thật thụ cơ mà.

    Lúc này gã thôi thúc sức mạnh đến đỉnh điểm, cũng đã tương đương với sức mạnh Nguyên Anh Kỳ tầng ba rồi, nhưng bản thân gã cũng hiểu rõ, sức mạnh này của gã chẳng qua loại sớm ở chóng tàn thôi.

    Tên Trình Cung này giết chết Đại trưởng lão Phùng Lăng, bản thân mình khẳng định khó tránh khỏi bị tổn thương, Bành Dũng bất thình lình vùng thoát khỏi Man Ngưu Vương Lý Hằng, trong nháy mắt đã xông về phía Trình Cung.

    Trong lúc lao về phía Trình Cung, cơ thể của gã không ngừng bành trướng, sức mạnh trong cơ thể cũng không ngừng cuồng bạo, va chạm, gã đã triệt để biến sức mạnh mà Thái thượng trưởng lão Âm Trường Túc đánh vào cơ thể gã, trở thành một loại thuốc nổ, lấy sinh mạng làm ngòi dẫn, châm ngòi bùng phát luồng sức mạnh này.

    - Đại Thiếu, cẩn thận...

    Man Ngưu Vương Lý Hằng lửa nóng công tâm, vừa rồi y cố tình tiêu hao sức mạnh của Bành Dũng, chính là lo sợ gã sẽ thế này.

    Nên biết rằng, người đạt đến cấp độ thế này, nếu không tiếc tất thẩy tự thân bùng nổ, uy lực đó thật sự khá kinh hoàng đó, huống hồ vừa rồi Đại Thiếu đã giết một tên Lục Địa Thần Tiên, hơn nữa còn là một vị Lục Địa Thần Tiên vượt ra ngoài cảnh giới thông thường, cường đại đến nỗi Man Ngưu Vương Lý Hằng vừa trông thấy đã muốn co giò bỏ chạy, nên giờ phút này ắt hẳn Đại Thiếu đang suy yếu nhất.

    Trong lòng lo lắng, hoang mang.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng bất chấp tất cả thôi thúc vận dụng Man Vương Phủ, tít tốc dung hòa cơ thể cùng Man Vương Phủ làm một, hóa thành một đạo rìu quang truy kích Bành Dũng.

    Sớm biết gã này sẽ liều mạng với Đại Thiếu, hành động vừa rồi chính là liều chết cũng phải đuổi theo giết chết gã này, không để gã có cơ hội ra tay.

    Giờ chỉ hy vọng còn kịp, hy vọng Đại Thiếu có thể tránh được.

    Chỉ cần tranh thủ thêm ít thời gian, bản thân sẽ đuổi kịp.

    - Móa, ngươi chết thì không cam tâm, không lẽ chỉ có ngươi giết người ta thì ngươi mới cam tâm sao, hàng dõm.

    Trông thấy Phùng Lăng hô hào mấy từ “không cam tâm” rồi bị vỗ chết, Trình Cung buông lời nói khinh miệt, lúc này, chính là lúc Bành Dũng gầm thét lao về phía hắn muốn ôm nhau cùng chết, thịt nát xương tan.

    - Biến!

    Trình Cung vừa giơ tay, một Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn khổng lồ trực tiếp xuất hiện trên không, một tay bắt lấy tên Bành Dũng đang liều mình xông tới.

    - Bùm!

    Cơ thể bành trướng của Bành Dũng còn chưa kịp đạt tới mức cực hạn, đã trực tiếp bị Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn bóp nát nổ tung, nhưng không ngờ là uy lực của sự bùng nổ lại hoàn toàn bị khống chế bởi Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, xung quanh chỉ có nguyên khí xao động dập dìu một lúc rồi tất cả liền tiêu biến đi hết.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng lúc này đang toàn lực xông tới cứu hộ, ai ngờ phải thắng gấp đột ngột lại, miễn cưỡng ngừng lại ngay trước Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn khổng lồ kia, suýt chút nữa là va vào nó rồi.

    Man Ngưu Vương Lý hằng tay cầm Man Vương Phủ, nhưng miệng thì há hốc, mắt thì trợn tròn, trước đó thấy Trình Cung thi triển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, y còn chưa có cảm giác gì mấy.

    Nhưng lúc này y đã hoàn toàn bị kinh sợ đến ngẩn người, bởi vì y vừa chiến đấu với Bành Dũng xong, biết được mạnh yếu của gã, cho nên càng hiểu rõ uy lực mà gã liều mình xông tới nó mạnh đến mức nào, thậm chí y còn một phen lo sợ, ai ngờ Bành Dũng kia lại như một con ruồi nhặng, tùy tiện bị người ta bóp chết.

    Đây quả thật quá kinh dị đi, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này mạnh cỡ nào chứ, chẳng lẽ vừa rồi những bàn tay Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn kia, thiếu gia cứ điên cuồng đập lia lịa như khỏi tiền cũng mạnh mẽ đến cực điểm như vậy sao?

    Ôi, sao mà khủng thế này, đây cần có bao nhiêu sức mạnh khổng lồ mới có thể duy trì được đây.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng tuy biết Trình Cung khá mạnh, cũng từng thấy qua hắn dùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn để giết Lang Vương, tấn công điên cuồng giữa triệu con yêu thú.

    Nhưng sức mạnh đó vẫn còn nằm trong phạm vi hiểu biết của Lý Hằng.

    Nhưng lúc này, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này quá uy lực, khiến Man Ngưu Vương Lý Hằng lập tức cảm thấy khủng hoảng, run sợ.

    Thời gian mới qua có bao lâu, lần này Đại Thiếu ra ngoài rốt cục đã xảy ra chuyện g?

    Chẳng lẽ, Đại Thiếu đã đạt tới Nguyên Anh Kỳ, trở thành Lục Địa Thần Tiên rồi sao?

    Nếu không phải vậy, Man Ngưu Vương Lý Hằng nghĩ nát óc cũng không tài nào hiểu nỗi, người có cấp độ dưới Lục Địa Thần Tiên thì làm sao bùng phát sức mạnh ghê gớm nhường này được, sao có thể có được pháp lực vô biên khổng lồ như vậy chứ.

    Nếu như Lý Hằng biết rằng, trước đó không lâu Bành Dũng đã dẫn người đến truy sát cả nhà Trình Gia tại Vân Ca Thành, lúc đó Trình Cung đã phải dốc hết toàn lực mới có thể chống đỡ nổi, thậm chí lúc bấy giờ hắn còn không phải đối thủ đấu tay đôi với Bành Dũng nữa, nếu biết được điều này chắc y sẽ thật sự bị Trình Cung dọa đến ngất đi mất.

    - Phong Vân Kiếm Tông, đây đã là lần thứ hai rồi, bổn Đại Thiếu sẽ không cho các người thêm cơ hội nào nữa, lần sau phải đến bổn Đại Thiếu ta đi tìm các ngươi.

    Hai lần bị Phong Vân Kiếm Tông tìm tới tận cửa, Trình Cung thầm hạ quyết tâm, một khi chuyện bên này thu xếp êm xuôi, lập tức liên hệ Nguyên Thủy Ma Tông bắt đầu thu thập Phong Vân Kiếm Tông này là vừa.

    - Ầm...

    Im lặng bình yên, mải đến khi tin Trình Cung dùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn bóp chết Bành Dũng dần dần lan đi, đột nhiên phía hạ phương truyền đến tiếng hô hào kinh trời.

    - Đại Thiếu uy vũ, Đại Thiếu vô địch.

    - Đại Thiếu người quá oai phong.

    - Lục Địa Thần Tiên, gã đó là Lục Địa Thần Tiên, không ngờ ngay cả Lục Địa Thần Tiên mà Đại Thiếu cũng hạ gục được, thế chẳng phải Đại Thiếu còn lợi hại hơn cả Lục Địa Thần Tiên à?

    - Trước đó nghe nói Đại nguyên soái nổi giận, ngay cả Chấn Quốc Thần Tiên của đế quốc cũng bị dọa đến không dám lên tiếng, không ngờ đến lượt Thiếu Soái lại có thể giết luôn cả Lục Địa Thần Tiên, Đại Thiếu người tuyệt đối là một bậc anh tài, văn võ song toàn nha.

    - Một câu nói của Đại Thiếu, đám người Man bị dọa đến rút đi sạch trơn, giơ tay lên là giết được Đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, đỉnh quá đi thôi.

    - Đại Thiếu mạnh như vậy, chẳng trách người có lòng tin đứng vững trên mảnh đất Nam Hoang Bách Chiến kia, cho dù có “sóng triều bách niên yêu thú” ập đến cũng chẳng sợ nữa.

    ... �� � �...

    Câu đầu tiên “Đại Thiếu uy vũ, Đại Thiếu vô địch” là bọn Hung Thần Kỳ Binh la lên, tiếp đó là lão bộ hạ của Trình Lão Gia Tử, còn có đám người bên khu mẹ góa con côi chạy đến.

    Đám người này còn chưa qua đào tạo chính quy, sức mạnh cá nhân lại lợi hại như người trong quân đội tinh nhuệ, chỉ là chưa có kỷ cương nề nếp rõ ràng.

    Không giống bọn Hung Thần Kỳ Binh, lớn tiếng hô hào vài câu liền im lặng không phát ra tiếng nữa, đám người này ai nấy hưng phấn vô cùng, kích động dữ dội, lớn tiếng tung hô như sóng triều, đều đang hưng phấn bàn ra tán vào.

    Đám người này là chỗ thân thiết của Trình Gia, bọn họ từ nhỏ đã bị các bậc trưởng bối nhồi nhét tín niệm: sống làm lính Trình Gia, cho nên mặc dù tất cả đều biết Trình Cung tuyên bố không di tản trước “triều bách niên yêu thú”, nhưng bọn họ vẫn không nề hà mà kéo đến.

    Cứ như là quân lệnh xung phong từ trên ban xuống, phía trước có núi đao cũng phải bò qua, là biển lửa cũng phải xông vào, là sông thì nào sợ dùng mạng lắp đầy nó mà cứ thế xông tới.

    Phần lớn bọn họ kéo đến với tín niệm một đi không trở về, nhưng hôm nay thấy vài câu nói của Trình Cung đã đẩy lùi được người của Man Thần Giáo, đánh bại Lục Địa Thần Tiên, sau đó còn bóp chết Bành Dũng như bóp chết một con ruồi nhặn.

    Trong nháy mắt hình tượng của Trình Cung trong lòng bọn họ ngày càng to lớn hơn, cứ như một hình tượng vô địch vậy.

    Cũng chính bởi thế, bọn họ mới kích động nhường này, hưng phấn nhường này, dù gì có thể sống sót thì ai mà muốn chết nữa chứ.

    Trình Cung trước đó lấy được danh trạng nguyên, từ sớm đã bị xem là Văn Khúc Tinh giáng thế, nay lại biểu hiện võ lực siêu cường, bọn họ cảm thấy có thể đi theo một người như vậy là điều rất đáng tự hào.

    - Ối địt, cơ hội tốt nha Đại Thiếu, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ cơ hội này, nghĩ cách làm ra chút động tĩnh đi, đây là cơ hội tốt để tạo thần đấy.

    Lúc này, trong đầu Trình Cung truyền đến giọng nói của Sắc Quỷ, tiếp theo đó một luồng sáng chói nhá lên từ đằng xa, Sắc Quỷ đã xuất hiện ở cách đó mấy dặm.

    Phát hiện tình hình bên này, tuy chưa biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng gã rất lanh trí liền ý thức được đây là cơ hội tốt.

    Nếu như trong lòng thủ hạ của mình, có thể có được địa vị như một vị thần, bọn họ sẽ trở thành tín đồ chung thành nhất, đến lúc đó đội quân này sẽ tùy ý ta uốn nắn, có được sức mạnh bùng phát vượt xa khỏi tưởng tượng. sức mạnh của tín ngưỡng vô cùng vô tận, có thể khiến người ta chẳng sợ chết, bất chấp hết thẩy.

    Lúc này trong đầu Trình Cung đang nghĩ đến chuyện của Phong Vân Kiếm Tông và Man Thần Giáo, dù sao đây cũng là hai thế lực siêu cấp cường đại đứng nhất đứng nhì cả cái Nam Diêm Bộ Châu.

    Vì thế cho dù hôm nay giành được thắng lợi, Trình Cung cũng cảm giác có điều không vui, nhất là bên phía Man Thần Giáo chỉ lừa được nhất thời mà thôi, may mà căn cứ theo tin tức Sắc Quỷ điều tra được, cho dù là người trong Man Thần Giáo cũng khó lòng gặp được thần linh của bọn họ.

    Vì thế Trình Cung cũng không lo lắng trong thời gian ngắn sẽ xảy ra vấn đề gì, bởi vì lệnh bài kia là lệnh bài Man Thần thứ thiệt, phỏng chừng cũng chỉ có vị thần linh kia của Man Thần Giáo xem qua rồi mới biết thôi.

    Chương 409: Tạo thế

    Đương nhiên, cho dù hiện giờ không bị phát hiện, chuyện của Man Thần Giáo sớm muộn cũng phải giải quyết.

    Sau khi nghe Sắc Quỷ nói vậy, thần niệm Trình Cung khẽ lay động, liền cảm nhận được cơn cuồng nhiệt, kích động bên dưới.

    Đây là thế lực do mình khai sướng, bọn họ là người theo mình chiến đấu, cũng tốt, để trong lòng họ có chỗ dựa tinh thần cũng tốt.

    Nghĩ đến đây, thần niệm Trình Cung khống chế một cái, lượng lớn nguyên dịch trong ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh tít tốc trào ra, tuy không tới nửa phần nguyên dịch bên trong không gian ngoại đỉnh, nhưng cũng đã tương đối khủng bố rồi.

    - Huyết Y, toàn lực giúp ta.

    - Vâng.

    Huyết Y Lão Tổ thân ở trong không gian ngoại đỉnh, không biết Trình Cung muốn làm gì, nhưng chẳng ngừng ngại lên tiếng dạ vâng, tiếp đó không ngừng truyền sức mạnh ào ạt vào cơ thể Trình Cung.

    Trình Cung vận chuyển Luyện Thần Quyết, chớp mắt sức mạnh thần niệm tăng vọt, điên cuồng gia tăng sức vận hành làm phân giải nguyên dịch lấy ra từ không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, không ngừng dùng thần niệm va chạm.

    Lượng nguyên dịch này dưới sự khống chế từ thần niệm của Trình Cung, thoắt chốc tản ra tứ phía, dưới sự va chạm của thần niệm, số nguyên dịch này hình thành từng cái xoáy nước nhỏ, điên cuồng hấp thụ nguyên khí trời đất chung quanh.

    Vô số xoáy nước dạng nhỏ, trên mấy chục ngàn cái, cho dù là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong như Trình Lão Gia Tử mà trông thấy thao tác vận hành thế này, thế nào cũng sẽ bị giật mình một phen.

    Bởi vì trong đó ngoài sức mạnh ra, còn cần có sức khống chế khéo léo đỉnh phong, đòi hỏi có sự thấu hiểu đối với nguyên khí và sức mạnh, mới có thể làm được như vậy.

    Mà trong mắt Man Ngưu Vương Lý Hằng và cả mấy chục ngàn người hạ phương, những xoáy nước li ti được khống chế bởi thần niệm đều trở thành những ánh sao lấp lánh, chớp mắt Trình Cung cứ như đang ở giữa không gian ngàn sao.

    Những ngôi sao ngoài vực tinh không, lúc này đều đang xoay quanh lấy hắn, hắn chính là tâm điểm của thiên địa, là tồn tại sáng chói nhất.

    - Đúng thế, ngôi sao đang vây lấy Đại Thiếu, Đại Thiếu quả không hổ danh là Văn Khúc Tinh hạ phàm.

    - Đâu chỉ có thế, Đại Thiếu văn võ song tài, chúng ta không theo lầm người.

    - Đại Thiếu...

    Không ít người thậm chí còn quỳ rạp xuống, lúc này trừ phi có Lục Địa Thần Tiên ở đây, bằng không căn bản không tài nào nhìn thấu được.

    Thậm chí cho dù là Lục Địa Thần Tiên thông thường có mặt ở đây, cũng rất khó nhìn ra Trình Cung đang thao tác biến đổi nguyên dịch.

    - Bổn Đại Thiếu làm việc tùy hứng quen rồi, nghĩ ra cái gì là làm cái đấy, kiếp này chẳng hứng thú làm anh hùng, nhưng tuyệt đối không thể để người nhà, bằng hữu, thủ hạ của ta gặp phải bất kỳ uất ức, tủi nhục nào.

    Càng không để những ai theo ta phải chịu thiệt thòi.

    Tuy rằng bổn Đại Thiếu hiện giờ vẫn chưa thể đạt tới cảnh giới “một người đắc đạo thì gà chó thăng thiên”, nhưng nếu hôm nay các người cùng ta gần dựng sự nghiệp trên đất Nam Hoang Bách Chiến này, tạo lập một “Bất Hữu Đan Thành” lưu danh vạn kiếp.

    Bổn Đại Thiếu tuyệt đối sẽ không bạc đãi các ngươi, các ngươi chính là những vì sao sáng bên cạnh Bổn Đại Thiếu đây.

    Trình Đại Thiếu là nhân vật thế nào, vài câu nói liền truyền đạt vô số tín hiệu đi, hơn nữa trong lời nói còn vận dụng cả thuật Luyện Thần Quyết, có ảnh hưởng rất lớn đối với thần niệm của mọi người.

    Đương nhiên sức ảnh hưởng này chỉ để gầy dựng hình tượng to lớn, bất di bất dịch trong lòng bọn họ mà thôi.

    Hơn nữa trong lúc bất tri bất giác, khiến bọn chúng có một loại cảm giác đây là sứ mệnh của họ, mỗi người ứng với một vì sao, đây là đãi ngộ mà những trước kia những danh tướng cái thế, những nhân tài phò tá đế vương thống nhất thiên hạ có được, giờ phút này trong tâm cảnh của đám người hạ phượng đang bị Trình Cung dùng Luyện Thần Quyết dẫn động, càng trở nên kiên định hơn, tín niệm kiên định khiến cho tâm cảnh bọn họ loại bỏ khá nhiều tạp niệm, nếu nhìn kỹ sẽ thấy thần thái trong mắt họ đã khác trước rất nhiều rồi.

    Sau khoảnh khắc Trình Cung dứt lời, phẫy tay xuống phía dưới một cái, nguyên dịch sớm bị thần niệm va chạm hòa tan, hấp thu lượng lớn nguyên khí và rãi ra ngoài, lúc này chúng liền trong tư thế như mưa sao băng bùng phát rơi xuống.

    Không chỉ bên này, ngay cả đám Hung Thần Kỳ Binh dưới trướng Bạch Khải Nguyên vừa chạy đến cách đó mười mấy dặm đường, cũng đồng dạng nghe được những lời nói này, cũng trông thấy được cảnh tượng ngày, cũng thấy được các tinh tú đang lao về phía mình.

    Bề ngoài của tinh tú, chẳng qua là ảo giác do thần niệm của Trình Cung tạo nên, nhưng trong lòng bọn tướng sĩ này, đó lại là cảm giác sứ mệnh giáng xuống.

    Mà số nguyên dịch đã bị Trình Cung cải tạo hòa loãng, dung hòa vào cơ thể các tướng sĩ vừa trải qua một trận đại chiến, trong nháy mắt khiến sức mạnh bọn họ tăng lên điên cuồng.

    Có một số đạt đến đỉnh phong rồi, sau khi tâm cảnh được tăng lên, loại bỏ tạp niệm thì liền có dấu hiệu đột phá.

    Lúc này bọn họ lại có được nguyên dịch do Trình Cung dùng Luyện Thần Quyết cải tạo khống chế mà thành, lập tức đột phá tại chỗ.

    Phút tiếp theo, trong số mấy mươi ngàn người ở bên dưới liền có trên trăm người được đột phá, khá nhiều kẻ điên cuồng vận chuyển pháp lực của bản thân, khiến cho sức mạnh không ngừng tăng vọt.

    - Ta đột phá rồi, cuối cùng ta đã đột phá tới Phạt Mạch Kỳ rồi.

    - Pháp lực vô biên, đây chính là pháp lực vô biên, ta cảm nhận được rồi...

    - Sức mạnh này còn mạnh hơn ta tu luyện hai năm mà có nữa, ta đã liên tiếp tăng lên ba tầng rồi.

    - Ta không chỉ bức phá hai tầng, còn vượt qua được một cảnh giới lớn nữa, quá thần kỳ không thể tin được, chúng ta đều được nâng cấp rồi.

    ...

    Hung hãn không sợ chết, nhưng nếu trong lòng có ý niệm của cái chết, dù sao đó vẫn là một loại áp chế đối với bản thân.

    Trình Cung nhân cơ hội này, lại bỏ tạp niệm trong lòng bọn họ, đồng thời tích tụ lòng tin của mọi người, cộng thêm thúc đẩy nguyên dịch, trực tiếp tạo ra một hành động điên rồ, độc nhất vô nhị, chưa từng có trước đây.

    Một hai người đột phá cũng không nói, nhưng khi đám người này phát hiện ra, người kém cỏi nhất cũng được nâng cao sức mạnh, thần trí mạnh nhất bức phá cảnh giới lớn, dường như tất cả đều nhận được điều tốt, ai nấy đều kích động vô cùng.

    Lại nghĩ đến tinh tú nhập vào người mình, lúc này nội tâm của họ lại được thăng hoa lần nữa.

    Lúc này, Bạch Khải Nguyên dẫn theo đám Hung Thần Kỳ Binh chạy đến, tuy rằng cả gã và Man Ngưu Vương Lý Hằng đều không tài nào nhìn thấu được ảo giác do Luyện Thần Quyết của Trình Cung tạo ra.

    Nhưng thần niệm bọn họ kiên định, cũng đã đoán ra bảy tám phần rồi.

    Chỉ có điều cả hai đều là kẻ đã từng chinh chiến nhiều năm, càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc mà Trình Cung đang làm, đối với ai cũng đều tốt cả.

    - Đại Thiếu thần uy, ta nguyện hóa tinh tú thủ hộ bên cạnh người, bán mạng vì Đại Thiếu người.

    Lúc này, Sắc Quỷ người ở trên không, trực tiếp quỳ xuống hành lễ.

    - Đại Thiếu thần uy, ta nguyện hóa tinh tú thủ hộ bên cạnh người, bán mạng vì Đại Thiếu người.

    - Hóa tinh tú thủ hộ, bán mạng vì Đại Thiếu.

    - Bán mạng vì Đại Thiếu...

    - Bán mạng vì Đại Thiếu...

    ...

    Người bình thường sau khi đột phá, đều cần có thời gian để vận chuyển công pháp, ngưng tụ sức mạnh.

    Bởi vì đột phá tiêu hao quá lớn, kỳ thật sau khi đột phá chính là khoản thời gian hồi phục sức mạnh, tích lũy sức mạnh mới.

    Đây cũng giống như việc đựng nước trong cái lu nhỏ, mở rộng thành một cái bồn nước lớn, thế nên cần phải có thời gian bổ sung thêm lượng nước mới.

    Nhưng lúc này, bọn họ đều có được nguyên dịch của Trình Cung, cho dù là bản thân người đột phá cũng không hề có cảm giác lo âu, không có bất kỳ cảm giác suy yếu nào.

    Nay lại có Sắc Quỷ tạo thế, Bạch Khải Nguyên và Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng cùng phối hợp, thanh thế kinh trời, thoáng chốc mấy mươi ngàn người đều quỳ rạp xuống tung hô, Trình Cung thân ở trên không làm tâm điểm hạt nhân, hình thành khí trận vô cùng kinh người.

    ĐAN THầN PHủ trên đỉnh núi còn chưa xây xong, lúc này đám người Trình Cung đều đã quay về Phủ đệ của Lang Vương.

    - Đại Thiếu, ta không chấn giữ tốt Đan Thành, vừa rồi trong lúc chiến đấu còn để cho Bành Dũng...

    Trình Cung vừa ngồi xuống, Man Ngưu Vương Lý Hằng bước theo sau lưng lập tức lên tiếng hổ thẹn nói, thần thái nghiêm trọng cứ như đã xảy ra chuyện vô cùng to lớn vậy.

    - Đứng lên, đứng lên, khi không đừng làm như vậy, ta vẫn ở đây có bị làm sao.

    Nếu thật ngươi phạm lỗi thì ta đã xử phạt ngươi rồi, còn để cho ngươi lên tiếng nói sao, ta đã nói rồi, nếu có bất trắc ngươi cứ trì hoãn kẻ địch vậy coi như thắng lợi rồi.

    Về chuyện chiến đấu thì thôi đừng lộn xộn nữa.

    Ta nào phải Hoàng đế, ngươi đi theo ta nhưng đồng thời cũng là huynh đệ một nhà, đừng dở bộ dạng vô vị này ra nữa.

    Trình Cung chẳng đợi Man Ngưu Vương Lý Hằng nói dứt lời, đã phẫy tay bảo y đứng dậy đừng nhiều lời nữa.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng cho rằng, nếu đã đi theo Trình Cung, thì y quả thật coi Trình Cung như là chủ nhân của mình, giống như tâm trạng của một đại thần đối với Hoàng đế của mình.

    Lúc này nghe thấy Trình Cung nói như vậy, ít nhiều gì cũng khiến y cảm thấy bất ngờ, trong lòng mơ hồ có chút cảm động.

    - Bảo ngươi đứng lên thì cứ đứng lên, không đứng lên nữa coi chừng ta đạp à.

    Trình Cung giơ chân làm động tác đạp nhẹ một cái, Man Ngưu Vương Lý Hằng gãi đầu đứng lên, nhất thời không biết nói gì hơn.

    Trông bộ dạng của y, Trình Cung cười cười, sau đó nghiêm mặt nói:

    - Tuy nhiên sau vụ việc lần này đã nhắc nhở chúng ta một điều, trước lúc ta rời khoi, phòng ngự trong Đan Thành vẫn phải được tăng cường, tuy rằng do đây có nhiều người đang tu luyện, nhưng sức mạnh đỉnh phong thiếu hụt cũng là một vấn đề.

    Lão Ngưu, thế nào, nếu ngươi cảm thấy kha khá rồi thì đột phá trước xem sao, hy sinh một chút, vì lúc này cũng chỉ có ngươi là đột phá hiệu quả nhất, hơn nữa ngươi còn có linh khí trung phẩm Man Vương Phủ, chuyện tu luyện sau này ngươi cũng đừng bận tâm.

    Đan dược, công pháp thì ta đều có thể cung cấp cho ngươi loại tốt nhất bất kỳ lúc nào cần thiết.

    - Đại Thiếu, đầu óc ta xưa nay không phải loại linh hoạt lắm, về mặt tu luyện cũng chẳng phải thiên tài đặc biệt gì.

    Nhưng ta có một điểm khá tốt, một khi đã tu luyện thì trong lòng không tạp niệm, quyền thế, phú quý, nguy hiểm... bất cứ thứ gì cũng đều bỏ ra sau, vì vậy tốc độ tu luyện cũng khá nhanh.

    Trước đó có chút lòng tham, muốn tận lực tích lũy sức mạnh trong Thoát Tục Kỳ, bản thân cũng rất hứng thú muốn đột phá sức mạnh “vạn tượng nhất long”, nhưng đến sau này, cứ theo đà sức mạnh tăng vọt, kỳ thật bản thân ta đã không tài nào đột phá được Nhân Anh Kỳ.

    Hiện giờ kỳ thật trong lòng ta cũng rất muốn đột phá, nhưng trừ phi có kỳ ngộ, nếu không sẽ rất khó khăn.

    Đột phá vạn tượng nhất long, tích lũy sức mạnh ngày một lớn mạnh,như vậy hiểu quả sau khi đạt tới Nhân Anh kỳ sẽ càng mạnh.

    Cũng giống như Trình Lão Gia Tử, tuy rằng lão chưa đột phá “vạn tượng nhất long”, nhưng lão có Thần Pháp Tinh Thạch do Vạn Độc Ô Địa Anh tồn tại để lại, còn có Hỗn Nguyên Đan, lại có Chấn Ma Đan do Trình Cung chế luyện.

    Nhờ đó lão trực tiếp đạt được Nhân Anh Kỳ đỉnh phong tồn tại.

    Mà rất nhiều nhân tài, lúc Thoát Tục Kỳ đột phá “vạn tượng nhất long”, tích lũy sức mạnh mà cứ trì trệ chẳng chịu đột phá, chính là vì muốn sau khi đột phá đến Nhân Anh Kỳ, một bước có được độ cao phi thường.

    - Lão Ngưu, ông thật ghê gớm.

    Sắc Quỷ đứng một bên cười cười chỉ về phía Man Ngưu Vương Lý Hằng.

    - Tam thiếu gia, Lão Ngưu ta ghê gớm chỗ nào?

    Tuy thời gian không dài, nhưng Man Ngưu Vương Lý Hằng đã xem mọi người như người nhà, vừa nghe Sắc Quỷ nói thế liền lập tực trầm giọng hỏi lại, không cam lòng nhìn Sắc Quỷ.

    Sắc Quỷ trực tiếp bắn cho Man Ngưu Vương Lý Hằng một ánh nhìn khinh bỉ nói:

    - Mẹ, ngươi rõ biết trong tay Đại Thiếu có Chuyển Sinh Đan, còn nói những lời rắm rích vừa rồi, ngươi nói xem ngươi không ghê gớm thì là gì hả?

    Vừa nghe Sắc Quỷ nói như vậy, lại nhìn sang Bạch Khải Nguyên cùng Trình Trảm, thấy cả hai đều đang nhìn qua y, cũng gật đầu đồng tình với lời nói của Sắc Quỷ, Man Ngưu Vương Lý Hằng cuối cùng đành gượng cười nhìn Trình Cung.

    Chương 410: Đại lễ của Thiên Hồ.

    - Đại Thiếu, Lão Ngưu ta thật tình không hề giả điên giả dại, nếu trước kia ta có được Chuyển Sinh Đan hoặc giả vẫn còn có cơ hội.

    Nhưng gần đây sau khi trải qua chuyện phụ tử Lang Vương, đại chiến triệu ngàn yêu thú, còn có hàng loạt những chuyện to nhỏ gần đây, nay ta gần như đã hoàn toàn luyện hóa Man Vương Phủ rồi.

    Sức mạnh của ta cũng đã nâng cao rất nhiều, hiện giờ đừng nói là một viên Chuyển Sinh Đan, cho dù có hai viên Chuyển Sinh Đan chăng nữa, thì hy vọng đột phá của ta cũng không tới ba mươi phần trăm, hiện giờ ta cũng rất muốn đột phá.

    Quả thật ta đã quá tự tin vào bản thân, kỳ thật năm năm trước ta đã phải đột phá rồi, dù sao ta cũng chẳng phải loại người nghịch thiên thật sự.

    Trong lòng Man Ngưu Vương Lý Hằng hiểu rất rõ sự quý giá của Chuyển Sinh Đan, một viên Chuyển Sinh Đan trước kia đã khiến cho người ta liều mình tranh đoạt, tuy Đại Thiếu nói trong tay có Chuyển sinh Đan, nhưng y cũng ngại không dám nói Đại Thiếu lấy hai viên Chuyển Sinh Đan giúp y đột phá, huống hồ cơ hội thành công còn không tới ba mươi phần trăm, lời này y không nói ra, cho nên mới nói bản thân đột phá gần như chẳng còn cơ hội nữa, lúc nãy bị Sắc Quỷ xem thường y, cũng sợ mọi người hiểu lầm nên mới vội vàng buông lời phân trần.

    - Ha ha...

    Thấy bộ dạng bối rối vội vàng giải bày của Man Ngưu Vương Lý Hằng, mọi người đều không kiềm được phá lên cười, Bạch Khải Nguyên bước qua vỗ vai Man Ngưu Vương Lý Hằng nói:

    - Lời của đám tiểu tử này nếu ngươi cứ cho là thật, cho dù ngươi là Lục Địa Thần Tiên tồn tại chắc cũng phải bị chúng tức chết mấy trăm lần rồi, Đại Thiếu đã nói như vậy, người chắc chắn có cách mà.

    Đại Thiếu có cách?

    Lý Hằng không dám tin nhìn về phía Trình Cung, bởi chỉ cần đột phá được Nhân Anh Kỳ sẽ trở thành Lục Địa Thần Tiên, chẳng phải chuyện đùa.

    Mảnh đất Nam Hoang này đặc biệt như vậy, Man Ngưu Vương Lý Hằng hắn đã bương trải ở đây biết bao nhiêu năm ròng, vô số huynh đệ đã ra đi, ném trải sự phản bội, chém giết, âm mưu vô vàn, nhưng cũng không tài nào tiếp cận Lục Địa Thần Tiên.

    Giờ đường càng lúc càng hẹp, đã có cảm giác mình sắp bức chết mình rồi.

    - Ha, chỉ có Bạch Thúc Nhi là hiểu ta.

    Trình Cung cười nhìn Man Ngưu Vương Lý Hằng nói:

    - Chuyển Sinh Đan có phân loại phẩm chất, như loại Chuyển Sinh Đan mà Lang Vương hấp thụ chẳng qua là loại Chuyển Sinh Đan thông thường, trong tay ta có vô vàn chuyển Sinh Đan gần bằng cấp độ của Đại Yêu Vương, một viên có thể so sánh với ba bốn viên thông thường, hơn nữa cho dù một viên không đủ cũng còn có viên thứ hai, cộng thêm cung cấp nguyên dịch vô hạn, ta còn dạy thêm cho ngươi một bộ Bá Vương Phủ, đây là năm xưa Phủ pháp do một bá vương cái thế sáng lập ra, ông ta đã tu luyện đến đỉnh phong có thể bổ tinh tán nguyệt, dời núi lắp biển.

    Với tích lũy của ngươi, có được công pháp Bá Vương Phủ (rìu bá vương) này, lại nhờ thêm ngoại lực giúp sức, việc đột phá thành Lục Địa Thành Tiên hẳn chẳng thành vấn đề nữa.

    Đương nhiên, lúc ngươi bức phá chắc động tĩnh cũng không nhỏ, đế lúc đó ta sẽ chọn ra một đám người mượn ánh sáng của ngươi, sau này đây sẽ trở thành truyền thống của Đan Thành chúng ta, trong tình huống có có người bức phá còn có thể đảm bảo chắc thắng, thì sẽ dẫn thêm một số người, hình thành một vòng tuần hoàn lành tính.

    - A...

    Từ khoảnh khắc Trình Cung nói có Chuyển Sinh Đan gần bằng cấp Đại Yêu Vương, thì Man Ngưu Vương Lý Hằng đã trố mắt ra rồi.

    Tuy y biết Trình Cung có không ít Chuyển Sinh Đan, nhưng lại không ngờ hắn có thể rộng rãi như vậy, phải biết rằng bản thân dù sao cũng chỉ là người mới theo sau Đại Thiếu, thế mà hắn lại toàn lực giúp đỡ mình đột phá, để mình trở thành người chấn thủ có sức mạnh đỉnh phong nhất Đan Thành khi người vắng mặt, đây là sự tín nhiệm khó có biết bao nhiêu.

    Hơn nữa, rốt cục Đại Thiếu có được bao nhiêu Chuyển Sinh Đan đây?

    Bá Vương Phủ, có năng lực bổ tinh tán nguyệt, dời núi lắp biển.

    Nghe tới Man Ngưu Vương Lý Hằng phải há hốc mồm trợn tròn mắt, không biết nói lời nào cho phải.

    Loại thần thông này, cho dù là ở Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, Nam Cương Thần Giáo thì nó hiển nhiên sẽ là bảo vật chấn phái, ấy thế mà Đại Thiếu lại chịu truyền thụ cho mình, mình có nằm mơ cũng không dám ngờ.

    Nếu là người khác mở miệng nói lời này, Man Ngưu Vương Lý Hằng chắc chắn sẽ hoài nghi, vì chuyện này cứ như đầm rồng hang hổ vậy, quá huyền ảo, quá khó tin.

    Nhưng Trình Cung đã nói ra, Man Ngưu Vương Lý Hằng tức thì cảm thấy kích động, cảm kích, hưng phấn.

    Bởi vì y nhớ rất rõ, Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, Đại Thúc, đám người này lực lượng không mạnh, nhưng thần thông mà bọn họ thi triển lại hết sức kinh người, những thần thông đó không cái nào là không khiến y phải thèm nhỏ dãi, đó là những thần thông công pháp mà ngay cả Lục Địa Thần Tiên cũng phải ngưỡng mộ, ghen tị đấy.

    - Thế nào, Lão Ngưu ngươi không hài lòng à, ngươi yêu cầu cao quá rồi đấy...

    Thấy Man Ngưu Vương Lý Hằng đang ngẩn tò te, Trình Cung sớm đã đoán được y đang kinh ngạc, cố tình kéo dài giọng điệu ra nói.

    - Không, hài lòng, hài lòng.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng vội vàng lắc đầu, tiếp đó lại ra sức gật đầu.

    Bản thân Man Ngưu Vương Lý Hằng đã cường tráng to cao, lúc này bộ dạng vừa lắc vừa gật liên tục, lập tức khiến mọi người phải bật cười, Man Ngưu Vương Lý Hằng kịp thời phản ứng trở lại.

    Mịa, bị chơi nữa rồi.

    May mà khoản thời gian này, y đã sớm làm quen với đám người Trình Cung, đây là những kẻ thích nói đùa trêu nhau, dần dần y cũng đã quen rồi.

    Tuy rằng không tài nào trêu chọc người khác, nhưng trái lại y cũng không vì vậy mà cảm thấy không vui, chỉ cảm thấy thế này vô cùng thân thiết và gần gũi.

    Loại cảm giác này, ngoài trừ lúc đầu cùng đám huynh đệ ở Nam Hoang chiến đấu có được ra, y vẫn chưa từng nếm lại cảm giác này nữa.

    - Đại Thiếu, Man Thần Giáo bên đó tính sao đây?

    Tắt cười, Sắc Quỷ lo lắng nhìn Trình Cung, gã là người hiểu rõ nhất tấm lệnh bài Man Thần kia Trình Cung lấy ở đâu ra, đó là thứ cướp được do giết Âu Dương Ngọc Bảo mà.

    Vừa nghe Sắc Quỷ nhắc đến Man Thần Giáo, Bạch Khải Nguyên và Man Ngưu Vương Lý Hằng đều quay sang nhìn Trình Cung.

    Bởi vì vừa rồi Phó giáo chủ Man Thần Giao – Tạp Lỗ đột ngột bỏ đi, điều này thật kỳ quái, bọ họ đều muốn biết rốt cục Trình Cung đã làm thế nào.

    - Một người bằng hữu có chút tiếp xúc với thần linh của Man Thần Giáo, trước đó ta đã có được lệnh bài từ chỗ người đó, chuyện của Man Thần Giáo các ngươi đừng bận tâm nữa, ta sẽ nghĩ cách để giải quyết.

    Lão Ngưu ngươi phải chuẩn bị đột phá cho thật tốt, ta giờ sẽ lệnh cho Huyết Y Lão Tổ đi gia cố trận pháp, Bạch Thúc Nhi người tổ chức lại đám lính mới đến, bắt đầu tiến hành huấn luyện chính quy cho bọn chúng là vừa.

    Đợi sau khi Anh Hùng, Đại Thúc, Mạnh Hổ bọn họ bế quan hoàn tất, Bạch Thúc Nhi người dẫn dắt bọn họ một thời gian, để bọn họ có thể tự mình quản lý một đội quân.

    - Vừa nghe Trình Cung nói, Man Ngưu Vương Lý Hằng và Bạch Khải Nguyên đều cảm thấy an tâm, hai người gật đầu hồi ứng.

    Chỉ có Sắc Quỷ đang ngồi một bên thì đảo tròn mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên, sau đó lại trở lại bình thường.

    “Móa, Đại Thiếu thổi phồng hay thật, có được lệnh bài từ chỗ bằng hữu, vị Lão Tổ Tông của La Phù Kiếm Phái mà biết được lệnh bài là do bọn họ cướp, e rằng giờ sẽ giết tới nơi rồi.”

    - Đại Thiếu, có cần phải giấu diếm đám người Bạch Thúc Nhi và Lão Ngưu không?

    Để bọn họ biết sự thật, cũng có thể chuẩn bị trước tinh thần một chút.

    Thần niệm Sắc Quỷ khẽ động, đã thầm nói chuyện với Trình Cung.

    - Cần thiết thế nào, nếu chỗ ta không giải quyết vấn đề Man Thần Giáo được, thế thì chúng ta gầy dựng Đan Thành, lập trụ tại Nam Hoang thậm chí là đối đầu với yêu thú bách niên, tất thẩy đều sẽ trở thành hư không.

    Man Thần Giáo không phải chúng ta hiện giờ có thể đối đầu được đâu, cũng không cần đi liều mạng với bọn chúng.

    Cho dù chúng ta có thể nhắm mắt liều mạng, đến cuối cùng khi hai bên trọng thương rồi chắc chắn sẽ có ngư ông đắc lợi, hiện giờ chúng ta đã đủ mạnh, mạnh đến một số người không dám tùy tiện động vào chúng ta.

    Bởi vì bọn chúng cũng chẳng dám đối đầu chính diện với chúng ta, cho nên sẽ mượn lực kẻ khác để đối phó chúng ta.

    Đám người Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Đoan Mộc Nhất Phong đều có ý nghĩ này trong đầu, nếu toàn lực đối phó với chúng ta, thì chúng ta hiện giờ đầu tài nào ngồi mà nói chuyện thảnh thơi được nữa.

    -

    - Về phần Man Thần Giáo, gã Phó giáo chú Tạp Lỗ này hung hãn như vậy, giáo chủ của bọn chúng rất có thể là loại tiếp cận Lục Địa Thần Tiên của Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, mà người có thể được bọn họ tôn sùng làm thần linh hẳn phải có cấp độ ngang hàng với Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phong, loại người có trình độ này, đôi khi trái lại lại dễ giải quyết, tạm thời cứ xem sao đã, tìm cơ hội thích hợp ta sẽ đi tìm vị thần linh của bọn họ bàn bạc, tin rằng vấn đề này sẽ giải quyết được thôi.

    Bản thân chẳng có hiềm khích hay mâu thuẫn gì với Man Thần Giáo, đều là do có kẻ thọc gậy bánh xe, đâm chọt bên trong, khiến cho bọn họ liều mạng lưỡng bại câu thương, tình huống thế n ày thì dễ giải quyết thôi.

    Mà Trình Cung tin rằng, loại tồn tại cấp bậc đó, hắn luôn có những món họ cần, cứ như lúc đầu đàm phán với Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phong cũng vậy, nói trắng ra cũng chính là mình Trình Cung giải quyết vấn đề đó thôi.

    Lúc này, Trình Cung vừa bố trí xong cho Bạch Khải Nguyên, Man Ngưu Vương Lý Hằng, mặt khác giao lưu thần niệm với Sắc Quỷ, phân thần như vậy mà chẳng có chút ảnh hưởng nào.

    Chuyện đột phá của Man Ngưu Vương Lý Hằng, chuyện huấn luyện quân đội của Bạch Khải Nguyên, đều có rất nhiều chi tiết phải nói rõ, vẫn là nói vài câu với Sắc Quỷ thì kết thúc thôi.

    - Ung...!

    Chính lúc bọn họ đang trò chuyện, trên trời đột nhiên vang lên tiếng động kinh hồn, trực tiếp xông thẳng lên mây xanh, vang xa mấy trăm dặm xung quanh.

    - Chết tiệt, còn chưa hết nữa à.

    Sắc Quỷ đột nhiên đứng phắt dậy, bởi đây là tín hiệu thông báo cự ly gần khi các nhân viên tình báo của gã phát hiện ra chuyện khẩn cấp, tiếng động này hẳn là tín hiệu của lượng lớn nhân viên báo cho Đan Thành biết.

    - Bùng... bùng... bùng...

    Ba đạo khí chất kinh người thoắt chốc bùng phát, Man Ngưu Vương Lý Hằng, Hung Thần Bạch Khải Nguyên, Huyết Chiến Trình Trảm, ba người này đã là đột phá vạn tượng nhất long, ba đạo sức mạnh bùng phát trực tiếp xông ra ngoài, cùng lúc cũng mau chóng phát tín hiệu triệu tập thủ hạ của mình chuẩn bị đón địch.

    Đây không phải tín hiệu báo yêu thú gần đây, chẳng lẽ người của Man Thần Giáo lại phát hiện ra điểm bất ổn nhanh như vậy, họ quay lại rồi sao?

    Không thể nào đâu.

    Nhưng những kẻ khác ai lại nhọc nhằn dẫn theo nhiều người chạy đến Nam Hoang gây sự với mình chứ, trong lòng Trình Cung cũng thấy kỳ lạ, thân không động đậy,lúc này triển khai thần niệm.

    Thần niệm của Trình Cug đã khôi phục trình độ Nhân Anh Kỳ tầng năm, với sự lý giải đối với thần niệm và trình độ vận dụng của hắn, so ra cũng không thua kém Trình Lão Gia Tử là bao.

    - Nhị thúc đang chơi trò gì vậy, khoa trương quá đó, ông ta làm quái gì vậy trời?

    Dõng da dõng dạc, một đoàn quân phải có bảy tám chục ngàn người ta tản ra hướng về phía Đan thành, chính giữa có năm ngàn người xếp hàng chỉnh tề, khí thế cũng kinh người nhất, vừa nhìn thấy chính là loại bách chiến chi soái, tuy không hung tợn bằng đám người Man của Man Thần Giáo, nhưng cũng chẳng thua sút bao nhiêu.

    Một nhánh quân như vậy, ai phát hiện ra cũng đều bị dọa đến giật mình, mà lúc này bọn họ đang tiến đến Đan Thành với tốc độ cực nhanh.

    Ngay khoảnh khắc thần niệm của Trình Cung phát hiện ra bọn họ, cũng đã giật nảy người, đám người này ở đâu lồi rồi vậy nè, chẳng lẽ nhân phẩm của mình tệ đến thế sao, đến Nam Hoang không bao lâu lại đắc tội với nhiều người như vậy?

    Chẳng lẽ là người bên Mị Hồ Thành, Địa Long Thành ư?

    Nhưng phút tiếp theo, Trình Cung phát hiện có chỗ không đúng, bởi vì đám người này đều rất hưng phấn, điều quan trọng nhất là trong số bảy tám chục ngàn người này, rõ ràng có một số người đang dẫn dắt tâm trạng của đám người còn lại.

    Chương 411: Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi

    - Trình Cung là ai chứ, đấy là tôn tử của Chấn Quốc Công Trình Lão Gia Tử, là người kế thừa của Trình Gia sau này đấy.

    Trình Lão Gia Tử chẳng phải là Đại nguyên soái thống nhất thiên binh vạn mã hay sao, biết tại sao Hoàng đế nhiều năm nay vẫn không làm gì được Trình Gia không?

    Đó là vì Trình Lão Gia Tử đã sớm trở thành Lục Địa Thần Tiên rồi.

    Chấn Quốc Thần Tiên ở Vân Ca Thành bị Trình Lão Giã Tử xử lý tới tâm phục khẩu phục, ngay cả rắm cũng chẳng dám đánh lấy một cái nữa.

    - Trình Đại Thiếu không những kế thừa võ công của Trình Lão Gia Tử, tài văn chương càng tuyệt đỉnh hơn người, Văn Khúc Tiên giáng thế đó, là đương kim Trạng Nguyên Lang, Hoàng đế cho rằng mình có thể khâm điểm Trạng Nguyên lang nên đánh cuộc với Trình Đại Thiếu, kết quả Trình Đại Thiếu dẫn động Văn Khúc Tinh, Văn Xương Tinh, ngay cả hình bóng thánh nhân cũng xuất hiện nữa, Hoàng đế thất bại ê chề.

    - Còn xa, đâu chỉ có những thông tin này, ta có một biểu huynh làm thuộc hạ của Trình Đại Thiếu, lợi ích khi đi theo Trình Đại Thiếu nhiều vô số kể, huynh ấy chỉ là một tiểu binh thông thường, vì biểu hiện xuất sắc, chỉ riêng thưởng bạc thôi đã có mấy chục ngàn lượng rồi, đó là lượng vàng nữa đấy nhá.

    Hơn nữa sức mạnh huynh ta cũng từ Thoát Thai Kỳ một đường thăng lên thành Phạt Mạch Kỳ luôn, giờ chắc cũng sắp lên Siêu Phàm Kỳ rồi đấy, sắp đuổi kịp ta rồi.

    Ai cũng biết, làm thủ hạ dưới trướng Đại Thiếu, chỉ cần ngươi chịu bán mạng, đan dược thì bao la, vàng bạc càng khỏi phải nói.

    - Không sai, Lang Vương Bạch Nhân Long và Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm oai phong biết nhường nào, chẳng phải bọn họ cũng bị Trình Đại Thiếu đến diệt cái một ư, người khác thì ta không nói, chứ chủ nhân chúng ta là nhân vật thế nào chứ, nếu Trình Đại Thiếu không phải nhân vật như vậy, nàng ta liệu có dẫn đám Thanh Xà Quân chúng ta đến để cầu cạnh không?

    - Đâu phải chỉ có thế, nghe nói Trình Đại Thiếu còn đập chết Lục Địa Thần Tiên nữa, một mình đơn độc chiến đấu với đại quân triệu ngàn yêu thú, lần này hắn ta muốn chấn giữ ở Nam Hoang để đợi Bách Niên Yêu Thú Triều đến, nếu chúng ta có thể tham gia vào, sau này tuyệt đối sẽ có chức Khai Quốc Công Thần cho mà xem, Trình Đại Thiếu văn võ song toàn, giờ đầu quân đúng là hợp thời rồi.

    ...

    Đối với những điểm xuất sắc của mình, xưa nay bản thân Trình Cung sẽ chẳng tỏ ra khiêm tốn đâu, nhưng lúc này nghe thấy đám người này bàn luận hưng phấn đến thật giả đan xen, những câu nói kết hợp giữa sự thật và lời đồn, khiến cho bản thân Trình Cung nghe thấy cũng cảm thấy đỏ mặt tía tai.

    Nhất là khi nghe nhiều rồi, bản thân Trình Cung cũng hoài nghi, không biết người bọn họ đang nói phải mình không ta, không lẽ mình là thánh nhân thật sao?

    Nghe kiểu bọn họ kháo nhau, có vẻ mình còn hơn cả thánh nhân ấy chứ.

    Chuyện khác thì không nói, nhưng nghe đám người này nói chuyện chắc không phải đến để nói lời khiêu khích gây sự rồi, trên thế gian làm gì có kiểu gây rối như vậy.

    Chuyện bọn họ làm, cũng giống như vừa rồi sau khi bản thân đuổi giết Đại trưởng lão Phùng Lăng, bóp chết Tam trưởng lão Bành Dũng đã làm, chỉ có điều bọn họ còn khoa trương hơn nữa.

    Tuy nhiên hiệu quả của loại đầu độc này vô cùng to lớn, nhìn tâm trạng của bảy tám chục ngàn người này, ai nấy đều hưng phấn kích động là có thể thấy được rồi.

    Thực lực của đám người này hơi kém hơn so với Hung Thần Kỳ Binh một chút, nhưng nếu đem so với đám người đến từ khắp nơi ở Vân Ca Thành và Lam Vân Đế Quốc thì mạnh hơn nhiều rồi.

    Rõ ràng đây đều là những người từng bôn ba tại Nam Hoang này.

    Nhất là hơn năm ngàn người ở giữa kia, sức mạnh của họ chẳng thua kém gì so với Hung Thần Kỳ Binh cả.

    Nguồn lực lượng này nếu là trước khi Trình Cung đến, chắc cú nó thừa sức đánh hạ Man Ngưu Thành.

    Một đội quan hùng mạnh như vậy, lại có người cố tình tạo thanh thế cho mình, Trình Cung lập tức nhớ đến lời Nhị Thúc Trình Vũ Dương đã nói, chỉ có điều Trình Cung hoàn toàn không ngờ nó lại khoa trương đến thế.

    Nếu đem đội quân này đào tạo bài bản một chút, hẳn có thể chống lại đại quân triệu ngàn người, thật không ngờ Nhị Thúc âm thầm lặng lẽ là thế, vậy mà có động thái to lớn nhường này ở Nam Hoang, ngay cả mình đã sai Sắc Quỷ đi điều tra tình hình Nam Hoang, cũng chẳng rò la được tẹo tin tức nào.

    - Ơ!

    Bỗng nhiên, Trình Cung khẽ chau mày, bởi vì hắn chợt phát hiện ra có người đang dùng thần niệm dò xét tình hình trong Đan Thành, luồng thần niệm này khá là mạnh mẽ và đặc biệt, ngay cả Bạch Khải Nguyên và Man Ngưu Vương Lý Hằng đang bố trí lực lượng phòng thủ bên ngoài, cũng không phát hiện ra luồng thần niệm này.

    Thần niệm của Trình Cung thoáng chốc biến động, thần niệm đã hoàn toàn tản ra xung quanh, ngay tức thì cứ như cây quạt được xếp nhanh lại, tít tốc tập trung vào khu vực có năm ngàn người kia.

    Nhờ vậy, độ mạnh của Trình Cung sẽ lập tức được tăng lên rất nhiều, ba mươi sáu người Thoát Tục Kỳ tồn tại, có sáu người đã đạt đến Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, trong đó không ngờ còn có một người đã đột phá sức mạnh “Vạn tượng nhất long”.

    Nhưng luồng thần niệm ban nãy chắc chắn không phải phát ra từ bọn họ, Trình Cung chuyển động ý niệm, thoáng chốc thần niệm dao động kịch liệt.

    Đây là dạng biến hóa khác của thần niệm xung kích, loại dao động này, sẽ tạo ra cảnh tượng giả rằng không gian xung quanh đang bất ổn định.

    Nếu sức mạnh của Trình Cung có thể hồi phục lại trình độ của Thiên Anh, dưới thần niệm ắt hẳn đã không phải là cảnh giả rồi, lúc đó hắn thật sự có thể khiến cho không gian của một mảng khu vực bất ổn định luôn.

    - ỏ, không gian dao động, sao ở đây lại có không gian dao động.

    Một giọng nói rất nhẹ nhàng, tiếp đó ánh sáng màu xanh lóe lên, đột nhiên bay về trước xa chục ngàn dặm, trước tiên rời khỏi không gian hỗn loạn do Trình Cung tạo ra.

    Nàng ta vừa hành động, thần niệm của Trình Cung cuối cùng đã bắt được đối phương, một con thanh xà khổng lồ dài ba mươi mấy mét, không ngờ còn mọc cả một đôi cánh, không ngừng thè lưỡi rắn ra, thân hình uốn lượn trên không trung.

    Mà phía trên con thanh xà có cánh này, có một cô gái đang đứng, nàng ta mặc bộ đồ xanh nhạt, mặt trái xoan, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp nhưng lại toát ra khí chất lạnh như băng tuyết.

    Xinh quá, nhưng lạnh thật.

    Khí chất lạnh lùng này không giống với Hồng Liên.

    Bởi vì đã đoán được bọn họ là người do Nhị Thúc phái đến, nên sau khi Trình Cung biết được thủ lĩnh đối phương là ai rồi, hắn ta cũng không gấp gáp nữa, thậm chí còn quan sát tỉ mỉ hơn.

    Cô gái đứng trên thân thanh xà dường như đã cảm nhận được điều gì đó, đưa mắt quan sát xung quanh, sau đó dùng thần niệm theo cách riêng biệt phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh mình.

    “Thần niệm mạnh thật, mà không ngờ còn có thể kết hợp với con thanh xà dưới chân nữa, vận dụng thần niệm truyền thừa của động vật để phong tỏa không gian xung quanh mình, dò la động tĩnh, khá tinh nhuệ đấy.

    Chỉ riêng độ mạnh của thần niệm, đã không thua kém mình là bao, chỉ có điều vận dụng còn thua xa mình, do đó mặc dù bản năng phát hiện bị người khác theo dõi, cũng không tài nào tìm ra mình được.”

    Trình Cung nghĩ bụng, lúc hắn đứng dậy sải bước thì người đã ra khỏi phủ đệ, trực tiếp đến giữa không trung.

    Chỉ thấy lúc này trong nội thành, Hung Thần Kỳ Binh đã sớm chuẩn bị tư thế sẵn sàng, còn Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng chỉ huy những người khác chuẩn bị trận pháp phòng ngự, một khi có biến cố sẽ lập tức phát động ngay.

    Giờ phút này, ngay cả những người chưa được huấn luyện ở trong Đan Thành, hiệu suất cũng vút cao lạ thường, người nào người nấy đấu chí giương cao, hoàn toàn chìm vào trạng thái có thể liều mạng với kẻ địch bất kỳ lúc nào.

    - Không cần bố trí phòng ngự nữa, người đến không phải kẻ địch, sai người chuẩn bị địa điểm, bố trí cho họ ở ngoại thành nội đi, đám người này đến để đầu quân cho chúng ta.

    Cứ như bước dạo bên đình, Trình Cung từ bên trong bước ra, trực tiếp đi đến trước mặt Sắc Quỷ, Bạch Khải Nguyên, Man Ngưu Vương Lý Hằng, Trình Trảm...

    Bốn người vốn dĩ đang bận rộn, vừa nghe thấy Trình Cung nói thế thì ngẩn người ra, bởi vì Sắc Quỷ bên này vừa thông báo tình hình mới nhất cho mọi người biết.

    - Đại Thiếu, đối phương có bảy tám chục ngàn người, hơn nữa thực lực phi phàm, không phải thứ ô hợp đâu ạ.

    Đám người Sắc Quỷ không biết chuyện Trình Vũ Dương nói sẽ phái người đến, vì thế bọn họ đều rất lo lắng.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng trầm giọng nói:

    - Đại Thiếu, vừa nãy Tam thiếu gia nói, trong đó có năm ngàn người như quân đội, tất cả đều mặc áo giáp màu xanh lục, đó rất có thể là Thanh Xà Quân đã mất tích cách đây hai năm, bọn họ là thủ hạ của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, năm xưa Tần Vân Nhi quật khởi một cách nhanh chóng, tuổi đời còn trẻ mà đã trực tiếp đuổi kịp Man Ngưu Thành ta, thậm chí có khuynh hướng vượt trội hơn ta nữa.

    Chỉ là sau này khi Lý Dật Phong xuất hiện, hình như đã chiêu hàng nàng ta, nhưng nàng ta không đồng ý, nghe nói còn đánh nhau một trận, sau đó nàng ta biến mất luôn.

    Có người nói nàng bị Địa Long Vương Lý Dật Phong giết rồi, cũng có người nói Lý Dật Phong đã chiêu hàng được nàng rồi, mỗi nơi một tin đồn truyền miệng, giờ quân chủ lực của nàng ta lại xuất hiện ở đây, chúng ta nhất định phải cẩn thận đề phòng mới được.

    - Đầu quân, sao tự nhiên khi không lồi ra cả đống người tới đầu quân vậy nè?

    Hung Thần Bạch Khải Nguyên vốn dĩ chiến ý bừng bừng, đang chuẩn bị đại chiến một phen.

    - Đây chủ yếu là nhờ vào sức hút cá nhân, xem ra nàng Tần Vân Nhi này thấu hiểu lý tưởng và hoài bão vĩ đại của bổn Đại Thiếu, nay cố tình dẫn theo người đến phò trợ bổn Đại Thiếu gầy dựng sự nghiệp, ây dà, đây là sức hút cá nhân, các người không hiểu đâu.

    Nhị Thúc im hơi lặng tiếng ở Nam Hoang vậy mà tạo ra cục diện to lớn thế này, không cần nghĩ cũng biết ông Thiên Hồ này đã hành động thế nào ở những nơi khác, nhưng ông ta lại có thể khiến cho tất cả mọi người đều coi như ông ta không tồn tại, đây mới là chỗ lợi hại thật sự của ông ta.

    Nếu đã như vậy, Trình Cung cũng không muốn vạch trần chuyện này ra, trực tiếp dùng tay sờ cằm tỏ vẻ đắc ý vô cùng.

    Sắc Quỷ trực tiếp cho Trình Cung một ngón tay giữa, đám người Bạch Khải Nguyên và Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng thông báo cho người bên dưới giải trừ cảnh giới, đồng thời thả cổng cho bọn họ vào thành.

    Về những lời mà Trình Cung nói, bọn họ căn bản không tin, nhưng lúc này vừa hay bảy tám chục ngàn người đã tiếp cận gần Đan Thành trong phạm vi năm mươi dặm.

    Trong phạm vi này, thần niệm của đám người Man Ngưu Vương Lý Hằng, Hung Thần Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm đều có thể tra xét ra được.

    - Thật sự là Thanh Xà Quân.

    A...

    đây... bọn họ đang nói gì thế?

    Man Ngưu Vương Lý Hằng có chút không dám tin, quay sang nhìn Hung Thần Bạch Khải Nguyên và Trình Trảm.

    - Đám người này bị sao vậy, bị trúng bùa mê thuốc lú gì rồi à?

    Bạch Khải Nguyên cũng trợn tròn mắt, bởi lúc này không chỉ có một đám người đang thổi phồng Trình Cung, truyền miệng qua lại, lúc này đám người này chưa tới Đan Thành, liền truyền tới không biết bao nhiêu bản ca liên quan đến Trình Cung, người nào người nấy cứ như bị tiêm máu gà vậy, hưng phấn và kích động vô cùng.

    Tất cả đều nói Trình Cung tốt, còn hơn là tận mắt chứng kiến những việc đó nữa.

    - Xem ra bọn họ đích thật là đến để đầu quân rồi, chỉ có điều...

    Người luôn kiệm lời như Trình Trảm, lúc này vô cùng kinh ngạc, nghĩ không thông mà lắc lắc đầu.

    Trên thực tế y hiểu rõ hơn bất cứ ai khác, bởi vì phần lớn thời gian bọn họ đều ở bên cạnh Đại Thiếu, Đại Thiếu vốn chẳng rảnh hơi đâu mà đi làm những trò vớ vẩn này.

    Mà nhìn bộ dạng của bọn họ, rõ ràng bị tiêm nhiễm không phải mới ngày một ngày hai rồi.

    Ba người Lý Hằng, Bạch Nguyên Khải, Trình Trảm đưa mắt nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, hết thẩy đều vô cùng mơ hồ, kinh ngạc, có chuyện thần kỳ như thế thật sao?

    - Mẹ kiếp, phục rồi, Đại Thiếu ngươi thật không phải người mà.

    Tốc độ tiến tới của đám người này rất nhanh, Sắc Quỷ mau chóng phát hiện ra hiện tượng này, cằm dưới của Sắc Quỷ suýt chút nữa là rớt xuống đất, trời đất gì vậy nè, điên cả rồi sao, vậy cũng được hả?

    - Đa tạ đã khen.

    Trình Cung chắp tay một cách rất khách khí.

    - Đại Thiếu, chẳng lẽ ngươi thật sự không phát hiện, thật ra ta đâu phải đang khen ngươi?

    - Phát hiện rồi, nên giờ ta quyết định phái ngươi đi nghênh đón.

    Nói xong, chẳng đợi Sắc Quỷ thi triển Phá Không Thích rời đi, Trình Cung đã xuất hiện ngay sau lưng Sắc Quỷ, trực tiếp một giò đạp thẳng vào mông đích gã.

    Nháy mắt Sắc Quỷ trực tiếp hóa thành một luồng sáng, cứ như sao băng vậy bay thẳng ra ngoài.

    - Móa!

    Cặp mông đau đớn là phụ thôi, Sắc Quỷ phát hiện bản thân hoàn toàn bị một luồng sáng bao trùm, muốn động đậy cũng không được, chỉ có thể chửi một tiếng sau đó bị coi là đạn thịt bắn bay đi.

    - “Nói với Tần Vân Nhi, đến đầu quân bổn Đại Thiếu, bổn Đại Thiếu đương nhiên sẽ không bạc đãi bọn họ, bổn Đại Thiếu đã chuẩn bị một phần lễ ra mắt tặng cho bọn họ, để xem bọn họ có đủ tư cách trở thành thủ hạ của bổn Đại Thiếu và có đủ tư cách lấy được phần hậu lễ ra mắt này hay không?”

    Lúc này, trong đầu Sắc Quỷ vang lên giọng nói của Trình Cung.

    Chương 412: Khảo nghiệm.

    Chẳng lẽ là mình cảm nhận sai rồi, cho dù là Lục Địa Thần Tiên cũng không thể xuyên phá thần niệm phòng ngự của mình được, càng không thể theo dõi mình mà không bị phát hiện.

    Lúc này, Tần Vân Nhi vẫn còn đang nghĩ đến cảm giác kỳ dị ban nãy, bỗng chốc ngẩng đầu lên, bởi nàng đã cảm nhận được một luồng sáng đang bay đến như sao băng.

    - Bịch!

    Tần Vân Nhi vừa giơ tay, bên ngoài thân thể nàng và con thanh xà khổng lồ liền xuất hiện một lớp sáng bao trùm, Sắc Quỷ trực tiếp đụng ình lên trên đó, thân thể lập tức ngừng lại.

    Cú va đập này, cũng khiến cho Tần Vân Nhi đang ẩn mình cuối cùng cũng phải hiện thân, trong thần thái lạnh lùng của Tần Vân Nhi có thêm vài phần kinh ngạc, không ngờ đối phương có thể nhìn thấu chỗ ẩn nấp của ta.

    - Oa... người đẹp nha, hẳn đây là nàng Tần Vân Nhi mà Man Ngưu Vương nói rồi.

    Đại Thiếu quá xảo huyệt rồi, hốt được người đẹp thế này từ lúc nào sao chẳng thèm nói lấy một tiếng.

    Sức mạnh của Trình Cung chỉ là để bảo hộ, sau khi bị Tần Vân Nhi cản lại thì sức mạnh đó cũng tiêu biến, ngay lúc trông thấy Tần Vân Nhi, Sắc Quỷ cũng bị sắc đẹp của Tần Vân Nhi làm cho kinh ngạc.

    - Ngươi là ai?

    Tần Vân Nhi hiện thân ra, khí thế của đoàn quân thanh xà sau lưng nàng ta cũng biến đổi đi, mà nàng ta giơ tay một cái, dưới sự khống chế của đoàn quân thanh xà, bảy tám chục ngàn người cũng nhanh chóng dừng lại, Tần Vân Nhi thì lạnh lùng quắc mắt nhìn Sắc Quỷ.

    - Ta chỉ là người phụ trách đến chuyển lời thôi, Trình Đại Thiếu nói, nếu chư vị đến để đầu quân Đại Thiếu, Đại Thiếu cũng chắc chắn sẽ không bạc đãi chư vị, Đại Thiếu chuẩn bị cho chư vị một phần lễ ra mắt.

    Đương nhiên, muốn trở thành thủ hạ của Đại Thiếu, muốn lĩnh được phần lễ vật này, còn phải xem thực lực của chư vị nữa.

    Sắc Quỷ nghiêm túc lớn tiếng truyền đạt lại lời Trình Cung nói, để bảy tám chục ngàn người đều có thể nghe rõ.

    - Mặt khác lén thông báo một tiếng, Đại Thiếu sớm nghe nói Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi tuyệt sắc hơn người, cho nên quyết định tìm thời gian sớm nhất để nàng hầu hạ.

    Vừa nghiêm túc truyền đạt xong lời của Trình Cung, Sắc Quỷ đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, âm thầm truyền âm cho Tần Vân Nhi.

    Đại Thiếu, huynh đệ chẳng phải đang gài ngươi, chỉ có điều thấy ngươi công lực thâm hậu, chẳng may vị Tần Vân Nhi này nổi giận, thế thì huynh đệ chỉ có thể chúc thọ, chúc phúc cho ngươi thôi.

    Sau khi nói xong, Sắc quỷ ráng nhịn cười, trong lòng nghĩ thầm.

    Nghe thấy lời Sắc Quỷ nói, Tần Vân Nhi ngẩn người, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn Sắc Quỷ.

    Thấy Tần Vân Nhi đột nhiên không lên tiếng, trong lòng Sắc Quỷ kinh sợ, bởi vì theo kinh nghiệm mà gã có, gã hiển nhiên có thể nhìn ra nàng Tần Vân Nhi này chưa từng trải qua chuyện chăn gối nam nữ, thậm chí chưa yêu đương qua, chưa tiếp xúc qua chuyện nam nữ.

    Móa, không phải vì cái này mà bỏ đi chứ, nếu thế thì vui luôn rồi.

    - Được!

    Tần Vân Nhi dừng lại một lúc, tiếp đó mặt không biến sắc, lạnh lùng gật đầu đồng ý.

    - Đu!

    Thân thể Sắc Quỷ suýt nữa rớt từ trên không xuống đất, dùng tay ra sức ngoáy lỗ tai, mình không nghe lầm chứ, nàng ta vậy mà đồng ý ư?

    Tần Vân Nhi chẳng thèm điếm xỉa đến gã Sắc Quỷ đang hóa đần ra trên không trung, giống như hoàn toàn không có chuyện gì, dẫn theo đoàn người tiếp tục tiến đến Đan Thành.

    Để lại một mình Sắc Quỷ mặt ngu ra trên không, trong lòng gã không ngừng nghĩ, nhất định là nghe lầm rồi, nghe lầm rồi.

    Chẳng lẽ đây là Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi mà Man Ngưu Vương Lý Hằng đã nói, rõ ràng vẫn còn non mà, nhưng sao nàng ta trả lời dứt khoát thẳng thần thế, thật khó mà hiểu nỗi.

    Còn lúc này, nàng Tần Vân Nhi vẫn giữ thái độ lạnh lùng cưỡi trên thanh xà, tiến đến trước Đan Thành, cũng trông thấy đám người trên không trung.

    Người muốn có được mình rất nhiều, nhưng tất cả đều đã chết dưới tay của mình, chỉ có điều mình đã hứa với nghĩa phụ, từ đây về sau đi theo Trình Cung này, tất cả nghe theo hắn.

    Loại người háo sắc, ăn chơi trác táng như hắn, sao lại dám lập trụ tại Nam Hoang này, lại làm sao dám nghĩ đến chuyện chống lại bách niên yêu thú triều chứ?

    - Thanh xà phi thiên, quả nhiên là Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, thì ra nàng ta chưa hề rời khỏi Nam Hoang, cũng chẳng bị Lý Dật Phong giết, mà chỉ ẩn mình thôi.

    Không ngờ nay nàng ta đã thành lập được một lực lượng hùng hậu như vậy.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng nhìn Tần Vân Nhi đã đến trước mặt, không kiềm được sự kinh ngạc cất lời nói.

    Thấy đám người Tần Vân Nhi đến, Trình Cung vừa giơ tay, một luồng sức mạnh vũ bão thoáng chốc ập về phía cổng thành, trong cánh cổng khổng lồ rộng tầm mấy chục mét, lập tức ngập tràn một luồng sức mạnh đặc biệt, trực tiếp xuất hiện màn sương mù bao trùm lấy toàn cổng thành.

    Mà trước sức mạnh sương hóa kia, Trình Cung dùng Luyện Thần Quyết khống chế thần niệm hình thành ảo cảnh và khí thế áp đảo.

    - Có thể từ đây đi qua, từ nay về sau sẽ là người của Đan Thành ta, ân thưởng của bổn Đại Thiếu cũng ở ngay trong đó.

    Giọng nói của Trình Cung, pha lẫn thần niệm độc có của Luyện Thần Quyết uy áp vào đầu óc mỗi người.

    Trình Cung không vì Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi dẫn theo lực lượng hùng hậu đến đầu quân, thậm chí số người đó còn vượt qua cả quân số hiện giờ của toàn Đan Thành, mà hắn lại mất đi sự cân nhắc.

    Hiện giờ hắn vẫn rất rõ ràng.

    Hắn tin Nhị thúc thì không có vấn đề gì, nhưng bảy tám chục ngàn người này thì khó nói lắm, thời gian dài như vậy mà.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng thì gã này vốn bế quan tu luyện, gã cái gì cũng không biết cũng là chuyện bình thường thôi, nhưng Lý Dật Phong kia đánh bại Tần Vân Nhi, còn xưng hùng ở Nam Hoang, Trình Cung không tin gã không biết Tần Vân Nhi có đội quân hùng hậu mạnh mẽ như vậy.

    Thậm chí bên phía Nam Cương Thần Giáo và Chu Dật Phàm ở Tây Chu, đám người này cũng đâu phải đần độn.

    Hiện nay tuy người ngựa trong Đan Thành không nhiều, nhưng họ đủ đoàn kết, đủ trung thành.

    Đây là điều khó có được.

    Tần Vân Nhi kinh ngạc nhìn Trình Cung một cái, không hiểu hắn đang dở trò gì, nhưng vẫn quay đầu nhìn một nhánh quân ngàn người bên cạnh, kẻ đứng đầu kia tinh thần hăng hái nói:

    - Chúng huynh đệ, Đại Thiếu có thưởng, chúng ta mau vào thôi.

    Người này lớn tiếng hô hào, dẫn theo nhánh quân ngàn người xông qua đó.

    Cánh cửa mấy mươi mét, khu vực ảo cảnh và uy áp do thần niệm tạo ra trông không rộng lớn lắm, nhưng sau khi đám người này xông lên, khu vực này thoáng chốc bành trướng to lớn hẳn ra, bao trùm lấy cả ngàn người này vào bên trong.

    - Giết... giết... giết...

    Đột nhiên, có một số người điên cuồng rống lên, vận chuyển sức mạnh to lớn nhất, hoàn toàn chìm vào cơn cuồng loạn.

    - Của ta, đều là của ta, tất cả đều là của ta... ha ha...

    Có người thì cứ như bước vào trong bảo tàng vậy, trong mắt lộ ra tia sáng tham lam, điên cuồng làm động tác thu nhặt đồ vật.

    - Ta muốn cao cao tại thượng, ta muốn trở thành Lục Địa Thần Tiên, ta muốn đạp lên tất cả...

    - Ta muốn trở thành chiến sĩ mạnh nhất dưới trướng Xà Vương...

    - Thanh Xà Vương, cuối cùng nàng cũng bị ta cưỡi rồi, cho dù nàng có mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng qua là phận nữ nhi, xem ta chơi nàng này.

    - Chỉ cần truyền thêm vài tình báo nữa, trước khi bách niên yêu thú triều ập đến, đại gia ta có thể mang theo triệu ngàn lượng vàng quay về nhà hưởng phước rồi.

    ... �� � �...

    Trong số những người này, người lợi hại nhất cũng chỉ mới đạt tới Thoát Tục Kỳ mà thôi, có mấy chục tên Siêu Phàm Kỳ, chủ yếu là Phạt Mạch Kỳ.

    Bọn họ vừa bước vào ảo cảnh, lập tức chìm ngập trong đó, sớm đã mất đi sức tự khống chế, bản chất lộ cả ra ngoài.

    Bảy tám chục ngàn đại quân vốn dĩ đang hưng phấn vui mừng, vừa thấy dáng vẻ xấu hổ vừa biến hóa của một ngàn người này, xoẹt một cái lạnh từ trên xuống dưới, tất cả đều im phăng phắt.

    - Hứ!

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi sau khi nghe thấy lời vài người nói, lạnh lùng hứ một tiếng, nàng ta căn bản không xê dịch, hai mắt của con thanh xà phi thiên dưới chân nàng trực tiếp bắn ra tia sáng, tiêu diệt gọn nhẹ mấy tên rõ ràng là gián điệp và có ý đồ xấu xa với nàng.

    Mà trong ảo cảnh này, cũng có vài người bị điên loạn, cuối cùng trực tiếp phát nổ mà chết.

    Cộng thêm số người bị Tần Vân Nhi giết chết, số lượng đã vơi đi khá nhiều, nhưng đại đa số đều thông qua được ảo cảnh, còn chưa đợi số người này phản ứng trở lại, bọn họ liền cảm thấy một luồng áp lực như núi tảng, tất cả đều liều mạng vận khí chống trả.

    Công pháp của bọn họ, dưới thần niệm của Trình Cung, cùng áp lực của sức mạnh khổng lồ vô biên, đã vận chuyển đến cực hạn, rất nhiều người thậm chí đều trực tiếp thổ máu.

    Mặc dù bọn họ có trên ngàn người, nhưng hiện giờ Trình Cung cho dù không mượn trợ lực từ nguyên dịch, không bùng phát thần thông, không nhờ Huyết Y Lão Tổ truyền sức mạnh, thì bản thân Trình Cung cũng đã có sức mạnh ba mươi lăm rồng rồi.

    Chỉ vận dụng sức mạnh không quá mười rồng, cũng đủ để áp bức đám người này lên cực hạn.

    Khu vực có sức mạnh, uy áp như núi đè nén xuống chẳng qua có mười mấy mét thôi, nhưng mười mấy mét này đối với đám người đó mà nói, còn khó qua hơn cả đao sơn biển lửa.

    - A...

    Có vài người gầm rú lên, bọn họ cảm thấy bản thân đã sắp không chống chọi nổi rồi.

    - Đây là gì chứ, bọn ta đến đầu quân Trình Đại Thiếu, chẳng lẽ hắn lại đối xử chúng ta như vậy sao?

    - Cái vừa rồi nếu nói là dùng để thử nghiệm xem có gian tế hay không còn được, nhưng cái này thì sao, sức mạnh của hắn cường đại thì có thể làm như vậy sao, ngươi xem ngay cả Thoát Tục Kỳ cũng sắp không xong rồi, ta nghĩ chắc chúng ta vào trong chỉ có con đường chết.

    - Đúng đó, rõ ràng là đùa cợt người khác, trước đó còn nói hay lắm.

    - Móa nó, sớm biết vậy ta đã không đến rồi.

    - Thanh Xà Vương sao không lên tiếng, chẳng lẽ chúng ta đầu quân, còn phải để hắn làm khó làm dễ thế sao?

    Bọn họ ôm đầy hy vọng, dọc đường đi vì có một số người cố tình tuyên truyền, đều ôm lấy nguyện vọng vô cùng tốt đẹp, kết quả giờ vừa đến đã xuất hiện tình huống này.

    Đừng nói là bọn họ, ngay cả Bạch Khải Nguyên cũng có chút không nhịn được, thầm liên lạc với Trình Cung nói:

    - Cũng kha khá rồi đấy, nhìn rõ một số gian tế và một số không ổn định, xem thoáng qua tiềm lực và tâm tính của bọn họ là được rồi, những chuyện còn lại cứ từ từ tính sau, dù sao hiện giờ số người này cũng chưa qua đào tạo, chưa có ổn định, cứ thế này tiếp diễn, chốc nữa nói không chừng bọn chúng chạy mất dép, ngươi xem hiện giờ bọn chúng đã lung lay rồi kìa.

    Bạch Khải Nguyên lĩnh binh nhiều năm, đương nhiên biết cách cầm binh.

    - Không đâu, chốc nữa nếu có kẻ thật sự muốn đi, ta sẽ giết sạch.

    Trình Cung nói một cách vô cùng tự tin.

    - Ngươi điên rồi à, giết sạch, bọn họ đến để đầu quân mà.

    Bạch Khải Nguyên vừa nghe liền sốt ruột.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nhạt nhẽo nói:

    - Bạch Thúc Nhi, người xem tiếp sẽ rõ, ta nói có khảo nghiệm cũng sẽ có ban thưởng, lần này ta bỏ vốn máu vào đó.

    Bọn họ đến cầu cạnh ta, ta sẽ không để bọn họ thiệt thòi, nhưng số rác thải còn lại thì ta không cần.

    - A... lão tử không làm nữa...

    Chính vào lúc này, có một nhóm người cuối cùng đã chống đỡ không nổi áp lực, dường như theo bản năng xông ra ngoài, có người trực tiếp hô hào không đầu quân nữa.

    Chương 413: Đại Thiếu ban thưởng

    Nhưng phút tiếp theo đám người này lại há hốc mồm ra, trên mặt từ phẫn nộ biến thành hoan hỉ, những vết rạn nứt rách toạt trên cơ thể lúc nãy, mắt thường cũng có thể trông thấy chúng đang lành lặn trở lại.

    Biểu hiện trên mặt của bọn họ, từ sự phẫn nộ chuyển sang kinh ngạc, tiếp đó lại trở nên vui mừng, kích động.

    Tiếp theo đó, đám người này đều có chút không dám tin.

    - Sức mạnh của ta, không ngờ ta có thể đạt được Siêu Phàm Kỳ tầng năm đỉnh phong rồi, vài ngày trước cái ta vừa đột phá...

    - Ha ha, ta đột phá rồi, ta đột phá thành Siêu Phàm Kỳ rồi...

    - Lành rồi, chỗ tổn thương trước kia của ta đã lành lặn hẳn rồi...

    ...

    Đám người này kinh ngạc vô cùng, sâu trong màn sương khói, phát ra tiếng kêu vui mừng khôn xiết.

    Cùng với tiếng kêu la mừng rỡ, đám người này bước vào trong Đan Thành, không ít người trực tiếp bay lên, lúc này mọi người mới phát hiện, trong quá trình này, không ngờ có rất nhiều người đột phá được chỗ thắc nút cổ chai.

    Số lượng Siêu Phàm Kỳ thoáng chốc đã tăng lên gấp đôi rồi.

    - Đám sương mù đó chẳng lẽ là...

    Man Ngưu Vương Lý Hằng cùng Bạch Nguyên Khải đều kinh ngạc, bọn họ vốn biết Trình Cung có lượng lớn nguyên dịch, nhưng cho dù chỉ dùng nguyên dịch cũng không thể nào có hiệu quả thần kỳ thế này được.

    - Có gì đâu, ta chỉ dùng vài viên Chuyển Sinh Đan cùng một số nguyên dịch thôi, số lượng bọn chúng vào tuy nhiều, nhưng cũng không quá mạnh, phỏng chừng toàn bộ cộng lại có bảy tám viên Chuyển Sinh Viên dung hòa cùng nguyên dịch cho từng người một đột phá đến Lục Địa Thần Tiên cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.

    Có thưởng có phạt mà.

    Trình Cung ung dung nói.

    Man Ngưu Vương cùng Bạch Khải Nguyên bên cạnh thiếu điều ngất xỉu tại chỗ, Chuyển Sinh Đan đó nha, một viên thôi cũng đủ để vô số người liều sống liều chết, nguyên dịch càng là thứ vô cùng quý báu, kết quả lại bị Trình Cung sử dụng một cách phải nói là không một tẹo kiêng kị nào.

    Trong lòng Trình Cung cũng hiểu rất rõ, cho dù trải qua dày vò như vậy, bao gồm cả bản thân hắn đột phá, để lại lượng lớn nguyên dịch cho mọi người tu luyện, Huyết Y Lão Tổ điên cuồng dựa vào nguyên dịch tu luyện, trước đó còn phân chia ra cho mọi người khá nhiều, nay lại dung hòa vào Chuyển Sinh đan trực tiếp giúp đỡ bảy tám chục ngàn người một phen, với phương thức cực kỳ tán gia bại sản này của Trình Cung, tổng lượng nguyên dịch trong ngoại đỉnh không gian cũng tiêu hao không quá ba phần.

    Dù sao đây cũng là nguyên dịch được tích lũy mấy trăm năm, thậm chí dài hơn thế nữa của mảnh đất Nam Hoang Bách Chiến, chẳng lẽ dễ dàng tiêu hao hết toàn bộ như vậy được.

    Trình Cung xưa nay là thế, đồ vật chỉ có xài mới có giá trị, sức mạnh và thế lực được nâng cao rồi, mới có khả năng tạo ra thứ tốt hơn nữa, vì thế xưa nay hắn chẳng tiếc những thứ ngon lành.

    Còn về việc dung hòa Chuyển Sinh Đan vào đó, là để tiện cho một số người có năng lực yếu hấp thụ, cũng giúp cho một số kẻ điều chỉnh trạng thái cơ thể, thanh lý tàn thương, đề cao sinh mệnh lực, cả hai thứ này kết hợp với nhau sẽ khiến một số người đột phá nhanh chóng.

    Tất cả đều nằm trong dự tính của Trình Cung, người kém cỏi nhất cũng nâng cấp được một hai tầng, một số người đang ở giai đoạn thắt nút cổ chai, trải qua ảo cảnh và sức ép từ thần niệm của Trình Cung rồi, lại có được lượng nguyên dịch và Chuyển Sinh Đan thúc đẩy cơ thể hấp thụ sức mạnh, trực tiếp đột phá thành công.

    - Sao lại như thế này được?

    Tần Vân Nhi từ đầu chí cuối lạnh lùng như băng, lúc này cũng lộ vẻ kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Trình Cung, sao hắn làm được như vậy?

    Điều này cũng quá thần kỳ rồi, vừa rồi cảm nhận thấy trong đám sương mù có điều cổ quái, bên trong ẩn chứa một luồng sinh mệnh lực và nguyên khí to lớn, chỉ có thần niệm của Trình Cung khống chế ảnh hưởng, nàng cũng không tài nào dò thám được thật hư bên trong, lúc này trông thấy kết quả này, nàng thật sự kinh ngạc đến ngỡ ngàng.

    Đừng nói là đến cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, cho dù đạt đến trình độ Thoát Tục Kỳ đỉnh phong hay là Bán Bộ Thần Tiên, muốn giúp người khác nâng cao sức mạnh cũng là chuyện hết sức đơn giản.

    Nhưng cưỡng ép giúp người nâng cao sức mạnh, chẳng khác nào bứng rễ giúp tăng trưởng, lợi bất cập hại, nếu trong tình huống có ý tốt dường như cũng chẳng ai làm như vậy.

    Đương nhiên, còn có một cách giúp người khác nâng cao sức mạnh, Tần Vân Nhi thân làm thống lĩnh mấy chục ngàn Liệp Yêu Giả, tung hoành Nam Hoang, nàng ta cũng thường làm như thế.

    Thủ hạ lập công, tưởng thưởng thủ hạ đan dược hoặc công pháp, dùng sức mạnh bản thân giúp kẻ đó thúc hóa đan dược hoặc thiên tài địa bảo, chúc sức mạnh kẻ đó mau chóng thăng tiến, chuyện này cũng khá bình thường.

    Chỉ có điều loại phương pháp này tiêu hao quá lớn, mà lúc này thứ Trình Cung sử dụng khẳng định là một trong những loại phương pháp này.

    Tần Vân Nhi thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được một luồng sinh khí, Chuyển Sinh Đan, chẳng lẽ hắn không tiếc dùng Chuyển Sinh Đan dung hòa vào trong sương mù ư, hơn nữa nào phải chỉ một viên, hành động sa hoa như vậy, chắc chỉ có người bại gia thế kia mới làm ra được thôi.

    Hắn điên rồi, không suy nghĩ kỹ à, nếu bảy tám chục ngàn người của mình ai ai cũng vậy, hắn sẽ tiêu hao khậm lắm đấy?

    Tiêu hao kiểu này, đủ để bổ trợ cho một người từ Thoát Tục Kỳ đỉnh phong đột phá thành Lục Địa Thần Tiên.

    Đây không chỉ là bại gia tử, còn là một kẻ điên, khùng, đúng là chạm mạch thần kinh!

    Tần Vân Nhi cũng bị thủ bút của bại gia Trình Cung dọa giật mình, chưa từng thấy loại bại gia tử kiểu này.

    Mà lúc này trông thấy tình trạng của những người đó, tâm trạng của bảy tám chục ngàn người bên ngoài thành còn kích động hơn gấp mười lần, gấp trăm lần so với Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi.

    Tần Vân Nhi trong lòng thì kinh ngạc chấn động, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như không, còn bọn họ thì khác, đám người Liệp Yêu Giả quanh năm chém giết trên mảnh đất Nam Hoang, tuy rằng đầu quân cho Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, nhưng dù sao họ cũng không hoàn toàn quy phục Thanh Xà Quân, bọn họ thuộc về một loại phụ thuộc, lúc này trông thấy sự biến hóa đó, bọn họ liền bùng phát hoàn toàn.

    - Tên Trần Lão Nhị khốn kiếp, trước đây sức mạnh của gã cũng tương đương với ta, gần đây mới tăng thêm tí tẹo, chó má, không ngờ giờ đã vọt lên thành Siêu Phàm Kỳ rồi, còn có thiên lý ư?

    - Quá kinh, giờ cuối cùng ta cũng tin những truyền thuyết kia, Trình Đại Thiếu quả thật quá đỉnh.

    - Cái này còn khoa trương hơn cả truyền thuyết ấy chứ, tuyệt vời quá đi, Thanh Xà Vương sao còn không mau ra lệnh cho chúng ta đi đi.

    - Hành động này quá khủng bố, căn bản không phải của con người làm, cho dù là Lục Địa Thần Tiên cũng bó tay thôi.

    ...

    Bảy tám chục ngàn người lại lần nữa phấn chấn, kích động hẳn lên.

    Đối với những kẻ vừa bỏ mạng ban nãy, bọn họ chỉ thấy khinh bỉ mà thôi, chỉ có một số người khác thì cười một cách khá miễn cưỡng, bộ dạng lo âu, ngoài ra phần lớn đều vô cùng kích động.

    Nếu đem so với những lợi ích có được từ việc chém giết yêu thú ở Nam Hoang, thì cái này còn tốt hơn gấp trăm lần, gấp vạn lần, còn tốt hơn so với việc giết chết yêu thú nữa kìa.

    Giờ chết có vài người thì ăn nhầm gì.

    Hơn nữa những kẻ này, hoàn toàn đáng chết mà, dám có chủ ý xấu với Thanh Xà Vương, có người còn là gian tế nữa, bọn họ không chết thì ai chết.

    Bọn họ chết rồi càng tốt, chừa lại lợi ích cho mọi người.

    Số người này giờ đã hiểu rõ dụng ý của Trình Cung, sau cuộc khảo nghiệm, thì sẽ ban thưởng lợi ích, món lợi ích này còn quý giá hơn kim ngân châu báu gấp triệu ngàn lần, không phải thứ có tiền là mua được đâu.

    - Một đám đần không chút tầm mắt, cái này thì đã là gì chứ.

    - Đúng đó, bọn họ dù sao cũng mới đến đầu quân, không biết đi theo Đại Thiếu thì có khối lợi ích ấy.

    - Chúng ta đều là tinh tú bảo hộ cho Đại Thiếu.

    - Chuyện nhỏ như con kiến mà cũng chấn động kinh ngạc, buồn cười.

    ...

    Trái ngược với tâm trạng kích động, mừng rỡ, ngạc nhiên của đám người ngoài thành, lúc này đám người Hung Thần Kỳ Binh tự xưng là tinh tú thủ hộ cho Đại Thiếu, cùng một số binh lính đến đây trước đó, tất thẩy đều tỏ ra xem thường thái độ của những kẻ ngoài thành, nghĩ họ chuyện nhỏ mà cũng đi náo động ồn ào.

    Giờ đối với bọn họ mà nói, Lục Địa Thần Tiên thì sao mà đem so sánh với Đại Thiếu của bọn họ được, bất cứ chuyện gì Đại Thiếu làm đều chính xác và nên làm cả.

    Tần Vân Nhi ngơ ngẩn một lúc, lại chú ý đến người bên dưới, nàng phát hiện có rất nhiều người đã chờ không kịp nữa, chỉ có điều uy nghiêm trước đó của nàng vẫn còn, nếu không bọn người này e rằng đã sớm nôn nóng nhảy xổng qua đó rồi.

    Hầu như tất cả các tướng lĩnh đều đang nhìn nàng, những Liệp Yêu Giả bên dưới cũng ra sức hối thúc tướng lĩnh của mình, mau chóng hỏi ý Thanh Xà Vương, khi nào chúng ta được đi vậy?

    Thanh Xà Vương ngẫm nghĩ một hồi, sau đó lại chỉ một đội ngàn người bước vào, đội quân ngàn người lần này không chút ngừng ngại tiến vào, tình trạng giống hệt như lần trước.

    Chỉ có điều lần này số người chết ít hơn lần trước, đám người này cũng mau chóng tiến vào Đan Thành.

    Sau đợt người này, tình hình ngoài thành càng náo động hơn, bảy tám chục ngàn đại quân ngoài thành đã triệt để chìm vào cơn điên cuồng.

    Lúc này bản thân Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng hiểu rất rõ, cho dù nàng nói không đầu quân cho Đan Thành nữa bỏ đi, e rằng số người theo nàng không tới ba phần.

    Dù sao số người chung thành với nàng nhất cũng không quá hai mươi ngàn người, những kẻ khác đều là thuộc loại phụ thuộc, tuy nhiên trải qua lần này, Tần Vân Nhi có một dự cảm, bọn họ vào được Đan Thành có được lợi ích, sẽ không còn tùy tiện thoải mái như trong Thành Xà Quân của mình.

    Dù sao đã sớm nhận được mệnh lệnh, tiếp theo Tần Vân Nhi để đại quân không ngừng tiến vào, tuy số người tiến vào lần này có trên ngàn người, nhưng thời gian cũng phải tiêu hao nửa canh giờ (1 canh giờ bằng hai tiếng đồng hồ).

    May thay cho dù Liệp Yêu Giả yếu nhất ba ngày ba đêm không ngủ cũng không thành vấn đề, ba ngày ba đêm cứ thế qua đi, trong quá trình này có một số người phát hiện khá nhiều gian tế sau khi bị ảo cảnh khống chế liền lộ nguyên hình, bèn muốn bỏ đi, không cần Trình Cung động thủ, bên phía Thanh Xà Vương ngay tức thì có người dí theo giết chết.

    ...

    Ngay lúc Trình Cung tiếp nhận Tần Vân Nhi và Thanh Xà Quân của nàng.

    Những tin tức như Đan Thành bị Man Thần Giáo vây đánh, tiếp đó rút lui một cách thần kỳ, Đại Trưởng Lão và Tam Trưởng Lão của Phong Vân Kiếm Thế khí thế bừng bừng mà đến, cả hai đều bị Trình Cung đích thân hạ thủ giết chết, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lạnh lùng nhất, tuổi trẻ nhất, hung hãn nhất, người đã nổi danh một thời mang quân đến cầu cạnh Trình Cung... những tin tức này đã lan truyền dần đi.

    Tuy hiện giờ phía trong nội bộ của Đan Thành vô cùng trong sạch, nhưng những tin như Man Thần Giáo vây đánh, Đại trưởng lão và Tam trưởng lão Phong Vân Kiếm Phái bị giết, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đầu quân Trình Cung, đều không thể cản lại được.

    Trên Thiên Tử Sơn - Tây Chu, tiếng cầm du dương, hương thơm ngào ngạt, mười sáu người gãy cầm xung quanh đều là Bán Bộ Thần Tiên tồn tại, dùng khí thế Cửu Cung Bát Quái để đàn tấu âm cầm, tập trung trận địa hấp thụ nguyên khí xung quanh của núi Thiên Sơn.

    Mà trong trận thế này, có hai người lớn tuổi ngồi xếp chân dưới đất, dùng tiếng cầm dẫn động toàn cục trận.

    Hai người cao tuổi này gồm một nam một nữ, tuy rằng tuổi tác đã khá cao, nhưng trên gương mặt của họ vẫn ửng hồng, da dẻ không có nhiều nếp nhăn, tóc hạt đồng nhan.

    Cầm âm của bọn họ đã phù hợp quy tắc thiên địa, có thể không ngừng ngưng tụ và truyền nạp nguyên khí, có một người ngồi giữa bọn họ chính là Chu Dật Phàm, lúc này xung quanh cơ thể Chu Dật Phàm đều có ánh sáng chớp nhoáng, sức mạnh trong cơ thể bành trướng lên.

    - Tất cả sức mạnh, toàn thuộc về ta, nhận.

    Chu Dật Phàm gầm lên một tiếng, thoáng chốc bảy luồng ánh sáng trong cơ thể điên cuồng cuốn sạch, hấp thu toàn bộ sức mạnh vào cơ thể gã, sức mạnh của gã cuối cùng đã đột phá được cổ chai rồi.

    Hai lão nhân cũng đồng thời thở phào một hơi, thấy Chu Dật Phàm mở mắt rồi cả hai mới đứng dậy.

    - Chúc mừng chủ nhân cuối cùng đã hấp thụ triệt để Cổ Kim đan dược, chủ nhân tuổi trẻ ngời ngợi mà có thành tựu nhường này, sau này chắc chắn sẽ thống nhất Nam Diêm Bộ Châu, sự nghiệp hùng vĩ sáng chói.

    Chương 414: Kẻ khóc người cười

    - Còn phải cảm tạ Phần Hương lão nhân và Thanh Âm phu nhân đã tương trợ, nếu không Dật Phàm hẳn phải dùng thời gian vài tháng mới có thể hấp thu Thượng Cổ Kim Đan do tôn sư ban cho,viên đan dược thiên cấp thượng phẩm này quả nhiên không phải tầm thường, nay ta chỉ vừa hấp thu hết, còn chưa tu luyện đã đạt đến cảnh giới Nhân Anh Kỳ tầng năm rồi.

    Chu Dật Phàm vô cùng nhã nhặn đứng lên, cũng chắp tay thi lễ với hai vị lão nhân.

    Lần này Thất Âm Cầm Cung phái bốn người Lục Địa Thần Tiên đến tương trợ, hai lão nhân “tóc hạt đồng nhan” này tuy không phải người mạnh nhất, nhưng dù sao cũng được coi là tâm phúc của gã.

    Bởi vì Phần Hương lão nhân và Thanh Âm phu nhân, vốn dĩ là đồng nam cùng đồng nữ bên cạnh sư tôn của Chu Dật Phàm, đi theo tôn sư của Chu Dật Phàm ba trăm năm, tên là Phần Hương và Thanh Âm, theo đà sức mạnh của bọn họ ngày một lớn mạnh theo năm tháng, ngoại trừ sư tôn Chu Dật Phàm, những người khác gọi họ là Phần Hương lão nhân và Thanh Âm phu nhân.

    - Hừ, cho dù thực lực được nâng cấp, chỉ sợ cũng không có tác dụng quá lớn.

    Lúc đó ta đã bảo động thủ giết chết tên Trình Cung kia, nhưng giờ thì hay quá rồi, tin mới nhất truyền đến nói rằng tên Trình Cung kia đã giết chết Đại Trưởng Lão Phùng Lăng của Phong Vân Kiếm Tông, trình độ người này ít nhất cũng đạt tới Lục Địa Thần Tiên tầng năm chứ chẳng chơi, còn nghe nói hắn chỉ dùng một câu nói liền khiến cho Man Thần Giao rút lui, nay Thanh Xà Vương của Nam Hoang lại dẫn quân đến xin gia nhập.

    Thế lực của Trình Cung ngày một lớn mạnh, ta thấy lần này e rằng Thái tôn đã chọn sai người rồi.

    Lý Dật Phong của Lý Gia, còn có gã Vũ Thân Vương chiếm cứ Lam Vân Đế Quốc chính thống Lão Ma ở Bà La Đa Châu kia ủng hộ, cộng thêm tên Trình Cung thần bí cường đại, có nhân vật nào là gã có thể đối phó được đâu, nếu Thái Tôn chịu giao tất cả cho ta, có lẽ đã không phiền phức nhường này rồi, cái gì Lý Dật Phong, Vũ Thân Vương, Trình Cung, đều bị diệt sạch sành xanh rồi.

    Lúc này, đột nhiên có người lên tiếng, tiếp đó một người ăn mặc như văn nho xuất hiện, trong tay phe phẫy quạt giấy, sau lưng dẫn theo một cô gái mặc áo đen, trực tiếp dùng sức mạnh cường hành xông qua trận thế vòng ngoài, mười mấy vị Bán Bộ Thần Tiên tồn tại bên ngoài không khỏi giật mình, hiển nhiên họ đã bị người này cường hành đột phá đả thương rồi.

    - Xằng bậy, Tần Vô Ngân, quyết định của Thái Tôn đâu đến lượt ngươi bàn cãi.

    Chu Dật Phàm là đồ đệ của Thái Tôn, cho dù ngươi là con trai của cung chủ, lần này cũng chỉ có thể phối hợp với thiếu chủ hành sự thôi.

    Phần Hương Lão Nhân thấy người này đến, trực tiếp giận dữ quát lớn một tiếng, tuy rằng tên Tần Vô Ngân này là con trai của Thất Âm Cầm Cung Cung chủ, nhưng Cung chủ sẽ thay đổi thường xuyên, uy nghiêm của Thái tôn đâu cho phép lộn xộn.

    - Lời của Thái Tôn đương nhiên ta không dám không nghe, ta chẳng qua ngứa mắt tên tiểu tử phế thải này, lãng phí hết công lao cách không truyền công của Thái tôn và cả viên Thượng Cổ Kim Đan kia nữa, mới trở thành Nhân Anh Kỳ tầng năm được, lần trước bổn công tử không ở đây, nghe nói ngươi còn bị Trình Cung dọa đến không dám động thủ, mất công ta cho ngươi mượn Hắc Diễm nữa, phế vật.

    Tần Vô Ngân trực tiếp nhìn sang Chu Dật Phàm, thái độ cao cao tại thượng, chẳng xem gã ra gì.

    Trong mắt gã, gã không ngờ Thái tôn lại chọn tên phế thải này, điều này làm y vô cùng khó hiểu, thế mà không để một thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung như mình phối hợp với lão, mỗi lần nghĩ tới là Tần Vô Ngân cảm thấy vô cùng căm phẫn.

    Phần Hương lão nhân và Thanh Âm phu nhân vừa nghe đã thấy tức tối rồi, đây là đang hoài nghi Thái Tôn, nhưng lúc này chu Dật Phàm đã sải bước đến trước mặt bọn họ, nhìn thẳng vào Tần Vô Ng, giơ tay lên nho nhã ngăn cản lời nói của hai vị Phần Hương lão nhân và Thanh Âm phu nhân.

    - Ta là người được Thái Tôn chỉ định phụ trách Nam Diêm Bộ Châu, ngươi có nói thêm gì đi nữa cũng không thay đổi được sự thật này, vừa nãy ngươi cũng nói, Trình Cung giết chết Phùng Lăng và Bành Dũng, cho dù có thể giết chết hắn, khó đảm bảo thế lực sau lưng hắn không động thủ, càng khó đảm bảo hắn không đấu cho lưỡng bại câu thương.

    Ngay thời điểm này mà gây thương vong không đáng, ngươi cho rằng như thế cần thiết không?

    Tuy rằng còn chưa biết Trình Cung đã dùng cách gì, khiến cho đám người Man Thần Giáo rút lui, nhưng sự việc hiển nhiên đâu dễ dàng kết thúc nhanh như vậy, nay Đoan Mộc Nhất Phong đã sớm quay trở về Nam Cương Thần Giáo, với sức mạnh của gã hiện giờ khẳng định sẽ có được sự trọng dụng, thậm chí sẽ có được một số lực lượng vun đắp cho, trên bề mặt thì dựa dẫm vào Vũ Thân Vương, chắc chắn gã sẽ có được quyền lực to lớn.

    Đệ đệ của gã bị Trình Cung hại chết, gã khẳng định sẽ không tiếc tất cả mà đối phó với Trình Cung, còn có cả Phong Vân Kiếm Tông, cho dù là Nguyên Thủy Ma Tông muốn áp chết bọn họ cũng ra tay năm lần bảy lượt, lần tổn thất này, chỉ khiến bọn họ phẫn nộ thêm.

    Thậm chí cũng có khả năng lão Âm Trường Túc đang luyện chế pháp bảo ngoài vực tinh không, cũng sẽ chạy về đích thân ra tay cũng nên.

    Lời nói của Tần Vô Ngân khiến người ta vô cùng căm phẫn, nhưng Chu Dật Phàm lại vô cùng bình thản nhìn vào mặt gã, tiếp tục nói:

    - Ngoài ra, Hoàng đế nhiều lần bị sỉ nhục, bị Trình Cung trêu đùa, ông ta đã chịu đựng đến mức cực điểm rồi, rất có thể sẽ làm ra những hành động điên cuồng không thể lường trước được.

    Mà triều bách niên yêu thú sắp đến rồi.

    Nàng Tần Vân Nhi kia ta đã sớm biết có điều không ổn, chỉ có điều không biết nàng ta bị ai khống chế, nay xem ra hẳn là đã bị Trình Gia khống chế rồi, Trình Gia đã sớm có sự chuẩn bị.

    Nhưng Bách niên yêu thú triều, Hoàng đế phẫn nộ, sự báo thù của Phong Vân Kiếm Tông, không phải dễ dàng hứng chịu được đâu.

    Ta cũng rất muốn giết Trình Cung, bởi vì hắn là một tồn tại vô cùng nguy hiểm, nhưng tổng hợp những điều ta vừa nói, nếu giờ chúng ta đi giết hắn, thế chẳng phải đã làm lợi cho kẻ khác à, hơn nữa thời gian đã lâu như vậy rồi, ngay cả thế lực sau lưng hắn là ai cũng điều tra không ra, sao có thể đi thu thập hắn được, chẳng may thế lực sau lưng hắn báo thù thì sao?

    Rõ ràng có thể làm ngư ông đắc lợi, hà tất phải bị người ta coi là con khỉ trêu đùa, thích ra oai đi tiên phong chưa chắc là chuyện tốt, hiện giờ Trình Cung đang bộc lộ tài năng, nhưng sau này sẽ gặp vô số kiếp nạn, không cần chúng ta động thủ thì hắn cũng chết chắc thôi, thiếu cung chủ, ngươi thấy ta nói có đúng không?

    - Bộp!

    Tần Vô Ngân đột nhiên thu quạt lại, trong ánh mắt đầy vẻ không vui nhìn nhìn Chu Dật Phàm.

    Lúc đầu đề cập đến thế lực ủng hộ sau lưng Trình Cung, nhưng lại thần bí khó lòng điều tra, Tần Vô Ngân lúc bấy giờ còn châm trích Chu Dật Phàm là ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy bầu trời to bằng cái chén, không biết thế giới rộng lớn bên ngoài.

    Thế là trong vài câu nói, việc điều tra thế lực sau lưng của Trình Cung lại rơi lên người Tần Vô Ngân, Tần Vô Ngân ỷ bản thân đi qua nhiều bộ châu khác nhau, lại có hệ thống tình báo của Thất Âm Cầm Cung giúp đỡ, căn bản không xem việc đó ra gì.

    Nhưng gã điều tra lâu như vậy rồi, vẫn chưa phát hiện ra được thế lực sau lưng Trình Cung rốt cục là ai, điều này khiến gã điên tiết lên.

    Ngặt nổi Chu Dật Phàm im lìm không lên tiếng, lấy việc này kích thích gã, mà những lời nói châm trích gã, Chu Dật Phàm đều dùng giọng điệu bình thản nói một cách rõ ràng, khiến gã khó mà phản bác được.

    - Hứ, ngươi cẩn thận với ta đó, đừng cho rằng có Thái Tôn bảo hộ ngươi thì ta chẳng làm gì được ngươi, ngươi hãy đợi mà xem, Hắc Diễm, đi.

    Tần Vô Ngân bị tức đến ngực thở phập phồng, giơ tay lên chỉ Chu Dật Phàm, tên khốn mà gã chẳng xem ra gì, thế mà bản thân gã lại phải nghe lời y. sớm muộn gì cũng có một ngày, gã sẽ cho y biết y chỉ là một tên phàm tục, bản thân mới là thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung cao cao tại thượng.

    Theo lời gã nói, cô gái áo đen sau lưng gã hóa thành một con thú đen khổng lồ, hoàn toàn bị lửa diễm màu đen bao bọc, nháy mắt dẫn theo Tần Vô Ngân biến mất trong không trung.

    Sau khi Tần Vô Ngân rời khỏi,trên gương mặt im lặng, nho nhã, điềm tĩnh của Chu Dật Phàm lại có thêm một chút miên mang, ngẩng đầu nhìn về phía Nam Hoang Bách chiến chi địa.

    Không sợ hắn cường đại, không sợ thế lực của hắn, nhưng mà, tại sao bất cứ lúc nào hắn cũng ngoài tầm kiểm soát thế?

    ... �� � �...

    Tin Trình Cung giết chết Đại trưởng lão Phùng Lăng của Phong Vân Kiếm Tông, trải qua đủ loại biến thể truyền đến các nước khác Lam Vân Đế Quốc và Nam Diêm Bộ Châu, trong thoáng chốc ai ai cũng biết tin Trình Đại Thiếu ngay cả Lục Địa Thần Tiên cũng giết chết được, mà người đầu quân cho Đại Thiếu cũng sẽ có lợi ích lớn lao, thế là không ít người nảy sinh ý định muốn đến Đan Thành.

    Tuy rằng hiện giờ Đoan Mộc Nhất Phong đã phong tỏa Song Long Thành, nhưng sàu sao vẫn chưa khởi động phòng vệ, không ít người Siêu Phàm Kỳ, Thoát Tục Kỳ lần lượt chạy đến Đan Thành.

    Mà ngay khi tin này truyền đến Đế Đô, nghe nói trong hoàng cung, tiếng gầm rú gào thét vang lên mấy canh giờ liền mới chấm dứt, còn Hoàng đế cả ba ngày liền cũng không chịu thượng triều nữa.

    Về phần Chấn Quốc Công Phủ, lại bắn pháo hoa ba ngày liên tiếp để chúc mừng, từ sau khi Trình Cung sử dụng pháo hoa để chúc mừng, Trình Lão Gia Tử cũng thích sử dụng cách này để chúc mừng luôn, lão cảm thấy cách này vừa nội hàm lại có thể giải khuây.

    Bên Phong Vân Kiếm Tông xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng vô cùng chấn động, nhưng sức tấn công và đả kích của Nguyên Thủy Ma Tông đối với bọn họ càng lúc càng hung hãn càng độc ác hơn, khiến cho bọn họ tổn thất thảm hại, trước khi Âm Trường Túc quay về, Phong Vân Kiếm Tông cũng không dám có bất kỳ hành động gì.

    Mặc dù những Thái Thượng Trưởng Lão khác đã đứng ra hết vài người, hoàn toàn đều là Nhân Anh Kỳ tầng sáu trở lên, vậy mà cũng chỉ duy trì được cục diện mà thôi.

    Mà trong cuộc chiến với các thế lực thống lĩnh của Phong Vân Kiếm Tông, Thánh nữ Hách Liên Hồng Liên của Nguyên Thủy Ma Tông cũng không ngừng thăng cấp trong chiến đấu, mãi đến khi giết chết được một tên Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng ba trong trận chiến, mọi người mới kinh hãi phát hiện ra, Thánh nữ Huyết ma nữ Hách Liên Hồng Liên không ngờ đều bước tới cảnh giới Lục Địa Thần Tiên.

    Hơn nữa trực tiếp nhảy qua Kỳ suy yếu, tư thế hùng mạnh xuất hiện trước tầm mắt mọi người, thanh vọng đó trong nháy mắt vượt qua những người trẻ tuổi nổi danh như Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Lý Dật Phong, chỉ riêng dưới trướng Trình Đại Thiếu.\

    Điều quan trọng là, tất cả mọi người đều biết một chuyện, Phong Vân Kiếm Tông và Nguyên Thủy Ma Tông năm xưa sau khi Âm Trường Túc và Hách Liên Lam Phong đấu nhau lưỡng bại câu thương, từng nói sẽ tiến hành một cuộc tỉ thí trong lớp trẻ, thời gian ước hẹn cũng không quá nửa năm.

    Trong số những thanh niên trẻ tuổi của Phong Vân Kiếm Tông, từ sau khi Âm Huy bị giết, vẫn chưa có ai là quá kiệt xuất cả, giờ tất cả mọi người đều không còn sợ hãi Phong Vân Kiếm Tông nữa.

    Đây cũng là kết quả điều tiết thế lực mấy bên, dù sao cấp bậc chiến đấu của Âm Trường úc và Hách Liên Lam Phong cũng quá ư khoa trương rồi, thậm chí ảnh hưởng đến khắp Nam Diêm Bộ Châu.

    Mà độ mạnh yếu, tiềm lực phát triển của một môn phái, vẫn phải xem lực lượng hậu bị của giới trẻ sau này, hy vọng đều ở tương lai, cho nên mới có hiệp nghị này, mà bên thất bại sẽ phải phong tỏa môn phái mười năm.

    Giao hẹn này vốn dĩ đã bị người ta quên lãng, nhưng cứ theo đà quật khởi của Thánh nữ Hách Liên Hồng Liên Nguyên Thủy Ma Tông, mọi người lại bắt đầu nhắc đến chuyện này.

    Bởi vì môn phái có cấp bậc này, bọn họ mà đấu đá chỉ có khiến toàn bộ Nam Diêm Bộ Châu khốn đốn, đây cũng là cách ngăn chặn hai đại tông phái tiến hành chém giết lẫn nhau.

    Tuy rằng hiện giờ Nguyên Thủy Ma Tông dưới sự dẫn dắt của Hách Liên Hồng Liên đã áp đảo Phong Vân Kiếm Tông, nhưng cả hai cách nhau không bao nhiêu, cho nên dưới sự thao tác của Hách Liên Hồng Liên, hiệp nghị vốn chỉ có một phạm vi nhỏ biết giờ đã biến thành toàn bộ mọi người đều biết.

    Mọi người đang chăm chú vào mảnh đất Nam Hoang Bách Chiến, cho dù là triều bách niên yêu thú sắp đến, cũng bắt đầu chú ý đến cuộc đọ sức lớp trẻ của Nguyên Thủy Ma Tông và Phong Vân Kiếm Tông, bên thất bại tất đóng cửa mười năm, đây cũng đủ ảnh hưởng đến thế lực toàn Nam Diêm Bộ Châu rồi.

    Chương 415: Thiên Ma Nữ

    Chín Châu rộng lớn, đại dương vô cùng vô tận, dưới đáy biển cách Nam Diêm Bộ Châu không biết mấy trăm ngàn dặm, lúc này nguyên khí trời đất xung quanh lay chuyển, tất cả sinh vật biển cách đó trăm dặm đều chết tươi, thậm chí ngay cả một số yêu thú biển đã tu luyện thành cấp yêu tướng, cũng không kịp chạy thoát trước sức tấn công điên cuồng kia.

    Mà trong một di tích bị phá vỡ sâu dưới đáy biển, một cánh cửa không gian được mở ra, Thiên Ma ngoại vực vô cùng vô tận bên trong cứ thế tuôn trào ra.

    - Ha ha... loài người không biết tự lượng sức mình, không ngờ dám tham lam muốn chiếm bảo tàng di tích, bây giờ trở thành thức ăn của chúng ta đi.

    - Kẻ yếu đuối, loại di tích này điểm thông thời không ngoại vực, khẽ dẫn động thì sẽ xuất hiện các loại cửa không gian.

    - Ha ha..., đến thế giới Cửu Châu, quá tốt rồi, có thể ăn một cách sảng khoái.

    - Trở thành Đại Thiên Ma Vương, ta muốn trở thành Đại Thiên Ma Vương.

    ...

    Vô số thiên ma điên cuồng ùa ra, nháy mắt đã nuốt chửng sinh khí của hải vực trong phạm vi trăm dặm xung quanh.

    - Ra đây, mau ra đây, còn không ra nữa sẽ không kịp đâu.

    Kim Sư Huynh cả người lông tóc vàng kim, mắt xanh lam lúc này đang toát ra ma quang toàn thân, toàn thân trở nên to lớn hơn rất nhiều.

    Trong lúc khua tay múa chân, hoàn toàn là tu vi của Nhân Anh Kỳ tầng ba, sức mạnh cường hoành.

    Nhưng thiên ma xung quanh hung hãn vô cùng, sức mạnh lay động trong di tích này càng khiến gã lúc nào cũng có cảm giác sắp bị xé xác.

    Sóng âm trong biển, hóa thành vòng tròn ánh sáng tấn công vào trong di tích, gã đã cùng Vũ Thân Vương đến di tích này lần thứ hai rồi, chỉ là lần trước đến bọn họ chưa đi sâu vào, chỉ ở vòng ngoài thôi.

    Lần này Vũ Thân Vương trực tiếp tiến vào bên trong, không ngờ không gian xao động, khoảnh khắc vừa rồi suýt chút nữa là Kim Sư Huynh bị giết rồi, tiếp đó đột nhiên mở một cánh cửa không gian ra, vô số thiên ma ngoài vực bay ra từ bên trong, lúc mới bắt đầu chỉ có thiên ma hải vực trình độ Thoát Tục Kỳ, lúc này thì cả Thiên ma vương cũng xuất hiện rồi, hơn nữa sức mạnh càng lúc càng mạnh.

    - Cửu Chuyển Thiên Ma Công, Ma quang xuất hiện.

    Chính lúc Kim Sư Huynh đang lo lắng khôn xiết, đột nhiên phía trên gã, một luồng ma quang vàng kim thoáng chốc ngưng tụ, cứ như một vầng thái dương nhỏ vậy, dưới luồng sáng này những thiên ma kia đều tỏ ra khá mềm yếu, không chịu nỗi một đòn.

    - Tiểu sư muội...

    Kim Sư Huynh lập tức mừng rỡ, không ngờ tiểu sư muội lại đến đây.

    Kim Sư Huynh ngẩng đầu lên thật mạnh, chỉ thấy trên đỉnh đầu gã, một cô gái mặc áo da màu đen ôm sát người, thân hình như ma quỷ, trong nét đẹp kiêu sa còn mang theo sự cao ngạo vô cùng, trên mỗi bàn tay có một luồng ma quang, bất thình lình ma quang trên hai bàn tay hợp lại với nhau trực tiếp bùng kích xuống dưới.

    - Sao lại có thể, thiên ma khí cao quý như vậy, mau chạy...

    - Luồng khí thiên ma này còn thuần túy hơn cả Đại Thiên Ma Vương nỡ.

    - Bùng!

    Dưới cú bùng kích này, trực tiếp khiến cho cánh cửa không gian vừa được mở ra cũng phải bùng nát, sức không gian khổng lồ, trực tiếp làm cho vô số không gian trong biển rạn nứt, tiếp đó lại nhanh chóng hồi phục.

    Kim Sư Huynh thấy được chiêu này, cũng há hốc mồm trợn tròn mắt, tiểu sư muội không ngờ mạnh đến mức này, bản thân tích lũy mấy năm ròng trở về đột phá, cũng chỉ đến Nhân Anh Kỳ tầng ba, tiểu sư muội thì lúc mình đi Lam Vân Đế Quốc còn chưa đột phá, giờ không ngờ đã là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong rồi.

    Hơn nữa khí thiên ma thuần túy kia, không ngờ còn tinh thuần hơn cả Đại Thiên Ma Vương thông thường.

    - Chúc mừng tiểu sư muội đã luyện Cửu Chuyển Thiên Ma Công thành công.

    Lúc này bóng dáng người trong di tích nhá lên, Vũ Thân Vương cả người mệt nhoài nhưng vẻ mặt lại rất hưng phấn đi từ trong di tích ra, sau khi gã bước ra thì di tích đó cũng ầm ầm sụp đổ.

    Đây là di tích Vũ Thân Vương vô tình phát hiện được vào năm đó, gã đã có được rất nhiều lợi ích từ đây, mảnh vỡ lần trước gã cũng là có được nó từ chỗ này, lần này gã không tiếc tất thẩy dấng thân vào trong, thu hoạch cũng tương đối khá.

    Chẳng qua lúc này gã đang tận lực khống chế cảm xúc đang kích động, bởi người trước mắt không phải là Kim Sư Huynh, mà là truyền nhân Thiên Ma Tông do sư tôn ấn định, là người duy nhất có thể hoàn toàn tu luyện Cửu Chuyển Thiên Ma Công.

    Nàng không có tên gọi, Kim Sư Huynh và Vũ Thân Vương gọi nàng là tiểu sư muội, ở bên ngoài chỉ có một số ít người biết được sự tồn tại của Thiên Ma Nữ thôi.

    Một kích của Thiên Ma Nữ phá hủy cánh cửa không gian, lúc này thân đang ở phía trên Vũ Thân Vương, ánh mắt mà nàng ta nhìn Vũ Thân Vương hoàn toàn là ánh mắt của đế vương nhìn thường dân.

    - Ngươi cũng khá lắm, không ngờ trong di tích này lại có tác dụng gia tăng thời gian, sư tôn nói ngươi có một kiếp nạn đặc biệt bảo ta đến thông báo cho ngươi biết, sư tôn đang bế quan không thể xuất hiện được, nếu lần này ngươi thu hoạch lớn như vậy thì hãy tu luyện cho thật tốt rồi hãy ra ngoài.

    Nếu không khi ra ngoài rồi, cũng chỉ làm mất mặt Thiên Ma Tông ta, tuy ngươi là đệ tự ngoại môn Thiên Ma Tông, nhưng cái danh Thiên Ma Tông ta cũng không thể chịu ảnh hưởng xấu bởi ngươi, nếu không phải vậy cho dù sư tôn nói để lại ngươi có hữu ích, ta đã giết ngươi từ sớm rồi.

    Thiên Ma Nữ nói xong, thân hình chớp mắt đã dung hòa vào làn nước biển, biến mất tại chỗ.

    Thiên Ma Công kỳ dị vô cùng, Thiên Ma Tông một đời chỉ truyền cho một người, những kẻ còn lại đều bị xem là ngoại môn, cho nên Thiên Ma Nữ tuy rằng chưa phải là Thiên Ma Tông Tông Chủ, nhưng vẫn có quyền lực sinh sát đối với những người bên dưới.

    Trong lòng Vũ Thân Vương thầm hừ một tiếng lạnh lùng, nhưng vẫn giữ nguyên thái độ cung kính thi lễ:

    - Cung tiễn tiểu sư muội, sức mạnh cuối cùng trong di tích chỉ có thể khiến thời gian tăng nhanh ba năm, bổn vương cũng cũng là vào trong đó rồi mới biết thôi.

    Tuy rằng Thiên Ma Nữ đã biến mất, nhưng Vũ Thân Vương vẫn giải thích một phen, gã vốn hiểu rất rõ tình hình giữa sư tôn và vị tiểu sư muội này, biến hóa đa đoan, một ý nghĩ thoáng qua cũng sẽ giết người, nếu bản thân không phải còn giá trị sử dụng, chắc ả Thiên Ma Nữ này vừa rồi đã giết quách mình rồi.

    Dù sao nơi tăng tốc thời gian thế này, ngay cả Thiên Ma Nữ cũng sẽ động lòng, bên ngoài ba ngày, bên trong ba năm, khoảng cách này khá lớn đấy.

    Nếu không phải vì lý do này, trước kia Thiên Ma Nữ thậm chí còn chẳng thèm nói chuyện với gã, vì thế Vũ Thân Vương vẫn cố ý giải thích một chút.

    Chỉ là trong lòng không ngừng tằng hắng lạnh lùng, các ngươi lợi dụng bổn vương, bổn vương há chẳng phải cũng đang lợi dụng các ngươi sao, ngươi thật sự cho rằng bổn vương chỉ cần di tích này để có được thời gian tu luyện vài năm nhằm đạt tới Nhân Anh Kỳ tầng năm thôi sao?

    Hừ! bổn vương đã có được mảnh vỡ thần bí vô thượng lần nữa, nhỏ hơn mảnh vỡ lần trước một chút, nhưng bên trong không ngờ còn có phong tỏa cấm chế, tuy rằng đã vỡ vụn, nhưng uy lực một phần ngàn còn lại cũng khiến bản thân cảm thấy khủng bố, chỉ cần mình có được thứ bên trong nó, đến lúc đó mặc kệ nó là Thiên Ma Nữ, Trình Cung, Lý Dật Phong, tất cả đều sẽ bị mình đạp dưới chân cả.

    Trình Cung, ngươi không ngờ chứ gì, nếu không phải vì ngươi đoạt mất mảnh vỡ của bổn vương, ngươi chọc tức ta đến cực hạn, thì bổn vương ta cũng tuyệt đối không mạo hiểm sinh mạng tiến vào sâu trong di tích, sẽ không có được mảnh vỡ thần bí vô thượng này, không tu luyện ba năm trong đó và đạt tới Nhân Anh Kỳ tầng năm.

    Sâu kiến mãi mãi vẫn là sâu kiến, bổn vương có đại khí vận, trời cao đều giúp bổn vương, dựa vào ngươi mà muốn đấu với bổn vương à?

    Lão Ma kia để Thiên Ma Nữ này đến, e rằng cũng phát giác ra điều gì rồi, Lão Ma kia đang bế quan, chuyện của mình ở Bà La Đa Châu lão chắc không biết đâu, hẳn là đã phát giác ra cái di tích này còn hữu dụng hơn cả trong tưởng tượng của bọn họ, nhưng đáng tiếc, vẫn muộn mất rồi.

    Trình Cung, ngươi tung hoành dữ dằn ở Nam Hoang đi nữa, cũng chẳng qua là tên hề nhảy tường, bổn vương tu luyện trong đó ba năm, sức mạnh tích lũy vô cùng to lớn, chỉ cần sau khi tiêu hóa thì cho dù muốn xung kích cổ bình Nhân Anh Kỳ tầng sáu cũng còn có khả năng, rất nhanh thôi, bổn vương sẽ xuất hiện lại với tư thế của kẻ vô địch thiên hạ, các ngươi hãy chờ đấy.

    - Nếu tôn sư bảo bổn vương có một kiếp, thế bổn vương sẽ không vội quay về Lam Vân Đế Quốc, chúng ta trước tiên hãy ở lại Ba La Đa Châu.

    Vũ Thân Vương nói, người đã xông lên mặt biển, trực tiếp bay đến Bà La Đa Châu.

    ...

    Thời gian ba ngày ba đêm, tất cả mọi người đã vào hết Đan Thành, đến cuối cùng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi mới cho phép đám thuộc hạ thân cận gồm năm ngàn thanh xà quân của nàng đi vào trong, kỳ thật Thanh Xà Quân chỉ có một chục ngàn không tới hai mươi ngàn người, chỉ là số còn lại nàng đã sớm để bọn họ dung hòa vào trong đám Liệp Yêu Giả rồi.

    Như vậy, đội hình Liệp Yêu Giả trông khá hỗn loạn, bình thường cho bọn họ một không gian nhất định, nhưng thật sự đến lúc có chuyện nàng Thanh Xà Vương vẫn có thể khống chế lại được.

    Chính lúc năm ngàn Thanh Xà Quân của nàng bước qua, Tần Vân Nhi hiển nhiên phát hiện ra thời gian hơi lâu một chút, lợi ích của những người này sẽ nhiều hơn một chút so với những người khác.

    - Sao, Thanh Xà Vương chắc không phải xấu hổ rồi chứ...

    Trình Cung thân trên không trung hắt xì một cái nói:

    - Đã ba ngày ba đêm rồi, ta cũng mệt rồi, nàng mau chóng vào đi, ta cũng muốn nghỉ ngơi một chút.

    - Phụt...

    Trong thành, có người đang ăn uống bỗng phun hết cả thức ăn ra ngoài.

    - Móa, Đại Thiếu cũng quá lợi hại rồi, lời như vậy mà cũng nói ra được.

    - Lợi hại, Đại Thiếu quả nhiên là Đại Thiếu, thần tượng của ta đó nha.

    - Đại Thiếu, sức chiến đấu mạnh thật đấy, ba ngày ba đêm cũng được.

    Hung Thần Kỳ Binh trong thành đều nhìn Trình Cung với ánh mắt ngưỡng mộ, bọn họ theo Trình Cung đã lâu, có một số thậm chí còn thổi kèn huýt sáo, hưng phấn hô hào.

    Mà những người theo Thanh Xà Vương đi vào cũng ngẩn người, người của Thanh Xa Quân thậm chí còn có một số cầm chặt binh khí, lúc nào cũng có tư thế sẵn sàng động thủ.

    Tuy rằng Thanh Xà Vương đã nói đến để đầu quân cho Trình Cung, nhưng Thanh Xà Quân là thủ hạ chung thành nhất của Thanh Xà Vương, tuy có được khá nhiều lợi ích từ Trình Cung, nhưng lòng chung thành của bọn họ chỉ đối với một mình Thanh Xà Vương, điều này không phải một khắc nữa giờ là có thể thay đổi được.

    - Gã Trình Cung này ngay cả Thanh Xà Vương cũng dám trêu ghẹo, chẳng lẽ hắn không sợ xảy ra chuyện à?

    - Các ngươi thì biết cái gì, Thanh Xà Vương dựa vào cái gì đến đầu quân chứ, chẳng lẽ giờ các ngươi còn không hiểu sao, chúng ta chính là đồ cưới đó.

    - Ôi, thật thế à.

    ...

    Không biết ai vừa nói như vậy, người của Thanh Xà Quân vừa nghe cũng ngẩn người, cảm thấy việc này cũng rất có khả năng.

    Nếu không, đang yên đang lành, tự nhiên Thanh Xà Vương lại đi cầu cạnh Trình Cung, Trình Cung thì sao lại rộng lượng đến thế.

    Móa, đám người dâm đãng này, ta có không thuần khiết đến thế ư/?

    Trình Cung vừa nghe lời bọn họ nói, cũng im bặt hết ý kiến.

    Trình Cung thật sự có hơi mệt.

    Kéo dài ba ngày ba đêm, thần niệm khống chế bảy tám chục ngàn người làm chuyện không mệt mới lạ à.

    Cũng chính vì trình độ khống chế thần niệm của Trình Cung đã vượt quá tưởng tượng, nếu không cho dù một người Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, thậm chí Địa Anh tồn tại cũng không thể làm được trình độ thế này, dù là vậy nhưng Trình Cung vẫn cảm thấy rất mệt.

    Chỉ có điều hắn không ngờ, một câu nói vô ý của hắn, lại khiến cho đám dâm đãng ngày nghĩ lung tung.

    Còn Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi thì liếc Trình Cung một cái, không nói gì cả, trực tiếp điều khiển Phi Thiên Thanh Xà tiến vào trong Đan Thành.

    Tuy Trình Cung đã giúp rất nhiều người, nhưng Thanh Xà Vương không cho rằng Trình Cung có thể giúp gì được cho mình, bởi vì sức mạnh của nàng ta đã đạt tới cực hạn, bản thân nàng cũng khống chế không muốn nâng cấp nữa, nếu nâng cấp thêm nữa thì xung kích Lục Địa Thần Tiên sẽ hết hy vọng.

    Giờ nàng có sức mạnh của mười lăm rồng, nếu như vượt quá sức mạnh ba mươi rồng, một khi đột phá Lục Địa Thần Tiên thì rất có thể sẽ trực tiếp xung kích Nhân Anh Kỳ tầng sáu trở lên, có điều như vậy độ khó cũng nâng cao hơn.

    Mà thần niệm uy áp, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi càng không quan tâm, nhưng sau khi nàng bước vào trong, nhãn thần lập tức trở nên chấn động vô cùng, đây, có chuyện gì thế này?

    Chương 416: Sao ngươi lại hại ta?

    - Bùm!

    Thần niệm uy áp còn tản loạn ban nãy, thoáng chốc tụ hợp làm một thể, hình thành lốc xoáy thần niệm như muốn rút bỏ thần niệm của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi ra khỏi cơ thể nàng vậy, vô cùng kinh khủng.

    Thần niệm vũ bão, thần niệm lốc xoáy.

    Đây là phương pháp mà Địa Anh tồn tại sau khi thông qua Địa Hỏa Ma Quyết mới có thể miễn cưỡng khống chế được, hắn ngay cả Lục Địa Thần Tiên cũng không phải, sao hắn lại làm được, quá... quá khủng bố rồi.

    Hơn nữa, hắn thi triển cái này với mình để làm gì, hắn muốn làm gì đây?

    Thanh Xà Vương đang muốn chống cự, thì trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói.

    - Hắn làm việc xưa nay không chiếu theo quy tắc lệ thường, thường hay khiến người ta cảm thấy rất điên cuồng, ba trợn thậm chí phá sản một cách vô lý.

    Cho nên bất luận hắn làm việc gì, ngươi không cần phải đi hoài nghi, không cần phải lo lắng, ngươi chỉ cần phục tùng, dù cho hắn có bảo ngươi đi chết chăng nữa.

    Thần niệm của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng siêu cấp cường đại, thậm chí đơn thuần so sánh cũng chẳng thua kém gì so với Trình Cung, nhưng sau một thoáng chốc phản kháng theo bản năng, tiếp đó hoàn toàn buông lỏng, mặc cho thần niệm vũ bão kia của Trình Cung cuốn vào trong thần niệm lốc xoáy.

    Đây là?

    Vừa vào trong thần niệm lốc xoáy của Trình Cung, Tần Vân Nhi bị dọa đến giật nảy người, thuật khống chế rèn luyện thần niệm cổ huyền thâm ảo đã truyền vào biển não của nàng, mà thần niệm lốc xoáy này đang vận chuyển dựa vào một thuật vận chuyển đặc biệt.

    Thần niệm bản thân cũng vận chuyển theo, lập tức hiểu thấu được điều kỳ diệu bên trong.

    Điều thần kỳ huyền diệu này, cho dù bản năng thần niệm của Tần Vân Nhi có mạnh đến đâu, lúc vận dụng cũng không thể nào đạt đến trình độ này được, nàng chỉ dựa vào thiên phú, bản năng để nâng cấp thôi, nhưng không hiểu cách vận dụng thì chính là không hiểu kỹ xảo, với sự khống chế của Trình Cung đối với thần niệm, hắn chỉ dùng thần niệm mạnh bằng một nửa của mình đã có thể dễ dàng kích bại mình.

    Thuật tu luyện thần niệm hiếm có quý giá, bất kỳ ai đều hiểu rõ,đừng nói là dưới Lục Địa Thần Tiên, ngay cả Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên tồn tại hoặc giả là Địa Anh tồn tại đã vượt qua Địa Hỏa Ma Quyết chăng nữa, đều rất khó có được một tẹo thuật rèn luyện thần niệm, cách vận dụng của họ chỉ dừng ở mức cơ bản nhất, bản năng nhất, căn bản không hề có kỹ xảo trong đó.

    Từ nhỏ Tần Vân Nhi đã có thiên phần đặc thù về mảng thần niệm, càng là như vậy, càng có thể cảm nhận được đoạn thuật tu luyện thần niệm này quý giá đến cỡ nào, tuy không hoàn toàn, nhưng Trình Cung vừa đến đã truyền thụ cho mình, điều này vẫn là nằm ngoài dự liệu của Tần Vân Nhi.

    Một đoạn thuật tu luyện thần niệm huyền ảo được truyền xong, thần niệm lốc xoáy đột nhiên tan biến, phút tiếp theo,cũng như những người khác, Tần Vân Nhi lại cảm thấy một luồng áp lực to lớn, và cả sự áp bức của thần niệm.

    Đùa kiểu gì vậy, chẳng lẽ hắn muốn đối xử với ta như những kẻ khác ư?

    Tuy sức khống chế thần niệm của bản thân không bằng hắn, nhưng thần niệm của hắn hoàn toàn không thể áp chế được mình, huống hồ là uy áp.

    - Bùng!

    Tần Vân Nhi vừa nghĩ như vậy, phút tiếp theo bất thình lình cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ, cứ như núi tảng đột nhiên đè xuống.

    Sức mạnh, áp bức của sức mạnh thuần túy nhất đã đè xuống.

    Con Phi Thiên Thanh Xà dưới chân Tần Vân Nhi cũng bị đè đến nằm rạp dưới đất, sức mạnh của nó và Tần Vân Nhi là mượn dùng lẫn nhau, hơn nữa còn đồng làm một thể, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối này, cũng bị áp bức đến cơ thể muốn nổ tung ra.

    Sao lại thế này?

    Hắn đâu có đạt đến Lục Địa Thần Tiên, sao có thể có sức mạnh to lớn nhường này, đây, đây e rằng đã là sức mạnh vượt qua ba mươi rồng rồi, chẳng lẽ hắn không muốn đột phá Lục Địa Thần Tiên ư, hoặc giả hắn thật sự muốn giống như trong truyền thuyết, khiến cho sức mạnh bản thân vượt quá năm mươi rồng, sau khi đột phá sẽ trực tiếp đạt tới Nhân Anh đỉnh phong ư?

    Vậy thì quá điên cuồng rồi, chẳng lẽ hắn cũng tự kỷ, đẹp dơ giống như gã Lý Dật Phong vậy, cũng nuôi cách nghĩ điên cuồng không thiết thực đó!

    - A!

    Áp lực to lớn, khiến cho Phi Thiên Thanh Xà bên dưới phát ra tiếng kêu đau đớn, mũi Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng chảy máu, sức mạnh trên cơ thể bị thôi thúc đến cực hạn, cho dù kết hợp cả sức mạnh của Phi Thiên Thanh Xà, cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ mà thôi.

    - Bùng!

    Lại là một luồng sức mạnh to lớn, áp lực khổng lồ đó không ngờ trực tiếp gia tăng đến sức mạnh năm mươi rồng.

    - Phụt...

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi phun ra ngụm máu tươi, toàn thân trực tiếp khụy xuống, một đầu gối chống xuống đất, hai tay nắm chặt, hai mắt đỏ hoe, đôi mắt lạnh lùng toát lên chiến ý vô bờ, trong cơ thể có một luồng sức mạnh đang áp đảo, rục rịch chuyển động, còn đôi cánh của Phi Thiên Thanh Xà bên dưới căn bản không nhúc nhích nỗi, thân thể bị áp bức đến mức sắp chui luôn vào trong lòng đất, cơ thể bắt đầu xuất hiện vết nứt lỡ, có một cảm giác sẽ bị sức mạnh to lớn áp bức đến vỡ vụn ra bất kỳ lúc nào.

    Sức mạnh năm mươi rồng, đây tuyệt đối là sức mạnh đã vượt quá năm mươi rồng, đây, đây không thể nào đâu.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, quả nhiên không hề tầm thường, Trình Cung thân ở trên không cũng không khỏi thầm than kinh hãi, nếu không phải vừa rồi mình lén lút thi triển thủ pháp, để cho Huyết Y Lão Tổ quay lại không gian ngoại đỉnh trong Hư Không Âm Dương đỉnh lần nữa, lúc này không mượn sức mạnh của Huyết Y lão Tổ, đơn thuần dựa vào sức mạnh của mình uy áp chắc sẽ không tài nào áp đảo được nàng ta.

    Nàng Tần Vân Nhi này không ngờ còn kết hợp sức mạnh với Phi Thiên Thanh Xà bên dưới chân, trong tình trạng không động thủ, đơn thuần sức mạnh áp bức, nàng vẫn thật có thể chống đỡ được sức mạnh ba mươi lăm rồng.

    Nhưng lúc này Trình Cung mượn sức mạnh của Huyết Y Lão Tổ, triệt để áp đảo Tần Vân Nhi, hơn nữa trong lúc áp đảo thế này, còn tiêu hao cả sức mạnh của nàng ta.

    Giờ khoảng cách quá lớn, Tần Vân Nhi có muốn chống chọi cũng vô ích, chỉ có điều người đạt tới trình độ và cảnh giới này như Tần Vân Nhi, lại há có ai dễ dàng mà bỏ cuộc được, tuy bị cường hành áp bức, rõ biết không phải đối thủ người ta, nhưng vẫn gắng sức dốc toàn lực chống đỡ.

    Loại cảm giác đó, giống như những quân lính trách nhiệm, rõ biết phía trước là cái chết vẫn đâm đầu xông qua.

    Đúng là khó xử lý, không ngờ tảng băng Thanh Xà Vương này lại khó chơi như vậy, ngoan cường đến vượt ra ngoài tưởng tượng, hơn nữa cơ thể nàng cũng không tầm thường, không ngờ hiện giờ vẫn có thể chống chọi nỗi.

    Ngay cả Trình Cung cũng có chút lưỡng lự, không biết có nên tiếp tục thi triển sức mạnh áp đảo nữa không, bởi vì hắn cũng sợ chẳng may hắn không chế không xong, thật sự thất thủ sẽ giết chết Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi.

    Nàng Tần Vân Nhi có thể có được sự tín nhiệm của Nhị Thúc, nắm giữ sức mạnh to lớn như vậy, còn có thể vì một lời nói của Nhị Thúc mà dẫn quân đếnn đầu quân ta, có thể thấy nàng ta chính là tâm phúc của Nhị Thúc, mạo hiểm tuyệt đối không thể liều lĩnh được.

    Nghĩ đến đây, Trình Cung khẽ lắc đầu cảm thấy tiếc nuối, nếu trước đó hắn có hiểu biết hơn về nàng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi này, thế thì lúc này có lẽ còn có thể giúp nàng thêm một bước nữa.

    Trong lòng thầm nghĩ, rồi Trình Cung giơ tay lên,lớp sương mù của nguyên dịch và Chuyển Sinh Đan thôi hóa vốn dĩ cản ngay trước mặt, thoáng chốc bắt đầu ngưng tụ lại, hoàn toàn bao trùm lấy Tần Vân Nhi.

    Sự áp bức của Trình Cung cứ như mặt trời nóng bức, còn Tần Vân Nhi lúc này cứ như mảnh đất rộng lớn bị ánh nắng gay gắt thiêu đốt, nay sương mù của nguyên dịch và Chuyển sinh đan đã được thôi hóa, cứ như cơn mưa kịp thời xà xuống, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi hấp thu một cách điên cuồng.

    Thấy nàng ta hấp thụ điên cuồng như vậy, Trình Cung cũng chậm rãi thu tay lại, số nguyên dịch và Chuyển Sinh Đan còn lại cũng đủ nồng hậu rồi, chỉ có điều Trình Cung có chút không hiểu vì hình như bên trong cơ thể của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi còn ẩn chứa một sức mạnh khác nữa, rất thần bí, rất kỳ lạ.

    Mà tình trạng cơ thể của nàng, cũng mạnh hơn rất nhiều so với Lục Địa Thần Tiên, thần niệm mạnh, cơ thể mạnh sao cảm giác giống mình vậy nhỉ?

    Tuy không dữ dằn như mình, nhưng cũng thuộc loại không tầm thường.

    - Oanh...

    Chính lúc Trình Cung đang suy ngẫm, không tới vài phút, đột nhiên một luồng sức mạnh bành trướng từ chỗ Tần Vân Nhi xông thẳng lên trời, kết hợp với sức mạnh của Phi Thiên Thanh Xà dưới chân nàng cũng lớn mạnh theo, trên không trung không ngờ mơ hồ xuất hiện một con rồng khổng lồ, mà sức mạnh đó chấn động làm cho trăm mấy người trong thành cũng phải khiếp sợ lo âu.

    Sức mạnh năm mươi rồng, đây là hiện tượng bỗng nhiên đột phá năm mươi rồng có được, Man Ngưu Vương Lý Hằng, Hung Thần Bạch Khải Nguyên, Huyết Chiến Trình Trảm cũng kinh hãi nhìn về phía Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi.

    Tuy rằng sức mạnh này đã pha lẫn sức mạnh của Phi Thiên Thanh Xà, nhưng sức mạnh bên trong cơ thể của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đã gia tăng cường hoành hơn gấp đôi ban nãy.

    - Bùng...

    Đại Thiếu Uy Vũ, Đại Thiếu quá mạnh.

    - Khoa trương, Thanh Xà Vương là gì, Đại Thiếu vừa giơ tay thế mà giúp cho sức mạnh của nàng ta tăng lên gập đôi.

    - Đại Thiếu quá ư lợi hại, giờ xem ai còn dám không phục nữa...

    - Xà Vương, không ngờ nâng cao sức mạnh gấp đôi, chuyện này... chuyện này cũng quá kinh khủng rồi...

    - Sao Trình Cung làm được như vậy, Xà Vương nàng ta có sức mạnh của rồng mà...

    ...

    Bất luận là đám Hung Thần Kỳ Binh, hay bảy chục ngàn người vừa vào thành ban nãy, đều bị luồng sức mạnh cường hoành này làm cho khiếp sợ, bởi vì lúc này sức mạnh mà Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi bùng phát ra, đã thật sự mạnh hơn trước gấp đôi.

    Giờ phút này, bọn họ nhìn về phía Trình Cung cứ như nhìn một vị thần vậy, ngoài thần linh ra thì còn ai làm được thế này.

    - Trình Cung, ta phụng mệnh dẫn người đến đầu quân, sao ngươi lại hại ta?

    Phóng thích sức mạnh vừa bạo trướng một lần, thần niệm Thanh Xà Vương khẽ động, Phi Thiên Thanh Xà dưới chân đột ngột bay lên không trung, đến ngay trước mặt Trình Cung, sức mạnh mênh mông thoáng chốc thu nạp ngưng tụ thành một quả cầu nguyên khí màu xanh khổng lồ, bao trùm cả Trình Cung và nàng ta bên trong, thần thái của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vẫn vô cùng lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng lại toát lên một sự phẫn nộ.

    - Móa, hại nàng?

    Ai có rảnh hơi mà đi hại nàng, ta đây là đang giúp nàng, chắc không phải sức mạnh của nàng nâng cao quá nhanh, cảm giác sung sướng làm đầu óc mụ mị rồi không, nàng có biết bản thân đang nói cái gì không?

    Trình Cung đang nhìn người mà ai thoặt đầu nhìn vào cũng cảm thấy toàn thân băng hàn là Tần Vân Nhi.

    Linh Lung thường ngày cũng ít nói chuyện, rất lạnh lùng, nhưng chỉ là lạnh lùng thôi, còn Thanh Xà Vương này phải nói là hoàn toàn như băng hàn, thậm chí còn lạnh hơn cả băng tuyết nữa.

    Đa số khi trông thấy Tần Vân Nhi đều cảm thấy sợ hãi, nhưng Trình Cung hoàn toàn không để ý tới, căn bản không chịu ảnh hưởng bởi luồng hàn khí toát ra trên người nàng.

    - Hứ!

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lạnh lùng hứ một tiếng, nói:

    - Bản thân ta có sức mạnh thế nào ta hiểu rất rõ, nếu là sức mạnh trước khi đạt tới Lục Địa Thần Tiên đạt tới hai mươi rồng, nếu không có thiên tài địa bảo thì ta rất khó đột phá Lục Địa Thần Tiên, nếu vượt quá ba mươi rồng, thế thì càng không có hy vọng.

    Nhưng vừa rồi ngươi cường hành áp đảo, tiếp đó ta lại hấp thu lượng lớn nguyên dịch thậm chí còn có Chuyển Sinh Đan, khiến cho sức mạnh áp chế bao nhiêu năm của ta bùng phát bao trướng, nay đã vượt quá ba mươi rồng rồi, thậm chí còn có thể gia tăng thêm nữa, điều này gần như đã cắt đứt con đường đột phá thành Lục Địa Thần Tiên của ta.

    Ta phụng mệnh đến đầu quân ngươi, ta sẽ nghe theo mệnh lời của ngươi, nhưng ngươi lại tuyệt mất đường thăng tiến của ta.

    Chương 417: Bị chọc một phen.

    Giọng nói của Tần Vân Nhi càng lúc càng lạnh lùng, ngay cả sự phẫn nộ kia cũng lạnh lùng đến cực điểm, người ta nổi nóng, nổi giận đều hỏa khí dâng trào, nhưng nàng ta nổi nóng thì ngược lại càng lúc càng lạnh.

    Cho dù Trình Cung cho nàng nhiệm vu phải chết, Tần Vân Nhi cũng không hề để ý, nhưng làm một kẻ mạnh, chính lúc nàng còn đang sống thì tuyệt đối không được ngăn đường thăng tiến của nàng, điều này còn đau đớn hơn cả cái chết, nếu không phải như vậy, nàng thật sự sẽ không nói với Trình Cung điều này.

    Rất nhiều kẻ có dã tâm, có thiên phú thì đều nỗ lực đột phá vạn tượng nhất long, tích lũy sức mạnh trước Lục Địa Thần Tiên, kỳ vọng một khi đạt được Lục Địa Thần Tiên sẽ có thể trực tiếp đạt tới một độ cao nhất định.

    Nhưng vậy cũng chỉ có mực độ thôi, cũng giống như bờ đê ngăn nước vậy, để ngăn dòng nước xông qua càng hung hãn hơn, càng ồ ạt hơn, bờ đê phải không ngừng được nâng cao, tăng độ dày, tăng độ mạnh,tích lũy như vậy sức mạnh cũng sẽ nhiều hơn, mạnh hơn, cứng hơn.

    Tương phản thì muốn xông phá bờ đê này cũng trở nên khó hơn.

    Vì thế cho dù đột phá vạn tượng nhất long, cũng không thể nói dễ dàng tùy tiện nâng cấp được.

    - Ha ha... ta còn tưởng có chuyện gì, ha ha... xem nàng khẩn trương kìa...

    Trình Cung vừa nghe, ôm bụng bật cười, cứ như nghe được chuyện tiếu lâm nhất trên đời vậy.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi bị Trình Cung cười đến đôi mày lạnh nhạt cũng phải nhếch cả vào trong, lạnh lùng nhìn Trình Cung nói:

    - Có gì đáng cười đâu?

    - Ùm...

    ùm...

    ừ...

    Trình Cung còn cười lớn hơn nữa, ôm bụng ra sức gật đầu khẳng định.

    Động tác này của Trình Cung, khiến cho tồn tại này như Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, cũng kích động, muốn xông lên trước đập cho gã đáng ghét này một trận.

    - Thật sự rất tức cười, ta thật sự không nhịn nỗi, trước mặt người của tat a chưa bao giờ che giấu cảm xúc của mình.

    Trình Cung cười đến chảy cả nước mắt, cuối cùng quẹt nước mặt rồi nói với nàng Tần Vân Nhi đang lạnh lùng nhìn trừng trừng mình:

    - Bởi vì ở chỗ ta, nếu ta để thủ hạ đột phá sớm, đều có cảm giác để bọn họ tự mình hy sinh, cảm giác thiệt thòi thay cho họ.

    Bởi vì từ Thoát Tục Kỳ mà bước vào Nhân Anh Kỳ, là cơ hội duy nhất có thể tích lũy sức mạnh để sau khi đột phá trực tiếp bạo trướng có được sức mạnh to lớn hơn.

    Mà chỉ có người bước vào Nhân Anh, trên một đường tu chân, mới có thể coi là đăng đường nhập thất thật sự.

    Đương nhiên, điều này còn phải xem khả năng chịu đựng, thiên chất, cơ duyên của mỗi người.

    Tình trạng cơ thể của nàng quá khác thường, cũng vừa ở Thoát Tục Kỳ là có được thần niệm Nhân Anh Kỳ, thiên chất càng khỏi phải nói, nay lại có cơ duyên giúp nàng tích lũy đầy đủ sức mạnh, trái lại nàng còn nói ta hại nàng, nàng nói ta có thể không tức cười được sao?

    - Hoàn cảnh của mỗi người khác nhau, ta tự biết bản thân mình ra sao.

    Tần Vân Nhi hoàn toàn không bị lay động bởi lời nói của Trình Cung, nên biết rằng, có một số nhân vật thiên tài ở mảnh đất Nam Hoang này, đa phần đột phá vạn tượng nhất long xong đều khó có thể đột phá lên Lục Địa Thần Tiên, càng khỏi phải nói đến người tích lũy sức mạnh quá lớn.

    Cũng chỉ có Lý Dật Phong mới có đủ tự tin, bởi vì sau lưng gã có thế lực hùng mạnh giúp đỡ.

    Đại đa số người thà rằng chọn con đường từ Thoát Tục Kỳ trực tiếp đột phá thành Lục Địa Thần Tiên, như thế ít ra tuổi thọ được kéo dài, có được một số thần thông của Lục Địa Thần Tiên, tuy rằng nâng cấp sẽ chậm hơn một chút, khó một chút, nhưng cơ hội cũng nhiều hơn một chút, thời gian cũng nhiều hơn một chút.

    Cho dù tích lũy sức mạnh thế nào, cũng đều có một hạn mức, ít khi nghe nói có người có sức mạnh vượt quá ba mươi rồng mà vẫn đột phá được, sức mạnh ba mươi rồng đột phá, thì hẳn có thể trực tiếp đạt tới Lục Địa Thần Tiên tầng thứ năm, độ khó này không cần nghĩ cũng biết.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười khổ xua tay nói:

    - Thôi được, nếu nàng đã lo lắng như vậy, vừa hay ta đang định giúp Man Ngưu Vương đột phá, sức mạnh hiện giờ của nàng sau khi đột phá sẽ có sức chiến đấu không tồi, vậy để qua khoản thời gian ta để nàng đột phá chung với y.

    Trình Cung nói xong, trong lúc sải bước đã ra khỏi quả cầu nguyên khí do Tần Vân Nhi tạo ra, tiếp đó hạ lệnh để mọi người chỉnh đốn sắp xếp lại, những chuyện này đành giao hết cho Bạch Khải Nguyên rồi.

    Sau đó Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng thu lại sức mạnh, đột phá, bản thân không nghe nhầm chứ, hắn cho rằng đây là gì chứ?

    Hắn nói đột phá là đột phá sao?

    Còn đột phá chung nữa chứ, hắn coi bản thân mình là Địa Anh tồn tại hay là Thiên Anh tồn tại đây, cho dù có Thiên Anh tồn tại cũng không dám nói lời này nữa.

    Nên biết rằng, đột phá đến Nhân Anh cần phải trải nghiệm kiếp sinh tử, điều này ngay cả Thiên Anh tồn tại cũng không giúp được, trái lại hắn thì rộng họng lớn tiếng nói gì mà đột phá chung.

    Trong lòng cảm thấy rất nực cười, nhưng chợt nhìn xuống hơn bảy chục người bên dưới đang xếp hàng đăng ký dưới sự khống chế của Bạch Khải Nguyên, lại phải biên chế từ đầu, xong nhìn khí thế của cả cái Đan Thành này.

    Trông thấy trên không trung, Lý Hằng đang cầm Man Vương phủ bên cạnh lại là Trình Trảm sát khí huyết tinh đầy mình, Tần Vân Nhi cũng ngơ ngẩn ra.

    Sự thật phơi bày ra trước mắt, luôn luôn có sức thuyết phục hơn lời nói ra, đây đều là do hắn gầy dựng nên, nhưng lúc ngẩng đầu nhìn người hắn, Thanh Xà Vương lúc này chí có một loại cảm giác, cho dù nhìn bóng dáng cũng chỉ thấy là kẻ không đâu, khoa trương chơi bời, chẳng giống người làm chính sự gì cả.

    Mà lúc này điều trong lòng Trình Cung đang băn khoăn tới, lại là Nhị Thúc của mình, Thiên Hồ, căn cứ vào tình báo kỳ trước mà Sắc Quỷ cung cấp, Nhị Thúc và Phụ thân là hai người cực đoan, phụ thân làm chuyện gì cũng dùng nắm đấm giải quyết, còn Nhị Thúc thì cho rằng tất cả phải dùng đầu óc giải quyết.

    Ngày đầu tiên ông ấy lên chiến trường làm việc, liền làm ra cử động đặc sắc tuyệt diễm, chấn động thiên hạ.

    Cho nên mới nhanh hơn Trình Vũ Phi một bước, trở thành Đại Tướng quân, đồng thời ông ấy cũng thắng được cái biệt hiệu là Thiên Hồ.

    Chỉ có điều mười mấy năm sau, Thiên Hồ bỗng chốc gần như biến mất, lặng một phát hết mười mấy năm ròng, mười mấy năm nay ông ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

    Rõ ràng ông ấy vẫn đang ở trong đoàn quân Thiên Hồ, chấn thủ Đế Quốc Đồ Đằng ở phương tây, nhưng trái lại cứ như không tồn tại vậy.

    Bởi vì đó giờ vẫn luôn có người dõi theo ông ta, mà động một cái mười mấy năm, thậm chí ngay cả Hoàng đế cũng cho rằng Thiên Hồ đã chìm lặng, không còn phong độ như năm xưa nữa.

    Nhưng Trình Cung nghĩ tới chuyện cưỡi bạch hạt đến viện trợ cho mình, lấy ra đan dược thiên cấp thượng phẩm, nay không ngờ còn khống chế cả Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, khiến nàng ta nghe lời răm rắp dẫn quân đến cầu cạnh, những thủ đoạn này tuy rằng chỉ mới bộc lộ ra một phần, nhưng đã đủ khiến Trình Cung phải chấn kin.

    Vị Nhị Thúc này rốt cuộc đã làm gì trong mấy năm qua, ông ta lại ẩn giấu bao nhiêu bí mật mà mọi người không biết tới.

    Trong lòng Trình Cung suy ngẫm vậy thôi, nhưng hắn cũng không đi sâu vào tham cứu, càng không để Sắc Quỷ đi điều tra, bởi vì khoảnh khắc hắn quản Trình Vũ Dương gọi Nhị Thúc, thì đã xem ông ta là người nhà.

    Chỉ cần biết ông ấy là người nhà, thế thì đủ rồi.

    Trình Cung trực tiếp đi đến phòng đan, nguyên dịch trong phòng đan còn khá nhiều, ai nấy đều đang tranh thủ thời gian tu luyện.

    Đi đến chỗ những người ở giữa phòng đan, pháp quyết trong tay Trình Cung biến động, nhẹ nhàng điểm lên trận pháp, trên trận pháp lập tức hiển thị một luồng sáng, trên đó hiển thị tình trạng của bên trong, chỉ thấy Đông Phương Linh Lung toàn thân mặc áo màu trắng như tuyết, hỏa diệm màu tím lật chuyển trong tay hắn, cái đỉnh đan kia đang vận chuyển một cách nhanh chóng.

    Đông Phương Linh Lung đang luyện đan hiển nhiên cũng chưa tới khâu quan trọng khẩn cấp, cảm thấy trận pháp bị sóng động, khẽ quay đầu nhìn một cái.

    Thấy Đông Phương Linh Lung phát hiện ra làn sóng động nhỏ trên trận pháp, còn có thể nhàn nhã nhìn một cái, Trình Cung liền biết ngay nàng ta không phải đang luyện đan dược khó khăn gì, cũng không phải đang ở khâu quan trọng, trực tiếp biến động pháp quyết mở chỗ vào, sải bước đi vào.

    - Xem ra hiện giờ đan dược thiên cấp trở xuống, đối với nàng chẳng còn tính khiêu chiến gì nữa.

    Trình Cung sải bước tiến vào, nhìn qua một lượt lò luyện đan và hỏa diệ liền biết ngay Đông Phương Linh Lung đang luyện đan dược địa cấp siêu cấp, luyện chế đan dược địa cấp siêu cấp cũng có thể nhẹ nhõm như không thế này, từ đây có thể biết được trình độ luyện đan của Đông Phương Linh Lung đã tiến bộ nhiều rồi.

    - Có

    Đông Phương Lung Linh nói một tiếng có, đột nhiên vỗ Đan Đỉnh một cái.

    Lúc này đan dược bên trong vừa hay được luyện xong rồi, năm viên Liệu Thương Đan địa cấp siêu phẩm đã bị Đông Phương Lung Linh thu lại vào tay.

    Những viên Liệu Thương Đan này cho dù những Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ trông thấy, cũng sẽ coi chúng như bảo vật.

    Nhưng Đông Phương Lung Linh vừa nhìn qua, thần thái trong thoáng chốc có chút gì đó không hài lòng với chúng lắm, tiện tay bỏ đan dược vào trong bình, giơ tay ném cho Trình Cung.

    - Ha ha...

    Trình Cung nhận qua rồi xem một lượt, hắn vừa nhìn thần thái của Đông Phương Linh Lung liền biết ngay cái khiêu chiến mà nàng nói là gì rồi, dược vật như nhau, bản thân có thể luyện ra mười mấy viên Liệu Thương Đan, hơn nữa phẩm chất còn tốt hơn Đông Phương Linh Lung nhiều, giờ nàng ta lấy mình làm mục tiêu phấn đấu đây mà.

    - Kỳ thực cho dù là Đại Sư Đan Đạo cấp ba cũng chưa hẳn đã chế ra được Liệu Thương Đan như thế này, tuy thủ pháp ta đã dạy cho nàng, nhưng trong quá trình nắm bắt cụ thể vẫn có chỗ không tương đồng, ngoài ra...

    Trình Cung vừa nói vừa cất Liệu Thương Đan đi, vừa giơ tay, một đoàn hoàn toàn màu tím trong tay nhưng bên trong loại lộ ra hỏa diệm màu đỏ liền xuất hiện ngay lòng bàn tay.

    - Xích Viêm Chân Hỏa, Tử Diễm Chân Hỏa, Tam Vị Chân Hỏa, hỏa diễm của ta khác biệt cũng chính là điểm mấu chốt đấy.

    Trình Cung nói xong đã thu hồi hỏa diễm, hắn đâu thể nói với Đông Phương Linh Lung, kiếp trước bản thân hắn đã có mấy trăm năm kinh nghiệm luyện đan rồi, thần niệm khống chế, cùng với sự thấu hiểu đan tính đã vượt xa nàng quá nhiều, càng khỏi phải nói trong người mình còn có Hư Không Âm Dương đỉnh - thần khí đệ nhất Cửu Châu, tuy bản thân không thể sử dụng thật sự.

    Nhưng bản thân đã mượn Chí Dương chân hỏa để rèn luyện bản thân, hỏa diễm của bản thân vốn đã phát sinh biến đổi, tuy Đông Phương Linh Lung vì vài chuyện, hỏa diễm của nàng cũng đã biến đổi, nhưng vẫn còn thua kém xa so với bản thân mình.

    Hơn nữa kiếp này Trình Cung luyện đan cũng đã phát hiện ra, không chỉ có Hư Không Âm Dương Đỉnh bên trong cơ thể, thao tác Đan Đỉnh loại như tiểu hư đỉnh luyện chế đan dược, đối với việc khống chế đan dược cũng đã tiến bộ hơn một bậc rồi.

    Nghe thấy lời giải thích này của Trình Cung, vẻ mặt hơi thất vọng vừa rồi của Đông Phương Lung Linh cũng giảm đi một ít, Trình Cung cười cười rút một số dược vật ra nói:

    - Trước đây ta vẫn luôn kêu người thu thập Huyết Yêu Quả, tuy rằng không tốt bằng viên Huyết Yêu Quả yêu vương cấp mà lần trước Vũ Thân Vương đã đem tới, nhưng cũng nhặt được một số Huyết Yêu Quả cấp yêu tướng thông thường, vừa hay gần đây ta đang chuẩn bị đột phá cho Man Ngưu Vương Lý Hằng, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi bọn họ, lần này nàng hãy luyện Chấn Ma Đan, cách phối của Chấn Ma Đan thần kỳ vô cùng, khó luyện hơn so với những đan dược thiên cấp hạ phẩm thông thường, rất khó khống chế.

    - Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, lại có thêm một người mới nữa hả?

    Đông Phương Linh Lung ảm đạm nói, nhận lấy dược vật từ phía Trình Cung, xoay người giơ tay đã lần nữa đốt cháy hỏa diễm trong Đan Đỉnh.

    - Vâng, người mới đấy...

    Trình Đại Thiếu nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ liền cất lời nói, nhưng tiếp đó đột nhiên ý thức được có điều không ổn.

    Móa nó, lời này là có ý gì, hàm xúc dữ vậy.

    Nói cái kiểu cứ như mình lăng nhăng lắm vậy, tại sao lại dùng từ “lại... nữa”, tuy nhiên, giọng điều tuy là bình thản, nhưng trong lời nói lại hàm súc khiến người ta phải suy nghĩ.

    Càng nghĩ càng cảm thấy có ý, nếu không phải luyện Chấn Ma Đan tương đối khó, trình độ của nó tương đương với đan dược thiên cấp, thì lúc này Trình Cung nhất định lập tức hỏi lại Đông Phương Linh Lung cho rõ ràng.

    Đó giờ chỉ có bổn thiếu gia trêu chọc người, nhưng ngẫm nghĩ lời Đông Phương Linh Lung vừa nói, cứ cảm thấy bản thân mình bị trêu chọc một phen.

    Chương 418: Giáo chủ tạm thời của Nam Cương Thần Giáo

    Luyện chế Chấn Ma Đan khác với cách luyện Liệu Thương Đan vừa rồi, cho nên Trình Cung phải đứng bên cạnh theo dõi suốt, lúc Đông Phương Lung Linh làm sai vài chỗ hắn liền lên tiếng nhắc nhở ngay.

    Đông Phương Linh Lung bị lỗi không lớn, thậm chí cũng không tính là sai lầm, chỉ có thể nói là không đủ tinh xảo chuẩn xác, chí ít là không đạt tới yêu cầu của Trình Cung.

    Tầm mắt và cảnh giới của Trình Cung ở đó, cái hắn yêu cầu cũng đương nhiên phải cao, có lúc thậm chí đích thân ra tay thị phạm cho Đông Phương Linh Lung xem.

    Kỳ thật vô hình trung, cả hai đã làm được chuyện vô cùng hiếm có trong thế giới luyện đan, phần lớn những người khác luyện đan khi bị quấy rầy hoặc ảnh hưởng là sẽ rất nghiêm trọng, nhưng Trình Cung và Đông Phương Linh Lung trong quá trình luyện Chấn Ma Đan, thậm chí còn trực tiếp tiếp tay cho nhau.

    Điều này đòi hỏi cả hai phải hết sức quen thuộc, tin tưởng nhau mới được, ngoài ra cũng phần là do cảnh giới của Trình Cung đủ cao, nay sức mạnh đã đủ mạnh, khống chế như chơi mới được.

    Nửa ngày trời mau chóng qua đi, Đông Phương Linh Lung cuối cùng đã hoàn thành giai đoạn đầu của việc luyện chế, Trình Cung cũng bắt đầu buông lỏng để nàng ta tự điều phối, nhiều lắm thì lên tiếng nhắc nhở một cái, lại vài canh giờ qua đi, Trình Cung ngay cả nhắc nhở cũng không cần nhắc nữa rồi.

    Nhưng Trình Cung vẫn không rời đi, trực tiếp ngồi bên cạnh, bắt đầu tu luyện.

    Khoản thời gian gần đây, Trình Cung tuy nâng cấp nhanh, nhưng đều là hoàn thành trong trận chiến, trong cuộc chiến đấu sinh tử, Trình Cung có lượng lớn đan dược, nguyên dịch, chuyển sinh đan và cả Hư Không Âm Dương đỉnh làm hậu thuẫn, luôn luôn có thể vận chuyển càn khôn, sức mạnh cũng có thể bạo trướng.

    Nhưng dù sao cũng chưa có cơ hội ngồi lại chỉnh đốn sức mạnh trong cơ thể, đối với bước thăng tiến tiếp theo, và cả việc khống chế sức mạnh đều có rất nhiều thiếu sót.

    Nếu không có sự thấu hiểu triệt để đối với tình trạng của bản thân, vĩnh viễn khó lòng đạt đến trình độ cao được.

    Cho nên việc thấu hiểu bản thân, kỳ thật là chuyện bất cứ người ở cảnh giới nào cũng cần phải làm, nếu thật sự đạt tới độ cao nhất định, thậm chí bất kỳ lúc nào cũng sẽ phát hiện ra những ảnh hưởng do biến hóa nhỏ nhặt mang lại.

    Sau khi có được sự đầu quân từ phía Thanh Xà Vương Tần Vân NhiĐan Thành lại lần nữa phát triển nhanh chóng, lượng người đã vượt quá trăm ngàn người, hơn nữa toàn bộ đều là những người có khả năng chiến đấu.

    Thật sự muốn phân phối lại đám người này cũng không phải chuyện nhẹ nhàng gì cho cam, chỉ có điều những chi tiết nhỏ nhặt này Trình Cung cũng không buồn đi quản nữa, hắn hiếm có thời gian thanh nhàn liền ngồi tu luyện trong phòng thất luôn...

    ...

    Nam Cương Thần Giáo, đám đông trước Nam Cương thần miếu đông đảo vô cùng, bình thường cho dù là những trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo cũng không thể vào trong, lúc này cánh cửa Thần Miếu mở ra, mấy chục tên trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo quỳ ngay trước cửa, sức mạnh bên trong thần miếu khiến cho bọn họ sùng bái từ sâu trong tâm hồn tự phát.

    - Bùng...

    Bỗng nhiên không gian bị chấn động, từ trong thần miếu có vài người bước ra, trong thần miếu cho dù là Nhân Anh Kỳ tồn tại cũng không được bay lượn, nếu không sẽ bị coi là xem thường thần linh.

    Người đi trước nhất, hiển nhiên là tổng đốc của Tây Nam Ngũ Tĩnh Đoan Mộc Nhất Phong, người mà trong khoản thời gian trước ở Song Long Thành, tận tay giết chết đệ đệ của mình.

    Lúc này trên cơ thể Đoan Mộc Nhất Phong, có một luồng sức mạnh thần thánh bao quanh.

    Mà ba người đi theo sau lưng Đoan Mộc Nhất Phong, trên cơ thể đều toát lên sức mạnh Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ, cả ba người đều là Thái Thượng Trưởng Lão của Nam Cương Thần Miếu.

    Bình thường thay phiên công việc cũng chỉ có một vị Thái Thượng Trưởng Lão chủ trì những việc trong giáo, hơn nữa phải là gặp chuyện lớn mới kinh động đến Thái Thượng Trưởng Lão, chuyện nhỏ thì các Trưởng Lão cùng bàn bạc với nhau để giải quyết, nay cả ba người đều đồng loạt xuất hiện.

    - BÙng!

    Sau khi Đoan Mộc Nhất Phong dẫn theo ba vị Thái Thượng Trưởng Lão ra khỏi Thần miếu, cánh cửa thần miếu cũng nhanh chóng đóng lại, không ngờ trực tiếp biến mất luôn, cứ như hoàn toàn không tồn tại trong thời gian và không gian này vậy.

    - Cung nghênh ba vị Thái Thượng Trưởng Lão.

    Đám người Lưu Khôn, Lục Trưởng Lão lúc này mới khẽ đứng dậy, tiếp đó nhìn ba vị Thái Thượng trưởng lão, vội vàng xổ một tràng như núi.

    - Hứ!

    Sau khi bọn họ nói xong, Đoan Mộc Nhất Phong bỗng nhiên giận dữ hừ lên một tiếng, thoáng chốc sức mạnh hung hãn trực tiếp áp đảo xuống dưới, mấy chục tên trưởng lão Nam Cương Thần Giáo không ngờ bị luồng sức mạnh to lớn này áp đảo đến người nào người nấy trực tiếp rạp người hết xuống đất.

    - Bành bành bành...

    Có vài người muốn chống chọi, phản kháng, không ngờ cơ thể càng bị đè nén ụp cả xuống đất.

    - Đoan Mộc Nhất Phong, ngươi muốn làm gì?

    Lục trưởng lão tuổi đời không lớn, sức mạnh thì xếp ba hàng đầu trong số các vị trưởng lão, có được sức mạnh gần hai mươi rồng, thiên phú kinh người.

    Bình thường các Thái Thượng trưởng lão vẫn đối đãi khách khí với gã, bởi vì một khi gã đột phá rồi, ít nhất cũng phải là Nhân Anh Kỳ tầng bốn.

    Hơn nữa tuổi tác gã không tới bốn mươi, sau này tiền đồ rộng mở, lúc này bỗng nhiên bị Đoan Mộc Nhất Phong áp đảo, Lục trưởng lão là người điên tiết trước nhất.

    Cho dù Đoan Mộc Nhất Phong trở thành Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ thì đã sao, gã cũng chẳng quan tâm, nếu không phải gã cố tình áp chế, thì gã cũng đã sớm trở thành Thái Thượng trưởng lão rồi.

    - Bổn đốc có thể vào trong thần miếu chính là do ta được thần ân sủng, nay Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh - ba vị Thái thượng trưởng lão rời khỏi thần miếu cũng là để bổ trợ cho bổn đốc, bổn đốc hiện giờ không những là Thái Thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, do giáo chủ bế quan luyện công, có được chỉ ý thần miếu thay mặt giáo chủ, bắt đầu từ bây giờ, tất cả những việc lớn nhỏ của Nam Cương Thần Giáo đều phải có sự đồng ý của ta, giờ các ngươi đã hiểu ta muốn làm gì rồi chứ?

    Đoan Mộc Nhất Phong nói xong, lạnh lùng nhìn Lục trưởng lão.

    Còn lý do gã đối xử với Lục trưởng lão như vậy, là do trước đây người Đoan Mộc Nhất Lâm phục dịch chính là Lục Trưởng lão, mà lúc đó để lấy người từ tay trưởng lão này, gã đã gặp không ít khó khăn.

    Cuối cùng vẫn là gã mượn trợ lực từ Vũ Thân Vương, trực tiếp được giáo chủ hạ lệnh, lấy ra lượng lớn lợi ích mới có thể lấy được đệ đệ từ tay Lục trưởng lão này.

    Do đó sức áp đảo trên người Lục trưởng lão mạnh hơn so với những người khác, đây cũng là một trong những nguyên do tại sao Lục trưởng lão lại bùng phát lên tiếng.

    Vừa nghe Đoan Mộc Nhất Phong nói xong, mấy chục trưởng lão Nam Cương Thần Giáo bên dưới đều hít một hơi lạnh, khá nhiều người không thể tin vào tai mình.

    - Bái kiến Thái thượng trưởng lão, bái kiến Đại diện giáo chủ.

    Lúc này, người phản ứng lại trước hết chính là trưởng lão Lưu Khôn, có ba vị Thái thượng trưởng lão ở đây, hơn nữa còn là bước ra từ thần miếu, lời của Đoan Mộc Nhất Phong sao lại có giả được.

    Những người khác vừa nghe, cũng lần lượt thức tỉnh, hùa nhau bái kiến Đoan Mộc Nhất Phong.

    Tuy Lục trưởng lão tức giận, nhưng Đại giáo chủ (đại diện giáo chủ) thì không phải tầm thường, hơn nữa sức mạnh vừa rồi của Đoan Mộc Nhất Phong,đã vượt quá sức mạnh Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ, cho dù gã đột phá đến Nhân Anh Kỳ, cũng tự biết tuyệt đối gã không phải đối thủ của Đoan Mộc Nhất Phong.

    Trong lòng tức giận, nhưng cũng chỉ đành cúi đầu, người ở dưới trần nhà, không thể không cúi đầu.

    Đoan Mộc Nhất Phong nhìn mấy mươi vị trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, trước kia những kẻ này đều tâm cao khí ngạo trước mặt gã, tỏ vẻ cao cao tại thượng, không ai bì nỗi, nay lại chỉ có nước quỳ nước chân mình thôi.

    Đệ đệ, lúc này nếu đệ còn ở đây thì tốt biết bao, trong lòng Đoan Mộc Nhất Phong vô cùng sảng khoái.

    - Bổn đốc nhận lệnh Vũ Thân Vương chấn giữ năm tỉnh Tây Nam, thay mặt giáo chủ chẳng qua là chuyện tạm thời, nếu bổn đốc đã là Thái thượng trưởng lão của thần giáo, thì cũng sẽ không can dự nhiều đến những việc nội bộ trong giáo, lần này sau khi xử lý việc bách niên yêu thú triều hoàn tất, sẽ trao trả toàn quyền lại cho các ngươi.

    Nhưng trước khi Bách niên yêu thú triều đến, trước khi giáo chủ xuất quan, nếu ai dám không phối hợp mệnh lệnh của bổn đốc, đừng trách bổn đốc không khách khí.

    Lục trưởng lão, ngươi làm việc bất lợi, giờ ta phạt ngươi đến Thánh đàn hầu hạ Thánh thú một năm.

    - Ngươi

    Lục trưởng lão vừa nghe cơ thể bất giác run rẫy, Thánh Đàn hầu hạ Thánh thú một năm, cho dù là Lục Địa Thần Tiên cũng phải bới ra lớp da, huống hồ việc của Man Thần Giáo nào có liên can đến mình, ai biết Trình Cung từ đâu có được lệnh bài Man Thần, ngay cả giáo chủ Thần Giáo cũng không dám động hắn, bản thân có thể làm được gì nào.

    Lục trưởng lão đang muốn mở lời tranh luận, lại thấy Thái thượng trưởng lão Hồng Sư sau lưng Đoan Mộc Nhất Phong khẽ lắc đầu, tiếp đó trong đầu liền vang lên giọng nói của Hồng Sư.

    - Người này che dấu rất kỹ, lại được thần miếu ban phước, giờ thực lực cũng chẳng thua kém sư tôn ngươi là bao, sư tôn ngươi đoán chắc gã sẽ làm khó làm dễ ngươi, ngàn vạn lần không được tranh luận với gã.

    Lục trưởng lão vừa nghe, trong lòng thất kinh, sư tôn của mình đã là Nhân Anh Kỳ tầng chín, sắp đạt tới Nhân Anh Kỳ đỉnh phong tồn tại rồi, tu luyện hơn hai trăm năm, gã Đoan Mộc Nhất Phong này trước tới giờ chưa thấy có biểu hiện gì xuất sắc, sao lại...

    Nhưng Hồng Sư có quan hệ rất tốt với Sư tôn, lời y nói khẳng định là thật, Lục trưởng lão lúc này cũng bình tĩnh lại.

    Gã đây là cố ý làm vậy mà, nếu mình phản kháng hoặc cất lời mạo phạm, gã sẽ có cớ để giết chết mình, tên khốn xấu xa, không ngờ muốn lấy việc công trả tư thù, mượn cơ hội báo thù lại còn lấy ta ra làm uy cho ngươi.

    - Thuộc hạ làm việc bất lợi, cam tâm chịu phạt, chỉ có điều tên Trình Cung kia không biết có được lệnh bài Man Thần từ đâu, ngay cả Giáo chủ Man Thần Giáo có quan hệ rất tốt với chúng ta vậy mà cũng không dám động đến hắn, thuộc hạ tin tưởng vào Thái thượng trưởng lão, tổng đốc năm tĩnh Tây Nam, Đại giáo chủ nhất định có thể đích thân giải quyết vấn đề này.

    À phải rồi, tin mới nhất truyền đến, tên Trình Cung kia đã đích thân giết chết Đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông là Phùng Lăng với cả Tam trưởng lão Bành Dũng, gã Phùng Lăng kia có được sự trợ giúp từ Âm Trường Khiếu (Âm Trường Túc), đã có được sức mạnh của Nhân Anh Kỳ tầng năm, thế mà vẫn bị giết như thường.

    Còn nữa, Thanh Xà Vương dẫn theo đội quân nàng ta tích lũy nhiều năm đến đầu quân Trình Cung, giờ Trình Cung như hổ mọc thêm cánh, nếu Thái Thượng lão nhân, Tổng đốc đại nhân Ngũ Tỉnh Tây Nam, Đại giáo chủ còn không động thủ thu thập hắn nữa, e rằng không những không hoàn thành giao phó của thiếu chủ, còn nuôi hổ làm họa, sau này có muốn báo th cũng khó nữa!

    Lục trưởng lão áp chế cơn giận trong lòng, không bùng phát, nhưng trong lòng vẫn không cam, trong mắt biểu hiện ra một tia chế giễu chọc tức.

    Ngươi dùng chuyện này để hỏi tội ta, bản thân ngươi liệu có giải quyết được không.

    Bởi vì chuyện liên quan đến Trình Cung, Nam Cương Thần Giáo cũng thương thảo hết mấy lần rồi, dù gì Vũ Thân Vương cũng không phải giáo chủ, mà nay cục thế ở Nam Hoang lung lay không định, Trình Lão Gia Tử của Trình Gia hẳn đã tiếp cận Địa Anh tồn tại, hơn nữa gia tộc bọn họ ắt phải ẩn dấu một tồn tại cường đại, tình huống này ngay cả Nam Cương Thần Giáo cũng không muốn liều mình đối mặt chính diện với Trình Gia.

    Huống hồ thế lực luôn ủng hộ sau lưng Trình Cung vẫn chưa được tìm ra, mà ngay cả Nguyên Thủy Ma Tông cũng ba lần bốn lượt giúp đỡ hắn, cứ tiếp tục tình hình thế này nếu không có mâu thuẫn tuyệt đối nào, Nam Cương Thần Giáo cũng không muốn xung đột trực diện với hắn đâu.

    Mà mượn lực Man Thần Giáo chính là nước cờ tốt nhất, hiển nhiên Vũ Thân Vương cũng đã nghĩ đến điều này, cho nên trong kế hoạch của gã, Đoan Mộc Nhất Phong, Hoàng đế và những người khác đều là để tạo áp lực, tuyệt chiêu thật sự chính là Phong Vân Kiếm Tông và Man Thần Giáo, nay Phùng Lăng và Bành Dũng của Phong Vân Kiếm Tông đã bị giết, Man Thần Giáo bên này bỗng nhiên vì lệnh bài mà không ra tay.

    Đoan Mộc Nhất Phong đích thân giết chết đệ đệ của mình để lấy được sự tín nhiệm từ Hoàng đế, bảo vệ vị trí tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, điều này ai ai cũng biết rõ, mà tất cả những chuyện này đều do Trình Đại Thiếu Trình Cung, điều này mọi người cũng đều biết.

    Trong lòng Lục trưởng lão nén chừng cơn giận, bị Đoan Mộc Nhất Phong lấy việc công báo tư thù, gã cũng không cam chịu yếu thế.

    - Hỗn xược, dám chế giễu bổn đốc.

    Đoan Mộc Nhất Phong giơ tay liền chưởng một cái qua.

    Chương 419: Cảm ứng cực hạn

    - Thủ hạ lưu tình...

    Hồng Sư giật mình sợ hãi, muốn ngăn cản nhưng đã muộn rồi.

    - A!

    Một tiếng hét thảm thiết vang lên, Lục trưởng lão ôm chừng cánh tay của mình, cánh tay trái của gã không ngờ đã trực tiếp bị một chưởng của Đoan Mộc Nhất Phong làm cho tiêu tan, ngay cả cơ hội phản công cũng chẳng có.

    - Ngươi...

    Đoan Mộc Nhất Phong, ngươi dám làm đứt tay của ta... ta phải yêu cầu mở cuộc họp Thái thượng trưởng lão, ta phải...

    Lục trưởng lão sắp phát điên rồi, gã hoàn toàn không ngờ Đoan Mộc Nhất Phong lại dám làm như vậy, trước đây Đoan Mộc Nhất Phong làm quan trường, thấy ai cũng phải cười nói chào hỏi, cho dù là sau khi có quyền thế gã luôn giữ quy tắc trong giáo, vừa rồi vênh váo, giờ không ngờ còn tàn độc như vậy, Sư phụ của mình cũng là Thái Thượng Trưởng Lão, thế mà gã dám đối xử với mình như vậy.

    - Đoan Mộc Nhất Phong, Lục trưởng lão cũng là trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, ngươi vậy là có ý gì?

    Hồng Sư tức giận trừng mắt, cuối cùng không nhịn được đứng ra.

    - Tuy ta chỉ làm giáo chủ thay mặt tạm thời, nhưng trong khoản thời gian này ta có quyền hành tuyệt đối của giáo chủ, chẳng lẽ trừng phạt một trưởng lão cũng phải giao phó với ngươi à.

    Đoan Mộc Nhất Phong vô cùng hùng hồn, chẳng tỏ ra e dè gì mà nhìn thẳng vào mặt Hồng Sư.

    Gã vốn dĩ muốn nhịn, vẫn luôn nhịn nhục, mãi cho đến khi bản thân có cơ hội có được món bảo vật đó.

    Nhưng lại bị tên chơi bời Trình Cung ép cho bộc lộ ra trước.

    Nếu sức mạnh đã bị bộc lộ ra rồi, thế thì không cần phải nhẫn nhịn nữa, bản thân chính là muốn đem tất cả uẫn khuất uất ức trước đây, hoàn toàn trả lại, khiến cho bọn họ biết rằng Đoan Mộc Nhất Phong giờ đây đã đứng trên đầu bọn họ rồi, không phải kẻ để cho bọn họ bắt nạt nữa.

    Nam Cương Thần Giáo khác với những giáo phái khác, quyền lực của Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo rất lớn, Thái thượng trưởng lão không được phép can dự vào quyền hành của Giáo chủ, trừ phi Thần Miếu có chỉ ý.

    Đoan Mộc Nhất Phong vừa có được chỉ ý của Thần Miếu, trở thành giáo chủ tạm thời, lúc này cho dù có mở cuộc họp các trưởng lão cũng không làm gì được gã cả.

    - Chuyện này, đợi khi Giáo Chủ trở về sẽ tự biết định đoạt, Đại giáo chủ vẫn là nghĩ cách đối phó với kẻ địch đi, nếu Đại giáo chủ đã trừng phạt Lục trưởng lão rồi, giờ ta sẽ đi Thánh Đàn thay gã.

    Hồng Sư thấy Lục trưởng lão nổi nóng muốn nói thêmống tay áo to lớn cuộn lên một cái, dẫn Lục trưởng lão và cả cánh tay bị đứt của y đi khỏi, trực tiếp bay đi.

    - Hứ!

    Đoan Mộc Nhất Phong cũng chẳng buồn ngăn cản, bởi vì đã trông thấy thần thái kinh sợ của Lưu Khôn bọn họ, gã biết mình đã đạt được mục đích rồi.

    - Trình Cung, Bách niên yêu thú triều đã sắp đến gần rồi, thế lực các bên đang rục rịch chuyển động, Thái Thượng Trưởng Lão Viện và bên phía Thần Miếu có điều nghi kị không muốn để Thần Giáo hiện giờ xung đột với ngươi, nhưng Bổn đốc làm sao tha cho ngươi được, cho dù hiện giờ không thể lập tức đích thân tiêu diệt ngươi, thì Bổn đốc cũng không để ngươi qua ngày dễ dàng đâu.

    Nếu ngươi đã ép bổn đốc phải từ bỏ kế hoạch ban đầu, thế thì ngươi phải trả giác đắt, ngươi khiến bổn đốc bị xấu mặt trước bao nhiêu người trong thiên hạ, bổn đốc sẽ phải dùng máu của Trình Gia ngươi để rửa mặt tắm gội.

    Đoan Mộc Nhất Phong nhìn qua một lượt đám trưởng lão đang quỳ trước mặt gã, tiếp đó ngẩng đầu lên trời nhìn về phía Nam Hoang, ánh mắt của gã cứ như xuyên thấu trăm ngọn núi cao, trực tiếp nhìn thẳng vào Đan Thành vậy.

    Đoan Mộc Nhất Phong gã cả đời này chịu nhục nhã, sỉ nhục, thất bại nhất trên đời,cũng đều là do tên bại gia tử Trình Cung ban cho, nay gã đã nắm quyền cao chức trọng, việc đầu tiên chính là bất chấp tất cả nghĩ cách đối phó với Trình Cung.

    ...

    Đan Thành, bên trong đan thất (phòng đan), sau khi Đông Phương Linh Lung luyện xong một viên Chấn Ma Đan địa cấp siêu phẩm, cuối cùng Trình Cung cũng có thể yên tâm tu luyện, bởi với tài trí và thiên phú luyện đan của Đông Phương Linh Lung, cùng một lỗi nàng ta sẽ không mắc hai lần.

    Hơn nữa nàng ấy đã có nhiều lần kinh nghiệm, còn có kinh nghiệm dùng Huyết Yêu Quả yêu vương cấp để chế luyện Chấn Ma Đan, luyện tiếp viên thứ hai đương nhiên không thành vấn đề gì.

    Trình Cung cũng không gấp gáp, lại lần nữa bắt đầu bình tâm tu luyện, hai ngày nay hắn đã chỉnh đốn lại sức mạnh trong cơ thể, đồng thời cũng nỗ lực hấp thu sức mạnh của nguyên dịch và Chuyển Sinh Đan, nhưng sức mạnh của hắn hiện giờ dường như cũng đã đến chỗ thắt nút cổ chai và đạt tới cực hạn rồi.

    Hai lần trước là do có nguyên nhân đặc biệt, cơ thể và thần niệm đều có được sự kích thích từ ngoại lực, nên mới liên tiếp hấp thu lượng lớn nguyên dịch, sức mạnh trong c mới có thể không ngừng gia tăng.

    Cũng giống như Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vậy, sỡ dĩ nàng ta có thể gia tăng tốc độ như vậy, là do nhiều năm trước nàng ta đã không ngừng tu luyện, lại có ý áp chế sức mạnh.

    Thần niệm và cơ thể của nàng ta kỳ thật đã vượt xa tốc độ tăng trưởng của sức mạnh, cũng giống như một cái đập chứa nước đã được nâng cao lên, bên dưới cũng được đào sâu thêm, nhưng chỉ riêng nước bên trong là chưa đạt tới độ cao nhất định, nguyên dịch và chuyển sinh đan của Trình Cung chính là nước, đổ vào làm cho nó đạt đến độ cao tương ứng.

    Nhưng sau khi đạt đến mức bão hòa rồi, có muốn nâng cao thêm chút nữa cũng rất khó, hấp thụ nguyên dịch sẽ giống như vũng nước tràn đê, căn bản không tài nào hấp thụ thêm nữa.

    Lúc này, phải làm từng chút một, muốn dựa vào nguyên dịch hay đan dược gì đó cũng rất yếu ớt, đa phần đều sẽ hoài công lãng phí thôi.

    Chỉ có thể thao tác một chút lên cơ thể và thần niệm, hoặc giả mượn trợ lực từ loại đan dược đặc thù nào đó, hay là thiên tài địa bảo chẳng hạn, thì mới có thể nâng cao thêm nữa.

    Ừm, thời điểm này, nếu có thể đến chỗ Van Ma Lôi Trì ngâm mình một chút, hẳn sẽ có chút hiệu quả đây.

    Tuy nhiên mình muốn sử dụng nữa e rằng không giống với lúc đầu nữa rồi, phải vào trong hồ nguồn của Vạn Ma Lôi Trì rồi, phỏng chừng Nguyên Thủy Ma Tông đánh chết cũng sẽ không đồng ý đâu.

    Cũng chỉ có cấp bậc tồn tại này mới có thể giúp đỡ mình, nếu không thì phải có đan dược thiên cấp thượng phẩm trở lên chuyên môn tăng cường cơ thể mới được, hoặc giả là...

    Bỗng nhiên, Trình Cung nghĩ đến mảnh vỡ không gian ngoại đỉnh, dù gì bây giờ có tu luyện thêm cũng chẳng ích gì, nghĩ tới trước kia khi Nhục Nhục bắt chừng mảnh vỡ ngoại đỉnh kia đã cảm nhận được một đoạn tin tức, Trình Cung lập tức nảy sinh ra một ý niệm.

    Trong lòng nghĩ vậy, Trình Cung nhìn nàng Đông Phương Linh Lung đang chuyên tâm luyện đan một cái, thân thể nháy mắt đã biến vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Thần niệm hiện giờ của Trình Cung là Nhân Anh Kỳ tầng năm, nhưng trong tay hắn lại có thể phát huy gấp mấy lần người khác thậm chí là hiệu quả gấp mười lần, một số phương diện nào đó còn không thua kém cả thần niệm Nhân Anh Kỳ đỉnh phong của Trình Lão Gia Tử.

    Lúc này Trình Cung chầm chậm thôi động nội đỉnh bên trong Hư Không Âm Dương đỉnh, tốc độ chuyển động của nội đỉnh càng nhanh thì tiêu hao cũng càng lớn.

    Mà lúc này Trình Cung mượn nội đỉnh này, không ngừng mượn trợ lực của nội đỉnh bên torng Hư Không Âm Dương đỉnh này để kéo dài vươn xa ra ngoài, nếu chỉ dùng mỗi thần niệm của bản thân, cho dù có thể so sánh với Nhân Anh Kỳ đỉnh phong đi nữa, phạm vi có thể bao phủ cũng chỉ cách Đan Thành vài trăm dặm đường là cùng, vô cùng hữu hạn.

    Nhưng nếu thúc đẩy nội đỉnh bên trong Hư Không Âm Dương đỉnh sẽ có thể kéo dài vươn thần niệm ra xa hơn, tuy rằng chỉ lấy dò thám ngoại đỉnh của mảnh vỡ làm chủ, đối với những phương diện khác cảm ứng không có như thần niệm thông thường, nhưng phạm vi rộng lớn lại vượt xa bình thường.

    Sức mạnh nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh thông thiên triệt địa, lúc này Trình Cung chỉ đơn thuần mượn trợ lực từ nó để cảm ứng mảnh vỡ ngoại đỉnh, liền có thể cảm nhận được.

    Trong một hơi thở, trong phạm vi chục ngàn dặm đều có một loại cảm giác, những vật khác không tài nào cảm ứng rõ rệt, nhưng tuyệt đối không có mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, Trình Cung lại lần nữa tăng tốc thôi thúc nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, lần này cảm ứng kỳ diệu thoáng chốc mở rộng ra mấy chục dặm đường.

    Cảm giác này, chỉ có hiệu quả với mảnh vỡ ngoại đỉnh, nhưng mấy chục dặm cũng là cực hạn mà Trình Cung có thể chịu đựng được.

    Thế nhưng lúc này, Trình Cung bất chợt cảm nhận mơ hồ một cảm giác thân cận ở Nam Long sơn mạch.

    - Huyết Y, toàn lực truyền sức mạnh.

    Nay phần lớn thời gian Huyết Y Lão Tổ đều tu luyện trong ngoại đỉnh không gian, hơn nữa trải qua thời gian kết hợp dài như vậy, vừa nghe Trình Cung nói, người sớm có tư thế sẵn sàng như Huyết Y Lão Tổ lập tức tích lũy sức mạnh, hóa thành hai luồng sức mạnh mà mắt trần có thể nhìn thấy được, bùng phát vào trong cơ thể Trình Cung.

    Hơn nữa lão vừa hấp thu sức mạnh của nguyên dịch, vừa liền mạch không đứt chuyển hóa sức mạnh,truyền vào cơ thể Trình Cung.

    - Bùng...

    Có được sức mạnh của Huyết Y Lão Tổ bổ trợ, nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh thoáng chốc tăng tốc vận chuyển, trong mơ hồ một tia lửa diễm bên trong đan đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh kia không ngờ có hiện tường bùng cháy, đây khác với tia Chí Dương chân hỏa mà trước kia Trình Cung ngẫu nhiên dẫn động ra, một khi có thể thúc đẩy hỏa diễm bên trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, thì có thể dùng nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh này để chế luyện đan dược rồi.

    Nhưng lúc này tia hỏa diễm này cũng chỉ khẽ chớp động, không hoàn toàn hồi phục, mặc dù là vậy cũng đã xuất hiện không ít Chí Dương chân hỏa, mà nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh vận chuyển hết tốc lực, Trình Cung mượn nó cảm nhận thần niệm mảnh vỡ ngoại đỉnh, thoáng chốc lại mở rộng thêm gấp đôi.

    Chính lúc Trình Cung lần theo cảm ứng kỳ diệu này tiếp cận sơn mạch Nam Long, thì cảm giác đó lại đột nhiên đứt đoạn.

    Đây là loại đứt rời đó, nhưng càng khiến Trình Cung khẳng định, tuyệt đối có mảnh vỡ ngoại đỉnh ở khu vực này, chỉ có điều chưa triệt để tìm ra mối liên hệ, chẳng lẽ cũng bị người ta thu vào chỗ đại loại như không gian giới chỉ chăng, nếu không sao lại đứt đoạn cảm ứng thế này.

    Cự ly này, cảm ứng kỳ diệu bị đứt đoạn, Trình Cung ngay cả cảm ứng tình hình xung quanh đó cũng không được.

    Nhưng tốt xấu gì cũng có chút thực lực, nếu sức mạnh bản thân được nâng cấp nữa, hoặc giả đến nơi gần đây tìm kiếm, một khi xuất hiện chắc chắn mình sẽ cảm ứng được ngay, thậm chí có thể mượn lực mảnh vỡ để cảm ứng tình trạng nơi đó.

    Tuy rằng mượn lực nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, hơn nữa không phải dùng thần niệm dò thám theo cách hoàn toàn thuần thục, chỉ là mơ hồ cảm ứng mạnh vỡ ngoại đỉnh mà thôi.

    Thế nhưng vượt ra ngoài cự ly mấy chục ngàn dặm đã là vô cùng kinh khủng rồi, lúc này sự tiêu hao đã lên đến mức độ khủng bố.

    Cơ thể Trình Cung khẽ run rẫy, trên đầu nổi gân xanh gân đỏ, áp lực trên sức mạnh và thần niệm đều lớn như nhau, ngay cả Huyết Y Lão Tổ đang tiếp sức cho Trình Cung cũng phải dồn hết sức mạnh mười hai phần, cắn răng duy trì sự tiêu hao như cái hố không đáy.

    Móa, nếu bản thân hoàn toàn hồi phục sức mạnh của năm đó, cũng đâu cần hao tổn cạn kiệt đến vậy.

    Trong lòng thầm nghĩ, Trình Cung cũng đã bắt đầu thu tóm lại trở lại một cách nhanh chóng, chính lúc sức mạnh hắn đã sắp triệt để sơn mạch Nam Long, lập tức muốn tăng tốc thu hồi trở về thì...

    - Ong...

    Bỗng nhiên, nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh chuyển tốc tăng nhanh lần nữa, cú này suýt chút nữa hút Trình Cung thành người khô, Huyết Y Lão Tổ liên quan cũng bị dẫn đến phun máu tại chỗ, bởi mối liên hệ thân mật lúc này, khiến cho nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh chủ động hấp thu sức mạnh của bọn họ, cái cung thì chậm lại, mà sức hút thì quá nhanh, trực tiếp khiến bọn họ đều bị trọng thương.

    - Chuyển Sinh Đan, Nguyên Khí ngươi...

    Trình Cung hét to một tiếng, bản thân trực tiếp giơ tay nắm lấy một viên Chuyển Sinh Đan, đồng thời hốt luôn một số Nguyên Khí Đan địa cấp siêu phẩm bỏ vào trong miệng, Huyết Y Lão Tổ cũng vậy, một mặt điên cuồng hấp thu nguyên dịch ở đây, một mặt bắt lấy một viên Chuyển Sinh Đan, đồng thời cũng bỏ hết tất cả Nguyên Khí Đan trong cơ thể vào miệng.

    - Vèo!

    Khoảng cách vừa rồi càng xa hơn, hơn nữa chớp một cái biến mất, nhưng lần này lại hết sức rõ ràng, trong lúc Trình Cung liều mạng tăng tốc, thoáng chốc loại cảm ứng đó cũng trực tiếp hình thành.

    Mượn mối liên hệ đặc biệt từ nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh và mảnh vỡ ngoại đỉnh, tít tốc xuyên qua tầng tầng cấm chế, trận pháp, phòng ngự.

    Một bức tranh trực tiếp xuất hiện trong đầu của Trình Cung.

    Chương 420: Tiên thiên linh quang

    Một không gian vô cùng to lớn, nguyên khí bên trong nồng hậu còn mạnh hơn nhiều so với phía trên Đan Thành, tất thẩy xung quanh đều rộng lớn bạt ngàn như vậy, thực vật và hoa cỏ ở đây đều to lớn vô kể, tràn ngập nguyên khí bao la.

    Khi nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh và mảnh vỡ ngoại đỉnh bắt cầu liên hệ được, cuối cùng Trình Cung cũng mượn lực mảnh vỡ ngoại đỉnh này, tiến hành quan sát địa điểm kỳ diệu cách đó xa xôi vài chục ngàn dặm.

    Chỉ có điều ở đây không giống với trong Vân Ca Thành lúc đầu, mượn mối liên hệ cảm ứng đặc biệt giữa nội đỉnh và mảnh vỡ ngoại đỉnh, bản thân liền có thể sử dụng thần niệm ấn định được vị trí.

    Khoảng cách quá xa, Trình Cung chỉ đại khái biết được vị trí của nơi này, lúc này hắn muốn mượn mối cảm ứng đặc biệt này, quan sát hoàn cảnh xung quanh, sau đó nghĩ cách tìm kiếm.

    Có thể tìm thêm một mảnh vỡ ngoại đỉnh nữa, trong lòng Trình Cung kích động vô cùng.

    Chỉ có điều hình như mảnh vỡ ngoại đỉnh này còn đang treo ở đó, còn đang lay động, cảnh vật xung quanh rất đặc biệt, Trình Cung mượn mối liên hệ đặc biệt này bắt đầu dùng thần niệm tản ra trên mảnh vỡ ngoại đỉnh, bởi vì cự lý quá xa vời, cho dù Trình Cung mượn mối liên hệ cảm ứng đặc biệt của nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh và mảnh vỡ ngoại đỉnh, cũng không tài nào nắm bắt được tình hình xung quanh trong nháy mắt được, chỉ có thể ch筠chậm lan tỏa thần niệm ra ngoài dò la, mười mét, hai mươi mét, rồi năm mươi mét...

    - Hả?

    Vị trí này sao giống miệng, bên trên hình như là lỗ mũi, móa nó, chẳng lẽ vừa rồi mình dùng thần niệm chậm rãi dần dần dò xét đến mấy chục mét, lại chính là nửa thân trên của cơ thể này, mảnh vỡ ngoại đỉnh này không lẽ được treo ngay ngực của đối phương.

    Trình Cung lập tức giật mình kinh hãi, cảm thấy có điều không hay.

    - To gan, ai dám quan sát bổn Thần, muốn chết à...

    Bất thình lình, quái vật khổng lồ lớn tiếng hét lên một tiếng, lập tức mở toang hai mắt, không ngờ trong mắt còn bắn ra hai luồng sáng.

    Không hay rồi, thần niệm của Trình Cung tít tốc thu hồi hoàn toàn.

    Nhưng hai tia sáng thần kỳ do tên quái vật khổng lồ bắn ra, nắm lấy thần niệm, trực tiếp xé toạt không gian, theo dấu mà đến.

    Hư Không Âm Dương đỉnh, thần khí đệ nhất chín Châu, không gian ngoại đỉnh càng là độc nhất vô nhị.

    Nhưng lúc này ngay cả một phần mười của nó cũng chưa được hoàn thiện, nhưng cũng không phải kẻ khác có thể tìm đến được, thế mà hai luồng sáng kia lại xé không đeo bám đến được bên trong đan thất.

    - Phụt...

    Trình Cung thân bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh phụn ra ngụm máu, không chỉ phun máu, tai mắt mũi miệng của hắn, thậm chí ngay cả lỗ chân lông cũng trào máu, nhưng lúc này Trình Cung chẳng còn lo được nhiều như vậy nữa.

    Phút tiếp theo thần niệm hắn động một cái, hắn và Huyết Y Lão Tổ đều xuất hiện lại trong đan thất, gần như cùng lúc một vết nứt không gian xuất hiện, hai luồng sáng bắn thẳng tới.

    - Thất Tinh Trảm, Hồng Lưu Chiến Đao, Khai Cổ Phong Lưu.

    Chính lúc vết nứt không gian xuất hiện thì Trình Cung cũng tích lũy khá nhiều tinh lực, thoáng chốc ngưng tụ toàn bộ trở thành một luồng Thất Tinh Trảm không lồ bùng phát mà ra, cùng lúc tay hắn tạo Ẩn Linh Đao, một đao bổ tới.

    - Đại Thiếu cẩn thận, Nhiễm Huyết Đại Pháp, Huyết Y Đại Thủ Ấn.

    Huyết Y Lão Tổ nhanh chóng thi triển Nhiễm Huyết Đại Pháp, với tu vi của Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên tầng năm, nháy mắt đốt cháy một nửa huyết dịch làm cái giá phải trả, trực tiếp nâng cấp Huyết Y Đại Thủ Ấ lên mạnh nhất, một phát bùng kích ra ngoài.

    Bởi vì lão cảm nhận được sức mạnh cường hoành của hai luồng sáng đó, nhưng lão có muốn bất chấp tất cả liều mạng ngăn cản cũng không kịp nữa, chỉ có thể tít tốc lấy thuật liều mạng như Nhiễm Huyết Đại Pháp này để bùng phát ra sức lực mạnh nhất.

    Bởi vì sức mạnh bùng phát cực hung hãn, thoắt chốc e rằng không thua Nhân Anh Kỳ tồn tại tầng tám, tầng chín.

    Huyết Y Đại Thủ Ấn bùng phát sau nhưng tới trước, cùng với Thất Tinh Trảm nghênh tiếp hai luồng sáng kia, thế nhưng hai bên vừa đụng độ với nhau, Thất Tinh Trảm và Huyết Y Đại Thủ Ấn cũng giống như tuyết gặp phải lửa vậy, trực tiếp tiêu tan, hai luồng sáng kia chỉ khẽ ngừng lại một chút mà thôi.

    Không thể để người đó rơi xuống, nếu không, Đông Phương Linh Lung, Túy Miêu, Sắc Quỷ bọn họ đều sẽ tiêu mất.

    Lúc này suy nghĩ duy nhất trong đầu Trình Cung là, hắn làm sao cũng không ngờ tới, chỉ là muốn dò thám một phen, không ngờ gặp phải tồn tại có thể xé toạt không gian tấn công tới.

    Không, nếu đối phương thực sự là người có năng lực như vậy cũng có khả năng đích thân đuổi tới rồi, đây chỉ là một loại thần thông.

    Nhưng điều này không còn quan trọng nữa, lúc này Trình Cung đã không kịp nghĩ ngợi nhiều như vậy nữa.

    Thần niệm của hắn điên cuồng xung kích vết nứt không gian kia, trực tiếp dùng thần niệm xung kích vũ bão, ý đồ muốn tăng nhanh tốc độ khép miệng cho vết nứt không gian, đồng thời cũng một đao bổ tới.

    - Bành!

    Ẩn Linh Đao va chạm hai luồng ánh sáng, cũng chẳng có âm thanh kinh thiên động địa gì, nhưng thoáng chốc Trình Cung lại cảm thấy Ẩn LInh Đao đang run bần bật, cả thân đao đang run lên điên cuồng.

    Mà hai luồng sáng kia đã hòa làm một thể, cứ như đến để bao bọc lấy Trình Cung.

    Mẹ kiếp, không ngờ là Tiên Thiên Linh Quang, chết tiệt, ngươi hãy đợi làđấy.

    Trong lòng Trình Cung thầm chửi, nhưng chính vì biết được đó là gì, cũng biết rất rõ uy lực của nó, nên giờ Trình Cung cũng có chút bất lực hết cách, trong một hơi thở cần phải ra quyết định ngay.

    Bản thân có thể vao trong không gian ngoại đỉnh hẳn sẽ chẳng sao, nhưng tuyệt đối không tài nào mang hết mọi người vào trong, mà một khi Tiên Thiên Linh Quang này rơi xuống, những người trong phòng đan này sẽ chết là cái chắc.

    Khốn nạn, Tiên Thiên Linh Quang chứ gì, hôm nay bổn Đại Thiếu sẽ liều mạng với ngươi, tên điên, ngươi chờ ta sống sót qua ải này ta lại tìm các ngươi tính sổ.

    Trình Cung nhanh chóng vận chuyển Hư Không Âm Dương Quyết, hoàn toàn không né không tránh, chính là chuẩn bị để luồng Tiên Thiên Linh Quang đó vào cơ thể của mình, hắn đã suy nghĩ rồi, một khi Tiên Thiên Linh Quang nhập thân, hắn sẽ ngay tức thì nhảy vào trong không gian ngoại đỉnh, sau đó dùng Chí Dương Chân Hỏa và Âm Dương Vạn Vật Quyết để đối phó với nó.

    Nhưng cho dù là vậy, cơ hội sống sót cũng không tới 30%, Tiên Thiên Linh Quang, tiêu biến dung hòa tất cả, mặc dù luồng linh quang này không phải thuộc trạng thái quá mạnh, nhưng cũng chẳng phải bản thân có thể chịu đựng được.

    Nhưng dù sao hắn cũng đâu thể trơ mắt nhìn Túy Miêu, Đông Phương Linh Lung bọn họ bị Tiên Thiên Linh Quang này giết chết, để hắn lãnh thì ít ra cũng còn tia hy vọng sống sót.

    - Sụt...

    Luồng Tiên Thiên Linh Quang kia nháy mắt đã bao bọc lấy cánh tay Trình Cung, đồng thời lan ra khắp cơ thể hắn.

    - A!

    Quá trình này nói thì chậm, nhưng kỳ thật nhanh đến kinh người, chỉ riêng Tiên Thiên Linh Quang tiếp xúc đến ngón tay Trình Cung, thì da thịt trên ngón tay hắn liền tiêu biến đi gần hết, đây còn có Âm Dương Vạn Vật Quyết và một tia hỏa diễm bản mệnh bảo hộ, nếu không bàn tay bị tiếp xúc với Tiên Thiên Linh Quang đã sớm hóa thành hư không rồi.

    Một khi luồng Tiên Thiên Linh Quang vừa tiếp xúc với cơ thể, phút tiếp theo Trình Cung ngay tức thì tiến vào trong không gian ngoại đỉnh.

    Bên trong phòng đan, Đông Phương Linh Lung đang chuyên tâm luyện đan kia căn bản không hề hay biết chuyện xảy ra sau lưng nơi cách mình không xa, phần cũng là do vị trí của Trình Cung và vị trí của nàng có một trận pháp cách âm xen giữa, ngoài ra còn một điểm nữa đó chính là do sức mạnh bùng phát đều vô cùng ngưng tụ, Thất Tinh Trảm, Huyết Y Đại Thủ Ấn đều trực tiếp bị tiêu tan, tiếp đó Trình Cung trực tiếp tiến lên đón nhận Tiên Thiên Linh Quang và tiến vào trong không gian ngoại đỉnh, chỉ để lại Huyết Y Lão Tổ suy yếu vô cùng ngồi bệt ra đó, lo lắng nhưng không biết làm sao cho phải, mà vết nứt không gian cũng đã nhanh chóng khép miệng rồi.

    Vừa tiến vào không gian ngoại đỉnh, điều đầu tiên là Trình Cung chuẩn bị dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, bởi vì Tiên Thiên Linh Quang này quá kinh khủng đi.

    Bản thân đã rất kinh khủng, lại cộng thêm giờ đây sức mạnh của mình vẫn còn quá yếu, Tiên Thiên Linh Quang này càng tỏ ra khủng bố hơn.

    Đây cũng là do Trình Cung, Âm Dương Vạn Vật Quyết bên trong cơ thể, có tác dụng khắc chế nhất định đối với Tiên Thiên Linh Quang.

    Hơn nữa hắn còn sử dụng Chí Dương Chân Hỏa để luyện thân, pháp lực trong cơ thể hàm chứa khí Anh Nguyên, miễn cưỡng cũng có thể chống chọi nỗi một chút.

    Nếu đổi lại là người khác, trong khoảnh khắc tiếp xúc, e rằng ngay cả Lục Địa Thần Tiên và Nguyên Anh cũng bị tiêu biến cùng lúc rồi.

    - Aaa... o.

    Chẳng đợi Trình Cung dẫn động Chí Dương Chân Hỏa vào người, Nhục Nhục cứ như một đồ chơi, sớm đã bị Trình Cung quên lãng, lúc này bất chợt cảm nhận được Tiên Thiên Linh Quang tiếp xúc cơ thể, hiển nhiên Tiên Thiên Linh Quang này chẳng phải tầm thường, nó đột nhiên đứng dậy, bỗng nhiên quay đầu phẫn nộ gầm rống lên một tiếng, cái đầu vốn chỉ to bằng cái nắm đấm của đứa trẻ sơ sinh kia, thoáng chốc mở to cái miệng, không ngờ biến lớn gấp mười mấy lần, miệng mở to lập tức hút vào một cái, không ngờ trực tiếp hút hết Tiên Thiên Linh Quang vào trong cơ thể.

    A!

    Trình Cung bị màn này làm cho ngây người, không phải chứ, cái thứ Nhục Nhục này không ngờ ngay cả Tiên Thiên Linh Quang mà cũng nuốt được sao, móa nó, nó còn có cái gì không ăn được không?

    Tiên Thiên Linh Quang đó nha, dung hòa vạn vật thiên hạ đấy.

    Tuy cũng có thứ có thể khắc chế nó được, nhưng số lượng vốn không nhiều, ngoài trừ sức mạnh vượt xa tầng cấp của đối phương, thế thì cũng phải tiêu hao lượng lớn sức mạnh và pháp bảo, mới có thể đỡ đòn nỗi.

    Đây là sức mạnh hủy diệt triệt để, thế mà Nhục Nhục lại nuốt chửng cái một.

    Mẹ kiếp nó, sớm biết nó ăn được, mình phí nhiều sức lực như vậy để làm gì, liều mạng như vậy để làm gì, còn gần như ra quyết định sinh tử rồi nữa chứ, móa kiếp, trực tiếp ném nó qua chẳng phải là xong xuôi mọi chuyện rồi sao?

    - Da da...

    Đang lúc Trình Cung suy tư, thì Nhục Nhục thường ăn rồi sẽ ngủ, nhưng lúc này bỗng nhiên rơi xuống, tứ chi ôm bụng, lập tức lăn qua lăn lại, cứ như trẻ nhỏ bị đau bụng vậy, đau đến không thể chịu nỗi.

    Tay của Trình Cung tuy bị tan chảy hết một ít xương, thịt.

    Nhưng tiếp đó Tiên Thiên Linh Quang bị Nhục Nhục nuốt chửng, nên vết thương của Trình Cung cũng không nghiêm trọng lắm, lúc này đang tự hồi phục lại rồi.

    Thấy Nhục Nhục đau đến bộ dạng này, Trình Cung cũng rất lo lắng.

    - Mẹ, còn tưởng ngươi ghê gớm lắm chứ, không được thì ngươi còn nuốt cái gì mà nuốt hả?

    Trình Cung lo lắng thật rồi, tuy giao lưu với Nhục Nhục không nhiều, nhưng nó quá dễ thương, quá yếu ớt, trong lúc ngủ cũng làm người ta cảm thấy thích thú, hơn nữa trong tay Trình Cung lâu như vậy rồi, thấy nó khó chịu Trình Cung cũng không đành lòng.

    Trình Cung lo lắng bưng Nhục Nhục trong tay, chẳng thời gian đâu mà để ý bản thân tiêu hao thần niệm bao lớn, thân thể trọng thương cũng không nhẹ, vừa truyền sức mạnh vừa dùng thần niệm dò thám.

    Nhưng Trình Cung lại phát hiện, cái Nhục Nhục này sao không tài nào dò thám được tình hình trong cơ thể của nó vậy kìa, còn sức mạnh mà bản thân truyền nạp, cứ như truyền vào cái động không đáy ấy.

    Trên tay Trình Cung, Nhục Nhục móng vuốt tứ chi ôm bụng, còn đau đớn đến lăn tròn nữa.

    - Móa nó, ngươi ít nhất cũng là thần thú chuyển thế, hoặc giả bản thân ngươi cũng là thần thú gì đó chứ, bất luận ngươi là gì, nói chuyện ngươi biết hiểu không, bày tỏ chút ý ngươi hiểu không, nói cho ta biết rốt cục ngươi thế nào rồi hả, ta phải làm thế nào mới giúp ngươi được đây?

    Thấy bộ dạng khó chịu, đau đớn đến lăn lóc của nó, trong lòng Trình Cung cũng khó chịu, bất luận nói thế nào đi nữa, gần đây khiến Đan Thành phát triển nhanh chóng, thậm chí bản thân ba lần bốn lượt giúp thủ hạ thăng cấp sức mạnh, bản thân sau cuộc chiến chết đi sống lại, sức mạnh bành trướng, cũng đều là nhờ Nhục Nhục này ban cho.

    Chương 421: Nhục Nhục đói bụng

    Kỳ thật hôm đó Nhục Nhục nuốt Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm và Chuyển Sinh Đan trong tay hắn xong, Trình Cung liền đoán ra một phần nào, nơi nào là có người cố tình làm ra dành riêng cho Nhục Nhục.

    Mấy trăm năm trước sao lại chưa từng có Chuyển Sinh Đan chuyển sinh Yêu vương thành công, chắc hẳn là đến một mức độ nhất định, liền bị Nhục Nhục ăn mất.

    Bản thân có được những thứ này, hẳn là đều thuộc về Nhục Nhục rồi.

    Càng khỏi phải nói, giờ nó đau đớn thế này cũng là do vừa rồi nuốt Tiên Thiên Linh Quang giúp cho mình.

    Chỉ là giờ Trình Cung không biết phải làm sao, lòng nôn nóng nhưng không biết thế nào cho phải, cuối cùng chỉ biết rống về phía Nhục Nhục nói:

    - Móa, cho dù không nói chuyện, ngươi sử dụng thần niệm nói chuyện với ta một chút chắc được chứ, hay biểu thị gì đó đi có được không, ngươi cứ ôm bụng lăn lóc thế này, ta làm sao biết ngươi thế nào rồi?

    Không tài nào nói chuyện với nó được thật là đau khổ, giờ Trình Cung cũng hiểu được cảm giác đó của nó rồi.

    - Hu hu...

    Đột nhiên, Nhục Nhục đang lăn lộn kia chợt dừng lại, cặp mắt trông vô cùng đáng thương, đau khổ nhìn chừng Trình Cung.

    Vô cùng kỳ diệu, cảm giác này xưa nay chưa từng có, không thông qua thần niệm để nói chuyện, không mở miệng nói chuyện, chỉ đơn thuần nhìn vào ánh mắt đáng thương vô cùng của Nhục Nhục, trong đầu Trình Cung bỗng có một cảm giác, đói, đói, đói... giống như mười mấy ngày chưa được ăn vậy, hoàn toàn dựa vào một ít nước mà miễn cưỡng sống qua ngày, đã đến mức đói đến không chịu nỗi rồi.

    Thậm chí lại nhìn vào ánh mắt Nhục Nhục một lần nữa, cảm giác đói đến sắp phát điên của nó, bản thân cũng cảm nhận được điều đó, Trình Cung cũng cảm giác bản thân sắp đói đến phát điên vậy.

    Địt, mất công lo lắng cho nó rồi, còn tưởng nó bị làm sao nữa, không ngờ chỉ vì đói thôi.

    - Đói rồi sao không nói sớm.

    Trình Cung nói xong, tiện tay lấy một số Nguyên Khí Đan ra, những viên Nguyên Khí đan địa cấp siêu phẩm vừa rồi đều bị hắn dùng hết rồi, giờ chỉ còn lại địa cấp thượng phẩm thôi.

    Nhưng thật không ngờ, cái quỷ Nhục Nhục này lại ôm bụng lần nữa, lần này ngay cả động tác cũng chậm hơn lúc nãy, bộ dạng như sắp không xong đến nơi rồi.

    - Móa, ở đây có nhiều nguyên dịch như vậy, ngươi trực tiếp hấp thu chẳng phải là ổn rồi sao.

    Trình Cung biết Tiên Thiên Linh Quang chẳng làm hại gì cơ thể của nó, cũng không lo lắng như lúc nãy nữa, tuy nhiên Trình Cung cũng trông thấy lớp da chỗ mông đích của Nhục Nhục bị Tiên Thiên Linh Quang làm bị thương một ít, nhưng trên vết thương đó lúc này đã được một lớp ánh sáng khẽ bao bọc lại, đây chắc hẳn là khả năng tự bảo vệ của Nhục Nhục.

    Nằm trên tay của Trình Cung, tứ chi ôm bụng, Nhục Nhục mắt thấy sắp không ổn rồi, nhưng khi nó vừa nghe Trình Cung nói thì hai mắt khẽ mở ra, tiếp đó lại lập tức nhắm híp lại, tiếp tục phát ra tiếng hu hu đáng thương tội nghiệp.

    Cảm giác của nó lúc này cũng giống như một người nói đến sắp chết, mình cho người đó ăn cơm thì y lại nói cứng, cho người đó ăn bánh bột thì y lại nói mềm, còn cho rằng không có thịt thì khó mà nuốt trôi, đây đâu phải người đói đến sắp chết đâu chứ?

    Còn con Nhục Nhục này, vừa rồi Trình Cung còn sốt ruột, giờ thì chẳng buồn lo lắng nữa rồi.

    Trình Cung lại lần nữa bị chọc cười, dùng ngón tay khẽ điểm nhẹ lên đầu nó:

    - Giả vờ hả, người còn giả vờ nữa, ta thấy ngươi căn bản chẳng đói, còn ở đó kén cá chọn canh, thật sự đói sắp chết nào có bộ dạng như ngươi bây giờ.

    - Pằng!

    Trình Cung vừa nói xong, Nhục Nhục trực tiếp đơ thẳng tứ chi, bốn ch㯠ngửa lên trời, cái bụng quắt queo, mắt nhắm tịt.

    - Ngươi còn chơi trò giả chết nữa hả?

    Trình Cung nhìn chằm chằm vào Nhục Nhục, dùng ngón tay kéo cái móng chảo của nó lên, rồi thả xuống, lại ấn ấn vào bụng của Nhục Nhục, cái tên Nhục Nhục này chẳng thèm động đậy lấy một cái.

    Trình Cung thấy thế dở khóc dở cười, mắt nhìn Chuyển Sinh Đan bên cạnh, vừa rồi vì lo lắng Nhục Nhục nuốt chửng Tiên Thiên Linh Quang sẽ xảy ra vấn đề, dù sao cái Tiên Thiên Linh Quang đó cũng đâu phải chuyện đùa, Trình Cung là người hiểu rõ uy lực của thứ đó nhất rồi.

    Lúc này biết nó không sao, trong đầu Trình Cung tít tốc suy nghĩ, bản thân vừa vào trong không gian ngoại đỉnh, sau khi nó nuốt chửng Tiên Thiên Linh Quang, tiếp đó sau khi trông thấy Chuyển Sinh Đan liền tỏ ra đau đớn thế này.

    Nhóc con này, thì ra muốn ăn chuyển sinh đan.

    Nếu đổi lại là người khác, chắc sẽ không đành lòng, nhưng Trình Cung chẳng có gì là không đành lòng, hắn chỉ hiếu kỳ cái con quỷ này muốn giả vờ đến khi nào đây.

    - Được, ta xem ngươi chơi đến chừng nào.

    Thấy Nhục Nhục chơi tới nhập tâm quá, Trình Cung có ý không thèm màng tới nó nữa.

    Thần niệm khẽ động đã thu Huyết Y Lão Tổ vào trong không gian ngoại đỉnh, lần này Huyết Y Lão Tổ quả thật đã liều mạng rồi, nếu không có lão toàn lực ngăn cản cú đó, Trình Cung e rằng đã không kịp phát huy sức mạnh tuyệt chiêu rồi, nếu tốc độ của Tiên Thiên Linh Quang không bị chậm lại, thì cũng khó lòng dẫn vào trong không gian ngoại đỉnh.

    - Đại Thiếu, lão nô bảo vệ bất lực, khiến Đại Thiếu trọng thương.

    Vừa vào trong, Huyết Y Lão Tổ lập tức quỳ xuống áy náy nói.

    - Mau đứng dậy.

    Trình Cung xua tay nói:

    - Việc này không thể trách ngươi, ta cũng không ngờ lại chọc phải tồn tại như vậy, ngươi mau khôi phục sức mạnh trong không gian ngoại đỉnh này đi, móa nó, để mấy ngày nữa xử lý hết việc trong thành rồi ta sẽ đi tìm hắn tính sổ.

    - Ngàn vạn lần không được, thưa Đại Thiếu, tuy lão nô chỉ giao đấu cách không với người này một lúc, nhưng có thể cảm nhận được sự lợi hại của người đó.

    Tuyệt đối là tồn tại vượt qua khỏi Địa Anh, rất có thể còn là Thiên Anh trong truyền thuyết, người này hiện giờ tạm thời chúng ta chưa thể đụng đến đâu ạ, chỉ xé không tấn công mà cũng đã lợi hại đến thế rồi, nếu thật sự đụng độ chính diện với kẻ đó, e rằng cho dù là Tông chủ của Nguyên Thủy Ma Tông cũng chưa hẳn là đối thủ của hắn.

    Huyết Y Lão Tổ một lòng lo lắng cho Trình Cung, lão cũng có kinh nghiệm lão luyện, những chuyện khác lão đều ít khi lên tiếng, nhưng lúc này hễ nghĩ đến sức mạnh toát ra trong không gian mơ hồ đó, nghĩ tới người tấn công bằng Tiên Thiên Linh Quang, Huyết Y Lão Tổ liền cảm thấy lạnh cả xương sống, kinh hồn khiếp đảm.

    Tồn tại như vậy, không phải loại chúng ta có thể đối kháng được đâu.

    - Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông đã sắp chuyển thuần dương rồi, chắc chắn sẽ lợi hại hơn gã đó một chút, có điều gã là hậu duệ của Cự Linh tộc, Tiên Thiên Linh Quang là thần thông thiên phú của bọn họ, cho nên gã mới có thể xé toạt không gian theo đuổi chúng ta đến tận phòng đan.

    Tuy nhiên luồng Tiên Thiên Linh quang này nếu dốc hết tốc lực, ắt hẳn ngay cả người có tầng cấp như Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phong cũng sẽ kiêng nể ba phần.

    Trình Cung tùy miệng nói.

    - Đại Thiếu, người biết người đó là ai à?

    Huyết Y Lão Tổ kinh ngạc, bởi vì nghe lời Đại Thiếu nói, hình như là Đại Thiếu khá hiểu biết về gã đó, hậu duệ tộc Cự Linh, lại là tồn tại thế nào.

    - Đâu phải chỉ biết gã là ai, vốn dĩ ta còn muốn đi thăm hỏi vị thần linh của Man Thần Giáo một lần, giờ xem ra càng phải đi rồi, giật mình cách một thế hệ rồi, không ngờ lại gặp lại cố nhân ở đây, được rồi, chuyện ta tự có tính toán, không sao đâu, ngươi mau hồi phục sức mạnh đi.

    Nhắc đến điểm này, Trình Cung cũng có phần cảm thán, nhưng cũng chẳng muốn nhiều lời nữa.

    Trên thực tế, hắn đã nói khá nhiều rồi đấy.

    Bởi vì hắn biết Huyết Y Lão Tổ ngoài trừ hắn ra, sẽ không ói thêm nhiều lời với bất kỳ ai khác, cho nên mới nói thêm vài câu với lão, nếu không chuyện liên quan đến kiếp trước, hắn sẽ không bàn luận hé lộ với bất kỳ ai đâu.

    Nghe Trình Cung nói chắc nịch sẽ không xảy ra chuyện gì, Huyết Y Lão Tổ lúc này mới không can ngăn nữa.

    Bản thân Trình Cung thì nhớ lại những chuyện trước kia, người tộc Cự Linh, dân tộc thượng cổ, người biết được sự tồn tại của họ vô cùng hiếm hoi.

    Bởi vì rất nhiều năm về trước họ đã không còn tồn tại nữa.

    Lúc có được hai đứa chúng, bọn chúng vẫn còn nhỏ, nhớ đến lúc đó cái lão khốn nạn kia đem vứt hai tên này cho mình, Trình Cung không khỏi cười khổ.

    Cũng chẳng biết cái lão khốn đó có còn sống trên cõi đời này hay không, chắc vẫn như cũ không thèm điếm xỉa đến chuyện trong tộc, tiêu diêu tự tại thế gian rồi chăng?

    Trong lòng nhớ đến những chuyện ngày xưa, vết thương trên tay Trình Cung cũng nhanh chóng hồi phục, thần niệm cũng khôi phục được khá nhiều rồi.

    Thần niệm khẽ lay động, phát hiện Đông Phương Linh Lung đang luyện Chấn Ma Đan, cũng gần đến giai đoạn cuối rồi, sắp thành đan rồi.

    Trình Cung khẽ vận sức, thanh trừ hết máu trên cơ thể, tiếp đó người trực tiếp rời khỏi không gian ngoại đỉnh.

    - PHốc...

    Trình Cung vừa rời khỏi không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục trên tay Trình Cung bỗng chốc bật dậy, trực tiếp nhảy lên giữa không trung, một tiếng gầm dữ dội vang lên, thân thể nhỏ bé và cái đầu của Nhục Nhục lại lần nữa trở nên to lớn, thoáng chốc há miệng không phải để nuốt chửng cái gì, mà là từ trong cơ thể nó trực tiếp xuất hiện một lực hút xoay chuyển, điên cuồng hút hết những nguyên dịch xung quanh vào trong cơ thể nó.

    Chết tiệt!

    - Nhục Nhục, ngươi làm cái quái gì thế?

    Trình Cung thất kinh, mọi người đều đang tu luyện, nó làm vậy thì thiệt là nguy hiểm.

    Thân hình Trình Cung tít tốc phóng lên trước, ngay lúc Trình Cung bắt lấy thân hình Nhục Nhục, Nhục Nhục theo bản năng quay đầu muốn nuốt chửng Trình Cung, nhưng tiếp đó Trình Cung mở cửa không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục lập tức khôi phục kích thước bình thường, trực tiếp bị Trình Cung dẫn vào trong không gian ngoại đỉnh.

    - Quỷ con, nói đi, da của ngươi có phải bị ngứa rồi không.

    Trình Cung cũng thật sự tức giận rồi, vừa vào trong không gian ngoại đỉnh đã lần nữa vận sức lên đến cực hạn, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Nhục Nhục.

    Nhục Nhục này ngay cả hắn cũng không biết thuộc tồn tại gì, Trình Cung cũng rất hiếu kỳ, lại ba lần bốn lượt thấy nó phát uy, cũng khiến cho Trình Cung rất đỗi kinh ngạc.

    Nhưng cũng phải xem đó là chuyện gì, nếu nó đụng chạm đến người của mình, thì mình tuyệt đối không cho phép.

    Lúc này thần niệm của Trình Cung, đã chậm rãi thôi thúc nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào.

    Nếu là ở chỗ khác, sau khi thấy được sự thần kỳ của Nhục Nhục, Trình Cung chưa chắc có tự tin sẽ đối phó lại với nó, nhưng trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh này, Trình Cung có chút tự tin đấy, hơn nữa hắn đã sớm phát hiện ra, Nhục Nhục ở trong Hư Không Âm Dương đỉnh này vô cùng dè dặt, lại rất muốn tiếp cận.

    - Hu hu hu...

    Hai chân trước của Nhục Nhục bắt chéo vào nhau, cứ như một đứa trẻ làm sai phạm lỗi vậy, cúi đầu phát ra tiếng hu hu... ngay cả đầu cũng chẳng dám ngẩng lên nữa.

    - Ngẩng lên, nhìn ta này.

    Trình Cung thật sự nóng giận rồi, lúc này không biết Nhục Nhục này rốt cục có chuyện gì, hắn thậm chí chẳng có thời gian để xem xét xem những người tu luyện trong phòng đan có xảy ra chuyện gì hay không.

    Tuy rằng vừa rồi Nhục Nhục chưa tổn hại trực tiếp đến những người đang tu luyện, nhưng nó vẫn hút được hai viên chuyển sinh đan và lượng lớn nguyên dịch, gần như hút hết cả nguyên dịch trong phòng đan rồi, vả lại còn phá hỏng bố trí trong phòng đan nữa, chắc chắn nó đã làm kinh động đến mọi người đang tu luyện.

    Giờ chỉ có thể cầu mong bọn họ không phải đang ở lúc quan trọng, không bị tình trạng tẩu hỏa nhập ma, pháp lực nghịch chuyển, tâm ma trùng sinh.

    Dưới sự quát tháo của Trình Cung, cuối cùng Nhục Nhục cũng ngẩng đầu lên, rất là áy náy, lại rất là uất ức.

    - Đói, không phải cố ý đâu.

    Nhục Nhục sờ vào cái bụng chưa căng tròn lắm của mình, thần thái biểu lộ ra ý nghĩ của nó.

    Đói?

    Trình Cung ngây người, chẳng lẽ vừa rồi Nhục Nhục không phải là giả vờ.

    Bỗng nhiên Trình Cung nhớ đến một chuyện, bất luận là lần đầu gặp mình, hay là nuốt chửng Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm, đều có thể cho thấy Nhục Nhục không phải là một tiểu thú đáng yêu vô hại.

    Chỉ có điều nó vì mảnh vỡ Hư Không Âm Dương đỉnh, hình như đối với mình có gì đó khác biệt, mà vừa rồi lúc nó ở trong không gian ngoại đỉnh, bên cạnh lại có nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, hình như nó bị áp chế thì phải.

    Loại áp chế này khiến nó mặc dù đói đến muốn phát cuồng điên, nhưng vẫn không dám làm xằng làm bậy, móa!

    Chương 422: Thực lực toàn thân tăng vọt

    Còn lúc mình vừa dẫn nó ra ngoài, không có sự áp chế của Hư Không Âm Dương đỉnh, nó liền hút sức mạnh theo bản năng của mình.

    Hai viên Chuyển Sinh Đan, cùng với lượng lớn nguyên dịch đều bị nó hút vào, lúc này trông nó mới có vẻ hơi no no một chút.

    Nhìn bộ dạng tỉnh táo của nó, thậm chí còn chưa đạt tới mức no nê để đi ngủ nữa.

    Mẹ, rốt cục nó có thể ăn bao nhiêu đây.

    Tiếp đó, trong lòng Trình Cung lại nghĩ đến một chuyện khác, Nhục Nhục đang mụ mị nằm ngủ bỗng chốc thức tỉnh nuốt chửng Tiên Thiên Linh Quang, điều này đã cho thấy một chuyện, đó chính là uy lực lớn mạnh biết bao của Tiên Thiên Linh Quang, hãy xem thể lực của Nhục Nhục bị tiêu hao thế nào là biết ngay!

    - Nếu ngươi còn thấy đói, có thể nuốt hết số nguyên dịch này, nếu ngươi cảm thấy nguyên dịch bổ sung chậm quá, ngươi có thể ăn cả số Chuyển Sinh Đan còn lại, nhưng có một điểm ngươi cần phải ghi nhớ cho ta, lần này không được ăn no, no đến mức phải đi ngủ ấy, nếu không lúc ngươi ngủ ta sẽ quăng ngươi vào Hư Không Âm Dương đỉnh luyện đan luôn.

    Trình Cung biết rằng, tiểu quỷ này nghe hiểu những gì mình nói, hắn vừa nói còn vừa chỉ chỉ cái nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Dọa tới Nhục Nhục giật mình lo sợ, bộ dạng đáng thương lắm vậy.

    Trình Cung lúc này cũng chẳng ở không mà để ý xem nó có uất ức tội nghiệp hay không, cũng không dám tùy tiện mang nó ra ngoài nữa, trực tiếp để lại Nhục Nhục trong không gian ngoại đỉnh, bản thân đã đi ra ngoài trước rồi.

    - Đại Thiếu, đồ khốn nạn kia thật khốn kiếp, không ngờ ngay cả đồ của Tứ Đại Hại chúng ta cũng dám cướp, rõ ràng là chán sống rồi mà.

    Trong phòng đan, Bàn Tử cùng đám người Túy Miêu, Trình Lập đang tức giận nói đến chuyện ban nãy, đột nhiên phát hiện Trình Cung xuất hiện, Bàn Tử liền lên tiếng báo cáo tình hình ngay.

    Đối với sự xuất hiện của Trình Cung, mọi người chẳng có bất ngờ gì cả, bởi vì đây cũng đâu phải lần đầu, cũng chẳng ai chất vấn rốt cục là chuyện thế nào, ngay cả đám người Bàn Tử cũng không buồn hỏi tới.

    - Hiểm quá, may mà vừa rồi không phải lúc đang đột phá.

    La Anh Hùng đứng bên cạnh giờ cũng cảm thấy hơi sợ.

    - Ức!

    Túy Miêu nức rượu một cái, vừa rồi đang tu luyện bị kinh động bừng tỉnh lại, chuyện đầu tiên gã làm là hớp một bình rượu hồ lô vào miệng, chỉ có điều gã nhìn vào ánh mắt của Trình Cung, dường như đã phát hiện ra điều gì đó.

    Từ thần thái và sức mạnh khoa tay múa chân do gã biểu hiện ra, xem ra chẳng thua kém gì Trình Lập, phải biết rằng trước đây gã thua xa Trình Lập rất nhiều, mà vào đây tu luyện ai cũng có được Chuyển Sinh Đan, đều có lợi ích, nhưng sau này rõ ràng Túy Miêu đã tiến bộ hơn hẳn mọi người.

    Ánh mắt Trình Cung quét qua mọi người một lượt, phát hiện chỉ có mỗi Tử Yên công chúa đang đứng một góc kia có vẻ mặt không ổn lắm, thậm chí là thần niệm của nàng ta lúc này còn bấng loạn nữa, rõ ràng vừa rồi nàng ta không những chỉ bị đánh thức, mà thật sự vì cú đó mà bị trọng thương rồi.

    Nhìn bộ dạng nàng ta hẳn là thần niệm của nàng đã bị thương, thần niệm của Trình Cung khẽ động, đã truyền một số thuật điều dưỡng thần niệm trong Luyện Thần Quyết cho nàng.

    Lại nhìn khắp phòng đan, thì ra tất cả bài trí đều bị phá hủy rồi, số nguyên dịch mà Trình Cung để lại trước đó đã bị Nhục Nhục nuốt sạch, Chuyển Sinh Đan ban đầu có năm viên giờ chỉ còn lại ba viên thôi, giờ đây người duy nhất còn bình thường chính là Đông Phương Linh Lung, vẫn đang toàn tâm luyện chế Chấn Ma Đan để hoàn thành vài bước cuối cùng.

    - Hơ!

    Trình Cung cười khổ xòe tay nói:

    - Ngoài ý muốn, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, Nhục Nhục nó bỗng nhiên đói bụng đến đầu óc quay cuồng rồi.

    - Trời ơi, ta còn tưởng có kẻ địch đến tập kích nữa á, không ngờ là do cái con quỷ Nhục Nhục đó hả?

    Thiệt tình, ta đánh tiểu thú mát tay lắm này, anh hùng đang không có đất dụng võ đây.

    Bàn Tử vừa nghe xong là Nhục Nhục, lập tức lắc lắc đầu, làm ra bộ dạng một đại cao thủ không có đất thi triển tài nghệ, tỏ vẻ đau khổ nhức nhói vô cùng.

    Những người khác nghe xong, cũng không nói thêm gì nữa.

    - Bàn Tử, nghe ngươi nói vậy hình như lần bế quan tu luyện này ngươi đạt thành quả huy hoàng lắm hả?

    Bàn Tử cứ ở bên cạnh, cái miệng của gã cứ tía lia tía lia làm Trình Cung hận không thể đạp một phát cho gã một bay không trở lại, nhưng có khoản thời gian không gặp nhau cũng thật có chút nhớ nhung, lúc này nghe Bàn Tử nói, Trình Cung liền cười hỏi.

    - Cũng thường thôi, thường thôi...

    Lời khiêm tốn trên miệng Bàn Tử, trái ngược hoàn toàn với bộ dạng dương dương tự đắc của gã, chuẩn một tiêu nhân đắc chí:

    - Ta chủ yếu lên một lớp học về thiên phần khá là sinh động, chính là nói cho mọi người biết, Bàn Tử trước kia chưa phải là Bàn Tử thật sự, giờ ta mới thật sự xuất hiện đây.

    Vừa rồi ta hỏi cả rồi, ngoài trừ gã Túy Miêu biến thái kia, trong lúc tu luyện có hành vi quái dị chẳng phải người, thì ta là số một, hiện giờ ta đã đột phá vạn tượng nhất long, có được sức mạnh của năm rồng rồi đấy, đỉnh chưa?

    Trong số đám người này, ta nâng cấp nhanh nhất đó, he he...

    - Tuy Miêu cũng đã đột phá vạn tượng nhất long, có được sức mạnh mười rồng, nhiều hơn ta hai rồng, ngươi còn dám nói bản thân nâng cấp nhanh nhất ư?

    Trình Lập trợn mắt liếc Bàn Tử một cái, thật chịu không nỗi cái rắm hôi thối của gã.

    - Bàn Tử, ta cũng đột phá vạn tượng nhất long nè, tuy nhiên chỉ có ba rồng thôi.

    Đại Thúc bên cạnh cũng phẫy tay với Bàn Tử nói.

    - Các người đi chết đi, Đại Thúc người từ Thoát Tuc Kỳ tầng năm nâng lên sức mạnh ba rồng, xuất phát điểm đã cao rồi.

    Về phần Túy Miêu và Trình Lập, ta nói là nói về tốc độ tiến bộ kìa, chỉ cần tốc độ tiến bộ nhanh, sớm muộn cũng có ngày ta sẽ là người mạnh nhất, ta sẽ vượt mặt từng em một, cảm giác đó thật thích làm sao, cảm giác tăng tốc, vượt mặt, từng em từng em một.

    Bàn Tử nói một cách ngông nghênh vô cùng.

    - Vạn tượng nhất long, sức mạnh năm rồng.

    Người ít nói như Mạnh Hổ bỗng nhiên lên tiếng.

    - Thiếu Gia, ta vừa đạt tới Thoát Tục Kỳ tầng hai.

    Tiểu Tuyết thỏ thẻ nói, nhưng ở đây vốn không rộng lắm, mọi người vẫn có thể nghe được.

    - Lợi hại lắm rồi còn gì, đã vượt qua ta rồi, người ta mới chỉ Thoát Tục Kỳ tầng một thôi à.

    Đông Phương Thanh Mai cũng vui vẻ nói, bởi vì đây là chuyện mà trước kia nàng nằm mơ cũng không có được.

    - Sức mạnh ba rồng.

    Nghe mọi người nói tình trạng thăng tiến của bản thân, Tử Yên công chúa đứng phía sau cũng cất lời nói.

    - Thoát Tục Kỳ tầng tám.

    La Anh Hùng vừa hưng phấn vừa có chút thật vọng, trải qua lần tu luyện này, thiên phần dần dần đã chia ra rồi.

    - Thu, vạn tượng nhất long, sức mạnh mười rồng.

    Lúc này, người luôn mải mê luyện đan là Đông Phương Linh Lung đột nhiên vỗ một cái mở đỉnh ra, một viên Chấn Ma Đan đã được luyện chế thành công, nàng trực tiếp thu lại, trong lúc xoay người nàng thu lại đan đỉnh và đan dược, phong thái dõng dạc nói.

    - Bà mẹ nó, Đại Thiếu, không phải người một nhà quả nhiên không vào cùng cửa nha.

    Giống hệt như người thích tỏ oai phong thôi.

    Bàn Tử nháy mắt ra hiệu với Trình Cung nói.

    Trước đó còn lo lắng xảy ra chuyện, nay thấy không có gì đáng ngại, hơn nữa còn nghe mọi người nói về tình trạng thăng cấp, trong lòng Trình Cung nhẹ nhõm vô cùng, phải nói là một từ thôi, sảng khoái!

    Nếu không tính Lục Địa Thần Tiên, cho dù tính hết tất cả những sức mạnh dưới Lục Địa Thần Tiên mà Ba đế quốc lớn có thể khống chế được, cũng chưa chắc đã khủng bố bằng thuộc hạ của mình hiện giờ.

    Chịu thôi, ai bảo Trình Cung có nhiều Chuyển Sinh Đan như vậy, phải biết rằng Chuyển Sinh Đan có thể trợ giúp xác suất đột phá thành Lục Địa Thần Tiên.

    Mà tác dụng quan trọng nhất của hắn, chính là giúp người từ Thoát Tục Kỳ đột phá vạn tượng nhất long, gần như là 100% đấy, chỉ có giống như đám người Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai thì điểm xuất phát hơi thấp nên chẳng còn cách nào khác, lại hoặc giả như La Anh Hùng, tư chất hạn chế tộc độ thăng tiến của y sau này.

    Thứ Bàn Tử tu luyện vốn dĩ chính là nuốt chửng đạo pháp vô thượng của thiên địa, loại công pháp này chỉ cần có đủ nguyên khí, tốc độ nâng cấp vô cùng kinh người, nhưng nguyên khí mà gã tiêu hao cũng nhiều hơn so với những người khác, nhưng hiển nhiên Bàn Tử đâu cần lo lắng về vấn đề này.

    Vừa hay có Trình Cung cung cấp lượng lớn nguyên dịch và Chuyển sinh đan mà, trải qua tích lũy từ trước của gã, thực lực muốn không bành trướng cũng khó nữa.

    Nhưng nếu kỳ trước sử dụng Chuyển sinh đan đột phá vạn tượng nhất long, sau này lại muốn sử dụng để đột phá Lục Địa Thần Tiên nữa, hiệu quả sẽ khác xa nhiều lắm đấy.

    Đột phá Lục Địa Thần Tiên khác với đột phá vạn tượng nhất long, đó cũng là nguyên do vì sao Trình Cung chọn Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, muốn giúp bọn họ đột phá thành Lục Địa Thần Tiên.

    Bởi vì những người bên cạnh hắn tích lũy đều không đủ, thời gian cũng quá ngắn, cho dù Trình Cung có Chấn Ma Đan và nguyên dịch, Chuyển Sinh đan giúp đỡ cho họ, cũng không nắm chắc được 100% thắng lợi, nhất là kiếp sinh tử.

    Nhưng Man Ngưu Vương Lý Hằng và Tần Vân Nhi thì tích lũy đủ đô, cảnh giới và tâm cảnh của bọn họ cũng đủ mức, có thêm sự bổ trợ từ Chấn Ma Đan của mình, sẽ có 99% thành công.

    Tuy huynh đệ dưới trướng mình còn một khoản cách nữa mới đột phá đến Lục Địa Thần Tiên, nhưng trông khí thế hùng hỗ này, cho dù Lục Địa Thần Tiên thông thường có đến cũng chỉ có con đường chết mà thôi, trừ phi là Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng sáu trở lên, nắm giữ quy tắc, sức mạnh bạo trướng mới có thể tạo thành một mối nguy nhất định.

    Vui mừng, chính là cái cảm giác này, cho đến lúc này, Trình Cung cuối cùng đã cảm thấy trong lòng vững vàng hơn một chút, bởi vì chí ít những người bên cạnh hắn cuối cùng đã không còn ai ở tồn tại dễ bị chém giết nữa, bọn họ cuối cùng đã có sức mạnh cường đại cả rồi.

    Tuy rằng còn hơi kém xa so với kỳ vọng của mình, nhưng suy cho cùng cũng xem như là bước đầu tiên, sau này bọn họ cũng có cơ hội xung kích lên tồn tại cao hơn nữa.

    Tuy rằng sức mạnh bọn họ nhanh chóng tăng vọt, muốn thật sự có được sức chiến đấu tương ứng thì phải cần có một khoản thời gian, nhưng nơi đây chính là Nam Hoang, có vô vàn yêu thú có thể để họ rèn luyện, ma sát, điều này căn bản không thành vấn đề.

    Trình Cung nhìn bọn họ, vui mừng trong lòng, cuối cùng cũng nhẹ lòng, thấy bản thân rốt cục cũng buông tay một thời gian, rời khỏi một thời gian được rồi.

    Loại thực lực nhanh chóng tăng vọt thế này, trong khoản thời gian ngắn mà nâng cao đến trình độ này, mọi người đều không có chuẩn bị tinh thần từ trước, e rằng chỉ có người lần đó gặp phải kỳ ngộ trong yêu thú sâm lâm, được Động Phủ thần bí truyền thừa là Tử Yên công chúa mới từng trải qua mà thôi.

    Nhưng cho dù là nàng ta, có thể đột phá vạn tượng nhất long cũng đã là chuyện như mơ rồi, càng khỏi phải nói đến những người khác, cho nên mọi người thật sự rơi vào trạng thái phấn khởi không dứt ra được.

    Cứ mấy chốc thì Trình Cung lại dùng thần niệm dò xét tình hình của Nhục Nhục ở bên trong không gian ngoại đỉnh, tuy rằng Trình Cung nói nó có thể ăn Chuyển Sinh Đan, nhưng nhóc con này cứ như người bị phạm lỗi, thật thà thu mình lại một góc, trông bộ dạng rất đáng thương.

    Thấy nó bên trong không gian ngoại đỉnh khá là thật thà ngoan ngoãn, Trình Cung tạm thời không buồn quan tấm đến nó nữa, bắt đầu nói chuyện với mọi người, tiếp đó cùng mọi người đi lên.

    Đám người Bạch Khải Nguyên, Sắc Quỷ biết Bàn Tử bọn họ đã ra ngoài tập thể, cũng hết sức kinh ngạc, Bàn Tử vừa trông thấy Sắc Quỷ thì việc đầu tiên gã làm là bàn luận tám chuyện với Sắc Quỷ, cái gì mà dùng một chân một tay gì đó, thậm chí hai chân hai tay mà ngay cả chỉ dùng cái ở giữa để chiến đấu với Sắc Quỷ cũng nói ra luôn, nhưng Sắc Quỷ chẳng buồn điếm xỉa Bàn Tử này.

    Chỉ nói với Bàn Tử rằng, ngươi đợi ta bế quan đi nha.

    Bọn họ vừa ra ngoài, quả thật là y như tiệc liên hoan vậy, hân hoan náo nhiệt vô cùng.

    Lý Hằng cũng sớm quen với việc này rồi, nhưng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi thì vẫn là lần đầu tiên, lúc trông thấy đám người này, nàng ta lại bị thất kinh lần nữa.

    Chương 423: Chuẩn bị đi Man Thần Giáo

    Vạn tượng nhất long?

    Đây là tiêu chí tiến vào Vương Giả cũng chính là trở thành Bán Bộ Thần Tiên ở Nam Hoang, cả trăm năm mới có vài vị Vương Giả xuất hiện ở Nam Hoang, nhưng giờ tự nhiên đùng cái lồi ra cả bầy thế này.

    Thật quá khó tin mà, những người này làm sao làm được thế, xem sức mạnh của bọn họ thì đều là mới đột phá thôi, chưa thật lão luyện vững chắc, chẳng lẽ có thể đột phá tập thể được ư?

    Vừa nghĩ đến đây, nàng ta đột nhiên nghĩ đến lời Trình Cung đã nói, sẽ để nàng cùng đột phá với Man Ngưu Vương trở thành Lục Địa Thần Tiên.

    Nhìn đám người này, Tần Vân Nhi cũng có cảm giác, hình như, cũng còn hy vọng thật!

    - Đại Thiếu, hiện giờ trong thành chúng ta tổng cộng có mười tám ngàn Hung Thần Kỳ Binh, hai mươi ngàn Thanh Xà Quân đã được chỉnh đốn ổn thỏa, còn lại phân biệt chia ra bốn nhánh quân, mỗi nhánh hai chục ngàn người.

    Lực lượng tác chiến trước mắt cũng gần một trăm hai mươi ngàn, số người như thợ thủ công, luyện binh khí, luyện đan sư thì trước mắ cũng hơn năm ngàn người, vả lại đang trong tình trạng gia tăng.

    Những người này bản thân kinh nghiệm dồi dào, tổ hợp đoàn đội nhỏ cũng không thành vấn đề, chỉ có điều hiện giờ trang bị chính quy thì còn hơi thiếu hụt một chút.

    Đợi mọi người nói xong, quậy xong rồi, tất cả đều ngồi xuống, Man Ngưu Vương mới sơ lược trình bày qua tình hình trong thành cho Trình Cung nghe.

    Lúc Man Ngưu Vương Lý Hằng nói, cũng có cảm giác hùng hỗ kiêu ngạo, chỉ riêng quy mô hiện giờ đã vượt quá Địa Long Thành rồi.

    Tuy lực lượng ở Địa Long Thành nhiều, nhưng đa số đều là Liệp Yêu Giả, không phải quân chính quy được huấn luyện kỹ càng, Đan Thành này thì khác biệt hoàn toàn.

    - Ta có thể liên lạc với Lão Gia Tử một chút, nhưng vẫn cần có thời gian.

    Bạch Khải Nguyên bổ sung thêm một câu, hiển nhiên số trang bị này cũng không thành vấn đề, tuy Trình Gia không có ý nghĩ tạo phản, nhưng Trình Vũ Phi và Trình Vũ Dương nắm giữ hai đoàn đại quân, năm xưa Trình Lão Gia Tử thống lĩnh binh mã thiên hạ, nếu nói lúc này nhờ lão trạng bị cho một chút mà lão không làm được, thì đó là giả chắc rồi.

    - Trạng bị nhất định có, hơn nữa phải là loại tinh nhuệ nhất, nếu bên phía Gia Gia không làm kịp, Bàn Tử bọn họ sẽ tự nghĩ cách, sẵn tiện xây dựng công xưởng binh khắp Đan Thành, rồi nghĩ cách tuyển thêm một số Luyện Khí Sư nữa

    Trình Cung không phải mẫu người thích ngồi yên an phận, đối với chuyện tạo phản thì hắn không có hứng thú, nhưng hắn tuyệt đối không thích cảm giác bị người ta khống chế, hắn muốn tất cả đều phải nằm trong tầm tay khống chế của mình.

    - Các ngươi xem cái này có hữu ích gì không...

    Lúc này, lúc này người luôn đứng tít phía xa là Tử Yên công chúa, bỗng nhiệt cất lời, đồng thời quăng một cái không gian giới chỉ cho Trình Cung.

    Vừa nghe Tử Yên công chúa nói thế, sắc mặt của đám người Bạch Khải Nguyên có chút không được tự nhiên, dù gì Tử Yên công chúa cũng là công chúa của Lam Vân Đế Quốc, còn nội dung cuộc đàm thoại vừa rồi, nếu xét nét kỹ càng mà nói, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.

    Nhưng rõ ràng hiện giờ Tử Yên công chúa căn bản không hề nghĩ đến những chuyện này.

    Trình Cung chụp lấy không gian giới chỉ, thần niệm quét qua một cái, lập tức ngây người.

    Bà mẹ, bên trong vẻn vẹn có số trang bị vũ trang cho hơn ba trăm ngàn người ấy chứ, còn chưa hết nữa, áo giáp bên trong đó là thuộc loại đỉnh cấp nha, những bộ giáp do cấp thống lĩnh trở lên mặc không ngờ đều là bộ giáp cấp nguyên khí, trong đó còn có năm bộ Bán Linh Giáp nữa.

    Giá trị của Bán Linh Giáp, bỏ xa so với linh khí hạ phẩm thông thường, sức phòng ngự kinh người, hơn nữa đùng cái có đến năm bộ, điều này thật sự khiến cho Trình Cung phải giật mình kinh ngạc.

    - Nàng lấy ở đâu ra vậy?

    Trình Cung kinh hãi nhìn Tử Yên công chúa.

    Tử Yên công chúa hiếm khi thấy Trình Cung kinh ngạc thế này, trong lòng cũng có chút đắc ý, nhìn nhìn Tiểu Tuyết và Đông Phương Thanh Mai nói:

    - Lúc cứu bọn họ đấy, giết người Vương Đình Thảo Nguyên có được đó.

    Bạch Khải Nguyên bọ họ không hiểu chuyện gì cả, đều tò mò nhìn về phía Trình Cung, Trình Cung thật sự khâm phục vận khí của các nàng ấy rồi, trực tiếp dựng ngón cái lên, tiếp đó ném cái Không gian giới chỉ này cho đám người Bách Khải Nguyên.

    - Đây là trang bị gì, cho dù là quân đội tinh nhuệ nhất của Thảo Nguyên Vương Đình cũng không thể có số trạng bị thế này được.

    - Thảo Nguyên Vương Đình từ đâu mà có nhỉ?

    - Ha ha, cái này chúng ta bó tay rồi, mặc kệ bọn họ đi.

    Bàn Tử bọn họ cũng hiếu kỳ cầm lấy, dùng thần niệm tra xét, bởi vì đây là vật vô chủ, tiếp đó ai ai cũng dò xét một phen, rồi đều tỏ ra vẻ mặt kinh ngạc khó tin.

    Cái không gian giới chỉ này đến cuối cùng lại truyền vào tay của Trình Cung, Trình Cung quăng quăng cái Không gian giới chỉ trên tay nói:

    - Xem ra thiên hạ sắp đại loạn thật rồi, Thảo Nguyên Vương Đình không có, vậy chắc chắn là do người khác tiếp viện cho bọn họ rồi, tuy nhiên giờ lại có hời cho chúng ta, Bạch Thúc Nhi, mấy cái này ngươi cứ xem mà phân phối nhé.

    Trình Cung lại lần nữa đem Không Gian giới chỉ ném qua cho Bạch Khải Nguyên, nhìn Tử Yên công chúa cười cười nói:

    - Nàng cung cấp nhiều trang bị cho ta như vậy, nàng không sợ ta tạo phản Chu Gia nhà nàng à?

    Kỳ thật người có câu hỏi này đâu chỉ có Trình Cung, đám người Bạch Khải Nguyên, Bàn Tử này ai cũng thắc mắc nhìn Tử Yên công chúa.

    - Trình Gia ngươi muốn tạo phản, chẳng lẽ còn thiếu số trạng bị này, ít nhất thì lúc này ngươi còn đang chống chọi với yêu thú triều, chuyện sau này bất luận ta là công chúa hay là một a hoàn, thì liệu có quản được gì chăng?

    Tử Yên công chúa vẫn đứng kế một cột trụ phía xa, nàng nói dứt lời liền tựa vào cột trụ, nhắm mắt lại không nói thêm gì nữa.

    Lời nói này của Tử Yên công chúa, khiến cho ấn tượng của mọi người đối với nàng thoáng chốc đã thay đổi rất nhiều, kỳ thật có thể người có được truyền thừa, có căn cơ, có vận khí có thể sống sót trong Yêu Thú Sâm Lâm, hơn nữa còn bành trướng sức mạnh bản thân, thế thì người đó nào phải là kẻ ngu ngốc chứ.

    Tử Yên công chúa hiện giờ đã sớm biết, sau khi nàng mất tích, tuy rằng Hoàng đế vẫn theo lệ thường phái người đi tìm, nhưng chỉ là mang tính hình thức thôi, điều này khiến nàng rất đau lòng, đồng thời nàng cũng hiểu ra một chuyện, trong gia đình Đế Vương, loại công chúa kiểu như này còn không giá trị bằng một tay cao thủ.

    - Phì...

    Trình Cung cười nhạt, xoay đầu nhìn về phía Man Ngưu Vương nói:

    - Nếu vấn đề trang bị đã được giải quyết, vậy thì về sau một nhánh do Man ngưu Vương thống lĩnh, tên là Man Ngưu Quân.

    Ngoài ra ba nhánh còn lại lần lượt phân cho La Anh Hùng thống lĩnh, tên là Anh Hùng Quân, Đại Thúc thống lĩnh một nhánh tên là Xung Phong Quân, Mạnh Hổ thống lĩnh một quân, tên là Mạnh Hổ Quân.

    Đây sẽ là quân đội dưới trướng của các người, sau này sẽ tiếp nhận mở rộng thêm nữa, có thể đạt được trình đạo thế nào thì phải xem bản lĩnh các người ra sao rồi.

    Trình Cung trực tiếp lấy tên của họ để phong hiệu cho đoàn quân, ngay cả Man Ngưu Vương Lý Hằng có tồn tại như vậy, cũng cảm giác hào khí dâng trào, càng khỏi phải nói đến La Anh Hùng, Đại Thúc và Mạnh Hổ bọn họ.

    - Vâng!

    Man Ngưu Vương Lý Hằng dẫn đầu, bốn người đồng loạt đứng dậy hành quân lễ lĩnh mệnh.

    - Ngoài ra, Sắc Quỷ sẽ nắm giữ tất cả công việc tình báo, các ngươi phải luôn giữ liên lạc với y, sau này y sẽ đóng vai trò là trung khu liên lạc với tất cả mọi người.

    Trình Trảm, Trình Lập phụ trách huyết chiến, mai này sẽ là chiến lực cao cấp của Đan Thành, tất cả việc cung cấp tài vật sẽ do Bàn Tử phụ trách, các ngươi có bất kỳ yêu cầu gì cứ tự nhiên mà đề xuất với y.

    ĐAN THầN PHủ thì giao cho Linh Lung, Tử Yên, Tiểu Tuyết, Thanh Mai bốn người phối hợp quản lý.

    Đan Thành đến giờ phút này, cuối cùng đã thành hình rồi, Trình Cung cũng bắt đầu nhận mệnh, hắn không nói rõ chức vị, nhưng cũng chẳng cần phải nói.

    Khi nói đến ai, đều sẽ đứng dậy, chỉ có cuối cùng nói ĐAN THầN PHủ do Đông Phương Linh Lung phụ trách, trên mặt Đông Phương Linh Lung liền lộ ra vẻ lo lắng, Trình Cung có thể trông thấy rõ, tay của nàng ta ra sức níu lấy vải áo của mình.

    - Đừng lo lắng, chủ yếu nàng phụ trách việc luyện đan, Tiểu Tuyết cũng sẽ chung tay với nàng, về phần ĐAN THầN PHủ, giao cho Tử Yên công chúa và Thanh Mai là được rồi, ta thấy tính cách của Thanh Mai rất thích hợp, chỉ cần bồi dưỡng đào tạo thêm là ổn rồi, lúc mới bắt đầu thì cứ để Bàn Tử và Sắc Quỷ giúp nàng coi chừng đi.

    - Ừm...

    Đông Phương Linh Lung nghe giọng của Trình Cung vang lên bên tai, trong lòng vốn đang rối, thoáng chốc lại khôi phục cảm giác bìn thản thoái mái lại rồi.

    Thấy Đông Phương Linh Lung biến đổi, Trình Cung cười nhạt, tiếp đó lại nói:

    - Bởi ta sắp phải đi xa một thời gian, cho nên Sắc Quỷ, Bạch Thúc Nhi, Trình Trảm, tạm thời các người cũng khoan bế quan tu luyện.

    Ta sẽ để lại những thứ các ngươi cần thiết, lúc không có chuyện gì thì các người cứ tu luyện bình thường, lúc có chuyện cũng không được chậm trễ, dù sao Đan Thành vừa mới hình thành quy tắc thôi, rất nhiều chuyện vẫn cần các ngươi chung tay mới được.

    - Được, mà cái gì, ngươi muốn đi xa?

    Bạch Khải Nguyên là người gật đầu đồng ý trước nhất, nhưng tiếp đó bỗng giật mình kêu lên, bởi mỗi lần Trình Cung đi, thế nào cũng xảy ra nhiều chuyện, bây giờ hễ gã nghe thấy Trình Cung muốn ra ngoài là lập tức e sợ khiếp đảm, thiếu điều Bạch Khải Nguyên nhảy ra khỏi ghế.

    - Đại Thiếu, đi biển hả?

    Bàn Tử và Sắc Quỷ đều biết Trình Cung muốn đi tìm Vũ Thân Vương, nên mới hỏi Trình Cung như thế.

    - Đi biển là chắc chắn rồi, nhưng trước khi đi ta phải nâng cấp cho Man Ngưu Vương và Thanh Xà Vương, còn chuyện bên Man Thần Giáo thì trước khi rời ta cũng sẽ giải quyết ổn thỏa, ta chuẩn bị đi đến Man Thần Giáo một chuyến để bàn chuyện với vị thần linh kia của bọn họ.

    Bọn chúng phái người tập kích chúng ta ở Đan Thần, nói thế nào thì cũng phải bồi thường một ít chứ hả?

    Trình Cung nói một cách rất nghiêm túc.

    Hắn nói năng nghiêm chỉnh, nhưng những lời phía sau lại khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều phải ngỡ ngàng, nói giỡn hay nói chơi vậy, đi bàn chuyện với thần linh Man Thần Giáo sao?

    Tuy ngoài trừ đám người Man của Man Thần Giáo ra, tất cả mọi người đều không tin vị thần linh trong miệng họ là có thật, nhưng trái lại họ đều biết, vị thần linh này có được sức mạnh tồn tại siêu cấp cường đại, điều này không cần bàn cãi.

    Thậm chí nhiều người đem thần linh của Man Thần Giáo ra so sánh với Âm Tường Túc, Hách Liên Lam Phong và giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, khỏi nghĩ cũng biết vị thần linh của Man Thần Giáo này khủng bố đến nhường nào.

    Giờ Trình Cung không ngờ lại nói muốn đi tìm vị thần linh đó bàn chuyện, điều này còn khủng bố hơn nữa!1

    - Vớ vẩn

    Bạch Khải Nguyên căn bản không coi là thật, thầm nghĩ hiện giờ Đan Thành đã quy mô như vậy rồi, vừa rồi Trình Cung cũng khá là ra dáng vừa phân công vừa quản lý, sao đùng một cái lại bộc lộ bản tính rồi, hắn tưởng ở đây là Vân Ca Thành chắc, hắn vẫn coi mình là tên Đại Thiếu ăn chơi trác táng ư?

    - Đại Thiếu, chuyện cười này chẳng buồn cười gì cả.

    Bàn Tử vừa nói vừa không ngừng ngấu nghiến đồ ăn, tu luyện lâu như vậy rồi, gã cảm thấy mình ốm đi, phải bổ sung thêm mới được.

    - Ta cũng đi.

    Túy Miêu tựa lưng vào ghế, nhắm mắt giơ tay lên.

    - Đại Thiếu, chắc ngươi không phải làm thật chứ hả?

    Sắc quỷ nhìn sắc mặt của Trình Cung, sao cứ có cảm giác bất an thế này.

    Bởi vì gã đã sớm nếm trải chuyện thế này ở Vân Ca Thành rồi, những chuyện ngay cả người ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới, ngặt nổi Đại Thiếu cứ đâm đầu làm.

    Phản ứng đầu tiên của gã cũng giống với bọn Bàn Tử vậy, cũng cho rằng Trình Cung thuận miệng nói chơi, nhưng tiếp đó thấy Trình Cung biểu hiện nghiêm túc, trong lòng Sắc Quỷ lập tức thấp thỏm lo âu.

    Trình Cung nghiêm chỉnh gật đầu thêm lần nữa:

    - Đương nhiên là thật rồi, vấn đề bên Man Thần Giáo nếu không sớm giải quyết sẽ thành chuyện phiền toái đấy.

    - Không được, tuyệt đối không được.

    Thần linh của Man Thần Giáo kia là người đỉnh phong nhất khắp cái Nam Diêm Bộ Châu này, ngươi quậy phá thế nào ở Vân Ca Thành hay Nam Hoang này cũng được, ít nhất cũng có một tia cơ hội, nhưng đối mặt với thần linh kia thì một tẹo cơ hội cũng chẳng có, điều này tuyệt đối không thể được.

    Bạch Khải Nguyên là người phản đối hơn ai hết, gã ngoài giúp đỡ Trình Cung ra, Trình Lão Gia Tử cũng đã căn dặn gã, bất luận thế nào cũng không được để Trình Cung gặp chuyện, bất luận là đứng trên phương diện một thuộc hạ hay là một trưởng bối, Bạch Khải Nguyên vẫn kiên quyết phản đối chuyến đi này của Trình Cung.

    Chương 424: Nghĩ cái gì mà nhập tâm dữ vậy?

    - Phùa...

    ặc...

    ặc...

    Bàn Tử không cẩn thận bị mắc nghẹn, liên tục ho sặc sụa mới nuốt trôi thức ăn, mặt đỏ tía tai đứng lên nói:

    - Đại Thiếu, ta cũng kiên quyết phản đối, Đan Thành vừa mới gầy dựng nên, thiếu đi người bọn ta chơi không quen.

    - Ta cũng đi.

    Túy Miêu nhắm tịt mắt lại lần nữa giơ tay lên nói.

    Không chỉ có mấy người bọn họ, ngay cả La Anh Hùng, Ba Phong, Man Ngưu Vương Lý Hằng đều tỏ ra kiên quyết phản đối việc Trình Cung đi gặp vị thần linh kia của Man Thần Giáo.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vừa mới gia nhập, nàng không nói gì, chỉ chau mày nhìn Trình Cung, kỳ lạ thiệt rốt cục hắn ta đang nghĩ cái gì thế, chẳng lẽ không thể bình thường lại một chút được sao.

    Vừa cảm thấy hắn không tầm thường xong, giờ hắn lại chơi trò điên khùng, ba trợn này.

    - Mọi người đừng có kích động, đừng sôi sùng sục lên nữa.

    Thấy cả bầy ngươi một câu ta một câu, sắp loạn cả lên, Trình Cung giơ hai tay ấn ấn về phía mọi người nói:

    - Nếu ta đã quyết định đi, chắc chắn ta có chuẩn bị sẵn, chí ít thì sẽ không nguy hại gì đến tính mạng.

    Mọi người thử nghĩ xem, ta có thể lấy lệnh bai đặc biệt của thần linh Man Thần Giáo ra, điều này cũng đủ nói lên tất cả rồi, mọi người cứ yên tâm đi ha.

    - Cái gì?

    Chỉ dựa vào cái đó mà bảo bọn ta tin à...

    Sắc Quỷ vừa nghe suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.

    - Nếu ngươi mà dám nói bậy bạ, ngươi có tin ta có cách khiến ngươi cấm dục mười năm không?

    Bỗng nhiên, giọng nói của Trình Cung vang lên trong đầu Sắc Quỷ, khiến cho gã Sắc Quỷ vốn dĩ muốn nhảy dựng lên lúc này lại nhũng ra xuống ghế, bà mẹ nó, chơi ác dữ vậy.

    Còn những người khác vừa nghe Trình Cung nói thế, tiếng phản đối cũng bắt đầu nhỏ dần, nhưng đa phần vẫn không tán thành hành động này của Trình Cung.

    - Ta người ở đâu thì trung tâm tình báo sẽ ở đó, vừa hay ta cũng muốn đi thu thập thông tin của Man Thần Giáo, người Man Tộc khá là ngoan cường cứng cỏi, cho dù chết cũng không đầu hàng kẻ khác.

    Tuy nhánh người Man này bị liệt vào danh sách bị lãng quên ở Nam Hoang rồi, nhưng bản chất của họ thì hẳn chẳng có thay đổi gì, ta cũng tò mò muốn biết vị thần linh không chế bọn người Man này là ai, nói không chừng còn có cách, giúp cho Trình Đại tướng quân triệt để chiêu hàng bọn họ nữa.

    Tuy biết lời uy hiếp vừa rồi của Trình Cung là nói đùa thôi, nhưng Sắc Quỷ cũng biết đây là biểu hiện Trình Cung muốn đi làm chuyện này, có muốn can ngăn cũng không được đâu.

    Nếu đã không ngăn được, thế thì Sắc Quỷ trực tiếp đề xuất đi cùng.

    - Móa, loại sức chiến đấu như mi có đi rồi cũng chỉ giống như thêm đồ ăn cho người ta thôi, trong số Tứ Đại Hại chúng ta thì hiện giờ ta là đệ nhất mãnh tướng...

    Bàn Tử đang đắc ý vô cùng, nói năng kiêu ngạo, nhưng đột nhiên phát hiện ánh mắt của Túy Miêu kia đang nhìn qua đây, Bàn Tử lập tức nuốt nước miếng nói:

    - Là ứng cử viên cho Đệ nhất Mãnh Tướng, ta không đi sao được nào.

    - Ơ,... còn ta nữa.

    Túy Miêu giơ tay cả buổi trời, thấy chẳng ai ngó ngàng đến gã, phe phẫy tay về phía Trình Cung, vốn là muốn gây sự chú ý, nhưng trông tư thế đó sao giống tiễn biệt quá.

    Cùng là Tứ Đại Hại của Vân Ca Thành, đám người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu là những người hiểu Trình Cung nhất, phản xạ cũng nhanh nhất.

    Thấy Trình Cung kiên quyết muốn đi, lấp tức đòi đi theo, thái độ đòi đi theo này quả là khác biệt so với thái độ ngăn cản Trình Cung ban nãy, cái nào cũng có lý do, về phần Túy Miêu, hoàn toàn một thái độ: ngươi không dẫn cũng phải dẫn thôi.

    Trình Cung cũng thầm cười khổ, mấy tên này, bản thân không dẫn theo bọn họ, mặc cho Man Thần Giáo đó là long đầm hổ huyệt đi chăng nữa, thế nào bọn họ cũng tự mình đâm đầu tới đó cho coi.

    Hơn nữa Trình Cung phát hiện, vừa nghe bọn họ nói vậy, đám người Bạch Khải Nguyên, Lý Hằng, Đại Thúc đều có ý muốn theo cùng.

    - Được rồi, được rồi, Túy MiêuSắc Quỷ, Bàn Tử.

    Cả ba người đi cùng ta một chuyến, dù sao cũng chỉ là đi giao lưu một chút, các ngươi muốn theo thì cứ theo cùng đi, còn những người khác ở nhà giữ thành.

    Trình Cung thấy cứ tiếp tục tình hình này không ổn rồi, cứ kéo dài thế này chắc cả cái Đan thành này đều đòi đi theo mất, vậy chẳng khác nào thành ra viễn chinh rồi,nếu thế thật thì nhảm nhí quá.

    Trong lòng Trình Cung hiểu rõ chuyện là thế nào, cũng biết lần này đi trông thì nguy hiểm đấy, kỳ thật căn bản chẳng có chuyện gì cả, cho nên hắn vội vàng đồng ý dẫn theo đám Bàn Tử đi.

    Trình Cung vừa đồng ý dẫn theo đám Bàn Tử, đám người Bạch Khải Nguyên cũng yên lòng, chí ít cũng cho thấy Trình Cung lần này đi không thật sự gặp nguy hiểm, bởi vì tính Trình Cung là thế, nếu nguy hiểm bản thân hắn mạo hiểm không sao, nhưng tuyệt đối hắn sẽ không để huynh đệ mình gặp nguy đâu, điều này trong lòng mọi người đều hiểu rõ.

    Tiếp đó Trình Cung bảo mọi người chọn ra một số người, số lượng khoản ba trăm thôi, trong đó có một trăm Phát Mạch Kỳ, một trăm Siêu Phàm Kỳ, và cả một trăm Thoát Tục Kỳ, vì Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi sắp đột phá rồi, bọn họ đột phá tuy không kinh người như Trình Lão Gia Tử, nhưng cũng chẳng phải hạng tầm thường.

    Bọn họ tích lũy đến bây giờ, một khi đột phá cũng sẽ vô cùng kinh người.

    Tuy rằng trong tay Trình Cung có lượng lớn nguyên dịch, nhưng nay số lượng tiêu hao cũng quá lớn rồi, Chuyển Sinh Đan cũng còn có không tới tám mươi viên, tình hình này phần lớn người khẳng định sẽ không có cơ hội dựa vào nguyên dịch và chuyển sinh đan rồi.

    Mà Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đột phá, đối với một số thế lực trung kiên mà nói, chính là một cơ duyên khó có, cũng giống như lúc đầu Trình Cung dẫn theo đám người mượn lúc Trình Lão Gia Tử đột phá có được lợi ích khổng lồ vậy.

    Địa điểm thì cứ ở trong phòng đan, sau khi bị Nhục Nhục tàn phá, giờ trong phòng đan trống rỗng như không, Trình Cung trực tiếp sử dụng trận pháp, tức thì tách phòng đa ra, như vậy hắn sẽ có thể đồng thời quan sát Man Ngưu Vương và Thanh Xà Vương đột phá Lục Địa Thần Tiên cùng lúc rồi.

    Bên trong phòng đan, lúc thật sự ngồi vào đài rồi, Man Ngưu Vương Lý Hằng cứ như đang trong cơn mơ, không dám tin đây là sự thật, nhất là lúc nhìn thấy viên Chấn Ma Đan và ba viên Chuyển Sinh Đan mà Trình Cung đưa cho y.

    Bên còn lại của phòng đan, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng yên lặng ngồi đó, bên dưới cái đài vừa được dựng nên, có một trăm người hơn đang ngồi bên dưới, hình thành một trận thế.

    Nàng chưa từng nghĩ tới, ngày nàng xung kích Lục Địa Thần Tiên lại có cảnh tượng như vậy.

    Ngẫm nghĩ vẫn thấy khó tin quá đi, trong lòng nghĩ ngợi, tay Tần Vân Nhi cũng nhìn chằm chằm vào Chấn Ma Đan, công hiệu của loại đan dược này quả thật nghe rợn cả người.

    Tuy nói là đan dược Nam Diêm Bộ Châu vô cùng lạc hậu, nhưng những ghi chép thường thức liên quan đến đan dược đều có cả, hơn nữa đất Nam Hoang này quy tụ đủ loại nhân vật Đại Lục Cửu Châu, cũng biết có một số thế lực lớn gia tộc lớn, có cách nâng cao xác suất thành công, nhưng chưa từng nghe có loại đan dược nào có thể đạt tới trình độ này.

    Trong lòng nghĩ ngợi, không kìm được nhìn về phía Trình Cung, hắn rốt cục là người thế nào, càng tiếp xúc thì Tần Vân Nhi càng cảm thấy mê hoặc.

    - Được rồi, có thể bắt đầu, đến giờ phút này cái ta có thể giúp ta đều đã giúp rồi, “sinh tử quyết” phải dựa vào bản thân các người.

    Có thể đi được đến bước đường này, tích lũy trình độ nhường này, các ngươi cũng nên có lòng tin đối với bản thân mình.

    Nghĩ xem, ngay cả rất nhiều gã phế thải ở Thoát Tục Kỳ đỉnh phong có thể đạt tới Lục Địa Thần Tiên, các ngươi có gì đáng lo lắng nữa nào, các người còn đủ tư cách hơn bọn họ nhiều.

    Lục Địa Thần Tiên chỉ là Nhân Anh Kỳ, mà Nhân Anh Kỳ cũng chẳng qua là vừa bắt đầu thôi, tại sao các người không trực tiếp đột phá đi, vì các người không cam bình đạm, thế thì từ giờ phút này, hãy bước đi trên con đường của một cường giả thật sự.

    Sinh Tử Quyết nói khó không khó, nói dễ không dễ, chẳng qua là xa ngang trước cửa mà thôi, co dù chuẩn bị tốt cách mấy, nếu ý chí bản thân không kiên định cũng không xong đâu.

    Nhất là trong lòng có tâm ma càng không được, tuy Trình Cung chọn Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng đột phá, kỳ thật đây không phải ý nghĩ tùy hứng.

    Cũng giống như lúc đầu nói với Trình Lão Gia Tử có mười chắc thắng vậy, bởi vì hắn rất hiểu con người của Trình Lão Gia tử, biết tâm thái của lão, loại Sinh Tử Quyết này chẳng ngăn được ông ta.

    Man Ngưu Vương cũng đã chém giết mấy chục năm ở Nam Hoang này, trải qua vô số biến cách, khảo nghiệm, à người đã quen với trận mạc, chẳng sợ gì cả.

    Còn Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi càng có cốt cách băng giá sâu sắc, sự băng giá đối mặt với cả cái thế giới này, cho nên câu cuối cùng Trình Cung nói, chỉ là lời động viên, khích lệ đơn giản nhất thôi.

    Sau khi nói xong, Trình Cung trực tiếp rời khỏi đan thất, Chấn Ma Đan đã đưa cho bọn họ rồi, Chuyển Sinh Đan cũng đưa rồi, thậm chí ngay cả chỗ cần thiết trong Luyện Thần Quyết Trình Cung cũng truyền thụ cho bọn họ rồi, để bọn họ thấu hiểu, việc còn lại phải xem bản thân họ rồi.

    Bước ra khỏi phòng đan, thân hình khẽ động đã đi đến đỉnh núi, nay ĐAN THầN PHủ trên đỉnh núi đã được xây xong, giờ nơi này thật sự trở thành hạt nhân của Đan Thành rồi, diện tích cũng tương đối rộng lớn.

    Bởi vì Trình Cung thay đổi đại trận Đấu Chuyển Tinh Di, sau đó dùng đủ loại trận pháo gầy dựng nên tòa Đan Thành này, ngọn núi chính giữa nhất tuy không cao, nhưng lại là hạt nhân của toàn thành.

    Nguyên khí của nơi này, chẳng thua kém gì so với trong phòng đan.

    Trong trường hợp không phát động yêu thú triều, thì nguyên khí trong phòng đan cũng chỉ nồng hậu hơn thế giới bên ngoài một chút mà thôi.

    Từ đây nhìn xuống, cả cái Đan Thành giờ đây dạt dào sinh khí, không đúng, phải nói là sát khí đằng đằng.

    Đội quân do trăm mấy ngàn Liệp Yêu Giả góp thành, còn có hai đội quân thuần thục là Hung Thần Kỳ Binh và Thanh Xà Quân, đám người La Anh Hùng, Mạnh Hổ, Đại Thúc đều ra sức huấn luyện mài dũa cho binh lính của mình, hay nói cách khác chính là thao luyện cho bọn chúng.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng tuy người đang tu luyện, nhưng gã cũng phân công nhiệm vụ rồi, về phần Hung Thần Kỳ Binh và Thanh Xà Quân, thao luyện cơ bản thì không cần thiết nữa rồi, giờ bọn họ chỉ giữ nhiệm vụ càng quét yêu thú xung quanh Đan Thành thôi.

    Nếu lấy Đan Thành làm trung tâm, thì các yêu thú trong phạm vi trên ngàn dặm, gần như đều bị giết sạch sành xanh.

    Từ sau khi xuất hiện ở Nam Hoang, đây là khu vực có trường hợp đặc biệt nhất, lần đầu tiên có tình trạng con người càng quét yêu thú trên diện rộng, thậm chí khiến một số yêu thú khiếp sợ không dám đến gần.

    Bách niên yêu thú triều chưa đến, còn thực chiến chính là sự rèn luyện tốt nhất, cho nên việc càng quét này sẽ được đẩy mạnh hơn nữa.

    Nhưng đây chỉ là màn dạo đầu thôi, chỉ có điều hiệu quả của màn dạo đầu này cũng khá lớn, đã để Sắc Quỷ bắt đầu mở rộng tuyên truyền, tin chắc vài tháng nữa sẽ có không ít người đến đây.

    Đứng trên lang cang dài bên ngoài ĐAN THầN PHủ, Trình Cung đứng nhìn ngắm mấy canh giờ liền, lúc này mới quay đầu đi vào trong ĐAN THầN PHủ, ở đây vừa được xây xong, tuy rằng tất cả đều làm theo ý của hắn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn bước vào, sau khi đi một vòng mới về phía phòng ngủ của mình.

    Chương 425: Diễm Phúc khó tiêu thụ

    Nếu đổi lại là người khác, đang nghĩ chuyện nhập tâm, bất thình lình nghe thấy tiếng người khác nói chuyện thì nhất định sẽ giật mình nhảy dựng lên hoặc thót tim, cũng chẳng phải vì giọng nói của đối phương như thế nào, mà là do bản thân quá nhập thần nên mới như thế.

    Nhưng khi nghe thấy giọng nói của Trình Cung, Đông Phương Linh Lung chỉ hơi ngạc nhiên một chút, tiếp đó lại trở lại bình thường, thậm chí nàng ta cũng chẳng buồn giải thích vì sao mình lại ở trong phòng ngủ của Trình Cung.

    - Xảy ra chuyện gì rồi sao?

    Trình Cung đi đến bên cạnh Đông Phương Linh Lung, cảm thấy hôm nay Đông Phương Linh Lung có điều gì đó rất bất thường.

    - Ta e rằng ta không thể quản ĐAN THầN PHủ trong một khoản thời gian sắp tới, ta vừa nhận được tin, phải về nhà một chuyến.

    Ta đã trì hoãn lâu lắm rồi, lần này bất luận thế nào cũng phải trở về một chuyến, trong nhà xảy ra một số chuyện, chậm nhất là hai tháng nửa phải lên đường rồi.

    Phải rời khỏi đây ư, Trình Cung vừa nghe trong lòng liền trùng xuống, bình thường lu ba lu bu chẳng có thời gian tâm sự, nhưng giờ phối hợp với Đông Phương Linh Lung càng lúc càng hợp gơ, tay bắt tay dạy Đông Phương Linh Lung, mà cũng chính bởi có nàng, rất nhiều đan dược cũng chẳng cần mình bận tâm.

    Điều quan trọng nhất là, cảm giác lúc bên nàng ta, rất tốt, rất tốt.

    Trong nhà có chuyện, cũng đâu thể nói không cho người ta về được, nhưng bản thân nàng cũng nói đã kéo dài lâu lắm rồi, xem ra nàng ấy không muốn về, nhưng nàng lại nói lần này cần phải về, bà mẹ, chuyện này thật phiền phức nha.

    - Ừm, là chuyện gì vậy, có thể nói ra không?

    Xem ta có thể giúp gì được cho nàng không?

    Trong đầu Trình Cung nghĩ rất nhiều, nói để nàng đi thì thật không nỡ, nói không đồng ý thì người ta có quyền về nhà mà, hơn nữa có nói thêm gì khác hình như cũng có chút không phải.

    - Phụ thân ta sắp xuất quan rồi, cho nên ta phải trở về một chuyến.

    Móa, trong lòng Trình Cung thầm chửi một tiếng, tiêu rồi, lần này khỏi mơ mà ngăn với cản luôn.

    - Về nhà mẹ một chuyến rất bình thường thôi, hai tháng phải không, trong vòng hai tháng ta chắc chắn sẽ về đến đây, đến lúc đó ta sẽ cùng đi với nàng về nhà.

    Trình Cung cũng nào phải là chính nhân quân tử gì cho cam, trước kia bởi vì Đông Phương Linh Lung quá lạnh lùng, tuy giữa hai người đã xảy ra khá nhiều chuyện, nhưng mải vẫn không có tí tiến triển nào.

    Trình Cung cũng ôm đờm nhiều việc, suốt khoản thời gian cũng chẳng thể quản nhiều, lúc này Đông Phương Linh Lung nói muốn rời đi, mặc dù chỉ là về nhà một chuyến, cũng khiến Trình Cung ý thức được mối nguy, Trình Đại Thiếu là ai chứ, về nhà trực tiếp biến thành về nhà mẹ, thế là ý nghĩa khác liền.

    Lúc này, Đông Phương Linh Lung chậm rãi xoay người lại, vấn mặc bộ đồ trắng như tuyết, nhưng trong khoảnh khắc nàng xoay người lại, trong mắt nàng tràn ngập sự vui sướng, trên mặt còn mang theo một tia nụ cười.

    Đây không còn là nụ cười mỉm nhỏ nhắn xinh xắn nữa, tuy rất nhạt, nhưng lại khiến người ta như tắm trong gió xuân, có cảm giác xuân về khắp trời, vạn vật hồi sinh, tràn đầy sinh khí và hy vọng.

    Wow, đẹp quá đi!

    - Nàng thế này là đang khiến ta phạm lỗi đấy nhé!

    Trình Cung cố tình cười đểu, bộ dạng của một con sói háo sắc chuẩn bị động thủ.

    - Người phạm lỗi còn ít sao?

    Nụ cười nhạt thoáng cái là qua, Đông Phương Linh Lung mặc áo trắng như tuyết, thanh lịch như tiên tử chẳng buồn né tránh mà nhìn thẳng về phía Trình Cung.

    Địt, địt!

    Ý này quá ư rõ ràng, nếu còn không hiểu nữa, Trình Đại Thiếu quả thật chẳng bằng cầm thú à.

    - Hai tháng phải không, thế thì chúng ta tiền trảm hậu tấu, hai tháng sau ta cùng nàng về nhà cầu thân.

    Trình Cung chẳng nói thêm lời nào, trực tiếp đi qua đó một tay bế Đông Phương Linh Lung lên, đi thẳng về phía giường ngủ.

    Trình Cung có thể cảm nhận được rõ rệt, ngay lúc bản thân bồng Linh Lung lên, thân hình nàng ta khẩn trương hẳn, nhưng chẳng có ý định chạy hoặc chống trả.

    Trong lòng Trình Cung cũng coi như đã có quyết định triệt để, chỉ có điều đối với một tên bại gia tử, ăn chơi liêu lỏng như mình, bản thân Trình Cung cũng cảm thấy có chút không đủ điểm.

    Không ngờ để Linh Lung tự mình vì chuyện sắp về nhà, mà trực tiếp chạy qua đây thế này, thật bại.

    Ây dà, đáng ra chuyện như vậy phải để bản thân mình chủ động mới phải!

    Tự mình kiểm điểm một cái, lần sau tuyệt đối không được phạm lỗi nữa!

    Làm sao có thể tái diễn cảnh tượng kiếp trước, chỉ biết cắm đầu luyện đan, tu luyện thôi, một người đẹp hoàn mỹ bên cạnh thế này, sao mình có thể làm ngơ quên lãng được nhỉ?

    Trình Cung hiện giờ rất đỗi vui mừng, hỏa khí dâng trào, trong lúc vui sướng lại tự kiểm điểm mình, nếu để người khác biết trong lòng hắn lúc này đang nghĩ gì, phỏng chừng sẽ có khá nhiều người bị kích động muốn đi tự vững, người gì thế này chứ!

    Tuy trước đó đã hôn qua rồi, cũng nhìn thấy cơ thể trắng muốt khi không mặc quần áo của Đông Phương Linh Lung, nhưng đó đều là trong trường hợp đặc biệt, còn lúc này thì hoàn toàn trái ngược, giờ hoàn toàn tỉnh táo, hơn nữa còn sắp tiến vào cuộc tiếp xúc thân mật không khoản cách nữa.

    Cho dù chỉ cảm nhận qua lớp áo trên người Đông Phương Linh Lung, nhưng cũng đủ khiến Trình Cung rạo rực lửa tình.

    Nhẹ nhàng đặt Đông Phương Linh Lung lên giường, cơ thể Trình Cung cũng chuẩn bị tư thế leo lên theo.

    Sắc mặt của Đông Phương Linh Lung tuy không có biến đổi nhiều, nhưng hơi thở thì rõ ràng gấp gáp vô cùng, bất chợt nàng đưa tay, thoáng chốc đã dùng tay ấn vào ngực của Trình Cung, ngăn chừng Trình Cung đang muốn lên giường kia.

    Bà mẹ, không phải chứ, đến nước này không lẽ còn có biến cố ư!

    Đông Phương Linh Lung hơi cắn môi, dùng ngón tay chỉ chỉ cửa sổ, lại nhìn nhìn về phía rèm cửa và cửa đầu giường.

    Thì ra là cái này, Trình Cung đứng dậy, giơ tay bắt vào không trung một cái, cửa sổ trực tiếp bập cái đóng lại, thậm chí trực tiếp bị một luồng sức mạnh bao bọc, cho dù có gió xuất hiện cũng chưa chắc khiến nó mở toang ra được.

    Tiếp đó hai ngón tay búng một cái thật kêu, tấm rèm treo trên giường liền buông xuống, chính lúc rèm giường chuẩn bị khép lại, Trình Cung còn nháy mắt với Đông Phương Linh Lung một cái, ý là, đợi huynh nhé, đến ngay đây, Trình Cung xoay đầu chuẩn bị đóng cả cửa.

    Chính vào lúc này, bất chợt trông thấy một bóng người xoẹt cái xuất hiện trước cửa.

    Thanh Xà Vương, Tần Vân Nhi!

    Trình Cung ngơ người, móa, làm quái gì thế này.

    Cho dù là hắn, với không khí hưng phấn ban nãy, cũng chẳng màng dùng thần niệm rà xét xung quanh, vì như thế cũng coi như bị phân thần rồi, thời khắc đẹp đẻ động lòng người như vậy, đương nhiên phải toàn tâm toàn ý lao vào chứ.

    Đoán chừng Đông Phương Linh Lung cũng như vậy, cho nên căn bản không chú ý đến là có người tiếp cận, nếu không cho dù là Lục Địa Thần Tiên, chỉ cần không phải đỉnh phong hay cảnh giới cao hơn Địa Anh tồn tại, cũng không thể tiếp cận Trình Cung mà hắn không hay không biết được.

    Mà lúc này trông thấy Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi có thể xuất hiện ở đây, điều này cho thấy nàng ta đã đột phá Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên thành công rồi, nhưng giờ Trình Cung nào còn tâm trí đâu mà lo lắng nàng ta có đột phá hay không?

    Đây là lúc nào chứ, núi lửa sắp hun trào rồi này, sao có thể bị gián đoạn được.

    Ngay lúc Trình Cung bị Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đột ngột xuất hiện làm cho ngơ ngác, điều khiến Trình Cung bất ngờ hơn nữa đã xảy ra.

    Nàng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi này vừa bước vào, hai tay bộp một cái liền đóng cửa lại, tiếp đó hai tay trực tiếp động đậy bên ngoài, quần áo trên người nàng chớp mắt đã tụt cả xuống đất, người đạt đến cảnh giới thế này, muốn làm chuyện này đương nhiên là quá dễ dàng rồi.

    Trong mắt nàng ta, toát ra một sự kiên quyết như chết, cơ thể thì cứng đờ vì khẩn trương, nhưng nháy mắt đã nude ngay trước mặt Trình Cung.

    - Ơ...

    Trình Cung vốn dĩ muốn trách móc Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi tại sao lại đến không đúng lúc, làm quấy nhiễu cuộc vui của hắn, muốn đuổi nàng đi, nhanh và lập tức.

    Nhưng lời tới ngay cửa miệng, lập tức bị động tác của Tần Vân Nhi làm cho á khẩu tại chỗ.

    Thân hình lồi lõm đúng chỗ, luồng sức mạnh đặc biệt bao quanh do vừa nâng cấp lên Lục Địa Thần Tiên mà có, chỉ có điều toàn cơ thể vẫn toát nên cảm giác băng hàn giá lạnh, hơn nữa bộ dạng của nàng cứ như đang bước lên quảng đường gia hình vậy.

    Đây là cái gì với cái gì vậy nè, mẹ kiếp, hôm nay quả thật Trình Cung ngu người rồi.

    - Ầm...

    Chính vào lúc này, bất chợt có một tiếng ầm ầm vang lê, cả căn phòng như đang run rẫy.

    Trình cung không cần kéo rèm giường ra, thần niệm khẽ động cũng biết ngay là có chuyện gì xảy ra, một bên của giường là bức tường, nhưng lúc này trên bức tường ấy đã xuất hiện thêm cái lỗ bự trảng, còn Đông Phương Linh Lung lúc nãy còn nằm trên giường, giờ đã sớm bóc hơi mất tăm.

    - A!

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vốn dĩ kiên nghị, thế mà lúc này cũng bị giật mình, một người lạnh lùng như nàng vì tâm trạng như sắp lên pháp trường bị hành hình, cũng cẳn bản không dùng thần niệm dò thám trước, đồng dạng chẳng biết trong phòng Trình Cung có người.

    Trong lúc kinh hoảng, một luồng ánh sáng màu xanh nhanh chóng bao trùm cơ thể.

    - Háo sắc...

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi dùng ánh mắt chấn kinh nhìn Trình Cung, đồ háo sắc, đây tuyệt đối là tên háo sắc siêu cấp, trong phòng hắn không ngờ lại có người con gái, chỉ có điều cô nàng này quá nhanh, thần niệm cũng quá mạnh, không ngờ ngay cả mình cũng không ấn định liền bỏ đi rồi.

    Ai dà, Trình Cung vuốt mặt một cái, tiếp đó lại chỉ về phía Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, không biết nói gì cho phải, móa, lão tử mà háo sắc, nàng phá hoại chuyện tốt của lão tử ta còn chưa bắt tội nàng đó.

    Trong lòng Trình Cung lúc này cũng tức lắm, nhưng hắn cũng hiểu rất rõ, bây giờ đi tìm đoán chắc ngay cả cái bóng của Đông Phương Linh Lung cũng tìm không thấy.

    - Chẳng lẽ ngươi không phải sao, hừ, muốn thì mau lên đi.

    Nhìn biểu hiện khó chịu, đau khổ của Trình Cung, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi căn bản không tin, diễn tuồng, xem ngươi còn có thể diễn đến mức nào, nàng ta nhắm mắt lại lớn tiếng nói.

    Hỏa khí của Trình Cung cũng sắp bùng phát đến đỉnh điểm rồi, hai mắt cũng đỏ ao rồi, không còn cách nào khác, huyết khí quá hung hãn rồi.

    Nhưng Trình Cung rất nhanh liền ý thức được có điều không đúng, nhìn bộ dạng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đâu phải giống như đến để lôi kéo dụ dỗ mình, nhìn bộ dạng như lên pháp trường của nàng ta, hẳn là bị ép buộc, càng cộng thêm lời nói của nàng có vấn đề nữa.

    Mà nàng ta vừa đạt đến Lục Địa Thần Tiên, sao tự dưng khi không lại chạy đến chỗ mình làm gì.

    Hơn nữa vừa rồi tuy chỉ nhìn qua một lượt, nhưng Trình Cung có thể khẳng định, cô nàng Tần Vân Nhi này vẫn còn là trinh nữ, căn bản chưa từng trải chuyện nam nữ.

    Trên thực tế, điều này không cần nhìn cũng biết, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cứ như đóng băng vậy, ai mà không biết, người nào có ý đồ xấu với nàng đều bị nàng ta cho thăng thiên đấy thôi.

    - Nói, ai bảo nàng đến đây?

    Trình Cung kiềm nén dục vọng hỏi tới.

    - Ngoại trừ ngươi còn ai vào đây, ngươi để người huynh đệ của ngươi thông báo cho ta trước khi vào thành, vừa rồi gã còn hỏi ta đã đến chưa nữa, hứ.

    Giả vờ, còn giả vờ nữa, ta xem ngươi có thể giả vờ đến khi nào.

    Trong lòng Tần Vân Nhi rất khinh bỉ, đã bộ dạng này rồi còn giả vờ chính nhân quân tử gì nữa.

    Sắc Quỷ, lúc này Trình Cung mới hiểu ra, là ai đã phá hỏng chuyện tốt lành của mình, cái tên tiểu tử chết bầm này.

    - Nàng đột phá Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên rồi phải không?

    Trong lòng Trình Cung thầm chửi Sắc Quỷ, đồng thời cũng hỏi Tần Vân Nhi.

    - Nhân Anh Kỳ tầng năm.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi có điều không hiểu, Trình Cung rốt cục đang muốn làm gì đây.

    - Tốt lắm, giờ nàng xuống thao trường lớn nhất đợi ở đó, chốc nữa ta sẽ qua đó.

    Trình Cung nói xong, thân thể trực tiếp xông phá trần nhà bay lên không trung:

    - Sắc Quỷ, cút ra đây ngay cho Đại Thiếu.

    - A...

    Bàn Tử đang ăn đồ, thấy bọn Đại Thúc huấn luyện thuộc hạ, bất chợt lại tham dự một cái, nghe Trình Cung kêu lên bèn tay chân bủn rủn, thức ăn cũng rớt cả xuống đất, lập tức ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi:

    - Móa, Đại Thiếu đang phát điên kìa, tên Sắc Quỷ này rốt cục đã làm trò gì rồi, chẳng lẽ đá vào cậu em của Đại Thiếu ư?

    Chương 426: Kể nỗi đau của ngươi ra, để mọi người vui vẻ một chút nào

    Mọi người khác trong Đan Thành đều giật mình kinh hãi, không biết chuyện gì đã xảy ra.

    - Móa nó, cái này nha, ta là đang làm việc tốt đó...

    Sắc Quỷ đang ngồi trong phòng bị giật bắn người, đang lúc gã muốn chuồng, đột nhiên căn phòng chỗ gã đang ngồi bị vahủng một lỗ lớn, trong nháy mắt Trình Cung đã xông vào từ đấy.

    - Bành bành bành...

    Ngay cả cơ hội cho Sắc Quỷ mở miệng cũng không có, Trình Cung dùng hết sức khống chế cảnh giới như Sắc Quỷ, sau đó ra tay đánh một trận.

    Mải nửa canh giờ sau, Trình Cung thở dài một hơi, thân hình chớp nhoáng bay đi mất.

    Lúc này sương mù tan đi, Bàn Tử, Túy Miêu, Mạnh Hổ thậm chí Bạch Khải Nguyên bọn họ cũng chạy đến, người nào người nấy đều trợn tròn mắt há hốc mồm, thấy một tên đầu heo đang nằm vất vả dưới đất, mặt mày nở đầy hoa anh đào.

    - Thảm quá, ta thật sự không đành lòng nhìn nữa.

    Bàn Tử che mặt, miệng kêu thảm, nhưng tiếp đó thứ trong miệng phun ra chính là tiếng nhịn cười phì phì, gã nói không đành lòng nhìn nữa, tiếp đó giật một cái rèm cửa xuống phủ lên người Sắc Quỷ.

    - Sao gã lại cười khoa trương quá vậy trời?

    Bạch Khải Nguyên nhìn Bàn Tử đang cười ngất cười ngửa, không đứng thẳng người nỗi, y cảm thấy quái lạ.

    Túy Miêu nức rượu một tiếng, lắc đầu nói:

    - Ta thích phạm tiện, thường bị Dại Thiếu quánh cho thành đầu heo, ta thích khiêu khích Đại Thiếu, cũng bị hắn đánh cho thê thảm, Sắc Quỷ này chỉ mới là lần đầu thôi, lần đầu thì hơi đau một chút, nhưng sẽ có người cảm thấy rất vui đấy.

    Bạch Khải Nguyên cùng mọi người bên cạnh đều tối sầm mặt lại, móa, cuối cùng bọn họ cũng hiểu rồi, tại sao lại gọi là Vân Ca Thành Tứ Đại Hại rồi, chẳng tên nào bình thường hết đó.

    Gã Túy Miêu này bình thường ít nói, nhưng một khi đã nói, thật chẳng hổ danh Nhị Thiếu Gia của Vân Ca Thành Tứ Đại Hại.

    - Mau nhìn xem, mau nhìn xem, Đại Thiếu đang tỉ thí với Thanh Xà Vương kìa...

    Lúc này, có người để ý bên ngoài, kinh ngạc phát hiện ra bên ngoài đang có người đánh nhau lng trời lở đất.

    Mọi người vừa nghe, lập tức mặc kệ tên Sắc Quỷ đang bị phủ rèm, ai nấy nhanh chóng bay hết ra ngoài, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vừa mới đạt tới Lục Địa Thần Tiên, bọn họ đều biết cả rồi, không ngờ Đại Thiếu lại tỉ thí với Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, loại chiến đấu cấp độ này rất có lợi đối với bọn họ, cho nên người nào người nấy chạy nhanh như bay.

    - Hua hua...

    O... o... hua a...

    Sắc Quỷ vật vả kéo cái rèm phủ trên người xuống, trong miệng chửi những tiếng mà chẳng ai nghe hiểu được, khinh bỉ cái đám không chút nghĩa khí kia, một mặt thì lấy đan dược ra vứt vào miệng.

    Lúc này bên ngoài đang đánh nhau kịch liệt, tuy rằng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đã đạt tới Lục Địa Thần Tiên tầng năm, nhưng cũng chỉ mới là sơ kỳ tầng năm thôi, hơn nữa vừa trở thành Lục Địa Thần Tiên, việc vận dụng sức mạnh vẫn chưa thành thục lắm.

    Giờ trong lòng Trình Cung chỉ muốn phát tiết, trong lòng vô cùng không thoải mái, vừa lên đã xuất chiêu đánh rầm rầm.

    Điên cuồng thi triên chiêu thức mạnh nhất, đến cuối cùng trực tiếp sử dụng Huyết Thương Cung Đại Thủ Ấn vỗ xuống liên tục.

    Hơn nữa hắn còn mượn cả sức mạnh của Huyết Y Lão Tổ, mỗi một cú đều chẳng khác nào dốc sức liều mình với Tần Vân NHi, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vẫn chưa bằng Phùng Lăng, cộng thêm không hiểu rốt cục có chuyện gì, bị đánh đến đầu óc quay cuồng.

    Huyết Y Lão Tổ thân ở trong ngoại đỉnh không gian mượn lực từ nguyên dịch, chuyển sinh đan nên đã sớm hồi phục thương thế, có lão tương trợ, sức mạnh của Trình Cung hoàn toàn áp đảo Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, sức tấn công vô cùng vô tận đó càng làm cho mọi người khiếp đảm, kể cả Thanh Xà Vương Tần VÂn Nhi cũng thế.

    Phải biết rằng, từ Thoát Tục Kỳ đạt tới Nhân Anh Kỳ, trở thành Lục Địa Thần Tiên, tiêu chí lớn nhất chính là ngưng tụ Nhân Anh, có được Anh Nguyên chi khí, mà hấp thụ Nhân Anh rồi nắm giữ được nguyên khí thiên địa không phải Thoát Tục Kỳ có thể so sánh được đâu, có thể nói là lợi hại hơn tồn tại đột phá từ vạn tượng nhất long nữa.

    Đây là sự khác biệt của đại cảnh giới, có thể nói, hiệu quả hấp thụ đan dược như nhau, hấp thu nguyên khí như nhau, chiến đấu hồi phục rồi, thì Lục Địa Thần Tiên đã ngưng tụ nguyên anh sẽ mạnh gấp ba lần so với Bán Bộ Thần Tiên, và gấp mười lần so với Thoát Tục Kỳ đỉnh phong.

    Loại khoản cách này, so về sức mạnh thì càng khó bù đắp, đây cũng là nguyên nhân khi đạt đến Nhân Anh Kỳ Lục Địa Thần Tiên thì không cho phép tham gia chiến đấu thế tục nữa, bởi vì như vậy đối với bản thân mình, số lượng đơn thuần không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa.

    Nhưng lúc này Trình Cung đang phá vỡ nhận thức này, không ngờ hắn lại liều mạng tiêu hao sự ngưng tụ nguyên anh của Lục Địa Thần Tiên, chuyện này cũng khủng bố quá rồi, trước kia nghe nói hắn hung hãn, trong truyền thuyết một mình giết chết Lang Vương, đại quân yêu thú trăm ngàn con, thậm chí giết cả đại trưởng lão Phùng Lăng và tam trưởng lão Bành Dũng của Phong Vân Kiếm Tông.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng giống như những người khác, tin rằng đây là Trình Cung làm, nhưng lại không ai cho rằng hắn không mượn trợ lực bên ngoài, nhưng hiện giờ Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đã bị chấn động thật rồi.

    Chẳng lẽ hắn không biết mệt ư?

    Chẳng lẽ hắn toàn lực dùng thần thông bùng phá rồi không phải hồi phục nguyên khí ư, chẳng lẽ nguyên khí của hắn là vô cùng vô tận ư?

    Chuyện không thể nào tưởng tượng được vậy mà lại xảy ra, điều khiến Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và mọi người không ngờ tới là, sau khi Trình Cung đánh bại Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, không ngờ chẳng chút nương tình, trực tiếp sử dụng Huyết Thương Cung Đại Thủ Ấn vỗ bẹp người đẹp băng sơn Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi xuống đất, đánh tới miệng phun máu tươi.

    Tuy không phải thương thế quá nặng, nhưng không ngờ Trình Cung đánh thật, điều này khiến mọi người đều ngỡ ngàng khó tin.

    Ngay cả bản thân Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng không ngờ, nếu là kẻ địch, có muốn giết nàng ấy cũng là bình thường thôi.

    Nhưng hiện giờ chỉ là tỉ thí thôi mà, nàng bị Trình Cung đánh bại đã rất ngỡ ngàng rồi, vậy mà cuối cùng Trình Cung thật sự đánh nàng nằm bẹp xuống đất mới coi như kết thúc, nàng thật sự không tài nào tin được.

    Lau đi máu trên khóe miệng, thần niệm của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng đã trông thấy tên Sắc Quỷ mặt như đầu heo kia đang quan sát trận đấu từ xa, dường như nàng đã nghĩ ra chuyện gì.

    Nghĩ tới vẻ hung hãn điên cuồng phát tiết vừa rồi của Trình Cung, lại nhìn vết thương trên người mình, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi chỉ còn biết gượng cười, băng hàn lạnh lùng như nàng cũng là lần đầu tiên đụng phải người đàn ông như vậy.

    Trình Cung đánh xong Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vẫn chưa hả giận, vừa hay có Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng vừa đột phá xong, gã hớn hở bước ra, Trình Cung trực tiếp kéo gã tới lại đánh cho một trận sống mái.

    Mọi người đứng một bên quan sát cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra Đại Thiếu vẫn biết thương hoa tiếc ngọc, Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng dựa vào sức mạnh tích lũy nhiều năm, đột phá Nhân Anh Kỳ rồi trực tiếp xung kích đạt tới Lục Địa Thần Tiên tầng năm, trước tiên gã bị Trình Cung tiêu hao sức mạnh xuất chiêu liên hồi, tiếp đó bị Trình Cung đánh sáp lá cà, phá vỡ màn phòng ngự.

    với sức mạnh ngoan cường Lục Địa Thần Tiên tầng năm của Man Ngưu Vương Lý Hằng, cuối cùng xông lên đấu vật với Trình Cung, không ngờ bị Trình Cung đánh đến thịt máu lẫn lộn, trực tiếp bị khiêng đi.

    Tuy rằng thương thế của Trình Cung cũng rất nặng, nhưng hành động của hắn triệt để khiến cho toàn thành phải nhốn nháo không yên.

    - Mẹ, ta chọc ai vậy nè, ai dà...

    Sắc Quỷ đàng xa trông thấy, bọn họ đánh liên tục hai trận, vẻn vẹn đánh hết mấy canh giờ, sau khi phục dùng lượng lớn đan dược, thương thế của gã cũng đã đở được sáu bảy phần, dù sao cũng chỉ là vết thương ngoài da.

    Trông thấy Trình Cung bùng phát, cuối cùng còn đánh sáp lá cà với Man Ngưu Vương Lý Hằng, Sắc Quỷ cũng giống như đám người Bạch Khải Nguyên, sau trận bùng phát kỳ lạ của Trình Cung, mọi người đều hiểu ra dụng ý của Trình Cung.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và Man Ngưu Vương Lý Hằng đều trở thành Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ, dù sao Lục Địa Thần Tiên đối với một số người mà nói nó có ảnh hưởng rất lớn.

    Mà đám thuộc hạ của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi sau khi thấy nàng trở thành Lục Địa Thần Tiên, thì đều rơi vào trạng thái hân hoan vui sướng vô cùng, nhưng sau cuộc tỉ thí này, tất cả đều bị chấn động, tất thẩy sự sùng bái và kính nể đều tập trung lên người Trình Cung.

    Như vậy, cũng có thể bảo đảm trong thành sẽ không vì có thêm hai vị Lục Địa Thần Tiên, mà dẫn đến xảy ra những chuyện mất cân bằng.

    - Đại Thiếu, tên thối Sắc Quỷ hẳn đã làm chuyện trời trách đất oán, tuy nhiên chiêu một mũi tên trúng hai con nhạn của người thật quá bảnh...

    Bàn Tử chạy lên trước nịnh nọt, nhưng lần này nịnh không đúng lúc rồi.

    - Bành...

    A...

    Trình Cung trực tiếp một chân đá bay gã, sau đó dõng dạc đi về phòng đan, tuy có Huyết Y Lão Tổ không ngừng tiếp sức hỗ trợ, nhưng liên tiếp đấu với hai vị Lục Địa Thần Tiên, nhất là đến phút cuối còn đánh sáp lá cà với Man Ngưu Vương Lý Hằng nữa, làm cho Trình Cung đạt tới mức chịu đựng cực hạn rồi.

    Lần này vì trận sáp lá cà cuối cùng kia, thân thể Trình Cung trải qua một lần khảo nghiệm cực hạn thật sự, đây là chuyện rất ít gặp trong chiến đấu bình thường, cho nên cho dù là năng lực khôi phục của Trình Cung, cũng vẻn vẹn ba ngày sau mới hoàn toàn bình phục đượ.

    Nhưng lợi ích có được cũng dễ dàng trông thấy, trải qua cuộc chiến đấu với Phùng Lăng, bị tiên Thiên Linh Quang tập kích, còn có trận chiến này, cơ thể Trình Cung cuối cùng đã đạt tới trình độ Nhân Anh Kỳ tầng sáu rồi.

    Về phần sức mạnh và thần niệm hiện giờ nếu muốn nâng cấp lên nữa, hiển nhiên không phải chuyện dễ dàng rồi, Trình Cung vừa xuất quan đã gọi đám người Túy Miêu, Sắc Quỷ và Bàn Tử, xuất phát đến Man Thần Giáo.

    Bàn Tử cùng Túy Miêu vừa mới xuất quan không lâu, sức mạnh đang tăng trưởng theo cách bùng phát, cho nên lần này Trình Cung không vội vàng bảo Huyết Y Lão Tổ dẫn mọi người bay đi, mà là đi đường bộ.

    Hiện giờ số yêu thú xung quanh Đan Thành đã bị thanh trừ đi kha khá rồi, nhưng những chỗ khác thì trái lại, yêu thú càng lúc càng nhiều.

    Cứ theo đà ngày Bách Niên yêu thú triều ngày càng cận kề, yêu thú Nam Hoang càng lúc càng nhiều, trên cơ bản thì ngoài trừ Đan thành, Địa Long Thành, Mê Hồ Thành ra, thì những tụ điểm và những khu giao dịch khác đều đã di tản đi hết.

    - Nói đi, nói đi mà, vì ngươi mà ta chịu không ít nỗi khổ da thịt đấy, ngươi không nói thì thật không chơi được nha.

    Bàn Tử lúc này cứ bám lấy Sắc Quỷ, hỏi xem ngày hôm đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì, tuy biết Trình Cung đấu với Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và Man Ngưu Vương Lý Hằng là có dụng ý, nhưng cái lỗ to đùng trong phòng Đại Thiếu kia Bàn Tử cũng đã trông thấy, điều này khiến Bàn Tử không khỏi nghĩ ngợi liên miên.

    Cộng thêm việc Trình Cung mạnh bao đập cho Sắc Quỷ một trận tơi tả, cùng với thái độ tức giận hôm đó, Bàn Tử càng cảm thấy kỳ lạ, không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

    - Biến, cái tên bỏ mặc bằng hữu như ngươi, ngươi là nịnh hót không đúng lúc mới bị đạp văng ra, liên quan khỉ gì đến ta.

    Sắc Quỷ muốn bắt chước Trình Cung một giò đạp bay Bàn Tử, nhưng tiếp đó lại trông thấy bản mặt đắc ý của gã nhìn mình, Sắc Quỷ lập tức từ bỏ ý định.

    Nếu bản thân không ứng chiến, Bàn Tử cũng sẽ không động thủ, nhưng nếu động thủ trước, chẳng phải đúng ý gã rồi à.

    Giờ y đột phá vạn tượng nhất long, tuy rằng cùng Trình Cung cưỡm đoạt năm tỉnh Tây Nam, lại trải qua trận chiến Tây Long Sơn Mạch, sau đó sức mạnh của Sắc Quỷ cũng tăng lên rất nhanh, nay đã là Thoát Tục Kỳ tầng năm rồi.

    Nhưng so với Bàn Tử đã có sức mạnh năm rồng, còn kém xa lắm, cho nên Sắc Quỷ kiên quyết không thèm đấu với Bàn Tử.

    - Nói đi mà, nói xem tại sao ngươi bị Đại Thiếu đánh bẹp dí thế, đây cũng là lần đầu tiên ngươi bị vậy, nói ra nỗi khổ của ngươi đi, để mọi người vui vẻ một chút nào.

    Bàn Tử thấy Sắc Quỷ quay người đi, gã vẫn rất nhẫn nại mà hỏi với theo.

    Chương 427: Biến, tiện nhân

    - Bàn Tử chết tiệt ngươi đợi đấy, sau khi ta từ Man Thần Giáo trở về rồi sẽ sắp xếp thời gian bế quan, đợi khi ta đột phá vạn tượng nhất long rồi, không đánh cho ngươi thành mặt hoa anh đào, thì ta theo họ của ngươi luôn.

    Sắc Quỷ bị Bàn Tử bám ríu mải, bực bội hằng giọng nói.

    - Ngươi theo họ ta thì ta không có ý kiến, nhưng ngươi là người kế thừa duy nhất, ta sợ Tống Thúc Thúc không chịu đâu...

    Bàn Tử nói một cách nghiêm túc.

    - Biến, thứ đê tiện.

    - Nói đi, nói chuyện đau lòng của ngươi ra đi, để mọi người vui vẻ một chút nào...

    Bàn Tử tiếp tục hỏi tới.

    Sắc Quỷ trực tiếp không thèm điếm xỉa đến Bàn Tử, chỉ có điều không kìm được quay đầu nhìn về phía Đại thiếu, kỳ thật trong lòng gã cũng tò mò, bản thân chỉ gặp Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vừa đột phá lên Lục Địa Thần Tiên bước ra từ trong phòng đan, không kiềm được chọc ghẹo một câu, không ngờ Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lại đi thật.

    Nhưng mà điều khiến gã không hiểu nỗi là, Đại Thiếu cũng đâu phải chính nhân quân tử gì đâu, cho dù là bị Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vào phòng cho cái đó, cũng là có hời cho hắn quá rồi còn gì, sao lại kích động, bộc phát đến nhường này chứ.?

    Nhìn bộ dạng của hắn lúc bấy giờ, hoàn toàn là cái cảm giác hỏa sơn muốn phun trào mà ngang nhiên bị đè nén trở xuống, Sắc Quỷ là ai chứ, đối với những chuyện vui vẻ thì gã hiểu nhất rồi, trạng thái của con trai và con gái thế nào, gã nhìn qua là biết ngay, sao lúc đó Đại Thiếu cứ như bị ức chế vậy, chẳng lẽ phút cuối nàng Tần Vân Nhi đó lại không chịu ư?

    Rất có khả năng, bức tường bị thủng một lỗ, có thể phút cuối Tần Vân Nhi đã xông ra ngoài, khiến cho Đại Thiếu dục hỏa công tâm nhưng không thể phát tiết ra được.

    Đoán chắc chính vì chuyện này, sau đó Đại Thiếu mới không thương hoa tiếc ngọc như vậy, ngay cả Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng bị đánh cho một trận tơi tả.

    Bà mẹ, chuyện này đâu thể trách ta chứ!

    Sắc Quỷ căn cứ vào kinh nghiệm của mình, đoán ra được một số chuyện, đáng tiếc gã có suy đoán thế nào cũng nghĩ không ra tình hình lúc đó, chỉ có điều lúc này quay đầu nhìn Đại Thiếu, lại phát hiện ra Đại Thiếu tuy đang nhắm mắt dưỡng thần, đi theo phía sau.

    Nhưng trong thần thái thì không còn sự ức chế và cọc cằn như trước, chẳng lẽ... sau đó lại xảy ra chuyện gì nữa ư?

    - Bàn Tử, ngươi muốn biết như vậy, thì đi mà hỏi Đại Thiếu kìa?

    Sắc Quỷ chỉ chỉ ra phía sau.

    - Mẹ, có gan thì ngươi đi đi, ta cho ngươi một triệu đồng này.

    Bàn Tử trợn mắt liếc Sắc Quỷ một cái, tiếp đó bỗng nhiên nghĩ ra chuyện gì, vẻ mặt cười xấu xa kề sát Sắc Quỷ nói:

    - Nói thật nha, con mẹ ngươi nắm giữ cơ cấu tình báo, thế có điều tra ra rốt cục Đại Thiếu và đám con gái có cái ấy ấy chưa, giờ đám con gái bên cạnh Đại Thiếu đâu có ít, Linh Lung, Tiểu Tuyết, Thanh Mai, Tử Yên công chúa, giờ lại còn thêm một Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lạnh băng băng kia...

    - Vô lại, hạ lưu, ngươi tưởng ta giống ngươi chắc, ta có thể làm ra chuyện này à?

    Sắc Quỷ vẻ mặt đường hoàng chửi tới, tiếp đó trợn mắt với Bàn Tử một cái:

    - Nói ngươi ngu đúng là ngu, ngươi cũng ở Đế Đô chơi biết bao nhiêu năm rồi, cái trò này còn phải điều tra sao, nhìn một cái là biết ngay rồi, bọn họ đều còn trinh cả đấy, hiểu chưa?

    - Móa, người đẹp thế này mà vẫn còn zin sao, chắc không phải thân thể Đại Thiếu có vấn đề chứ hả, không được, đây là chuyện lớn...

    Bàn Tử vừa nghe, lập tức lo lắng nói.

    - Hai người các ngươi nói chuyện vui vẻ quá ha, Túy Miêu đã về rồi, các ngươi cũng qua đó đi.

    Hai tên này tuy cách Trình Cung có mấy trăm mét, nhưng bọn họ nói chuyện chẳng phải giao lưu bằng cách truyền âm hay thần niệm, lại làm sao qua mặt được Trình Cung.

    Trước đó Trình Cung mải mê suy nghĩ, nửa nghe nửa không nghe cũng chẳng để ý, nói chung là hai tên tiện nhân này nói chuyện chẳng có thể đàng hoàng vào đâu được, nhưng sau đó không ngờ lại nghe hai tên này bàn luận về khả năng sinh lý của mình, cái này thì kiên quyết không thể nhịn được.

    Cùng lúc Trình Cung nói xong, trực tiếp một cái Huyết Thương Cung Đại Thủ Ấn, trực tiếp vỗ bay hai tên khốn này, cứ như hai ngôi sao băng rơi từ trên không xuống, trực tiếp bay vèo ra xa.

    Mảnh đất phía xa vang lên ầm ầm, yêu thú trên không bay loạn xạ, Túy Miêu ở ngay phía trước nhất, sau lưng gã còn có mấy chục ngàn con yêu thú đang đuổi theo, theo đà hai tên Sắc Quỷ và Bàn Tử như sao băng rơi xuống, đè chết không ít yêu thú trực tiếp rơi vào trong đàn yêu thú, Tiếu Miêu cũng trở mình đột ngột xông vào đàn yêu thú, ba người triển khai một trận đại chiến với mấy chục ngàn yêu thú này.

    Tuy rằng có mấy chục ngàn con yêu thú, nhưng những yêu thú đạt tới cấp yêu tướng thì không qua mấy chục con, đến nỗi một con yêu thú để làm đối thủ với bọn Túy Miêu cũng chẳng có, nếu không phải vậy, bọn họ cũng đâu dám ba người mà đối kháng với mấy chục ngàn con yêu thú.

    Mặc dù là vậy, ba người đối đầu với mấy chục ngàn con yêu thú cũng rất điên cuồng, may là trong tay bọn họ có đan dược bổ sung hơn nữa Trình Cung còn ở trên không, thật sự có gặp nguy hiểm đi nữa cũng chẳng sợ, có những điều kiện này, bọn họ chém giết cũng càng lúc càng hăng, chẳng một chút kiêng kị nữa.

    - Ha... mấy tên khốn này.

    Trình Cung thân ở trên cao, trực tiếp dẫn ra một ít khí thế của Huyết Y Lão Tổ, Lục Địa Thần Tiên cũng tương đương với tồn tại yêu tộc yêu vương, Trình Cung không tấn công bọn họ, bọn họ cũng chẳng dám đến gần.

    Trình Cung lắc đầu, cười khổ, nhưng tâm trạng thì khá tốt.

    Sắc Quỷ quan sát chính xác, hôm nay tâm trạng của Trình Cung hoàn toàn khác với ba ngày hôm trước, bởi vì ngay lúc hắn bước vào phòng đan, trạng thái và bộ dạng đều rất tồi tệ, hắn vừa bước vào thì Đông Phương Linh Lung cũng bước vào cùng.

    Tuy rằng cuối cùng vẫn chưa thể hoàn thành bước cuối cùng, nhưng lại có thể tâm sự với Đông Phương Linh Lung mấy chục canh giờ liền, Trình Cung cũng không giải thích cái cảnh xấu hổ kia, Đông Phương Linh Lung cũng không hỏi.

    Bởi vì Trình Cung biết, bản thân hắn cũng chưa từng nói mình là người tốt, chẳng qua là màn đó quá trùng hợp, quá ngượng ngùng thôi.

    Hơn nữa với trí tuệ của Đông Phương Linh Lung, không cần nói hẳn nàng ta cũng đoán ra được.

    Trong mấy chục canh giờ đó, ngoài trừ do thương thế của Trình Cung không nhẹ, cộng thêm địa điểm hơi không thích hợp nên cuối cùng Đông Phương Linh Lung không đồng ý, tuy nhiên những động tác khác thì Trình Cung đâu dễ bỏ qua, Trình Đại Thiếu chứ có phải người ngoan ngoãn gì cho cam.

    Vì thế hôm nay sau khi xuất phát, tâm trạng của Trình Cung thật không tồi.

    Tuy nhiên tuy tâm trạng là tốt thật, có điều đối với hai gã ngang nhiên bàn tán về sinh lực của mình thì không thể khách sáo với chúng được, trực tiếp hất văng chúng vào bầy yêu thú.

    Túy Miêu thì lúc nào cũng nửa tình nửa say, nhưng một khi chiến đấu rồi thì chắc chắn là người khát máu, luôn luôn kích phát ra sức mạnh vượt xa tưởng tượng.

    Sắc Quỷ tuy cũng không yếu, Bàn Tử càng là tồn tại đã đột phá vạn tượng nhất long, nhưng ba người chống chọi với mấy chục ngàn yêu thú, vẫn là cuộc chiến mang tính khiêu chiến vô hạn, lúc mới bắt đầu đương nhiên rất sung mãn, sau khi giết được trên chục ngàn con rồi thì bọn họ ngay cả thời gian phục dùng đan dược để bổ sung sức mạnh cũng chẳng có, vết thương ũng càng ngày càng nhiều.

    Mải đến lúc nguy hiểm nhất, Trình Cung mới ra tay cứu bọn họ, sau đó dùng Huyết Y của Huyết Y Lão Tổ tiến hành hồi phục cho bọn họ.

    Trong quá trình này cũng chỉ bay ra ngoài mấy ngàn dặm, sau đó tìm một khu vực, để bọn họ tiếp tục chiến đấu.

    ...

    Vị trí và tình hình của Man Thần Giáo nếu để người khác nói thì có thể sẽ rất thần bí, nhưng đối với Nam Cương Thần Giáo mà nói một chút thần bí cũng chẳng có, bởi vì nhánh người Man của Man Thần Giáo này đã từng bị diệt tuyệt, lâm vào bước đường cùng.

    Mỗi lần yêu thú triều ập đến, bọn họ đều phải vào sâu trong Nam Long Sơn Mạch của Man Thần Giáo, kỳ thật chính là phải nhờ vào sự bảo hộ của Nam Cương Thần Giáo.

    Lúc đó, tuy trên danh nghĩa thì người Man không chịu cầu cạnh Nam Cương Thần Giáo, nhưng trên thực tế đã bị Nam Cương Thần Giáo khống chế.

    Sức mạnh của bọn họ vẫn rất mạnh, những lợi ích có được từ Yêu Thú Sâm Lâm và Nam Hoang, chỉ dùng để giao dịch với Nam Cương Thần Giáo.

    Nam Cương Thần Giáo có một số chuyện, cũng sẽ trực tiếp bảo bọn họ đi làm, nếu cứ tiếp tục phát triển theo cái đà này, không quá hai mươi năm, khi Bách Niên yêu thú triều đến mà bọn họ không có cách nào chống chọi, thì bọn họ sẽ triệt để dựa dẫm vào Nam Cương Thần Giáo thôi.

    Nhưng giờ đây, chưa tới hai mươi năm, trong số đám người Man này đột nhiên xuất hiện một vị thần linh, còn thành lập ra Man Thần Giáo, vững vàng khống chế đám người Man này, ngay cả một số người Man bị phân tán cũng khống chế nốt, nhanh chóng đoàn kết bọn họ lại trở nên lớn mạnh.

    Tình huống này đương nhiên Nam Cương Thần Giáo chẳng muốn nhìn thấy rồi, bởi vì lúc đó bọn họ muốn khống chế chỉ huy Man Thần Giáo cũng không được nữa, do đó cũng xảy ra xung đột không nhỏ, mắt thấy sắp xảy ra xung đột toàn diện, thì giáo chủ lúc bấy giờ của Nam Cương Thần Giáo đã hạ lệnh, từ nay về sau Man Thần Giáo sẽ trở thành một trong những thế lực cường đại của Nam Diêm Bộ Châu, cùng đứng cùng ngồi với Nam Cương Thần Giáo, Phong Vân Kiếm Tông, và Nguyên Thủy Ma Tông.

    Lúc này những người trong nội bộ Nam Cương Thần Giáo rất không cam lòng, nhưng lại không dám làm trái lại mệnh lệnh của giáo chủ, tuy nhiên lúc bấy giờ có một số vương giả Nam Hoang bất chấp những điều này, đám người Man trước kia họ thường hay bắt nạt, giờ tự nhiên lập ra cái Man Thần Giáo, bọn họ căn bản chẳng xem ra gì, gặp phải thì vẫn cướp bóc vẫn ức hiếp đám người Man kia như cũ.

    Nhưng cuối cùng chỉ trong một đêm, sáu vị vương giả thống lĩnh trăm mấy ngàn Yêu Liệp Giả bị giết sạch, mà mốt số yêu thú lớn cường đại tụ tập xung quanh Man Thần Giáo cũng hoàn toàn bị tiêu diệt, nghe nói lúc đó thậm chí còn chọc giận một tồn tại Đại Yêu Vương ở sâu trong Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng sau khi Đại Yêu Vương tức giận dẫn người xông vào Man Thần Giáo rồi thì chẳng thấy trở ra nữa, từ đó về sau địa vị của Man Thần Giáo đã triệt để vững chắc và kiên cố, không còn ai dám ức hiếp bọn họ nữa.

    Nhưng Man Thần Giáo này rất thần kỳ, sau khi quật khởi thì không đến Man tộc Đông Nam, mặc dù lúc này bọn họ đã có năng lực, ngay cả Lam Vân Đế Quốc cũng chẳng dám ngăn cản.

    Cũng chẳng có ý phát triển thế lực hay mở rộng địa bàn, trái lại càng trở nên khiêm tốn hơn, khiêm tốn đến mức một số Liệp Yêu Giả đến Nam Hoang sau này còn không biết đến sự lợi hại của họ, chỉ nghe truyền thuyết mà thôi.

    - Phong Vân biến hóa, một ngày thành rồng.

    Lúc này, Đoan Mộc Nhất Phong thân đang ở dưới chân một đỉnh núi tại bên ngoài Nam Long Sơn Mạch, trong một cái hẻm núi to lớn phía xa, một vương giả khẽ cảm thán nói.

    - Nghe nói thần linh của người Man đã từng xuất hiện qua một lần cách đây mười mấy năm, sau đó rất hiếm khi xuất hiện, căn cứ theo tư liệu mà chúng ta âm thầm điều tra được, trong số những năm gần đây thì vị thần linh này hình như có xuất hiện vài lần, không biết lần này chúng ta có thể bắt gặp hay không?

    Một Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo tên là Độc Trạch lên tiếng, gã có mặt dẹp và ngang, tóc tai, râu ria thậm chí chân mày và lông đều đen đến kinh người.

    - Có Giáo chủ thay thế Đoan Mộc cùng hai vị Thái thượng trưởng lão đến cùng, cho dù thần linh của Man Thần Giáo cũng phải kiêng nể kiêng nể, tin chắc chỉ cần y không bế quan nữa, chắc chắn có thể gặp chúng ta thôi.

    Cho dù là bế quan, nếu thời gian ngắn thì chúng ta đợi xem sao, miễn hoàn thành nhiệm vụ là được.

    Lưu Khôn vốn dĩ cao cao tại thượng, nhưng lúc này ở trước mắt Đoan Mộc Nhất Phong và Độc Trạch, Vô Ảnh ba người thì biến thành một tên theo đuôi.

    Tuy nhiên Lưu Khôn khác với Lục trưởng lão, gã có khả năng xoay chuyển và phản ứng khá tốt đối với thân phận và vai trò của bản thân, lúc này nhập tâm nói.

    Lời nói của gã, rất có tác dụng với ba người Đoan Mộc Nhất Phong, Độc Trạch và Vô Ảnh.

    Chương 428: Man Thần Giáo

    Đoan Mộc Nhất Phong ở vị trí trên cao, lời nịnh hót nào mà gã chưa được nghe qua, lời xu nịnh của Lưu Khôn còn kém xa so với đám quan viên kia.

    Nhưng Lưu Khôn là Trưởng lão của Nam Cương Thần Giào, thân phận và địa vị khác biệt, tính chất cũng khác.

    Loại cảm giác thành tựu đó, hoàn toàn không phải người bình thường nịnh hót có thể có được đâu.

    Còn hai vị Thái thượng trưởng lão Độc Trạch và Vô Ảnh, đa số thời gian họ đều bế quan, bình thường những người e sợ bọn họ thì nhiều, xu nịnh nghe cũng ít, đương nhiên cảm thấy thoải mái.

    - Tiểu Khôn không tồi, sau này Đoan Mộc quản lý sự vụ trong giáo, xin cất nhắc cất nhắc thêm.

    Vô Ảnh khá hài lòng nói.

    - Ừm, Tiểu Khôn phải cố gắng nỗ lực đấy.

    Độc Trạch cũng cho rằng là vậy.

    - Độc Trạch huynh và Vô Ảnh huynh đều nói thế, ta đương nhiên phải chiếu cố thêm rồi.

    Đoan Mộc Nhất Phong thuận nước đẩy thuyền, Lưu Khôn lập tức cảm kích liên tục, trong lúc nói chuyện, một hàng mười mấy người bọn họ đã đi đến một cái miệng hẻm núi.

    - Đứng lại, còn đi tiếp nữa ta sẽ đập chết ngươi.

    Một đường hẻm núi trông chỉ thấy rừng cây rậm rạp, bất lình thình truyền tới một tiếng quát tháo, tiếp đó chỉ thấy một người đàn ông cao to tay cầm cây côn răng sói khổng lồ, theo sau gã là mười mấy tên người Man tráng kiện đang chạy ra khỏi miệng hẻm núi.

    Hiển nhiên, cái miệng hẻm này đã có người bố trí trận pháp, hơn nữa còn tương đối cao minh, cho dù là Đoan Mộc Nhất Phong, Độc Trạch hay Vô Ảnh, cả ba người nếu không phải họ biết được nơi đây là tổng bộ của Man Thần Giáo từ trước, cũng chẳng phát hiện ra có điều gì bất thường.

    - Rầm...

    Đoan Mộc Nhất Phong thi triển sức mạnh cường hoành trong nháy mắt, chỉ là uy ép áp bức thôi, khiến cho đám người Man trước mắt không ngừng lui về sau.

    - Đại giáo chủ (Giáo chủ thay thế) của Nam Cương Thần Giáo Đoan Mộc Nhất Phong, cầu kiến Man Thần Man Thần Giáo.

    Sức mạnh của Đoan Mộc Nhất Phong, là dùng pháp lực ngưng tụ sau đó phát ra bằng thần niệm, hơn nữa trực tiếp bao trùm cả cái hẻm núi, cho dù có trận pháp cách âm đi nữa, tuyệt đại đa số vẫn có thể xuyên thấu được.

    Người Man quả thật khác biệt so với những người khác, nếu là người giữ cửa của những môn phái khác, trong tình huống này hoặc họ sẽ ngăn cản hoặc tức giận động thủ, nhưng người của Man Thần Giáo sau khi thấy Đoan Mộc Nhất Phong thi triển sức mạnh cường đại, không ngờ trực tiếp rút về, tiếp đó trong không trung xuất hiện một màng mờ ảo rung động, tiếp đó bọn họ liền biến mất vào trong đó.

    Phút tiếp theo, một luồng sóng nguyên khí khẽ động, màng mờ ảo vừa rồi cũng biết mất theo đám người Man, tầm mắt nhìn qua có thể thấy được cả cái sơn cốc đều là những quần kiến trúc khổng lồ, người Man bên trong đều đang bận rộn công việc.

    Sau đó có một luồng sáng chớp nhoáng, vài người nhanh chóng bay từ không trung đến, người đi trước nhất cầm một vật bằng gỗ cứ như là quyền trượng vậy, thân hình cũng thuộc loại cao to nhất trong đám, trên người gã mặc một chiếc áo giáp có hoa văn giống với hoa văn trên cây quyền trượng, tuổi tác thì không lớn lắm nhưng trông khá chững chạc.

    So với đám người Man còn lại, cho người ta cảm giác người này rất thông minh trí tuệ.

    Tuy Đoan Mộc Nhất Phong mới gặp lần đầu, nhưng từ trong thông tin thu thập được về Nam Cương Thần Giáo gã biết được, đây là giáo chủ hiện giờ của Man Thần Giáo, Kình Sơn.

    Đây không phải tên gọi của gã, tên của gã đã sớm bị mọi người quên lãng rồi, đây là danh xưng dành cho anh hùng đứng đầu trong tộc, cho thấy sức mạnh và dũng mãnh của người đó.

    - Oanh!

    Kình Sơn đi đến gần, cái cây quyền trượng bằng gỗ trông nhẹ tênh kia cấm xuống đất một phát, mặt đất lập tức rung chuyển:

    - Ta đã nói với các ngươi rồi, chuyện đó phải đợi, trước khi thần tiếp kiến, bất kỳ kẻ hèn mọn nào cũng không được phép quấy nhiễu thần linh.

    Mạnh, vô cùng mạnh, Đoan Mộc Nhất Phong có thể cảm nhận rõ rệt, bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của tay Kình Sơn này.

    Nhưng gã vẫn ngạo nghễ nhìn Kình Sơn, cho dù bản thân không phải đối thủ của gã, nhưng bản thân đang đại diện cho Nam Cương Thần Giáo, khác xa so với Lục Trưởng lão.

    - Ta là “Đại giáo chủ” của Nam Cương Thần Giáo Đoan Mộc Nhất Phong, bây giờ ta muốn gặp Man Thần của các ngươi.

    - Hỗn láo, Thần Linh mà các ngươi nói muốn gặp là gặp sao, lập tức đi ngay.

    Kình Sơn vừa nghe Đoan Mộc Nhất Phong nói thế liền tức giận đùng đùng, pháp lực khổng lồ trên cơ thể chuyển động, có tư thế sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.

    Lưu Khôn bên cạnh thấy thế, kinh hãi đến không dám ra mặt, còn chuẩn bị sẵn tư thế tháo chạy.

    Man Thần Giáo bây giờ không giống ngày xưa nữa, lần nào Lục trưởng lão đến cũng đều khách sáo hết mực, nói năng ôn hòa dễ bàn chuyện.

    - Kẻ hỗn xược là ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn Thần của các ngươi bỏ qua cơ hội tốt ư?

    Nói cho ngươi biết, nếu lần này ngươi không thông báo, mất đi cơ hội tốt lần này, e rằng y sẽ không còn cơ hội tìm lại món đồ của y nữa, lúc đó người đầu tiên mà Thần các ngươi trừng phạt sẽ là ngươi.

    Tuy Đoan Mộc Nhất Phong cảm nhận được sự hung hãn dữ dội của Kình Sơn, mà bọn họ còn đang đứng ở cổng vào của Man Thần Giáo, nhưng lúc này gã vẫn chứng tỏ khí thế của một Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, Thái thượng trưởng lão hay nói cách khác là Đại Giáo chủ của Nam Cương Thần Giáo.

    - Người tí hon kia, ngươi biết ta đang tìm gì không?

    Qua đây đi.

    Bất thình lình, trong không trung xuất hiện một luồng ánh sáng, phụt cái đã xuất hiện một bàn tay lớn thò đến, chẳng đợi Đoan Mộc Nhất Phong, Độc Trạch, Vô Ảnh phản ứng.

    Bàn tay đó trực tiếp bắt lấy Đoan Mộc Nhất Phong, giống hệt như một người bình thường bắt lấy một con kiến vậy.

    Đoan Mộc Nhất Phong đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng lúc này ngay cả cơ hội phản kháng cũng chẳng có thì đã bị bắt đi rồi, trực tiếp biến mất trong không trung.

    Kình Sơn hung hãn vừa rồi, cùng với vài vị phó giáo chủ theo sau, và cả tất cả những người trong cốc, sau khi cảm nhận được khí chất đó liền tất thẩy quỳ gối cúi rạp, thành khẩn khấu bái.

    Mà đám người Độc Trạch, Vô Ảnh, Lưu Khôn thì đứng chết trân ở đó, lúc này toàn thân họ đều toát mồ hôi hột, cuối cùng bọn họ đã hiểu tại sao giáo chủ đời trước của bọn họ lại nói như vậy, tại sao Man Thần Giáo lại cùng đứng cùng ngồi với Nam Cương Thần Giáo, Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, quả thật quá khủng bố, Đoan Mộc Nhất Phong vốn là Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ gần kề đỉnh phong mà, đây quá là khủng khiếp, bàn tay đó rốt cục là của ai, chẳng lẽ thật sự là của Thần thật ư?

    ,...

    Vì để bọn Túy Miêu, Bàn Tử quen thuộc với sức mạnh của bản thân, cũng để Sắc Quỷ có cơ hội rèn luyện thực tế, bốn người Trình Cung bọn họ phải mất vẻn vẹn bảy ngày trời mới đến được bên dưới Nam Long Sơn Mạch.

    Trong mấy ngày này, sự khống chế của Túy Miêu và Bàn Tử đối với sức mạnh của bản thân đã bước sang một bước ngoặt mới, còn Sắc Quỷ sau khi trải qua trận ác chiến liên miên, sau đó lại bổ sung Nguyên dịch và Chuyển sinh đan, nên sức mạnh lại được nâng cao lần nữa, nay đã đạt đến Thoát Tục Kỳ tầng sáu rồi.

    Vốn dĩ việc nâng cấp với tốc độ này đã coi là khủng bố lắm rồi, nhưng có Bàn Tử bên cạnh chọc tức gã, gã có muốn vui vẻ, xúc động thì cũng chẳng xúc động nỗi.

    - Bà mẹ, khí chất mạnh quá, cẩn thận chút, đừng để bị phát hiện.

    Bất chợt, mọi người đều cảm nhận được tại phía xa cách đây mấy chục dặm đường, có hai luồng khí chất rất mạnh mẽ xuất hiện, tiếp đó bỗng chốc như biến mất vậy, nhưng đám người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ đều đánh hơi được mùi nguy hiểm, nên đều đề cao cảnh giác.

    - Đại Thiếu, chúng ta không đi sai đường chứ, vừa rồi ở phía đó bùng phát ra hai luồng khí chất mạnh mẽ, hơn nữa còn có khí chất của đám người Man.

    Bàn Tử chỉ về phía xa, chính là chỗ hẻm núi mà bọn người Đoan Mộc Nhất Phong vừa đáp xuống.

    - Rất có khả năng đã đi sai đường rồi.

    Trình Cung gật đầu một cách nghiêm túc.

    - Chẳng còn cách nào khác, với trí tuệ của ta, đã sớm phát hiện ra có vấn đề mà.

    Bàn Tử nhanh nhảu nói một cách đắc ý.

    Trình Cung chỉ chỉ về phía đó nói:

    - Thế này, ngươi qua đó trước để dò đường cho mọi ngườ, sau đó bọn ta sẽ theo sau qua đó.

    - Hở?

    Đang đắc ý vui vẻ bất chợt Bàn Tử nghe vậy liền ngẩn người, tiếp đó cười hi hi nói:

    - Thôi vậy, được rồi, ta kiên quyết bảo hộ Đại Thiếu, Đại Thiếu nói đi đâu thì đi đó, đúng sai không quan trọng, theo sát bước chân của Đại thiếu mới là chuyện quan trọng nhất của bọn ta.

    Sắc Quỷ, ngươi không thể nhanh hơn được à, nói ngươi đấy, nhanh dùm cái đi.

    - Móa.

    Sắc Quỷ cho Bàn Tử một ngón tay giữa.

    - Các ngươi có cảm nhận được, gần đây có gì đó không bình thường?

    Bất thình lình Trình Cung dừng chân lại, nhìn ngắm ngọn núi yên ắng, bình lặng, đẹp đẻ phía trước nói.

    - Quá yên tĩnh rồi, tất thẩy đều giống y như trong tranh vẽ, không chút tạp âm, không một con dã thú, thậm chí còn chẳng trông thấy cả mũi trùng chuột kiến.

    Sắc Quỷ hiển nhiên đã sớm chú ý và phát hiện điểm bất bình thường này, Trình Cung vừa hỏi, gã lập tức đáp lời ngay.

    Giống y như tình cảnh trong tranh vẽ, tên này, hao phí sức mạnh to lớn một cách lãng phí, làm ra cái trận pháp khổng lồ nhưng không thực dụng, đây chẳng qua là một trận pháp che mắt mà thôi, còn làm tệ đến nhường này, xem ra gã chẳng có thiên phú với món này rồi.

    Trong lòng Trình Cung ngẫm nghĩ, bắt đầu vận chuyển nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể, đến gần chỗ này hắn chỉ dựa vào cái này để định vị này thôi.

    Chỉ cần hắn không dùng thần niệm thông qua mảnh vỡ ngoại đỉnh của đối phương để lan tỏa điều tra, chỉ cần hắn dựa vào nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh trong cơ thể giúp đỡ, thì việc cảm ứng hay định vị cũng sẽ chót lọt, không ai phát hiện ra được tồn tại của hắn.

    Không sai, chính là bên trong đó, đã rất gần rồi.

    Trình Cung thông qua nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, khẳng định một cách chắc như đinh đóng cột, rằng mảnh vỡ ngoại đỉnh đích thị đang nằm ở đó.

    - Đại Thiếu, có người.

    Lúc này, Tử Kim Bàn Long thương của Túy Miêu đã cầm trong tay, chính là đang chuẩn bị muốn ra tay.

    Kỳ thật, Trình Cung cũng đã sớm phát hiện ra, sau khi bọn họ ngưng lại ở đây, liền có người chú ý đến bọn họ, mà chính lúc bọn họ kháo nhau nơi này có điểm kỳ quái, thì người đó lập tức trở nên cảnh giác, không chỉ dùng thần niệm lưu ý đến bọn họ, còn dùng đủ phương thức thông báo cho người khác.

    Thực lực của người này cũng chỉ mạnh chứ không kém hơn Túy Miêu, nhưng chỉ phụ trách canh giữ ở đây, không cần nghĩ cũng biết nơi đây quan trọng như thế nào đối với Man Thần Giáo.

    - Gã không ra tay, chúng ta cũng đừng vội vã, đợi người của bọn họ đến rồi tính.

    Trình Cung không để Túy Miêu động thủ.

    Gần như trong khoảnh khắc bọn họ nói chuyện với nhau, mấy luồng khí chất cường đại tức thì ùa tới, người đến chính là Giáo chủ Kình Sơn của Man Thần Giáo, theo sau y là mấy người phó giáo chủ, mà trong đó có một người mà bọn Trình Cung cũng quen, đó chính là Phó giáo chủ Kha Lỗ (Tạp Lỗ) mà lần trước đã dẫn binh đến tấn công Đan Thành.

    Hôm nay Kình Sơn và đám người quan trọng trong Man Thần Giáo đều cảm thấy bấng loạn, chuyện lạ năm nào cũng có, sao năm nay cứ đặc biệt nhiều.

    Trước đó là Đoan Mộc Nhất Phong của Nam Cương Thần Giáo trực tiếp đến trước cổng của Man Thần Giáo đòi gặp Thần Linh, Thần cao cao tại thượng, đâu phải người mà bọn họ muốn gặp là gặp được.

    Hơn nữa trong lòng đám người Kình Sơn, không có triệu kiến của Thần, mà thái độ muốn gặp Thần thì gặp kia, đã là một sự xúc phạm đối với Thần rồi.

    Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc là, không ngờ Thần bất chợt xuất hiện, ra tay dẫn Đoan Mộc Nhất Phong đi mất, sau đó nghĩ tới chuyện Đoan Mộc Nhất Phong vậy mà cũng là Đại Giáo chủ của Nam Cương Thần Giáo, phỏng chừng lần này thật sự có chuyện lớn rồi, trong lòng cũng xem như có thể nghĩ thông.

    Nếu Thần đã triệu kiến Đoan Mộc Nhất Phong, Kình Sơn bèn cho người nghênh đón đám người Độc Trạch và Vô Ảnh vào trong Man Thần Giáo, nhưng bên đó còn chưa kịp giao lưu với họ, thì bên này không ngờ lại nhận được tin, có người đã bước vào cấm địa của Man Thần Giáo.

    Cấm địa của Man Thần Giáo chính là nơi có Thần Linh, bởi vì Thần đã căn dặn, nên bọn họ không tài nào bố trí lực lượng hùng hậu để bảo vệ xung quanh được, hơn nữa với sức mạnh của Thần cũng chẳng cần bọn chúng bảo vệ.

    Chỉ có điều sợ là sợ có một số ít người không có mắt thái sơn, chạy đến quấy nhiễu làm phiền Thần, thế là trong giáo bao gồm cả Giáo chủ, tất cả những người đủ tư cách đều luân phiên canh giữ cấm địa này.

    Chương 429: Thông Tiên Mộc, Đan Thần

    Lẳng lặng cảm nhận thần uy, đồng thời quét sạch một số yêu thú bất chợt xông vào, lại hoặc giả là một số Liệp Yêu Giả vô tri.

    Đối với họ mà nói, đó là một niềm vinh dự, nhưng bởi vì vòng ngoài có một số trận pháp, cộng thêm trận pháp bên trong cấm địa và cả việc ở đây có sức mạnh của Man Thần Giáo bao phủ, bao nhiêu năm nay vẫn chưa xảy ra bất cứ chuyện gì.

    Nhưng hôm nay lại liên tiếp xảy ra chuyện, không ngờ lại có người tiếp cận cấm địa, hơn nữa sức mạnh còn mạnh mẽ phi thường.

    Phải biết rằng người canh giữ hôm nay không phải là Phó giáo chủ, nhưng cũng là trưởng lão trong giáo, cũng là tồn tại đã đột phá Vạn Tượng Nhất Long, thế mà ngay cả Trưởng lão cũng không dám động thủ đuổi đám người này đi, còn nói là chúng khá mạnh, Kình Sơn lập tức cảm giác được chuyện vô cùng nghiêm trọng, lập tức để lại một vị Phó giáo chủ để tiếp đãi đám người Độc Trạch, Vô Ảnh.

    Gã thì dẫn theo đám người Kha Lỗ (hay còn gọi là Tạp Lỗ) nhanh chóng chạy tới, hoàn toàn là một tứ thế sắp lâm trận với địch.

    - Là các người à?

    Vừa trông thấy đám người Trình Cung, Kha Lỗ cũng vô cùng kinh ngạc.

    - Ngươi quen biết bọn họ à?

    Kình Sơn được thần chọn làm giáo chủ, trong giáo gã có uy vọng rất lớn, lúc này trầm giọng quát hỏi khiến cho Kha Lỗ không khỏi tâm thần run rẫy.

    Xông vào quấy nhiễu chỗ ở của Thần, nếu chuyện này có liên quan đến Kha Lỗ, cho dù là Phó giáo chủ cũng phải bị trừng phạt như thường.

    Kha Lỗ giải thích nói:

    - Giáo chủ, người này chính là Trình Cung, người mà ta đã nói với người, hắn là tôn tử của Trình Tiếu Thiên ở Nam Diêm Bộ Châu, hiệu xưng là Đệ Nhất Đại Thiếu ăn chơi trác táng của Vân Ca Thành, nay là Bách Chiến Hầu ở Nam Hoang.Hôm đó chính hắn đã đưa lệnh bài Man Thần cho ta, nên ta mới rút quân giữa chừng.

    - Phó giáo chủ Tạp Lỗ đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ?

    Thấy đám người Tạp Lỗ và Kình Sơn bước tới, Trình Cung chào hỏi cứ như chỗ quen biết từ lâu.

    Sự bực tức của Kình Sơn – Giáo chủ Man Thần Giáo vừa rồi đã khiến Kha Lỗ giật mình lo sợ, giờ thấy Trình Cung chào hỏi mình thân thiết như thế, trái lại còn dọa gã lo lắng hơn nữa, gã liền chẳng thèm để ý tới.

    Giờ phút này, gã chẳng muốn có bất kỳ quan hệ gì với Trình Cung cả, để Giáo chủ nghi ngờ thì chết, tự nhiên tên này xuất hiện ở cấm địa còn có quan hệ với mình, thế sao được cơ chứ.

    - Xâm phạm cấm địa, người đâu, bắt bọn chúng lại.

    Đây là nơi thần thánh nhất trong lòng tất cả người Man của Man Thần Giáo, nếu không phải nghe thấy Kha Lỗ nói Trình Cung đã lấy ra được lệnh bài Man Thần, Kình Sơn sẽ trực tiếp hạ lệnh truy giết rồi.

    Nên biết rằng nơi đây không phải chỗ tùy tiện cho người khác xâm phạm, vòng ngoài cùng nhất có người của Man Thần Giáo phòng ngự, chung quanh còn có một số trận pháp đơn giản, nếu không phải có ý cố tình xâm nhập, căn bản không thể nào đến được nơi đây.

    Nếu không thì chính là cứ cách mỗi năm, có một số yêu thú có sức mạnh thoát tục vô tình xông vào trong, nhưng Kình Sơn không cho rằng đám người Trình Cung là vô tình mà đến.

    - Lên đi, ai sợ ai nào.

    Nay Bàn Tử đã thực lực tràn trề, trải qua trận chiến máu lửa, lòng tin càng ngập tràn.

    Túy Miêu thì cả người toát ra sát khí, Tử Kim Bàn Long thương không ngừng xoay chuyển trong tay gã.

    Chỉ có Sắc Quỷ là thảnh thơi, bởi vì lần này Đại Thiếu đến rõ ràng không phải để đánh nhau, nếu đã như vậy, thế thì Đại Thiếu chắc hẳn có cách rồi.

    - Khoan đã, ta có lời muốn nói.

    Trình Cung vừa giơ tay, cũng thật không phải nói, đám người Tạp Lỗ đứng sau Kình Sơn đang chuẩn bị động thủ liền đùng cái dừng lại tất.

    Bà mẹ, nghe lời thật, vậy cũng được hả?

    Đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lòng đều cảm thấy đám người Man này ngây thơ và đơn thuần quá.

    Tại xung quanh cấm địa nơi Thần cư trú, Kình Sơn cũng không giống lúc ở trước cổng Man Thần Giáo nữa, nhìn Trình Cung một cách cẩn trọng nói:

    - Ngươi còn có gì để nói?

    - Có lời để nói cũng không phải nói với ngươi, lần này ta đến là để tìm Thần của các ngươi, có chút chuyện cần nói với y.

    Trình Cung tùy tiện nói, giống như đang nói với đứa trẻ bên nhà hàng xóm vậy, kêu người lớn của ngươi ra bàn chuyện với ta một chút.

    Kình Sơn nghe xong trợn tròn mắt, trong lòng thấy kì quái, hôm nay là ngày gì thế này, sao hôm nay ai cũng muốn tìm gặp Thần hết vậy.

    Ngày thường Thần đều bế quan, chẳng màng chuyện thế sự, nên lúc Đoan Mộc Nhất Phong đề cập tới thì Kình Sơn liền trực tiếp từ chối, mà biểu hiện của Đoan Mộc Nhất Phong cũng khá kiên trì, gã hết sức phẫn nộ.

    Nhưng giờ tình hình lại khác rồi, lúc này Thần đang gặp Đoan Mộc Nhất Phong, mà Trình Cung này trước đó đã có lệnh bài Man Thần, rất thể hắn ta có quan hệ gì đó với Thần.

    Đứng trước tình huống thế này, Giáo Chủ Man Thần Giáo Kình Sơn sau khi ngẫm nghĩ một hồi, vẫn là gật gật đầu.

    Bình thường nếu không có lệnh triệu kiến của Thần, nếu không phải gặp chuyện liên quan đến tồn vong trong giáo, bọn họ sẽ không dám kinh động thần linh, nhưng tình huống bây giờ có chút đặc biệt, cũng biết Thần đang xử lý sự việc, nên Kình Sơn chầm chậm nhắm mắt lại.

    Theo đà pháp lực của gã vận chuyển, quyền trượng bằng gỗ trong tay gã cũng bắt đầu chầm chậm vận chuyển theo, một luồng sức manh đặc biệt thoáng chốc trỗi dậy.

    - Thông Tiên Mộc, địt, chẳng trách Man Thần Giáo có thể lọt vào tầm mắt của Nam Cương Thần Giáo và lập trụ tại Nam Hoang này, trở thành thế lực ngang hàng với Nam Cương Thần Giáo, Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông, tên này thông minh hơn mình nhiều, không ngờ trộm cả món đồ chơi này.

    Thứ này còn kém Đạo Khí một chút, nhưng năng lực đặc thù của nó cũng phải tương đương với Linh khí cấp tuyệt phẩm, có món đồ chơi này trong tay, cho dù là Địa Anh đến cũng chẳng tài nào làm gì được vị giáo chủ Man Thần Giáo Kình Sơn này.

    Cho dù là Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo đến, cũng chỉ biết quyền trượng trong tay giáo chủ Kình Sơn có năng lực phi phàm, nhưng y chắc chắn không biết thứ đồ chơi này là gì, tuy nhiên cái này làm sao qua mặt được Trình Cung, bởi vì Thông Tiên Mộc này đã được cải tạo qua, Trình Cung chưa kịp nhận ra, nhưng khi Kình Sơn vừa sử dụng là Trình Cung lập tức nhận ra ngay.

    Món đồ này là thứ đồ tốt, mức độ cứng cáp thậm chí còn hơn hẳn linh khí tuyệt phẩm, điều quan trọng nhất là nó có thể giúp người sử dụng nó hồi phục pháp lực, bởi vì bản thân nó có hiệu quả hấp hấp thu và sàn lọc nguyên khí, hơn nữa còn có thể gia tăng hiệu quả ngưng tụ nguyên khí.

    Có thể nói là, chỉ cần có Thông Tiên Mộc làm pháp bảo trong tay, những tồn tại dưới Thiên Anh chỉ cần không phải dạng một lần thi triển thần thông làm tiêu hao hết pháp lực thì đều có thể bổ sung bất kỳ lúc nào.

    Tuy thứ này không thể so sánh với ngoại đỉnh không gian của Trình Cung, bên trong ngoại đỉnh không gian có lượng lớn nguyên dịch và Chuyển Sinh Đan, hơn nữa còn ẩn giấu một vị Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng năm, nhưng nó cũng thuộc tồn tại tương đối nghịch thiên rồi.

    Bởi vì cơ thể và thần niệm của Trình Cung đã cường đại vượt quá sức mạnh bản thân, cộng thêm hắn hoàn toàn khống chế Huyết Y Lão Tổ, nên mới có thể bộc phát sức mạnh siêu cấp.

    Đổi lại là người khác, nếu cứ để sức mạnh của bản thân liên tục không ngừng, thì đã là chuyện khó mà tưởng tượng được, mà Thông Tiên Mộc này chính là có tác dụng đó.

    Thông Thiên Mộc này truyền từ đời thượng cổ, chí ít thì chục ngàn năm nay không nghe ai nhắc đến sự tồn tại của nó, chỉ có bên Thần Mộc Giáo tu luyện Vạn Mộc Đạo Quyết mới có một ít, Trình Cung còn nhớ lần cuối cùng đi đến Thần Mộc Giáo, hình như còn dẫn theo tên nhãi này.

    Lúc đó là do Vạn Mộc Đạo tôn có chuyện cần nhờ vả Trình Cung, không ngờ lúc Trình Cung đến, vừa hay gặp phải nội bộ trong giáo Thần Mộc xuất hiện một số vấn đề, Trình Cung lúc đó còn tiện tay giúp đỡ họ một phen, chỉ là lúc đó Trình Cung chẳng ưng ý món đồ nào của Thần Mộc Giáo cả.

    Thông Thiên Mộc này tuy tốt, nhưng đối với Trình Cung của lúc bấy giờ thì chẳng có tí tác dụng nào, mà cái Thông Tiên Mộc này lại là món đồ đặc biệt chỉ riêng Thần Mộc Giáo mới có, cũng chính là nhờ vào Thông Tiên Mộc mà tổ tiên bọn họ để lại, bọn họ mới trở thành tồn tại đứng thứ ba trong Thập Đại Đạo Môn.

    Kiếp trước với trình độ đó của Trình Cung, đương nhiên hắn sẽ không nghía mắt đến Thông Tiên Mộc, nhưng giờ đây Trình Cung vừa trông thấy Thông Tiên Mộc thì liền động lòng rồi.

    - Ơ, sao hắn cứ nhìn chằm chằm vào thánh quyền thần ban trong tay mình, chẳng lẽ hắn biết điểm thần diệu của Thánh quyền này ư?

    Thấy Trình Cung cứ nhìn miết vào Thánh quyền của mình, Kình Sơn có cảm giác như kim châm vào lưng, bởi vì tiếng tăm của tên Trình Đại Thiếu này gã cũng hiểu biết không ít, tuyệt đối chẳng phải hạng tốt lành gì, nghe nói ở Vân Ca Thành, hễ là món đồ gì hắn thấy thích, thì chắc chắn không thoát khỏi tay hắn, chẳng lẽ hắn đang dòm ngó Thánh quyền của mình sao?

    Trong lòng thầm nghĩ, sức cầm quyền trượng trong tay của Kình Sơn cũng gia tăng thêm vài phần, vừa liên lạc với Thần, cũng vừa cảnh giác dè chừng Trình Cung, lo sợ hắn sẽ động thủ cướp mất vậy.

    Vừa thấy bộ dạng gã thế kia, Trình Cung liền thầm chửi, móa, bổn Đại Thiếu ta hiện giờ cũng đâu phải thèm thuồng món đồ đó lắm, không phải vì Bách niên yêu thú triều sắp đến gần, nay bản thân còn có hai vị Lục Địa Thần Tiên là Man Ngưu Vương và Thanh Xà Vương.

    Ích lợi ở chỗ khi hắn rời khỏi có thể yên tâm được, Đan Thành cũng an toàn rất nhiều, nhưng bất lợi ở chỗ, bách niên yêu thú triều đến bọn họ không tài nào tham dự được, chí ít thì họ không tài nào động thủ với yêu thú vô cùng vô tận dưới Yêu Vương.

    Không còn cách nào khác, hiện giờ nh lớn nghiệp lớn, không thể không suy tính cho người bên dưới, món đồ chơi này nếu là trước kia đem cho Trình Cung thì hắn cũng chẳng buồn lấy, nhưng giờ lại không thể lo cho những người bên dưới mình.

    Tuy nhiên hắn cũng chỉ bất chợt nhìn thấy món đồ này mới nghĩ đến chuyện trước kia, nghĩ đến số kẻ thù đó, còn về việc cuỗm đoạt cái này, thì hắn chẳng thèm làm đâu.

    Không phải do nhân phẩm của hắn cao thượng, là vì món đồ này tuy tốt, nhưng không đáng để hắn phí sức đi cuỗm đoạt.

    ... �� ���...

    Lúc này, trong một cái cung điện hoành tráng, bên trong một tòa cung điện rộng lớn cao hai trăm mét, hoàn toàn chẳng khác biệt mấy so với những ngọn núi nhỏ gần đó, Đoan Mộc Nhất Phong đang đứng đó ngước nhìn người khổng lồ đang ngồi trên chiếc ghế bành bự trảng ở phía xa.

    Đây mới là người khổng lồ thật sự, khác biệt hoàn toàn so với người Man, người Man có cao lớn hơn nữa, cho dù là Kình Sơn giáo chủ Man Thần Giáo với tồn tại Lục Địa Thần Tiên đỉnh phong cũng không cao quá mười mét.

    Nhưng người trước mắt này hoàn toàn khác biệt, thân ở trong cung điện lớn cao hai trăm mét, nếu gã đứng dậy sẽ giống như một người bình thường cao 1m8 đang đứng trong một gian phòng bình thường cao 3m vậy, tất cả mọi thứ ở đây đều khổng lồ.

    Đây chính là Man Thần vừa bắt gã vào đây, lúc Đoan Mộc Nhất Phong vừa trông thấy Man Thần, cũng hoàn toàn bị sự to lớn khổng lồ của Man Thần dọa chết khiếp.

    Thân cao hơn trăm mét, điều này thật sự vượt ngoài tưởng tượng, còn vượt ngoài sức mạnh của gã nữa, cho dù tiếp xúc tại lễ tẩy rửa trong Thần Miếu, Đoan Mộc Nhất Phong cũng chưa từng thấy qua tồn tại kinh khủng thế này, chắc cũng chỉ có Giáo chủ mới có thể liều đấu với gã, chẳng trách Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo cho phép đám người Man vốn dĩ phụ tùng này được thành lập Man Thần Giáo.

    Lúc này, mặc dù gã đang ngồi, nhưng thân hình khổng lồ thật sự vẫn khiến người ta cảm thấy kinh hãi vô bờ.

    - Man Thần tôn quý, chỉ cần lần này chúng ta hợp tác thành công, từ đây về sau khu vực Nam Cương Thần Giáo ta cai quản sẽ rộng mở với Man Thần Giáo, hơn nữa hai đại Thần Giáo chúng ta sẽ chính thức liên minh từ đây, đến lúc đó cũng không còn ai dám có bất kỳ ý định gì với chúng ta nữa.

    Cho dù là Đại Yêu Vương, hay Yêu Vương của Bách niên yêu thú triều khi biết hai đại thần giáo chúng ta liên minh với nhau, tin chắc cũng sẽ lách qua nơi này, không dám tùy tiện chọc giận chúng ta nữa.

    Mà cái người cần làm, chỉ là tiêu diệt một tên tôn tử nhỏ nhoi của Quốc Công và đám tay sai dưới trướng của hắn.

    Đoan Mộc Nhất Phong vốn cũng khá cao to, nhưng đứng trước mặt Man Thần, cũng tỏ ra khá bé nhỏ mềm yếu, thậm chí vì khoảng cách quá gần, Man Thần cao trăm mét ngồi ở đó, gã cũng không tài nào nhìn rõ biểu hiện của Man Thần lúc này như thế nào nữa.

    - Nam Cương Thần Giáo đối phó với một bại gia tử ăn chơi trác táng, chẳng lẽ còn phải Man Thần ta nhúng tay vào à, các ngươi không sợ bị người khác chê cười ư?

    Man Thần vừa lên tiếng, âm thanh rền vang như sấm, hung hãn dữ dội cứ như tồn tại đột phá vạn tượng nhất long đang sử dung thuật sóng âm công phá vậy.

    Chương 430: Man Thần đáng sợ.

    Đoan Mộc Nhất Phong đứng ở đó, cảm giác da đầu mình sắp toét ra vậy, vội vàng vận chuyển sức mạnh bảo hộ nguyên anh và tâm thần, nếu sức mạnh yếu đi một chút, chỉ cần nghe thấy giọng nói này thôi cũng đủ bị chấn động đến chết rồi.

    Mịa nó, chẳng lẽ gã này là thần linh thật ư!

    Chỉ là nghĩ vậy thôi, bởi vì Đoan Mộc Nhất Phong biết rằng, gã này vốn chẳng phải thần linh thật thụ gì, y không biết tại sao ngay cả tồn tại Nhân Anh Kỳ như đám người Kình Sơn, Tạp Lỗ lại thật tâm bái gã làm thần linh, nhưng từ phía giáo chủ bên đó biết được, gã chẳng qua là một tồn tại khá lớn mạnh mà thôi.

    Mặc dù với sức mạnh của y hiện giờ, khi đối mặt với gã Man Thần này cũng có cảm giác như người phàm đang đối mặt với thần linh, không cần nghĩ cũng biết sự lớn mạnh của gã ra sao rồi.

    Nghe thấy Man Thần nói vậy, Đoan Mộc Nhất Phong càng tràn trề lòng tin hơn, y biết chuyện này căn bản đã thành rồi.

    Bởi vì chuyện này đã được thông qua ở Thái thượng trưởng lão viện, thậm chí là ở Thần Miếu nữa.

    Từ đó đến nay, Nam Cương Thần Giáo đã sớm phát hiện ra thần linh của Man Thần Giáo sau khi xuất hiện, thống lĩnh đám người Man này rồi, ngoài trừ nâng cấp sức mạnh cho bọn chúng, còn bảo bọn chúng âm thầm đi tìm một thứ.

    Thứ này ai cũng không biết, Nam Cương Thần Giáo cũng cảm thấy kì lạ, sau đó thông qua cuộc bàn luận của mọi người, đều cho rằng rất có khả năng là đang tìm một bảo tàng hay là một pháp bảo gì đó.

    Thứ có thể để người tầm cỡ này phải đi tìm kiếm, khẳng định là thứ phi phàm hiếm có, nhưng gã tìm cả mười mấy năm ròng vẫn chưa tìm thấy, gần đây bắt đầu tìm kiếm trong khu vực Nam Cương Thần Giáo, nhưng gã cũng không dám làm gì quá đáng, dù sao sự cường đại của Nam Cương Thần Giáo cũng đâu phải là giả.

    Đoan Mộc Nhất Phong tiếp nhận lễ tẩy rửa, trở thành Thái thượng trưởng lão, giáo chủ thay thế.

    Sau khi biết được tin này, y liền nghĩ ngay đến một chủ ý.

    Còn bên phía Thái thượng trưởng lão viện và Thần miếu sau khi biết được, cũng vô cùng ủng hộ y, nếu Man Thần này muốn tìm đồ vật, thế thì cứ để gã tìm, đến lúc đó có thể dõi theo bọn chúng, một khi gã tìm thấy rồi, đến chừng chỉ cần giống như thằn lằn vồ ve, chim sẻ sau lưng là được.

    Còn về phần đối phó với tên bại gia tử Trình Cung, bên phía Thái thượng trưởng lão viện và Thần Miếu căn bản không coi trọng chuyện này.

    Bởi vì cho dù là Vũ Thân Vương không làm gì được bọn họ, mà trong mắt bọn họ, tên ăn chơi trác táng Trình Cung có khua tay múa chân thế nào, cũng như vậy thôi, lúc thật sự cần phải tiêu diệt hắn, Thần Giáo chỉ cần giơ ngón tay ra là có thể đè chết hắn.

    Vấn đề mấu chốt là, phải coi coi người đứng sau lưng hắn là ai, xem tình hình sau này thế nào, về phần Trình Cung thì căn bản không đáng để nhắc tới.

    Đoan Mộc Nhất Phong vốn dĩ muốn khuyên giải để bên Thái thượng trưởng lão viện và Thần Miếu thay đổi cách nghĩ này, nhưng sau đó gã lại thay đổi phương pháp, không đi nhắc đến Trình Cung nữa.

    Chỉ nhắc chuyện Man Thần đi tìm pháp bảo hoặc bảo tàng thôi, khơi dậy dã tâm của bọn họ, sau đó đề ra một chủ ý, làm sao mới có thể để Man Thần trong tình trạng không hoài nghi, đến tìm kiếm đồ vật trong phạm vi khống chế của Nam Cương Thần Giáo đây.

    Đoan Mộc Nhất Phong nghĩ ra một cách, cứ viện cớ Nam Cương Thần Giáo hiện giờ vì ngại Vũ Thân Vương, Lam Vân Đế Quốc... không tiện giết chết Trình Cung, cần nhờ vào sức mạnh của Man Thần Giáo để tiêu diệt bọn chúng.

    Diệt Trình Cung chỉ là tiện tay thôi, chủ yếu là như vậy mới có cái cớ để Man Thần Giáo liên minh, cũng để sau này Man Thần có thể tùy ý đến Nam Long Sơn Mạch tìm kiếm món đồ của gã, một khi gã thật sự tìm ra được, đó cũng chính là lúc những bậc cao nhân của Nam Cương Thần Giáo động thủ.

    Cách này của y lập tức được sự chấp thuận của bề trên, thế là mới có chuyện Đoan Mộc Nhất Phong đến Man Thần Giáo, người đầu tiên nghĩ ra cách lợi dụng Man Thần Giáo để đối phó với Trình Cung chính là Vũ Thân Vương, chỉ là lúc bấy giờ, Nam Cương Thần Giáo không xem trọng lắm, cũng chỉ để Lục trưởng lão đến tiếp xúc với Kình Sơn một chút thôi.

    Kỳ thật Đoan Mộc Nhất Phong cũng rất hiếu kỳ không biết bao nhiêu năm nay Man Thần đang muốn tìm kiếm thứ gì, nhưng sau khi trông thấy Man Thần này rồi, y đã triệt để quên luôn chuyện đó.

    Hiện giờ y chỉ muốn mượn sức bọn họ để tiêu diệt Trình Cung mà thôi, bởi lẽ y hiểu rất rõ, bất luận Man Thần đang tìm kiếm gì, loại chuyện có cấp bậc như vậy, y không thể nào can dự vào được đâu.

    - Trình Cung quả thật chỉ là một tên ăn chơi liêu lỏng, nhưng sau lưng hắn có cả một Trình Gia, mà chuyện của Trình Gia lại liên quan đến cuộc tranh đấu quyền lực của cả cái Lam Vân Đế Quốc.

    Người cũng biết đấy, con trai của Giáo chủ chúng tôi cũng chính là Thất hoàng tử, nay Vũ Thân Vương là con trai của Hoàng đế đương thời, nhưng gã chưa phải là Thái Tử.

    Bởi thế, có rất nhiều chuyện Nam Cương Thần Giáo bọn ta không tiện trực tiếp ra mặt.

    Đương nhiên, đây chẳng qua là một chuyện nhỏ, xem như là mở màng cho sự hợp tác của chúng ta, đợt Bách niên yêu thú triều sắp tới chúng ta mới cần hợp tác với nhau, đàn áp yêu tộc mới có thể bảo đảm sự bình an cho chúng ta, đây là chuyện tốt đẹp cho cả đôi bên, tuyệt đối là hợp tác thì có lợi, độc lập thì bất lợi.

    Đoan Mộc Nhất Phong nói một cách tràn đầy tự tin.

    - Rất tốt, ngươi nói không sai, ngươi quay về nói với người của Nam Cương Thần Giáo, ta đồng ý hợp tác với các ngươi, ừm...

    Đang nói, bất chợt Man Thần thân cao trăm mét tỏ ra nghi hoặc dùng mũi hừ một tiếng, sau đó nói tiếp:

    - Ngươi nói tên Trình Cung đó, có phải là hắn không?

    - Ầm!

    Ngón tay của Man Thần búng một cái, trong điện tại nơi cách xa gã hai ba trăm mét, đột nhiên xuất hiện một bức tranh vẽ, đám người Trình Cung, Sắc Quỷ, Kình Sơn, Tạp Lỗ đều xuất hiện trong đó, đây là tình hình bên ngoài mà.

    - Trình Cung, sao hắn lại đến đây?

    Đoan Mộc Nhất Phong bỗng nhiên trông thấy Trình Cung, y liền ngẩn người ra, sao y lại không nhận ra Trình Cung được chứ, tuy y chưa từng chạm mặt với Trình Cung, nhưng tuyệt đối sẽ không quên bộ dạng của Trình Cung.

    - Hắn cũng muốn đến gặp ta đấy, hừ...

    Man Thần nói xong, bỗng nhiên giận dữ hừ một cái.

    Tiếng hừ giận dữ này khiến Đoan Mộc Nhất Phong bị dọa giật bắn người, bởi theo giọng nói và sức mạnh lay động, y hoàn toàn có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của Man Thần, vì đứng ngay bên dưới Man Thần, nên y bị dọa đến giật cả mình.

    Chẳng lẽ mình để sơ suất gì sao, không thể nào đâu, Man Thần làm sao biết bản thân mình đang có ý định gì?

    Nhưng trong lòng y vẫn thấy lo lắng, bởi vì Man Thần quá ư kinh khủng, có thể tiêu diệt y bất cứ lúc nào, đứng trước mặt một tồn tại như vậy, tuyệt đối giống như cảm giác đứng trước thần thánh vậy, giống hệt như những tồn tại dưới vạn tượng nhất long khi đứng trước mặt Lục Địa Thần Tiên vậy.

    Đó hoàn toàn là một tồn tại cao cao tại thượng, chỉ có thể kính nể ngưỡng mộ mà thôi.

    - Người đây là?

    Đoan Mộc Nhất Phong trong lòng lo sợ, hỏi một cách cẩn trọng nói.

    - Dám lấy lệnh bài ta cho người khác để lừa gạt tộc người của ta, rõ ràng không biết sống chết là gì, khoản thời gian trước ta còn nhận được thông báo của La Phù Lão Tổ, nói cháu trai của lão môn chủ đương thời của La Phù Kiếm Tông là Lạc Trường Không bị người khác hãm hại, ngay cả lệnh bài Man Thần của ta cũng bị cướp mất.

    Rõ ràng là không biết sống chết, không ngờ còn dám dùng lệnh bài để lừa bịp người của ta.

    Man Thần tức giận nói, âm vang dội cả đại điện.

    Giọng nói này chấn động đến đầu óc Đoan Mộc Nhất Phong vang lên ong ong, nhưng đồng thời tảng đá to trong lòng cũng được hạ xuống, chẳng liên quan đến mình, tiếp theo chắc có tuồng hay đây.

    La Phù Lão Tổ, La Phù Kiếm Phái, tuy không thể so sánh được với Nam Cương Thần Giáo, nhưng cũng là thế lực tồn tại hàng đầu của Lam Vân Đế Quốc, đây trái lại là một cơ hội không tồi.

    Trình Cung này cũng quá to gan rồi, không ngờ dám giết Lạc Trường Không, còn cướp cả lệnh bài Man Thần nữa.

    - Trình Cung này quả là không biết sống chết ra sao, chẳng trách lần trước Giáo chủ Kình Sơn và Nam Cương Thần Giáo bọn ta rõ ràng đã nói chuyện xong xuôi, chỉ phái một người Phó giáo chủ thì đủ truy kích Trình Cung này, đi san bằng Đan Thành của hắn, nhưng đến cuối cùng lại quay trở về, hơn nữa còn không nói rõ nguyên nhân vì sao, thì ra tên Trình Cung này đã mạo danh lệnh bài của người, quả thật hắn chết trăm lần cũng không đủ để đền tội, một tên nhãi nhép đáng chết.

    Đổ thêm dầu vào lửa là chuyện Đoan Mộc Nhất Phong thích làm nhất, nhân lúc Man Thần đang tức giận, y đứng bên cạnh ra sức quạt cho lửa phừng to hơn.

    - Tên khốn đáng chết, giết hắn đi.

    Man Thần nổi giận rồi, vừa rồi Man Thần Giáo chủ Kình Sơn liên lạc với gã, tuy người của Man Thần Giáo đều biết Man Thần đang ở trong cốc, nhưng chẳng một ai dám tùy tiện hành động, kể cả Kình Sơn, cũng sẽ không giống một số người, trực tiếp sử dụng thần niệm liên lạc với Man Thần.

    Theo quan điểm của họ, đó là sự bất kính với thần linh, mà Man Thần thì trao cho Kình Sơn làm Thần sứ, cố tình ban cho y quyền trượng, để y có thể thông qua nó mà liên lạc với mình.

    Kết quả mải đến khi Trình Cung muốn cầu kiến, tiếp đến lại đề cập chuyện lệnh bài Man Thần, điều này lập tức chọc gan Man Thần lên.

    Theo tiếng gầm rống giận dữ của Man Thần, Đoan Mộc Nhất Phong có thể trông thấy rõ mồn một từ trong bức tranh, Kình Sơn với vẻ mặt vô cùng khiếp sợ, đó là do Thần đang phẫn nộ.

    - Khốn nạn, không ngờ dám mạo nhận danh nghĩa của Thần, không ngờ dám cướp đoạt lệnh bài của Thần, các ngươi đi chết cho ta.

    Lúc này, Kình Sơn bị giọng nói phẫn nộ của Thần linh trong đầu làm cho tức giận triệt để, đối với kẻ dám mạo danh Thần, gã phải đích thân giết chết, thoáng chốc đã giơ quyền trượng trong tay lên.

    - Móa, tên điên, Thông Tiên Mộc ngươi trộm từ lúc nào, lão đầu khốn nạn tìm mà tìm không thấy.

    Đối mặt với Kình Sơn đang phẫn nộ, đám người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đã bùng phát sức mạnh mạnh nhất, chuẩn bị tư thế nhào vô chiến đấu, nhưng bất thình lình Trình Cung trông thấy một luồng sáng trên Thông Tiên Mộc.

    Bởi vì hắn biết rất rõ, chỗ luồng sáng này chớp nháy, chính là đối phương đang xem phía bên này, lúc này, gã Man Thần đang ở trong cung điện vô cùng tức giận, bảo Kình Sơn giết chết Trình Cung, nhưng sau khi nghe thế bất chợt đứng phắt dậy.

    - Dừng tay, bùm!

    Đôi tay to lớn của Man Thần, đột ngột ngưng tụ một thủ quyết, chớp mắt đã bùng phát ra luồng sức mạnh khổng lồ, mà Kình Sơn ở bên ngoài ngưng tụ sức mạnh chuẩn bị động thủ, trực tiếp bị sức mạnh truyền đến từ Thông Tiên Mộc làm cho chấn động đến thổ máu bay vèo ra xa.

    Lúc này, bất luận là đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, hay là đám người Tạp Lỗ bên cạnh Kình Sơn, còn có cả Đoan Mộc Nhất Phong đứng bên Man Thần đều trơ mắt ngớ người.

    - Mẹ kiếp, tự chơi nhau à!

    Bàn Tử thấy sức mạnh cường đại do Kình Sơn bùng phát ra, bất chợt phản lại chấn thương mình bay phắt ra xa, gã lắc đầu không thể hiểu nỗi.

    - Ha... chắc đang chuẩn bị xuất tuyệt chiêu gì hả, chắc là tuyệt chiêu siêu cấp rồi, chưa đả thương địch, đả thương mình trước.

    Sắc Quỷ vì sức mạnh yếu, biết mình không thể trở thành chủ lực chiến đấu, cho nên vừa rồi không tụ hợp sức mạnh giống như Bàn Tử và Túy Miêu để chiến đấu, trái lại gã chỉ lưu ý tình hình xung quanh.

    Cũng chính bởi vì thế, gã đã ít nhiều đoán ra được, tình trạng của tên này chắc hẳn có liên quan đến mấy câu nói của Đại Thiếu vừa nói, tên điên?

    Là tên gọi của ai, lão đầu khốn nạn lại là tên của ai, Thông Tiên Mộc hẳn là một món đồ, vừa rồi ánh mắt của Đại Thiếu cứ nhìn chằm chằm vào quyền trượng trong tay tên Giáo chủ Man Thần Giáo, chẳng lẽ đó chính là Thông Tiên Mộc, ừm, rất có khả năng.

    Tuy chỉ là thuận miệng chêu chọc, nhưng trong đầu Sắc Quỷ lại nhanh chóng phân tích.

    - Vận sức đi đại tiện, rốt cục chỉ thả có trái mìn, cụt hứng.

    Sức mạnh của Túy Miêu hiện giờ, có thể khiến gã cảm thấy nguy hiểm, cũng chỉ có Kình Sơn.

    Tự nhiên Kình Sơn lại tự đả thương mình, gã trực tiếp lấy rượu ra hớp hai ngụm, những tên khác tuy cũng lợi hại, nhưng cho dù đánh không qua, khả năng bảo toàn tính mạng gã vẫn có mà.

    Chương 431: Ngươi là người thế nào với ân chủ?

    - Tổng kết kinh điển, lời nói không nhiều, có hàng khô hả!

    Bàn Tử dựng ngón tay cái lên.

    - Biến!

    Túy Miêu trực tiếp dựng ngón giữa cho Bàn Tử.

    - Tiện nhân ngươi thăng cấp rồi, tiện nhân ghê tởm.

    Sắc Quỷ dựng hai ngón tay cái cho Bàn Tử.

    Trái ngược với lời trêu chọc thoải mái của bọn họ, mấy tên Phó giáo chủ kia của Man Thần Vương đều ngẩn tò te ra đó, vốn dĩ bọn họ cũng muốn động thủ, nhưng sau đó lại cảm nhận được có một luồng sức mạnh đang chấn áp họ.

    - Man Thần nguôi giận, Man Thần nguôi giận.

    Luồng sức ép này ngoại trừ sức mạnh cường đại, còn có một hơi thở, đó chính là hơi thở của Thần linh, đám người Tạp Lỗ nhanh chóng quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa.

    Sự thành kính này, tuyệt đối không phải do sức mạnh cường đại mà có được, thậm chí ngay cả Kình Sơn bị chấn thương thổ huyết bay tít ra xa, sau khi lòm ngồm bò dậy, việc đầu tiên gã làm là quỳ rạp xuống, thành khẩn khiếp sợ.

    Móa, có ý nghĩa, trước kia không phát hiện Tiểu Phong Tử (tên điên) có thiên phần này, không ngờ có thể biến mình trở thành thần linh.

    Nhìn tình trạng của Kình Sơn và đám Tạp Lỗ hiện giờ, Trình Cung cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, đây là chuyện hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được, chẳng thể ngờ tới.

    Trong tưởng tượng vốn dĩ của hắn, người bạn già này tạo ra hình tượng thần linh cho mình, nhưng chẳng qua là dựa vào sức mạnh to lớn để khống chế người Man mà thôi, nhưng hiện giờ xem ra, hình như không phải chỉ đơn thuần là thế, đám người này thật sự sùng bái và tôn kính gã đến cực điểm.

    Sự sùng bái này, chỉ có thể thấy được trong giáo phái đã kinh doanh mấy ngàn năm trước, tuyệt đối là tín đồ sùng bái nhất mới làm như vậy.

    Con mẹ nó thật sự thần kỳ vậy ư, chốc nữa phải hỏi xem, gã làm sao được như vậy đây.

    Trông thấy cảnh tượng bên ngoài, thân trong cung điện lớn, cặp mắt của Đoan Mộc Nhất Phong dưới chân Man Thần gần như muốn rớt cả ra ngoài, đây... quá...

    Sao lại thế này, mắt thấy Kình Sơn kia sắp ra tay tấn công Trình Công rồi, hơn nữa còn là do Man Thần đích thân hạ lệnh, nhưng sao giờ bỗng nhiên Man Thần lại tự đả thương thuộc hạ của mình, hơn nữa tính tình lại biến đổi thất thường vậy?

    - Man Thần, gã Trình Cung kia bất kính với người, vả lại trước đó chúng ta đã bàn...

    Đoan Mộc Nhất Phong đã biết, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi, gã muốn nhanh chóng can thiệp, chí ít phải biết được đã xảy ra chuyện gì.

    Nhưng hiện giờ hai mắt gã tối sầm, căn bản chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì nữa.

    Móa nó, vừa rồi còn bàn bạc tốt đẹp, sao tự nhiên lại biến sắc vậy, người Man đúng là người Man, gã Man Thần được tôn thờ này cũng con mẹ nó không thể tin được, thật không biết trong óc gã đang nghĩ cái gì nữa, rõ ràng đã nói đàng hoàng xong xuôi rồi mà.

    Hơn nữa bản thân mình cũng đã bắt được điểm yếu của gã, biết gã kỳ thật xuống đây khống chế đám người Man này, cũng là có mục đích riêng, gã đang tìm một món đồ, nhưng nếu là vậy sao gã lại lật lọng biến sắc nhanh như vậy nhỉ?

    - Hắn là người ngươi muốn giết ư?

    Man Thần chỉ vào Trình Cung trong màn tranh vẽ.

    - Chính hắn, có chuyện gì chúng ta có thể thương lượng lại, có lẽ là...

    Đoan Mộc Nhất Phong gật đầu, tiếp đó muốn dựa vào tài miệng lưỡi để thuyết phục Man Thần.

    - Biến!

    Bỗng nhiên, đi kèm tiếng rống của Man Thần, một bàn chân to tướng trực tiếp giống như đá banh vậy, đá bay Đoan Mộc Nhất Phong đi.

    Đoan Mộc Nhất Phong cảm giác như mình bị một ngọn núi va phải vậy, sức mạnh to lớn kinh hồn, trong nháy mắt hắn tít tốc triển khai màn phòng vệ bằng pháp bảo hộ thân và pháp lực ngưng tụ.

    Sức mạnh khổng lồ này, tốc độ còn nhanh đến kinh người, gã muốn né tránh cũng không xong, chỉ đành giơ tay đỡ chừng trước ngực.

    - Bùm!

    Đoan Mộc Nhất Phong thoáng chốc đã hóa thành một ngôi sao băng, trực tiếp xuyên thủng trần nhà cung điện, xuyên qua trận pháp, bay tít ra xa, nháy mắt đã biến mất không một dấu vết.

    Một chân đá bay Đoan Mộc, Man Thần hất đầu một cái, sau đó nhấc tay lên muốn trực tiếp vươn tay bắt lấy đối phương như gã đã làm với Đoan Mộc Nhất Phong ban nãy.

    Bản thân gã thì không có sức mạnh mạnh đến thế, xuyên không bắt người, nhưng chỉ cần nơi nào có Thông Tiên Mộc, còn có trận pháp của bản thân, trong một phạm vi nhất định gã vẫn có thể làm được chuyện này, có điều sau đó gã lại ngập ngừng do dự.

    - Dẫn bọn họ...

    à không... mời họ vào.

    Man Thần ngẫm nghĩ một hồi, lúc này mới hạ lệnh cho đám Kình Sơn đang cúi rạp người kia.

    Đối với đám người Kình Sơn mà nói, Man Thần hễ giận dữ, cứ như trời sắp sập xuống vậy, nay cuối cùng Man Thần đã hạ lệnh, bọn họ cứ như được ban ân huệ, Kình Sơn chẳng màng thương tích trên người, vội vàng đứng dậy đích thân dẫn Trình Cung vào trong.

    Trận pháp bên trong đó mở ra từng tầng, sau đó đóng lại từng tầng một.

    - Bà mẹ, thần kỳ vậy, trận pháp mạnh thế ư?

    Bàn Tư vừa bước vào, lập tức cảm thán nói.

    - Mạnh cái móc xì, tám phần là trận pháp ngụy trang và phòng ngự thôi.

    Sức mạnh cũng bỏ ra nhiều, đồ vật cũng bỏ ra nhiều, nhưng trận pháp này bố trí quá lộn xộn, rác rưởi đến kinh khủng.

    Rõ ràng là dùng đạo khí để đập rùi nhặng, lãng phí, bại gia đến cực điểm, không ngờ chẳng có chút tiến bộ nào, trận pháp ngớ ngẩn đúng là chỉ có mình gã mới có thôi.

    Trình Cung tùy miệng nói ra.

    - Đại Thiếu à yêu cầu của người cao quá đấy, ta thì cảm thấy khá ổn, nếu ngày nào đó Đỗ Thần Phủ của ta cũng có trận pháp mạnh thế này thì quá đỉnh rồi còn gì bằng.

    Bàn Tử cười hì hì nói.

    Bọn họ tùy tiện nói chơi, nhưng Man Thần bên trong cung điện đã đứng ngồi không yên rồi, cả người thậm chí còn đứng phốc dậy, đi qua đi lại.

    Mượn Thông Tiên Mộc trong tay Kình Sơn và pháp thuật đặc biệt của bên trên, gã có thể trông thấy đám Trình Cung đang đi đến, cũng nghe thấy những lời bọn họ nói.

    Đoạn nghe tới khúc Trình Cung nói trận pháp ngớ ngẩn, suýt nữa gã muốn xông ra ngoài, cả người hoàn toàn chìm trong trạng thái có chút muốn phát điên lên, nếu lúc này đám người Man kia trông thấy biểu hiện của vị thần cao cao tại thượng, thân cao trên trăm mét này, e rằng quai hàm cũng phải rớt ra mất.

    Nhưng lúc này Man Thần chẳng lo nhiều như thế, vò đầu bứt tai, hưng phấn, nôn nóng, lại vô cùng sợ hãi và lo nghĩ, hoàn toàn là bộ dạng của một kẻ chẳng biết làm thế nào cho phải.

    Mượn pháp thuật đặc biệt của Thông Tiên Mộc kia, gã không ngừng nhìn chằm chằm vào Trình Cung, nghe Trình Cung nói cứ có cảm giác quen thuộc thế nào ấy, nhưng người này đem so với người trong kí ức của gã sao mà khác xa nhiều quá.

    Pháp lực tầng tầng lớp lớp ở vòng ngoài chẳng có bất kỳ ngăn trở nào, nhưng muốn bay lượn trong tình hình này cũng khó, chỉ có thể đi đường bộ qua đó.

    Mà nơi này cách một lúc lại có một trận pháp, sau khi một hơi đi hết năm sáu dặm đường, qua hết tất cả trận pháp rồi, trước mắt là một thung lũng to lớn, xung quanh đều là những ngọn núi nhỏ cao thấp đan xen, trên đó có đủ loại thảo mộc um tùm.

    Hơn nữa những thảo mộc tràn ngập nguyên khí này dường như không giống với những thảo mộc thông thường, chúng tỏa ra nguyên khí cường đại, cả cái thung lũng bị một luồng sức mạnh bao vây, nguyên khí ngưng tụ không tan.

    Tuy Kình Sơn cũng chẳng phải đến đây lần đầu, nhưng sau khi bước vào, vẫn cảm thấy kích động vô cùng, sau màn khấu đầu quỳ bái gã lại tiếp tục dẫn bọn Trình Cung đi tiế.

    Lúc này, xa xa đã trông thấy một cung điện to lớn chẳng khác nào thung lũng nằm trong thung lũng.

    - Má kiếp, đây là cung điện kiểu gì vậy, không lẽ có thần linh bên trong thật sao?

    Bàn Tử trơ mắt ra nhìncung điện gì mà to như ngọn núi, hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của gã.

    Trên thực tế, cho dù là kiến trúc cao nhất của Lam Vân Đế Quốc, cũng không có cái nào cao nhường này, bởi vì nó hoàn toàn không cần thiết.

    - Nơi đây là nơi trú ngụ của thần linh, chú ý lời lẽ của ngươi...

    Kình Sơn thành khẩn kia vô cùng bất mãn với lời nói của Bàn Tử, nếu không phải bọn họ là người Man Thần cần, gã sẽ không chỉ cảnh cáo thôi đâu.

    \

    - Ôi dào...

    Bàn Tử liếc gã một cái, tiếp đó nhìn sang Trình Cung, tuy bọn họ không hỏi, nhưng hình như Đại Thiếu có dây mơ rễ má gì với tên Thần Linh này thì phải, không phải là chỗ quen thuộc bình thường, nếu không sao chỉ vài câu nói thì đã thế này.

    - Hơ...

    Trình Cung cười nói:

    - Chốc nữa ngươi sẽ hiểu thôi.

    Từ xa đã trông thấy một tòa cung điện khổng lồ, đợi khi thật sự đến gần, đám người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ đều bị chấn kinh, bà mẹ, cung điện gì mà cao hơn hai trăm mét, những đồ vật bài trí bên trong, trung bình cũng phải cao mấy chục mét, có cái trên trăm mét nữa, con người ta bước vào luôn có cảm giác mình nhỏ bé vô cùng.

    Hơn nữa nhìn thì gần mà đi tới thì xa, từ chỗ cổng vào trong, thật sự là mười mấy dặm đường, may mà ở đây không có nhiều trận pháp như vậy, cho dù không bay lượn cũng có thể tăng tốc, mười mấy dặm đối với bọn họ cũng không mất bao nhiêu thời gian là đến nơi.

    - Man Thần vĩ đại, nô tài trung thành của người đã dẫn bọn họ đến.

    Kình Sơn dẫn người vào trong cung điện, thấy Thần đang đứng ngay giữa điện, lập tức quỳ xuống.

    Man Thần nhìn cũng chẳng buồn nhìn gã, cứ đưa mắt nhìn chừng chừng vào Trình Cung, thân cao trăm mét khiến ta có cảm giác như đang nhìn lên mây, còn gã thì lại có chút kích động nhìn chừng Trình Cung.

    - Mẹ, đây còn là người sao?

    - Chu cha, cao, vậy nếu đánh thì phải đánh như thế nào đây?

    - Pháp thuật hay là cao thật đấy?

    Ngay khoảnh khắc ba người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ trông thấy Man Thần liền ngây cả người, tuy mỗi người mỗi cách nghĩ, nhưng hoàn toàn bị độ cao của Man Thần này làm cho kinh hãi.

    Tuy rằng bọn họ cũng đã thấy qua hách Liên Lam Phong, nhưng lúc đó cái của Hách Liên Lam Phong chẳng qua là một phân thân thôi, khác xa hoàn toàn so với thật thể của Man Thần này.

    - Ngươi... có quan hệ gì với ân chủ?

    Man Thần nhìn chằm chằm vào Trình Cung, tất cả những thứ khác đối với gã giờ không còn quan trọng nữa.

    - Ong ong...

    Lúc này, nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh trong cơ thể Trình Cung đang vận chuyển nhanh chóng, Trình Cung không thể không sử dụng thần niệm để khống chế Hư Không Âm Dương đỉnh, bởi vì cứ theo đà càng lúc càng nhiều mảnh vỡ được tìm thấy, lại lần nữa cảm ứng được mảnh vỡ ngoại đỉnh, phản ứng của nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh này cũng càng lớn.

    Trình Cung sử dụng thần niệm trấn an nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, đồng thời nhìn một cái, Huyết Y Lão Tổ đang tu luyện, còn Nhục Nhục thì từ sau vụ việc lần trước nó vẫn luôn nằm ở đó, lúc này nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh khẽ vận chuyển, nó rõ ràng đang sợ hãi, co rúc lại một góc, nhưng trông cũng có chút kích động, móa, vừa sợ hãi vừa kích động, con quỷ Nhục Nhục này làm quái gì thế nhỉ/

    Thần niệm của Trình Cung thoáng chốc đã quét qua ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, tiếp đó lại nhìn người khổng lồ đang ở trong điện, Trình Cung cũng có chút kiềm nén không nổi sự kích động.

    Hai kiếp làm người, có thể gặp lại cố nhân kiếp trước, hơn nữa còn là người bên cạnh mình, sao có thể không kích động được chứ.

    - Cao hơn trăm mét rồi, xem ra ngươi cũng sắp trưởng thành rồi.

    Trình Cung nhìn Man Thần, thuận miệng nói một câu.

    - Bùm... bùm...

    Hai tiếng rền vang, tiếng động này không phải do hắn, hoàn toàn là do Man Thần quá ư kích động, hai tay nắm chặt nắm đấm mà tạo thành, không khí trực tiếp bị gã bóp đến nổ tung, thậm chí nguyên khí xung quanh cũng chấn động vì tiếng động đó.

    - Ngươi... ngươi là gì của ân chủ?

    Cơ thể Man Thần đã run rẫy, kích động vô cùng nhìn chằm chằm vào Trình Cung nói:

    - Ân chủ, ân chủ đang ở đâu?

    Tuy chỉ là một câu nói, nhưng nội dung hàm chứa bên trong lại khiến Man Thần kích động vô cùng, bởi vì những điều này, ngoài ân chủ ra không ai biết cả, đây là bí mật lớn nhất của bọn họ.

    Chương 432: Kiếp trước, chỗ cũ quen biết

    - Tiểu Phong Tử, lần trước đi Thần Mộc dạy ngươi cũng thật làm ra một số Thông Tiên Mộc, còn lại bao nhiêu?

    Phải rồi, sao ngươi lại chạy đến nơi này, có phải lại gây phiền toái gì rồi không, ta bảo ngươi tìm lão khốn nạn nhà ngươi, ngươi đã đi tìm chưa hả?

    Không tồi, cung điện này xây được lắm, còn khá hơn cả Đan Thành của ta, miệng há to thế làm gì, không quen ta à, không nhớ lần ta dẫn ngươi đi ăn trộm quả của yêu tộc sao?

    - Phù phù...

    ầm!

    Khi Trình Cung nói dứt lời, cơ thể khổng lồ của Man Thần đã ầm ầm quỳ xuống, lần này gã thật sự bị thất kinh rồi, tảng đá lớn dưới mặt đất trực tiếp bị nát vụn, còn cả người gã thì quỳ ngay trước mặt Trình Cung.

    - Ân chủ, là người sao, người... cuối cùng người cũng trở về rồi...

    Vị thần linh của Man Thần Giáo này, lúc này kích động y như một đứa trẻ, nước mắt giàng giụa.

    Nước mắt của gã không ngừng rơi, quả thật là y hệt một xô nước, mỗi một giọt nước mắt rơi xuống, đều rất ư kinh người.

    Ngay cả cú quỳ gối vừa rồi của gã, tạo thành luồng gió cũng đủ thổi bay một con voi.

    Móa, móa, móa!

    Cái màn này, triệt để vượt xa nhận thức của ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, người nào người nấy trông mà ngớ người, gã Thần Linh ngu ngốc này phải chăng bị trúng thuốc kích thích gì, tự nhiên lại hành động thế.

    Còn về phần người đang quỳ gối bên cạnh, không có mệnh lệnh của Man Thần không dám rời khỏi, cả người Kình Sơn triệt để bị chấn kinh đến đơ người.

    Sao Thần lại quỳ bái trước tên ăn chơi trác đáng ti tiện và mềm yếu này, đây, đây sao có thể chứ?

    Tại sao, tại sao Thần lại quỳ gối trước hắn.

    Nhưng vị Thần tôn kính trong lòng bọn họ giờ đây đã chẳng còn tâm trí để tâm đến bọn chúng nữa, nhìn Trình Cung to không bằng bàn tay của mình, Man Thần kích động đến hồ đồ.

    Kỳ thật người kích động không chỉ mình gã, trong mắt Trình Cung cũng ngấn lệ, bởi vì đây không chỉ là cố nhân kiếp trước của hắn, còn là người từ nhỏ hắn đã chăm nôm qua, cứ như người thân trong nhà, lúc này cả hai gặp nhau hỏi sao không kích động cho được.

    Năm đó Trình Cung thân là Đan Đạo Đại Sư cường đại nhất của mảnh đất Cửu Châu này, người cầu xin hắn nhiều vô số kể, nhưng bạn bè thật sự trái lại chẳng có mấy ai.

    Năm đó hắn độc lai độc vãng, đương nhiên, người chịu ân huệ của hắn cũng rất nhiều, cho nên lúc hắn cần đến, luôn luôn có vô số người đồng ý tương trợ.

    Số người này phần là chịu ân huệ của hắn, có một số thì cầu cạnh hắn, còn số khác chỉ muốn mua bán lợi ích với hắn.

    Năm xưa Trình Cung độc lai độc vãng, bạn bè thật sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong số đám bạn bè thật sự này có một tên bị Trình Cung gọi là Lão khốn nạn, lão ta là Lão tổ tông của tộc người khổng lồ.

    Chỉ có điều lão đã sớm không màn những chuyện trong tộc, nghe nói tộc người khổng lồ (hay còn gọi là tộc Cự Nhân) chính là hậu thế của tộc Cự Linh Thượng Cổ, tộc Cự Linh đã tồn tại ngay khi trời đất được sinh ra, sức mạnh cơ bắp vô cùng hùng mạnh, sở hữu thần thông thiên phú, truy tinh đuổi nguyệt, dời núi lắp biển dễ dàng như chơi.

    Bọn họ là linh hồn của trời đất, nhưng sau đó do quá ư nghịch thiên, cuối cùng bùng phát một trận tiêu vong đại chiến.

    Nhưng đólà truyền thuyết thượng cổ, còn xa vời hơn cả truyền thuyết của tiên giới, đã sớm chẳng ai màng đến nó nữa rồi.

    Một trong những người bạn đếm trên đầu ngón tay của Trình Cung, chính là Lão tổ tông của tộc Cự Nhân, lão này là Lão Bất Tôn, cũng không biết tu luyện mấy ngàn năm rồi, bỗng một hôm lão đột ngột đến nhờ vả Trình Cung, bảo Trình Cung giúp lão cứu người.

    Trình Cung thì chỉ cần là chuyện của bằng hữu, đương nhiên không cần phải nói, nhưng điều hắn không ngờ tới là, người hắn phải cứu lại là một sản phụ.

    Cho dù dựa vào năng lực và thần thông của Trình Cung, bởi vì lúc đi đến đã quá muộn, cộng thêm tình hình lúc đó quá đặc thù, cũng không thể cứu được vị sản phụ đó, cuối cùng chỉ cứu được đứa trẻ trong bụng nàng ta.

    Nhưng điều khiến Trình Cung không ngờ trước được là, sau khi hắn toàn lực cứu được đứa trẻ này, trái lại hắn chẳng còn thấy Lão Khốn Nạn đó đâu nữa, ngay cả sản phụ đã tắt thở cũng biến mất theo.

    Lúc đó Trình Cung còn tưởng lão ta quá đau lòng, nên nuôi dưỡng đứa trẻ hộ lão một thời gian.

    Kiếp trước hắn chỉ một lòng luyện đan, tuy cũng có hai vị hồng nhan tri kỷ, nhưng hai vị đó lại đều không phải tồn tại thông thường, cũng không tài nào ở bên hắn suốt, hơn nữa Trình Cung cũng đã quen ở một mình.

    Do đó hắn căn bản không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, may là tuy hắn không biết trông trẻ, nhưng đan dược thì bao la, trực tiếp dùng đủ thứ đan dược để nuôi dưỡng đứa bé này.

    Cứ thế chớp mắt ba năm trôi qua, cũng chẳng thấy Lão Khốn Nạn kia đâu cả, Trình Cung cũng nghĩ đủ mọi cách, thậm chí đích thân đi đến tộc người khổng lồ để tìm kiếm, nhưng chẳng tìm thấy Lão Khốn Nạn đâu cả.

    Cuối cùng Trình Cung khẳng định, Lão Khốn Nạn này lại khốn nạn lần nữa rồi, lão đem vứt đứa trẻ lại cho Trình Cung nuôi.

    Tuy tức giận Lão Khốn Nạn đó, nhưng đứa bé này đâu thể không lo, hơn nữa đứa trẻ này khác biệt so với những đứa bé khác, mười ngày đã biết đi, ba tháng đã giống hệt như đứa trẻ ba tuổi, như vậy thật sự là quá khoa trương so với những đứa trẻ trong tộc Cự Nhân rồi.

    Phải biết là, tộc Cự Nhân tuy có tốc độ trưởng thành rất nhanh, nhưng lúc còn bé cũng chỉ cao bằng những đứa trẻ bình thường thôi, sau đó sức mạnh dần dần hình thành, thân thể cũng dần dần biến đổi, cải tạo, nâng cấp rồi cuối cùng trở thành người khổng lồ.

    Thoặt đầu Trình Cung nghĩ là do tác dụng của đan dược, sau đó mới phát hiện sự bất bình thường của đứa trẻ này, hắn trải qua nghiên cứu tỉ mỉ, không ngờ phát hiện trong cơ thể đứa trẻ này có chất chứa một luồng sức mạnh, rất giống với truyền thuyết tổ tiên tộc Cự Linh của tộc Cự Nhân.

    Tên họ tôn quý nhất của Tộc Cự Nhân chính là “Linh”, bởi vì bọn họ căn cứ theo truyền thuyết, đều ấp ủ một mơ ước, hy vọng tộc Cự Nhân lại lần nữa trở thành tộc Cự Linh.

    Đương nhiên, theo giới Tu Chân cùng Thập đại đạo môn cho thấy, tuy tộc Cự Nhân hiện giờ khá là hùng mạnh, nhưng nếu muốn thực hiện ước mơ khôi phục thật sự giống như chim sẻ muốn bay lên ngọn cây trở thành phượng hoàng vậy, chẳng có hy vọng nào đâu.

    Cũng vì đêm Lão Khốn Nạn tìm Trình Cung cứu người mưa gió bão bùng, Trình Cung liền đặt tên cho gã là Linh Phong.

    Nhóc con này cứ bên cạnh đi theo Trình Cung suốt ba năm trời, sau đó do Trình Cung phải luyện đan mới đưa gã về tộc người khổng lồ, quay một vòng đã năm mươi năm rồi.

    Trong khoản thời gian đó Trình Cung đã nhiều lần đi thăm gã, cung cấp đan dược cho gã, dạy gã cách tu luyện, thậm chí đem một số đồ nghịch thiên hoàn toàn tặng cho gã, khiến gã nhóc này tuổi đời còn nhỏ mà đã hết sức phi phàm.

    Người tộc Cự Nhân trăm tuổi mới tương đương một người bình thường 16 tuổi, như vậy mới xem là đã trưởng thành, lúc đó Linh Phong hơn năm mươi tuổi đã có được tu vi của Thiên Anh, đây là điều chưa từng có trong tộc người khổng lồ.

    Thậm chí ngay cả vị trí tộc trưởng tộc Cự Nhân kế tiếp, cũng chỉ có thể thuộc về gã mà thôi.

    Tuy sau đó phải tám năm mười năm thì Trình Cung mới đi thăm gã một lần, nhưng từ nhỏ đã có cảm tình, Trình Cung và gã có mối quan hệ hết sức thân thiết.

    Tên Linh Phong này mỗi lần chiến đấu là siêu cấp hung hãn điên cuồng, hơn nữa hoàn toàn khác xa so với phẩm chất trung hậu của tộc Cự Linh, tên Linh Phong này suốt ngày gây rối tạo đủ thứ phiền toái, theo Trình Cung thấy thì đây chính là di truyền từ Lão Khốn Nạn kia.

    Lại cộng thêm chuyện gã có huyết mạch thượng cổ của tộc Cự Linh, tuổi đời non nớt nhưng sức mạnh thì phi phàm, sau đó có được biệt danh là Tiểu Phong Tử (tên điên).

    Trong quá khứ có một lần trong quá trình tu luyện Linh Phong gặp phải chỗ thắt nút cổ chai, sức mạnh huyết mạch dị thường, Trình Cung dẫn gã đi đến Thánh địa Yêu Tộc để trộm Thánh quả.

    Cũng vì gã ra ngoài trải nghiệm, bị một môn phái bắt được muốn luyện gã thành con rối tay sai, Trình Cung trực tiếp dẫn một đám người đem tiêu diệt triệt để môn phái đứng thứ mười trong Ma Môn đó.

    Những chuyện trong quá khứ không ngừng ùa về, lúc Trình Cung phát hiện ra Tiểu Phong Tử, hắn cũng hoàn toàn cảm thấy an tâm.

    Bởi vì bất luận ai thế nào đi nữa, hắn rất hiễu rõ Tiểu Phong Tử.

    Mà Tiên Thiên Linh Quang kia, chính là bản lĩnh đặc biệt của Tiểu Phong Tử, đây cũng là một trong những căn cứ để Trình Cung khẳng định bọn họ rất có khả năng có huyết mạch tộc Cự Linh thượng cổ.

    - Người lớn như vậy rồi, khóc nữa người khác cười đấy, còn nữa, ngươi to lớn như vậy ta nói chuyện với ngươi cũng bất tiện lắm.

    Mặc dù là cố nhân hai kiếp, nhưng Trình Cung nói chuyện với Tiểu Phong Tử chẳng có kiêng dè gì cả, cảm giác thân quen cứ như trời sinh là có, đó là cảm giác xuất phát từ đáy lòng.

    - Ờ...

    ò... ta quên mất điều này.

    Man Thần của Man Thần Giáo lúc này mới ra sức gật đầu, cứ y hệt như một đứa trẻ, sau khi khóc liền cười rạng rỡ, thân thể cũng nhanh chóng teo nhỏ lại.

    Từ độ cao mấy trăm mét mà teo nhỏ còn tầm sáu mét, lúc này Tiểu Phong Tử mới gãi đầu ngại ngùng nói:

    - Hi hi, chỉ có thể khống chế đến mức này thôi, còn hai mươi năm nữa là ta trưởng thành rồi, trước khi trưởng thành nếu đột phá được Thiên Anh hoặc là đợi sau khi thành niên, mới có thể biến to thu nhỏ tùy ý được.

    - Khiếp, không ngờ biến nhỏ lại rồi, kinh nha.

    Bàn Tử đứng bên cạnh trơ mắt ra, người khổng lồ siêu cấp cao trăm mét, biến thành cao sáu mét, quá trình này vốn đã kinh người lắm rồi.

    - Vẫn chưa phải thần thông, không phải, cũng là thần thông, hẳn là thần thông thiên phú.

    Sắc Quỷ nhìn Tiểu Phong Tử, tự mình lẩm ba lẩm bẩm nói.

    - Chưa thành niên, đu.

    Người bình thường rất kiệm lời như Túy Miêu, lúc này cũng không nhịn được mà “đu” lên một tiếng.

    Gã vừa nói xong, Bàn Tử và Sắc Quỷ mới ý thức được vấn đề này, vừa rồi bọn họ không để ý lắm đến lời của Trình Cung, lần này nghe thấy tên gọi “Tiểu Phong Tử” từ miệng Đại Thiếu, Man Thần của Man Thần Giáo lại bảo bản thân chưa thành niên, thật sự khiến bọn họ triệt để á khẩu luôn.

    Giọng nói mạnh mẽ như vậy, cớ thể to lớn như vậy, Man Thần thống trị cả cái Man Thần Giáo, vậy mà... không ngờ bản thân còn chưa thành niên.

    Trên thế gian còn có chuyện khó tin hơn thế này nữa không?

    Thiết tình con mẹ nó khiến người ta á khẩu luôn, trên là thế gian gì thế này, Bàn Tử và Sắc Quỷ nhanh chóng cảm nhận giống như Túy Miêu.

    Tên hiếu chiến như Túy Miêu không ngừng theo đuổi sức mạnh, dưới vẻ ngoài say mềm, có một trái tim chiến đấu điên cuồng, vô cùng vô tận.

    Nhưng sức mạnh hiện giờ của gã, rõ ràng là quá nhỏ nhoi khi đứng trước mặt Man Thần này, nếu nói Man Thần này là Lão quái vật mấy trăm năm thậm chí là trên ngàn năm, Túy Miêu sẽ không có ý kiến gì.

    Nhưng giờ nói Man Thần đó còn chưa thành niên, điều này thật sự khiến Túy Miêu buồn bực trong lòng.

    - Ngươi chẳng phải nói trong giới thanh niên ngươi là trâu nhất sao, đi, tỉ thí với gã đi.

    Sắc Quỷ không cần phải nói, trực tiếp nhìn nhìn Bàn Tử một cái, Bàn Tử liền hiểu ngay ý của Sắc Quỷ muốn nói.

    - Khốn nạn, là người ưu tú nhất trong đám người mập, ta không thèm so bì với kẻ không phải là người.

    Bàn Tử trực tiếp liếc Sắc Quỷ một cái, rất đắc ý mà sờ sờ cái bụng phệ của mình.

    Sắc Quỷ cười cười, tiếp đó ánh mắt lại nhìn sang Kình Sơn, bởi vì gã biết vị Man Thần này đột ngột xuất hiện rồi thống trị đám người Man này, theo Sắc Quỷ thấy, biểu hiện vừa rồi của Man Thần, còn những lời như chưa thành niên của gã, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín, uy nghiêm của một vị Thần, của bản thân gã.

    Chắc hẳn Kình Sơn đang có cảm giác bị lừa dối.

    Nhưng điều gã vô cùng bất ngờ là, gã Kình Sơn ấy vẫn vô vàn sùng bái, cung kính quỳ gối ở đó, chẳng dám động đậy tẹo nào.

    Quái lại à, sao gã làm được vậy nhỉ?

    Chẳng lẽ đám người này bị gã dùng thuật mê tâm khống chế rồi sao, nhưng xem ra thì không phải vậy, không được, chốc nữa có thời gian ta phải hỏi Đại Thiếu mới được, để Đại Thiếu hỏi gã xem rốt cục làm cách nào mà hay vậy?

    Chương 433: Chân tướng

    - Làm tốt lắm, hiện giờ hẳn đã là Thiên Anh đỉnh phong rồi chứ?

    Hơn sáu mét tuy là vẫn khá khoa trương, nhưng so với thân thể to đùng trên trăm mét ban nãy, lúc này khá hơn nhiều.

    Người trong tộc Cự Nhân, ngoài trừ đột phá Thuần Dương, tiếp xúc “Đạo” rồi mới có thể khống chế thân thể biến đổi, nhưng trừ phi đạt tới tầng thứ như Lão Khốn Nạn kia, nếu không bình thường bọn họ vẫn thích khôi phục tình trạng vốn có của bản thân, như vậy bọn họ có thể hấp thụ nguyên khí nhiều gấp trăm triệu lần so với người bình thường, cũng mới có thể phát huy sức mạnh thật sự của bọn họ.

    Hay nói cách khác, tộc Cự Nhân trước khi đạt tới Thuần Dương sẽ không tài nào tự khống chế cơ thể bản thân mình, nhưng Linh Phong, cái tên Tiểu Phong Tử này thì khác, người có được huyết mạch tộc Cự Linh thượng cổ - tổ tiên tộc Cự Nhân như gã, từ nhỏ đã có khả năng biến đổi cơ thể đến mức nhất định.

    Chỉ có điều gã phải tùy theo độ tuổi, sức mạnh mà khống chế, lúc đó Trình Cung đã từng nói với Tiểu Phong Tử, sau khi gã trưởng thành sẽ có khả năng tự do khống chế bản thân, hiện giờ xem ra tất cả đều đang đúng theo lời Trình Cung nói.

    - Vẫn chưa, đều tại ả đàn bà thối tha kia của Nam Cương Thần Giáo, nếu không phải ả nhân ta bị thương chưa khỏi dẫn người bao vây tấn công ta, ta cũng đâu cần dưỡng thương mà dưỡng hết mười mấy năm trời.

    Nhưng chỗ này quá rác rưỡi, ta lại không có đan dược, cho nên vết thương hồi phục khá chậm, giờ sức mạnh đã rớt xuống trình độ Thiên Anh tầng bảy đỉnh phong rồi.

    Nhắc tới chuyện này, trong mắt Tiểu Phong Tử lại lóe lên tia giận dữ điên cuồng:

    - Nếu không phải ta đang tìm bảo bối, ta sớm chẳng cần có bất kỳ quan hệ chó má và hiệp định bằng hữu vớ vẩn gì với bọn họ, ta trực tiếp lén lút làm chết một đống người dưới trướng ả ta rồi bỏ đi, đợi thương thế của ta lành hẳn, trở về rồi ta lại giết luôn ả ta.

    Mười mấy năm rồi?

    Bị người của Nam Cương Thần Giáo bao vây tấn công, tu dưỡng hết mười mấy năm rồi?

    Còn số người Man này, còn có bảo bối mà gã nói, Linh Phong chẳng hề giấu giếm bất kỳ điều gì trước mặt Trình Cung, cũng chẳng có bất kỳ rào cản nào, lời nói của gã thoáng chốc khiến Trình Cung ngẩn người tại chỗ.

    - Sắc Quỷ, các ngươi đợi ở đây một chút, hoặc là để Kình Sơn dẫn các ngươi đi dạo một vòng quanh đây, tìm hiểu tình hình xung quanh và tình hình nội bộ của Man Thần Giáo, ta và Tiểu Phong Tử có chuyện cần bàn.

    Trình Cung sau khi ngây người, liền buông vài lời với bọn Sắc Quỷ, xong trực tiếp kêu Tiểu Phong Tử bay đi cùng.

    Nghe Trình Cung căn dặn, Tiểu Phong Tử lúc này mới nhìn Kình Sơn trung thành vẫn đang quỳ rạp dưới đất, ra lệnh cho y nghe theo lời bọn Sắc Quỷ, sau đó liền bay đi cùng Trình Cung.

    Giáo chủ của Man Thần Giáo là Tiểu Phong Tử, thế thì Trình Cung sẽ không khách khí tẹo nào, trực tiếp bảo Sắc quỷ đi tìm hiểu nội tình của Man Thần Giáo, và cả tình hình chung quanh của Man Thần Giáo và Nam Cương Thần Giáo, làm báo cáo cho kỹ càng để sau này còn sử dụng đến.

    Tuy rằng hiện giờ mạng lưới tình báo của Sắc Quỷ đã phủ khắp Nam Diêm Bộ Châu rồi, nhưng vẫn có một số nơi thuộc vùng mù tịt, hất là những nơi đặc thù như Man Thần Giáo, Nam Cương Thần Giáo.

    Những nơi này hầu như chẳng liên lạc với thế giới bên ngoài, thậm chí chẳng cần đến một chút mạo dịch cơ bản nào, đều có tín ngưỡng của riêng mình, muốn tìm hiểu tin tức tình báo nội bộ của bọn họ quả thật khó như lên trời.

    Tình hình hiện giờ hoàn toàn khác xưa rồi, trực tiếp có Giáo chủ Man Thần Giáo dẫn đi, muốn tìm hiểu thứ gì mà chẳng được.

    Bởi vì thần linh trong lòng bọn họ, Man Thần Linh Phong của Man Thần Giáo, trước khi ra ngoài cùng Trình Cung, đã trực tiếp nói với Kình Sơn, tất thẩy phải nghe theo bọn Sắc Quỷ.

    Chỉ vì câu nói này, giờ Sắc Quỷ muốn bọn Kình Sơ và đám người Man Thần Giáo xông vào Yêu Thú Sâm Lâm, hoặc trực tiếp tấn công vào Song Long Thành cũng chẳng thành vấn đề.

    Mà lúc này, Trình Cung thì dẫn theo Tiểu Phong Tử trực tiếp tìm một tảng đá tại đỉnh núi ngồi xuống, nói chính xác hơn thì Trình Cung ngồi, còn Tiểu Phong Tử chỉ cười cười đứng bên cạnh.

    Ngồi trên tảng đá lớn như vậy, vừa hay gần bằng với độ cao sáu mét của Tiểu Phong Tử, thấy gã không ngừng toét miệng cười, bộ dạng đó giống y như chàng ngốc to lớn, nhưng Trình Cung biết tên tiểu tử này không hề đôn hậu như vẻ ngoài gã có.

    Cũng giống như bản thân, cho dù tộc Cự Nhân hay tộc người của gã, cũng không biết có bao nhiêu người đã bị gã trêu đùa rồi, mà đem gã đi so sánh với những người tộc Cự Nhân đôn hậu thì càng đã sai càng sai.

    Nhìn thoáng qua, Linh Phong của lúc này cũng có vài phần giống người Man.

    - Đám người Man này có phải có quan hệ gì với tộc Cự Nhân của các ngươi, sao ngươi lại chạy đến đây thành lập giáo phái, còn biến mình thành Thần Linh?

    Vốn dĩ cách nghĩ đầu tiên của Trình Cung chính là,đám người Man này chắc không phải là hậu duệ của tộc Cự Nhân chứ.

    Nhưng ngẫm nghĩ, tộc Man Đông Nam mà phụ thân mình chấn giữ hoàn toàn khác biệt so với số tộc Man còn lại ở Nam Hoang, bọn họ có tín ngưỡng của riêng mình, nhưng giữa bọn họ chắc chắn có mối liên hệ gì đó, điều này thì Trình Cung có thể khẳng định được.

    - Hoàn toàn là vô tình thôi, lúc đầu biết ân chủ người muốn đoạt thần khí đệ nhất Hư Không Âm Dương đỉnh, điều đầu tiên ta đến chính là muốn chạy đến giúp người...

    Chạy đến giúp ư?

    Trình Cung vừa nghe gã nói, lập tức cười khổ liên tục, đừng thấy Tiểu Phong Tử hiện giờ cường đại thế này, ở Nam Diêm Bộ Châu cũng thuộc loại sức mạnh siêu cấp, đủ để chấn áp cả một đại giáo phái.

    Nhưng năm đó lúc Trình Cung tranh đoạt thần khí đệ nhí Cửu Châu, trong mắt Trình Cung và những người kia, gã chẳng qua là một đứa trẻ thông minh hơn một chút mà thôi.

    Đây cũng giống như một đám người lớn cầm binh khí chiến đấu, có một cậu nhóc chạy đến đòi giúp đỡ vậy, mà hai kiếp làm người, mãi đến nay Trình Cung mới biết chuyện này.

    Trong lòng Trình Cung nghĩ, nhưng không lập tức rặn hỏi, mà chỉ nhẫn nại đợi tự mình Tiểu Phong Tử tiếp tục nói.

    Tiểu Phong Tử Linh Phong nói đến đây cũng có chút ngại ngùng nói:

    - Thế nhưng lúc ta đến vòng ngoài, căn bản không cách nào vào sâu bên trong, chính lúc ta nghĩ cách triệu tộc người Cự Nhân đến giúp đỡ, bất chợt bên trong phát nổ.

    Ta trực tiếp bị trận phát nổ khổng lồ đó làm bị thương, nhất là bị một mảnh vỡ cắm vào cơ thể, cả người bị không gian hỗn loạn làm cho rớt xuống Nam Diêm Bộ Châu này.

    - Lúc đó vết thương của ta rất nghiêm trọng, không ngờ nơi ta rơi xuống lại chính là phạm vi thế lực của ngườiMan này, lúc đó ta dùng toàn lực vận chuyển sức mạnh để chữa lành vết thương trong cơ thể.

    Hơn nữa ta cảm nhận được thứ bên trong cơ thể ta rất đặc biệt, không ngờ khiến cho huyết mạch của ta trở nên tinh nhuệ hơn, có điều mỗi lần huyết mạch xảy ra biến động, sức mạnh của ta sẽ bị giáng xuống một chút, máu cũng sẽ bị giảm sút đi rất nhiều.

    Vả lại ở bên trong đó ta còn có thể tìm thấy cảm giác đặc biệt về mặt tu luyện.

    Chính vào lúc này, những người Man phát hiện ra ta, vừa hay chính là lúc huyết mạch trong cơ thể ta bị ảnh hưởng bởi mảnh vỡ đó nên nó trở nên thuần khiết hẳn, lúc đó bọn chúng thấy được luồng ánh sáng toát ra trên khắp cơ thể ta thì liền quỳ rạp hết xuống đất, ta cũng chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao.

    Nhưng mơ hồ, ta cũng cảm nhận được huyết mạch của ta có sự áp chế và khống chế thiên phú đối với bọn chúng.

    Ta cảm giác dường như bọn họ cũng có một chút huyết mạch của tộc Cự Linh, chỉ là khác biệt khá xa so với tộc người Cự Nhân, bởi vì có cảm giác về huyết mạch, thấ bọn họ thành khẩn như vậy nên ta để bọn họ tìm một nơi để ta điều dưỡng thương thế.

    Mịa, quả nhiên là vậy, vận khí của Tiểu Phong Tử cũng tốt thật đấy.

    Mảnh vỡ mà gã nói, chắc chắn là mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh rồi, nhưng loại đồ vật này cho dù rơi vào tay của kẻ mạnh hơn, cùng lắm chỉ mơ hồ lĩnh ngộ được, tuyệt đối không thể giống như gã vậy, trực tiếp có được lợi ích bên trong mảnh vỡ đó.

    Tiểu Phong Tử nói như vậy, Trình Cung không khỏi nhớ tới con Nhục Nhục, lúc mới bắt đầu nó cũng cứ bám riết lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh không buông, xem bộ dạng hẳn là nó cũng có được lợi ích không nhỏ đây.

    - Đây là mảnh vỡ của thần khí đệ nhất Hư Không Âm Dương đỉnh, ngươi có thể có được lợi ích từ đây, cũng là cơ duyên của ngươi.

    Hơn nữa, nếu không phải có khoản thời gian điều dưỡng này chắc ta cũng không tài nào tìm ra ngươi, nói không chừng còn nảy sinh xung đột với Man Thần Giáo của ngươi nữa.

    Trình Cung chỉ chỉ miếng mảnh vỡ treo trên ngực Tiểu Phong Tử, lúc này mảnh vỡ đó cũng rộng khoản nửa mét, dài tầm hơn một mét, nó đang được treo trước ngực gã như vật để hộ giá, mà nếu gã biến thành thân cao trăm mét, mảnh vỡ này sẽ to bằng cái hoa tai bình thường.

    - Dựa vào cái này để tìm đến, thế... thế trước đó...

    Tiểu Phong Tử đột nhiên trợn tròn mắt, nhớ tớ trước đó đã gã bất chợt cảm nhận được luồng thần niệm đang dò xét nơi trú ngụ của bản thân.

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Không sai, chính là ta, nếu không phải vận khí của ta tốt, suýt chút nữa là bị Tiên Thiên Linh Quang của ngươi dung hóa rồi.

    Vừa nghe Trình Cung nói thế, Tiểu Phong Tử Linh Phong thân cao sáu mét khẽ lay động, nắm đấm đã xiết chặt, trong mắt đã toát lên cơn giận dữ kinh người.

    Gã tức giận là đang tức bản thân mình, giận mình suýt chút nữa hại chết ân chủ, không có ân chủ sao có bản thân của ngày hôm nay có được tất cả.

    Hơn nữa xưa nay Trình Cung chưa từng xem gã là vãn bối, cảm tình của hai người rất tốt, gã muốn theo Trình Cung suốt, nhưng do lúc đó Trình Cung muốn tìm kiếm con đường đột phá nên cũng không cách nào dẫn dắt gã theo, Tiểu Phong Tử cảm ân nên liền bắt chước một số người chịu ân huệ của Trình Cung qua, cứ gọi Trình Cung là ân chủ.

    Từ “chủ” này có mang ý nghĩa của chủ nhân, nay gã liếc mắt qua liền thấy ngay sức mạnh của Trình Cung hiện giờ rất yếu, vô cùng yếu, gã thật sự không nghĩ ra Trình Cung đã đỡ đòn Tiên Thiên Linh Quang bằng cách nào, tuy luồng Tiên Thiên Linh Quang đó gã vẫn chưa vận hết sức.

    Nhưng nếu Tiên Thiên Linh Quang đó làm tổn thương ân chủ, bản thân cho dù có chết ngàn vạn lần cũng không đủ đền tội, vì thế Linh Phong càng nghĩ càng thấy hối hận, phẫn nộ.

    Lại nghĩ tới chuyện bản thân còn thương lượng với kẻ khác, bàn làm thế nào giết hại ân chủ, một thứ điên cuồng đang lưu thông trong cơ thể gã, một luồng sức mạnh trong cơ thể gã khiến cho nhãn thần và trạng thái của gã thoắt chốc chìm vào điên tiết, nắm đấm của gã đã xiết chặt, nháy mắt liền muốn tấn công thật mạnh vào đầu mình.

    - Tiểu Phong Tử, bệnh điên của ngươi lại tái phát rồi à, giờ chẳng phải ta đang ngồi đây bình an vô sự hay sao.

    Nếu ngươi cảm thấy bản thân đã làm sai chuyện gì, chốc nữa đương nhiên ta sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để bù đắp, phạt ngươi như thế nào thì tùy ý ta, giờ thì ta còn có chuyện muốn nói với ngươi, kiềm chế mình lại một chút đi.

    Trình Cung nhìn qua thấy Linh Phong lại chìm vào trạng thái điên khùng, vội vàng quát mắng ngăn lại, hắn biết trên thế gian này chắc cũng chỉ có lời của bản thân hắn mới có chút tác dụng với Tiểu Phong Tử này.

    Một khi Linh Phong hoàn toàn chìm vào cơn tức giận hay chịu sự kích động, lại hoặc giả là lúc chiến đấu quá khích, đều sẽ chìm vào trạng thái điên loạn.

    Trình Cung cũng đã nghiên cứu qua nhiều lần, sau đó phát hiện ra sau khi gã chìm vào cơn điên loạn thì vốn không đánh mất bản tính, không phải dạng tùy ý bùng phát gây tổn hại đến người khác, trái lại trong cơ thể và sức mạnh của gã cũng sẽ có một bước tiến hóa vượt bậc hơn.

    Trình Cung đã tìm kiếm trên nhiều loại tư liệu, nhưng bởi vì thời gian quá dài, căn bản không còn những ghi chép liên quan đến tộc người Cự Nhân nữa.

    Nhưng Trình Cung trải qua nhiều năm nghiên cứu, phát hiện loại điên loạn này tuyệt đối không phải đến từ dòng máu tộc Cự Linh, dường như đó là một loại huyết mạch đặc biệt khác nằm bên trong cơ thể của gã.

    Trình Cung nghĩ đến mẫu thân của Tiểu Phong Tử Linh Phong, bởi vì người mẹ có thể sinh ra đứa trẻ đặc biệt thế này hẳn là không phải tầm thường, mà luồng sức mạnh đặc biệt đó vẫn có thể tồn tại được trong suốt quá trình giác ngộ của huyết mạch tộc Cự Linh của Tiểu Phong Tử, không cần nghĩ cũng biết nó có sức mạnh to lớn đến nhường nào.

    Chương 434: Một khả năng khác

    Tuy sức mạnh điên cuồng này không thể khiến Tiểu Phong Tử mất đi lý trí, nó còn trở thành tấm bài tẩy của gã.

    Nhưng một khi chìm vào trạng thái điên loạn, gã hành xử sẽ rất khùng điên, mà lúc này Trình Cung thấy Tiểu Phong Tử rõ ràng lại muốn động thủ với chính mình, nên hắn vội vàng quát tháo ngăn gã lại.

    Tiểu Phong Tử hồng hộc thở dốc, một lúc sau mới khống chế lại bản thân, tiếp đó lại có chút áy náy nhìn Trình Cung nói:

    - Ân chủ, người đây là bị cướp đoạt hay là chuyển thế ạ, sao giờ lại trở nên yếu đuối thế này.

    Nếu là do ta đã làm hại đến người, ta thật sự... chết cũng khó đền hết tội.

    Nhiều năm nay,lần đầu tiên Ân chủ cần người giúp đỡ tranh đoạt thần khí đệ nhất Hư Không Âm Dương đỉnh, thế mà ngược lại ta chẳng giúp được gì, căn bản là chưa xông vào vòng trong, mới vòng ngoài đã bị thương hất bay đi mất, giờ lại còn thế nữa, ta... ta thật sự con mẹ nó chẳng khác nào phế vật mà.

    - Bành bành...

    Một luồng huyết mạch điên cuồng khác trong cơ thể Tiểu Phong Tử tuy đã được gã khống chế, nhưng sự thiểu não và áy náy trong lòng vẫn không thể giảm sút, trong lúc tức mình, gã dùng nắm đấm ra sức đập vào đầu mình hai cái, vừa rồi thật sự gã có cảm giác nông nổi, nếu Ân chủ vì Thiên Thiên Linh Quang của mình mà bị thương, bất luận là bị thương do nhầm lẫn đi chăng nữa,gã thật sự muốn móc luônai mắt mình ra.

    Mặc cho cái huyết mạch tộc Cự Linh gì đó, mặc cho thần thông thiên phú nào kia, mặc cho tương lai sau này, không chết đi thì kiếp này tiếp tục sống cũng chẳng còn vui sướng gì nữa.

    - Thôi đi, được rồi đấy.

    Có phải giờ sức mạnh của ta không đủ mạnh, ta nói ngươi không nghe nữa phải không?

    Trình Cung vừa nhìn thấy vậy, sắc mặt ngay tức thì trùng xuống, giả vờ rất tức giận.

    - Dạ không phải ạ Ân chủ, ta chỉ là rất khó chịu...

    Tiểu Phong Tử vội vàng ngừng tay lại, hoàn toàn không biết giải thích thế nào cho phải.

    Mẹ kiếp, con nít vẫn hoàn con nít, cái đầu to một chút nhưng vẫn là đứa trẻ chưa thành thục.

    Trình Cung còn nhớ rõ mồn một, lúc Hư Không Âm Dương đỉnh của bản thân bị nổ tung, gã bấy giờ cũng chỉ mới có hơn 50 tuổi, cũng tương đương một đứa trẻ 8,9 tuổi bình thường.

    Mặc dù vừa rồi gã cũng có nhắc tới, gã đã ở đây mười mấy năm rồi, nhưng cùng lắm cũng chỉ tương đương với trình độ đứa trẻ 11,12 tuổi thôi.

    Về mặt nào đó, gã hoàn toàn không giống trẻ con, nhưng có nhiều khi vẫn biểu hiện rõ mặt chưa thành thục của mình.

    - Ngươi đó, cũng thật cho rằng bản thân đã trưởng thành rồi ư, vẫn y như một đứa trẻ.

    Thật ra bản thân ngươi đã làm rất tốt rồi, bất kỳ ai rơi vào tình cảnh như thế cũng sẽ phản ứng như ngươi vậy thôi, người không biết thì không có tội.

    Hơn nữa, đừng thấy sức mạnh của ta hiện giờ rất yếu, nhưng chẳng phải Tiên Thiên Linh Quang của ngươi cũng không làm hại được ta ư.

    Được rồi, đừng nhắc chuyện này nữa.

    Hiện giờ ta vẫn đang thu thập lại mảnh vỡ của thần khí đệ nhất Cửu Châu Hư Không Âm Dương đỉnh, bà mẹ, kiếp trước xảy ra sự cố, kiếp này ta phải khống chế triệt để lại mới được.

    Vừa rồi ngươi chưa nói hết, tiếp tục đi.

    - Ân chủ, ngươi cũng đang tìm cái này à...

    Tiểu Phong Tử vừa nghe, lập tức lấy mảnh vỡ từ trên đầu xuống, trực tiếp đưa cho Trình Cung nói:

    -

    Sau này thương thế của ta nghiêm trọng, mượn trợ lực từ mảnh vỡ này để thuần khiết huyết mạch một chút, kể cả luồng huyết mạch điên cuồng cũng được nâng cấp không nhỏ, nhưng sau đó thì chẳng còn hiệu quả gì nữa.

    Chỉ có điều ta biết thứ này không phải tầm thường, lúc ta chiến đấu với Giáo chủ của Nam Cương Thần Giáo, chính mảnh vỡ này đã cứu ta thoát chết mấy lần.

    Bởi vì khi mảnh vỡ này nằm trong cơ thể của ta, ta cảm nhận được những mảnh vỡ khác đang ở lân cận đây, cho nên ta cứ ở lại nơi này cũng là để tìm kiếm những mảnh vỡ khác, chỉ là nhiều năm qua đi như vậy, ta vẫn chưa tìm ra được.

    Tuy nhiên nếu Ân chủ muốn tìm, ta cho dù có phải ở đây một trăm năm, một ngàn năm, cho dù phải lật tung cái Nam Diêm Bộ Châu này, cũng sẽ tìm lại những mảnh vỡ còn lại cho bằng được.

    Xin người yên tâm.

    - Gọi ngươi là Tiểu Phong Tử, quả thật là có nhiều lúc ngươi điên cuồng lắm đấy, điều này ta không cần ngươi phải bận tâm, ta có cách trực tiếp tìm ra được.

    Mảnh vỡ khác hẳn đang nằm ở Nam Cương Thần Giáo, đợi sau một khoản thời gian, chúng ta tiêu diệt Nam Cương Thần Giáo này, nhân tiện liền có thể tìm thấy mảnh vỡ rồi.

    Đối với Tiểu Phong Tử thì Trình Cung chẳng có tẹo gọi là khách khí gì cả, nhận lấy cái mảnh vỡ này rồi trực tiếp cất vào luôn.

    Mảnh vỡ này đã là không nhỏ rồi, chí ít không nhỏ đến đáng thương như mảnh của Nhục Nhục.

    Thân trong không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục đã bị Trình Cung cố tình lạnh nhạt một thời gian rất lâu, bỗng nhiên nó cảm nhận được trong không gian ngoại đỉnh có thêm một mảnh vỡ, hơn nữa đối với nó mà nói thì mảnh vỡ này cực kỳ to lớn, Nhục Nhục vốn dĩ đang ủ dột bất thình lình phấn chấn hẳn lên.

    Trực tiếp xông lên trước, vòng quanh mảnh vỡ ngoại đỉnh to kết xù kia, hưng phấn đến không chịu nỗi.

    Đương nhiên Trình Cung biết tất, trong lòng thầm nghĩ cái con vật này cũng thật thần kỳ, không ngờ có thể có được lợi ích từ mảnh vỡ này.

    Thần khí đệ nhất Cửu Châu, tuy rằng chỉ là mảnh vỡ ngoại đỉnh, nhưng lại quý giá vô cùng, có điều quý giá cách mấy cũng chỉ là mảnh vỡ thôi, dường như chẳng có lợi ích đặc biệt nào khác.

    Trừ phi có vận khí tốt như Vũ Thân Vương, mảnh vỡ gã có được lại vừa hay chính là không gian chứa vật phẩm trước kia của Trình Cung, có thể có được đồ vật bên trong đó.

    Nhưng cả Tiểu Phong Tử và Nhục Nhục đều có được lợi ích từ bên trong, bỗng nhiên, Trình Cung nghĩ tới một chuyện, Tiểu Phong Tử có huyết mạch của tộc Cự Linh, còn có huyết mạch điên cuồng kia.

    Huyết mạch điên cuồng này thì Trình Cung không rõ từ đâu mà có, nhưng huyết mạch của tộc Cự Linh chính là huyết mạch thượng cổ, chẳng lẽ Nhục Nhục này cũng có huyết mạch thượng cổ hay sao, ừm, khả năng này rất lớn đấy.

    Chỉ là chớp nhoáng suy nghĩ trong đầu, Trình Cung cũng chẳng thèm để tâm tới Nhục Nhục trong không gian ngoại đỉnh, mặc nó tự mình vui vẻ đi.

    - Nam Cương Thần Giáo, quả nhiên là ở chỗ bọn họ, kỳ thật tên Đoan Mộc Nhất Phong đó đến đây tìm ta đàm phán, chính là dựa vào điểm mấu chốt này.

    Bọn họ cũng phát hiện ta sai đám người Man Thần Giáo đi tìm đồ vật, phỏng chừng họ muốn kiếm chát gì từ bên trong, ta cũng muốn mượn cơ hội này đến địa bàn của họ tìm kiếm.

    Vừa nghe Trình Cung nói muốn đối phó với Nam Cương Thần Giáo, Tiểu Phong Tử lập tức lên tinh thần.

    - Vừa rồi ngươi nhắc tới chuyện bọn họ vây đánh ngươi, còn nói mười mấy năm trước ngươi đến đây, hãy cụ thể kể lại tất thẩy sự việc xảy ra sau vụ nổ đó cho ta nghe xem.

    Ngay lần đầu tiên Tiểu Phong Tử nhắc tới chuyện gã đến đây vào mười mấy năm trước, trong lòng Trình Cung liền nhộn nhạo, dường như hắn ý thức được một số chuyện.

    Từ một khía cạnh khác mà nói, trong cơ thể rắn cũng có thể ẩn chứa huyết mạch của thần rồng thượng cổ, chỉ có điều nó đã quá ư mỏng manh đến độ có thể bỏ qua được.

    Nhưng cũng có một số con rắn có thể tu thành chính quả, trải qua việc tu luyện, thoát biến hết lần này đến lần khác.

    Sau khi trải nghiệm bụi trần hết triệu năm, trăm triệu năm, cũng thật sự có khả năng thăng tiên thành rồng.

    Đương nhiên, đó cũng chỉ là những con rồng cấp thấp nhất, cách xa Thần rồng đến chục ngàn dặm.

    Mà huyết mạch truyền thừa của người Man và tộc Cự Linh, cũng giống y như Thần rồng và rắn vậy, nếu thần rồng xuất hiện, cho dù không có sức mạnh nào khác, thì sự áp chế trên huyết mạch kia cũng đủ làm cho loài rắn dũng mãnh nhất cũng phải khiếp sợ.

    Huyết mạch tộc Cự Linh trong cơ thể Tiểu Phong Tử Linh Phong, cũng chẳng qua đang nằm ở trạng thái vừa mới bừng tỉnh mà thôi, nhưng trùng hợp thay gã bị mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh bắn trúng vào người, mảnh vỡ đó lại lần nữa ảnh hưởng làm cho huyết mạch trong cơ thể của gã thức tỉnh thêm.

    Trong quá trình thức tỉnh này, không phải chỉ một lần qua là có thể hoàn toàn khôi phục được, mà lần này gã trong họa có phúc, lại thức tỉnh thêm một chút nữa.

    Trong quá trình này, sức mạnh của gã bị tổn thương một tẹo, nhưng đối với sự phát triển sau này lại trở nên rộng mở hơn nữa.

    Mà lúc này bị đám người Man Kình Sơn phát hiện, nếu vị đám người Man này như rắn, thì bọn người Kình Sơn chẳng qua là một đám người đã trải nghiệm vô số tu luyện mài dũa, trên đầu mới bắt đầu mọc sừng thôi, từ rắn hóa thành con thuồng luồng có sức mạnh khổng lồ.

    Cũng chưa thế xưng họ là Giao Long, bọn họ còn chưa xứng với chữ “long”, nhưng sức mạnh của Tiểu Phong Tử cứ như huyết mạch thần rồng thuần chính nhất, tuy chỉ là mới bừng tỉnh nhưng lại vô cùng cao quý thuần chính, có sức ảnh hưởng cực lớn đối với bọn họ.

    Một là do sự áp chế từ huyết mạch, ngoài ra còn một điểm nữa đó chính là có Tiểu Phong Tử Linh Phong ở đây, lợi ích người Man cũng vô cùng vô kể.

    Trước kia Kình Sơn được coi là mạnh nhất trong tộc người Man cũng chỉ vừa đạt tới Lục Địa Thần Tiên cấp hai mà thôi, trong đám người này cũng chỉ có mình gã là đạt tới tồn tại Nhân Anh Kỳ.

    Nhưng chỉ trong vòng vẻn vẹn có mười năm, vì có Tiểu Phong Tử Linh Phong ở đây, trong tổng thẩy người Man Thần Giáo cũng không quá ba trăm ngàn người, không ngờ đã xuất hiện năm tồn tại Nhân Anh Kỳ, Kình Sơn càng tiếp cận Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, về phần tồn tại của trình độ vạn tượng nhất long càng có hơn mấy mươi người.

    Huyết mạch của Tiểu Phong Từ, ngoại trừ khiến bọn họ thần khẩn nể sợ khấu bái ra, cũng có thể kích phát sức mạnh trong cơ thể của bọn họ, gia tăng tốc độ tu luyện và nâng cấp của bọn họ.

    Vì mối quan hệ này, Tiểu Phong Tử vào đây, trong quá trình gã ở đây dưỡng thương, gã cũng bắt đầu phái người đi truy tìm các mảnh vỡ khác.

    Đồng thời tiện tay dùng những đồ vật gã mang theo bên mình, giúp đám người Man này luyện chế một số vũ khí, dạy cho chúng một số thứ, giúp sức mạnh của bọn họ dần dần tăng vọt.

    Sau đó gã nghĩ tới một số quốc gia, giáo phái do tộc người Cự Nhân cai quản, gã liền mô phỏng mà lập nên Man Thần Giáo này, như vậy càng dễ bề quản lý, cũng tăng cường sức ngưng tụ.

    Nhưng bởi vì Man Thần Giáo ngày càng hùng mạnh, dần dần thoát ly khỏi sự khống chế, Nam Cương Thần Giáo bắt đầu cảm thấy không cam tâm.

    Cuộc chiến lúc mới bắt đầu chỉ là sự tranh đấu của những tay dưới Thoát Tục Kỳ, cuối cùng thì đến Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo đích thân ra tay, còn dẫn theo mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão cường đại nhất đến, lần đó bọn họ tiến hành một cuộc đại chiến.

    Lúc bấy giờ thương thế của Tiểu Phong Tử đã hoàn toàn bình phục, sức mạnh của gã vốn dĩ đang chuẩn bị bùng phát tăng vọt, kết quả vì trận đại chiến với bọn họ khiến cho bản thân lại lần nữa bị trọng thương, cuối cùng dở cả bài tẩy, dùng Tiên Thiên Linh Quang đả thương Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, giết chết hai Thái thượng trưởng lão đỉnh cao của Nam Cương Thần Giáo, kết thúc trận chiến này.

    Còn bản thân Tiểu Phong Tử bị thương không nhỏ, thậm chí sau khi sức mạnh tụt dốc, không tài nào hồi phục lại được.

    Nhưng gã lại không cam tâm cứ thế mà đi, lại sợ Nam Cương Thần Giáo biết gã mải vẫn chưa hồi phục, nên mới làm cho bản thân trở nên thần bí, không dễ dàng gặp bắt kỳ ai, âm thầm sai đám người Kình Sơn đi lục tìm mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Nhưng gã không có năng lực như Trình Cung, có thể ấn định được vị trí của mảnh vỡ ngoại đỉnh, việc tìm kiếm cứ khó y như mò kim đáy biển vậy.

    Mà theo lời gã nói, từ khi bị thương đến nay, đã ở đây suốt mười bảy mười tám năm liền.

    Tiểu Phong Tử nói xong, Trình Cung lại chìm vào suy tư, vụ nổ đã qua đi mười bảy mười tám năm rồi ư, nhưng ký ức thật sự của mình lại không quá hai năm.

    Thần khí đệ nhất Cửu Châu bị nổ tung, đừng nói là không gian, ngay cả thời gian cũng phát sinh một số vấn đề không được bình thường, cho dù vì vậy mà sai loạn xảy ra cuộc biến hóa trăm triệu năm, Trình Cung cũng có thể hiểu được.

    Sở dĩ hắn trầm tư, đó là do thông qua lời kể của Tiểu Phong Tử, hắn phát hiện thời gian bùng nổ của Hư Không Âm Dương đỉnh, không chênh lệch bao nhiêu so với ngày sinh của bản thân hắn.

    Bởi vì tình huống ra đời của bản thân, tại Trình Gia cũng là một sự bí ẩn, mỗi lần nhắc tới điều này đến cuối cùng vẫn không tài nào có được câu trả lời.

    Nhưng thông qua lời nói của La Anh Hùng, Tống Chiến Thiên bọn họ, lúc bấy giờ khẳng định đã xãy ra đại sự kinh thiên động địa.

    Mà chuyện đại sự này, có sức ảnh hưởng to lớn đối với Trình Gia, đến nỗi hiện tại Trình Lão Gia Tử vẫn không muốn nhắc tới nó.

    Lúc này so sánh mốc thời gian, trái lại khiến Trình Cung nghĩ tới một khả năng khác, tuy nhiên giờ thì điều đó đã không còn quan trọng nữa rồi.

    Chương 435: Cai quản người Man

    Chuyện của nhiều năm như vậy, một khi kể ra thì quả thật dài dòng không ngớt, sau khi Tiểu Phong Tử kể xong chuyện bên này của gã, Trình Cung cũng nói về tình hình của bản thân một chút.

    Hắn vốn không trả lời vấn đề liên qua đến cướp đoạt hay là tái sinh mà Tiểu Phong Tử đã hỏi, chỉ kể gã nghe vài chuyện xảy ra trong một năm nay.

    Nghe xong Tiểu Phong Tử kích động vô cùng, lúc Trình Cung nói đến đoạn hắn sẽ phát triển sự nghiệp ở mảnh đất Nam Hoang này, thành lập thế lực thuộc về riêng mình, Tiểu Phong Tử vô cùng kích động và hưng phấn.

    Thậm chí muốn lập tức ra lệnh cho ba trăm ngàn người trong Man Thần Giáo, toàn bộ lập tức, nhanh chóng bay tới Đan Thành.

    Tuy nhiên bị Trình Cung kịp thời ngăn cản.

    - Đừng vội, đừng vội, giờ ngươi là một tấm bài tẩy của ta, chuyện ta cần ngươi làm còn nhiều lắm.

    Bao gồm cả chuyến đi lần này của ta, nếu bên Đan Thành có xảy ra chuyện gì cũng phải nhờ vào ngươi, đến lúc ta sẽ bảo Sắc Quỷ thành lập tụ điểm liên lạc nơi này.

    Nếu đám người Man này nghe lời ngươi răm rắp, thế thì hiện giờ chưa phải vội vã đem họ qua Đan Thành, hơn nữa thương thế của ngươi vẫn chưa khỏi.

    Nếu ngươi gia nhập vào Đan Thành lúc này, ắt hẳn sẽ gây nên nỗi khiếp sợ cho tất cả các thế lực ở Nam Diêm Bộ Châu, thậm chí bọn chúng rất có thể sẽ liên thủ lại đối phó với ta, tới chừng bọn chúng sẽ không như bây giờ, thậm chí sẽ không đợi bách niên yêu thú triều đến đã động thủ trước rồi.

    - Không thành vấn đề, ai dám động đến địa bàn của Ân chủ, ta cho kẻ đó chết.

    Trước tiên Tiểu Phong Tử Linh Phong ra sức vỗ ngực, ý là gã bảo đảm không vấn đề gì, nhưng sau khi nghe Trình Cung nói những lời sau đó, gã lại lo lắng nói:

    - Ân chủ, thế thì e rằng không xong rồi, trước đó ta vừa đá bay tên Đoan Mộc Nhất Phong xảo huyệt kia, còn bảo Kình Sơn đánh đuổi đám người mà gã dẫn tới, mà chuyện đó lại xảy ra ngay sau khi ta trông thấy các người, tặc, lần này lại làm loạn kế hoạch của Ân chủ rồi.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Không sao, đánh chết bọn chúng cũng chẳng đoán được mối quan hệ của chúng ta, bọn chúng cũng chẳng ngờ một tồn tại đỉnh cấp có thể đối kháng với Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông và Thái thượng trưởng lão Phong Vân Kiếm Phái, lại có thể vâng vâng dạ dạ với một tên tiểu tử thế tục ăn chơi tráng tác như ta.

    Sau vụ việc này, chắc hẳn Nam Cương Thần Giáo sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu, đến lúc đó ngươi cứ trực tiếp nói với họ, sư tôn của ngươi không cho phép ngươi làm loạn, ngươi nói ngươi sợ rồi, dù sao ai muốn đối phó với ta thì cứ đi, ngươi sẽ không chọc vào bọn ta.

    Sau đó tìm cách loan tin này ra ngoài, cứ nói Man Thần Giáo bày tỏ sự cáo lỗi đối với hiểu lầm vừa qua, từ nay sẽ không coi Trình Đại Thiếu là kẻ địch, thế là được rồi.

    - Hả!

    Cái này... gã sẽ tin sao?

    Tiểu Phong Tử kinh hãi nhìn Trình Cung.

    - Có đấy.

    Trình Cung gật đầu một cách khẳng định nói:

    - Cho đến nay, bọn họ vẫn không ngừng phỏng đoán thế lực ủng hộ sau lưng ta là ai, còn ta thì cứ thỉnh thoảng lại tạo chút ngộ nhận cho bọn chúng.

    Sau lưng Vũ Thân Vương thì có bóng dáng của Lão Ma Sư Tôn và Bà La Đa Châu, Lý Dật Phong hẳn là người nhà họ Lý ở Đông Nam Vũ Châu, còn Chu Dật Phàm kia lại là người phát ngôn đại diện của Thất Âm Cầm Cung bên phía Đông của Đông Thắng Thần Châu,nay Nam Diêm Bộ Châu thật sự rơi vào thời đại hỗn loạn rồi, ai cũng muốn đặt chân vào đây.

    Sự quật khởi của ta lúc này, cho dù ta có nói không ai ủng hộ, đánh chết bọn chúng cũng chẳng ai tin đâu.

    - Hì... cũng phải!

    Tiểu Phong Tử nghe rồi gật đầu cười nói:

    - Kỳ thật hiện giờ Ân chủ người cũng có người chống lưng đấy chứ, chính là bản thân Ân chủ người đấy, một mình Ân chủ còn đỉnh hơn nhiều so với bọn người đó.

    Hơn nữa, nếu thật sự không xong thì ta sẽ quay về kéo hết toàn tộc người đến, đến lúc đó xem xem bọn chúng ai dám giành với Ân chủ, kẻ nào dám giành với Ân chủ thì ta sẽ tiêu diệt kẻ đó.

    Tiểu Phong Tử Linh Phong cầm chặt nắm đấm, ai là kẻ địch của Ân chủ, tất phải chết.

    Trình Cung cười xua tay nói:

    - Ngươi nghỉ ngơi chút đi, Nam Diêm Bộ Châu không giống với những nơi khác, không có Truyền Tống Trận cự ly xa, ngươi một lượt đi về cũng phải cả năm trời, đợi khi ngươi quay lại thì không biết đã ra sao rồi.

    Hơn nữa tình hình của ta hiện giờ nếu thật sự dẫn theo tộc người của ngươi, chớp mắt sẽ bị người ta đoán ra được ngay, lúc đó thì thật sự phiền toái to rồi.

    Tộc Cự Nhân có thể tung hoành ở đây, nhưng nếu bọn họ muốn bảo vệ người có thần khí đệ nhất Cửu Châu, vậy chuyện cả tộc bị tiêu diệt hẳn sẽ xảy ra trong nháy mắt thôi.

    Lần này nếu không phải là gặp lại ngươi, cho dù là một số bằng hữu trước kia, ta cũng sẽ không dễ dàng bộc l٠thân phận của mình, cho nên tiểu tử ngươi ngàn vạn lần đừng làm bậy, nghe hiểu chưa hả?

    Bị Trình Cung nói thế, Tiểu Phong Tử Linh Phong toát mồ hôi đầy trán, liều mạng gật đầu lia lịa.

    Gã căn bản chẳng nghĩ nhiều như vậy, ngẫm nghĩ cảnh tượng lúc bắt đầu tran đoạt thần khí đệ nhất Cửu châu này, gã cũng cảm thấy lạnh tóc gáy, thật quá kinh khủng.

    - Phải rồi, những người Man khác gặp ngươi, đều có biểu hiện như đám người Kình Sơn à?

    Vừa rồi Tiểu Phong Tử kể rất chi tiết, nhất là lúc nói đến đoạn thành lập Man Thần Giáo gã còn có chút kiêu ngạo, giống hệt như cảm giác hưng phấn của một đứa trẻ khi gầy dựng được thành bảo của riêng mình.

    Bởi vì những việc của Man Thần Giáo bên này, khác biệt so với trước kia, hoàn toàn do gã tự mình thao tác thành lập nên, lúc kể ra đương nhiên cũng có chút cảm giác thành công.

    - Chắc chắn không vấn đề gì, áp lực của huyết mạch, còn lợi ích có được từ trên người ta cũng khá nhiều, bọn họ muốn không nghe cũng không được.

    Nhắc tới là Tiểu Phong Tử lại cảm thấy rất đắc ý, hoàn toàn chỉ dựa vào khí chất do huyết mạch toát ra cũng đủ hàng phục người khác, lúc kẻ khác quỳ rạp thần phục dưới chân, gã có cảm giác như một bậc đế vương thật thụ.

    - Tốt, tốt, tốt.

    Trình Cung liên tiếp khen tốt, mẹ nó, người Man ở Nam Hoang này mới có mấy trăm ngàn người, nhưng bên phía tộc Man Đông Nam, số tộc Man lại lên đến trăm triệu người.

    Tuy chỉ có trên trăm triệu người, nhưng áp lực của bọn họ đối với Lam Vân Đế Quốc thậm chí còn mạnh hơn Đồ Đằng Đế Quốc và Thảo Nguyên Vương Đình, phải biết rằng bọn họ tuy chỉ có trên trăm triệu người, nhưng số người có thể chinh chiến chỉ có ba triệu người, thời điểm quan trọng thậm chí có thể đạt tới năm triệu người.

    Đây là con số khủng bố biết nhường nào, hơn nữa sức chiến đấu của bọn họ cường hãn, nhiều năm nay triển khai chém giết với Trình Vũ Phi ở Đông Nam, áp chế phần lớn binh lực của Lam Vân Đế Quốc.

    Nếu có thể hàng phục bọn họ, không những đội quân tinh nhuệ triệu người bên phía phụ thân, mà ngay cả đội quân phối hợp hơn một triệu người khác cũng có thể thích phóng ra ngoài, càng có thể tạo nên một trợ lực cường đại.

    Chính là vì thời gian cấp bách, nếu chiếu theo qui mô này của Man Thần Giáo, nếu Tiểu Phong Tử có thể ở bên Man tộc mười mấy năm, thế thì Man Thần Giáo tuyệt đối sẽ đối thủ như mây.

    Thu hoạch này, hoàn toàn không phải do có được mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Mảnh vỡ ngoại đỉnh có thể từ từ tìm kiếm, nhưng nay có thể khống chế tộc Man khắp Đông Nam, điều này có ý nghĩa quan trọng đối với Trình Gia, mà đối với Trình Cung thì càng quan trọng hơn.

    Hễ nghĩ đến chuyện chống đối với Lam Vân Đế Quốc đã nhiều năm, ngay cả Trình Lão Gia Tử và phụ thân của mình đã nhiều năm chinh chiến, cũng chỉ có thể ngăn cản đội quân Man Tộc tiến tới, giờ có thể tùy ý khống chế họ, Trình Cung thật sự không kiềm được mà muốn phá lên cười to.

    Nơi cư trú của người Man, Man Thần Giáo.

    Hoàn toàn không hề nguyên thủy lạc hậu như trong tưởng tượng của mọi người, hoàn toàn là đường đá sạch sẽ rộng rãi, cho dù con đường nhỏ nhất cũng phải rộng nhẫn mười mét, con đường chính thì rộng cả trăm mét.

    Từ trên đỉnh cao nhất bắt đầu đi, những kiến trúc cao hơn ba mươi mét, dần dần trải dài xuống dưới.

    Càng đi xuống dưới thì những căn nhà càng thấp đi, đương nhiên, căn nhà thấp nhất cũng phải cao gấp đôi so với nhà của người bình thường.

    Ba người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu vừa bước vào nơi này, liền bị giật mình bất ngờ bởi tình hình ở đây, móa, đây là chỗ cư trú của Man tộc sao?

    Kình Sơn bên cạnh cứ cung kính giới thiệu, bọn họ mới biết được, thì ra tất thẩy đều do Thần thay đổi, là Thần đã thay đổi mọi thứ cho bọn họ, giúp bọn họ có một gia viên thoải mái sung túc hơn.

    Từ kiến trúc của Man Thần Giáo có thể thấy được cơ thể bọn họ mạnh hay yếu, bởi vì nếu sức mạnh của bọn họ càng mạnh thì cơ thể càng cao to, mà những căn nhà cần thiết cũng phải cao to hơn nữa, chỉ riêng phòng ốc thế này cũng vô hình trung khiến đám người Man Thần Giáo càng liều mạng tu luyện, rèn luyện bản thân hơn.

    Bởi vì người được gọi là Thần Linh Tiểu Phong Tử này, vì để tránh cho người khác biết mình đang bị thương nặng, cơ bản chẳng mấy khi ra mặt, vì thế trong Man Thần Giáo này thì địa vị của Trình Sơn cũng là dưới một người nhưng trên vạn người.

    Nhìn thấy gã, tất cả mọi người đều hành lễ cung kính, sau đó lại tiếp tục bận rộn với công việc của mình.

    - Dân số hiện giờ của các người là bao nhiêu?

    - Ba trăm hai mươi tám ngàn chín trăm mười tám người, năm nay sẽ tăng thêm không ít.

    - Bên Nam Long Sơn Mạch này các người dò thám được những nơi nào rồi, các người đã tìm hiểu được gì về Nam Cương Thần Giáo?

    - Nam Long Sơn Mạch thì mười mấy năm nay chúng tôi vẫn luôn âm thầm điều tra, nhưng mục tiêu của chúng tôi hơi lớn, cho nên chúng tôi cũng khống chế một số yêu thú và đoàn Liệp Yêu Giả tiến vào bên trong.

    Bảy phần khu vực trong đó chúng tôi đã nắm rõ.

    Còn đối với Nam Cương Thần Giáo, chúng tôi đã khống chế được vài người, trong đó còn có cả một trưởng lão đã đột phá vạn tượng nhất long, có một lần bị chúng tôi âm thầm bắt giữ, sau đó Thần sử dụng vô số pháp thuật để khống chế gã.

    Cho đến nay, gã lại nghĩ cách khống chế thêm hai vị trưởng lão cùng khá nhiều đệ tử của gã, có thể nói là, ngoại trừ một số bí mật của Thái thượng trưởng lão chúng tôi chưa biết, tình hình của Nam Cương Thần Giáo thì cơ bản chúng tôi đều nắm rõ.

    - Chu cha, đúng thật là hỏi đến đâu thì đáp đến đó nha, những chuyện cơ mật thế này không ngờ lại nói ra chẳng chút do dự.

    Nghe Sắc Quỷ đặt câu hỏi liên tục, Kình Sơn cứ thế trả lời, thậm chí ngay cả những chuyện này gã cũng trực tiếp nói ra, Bàn Tử thấy vậy cũng bất ngờ, sử dụng thần niệm cảm thán với tụi Sắc Quỷ và Túy Miêu.

    - Điều này chứng tỏ, vị Man Thần kia đích thật là thần linh trong lòng bọn họ, mà gã Man Thần kia cũng thật sự nghe lời của Đại Thiếu chúng ta.

    Sắc Quỷ cũng sử dụng thần niệm giao lưu lại.

    Bọn họ quay lòng vòng ở đây hết nửa ngày trời, Kình Sơn nhận được thông báo của Linh Phong lại dẫn theo bọn Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu quay trở về cung điện, tuy nhiên bọn họ không vào trong điện, vì Trình Cung và Tiểu Phong Tử Linh Phong đang đứng đợi bọn họ bên ngoài điện.

    Cái cung điện khá hơn nhiều so với ngọn núi, căn bản không phải nơi cho người bình thường ở, chi bằng đợi ở ngoài cho tiện.

    - Đại ca, ngươi thật không phải loại “ngầu” bình thường đâu nha, tuyệt đối là loại trâu mẹ gả cho con voi, ngầu đỉnh luôn.

    Từ phía xa trông thấy Trình Cung, liền nhìn thấy Thần Linh Linh Phong của Man Thần Giáo cao sáu mét đang vui vẻ đi theo sau Trình Cung, Linh Phong lúc này trông cứ như một người hầu bự chảng, nào còn có khí thế của thần linh Man Thần Giáo gì ở đây.

    Cộng thêm chuyện vừa phát sinh ban nãy, Bàn Tử từ xa đã dựng thẳng ngón cái lên.

    - Khốn kiếp.

    Trình Cung cười cười chửi một tiếng, chỉ về phía ba người bọn họ nói:

    - Ba tên này chính là ba người trong Tứ Đại Hại của Vân Ca Thành, Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử.

    Sau này bọn họ có chuyện gì chính là chuyện của ta, các ngươi cùng nhau hợp tác vui vẻ.

    Cả ba người các ngươi cũng làm quen đi, Tiểu Phong Tử Linh Phong, đừng thấy gã thân thể cao to, kỳ thật nếu chiếu theo cách tính của tộc người bọn họ, gã giờ cũng chỉ tương đương với một đứa trẻ 11, 12 tuổi thôi.

    Sau này chúng ta sẽ là người một nhà, Man Thần Giáo cũng sẽ trở thành một phần của Đan Thành, chỉ là tạm thời chưa phải lúc công khai.

    Chương 436: Hắn vẫn còn con nít

    Mười một mười hai tuổi, ba người trợn tròn mắt nhìn Linh Phong đã thu nhỏ, thân người vẫn cao ngút trên 6m.

    Mà lúc này trong đầu xoẹt qua ý nghĩ, đều là bộ dạng thân cao trên trăm mét của Tiểu Phong Tử Linh Phong, lúc gã kích động quỳ xuống cũng tạo nên luồng gió mạnh bạo, mà luồng gió này cũng không phải những kẻ có sức mạnh dưới Siêu Phàm Kỳ có thể chịu đựng được đâu.

    Hơn nữa cai quản Man Thần Giáo lâu như vậy, không ngờ... không ngờ chỉ là một đứa trẻ mười một mười hai tuổi, thế gian này quả thật quá điên rồ, chủng tộc gì mà khoa trương thế này.

    - Đại Thiếu, ngươi đang đùa bọn ta đấy à?

    - Gã là con nít ư?

    - Còn nhỏ hơn bọn ta sao?

    - Giỡn hoài vậy?

    Cả ba người đều không thể tin vào tai mình, không chỉ là vấn đề chiều cao, mấu chốt là cả ba vừa rồi đã trông thấy tình hình ở Man Thần Giáo, ai mà tin tất thẩy những thứ này đều là do một tay đứa trẻ mười một mười hai tuổi làm nên chứ.

    Kỳ thực, đối với chiều cao kinh người của Linh Phong, hiện giờ bọn họ vẫn cảm thấy chấn động.

    Phải biết rằng, cho dù là yêu thú, hiện giờ cũng ít khi gặp pải con to lớn nhường này, huống chi là con người.

    - Tộc Cự Nhân, truyền từ tộc Cự Linh thượng cổ, có huyết mạch của thượng cổ.

    Thời kỳ thượng cổ, tộc Cự Linh cường đại có thể cầm sao hái nguyệt, cường đại đến mức khó tưởng tượng được, tộc Cự Linh ngày nay tuy không còn khoa trương như vậy, nhưng cũng là chủng tộc cường đại.

    Còn vấn đề về tuổi tác, ta chỉ nói là tương đương với độ tuổi mười một mười hai của người bình thường, còn những mặt khác thì không có liên quan gì nhiều đến vấn đề này, cũng giống như trong loài người cũng có rất nhiều đứa trẻ làm nên đại sự đấy thôi.

    Điều này không coi là bí mật, chỉ có điều phần lớn người ta không biết mà thôi.

    Giống như những bậc tầm cao của Nam Cương Thần Giáo trong lúc chiến đấu với Tiểu Phong Tử Linh Phong, chắc chắn biết được gã là người của tộc Cự Nhân.

    - Thần hắn nói có thật không?

    Lúc này, người luôn cẩn trọng đứng bên cạnh là Kình Sơn nghe vậy, liền nhìn Linh Phong cẩn thận hỏi tới, dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng đến toàn tộc.

    - Bất cứ lời nào Ân chủ ta nói, bất cứ điều gì Ân chủ ta quyết định, ngay cả ta cũng phải nhất nhất nghe theo, ngươi đây là đang chất vấn Ân chủ ta hả?

    Đừng thấy Linh Phong trước mặt Trình Cung vâng dạ thế kia, nhưng một khi nói chuyện với Kình Sơn, một luồng uy áp khổng lồ, sức mạnh phát ra từ trong huyết mạch bên trong cơ thể, lập tức như núi như biển vậy áp đảo qua đó.

    Dưới sức áp đảo khổng lồ, còn có một loại sức mảnh có thể thiêu hủy tất thẩy bất cứ lúc nào.

    - Kình Sơn không dám, Kình Sơn không dám, ý chỉ của Thần chính là sứ mệnh của chúng tôi.

    Ân chủ của Thần, cũng chính là Ân chủ của Man Thần Giáo.

    Bởi vì vừa rồi theo sau Trình Cung, Linh Phong kiềm chế bớt sức mạnh và uy áp của mình, vậy nên mới khiến cho Kình Sơn nảy sinh ý niệm chất vấn, nhưng tiếp sau đó một câu nói của Linh Phong lại kèm theo sức mạnh bùng phát ra ngoài, trực tiếp khiến cho Kình Sơn phải phủ phục xuống dưới, toàn thân run rẫy.

    Sức uy áp của Linh Phong đối với gã, đã không chỉ riêng về mặt sức mạnh nữa, mà còn là về huyết mạch và sức ảnh hưởng tâm linh, chỉ có thể là vậy mới có thể khiến một tồn tại Nhân Anh Kình thành khẩn phủ phục đến thế.

    Kỳ thật Trình Cung cũng là lần đầu tiên trông thấy, có thể khiến tồn tại Nhân Anh Kỳ đã gần tiếp cận đỉnh phong phải thần khẩn kính sợ như vậy, đây cũng chỉ có tổ hợp sức mạnh tín ngưỡng và sức mạnh huyết mạch mới có thể làm được thôi, tình huống thế này cũng thường hay gặp ở trong yêu tộc.

    - Được rồi, biết ngươi lợi hại lắm rồi.

    Trình Cung cười nói rồi để Kình Sơn đứng dậy, căn dặn một số chuyện liên quan đến liên hợp, đồng thời bàn giao một số chuyện đối với Nam Cương Thần Giáo

    - Thương thế của Tiểu Phong Tử cần có đan dược thiên cấp siêu phẩm mới được, thứ nhất hiện giờ ta không đủ dược liệu, thứ hai bây giờ ta cũng không tài nào luyện chế đan dược được, nhưng tin chắc không bao lâu sau sẽ có thể thôi.

    Lần này dẫn ba người các ngươi đến đây, ngoài trừ để các ngươi làm chuyện liên kết với Man Thần Giáo cho ổn thỏa, cũng là muốn để các ngươi ở lại đây một quảng thời gian, Tiểu Phong Tử ta phải bế quan vài ngày, sau đó mới trực tiếp rời khỏi, trong thời gian đó ta giao bọn họ lại cho ngươi.

    Còn nữa, Thất Huyền Kiếm này còn có vài linh khí hạ phẩm khác ngươi hãy giúp ta rèn luyện cho bọn chúng, với vũ khí hiện giờ của bọn chúng, sử dụng bán linh khí đã khó phát huy được sức mạnh cao nhất rồi.

    Trình Cung nói, vừa giơ tay đã lấy ra mười viên Chuyển Sinh Đan đưa cho Linh Phong, đồng thời lại giơ tay lên, một phần nguyên dịch bên trong không gian ngoại đỉnh thoáng chốc xuất hiện, tiếp đó Trình Cung lại ném một giới chỉ không gian đựng đầy đan dược cho Linh Phong.

    Cùng lúc cũng quăng Thất Huyền Kiếm của Phùng Lăng và một vài tiểu phẩm linh khí khác cho Tiểu Phong Tử, Tiểu Phong Tử tuy không hiểu cách rèn luyện binh khí lắm, nhưng sức mạnh của gã đủ mạnh, chỉ cần có nguyên liệu đầy đủ, việc chế luyện linh khí hạ phẩm đối với gã mà nói cũng chẳng hao tổn bất kỳ sức lực nào.

    Có được số Chuyển Sinh Đan và nguyên dịch này, thương thế của Tiểu Phong Tử cho dù không thể khỏi hẳn, nhưng cũng có thể đảm bảo tạm thời nó sẽ không xảy ra biến chứng gì.

    Hơn nữa những thứ này, cũng có thể mượn tay Tiểu Phong Tử, giúp nâng cáo sức mạnh cho bọn Túy Miêu.

    Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đã sớm quen với những thứ này, mà trong mắt Tiểu Phong Tử, cho dù Ân chủ có lấy ra Tiên đan đi nữa cũng là chuyện bình thường, huống hồ là những thứ này.

    Chỉ có giáo chủ của Man Thần Giáo, vị tồn tại Nhân Anh Kỳ tiếp cận đỉnh phong này, đã triệt để bị chấn kinh rồi.

    Ân chủ, Ân chủ của Thần rốt cục là người thế nào?

    Tất thẩy trông cứ như hoan tưởng vậy, quá không thật rồi, nguyên dịch, lượng nguyên dịch khổng lồ như vậy, cho dù bản thân là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, cũng đủ bản thân tiêu hao một thời gian dài, Chuyển Sinh Đan, một viên cũng đủ làm dậy bão máu ở Nam Hoang này, hắn vừa ra tay liền đem ra nhẫn mười viên cơ.

    Còn có nhiều linh khí hạ phậm như thế, cho dù lần trước Ân chủ đã cho bọn họ không ít pháp bảo, ngay cả linh khí trung phẩm cũng có mấy cái lận, nhưng đùng cái nhìn thấy nhiều linh khí hạ phẩm như vậy, thật sự khiến Kình sơn cảm thấy hoa cả mắt.

    Trước đây bị bọn khốn nạn Nam Cương Thần Giáo lừa gạt, không ngờ bản thân còn muốn phái tên thủ hạ dẫn theo mấy chục ngàn người liền có thể giải quyết, bây giờ nghĩ lại bản thân Kình Sơn cũng thấy hơi sợ.

    Chắc hẳn vị Ân chủ của Thần biết Man Thần Giáo này là do Thần gầy dựng nên, mới thủ hạ lưu tình cho.

    Trước lúc Trình Cung rời khỏi phòng đan, để lại một số nguyên dịch, cộng thêm số để lại cho Linh Phong, lượng nguyên dịch khổng lồ của Trình Cung giờ chỉ còn lại khoản năm phần.

    Chỉ có điều với tình hình trước mắt, nguyên dịch và chuyển sinh đan đối với hắn mà nói chẳng giúp được bao nhiêu, chí ít thì nó trở nên vô cùng chậm chạp, mà Trình Cung cũng không thể yên tĩnh từ từ tu luyện được, may thay vừa rồi tìm thấy thêm một mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Trình Cung nói xong, buông lại một câu để bọn họ bàn luận với nhau, sau đó trực tiếp phi thân về phía ngọn núi ở xa.

    Hắn phải nhanh chóng luyện hóa mảnh vỡ ngoại đỉnh kia, sau đó chạy ra hải ngoại tìm Vũ Thân Vương, nếu nơi lần trước Vũ Thân Vương tìm thấy mảnh vỡ ngoại đỉnh còn những miếng khác nữa, thế thì lúc này e rằng Vũ Thân Vương đã có được những mảnh vỡ ngoại đỉnh khác rồi.

    Đồ vật của mình, nhất là mảnh vỡ mà Vũ Thương nhặt được lần trước đều là khu vực có mảnh vỡ chứa không gian bên trong, đồ vật hay ho của mình sao có thể để tên khốn Vũ Thân Vương hưởng được.

    Huống hồ tuy gã không ở đây, nhưng dựa lực Hoàng đế, Đoan Mộc Nhất Phong và Nam Cương Thần Giáo đã gây không ít phiền toái cho mình, ở Lam Vân Đế Quốc thì ít nhiều gì bản thân cũng có chút kiêng kị, ra hải ngoại rồi đoạt lại đồ của mình, nếu tiện thể thì trực tiếp xử gã luôn, cũng là sớm giải quyết một sự phiền phức về sau.

    Vả lại Nhân Anh Kỳ bên cạnh mình càng lúc càng nhiều, hiệu quả của đan dược địa cấp siêu phẩm đã không còn tác dụng rõ rệt như trước, nhất định phải nghĩ cách luyện chế đan dược thiên cấp.

    Linh Lung muốn nâng cấp, cũng phải có kinh nghiệm luyện chế lượng lớn đan dược thiên cấp mới được, nếu không cho dù bản thân chỉ dẫn tốt cách mấy, nàng ta cũng không thể nâng cao trình độ luyện đan được.

    Lại cộng thêm thương thế của Tiểu Phong Tử hiện giờ, trước đó Trình Cung đã kiểm tra giúp gã, gã không phải chỉ đơn thuần bị thương, nếu chỉ là bị thương thì dựa vào năng lực hồi phục mãnh mẻ của gã, hẳn vết thương đã sớm hồi phục rồi.

    Cho dù thương thế không khỏi, cũng không thể giống như tình trạng bây giờ, sức mạnh không ngừng tụt dốc, gã đây là đang bị trúng độc.

    Tên gọi của loại độc này Trình Cung cũng không biết, dù sao thì tên gọi thì có thể tùy ý đặt mà, trừ phi đó là thứ vang dội trong giới tu chân, kinh động khắp Cửu Châu hoặc giả là thứ để lại chấn động kinh hồn trong lịch sử loài người.

    Nhưng thuộc tính của loại độc này Trình Cung có thể phân tích ra được, đó là một loại độc có tính phát tác chậm, từ từ đầu độc vào nguyên anh và cơ thể, nó có thể trong lúc bất tri bất giác làm cho thực lực của người trúng độc bị giảm sút, thậm chí là tổn hại đến Nguyên anh, cả đời khó lòng nâng cấp hơn nữa.

    Tiểu Phong Tử này cũng coi như tốt rồi, gã có huyết mạch thượng cổ, cơ thể mạnh mẻ, lại công thệm năm xưa đã dùng khá nhiều thứ của Trình Cung cho gã, nên mới có thể chống đỡ đến giờ.

    Vừa rồi Trình Cung đã sử dụng hỏa diễm mang sức mạnh Chí Dương Chân Hỏa để giúp Tiểu Phong Tử áp chế độc tính trong cơ thể, trong khoản thời gian ngắn chí ít sẽ không để độc xâm nhập vào nguyên anh nữa, kỳ thật loại độc này thuộc phạm vị Âm độc.

    Cái gọi là Âm độc, chính là loại kịch độc chuyên môn đầu độc nguyên anh, bản thân loại độc này vốn rất quý báu, nếu Trình Cung có thể nâng cấp thực lực bản thân, dựa vào khả năng điều động Chí Dương Chân Hỏa của đệ nhất thần khí Cửu Châu chí dương chí cương, hắn có đủ khả năng bài trừ triệt để loại Âm độc này.

    Nhưng Trình Cung càng thích dùng biện pháp khác, Tiểu Phong Tử vốn dĩ là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, nếu bản thân không phải trùng sinh bởi mười ba đạo Hư Không Âm Dương quyết, hai mươi năm nay gã luôn ở bên mình, rất có khả năng gã đã trở thành tồn tại đột phá Thiên Anh trẻ tuổi nhất của giới tu chân rồi.

    Cho nên việc Trình Cung muốn chính là chế luyện đan dược thiên cấp siêu phẩm - Thuần Dương Đan, để giúp Tiểu Phong Tử đột phá cảnh giới thuần dương, một khi đã chuyển thuần dương, Âm độc kia trong cơ thể lập tức sẽ trở thành hư ảo, thậm chí còn có thể trở thành một phần sức mạnh của bản thân.

    Chỉ có điều nếu như vậy thì độ khó sẽ tăng thêm một chút, nhưng Trình Cung đã bàn qua với Tiểu Phong Tử rồi, gã kiên định chọn cách thứ hai.

    Những chuyện khác, Trình Cung cũng buông tay giao cho bọn họ đi làm, còn việc cấp bách hiện giờ của Trình Cung, chính là muốn nhanh chóng tìm cho ra Vũ Thân Vương, giết được thì giết, tệ lắm cũng phải cướp của gã một lần nữa, nghĩ tới bộ dạng Vũ Thân Vương hết lần này đến lần khác bị mình cướp, Trình Cung cảm thấy khoái chí.

    Móa, có vận khí lớn, có duyên cơ to, ngày nào cũng suy tính muốn hại Bổn Đại Thiếu hả, xem bổn Đại Thiếu chơi ngươi thế nào đây, không cướp tới độ ngươi nghe thấy tên ta là sợ hãi, thì ta không gọi là thủ lĩnh Tứ Đại Hại của Vân Ca Thành.

    - Bùm... bùm...

    Tại một vùng hoang dã cách Man Thần Giáo mấy trăm dặm đường, chỗ này tương đối tiếp cận Nam Hoang, lúc này chỉ thấy xương xác yêu thú rải rác khắp nơi, nội trong phạm vi mười mấy km, tất thẩy yêu thú đều bị tàn sát sạch sẽ.

    May là nơi này thuộc biên giới Nam Hoang, yêu thú cũng không nhiều lắm, nhưng thứ gặp xui xẻo không phải chí có yêu thú, còn có tất thẩy núi non, cây cối... tất thẩy của tất thẩy, toàn bộ đều bị sức mạnh cường đại hóa thành bột mịn.

    Lúc này ở đây muốn có khủng bố thế nào thì có khủng bố thế ấy, đám người Độc Trạch, Vô Ảnh và Lưu Khôn chạy đến gần, người nào người nấy đều bị chỗ này dọa đến kinh hãi muốn rớt cả quai hàm.

    Chương 437: Nỗi nhục lộ liễu

    Bọn họ vốn dĩ được người của Man Thần Giáo mời vào chiêu đãi, không hiểu tại vì sao, tự nhiên lại bị người ta tiễn khách “mời” trở ra.

    Chỉ có điều Man Thần Giáo quá khách khí rồi, thoáng chốc đã xuất hiện mấy trăm tồn tại cường đại vui vẻ tiễn đưa bọn họ, khiến cho bọn họ ngay cả tức giận đi nữa cũng chẳng dám lên tiếng.

    Đừng nói là bọn họ, cho dù là tồn tại Nhân Anh đỉnh phong, tại tổng bộ Man Thần Giáo đối diện với trăm mấy nghìn người Man sẵn sàng liều chết, cũng không dám huênh hoang.

    Tuy rằng sau khi tiến vào Nhân Anh Kỳ trở thành Lục Địa Thần Tiên, người bình thường thì số lượng có đông cũng không ảnh hưởng gì, nhưng người Man có đến trăm mấy nghìn người, hơn nữa bên trong đó có khá nhiều tên tồn tại Nhân Anh Kỳ, số lượng tồn tại ở tầng thứ Vạn Tượng Nhất Long, Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, Thoát Tục Kỳ,Siêu Phàm Kỳ rất nhiều, nếu bọn họ liều mạng e rằng ngay cả Nhân Anh Kỳ đỉnh phong cũng chỉ có con đường chết mà thôi.

    Trăm nghìn sĩ binh này vốn chẳng phải người bình thường nữa.

    Lần này đám người Độc Trạch, Vô Ảnh và Lưu Khôn thật sự uất ức rồi, muốn liên hệ tên “Đại diện Giáo chủ” Đoan Mộc Nhất Phong, lại phát hiện không thể liên lạc được, cuối cùng bọn họ đành phải sử dụng thuật liên hệ riêng có của Nam Cương Thần Giáo, mới miễn cưỡng xác định được vị trí của Đoan Mộc Nhất Phong, dọc đường chạy hết mấy trăm dặm đuổi đến đây, vừa qua đây đã thấy cái cảnh tan thương này.

    Mà ở ngay giữa không trung, đôi mắt Đoan Mộc Nhất Phong vẫn tràn đầy nỗi giận dữ vô biên, toàn thân toát ra sát khí kinh hồn, tất thẩy bên dưới này hiển nhiên là do chính tay gã làm rồi.

    - Qua, Đại giáo chủ, sao người lại ra tay thế này, bách niên yêu thú triều đến rồi ư?

    Người là Lục Địa Thần Tiên ra tay tiêu diệt yêu thú, rất dễ gây nên phiền toái đấy.

    Tuy rằng thường ngày Lưu Khôn lấy việc tu luyện là chính, không quản chuyện vặt vảnh trong giáo, nhưng nói thế nào thì y cũng lớn lên ở Nam Cương và Nam Hoang này, đối với một số quy tắc y luôn khắc tâm ghi nhớ, cho nên thấy cảnh tượng này thì điều đầu tiên y nghĩ tới chính là quy tắc.

    - Đoan Mộc, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, tại sao những người Man Thần Giáo lại đột ngột biến sắc?

    Thái thượng trưởng lão Độc Trạch trái lại cũng không quan tâm những quy tắc này, trong lòng lão chỉ muốn biết, rốt cục bà mẹ nó là đã xảy ra chuyện gì, bọn họ đường đường là Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, không ngờ vừa ngồi xuống chưa uống hết tách trà đã địt mẹ nó bị người ta mời ra.

    Nói là mời, thật ra chẳng khác nào là đuổi ra, đây rõ là mất mặt quá đỗi.

    - Người Man đáng ghét, một bầy súc vật chưa khai hóa, bản thân chết đến nơi còn không biết, không ngờ dám đối đãi với bổn Đốc như vậy.

    Khốn kiếp, Trình Cung hắn là cái thá gì, chẳng qua là một tên ăn chơi trác táng của Đế Đô mà thôi, vậy mà ba lần bốn lượt khiến bổn Đốc rơi vào cảnh khốn đốn mất mặt thế này, đáng giận.

    Vốn dĩ sống chết của ngươi bổn Đốc không màng tới, nhưng giờ bổn Đốc nhất định phải khiến ngươi phải chết phải chết phải chết...

    Đoan Mộc Nhất Phong thân trên không trung tức giận gầm rống, giờ gã đang điên máu đến sắp nổ tung.

    Vừa rồi vốn dĩ đang bàn bạc ngon lành lắm, kết quả tự nhiên bị Man Thần đá cho một cái bay ra ngoài, đây thật sự là nhục chết đi được.

    Mà Đoan Mộc Nhất Phong cũng vô cùng thắc mắc, tại sao lại như vậy được nhỉ?

    Thần thái kích động lúc đó của Man Thần, càng khiến Đoan Mộc Nhất Phong cảm thấy khó hiểu, vừa rồi nổi nóng phát tiết ra ngoài, lúc này yên tĩnh ngẫm nghĩ lại tình hình lúc bấy giờ, nhưng có nghĩ thế nào cũng không tài nào hiểu nỗi.

    Lời nói lúc đó của Trình Cung hình như là cố tình nhắc tới điều gì đó, chẳng lẽ bọn họ đã sớm quen biết với nhau?

    Đáng ghét, không có thời gian dò thám xem thương thế của gã đó ra sao rồi, nếu bọn chúng thật sự quen biết với nhau, thế thì không tài nào lợi dụng Man Thần Giáo đối phó với Trình Cung nữa rồi.

    Điều này chỉ là thứ yếu thôi, điều mấu chốt là, nếu không đạt được hiệp nghị này, thì làm sao công chính ngôn thuận cho phép bọn Man Thần Giáo vào trong khu vực Nam Cương Thần Giáo tìm kiếm đồ vật được, bọn họ không đến tìm kiếm, thế làm sao có thể phỏng tay trên nuốt mất thứ họ tìm kiếm được chứ?

    Đây cũng giống như một con cờ Domino, một con bị ngã, những con khác sẽ ngã theo, một mắc xích xảy ra vấn đề thì những cái khác cũng hỏng theo.

    - Hừ.

    Lúc này, nghe thấy lời nói của bọn Lưu Khôn và Độc Trạch, Đoan Mộc Nhất Phong chầm chậm quay đầu lại, ánh mắt ngập tràn sự giận dữ và sát khí vô biên, thoáng chốc khiến Lưu Khôn cảm thấy lạnh cả xương sống, không dám nhìnrực diện, cũng chẳng dám nói thêm lời nào.

    Tiếp đó Đoan Mộc Nhất Phong nhìn nhìn Độc Trạch và Vô Ảnh, trải qua trận phát tiết giờ gã đã bình tĩnh lại khá nhiều, nếu không phải vì chuyện này xảy ra quá đột ngột, hơn nữa còn là xảy ra sau khi Trình Cung xuất hiện, phút chót gã còn bị Man Thần đá cho một cẳng bay vèo đi, không phải vậy gã cũng chẳng bùng phát cơn giận điên cuồng đến thế.

    Dù sao sau khi gã bộc lộ thực lực,địa vị của gã không ngừng tăng cao, lại cộng thêm trải qua lễ tẩy rửa của Thần miếu, sức mạnh của gã đã tiếp cận Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, tâm trạng cũng bị chuyển biến theo.

    Tuy rằng gã tự xưng là bổn Đốc, nhưng tâm lý đã biến thành Lục Địa Thần Tiên cao cao tại thượng rồi, hơn nữa còn là Lục Địa Thần Tiên vượt xa những đấng tầm thường, không những là Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, càng là Đại giáo chủ.

    Thân phận còn tôn quý hơn cả Hoàng đế của Lam Vân Đế Quốc, nhưng chính lúc gã cảm thấy tốt đẹp nhất, bay đến đỉnh cao nhất, thì lại trực tiếp bị đạp thẳng xuống dưới.

    Thật quái lạ, gã bị Man Thần đá bay, Man Thần đột ngột biến sắc, nhưng người gã hận nhất lại là Trình Cung.

    - Hô!

    Đoan Mộc Nhất Phong thở mạnh một cái, để bản thân hoàn toàn bình tĩnh lại rồi nói:

    - Lập tức thông báo Thái thượng trưởng lão viện Thần giáo, Man Thần Giáo bên này có biến, Trình Cung đã vào trong nội bộ Man Thần Giáo, gặp được Man Thần kia.

    Hiện giờ không biết sức mạnh Man Thần đã hồi phục hay chưa, nhưng xem bộ dạng thì không nghiêm trọng như lúc bị trọng thương, đồng thời phái người toàn diện giám sát Đan Thành, Man Thần Giáo.

    Bây giờ lập tức quay trở về giáo, tất cả mọi người chờ ta quay về lập tức nghiên cứu đối sách.

    - Trời!

    Vừa nghe thấy Đoan Mộc Nhất Phong nói, đám Thái thượng trưởng lão và Trưởng lão của Man Thần Giáo này đều ngây người, đùa kiểu gì vậy, sao Trình Cung lại chạy đến Man Thần Giáo rồi.

    Hắn muốn làm gì, sao hắn lại có quan hệ với Man Thần, điều này thật khó tin quá đỗi?

    Chẳng lẽ vì vậy nên mới bị đuổi ra, hơn nữa xem bộ dạng của Đại giáo chủ Đoan Mộc Nhất Phong, rõ ràng gã gặp phải chuyện còn tồi tệ hơn bọn họ, nếu không cũng không tức giận đến vậy.

    Chỉ có điều không đợi bọn họ chất vấn, cũng chẳng đợi bọn họ nói gì khác, Đoan Mộc Nhất Phong đã chạy hết tốc lực quay về Nam Cương Thần Giáo.

    Lưu Khôn bên này lập tức sử dụng bí pháp đặc biệt, thông báo những người trong giáo, bởi vì những Trưởng lão và Thái thượng trưởng lão trong giáo, họ không phải tu luyện thì là bận bịu chuyện khác, muốn triệu tập bọn họ, cũng phải mất chút thời gian nhất định.

    Nhưng quả thật lần này đám Thái thượng trưởng lão và Trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo cũng cảm thấy khá ức chế, bọn họ đi đến đâu cũng là cao cao tại thượng, cho dù ở Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông đều được tiếp đãi ân cần.

    Bị người ta đuổi ư, đây tuyệt đối là lần đầu tiên trong lịch sử.

    ...

    Tuy Tiểu Phong Tử vẫn không tài nào so sánh được với Hách Liên Lam Phong, nhưng dù sao gã cũng là tồn tại cảnh giới Thiên Anh, tuyệt đối là tồn tại đỉnh phong nhất của cả Nam Diêm Bộ Châu này.

    Cũng giống như Lục Địa Thần Tiên coi người phàm trần như kiến cỏ, trong mắt của tồn tại Thiên Anh đã trải qua Thiên Cương Lôi Kiếp, đừng nói là tồn tại Thoát Tục Kỳ có Vạn Tượng Nhất Long, cho dù người có tồn tại Nhân Anh Kỳ đỉnh phong như Đoan Mộc Nhất Phong, cũng chẳng qua là mạnh hơn “kiến cỏ” một chút mà thôi.

    Cho nên để gã tu luyện cho ba người Sắc quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử, đó tuyệt đối là vận khí của bọn họ, lúc đầu bọn họ lo lắng Trình Cung xảy ra chuyện, giành nhau đi theo, Trình Cung thì đã sớm tính toán đến điểm này, mới để bọn họ đi theo.

    Tuy nhiên, vừa nghĩ tới cơn điên bất chợt của Tiểu Phong Tử, Trình Cung thầm cầu chúc cho ba người bọn họ.

    Biệt hiệu Tiểu Phong Tử là vì lúc gã chiến đấu hay tu luyện, rất dễ rơi vào trạng thái điên loạn nên mới đặt thế, thậm chí lúc gã tu luyện gã còn tự hạ độc thủ với chính bản thân mình.

    Bản thân còn để gã tận lực giúp đỡ Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử nâng cao thực lực, không cần nghĩ cũng biết, đây sẽ là quảng thời gian huấn luyện khắc cốt ghi tâm cả đời khó quên của bọn họ.

    Sau khi Trình Cung tìm được một ngọn núi, trực tiếp vào trong không gian ngoại đỉnh, Huyết Y Lão Tổ bên trong không gian ngoại đỉnh đang ngồi ở một góc tu luyện, điều khiến Trình Cung buồn cười nhất là cái tên Nhục Nhục này.

    Không ngờ nó cứ như say như mê, như sói háo sắc ôm chầm lấy mỹ nữ tuyệt sắc, giống hệt như người ham tài ôm lấy núi vàng, bộ dạng say sưa bò lên mảnh vờ ngoại đỉnh khổng lồ, trên khóe miệng còn chảy cả nước miếng đặc biệt của nó, nằm trên đó có vẻ đang hưởng thụ lắm.

    Chỉ là vì chuyện trước kia, nó biết đã chọc giận Trình Cung rồi, cho nên mặc dù bên trong ngoại đỉnh không gian còn có khá nhiều Chuyển sinh đan và Nguyên dịch, nhưng nó cũng không dám tùy tiện xơi tái, vì thế lúc này còn chưa ngủ được.

    - Được rồi, đừng mê mẫn nữa, rốt cục ngươi có được lợi ích gì từ mảnh vỡ ngoại đỉnh này hả?

    Trình Cung nói xong, đưa tay ra bắt lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Chỉ là điều khiến Trình Cung dở khóc dở cười chính là, Nhục Nhục đang nằm trên mảnh vỡ ngoại đỉnh, không ngờ cứ như nam châm vậy hút lấy mảnh vỡ không chịu buông ra.

    Nhục Nhục ra sức hút lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh, một tư thế rõ ràng chết cũng không chịu buông ra.

    - Coi chừng ta, nếu không ta trực tiếp luyện hóa ngươi luôn bây giờ.

    Trình Cung lúc này đã ít nhiều nắm được tình trạng của Nhục Nhục, cái tên này ăn được, ngủ được, nạp đủ năng lượng thì liền đi ngủ.

    Hơn nữa cái nó ăn không chỉ là đan dược, giờ xem ra ngoài trừ mảnh vỡ ngoại đỉnh ra, ngay cả Tiên Thiên Linh Quang nói cũng có thể ăn nốt, những thứ khác càng khỏi phải nói.

    Vả lại sức phòng ngự cũng khá kinh người, chí ít thì lần trước Tiên Thiên Linh Quang dính vào người Trình Cung, tay Trình Cung suýt chút nữa là bị dung hóa đi mất, nhưng lúc bấy giờ Nhục Nhục cũng bị va chạm phải, tuy rằng nó đau đến nỗi tỉnh giấc, nhưng trái lại chẳng có tổn thương quá nghiêm trọng.

    Một tên đặc biệt như vậy, lúc cố chấp cũng thật phiền toái, cũng giống hệt bộ dạng lúc đầu nó ôm lấy mảnh vỡ ngoại đỉnh nhỏ không chịu buông ra, cho nên muốn xử nó thì phải dùng bạo lực.

    Mà trước mắt thứ duy nhất Trình Cung biết dùng để trị nó chỉ có Hư Không Âm Dương đỉnh, cho nên trong lúc nói chuyện, thần niệm khẽ động, nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh đã từ từ vận chuyển.

    - Hu hu...

    Cơ thể Nhục Nhục run lên, cuối cùng cũng chịu buông mảnh vỡ ngoại đỉnh ra, tiếp đó trực tiếp rơi xuống đất, tiếp đó hai chân của tên này dựng đứng lên đó, hai móng vuốt còn lại cứ như hai tay của con người đan chéo vào nhau, mắt thì nhìn mình, hai vuốt thì đan vào nhau, bộ dạng trông thất đáng thương, vô tội.

    - Rồn rột... rột... rột...

    Mà điều phối hợp đặc biệt là, bụng của Nhục Nhục lúc này vừa này phát ra tiếng rồn rột vì đói.

    Cú này suýt nữa làm Trình Cung bật cười, Trình Cung thật sự hết ý kiến rồi, con mẹ nó, một con kiến đói bụng mà phát ra âm thanh kêu đói của một con voi, sao Trình Cung có thể không cười cho được.

    Hơn nữa tên này cũng chẳng phải động vật nhỏ tầm thường, ngay cả Trình Cung cũng không nhận biết được, Tiên Thiên Linh Quang nó cũng nuốt chửng, bất luận là người, yêu thú hay là cái gì, nó đều có thể coi như thức ăn mà ăn, trong bụng cứ y như có một không gian vậy, đồ vật bao lớn nó cũng nuốt xuống hết.

    Mà cái tật sau khi ăn là liền đi ngủ ngay, rõ ràng là đang tiêu hóa số thức ăn này.

    Chương 438: Sở hữu cá nhân

    Tuy rằng nó không biết nói, nhưng ánh mắt của nó đã biểu đạt tất cả, giờ nó tránh né ánh nhìn của Trình Cung không chịu tiếp xúc, bụng thì đang kêu gào, rõ ràng là con quỷ này đang cố tình khống chế.

    Còn cố ý làm cho kêu to như vậy, Trình Cung thật sự bị chọc đến muốn phì cười.

    - Đừng giả ngây giả dại với ta nữa, mấy ngày qua ngươi đã kiểm điểm lại chưa, nếu không cho ta một câu trả lời, sau này ta vĩnh viễn không cho ngươi ra ngoài nữa.

    Ta không muốn có một mối nguy khổng lồ không thể kiểm soát ở bên cạnh, hơn nữa còn có thể gây tổn hại đến người thân và bằng hữu của ta bất cứ lúc nào.

    Chuyện lần trước may là không gây nên tổn thất to lớn, nếu không ta đã không đơn giản chỉ để ngươi kiểm điểm như vậy đâu.

    Đừng giả vờ ngây thơ vô tội với ta, cho ta một câu trả lời thỏa đáng đi.

    Nếu không lần này ta chắc chắn luyện hóa cả ngươi chung với mảnh vỡ ngoại đỉnh này đấy.

    Chuyện lần trước tuy gây kinh hãi nhưng không tạo nên mối nguy, nhưng cũng đã khiến Trình Cung toát cả mồ hôi hột, nhất là sau này càng nghĩ càng thấy lo sợ.

    Lúc đó nếu không phải có nhiều Chuyển Sinh Đan như vậy, nếu không phải có nhiều Nguyên dịch như vậy, chắc con Nhục Nhục này đã nuốt chửng hết mọi người rồi.

    Hay nói cách khác, nếu bản thân ngăn lại chậm một bước, hẳn đã xảy ra thảm cảnh rồi.

    Chuyện như vậy một khi xảy ra, sẽ biến thành bi kịch không thể cứu vãn, Trình Cung sao có thể không sợ hãi cho được.

    Đây cũng là lý do sau đó hắn đã phơi Nhục Nhục lên, trước đó Trình Cung cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cảm thấy con Nhục Nhục này ngay cả bản thân cũng không biết, lại thêm nó rất đáng yêu, còn có chút hữu dụng nên cũng để lại.

    Thậm chí nó ở miết trên tay Trình Cung, Trình Cung cũng không nói gì.

    Hắn cũng không nghĩ tới chuyện khống chế hay thu phục Nhục Nhục, nhưng sau chuyện lần đó đã khiến cho Trình Cung hiểu ra, Nhục Nhục này quá ư thần kỳ, cần nghĩ cách để nó nằm trong phạm vi khống chế được, chí ít thì không được để nó có bất kỳ nguy hại nào đến những người bên cạnh mình.

    - Lần sau không dám nữa, không phải cố ý mà.

    Cuối cùng, dưới sự bức ép của Trình Cung, rốt cục Trình Cung không nhìn móng vuốt của mình nữa.

    Nhục Nhục đứng ở đó, cũng giống cảnh Trình Cung đứng nhìn Tiểu Phong Tử cao trăm mét vậy.

    Nhưng trong ánh mắt của nó, vẫn có thể hiểu ra ý nó muốn nói gì.

    Thật thần kỳ, không phải loại giao lưu như thần niệm hay lực tinh thần, nhưng trái lại có thể khiến người ta hiểu được nó muốn nói gì.

    - Đây đã không còn là vấn đề đúng hay sai nữa, càng không phải ngươi nói sau này không dám là qua chuyện, vấn đề này cần được giải quyết.

    Nếu không thể đảm bảo khả năng khống chế ngươi, thế thì ta chỉ đành để ngươi rời đi thôi.

    Tuy thời gian không dài, nhưng Trình Cung lại khá thích con Nhục Nhục này.

    Hơn nữa nó còn là thứ Trình Cung chưa từng thấy bao giờ, Trình Cung rất ư hiếu kỳ, mà sức mạnh của nó cũng rất mạnh mẽ và hung hãn.

    Đương nhiên Trình Cung sẽ không thả cho nó đi, nhưng cũng phải thay đổi cục diện trước mắt đã.

    Nhục Nhục vừa nghe thấy vậy, ra sức lắc đầu lia lịa, biểu thị “không đi đâu”.

    - Thế thì ngươi nói ta phải làm sao đây, ta không thể mạo hiểm với tính mạng của bản thân, gia đình và bằng hữu của ta được, ai biết ngày nào đó ngươi phát cuồng lên, lại gây ra chuyện điên rồ giống như lần trước nữa.

    Nếu lúc này bọn Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu ở đây, nhất định sẽ chảy cả nước mắt, Đại Thiếu xấu xa thật, đây là đang dụ dỗ con nít, không đúng, tiểu thú chứ!

    Lời nói của Trình Cung khiến Nhục Nhục gấp đến không chịu được, nhưng nó cũng phát hiện ra dù có tỏ ra đáng thương hơn nữa cũng không có tác dụng với Trình Cung, con Nhục Nhục này cứ nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ ngoại đỉnh trong tay Trình Cung.

    Trình Cung không lên tiếng, nhưng áp lực vô hình đã chuyển áp lên người Nhục Nhục, cuối cùng dường như nó đã hạ quyết tâm, một luồng sáng trên đầu của nó chớp động.

    Không ngờ một phần linh hồn bản nguồn của nó bị chia ra, chia nhỏ như vậy sẽ rất tổn hại đến bản thân nó, mà một khi linh hồn bản nguồn bị khống chế, bất luận sau này nó có cường đại thế nào cũng sẽ bị đối phương khống chế chừng.

    - Không cần phải vậy, cái ta cần chỉ là ngăn cản được ngươi làm bậy, ngươi mở linh hồn bản nguồn và thần niệm ra, ta chỉ cần ngươi để lại một số dấu ân thần niệm để ta biết được vị trí của ngươi, có thể ngăn được ngươi hành động ngu xuẩn trong lúc nguy cấp.

    Trình Cung trông thấy liền ngây người, móa, hắn không muốn Nhục Nhục bị tổn thương, sắp phải ra biển rồi, tất cả mọi người đều ở lại.

    Nhục Nhục, Huyết Y Lão Tổ đều là lá bài tẩy của mình, sao có thể để nó bị tổn hại lúc này được.

    Về phần khống chế sinh tử, khống chế vĩnh viễn.

    Trình Cung căn bản không nghĩ tới, hắn có lòng tin vào bản thân, Nhục Nhục cũng không phải yêu thú thông thường, hắn cũng không muốn khống chế nó theo cách này.

    Bất luận là người tu chân hay là yêu thú, linh hồn bản nguồn và thần niệm đều rất ư quan trọng.

    Lúc đầu Trình Cung có thể chuyển kiếp thành công cũng là nhờ vào bản thân có luồng linh hồn bản nguồn và thần niệm đủ mạnh.

    Một khi nó bị mở ra thì sẽ không còn tuyến phòng ngự nữa.

    Nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc chia nhỏ linh hồn bản nguồn ra.

    Nhục Nhục vừa nghe, gật đầu liên tục, tiếp đó một ngón tay của Trình Cung điểm nhẹ lên đầu nó, trực tiếp dùng thần niệm để lại dấu ấn trong linh hồn bản nguồn và thần niệm của nó.

    Như vậy sau này, chỉ cần thần niệm của Trình Cung khẽ động, bất luận Nhục Nhục ở nơi nào Trình Cung đều có thể cảm ứng được tất.

    Đồng thời lúc nguy cấp cũng có thể khống chế Nhục Nhục.

    Bởi vì dấu ấn trong linh hồn bản nguồn của nó, Trình Cung nếu muốn giết nó, chỉ cần một ý nghĩ thoáng qua, đến lúc đó dấu ấn thần niệm bùng nổ, cho dù giết không chết thì cũng bị trọng thương.

    Tuy đến giờ phút này, Trình Cung vẫn chưa biết được Nhục Nhục thuộc tồn tại nào, nhưng sau này Nhục Nhục sẽ đường đường chính chính trở thành sở hữu của riêng hắn.

    Điều khiến Trình Cung dở khóc dở cười là, sau khi Nhục Nhục bị Trình Cung để lại dấu ấn thần niệm trong linh hồn bản nguồn, không ngờ nó lộ ra ánh mắt ám chỉ vậy là xong rồi hả, sao không chịu nói sớm, làm cho Trình Cung hết ý kiến luôn.

    Cái tên này cũng vô tư thật, chẳng trách nó ăn đã rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn.

    Mà sau đó Nhục Nhục này tiếp tục nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ ngoại đỉnh trong tay Trình Cung, ý là giờ đã có thể để nó thân mật với mảnh vỡ ngoại đỉnh này chưa.

    Trình Cung cảm thấy rất kỳ lại, mảnh vỡ này dường như có sức hút rất lớn đối với nó, nhưng nó lại vô cùng khiếp sợ nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Trình Cung gặn hỏi hết nửa ngày trời, Nhục Nhục cũng chẳng hiểu, cũng không nói ra được vì sao mảnh vỡ ngoại đỉnh lại có sức hút lớn như vậy, chỉ là cảm giác muốn có nó thôi.

    Hỏi không ra, Trình Cung chỉ đành để Nhục Nhục qua một bên ăn Chuyển Sinh Đan, tuy nhiên cố tình nhắc nhở nó, tuyệt đối không được ăn đến mức ngủ thiếp đi, nếu không lần sau sẽ không cho nó ôm mảnh vỡ nữa.

    Tiếp tục Trình Cung theo cách cũ bắt đầu dung hòa mảnh vỡ ngoại đỉnh vào trong ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, mảnh vỡ lần này không nhỏ, nhưng sức mạnh của Trình Cung đã không còn như ngày trước nữa.

    Cơ thể hắn trải qua tôi luyện hết lần này đến lần khác, ngay cả pháp lực trong cơ thể cũng còn mạnh hơn so với tồn tại Nhân Anh Kỳ thông thường.

    Bởi vì bên trong hàm chứa lượng lớn khí Anh Nguyên.

    Không có mảnh vỡ ngoại đỉnh, hoặc giả không gặp phải tình huống đặc biệt, giờ Trình Cung cũng không dám tùy tiện dẫn động Chí Dương Chân Hỏa của nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Bởi vì Chí Dương Chân Hỏa trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, cũng giống như một vầng thái dương, Lúc đầu khí chất của Chí Dương Chân Hỏa, cũng giống như hấp thụ ánh mặt trời cách xa trăm triệu dặm.

    Sau đó dần dần tiếp cận, uy lực của Chí Dương Chân Hỏa cũng dần dần tăng lên, mà hiện giờ mỗi lần thôi thúc nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, Chí Dương Chân Hỏa bên trong đó đều dũng mãnh hung hãn, khiến Trình Cung luôn có cảm giác như sắp khống chế không nỗi.

    Giờ Trình Cung không muốn mạo hiểm, bởi vì đã trải qua giai đoạn đầu, sau này phải vững vàng vững vàng hơn.

    Vả lại còn có khá nhiều mảnh vỡ ngoại đỉnh khác, hiện giờ ngay cả một phần mười ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh cũng chưa khôi phục lại được, con đường sau này còn dài lắm.

    Mà một khi không thể khống chế Chí Dương Chân Hỏa, những nỗ lực trước kia sẽ bị Chí Dương Chân Hỏa làm cho tan thành mây khói.

    Có được mảnh vỡ ngoại đỉnh này thì khác rồi, mượn mảnh vỡ ngoại đỉnh này có thể chịu được Chí Dương Chân Hỏa, tiêu hao lượng lớn Chí Dương Chân Hỏa, Trình Cung lại có thể nhân quá trình này mà lợi dụng nó tôi luyện bản thân lần nữa, nâng cao sức mạnh bản thân.

    Chỉ có điều lúc này khi lại lần nữa thôi thúc nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, Trình Cung đã cảm nhận được sức mạnh của ngọn lửa Chí Dương Chân Hỏa bên trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, trong lòng hắn rất kích động.

    Hay nói cách khác, ngày bản thân dùng nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh để luyện đan đã không còn xa vời nữa.

    Lần này do mảnh vỡ khá lớn, hơn nữa trước đó sức mạnh của Trình Cung không ngừng tăng vọt.

    Trình Cung ngoại trừ dẫn động Chí Dương Chân Hỏa để tôi luyện cơ thể, khôi phục thần niệm, hắn còn không ngừng để hỏa diễm trong cơ thể bản thân hấp thụ Chí Dương Chân Hỏa, tuy rằng sức hấp thụ vô cùng hữu hạn.

    Nhưng lại khiến hỏa diễm trong cơ thể Trình Cung dần dần có sự chuyển biến, hỏa diễm màu trắng trong cơ thể dần dần trở nên mạnh mẻ hơn, cứ theo đà phát triển này, không bao lâu nữa Trình Cung có thể có được Tam Vị Chân Hỏa rồi.

    Có mảnh vỡ ngoại đỉnh, Trình Cung tiêu tố mất ba ngày bốn đêm, cuối cùng cũng dung hòa mảnh vỡ ngoại đỉnh vào trong ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, còn sức mạnh mà trước đó hắn có tu luyện thế nào cũng không nâng cấp được, đã lại lần nữa nảy sinh biến hóa rồi.

    Bởi vì cường độ cơ thể đã được nâng cấp khá nhiều, đã đạt tới trình độ Nhân Anh Kỳ tầng tám rồi,thần niệm cũng đạt tới Nhân Anh Kỳ tầng sáu, cũng giống như một cái bình đựng đã được mở rộng ra, sức mạnh của Trình Cung đã đạt tới mức bốn mươi rồng rồi.

    Không phải Lục Địa Thần Tiên của Nhân Anh Kỳ, vậy mà có được sức mạnh bốn mươi rồng, điều này thậm chí còn kinh người hơn cả tồn tại Nhân Anh Kỳ đỉnh phong.

    Nhìn Trình Cung thu hồi công lực, toàn thân hùng mạnh thậm chí chẳng thua kém mình là bao, Huyết Y Lão Tổ cũng ngây người.

    - Đại Thiếu, với sức mạnh hiện giờ của người, cho dù đơn độc đấu với Phùng Lăng cũng không thành vấn đề nữa.

    Huyết Y Lão Tổ triệt để bỠpháp lực mạnh mẻ của Trình Cung làm cho ngạc nhiên đến ngây người, điều quan trọng nhất là, lúc nãy khi Trình Cung thu hồi công lực, luồng thần niệm cường hoành đó, cho dù là Huyết Y Lão Tổ cũng cảm thấy thật kinh khủng.

    Còn cường độ cơ thể của Trình Cung hiện giờ, ngay cả Huyết Y Lão Tổ cũng không nhìn ra mạnh yếu.

    Trước đây Trình Cung mượn sức mạnh của Huyết Y Lão Tổ, còn phải dùng kế để tiêu hao sức mạnh của Trình Cung, mới có thể giết được lão ta.

    Nhưng giờ mới không được bao lâu, Huyết Y Lão Tổ dám khẳng định, nếu Phùng Lăng tái xuất hiện trước mặt Trình Cung một lần nữa, Trình Cung tuyệt đối có thể giết chết gã ngay tại chỗ.

    Sức mạnh bốn mươi rồng, chẳng thua kém gì so với Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng bốn, nhưng giờ Trình Cung có cường độ cơ thể kinh người, thần niệm cường đại, cho dù không có Huyết Y Lão Tổ giúp sức, việc giết chết tồn tại Nhân Anh Kỳ tầng năm không còn là vấn đề nữa, cho dù là Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng sáu thậm chí là tầng bảy đi nữa, giờ Trình Cung cũng chẳng phải e ngại gì.

    - Gã chỉ là hạng tầm thường, cho dù giết chết gã cũng chẳng có cảm giác thắng lợi.

    Chỉ có điều hiện giờ chí ít vững vàng hơn, chỉ cần không gặp phải tồn tại Địa Anh, việc toàn mạng tuyệt đối không thành vấn đề, nếu cộng thêm ngươi và Nhục Nhục, còn có số nguyên dịch và Chuyển sinh đan trong không gian ngoại đỉnh này làm hậu thuẫn, cộng thêm bản thân ta vẫn chưa đột phá Nhân Anh Kỳ, bọn Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ thì chúng ta đều có thể chơi chết bọn chúng.

    Trình Cung nói một cách chắc nịch.

    Huyết Y Lão Tổ nghe rồi cũng lấy lạnh cả xương sống, ai mà ngờ được một người đột phá Nhân Anh Kỳ, nguyên anh còn chưa ngưng tụ đã có thể tùy tiện ra tay giết chết Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ cơ chứ.

    Tuy tồn tại đột phá Vạn tượng nhất long có thể đối phó với Nhân Anh Kỳ, nhưng ít khi nghe nói có người có thể giết chết Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ tầng ba trở lên, cũng chỉ có Trình Đại Thiếu mới có thể làm được chuyện nghịch thiên này thôi.

    Chương 439: Hải ngoại, thành Thiên Vũ

    - Đại Thiếu, lão nô không hiểu, sao người không nghĩ cách để nhanh chóng đột phá Nhân Anh Kỳ?

    Với sức mạnh hiện giờ của người chỉ cần đột phá Nhân Anh Kỳ là có thể trở thành Lục Địa Thần Tiên, chắc chắn càng quét tất cả tồn tại Nhân Anh Kỳ.

    Huyết Y Lão Tổ thấy Trình Cung không ngừng nâng cao sức mạnh, nhưng cứ chậm trễ chẳng chịu nghiên cứu cách đột phá, điều này khiến lão thật khó hiểu.

    - Nếu đều biết ta đã quét ngang tồn tại Nhân Anh Kỳ, thế thì lúc bọn họ muốn ám hại ta, há chẳng phải sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn à?

    Huống hồ, đạt tới Nhân Anh Kỳ trở thành Lục Địa Thần Tiên, càng quét Nhân Anh Kỳ cùng cảnh giới tồn tại, thế thì nói làm gì, nếu với trạng thái của Vạn tượng nhất long, chưa đột phá thành Nhân Anh Kỳ mà có thể càng quét tất cả Lục Địa Thần Tiên Nhân Anh Kỳ, thế mới thích thú.

    - Vả lại Bách niên yêu thú triều sắp đến, tất cả mọi người đều khiếp đảm như vậy, không cần nghĩ cũng biết nó khủng bố như thế nào.

    Nếu ta dẫn đầu đột phá rồi, đến chừng há chẳng phải bó chân bó tay à, giờ tốt biết bao nhiêu, muốn thế nào thì thế ấy, chẳng cần chịu sự gò bó của cái gọi là quy tắc gì đó.

    Hổ danh lão trước kia tự xưng là Lão Tổ, việc giả làm heo để bắt được hổ mà cũng không biết, trạng thái bây giờ khá nhiều lợi thế, cái vừa rồi ta nói chỉ là một phần nhỏ thôi.

    Về phần đột phá trở thành Lục Địa Thần Tiên, chẳng phải muốn đột phá lúc nào thì đột phá sao, muốn ngưng tụ Nguyên anh lúc nào thì cứ ngưng tụ sao, ta thấy sức mạnh của ngươi gần đây có tộc độ tăng trưởng khá ổn, đừng tiếc Chuyển sinh đan, cho dù số ở đây dùng hết, chúng ta có thể nghĩ cách khác để luyện chế đan dược Thiên Cấp, ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, toàn lực nâng cao sức mạnh cho bổn Đại Thiếu.

    Trình Cung vốn không thích nói nhiều, thuận miệng nói vài câu, người đã trực tiếp rời khỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, tiếp đó hóa thành một luồng sáng rời khỏi địa bàn của Man Thần Giáo, trực tiếp bay đến hải ngoại.

    Mọi lúc mọi nơi, muốn đột phá lúc nào thì đột phá, muốn ngưng tụ nguyên anh khi nào thì ngưng tụ khi ấy.

    Huênh hoang, thật quá huênh hoang kiêu ngạo, lời này nếu để người khổ công tu luyện trăm năm, đối diện với việc đột phá Nhân Anh Kỳ trở thành Lục Địa Thần Tiên cũng lo sợ khiếp đảm nghe thấy, chắc người đó đâm đầu tự vững cũng nên.

    Mà Huyết Y Lão Tổ cũng đi theo con đường đó mà ra, đừng nói là lão ta, ngay cả đám người trở thành Lục Địa Thần Tiên của Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, Man Thần Giáo... người nào mà không phải khổ công tu luyện nhiều năm, cẩn thận từng li từng tí hoặc giả mượn sức mạnh của môn phái, lại hoặc là có cơ duyên nào khác mà thành tựu Nhân Anh Kỳ, tuyệt đối chẳng một ai dám huênh hoang láo lếu như Trình Cung dám nói những lời này.

    Nhưng hiện giờ Trình Cung cũng đích thật sự có khả năng đó, hắn đã sớm trải qua kiếp sinh tử, khí Anh nguyên trong cơ thể hắn còn tràn đầy hơn cả Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, thậm chí đã dung hợp pháp lực bản thân, mà cơ thể và thần niệm của hắn đã sớm đạt tới cảnh giới khá cao của Lục Địa Thần Tiên, có thể nói là, hiện giờ Trình Cung muốn ngưng tụ Nguyên Anh thì thật sự chỉ cần trong một ý niệm mà thôi.

    Càng nghĩ Huyết Y Lão Tổ càng cảm thấy kinh khủng, ngay cả tu luyện đột phá đại cảnh giới mà có thể đạt tới bước đường huênh hoang như vậy, e rằng từ cổ chí kim cũng chỉ có mỗi mình Đại Thiếu thôi.

    - Móa nó, lão tử bà mẹ nó tiêu rồi.

    - Ngươi đây là đang tu luyện hay là đang mẹ nó chơi người ta hả?

    - Phong tử (điên), má, thật đúng là con mẹ nó điên mà.

    - Tên Phong Tử chết bầm kia, thả ta ra.

    Aaaaa...

    - Bà mẹ ngươi muốn đánh gãy tay đánh gãy chân ta cũng không nói, nếu ngươi dám đánh gãy tiểu đệ đệ của ta, địt mẹ ta sẽ liều mạng với ngươi.

    - Đây má nó chẳng phải ức hiếp người ư, còn gọi gì là huấn luyện nữa!

    Trong vùng cấm địa của Man Thần Giáo, giọng nói của ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu trở nên vô cùng thê lương.

    Cuộc huấn luyện tàn khốc đã bắt đầu, cuối cùng cả ba đã hiểu được cái gì gọi là sự điên loạn.

    Chỉ có điều lúc này bọn họ có kêu la thế nào đi nữa, cuộc huấn luyện này cũng sẽ không bị dừng lại.

    ...

    Sơn mạch Nam Long, ven biển hai tỉnh, hải vực rộng lớn vô biên, Trình Cung dọc đường bay tới, cho dù với tốc độ của hắn cũng vẻn vẹn mất hết năm ngày đường mới triệt để rời khỏi hải vực của Lam Vân Đế Quốc, tiến vào thế lực quốc đảo hải ngoại do Vũ Thân Vương thu phục.

    Vũ Thân Vương được xưng là người đã thu phục được cả trăm quốc đảo, có thể xưng là “quốc” nói thế nào cũng phải có một qui mô nhất định, ít nhất cũng phải có đội quân mấy chục ngàn người, mấy chục ngàn người mới có thể gọi là quốc đảo.

    Nếu không, chỉ riêng Trình Cung rời khỏi hải vực Lam Vân Đế Quốc lại bay hết cả ngày trời, dọc đường ngang qua cả trăm cái đảo con chứ chẳng chơi.

    Nhưng đại đa số những ốc đảo đó đều là tiểu đảo hoang vu.

    Ngẫu nhiên có một số nơi còn bị yêu thú chiếm giữ, ngoài ra trong số đó chỉ có ba bốn cái đảo là có người ở, dân số cũng chỉ từ vài trăm đến vài ngàn là cùng.

    Vì thế dọc đường Trình Cung cẳn bản chẳng chút ngơi nghỉ, chỉ dùng thần niệm lướt qua là thôi, sau khi bay thêm hai ngày nữa, Trình Cung rút một tấm bản đồ hải vực ra xem.

    Bản hải đồ này tương đối chi tiết, đây là tấm bản đồ do Vũ Thân Vương hiến tặng Hoàng đế khi gã vừa mới thu phục được quốc đảo ven biển.

    Nhờ Trình Cung bày mưu lập kế, Sắc Quỷ đã sớm bảo người chế tác một bản đồ y như vậy.

    Có được phần bản đồ này, Sắc Quỷ cũng dần dần bắt đầu phái lực lượng tiến vào quốc đảo ven biển, chỉ là trước mắt thì người của y vẫn chưa nên hình nên dạng, cho nên công dụng chưa lớn lắm.

    Hiện giờ Trình Cung đang rất gấp rút, trong nhà còn rất nhiều chuyện phải lo, sau khi trở về nhất định phải quay về Vân Ca Thành một lần, còn phải dẫn Tiểu Phong Tử đi đến Nam Cương một chuyến, chưa hết còn phải đi cùng Linh Lung về nhà, huống hồ chi còn có cả Bách niên yêu thú triều nữa.

    Cũng may thay những việc đó đều là chuyện tốt lành, chí ít thì Trình Cung vẫn chưa xét về mặt xấu của nó.

    Dù sao bên phía Phong Vân Kiếm Tông và Nam Cương Thần Giáo khi nào có động tĩnh vẫn chưa nói trước được, tên Chu Dật Phàm có được sự ủng hộ của Thất Âm Cầm Cung rồi cũng khó lòng đảm bảo gã sẽ không làm ra động thái gì.

    Trong nhà có vô số việc đang chờ, cho nên Trình Cung căn bản không có thời gian lãng phí ở ngoài biển, một đường dùng hết tốc lực bay đi, cuối cùng đến ngày thứ tám hắn đến được một cái ốc đảo tạm thời được cho là to lớn nhất trong số quần đảo hải ngoại.

    Hòn đảo này vốn có tên gọi là Thương Vượn Cổ Đảo, giờ đây nó là hạt nhân trung tâm nhất của cả trăm quốc đảo tại hải ngoại, nên được đổi tên là đảo Thiên Vũ.

    Dân số trên đảo này vốn dĩ đã vượt quá mười triệu người, tổng cộng có ba quốc gia cùng mười mấy bộ tộc, thường xuyên xảy ra chiến tranh liên miên.

    Sau khi bị Vũ Thân Vương thống trị, trở thành trung tâm quốc đảo hải ngoại, vẻn vẹn trong thời gian ba năm ròng, dân số ở đây đã vượt quá hai mươi triệu người.

    Cái mà Vũ Thân Vương hiến cho Hoàng đế chính là chinh phục trên trăm quốc đảo hải ngoại, trên thực tế tại hải ngoại hiện giờ, chỉ cần là quốc đảo có người cư trú có tài nguyên căn bản đều đã bị gã nắm giữ, cũng chính vì vậy, đảo Thiên Vũ đóng vai trò là trung tâm quốc đảo hải ngoại này mới có thể nhanh chóng gia tăng dân số lên thành hai mươi triệu người chỉ trong thời gian vẻn vẹn có vài năm.

    Đầy sức sống như một tiểu Đại lục.

    Lại cộng thêm chuyện hiện giờ Vũ Thân Vương đang cai quản hai tỉnh ven biển, lại có mối quan hệ mật thiết với phía Bà La Đa Châu, giờ ở đây gã đã gầy dựng nên một thế lực tương đối hùng hậu rồi.

    Cho nên Trình Cung rời khỏi Lam Vân Đế Quốc liền bay một lèo đến đảo Thiên Vũ, thân ở trên không nhìn xuống cái đảo Thiên Vũ này, quả là không thể phóng tầm nhìn đến đường biên cuối cùng được.

    Ngoài trừ bay đến chục ngàn mét trên cao, hoặc giả mới có thể trông thấy toàn cảnh của đảo Thiên Vũ được.

    Lúc này đảo Thiên Vũ có tàu thuyền xuyên suốt, tại bến cảng có đủ loại người đến từ bốn phương tám hướng.

    Đảo Thiên Vũ này vô cùng rộng lớn, trong đó có hai mươi triệu người, Trình Cũng cũng chẳng tài nào sử dụng thần niệm để rà soát.

    Hơn nữa chỉ mới bay lên không trung thôi, Trình Cung đã có thể cảm nhận được mấy luồng khí chất cường hoành trên đảo này, nhất là luồng khí đen ở giữa nhất kia, hoàn toàn quán triệt thế thiên địa.

    - Ma khí mạnh thật, loại ma khí này rất giống với ma khí do Kim Sư Huynh thi triển ra, nhưng nó còn cường hoành hơn gấp triệu ngàn lần, tinh túy hơn gấp triệu ngàn lần.

    Trình Cung vừa đến đã phát hiện ra vài nơi kì quái tại nơi này, nhất là luồng ma khí xông thẳng lên mây xanh kia, chỉ cần là người đạt tới Siêu Phàm Kỳ thì ít nhiều đều có thể cảm nhận được một ít, hơn nữa luồng ma khí này lại không giống với luồng ma khí của Nguyên Thủy Ma Tông, ma khí xung thiên, liên tiếp ngoại vực, chẳng lẽ đây là Thiên Ma Tông năm xưa trong Ma Môn cũng ngang ngửa với Nguyên Thủy Ma Tông nhưng rồi sau đó dần dần xuống dốc.

    Với tầm hiếu biết và tri thức uyên bác của mình, Trình Cung vừa nhìn qua đã đoán ra được tám chín phần.

    Đồng thời Trình Cung cũng hiểu ra, sư phụ của Vũ Thân Vương là Lão Ma, vốn chỉ cho rằng đây chẳng qua là môn phái lẻ tẻ tu luyện ma công có chút thành tựu mà thôi, không ngờ lại có lai lịch đến vậy.

    Tuy Thiên Ma Tông xuống dốc, nhưng năm xưa đã từng tranh hùng với Nguyên Thủy Ma Tông, hai đại Ma Tông cùng chống lại tồn tại của Thập Đại Môn Phái, từ đây có thể thấy sự lợi hại của Nguyên Thủy Ma Tông.

    Thì ra Vũ Thân Vương đang dựa vào cây đại thụ này, chẳng trách gã có thể thu phục được nhiều hòn đảo như vậy, nếu không thì cao nhân ẩn cư ở hải ngoại nhiều vô số kể, trong số nhiều hòn đảo như vậy cũng phải có một số nhân vật lợi hại chứ.

    Nếu chỉ dựa vào quân đội, chiến hạm để thống nhất số quốc đảo này, thì năm xưa Thái Tổ của Lam Vân Đế Quốc đâu dễ dàng bỏ qua vô số hòn đảo ở hải ngoại này.

    Lúc này Trình Cung đã sớm sử dụng công pháp thiên biến vạn hóa, biến thành một bộ dạng khác, ăn mặc như con nhà giàu có đi du lịch thiên hạ, sau lưng còn vác theo một thanh gươm, trực tiếp vòng qua màn phòng ngự vòng ngoài của đảo Thiên Vũ, trực tiếp vào trong thành chính to lớn nhất của đảo này, thành Thiên Vũ.

    Quy mô của thành Thiên Vũ đương nhiên còn kém xa thành Vân Ca, nhưng từ nhiều chỗ còn đang xây dựng dang dở có thể thấy được, chẳng bao nhiêu năm sau, nó sẽ khuếch trương còn to lớn khổng lồ hơn cả thành Vân Ca nữa.

    Cứ tính hiện giờ đi, dân số trong thành Thiên Vũ đã vượt quá một triệu năm trăm nghìn người, quân đội thì có mấy trăm nghìn người.

    Quy mô này, đừng nói là quốc đảo hải ngoại, cho dù là ở Nam Diêm Bộ Châu cũng tuyệt đối có thể lập ra một cõi trời riêng rồi.

    Khi thấy trong thành có quan viên dẫn theo trên trăm gã lính đi tuần tra, người nào người nấy đều không hề tầm thường, nhất là một tên Bách phu trưởng không ngờ lại có thực lực của Siêu Phàm Kỳ, vừa trông thấy thì trong lòng Trình Cung liền cảm thấy không vui.

    Mịa nó, đây rõ ràng là đã lợi dụng đan dược cấp thấp của mình để bồi dưỡng ra đây mà, móa, đồ của bổn Đại Thiếu không có dễ ăn như vậy đâu, ở thành Vân Ca làm gãy vài cái răng của ngươi đó chỉ là khởi đầu thôi, sau này bổn Đại Thiếu phải bắt ngươi đền bù gấp triệu ngàn lần cho ta.

    Nếu không phải cảm nhận được luồng ma khí thông thiên kia có mối nguy hiểm vô cùng, thì Trình Cung đã trực tiếp tẩy gọt ý niệm của nơi này rồi.

    Tuy rằng hiện giờ hắn phải kiềm nén ý định này lại, nhưng trong lòng thề độc, tuyệt đối sẽ dẫn người triệt để tẩy rửa nơi này, nếu không thì triệt để thống trị nơi này, bà mẹ, xài đồ của bổn Đại Thiếu à, không bỏ chút lời lãi ra coi sao được.

    Kinh doanh cho tốt vào, đến chừng bổn Đại Thiếu sẽ không khách khí với ngươi đâu, những thứ ở đây đều sẽ thuộc về bổn Đại Thiếu ta.

    Trong lòng nghĩ ngợi, Trình Cung đã đi hết một vòng trong thành Thiên Vũ, cũng nắm bắt sơ lược về tình hình của cả thành Thiên Vũ này rồi, đại khái xem qua rồi Trình Cung trực tiếp tiến vào một tồn tại mà bất cứ nơi nào lớn hơn một chút đều phải có, Tứ Phương lâu.

    Chương 440: Vạn Vô Nhất

    Sau thời thượng cổ, con người dần dần phát triển lớn mạnh, thời gian trôi qua họ bắt đầu giao dịch, nhưng lấy vật đổi vật thì rất ư bất tiện.

    Thánh hiền phủ ánh nhìn khắp đại địa, ngưỡng mặt nhìn lên trời, đem đúc đồng thành cái gọi là “tiền”.

    Bởi vì trời tròn đất vuông, nên bên trong đồng tiền có cái lỗ hình vuông, giống như đại địa; còn bề ngoài đồng tiền thì là hình tròn, giống y như trời cao.

    Tiền đóng vai trò là một thực thể, có thiên cũng có địa.

    Bên trong nó mô phỏng hình vuông của mặt đất, bên ngoài mô phỏng hình tròn của vòm trời.

    Tích lũy chất đống nó lại, cứ tựa hồ một ngọn núi cao.

    Lúc nó lưu thông, lại y hệt như dòng chảy.

    Sự lưu thông và dự trữ của nó, cũng có một qui tắc nhất định.

    Lúc trên chợ thì được sử dụng khá là tiện lợi, không cần lo lắng nó có bất kỳ hao tổn nào.

    Nó rất khó mục nát, tựa như một số người trường thọ vậy; Nó không ngừng lưu thông nhưng lại chẳng bao giờ dừng lại, cứ như “con đường” vậy, cứ vận hành mải không thôi, cho nên nó mới có thể lưu truyền lâu đến như vậy.

    “Tiền” được đặt tên khởi nguồn từ chữ “tuyền” của “Nguồn tuyền (nguồn suối)”, cho nên mỗi ngày dân chúng đều cần dùng đến nó, tiền từ nguồn suối thì làm sao mà thiếu hụt được.

    Nơi xa hơn nữa nó cũng có thể đi, nơi sâu hơn nữa nó cũng có thể đến.

    Cái tên Tứ Phương Lâu chính là bắt nguồn từ chữ tiền, ý nghĩa của nó chính là giống như con đường vậy, vĩnh viễn vận hành mải không thôi, có thể đến được bất kỳ nơi nào.

    Mà trên thực tế, Tứ Phương lâu căn bản cũng có thể làm được điểm này, bất cứ nơi nào đều có thể trông thấy sự tồn tại của Tứ Phương lâu.

    Trong mắt người bình thường, nó chính là một ngân hàng tư nhân khổng lồ, nhưng chỉ có người thật sự thông minh mới biết được sự lợi hại của nó.

    Bao hàm cả hoàng tộc của quốc gia, nhân vật thượng cấp.

    Bởi vì triều đại có thể thay thế, nhưng Tứ Phương Lâu vẫn vĩnh viễn tồn tại, đối với những môn phái đã tồn tại trên chục triệu năm cũng vậy, những môn phái tồn tại càng lâu thực lực càng mạnh thì càng cảm nhận được sự khác biệt của Tứ Phương lâu.

    Trên thực tế đây chỉ là xem trên bề mặt thôi, Trình Cung rõ biết sự khủng bố của Tứ Phương lâu, đó tuyệt đối là một trong những thế lực hùng mạnh nhất trên đại địa Cửu Châu này.

    Trên thế tục, tích lũy tiền đồng có thể đến chỗ của họ, đối với những tồn tại cường đại, tích lũy đan dược, pháp bảo, bí kíp đều đồng dạng có thể đến Tứ Phương lâu.

    Mà tồn trữ, vay mượn chỉ là một phần rất nhỏ của Tứ Phương lâu mà thôi.

    Tứ Phương lâu phát triển mấy nghìn năm trời, bất kỳ lĩnh vực nào bọn họ cũng có can thiệp tới, nếu không cũng không thể nào trở thành một trong những thế lực mạnh nhất trên đại địa Cửu châu được.

    - Xin chào công tử, đây là nơi tiếp đãi khách quý, xin hỏi có thể giúp được gì cho người ạ?

    Trình Cung vừa bước vào, lập tức có một mỹ nữ đoan trang xinh đẹp tiến đến chào hỏi.

    Trình Cung nhìn thoáng qua một cái, mỹ nữ pháp lực vô biên Siêu Phàm Kỳ đỉnh phong làm tiếp tân, xem ra Tứ Phương lâu khá được xem trọng trên đảo Thiên Vũ này.

    Hơn nữa trông bộ dạng của nàng mỹ nữ này, còn không tới hai mươi tuổi, Tứ Phương lâu này thật sự khí thế bất phàm nha.

    - Bảo người quản lý cấp cao nhất của các ngươi ra đây, ta muốn mở một tài khoản thiên tự đỉnh cấp.

    Nàng mỹ nữ này tuy cười rất tươi, nhưng trong lời nói vẫn mang ý dò thám, bởi vì cứ cách quảng thời gian lại có một số người không biết chuyện xông vào đây, ý của nàng ta rất rõ ràng, chính là hỏi xem Trình Cung có biết đây không phải là nơi xử lý những việc vặt vảnh không, mà Trình Cung thì tùy tiện buông lại một câu, bước chân căn bản chẳng dừng lại, trực tiếp đi vào bên trong.

    Tài khoản... thiên tự...

    đỉnh cấp!

    Một lời nói của Trình Cung, triệt để làm cho nàng tiếp tân xinh đẹp phải ngây người, nàng ta ở đây đã mười mấy năm rồi, nhưng xưa nay chưa từng gặp qua khách quý mở tài khoản thiên tự, càng khỏi phải nói tới đỉnh cấp gì đó.

    Tứ Phương lâu chia khách hàng ra làm ba cấp bậc: Thiên tự, Địa tự, Nhân tự, còn trên nữa thì nàng ta không biết rồi, mà mỗi một cấp bậc lại chia ra làm bốn cấp: sơ cấp, trung cấp, cao cấp và đỉnh cấp.

    Có thể nói là, đảo Thiên Vũ gồm hai chục triệu người này, cho dù Vũ Thân Vương đem thế chấp cả cái đảo này cho Tứ Phương lâu, cũng không đủ mở tài khoản Địa tự cao cấp được.

    Từ đây có thể biết rằng, tài khoản Thiên tự tôn quý nhường nào.

    Trên thực tế, một số người cho dù là đế vương một nước cũng chỉ biết khách quý Tứ Phương Lâu chia làm bốn cấp bậc là Nhân tự sơ cấp, Nhân tự trung cấp, Nhân tự cao cấp và Nhân tự đỉnh cấp.

    Như Đế vương của Lam Vân Đế Quốc, tại Tứ Phương lâu cũng chỉ là khách Nhân tự cao cấp, đây còn là do lão ta là Hoàng đế.

    Nếu chỉ đơn thuần tồn trữ tiền bạc, vĩnh viễn không thể đột phá tài khoản Nhân tự, cho dù thật sự giàu có nứt trời đi nữa cũng vô dụng.

    Nhiều năm như vậy, ở đây bọn họ cũng chỉ có hai vị đạt được tài khoản Địa tự trung cấp, mà hai vị này, một vị nghe nói là người trong thần miếu Bà La Đa, vị còn lại là môn chủ của đại môn phái đã tồn tại ở hải ngoại hết hai nghìn năm ròng.

    - Mời người đi lối này, ta đã thông báo lên trên, người... mời người!

    Nàng mỹ nữ này thất thần một lúc, tiếp đó phản ứng trở lại, vội vàng đuổi theo dẫn Trình Cung đi lên lầu, ánh mắt thì cẩn thận đánh giá Trình Cung.

    Trẻ tuổi, quá trẻ tuổi, cho dù hắn là thái tử của một nước, thiếu chủ của một môn phái, cũng không thể trở thành quý khách Thiên tự đỉnh cấp được.

    Chẳng lẽ nghe nói Tứ Phương lâu có quý khách Thiên tự đỉnh cấp, hắn cố tình đến đây làm loạn?

    Thế cũng không có khả năng đó, ai dám đến Tứ Phương lâu gây sự chứ?

    Ai dà, thật là, tội lỗi, tội lỗi, lại dọa tiểu muội muội xinh đẹp rồi.

    Ánh mắt nàng tiểu mỹ nữ này nhìn mình, còn có thần thái kinh hãi trong đó, đương nhiên ánh mắt đó không thoát khỏi cặp mắt của Trình Cung rồi.

    Trong lòng Trình Cung thầm cười, đi theo tiểu mỹ nữ này đến một phòng khách siêu to lớn.

    Độ cao ở đây, xem như cao nhất xung quanh đây rồi, từ chỗ này có thể quan sát được phần lớn cảnh quan ở trong thành Thiên Vũ này.

    - Không biết cao danh quý tánh của vị khách quý này?

    Trình Cung vừa mới bước vào còn chưa ngồi xuống, đã nghe ngoài cửa có tiếng người nói vọng vào.

    Tiếp đó có hai người đi vào, người đi trước là một người đàn ông tuổi trung niên, trong sự nho nhã còn mang theo chút tàn khốc.

    Tuy rằng đã cố tình che đậy, nhưng khí thế vẫn rất kinh người, trên đỉnh đầu còn đội mũ tím, Trình Cung vừa nhìn thoáng qua cách ăn mặc của gã liền nhận ra ngay.

    Đây là cách ăn mặc tương đối phổ biến ở đại lục Trung Châu.

    Tuy rằng ở những đại lục khác cũng có cách ăn mặc này, nhưng trông cách ăn mặc của người này, chắc hẳn gã phải là người của Đại Lục Trung Châu, không giống với người đã ở lâu năm tại đảo Thiên Vũ này.

    Tiếp theo đó, thái độ của tiếp tân tiểu mỹ nhân kia, khiến cho Trình Cung càng xác thật cách nghĩ của hắn, thấy người đàn ông trung niên bước vào, theo sau gã là một người lớn tuổi, tiểu mỹ nữ kia trước tiên là ngẩn ngơ, sau đó vội vàng cung kính hành lễ với người lớn tuổi phía sau.

    Hơn nữa, trong biểu hiện của nàng ta có vài phần mê mang cùng nghi hoặc, rõ ràng không biết người trung niên này là ai, sao lại đi trước mặt người phụ trách cao nhất của Tứ Phương lâu đảo Thiên Vũ.

    Từ khoảnh khắc đầu tiên thì người đàn ông trung niên kia đã nhìn chằm chằm vào Trình Cung, ánh mắt đó cứ như muốn nhìn thấu con người của Trình Cung, tựa hồ không gian xung quanh ngoại trừ gã và Trình Cung ra thì không còn ai khác nữa.

    Mà người lớn tuổi theo sau bước vào thì lập tức xua tay, bảo tiểu mỹ nữ tiếp khách lui xuống, tiếp đó cung kính đi theo sau người đàn ông trung niên vào trong.

    - Viêm Long, trông bộ dạng của ngươi cứ như là nhân vật lớn đỉnh lắm ấy, tài khoản Thiên tự ngươi mở được không?

    Trình Cung sớm có chuẩn bị, giọng điệu kiêu ngạo, tuy cảm nhận được luồng sức mạnh trên người người này khá mạnh, nhưng hắn vẫn không chút dè dặt cất tiếng nói.

    Lão nhân theo sau khẽ chau mày lại, bản thân nội bộ của Tứ Phương lâu đã rất quan trọng chuyện quy củ, tuy rằng về phương diện ngân hàng ở đại địa Cửu Châu này, bọn họ được xem như là tồn tại độc quyền thật thụ rồi.

    Nhưng chưa bao giờ vì vậy mà buông thả qua.

    Tuy không phải thái độ phục vụ và chất lượng tốt nhất, nhưng cũng tuyệt đối rất ư quy củ.

    Có điều đây vốn không phải do Tứ Phương lâu yếu hơn ai khác, đối diện với cấp cao của Tứ Phương lâu, khách hàng có cao quý hơn nữa cũng không dám quá đáng.

    Tên tiểu tử này tuổi đời có là bao, không ngờ lại huênh hoang láo xược như vậy, rõ ràng không biết họ bản thân là gì mà.

    Chỉ nghe Trình Cung nói muốn mở tài khoản Thiên tự, lão nhân này cũng không dám nhiều lời, cẩn thận nhìn người trung niên đứng trước lão.

    - Vạn Vô Nhất ta tuy không ở vị trí quá cao trong Tứ Phương lâu, nhưng quyền quyết định cho phép mở một tài khoản Thiên tự thì vẫn có, chỉ là không biết quý khách lấy gì để mở tài khoản Thiên tự đây?

    Tính tình của Vạn Vô Nhất cũng khá tốt, cười cười nhìn chàng thanh niên trước mặt mình, chàng thanh niên này còn chưa đột phá Nhân Anh Kỳ, vậy mà chạy tới đây đòi mở tài khoản Thiên tự, trong lòng Vạn Vô Nhất cũng rất hiếu kỳ.

    - Có phải ngươi có một đệ đệ tên là Vạn Vô Thất không?

    Vạn Vô Nhất, người của Vạn gia.

    Vạn là một cái họ, là một trong những thế lức lớn của Tứ Phương lâu, kiếp trước Trình Cung cũng có tìm hiểu đôi chút về Tứ Phương lâu, lúc này đột nhiên chuyển chủ đề, cười hỏi Vạn Vô Nhất.

    - Vạn Vô Thất?

    Không có.

    Vạn Vô Nhất lắc lắc đầu, hoài nghi nhìn Trình Cung, không biết hắn nói vậy có ý gì.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Vạn vô nhất thất mà, ngươi tên là Vạn Vô Nhất, đệ đệ ngươi không phải tên Vạn Vô Thất thì là gì/?

    Vạn Vô Nhất nhìn Viêm Long đang cười vui vẻ, có cảm giác mồ hôi lạnh chảy ra, tên tiểu tử này là ai đấy.

    Cho dù bản thân có ý khống chế, kiềm nén sức mạnh.

    Nhưng tên tiểu tử này không thể không cảm giác được gì chứ, không ngờ còn nói ra chuyện cười chẳng buồn cười chút nào.

    Điều mấu chốt là, Vạn Vô Nhất càng nhìn càng thấy tên tiểu tử này không giống người có khả năng mở tài khoản Thiên tự.

    - Tuần tra sứ đại nhân, hay là để thuộc hạ tiếp đãi hắn, ta thấy tiểu tử này điên điên khùng khùng không giống người đến mở tài khoản Thiên tự.

    Lão nhân đi theo sau Vạn Vô Nhất chính là người phụ trách Tứ Phương lâu hải ngoại tên là Thái Chí Sơn, càng nghe lời gã Viêm Long này nói thì Thái Chí Sơn càng chau mày, đây là người thế nào đây.

    Mịa nó, lần khảo sát này còn liên quan đến tiền đồ bản thân mình, đại tra mười năm, lần này bản thân rất có cơ hội thăng tiến, ngàn vạn lần đừng để bị tiểu tử này phá hoại.

    Sớm biết vậy thì sớm căn dặn người bên dưới rồi, hôm nay bất luận xảy ra chuyện gì, cũng không được xông vào đây bảo khách trực tiếp nói, kết quả kinh động cả Tuần Tra Sứ đại nhân sắp rời đi nữa chứ.

    Vạn Vô Nhất căn bản không trả lời Thái Chí Sơn, ánh mắt khẽ quét qua, tia nhìn sắc lạnh xoẹt ngang, dọa đến Thái Chí Sơn lập tức cúi đầu im bặt.

    - Người nhà lấy tên Vạn Vô Nhất, nghĩa là trong vạn thứ không có một cái, trông bộ dạng của Tiểu huynh đệ hẳn tuổi còn trẻ, quy tắc mở tài khoản Thiên tự của Tứ Phương lâu không biết tiểu huynh đệ đã được biết chưa?

    Sự nhẫn nại của Vạn Vô Nhất quả thật không tầm thường, đây là thói quen tôi luyện thành tại đại lục Trung Châu, gặp phải quá nhiều người quái lạ rồi, cộng thêm tại đại lục Trung Châu tàng long ngọa hổ, cho dù người tàn khốc như Vạn Vô Nhất đây khi tiếp đãi khác chưa rõ lai lịch đều tỏ ra vô cùng cẩn trọng, rất ư nhẫn nại và rất ư điềm đạm.

    Đương nhiên, trong lúc gã giải thích cho Trình Cung, cũng lại lần nữa đem vấn đề quăng về phía Trình Cung, trong ánh mắt bọn họ lại dán lên chàng thanh niên kì lạ này.

    - Không hay, không hay.

    Trình Cung dựng ngón trỏ lên nhẹ nhàng lắc lư nói:

    - Nếu chiếu theo lý giải này, thế thì ngay cả tên của ngươi cũng nên đổi đi thôi, phải gọi là Tỷ Vô Nhất, có thể trở thành cấp cao của Tứ Phương lâu, tuyệt đối là nhân tài khó có trong số tỷ người kia.

    Chương 441: Mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm

    Giờ phút này Thái Chí Sơn lòng nóng như lửa đốt, xem ánh mắt của Trình Cung cũng không phải tốt, vốn dùng thân phận của hắn cũng không trở nên thất thố như thế, nhưng lần này với hắn mà nói quá trọng yếu.

    Nếu như bỏ qua cơ hội lần này, không biết phải chờ tới năm nào tháng nào mới có thể có cơ hội.

    Lần này cơ hội vẫn là bởi vì Vũ Thân Vương đạt được, Vũ Thân Vương thống nhất quần đảo hải ngoại, khiến cho hắn ở nguyên bổn không có biện pháp phát triển thành lập thế lực, tăng thêm ở trong quá trình này đã nhận được tài nguyên to lớn, nên lần này thông lệ tuần tra đưa nâng hắn lên chương trình hội nghị, nếu như bỏ qua cơ hội lần này, đợi vài chục năm cũng rất bình thường.

    Này mẹ nó rốt cuộc là ai a, chẳng lẽ là cừu địch của mình ở Tứ Phương Lâu bên trong cố ý an bài người, nhưng lá gan bọn hắn lớn hơn nữa, cũng không có thể đi trêu chọc Tuần sát sứ ah.

    Nhất là thân phận Vạn tuần sát sứ đặc thù, đắc tội hắn chắc chắn sẽ không có ngày tốt.

    Còn con mẹ nó người dám sửa họ, đây chính là tối kỵ a, nào có loại lời nói này, tiểu tử này là giả ngốc hay ngốc thật ah!

    Thái Chí Sơn cũng nhanh chóng không được, nhưng mới vừa rồi ánh mắt của Vạn Vô Nhất khiến cho hắn chỉ có thể đứng ở nơi đó lo lắng suông.

    Lúc này Vạn Vô Nhất chạy tới trước người Trình Cung, đưa tay dùng tay làm dấu mời, mình cũng chạy tới vị trí của chủ nhân, không mất lễ tiết ngồi xuống.

    - Tiểu huynh đệ khen trật rồi, chúng ta trước nói chuyện chánh sự a, nói xong chính sự nếu như tiểu huynh đệ có hứng thú, ta có thể cùng tiểu huynh đệ tâm tình ba ngày ba đêm.

    Sau khi Vạn Vật Nhất ngồi xuống bình tĩnh nói, cũng không có vì Trình Cung nói mà có một chút chấn động cảm xúc.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười to ngồi xuống, vô cùng cuồng ngạo mà nói:

    - Ý tứ trong lời nói của ngươi ta hiểu rõ, nếu như ta có thể thành khách quý đỉnh cấp chữ thiên của Tứ Phương Lâu các ngươi, cái kia nói cái gì cũng không có vấn đề gì, nếu như không phải mà nói, đoán chừng ngươi muốn nghiền xương ta thành tro, ta nói không sai a.

    - Xem tuổi tiểu huynh đệ không lớn lắm, mặc dù còn không có ngưng tụ Nguyên Anh thành tựu lục địa thần tiên, nhưng cũng là tồn tại đột phá Vạn Vật Nhất Long, như thế nào cũng không giống là hạng người vô danh.

    Đến cấp độ này, kỳ thật đã dần dần thoát ly tục mặt, mà quy củ Tu chân giới chính là mạnh được yếu thua, nếu có thực lực có bối cảnh đủ cường đại, cái kia mà nói mới rồi xem như ta thân mật vui đùa cùng bằng hữu, nếu như có thể trở thành khách quý chữ thiên, ta cũng sẽ không so đo lời nói của khách nhân.

    Nhưng nếu như không có thực lực còn không che miệng, coi như là nghiền xương thành tro cũng là gieo gió gặt bảo, tiểu huynh đệ cho là ta nói đúng hay không?

    Vạn Vô Nhất cười nhìn Trình Cung, trực tiếp đem lời nói làm rõ.

    Ân, xem ra thân phận địa vị người này thật đúng là không tầm thường, lời này cũng đủ cứng, đủ trình độ.

    - Nói rất hay, nghe nói khách quý chữ thiên của các ngươi có rất nhiều chỗ tốt, trước tiên nói cho ta nghe một chút.

    Con ngươi của Vạn Vô Nhất có chút híp híp, tiểu tử Viêm Long này cuồng ngạo như thế, lại rất là tự nhiên, không giống giả vờ.

    Chẳng lẽ, hắn thực có bối cảnh lớn gì?

    Nhưng nếu quả thật có bối cảnh lớn gì, đa số cần phải sớm có tài khoản trong Tứ Phương Lâu.

    Hừ, không cần biết ngươi là người nào, hôm nay bản Tuần sát sứ ngược lại muốn nhìn ngươi cuối cùng có thể đùa nghịch ra dạng gì.

    - Một khi trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu, ở thế tục, nếu như cần ngân lượng, có thể tùy thời nhận lấy mười năm thu thuế của quốc gia, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy.

    Đồng thời nếu như cần trợ giúp khác, Tứ Phương Lâu cũng sẽ tương trợ, vô luận là tài nguyên, đan dược, tình báo vân... vân đều có thể, cụ thể độ mạnh yếu ủng hộ phải xem đẳng cấp của ngươi ở bên trong Tứ Phương Lâu.

    Ngoại trừ những thứ này, nếu như trong khi tu luyện gặp được bình cảnh, bị địch nhân đuổi giết, gặp được nguy hiểm cũng có thể liên hệ cùng Tứ Phương Lâu, đàm tốt điều kiện Tứ Phương Lâu cũng sẽ cung cấp ủng hộ.

    Nếu như trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu, chỗ tốt nhiều không kể xiết, có một chút có thể hưởng thụ không ràng buộc, có một chút thì cần trả một cái giá lớn, cụ thể căn cứ tình huống mà định.

    Vạn Vô Nhất vô cùng có kiên nhẫn giải thích, mấy câu đem nguyên bản hai ngày cũng nói không hết mà nói xong.

    Giờ phút này Thái Chí Sơn đứng ở sau lưng Vạn Vô Nhất, hắn đã sốt ruột, phẫn nộ lại bội phục, Tuần sát sứ chính là Tuần sát sứ, này nếu đổi lại là mình sợ rằng sớm không có kiên nhẫn ở đây hồ đồ cùng tiểu oa nhi này.

    - Ngươi này nói cũng quá không rõ ràng, chẳng qua được rồi, thời gian của ta cũng đang gấp.

    Bây giờ ta cần theo chân hướng đi mới nhất của mấy người bọn họ, Nam Chiêm Bộ Châu Trình Cung, còn có Vũ Thân Vương, Ân, còn có Lý Dật Phong, Chu Dật Phàm, trước cho ta tài liệu bốn người này, sau đó cho ta một phần tình báo Bà La Đa Châu, trước hết những thứ này a.

    Giống như là người khác thiếu hắn bao nhiêu tiền vậy, biểu hiện của Trình Cung vô cùng cuồng ngạo, thực tế phía trước mà nói, hoàn toàn là không hài lòng đối với Vạn Vô Nhất, nhưng lại rất cuồng ngạo tha thứ vậy.

    - Khách quý đỉnh cấp chữ Thiên xác thực có thể hưởng thụ đãi ngộ này, nhưng đầu tiên ngươi phải trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên mới được, bây giờ, ngươi có thể biểu hiện thực lực, thế lực hoặc là gia thế bối cảnh của ngươi.

    Cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ của Tứ Phương Lâu, hoặc là lập nhiều công lao cho Tứ Phương Lâu.

    Bất quá nếu đưa ra vật có đầy đủ giá trị, này cũng có thể cho ngươi trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên.

    Vạn Vô Nhất cũng không phải bùn đất, đồng dạng có nóng tính, chỉ là hắn toàn lực đè nặng.

    Nhưng trong lòng suy nghĩ, mịa nó, hôm nay nếu ngươi không thành được khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, xem lão tử thu thập ngươi như thế nào, nghiền xương thành tro, cái kia cũng là tiện nghi ngươi.

    Bà mẹ nó, thật đúng là rất có thể nhịn.

    Trong lòng Trình Cung cũng thật bất ngờ, Vạn Vô Nhất này biểu hiện sâu sắc vượt quá ngoài dự liệu của hắn, điều này làm cho hắn nguyên vốn chuẩn bị tốt rất nhiều lời nói trang bức cùng trang bức không ra, chẳng qua đến nơi đây cũng không xê xích gì nhiều.

    Trong lòng nghĩ đến, Trình Cung trực tiếp khoát tay, mười khối linh thạch đã bay về phía Vạn Vô Nhất.

    - Đây là mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm đan dược, hơn nữa tuyệt đối là bên ngoài không có, chỉ bằng cái này có đủ tư cách thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu các ngươi hay không.

    Phương pháp luyện đan phía trên Địa cấp thượng phẩm, cơ hồ là không có tính công khai cùng lưu động, về phần đan dược phương pháp luyện đan Thiên cấp, tức thì bị kẻ có được coi là chí bảo.

    Có thể nói, chỉ cần có thể luyện chế đan dược Thiên cấp, ở Tu chân giới có thể lăn lộn được như cá gặp nước, chỉ cần nguyện ý sẽ có vô số thế lực cường đại mời chào, cho ra đãi ngộ tốt nhất, cung cấp vô số tài nguyên, chỉ cần ngươi ở thời điểm cao hứng ngẫu nhiên luyện chế một ít đan dược, hoặc là đem đan dược mình nghiên cứu luyện chế còn dư lại cho bọn hắn là được rồi.

    Về phần nói có thể luyện chế đan dược Thiên cấp trung phẩm cùng thượng phẩm, càng là thân phận vô cùng tôn quý.

    Mà tồn tại có thể luyện chế đan dược Thiên cấp siêu phẩm, cho dù là siêu cấp thế lực T như ứ Phương Lâu cũng động tâm.

    Mà giá trị một phương pháp luyện đan đan dược siêu phẩm, đôi khi thậm chí không thua tại một gã Đan đạo đại sư có thể luyện chế đan dược Thiên cấp thượng phẩm, Đan đạo đại sư lợi hại ít, vừa vặn phương pháp luyện đan càng ít hơn.

    Đôi khi, cho dù thế lực nào đó có được Đan đạo đại sư luyện chế đan dược Thiên cấp siêu phẩm, nhưng không có phương pháp luyện đan tương ứng, đó cũng là uổng phí.

    Hoàn toàn không khoa trương mà nói, chỉ cần có phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm xuất hiện, tuyệt đối có thể khiến cho một phen gió tanh mưa máu.

    Vô số thế lực, vô số Đan đạo đại sư đều điên cuồng tranh đoạt.

    Nhớ ngày đó, Trình Cung chỉ là dựa vào một phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm Thuần Nguyên Đan, khiến cho tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phượng vui vẻ đáp ứng toàn lực tương trợ hắn áp chế Phong Vân Kiếm Tông, đồng thời mượn bọn họ sử dụng Vạn Ma Lôi Trì, Vạn Ma Lôi Trì kia là Đạo khí.

    Mà toàn lực áp chế Phong Vân Kiếm Tông tổn thất cũng không giống bình thường.

    Nhưng Hách Liên Lam Phượng lại cho rằng người chiếm tiện nghi là chính cô ta, từ đó có thể biết một phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm quý trọng.

    Nếu như là ở Lam Vân đế quốc, thậm chí tại Nam Hoang, Trình Cung cũng không dám đơn giản lấy ra những vật này, ở bên trong Nguyên Thủy Ma Tông một mình giao dịch cùng Hách Liên Lam Phượng không có vấn đề, chính nàng đang luyện công tới khẩn yếu, cũng không có thể nói ra cùng người khác.

    Nhưng nếu như đổi một chỗ, không cần nói mình xuất ra phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm đan dược, coi như là một phương pháp luyện đan Thiên cấp hạ phẩm đan dược, cái kia cũng sẽ khiến toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu chấn động, tuyệt đối sẽ đưa tới vô số người chú ý, đưa tới phiền toái đếm không hết.

    Phải biết rằng cho dù Đan đạo đại sư có thể luyện chế đan dược Thiên cấp, nhưng có phương pháp luyện đan Thiên cấp bình thường cũng sẽ không vượt qua ba, có sư thừa có lẽ sẽ nhiều hơn một chút, nhưng mà rất có hạn.

    Mà ở bên trong những phương pháp luyện đan này, đặc biệt có giá trị có thể có một hai chủng cũng không tệ rồi, thậm chí nhiều khi một ít cái gọi là Đan đạo đại sư, mặc dù có thể luyện chế đan dược Thiên cấp, nhưng phương pháp luyện đan của hắn có lại không có tác dụng gì, cho nên luyện ra cũng chẳng ai muốn.

    Ở kiếp trước Trình Cung gặp được qua một người, người nọ là Đan đạo đại sư cấp bốn, có thể luyện chế Anh đan siêu phẩm, cũng chính là đan dược Thiên cấp siêu phẩm.

    Nhưng hắn chỉ biết luyện chế một loại Cố Tâm đan, ăn hết về sau chung thân sẽ không đói khát.

    Nghe giống như rất thần kỳ, nhưng trên thực tế loại đan dược này lại không có chút tác dụng nào, Tu chân giới hơi chút mạnh mẽ căn bản không cần phục dụng đồ ăn, hấp thu thiên địa nguyên khí là có thể.

    Mà một ít người yếu, ai có thể ăn được Thiên cấp siêu phẩm đan dược, chỉ cần một ít Tích Cốc Đan cấp thấp là được rồi.

    Bởi vậy mặc dù hắn là Đan đạo đại sư cấp bốn, nhưng tính cách quật cường không chịu hướng thế lực khác cúi đầu, chính mình cũng sẽ không luyện chế đan dược khác, đối với Đan đạo đại sư mà nói, phương pháp luyện đan chính là răng nhọn của bọn họ.

    Gia hỏa quật cường này cho đến chết cũng không có chính thức hưởng thụ qua đãi ngộ của Đan đạo đại sư cấp bốn, chỉ có thể đi luyện chế một ít đan dược Địa, cấp ngẫu nhiên luyện chế một ít đan dược Thiên cấp hạ phẩm mà thôi.

    Bởi vậy bọn hắn gặp được phương pháp luyện đan, chín thành chín đan sư sẽ không tiếc bất cứ giá nào đạt được, mà một ít thế lực cũng sẽ nghĩ hết biện pháp đạt được phương pháp luyện đan, cái này là tài phú quý giá nhất.

    Bằng vào cái này có thể đổi lấy rất nhiều đồ vật, thậm chí còn có thể mượn chiêu này ôm một ít Đan đạo đại sư không có bối cảnh.

    - Mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm?

    Vừa nghe đến lời này của Trình Cung, Thái Chí Sơn trực tiếp bị dọa hoảng sợ.

    Vạn Vô Nhất coi như tỉnh táo, nhưng trong lòng cũng nhấc lên sóng to gió lớn, nếu như này thật sự là mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm đan dược, giá trị tuyệt đối đủ trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu.

    Chỉ muốn hắn để đồ vật này ở đây một thời gian ngắn, về sau cho dù hắn lấy đi, hắn cũng là khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu.

    Đãi ngộ cơ bản cũng có thể hưởng thụ, trên thực tế, Tứ Phương Lâu vô cùng rõ ràng, mặc kệ dùng cách nào trở thành khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, cũng đều sẽ không để ý chút chỗ tốt mà Tứ Phương Lâu cung cấp.

    Về phần phương diện khác, Tứ Phương Lâu sẽ cung cấp rất nhiều phương tiện, thực sự cũng không phải không chỗ nào cung cấp.

    Chương 442: Kiệt xuất cái rắm

    Trong lòng Vạn Vô Nhất rung động, nhưng tiếp nhận mười khối linh thạch này, địa phương có nguyên khí thiên địa sung túc, có thể sinh ra linh thạch, linh thạch trải qua một ít gia công đặc thù, có thể biến thành truyền tin linh thạch hay hoặc là hình ảnh linh thạch vân... vân bất đồng công dụng.

    Giờ phút này Trình Cung chính là dùng thần niệm ghi chép lại phương pháp luyện đan ở bên trong, trí nhớ linh thạch này có thể bảo tồn trăm năm, nếu như lại dùng một ít linh thạch trải qua ghi chép cấp độ càng sâu, tên là truyền thừa linh thạch, bởi vì cái kia đã có thể bảo tồn hơn một ngàn năm thậm chí gian dài càng thời, có được hiệu quả truyền thừa.

    Phương pháp luyện đan đến loại cấp bậc này, đã không phải là sử dụng bút, giấy ghi nhớ là được.

    Bên trong dính đến dược vật, điều phối rất nhiều là dùng ngôn ngữ khó có thể miêu tả, thậm chí cho dù miêu tả, giấy hao phí chỉ sợ cũng vượt qua tưởng tượng. phpháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm, nếu như sử dụng giấy ghi chép, không có mấy trăm vạn chữ căn bản không có biện pháp ghi chép hoàn toàn, hơn nữa trong lúc này còn sẽ có rất nhiều chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, nhưng dụng thần niệm khắc lục ở trong trí nhớ linh thạch thì lại bất đồng, đến lúc đó người sử dụng có thể trực tiếp lấy đồ vật trong trí nhớ linh thạch, giống như trực tiếp dùng thần niệm truyền lại tin tức.

    - Mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm này ta ở một chút địa phương bỏ thêm một ít hạn chế, nhưng ngươi có thể tùy tiện tìm Đan đạo đại sư đủ cấp bậc nghiệm chứng, dùng thực lực Tứ Phương Lâu các ngươi, cái này không làm khó được các ngươi a.

    Trình Cung như trước rất hung hăng càn quấy nói.

    - Chờ một lát.

    Vạn Vô Nhất nói xong, đưa tay giao mười khối trí nhớ linh thạch cho Thái Chí Sơn, đồng thời âm thầm dùng thần niệm nói:

    - Lập tức khởi động Truyền Tống Trận loại nhỏ, đem cái này truyền lại tổng bộ cho nghành đan dược lập tức nghiệm chứng.

    Khởi động Truyền Tống Trận loại nhỏ, Thái Chí Sơn nghe xong tay không khỏi khẽ run lên, Truyền Tống Trận loại nhỏ chỉ có ở lúc khẩn cấp mới có thể dùng, hắn ở chỗ này nhiều năm như vậy cũng chỉ dùng qua hai lần, mỗi lần dùng ít nhất phải tiêu hao mười khối Thuần Nguyên Đan, một viên Thuần Nguyên Đan liền tương đương với Nhân Anh kỳ đỉnh phong phun ra nuốt vào nguyên khí một ngày, nói cách khác muốn Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất tu luyện, không nghỉ không ngủ hơn ba tháng gần trăm ngày mới có thể ngưng tụ ra một viên Thuần Nguyên Đan.

    Trong lòng khiếp sợ, nhưng Thái Chí Sơn cũng không dám nói nhảm nhiều, cầm mười khối trí nhớ linh thạch đi ra ngoài.

    - Đợi một chút...

    Thái Chí Sơn vừa đi chưa được mấy bước, Vạn Vô Nhất đột nhiên nghĩ đến cái gì, mở miệng nói:

    - Thuận tiện cho người đem những tư liệu mà vừa rồi Viêm công tử nói tới.

    - Vâng.

    Thái Chí Sơn hơi sững sờ, trong lòng tự nhủ Tuần sát sứ đây là thế nào, chẳng lẽ hắn nhìn tiểu tử này thuận mắt, vừa rồi tiểu tử này kiêu ngạo như vậy hắn không có phát tác, bây giờ còn không đợi hắn trở khách quý đỉnh cấp chữ Thiên liền đem tư liệu cho hắn.

    Mặc kệ trong lòng của hắn nghĩ như thế nào, Tuần sát sứ nói hắn cũng không dám không nghe.

    - Cùng người thông minh làm việc chính là rất thoải mái, sửa họ tên có chút không tốt, dù sao họ là tổ tông truyền thừa.

    Bất quá ta xem về sau tên của ngươi thực cần phải sửa một chút, đã kêu Vạn Vô Nhất, gọi Vạn Vô Nhất thật là một loại vũ nhục đối với ngươi.

    Trình Cung lần nữa đem chủ đề kéo đến trên danh tự của Vạn Vô Nhất, nhưng lại rất có hứng thú nghiên cứu thảo luận.

    Hắn thấy cách làm của Vạn Vô Nhất này mới thật sự là cao, Trình Cung tin tưởng, nếu như mình cho trí nhớ linh thạch có vấn đề, Trình Cung tin tưởng mặc dù mình nhìn những tư liệu kia, cũng không có biện pháp đi ra khỏi Tứ Phương Lâu.

    Mà một khi mình cho là thật sự, một loạt cử động kia của Vạn Vô Nhất làm cho người ta rất có hảo cảm.

    Lực lượng của Vạn Vô Nhất này ngay cả Trình Cung cũng không cảm giác được sâu cạn, mặc dù không có biện pháp so sánh với Tiểu Phong Tử, Hách Liên Lam Phượng, nhưng chắc hẳn cũng có thể là tồn tại trải qua Địa Hỏa ma kiếp Địa Anh.

    Hơn nữa thân chức vị cao, là thành viên trọng yếu của Tứ Phương Lâu, lại có gia tộc bối cảnh còn có thể xử sự như thế.

    Nếu như hắn chỉ là làm người xử sự mua bán thì cũng thế mà thôi, nhưng ánh mắt Thái Chí Sơn nhìn hắn kia, lại đầy đủ nói rõ sự lợi hại của hắn.

    - Viêm công tử nói đùa, tên là cha mẹ ban tặng, chỉ là một loại kỳ vọng của bọn họ mà thôi, huống chi Vạn Vô Nhất cũng thật không có ưu tú như vậy.

    Ngược lại là Viêm công tử, thật không hỗ là nhân trung chi Long, xem cách ăn mặc của Viêm công tử không giống như là người trong Nam Chiêm Bộ Châu, không biết từ chỗ nào mà đến?

    Trong lòng Vạn Vô Nhất cười khổ, trong lòng tự nhủ tiểu tử này khoa trương mình không dứt, bắt lấy tên của mình còn không thả.

    Nhưng không thể không nói, mặc dù nửa vui đùa mà nói, nhưng trong lòng Vạn Vô Nhất vẫn rất thanh tỉnh.

    Người vốn thích nghe tâng bốc, lời hữu ích mỗi người thích nghe, ai cũng vậy mà thôi.

    Trước khi Trình Cung đến Tứ Phương Lâu, đã thay đổi một bộ quần áo đặc sắc của Trung Châu, người không để tâm sẽ không phát hiện.

    Bởi vì hắn chỉ là phương diện chi tiết, tỉ mĩ cố ý một chút, như Thái Chí Sơn căn bản không có phát hiện những chuyện này.

    - Cửu Châu du đãng, bốn biển là nhà, nơi đó so ra vượt qua tiền có thể Thông Thần của Tứ Phương Lâu các ngươi ah, thế nhưng mà lợi hại của Tứ Phương Lâu ta đang suy nghĩ, ngày nào đó lăn lộn ngoài đời không nổi đi Tứ Phương Lâu các ngươi thử một chút, đến lúc đó Vạn tuần sát sứ cần phải nhiều chiếu cố ah.

    Hắn thăm dò hắn, Trình Cung tiếp tục chuyện phiếm, nhưng mà trong mỗi một câu nói của hắn cũng đều có một ít đồ vật.

    Trình Cung ở kiếp trước đối với tình huống của Tứ Phương Lâu vẫn có chút hiểu rõ, bởi vậy hắn rất dễ dàng đoán ra thân phận của Vạn Vô Nhất.

    Vừa nghe Trình Cung nói thẳng ra thân phận của hắn, ánh mắt của Vạn Vô Nhất lộ ra một chút kinh ngạc, bởi vì sau khi đi vào, hắn cũng không có biểu lộ qua thân phận.

    Thậm chí ở bên trong Tứ Phương Lâu của Thành Thiên Vũ, người biết rõ thân phận của hắn cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay, làm sao Viêm Long này biết thân phận của mình?

    - Thân phận như Viêm công tử, đại môn của Tứ Phương Lâu chúng ta vĩnh viễn rộng mở cho ngươi, về sau nếu trở về Trung Châu, đừng quên tới tổng điếm của chúng ta, đây là một tấm lệnh bài tư nhân của ta, đến Trung Châu vào bất cứ trụ sở Tứ Phương Lâu nào, đưa ra tấm lệnh bài này đều có thể tìm tới ta.

    Vạn Vô Nhất thăm dò mấy lần, phát hiện Viêm Long này căn bản là dầu muối không tiến, cuối cùng nhất chỉ có thể buông tha cho, còn giao cho Trình Cung một khối lệnh bài.

    - Không có vấn đề.

    Trình Cung sảng khoái nhận lấy, nhưng trong lòng thì đang cười, thằng này thật đúng là giảo quyệt, lấy lui làm tiến, nhìn như đã không hề hiếu kỳ thăm dò, cuối cùng vẫn là muốn xác định một chút mình có phải là người Trung Châu hay không.

    Nhưng vào lúc này, đã có người cầm bốn khối linh thạch đi đến, phía trên bốn khối linh thạch này đều có tên.

    - Trình Cung, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Lý Dật Phong.

    Trình Cung cũng không chút khách khí, trước hết cầm lấy khối của mình, thần niệm lập tức nhìn tin tức ẩn chứa trong linh thạch này.

    Không nhìn còn khá, xem xét xong, Trình Cung cũng bị hoảng sợ, cũng may hắn là người của hai thế giới, tâm tình cùng công phu trấn định còn không có vấn đề, nếu đổi lại người bình thường, giờ phút này sợ rằng là mồ hôi lạnh chảy ròng, thậm chí sẽ biểu hiện ra cái gì, cái kia cũng sẽ bị Vạn Vô Nhất nhận ra.

    Bởi vì nơi này ghi lại quá kỹ càng, từ chuyện Trình Cung còn bé chuyện đến sau khi Trình Cung sống lại, cơ hồ không có bỏ sót gì.

    Ngay cả chuyện lúc đầu mình nhìn như làm được rất bí ẩn, nơi này đều có ghi lại, thậm chí ngay cả mình đoạt được động phủ của Huyết Y Lão Tổ, nơi này cũng đều viết, nguyên lai bọn hắn đã sớm biết Huyết Y Lão Tổ núp ở nơi đó.

    Chính mình lẻn vào hoàng cung, cướp đoạt Ngưng Anh Đan, bên trên này thậm chí có ghi lại kỹ càng, nói như vậy lúc ấy trong hoàng cung khẳng định có người của bọn hắn.

    Làm cho Trình Cung giật mình nhất chính là, trong này có phân tích, thậm chí còn viết ra, hoài nghi mình bị người khống chế?

    Cũng hoài nghi có người mượn thể trọng sinh?

    Nếu không không có biện pháp giải thích một loạt hành động, đã đến phía sau, ngược lại là nhiều ra một ít hoài nghi, nhưng lại cố ý đánh dấu bên trên, hoài nghi mình kỳ thật cùng Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương đồng dạng, đã thành người phát ngôn của một phương thế lực.

    Mịa, trong này một mực nhớ đến mình tiến vào Man Thần Giáo, ngay cả bọn Đoan Mộc Nhất Phong bị đuổi ra khỏi Man Thần Giáo cũng có ghi lại.

    Những tài liệu này Trình Cung xem xong mà sau lưng bốc lên lương phong, tiền có thể Thông Thần a, Tứ Phương Lâu này thật đúng là khủng bố, xem ra hiện tại bọn hắn đối với Nam Chiêm Bộ Châu còn không chú ý, thế nào những tài liệu này mình cũng có thể thấy, rất khó nói bọn hắn không có một phần tình báo khác.

    Mịa nó, sau khi trở về phải hảo hảo nói chuyện cùng Sắc Quỷ và Bàn Tử, để cho bọn họ xem xem tình báo người ta này làm, vô thanh vô tức, vô khổng bất nhập.

    Bây giờ mình có ĐAN THầN PHủ, còn có sòng bạc của Bàn Tử cũng đều trải rộng Nam Chiêm Bộ Châu, về sau phải hảo hảo kết hợp lại cùng Sắc Quỷ.

    Đã có thể độc lập, lại có thể giúp đỡ cho nhau.

    Cũng may, trong này không có nói quá tỉ mĩ về thủ hạ của mình, hiển nhiên là bởi vì gần đây thực lực dưới tay mình tăng vọt.

    Còn có chính là, dù cho là tình báo của bọn hắn, bên Man Thần Giáo kia hiển nhiên không có, này chính là át chủ bài lớn nhất bây giờ của mình.

    Đã có cái này, mình có thể làm rất nhiều chuyện.

    Sau khi xem xong, Trình Cung lại cầm lấy Chu Dật Phàm mà xem, trong này ghi lại cũng rất kỹ càng, chẳng qua những tài liệu trước kia Trình Cung xem không sao cả, sau khi thấy bên cạnh một ít tài liệu.

    Phần Hương lão nhân, Thanh Âm phu nhân, còn có một Tần Vô Ngân cùng Hắc Diễm, lực lượng của Chu Dật Phàm cũng rất mạnh ah.

    Ah, nhi tử của cung chủ Thất Âm Cầm Cung, không hợp cùng Chu Dật Phàm, tin tức này ngược lại là rất có giá trị.

    Xem hết Chu Dật Phàm, Trình Cung thuận tay lại cầm lấy tư liệu của Lý Dật Phong, quả nhiên như mình suy đoán, người của Lý gia, nhưng tư liệu khác đã có hạn, chỉ là cuối cùng viết một ít chuyện Nam Hoang, những thứ này Trình Cung cũng sớm biết như vậy, xem ra Lý gia này khống chế vẫn là phi thường tốt.

    Cuối cùng Trình Cung cầm qua mục đích thực sự lần này, tin tức tình báo ghi chép về Vũ Thân Vương, bên trong lập tức triển khai.

    Mịa, thằng này quả nhiên đã sớm khống chế hải ngoại, vậy mà cùng Bà La Đa thần miếu quan hệ mật thiết, Bà La Đa thần miếu này thống trị toàn bộ Bà La Đa Châu.

    Sư tôn là người Thiên Ma Tông, quả nhiên cùng mình đoán không lầm.

    Ha ha, trong này hắn bị mình ba phen mấy bận đánh bại ghi vô cùng rõ ràng nha, ah, sau khi trở về hải ngoại biến mất một thời gian ngắn, vài ngày trước xuất hiện tại Bà La Đa Châu.

    Phía sau lại ghi lại liền càng ngày càng ít, hiển nhiên tại Bà La Đa Châu, Tứ Phương Lâu cũng không thể như tại Nam Chiêm Bộ Châu, xem ra Bà La Đa thần miếu này đối với Tứ Phương Lâu vẫn có đề phòng.

    - Bốn người này đều là người kiệt xuất nhất Nam Chiêm Bộ Châu, bây giờ Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn tương khởi, xem bộ dạng Viêm công tử, phải chăng cũng muốn đi tham dự một phen.

    Chứng kiến Trình Cung xem hết bốn khối ghi chép tình báo tin tức linh thạch, Vạn Vô Nhất cười nhìn xem Trình Cung.

    - Kiệt xuất cái rắm, ta xem chỉ có như vậy, bất quá là bốn khôi lỗi mà thôi.

    Trình Cung rất là khinh thường nói qua, trong lòng tự nhủ, mịa nó, bổn đại thiếu ngay cả mình cũng mắng, nhìn ngươi có thể đoán được cái gì.

    Chương 443: Mười vạn Thuần Nguyên Đan

    - Cũng không thể nói như vậy, đối tượng trọng điểm bồi dưỡng, tương lai có lẽ chính là chúa tể.

    Vạn Vô Nhất nghe Trình Cung cuồng ngạo như thế, cười đáp trả.

    - Đại nhân, này là tổng bộ hồi âm, còn có lệnh bài, đều ở bên trong.

    Bên ngoài cửa ra vào bóng người lóe lên, Thái Chí Sơn vừa mới đi ra ngoài đã trở về, lần này hắn vậy mà trực tiếp là dùng tốc độ nhanh nhất phi tới cửa, rồi lại bước nhanh đi tới.

    Mà ngay cả tiếng nói cũng có chút run rẩy, bởi vì trong tay hắn đã không có mười khối trí nhớ linh thạch kia, chỉ có một khối truyền tin linh thạch cùng một khối lệnh bài, bên trên có một chữ Thiên sâu sắc, phía dưới thì có một chữ đỉnh.

    Khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, đây là lần đầu tiên nơi hắn xuất hiện khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, đã có cái này, Thái Chí Sơn cơ hồ có thể khẳng định, chính mình lên chức không có bất cứ vấn đề gì.

    Vạn Vô Nhất xem xét lệnh bài kia, đã biết rõ không thành vấn đề, nhưng hắn kỳ quái tại sao lại dùng nhiều phí một ít Thuần Nguyên Đan còn truyền về một khối truyền tin linh thạch.

    Vạn Vô Nhất thần niệm khẽ động, lập tức tiến vào bên trong.

    - Tiểu tử, nhìn chằm chằm hắn cho ta, đây là thượng cổ đan phương, tuyệt đối không phải phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm bình thường hiện đại, cái đồ chơi này là thứ tốt siêu cấp, cho dù chỉ là Thiên cấp siêu phẩm đan dược cũng hoàn mỹ tới cực điểm, tuyệt đối không sai.

    Đây là vài chục năm trước vừa mới xuất hiện, bị phát giác từ trong di tích thượng cổ, con mẹ nó, lần trước bản Tôn đang bận không có thời gian, không nghĩ tới khiến cho tên hỗn đản Đan Cuồng kia nhặt được tiện nghi.

    Chẳng qua hắn giống như cũng không có kết cục tốt, trước kia bảo hắn đầu nhập vào Tứ Phương Lâu hắn không chịu, bây giờ đạt được chỗ tốt cũng bị người ám toán, nghe nói đã treo.

    Nhưng mà thượng cổ đan phương trên người hắn, đan dược còn có rất nhiều thứ tốt khác lại vô ảnh vô tung, ha ha không nghĩ tới khiến cho tiểu tử ngươi nhặt được đại tiện nghi, nhìn chằm chằm hắn.

    Những phương pháp luyện đan này chỉ là chút lòng thành, chỗ của hắn khẳng định có càng đồ tốt, thậm chí có thể có đạo đan, có nghe hay không, nhìn chằm chằm hắn cho bản tôn, nếu không trở về xem ta thu thập ngươi như thế nào.

    Ha ha, những phương pháp luyện đan này rất có ý tứ, tiểu oa nhi lại vẫn tăng thêm cấm chế, cho rằng lưu lại một chút thần niệm là được rồi, không động thần niệm ngươi bản tôn cũng có thể biết ngươi che dấu là cái gì...

    Thần niệm của Vạn Vô Nhất vừa mới đi vào truyền tin linh thạch, liền cảm nhận được bên trong có một cổ thần niệm cường đại, điên cuồng, sau đó hưng phấn kích động rống.

    Để cho nhất Vạn Vô Nhất im lặng nhất chính là, vậy mà hắn động đồ vật của khách, đây chính là tối kỵ của Tứ Phương Lâu.

    Nhưng Vạn Vô Nhất cũng chỉ có thể cười khổ, dù sao cấm kỵ cùng quy củ cũng là đối với bên ngoài, người ở trong Tứ Phương Lâu cũng không có mấy người có thể gây, hơn nữa dưới tình huống hắn không có hư hao, thời điểm điều tra cởi ra phương pháp luyện đan, ai cũng nói không được gì, ít nhất không thấy được thiếu niên trước mắt này phát hiện vấn đề gì.

    Vạn Vô Nhất cười khổ, đồng thời trong lòng cũng lần nữa bị khiếp sợ đến, dĩ nhiên là thượng cổ đan phương, trách không được vị lão tổ tông này bị kinh động.

    Mà Đan Cuồng kia, đã đạt tới Đan đạo đại sư cấp tám, vài chục năm trước hắn cũng đã mất tích, tại sao phương pháp luyện đan sẽ ở trên người người trẻ tuổi, nếu như mình nhớ không lầm hắn cũng họ Viêm, khổ sở...

    - Viêm công tử, đây là lệnh bài khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu, bây giờ do ta mở ra, về sau ngài sẽ trở thành khách quý đỉnh cấp chữ của Thiên Tứ Phương Lâu chúng ta, về sau như gặp được nguy hiểm có thể mượn nhờ lệnh bài kia liên hệ cùng Tứ Phương Lâu ta, Tứ Phương Lâu ta sẽ tận lực cung cấp trợ giúp cho ngươi.

    Trong lòng vô cùng khiếp sợ, ánh mắt có chút nhìn về phía Trình Cung, đem bộ dáng của hắn nhớ trong lòng, trở về nhất định phải mau chóng tra ra.

    Trong lòng nghĩ đến, trên mặt Vạn Vô Nhất lại mang theo dáng tươi cười, đưa tay lấy ra lệnh bài, trong tay thay đổi mấy cái phát giác, trực tiếp một chút trên lệnh bài.

    - Bành!

    Lập tức, trên lệnh bài kia tản mát ra một cổ lực lượng cường đại, sau đó lại toàn bộ co rút lại ẩn vào bên trong lệnh bài.

    Sau khi làm xong, Vạn Vô Nhất đem lệnh bài đưa cho Trình Cung:

    - Từ đó về sau, ngài giao dịch cùng Tứ Phương Lâu đều ghi chép trên lệnh bài này, kể cả ngài vừa mới để bên trong Tứ Phương Lâu chúng ta mười phương pháp luyện đan, này đều có ghi chép bên trên.

    Vạn Vô Nhất lại bình tĩnh, nhưng Trình Cung sớm có tính toán, rất nhẹ nhõm cầm lấy.

    Trình Cung hiểu rất rõ bên trong Tứ Phương Lâu có một nghành chuyên môn luyện đan, mình là thượng cổ đan phương, cũng không tin dẫn bất động lão gia hỏa kia.

    Đã có quan hệ này, về sau thân phận hắn làm rất nhiều chuyện càng bảo hiểm một ít, nhất là tiến vào Bà La Đa Châu.

    - Đợi thật lâu, không biết bây giờ ta nhiều nhất có thể theo Tứ Phương Lâu các ngươi tạm thời mượn đi bao nhiêu Thuần Nguyên Đan đây?

    Trình Cung đã đạt tới mục đích, với hắn mà nói những phương pháp luyện đan kia cũng không có ý nghĩa quá lớn, hắn cũng không có ý định thu hồi, bởi vậy tiếp nhận lệnh bài khách quý đỉnh cấp chữ Thiên này về sau, Trình Cung trực tiếp mượn Thuần Nguyên Đan, hắn muốn mượn số lượng Thuần Nguyên Đan lớn nhất của Tứ Phương Lâu.

    Kỳ thật nếu như có thể, Trình Cung thậm chí muốn cầm Đan phương Đạo Đan, hoặc là càng nhiều phương pháp luyện đan Thiên cấp đổi lấy đại lượng Thuần Nguyên Đan hoặc là vũ khí của Tứ Phương Lâu.

    Bởi vì phương pháp luyện đan đối với Trình Cung mà nói, trong đầu có thật nhiều, thậm chí đan phương phía dưới Đạo Đan, chính hắn cũng có thể rất nhẹ nhàng nghiên cứu chế tạo, sáng tạo ra, tạo ra đan dược mới.

    Nhưng Thuần Nguyên Đan cùng tài nguyên khác lại bất đồng, hiện tại nguyên dịch tiêu hao tốc độ kinh người, Chuyển Sinh Đan cũng còn thừa không nhiều lắm, mà bây giờ gia đại nghiệp lớn, mình cùng bằng hữu bên người, lực lượng thủ hạ không ngừng đề thăng, tài nguyên cần có cũng càng nhiều, loại cơ hội tốt này sao Trình Cung lại buông tha.

    Chỉ là loại chuyện này, cũng phải khống chế ở phạm vi nhất định, nếu không nhất định sẽ rước lấy đại phiền toái.

    - ...

    Trình Cung nói, khiến cho Vạn Vô Nhất cùng Thái Chí Sơn rất là ngạc nhiên, thoáng cái cũng không có kịp phản ứng.

    Đây là ý gì, nếu như mượn tiền Tứ Phương Lâu, phương pháp luyện đan kia đã có thể thành thế chấp, Thái Chí Sơn có một loại cảm giác sờ không được ý nghĩ, chẳng lẽ khách quý đỉnh cấp chữ Thiên đều không bình thường như vậy?

    Vừa rồi như thế, bây giờ càng không bình thường.

    Vạn Vô Nhất thì là một cảm thụ khác, đột nhiên hắn có một loại cảm giác đốn ngộ, bừng tỉnh đại ngộ nhìn tiểu tử tự xưng Viêm Long trước mắt, nguyên lai đây mới là mục đích thực sự của hắn, đúng vậy, trước kia bất quá là một ít không có ý nghĩa hoặc là nói cố ý làm cho mình xem, những lời này mới là mục đích thực sự.

    Hắn tu luyện thiếu khuyết đan dược, hay là muốn đột phá ngưng tụ Nguyên Anh, trong lòng suy đoán lần nữa, Vạn Vô Nhất quay đầu nhìn về phía Thái Chí Sơn.

    - Đại nhân, dù sao bên hải ngoại này không thể so với trên đại lục, bây giờ ở trong tổng bộ chỉ có ba ngàn Thuần Nguyên Đan.

    Kỳ thật ba ngàn cũng đã không ít, đây cũng chính là Tứ Phương Lâu, nếu không coi như là La Phù Kiếm Phái, trăm ngàn năm trôi qua tích súc cũng chưa chắc có mấy trăm khối Thuần Nguyên Đan.

    Dù sao một viên Thuần Nguyên Đan, là cảnh giới Nhân Anh đỉnh phong bình thường một ngày phun ra nuốt vào nguyên khí, Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất hơn ba tháng mới có thể ngưng tụ một viên.

    Bình thường trừ khi đạt được thiên tài địa bảo, sau đó lại phụ trợ lực lượng bản thân ngưng tụ Thuần Nguyên Đan, nếu không đơn thuần dựa vào chính mình phun ra nuốt vào nguyên khí ngưng tụ Thuần Nguyên Đan cơ hồ không có.

    Bởi vì như vậy cũng không cần tu luyện, đương nhiên, nếu như Trình Cung nói một lời, Huyết Y Lão Tổ sẽ không nghỉ không ngủ không đi tăng lên lực lượng toàn lực ứng phó ngưng tụ Thuần Nguyên Đan.

    Nhưng bây giờ Huyết Y Lão Tổ còn có không gian tăng lên, Trình Cung ngoại trừ ngẫu nhiên khiến cho hắn tu luyện một ít thần thông độ cho huynh đệ mình ra, vẫn là cho đủ chỗ tốt để hắn tu luyện.

    Dù sao thực lực của hắn tăng lên, đối với Trình Cung cũng có chỗ tốt rất lớn.

    - Móa, các ngươi lừa gạt tiểu hài tử sao, này chính là thái độ các ngươi đối đãi khách quý đỉnh cấp chữ Thiên ah.

    Trình Cung nghe xong, rất là khinh bỉ, bộ dạng vô cùng thất vọng.

    - Viêm công tử đừng có gấp, ngài cũng biết Thuần Nguyên Đan này vô cùng trân quý, Nhân Anh bình thường có được Thuần Nguyên Đan cũng cũng không dám đơn giản tiêu hao, thậm chí dùng không nổi Thuần Nguyên Đan này.

    Mà ở hải ngoại, loại khách quý đỉnh cấp chữ Thiên này hầu như không có, Thuần Nguyên Đan trong tay bọn hắn chủ yếu là dùng để liên lạc, phòng một ít tài nguyên.

    Như vậy đi, ta lập tức làm cho người liên hệ tổng bộ, tổng bộ có nghành chuyên môn sẽ cho định giá đối với phương pháp luyện đan kia.

    Với tư cách khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, ngài có thể dựa theo định tám phần giá trị lấy đi đan dược, trong vòng một năm trả lại Tứ Phương Lâu không thu lấy bất luận tiền lãi gì, trong vòng ba năm trả lại chỉ lấy lấy một thành tiền lãi, sau đó hàng năm tăng lên nửa thành tiền lãi, đương nhiên, nếu như trong vòng mười năm không cách nào trả lại mà nói, vậy vật ngài thế chấp thuộc về Tứ Phương Lâu, toàn bộ quá trình là vô cùng nhanh, chỉ cần một ngày thời gian, ngươi cần ký một bản...

    Tứ Phương Lâu là địa phương nào, Vạn Vô Nhất là người nào, với tư cách tuần sát sứ hắn đối với mấy cái này quá quen thuộc, mở miệng sẽ tới.

    - Đi, đi, đã thành.

    Trình Cung đưa tay ngăn Vạn Vô Nhất lại nói:

    - Ngươi không giới thiệu ta cũng biết các ngươi có bao nhiêu đen, làm sao ta có thời giờ chờ các ngươi qua lại định giá, còn muốn ký cái hiệp ước gì, ta liền hỏi một câu, bây giờ ta có thể lấy đi bao nhiêu Thuần Nguyên Đan.

    Tứ Phương Lâu một vốn bốn lời, cường đại đến mức chỉ cần ngươi dám thế chấp, hắn ngay cả một quốc gia cũng dám thu.

    Trước kia ở cái khác châu, liền có một Hoàng đế thế chấp đế quốc đổi lấy đan dược muốn đột phá cảnh giới, kết quả trong quá trình đột phá bị Địa Hỏa ma kiếp chết cháy, quốc gia của hắn trực tiếp bị Tứ Phương Lâu bán cho các đại thế lực.

    Vạn Vô Nhất còn đỡ một ít, giờ phút này tâm cảnh của hắn rất bình thản, nhưng Thái Chí Sơn lại có một loại xúc động bốc hỏa muốn động thủ giết người.

    Cho dù hắn là khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, nhưng ở Tứ Phương Lâu nói như vậy, đầu tiểu tử này lớn lên như thế nào, hắn nghĩ như thế nào.

    - Viêm công tử muốn bao nhiêu?

    - Mười vạn Thuần Nguyên Đan.

    Thuần Nguyên Đan tương tự như nguyên dịch, mặc dù không có tinh thuần như nguyên dịch, nhưng mà giá trị xa xỉ.

    Có thể nói, trăm khối Thuần Nguyên Đan có thể mua được một viên Chuyển Sinh Đan, mà hiệu quả của trăm khối Thuần Nguyên Đan, thậm chí vượt qua một viên Chuyển Sinh Đan rất nhiều.

    Chỉ là lực lượng Thuần Nguyên Đan quá mạnh mẽ, người bình thường không có biện pháp tiếp nhận, giống như người dưới Vạn Tượng Nhất Long sử dụng nguyên dịch, pha loãng lực lượng mới có thể sử dụng.

    Mười vạn Thuần Nguyên Đan, cơ hồ tương đương với một thành nguyên dịch mà thời điểm Trình Cung mới đạt được nguyên dịch, nếu như hảo hảo sử dụng, có thể tạo nên nhiều Nhân Anh kỳ cũng không thành vấn đề.

    Phải biết rằng, một viên Thuần Nguyên Đan là tương đương với Nhân Anh kỳ đỉnh phong một ngày phun ra nuốt vào nguyên khí, mười vạn, đây chính là Nhân Anh kỳ đỉnh phong hơn ba mươi năm không ăn không uống mới có thể ngưng tụ ra.

    Chương 444: Ai bị lừa?

    - Đã Viêm công tử không muốn chờ đợi, tư nhân ta còn có không đến ba vạn Thuần Nguyên Đan, tăng thêm nơi này ba ngàn mới có thể kiếm đủ ba vạn Thuần Nguyên Đan, nhiều hơn nữa mà nói thật sự...

    Mặc dù không rõ vì cái gì Trình Cung gấp gáp như vậy, nhưng bên tổng bộ kia đã xác nhận phương pháp luyện đan không có vấn đề, so sánh với mười phương pháp luyện đan kia, cho dù mười vạn Thuần Nguyên Đan cũng không coi vào đâu, mặc dù mười vạn Thuần Nguyên Đan đối với Vạn Vô Nhất cũng là một khoản tiền lớn.

    Trình Cung khẽ vươn tay:

    - Đi, lấy ra a, ngươi nhớ rõ còn thiếu ta bảy vạn Thuần Nguyên Đan là được.

    Ah!

    Vạn Vô Nhất cũng sững sờ, cái gì liền biến thành ta thiếu ngươi bảy vạn Thuần Nguyên Đan.

    Thái Chí Sơn cũng ngây ngẩn cả người, cái sổ sách này là tính toán như thế nào.

    - Các ngươi nghĩ a, ta nói mười vạn Thuần Nguyên Đan các ngươi nói không có vấn đề, nhưng bây giờ các ngươi chỉ có thể lấy ra ba vạn Thuần Nguyên Đan, cái kia không đã nói lên các ngươi còn thiếu ta bảy vạn sao.

    Chỉ là bây giờ ta không có thời gian chờ đợi, bởi vậy các ngươi lộng cái chứng từ, lệnh bài gì đó, về sau ta đi phân bộ Tứ Phương Lâu cũng có thể cầm đến đan dược, như vậy Thuần Nguyên Đan các ngươi thiếu ta liền trả hết.

    - Không cần nhìn ta, không cần suy nghĩ, sổ sách đơn giản như vậy cũng tính toán không ra, ta có vật đặt ở nơi các ngươi, các ngươi đồng ý cho ta mượn mười vạn Thuần Nguyên Đan, nhưng bây giờ chỉ có thể xuất ra ba vạn, còn dư lại các ngươi ghi chứng từ về sau ta lại đi địa phương khác lấy, cuối cùng cũng là các ngươi cho ta mượn mười vạn Thuần Nguyên Đan.

    Sau này nếu ta không trả nổi, các ngươi có thể lấy những thứ kia.

    - Dùng mười vạn Thuần Nguyên Đan đạt được mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm, các ngươi nằm mơ cũng cười đi thôi, nhanh lên, thời gian đang gấp, nhanh viết giấy nợ, đúng, trên ghi danh tự Vạn Vô Nhất ngươi, kỳ thật ta vẫn cảm thấy ngươi gọi là Vạn Vạn Vô Nhất tương đối khá, ha ha, tốt rồi, cứ như vậy, các ngươi bề bộn, ta đi a.

    Vạn Vô Nhất cùng Thái Chí Sơn cũng có chút hồ đồ rồi, nhưng mà mơ mơ màng màng dưới sự thúc giục của Trình Cung, liền đem ba vạn Thuần Nguyên Đan cho Trình Cung, còn viết một cái chứng từ nợ bảy vạn, không có chờ bọn hắn cẩn thận suy nghĩ, Trình Cung đã đi ra khỏi Tứ Phương Lâu.

    Thái Chí Sơn đứng ở sau lưng Vạn Vô Nhất, càng nghĩ càng cảm giác không đúng, giống như có một người khác tới mượn ngươi một trăm lượng hoàng kim, ngươi nói chỉ có năm mươi lượng, sau khi hắn cầm đi lại nói cho ngươi, ghi cái phiếu nợ a, ngươi còn thiếu ta năm mươi lượng.

    Nhưng mà tưởng tượng lại, hắn cũng có đầy đủ vật giá trị áp ở chỗ này, đồng ý mượn mười vạn Thuần Nguyên Đan, chỉ cấp ba vạn, ghi cái phiếu nợ về sau bổ sung bảy vạn, cũng không có gì.

    Nhưng tổng cảm giác nơi đó có vấn đề, giống như là bị chơi xỏ, rất quái dị.

    Trừ khi, nhìn Trình Cung rời đi, Vạn Vô Nhất đồng dạng rất nghi hoặc, đột nhiên ánh mắt sáng lên, theo sau thầm nghĩ trong lòng, không thể nào, ai dám tính toán với Tứ Phương Lâu.

    Nhưng sự tình hôm nay thật là quỷ dị, Vạn Vô Nhất vẫn lập tức nói:

    - Ngươi lập tức đi liên lạc tổng bộ, khiến cho Dược Tôn coi chừng một ít, đừng đơn giản đụng những trí nhớ linh thạch kia, chỉ cần xác nhận thật sự là được rồi.

    - Không xong, vừa rồi tổng bộ truyền tới tin tức, lưu lại khách quý đỉnh cấp chữ Thiên vừa rồi, ngàn vạn lần không thể để cho hắn rời khỏi, nói trí nhớ linh thạch trước kia toàn bộ bạo tạc nổ tung hủy diệt rồi.

    Nhưng vào lúc này, trong đầu Thái Chí Sơn cùng Vạn Vô Nhất đồng thời truyền tới một thanh âm, đây là thanh âm một thủ hạ cảnh giới Nhân Anh của Thái Chí Sơn.

    - Cái gì, đồ khốn kiếp, cũng dám làm bẫy rập lên đầu Tứ Phương Lâu chúng ta, quả thực không muốn sống, người tới...

    Thái Chí Sơn nghe xong, thân thể giật mình, ba vạn Thuần Nguyên Đan a, người này lừa bọn hắn ba vạn Thuần Nguyên Đan.

    Trên người của hắn bộc phát ra một cổ lực lượng cường hoành, cho thấy hắn cũng là Nhân Anh kỳ lục địa thần tiên, hơn nữa thực lực còn không yếu.

    Loại chuyện này đã bao nhiêu năm chưa từng xảy ra, ai ăn tim gấu gan báo, cũng dám đến lừa gạt Tứ Phương Lâu đây.

    - Được rồi, hắn vừa rời đi không lâu cũng đã tránh qua, tránh né thần niệm của ta tập trung, ngươi còn muốn tìm hắn đã không có khả năng, hơn nữa, hắn đây là dương mưu, xem ra người này đối với tình huống bên trong Tứ Phương Lâu hiểu rất rõ a, hắn sẽ tới tìm chúng ta.

    Vạn Vô Nhất nói xong, cười khổ lắc đầu, hắn không nghĩ tới đi vào một phân bộ trong quần đảo hải ngoại, vậy mà đụng phải một tên tiểu tử kỳ quái như thế, lại bị hắn âm một bả.

    Đã đến lúc này, cũng cuối Vạn Vô Nhất cùng hiểu được.

    Kỳ thật vừa rồi thời điểm hắn khiến cho Thái Chí Sơn đi thông báo tổng bộ, cũng đã nghĩ đến, nếu như nói chuyện này tràn ngập quỷ dị, duy nhất có thể có thể xảy ra vấn đề đúng là mười trí nhớ linh thạch kia.

    Nhưng Dược Tôn cũng nói không có vấn đề, nói đúng là dược phương không sai, nhưng đối phương cũng sớm đã nói qua, có một chút địa phương mấu chốt hắn đã khống chế được, nói cách khác Tứ Phương Lâu chỉ có quyền lực đảm bảo, không có quyền lực biết rõ phương thuốc này.

    Kỳ thật nếu như tính toán ra, đối phương đem đồ vật để bọn hắn lưu giữ, đồ vật tổn hại, này là trách nhiệm của bọn hắn.

    - Thế nhưng mà...

    Đại nhân... ba vạn Thuần Nguyên Đan, chúng ta...

    Chúng ta bàn giao cùng bên trên như thế nào?

    Thái Chí Sơn khóc tâm cũng đã có.

    - Chuyện này không liên hệ gì tới ngươi, Dược Tôn hủy diệt đồ vật còn thiếu sao, ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan đối với Dược Tôn mà nói mặc dù có chút thịt đau, nhưng còn không coi vào đâu.

    Vấn đề mấu chốt là nếu tiểu tử này tới tìm mà nói, ngược lại là đã chiếm chữ lý, này thì phiền toái.

    - A, ba mươi vạn...

    Thái Chí Sơn cho là mình nghe lầm rồi, ba vạn cùng ba mươi vạn có thể chênh lệch nhiều lắm, ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan, coi như là Thiên Anh cũng thịt đau ah.

    - Vốn tuần sát sứ tạm thời cho ngươi mượn hai mươi ba vạn Thuần Nguyên Đan, chẳng lẽ ngươi đã quên sao?

    Nếu như trí nhớ của ngươi kém như vậy mà nói, như thế nào đi Đông Thắng Thần Châu Ngạo Lai quốc chưởng quản Tứ Phương Lâu nơi đó, quốc gia thế bọn hắn là một trong quốc gia bá chủ thế tục của Đông Thắng Thần Châu, diện tích so với Lam Vân đế quốc càng lớn gấp đôi.

    Vạn Vô Nhất như trước nhìn qua phương hướng Trình Cung rời đi, rất tùy ý nói.

    Tứ Phương Lâu, bây giờ mình còn không có biện pháp triệt để cải biến, nhưng mà khiến cho những lão gia hỏa này thịt đau thoáng một phát, quy củ cũng không thể tuân thủ, vậy còn chơi cọng lông.

    Chỉ cần không phải ngu ngốc đều có thể hiểu rõ lời này của Vạn Vô Nhất, Thái Chí Sơn có thể ở hai trăm tuổi đi ra vị trí này, tự nhiên cũng không phải đồ đần.

    Nghe xong lập tức vui mừng nhướng mày, đối với toàn bộ Tứ Phương Lâu mà nói, hắn tuyệt đối là tiểu nhân vật, hơn nữa còn là cái loại tiểu nhân vật không có bối cảnh gì, trước kia đừng nói là hắn, coi như là người có bối cảnh lớn cũng muốn đu vào đại thụ Vạn gia này.

    Mà bây giờ lời này của Vạn Vô Nhất, tương đương với tiếp thu mình.

    - Đúng, đúng, vừa rồi khách quý đỉnh cấp chữ Thiên dùng mười phương pháp luyện đan Thiên cấp siêu phẩm thế chấp, bởi vì sự tình khẩn cấp, tuần sát sứ đại nhân tạm mượn phân bộ thành Thiên Vũ hai mươi ba vạn Thuần Nguyên Đan, nhưng vẫn không thể nào đủ thỏa mãn yêu cầu của khách quý đỉnh cấp chữ Thiên, bởi vậy cố ý viết xuống phiếu nợ bảy vạn Thuần Nguyên Đan.

    Thái Chí Sơn vừa kinh vừa vui, đường đường người phụ trách Tứ Phương Lâu thành Thiên Vũ, cảnh giới Nhân Anh, vậy mà kích động đầu đổ mồ hôi.

    - Viêm Long, Viêm Long, mục đích của hắn rốt cuộc là cái gì?

    Hắn như thế nào lại hiểu rõ tình huống Tứ Phương Lâu như vậy, biết rõ lão già Dược Tôn kia có tật xấu này, lúc trước hắn xem xét tư liệu bốn người Trình Cung, Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Lý Dật Phong rốt cuộc là tùy ý làm, hay là có dụng ý khác.

    Là vì che dấu chuyện phía sau, hay là chuyện phía sau chỉ là vì che dấu hành động của hắn.

    Trong lòng các loại cách nghĩ, Vạn Vô Nhất giơ tay lên nói:

    - Lập tức liên hệ ngành tình báo Nam Chiêm Bộ Châu, Bà La Đa Châu, Đông Thắng Thần Châu còn hải ngoại các ngươi nữa, cẩn thận lưu ý tình huống Trình Cung, Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Lý Dật Phong.

    - Ha ha, thoải mái.

    Giờ phút này Trình Cung đang ở không gian ngoại đỉnh ôm bụng cười cười to, kỳ thật hắn cũng không có rời khỏi đảo Thiên Vũ, mặc dù Vạn Vô Nhất kia còn chưa tới cấp bậc như Tiểu Phong Tử, Hách Liên Lam Phượng kia, nhưng mà so với mình lợi hại quá nhiều.

    Vừa rồi Trình Cung có thể đoán được khẳng định hắn sử dụng thần niệm tập trung mình, nhưng mà không có biện pháp thật sự tra được, chỉ có tiến nhập Hư Không Âm Dương Đỉnh, mượn nhờ Hư Không Âm Dương Đỉnh mới mơ hồ cảm nhận được một cổ thần niệm cường hoành đang điên cuồng càn quét đảo Thiên Vũ.

    Mịa nó, xem ra mình vẫn là đánh giá thấp Vạn Vô Nhất này, thần niệm thằng này có thể quét ngang toàn bộ Thiên Vũ đảo, chỉ tránh Thiên Ma Cung trung ương nhất, địa phương khác không có bất kỳ bỏ sót quét ngang một lần, xem ra hắn đã là cảnh giới Thiên Anh.

    Chính mình gần đây vận khí còn coi như không tệ, vậy mà gặp hai cái trải qua Thiên Cương lôi kiếp, có thể chính thức lên trời xuống đất.

    Hơn nữa nhìn Vạn Vô Nhất kia cũng tránh đi Thiên Ma Cung, hiển nhiên nhân vật ở trong Thiên Ma Cung kia, ngay cả Vạn Vô Nhất cũng có chỗ kiêng kị, rất có thể là sư tôn của Vũ Thân Vương kia đang tu luyện bên trong.

    Bất quá lần này thật sự là quá sung sướng, sợ rằng giờ phút này Tứ Phương Lâu cái kia điên điên khùng khùng Dược Tôn đã trúng bẫy của mình, mình chỉ dùng một chút phong bế nhỏ.

    Hắn căn bản sẽ không để ý, một khi hắn chủ quan, đến cuối cùng sẽ bị mắc lừa, mười đan phương kia Trình Cung là không có ý định lấy lại, bởi vì chút ít phương pháp luyện đan kia đều đã bị phá huỷ.

    Mặc dù Trình Cung cũng không thèm để ý những phương pháp luyện đan này, nhưng mà không thích phương pháp làm việc của Tứ Phương Lâu, bởi vậy chơi chiêu thức ấy.

    Dù sao đây là Viêm Long đùa, mình tùy thời có thể thoát thân, quan trọng nhất là, cái này có thể cho mình tùy thời lợi dụng Tứ Phương Lâu một lần.

    Tuyệt đối là một lần hành động rất hiếm có, người khác có lẽ sẽ e ngại Tứ Phương Lâu, nhưng Trình Cung lại không thèm để ý.

    Địch nhân hắn đắc tội cũng rất nhiều, cũng không kém Tứ Phương Lâu, hơn nữa tình huống Tứ Phương Lâu hắn rõ ràng nhất, không giống môn phái bình thường, hết thảy nhìn tiền, hết thảy xem lợi ích.

    - Đại thiếu, này...

    Đây đều là Thuần Nguyên Đan sao?

    Ngài như thế nào đi ra ngoài một chuyến, liền lộng đến nhiều Thuần Nguyên Đan như vậy?

    Huyết Y Lão Tổ giật mình nhìn xem ba vạn khối Thuần Nguyên Đan, này nếu để cho hắn cô đọng, ít nhất phải hai trăm năm mới có thể cô đọng ra ba vạn khối Thuần Nguyên Đan.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Ta đi Tứ Phương Lâu mượn tiền.

    - Tứ Phương Lâu mượn tới, ah!

    Huyết Y Lão Tổ nghe xong lập tức trừng lớn mắt, cho dù Hoàng đế Lam Vân đế quốc mở miệng, áp mấy hành tỉnh cũng khó có khả năng mượn đến nhiều Thuần Nguyên Đan như vậy ah.

    Chương 445: Bà La Đa Châu

    - BA~BA~...

    Lúc này, chỉ thấy tiểu gia hỏa Nhục Nhục này không biết lúc nào tới, há miệng ra đã nuốt hơn mười khối Thuần Nguyên Đan vào.

    Nhưng mà vừa mớm một nửa, tên tiểu tử này vậy mà trực tiếp phun toàn bộ Thuần Nguyên Đan trong miệng ra, đồng thời dùng sức lắc đầu, thật giống như ăn cơm trúng cục đá, sau đó lại trực tiếp chui vào bên trong nguyên dịch, leo đến bên trên một viên Chuyển Sinh Đan, gặm Chuyển Sinh Đan một ngụm rồi lại giống như là Túy Miêu uống rượu, vô cùng hưởng thụ bò lên.

    Một cái hô hấp, nguyên dịch không ngừng bị nó hút vào trong thân thể.

    - Móa, tiểu phá gia chi tử này.

    Trình Cung trực tiếp cho Nhục Nhục một ngón giữa, mình không cho nó ngủ, bây giờ Nhục Nhục ngược lại là nghe lời, vậy mà thời khắc tham ăn đến nửa ngủ nửa tỉnh, như là Túy Miêu uống rượu nửa tỉnh nửa say.

    Một khi thanh tỉnh, lập tức ăn nữa, lần nữa tiến vào loại trạng thái nầy, Trình Cung cũng bị nó khiến cho rất là im lặng.

    Ghê tởm hơn chính là, những Thuần Nguyên Đan này ngay cả Nhân Anh kỳ nhìn thấy cũng động tâm, như là phàm nhân nhìn thấy kim sơn, vậy mà nó giống như ăn cơm trúng đá, phá gia chi tử.

    Chẳng qua ngẫm lại, dù sao Thuần Nguyên Đan này chỉ là do Nhân Anh hoặc là Địa Anh ngưng tụ, kém xa những vật do thiên địa ngưng tụ nhiều lắm.

    Sau đó Trình Cung cười đem những Thuần Nguyên Đan này để vào không gian chuyên môn chứa đựng đan dược, lúc trước thời điểm từ Vũ Thân Vương đoạt lại mảnh vỡ có không gian, đan dược cấp thấp chừng hơn mười vạn, nhưng bây giờ thì trống rỗng.

    Cuối cùng còn dư lại thoáng một phát, trước khi đi Trình Cung cũng đều phân biệt giao cho Bàn Tử, Sắc Quỷ, Bạch Khải Nguyên cùng Lí Hằng, bây giờ nhiều người như vậy, tuyệt đối là sói nhiều thịt ít, đừng nói hơn mười vạn đan dược cấp thấp, cho dù lại có trăm vạn cũng không đủ.

    Cũng may Nam Hoang yêu thú vô số, có thể cho bọn hắn săn giết yêu thú, một phương diện là rèn luyện, một mặt khác cũng có thể được đến yêu đan tu luyện.

    Cộng thêm nguyên khí ở trong Đan thành sung túc hơn địa phương khác, Trình Cung lưu lại đại lượng đan dược, tăng thêm đan dược ĐAN THầN PHủ bổ sung, đủ để cho bất cứ người nào trong Đan thành đều có thể hưởng thụ đãi ngộ như đệ tử trọng điểm bồi dưỡng của Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông.

    Sau đó Trình Cung khoát tay áo khiến cho Huyết Y Lão Tổ tiếp tục tu luyện, hắn thì bắt đầu tiếp tục chậm rãi vận chuyển Hư Không Âm Dương Đỉnh lưu ý tình huống bên ngoài, lần trước sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh tăng cường thần niệm, cảm thụ mảnh vỡ ngoại đỉnh, Trình Cung ngoài ý muốn phát hiện một việc.

    Mặc dù mượn nhờ Hư Không Âm Dương Đỉnh tăng cường thần niệm, tuy không thể như thần niệm bình thường, nhưng mà có một hiệu quả khác.

    Nếu như chung quanh có thần niệm mà nói, lại có thể cảm nhận được.

    Bây giờ Trình Cung chính là mượn lực lượng đặc thù này không ngừng lưu ý lấy tình huống bên ngoài, mặc dù tinh thần lực, thần niệm bên ngoài rất hỗn loạn, thỉnh thoảng có thật nhiều cổ.

    Nhưng mà có thể rõ ràng cảm nhận được thần niệm cường hoành cùng đặc biệt của Vạn Vô Nhất, thằng này thật đúng là đủ xấu, quét mắt đảo Thiên Vũ một lần, nhìn như thu hồi thần niệm, nhưng mà trên không trung cùng bên ngoài đảo Thiên Vũ, thần niệm của hắn lại như ẩn như hiện tồn tại, người ra vào hắn đều chú ý một lần.

    Thằng này, thật đúng là không cam lòng a, Trình Cung một mực đợi một ngày một đêm, mới hoàn toàn không cảm giác được thần niệm cường hoành của Vạn Vô Nhất.

    Nhưng Trình Cung bảo hiểm để đạt được mục đích, lại đợi một ngày một đêm, mới rời khỏi đảo Thiên Vũ.

    Rời khỏi đảo Thiên Vũ, Trình Cung một đường tốc độ cao nhất chạy tới Bà La Đa Châu, căn cứ tin tức của Tứ Phương âu, mấy ngày hôm trước Vũ Thân Vương vừa mới xuất hiện ở Bà La Đa Châu, hắn cần phải không có nhanh như vậy rời khỏi, mình vừa vặn trước đi xem.

    Thân thể Trình Cung đủ mạnh mẽ, lại hoàn toàn không tiếc hao tổn lực lượng, nên tốc độ cực nhanh.

    Hiện tại hắn đã không đi sử dụng nguyên dịch, vừa mới đạt được ba vạn khối Thuần Nguyên Đan, lực lượng tiêu hao không sai biệt lắm liền phục dụng một viên Thuần Nguyên Đan, Thuần Nguyên Đan này là Nhân Anh kỳ đỉnh phong một ngày phun ra nuốt vào nguyên khí ngưng tụ, Nhân Anh bình thường cũng không dám trực tiếp nuốt.

    Ngẫm lại, bọn hắn cần ba tháng phun ra nuốt vào nguyên khí, một lần nuốt vào, kết quả kia là sẽ trực tiếp nổ tung.

    Bọn hắn chỉ có thể nuốt vào trong bụng, dùng lực lượng bao trùm, rồi lại dần dần kích thích từng chút.

    Đương nhiên, Nhân Anh kỳ tầng thứ ba về sau, cơ bản có thể trực tiếp phục dụng Thuần Nguyên Đan bổ sung nguyên khí, tu luyện.

    Nhưng mà sẽ lãng phí rất nhiều, chỉ có Nhân Anh kỳ tầng thứ năm trở lên, mới có thể sử dụng Thuần Nguyên Đan mà không lãng phí.

    Mặc dù Trình Cung không phải Nhân Anh cảnh giới, nhưng thân thể của hắn, thần niệm thậm chí pháp lực trong cơ thể cũng đã vượt xa một nửa Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, bởi vậy hắn ăn Thuần Nguyên Đan căn bản không có một điểm vấn đề.

    Bình thường đội thuyền muốn đi hai ba tháng, coi như là sử dụng pháp lực thôi động đội thuyền cũng phải đi một tháng lộ trình, Trình Cung dùng ba ngày ba đêm cũng đã đuổi tới.

    Người đang trên biển, đến bên ngoài Bà La Đa Châu đã có thể cảm nhận được phía trên có một cổ lực lượng đặc biệt, toàn bộ Bà La Đa Châu đều bị cổ lực lượng nhìn không tới này bao phủ.

    Này Bà La Đa Châu mặc dù không có khác nhau quá lớn cùng Nam Chiêm Bộ Châu, cũng có được mười mấy quốc gia, rất nhiều tiểu quốc.

    Nhưng tất cả quốc gia bọn hắn đều thờ phụng Bà La Đa thần, loại lực lượng tín ngưỡng này rất thần kỳ, tinh thần lực người bình thường yếu đến đáng thương, nhưng lực tín ngưỡng vô số người sẽ sinh ra một loại lực lượng kỳ lạ.

    Trình Cung cũng là mượn nhờ Hư Không Âm Dương Đỉnh, mới có thể cảm nhận được những thứ này, bởi vậy thời điểm Trình Cung lên bờ đã rơi xuống.

    Nếu như không kiêng nể gì cả phi hành như vậy, tuyệt đối sẽ đưa tới sự chú ý của người khác.

    Mặc dù tình báo của Sắc Quỷ còn không có đạt tới trình độ Tứ Phương Lâu, nhưng trải qua một năm nay, hiểu rõ đối với hải ngoại cùng thẩm thấu, cũng nắm giữ không ít tư liệu.

    Đối với tình huống căn bản của Bà La Đa Châu cũng có một chút hiểu rõ, Bà La Đa Châu bất đồng cùng Lam Vân đế quốc, năm đó bởi vì Lam Vân đế quốc chiến đấu cùng hải ngoại đảo quốc, mậu dịch trên biển không tính quá tốt.

    Nhưng Bà La Đa Châu lại mượn nhờ trên biển, đều có mậu dịch cùng hải ngoại đảo quốc, cùng mấy đường biển khác cũng có thương mậu.

    Bởi vậy toàn bộ Bà La Đa Châu địa phương thần thánh nhất là thần miếu Bà La Đa ở Bà La Đa thần đô, bất quá chỉ là tới gần thành thị vùng duyên hải, nơi này có một tòa thành thị gần so với Bà La Đa thần đô, thành Bà La Đa Hải.

    Hai thành thị này đều là thần miếu Bà La Đa trực tiếp khống chế, bất kỳ quốc gia nào chiến tranh cũng sẽ không liên lụy đến nơi này, bởi vậy hai chỗ này cũng là chỗ phồn hoa nhất.

    Thần đô là Thần Thánh, Thánh địa của toàn bộ tín đồ Bà La Đa thần, mà thành Bà La Đa Hải thì là đô thị phồn hoa nhất Bà La Đa châu.

    Thành Bà La Đa Hải này cho dù tại Cửu Châu đại lục cũng có chút danh khí, Trình Cung ở kiếp trước cũng nghe nói qua.

    Đã hơn một ngàn năm không có phát sinh qua chiến tranh, thần miếu Bà La Đa kinh doanh mấy ngàn năm, có thể nghĩ nơi này có bao nhiêu phồn hoa, hoàn toàn không phải Vân Ca thành của Nam Chiêm Bộ Châu có khả năng so sánh.

    Vùng duyên hải đường ven biển hơn ngàn dặm, toàn bộ đều là lui tới đội thuyền, cả tòa thành Bà La Đa Hải to lớn bằng hai hành tỉnh của Lam Vân đế quốc.

    Vượt qua ba ngàn vạn nhân khẩu, so với toàn bộ mười mấy thành thị trên đảo Thiên Vũ cũng nhiều hơn.

    Tại thành Bà La Đa Hải, người bình thường cả đời có khả năng ngay cả thành Bà La Đa Hải cũng đi không hết.

    Không trung, ngẫu nhiên có thể chứng kiến một ít tàu cao tốc, đây là phương tiện giao thông mà người có tiền có thế lực ở Bà La Đa Châu thích nhất.

    Cái đồ chơi này ở Lam Vân đế quốc không phải không có thể lộng, chỉ là có thực lực đều bận rộn tu luyện, chiến đấu, chém giết, làm sao có thời giờ an nhàn như vậy.

    Trang phục người Bà La Đa Châu cùng Nam Chiêm Bộ Châu có bất đồng rất lớn, bọn hắn ăn mặc đủ mọi màu sắc, trông rất rực rỡ.

    Trình Cung vốn là suy nghĩ, sau khi tới nên đổi quần áo một chút hay không, nhưng phát hiện nơi này mặc cái gì cũng có, các loại áo quần lố lăng căn bản sẽ không khiêu khích sự chú ý của người khác.

    Người ở đây cùng Nam Chiêm Bộ Châu hoàn toàn bất đồng, càng thêm an nhàn, càng thêm biết hưởng thụ, cũng không có tính cảnh giác mạnh như vậy.

    Lại một chút, miếu thờ nơi này có rất nhiều a, xem ra là lũng đoạn bên trên tín ngưỡng, mới được là ngưu bức đáng sợ nhất, thật sự là muốn làm cái gì thì làm cái đó.

    Tốc độ Trình Cung thoạt nhìn không nhanh, nhưng không đến nửa ngày thời gian, đã đi qua chừng hơn mười dặm trong phạm vi thành Bà La Đa Hải, lúc này Trình Cung đã đi tới này khu vực phồn hoa nhất thành Bà La Đa Hải.

    Giờ phút này Trình Cung đang suy nghĩ, là tìm một chỗ trước dàn xếp xuống, rồi lại chậm rãi dùng Hư Không Âm Dương Đỉnh tìm kiếm, vẫn là phải biện pháp mua một ít tình báo thử xem.

    Chỉ là một cái Bà La Đa Châu Hải Thành liền khổng lồ như vậy, mà mình muốn ở toàn bộ Bà La Đa Châu tìm kiếm được Vũ Thân Vương, không khác gì mò kim đáy biển.

    - Nhanh, nhanh đi, đi trễ liền không còn kịp rồi.

    - Nghe nói lần này chiến thắng chẳng những có thể đạt được ban thưởng, còn có cơ hội trở thành thủ hạ của công tử Tư Mã Húc Nhật, mà nghe nói công tử Tư Mã Húc Nhật đã được một vị Thái thượng trưởng lão của Đan sư liên minh thu làm đệ tử, bây giờ vẫn chưa tới ba mươi cũng đã trở thành Đan đạo đại sư cấp một, nếu như có thể trở thành thủ hạ của hắn, về sau cho dù khai tông lập phái cũng có thể.

    - Cái kia ngươi đừng hy vọng, Tư Mã gia tộc ngay tại lúc này, chắc chắn sẽ có chỗ tốt, có thể được đến một chút chỗ tốt để cho ta đột phá bình cảnh liền thỏa mãn.

    - Ai, ta nếu mệnh tốt, học được luyện đan thì hay quá.

    - Ngươi đã già bảy tám mươi tuổi, còn cảm thán những thứ này, nên kiếm nhiều tiền cưới mười mấy nữ nhân, sinh ra trên trăm nhi tử, biết đâu thật là sinh ra có thiên phú luyện đan, có thể được Luyện đan sư thu làm đồng tử.

    - Các ngươi còn có thời gian nói chuyện sao, nghe nói quảng trường Huyết Hải đã đi hơn mười vạn, chậm thêm thì cơ hội xem náo nhiệt cũng không có.

    - Một đám gia hỏa không có tín ngưỡng, bọn hắn đã bị lợi ích mê ý nghĩ.

    - Thần sẽ trừng phạt bọn họ, kể cả Tư Mã gia tộc tự cho là đúng kia.

    Vốn là coi như náo nhiệt cũng không loạn đường đi, đột nhiên loạn thành một bầy, vô số người bằng phương thức nhanh nhất xông tới tiền phương, thần niệm Trình Cung tản ra lập tức nghe thấy vô số người đối thoại, trừ một ít loạn thất bát tao, cũng ít nhiều hiểu được một ít tình huống.

    Mới biết được nguyên lai đây là một thế lực lớn khác trên Bà La Đa Châu trừ Bà La Đa thần miếu Tư Mã gia tộc, muốn cử hành một nghi thức gì đó, nghe nói có một chút tín đồ trung với thần miếu cũng rất phản cảm, giống như Tư Mã gia tộc làm những chuyện như vậy là có xung đột cùng thần miếu.

    Huyên náo động tĩnh lớn như vậy, còn có thể cùng thần miếu Bà La Đa nhấc lên một ít quan hệ, đáng giá nhìn một cái, trong lòng nghĩ đến, thân hình Trình Cung lập tức biến mất tại chỗ, xuất hiện lần nữa đã là tại bên ngoài mấy ngàn mét, mấy cái Phá Không Thứ, người đã đi tới bên ngoài quảng trường Huyết Hải.

    Chương 446: Tư Mã đại công tử

    Bên ngoài quảng trường Huyết Hải, trên không có một vài bức tranh chữ to lớn treo trên bầu trời, hoàn toàn là dùng trận pháp bảo vệ, những bức vẽ này to lớn vô cùng, làm cho người ta rất xa có thể chứng kiến.

    Đã đến phụ cận, chỉ cần thần niệm ngươi hơi chút tiếp xúc những bức vẽ này, lập tức giống như đặt mình trong trong đó, lập tức có thể cảm nhận được vô biên huyết tinh, sát khí.

    Nguyên lai này là năm đó Bà La Đa Châu gặp xâm lược, lúc ấy mấy ngàn dặm chung quanh nơi này bị giết chóc không còn, toàn bộ thần miếu Bà La Đa dùng thành Bà La Đa Hải bây giờ là chiến trường, dẫn đầu người Bà La Đa Châu triển khai một hồi phản kích chiến, cuối cùng đánh tan địch nhân.

    Mà những địch nhân này giống như rất lộn xộn, nhưng có một chút Trình Cung vậy mà đều biết, mịa, dĩ nhiên là Man nhân.

    Man nhân cũng quá ngưu bức, hắn nói chiến tranh này phát sinh ở hơn một nghìn năm trước, nói cách khác hơn một nghìn năm trước man nhân liền tham dự viễn chinh Bà La Đa Châu.

    Ai có tài như vậy, vậy mà có thể liên hợp Man nhân còn có yêu thú cùng một chỗ tiến công Bà La Đa Châu.

    Sau cuộc chiến đấu kia, vùng biển chung quanh đều biến thành màu đỏ, sau đó thần miếu Bà La Đa ở chỗ này đã thành lập nên một cái quảng trường, tên là quảng trường Huyết Hải, chính là vì kỷ niệm những người hi sinh năm đó.

    Kỳ thật, đây cũng là một loại biến tướng tuyên truyền thần miếu Bà La Đa, bởi vì trong chiến đấu, người trong thần miếu Bà La Đa thật có thể không để ý sinh tử làm cho người ta khiếp sợ, rung động.

    Chính vì nguyên nhân này, thành Bà La Đa Hải là địa phương gần với Bà La Đa thần đô, nhưng mà theo về sau phát triển, bây giờ người thành Bà La Đa Hải càng ưa thích tiền tài, danh lợi.

    Quảng trường Huyết Hải này vốn là tuyên dương thần miếu Bà La Đa, bây giờ đã không có tác dụng trước kia, ngoại trừ người bên ngoài mới tới thành Bà La Đa Hải, những người khác sẽ rất ít có người nhàn rỗi đi hao phí tinh lực hiểu rõ trận chiến đấu thảm thiết năm đó.

    Trình Cung đã đến bên ngoài, cũng không có sốt ruột tiến vào bên trong, bởi vì rất xa đã có thể chứng kiến trung tâm quảng trường Huyết Hải, có một cái đài chừng hơn 10m, làm cho người ở ngoại vi đều có thể chứng kiến.

    Trình Cung tản thần niệm ra, nghe các loại nghị luận của người chung quanh, loại tình huống này nói cái gì đều có, không cần Trình Cung chính mình đặt câu hỏi, liền có một chút người khác mang tin tức đến, mà chắc chắn sẽ có người phanh đáp, tăng thêm thời điểm bọn hắn nói chuyện phiếm, thời gian dần trôi qua Trình Cung đã hiểu rõ đến cùng là chuyện gì xảy ra.

    Nếu như nói thần miếu Bà La Đa thành một vương triều thống nhất thiên hạ, như vậy phía dưới quốc gia ở giữa tranh đấu, giống như là chư hầu phân đất phong hầu, mà một ít thế lực cường đại giống như là một ít đại gia tộc.

    Mặc dù thần miếu Bà La Đa khống chế toàn bộ Bà La Đa Châu, nhưng bây giờ Bà La Đa Châu cũng có hai đế quốc khá lớn, thậm chí ngay cả thần miếu Bà La Đa cũng âm thầm điều khiển tránh cho bọn hắn phát triển.

    Đồng thời còn có một chút thế lực cường đại, mà ở bên trong những thế lực này, có một thế lực cường đại nhất.

    Tư Mã gia tộc dùng luyện đan lập nghiệp, gia tộc bọn họ sớm nhất chính là dùng luyện đan lập nghiệp, về sau có không ít người tiến vào các đại đế quốc đảm đương chức vụ trọng yếu.

    Nhà bọn họ bây giờ chưởng khống chín thành thị trường đan dược đã ngoài của toàn bộ Bà La Đa Châu, cơ hồ cùng địa vị như ĐAN THầN PHủ tại Lam Vân đế quốc.

    Vốn ở Bà La Đa Châu, thần miếu chắc sẽ không cho phép có thế lực cường đại như vậy quật khởi, nhưng Tư Mã gia tộc lại là thành viên của Đan sư liên minh.

    Ở trong mắt vô số người Bà La Đa Châu, cho dù Tư gia tộc Mã cường đại hơn nữa, chỉ cần Thần miếu muốn là có thể để cho bọn họ tan thành mây khói.

    Nhưng người chính thức đứng ở cao tầng biết rõ, thần trong mắt người bình thường không gì làm không được, cũng không quá đáng là một thế lực cường đại mà thô, bọn hắn chế tạo một cái Thần, có lẽ cái Thần này ở trong mắt người bình thường thật sự không gì làm không được, nhưng ở trước mặt thế lực như Đan sư liên minh, hắn cũng chỉ là tồn tại hơi chút cường đại mà thôi.

    Cùng thần chí cao vô thượng trong mắt Man nhân, ở trước mặt Trình Cung liền giống như tiểu hài tử, mặc dù lực lượng hắn cường đại trở lại, cũng chỉ là một tiểu hài tử lực lượng cường đại mà thôi.

    Gia tộc Tư Mã gần đây phát triển nhanh chóng, thần miếu nghĩ hết biện pháp lại khó có thể ngăn chặn, bởi vì bọn họ khống chế đan dược, các đại đế quốc cũng không cần nói, coi như là hai Thánh địa quan trọng nhất của thần miếu Bà La Đa, thần đô cùng Hải Thành, bây giờ cũng đều bị Tư Mã gia tộc không ngừng công chiếm.

    Bây giờ nhân tài đầu nhập vào Tư Mã gia tộc, thậm chí đã vượt qua thần miếu, Tư Mã gia tộc bị thần miếu cùng tất cả người còn tin tưởng vững chắc thần nhân xưng là gia tộc âm hiểm hèn hạ nhất, nhưng ở Đan sư liên minh ủng hộ xuống, Thần miếu không thể dùng sức mạnh, khiến cho Tư Mã gia tộc mượn nhờ khống chế đan dược không ngừng đề thăng thân phận địa vị Luyện đan sư, bây giờ thậm chí có một ít tồn tại cường đại do thần miếu bồi dưỡng ra bị Tư Mã gia tộc thu phục phái đi làm hộ vệ.

    Mặc dù chính diện còn không có bộc phát chiến đấu cuối cùng nhất, nhưng âm thầm tranh chấp là không ngừng, Tư Mã gia tộc không chỉ là phát triển thế lực của mình, còn không ngừng trợ hấp dẫn nhân tài.

    Cho tới bây giờ, Tư Mã gia tộc đã nói rõ có quyết tranh hơn thua cùng thần miếu Bà La Đa, muốn tranh đoạt khống chế toàn bộ Bà La Đa Châu.

    Mà Tư Mã gia tộc thì không ngừng nghĩ hết các loại biện pháp mở rộng lực ảnh hưởng của gia tộc bọn họ, như loại công khai chiêu thu thủ hạ này, ban thưởng đan dược đã không chỉ một lần, hơn nữa động tĩnh mỗi một lần đều lớn hơn lần trước.

    Lần này chính là Tư Mã gia tộc Đại thiếu gia, Tư Mã Húc Nhật chiêu thu thủ hạ, trước khi đã ở các nơi trải qua vô số lần tỷ thí.

    Lần này tuyển nhận người chia làm hai tổ luyện đan cùng hộ vệ, tổ luyện đan tuyển nhận đúng là người có thiên phú luyện đan.

    Tuyển nhận hai mươi người, mà hộ vệ thì tuyển nhận hai trăm người.

    Ban thưởng thì phong phú kinh người, Đại công tử Tư Mã Húc Nhật tỏ vẻ, đệ nhất danh tổ luyện đan sẽ ban thưởng mười khối đan dược Địa cấp siêu phẩm, cùng một phương pháp luyện đan Thiên cấp hạ phẩm, hơn nữa sẽ dẫn hắn đến Đan sư liên minh học tập, khiến cho hắn có thể trong mười đến hai mươi năm trở thành Đan đạo đại sư.

    Về phần đứng đầu tổ hộ vệ, mặc kệ hắn cảnh giới gì, chỉ cần có thể lấy được thứ nhất, thì ban thưởng một viên đan dược Thiên cấp hạ phẩm, đan dược khác trăm khối, đồng thời cam đoan trong ba năm hắn có thể tăng lên một đại cảnh giới.

    Ngoại trừ người đứng đầu, ban thưởng những người khác cũng vô cùng phong phú.

    Mà ban thưởng người đứng đầu thì giống như là tiếng sấm trong trời xanh, chấn động toàn bộ Bà La Đa Châu, ban thưởng phong phú như vậy, quả thực khiến cho vô số người điên cuồng, tại Bà La Đa Châu thiết lập mấy trăm lôi đài, không ngừng tiến hành tỷ thí.

    Kỳ thật cho dù bị thua, chỉ cần có thiên phú hoặc là thực lực không tầm thường, bọn hắn tham ngộ thêm cái tỷ thí này mà nói, cũng sẽ được Tư Mã gia tộc âm thầm cấp cho chỗ tốt cùng hứa hẹn mời chào.

    Mà bề ngoài, mấy ngàn tên Đan sư tranh đoạt hai mươi danh ngạch, hơn mười vạn người tranh đoạt hai trăm danh ngạch.

    Chuyện này đã giằng co tại toàn bộ Bà La Đa Châu gần nửa năm, bây giờ cuối cùng đã tới thời điểm cuối cùng nhất, tỷ thí cuối cùng đặt ở Bà La Đa Châu Hải Thành.

    Mà Tư Mã gia tộc đồng thời sử dụng các loại linh thạch, tăng thêm Thuần Nguyên Đan chèo chống, hướng Bà La Đa Châu, kể cả thần đô, một ít thành thị trọng yếu bên trong hai đại đế quốc, hơn ba mươi thành thị của toàn bộ Bà La Đa Châu đồng thời công khai lần tỷ thí này.

    Điều này cần ít nhất hai gã Nhân Anh kỳ lục địa thần tiên ra tay, phối hợp rất nhiều tồn tại đã đạt tới Vạn Vật Nhất Long, lại hao phí hơn một ngàn khối Thuần Nguyên Đan mới có thể làm được, trực tiếp dùng pháp lực thông qua trận pháp truyền tống hình ảnh đến cách xa nhau vài ngàn dặm, mấy vạn dặm thậm chí mấy chục vạn dặm.

    Một mặt khác cũng phải có người, khống chế những thứ này, ổn định hết thảy, rồi lại dùng pháp lực chèo chống hình ảnh khiến cho người địa phương khác chứng kiến.

    Thủ bút lớn như thế, trách không được trong vòng nửa năm, dưới bao nhiêu ngăn cản vẫn có thể hoàn thành, mặc dù tiêu hao rất lớn, nhưng lực ảnh hưởng của Tư Mã gia tộc lại tăng lớn hơn rất nhiều, mà bọn hắn thu hoạch được chỗ tốt lại khó có thể đánh giá.

    Trình Cung phát hiện ở chung quanh nơi này không ít Thần vệ quân của thần miếu, trên danh nghĩa là duy trì trật tự tránh cho náo động, nhưng mà cũng có tạo áp lực cho Tư Mã gia tộc.

    Chẳng qua người gia tộc Tư Mã chung quanh cũng không kém Thần vệ quân, duy trì trận pháp là hai gã ít nhất là Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, còn có hơn mười Vạn Vật Nhất Long, cùng với mấy trăm tên Thoát Tục kỳ, liền cho thấy lực lượng cường hoành của Tư Mã gia tộc.

    Ở trên lôi đài kia, trung ương nhất ngồi một thanh niên mặt như quan ngọc, ngồi ở chỗ kia mọi cử động để lộ ra cao quý, dáng tươi cười lại lộ ra khiêm ngường, người này đúng là Đại công tử Tư Mã gia tộc Tư Mã Húc Nhật.

    Lần này Tư Mã gia tộc trực tiếp khiến cho Tư Mã Húc Nhật toàn quyền ra mặt, điều này làm cho ngoại giới suy đoán, có phải Tư Mã Húc Nhật sắp trở thành người thừa kế Tư Mã gia tộc tương lai hay không.

    Ở bên cạnh Tư Mã Húc Nhật, ngồi hai vị lão giả, một người trong đó sắc mặt đỏ rực, ngay cả chòm râu cũng là màu đỏ, người này là nhưng Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu của Đan sư liên minh, trăm năm trước cũng đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đến gần tồn tại Địa Anh.

    Có lẽ là bởi vì hắn không có chuẩn bị tốt, bởi vậy một mực áp chế không có đi độ Địa Hỏa ma kiếp, thành tựu Địa Anh.

    Một mặt khác, thì là Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái, ở trong Tư Mã gia tộc, hiển nhiên thế lực gia chủ rất cường đại, nếu không cũng không có thể để Tư Mã Húc Nhật chủ trì sự tình, ngay cả Đại trưởng lão cũng tình nguyện làm phụ gia.

    - Đại trưởng lão, Tư Mã gia tộc có thể có Húc Nhật nối nghiệp như vậy, muốn không hưng thịnh cũng khó khăn a, tuổi còn nhỏ cũng đã là Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, Đan đạo đại sư cấp một.

    Chuyện lần này ta đã nói cho thái tôn, thái tôn nói, trụ cột của Húc Nhật đã rất vững chắc, tăng lên nhanh hơn thoáng một phát cũng không có gì, bởi vậy lần này ngoại trừ để cho Đại công tử cố gắng trở thành Đan đạo đại sư cấp hai ra, thái tôn còn cho người chuẩn bị một phần hậu lễ, đến lúc đó một lần hành động khiến cho Húc Nhật đột phá Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, phía sau thì một đường bằng phẳng, trong mười năm trở thành Nhân Anh kỳ đỉnh phong, chuẩn bị trùng kích Địa Anh cũng không nói chơi.

    Lúc này Liệt Hỏa trưởng lão cũng lộ ra rất là vui vẻ, tựa hồ vô tâm nói một câu, mà giờ khắc này nhất cử nhất động của bọn hắn, chẳng những hơn mười vạn người chung quanh nhìn xem, thậm chí ngay cả toàn bộ mọi người Bà La Đa Châu cũng nhìn xem.

    - Xoát!

    Vốn là quảng trường Huyết Hải còn kêu loạn, lập tức yên tĩnh trở lại.

    Tư Mã Thái cũng sửng sờ, bởi vì lời nói này vô cùng đột nhiên, trước đó cũng không có câu thông, mà ý tứ này rất nặng.

    Thế nhưng mà Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu nói chuyện cùng hắn, hắn lại không thể không đáp, nhất là tại loại trường hợp này.

    Chương 447: Bá Kiếm lão tổ

    - Hỏa trưởng lão khen nhầm, đều là thái tôn có mắt nhìn người, nếu không Húc Nhật trong gia tộc ta, thật không có phát hiện, chỉ cần thái tôn ủng hộ, Tư Mã gia tộc ta tự nhiên toàn lực ủng hộ.

    Tư Mã Thái cân nhắc, cẩn thận nói ra, kỳ thật trong lòng đã rất là xoắn xuýt.

    Bởi vì loại lời nói này quá nhiều ý, là một loại tỏ thái độ, mà bây giờ Tư Mã gia tộc còn không có thật sự quyết định cho Tư Mã Húc Nhật làm người nối nghiệp.

    Trong gia tộc Thái thượng trưởng lão, gia chủ đều không nói chuyện, hắn coi như là Đại trưởng lão cũng không dám đơn giản tỏ thái độ ah.

    Nhưng Liệt Hỏa trưởng lão ở loại trường hợp này, nói đến loại tình trạng này, hắn không nói một điểm gì đó cũng không được.

    Dù sao, đây là giữ thể diện cho Tư Mã gia, hơn nữa Hỏa Thiên Thu này đập vào cờ hiệu thái tôn Đan sư liên minh.

    - Ha ha...

    đó là tự nhiên phải ủng hộ, Húc Nhật a, về sau Tư Mã gia tộc phải xem ngươi rồi.

    Hỏa Thiên Thu nói xong, cười rất vui vẻ.

    - Liệt Hỏa trưởng lão, Đại trưởng lão xin yên tâm, Húc Nhật tuyệt đối sẽ không cho các ngươi thất vọng, dùng chấn hưng Tư Mã gia tộc là nhiệm vụ của mình, hai vị trưởng lão, bây giờ liền để cho bọn họ bắt đầu đi.

    Tư Mã Húc Nhật ngồi ở chỗ kia, trên mặt dáng tươi cười nói, trong lòng đã thích ý tới cực điểm.

    Cùng ta tranh chấp a, mấy phế vật trong gia tộc kia còn muốn tranh đoạt cùng mình, bổn công tử có thái tôn Đan sư liên minh ủng hộ, các ngươi dựa vào cái gì tranh chấp cùng ta, chờ ta làm gia chủ Tư Mã gia tộc, hừ, hừ, cho đến lúc đó Bà La Đa Châu liền không còn thần miếu Bà La Đa nữa, Tư Mã gia tộc ta sẽ khống chế hết thảy.

    Đến lúc đó, xem ta thu thập các ngươi như thế nào, ta muốn cho các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, hừ, hừ, dám cùng ta tranh chấp vị trí gia chủ.

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu cùng Tư Mã Thái đều gật đầu, sau đó Tư Mã Húc Nhật tuyên bố trận chung kết bắt đầu, trước hết tỷ thí đúng là tranh đoạt tổ hộ vệ, đã tranh đoạt ra trước hai mươi tên, bây giờ liền tiến hành tỷ thí cuối cùng.

    Lời của bọn hắn làm cho mọi người cả quảng trường Huyết Hải nghe choáng váng, Trình Cung thậm chí có thể cảm nhận được vài cổ sát ý, nhưng cuối cùng lại tiêu tán.

    Có ý tứ, rất có ý tứ, Trình Cung vừa nhìn lấy, trong lòng tự nhủ ở Bà La Đa Châu thậm chí có người chơi cách của mình, tên ngu ngốc này còn tự tin làm cho trực tiếp, hắn con mẹ nó không sợ ra điểm vấn đề gì, khiến cho người sử dụng ảnh hưởng linh thạch ghi chép lại, rồi lại chế tạo cái mấy ngàn cái tản khắp nơi, như vậy hiệu quả mới tốt, đã mất đi cảm giác thần bí hiệu quả sẽ suy giảm, ngu ngốc.

    Nhưng mà Tư Mã gia tộc này làm như vậy, xem ra là thật sự khơi lên tranh luận cùng thần miếu Bà La Đa, nếu là như vậy, Ân, mình ngược lại là có thể lợi dụng một chút.

    - Vô liêm sỉ, thần sẽ trừng phạt những gia hỏa không biết chết sống, bọn hắn bọn hắn sẽ bị đánh vào U Minh Luyện Ngục.

    Ở bên trong một thần miếu cự đại không ngớt không dứt, liếc nhìn không thấy bờ bầy công trình kiến trúc, một thân trang phục Đại Tế Tự thần miếu Bà La Đa, Đại Tế Tự đang lửa giận thiêu đốt.

    Nơi này đúng là đô thị Bà La Đa Châu, Bà La Đa thần đô, trong Bà La Đa thần đô, lớn nhất là thần miếu, mà ở bên trong khu kiến trúc lớn nhất này, Đại Tế Tự là người phát ngôn của thần.

    Hình ảnh ở quảng trường Huyết Hải thành Bà La Đa Hải đã phát ra nhiều địa phương, Đại Tế Tự đang ở trong đại điện thần miếu, thông qua thần niệm cũng đã có thể hiểu rõ hết thảy, cử động hung hăng càn quấy của gia tộc Tư Mã khiến cho hắn vô cùng phẫn nộ.

    Quyền trượng tinh mỹ, hoàn toàn như là dùng ngọc thạch trong suốt chế tác đụng vào mặt đất, đều khiến cho cả tòa đại điện bị run rẩy.

    - Đại Tế Tự, đã biết rõ Tư Mã gia tộc cố ý dựa vào cái này tạo thế, thì tại sao cho phép hắn ở thần đô truyền bá những hình ảnh này?

    Lúc này, ở phía dưới đại điện có một người đang ngồi ở chỗ kia, người này đúng là Thất hoàng tử Lam Vân đế quốc, Vũ Thân Vương Chu Trị Quốc.

    - Ân.

    Đại Tế Tự nhắm mắt lại, lỗ mũi phát ra phẫn nộ, thanh âm khó chịu.

    Đại Tế Tự này tuyệt đối là người Bà La Đa, tóc màu vàng, con mắt màu xanh da trời, sống mũi cao, lỗ tai rất lớn, có thể trở thành Đại Tế Tự khống chế toàn Bà La Đa châu, hắn tự nhiên không giống bình thường, rất nhanh đã thở bình thường lại.

    - Nếu như như ngươi nói dễ dàng như vậy, ta đã sớm tiêu diệt Tư Mã gia tộc bọn hắn, làm sao nhìn bọn họ lớn mạnh.

    Hiện tại bọn hắn khống chế đan dược toàn bộ Bà La Đa Châu, mà những Luyện đan sư chết tiệt kia một khi đã bị hấp dẫn, ngay cả ánh sáng chói lọi của thần cũng không thể ảnh hưởng đến bọn hắn.

    Mà thần miếu Bà La Đa Luyện đan sư dần dần xuống dốc, người mới bị bọn hắn hấp dẫn đi, bên trong mấy lần đại chiến hao tổn quá lớn, bây giờ Luyện đan sư của thần miếu đều là một ít Luyện đan sư cấp bậc thấp, duy nhất có vài tên Đan đạo đại sư cũng không có quá mạnh mẽ, nếu quả thật động Tư Mã gia tộc, toàn bộ thị trường đan dược Bà La Đa Châu sẽ vẫn lạc.

    Cũng không đủ đan dược chèo chống, chiến đấu hao tổn sẽ để cho thần miếu chịu không nỗi, mà những gia hỏa đã sớm nhìn Bà La Đa Châu lâu kia, rất có thể sẽ thừa dịp hư mà vào.

    Huống chi, sau lưng Tư Mã gia tộc này có Đan sư liên minh làm chỗ dựa.

    Nói đến đây, Đại Tế Tự càng phát ra khó chịu.

    Đường đường thần miếu Bà La Đa, khống chế toàn bộ Bà La Đa Châu, vậy mà khiến cho một Tư Mã gia tộc nhéo ở yết hầu.

    - Ai, xem ra tình huống thần miếu rất tương tự cùng Lam Vân đế quốc, chẳng qua cũng may, ta đã tìm được biện pháp giải quyết.

    Vũ Thân Vương nhẹ giọng thở dài, nhưng phía sau mà nói lại cố ý mua quan tòa, cũng không có trực tiếp hỏi.

    - Ah, ngươi có biện pháp?

    Đại Tế Tự tự nhiên cũng biết tình huống Nam Chiêm Bộ Châu, rất kỳ quái nhìn Vũ Thân Vương, không biết hắn dùng biện pháp gì giải quyết.

    - Ta đã bắt được liên lạc cùng Đông Bắc đan châu Bắc Minh gia tộc, gia tộc bọn họ khống chế ba mươi sáu tiểu gia tộc luyện đan, mặc dù những tiểu gia tộc kia, chỉ cần 3~5 liên hợp lại, cũng chưa chắc kém Tư Mã gia tộc bao nhiêu.

    Mà bây giờ Bắc Minh gia tộc vô cùng cường đại, vừa rồi bọn hắn cùng Nam Chiêm Bộ Châu không có xung đột lợi ích trực tiếp, bởi vậy bọn hắn chịu ra tay giúp đỡ.

    Đã có trợ giúp của bọn hắn, cho dù về sau tiêu diệt ĐAN THầN PHủ của Trình Cung, cũng sẽ không thiếu khuyết đan dược, đồng dạng có thể ổn định lại nhân tâm, đến lúc đó triệt để thống nhất toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, còn sợ những Đan sư kia không nghe lời.

    Vũ Thân Vương hết thảy đều rất nắm chắc, vô cùng tự tin nói.

    Đại Tế Tự nghe xong, trước mắt cũng là sáng ngời.

    Không đợi hắn nói chuyện, Vũ Thân Vương đã mở miệng nói trước:

    - Cho nên nói Đại Tế Tự ngài có thể làm chuẩn bị, bên cạnh ta đây chỉ cần không thiếu đan dược, như thế nào lại khiến cho thần miếu thiếu khuyết đan dược, ngài ủng hộ ta thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, ta tự nhiên cũng phải cấp cho ngài đầy đủ hồi báo.

    Về phần bên Đan sư liên minh kia, lực ảnh hưởng của Bắc Minh gia tộc ở Đan sư liên minh còn vượt xa Tư Mã gia tộc.

    - Ha ha... tốt, rất tốt, nếu như ngươi thật có thể làm được điểm ấy, ngày tốt lành của Tư Mã gia kia cũng đi đến cuối.

    Tính toán có Đan sư liên minh làm chỗ dựa, không thể diệt bọn hắn, cũng muốn đuổi bọn chúng ra khỏi Bà La Đa Châu.

    Đại Tế Tự nghe xong lòng tràn đầy vui mừng, rất là tán thưởng cười xem Vũ Thân Vương, trong ánh mắt tràn đầy tán thưởng.

    Lúc này, trên lôi đài quảng trường Huyết Hải, thi đấu đã bắt đầu, bên trên bị người liên thủ bố trí cấm chế.

    Hơn nữa người giao chiến đều là trên không trung, nếu không cho dù quảng trường Huyết Hải này, đánh nhau một hồi cũng bị hủy.

    Thi đấu vô cùng kịch liệt, Trình Cung cũng rất ngoài ý muốn, mịa nó, tập hợp thực lực một châu, hơi chút lộng điểm tay chân, chơi ít đồ, quả nhiên không giống bình thường, mặc dù chỉ là trận đấu cho vui.

    Nhưng trước hai mươi tên này, yếu nhất cùng là Thoát Tục kỳ đỉnh phong, trong đó thậm chí có năm tên Vạn Vật Nhất Long, càng có hai gã Nhân Anh kỳ tầng thứ ba.

    Ngay cả Nhân Anh kỳ cũng đến cạnh tranh làm hộ vệ, điều này làm cho vô số người phía dưới cảm thán hồi lâu, chấn kinh.

    Đương nhiên, ở trong mắt Trình Cung cùng một số người thần miếu Bà La Đa, rõ ràng có thể nhìn ra trong này có dấu vết vận tác rất lớn, nhưng bí mật vận tác như thế nào là một chuyện, đã đến trên mặt bàn quả thật là như thế, hiệu quả vẫn là phi thường rung động lòng người.

    Nhưng chấn động nhất còn không phải một màn này, trước mắt chín cuộc tỷ thí quyết định ra Top 10, vốn cuối cùng nên một hồi hai người tỷ thí, nhưng lại chỉ có một người lên sân khấu.

    Người này lên sân khấu về sau cũng rất mờ mịt, người này cũng đột phá Vạn Vật Nhất Long, còn tưởng rằng là đối thủ tự biết không địch lại, chính mình thối lui ra khỏi.

    - Ngươi, còn chín các ngươi nữa, cùng một chỗ lăn lên đây đi.

    Nhưng vào lúc này, bên cạnh có một lão giả một mực nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở miệng.

    Lão giả này nói toạt ra, một mực nhắm mắt ngồi ở ngoài lôi đài, tất cả mọi người cho hắn là người gia tộc Tư Mã, không nghĩ tới hắn lại đột nhiên nói chuyện.

    - Người này là ai vậy?

    - Hắn cũng là đến tham gia trận đấu, như thế nào một mực ngồi ở chỗ kia.

    - Quá mẹ nó trang bức, còn tưởng rằng hắn là trọng tài hoặc là người gia tộc Tư Mã nữa chứ.

    Phía dưới lập tức truyền tới một hồi nghị luận, đều rất kinh ngạc, không nghĩ tới người cuối cùng tham gia hộ vệ tỷ thí vậy mà ngồi ở chỗ kia.

    Sau khi Lão giả này nói chuyện, vô số người đều nghị luận, nhưng người có ý chí lại phát hiện ngay cả Tư Mã Thái, Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu, Tư Mã Húc Nhật đều nhao nhao hướng hắn gật đầu, nhất là Tư Mã Húc Nhật, ở người này mở miệng nói chuyện, khí thế cùng thần thái trên thân thể lần nữa phát sinh biến hóa, cả người đắc chí vừa lòng.

    - Bình thường, bình thường, quá mẹ nó một loại, nếu bổn đại thiếu chơi, khẳng định so với cái này kích thích hơn nhiều.

    Chứng kiến bộ dạng Tư Mã Húc Nhật, Trình Cung khẽ lắc đầu, có tài nguyên tốt như vậy, lại đùa kém cỏi như vậy, còn tự cho là ngưu bức.

    - Ngươi cho rằng ngươi là ai ah...

    Người kia đứng ở trên đài, lại phát hiện đối thủ của mình ngồi ở chỗ kia, bản thân cũng đã rất khó chịu, giờ phút này lại nghe hắn trực tiếp nói tất cả những người khác cùng tiến lên, lập tức giận dữ.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đột nhiên, một cổ uy áp bành trướng tới cực điểm, lập tức trùng kích tên Vạn Vật Nhất Long này, tiểu tử chỉ có được ba Long chi lực, thần niệm cường đại cùng uy áp lập tức khiến cho hắn như bị sét đánh, chân mềm nhũn, người trực tiếp quỳ rạp xuống trên đất, phun ra một búng máu.

    Bá đạo, kiếm ý vô cùng bá đạo, giờ khắc này không chỉ là trấn áp tiểu tử trên đài này, cũng làm cho bên trên quảng trường Huyết Hải lặng ngắt như tờ lần nữa.

    - Kiếm ý thật bá đạo, này giống như là khí tức của Bá Kiếm Tông, nhưng tông chủ của Bá Kiếm Tông cũng không có mạnh như vậy ah.

    - Thật là bá đạo, quá điên cuồng, lực lượng này quá cường hãn.

    - Tuyệt đối là kiếm ý của Bá Kiếm Tông, hơn nữa so với Bá Kiếm Tông tông chủ còn mạnh hơn gấp mười lần cũng không dừng lại.

    - Tại sao có thể như vậy, lúc nào Bá Kiếm Tông có người cường đại như vậy, hơn nữa còn muốn tranh đoạt hộ vệ.

    Chương 448: Tỷ thí luyện đan

    Hắn vừa ra tay, người phía dưới lập tức có người nhận ra.

    Mà lúc này, chín người khác kia cũng phát giác được không đúng, ở phía dưới Tư Mã Húc Nhật bày mưu đặt kế, bọn hắn cũng đồng ý đồng loạt ra tay.

    Chứng kiến bọn hắn lên đài, Trình Cung cũng đã lắc đầu, mịa nó, bọn đần này bị người dùng làm công cụ lập uy cũng không biết, mặc dù không biết lão già này là ai, nhưng tuyệt đối không phải là chín người bọn hắn liên thủ có thể đối kháng được.

    Trình Cung bên này vừa định, bên kia kết quả đã đi ra, một chiêu, liền chấn chín tên tổn thương cùng một chỗ, năm tên Vạn Vật Nhất Long, hai gã Nhân Anh, tăng thêm ba gã Thoát Tục kỳ có được đỉnh cấp hạ phẩm linh khí, thời điểm toàn bộ chuẩn bị tốt muốn động thủ, chỉ một chiêu đã bị lão giả oanh bay ra ngoài, hơn nữa không có một người nào có thể đứng lên.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Trình Cung là không có chút cảm giác nào, nhưng người phía dưới không ngại kích động hưng phấn, toàn bộ quảng trường Huyết Hải giống như nổ tung.

    Không chỉ là như thế, những người ở nơi khác cũng là như vậy.

    Một chiêu đánh bại chín người, mà chính hắn vậy mà ngồi ở chỗ kia, đứng cũng không có đứng lên, đây cũng quá ngưu bức.

    Mà nhân vật như vậy, cũng tới tranh đoạt hộ vệ, cái này cũng thật là bất khả tư nghị.

    Ở trong mắt Trình Cung không so với bình thường, chiêu số kém cỏi, ở chỗ này vẫn là rất dễ dùng, điều này làm cho Trình Cung âm thầm cân nhắc, nếu mình ở đây làm chút chuyện gì, nhất định rất dễ dàng.

    - Người sáng lập Bá Kiếm Tông, Bá Kiếm lão tổ bái kiến Tư Mã công tử, từ nay về sau Bá Kiếm Tông hết thảy đều nghe Tư Mã công tử ra lệnh.

    Mãi đến khi đánh bại tất cả mọi người, lão giả này mới đứng dậy, hướng về phía Tư Mã Húc Nhật có chút chắp tay.

    - Trời ạ, hắn dĩ nhiên là Bá Kiếm lão tổ.

    - Không thể nào, không phải Bá Kiếm lão tổ sớm đã chết rồi sao, Bá Kiếm Tông sáng tạo đã hơn tám trăm năm, nếu Bá Kiếm lão tổ còn sống, chẳng phải hơn một ngàn tuổi.

    - Toàn bộ Bá Kiếm Tông, Bá Kiếm Tông còn khống chế một tiểu quốc gia, vậy mà đều đầu nhập vào Tư Mã gia tộc.

    - Gia tộc Tư Mã bây giờ so với thần miếu còn ngưu bức hơn ah!

    Bá Kiếm Tông này là tồn tại một cấp bậc như La Phù Kiếm Phái của Lam Vân đế quốc, hơn nữa bọn hắn còn khống chế một tiểu quốc dân cư vượt qua mấy ngàn vạn, bản thân môn phái có hơn mười vạn đệ tử, ở phương diện khác so La Phù Kiếm Phái còn mạnh hơn rất nhiều.

    Một môn phái như vậy đầu nhập vào, không muốn làm cho oanh động cũng không được, hơn nữa còn là ở loại hoàn cảnh này, hiển nhiên này hết thảy đều là Tư Mã Húc Nhật sớm bố trí tốt

    - Ngu ngốc.

    Nhìn xem Tư Mã Húc Nhật một bộ cầu hiền nhược khát tự mình đi xuống nói chuyện cùng Bá Kiếm lão tổ, đánh giá của Trình Cung đối với người này lại thấp xuống hai cấp bậc.

    Cái gì mẹ nó biễu diễn a, nếu là mình chơi tuyệt đối sẽ không chơi như vậy, quá giả.

    Cho dù người không có đầu, qua đi ngẫm lại cũng hiểu rõ chuyện gì xảy ra, lúc ấy nhìn xem rất khiếp sợ, rất hữu hiệu, nhưng qua đi ai nghĩ lãi cũng đều khinh bỉ.

    Giờ phút này Tư Mã Húc Nhật cũng không nghĩ như vậy, mà ngay cả người bên cạnh hắn biết rõ chuyện này cũng không nhiều, mặc dù giờ phút này biết rõ đây nhất định là Tư Mã Húc Nhật âm thầm đạt thành hiệp nghị cùng Bá Kiếm lão tổ, nhưng đã bị hào khí chung quanh ảnh hưởng, cũng cảm giác đây là bản lĩnh cùng năng lực của Tư Mã Húc Nhật.

    - Lão tổ yên tâm, Tư Mã gia tộc chắc chắn sẽ không bạc đãi Bá Kiếm Tông, hơn nữa chuyện đã đáp ứng cũng khẳng định làm được, trong vòng ba năm tất khiến cho lão tổ trở lên một bước.

    Chư vị, mọi người về sau đều là người một nhà, bổn công tử cũng sẽ không bạc đãi chư vị.

    Tư Mã Húc Nhật nói xong, khoát tay mỗi người một viên Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, đồng thời cho mỗi người mười khối Thuần Nguyên Đan.

    Hắn nói cùng bút tích của hắn, lần nữa khiến cho vô số người sợ hãi thán phục, mà Tư Mã Húc Nhật thì phi thường hài lòng khiến cho những người phía dưới kia đi nghỉ ngơi, coi như là Nhân Anh kỳ bình thường, đạt được mười khối Thuần Nguyên Đan cũng vô cùng cao hứng.

    Huống chi cường giả vi tôn, đối phương là lão quái vật ngàn năm Bá Kiếm lão tổ sáng tạo Bá Kiếm Tông, bị hắn đánh bại ai cũng không dám nói thêm cái gì.

    - Bây giờ tỷ thí luyện đan chính thức bắt đầu.

    Vẻ mặt Tư Mã Húc Nhật hưng phấn, đắc chí vừa lòng khoát tay chặn lại, tuyên bố chấm dứt tỷ thí hộ vệ.

    - Vô liêm sỉ, đồ hỗn trướng, lão già Bá Kiếm lão tổ kia, hắn vậy mà không chết, lại đầu phục Tư Mã gia, đáng chết, sớm biết như vậy nên sớm tiêu diệt Bá Kiếm Tông hắn.

    Đại Tế Tự tính tình cũng không tính quá tốt, nhất là những năm này bị Tư Mã gia tộc p buộc, hơi có chút liền hỏa.

    Hắn cũng không quá đáng trở thành Đại Tế Tự hơn một trăm năm, căn bản chưa thấy qua Bá Kiếm lão tổ, cũng là mãi đến khi cuối cùng mới biết được.

    Ai cũng biết, không cần Tư Mã Húc Nhật cố ý đi nói, mọi người cũng biết lúc này Bá Kiếm lão tổ đầu nhập vào Tư Mã gia tộc, nhất định là vì mình vô vọng đột phá Địa Anh, mà hắn dẫn đầu Bá Kiếm Tông quăng ngang nhiên xông qua điều kiện, phải là giúp hắn tăng lên.

    Một Bá Kiếm lão tổ, cho dù tăng lên đến Địa Anh, dùng thực lực của thần miếu Bà La Đa mà nói, cũng không tính quá lo lắng.

    Nhưng vấn đề là Bá Kiếm Tông ảnh hưởng còn không nhỏ, thậm chí nắm trong tay một quốc gia thế tục, mà Tư Mã gia tộc mượn nhờ cái này mở rộng ảnh hưởng, khuếch trương thế lực, mà thần miếu Bà La Đa tạm thời lại không có biện pháp gì khống chế, ngăn cản bọn hắn, đây mới là Đại Tế Tự khó chịu nhất.

    - Chỉ vì cái trước mắt, lãng phí a, lãng phí.

    Đáng tiếc, nếu nếu đổi lại là ta, đánh chết cũng sẽ không bạo lộ Bá Kiếm lão tổ đầu phục ta, sao có thể vì phong quang nhất thời, hiệu ứng oanh động nhất thời, liền bạo lộ một trợ lực cường đại như vậy.

    Ngẫm lại a, nếu có mấy tồn tại như vậy, âm thầm bồi dưỡng bọn hắn cường đại, thậm chí bảo trì nhất định tốt quan hệ cùng thần miếu, cái kia chờ bọn hắn lớn mạnh tới trình độ nhất định, một khi Tư Mã gia tộc phát sinh chính diện chiến đấu với thần miếu, những người này có bao nhiêu tác dụng.

    Bây giờ sớm biết như vậy ngược lại là không có bất kỳ tác dụng, ít nhất phương diện thần miếu có thể trước thời gian chuẩn bị sẵn sàng, cái Tư Mã Húc Nhật này, còn nói xằng là thiên tài đan đạo, xem ra hắn là luyện đan luyện đến choáng váng, chút thủ đoạn nhỏ ấy cũng sẽ không dùng.

    Vũ Thân Vương nhìn thấy, rất là khinh thường lắc đầu nói qua.

    - Ah!

    Nghe Vũ Thân Vương nói xong, nóng tính của Đại Tế Tự tiêu tan một nửa, sau đó Vũ Thân Vương nói qua hắn tiếp gật đầu liên tục:

    - Ân, Ân, đúng vậy, nói rất hay, xem ra hoàng thất Lam Vân đế quốc, lục đục với nhau, âm mưu quỷ kế xác thực so với người bình thường lợi hại.

    - Âm mưu quỷ kế...

    Nhắc tới bốn chữ này, cơ bắp trên mặt Vũ Thân Vương có chút co rúm hai cái, bởi vì hắn vậy mà lập tức nghĩ tới Trình Cung, sau đó khẽ lắc đầu nói:

    - Thực lực mới là hết thảy, cuối cùng vẫn còn dựa vào thực lực nói chuyện.

    Nếu như Tư Mã gia tộc không có Đan sư liên minh ủng hộ, nếu như bọn hắn không khống chế toàn bộ đan dược Bà La Đa Châu, lại có hai đại đế quốc âm thầm theo chân bọn họ thông đồng, không có thực lực này mà nói, bọn hắn sớm đã bị đã diệt.

    Chỉ khi nào ta thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, đan dược không cần lo lắng, ta lại có thể dẫn đầu đại quân ủng hộ thần miếu mà nói, Tư Mã gia tộc kia cũng không coi vào đâu.

    Âm mưu quỷ kế, bất quá là con đường nhỏ, ở Nam Chiêm Bộ Châu ta cũng bị Trình Cung kia dùng âm mưu quỷ kế tính toán, nhưng thì tính sao, bản vương vĩnh viễn là một tòa núi lớn trên đầu của hắn, thời điểm ta muốn thu thập hắn, bất quá là trong nháy mắt có thể khiến cho hắn hết thảy hóa thành hư ảo.

    - Ngươi nói Trình Cung kia so với ngươi còn âm hơn?

    Đại Tế Tự cũng không ngốc, đồng thời trong mắt cũng hiện lên hiếu kỳ, cái Trình Cung này gần đây hắn đã không chỉ là một lần nghe thấy.

    Biết rõ hắn ở Vân Ca thành mấy lần thất bại Vũ Thân Vương, nhưng ở Đại Tế Tự xem ra, cái kia chỉ là tiểu hài tử đùa chơi, chính thức phát huy tác dụng vẫn là hoàng thất Lam Vân đế quốc cùng thế lực sau lưng Trình gia.

    - Nếu như hắn ở Bà La Đa Châu làm giáo phái mà nói, không xuất ra mười năm người thờ phụng của hắn khẳng định nhiều hơn người thờ phụng Bà La Đa thần.

    Tiểu tử này làm cái khác không được, âm mưu quỷ kế, hãm hại lừa gạt, chơi loại dựa thế này, lừa bịp nhân tâm là chuyện hắn thành thạo nhất.

    Vũ Thân Vương có một loại cảm giác, lần trước hắn trở về chính là một chuyện sai mười phần, hắn không nên nghe Hoàng đế nói mà trở về sớm như vậy, nếu lại đợi thêm một hai năm, hoặc là cho dù bây giờ, có được thực lực Nhân Anh kỳ lục địa thần tiên trở về, cũng có thể mang một đám thủ hạ đầy đủ mạnh mẽ trở về, cùng thần miếu Bà La Đa cũng đàm tốt hợp tác, tuyệt đối có thể hoành hành không sợ.

    Cho đến lúc đó, cho dù trực tiếp ép mình phụ hoàng bế quan tu luyện, chính mình giám quốc cũng không là vấn đề.

    Kết quả vội vàng trở về, các phương diện đều đã bị hạn chế, lại bị Trình Cung này mấy lần tính toán, lừa dối, mỗi lần nghĩ đến chuyện đã xảy ra cùng Trình Cung, Vũ Thân Vương đến nay còn khí huyết sôi trào, khí a, nộ a, không cam lòng!

    Vũ Thân Vương không biết, hắn nói Trình Cung giờ phút này đã tìm hắn đi tới Bà La Đa Châu, hơn nữa ngay trong đám người ở quảng trường Huyết Hải, giờ phút này bắt đầu tỷ thí luyện đan đã một hồi lâu, Trình Cung liền ở bên ngoài lẳng lặng nhìn.

    Mặc dù tỷ thí luyện đan đã bắt đầu một hồi lâu, nhưng mà người bình thường căn bản nhìn không ra, chỉ có thể nhìn đến từng Luyện đan sư không ngừng thúc dục Đan Đỉnh, thỉnh thoảng đem các loại dược vật để vào.

    Chung quanh của bọn hắn, đều có Trận pháp Cách Âm, bthanh âm bên ngoài không có cách nào ảnh hưởng bọn hắn được.

    Mặc dù cảm giác rất thần bí, rất thần kỳ, nhưng nói trắng ra vẫn là xem không hiểu.

    Bởi vậy chủ đề của mọi người còn đang thảo luận tỷ thí vừa rồi, nhất là thảo luận Bá Kiếm lão tổ cùng toàn bộ Bá Kiếm môn đầu nhập vào Tư Mã gia tộc.

    - Tư Mã Húc Nhật kia trở thành gia chủ đã là chuyện nắm chắt, nghe nói mẫu thân của hắn ở trong gia tộc cũng rất mạnh, là một công chúa hoàng thất quốc gia.

    Bây giờ lại có thái tôn Đan sư liên minh ủng hộ, ngay cả Bá Kiếm lão tổ cùng Bá Kiếm Tông cũng đầu nhập vào hắn, hắn khẳng định chính là Tư Mã gia chủ kế tiếp.

    - Bá Kiếm lão tổ này lại đề thăng một cảnh giới, cái kia chỉ có Địa Anh cảnh giới a, hắn ngàn năm tích lũy, sau khi đột phá khẳng định không phải chuyện đùa, Tư Mã Húc Nhật này có thể đại phát.

    - Chỉ sợ cách cục toàn bộ Bà La Đa Châu sẽ cải biến.

    Người Bà La Đa Châu Hải Thành đến từ bốn phương tám hướng, đến từ hải ngoại quần đảo, người Bộ Châu khác khắp nơi có thể thấy được, bây giờ cả đám đều đang nghị luận lấy Bà La Đa Châu cải biến.

    So với việc tình huống Bà La Đa Châu, tranh đấu bên trong Nam Chiêm Bộ Châu càng mạnh hơn, nhưng mà có một chút trạng thái bế quan toả cảng.

    Lam Vân Đế quốc khống chế đường ven biển khổng lồ, nhiều năm qua lại bị hải ngoại quần đảo chặn bước chân, đương nhiên, này cũng là bởi vì một vài vấn đề tầng trên quyết sách, trước kia bọn hắn cũng không có quá xem trọng mậu dịch trên biển, một lòng muốn tranh đấu bên trong, bình định quốc gia khác trong Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Ah!

    Trình Cung cũng không nói chuyện, xem những tên kia luyện đan, thủ pháp ngay cả ba thành công lực của tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai đều không có, Trình Cung có hứng thú xem mới là lạ.

    Chương 449: Làm mất mặt trần trụi

    Về phần những người khác mưu cầu danh lợi nghị luận thi đấu hộ vệ vừa rồi, Bá Kiếm lão tổ dẫn đầu toàn bộ Bá Kiếm Tông đầu nhập vào Tư Mã Húc Nhật, Trình Cung thật sự chẳng muốn bình luận nói cái gì.

    Nếu như muốn hắn nói chút gì đó, Trình Cung cũng chỉ có mở miệng mắng chửi người mới có thể biểu đạt tâm tình cùng cách nghĩ của mình, mã siết sa mạc, chuyện ngu ngốc tới cực điểm, có cái gì đáng giá nghị luận.

    Nếu không phải muốn tìm một cơ hội tiến hành lợi dụng phế vật kia thoáng một phát, Trình Cung sớm đã đi.

    Cuối cùng, thời điểm Trình Cung sắp ngủ, tỷ thí luyện đan có kết quả, lần này chỉ là một loại tỷ thí, tự nhiên sẽ không để cho bọn hắn luyện chế cái loại đan dược cần mấy ngày mấy đêm, thậm chí càng thời gian dài mới có thể luyện chế tốt, mấy canh giờ đã hoàn thành.

    Lúc này, Tư Mã Húc Nhật chậm rãi đứng lên, cho dù ở chỗ như Bà La Đa Châu, Nhân Anh kỳ cũng đã là tồn tại vô cùng cường đại, bình thường cũng khó gặp.

    Hôm nay có thể có Bá Kiếm lão tổ, Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu, gia tộc Tư Mã Đại trưởng lão Tư Mã Đài cùng Tư Mã Húc Nhật những người này xuất hiện, hoàn toàn là Tư Mã gia tộc cố ý.

    Chính là vì chấn nhiếp những người lắc lư bên Bà La Đa Châu kia, tăng cường lực ảnh hưởng của Tư Mã gia tộc.

    Tư Mã Húc Nhật đứng lên, lực lượng Nhân Anh kỳ cường đại bất tri bất giác phát ra, lập tức khiến cho quảng trường Huyết Hải lần nữa lâm vào trạng thái lặng ngắt như tờ.

    - Trần Siêu Nhiên, Luyện đan sư cấp chín, luyện chế là Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy luyện chế ra Địa cấp trung phẩm Liệu Thương Đan, xem ra ngươi trở thành Luyện đan sư cấp mười đã ở trong tầm tay.

    Tư Mã Húc Nhật chậm rãi cất bước đi đến trên đài, vừa đi một bên nhìn xem một người trung ương nhất nói qua.

    Người ngày gọi là Trần Siêu Nhiên, cũng coi như là Luyện đan sư có chút danh tiếng, không đến ba mươi tuổi trở thành Luyện đan sư cấp chín, hơn nữa không có môn phái nào lực lượng ủng hộ, coi như là tiếp xúc nhân tài.

    Trần Siêu Nhiên nghe xong Tư Mã Húc Nhật nói như thế, nụ cười trên mặt lập tức tách ra, bộ tay đặt ở trước ngực, dựa theo lễ tiết Bà La Đa Châu tiến hành cảm tạ.

    Dù sao lần này ở bên trong tuyển nhận Luyện đan sư, thực lực của hắn tuyệt đối là mạnh nhất, Luyện đan sư cấp chín, hơn nữa còn trẻ như vậy, cho dù Tư Mã gia tộc cũng liếc mắt nhìn.

    - A, nhàm chán, trang bức giả bộ cũng kém cỏi như vậy.

    Trình Cung ngáp lớn, lầm bầm lầu bầu nói.

    Thanh âm của hắn cũng không lớn, nhưng mà người chung quanh hắn cũng nghe được, đều rất là kinh ngạc nhìn về phía hắn.

    Đều rất giật mình, ai to gan như vậy, cũng dám ngay tại lúc này nói loại lời này.

    Mà Tư Mã Húc Nhật đang mang dáng tươi cười, vẻ mặt phong phạm cao nhân, bước chân chỉ điểm vãn bối có chút ngừng một chút, một thay đổi cơ bản rất nhỏ bé không ai phát giác.

    Thần niệm hắn bao trùm toàn bộ quảng trường Huyết Hải, chính là vì làm cho mình vất vả bố trí cục diện, có thể có một hoàn mỹ kết thúc công việc, cho nên tuyệt đối không cho phép có bất kỳ người nào phá hư.

    Lại không nghĩ rằng, lại có người nói ra loại lời này, giờ phút này Tư Mã Húc Nhật hận không thể lập tức đi qua xé nát người này, nhưng hắn vẫn không thể biểu hiện ra một điểm phản ứng, bởi vì hắn biết rõ bây giờ có hàng trăm hàng ngàn vạn người đang nhìn chăm chú lên hắn.

    Trưởng bối Tư Mã gia tộc đang nhìn chăm chú lên hắn, người thần miếu Bà La Đa đang nhìn chăm chú lên hắn, thậm chí thành bại lần này, còn quan hệ đến phát triển tương lai trong Đan sư liên minh.

    - Đồ không biết sống chết, người tới, nhìn thẳng hắn.

    Sau khi sự tình chấm dứt bắt hắn lại, vạn đao lăng trì xử tử.

    Tư Mã Húc Nhật thần niệm khẽ động đã thông báo mấy tên thủ hạ của đi nhìn thẳng Trình Cung.

    Mà Tư Mã Húc Nhật thì tiếp tục hướng trước, ánh mắt đột nhiên nhìn một người trẻ tuổi chỉ khoảng mười tám tuổi:

    - Nhưng lần này người thắng, ta lại không thể không cho hắn, mà là người trẻ tuổi này, Lý Quả.

    - Oanh...

    Lập tức, đám người mới vừa rồi bị khí thế của Tư Mã Húc Nhật áp xuống, lại loạn cả lên lần nữa.

    - Tại sao có thể như vậy, Lý Quả kia giống như chỉ có trình độ Luyện đan sư cấp bảy, hắn luyện chế cũng chỉ là Liệu Thương Đan Nhân cấp siêu phẩm, sao có thể so cùng Trần Siêu Nhiên.

    - Đây cũng quá vô nghĩa đi à nha, còn có mấy cái luyện chế ra Địa cấp hạ phẩm đan dược, như vậy ai sẽ phục ah.

    - Nghe một chút, xem Tư Mã đại công tử nói như thế nào.

    - Nói như thế nào cũng không thể khiến người phục a, nếu ngươi ngươi có thể phục không.

    Chính như người phía dưới nghị luận đồng dạng, Trần Siêu Nhiên cũng ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt.

    - Đại công tử, mặc dù Trần Siêu Nhiên tự biết không thể so cùng Đại công tử, nhưng cũng là từ nhỏ bắt đầu luyện đan, kính xin Đại công tử nói cho ta biết, vì cái gì Địa cấp trung phẩm Liệu Thương Đan của Trần Siêu Nhiên ta, lại thua Liệu Thương Đan của người khác.

    Thắng lợi lập tức tới tay, đột nhiên bị người khác cướp đi, hơn nữa thực lực còn chênh lệch mình nhiều như vậy.

    Không nói trước những ban thưởng kia, chỉ là cơn tức này Trần Siêu Nhiên đều chịu không được.

    - A...

    Đối với phản ứng của Trần Siêu Nhiên, Tư Mã Húc Nhật sớm có đoán trước, đối với hắn kích động cùng phối hợp, trong lòng Tư Mã Húc Nhật cũng rất hài lòng, tay giơ lên làm thủ thế chớ vội mới nói:

    - Đừng có gấp, không phải nói ngươi luyện đan không tốt, trình độ của người cũng không thành vấn đề.

    Nhưng có một số chuyện là muốn nhìn thiên phú, mặc dù Lý Quả này tuổi còn nhỏ, nhưng mà năng lực khống hỏa tuyệt đối là các ngươi không có thể so sánh, vừa rồi các ngươi luyện đan có lẽ không có chú ý tới, hắn vì cải biến một vài vấn đề bên trong đan dược, lập tức cải biến độ ấm hỏa diễm, phân tâm tam dụng, khiến cho ở trong Đan Đỉnh sinh ra biến hóa đặc biệt.

    Tư Mã Húc Nhật nói chuyện, đồng thời, khoát tay, lập tức một đoàn hỏa diễm từ bàn tay của hắn bay lên, Tử Diễm Chân Hỏa màu tím lộ ra vô cùng chói mắt xinh đẹp.

    Mà Tử Diễm Chân Hỏa ở trong tay Tư Mã Húc Nhật, lập tức biến hóa sáu mươi bốn lần, hơn nữa một đoàn Tử Diễm Chân Hỏa rất nhanh chia làm ba đoàn, trên không trung không ngừng biến hóa chớp động, vậy mà khiến cho hỏa diễm tạo thành trận thế đơn giản, mặc dù giờ phút này hắn không phải luyện đan, nhưng mà chính là bởi vì như thế mọi người mới có thể thấy rõ.

    Nếu quả thật chính luyện đan, cũng không xem rõ ràng như vậy.

    Giờ khắc này, chứng kiến ánh mắt người chung quanh sợ hãi thán phục, còn có tán thưởng kia, Tư Mã Húc Nhật vô cùng thích ý thỏa mãn.

    Hắn muốn làm cho người cả Bà La Đa Châu biết rõ, Đan đạo đại sư cấp một bất quá là bắt đầu, sau này mình sẽ đạt tới cảnh giới càng cao, thậm chí siêu việt chút ít lão tổ tông Tư Mã gia tộc kia, trở thành tồn tại trong Cửu Châu thập đại đan đạo sư trong truyền thuyết kia.

    - Luyện đan sư ngoại trừ phải cố gắng, còn phải có thiên phú, linh tính.

    Luyện đan sư so không phải giai đoạn hiện tại ai luyện chế đan dược cấp bậc cao, bởi vì chỉ cần có thiên phú, sớm muộn gì cũng có thể luyện chế đan dược thượng đẳng, ngược lại là đan dược cùng cấp độ ai có thể luyện chế tốt, hoàn thành tốt nhất.

    Đây cũng là vì cái gì Luyện đan sư ở bất kỳ địa phương nào đều là cao cao tại thượng, tồn tại cao quý nhất, bởi vì chúng ta có thể hóa mục nát thành thần kỳ.

    Mặc dù thực lực Lý Quả thấp hơn ngươi, nhưng hắn khống chế hỏa diễm lại mạnh hơn ngươi, đây vẫn chỉ là một phương diện.

    Còn một điều, những phương pháp luyện đan này đều là ta cung cấp cho các ngươi, rất không có ý tứ, thời điểm cung cấp phương pháp luyện đan cho các ngươi, bổn công tử đã tiến hành một ít cải biến.

    Yên tâm, đan dược luyện chế đi ra không có vấn đề, cũng có thể luyện chế thành công, nhưng mà đan dược ngoại trừ bề ngoài ra, thực tế hiệu quả lại khác biệt gấp mười lần.

    Mà vấn đề không ở bên trên phương thuốc, chỉ là một ít cải biến trên có trình tự sở.

    Các ngươi những người này, chỉ có Lý Quả mới nhận ra không đúng, bằng vào bản năng đi uốn nắn, đây cũng là vì cái gì hắn vốn có thể luyện chế thành Địa cấp hạ phẩm, lại luyện chế thành Nhân cấp siêu phẩm, nhưng hiệu quả nhưng lại xa mạnh mẽ hơn so với Địa cấp trung phẩm của ngươi, bởi vậy, bổn công tử tuyên bố lần này người thắng trận là Lý Quả.

    Hỏa diễm trong tay Tư Mã Húc Nhật biểu thị, đồng thời trong miệng cũng nói, thân thể thì tản ra lực lượng cường đại.

    Ở dưới loại trạng thái này, Tư Mã Húc Nhật lộ ra vô cùng trang bức, chính hắn cũng có chút say mê ở trong đó.

    Hơn một năm tìm cách, hơn nửa năm bố trí, hôm nay cuối cùng đã tới lúc thu hoạch.

    Quả nhiên, Trần Siêu Nhiên cùng những Luyện đan sư khác vội vàng xem đan dược của mình, vừa bắt đầu là không cam lòng, sau đó toàn bộ cũng không có nói gì, ủ rũ, cái này càng gia tăng hiệu quả lời nói của Tư Mã Húc Nhật.

    Nghe người chung quanh vô cùng khiếp sợ, khoa trương, còn có một chút thậm chí phát ra thét lên, Tư Mã Húc Nhật biết rõ, từ nay về sau, mình sẽ trở thành nhân vật nổi danh của Bà La Đa Châu.

    Bước tiếp theo, chính là phải đi Đan sư liên minh tăng lực lượng lên, trở lại tiếp quản Tư Mã gia tộc, thu thập thần miếu Bà La Đa, một lần hành động...

    - Chưa từng thấy qua chuyện cười như vậy, cùng tên hề đồng dạng ở đằng kia lấy lòng mọi người, còn tự giác không thúi.

    Cái này cũng gọi luyện đan, dứt khoát ngươi đi đóng hài kịch là được, làm Luyện đan sư mất mặt, còn không biết xấu hổ nói mình là Đan đạo đại sư.

    Ngay thời điểm Tư Mã Húc Nhật đắc ý nhất, toàn trường đã có người hưng phấn vỗ tay, thét lên, một thanh âm lập tức áp đảo toàn trường, không chỉ là người trên quảng trường Huyết Hải nghe thấy, mà tất cả người thông qua hình ảnh trên Bà La Đa Châu cũng nghe được thanh âm này.

    Vẽ mặt, cái này là vẽ mặt, trần trụi nhục nhã.

    Toàn trường người kích động đã đến đỉnh cảm xúc, có một loại sẽ phóng ra, lại đột nhiên cảm giác khô héo, núi lửa muốn phun trào bỗng nhiên ngay lúc đó bị làm lạnh, có thể nghĩ này là lực lượng kinh khủng cỡ nào, vẽ mặt đánh cho bao nhiêu hung ác.

    Thét lên không ra, vỗ tay tay cứng lại, thanh âm nói chuyện cũng ngừng lại, quay đầu nhìn sang, ánh mắt toàn trường lập tức nhìn về phương hướng Trình Cung.

    - Bành!

    Quá mức phẫn nộ, vốn là hỏa diễm trên bàn tay Tư Mã Húc Nhật không không ngừng biến hóa biểu thị trang bức, lập tức bởi vì phẫn nộ trong lòng thoáng cái nổ bể ra.

    - Chậc chậc...

    Trình Cung lắc đầu nói:

    - Còn ở đằng kia nói đến ai khác, có biết một Luyện đan sư quan trọng nhất là cái gì hay không, một khi bắt đầu luyện đan, mặc dù trời long đất lở, trời sập đất sụt cũng không ngăn cản được luyện đan, hết thảy cũng không thể ảnh hưởng luyện đan, thì hay rồi, câu nói đầu tiên làm cho ngươi mất đi khống chế, ngươi còn không biết xấu hổ ở đằng kia giáo huấn người khác.

    Có biết cái gì gọi là dạy người trước giáo mình hay không, ngay cả mình cũng làm không được, ngươi còn không biết xấu hổ ở đó răn dạy người khác.

    Chẳng qua ngọn lửa này đã diệt cũng hay, tránh cho ngươi như là một thằng hề ở đằng kia đùa lửa, người không biết còn tưởng rằng Đan đạo đại sư đã luân lạc tới cần nhờ làm xiếc bên đường mới có thể sinh tồn nữa a.

    Trình Cung nói, tuyệt đối có thể một lời trúng chỗ hiểm, mở miệng lần nữa, một câu nói thiếu chút nữa khiến cho Tư Mã Húc Nhật phun ra máu tươi.

    Chương 450: Bổn đại thiếu đùa lửa cho ngươi xem

    Chương 450: Bổn đại thiếu đùa lửa cho ngươi xem

    - Người tới, bắt hắn lại cho ta, Tư Mã gia tộc ta làm việc cũng dám có người quấy rối, quả thực không biết chết sống.

    Tư Mã Húc Nhật bị tức giận nói không ra lời, một búng máu xông tới, nhưng cố dấu ở ngực.

    Đại trưởng lão Tư Mã Thái ngồi ở chỗ kia cũng ngồi không yên, sự tình lần này làm tốt đều là công lao của Tư Mã Húc Nhật, nhưng nếu như sự tình lần này làm hư, chính mình có thể đồng dạng đi theo chịu tiếng xấu thay cho người khác.

    Hơn nữa, ở trong mắt hắn xem ra, loại thời điểm này dám ra đây quấy rối, hơn phân nửa là Bà La Đa Châu thần miếu giở trò quỷ.

    Tại Bà La Đa Châu, dám quấy rối Tư Mã gia tộc, ngoại trừ thần miếu Bà La Đa ra, hắn cũng nghĩ không ra nhà thứ ha.

    - Muốn chết.

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu chòm râu đỏ rực có chút phiêu đãng, trong mắt hiện lên sát khi.

    Về phần Bá Kiếm lão tổ ngồi ở một bên ngược lại là so sánh có hứng thú nhìn một chút, hắn đầu nhập vào Tư Mã gia tộc cũng là xuất phát từ bất đắc dĩ, đối với Tư Mã gia tộc như thế nào, hắn cũng không quá quan tâm, hắn quan tâm chỉ là lần này mình tỏ thái độ, có thể tăng lên đến cảnh giới Địa Anh hay không.

    - Phần phật!

    Tất cả mọi người chú ý tới Trình Cung, người chung quanh Trình Cung trực tiếp tản ra, lập tức khiến cho bên người Trình Cung xuất hiện một khoảng đất trống hơn 10m, mà giờ khắc này Tư Mã gia tộc đã có người muốn động thủ.

    - Hừ, như thế nào, để cho ta nói hai câu liền thẹn quá hoá giận, có phải sợ ta vạch trần hay không.

    Còn nữa, như các ngươi cũng là tỷ thí luyện đan, mặc dù ta chỉ là hôm nay vừa tới này Bà La Đa Châu, nhưng nghe danh không bằng gặp mặt, Tư Mã gia tộc đệ nhất luyện đan Bà La Đa Châu, cũng không gì hơn cái này, đến đây đi, đi qua Cửu Châu Tứ Hải, cho tới bây giờ ta còn chưa sợ qua ai.

    Đường đường gia tộc luyện đan, tỷ thí luyện đan bị người nói hai câu cũng không dám đối mặt, mịa nó, ta xem các ngươi đừng nói mình là luyện đan Thế gia, cứ gọi gia tộc không biết xấu hổ là được rồi.

    Trình Cung ở đảo Thiên Vũ Tứ Phương Lâu lấy ra phương pháp luyện đan, đúng là phương pháp luyện đan mà một đời luyện đan cuồng nhân Đan Cuồng lấy được, mặc dù Đan Cuồng này không phải một trong Cửu Châu thập đại Đan đạo đại sư, nhưng hắn cuồng nhiệt đối với đan đạo ngay cả Trình Cung cũng cảm thấy không bằng...

    Hắn so với Trình Cung lớn hơn suốt một ngàn tuổi, thời điểm Trình Cung xuất đạo hắn đã là Đan đạo đại sư cấp bảy.

    Mà cuối cùng lúc hắn sắp chết, chính là đã tìm được Trình Cung, giao hết những gì hắn có cho Trình Cung.

    Trình Cung cũng không hiểu thấu, Trình Cung hỏi thăm cả buổi, mãi đến khi thời điểm sắp chết, Đan Cuồng mới cuồng ngạo nói một câu:

    - Bọn hắn không xứng, lão tử nhìn ngươi thuận mắt.

    Cứ như vậy một đời đan đạo cuồng nhân cứ như vậy chết đi, ngoại trừ Trình Cung ra, không ai biết rõ.

    Về phần tất cả mọi người đồn đãi Đan Cuồng có con riêng, cũng chỉ là truyền thuyết, ít nhất Trình Cung không có nghe Đan Cuồng đã từng nói qua.

    Nhưng thời điểm Trình Cung biến ảo thân phận, liền nghĩ đến lợi dụng thân phận Đan Cuồng này, tất cả mọi người biết rõ hắn trọng thương đào tẩu, nhưng tình huống cụ thể không ai biết rõ.

    Mà trước khi một mực truyền thuyết hắn có nhi tử, lần này mình liền làm nhi tử Đan Cuồng, tự nhiên đồng dạng phải cuồng ngạo.

    - Dừng tay!

    Tư Mã Húc Nhật cuối cùng áp chế ngực nộ khí bốc lên, khoát tay quát bảo ngưng lại.

    - Ngươi là người nào, ngươi có tư cách gì ở đây hồ ngôn loạn ngữ?

    Ngươi có tư cách gì nói tỷ thí luyện đan?

    Có tư cách gì nói bổn côngử?

    Bổn công tử cho ngươi một cơ hội nói chuyện, nếu như câu trả lời của ngươi không thể cho ta thoả mãn, cái kia cũng đừng trách bổn công tử không khách khí.

    Tư Mã Húc Nhật đều nhanh bị tức nổ, theo cái tên kia toát ra, hắn đã phải xuất hiện ứng đối rồi.

    - Không có tư cách ở đây lộng tỷ thí luyện đan là các ngươi, trang bức ta cũng đã biết, liền ngươi đùa chút tài mọn kia còn tự cho là đúng, ta nhìn không thoải mái.

    Còn Đan đạo đại sư, như ngươi cũng muốn, ta nhổ vào!

    Trình Cung trực tiếp phun một ngụm nước miếng.

    - Bổn công tử có thể luyện chế ra Thiên cấp hạ phẩm đan dược, đạt được Đan sư liên minh thừa nhận, không thể giả Đan đạo đại sư được, ngươi nói bổn công tử không xứng, ngươi lại tính toán cái gì.

    Tư Mã Húc Nhật nộ quát một tiếng, người này luôn miệng nói chuyện phương diện luyện đan, nếu như không thể áp đảo hắn, không thể ở trước mặt tất cả mọi người chế ngự hắn, cho dù bắt lấy hắn thậm chí giết hắn đi, cái kia đều sẽ ảnh hưởng đến danh dự Tư Mã gia tộc.

    Trước kia mình hết thảy cố gắng liền uổng phí, hơn nữa Tư Mã Húc Nhật có lòng tin tuyệt đối, ở đồng bối phận, trừ mấy cái biến thái của Đan Châu cùng Đan sư liên minh ra, hắn không tin có người có thể so qua được mình, nhất là ở Bà La Đa Châu.

    Coi như là thần miếu Bà La Đa giở trò quỷ, nhưng bọn hắn cũng không có thể tìm ra một thiên tài luyện đan hơn mình, huống chi sau lưng mình có toàn bộ Tư Mã gia tộc làm hậu thuẫn, bản thân Tư Mã Thái cũng là Đan đạo đại sư cấp ba, Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu càng là đã đến gần vô hạn Đan đạo đại sư cấp bốn.

    Thậm chí hắn đã có được trình độ Đan đạo đại sư cấp bốn, chỉ là một mực không có đi Đan sư liên minh khảo hạch, bởi vì hắn cũng một mực bị nhốt tại Nhân Anh kỳ đỉnh phong, tin tưởng hắn đột phá Địa Anh, khẳng định cũng sẽ trở thành Đan đạo đại sư cấp bốn.

    Đối với thực lực bản thân tự tin, đã có hai người này làm hậu thuẫn, sau lưng còn có toàn bộ Tư Mã gia tộc, Tư Mã Húc Nhật tự nhiên sẽ không sợ một người trẻ tuổi đột nhiên ló đầu ra cuồng ngạo.

    Này muốn là dựa theo tính cách của Trình Cung, loại thời điểm này không trước nói đến Tư Mã Húc Nhật thổ huyết, hắn cũng sẽ không bỏ qua, tiểu tử kia cũng dám chơi ngôn ngữ cùng mình.

    Nhưng bây giờ dù sao có chỗ bất đồng, Trình Cung cười lạnh một tiếng, cất bước i lên đài.

    Hơn mười vạn người vây xem, người lách vào người, người lần lượt người, nhưng giờ phút này địa phương Trình Cung đi qua, mọi người tự động nhượng xuất một con đường.

    - BA~!

    Trình Cung vỗ tay một cái, đột nhiên trong miệng xuất hiện một đốm lửa nhỏ, Trình Cung khai hỏa lần nữa, đốm lửa nhỏ kia đột nhiên nổ tung, nổ thành trăm ngàn phần, hơn nữa đều biến thành đốm lửa lớn nhỏ đồng dạng.

    - Hô.

    Trình Cung thở ra một hơi, lập tức những đốm lửa kia bốc cháy lên, cũng lộ ra hào quang màu tím.

    - Tử Diễm Chân Hỏa, là ngọn lửa màu tím ah.

    - Nhìn dáng vẻ của hắn, so với Tư Mã công tử còn trẻ hơn a, chẳng lẽ cũng là Đan đạo đại sư.

    - Cần phải đúng vậy, rất ít nghe nói không phải Đan đạo đại sư còn có thể khống chế Tử Diễm Chân Hỏa.

    - Mau nhìn, mau nhìn, chút ít hỏa diễm bên cạnh hắn vậy mà chuyển động lên.

    Người ở chung quanh kinh hô, chừng mấy trăm khối hỏa diễm Trình Cung nhen nhóm kia nhao nhao xoay tròn, vậy mà hình thành một bức tinh không đồ án ở trên đỉnh đầu Trình Cung, những đồ án này thời điểm mọi người nhìn lên Tinh Không, thường xuyên có thể chứng kiến, lập tức đưa tới càng nhiều khiếp sợ.

    Mà những hỏa diễm này thời gian dần trôi qua bắt đầu biến hóa, mạnh yếu không ngừng, vừa rồi Tư Mã Húc Nhật biểu thị sáu mươi bốn loại hỏa diễm biến hóa, kỳ thật chính là năng lực khống chế hỏa diễm.

    Mà giờ khắc này, Trình Cung đồng thời khống chế được mấy trăm ngọn lửa, hơn nữa những ngọn lửa này vận chuyển, độ ấm còn không giống nhau.

    Quan trọng nhất là hơi chút vận chuyển, độ ấm những ngọn lửa kia vừa nhanh nhanh chóng biến hóa, như là âm phù nhảy lên biến hóa không ngừng.

    - Này ••• điều này sao có thể, độ ấm mấy trăm ngọn lửa cũng không giống nhau.

    Trần Siêu Nhiên trừng to mắt, không dám tin này hết thảy.

    Lý Quả kia, cũng nhíu mày, nắm đấm nắm chặt.

    Về phần Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu, giờ phút này đều đột nhiên bó tay rồi, bởi vì muốn để cho bọn họ làm mà nói, miễn cưỡng cũng có thể, nhưng tuyệt đối không có khả năng nhiên như Trình Cung vậy, có lẽ để cho bọn họ luyện tập mấy tháng về sau mới có thể đạt tới hiệu quả như vậy.

    Nhưng tiểu tử này còn trẻ như vậy, căn bản không giống như là sớm có chuẩn bị, hoàn toàn như là hạ bút thành văn, loại lực khống chế này quả thực quá kinh người, quá chính xác.

    Tư Mã Húc Nhật vốn là còn có chút khinh thường, cho dù đối phương là Đan đạo đại sư thì có Tử Diễm Chân Hỏa cũng chưa hẳn là Đan đạo đại sư, trước kia hắn không có đạt tới Đan đạo đại sư cũng có được Tử Diễm Chân Hỏa, có thần miếu Bà La Đa chèo chống cho hắn mà nói, đạt được Tử Diễm Chân Hỏa tính toán cái gì.

    Nhưng chứng kiến Trình Cung khống chế hỏa diễm, khiến cho độ ấm mấy trăm ngọn lửa không giống nhau, hơn nữa tùy thời biến hóa còn có thể khống chế tự nhiên, hắn triệt để bó tay rồi, loại năng lực khống chế này hắn thấy cũng chưa hề thấy.

    Ở bên trong chút ít ngọn lửa này biến hóa, Trình Cung chạy tới bên trên đài, vung tay lên, một trảo, tất cả ngọn lửa bị hắn trảo tới trong tay, giống như là chà xát mặt đồng dạng, những hỏa diễm kia vậy mà ngưng tụ đến cùng một chỗ, sau đó Trình Cung trực tiếp nhét vào trong miệng.

    - Ah...

    - Điên rồi sao...

    - Thật lợi hại.

    Người không hiểu kinh hô, người hiểu được thì triệt để im lặng, bởi vì Trình Cung chính thức thể hiện ra một hồi năng lực khống hỏa, ngọn lửa kia giống như là một phần thân thể hắn.

    Kỳ thật nếu như đổi lại thân phận cùng tình huống, nếu Trình Cung ở vào Tư Mã Húc Nhậ loại tình huống này, trước không cần phải nói cái khác, dùng ngôn ngữ có thể đả kích đối phương được mình đầy thương tích.

    Trình Cung mới vừa nói Tư Mã Húc Nhật chơi tạp kỹ, ảo thuật, trang bức, kỳ thật hắn trang bức so với Tư Mã Húc Nhật vừa rồi càng thêm khoa trương, càng giống ảo thuật, tạp kỹ.

    Chỉ là Tư Mã Húc Nhật không phải Trình Cung, hắn cũng bị sợ ngây người, căn bản không nghĩ tới lợi dụng những thứ này đả kích Trình Cung.

    Mà giờ khắc này, cao hứng nhất không ai qua được người Bà La Đa Châu thần miếu, nhất là Đại Tế Tự càng là cao hứng không được.

    Đối với đột nhiên xuất hiện một người như vậy, đảo loạn sự tình lần này của Tư Mã gia tộc, không ai so với hắn càng vui vẻ hơn.

    - Đại Tế Tự, đây là người ngươi phái đến?

    Đây là phản ứng đầu tiên của Vũ Thân Vương.

    - Ta còn muốn phái người tiêu diệt bọn chúng nữa kìa, nhưng Tư Mã Hằng Thiên kia trốn tránh ở một nơi bí mật gần đó, nếu như ta thật sự làm như vậy, rất có thể bộc phát một hồi nội chiến, kết quả tốt nhất cũng phải để cho bọn họ chia hết nửa địa bàn Bà La Đa Châu.

    Bây giờ ngoại trừ thần đô, ngay cả Hải Thành, lực khống chế của thần miếu đã giảm rất nhiều.

    Đại Tế Tự rất là bất đắc dĩ nói.

    Vũ Thân Vương thì tò mò nhìn người này, cẩn thận đánh giá hắn.

    - Ngươi đây là đang khiêu khích, khiêu chiến Tư Mã gia tộc ta sao?

    Đại Tế Tự biết rõ đây không phải là người của hắn phái tới, nhưng ở trong mắt mười Tư Mã gia tộc, đã nhận định người này xuất hiện khẳng định thoát không khỏi liên quan cùng thần miếu Bà La Đa.

    - Gia tộc các ngươi người đông thế mạnh, ta chỉ có một người, còn không có cuồng vọng đến đi khiêu chiến gia tộc các ngươi.

    Ta chỉ là lên đài nói cho ngươi biết một tiếng, ngươi vũ nhục hai chữ luyện đan, về sau đừng nói ngươi là Luyện đan sư, ngươi làm Luyện đan sư mất mặt, ngươi không xứng.

    Trình Cung điểm chỉ lấy Tư Mã Húc Nhật, hoàn toàn không nể tình nói.

    Ba chữ ngươi không xứng kia, là Đan Cuồng thường nói nhất, sở dĩ hắn gọi là Đan Cuồng, chính là trong mắt hắn không có mấy người xứng luyện đan.

    Cho dù đồng dạng thân là Thập đại Đan đạo đại sư, những người này so với hắn mạnh mẽ hơn, nhưng ở trong mắt Đan Cuồng cũng không có mấy người xứng luyện đan.

    - Húc Nhật, cùng hắn nói lời vô dụng làm gì, giết hắn đi.

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu tính tình rất bạo, trực tiếp liền muốn giết người.

    - Bổn công tử là đan...

    đạo...

    đại... sư!

    Tiểu tử, ngươi tên là gì, bổn công tử ngược lại là muốn nhìn ngươi có tư cách gì cuồng ngạo như vậy, nhìn xem rốt cuộc là ai không xứng luyện đan, OÀ...

    ÀNH!

    Tư Mã Húc Nhật cắn răng nghiếng lợi nói, khoát tay, một cái chớp động, Đan Đỉnh hạ phẩm linh khí đã xuất hiện ở trước mặt, đây là tín hiệu Luyện đan sư phát ra khiêu chiến, Tư Mã Húc Nhật hắn muốn tỷ thí luyện đan cùng tiểu tử không biết tên trước mắt này.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 10


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 451: Khiêu khích

    Đan đạo Nam Chiêm Bộ Châu xuống dốc, ngẫm lại Vân Đan Tông là tông phái luyện đan mạnh nhất Lam Vân Đế quốc, ngay cả một cái Đan đạo đại sư cũng không có.

    Nhưng Bà La Đa Châu thì khác rất nhiều, Luyện đan sư bọn hắn tỷ thí, chính là tỷ thí luyện đan.

    Rất quen thuộc a, Trình Cung đột nhiên nở nụ cười, thật sự rất quen thuộc.

    Ở kiếp trước hắn một đường đi tới, trải qua các loại tỷ thí nhiều không kể xiết, Luyện đan sư trong lúc đó phát sinh mâu thuẫn muốn tỷ thí, quan hệ tốt muốn trao đổi kinh nghiệm cũng muốn tỷ thí, nếu như tranh đoạt vật phẩm, thực lực lẫn nhau không sai biệt nhiều cũng là tỷ thí luyện đan.

    Có thật nhiều khiêu chiến, luận bàn, học hỏi kinh nghiệm..., tóm lại các loại tỷ thí luyện đan nhiều không kể xiết, mà Luyện đan sư ở trong quá trình này sẽ dần dần phát triển.

    Đương nhiên, thời điểm Trình Cung trở thành một trong thập đại Đan đạo đại sư, đã rất lâu không ai tìm hắn tỷ thí.

    Loại đem mặt đưa đến này, cho hắn cơ hội đạp, Trình Cung sao lại buông tha.

    - Viêm Long.

    Trình Cung nói ra tên giả của hắn, trực tiếp khoát tay, Tiểu Hư Đỉnh đã xuất hiện ở trước mặt.

    Tiểu Hư Đỉnh rõ ràng nhỏ đi rất nhiều so với Đan Đỉnh của Tư Mã Húc Nhật, bên trên cũng không có linh quang chớp động, khí thế yếu đi không ít.

    Thậm chí ngay cả trước khi có một ít người chờ mong, rất nhiều cũng sửng sốt một chút, sau đó nhịn không được cười ra tiếng.

    - Này là Đan Đỉnh của ngươi, chỉ bằng loại mặt hàng bỏ đi này, ngươi cũng muốn tỷ thí luyện đan cùng bổn công tử?

    Tư Mã Húc Nhật thiếu chút nữa bật cười, Đan Đỉnh bán Linh khí, ngay cả Linh khí cũng không phải, loại mặt hàng bỏ đi này, trong gia tộc của mình, ngay cả Luyện đan sư đỉnh cấp cũng không cần.

    Mặc dù Đan Đỉnh của hắn vẫn là Linh khí hạ phẩm, nhưng đã là Linh khí hạ phẩm cao nhất trong đồng cấp, thiếu một chút nữa là có thể tăng lên đạt tới Linh khí trung phẩm.

    Lần này Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu đã truyền những lời nói của Thái Tôn cho mình, trong đó có một chuyện rất quan trọng, chính là lần này sau khi hắn đi Đan sư liên minh đạt tới Đan đạo đại sư cấp hai, Thái Tôn sẽ đích thân ra tay giúp đan đỉnh của Húc Nhật hắn tăng lên trở thành Linh khí trung phẩm.

    - Này...

    Này làm sao so a, kém nhiều lắm a.

    - Đúng vậy, uy lực hai hỏa chủng bên trong Đan Đỉnh kém ít nhất gấp mười lần, hơn nữa đan đỉnh của Tư Mã công tử dắp đạt tới Linh khí trung phẩm, nghe nói hỏa chủng bên trong cũng đã là cấp bậc Linh khí trung phẩm.

    - Đông Thắng Thần Châu chúng ta có câu nói, công có bột mới gột nên hồ, aii, không so nổi đâu.

    - Thật sự là đáng tiếc, mới vừa rồi năng lực khống hỏa của tên kia mạnh như vậy.

    Không có Đan Đỉnh tốt, so cái lông ah.

    Người chung quanh đều phát tiết tức giận, này cũng không có biện pháp, Đan Đỉnh đối với một Luyện đan sư vô cùng trọng yếu, nếu như Đan Đỉnh kém quá nhiều, thì không có biện pháp so đấu.

    Nói trắng ra là, nếu như bây giờ Tư Mã Húc Nhật muốn luyện đan dược Thiên cấp, bán Linh khí Tiểu Hư Đỉnh này căn bản không có biện pháp thừa nhận lực lượng kia, cho dù năng lực mạnh cũng luyện chế không được.

    - Thắng ngươi là dư xài.

    - Thắng ta, ngươi dựa vào cái gì thắng ta, bây giờ chúng ta luyện chế Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm, ta ngược lại muốn nhìn ngươi thắng ta như thế nào.

    Tư Mã Húc Nhật cười lạnh nói.

    Trên mặt hai người Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu đang ở phía sau cũng đều lộ ra dáng tươi cười, dùng kinh nghiệm của bọn hắn đều hiểu rất rõ, cái tiểu tử tên gọi Viêm Long này lấy ra Đan Đỉnh bán Linh khí, căn bản không có biện pháp luyện chế đan dược Thiên cấp hạ phẩm, cho dù cường hành luyện chế cũng chỉ có một kết quả bạo đỉnh này.

    - Luyện đan sư ngoại trừ muốn cố gắng, còn phải có thiên phú, linh tính.

    Luyện đan sư so không phải giai đoạn hiện tạu ai luyện chế đan dược cấp bậc cao, bởi vì chỉ cần có thiên phú, sớm muộn gì cũng có thể luyện chế đan dược thượng đẳng, ngược lại là đan dược cùng cấp độ ai có thể luyện chế tốt, hoàn thành tốt mới nhìn trình độ.

    Tư Mã đại công tử, ngươi nói ta nói có đúng hay không?

    Trình Cung nhìn chằm chằm vào Tư Mã Húc Nhật, chờ câu trả lời của hắn.

    Lời này vừa vặn chính là lời Tư Mã Húc Nhật đã nói, Trình Cung nói lại cho hắn y hệt.

    - Đúng vậy, dựa vào trang bị áp người tính toán bản lĩnh gì.

    - Có năng lực tỷ thí công bình, ngươi dùng Đan Đỉnh tốt nhiều như vậy, chẳng lẽ còn không dám so.

    - Gia tộc Tư Mã là gia tộc đan đạo, làm sao có thể không dám so.

    - Đúng vậy, so luyện chế đan dược Địa cấp ah.

    - Nếu gia tộc Tư Mã không dám tỷ thí luyện đan, vậy còn mặt mũi gì đi ra ngoài nữa.

    - Muốn biết tới trình độ nào, thì phải so luyện chế công bằng, ngươi như vậy sao không về nhà của ngươi lấy Đạo khí ra, cùng hắn tỷ thí luyện đan, vậy hắn khẳng định thua.

    Không biết lúc nào, chung quanh đột nhiên có người bắt đầu giúp đỡ Viêm Long mới vừa lên đài này nói chuyện, hơn nữa nói vô cùng sắc bén, hoàn toàn chính là ép buộc Tư Mã Húc Nhật cùng Tư Mã gia tộc.

    Trong lòng Tư Mã Húc Nhật phát hỏa a, thần niệm quét ngang, lại không biện pháp tập trung rốt cuộc là ai hô, không chỉ là hắn, mà ngay cả những người khác trong gia tộc Tư Mã tr tìm, cũng không tra được là ai.

    Dù sao chung quanh hơn mười vạn người, quan trọng nhất là, người nói chuyện này nhất định là tồn tại vô cùng lợi hại, hơn nữa không chỉ là một người.

    Đây càng khiến cho đám người Tư Mã Húc Nhật tin tưởng, chuyện lần này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên phát sinh.

    Người có thiên tính mù quáng theo quần thể, một khi chung quanh có thanh âm nói như vậy, người không biết chân tướng sẽ cùng nói theo, trong lúc bất tri bất giác, chung quanh cũng bắt đầu gọi quát lên.

    - Đan dược Địa cấp, đan dược Địa cấp, đan dược Địa cấp...

    Tiếng gọi ầm ĩ càng lúc càng lớn, những người kia hưng phấn đi theo ồn ào, người xem náo nhiệt đều là như thế, vĩnh viễn không sợ sự tình làm lớn, càng lớn mới càng vui, chơi mới càng thích.

    - A!

    Trình Cung cười lành lạnh nói:

    - Ngươi xem, cũng không cần ta nói, ngươi đã bị rất nhiều người khinh bỉ, thế nào, còn dám tỷ thí luyện đan hay không?

    - Im miệng.

    Đột nhiên trong lúc đó, Tư Mã Húc Nhật gầm lên giận dữ, tiếng gầm trực tiếp chấn đắc một số người phía trước phun máu, Tư Mã Húc Nhật nhìn Trình Cung hằm hằm:

    - Liền so Liệu Thương Đan bọn hắn luyện chế vừa rồi, luyện Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm cao cấp nhất, bổn công tử muốn cho ngươi thua tâm phục khẩu phục.

    - Cái gì tâm phục khẩu phục a, có năng lực ngươi dùng Đan Đỉnh bán Linh khí, đó mới gọi là tâm phục khẩu phục.

    - Đúng vậy, còn không biết xấu hổ nói tâm phục khẩu phục, người Tư Mã gia tộc thật sự là không biết xấu hổ ah.

    Nhưng vào lúc này, vốn là đám người vừa rồi bị Tư Mã Húc Nhật gầm lên giận dữ, đã sợ đến lặng ngắt như tờ, đột nhiên lại có người nói móc họng, hơn nữa lời nói vẫn là rất chói tai, rất khó nghe.

    - Ai, muốn chết đúng không?

    Lần này người gào thét là Tư Mã Thái, thân thể của hắn đã trực tiếp bay đến giữa không trung, thần niệm điên cuồng quét ngang toàn bộ quảng trường Huyết Hải.

    Mặc dù lần này là Tư Mã gia tộc cố ý cho Tư Mã Húc Nhật chủ trì mọi chuyện, nhưng dù sao Tư Mã Thái cũng là Đại trưởng lão của Tư Mã gia tộc, trước kia hắn một mực không có ra mặt, chính là sợ đoạt danh tiếng Tư Mã Húc Nhật, nhưng hắn hiểu rất rõ tính cách của Tư Mã Húc Nhật.

    Bây giờ hắn có khả năng rất lớn trở thành gia chủ Tư Mã gia tộc, gia chủ Tư Mã gia tộc quyền cao chức trọng, nếu như đắc tội hắn, về sau Tư Mã Thái cũng khó sống yên ổn.

    Nhưng nếu tới lúc này, hắn lại không thể không biểu lộ thái độ, hắn cũng thật sự nổi giận.

    Tư Mã gia tộc ở Bà La Đa Châu dám khiêu chiến cùng Thần Miếu Bà La Đa, tự nhiên hắn có vốn liếng cùng thực lực, coi như là Thần Miếu Bà La Đa, thời điểm bọn hắn làm loại chuyện như vậy, cũng không dám đơn giản quấy rối, nhưng hôm nay lại liên tiếp như thế, có thể nào khiến cho hắn không giận.

    Đáng tiếc, coi như là hắn, cũng không có cách tra ra người nói chuyện.

    Giờ phút này, Đại Tế Tự đang ở trong Thần đô Bà La Đa cũng đã mở cờ trong bụng, lấy tay nhẹ nhẹ vỗ ngực, ác khí này hắn dấu trong ngực đã nhiều năm như vậy, hôm nay cuối cùng cũng ra một ít.

    Những năm này Tư Mã gia tộc dựa vào Đan sư liên minh ủng hộ, ở Bà La Đa Châu dần dần lớn mạnh, rất nhiều chuyện khiến cho Đại Tế Tự như hắn cũng chỉ có thể sinh hờn dỗi.

    Vừa rồi may mắn có Vũ Thân Vương nhắc nhở, lúc này hắn mới kịp thời liên hệ mấy tồn tại cường đại đang ở thành Bà La Đa Hải mai phục ở bên dưới, để cho bọn họ tìm cơ hội bỏ đá xuống giếng, quả nhiên, hiệu quả vô cùng tốt.

    Vì thế, hắn không tiếc hao phí rất nhiều Thuần Nguyên Đan, rồi lại cho người trực tiếp khai thông trận pháp, như vậy hắn tùy thời có thể truyền tin tức tới.

    Bởi vậy hắn bên này nhìn tình huống phát triển, một mặt khác Vũ Thân Vương nói lời gì, hắn liền thông báo người đang ở thành Bà La Đa Hải đi làm, chỉ nói một ít lời, đã khiến cho Tư Mã gia tộc mất hết mặt mũi, thậm chí làm cho Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc nổi giận, Đại Tế Tự tự nhiên vô cùng vui vẻ.

    - Ha ha, tốt, ta quả nhiên không nhìn lậ, người ưu tú nhất thế hệ này của Nam Chiêm Bộ Châu cũng là ngươi, làm rất tốt.

    Đại Tế Tự vô cùng thoả mãn, không keo kiệt tán thưởng Vũ Thân Vương.

    - Bây giờ phải xem cái gọi tiểu tử Viêm Long này có tranh chấp hay không tranh chấp, nếu như hắn không chịu thua kém mà nói, vậy cũng không chỉ là chơi cho Tư Mã gia tộc mất mặt, đả kích bọn hắn nhỏ như vậy, hoàn toàn có thể phát lực ở phương diện khác, ít nhất khiến cho Tư Mã gia tộc trong mười năm không ngẩng đầu được lên.

    Vũ Thân Vương tự tin nói, đồng thời hắn cũng rất kỳ quái, mặc dù nói Thần Miếu Bà La Đa chính là thế lực sau lưng Nam Cương Thần Giáo, nhưng Đại Tế Tự này tựa hồ rất thiên vị đối với mình, thậm chí so với lão tử hoàng đế cùng sư tôn của mình, hắn càng tin tưởng mình hơn.

    Ở Đại Tế Tự này, Vũ Thân Vương có một cảm giác được coi trọng, vừa bắt đầu hắn cho rằng đây chỉ là Đại Tế Tự cố ý lôi kéo hắn, muốn mượn thân phận đặc thù của hắn, trợ giúp hắn khống chế Nam Chiêm Bộ Châu mà thôi.

    Nhưng theo lực lượng tăng trưởng, dần dần thấy được lực lượng sau lưng Thần Miếu Bà La Đa, Vũ Thân Vương cũng bị chấn động rồi.

    Có thể khống chế toàn bộ thế lực mấy ngàn năm của Bộ Châu, thật không phải là một ít thế lực chiến loạn liên tục của Nam Chiêm Bộ Châu có khả năng so sánh, nội tình kém quá nhiều.

    Hắn ở Thần Miếu Bà La Đa Châu đạt được công nhận cùng tự do, thậm chí còn cao hơn ở Lam Vân đế quốc, đây là trước kia cho tới bây giờ hắn không nghĩ tới, thực tế lần này hắn thất bại ở Nam Chiêm Bộ Châu, sau đó thực lực tăng lên, Đại Tế Tự càng thêm coi trọng hắn.

    Thậm chí đã nói cho hắn biết, khống chế Nam Cương Thần Giáo bên kia, thời khắc mấu chốt cũng có thể hoàn toàn giao cho hắn, Thần Miếu Bà La Đa cũng sẽ toàn lực trợ giúp hắn tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí không đề hắn trả một cái giá lớn gì, này đã khiến cho Vũ Thân Vương vui vẻ lại để cho hắn lo lắng, tính cách đa nghi khiến cho hắn cảm giác bên trong tựa hồ có vấn đề gì.

    - Tốt, ngươi nói nên làm như thế nào.

    Lại một lần nữa, Đại Tế Tự ra miệng đáp ứng.

    Đây chính là quan hệ đến đại sự Tư Mã gia tộc, sao hắn cũng rất nhanh đã đáp ứng như vậy?

    Vũ Thân Vương cũng mơ hồ, chỉ có thể cười cười nhìn lại trong lòng cũng cân nhắc, xem ra mình nên thương lượng với mẫu thân một chút, năm đó Thần Miếu Bà La Đa hao hết khí lực, ngay cả tiền nhiệm giáo chủ Nam Cương Thần Giáo là ông ngoại của Vũ Thân Vương cũng bị Thần Miếu Bà La Đa đánh chết, còn giết rất nhiều cường giả đỉnh phong của Nam Cương Thần Giáo, mới hoàn toàn khống chế Nam Cương Thần Giáo.

    Nhưng bây giờ, vì cái gì bọn hắn đối với mình tốt như vậy, có chút quỷ dị, đến cùng bọn hắn muốn làm gì?

    Chương 452: Tỷ thí, đan hương

    Bởi vì tài cán, thân phận của mình sao?

    Vô nghĩa, Vũ Thân Vương mới không tin điểm ấy, dùng thực lực cường hoành của Thần Miếu Bà La Đa, muốn tìm người bồi dưỡng, sợ rằng ngay cả vị phụ hoàng kia của mình cũng chưa hẳn có thể ngăn cản được hấp dẫn.

    Cho dù lão tổ tông trong truyền thuyết kia của Chu gia, tồn tại cường đại che chở Lam Vân đế quốc nhiều năm, cũng không có thể cường đại hơn so với Bà La Đa Châu.

    Bọn hắn muốn biến mình thành khôi lỗi để lợi dụng, Vũ Thân Vương còn tin tưởng một ít, nhưng bây giờ không ràng buộc trợ giúp mình thành lập thế lực, này mới khiến người khả nghi.

    Theo lúc ban đầu muốn bồi dưỡng mình thành khôi lỗi, khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, như Chu Dật Phàm, Trình Cung vậy, trở thành người phát ngôn cho Thần Miếu Bà La Đa hắn tại Nam Chiêm Bộ Châu, đến toàn lực bồi dưỡng mình kiến thiết thế lực của mình, cơ hồ là hữu cầu tất ứng, mà hết thảy này lại là ở lúc sau khi mình trở về Lam Vân đế quốc, liên tiếp thất bại mới phát sinh, càng làm Vũ Thân Vương cảm giác rất quỷ dị.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung cùng Tư Mã Húc Nhật đang ở trên lôi đài của quảng trường Huyết Hải thành Bà La Đa Hải, đã bắt đầu phân biệt cầm dược liệu do Tư Mã gia tộc chuẩn bị tốt đặt lên bàn, bắt đầu luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, tỷ thí luyện đan chính thức bắt đầu.

    Đại Tế Tự an bài người nói những lời kia, khiến cho người trên quảng trường Huyết Hải cũng nhịn không được bật cười, có ít người cũng đi theo lầm bầm vài tiếng, nhưng từ lúc Đại trưởng lão Tư Mã Thái gầm lên giận dữ, cả người bay đến giữa không trung, sau đó căn bản không có rơi xuống, ở giữa không trung bày ra thực lực cường hoành áp bách người, điên cuồng sử dụng thần niệm quét mắt toàn bộ quảng trường, thì không ai dám bật cười nữa.

    Dù sao Tư Mã gia tộc có thể trở thành thế lực đối kháng cùng Thần Miếu Bà La Đa, thực lực cường đại của bọn hắn cũng không phải thổi ra.

    Kỳ thật buồn bực nhất đúng là Tư Mã Húc Nhật, hắn vừa rồi rất muốn lập tức tiến lên, xé nát Viêm Long cùng mọi người kêu gọi đầu hàng phía dưới.

    Cho dù bây giờ thắng Viêm Long này, bố cục hoàn mỹ của mình cũng bị phá hư, cũng sẽ bị vài người trong gia tộc nắm lấy cơ hội đã kích.

    Nhưng sau khi bắt đầu luyện đan, tâm tình của hắn cũng dần dần bình tĩnh, dù sao hắn cũng đạt tới Đan đạo đại sư, bên trong luyện đan bảo trì tâm tính bình thản hắn vẫn rất minh bạch, hơn nữa cũng cơ bản có thể làm được.

    Tâm tình bình phục lại, hắn cũng không suy nghĩ thêm mặt khác nữa, dù sao Bá Kiếm lão tổ dẫn đầu toàn bộ Bá Kiếm Tông dựa vào mình, phía sau mình còn có Thái Tôn của Đan sư liên minh ủng hộ, những người khác dựa vào cái gì tranh chấp cùng mình.

    Chỉ cần năng lực luyện đan của mình một mực bảo trì tư thái trẻ tuổi đệ nhất nhân trong gia tộc, thời điểm mình đạt tới Đan đạo đại sư cấp bốn, kế thừa gia chủ cơ hồ trở thành xu thế tất nhiên.

    Hiện tại luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, đối với Tư Mã Húc Nhật mà nói quả thực rất đơn giản, đây chính là phương pháp luyện đan của gia tộc bọn hắn, hắn không quen thuộc mới là lạ.

    Quan trọng nhất là, lúc trước thời điểm đến Đan sư liên minh, hắn đã nhận được một phiên bản cải tiến của phương pháp luyện đan này, số lượng dược liệu như nhau cùng cải biến một ít hỏa hầu, dược hiệu sẽ bị kém rất nhiều, nhưng số lượng bên trên lại nhiều hơn một ít.

    Phải biết rằng, tỷ thí luyện đan, đầu tiên là xem dược hiệu, thứ hai là xem số lượng, thứ ba nhìn thời gian, chủ yếu là trong ba canh giờ, mà trong ba canh giờ này đã bao hàm các phương diện năng lực của Luyện đan sư.

    Nên vừa rồi mọi người phản ứng lớn đối với Đan Đỉnh như vậy, cũng là bởi vì Đan Đỉnh tốt xấu, bản thân có thể ảnh hưởng đến ba canh giờ này.

    Chính là vì Tư Mã Húc Nhật giao phương thuốc cải tiến cho gia tộc, địa vị trong gia tộc cũng đạt được tăng lên, lần này mới có thể ra ngoài làm việc để tăng danh tiếng.

    Bình thường những dược liệu này, có thể ra hai khỏa Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm chính là tốt nhất, mà ngay cả Trần Siêu Nhiên vừa rồi cũng không dám lựa chọn phương pháp luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm này, một là độ khó rất lớn, hai là tình huống lúc đó, hắn luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp trung phẩm đã có thể chiến thắng.

    Bình thường cho dù Luyện đan sư thuần thục, có thể bảo chứng xác xuất thành công ngoài ba thành đã là không tệ, Luyện đan sư đỉnh cấp luyện chế Địa cấp thượng phẩm cũng chỉ có sáu thành.

    Như Tư Mã Húc Nhật là Đan đạo đại sư thì có chín thành luện chế thành công trở lên, chỉ cần không xảy ra vấn đề, một trăm lần chí ít có chín mươi lăm lần thành công trở lên.

    Hơn nữa bởi vì hắn nắm giữ phương pháp luyện đan cải tiến, dược vật giống nhau, sử dụng phương pháp luyện chế khác nhau, liền có thể bảo chứng ra ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm.

    Bởi vậy sau khi Tư Mã Húc Nhật tỉnh táo, tin tưởng mười phần, vẻn vẹn chỉ dùng chưa tới một canh giờ, cũng đã hoàn thành vấn đề cơ sở, đã ngưng tụ đan dược, hình thức ban đầu của ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm đã thành hình, loại thời điểm này, mấy người có lẽ đã tính toán hoàn thành, một chút lo lắng duy nhất trong lòng Tư Mã Húc Nhật cũng đã tán đi.

    Cho dù Đan đạo đại sư bình thường, có thể sử dụng những dược liệu này luyện chế ra một viên Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, cũng đã coi là hoàn thành cấp độ của mình, luyện chế ra ba khối, nhìn hắn còn có lời gì để nói.

    Vốn đang nghĩ ngợi, để cho bọn họ đề nghị tự mình ra tay, tự mình luyện chế đan dược, làm cho mình cũng có cơ hội biểu hiện một phen, người này tự tiễn đưa lên đây, hắn sao không nhận.

    Hừ, sau khi tỷ thí luyện đan, bổn công tử lại bắt ngươi lại, nhìn xem rốt cuộc là ai ngươi phái tới, nếu không tra tấn ngươi một năm, khiến cho ngươi muốn chết không được, muốn sống không xong, bổn công tử thực xin lỗi bản thân rồi, hừ, hừ!

    - OÀ...

    ÀNH!

    Một cổ lực lượng khổng lồ, nguyên khí trong thiên địa chung quanh giống như bị rút sạch, sau đó nguyên khí ở trong ngàn dặm mới điên cuồng trào tới bổ sung, sau đó ở trong Đan Đỉnh của Tư Mã Húc Nhật, tản mát ra một cổ khí tức làm cho không người nào không khoan khoái dễ chịu.

    - Đã thành, đan hương dày đặc, ngửi rất thoải mái.

    - Nồng độ đan hương nặng như vậy, sợ rằng không chỉ một khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm a, lợi hại, thời gian ngắn như vậy hoàn thành, còn không chỉ một viên.

    - Thật đúng là không tồi, trình độ luyện đan của Tư Mã gia tộc đúng là không phải ổi phồng mà có, Tư Mã Húc Nhật này cũng không hỗ là Đan đạo đại sư cấp một, trình độ luyện đan rất mạnh.

    - Đan dược Địa cấp thượng phẩm trân quý như vậy, hắn tiện tay có thể làm ra hai cái, cũng không trách nhiều người đầu nhập vào Tư Mã gia tộc như vậy, ít nhất đầu nhập vào gia tộc bọn họ, về sau đan dược tu luyện không phải lo.

    - Đúng vậy a, nếu ta mỗi ngày đều có đan dược Địa cấp, sớm đã đột phá.

    Sau khi thấy Tư Mã Húc Nhật thành đan, đan hương nồng đậm, lập tức đưa tới vô số người phỏng đoán.

    Phải biết rằng, bình thường chỉ có đan dược Địa cấp siêu phẩm trở lên, mới sinh ra đan hương, mà đan dược Thiên cấp thì sẽ có một chút dị tượng, nghe nói thời điểm đan dược Thiên cấp siêu phẩm thành Đan, sẽ xuất hiện đan kiếp tựu như người tu luyện xuất hiện lôi kiếp.

    - Bành!

    Nghe thấy người chung quanh sợ hãi thán phục mình lần nữa, cuối cùng khóe miệng của Tư Mã Húc Nhật cũng xuất hiện vẻ mỉm cười, vô cùng tự tin cười đắc ý, sau đó vỗ Đan Đỉnh, lập tức ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm bay đến giữa không trung.

    - Oa... ba khối, dĩ nhiên là ba khối, trách không được có đan hương.

    - Thật bất khả tư nghị, chút dược liệu như vậy, làm sao có thể luyện chế ra ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm.

    - Hình như cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, phương pháp luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm của Tư Mã gia tộc ta biết rõ, nhiều nhất chỉ có thể luyện chế ra hai khỏa ah!

    Tư Mã gia tộc tổ chức đại hội tỷ thí luyện đan, coi như tuyệt đại đa số đều là quần chúng vây xem, cái gì cũng không hiểu, nhưng mà có rất nhiều người hiểu chuyện từ các nơi trong Bà La Đa Châu chạy tới.

    Cái gọi là người thường xem náo nhiệt, bây giờ liền nói ra sự hiểu biết của mình, nhiều một viên đan dược nhìn như không có gì, nhưng ý nghĩa lại không giống bình thường.

    Dược liệu như nhau, phương pháp luyện đan cải biến lại có thể luyện chế nhiều ra một viên đan dược, hơn nữa còn là trân quý như đan dược Địa cấp thượng phẩm, ý nghĩa trọng yếu đến cỡ nào có thể nghĩ.

    Quanh năm suốt tháng luyện chế, thực tế đối với thế lực lớn mà nói, cái kia tương đương với vô duyên vô cớ tăng thêm một phần ba thu nhập.

    Cho nên nói, đôi khi giá trị của phương pháp luyện đan rất quý trọng, không lời nào có khả năng hình dung.

    Cũng chính là bởi vì như thế, Tư Mã Húc Nhật luyện chế nhiều thêm một viên, ngay cả Đại Tế Tự ở xa xa trong Thần Miếu của Thần đô cũng nhịn không được hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên đối với việc Tư Mã gia tộc có phương pháp luyện đan cải tiến rất là khó chịu.

    Đại Tế Tự cũng như vậy, những tán tu Luyện đan sư phía dưới đã gần như điên cuồng, hưng phấn giống như bản thân mình nhặt được bảo.

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu ở một bên, Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái ở giữa không trung, cũng đều lộ ra thần sắc vui sướng, cuối cùng xem như vãn hồi chút ít mặt mũi.

    Xem số lượng đan dược của Tư Mã Húc Nhật, còn có tản mát ra đan hương, chất lượng khẳng định cũng rất cao, hơn nữa bây giờ Viêm Long kia vẫn chưa thành đan, Tư Mã Húc Nhật thắng đã không thành vấn đề.

    Bọn hắn nghĩ như vậy, người phía dưới cùng đều nghĩ như vậy, đối với việc Viêm Long còn đang luyện chế đằng kia, không ít người tiếc hận lắc đầu, cố gắng nữa cũng không được.

    - Hừ!

    Tư Mã Húc Nhật nhìn thoáng qua Viêm Long này, hừ lạnh một tiếng không có nhiều lời nữa, quy củ cơ bản của Luyện đan sư khi tỷ thí luyện đan còn phải thủ, nếu không vạn nhất hắn lấy cái này làm cớ không thừa nhận thua thì sao, một hồi khiến cho hắn thua tâm phục khẩu phục.

    Trình Cung cũng không có bố trí Trận pháp cách âm gì, bởi vậy thanh âm bên ngoài hắn nghe được rành mạch, nhưng cái này cũng không trọng yếu, đã đến cảnh giới như hắn, tạp âm đối với hắn căn bản không có tác dụng quấy nhiễu.

    Hơn nữa thời điểm cần đầu nhập hoàn toàn, lập tức hắn có thể tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong.

    Loại trạng thái này, cho dù ở bên trong Thập đại Đan đạo đại sư, cũng chỉ có một mình hắn có thể làm được, tùy thời tùy chỗ, bất cứ lúc nào cũng có thể đi vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong, trong mắt chỉ có luyện đan, mặt khác đều không tồn tại.

    Chính là vì nguyên nhân như vậy, cộng thêm luyện đan trình độ của hắn, mới có thể trở tồn tại đỉnh phong nhất trong Thập đại Đan đạo đại sư.

    Nếu không phải bởi vì cái này, ở thời điểm vừa mới đoạt được Cửu Châu đệ nhất thần khí, hắn cũng chưa thử, đã muốn sơ bộ luyện hóa, bởi vì hắn cảm nhận được Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh cùng Âm Dương Vạn Vật Quyết của mình có quan hệ, hỗ trợ lẫn nhau, cộng thêm tự tin đối với mình, ở trong chiến đấu, thời điểm bị người vây quanh, lập tức cho người hỗ trợ cản trở địch nhân, hắn thì tiến vào trạng thái thời gian gia tốc bắt đầu luyện hóa Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nếu để cho hắn nghiên cứu một ít năm, có lẽ người khác không phát hiện được bí mật nội đỉnh bên trong Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng Trình Cung lại có hi vọng rất lớn, dù sao hắn tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết là công pháp bên trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Giờ phút này, Trình Cung đang khống chế hỏa diễm đã là một nửa Tam Vị Chân Hỏa của mình, không ngừng rèn luyện, cải biến dược tính.

    Cách điều chế cải biến của Tư Mã Húc Nhật, chỉ là trước dung hợp những dược vật kia, dung luyện, rồi lại cải biến tỉ lệ dược vật, phát huy một chút dược tính càng lớn hơn.

    Nhưng Trình Cung thì trực tiếp tiến vào bên trong dược vật, hắn trước hết tiến hành đơn độc rèn luyện từng loại dược vật, sau đó lại tiến hành dung hợp từng cái, vừa bắt đầu dung hợp vài loại đương nhiên tốt, nhưng mà càng về sau biến hóa càng nhiều, không có biến hóa dược tính, trình tự trước sau, quả thực là cách biệt một trời một vực.

    Chương 453: Chê cười lớn nhất

    Loại phương pháp này, ở luyện đan giới cơ hồ không có mấy người dám đi nếm thử, bởi vì cấp bậc thấp một chút, nhiều nhất là đan dược bị hủy diệt, uổng phí khí lực.

    Một khi cấp bậc cao, những dược vật cường đại này hỗn hợp, dung luyện tạo thành bạo tạc nổ tung, đủ để đỉnh hủy người vong.

    Bình thường luyện chế đan dược, trước sẽ tính toán tốt số lượng một ít dược vật của đan dược, rồi lại dung hợp với nhau, trực tiếp dung luyện cùng một chỗ, cuối cùng hơi chút tiến hành cô đọng, sẽ tiến vào quá trình thành đan.

    Có thể nói, Trình Cung làm loại này, hơn mười loại đan dược biến hóa trong lúc đó có thể đạt tới vô số loại, huống chi trên trăm loại, này phải có hiểu rõ khắc sâu đối với dược tính của mỗi một chủng đan dược không nói, còn phải có đầy đủ tự tin đối với năng lực khống chế thần niệm của mình.

    Hơn nữa còn xuất hiện một vài vấn đề, là phương diện hỏa diễm, rèn luyện, dung hợp đều phải phối hợp nhuần nhuyễn.

    Trình Cung trực tiếp tăng độ khó phương pháp gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần, nhưng kết quả cuối cùng chính là, Tư Mã Húc Nhật chỉ móc ra một tảng đá, rồi lại lấy nó nện người.

    Mà Trình Cung thì luyện ra một tấn thuốc nổ, sau đó đốt lên ném vào đám người kia, kết quả tự nhiên hoàn toàn bất đồng.

    Nếu không như thế, Trình Cung cũng đã vận chuyển Tiểu Hư Đỉnh tới cực hạn, mặc dù Tiểu Hư Đỉnh chỉ là bán Linh khí, nhưng Tiểu Hư Đỉnh lại trải qua khí tức của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh ngưng tụ mà thành.

    Thậm chí có một chút Chí Dương Chân Hỏa ở bên trong, này hoàn toàn không phải Linh khí bình thường có khả năng so sánh.

    Bởi vậy Trình Cung hoàn toàn có thể ở bên trên Tiểu Hư Đỉnh, phát huy thực lực hôm nay của mình tới cực hạn, mà thần niệm của hắn, khống chế đối với hỏa diễm, hiểu rõ đối với dược vật kia đều là tồn tại cao nhất ở toàn bộ Cửu Châu đại địa.

    Ở kiếp này lần thứ nhất chính thức tỷ thí luyện đan cùng người khác, Trình Cung vẫn có chút tư tâm, bởi vậy thời gian tự nhiên có chậm hơi chút.

    - Như thế nào bây giờ còn chưa hoàn thành a, hắn muốn kéo dài thời gian bao lâu a.

    - Aii, không cần phải nói, chỉ kém nhau một khắc thời gian, cho dù luyện chế hoàn thành cũng là thua.

    - Thua là thua, chẳng qua khó được chứng kiến một cái khiêu chiến luyện đan cùng Tư Mã gia tộc, ít nhất cũng thua có thể diện một chút a.

    - Cái rắm, thua thì thua, còn có thể diện gì.

    Bởi vì Tư Mã Húc Nhật đã sớm hoàn thành, ba khối đan dược Địa cấp thượng phẩm treo ở giữa không trung, bởi vậy giờ phút này mỗi khi thời gian đi qua một chút, các loại nghị luận của người phía dưới liền nhiều một ít, khi gần đến hết thời gian, người nghị luận càng nhiều hơn, giờ phút này tâm tình của Tư Mã Húc Nhật lại càng tốt.

    Cùng ta đấu, chỉ bằng ngươi cũng xứng sao.

    Nghĩ tới vừa rồi cái Viêm Long này nói chuyện, bây giờ Tư Mã Húc Nhật còn nổi giận trong bụng, trong lòng đã muốn lát nữa trả câu kia lại cho hắn, hừ.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Cuối cùng, bàn tay Trình Cung vỗ vỗ vào phía trên Tiểu Hư Đỉnh, trực tiếp khống chế được hỏa diễm bên trong Tiểu Hư Đỉnh, đan dược bên trong thà hình, ngưng tụ thành đan.

    - Ngươi làm xong coi như tốt rồi, nếu không hơn mười vạn người ở đây sẽ buồn ngủ hết, trăm ngàn vạn người của Bà La Đa Châu đang nhìn, chờ ngươi luyện xong đó.

    Chứng kiến Trình Cung cuối cùng kết thúc, Tư Mã Húc Nhật lạnh lùng lên tiếng như thượng vị giả, ngữ khí như người thắng nói.

    - Đã xong, đã xong, ngay cả đan hương cũng không có.

    - Đoán chừng chỉ là một viên, nói không chừng phẩm cấp còn không tốt, đừng luyện chế ra hạ phẩm nha, như thế sẽ rất mất mặt.

    - Rất có thể đó, ngươi xem bộ dạng hắn lặng yên không một tiếng động.

    - Lôi thanh lớn, hạt mưa nhỏ, khó khăn lắm mới đi ra một người, cũng không gì hơn cái này.

    Người phía dưới đều đã hoàn toàn không ôm hy vọng, loại tình huống này, coi như là Đan đạo đại sư mạnh mẽ hơn so với Tư Mã Húc Nhật một chút đến cũng thua.

    Điểm này, mọi người hiểu chuyện đã nhìn ra, dù sao dược vật như nhau, nhưng Đan Đỉnh kém nhiều như vậy, hơn nữa rõ ràng tu vi của Viêm Long này chỉ là một Long, so với Tư Mã Húc Nhật chênh lệch nhiều lắm.

    Hơn nữa Tư Mã Húc Nhật còn có bí pháp gia tộc, có thể luyện chế ra ba khối, so đấu như thế nào ah.

    - Đầu voi đuôi chuột, thật sự là mất mặt.

    Đại Tế Tự đang ở Thần đô cắn răng nghiếng lợi, rất khó chịu nói, nếu như Viêm Long này có thể thắng Tư Mã Húc Nhật hẳn là tốt.

    - Cho dù hắn thua, người này cũng sẽ không thua bình thường, người này rất cuồng ngạo, nhưng tuyệt đối có một chút bản lĩnh thực, dựa vào hắn có thể ở loại trường hợp này lập tức vật ngã lưỡng vong luyện đan, thiên phú luyện đan của hắn ít nhất mạnh hơn Tư Mã Húc Nhật.

    Thua cũng không có gì, mấu chốt là tiềm lực, Tư Mã Húc Nhật có Đan Đỉnh tiếp cận Linh khí trung phẩm, rõ ràng có phương pháp luyện đan cải tiến của Đan sư liên minh, loại tình huống này cho dù tìm Đan đạo đại sư cấp ba cũng không thắng được hắn, bảo vệ, nhất định phải bảo vệ người này, mặc kệ tổn thất lớn bao nhiêu cũng phải bảo trụ người này, đến lúc đó tổn thất tính toán cho ta.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương đã đứng lên, rất là kiên định nói.

    Thông qua chuyện này, hắn cũng muốn nhìn một ít phản ứng một chút.

    - Tốt, người đâu...

    Hắn bên này vừa nói xong, Đại Tế Tự sảng khoái đáp ứng, sau đó trực tiếp hạ lệnh.

    •••

    Mới vừa rồi Vũ Thân Vương nói rất kiên quyết đột nhiên có chút im lặng, đau đầu ah!

    - Sao vậy, ngay cả Đan Đỉnh cũng không dám mở?

    Thấy Trình Cung cũng không có lập tức mở Đan Đỉnh ra, Tư Mã Húc Nhật trào phúng cười nói.

    - Chẳng lẽ ngươi không biết, sau khi đan dược siêu phẩm luyện chế thành công, phải có công tác chuẩn bị thu liễm dược tính, tiến hành phong bế, khống chế ư, coi như là đan dược thượng phẩm, cái gọi là đan hương đều là hiệu quả do khống chế không nổi dược tính, đan hương đại biểu cho đan dược mà ngươi luyện chế ra, không thể hoàn toàn khống chế, có một bộ phận dược tính thất thoát.

    Trình Cung dùng ánh mắt như nhìn một tên ngu ngốc nhìn Tư Mã Húc Nhật.

    Tư Mã Húc Nhật, còn có bọn người Liệt Hỏa trưởng lão, Tư Mã Thái phía sau hắn ngẩn người, thậm chí ngay cả người hiểu chuyện phía dưới cũng ngẩn người.

    Bởi vì lời này của Trình Cung nói xác thực không sai, nhưng vấn đề là, khống chế được đan hương, cái kia là cảnh giới gì.

    Có thể tản mát ra đan hương, bản thân đã nói rõ chất lượng cùng số lượng đan dược, còn muốn hoàn toàn nội liễm, độ khó tăng lên gấp mười lần, không, thậm chí gấp mấy chục cũng không dừng lại.

    Đừng nói Tư Mã Húc Nhật, mà ngay cả Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu, Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái phía sau hắn cũng không làm được, cũng chỉ có tộc trưởng Tư Mã gia tộc Tư Mã Hằng Thiên mới có thể miễn cưỡng làm được.

    - Hắn... hắn này là có ý tứ gì, chẳng lẽ hắn nói hắn luyện chế là đan dược Địa cấp siêu phẩm.

    - Chuyện phiếm, những dược vật kia làm sao có thể luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, nếu nói như vậy, hắn còn không phát tài sao.

    - Một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm, đủ để mua mấy trăm phần dược liệu như vậy, ngươi nói hắn có thể phát tài hay không.

    - Đoán chừng là sau khi thua, ở bên trên lời nói tìm một chút cân đối a.

    - Hừ!

    Tư Mã Húc Nhật hừ lạnh một tiếng:

    - Người khoác lác như ngươi thật rất hiếm thấy, có người nói Tu chân giới đã có người từng luyện chế ra Tiên Đan, sao ngươi không luyện chế luôn đi.

    Vịt đã đun sôi, miệng còn cứng rắn, nói những lời nhảm nhí kia có được cái gì, luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, dùng những dược liệu kia luyện chế Địa cấp thượng phẩm mà là cực hạn, ngươi cho rằng lời này của ngươi sẽ có người tin tưởng sao, khoác lác cũng không...

    - Bành!

    Tư Mã Húc Nhật châm chọc khiêu khích còn chưa nói xong, bàn tay Trình Cung phát lực, lập tức chấn khai nắp đỉnh của Đan Đỉnh, sau đó một viên đan dược trực tiếp ở trong Tiểu Hư Đỉnh bay lên, Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm trực tiếp bay lên giữa không trung, so với ba khối đan dược kia của Tư Mã Húc Nhật còn cao hơn.

    Chỉ là bên trên còn có một tầng quang mang hơi mỏng vờn quanh.

    - Mặc dù ta không thể hoàn toàn ngưng tụ dược tính, nhưng có thể bao khỏa hắn, người phục dụng sẽ đạt được chỗ tốt nhất định, mà không phải như ngươi phá sản lãng như vậy phí, vì để cho ngươi thua tâm phục khẩu phục, cũng vì để cho mọi người xem phải hiểu, một chút dược tính bao khỏa tầng ngoài này, tương đương với dược tính mà một ít Địa cấp hạ phẩm cũng đừng có, coi đi, Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm.

    Trình Cung nói xong, ngón tay bắn ra, trực tiếp bắn nát tầng quang mang hơi mỏng trong suốt bên ngoài kia, lập tức đan dược Địa cấp siêu phẩm hoàn toàn xuất hiện ở không trung.

    Mặc dù chỉ có cấp một, nhưng mà như là mặt trời cùng những vì sao, hoàn toàn không thể so sánh, lập tức ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm mà Tư Mã Húc Nhật luyện chế ra vừa rồi đã mất đi sáng rọi, đã trở thành lá xanh, tuyệt đối là phụ gia, mà viên Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm này của Trình Cung, trở thành một viên Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm nổi danh nhất Bà La Đa Châu từ trước tới nay.

    Hôm nay quảng trường Huyết Hải, lại một lần nữa xuất hiện cục diện lặng ngắt như tờ, chỉ là lần này không phải bất luận kẻ nào gào thét, cũng không phải sử dụng lực lượng trấn áp, mà là tập thể bị chấn động đến lặng ngắt như tờ.

    Không hiểu ra sao, cảm giác không thể tưởng tượng nổi, vậy mà Viêm Long này có thể thắng Đại công tử Tư Mã Húc Nhật, cho dù người không hiểu gì cũng biết, một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm so với ba khối Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm thì vượt xa hơn nhiều.

    Nếu như thương thế nghiêm trọng tới trình độ nhất định, một trăm khối đan dược Địa cấp thượng phẩm cũng không thể cứu được, nhưng một viên đan dược Địa cấp siêu phẩm lại có khả năng có cơ hội.

    Loại này là chênh lệch cấp bậc, đã không phải là số lượng bên trên có khả năng đền bù, cái này là chỗ quý trọng của đan dược Địa cấp siêu phẩm.

    Còn thật sự hiểu chuyện sẽ chấn kinh như thế nào, thậm chí bọn hắn khó mà tin được, cảm giác tựa hồ mình đang nằm mơ.

    Bởi vì thật sự có người sử dụng dược liệu của đan dược Địa cấp thượng phẩm, luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm.

    Nếu đổi thành người khác luyện chế, có lẽ có cách điều chế không cần cải biến, nhưng số tuổi, dược tính, số lượng tất cả dược liệu đều phải tăng thêm vài lần mới có thể.

    Nhưng bây giờ, Trình Cung ở trước mắt mọi người ở đây, thật sự làm được.

    - Không, không, đây không phải là thật, điều đó không có khả năng, đây tuyệt đối không thể nào.

    Muốn nói người chịu kích thích lớn nhất, không phải Tư Mã Húc Nhật thì không ai có thể hơn.

    Hắn ở gần nhất, hơn nữa hắn cũng là Đan đạo đại sư, từ nhỏ sinh ra ở Thế gia đan đạo, chỉ nghe thoáng một phát là hắn biết cái kia đúng là Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm.

    Hơn nữa còn là cái loại vô cùng tinh thuần, coi như là ở trong Tư Mã gia tộc, ngay cả những Đan đạo đại sư cấp hai kia, thậm chí Đan đạo đại sư cấp ba cũng chưa hẳn có thể tùy ý luyện chế ra Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm tinh thuần như vậy.

    Có thể... nhưng vấn đề là, Trình Cung sử dụng dược vật lại giống như hắn, mình tận mắt nhìn thấy, rõ ràng là dược vật luyện chế Liệu Thương Đan Địa cấp thượng phẩm, làm sao hắn có thể luyện chế ra Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, đây cũng quá vô nghĩa đi à nha.

    Bởi vậy tâm tình Tư Mã Húc Nhật là vô cùng mâu thuẫn, thậm chí là thống khổ, giờ phút này hắn có một loại xúc động muốn điên.

    Là bánh ngọt điểm tâm sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy, nếu như hắn có thể sử dụng dược vật Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, vậy những hành động vừa rồi của mình liền biến thành vở hài kịch.

    Bây giờ hắn đột nhiên cảm giác được, mình hết thảy đều là buồn cười như vậy, hơn mười vạn người phía dưới đều đang dùng ánh mắt cười nhạo nhìn hắn.

    Không, không chỉ là hơn mười vạn, hẳn là mấy trăm vạn thậm chí hơn một ngàn vạn người đang cười nhạo hắn.

    Lúc trước hắn làm hết thảy, đã thành chê cười, chê cười, chê cười lớn nhất.

    Chương 454: Các ngươi căn bản không xứng luyện đan

    Sắc mặt Tư Mã Húc Nhật một hồi trắng, một hồi hồng, ánh mắt có một loại mê mang, luống cuống, dấu hiệu muốn phát điên.

    - Này...

    điều này sao có thể...

    Đại trưởng lão...

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu cũng đứng ở chỗ đó, kỳ thật bọn hắn đều đồng dạng, bằng vào kinh nghiệm có thể kết luận cái kia chính là đan dược Địa cấp siêu phẩm, nhưng mà không thể tin được đây là thật.

    Bởi vì coi như là bọn hắn, cũng không thể nào làm được, bọn hắn thậm chí nghỉ không ra Trình Cung là làm sao làm được.

    Bởi vậy, Hỏa Thiên Thu tình nguyện tin tưởng mình phán đoán sai lầm, tình nguyện tin tưởng mình hoa mắt, tình nguyện tin tưởng này hết thảy chẳng qua chỉ là ảo giác.

    - Ta... ta không biết, này... cái này cũng thật bất khả tư nghị...

    Tư Mã Thái thân ở trên không trung, vừa rồi nộ tức tối cũng trợn tròn mắt, coi như là tộc trưởng cũng không thể làm được loại tình trạng này ah.

    Có lẽ, chỉ có một ít tồn tại trong truyền thuyết mới có thể làm được tới loại trình độ này, đan dược đến Địa cấp siêu phẩm, đã tính toán là đan dược cao cấp, nhưng hắn có thể sử dụng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra.

    Ngay cả bọn hắn cũng đứng ở chỗ đó, càng không cần phải nói phản ứng người phía dưới như thế nào, người không hiểu phía dưới đang nghị luận cái gì cũng có, còn mọi người thật sự hiểu được thì trợn tròn mắt.

    Thời gian dần trôi qua, thậm chí có người quỳ xuống, nước mắt trong mắt chảy ra.

    Quá cảm động, thân là người luyện đan, sinh thời có thể nhìn thấy tràng cảnh bậc này, sao có thể không kích động lệ rơi đầy mặt.

    Cái này giống như người thờ phụng một thần linh, có thể ở sinh thời, đột nhiên chứng kiến thần linh hiển linh, mà đối với Luyện đan sư mà nói, cấp bậc đan dược này của Trình Cung chưa hẳn rất cao, nhưng mà chuyện hắn làm được, lại không khác thần linh xuất hiện bên trong Luyện đan sư.

    - Này... cái này cũng được sao?

    Chẳng lẽ tiểu tử này là lão quái ngàn năm gì đó, phản lão hoàn đồng sao?

    Đại Tế Tự đang ở Thần đô thông qua thần niệm quan sát Tư Mã gia tộc hao phí đại khí lực, rất nhiều tài nguyên mở ra đại hội tỷ thí luyện đan, cũng trợn tròn mắt.

    Hắn không ở hiện trường, không có biện pháp phân biệt đan dược kia thiệt giả, nhưng theo phản ứng của những người kia, hắn không cần phân biệt cũng biết khẳng định là thật.

    - Không, tuyệt đối không phải...

    Vũ Thân Vương cũng kinh ngạc đứng dậy lần nữa, vô cùng cả kinh nói:

    - Quá thần kỳ, thủ pháp này tuyệt đối không phải thủ pháp luyện đan bình thường, người này cũng tuyệt đối không phải người bình thường, nhưng mà sợ rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm, người này cũng quá điên cuồng, căn bản không biết mình vừa làm một chuyện kinh khủng tới bực nào, Đại Tế Tự, nhanh chóng triệu tập đội ngũ chuẩn bị cứu người.

    Trình Cung lấy thân phận Viêm Long, dùng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, tuyệt đối là chuyện kinh thế hãi tục, này đã vượt ra khỏi giới hạn bình thường của Luyện đan sư.

    Mà ngay cả đám người Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu cũng bị hù sợ, bởi vì cho dù ở Trung châu đại lục, cũng chỉ có những lão quái vật trăm ngàn năm khó gặp kia mới có thể làm ra loại sự tình bậc này.

    Kỳ thật đối với Trình Cung mà nói, hắn quá rõ ràng mình đang làm cái gì, đan dược Địa cấp siêu phẩm với hắn mà nói một chút độ khó cũng không có, bởi vậy gia nhập một chút khiêu chiến, thử dùng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm một chút.

    Điều này cần hao phí nguyên khí, thần niệm cực lớn đến trình độ khó có thể tưởng tượng, cho dù giờ phút này Trình Cung cũng phải thông qua Huyết Y Lão Tổ điên cuồng bổ sung nguyên khí trong cơ thể, rất nhanh khôi phục thần niệm.

    Kỳ thật đến cuối cùng, Trình Cung hoàn toàn có thể đem những đan hương cùng dược tính cuối cùng kia ngưng tụ vào trong đan dược, hoàn toàn khiến cho đan dược không phát sinh một chút tiết ra ngoài, đây mới thực sự là đan dược hoàn mỹ.

    Nhưng mà Trình Cung biết rõ, nếu như làm như vậy, kinh động có thể không chỉ là cả Bà La Đa Châu, sợ rằng Cửu Châu đại địa cũng bị kinh động.

    Cho đến lúc đó, Đan sư liên minh tuyệt đối sẽ liều lĩnh bắt mình, hắn hiểu rất rõ tánh tình đám người kia.

    Gặp được loại siêu cấp thiên tài trẻ tuổi này, đang không có lực lượng khác bảo vệ, trước khi thiên tài này phát triển đến đầy đủ cường đại, nếu như bạo lộ, cái kia chỉ có hai kết quả, một là bị bọn hắn khống chế, mặt khác chính là bị hủy diệt.

    Toàn bộ người ở quảng trường Huyết Hải giống như bị người ta thi triển định thân pháp, đều bất động, Trình Cung cũng không có quấy rầy bọn hắn, giống như là một người rất tự tin, rất đắc ý hoàn thành một kiện tác phẩm, mình cũng ở đây thưởng thức.

    Kỳ thật chỉ có Trình Cung tự mình biết mình, dù sao chuyện này cũng không giống bình thường, hắn tiêu hao cũng rất lớn, bây giờ hắn đang điên cuồng bổ sung lực lượng.

    - Làm sao bây giờ, chuyện lần này quan hệ trọng đại, tộc trưởng liên tục bàn giao qua.

    Thân là Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc, Tư Mã Thái vẫn rất nhanh tỉnh táo lại, mặc dù trong lòng vô cùng rung động như trước, nhưng bây giờ gặp phải vấn đề là phải ứng đối cục diện trước mắt như thế nào, hắn nghĩ trước nhất đúng là câu thông cùng Hỏa Thiên Thu.

    - Móa nó, há lại chỉ có tộc trưởng các ngươi a, Thái Tôn đã tự mình thông báo, nếu như sự tình lần này làm hư hại, Thái Tôn nổi giận, ai có thể gánh chịu được.

    Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu càng thêm phiền muộn, vốn cho rằng đây là một lần được không chuyện tốt, tùy tiện đi dạo một vòng làm chỗ dựa cho Tư Mã Húc Nhật, trợ uy là được, ai ngờ lúc này lại biến thành cái dạng này.

    - Phải nghĩ biện pháp, người này tuyệt đối không thể lưu.

    Trong mắt Tư Mã Thái chớp động sát khí.

    - Ngươi phải cẩn thận một chút, ta xem tiểu tử này không giống bình thường, hình như có khí chất người Trung Châu, có thể ở tuổi này đến loại trình độ kia, sợ rằng sau lưng có bối cảnh.

    Chẳng qua, ít nhất cũng phải bắt lấy hắn, nếu như hắn thực phản kháng, giết cũng không sao cả, hết thảy có Đan sư liên minh chịu trách nhiệm.

    Liệt hỏa trưởng lão trước là có chút bận tâm, nhưng sau đó nghĩ đến Thái Tôn bàn giao nhắn nhủ, lại lần nữa hạ quyết tâm nói.

    - Tốt.

    Ánh mắt Tư Mã Thái đột nhiên biến đổi, đưa tay mãnh liệt chỉ Trình Cung:

    - Tiểu tử, ngươi thực nghĩ chút tiểu xảo ấy của ngươi có thể gạt được tất cả mọi người đang ngồi ở đây sao, đừng tưởng rằng âm thầm che dấu một ít Linh dược ở trong Đan Đỉnh, cho dù luyện chế dược vật Địa cấp thượng phẩm thành đan dược Địa cấp siêu phẩm, loại tiểu xảo này có thể lừa gạt được người khác, nhưng không dấu diếm được bổn trưởng lão, mọi người xem...

    Tư Mã Thái nói xong, mãnh liệt lăng không một trảo, lập tức bắt được viên Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm kia.

    - Bành!

    Một tiếng nổ vang, Liệu Thương Đan này bị hắn bóp nát vỡ vụn, dưới sự kích thích của lực lượng hắn, một số người chung quanh lập tức nghe thấy được một cổ hương vị.

    - Ân ân... này, này giống như là hương vị của Linh Sâm vạn năm...

    - Còn có, còn có một chút như là hương vị của ngàn năm Ngưng Huyết Thảo...

    - Không có khả năng ah, vừa rồi trong những dược vật kia không có những dược liệu này ah...

    Ở chung quanh nơi này, có không ít Luyện đan sư, đều có thể rõ ràng nghe thấy được, mà trong đó còn có một chút người Tư Mã gia tộc nói theo, cục diện thoáng cái liền hỗn loạn lên.

    - Giết hắn đi, Húc Nhật, mau giết hắn.

    Tư Mã Thái xem xét, cũng không thể làm trễ nãi, hy sinh một ít vạn năm Linh Sâm cùng ngàn năm Ngưng Huyết Thảo, chính là vì chế tạo cục diện này, bây giờ chỉ cần giết người này, về sau Tư Mã gia tộc nói như thế nào đều được, cho dù có người hoài nghi, có người thần miếu Bà La Đa quấy rối cũng vô ích.

    Vốn là Tư Mã Húc Nhật như mất hồn phách, nghe Tư Mã Thái nói xong, cũng giựt mình tỉnh lại.

    Hắn trước nhất đúng là khiếp sợ, vạn năm Linh Sâm cùng ngàn năm Ngưng Huyết Thảo, bởi vì nếu có hai vị đan dược này mà nói, cho dù sau khi ngưng tụ thành Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm, vừa rồi hắn cũng có thể nghe thấy được.

    Hắn cảm giác được không đúng, liền nghe thấy Tư Mã Thái nói, tinh thần hắn lập tức chấn động, đã đại khái hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

    - Dám treo đầu dê bán thịt chó ư, đi chết đi.

    Tư Mã Húc Nhật nổi giận gầm lên một tiếng, đưa tay đánh xuống một đạo ánh đao hỏa diễm, ánh sáng Hỏa Diễm Đao to lớn chừng hơn mười thước, mang theo lửa giận của Tư Mã Húc Nhật, còn có ghen ghét, hận, trực tiếp chém về phía Trình Cung.

    - Hèn hạ...

    Vũ Thân Vương ở trong Thần đô, Đại Tế Tự còn có rất nhiều người không ngốc cũng hiểu rõ chuyện gì xảy ra, đồng thời mắng một câu như vậy.

    Nhưng trong lòng Trình Cung lại đang cười, Mịa, nếu lão tử thật muốn âm ngươi mà nói, đã sớm âm thầm sử dụng hình ảnh linh thạch ở trong Đan Đỉnh ghi chép lại, còn có một chút thần niệm của Liệu Thương Đan Địa cấp siêu phẩm lưu lại bên trong, đến lúc đó chờ bọn hắn bóp nát, sau đó sẽ rất đẹp mắt, hơn nữa từ lúc đó đến giờ Trình Cung cũng không có vạch trần, cái Lý Quả tuổi không lớn kia, kỳ thật chính là đám người Tư Mã Húc Nhật sớm an bài.

    Trong cơ thể người kia, đã có Tử Diễm Chân Hỏa, đồng thời sử dụng một ít pháp thuật biến ảo, thần niệm của Trình Cung sớm phát hiện vấn đề.

    Nhưng Trình Cung cũng không có đi vạch trần, bây giờ hắn chính là lợi dụng cái này tiếp cận Thần Miếu Bà La Đa, rồi lại tìm Vũ Thân Vương, tiếp cận hắn, bởi vậy hắn muốn sắm vai nhân vật như vậy.

    - Hèn hạ vô sỉ, các ngươi căn bản không xứng luyện đan, ah!

    Trình Cung biểu diễn vô cùng chân thật, tức giận gầm lên một tiếng, trực tiếp dùng Tiểu Hư Đỉnh chặn một kích này của Tư Mã Húc Nhật, nhưng mà một kích này quá mãnh liệt, lần công kích này cũng quá mạnh, hơn nữa Trình Cung không có toàn lực bảo hộ Tiểu Hư Đỉnh, kết quả chính là Đan Đỉnh bán Linh khí Tiểu Hư Đỉnh bị đánh cho vỡ vụn, mà cả người Trình Cung cũng bị đánh bay ra ngoài.

    - Đi chết đi.

    Giờ phút này hai mắt Tư Mã Húc Nhật đã huyết hồng, trong tay đã nhiều hơn một thanh trường kiếm Linh khí trung phẩm, trực tiếp hóa thành một đạo hào quang đâm về chỗ Trình Cung.

    - Ta liều mạng với các ngươi.

    Trình Cung nổi giận gầm lên một tiếng, mãnh liệt khoát tay, trên người cũng nhiều hơn vài món Linh khí hạ phẩm, đây đều là thời điểm lúc trước hắn cướp bóc ở năm tỉnh tây nam lấy được, chỉ là vẻ ngoài bây giờ đã đã bị hắn cố tình biến đổi thành các hình dạng như vật phẩm trong di tích, rồi lại trực tiếp dùng Thuần Nguyên Đan thúc dục, lập tức khiến những Linh khí hạ phẩm này tiến vào trạng thái cuồng bạo.

    - Oanh... oanh...

    Trực tiếp kíp nổ Linh khí hạ phẩm, uy lực rất nhiều Thuần Nguyên Đan nổ tung, lập tức nổ chết không ít người vây xem chung quanh, cuối cùng cũng chặn lại một kiếm này của Tư Mã Húc Nhật.

    Chiến đấu diễn ra vô cùng nhanh, Trình Cung cũng cho thấy lực lượng vượt qua gần hai mươi Long, ở dưới hai lần công kích của Tư Mã Húc Nhật chỉ bị một ít vết thương nhẹ.

    - Cứu người, người này phải cứu, khởi động Truyền Tống Trận, ta muốn lập tức tiến đến thành Bà La Đa Hải.

    Vũ Thân Vương như là dã thú thấy được thịt, cơ hội tốt như vậy, nếu như có thể thu người này tới tay, vậy sau này mình trở về Nam Chiêm Bộ Châu đối phó Trình gia, đối phó Chu Dật Phàm, Lý Dật Phong, há không dễ dàng rất nhiều.

    Hơn nữa, bây giờ đúng là lúc hắn nguy nan, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở.

    Chương 455: Diễn trò

    Đừng có gấp, bây giờ người của chúng ta cũng không thể công khai ra mặt, nếu không sẽ thật sự biến thành một hồi đại chiến.

    Hơn nữa, có ba người Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu, Bá Kiếm lão tổ ở đó, cho dù một cái Địa Anh đi tới cũng chưa hẳn có tác dụng.

    Ta đã cho người chế trụ ba tên này, còn lại phải xem vận khí tiểu tử này, hắn đã không giống bình thường, dù sao cũng phải có chút bản lĩnh a, nếu như hắn ở dưới công kích của Tư Mã Húc Nhật cũng không thể giữ mạng sống, vậy chết cũng không đáng tiếc.

    Lúc này, Đại Tế Tự ngược lại trở nên vô cùng tỉnh táo.

    Ngữ khí của Đại Tế Tự không nhanh không chậm, Vũ Thân Vương nghe thấy lời này của Đại Tế Tự, tâm tình trong lúc bất tri bất giác cũng chịu ảnh hưởng, đột nhiên cảm giác được mình giống như có chút quá mức kích động, tâm tình trong lúc bất tri bất giác cũng bình phục lại một ít.

    - Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Lúc này, chung quanh quảng trường Huyết Hải tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên, chiến đấu cũng không có tiếp tục bao lâu, mặc dù Tư Mã Húc Nhật hận không thể lập tức giết chết tên Viêm Long đáng giận này, nhưng mà phản ứng của Viêm Long này cũng vượt ra ngoài dự liệu của hắn.

    Trong mắt hắn, Trình Cung chỉ có hai mươi Long lực, còn không có đạt tới Nhân Anh kỳ, cũng không tính quá mạnh mẽ, nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là người này dữ dội, hung hãn như vậy, đi lên liền tự bạo rất nhiều pháp bảo cùng đồ vật, hơn nữa là dùng Thuần Nguyên Đan thúc dục.

    Uy lực loại nổ tung này rất to lớn, mà ngay cả hắn cũng không dám đơn giản xông lên, mà thời điểm chờ hắn nghĩ đuổi theo, người kia cũng đã thừa dịp loạn chạy mất.

    Thần niệm của hắn căn bản không khóa định được đối phương, mà hiện trường lại quá hỗn loạn.

    - Đại trưởng lão, Bá Kiếm lão tổ, vì sao các ngươitruy, vậy mà để hắn chạy...

    Chính mình không có đuổi theo, Tư Mã Húc Nhật lại hậm hực vô cùng, nhìn về phía Đại trưởng lão Tư Mã Thái trên bầu trời, còn có Bá Kiếm lão tổ ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích, nổi giận gầm lên một tiếng.

    - Hừ!

    Bá Kiếm lão tổ lạnh hừ lạnh một tiếng, cũng không có đi giải thích thêm, trong lòng tự nhủ, tiểu oa nhi, nếu không phải Thái Tôn của Đan sư liên minh kia truyền lời cho bản lão tổ, đã đáp ứng bản lão tổ rất nhiều điều kiện, ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi có thế để cho bản lão tổ nghe lời sao.

    Tiểu oa nhi không biết sâu cạn, thực cho là có Tư Mã gia tộc làm chỗ dựa là có thể muốn làm gì thì làm sao, cấp bậc như bản lão tổ, cũng không có người nguyện ý đơn giản đắc tội.

    Ngươi thật đúng là cho rằng, ta biểu hiện cho ngươi một tuồng kịch, ngươi liền cho mình chính là chủ tử sao, ngây thơ, buồn cười.

    Trong lòng Bá Kiếm lão tổ nghĩ vậy, con mắt cũng không có nhìn Tư Mã Húc Nhật.

    - Ngươi là người Tư Mã gia tộc, sao xảy ra chút chuyện cũng bối rối như vậy, chung quanh nơi này có vài cổ khí tức rất mạnh, tuyệt đối không kém ta cùng Hỏa trưởng lão còn có Bá Kiếm lão tổ, vừa rồi nếu như chúng ta tùy tiện ra tay, bọn hắn rất có thể sẽ ra tay tập kích, đến lúc đó cục diện biến thành bộ dáng gì nữa sẽ rất khó nói.

    Bây giờ chúng ta đi đối phó mấy người kia, ngươi lập tức dẫn người bắt tên Viêm Long kia, đừng cho hắn chạy thoát, tận lực bắt sống, giá trị người này rất lớn, nếu như có thể đạt được phương pháp sử dụng dược vật Địa cấp thượng phẩm, luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm mà nói, công lao này đủ để cho ngươi trở thành công thần của gia tộc, so sánh với cái này, những thứ khác đều không coi vào đâu.

    Dù sao Tư Mã Thái cũng rất cáo già, vừa rồi cũng bị bức có chút gấp, cho nên mới không ngừng thúc giục Tư Mã Húc Nhật giết Viêm Long, nhưng sau đó hắn rất nhanh tỉnh táo lại, lập tức nghĩ đến một vài vấn đề trong đó.

    Vốn là Viêm Long kia đào tẩu từ trong tay mình, Tư Mã Húc Nhật đang có chút ít phát điên, không biết phát hỏa lên mình ai.

    Hắn tân tân khổ khổ làm hết thảy, bây giờ toàn bộ tan thành bong bóng, thậm chí sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Bà La Đa Châu, loại sỉ nhục này, cả đời cũng khó rửa sạch.

    Ngẫm lại, cho dù hắn trở thành gia chủ Tư Mã gia tộc, về sau ai nhắc tới chuyện này, đây không phải là càng mất mặt sao, càng nghĩ càng nộ, càng nghĩ càng nóng lòng, cho nên trực tiếp bão nổi về phía Tư Mã Thái cùng Bá Kiếm lão tổ.

    Cũng may, hắn còn biết không có thể bão nổi về phía Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu.

    Sau khi hắn nghe Tư Mã Thái nói xong, Tư Mã Húc Nhật thoáng cái tỉnh táo lại, cảm giác đầu óc thoáng cái thanh tỉnh, vô cùng thanh tỉnh, thân thể cũng tỉnh táo lại, nóng tính vừa rồi lập tức tiêu tán toàn bộ.

    Cơ hội, đây là một cơ hội a, tại sao mình không có nghĩ đến điểm này, nếu như đạt được phương pháp này, ngay cả gia chủ tuyên bố mình trở thành người thừa kế duy nhất cũng có khả năng.

    - Người đâu, phong tỏa ngàn dặm chung quanh, lập tức đuổi bắt Viêm Long, nếu như có người cản trở,...

    Giết...

    Không...

    Luận...

    Tội.

    Sau khi người tỉnh táo lại, Tư Mã Húc Nhật lạnh giọng hạ lệnh, bốn chữ cuối cùng thì sử dụng lực mạnh mẽ nói ra từng chữ từng chữ, thanh âm này quanh quẩn ở bên trong chung quanh vài trăm dặm, hắn là nói cho tất cả mọi người nghe, hôm nay ai dám cứu Viêm Long này, sẽ là địch của Tư Mã gia tộc, Tư Mã gia tộc giết chết hết.

    - Vâng.

    Đã đến loại tình huống này, duy trì những trận pháp truyền tống hình ảnh kia đã không có ý nghĩa, người Tư Mã gia tộc nhao nhao rời khỏi, rất nhiều cao thủ bắt đầu lùng bắt.

    Lúc này, Trình Cung hoàn toàn là một bộ trọng thương đào tẩu, rất nhanh từ chỗ ẩn nấp xuyên thẳng qua thành Bà La Đa Hải.

    Aii, hiện tại lực lượng thân thể quá mạnh mẽ, cho dù đứng ở đó bất động cho hắn đánh, Tư Mã Húc Nhật kia muốn thương tổn Trình Cung cũng phí chút ít khí lực, bởi vậy vừa rồi Trình Cung không thể không áp chế lực lượng bản thân mình, như vậy mới có thể ra vẻ mình bị thương nặng.

    Tư Mã Húc Nhật không có biện pháp so cùng Phong Vân Kiếm Tông Đại trưởng lão Phùng Lăng, lực lượng của Tư Mã Húc Nhật rõ ràng dựa vào đan dược chồng chất mà có, năng lực thực chiến cũng không tính quá mạnh mẽ.

    Nếu Trình Cung muốn diệt sát hắn, dễ như trở bàn tay, chỉ là bây giờ còn cần dùng hắn, Trình Cung cũng không thể cho thấy thực lực chân thật của mình.

    Trình Cung giả vờ như một dã thú bị thương, điên cuồng trùng kích, chém giết, chạy trốn, nhưng mà cho thấy chưa quen thuộc đối với thành thị, phương hướng đào tẩu mấy lần đều xảy ra vấn đề, rất nhanh bị người của đối phương ngăn lại.

    Mặc dù người đối phương không sài được, bị hắn giết điệu rơi một ít, nhưng sau đó một đám địch nhân lại chạy đến, nhất là Tư Mã Húc Nhật mang theo hai Nhân Anh kỳ, còn có vài tên có Long lực cùng hơn mười tên Thoát Tục kỳ chạy đến, mà mấy trăm tên Siêu Phàm kỳ chung quanh ngự kiếm phòng thủ.

    Bày ra từng cái trận thế, lực lượng của bản thân bọn hắn có lẽ không được, chỉ khi nào hình thành trận thế, uy lực sẽ rất kinh người.

    Cho dù không có biện pháp ngăn trở người có Long lực, thế nhưng mà hơi chút ảnh hưởng, cũng đủ để phát ra tác dụng rất trọng yếu.

    - Chạy đi, ngươi chạy nữa đi, ta xem ngươi có thể chạy chỗ nào.

    Tiểu tử, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, giải thích rõ ràng ai bảo ngươi tới quấy rối, có lẽ bổn công tử còn có thể tha cho ngươi một mạng, cho ngươi trở thành tùy tùng của bổn công tử...

    Tư Mã Thái nhắc nhở, khiến cho Tư Mã Húc Nhật bừng tỉnh đại ngộ, lần nữa dẫn đầu thủ hạ bao quanh Viêm Long này, trên mặt của hắn tràn đầy dáng tươi cười, đã không có phẫn nộ cùng uể oải trước kia, tựu như thượng vị giả cao cao tại thượng nhìn Viêm Long này, đương nhiên, ý đồ không thể để cho người khác biết rõ, bởi vậy hắn nói rất chính nghĩa lăng nhiên, còn vô cùng đắc ý.

    - Phi!

    Trình Cung nhổ ra một búng máu, cả người đầy máu đứng ở nơi đó, nhưng thần thái vô cùng cuồng ngạo như trước nhìn Tư Mã Húc Nhật:

    - Móa, con mẹ ngươi tính toán cái gì đó, để cho ta làm tùy tùng của ngươi, ngươi muốn làm người hầu cho ta cũng không đủ tư cách.

    Hèn hạ vô sỉ, thua không nổi vậy mà chơi loại thủ đoạn hạ lưu này, các ngươi cũng xưng Luyện đan sư, còn Đan đạo đại sư, ta xem ngươi chó má không phải, bại hoại bên trong Luyện đan sư.

    - Ha ha...

    Tư Mã Húc Nhật đột nhiên cười to nói:

    - Trên thế giới này chỉ dùng thành bại luận anh hùng, ngươi ngoan ngoãn mà nghe lời hợp tác cùng ta, sẽ có chỗ tốt của ngươi, nếu như không nghe lời, hừ, ta cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, người đâu, bắt lấy hắn.

    Không sai biệt lắm, không sai biệt lắm, mịa nó, nói như thế nào thành Bà La Đa Hải này cũng là một trong hai đại trọng địa của các ngươi, gần với Thần đô Bà La Đa, sao lại chậm như vậy.

    Cho dù phái người ngăn chặn bọn người Tư Mã Thái, Bá Kiếm lão tổ cùng Hỏa Thiên Thu, cũng không phải chậm như vậy ah.

    Nhanh lên, mịa nó, không nhanh chút tổn thương trên người bổn đại thiếu sẽ nhanh lành lại, aii, được rồi, lại chịu bị thương a.

    Thần niệm của Trình Cung cũng không phải là đám người Tư Mã Húc Nhật có khả năng so sánh, ở thời điểm Tư Mã Húc Nhật vây quanh, hắn cũng đã cảm nhận được bên ngoài còn có một sóng người tồn tại, hơn nữa số lượng sóng người này còn đang không ngừng tăng thêm, chỉ là bọn hắn sử dụng đặc thù phương pháp che dấu, thần niệm người bình thường không có biện pháp phát hiện bọn hắn.

    Nhưng trong lòng Trình Cung sớm liệu định bọn hắn sẽ đến, cộng thêm thần niệm của hắn, tự nhiên có thể phát hiện.

    Nhìn thấy nhân số bọn hắn không đủ không có động thủ, mà hai gã Nhân Anh kỳ kia có một người đã ra tay, Trình Cung chỉ có thể mạo xưng đi lên tái chiến.

    Hắn sử dụng phương pháp rất thảm thiết, hoàn toàn là đấu pháp dốc sức liều mạng.

    - Đừng giết chết hắn, ta còn có trọng dụng.

    Chứng kiến Trình Cung đã là nỏ mạnh hết đà, Tư Mã Húc Nhật nhìn xem cũng thấy nguy hiểm, lo lắng thủ hạ mình sẽ giết chết Trình Cung, lập tức mở miệng quát bảo ngưng lại.

    Đã có mệnh lệnh này của Tư Mã Húc Nhật, hơn nữa Trình Cung dốc sức liều mạng, trong khoảng thời gian ngắn Trình Cung chỉ là chịu chút trọng thương, lại dùng hai mươi Long lực cùng một Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu vùng vẫy một hồi lâu, cuối cùng, Trình Cung cảm nhận được người chung quanh muốn xuất thủ, hắn cũng tìm ra một cơ hội bị tên thần tiên lục địa kia đánh trúng, mượn thế bay về phía xa xa.

    - Móa nó, không phải bảo ngươi không được giết chết hắn sao, ai bảo ngươi nặng tay như vậy, nếu hắn chết, ta diệt cả nhà ngươi.

    Chứng kiến Trình Cung dốc sức liều mạng đột nhiên bị đánh bay ra ngoài, hơn nữa như là đã chết, còn có máu tươi vẩy ra, Tư Mã Húc Nhật cũng càng hoảng sợ, không thể chết được, không thể chết được, nếu như hắn đã chết, mình đi đâu tìm phương pháp luyện chế dược vật Địa cấp thượng phẩm thành đan dược Địa cấp siêu phẩm, bởi vậy hắn không hận không được.

    - Ta...

    Không có ah...

    Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu kia cũng ngây dại, nhìn hai tay của mình không hiểu thấu, vừa rồi mình không có quá phát lực a, sao bỗng nhiên ngay lúc đó tên tiểu tử Viêm Long này lại xông lên cho mình đánh một cái.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhưng vào lúc này, tràng diện trực tiếp không khống chế được, Tư Mã Húc Nhật vừa mới xông lên muốn xem xét Trình Cung sống hay chết, đột nhiên bị một đạo kiếm khí bổ trúng, hắn hoàn toàn không có phòng bị trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, sau đó một đám người vọt ra.

    Đám người kia sớm có chuẩn bị tốt, lập tức công kích đem mấy trăm mét chung quanh san thành bình địa, cũng giết chết hơn phân nửa thủ hạ mà Tư Mã Húc Nhật mang đến, đợi thời điểm hai Nhân Anh kỳ thủ hạ của Tư Mã Húc Nhật kịp phản ứng dẫn người phản kích, lại phát hiện đã mất đi tăm hơi đối phương, mà Viêm Long vừa rồi bị đánh đến sinh tử không biết cũng đã biến mất.

    Mà Tư Mã Húc Nhật cũng bị trọng thương, đã lâm vào hôn mê, bởi vì một đạo kiếm khí kia quá mức cường hoành, ngay cả Nguyên Anh trong cơ thể hắn cũng bị thương nặng.

    Thủ hạ của Tư Mã Húc Nhật tự nhiên không biết tầm quan trọng của Viêm Long này, nhìn thấy Tư Mã Húc Nhật bị thương nặng, bọn hắn đều luống cuống, lập tức liên hệ bọn người Tư Mã Thái, bọn hắn thì mang theo Tư Mã Húc Nhật lập tức chạy về tổng bộ Tư Mã gia tộc tại thành Bà La Đa Hải.

    Chương 456: Lẫn vào thần miếu

    Nguyên tắc làm việc của Trình Cung, hoặc là không làm, muốn làm liền khẳng định phải toàn lực ứng phó, làm được tốt nhất.

    Kể cả kế hoạch lần này, hết thảy đều đang trong khống chế, đến thời điểm cuối cùng Trình Cung trực tiếp làm cho mình triệt để tiến vào bên trong một loại hôn mê sâu.

    Loại hôn mê này, cho dù bình thường Trình Cung cũng không dám đơn giản thi triển, bởi vì loại hôn mê này nếu như không có ngoại lực tương trợ mà nói, có lẽ mười năm, có lẽ trăm năm mới có thể tỉnh lại.

    Trước kia Trình Cung cô đơn một mình tu luyện không sao cả, lực lượng bằng hữu bên cạnh hắn cùng đều cường đại, đừng nói mười năm, trăm năm, cho dù một ngàn năm về sau, trừ khi xảy ra ngoài ý muốn, nếu không cơ thể hắn vẫn bảo trị trạng thái như ngày hôm nay.

    Nhưng bây giờ bất đồng, hiện tại nếu hắn tiến vào bên trong hôn mê sâu một trăm năm, khi tỉnh lại lần nữa còn không biết sẽ biến thành bộ dáng gì.

    Ở kiếp này người nhà, thân tình, bằng hữu, với hắn mà nói đều phi thường trọng yếu, bởi vậy chưa bao giờ hắn đi nếm thử loại tu luyện này.

    Đây là một loại phương pháp tu luyện bên trong Âm Dương Vạn Vật Quyết, một khi tiến vào trạng thái nầy, đều có trợ giúp rất lớn đối với linh hồn, cảm ngộ.

    Lần này Trình Cung chính là đánh bạc, đánh bạc Thần Miếu Bà La Đa tuyệt đối sẽ không buông tha cơ hội này, buông tha một tồn tại như Viêm Long.

    Ngẫm lại, một tiểu tử còn chưa có đạt tới Đan đạo đại sư, ngay cả lực lượng Nhân Anh kỳ cũng không có, lại có thể sử dụng dược vật Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, giá trị tuyệt đối không kém hơn một Thiên Anh.

    Hơn nữa Thần Miếu còn kết thù cùng Tư Mã gia tộc, này mới là trọng yếu nhất, nếu như mình cố ý kết thù, có lẽ bọn hắn sẽ hoài nghi, nhưng loại tình huống này triệt để đắc tội cùng Tư Mã gia tộc, hơn nữa mình vẫn lại dùng phương thức gần như tử vong, dù có đa nghi đến đâu cũng không có thể hoài nghi chuyện này.

    Đương nhiên cũng không bài trừ ngoài ý muốn nổi lên, tỷ như người Tư Mã gia tộc đuổi tới giết chạy người Thần Miếu Bà La Đa cứu mình, mình rơi vào trong tay Tư Mã gia tộc, nhưng đây đối với Trình Cung mà nói cũng không sao cả.

    Vừa rồi Tư Mã Húc Nhật nhìn thấy mình lần nữa, đã không có lửa giận trước kia, đã hoàn toàn tỉnh táo lại, thậm chí ẩn ẩn có một loại hưng phấn áp chế không nổi, đây tuyệt đối là đã suy nghĩ minh bạch, cho dù bọn hắn bắt được mình, cũng sẽ nghĩ biện pháp làm cho mình tỉnh lại.

    Mà dưới tình huống hiện tại của mình, bọn hắn muốn làm cho mình tỉnh táo lại, không có đan dược trình độ Thiên cấp trung phẩm tuyệt đối không có khả năng.

    Trình Cung đã sớm nghĩ kỹ, mịa nó, lão tử hao phí khí lực lớn như vậy diễn trò, bây giờ cũng là lúc nên thu hoạch, bất kể là Thần Miếu Bà La Đa hay là Tư Mã gia tộc, một khi làm mình tỉnh lại, sau đó mình sẽ có chỗ tốt liên tục không ngừng.

    Về phần nói đan dược Thiên cấp trung phẩm, ở Nam Chiêm Bộ Châu ít có thể tưởng tượng, trừ khi thế lực như là Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông mới có thể có, thế lực khác sợ rằng rất khó có được, cho dù có cũng không có khả năng lấy ra.

    Nhưng ở trong mắt hai quái vật khổng lồ như Thần Miếu Bà La Đa cùng Tư Mã gia tộc, mặc dù đan dược Thiên cấp trung phẩm quý trọng, nhưng tuyệt đối xa xa không trọng yếu bằng giá trị của mình.

    Bởi vậy Trình Cung yên tâm tiến vào trong trạng thái hôn mê sâu trong Âm Dương Vạn Vật Quyết, nơi đó không có thời gian, không có cảm giác nào, chỉ có một mảnh hỗn độn, người ở trong đó cảm ngộ một loại cảnh giới rất huyền diệu.

    Có lẽ chưa hẳn có hiệu quả lập tức, nhưng mà có thể ở trong tu luyện sau này, có chỗ tốt lớn lao.

    Không biết đi qua bao lâu, Trình Cung đột nhiên cảm giác được một cổ lực lượng đang không ngừng dung nhập vào trong thân thể của mình, cảm nhận được cổ lực lượng này, thần niệm của Trình Cung cuối cùng thức tỉnh lần nữa, trải qua lần hôn mê sâu này, thần niệm của Trình Cung trở nên càng phát ra cường đại.

    Không ngừng vận chuyển dung nhập lực lượng vào trong thân thể, thần niệm của Trình Cung cũng nhận được rất nhiều chỗ tốt.

    Hơn nữa công pháp Thiên Biến Vạn Hóa của Trình Cung, cũng không phải công pháp bình thường, cho dù đối phương tiếp xúc gần gũi, kiểm tra cũng khó có khả năng phát hiện vấn đề, trừ khi đối phương đã đột phá Thiên Anh, vậy cũng phải cẩn thận kiểm tra mới có cơ hội phát hiện, này vẫn là bởi vì bây giờ lực lượng của Trình Cung không đủ mạnh, một khi Trình Cung tiến vào cảnh giới Nhân Anh, cho đến lúc đó, coi như là Thuần Dương cảnh giới cũng không có biện pháp phát hiện.

    Ah!

    Đan dược có thể chữa trị thần niệm, tăng cường thần niệm, thứ tốt a, hơn nữa có thể làm cho mình hấp thu thoải mái như thế, tuyệt đối là đan dược Thiên cấp, ha ha ha, thoải mái!

    Nếu không phải Trình Cung tỉnh táo lại còn cảm nhận được thần niệm hấp thu, trong thân thể của mình cũng có thật nhiều dược lực khổng lồ còn chưa có tiêu hóa, hắn lập tức không chút khách khí bắt đầu hấp thu.

    - Tốt rồi, tốt rồi, cuối cùng tỉnh lại, thần niệm của hắn thiếu một chút nữa liền triệt để trầm luân, lãng phí không ba khối đan dược Thiên cấp hạ phẩm, còn có một khối Ngưng Thần Đan Thiên cấp trung phẩm, cuối cùng kéo hắn từ biên giới U Minh Luyện Ngục trở lại.

    Lúc này, một thanh âm lạ lẫm vang lên.

    - Thiếu điều, không nghĩ tới lúc ấy đánh thảm liệt như vậy, không gian giới chỉ của hắn cũng bị hủy diệt rồi, nhưng mà cũng may bên trong còn có một Đan Đỉnh tổn hại cùng một tấm lệnh bài.

    Không nghĩ tới, hắn có tài khoản chữ thiên đỉnh cấp Tứ Phương Lâu, xem ra ta quả nhiên không có tính toán sai, tiểu tử này có lai lịch lớn.

    Lúc này, lại có một thanh âm vang lên.

    Cái thanh âm này, Trình Cung sững sờ, lập tức nở nụ cười.

    Trong lòng của hắn thật sự đang cười, rất vui vẻ, rất vui vẻ a.

    Đạp phá thiết hài vô mịch xử, vẫn đang tìm không được, vốn là kế hoạch của mình là tiến vào Thần Miếu Bà La Đa, sau đó lại mượn nhờ Thần Miếu Bà La Đa tìm hiểu hạ lạc của Vũ Thân Vương, lại không nghĩ rằng mình vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, đã nghe được Vũ Thân Vương đối thoại cùng người khác.

    Về phần không gian giới chỉ bị hủy diệt kia, đồ vật bên trong, toàn bộ đều là Trình Cung đã sớm khống chế tốt, xếp đặt thiết kế.

    Ha ha, ba khối đan dược Thiên cấp hạ phẩm, một viên Ngưng Thần Đan Thiên cấp trung phẩm, trách không được thần niệm của mình trực tiếp phá tan bình cảnh Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, nguyên lai là Ngưng Thần Đan chuyên môn nhằm vào thần niệm.

    Quả nhiên là chỗ tốt liên tục, nếu như thân thể của mình tiêu hóa những đan dược này, lực lượng cũng đồng dạng sẽ tăng lên.

    Trình Cung không chút khách khí, điên cuồng bắt đầu hấp thu những dược tính này.

    - Tốt rồi, hắn đã có chút ít thức tỉnh, đang luyện công hấp thu khôi phục, chúng ta đi ra ngoài trước a.

    Lúc này, một thanh âm khác lại vang lên, sau đó Trình Cung cũng hoàn toàn tiến vào trạng thái tu luyện.

    Trình Cung ngụy trang thần niệm của mình ở Nhân Anh kỳ tầng thứ ba, thân thể ngụy trang đến Nhân Anh kỳ tầng thứ hai, như vậy đã lộ ra không giống bình thường, lại không đến mức quá mức kinh thế hãi tục.

    Dù sao, thần niệm của Luyện đan sư cường đại là rất bình thường, về phần cường độ thân thể, Trình Cung cũng là có ý, để cho bọn họ có thể rõ ràng cảm nhận được, thân thể của mình cường đại đồng thời bên trong ẩn chứa rất nhiều đan dược, nguyên dịch thậm chí ẩn chứa khí tức Chuyển Sinh Đan.

    Chỉ cần không phải tiến vào bên trong hôn mê sâu của Âm Dương Vạn Vật Quyết, trên cơ bản tu luyện chấm dứt, đối với thời gian vẫn còn có chút khái niệm.

    Trình Cung có thể cảm nhận được, đại khái trải qua ba ngày thời gian, mình mới triệt để hoàn toàn hấp thu hết dược tính những đan dược này.

    Không có biện pháp, không dám bạo lộ, bằng không mà nói cũng không cần thời gian dài như vậy.

    Ngưng Thần Đan ở trong đan dược Thiên cấp trung phẩm cũng thuộc về đan dược hiếm thấy, thần niệm của Trình Cung chẳng những một hơi đột phá Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, mượn nhờ cổ lực lượng này trực tiếp đạt đến Nhân Anh kỳ tầng thứ bảy đỉnh phong.

    Thân thể cũng tăng lên rất nhanh, bây giờ đã là Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, cách Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng chỉ thiếu chút nữa.

    Muốn nói thân thể hoặc là thần niệm ở một phương diện khác, ngẫu nhiên mạnh hơn thực lực bản thân một chút ngược lại là có, nhất là thần của Luyện đan sư đều mạnh mẽ hơn lực lượng bản thân một chút.

    Nhưng tình huống như Trình Cung, cho dù Tu chân giới từ xưa đến nay, sợ rằng cũng rất ít có, lực lượng còn áp chế ở Thoát Tục kỳ, nhưng thân thể, thần niệm, thậm chí pháp lực trong cơ thể, đối với quy tắc cảm ngộ, đều đã đến cảnh giới tương đối cao, chỉ là chết sống không đột phá.

    Nhưng loại trình độ như hắn một khi đột phá, cũng là vô cùng kinh khủng.

    Thần niệm, thân thể của Trình Cung đều đề thăng không ít, thậm chí cảm ngộ đối với không gian, lực lượng cùng thần thông đều tiến bộ rất nhiều, lại không thể bạo lộ quá nhiều.

    - Bành.

    Đột nhiên, lực lượng Trình Cung mãnh liệt tăng lên đến mạnh nhất, thân thể lập tức xông ra khỏi phòng.

    - Người nào, ở trong Thần Miếu cũng dám xông loạn.

    - Đứng lại, ngăn hắn lại.

    - Coi chừng, đó là khách quý.

    Trình Cung giả bộ như rất mờ mịt xông ra khỏi phòng, lập tức làm Thần vệ chung quanh chú ý, khi bọn hắn muốn tới ngăn cản, thì có mấy người vội vàng hô lớn.

    Trình Cung trực tiếp vọt tới giữa một cái sân rộng lớn, xa xa là Thần Miếu liên miên không dứt, không ngừng hướng lên, mà chung quanh thì tản mát ra một cổ lực lượng cường hãn, cơ hồ ở lúc hắn lao tới, vài đạo lực lượng cường đại liền tập trung hắn, rất nhiều Thần vệ cũng đã vọt ra.

    Nơi này chính là Thần Miếu Bà La Đa, thế lực cường đại nhất trên mặt đất của Bà La Đa Châu.

    - Nơi này không có chuyện của các ngươi, lui ra.

    Lúc này, một thanh âm đột nhiên bay tới, sau một khắc, Đại Tế Tự đã xuất hiện ở giữa không trung.

    - Vâng.

    Đại Tế Tự là người phát ngôn của thần, thậm chí có thể xem như là bán thần, một câu nói liền làm cho Thần vệ cùng những thần niệm cường đại đang tập trung Trình Cung kia tiêu tán toàn bộ.

    - Viêm lão đệ, không nghĩ tới ngươi khôi phục thật đúng là nhanh, ba khối Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm, một viên Ngưng Thần Đan Thiên cấp trung phẩm, vậy mà hoàn toàn hấp thu nhanh như vậy.

    Bóng người lóe lên, thân ảnh Vũ Thân Vương cũng đã xuất hiện ở bên cạnh Đại Tế Tự.

    Còn Viêm lão đệ, gọi rất thân thiết, lại tự nhiên như vậy, rất biết cách lôi kéo làm quen.

    Trình Cung vừa nhìn thấy Vũ Thân Vương xuất hiện, thầm nghĩ trong lòng, cái cấp dưới này ngược lại là giảm đi không ít công phu của bổn đại thiếu.

    - Ta từ nhỏ cầm đan dược làm kẹo ăn, đan dược Thiên cấp ta ăn cũng không ít.

    Trình Cung nói xong, đề phòng nhìn bốn phía:

    - Nơi này là chỗ nào, các ngươi là người nào?

    - Nơi này là Thần Miếu Bà La Đa, trước kia ngươi bị người Tư Mã gia tộc đuổi giết, là Vũ Thân Vương phái thủ hạ của hắn, hi sinh rất lớn mới cứu được ngươi, còn không tiếc một cái giá lớn cho ngươi phục dụng đan dược, cũng may, cuối cùng kéo được ngươi từ cửa U Minh trở về.

    Các ngươi đều là người trẻ tuổi, các ngươi từ từ nói chuyện đi.

    Đại Tế Tự hướng về phía Trình Cung nói xong, sau đó xoay người rời khỏi.

    Mấy ngày nay hắn cùng Đại Tế Tự cũng tán gẫu qua, sau khi cứu Viêm Long trở về, một chút đề phòng duy nhất của bọn hắn đối với Viêm Long cũng đã biến mất, bởi vì lúc ấy hắn như là một người chết, có thể nói, cứu muộn một chút, thậm chí hơi chút do dự thoáng một phát thì Viêm Long này sẽ chết đến không thể chết lại.

    Cho dù sau khi phục dụng nhiều đan dược như vậy, cũng không dám cam đoan hắn có thể sống, may mắn sinh mệnh lực của tiểu tử này rất ngoan cường, vậy mà sống lại.

    Người sống lại, lại có phiền toái cùng phiền não mới rồi.

    Chương 457: Biết thời biết thế

    Kỳ thật trong lòng Vũ Thân Vương vẫn luôn suy nghĩ, mình làm sao để mời Viêm Long này đến bên cạnh mình, nhưng lời này lại không tốt nói cùng Đại Tế Tự.

    Vì mặc dù tuổi Viêm Long không lớn lắm, nhưng tiềm lực vô a, Vũ Thân Vương có thể nhìn ra, Đại Tế Tự cũng rất thích.

    Hơn nữa lần này vì cứu Viêm Long này, dùng tốc độ nhanh nhất đưa hắn đưa đến Thần Đô, cộng thêm vì cứu hắn, Thần Miếu Bà La Đa cũng là hạ đủ vốn gốc, điều này làm cho mấy ngày nay Vũ Thân Vương một mực không biết nên nói như thế nào.

    Bởi vì thật sự không có biện pháp tranh chấp cùng Thần Miếu Bà La Đa, về sau chỉ có thể nghĩ, dùng hình thức bằng hữu kéo Viêm Long này đi, về phần phía sau thì đi bước nào tính bước đó, chỉ cần thực lực mình đầy đủ cường đại rồi, hoặc là quan hệ cùng Viêm Long này tốt lên, chuyện còn lại sẽ rất dễ làm.

    Nhưng mà khiến cho hắn như thế nào cũng không nghĩ tới chính là, vậy mà Đại Tế Tự sẽ như thế, này chẳng khác nào là bán không chỗ tốt cho mình.

    - Đa tạ, Ngưng Thần Đan Thiên cấp trung phẩm, Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm đúng không, ta sẽ trả lại gấp đôi...

    Trình Cung biểu hiện rất cuồng ngạo, muốn trực tiếp từ trong không gian giới chỉ lấy đan dược ra, nhưng nháy mắt sau đó lại ngậm miệng không nói.

    - Khục!

    Chứng kiến Viêm Long ngẩn người, Vũ Thân Vương bề bộn nhẹ giọng ho khan một tiếng:

    - Viêm lão đệ, sau khi người của ta cứu ngươi cũng đã như thế, thật sự có lỗi, cứu hơi trễ, bởi vậy không có biện pháp...

    - Móa nó, cũng dám hủy diệt không gian giới chỉ của ta, trong đó có ba khối đan dược Thiên cấp tuyệt phẩm bảo vệ tánh mạng, hơn mười khối Thiên cấp thượng phẩm, còn có trên trăm khối Thiên cấp trung phẩm, cùng vô số đan dược cùng dược liệu khác.

    Còn có một kiện Linh khí thượng phẩm, năm kiện Linh khí trung phẩm, cùng vô số Linh khí hạ phẩm, hỗn đãn, Tư Mã Húc Nhật, nếu ta không giết ngươi, ta sẽ không gọi Viêm Long.

    Trình Cung giống như điên cuồng ngửa mặt lên trời gào thét, điên cuồng, phát huy vô cùng tinh tế.

    - Phốc...

    Nguyên vốn Đại Tế Tự đã ngồi ở trong đại điện, đang uống Thần Sơn Thánh Thủy, trực tiếp phun ra một ngụm Thánh Thủy.

    Loại Thánh Thủy này ẩn chứa năng lượng mạnh mẽ, chỉ có hắn mới có thể tùy ý hưởng dụng, nhưng phun ra một ngụm cũng rất lãng phí.

    Bởi vì thần niệm của hắn cũng một mực chú ý đến Viêm Long cùng Vũ Thân Vương này, hoặc là nói, hắn đang nhìn xem Vũ Thân Vương xử lý chuyện này như thế nào, nhưng khiến cho hắn không nghĩ tới chính là lời này của Trình Cung.

    Bà mẹ nó, đan dược Thiên cấp tuyệt phẩm, Linh khí thượng phẩm, này coi như là Đại Tế Tự hắn nghe cũng ngây người.

    Bà mẹ nó, nhiều thứ tốt như vậy, ngay cả hắn cũng động tâm, không, đau lòng, mịa nó, vậy mà hủy diệt rồi.

    Sớm biết như vậy, thì hắn đã bảo người nhanh chóng cứu đi, sau đó có thể vụng trộm nói bị Tư Mã Húc Nhật hủy diệt, rồi lại...

    Phá gia chi tử, quá phá sản, tên hỗn đản Tư Mã Húc Nhật này, vậy mà hủy diệt rồi.

    Sau đó hắn lại sợ, lão tử của tiểu tử này rốt cuộc là ai, dù mình...

    Khục...

    Cũng không có thể xuất ra nhiều đồ vật như vậy ah.

    Vũ Thân Vương ở một bên nghe được cũng nuốt nước miếng, hắn là hoàng tử Lam Vân đế quốc, đường đường Vũ Thân Vương, khống chế hơn một ngàn hòn đảo hải ngoại, dùng đảo Thiên Vũ thống trị toàn bộ quần đảo hải ngoại, bây giờ lại đạt được di tích bảo tàng, càng thêm có Thần Miếu Bà La Đa, Nam Cương Thần Giáo toàn lực ủng hộ, nhưng tuy vậy, thứ tốt trên người hắn cũng không có nhiều như tiểu tử này.

    Mà giờ khắc này Trình Cung đang điên cuồng gào thét muốn giết Tư Mã Húc Nhật kia, trong lòng cười muốn gấp người, dù sao khi không gian giới chỉ bị hủy diệt, chảy vào bên trong không gian loạn lưu, ai cũng không được gì, cũng không có biện pháp kiểm chứng, mình có khoa trương hơn nữa cũng chẳng sao.

    Cẩn thận lưu ý đến biến hóa sắc mặt của Vũ Thân Vương, trong lòng Trình Cung thoải mái a, mịa nó, Hoàng đế không vội thái giám gấp, bổn đại thiếu nói ném đồ vật, các ngươi đi theo đau lòng, trông còn thèm chảy nước giải, cho dù không ném cũng không phải là của các ngươi.

    Cuối cùng, phát tiết một phen, thậm chí dưới sự phẫn nộ kích động hủy diệt vài phòng ốc, Trình Cung cảm giác trình diễn không sai biệt lắm, lúc này mới ngừng lại.

    - Viêm lão đệ, nhiều đồ vật như vậy sao ngươi đều mang ở trên thân thể, bởi vì cái gọi là hoài bích có tội a, đáng tiếc.

    Vũ Thân Vương thật sự đáng tiếc, những vật này nếu hắn nhận được, sẽ có bao nhiêu chỗ tốt a.

    - Hô!

    Trình Cung thở dài ra một hơi:

    - Được rồi, bất quá là một ít vật tùy thân, sớm biết như vậy lúc ấy liền trực tiếp sử dụng Thuần Nguyên Đan kíp nổ Linh khí trung phẩm, hoặc là Linh khí thượng phẩm, nói không chừng còn có thể nổ trọng thương hoặc chết Tư Mã Húc Nhật kia.

    Mười vạn Thuần Nguyên Đan, cũng biến mất bên trong không gian loạn lưu, may mà lệnh bài Tứ Phương Lâu không có mất, ngày nào đó đi tìm Tứ Phương Lâu lại lấy một ít.

    Nói chuyện lúc sau, Trình Cung ra vẻ lầm bầm lầu bầu nói, lại lại một lần nữa làm Vũ Thân Vương hoảng sợ.

    Tùy thân, vậy hắn bảo tồn ở Tứ Phương Lâu bao nhiêu thứ, cũng đúng, nhân vật có thể cầm đến tài khoản đỉnh cấp chữ thiên, có ai không phải đại nhân vật thông thiên, coi như là cấp bậc của Đại Tế Tự này, cũng chỉ cầm lệnh bài đỉnh cấp chữ thiên mà thôi.

    Mà cấp bậc như Đại Tế Tự, một châu có bao nhiêu người ah!

    Không được, muốn chiêu mộ người này xuống dước trướng rất khó khăn, phải nghĩ những biện pháp khác.

    - Đồ vật không có quá quan trọng, người không có việc gì là được, nếu không phải ta cũng có thù cùng Tư Mã gia tộc, lần này cho một nhóm người chuẩn bị quấy rối, thật đúng là không có biện pháp cứu Viêm lão đệ.

    Người ta cũng không xem ra gì, Vũ Thân Vương lại đau lòng, nhưng trên mặt mũi cũng phải giả bộ như không hề để ý.

    Đồng thời, chủ đề trong lúc bất tri bất giác dẫn tới chuyện khác, dẫn tới chuyện ta đã cứu mạng ngươi.

    - Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, cảm tạ ta không nói, ngươi cứu ta tổn thất nhiều người nhiều tài lực như vậy.

    Như vậy đi, ta ở đây có một cái phiếu nợ Vạn Vô Nhất của Tứ Phương Lâu, là trước kia ta muốn lấy ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan, bọn hắn chỉ có hai mươi ba vạn, còn thiếu ta bảy vạn Thuần Nguyên Đan.

    Mặt khác chờ sau khi ta khôi phục, ta sẽ dùng một viên đan dược Thiên cấp siêu phẩm, mười khối đan dược Thiên cấp thượng phẩm, cùng với một trăm khối đan dược Thiên cấp trung phẩm với tư cách cảm tạ.

    Dù sao đều là khoác lác, giờ phút này Trình Cung mở miệng đều là thổi lớn, đương nhiên, vì để tránh cho xạo quá bị lộ, Trình Cung cũng không nói Đạo đan cùng Đạo khí, coi như là thu liễm khi đang khoác lác.

    - Đáng giá!

    Đại Tế Tự ở trong điện, một mực dùng thần niệm chú ý bọn họ, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, đan dược Thiên cấp siêu phẩm, cho dù ở Thần Miếu Bà La Đa cũng thuộc về đan dược chiến lược, bình thường căn bản không có khả năng vận dụng, cho dù hắn cũng chỉ phục dụng qua một hạt mà thôi.

    Mà giá trị bảy vạn Thuần Nguyên Đan, càng không cần phải nói, còn có mười khối đan dược Thiên cấp thượng phẩm cùng một trăm khối đan dược Thiên cấp trung phẩm, này đã thu hồi giá vốn nghìn lần, không, vạn lần.

    Trình Cung vừa mới mở miệng, thiếu chút nữa khiến cho Vũ Thân Vương thất thố, mịa nó, những vật này quá quý trọng, hắn thiếu chút nữa thốt ra đồng ý.

    Cái lúc này, ai sẽ để ý những thứ khác, hoàn toàn sẽ không bận tâm cái gọi là vấn đề thể diện, càng là Tu Chân giả tranh đấu cùng thiên, nghịch thiên cải mệnh, càng là như thế, bên trên con đường tu luyện, cái gọi là mặt mũi cùng tôn nghiêm đều là hư vô.

    Dưới tình huống không đủ lợi ích, mới có thể đi chú ý những chuyện này, nguyên nhân Vũ Thân Vương không có lập tức đáp ứng chính là, hắn nhìn ra Viêm Long này rõ ràng không muốn thiếu nhân tình của hắn.

    Phải biết rằng, đồ vật có giá, tình ý vô giá.

    Người này chỉ có hai mươi Long lực, lại giàu có đến loại trình độ này, bối cảnh của hắn chắc chắn rất khủng bố.

    Nếu để cho hắn trả nhân tình này, hiện tại có lẽ mình sẽ rất vui vẻ, nhưng sau này sẽ chung thân hối hận, có lẽ là làm chuyện ném đi dưa hấu nhặt hạt vừng, không được, tuyệt đối không thể để cho hắn trả nhân tình này, nhưng lại muốn cho hắn thiếu mình nhân tình càng lớn hơn.

    - Viêm lão đệ nói gì vậy là sao, mặc dù Chu Trị Quốc ta không tính giàu có, nhưng nói như thế nào cũng là Vũ Thân Vương Lam Vân đế quốc của Nam Chiêm Bộ Châu, Thiếu giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, nắm trong tay vùng biển hải ngoại mấy chục vạn dặm, hơn một ngàn đảo quốc.

    Bây giờ càng là hợp tác cùng Thần Miếu Bà La Đa, chuẩn bị nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu, chẳng lẽ Viêm lão đệ cho là ta cứu ngươi, chính là vì chút đồ vật đó sao, nếu là như vậy, bây giờ thương thế của Viêm lão đệ đã tốt rồi, có thể đi đi.

    Vũ Thân Vương lộ ra bộ dạng rất thất vọng, trực tiếp nghiêng người làm một cái thủ thế.

    Móa nó, còn giả bộ rất giống, nếu người không biết, sợ rằng thật đúng là bị lừa rồi.

    Được rồi, ngươi diễn trò, ta cũng diễn trò cùng ngươi.

    - Ngươi đã hiểu lầm... ta... ta không phải ý tứ kia, ân tình cứu mạng không phải những vật này có thể đền đáp, ta chỉ là không muốn làm cho ngươi tổn thất lớn như vậy, bởi vậy...

    - Nói gì vậy.

    Vũ Thân Vương một bộ không sao cả nói:

    - Ít đồ kia tính toán cái gì, chỉ cần có thể cứu được mạng của Viêm lão đệ, bỏ nhiều hơn nữa cũng không coi vào đâu.

    Phong thái của Viêm lão đệ, ta cũng đã thấy được, chỉ là Tư Mã gia tộc kia quá mức hèn hạ.

    Nói thật, tuổi chúng ta kém cũng không lớn, ta cũng rất thích kết giao bằng hữu, ta chỉ là muốn kết giao bằng hữu cùng Viêm lão đệ, không có ý khác, nếu như Viêm lão đệ nói cái gì có ân hay không, ta đây chỉ có thể làm như không biết ngươi rồi.

    - Này...

    Trình Cung ra vẻ khó xử, nhưng sau đó nói:

    - Được rồi, chẳng qua không gian giới chỉ trên người ta tổn hại, cũng không có mặt khác dư thừa.

    Như vậy đi, vừa vặn lệnh bài tài khoản này vẫn còn, nếu thuận tiện ta sẽ đưa vào thần niệm của mình, Vũ Thân Vương giúp ta đi đến Tứ Phương Lâu, để cho bọn họ trước lấy ra bảy vạn Thuần Nguyên Đan cho ta, còn chuyện không gian giới chỉ cùng đan dược hơi phiền toái, mịa nó, Đan Đỉnh của ta lại hư mất...

    - Viêm lão đệ dùng Thuần Nguyên Đan nói với ta là tốt rồi, mặc dù bây giờ ta không có nhiều như vậy, nhưng mà đang ở Thần Miếu Bà La Đa, dùng danh nghĩa của ta nói cùng Đại Tế Tự, cái gì cũng có thể nhận lấy.

    Kể cả đan dược, không gian giới chỉ, ta gần đây sẽ ở Bà La Đa Châu tĩnh tu một thời gian ngắn, chỉ cần ta còn ở đây, Viêm lão đệ có bất kỳ nhu cầu gì, cứ mở miệng.

    Giờ phút này Vũ Thân Vương lớn gan nói xong, mịa nó, bản lĩnh của tiểu tử Viêm Long này hắn cũng nhìn thấy, Linh khí hạ phẩm trực tiếp dùng Thuần Nguyên Đan thúc dục bạo tạc nổ tung, trong không gian giới chỉ có nhiều đồ vật bị mất như vậy, hắn cũng chỉ là phẫn nộ thoáng một phát, giống như căn bản không xem ra gì.

    Đồng dạng là người có bối cảnh, nhưng hiển nhiên người này so với mình hùng hậu hơn nhiều lắm, hắn là một Vương gia, hình như đối phương căn bản không để ý, aii!

    - Vậy cũng không cần, sớm muộn gì ta cũng phải lấy.

    Đan dược cũng không cần, tự ta luyện chế là được rồi, đan dược Thiên cấp ta cũng có thể luyện chế, hừ.

    Ta vừa vặn du lịch thiên hạ, lần này ta không làm Tư Mã gia tộc lụi bại, giết chết Tư Mã Húc Nhật kia, ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi Bà La Đa Châu.

    Vũ Thân Vương, ngươi nói ngươi muốn thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, có cần ta giúp ngươi thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu không, sau đó gặp lại ở Trung Châu a.

    Trình Cung trong lòng tự nhủ, ngươi có lẽ rất chờ mong câu nói này của ta đi.

    Quả nhiên, nghe xong lời này của Trình Cung, Vũ Thân Vương thật là mở cờ trong bụng, mặc dù bối cảnh của Viêm Long này hùng hậu không giống bình thường, nhưng lại có bệnh quần là áo lượt, chỉ cần hắn có hứng thú cùng yêu thích, cái gì cũng dễ nói.

    Chương 458: Mò chỗ tốt không thể mềm tay

    Mình có một người như thế ở bên cạnh, trợ lực bao nhiêu không nói, sau này mượn nhờ hắn cùng thế lực phía sau hắn, này mới là trọng yếu nhất.

    - Tốt, làm vô cùng tốt.

    Tiểu tử này hiển nhiên là nhân vật trọng yếu trong thế lực lớn của Trung Châu, mượn nhờ hắn cùng thế lực phía sau hắn, đối với Thần Miếu ta có chỗ tốt lớn lao, đến lúc đó thậm chí có thể không cần quan tâm Đan sư liên minh phía sau Tư Mã gia tộc.

    Đừng nói là hắn, Đại Tế Tự cũng tán không dứt miệng.

    - Ha ha, tốt, tốt, chúng ta trước ở lại đây giết chết Tư Mã Húc Nhật kia, sau đó huynh đệ chúng ta mới cùng một chỗ thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, đã có Viêm lão đệ trợ giúp, ta cũng có lòng tin đấu một trận các thế lực lớn khác.

    Nhất là Thất Cầm Cung ủng hộ Chu Dật Phàm, Vũ Châu Lí Dật Phong, còn có một Trình Cung luyện đan thiên tài thần bí, nắm trong tay cả đan dược Nam Chiêm Bộ Châu.

    Bọn hắn có thể hơn xa Tư Mã Húc Nhật nhiều lắm, vi huynh đang lo một người đối phó bọn chúng không được.

    Thấy Viêm Long này đã có hứng thú, Vũ Thân Vương cố ý đi sâu vào đề tài, lần nữa nói ra một số người để câu dẫn hứng thú của Viêm Long này.

    - Ah, thủ đoạn luyện đan của Trình Cung này còn lợi hại hơn so với Tư Mã Húc Nhật, cái Lí Dật Phong ta ngược lại là nghe đã nói, hắn đi qua Trung Châu nhưng đáng tiếc không gặp được dịp.

    Trình Cung rất phối hợp rất hiếu kỳ dò hỏi.

    - Trình Cung này luyện đan rất lợi hại, hơn nữa phía sau hắn sợ rằng có một cao nhân luyện đan tương trợ.

    Lí Dật Phong đã ở Nam Hoang, hắn cũng rất lợi hại.

    Vũ Thân Vương gật đầu nói.

    Trình Cung nghe xong lộ ra thần sắc rất hứng thú:

    - Có ý tứ, ta ngược lại nhất định phải đi Nam Hoang của các ngươi nhìn một chút, Nam Hoang của Nam Chiêm Bộ Châu ta cũng đã biết rõ, nghe nói cái kia chơi rất khá, có trăm năm thú triều.

    Lại tới một cái không biết chết sống, chơi trăm năm thú triều, trong lòng Vũ Thân Vương đang nói, ngoài miệng lại lặp đi lặp lại nói ham chơi.

    - Đáng tiếc, ta bây giờ không có biện pháp phục hồi Đan Đỉnh của ta, chỗ nầy vốn là có một Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm.

    Nếu không, chỉ cần các ngươi có dược tài sung túc, ta ngược lại có thể trước luyện chế một đám đan dược, đến lúc đó đi thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu có thể dùng, chiến tranh chính là đánh đan dược, gia gia ta thường nói như thế.

    Trình Cung cũng dẫn Vũ Thân Vương vào tròng nói.

    - Đan Đỉnh ah...

    Vũ Thân Vương hơi do dự, bởi vì xác thực hắn cũng không có biện pháp, chắc phải nhờ Thần Miếu giúp đỡ.

    Nhưng gần đây Đại Tế Tự một loạt cử động khác thường, đã làm hắn rất là nghi hoặc, lo lắng.

    Tính cách Vũ Thân Vương rất đa nghi, bây giờ cầu Đại Tế Tự thì hắn chắc chắn sẽ đồng ý, thế nhưng mà...

    - Này dễ làm, lập tức đáp ứng hắn, đến lúc đó ta tự mình giúp hắn luyện chế.

    Vũ Thân Vương bên này mới thoáng do dự, trong trí óc đột nhiên truyền tới thanh âm của Đại Tế Tự.

    Mặc dù Vũ Thân Vương biết rõ, mình đang ở trong Thần Miếu, nói chuyện gì khẳng định không lừa dối qua Đại Tế Tự, nhưng mà thanh âm Đại Tế Tự đột nhiên vang lên trong đầu, vẫn làm hắn sợ hãi nhảy dựng.

    Nghi ngờ trong lòng hắn càng nhiều hơn, nhưng lại không biện pháp dò hỏi.

    - Chuyện Đan Đỉnh Viêm lão đệ cũng không cần lo lắng, nếu như Viêm lão đệ không chán ghét, ta trước đưa cho lão đệ một Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm dùng tạm.

    Một kiện Đan Đỉnh linh khí hạ phẩm mặc dù cũng rất quý trọng, nhưng cuối cùng cũng là vật có giá trị, so với con gà đẻ trứng vàng sau này thì kém hơn rất rất nhiều.

    - Đan Đỉnh khác a, ta có chút dùng không quen, nếu không như vậy đi, Vũ Thân Vương nghĩ biện pháp tìm người giúp ta luyện chế đan đỉnh này thoáng một phát, chỉ cần phục hồi nó lại là được rồi, như vậy cho dù không luyện chế được đan dược Thiên cấp, nhưng Địa cấp siêu phẩm thì không có vấn đề.

    Đúng, đừng thấy Đan Đỉnh này của ta chỉ là Đan Đỉnh bán Linh khí, lại không giống bình thường, nếu để Nhân Anh kỳ bình thường đi luyện chế, như vậy khẳng định không được, ít nhất cũng phải trải qua Địa Hỏa ma kiếp, dùng tinh lực của Nguyên Anh mới có thể tôi luyện nó.

    Một kiện Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, Trình Cung cũng không để vào mắt, nhưng Tiểu Hư Đỉnh của mình không giống bình thường.

    Đúng như Trình Cung nhắc nhở Vũ Thân Vương, đừng thấy chỉ là bán Linh khí, nhưng mà chỗ tốt chân chính là cái gì, chỉ là có ít lời Trình Cung không nói thấu, đến lúc đó bọn hắn sẽ biết.

    Hừ, hừ, chỉ cần luyện chế lúc này, Tiểu Hư Đỉnh của mình khẳng định có thể trở thành Linh khí hạ phẩm, trong Tiểu Hư Đỉnh có Tam Vị Chân Hỏa, còn có khí tức của Chí Dương Chân Hỏa, Nhân Anh bình thường căn bản không có biện pháp luyện chế nó thành hạ phẩm Linh khí.

    Hơn nữa, muốn luyện chế nó thành Linh khí hạ phẩm, hao phí so với bỏ ra một kiện Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm còn lớn hơn.

    Mặc dù dùng thực lực Trình Cung bây giờ, chỉ cần đột phá đạt tới Nhân Anh cảnh giới, thì có thể miễn cưỡng sử dụng nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện đan, nhưng dù sao cái này cũng không thể hiển lộ đi.

    Càng không có khả năng lấy ra tỉ thí với người, sau này sẽ gặp nhiều tầng lớp cao hơn, xung đột sẽ càng nhiều, chuyện tỉ thí luyện đan khẳng định không thể thiếu, tự nhiên phải nghĩ tới chuyện hoàn thiện Tiểu Hư Đỉnh.

    - Ân...

    Ah, tốt, tốt.

    Vũ Thân Vương vốn là sững sờ, còn tưởng rằng Đại Tế Tự cũng nói cùng Viêm Long này, nhưng sau lại cảm thấy này là không thể nào, xem thái độ của Viêm Long này giống như là không quan tâm với linh khí hạ phẩm, bất quá cũng không sai.

    Trong lòng Vũ Thân Vương cười khổ, tự mình muốn tách Đại Tế Tự này thoáng một phát cũng không được, lần này sau khi hắn đến lại quá nhiệt tình, nhiệt tình đến mức làm Vũ Thân Vương có chút sợ hãi.

    Trước kia hắn hoàn toàn là dùng chưởng khống giả, thượng vị giả đối đãi mình, mặc dù cũng có ủng hộ, kể cả có thể bình định hải ngoại cũng là bọn hắn trợ giúp, nhưng tuyệt đối sẽ không thân cận nhiệt tình như thế.

    Thế nhưng mà vì lôi kéo Viêm Long này, bây giờ cũng chỉ có thể đồng ý.

    - Đúng rồi, ngươi muốn thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, có phải cần thành lập quân đội khổng lồ hay không a, có phải rất cần đan dược cấp thấp hay không, đan đỉnh của ta tuyệt đối không luyện chế đan dược Địa cấp trở xuống, vừa lúc đan đỉnh chưa phục hồi, ta luyện chế cho ngươi một ít đan dược cấp thấp.

    Bước đầu tiên kế hoạch đã hoàn thành, bây giờ chính là để bọn hắn hiện ra lòng tham, càng tham càng tốt, càng tín nhiệm càng tốt, mình tân tân khổ khổ vùi dập lâu như thế, từ Nam Chiêm Bộ Châu chạy tới hải ngoại, lại từ đó chạy đến Bà La Đa châu, không phải là chỉ tìm mảnh vỡ trở về, vạn nhất Vũ Thân Vương này không có mảnh vỡ thì sao, ít nhất hiện tại mình không cảm ứng đến, vậy thì quấy phá một chút.

    Bởi vậy, nhất định phải lấy đủ vốn trở về.

    - Đan dược cấp thấp thì không cần, sao có thể để Viêm huynh đệ luyện chế đan dược cấp thấp chứ, thủ hạ của ta cũng có một nhóm người mỗi ngày không ngừng luyện chế đan dược cấp thấp.

    Vũ Thân Vương ở điểm này còn có chút ngọn nguồn.

    - Ngươi hiểu cái gì, bọn hắn hiểu cái gì.

    Trình Cung vô cùng cuồng ngạo nói:

    - Đan dược dưới Địa cấp, ta toàn bộ có thể nâng cấp luyện chế, hơn nữa tốc độ nhanh hơn rất nhiều, thậm chí có thể mở ra một lô vạn viên đan dược, tóm lại chờ ta luyện chế ngươi sẽ biết rõ chỗ tốt nhiều hơn, tiểu gia luyện chế đan dược có thể giống như bọn hắn sao, nhanh đi, bỏ lở thời gian, ngươi nói muốn thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu mà, sao làm việc không thoải mái như thế.

    Đúng rồi, chỗ nầy hình như là Thần Miếu của Bà La Đa châu, không phải là địa bàn của ngươi, có phải không tiện hay không, nếu không bây giờ chúng ta đi địa bàn của ngươi a?

    Điên cuồng, nhất thời Vũ Thân Vương cũng không biết đáng như thế nào cho phải.

    - Mang hắn đi luyện đan khu của thần miếu, vừa vặn xem hắn luyện đan như thế nào, mặc dù thần miếu Bà La Đa châu ta luyện đan không lợi hại bằng Tư Mã gia tộc, nhưng dù sao cũng có mấy ngàn năm tích lũy, một ít Đan đạo đại sư vẫn có.

    Lúc này, trong trí óc Vũ Thân Vương vang lên thanh âm của Đại Tế Tự lần nữa.

    - Tốt, Viêm lão đệ đã nói như thế, ta đây cung kính không bằng tuân mệnh, mời.

    Vũ Thân Vương tự nhiên dẫn hắn tới luyện đan khu của Thần Miếu của Bà La Đa châu.

    Bà La Đa Hải Thành, việc ngày hôm nay xem như lật trời, người của Tư Mã gia tộc bốn bề sưu tầm, cũng cùng một ít người thần bí phát sinh vài lần kịch liệt, chiến đấu đánh cho vô cùng kịch liệt, ngay cả Hỏa Thiên Thu, Tư Mã Thái cũng bị thương.

    Chỉ có Bá Kiếm lão tổ đỡ một ít, không chịu thương tổn gì, mà đồng thời chuyện phát sinh lần này, Vũ Thân Vương liền nghĩ kế cho Đại Tế Tự, bởi vậy bây giờ không chỉ là Hải Thành, cả Bà La Đa châu đều biết Tư Mã gia tộc mất hết mặt mũi.

    - Hỗn đãn, hỗn đãn, nhất định là chuyện tốt do thần miếu Bà La Đa châu làm, trừ bọn hắn ra, không ai có thể ở trong khoảng thời gian ngắn như thế ở Hải Thành tụ tập lực lượng cường hãn như vậy, đáng giận...

    Ah!

    Tư Mã Húc Nhật gào thét một tiếng, đột nhiên lại bưng lấy ngực, mặc dù thương thế của hắn được đan dược trợ giúp đã khôi phục rất nhiều, nhưng bởi vì bị thương rất nặng, nếu muốn hoàn toàn khôi phục còn cần một ít thời gian.

    Lúc này, nhìn Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu ngồi ở chỗ kia, sắc mặt cũng không tốt, Tư Mã Húc Nhật có hỏa cũng không biện pháp phát ra, Bá Kiếm lão tổ, lão gia hỏa này một mực không chịu xuất lực, hừ, sau khi chuyện lần này qua, xem bổn công tử thu thập ngươi thế nào.

    - Đại công tử, gia chủ đã điều động một nhóm người đuổi lại đây, mặc dù gia chủ không tới nhưng đã phân phó, chuyện lúc trước đều không trọng yếu, nhưng nhất định phải tìm ra tiểu tử Viêm Long này, phương pháp luyện chế đan dược kia cũng nhất định phải đạt được.

    Cặp lông mày của Tư Mã Thái nhíu chặt, rất lưu tâm nói.

    Trải qua chuyện lúc trước, hắn cũng hiểu sâu được thần miếu Bà La Đa châu khủng bố cùng cường đại như thế nào, mặc dù chỉ là âm thầm giao thủ, nhưng bọn hắn đã ăn thiệt thòi rất lớn.

    Sự thật rất phủ phàng, Tư Mã gia tộc cho tới bây giờ đều là mượn nhờ Đan Sư liên minh cùng lung lạc các quốc gia và thế lực phía, lại một mực không giao thủ qua cùng thần miếu Bà La Đa châu, bởi vì thần miếu Bà La Đa châu rất ẩn nhẫn, người của Tư Mã gia tộc đều coi thần miếu Bà La Đa châu là bùn nhão.

    Nhưng sau lần này, Tư Mã Thái lại cảm giác mọi chuyện không dễ dàng như hắn nghĩ, nếu như không có Đan Sư liên minh trấn áp, sợ rằng thần miếu Bà La Đa châu đã sớm có biện pháp động thủ đối với Tư Mã gia tộc.

    - Tốt, lập tức tra cho ta, điều động tất cả lực lượng, tập trung đi thăm dò thần miếu Bà La Đa châu, ta cũng không tin hắn có thể trốn cả đời ở trong thần miếu Bà La Đa châu.

    Tư Mã Húc Nhật hung hăng nói, nếu như chuyện lần này không giải quyết được, hắn cảm giác mình cũng không biện pháp làm người, vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được.

    Bởi vậy dù là vì chuyện của gia tộc hay là vì hắn, hắn cũng nhất quyết bắt tiểu tử kia về, hắn có bí pháp có thể dùng dược liệu bình thường luyện chế ra ba viên đan dược Địa cấp thượng phẩm, như vậy đối với người thường đã là không thể tin nổi, lại bị người thần miếu Bà La Đa châu phá hoại.

    Cộng thêm tiểu tử Viêm Long dùng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế đan dược Địa cấp siêu phẩm, gia tộc muốn không tin cũng không được, lúc này mới không tiếc hết thảy, cũng phải tra ra, thậm chí không tiếc giao phong cùng thần miếu Bà La Đa châu.

    Chương 459: Luyện đan sư đều điên cuồng

    - Bá Kiếm lão tổ, hiện tại người Bá Kiếm Tông ngươi đến đâu rồi?

    Tư Mã Húc Nhật lạnh lùng nhìn Bá Kiếm lão tổ, đối với Bá Kiếm lão tổ lúc trước có ý theo hắn, lúc này lại không xuất lực.

    Cái khác cũng không nói, người đang ngồi ở đây, chỉ có một mình hắn là không có một chút tổn thương, cái này làm cho người ta rất khó chịu.

    - Bọn hắn cũng đã lên đường, đoán chừng rất nhanh sẽ đến.

    Bá Kiếm lão tổ là lão quái cấp bậc ngàn năm, cái gì chưa thấy qua, lời nói của Tư Mã Húc Nhật lạnh nhạt, hắn căn bản coi như không thấy

    - Bá Kiếm lão tổ, chuyện lần này gia chủ cũng đã lên tiếng, tình thế của Tư Mã gia tộc là bắt buộc.

    Tư Mã Thái ở một bên cũng mở miệng, mịa nó, ai cũng bị thương chỉ có hắn không có bị thương, thay đổi là ai trong nội tâm cũng tức giận.

    - Chuyện này Thái Tôn cũng đã biết, Thái Tôn vô cùng tức giận, sẽ để cho Đan sư liên minh trực tiếp liên hệ với Đại Tế Tự thần miếu Bà La Đa, nếu như thần miếu Bà La Đa dám công khai ra mặt, chính là địch cùng Đan sư liên minh ta.

    Bá Kiếm lão tổ, chính ngươi tự giải quyết cho tốt a.

    Thanh âm Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu lớn nhất, người tới từ đại địa phương, có núi dựa lớn tự nhiên không giống bình thường.

    Khai sáng Bá Kiếm Tông, khống chế một quốc gia mấy nghìn vạn người, thân là Nhân Anh kỳ đỉnh phong mấy trăm năm, Bá Kiếm lão tổ đã là lão quái ngàn năm, chưa từng bị ép buộc như thế.

    Thậm chí Hỏa Thiên Thu cũng trực tiếp cảnh cáo hắn, nhưng hắn ở thế yếu, lại có thể thế nào, Bá Kiếm lão tổ cũng không nói cái gì, chỉ ừ một tiếng xem như trả lời.

    Đảo Thiên Vũ, Tứ Phương Lâu, vốn là sớm nên rời khỏi, nhưng bởi vì Viêm Long xuất hiện ngoài ý muốn, nên cố ý ở lại, bởi vì hắn dự đoán được các phương diện sẽ làm như thế nào, nhìn xem hướng đi của Viêm Long này.

    Đã đến cảnh giới như hắn, chỉ cần muốn, ở bất kỳ địa phương nào cũng có thể tu luyện, vốn là hắn cũng chuẩn bị sẵn sàng chờ thêm một thời gian ngắn, lại không nghĩ rằng không tới vài ngày đã có tin tức.

    - Tuần Sát Sứ đại nhânđã hoàn toàn điều tra rõ ràng tin tức mấy ngày hôm trước, người ở thành Bà La Đa Hải tỷ thí luyện đan cùng Tư Mã Húc Nhật chính là Viêm Long mà Tứ Phương Lâu chúng ta cấp thẻ khách quý phòng chữ Thiên đỉnh cấp.

    Hắn dùng dược liệu Địa cấp thượng phẩm, luyện chế được đan dược Địa cấp siêu phẩm, nhưng cuối cùng bị Tư Mã gia tộc hãm hại đuổi giết, người cứu hắn là thần miếu Bà La Đa.

    Chỉ là làm cho người ta không hiểu là, hôm nay Vũ Thân Vương kia cầm lệnh bài của Viêm Long đi nhận bảy vạn Thuần Nguyên Đan, bên trên có thần niệm cùng đồng ý của Viêm Long.

    Bởi vì Tuần Sát Sứ đại nhân hạ mệnh lệnh lưu ý Trình Cung này, bởi vậy người Bà La Đa thần đô bên kia trước tiên hồi báo cho Tuần Sát Sứ đại nhân, phải chăng muốn thực hiện giao dịch bảy vạn Thuần Nguyên Đan này, hay là chúng ta đòi người từ thần miếu Bà La Đa?

    Thái Chí Sơn vừa rồi đã nhận được tin tức từ thần đô Bà La Đa, nên lập tức tới báo cáo.

    - Sử dụng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm, còn trẻ như vậy, xem ra hắn thật có thể là hậu nhân của Đan Cuồng kia, nếu như để cho lão gia hỏa Dược Tôn kia biết, sợ rằng sẽ phái người tới bắt Viêm Long này đi.

    Khóe miệng Vạn Vô Nhất lộ ra vẻ tươi cười, sau đó khoát tay áo nói:

    - Đã đáp ứng người ta, vì cái gì không thực hiện, nếu như không thực hiện, danh dự của Tứ Phương Lâu chúng ta còn đâu nữa, chuyện của Dược Tôn không thể ra ánh sáng, dùng ta xem Viêm Long kia sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới chúng ta.

    Như mà đã tìm được hắn, vậy thì cứ tiếp tục theo dõi hắn, về sau có bất luận tin tức gì của hắn, phải tùy thời báo cáo cho ta.

    Ta gần đây muốn ở nơi này bế quan một thời gian ngắn, ngươi thuận tiện thông báo chuyện này cho tổng bộ thoáng một phát, nếu như Dược Tôn hỏi tới, ngươi cũng đừng có để ý tới hắn là được rồi.

    - Vâng.

    Từ lần trước Vạn Vô Nhất thu hắn làm thủ hạ, hiện tại Thái Chí Sơn làm việc rất nhiệt tình, như thế nào cũng không thể cho Tuần Sát Sứ đại nhân mất mặt ah.

    Mà Tuần Sát Sứ đại nhân có thể ở nơi này bế quan tu luyện, càng làm cho hắn cảm giác được vẻ vang.

    Về phần Dược Tôn, dù sao cũng không thể trực tiếp nhúng tay vào chuyện của Tứ Phương Lâu, cũng cách quá xa với hắn, Tuần Sát Sứ đại nhân bảo hắn trả lời như thế nào, hắn sẽ trả lời như thế đó là được.

    Bảy vạn Thuần Nguyên Đan tuyệt đối không phải một số lượng nhỏ, coi như là Tứ Phương Lâu ở trong thần đô Bà La Đa nhất thời cũng khó có khả năng một lần lấy ra nhiều như vậy, cho dù có thể lấy ra bọn hắn cũng không có thể trực tiếp lấy ra, bởi vì một khi xảy ra chuyện gì tình, bọn hắn sẽ khó mà giải thích với cấp trên.

    Cho nên khi Vũ Thân Vương cầm lệnh bài đỉnh cấp chữ Thiên đến Tứ Phương Lâu của thần đô Bà La Đa, bên kia rất nhanh đã tiến hành xác nhận, sau đó để cho Vũ Thân Vương đợi đại khái khoảng một buổi trưa, liền gom góp bảy vạn Thuần Nguyên Đan cho hắn.

    Thời điểm thật sự lấy được bảy vạn Thuần Nguyên Đan này, ngay cả Vũ Thân Vương cũng lăng thần một hồi lâu, sinh ở trong hoàng tộc, đối với bất kỳ người nào cũng hoài nghi đã là một loại bản năng.

    Mặc dù các phương diện hắn cũng đã tin tưởng, còn bỏ ra nhiều như vậy để giao hảo, lôi kéo Viêm Long, nhưng mà trong lòng cuối cùng vẫn có rất nhiều lo lắng cùng nghi kị.

    Nhưng nhìn thấy bảy vạn Thuần Nguyên Đan này, lại nhìn lệnh bài đỉnh cấp chữ Thiên mà ngay cả mình cũng không có này, Vũ Thân Vương cũng có chút thở dài, người thật sự không thể so với người ah.

    Chính mình vốn cho là, không cần nói ở Lam Vân đế quốc, cho dù ở toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, đến ở khắp Cửu Châu đại địa mình cũng xem như thiên chi kiêu tử, nếu như một khi thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu cũng sẽ trở thành một phương kiêu hùng.

    Nhưng hiện tại hắn lại chỉ có thể cảm thán, người so với người tức chết người a, sau khi mình thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, có thể ở Tứ Phương Lâu lấy được lệnh bài đỉnh cấp chữ Thiên.

    Mà tiểu tử Viêm Long này, tuổi so với mình còn nhỏ hơn, cái gì cũng không có làm, thì đã có đồ tốt như vậy, hơn nữa thứ này hắn còn tùy ý như vậy, căn bản không xem ra gì, có thể nghĩ đến thế lực sau lưng hắn bao nhiêu khủng bố.

    Mang một chút hâm mộ trở lại thần miếu Bà La Đa, không đợi đi tới chỗ Viêm Long, đã được người đưa tới trong đại điện.

    - Đại Tế Tự, ngươi đây là làm gì?

    Thấy Đại Tế Tự lúc này, Vũ Thân Vương chính là cả kinh, nhất là Đại Tế Tự lộ ra vẻ rất mệt mỏi.

    Tồn tại đến cấp bậc như Đại Tế Tự, cho dù chiến đấu liên tục mấy ngày mấy đêm cũng không có thể mệt mỏi, trừ khi gặp được cùng cấp độ hoặc là trong khi tu luyện gặp được vấn đề gì, nếu không sao lại bị như thế.

    - Không có gì, không có nghĩ đến tiểu tử này nói dĩ nhiên là sự thật, Đan Đỉnh này nếu như Nhân Anh kỳ bình thường luyện chế nó, nếu luyện chế không tốt, ngay cả mình sợ rằng cũng bị thương.

    Coi như là ta, muốn luyện chế bình thường ít nhất cũng phải hơn một tháng, bất đắc dĩ ta chỉ có thể tiến vào trong không gian gia tốc của thần miếu, dùng hơn hai mươi ngày mới hoàn thành luyện chế Đan Đỉnh này.

    Đại Tế Tự nói xong, khoát tay một cái, Tiểu Hư Đỉnh của Trình Cung đã xuất hiện ở bên cạnh Vũ Thân Vương.

    - Này đã gần tiếp cận Linh khí trung phẩm, Đại Tế Tự, hoàn toàn không có cần thiết nhưu vậy ah!

    Vũ Thân Vương nhìn cũng cả kinh, Tiểu Hư Đỉnh này chẳng những đạt đến Linh khí hạ phẩm, hơn nữa đã đạt tới Linh khí hạ phẩm đỉnh phong, rất tiếp cận Linh khí trung phẩm.

    - A...

    Nhắc tới cái này Đại Tế Tự cũng bất đắc dĩ cười khổ nói:

    - Cái Đan Đỉnh này thật đúng như Viêm Long kia nói, đừng nhìn cấp bậc không cao nhưng mà rất đặc biệt, phương pháp luyện chế bên trong vô cùng cổ quái, lại ẩn chứa một tia khí tức hỏa diễm mà ngay cả ta cũng mơ hồ cảm giác được nguy hiểm, mặc dù rất yếu ớt, nhưng ta tin tưởng nếu như loại hỏa diễm này thật sự xuất hiện, tuyệt đối không phải ta có khả năng ngăn cản.

    Bởi vậy có thể biết được một việc, lúc trước người luyện chế Đan Đỉnh này cho hắn, nhất định là một tồn tại có được năng lực thông thiên triệt địa, rất là mạnh.

    Loại Đan Đỉnh này bất động thì thôi, một khi động sẽ khiến thiên địa phát sinh dị tượng, vừa rồi ta không có loại hỏa diễm này, chỉ có thể bằng vào lực lượng cường hành áp chế, mà muốn bổ sung cũng chỉ có thể sử dụng rất nhiều các loại tài liệu, khi luyện chế Đan Đỉnh xong mới phát hiện đã là như vậy.

    Này là bởi vì ta không biết tiểu tử kia phải chăng thật tình đi theo ngươi, làm việc cho ngươi hay không, nếu không ta rất dễ dàng đề thăng nó làm Linh khí trung phẩm.

    Đại Tế Tự bình thản nói, nhưng mà Vũ Thân Vương lại nghe được trợn mắt há hốc mồm, có thể tưởng tượng ra được, tài liệu mà ngay cả Đại Tế Tự mở miệng cũng có chút đau lòng, cái kia có bao nhiêu trân quý.

    Vũ Thân Vương đã cảm giác được có chút mắc lừa, có thiệt thòi, nhưng ngẫm lại Viêm Long kia cũng đã nói trước, còn có một loại cảm giác, chính là Đại Tế Tự làm hết thảy, đã triệt để khiến cho hắn choáng váng.

    - Đại Tế Tự vất vả, Vũ Thân Vương ghi nhớ trong lòng, ngày sau sẽ hết lòng báo đáp.

    - Ta và ngươi trong lúc đó, không cần nói những lời này.

    Đại Tế Tự khoát tay áo nói:

    - Chỉ cần hắn hữu dụng đối với ngươi, này là trọng yếu nhất, đúng rồi, hôm nay ngươi đi Tứ Phương Lâu, tình huống như thế nào, ta đã cho người Bà La Đa Châu tại Trung Châu bắt đầu tra tài liệu người này.

    - Không có vấn đề quá lớn, hắn thật là khách quý đỉnh cấp chữ Thiên của Tứ Phương Lâu, Tứ Phương Lâu đã chuyển bảy vạn Thuần Nguyên Đan.

    Đại Tế Tự nghe xong hai mắt cũng tỏa sáng, trong lòng Vũ Thân Vương cũng vui mừng, trong ánh mắt lộ ra một chút hưng phấn khẽ gật đầu, từ phương diện này mà xem, có thể được một người như vậy trợ giúp, đều là sự tình vô cùng may mắn, huống chi sau lưng của hắn rất có thể có một siêu cấp thế lực.

    - Đại Tế Tự, ngươi mau đi xem một chút a, những luyện đan sư trong thần miếu chúng ta đều điên rồi, luyện đan khu căn bản không cho vào, hình như nơi đó bị thiêu cháy, ngay cả một ít phòng ở chung quanh cũng bắt đầu xuất hiện tự cháy, nếu không có một ít cao thủ khống chế, sợ rằng phòng ở chung quanh đều bốc cháy hết.

    Nơi đó, giống như là bị đốt vậy.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên có người nhảy vào trong đại điện, hắn vừa mới dứt lời, nháy mắt sau đó Đại Tế Tự đã khoát tay, trực tiếp bắt lấy Vũ Thân Vương, hai người đồng thời biến mất ở trong đại điện.

    Luyện đan khu ở phía đông của Thần miếu, kỳ thật cách hạch tâm của Thần miếu chừng vài trăm dặm, bởi vậy chuyện phát sinh nơi đó nếu như không phải đặc biệt lưu ý mà nói, coi như là Đại Tế Tự đang ở trong Thần miếu cũng không biết.

    Chẳng qua trong Thần miếu đều có nhân viên truyền tin cùng giám sát và điều khiển, chuyện gì xảy ra phía dưới, lập tức có người báo cáo cho người bên cạnh Đại Tế Tự.

    Nếu bình thường, Đại Tế Tự chắc chắn sẽ không như thế, trời có sập xuống thì dùng định lực của hắn cũng sẽ hỏi một câu chuyện gì xảy ra trước, hơn nữa dùng thần niệm cường đại của hắn, chỉ cần là bên trong Thần miếu Bà La Đa, tuyệt đối có thể hiểu rõ tình huống tại đó, nhưng bởi vì việc này dính đến Viêm Long vừa tới, bởi vậy hắn vội vàng mang theo Vũ Thân Vương đuổi tới.

    Chương 460: Thượng cổ Đan Hà đại trận

    Thần đô Bà La Đa so với Bà La Đa còn to lớn hơn, mà Thần miếu Bà La Đa trong đó cũng đã bao trùm phương viên hơn ngàn dặm.

    Nhân viên thần chức dùng mấy trăm vạn mà tính, các loại miếu thờ nhiều không kể xiết.

    Ở phía đông của Thần miếu Bà La Đa, dưới mặt đất vốn là có núi lửa hoạt động, về sau được người có đại thần thông của Thần miếu Bà La Đa trực tiếp dùng trận pháp cùng thần thông khống chế, rút ra tinh hoa hỏa diễm trong lòng đất.

    Không chỉ như thế, còn dẫn động một cái Hỏa Long chi mạch dưới mặt đất, tạo thành hỏa diễm quanh năm không ngừng, ở dưới loại hỏa diễm này, coi như là Luyện đan sư bình thường cũng có thể sử dụng Tử Diễm Chân Hỏa của Địa Hỏa chi tinh nơi này luyện chế ra đan dược tốt hơn so với bình thường.

    Nhưng luyện đan một đường hiển nhiên không phải đơn giản như vậy, nếu có hỏa diễm tốt, lực lượng cường đại cùng trận pháp thì có thể luyện chế ra đan dược tốt, vậy Luyện đan sư, Đan đạo đại sư cũng không trở nên tôn quý phi phàm như thế.

    Thần miếu Bà La Đa kinh doanh mấy ngàn năm, nhưng không có một đời nào có truyền thừa luyện đan nguyên vẹn cùng bồi dưỡng hệ thống, mời chào Luyện đan sư tới, thậm chí Đan đạo đại sư cũng rất nhiều, bởi vậy có thể duy trì cũng cấp hơn một nửa đan dược cho tất cả nhân viên Thần miếu Bà La Đa tu luyện, còn lại gần một nửa là thông qua cách khác đạt được.

    Cho dù như thế, bình thường thân phận địa vị của những Luyện đan sư này ở trong Thần miếu cũng rất cao, cả đám đều mắt cao hơn đầu.

    Người của Thần miếu Bà La Đa ở trong Bà La Đa Châu cao cao tại thượng, vô số người quỳ bái, nhưng trở lại Thần miếu Bà La Đa, nhìn thấy những Luyện đan sư này cũng phải cười lấy lòng, nghĩ biện pháp nịnh nọt.

    Dù sao, ngoại trừ hạn ngạch đan dược ra, bọn hắn cũng nghĩ hết biện pháp lấy tới một ít dược liệu dùng để luyện chế đan dược, mà dược liệu muốn thành đan dược thì phải có Luyện đan sư.

    Bởi vậy bình thường người trong Thần miếu sẽ không làm các Luyện đan sư tức giận, Đại Tế Tự cũng nghe không ít người phàn nàn, nhưng hắn cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt, bây giờ đột nhiên nghe thủ hạ nói những Luyện đan sư kia đều giống như điên rồi, Đại Tế Tự nghĩ trước hết đúng là Viêm Long.

    Trên người tiểu tử kia mang theo một cổ khí tức cuồng ngạo, vừa tới thành Bà La Đa Hải đã dám tỷ thí luyện đan cùng Tư Mã Húc Nhật, còn tát vào mặt Tư Mã gia tộc một cái.

    - Hi vọng đừng xảy ra chuyện gì mới tốt, bằng không mà nói có thể rất phiền toái.

    Đại Tế Tự lầm bầm lầu bầu nói.

    - A...

    Vũ Thân Vương cười khổ nói:

    - Sơ sẩy a, là sơ sót, Luyện đan sư Thần miếu đều kêu ngạo bất tuân, mà Viêm Long kia cũng là gia hỏa cuồng ngạo vô biên, sớm biết như vậy sẽ không để cho một mình hắn đi tới.

    - Hi vọng không có chuyện gì quá nghiêm trọng.

    Đại Tế Tự có chút trầm mặc thoáng một phát, lo lắng nói.

    Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương đều lo lắng không thôi, dùng hết tốc lực chạy tới luyện đan khu, lộ trình vài trăm dặm với hắn mà nói chỉ là mấy câu nói đã tới.

    Mới vừa đến bên ngoài luyện đan khu, thân hình Đại Tế Tự mãnh liệt dừng lại, cũng buông Vũ Thân Vương ra, hai người đều giật mình nhìn qua toàn bộ luyện đan khu.

    Chỉ thấy toàn bộ luyện đan khu hoàn toàn bị một cổ nhiệt hỏa bao phủ, chung quanh đã có hơn mười vạn Thần vệ quân chạy đến, toàn bộ những Thần vệ quân này liên thủ thi triển pháp thuật, khống chế những nhiệt hỏa này không cho khuếch tán.

    Một khi những nhiệt hỏa này khuếch tán, công trình kiến trúc bình thường sẽ trực tiếp bị thiêu đốt.

    Nhưng mà thần kỳ chính là, phòng ốc trong luyện đan khu lại không có chuyện gì, hơn nữa độ ấm bên trong rõ ràng cao hơn rất nhiều so với bên ngoài, ở trên không luyện đan khu thậm chí ẩn ẩn cảm nhận được có một con Hỏa Long vô hình, giống như tới được một địa phương rất thoải mái, đang vặn vẹo thân hình bày ra lực lượng.

    - Mau nhìn bên kia, đây là?

    Vũ Thân Vương đưa tay chỉ về quảng trường bên cạnh, nơi đó quỳ đầy người, chừng hơn mấy vạn người.

    Ở trong mấy vạn người này, chỉ là Luyện đan sư cũng đã mấy ngàn tên, còn dư lại đều là một ít học đồ, đỉnh cấp luyện dược sư, cùng các loại trợ thủ...

    Những người bọn hắn, mặc dù lực lượng bản thân không đạt được trình độ Luyện dược sư, nhưng mượn nhờ tinh hoa Địa Hỏa nơi này, luyện chế đan dược Nhân cấp hạ phẩm cũng không có vấn đề gì.

    Có thể nói, ở chỗ này bọn hắn miễn cưỡng cũng có thể cho là Luyện đan sư cấp bậc thấp nhất.

    Mà ở phía trước nhất, là hơn mười tên Đan đạo đại sư, còn có một người quỳ trước nhất, bộ dáng thậm chí có bốn năm phần giống nhau cùng Đại Tế Tự.

    Giờ phút này hắn lộ ra vô cùng kích động nhìn vào bên trong một đại điện luyện đan, ngực kích động phập phồng, nước mắt không tự giác rơi xuống.

    - Lão tổ tông, ngài... ngài làm cái gì vậy ah!

    Đại Tế Tự thấy lại càng hoảng sợ, vội vàng chạy lại hỏi.

    Bởi vì người quỳ gối phía trước nhất này, chính là một vị lão tổ tông của Đạm Thai gia tộc bọn họ, Đạm Đài Linh Tuệ, trước khi Đại Tế Tự hắn đạt được Thần miếu chúc phúc tẩy lễ, Đạm Đài Linh Tuệ so với hắn còn mạnh hơn rất nhiều.

    Bối phận của hắn so với Đại Tế Tự cao hơn mười lần, so với Bá Kiếm lão tổ còn sớm hơn rất nhiều.

    Chỉ là hắn một lòng si mê luyện đan, sự tình khác căn bản mặc kệ, về sau do hắn quản lý toàn bộ Luyện đan sư của Thần miếu Bà La Đa, cho tới bây giờ đã có hơn một nghìn năm, cũng chính bởi vì có sự hiện hữu của hắn, địa vị của những Luyện đan sư này mới có thể cao như vậy.

    Cho dù người không cần đan dược của bọn hắn, cũng không dám chọc bọn hắn, bởi vì Đạm Đài Linh Tuệ bọn hắn gây không nổi.

    Đạm Thai gia tộc là một trong mấy đại gia tộc của Thần miếu Bà La Đa, mấy ngàn năm nay đã xuất hiện ba vị Đại Tế Tự.

    - Cút ngay, né qua chỗ khác, nếu bỏ lỡ một chi tiết nào, ta không để yên cho ngươi.

    Thần, thủ pháp vô cùng kì diệu, vậy mà có thể khống chế đến loại trình độ này, nguyên lai có thể sử dụng hỏa diễm như vậy, nguyên lai dược vật có thể phối hợp như vậy, quá thần kỳ...

    Đại Tế Tự rơi xuống vị trí đúng là trước người Đạm Đài Linh Tuệ, hắn muốn nâng Đạm Đài Linh Tuệ dậy, lại không nghĩ rằng chặn ánh mắt của Đạm Đài Linh Tuệ, trực tiếp bị Đạm Đài Linh Tuệ đá qua một bên, con mắt một mực nhìn trong đại điện xa xa.

    Chuyện gì xảy ra, Đại Tế Tự bị đạp đi ra, lại không dám dùng sức ngăn cản, chỉ có thể tránh ra mới ổn định thân hình, vội vàng quay người nhìn sang.

    Vừa nhìn thấy Đại Tế Tự cũng trợn tròn mắt, chỉ thấy trong đại điện hoàn toàn bị ánh lửa bao phủ, ngọn lửa kia mạnh mẽ đến mức mà ngay cả hắn cũng có chút giật mình.

    Đây là dẫn động tinh hoa Địa Hỏa, dẫn động địa mạch Hỏa Long, hơn nữa ngưng tụ cùng một chỗ.

    Cường độ của ngọn lửa kia, coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nếu như không sử dụng pháp bảo cùng lực lượng bảo vệ mình, vào bên trong cũng sẽ hóa thành tro tàn, nhưng làm cho người ta giật mình chính là, ở bên trong ngọn lửa kia lại thấy được một thân ảnh không ngừng chớp động.

    - Đây không phải...

    Đại Tế Tự cả kinh.

    - Viêm Long, là Viêm Long, hắn luyện đan ở đây, hắn...

    Hắn đây là đang luyện đan sao?

    Vũ Thân Vương kinh hãi đứng tại chỗ, bất khả tư nghị nhìn xem bên trong.

    - Câm miệng, các ngươi hiểu cái gì, đây là Hỏa Long luyện đan trận kết hợp thượng cổ Đan Hà đại trận trong truyền thuyết, so với luyện chế đan dược Thiên cấp siêu phẩm cũng khó hơn gấp mười lần, trời ạ, không nghĩ tới ta sinh thời, vậy mà thật có thể chứng kiến hai loại luyện đan đại trận trong truyền thuyết này.

    Đạm Đài Linh Tuệ vô cùng hạnh phúc, kích động nói.

    Hỏa Long luyện đan trận, thượng cổ Đan Hà đại trận?

    Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều là vẻ mặt mờ mịt không có đầu mối gì, bởi vì bọn họ xem ra, Viêm Long này chỉ là dẫn động tinh hoa Địa Hỏa cùng địa mạch Hỏa Long không ngừng vận chuyển, ở trong mười cái Đan Đỉnh biến hóa, rồi Viêm Long này không ngừng chớp động trước mười cái Đan Đỉnh, thì bọn hắn cũng không nhìn ra cái gì khác.

    - Lão tổ tông, dù Viêm Long này là luyện đan thiên tài, nhưng ngài cũng không cần như thế a, ngài là Đan đạo đại sư cấp năm a.

    Cái gì là Đan đạo đại sư cấp năm, cái kia là tồn tại có thể luyện chế ra Đạo đan, Đan đạo đại sư mỗi khi đề thăng một cấp đều không giống tầm thường, nhất là Đan đạo đại sư cấp bốn trở về sau.

    - Ngươi biết cái gì tưởng rằng tiểu tử ngươi trở thành Đại Tế Tự có thể thông minh một chút.

    Ta là Đan đạo đại sư cấp năm thì tính toán cái gì, ta cả đời này chỉ luyện chế ra một đỉnh Đạo đan, lại là Đạo đan không có giá trị sử dụng gì, hơn nữa hoàn toàn là bằng vào lực lượng, vô số tài nguyên, Đan Đỉnh cùng ngoại lực tương trợ mới đạt tới.

    Ngươi không thấy sao, đây mới gọi là luyện đan chính thức, thủ pháp kia, kỹ thuật kia, khống hỏa kia, quả thực là vô cùng kì diệu.

    Ta dám nói, nếu như hắn có lực lượng của ta bây giờ, luyện chế Đạo đan với hắn mà nói bất quá là đơn giản giống như ăn cơm uống nước.

    Không được, ta nhất định phải bái hắn làm thầy, ta nhất định phải học loại thủ pháp này còn có phương pháp khống hỏa kia, chỉ có như vậy, ta mới có thể trở thành Đan đạo đại sư chính thức.

    Đạm Đài Linh Tuệ càng nói càng kích động, cuối cùng hai tay nắm chặt, hưng phấn nói.

    - Ah...

    Đại Tế Tự nghe xong cũng choáng váng, Đan đạo đại sư cấp năm lại muốn bái một Luyện đan sư tuổi còn trẻ làm thầy, này, đây coi là chuyện gì ah.

    Huống chi, vị này còn là lão tổ tông của mình, đã đột phá Nhân Anh kỳ đỉnh phong, trải qua Địa Hỏa ma kiếp trở thành tồn tại Địa Anh.

    Hắn được coi là nhân vật thiên tài nhất của Đạm Thai gia tộc từ ngàn năm nay, nếu như không phải hắn si mê luyện đan, hắn đã sớm là Đại Tế Tự.

    Bây giờ đã có hơn một ngàn năm trăm tuổi, là lão tổ tông của Đạm Thai gia tộc, Đan đạo đại sư cấp năm, đường đường là Thủ tịch Luyện đan đại sư của Thần miếu, lão tổ tông Đạm Thai gia tộc, lại muốn bái Viêm Long làm thầy, nếu như hắn bái Viêm Long làm thầy mà nói, vậy mình biến thành cái gì.

    Càng nghĩ Đại Tế Tự càng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, quay đầu nhìn về phía Vũ Thân Vương, lại phát hiện vẻ mặt của Vũ Thân Vương cũng là mờ mịt, hiển nhiên cục diện bây giờ bọn hắn ai cũng không nghĩ tới.

    - Oanh... oanh...

    Nhưng vào lúc này, hỏa diễm ở trong đại điện đột nhiên có biến hóa, vô số hỏa diễm bắt đầu thay đổi, lập tức từng cái nắp đỉnh Đan Đỉnh bay lên, toàn bộ đan dược bên trong phi thăng lên không trung.

    - Oa...

    Mấy vạn người kinh hô một tiếng, đan dược, mặc dù đều là đan dược Nhân cấp, nhưng mà cho tới bây giờ bọn hắn chưa được thấy một đỉnh có thể ra mấy trăm hạt đan dược Nhân cấp, hơn nữa mỗi một đỉnh đều là như thế, trong mười Đan Đỉnh, mấy ngàn hạt đan dược Nhân cấp trực tiếp bay đến không trung.

    Mà hỏa diễm xoay quanh phía dưới, vậy mà dung hợp làm một cùng những đan dược bay đến không trung kia, đan hương, hỏa diễm, vậy mà sau khi ra khỏi đỉnh còn có thể luyện chế một lần nữa.

    - Đan Hà đại trận.

    Trình Cung đang ở trong ngọn lửa hét lớn một tiếng, lập tức tất cả đan hương liên tiếp kết nối, mấy ngàn hạt đan dược Nhân cấp lập tức bắt đầu lưu chuyển, đan dược giống như dòng sông, cùng hỏa diễm, đan hương ngưng làm một thể, càng lúc càng nhanh, cuối cùng trở nên vô cùng chói mắt.

    - Ngừng.

    Trình Cung khống chế những đan dược kia, đại địa đều run lên, địa mạch Hỏa Long dẫn động đi ra cũng đã yên tĩnh lại, mà những đan dược kia lại trở nên hoàn toàn bất đồng cùng vừa rồi.

    Chương 461: Kiên quyết bái sư

    - Đan dược Nhân Cấp siêu phẩm, toàn bộ đều là đan dược Nhân cấp siêu phẩm, này... này...

    Vũ Thân Vương trực tiếp xem trợn tròn mắt, cho tới bây giờ hắn còn chưa thấy ai có thể luyện đan như vậy, những đan dược vừa rồi kia, toàn bộ đều là Nhân cấp thượng phẩm, như thế nào lần này đều biến thành đan dược Nhân cấp siêu phẩm.

    - Đã thành, thật sự đã thành, thật là thượng cổ Đan Hà đại trận, thật sự còn có người có thượng cổ Đan Hà đại trận...

    Lúc này, Đạm Đài Linh Tuệ quỳ ở nơi đó, hoàn toàn không giống như là một tồn tại Địa Anh, Đan đạo đại sư cấp năm, lão tổ tông Đạm Thai gia tộc một ngàn năm trăm tuổi, lúc này đã lệ rơi đầy mặt, kích động không thôi.

    Không chỉ là hắn, ngoại trừ Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương chỉ là bị khiếp sợ, rung động ra, những người Đạm Đài Linh Tuệ dẫn đầu kia, hơn phân nửa đều là kích động lệ rơi đầy mặt.

    Có một câu nói rất h, tướng như thế nào thì binh như thế đóh, tướng lãnh ủy mị lệ rơi đầy mặt, thì làm sao binh có thể kiên cường chứ.

    Đạm Đài Linh Tuệ khống chế tất cả Luyện đan sư của Thần miếu Bà La Đa, dưới sự dẫn dắt của hắn, phương diện luyện đan của Thần miếu Bà La Đa tiến bộ rất nhanh, nhưng đồng dạng, người dưới tay hắn cũng đều điên cuồng giống như hắn.

    Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương nhìn tràng cảnh vô cùng điên cuồng này, mấy vạn người quỳ ở nơi đó lệ rơi đầy mặt, hai người đều nghĩ thế giới này điên hết rồi.

    Bình thường Đạm Đài Linh Tuệ ngay cả mặt mũi Đại Tế Tự cũng thường xuyên không cho, về phần những người khác, hắn càng là nói thu thập liền thu thập, bây giờ thì hay rồi, Viêm Long này mới đến bao lâu, ở đằng kia tùy tiện luyện chế ra một ít đan dược Nhân cấp siêu phẩm, liền làm cho bọn họ kích động thành như vậy.

    Đây là chuyện mà trước đây nếu ai nói ra sẽ bị hai người cười bể bụng, thậm chí nổi giận tát cho mấy phát, nhưng hết lần này tới lần khác liền phát sinh ở trước mắt bọn hắn.

    - Lão tổ tông, Viêm Long này xác thực rất thần kỳ, có thể sử dụng dược liệu cấp thấp, luyện chế ra đan dược cao hơn một bậc, nhưng cũng không cần phải khoa trương như vậy chứ?

    Nếu như người trước mắt không phải là Đạm Đài Linh Tuệ, không phải lão tổ tông nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, Đại Tế Tự cũng hoài nghi này nhất định là một tuồng kịch trước đó được bố trí tốt, này giống như Tư Mã Húc Nhật tỷ thí luyện đan vậy, hết thảy đều là sớm bố trí tốt.

    Nhưng bây giờ, hắn lại chỉ có thể vô cùng nghi hoặc, vô cùng ngạc nhiên thấp giọng hỏi thăm.

    - Ngươi biết cái gì, luyện chế ra đan dược cao hơn gì đó đều là giả dối, trước kia ta cho mình là một thiên tài, cho dù cả đời này miễn cưỡng mới luyện chế qua một lần Đạo đan, nhưng mà cuối cùng cũng là Đan đạo đại sư cấp năm, cho dù ở Trung châu hay trên đại lục cũng có được thân phận cao cao tại thượng, coi như là ở phương diện đan dược có thành tựu.

    - Đó là tự nhiên, lão tổ tông ngài là kiêu ngạo của Đạm Thai gia chúng ta, cũng là Đan đạo đại sư cao cấp nhất Bà La Đa Châu chúng ta.

    Đạm Thai gia là nhất đại gia tộc của Thần miếu, là gia tộc phát ngôn cho thần được tất cả mọi người công nhận, trên thực tế chỉ có những người trọng yếu nhất của Đạm Thai gia tộc mới tinh tường, toàn bộ Thần miếu chính là do một vị lão tổ tông của Đạm Thai gia tộc thành lập.

    Nhưng trong lịch sử còn chưa có một nhân tài đan đạo gì, chỉ có vị Đạm Đài Linh Tuệ này là một dị loại, Đan đạo đại sư cấp năm, chỉ là bằng vào thân phận này, có thể có địa vị ngang hàng cùng bất luận nhất phái tông chủ nào, huống chi hắn là tồn tại cấp bậc lão tổ tông của Đạm Thai gia.

    - Câm miệng, ngươi hiểu được cái gì, chẳng lẽ ngươi không thấy được sao?

    Vừa rồi đó là cái gì, Thần, kỹ xảo như Thần, khống hỏa như Thần, phối hợp như Thần, dung hợp như Thần.

    Hắn chỉ là giới hạn trong lực lượng bản thân, nếu không hắn tuyệt đối là tồn tại cao cấp nhất của đan đạo Cửu Châu, mà hắn bằng số tuổi ấy đã có thành tích như thế, cái kia càng không thể tưởng tượng nổi.

    Đại Tế Tự lại không nghĩ rằng, lần này vuốt mông ngựa biến thành vỗ tới đùi ngựa, Đạm Đài Linh Tuệ dưới trạng thái kích động căn bản không để cho hắn mặt mũi, khiến cho hắn làm Đại Tế Tự cũng phải im lặng.

    Ở Thần miếu Bà La Đa dám nói với Đại Tế Tự như thế, sợ rằng ngoại trừ vị lão tổ tông Đạm Thai gia tộc này, thì sẽ không có người khác, nếu không sẽ bị cho là dị giáo đồ mà xử lý.

    May ở chỗ này là luyện đan khu, người nơi này đều đi theo Đạm Đài Linh Tuệ, bởi vậy Đại Tế Tự chỉ có thể giả bộ như không nghe thấy, cười khổ lắc đầu, không dám đáp lời cùng vị lão tổ tông này, vạn nhất làm người nổi giận, biết đâu lại đập cho hắn một trận đó chứ.

    - Xoát xoát xoát.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đã cất bước đi ra từ bên trong, khoát tay một cái, đan dược trực tiếp phóng tới Vũ Thân Vương:

    - Tổng cộng chỉ dùng dược liệu để luyện chế hai ngàn hạt đan dược Nhân cấp thượng phẩm, nơi này là năm ngàn chín trăm chín mươi chín hạt đan dược Nhân cấp siêu phẩm, không có biện pháp, địa mạch Hỏa Long nơi này quá bình thường, hơn nữa có phần phân tán, ta cũng không thể dùng quá mức làm địa mạch Hỏa Long nơi này bị thương.

    Hơn nữa không phải Đan Đỉnh của ta, điều khiển hơi khó khăn, đây chỉ là mười hai đỉnh nhỏ, nếu như có thể có ba mươi sáu đỉnh, toàn bộ là Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm tạo thành để luyện chế, thì đan dược Nhân cấp so với bình thường sẽ nhiều ra năm ba lần, hơn nữa có thể mượn nhờ Đan Hà đại trận trực tiếp thăng cấp.

    Nếu sử dụng ba mươi sáu đỉnh, cộng thêm Đan đỉnh của ta làm trận nhãn, có thể luyện chế một đám đan dược Địa cấp.

    Chứng kiến đan dược giống như nước sông vọt tới, tâm của Vũ Thân Vương cũng kinh hoàng không thôi, không phải hắn chưa thấy nhiều đan dược như vậy, thậm chí số lượng hắn từng có còn nhiều hơn cái này gấp mấy trăm lần.

    Nhưng mà một thanh niên tuổi so với mình cũng nhỏ hơn, chỉ dùng một ngày thời gian liền luyện chế ra nhiều đan dược như vậy, dùng dược liệu cũng chỉ có hai ngàn hạt đan dược Nhân cấp thượng phẩm, nhưng lại luyện chế ra tiếp cận sáu ngàn hạt đan dược Nhân cấp siêu phẩm, đây quả thực là bất khả tư nghị.

    Giờ phút này, Vũ Thân Vương có một loại hạnh phúc, xúc động vô cùng, mình quả nhiên tuân theo thiên địa số mệnh, có khí vương giả, thậm chí ngay cả loại người này cũng đầu nhập vào bên cạnh mình.

    Ha ha, mặc dù Viêm Long này cuồng ngạo, nhưng nhìn tâm tư hắn càng nhiều là ở luyện đan cùng du lịch, chỉ cần dùng cảm tình lôi kéo hắn, không lo hắn không giúp mình.

    Nhìn xem tràng diện này, còn có biểu lộ của Đại Tế Tự, Vũ Thân Vương, trong lòng Trình Cung cười không thôi, trong lòng tự nhủ, các ngươi chậm rãi vui cười đi, câu cá luôn cần dùng mồi câu, trước cho các ngươi chút ngon ngọt, không chấn nhiếp các ngươi thoáng một phát, làm sao các ngươi biết lợi hại của bổn đại thiếu, sao có thể gạt được nhiều chỗ tốt chứ.

    Trình Cung đi tới luyện đan khu này, cũng bởi vì tính cách cuồng ngạo, cùng người luyện đan nơi này phát sinh xung đột, sau đó mấy câu liền nói mấy người kia luyện chế đan dược cái gì cũng sai, liên tiếp làm những người kia á khẩu không trả lời được, cuối cùng dẫn xuất Đạm Đài Linh Tuệ đi ra.

    Loại người này Trình Cung thấy cũng nhiều, thuộc về cái loại chỉ biết chui vào bên trong luyện đan, so với tín đồ trung thành nhất của giáo phái còn khủng bố hơn, thế giới của bọn hắn chỉ có đan dược.

    Trình Cung nhớ lại ngay cả mình thậm chí một giai đoạn cũng tiến vào trong đó, không thể không nói, như thế sẽ làm cho người ở một giai đoạn nào đó lấy được thành tựu rất lớn.

    Nhưng loại thành tựu này rất có hạn, hơn nữa dễ dàng để tâm vào chuyện vụn vặt, đi vào đường rẽ, Trình Cung chính là nhập si lại thanh tỉnh, mới đại triệt đại ngộ ở đan đạo, thành tựu về sau cực lớn, trở thành lãnh tụ của Đan dược giới.

    Sau đó Trình Cung dùng lý luận nói cho Đạm Đài Linh Tuệ cũng á khẩu không trả lời được, rồi lại nói muốn luyện đan, sau đó liền xuất hiện một màn phía sau này, một màn này cũng là ở trong tính toán của Trình Cung.

    Hiểu rõ của Trình Cung đối với đan dược vô cùng thấu triệt, phương pháp luyện đan hắn phối hợp so với những người kia giảm đi tiếp cận một phần ba dược vật, rồi thủ pháp luyện chế, điều khiển,... so với bọn hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Đồng dạng bọn hắn có thể luyện chế ba khối đan dược Nhân cấp, một đỉnh của Trình Cung có thể luyện chế ra năm đến mười khối, hơn nữa Trình Cung dùng Đan Hà đại trận phụ trợ, kỳ thật tăng cường hiệu quả luyện đan chỉ là một bộ phận, quan trọng nhất là tăng cường hiệu quả trang bức.

    Ở Nam Chiêm Bộ Châu, Trình Cung có rất nhiều tình huống trở ngại, chưa bao giờ dám thể hiện bản lĩnh luyện đan như thế, hắn có thể hiển lộ một ít tài văn chương, hiển lộ một ít gì đó thì hắn có thể, nhưng thiên phú luyện đan quá khoa trương cũng không dám biểu hiện quá mức.

    Nhưng ở chỗ này dùng thân phận Viêm Long này, Trình Cung tận lực không kiêng nể gì cả, phát huy năng lực luyện đan của hắn.

    Ở phương diện này, hắn chân chính là người đứng ở đỉnh phong nhất, cái này giống như Văn Thánh trọng sinh, có người muốn chơi văn thơ cùng hắn, kia là tự tìm khổ.

    Lần này Trình Cung chính là muốn chấn nhiếp, muốn biểu hiện thực lực, mình chỉ có một Long lực, ngay cả Nhân Anh kỳ cũng không phải, nhưng trình độ luyện đan của mình, có thể làm cho Đan đạo đại sư cấp năm cũng quỳ ở nơi đó xin làm đồ đệ, cộng thêm chuyện Tứ Phương Lâu cùng Tư Mã Húc Nhật, hơn nữa những đan dược kia giờ phút này, cũng không tin Vũ Thân Vương ngươi cùng Đại Tế Tự không mắc mưu.

    - Viêm lão đệ, đan dược cũng có thể luyện chế như thế sao?

    Còn có, đan dược Địa cấp cũng có thể sao?

    Vũ Thân Vương thu hồi hơn năm ngàn hạt đan dược Nhân cấp siêu phẩm, tâm tình vô cùng kích động hỏi thăm.

    - Đan dược đương nhiên có thể luyện chế như vậy, nếu như tất cả đan dược đều là luyện chế một đỉnh, lấy trình độ thưa thớt của Luyện đan sư, làm sao có thể cung ứng tiêu hao như vậy, chỉ là đây là chuyện bí mật.

    Luyện chế số lượng nhiều bình thường, đều là người cấp bậc tương đối cao liên thủ với nhau, tỷ như năm Đan đạo đại sư chủ trì trận thế, phía dưới có một trăm Luyện đan sư phối hợp, như vậy một lần sẽ có trên trăm đỉnh đan dược xuất hiện, hơn nữa xác xuất thành công sẽ cao hơn rất nhiều, hiệu quả cũng sẽ mạnh mẽ một ít, nhưng tuyệt đối không có khả năng đạt tới hiệu quả như Đan Hà đại trận, không chỉ tăng phẩm cấp đan dược, giảm số lượng dược liệu, tăng số lượng đan dược, hơn nữa tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.

    Ngươi xem nơi này có nhiều người không có đạt tới Luyện đan sư đỉnh cấp như vậy, còn có một địa mạch Hỏa Long, bọn họ chỉ có thể cực nhọc luyện chế từng đan đỉnh một, loại phương pháp này hơi nguyên thủy một ít.

    - Đúng, đúng.

    Lúc này, Đạm Đài Linh Tuệ còn quỳ ở nơi đó, nghe Trình Cung nói xong liên tục gật đầu:

    - Viêm đại sư nói không sai, chúng ta chính là luyện chế đan dược như thế, trong mắt ngài đương nhiên là nguyên thủy, chúng ta cũng biết Đan sư liên minh có những phương pháp khác, nhưng đây là bí mật của bọn hắn, nghe nói Tư Mã gia tộc cũng hiểu được một ít, bởi vậy mới phát triển lớn mạnh nhanh chóng như thế.

    - Lão tổ tông, ngài trước đứng lên mà nói a.

    Thấy Đạm Đài Linh Tuệ quỳ ở đó, Đại Tế Tự cũng không biết nên nói như thế nào, hắn cũng không thể tiến đến trước người Viêm Long.

    - Không được, hôm nay có thể gặp được đại sư, Đạm Đài Linh Tuệ ta nhất định phải bái đại sư làm thầy, nếu như đại sư không thu, ta kiên quyết không đứng dậy.

    Nghe Đại Tế Tự khuyên hắn đứng dậy, Đạm Đài Linh Tuệ mới nhớ tới mục đích của mình.

    Lão gia hỏa này không hổ là đan si, cái gì tuổi, cái gì thực lực, thân phận địa vị gì, tôn nghiêm gì đó..., ở trong mắt hắn chỉ là cái rắm, trong mắt của hắn chỉ có vị đại sư trước mắt này cùng phương pháp luyện đan vô cùng kì diệu kia.

    - Kiên quyết không đứng dậy.

    Mấy vạn người sau lưng Đạm Đài Linh Tuệ, cũng đồng thời kiên định đi theo Đạm Đài Linh Tuệ hô hào.

    - Câm miệng, các ngươi muốn chết ah!

    Đại Tế Tự bị vị lão tổ tông Đạm Đài Linh Tuệ này làm phát hỏa, chỉ là loại chuyện này cũng không phải ai khác tạo thành, hắn lại không có biện pháp trách lão tổ tông mình, lúc này người đứng phía sau Đạm Đài Linh Tuệ hô hào theo, cuối cùng khiến cho hắn lửa giận tìm ra chỗ phát tiết.

    Chương 462: Vụng trộm vui cười

    Đại Tế Tự là người phát ngôn của Thần, thực lực tự nhiên không cần phải nói, giờ phút này mặc dù chỉ là dưới sự phẫn nộ thể hiện một chút, nhưng lực lượng cường đại này, trực tiếp trùng kích không ít Luyện đan sư hôn mê, những người còn lại sợ tới mức cảm giác linh hồn run rẩy, sợ hãi.

    Tồn tại Thiên Anh, trải qua Thiên Cương lôi kiếp, dưới sự giận dữ, vẫn còn như Lôi Đình Chi Nộ, Thiên Anh chi nộ, thiên uy không thể phạm, lập tức làm cho người ta có một cảm giác đối mặt thiên địa chi uy.

    - Ngươi con mẹ nó rống cái gì rống, đến chỗ ta bày uy phong của Đại Tế Tự ngươi sao, con mẹ nó, nếu bực bội với ta, ta trực tiếp mang người đi.

    Đạm Đài Linh Tuệ quỳ ở nơi đó rất tức giận, trực tiếp rống trở về với phía Đại Tế Tự.

    Đạm Đài Linh Tuệ cũng không phải tồn tại Địa Anh bình thường, càng không phải giống như tín đồ của Thần miếu Bà La Đa, bối phận của hắn là lão tổ tông của Đạm Thai gia tộc, quan trọng nhất là, hắn là Đan đạo đại sư cấp năm, là linh hồn của luyện đan khu Thần miếu Bà La Đa.

    Bởi vì sự hiện hữu của hắn, nên mới lôi kéo đến rất nhiều Luyện đan sư không phải là tín đồ của Thần miếu Bà La Đa, những người này ở luyện đan khu đã chiếm một nửa, một khi hắn rời đi, luyện đan khu của Thần miếu Bà La Đa sẽ không còn người chủ trì.

    Thế nhưng mà Đại Tế Tự dù sao cũng là Đại Tế Tự, người phát ngôn của Thần ở Thần miếu Bà La Đa, bình thường cao cao tại thượng, hắn so với Hoàng đế quốc gia thế tục còn uy quyền hơn mấy lần.

    Mặc dù Bà La Đa Châu bây giờ có một Tư Mã gia tộc, nhưng dù sao hắn vẫn là một tồn tại cực kỳ uy vọng, hắn chưa từng có khó chịu qua như thế.

    Nổi giận sắp phát điên, nhưng hắn cũng biết tính cách vị lão tổ tông này, hơn một nghìn năm trước Đạm Thai gia tộc chuẩn bị bồi dưỡng hắn làm Đại Tế Tự, hắn thậm chí ngay cả Đại Tế Tự cũng không thèm làm, còn trở mặt cùng gia tộc bỏ ra đi.

    Về sau lúc trở lại đã là Đan đạo đại sư cấp năm, gia tộc cũng phá lệ triệu hồi hắn về, bây giờ mình làm hắn nổi giận, hắn thật sự dám mang người rời đi.

    Nhưng nếu như không nói cái gì đó, uy tín của mình, uy nghiêm của mình ở đâu.

    - Viêm lão đệ, ngươi xem...

    Vũ Thân Vương xem xét tình huống này có chút không đúng, nhưng loại thời điểm này người khác thật đúng là không có biện pháp giúp được cái gì, cởi chuông phải do người buộc chuông, đáng tiếc vị Viêm Long này thật sự là không hiểu được đạo lí đối nhân xử thế, vậy mà đứng nhìn Đại Tế Tự cùng Đạm Đài Linh Tuệ phát sinh xung đột, còn không có phản ứng gì, Vũ Thân Vương chỉ có thể mở miệng nhìn về phía Trình Cung xin giúp đỡ.

    - Ân, ah!

    Trình Cung giả bộ như mới hiểu được nói:

    - Các ngươi đừng cãi, vừa rồi ngươi nói cái gì vậy?

    Linh Tuệ đại sư, ngài bảo ta làm gì là được rồi.

    Vừa nghe được Trình Cung nói chuyện cùng mình, Đạm Đài Linh Tuệ quật cường, cường hoành đến ngay cả người cầm quyền cao nhất của Thần miếu Bà La Đa, người phát ngôn của Thần cũng không để ý, Đạm Thai gia muốn đưa lên làm đại gia chủ, Đại Tế Tự cũng không để ý, lập tức cung kính gật đầu, một bộ tùy thời chờ phân công.

    Vũ Thân Vương nhìn thấy thậm chí muốn cười, mà Đại Tế Tự thì dở khóc dở cười, cho dù trưởng bối khác của Đạm Thai gia tộc ở trước mặt hắn cũng cung kính, bởi vì hắn đại biểu cho Thần, đại biểu cho Thần miếu.

    Cũng chỉ có vị lão tổ tông này mới có thể làm càn ở trước mặt hắn như thế, nhưng hắn lại không làm gì được.

    - Ah, Đạm Đài Linh Tuệ đúng không, các ngươi đều đứng lên trước đi, ta cũng không có thể thu ngươi làm đồ đệ, chỉ là ta cùng Vũ Thân Vương trước khi đi Nam Chiêm Bộ Châu cần trợ thủ luyện chế đan dược số lượng lớn, nếu như ngươi không ngại mà nói...

    - Không ngại, không ngại.

    Đạm Đài Linh Tuệ thoáng một phát liền nhảy dựng lên, vô cùng kiện tráng, vô cùng hưng phấn kích động, liên tục gật đầu:

    - Có thể đi theo đại sư như vậy là mơ ước lớn nhất cả đời của ta, ngài nói đi, cần ta làm cái gì.

    Đại Tế Tự thực có một loại xúc động muốn rời khỏi, gánh không nổi con mẹ nó người này ah!

    Lão tổ tông a, để cho ta một chút mặt mũi được không.

    Đạm Thai gia tộc chúng ta là người phát ngôn của Thần, ở Bà La Đa Châu, chúng ta là Thần Tộc chân chính cao cao tại thượng, cho dù đến Trung châu đại lục, cũng có thân phận cùng địa vị, tựu như chư hầu một phương đến Đế đô, đồng dạng cũng được coi trọng.

    Nhưng vị lão tổ tông kia của mình, aii!

    Trong lòng Vũ Thân Vương thì tràn đầy vui mừng, Viêm Long càng ngưu bức hắn càng cao hứng, nhặt được bảo, nhặt được bảo rồi!

    - Các ngươi trước tản đi, Viêm Long, Đan Đỉnh của ngươi ta đã giúp ngươi chữa trị tốt rồi, chẳng những chữa trị tốt, còn tốn hao rất nhiều khí lực giúp nó tăng lên tới cảnh giới Linh khí hạ phẩm.

    Đại Tế Tự thật sự có chút chịu không vị lão tổ tông này của mình, phất tay cho người phía dưới tản ra, hắn thì nói sang chuyện khác.

    Những người khác cũng không dám ngưu bức như Đạm Đài Linh Tuệ, dám đỡ đòn cùng Đại Tế Tự, có Đạm Đài Linh Tuệ đi đầu, bọn hắn tự nhiên không sợ, lúc này thấy Đạm Đài Linh Tuệ đã đứng lên, bọn hắn đều nhanh chóng đứng dậy.

    Sau khi đứng dậy, đều đi tới trước thi lễ về phía Trình Cung, lúc này mới nhao nhao rời khỏi.

    Về phần những Đan đạo đại sư có thân phận địa vị tương đối cao kia, càng là trực tiếp đến đây tỏ vẻ, bọn hắn tùy thời có thể trợ thủ, coi như là giúp đỡ chân chạy, hoặc là làm trợ thủ cho Đạm Đài Linh Tuệ cũng không có vấn đề gì.

    - Lăn, lăn, lăn, đều xéo đi, thời điểm phải dùng tới ai ta sẽ gọi các ngươi, đều xéo đi.

    Đạm Đài Linh Tuệ sợ những người kia được Trình Cung vừa ý, thay thế vị trí trợ thủ này của hắn, liên tục đuổi đi hết.

    - Đến lúc đó sẽ dùng không ít người hỗ trợ, lúc ấy ta sẽ nói cùng Đạm Đài Linh Tuệ.

    Trình Cung rất tùy ý nói, sau đó mới nhìn về phía Đại Tế Tự.

    Đại Tế Tự khoát tay, Tiểu Hư Đỉnh của Trình Cung đã xuất hiện ở trước mắt, chỉ là giờ phút này lại tràn ngập linh khí, đã trở thành Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm đỉnh phong.

    - Ân, quả nhiên chữa trị tốt rồi, còn tăng lên tới Linh khí hạ phẩm, Đại Tế Tự nhất định tiêu hao không ít đồ vật a, ngươi trước tiên có thể ghi chép lại, hoặc là...

    Trình Cung tiện tay cầm lấy Tiểu Hư Đỉnh tra xét, đối với Đại Tế Tự, hắn vẫn là rất cẩn thận.

    Mặc dù hắn tin tưởng, đã trải qua một loạt chuyện trước kia, hắn đã lấy được tín nhiệm của bọn hắn, nhưng cấp bậc như Đại Tế Tự, cho dù tín nhiệm ngươi cũng rất có thể giữ lại một tay, bởi vậy Trình Cung sử dụng thần niệm kiểm tra một chút.

    Đây chỉ là bước đầu tiên, dù sao Đại Tế Tự là tồn tại Thiên Anh, so với mình bây giờ thì mạnh mẽ hơn quá nhiều, sau đó Trình Cung còn ý định sử dụng Chí Dương Chân Hỏa của nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh dung luyện một phen, đến lúc đó cho dù Đại Tế Tự làm tay chân gì cũng vô ích.

    - Chỉ là chữa trị Đan Đỉnh, không cần khách khí như vậy, về sau mọi người là người một nhà.

    Đại Tế Tự khẽ gật đầu, thân phận hắn tôn quý, nên cần phải có khí độ cùng phong phạm, nên khiêm tốn nói qua.

    - Đây là cái gì a, cấu tạo tốt như vậy, bên trong còn ẩn chứa một loại hỏa diễm chí cương trong thiên địa, được hỏa diễm chí cương rèn luyện, chẳng lẽ ngươi hết đồ rồi sao, rõ ràng có thể nâng cao đến Linh khí trung phẩm.

    Đại sư, ngươi trước giao cái này cho ta, yên tâm, ta còn có quyền sử dụng ba lượt không gian gia tốc thời gian, thời gian một ngày bên ngoài, bên trong có thể đi qua một tháng, rất nhanh ta có thể luyện chế cái này thành Linh khí trung phẩm.

    Thân phận Đại sư như vậy, sao có thể sử dụng Linh khí hạ phẩm như vậy.

    Bản thân Đạm Đài Linh Tuệ chính là Đan đạo đại sư cấp năm, ánh mắt của hắn linh mẫn như thế nào, hiểu rõ đối với Đan Đỉnh cũng viễn siêu Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương, liếc mắt là biết mặc dù cấp bậc Tiểu Hư Đỉnh không cao, nhưng mà không giống bình thường.

    Đương nhiên, cũng trực tiếp nhìn ra Đại Tế Tự có chỗ tư tàng, cũng chưa hoàn toàn hết sức.

    Đạm Đài Linh Tuệ thật đúng là luyện đan luyện đến si mê, trực tiếp rống lên một tiếng về phía Đại Tế Tự, giống như là hắn đã bị vũ nhục, sau đó thi lễ cùng Trình Cung, cũng không đợi Trình Cung nói có đồng ý hay không, trực tiếp túm lấy Tiểu Hư Đỉnh, nháy mắt sau đó đã trực tiếp bay về phía chỗ sâu trong Thần miếu.

    A, ah!

    Trình Cung ngẩn người, Đại Tế Tự càng nổi gân xanh, bực bội trong lòng không biết trút đi đâu, Vũ Thân Vương cũng là xem ngây người.

    Mặc dù Đạm Đài Linh Tuệ rời đi, nhưng tiếng hô của hắn nói với Đại Tế Tự vẫn còn ở bên tai, điều này làm cho không khí thoáng cái trở nên có chút lúng túng.

    - Viêm lão đệ không nên trách móc, tính cách của Đạm Đài đại sư là như vậy, Đan Đỉnh ở chỗ của ngài cũng có thể yên tâm, đúng rồi, đây là lệnh bài chữ Thiên của Tứ Phương Lâu, còn có bảy vạn Thuần Nguyên Đan đều ở trong không gian giới chỉ này.

    Không gian giới chỉ của Viêm lão đệ bị tên hỗn đản Tư Mã Húc Nhật kia hủy diệt, ta đây có một cái, mặc dù hơi nhỏ một chút, chẳng qua Viêm lão đệ có đồ dùng tạm, về sau đạt được tốt hơn chúng ta lại đổi.

    Vũ Thân Vương xem xét, vội vàng mở miệng, lấy ra một cái không gian giới chỉ đưa cho Trình Cung.

    - Ah, không có việc gì, ta cũng có thể hiểu được.

    Trình Cung rất tùy ý nói, tiếp nhận không gian giới chỉ của Vũ Thân Vương, không gian giới chỉ này không có bất kỳ thần niệm lạc ấn, Trình Cung phát hiện bên trong có lệnh bài chữ thiên của Tứ Phương Lâu, còn có bảy vạn Thuần Nguyên Đan, nhưng khiến cho Trình Cung kinh ngạc là độ lớn của không gian giới chỉ này.

    Ta ngất, chừng hơn ngàn mét, lúc sau mặc dù Trình Cung cũng nhận được rất nhiều không gian giới chỉ, nhưng đặc biệt lớn cũng không có mấy cái.

    Coi như là không gian giới chỉ của Lang Vương, cũng gần lớn hơn gấp hai so với không gian giới chỉ mà Trình Cung lấy từ chỗ Trịnh Tam Nguyên mà thôi.

    Trình Cung là vì có không gian ngoại đỉnh, hơn nữa trong không gian ngoại đỉnh, còn có một chút không gian chứa đựng khác, bởi vậy bây giờ hắn cơ bản không có sử dụng không gian giới chỉ, đều giao không gian giới chỉ cho bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ dùng.

    Nhưng chứng kiến không gian giới chỉ lớn như vậy, Trình Cung cũng hơi hoảng sợ, xem ra Vũ Thân Vương này ở hải ngoại cũng kiếm không ít chỗ tốt ah.

    Hơn nữa bên trên không gian giới chỉ này có một chút trận pháp khó phát hiện, đây chính là đồ vật hắn lấy được từ trong di tích kia a, xem ra lần này trở về khẳng định phải đi qua cái di tích kia.

    Không gian giới chỉ lớn hơn ngàn mét, độ quý trọng của nó so với một kiện Linh khí trung phẩm cũng không kém chút nào.

    Mặt ngoài Vũ Thân Vương rất tùy ý, nhưng trong lòng là đang chờ Trình Cung đáp lại, đây cũng là vừa rồi hắn cân nhắc liên tục mới làm ra quyết định, hắn muốn quan hệ triệt để gần hơn cùng Viêm Long này.

    - Thứ tốt, so với không gian giới chỉ cũ của ta còn lớn hơn, ngươi làm như vậy để cho ta có chút ngượng ngùng.

    Trình Cung cố ý biểu hiện được đã thích, lại có chút ít sầu muộn có nên thu hay không, kỳ thật trong lòng của hắn sớm mẹ nó vui cười nở hoa rồi, ha ha, nếu như Vũ Thân Vương biết rõ hắn đưa cho mình không gian giới chỉ lớn như vậy, không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào, ha ha, vui chết ta.

    - Vừa rồi ta đã nói, chúng ta là người một nhà, cần gì khách khí như vậy, lão tổ tông nhà ta có chút nóng vội nên không biết, kỳ thật ta chỉ là sợ chậm trễ các ngươi luyện đan, bằng không mà nói, về sau chỉ cần mọi người cùng nhau hợp tác, coi như là Linh khí thượng phẩm cũng không thành vấn đề.

    Lúc này, trải qua Vũ Thân Vương cố gắng hòa hoãn, Đại Tế Tự cũng vội mở miệng nói.

    Chương 463: Tiểu Phong Tử điên cuồng đặc huấn

    Vũ Thân Vương cũng cười nói:

    - Đại Tế Tự nói không sai, người một nhà khách khí làm gì, nếu như nói như vậy mà nói, về sau Viêm lão đệ luyện chế đan dược cho ta, ta chẳng phải là cũng không dám thu sao.

    - Ân, cũng đúng.

    Trình Cung cố ý suy nghĩ một chút gật đầu nói:

    - Vật này ta sẽ thu, nhưng mà nơi này cũng không thích hợp luyện đan.

    - Ân, không thích hợp luyện đan?

    Vũ Thân Vương kỳ quái nhìn Trình Cung, mặc dù thần miếu Bà La Đa không giống Tư Mã gia tộc, nhưng nơi này chính là năm đó thần miếu Bà La Đa tốn hao đại lực khí làm ra.

    Đại Tế Tự cũng nghi hoặc nhìn Trình Cung:

    - Có vấn đề gì không?

    - ó.

    Trình Cung nhìn chung quanh nói:

    - Nơi này đúng là một chỗ địa mạch Hỏa Long, hơn nữa các ngươi lại có người đại thần thông, trực tiếp câu thông mấy vạn dặm Hỏa Diệm sơn mạch dưới mặt đất chung quanh, tập trung ở nơi này, nhưng nơi này cũng có một vấn đề, hiển nhiên người đại thần thông lúc trước sợ người khác lợi dụng nơi này đối phó Thần miếu, bởi vậy thiết hạ các loại cấm chế.

    Điều này cũng làm cho đã tạo thành, lại không có biện pháp hoàn toàn phát huy uy lực của địa mạch Hỏa Long, không có biện pháp để cho đại trận bộc phát ra lực lượng cường đại, nếu như là luyện đan bình thường tự nhiên không có vấn đề, nhưng mà muốn trong thời gian ngắn luyện chế rất nhiều đan dược lại không được.

    Vũ Thân Vương nghe xong, trước tiên nhìn về phía Đại Tế Tự, Đại Tế Tự cũng là khẽ gật đầu, đồng thời trong mắt cũng lộ ra một chút giật mình.

    Hắn với tư cách là người phát ngôn của Thần ở Thần miếu Bà La Đa, tộc trưởng Đạm Thai gia tộc, tự nhiên biết những bí mật này, nhưng không có nghĩ đến Viêm Long ở chỗ này luyện chế đan dược một lần, lại phát giác ra tình huống nơi này.

    - Viêm lão đệ, tình huống như vậy nên làm cái gì bây giờ?

    Phương diện này, Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương đều đồng dạng, không có bất kỳ quyền lên tiếng, bởi vậy đều nhìn về Trình Cung, Vũ Thân Vương càng là khiêm tốn thỉnh giáo.

    - Ban đầu người bày trận ở nơi này hiển nhiên cũng hiểu được những vấn đề này, mặc dù Thần miếu Bà La Đa các ngươi không có năng lực vận chuyển trận pháp lớn như vậy, nhưng lúc ban đầu hắn lại cân nhắc đến, bởi vậy địa mạch Hỏa Long này tụ tập hỏa diễm mấy vạn dặm, khẳng định còn có một địa phương, nơi đó cách nơi này trong vòng ba nghìn dặm, hơn nữa nơi đó chắn chắn sẽ không có hạn chế gì, ta nghĩ nơi đó mới là địa phương thích hợp luyện đan nhất.

    Lực lượng của Trình Cung bây giờ còn chưa có khôi phục, nhưng ở phương diện luyện đan, lời nói hắn nói ra thì tuyệt đối là quyền uy.

    Dù là những vật gọi là Thần của Thần miếu Bà La Đa bọn hắn bố trí, ở trong mắt Trình Cung, cũng lộ ra rất đơn giản, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.

    - Thật sự là khó có thể tin, một trong những bố trí bí ẩn nhất của Thần miếu Bà La Đa ta, vậy mà ngươi ở đây luyện chế đan dược Nhân cấp một lần liền phát hiện.

    Đại Tế Tự nói như vậy đã thuộc về biến tướng thừa nhận Trình Cung nói đúng, hắn thật sự bị Trình Cung làm rung động.

    Chuyện này, ở Thần miếu Bà La Đa không quá năm người biết rõ, mặc dù không phải tin tức bí mật nhất, nhưng mà tuyệt đối không phải ai cũng có thể biết, nhưng bây giờ lại bị Trình Cung nói toạc ra như vậy.

    - Viêm lão đệ, ngươi luôn có thể làm cho chúng ta giật mình.

    Đi, chúng ta hảo hảo tâm sự, có lẽ ngươi không biết, ngươi đã tạo thành cho Bà La Đa Châu bao nhiêu chấn động.

    Không, phải nói là Cửu Châu, sợ rằng hiện tại Cửu Châu đều đang truyền đưa chuyện của ngươi, nghe nói Tư Mã Húc Nhật kia cũng muốn phát điên rồi, ha ha.

    Vũ Thân Vương rất thân mật lôi kéo Trình Cung rời khỏi, hiển nhiên hắn nhìn thần sắc của Đại Tế Tự lộ ra, chỗ kia hiển nhiên thuộc về một trong những bí mật của Thần miếu Bà La Đa, loại chuyện này hắn cũng không muốn để cho tên Viêm Long cuồng ngạo lại không hiểu thế sự này đi đụng, vạn nhất rước lấy phiền toái thì được không bằng mất.

    Bởi vậy, trước lôi Viêm Long này đi, sau đó lại cùng Đại Tế Tự nói chuyện xem chuyện tình này nên xử lý như thế nào, trong lòng còn có may mắn, may mắn Đạm Đài Linh Tuệ không có ở nơi này, bằng không mà nói đã có thể náo nhiệt.

    Chỉ cần Trình Cung nói ra, cho dù trở mặt cùng Đại Tế Tự, chỉ sợ hắn cũng nhất định phải đi.

    - Người luyện đan càng tốt, bình thường càng ít.

    Nhìn Vũ Thân Vương lôi Viêm Long đi, Đại Tế Tự đột nhiên nghĩ đến câu nói vừa rồi kia của Viêm Long, sau đó nghĩ đến vị lão tổ tông kia của gia tộc mình, càng nghĩ càng cảm giác được những lời này nói quá đúng.

    Sau đó, hắn lại có chút nhăn lông mày lại, mặc dù nhưng cái này là Viêm Long thông qua địa mạch Hỏa Long nơi này nhận ra có một cái che giấu khác tồn tại, nhưng hiển nhiên hắn không có khả năng biết đến, nơi đó thuộc về một địa phương trọng yếu nhất của Thần miếu Bà La Đa, chưa bao giờ lộ ra cho ngoại nhân.

    Nếu người bình thường biết, cái kia chỉ có một con đường chết, thế nhưng mà nghĩ đến Viêm Long là trợ giúp Vũ Thân Vương, tâm Đại Tế Tự lại bắt đầu chuyển động.

    Thời điểm Trình Cung đã thuận lợi đi vào Thần miếu Bà La Đa, tiếp cận Vũ Thân Vương, áp dụng kế hoạch của hắn, Nam Chiêm Bộ Châu cũng đã xảy ra một loạt chuyện.

    Đầu tiên chính là ở Trình Cung rời khỏi không lâu, Man Thần Giáo công khai tuyên bố thừa nhận, chủ nhân Nam Hoang là Bách Chiến Hầu, Bách Chiến Đại tướng quân Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Đương nhiên, Nam Cương Thần Giáo cũng âm thầm tiết lộ cho hoàng thất Lam Vân đế quốc tín hiệu là, bởi vì Trình Cung có ân cùng Man Thần, bởi vậy Man Thần Giáo sẽ không làm bất luận chuyện gì gây tổn hại cho Trình Cung.

    Bọn hắn tỏ thái độ này, là ám chỉ cho Nam Cương Thần Giáo cùng Lam Vân đế quốc rằng, bọn hắn không muốn làm địch cùng Trình Cung, nhưng cũng sẽ không giúp hắn, các ngươi muốn đấu như thế nào thì cứ đấu như thế đó.

    Dưới loại tình huống này, coi như là bọn người Đoan Mộc Nhất Phong tức giận với Man Thần cùng Man Thần Giáo như thế nào, cũng không có thể vô duyên vô cớ ở thời điểm này phát sinh xung đột cùng Man Thần Giáo.

    Nhưng mà ở phương diện quốc gia mà nói, lực ảnh hưởng của tin tức này bị Sắc Quỷ cho người cố ý tạo ra hiệu quả lớn hơn gấp trăm lần cũng không dừng lại, bọn hắn cho Lam Vân đế quốc thậm chí toàn bộ người Nam Chiêm Bộ Châu một tin tức, Man Thần Giáo này kỳ thật chính là người Man Tộc.

    Đừng xem số lượng của bọn họ không có biện pháp so sánh với Đông Nam Man tộc, nhưng lực chiến đấu của bọn hắn lại là siêu cấp cường hãn, còn nêu ví dụ nói bọn hắn có thể ở trong nhiều lần thú triều của Nam Hoang sinh tồn, có thể tương xứng cùng Nam Cương Thần Giáo...

    Tóm lại trước là nâng Man Thần Giáo lên tới đỉnh, sau đó chính là tổng kết lịch sử Man tộc, trong lịch sử còn chưa từng có bất kỳ một quốc gia nào có thể chân chánh chinh phục Man tộc, có lẽ bọn hắn có thể giết chết một bộ lạc Man tộc thậm chí nhiều hơn người, còn chưa từng có chuyện người Man Tộc bị chinh phục.

    Nhưng bây giờ, trên địa bàn Bách Chiến Hầu Trình Cung Trình đại thiếu, bên trên đất phong Nam Hoang của hắn, người Man Tộc bị chinh phục, bọn hắn thừa nhận địa vị lãnh đạo của Bách Chiến Hầu.

    Trình đại thiếu dùng nhân phẩm cùng đức tính của hắn, chinh phục người Man Tộc, làm cho Nam Hoang triệt để thống nhất.

    Tóm lại, muốn bao nhiêu tuyệt hảo thì có bấy nhiêu tuyệt hảo, muốn bao nhiêu vĩ đại thì có bấy nhiêu vĩ đại, vốn không có chuyện cũng đã có, vì vậy dưới tình huống Trình Cung không biết chuyện gì, Trình đại thiếu lần nữa đã thành nhân vật hot nhất toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà ở một mặt khác, tốc độ phát triển của Đan thành càng lúc càng nhanh, từ khi Thanh Xà Vương đầu nhập vào, càng ngày càng nhiều người bắt đầu đầu nhập bên trong Đan thành, thời gian dần trôi qua, thậm chí không kém so với Địa Long thành.

    Nhưng mà yêu thú Nam Hoang cũng càng ngày càng nhiều, coi như là phòng tuyến chung quanh Đan thành cũng bắt đầu dần dần co rút lại, mỗi một ngày các lộ đại quân bên trong Đan thành đều phát sinh kịch chiến thảm thiết cùng yêu thú.

    Cũng may có đại lượng đan dược, bởi vậy bị thương nhiều, tử vong lại không nhiều, mà ở loại không ngừng chiến đấu, khôi phục này, tu luyện cùng đại lượng nguyên khí ủng hộ xuống, tính kỷ luật, phối hợp, sức chiến đấu của quân đội đều đang tăng lên toàn diện.

    Còn có một tin tức trọng yếu rất che giấu khác, chỉ có rất ít người biết rõ, Hoàng đế Lam Vân đế quốc gần đây bảo tu luyện, một mực không có vào triều, quốc sự đều do Thái Phó cùng một số người khác liên hợp xử lý.

    Nhưng từ tin tức đáng tin cậy nhất, Hoàng đế cường hành trùng kích Nhân Anh kỳ, nhưng tình huống cũng không quá lạc quan.

    Dù sao Lam Vân đế quốc không giống với Thần miếu Bà La Đa, Lam Vân đế quốc mới có nội tình mấy trăm năm, căn bản không có biện pháp so sánh cùng Thần miếu Bà La Đa, nếu như không phải tình huống đặc thù Nam Chiêm Bộ Châu, cộng thêm lúc trước Hoàng đế khai quốc Lam Vân đế quốc đã nhận được thế lực một phương ủng hộ, thì cũng không có thể có được quy mô hôm nay.

    Bởi vậy, mặc dù thân là Hoàng đế Lam Vân đế quốc, muốn trở thành Nhân Anh kỳ, so với người bình thường cũng không đơn giản hơn bao nhiêu.

    Nương theo thú triều ngày càng tới gần, có người phát hiện Thảo Nguyên Vương Đình, Đồ Đằng Đế Quốc, Man tộc giống như đều đột nhiên trở nên càng thêm sinh động, nhiều lần điều động quân đội, các loại hành động bên trong nhiều không kể xiết, hoàn toàn không có ý tứ khi thú triều tiến đến, sẽ tuân thủ ước định không động binh.

    Có người thông minh thì đã phát hiện, lần này hình như hết thảy đều không hề giống như trước kia, giống như tất cả mọi người đều đang chuẩn bị làm chút gì đó vậy.

    Thời điểm toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều ở vào một loại không khí cực kỳ quỷ dị, tại cấm địa Man Thần Giáo, chỗ ở của Man Thần.

    - Ah...

    Ah...

    Từng tiếng kêu thảm thiết truyền tới.

    Trải qua điên cuồng huấn luyện liên tục hơn một tháng, điên cuồng tăng lên, có Nguyên Dịch, có Chuyển Sinh Đan, có Man Thần là tồn tại Thiên Anh tự mình trợ giúp chỉ điểm bọn hắn, mặc dù bọn hắn thống khổ nhưng mà tốc độ tiến bộ lại cực nhanh.

    Vốn là lúc trước đối với các đối thủ có một Long lực, bọn họ không có cách nào chiến thắng, bây giờ bắt đầu là mấy người Tạp Lỗ bị bọn người Bàn Tử đè ra đánh.

    Bởi vì ngay cả Sắc Quỷ cũng đã là Thoát Tục kỳ tầng thứ chín, Bàn Tử cũng đã đạt đến mười Long chi lực, về phần Túy Miêu càng là đã đạt tới mười tám Long chi lực, khi chiến đấu còn có Huyết Y Lão Tổ chỉ điểm cho bọn hắn, cho dù Sắc Quỷ cũng có thể bảo vệ tánh mạng ở dưới Nhân Anh kỳ bình thường, Bàn Tử cùng Túy Miêu có thể đơn giản chiến thắng Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất bình thường, riêng Túy Miêu có thể đánh một trận cùng Nhân Anh kỳ tầng thứ ba.

    Dựa theo Man Thần nói, trải qua huấn luyện lâu như vậy, muốn cho bọn hắn tới một giai đoạn đối chiến, hơn nữa đối thủ vẫn là mấy người Tạp Lỗ Phó giáo chủ, dẫn đầu một đám một Long lực cùng một đám Thoát Tục kỳ

    Bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu vốn là hưng phấn không thôi, mịa nó, bị ngược đãi thời gian dài như vậy, cuối cùng có thể phát tiết một lần.

    - Có thể càng biến thái một chút hay không, người này không phải để cho chúng ta chiến đấu a, này không phải là khảo hạch a, ngươi đây là đang chơi người a, ta kháng nghị.

    Sau khi kêu thảm thiết, Bàn Tử đứng cũng không vững, trên mặt có hơn mười loại màu sắc, cái kia đều là độc khí vờn quanh.

    - Xương cốt đã gãy hơn một nửa, còn đánh cái rắm a, bên trong còn có hơn ba mươi loại độc, này không phải là sớm chết sao, mịa nó, Giải Độc Đan đâu rồi, Giải Độc Đan của ta vậy mà ngươi cũng lấy đi.

    Sắc Quỷ phẫn nộ a, Man Thần này thật là một tên điên, vì sao chế tạo loại thương thế này cho bọn hắn, trước trực tiếp đánh bọn chúng cơ hồ sắp chết, sau đó lại hạ độc, ngay cả bọn hắn cũng thống khổ không thôi, tạm thời không chết được, nhưng phải dùng lực lượng áp chế độc dược ảnh hưởng thân thể.

    - Hỗn đãn, độc dược coi như xong, xuân dược, xuân dược tính toán mẹ nó độc dược sao?

    Bình thường Túy Miêu đối với loại huấn luyện điên cuồng này rất ít nói chuyện, lúc này cũng đã nổi giận.

    Đáng tiếc, bọn hắn la hét căn bản không ai để ý tới, người mai phục phía trước đã động thủ, bọn hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp trốn tránh, nghĩ biện pháp đạt tới mục tiêu đã định.

    Phải biết rằng, Tiểu Phong Tử đã dùng lực lượng bảo hộ những bộ vị mấu chốt nhất của bọn hắn, nói cách khác, đám người kia ra tay sẽ không lưu tình, đứt tay, gãy chân bọn hắn cũng không chút do dự, mà sau đó Tiểu Phong Tử sẽ hao phí lực lượng chữa trị giúp bọn hắn, tư vị này tuyệt đối là khổ không thể tả.

    - Móa, mập gia gia không để yên cho ngươi, tay của ta, bà mẹ nó, các ngươi chờ đó, Tiểu Phong Tử ngươi chờ đó cho ta, ah...

    Chương 464: Hóa thân thành yêu

    Vân Ca Thành, trong Băng động Trình gia.

    - Oanh... oanh...

    Mặt đất toàn bộ Trình gia, thậm chí toàn bộ Vân Ca thành đều bị chấn động, trấn quốc thần tiên Vân Ca thành, còn có mấy tồn tại cường đại khác, tất cả đều giật mình, nhưng mà thần niệm của bọn hắn vừa mới quét về phía Trình gia, đã bị một cổ thần niệm vô cùng cường hãn, tràn ngập khí phách bắn trở về.

    - Hừ, chuyện của Trình gia ta, các ngươi cũng dám xem xét, không biết sống chết.

    Trình Tiếu Thiên đứng ở bên ngoài Băng động hừ lạnh một tiếng, sau đó lo lắng nhìn về phía trong Băng động.

    - Oanh...

    Bành...

    Phía dưới nổ vang lần nữa, nhưng mà lần này thì không ảnh hưởng lớn như vậy, sau một khắc, những tầng động phía trên nổ tung toàn bộ, thậm chí ngay cả bên trong Băng động cũng nhao nhao nổ, trận pháp, tất cả Băng phách bên trong nổ nát vụn.

    Sau một khắc, một tiếng thanh minh vang lên, bởi vì chung quanh Trình gia đã bố trí trận pháp, còn có thần niệm của Trình lão gia tử khống chế, loại động tĩnh này đã không sợ người phát hiện, mà sau đó từ phía dưới kia, một đạo tuyết sắc quang mang lóe lên, trực tiếp đến giữa không trung.

    Mặc dù Trình lão gia tử sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi nhìn thấy, thực sự lập tức kinh hãi đứng ở chỗ đó, sững sờ nhìn giữa không trung.

    Giữa không trung, một Tuyết Ưng toàn thân trắng tuyết, hai cánh mở ra chừng hơn năm mươi mét, thân thể cũng vô cùng to lớn, chỉ có ánh mắt của hắn, lại hoàn toàn không giống như là con mắt của yêu thú.

    - Chiến Thiên...

    Tam đệ, là... là ngươi sao?

    Trong mắt Trình lão gia tử ngấn nước mắt, dù nói thế nào quan niệm, cách nghĩ của hắn vẫn không giống Trình Cung, nhìn Tống Chiến Thiên năm đó cùng mình vào sinh ra tử, vì gia tộc của mình mà chịu thống khổ tra tấn vài chục năm, bây giờ hóa thân trở thành một con Tuyết Ưng, trong lòng của hắn vẫn là vô cùng không thoải mái.

    - Xoát!

    Tuyết Ưng to lớn thu cánh, không có chút tiếng động nào đã bay đến bên cạnh Trình Tiếu Thiên.

    - Đại soái, nếu như sau này ngươi muốn lãnh binh chinh chiến, đứng ở trên lưng ta chỉ huy thiên quân vạn mã, thật là có bao nhiêu...

    - Đừng nói nữa...

    Trình lão gia tử đột nhiên trừng mắt, hai mắt trở nên huyết hồng, cả giận nói:

    - Trình Tiếu Thiên ta cả đời này, tuyệt đối không có khả năng đứng trên lưng huynh đệ mình, ta... ta...

    - Đại ca, ngươi quên lời của tiểu tử Trình Cung đó nói sao, ta cũng không phải một mực như thế, chỉ cần ta có thể chính thức hấp thu yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng trong cơ thể, đồng dạng có thể biến trở về hình người.

    Thấy Trình lão gia tử kích động như thế, Tống Chiến Thiên vốn muốn nói một ít lời nhẹ nhõm cũng thấy lòng chua xót, ngữ khí đột nhiên biến đổi, hắn không phải là võ tướng đơn thuần, nhưng hắn là Nho Tướng chân chính, hơn nữa đi theo Trình lão gia tử nhiều năm như vậy, vẫn là rất rõ ràng tính tình của Trình lão gia tử.

    Quả nhiên, một tiếng đại ca này của hắn, khiến cho Trình lão gia tử cơ hồ muốn bạo tạc nổ tung, tâm tình không biết phát tiết như thế nào thoáng cái tốt lên rất nhiều.

    - Mặc dù tên tiểu tử thúi này đôi khi khoa trương một chút, nhưng hắn đã nói thì cho tới bây giờ chưa có gì sai, hơn nữa sau lưng của hắn thực sự có một sư tôn cường đại, ngay cả Man Thần của Man Thần Giáo cũng công khai thừa nhận địa vị Bách Chiến Hầu hắn, còn để cho tiểu tử này mượn cơ hội tuyên truyền một đợt.

    Trình lão gia tử cuối cùng khống chế được tâm tình, cố gắng không cho mình chảy nước mắt nói.

    - Đúng vậy, ta nghe tiểu tử Sắc Quỷ kia nói, bây giờ hắn phụ trách làm chuyện này.

    Cũng không biết sư tôn thần bí của Trình Cung kia rốt cuộc là ai, có phải người của thế lực lớn nào đó của Châu khác hay không, nhìn cách trợ giúp của hắn đối với tiểu tử kia, thật sự là muốn bồi dưỡng truyền nhân.

    Nhưng mà liên tiếp nhiều chuyện như vậy, Hoàng đế ngược lại là chịu kích thích rất nghiêm trọng, vậy mà bế quan muốn mạnh mẽ trùng kích thần tiên lục địa, một phế vật như hắn, cho dù thành thần tiên lục địa thì đã sao, ta đoán chừng cũng không đủ để Huyết Y Lão Tổ hành hạ.

    Tâm tình của Tống Chiến Thiên giờ phút này giống như rất tốt, hoàn toàn không có bị một chút ảnh hưởng.

    - Hắn không có tư cách gì cả, mấu chốt là vị thủ hộ của Lam Vân đế quốc kia, nếu như về sau thực có xung đột cùng Lam Vân đế quốc mà nói, hắn nhất định sẽ ra mặt.

    Đúng rồi, Tam đệ, thực lực bây giờ của ngươi đạt tới trình độ nào rồi?

    - Ha ha, ta vốn là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, cũng là trình độ Yêu Vương đỉnh phong, lần này mượn nhờ Yêu Đế Hóa Thánh Pháp hóa thân thành yêu, vậy mà lực lượng phá vỡ bình cảnh, bây giờ đã là Đại Yêu Vương tầng thứ nhất, là Địa Anh tầng thứ nhất, ha ha, đại ca, về sau chuyện đấu tranh anh dũng vẫn phải là giao cho ta, ta còn là mãnh tướng mạnh nhất dưới tay ngươi.

    Tống Chiến Thiên vui vẻ nói.

    Trình lão gia tử biết rõ, mặc dù Tống Chiến Thiên có thể thông suốt, nhưng muốn vui vẻ như thế thì nguyên nhân tám phần là bởi vì hắn, bởi vậy hắn cũng cố gắng khống chế tâm tình của mình, tùy ý hàn huyên cùng Tống Chiến Thiên.

    Sau đó phát hiện, tốc độ của Tống Chiến Thiên vậy mà nhanh kinh người, còn nắm giữ một loại thần thông chỉ có Tuyết Ưng Yêu Hoàng mới có, Băng Phong Thiên Lý.

    Sau khi thấy thực lực của Tống Chiến Thiên mạnh như vậy, Trình lão gia tử cũng không dám tỏ ra thông thái chỉ dẫn cho hắn, coi như là tồn tại ngang cấp mà nói chuyện, nhưng có một chuyện đánh chết Trình lão gia tử cũng không đồng ý, chính là không chịu đứng ở trên lưng Tống Chiến Thiên, vì cái này mà hai người cãi cọ ba ngày ba đêm.

    Lão La ở một bên xem cũng không phản bác được, cuối cùng dứt khoát ngồi ở một bên luyện công, dù sao thời điểm Đại thiếu gia ra đi cho mình không ít đan dược, lực lượng mình cũng tăng lên không ít.

    Chuyện tình phát sinh ở Nam Chiêm Bộ Châu, bây giờ Trình Cung căn bản không có thời gian đi để ý tới, hắn đang ở Thần miếu Bà La Đa ứng phó Vũ Thân Vương, Vũ Thân Vương này quá mức nhiệt tình, nhưng Trình Cung cũng có biện pháp, bởi vì hiện tại hắn là Viêm Long với tính cách không hiểu thế sự, làm việc cuồng ngạo, không lo hậu quả.

    Bởi vậy ứng phó Vũ Thân Vương một hồi, Trình Cung trực tiếp nói cho Vũ Thân Vương, mình đột nhiên nghĩ đến một phương pháp luyện đan muốn điều phối, trực tiếp bỏ Vũ Thân Vương, mình thì chạy đến luyện đan khu do Đạm Đài Linh Tuệ quản lý.

    Điều này làm cho Vũ Thân Vương vốn là nhiệt tính tăng vọt, ý định cùng Viêm Long hảo hảo tâm tình nhân sinh thoáng một phát, tâm tình lý tưởng thoáng một phát, dùng lý tưởng vĩ đại của mình đi thuyết phục tiểu tử không hiểu thế sự, cuồng ngạo trước mắt ngốc tại đó.

    - Quả nhiên là không có một cái bình thường.

    Sửng sốt cả buổi, Vũ Thân Vương mới nói một câu.

    Trò chuyện quá nhiều cùng Vũ Thân Vương không có gì ý nghĩa, hơn nữa Vũ Thân Vương này tiếp xúc tương đối sâu cùng mình, nói nhiều ngược lại dễ dàng khiến cho hắn sinh nghi, như vậy chẳng bằng dứt khoát không để ý hắn.

    Dù sao cho dù trò chuyện cùng hắn thế nào, mình cũng không có thể nói chuyện di tích cùng hắn, hắn cũng không có thể nói ra chỗ tốt khi đạt được những mảnh vỡ này, cái này chỉ có thể dựa vào mình chậm rãi đi thăm dò.

    Hơn nữa khoảng cách gần như vậy, chỉ cần Vũ Thân Vương thực sự có mảnh vỡ ngoại đỉnh, hiển lộ ra mình có thể cảm nhận được, căn bản không cần đi hỏi thăm.

    Đến luyện đan khu, mặc dù không có Đạm Đài Linh Tuệ, nhưng Trình Cung tới đó tuyệt đối là thông suốt, hơn mười vị Đan đạo đại sư đi cùng Trình Cung, chỉ cần hắn nói muốn loại thuốc nào, những Đan đạo đại sư bình thường cao cao tại thượng này, ngay cả Nhân Anh kỳ nhìn thấy bọn hắn cũng không dám làm càn, giờ phút này đều biến thành chân chạy, tự mình đi giúp Trình Cung lấy các loại dược liệu cùng các thứ đồ vật.

    Kỳ thật bất luận là Vũ Thân Vương hay là Đại Tế Tự, cũng đều một mực lưu ý Viêm Long, thấy Viêm Long chỉ huy những Đan đạo đại sư này như chỉ huy gã sai vặt, chính hắn cũng hoàn toàn không hề để ý.

    Trong lòng của bọn hắn chỉ có một cách nghĩ, bối cảnh tên này nhất định rất khoa trương, trước kia khẳng định hắn đã sớm quen chỉ huy Đan đạo đại sư, nếu không cho dù có thực lực mạnh hơn nữa, đến chỗ của người khác, cho dù cho ngươi chỉ huy một đám Đan đạo đại sư, chính ngươi cũng không có ý tứ, nhưng hắn lại khác, những Đan đạo đại sư này nịnh bợ hắn, hắn cũng không khách khí, ngay cả một ít việc tốn sức cũng trực tiếp để những Đan đạo đại sư này làm.

    Đương nhiên, bình thường thấy những Đan đạo đại sư này cao cao tại thượng, bây giờ nhìn thấy bọn hắn bị Viêm Long sai vặt chạy tới chạy lui, đáy lòng Đại Tế Tự cùng Vũ Thân Vương đều có một loại vui vẻ, mịa nó, các ngươi cũng có hôm nay ah.

    Sau khi hơi chút yên tĩnh, không đợi Vũ Thân Vương tìm Đại Tế Tự, Đại Tế Tự cũng đã tìm Vũ Thân Vương trước, càng làm cho Vũ Thân Vương không nghĩ tới chính là Đại Tế Tự trực tiếp đồng ý theo lời nói của Viêm Long, mà sau đó Đại Tế Tự nói càng làm cho Vũ Thân Vương khiếp sợ.

    Nguyên lai chỗ này là một trang viên cực lớn bên ngoài Thần miếu Bà La Đa, trang viên này ở trong thần đô cũng là vô cùng nổi danh, gia tộc bọn họ khổng lồ so với Bá Kiếm Tông còn muốn cường hoành hơn vài phần.

    Bởi vì từ hai ngàn năm trước, gia tộc bọn họ có một vị lão tổ tông tồn tại Địa Anh, còn có rất nhiều tên Nhân Anh kỳ, là một trong các cự đầu Thương nghiệp của Bà La Đa Châu, hơn nữa cũng âm thầm chưởng khống hai quốc gia nhỏ, có quan hệ rất tốt cùng ba đại đế quốc, nhưng quan hệ cùng Thần miếu Bà La Đa chỉ là bình thường.

    Năm đó bởi vì Thần miếu Bà La Đa phát động cái gọi là Thần chiến, thu rất nhiều sản nghiệp của gia tộc bọn họ, làm cho bọn họ nguyên khí đại thương, mặc dù không biểu hiện ra, lại âm thầm phát triển thế lực khác, chuyển di các loại tài sản.

    Cái này là Thạch gia Ngưu thành của Bà La Đa Châu, Ngưu thành là thủ đô của một quốc gia có trăm triệu nhân khẩu do Thạch gia phát triển khống chế, bây giờ lực lượng của bọn hắn đã chuyển dời đến nơi đó.

    Nhưng Thạch gia ở thần đô Bà La Đa, cũng là một ong những gia tộc uy tín lâu năm, mà Thạch gia bây giờ chính là đối tượng trọng yếu để Tư Mã gia tộc lôi kéo, trình độ coi trọng đối với bọn họ, đã viễn siêu Bá Kiếm Tông.

    Chỉ là Thạch gia một mực lắc lư bất định, bây giờ nghe Đại Tế Tự nói như vậy, Vũ Thân Vương mới hoàn toàn hiểu được, nguyên lai Thạch gia này từ đầu đến cuối chính là một con cờ của Thần miếu Bà La Đa an bài.

    Mấy ngàn năm nay, bọn hắn đều bị Thần miếu Bà La Đa khống chế, nhưng mà biểu hiện ra ngoài lại là quan hệ không tính quá tốt cùng Thần miếu, còn có được thế lực cường đại.

    Loại gia tộc này, nhất định sẽ là đối tượng toàn lực lôi kéo của các thế lực muốn đối kháng Thần miếu Bà La Đa, hơn nữa bởi vì đã mấy ngàn năm, sẽ không ai có hoài nghi gì.

    Hung ác, quả nhiên ngoan độc, Vũ Thân Vương nghe xong cũng hít vào khí lạnh, chiêu này cũng quá độc ác.

    Nghe xong loại tình huống này, hắn cũng hiểu rõ vì cái gì thời điểm Đại Tế Tự nghe Trình Cung nói còn có một địa phương khác, biểu hiện liền quái dị như vậy, đây tuyệt đối là bí mật đỉnh cấp của Thần miếu Bà La Đa, nhưng mà...

    Sau đó Vũ Thân Vương liền nghĩ đến một vấn đề, vì cái gì Đại Tế Tự nói ra bí mật của Thần miếu Bà La Đa cùng mình?

    Loại chuyện này, cho dù cao tầng của Thần miếu Bà La Đa, cũng không có nhiều người biết đến, tuyệt đối là đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa bốn cái trong đó cơ bản đều là bình thường không thấy được, là lão ngoan đồng vài chục năm, thậm chí mấy trăm năm cũng không lộ diện, ở bên ngoài có thể biết bí mật này cũng chỉ có Đại Tế Tự.

    Chương 465: Bí địa của Thần miếu

    Không đợi Vũ Thân Vương nói cái gì, Đại Tế Tự đã nói ra quyết định của hắn, đồng ý để Trình Cung đi nơi đó luyện chế đan dược cho Vũ Thân Vương.

    Nhưng chuyện này quá mức bí mật, bởi vậy người ngoài tuyệt đối không được biết đến, mà nhân viên đi cùng hắn cũng không thể nói cho bọn hắn biết đi nơi nào, đến lúc đó sẽ do Đại Tế Tự tự mình dẫn đầu mọi người đi qua, hơn nữa sẽ vận dụng Đạo khí.

    Đạo khí có thể tự thành không gian, có thể cho người tiến vào trong đó, đợi lúc đi ra đã đến nơi cần đến, chuyện còn lại là do Vũ Thân Vương khống chế.

    Vũ Thân Vương phát hiện hắn muốn cự tuyệt cũng không được, Đại Tế Tự đã sắp xếp xong xuôi hết thảy.

    Sau khi Đại Tế Tự nói xong đã đi ra rất lâu, Vũ Thân Vương cũng không có hồi phục tinh thần.

    Này là làm sao vậy, sau khi mình từ Nam Chiêm Bộ Châu trở về, sao hết thảy cũng thay đổi, thái độ Đại Tế Tự, còn có Viêm Long xuất hiện, thoáng cái hết thảy đều thuận lợi làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.

    Đại Tế Tự đối với hắn, quả thực so với Hoàng đế đối với hắn cũng tốt gấp trăm lần, nghìn lần, đây cũng quá con mẹ nó thần kỳ.

    Chuyện này khiến cho Vũ Thân Vương hoàn toàn không có biện pháp hiểu rõ, trăm mối vẫn không có cách giải, chỉ có thể nhịn xuống lần nữa.

    Hai ngày sau, sắc mặt Đạm Đài Linh Tuệ tái nhợt khó coi cuối cùng đã trở về, vừa thấy được Trình Cung, hắn thật hưng phấn lấy Tiểu Hư Đỉnh ra, bây giờ linh khí phía trên Tiểu Hư Đỉnh ngưng trọng vô cùng, vừa lấy ra đã không ngừng di chuyển hấp thu nguyên khí chung quanh, bên trong đã tự thành trận pháp, đã chính thức đạt tới Linh khí trung phẩm.

    Dù sao Đạm Đài Linh Tuệ cũng không phải Đại Tế Tự, hắn không có lực lượng cường đại như vậy, cũng không có tài nguyên khổng lồ như Đại Tế Tự.

    Mặc dù hắn cũng là tồn tại Địa Anh, có năng lực luyện chế Linh khí trung phẩm, cộng thêm bản thân Tiểu Hư Đỉnh đã đến gần Linh khí trung phẩm, nhưng cho dù như thế với hắn mà nói cũng vô cùng khó khăn.

    Phải biết rằng, tồn tại Địa Anh bình thường luyện chế một kiện Linh khí trung phẩm, đều cần vài chục năm thậm chí trên trăm năm, hoặc là thời gian càng dài hơn mới có thể hoàn thành.

    Mặc dù lần này chỉ là để cho Tiểu Hư Đỉnh từ Linh khí hạ phẩm đỉnh phong đạt tới Linh khí trung phẩm, nhưng hai tháng mà nói thật sự quá ngắn, nguyên khí bản thân của Đạm Đài Linh Tuệ cũng bị một ít tổn hại

    - Đa tạ, bây giờ ta không có đan dược tốt đền bù tổn thất cho ngươi, nhưng mà chờ ta luyện đan, ngươi có thể đi theo học thoáng một phát, ta sẽ truyền cho ngươi một ít phương pháp.

    Đối với Vũ Thân Vương, Đại Tế Tự, bọn hắn trả giá lớn thế nào thì trong nội tâm Trình Cung cũng sẽ không có bất cứ ba động gì, bởi vì Trình Cung hiểu rất rõ bọn hắn nghĩ cái gì, muốn cái gì, nhưng Đạm Đài Linh Tuệ này thì hoàn toàn bất đồng.

    Hắn chính là đan si, đều là người luyện đan, Trình Cung rõ ràng loại cảm giác này nhất, hắn cũng từng trải qua giai đoạn này, bởi vậy hắn mới nói như thế.

    Về phần truyền thụ cho Đạm Đài Linh Tuệ một ít phương pháp luyện đan, cũng không sợ hắn có thể giúp đở Vũ Thân Vương cùng Thần miếu Bà La Đa cái gì, bởi vì Trình Cung đã nghĩ kỹ, truyền thụ hắn một ít phương pháp cấp bậc cao.

    Nếu hắn hiểu được,về sau đương nhiên là chỗ tốt vô cùng, nhưng này là sự tình ít nhất vài chục năm, thậm chí trên trăm năm, như vậy chờ sau khi mình rời khỏi cũng có thể khiến cho Đạm Đài Linh Tuệ này đi bế quan hoặc là rời khỏi Thần miếu Bà La Đa, chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

    - Đại sư không cần khách khí, đây là chuyện nên làm, ta cũng nguyện ý, sao có thể để cho ngài đền bù tổn thất chứ, ah...

    Tốt, tốt, cám ơn đại sư.

    Nguyên vốn nghe câu nói phía trước của Trình Cung, Đạm Đài Linh Tuệ đã dùng sức lắc đầu, nhưng sau đó lại nghe xong câu nói phía sau, hắn lại liên tục gật đầu.

    Bởi vì biết rõ Đạm Đài Linh Tuệ đi ra, Vũ Thân Vương cùng Đại Tế Tự cũng đều chạy đến, hai người ở một bên nhìn bộ dạng Đạm Đài Linh Tuệ lắc đầu sau đó lại mãnh liệt gật đầu, lần nữa cảm giác được rất thần kỳ, thế giới này thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn ah.

    - Viêm lão đệ, Đại Tế Tự đã đồng ý mang bọn ta đi chỗ mà ngươi nói kia, chỉ là chỗ kia có chút đặc thù, bởi vậy ngươi trước nên lựa chọn thành viên tốt nhất, do Đại Tế Tự dẫn mọi người cùng đi.

    Thấy Đan Đỉnh của Viêm Long trở thành Linh khí trung phẩm, mặc dù là Đại Tế Tự cùng Đạm Đài Linh Tuệ trước sau ra tay, nhưng Vũ Thân Vương lại biết, trong này cũng sẽ có một phần ân tình của mình ở bên trong, nhìn Viêm Long sau khi tiếp nhận Đan Đỉnh còn hướng về phía mình cảm kích gật đầu, hắn liền rất hài lòng, dù sao đó cũng là một tín hiệu vui.

    - Tốt, ta đã tuyển mười tên Đan đạo đại sư, cộng thêm Đạm Đài Linh Tuệ cùng một chỗ là được rồi, đúng rồi, lần này cần luyện chế số lượng lớn đan dược Nhân cấp cùng Địa cấp, dược vật của ngươi nhất định phải chuẩn bị sung túc, bởi vì này lần là Đan Hà đại trận chân chính, một khi triển khai tuyệt đối không có biện pháp đình chỉ.

    Cuối cùng đã tới mùa thu hoạch, Trình Cung nhắc nhở Vũ Thân Vương nói.

    - Ta đã chuẩn bị một đám, những thứ khác cũng cho người chở tới đây, mới có thể cung ứng tới...

    Vũ Thân Vương cũng không biết Trình Cung nói số lượng nhiều rốt cuộc là bao nhiêu, vốn là hắn cảm giác chuẩn bị rất sung túc, bị Viêm Long này nói như vậy lại lo lắng, có chút không dám khẳng định nhìn về phía Trình Cung.

    Không đợi Trình Cung nói, Đại Tế Tự ở một bên nói:

    - Chuyện này không cần lo lắng, ta đã cho người chuẩn bị đầy đủ dược liệu, bao nhiêu cũng không có vấn đề gì, đi thôi.

    - Vũ Thân Vương, Đại Tế Tự đối với ngươi thật sự là rất tốt, có chỗ dựa lớn như vậy ủng hộ, xem ra chúng ta thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu sẽ giống như đi chơi vậy, ta xem sau khi chúng ta thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, không bằng lại đi chơi một chỗ khác.

    Trình Cung dùng thân phận Viêm Long, nói cái gì cũng hoàn toàn không cố kỵ, rất tùy ý nói.

    Hắn cũng nhìn ra Đại Tế Tự này đối với Vũ Thân Vương rất tốt, nhưng lại không nghĩ rằng sẽ ủng hộ đến loại tình trạng này.

    - Ah, a, tốt!

    Vũ Thân Vương cười gật đầu, nhưng nụ cười kia có chút mờ mịt, mê hoặc.

    Bây giờ ngay cả chính hắn cũng không biết nên nói cái gì cho tốt nữa, nhưng hắn lại không thể đến hỏi, Đại Tế Tự ngươi có phải đầu có bệnh hay không a, vì cái gì đối với ta tốt như vậy, so với lão tử Hoàng đế của ta cũng tốt hơn.

    Mà bây giờ nghe Viêm Long nói như vậy, trong lòng của hắn càng cười khổ không thôi, không biết nên nói cái gì cho tốt nữa.

    Rất nhanh, mười tên Đan đạo đại sư được Trình Cung chọn trúng đều chạy đến, sau đó đột nhiên Đại Tế Tự đưa tay:

    - Không nên chống cự, đi.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Tất cả mọi người cảm thấy không gian chung quanh đột nhiên co rút lại, lập tức cảm giác được một loại trùng kích mãnh liệt, khi chú ý chung quanh, lại phát hiện đã ở trong một không gian tối tăm mờ mịt, thần niệm của bọn họ cũng đã bị trói buộc nhất định, không có biện pháp tùy ý điều tra.

    Không gian Đạo khí, đây là Đạo khí mới có thể có không gian độc lập, chỉ là Đạo khí này hiển nhiên còn không phải cấp bậc cao nhất, nếu không không gian này sẽ không bất ổn như thế.

    Nhưng đạo khí này hiển nhiên là Đại Tế Tự mang ở trên người, xem ra thực lực của Thần miếu Bà La Đa này, so với Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông lại cao hơn một bậc.

    Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông cũng có đạo khí, nhưng đều là trấn áp số mệnh môn phái, không phải vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không vận dụng.

    Mà Đạo khí trấn áp số mệnh của Thần miếu Bà La Đa, hiển nhiên không phải Đại Tế Tự sử dụng bây giờ này, cái Đạo khí này hẳn là tài sản cá nhân của Đại Tế Tự, nên hắn mới có thể khống chế tùy ý như vậy.

    Không gian này cùng không gian ngoại đỉnh hoàn toàn không có biện pháp so sánh, cho dù không gian ngoại đỉnh bây giờ vừa mới hoàn thiện không nhiều lắm, đã có một loại cảm giác tự thành hệ thống thế giới, mà không gian bên trong Đạo khí này còn rất sơ cấp, nếu như toàn lực chống cự mà nói, cho dù là Đại Tế Tự cũng không có biện pháp đơn giản thu nhập người vào trong không gian này.

    Đương nhiên, đây chỉ là nói rõ tình huống không gian này, cũng không thể nói rằng Đạo khí này cường đại hay không, trên thực tế chỉ cần có thể xưng là Đạo khí, cũng đã phi thường cường đại.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đã qua hồi lâu, đang lúc mọi người cảm giác ít nhất đã nửa ngày thời gian, không gian phát sinh thay đổi lần nữa

    Sau đó, mọi người mới phát hiện bọn hắn đã xuất hiện ở trong một đại điện luyện đan cực lớn, địa phương chung quanh cùng đều có quan hệ cùng luyện đan, mà thần niệm vừa cảm nhận nơi này, liền phát hiện địa mạch Hỏa Long nơi này sinh động vô cùng, nếu như nói địa mạch Hỏa Long bên trong Thần miếu Bà La Đa là gia súc bị phục tùng, vậy địa mạch Hỏa Long trong này là tràn đầy dã tính, tự do tự tại.

    Xem ra, người xây dựng lúc trước đã nghĩ đến chuyện ngưng tụ địa mạch Hỏa Long này ở hai nơi, một phân thành hai.

    Nhưng mà chỉ có thể xem xét tình huống chung quanh nơi này bên trong mười mấy dặm, bên ngoài đã bị một trận pháp cực lớn, cường đại ngăn cản, không biết nơi này rốt cuộc là ở đâu.

    Dù sao Đại Tế Tự cũng có vô số chuyện, nhất là gần đây Tư Mã gia tộc có động tác rất lớn, xung đột của Thần miếu Bà La Đa cùng bọn họ âm thầm tăng lên, bởi vậy sau khi an bài đám đông đến nơi đây liền rời đi.

    Trình Cung đã sớm biết rõ, nơi này cách thần miếu Bà La Đa cũng có hạn, tối đa là ở trong phụ cận thần đô Bà La Đa Châu, bởi vậy hắn căn bản không đi tìm hiểu, trực tiếp dẫn theo bọn người Đạm Đài Linh Tuệ quan sát đại điện luyện đan nơi này, bắt đầu bố trí Đan Đỉnh, trận pháp, điều tiết Địa Hỏa, toàn tâm vùi đầu vào bên trong luyện đan.

    Bây giờ thời gian cấp bách, đã qua hơn một tháng, cùng hai tháng Linh Lung sẽ trở về chỉ còn một nửa, phải mau chóng chấm dứt chuyện bên này, bởi vậy mặc kệ Vũ Thân Vương bên kia đến cùng có mảnh vỡ hay không, chỗ tốt bên này chỉ cần kiếm đủ, đồng thời sau khi đạt được mục đích của mình là có thể rời khỏi.

    Đi tới Bà La Đa Châu này nhìn thấy Đại Tế Tự ủng hộ đối với Vũ Thân Vương như vậy, nhìn thấy một bộ phận thực lực cường đại của Bà La Đa Châu, Trình Cung kiên cố hơn nhất định phải làm chút chuyện, nếu không để cho Vũ Thân Vương dẫn đầu cổ thế lực này trở về, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu thật đúng là không ai có thể đở nổi hắn.

    Trình Cung cũng không giống như Vũ Thân Vương mê hoặc, suy đoán như vậy, ở trong mắt hắn xem ra đây đều là địch nhân, bởi vậy lần này đã đến, hơn nữa đã kiến tạo ra loại cục diện này, vậy thì phải nghĩ hết biện pháp cho bọn hắn tìm một chút phiền toái, ngăn chặn cước bộ của bọn hắn, cho mình cùng Nam Chiêm Bộ Châu tranh thủ càng nhiều thời gian.

    - Hỏa diễm không đúng, ngươi như thế nào trở thành Đan đạo đại sư cấp ba, dạy ngươi ba lượt rồi, nội hỏa, ngoại hỏa phải phân biệt khống chế, phải áp chế trận pháp dẫn động địa mạch Hỏa Long, hai bên phải hài hòa lẫn nhau, đầu ngươi đang suy nghĩ gì vậy, Đạm Đài Linh Tuệ, ngươi tới dạy hắn một lần nữa, nếu như trong vòng một ngày ngay cả cái này còn nắm giữ không tốt, vậy thì cho hắn xéo đi, tìm người khác tới thế chỗ.

    Giờ phút này, ở trong đại điện đã có một trận pháp khống chế luyện đan, địa mạch Hỏa Long kia đã phân biệt bị dẫn xuất, ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm cũng đã dựa theo vị trí này bầy đặt tốt.

    Ở Nam Chiêm Bộ Châu, không có một thế lực nào có thể đồng thời lấy ra ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, có lẽ tồn tại như Nguyên Thủy Ma Tông, Nam Cương Thần Giáo, Phong Vân Kiếm Tông, có lẽ sẽ có Đan Đỉnh Linh khí trung phẩm quý trọng hơn so với ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, nhưng đồng thời lấy ra ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, cũng tuyệt đối không phải là bọn hắn có khả năng lấy ra.

    Chương 466: Rốt cuộc tìm được

    Coi như là Thần miếu Bà La Đa, thoáng cái lấy ra nhiều như vậy cũng làm không được, trong đó có mười hai cái là trong đại điện luyện đan này lưu lại.

    Hiển nhiên, những cái này đều là của cải Thần miếu Bà La Đa che dấu.

    Mà Trình Cung cũng lưu ý qua bên cạnh, âm thầm hỏi thăm một ít người cung cấp phục vụ nơi này cho bọn hắn, nhưng không ngờ bọn chúng đều sinh ra ở chỗ này, cho tới bây giờ không có đi ra ngoài.

    Mỗi ngày bọn hắn chỉ ở chỗ này luyện đan, cho đến khi già chết cũng không biết thế giới bên ngoài là như thế nào.

    Xem ra, nơi này đối với Thần miếu Bà La Đa rất trọng yếu a, đến cùng là địa phương nào vậy?

    Trong nội tâm Trình Cung cũng rất tò mò, chẳng qua hắn cũng không lo lắng, trận pháp này hắn đã nghiên cứu qua, mặc dù người bố trí rất cường đại, nhưng Trình Cung lại có biện pháp đạt tới mục đích của mình, càng trọng yếu càng tốt, đến lúc đó hiệu quả sẽ càng tốt.

    Mà giờ khắc này, Trình Cung ở trong đại điện dạy bọn người Đạm Đài Linh Tuệ phối hợp với mình luyện đan, đối với những Đan đạo đại sư này không chút khách khí, mở miệng liền giáo huấn, nhưng những Đan đạo đại sư này đều như là hiếu tử hiền tôn hầu hạ ở một bên, bởi vì bây giờ Trình Cung tùy tiện chỉ dạy cái gì, đối với bọn họ mà nói cũng như lấy được chí bảo.

    Bởi vậy mặc dù Trình Cung hết giáo huấn lại mắng, bọn hắn lại vô cùng hưởng thụ, mà Vũ Thân Vương ngẫu nhiên sang đây nhìn thấy tràng diện này, mỗi lần luôn sẽ âm thầm cảm khái một phen.

    Trong lúc bất tri bất giác, thời gian đã qua ba ngày, bây giờ bắt đầu sẽ sơ bộ luyện chế một ít đan dược, Đạm Đài Linh Tuệ dẫn đầu mười tên Đan đạo đại sư bắt đầu học phối hợp cùng Trình Cung như thế nào, ngay cà vấn đề này cũng cần vài ngày mới xong.

    Thời điểm bọn người Trình Cung đóng cửa đại điện, dẫn đầu Đạm Đài Linh Tuệ cùng mười tên Đan đạo đại sư bố trí Đan Hà đại trận, dạy bọn họ phối hợp như thế nào.

    - Ông!

    Trình Cung đang điều tiết khống chế địa mạch Hỏa Long đột nhiên đại hỉ, bởi vì nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể đột nhiên điên cuồng chuyển động, cảm nhận được mảnh vỡ ngoại đỉnh, hơn nữa khoảng cách vô cùng gần, tuyệt đối ở phụ cận này.

    Ha ha, trong lòng Trình Cung cảm thấy thoải mái ah, mịa nó, quả nhiên, Vũ Thân Vương thật sự còn có mảnh vỡ ngoại đỉnh, xem ra hắn ở trong di tích lại đạt được mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Hơn nữa lần này so sánh với lần trước còn lớn hơn không ít, nếu không cũng không có cảm ứng mãnh liệt như vậy.

    Xem ra, hẳn là hắn ở bên cạnh mình bế quan tu luyện, ở loại địa phương này đều là người mình, cũng tương đối an toàn, cuối cùng hắn cũng lấy ra này mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    - Các ngươi tiếp tục diễn luyện phối hợp, ta đi suy tư một vài vấn đề của Đan Hà đại trận, bất cứ chuyện gì cũng không nên quấy nhiễu ta.

    Trình Cung trực tiếp dặn dò một tiếng cùng Đạm Đài Linh Tuệ, sau đó tiến vào bên trong, hắn tin tưởng, đã có hắn bàn giao nhắn nhủ này, coi như là Đại Tế Tự đến cũng khó có khả năng đơn giản nhìn thấy mình.

    Vừa tiến vào gian phòng bên trong, Trình Cung lập tức bắt đầu mượn nhờ nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm thụ mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Khoảng cách này vô cùng gần, hơn nữa cảm ứng mãnh liệt như vậy, cơ hồ trong đầu Trình Cung lập tức xuất hiện một phong cảnh, chỉ thấy ở trong một gian phòng, chung quanh bố trí rất nhiều trận pháp, thậm chí còn có một Yêu thú to lớn mang theo Ma khí bao phủ chung quanh thân ảnh kia.

    Cửu Mệnh Ma Thiền, lần trước Trình Cung nghe Vũ Thân Vương này tự nói qua, nhưng mà giờ phút này tựa hồ Cửu Mệnh Ma Thiền lại lớn hơn rất nhiều, lộ ra ma khí mãnh liệt, càng thêm hung hãn.

    Thời điểm nhìn thấy nó, ở dưới Trình Cung cảm ứng chú ý, tựa hồ nó có một loại cảm giác xấu, không ngừng đung đưa lực lượng, ma khí ngưng tụ thành thân thể.

    Mịa nó, cái đồ chơi này rất tà dị, xem ra thực không phải thứ đồ vật bình thường, nếu không phải mình mượn nhờ nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, sợ rằng sớm bị nó phát hiện, nó giống như được sinh ra từ thiên địa vậy, có được năng lực cảm ứng vô cùng cường đại.

    - Nơi này có địa mạch Hỏa Long, hơn nữa là địa phương Thần miếu âm thầm khống chế Thạch gia kinh doanh mấy ngàn năm, lực lượng áp chế rất mạnh, ngươi đừng lo lắng.

    Lúc này, cảm nhận được Cửu Mệnh Ma Thiền xao động cùng bất an, Vũ Thân Vương mở miệng an ủi, sau đó đưa tay một điểm mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn trước mặt:

    - Ta cũng không tin, đã tổn hại cấm chế, ở bên trong di tích thời gian gia tốc ngốc không biết bao nhiêu năm tháng, cũng không tin phá không rách ngươi.

    Vũ Thân Vương nói xong, trong tay di chuyển pháp quyết, không ngừng biến hóa, trên ngón tay không ngừng có lực lượng đánh vào trong mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn kia.

    Ở trước mặt hắn là một khối mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn, so với Trình Cung lấy được một mảnh vỡ ngoại đỉnh từ tay Tiểu Phong Tử còn lớn hơn, hơn nữa rõ ràng cùng mảnh vỡ ngoại đỉnh trước kia Vũ Thân Vương lấy được là nhất thể, nói cách khác không gian bên trong sẽ có đan dược.

    Mịa, cấm chế kiếp trước bổn đại thiếu bố trí, há ngươi muốn phá thì có thể phá sao, nếu ngươi giao vật này cho Đại Tế Tự, hoặc là để cho những tồn cấp cao nhất tạ trong Thần miếu kia ra tay, cấm chế này đã tổn hại cộng thêm thời gian ăn mòn rất nghiêm trọng, có lẽ bọn hắn hao phí mấy tháng có thể phá vỡ, nhưng ngươi làm thì tốt rồi, cho ngươi thêm mười năm ngươi cũng phá không rách.

    Thấy Vũ Thân Vương phá một ít cấm chế mình thiết trí năm đó, lại là không gian chứa đựng đan dược thượng đẳng, Trình Cung không khỏi cười khảy.

    Này hoàn toàn là thói quen ở thời điểm sử dụng gian giới chỉ lưu lại, tránh cho về sau không gian giới chỉ bị người đoạt, trộm đi hoặc là hư hao, đan dược bên trong sẽ bị hư hao toàn bộ, đã có cấm chế này, có thể bảo hộ đồ vật bên trong, cho dù không gian trong không gian giới chỉ bị hư hao, sụp đổ, chỉ cần còn có địa phương nguyên vẹn, mượn nhờ cấm chế có thể bảo tồn đồ vật bên trong rất lâu.

    Vũ Thân Vương coi như là cẩn thận rồi, ở loại địa phương này đặt trận pháp, cấm chế, rồi lại lại sử dụng Cửu Mệnh Ma Thiền biến ảo thành Ma thể, Cửu Mệnh Ma Thiền này vô cùng đặc biệt.

    Coi như là người lợi hại hơn hắn gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần, nếu như muốn xem xét hắn cũng rất khó tránh khỏi Cửu Mệnh Ma Thiền, đáng tiếc hắn gặp phải Trình Cung, trực tiếp mượn nhờ liên hệ đặc biệt của nội đỉnh Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh cùng mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Nếu như Trình Cung có thể đạt tới Nhân Anh kỳ, vận chuyển nội đỉnh càng thêm thuần thục, Cửu Mệnh Ma Thiền này thậm chí ngay cả một chút bản năng cũng khó có.

    Sau khi Vũ Thân Vương đã dùng hết thảy biện pháp, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu thu hồi mảnh vỡ ngoại đỉnh, thu nhập trong không gian giới chỉ.

    Lại thất bại lần nữa, cũng không có khiến cho hắn nhụt chí, ngược lại là tràn đầy động lực, bởi vì cấm chế càng mạnh, khẳng định đồ vật bên trong cũng càng tốt.

    Hắn hiển nhiên không nhục chí, từ từ sẽ đến, cuối cùng cũng có thể mở ra.

    Trên thực tế, cấm chế này tổn hại đã rất nghiêm trọng, lại trải qua vô số thời gian trong không gian gia tốc cọ rửa tẩy lễ, lực lượng còn lại đã vô cùng có hạn.

    Đương nhiên, đối với Vũ Thân Vương bây giờ mà nói còn rất mạnh, nhưng chỉ cần hắn thường xuyên kiên trì, hơn nữa theo lực lượng hắn tăng lên, mở ra vẫn là chuyện sớm hay muộn.

    Chỉ tiếc, chủ nhân thứ này đã theo dõi, sau một khắc Trình Cung cũng cười thu hồi thần niệm, đình chỉ thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh vận hành.

    Còn muốn mượn nhờ đồ vật bổn đại thiếu đối phó bổn đại thiếu, quả thực là đang nằm mơ, thời điểm vật quy nguyên chủ đã đến.

    Nhưng Trình Cung ra tay lại có chút ít khó khăn, dùng lực lượng hắn bây giờ muốn đánh bại Vũ Thân Vương rất dễ dàng, nếu như vận dụng hết thảy lực lượng, nhất là đoạn thời gian gần đây, Huyết Y Lão Tổ tu luyện trong không gian ngoại đỉnh, có Nguyên Dịch, Chuyển Sinh Đan cung cấp lực lượng liên tục không ngừng, hơn nữa thời điểm ở Man Thần Giáo Trình Cung nói chuyện phiếm cùng Tiểu Phong Tử, còn cố ý cho Huyết Y Lão Tổ đi ra một lần, để cho Tiểu Phong Tử giúp hắn một chút, bây giờ Huyết Y Lão Tổ đã đạt tới Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu.

    Loại tình huống này, Trình Cung muốn giết Vũ Thân Vương cũng không khó, nhưng như vậy liền bại lộ chính mình rồi, kế hoạch lúc trước của mình đều uổng phí sức lực.

    Giết Vũ Thân Vương không phải mục đích của mình, cho dù bây giờ giết Vũ Thân Vương, rước lấy Nam Cương Thần Giáo cùng Thần miếu Bà La Đa điên cuồng trả thù, cũng không phải mình có khả năng ngăn cản, cũng không phải là bổn ý của mình.

    Nhưng nếu như không động thủ, làm sao có thể cướp đoạt được không gian giới chỉ từ trong tay hắn, ít nhất phải chém cánh tay hắn xuống, hắn chết sống không sao cả, nhưng cái không gian giới chỉ kia cùng mảnh vỡ không gian bên trong...

    Đột nhiên, linh quang trong đầu Trình Cung lóe lên, cười cười quay đầu nhìn về phía tiểu gia hỏa đang vô cùng hưởng thụ ở trong Nguyên Dịch, lại ghé vào chỗ Chuyển Sinh Đan ăn ngấu nghiến, lần này liền nhờ vào ngươi rồi.

    Trụ sở Đại Tế Tự, là một trong các cấm khu của Thần miếu Bà La Đa, lúc này Đại Tế Tự đang ngồi ở chỗ kia nghe thủ hạ báo cáo.

    - Trải qua các phương diện điều tra, địa phương lúc ban đầu Viêm Long này xuất hiện là ở đảo Thiên Vũ, hình như là từ bên ngoài đến, sau đó hắn liền tiến vào Tứ Phương Lâu của đảo Thiên Vũ, nội bộ Tứ Phương Lâu tạm thời chúng ta còn không tiện đụng vào, bởi vậy cũng không biết hắn ở bên trong rốt cuộc làm chuyện gì.

    Mà căn cứ tin tức khác điều tra, ở địa phương khác cũng không có xuất hiện Viêm Long này, mà ngay cả phương diện Trung Châu cũng không có một người nào luyện đan thiên tài như Viêm Long này.

    - Hả?

    Nghe thế, chân mày Đại Tế Tự hơi nhíu lại, đừng nhìn thời điểm Đại Tế Tự đối đãi Vũ Thân Vương rất tùy ý, nhưng thân là Đại Tế Tự Thần miếu Bà La Đa, hắn làm sao có thể dễ dàng tin người khác như vậy.

    - Có một sự tình chúng ta đã tra được, mặc dù Đan sư liên minh hoặc là một ít Đan đạo đại sư đỉnh cấp khác luyện đan cũng sử dụng trận pháp, nhưng Đan Hà đại trận lại là tồn tại trong truyền thuyết, chưa từng có người sử dụng qua.

    Tục truyền, vài chục năm trước có một di tích thượng cổ bị phát hiện, Đan Cuồng từ bên trong lấy được vô số chỗ tốt, hình như còn có được Đan Hà đại trận này.

    Chỉ là Đan Cuồng làm người cuồng ngạo, cũng không có bối cảnh gì, bởi vậy sau khi hắn lấy được rất nhiều chỗ tốt từ di tích này đã bị người nhìn chằm chằm vào, về sau có truyền thuyết nói hắn đã chết, cũng có người nói hắn bị một thế lực lớn mời chào, về sau còn có truyền thuyết nói Đan Cuồng có môt đứa con trai, tính danh của Đan Cuồng chính là họ Viêm.

    Căn cứ phán đoán của chúng ta, Viêm Long này có tám phần là nhi tử của Đan Cuồng, nếu không tuổi còn nhỏ không có khả năng vượt cấp luyện chế đan dược, càng không có khả năng hiểu được Đan Hà đại trận trong truyền thuyết.

    - Thì ra là thế, trách không được hắn căn bản không quan tâm những đồ vật bình thường kia, nhất định là cha hắn từ bên trong di tích lấy được bảo tàng nên phát tài.

    Xem trình độ của hắn, nếu cha hắn không chết, có lẽ đã trở thành nhân vật so sánh với thập đại Đan đạo đại sư, cho dù sau lưng của hắn không có thế lực cũng là tồn tại đáng sợ, nếu có thế lực, cái thế lực này sẽ không phải chuyện đùa.

    Đại Tế Tự nghĩ nghĩ, khoát tay cho người lui ra, một mình lẳng lặng hồi tưởng lại một phen, cũng cảm giác không có vấn đề gì quá lớn, lúc này mới khẽ gật đầu lầm bầm lầu bầu nói.

    Chương 467: Địa mạch Hỏa Long

    Từ khi cảm ứng được mảnh vỡ ngoại đỉnh trên người Vũ Thân Vương, Trình Cung càng phát ra tích cực, không ngừng tăng nhanh bố trí Đan Hà đại trận.

    Bởi vì cần Đạm Đài Linh Tuệ cùng mười một gã Đan đạo đại sư trợ giúp, bởi vậy Trình Cung cũng dạy bọn hắn rất nhiều chuyện, cũng để cho bọn họ đều hiểu được một bộ phận của Đan Hà đại trận, này đã để cho bọn họ như nhặt được chí bảo, mỗi ngày dốc sức liều mạng cố gắng, mà Trình Cung răn dạy bọn họ càng nghiêm nghị hơn.

    - Ngươi đầu heo sao, chuyện tình dễ dàng như vậy cũng không rõ, còn không biết xấu hổ nói mình là Đan đạo đại sư cấp ba, ngay cả luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm cũng không rõ, quả thực lãng phí dược liệu, lãng phí thời gian.

    Đừng nhìn ta, đừng nói chuyện, đừng giải thích, nếu không lập tức xéo ngay cho ta, bây giờ ta biểu diễn cho ngươi một lần, nhìn cho rõ đây.

    - Ngươi thật ngu ngốc, khống chế hỏa diễm như vậy sao, nhìn xem...

    - Đắc ý cái gì, chẳng qua nhiều hơn vài khỏa đan dược hơn bình thường mà thôi, tiếp tục luyện chế năm mươi đỉnh đan dược.

    Bởi vì rung động ban đầu, cộng thêm Đan Hà đại trận trong truyền thuyết hấp dẫn, hơn nữa trước kia Trình Cung cho thấy năng lực mà tới, mặc dù những Đan đạo đại sư cao cao tại thượng này đôi khi cũng muốn nổi trận lôi đình, có dốc sức liều mạng, xúc động giết người, nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống.

    Nhưng rất nhanh, những người này liền kinh ngạc phát hiện một ít biến hóa.

    - Nguyên lai hỏa diễm có thể biến hóa như thế, trách không được trước kia ta luyện chế đan dược Thiên cấp thượng phẩm một mực không thành công, không có biện pháp đạt tới Đan đạo đại sư cấp ba, nếu như dựa theo loại phương pháp này, ta có tám phần nắm chắc có thể trở thành Đan đạo đại sư cấp ba.

    - Ngươi như vậy tính là cái gì, nhìn xem ta đây một lò đan dược Địa cấp thượng phẩm, cho tới bây giờ ta không nghĩ tới luyện chế đan dược Địa cấp thượng phẩm, một lần có thể luyện chế ra ba mươi sáu khối, bình thường cho dù ta dùng dược liệu gấp đôi như thế này, cũng chỉ có thể luyện chế ra hai mươi khối.

    - Ta hiểu được, ta rốt cuộc hiểu rõ rồi...

    Cơ hồ mỗi một ngày, đều có thể nghe được mấy Đan đạo đại sư này ngẫu nhiên nói, chỉ là những lời này của bọn hắn cũng không phải là nói chuyện cùng người khác, mà là mình có cảm xúc nên phát ra, sau đó cứ tiếp tục hưng phấn, kích động tiếp tục công việc lu bù lên.

    Đối với những Đan đạo đại sư bọn hắn mà nói, sau khi Đan Hà đại trận cơ bản đã dựng xong, Trình Cung bắt đầu để cho bọn họ luyện chế đại lượng đan dược Địa cấp.

    Coi như là đan dược Địa cấp siêu phẩm, đối với bọn họ mà nói cũng không có độ khó quá lớn, bởi vậy mới bắt đầu bọn hắn cũng không cho là đúng, nhưng bị Trình Cung mắng nhiều hơn, giáo huấn nhiều hơn, thậm chí tự mình biểu thị qua mới làm bọn hắn biết được, nguyên lai kiến thức cơ bản của bọn họ lại chênh lệch nhiều như vậy.

    Nhìn Trình Cung luyện chế đan dược Địa cấp, thậm chí bọn hắn có một loại xúc động cần phải học lại từ đầu.

    Trong lúc bất tri bất giác, dùng Tiểu Hư Đỉnh làm trung tâm, ba mươi sáu Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm khác vờn quanh phía trên một trận thế cực lớn, đã tràn đầy các loại đan dược Địa cấp, lần này Trình Cung chủ yếu luyện chế đều là đan dược Địa cấp, Địa cấp hạ phẩm, Địa cấp trung phẩm, Địa cấp thượng phẩm cùng Địa cấp siêu phẩm, toàn bộ đều có.

    Bây giờ đã nhiều đến hơn vạn khối, giờ phút này đang ở phía trên Đan Đỉnh, ở lực lượng của Trình Cung khống chế không ngừng lưu động, thời gian dần trôi qua đã hình thành trận thế.

    Bây giờ đám người Đạm Đài Linh Tuệ kinh ngạc phát hiện, ngay cả đan hương, nguyên khí, dược khí bọn hắn luyện chế đan dược tiết ra đều bị hút vào trong Đan Hà đại trận này, mà một khi đan thành, thì có đan dược mới dung nhập trong đó, uy thế của Đan Hà đại trận càng ngày càng mạnh.

    - Vũ Thân Vương, từ giờ trở đi chính là thời điểm mấu chốt nhất, ngươi dẫn đầu giúp đỡ chúng ta hộ pháp, chúng ta muốn ngưng tụ đại trận để luyện chế đan dược liên tục ba ngày ba đêm, một hơi thôi động Đan Hà đại trận đến trạng thái mạnh nhất, dùng địa mạch Hỏa Long luyện chế đại trận lại một lần.

    Đây là trạng thái mạnh nhất của Đan Hà đại trận ở trình độ đan dược Địa cấp, cũng là trạng thái mạnh nhất ta có thể khống chế bây giờ, nếu như về sau ta có thể khống chế đan dược Thiên cấp, có thể luyện chế đan dược Thiên cấp số lượng lớn.

    Trình Cung ở sau khi Đan Hà đại trận bắt đầu chính thức tự động vận chuyển, hắn trực tiếp sử dụng thần niệm thông báo Vũ Thân Vương.

    Vũ Thân Vương vừa nghe được thông báo, trước tiên liên hệ người nơi này, bởi vì đã có mệnh lệnh của Đại Tế Tự, bọn hắn đối với mệnh lệnh của Vũ Thân Vương cơ bản là hoàn toàn phục tùng, lập tức bắt đầu đề phòng, Vũ Thân Vương liền tự mình ở bên ngoài đại điện khoanh chân mà ngồi, lẳng lặng chờ đợi.

    Sau đó, thần niệm của Trình Cung khẽ động, thanh âm trực tiếp vang lên trong đầu Đạm Đài Linh Tuệ cùng mười tên Đan đạo đại sư khác:

    - Nghe cho kỹ, kể từ bây giờ bắt đầu, các ngươi luyện liên tục ba ngày ba đêm, mỗi người ít nhất phải luyện chế ra mười đỉnh đan dược Địa cấp, càng nhiều càng tốt, ta cũng sẽ luyện chế mấy ngàn khối đan dược Địa cấp, tranh thủ để cho số lượng đan dược phá tan đại quan ba vạn, chính thức hình thành Đan Hà đại trận.

    Đan Hà đại trận chính thức tự thành trận thế, sau đó ta sẽ lợi dụng địa mạch Hỏa Long luyện đan, cái này gọi là luyện đan bên ngoài, đan dược đã luyện chế tốt sẽ rèn luyện tăng lên ở bên ngoài Đan Đỉnh lần thứ hai, đây là một loại phương pháp ở thời đại thượng cổ mới có, tất cả mọi người phải chú tâm, này rất có thể là thu hoạch lớn nhất trong cả đời các ngươi, bắt đầu.

    Sau khi Trình Cung luyện chế đan dược ra, lại rèn luyện lần nữa, luyện đan bên ngoài?

    Trời ạ, đây là phương pháp luyện đan chỉ có ở trong truyền thuyết mới có, hôm nay vậy mà mình có thể nhìn thấy.

    Đạm Đài Linh Tuệ cùng tất cả Đan đạo đại sư đều bị chấn kinh lên, bọn hắn chỉ là đọc qua trong điển tịch, trong truyền thuyết có phương pháp luyện đan này, vậy mà hôm nay có thể gặp được.

    Kể cả Đạm Đài Linh Tuệ, bọn hắn đều là tâm tình vô cùng kích động.

    Mặc dù Đan Hà đại trận này bọn hắn chỉ là phụ trợ bên ngoài, thuộc về cái loại nhân vật khổ lực, nhưng tham gia trong đó cũng cảm giác được quang vinh, kích động vô cùng, bây giờ lại có thể nhìn thấy luyện đan bên ngoài, rèn luyện lần thứ hai, hạnh phúc, quá hạnh phúc, bọn hắn đều có một loại cảm giác hạnh phúc nhất từ khi sinh ra tới nay.

    Từ khi Trình Cung vừa lên tiếng, cả đám bọn hắn đều phấn khởi như gà chọi, điên cuồng luyện chế đan dược, đôi khi phát hiện dược liệu gì cung ứng không kịp, đều không đi lấy, trực tiếp sử dụng tài sản tư nhân của mình.

    Vật có thể làm Đan đạo đại sư cất giữ, tự nhiên đều là đồ tốt.

    Rất nhanh, cách mỗi một hồi sẽ nhìn thấy một đỉnh đan dược bay lên, dung nhập giữa không trung, dung nhập trong Đan Hà đại trận.

    Đã có Trình Cung nhắc nhở những ngày trước, tốc độ luyện đan của những người này, số lượng luyện đan đều có tăng lên rõ rệt, nhưng có người trong lúc vô tình lưu ý Trình Cung thoáng một phát, cũng cảm giác giống như bếp lò bị mưa như trút nước giội tắt.

    Quá kinh khủng, rất nhiều dược liệu tiến vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh kia, rất nhanh sẽ có một đỉnh đan dược Địa cấp thượng phẩm đi ra.

    Số lượng so với bọn hắn nhiều hơn rất nhiều, ngay cả chất lượng rõ cũng tốt hơn nhiều, quan trọng nhất là tốc độ, sao có thể ngưng Đan nhanh như vậy, hơn nữa hoàn mỹ như vậy.

    Nhanh, quá nhanh, quả thực làm cho người ta có một cảm giác hoa mắt.

    Mặc dù nói Tiểu Hư Đỉnh là Linh khí trung phẩm, nhưng cũng không phải nhanh như vậy ah!

    Này nếu bây giờ để cho hắn luyện chế đan dược Nhân cấp, chẳng phải là một lát có thể luyện chế một đỉnh.

    Hơn nữa ngoại trừ Tiểu Hư Đỉnh ra, trong ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm có sáu cái là Trình Cung khống chế, như vậy tổng cộng Trình Cung đã khống chế bảy Đan Đỉnh, Đạm Đài Linh Tuệ thì khống chế bốn cái Đan Đỉnh, những người khác có hai người cũng khống chế bốn cái, mặt khác là khống chế ba cái.

    Bởi vì có địa mạch Hỏa Long cung cấp lực lượng, bởi vậy bọn hắn cần phải làm là điều tiết cùng ngưng Đan cuối cùng, bọn họ đều là Đan đạo đại sư, độ khó luyện chế đan dược Địa cấp rất thấp, cộng thêm có Đan Hà đại trận trợ giúp, mới có thể một người khống chế nhiều Đan Đỉnh như vậy.

    Nhưng Trình Cung này cũng không phải là Đan đạo đại sư a, hắn lại có thể khống chế dẫn đạo toàn bộ Đan Hà đại trận, trợ giúp khống chế hỏa diễm địa mạch Hỏa Long, còn có thể đồng thời khống chế bảy Đan Đỉnh, đây cũng làm cho người ta khó có thể tin.

    Ba ngày thời gian, đảo mắt đi qua, đan dược bên trên Đan Hà đại trận đã thật sự giống như nước.

    - Mở cho ta.

    Sau khi bận rộn luyện chế ra đại lượng đan dược, Trình Cung dừng lại khoát tay, trực tiếp chấn vỡ trận thế phong ấn địa mạch Hỏa Long phía dưới.

    Đúng vậy, phía dưới này có rất nhiều trận pháp, mỗi lần đều phải mở trận pháp ra phóng thích một bộ phận uy lực của địa mạch Hỏa Long luyện đan, nhưng lần này Trình Cung lại chấn vỡ toàn bộ, sau đó không ngừng điều tiết khống chế địa mạch Hỏa Long tăng thêm hỏa diễm cho tất cả mọi người.

    Đ٠ấm ở trong đại điện không ngừng lên cao, cũng may bọn người Đạm Đài Linh Tuệ có thể trở thành Đan đạo đại sư, thực lực tự nhiên không kém, bọn họ toàn tâm đầu nhập, chỉ cảm thấy hỏa diễm càng ngày càng mạnh, hơn nữa trải qua Trình Cung phóng thích hỏa diễm địa mạch đi ra, vậy mà thiếu đi một ít luống cuống, không cần bọn hắn phí khí lực khống chế, có thể tăng thêm tốc độ luyện chế cùng tỷ lệ đan dược, này làm cho bọn họ vô cùng hưng phấn.

    Mà Trình Cung bên này, hắn trực tiếp dùng hỏa chủng Tam Vị Chân Hỏa đã thành hình, cộng thêm Tử Diễm Chân Hỏa cường hãn nhất, không ngừng thích phóng hỏa diễm ra tiến hành ước thúc, những lực lượng bất an cùng lực lượng xao động kia, đều bị Tử Diễm Chân Hỏa cùng Tam Vị Chân Hỏa làm biến mất, còn dư lại đều ngoan ngoãn bị Trình Cung chuyển vận đến phía dưới Đan Đỉnh của bọn người Đạm Đài Linh Tuệ.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Rất nhiều cấm chế áp chế địa mạch Hỏa Long, cuối cùng bị Trình Cung hủy diệt sạch, ở thời điểm chút ít cấm chế cuối cùng bị hủy diệt, lập tức một cổ lực lượng khổng lồ tràn ngập thiên địa.

    Một địa mạch Hỏa Long dưới lòng đất muốn tránh thoát đi ra, địa mạch Hỏa Long này giấu ở dưới mặt đất Bà La Đa Châu đã không biết bao nhiêu năm tháng, mà mấy ngàn năm gần đây lại bị người vây khốn, hấp thu hỏa diễm mấy vạn dặm chung quanh.

    Bây giờ đã có một ít linh tính sơ bộ, cộng thêm bị áp chế mấy ngàn năm, thậm chí có một cảm giác bạo động muốn hủy diệt hết thảy.

    - Thoạt nhìn rất hung hãn, nhưng vẫn là gia hỏa miệng cọp gan thỏ, ngoan ngoãn nghe lời bổn đại thiếu.

    Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung mãnh liệt áp bách, nhưng mà địa mạch Hỏa Long này ngưng tụ lực lượng theo bản năng cũng rất khủng bố, mặc dù thấp một ít so với Tử Diễm Chân Hỏa, nhưng số lượng lại khổng lồ vạn lần.

    Sau đó Trình Cung trực tiếp phóng ra một ít lực lượng Tam Vị Chân Hỏa, địa mạch Hỏa Long này mới hơi chút yên tĩnh một ít, nhưng có chút e ngại rồi lại không cam lòng, hơi chút chậm là muốn xông ra bên ngoài.

    Mặc dù hỏa diễm của địa mạch Hỏa Long kia vừa tiếp xúc với Tam Vị Chân Hỏa của Trình Cung sẽ bị hủy diệt, đúng vậy, hỏa diễm yếu sẽ bị hỏa diễm mạnh hơn hủy diệt, nhưng địa mạch Hỏa Long này quá khổng lồ, ngưng tụ Địa Hỏa mấy vạn dặm tạo nên địa mạch Hỏa Long, hủy diệt một chút căn bản đối với nó không có chút ảnh hưởng nào.

    Này địa mạch Hỏa Long có thể câu thông hỏa diễm mấy vạn dặm chung quanh, hủy diệt một chút lập tức có thể ngưng tụ, trình độ hùng hậu làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.

    Chương 468: Đan kiếp

    Mịa, chung quanh bố trí rất nhiều trận pháp, mình đã nghĩ mượn nhờ dưới mặt đất nơi này không có trận pháp giống Thần miếu Bà La Đa, muốn từ phía dưới làm chút tay chân, không nghĩ tới trình độ hỏa diễm dưới này hùng hậu đến mức ngay cả hỏa diễm gần tiếp cận Tam Vị Chân Hỏa cũng không có biện pháp phá vỡ.

    - Oanh... oanh...

    Lúc này, địa mạch Hỏa Long phía dưới càng ngày càng mạnh, Đan Hà đại trận trên đỉnh đầu Trình Cung vận chuyển càng lúc càng nhanh.

    - Đại sư, ngọn lửa này quá mạnh mẽ, chúng ta có chút khống chế không nổi, trận pháp này vận chuyển quá nhanh, làm sao bây giờ?

    Lúc này, Đạm Đài Linh Tuệ đang liều mạng luyện đan, cuối cùng có chút không chịu nổi hỏa diễm của địa mạch Hỏa Long đang điên cuồng phun trào, còn có áp lực của Đan Hà đại trận nữa.

    Mặc dù hắn rất mạnh, nhưng đa số lực lượng đều dùng để khống chế hỏa diễm, tăng tốc luyện đan, còn lại một bộ phận dựa theo Trình Cung nói đưa vào Đan Hà đại trận, duy trì Đan Hà đại trận vận chuyển.

    - Nói quá nhiều đó, người không chết liền đứng vững cho ta.

    Trình Cung trực tiếp rống lên một tiếng, vốn là mấy Đan đạo đại sư khác cũng muốn mở miệng nói gì đó, nghe Trình Cung rống lên đều im hết lại, sau đó Trình Cung quyết định chắc chắn, cũng không tin không làm gì được ngươi, trên người bổn đại thiếu có Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, ở trong Hư Không Âm Dương Đỉnh có Chí Dương Chân Hỏa, mịa nó, nếu ngay cả một địa mạch Hỏa Long như ngươi cũng không làm gì được, bổn đại thiếu sẽ không lăn lộn nữa.

    Cho dù trước đánh cho ngươi tàn phế, hôm nay cũng không thể để ngươi làm hư mất chuyện tốt của bổn đại thiếu.

    Ngay vào thời khắc này, ý niệm trong đầu chớp động, sau đó Trình Cung lập tức ở trong không gian ngoại đỉnh vận chuyển nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, trực tiếp dẫn xuất ra một ít Chí Dương Chân Hỏa bên trong.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Chí Dương Chân Hỏa xuất hiện trong nháy mắt, giống như một mặt trời nhỏ đột nhiên xuất hiện ở trên tuyết sơn, lập tức hỏa diễm chung quanh địa mạch Hỏa Long hóa thành hư vô, hỏa diễm thấy được hỏa diễm cường đại hơn, liền trực tiếp bốc hơi.

    - Oanh... oanh...

    Lần này tổn thương to lớn, khiến cho địa mạch Hỏa Long của Bà La Đa Châu vừa mới có một chút linh trí thống khổ dị thường, chấn động mãnh liệt.

    Động tĩnh lần này rất lớn, toàn bộ Thần đô đều đang rung động lắc lư, về phần công trình kiến trúc chung quanh nơi này, đa số đều nhao nhao vỡ vụn.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Chẳng lẽ bên trong xảy ra chuyện gì, động tĩnh này cũng quá lớn đi?

    Vũ Thân Vương ở bên ngoài cũng chấn động, khiếp sợ nhìn vào bên trong, không biết bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Địa mạch Hỏa Long kia vốn là nổi giận, giãy dụa muốn lao tới, lần này liền trở nên trung thực, địa mạch Hỏa Long lập tức co rút lại, mà Trình Cung thì trực tiếp dẫn đạo một đạo Chí Dương Chân Hỏa kia tiến xuống dưới đất, địa mạch Hỏa Long không dám ngăn trở, một đạo Chí Dương Chân Hỏa này của Trình Cung rất dễ dàng thông qua vô số địa mạch lao tới đầu bên kia.

    - Bành... bành... bành...

    Một khi ra khỏi phạm vi đại trận này, Trình Cung lập tức kíp nổ một đạo Chí Dương Chân Hỏa kia, Chí Dương Chân Hỏa nổ tung, bởi vì thực sự quá nhỏ yếu, cuối cùng dung nhập vào trong ngọn lửa của địa mạch Hỏa Long.

    Địa mạch Hỏa Long vừa mới bị tổn thương vô cùng nghiêm trọng, liền có một cảm giác như nhặt được chí bảo, mặc dù tia Chí Dương Chân Hỏa này rất yếu ớt, nhưng nếu như nó có thể dần dần thôn phệ, đối với nó tăng lên cũng có chỗ tốt cực lớn.

    Địa mạch Hỏa Long hoàn toàn là y theo một loại bản năng, nhưng nó muốn dùng hỏa diễm bao khỏa Chí Dương Chân Hỏa nổ tung, cũng là một động tác không nhỏ, hơn nữa Chí Dương Chân Hỏa bạo tạc nổ tung kia dưới sự khống chế của Trình Cung, có một bộ phận trực tiếp đi lên phía trên.

    - Oanh... oanh...

    Lúc này, mắt thường có thể thấy được, từng ánh lửa phóng lên trời, mặc dù rất nhanh sau đó bị một cổ lực lượng áp chế, nhưng người cố tình quan sát cũng vẫn có thể phát hiện.

    - Chấn động vừa rồi kia, tựa hồ là địa mạch Hỏa Long phía dưới Thần đô gây ra, chẳng lẽ linh trí của nó đã hoàn toàn thành thục.

    Lúc này, trong một sơn trang bí ẩn của Tư Mã gia tộc ở Thần đô, Tư Mã Thái đã đi ra từ bên trong, phi thân đến giữa không trung xem xét.

    Cùng một thời gian, lại có mấy người bay đến giữa không trung, cũng nhìn về phương hướng mà Tư Mã Thái đang nhìn.

    - Không chỉ là địa mạch Hỏa Long kia, còn có một cổ lực lượng hỏa diễm vô cùng kỳ dị, chẳng lẽ phía dưới có hỏa chủng ra đời.

    Tư Mã Húc Nhật vuốt vuốt một đồ trang sức kỳ lạ trên người, giật mình nói ra, hắn hiển nhiên cảm giác được cái gì đó.

    Sau đó, Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái, Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu, hai người cũng đều mơ hồ cảm nhận được một loại hỏa diễm khác thường, mặc dù rất ngắn ngủi, rất yếu ớt, nhưng lại làm cho bọn họ như là mèo ngửi thấy được mùi tanh, thần sắc lập tức phấn chấn lên.

    Bọn hắn đều là Đan đạo đại sư, đối với hỏa diễm có mẫn cảm đặc biệt, thậm chí bọn hắn có thể cảm giác được Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể mình có xu thế cuộn mình, chỉ là một tia khí tức lóe lên rồi biến mất, lại làm cho Tử Diễm Chân Hỏa trong cơ thể giống như vậy, ngọn lửa này tuyệt đối không phải hỏa diễm bình thường.

    - Đi.

    Cơ hồ đồng thời, Tư Mã Húc Nhật, Tư Mã Thái, Hỏa Thiên Thu đã xông ra ngoài, sau đó Bá Kiếm lão tổ cùng vài tên tồn tại cường đại khác mới đi theo, mau chóng lao tới Thạch gia trang.

    - Chỉ cần các ngươi không phải heo, thì có thể tìm tới nơi này đi à nha.

    Trình Cung hiểu rất rõ khi Chí Dương Chân Hỏa nổ tung, khí tức hỏa diễm tản mát ra đối với Đan đạo đại sư là hấp dẫn chí mạng, mà Tư Mã gia tộc chính là dùng luyện đan làm chủ, mặc dù lần này sẽ làm cho rất nhiều Đan đạo đại sư bị hấp dẫn, nhưng không thể nghi ngờ Tư Mã gia tộc sẽ là cường thế nhất

    Mà Tư Mã Húc Nhật kia đến phụ cận nơi này, sẽ phát hiện ra khí tức của mình bám lên hỏa diễm kia, đến lúc đó sẽ có náo nhiệt a.

    Sau khi làm xong hết thảy, lập tức Trình Cung tập trung tinh lực bắt đầu khống chế địa mạch Hỏa Long, bây giờ địa mạch Hỏa Long bị Trình Cung tổn thương gần chết, cũng không dám xông loạn nữa, khống chế dễ dàng hơn không ít.

    Sau đó thần niệm của Trình Cung bắt đầu dung nhập trong Đan Hà đại trận, một khi đã có thần niệm hắn dung nhập, tốc độ của Đan Hà đại trận lập tức nhanh hơn rất nhiều, mà áp lực của bọn người Đạm Đài Linh Tuệ cũng nhỏ đi rất nhiều.

    Giờ phút này đã tiến vào giai đoạn sau cùng, Thần miếu Bà La Đa Châu, Vũ Thân Vương cung cấp rất nhiều dược liệu, làm cho Trình Cung luyện chế ra rất nhiều đan dược Địa cấp, trong đó dùng Địa cấp hạ phẩm, trung phẩm làm chủ, cũng có chút ít đan dược Địa cấp thượng phẩm cùng Địa cấp siêu phẩm.

    Thoải mái, mịa nó, bổn đại thiếu là người nào, lúc trước cầm mảnh vỡ ngoại đỉnh của bổn đại thiếu, dùng nhiều đan dược cấp thấp bên trong như vậy, bây giờ trả về gấp mười lần cho bổn đại thiếu.

    - Địa mạch Hỏa Long, lên, Đan Hà đại trận, chuyển.

    Tất cả mọi người đình chỉ luyện chế đan dược lại, giúp ta khống chế Đan Hà đại trận.

    Trình Cung hét lớn một tiếng, lập tức dẫn động địa mạch Hỏa Long vọt lên, hỏa diễm trùng thiên lập tức ở dưới sự khống chế của Trình Cung, trùng kích Đan Hà đại trận.

    Ở trong Đan Hà đại trận ngoại trừ mấy vạn khối đan dược ra, còn có rất nhiều dược khí, đan khí, còn có vô số nguyên khí ngưng tụ trong quá trình luyện chế đan dược sinh ra đều ở trong đó.

    Tiếp xúc Địa mạch Hỏa Long này, những dược khí, đan khí cùng nguyên khí trong giây lát co rút lại, không ít bị đan dược đang vận chuyển rất nhanh hấp thu lần nữa.

    Đan dược ở trong Đan Hà đại trận, cũng chưa hoàn toàn thành hình, còn bảo trì sinh động nhất định, giống như là một cửa thành chưa đóng hoàn toàn, tuy chỉ có một khe hở, nhưng vẫn có một chút lực lượng có thể đi vào trong đó.

    Đan đạo đại sư, mượn nhờ địa mạch Hỏa Long, lại có Trình Cung tự mình chỉ điểm luyện chế đan dược, khẳng định đều là cao nhất trong cùng cấp độ.

    Có một chút lại hấp thu một ít dược khí, đan khí cùng nguyên khí ngưng tụ lực lượng lần nữa, lập tức sinh ra biến hóa, bắt đầu có xu thế biến hóa vượt cấp.

    Một màn này nói đơn giản, nhưng muốn làm được lại khó hơn so với lên trời, mà ngay cả bọn người Đạm Đài Linh Tuệ cũng nghẹn họng nhìn trân trối, hơi khiếp sợ, mừng rỡ, hưng phấn, sau khi hoàn thành luyện chế đan dược còn có thể nâng cao lần nữa, này quá thần kỳ a.

    Trong lòng ngoài kích động ra, bọn hắn càng toàn lực phối hợp Trình Cung, trợ giúp khống chế Đan Hà đại trận không ngừng vận chuyển này.

    Hỏa diễm Địa mạch Hỏa Long không ngừng bao vây lấy Đan Hà đại trận, Đan Hà đại trận thì càng xoay tròn càng nhanh, đan dược bên trong hấp thu lực lượng, đồng thời cũng nhận lấy lực lượng của hỏa diễm địa mạch Hỏa Long rèn luyện lại một lần nữa.

    Không ở trong Đan Đỉnh, trực tiếp dùng địa mạch Hỏa Long luyện chế lần nữa, rất dễ khiến cho đan dược bị hủy diệt, nhưng Đan Hà đại trận đã tự thành nhất thể vận chuyển, lại có Trình Cung dẫn đầu bọn người Đạm Đài Linh Tuệ thôi động, dùng thần niệm điều khiển hỏa diễm, liền tạo thành một đại trận lưu động không ngừng, tiến hành rèn luyện đan dược.

    Chương 469: Đan Hà rung động

    Tư Mã gia tộc đối kháng cùng Thần miếu Bà La Đa lâu như vậy, rất nhiều chuyện bọn hắn cũng biết, mặc dù không biết cụ thể, nhưng cũng biết một ít.

    Bây giờ đan kiếp xuất hiện, nhưng phía dưới thoạt nhìn đều là trang viên bình thường, nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ phát hiện một trận pháp ẩn dấu, cộng thêm dưới đất này lộ ra lực lượng địa mạch Hỏa Long cường đại, Tư Mã Húc Nhật cùng Tư Mã Thái lập tức đã rõ ràng xảy ra chuyện gì.

    Sau khi suy nghĩ cẩn thận, mọi người Tư Mã gia tộc vô cùng phẫn nộ, bởi vì bọn họ triển khai hợp tác cùng Thạch gia cũng không phải ngày một ngày hai, hai bên cũng có liên hệ không tầm thường.

    Thực tế gần đây, vì triệt để lôi kéo Thạch gia, bọn hắn tốn hao không ít, lại không nghĩ rằng, Thạch gia này là người của Thần miếu Bà La Đa, này che dấu cũng quá sâu đi.

    - Đại trưởng lão, lập tức thông báo gia tộc, thanh lý toàn bộ nhân viên của Thạch gia lâu nay thẩm thấu vào Tư Mã gia tộc chúng ta, toàn diện đối phó Thạch gia.

    Mặt khác, triệu tập tất cả thành viên của Tư Mã gia tộc ở thần đô, hừ, nơi này là tổng bộ Thạch gia, không còn gì tốt hơn, bắt Viêm Long, diệt Thạch gia.

    Tư Mã Húc Nhật vừa nhắc tới Viêm Long, liền có một loại cảm thấy nhục nhã xông lên đầu, sát khí dày đặc vài phần, thanh âm càng trở nên âm lãnh:

    - Hừ, lần này chúng ta giúp Thần miếu Bà La Đa này một lần, hảo hảo giáo huấn những gia hỏa dám can đảm đối nghịch cùng Thần miếu thoáng một phát.

    Tư Mã Thái vốn là hơi do dự, nhưng nghĩ đến lực lượng hỏa diễm kỳ dị vừa mới cảm nhận kia, lại nhìn tình huống đan kiếp trên không của Thạch gia kia, nghe Tư Mã Húc Nhật nói như vậy, lập tức nghĩ đến nếu như lần này không phải ngoài ý muốn, Thạch gia có khả năng chính là đao nhọn mà Thần miếu Bà La Đa cắm vào trái tim Tư Mã gia tộc, đủ để cho toàn bộ Tư Mã gia tộc hủy diệt.

    Mà gần đây Thạch gia lại xảy ra mấy lần xung đột cùng Thần miếu Bà La Đa, hiện tại xem ra chuyện này nhất định là đã sớm an bài tốt, lúc này ngược lại là cơ hội diệt trừ Thạch gia tốt nhất.

    Trong này có hỏa diễm kỳ dị kia, dưới mặt đất có lực lượng địa mạch Hỏa Long của Thần miếu Bà La Đa, còn có Viêm Long kia ở bên trong, tồn tại có thể luyện chế ra Đạo đan cho dù không phải Đạm Đài Linh Tuệ cũng là nhân vật trọng yếu của Thần miếu Bà La Đa, mà bây giờ không có thể chính diện cùng xung đột Thần miếu Bà La Đa.

    Đến lúc đó giống như Tư Mã Húc Nhật nói, có thể đối ngoại tuyên bố này là vì tiêu diệt thế lực đối nghịch cùng Thần miếu Bà La Đa, để cho bọn họ ngậm bồ hòn làm ngọt.

    - Tốt.

    Tư Mã Thái đáp ứng một tiếng, đã dùng phương thức liên hệ triệu tập nhân thủ của Tư Mã gia tộc.

    - Đã ẩn tàng mấy ngàn năm, che dấu ngược lại thật tốt a, bổn công tử ngược lại là muốn nhìn, người nào luyện chế Đạo đan ở chỗ này, người đâu, phá cấm chế.

    Sau khi thấy Bá Kiếm lão tổ bên cạnh cùng cao thủ Tư Mã gia tộc nhao nhao chạy đến, Tư Mã Húc Nhật lập tức hạ lệnh công kích.

    Lần này Bá Kiếm lão tổ vô cùng tích cực, dẫn đầu hai gã Nhân Anh kỳ bên cạnh hắn cùng rất đông nhân thủ, trực tiếp xông tới đầu tiên.

    Cấm khu của một đại gia tộc, các loại trận pháp bố trí ai cũng không thể hoài nghi, nhưng giờ phút này có Trình Cung cố ý dùng Chí Dương Chân Hỏa nổ tung trong địa mạch Hỏa Long, mang theo khí tức của mình hấp dẫn Tư Mã Húc Nhật, bất quá Đan Hà đại trận dẫn động đan kiếp, làm cho địa phương đã ẩn tàng mấy ngàn năm như vậy bạo lộ.

    - Là ai tìm chết dám đụng đến cấm địa Thạch gia ta, người Tư Mã gia tộc.

    Tư Mã Húc Nhật, ngươi muốn làm gì?

    Lúc này, Thạch gia cũng có người bay lên, Thạch gia này có thể làm cho Tư Mã gia tộc coi trọng như thế, tự nhiên không phải gia tộc bình thường.

    - Làm gì, tiêu diệt đám gia hỏa các ngươi dám đối nghịch cùng Thần miếu, giết cho ta.

    Thanh âm Tư Mã Húc Nhật vô cùng to lớn, người trong vòng trăm dặm đều có thể nghe thấy, hắn mệnh lệnh một tiếng, nhưng người xông lên trước đều giết vào Thạch gia.

    Mặc dù Thạch gia không kém, nhưng bây giờ trọng tâm của bọn hắn không ở Thần đô, mà Tư Mã gia tộc vì nghĩ biện pháp đoạt lấy Viêm Long từ trong tay Thần miếu Bà La Đa, bây giờ đã tập kết một cổ lực lượng cường đại, giờ phút này vừa vặn dùng tới.

    Trong khoảng thời gian ngắn, phương viên trăm dặm trong Thạch gia đã biến thành chiến trường.

    - Oanh...

    Oanh...

    Mà giờ khắc này, người Tư Mã gia tộc dưới sự dẫn dắt của Bá Kiếm lão tổ, điên cuồng oanh kích cấm chế nơi này.

    Mặc dù người bố trí năm đó rất mạnh, nhưng chủ yếu dùng trận pháp che dấu làm chủ, hiển nhiên ở trong thần đô Bà La Đa, hoàn toàn là địa phương Thần miếu khống chế, lúc ấy người bố trí cũng không có cân nhắc quá nhiều vấn đề phòng ngự, chỉ vẻn vẹn có một chút phòng ngự cũng không quá đáng là che dấu trận pháp quá cường đại, trận pháp ở dưới công kích theo bản năng chống cự mà thôi.

    Cho dù như thế, Bá Kiếm lão tổ dẫn đầu một đám người cũng hao phí lực lượng khổng lồ, mới oanh phá một cái động lớn, cái động lớn này còn tự động chữa trị, người Tư Mã gia tộc vội vàng cản trở trận pháp tự động khôi phục, sau đó rất nhiều người Tư Mã gia tộc sát nhập vào trong đó.

    Lúc này Bá Kiếm lão tổ tích cực nhất, mang theo hơn mười người Bá Kiếm Tông sát nhập vào đầu tiên.

    - Giết, giết ah!

    Trong miệng rống giận, đồng thời dùng thần niệm nhắc nhở tất cả mọi người Bá Kiếm Tông:

    - Các ngươi nghe lời lão tổ tông ta cho kỹ, bảo trụ tánh mạng của mình, tìm người yếu động thủ.

    Có thể đoạt liền đoạt, có thể trộm liền trộm, không sai biệt lắm liền chuồn đi, ngàn vạn lần đừng bốc lên ngu đần, thật sự dốc sức liều mạng cho bọn hắn, lần này là cơ hội tốt khó được, đại phú của Thạch gia này so với Bá Kiếm Tông chúng ta còn mạnh hơn, lần này hai nhà bọn họ động thủ, chúng ta phải kiếm đủ chỗ tốt.

    - Vâng.

    Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhi tử con chuột sẽ đào hang, tổ sư khai phái có đủ loại dạng, phong cách môn phái này cũng đều đồng dạng.

    Danh tự khí phách mười phần, Bá Kiếm Tông, nhưng phong cách làm việc lại tương đối hèn mọn bỉ ổi.

    - Không xong rồi, người Tư Mã gia tộc sao lại tìm tới nơi này, chẳng lẽ chỉ là bởi vì đan kiếp?

    Không có khả năng, quan hệ hai nhà bọn họ rất tốt, nếu vì đan kiếp là không có khả năng a, chẳng lẽ bọn hắn phát hiện địa mạch Hỏa Long nơi này, đoán được Thạch gia này là đòn sát thủ do Thần miếu Bà La Đa chôn dấu?

    Thấy Bá Kiếm lão tổ cùng rất nhiều người Tư Mã gia tộc lao xuống, Vũ Thân Vương lập tức chấn động, trong đầu hiện lên các loại ý niệm, nhưng loại thời điểm này cũng không còn thời gian để cho hắn đi suy đoán những vấn đề này, trên thực tế thời điểm này có biết nguyên do vì sao người Tư Mã gia tộc tới hay không, đã không trọng yếu.

    - Tất cả mọi người tập trung ở chung quanh đại điện, không tiếc bất cứ giá nào, bảo vệ đại điện.

    Bành!

    Vũ Thân Vương nổi giận gầm lên một tiếng, đồng thời bóp nát một khối linh thạch trong tay, khối linh thạch này là Đại Tế Tự cố ý giao cho hắn, nói có chuyện khẩn cấp hay nguy hiểm gì, tùy thời có thể bóp nát, khối linh thạch này do tồn tại cường đại của Thần miếu luyện chế, cho dù đang ở Vực Ngoại Tinh Không, U Minh Luyện Ngục cũng có thể cảm ứng được, bóp nát xong, Vũ Thân Vương đã dẫn đầu đám người xông lên ngăn trở người Tư Mã gia tộc liên tục xông tới không ngừng.

    - Đan kiếp, Đạo đan, chỉ cần mình có thể được viên Đạo đan này, dù chỉ là một nửa viên Đạo đan, cũng đủ cho mình đột phá bình cảnh bây giờ.

    Bởi vì cho dù Đạo đan bình thường nhất, trong đó đều ẩn chứa một bộ phận thiên địa quy tắc, pháp tắc, chính là vì như thế, thời điểm Đạo Đan thành Đan mới có thể đưa tới đan kiếp, bị thượng thiên trách phạt.

    Sở dĩ Bá Kiếm lão tổ không tiếc liều mạng chính mình bị thương, cũng muốn mang người xông tới trước nhất, mục đích chính là Đạo đan.

    Bởi vậy hắn vừa vào đã cho mọi người Bá Kiếm Tông tản ra, tránh cho xung đột chính diện, còn mình thì chạy thẳng đến đại điện luyện đan.

    - Dừng lại cho bản vương, Thủy Mộc Long Hoàng Công, Thủy Long Quyển, Mộc Long Toản.

    Vũ Thân Vương xông lên cản trở trước nhất, hai tay huy động, vận chuyển Thủy Mộc Long Hoàng Công, một tay Thủy Long Quyển, một tay Mộc Long Toản, hai môn công pháp hỗ trợ lẫn nhau, dùng lực lượng Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, vậy mà bộc phát ra gần tám mươi Long lực.

    Hắn vốn chỉ là Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, nhưng sau khi đi vào Bà La Đa Châu, Đại Tế Tự cho hắn rất nhiều chỗ tốt, còn giúp hắn tăng lên tới Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu.

    - Không biết tự lượng sức mình, cũng dám hung hăng càn quấy trước mặt bản lão tổ, lăn.

    Tám mươi Long lực, cho dù Nhân Anh kỳ tầng thứ tám bình thường cũng phải chăm chú đối đãi, không dám khinh thường.

    Nhưng ở trước mặt Bá Kiếm lão tổ là lão quái ngàn năm như vậy, liền lộ ra yếu ớt rất nhiều, khí phách của Bá Kiếm lão tổ ngay tại lúc này xác thực trùng thiên phá địa, có một loại bá đạo tung hoành, xu thế không thể địch nổi, tuyệt đối làm được danh hào lão tổ tông khai sáng Bá Kiếm Tông.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Chỉ là một đạo kiếm khí bá đạo, so với Vũ Thân Vương Thủy Long Quyển, Mộc Long Toản hợp lực còn mạnh hơn gấp mười lần, hơn nữa lập tức oanh xuyên qua phòng ngự của Vũ Thân Vương, đánh Vũ Thân Vương bay mấy ngàn mét, đồng thời một đạo kiếm khí bá đạo trực tiếp nhảy vào trong cơ thể của hắn.

    - Ah!

    Gầm lên giận dữ, Cửu Mệnh Ma Thiền trong cơ thể Vũ Thân Vương lập tức bành trướng, sau đó giống như là tróc da, lực lượng cỡi ra từng tầng, chẳng những chặn một đạo kiếm khí bá đạo này, đồng thời khôi phục toàn bộ thương thế vừa rồi của Vũ Thân Vương, còn làm cho lực lượng của Vũ Thân Vương liên tiếp kéo lên.

    - Đáng giận, đáng giận, Bá Kiếm lão tổ, bản vương tuyệt đối không tha cho ngươi, ngươi khiến cho bảo bối của bản vương bỏ một mạng, ta muốn tiêu diệt Bá Kiếm Tông ngươi.

    Vũ Thân Vương bị oanh xuống dưới đất, lực lượng thể nội nhanh chóng biến hóa bành trướng, trong lòng điên cuồng hò hét, nhưng lúc này hắn lại không có biện pháp lại lao ra lần nữa.

    Hơn nữa hắn biết rõ, cho dù giờ phút này lực lượng tăng lên, lao ra đối mặt Bá Kiếm lão tổ, kết quả chỉ sợ cũng giống như vừa rồi.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Mà Bá Kiếm lão tổ đánh ra một đạo kiếm khí đánh bay Vũ Thân Vương ra ngoài, vừa mới xông đến phụ cận đại điện, Cửu Huyễn Lôi Kiếp đã nổi lên nửa ngày trước kia trực tiếp đánh xuống, đạo Thiên Lôi thứ nhất đánh xuống, lập tức mở rộng trận pháp mà trước kia Bá Kiếm lão tổ mở gấp mười lần, đồng thời cũng trực tiếp oanh phá lên đại điện luyện đan.

    Toàn bộ đại điện luyện đan lập tức hóa thành hư ảo, người kiến tạo đại điện này có gia cố rất nhiều trận pháp phòng ngự, chủ yếu là sợ trong quá trình luyện đan xảy ra một vài vấn đề, giờ phút này ngược lại là giúp một cái đại ân, đạo lôi kiếp thứ nhất đi ngang qua trận pháp bên ngoài, hơn nữa đánh lên trận pháp phòng ngự của đại điện, cuối cùng hóa giải được một kiếp.

    Mà Trình Cung, Đạm Đài Linh Tuệ cùng mười tên Đan đạo đại sư ở trong đại điện trực tiếp xuất hiện ở trước mắt mọi người.

    Đây là?

    Bá Kiếm lão tổ thoáng cái ngây dại, vừa mới nhìn thấy lôi kiếp đánh xuống, hắn cũng không dám xông về trước, nếu không bị cuốn vào trong lôi kiếp thì phiền toái, khi thấy lôi kiếp đánh nát đại điện luyện đan, Bá Kiếm lão tổ đã bị một màn trước mắt làm rung động.

    Đan dược, toàn bộ đều là đan dược, hình thành một dòng sông vận chuyển, chảy xuôi không thôi.

    Mà đan dược này tạo thành dòng sông, chung quanh hoàn toàn bị hỏa diễm địa mạch Hỏa Long bao vây, mà giờ khắc này Trình Cung lại ở trung ương nhất, Đạm Đài Linh Tuệ dẫn mười một gã Đan đạo đại sư vây ở chung quanh.

    Không phải đạo đan, không phải đạo đan sao lại có đan kiếp, Bá Kiếm lão tổ thoáng cái ngẩn người.

    Chương 470: Lưỡng cường tương đấu

    Trời ơi, kiếp này có lẽ xong rồi, vậy mà xuất hiện đan kiếp.

    Giờ phút này, trong lòng đám người Đạm Đài Linh Tuệ đều có một loại cảm giác tận thế đến, bởi vì phải phụ trợ Trình Cung khống chế Đan Hà đại trận, cộng thêm trước kia dốc sức liều mạng luyện đan, bọn họ tiêu hao cũng to lớn vô cùng.

    Mà bình thường người luyện chế đạo đan, đều làm tốt các loại chuẩn bị, thậm chí sẽ mời một ít bằng hữu cường đại hỗ trợ ngăn cản đan kiếp, đương nhiên, tồn tại Địa Anh như Đạm Đài Linh Tuệ này, tự mình ngăn cản Cửu Huyễn Lôi Kiếp cũng không có vấn đề gì, nhưng tình huống hiện tại lại khác, lực lượng của hắn còn lại không đến một thành, ngăn cản như thế nào ah.

    Mà lúc này, thậm chí có vài tên Đan đạo đại sư đã ngừng lại, lực lượng cũng không chuyển vận, cảm giác đã xong.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhưng vào lúc này, đạo đan kiếp thứ hai đã oanh kích xuống.

    - Nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ, cố thủ bổn nguyên, thân là Đan đạo đại sư, tín niệm sao có thể dao động, tăng cường lực lượng, bảo vệ Đan Hà đại trận.

    Cùng một thời gian, thần niệm của Trình Cung lập tức nhảy vào trong óc bọn người Đạm Đài Linh Tuệ, lời cảnh tỉnh của Trình Cung, trực tiếp làm cho bọn hắn tỉnh táo lại.

    Trong đó Đạm Đài Linh Tuệ cùng năm sáu người còn may, chỉ là có một loại cảm giác nản lòng thoái chí, chống cự cũng vô dụng, mấy người khác thì đã bỏ đi, bị Trình Cung hô như vậy, bọn hắn toàn bộ tỉnh táo lại, lập tức tăng cường lực lượng.

    Thiên Lôi to lớn oanh kích ở trên Đan Hà đại trận, nhưng may mắn lực lượng mọi người tăng cường, Đan Hà đại trận dừng lại một chút, cũng không có chịu ảnh hưởng, bên trong chỉ có hơn mười khối đan dược vỡ vụn, những thứ khác đều bình thường.

    Bọn người Đạm Đài Linh Tuệ đều cảm giác toàn thân lạnh cả người, đây cũng quá mạo hiểm, một khi Đan Hà đại trận bị hủy, bọn hắn thân ở trong đó cũng chỉ có một con đường chết.

    Đến loại thời điểm này, lực lượng tiêu hao hầu như không còn, thần niệm tiêu hao cũng vô cùng to lớn, nếu không dùng cảnh giới cùng tu vị của bọn hắn, cũng không có thể kiên trì tới bây giờ.

    Nhưng là bọn hắn cũng biết, Cửu Huyễn Lôi Kiếp, mỗi một lần lôi kiếp đều có các loại ảo giác, lần sau mạnh hơn lần trước, bây giờ mới là đạo lôi kiếp thứ hai đã như vậy, bảy đạo Cửu Huyễn Lôi Kiếp phía sau ngăn cản như thế nào ah.

    Quan trọng nhất là, tình huống bên ngoài đã như vậy.

    - Ha ha...

    Giết, giết sạch bọn hắn.

    Viêm Long, bổn công tử đã cảm nhận được khí tức của ngươi...

    Lúc này, theo thanh âm cười to, Tư Mã Húc Nhật đã tiến đến, người Tư Mã gia tộc không ngừng chạy đến, người cản trở hắn đã bị người khác ngăn lại, hắn trực tiếp bay lại đây.

    Tư Mã Húc Nhật vừa mới bay vào cũng ngây dại, thậm chí còn dụi dụi con mắt, mình không nhìn lầm a!

    Này...

    Điều này sao có thể, Đạm Đài Linh Tuệ là Đan đạo đại sư cấp năm, vậy mà dẫn đầu mười tên Đan đạo đại sư làm trợ thủ cho tên tiểu tử Viêm Long kia, cái này cũng thật bất khả tư nghị a, cho dù hắn là thiên tài, nhưng hắn ngay cả Đan đạo đại sư cũng không phải..., này, đây là!

    Tư Mã Húc Nhật trực tiếp ngây người, Đan Hà đại trận, đây là Đan Hà đại trận trong truyền thuyết, trời ạ, Viêm Long này lại hiểu được Đan Hà đại trận, hơn nữa còn có nhiều đan dược như vậy.

    Những đan dược này, cho dù Tư Mã gia tộc thấy cũng muốn động tâm.

    - Công tử, công tử...

    Lúc này, lại có không ít người Tư Mã gia tộc tiến đến.

    Nghe thấy tiếng hô của bọn họ, Tư Mã Húc Nhật mới từ trong lúc khiếp sợ tỉnh táo lại, sau đó cả người đều vô cùng kích động, hưng phấn lên.

    - Nhìn thẳng cho ta, một khi Đan Hà đại trận này hoàn thành, lập tức bắt lấy Viêm Long kia cho bổn công tử, nhớ kỹ, phải sống, sống, nếu ai giết hắn đi, bổn công tử giết hắn.

    Còn có những đan dược kia, còn có nhiều Đan Đỉnh như vậy, ha ha, còn có Đan Đỉnh Linh khí trung phẩm, toàn bộ túm lấy cho bổn công tử.

    Mặc dù những đan dược, Đan Đỉnh này quý trọng, kể cả rất nhiều dược liệu ở nơi này..., đều rất quý trọng, nhưng đây chẳng qua là thứ yếu, toàn bộ những vật này đều không trọng yếu bằng Viêm Long, hắn hiểu được Đan Hà đại trận, cái này mới là cực kỳ trọng yếu.

    Đến lúc đó bắt lấy hắn, cho dù hắn không nói, cũng có thể trực tiếp cho lão tổ tông Tư Mã gia tộc thi triển thủ đoạn thông thiên, sưu hồn đoạt phách của hắn, trên người Viêm Long này có quá nhiều bí mật.

    Chỉ là một cái Đan Hà đại trận, cũng đủ để cho địa vị của Tư Mã gia tộc tăng lên trong Đan sư liên minh, chớ đừng nói chi là thứ khác.

    - Thật là Đan Hà đại trận, thật là Đan Hà đại trận, thật đẹp, quá thần kỳ, những địa mạch Hỏa Long kia thật mạnh, làm sao hắn có thể khống chế nổi, còn tiến hành rèn luyện những đan dược này, rời khỏi Đan Đỉnh còn có thể tiến hành rèn luyện, này...

    Đây là luyện đan lần thứ hai, rèn luyện lần thứ hai...

    Tư Mã Húc Nhật lầm bầm lầu bầu, như si như say.

    Lúc này, hai người Liệt Hỏa trưởng lão Hỏa Thiên Thu, Đại trưởng lão Tư Mã gia tộc Tư Mã Thái cũng tiến đến, biểu hiện của bọn hắn so với Tư Mã Húc Nhật càng thêm khoa trương.

    - Ha ha, Viêm Long, vốn cho rằng ngươi là tai họa của bổn công tử, không nghĩ tới ngươi là phúc tinh của bổn công tử a, chỉ cần bổn công tử bắt ngươi lại, đạt được trí nhớ của ngươi, bổn công tử tuyệt đối có thể trở thành người thừa kế gia chủ duy nhất, hơn nữa giao một bộ phận chỗ tốt cho Thái Tôn, đến lúc đó chỗ tốt sẽ là vô cùng vô tận, vô cùng vô tận, ha ha...

    Tư Mã Húc Nhật nhìn chằm chằm vào Trình Cung đang ở trong Đan Hà đại trận, vui mừng nhướng mày, trong lòng nghĩ tới tương lai, miệng hắn cũng cười đến không khép lại được.

    Đã đến rồi sao, nhìn các ngươi giống như những tên điên đang nhảy múa vậy.

    Trình Cung bây giờ kỳ thật vẫn là rất nhẹ nhàng, bởi vì phía sau hắn chủ yếu là điều tiết khống chế, cũng không có thật sự xuất lực.

    Nếu là dưới tình huống bình thường, cho dù Trình Cung biết rõ phương pháp, thần niệm cường đại, cũng rất khó ở dưới loại tình huống này thật sự điều khiển Đan Hà đại trận vận chuyển, nhưng lần này lừa dối Vũ Thân Vương cùng Đại Tế Tự, lừa tín nhiệm của bọn hắn, lại có Đạm Đài Linh Tuệ cuồng nhiệt dẫn mười một gã Đan đạo đại sư ủng hộ.

    Trong mười một gã Đan đạo đại sư này có năm người là Nhân Anh kỳ, sáu người khác đều tiếp cận rất gần Nhân Anh, chớ đừng nói chi là còn có Đạm Đài Linh Tuệ là tồn tại Địa Anh.

    Loại tổ hợp cường đại này, Trình Cung muốn tìm ra ở Nam Chiêm Bộ Châu cơ bản là không có khả năng, ít nhất trước mắt không có khả năng.

    Đã có bọn hắn toàn lực ứng phó, Trình Cung mới có thể không tốn khí lực quá lớn, dùng cân đối khống chế Đan Hà đại trận hoàn thành chín thành, còn kém Cửu Huyễn Lôi Kiếp cuối cùng nữa là xong.

    Bởi vậy hắn có thể chú ý tới tất cả sự tình phát sinh bên ngoài, kể cả phản ứng của Tư Mã Húc Nhật sau khi đi vào, chứng kiến chung quanh càng ngày càng nhiều người tiến đến, dưới tình huống Thạch gia không có chuẩn bị hiển nhiên ngăn cản không nổi Tư Mã gia tộc công kích, Trình Cung cảm giác hỏa hầu cũng không xê xích gì nhiều.

    - Đạm Đài Linh Tuệ, ngươi mang theo bọn hắn đi ngăn cản người Tư Mã gia tộc, nơi này giao cho ta.

    Trình Cung lập tức tăng thần niệm đến mạnh nhất, chuẩn bị tự mình độc lập tiếp quản Đan Hà đại trận.

    - Không, điều đó không có khả năng, một mình ngài không có biện pháp chống đỡ, huống chi còn có đan kiếp...

    Giờ phút này Đạm Đài Linh Tuệ giận không kiềm được nói:

    - Đều là hỗn đản Tư Mã đám gia tộc này, nếu không phải là bọn hắn phá hư, có lẽ chúng ta còn có một chút cơ hội, thượng cổ Đan Hà đại trận lại bị bọn họ làm hỏng...

    - Hỏng cái gì mà hỏng, cảm khái cái rắm gì, nói ngươi đi thì ngươi đi đi.

    Ta nói có thể chèo chống là có thể chèo chống, vừa rồi ta một mực có chỗ giữ lại?

    Các ngươi chạy nhanh ngăn đám bọn hắn lại, đừng để cho bọn họ nhặt được tiện nghi là được rồi, nhanh đi, nếu không sau này ta sẽ không dạy ngươi cái gì cả.

    Trình Cung cũng không phải thật sự để cho Tư Mã Húc Nhật kiếm tiện nghi, may mắn Đạm Đài Linh Tuệ là đan si, người như hắn rất dễ sử dụng, trực tiếp nổi giận gầm lên một tiếng.

    - Đi, đi...

    Đạm Đài Linh Tuệ bị dọa lập tức dẫn đầu mười một gã Đan đạo đại sư khác rời khỏi Đan Hà đại trận, liền xông ra ngoài, mặc dù sau khi vọt ra vẫn có chút lo lắng, nhưng sau đó thanh âm Trình Cung lại vang lên trong lỗ tai hắn.

    - Ngươi muốn hại chết ta sao, coi như ta luyện chế không thành Đan Hà đại trận này, ít nhất không có nguy hiểm tánh mạng, về sau cùng lắm thì lại nghĩ biện pháp luyện chế, nhiều nhất là tổn thất một ít dược vật mà thôi.

    Nhưng nếu như ta bị người Tư Mã gia tộc chộp tới, sợ rằng cả đời này ngươi cũng không có biện pháp học được phương pháp Đan Hà đại trận, càng không có biện pháp học những thủ pháp luyện đan thượng cổ kia của ta.

    Lời nói cuối cùng này của Trình Cung, xem như triệt để khiến cho Đạm Đài Linh Tuệ thanh tỉnh, mang người trực tiếp bay ra.

    - Lũ ranh con Tư Mã gia tộc, các ngươi cũng dám động thủ đối với Thần miếu Bà La Đa, ta xem các ngươi thật sự chán sống.

    Đối với Đạm Đài Linh Tuệ đan si như vậy, không có sự tình gì ghê tởm hơn so với việc cắt ngang khi hắn đang luyện chế đan dược, bởi vậy hắn liền dẫn theo mười một gã Đan đạo đại sư đánh tới đám người Tư Mã Húc Nhật.

    Mặc dù bọn hắn là Đan đạo đại sư, nhưng lực lượng đều không kém, nhất là Đạm Đài Linh Tuệ, là tồn tại Địa Anh.

    Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu không phong phú, nhưng thắng ở lực lượng cường đại, nếu không phải giờ phút này hắn hao tổn quá lớn, một người có thể quét ngang tất cả mọi người ở đây.

    - Hừ, nỏ mạnh hết đà, cũng dám hung hăng càn quấy ở chỗ này, hôm nay người Thạch gia một tên cũng không để lại.

    Tư Mã Húc Nhật đã hạ ngoan tâm, thực tế sau khi nhìn thấy Đan Hà đại trận này, hắn hoàn toàn coi như không biết Đạm Đài Linh Tuệ, hạ lệnh xuống dưới.

    Ba vị Nhân Anh kỳ đỉnh phong Tư Mã Thái, Hỏa Thiên Thu, Bá Kiếm lão tổ, trực tiếp xông lên vây giết Đạm Đài Linh Tuệ, những người khác cũng đều nhao nhao chiến cùng một chỗ, mà Tư Mã Húc Nhật thì mang theo một đám thủ hạ chậm rãi ở bên ngoài Đan Hà đại trận nhìn vào.

    Trong lòng thì có chút bận tâm, sợ rằng Trình Cung này bị Cửu Huyễn Lôi Kiếp đuổi giết, hắn đã âm thầm truyền lệnh cho Tư Mã gia tộc nhanh chóng triệu tập tồn tại mạnh hơn, để khi Trình Cung gặp nguy hiểm, có thể cứu hắn ra.

    Đan Hà đại trận dẫn phát đan kiếp, ai cũng không dám đơn giản tới gần nơi đó, may mắn bọn người Đạm Đài Linh Tuệ chủ yếu là cung cấp lực lượng, bởi vậy mục tiêu đan kiếp tập trung chỉ có Đan Hà đại trận cùng Trình Cung, nếu không nếu như bị đan kiếp tập trung mà nói, người muốn rời đi cũng rất khó khăn.

    Đánh đi, chậm rãi đánh đi, đánh càng nóng càng tốt.

    Nhưng vào lúc này, Cửu Huyễn Lôi Kiếp oanh kích xuống lần nữa.

    Sở dĩ Trình Cung dám để cho bọn người Đạm Đài Linh Tuệ rời khỏi, cũng không phải nói lực lượng một mình hắn có thể thay thế một vị Địa Anh cùng nhiều vị Nhân Anh hợp lực, mấu chốt là đến giai đoạn sau cùng, Đan Hà đại trận đã có thể tự động vận chuyển, còn lại cần càng nhiều là kỹ xảo chứ không phải là lực lượng đơn thuần.

    Về phần Cửu Huyễn Lôi Kiếp, có lẽ người khác sẽ sợ, nhưng Trình Cung căn bản không để ý, ở kiếp này thu thập mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, cũng nhiều lần mượn nhờ lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp còn giữ lại bên trong rèn luyện thân thể.

    Chương 471: Hai Thiên Anh chiến đấu

    Hư Không Âm Dương Kiếp kia chính là thiên kiếp mạnh nhất, Cửu Huyễn Lôi Kiếp này so sánh với Hư Không Âm Dương Kiếp, thể trọng giống như một con kiến cùng một con voi, hoàn toàn không thể so sánh.

    Bởi vậy sau khi bọn hắn rời đi, đạo thiên kiếp thứ ba hắn trực tiếp dẫn đại bộ phận lực lượng vào thân thể, trực tiếp mượn nhờ lôi kiếp này rèn luyện thân thể.

    Về phần ảo giác, thần niệm của Trình Cung viễn siêu bất luận kẻ nào tưởng tượng, loại ảo giác trình độ này căn bản không ảnh hưởng được hắn, bởi vậy giờ phút này Trình Cung một bên không ngừng dẫn động địa mạch Hỏa Long rèn luyện lần thứ hai, một bên thì dẫn đại bộ phận lực lượng Thiên Lôi vào trong cơ thể.

    Giờ phút này cường độ thân thể cùng lực lượng của Trình Cung đều chậm rãi tăng trưởng, bởi vì biết rõ tạm thời bọn hắn sẽ không động tới mình, bởi vậy Trình Cung ở dưới tình huống trên có Thiên Lôi đan kiếp, dưới có địa mạch Hỏa Long, đỉnh đầu có Đan Hà đại trận, bên ngoài có hai đại lực lượng đối chiến, không kiêng nể gì cả vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết bắt đầu luyện công.

    Loại hoàn cảnh tu luyện này, tuyệt đối có thể được xưng tụng là xưa nay chưa từng có, Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu địa mạch Hỏa Long, Thiên Lôi đan kiếp, còn có lực lượng ở trong Đan Hà đại trận, ba loại lực lượng khiến cho thân thể cùng pháp lực trong cơ thể Trình Cung không ngừng tăng trưởng.

    Bốn mươi lăm Long, bốn mươi sáu Long, bốn mươi bảy Long...

    Giờ khắc này dưới tình huống trong cơ thể Trình Cung đã đạt tới bốn mươi Long lực, bắt đầu tăng thêm, hơn nữa tốc độ còn tương đối khủng bố.

    Không những thế, thân thể Trình Cung ở dưới ba loại lực lượng rèn luyện, đã ẩn ẩn bắt đầu đột phá Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, bắt đầu tiến vào Nhân Anh kỳ tầng thứ mười, nhưng lại đang không ngừng tăng trưởng ở bên trong.

    - Oanh...

    Oanh...

    Bên trên bầu trời, Thiên Lôi không ngừng, Cửu Huyễn Lôi Kiếp đã liên tiếp oanh xuống bảy đạo thiên lôi, đạo thứ tám cùng một đạo thiên lôi cuối cùng cũng đang nổi lên, rõ ràng có tư thế một hơi hoàn toàn oanh kích xuống.

    - Tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ Đan Hà đại trận có thể hấp thu lực lượng Thiên lôi sao, Thiên Lôi phía trước đều biến mất bên trong trận pháp.

    Mà Viêm Long kia thì hoàn toàn bị hỏa diễm, lôi quang còn có đan khí bao trùm, nếu như không phải cảm giác được khí tức của Viêm Long còn rất mạnh, Tư Mã Húc Nhật cũng liều lĩnh cho người xông lên cứu.

    Nếu không phải lo lắng cường hành xông vào, khiến cho Thiên Lôi biến dị tăng cường, trực tiếp đuổi giết Viêm Long mà nói, hắn đã sớm cho người xông lên, lúc này chỉ có thể chờ ở nơi này ah.

    - Thạch gia đã hoàn toàn thần phục dưới Thần uy, trở thành người hầu của Thần, ai dám động đến Thạch gia chính là địch của Thần miếu, giết.

    Nhưng vào lúc này, thanh âm Đại Tế Tự đột nhiên ở vang lên bên ngoài, vang vọng toàn bộ Thần đô.

    - Ha ha...

    Đại Tế Tự, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ, Hằng Thiên đã bị Thạch gia này giả ý đầu nhập vào lừa gạt, Thạch gia này chính là tiểu nhân, Thần miếu không cần phải bao che hắn, dù sao nơi này cũng không phải thành viên trọng yếu của Thạch gia, không bằng Đại Tế Tự bán Tư Mã Hằng Thiên ta một cái mặt mũi, sự tình hôm nay ngươi đừng nhúng tay.

    Lúc này, một thanh âm khác vang lên, hai thanh âm đều cao cao tại thượng, như từ cửu thiên giáng xuống.

    Tư Mã Húc Nhật vừa mới nghe được Đại Tế Tự nói chuyện liền biến sắc, đã chuẩn bị dẫn người động thủ, liều lĩnh cướp đoạt Viêm Long rồi đào tẩu, vừa nghe được thanh âm của tộc trưởng Tư Mã gia tộc Tư Mã Hằng Thiên, cũng thở phào một cái.

    Trên không bên ngoài Thạch gia, chiến đấu đã trở nên vô cùng kịch liệt, Thạch gia căn bản không có biện pháp ngăn cản được Tư Mã gia tộc toàn lực tập sát, cũng may về sau người Thần miếu chạy đến liên tục không ngừng.

    Nhưng Tư Mã gia tộc cũng không yếu, thậm chí Đại Tế Tự chạy tới, đồng thời Tư Mã Hằng Thiên cũng kịp thời xuất hiện, ở giữa không trung cao vạn trượng, hai thân ảnh xuất hiện ở bên trong cương phong, giờ phút này cho dù toàn bộ thần đô cũng trở nên rất nhỏ, núi non sông ngòi chung quanh trở nên thật nhỏ như vậy, nhưng cho dù như thế cũng khó có thể thấy địa phương khác của Cửu Châu.

    Bởi vậy có thể thấy được, Cửu Châu rộng lớn vô cùng.

    - Tư Mã Hằng Thiên, lập tức cho người Tư Mã gia tộc ngươi rời khỏi Thạch gia, nếu không Tư Mã gia tộc ngươi mơ tưởng ở lại Bà La Đa Châu.

    Đại Tế Tự nhận được Vũ Thân Vương thông báo, lập tức cho người thông báo nhân viên Thần miếu ở chung quanh Thạch gia mau chóng chạy đến, chính hắn cũng chạy đến, lại không nghĩ rằng Tư Mã Hằng Thiên này cũng xuất hiện ở nơi này.

    Bộ dạng của Tư Mã Hằng Thiên thoạt nhìn giống như là ca ca của Tư Mã Húc Nhật, hắn là một trong số ít người của Tu chân giới đặc biệt chú trọng ngoài hình, hắn chú tâm tu luyện công pháp cùng phục dụng đan dược bảo trì dung mạo.

    Chỉ là người đang ở trong không trung vạn trượng, ở trong cương phong có thể xé rách Nhân Anh bình thường lại vô cùng tùy ý, tự tại.

    - Ha ha, Đại Tế Tự nói đùa rồi, Tư Mã gia tộc ta có thể dừng chân ở Bà La Đa Châu, không phải ai ban thưởng, bằng vào chính là thực lực bản thân cùng rất nhiều bằng hữu ủng hộ.

    Như lần này, tộc trưởng Bắc Minh gia tộc mời ta đi qua, cùng rất nhiều người Đan sư liên minh theo hắn đi cầu hôn Đông Phương gia tộc.

    Hơn nữa lần này một ít cao tầng của Đan sư liên minh, cũng bị ta mời đến Bà La Đa Châu chúng ta làm khách, vốn là còn muốn mời Đại Tế Tự cùng đi chè chén một phen, lại không nghĩ rằng phát sinh chuyện không vui như thế.

    Đại Tế Tự, Thần miếu cùng Tư gia tộc Mã ta gần đây tôn trọng lẫn nhau, Đại Tế Tự đã tự mình ra mặt, bổn tộc cũng sẽ để cho Đại Tế Tự mặt mũi này, lần này chỉ muốn Viêm Long, thuận tiện thanh lý vài nhân viên không quá quan trọng của Thạch gia, những thứ khác sẽ không truy cầu.

    Mặc dù mới nhìn giống như là ca ca của Tư Mã Húc Nhật, nhưng há miệng ra, lại tràn đầy khí thế tộc trưởng đại gia tộc, một đời Thiên Anh.

    - Tư Mã Hằng Thiên, ngươi cho rằng điều này có thể hù dọa được ta sao, Thần miếu có thể thống trị một châu, há lại sợ uy hiếp của ngươi, hôm nay sẽ cho ngươi biết kết cục đối nghịch cùng Thần miếu.

    Trong lòng Đại Tế Tự cũng là cả kinh, Vũ Thân Vương nói liên hợp Bắc Minh gia tộc, không nghĩ tới Tư Mã Hằng Thiên này cũng cùng một tuyến với bọn họ.

    Cũng đúng, mặc kệ nói như thế nào, có Đan sư liên minh làm chỗ dựa, so với bọn hắn thuận tiện hơn rất nhiều.

    Hơn nữa Bắc Minh gia tộc bây giờ cũng cần cường lực viện trợ, Vũ Thân Vương bàn luận cùng hắn chính là hợp tác ở Nam Chiêm Bộ Châu, đối với Bắc Minh gia tộc mà nói, bọn hắn cũng muốn tìm nhiều đồng bọn hợp tác, tung lưới diện tích lớn, nói không chừng cái kia có thể hữu dụng đối với bọn họ.

    Điểm đạo lý ấy Đại Tế Tự quá rõ ràng, cho dù Đan sư liên minh cũng không có biện pháp trực tiếp nhúng tay, nhiều nhất chỉ là âm thầm trợ giúp.

    Nhưng bây giờ Vũ Thân Vương ở ngay phía dưới, sinh tử không biết, còn có Viêm Long kia, mọi việc không thể chậm trể được.

    Nếu thay đổi sự tình khác có lẽ Đại Tế Tự sẽ do dự, cân nhắc thoáng một phát, nhưng có Vũ Thân Vương, còn có Viêm Long nắm giữ rất nhiều phương pháp luyện đan thượng cổ, Đan Hà đại trận, còn có lão tổ tông của gia tộc mình, Đan đạo đại sư cấp năm của Thần miếu, bất kỳ một ai cũng không có khả năng xảy ra chuyện, bởi vậy hắn không chút do dự, chỉ hai ba câu đã vận đủ thần thông, trực tiếp oanh tới Tư Mã Hằng Thiên.

    Hai người bọn họ chiến đấu ở giữa không trung cao vạn trượng, mà ở không trung ngàn mét trên Thạch gia, rất nhiều tồn tại cường đại của Tư Mã gia tộc cùng Thần miếu cũng chiến đấu, ở trong trận pháp, Đạm Đài Linh Tuệ cũng dẫn đầu mười tên Đan đạo đại sư đánh túi bụi cùng người Tư Mã gia tộc.

    Trên trời dưới đất, cơ hồ đánh loạn tùng phèo, hơn nữa hai bên đều có người gia nhập vào vòng chiến liên tục không ngừng, trước kia đều là âm thầm giao phong, lần này hai thế lực lớn nhất Bà La Đa Châu cuối cùng chính diện khai chiến.

    Bọn hắn đánh càng ngày càng lớn, Trình Cung càng cao hứng, chỉ là lúc này Trình Cung đã không có thời gian đi chú ý bọn hắn, lúc này đạo Thiên Lôi thứ tám cùng thứ chín đồng thời oanh kích xuống, cho dù Trình Cung cũng bị Thiên Lôi oanh có chút phát mộng, thân thể run rẩy.

    Nếu không phải hắn phục dụng hai khỏa Thuần Nguyên Đan, đồng thời để cho Huyết Y Lão Tổ ở trong không gian ngoại đỉnh vận chuyển lực lượng cho hắn, lần này thật đúng là đủ khổ.

    Nhưng mà gắng gượng qua một đạo thiên lôi cuối cùng này, lập tức mây đen đan kiếp kia tiêu tán vô tung, bên trên bầu trời trở nên sáng sủa vô cùng, cái động lớn bị Thiên Lôi xuyên thấu qua kia, một ánh mặt trời chiếu xuống.

    Chiếu xạ đến phía trên Đan Hà đại trận, đan dược bên trên Đan Hà đại trận cũng phát sinh cải biến cực lớn.

    - Bành bành...

    Trải qua đan kiếp, địa mạch Hỏa Long rèn luyện, trong gần ba vạn khối đan dược thậm chí có ba khối Địa cấp siêu phẩm Liệu Thương Đan vượt cấp tăng lên trở thành Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm, đan dược Địa cấp siêu phẩm liền vượt qua ba ngàn, những thứ khác kém nhất cũng đã trở thành Địa cấp trung phẩm, trong đó Địa cấp thượng phẩm chiếm hơn sáu thành.

    Đan Hà đại trận hoàn thành, Trình Cung cũng thở dài một hơi, đồng thời trong lòng cũng mừng thầm, lúc này có thể dẫn xuất Thiên Lôi đan kiếp rèn luyện thân thể, cộng thêm địa mạch Hỏa Long cùng lực lượng Đan Hà đại trận này, ba loại hỗ trợ lẫn nhau, pháp lực của mình cũng đã đạt đến năm mươi Long lực, cái này cũng gần như là một cái cực hạn.

    Dưới tình huống không phải Nhân Anh kỳ, thì không có biện pháp siêu việt năm mươi Long lực, thậm chí còn có truyền thuyết, thời điểm trước khi đột phá Nhân Anh có thể nắm giữ lực lượng vượt qua năm mươi Long lực, một khi đột phá có thể đạt được chỗ tốt lớn lao, trực tiếp trùng kích Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Nhưng này dù sao chỉ là truyền thuyết, dựa vào lực lượng bản thân, nếu như ở trong vòng năm mươi Long lực, đột phá Nhân Anh kỳ cho dù khó hơn nữa cũng là có hy vọng, muốn siêu việt năm mươi Long lực, cơ hồ tương đương với vọng tưởng.

    Mà giờ khắc này thân thể Trình Cung cũng đã đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thần niệm cũng đã khôi phục được trình độ Nhân Anh kỳ tầng thứ chín.

    Cho dù Trình Cung hiện ở loại tình huống này, muốn đột phá cũng không có khó khăn, bởi vì hắn đã đạt tới năm mươi Long lực.

    Khi đột phá, tuyệt đối có thể đạt được lực lượng cường đại nhất, chỗ tốt vượt qua tưởng tượng.

    Con đường tu luyện, nghịch thiên mà đi, trả giá càng lớn, chỗ tốt càng nhiều.

    Nếu như Trình Cung dùng lực lượng bản thân lúc này đột phá Nhân Anh kỳ, cho dù đồng dạng đều là đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nhưng hắn sẽ mạnh hơn Trình lão gia tử gấp mấy lần vì hắn không mượn nhờ ngoại lực đột phá.

    - Ha ha, đã thành, thật sự đã thành, người đâu, bảo hộ đại sư, mấy tên khốn kiếp các ngươi cút ngay cho ta...

    Đạm Đài Linh Tuệ kích động nước mắt cũng chảy xuống, chứng kiến ra đời ba khối Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm, hắn càng kích động tới tột đỉnh.

    Phải biết rằng, từ đầu đến cuối, bọn hắn cũng không có sử dụng dược liệu ba vạn năm trở lên, càng không có thiên tài địa bảo đỉnh cấp đặc thù, không nghĩ tới Đan Hà đại trận này khủng bố đến vậy.

    Mặc dù lực lượng còn lại của Đạm Đài Linh Tuệ chưa tới một thành, nhưng dù sao hắn cũng là tồn tại Địa Anh, hơn nữa đã là tồn tại đạt tới Địa Anh tầng thứ năm, người như vậy mặc dù chỉ còn lại có một thành lực lượng, cũng làm cho ba người Bá Kiếm lão tổ, Hỏa Thiên Thu, Tư Mã Thái kêu khổ không chịu nổi, nhưng người Tư Mã gia tộc đều bị chặn ở bên ngoài, trong khoảng thời gian ngắn không ai trợ giúp, ba người bọn hắn chỉ có thể dốc sức liều mạng cuốn lấy Đạm Đài Linh Tuệ.

    Chương 472: Coi tiền như rác, tên xui xẻo

    - Đã thành tốt, đã thành tốt, đều là của ta.

    Tư Mã Húc Nhật nhìn đan kiếp tiêu tán, đan dược biến hóa, cũng vô cùng hưng phấn trực tiếp mang người vọt xuống dưới.

    - Là mộng đẹp của ngươi thôi.

    Lúc này, Vũ Thân Vương bị Bá Kiếm lão tổ đả thương đột nhiên lao ra, trực tiếp đánh bay Tư Mã Húc Nhật, vậy mà lực lượng đã đạt đến Nhân Anh kỳ tầng thứ bảy, trên thân thể tràn ngập một cổ Hoàng Khí hạo nhiên, như Đế Vương dò xét thiên hạ, sau khi đánh bay Tư Mã Húc Nhật, đưa tay trong lúc đó liền liên tiếp đánh chết hơn mười tên Thoát Tục kỳ đỉnh phong xông lên theo Tư Mã Húc Nhật.

    - Các ngươi đứng vững, Đại công tử, ta đến giúp ngươi.

    Bá Kiếm lão tổ đột nhiên lóe lên, thoát ly vòng chiến của Đạm Đài Linh Tuệ, lập tức đã xuất hiện ở bên cạnh Vũ Thân Vương, tiểu tử này mới vừa rồi bị mình đánh bay ra ngoài không những không chết, lực lượng còn có thể tăng lên, xem ra trên người của hắn cũng có thứ tốt a, còn có Viêm Long kia.

    - Bá Kiếm lão tổ...

    Mẹ của ngươi...

    Bá Kiếm lão tổ đột nhiên rời khỏi, áp lực của Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu lập tức tăng gấp đôi, Hỏa Thiên Thu càng tức giận đến mắng một tiếng, đáng tiếc sau đó ngay cả khí lực cùng tinh lực mắng Bá Kiếm lão tổ cũng không có.

    Đạm Đài Linh Tuệ này cũng điên cuồng muốn lao ra, vừa rồi Bá Kiếm lão tổ hô, là đi trợ giúp Tư Mã Húc Nhật, trong lòng hai người bọn họ cho dù mắng tổ tông mười tám đời của hắn, cũng không khỏi không nghĩ hết mọi biện pháp, thậm chí liều mạng bị thương cũng phải cản trở Đạm Đài Linh Tuệ.

    - Bá kiếm vô địch.

    Bá Kiếm lão tổ xuất hiện, đồng thời khoát tay, một đạo kiếm khí bá đạo đã oanh kích ra, kiếm khí khổng lồ chừng trăm mét.

    Một tay là kiếm khí bá đạo, một tay kia thì lăng không một trảo, muốn bắt lấy Viêm Long vô cùng nhỏ yếu trong mắt hắn.

    Phải biết rằng, Nhân Anh kỳ phía trước kém không tính quá lớn, nhưng từ tầng thứ sáu về sau thì kém rất lớn, Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu bình thường cũng có bảy mươi Long lực, mà tầng thứ bảy đỉnh phong thì có được hơn trăm Long lực, tầng thứ tám, tầng thứ chín cùng tầng thứ mười mỗi tầng một kém nhau càng là cách biệt một trời.

    Tầng thứ tám có được hai trăm Long lực, tầng thứ chín mạnh nhất thì có thể có được năm trăm Long lực, mà Nhân Anh kỳ tầng thứ mười đỉnh phong nhất, tiếp cận Địa Anh, tồn tại như Bá Kiếm lão tổ này, toàn lực kích phát cũng có được ngàn Long lực.

    Cho nên nói, sáu tầng trước của Nhân Anh kỳ chỉ có thể coi là đặt nền móng, từ tầng thứ sáu về sau mới được coi là một cái bay vọt.

    Cũng chính bởi vì vậy, một kích tùy ý vừa rồi của Bá Kiếm lão tổ, thiếu chút nữa khiến cho Vũ Thân Vương chết.

    - Lão già kia, đi chết đi.

    Vũ Thân Vương cũng nổi giận gầm lên một tiếng, thi triển Thủy Mộc Long Hoàng Công, Thủy Long Quyển cùng Mộc Long Toản phối hợp lần nữa, vậy mà lực lượng tiếp cận hai trăm Long lực.

    Mà lần này Bá Kiếm lão tổ cũng có chút khinh địch, mặc dù vừa rồi tăng cường gấp đôi lực lượng, nhưng chiêu kiếm khí Bá Kiếm vô địch này cũng không đến ba trăm Long lực.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Vũ Thân Vương bị đánh bay ra ngoài lần nữa, toàn thân đầy máu, nhưng mà cũng không có bị đánh chết.

    Tăng trưởng nhiều như vậy, vậy mà vượt qua bình cảnh Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu, năm đó mình hao tốn mười lăm năm mới qua được.

    Bá Kiếm lão tổ sửng sờ, trong lòng nghĩ đến chính là sau khi bắt lấy Viêm Long, thì phải bắt lấy Vũ Thân Vương này, trước nghĩ biện pháp đạt được một ít chỗ tốt trên người bọn họ rồi nói sau.

    - Rốt cuộc đã tới, bây giờ cũng đủ náo nhiệt, trên cơ bản mục đích của bổn đại thiếu đã đạt đến, như vậy, liền cho ngươi thêm ít đồ, bạo cho ta.

    Trong lòng nghĩ Trình Cung vậy, thu hồi hoàn toàn lực lượng đang mãnh liệt áp chế địa mạch Hỏa Long, vừa rồi Trình Cung chính là dùng một chút Chí Dương Chân Hỏa của Hư Không Âm Dương Đỉnh, áp chế địa mạch Hỏa Long, về phần nguyên lai những cấm chế, trận pháp kia đều bị Trình Cung phá hư hết, một khi địa mạch Hỏa Long không có áp lực gì, lập tức một ánh lửa phóng lên trời.

    Mấy ngàn năm nay ngưng tụ lực hỏa diễm mấy vạn dặm, dưới đất này đã sớm còn muốn khủng bố hơn so với núi lửa bình thường, địa mạch Hỏa Long phóng lên trời, đồng thời vô số nước lũ Địa Hỏa cũng phóng lên trời, phía dưới hỏa diễm, Thoát Tục kỳ trở xuống chung quanh Thạch gia lập tức hóa thành tro tàn.

    Trận pháp này của Thạch gia chỉ là che dấu làm chủ, bởi vậy căn bản không có tác dụng ngăn cản đối với địa mạch Hỏa Long, toàn bộ thiên địa tràn đầy khí tức hỏa diễm vô biên, tất cả mọi người như ở trong biển lửa.

    - Chạy mau, địa mạch Hỏa Long đi ra...

    - Tại sao có thể như vậy, ai con mẹ nó không muốn sống chăng.

    - Cái này Thần đô có thể gặp phải tai ương, ha ha, dù sao cũng không thuộc chúng ta quản, đi.

    - Nhanh ngăn lại, lập tức bày trận, không thể để cho hỏa diễm khuếch tán đi ra ngoài, khống chế nó lại.

    Lần này chung quanh lập tức loạn tùng phèo, dưới loại tình huống này Thoát Tục kỳ đỉnh phong cũng chỉ là miễn cưỡng bảo vệ tánh mạng, người Tư Mã gia tộc cũng mặc kệ những cái này, lập tức tản mất.

    Nhưng người Thần miếu lại không thể mặc kệ, lập tức cố gắng khống chế, tránh cho ngọn lửa này ảnh hướng đến địa phương khác, dùng cường độ của địa mạch Hỏa Long này, ngưng tụ lực lượng hỏa diễm mấy vạn dặm, mấy ngàn năm tích tụ, một khi địa mạch Hỏa Long này tàn sát bừa bãi mà nói, sợ rằng toàn bộ Thần đô sẽ bị hủy diệt.

    Thần miếu đương nhiên không có khả năng nhìn xem loại chuyện này phát sinh, đại lượng nhân viên lập tức dốc sức liều mạng khống chế địa mạch Hỏa Long.

    Một tiếng tức giận Long ngâm, địa mạch Hỏa Long bị áp chế mấy ngàn năm, cung cấp cho Thần miếu Bà La Đa luyện đan nổi giận gầm lên một tiếng, lực lượng điên cuồng bạo tuôn ra.

    - A, Bá Kiếm lão tổ, Đan Hà đại trận của ta...

    Nhưng vào lúc này, nương theo một tiếng hét thảm, thanh âm của Viêm Long vọng ở chung quanh vài trăm dặm, tiếng kêu thảm thiết, tuyệt đối là tiếng kêu thảm thiết ở lúc sắp chết mới có.

    Hả?

    Bá Kiếm lão tổ thoáng cái ngẩn người, bởi vì vừa rồi hắn lăng không một trảo cầm xuống, không hiểu sao lại chụp hụt, đồng thời địa mạch Hỏa Long phóng lên trời, khí tức hỏa diễm bao phủ, ngay cả thần niệm cũng không có biện pháp điều tra tình huống chung quanh tinh tường.

    Mình rõ ràng chụp hụt, chẳng lẽ hắn bị hỏa diễm địa mạch Hỏa Long kia giết chết?

    Bá Kiếm lão tổ vốn là muốn bắt Viêm Long, sau đó lại bắt Vũ Thân Vương, về sau nghĩ biện pháp giao những người này cho Tư Mã gia tộc, tận lực đạt được chỗ tốt thoáng cái ngây dại.

    Tình huống hiện tại, khiến cho hắn có chút chóng mặt, người đâu?

    Viêm Long kia sao lại biến mất.

    - Bá Kiếm lão tổ, nếu Viêm lão đệ ta có việc, ta diệt Bá Kiếm Tông ngươi...

    Ah!

    Lúc này hai mắt Vũ Thân Vương đã huyết hồng, giận không kềm được, khi thấy những đan dược bên trên Đan Hà đại trận kia, tâm tình vui sướng của Vũ Thân Vương cũng đã đến cực điểm, được Viêm Long, hắn có một loại cảm giác Nam Chiêm Bộ Châu đều ở trong khống chế.

    Nếu không như thế, những ngày này thủ ở bên ngoài, hắn còn đang suy nghĩ, đến lúc đó phải tạo ra một đội ngũ lớn siêu cấp cường hãn, cho dù đến Trung châu đại lục cũng bị người hâm mộ ghen ghét.

    Hắn đầu tư không ít ở trên người Viêm Long này, nhất là dược liệu để luyện đan này, mặc dù không có dược liệu đan dược Thiên cấp, nhưng Địa cấp siêu phẩm, Địa cấp thượng phẩm cùng Địa cấp trung phẩm nhiều vô số kể, nếu không có Thần miếu Bà La Đa trợ giúp, hắn cũng chống đỡ không nổi.

    Mà đã có nhóm đan dược này, quét ngang Nam Chiêm Bộ Châu tuyệt đối không thành vấn đề.

    Ngoại trừ những đầu tư này, mấu chốt nhất vẫn là hi vọng, Viêm Long này chính là lễ vật lớn nhất mà thượng thiên đưa cho mình.

    Hắn kỳ vọng quá cao đối với Viêm Long, không chỉ là hắn, hắn có thể nhìn ra ngay cả Đại Tế Tự cũng như thế, quan trọng nhất là, Viêm Long này cũng không để cho bọn họ thất vọng, hắn làm bất cứ chuyện gì cũng tốt hơn so với bọn hắn tưởng tượng.

    Bởi vậy bây giờ nghe thấy Viêm Long kêu thảm thiết, Vũ Thân Vương so với ai khác cũng khẩn trương hơn, cái gì cũng không để ý, trước tiên phóng tới địa phương địa mạch Hỏa Long đang phún trào kia, cũng là chỗ luyện đan.

    Không có, không có, cái gì cũng bị mất, Đan Đỉnh không có, đan dược cũng không còn, Viêm Long cũng không còn.

    Tại sao có thể như vậy, ba mươi sáu cái Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm, còn có một Đan Đỉnh Linh khí trung phẩm, những này cũng đều là thứ yếu, nhưng đan dược kia đâu?

    Viêm Long đâu?

    - Phốc...

    Cái kích thích này thật sự quá lớn, Vũ Thân Vương trực tiếp phun ra một búng máu, trực tiếp phun đến phía trên hỏa diễm, máu của hắn lập tức bốc hơi.

    Mà hỏa diễm chung quanh, trực tiếp xông về phía hắn, vô số hỏa diễm trào vào trong thân thể hắn.

    - Ah!

    Vũ Thân Vương kêu thảm một tiếng, người trực tiếp ngã xuống.

    - Người đâu, những Đan Đỉnh kia, những đan dược kia đâu?

    Lúc này, Bá Kiếm lão tổ cũng đã xuống, hắn cũng đang điên cuồng tìm kiếm.

    - Bá Kiếm lão tổ, ngươi... ngươi giết Viêm Long?

    Lúc này, Tư Mã Húc Nhật mới vừa rồi bị Vũ Thân Vương đánh bay ra ngoài cũng lao đến, nhưng mà lực lượng của hắn, đã không có biện pháp nhảy vào bên trong, bởi vì hỏa diễm nơi này rất cao, nhưng khoảng cách rất xa, hắn cũng thấy hết thảy đều vô ảnh vô tung, cả người cũng phát nổ.

    Gần như điên cuồng gào thét:

    - Con mẹ nó chứ không phải đã nói sao, không cho phép giết hắn, không cho phép giết hắn, ai giết hắn đi, lão tử giết hắn, giết hắn, ngươi dám giết hắn, những Đan Đỉnh kia đâu rồi, những đan dược kia đâu rồi, không gian giới chỉ của hắn đâu?

    Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây à?

    Bá Kiếm lão tổ cũng ngẩn người, ta không có giết hắn a, mới vừa rồi ta chỉ muốn bắt hắn, thế nhưng mà bắt hụt, sau đó hỏa diễm địa mạch Hỏa Long lao ra.

    Địa mạch Hỏa Long quá mức khổng lồ, linh trí của nó còn không hoàn thiện, bản thể của nó quá mức khổng lồ, muốn lao ra thì khó có thể, nhưng mà hỏa diễm không ngừng lao tới, ở dưới sự khống chế của nó thì điên cuồng công kích hết thảy.

    - Cút ngay, cút ngay...

    Vài đạo hỏa diễm cường đại công kích đến Bá Kiếm lão tổ, Bá Kiếm lão tổ rống giận, đưa tay đánh nát.

    Cho dù là bản thể của địa mạch Hỏa Long này, cũng tương đương với tồn tại Địa Anh đỉnh phong, về phần những hỏa diễm lao tới giờ phút này, ở dưới sự khống chế của nó, uy lực xác thực để cho Nhân Anh kỳ bình thường cũng nhức đầu, nhưng lại không cấu thành uy hiếp quá lớn đối với Bá Kiếm lão tổ.

    - Đại sư...

    Ngươi đi chết đi...

    Ngay thời điểm Bá Kiếm lão tổ vô cùng phiền muộn không biết giải thích thế nào một màn quỷ dị trước mắt này, Đạm Đài Linh Tuệ cuối cùng liều mạng bị thương đánh bay Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu, người trực tiếp vọt vào.

    Giờ phút này chung quanh nơi này hoàn toàn như là biển lửa, cũng chỉ có cấp bậc như bọn hắn mơi còn có thể tồn tại, mà thần niệm của Đạm Đài Linh Tuệ cũng một mực chú ý đến chung quanh nơi này.

    Vừa rồi hắn cũng thấy địa mạch Hỏa Long phun trào, thần niệm đột nhiên bị quấy nhiễu, lúc ấy hắn cũng cảm nhận được Bá Kiếm lão tổ ra tay, nhưng chuyện phía sau thì không cảm giác được.

    Khi thiền niệm lưu ý lại lần nữa, cũng đã không có tăm hơi của Viêm Long, còn có Đan Đỉnh, đan dược cũng đã biến mất bóng dáng.

    Bất quá một tiếng hét thảm kia, làm đan si như Đạm Đài Linh Tuệ cũng điên cuồng, bọn hắn giết đại sư, giết đại sư...

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đạm Đài Linh Tuệ va chạm cùng Bá Kiếm lão tổ, này có thể là chân chân chính chính toàn lực va chạm, mặc dù Đạm Đài Linh Tuệ liên tiếp hao tổn, lại bị thương không nhẹ, nhưng dù sao hắn cũng là tồn tại Địa Anh, lần này không tiếc bộc phát Anh Nguyên chi khí, công kích vô cùng cường đại.

    Mặc dù Bá Kiếm lão tổ không có đạt tới Địa Anh, nhưng cũng là Nhân Anh đỉnh phong, lão quái tu luyện ngàn năm, dốc sức liều mạng cũng không phải chuyện đùa.

    Lực lượng hai người đụng nhau tạo thành lực lượng trùng kích, trực tiếp khiến cho hỏa diễm mấy trăm mét chung quanh bị chấn khai.

    Chương 473: Thu địa mạch Hỏa Long

    - Bành...

    Giao phong sinh ra trùng kích, Tư Mã Húc Nhật đang cố gắng tiếp cận trực tiếp bị đụng bay ra ngoài, nhưng ở thời khắc này, hắn cũng nhìn rõ ràng vừa rồi vốn là ở vị trí Đan Hà đại trận, bây giờ chỉ có Vũ Thân Vương té trên mặt đất, còn có Bá Kiếm lão tổ cùng Đạm Đài Linh Tuệ đánh nhau kịch liệt.

    Viêm Long thật sự bị Bá Kiếm lão tổ giết?

    Đan Đỉnh Linh khí hạ phẩm kia, Đan Đỉnh Linh khí trung phẩm, còn có nhiều đan dược như vậy đâu rồi?

    Nhất là đan dược Thiên cấp, cho dù địa mạch Hỏa Long này cũng không có thể thoáng cái hủy diệt, huống chi còn có Đan Đỉnh linh khí trung phẩm, địa mạch Hỏa Long kia rõ ràng cho thấy linh trí còn sơ khai, không có khả năng nó muốn những vật này.

    - Bá...

    Kiếm...

    Lão...

    Tổ...

    Tư Mã Húc Nhật bị chấn thổ huyết bay ra ngoài mấy ngàn mét, vừa khống chế được thân hình, lập tức phát ra một tiếng vô cùng phẫn nộ, thanh âm thống hận tới cực điểm.

    Giờ phút này Bá Kiếm lão tổ là buồn bực nhất, dưới loại tình huống này, coi như là tồn tại Địa Anh cũng không có thể lặng yên không một tiếng động cứu Viêm Long kia đi, làm sao hắn có thể biến mất chứ?

    Bọn hắn đều hoài nghi mình, người Tư Mã gia tộc muốn tìm mình tính sổ, tên gia hỏa Thần miếu này muốn dốc sức liều mạng cùng mình, có thể chỉ có Bá Kiếm lão tổ là rõ ràng nhất, mình cái gì cũng không có làm ah.

    Mình chỉ là ngưng tụ lực lượng, trảo hụt mà thôi, chuyện phía sau không có quan hệ cùng mnh ah.

    Chính mình ngay cả một viên đan dược Nhân cấp cũng không có mò được, làm sao lại trở thành mục tiêu của tất cả mọi người.

    Bá Kiếm lão tổ bị Đạm Đài Linh Tuệ đánh tới thương thế không nhẹ, thân thể của hắn vừa vừa rơi xuống, đột nhiên cảm giác thân thể trầm xuống phía dưới, giờ phút này Đạm Đài Linh Tuệ dùng Anh Nguyên chi khí đánh hắn bị thương cùng áp chế vẫn chưa hoàn toàn khu trừ, trong khoảng thời gian ngắn hắn căn bản không có biện pháp đi đối kháng cổ lực lượng này, mặc dù nói cổ lực lượng này chỉ có trăm Long lực mà thôi.

    Cổ lực lượng này chính là một cây rơm rạ cuối cùng đè chết lạc đà, sau khi Đạm Đài Linh Tuệ liều mạng cùng Bá Kiếm lão tổ, dựa thế trực tiếp áp bách Bá Kiếm lão tổ xuống dưới.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Người bị trầm xuống, Bá Kiếm lão tổ mới phát hiện, nơi này là một trong những hỏa khẩu dẫn động địa mạch Hỏa Long ra, là địa phương dùng để luyện đan, trực tiếp tương liên cùng hỏa diễm địa mạch phía dưới.

    Vốn là có tầng tầng cấm chế, nhưng giờ phút này cũng đã bị phá nát, hắn trực tiếp một hơi trầm xuống mấy trăm mét, thân thể điên cuồng trầm xuống, Bá Kiếm lão tổ mới phát hiện mình đã tiến nhập vào trong một thế giới hỏa diễm.

    Nếu như nói, vừa rồi toàn bộ Thạch gia bị ngọn lửa bao trùm, vậy hỏa diễm trong này tựu như dòng sông, hơn nữa nhiệt độ mạnh hơn phía trên gấp trăm lần, cho dù là thân thể của hắn cũng cảm giác được có chút không chịu nổi.

    Ở dưới dòng sông này, bên trong thế giới hỏa diễm đột nhiên xuất hiện bóng người, hỏa diễm chung quanh điên cuồng đánh úp lại.

    Bá Kiếm lão tổ không thể không ở một bên áp chế thương thế do Đạm Đài Linh Tuệ tạo thành cho hắn, còn có Anh Nguyên chi khí chưa tiêu tán trong cơ thể, một bên ứng đối hỏa diễm liên tục không ngừng.

    - Hô!

    Mà giờ khắc này, Trình Cung đang ở trong không gian ngoại đỉnh đã khôi phục hình dạng chính mình, chậm rãi thở ra một ngụm, cho dù liên hợp Huyết Y Lão Tổ, bộc phát thần thông mạnh nhất, lại có Thuần Nguyên Đan ủng hộ, ở thời điểm Bá Kiếm lão tổ bị trọng thương, mới miễn cưỡng kéo hắn xuống đây.

    Giờ phút này Trình Cung đã sớm thu hồi đan dược luyện chế trong Đan Hà đại trận, rồi lại che dấu tiến vào không gian ngoại đỉnh, xem hai bên bọn hắn tranh đấu, giờ phút này lại nắm lấy cơ hội kéo Bá Kiếm lão tổ vào dưới đất.

    - Đại thiếu, linh trí của Hỏa Long này còn chưa có thành thục, mặc dù có một ít linh trí, nhưng ngay cả hình thể của mình cũng không có biện pháp ngưng tụ hoàn toàn, không có biện pháp thoát ly khỏi mặt đất này, ngài thật sự muốn thu phục nó sao?

    Vừa rồi Trình Cung tiến vào không gian ngoại đỉnh, liền bảo Huyết Y Lão Tổ chuẩn bị, một hồi phối hợp mình thu phục địa mạch Hỏa Long của Bà La Đa Châu.

    - Loại cơ hội này khó được, nếu như không thừa dịp bây giờ bọn hắn đánh nhau kịch liệt, bất luận là Tư Mã gia tộc hay là Thần miếu Bà La Đa cũng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào thu địa mạch Hỏa Long này.

    Phải biết rằng, muốn một địa mạch Hỏa Long ra đời phải có địa hình đặc thù, hấp thu hỏa diễm trăm vạn dặm, liên tục không ngừng trong trăm vạn năm mới có cơ hội sinh ra, nếu như linh trí của địa mạch Hỏa Long này triệt để hình thành, cho dù tồn tại Thuần Dương cũng chưa hẳn có thể thu phục được, bây giờ vừa vặn.

    Đã có địa mạch Hỏa Long này, về sau Tiểu Hư Đỉnh cũng có cơ hội trở thành Đạo khí, dùng địa mạch Hỏa Long này làm hỏa chủng sống, mặc dù không có biện pháp so sánh cùng Chí Dương Chân Hỏa của Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng ở toàn bộ luyện đan giới cũng tuyệt đối là cao cấp nhất.

    Trình Cung nói xong, sau một khắc đã lách mình ra khỏi không gian ngoại đỉnh, ở chỗ này hắn cũng không sợ bị Bá Kiếm lão tổ phát hiện, trên thực tế bây giờ Bá Kiếm lão tổ căn bản không có thời gian để ý tới những thứ khác, chỉ có thể toàn lực bảo vệ mình.

    - Đốt, đốt, đốt, hết thảy đều đốt thành tro bụi...

    Thân thể Trình Cung trải qua các loại lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp, Thiên Lôi, Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, ở trong Địa Hỏa căn bản không có bất luận vấn đề gì, thậm chí có thể vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu lực lượng nơi này.

    Hắn hơi chút phóng thích thần niệm, liền cảm nhận được toàn bộ địa hỏa tràn ngập phẫn nộ, muốn hủy diệt hết thảy, đây là một loại ý niệm vô cùng nguyên thủy trong đầu.

    - Thần phục với ta, ta sẽ cho ngươi thoát khỏi trói buộc, cuối cùng nhất dùng phương thức khí linh có được tánh mạng của mình, thậm chí về sau có thể trở thành tánh mạng chính thức, thần phục với ta.

    Câu thông cùng những sinh linh do thiên địa nuôi dưỡng, kinh nghiệm của Trình Cung cũng vô cùng phong phú, không có bất kỳ nói nhảm, trực tiếp dùng thần niệm truyền đạt ra yêu cầu cùng điều kiện.

    - Là ngươi, chính là ngươi xúc phạm tới ta, chết.

    Sau một khắc, một đạo thần niệm tức giận truyền vào trong đầu Trình Cung, sau đó hỏa diễm chung quanh tăng mạnh, vô số hỏa diễm ngưng tụ ra một đầu cự Long dài ngàn mét, giương nanh múa vuốt, trực tiếp đánh về phía Trình Cung.

    - Hư Không Âm Dương Đỉnh, Chí Dương Chân Hỏa.

    Những sinh linh do thiên địa nuôi dưỡng này, nhất là linh trí chưa rõ ràng, so với Tiểu Bạch cũng chênh lệch gấp trăm lần, chỉ có một chút ý niệm nguyên thủy đơn giản nhất trong đầu, hắn không có bất kỳ lời dư thừa nói nhảm nào.

    Trình Cung trực tiếp dùng lực lượng bản thân cộng thêm lực lượng Huyết Y Lão Tổ toàn lực đưa vào, toàn lực thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, thậm chí Trình Cung cảm nhận được, hỏa diễm bên trong cuối cùng bắt đầu bốc cháy lên, hỏa chủng bên trong thậm chí có một loại trạng thái muốn khôi phục.

    Trực tiếp dẫn xuất Chí Dương Chân Hỏa cường đại từ trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh ra, trực tiếp trùng kích tới trước, cũng may thân thể Trình Cung bây giờ đủ mạnh mẽ, hơn nữa lần này cũng mượn Huyết Y Lão Tổ cùng toàn bộ lực lượng của mình, Trình Cung trực tiếp bức ra một chút lực lượng Chí Dương Chân Hỏa.

    Nhưng lại chỉ có thể khống chế miễn cưỡng, đây đối với Trình Cung mà nói coi như là lần đầu tiên, trước kia đa số đều là thời điểm mình tu luyện có thể dẫn động, lại là ở không gian ngoại đỉnh, chính thức dẫn xuất Chí Dương Chân Hỏa bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh hóa thành hỏa diễm khống chế, này vẫn là lần đầu tiên.

    - Không nên...

    Không nên thương tổn ta...

    Không nên đốt ta,...

    Chí Dương Chân Hỏa vừa ra, Hỏa Long ngưng tụ kia trực tiếp bị hù tán loạn, kỳ thật nếu như Hỏa Long này dốc sức liều mạng, cho dù có thể dẫn động một chút Chí Dương Chân Hỏa, dùng lửa này đối kháng hỏa diễm Hỏa Long khổng lồ hùng hậu mà nói, Trình Cung cũng chỉ có một con đường chết.

    Nhưng Chí Dương Chân Hỏa là tồn tại mạnh nhất trong tất cả hỏa diễm, vừa rồi dưới tình huống địa mạch Hỏa Long này không biết bị đã bị thương, bây giờ là thật sự run sợ.

    - Tiến vào bên trong đan đỉnh này, tmang ngươi rời khỏi, về sau còn có thể cho ngươi mượn nhờ ngọn lửa này tăng lên.

    Bây giờ linh trí của nó không được đầy đủ, vẫn không rõ ý nghĩa có được tánh mạng của mình, nhưng nó rõ ràng không muốn bị trói buộc, nhìn thấy lực lượng Chí Dương Chân Hỏa nó sợ hãi, địa phương Chí Dương Chân Hỏa xuất hiện, hỏa diễm của nó lập tức tản ra một không gian chừng mấy dặm, nhưng đồng thời lại có một loại cảm giác khao khát mãnh liệt.

    Cái này giống như một người bình thường, gặp được thỏi vàng đang bị đốt thành trạng thái dịch đỏ rực, ngay cả mình tiếp cận cũng sẽ bị hòa tan, nhưng lại vô cùng ham muốn thỏi vàng này.

    - Thần phục với ta, tiến vào bên trong đan đỉnh này, ta lập tức khiến nó vỡ vụn tặng cho ngươi.

    Có Trình Cung khống chế, lực lượng chèo chống điều khiển Chí Dương Chân Hỏa, đối với địa mạch Hỏa Long mà nói, chính là giống như trạng thái vàng dịch, đụng chạm sẽ bị thương tổn, nhưng lại không tránh khỏi hấp dẫn.

    So sánh cùng Chí Dương Chân Hỏa nhỏ yếu trước kia, giờ phút này có Huyết Y Lão Tổ cùng Trình Cung toàn lực thôi động Hư Không Âm Dương Đỉnh ngưng tụ ra Chí Dương Chân Hỏa, đã giống như thanh đoản kiếm hỏa diễm, mặc dù rất nhỏ nhưng lại không thể đỡ.

    - Tốt, có thể...

    Thế nhưng ta không hoàn chỉnh.

    Không có gì trầm mặc, suy nghĩ, ý niệm muốn vật này trong đầu đã chiến thắng hết thảy, trực tiếp đáp ứng.

    - Ha ha, yên tâm, sau khi theo ta, sớm muộn ta sẽ cho ngươi nguyên vẹn.

    Loại khôi phục nguyên vẹn này, cũng không phải là chuyện tình ngày một ngày hai, hiển nhiên thời điểm Thần miếu Bà La Đa ngưng tụ hỏa diễm mấy vạn dặm, khống chế Hỏa Long, nó đã bắt đầu sinh ra linh trí.

    Thần miếu Bà La Đa cố ý chia làm hai bộ phận, nếu không tin tưởng trải qua mấy ngàn năm biến hóa, Hỏa Long này sớm đã mở ra linh trí, bất quá bây giờ ngược lại là tiện nghi mình rồi, nếu như Hỏa Long này thực sự nguyên vẹn linh trí, muốn thu phục nó không còn đơn giản như vậy.

    Ít nhất, trước khi trở thành Thiên Anh, Trình Cung không có nắm chắc thu phục địa mạch Hỏa Long này, bây giờ thì lại khác, hơi chút dụ dỗ thoáng một phát là địa mạch Hỏa Long này liền bị lừa.

    - Cho...

    Ta...

    - Bành!

    Trình Cung dùng lực mạnh một chút, đánh nát đạo hỏa diễm Chí Dương Chân Hỏa ngưng tụ kia, lập tức hóa thành vô số đạo hỏa quang, hỏa diễm chung quanh lập tức vây quanh lên.

    Cho dù chỉ là những hỏa quang rất nhỏ, nhưng hỏa diễm vây quanh đi lên, cũng bị tổn thất rất nhiều, nhưng mà không đến mức có tổn thương quá lớn, càng về sau càng có nhiều hỏa diễm lao tới bao vây Chí Dương Chân Hỏa này.

    Mà Chí Dương Chân Hỏa bị hỏa diễm địa mạch bao trùm, giống như là đèn lồng bị đốt, đỏ rực lơ lửng giữa không trung.

    Sau đó ở Trình Cung lấy ra Tiểu Hư Đỉnh, những lửa hồng như lồng đèn này đột nhiên cấu thành một Hỏa Long to lớn, vô số hỏa diễm chung quanh điên cuồng ngưng tụ, sau đó trực tiếp chui vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Hơn nữa, hỏa diễm chui vào theo cũng nhiều đến mức khó có thể tính toán.

    Tiểu Hư Đỉnh đã là Linh khí trung phẩm, vốn bên trong có hỏa chủng, lúc này bị địa mạch Hỏa Long dung nhập vào trong cơ thể.

    Địa mạch Hỏa Long này xác thực quá mức khổng lồ, lực lượng cũng thế, sau khi bộ phận hạch tâm của nó tiến vào Tiểu Hư Đỉnh, ở trong Tiểu Hư Đỉnh toàn bộ tràn ngập hỏa diễm, hoàn toàn không có biện pháp tái sử dụng, trừ khi Trình Cung luyện chế lại một lần nữa.

    Cái này không chỉ là hỏa chủng đơn giản như vậy, có thể trực tiếp luyện chế địa mạch Hỏa Long này thành khí linh, chỉ là công trình này là tương đương to lớn, không phải một thời ba khắc có thể làm, bây giờ Trình Cung thu phục địa mạch Hỏa Long này, về sau sẽ dẫn nó vào không gian ngoại đỉnh.

    Chương 474: Bá Kiếm lão tổ chịu tiếng xấu thay cho người khác

    - Uy lực của hỏa diễm yếu đi, thật tốt quá, đi ra ngoài cho ta.

    Bá Kiếm lão tổ đột nhiên cảm giác được uy lực hỏa diễm yếu đi, cuối cùng có cơ hội bức Anh Nguyên chi khí của Đạm Đài Linh Tuệ trong cơ thể ra.

    - Bành bành bành...

    Phốc...

    Xoẹt...

    Hắn phun ra một búng máu, máu phun ra lập tức bị thiêu đốt.

    - Kỳ quái, nơi này sao giống như đột nhiên lạnh xuống, ngọn lửa này giống như mất đi điều khiển, chỉ còn là trình độ Địa Hỏa nham thạch nóng chảy bình thường mà thôi...

    Bá Kiếm lão tổ cảm thấy biến hóa nơi này kỳ quái, nhưng lập tức ý thức được mình không thể ở chỗ này lâu, nhất định phải nghĩ biện pháp hiểu rõ, nếu không cái oan ức này mình có thể vác không nổi.

    Nếu như là Đạm Đài Linh Tuệ hoặc là người Tư Mã gia tộc ở chỗ này, nhất định sẽ biết rõ chuyện gì xảy ra, thậm chí sẽ lập tức tìm kiếm ngọn nguồn.

    Đây là hiện tượng chỉ có địa mạch Hỏa Long bị người thu mới có, đáng tiếc bây giờ Bá Kiếm lão tổ chỉ cầu không ai nghi ngờ mình là tốt rồi, vừa rồi đến cùng xảy ra chuyện gì, cái gì cũng không quan trọng, trực tiếp xông lên.

    Hắn vừa lao ra, liền phát hiện bên trên đã đánh loạn thành một đoàn, Đạm Đài Linh Tuệ giống như điên cuồng, sau khi liên tiếp bị thương nặng lại vẫn có thể làm cho Tư Mã Thái cùng Hỏa Thiên Thu chỉ có thể phòng thủ, mà trải qua chiến đấu phen này, trải qua đan kiếp, địa mạch Hỏa Long bộc phát, trận pháp kia đã sớm bị hủy diệt, bây giờ trong ngoài đã đánh tới cùng một chỗ.

    Nhưng nhân số lại ít đi rất nhiều, bởi vì lực lượng địa mạch Hỏa Long bộc phát, có thể còn lại kém cỏi nhất đều là người có được mười Long lực, còn có tồn tại Nhân Anh kỳ, người như vậy cho dù tại Tư Mã gia tộc hay Thần miếu Bà La Đa, đều có thân phận địa vị, số lượng cũng có hạn.

    Khiến cho trong lòng Bá Kiếm lão tổ vui vẻ chính là, sau khi hắn đi ra liền liên lạc với người Bá Kiếm Tông hắn, tổn thất của bọn hắn là nhỏ nhất, chỉ tổn thất hai gã Thoát Tục kỳ mà thôi.

    Những người này thật đúng là ghi nhớ mệnh lệnh của Bá Kiếm lão tổ, chú ý cẩn thận, bảo vệ tánh mạng thứ nhất, sớm đã rút lui ra ngoài, chuyên chọn một chút ít người thực lực không bằng mình mà đánh.

    Đột nhiên, Bá Kiếm lão tổ phát hiện Tư Mã Húc Nhật mang theo một gã thủ hạ Nhân Anh kỳ, còn có ba gã trên trăm Long lực, lại bị Vũ Thân Vương trước kia bị mình đánh trọng thương hai lần liên tiếp đuổi đánh.

    Xem bộ dáng của bọn hắn, hiển nhiên đã có chút ít không chịu nổi, mà lực lượng tiểu tử này lại vẫn đang không ngừng tăng trưởng.

    - Đại công tử, ta đến giúp ngươi.

    Bây giờ Bá Kiếm lão tổ còn không có hiểu rõ vừa rồi đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng lại biết, nhất định phải mau chóng lập công, nếu không đến lúc đó trên đũng quần dính nước, nói không phải nước tiểu ai tin.

    Người Bá Kiếm lão tổ chưa tới, một đạo kiếm khí bá đạo đã lăng không oanh kích ra trước, thời điểm thân thể của hắn vừa mới bay lên, muốn nhanh chóng lao tới trước, Bá Kiếm lão tổ liền cảm thấy nguyên khí chung quanh chấn động.

    Không đúng, đây là điềm báo có người sử dụng thần niệm muốn công kích, thần niệm thật cường hãn.

    Vốn là Bá Kiếm lão tổ muốn gia tốc tiến lên, trong lòng cả kinh, lập tức vận chuyển lực lượng, trước bảo trụ tánh mạng của mình mới là trọng yếu nhất.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhưng mà khiến cho hắn không nghĩ tới chính là, đạo thần niệm này lập tức oanh kích đến chung quanh đạo kiếm khí mà mình ngưng tụ, tựu như một guồng nước xoay tròn điên cuồng, dẫn động nguyên khí, hỏa diễm chung quanh đi qua, hỏa diễm cùng nguyên khí chung quanh mấy trăm mét đều bị nó dẫn tới, kiếm khí của mình ở dưới sự trợ giúp của thần niệm dẫn động hỏa diễm, nguyên khí, từ một đạo kiếm khí biến thành một đạo kiếm khí hỏa diễm vòi rồng.

    Uy lực ngược lại là không có tăng thêm bao nhiêu, nhưng thanh thế lại tăng lên vài lần.

    Này?

    Bá Kiếm lão tổ ngây dại lần nữa, hôm nay chuyện tình quỷ dị cũng quá nhiều đi à nha.

    Vốn là muốn bắt Viêm Long, sau đó hắn, Đan Hà đại trận, ba mươi sáu Đan Đỉnh linh khí hạ phẩm, cùng một Đan Đỉnh linh khí trung phẩm biến mất, sau đó mình không hiểu thấu bị người túm xuống trong biển lửa dưới đất, bây giờ lại có một đạo thần niệm giúp mình tăng cường uy thế bá đạo của kiếm khí, này là làm sao vậy?

    Chuyện ma quái sao?

    Vô nghĩa, đó là người bình thường mới nói, cho dù yêu ma bên trong U Minh Luyện Ngục hắn cũng tiếp xúc qua, Ngoại Vực Thiên Ma chưa thấy qua tồn tại quá mạnh mẽ, nhưng mà cũng tiếp xúc qua.

    Nhưng hôm nay, Bá Kiếm lão tổ đường đường Nhân Anh kỳ đỉnh phong, lại có một cảm giác sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

    Không đúng, mặc dù kiếm khí là công kích Vũ Thân Vương kia, nhưng hỏa diễm chung quanh kiếm khí này có phạm vi quá lớn, ngay cả Tư Mã Húc Nhật cùng thủ hạ của hắn đều bị cuốn vào.

    - Coi chừng, có...

    Bá Kiếm lão tổ phát giác không đúng, đã muốn nhắc nhở Tư Mã Húc Nhật coi chừng.

    Nhưng vào lúc này, Bá Kiếm lão tổ đột nhiên có một loại cảm giác, tôn chỉ của hắn vốn là coi chừng, cẩn thận dùng bảo vệ tánh mạng là thứ nhất, giờ phút này sau khi liên tiếp xuất hiện chuyện quỷ dị, hắn càng là toàn lực đề phòng, cảm nhận được sau lưng không đúng, hai tay liền mãnh liệt vung lên về phía sau, hai đạo kiếm khí trực tiếp oanh kích ra.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Cơ hồ ngay thời điểm hai đạo kiếm khí của hắn oanh kích đi ra ngoài, lập tức Bá Kiếm lão tổ liền cảm giác ngực của mình một hồi đau đớn, loại đau đớn này lập tức yếu ớt, sau đó liền biến mất.

    Nhưng hắn cũng rõ ràng cảm nhận được, hai đạo kiếm khí của mình đã đánh tới đối phương.

    Chỉ là bây giờ thần niệm cũng đã bị quấy nhiễu ảnh hưởng, căn bản không có biện pháp xem xét tình huống sau lưng, chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất quay người.

    Nhưng xoay người lại, lại không thấy bất luận kẻ nào, biến mất?

    Không thể nào, mình tuyệt đối đã đánh tới đối phương, cái kia chính là nói rất có thể đối phương có Đạo khí, hoặc là có một loại không gian che dấu, mịa nó, hôm nay coi như là tổn thương Anh Nguyên chi khí cũng phải bức ngươi ra.

    - Ah!

    Bá Kiếm lão tổ, không diệt Bá Kiếm Tông ngươi, Vũ Thân Vương ta thề không làm người...

    - Bá Kiếm lão tổ, con mẹ nó ngươi điên rồi, ngay cả người mình cũng giết...

    Ngay thời điểm Bá Kiếm lão tổ muốn bộc phát, trên bầu trời đồng thời truyền đến thanh âm Vũ Thân Vương, Tư Mã Húc Nhật gào thét, cái loại bi phẫn này đã nhanh vượt ra khỏi cực hạn, từ trong thanh âm có thể cảm nhận được, bọn hắn hận không thể ăn sống nuốt tươi Bá Kiếm lão tổ.

    Thanh âm này khiến cho thân thể Bá Kiếm lão tổ không tự chủ được giật mình một cái, mãnh liệt ngẩng đầu, cả người hắn cũng ngốc tại đó, mà ngay cả mới vừa rồi là ai đánh lén mình, hay chuyện chung quanh đều quên hết.

    - Không...

    Điều đó không có khả năng, ngọn lửa kia căn bản không có uy lực gì, tại sao có thể như vậy?

    Bá Kiếm lão tổ ngơ ngác nhìn lên bầu trời, thần sắc hoảng sợ không thôi, giống như là người bình thường gặp quỷ.

    Coi như là yêu ma bên trong U Minh Luyện Ngục, coi như là Ngoại Vực Thiên Ma, coi như là bất luận chỗ hung hiểm gì, Bá Kiếm lão tổ cũng không có hoảng sợ như hiện tại.

    Bởi vì hôm nay hết thảy chuyện này, khiến cho hắn cảm giác giống như là tự chơi bản thân mình, mình vậy hắn mẹ có mặt mũi lớn như vậy ah.

    Khiến cho Tư Mã gia tộc, Thần miếu Bà La Đa đồng thời tính toán vào mình.

    Không cần nói người khác, coi như là tồn tại Địa Anh Đạm Đài Linh Tuệ không am hiểu chiến đấu, nếu như lực lượng không có bị hao tổn, Bá Kiếm lão tổ nhìn thấy cũng chỉ có nước chạy trốn, hơn nữa chỉ có ba thành nắm chắc có thể bảo vệ tánh mạng mà thôi.

    Nhưng mà bây giờ, đều là làm sao vậy?

    Bởi vì trong mắt Bá Kiếm lão tổ, chuyện khiến cho hắn chung thân khó quên, khó có thể tưởng tượng, khó mà tin được, đạo kiếm khí vừa rồi kia của hắn, cùng hỏa diễm chung quanh hợp thành nước xoáy, vậy mà giờ phút này thôn phệ cánh tay của Vũ Thân Vương, đồng thời cắn nuốt luôn mấy người bên cạnh Tư Mã Húc Nhật.

    Ngọn lửa này cắn nuốt người, cắn nuốt cánh tay Vũ Thân Vương, vậy mà còn càn quét về mấy phương hướng khác.

    - Ah...

    Cánh tay của ta, không, không gian giới chỉ của ta...

    Vũ Thân Vương nổi giận gầm lên một tiếng, liều lĩnh vọt lên.

    Đã đến trình độ hiện tại như hắn, chỉ là một cánh tay bị hủy, cùng lắm thì tiêu hao một ít đan dược cùng thời gian thì có thể khôi phục.

    Nhưng trên cánh tay bị cắn nuốt kia còn có không gian giới chỉ thì khác, bên trong có rất nhiều đồ vật, nhất là mảnh vỡ thần bí kia.

    - Bá Kiếm lão tổ, con mẹ nó ngươi rốt cuộc là người bên nào?

    Có phải muốn ta san Bá Kiếm Tông ngươi thành bình hay không, cho ngươi tuyệt tử tuyệt tôn.

    Tư Mã Húc Nhật nổi giận gầm lên một tiếng, tức muốn phát điên.

    Nếu như không phải cánh tay Vũ Thân Vương cũng bị cắn nuốt, sợ rằng giờ phút này hắn đã hạ lệnh đánh chết Bá Kiếm lão tổ, coi hắn như Thạch gia, là cái đinh nằm vùng của Thần miếu Bà La Đa.

    - Thật khốn kiếp, hiện hình cho bản lão tổ...

    Bá Kiếm lão tổ thấy hỏa diễm hình thành vòng xoáy khổng lồ kia bay trở về, mãnh liệt khoát tay muốn khống chế nó, sự tình hôm nay thật là quỷ dị, hắn nhất định phải hiểu rõ.

    - Ân...

    Nhưng ngay lúc này, hắn liền cảm giác lực lượng của mình đột nhiên đình trệ, đồng thời một thanh âm vang lên trong đầu hắn.

    - Thần niệm Phong Tiên Ấn, ngươi trở về có thể điều tra thêm, tác dụng không phải đặc biệt lớn, nhưng mà có thể ngăn cản người khác đột phá, nhưng trình độ thần niệm loại Phong Tiên Ấn này cũng không phải khó giải, ngươi chỉ cần tìm được người siêu việt cảnh giới Thuần Dương hỗ trợ, là có thể hóa giải.

    Nếu như thật sự tìm không thấy, ở chỗ này lăn lộn không nổi, nhớ kỹ phương vị này, mang theo người của ngươi tới trên đảo nhỏ này, trong vòng một năm nhất định có người liên hệ với ngươi.

    Ai, là ai, rốt cuộc là ai, vì cái gì chỉ nhằm vào ta?

    Ngươi muốn làm gì?

    Thần niệm Bá Kiếm lão tổ điên cuồng quét ngang chung quanh, lại không phát hiện sự tồn tại của đối phương, nhưng mà trong cơ thể mình xác thực xảy ra vấn đề, nếu không vừa rồi lực lượng sẽ không chịu ảnh hưởng, chẳng lẽ là chiêu đánh lén vừa rồi, nhưng tại sao mình không có cảm nhận được cái gì?

    - Vèo!

    Nhưng vào lúc này, hỏa diễm hình thành nước xoáy to lớn kia đột nhiên đi qua bên người hắn, sau đó giống như là trở lại trong cơ thể chủ nhân, đột nhiên biến mất.

    Bá Kiếm lão tổ cảm giác được giống như có cái gì đó đi qua bên người hắn, đến phía sau hắn lần nữa, hắn quay đầu lại, thần niệm xem xét trăm ngàn lần, nhưng không có bất kỳ phát hiện nào.

    Vì cái gì, tại sao phải như vậy, coi như là Đạo khí cũng không thể như thế.

    Hắn có thể cảm nhận được, lực lượng người đánh lén mình cũng không phải quá mạnh mẽ.

    Viêm Long, chẳng lẽ Viêm Long không chết, là hắn giở trò quỷ?

    - Đưa cánh tay của ta ra...

    Vũ Thân Vương huy động một cánh tay, trực tiếp lao đến.

    - Lăn.

    Bá Kiếm lão tổ phẫn nộ khoát tay, trực tiếp đánh ra một đạo kiếm khí.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Hai chiêu giao phong, Vũ Thân Vương thổ huyết bay ra lần nữa, nhưng Bá Kiếm lão tổ liên tiếp lùi lại vài bước.

    Trước kia bị thương liên tiếp, ở dưới mặt đất hao tổn nghiêm trọng, trải qua một phen chiến đấu này, còn có tình huống kinh hãi kỳ dị kia, giờ phút này lực lượng của hắn đã không đến ba thành thời kỳ toàn thịnh, nhưng dù vậy Vũ Thân Vương này có thể rung chuyển hắn, cũng làm cho hắn rất giật mình.

    Tiểu tử này tăng lên cũng quá nhanh đi, quá nghịch thiên a.

    Nhưng giờ phút này, hắn lại không tâm tình quản nhiều như vậy, nghĩ hết biện pháp dùng thần niệm tìm kiếm người che dấu kia, tìm kiếm Viêm Long, chính là hắn làm cho mình vác oan ức, chính là hắn làm cho mình trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, chính là hắn hãm hại mình, kéo mình vào bên trong địa mạch Hỏa Long, chính là hắn giết người Tư Mã gia tộc, thôn phệ cánh tay Vũ Thân Vương rồi giá họa cho mình.

    Nhưng bất luận hắn làm thế nào cũng tìm không thấy.

    Chương 475: Thu tận chỗ tốt, về nhà!

    - Hắc hắc...

    Mà giờ khắc này trong không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục vô cùng đắc ý cười xấu xa, chỉ là mí mắt đã có chút ít không mở ra được, đồng thời đầu lưỡi đã duỗi ra, bên trên đúng là không gian giới chỉ của Vũ Thân Vương.

    - Tiểu gia hỏa, làm không tệ.

    Đúng rồi, không gian giới chỉ trước kia ở thành Man Ngưu đâu?

    Trình Cung cầm lấy không gian giới chỉ này, cũng rất là vui vẻ, lần này tới Bà La Đa Châu thu hoạch quá phong phú.

    - Bành!

    Nhục Nhục trực tiếp khép con mắt lại, ngã xuống nằm ngủ.

    Mịa, tiểu gia hỏa này vừa rồi rõ ràng còn mang theo biểu hiện muốn tranh công, bây giờ lại ngủ thiếp đi.

    Vừa rồi nó được mình yểm hộ, mượn nhờ nước xoáy hỏa diễm kia, cắn nuốt thủ hạ của Tư Mã Húc Nhật cùng cánh tay của Vũ Thân Vương, hơn nữa vì tăng cường trong nháy mắt đó bạo phát sức mạnh, trước khi Nhục Nhục động thủ cũng nuốt gần nửa số Chuyển Sinh Đan, cho nên mới dữ dội như vậy.

    Hiện tại xem ra, bây giờ trong cơ thể nó tích súc lực lượng cũng đã tương đối khổng lồ, đoán chừng nó thật sự có chút chịu không nổi.

    Hơn nữa mình nhắc tới chuyện kia, nó liền dứt khoát nằm ngủ.

    Trình Cung tiện tay thu không gian giới chỉ của Vũ Thân Vương lại, dùng thần niệm lạc ấn của Vũ Thân Vương, nếu mình muốn khai mở mà không làm đồ vật bên trong hư hao, cũng không tính là chuyện quá dễ dàng.

    Nhưng bây giờ Trình Cung cũng không lo lắng cái này, không nói trước mình có thể khống chế một ít Chí Dương Chân Hỏa, cho dù trở lại Nam Hoang còn có thể nhờ Tiểu Phong Tử làm loại chuyện này.

    Giờ phút này thần niệm của Trình Cung quan tâm chuyện bên ngoài, nhìn Bá Kiếm lão tổ điên cuồng tìm kiếm chung quanh.

    Hắn không sợ Bá Kiếm lão tổ nói cái gì, Bá Kiếm lão tổ cũng không ngốc, từ chuyện này hắn nhất định có thể đoán được một vài vấn đề, nhưng hắn đoán được nói ra, lại có mấy người sẽ tin.

    Kể cả chuyện mình tùy tiện bịa đặt thần niệm Phong Tiên Ấn, kỳ thật chỉ là dùng thần niệm hình thành một ấn ký, có thể ảnh hưởng Bá Kiếm lão tổ tu luyện ba năm, ba năm sau sẽ tự tiêu tán.

    Nhưng ba năm này, Bá Kiếm lão tổ muốn đột phá sẽ chịu ảnh hưởng, thần niệm hình thành ấn ký này giống như một cái xương cá, mặc dù không thể đâm chết người, nhưng lại là một chuyện vô cùng khó chịu.

    Đã có cái này, hắn muốn đột phá là vô vọng.

    Hơn nữa vật này, coi như là Thiên Anh cũng rất khó phát hiện, bởi vậy không ai tin tưởng Bá Kiếm lão tổ nói, cho dù tin tưởng ba phần thì như thế nào, chuyện đã đến loại tình trạng này, thân phận Viêm Long từ nay biến mất.

    Tư Mã gia tộc tin tưởng hắn, Thần miếu Bà La Đa há sẽ tin tưởng sao, mà Tư Mã gia tộc cùng Thần miếu Bà La Đa cũng sẽ không thương nghị sự tình như vậy.

    Sau khi hai bên trải qua sự tình lần này, chỉ còn nghĩ tới chuyện đánh nhau, một khi bên trong Bà La Đa Châu loạn cả lên, ít nhất không có biện pháp toàn lực chèo chống Vũ Thân Vương, điều này cũng tranh thủ thời gian cho mình, đây cũng là một khâu trọng yếu bên trong kế hoạch của Trình Cung.

    Lần này Thần miếu Bà La Đa tổn thất thảm trọng, bây giờ Đạm Đài Linh Tuệ dẫn đầu mười tên Đan đạo đại sư, chỉ có ba người còn sống, còn có một người trọng thương sinh tử không biết.

    Đạm Đài Linh Tuệ cũng bị trọng thương, sau đó được người Thần miếu Bà La Đa cứu đi, hơn nữa địa mạch Hỏa Long kia bị bắt, đan dược Đan Hà đại trận, ba mươi sáu Đan Đỉnh linh khí hạ phẩm.

    Ngoại trừ những cái này ra, cánh tay Vũ Thân Vương, không gian giới chỉ, tổn thất những nhân viên khác của Thần miếu Bà La Đa, quan trọng nhất là, một tiềm lực vô hạn, để cho bọn họ tràn ngập hy vọng cùng chờ đợi cũng bởi vì Tư Mã gia tộc mà biến mất, ít nhất trong mắt bọn hắn cùng đã chết không có khác nhau, loại tổn thất này đủ để cho Thần miếu Bà La Đa Châu không tiếc hết thảy cũng muốn tính sổ cùng Tư Mã gia tộc.

    Mà Tư Mã gia tộc cũng không tốt đến đâu, lần tổn thất này cũng là vô cùng thảm trọng, cộng thêm danh vọng trước kia bị hao tổn, chính diện khai chiến cùng Thần miếu Bà La Đa đã không thể tránh né.

    Đánh đi, các ngươi đánh cho đã đi, bổn đại thiếu thu địa mạch Hỏa Long, còn có Tiểu Hư Đỉnh tăng lên tới linh khí trung phẩm, tất cả đan dược trong Đan Hà đại trận, ba mươi sáu cái Đan Đỉnh linh khí hạ phẩm, sau khi trở về ĐAN THầN PHủ, chỉnh thể thực lực tuyệt đối tăng lên mấy cấp bậc.

    Quan trọng nhất là, còn có mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn của Vũ Thân Vương, cùng đồ vật trong không gian giới chỉ của hắn, nghĩ đến thu hoạch lần này, Trình Cung cười đến không ngậm miệng được.

    Thoải mái ah!

    Lần này đi Bà La Đa Châu không uổng công, tuyệt đối là thắng lợi trở về.

    Lúc này, chiến đấu bỗng nhiên đình chỉ, mọi người hai bên tách ra, bởi vì cao tầng hai bên đều biết bây giờ Đan Hà đại trận biến mất, Viêm Long biến mất, mà sau khi địa mạch Hỏa Long bị Trình Cung thu đi, hỏa diễm phun mạnh ra ngoài cũng dần dần tiêu tán.

    - Tư Mã Hằng Thiên, Tư Mã gia tộc ngươi đợi cút ra ngoài Bà La Đa Châu đi.

    Một tiếng tức giận hô to, Đại Tế Tự ôm Vũ Thân Vương trọng thương dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Thần miếu Bà La Đa.

    - Đi.

    Tư Mã Hằng Thiên cũng vô cùng phiền muộn, trận chiến lớn như vậy, nếu như cướp được Viêm Long, đạt được phương pháp Đan Hà đại trận, tổn thất lớn hơn nữa cũng đáng, đáng tiếc tổn thất rất lớn, nhưng ngay cả cái rắm cũng không có mò được, không duyên cớ trước thời gian đã dẫn phát chiến đấu cùng Thần miếu Bà La Đa, trong lòng của hắn cũng rất không thoải mái.

    Hiện tại hắn phải lập tức dẫn người rời khỏi, dù sao ở trong Thần đô quá nguy hiểm, một khi Thần miếu Bà La Đa kịp phản ứng tập kết cường giả, rất có thể làm bọn chúng đều ở lại chỗ này, phải trở lại địa bàn Tư Mã gia tộc nhanh một chút, hợp lại tất cả lực lượng, chuẩn bị chính thức khai chiến cùng Thần miếu Bà La Đa.

    Trong lúc hỗn loạn, Trình Cung cũng lách ra ngoài, sau đó âm thầm tiềm hành, rời khỏi Thần đô Bà La Đa, sau đó dùng tốc độ cao nhất bay khỏi Bà La Đa Châu.

    Cuối cùng sau khi hắn rời đi, Bà La Đa Châu như thế nào Trình Cung không có hứng thú quản.

    Bây giờ, lòng hắn đã bay trở về Nam Chiêm Bộ Châu, bay trở về đến Nam Hoang.

    Viêm Long, giống như là một cái thần thoại truyền thuyết, đột nhiên quật khởi ở Bà La Đa Châu, sau đó lại biến mất.

    Xuất hiện đột nhiên, biến mất càng quỷ dị hơn, sau đó bất luận là Vũ Thân Vương hay là Đại Tế Tự, bọn hắn đều cảm giác được bên trong có một loại hương vị không đúng, nhưng này lại có thể thế nào.

    Cho dù có ý khác, nhưng Viêm Long đã biến mất, mà tạo thành này hết thảy vẫn là Tư Mã gia tộc, còn có Bá Kiếm lão tổ đáng giận kia.

    Sau khi Vũ Thân Vương thanh tỉnh, chuyện thứ nhất muốn làm chính là không tiếc bất cứ giá nào bắt lấy Bá Kiếm lão tổ, bởi vì hắn tận mắt nhìn thấy hỏa diễm thôn phệ cánh tay mình bị Bá Kiếm lão tổ thu hồi.

    Đồ vật trong đó nhất định là hắn thu.

    Lần này cùng hắn trở về Lam Vân đế quốc, thất bại Vân Ca thành bất đồng, lần này là chân chân chính chính tổn thương gân cốt, ngoại trừ không gian giới chỉ kia, Vũ Thân Vương đau lòng nhất vẫn là lần này Cửu Mệnh Ma Thiền hao phí ba mệnh.

    Mặc dù lực lượng của hắn cũng vì vậy mà tăng lên rất nhiều, sau khi được Đại Tế Tự cứu đã đạt tới Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, nhưng Cửu Mệnh Ma Thiền là đồ vật bảo vệ tánh mạng, dùng như vậy thuần túy là lãng phí.

    Trước kia cũng chỉ có thời điểm Vũ Thân Vương đang đột phá Nhân Anh mới dùng qua một lần, bây giờ trong một ngày dùng ba lượt, mỗi lần chú ý tới Cửu Mệnh Ma Thiền đã rút nhỏ gần một nửa trong thân thể mình kia, tâm của Vũ Thân Vương như rỉ máu.

    Bà La Đa Châu đã lâm vào cục diện hỗn loạn, Thần miếu Bà La Đa mất đi địa mạch Hỏa Long tự nhiên cũng phải tìm Tư Mã gia tộc tính sổ, mà Tư Mã gia tộc cái gì cũng không đạt được, lại bị người người khác bắt đổ vỏ, tự nhiên sẽ không bồi thường, liều chết một trận.

    Chiến đấu cuối cùng cũng bộc phát, trước kia Tư Mã gia tộc hao phí một cái giá lớn khống chế ở Hải Thành Bà La Đa, lợi dụng bọn hắn khống chế rất nhiều lực lượng quốc gia, trực tiếp đánh nhau cùng Thần miếu Bà La Đa.

    Vốn Bà La Đa Châu là do Thần miếu Bà La Đa khống chế mấy ngàn năm, cuối cùng cũng biến thành cục diện hai hùng tranh phách.

    Thần miếu Bà La Đa khống chế Bà La Đa Châu mấy ngàn năm, nội tình cường hãn không phải là Tư Mã gia tộc có thể so sánh, nhưng thật sự đánh nhau, Đan sư liên minh âm thầm giúp đỡ cùng có chút thế lực nhúng tay, khiến cho Tư Mã gia tộc mặc dù ở vào hoàn cảnh xấu, nhưng mà không đến mức bị thua.

    Pháp lực của Trình Cung bây giờ nhìn như so với trước kia tăng không nhiều lắm, nhưng cái kia chỉ là pháp lực đơn thuần, bây giờ cường độ thân thể của hắn đã có thể so với Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nếu như sử dụng pháp lực thân thể đơn thuần đối oanh, Trình Cung hoàn toàn không sợ tồn tại như Bá Kiếm lão tổ, Hỏa Thiên Thu, Tư Mã Thái.

    Huống chi thần niệm của hắn cũng đã đạt tới trình độ Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, dùng trình độ thần niệm của Trình Cung điều khiển, còn có phương pháp khống chế thần niệm của Luyện Thần Quyết, dưới Địa Anh, thần niệm của Trình Cung gần như vô địch.

    Về phần vấn đề pháp lực, kỳ thật Trình Cung cũng không phải không có thể đột phá năm mươi Long lực, nhưng ở cảnh giới Vạn Vật Nhất Long đột phá năm mươi Long lực mà nói, vậy sẽ đụng phải một vấn đề, một luật thép của Cửu Châu đại lục.

    Hơn nữa bây giờ trăm năm thú triều vừa tới, không đột phá Nhân Anh kỳ mà nói, có rất nhiều chuyện không bị hạn chế, bởi vậy hắn áp chế mình không đột phá.

    Trên thực tế, dùng lực lượng hắn bây giờ, coi như là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám hắn cũng không sợ chút nào, cho dù Bá Kiếm lão tổ thật sự chính diện đụng phải Trình Cung, cho dù Trình Cung không địch lại cũng có thể tự bảo vệ mình, dù sao thân thể, thần niệm của hắn cũng không kém đối phương bao nhiêu.

    Thời điểm chiến đấu, hắn hoàn toàn có thể điên cuồng phục dụng Thuần Nguyên Đan, trong thời gian ngắn làm cho pháp lực của mình tăng vọt.

    Người bình thường có lẽ sẽ sợ bạo thể, nhưng Trình Cung thì hoàn toàn không có lo lắng này.

    Lần này sau khi tăng lên, bởi vì tình huống đặc thù, ngoại trừ đánh lén Bá Kiếm lão tổ thoáng một phát ra, Trình Cung cũng không có xuất thủ qua.

    Từ Bà La Đa Châu chạy về, trên đường đi Trình Cung không ngừng gia tốc, thậm chí không tiếc tiêu hao đại lượng Thuần Nguyên Đan, làm cho pháp lực của mình điên cuồng tăng lên.

    Năm mươi Long...

    Một trăm Long...

    Ba trăm Long...

    Pháp lực điên cuồng tăng lên, làm cho tốc độ của Trình Cung rất nhanh đã đạt tới một cái cực hạn, vừa bắt đầu hắn sử dụng Xuyên Vân Toa linh khí hạ phẩm, nhưng thời điểm lực lượng của hắn tăng vọt tới trình độ nhất định, đồng thời sau khi phục dụng hơn mười khối Thuần Nguyên Đan, Xuyên Vân Toa kia bởi vì lực lượng quá lớn, tốc độ quá nhanh đạt đến cực hạn, nó bắt đầu xuất hiện vết rạn.

    Cái này cũng là điều đặc biệt của Trình Cung, thoạt nhìn pháp lực của hắn chỉ có năm mươi Long lực, nhưng hắn có thân thể Nhân Anh kỳ đỉnh phong, trong pháp lực ẩn chứa Anh Nguyên chi khí khổng lồ, thần niệm cũng đủ để so sánh Nhân Anh kỳ đỉnh phong, bây giờ hắn giống như là một cái đập chứa nước cực lớn, đê đập đầy đủ cao, chỉ là lượng nước không đủ, cũng chưa lấy nước từ phía chung quanh vào.

    Nhưng nếu như thời điểm cần, tạm thời chỉ cần có nước bổ sung, là hắn có thể nước lên thì thuyền lên, lực lượng liên tiếp kéo lên.

    Chương 476: Tiểu Phong Tử cũng có thời điểm thua

    Trình Cung có thể thu hồi Xuyên Vân Toa này, hoàn toàn dùng lực lượng bản thân gia tốc.

    Mặc dù Thuần Nguyên Đan rất quáy, nhưng thời gian trân quý hơn, huống chi bây giờ Trình Cung có gần mười tám vạn Thuần Nguyên Đan, trong đó mười vạn là lấy từ Tứ Phương Lâu.

    Còn dư lại tám vạn, là chút ít Đan đạo đại sư Thần miếu Bà La Đa kia vô tư, không ràng buộc kính dâng, lúc ấy Trình Cung không muốn thu đều không được, cho dù hơi chút ý tứ thu một chút, liền lấy được tám vạn Thuần Nguyên Đan.

    Nếu như đơn thuần dựa vào lực lượng bản thân cô đọng, cho dù cấp bậc như Bá Kiếm lão tổ cũng phải ngưng tụ hơn hai trăm năm mới được, khoản tài phú này đủ để cho một Nhân Anh kỳ đỉnh phong táng gia bại sản.

    Trên đường đi, Trình Cung hao phí hơn một ngàn khối Thuần Nguyên Đan, đơn giản chỉ cần rút ngắn thời gian chạy trở về Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đến Nam Chiêm Bộ Châu, Trình Cung lập tức khống chế thân hình, sai khi chạy mấy vòng mới đi về phía Nam Hoang, hắn cũng không muốn làm cho người ta ở trong ngắn hạn đem chuyện Bà La Đa Châu cùng đảo Thiên Vũ đổ lên đầu hắn.

    - Ân chủ.

    Trình Cung vừa mới tiến vào Nam Hoang, tiến nhập phạm vi thế lực Man Thần Giáo, trong đầu lập tức vang lên thanh âm của vui mừng Tiểu Phong Tử.

    Dùng lực lượng của Tiểu Phong Tử, thần niệm của hắn coi như là muốn quét ngang Nam Hoang cũng không thành vấn đề, đương nhiên, hắn khẳng định không thể làm như vậy, một là tiêu hao quá lớn, hai sẽ tìm phiền toái cho mình, Yêu tộc, Nam Cương Thần Giáo, còn có rất nhiều lực lượng ẩn dấu trong Nam Hoang khác, nói không chừng sẽ đụng chạm tới một người có lực lượng không kém hắn.

    Sau khi đi Bà La Đa Châu, Trình Cung cũng hiểu thêm một việc, bây giờ Nam Hoang là một khối thịt mỡ, người nhìn chằm chằm vào khối thịt mỡ này cũng không ít.

    - Trở về rồi nói.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, sau đó tiếp tục gia tốc, cho dù dùng tốc độ bây giờ của hắn cũng phải bay hai canh giờ mới tới được sơn cốc Man Thần Giáo của Tiểu Phong Tử, từ đó có thể biết thần niệm của Tiểu Phong Tử khủng bố thế nào.

    Tồn tại Thiên Anh, trải qua Thiên Cương lôi kiếp, cho dù không hiểu được Luyện Thần Quyết, cường độ thần niệm đơn thuần cũng đã đáng sợ vô cùng, một ít bản năng khống chế, vận dụng đối với thần niệm cũng đã tương đối cường hãn.

    - Xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung vừa tiến vào sơn cốc, chỉ thấy Tiểu Phong Tử rất nghe lời ở ngoài rìa sơn cốc chờ mình, Trình Cung biết rõ nếu không có việc gì, tồn tại cường đại cũng sẽ không tùy ý thời thời khắc khắc dùng thần niệm nhìn quét chung quanh, bởi vậy vừa thấy mặt liền lập tức hỏi thăm.

    - Bái kiến ân công.

    Thân thể cao lớn của Tiểu Phong Tử, lại vô cùng quy củ trước thi lễ cho Trình Cung, sau đó lắc đầu nói:

    - Không có việc gì, chỉ là thời điểm trước xung đột cùng Nam Cương Thần Giáo, vừa vặn ta tiến hành huấn luyện đối với ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ cùng Túy Miêu, liền để cho ba người bọn hắn thử thân thủ xem, kết quả bọn hắn giết chết một vị Thái thượng trưởng lão Nhân Anh kỳ tầng thứ ba của Nam Cương Thần Giáo, còn có năm tên trưởng lão.

    Ta đã dựa theo ân công nói, đối ngoại tạm thời tuyên bố sẽ không làm địch cùng ngài, nhưng cũng sẽ không nhúng tay giúp ngài.

    Bởi vậy ta cũng chỉ có thể để cho Tạp Lỗ mang người chống lưng chuyện này, Nam Cương Thần Giáo bên kia cũng nổi giận, gần đây liên tiếp đánh lén Man Thần Giáo, thương vong lẫn nhau cũng không nhỏ.

    Thậm chí một vị Thái thượng trưởng lão của bọn hắn đi ra thiếu chút nữa giết chết Tạp Lỗ, ta xem tổng hợp thực lực của chúng ta so với bọn hắn vẫn là chênh lệch quá nhiều, nên bảo người của Man Thần Giáo tạm thời co rút lại, rồi lại trực tiếp dùng thần niệm khống chế nới này, lúc này bọn hắn mới trung thực một chút.

    Mịa, ngay cả Nhân Anh kỳ cũng giết chết, giết chết năm trưởng lão vài Long lực, cái này còn không có chuyện gì.

    Mà Tiểu Phong Tử phải tự mình uy hiếp Nam Cương Thần Giáo, nói rõ trong khoảng thời gian này Man Thần Giáo tổn thất cũng rất lớn.

    - Vất vả cho ngươi rồi, bọn người Bàn Tử có thể giết chết Thái thượng trưởng lão Nhân Anh kỳ của Nam Cương Thần Giáo, xem ra thành quả ngươi đặc huấn cho bọn hắn không tệ ah.

    Trình Cung hài lòng nhẹ gật đầu.

    - Không khổ cực, không khổ cực.

    Nghe xong Trình Cung khích lệ, Tiểu Phong Tử đã là Thiên Anh, đường đường là Man Thần Man Thần Giáo vậy mà mừng rỡ đến miệng không thể khép được, liên tiếp nói không khổ cực, vui vẻ cùng thỏa mãn giống như đạt được bảo tàng.

    Ở trước mặt Trình Cung, Linh Phong không còn là Man Thần, tu vị Thiên Anh càng không trọng yếu, hắn thủy chung là Tiểu Phong Tử mà từ nhỏ đến lớn bị lão hỗn đãn Trình Cung kia vứt bỏ.

    - Sắc Quỷ cất bước tương đối thấp, nhưng cũng may ân công cho Chuyển Sinh Đan cùng Nguyên Dịch đầy đủ, cộng thêm ta tự mình động thủ giúp hắn, hơn nữa công pháp hắn tu luyện lại tương đối hiếm thấy, nhất định là ân chủ cho hắn Đạo pháp cấp cao nhất, bây giờ đã có Long lực, đạt được mười tám Long lực.

    Đạo pháp Bàn Tử tu luyện cũng rất ngưu bức, không ngờ là Thôn Thiên Phệ Địa, có đầy đủ Nguyên Dịch cùng ngoại lực kích phát, bây giờ hắn đã có được ba mươi Long lực.

    Nhưng thần kỳ nhất vẫn là Túy Miêu, vậy mà hắn tăng lên tới bốn mươi lăm Long lực, rất đáng sợ ah.

    Nếu không phải ta sợ hắn đột phá năm mươi Long lực, về sau trùng kích Nhân Anh khó khăn, sợ rằng còn có thể tăng lên một ít.

    Trình Cung hỏi thăm, Tiểu Phong Tử lập tức hồi báo thành quả một lần.

    Không đến hai tháng, tốc độ tiến bộ của bọn hắn cũng quá nhanh đi.

    Mà ngay cả Trình Cung nghe xong, cũng líu lưỡi không thôi, nhưng ngẫm lại Đạo pháp mình giao cho bọn họ đều không bình thường, mặc dù Tiểu Phong Tử không tu luyện những cái này, nhưng hắn là tồn tại Thiên Anh, hơi chút chỉ điểm, cho dù là dung nhập vào một ít điên cuồng trong khi huấn luyện, đối với bọn họ đều là chỗ tốt vô số.

    Huống chi, dùng thủ đoạn của Tiểu Phong Tử, thượng cổ huyết mạch Cự Linh Tộc toàn lực tương trợ, lại có Chuyển Sinh Đan cùng rất nhiều Nguyên Dịch, nếu bọn hắn tăng lên chậm, cũng thực xin lỗi Trình Cung khổ tâm lần này.

    Thử nghĩ thoáng một phát, coi như là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông chính là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, cũng rất khó có loại đãi ngộ này.

    Thiên Anh cao cao tại thượng, bình thường cho dù là thân nhân đệ tử, vãn bối trong tộc, cũng chỉ sẽ ngẫu nhiên tiến hành chỉ điểm, rồi lại để cho nhân vật như Kình Sơn trọng điểm thoáng một phát là được rồi, tuyệt đối không có như Tiểu Phong Tử, hai tháng tự mình thời thời khắc khắc nhìn bọn hắn chằm chằm, thậm chí không tiếc tự mình ra tay giúp bọn hắn hấp thu lực lượng lớn nhất, gặp được vấn đề gì sẽ tùy thời giúp bọn hắn, để cho bọn họ thể nghiệm cảm giác áp lực chính thức.

    Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Trình Cung cơ hồ có thể khẳng định, cho dù bọn người Trình Trảm, Trình Lập, Bạch Khải Nguyên trước kia mạnh mẽ hơn bọn hắn rất nhiều, cũng đã bị bọn hắn vượt qua.

    Loại cơ hội này, so sánh với đạt được một bảo tàng của Yêu Hoàng, hoặc là Thiên Anh truyền thừa cũng trân quý ngàn vạn lần.

    Bởi vì đây là một Thiên Anh còn sống, thời thời khắc khắc trợ giúp, thời thời khắc khắc chỉ điểm, thời thời khắc khắc nhìn bọn hắn tu luyện.

    - Trách không được bọn hắn có thể giết chết một lục địa thần tiên, còn có rất nhiều trưởng lão Nam Cương Thần Giáo, đúng rồi, bọn hắn đâu rồi?

    - Ách...

    Bọn hắn...

    đi giao vũ khí, ân chủ để cho ta hỗ trợ luyện chế vũ khí là tốt rồi, chỉ là thời gian tương đối ngắn, cộng thêm tình hình kinh tế của ta cũng không còn tài liệu tốt.

    Nếu không, ta có thể luyện chế vũ khí của bọn hắn thành linh khí trung phẩm, cái kia về sau nhất định có thể được,...

    - Thua sao?

    Đột nhiên, Trình Cung cười cười nhìn Tiểu Phong Tử hỏi.

    Hắn hiểu rất rõ Tiểu Phong Tử, ở trước mặt người khác hắn hung ác dị thường, cộng thêm thân thể cao lớn, tuổi cũng cao hơn so với người Cự Nhân Tộc trưởng thành, đan dược tốt cả đời mình, vô số thiên tài địa bảo bổ xuống, lực lượng của hắn cũng mạnh mẽ vô cùng.

    Nhưng ở trước mặt mình, khi hắn muốn gì đó sẽ nói chuyện thao thao bất tuyệt, hoặc là thời điểm muốn che dấu gì đó, cũng luôn như thế.

    Chính mình bàn giao nhắn nhủ hắn phải hết sức tăng lực lượng ba người lên, dùng tính cách Tiểu Phong Tử, không thao luyện ba người bọn họ đến cực hạn thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua, làm sao có thể tiễn đưa một ít binh khí, còn để cho ba người bọn họ lãng phí thời gian đi.

    Hắn hoàn toàn có thể cho Kình Sơn, Tạp Lỗ đi, thậm chí cho người Đan thành đến lấy cũng được.

    Hơn nữa hắn hiểu rất rõ đám người Bàn Tử, bọn hắn khẳng định nghĩ biện pháp kéo Tiểu Phong Tử xuống nước, đánh cuộc cùng hắn, Tiểu Phong Tử thua, ba cái tên này tìm ra cơ hội thở một ngụm trong huấn luyện tàn khốc, chạy về Đan thành một chuyến.

    - Ân.

    Tiểu Phong Tử rất hổ thẹn cúi đầu, đường đường Man Thần, tồn tại ngang hàng cùng Giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, Thái thượng trưởng lão Âm Trường Khiếu Phong Vân Kiếm Tông, lại bị bọn Bàn Tử thắng, thật sự cảm giác rất không có mặt mũi nhìn người.

    - Ha ha...

    Không có việc gì, thua thì thua, cũng không có chuyện may mắn gì, trước kia bọn người Bàn Tử một mực ở bên cạnh ta.

    Chứng kiến bộ dạng túng quẫn kia của Tiểu Phong Tử, Trình Cung cười an ủi hai câu.

    - Đúng a.

    Đột nhiên hai nắm đấm của Tiểu Phong Tử đụng vào nhau, giống như là bừng tỉnh đại ngộ:

    - Ta nói làm sao bọn hắn có thể thắng ta, nhất định là học cùng ân chủ ngài, bọn hắn mới có thể biết mẹ phải làm công chứ.

    - Cái quái gì vậy?

    Cái gì mẹ phải làm công, Trình Cung cũng nghe hồ đồ rồi, đến cùng đám người Bàn Tử đánh bạc cái gì cùng Tiểu Phong Tử ah.

    - Có một ngày huấn luyện xong, xương cốt trên người bọn họ gãy bảy thành, thời điểm nằm ở nơi đó khôi phục, hắn đột nhiên nói trên không trung vạn trượng xuất hiện Cực Quang, tường vân cùng với cương phong tạo thành hai cự thú giống nhau, một cái là tử một cái là mẫu, ta về sau xem xét thấy cũng rất giống Thần Thú nào đó trong truyền thuyết.

    Bọn hắn ở đó tranh luận, nói con kia là mẹ, con này là con, về sau ta cũng không biết như thế nào liền tranh chấp cùng bọn họ, cuối cùng thì đánh cuộc.

    Tình huống bên trên kia, thuần túy là một loại thiên địa dị tượng, ngay cả ta nếu không bay đến hư không vạn trượng cũng không có biện pháp ảnh hưởng, ai ngờ thật sự giống như bọn họ nói.

    Tiểu Phong Tử rất là bất đắc dĩ nói.

    Trình Cung nghe được thật sự là dở khóc dở cười, tưởng tượng vô hạn, cộng thêm khẩu tài của Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, ban đầu là đan những vật kia vào cùng một chỗ, còn dư lại chính là xem ai biên chuyện xưa hay hơn.

    Nếu như Trình Cung ở chỗ này, chết cũng có thể nói thành sống, thua nhất định là Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, cái này thật đúng là Trình Cung cùng bọn Bàn Tử đánh bạc qua, cuối cùng Bàn Tử liên thủ cùng Sắc Quỷ cũng bị Trình Cung nói tâm phục khẩu phục, ngay cả mình cũng tin tưởng, Trình Cung nói đúng là chân tướng.

    - Được rồi, để cho bọn họ nghỉ ngơi một chút cũng được, dùng lực lượng của bọn hắn bây giờ, giai đoạn tiếp theo chủ yếu là tu luyện thần thông cùng thực chiến.

    Được rồi, không nói cái này nữa, a...

    Trình Cung cười nhìn Tiểu Phong Tử nói:

    - Ẩn Linh Đao của ta bây giờ đối phó Nhân Anh bình thường coi như cũng được, nhưng mà đối phó mạnh hơn đã có chút không được, ngươi dung luyện một trăm linh bảy thanh đoản đao cùng Ẩn Linh Đao lại lần nữa, ta đoán chừng rất có thể nó sẽ trở thành linh khí thượng phẩm.

    Ngoại trừ cái này ta còn có một ít chuyện muốn thương lượng với ngươi, Man Thần Giáo của ngươi bên này giao cho người khác thoáng một phát, chờ ta trở về Đan thành một chuyến, ngươi theo ta đi một nơi.

    Chương 477: Trình lão gia tử đấu Hoàng đế

    Cự Linh tộc thiên phú dị bẩm, nhất là tộc nhân Cự Linh có được Tiên Thiên Linh Quang, lại càng không giống bình thường.

    Tiên Thiên Linh Quang luyện hết thảy, là một trong các loại lực lượng luyện chế vũ khí tốt nhất, chính là bởi vì như thế, Cự Linh tộc có thể nói là Luyện khí đại sư trời sanh.

    Cho nên Trình Cung mới để cho Tiểu Phong Tử trợ giúp mọi người luyện chế lại vũ khí một lần, Linh khí hạ phẩm đối với hắn mà nói rất dễ dàng, thậm chí hắn có thể trực tiếp hòa tan bảy thanh huyền kiếm linh khí hạ phẩm mà Trình Cung lấy được, dung nhập tinh hoa vào trong vũ khí của Túy Miêu, Bàn Tử cùng những người khác, để những vũ khí này tăng lên.

    Lần trước Trình Cung dùng Ẩn Linh Đao chống cự Tiên Thiên Linh Quang, đã cảm nhận được Ẩn Linh Đao có một loại trạng thái gần như hỏng mất, hòa tan, Trình Cung cũng đã sinh ra ý nghĩ này, để Tiểu Phong Tử trợ giúp luyện Ẩn Linh Đao một lần nữa, trợ giúp Ẩn Linh Đao cùng một trăm lẻ bảy thanh đoản đao dung hợp làm một.

    Lam Vân Đế Quốc, Vân Ca Thành, tiếng oanh minh chấn đắc cả phương viên vài trăm dặm Vân Ca Thành run rẩy, mà loại chuyện này đã không phải là ngày thứ nhất, nếu không phải bây giờ Vân Ca Thành giới nghiêm, sợ rằng rất nhiều người đã bỏ đi rồi.

    Cả Vân Ca Thành bây giờ hoàn toàn bị vây trạng thái giới nghiêm, người bình thường trừ trường hợp đặc thù thì cấm ra đường.

    Mà địa phương tượng trưng cho quyền lực cao nhất Lam Vân Đế Quốc, hoàng cung Lam Vân Đế Quốc, giờ phút này có một phần ba kiến trúc trở lên đã san thành bình địa, cho dù địa phương không có san thành bình địa cũng hóa thành một mảnh hỗn độn.

    Giờ phút này, thư phòng hoàng đế thích nhất cũng đã hủy diệt, giờ phút này hoàng đế đang được một nhóm người hộ vệ đứng ở nơi đó.

    Mình mặc long bào, trên người mang theo một cỗ khí thế quân lâm thiên hạ, cao cao tại thượng.

    Vốn là Cấm vệ quân, giờ phút này căn bản cơ hội kết nối với nhau cũng không có, ở chung quanh hoàng đế có một người áo xanh, chính là trấn quốc thần tiên đã giao thủ cùng Trình lão gia tử, ở phía sau hắn còn có một lão giả.

    Không giận mà uy, hơi thở biến ảo, cũng là lục địa thần tiên.

    Mà ở một bên khác của hoàng đế, có đứng một đám người ăn mặc không phải là người Lam Vân Đế Quốc.

    Một người đứng ở phía trước nhất, thoạt nhìn chỉ có hai mươi tuổi, trên mặt, cánh tay, chỉ cần địa phương có thể lộ ra đều có các loại văn tự kỳ quái, lộ ra vẻ vô cùng quỷ dị.

    Mà ở phía sau hắn liền đi theo một nhóm người, y phục của bọn hắn đều là áo choàng rộng, bên trên cũng mang theo đủ loại ký hiệu, vô cùng kỳ lạ huyền diệu, người lực lượng kém nhìn vài lần cũng sẽ chịu không nổi.

    - Bệ hạ, thần tử này của ngươi giống như không quá nghe lời a, trách không được nghe người ta nói, bây giờ hoàng tử Lam Vân Đế Quốc so với hoàng đế còn mạnh hơn, thần tử cũng có thể khi dễ hoàng đế, tùy tiện một quần là áo lụa thì hoàng đế cũng chọc không nổi.

    Ha hả...

    Bệ hạ không cần nổi giận, người Đồ Đằng Đế Quốc chúng ta có cái gì thì nói cái đó.

    Dù sao ở Đồ Đằng Đế Quốc chúng ta, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện như vậy.

    Thanh niên trên mặt có nhiều ký tự kia hoàn toàn không để cho hoàng đế Lam Vân Đế Quốc thể diện gì cả nói.

    - Nguyệt Minh Thái tử, năm đó chuyện tình liên quân của ngũ quốc bị phá như thế nào, Đồ Đằng Đế Quốc cơ hồ mất nước, sợ rằng ngươi không biết đi.

    Cũng đúng, khi đó ngươi vẫn chỉ là một đứa trẻ trong tả, việc này sợ rằng ngươi còn không biết, nếu không phải trẫm không muốn nhìn Trình gia tiếp tục kiêu ngạo, ngươi cho là còn có Đồ Đằng Đế Quốc các ngươi sao.

    Nếu như Đồ Đằng Đế Quốc các ngươi có lòng tin một mình đối kháng thế lực khác, cũng sẽ không tìm đến trẫm rồi.

    Hoàng đế giờ phút này cho thấy hắn thân là vua của một, khí thế hoàn toàn là đối chọi gay gắt.

    - Ha ha...

    Nguyệt Minh cuồng tiếu nói:

    - Trước khác nay khác, năm đó Lam Vân Đế Quốc thịnh thế, cũng không phải là bệ hạ khai sáng a.

    Về phần hôm nay, con của ngươi Vũ Thân Vương, Trình gia Trình Cung, Chu gia Chu Dật Phàm, còn có Nam hoang Lý Dật Phong, tất cả đều là người có thể khuấy phong vân thiên hạ này.

    Nhưng bọn hắn ở trong mắt bản Thái tử, cũng bất quá là bàn đạp cho bản Thái tử nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu mà thôi, chẳng qua bản Thái tử thân là đệ tử tông chủ, tông chủ để ta hợp tác với ngươi, mau chóng kết thúc cục diện hỗn loạn của Nam Chiêm Bộ Châu, bản Thái tử mới tới giúp ngươi một tay.

    Bản Thái tử không giống bệ hạ, cũng không giống Trình Cung, Chu Dật Phàm, Lý Dật Phong, còn con của ngươi Vũ Thân Vương nữa, các ngươi đều là người phát ngôn của người khác, mà bản Thái tử là đại biểu bản thân, cũng là người thừa kế đệ nhất tông môn hôm nay.

    Bản Thái tử là dựa vào thực lực cùng năng lực của mình nói chuyện, mặc dù hôm nay bệ hạ cũng đã là lục địa thần tiên, nhưng hoàn toàn là dựa vào dược vật tăng lên, nếu như không phải nhìn vào chuyện hợp tác, thì ngươi không có tư cách nói chuyện cùng bản Thái tử, hoàng đế mà ngay cả con mình, thần tử cũng ước thúc không được, còn nói hoàng đế sao?

    - Xua!

    Uy áp trên người Hoàng đế ầm ầm nổ tung, hắn đã là Nhân Anh kỳ tầng thứ ba, lực lượng triển khai cũng là tương đối kinh người, nhưng bất luận là người áo xanh phía sau hắn, hay là Nguyệt Minh Thái tử cùng người phía sau hắn, cũng không có cảm giác gì quá lớn.

    Khóe miệng của Nguyệt Minh Thái tử lại càng khinh thường giật giật, mà người phía sau hắn thậm chí đối với hắn nói chuyện như thế cùng hoàng đế Lam Vân Đế Quốc, cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

    Về phần phía sau hoàng đế, mặc dù người áo xanh kia khẽ cau mày, nhưng trên người Nguyệt Minh Thái tử này có một cỗ khí tức mà ngay cả hắn cũng kiêng kỵ, cường đại, tuyệt đối là cường đại, cảm giác như vậy hắn đã từng thấy qua, đây là người đã trãi qua địa hỏa ma kiếp, đạt tới Địa Anh.

    Người mạnh là vua, cho nên bọn họ cũng không có phản ứng quá lớn.

    Chẳng qua là trong lòng kỳ quái, đại ca rốt cuộc là nói thế nào vậy, sao lại hợp tác cùng Phù Văn Tông.

    Phù Văn Tông chính là thế lực sau lưng Đồ Đằng Đế Quốc, Tây Ngưu Hạ Châu trong Cửu châu hoàn toàn ở dưới sự khống chế của Phù Văn Tông, mà rất nhiều năm trước Phù Văn Tông lại bắt đầu phát triển ở Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí thành lập một cái Đồ Đằng Đế Quốc.

    Đồ Đằng Đế Quốc đánh mấy trăm năm cùng Lam Vân Đế Quốc, lẫn nhau cũng không làm gì được đối phương, nói trắng ra là, trừ quân đội phía dưới chiến đấu, còn thế lực sau lưng của mình đấu không phân ra thắng bại.

    Hoàng đế tức giận thì như thế nào, mình không phải là thần tử của Lam Vân Đế Quốc, không phải là một đạo thánh chỉ của hắn có thể quyết định sinh tử.

    Đối phương cũng không phải đơn giản là Thái tử Đồ Đằng Đế Quốc, hôm nay đạt tới Nhân Anh kỳ, vừa rồi bởi vì cả Nam Chiêm Bộ Châu phát sinh đại biến động, hắn biết được rất nhiều chuyện.

    Ở nơi này, có lực lượng có bối cảnh mới được, mà hắn không có lực lượng, chỉ là hoàng đế hôm nay của Lam Vân Đế Quốc, Lam Vân Đế Quốc còn có chút bối cảnh, nếu không như vậy mà nói, giờ phút này hắn không có tư cách nói chuyện ở chỗ này, từ tư liệu của Nguyệt Minh Thái tử mà hắn có được, mình nói hắn như vậy, chỉ sợ hắn đã sớm giết mình rồi.

    Ở Đồ Đằng Đế Quốc, bây giờ hoàng đế vốn đã không quan tâm chuyện gì rồi, bởi vì Nguyệt Minh Thái tử này vốn là Thái tử do Phù Văn Tông bồi dưỡng lên hoàng thất đế quốc, bởi vì có được thiên phú, trở thành đệ tử của tông chủ Phù Văn Tông, thậm chí ở trong vô số lần thí luyện được xác định trở thành người thừa kế Phù Văn Tông

    Bản thân Đồ Đằng Đế Quốc chỉ là một quốc gia thế tục mà Phù Văn Tông nắm trong tay, mà hắn đã được chỉ định trở thành người thừa kế Phù Văn Tông tương lai, Đồ Đằng Đế Quốc đối với hắn mà nói đã không để vào mắt.

    Đối với Đồ Đằng Đế Quốc mà nói, tông chủ Phù Văn Tông giống như Thần minh cao cao tại thượng, địa vị giống như quốc gia thế tục Bà La Đa Châu lễ bái Thần linh, Đại Tế Tự còn là người phát ngôn của Thần.

    Mặc dù mọi người quen gọi hắn là Nguyệt Minh Thái tử, nhưng ngôi vị hoàng đế Đồ Đằng Đế Quốc đối với hắn mà nói cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, cũng chính bởi vì thân phận này, hắn có thể ở trước mặt hoàng đế Lam Vân Đế Quốc rầm rĩ như thế, thậm chí ngay cả người áo xanh kia cũng không để vào mắt.

    Nguyệt Minh này nói là Thái tử Đồ Đằng Đế Quốc, nhưng hắn đại biểu là tông chủ Phù Văn Tông, thân phận còn cao hơn hoàng đế Lam Vân Đế Quốc rất nhiều.

    Không phải Hoàng đế không hiểu, chẳng qua là còn có chút không thích ứng mà thôi, dù sao trở thành hoàng đế nhiều năm như vậy, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như thế.

    - Trình Tiếu Thiên, ngươi nháo có đủ hay không, có phải muốn trẫm tiêu diệt Trình gia ngươi không.

    Chọc Nguyệt Minh Thái tử không nổi, hoàng đế mạnh mẽ ngẩng đầu, thần niệm trực tiếp xông lên lên thiên không, mang theo lửa giận khôn cùng.

    Trong thiên không, chỉ thấy toàn thân Trình Tiếu Thiên lam sắc quang mang, kiếm khí tung hoành, đang chiến đấu cùng một gã ăn mặc giống như người phía sau Thái tử.

    Phương thức chiến đấu của người này vô cùng quỷ dị, đưa tay trong lúc đó là vô số ký hiệu, mỗi một đạo ký hiệu sẽ lập tức ngưng tụ lực lượng cường đại, có lúc thi triển ra đã sớm chuẩn bị ký hiệu cường đại, ngay cả Trình Tiếu Thiên cũng bị đánh cho liên tục chống đỡ.

    - Ha ha...

    Trình Tiếu Thiên trong chiến đấu cũng cười, chẳng qua là thanh âm hắn cười làm cho người ta cảm thấy vô cùng thê lương, cuối cùng biến thành căm giận ngút trời nói:

    - Diệt đi, không phải là ngươi vẫn muốn diệt sao?

    Nếu không phải Trình Tiếu Thiên ta vì Lam Vân Đế Quốc, không phải vì những huynh đệ chết trận, đã sớm rời khỏi nơi này, ngươi thật cho là ta thích ngôi vị hoàng đế rắm chó kia của ngươi sao, ngươi cho là ai cũng ngu si nhục nhã giống như ngươi sao.

    Thân là vua một nước, lại liên hiệp địch nhân hãm hại thần tử của mình, cho dù đến giờ này còn không chịu bỏ qua cho gia tộc đã từng nâng đỡ mình, ngươi mà xứng đáng xưng Quân sao, ta phi.

    - Câm miệng, quân muốn thần chết thần phải chết, đó là nhiệm vụ của các ngươi.

    Vừa rồi bị Nguyệt Minh Thái tử nói không chút khách khí một phen, nguyên vốn là có hỏa không chỗ phát, hoàng đế bị Trình Tiếu Thiên nói như thế thì trực tiếp phát nổ:

    - Trẫm mới là hoàng đế, trẫm là thiên tử, Lam Vân Đế Quốc này là thiên hạ Chu gia ta, các ngươi chỉ là thần tử, các ngươi không có tư cách cò kè mặc cả cùng trẫm, trẫm yêu cầu các ngươi như thế nào thì các ngươi phải như thế đó.

    Từ xưa đạo lý công cao chấn chủ ai cũng hiểu, mà công lao, uy vọng đến loại trình độ như Trình Tiếu Thiên lại cực kỳ hiếm thấy, cao đến ngay cả hoàng đế như hắn làm chuyện gì cũng cẩn thận, làm cái gì trước tiên phải nghĩ đến cảm thụ của Trình Tiếu Thiên.

    Một tiếng quân lệnh của Trình Tiếu Thiên, những binh sĩ kia có thể tự sát, một tiếng quân lệnh của Trình Tiếu Thiên, so với thánh chỉ của hắn còn uy lực hơn.

    Dân chúng trong, thậm chí có người mỗi ngày dâng hương quỳ lạy, đại thần triều đình cũng phải nghe lệnh hắn.

    Những điều này hoàng đế không có biện pháp nói ra miệng, thần tử như vậy, là hoàng đế tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ.

    Vốn là hoàng đế còn có chỗ tự tin, Chu gia có chỗ dựa, mặc dù uy vọng của Trình gia trong dân gian rất cao, nhưng dù sao hắn không có thế lực cường đại ủng hộ, nhưng hai năm qua Trình Cung cường thế quật khởi, nhất là một loạt cử động ở Nam hoang đã chứng minh một việc, sau lưng Trình gia có một thế lực cường đại ủng hộ.

    Dưới tình huống như vậy, Trình gia tùy thời có thể ra tay, đến lúc này rồi, hoàng đế đã không giữ nổi bình tĩnh nữa.

    Chương 478: Băng Phong Thiên Lý

    - Thần tử, ai là thần tử của ngươi, ngay từ lúc mười mấy năm trước Trình Tiếu Thiên ta cũng đã không còn là thần tử Chu gia ngươi, ta không nợ Chu gia ngươi bất kỳ cái gì.

    Sở dĩ Trình gia ta vẫn chiến đấu, là vì Lam Vân Đế Quốc, vì trăm ngàn vạn tướng chết đi năm đó sĩ, là vì thân nhân còn sống của bọn hắn, ngươi cho là vì ngươi sao.

    Huống chi hôm nay lão tử đã đến gần Địa Anh, Nhân Anh kỳ đỉnh phong, không bị hoàng đế ngươi cùng luật pháp thế tục ước thúc, bây giờ ngươi dựa vào cái gì bảo ta chết.

    Mẹ kiếp, vẫn còn tên tiểu tử thúi nhà ta nói rất đúng, ngươi đúng là cần ăn đòn, không thu thập ngươi ngươi không biết mình họ gì.

    Một tia mấu chốt cuối cùng bị xé rách, giờ phút này trong mắt Trình Tiếu Thiên không coi hoàng đế là cái thá gì.

    - Ngươi...

    Ngươi...

    Tốt ngươi một cái Trình Tiếu Thiên, sớm biết ngươi sẽ có một ngày muốn tạo phản.

    Mặc dù đã là tồn tại Nhân Anh kỳ, nhưng giờ phút này hoàng đế vẫn giận đến tay chân run rẩy, chỉ vào Trình Tiếu Thiên trên không trung.

    - Mẹ kiếp, mười mấy năm trước nếu không phải các ngươi, Trình gia ta sao sẽ xuất hiện màn thảm kịch này, thủ hạ của ta sao lại tổn thất thảm trọng, phản, nếu Trình Tiếu Thiên ta muốn phản đã sớm phản rồi.

    Trình Tiếu Thiên càng nghĩ càng giận, càng nói càng giận.

    - Giết, giết hắn đi, Thanh Triệt, giết hắn đi.

    Hoàng đế giận tới cực điểm, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Thanh Triệt bên cạnh hạ lệnh.

    Thanh Triệt chính là người áo xanh đứng ở phía sau hoàng đế, nghe được hoàng đế ra lệnh, Thanh Triệt này hơi có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn lóe lên xuất hiện ở không trung.

    Khoát tay một cái đã có một linh khí trung phẩm hình quyển sách, trong nháy mắt trở nên to lớn, ngay lập tức có xu thế tịch quyển thiên địa, trực tiếp bao vây phương viên ngàn thước ở trong đó.

    - Muốn đánh sao!

    Trình lão gia tử nhìn thấy Thanh Triệt này xuất thủ, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đánh văng đối thủ của mình ra, Thanh Triệt này hắn đã không phải là giao thủ lần đầu tiên, biết tài nghệ của hắn cùng mình không sai biệt lắm, hôm nay liên thủ cùng người Phù Văn Tông này, mình tuyệt đối không phải đối thủ.

    - Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết bản Thái tử, con kiến lay đại thụ, buồn cười, không tự lượng sức mình, Cuồng Bạo Lôi Phù.

    Nguyệt Minh Thái tử vẫn đứng ở nơi đó kích thích hoàng đế Lam Vân Đế Quốc, đột nhiên hai tay ngưng tụ, trong tay một đạo ký hiệu trong nháy mắt phóng lên cao, thẳng vào tận trời.

    Tốc độ của ký hiệu này đã có hiệu quả gần như xé rách không gian, mau đến kinh người.

    Sau một khắc, Trình lão gia tử đang tránh né quyển sách Thanh Triệt mạnh mẽ ngẩng đầu, phạm vi ngàn thước trên đỉnh đầu hắn hoàn toàn bị tất cả cuồng lôi bao trùm, không có một góc chết, trực tiếp oanh kích xuống.

    - Xua...

    Rầm rầm rầm...

    Trình lão gia tử xông lên, cuồng bạo lôi phù của Nguyệt Minh Thái tử oanh kích xuống, trong phút chốc đã có vô số cuồng lôi trực tiếp oanh kích ở trên người Trình lão gia tử.

    Lực lượng cuồng bạo lôi phù này quá mức hung mãnh, này đã vượt qua lực lượng của Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường, mà ngay cả Thanh Triệt kia cũng vội vàng tránh né.

    - Phốc...

    Uy lực nổ tung tản ra trong nháy mắt, Trình lão gia tử vô cùng thê thảm phun ra một búng máu, trên thân thể bị thương rất nhiều, có mấy địa phương đã hoàn toàn xuyên thủng, mà lực lượng của hắn thoáng cái từ Nhân Anh kỳ đỉnh ngàn Long lực giảm xuống nhiều hơn phân nửa.

    - Bắt hắn, nhất định phải bắt hắn...

    Hoàng đế vừa nhìn thấy bộ dạng của Trình lão gia tử, lập tức thấy được hy vọng cùng cơ hội, cơ hồ nhịn không được muốn tự mình xông lên.

    Cũng may hắn còn tự mình hiểu lấy, biết cho dù Trình lão gia tử bị thương nặng hơn nữa, chỉ cần còn có một hơi cũng không phải là hắn có thể đối kháng.

    Hổ chết hùng phong tại, Long mất uy áp còn.

    Nguyệt Minh Thái tử phất tay đã làm Trình lão gia tử bị thương nặng, đối với hoàng đế Lam Vân Đế Quốc kêu gào bên cạnh lại càng không thèm nhìn.

    Nhưng mà hắn lại âm thầm hạ lệnh cho thủ hạ giết Trình Tiếu Thiên.

    Hai ngày trước nhìn Trình Tiếu Thiên nháo, hắn chính là cố ý muốn nhìn hoàng đế Lam Vân Đế Quốc làm trò cười, nhưng đối với người năm đó phá hư đại kế Đồ Đằng Đế Quốc, ở trong chiến đấu thế tục bình thường làm cho Đồ Đằng Đế Quốc bị hao tổn nghiêm trọng, hắn là Thái tử Đồ Đằng Đế Quốc, tất nhiên căm hận trong tận xương tủy.

    Mặc dù bằng thân phận địa vị của hắn hôm nay, tranh đoạt thế tục hắn đã không để vào mắt, nhưng Trình gia này từ đáy lòng hắn vẫn muốn diệt trừ, hoàn toàn diệt trừ, tránh cho bọn họ làm hư đại kế của mình lần nữa.

    Về phần Trình Tiếu Thiên này nói muốn giết mình, Nguyệt Minh Thái tử căn bản không để trong lòng, cho dù sau lưng Trình gia hắn có người ủng hộ, nhưng thế lực này cũng không dám công khai động vào mình, chỉ bằng gia tộc thế tục như Trình gia, làm sao có thể đối kháng cùng mình.

    Lúc này nhìn hỏa hầu cũng không xê xích gì nhiều, Nguyệt Minh Thái tử trực tiếp xuất thủ.

    - Sưu!

    Lần này, tất cả mọi người cảm giác được trong thiên địa có một cỗ lạnh lẽo, coi như là cảnh giới Nhân Anh cũng nhịn không được rùng mình một cái, sau một khắc, không đợi thủ hạ của Nguyệt Minh Thái tử cùng Thanh Triệt xuất thủ, một đạo bạch quang chợt lóe lên, trực tiếp mang Trình Tiếu Thiên đi.

    - Tốc độ thật nhanh, không tốt, Liệt hỏa phù.

    Tốc độ này quá nhanh, cũng không mấy người có thể thấy rõ ràng, chỉ có Nguyệt Minh Thái tử kịp phản ứng, nhưng thời điểm thân thể của hắn muốn động, lập tức nhận thấy được không đúng.

    Đột nhiên trong lúc đó hắn khoát tay, ký hiệu trên thân thể nguyên chuyển, một ký hiệu ngọn lửa đặc biệt trong cơ thể bay ra, trực tiếp hóa thành một đoàn hỏa diễm khổng lồ phóng lên cao.

    - Xua...

    Thẳng đến lúc này, mọi người mới nhìn thấy cả hoàng cung bị băng sương bao trùm, phòng ốc nứt nẻ, vốn là mặt trời nhô lên cao, nhưng giờ phút này cả hoàng cung giống như Băng Cung.

    Chỉ có Nguyệt Minh Thái tử kịp thời bộc phát Liệt hỏa phù, kịp thời ngăn cản băng hàn, bảo vệ địa phương mấy trăm mét chung quanh hắn hoàn hảo.

    Mặc dù Hoàng đế cũng đã đạt tới Nhân Anh kỳ, nhưng hắn so với Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất bình thường cũng kém rất nhiều, chớ đừng nói chi là những thứ khác.

    Bản thân ngay cả thần thông cũng không biết nắm giữ, hoàn toàn dựa vào dược vật tăng lên mà thôi, giờ phút này nhìn thấy pháp thuật bực này sớm đã sợ đến kinh hồn táng đảm.

    Nhìn lại chung quanh, mặc dù người trong hoàng cung đã sớm sơ tán, nhưng vẫn có rất nhiều Long vệ, Cấm vệ quân ở chung quanh nơi này, nhưng chỉ trong một chiêu, toàn bộ Long vệ trong hoàng cung đã bị đông lạnh thành tượng băng, Cấm vệ quân càng không cần phải nói.

    Mà ngay cả mấy Thoát Tục Kỳ đỉnh phong, còn có hai gã có Long lực ở rất xa, ở dưới một chiêu này cũng trực tiếp bị đóng băng, sinh cơ hoàn toàn hủy diệt, giờ phút này chỉ cần hơi chút đụng chạm xuống, bọn họ sẽ vỡ vụn hoàn toàn.

    Kinh khủng, lực lượng thật là khủng khiếp!

    Trình gia, chẳng lẽ đây chính là lực lượng ẩn núp sau lưng Trình gia sao?

    - Băng Phong Thiên Lý, đây là thần thông chỉ có Tuyết Ưng nhất tộc mới có, không nghĩ tới Trình gia lại có tồn tại bực này, đã là trình độ Đại Yêu Vương.

    Nhưng nhìn bộ dáng, lực lượng cũng không quá tinh thuần, đoán chừng là vừa mới đạt tới Đại Yêu Vương.

    Tốc độ của Tuyết Ưng nhất tộc này ở trong yêu thú cũng xếp hạng trước mười, coi như mình muốn giết nó, sợ rằng cũng tốn rất nhiều công sức, mình có nên giết hắn không?

    Trong lòng Nguyệt Minh Thái tử đang cân nhắc, đột nhiên thấy hoàng đế ở một bên lo lắng, sợ hãi, nhưng trong mắt lại tràn đầy sát ý kinh khủng, hắn đột nhiên cười cười.

    - Tông chủ nói thiếu người kia một nhân tình, lại thêm thế cục Nam Chiêm Bộ Châu hôm nay rất hỗn loạn, các thế lực lớn tranh đoạt, trăm năm thú triều sắp bộc phát, lần này yêu tộc là hạ quyết tâm, lúc này hợp tác cùng Lam Vân Đế Quốc là sáng suốt nhất, cho nên ta đồng ý.

    Hừ, Yêu tộc, Lý Dật Phong, Chu Dật Phàm, Trình Cung, Vũ Thân Vương, mặc dù sau lưng bọn họ đều có thế lực chống đỡ thì như thế nào, chẳng lẽ mình e ngại mấy phế vật bọn họ.

    Mà vị hoàng đế này càng là phế vật trong phế vật, mình hợp tác cùng hắn quả thực tựu là một loại sỉ nhục, cũng tốt, lần này giúp tông chủ làm một việc, chặt đứt Tống gia kia, chỉ cần giết Tống Phúc còn sống kia, vậy Tống gia hoàn toàn bị chặt đứt.

    Về phần hoàng đế này, vừa lúc để cho hắn cùng Trình gia người mình đánh người mình, đến lúc đó Trình Vũ Dương cùng Thiên Hồ quân đoàn của hắn xảy ra vấn đề, mình sẽ dễ dàng để đại quân Đồ Đằng Đế Quốc quét ngang Lam Vân Đế Quốc.

    Cho đến lúc này, tự mình ra mặt thu thập những người đại biểu mấy thế lực lớn khác của Cửu Châu đại địa, phía dưới liền để cho quân đội Đồ Đằng Đế Quốc quét ngang.

    - Nguyệt Minh Thái tử, ngươi cũng thấy đấy, Trình Tiếu Thiên này rất khó dây dưa.

    Lần này ngươi động thủ với hắn, hắn tuyệt đối sẽ không tiếc hết thảy đối nghịch, nếu như bây giờ ta và ngươi không liên thủ tiêu diệt hắn, kia ngoại trừ chính hắn ra, hắn còn nắm trong tay mấy trăm vạn quân đội, sợ rằng cũng sẽ trực tiếp động thủ đối với Đồ Đằng Đế Quốc.

    Hoàng đế trực tiếp quay đầu nhìn về phía Nguyệt Minh Thái tử, hy vọng hắn liên hiệp trước tiêu diệt Trình Tiếu Thiên, chỉ cần tiêu diệt Trình Tiếu Thiên, sau đó sẽ nghĩ biện pháp tiêu diệt Trình Cung, bằng tình huống bây giờ có lão tổ tông ra mặt, mặc dù Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương kia nắm đại quân trong tay, nhưng mà sẽ không khó đối phó giống như trước.

    Hai nước giao chiến, nếu như lục địa thần tiên tùy ý giết chóc sẽ bị trừng phạt, hơn nữa là trừng phạt rất nghiêm trọng, nhưng bên trong bổn quốc mình, mình trực tiếp cho bọn hắn một cái tội danh bắt bọn họ, giết bọn hắn, ai cũng không trông nom được.

    - Bệ hạ nghĩ thật đơn giản, mới vừa rồi cứu Trình Tiếu Thiên đi kia gọi là Tuyết Ưng, trình độ đã là Đại Yêu Vương, mặc dù vừa mới đạt tới Đại Yêu Vương, lực lượng không tính quá mạnh mẽ, nhưng tốc độ của nó không gì sánh, cho dù có tồn tại Địa Anh xuất thủ, chỉ cần bọn họ muốn chạy trốn mà nói, thì không thể nào giết được bọn họ, huống chi ta còn có chuyện, sẽ lập tức rời đi.

    - Tuyết Ưng...

    Đại Yêu Vương...

    Lập tức rời đi...

    Hoàng đế mở to mắt, hoảng sợ, phẫn nộ, tức giận nhìn Nguyệt Minh Thái tử.

    Vốn là hắn tới đàm phán, nhận được mệnh lệnh của lão tổ tông mình, đã đồng ý phối hợp bọn họ, huống chi đầu tiên đối phó vẫn là Trình gia, ai ngờ hắn đột nhiên nổi điên, thậm chí bên đường đả thương nặng người Tống gia, sau lại hoàng đế mới biết được đó là thê tử Ngọc Trúc của Tam thiếu gia Tống Phúc, một trong tứ đại hại Vân Ca Thành, làm cho nàng sanh non, nghe nói lúc hài tử đi ra đã có hình người, hơn nữa còn là nam nhi.

    Thời điểm Hoàng đế mới vừa biết tin tức kia, cũng chỉ là cảm giác Nguyệt Minh Thái tử có chút không giải thích được, nhưng mà cũng không có quá để ý.

    Bởi vì ai cũng biết Tống Phúc háo sắc, nữ nhân vô số, mặc dù biết đàn ông Tống gia mỏng manh, nhưng hoàng đế cũng không để ý.

    Lại không nghĩ rằng, sau đó Trình Tiếu Thiên sát nhập hoàng cung, nếu không phải đàm phán cùng Nguyệt Minh Thái tử, Thanh Triệt cùng một gã trấn quốc thần tiên khác ở bên người, lúc ấy thật đúng là nguy hiểm rồi.

    Lúc ấy người bị Trình Tiếu Thiên đánh bị thương nặng có mấy ngàn, cả hoàng cung cơ hồ bị hắn san thành bình địa, sau đó hắn chiến một trận cùng Thanh Triệt.

    Tiếp theo mấy ngày vẫn không ngừng, thẳng cho tới hôm nay.

    Hoàng đế đối với phản ứng này của Trình Tiếu Thiên quả thực là vừa tức vừa không giải thích được, cũng không còn mẹ nó giết tôn tử của ngươi, ngươi điên cái gì chứ.

    Chương 479: Đã biết rồi!

    Chẳng lẽ hắn biết mình hợp tác cùng Nguyệt Minh Thái tử, đầu tiên muốn diệt trừ đối phó Trình gia bọn họ, cho nên cố ý mượn chuyện này nháo loạn?

    Khả năng này là Hoàng đế thấy lớn nhất, dù sao đã vạch mặt cùng Trình gia rồi, nhưng thật ra nguyên nhân gì cũng không trọng yếu rồi, ít nhất hắn không có làm một nữ tử như Ngọc Trúc bị thương nặng, cùng không làm nàng bị sinh non, đối với hoàng đế mà nói, này coi là chuyện gì.

    Hắn lúc đó căn bản không tưởng tượng được, càng thêm không biết, chuyện này sẽ dẫn phát hậu quả như vậy.

    Giờ phút này hắn chẳng qua là cảm giác, Nguyệt Minh Thái tử gây ra chuyện, cứ như vậy muốn bỏ đi sao, hơn nữa hắn muốn mượn lực lượng Nguyệt Minh Thái tử đối phó Trình gia.

    Để hắn khó chịu chính là, mặc dù lão tổ tông có mệnh lệnh, nhưng mà không có phái lực lượng cường đại cho mình, đây mới là để hắn buồn bực.

    Nếu có đủ lực lượng, thì hắn đâu cần nhìn sắc mặt Nguyệt Minh Thái tử, Nguyệt Minh Thái tử cũng không dám nói những lời đó với mình.

    - Bất quá bệ hạ yên tâm, nếu là hợp tác, ta sao lại không giúp bệ hạ.

    Thực lực của Hách Lộc rất mạnh, nếu quả thật liều mạng mà nói, cho dù Địa Anh bình thường cũng không sợ, mặt khác ta lưu lại hai gã lục địa thần tiên cùng năm tên thủ hạ có một Long lực cho bệ hạ điều khiển.

    Có bọn hắn, cho dù Tuyết Ưng liên thủ cùng Trình Tiếu Thiên, cộng thêm người của ngươi, bảo vệ bản thân mình cũng không thành vấn đề, còn dư lại là vấn đề nội bộ của bệ hạ, những thứ này ta thật sự giúp không được gì, nếu như bệ hạ thật sự giải quyết không được, có thể liên lạc Vũ Thân Vương một chút, nghe nói hắn ở Bà La Đa Châu rất uy phong, ha ha, bệ hạ, còn lại là nhìn ngươi đó.

    Nguyệt Minh Thái tử vẫy tay một cái, sau khi người trên trung mới vừa rồi chiến đấu cùng Trình Tiếu Thiên xuống tới, những ký hiệu trên thân thể của hắn chớp động, sau đó người của hắn trực tiếp biến mất trên không trung.

    Vân Ca Thành, tất cả vệ binh chung quanh phủ Trấn Quốc Công cũng đã rút lui, cả phủ Trấn Quốc Công đã không có những nhân viên khác, đây là thời điểm phủ Trấn Quốc Công xảy ra đại sự, đây là trạng thái dự tính có thể có tình huống chiến đấu vượt qua bình thường mới có.

    - Xua...

    Phi hành tốc độ cao nhất, đột nhiên hạ cánh, sau khi bụi đất tản đi, liền thấy Tống Chiến Thiên hôm nay bằng thân thể Tuyết Ưng khổng lồ xuất hiện.

    - Thình thịch...

    Trình Tiếu Thiên đứng ở trên thân thể của Tuyết Ưng khổng lồ trực tiếp ngã xuống trên mặt đất, hiển nhiên thương thế vô cùng nặng.

    - Đại soái, ngươi... ngươi cần gì phải như vậy?

    Tống Chiến Thiên vội vàng quay người lại, pháp lực khổng lồ trực tiếp trợ giúp Trình Tiếu Thiên khôi phục.

    - Phốc!

    Tống Chiến Thiên liên tiếp phun ra vài bún máu, sau đó nhét mấy viên đan dược vào trong miệng, nét mặt cũng khôi phục ít nhiều, dù sao hắn đã trở thành Nhân Anh kỳ đỉnh phong, năng lực khôi phục vẫn còn tương đối mạnh.

    - A...

    Trình Tiếu Thiên lộ vẻ sầu thảm cười nói:

    - Năm đó, mặc dù ta Thống soái ngàn vạn đại quân, nhưng không có năng lực trợ giúp các ngươi, hôm nay lại xuất hiện chuyện bực này, ta phải nói với tiểu tử thúi kia như thế nào, nói với Tiểu Phúc Tử như thế nào.

    - Là lỗi của ta, ta không nên cho nàng đi ra, không nên, chẳng lẽ Tống gia ta thật sự...

    Tống Chiến Thiên giờ phút này với thân thể Tuyết Ưng khổng lồ không ngừng run rẩy, nét mặt vô cùng kích động, huyết lệ cũng chảy xuống.

    - Nếu như tiểu tử thúi kia ở Nam hoang, giờ phút này hẵn cũng đã biết.

    Trình Tiếu Thiên nói:

    - Chuyện lần này không có đơn giản như vậy, những người đó đột nhiên xuất hiện, thậm chí cấu kết cùng hoàng đế ngu ngốc kia, Vũ Dương cùng đám người Trình Cung nơi đó sợ rằng có vấn đề.

    Ta có thể làm chỉ có thể như vậy, một mặt là báo thù cho hài tử sinh non kia, xả giận cho Tống gia ngươi, để cho bọn họ biết chúng ta không phải ai muốn đụng cũng được.

    Còn một điều, ta muốn xem bọn họ có ý gì, bọn chúng có năng lực giết hết nhóm người Ngọc Trúc, tại sao lại không giết, sau đó dẫn dụ ta đến, hay là muốn mượn cái này dẫn bọn người Trình Cung trở lại, sau đó đối phó bọn họ, nhưng tình huống này hình như cũng không phải.

    Còn nữa, Trình Cung có thể trị hết bệnh cho Tiểu Phúc Tử, nhất định có thể làm cho Tống gia ngươi nối dõi tông đường.

    Tuyết Ưng khổng lồ nghe Trình Tiếu Thiên nói xong mà ngây người, cuối cùng liên tục gật đầu, nếu như không phải là muốn cứu trị Ngọc Trúc, nếu như không phải bởi vì còn một tia hy vọng này, hắn đã sớm đi liều mạng.

    Mà bây giờ nghe Trình Tiếu Thiên nói như thế, hắn không khỏi cảm khái, đại soái suy nghĩ đúng là khác hẵn mình.

    Xem ra sau khi gặp chuyện không may, đại soái bảo mình cứu trị Ngọc Trúc, hắn tự mình sát nhập hoàng cung, muốn giết hoàng đế, muốn bắt những người Đồ Đằng Đế Quốc ra, còn là vì tránh cho mình thật sự liều mạng, bảo vệ mình đồng thời hắn cũng có những mục đích khác.

    Lúc này đã qua mấy ngày rồi, Tống Chiến Thiên đã tỉnh táo lại, mặc dù mối hận này rất sâu, nhưng hắn vẫn có thể nghe được lời của Trình Tiếu Thiên.

    Nếu như mình vọng động lần nữa, như thế sẽ gây ra động tĩnh lớn, Trình Cung đang ở Nam hoang, còn có Trình Vũ Phi nữa đang trấn thủ Man Tộc đông nam, Trình Vũ Dương trấn thủ tây phương Đồ Đằng Đế Quốc chẳng phải cũng sẽ lâm vào bị động, rất dễ dàng bị đối phương tính toán.

    Chẳng qua là, đứa cháu còn chưa ra đời kia của mình...

    Nam Hoang, trên một toà núi nhỏ, bên trong mấy dặm chung quanh toàn bộ đều là thi thể yêu thú, hôm nay trăm năm thú triều sắp tới, nơi nơi đều là yêu thú cường đại.

    Chỉ là nhìn số yêu thú chết chung quanh ngọn núi nhỏ này, yếu nhất cũng là yêu thú tám chín cấp, Yêu Tu, Yêu Tướng cũng có mấy trăm.

    Loại trình độ này, trước kia coi như là công hãm một toà thành có mấy vạn người trấn thủ cũng không có vấn đề gì rồi, nhưng giờ phút này bị giết toàn bộ.

    Mà ở trên núi nhỏ này, một thân ảnh cực lớn đứng ở dưới ánh mặt trời, lộ ra vẻ vô cùng to lớn.

    Khi dương quang từ từ biến mất, dư quang mặt trời lặn chiếu xạ cái bóng của hắn, mới nhìn thân ảnh khổng lồ kia rõ ràng, thì ra là một người béo tròn, hai tay đặt ở bụng, bởi vì hắn đã không có eo, đang đắc ý khi vừa mới diệt sát một Yêu Tướng.

    - Aii, nhân sinh a, vô địch rất tịch mịch, tịch mịch như tuyết, đang ở cao xử bất thắng hàn a!

    Đây chính là Bàn Tử rời Đan thành không lâu, người đang trên đường trở về, hôm nay đám người Bàn Tử rất cố chấp, cho dù yêu thú hoành hành Nam hoang, bọn họ lại một đường giết qua.

    Kết quả chọc giận Yêu Tướng cường đại gần đây, có được năng lực đặc thù, có thể so với Yêu Vương bình thường, dẫn dắt mười mấy vạn yêu thú cường đại công kích bọn họ.

    Kết quả chính là, bị ba người bọn họ rất thoải mái phát tiết, giết chết toàn bộ.

    - Hai ta thử một chút.

    Nhưng thật ra mới vừa rồi giết hung nhất chính là Túy Miêu, giờ phút này hắn nằm ở nơi đó, trên thân thể có mấy trăm vết thương.

    Dù sao đây là mười mấy vạn yêu thú cường đại, không phải là nói giỡn.

    Nếu không phải bọn họ có đủ đan dược mà nói, vậy lần này cũng bị mệt chết.

    Cho dù như thế, Túy Miêu xông lên hung nhất, vết thương cũng nhiều nhất.

    - Đoàn kết, nhất định phải đoàn kết, khi nhỏ không ai dạy ngươi hay sao, đoàn kết sẽ làm được hết thảy.

    Đối đãi địch nhân cần hung ác, nội bộ yêu cầu giữ vững đoàn kết tuyệt đối, cho nên trong nội bộ chúng ta không thể phát sinh bất kỳ tranh đấu gì, huống chi bây giờ thương thế ngươi nặng như vậy, ta sao có thể đánh với ngươi chứ.

    Ta là cái loại thừa dịp người bệnh, muốn mạng người sao?

    - Phải.

    Cơ hồ là đồng thời, Sắc Quỷ cũng là thương thế thảm trọng, cùng Túy Miêu đồng thời đáp.

    - Ta phi, hai người các ngươi không có lương tâm, ta chỉ là diễn luyện thân pháp một lát, rồi nói tiếp ba người chúng ta đang suy yếu, vạn nhất có yêu thú tới nữa thì nguy hiểm, ngươi nhìn xem, giảo hoạt tựa như con Yêu Tướng này, nó ẩn núp rất lâu, cuối cùng mới lao ra, nếu không phải ta giữ vững thể lực cùng lực chiến đấu, vậy thì nguy hiểm a.

    Ta đây gọi là trí tuệ, là người nhìn xa, không so đo với các ngươi nữa.

    Bàn Tử thấy bộ dạng của Sắc Quỷ cùng Túy Miêu, đắc ý nói.

    Sắc Quỷ cùng Túy Miêu đồng thời khinh bỉ hắn, bắt đầu vận chuyển công lực thúc dục dược lực, mau sớm khôi phục lực lượng.

    - Thật sảng soái a, lần này trở về Đan thành cũng đã như vậy, nếu là trở về Vân Ca Thành hẳn là đã nghiền a.

    Thật có một loại cảm giác diệu tổ quang tông, đám người đại thúc, Anh Hùng hoàn toàn bị chúng ta vứt ra phía sau rồi, không nghĩ tới thậm chí ngay cả bọn người Trình Trảm cũng không phải là đối thủ của ta rồi, ngay cả Bạch thúc cũng không được.

    Aii, theo tốc độ này, vượt qua Man Ngưu Vương, Thanh Xà Vương chẳng qua là chuyện sớm hay muộn thôi, đoán chừng sẽ không lâu, ha ha, ta thật là càng ngày càng bội phục mình rồi, các ngươi có nhớ tư thế chiến đấu oai hùng của ta lúc trở về hay không.

    Bàn Tử cũng bị thương, nhưng không nghiêm trọng lắm, ngồi ở đó cảm khái chuyện tình vừa mới trở về Đan thành.

    Mặc dù ba người bọn họ bị Tiểu Phong Tử thao luyện chết đi sống lại, nhưng vừa về tới Đan thành mới phát hiện, tiến bộ của bọn hắn quả thực dùng phi tốc để hình dung.

    Túy Miêu trở về khá hơn một chút, hắn chẳng qua là tìm Man Ngưu Vương cùng Thanh Xà Vương khiêu chiến, mặc dù cuối cùng không địch lại, nhưng cũng có năng lực tự bảo vệ mình, này đã làm cho người ta rất là rung động rồi.

    Về phần Bàn Tử, liền loại Man Ngưu Vương cùng Thanh Xà Vương ra, còn những người khác đều đánh một lần, đầy đủ uy phong.

    Trước kia Bàn Tử ở sòng bạc đã sớm quen quét ngang hết thảy, nhưng trong chiến đấu thì chưa từng có như thế, cho nên dọc theo đường đi Bàn Tử không ngừng nhắc tới cái này, Sắc Quỷ cùng Túy Miêu sớm đã miễn dịch rồi, hoàn toàn coi như hắn không tồn tại.

    - Được rồi, ngươi nói lần này chúng ta cố ý trì hoãn mấy ngày ở Đan thành, trên đường trở về lại trễ nải một chút, trở về Tiểu Phong Tử có thể điên cuồng hơn hay không a?

    Đột nhiên, Bàn Tử nghĩ tới Tiểu Phong Tử, mặc dù lực lượng tăng lên, uy phong rất thoải mái, nhưng nghĩ tới Tiểu Phong Tử huấn luyện, hắn nhịn không được rùng mình một cái.

    Đừng nói là hắn, mà ngay cả Túy Miêu cùng Sắc Quỷ cũng giật mình một cái.

    - Chắc có lẽ!

    Túy Miêu suy nghĩ một chút, sau đó khẳng định nói, nhưng nói xong lại cảm giác lạnh người, vội vàng lấy hồ lô rượu ra uống vài hớp.

    - Ta phi, chúng ta tu luyện như thế đã là quá đánh sợ rồi, đừng nói ra những chuyện tình dọa người như vậy, vạn nhất tẩu hỏa nhập ma thì làm sao bây giờ.

    Sắc Quỷ sợ hãi nói.

    - Nhân sinh a, phải có khổ cực mới có thành tựu.

    Bàn Tử tự mình lắc đầu cảm thán nói.

    Sắc Quỷ vừa định khinh bỉ Bàn Tử, đột nhiên tiếng chim bồ câu vang lên, hắn lập tức gọi chim bồ câu xuống, đưa tay lấy thư tín ra, bây giờ chuyện tình làm hắn để ý không nhiều lắm, nhưng gần đây coi như là bình tĩnh không có đại sự gì, hôm nay hắn thấy bồ câu tới thì hơi lạ, sau khi xem xong thì hắn cứng cả người.

    Nhưng vào lúc này, Bàn Tử, Túy Miêu đồng thời nhìn về phía Sắc Quỷ, bởi vì bọn họ cũng cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ điên cuồng dâng lên.

    Chương 480: Ai, là ai?

    - Xua...

    Lực lượng khổng lồ điên cuồng bộc phát ra, làm cho thi thể yêu thú nằm chung quanh Sắc Quỷ nổ tung.

    Làm cho người giật mình chính là, Bàn Tử cùng Túy Miêu ở bên cạnh trước tiên cảm ứng được, giờ phút này lực lượng trong cơ thể Sắc Quỷ hoàn toàn lộn xộn rồi.

    - Ta dựa vào, ngươi sẽ không thật sự tẩu hỏa nhập ma chứ?

    Bàn Tử cả kinh, người đã xông lên.

    So với hắn nhanh hơn chính là Túy Miêu, đã xông lên trước, một chưởng trực tiếp đặt trên đỉnh đầu Túy Miêu, lực lượng mênh mông trợ giúp hắn trấn áp pháp lực hỗn loạn trong cơ thể kia.

    - Dựa vào, tại sao có thể như vậy, ngươi... rốt cuộc làm sao vậy?

    Bàn Tử xông lên cũng bị dọa ngất rồi, đột nhiên nghĩ đến thư tín vừa rồi, hắn vội vàng cầm lên xem.

    - Phốc...

    Sắc Quỷ vừa mới bị tẩu hỏa nhập ma, đột nhiên phun ra một búng máu, trực tiếp đánh bay tờ giấy trong tay Bàn Tử ra ngoài, tờ giấy hoàn toàn vỡ vụn, mà cả người hắn cũng mềm nhũn, lâm vào trong hôn mê.

    - Lão Tam, con mẹ nó ngươi sao vậy, dựa vào...

    Bàn Tử trực tiếp ôm lấy Sắc Quỷ, thân thể cũng có chút run rẩy, nụ cười bất cần đời vừa rồi kia cũng không còn, chỉ có lo lắng, hoảng sợ, đây là sao vậy.

    - Ân...

    Túy Miêu rên lên một tiếng, lỗ mũi, lỗ tai thậm chí khóe mắt cùng trong miệng toàn bộ đều là máu, mặc dù lực lượng của Sắc Quỷ kém hắn không ít, nhưng mà đã đột phá Long lực, có được mười tám Long lực, lại thêm vừa rồi Túy Miêu tiêu hao rất lớn, thương thế cũng không nhẹ, giờ phút này trợ giúp Sắc Quỷ trấn áp lực lượng hỗn loạn trong cơ thể, đối với hắn mà nói khó khăn rất lớn.

    Mà giờ khắc này, Bàn Tử muốn nhúng tay cũng không được, nếu như hắn nhúng tay vào còn lộn xộn hơn, thấy tình huống của Túy Miêu, Bàn Tử khẩn trương liếc mắt nhìn Túy Miêu, vừa liếc mắt nhìn Sắc Quỷ.

    Này rốt cuộc là thế nào, mới vừa rồi là gì?

    - Xua!

    Đột nhiên, lực lượng trong cơ thể Sắc Quỷ lại xuất hiện tăng vọt, trong khoảng thời gian này hắn tu luyện, mặc dù lực lượng tăng lên nhanh, nhưng có Tiểu Phong Tử trợ giúp hắn tích tụ lực lượng càng mạnh.

    Thời điểm Túy Miêu giúp hắn trấn áp lực lượng hỗn loạn ở trong cơ thể, hắn rốt cục thanh tĩnh trong nháy mắt, thậm chí kích phát cỗ lực lượng trong cơ thể kia, đột nhiên lực lượng bộc phát, trực tiếp chấn Túy Miêu bay ra ngoài mấy trăm mét.

    - A...

    Sắc Quỷ mạnh mẽ đứng lên, hai tay trực tiếp nắm lấy cánh tay Bàn Tử.

    - Hài tử...

    Con ta...

    Con ta không có, không có...

    Bọn họ giết con ta...

    Ngọc Trúc trọng thương, con ta bị chết non, là một nam hài, là một nam hài a...

    Sắc Quỷ giống như điên cuồng, nước mắt không ngừng chảy xuống, gắt gao nhìn chằm chằm Bàn Tử.

    Bởi vì hắn dùng sức quá mức, mà giờ khắc này Bàn Tử không dám dùng lực lượng bảo vệ mình, sợ chấn thương Sắc Quỷ.

    Cho nên mười ngón tay của Sắc Quỷ, giờ phút này đã đâm vào trong thịt Bàn Tử

    Mười ngón tay, hoàn toàn cắm vào trong thịt, hơn nữa còn dùng sức, làm cho Bàn Tử loạng choạng.

    Máu tươi không ngừng chảy ra, nhưng Bàn Tử căn bản không có để ý, tùy ý để Sắc Quỷ dùng sức lay động, thậm chí thịt trên cánh tay cũng vỡ ra một số.

    - Ai?

    Là ai?

    Nước mắt của Bàn Tử đã chảy, hắn đau lòng cho huynh đệ của mình, đau lòng cho hài tử chưa ra đời kia, về phần đau đớn trên cánh tay kia đã sớm không còn trọng yếu nữa, hắn tùy ý cho Sắc Quỷ làm gì thì làm, trong mắt tràn đầy phẫn nộ cùng sát khí tới cực điểm.

    Hài tử đã xảy ra chuyện, tình huống Tống gia bọn hắn cũng biết, mặc dù sau này có thể có đứa khác, nhưng theo lực lượng bọn họ tăng lên mới dần dần biết được, chuyện này tuyệt không phải là nhằm vào nữ nhân của Tống gia đơn giản như vậy.

    - Xua...

    Mới vừa rồi Túy Miêu bị đánh bay ra ngoài, nghe được Sắc Quỷ rống giận, người mạnh mẽ nhảy lên, Tử Kim Bàn Long Thương đã bay ra từ trong cơ thể, Túy Miêu trực tiếp bắt được Tử Kim Bàn Long Thương, thân hình chợt lóe lên đã xuất hiện bên cạnh ở Sắc Quỷ.

    Nói cái gì cũng không nói, trực tiếp vận chuyển lực lượng, Tử Kim Bàn Long Thương kia giống như là sống lại, hoàn toàn bị pháp lực thúc dục bành trướng dưới thân thể, Túy Miêu trực tiếp dùng Tử Kim Bàn Long Thương mang theo Túy Miêu cùng Bàn Tử chuyển phương hướng, trực tiếp bay về phía Vân Ca Thành.

    Bên trong cấm địa Man Thần Giáo, Trình Cung đang dùng pháp lực không ngừng điều khiển Ẩn Linh Đao, chung quanh Ẩn Linh Đao là một trăm lẻ bảy thanh đoản đao đang bay múa, giờ phút này Ẩn Linh Đao ở dưới Tiên Thiên Linh Quang của Tiểu Phong Tử, đã dần dần có khuynh hướng tan rã.

    Phá rồi lại lập, chính là trước muốn phá vỡ Ẩn Linh Đao này, sau đó sẽ cho một trăm lẻ bảy thanh đoản đao dung hợp.

    Trình Cung sử dụng Ẩn Linh Đao lâu như vậy, theo lực lượng tăng lên đã hoàn toàn luyện hóa Ẩn Linh Đao, hắn đã sớm cảm nhận được trong Ẩn Linh Đao này có một trăm lẻ tám khiếu.

    Giống như là huyệt vị trên thân thể con người, những huyệt khiếu này vô cùng nhỏ, so với một trăm lẽ bảy thanh đoản đao thì không tương xứng, nhưng Trình Cung cũng không phải muốn lắp đoản đao vào mấy huyệt khiếu này.

    Lúc ban đầu hắn muốn dung hợp, chẳng qua là luyện chế chúng nó lại một lần, cho đến khi thời điểm Tiên Thiên Linh Quang của Tiểu Phong Tử đánh vào, Trình Cung mới cảm nhận được Ẩn Linh Đao này biến hóa.

    Dưới sự kích thích của Tiên Thiên Linh Quang, một trăm lẻ tám khiếu bên trong Ẩn Linh Đao này bắt đầu giản nở, mà trong khoảng thời gian này Trình Cung đi Bà La Đa Châu, Trình Cung cũng đặt Ẩn Linh Đao cùng một trăm lẻ bảy thanh đoản đao này trong không gian ngoại đỉnh, qua nhiều lần quan sát, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao này khẳng định có quan hệ cùng một trăm lẻ tám khiếu này, chẳng qua là còn thiếu một cái gì đó mà hắn chưa biết được.

    Lần này ở dưới Tiên Thiên Linh Quang của Tiểu Phong Tử, Ẩn Linh Đao này bắt đầu phân giải.

    - Thình thịch!

    Khi tầng ngoài Ẩn Linh Đao vỡ vụn na, Trình Cung cũng sững sờ.

    - Bán thành phẩm, lực lượng người này hẳn không phải là quá mạnh mẽ, khẳng định không tới Địa Anh.

    Nhưng có thể luyện chế ra linh khí trung phẩm, vượt cấp luyện chế, thật khó được.

    Nhưng trong này thật sự bất đồng, trong này thậm chí đã rất đến gần trình độ linh khí thượng phẩm, nhưng mục đích của người này hiển nhiên không phải dừng lại ở đây, hắn muốn luyện chế Linh khí tuyệt phẩm cường đại hơn.

    Cho nên mới luyện chế một nửa rồi ngừng lại, cái ý nghĩ này thật sự rất kỳ diệu, một trăm lẻ tám khiếu, đối ứng số lượng chu thiên, có ý tứ.

    Thời điểm Tiểu Phong Tử ở trước mặt Trình Cung không khẩn trương, có thể nói rất tùy ý, lúc này thật bất ngờ nhìn Ẩn Linh Đao bán thành phẩm đến gần linh khí thượng phẩm kia, một trăm lẻ tám khiếu bên trên đã có thể rõ ràng cảm nhận được.

    Mặc dù lực lượng Trình Cung bây giờ không phải là rất mạnh, không có biện pháp so sánh cùng ban đầu, nhưng nhãn lực cùng học thức vẫn còn.

    Những gì Tiểu Phong Tử học được, chín thành là Trình Cung dạy cho hắn, hắn có thể nhìn ra, tự nhiên Trình Cung cũng đã nhìn ra.

    - Đường nét độc đáo, ý nghĩ thiên mã hành không, trước hòa tan những đoản đao này ra đã.

    Trình Cung vừa nói, chỉ chỉ những đoản đao kia.

    Ánh mắt Tiểu Phong Tử đảo qua, khẽ buông thả một số Tiên Thiên Linh Quang, những đoản đao này ngay cả linh khí trung phẩm cũng không có biện pháp thương tổn được, lúc này trực tiếp hòa tan.

    Những đoản đao này bị hòa tan, lập tức xuất hiện một trăm lẻ bảy điểm sáng, giống như sao trên trời.

    Tinh lực, trên thực tế khi những đoản đao này bị hòa tan, Trình Cung lập tức cảm nhận được bên trong ẩn chứa tinh lực, không sai, này hoàn toàn là dùng tinh lực ngưng tụ thành.

    Làm cho Trình Cung ngạc nhiên chính là, tinh lực ngưng tụ một trăm lẻ bảy đoản đao này, thậm chí không phải là một loại tinh lực, một trăm lẻ bảy thanh đoản đao có được một trăm lẻ bảy đạo tinh lực bất đồng.

    Muốn thu lấy tinh lực từ trong tinh không xa xôi, bản thân đã là một việc vô cùng khó, mà muốn chia ra thu lấy tinh lực bất đồng, còn muốn tạo thành một loại chu thiên tuần hoàn, khó khăn lại càng lớn.

    - Sưu sưu...

    Trong nháy mắt đoản đao này vỡ vụn, Ẩn Linh Đao được bao vây bên trong bán thành phẩm đột nhiên tản mát ra một cỗ hấp lực cường đại, hút những tinh lực của các đoản đao kia vào trong cơ thể.

    - Thình thịch...

    Khi các tinh lực được hút vào, trong Ẩn Linh Đao lập tức chớp động ánh sao, hơn nữa lẫn nhau trong lúc đó thậm chí sinh ra một loại phản ứng kỳ lạ, không ngừng hội tụ một cỗ lực lượng trùng kích tới mũi đao.

    Trong nháy mắt lực lượng này đi tới đỉnh mũi đao, huyệt khiếu còn lại duy nhất trên thân đao kia trong nháy mắt bộc phát ra nhất cỗ tinh lực cường đại, mặc dù vô cùng nhỏ nhưng bay thẳng đến chân trời.

    Tốc độ nhanh đến nổi ngay cả thần niệm của Trình Cung cũng không có biện pháp đuổi kịp, nhưng mà Trình Cung lại có thể cảm nhận được, tinh lực này tựa hồ là đối ứng các tinh cầu trong tinh không.

    Tựu như ban đầu mình chiếm được tinh lực của Văn khúc tinh, Văn Xương tinh vậy.

    - Tiểu Phong Tử, một khi tinh lực này liên lạc cùng tinh cầu trong tinh không, lập tức sẽ bằng lực lượng mạnh nhất rèn luyện Ẩn Linh Đao này, đến lúc đó ta sẽ điều khiển biến hóa cụ thể.

    Trình Cung vừa nhìn thấy tình huống này, đã hiểu đây chính là phần sau mà người luyện chế năm đó không có làm, người này không thể nghi ngờ là thiên tài phương diện luyện khí, thậm chí có thể vượt cấp luyện chế vũ khí, mặc dù khó khăn so với Trình Cung vượt cấp luyện chế đan dược ít hơn một chút, nhưng mà không ít hơn bao nhiêu, ít nhất ở trong phương diện luyện khí, hắn là một tuyệt thế thiên tài.

    - Ân.

    Trong mắt Tiểu Phong Tử chớp động vẻ khiếp sợ, kính nể, kinh ngạc, nghe được cũng vội vàng gật đầu.

    Bởi vì nguyên nhân thiên phú, hắn ở phương diện luyện khí cũng rất có thiên phú, nương theo thiên phú cùng cố gắng, cộng thêm Trình Cung dạy hắn rất nhiều, càng giúp hắn tìm được rất nhiều phương pháp luyện khí đã sớm thất truyền, hắn hôm nay đã là Luyện khí đại sư cấp bốn.

    Luyện khí đại sư cấp bốn, chỉ cần dưới tình huống các loại điều kiện thỏa mãn, là có thể luyện chế ra linh khí tuyệt phẩm, dĩ nhiên, linh khí tuyệt phẩm cũng không có luyện chế dễ dàng như vậy, Tiểu Phong Tử cũng chỉ luyện chế qua một mà thôi.

    Mặc dù lục địa thần tiên bình thường có thể luyện chế ra linh khí hạ phẩm, Địa Anh trải qua địa hỏa ma kiếp có thể luyện chế ra linh khí trung phẩm, Thiên Anh trải qua thiên cương lôi kiếp mới có thể luyện chế ra linh khí thượng phẩm, mà nhân vật cao cao tại thượng như Thuần Dương kia, cũng không có biện pháp luyện chế ra linh khí tuyệt phẩm.

    Trừ khi có một chút kỳ ngộ, hoặc là bản thân hiểu được luyện khí.

    Nhân Anh, Địa Anh, Thiên Anh có thể luyện chế linh khí hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, là bằng vào lực lượng cường đại sưu tập tài liệu tốt, sau đó bằng lực lượng bản thân, từ từ rèn luyện, súc tích nuôi dưỡng.

    Nói cách khác, bọn họ trải qua vài thập niên, thậm chí mấy trăm năm cũng chỉ có thể luyện chế cho mình một hai thanh vũ khí, cho dù lục địa thần tiên sống ngàn năm, cũng không thể nào luyện chế ra ba thanh linh khí hạ phẩm trở lên.

    Mà Luyện khí đại sư thì hoàn toàn bất đồng, chỉ cần đủ tài liệu, mười mấy tháng hoặc là một hai năm là có thể luyện chế ra một thanh.

    Chương 481: Tuyệt phẩm linh khí Tinh Phong

    Luyện khí đại sư cấp bốn giống như Tiểu Phong Tử, luyện chế linh khí hạ phẩm chỉ cần đầy đủ tài liệu, thì giống như Trình Cung luyện chế đan dược Địa cấp hạ phẩm, chỉ dùng mấy canh giờ là được.

    Nếu như đặc biệt một chút, thì thời gian dài gấp đôi mà thôi.

    Cho dù là linh khí trung phẩm, đối với Tiểu Phong Tử mà nói, mười ngày nửa tháng cũng không có vấn đề gì, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là yêu cầu có đầy đủ tài liệu mới được.

    Có thể làm cho Tiểu Phong Tử cũng khiếp sợ như lần này, có thể nghĩ Ẩn Linh Đao này đặc biệt đến cỡ nào.

    Nhưng mà, sau khi tinh lực lao vào Thiên Không, dần dần có một loại cảm giác kiệt lực, hiển nhiên những tinh lực này không đủ để duy trì rèn luyện Ẩn Linh Đao.

    - Tinh lực đúng không, đồ chơi này đại thiếu ta có không ít.

    Vừa nhìn tình huống như thế, Trình Cung khoát tay, trực tiếp cầm Ẩn Linh Đao bán thành phẩm này, trong nháy mắt có một cỗ tinh lực mênh mông đưa vào trong đó liên tục không ngừng.

    Trong nháy mắt, tinh lực trong một trăm lẻ tám khiếu trên Ẩn Linh Đao kia nổ tung, so với lúc trước tăng vọt hơn gấp đôi, điên cuồng trùng kích tới trên mũi đao.

    Cửu Châu đại địa, hư không vô tận, coi như là lục địa thần tiên, có được khả năng di sơn đảo hải, có thể bay độ cao cũng có hạn, cũng không dám bay đến trên không trung vạn trượng.

    Cho dù Địa Anh cũng là như thế, chỉ có tồn tại trải qua Thiên cương lôi kiếp, mới có bản lĩnh bay qua Cửu Thiên Cương Phong của Cửu Châu đại địa, tiến vào tinh không sưu tầm bảo vật, luyện chế vũ khí.

    Mà ở ngoài tinh không cửu thiên phong bạo, bảo vật vô số, nhưng có tư cách đi tới lại ít vô cùng.

    Giờ phút này, ở trên Cửu Thiên Cương Phong của Nam Chiêm Bộ Châu, có một người đang không ngừng biến hóa pháp quyết, cô đọng một thanh kiếm.

    Người này chính là Phong Vân Kiếm Tông Thái thượng trưởng lão Âm Trường Khiếu, hắn đã ở ngoài tinh không Cửu Thiên Cương Phong gần hai năm thời gian, chính là vì cô đọng thanh kiếm này.

    - Ân.

    Đột nhiên, hắn mơ hồ cảm nhận được có một đạo ánh sao vọt lên.

    - Tiếp dẫn tinh không, tinh lực này rất mênh mông a, đây là muốn luyện chế linh khí thượng phẩm mới có, trong Nam Chiêm Bộ Châu luyện chế linh khí thượng phẩm, là vị kia trong Nam Cương thần giáo, Nguyên Thủy Ma Tông hay là Man Thần của Man Thần Giáo?

    Không giống, bọn họ đều không sử dụng tinh lực, có lẽ là vị lão quái lánh đời kia sao.

    Âm Trường Khiếu lầm bầm lầu bầu nói, cũng không có đi để ý tới đạo ánh sao nhảy vào trong tinh không xa xôi vô tận kia, lo tập trung tinh lực luyện chế thanh kiếm này.

    Hắn đã sớm cảm nhận được Phùng Lăng cùng Bành Dũng bị giết, bởi vì trên người bọn họ có một số lực lượng của hắn, chẳng qua thanh kiếm này là bổn mạng hắn súc tích nuôi dưỡng hơn ngàn năm, lại phải có một số kỳ ngộ mới có thể có cơ hội lên cấp, cho nên mặc dù biết con bị giết hắn cũng không dừng lại.

    Chờ mình trở về, Nguyên Thủy Ma Tông, còn có Lam Vân Đế Quốc kia, mình sẽ hoàn toàn tiêu diệt hết.

    Nhất là tiểu tử Trình Cung kia, còn có gia tộc thế tục của hắn, diệt sát, diệt sát.

    Chỉ còn có hai trăm ngày nữa, là mình có thể hoàn thành, hai trăm ngày tối đa cũng chỉ hơn bảy tháng, các ngươi chờ xem.

    - Xua!

    Chuyện tình ngoài tinh không Cửu Thiên Cương Phong của Nam Chiêm Bộ Châu Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử đều không biết, cũng không biết đạo tinh lực này bị Âm Trường Khiếu phát hiện, chẳng qua là hắn cũng không có để ý, nếu như Âm Trường Khiếu này biết tiếp dẫn tinh lực tinh không là Trình Cung phát ra, vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không để thành công.

    Không có gì ngăn cản, tinh lực này ngay lập tức đi qua nghìn vạn dặm tinh không, sau khi đi qua mấy canh giờ, thời điểm tinh lực trong cơ thể Trình Cung tiêu hao bảy thành trở lên, đột nhiên có một loại cảm giác đạo tinh lực đang phi hành kia đột nhiên rơi xuống đất.

    Trong nháy mắt, tinh lực phi hành mấy canh giờ, nó trở nên thô to gấp mấy lần, một cỗ tinh lực trực tiếp bỏ qua khoảng cách truyền vào trong Ẩn Linh Đao.

    Đạo tinh lực phản hồi về lực lượng vô cùng mạnh mẻ, quả thực đến trình độ khó có thể tưởng tượng, trong nháy mắt một trăm lẻ bảy khiếu tinh lực của Ẩn Linh Đao này nổ tung toàn bộ, tất cả tinh lực cũng phóng lên cao trong nháy mắt.

    Lần này tốc độ hoàn toàn khác so với Trình Cung đưa tinh lực vào, cơ hồ là ngay lập tức, một trăm lẻ tám đạo tinh lực cùng một trăm lẻ tám tinh cầu ở ngoài tinh không xa xôi câu thông cùng một chỗ, tạo thành một loại liên lạc thần bí.

    - Một trăm lẻ tám đạo Đại Chu Thiên, cái này... khi nào Nam Chiêm Bộ Châu xuất hiện kỳ nhân bực này?

    Không được, sau khi trở về nhất định phải hiểu rõ một phen, tinh lực cường hãn như thế, chẳng lẽ là đại nhân vật nào ở Trung châu đại lục vừa lúc luyện khí ở Nam Chiêm Bộ Châu?

    Âm Trường Khiếu đang ở ngoài tinh không cũng sợ hết hồn, so sánh với vừa rồi còn mạnh hơn nhiều lắm.

    - Bắt đầu.

    Trình Cung nắm này Ẩn Linh Đao, có thể cảm nhận được một trăm lẻ tám đạo tinh lực liên tục không ngừng cải biến kết cấu thân đao này, không ngừng rèn luyện, không ngừng tạo thành một loại chu thiên tuần hoàn, thậm chí ở trong Ẩn Linh Đao này thành lập một loại chu thiên tuần hoàn ở bên trong.

    Trình Cung bắt thời cơ, Tiên Thiên Linh Quang của Tiểu Phong Tử trong nháy mắt bộc phát, so với ban đầu Trình Cung xuất thủ còn mạnh hơn gấp mấy lần, trong nháy mắt lực lượng đánh vào trên Ẩn Linh Đao này.

    Lần này khác hẳn lúc trước, cũng không có giống như lúc trước đánh nát thân đao, hay là hòa tan một trăm lẻ bảy thanh đoản đao kia, lần này chẳng qua là một loại rèn luyện, dưới sự giúp đỡ của Tiên Thiên Linh Quang, tinh lực biến hóa trong Ẩn Linh Đao gia tốc gấp mười lần, ở trong Ẩn Linh Đao thành lập một loại chu thiên tuần hoàn đặc thù, một trăm lẻ tám đạo tinh lực tuần hoàn không ngừng.

    Thần niệm của Trình Cung trong nháy mắt điều khiển Ẩn Linh Đao này, nhưng mà giờ phút này muốn lưu lại thần niệm lạc ấn điều khiển ở trên cây đao này, kia là vô cùng khó khăn.

    Thử mấy lần cũng không hiệu quả, tinh lực tuần hoàn không ngừng, những lực lượng khác cho dù là thần niệm lạc ấn cũng không có biện pháp dung nhập vào trong đó.

    Mẹ kiếp, cái này sao có thể được, dựa theo khuynh hướng này, nếu Ẩn Linh Đao này trở thành linh khí tuyệt phẩm mà nói, chẳng lẽ mình phải chờ tới Thiên Anh, hoặc là đạt tới Nhân Anh, sử dụng mười mấy năm thậm chí thời gian dài hơn mới có thể hoàn toàn luyện hóa.

    Mẹ kiếp, nguyên lai trước kia luyện hóa chẳng qua là mặt ngoài, người luyện chế Ẩn Linh Đao này thiết kế cũng quá xảo diệu rồi.

    Không được, vô luận như thế nào cũng phải thừa dịp bây giờ, hoàn toàn dung nhập thần niệm lạc ấn vào trong đó, lúc này điều khiển là tốt nhất.

    Nghĩ như vậy, Trình Cung trực tiếp móc ra ba viên Thuần Nguyên Đan, trực tiếp phục dụng xuống, pháp lực trong cơ thể Trình Cung trong nháy mắt tăng trưởng, năm mươi Long, một trăm Long, hai trăm...

    Mặc dù lực lượng này không phải là pháp lực bản thân hắn, nhưng thân thể của hắn đủ mạnh, thần niệm đủ mạnh, hoàn toàn có thể dung nạp thao túng, thời điểm pháp lực một hơi gia tăng đến năm trăm Long lực, Trình Cung trực tiếp khoát tay, tự mình nắm Ẩn Linh Đao cắt qua cổ tay phải, máu trực tiếp bắn ra.

    Không nhiều không ít, vừa đúng một trăm lẻ tám giọt, trong nháy mắt Trình Cung trực tiếp dùng thần niệm áp chế tinh lực này, để máu của mình dung nhập vào trên thân đao này, đồng thời thần niệm lạc ấn của Trình Cung vận chuyển tới cực hạn, trùng kích vào nội bộ một trăm lẻ tám đạo tinh lực này.

    Thân đao ở dưới Tiên Thiên Linh Quang, đã bị vây trong quá trình luyện chế lại một lần, cho nên máu rất dễ dàng dung nhập vào trong đó.

    Một khi máu dung nhập vào trong đó, thần niệm sẽ tương đối dễ dàng hơn rất nhiều, ít nhất bản thể thân đao không bài xích, trong nháy mắt thần niệm của Trình Cung trực tiếp lưu lại thần niệm lạc ấn ở trên Ẩn Linh Đao.

    Trong nháy mắt này, Trình Cung có một loại cảm giác đặc biệt, thậm chí thần niệm của Trình Cung đột phá trong nháy mắt này, hơn nữa còn không phải là đột phá một chút, trực tiếp đột phá bình cảnh Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, vượt qua Nhân Anh kỳ tầng thứ mười, trực tiếp đạt đến Nhân Anh kỳ đỉnh.

    Lúc này, đao như thân thể người trở nên liền mạch, liên lạc cùng một trăm lẻ tám tinh cầu trong tinh không, tất cả cũng trở nên vô cùng rõ ràng.

    Trình Cung biết, từ nay về sau, mình trừ hấp thu tinh lực của Văn khúc tinh, Văn Xương tinh, Ẩn Linh Đao này cũng sẽ không ngừng hấp thu tinh lực của một trăm lẻ tám viên tinh cầu trên tinh không.

    Không thể nào, này cũng có thể đột phá, Tiểu Phong Tử ở một bên toàn lực dùng Tiên Thiên Linh Quang luyện chế Ẩn Linh Đao hơi bị sửng sốt.

    Luyện chế loại linh khí tuyệt phẩm này, cho dù rất nhiều người có thể luyện chế cũng sẽ hao tổn đại lượng nguyên khí, thường thường phải khôi phục thật lâu, cho dù không bị tổn hại đã là rất may mắn, đây là lần đầu tiên nghe được luyện chế linh khí tuyệt phẩm còn có thể tăng lên, hơn nữa còn là ở trong quá trình luyện chế, hơn nữa tăng lên không phải là tài nghệ luyện khí, mà là thần niệm, thật là bất khả tư nghị.

    Kéo dài hồi lâu, sau khi đầy đủ một ngày, tinh lực này mới chậm rãi thu vào trong thân đao.

    Giờ phút này Ẩn Linh Đao so với lúc trước trở nên to lớn không ít, thậm chí nếu dựng đứng sẽ bằng với chiều cao của Trình Cung, dĩ nhiên, bảo bối đến loại trình độ này, biến hóa lớn nhỏ cũng là tùy tâm mà ra.

    - Hô...

    Mệt chết đi được, cũng may đã là bán thành phẩm rồi, hơn nữa thiết kế dẫn động một trăm lẻ tám đạo tinh lực vô cùng xảo diệu, dưới tình huống nếu không có chuẩn bị, kiên trì mấy ngày nữa là có thể bi thảm rồi.

    Ân chủ, mau thử một chút, kiện bảo bối này của ngươi rốt cuộc có đủ mạnh hay không, nếu mà không đủ mạnh, ta coi như là lén trở về thu hết bảo khố của ngài ở gia tộc, cũng muốn luyện một thanh vũ khí vừa tay cho ân chủ.

    Tiểu Phong Tử lộ ra vẻ cũng không thoải mái, mặc dù bằng tinh lực là chủ, Trình Cung điều khiển, nhưng Tiên Thiên Linh Quang của hắn lại làm ra tác dụng rất lớn, nếu không tuyệt đối không thể nào nhanh như vậy.

    Lúc này, cả thân đao phát sáng rất chói mắt, nhưng thời điểm hơi đung đưa, bên trên liền có một trăm lẻ tám ngôi sao nhỏ chớp động, chuyển động như nhau, vô cùng thần kỳ.

    Trình Cung lấy tay chậm rãi lau thân đao:

    - Bây giờ đã không nên gọi là Ẩn Linh Đao rồi, thanh đao này là do tinh lực vận chuyển tạo thành, bản thân lại có năng lực gia tốc đặc thù, thời điểm nắm thanh đao này trong tay, ta có thể cảm nhận được lúc ban đầu chủ nhân nó tựa hồ muốn nó sắc bén, nhanh chóng như cửu thiên phong bạo, sau này gọi nó là Tinh Phong.

    Sở dĩ linh khí tuyệt phẩm không giống linh khí hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, ngoại trừ chỉ dựa vào lực lượng cùng súc tích nuôi dưỡng cũng rất khó thành công ra, còn có một nguyên nhân khác chính là lực lượng đặc thù, pháp bảo tới cấp độ linh khí tuyệt phẩm này, sẽ có được lực lượng đặc thù.

    Những lực lượng đặc thù này, đã dung nhập một số qui tắc vào trong đó, tự nhiên không phải là súc tích nuôi dưỡng là có thể đơn giản hoàn thành.

    Dĩ nhiên, những lực lượng đặc thù này có mạnh có yếu, cũng có một chút chẳng qua là gân gà, tỷ như vũ khí tăng trọng lượng, có thể tùy thời gia tăng gấp trăm lần, nhưng đây đối với võ giả cấp bậc cao mà nói, căn bản không có bất cứ tác dụng gì.

    Có một chút lực lượng đặc thù thì vô cùng khoa trương, thậm chí có được năng lực thay đổi thời gian, không gian bước đầu, tồn tại gần như là Đạo khí.

    Hơn nữa pháp bảo đến loại trình độ này, cuối cùng nhất định sẽ sinh ra khí linh, cho đến lúc này mới có thể chân chánh phát huy ra uy lực khổng lồ kia.

    Chương 482: Cự Linh biến

    Ở Tiểu Phong Tử xem ra, loại vũ khí này cho dù tăng lên cũng không có tiền đồ quá lớn gì, mặc dù người xếp đặt thiết kế suy nghĩ xảo diệu, cách nghĩ kỳ lạ, thiết kế càng là xảo đoạt thiên công, nhưng thực lực của người này có hạn, nên đã hạn chế tiền đồ của cây đao này.

    Trong lòng của hắn đang cân nhắc, có nên mạo hiểm xuyên qua Cửu Thiên Cương Phong đi Vực Ngoại Tinh Không, hay là đoạt Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông thoáng một phát, tóm lại phải lấy được một ít thứ tốt về cho ân chủ, thân phận ân chủ là gì, cho dù vũ khí dùng tạm thời cũng không thể quá kém.

    Nhưng khiến cho hắn không nghĩ tới chính là, thanh đao được ân chủ đặt tên Tinh Phong này, vậy mà có được lực lượng đặc thù, dung nhập lực lượng quy tắc đi vào.

    Cái này quá thần kỳ, ngay cả Tiểu Phong Tử là Luyện khí đại sư cấp bốn cũng bị trấn trụ, độ khó này so với bình thường hắn luyện chế một thanh linh khí tuyệt phẩm còn khó hơn nhiều lắm.

    Cái này giống như Trình Cung ở Bà La Đa Châu, có thể sử dụng dược liệu Địa cấp thượng phẩm luyện chế ra đan dược Địa cấp siêu phẩm.

    Huống chi, năng lực đặc thù trên Tinh Phong này còn không phải năng lực gân gà, nó có thể tăng tốc độ lên ah!

    Thời điểm nói chuyện, Trình Cung đã thúc dục lực lượng, vừa thúc dục lực lượng, Trình Cung liền cảm giác lực lượng của mình như là dòng suối nhỏ chảy vào biển, căn bản không có một chút hiệu quả.

    Bà mẹ nó, linh khí tuyệt phẩm quả nhiên không hổ là linh khí tuyệt phẩm, mặc dù Tinh Phong này chỉ là miễn cưỡng đạt tới linh khí tuyệt phẩm, nhưng cái này cũng quá khoa trương đi.

    Mặc dù Tinh Phong này ở trong quá trình luyện chế đã bị mình triệt để khống chế, nhưng không có lực lượng vẫn là khó có thể khống chế, đem ra sử dụng.

    Trình Cung không chút lựa chọn lấy ra ba khối Thuần Nguyên Đan ném vào trong miệng lần nữa, lập tức lực lượng trong cơ thể tăng vọt, Trình Cung không chút tiếc rẻ rót toàn bộ vào bên trong Tinh Phong.

    Chỉ thấy một trăm lẻ tám khiếu tinh lực trên Tinh Phong ngưng tụ tinh quang, có một viên càng ngày càng sáng, cuối cùng trực tiếp xoay tròn, sau đó viên thứ hai cũng trở nên càng ngày càng sáng, cuối cùng cũng xoay tròn.

    Nhưng mà trong lòng Trình Cung lại âm thầm kêu khổ, mịa nó, năm trăm Long lực cũng chỉ có thể thúc giục ba khiếu trong một trăm lẻ tám khiếu tinh lực của Tinh Phong mà thôi.

    Được rồi, trước thử xem rồi nói sau, lập tức thân thể Trình Cung khẽ động, không hề báo hiệu một đao đã bổ về phía Tiểu Phong Tử.

    Mặc dù là không hề báo hiệu, nhưng Tiểu Phong Tử là tồn tại Thiên Anh, khi Trình Cung vừa xuất thủ, hắn đã khống chế lực lượng bản thân đạt tới trình độ Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Thậm chí cường độ thân thể, thần niệm, toàn bộ khống chế ở trình độ Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Sau đó Tiểu Phong Tử oanh ra một kích, đao phong của Tinh Phong liền bị một quyền của hắn đánh nát, nhưng kia chỉ là một đạo đao phong do Tinh Phong hình thành.

    Sau một khắc, Trình Cung đã xuất hiện ở bên cạnh Tiểu Phong Tử, Tinh Phong quỷ dị chỉ dưới nách Tiểu Phong Tử, lần này nếu thật đâm trúng, cả đầu cánh tay của Tiểu Phong Tử sẽ bị chém đoạn.

    - Cự Linh biến.

    Lần này quá đột ngột, Tiểu Phong Tử cũng không kịp thi triển thần thông khác, thân thể đột nhiên trong lúc đó biến lớn vài lần, một đao kia chỉ là đâm vào chân của hắn.

    Mặc dù chân bị Tinh Phong đâm thủng, nhưng Tiểu Phong Tử cũng không có di chuyển, trực tiếp một quyền oanh tớiTrình Cung, nhưng sau một khắc, tốc độ của Trình Cung tăng thêm lần nữa, không ngừng vây quanh Tiểu Phong Tử triển khai công kích.

    Vừa rồi lực lượng của Tiểu Phong Tử chỉ là Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường, nhưng sau khi thi triển Cự Linh biến, thân thể biến lớn, động tác, lực lượng đều trở nên cường đại hơn, giờ phút này so với Địa Anh bình thường cũng mạnh mẽ hơn.

    Nếu không phải tốc độ của Trình Cung so với bình thường nhanh hơn ba thành, thì căn bản không có biện pháp ngăn cản.

    Nhưng mà một khi Tiểu Phong Tử đấu võ, thì hắn giống như bị điên vậy, thấy liên tiếp oanh kích không có đánh trúng Trình Cung, hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét.

    - A, Cự Linh biến thứ hai.

    Thân thể Tiểu Phong Tử tăng vọt lần nữa, lần này trực tiếp đạt đến thời điểm thấy hắn lúc ban đầu, thân cao chừng trăm mét, lực lượng của Tiểu Phong Tử tăng vọt lần nữa, dùng lực lượng Nhân Anh kỳ đỉnh phong làm trụ cột, giờ phút này hoàn toàn không kém gì Địa Anh tầng thứ ba.

    - Móa nó, giống như cái bong bóng vậy.

    Trình Cung nói xong, đã ném vào trong miệng mấy khỏa Thuần Nguyên Đan lần nữa, trực tiếp thúc dục lực lượng bản thân đã tiếp cận đến ngàn Long lực.

    Nhưng mà lực lượng này không giống lực lượng bản thân, không thể liên tục không ngừng, có thể không ngừng hấp thu nguyên khí thiên địa bổ sung, đây chỉ là lực lượng dựa vào dược vật kích phát.

    Dù vậy, đối với Trình Cung hiện tại mà nói cũng đủ rồi.

    - Bành...

    Bành...

    Phía trên Tinh Phong, lại có ba ngôi sao bắt đầu xoay tròn, thân thể Trình Cung sắp bị Tiểu Phong Tử đánh trúng đột nhiên tốc độ tăng vọt, tránh khỏi công kích của Tiểu Phong Tử.

    Giờ phút này cơ bản Trình Cung đã kiểm tra xong, Tinh Phong này miễn cưỡng đạt tới biên giới linh khí tuyệt phẩm, nhưng vẫn có chỗ thiếu hụt nhất định.

    Không giống Đạo khí hoặc là những linh khí tuyệt phẩm đỉnh cấp kia, có chút công năng không cần quá nhiều lực lượng có thể khu động, Tinh Phong này đến thì cần lực lượng khổng lồ của bản thân ủng hộ.

    Mỗi lần khu động một tinh lực ngưng tụ tinh quang, sẽ làm cho nó vận chuyển, tốc độ sẽ tăng lên một thành, bây giờ phía trên Tinh Phong có sáu khiếu tinh lực ngưng tụ tinh quang bị thúc dục, tốc độ của Trình Cung so với cực hạn bình thường tăng lên sáu thành.

    Sáu thành tốc độ cũng không phải là nói giỡn, cho dù Tiểu Phong Tử bão nổi sử dụng Cự Linh biến, cũng không có biện pháp đánh tới Trình Cung.

    Mà Trình Cung có linh khí tuyệt phẩm, lại có thể tổn thương Tiểu Phong Tử cho tới bây giờ đã là trình độ Địa Anh, nhưng muốn thương tổn đến chỗ hiểm của hắn lại rất khó, bởi vì thân thể của hắn quá khổng lồ, hắn không giống yêu thú, sau khi đột phá làn da cứng rắn thì có thể tùy ý phá hư bên trong.

    Bất kỳ một bộ vị nào trên thân thể Tiểu Phong Tử đều cứng ngạnh dị thường, cho dù công phá da của hắn, trừ khi Trình Cung một đường nắm lấy Tinh Phong nhảy vào trong cơ thể Tiểu Phong Tử, nếu không căn bản không đả thương được chỗ hiểm của hắn.

    - Được rồi.

    Khi dược tính Thuần Nguyên Đan tiêu hao không sai biệt lắm, thần niệm của Trình Cung khẽ động nhắc nhở Tiểu Phong Tử dừng lại, thí nghiệm thoáng một phát là được rồi, tiếp tục đánh xuống thì thuần túy là phá sản.

    - Hắc hắc...

    Thân thể Tiểu Phong Tử biến trở về đột nhiên vui vẻ nở nụ cười.

    - Ta còn chưa vui, ngươi vui vẻ cái gì?

    - Không có gì, chỉ là ta đang nghĩ, không nghĩ tới có một ngày ta lại có thể giao thủ cùng ân chủ, hơn nữa bất phân thắng phụ, hắc hắc...

    - Cái gì mà bất phân thắng phụ, nếu ngươi sử dụng toàn lực, ta đỡ thoáng một phát cũng không nổi.

    - Cái kia không giống a, ân chủ là đang khôi phục lực lượng, nếu là nắm đó, một ngón tay cũng có thể giết ta.

    - Hảo hán không đề cập tới cái dũng năm đó, bây giờ thì nói chuyện bây giờ, bây giờ xác thực ngươi mạnh hơn ta, bởi vậy ta mới không ngừng cố gắng, hi vọng mau chóng khôi phục lực lượng, đồng thời cũng hy vọng có thể trải qua biến cố ở kiếp này, phá tan bình cảnh trước kia.

    Trình Cung nói xong đã thu hồi Tinh Phong, đột nhiên Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Đã nhiều ngày như vậy, sao đám người Bàn Tử còn chưa trở lại?

    - Ai, đúng vậy, mấy gia hỏa này không phải là sợ rồi đó chứ?

    Tiểu Phong Tử nghe xong, cũng cảm giác rất ngạc nhiên, thần niệm lập tức xem xét vài ngàn dặm chung quanh, căn bản không có phát hiện bọn người Bàn Tử.

    - Không có khả năng.

    Trình Cung vô cùng khẳng định nói:

    - Có lẽ ba tên này sẽ kéo dài một ít thời gian, nhưng tuyệt đối sẽ trở lại.

    Trình Cung nói xong, thì bỗng nhiên có một cảm giác xấu, bởi vì căn cứ lời nói của Tiểu Phong Tử, thời điểm hắn tới thì đám người Bàn Tử đã đi mấy ngày rồi, mình lại mất mấy ngày luyện chế Tinh Phong, sao bọn hắn còn chưa trở lại.

    Trong lòng nghĩ vậy, Trình Cung đã lấy ra một tấm lệnh bài, sau đó đưa lực lượng vào trong đó.

    Phương diện tình báo vẫn luôn là do Sắc Quỷ khống chế, bình thường Trình Cung không nhúng tay vào, nhưng hắn vẫn có quyền hạn cao nhất, ở bất cứ lúc nào cũng có thể triệu tập bất luận tin tức tình báo gì.

    Cái quyền hạn này, là thời điểm ban đầu Sắc Quỷ thành lập hệ thống tình báo này lập ra, quyền hạn tối cao độc nhất vô nhị.

    Trình Cung có thể sử dụng Vân Cáp liên hệ hệ thống tình báo chung quanh, đạt được tư liệu mới nhất, cũng có một biện pháp khác, là thông qua tấm lệnh bài này liên hệ cùng nhân viên tình báo ở Đan thành, một khi bọn hắn đạt được tín hiệu, sẽ truyền cho Trình Cung tình báo mới nhất.

    Sau đó Trình Cung tiến vào trụ sở tình báo ở Man Thần Giáo nhìn một chút, quả nhiên bọn hắn còn không rõ ràng lắm xảy ra chuyện gì, dù sao nơi này là một phân bộ, hơn nữa là sưu tập tình báo cùng truyền lại công tác, địa phương khác có chuyện cùng vấn đề gì, cũng không cần cho bọn họ biết rõ.

    Mãi cho đến buổi tối, Vân Cáp từ Đan thành mới đến.

    Tiểu Phong Tử một mực đi theo bên cạnh Trình Cung, thời điểm Trình Cung nhìn tin tức kia, Tiểu Phong Tử đột nhiên cảm giác được một cổ cảm giác lành lạnh, khiến cho hắn là Thiên Anh kỳ cũng cảm giác được cực kỳ không thoải mái.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Sau một khắc, Trình Cung trực tiếp lấy Tinh Phong ra, ném mấy viên Thuần Nguyên Đan vào trong miệng, lực lượng mênh mông ở trong thân thể cơ hồ khiến cho Trình Cung nổ tung, Trình Cung hoàn toàn không để ý những chuyện này, đưa cổ lực lượng này vào Tinh Phong.

    Cùng một thời gian, Trình Cung cũng đã thông báo cho Huyết Y Lão Tổ, pháp lực của Huyết Y Lão Tổ không ngừng đưa vào bên trong Tinh Phong, một trăm lẻ tám khiếu trên Tinh Phong sáng lên, Trình Cung lập tức nhân đao hợp nhất, trong chớp mắt đã bay hơn mười dặm.

    - Ân chủ, xảy ra chuyện gì?

    Tiểu Phong Tử cả kinh, cũng muốn theo sau.

    - Sắc Quỷ xảy ra chuyện, ngươi thủ ở nơi này, coi chừng Đan thành, ngươi không phải nói sau khi luyện chế Tinh Phong, Nam Cương Thần giáo một mực lưu ý nơi này sao, tình huống bây giờ rất phức tạp, ngươi không nên vọng động.

    Nếu quả thật xảy ra chuyện gì, ta sẽ lập tức truyền tin cho ngươi, đến lúc đó ngươi không tiếc hết thảy chạy đến Vân Ca thành.

    Thần niệm của Trình Cung trực tiếp vang lên trong đầu Tiểu Phong Tử, Tiểu Phong Tử khiếp sợ phát hiện, thời điểm ân chủ nói những lời này, người đã ra ngoài trăm dặm.

    Tốc độ này, cho dù Địa Anh trung kỳ cũng không gì hơn cái này a.

    Mặc dù Tiểu Phong Tử lo lắng, nhưng ân chủ đã hạ lệnh, hơn nữa sau khi luyện chế Tinh Phong xong, xác thực động tĩnh quá lớn, đưa tới rất nhiều chú ý.

    Hơn nữa dùng lực lượng của hắn bây giờ, muốn đến Vân Ca thành cũng không cần bao lâu thời gian.

    Giờ phút này, tốc độ của Trình Cung đã đến cực hạn, một khi lực lượng tiêu hao sạch, Trình Cung liền ném vào trong miệng một viên Thuần Nguyên Đan, thời thời khắc khắc để cho thân thể của mình thừa nhận cực hạn lớn nhất, pháp lực vận chuyển, điên cuồng thúc dục nguyên khí mênh mông.

    - Hỗn đãn, hỗn đãn...

    Sau khi Trình Cung bay ra ngoài vài ngàn dặm, trong giây lát chứng kiến một đám yêu thú to lớn dưới sự dẫn dắt của mấy Yêu tướng cường đại, vậy mà muốn cản trở mình.

    Vốn là đã như núi lửa muốn phun trào, giờ phút này cuối cùng có chỗ phát tiết, Tinh Phong đao trong tay hóa thành hào quang Tinh Không lóng lánh, lập tức lóe lên một tia sáng.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Sau khi Trình Cung bay qua, mấy trăm yêu thú cường đại sau lưng nhao nhao nổ tung.

    Chương 483: Xông thành

    - Đám trời đánh này, nếu như Sắc Quỷ có chuyện gì, bổn đại thiếu tàn sát Đồ Đằng Đế Quốc các ngươi, tiêu diệt Phù Văn Tông bọn ngươi.

    Trình Cung điên cuồng rống giận, giờ phút này cuối cùng hắn cũng hiểu rõ vì sao gia gia cùng lão gia tử Tống Chiến Thiên một mực không dám nói chuyện này ra, chính là sợ mình, bọn người Sắc Quỷ tuổi còn nhỏ xúc động, vạn nhất nhịn không được phát sinh xung đột cùng Đồ Đằng Đế Quốc, Phù Văn Tông.

    Nhất là nhóm người mình đi vào Nam Hoang, cách Đồ Đằng Đế Quốc rất gần.

    Nguyên lai tình huống trong nhà Sắc Quỷ, còn có bất hạnh nhiều năm như vậy là do Phù Văn Tông gây ra, bây giờ còn làm cho huynh đệ của mình mất đi cốt nhục, đáng chết!

    Các ngươi là tìm chết a, Phù Văn Tông, mịa nó, các ngươi ở Tây Ngưu Hóa Châu kéo dài hơi tàn còn không biết thu liễm, cũng dám đến Nam Chiêm Bộ Châu quấy rối.

    Lập tức nghĩ đến La Anh Hùng nói những lời kia, còn có gia gia ngẫu nhiên để lộ ra một ít lời, nên hắn cũng biết một ít sự tình của Tống gia cùng Phù Văn Tông.

    Gia gia vẫn luôn nói thiếu Tống Chiến Thiên, nếu không phải bởi vì chuyện Trình gia, Tống Chiến Thiên sẽ không phải chịu thống khổ trong băng động vài chục năm, Tống gia cũng sẽ không như thế.

    Một đám vương bát đản muốn chết, mình vốn không có ý định đi truy tầm cái gì, đối với chuyện đã xảy ra năm đó, Trình Cung cũng không còn nhớ, không có cảm giác, trước khi thực lực không có đạt tới đỉnh cao, hắn cũng không có ý định đi để ý nhiều làm gì, nhưng bây giờ bọn vương bát đản này dám hạ thủ với mình, vậy bổn đại thiếu sẽ chơi với các ngươi.

    Gia gia, Tống gia gia, Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu, các ngươi ngàn vạn lần phải chịu đựng, các ngươi ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì, chịu đựng, chịu đựng ah!

    Bọn người Sắc Quỷ cùng Túy Miêu còn không biết mình trở về, nếu không cho dù Sắc Quỷ nghĩ không ra, Bàn Tử cùng Túy Miêu cũng sẽ thông báo cho mình, để cho mình đến khống chế cục diện, quyết định nên làm như thế nào.

    Cũng chính bởi vì bọn hắn không biết mình đã trở về, còn cho là mình ở hải ngoại, Trình Cung mới càng lo lắng.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Trong lòng không ngừng hô hào, thân thể Trình Cung giống như đạo tinh quang, toàn lực thúc dục Tinh Phong gia tốc chạy tới Vân Ca thành.

    Mặc dù Vân Ca Thành không giới nghiêm giống như lúc ban đầu, nhưng cũng chỉ có mấy canh giờ ban ngày mới có thể tùy ý hoạt động, màn đêm vừa buông xuống là lập tức tiến vào trạng thái cấm đi lại ban đêm, khắp nơi đều là Cấm vệ quân tuần tra.

    Mà đại quân chung quanh Vân Ca thành cũng được điều động, nhất là quân đội bị Hoàng đế khống chế.

    - Móa nó, phải làm sao cho tốt bây giờ?

    Lúc này, trong đại doanh Thành Tây, Đại Tướng quân Lôi Điện đang ở trong doanh trướng đi qua đi lại, thỉnh thoảng quay đầu liếc mắt nhìn thánh chỉ vừa mới nhận được.

    - Làm sao bây giờ!

    Làm sao bây giờ!

    Ngươi cải đời này một chút tiền đồ cũng không có, gặp được một ít chuyện liền ngu ngốc như vậy.

    Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên thanh âm của Lôi Nhạc, sau một khắc người của hắn cũng đã đi vào bên trong, người vừa vào đồng thời lực lượng đã phong tỏa chung quanh, khí tức cường đại cho thấy Lôi Nhạc cũng đã đột phá tới Long lực, so với Nhân Anh bình thường cũng không kém bao nhiêu.

    - Phụ thân, người... sao người trở nên mạnh như vậy rồi?

    Lôi Điện không dám tin nhìn cha của mình, đây quả thực quá cường hãn.

    - Bành.

    Lôi Nhạc trực tiếp đạp Lôi Điện đến bên trên một cái ghế, mình cũng trực tiếp ngồi trên cái ghế vốn là của Lôi Điện:

    - Ngươi con mẹ nó đây là đang chọc tức lão cha ngươi đúng không?

    - Ta nào dám a, ta đây là thật tình thật ý khen mà.

    Mặc dù Lôi Nhạc đạp không mạnh, nhưng mà khiến cho Lôi Điện ôm bụng, mặc dù không bị thương, nhưng đau vẫn là rất đau.

    - Trình Tiếu Thiên kia đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, ngươi nói lão cha ngươi mạnh mẽ, không phải biến tướng mắng lão tử kém cỏi là cái gì.

    Lôi Nhạc trừng mắt.

    - Ta...

    Trong lòng Lôi Điện đổ mồ hôi lạnh, hắn trong lúc nhất thời quên mất chuyện này, lão tử nhà mình cùng Trình đại soái đấu nhiều năm như vậy, vốn là ở phương diện vũ lực một mực vượt lên đầu, ý đồ tu luyện nhanh hơn so với Trình Tiếu Thiên một ít, bây giờ lại bị Trình Tiếu Thiên đè xuống, tự nhiên rất khó chịu.

    - Ta đây đang phát sầu a, mọi chuyện sắp không khống chế được rồi.

    Hoàng đế hạ thánh chỉ, bảo ta đi Đông Nam Man Tộc, còn có triệu tập gần trăm vạn đại quân khác, này là chuẩn bị động thủ với tên Bạo Hùng kia ah.

    Ngươi nói bây giờ ta nên làm gì, hai tiểu tử Lôi Hạo Uy cùng Lôi Hạo Thiên kia bây giờ đi theo Trình Cung lăn lộn phong sinh thủy khởi, Hạo Uy ở Nam Hoang bên kia độc lĩnh một quân.

    Hơn nữa mặc dù chúng ta cùng Trình gia so đấu nhiều năm như vậy, nhưng kỳ thật Trình Vũ Phi cũng không tệ, chúng ta cũng không thể ở phía sau, giúp đỡ Hoàng đế bỏ đá xuống giếng a.

    Lôi Điện thân là đại tướng quân, lại trải qua kinh nghiệm nhiều năm bị Lôi Nhạc đánh, lập tức vẻ mặt đau khổ nói sang chuyện khác.

    - Ngươi đầu heo a, còn bỏ đá xuống giếng, ngươi xem Trình gia bây giờ như là rớt xuống giếng sao?

    Trình Tiếu Thiên náo như vậy, ngay cả Hoàng đế cũng không làm gì được hắn cả, ngươi cho rằng Hoàng đế không muốn giết hắn sao, ta xem nếu không phải phòng bị lực lượng sau lưng Trình Cung kia, thì là đang nghĩ những biện pháp khác.

    Chiêu thức ấy của hắn căn bản là phòng bị Lôi gia chúng ta liên hợp cùng Trình gia, trước thăm dò đối với Lôi gia chúng ta.

    Lôi gia chúng ta không thể so với Trình gia, bây giờ có thể ở lực lượng cao đoan không e ngại hoàng thất.

    Lôi Nhạc ở trong quân đội Lam Vân đế quốc, ngoại trừ Trình Tiếu Thiên là đại lão lớn nhất, thì hắn chính là người thứ hai, loại chuyện này hắn chỉ liếc mắt là nhìn ra.

    - Thế nhưng mà Hoàng đế cũng ban thưởng rất nhiều đan dược, nhất là gần đây, lực lượng của ta cũng tăng lên rất nhiều.

    Lôi Điện nhìn về một bên, bên cạnh thánh chỉ có đặt rất nhiều hộp, bên trong kém nhất cùng là đan dược Địa cấp hạ phẩm, trân quý vô cùng, chừng mười mấy cái hộp.

    - Hừ.

    Lôi Nhạc hừ lạnh một tiếng nói:

    - Đó là bởi vì hắn không sợ Lôi gia chúng ta, chút đan dược đó tính toán là cái gì, mặc dù Trình Tiếu Thiên kia mạnh làm ta khó chịu, nhưng ngươi suy nghĩ một chút, nếu như không có hắn cùng Trình Cung ngầm đồng ý, Hạo Uy cùng Hạo Thiên có thể cho chúng ta nhiều đan dược như vậy sao, nhất là trước kia Hạo Thiên còn về nhà một chuyến, hắn truyền thụ cho chúng ta chút ít thương pháp cùng công pháp kia, hoàn toàn không cùng cấp bậc trước kia chúng ta học.

    Những công pháp này có thể truyền xuống con cháu đời đời, nếu như không có những công pháp này, còn có những đan dược trước kia, ta sao có thể đột phá Vạn Vật Nhất Long.

    Mượn nhờ công pháp kia, ta cũng có cơ hội đột phá đến Nhân Anh cảnh giới, thành tựu lục địa thần tiên, mặc dù tạm thời còn không sánh bằng Trình Tiếu Thiên, nhưng mà có thể làm cho Lôi gia ta tiến vào một tầng thứ mới.

    Mà Hạo Uy cùng Hạo Thiên bên kia truyền tin tức về, bọn nó tăng lên so với ta còn nhanh hơn.

    - Hả?

    Lôi Điện còn có chút không hiểu được, cha của hắn nói cả buổi như vậy là đang nói cái gì.

    - Nói cả buổi như vậy ngươi vẫn không rõ a, lão tử nói cho ngươi biết, tiểu tử ngươi cứ như vậy, học một trăm năm nữa cũng không phải đối thủ của Bạo Hùng kia, Trình gia chiến đấu cùng hoàng thất không phải chúng ta bây giờ có thể nhúng tay.

    Mịa nó, còn nhìn cái gì vậy, lão tử đã nói cùng Hoàng đế, lần này tự mình giúp ngươi tọa trấn đi đối phó Bạo Hùng, ngươi luyện tay cùng hắn một chút cũng tốt, cả ngày chỉ biết ở Đế đô vui đùa, hai ca ca ngươi trở về một chuyến đã nhận được công pháp cùng một bộ phận đan dược, tu luyện chậm hơn ngươi mấy tháng nhưng hiện tại còn mạnh hơn so với ngươi.

    Từ giờ trở đi, mỗi ngày ngươi theo ta tu luyện, cho đại quân chuyển hướng Đông Nam Man Tộc, mỗi ngày hành quân một trăm dặm...

    - Ah...

    - Ah cái gì ah, rồi lại nghỉ ngơi ba ngày mới tiếp tục.

    Mẹ ngươi như thế nào sinh ra tên ngu ngốc như ngươi, nếu Lôi gia dựa vào ngươi sớm thì xong rồi, cũng may ta còn có hai đứa cháu ngoan.

    Đại quân đề phòng sâm nghiêm trong ngoài Vân Ca Thành, thực tế đến đêm khuya thì đều như vậy.

    Bây giờ đề phòng, cũng không chỉ là đề phòng cửa thành, phòng ngự người bình thường, mấu chốt là phòng ngự một ít lực lượng cường đại.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đột nhiên, một lực lượng cường đại chấn động trên bầu trời.

    - Đế đô Lam Vân Đế Quốc, người phương nào dám can đảm xông loạn.

    Thời điểm một cổ pháp lực cường đại chấn động xuất hiện ở mấy dặm bên ngoài Vân Ca thành, bên trong Vân Ca thành dùng Cấm vệ quân Đại Tướng quân Chu Hằng cầm đầu, hai gã Long vệ đột phá Long lực cùng một chỗ phi thân lao ra.

    Cấm vệ quân Đại tướng quân Chu Hằng gần đây cũng rất hăng hái, mặc dù không có năng lực bắt Trình Tiếu Thiên, nhưng đoạn thời gian gần đây Hoàng đế ban thưởng rất nhiều đan dược, còn để cho trấn quốc thần tiên Thanh Triệt giúp hắn, khiến cho hắn trực tiếp đột phá Long lực.

    Này là chuyện lúc trước Chu Hằng nghĩ cũng không dám nghĩ, bây giờ đã có được năm Long lực, Chu Hằng tin tưởng tràn đầy, huống chi Hoàng đế còn cho hai gã Long vệ đều là Vạn Vật Nhất Long đến làm thủ hạ của hắn, bây giờ cho dù lục địa thần tiên bình thường hắn cũng không sợ.

    Pháp lực cường đại chấn động ở trên không bên ngoài Vân Ca thành dừng lại, ba bóng người từ không trung rơi xuống, đúng là ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử từ Nam Hoang gấp trở về.

    - Loại mặt hàng này để cho ta.

    Giờ phút này Sắc Quỷ đã trải qua giai đoạn phát tiết, sắc mặt của hắn chìm như nước, ánh mắt làm cho người ta có một cảm giác nổi da gà, cả người giống như là hoạt tử nhân từ trong U Minh Luyện Ngục đi ra, làm cho người ta có cảm giác âm lãnh, băng hàn, sợ hãi.

    Chạy đi lâu như vậy, mặc dù tiêu hao cũng rất lớn, nhưng đối với bọn họ bây giờ mà nói, thương thế ban đầu cũng khôi phục được không sai biệt lắm, thời điểm Chu Hằng mang người cản đường, thấy Túy Miêu, Sắc Qủy muốn lên trước, Bàn Tử đã khoát tay ngăn hai người lại.

    - Dĩ nhiên là ba tiểu tai họa các ngươi, hừ.

    Thời điểm Chu Hằng thấy là Vân Ca thành Tứ đại hại, phản ứng đầu tiên chính là Trình Cung đã trở về, trong lòng không khỏi cả kinh, nhưng sau đó không thấy Trình Cung, khóe miệng tức thì lộ ra dáng tươi cười khinh thường.

    Nếu như giờ phút này Trình Cung dám trở về, đó không phải là chính mình cho Hoàng đế cớ đối phó sao, cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám.

    Đúng rồi, chuyện đoạn thời gian trước kia, trách không được bọn hắn trở về.

    - Như thế nào, muốn vào thành sao, bây giờ cấm đi lại ban đêm, các ngươi có thể chờ ở chỗ này đợi đến buổi sáng ngày mai.

    Chu Hằng chỉ là đám người Bàn Tử nói:

    - Nếu dám xông vào, giết chết bất luận tội.

    - Ô ô ôi, ta tưởng rằng là ai, đây không phải Chu Hằng Cấm vệ quân sao, Chu đại tướng quân, ta xem ngươi thật sự giống như một con heo, ngươi cho rằng ngươi là ai, ca không rảnh ở đây vô nghĩa cùng ngươi, mau chóng cút xa ta ra, hôm nay nếu ai dám chặn đường, ta liền cho hắn biết lợi hại của Vân Ca thành Tứ đại hại thoáng một phát.

    Bàn Tử trừng mắt, biết rõ giờ phút này Sắc Quỷ lòng nóng như lửa đốt, bởi vậy tâm tình trêu đùa hí lộng Chu Hằng này cũng không có.

    Nếu không dùng tính cách ti tiện kia của hắn, cùng lực lượng của hắn bây giờ, loại thời điểm này hắn không đùa chết đám người kia, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

    Chu Hằng cùng người bên cạnh hắn đồng thời sững sờ, lập tức bọn hắn cười to ầm ầm.

    Chương 484: Tứ đại hại cũng rất hung

    - Ha ha...

    Chu Hằng cười đến nước mắt cũng chảy xuống, chỉ vào ba người Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, Túy Miêu nói:

    - Chỉ bằng các ngươi, cũng dám nói lời như thế cùng bản Đại tướng quân.

    Thời điểm bản Đại tướng quân tung hoành chiến trường, các ngươi vẫn còn trong bụng mẹ.

    Đừng tưởng rằng đi theo Trình Cung rầm rĩ ở Vân Ca Thành thành quen, thật sự cho mình rất lợi hại.

    Đó là bởi vì có Trình Cung, có Trình gia sau lưng của hắn, mà phía sau tất cả các ngươi cũng có một chút bối cảnh, nhưng lúc này, cho dù các ngươi có bối cảnh gì cũng vô dụng.

    Lại dám ở trước mặt bản Đại tướng quân nói lời như thế, quả thực không biết sống chết.

    Chu Hằng thật là vừa bực mình vừa buồn cười, Vân Ca Thành Tứ đại hại là ngoan cố nổi danh, nhưng ở trong mắt bọn hắn, ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu chỉ là đi theo phía sau Trình Cung lăn lộn.

    Coi như là Túy Miêu phát uy, ở trong quyết đấu thắng thủ hạ của Vũ Thân Vương, nhưng ở Chu Hằng xem ra, đó cũng là tranh đấu của tiểu hài tử.

    Hôm nay hắn là đột phá Long lực, bây giờ mấy tên này không có mang người, Trình Cung cũng không trở lại, lại dám kêu gào ở chỗ này, quả thực không biết sống chết rồi.

    Bọn họ thật sự cho là ở Vân Ca Thành một năm trước sao?

    - Xua!

    Đột nhiên, Bàn Tử mạnh mẽ bước ra một bước, trực tiếp thi triển ra thần thông Liệt Địa, Liệt Địa này cũng không phải là xé rách cả vùng đất đơn giản như vậy.

    Cả không gian bị xé rách một mảnh, mang theo oai lực xé rách vô cùng, bên trong mang theo hấp lực khổng lồ, thi triển trong nháy mắt, người muốn chạy trốn cũng rất khó, áp lực mau chóng lao tới trước.

    Lực lượng, mạnh, quá mạnh mẽ rồi, Chu Hằng thân là Đại thống lĩnh Cấm vệ quân, có được năm Long lực, nhưng mà ở dưới nơi thần thông Liệt Địa này, thân thể giống như chiếc thuyền lắc lư, hơn nữa có thể cảm nhận được một cỗ xé rách không gian, ngay cả vùng đất cũng bị xé rách, lực lượng bằng tốc độ nhanh nhất lao tới đây.

    - A...

    Xua...

    Chu Hằng sợ hãi tới cực điểm, trong nháy mắt kích phát linh khí hạ phẩm trong tay nổ tung, uy lực linh khí tự bạo, làm cho Liệt Địa của Bàn Tử rốt cục xuất hiện một chút lùi lại thong thả, thân thể Chu Hằng bay lên không.

    Nhưng cho dù như thế, một bắp đùi của hắn cũng bị cắt đứt ở dưới uy lực của Liệt Địa.

    - Thình thịch thình thịch...

    Về phần người hắn phía sau, trực tiếp bị uy lực cường đại của Liệt Địa bao vây, trong nháy mắt bị xé rách, trực tiếp xuất hiện một đường máu.

    - Xua!

    Vị trí của bọn họ không phải là đối diện cửa thành, nhưng một kích kia quá mãnh liệt, tường thành cũng bị vỡ ra.

    - A!

    Trên tường thành vốn là xem náo nhiệt, còn một số người đi theo Chu Hằng xuống dưới cũng ngu ngốc ở nơi đó, bọn họ không thể tin được đây là thật.

    Bàn Tử, đây là Bàn Tử truyền thuyết bị gia tộc đuổi ra, chỉ biết đánh bạc sao?

    Đây là người bị khi dễ, thường xuyên bị đánh cho mình đầy thương tích tìm Trình Cung che chở sao?

    Đây là lực lượng gì, thần thông này quá kinh khủng đi!

    Mặt đất bị vỡ ra, phía dưới sâu không thấy đáy.

    Để cho bọn họ kinh khủng hơn chính là, Chu Hằng đạt tới năm Long lực, cũng từng tìm cơ hội biểu hiện qua lực lượng của hắn, hiện tại tất cả Cấm vệ quân đều lấy hắn làm vẻ vang.

    Thậm chí có người nói, Đại tướng quân so với lục địa thần tiên bình thường cũng không kém bao nhiêu, các loại truyền thuyết sớm nâng Chu Hằng lên tận mây xanh.

    Nhưng ở trong mắt bọn hắn, Đại tướng quân giống như thần tiên kia, lại bị Bàn Tử dậm chân một cái, thì bị đánh cho thiếu chút nữa mất mạng, tự mình nổ tung linh khí, ngay cả một chân cũng bị xé rách không nói, nội tạng trong thân thể hắn lòi ra có thể thấy được rõ ràng.

    Điều này làm cho người phía dưới cứng đờ, hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ.

    - Sưu sưu!

    Những Cấm vệ quân bị dọa sợ, nhưng thân là người Long vệ, hai gã Long vệ có Long lực khác sẽ không dễ dàng bị dọa sợ như vậy, thấy Bàn Tử thi triển ra uy lực cường đại như thế, thân hình bọn họ trực tiếp chớp động, rõ ràng cho thấy muốn lợi dụng ưu thế tốc độ đối phó Bàn Tử.

    - Đạp Thiên Bộ.

    Thân hình Bàn Tử động một chút, ở trong nháy mắt, thân hình đã biến mất ở trước mắt hai người kia, hai gã Long vệ vọt tới phụ cận, lại phát hiện đã vồ hụt, kinh nghiệm bọn họ vô cùng phong phú, trong nháy mắt bốn chưởng đối oanh, như vậy có thể làm cho bọn họ lách qua hai hướng khác nhau, đồng thời có thể gia tăng tốc độ lẫn nhau gấp đôi.

    - Trảm Thiên.

    Nhưng mà sau một khắc, một ánh đao bay ra, Bàn Tử giống như là đồng thời xuất hiện ở sau lưng hai người, đồng thời chém ra hai đao, trực tiếp chém hai người này thành bốn đoạn.

    Trảm Long Đao hôm nay đã được Tiểu Phong Tử rèn luyện trở thành tồn tại đến gần Linh khí trung phẩm, uy lực tự nhiên kinh người, phối hợp lực lượng của Bàn Tử, càng trở nên vô cùng cường hãn.

    - Thình thịch...

    Thình thịch...

    Thình thịch...

    Thình thịch...

    Bàn Tử cầm Trảm Long Đao trong tay, từ không trung hạ xuống, thi thể hai gã long vệ kia cũng từ không trung rơi xuống, giết, giết, giết.

    Coi như là Bàn Tử, giờ phút này cũng có chút khống chế không được sát khí, hắn không để cho Sắc Quỷ động thủ, chính là sợ Sắc Quỷ khống chế không được, một đường không ngừng giết chóc.

    Bằng tính cách của Bàn Tử, hơi chút động thủ là sát khí tăng vọt.

    Giờ phút này ánh mắt đảo qua, những Cấm vệ quân kia bị dọa đến xụi lơ, tay Bàn Tử khẽ duỗi xuống, cầm Trảm Long Đao trong tay, một đường đi tới, địa phương dưới chân hắn bị thần thông Liệt Địa đánh nứt ra một khe vực cực lớn, bây giờ đối với hắn mà nói lăng không giẫm qua cũng không coi là cái gì.

    Tay Sắc Quỷ đang run rẩy, cuối cùng vẫn nhịn xuống, không có động thủ đối với những binh lính này, trực tiếp cất bước đi theo Bàn Tử vào trong.

    Túy Miêu lẳng lặng đi theo bên cạnh Sắc Quỷ, một tay cầm Tử Kim Bàn Long Thương, một tay cầm hồ lô rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm.

    - Các ngươi...

    Các ngươi đây là đang tạo phản...

    Lập tức báo cho...

    Này hết thảy cũng phát sinh quá nhanh, Chu Hằng cũng ngây dại, cho đến thời điểm thấy ba người muốn đi vào hắn mới kịp phản ứng.

    - Xua!

    Túy Miêu đi theo phía sau Sắc Quỷ, đột nhiên đầu cũng không ngẩn lên, Tử Kim Bàn Long Thương lăng không một điểm, một đạo lôi điện xoay tròn trên mũi thương, trong nháy mắt đã đến trước người Chu Hằng, nhanh, quá nhanh.

    Thật sự giống như lôi điện oanh kích trên bầu trời, hơn nữa còn là lôi điện xoay tròn.

    - Xoẹt...

    Chu Hằng mặc nguyên khí nội giáp cao nhất, hoàn toàn vận chuyển cương khí bảo vệ mình, thân thể đã đến gần Nhân Anh kỳ tầng thứ nhất cũng cảm giác thân thể của mình giống như là mỏng giấy, nhanh chóng bị xuyên thủng, xuyên thủng rồi!

    - Xua!

    Thân ảnh ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu trong chớp mắt biến mất vào trong thành, thi thể Chu Hằng nặng nề rơi xuống đất, thanh âm kia làm cho hơn vạn Cấm vệ quân chung quanh run lên.

    Ở trong Vân Ca Thành, người không nhận ra Vân Ca Thành Tứ đại làm hại cũng không có nhiều, nhưng ý nghĩ của nhiều người đều giống như Chu Hằng.

    Có lẽ gần đây Trình Cung cường thế quật khởi, nhận được chút ít người thừa nhận cùng e ngại, nhưng lại không e ngại đối với ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử.

    Nhưng mà từ giờ khắc này bắt đầu, Vân Ca Thành Tứ đại hại hoàn toàn phá vỡ nhận thức của mọi người.

    Thì ra là, thời điểm không có Trình Cung, ba hại khác cũng lợi hại như thế, hung hãn như vậy.

    Mặc dù chuyện tình Nam Hoang không hoàn toàn truyền vào Vân Ca Thành, nhưng bất luận là người bình thường hay là mỗi thế lực lớn, đối với những người khác trong Vân Ca Thành Tứ đại hại cũng không quá để ý.

    Bọn họ cũng nghiên cứu tại sao Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lại đầu nhập vào Trình Cung, nghiên cứu lực lượng của Man Ngưu Vương Lý Hằng có phải tăng trưởng rồi hay không, Man Vương Phủ (rìu) của hắn lấy được từ nơi nào.

    Trên thực tế ba người Bàn Tử, Túy Miêu, Sắc Quỷ vẫn không bộc lộ qua lực lượng của bọn họ, nhất là sau khi đặc huấn ở Man Thần Giáo trở về, bọn họ cũng chỉ là tỷ thí cùng một số người nội bộ, bình thời chính là chém giết cùng yêu thú.

    Cho tới giờ khắc này, bọn họ mới thể hiện ra lực lượng cường đại của bọn họ, lực lượng này làm cho bất kỳ thế lực nào cũng hơi bị khiếp sợ.

    Tồn tại như Chu Hằng kia, cho dù lục địa thần tiên bình thường cũng khó có thể đánh chết, nhưng ở trong tay Bàn Tử cùng Túy Miêu, hắn yếu ớt giống như là tờ giấy.

    Nhưng ở trong con mắt ba người Bàn Tử, Túy Miêu, những thứ này cũng đã không trọng yếu hề nữa, bọn họ theo Sắc Quỷ một đường chạy về phủ Trấn Quốc Công.

    Phủ Trấn Quốc Công lúc này giống như thời điểm Phong Vân Kiếm Tông tam trưởng lão Bành Dũng đột kích lúc trước, cả phủ Trấn Quốc Công rỗng tuếch, tất cả nhân viên đã sớm rút lui khỏi, tình huống như thế làm cho trong lòng ba người một đường gấp trở về, lại xuất hiện một loại bi thương cùng lửa giận dâng trào.

    - Các ngươi trở về rồi, Trình Cung đâu?

    Bọn họ vừa mới vào, thanh âm của Trình lão gia tử đột nhiên vang lên bên tai bọn họ, sau một khắc Trình lão gia tử đã xuất hiện ở trước mặt ba người.

    - Lão đại có sự tình ở hải ngoại, không có thể trở về.

    Bàn Tử khẽ lắc đầu, trên thực tế trong lòng hắn cũng là như thế, không có Trình Cung ở đây, cũng cảm giác trong lòng không có đáy.

    Nếu như đổi thành sự tình khác, nhất định bọn họ sẽ chờ Trình Cung trở lại rồi nói tiếp.

    Nhưng loại chuyện này, đừng nói trong lòng không yên, cho dù biết rõ Vân Ca Thành này là núi đao biển lửa, là U Minh Luyện Ngục cũng phải gấp trở về.

    - Lão gia tử, Ngọc Trúc sao rồi?

    Cả người Sắc Quỷ âm trầm đáng sợ, thấy Trình lão gia tử cũng chỉ là khẽ gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn Trình lão gia tử.

    Trên thực tế để Ngọc Trúc lưu lại, chính là sợ nàng đi theo mình sẽ xảy ra chuyện, nhưng không nghĩ tới nàng ở Vân Ca Thành lại vẫn xảy ra chuyện.

    Hơn nữa, Sắc Quỷ biết Trình lão gia tử che giấu một ít chuyện, sự tình Tống gia tuyệt đối không đơn giản như vậy, chính hắn đã sớm điều tra ra một số đầu mối, cho nên giờ phút này hắn cũng có chút lửa giận đối với Trình lão gia tử, nhưng Trình lão gia tử là gia gia của Trình Cung, hơn nữa từ nhỏ gia tộc giáo dục làm hắn nhịn được.

    Trình lão gia tử không nói gì, khẽ lắc đầu, ở trong mắt của hắn, Tống Phúc cùng hài tử nhà mình không có gì khác nhau, hắn trực tiếp mang theo ba người Sắc Quỷ đi tới nội viện của Trình gia.

    Giờ phút này ở bên trong một tiểu viện, Ngọc Trúc đang ngồi vận công ở trong một đại trận, trận pháp không ngừng vận chuyển, Tuyết Ưng khổng lồ đang toàn lực thúc dục trận pháp.

    - Ngọc Trúc..., ta đã trở về...

    Sắc Quỷ thấy Ngọc Trúc, căn bản không có đi để ý tới trận pháp đang vận chuyển kia, trực tiếp cất bước đi vào trong.

    Tuyết Ưng khổng lồ kia thấy Sắc Quỷ trở về, ánh mắt cũng không khỏi ảm đạm xuống, lập tức điều khiển trận pháp tránh gây tổn thương cho Sắc Quỷ.

    Sắc mặt Ngọc Trúc cực kỳ khó coi, trận pháp dừng lại, khí sắc cả người nàng trở nên kém hơn.

    Chương 485: Chân tướng, ông cháu quen biết nhau

    - Hài tử, hài tử của ta, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử, là mẹ không đúng, mẹ không nên rời khỏi động phủ, mẹ nên nghe lời phụ thân của ngươi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử, hài tử của ta... phốc...

    Một khi trận pháp dừng lại, ánh mắt Ngọc Trúc dại ra, đột nhiên điên cuồng muốn bắt được cái gì ở hư không trước mắt, cuối cùng khí huyết cả người nghịch chuyển, một số thương thế vừa mới khôi phục lại xuất hiện bộc phát, trực tiếp phun ra một búng máu.

    - Ngọc Trúc...

    Sắc Quỷ tiến lên ôm lấy Ngọc Trúc, nhưng mà Ngọc Trúc căn bản không nhìn thấy trước mắt, liều mạng nhào tới hư không.

    - Tống Phúc, bây giờ cơ thể và đầu óc nàng bị hao tổn, phải dựa vào ngoại lực mạnh mẽ thôi động để nàng vận chuyển lực lượng chữa trị thương thế, nếu không thương thế sẽ chuyển biến xấu đi, hơn nữa tâm thần gặp hao tổn nghiêm trọng sẽ khó khôi phục, ngươi nhanh chóng rời khỏi đi.

    Thấy tình huống Ngọc Trúc càng ngày càng bết bát, Trình lão gia tử vội vàng hét lớn một tiếng nhắc nhở Tống Phúc, trước mắt hắn cũng chỉ có duy trì được một biện pháp này.

    Tống Phúc muốn dùng lực lượng mình trợ giúp Ngọc Trúc trấn áp lực lượng hỗn loạn trong người nàng, lại phát hiện căn bản làm không được, trạng thái điên cuồng của Ngọc Trúc làm cho lực lượng cường đại thêm không nói, hơn nữa lại vô cùng hỗn loạn, hoàn toàn không phải là hắn có thể trấn áp được.

    - Ngọc Trúc, là ta, nàng nhìn đi, là ta đã trở về...

    Tống Phúc ôm chặt lấy Ngọc Trúc, muốn cho nàng nhìn thấy mình, nhưng căn bản làm không được.

    - Thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử của ta, hài tử của ta...

    Ngọc Trúc căn bản coi như không thấy Tống Phúc trước mắt, chỉ nhìn lên không trung, tay không ngừng nắm ở trước mắt, tựa hồ muốn bắt một thứ gì đó.

    - A...

    Thấy Ngọc Trúc như vậy, Sắc Quỷ còn thống khổ hơn so với chết, dùng sức ôm Ngọc Trúc, ngửa mặt lên trời rống giận một tiếng.

    Thiên Địa Cực Nhạc Bảo Điển là mượn nam nữ song tu, một số công pháp song tu cấp thấp cùng phương pháp tu luyện sai lầm khiến cho nó mang tiếng xấu, nhưng thật ra từ xưa phương pháp song tu đều là một loại phương pháp tu chân đỉnh cấp.

    Thiên Địa Cực Nhạc Bảo Điển lại càng là một trong những công pháp đỉnh cấp, trong đó bằng tình yêu nam nữ, tăng lực lượng làm chủ.

    Nhưng mà trên ý cảnh, yêu cầu không chỉ là cực nhạc, mà còn phải trải qua bi thương, thống khổ, hỷ nộ ái ố mới có thể đi tới đại thành.

    Trước kia Sắc Quỷ tu luyện chưa từng có thể nghiệm phương diện này, giờ khắc này thương tâm cực hạn, so với chết còn thống khổ hơn, làm cho lực lượng trong cơ thể bạo tăng đến cực hạn, mà tâm cảnh của hắn cũng tiến vào một loại cảnh giới đặc thù, lực lượng của hắn sinh ra một loại biến hóa.

    Hoàn toàn bị vây trong một loại trạng thái đặc thù vô ý thức, lực lượng của Sắc Quỷ cường hãn hơn rất nhiều lần so với bình thường, mặt đất chung quanh hắn hoàn toàn bị lực lượng này đánh nát, toàn bộ bay đến trong thiên không.

    Nếu không có lực lượng của Tuyết Ưng ngăn cản, hắn bộc phát lần này đủ để phá hủy hoàn toàn các kiến trúc chung quanh trăm mét.

    - Thật mạnh, này so với ba mươi Long lực của ta cũng không kém bao nhiêu rồi.

    Trong lòng Bàn Tử cả kinh, nhưng ngay sau đó lại là một loại đau đớn thật sâu, huynh đệ mình thống khổ, chính là đau đớn lớn nhất trong lòng bọn họ.

    Trình Tiếu Thiên cùng Tống Chiến Thiên đồng thời cả kinh, không nghĩ tới Sắc Quỷ có được lực lượng này, những hài tử này ở Nam hoang làm cái gì a?

    Ngay cả Sắc Quỷ yếu nhất cũng có loại lực lượng này rồi.

    Nhất là trong ánh mắt Tuyết Ưng kia, vừa có một ti vui mừng, càng nhiều hơn là thương cảm, vốn là thấy lực lượng cháu mình tăng lên là nên vui vẻ nhất, nhưng nhìn thấy thân thể nữ tử yếu nhược kia, cảm giác vui vẻ đã không còn chút nào nữa!

    - Trên đường ta tới đây, đã cho người liên lạc lão đại, nhất định lão đại có biện pháp, nhất định có biện pháp, nàng nhất định sẽ không sao.

    Sắc Quỷ giận thì giận, nhưng hắn rất nhanh đã cảm nhận được tình huống Ngọc Trúc càng ngày càng hỏng bét, vội vàng đứng dậy rời đi, hắn vừa rời đi, Tuyết Ưng lập tức vận chuyển lực lượng trấn áp lực lượng hỗn loạn ở trong cơ thể Ngọc Trúc, đồng thời lực mạnh mẽ giúp nàng vận chuyển lực lượng bản thân, hơn nữa tất cả băng hàn tĩnh khí, khí tức ngưng thần truyền vào trong cơ thể Ngọc Trúc, làm cho tinh thần của nàng bị vây trong một loại trạng thái bị đóng băng, làm cho nàng không kích động cùng vận chuyển lực lượng đang thác loạn kia, thủ đoạn này đã vượt xa năng lực của Nhân Anh kỳ rất nhiều.

    Loại thủ đoạn này, cho dù Địa Anh bình thường cũng không nhất định có thể làm được, cũng chỉ có tồn tại Thiên Anh trải qua thiên cương lôi kiếp, có được thần thông thông thiên triệt địa mới có thể làm được.

    Mà Tuyết Ưng là mượn thần thông thiên phú bản thân, mới có thể làm được điểm này.

    - Phác thông!

    Sắc Quỷ đi ra, trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt Trình lão gia tử:

    - Lão gia tử, ta muốn biết chân tướng.

    - Này?

    Trình lão gia tử có chút do dự nhìn về phía Tuyết Ưng, chuyện này đến trình độ bây giờ, giấu diếm đã không có ý nghĩa quá lớn, nhưng nếu mà nói cũng sợ xảy ra đại sự.

    Phản ứng của Trình lão gia tử tự nhiên chạy không khỏi ánh mắt của Sắc Quỷ, bao gồm Bàn Tử cùng Túy Miêu cũng nhìn thấy rõ, bọn họ vốn cũng rất ngạc nhiên, sao Trình gia lại xuất hiện một yêu thú cường đại đến mức làm cho người ta sợ hãi như vậy.

    Nhưng nghĩ tới ngay cả tên gia hỏa Tiểu Phong Tử cũng là tiểu đệ của lão đại, cái này có tính là gì, thậm chí không tiếc bỏ qua thân phận Thiên Anh tôn sư tự mình giúp ba người bọn họ huấn luyện, trong nhà có thêm một con Yêu thú cường đại cũng không tnh cái gì.

    Hơn nữa bên cạnh Trình Cung còn có Nhục Nhục, mặc dù thoạt nhìn cả người lẫn vật vô hại, nhưng ngay cả Thiên Anh cũng có thể thôn phệ, so sánh với loại yêu thú này càng thêm kinh khủng.

    Nhưng giờ phút này nhìn phản ứng của Trình lão gia tử, làm cho bọn họ cảm giác được rất bất ngờ, loại chuyện này hắn nhìn con yêu thú làm gì

    Ánh mắt, không sai, ánh mắt kia, còn có lực lượng băng hàn, mặc dù khi đó là hình thái loài người, bây giờ là hình thái yêu thú, nhưng tuyệt đối không sai, là một người.

    Đột nhiên, Sắc Quỷ nghĩ tới ánh mắt Tuyết Ưng kia nhìn mình vừa rồi, lúc trước hắn muốn rời Vân Ca Thành, người bên cạnh Trình lão gia tử kia, cũng nhìn mình là lạ, loại cảm giác này cùng con Tuyết Ưng bây giờ giống nhau như đúc.

    Có quan hệ rất lớn cùng Tống gia, trong giây lát, Sắc Quỷ tựa hồ nghĩ tới điều gì, đột nhiên hắn quỳ xoay người, trực tiếp khấu đầu về phía Tuyết Ưng đang không ngừng vận chuyển pháp lực chữa thương giúp Ngọc Trúc.

    - Thình thịch...

    Thình thịch...

    Thình thịch...

    Không có bất kỳ lời nói nào, tảng đá dưới mặt đất bị Sắc Quỷ đụng nát, này là dưới tình huống bản thân hắn không có vận chuyển pháp lực, hoàn toàn dựa vào thân thể, cho dù mặt đất bây giờ là cương thiết cũng không tổn thương được hắn, nhưng mà động tác của hắn lại biểu hiện ra quyết tâm cùng cảm kích của hắn, hắn cảm kích Tuyết Ưng cứu Ngọc Trúc, cảm kích Tuyết Ưng này làm hết thảy, nhưng đồng thời hắn lại quyết tâm phải biết chân tướng.

    - Nói đi.

    Trình lão gia tử than nhẹ một tiếng, nhìn về phía Tuyết Ưng nói.

    - Ngươi dập đầu cho ta là thiên kinh địa nghĩa, nhưng nhớ lấy, nam nhi của Tống gia ở lúc khác, chết cũng không thể quỳ gối.

    Đột nhiên, cánh của Tuyết Ưng hơi động một chút, thân thể của Sắc Quỷ được nâng đứng lên, sau đó Tuyết Ưng có chút bất đắc dĩ nói:

    - Có lẽ tiểu tử ngươi không nhớ rõ ta, năm đó ta cũng chỉ là ở thời điểm ngươi mới ra đời, ôm qua ngươi một lần, ta là gia gia của ngươi, gọi là Tống Chiến Thiên.

    Bây giờ tu luyện công pháp do tiểu tử Trình Cung kia cho, là Yêu Đế Hóa Thánh Pháp, hóa thành thân thể yêu thú, chuyện năm đó cũng không có phức tạp gì.

    Chỉ là lão tử giết con trai của tông chủ Phù Văn Tông, nhưng lúc ấy ta có ca ca của đại soái trợ giúp, Phù Văn Tông kia lập lời thề không trực tiếp đụng đến Tống gia chúng ta, nhưng bọn hắn lại âm thầm nghĩ mọi biện pháp dùng phương pháp thế tục đối phó chúng ta, cho Tống gia chúng ta đoạn tử tuyệt tôn.

    Tống gia chúng ta tuy không thịnh vượng, nhưng cũng không phải là không có đàn ông, nhưng ở trước ngươi tổng cộng có mười chín nam nhi hoặc là thai chết trong bụng, hoặc là xảy ra các loại ngoài ý muốn.

    Chỉ có ngươi bởi vì năm đó có đan dược giữ được tánh mạng, nhưng cũng là mạng không kéo dài, bọn họ là giữ lại ngươi để hành hạ Tống gia chúng ta, cho chúng ta nhìn ngươi lớn lên sau đó chết đi, lúc này mới không có giết ngươi.

    Chỉ là bọn hắn không nghĩ tới, tên tiểu tử Trình Cung kia lại cứu tánh mạng của ngươi, lại còn có đời sau, chuyện lần này chính là người Phù Văn Tông hạ thủ.

    - Xua!

    Tin tức kia, giống như thiên lôi địa hỏa đồng thời phủ xuống, làm cho Tống Phúc, thậm chí Bàn Tử cùng Túy Miêu cũng kinh ngạc đến ngây người ở nơi đó.

    Đoạn tử tuyệt tôn, đoạn tử tuyệt tôn, Tống gia trước sau có mười chín nam hài, tính cả Tống Phúc vô nữa là có đến hai mươi nam hài, toàn bộ bị giết, trách không được năm nam tử của Tống gia có đông đảo thê thất, nhưng chỉ sinh ra nữ nhi, thì ra hết thảy cũng là bởi vì chuyện này.

    Này so với trực tiếp giết người càng thêm ác độc, này là hận đến loại trình độ nào mới có thể làm ra chuyện như thế!

    Một đoạn trí nhớ kia, mười mấy năm thống khổ, hôm nay lại nghe Tống Chiến Thiên nhắc tới, Trình lão gia tử cũng không khỏi nhắm mắt lại.

    Cũng là bởi vì trận chiến ấy, Tống Chiến Thiên ngoài ý muốn đánh chết con của tông chủ Phù Văn Tông, kết quả chọc ra đại họa ngập trời.

    Nếu như không phải là lúc ấy có đại ca ngăn chặn, đừng nói là Tống gia, ngay cả Trình gia cũng đã sớm trở thành lịch sử, bị người ta san bằng hoàn toàn.

    Nhưng cho dù lúc ấy áp chế xuống, Phù Văn Tông cũng không có bỏ qua cho Tống gia, chuyện tình những năm này của Tống gia, Trình Tiếu Thiên nhìn ở trong mắt, nhưng không có biện pháp, mỗi lần nghĩ tới cũng lòng như đao cắt.

    Không có biện pháp, quá yếu, khi đó hắn ngay cả lực lượng tìm người liều mạng cũng không có, không đủ tư cách kia.

    Mà Tống Chiến Thiên mỗi ngày bị hành hạ ở trong băng động, còn phải chịu thống khổ đoạn tử tuyệt tôn, nhìn tử tôn Tống gia còn không có hoặc mới ra đời đã bị người sát hại, cái loại thống khổ nầy đã không lời nào có thể hình dung.

    Cũng chính bởi vì vậy, Trình lão gia tử mới nói Trình gia nợ Tống Chiến Thiên.

    Cũng chính bởi vì vậy, bây giờ hơi có chút năng lực hắn liền biểu đạt ra phẫn nộ của mình, hơi có chút năng lực liền uy hiếp những người kia một lát, chính vì thế vừa rồi Trình lão gia tử mới có thể liều lĩnh đi phát tiết một phen.

    Tống Chiến Thiên chẳng qua là dùng lời đơn giản nhất nói ra một ít chuyện của Tống gia, nhưng chuyện tình mười mấy năm trước có quá nhiều thống khổ, Trình lão gia tử quả thật không muốn nhắc lại.

    - Ông...

    Gia gia...

    Tống Phúc không dám tin nhìn Tuyết Ưng khổng lồ trước mắt này.

    Nếu có người đột nhiên nói cho ngươi biết, một con yêu thú Tuyết Ưng khổng lồ là gia gia của ngươi, sợ rằng đa số mọi người sẽ bị hù dọa đến cho rằng đây là vô nghĩa, nếu gia gia đã chết đi mười mấy năm, thì chuyện này càng thêm không thể nào.

    Nhưng mà Tống Phúc lại chăm chú nhìn Tuyết Ưng, nhớ ánh mắt ban đầu kia, còn có cảm giác của mình, còn lời nói của Tuyết Ưng giờ phút này.

    Hơn nữa Trình Tiếu Thiên ở một bên, đây tuyệt đối không giả được.

    Bàn Tử mở to mắt, lấy tay che miệng, bởi vì mới vừa rồi hắn thiếu chút nữa kêu lên, mẹ kiếp, gặp quỷ rồi.

    Chương 486: Gia tốc, lại thêm nhanh chóng

    - Nhanh... mau nữa... mau một chút...

    Giờ phút này Trình Cung dùng tốc độ cao nhất chạy về Vân Ca thành, nhanh, không ngừng gia tốc, pháp lực trong cơ thể tiêu hao cực lớn, sau khi hết lập tức phục dụng đan dược bổ sung, lực lượng Thuần Nguyên Đan liên tục không ngừng đánh vào bên trong Tinh Phong, khiến cho tinh quang bên trên Tinh Phong chớp động, Trình Cung thì điều khiển đao, dùng tốc độ cao nhất phi hành.

    Giờ phút này Trình Cung đã không cần tái sử dụng Vân Cáp thông báo, bởi vì dùng tốc độ của hắn bây giờ đã siêu việt tốc độ cực hạn của Nhân Anh đỉnh phong bình thường, hoàn toàn vượt qua tốc độ của Vân Cáp.

    Trong tin tức nói cũng không rõ lắm, chỉ là nói Ngọc Trúc đã xảy ra chuyện, hài tử của Sắc Quỷ bị sinh non.

    Loại chuyện này đối với Tống gia mà nói đã không phải là lần thứ nhất, lúc ấy gia gia cùng Tống Chiến Thiên không nói, Trình Cung cũng đoán được một ít, khẳng định có quan hệ cùng mỗ thế lực nào đó, bọn hắn biết rõ hoàn toàn không phải là đối thủ, bởi vậy không muốn cho mình cùng đám người Tống Phúc hy sinh vô ích.

    Trình Cung cũng không vội ở nhất thời, bởi vậy cũng không hỏi rõ vấn đề, bởi vì hắn tin tưởng thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, loại chuyện này sớm muộn cũng sẽ ra ngoài ánh sáng.

    Nhưng hắn cũng cẩn thận nói cho Tống Phúc, an toàn của Ngọc Trúc nhất định phải chú ý, kỳ thật Tống Phúc cũng biết rõ, chuyện Tống gia nhiều năm như vậy không có nam nhi, tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

    Không nghĩ tới cuối cùng vẫn xảy ra chuyện như vậy, một đám hỗn trướng, không cần biết thế lực các ngươi là gì, bổn đại thiếu cũng mặc kệ năm đó là vì cái gì, lần này bổn đại thiếu không để yên cho các ngươi.

    Chạy đi tốc độ cao nhất, thần niệm của Trình Cung cũng sẽ ngẫu nhiên chú ý không gian ngoại đỉnh thoáng một phát, bởi vì thời điểm ở Man Thần Giáo, Trình Cung để cho Tiểu Phong Tử nghĩ biện pháp mở không gian giới chỉ của Vũ Thân Vương ra.

    Có lực lượng của Tiểu Phong Tử, năng lực điều khiển của thần niệm Trình Cung, lần này không có phí khí lực gì liền mở ra.

    Ở trong đó quả nhiên phát hiện khối mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn của mình, ngoại trừ mảnh vỡ ngoại đỉnh ra, Trình Cung còn phát hiện một viên Ngưng Anh Đan, đúng vậy, Ngưng Anh Đan nguyên vẹn.

    Ngoài ra, còn có hai khỏa Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm cùng một vạn khối Thuần Nguyên Đan, lại có một ít đan dược Địa cấp khác.

    Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm hẳn là Vũ Thân Vương chuẩn bị cho mình, Ngưng Anh Đan này rất có thể là hắn chuẩn bị cho Hoàng đế cha hắn, cuối cùng tất cả đều tiện nghi cho mình.

    Lúc ấy thời điểm mở ra Trình Cung cũng nhịn không được muốn cười, Vũ Thân Vương này từng ăn thiệt thòi một lần, đồ vật trong không gian giới chỉ cũng không nhiều, khống chế rất cẩn thận.

    Hiển nhiên, trong tiềm thức bởi vì lần trước bị đoạt nên hắn sợ, không nghĩ tới càng là như thế, lại càng bị đoạt.

    Cái thu hoạch này Trình Cung đã rất hài lòng, huống chi còn có mảnh vỡ ngoại đỉnh, khối mảnh vỡ ngoại đỉnh này quả nhiên cũng ẩn chứa không gian, chỉ là trình độ hư hại trong này rất nghiêm trọng, bên trong ẩn chứa lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp cường đại, cho dù bây giờ vẫn còn rất nhiều bộ phận du đãng, chớp động.

    Chưa tới một thành còn hoàn hảo, cái không gian này trước kia chủ yếu là địa phương Trình Cung chứa đựng dược liệu cấp thấp.

    Đương nhiên, thời điểm Trình Cung ở kiếp trước đạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh, dược liệu cấp thấp trong mắt, cũng đều là dược liệu luyện chế đan dược Thiên cấp.

    Chỉ là giờ phút này muốn tìm một bộ dược liệu đan dược Thiên cấp siêu phẩm nguyên vẹn cũng khó có khả năng, nhưng cho dù như vậy, không gian này với tư cách chứa đựng dược liệu đan dược Thiên cấp hạ phẩm cùng trung phẩm, tuy hư hại nhưng số lượng còn lại cũng không ít.

    Ngoài ý muốn nhất chính là, Trình Cung ở chỗ này phát hiện một viên Huyết Ngục Châu, Huyết Ngục Châu này là thời điểm năm đó hắn đi U Minh Luyện Ngục lấy được ở Huyết Ngục.

    Huyết Ngục là một thế lực rất cường đại phía dưới U Minh Luyện Ngục, cái Huyết Ngục kia do huyết dịch của nhân loại, yêu thú cùng các loại yêu ma chinh chiến hóa thành, rồi lại không ngừng thai nghén.

    Cuối cùng thai nghén ra một Huyết Ngục cường đại, Huyết Ma đản sinh từ trong Huyết Ngục này, tất cả đều có thực lực cường hãn, những Huyết Ma này ở trong U Minh Luyện Ngục tạo ra một cổ thế lực vô cùng cường đại.

    Huyết Châu này là Huyết Ngục bọn hắn thai nghén trăm vạn năm mới sinh ra một viên, mỗi lần xuất hiện đều có vô số người tranh đoạt.

    Ở trong Huyết Ngục Châu ẩn chứa ma khí U Minh Luyện Ngục cường đại, lúc trước Trình Cung chỉ là hiếu kỳ, nói luyện chế đan dược nào đó cần phải có cái này, khi đó các nhân vật đỉnh phong đương thời liền lấy ra một ít, không nghĩ tới lần này còn thừa lại một viên.

    Giá trị một viên Huyết Ngục Châu nguyên vẹn, so với yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng mà Tống Chiến Thiên lấy được cũng trân quý hơn rất nhiều.

    Cái đồ vật này lúc ấy Trình Cung tiện tay ném ở trong không gian, thời điểm ở Man Thần Giáo phát hiện hắn còn không nghĩ tới dùng như thế nào, sau đó biết Sắc Quỷ gặp chuyện không may, hắn liền dùng tốc độ cao nhất chạy tới Vân Ca thành, đồng thời cũng trực tiếp ban Huyết Ngục Châu này cho Huyết Y Lão Tổ.

    Các Ma tu của nhân loại, đều muốn tìm một chút ít gì đó bên trong địa phương có âm khí, ma khí, chậm rãi tiếp dẫn ma khí U Minh Luyện Ngục, hoặc là như Thiên Ma Tông vậy tiếp dẫn ma khí Vực Ngoại Thiên Ma tu luyện.

    Bây giờ viên Huyết Ngục Châu này là bảo bối đến từ Huyết Ngục của U Minh Luyện Ngục, có được ma khí, huyết khí thuần khiết nhất, rất thích hợp cho Huyết Y Lão Tổ sử dụng.

    Đồng thời Trình Cung lại lấy ra một bộ Huyết Ngục Chiến Giáp lấy được khi đánh chết một gã Thiên Ma Hoàng trong U Minh Luyện Ngục cho Huyết Y Lão Tổ, để cho hắn phối hợp Huyết Ngục Châu tu luyện.

    Giờ phút này mới trôi qua không đến một buổi, thần niệm Trình Cung khẽ động quan sát Huyết Y Lão Tổ, khiếp sợ phát hiện toàn thân Huyết Y Lão Tổ bao phủ ở bên trong huyết khí.

    Phía trên Huyết Ngục Châu kia phát ra lực lượng vô cùng cường đại, vậy mà làm cho Huyết Y Lão Tổ đạt đến Nhân Anh tầng thứ tám, loại tốc độ này quả thực quá kinh người, nhưng ngẫm lại lực lượng của Huyết Ngục Châu, hơn nữa Huyết Y Lão Tổ lần thứ nhất sử dụng Huyết Ngục Châu tu luyện thần thông Huyết Ngục Chiến Giáp, thì loại tiến bộ này cũng cảm giác rất bình thường.

    Chỉ là theo lực lượng Huyết Y Lão Tổ tăng cường, Huyết Ngục Châu cường đại, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh ẩn ẩn tản mát ra một loại lực lượng khắc chế, Trình Cung vội vàng sử dụng thần niệm trợ giúp Huyết Y Lão Tổ ngăn cách ra một khu vực.

    Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, đối với lực lượng đến từ U Minh Luyện Ngục tuyệt đối có tác dụng khắc chế, cũng may Huyết Y Lão Tổ là nô bộc của Trình Cung, nếu không hắn tu luyện ở chỗ này, kia chính là tìm chết.

    Chứng kiến thân thể của Huyết Y Lão Tổ, thần niệm cũng đang tăng lên, trong lòng Trình Cung lại tăng thêm vài phần lo lắng.

    Huyết Y Lão Tổ bây giờ chính là tài sản tư nhân của hắn, cũng giống như là Tinh Phong vậy, để cho bọn họ tăng lên, trở nên cường đại, sắc bén hơn, chính là làm cho tài sản của mình tăng thêm giá trị, làm cho thực lực, thế lực của mình tăng thêm.

    Hiện tại lực lượng của mình đã đến bình cảnh, phải nghĩ biện pháp tăng lên ở phương diện khác, nếu không sẽ lâm vào bị động.

    Huyết Y Lão Tổ tu luyện ở trong không gian Huyết Ngục cho tới nay, để xuống trụ cột hùng hậu, giờ phút này mượn nhờ Huyết Ngục Châu triệt để cải biến thân thể, lực lượng, làm cho ma công của hắn tiến vào một tình trạng mới, một hơi hoàn thành cảnh giới mà bình thường Nhân Anh kỳ cần vài chục năm thậm chí mấy trăm năm mới có thể đạt tới.

    Hơn nữa thân thể của hắn trải qua Huyết Ngục Châu cải biến, so với tu luyện dưới Đạo khí của Nguyên Thủy Ma Tông hoàn toàn khởi động, chỗ tốt cũng nhiều hơn mấy lần, nhất là hắn tu luyện thần thông Huyết Ngục Chiến Giáp càng là thần thông không giống bình thường.

    Trong khoảng thời gian ngắn, Huyết Y Lão Tổ chưa hẳn có thể tu luyện thần thông Huyết Ngục Chiến Giáp tới độ cao nhất định, nhưng mượn nhờ Huyết Ngục Châu cải tạo thân thể, dưới tình huống lần đầu sử dụng, thời gian ngắn khiến cho lực lượng bản thân bạo tăng, chuyện này ngược lại là một vấn đề nhỏ.

    Trình Cung nhìn Huyết Y Lão Tổ tu luyện không có vấn đề, thần niệm liền chuẩn bị thu hồi, ngay thời điểm muốn thu về, Trình Cung lại quét qua Nhục Nhục đang ở trên Nguyên Dịch thoáng một phát, nó bây giờ đang vô cùng hạnh phúc nằm trên mảnh vỡ ngoại đỉnh, tứ chi dũi ra, khóe miệng chảy nước miếng, nhìn bộ dáng nó trông rất hạnh phúc, nhìn bộ dạng nó như vậy, Trình Cung cũng hoài nghi có phải nó coi mảnh vỡ ngoại đỉnh trở thành mẹ của nó hay không.

    Lúc trước để cho nó nuốt cánh tay của Vũ Thân Vương, Nhục Nhục liền đáng thương xin Trình Cung sau khi đạt được mảnh vỡ không nên lập tức luyện hóa cùng dung hợp vào không gian ngoại đỉnh.

    Rõ ràng có thể cảm giác được, một khi dung hợp cùng không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục như không có cảm giác gì, từ đó không chiếm được chỗ tốt gì từ nó.

    Nhìn bộ dáng nó đáng thương, bộ dạng mập mạp đáng yêu, cộng thêm dưới tình huống nó cũng xuất lực, Trình Cung cũng có ý định sau khi đạt được mảnh vỡ sẽ giữ lại cho nó một thời gian ngắn, kết quả từ lúc nó nhìn thấy thì nằm lên đó mà ngủ.

    Thật không biết tên tiểu tử này đến cùng đang làm cái gì, nhưng ít ra Trình Cung không cần lo lắng mảnh vỡ ngoại đỉnh bị gì, như vậy là đủ rồi.

    Trong lòng nghĩ vậy, Trình Cung đã thu hồi thần niệm, lần nữa gia tốc, nhanh chóng chạy tới Vân Ca thành.

    Mặc dù hoàng cung Vân Ca Thành bị Trình lão gia tử phá hư nghiêm trọng, nhưng thân là hoàng cung đế quốc, tự nhiên cũng có địa phương không muốn người biết, cái kia chính là cấm địa ở thời điểm mới thành lập đất nước đã bắt đầu bố trí, về sau vị lão tổ tông cường đại nhất của Chu gia kia xuất hiện, lại dần dần hoàn thiện.

    Nó giấu ở trong ngự hoa viên, nếu quả thật có chuyện gì, Hoàng đế che dấu trong đó, cho dù Địa Anh bình thường cũng rất khó sát nhập đơn giản.

    - Chu Hằng... bị... giết?

    Hoàng đế nghe thấy Long Vệ đại t quân mặc khải giáp màu vàng nói ra tin tức này, cả người thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

    Nhất là nghe nói Chu Hằng bị Bàn Tử bên trong Vân Ca thành Tứ đại hại đánh trọng thương, hai Đại Tướng quân Long vệ có một Long lực bị Bàn Tử đánh chết, Chu Hằng ngay cả lực hoàn thủ cũng không có đã bị Túy Miêu giết chết, hắn càng là không thể tin được.

    - Điều này sao có thể, ba cái phế vật quần là áo lượt kia, làm sao có thể ở trong thời gian ngắn trở nên cường đại như thế, coi như là lục địa thần tiên tu luyện mấy trăm năm, cũng không có thể đơn giản đánh chết Chu Hằng, ta cho hắn phục dụng vô số đan dược, đan dược trân quý lão tổ tông cho, ta cũng cho hắn không ít, tại sao có thể như vậy?

    - Nếu có thể được thế lực như Thần miếu Bà La Đa, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông toàn lực trợ giúp, trong thời gian ngắn tăng lực lượng lên đến loại trình độ này cũng rất bình thường.

    Chỉ là bệ hạ tốt nhất nên có một chuẩn bị, ba người này công khai giết chết Chu Hằng, xé rách tường thành tiến vào Vân Ca thành, kế tiếp nhất định sẽ tìm người tính sổ.

    Mặc dù trong miệng Long vệ đại tướng quân này nói bệ hạ, nhưng trong giọng nói lại không có cảm giác thần tử nơm nớp lo sợ, ngược lại là rất tùy ý.

    Về phần một câu bệ hạ kia, cảm giác giống như là gọi Trương Tam, Lý Tứ, giống như bệ hạ là tên của Hoàng đế vậy.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhắc tới chuyện này vị hoàng đế kia liền giận không kiềm được, dưới sự phẫn nộ Nhân Anh kỳ, pháp lực bành trướng tràn ngập chung quanh lần nữa, khiến cho không ít đồ vật bài trí bên cạnh hắn hóa thành cát bụi.

    Về phần Long Vệ đại tướng quân đứng ở phía dưới thì không có chút cảm giác nào, lẳng lặng nhìn Hoàng đế bão nổi ở đằng kia, Hoàng đế cũng là Nhân Anh kỳ, là lục địa thần tiên, nhưng sức chiến đấu của hắn so với Chu Hằng kia, thật đúng là chưa hẳn có thể mạnh hơn bao nhiêu.

    Dưới tình huống Túy Miêu có thể làm cho Chu Hằng không hề có lực hoàn thủ, đánh chết Chu Hằng, thì tuyệt đối có năng lực đánh chết Hoàng đế.

    Chương 487: Khai chiến cùng hoàng gia

    - Muốn chết, bọn hắn đều tìm chết, thực cho rằng trẫm không có biện pháp bắt bọn hắn sao.

    Công khai đánh chết Cấm vệ quân Đại tướng quân của trẫm, xé rách tường thành, còn có Trình lão thất phu, hủy hoàng cung của trẫm, không giết bọn hắn trẫm còn làm Hoàng đế gì nữa.

    Hoàng đế tức giận gào thét, lập tức nhìn về phía Long Vệ đại tướng quân ăn mặc khải giáp màu vàng này nói:

    - Ám Long, hiện tại xem ra cũng chỉ có cho ngươi xuất thủ, ngươi có biện pháp nào cuốn lấy Tuyết Ưng kia không, chỉ muốn cuốn lấy nó, để cho Thanh Triệt, Chương Báo còn có Hách Lộc kia đầy đủ thời gian, bọn hắn có thể đánh chết Trình lão thất phu, sau khi giết chết Trình lão thất phu, các ngươi liên thủ đánh chết on Tuyết Ưng kia.

    Long Vệ đại tướng quân được Hoàng đế xưng là Ám Long tựa hồ đang do dự, cuối cùng nhìn về phía Hoàng đế nói:

    - Tự ngươi an bài mà xử lý, này không giống đối phó gia tộc bình thường, một khi ta bạo lộ ra mà nói, vị trí hoàng đế này của ngươi cũng không cần làm, coi như lão tổ tông Chu gia các ngươi cũng sẽ không tha cho ngươi.

    Về phần cuốn lấy Tuyết Ưng kia ngược lại là không có vấn đề gì, cũng sẽ không bạo lộ, nhưng muốn nói đánh chết nó là không có khả năng, đừng nói là Thanh Triệt cùng Chương Báo, Hách Lộc kia liên thủ, cho dù nhiều gấp bội cũng rất khó đánh chết chích Tuyết Ưng kia, nhiều nhất là chỉ có thể ngăn cản hoặc là đánh trọng thương, nó muốn chạy trốn thật đúng là không ai có thể ngăn được.

    Đương nhiên, nếu như có thể đánh nó trọng thương khiến cho nó rời xa thành thị tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm hoặc là vài chỗ khác, ta ngược lại có thể đánh chết.

    - ...

    Hoàng đế cũng do dự, vốn là vừa rồi nổi giận thân thể đã bay lên, pháp lực bành trướng tràn ngập toàn bộ đại điện, giờ phút này chậm rãi thu liễm, cuối cùng người cũng rơi xuống mặt đất, hắn vẫn là quen đứng đấy suy nghĩ vấn đề.

    - Giết!

    Lần này thời gian Hoàng đế do dự rất ngắn, đã được đến một kết quả:

    - Vốn trẫm cho rằng thành tựu lục địa thần tiên, có thể có thời gian chậm rãi thu thập Trình gia, có thể trở thành thiên cổ nhất đế, có rất nhiều thời gian đi đối phó các quốc gia chung quanh, đối phó Trình gia.

    Nhưng bây giờ căn bản không phải có chuyện như vậy, Trình Tiếu Thiên lại dám đánh đến trước mặt trẫm, Trình Cung kia càng là dám nhiều lần đánh cướp năm tỉnh Tây Nam trêu đùa hí lộng trẫm.

    Bây giờ ngay cả ba cái quần là áo lượt đi theo phía sau Trình Cung cũng dám giết Cấm vệ quân Đại tướng quân của trẫm, xé rách tường thành tiến vào Vân Ca thành, thật sự nếu không động thủ, Hoàng đế như trẫm còn là Hoàng đế nữa sao.

    Giết, tạm thời ngươi không nên bạo lộ, chỉ cần cuốn lấy chích Tuyết Ưng kia là được, chỉ cần giết Trình Tiếu Thiên, trẫm mới có thể đối phó Trình Vũ Phi, Trình Vũ Dương cùng Trình Cung, thà rằng trẫm tổn thất một nửa quốc lực, lần này cũng phải triệt để nhổ tận gốc Trình gia, lần này trẫm tuyệt đối không do dự nữa.

    Cho dù có tổn thất Hách Lộc hay Thanh Triệt, Phù Văn Tông cùng lão tổ tông bên kia đều sẽ tỏ vẻ.

    Trước kia trẫm rất kính trọng bọn hắn, cung cấp cho bọn hắn, bây giờ nên dùng bọn hắn, như đối đãi với thần tử bình thường, hừ, chỉ cần có thể tiêu diệt Trình gia, bọn hắn chết cũng đáng.

    Nghĩ đến những chuyện tình gần đây, sắc mặt Hoàng đế trở nên vô cùng khó coi:

    - Trẫm muốn để cho bọn hắn biết rõ, trẫm mới là Hoàng đế của Lam Vân đế quốc.

    ...

    - Bà mẹ nó, ẩn dấu vài chục năm, giấu ở băng động, đến giáo huấn La Anh Hùng dĩ nhiên là gia gia của Sắc Quỷ.

    - Hóa thân thành yêu, ách...

    Mạnh mẽ!

    Hai người Bàn Tử cùng Túy Miêu ở một bên nghe Tống Chiến Thiên nói chuyện những năm này, hai người cũng đều nghe đến sững sờ, chớ đừng nói chi là Tống Phúc với tư cách người trong cuộc.

    Tống Phúc không nghĩ tới, gia gia của mình vẫn còn sống, lại mạnh như thế, thậm chí còn hóa thân thành yêu, đây quả thực thật bất khả tư nghị.

    Nhưng này hết thảy đều là chân thật, hơn nữa đang ở trước mắt.

    - Đối với bảo hộ cùng phong tỏa các tin tức về Ngọc Trúc đã là nghiêm mật nhất, hơn nữa thần niệm của ta thời thời khắc khắc thủ hộ chung quanh nàng, cho dù gặp chuyện không may ta cũng có thể tới ngay.

    Kỳ thật nàng vụng trộm vào thành rất nhiều lần, một mực cũng không có chuyện gì, nhưng không nghĩ tới lần này tự nhiên người Phù Văn Tông tiến nhập Đế đô Lam Vân đế quốc.

    Vốn là một số người Đồ Đằng Đế Quốc gần đây tiềm phục tại Vân Ca thành đều bị ta thanh lý, cuối cùng bọn hắn cũng không biết dùng phương pháp gì, vậy mà biết Ngọc Trúc mang thai.

    Kỳ thật chuyện như thế này đã phát sinh qua nhiều lần trên người phụ thân ngươi cùng các thúc thúc của ngươi, thậm chí phụ thân cùng các thúc thúc của ngươi cố ý cùng một ít người lưu lại con nối dõi bên ngoài, dùng qua các loại thủ đoạn giấu diếm, nhưng chỉ cần là nam hài đều sẽ xảy ra chuyện, bởi vậy ta cảm giác đây cũng không phải là tin tức tiết lộ đơn giản như vậy.

    Tống Chiến Thiên rất là bất đắc dĩ nói:

    - Kỳ thật cho dù nói, ngươi cũng không có cách nào giải quyết, Phù Văn Tông là một quái vật khổng lồ siêu cấp, bây giờ chúng ta có thể làm cực kỳ có hạn.

    Ta đã thương lượng qua cùng đại soái, bây giờ sẽ chờ Trình Cung trở về, xem ý của hắn cùng tình huống thế lực sau lưng hắn, nếu như thật sự không được, chúng ta cũng chỉ có thể toàn bộ rút lui khỏi Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nhưng mà ngươi yên tâm, gia gia tuyệt đối sẽ không buông tha Nguyệt Minh Thái tử kia.

    - Nguyệt Minh Thái tử...

    Nguyệt Minh Thái tử...

    Ánh mắt Sắc Quỷ lạnh như băng, trong lòng mặc niệm bốn chữ này, hắn muốn nói không cần gia gia hỗ trợ, nhưng hắn không có lên tiếng.

    Có một số chuyện không cần nói, cần chính là làm, bởi vì trong lòng hắn, không chỉ là một cái Nguyệt Minh Thái tử, mà là cả Đồ Đằng Đế Quốc, cả Phù Văn Tông.

    Vừa rồi Tống Chiến Thiên đã giảng giải tình huống lúc đó, Nguyệt Minh Thái tử trực tiếp ra tay tập kích, cho dù Tống Chiến Thiên lập tức đuổi tới, nhưng vì bảo hộ Ngọc Trúc cùng đứa con bị thương nặng của nàng, nhưng cuối cùng nhất cũng không thể tránh khỏi bất hạnh.

    Bởi vì lúc ấy Nguyệt Minh Thái tử kia sử dụng phù văn quá cường đại, cộng thêm lúc ấy Tống Chiến Thiên vì bảo hộ Ngọc Trúc không thể trốn đi, bởi vậy Tống Chiến Thiên vừa mới đạt Yêu Vương bị trọng thương, kỳ thật đến nay cũng còn rất nghiêm trọng.

    Mặc dù Tống Chiến Thiên nói ra chuyện năm đó, cùng với chuyện những năm này giấu ở bên trong băng động, nhưng trong lòng Sắc Quỷ cũng có thể cảm nhận được loại đau khổ này, đây là vì toàn cả gia tộc, còn có sự quan tâm của hắn đối với mình, bởi vậy Sắc Quỷ không muốn lại khiến cho gia gia lo lắng.

    Nhưng trong lòng của hắn đã thầm hạ quyết tâm, hắn tin tưởng đại thiếu trở về, cũng nhất định sẽ ủng hộ quyết định của mình, dù Đồ Đằng Đế Quốc rất cường đại, dù Phù Văn Tông rất cường đại, thế thì đã sao.

    - Gia gia yên tâm đi, ta sẽ không tùy tiện hành động, ta sẽ đợi đại thiếu trở về, hết thảy nghe đại thiếu.

    Ta bây giờ chỉ hy vọng Ngọc Trúc có thể tốt lên, hài tử không còn, ta không hy vọng nàng lại có chuyện.

    Sắc quỷ biết Tống Chiến Thiên cùng Trình lão gia tử lo lắng cho bọn hắn, hai người lo lắng sau khi bọn hắn trở về làm xằng bậy, mặc dù giờ phút này Sắc Quỷ cũng rất muốn phát tiết, rất muốn phá hủy hết thảy, tiêu diệt Nguyệt Minh Thái tử cùng Đồ Đằng Đế Quốc kia, ngay cả Phù Văn Tông thậm chí Hoàng đế của Lam Vân đế quốc cũng diệt, nhưng bây giờ hắn còn không có đánh mất lý trí, biết rõ đây là vấn đề không phải xúc động có thể giải quyết.

    Trình lão gia tử vừa rồi cố ý nói tình huống chiến đấu của hắn cùng người Phù Văn Tông, cùng tình huống chiến đấu với Thanh Triệt, Tống Chiến Thiên cũng nói tình huống ngày đó hắn bị Nguyệt Minh Thái tử trọng thương, mục đích chính là vì không muốn bọn hắn làm xằng bậy.

    Bây giờ, nghe thấy Sắc Quỷ có thể nói như thế, Tống Chiến Thiên cùng Trình lão gia tử đồng thời thở dài một hơi.

    Thời điểm tâm tư Tống Chiến Thiên cùng Trình lão gia tử buông lỏng, hơi chút thở ra, Bàn Tử ở một bên thì nhíu mày, liếc qua Túy Miêu, phát hiện Túy Miêu vừa vặn cũng cười nhìn về phía hắn, hai người nhìn nhau cười cười.

    Ở trong mắt Trình lão gia tử, Tống Chiến Thiên, bởi vì Trình Cung dần dần phát triển, còn có những chuyện hắn đã làm, mặc dù lúc ấy làm cho người ta lo lắng hãi hùng, nhưng hắn quật khởi lâu như vậy, đến nay xác thực đã làm ra thành tích.

    Hơn nữa bọn hắn cũng giống như những người khác, tin tưởng vững chắc sau lưng Trình Cung có một thế lực cường đại ủng hộ, bởi vậy trong lúc bất tri bất giác bọn hắn đã chấp nhận Trình Cung là chủ đạo.

    Nhưng bọn hắn lại quên một ít sự tình, này cũng chính là nguyên nhân vì sao Sắc Quỷ nói hết thảy nghe theo đại thiếu, muốn nói điên cuồng, không ai điên cuồng hơn so với Trình Cung, muốn nói quần là áo lượt, hung hăng càn quấy, muốn nói gặp chuyện này nhất định sẽ nổi điên, cũng đồng dạng không ai có thể vượt qua đại thiếu.

    Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu càng tin tưởng, bởi vì Trình Cung đã từng nói, nếu có một ngày bọn hắn muốn lấy cây chọc trời, vậy Trình Cung sẽ để cho bọn họ đứng ở trên vai của mình, chỉ đơn giản như vậy.

    - Ngươi có thể như thế gia gia rất an tâm, đúng rồi...

    Không tốt, đi mau!

    Tống Chiến Thiên thở ra, vừa muốn nói gì, đột nhiên thần sắc kịch biến, trảo của Tuyết Ưng to lớn lăng không bắt lấy Ngọc Trúc, giương cánh muốn di chuyển, nhưng cũng đã chậm.

    Ở vị trí hắn đứng, đột nhiên có rất nhiều tầng khói đen bao phủ lấy Tuyết Ưng.

    - Chiến Thiên...

    - Gia gia...

    Bọn người Trình Tiếu Thiên, Sắc Quỷ thấy tình huống không đúng, thời điểm muốn xông tới cũng đã xong, cơ hồ ba đạo khí tức cường đại đồng thời tuôn ra, khi bọn hắn kinh hô, đã từ chỗ sâu trong hoàng cung bay tới, trong chớp mắt rơi xuống vị trí mà Tống Chiến Thiên bị khói đen thôn phệ.

    - Trình lão thất phu, hôm nay trẫm muốn giết ngươi, rồi lại triệt để tiêu diệt Trình gia ngươi.

    Trẫm là con trời, ngươi là thần tử, ngươi là thần tử đại nghịch bất đạo, đã sớm tội đáng chết vạn lần, giết, giết, giết hắn đi.

    Tiếng gào thét vang vọng toàn bộ Trấn Quốc Công Phủ, thậm chí chấn không ít công trình kiến trúc vỡ vụn.

    Đây chỉ là Hoàng đế bay tới sau, đang ở trên không trung trăm mét gầm lên, mặc dù lực chiến đấu của hắn rất yếu, nhưng dù sao cũng là tồn tại Nhân Anh kỳ, khống chế thanh âm gào thét của hắn vang vọng bên trong Trấn Quốc Công Phủ, chủ yếu là nhằm vào Trình Tiếu Thiên.

    Hoàng đế thân ở trên không trung hô lên những lời này, cảm giác mình có một loại vô cùng sảng khoái, mà ngay cả thở ra cũng thoải mái rất nhiều, thoải mái, rất thư thái a.

    Này so với lúc trước hạ mệnh lệnh, thánh chỉ thì thoải mái nhiều lắm, cái này là phương thức mà tên Trình Cung quần là áo lượt phá gia chi tử, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt thích nhất.

    Giờ phút này Hoàng đế cảm giác chưa từng có trải qua khoan khoái dễ chịu như vậy, nguyên lai dựa vào lực lượng, trực tiếp như thế, hung hăng càn quấy nói ra lời nói như thế, sẽ sảng khoái như thế.

    Kỳ thật căn bản không cần Hoàng đế hạ lệnh, ba người Thanh Triệt, Chương Báo, Hách Lộc vừa rơi xuống đều đã xuất thủ, trước kia bọn hắn cũng đã sớm có chuẩn bị, Chương Báo thân là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám phụ trách diệt sát ba người bên trong Tứ đại hại Vân Ca thành, Thanh Triệt, Hách Lộc thì phụ trách liên thủ đối phó Trình Tiếu Thiên.

    Trước kia giữa bọn họ đánh nhau nhiều lần, hai người liên thủ có thể đánh bại Trình lão gia tử, nếu như không có Tuyết Ưng cứu Trình Tiếu Thiên mà nói, bọn hắn có thể giết chết Trình Tiếu Thiên.

    Huống chi ở trong kế hoạch, Chương Báo sẽ nhanh chóng giết chết ba người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu, sau đó gia nhập vòng chiến vây công Trình Tiếu Thiên.

    - Tiểu oa nhi, những ngày an nhàn của các ngươi đã chấm dứt, chuyển thế đầu thai đi thôi.

    Chương Báo bạo rống một tiếng, trực tiếp đưa tay chụp vào đầu Sắc Quỷ, hắn muốn vặn đầu của Sắc Quỷ xuống.

    Chương 488: Bị tính kế

    Mặc dù Chương Báo cũng là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, nhưng ăn không ít thiệt thòi ở trong tay Trình lão gia tử, lần này cuối cùng có thể buông tay giết người, tự nhiên không lưu tình chút nào.

    Có thể trở thành Nhân Anh kỳ, không người nào là không đi ra từ trong núi thây biển máu.

    - Móa, gia hỏa đi theo phía sau bờ mông ăn cái rắm, học cũng học không giống.

    Trong miệng Bàn Tử mắng chửi Hoàng đế, Trảm Long Đao trong tay đột nhiên trở tay một chuyển, mãnh liệt chọc xuống dưới đất.

    - Lôi Đình Nhất Kích.

    Ở Chương Báo xuất thủ, đồng thời Túy Miêu đã nhảy lên, Tử Kim Bàn Long Thương mang theo quang mang lôi đình, hóa thành hào quang lôi đình xoay tròn, một kích này lực lượng đạt tới trăm Long lực

    - Liệt Địa, Trảm Thiên.

    Bàn Tử cũng đồng thời nổi giận gầm lên một tiếng, chân vận đủ thần thông lập tức đập mạnh xuống mặt đất, đồng thời Trảm Long Đao của hắn mãnh liệt nhảy lên, Trảm Thiên từ trên cao đi xuống, kết hợp Liệt Địa đồng thời bộc phát, phía dưới hai đại thần thông kết hợp, Bàn Tử dùng ba mươi Long lực bản thân, mượn nhờ thần thông Liệt Địa này của Huyết Y Lão Tổ, kết hợp Trảm Thiên, cộng thêm Trảm Long Đao trong tay tiếp cận Linh khí trung phẩm bộc phát, vậy mà lực lượng cũng đạt tới bảy mươi Long.

    - Phá Không Thứ.

    Mà vốn là Chương Báo muốn bắt Sắc Quỷ, vậy mà thân thể hắn phóng tới bàn tay Chương Báo, nháy mắt sau đó trực tiếp biến mất, người đã xuất hiện ở phía sau Chương Báo.

    Này...

    Điều này sao có thể?

    Chương Báo cũng trợn tròn mắt, cho dù ba cái tên này có Long lực, nhưng lực lượng cũng có hạn, làm sao có thể bộc phát ra lực lượng cường đại như vậy.

    Trong nháy mắt, mình đường đường là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, vậy mà từ tiến công lập tức bị bọn hắn ba mặt vây công.

    Dưới mặt đất, đỉnh đầu, phía sau lưng, hơn nữa lực lượng đều mạnh như thế, coi như là hắn nếu như không chú ý mà nói cũng gặp nguy hiểm.

    Làm sao bọn hắn có thể có lực lượng cường đại như vậy, lực công kích này so với Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu bình thường cũng không yếu hơn bao nhiêu, hơn nữa binh khí trong tay bọn hắn sao đều mạnh như thế, vậy mà đều tiếp cận linh khí trung phẩm, thế giới này đều làm sao vậy.

    - Toái Không Trảo.

    Tránh cũng không thể tránh, mặc dù Chương Báo khiếp sợ, nhưng dù sao cũng là trấn quốc thần tiên Lam Vân đế quốc, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay lập tức bộc phát ra pháp lực cường đại, bên trên bầu trời xuất hiện vô số trảo ảnh.

    Mặc dù là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, quay mắt về phía ba kiện Tử Kim Bàn Long Thương, Trảm Long Đao, Quỷ Thứ này đều tiếp cận linh khí trung phẩm, cộng thêm lực lượng ba người bộc phát cường đại, hắn cũng không dám khinh thường.

    Trên bàn tay xuất hiện hai móng vuốt to lớn, đây là dùng móng vuốt của Yêu thú Đại yêu vương có lực lượng không gian luyện chế thành Toái Không Trảo, uy lực cũng tương đối cường đại, so với linh khí hạ phẩm bình thường cũng muốn mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    - Bành bành bành...

    Trảo ảnh đầy trời trực tiếp đánh bay công kích của ba người ra ngoài, nhưng Chương Báo cũng không có cảm giác nhẹ nhàng như vậy, không có biện pháp lập tức truy kích.

    Nhưng khiến cho hắn không nghĩ tới chính là, ba người bị đánh bay ra ngoài nháy mắt sau đó biến hóa vị trí, vậy mà cùng một thời gian bộc phát thần thông, thi triển công kích cự ly xa.

    Ba người phối hợp ăn ý, đã hoàn toàn không cần ngôn ngữ trao đổi lẫn nhau, mình làm của mình, lại có thể hình thành phối hợp tốt nhất.

    - Hoàng đế của các ngươi cho bản Phù Sư đủ chỗ tốt, hôm nay coi như bỏ chút tiền vốn, tiễn đưa ngươi xuống U Minh Luyện Ngục.

    Phù Sư ba sao cũng đánh qua nhiều lần cùng Trình Tiếu Thiên, nhưng trước kia ở trong mắt hắn xem ra, mình cũng không có đem hết toàn lực, lần này Hoàng đế cho hắn lời hứa đả động hắn, bởi vậy vừa lên là hắn đánh ra ba đạo phù văn.

    - Mệnh trên khó trái.

    Thanh Triệt lộ ra rất tiếc hận, dù sao Trình Tiếu Thiên cũng là một đời quân thần, cho dù năm đó thời điểm hắn vẫn chỉ là Thoát Tục kỳ, có thể dẫn đầu đại quân ngăn trở liên quân của ngũ quốc, nếu như không phải có các lực lượng ở phương diện thượng tầng quấy nhiễu, có lẽ giờ phút này Nam Chiêm Bộ Châu đã sớm thống nhất.

    Nhân vật như vậy, hôm nay lại bị đánh chết, có thể nào không cho người cảm khái, cảm khái thì cảm khái, nhưng công kích của hắn một chút cũng không có buông lỏng, pháp bảo hình quyển sách trên tay triển khai lần nữa, đã không có Tuyết Ưng tương trợ, ở Thanh Triệt xem ra, Trình Tiếu Thiên đã là lên trời xuống đất đều không có lối đi.

    - Tam Đầu Lục Thủ, Thái Dương Kiếm Khí, Thái Âm Kiếm Khí, Xích Đế Hỏa Diễm Trảm.

    Trình lão gia tử đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức biến hóa thành ba đầu sáu tay, dùng lực lượng hắn bây giờ, kỳ thật nếu như toàn lực thi triển, đã có thể biến hóa ra sáu đầu mười hai cánh tay, mặc dù cách Thiên Thủ Thiên Nhãn trong truyền thuyết chênh lệch rất xa, nhưng mà cũng có thể tập trung khiến cho lực lượng của mình lập tức bộc phát ra gấp sáu lần.

    Nhưng trong lòng Trình Tiếu Thiên tinh tường, nếu như nói như vậy, hắn nhiều nhất có thể kiên trì nửa khắc đồng hồ, nếu như nửa khắc đồng hồ sau không thể giết chết hai người này, vậy thì rất phiền toái.

    Nhưng hiện tại hắn thi triển ba đầu sáu tay thì có thể kiên trì cả buổi cũng không có vấn đề gì, hơn nữa ba đầu sáu tay vừa vặn có thể phát huy ra uy lực của ba loại thần thông mà Trình Cung dạy hắn.

    Bây giờ Trình lão gia tử đồng tu Thái Dương Kiếm Khí cùng Thái Âm Kiếm Khí, đồng thời ra tay uy lực tăng thêm vài lần, mà Xích Đế Hỏa Diễm Trảm càng là thần thông thượng cổ Xích Đế lưu truyền xuống, uy lực kinh người.

    - Cầm thứ đồ chơi này đấu cùng lão tử, thực cho rằng lão tử không phá được sao, PHÁ...!

    Trình lão gia tử nổi giận gầm lên một tiếng, Thái Dương Kiếm Khí, Thái Âm Kiếm Khí bộc phát ra uy lực kinh người, đồng thời đan vào cùng một chỗ, lập tức hợp hai làm một, uy lực tăng thêm vài lần.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Trực tiếp oanh kích ở phía trên quyển sách của Thanh Triệt kia, cuốn sách này là linh khí trung phẩm, nhưng ở dưới một kích này của Trình lão gia tử, lực lượng tầng ngoài liên tiếp vỡ vụn, trực tiếp bị chấn khai, bên trong xuất hiện một chút vết rạn hơi nhỏ.

    - Phốc...

    Thanh Triệt trực tiếp phun ra một búng máu.

    Thanh Triệt khiếp sợ nhìn Trình lão gia tử ba đầu sáu tay, thần thông thật là khủng khiếp, hơn nữa uy lực do Thái Dương Kiếm Khí cùng Thái Âm Kiếm Khí kia phối hợp, cho dù Địa Anh bình thường sợ rằng cũng không có lợi hại như vậy a.

    Hắn làm sao có thể đồng thời nắm giữ nhiều thần thông như vậy?

    Hơn nữa mỗi thần thông này đều thuộc về cấp bậc cao nhất, làm sao có thể?

    Cho dù sau lưng Trình gia có thế lực cường đại ủng hộ, cũng không có thể cho hắn thần thông tốt như vậy.

    Đây là thời gian hắn tu luyện ngắn, này nếu để cho hắn tu luyện mấy trăm năm, một kích này đủ để lấy tánh mạng của mình.

    Đáng sợ, thật là đáng sợ.

    Đáng sợ nhất chính là tâm kế của hắn, trách không được đều nói Trình Tiếu Thiên mưu định thắng ngàn dặm, thống soái nghìn vạn nhân mã sai sử như cánh tay, nhẹ nhàng như thường.

    Hách Lộc so với hắn cũng không tốt đi nơi nào, bởi vì nhiều lần giao thủ cùng Trình lão gia tử, tự nhận đã sớm hiểu rõ thực lực sâu cạn của Trình lão gia tử, căn bản không có đề phòng.

    Như thế nào cũng không nghĩ tới, trước kia Trình lão gia tử nổi giận, hủy hoàng cung, mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết, cuối cùng cần Tuyết Ưng cứu giúp mới sống sót rời khỏi, vậy mà cũng không có sử dụng hết thực lực.

    Không đợi phù lục của hắn bộc phát ra uy lực, đã bị Xích Đế Hỏa Diễm Trảm hủy diệt hơn phân nửa lực lượng, chính hắn trong lú vội vàng, cũng bị Xích Đế Hỏa Diễm Trảm đánh vào ngực.

    - Bành bành bành...

    Cương khí phòng ngự trong ngực Hách Lộc, còn có Phòng Ngự Phù sớm bố trí tốt nhao nhao vỡ vụn, cuối cùng mặc dù bổn mạng phù văn trong cơ thể bộc phát ngăn trở một kích này, nhưng mà chấn xương sườn trong ngực hắn nát mấy cây, cả người phun máu bay ra ngoài.

    Bị gạt, trước kia đều bị gạt?

    Không chỉ chính mình, mà ngay cả Nguyệt Minh Thái tử cũng nhìn không ra.

    Lão già này quá hung mãnh, mình cùng Thanh Triệt đều là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, vậy mà... vậy mà ở dưới một kích hắn đều bị thương.

    Giờ phút này Hoàng đế ở trên không trung sắc mặt cũng biến thành màu xám tro, vô cùng khó coi, miệng há ra, ngơ ngác nhìn Trình lão gia tử phát uy, ba đầu sáu tay, không, điều đó không có khả năng.

    Hắn vẫn còn có che dấu, hết thảy lúc trước chẳng lẽ đều là hắn diễn trò?

    Giờ phút này Hoàng đế đột nhiên có một loại cảm giác nản lòng thoái chí, bị lừa rồi, vậy mà mình bị Trình Tiếu Thiên tính kế lần nữa, chẳng lẽ hôm nay hết thảy đều nằm trong dự đoán của hắn.

    Không, cho dù Trình Tiếu Thiên lợi hại, cũng không có thể biết rõ Ám Long tồn tại, cái kia là bí mật cùng át chủ bài lớn nhất của mình, chỉ cần có Ám Long, mình nhất định có thể thắng.

    - Người tiến tới Trình gia ta hung hăng càn quấy, còn sống tiến, chết mới ra.

    Trình lão gia tử nổi giận gầm lên một tiếng, dựa thế bộc phát lần nữa, ba đầu sáu tay đồng thời phát lực, ba loại thần thông bộc phát ra uy lực mạnh nhất, nhất là uy lực của Thái Dương Kiếm Khí, Thái Âm Kiếm Khí dung hợp lẫn nhau, đánh cho Thanh Triệt chỉ có thể dùng Linh khí phòng ngự toàn diện.

    Phù Văn Tông từ trước đến giờ đều khó chơi, nổi danh tiêu hao chiến, trên người một ít đệ tử trọng yếu của Phù Văn Tông, thường thường mang theo phù văn so với lực lượng bản thân cường đại gấp mấy lần thậm chí mười lần.

    Những cái này đều là trường bối của bọn hắn luyện chế cho bọn hắn, mặc dù phù văn càng mạnh luyện chế càng khó, nhưng đệ tử trọng yếu của Phù Văn Tông khẳng định không thiếu hụt những thứ này.

    Về phần trên người đệ tử bình thường, quanh năm suốt tháng tích lũy xuống, phù văn rất nhiều, thường xuyên có thể mài chết vài người có thực lực ngang mình, thậm chí mạnh hơn mình cũng không hiếm.

    Nhưng giờ phút này Trình lão gia tử bộc phát quá mạnh, Hách Lộc lại bị thương nặng, lúc này đã hoàn toàn bị đánh.

    Bình thường đều là đệ tử Phù Văn Tông đè người khác ra đánh, cho dù chuyện Thoát Tục kỳ đè Nhân Anh kỳ ra đánh cũng có, thời điểm bị người khác đè nặng ra đánh thật đúng là hiếm thấy.

    Giờ phút này chỉ có hai chữ có thể hình dung ra Trình lão gia tử là chuẩn xác, mãnh liệt.

    - Bành bành bành...

    Mà giờ khắc này, trong sương mù kia truyền tới thanh âm nổ vang, thỉnh thoảng khói đen sẽ xông ra một bộ phận, hiển nhiên Tuyết Ưng cũng không có nhàn rỗi.

    Khí thế hung hung, vốn cho rằng kế hoạch này nắm chắc thắng lợi trong tay, có thể nhẹ nhõm diệt sát Trình lão gia tử, lại hoàn toàn bị Trình lão gia tử tính kế.

    Giờ phút này, khuôn mặt của Hoàng đế ở trên không trung đã khiếp sợ, lại lộ ra rất là giãy dụa, như là có chút sự tình không quyết tâm, mà ánh mắt của hắn thì nhìn chằm chằm vào chỗ khói đen đang vây khốn lấy Tuyết Ưng kia.

    Một mặt khác, mặc dù lực lượng của Chương Báo chiếm cứ ưu thế, nhưng ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử liên thủ ăn ý, bây giờ lực lượng cũng không kém, hoàn toàn cuốn lấy Chương Báo, trong khoảng thời gian ngắn Chương Báo căn bản không có biện pháp đánh chết ba người, trên thực tế giờ phút này cục diện của hắn ngược là bị động nhất.

    Hoàng đế giờ vốn là mới vừa rồi còn hưng phấn rống to, lúc này trán không ngừng đổ mồ hôi, hắn đã đạt tới Nhân Anh tầng thứ ba, giờ phút này lại như vậy, có thể nghĩ trong lòng của hắn có bao nhiêu khẩn trương.

    Tại sao có thể như vậy, vậy mà mình lại bị Trình lão thất phu tính kế, tiếp tục như vậy sẽ không xong, phải nghĩ biện pháp, mau chóng nghĩ biện pháp.

    Ám Long không thể bạo lộ thân phận, nhưng nếu như không cho Ám Long phát huy lực lượng, ván cục của mình sẽ rất bất lợi, một khi Thanh Triệt cùng Hách Lộc bị Trình Tiếu Thiên giết, sau đó cục diện sẽ lập tức hỏng mất.

    - Giết, giết, Giết!

    Nghĩ đến chỗ này, trên mặt Hoàng đế lộ ra dáng tươi cười dữ tợn, hôm nay cho dù hi sinh lớn hơn nữa cũng phải tiêu diệt bọn hắn, chỉ cần những người khác không biết là được, cùng lắm thì cuối cùng giải quyết hết bọn chúng.

    Chương 489: Nguy cơ sinh tử

    Nghĩ đến chỗ này, Hoàng đế trực tiếp dùng thần niệm thông báo một số người.

    Giờ phút này, ở trong mấy cái ngục giam to lớn của Vân Ca thành, từng đám phạm nhân ở trong nhà giam dưới mặt đất, từng cái bị pháp lực đưa tới một quảng trường.

    - Giết.

    Theo một tiếng ra lệnh, Cấm vệ quân đã sớm chuẩn bị tốt trực tiếp động thủ giết chết những phạm nhân này.

    - Không, ta chỉ là trộm đồ, các ngươi không thể giết ta.

    - Ta không có phạm tử tội, ngày mai ta có thể ra tù, thả ta ra.

    - Thả ta đi, ta chỉ là ăn mày, không, ta không qua, ah... tay của ta.

    - Các ngươi muốn làm gì, ca ca lão tử là Tướng quân Cấm vệ quân các ngươi, ta chỉ là tham ít bạc, Hoàng đế cũng nói tha thứ ta, rất nhanh ta có thể đi ra ngoài, các ngươi không thể...

    Chứng kiến người phía trước bị giết, người phía sau lập tức không dám đi tới, ai nguyện ý đi chịu chết ah.

    Huống chi đa số người cũng không phải tử tù, một đám tử tù bị giết sớm nhất còn đỡ một ít, bởi vì sớm biết hẳn phải chết như vậy, căn bản không có phản kháng gì.

    Nhưng người phía sau thì không phải, có một chút lập tức sẽ được thả ra ngoài, có một chút chỉ là trộm vặt móc túi.

    Khi thấy đám người đầu tiên bị giết, phía sau là một đám ăn mày, vốn là thời điểm bọn hắn bị bắt còn rất vui vẻ, có địa phương có cơm ăn thì còn gì tốt bằng, dù sao khi Hoàng đế sẽ hạ lệnh chỉnh đốn Đế đô, ngẫu nhiên cũng sẽ bắt bọn hắn lại, nhưng không ai nghĩ tới lần này lại là họa sát thân.

    Bọn hắn không muốn đi, tay cầm lấy cửa nhà lao, nhưng tay trực tiếp bị chặt xuống, người bị ném vào chỗ đặc thù kia, đầu óc vỡ toang, máu tươi tuôn ra.

    Cùng một thời gian, địa phương làm loại chuyện như vậy có rất nhiều, mấy ngày nay Đế đô giam giữ một ít lưu manh, ăn mày, hắc bang cũng bị bắt lại, mà rất nhiều phạm nhân từ nơi khác cũng vận chuyển tới, còn có một ít yêu thú vận chuyển từ các nơi tới, tất cả đều bị giết ở các địa phương khác nhau.

    Những địa phương này đều có một đặc điểm, ở trung tâm có một hình dạng Hắc Long, tất cả huyết dịch đều chảy vào ở trong thân thể Hắc Long kia.

    - Ha ha, thoải mái, thật là thoải mái, cảm giác này thật quá tốt.

    Lúc này, ở trong sương mù đằng kia, tên Long vệ Đại tướng quân mặc khải giáp màu vàng đang không ngừng cản trở Tuyết Ưng cất tiếng cười to:

    - Bệ hạ rất hào phóng, ta đây liền trợ ngươi giết bọn chúng.

    - Huyết Ngục, trọng áp, trọng lực biến cho ta.

    Ám Long nổi giận gầm lên một tiếng.

    Nương theo một tiếng rống hưng phấn của Ám Long, Trình Tiếu Thiên, Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu đang trong chiến đấu đồng thời cảm giác được thân thể trầm xuống, mà ngay cả vận chuyển pháp lực trong cơ thể cũng chậm chạp không ít, tốc độ di chuyển thân thể nhận lấy ảnh hưởng nghiêm trọng.

    - Ha ha, trọng lực thân thể gia tăng lên gấp mười lần, xem các ngươi còn trốn như thế nào, cùng đấu với trẫm như thế nào.

    Thần thông Ám Long thi triển là một loại trọng lực, hơn nữa hiển nhiên hắn khống chế đã vô cùng lợi hại, không phải trong lĩnh vực trọng lực ai cũng bị ảnh hưởng, mà có thể phân biệt dùng lên trên người mỗi người.

    Thấy Ám Long ra tay thi triển thần thông trọng lực, Hoàng đế cất tiếng cười to lần nữa.

    Trọng lực gia tăng lên gấp mười lần, lực lượng thân thể thừa nhận cũng tăng thêm gấp mười lần, thậm chí ngay cả vận chuyển pháp lực cũng sẽ phải chịu một ít ảnh hưởng, đây cũng không phải tuyệt chiêu trí mạng gì.

    Nhưng chính thức trí mạng ở chỗ ngươi đang chém giết với tồn tại cùng cấp độ, bất luận một biến hóa hơi nhỏ nào cũng đủ để ảnh hưởng chiến cuộc.

    Lúc trước Hách Lộc, Thanh Triệt nhận thức cùng phán đoán sai lầm, vừa mới chiến đấu Trình lão gia tử liền thi triển ba đầu sáu tay, toàn lực bộc phát ra sức chiến đấu kinh người của mình, bằng vào thế công hung mãnh đánh cho Thanh Triệt, Hách Lộc là hai Nhân Anh kỳ đỉnh phong chỉ có lực chống đỡ, không có sức hoàn thủ.

    Bởi vì công kích của Trình lão gia tử hỗ trợ lẫn nhau, uy lực kinh người, giờ phút này thương thế trên người bọn hắn cũng đã không nhẹ, nếu như kiên trì như vậy mà nói, cuối cùng nhất hai người nhất định sẽ bị Trình lão gia tử đánh chết.

    Nhưng trọng lực bên người Trình lão gia tử đột nhiên tăng thêm gấp mười lần, công kích, phản ứng của hắn đều giảm xuống một bậc, hai người Hách Lộc cùng Thanh Triệt cũng lập tức nắm lấy cơ hội.

    - Lão già kia, liều tiêu hao cùng bản Phù Sư, đi chết đi.

    Liệt Hỏa Phù, Hàn Băng Phù, Kịch Độc Phù, Bạo Liệt Phù...

    Trên người Hách Lộc bị thương nhiều chỗ, thậm chí ngay cả Nhân Anh cũng bị hao tổn một ít, điều này làm cho khả năng hắn trùng kích Địa Anh lại giảm đi rất nhiều.

    Giờ phút này hơi có chút cơ hội trì hoãn, lập tức giống như điên cuồng ném ra các loại phù văn, những phù văn cường đại này điên cuồng đập tới.

    - Quả nhiên không hổ là Trình Tiếu Thiên, đáng tiếc ah!

    Thanh Triệt thở dài, đồng thời ngón tay bắn ra hai thanh đoản kiếm, bay thẳng đến hai đầu của Trình Tiếu Thiên.

    - Oanh... oanh...

    Lúc này Trình Tiếu Thiên mới hơi chút thích ứng tới biến hóa đột nhiên này, vội vàng vận chuyển lực lượng ngăn cản hai người bọn họ phản công.

    Trình Tiếu Thiên còn hơi đỡ một ít, dù sao bản thân hắn chính là Nhân Anh đỉnh phong, lại thi triển ba đầu sáu tay, ứng đối biến hóa đột nhiên còn có thể thong dong một ít, nhưng ba người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu thì thể thảm rồi.

    - Xuy xuy...

    Bàn Tử tránh trễ hơi chút, trên bụng bị xé mở năm vết thương, mỗi một đạo đều là sâu trong thịt, không có biện pháp, vì thịt của Bàn Tử nhiều lắm.

    Lực lượng Toái Không Trảo của Chương Báo bạo phát ra bị lực lượng bản thân của Bàn Tử miễn cưỡng triệt tiêu, mặc dù Toái Không Trảo xé mở cái bụng của Bàn Tử, nhưng mà không có tiếp xúc tới nội tạng của hắn.

    Mà lúc này công kích của Túy Miêu, Sắc Quỷ mới đuổi tới, Chương Báo phất tay liền đánh bay Sắc Quỷ ra, trực tiếp xông lên phía trước muốn trước đánh bại người mạnh nhất là Túy Miêu.

    Trọng lực gấp mười lần, thân thể chậm đi rất nhiều, lực lượng của bọn hắn cũng không có như Trình lão gia tử có thể áp chế Hách Lộc cùng Thanh Triệt, bọn hắn vốn là bằng vào phối hợp ăn ý, mới có thể chiến một trận cùng Chương Báo, giờ phút này hoàn toàn không có biện pháp phối hợp chiến đấu, giao thủ lần nữa ba người bị Chương Báo làm bị thương.

    Nếu không phải là bọn hắn liều chết giúp nhau cứu viện, giờ phút này sợ rằng cũng phải có người chết, nhưng loại thế cục này kéo dài, trên người có trọng lực gấp mười lần, còn muốn khiêu chiến Chương Báo là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, thua đã là tất nhiên.

    - A, ba nghiệt súc, đi chết đi.

    Chương Báo vô cùng tức giận, độc lập nghênh chiến ba tiểu tử vậy mà không thắng, còn để cho bọn họ đùa nghịch xoay quần, nếu như giờ phút này bên mình có thêm thần thông tăng trọng lực gấp mười lần, mình còn không thể giết chết ba người bọn hắn, vậy thì thật sự mất mặt, bởi vậy giờ phút này Chương Báo cũng bắt đầu ngoan độc lên.

    - Nên chết hẳn là đám hỗn đản, tạp chủng các ngươi.

    Trong lòng Sắc Quỷ vốn là nghẹn lấy một cổ nóng tính, hắn một mực khống chế, bởi vì hắn thanh tỉnh, biết mình còn không có thực lực giết chết bọn tạp chủng này, mình còn không có biện pháp khống chế tốt cục diện bây giờ, hắn là đợi tin tức của đại thiếu.

    Nhưng bây giờ đã động thủ, hắn cũng không suy nghĩ thêm mặt khác nữa, giết.

    Phá Không Thứ của hắn hoàn toàn dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy tăng trưởng, khi Toái Không Trảo của Chương Báo lại cắm vào phía sau lưng Bàn Tử một lần nữa, Sắc Quỷ đã liều mạng xông tới.

    - Muốn chết.

    Cánh tay còn lại của Chương Báo nhấc lên, Toái Không Trảo đã lao tới cổ họng Sắc Quỷ.

    Nhưng mà làm cho hắn không nghĩ tới chính là, Sắc Quỷ căn bản không tránh không né, ngược lại là gia tốc vọt lên.

    - Phi Long Xạ Nhật.

    Ngay thời điểm Toái Không Trảo của Chương Báo sắp bắt được cổ họng của Sắc Quỷ, Túy Miêu mới vừa rồi bị đánh bay ra ngoài khoát tay, Tử Kim Bàn Long Thương trong tay đã trực tiếp hóa thành một đạo hào quang màu tím, lập tức bắn tới một trảo này của Chương Báo, chặn trước cổ họng Sắc Quỷ.

    - Ken...

    Thời điểm Tử Kim Bàn Long Thương ngăn trở một trảo này của Chương Báo, đồng thời thân thể Sắc Quỷ có cơ hội lại xông lên trước một ít, Quỷ Thứ quỷ dị tách ra một đoàn hào quang, màu sắc tia sáng này thoáng có chút tiếp cận Tiên Thiên Linh Quang.

    Đây là bởi vì đặc tính đánh lén, ám sát đặc biệt của Quỷ Thứ, thời điểm Tiểu Phong Tử luyện chế lấy ra một tia Tiên Thiên Linh Quang dung nhập ở trong đó, rồi lại dạy Sắc Quỷ khống chế như thế nào.

    Nếu như có thể thi triển ám sát khoảng cách gần, cho dù người có cảnh giới cao hơn Sắc Quỷ rất nhiều, cũng có thể lập tức phá vỡ phòng ngự của đối phương.

    - A... cái đồ vật quỷ quái gì vậy?

    Chương Báo cũng cảm thấy dưới nách một hồi cơn đau, Quỷ Thứ của Sắc Quỷ vậy mà đâm thủng dưới nách của hắn, đâm xéo từ dưới lên, trực tiếp đâm thủng cả cằm của hắn.

    - A...!

    Lực lượng trên thân thể của Chương Báo bộc phát tuôn ra, lập tức toàn bộ lực lượng chung quanh cộng lại gần ba trăm Long lực nổ tung ra phía ngoài trong giây lát.

    Sắc Quỷ, Bàn Tử, còn có Tử Kim Bàn Long Thương của Túy Miêu bị đánh bay ra ngoài.

    Nhưng mà lúc này Chương Báo mới phát hiện, vũ khí đâm từ dưới nách vào thân thể của mình vẫn trong người.

    Hơn nữa một chút lực lượng quỷ dị bên trên, vậy mà phá hư lực lượng đang chữa trị miệng vết thương của mình.

    - Xoẹt...

    Chương Báo lấy tay lôi Quỷ Thứ ra, nhưng thương thế bên trong cơ thể lại vô cùng nghiêm trọng.

    - Phốc!

    Chương Báo phun ra một búng máu, hào quang trong mắt gần như cuồng bạo, đường đường Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, một trong hai trấn quốc thần tiên của Lam Vân đế quốc, trấn thủ ở Lam Vân đế quốc hơn hai trăm năm, chưa từng chịu qua thương thế nghiêm trọng như thế, huống chi tổn thương hắn chỉ là ba tiểu tử, là quần là áo lượt phá gia chi tử mà trước kia hắn nghe thấy cũng không thèm ngó.

    Mà ba người này, ngay cả một cái lục địa thần tiên cũng không có, đều là đột phá Long lực mà thôi, vậy mà đánh mình đến loại tình trạng này, đáng giận, quá ghê tởm.

    Đây là dưới tình huống trên người bọn họ có trọng lực gấp mười lần, nếu không...

    Chương Báo cũng không dám suy nghĩ, vô cùng phẫn hận, ánh mắt hung tàn quét về phía ba người, giờ phút này ba người bị thương cũng đã không đứng dậy nổi.

    - Ba Tiểu chút chít không biết sống chết, đi chết đi.

    Chương Báo nâng tay phải còn có thể di chuyển lên, lăng không một hồi, năm đạo Toái Không Trảo kéo lê một đạo vòng cung nửa vòng tròn, hắn muốn một lần hành động bầm thây toàn bộ ba người này.

    - Đi mau...

    Kỳ thật Trình lão gia tử vẫn luôn chú ý tình huống bọn hắn bên này, khi thấy bọn hắn gặp nguy hiểm, Trình lão gia tử không để ý bên cạnh mình còn có hai đại Nhân Anh kỳ đỉnh phong liên thủ tập kích, không đi ngăn cản những phù văn kia, cũng không đi quản công kích của Thanh Triệt, trực tiếp đánh ra tất cả lực lượng, thi triển thần thông chuẩn bị đưa ba người rời khỏi nơi này.

    Vốn là Trình lão gia tử cũng muốn kéo dài thoáng một phát, chỉ cần kéo dài tới khi Tuyết Ưng lao ra, vậy thì không thành vấn đề.

    Nhưng tình huống bây giờ lại xuất hiện biến cố, hắn đã quyết định hi sinh mình, yểm hộ Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu rời khỏi.

    - Ha ha, chết, chết, toàn bộ đều đi chết đi!

    Hoàng đế ở trên không trung thấy một màn như vậy, hai tay nắm chặt, đã mất đi phong phạm Hoàng đế, điên cuồng gào thét.

    Chương 490: Chuẩn bị khóc đi

    - Oanh... oanh... sưu sưu...

    Trình lão gia tử đồng thời thi triển thần thông, ba người Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử đồng thời bay về phía không trung tránh qua, tránh né một kích này của Chương Báo, nhưng chính hắn lại bị rất nhiều phù văn của Hách Lộc cùng kiếm khí của Thanh Triệt đánh tới, phù văn nổ tung, hỏa diễm, hàn khí, kịch độc, sương mù...

    đã làm chung quanh Trình lão gia tử trở nên một mảnh hỗn loạn.

    Vừa rồi Trình lão gia tử đã bị thương, công kích lần này cho dù không thể lấy mạng của hắn, cũng đủ làm cho hắn trọng thương.

    - Ha ha...

    Trình Tiếu Thiên, không nghĩ tới ngươi cũng có hôm nay a...

    Hoàng đế thấy một màn như vậy, bật cười đến nước mắt chảy ra.

    - Không đúng?

    Nhưng lúc này, Hách Lộc cùng Thanh Triệt lại không có lập tức công kích, thần sắc hai người đều trở nên vô cùng cổ quái, đề phòng nhìn địa phương bị ngọn lửa, băng hàn cùng tro bụi mặt đất dấu che kia

    Kiếm của Thanh Triệt đã bay trở về, nhưng hắn cảm thấy cũng không có đâm trúng cái gì, là bị một cổ lực lượng cường đại chấn trở về.

    Mà Hách Lộc cũng cảm giác hiểu a, rất nhiều phù văn của mình cũng không có đánh trúng cái gì, chỉ có Hoàng đế trong không trung không rõ mấu chốt trong đó, còn tưởng rằng Trình Tiếu Thiên đã bị thương nặng, vô cùng kích động hưng phấn cười to.

    - Cười đủ chưa, cười đã đủ rồi mà nói, liền chuẩn bị khóc đi, OÀ...

    ÀNH!

    Thanh âm của Trình Cung đột nhiên vang lên ở khu vực bạo tạc nổ tung, sau một khắc, một cổ lực lượng trực tiếp bắn những hỗn độn này đi, chỉ thấy Trình Cung đứng ở trước người Trình lão gia tử, Tinh Phong cầm trong tay chớp động lên tinh quang, vừa rồi đúng là hắn ở thời khắc Trình lão gia tử nguy hiểm nhất chặn tất cả phù văn cùng đoản kiếm của Thanh Triệt.

    - Ah!

    Hoàng đế thoáng cái cười không ra nổi, khiếp sợ nhìn Trình Cung đột nhiên xuất hiện, hắn... hắn xuất hiện lúc nào, tại sao mình không có phát hiện?

    Hơn nữa, nhìn bộ dáng của Thanh Triệt, Hách Lộc kia, vậy mà bọn hắn cũng không có phát hiện Trình Cung này đến đây lúc nào, này...

    đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

    Sắc mặt Thanh Triệt cùng Hách Lộc cũng không tốt bao nhiêu, vốn là cục diện tốt, xuất hiện biến cố đột ngột là cho bọn hắn có cảm giác bất an.

    Quan trọng nhất là, vừa rồi ở Trình Cung xuất hiện trong nháy mắt, bọn hắn mơ hồ đã nhận ra, cảm nhận được một cổ lực lượng đột nhiên bùng phát nhảy vào trong đó, cái tốc độ này làm cho bọn họ đều bị chấn kinh.

    - Trình Cung, tại sao có thể là Trình Cung, làm sao hắn có thể có lực lượng cường đại như vậy?

    Thời điểm hắn rời khỏi Vân Ca thành, không phải vẫn là lực lượng Thoát Tục kỳ sao?

    - Làm sao hắn có thể ngăn trở công kích của chúng ta?

    Còn có tốc độ vừa rồi của hắn vậy mà... vậy mà so với chúng ta cũng nhanh hơn, tại sao có thể như vậy?

    Hách Lộc chưa thấy qua Trình Cung, chỉ nhìn qua hình ảnh, quay đầu khó có thể tin nhìn về phía Thanh Triệt.

    Thanh Triệt đắng chát lắc đầu, bởi vì hắn cũng không có biện pháp trả lời vấn đề của Hách Lộc.

    - Trình...

    Cung... tốt, tốt, ngươi trở về thật đúng lúc, tự ý rời cương vị, không có thánh chỉ của trẫm cũng dám hồi kinh, tử tội, hôm nay ngay cả ngươi cũng phải giải quyết.

    Hoàng đế thấy Trình Cung, nóng tính càng thêm áp chế không nổi, hồi tưởng lại những chuyện hai năm gần đây, hắn mới phát hiện mình bị Trình Cung chọc tức còn nhiều hơn Trình Tiếu Thiên vài chục năm, mình thân là Hoàng đế, có được quyền lực khâm điểm trạng nguyên, đánh bạc hắn thi không đậu, thi rớt trạng nguyên, vậy mà cũng có thể thua.

    Thân là Hoàng đế lại bị hắn bức hiếp, mình vốn là đã sớm có thể trở thành Nhân Anh kỳ, Ngưng Anh Đan cũng bị hắn cướp đi, còn chịu nhục ở Trình gia.

    Không chỉ như thế, hắn đánh cướp năm tỉnh Tây Nam, mình hạ lệnh đuổi bắt, cuối cùng lại gây ra chuyện Đoan Mộc Nhất Lâm làm khiếp sợ toàn bộ Lam Vân đế quốc, khiến cho Hoàng đế tự tát vào mặt mình.

    Trước kia thời điểm Hoàng đế nhường nhịn, bản thân hắn vẫn luôn tự lừa dối mình, cho rằng Trình Cung này bất quá là Trình Tiếu Thiên phái ra.

    Nhưng sự thật trong nội tâm, hắn đã sớm biết rõ Trình Cung này đã không phải là quần là áo lượt phá gia chi tử đơn giản như vậy.

    - Đại thiếu...

    đại thiếu...

    Vừa rồi vốn là Trình lão gia tử chuẩn bị thi triển thần thông, dưới tình huống không để ý an toàn bản thân đưa ba người Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bàn Tử rời khỏi, dùng hắn bây giờ toàn lực thi triển thần thông, mặc dù còn không có đạt tới trình độ phá vỡ không gian, nhưng lập tức đưa ba người bọn họ đi vài trăm dặm cũng không thành vấn đề.

    Nhưng ở cuối cùng trong đầu vang lên thanh âm của Trình Cung, Trình lão gia tử mới không có đưa bọn hắn đi, chỉ là ngăn cản công kích Toái Không Trảo của Chương Báo.

    Vừa rồi dốc sức liều mạng giống như điên cuồng, chiến đấu hung hãn không sợ chết, bị Chương Báo công kích đến ngay cả nội tạng khí quan cũng có chút vỡ vụn, thương thế vô cùng thê thảm cũng không thèm để ý chút nào, ánh mắt luôn nhìn vào chỗ khói đen.

    Nhưng giờ phút này nhìn thấy Trình Cung, Sắc Quỷ đột nhiên có một loại cảm giác ủy khuất vô tận, chỉ kêu một tiếng đại thiếu, thanh âm cũng đang run rẩy.

    - Ca... giết chết bọn hắn, giết chết bọn hắn...

    Vừa rồi Bàn Tử dốc sức liều mạng như Sắc Quỷ, giờ phút này mặc kệ thương thế của mình, kích động rống giận.

    - Hô!

    Vốn là Túy Miêu còn có chút sức lực, chuẩn bị dốc sức liều mạng, đột nhiên thở dài ra một hơi, dựa vào nơi đó hoàn toàn không muốn động.

    - Yên tâm, không ai khi dễ huynh đệ của ta, người nhà của ta còn có thể sống hảo hảo, mặc kệ hắn là Hoàng đế chó má, hay là Phù Văn Tông.

    Trình Cung nói xong, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Hoàng đế cùng Hách Lộc, cuối cùng nhìn về phía Hoàng đế:

    - Ngươi biết lời ngươi nói bây giờ cùng đánh rắm không có khác nhau không?

    Biết rõ cái gì gọi là làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ không?

    Mịa, ngươi bên này cũng muốn diệt Trình gia ta, này còn nói cái gì chó má không có thánh chỉ dám trở về, tử tội.

    Đã đến loại trình độ này, chẳng lẽ ngươi không có cảm giác mình nói vậy hoàn toàn là cởi quần đánh rắm sao?

    Chẳng lẽ ngươi không có cảm giác ra, bản thân mình là kỹ nữ còn muốn lập đền thờ sao?

    Thật sự không phải ta xem thường ngươi, nhưng mà chỉ số thông minh của ngươi xác thực có vấn đề.

    Làm một Hoàng đế khôi lỗi cùng cái bình hoa coi như cũng được, ngươi cũng không bằng Vũ Thân Vương, thiệt là...

    Trình Cung rất là sầu muộn lắc đầu:

    - Qủa thật ta không biết nói ngươi như thế nào nữa, tội nghiệp.

    - Ngươi...

    Trình Cung là ai, nói thắng đao, ngữ giống kiếm, miệng lưỡi sắc sảo, chữ chữ xuyên tim.

    Hoàng đế vừa mới nói một câu, trực tiếp bị Trình Cung nói cho phải che ngực, tức muốn ngất xỉu.

    Trình Cung một bên lắc đầu nói xong, một bên đã cất bước đi về chỗ Sắc Quỷ, trực tiếp lấy ra Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm đoạt được từ chỗ Vũ Thân Vương, Sắc Quỷ bây giờ đã hoàn toàn không thể nhúc nhích.

    - Đại thiếu, ta... không cần dùng thứ này?

    Sắc Quỷ nhìn Trình Cung, khóe mắt vừa nhìn về phía địa phương bị đoàn khói đen bao phủ kia, là một nam nhân, làm một phụ thân, con của mình bị người cường hành giết chết, thê tử của mình bây giờ chịu kích thích quá độ cơ hồ muốn phát điên, cảm tưởng trong lòng của hắn có thể nghĩ.

    Nhưng trước kia hắn một mực áp chế, mãi đến khi chứng kiến Trình Cung, sau khi thấy Trình đại thiếu, tâm của Sắc Quỷ thoáng cái rơi xuống đất, giờ phút này khóe mắt của hắn cũng hiện ra lệ quang.

    - Ngươi đã làm rất khá, thật sự làm rất khá.

    Ngươi yên tâm, không ai khi dễ được huynh đệ của ta, không ai làm tổn thương người thân ta mà có thể sống tốt.

    Trình Cung nói xong, đã đưa tay lấy Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm cho Sắc Quỷ phục dụng.

    Liệu Thương Đan Thiên Cấp hạ phẩm ở trong mắt người khác, là vô cùng trân quý, thậm chí có một số người coi nó với tư cách đồ gia truyền, cho dù lục địa thần tiên cũng giữ lại để sử dụng khi bảo vệ tánh mạng.

    Nhưng ở Trình Cung xem ra, đan dược trân quý hơn nữa thì thế nào, cũng không trọng yếu bằng huynh đệ mình.

    - Đây là...

    đại thiếu, chính ngươi giữ lại đi, đám người kia rất cổ quái, rất mạnh, còn có Phù Văn Tông...

    Sắc Quỷ đi theo bên người Trình Cung lâu rồi, đối với đan dược cũng có hiểu biết rất sâu, Trình Cung lấy ra Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm thì hắn biết kia là đan dược gì.

    - Ta không dùng đến cái này.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp đút xuống cho Sắc Quỷ.

    - Bàn Tử, đón lấy.

    Thấy Bàn Tử còn có một chút khí lực, Trình Cung trực tiếp bắn ra, ném cho Bàn Tử một viên Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm khác.

    Sau đó Trình Cung nhìn về phía Túy Miêu:

    - Liệu Thương Đan chỉ có hai khỏa, không có biện pháp, ai kêu thương thế của ngươi nhẹ hơn so với hai người bọn họ.

    - Ách, ah!

    Lần sau ta tranh thủ vượt qua bọn hắn.

    Túy Miêu mất hết bộ dạng say rượu, bất đắc dĩ nói một câu.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Chẳng qua Ngưng Anh Đan ngược lại là có một viên, thế nào, xem ra trong huynh đệ chúng ta ai cũng có thực lực rất mạnh, nếu không ngươi đi trước một bước đi.

    Tích súc thời điểm Vạn Vật Nhất Long đối với người tu chân mà nói vô cùng trọng yếu, điểm này Trình Cung là hiểu rõ nhất, mà tích súc hùng hậu, về sau muốn đột phá cũng không dễ.

    Sau khi Túy Miêu được Tiểu Phong Tử huấn luyện, đã có được bốn mươi lăm Long lực, vô cùng tiếp cận năm mươi Long lực, lúc này nếu có thể đột phá hiệu quả cũng đã tốt vô cùng.

    Trên thực tế, bây giờ ở trong Đan thành, những người bên mình Trình Cung này, muốn nói người có cơ hội đột phá rất nhiều, kể cả Trình Cung cũng vậy, mặc dù bây giờ là năm mươi Long lực, nhưng bởi vì thân thể của hắn, thần niệm thậm chí pháp lực trong cơ thể ẩn chứa đều là Anh Nguyên chi khí cường đại, muốn đột phá cũng không có độ khó quá lớn.

    Nhưng vấn đề là, trăm năm thú triều còn chưa bắt đầu, nếu như tất cả mọi người đột phá, thời điểm trăm năm thú triều kia tiến đến, sẽ phải chịu một số qui tắc ảnh hưởng, bị bó tay bó chân.

    Những quy tắc này là những qui tắc thông dụng, nói nhẹ thì nhẹ, trong phạm vi nhỏ lại không có chuyện gì, nhưng ở những thời khắc đặc biệt khác, thời điểm các thế lực đều nhìn chằm chằm vào, nếu ai dám trái với những quy tắc kia thật có thể là đại phiền toái.

    Trừ khi, ngươi có thể có năng lực chỉ định những quy tắc kia, cùng lật tung hết thảy các thế lực, nếu không còn phải dựa theo những quy tắc này mà chơi.

    Chính là vì như thế, Trình Cung mới một mực không có đột phá, giờ phút này để cho Túy Miêu đột phá, trong lòng Trình Cung cũng đã sớm nghĩ kỹ.

    - Tốt.

    Túy Miêu uống một hớp rượu, hoàn toàn không xem ra gì.

    - Hỗn đãn, tiểu tử này là đáng chết nhất, giết chết hắn, cho dù hôm nay hi sinh lớn hơn nữa cũng phải giết hắn, ta đã cho người động thủ ở mấy địa phương, giúp ta giết chết hắn.

    Hoàng đế bị mấy câu nói của Trình Cung làm tịt ngòi, bên này lại thông qua thần niệm liên hệ cùng Long Vệ đại tướng quân Ám Long, phát tiết phẫn nộ của hắn.

    Sau đó, chứng kiến Trình Cung không kiêng nể gì cả đi cho Sắc Quỷ, Bàn Tử phục dụng đan dược, Hoàng đế càng là tức không chịu nổi.

    Đan dược Thiên Cấp...

    Thiên cấp?

    Hắn vừa định nói cái gì đó, cũng đã bị Trình Cung lấy ra đan dược Thiên cấp trấn trụ, vậy mà cho ba tên này phục dụng đan dược Thiên cấp, này, đây cũng quá phá sản.

    Đan dược Thiên cấp, trân quý tới bao nhiêu.

    Đừng nói là hắn, thấy Trình Cung tiện tay cho hai người Sắc Quỷ cùng Bàn Tử dùng Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm mà ngay cả lục địa thần tiên cũng giữ lại cho riêng mình, tròng mắt ba người Hách Lộc, Thanh Triệt, Chương Báo đều sáng ngời.

    Chương Báo ở gần nhất, cơ hồ muốn lập tức xông lên chém giết.

    Đồng thời trong lòng cũng rất tức giận, tiểu tử này cũng quá kiêu ngạo đi, coi mình không tồn tại có phải hay không, vậy mà tùy ý ở ngay trước mặt mình như thế.

    Chương 491: Miểu sát

    - Ngưng Anh Đan?

    Nhưng sau đó, Trình Cung ném Ngưng Anh Đan cho Túy Miêu, càng tức chết là Túy Miêu kia trực tiếp nuốt vào, vậy mà ngồi xuống tại chỗ muốn đột phá, lúc này Chương Báo đã triệt để ngây dại.

    Ngưng Anh Đan, Ngưng Anh Đan, so với việc Chương Báo, Thanh Triệt, Hách Lộc khiếp sợ, hâm mộ, ghen ghét, trông mà thèm, thì chính thức chịu kích thích lớn nhất vẫn là Hoàng đế.

    Ngưng Anh Đan, Ngưng Anh Đan nguyên vẹn từ trong tay Trình Cung lấy ra, lập tức thân thể Hoàng đế cũng đang run rẩy, mặc dù giờ phút này hắn đã là Nhân Anh kỳ, nhưng mà nửa khối Ngưng Anh Đan hại hắn bị thương thế trầm trọng lại vĩnh viễn khó có thể khiến cho hắn quên.

    Khoe khoang, đây là khoe khoang trần trụi, hắn tranh đoạt nửa khối Ngưng Anh Đan vốn nên thuộc về mình, bây giờ còn lấy ra một viên Ngưng Anh Đan nguyên vẹn khoe khoang ở chỗ này.

    - Các ngươi choáng váng sao, còn nhìn xem làm gì, giết hắn đi.

    Hoàng đế đã tức không chịu nổi, nổi giận gầm lên một tiếng.

    - Tiểu tử, ngươi cho ta là không khí hay sao?

    Vừa rồi Chương Báo đã sớm động tâm, chứng kiến Trình Cung liên tiếp lấy ra đan dược Thiên cấp, trong mắt của hắn đã tràn đầy tham lam, giết hắn đi, đồ đạc của hắn sẽ đều là của mình.

    Chương Báo nói xong, tay phải vừa nhấc, Toái Không Trảo đã chụp vào Trình Cung.

    - Đại thiếu, coi chừng...

    Bàn Tử, Sắc Quỷ đồng thời kinh hô một tiếng, mới vừa rồi bọn hắn là thật sự thể nghiệm qua lợi hại của Toái Không Trảo này, vừa rồi mặc dù có Tử Kim Bàn Long Thương toàn lực ngăn cản, cương khí trên thân thể Sắc Quỷ cũng bị bẻ vụn, nội tạng tổn thương gần một phần ba, Bàn Tử còn thảm hại hơn, thiếu một chút nữa liền bị phanh thây, dưới tình huống ba người hợp lực mà chỉ có thể dốc sức liều mạng, bây giờ Chương Báo tập trung lực lượng bộc phát Toái Không Trảo, trực tiếp chộp tới Trình Cung.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Trình lão gia tử bên này thúc dục lực lượng đến đỉnh phong lần nữa, chuẩn bị đánh cược một lần cuối cùng.

    Thanh Triệt, Hách Lộc cũng bộc phát lực lượng mạnh nhất, đến loại thời điểm này rồi, đã không có bất luận đường lui gì, đã là thời điểm sinh tử.

    - Vèo!

    Bóng người đột nhiên lóe lên, Trình Cung đã biến mất tại chỗ, Toái Không Trảo trực tiếp bắt hụt, mà Trình Cung tránh thoát khỏi Chương Báo tập kích, lực lượng bộc phát, chuẩn bị bay tới phương hướng gia gia chiến đấu cùng Thanh Triệt, Hách Lộc.

    Hắn làm cái gì vậy, chẳng lẽ hắn mặc kệ ba gia hỏa kia, nhất là Túy Miêu kia còn ở đằng kia phục dụng Ngưng Anh Đan, sẽ lập tức đột phá, còn có Sắc Quỷ cùng Bàn Tử, mặc dù phục dụng Liệu Thương Đan Thiên cấp, nhưng cũng không có thể lập tức khôi phục ah.

    Sợ, chạy sao?

    Càng không khả năng a, Hoàng đế ở trên không trung cũng xem đến choáng váng.

    Lực lượng hai người Thanh Triệt, Hách Lộc vừa bộc phát, lập tức co rút lại biến thành phòng ngự, trong ánh mắt của bọn hắn đều tràn đầy sợ hãi, nhất là Hách Lộc, vốn là lấy ra mười mấy cái phù văn, liên tiếp thay đổi mười cái phù văn phòng ngự, toàn bộ thi triển trên người mình.

    Về phần Thanh Triệt, hắn vội vàng triển khai Linh khí phòng ngự bản thân, không ngừng xoay tròn chung quanh thân thể của mình.

    Chỉ có đã đến Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đến gần tồn tại Địa Anh mới có thể thấy rõ, tốc độ một đao kia của Trình Cung vừa rồi kinh người đến cỡ nào, một đao kia đánh sợ đến cỡ nào.

    Về phần Bàn Tử, Sắc Quỷ thậm chí Hoàng đế trên không trung cũng chỉ là thấy Trình Cung tránh thoát Toái Không Trảo, căn bản không thấy được hắn né tránh đồng thời làm đánh ra một đao.

    - Ngươi... bành...

    Chương Báo bụm lấy bộ ngực của mình, sau một khắc nửa người trên cùng nửa người dưới của hắn trực tiếp khai mở, máu bắn ra điên cuồng, mà ngay cả Nhân Anh trong cơ thể hắn cũng không kịp đào thoát, trực tiếp bị một đao kia diệt ở trong thân thể.

    - Bành... bành...

    Chương Báo chia thành hai đoạn thi thể, trực tiếp rơi xuống trên mặt đất.

    - Ah...

    Cho đến giờ phút này, Hoàng đế mới hiểu được chuyện gì xảy ra, cả người cũng ngốc ở đó.

    - Ám Long, chẳng lẽ ngươi không sử dụng thần thông trọng lực với hắn sao?

    Hoàng đế giật mình dùng thần niệm điên cuồng gào thét về phía Ám Long.

    - Bệ hạ, ta đã thi triển, chỉ là hắn tương đối đặc biệt, vũ khí hắn sử dụng trong tay càng đặc biệt, vậy mà có năng lực đặc thù gia tốc, hảo bảo bối, ngay cả ta thấy cũng động tâm.

    Ám Long cũng không có để ý Hoàng đế gào thét như thế nào, đáp trả rất tự nhiên như trước, chỉ là phía sau lại rất tham lam đối với vũ khí trong tay Trình Cung, có một loại xúc động muốn lấy làm của riêng.

    Gia tốc?

    Sử dụng trọng lực gấp mười lần, hắn còn có thể nhanh như vậy, này, điều này sao có thể?

    Hoàng đế cũng sợ ngây người, sử dụng trọng lực gấp mười lần, vậy mà hắn có thể lập tức chém giết Chương Báo, mặc dù vừa rồi Chương Báo bị thương, nhưng dù nói thế nào hắn cũng là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, làm sao có thể bị chém giết lập tức.

    - Móa, vừa rồi chúng ta đánh khổ cực như vậy, cũng chỉ là phế hắn một cánh tay, còn không phải vĩnh cửu, chẳng lẽ vừa rồi hắn bị thương quá nặng sao?

    Mặc dù Bàn Tử đối với Trình Cung tin tưởng tràn đầy, nhưng mà không dám hoàn toàn tin tưởng lực lượng của đại thiếu, hắn tin tưởng là đại thiếu đã đến, nhất định có thể giải quyết vấn đề, cho dù đại thiếu nói khoát tay thì có thiên quân vạn mã đến hắn cũng tin tưởng.

    Bởi vì trong khoảng thời gian này Tiểu Phong Tử huấn luyện bọn hắn, sau khi trở về, ngay cả Túy Miêu cũng có thể đối kháng Man Ngưu Vương, Thanh Xà Vương, mặc dù nói biết chắc đánh không lại đại thiếu, nhưng mà không nghĩ tới đại thiếu có thể một chiêu miểu sát Chương Báo.

    Bọn hắn vừa mới đánh cùng Chương Báo khổ cực như vậy, bọn họ rất rõ ràng tình huống của Chương Báo.

    - Không phải Chương Báo bị thương quá nặng, mà là tốc độ của đại thiếu quá nhanh, quá mạnh mẽ.

    Hiệu quả của Liệu Thương Đan Thiên Cấp này rất nhanh, chỉ chút ít thời gian, Sắc Quỷ đã có thể đứng lên.

    Nhìn Chương Báo bị chém làm hai nửa, ngay cả Nhân Anh muốn chạy trốn cũng không có cơ hội, Sắc Quỷ cảm khái nói.

    - Móa nó, cũng may hắn là lão đại của chúng ta, là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca thành, nếu ta có địch nhân như vậy, ta sẽ tuyệt vọng thắt cổ, ngươi nói có đúng hay không.

    Mập mạp nói xong, rất làm dáng hỏi Hoàng đế trên không trung một câu.

    Hoàng đế còn chưa có tuyệt vọng, hắn có Ám Long ở đây, mặc dù khiếp sợ tốc độ cùng lực lượng của Trình Cung khi lập tức đánh chết Chương Báo, nhưng hắn chỉ là khiếp sợ chứ không có tuyệt vọng.

    Ngược lại là trong lòng, kiên cố hơn ý niệm muốn giết Trình Cung, diệt Trình gia.

    Hiện tại xem ra, Trình Cung này càng nguy hiểm hơn Trình Tiếu Thiên rất nhiều, ít nhất hắn còn có thể biết Trình Tiếu Thiên đang suy nghĩ cái gì, có thể biết thực lực của hắn, nhưng Trình Cung đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca thành này, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lượt, ngươi vĩnh viễn không biết hắn đang suy nghĩ gì, lực lượng của hắn mạnh như thế nào.

    Khi hắn rời thành, lúc này mới bao lâu thời gian, không đến hai năm thời gian, vậy mà hắn nhẹ nhõm đánh chết Chương Báo là lục địa thần tiên nhiều hơn hai trăm năm như vậy, ngoại trừ dùng từ biến thái, Hoàng đế cũng không biết nên hình dung như thế nào.

    Hoàng đế không có xúc động đến mức tuyệt vọng muốn thắt cổ, ngược lại là có một xúc động muốn đập chết Bàn Tử.

    - Gia gia, ngài nghỉ ngơi một chút, loại mặt hàng này ta đánh là được rồi.

    Lúc này, Trình Cung cầm Tinh Phong đao trong tay chạy tới trước người Trình lão gia tử, đây là lần thứ nhất hắn chính thức sử dụng linh khí tuyệt phẩm Tinh Phong chiến đao, vừa rồi thúc giục sáu tinh khiếu, khiến cho tốc độ tăng thêm sáu thành, lực lượng của Trình Cung bạo phát ra cũng tiếp cận ngàn Long lực, cho dù đã bị trọng lực gấp mười lần ảnh hưởng, lập tức bộc phát cũng không phải Chương Báo hoàn toàn không có chuẩn bị có khả năng ngăn cản.

    Cộng thêm linh khí tuyệt phẩm Tinh Phong chiến đao sắc bén, mặc dù bây giờ Trình Cung không có biện pháp hoàn toàn phát huy lực lượng của nó, nhưng đơn thuần sắc bén cũng không phải lực lượng bình thường có khả năng đối kháng.

    - Tiểu tử ngươi còn không có đột phá đến Nhân Anh, làm sao có thể mạnh như vậy?

    Trình lão gia tử cũng không nghĩ tới lần này Trình Cung uy mãnh như vậy, một đao bổ Chương Báo là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám thành hai mảnh, nhưng hai người trước mắt này mạnh hơn Chương Báo rất nhiều.

    Hơn nữa hắn cũng có thể nhìn ra, giờ phút này Trình Cung bất quá là lực lượng Vạn Vật Nhất Long mà thôi.

    - Một cái là không có tiền đồ, cùng cái xác không hồn không có gì khác nhau, một cái là Phù Sư ba sao của Phù Văn Tông suy tàn, đánh cũng không tốn quá nhiều sức.

    Trình Cung nói xong, nhìn về phía Trình lão gia tử cười cười, dùng ánh mắt nhìn phương hướng Túy Miêu.

    Túy Miêu phục dụng Ngưng Anh Đan đột phá, cũng tuyệt đối là cử động to gan lớn mật, bây giờ Trình lão gia tử đối với Trình Cung là tuyệt đối tín nhiệm cùng ủng hộ, hắn nói như vậy, Trình lão gia tử trực tiếp dùng trạng thái ba đầu sáu tay bay đến bên cạnh Túy Miêu cùng Sắc Quỷ, làm hộ pháp cho Túy Miêu đột phá.

    - Lão Tam... lão Tam...

    Khi thấy Chương Báo bị một đao giết chết, cả người Thanh Triệt đều ngốc tại đó, hai người bọn họ cùng một chỗ trấn thủ Lam Vân đế quốc nhiều hơn hai trăm năm, huynh đệ năm đó đều dần dần chết đi.

    Mặc dù nói tính cách hai người bất đồng, nhưng năm đó cùng một chỗ sinh tử chém giết phát triển, một đường thành tựu thần tiên lục địa, cảm tình vẫn là rất sâu đậm.

    Bây giờ nhìn hắn bị giết, đả kích đối với Thanh Triệt vẫn là vô cùng to lớn.

    Mà một câu cái xác không hồn của Trình Cung, càng làm cho thân thể Thanh Triệt khẽ run lên, trở thành trấn quốc thần tiên một quốc gia thế tục, thoạt nhìn cao cao tại thượng, vô kinh vô hiểm, nhưng bản thân cũng đã mất đi tâm tiến thủ, cái xác không hồn, cái xác không hồn...

    - Phù Văn Tông ta khống chế toàn bộ Tây Ngưu Hạ Châu, diện tích so với Nam Chiêm Bộ Châu cũng lớn hơn mấy lần, cho dù toàn bộ Cửu Châu cũng là thế lực đỉnh cấp nhất, ngươi cho rằng ngươi tính toán dễ như vậy sao, chỉ bằng ngươi một thiếu gia ăn chơi cũng dám bình luận Phù Văn Tông ta.

    Nghe thấy Trình Cung nói Phù Văn Tông là Phù Văn Tông suy tàn, Hách Lộc giống như là nghe được chuyện gì buồn cười, Phù Văn Tông hoàn toàn thống trị Tây Ngưu Hạ Châu, vậy mà hắn nói Phù Văn Tông là thế lực suy tàn.

    - Có phải suy tàn hay không chính các ngươi tinh tường, giống như Man tộc Nam Chiêm Bộ Châu, từng đã là huy hoàng nhất thời, còn dư lại một ít đồ vật chỉ có thể là an ủi mình.

    Chẳng qua ngươi không biết cũng bình thường, dù sao ngươi chỉ là Phù Sư ba sao nho nhỏ.

    Chứng kiến hai người này kiêng kị mình không có lập tức ra tay, Trình Cung cũng không có sốt ruột ra tay, vài ba câu đã đâm trúng chỗ hiểm của bọn họ.

    Vốn là Hách Lộc còn rất khinh bỉ, ngạo nghễ, đột nhiên thần sắc cứng đờ, kỳ thật chỉ cần là Phù Sư thì địa vị ở Phù Văn Tông không giống bình thường, Phù Văn Tông cũng không phải ai cũng có thể trở thành Phù Sư.

    Số lượng Phù Sư bây giờ càng ngày càng ít, trước kia một Phù Sư ba sao cũng không coi vào đâu, nhưng bây giờ xưa đâu bằng nay, địa vị của hắn ở Phù Văn Tông so với Địa Anh bình thường cũng muốn trọng yếu hơn, hắn tự nhiên rõ chuyện của Phù Văn Tông.

    Tại sao tiểu tử này biết, bí mật này có thể biết vô cùng ít, coi như là các thế lực đỉnh phong, cũng chỉ có nhân viên tầng cao nhất biết rõ.

    Chẳng lẽ... chẳng lẽ... thế lực sau lưng hắn là đến từ Trung châu đại lục, nếu không vì sao một mực không có điều tra ra được, cũng chỉ có thế lực đến từ Trung châu đại lục mới có thể biết tình huống Phù Văn Tông.

    - Xem ánh mắt của các ngươi đã biết rõ ta nói không sai, bổn đại thiếu cường thế quật khởi, mà các ngươi không phải cái xác không hồn, thì là hoàng hôn mặt trời lặn, suy tàn đến nổi ngay cả đạo thống cũng có chút kế thừa không nổi nữa, suy tàn đến nổi tư cách cũng đã mất đi, suy tàn đến ngay cả phù văn cao nhất cũng không có người có thể sử dụng kế thừa, chỉ bằng các ngươi cũng muốn đấu cùng bổn đại thiếu.

    Thành công đắc thế không buông tha người, giờ phút này Huyết Y Lão Tổ ở trong không gian ngoại đỉnh không ngừng chuyển vận lực lượng, tích súc chuẩn bị lập tức bộc phát, dù sao ảnh hưởng của trọng lực gấp mười lần rất lớn, đối thủ là hai gã Nhân Anh kỳ đỉnh phong, khí thế, tâm lý, tâm cảnh cũng phải toàn diện áp đảo đối phương mới được.

    Chương 492: Không tiếc bất cứ giá nào, giết hắn đi

    Giờ phút này Trình Cung làm hết thảy, giống như Trình lão gia tử chiến đấu lúc đầu, xuất kỳ bất ý, tính toán bọn hắn, hai ông cháu sử dụng phương pháp bất đồng, nhưng mà đều có chung một mục đích.

    Lúc trước Hách Lộc cùng Thanh Triệt cũng bị thương nặng, lúc này nếu như bị đánh trở tay không kịp, thì rất có thể bị Trình Cung làm cho ôm hận chung thân.

    Lúc trước may mắn có Long Vệ đại tướng quân Ám Long ra tay, này mới để bọn hắn trì hoãn một chút, phản công thành công.

    Mà giờ khắc này, Trình Cung bằng vào cường thế xuất hiện, một đao đánh chết Chương Báo cùng với lời nói lợi hại, trực tiếp dao động lòng tin, tâm tình của bọn hắn.

    - Đừng nghe hắn nói chuyện phiếm, tiểu tử này am hiểu nhất là nhiễu loạn quân tâm, dao động tín niệm người khác, hắn là cái thùng rỗng kêu to, giết hắn đi.

    Thanh Triệt, hắn giết huynh đệ ngươi a, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù cho hắn sao, nếu như lão tổ tông biết, khẳng định cũng sẽ rất thương tâm.

    Hách Lộc, giết hắn đi, đồ đạc ta cho ngươi còn có thể tăng thêm.

    Ở Hoàng đế xem ra, lão huynh đệ nhiều năm của Thanh Triệt bị giết, hắn phải bộc phát dốc sức liều mạng mới đúng, tốt nhất là lưỡng bại câu thương hoặc là đồng quy vu tận, đáng tiếc Thanh Triệt lại bị Trình Cung nói cho tâm thần giao động.

    Về phần Hách Lộc kia bị Trình Cung nói chuyện bí mật của Phù Văn Tông mà hoảng sợ không dám động thủ, Hoàng đế càng là nghĩ mãi mà không rõ, con mẹ nó ngươi sửng sờ ở kia làm gì?

    Lại nhìn nguyên khí chung quanh thân thể Túy Miêu điên cuồng ngưng tụ, đã sắp đột phá thành tựu Nhân Anh, Hoàng đế càng gấp hơn, trực tiếp hét lớn một tiếng nhắc nhở Hách Lộc cùng Thanh Triệt động thủ.

    Bởi vì Ám Long bên kia cũng thông báo hắn, Tuyết Ưng liều lĩnh trùng kích, hắn cũng kéo không được bao lâu.

    - Lại muốn tìm mắng đúng không...

    Trình Cung vừa mới mở miệng, không đợi hắn nói cái gì, Trình lão gia tử một bên đã nổi giận.

    - Câm miệng cho lão tử, Thái Dương Kiếm Khí, Thái Âm Kiếm Khí, Xích Đế Hỏa Diễm Trảm, ta gọi ngươi con mẹ nó ở đằng kia kêu gào.

    Bây giờ Trình lão gia tử nhìn thấy Hoàng đế liền nóng tính dâng lên, đột nhiên cảm giác được qua nhiều năm như vậy mình dễ dàng tha thứ, căn bản không có một chút ý nghĩa.

    - Hộ giá!

    Mặc dù mình cũng là Nhân Anh kỳ, nhưng Trình lão gia tử vừa ra tay mạnh bao nhiêu, Hoàng đế vô cùng tinh tường, thân hình vội vàng lui về phía sau.

    Cũng may là hắn sớm có chuẩn bị, Nguyệt Minh Thái tử lưu lại người, còn có một số người Long vệ vẫn đang dấu kín khí thế bên cạnh, đây là át chủ bài cuối cùng của Hoàng đế, bên trong Long vệ còn có hai gã Nhân Anh, chỉ là đều dưới Nhân Anh kỳ tầng thứ năm, cộng thêm rất nhiều Long vệ cùng người Phù Văn Tông, liên thủ cũng bộc phát ra gần nghìn Long lực, đồng thời liên thủ phòng ngự, mới miễn cưỡng ngăn trở một kích nổi giận của Trình lão gia tử.

    - Cạc cạc, thần niệm rất mạnh nha, tiểu tử, thử xem tư vị trọng lực gấp hai mươi lần.

    Đột nhiên, trong hắc sương mù truyền tới một tiếng cười quái dị, thanh âm này vô cùng chói tai, nhưng mà khiến cho thân thể của Thanh Triệt, Hách Lộc đồng thời chấn động, sắc mặt trở nên đỏ bừng, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

    Mặc dù tâm thần bị thương tổn, nhưng ánh mắt hai người này lại phát sáng lên, nước mắt trong mắt Thanh Triệt lập tức chảy ra.

    - Đền mạng cho tam đệ của ta, Vạn Kiếm Thư Quyển.

    Thanh Triệt bạo rống một tiếng, quyển sách kia điên cuồng triển khai, đoản kiếm bên trong lập tức bạo phát ra vô cùng vô tận, giống như mưa rào đánh úp về phía Trình Cung.

    - Bách Phù Đại Trận.

    Hách Lộc cũng lập tức tế trên trăm phù văn ra, toàn bộ phóng tới Trình Cung.

    - Móa nó, làm hỏng chuyện tốt của bổn đại thiếu.

    Trình Cung cảm giác thân thể mình trầm xuống, dưới tình huống trọng lực gấp hai mươi lần, có bao nhiêu nghiêm trọng hắn rõ ràng nhất, sức nặng thân thể tăng thêm gấp hai mươi lần, huyết dịch, lực lượng, hấp thu nguyên khí, khôi phục pháp lực, khôi phục miệng vết thương toàn bộ đều chịu ảnh hưởng, thậm chí vốn là miệng vết thương bình thường, ở dưới trọng lực gấp hai mươi lần cũng sẽ biến thành nghiêm trọng hơn.

    Vừa rồi hắn sử dụng thần niệm khống chế phương pháp Mê Tâm trong Luyện Thần Quyết, mượn nhờ bọn hắn khiếp sợ cộng thêm sự kiện đột nhiên, trực tiếp ảnh hưởng bọn hắn, loại ảnh hưởng này không phải cái loại có thể khống chế người, nếu như vừa rồi Trình Cung lập tức ra tay, bọn hắn vẫn có thể phản ứng kịp, chỉ là phản ứng chậm một chút, nhưng sau đó sẽ tốt lên.

    Trình Cung không ra tay, nói lời ảnh hưởng tâm tình bọn họ, chỉ cần chờ thêm chút nữa, có thể làm cho tâm thần của bọn họ bị hao tổn, đến lúc đó bọn hắn vốn đã bị gia gia đánh trọng thương, cộng thêm cơ thể và tâm thần bị hao tổn, mười thành lực lượng có thể phát huy ra ba thành cũng không tệ rồi, Trình Cung giết bọn hắn liền rất đơn giản.

    Nhưng mà bị gia hỏa bên trong khói đen kia phá hư, dù vậy, tâm thần hai người bây giờ cũng cực kỳ không ổn định.

    - Hồng Lưu Chiến Đao, Thiên Cổ Vô Tuyên.

    Một chiêu này Trình Cung chỉ thi triển qua một lần, lúc kia còn không có biện pháp phát huy uy lực chính thức của chiêu này, một chiêu này cũng là dùng tốc độ làm chủ.

    Mặc dù bây giờ bị trọng lực gấp hai mươi lần hạn chế, nhưng Tinh Phong chiến đao chính là tăng tăng tốc độ, mà ở hai người bọn họ xuất thủ, Trình Cung cũng lập tức nuốt Thuần Nguyên Đan xuống, lực lượng chuyển hóa hoàn toàn, cộng thêm lực lượng Huyết Y Lão Tổ tích súc điên cuồng trùng kích.

    Lập tức lực lượng bản thân Trình Cung đạt tới thừa nhận cực hạn ngàn Long lực, mà Tinh Phong chiến đao kia có Huyết Y Lão Tổ không ngừng quán thâu lực lượng vào, tám tinh khiếu trên Tinh Phong chiến đao bắt đầu chuyển động.

    Trình Cung biết rõ, mình phục dụng Thuần Nguyên Đan có ngàn Long lực, cùng Nhân Anh kỳ đỉnh phong có ngàn Long lực còn có một chút khác nhau, bất lợi khi tác chiến trường kỳ, mặc dù hiện tại thân thể hắn có thể chịu đựng được, đan dược có thể tiêu hao cũng không thể kéo dài được.

    Mà giờ khắc này mặc dù Thanh Triệt cùng Hách Lộc kịp phản ứng, nhưng vừa rồi bọn hắn bị gia gia trọng thương, tâm thần ít nhiều gì cũng bị mình gây thương tích, giờ phút này căn bản chưa hoàn toàn khôi phục lại, đây là thời điểm giết bọn hắn tốt nhất.

    Nhưng nhất định phải tốc chiến tốc thắng, mà mình bây giờ có Tinh Phong chiến đao, bởi vậy hắn trực tiếp thi triển Hồng Lưu Chiến Đao dùng tốc độ làm chủ, Thiên Cổ Vô Tuyên.

    - Bành bành bành...

    Đoản kiếm bên trong quyển sách kia lập tức nổ tung, tất cả đoản kiếm đụng phải Tinh Phong chiến đao đều vỡ vụn toàn bộ.

    - Không, linh khí hạ phẩm của ta, điều đó không có khả năng...

    Thanh Triệt biết rõ uy lực những đoản kiếm kia, tuy có pháp lực ngưng tụ, nhưng cũng có vài món linh khí hạ phẩm, đoản kiếm linh khí hạ phẩm lại vỡ vụn dưới một đao kia của Trình Cung, điều này làm cho Thanh Triệt quả thực không thể tin được.

    Một đao, mặc dù Thanh Triệt cũng phòng ngự, thậm chí dùng quyển sách linh khí trung phẩm ngăn cản, nhưng mà thời điểm hắn ngã xuống, liền chứng kiến linh khí trung phẩm bị chém đôi, mà đầu của hắn cũng đã bay lên.

    - Trá!

    Thấy Thanh Triệt bị giết, Hách Lộc cũng bị hù sợ, thân hình mãnh liệt bay lên, trực tiếp cho Bách Phù Đại Trận vừa rồi nổ tung.

    Uy lực lần này, đủ để san bằng Phủ Trấn Quốc Công thành bình địa.

    - Phá Không Thứ.

    thời điểm Hách Lộc phi thân lên, đồng thời kíp nổ trên trăm phù văn, thân thể Trình Cung cũng trực tiếp biến mất tại chỗ, ở dưới trọng lực gấp hai mươi lần áp bách, hắn đã bộc phát lực lượng đến cực hạn.

    Thân thể Nhân Anh kỳ đỉnh phong, ở thừa nhận ngàn Long lực, đồng thời còn phải thừa nhận lực lượng Huyết Y Lão Tổ toàn lực đưa vào, bên ngoài áp lực gấp hai mươi lần, sau khi bộc phát đánh chết Thanh Triệt, lập tức thi triển Phá Không Thứ, thân thể Trình Cung đã trải qua một lần khảo nghiệm nghiêm trọng nhất, tuyệt đối là vượt qua cực hạn.

    - Phốc phốc.

    Phòng Ngự Phù bố trí chung quanh thân thể Hách Lộc cùng nguyên cương hộ thể của hắn, cũng ngăn không được một đao này của Trình Cung, một đao đâm thủng Nhân Anh trong thân thể, sinh mệnh lập tức đoạn tuyệt.

    Chỉ là ánh mắt của hắn đến cuối cùng cũng trừng lớn, hắn muốn nhìn rõ người này rốt cuộc là ai, vì sao hắn hiểu rõ tình huống Phù Văn Tông như vậy.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Mà thẳng đến lúc này, phù văn bên trong Bách Phù Đại Trận mới hoàn toàn nổ tung.

    Mặc dù uy lực Bách Phù Đại Trận nổ tung rất kinh người, nhưng bởi vì Trình Cung giết chết Hách Lộc, uy lực ngay cả ba thành cũng không tới, nếu không cho dù là Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng chỉ có một con đường chết.

    Nếu như Hách Lộc không bị giết, hắn điều khiển nguyên khí dẫn động Bách Phù Đại Trận, có thể làm cho uy lực bạo tạc nổ tung tăng thêm ba đến bốn lần, này cũng chính là chỗ đáng sợ của Phù Sư Phù Văn Tông.

    Phù lục không thể hoàn toàn phát huy ra uy lực, uy lực nổ tung này cũng chỉ tương đối kinh người.

    Hoàng đế bên kia từ lúc Trình lão gia tử nổi giận vừa rồi, hắn cũng đã bay đi xa xa, bên cạnh có rất nhiều người đi theo bảo hộ hắn, về phần Long Vệ đại tướng quân Ám Long kia bởi vì vây khốn Tống Chiến Thiên, Trình lão gia tử là bởi vì Túy Miêu đang đột phá, nên phải toàn lực bảo hộ hắn.

    Có lực lượng của bọn hắn ngăn cản, bạo tạc nổ tung này mới không hoàn toàn tản ra, nhưng trong phạm vi trăm thước chung quanh, hết thảy đều đã bị hủy diệt.

    - Hủy đi, hủy đi, đều hủy hết đi, bản thân nơi này cũng không có gì đáng lưu luyến.

    Trình Cung đưa tay thu không gian giới chỉ Hách Lộc của này, quay người nhìn Phủ Trấn Quốc Công bị hủy không còn hình dáng phía dưới, lập tức đưa tầm mắt nhìn qua Hoàng đế trốn đến nơi xa.

    Ánh mắt Trình Cung đưa tới, làm Hoàng đế sợ tới mức chấn kinh.

    - Giết... giết bọn chúng đi, hôm nay vô luận như thế nào cũng nhất định phải giết bọn chúng đi, nhất là cái Trình Cung kia, không tiếc bất cứ giá nào, vận dụng cái kia cũng sẽ không tiếc.

    Không chết, như vậy hắn cũng chưa chết, hắn liên tiếp giết Thanh Triệt cùng Hách Lộc, quá kinh khủng.

    Cái này vốn là quần là áo lượt mà mình căn bản không để ở trong mắt, vậy mà bây giờ trở nên khủng bố như thế, giờ phút này trong lòng Hoàng đế có một loại sợ hãi trước nay chưa từng có, giờ phút này hắn đột nhiên hiểu được một việc, người chính thức kinh khủng của Trình gia không phải Trình Tiếu Thiên, mà là Trình Cung.

    Cho dù Trình Tiếu Thiên kia nổi giận, mình cũng có nắm chắc cuối cùng còn có thể nói một chút cùng hắn, nhưng chỉ cần ánh mắt của Trình Cung, hàn ý trong ánh mắt kia khiến cho hắn sợ hãi phát ra từ nội tâm.

    - Ha ha, bệ hạ, đây chính là ngươi nói, ta đây liền tuân chỉ.

    Ám Long nghe xong, vô cùng vui vẻ cười cười.

    Lúc này, Trình lão gia tử ở sau khi Bách Phù Đại Trận bạo tạc nổ tung, Trình lão gia tử cũng không dễ dàng, vừa rồi hắn lập tức thôi động lực lượng đến sáu đầu mười hai cánh tay, đồng thời bộc phát ra phòng ngự mạnh nhất, mới miễn cưỡng ngăn trở công kích.

    Ở phía sau hắn, hai người Sắc Quỷ cùng Bàn Tử thì đã khôi phục xong, lập tức làm vòng bảo hộ thứ hai, cũng may Trình lão gia tử rất uy mãnh, cũng không cần hai người bọn họ ra tay.

    - Lão gia tử, mãnh liệt ah!

    Bàn Tử nhìn Trình lão gia tử ngăn cản được bạo tạc nổ tung, thần thông Lục Đầu Thập Nhị Thủ trực tiếp tiêu tán, khôi phục bình thường, vội vàng tiến lên nâng.

    - Lão gia tử...

    Sắc Quỷ cũng lo lắng tiến lên.

    - Gia gia...

    Lúc này, thân hình Trình Cung lóe lên, đã xuất hiện ở bên cạnh Trình lão gia tử.

    Chương 493: Long Vệ đại tướng quân

    - Không có việc gì... chỉ là pháp lực tiêu hao, sử dụng lực lượng thân thể quá độ nên có chút hư thoát, tiểu tử, so với gia gia của ngươi còn lợi hại hơn, không ngờ nhanh chóng giải quyết bọn chúng như vậy.

    Thân thể Trình lão gia tử hư thoát đến đứng cũng không vững, thân thể cũng đang run rẩy, mặc dù sau đó Trình Cung đã nhét dược vật vào, nhưng đến cấp bậc như hắn, trừ khi có đan dược trình độ Thiên cấp trung phẩm mới có thể khôi phục nhanh chóng, nếu không tác dụng không lớn.

    Nhìn bộ dáng gia gia yếu ớt, trong lòng Trình Cung cũng âm thầm hạ quyết tâm, theo địch nhân càng ngày càng lớn mạnh, mình cùng người bên cạnh càng ngày càng mạnh, đan dược cũng phải nhanh đuổi kịp một chút, chuyện dược liệu đan dược Thiên cấp, phương diện luyện chế nhất định phải mau chóng nghĩ biện pháp giải quyết.

    - Bọn hắn đã bị gia gia đánh trọng thương, lại bị thần niệm của ta làm bị thương, căn bản không phát huy thực lực được.

    - Vô nghĩa, chiến đấu chỉ nói thắng bại, người thắng là vua, có thể thắng thật là tốt, có thể không chính diện liều mạng mới tốt nhất.

    Bây giờ Trình lão gia tử đã hoàn toàn không che dấu khen ngợi đối với Trình Cung, Trình Cung tự mình muốn khiêm tốn cũng không được.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhưng vào lúc này, Túy Miêu phục dụng Ngưng Anh Đan cũng trực tiếp đột phá bình cảnh, có Chuyển Sinh Đan cùng Thuần Nguyên Đan Trình Cung cho hắn, một khi Túy Miêu đạt tới Nhân Anh kỳ, thân thể sẽ nhanh chóng cải biến, lực lượng cũng được bổ sung, không bao lâu có thể trực tiếp chiến đấu.

    - Đại thiếu, lão gia tử, không cần phải nhìn vào ta, ta đã tùy thời có thể chiến đấu, Nhân Anh kỳ tầng thứ mười, lực lượng hoàn toàn bổ sung khôi phục, có thể đạt tới năm trăm Long lực, cách Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng không kém bao nhiêu.

    Lúc này, trong đầu Trình Cung cùng Trình lão gia tử đồng thời vang lên thanh âm của Túy Miêu, Túy Miêu rất ít nói chuyện đột nhiên nói nhiều như vậy, thật đúng là làm cho người ta có chút không quen.

    Túy Miêu nói tinh tường như thế cũng là vì để cho trong nội tâm Trình Cung biết rõ tình huống của hắn, để dễ làm ra quyết định cùng phán đoán.

    Bằng vào lực lượng của Ngưng Anh Đan, cộng thêm Túy Miêu tích súc ở thời điểm Vạn Vật Nhất Long, bất quá có Chuyển Sinh Đan trợ giúp, lần này Túy Miêu biểu hiện vẫn là tương đối thật tốt.

    Chẳng những thương thế hoàn toàn khôi phục, hơn nữa lực lượng đã không ngừng bổ sung, một khi lực lượng hoàn toàn khôi phục, tùy thời có thể chiến đấu.

    Bây giờ cũng được, chỉ là lực lượng vẫn chưa hoàn toàn đạt tới mạnh nhất.

    Cái này là một số người có được bối cảnh, thế lực dừng lại ở thời điểm Vạn Vật Nhất Long, bởi vì cảnh giới Vạn Vật Nhất Long là có thể làm cho người ta trực tiếp vượt qua Nhân Anh kỳ.

    Đương nhiên, người bình thường cũng không dám tu luyện tới loại trình độ này, bởi vì cho dù có bối cảnh, có đan dược phụ trợ, một khi lực lượng thời điểm Vạn Vật Nhất Long quá mạnh mẽ, muốn đột phá cũng không dễ dàng.

    Dù sao có bối cảnh hùng hậu cũng không có thể đối đãi mỗi người như Trình Cung, nếu không dù cho thế lực cường đại cũng tiêu hao không nổi.

    Đương nhiên, người trong trình độ Vạn Vật Nhất Long, đa số là biết rõ đột phá Nhân Anh vô vọng mới đạt tới Vạn Vật Nhất Long, truy cầu lực lượng mạnh nhất của bản thân, mặc dù không thể kéo dài tánh mạng, nhưng lực lượng cũng sẽ tăng cường hơn rất nhiều.

    - Nhân Anh, Địa Anh, Thiên Anh, Thuần Dương, Nhân Anh chỉ là một khởi đầu mới, tính toán là cánh cửa chân chính của Tu Chân giả, cũng là một giai đoạn tích súc lực lượng đơn thuần, cho nên mới có thể mưu lợi, bằng vào giai đoạn sơ kỳ Vạn Vật Nhất Long cùng vô số ngoại lực tương trợ vượt qua tích súc Nhân Anh kỳ, trước kia gia gia cũng là như thế.

    Nhưng đạt tới Địa Anh phải trải qua Địa Hỏa ma kiếp, Thiên Anh thì phải qua Thiên Cương lôi kiếp, từ Thiên Anh chuyển Thuần Dương càng là khó như lên trời, còn dư lại chính là một bước khó hơn một bước, không có bất kỳ đầu cơ trục lợi, chiếu cố tốt gia gia.

    Đều là dùng thần niệm trao đổi, bởi vậy cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, Trình Cung rơi xuống hàn huyên vài câu cùng Trình lão gia tử, sau đó dùng thần niệm nói vài lời cùng mọi người.

    Tu luyện như đi ngược dòng nước, Trình Cung không muốn làm cho Túy Miêu, Bàn Tử, Sắc Quỷ phớt lờ, bởi vì ở giai đoạn Vạn Vật Nhất Long là súc tích lực lượng, đạt tới Nhân Anh, thời điểm ngưng tụ Nhân Anh cảm thụ thiên địa quy tắc so với Thoát Tục kỳ bình thường càng cường đại gấp trăm ngàn lần, ngưng tụ lực lượng cũng cường đại, thân thể, thần niệm, pháp lực đều so với bình thường cường đại gấp trăm ngàn lần, có thể ở sau khi ngưng tụ Nhân Anh trực tiếp đạt tới Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, tầng thứ mười thậm chí Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Giống như Trình Cung bây giờ, chỉ cần hắn muốn đột phá, vậy thì có thể trực tiếp đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong có được ngàn Long lực.

    Nhưng Nhân Anh kỳ tại Tu chân giới, bất quá là trụ cột, đặt nền móng mới có thể như thế, phía sau thì căn bản không có khả năng nhẹ nhàng như vậy.

    Kể cả gia gia, Trình Cung cũng hi vọng bọn họ có thể hiểu rõ, mới ngay ở lúc này nói lời như vậy.

    Cơ hồ ở thời điểm dùng thần niệm nói xong lời này cùng mọi người, đồng thời thân hình Trình Cung khẽ động, ở dưới trọng lực gấp hai mươi lần, người bay lên lần nữa, trên không trung đã trực tiếp đánh xuống một đao.

    - Thất Tinh Trảm.

    - Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Một tay Trình Cung cầm Tinh Phong chiến đao, sau khi hoàn thành luyện chế Tinh Phong, tinh lực tích súc những ngày này toàn bộ bộc phát không hề giữ lại, tay còn lại thì thi triển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, chỉ là giờ phút này hắn thi triển Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn so với trước khổng lồ gấp mười mấy lần, càng phát ra ngưng tụ.

    Này ngoại trừ bởi vì bây giờ lực lượng hắn tăng lên ra, cũng là bởi vì Huyết Y Lão Tổ tu luyện Huyết Ngục Chiến Giáp, dựa vào Huyết Ngục Châu cải biến thân thể, ma công cường đại hơn một lần, mà Huyết Y Lão Tổ đang ở không gian ngoại đỉnh liền vận chuyển lực lượng liên tục không ngừng cho Trình Cung, mới có thể phát huy Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn này vô cùng tinh tế.

    - Bành bành...

    Thất Tinh Trảm, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn hoàn toàn đánh vào trong khói đen kia, khói đen này ngưng như pháp lực, thực tế thông qua thần niệm bám vào bên trên Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, Trình Cung có thể cảm nhận được này giống như là một hải dương pháp lực bành trướng vô biên, Thất Tinh Trảm cùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của mình tiến vào trong đó, rất nhanh đã bị tiêu hao.

    - Muốn cứu người, có đảm lượng liền đi theo ta.

    Đột nhiên, khói đen kia mãnh liệt co rút lại, sau một khắc trực tiếp hóa thành một đạo hắc quang bay về phía xa xa, mà trong đoàn khói đen kia cũng thỉnh thoảng có thể thấy bóng dáng Tuyết Ưng, hiển nhiên cũng đang liều mạng công kích muốn đi ra.

    Khói đen này vừa ly khai, trọng lực thần thông chung quanh thân thể đám người Trình Cung, Trình lão gia tử lập tức giải trừ, tất cả mọi người cảm giác thân thể đột nhiên nhẹ hơn rất nhiều.

    Trình Cung không chút lựa chọn đuổi theo, người vừa bay đi, trong đầu đã vang lên thanh âm của Trình lão gia tử.

    - Coi chừng, Tống Chiến Thiên tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh Pháp mà ngươi dạy hắn, đã hóa thân thành yêu, mượn nhờ cái này hắn đạt đến cảnh giới Đại Yêu Vương, nhưng sau đó liên tiếp bị thương, vì cứu Ngọc Trúc càng là hao tổn nghiêm trọng, người này ngay cả hắn cũng có thể vây khốn, hơn nữa còn có thừa lực hắn vừa rồi, tính cách Hoàng đế không quả quyết cũng có thể tín nhiệm hắn như vậy, sợ rằng có vấn đề.

    Người này rất có thể chính là Ám Long đại tướng quân thần bí nhất Long vệ, nhiều năm qua ta vẫn muốn điều tra lại không chiếm được bất luận tư liệu gì.

    - Trừ khi hắn là tồn tại Thiên Anh, hoặc là có bảo bối đặc thù, tỷ như Đạo khí chẳng hạn, nếu không ta tự bảo vệ mình không có vấn đề.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động nói cho gia gia ngọn nguồn, để hắn yên tâm, tránh cho quá lo lắng.

    Có không gian ngoại đỉnh, ở bên trong còn có Nhục Nhục thần kỳ, bây giờ Huyết Y Lão Tổ có Huyết Ngục Châu, bằng vào cái này liều mạng cùng Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường cũng không có vấn đề gì, cộng thêm mình còn có thể liên hợp Tống Chiến Thiên, cho dù đối phương là Địa Anh cũng có thể chiến một trận.

    Nếu như đối phương là Địa Anh tu luyện thần thông tinh thần, vậy thì mược nhờ không gian ngoại đỉnh, cho dù trốn trước mặt hắn, hắn cũng không có biện pháp tìm ra.

    Dù sao, Trình Cung không tin hắn cũng có Tiên Thiên linh quang như Tiểu Phong Tử, cái đồ chơi kia so với Đạo khí thì càng khó được.

    Nghe xong lời này của Trình Cung, Trình Tiếu Thiên mới yên tâm lại, nhìn Trình Cung tiện tay cầm Tinh Phong chiến đao đuổi theo, Trình lão gia tử rất muốn lập tức ngồi xuống khôi phục lực lượng thoáng một phát, nhưng lúc này Hoàng đế còn chưa đi, còn dẫn theo người Long vệ ở phía xa không trung.

    - Có phải còn muốn động thủ hay không, đến đây đi, năm đó ta đã nói với ngươi, tình nghĩa quân thần chúng ta sớm đã đoạn, hôm nay ngươi muốn diệt Trình gia ta, ngươi phải biết hậu quả diệt không được.

    Thân thể Trình lão gia tử còn đang run rẩy, nhưng mà chân chân chính chính uy phong vẫn còn, khí thế không giảm.

    - Loạn thần tặc tử, cả nhà Trình gia các ngươi là nghịch thần, loạn thần tặc tử đều phải bị chém chết, Trình Tiếu Thiên ngươi đợi nhặt xác cho Tôn nhi ngươi a, sau đó chính là ngươi, rồi lại tất cả người đi theo ngươi, ha ha, trẫm theo mệnh trời, ở ngôi cửu ngũ, há có thể làm chuyện điên rồ cùng ngươi, đi.

    Bây giờ bên cạnh Hoàng đế rất nhiều người, vài trăm người tinh nhuệ nhất của Long vệ đều còn, còn có vài tên Nhân Anh kỳ, nhưng bọn hắn cùng một chỗ cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Trình Tiếu Thiên.

    Cho dù bây giờ Trình Tiếu Thiên suy yếu, nhưng Sắc Quỷ, Bàn Tử, còn có Túy Miêu vừa mới đột phá ngay cả Chương Báo cũng không sợ, bây giờ Hoàng đế cũng mặc kệ đi đánh bạc.

    Trực tiếp mang người rút về hoàng cung, bởi vì hắn tin tưởng vững chắc, Ám Long sẽ giúp mình giải quyết những người kia.

    Hoàng đế đi xa, cuối cùng Trình lão gia tử chịu không nổi, thân thể mềm nhũn trực tiếp ngã xuống, dưới sự trợ giúp của Bàn Tử cùng Sắc Quỷ mới có thể miễn cưỡng ngồi xuống vận chuyển pháp lực, dần dần thúc hóa dược lực trong cơ thể, chậm rãi khôi phục, mà giờ khắc này lực lượng của Túy Miêu thì đang không ngừng tăng vọt.

    Ba trăm dặm ngoài Vân Ca Thành có một quặng mỏ, quặng mỏ này vô cùng to lớn, lộ ra bên trên chỉ là một bộ phận rất nhỏ, khai thác đều là thâm nhập dưới đất, mấy trăm năm qua hoàng thất Lam Vân đế quốc thu lợi từ đó vô số.

    Mà người chết ở chỗ này cũng không ít, chỉ là người nơi này không phải tù binh chính là chút ít phạm pháp hoặc là người bị Hoàng đế giáng chức, sống chết của bọn hắn căn bản không ai đi quan tâm.

    Cộng thêm hoàng gia khống chế nghiêm khắc, ai cũng không biết tình huống cụ thể bên trong, mà giờ khắc này Long Vệ đại tướng quân Ám Long khống chế khói đen vây khốn Tống Chiến Thiên, một đường đi tới khu vực khai thác mỏ này của hoàng gia.

    - Lá gan của ngươi ngược lại thật sự rất lớn, quả nhiên không hổ là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca thành, biết rõ ta dẫn ngươi tới đây, còn dám theo tới.

    Đoàn khói đen này tiến vào khu vực khai thác mỏ, theo một đường hầm to lớn đi xuống phía dưới.

    - Bổn đại thiếu đến chỗ nào đều là ngưu bức như vậy, không giống ngươi đường đường là Long Vệ đại tướng quân, nhiều năm như vậy cũng không dám ra ánh sáng.

    Ngươi cứ tiếp tục, bổn đại thiếu ngược lại muốn nhìn ngươi có thể làm được trò gì, cho dù ngươi đến từ U Minh Luyện Ngục, bổn đại thiếu cũng phụng bồi đến cùng.

    Cái loại thần thông trọng lực này, còn có vừa rồi Trình Cung sử dụng Thất Tinh Trảm, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn thần thông đánh vào bên trong khói đen kia, mơ hồ đã cảm thấy lai lịch Ám Long đại tướng quân này rất quỷ dị.

    Ám Long đại tướng quân đang ở trong khói đen cũng ửng sờ, tiểu tử Trình Cung này nói có ý gì, chẳng lẽ hắn biết lai lịch mình rồi sao?

    Không thể nào, nếu như biết lai lịch của mình, đánh chết hắn cũng không dám xuống cùng mình.

    Hừ, phô trương thanh thế, muốn dùng chiêu đối phó Hoàng đế kia để đối phó mình, chơi được sao.

    - Tốt, vậy ngươi tới đi.

    Ám Long nói xong, cũng không cố ý chậm dần tốc độ, mãnh liệt gia tốc, điên cuồng lao xuống dưới.

    Chương 494: Không thể nào biến mất

    Hắn gia tốc, Trình Cung cũng gia tốc đuổi theo, giờ phút này Trình Cung không ngừng vận chuyển pháp lực thúc hóa lực lượng chữa trị thân thể.

    Vừa rồi liên tiếp đánh chết Thanh Triệt, Hách Lộc, mặc dù nói trước kia hai người bọn họ bị thương không nhẹ, lại bị Trình Cung làm bị thương tâm thần, nhưng dù sao cũng là Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Thanh Triệt có được linh khí trung phẩm phòng ngự, mà Hách Lộc thì là Phù Sư ba sao.

    Bởi vì Phù Sư có lực lượng của phù văn, một mực được xưng vô địch cùng cấp độ, thậm chí có thể vượt cấp khiêu chiến, có thể đồng thời đánh chết hai người bọn hắn, Trình Cung coi như là đầy đủ cường đại, thân thể cũng bởi vậy có chút tổn thương.

    Cấm chế?

    Trận pháp?

    Trình Cung một đường đuổi theo Ám Long, một đường khôi phục tổn thương trên thân thể, đột nhiên phát hiện địa phương Ám Long đi qua, từng tầng trận pháp không ngừng bị hắn cởi bỏ, từng tầng cấm chế không ngừng buông ra.

    Che dấu, ngăn cách pháp lực chấn động, ngăn trở thần niệm dò xét, cấm chế ngăn tiết lộ lực lượng, phòng ngừa lực lượng trùng kích...

    Dùng ánh mắt của Trình Cung, quét mắt một vòng là có thể nhìn ra một ít tác dụng của những trận pháp này, trong lòng của hắn cũng càng phát ra hiếu kỳ, cái Ám Long Long Vệ đại tướng quân này giấu ở bên người Hoàng đế nhiều năm, từ chuyện củ kể lại, công thần đẳng cấp lớn nhất của Hoàng đế chính là hắn, nhưng cho tới bây giờ không ai nhìn thấy hắn, lai lịch thật đúng là thần kỳ ah.

    Cởi bỏ những trận pháp, cấm chế này cũng chỉ là chuyện ngay lập tức, ở Ám Long khống chế vây khốn Tống Chiến Thiên, sau khi đoàn khói đen kia cùng Trình Cung đi qua, lập tức lại khôi phục.

    Giống như là người bình thường tiến vào một bảo khố cực lớn, sau khi cánh cửa mở ra, sau khi người đi qua không ngừng đóng lại, mà tầng tầng trận pháp, vô số cấm chế, làm cho người ta đi vào cũng không có cảm giác tốt nào.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đột nhiên một hồi lực lượng khổng lồ chấn động, tầng một pháp lực phòng ngự chắc chắn lộ ra một lổ hổng, Ám Long đi trước nhất, vừa đi vào lập tức thần niệm của hắn tập trung Trình Cung, bởi vì loại thời điểm này mặc cho ai cũng có thể cảm giác không tốt.

    Nhưng mà khiến cho hắn hoàn toàn không nghĩ tới chính là, vậy mà Trình Cung trực tiếp tiến vào.

    To lớn, không gian vô cùng to lớn, phía dưới là một mảnh màu đỏ giống như hồ nước, nhưng lại tản ra hương vị huyết tinh nồng đậm, không gian dưới mặt đất này so với động phủ lúc trước của Huyết Y Lão Tổ cũng khủng bố hơn rất nhiều.

    - Đại thiếu, Ma, người này tu luyện ma công, phía dưới toàn bộ đều là chuyên môn chuyển hóa huyết dịch, ngưng tụ đại lượng nguyên khí cùng các loại lực lượng...

    Huyết Y Lão Tổ là nô bộc tuyệt đối trung tâm, bởi vậy bây giờ quyền hạn của hắn cũng không thấp, trong không gian ngoại đỉnh đồng dạng có thể sử dụng thần niệm hiểu rõ một ít sự tình bên ngoài, đương nhiên, hết thảy quyền lực này đều là Trình Cung cho.

    Giờ phút này, Huyết Y Lão Tổ tu luyện thần thông Huyết Ngục Chiến Giáp, hấp thu rất nhiều lực lượng Huyết Ngục Châu, bây giờ phát hiện tình huống nơi này, cũng nhịn không được kinh hô.

    Bởi vì này so với thời điểm lúc trước hắn kiến tạo động phủ tu luyện ma công còn cường đại hơn gấp trăm ngàn vạn lần, hoàn toàn không phải một cấp bậc.

    - Ha ha...

    Đột nhiên, Ám Long khống chế sương mù màu đen ầm ầm tản ra, thân hình Tuyết Ưng lập tức vọt ra từ bên trong, phía dưới cánh chim hắn còn cuốn lấy Ngọc Trúc đang tu luyện, hoàn toàn không có bị quấy nhiễu.

    Ám Long mình mặc khải giáp, hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt, hào quang hai con mắt tản mát ra cũng bị che dấu, giờ phút này lần thứ nhất xuất hiện trước mặt người khác.

    - Sao vậy, nơi này trận pháp, cấm chế nhiều như vậy, ta xem ngươi cũng không cần dấu đầu lộ đuôi.

    Trình Cung lạnh lùng nhìn người thần bí nhất bên cạnh Hoàng đế Lam Vân đế quốc, Long vệ đại tướng quân Ám Long.

    - Coi chừng, nó hẳn là sinh vật của U Minh Luyện Ngục.

    Giờ phút này lực lượng của Tống Chiến Thiên so với Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường mạnh mẽ hơn một chút mà thôi, hiển nhiên vừa rồi tiêu hao cũng không nhỏ.

    Nhưng lần giao thủ này, cũng làm cho hắn phát hiện một ít lực lượng chân thật của Ám Long này.

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Nó sợ bạo lộ mình, nên cố ý dẫn chúng ta tới loại địa phương này, hiển nhiên chính là vì có thể phát huy lực lượng chân chính của nó.

    - Tiểu tử, ngươi có biết ngươi thuộc loại cái gì cũng không sao cả, hung hăng càn quấy làm cho người ta chán ghét hay không, cho dù sau lưng ngươi có thế lực cường đại, hiện tại bọn hắn cũng không thể nào cứu được ngươi.

    Nơi này có lực lượng đặc thù của U Minh Luyện Ngục ngăn cách, cho dù Thiên Anh cũng không phát hiện được nơi này.

    Ngươi rất bình tĩnh đúng không, ta đây sẽ cho ngươi sợ hãi... oanh...

    Ám Long nổi giận gầm lên một tiếng, khải giáp bao trùm tầng ngoài thân thể đột nhiên nổ tung, lập tức một cổ lực lượng cường đại tới cực điểm ầm ầm nổ tung.

    Lực lượng điên cuồng khởi động, trận pháp trong huyết trì phía dưới vận chuyển, lực lượng điên cuồng vọt tới hắn.

    - Đây là Ma Long bên trong U Minh Luyện Ngục, trách không được năm đó nhiều hoàng tử cạnh tranh như vậy, vậy mà để cho một tên ngu ngốc như Hoàng đế thượng vị, mà người cạnh tranh cùng hắn không phải chết ngoài ý muốn chính là phạm sai lầm, lúc ấy chúng ta cũng hoài nghi có một lực lượng đang ủng hộ Hoàng đế, qua nhiều năm như vậy mặc dù gia gia của ngươi một mực lưu ý, cảm thấy Long Vệ đại tướng quân này rất có thể, nhưng vẫn không có biện pháp tra được lai lịch của nó, không nghĩ tới...

    Dĩ nhiên là Ma Long của U Minh Luyện Ngục đang âm thầm ủng hộ Hoàng đế.

    Ma Long không ngừng hấp thu lực lượng trong huyết trì phía dưới, trực tiếp ngưng tụ thành một Ma Long dài hơn hai trăm thước, may mắn không gian dưới mặt đất này đầy đủ to lớn, nếu không hình thể Ma Long này tó lớn như vậy, che hết không gian thì còn đánh đấm gì được nữa.

    Tống Chiến Thiên tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh Pháp, đã dần dần kế thừa một ít lực lượng bên trong yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng, ngoại trừ lực lượng ra, một ít trí nhớ truyền thừa hắn cũng dần dần bắt đầu hấp thu dung hợp.

    Đúng là từ trong trí nhớ truyền thừa, hắn mới học được thần thông Băng Phong Tiên Lý, mới biết được một ít tình huống của U Minh Luyện Ngục.

    - Nói một cách chuẩn xác, nó là Ngục Ma Long trong Huyết Ngục của U Minh Luyện Ngục huyết, xem ra thân thể đã hủy diệt rồi, ngay cả bổn mạng Ma hạch cũng chỉ còn lại có hơn phân nửa, trách không được có chút cảm giác là lạ, thì ra là thế.

    Trình Cung ở kiếp trước, trên Cửu Châu đại địa, địa phương hắn chưa đi qua rất ít, châu lục bình thường như Nam Chiêm Bộ Châu này hắn không có đi qua, nhưng một ít địa phương hung hiểm, hoặc là một ít địa phương nổi danh của Cửu Châu đại địa hắn đều hiểu rất rõ, kể cả U Minh Luyện Ngục hung tàn nhất.

    Vốn là Ngục Ma Long hiển lộ ra bản thể, giương nanh múa vuốt, lực lượng điên cuồng ngưng tụ, huyết khí, ma khí điên cuồng phát ra, đang muốn ngửa mặt lên trời rồng ngâm, đột nhiên trợn tròn mắt.

    Ta ngất, sao lại là loại phản ứng này, không đúng, bọn hắn cần phải hoảng sợ, sợ hãi, muốn lập tức đào tẩu chứ.

    Hoặc là khiếp sợ mình tự hỏi là gì sinh vật, coi như là tồn tại cường đại trên Cửu Châu đại địa, gặp được sinh vật trong U Minh Luyện Ngục cũng rất e ngại, bởi vì sinh vật trong U Minh Luyện Ngục đều là dùng giết chóc, tàn nhẫn, cường đại, huyết tinh mà nổi tiếng.

    U Minh Luyện Ngục đã từng vô số lần, hoặc là nói không giây phút nào không muốn tấn công chiếm lấy Cửu Châu đại địa, chỉ là một mực bị trấn áp ở trong U Minh Luyện Ngục vô tận.

    Nhưng bây giờ tại sao có thể như vậy, phản ứng của Tuyết Ưng Đại yêu vương cường đại kia còn chưa tính, Trình Cung này làm sao có thể nhận ra mình là Ngục Ma Long?

    Hơn nữa sao còn không có chút phản ứng nào, tùy ý lạnh nhạt như vậy.

    - Bây giờ lực lượng nó ngưng tụ đã siêu việt Địa Anh, đã vượt qua một ngàn năm trăm Long lực, hơn nữa nơi này là địa bàn của nó, Huyết Trì phía dưới sẽ cung cấp lực lượng liên tục không ngừng, lực lượng của nó vẫn còn tăng trưởng, rất có thể một hồi sẽ đạt tới Địa Anh tầng thứ hai, có được hai nghìn Long lực.

    Tiểu tử, hình như ngươi cái gì cũng biết thì giải, bây giờ chúng ta phải đánh thế nào?

    Tống Chiến Thiên quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    Địch nhân cường đại hơn nữa thì như thế nào, năm đó sử dụng Yêu đan Tuyết Ưng Yêu Hoàng cường hành tăng lực lượng lên, sau đó ở trong băng động vài chục năm, bây giờ bản thân cũng hóa thân thành yêu.

    Chuyện Tống Chiến Thiên trải qua nhiều lắm, bởi vậy Long Vệ đại tướng quân Ám Long này cuối cùng hiển lộ ra bản thể Huyết Ngục Ma Long, hắn cũng không có một chút ảnh hưởng.

    Ngược lại rất là hiếu kỳ nhìn về phía Trình Cung, bởi vì bất luận là tình huống mình phục dụng Yêu đan Tuyết Ưng, hay là Huyết Ngục Ma Long này, Trình Cung vừa nhìn là hiểu, mà Tống Chiến Thiên không tin hắn là vừa mới biết, ít nhất vừa rồi không có khả năng hắn không nhìn ra mánh khóe, hơn nữa vừa rồi hắn cũng không phải không có cơ hội cứu bản thân ra, hiển nhiên hắn cũng có ý định khác, bởi vậy hắn hiếu kỳ không biết bây giờ Trình Cung có tính toán gì không.

    - Hai nghìn Long lực chưa chắc là cực hạn của nó, còn lại nửa khối Ma hạch mà có thể còn sống sót, xem ra chỉ là thần trí bị hao tổn, nhưng mà vô cùng tinh ranh, biết rõ mưu đồ từ từ, mượn nhờ Hoàng đế mềm yếu giúp mình khôi phục lực lượng, xem ra trước kia nó hẳn là Ma Hoàng, so với Yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng mà ngươi phục dụng cũng không kém bao nhiêu.

    Hơn nữa Huyết Ngục Ma Long hung hãn dị thường, cho dù bây giờ chỉ là dựa vào pháp lực ngưng tụ thân thể, sức chiến đấu so với Đại Ma Vương bình thường cũng mạnh hơn rất nhiều.

    Xem ra lần này thật sự có chút phiền phức.

    Trình Cung từ vừa mới bắt đầu cũng đã chú ý tới Ám Long, cùng trên đường đi theo cũng đã đoán được vài phần, nhưng hắn biết mình không theo tới, sớm muộn cũng phải phát sinh va chạm cùng Ám Long này.

    Hơn nữa tên này cũng có thể còn những biện pháp khác, dùng trạng thái Hoàng đế bây giờ mà xem, rất có thể cưỡng ép hơn mười vạn người ở khu mẹ goá con côi, bắt tất cả mọi người có quan hệ cùng Trình gia tới đây, loại chuyện này mình cũng không có biện pháp phòng ngừa hoàn toàn, nhất là cấp độ Ám Long này đi làm.

    Cùng hắn như vậy, chẳng bằng hiện tại giải quyết cho xong, lần này phải triệt để giải quyết tai hoạ ngầm này, trăm năm thú triều sắp bắt đầu, Nam Hoang cùng toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều sẽ lâm vào hỗn loạn, mình cũng không muốn bị Hoàng đế này cản trở.

    - Nhìn dáng vẻ của ngươi, giống như đã có biện pháp?

    Tống Chiến Thiên rất là ngạc nhiên, mặc dù đoán được Trình Cung sẽ không đánh không có chuẩn bị, nhưng đối mặt Huyết Ngục Ma Long cường đại như vậy, hắn còn có thể có biện pháp, đến cùng hắn có biện pháp nào, ngay cả Tống Chiến Thiên giờ phút này cũng không khỏi hiếu kỳ?

    Bởi vì giờ phút này, đối mặt Huyết Ngục Ma Long cường đại như thế, vẫn còn ở trên địa bàn của người ta, muốn tìm viện quân cũng không có biện pháp, hắn thật nghĩ không ra Trình Cung có thể có biện pháp nào?

    - Cũng không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng mà đáng giá thử một lần.

    Trình Cung có chút bất đắc dĩ nói.

    - Hai tên hỗn đãn các ngươi, làm như ta không tồn tại đúng không, ta chính là Huyết Ngục Ma Long Hoàng cao quý, các ngươi cũng dám bỏ qua sự hiện hữu của ta, đi chết đi.

    Mặc dù Huyết Ngục Ma Long bởi vì Ma hạch cũng bị hao tổn, thần trí vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng đây chẳng qua là nói nó không có khôi phục lại đỉnh phong, cơ bản hết thảy đều khôi phục.

    Nếu không, nó cũng không có thể trợ giúp Hoàng đế đoạt được ngôi vị, mượn nhờ Hoàng đế khôi phục lực lượng của mình, đã ẩn tàng vài chục năm còn cẩn thận, dưới tình huống như thế này mới hiển lộ ra hình thể.

    Nhưng khiến nó không nghĩ tới chính là, nó hiển lộ ra bản thể Huyết Ngục Ma Long, vậy mà hai người này ở đằng kia trò chuyện, hoàn toàn như không thấy mình, quả thực đáng chết tới cực điểm.

    Mãnh liệt há miệng ra, đã phun ra một đoàn hắc sắc hỏa diễm, U Minh Ma Hỏa, cũng là hỏa diễm rất nổi danh trong trời đất, vô cùng cường đại.

    - Vèo!

    Sau một khắc, hỏa diễm hoàn toàn bốc cháy lên trong phạm vi ngàn mét trước thân Huyết Ngục Ma Long, nhưng mà sau một khắc này, Huyết Ngục Ma Long liền trợn tròn mắt, không có, làm sao có thể?

    Thân thể Huyết Ngục Ma Long lập tức vọt tới, không có, thực biến mất, Trình Cung kia, còn có Tuyết Ưng to lớn đều biến mất?

    - Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, làm sao có thể...

    Thần niệm Huyết Ngục Ma Long điên cuồng dò xét chung quanh, lại trống rỗng, không có cái gì.

    Chương 495: Cửu Châu đệ nhất Thần khí

    Từ lúc trước khi Huyết Ngục Ma Long này động thủ, Trình Cung đã thông báo Tống Chiến Thiên không nên chống cự, sau đó Trình Cung trực tiếp kéo Tống Chiến Thiên vào trong không gian ngoại đỉnh, bây giờ không gian ngoại đỉnh chắc chắn vô cùng, cho dù Nhân Anh kỳ bình thường chiến đấu ở bên trong cũng không có vấn đề gì.

    Nếu như Trình Cung có thể luyện hóa mảnh vỡ mà Nhục Nhục đang ôm ngủ kia, cái không gian này sẽ to lớn giống như một quốc gia nhỏ.

    Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh bị mình đoạt được, nhưng người muốn lấy được kiện Thần khí này nhiều không kể xiết, bởi vậy ngay từ đầu Trình Cung vô cùng cẩn thận, vì an toàn của mình cũng vì người nhà, bằng hữu, ngoại trừ Huyết Y Lão Tổ trường kỳ ở trong không gian ra, cũng chỉ vẻn vẹn có Nhục Nhục ở chỗ này.

    Có thể nói, người bên cạnh chính thức, Tống Chiến Thiên là người thứ nhất đi vào, ít nhất là ở trạng thái rất thanh tỉnh.

    - Này...

    Không gian chuyển đổi, đột nhiên thoát khỏi địa phương Huyết Ngục Ma Long khống chế, không có Huyết Trì, không có Huyết Ngục Ma Long, trực tiếp xuất hiện ở trong một không gian kỳ lạ.

    Làm cho Tống Chiến Thiên khiếp sợ nhất chính là, chung quanh hắn đều là Nguyên Dịch.

    Cái này là thứ Trình Cung dựa vào, không gian độc lập, Đạo khí, chỉ có Đạo khí mới có thể có được không gian hoàn toàn độc lập, Trình Cung có được Đạo khí, trách không được hắn biết rõ Huyết Ngục Ma Long này không giống bình thường, là sinh vật U Minh Luyện Ngục cũng dám đến.

    - Đại thiếu, muốn mang Huyết Ngục Ma Long kia vào, giải quyết nó ở trong này hay không?

    Lúc này, Huyết Y Lão Tổ cung kính đi lên trước hành lễ.

    Huyết Y Lão Tổ, Tống Chiến Thiên liếc mắt liền nhận ra, Huyết Y Lão Tổ bị Trình Cung thu phục hắn cũng biết, cũng đã gặp, nhưng mà chứng kiến Huyết Y Lão Tổ lần nữa, cả người Tống Chiến Thiên cũng kinh hãi đứng ở chỗ đó, hắn có chút không dám tin tưởng, trong nháy mắt hai mắt Tuyết Ưng xoáy lợi hại, như muốn xuyên thấu, cho dù thực lực hắn mạnh hơn một bậc, lại không thể phát hiện gì nhiều.

    Nhân Anh kỳ tầng thứ tám đỉnh phong, hơn nữa ẩn ẩn đã có báo hiệu đột phá đến Nhân Anh kỳ tầng thứ chín, không, phải nói là tùy thời có thể đột phá.

    Hơn nữa trên người hắn có một tầng huyết quang không ngừng lưu động, hạt châu trên đỉnh đầu của hắn kia là cái gì, sao làm cho mình so với tiến nhập địa phương Huyết Ngục Ma Long bố trí còn cảm giác được áp lực lớn hơn, sợ hãi hơn.

    Trước kia Huyết Y Lão Tổ này chẳng qua là phục dụng nửa khối Ngưng Anh Đan, theo lý thuyết cả đời này rất khó tăng lên nữa, cho dù có tăng lên cũng không nên nhanh như vậy ah!

    - Cái này không giống như Đại Ma Vương kia, người kia chỉ là hấp thu lực lượng của phụ tử Tô Liệt, hơn nữa hắn vốn là một Đại Ma Vương trình độ Địa Anh trung kỳ.

    Nhưng Huyết Ngục Ma Long này đã từng là Ma Long Hoàng, là tồn tại Ma Hoàng, hơn nữa tiềm phục bên cạnh Hoàng đế nhiều năm như vậy, vừa rồi nhìn Huyết Trì kia sợ rằng ít nhất hơn mười vạn người thậm chí nhiều hơn mới có thể ngưng tụ đến loại trình độ đó.

    - Hơn mười vạn người, thậm chí nhiều hơn?

    Huyết Y Lão Tổ nghe xong mà giật mình, so sánh với cái này, năm đó hắn xem như tiểu đả tiểu nháo.

    Tống Chiến Thiên nghe xong, vốn là bởi vì Huyết Y Lão Tổ cùng không gian đặc thù này rung động, trong mắt hiện lên sát ý vô biên.

    Hắn giống như Trình Tiếu Thiên, vì thủ hộ nhân dân Lam Vân đế quốc mà bỏ ra cả đời, thậm chí bây giờ hóa thân thành yêu cũng không một câu oán hận, vậy mà Hoàng đế vì đạt được Huyết Ngục Ma Long này ủng hộ, vài chục năm nay dùng tánh mạng trăm vạn người với tư cách trao đổi, cái hỗn đãn trời đánh này, hắn như vậy cũng muốn làm hoàng đế.

    - Nếu nó tiến đến, nơi này khẳng định không chịu nổi, bởi vậy nhất định phải đối phó nó ở bên ngoài, khẳng định nó không cam lòng cứ như vậy buông tha, bởi vậy bây giờ chúng ta còn có thời gian.

    Tống gia gia, ngài ở chỗ này tu luyện khôi phục, ngươi tạm thời làm cho Ngọc Trúc nghỉ ngơi một chút, vấn đề của nàng ta sẽ giải quyết, bây giờ ta cần làm chút chuyện, tăng lực lượng lên thoáng một phát, rồi chúng ta cùng một chỗ liên thủ diệt Ma Long này, còn có gia hỏa hỗn đãn lấy con dân trăm họ của mình trao đổi với ác ma kia.

    Trình Cung có thể tỉnh táo phân tích, không có nghĩa là hắn không giận, thời điểm nhìn thấy Huyết Trì kia hắn đã suy nghĩ cẩn thận hết thảy, vốn là hắn đối với vị hoàng đế này rất không thoải mái, chỉ là lúc trước lực lượng không đủ, còn có rất nhiều cố kỵ, cộng thêm gia gia một mực còn không có hạ quyết tâm cuối cùng, Trình Cung cũng tạm thời nhẫn nhịn.

    Nhưng bây giờ, Thiên Vương lão tử đến cũng không được.

    - Sớm biết như thế, năm đó nên để cho hắn bị người giết chết được rồi, ai sẽ bảo vệ hắn lên ngôi vị hoàng đế, đổi người ngu ngốc cũng tốt hơn so với hắn.

    Đúng rồi, ngươi muốn đột phá Nhân Anh kỳ sao?

    Tống Chiến Thiên tức giận nói, sau đó nghĩ đến Trình Cung nói tăng lực lượng lên, trong thời gian ngắn tăng lực lượng lên, ở Tống Chiến Thiên xem ra Trình Cung cũng chỉ có một đường ngưng tụ Nhân Anh, dùng lực lượng Trình Cung ở thời điểm Vạn Vật Nhất Long đã dữ dội như vậy, một khi ngưng tụ Nhân Anh, cộng thêm mình, quả thật có tư cách đấu một trận cùng Huyết Ngục Ma Long kia.

    - Không phải, a...

    Trình Cung cười lắc đầu nói:

    - Một hồi ngài sẽ biết.

    - Tốt, gia gia của ngươi đã từng nói qua, về sau hết thảy nghe theo ngươi, cho dù ngươi nói muốn đốt phòng ở chúng ta cũng sẽ chuyển củi lửa cho ngươi.

    Tống Chiến Thiên nói xong, thân thể to lớn trực tiếp tiến vào bên trong Nguyên Dịch, dùng lực lượng của hắn tốc độ hấp thu Nguyên Dịch mau kinh người, hơn nữa Tống Chiến Thiên rất thông minh, một câu nói khác cũng không nói, thậm chí ngay cả thần niệm cũng không có đi điều tra tình huống chung quanh.

    Thấy phản ứng của Tống Chiến Thiên, trong nội tâm Trình Cung cũng ít nhiều yên tâm một ít, hắn không phải sợ người biết rõ, chỉ là nếu như thực lực mình không đủ mà lộ bí mật này, có khi mang đến mầm tai vạ vô cùng.

    Huyết Y Lão Tổ đáp ứng một tiếng, cũng đã đi tiếp tục hấp thu Huyết Châu.

    Bắt đầu tăng lên điên cuồng, trùng kích Nhân Anh kỳ tầng thứ chín.

    Trình Cung lại nhìn Nhục Nhục một chút, tên tiểu tử này ngủ quá thơm, dùng hiểu biết của Trình Cung đối với nó, loại thời điểm này nó căn bản sẽ không tỉnh lại, mịa nó, lần sau tuyệt đối không thể ban thưởng đan dược cho nó, không cho n ăn nhiều Chuyển Sinh Đan, nếu không thời điểm mấu chốt muốn dùng nó thì nó ngủ mất.

    Lại dùng thần niệm kiểm tra bên ngoài, sau khi Huyết Ngục Ma Long luống cuống một lúc, bắt đầu điên cuồng gia cố trận pháp cùng cấm chế chung quanh, hiển nhiên hắn cũng không tin Trình Cung có thể lặng yên không một tiếng động rời khỏi, ở chỗ này cho dù muốn xé không gian cũng không dễ dàng như vậy, hơn nữa dù thế nào cũng nên có không gian chấn động mới đúng chứ.

    Thân hình Trình Cung lóe lên, đã đi tới trước mặt nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, vừa rồi Trình Cung cũng không có giải thích quá nhiều cùng Tống Chiến Thiên, bởi vì việc hắn cần phải làm ở trong mắt người khác tuyệt đối là cử động điên cuồng.

    Trình Cung ở Nam Hoang thành lập Đan thành, nhưng sau đó hắn cũng biết trăm năm thú triều lần này cũng không phải là đơn giản như vậy, sợ rằng sau lưng thú triều kia chính là Yêu Châu ở Tây Bắc khống chế.

    Hơn nữa đối với các thế lực khác, thú triều chỉ là nhạc dạo đại chiến ở Nam Chiêm Bộ Châu, sau đó chính là thế lực khắp nơi tranh đoạt.

    Loại thời điểm này, thế lực khắp nơi đều đang tranh đoạt, mặc dù Trình Cung không ngừng đề thăng lực lượng người bên cạnh, nhưng bản thân lại khống chế.

    Bởi vì hắn biết rõ, nếu như thuần túy so lực lượng cao đoan, bây giờ mình còn kém một chút, không có biện pháp so sánh với Bà La Đa Châu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông có được mấy ngàn năm tích súc, càng không có biện pháp đánh đồng cùng Yêu tộc có được mấy vạn năm lịch sử, nhưng bên trong Cửu Châu trừ Trung châu đại lục ra, quy củ tranh đoạt ở địa phương khác vẫn là rất rõ ràng, Nhân Anh kỳ trở lên đến lúc đó tuyệt đối không có thể tùy ý giết chóc người phía dưới Nhân Anh kỳ.

    Nếu như một khi mình đột phá Nhân Anh kỳ, vậy thì sẽ phải chịu hạn chế, người khác có thể tùy thời đối phó mình.

    Trình Cung chính là muốn lợi dụng cái quy củ này, hắn muốn dùng thân phận cường giả thế tục tranh đoạt, chiến đấu.

    Huyết Ngục Ma Long này Hoàng cũng hiểu rõ đạo lý này, không dám tùy ý giết chóc người bình thường bố trí loại Huyết Trì này, nên mới lợi dụng hoàng quyền thế tục của Hoàng đế Lam Vân đế quốc.

    Bởi vậy Trình Cung kiên định tín niệm không có thể đột phá, nhưng hiện tại hắn lại cần lực lượng mạnh hơn, bởi vậy Trình Cung quyết định đánh vỡ lệ cũ, đột phá cực hạn năm mươi Long lực ở giai đoạn Vạn Vật Nhất Long.

    Hiện tại ở giai đoạn này, Trình Cung cơ hồ là muốn đột phá liền có thể đột phá, nhưng muốn đánh phá cực hạn này, vậy thì khi mình đột phá sẽ tăng thêm độ khó cùng bình chướng.

    Vạn Vật Nhất Long súc tích lực lượng, có thể ở ngưng tụ Nhân Anh đạt được chỗ tốt, cảm ngộ càng nhiều lực lượng quy tắc, vượt qua giai đoạn tích súc trụ cột của Nhân Anh kỳ này ai cũng biết.

    Nhưng năm mươi Long là cực hạn của Cửu Châu đại địa, mọi người dùng vô số thời gian tổng kết ra mà có, cũng đã từng có thiên tài thử qua đột phá năm mươi Long, nhưng sau đó mặc dù gia tộc trợ giúp, dùng các loại thủ đoạn giúp hắn kéo dài tuổi thọ trăm ngàn năm, những siêu cấp thiên tài này cũng không có biện pháp đột phá.

    Cái này không chỉ là ở Nam Chiêm Bộ Châu, mà là luật thép của cả Cửu Châu, hôm nay Trình Cung chính là muốn khiêu chiến cái luật thép này.

    Hắn biết rõ, cái luật thép này đối với mọi người ảnh hưởng quá sâu, nếu như hắn nói ra, Tống Chiến Thiên cũng phản đối, bởi vậy hắn dứt khoát không nói.

    Nhân Anh, Địa Anh, Thiên Anh, Thuần Dương, thậm chí cảnh giới cao hơn mình cũng trải qua, thần niệm của mình tuyệt đối có thể khôi phục, mình cũng muốn nhờ cái này đột phá bình chướng thân thể, mình còn có Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, mình còn có công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết đặc biệt nhất.

    Nếu như Vạn Vật Nhất Long này năm mươi Long là cực hạn, vậy mình muốn đánh phá cực hạn này, nếu như Cửu Châu đại địa không ai có thể làm được, vậy mình là người đầu tiên.

    Mịa nó, mình có Cửu Châu đệ nhất thần khí, mình có Âm Dương Vạn Vật Quyết, mình đứng ở Đan đạo đỉnh phong nhất, luật thép của Cửu Châu, hôm nay Trình Cung ta không chỉ đi đụng chạm, còn muốn đánh vỡ nó.

    Trình Cung đứng ở bên cạnh nội đỉnh Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, trong đầu hiện lên rất nhiều thứ, đột nhiên đưa tay, lập tức tăng lực lượng bản thân lên đến cực hạn, ném một viên Thuần Nguyên Đan vào trong miệng.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Vận chuyển, nội đỉnh Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh chính thức vận chuyển lần đầu tiên, lần đầu tiên Trình Cung muốn dùng nội đỉnh luyện chế đan dược.

    Lần này hắn cần luyện chế đan dược ở kiếp trước hắn tự mình sáng chế, cũng là đan dược phụ trợ tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, Âm Dương Nguyên Đan.

    Kỳ thật Âm Dương Nguyên Đan này là đan dược tăng pháp lực lên, nhưng không phải loại tiêu hao ư Thuần Nguyên Đan, nó sẽ giúp trợ pháp lực trong cơ thể tăng trưởng vĩnh cửu.

    Hơn nữa âm dương dung hợp, rất thích hợp Trình Cung tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, loại đan dược này người khác phục dụng mà nói ngược lại là có hại, không có biện pháp dung hợp hấp thu.

    Hỏa chủng, hỏa chủng bên trong nội đỉnh Cửu Châu đệ nhất Thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung cảm thụ qua vô số lần, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dẫn động một ít, sau đó từ từ hấp thu, dẫn động một ít Chí Dương Chân Hỏa liền đình chỉ, nhưng lần này lại không ngừng thúc dục, cuối cùng dẫn động hoàn toàn nội đỉnh lên.

    - Vạn năm Huyền Âm Thủy Châu, ba khối Chuyển Sinh Đan, Liệt Dương Mộc Tủy năm ngàn năm, Tinh Hải Ngọc Tủy...

    Trình Cung lấy ra một ít dược liệu bên trong mảnh vỡ ngoại đỉnh, cộng thêm Chuyển Sinh Đan cùng rất nhiều Nguyên Dịch liên tục không ngừng lao vào trong nội đỉnh, kể cả Tinh Hải Ngọc Tủy lần trước tiểu Tuyết lấy được ở Yêu Thú Sâm Lâm, tất cả đều bay vào trong đó.

    Chương 496: Âm Dương Nguyên Đan

    Lần đầu vận chuyển, chỉ là vận chuyển bình thường nhất, Trình Cung cũng cảm thấy lực lượng của mình so với thời điểm hấp thu Tinh Phong chiến đao cũng không có chậm bao nhiêu.

    Ở những Đan Đỉnh bình thường, cho dù linh khí thượng phẩm, thậm chí Đan Đỉnh linh khí tuyệt phẩm cũng cần có thời gian mới có thể chiết xuất, luyện hóa, ngưng tụ dược liệu, nhưng lúc này sau khi dược liệu đi vào liền đạt tới yêu cầu của Trình Cung.

    Hoàn toàn là trạng thái mà trong đầu Trình Cung suy nghĩ, hơn nữa giờ phút này nội đỉnh vận chuyển, sử dụng nội đỉnh luyện đan mới có thể thể nghiệm.

    Lúc này Chí Dương Chân Hỏa không còn là hỏa diễm hủy diệt hết thảy, mà hoàn toàn trở thành một đạo sư khống chế vô cùng chính xác.

    Chí Dương Chân Hỏa giống như là thanh đao sắc bén, tùy tiện một chút cũng có thể giết người vô số, nhưng ngươi khống chế tốt mà nói, hiệu quả kia cũng tốt kinh người, vô kiên bất tồi.

    Hơn nữa lực lượng trong nội đỉnh lúc này, vậy mà có thể kích phát đặc tính bản thân dược vật, khiến cho Huyền Âm Thủy Châu vừa mới đạt tới vạn năm ở trong quá trình luyện chế, hiệu quả cũng tốt giống như một vạn năm ngàn năm, còn Chuyển Sinh Đan Yêu Vương cấp, thậm chí có ẩn ẩn phát huy đến trình độ Đại yêu vương, lần này chỉnh thể hiệu quả đều tăng lên một đại cảnh giới.

    Bà mẹ nó, năm đó mình căn bản chưa kịp dùng nội đỉnh luyện đan, quả thực là đáng tiếc.

    Bất quá năm đó không biết Cửu Châu đệ nhất thần khí có phân chia nội ngoại đỉnh, ngay cả thúc dục cũng không có biện pháp, sao có thể luyện đan.

    - Bây giờ còn thiếu ngươi thôi, xuất hiện đi.

    Lực lượng Trình Cung thúc giục di chuyển, áp chế Ma hạch Quảng Uy Đại Ma Vương ở bên trong nội đỉnh bay ra.

    - Muốn giết ta, ta với ngươi...

    Ah...

    Tha ta...

    Quảng Uy Đại Ma Vương này hiển nhiên cũng tích súc hồi lâu, cảm nhận được đã bị uy hiếp, đã muốn tự bạo, nhưng ở bên trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh hắn ngay cả biện pháp tự bạo cũng không có, sau một khắc đã bị luyện hóa thành năng lượng tinh khiết nhất, bị Trình Cung dung hợp trong dược vật.

    - Móa nó, lại không đủ, cái này cũng quá khoa trương đi.

    Lúc này, một bên Trình Cung mừng rỡ hiệu quả luyện đan bên trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, một mặt khác cũng là kêu khổ không chịu nổi, mình bây giờ là trạng thái ngàn Long lực chèo chống nội đỉnh vận chuyển.

    Nhưng tốc độ tiêu hao lực lượng quá nhanh, Trình Cung không ngừng phục dụng Thuần Nguyên Đan, thân thể cùng thần niệm ở vào trạng thái đỉnh phong nhất, cũng chỉ có thể miễn cưỡng vận chuyển nội đỉnh.

    Trình Cung cũng đã không nhớ rõ, mình đã nuốt bao nhiêu đan dược rồi, số lần quá nhiều hắn cũng không còn nhớ, căn bản cũng nhớ không rõ.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Âm Dương Nguyên Đan này cũng không tính đan dược đặc biệt khó có thể luyện chế, chủ yếu chính là điều hòa lực âm dương, thích hợp bản thân hấp thu, tu luyện mà thôi.

    Nếu như không phải thời gian cấp bách, tình huống nguy cấp, Trình Cung chậm rãi hấp thu những dược vật này, hiệu quả cũng không sai biệt lắm, đương nhiên không tốt bằng luyện chế thành Âm Dương Nguyên Đan hấp thu, hiệu quả lại nhanh hơn.

    Mặc dù đơn giản, vốn lấy Ma hạch Đại Ma Vương làm hạch tâm, còn có Tinh Hải Ngọc Tủy có thể tăng thêm thọ nguyên, cùng với Chuyển Sinh Đan cùng đại, Trình Cung cho rằng như thế nào cũng cần mấy canh giờ, không nghĩ tới không đến một nén nhang đã Ngưng Đan thành công.

    Một khi Âm Dương Nguyên Đan Ngưng Đan, ngưng tụ lực âm dương, một nửa lực lượng chí cương, một nửa lực chí âm, Ngưng Đan nhanh như vậy Trình Cung cũng là cả kinh.

    Hơn nữa mục đích của hắn là luyện chế Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp trung phẩm, dù sao lực lượng ẩn chứa bên trong Ma hạch Đại Ma Vương, Chuyển Sinh Đan, Tinh Hải Ngọc Tủy khi chưa luyện đan cũng tương đương với đan dược Thiên cấp trung phẩm, bây giờ luyện chế thành đan tự nhiên không kém.

    Lại không nghĩ rằng, lần này Trình Cung lại càng hoảng sợ, giống như thời điểm ở Bà La Đa Châu, Vũ Thân Vương, Đạm Đài Linh Tuệ, Tư Mã Húc Nhật bị Trình Cung vượt cấp luyện chế đan dược dọa sợ vậy, sau khi Ngưng Đan dĩ nhiên là Thiên cấp thượng phẩm.

    Thiên Cấp thượng phẩm, mịa nó, giờ phút này Trình Cung cũng thiếu chút nữa hưng phấn nhảy dựng lên, vậy mà mình có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp thượng phẩm.

    Mặc dù chỉ là loại đan dược thuần túy tăng pháp lực lên, đơn giản ngưng tụ pháp lực tinh thuần bên trong các thứ tốt thành đan, nhưng cái này cũng rất kinh người.

    Đây là?

    Đột nhiên, khi Âm Dương Nguyên Đan thành đan, Trình Cung cảm giác được một cổ lực lượng như ẩn như hiện, cũng chính bởi vì cổ lực lượng này, mới có thể khiến cho Âm Dương Nguyên Đan thành đan vượt cấp tới đan dược Thiên cấp thượng phẩm.

    Giờ phút này Trình Cung đang toàn lực vận chuyển nội đỉnh của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, thần niệm lập tức xem xét, nhưng lại bị một cổ lực lượng ngăn cách, thậm chí ở bên trong nội đỉnh có một cổ khí tức khiến cho Trình Cung cảm giác giống như là lúc ban đầu gặp được hỏa diễm Chí Dương Chân Hỏa, nhưng cổ hỏa diễm này âm lãnh vô cùng.

    Hỏa diễm âm lãnh?

    Trình Cung cả kinh.

    Ta ngất, còn cho là mình phát hiện bí mật lớn nhất của Cửu Châu đệ nhất thần khí, nguyên lai bên trong nội đỉnh vẫn còn có bí mật, hỏa diễm âm lãnh này chẳng lẽ chính là Chí Âm Chân Hỏa trong truyền thuyết.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh, Âm Dương Đỉnh...

    Âm Dương...

    Trình Cung đột nhiên hiểu được, hỏa chủng bên trong Cửu Châu đệ nhất thần khí này, cũng không phải là chỉ là một loại Chí Dương Chân Hỏa, còn có một loại chân hỏa khác, Chí Âm Chân Hỏa.

    - Vèo!

    Âm Dương Nguyên Đan triệt để ngưng thành, lực lượng Chí Âm Chân Hỏa trong nội đỉnh đột nhiên biến mất, bởi vì Trình Cung giật mình nên quên bổ sung lực lượng, cả người mệt mỏi trực tiếp ngồi bên cạnh nội đỉnh.

    Trên mặt tràn đầy vui mừng, nét mặt hưng phấn, Cửu Châu đệ nhất Thần khí không hổ là Cửu Châu đệ nhất Thần khí, Chí Âm Chân Hỏa này so với U Minh Âm Hỏa trong U Minh Luyện Ngục còn cường hãn hơn ngàn vạn lần.

    Sau khi Trình Cung hơi chút khôi phục một chút, khoát tay lấy Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp thượng phẩm bên trong Đan Đỉnh ra, miệng cười đến không thể khép lại.

    Thiên Cấp thượng phẩm, quan trọng nhất là Âm Dương Nguyên Đan, ha ha, về sau mình lại luyện chế một ít đan dược cho mình sử dụng, chỉ cần luyện chế trong này, hiệu quả sẽ khác biệt gấp mười lần, thoải mái a, đã có cái này, mình không muốn thăng cấp cũng không được.

    Mịa nó, mặc dù ở kiếp trước tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết có thể hấp thu âm dương chi khí thiên địa, lại không nghĩ rằng Cửu Châu đệ nhất thần khí này chính là Đan Đỉnh chuyên môn chuẩn bị cho mình, luyện chế đan dược thích hợp nhất cho mình, ha ha, thoải mái, quá con mẹ nó sướng rồi.

    Ở kiếp trước Trình Cung cũng nghĩ qua luyện chế các loại đan dược ngưng tụ lực âm dương, nhưng cho dù hắn đã đến cảnh giới lúc ấy, tối đa cũng chỉ có thể luyện chế ra đan dược có lực âm dương trình độ Đạo đan.

    Mà đối với Trình Cung ở kiếp trước mà nói, đan dược Thiên cấp đối với hắn lúc ấy căn bản không có trợ giúp gì.

    Bởi vì có kinh nghiệm ở kiếp trước, cộng thêm có Ma hạch của Quảng Uy Đại Ma Vương này, cùng các loại dược liệu âm dương khác phối hợp.

    Nhưng dù vậy, lúc ban đầu luyện chế Trình Cung cũng nghĩ kỹ, mục tiêu là luyện chế Thiên cấp trung phẩm, cho dù mượn nhờ Cửu Châu đệ nhất Thần khí, dùng lực lượng của mình bây giờ, có thể bảo chứng luyện chế ra Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp hạ phẩm hắn cũng đã hài lòng.

    Nhưng khiến cho Trình Cung không nghĩ tới chính là, ngoài ý muốn phát hiện bên trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh ẩn chứa Chí Âm Chân Hỏa, làm cho hắn nhận được vui mừng ngoài ý muốn, trực tiếp thành tựu Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp thượng phẩm.

    Khi biết ở trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh này chứa Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa, Trình Cung thật sự mừng rỡ, dùng lực lượng của mình bây giờ vậy mà có thể luyện chế ra Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp thượng phẩm, về sau mình tu luyện tiến độ, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề.

    Cho dù đột phá cực hạn năm mươi Long lực, bây giờ Trình Cung cũng có lòng tin đánh vỡ luật thép Cửu Châu, chưa từng có người đang ở thời điểm Vạn vật Nhất Long đột phá năm mươi Long chi lực mà sau còn có thể ngưng tụ Nhân Anh.

    Hưng phấn qua đi, Trình Cung đột nhiên cảm giác một hồi mê muội, thiếu chút nữa đã hôn mê.

    Hắn vội vàng vận chuyển lực lượng, rất nhanh phục dụng đan dược khôi phục, này mới phát hiện mình dụng lực quá độ, lực lượng thân thể cơ hồ hao tổn không còn.

    Lại kiểm tra Thuần Nguyên Đan còn dư, mịa nó, Trình Cung lại càng hoảng sợ, lúc sau điên cuồng sử dụng hắn căn bản không có phát giác được, suốt một vạn ba ngàn khối Thuần Nguyên Đan vậy mà tiêu hao không còn.

    Tốc độ tiêu hao như vậy, trách không được thân thể của mình cũng có chút cảm giác không chịu nổi, chỉ là một vạn ba ngàn khối Thuần Nguyên Đan này, lực lượng hình thành rất nhanh lại hút ra dùng để luyện đan, áp lực đối với thân thể cũng đủ để cho mười cái Nhân Anh kỳ đỉnh phong vẫn lạc.

    Cũng may Trình Cung luyện chế thành Âm Dương Nguyên Đan, luyện chế đến hậu kỳ Âm Dương Nguyên Đan đã cùng Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển trong cơ thể Trình Cung có hiệu quả giúp nhau bổ sung, này mới để hắn chịu đựng được.

    Nhưng Trình Cung cũng cảm giác được nghĩ mà sợ, nội đỉnh của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh này thật đúng là không phải tầm thường, về sau sử dụng lần nữa nhất định phải cẩn thận nhiều hơn, đừng để ngay cả mình cũng góp đi vào.

    Một vạn ba ngàn khối Thuần Nguyên Đan a, Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường phải dùng bốn mươi năm mới có thể ngưng tụ ra.

    Cũng may trước kia Trình Cung lấy rất nhiều từ Tứ Phương Lâu, cộng thêm đoạt của Vũ Thân Vương cũng không ít, nếu không lần này không có đầy đủ Thuần Nguyên Đan chèo chống, Trình Cung sẽ rất thê thảm.

    Ngoài trong lòng nghĩ mà sợ ra, càng nhiều hơn nữa vẫn là cảm khái lực lượng của mình bây giờ không đủ, Trình Cung hơi chút tỉnh táo thoáng một phát, lập tức sử dụng thần niệm nhìn bên ngoài.

    Phát hiện Huyết Ngục Ma Long Hoàng kia sử dụng bí pháp đặc thù, đang tìm kiếm từng tấc không gian, như vậy cho dù Trình Cung hiểu được phương pháp ẩn nấp không gian, hắn cũng có thể tìm ra.

    Tên này không hỗ đã từng là Ma Hoàng cấp Huyết Ngục Ma Long Hoàng, đã bắt đầu hiểu rõ không gian quy tắc.

    Đáng tiếc a, đừng nói là hắn, cho dù Thiên Anh cùng Ma Hoàng đỉnh phong đến, cũng không có khả năng đơn giản tìm ra không gian ngoại đỉnh, trừ khi bọn hắn đã đột phá Thuần Dương.

    Chứng kiến tên này không cam lòng sưu tầm, Trình Cung lập tức phục dụng Âm Dương Nguyên Đan, lực lượng Âm Dương Nguyên Đan này thích hợp tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết nhất, giống như là người tu luyện công pháp Hàn Băng đạt được Băng Tủy Vạn Năm, người tu luyện công pháp hỏa diễm đạt được Địa Hỏa Tâm vậy, tuyệt đối là làm chơi ăn thật.

    Âm Dương Nguyên Đan vừa tiến vào trong cơ thể, lực lượng đan dược Thiên cấp thượng phẩm lập tức bộc phát, hơn nữa là hai loại lực lượng âm, dương đồng thời bộc phát, đối với người khác mà nói chính là một hồi tai nạn, nhưng đối với Trình Cung mà nói chính là đồng tiến, hiệu quả không gì tốt hơn.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lực lượng trong cơ thể Trình Cung đã sớm đạt đến cực hạn Vạn Vật Nhất Long, nhưng hắn vẫn cố ý kiềm chế, lần trước ở Bà La Đa Châu vận chuyển Đan Hà đại trận, hắn cũng có cơ hội đột phá.

    Nhưng hắn chỉ vận chuyển lực lượng rèn luyện thân thể, tăng thần niệm.

    Bởi vì lúc ấy hắn cũng không có thể ngưng tụ Nhân Anh, lại không thể đột phá luật thép cực hạn năm mươi Long lực của Vạn Vật Nhất Long, nhưng bây giờ không cần lo lắng những thứ này, sau khi Trình Cung phục dụng Âm Dương Nguyên Đan, dưới tình huống lực lượng trong cơ thể không ngưng tụ Nhân Anh, trực tiếp đột phá cực hạn.

    Chương 497: Ngăn kiếp

    Lập tức lực lượng liền bạo tăng lên tới trăm Long lực, hơn nữa theo Trình Cung vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, lực lượng còn đang không ngừng tăng lên.

    Hai trăm Long...

    Ba trăm Long...

    Bốn trăm Long...

    Nếu như giờ phút này để cho người thấy Trình Cung không có ngưng tụ Nhân Anh, ở trạng thái Vạn Vật Nhất Long lại dám điên cuồng tăng lực lượng lên như thế, nhất định sẽ bị dọa rớt cằm.

    Kinh khủng hơn chính là, lực lượng trong cơ thể hắn tăng quá điên cuồng, so với người bình thường ngưng tụ Nhân Anh, mượn nhờ ngưng tụ Nhân Anh cảm ngộ quy tắc còn muốn mau hơn rất nhiều.

    Thân thể của hắn sớm đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thần niệm của hắn cũng sớm đến cực hạn, bởi vậy lực lượng trong cơ thể hắn tăng trưởng căn bản không có một chút chướng ngại.

    Đây là lần thứ nhất ở kiếp này Trình Cung sử dụng đan dược chuyên môn chế tạo cho Âm Dương Vạn Vật Quyết, hơn nữa vừa dùng chính là Thiên cấp thượng phẩm, đây chính là ẩn chứa Ma hạch một vị Đại Ma Vương, Chuyển Sinh Đan cùng với vô số lực lượng khác luyện chế mà thành Âm Dương Nguyên Đan Thiên cấp thượng phẩm.

    Thời điểm lực lượng của Trình Cung điên cuồng tăng vọt, đồng thời thân thể, thần niệm của Trình Cung cũng đã nhận được tẩm bổ, phát triển, khôi phục xưa nay chưa từng có.

    Nhưng thân thể cùng thần niệm của Trình Cung vốn đã đến một bình cảnh cùng cực hạn, lại đề thăng lên chỉ có một khả năng, đột phá Nhân Anh, trùng kích Địa Anh.

    Thiên đạo quy tắc, cô đọng Nhân Anh trải qua Sinh Tử kiếp, trùng kích Địa Anh thì phải trải qua Địa Hỏa ma kiếp mới có thể chân chính thành công, mà giờ phút này thân thể cùng thần niệm của Trình Cung biến hóa, mặc dù không hoàn toàn đột phá Địa Anh, nhưng phát triển siêu tốc, vậy mà ở thời khắc này cũng dẫn động Địa Hỏa ma kiếp chỉ có trùng kích Địa Anh mới có.

    Mặc dù hắn ở trong không gian của Cửu Châu đệ nhất thần khí, cũng không thể tránh được thiên đạo quy tắc này.

    Đương nhiên, Địa Hỏa ma kiếp này phải được dẫn động từ trong U Minh Luyện Ngục, mà giờ khắc này Trình Cung đang ở trong không gian ngoại đỉnh, vẫn còn ở trong địa phương Huyết Ngục Ma Long Hoàng bố trí.

    - Bổn Hoàng cũng không tin tìm không thấy ngươi, không gian này bổn Hoàng luyện chế trăm năm, lại mượn nhờ trăm vạn tánh mạng của Hoàng đế thế tục Lam Vân đế quốc làm ra Huyết Trì, chung quanh có vô số trận pháp cấm chế, thậm chí còn có một ít ngay cả khi mình toàn thịnh, muốn phá vỡ cũng bị tổn thương, còn có một ít trận pháp cùng cấm chế do Đại Ma Vương là Địa Anh đỉnh phong trong Tu chân giới bố trí, ngươi tuyệt đối không có khả năng chạy đi, ta xem ngươi có thể trốn tới khi nào.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng điên cuồng tìm kiếm.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đột nhiên, dưới mặt đất có một cổ lực lượng quỷ dị vọt lên, hỏa diễm, một đạo U Minh Âm Hỏa cho dù ở trong U Minh Luyện Ngục cũng khiến người ta sợ hãi vọt lên, mà đến là một đạo không gian bị xé nứt.

    - Ha ha, có người lại muốn trùng kích Địa Anh, cơ hội thật tốt, xông lên cắn nuốt hắn.

    - Lần này ta cắn nuốt loại người này, có thể thành tựu Đại Ma Vương.

    - Ta có thể cảm giác được, lực lượng huyết nhục tinh thuần, ta muốn tiến lên.

    Một tiếng nổ vang Ầm ầm, trận pháp, cấm chế Huyết Ngục Ma Long Hoàng bố trí lập tức bị U Minh Âm Hỏa tập kích, lập tức hủy diệt vô số, mà hậu quả dẫn động Địa Hỏa ma kiếp chính là không gian U Minh Luyện Ngục bị khai mở, vô số yêu ma trong U Minh luyện ngục vọt ra.

    Thiên đạo quy tắc, muốn nghịch thiên tu luyện phải trải qua khảo nghiệm, chịu đựng Địa Hỏa ma kiếp.

    Đối với một ít yêu ma trong U Minh luyện ngục mà nói, một khi không gian mở ra, những cái kia muốn mượn đám bọn hắn trợ giúp tăng lực lượng lên, cũng có rất nhiều sẽ trở thành đồ ăn trong bụng bọn hắn, vô số yêu ma sẽ được tăng lên.

    - Tại sao có thể như vậy, Địa Hỏa ma kiếp, có người cô đọng Địa Anh.

    Chẳng lẽ là tiểu tử kia, không thể nào, tuyệt đối không thể nào...

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng cảm nhận được phòng ngự mình bố trí bị xung kích lại càng hoảng sợ.

    Nó không nghĩ tới, nó bố trí hết thảy, vậy mà sẽ trở thành tồn tại ngăn cản ma kiếp cho người khác.

    Cũng chỉ có đại môn phái, người chuẩn bị sung túc, mới có thể chuẩn bị vô số trận pháp, cấm chế để độ kiếp, mà giờ khắc này Huyết Ngục Ma Long Hoàng bố trí trên trăm năm, liền biến thành tồn tại ngăn kiếp cho Trình Cung.

    - Tại sao có thể như vậy, Địa Hỏa ma kiếp cũng không nên mạnh như vậy a, này so với kiếp nạn thời điểm năm đó mình thành tựu Đại Ma Vương còn mạnh hơn mấy lần, mình là Huyết Ngục Ma Long, bởi vì lực lượng cùng thân thể, mình độ kiếp thành tựu Đại Ma Vương, gặp kiếp nạn so với Địa Anh bình thường còn mạnh hơn rất nhiều, người này so với mình còn mạnh hơn, đây rốt cuộc là độ Địa Hỏa ma kiếp, hay là Thiên Cương lôi kiếp ah.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng rất phiền muộn, giờ phút này nó muốn tìm kiếm cũng không có biện pháp, bởi vì trận pháp cùng phòng ngự của nó ở dưới U Minh Âm Hỏa cùng vô số Ma Vương, Ma đầu trùng kích đã triệt để hủy diệt, mà U Minh Âm Hỏa cùng những Ma Vương, Ma đầu này vì thôn phệ máu huyết của người độ kiếp mà bọn chúng cảm nhận được, nên điên cuồng trùng kích lên.

    - Lăn, cút ngay cho bổn Hoàng...

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng rồng ngâm một tiếng, trực tiếp đánh ra một đạo hắc sắc hỏa diễm hủy diệt vô số Ma Vương cùng Ma đầu nhỏ yếu.

    Nhưng mà nó lại không ngăn cản được U Minh Âm Hỏa kia, thậm chí ngay cả nó ở trong U Minh luyện ngục, Huyết Ngục Ma Long Hoàng thấy cũng có chút e ngại tránh ra, sau đó liền chứng kiến những U Minh Âm Hỏa này tiêu thất trong một phạm vi nhỏ.

    Ở chỗ này, người này ẩn giấu ở chỗ này.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng lập tức trừng to mắt, nổi giận gầm lên một tiếng, liền dùng một ít công kích đánh tới phương hướng kia, muốn bức Trình Cung đi ra.

    - Tại sao có thể có Ma Long, Huyết Ngục Ma Long, một nhân loại độ kiếp tại sao có thể có Ma Long thủ hộ.

    - Sợ cái gì, nó đã bị thương, cắn nuốt nó ta có thể trở thành Đại Ma Vương, lên trên.

    Xông lên dùng Ma Vương cùng vô số Ma tướng, Ma đầu làm chủ, sau khi bị Huyết Ngục Ma Long Hoàng giết một đám vốn có chút khiếp đảm, dù sao uy áp trên người Huyết Ngục Ma Long Hoàng quá cường đại, làm cho bản năng bọn chúng cảm giác được sợ hãi.

    Nhưng Ma đầu có thể mượn nhờ độ kiếp lao tới, đều là một đám thảm nhất trong U Minh luyện ngục, giống như một người đói bụng thấy cái gì cũng có thể vồ ăn, sau khi sợ hãi, cộng thêm có Ma Vương nhìn ra tình huống của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, chúng ùa lên lần nữa.

    - Oanh... oanh...

    Không gian lắc lư, Trình Cung đang ở không gian ngoại đỉnh cũng giật mình.

    Mà giờ khắc này, vừa vặn U Minh Âm Hỏa cũng tiến vào không gian ngoại đỉnh, đã nhảy vào trong thân thể hắn, loại thời điểm này nếu quả thật để cho Huyết Ngục Ma Long Hoàng làm cho hiện hình thì phiền toái.

    Không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, Cửu Châu đệ nhất thần khí, nguyên vốn không có sơ hở tý nào, cho dù tồn tại cường đại có thể hủy diệt mảnh không gian này, Cửu Châu đệ nhất thần khí cũng sẽ không có vấn đề.

    Nhưng lúc này không gian của ngoại đỉnh chưa hoàn toàn khôi phục, bây giờ Trình Cung lại đang tu luyện, không có biện pháp điều khiển.

    Mịa nó, lần này chơi lớn rồi, thời điểm Trình Cung chuẩn bị thông báo Huyết Y Lão Tổ cùng Tống Chiến Thiên đi ra ngoài ngăn cản thoáng một phát, đột nhiên phát hiện không gian ngoại đỉnh ổn định lần nữa, thần niệm quét qua phía ngoài, Trình Cung đang độ kiếp cũng thiếu chút nữa cười đến tẩu hỏa nhập ma.

    Chính mình dẫn động Địa Hỏa ma kiếp, đây là thiên đạo quy tắc, mặc dù đang ở bên trong không gian pháp bảo cũng tránh không thoát.

    Giờ phút này U Minh Âm Hỏa đang ở trên thân thể của mình, muốn hủy diệt mình, chỉ là thân thể trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, bây giờ phục dụng Âm Dương Nguyên Đan càng có âm dương lực, Âm Dương Vạn Vật Quyết của mình có thể hấp thu bất luận lực lượng gì, độ nguy hại của U Minh Âm Hỏa này đối với mình có hạn, bởi vậy hắn có thể ở thời điểm mấu chốt, còn có thể phân tâm nhìn ra ngoài.

    Mình dẫn động Địa Hỏa ma kiếp, tất cả từ Ma Vương, Ma tướng, Ma đầu U Minh luyện ngục đi lên đều đang điên cuồng công kích Huyết Ngục Ma Long Hoàng, hắn căn bản không rảnh rổi đi đối phó mình.

    Trình Cung vội vàng thu liễm tâm thần, nhân cơ hội này rèn luyện, rất nhanh hóa giải U Minh Âm Hỏa trong cơ thể.

    Giờ khắc này, Trình Cung cũng cảm thấy thân thể của mình có một loại biến chất, lại tẩy lễ một lần nữa, một lần nữa, lại biến hóa một lần nữa, cường độ thân thể không ngừng tăng thêm, thần niệm cũng tiến vào một giai đoạn khôi phục nhanh nhất.

    Địa Hỏa ma kiếp, mịa nó, mình ngay cả Nhân Anh cũng không có ngưng tụ, lại phải trải qua Sinh Tử kiếp, Địa Hỏa ma kiếp, nếu như ngày nào đó mình ngưng tụ Nhân Anh, một đường đột phá, sẽ không dẫn động kiếp nạn nghịch thiên gì chứ.

    Xem ra, mình vĩnh viễn không thể được thiên đạo đối đãi như người thường, nhưng mà cũng tốt, ngay cả biến thái như Hư Không Âm Dương Kiếp mình cũng trải qua, thì sợ gì cái này.

    Trình Cung cũng không sợ, điên cuồng lợi dụng U Minh Âm Hỏa rèn luyện thân thể, mặc dù U Minh Âm Hỏa này cường đại, nhưng lại không có biện pháp so sánh với Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa, chỉ là số lượng U Minh Âm Hỏa này rất lớn.

    Trình Cung sử dụng qua Chí Dương Chân Hỏa tu luyện, giờ phút này lại có lực lượng Âm Dương Nguyên Đan, U Minh Âm Hỏa này trực tiếp biến thành một loại lực lượng cho hắn rèn luyện thân thể.

    Địa Anh tầng thứ nhất...

    Địa Anh tầng thứ hai...

    Bốn canh giờ sau, thân thể Trình Cung một hơi đạt đến Địa Anh tầng thứ hai đỉnh phong mới đình chỉ, giai đoạn Địa Anh không thể so với Nhân Anh.

    Vốn là cho dù trải qua Địa Hỏa ma kiếp, người bình thường cũng rất khó vượt qua tăng lên, đa số đều là Địa Anh tầng thứ nhất.

    Cho dù Tống Chiến Thiên mượn nhờ Yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng, tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh Pháp, đạt tới Đại yêu vương là trình độ Địa Anh, cũng chỉ là tầng thứ nhất, Trình Cung một lần tăng lên hai tầng, tuyệt đối là nghịch thiên trong nghịch thiên.

    Mà lúc này, thần niệm của Trình Cung cũng khôi phục đến Địa Anh kỳ tầng thứ ba, về phần lực lượng trong cơ thể Trình Cung, cuối cùng nhất ổn định tại trình độ tám trăm Long lực.

    Đây đã là trình độ Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường, phải biết rằng Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường là từ năm trăm Long đến một nghìn Long.

    - A, cũng dám mượn nhờ bản Long Hoàng ngăn kiếp, đi chết đi.

    Lúc này, Trình Cung chấm dứt tu luyện, Địa Hỏa ma kiếp bên ngoài mở ra khe hở thông U Minh luyện ngục cũng đóng cửa, Ma Long Hoàng trải qua mấy canh giờ khổ chiến giận không kiềm được, nổi giận gầm lên một tiếng, từ trong bổn mạng ma hạch của hắn tản mát ra một đạo kình khí, trực tiếp phóng tới khối không gian kia của Trình Cung.

    - Đ - A - N - G...

    G!

    Lực lượng này vô cùng cường đại, có thể trực tiếp nổ nát một khối không gian nhỏ, nếu như đối phương mượn nhờ một ít pháp bảo không gian trốn ở đó, không gian vỡ vụn sẽ trực tiếp bị cuốn vào trong đó, Huyết Ngục Ma Long Hoàng là thật nổi giận.

    Nhưng đạo kình khí này chưa trúng đích, cũng đã bị ngăn trở, Trình Cung cầm Tinh Phong chiến đao trong tay đã xuất hiện ở nơi đó, khí kình kia đánh vào trên Tinh Phong chiến đao, cũng chỉ khiến cho Tinh Phong chiến đao phát ra một hồi âm thanh vù vù.

    Chương 498: Ma Long đúc thể

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lúc này, không gian một hồi chấn động, Tống Chiến Thiên với thân thể Tuyết Ưng khổng lồ cũng xuất hiện, giờ phút này đã không có lo lắng cho Ngọc Trúc, triển khai hai cánh khổng lồ, so với Huyết Ngục Ma Long Hoàng bây giờ cũng không kém bao nhiêu.

    Chỉ là hắn vừa xuất hiện, chứng kiến Trình Cung cầm Tinh Phong chiến đao trong tay chặn một kích của Huyết Ngục Ma Long Hoàng mà ngây ngẩn cả người.

    Bởi vì hắn căn bản không biết chuyện gì xảy ra, mượn nhờ Nguyên Dịch cùng đan dược của Trình Cung, hắn điên cuồng hấp thu lực lượng, lực lượng cũng khôi phục được trạng thái đỉnh phong trước kia.

    Vốn là hắn muốn khôi phục ít nhất cũng mấy tháng, bản thân hóa thân thành yêu có sức khôi phục kinh người, nhưng nguyên khí của Nam Chiêm Bộ Châu quá mỏng manh, mà một khi tiến vào bên trong Nguyên Dịch, tốc độ hấp thu của hắn vô cùng nhanh, cũng thể hiện ra sức khôi phục kinh người của hắn.

    Giờ phút này, lực lượng của Tống Chiến Thiên đã khôi phục Đại yêu vương tầng thứ nhất, cộng thêm tốc độ bản thể Tuyết Ưng, cho dù bây giờ hắn đối chiến Đại yêu vương có được hai ngàn Long lực cũng không sợ chút nào.

    Nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, lúc này mới mấy canh giờ, sao Trình Cung này lại có thể thay đổi hoàn toàn.

    Lực lượng, khí chất, đều thay đổi hoàn toàn.

    - Tiểu tử ngươi làm cái gì?

    Tống Chiến Thiên giật mình nhìn Trình Cung, như thế nào ở trên người hắn, lại cảm nhận được một chút khí tức Địa Anh, nhưng hắn rõ ràng ngay cả Nhân Anh cũng không có ngưng tụ ah.

    - Không có việc gì, luyện một chút đan dược, tu luyện một hồi, không cẩn thận dẫn động Địa Hỏa ma kiếp.

    Trình Cung rất tùy ý nói, sau đó cười cười nhìn về phía Huyết Ngục Ma Long Hoàng:

    - Nói tới cái này, còn phải cảm tạ Ám Long Long vệ đại tướng quân này của chúng ta thoáng một phát a, nếu không phải ngươi bố trí trận pháp, nói không chừng ta sẽ chết trong Địa Hỏa ma kiếp, dù sao ta cũng là ngoài ý muốn dẫn động, đa tạ đa tạ.

    Thân thể Địa Hỏa Ma Long Hoàng màu đen to lớn do pháp lực ngưng tụ, tức giận giãy dụa, trong lỗ mũi phun ra khí tức huyết tinh, còn kèm theo nóng tính.

    - Tiểu tử đáng giận, ngươi hủy bố trí trăm năm của ta, ta muốn triệt để thôn phệ ngươi.

    Còn có pháp bảo không gian của ngươi, cũng là của ta.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng phẫn nộ tới cực điểm, trực tiếp nhào tới.

    Bản thân Ma Long chính là một loại sinh vật cường đại trong U Minh luyện ngục, thân thể của bọn hắn rất mạnh, cho dù Yêu tộc dùng thân thể nổi danh cũng cảm thấy không bằng.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Tinh Phong chiến đao của Trình Cung ngăn trở hai móng của Ma Long, lực đánh vào to lớn của Ma Long kia khiến cho thân thể Trình Cung trực tiếp bị đánh bay ra ngoài hơn ngàn mét, Trình Cung cảm giác tay cũng đang run nhè nhẹ, mặc dù đã mất đi bản thể, chỉ là pháp lực ngưng tụ thân thể, nhưng Huyết Ngục Ma Long Hoàng này rất cường hãn.

    Nếu không phải vừa rồi phục dụng Âm Dương Nguyên Đan, thân thể trải qua Địa Hỏa ma kiếp đạt đến Địa Anh tầng thứ hai đỉnh phong, thì lần này thân thể sẽ bị thương vô cùng nghiêm trọng, ít nhất hai cánh tay sẽ vỡ vụn.

    Một tiếng vang lên, Tống Chiến Thiên dùng thân thể Tuyết Ưng lập tức đuổi sát không buông Huyết Ngục Ma Long Hoàng, trực tiếp chộp tới đầu của nó.

    - Oanh...

    Đầu của Huyết Ngục Ma Long Hoàng thúc mạnh lên, đụng vào hai móng của Tuyết Ưng, vậy mà đánh Tuyết Ưng bay ra ngoài.

    - Mịa nó, quả nhiên đã vượt qua ba ngàn Long lực.

    Thân hình của Tống Chiến Thiên bị hất bay tới mấy trăm mét, hai cánh kích động mới khống chế được thân hình, bằng vào Tiên Thiên ưu thế của Tuyết Ưng, mặc dù chỉ là Đại yêu vương tầng thứ nhất, nhưng lực lượng của hắn bộc phát cũng tiếp cận một ngàn năm trăm Long, nhưng mà bị Huyết Ngục Ma Long Hoàng dễ dàng chấn bay ra ngoài như thế.

    - Ba ngàn Long chi lực, nếu không phải tên hỗn đản Trình Cung này khiến cho bổn Hoàng tiêu hao lực lượng, phá vỡ cấm chế cùng trận pháp của bổn Hoàng, bổn Hoàng ở chỗ này có thể có được lực lượng tiếp cận Địa Anh trung kỳ, chẳng qua cho dù như vậy, các ngươi cũng chết chắc rồi, chết chắc rồi.

    Thân thể của Huyết Ngục Ma Long Hoàng là do pháp lực ngưng tụ, giờ phút này đột nhiên tăng vọt, vậy mà trở nên to lớn gần năm trăm mét, đuôi rồng đập xuống, đã quét về phía thân thể Tuyết Ưng cùng Trình Cung.

    Trình Cung trực tiếp ném hơn mười khối Thuần Nguyên Đan vào trong miệng, lập tức lực lượng trong cơ thể liên tiếp kéo lên lần nữa, mà bởi vì thân thể cùng thần niệm đã đạt tới Địa Anh, bởi vậy thân thể của hắn có khả năng dung nạp pháp lực khổng lồ tạm thời, lập tức phá tan một nghìn Long lực, trực tiếp phóng tới hai ngàn Long lực.

    Mà Tinh Phong chiến đao trong tay Trình Cung, tinh quang bên trên sáng lên, một hơi sáng tới mười hai khiếu.

    Thân thể Trình Cung tại đây ở dưới tác dụng của Tinh Phong chiến đao, cũng cảm giác nhẹ nhàng giống như gió, mau chóng tránh thoát Huyết Ngục Ma Long Hoàng.

    - Thiên Cổ Vô Tuyên.

    Thân hình tránh né, thời điểm long trảo của Huyết Ngục Ma Long gia tốc lao tới hắn, thân thể của hắn đột nhiên kéo lê một đường vòng cung quỷ dị, chẳng những tránh thoát một trảo của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, đồng thời một đao đã xẹt qua đầu của Huyết Ngục Ma Long Hoàng.

    - Xùy...

    Pháp lực ngưng tụ thành đầu Huyết Ngục Ma Long Hoàng, vậy mà xuất hiện một lỗ hổng sâu mười mấy thước.

    - Hỗn đãn, đây là pháp bảo gì, linh khí thượng phẩm, không, hẳn là linh khí tuyệt phẩm...

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng không biết đau đớn, miệng vết thương lập tức khép lại, cũng khiếp sợ vũ khí sắc bén trong tay Trình Cung, thân thể này là hắn dùng pháp lực ngưng tụ, mặc dù không có biện pháp so sánh cùng thân thể Ma Long Hoàng năm đó, nhưng cũng không phải linh khí bình thường có thể cắt.

    Phát hiện đao trong tay Trình Cung là linh khí tuyệt phẩm, Huyết Ngục Ma Long Hoàng công kích càng thêm điên cuồng, Đạo khí có được không gian độc lập, linh khí tuyệt phẩm có lực công kích cường đại, khẳng định trên người còn có rất nhiều thứ tốt, giết hắn đi, giết hắn đi, hết thảy sẽ đều là của mình.

    Đây là lý niệm sinh tồn của bất cứ sinh vật nào trong U Minh luyện ngục, chỉ là bởi vì Huyết Ngục Ma Long Hoàng bị thương quá nặng, mặc dù trải qua trên trăm năm tu dưỡng cũng không có tốt bao nhiêu, mượn nhờ Hoàng đế Lam Vân đế quốc cho làm Long Vệ đại tướng quân, nó âm thầm đánh cướp cũng không ít.

    Trong Huyết Trì này, cũng có vô số Siêu Phàm kỳ, Thoát Tục kỳ, Vạn Vật Nhất Long, thậm chí Nhân Anh kỳ cũng không ít.

    Nhưng nó vẫn không dám quá làm càn, hôm nay gặp được Trình Cung, lại phát hiện hắn có nhiều thứ tốt như vậy, vừa rồi bị Trình Cung lợi dụng ngăn cản Địa Hỏa ma kiếp, giờ phút này nó đã điên cuồng muốn giết Trình Cung, đoạt hết thảy làm của riêng.

    Nhưng mà Trình Cung có được Tinh Phong chiến đao, giờ phút này tốc độ mau hơn rất nhiều so với Huyết Ngục Ma Long, căn bản không chính diện liều mạng cùng nó.

    - Vèo.

    Sau một khắc, ở bên ngoài mấy dặm, Trình Cung cùng Tống Chiến Thiên gặp mặt lần nữa, hai người đều là trong nháy mắt giao chiến cùng Huyết Ngục Ma Long, mặc dù không có chính diện giao phong, nhưng loại chiến đấu này cũng là tương đối kinh người.

    Nếu ở mặt đất, chung quanh hơn mười dặm đều bị hủy diệt.

    - Như vậy không được, thân hình hắn là do pháp lực ngưng tụ, mà pháp lực của hắn trải qua trăm năm ngưng tụ vô cùng to lớn.

    Trừ khi pháp lực của chúng ta hùng hậu hơn hắn, mới có thể dần dần tiêu hao sạch pháp lực của hắn, nếu không sẽ bị nó quần chết.

    Hình như tên này rất sợ bạo lộ ra ngoài, không bằng dẫn xuất nó ra?

    Tuyết Ưng cũng là dùng tốc độ nổi danh, nhưng tốc độ mau hơn nữa, ngươi đánh đối phương một trăm cái đối phương cũng không có phản ứng gì, đối phương hơi đụng ngươi một chút ngươi sẽ bị thương, loại tình huống này tự bảo vệ mình coi như cũng được, muốn thắng rất khó.

    - Không được, mặc dù nó rất sợ bạo lộ ra ngoài, nhưng bây giờ nó đoán trên người của ta có Đạo khí, lại thấy được Tinh Phong chiến đao là linh khí tuyệt phẩm, cộng thêm trên người của ta có một ít bí mật khác, nó sẽ liều lĩnh động thủ, ngươi không thấy bây giờ nó đã phẫn nộ đỏ mắt sao.

    Thậm chí có thể sẽ huyết tẩy Vân Ca thành, sau khi thôn phệ mấy trăm vạn người trong Vân Ca thành sẽ lập tức đào tẩu.

    Phải giải quyết hắn ở chỗ này, đừng có gấp, có thời điểm nó sẽ khóc.

    Hai người trao đổi rất nhanh, nhưng Huyết Ngục Ma Long Hoàng công kích còn nhanh hơn, thông qua thần niệm trao đổi ngay lập tức, Huyết Ngục Ma Long Hoàng đã vọt tới lần nữa, cũng may Tuyết Ưng dùng tốc độ tăng trưởng, Trình Cung đã có Tinh Phong chiến đao tăng cường tốc độ gấp đôi, hơn nữa nguy cơ trước mắt, có thể lập tức thi triển Hồng Lưu Chiến Đao, khiến cho tốc độ tăng thêm, đủ để né tránh Huyết Ngục Ma Long Hoàng công kích.

    Mà mặc dù Tuyết Ưng cùng Trình Cung không có biện pháp triệt để xúc phạm tới Huyết Ngục Ma Long Hoàng, nhưng mỗi một lần lại cho nó bị một ít thương tổn, khiến nó càng ngày càng nổi giận.

    Nếu không phải trận pháp, cấm chế đều bị hủy diệt, nó cần gì phải như thế.

    Thời gian càng dài, Huyết Ngục Ma Long Hoàng càng táo bạo, U Minh luyện ngục tràn đầy tàn khốc, chém giết, chiến đấu, sinh vật cấp bậc thấp trong U Minh luyện ngục làm cho người ta ấn tượng chính là huyết tinh, chém giết, nhưng Ma tướng trở lên trong U Minh luyện ngục, không người nào là không âm hiểm, xảo trá.

    Đã đến trình độ như Huyết Ngục Ma Long Hoàng này càng không cần phải nói, nhưng bởi vì Ma hạch của nó cũng bị hủy diệt một ít, đổi thành Ma Hoàng khác có lẽ đã chết, may mắn hắn so với Ma Hoàng cũng cường đại hơn mới có thể miễn cưỡng giữ mạng sống, nhưng đầu óc bị thương cũng không nhẹ.

    Một trăm năm qua, bằng vào bộ phận thần trí hắn biết rõ không thể bạo lộ ở Cửu Châu đại địa, cho tới bây giờ không có chính thức giao thủ qua cùng người khác, đều là âm thầm đối phó một ít người, hoặc là lợi dụng chức vụ Long Vệ đại tướng quân làm một ít sự tình.

    Giờ phút này chính thức gặp được cường địch, còn xảy ra nhiều chuyện như vậy, bị Trình Cung lợi dụng độ kiếp, trận pháp bố trí trăm năm bị hủy, vẫn không giết được Trình Cung, thời gian dần trôi qua nó có chút không chịu nổi.

    - Đi chết đi cho bổn Hoàng, Huyết Ngục sôi trào, Ma Long đúc thể.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng cuối cùng cũng nổi giận, đột nhiên vận chuyển pháp lực, Huyết Trì hắn tích súc trăm năm kia, Hoàng đế âm thầm giúp hắn tàn sát trên trăm vạn người, chính hắn cũng đã giết vô số cường đại mới đúc thành.

    Phía dưới đều là trận pháp cùng các loại linh thạch, đan dược, cái này là nó chuẩn bị để đúc thể lại lần nữa.

    Một khi có thân thể lần nữa, lực lượng của nó sẽ tăng vọt không nói, tốc độ cũng càng mạnh mẽ, hơn nữa có thể sử dụng thần thông cường đại, giết chết hai cái gia hỏa chán ghét này dễ như trở bàn tay.

    - Ha ha, ngay tại lúc này, ngăn hắn lại, không tiếc bất cứ giá nào, Huyết Y, bổn đại thiếu thưởng cho ngươi một thiên đại chỗ tốt.

    Nếu thay đổi thành người khác, khẳng định sẽ ngồi chờ, hoặc là cho dù kéo đến cũng sẽ bị Huyết Ngục Ma Long Hoàng đúc thể giết chết.

    Bởi vì một khi đúc thể, Huyết Trì này sẽ triệt để vận chuyển, hình thành một không gian gần như bán độc lập, bọn người Trình Cung cũng sẽ bị vây ở chỗ này, nếu như không có lực lượng siêu việt Huyết Trì này thì căn bản không phá được, mà Trình Cung đợi Huyết Ngục Ma Long Hoàng đúc thể xong, cái kia chính là chờ chết.

    Nhưng Trình Cung là ai, năm đó U Minh luyện ngục cũng bị hắn hỗn chiến một hồi, tình huống U Minh luyện ngục hắn rất quen thuộc, đối với tác dụng của Huyết Trì này cũng hiểu rất rõ.

    Có tác dụng ngưng tụ Huyết Châu, còn có thể để cho một ít tồn tại đặc thù trong Huyết Ngục sử dụng phục sinh, lưu lại bổn mạng lạc ấn, mượn nhờ Huyết Ngục phục sinh.

    Đương nhiên, đây chỉ là đãi ngộ của một số người cao tầng nhất Huyết Ngục, hơn nữa sau khi phục sinh, lực lượng cũng phải tu luyện lại một lần nữa, Huyết Trì này cũng không phải vạn năng.

    Nhưng có Huyết Trì cường đại, chỉ cần nguyên thần không bị hủy diệt, có thể mượn nhờ Huyết Trì khôi phục rất nhanh, đúc thể một lần nữa.

    Chương 499: Huyết Y Lão Tổ bị điều khiển

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng làm Huyết Trì này ở U Minh luyện ngục thuộc về một Huyết Trì trung hạ đẳng, mà Trình Cung cho Huyết Y Lão Tổ Huyết Ngục Châu là Huyết Ngục Châu thượng đẳng, mặc dù ở kiếp trước trong mắt Trình Cung là mặt hàng bình thường, nhưng phóng đến nay, tuyệt đối là đồ vật đỉnh cấp siêu cấp.

    Huyết Y Lão Tổ bị Trình Cung thả ra, trực tiếp dựa theo lời nói của Trình Cung, thân hình trực tiếp trầm xuống, điên cuồng vận chuyển Huyết Ngục Châu.

    - Oanh... oanh...

    Huyết Trì này bị Huyết Ngục Ma Long Hoàng khởi động, điên cuồng vận chuyển, lực lượng khổng lồ trực tiếp dũng mãnh lao vào trong thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng, nhưng lúc Huyết Y Lão Tổ mang theo Huyết Ngục Châu lao xuống, tất cả lực lượng trong Huyết Trì đều bị Huyết Ngục Châu hấp thu.

    - Huyết Ngục Châu, điều này sao có thể, tại sao có thể có Huyết Ngục Châu cấp bậc này, Huyết Trì của bổn Hoàng, lực lượng của bổn Hoàng, thân thể của bổn Hoàng... dừng lại cho bổn hoàng, lấy Huyết Ngục Châu ra cho bổn Hoàng...

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng phát hiện không đúng, lập tức muốn lao xuống cướp đoạt Huyết Ngục Châu của Huyết Y Lão Tổ.

    - Ngươi, cái gì mà ngươi, không có của ngươi, cút trở về cho ta, thần niệm trùng kích.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng mãnh liệt lao xuống, liền giống như một ngọn núi đè xuống, cho dù Trình Cung liên thủ cùng Tuyết Ưng cũng khó có thể chính diện ngăn cản, nhưng cũng may hắn sớm có chuẩn bị, lập tức thi triển thần niệm trùng kích bên trong Luyện Thần Quyết.

    Dùng thần niệm của hắn bây giờ phát ra thần niệm trùng kích, uy lực kia là siêu cấp cường hãn, quan trọng nhất là Trình Cung đã lưu ý đến Huyết Ngục Ma Long Hoàng này không có may mắn như mình, mặc dù mình trọng sinh nhưng thần niệm cũng không có tổn thất, sẽ dần dần khôi phục, nhưng thần niệm của Huyết Ngục Ma Long Hoàng này tổn thương to lớn, thậm chí ngay cả thần trí cũng chịu ảnh hưởng, có thể nghĩ có bao nhiêu nghiêm trọng.

    Bởi vậy Trình Cung trực tiếp thi triển thần niệm trùng kích bên trong Luyện Thần Quyết, lập tức một đạo thần niệm vô hình hóa hữu hình trùng kích vào trong óc Huyết Ngục Ma Long Hoàng.

    - Ah!

    Kêu thảm thiết, thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng trực tiếp quay cuồng trên không trung, mà ngay cả thân thể do pháp lực ngưng tụ cũng bắt đầu có chút không thành hình, lực lượng khổng lồ trực tiếp hỗn loạn.

    - Băng Phong Thiên Lý.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên lập tức thúc dục pháp lực đến cực hạn, trực tiếp thi triển thần thông Băng Phong Thiên Lý, giờ phút này bởi vì thần niệm của Huyết Ngục Ma Long Hoàng bị trùng kích, pháp lực ngưng tụ thân thể xảy ra vấn đề, Băng Phong Thiên Lý này hắn căn bản không có chống cự, liền trực tiếp nặng nề oanh kích trên thân thể của hắn, thân thể bị đông cứng rất nhiều không nói, tổn thương lần này đối với Huyết Ngục Ma Long Hoàng cũng là to lớn.

    Trình Cung biết rõ, lần này không phải chiến đấu bình thường, bởi vậy hắn cũng bộc phát ra thần niệm mạnh nhất.

    Điều này làm cho thất khiếu của hắn cũng đang chảy máu, diện mục dữ tợn, nhưng mà thần niệm của hắn lại không ngừng oanh kích xuống dưới.

    Cho dù Huyết Ngục Ma Long Hoàng đến loại trình độ này, lực lượng so với bọn hắn cũng mạnh mẽ hơn quá nhiều, hơn nữa nếu như nó nhảy vào trong Huyết Trì, hấp thu vô số lực lượng tích súc hơn trăm năm kia, vậy Trình Cung cũng chỉ có lựa chọn đào tẩu, sau đó thông tri cho Tiểu Phong Tử xuất thủ.

    Nhưng bây giờ một khi Tiểu Phong Tử bạo lộ, phiền phức của mình sẽ càng lớn, nguy hiểm cũng lớn hơn, mà Tiểu Phong Tử cũng sẽ càng nguy hiểm, mình thì sẽ mất đi một át chủ bài cường đại, bởi vậy hắn muốn ở lúc Huyết Ngục Ma Long Hoàng bị tổn thương, ra tai càng hung ác.

    - Ah... ngươi đã bị chết... ngươi sớm đã bị chết, ngươi còn giãy dụa cái gì, đi chết đi cho bổn đại thiếu.

    Thần niệm Trình Cung điên cuồng vận chuyển, người lộ ra khủng bố dị thường.

    - Nhanh lên, Trình Cung sắp không chịu nổi.

    Thần niệm Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên lập tức thông báo Huyết Y Lão Tổ, còn mình thì đột nhiên co rút lực lượng lại, phía trên thân thể của nó tản mát ra một cổ hào quang màu tuyết trắng thuần khiết, đây là nó trực tiếp kích phát yêu đan Yêu Hoàng trong cơ thể, cũng là một loại phương pháp có thể làm cho lực lượng cùng thần thông của hắn tăng trưởng trong thời gian ngắn.

    - Huyết Ngục chiến đao.

    Giờ phút này Huyết Y Lão Tổ dùng lực lượng Nhân Anh kỳ tầng thứ chín mượn nhờ Huyết Ngục Châu điên cuồng hấp thu lực lượng trong Huyết Trì này, nghe thấy thanh âm của Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên, trong giây lát hắn vận chuyển Huyết Ngục Chiến Giáp tới cực hạn, rồi lại lập tức điên cuồng chuyển hóa lực lượng mới hấp thu vào Huyết Ngục Châu thành thần thông Huyết Ngục chiến đao, trong nháy mắt hơn vạn đao đánh về phía Huyết Ngục Ma Long Hoàng.

    Đây là hắn dẫn động lực lượng bên trên Huyết Ngục Châu, mỗi một đao so với toàn bộ lực lượng bản thân hắn cũng mạnh mẽ gấp đôi, mỗi một đao đều có ngàn Long lực, lập tức hơn vạn đạo, có thể nghĩ kinh khủng tới bực nào, nếu như không có lực lượng trong Huyết Trì cùng Huyết Ngục Châu, cho dù ép khô Huyết Y Lão Tổ cũng phát không ra mười đao.

    - Băng Phong Thiên Lý.

    Tuyết Ưng bộc phát ra lực lượng hai ngàn Long thúc dục thần thông Băng Phong Thiên Lý lần nữa, lần này cơ hồ đông cứng toàn bộ Huyết Ngục Ma Long Hoàng, dưới thần niệm của Trình Cung kiên trì trùng kích, Huyết Ngục Ma Long Hoàng chỉ có thể thống khổ lăn mình, căn bản không có biện pháp lực ngưng tụ lực lượng.

    Bên này bị đóng băng, Huyết Ngục chiến đao của Huyết Y Lão Tổ oanh kích, cuối cùng thân thể của Huyết Ngục Ma Long Hoàng triệt để vỡ vụn.

    - Ah... ta liều mạng cùng các ngươi...

    Lúc này, thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng vỡ vụn, đồng thời bên một Ma hạch cực lớn lao ra, so với Ma hạch của Quảng Uy Đại Ma Vương thì cường hoành gấp trăm lần, muốn nhảy vào trong Huyết Trì.

    - Tinh Phong, trảm!

    Trong giây lát Trình Cung tập trung tất cả lực lượng lên Tinh Phong chiến đao, lập tức Tinh Phong thoát khỏi tay Trình Cung, hóa thành một đạo hào quang, lực lượng quy tắc bên trên Tinh Phong có thể làm cho tốc độ người cầm đao tăng thêm.

    Mà một khi Tinh Phong chiến đấu một mình, tốc độ càng mau kinh người.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Tinh Phong chiến đao nặng nề đụng vào bên trên ma hạch của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, một tiếng hét thảm, ma hạch kia bị oanh kích hiện ra vài vết rách.

    - Chết, chết, chết, ngươi đã bị chết.

    Giờ khắc này, thần niệm của Huyết Ngục Ma Long Hoàng liên tiếp bị đả kích nặng nề lập tức muốn vẫn lạc, Trình Cung mượn cơ hội này, thần niệm trùng kích đi lên lần nữa.

    Sau một khắc, thần niệm của Huyết Ngục Ma Long Hoàng ở trong ma hạch hoàn toàn bị đánh tan, thần niệm lạc ấn triệt để tiêu tán ở giữa thiên địa, mà ma hạch còn hơn phân nửa có một chút vết rạn kia, lại tràn đầy lực lượng cường đại.

    Cho dù chỉ còn lại có hơn phân nửa, nhưng dù sao cũng là ma hạch của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, thứ này cho dù Thiên Anh trải qua Thiên cương lôi kiếp, cũng không tiếc hết thảy tranh đoạt.

    - Đại thiếu, phốc... ta không được, ta không khống chế nổi, Huyết Ngục Châu này muốn điều khiển ta...

    Thởi điểm Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên cảm nhận được thần niệm lạc ấn của Huyết Ngục Ma Long Hoàng tiêu tán, vừa muốn buông lỏng một hơi, đột nhiên nghe được Huyết Y Lão Tổ kêu to.

    Mà lúc này, trạng thái của Trình Cung cũng không tốt, tại đánh tan thần niệm Huyết Ngục Ma Long Hoàng, cả người hắn cũng muốn rơi xuống phía dưới, may có Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên để hắn nằm trên lưng, Trình Cung vừa rơi đến trên lưng Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên, lập tức phun ra một búng máu, cả người vô lực giống như chết nằm ở trên lưng Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên.

    Mà trạng thái lúc này của Huyết Y Lão Tổ, Huyết Ngục Châu điên cuồng vận chuyển, Huyết Y Lão Tổ đã sắp có chút ít điều khiển không được, lực lượng trên Huyết Trì khiến cho Huyết Ngục Châu kia như là bị kích hoạt, thậm chí có một loại xu thế muốn chiếm lấy Huyết Y Lão Tổ, điều khiển Huyết Y lão tổ.

    - Đình chỉ, đình chỉ hấp thu lực lượng trong Huyết Trì.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên nhìn thấy tình huống Huyết Y Lão Tổ không đúng, vội vàng quát bảo ngưng lại.

    - Không được, không được, ta hoàn toàn không thể điều khiển, vừa rồi phóng thích lực lượng quá cường đại...

    Thời điểm Huyết Y Lão Tổ gọi, thần sắc đã trở nên vô cùng cổ quái, huyết khí chung quanh thân thể cũng điên cuồng tăng lên, lực lượng của hắn cũng tăng vọt rất nhanh, cơ hồ trong nháy mắt đã tăng lên tới tiếp cận ngàn Long lực.

    Nếu như theo xu thế này xuống dưới mà nói, hắn tuyệt đối có thể đạt tới Địa Anh, là trình độ Đại Ma Vương của U Minh luyện ngục, mà môt khi hắn bị Huyết Ngục Châu kia điều khiển, vậy thì chỉ biết giết chóc, sợ rằng còn khủng bố hơn Huyết Ngục Ma Long Hoàng vừa rồi.

    - Băng Tuyết Nhận.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên xem xét không đúng, trong giây lát thay đổi lực lượng, hai cánh khẽ động, vô số lực băng hàn ngưng tụ băng hàn chi nhận oanh kích qua.

    - Bành...

    Băng Tuyết Nhận kia vỡ vụn, lực phản chấn trực tiếp khiến cho Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên bị đánh bay ra ngoài mấy cây số, ngay cả lông vũ cũng đứt gãy không ít, trên thân thể cũng xuất hiện không ít vết máu.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên trong một kích này, có thể cảm nhận được lực lượng ẩn chứa nơi đó, hắn đã rất rõ ràng, bằng vào lực lượng của mình tuyệt đối không có khả năng ngăn cản chuyện này.

    - Trình Cung, bây giờ ngươi không thể xỉu, đây là nô lệ của ngươi, Huyết Ngục Châu kia cũng là ngươi cho Huyết Y Lão Tổ, ngươi nhanh nghĩ biện pháp ah.

    - Xú tiểu tử, ngươi mau thanh tỉnh, coi chừng ta đánh bờ mông ngươi.

    - Mau tỉnh lại, tỉnh, xảy ra chuyện lớn...

    Tống Chiến Thiên không ngừng la lên, cuối cùng không có biện pháp, cho dù biết rõ vừa rồi Trình Cung vận chuyển thần niệm quá độ, cũng chỉ có thể sử dụng thần niệm kêu gọi hắn, đánh thức hắn.

    - Ah!

    Trình Cung cảm giác đầu óc như là bị vạn châm đâm vào, cơ hồ muốn nổ tung, cả người bụm lấy đầu kêu la, cái đồ chơi này so chết thống khổ nhiều lắm.

    Chỉ là lập tức, đau đớn kịch liệt khiến cho thân thể Trình Cung gầy gò một vòng, ở trong thân thể của hắn có một đoàn sương mù bay lên, hoàn toàn là thân thể đau đớn quá độ kích thích một loại phản ứng đặc biệt, khiến cho hơi nước trong người cũng điên cuồng bốc hơi.

    Mịa nó, sử dụng thần niệm quá độ quả thực con mẹ nó thống khổ, Trình Cung theo bản năng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, cũng may lực lượng Âm Dương Nguyên Đan kia còn không có triệt để tiêu hóa hoàn toàn.

    Bởi vậy tốc độ vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết nhanh rất nhiều, rất nhanh hóa giải một ít đau đầu.

    - Móa, không phải Huyết Ngục Ma Long Hoàng kia bị giết chết rồi sao, lại xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung chậm rãi mở to mắt, trước mắt đều là hoa.

    - Vừa rồi Huyết Y Lão Tổ vì phối hợp ta đánh nổ nát thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng, sử dụng lực lượng quá độ, kết quả bị Huyết Trì kích phát lực lượng Huyết Ngục Châu quá mạnh mẽ, lại muốn điều khiển Huyết Y Lão Tổ.

    Nếu để cho Huyết Ngục Châu điều khiển Huyết Y Lão Tổ, cái kia tuyệt đối so với Huyết Ngục Ma Long Hoàng còn khủng bố hơn.

    Tống Chiến Thiên thấy Trình Cung thanh tỉnh, cũng không còn sử dụng thần niệm, bởi vì xem xét bộ dáng Trình Cung bây giờ đã biết rõ đầu óc hắn muốn phát nổ, bây giờ sử dụng thần niệm chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu, hắn trực tiếp hô to.

    - Bà mẹ nó, làm cái gì...

    Trình Cung nghe xong đầu lớn hơn lần nữa, bây giờ hắn thật sự cảm giác đầu muốn nổ, không cần Tống Chiến Thiên nói tỉ mỉ, dùng hiểu biết của hắn đối với Huyết Trì, Huyết Ngục Châu thì đã biết rõ chuyện gì xảy ra.

    Chương 500: Niết Bàn hỏa diễm

    Đừng nhìn Huyết Trì này không lớn, nhưng bên trong lại ẩn chứa lực lượng vượt xa Trình Cung tưởng tượng, rất rõ ràng ngoại trừ Hoàng đế dùng trăm vạn tánh mạng người làm hi sinh ra, Huyết Ngục Ma Long Hoàng này cũng làm rất nhiều chuyện, trong này khẳng định còn có một chút pháp bảo cường đại trấn áp, nếu không sẽ không có khả năng cường đại đến nổi thúc hóa Huyết Ngục Châu khống chế Huyết Y Lão Tổ.

    Đương nhiên, này cũng là bởi vì Huyết Y Lão Tổ quá yếu, lực lượng bản thân so với Huyết Ngục Châu yếu quá nhiều, cộng thêm mượn rất nhiều lực lượng Huyết Ngục Châu bộc phát Huyết Ngục chiến đao, lực lượng bản thân lại tiêu hao không còn, loại thời điểm này lực lượng bên trong Huyết Ngục Châu cơ hồ là bản năng phải đi chiếm cứ thân thể của hắn.

    Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

    Đừng nói mình cùng Tuyết Ưng vì đối phó Huyết Ngục Ma Long Hoàng cơ hồ đánh phế đi, ít nhất tạm thời không có sức chiến đấu gì, cho dù dưới tình huống bình thường cũng rất khó dùng lực lượng áp chế Huyết Ngục Châu.

    Bây giờ muốn tăng thần niệm của Huyết Y Lão Tổ lên, lực lượng đã không còn kịp rồi, trừ khi bây giờ mình trực tiếp khiến cho hắn tự sát...

    Mịa nó, trong này đến cùng có bảo bối gì, lực lượng gì, vậy mà có thể làm cho Huyết Trì lớn chút xíu có được năng lượng khổng lồ như thế.

    Phải biết rằng một ít Huyết Trì trong Huyết Ngục, trải qua mấy ngàn năm tích lũy đều là nhỏ, mà Huyết Trì này cũng không quá là trăm năm mà thôi.

    Trừ khi Huyết Ngục Ma Long Hoàng kia bắt một tồn tại cấp bậc như nó làm Huyết Nhãn, nếu không...

    Thời điểm nghĩ vậy, Trình Cung đột nhiên hiện lên một ý niệm trong đầu, trước mắt lập tức sáng ngời, đúng vậy, mình có thể làm như vậy.

    - Huyết Y, ổn định tâm thần, tu luyện Huyết Ngục Chiến Giáp, tận lực chuyển hóa đại bộ phận lực lượng đến bên trên chiến giáp, trước kia không phải bởi vì lực lượng ngươi quá yếu, chiến giáp này một mực không có biện pháp hình thành uy lực sao, thừa cơ hội này làm đi.

    Một hồi cảm giác được lực lượng trong Huyết Trì này yếu xuống, liền nghĩ biện pháp điều khiển Huyết Ngục Châu, đình chỉ hấp thu, có nghe hay không.

    Huyết Y Lão Tổ là nô bộc của Trình Cung, Trình Cung cùng hắn có một loại liên hệ đặc thù, giờ phút này Trình Cung thanh tỉnh lập tức có thể dùng thần niệm yếu nhất liên lạc với Huyết Y Lão Tổ.

    - Có... có...

    Huyết Y Lão Tổ thống khổ đáp ứng, vừa rồi hắn hoàn toàn là muốn chống cự, bởi vậy vô cùng thống khổ, giờ phút này nghe thấy Trình Cung nói, lập tức bắt đầu vận chuyển lực lượng tu luyện Huyết Ngục Chiến Giáp.

    - Lúc này ngươi còn để cho hắn tu luyện công pháp, chẳng phải là khiến cho hắn bị khống chế nhanh hơn sao?

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên xem xét, lập tức bị dọa sợ

    - Gấp cái gì, còn chưa chết mà, cho dù hắn bị Huyết Ngục Châu khống chế, ta cũng có thể tùy thời khiến cho hắn từ bạo, bây giờ còn sớm.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp trở mình nằm thoải mái ở trên lưng Tống Chiến Thiên, chậm rãi khôi phục thần niệm, giờ phút này Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển nhiều lần, lực lượng còn thừa của Âm Dương Nguyên Đan trong cơ thể dần dần khiến cho thần niệm của Trình Cung khôi phục một ít.

    Thần niệm hơi chút khôi phục, thần niệm của Trình Cung lập tức đánh vào bên trong Ma hạch Huyết Ngục Ma Long Hoàng đang lơ lửng ở giữa không trung.

    Rất dễ dàng liền điều khiển Ma hạch cường đại này, Trình Cung khống chế Ma hạch này chìm vào trong Huyết Trì, Huyết Trì này vốn chính là Huyết Ngục Ma Long Hoàng vì mình đúc thể lần nữa mà làm, một khi Ma hạch hắn tiến vào trong đó, lực lượng kia dùng xu thế Cửu thiên ngân hà điên cuồng trút xuống,rót vào bên trong Ma hạch của hắn.

    Kể từ đó, lực lượng Huyết Ngục Châu hấp thu giảm mạnh, mà giờ khắc này Huyết Y Lão Tổ lập tức nếm thử điều khiển Huyết Ngục Châu lần nữa.

    Nhanh, quá nhanh, Trình Cung cũng không có thời gian sợ hãi thán phục, trong chớp mắt Ma hạch Huyết Ngục Ma Long Hoàng liền chữa trị không sai biệt lắm, mặc dù so với lúc trước kém quá nhiều, nhưng coi như là đơn giản chữa trị xong.

    Sau đó, thời gian dần trôi qua, thân thể Ma Long không ngừng ngưng tụ, chỉ là ngưng tụ thân thể này là bản năng chứ không có thần niệm, ý thức khống chế, ngược lại là thần niệm của Trình Cung ở bên cạnh.

    Hắn cũng không cần điều khiển, bởi vì Ma hạch này ngưng tụ thân thể Ma Long cơ hồ là bản năng.

    Mịa nó, cũng may đầu Huyết Ngục Ma Long Hoàng có chút không dùng được, nếu mà hắn sớm tiến vào trong Huyết Trì này mà nói, coi như mình phục dụng một viên Âm Dương Nguyên Đan nữa cũng không có biện pháp đấu cùng nó ah.

    Đáng tiếc, thần niệm lạc ấn của Huyết Ngục Ma Long Hoàng này bị phá hủy triệt để, cũng không có biện pháp đi thăm dò trí nhớ.

    Chín thành lực lượng trong Huyết Trì này bị Ma hạch Huyết Ngục Ma Long Hoàng hấp thu, thời điểm ngưng tụ thành thân thể Ma Long to lớn chừng gần nghìn thước, đột nhiên một cổ hỏa diễm điên cuồng dũng mãnh lao vào thân thể Ma Long Hoàng vừa mới ngưng tụ này.

    Trong lòng Trình Cung cả kinh, hỏa diễm thật kinh khủng, vậy mà... vậy mà so với Tam Vị Chân Hỏa của mình năm đó cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều, hơn nữa ngọn lửa này đã có một loại bất diệt, không, là cảm giác bất diệt, có một loại cảm giác thiên địa không có biện pháp dập tắc ngọn lửa này.

    Ta ngất, đây là...

    đây là Hỏa Phượng Hoàng Niết Hỏa Diễm, trước kia cả đời mình vẫn muốn tìm cũng không tìm được, bởi vì bản thân Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc thưa thớt tới cực điểm, thậm chí truyền thuyết đã bị diệt sạch, không nghĩ tới vậy mà đạt được ở chỗ này.

    Giờ phút này Trình Cung mượn nhờ thần niệm ở trong Ma hạch, lập tức phát hiện dưới Huyết Trì này có một thi thể Hỏa Phượng Hoàng không tới trăm mét, nhưng thi thể kia đã bị hủy không còn hình dáng, nhưng mà chung quanh Hỏa Phượng Hoàng tràn ngập Niết Hỏa Diễm.

    Chỉ là bây giờ, cũng đã bị lực lượng trong Huyết Trì ăn mòn cơ hồ phải đổi thành màu máu.

    - Hỏa Phượng Hoàng thành niên, mịa nó, trách không được Huyết Ngục Ma Long Hoàng này cường hãn đến loại tình trạng đó, nguyên lai nó gặp một tồn tại còn mạnh mẽ hơn cả Thiên Anh, bị đánh đến ngay cả Ma hạch cũng thiếu chút nữa hủy diệt, nguyên lai là gặp Thần Thú Hỏa Phượng Hoàng.

    Trong truyền thuyết, chỉ cần là thành niên cũng có thể hành hạ Huyết Ngục Ma Long Hoàng chết đi sống lại, quá mạnh mẽ.

    Chẳng qua Huyết Ngục Ma Long Hoàng này cũng đủ thần kỳ, mình cả đời muốn tìm cũng không tìm được, vậy mà nó lại đụng phải.

    - Trách không được lực lượng Huyết Trì này đặc biệt như vậy, nguyên lai lúc ban đầu nó chỉ dùng Huyết Trì này trấn áp Hỏa Phượng Hoàng cùng Niết Hỏa Diễm, trách không được nó không dễ dàng hấp thu lực lượng trong Huyết Trì, nó là sợ không trấn ép được Niết Hỏa Diễm này.

    Nó đối với Niết Hỏa Diễm này sinh ra sợ hãi bản năng, nhưng mà nếu có Niết Hỏa Diễm này, dùng kinh nghiệm cùng lực lượng của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, vậy nó tuyệt đối có thể bước vào tồn tại càng mạnh hơn, đụng chạm đến biên giới của Đạo.

    Phát, lần này thật sự phát tài rồi, cả đời tìm không có kết quả, vậy mà Niết Bàn Hỏa Diễm ở chỗ này.

    Mặc dù hiện tại mình đã có được Chí Dương Chân Hỏa mạnh hơn, thậm chí còn có Chí Âm Chân Hỏa, nhưng Niết Bàn Hỏa Diễm này lại siêu việt Tam Vị Chân Hỏa, mặc dù không cường đại bằng Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa, nhưng Trình Cung muốn dùng nó để đột phá cực hạn, trùng kích Đan đạo tông sư.

    - Bảo vệ Huyết Y, không cần lo lắng cho ta.

    Trong khoảng thời gian Huyết Ngục Ma Long Hoàng đúc thể này, nói nhanh cũng nhanh, chẳng qua chưa tới một canh giờ, nhưng Trình Cung cũng khôi phục rất nhiều, giờ phút này nói cùng Tuyết Ưng một tiếng liền trực tiếp nhảy xuống.

    Người đang ở giữa không trung liền biến mất, đồng thời biến mất còn có thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng cùng Niết Bàn Hỏa Diễm, toàn bộ đã đến không gian ngoại đỉnh.

    - PHỐC PHỐC PHỐC...

    Trình Cung vừa mới đi vào không gian ngoại đỉnh, Nhục Nhục một mực vô cùng hưởng thụ ôm mảnh vỡ ngoại đỉnh ngủ, đột nhiên giật mình một cái, dùng sức lắc đầu, con mắt cố gắng mở ra lại không mở ra nổi, dùng sức lắc đầu, nước miếng vung qua chung quanh, rồi lại ngủ tiếp.

    Chuyện đầu tiên khi Trình Cung tiến vào không gian ngoại đỉnh, chính là hút Niết Bàn Hỏa Diễm vào thân thể của mình, trải qua Âm Dương Nguyên Đan cùng Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện nhiều lần, thân thể Trình Cung đối với hỏa diễm bình thường cơ hồ miễn dịch, nhưng Niết Bàn Hỏa Diễm này vừa tiến vào thân thể.

    Trình Cung cũng cảm giác thân thể giống như là muốn niết bàn trùng sinh, cả người có cảm giác muốn thăng hoa, thần niệm cũng có một loại cảm giác muốn mất phương hướng ở dưới Niết Bàn Hỏa Diễm.

    Mà Niết Bàn Hỏa Diễm không hỗ là hỏa diễm bất diệt, căn bản không có biện pháp hấp thu dung hợp, nhưng giờ phút này Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung một mực vận chuyển, nhưng Niết Bàn Hỏa Diễm trong cơ thể cũng không nhiều.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết quả nhiên không hổ là công pháp có thể hấp thu lực lượng thiên địa vạn vật, thời gian dần trôi qua, Niết Bàn Hỏa Diễm được xưng là hỏa diễm bất diệt kia cũng có một tia lực lượng bị Trình Cung hấp thu, giống như trong Niết Bàn Hỏa Diễm có một tuần hoàn, một khi phá hư cái tuần hoàn này, hỏa diễm sẠkhông đáng sợ như vậy nữa.

    Nhưng mà, từ xưa đến nay, có bao nhiêu người có thể phá đi nội bộ của Niết Bàn Hỏa Diễm.

    Trình Cung lợi dụng Niết Bàn Hỏa Diễm rèn luyện thân thể, hấp thu một bộ phận tiến vào trong ngọn lửa bản thân, thời gian dần trôi qua, màu sắc Tử Diễm Chân Hỏa của Trình Cung cũng triệt để cải biến, Tam Vị Chân Hỏa đã dần dần hình thành, mà bây giờ Tam Vị Chân Hỏa này so với lúc trước có rất nhiều bất đồng.

    Trong Tam Vị Chân Hỏa màu trắng thậm chí có hỏa diễm màu đỏ, hỏa diễm màu đỏ này không phải đỏ bình thường, mà là Niết Bàn Hỏa Diễm được xưng hỏa diễm bất diệt.

    Thân thể Trình Cung trợ giúp hấp thu Niết Bàn Hỏa Diễm, thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng liền dễ dàng rất nhiều, mà thần niệm của Trình Cung ở trong Ma hạch trong lúc bất tri bất giác vậy mà cũng bắt đầu vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Vừa mới vận chuyển, thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng vừa mới đúc thành, lực lượng khổng lồ điên cuồng vận chuyển theo, bản thân Huyết Ngục Ma Long Hoàng này đã đủ cường đại, lại hao phí lực lượng trăm năm dung nhập Niết Bàn Hỏa Diễm vào trong Huyết Trì, bây giờ mượn nhờ Âm Dương Vạn Vật Quyết, tốc độ hấp thu so với bản thân Trình Cung còn nhanh hơn gấp mười lần.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Cơ hồ trong nháy mắt, liền hình thành một cái tuần hoàn đáng sợ vận chuyển.

    Nguyên lai mặc dù Huyết Ngục Ma Long Hoàng này cường đại, nhưng công pháp tu luyện chỉ là bình thường, một ít công pháp truyền thừa trong trí nhớ, mặc dù cũng đủ tốt, nhưng không có biện pháp so sánh với công pháp Đạo môn, chớ đừng nói chi là so sánh với công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết sinh ra trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Lực lượng cường đại chèo chống, công pháp cải biến, khiến cho thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng nhanh chóng thu nhỏ lại, nhưng lực lượng lại đang không ngừng tăng lên.

    Nếu không như thế, bởi vì lực lượng đủ khổng lồ, thân thể đủ mạnh mẽ, tốc độ thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng này vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết so với Trình Cung thì nhanh hơn nhiều, tốc độ hấp thu Niết Bàn Hỏa Diễm cũng mau hơn nhiều.

    Niết Bàn Hỏa Diễm trên thân thể Hỏa Phượng Hoàng kia không ngừng bị hút vào trong thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng, thân thể Huyết Ngục Ma Long Hoàng như hơi nước bốc hơi, không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng thu nhỏ lại chỉ có trăm mét, hoàn toàn không có biện pháp so sánh cùng thân hình ngàn mét vừa rồi.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 11


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 501: Hỏa Phượng Ma Long, thân ngoại hóa thân

    Nhưng giờ phút này, lực lượng của Huyết Ngục Ma Long Hoàng đã đạt đến một trình độ khủng bố, nếu không những thế, trên lưng của Huyết Ngục Ma Long Hoàng này lại mọc ra một đôi cánh, hấp thu đại bộ phận Niết Bàn Hỏa Diễm của Hỏa Phượng Hoàng, ngay cả thân thể cũng bị hấp thu.

    Niết Bàn Hỏa Diễm này không giống bình thường, nếu không phải Huyết Ngục Ma Long Hoàng dùng Huyết Trì trấn áp, bằng vào hỏa diễm này, Hỏa Phượng Hoàng có thể trùng sinh lần nữa, có lẽ mấy trăm năm sau có thể khôi phục lại, nếu có đầy đủ lực lượng, có lẽ vài năm đã khôi phục lại.

    Năng lực khôi phục của Hỏa Phượng Hoàng được xưng đệ nhất thiên địa, bình thường cho dù có thể trấn áp nó, cũng rất khó hủy diệt.

    Cho dù Huyết Ngục Ma Long Hoàng có thể trấn áp, nhưng nếu như không có Âm Dương Vạn Vật Quyết, nó cũng không có biện pháp hấp thu.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Lúc này, Trình Cung đột nhiên cảm giác được ma hạch này dưới sự trợ giúp của Niết Bàn Hỏa Diễm, lực lượng tăng lên rất nhanh, muốn khôi phục hoàn toàn.

    Giờ phút này đột nhiên Trình Cung phát hiện, bởi vì vừa rồi vận chuyển, thần niệm của mình tiến vào trong ma hạch, vậy mà đã kết nối chặt chẽ cùng ma hạch này một chỗ, thậm chí đã tự nhiên hình thành lạc ấn ở trong Niết Bàn Hỏa Diễm, đúng, chính là thần niệm lạc ấn.

    Mịa nó, thoải mái, thoải mái, giờ phút này thân thể của Trình Cung bởi vì một hồi tu luyện, cũng đã đạt đến trình độ Địa Anh tầng thứ ba, nhưng thoải mái chính thức của hắn cũng không phải cái này.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng này, không đúng, bây giờ đã mọc cánh còn hấp thu Niết Bàn Hỏa Diễm, ma hạch được chữa trị hoàn toàn, nó đã rất khó xưng là Huyết Ngục Ma Long Hoàng, mặc kệ gọi nó là cái gì, bây giờ nó đã hoàn toàn thuộc về mình.

    Thời điểm ma hạch được chữa trị hoàn toàn ở đằng kia, Trình Cung vận chuyển công pháp bên trong Luyện Thần Quyết, trực tiếp dựa theo phương pháp rèn luyện thân ngoại hóa thân, như vậy tránh cho thần niệm của mình thoáng cái bị chặt đứt, tạo thành tổn thương đối với thần niệm.

    Dùng phương pháp rèn luyện thân ngoại hóa thân, mặc dù phân ra một bộ phận thần niệm, nhưng còn có thể giữ liên lạc cùng bản thể, là một loại trạng thái ở bên ngoài trường kỳ.

    Nguyên nhân Trình Cung hưng phấn chính là cái này, vậy mà mình ngoài ý muốn đã luyện được thân ngoại hóa thân, hơn nữa còn là thân ngoại hóa thân cường đại như thế.

    Mười hai canh giờ sau, mặc dù sắc mặt Trình Cung có chút tái nhợt, nhưng khóe miệng vẫn không dấu được vui vẻ, đã thành công, mình đã luyện được một thân ngoại hóa thân cường đại như thế.

    Thần niệm hơi động một chút, lập tức tiến vào ở trong thân thể Ma Long này.

    Cường đại, một cổ lực lượng siêu cấp cường đại xuất hiện, quá cường đại, này đã rất tiếp cận tồn tại Địa Anh đỉnh phong, đã có được trình độ gần mười vạn Long chi lực.

    Hơn nữa giờ phút này, Trình Cung có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc với thân thể kia, hoàn toàn có thể khống chế, hắn cảm giác tốc độ của đôi cánh kia so với Tinh Phong còn mạnh hơn rất nhiều.

    Hơn nữa thân thể cường hãn của Ma Long, năng lực khôi phục của Hỏa Phượng, tốc độ đều tổng hợp cùng một chỗ, như vậy coi như thân thể này gặp được Thiên Anh sơ kỳ cũng chưa chắc sợ, chí ít có cơ hội chạy trối chết.

    Thực con mẹ nó thần kỳ, không ngờ thân ngoại hóa thân mạnh mẽ hơn so với bản thể nhiều như vậy, vậy mà đã có được thực lực Địa Anh đỉnh phong, hơn nữa bằng vào thân thể đặc biệt cùng cường đại này, có tiền vốn đối kháng cùng tồn tại giống như Thiên Anh.

    Phải biết rằng, càng đến cấp bậc cao càng khó khiêu chiến vượt cấp.

    Không cần phải nói khiêu chiến, đối kháng cũng rất khó, Nhân Anh đỉnh phong cùng Địa Anh sơ kỳ kém cũng mấy trăm Long đến ngàn Long lực, mà Địa Anh đỉnh phong cùng Thiên Anh sơ kỳ thì kém nhau tới mấy vạn Long chi lực, thậm chí mười vạn Long chi lực.

    Nhưng thân thể Ma Long, năng lực khôi phục cùng tốc độ của Hỏa Phượng, giống như Trình Cung bây giờ, mặc dù chỉ là cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, lại có được thân thể biến thái giống như Địa Anh.

    Này nếu là người khác luyện thân ngoại hóa thân, tám năm mười năm thậm chí vài chục năm cũng bình thường, nếu như thân ngoại hóa thân siêu việt bản thân, mấy trăm năm cũng rất bình thường.

    Nhưng Trình Cung lại chỉ dùng một ngày, bởi vì lúc ban đầu hắn không có suy nghĩ, bản thân thân thể Ma Long này cũng chưa có thần niệm lạc ấn, hắn có thể trực tiếp chiếm dụng, rồi lại vì sợ Niết Bàn Hỏa Diễm hủy diệt thân thể Ma Long, hắn vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, không ngờ mượn nhờ Niết Bàn Hỏa Diễm triệt để khống chế, thúc hóa thân thể Ma Long này.

    Dưới loại tình huống này, vậy mà ngắn ngủn trong một ngày đã luyện thành thân ngoại hóa thân.

    Lại nhìn ma hạch Ma Long Hoàng này, không ngờ được Niết Bàn Hỏa Diễm bao quanh, đã không giống ma hạch Ma Long Hoàng bình thường, đã bị lực lượng của Hỏa Phượng ảnh hưởng đến.

    Mặc dù Hỏa Phượng chỉ là vô cùng nhỏ, nhưng lực lượng cường đại của Hỏa Phượng Hoàng vẫn chiếm chủ đạo, từ chuyện cưỡng ép mọc ra đôi cánh trên thân thể Ma Long Hoàng là có thể nhìn ra.

    Phân thân của mình bây giờ đã không thể xưng là phân thân Ma Long, lực lượng của Hỏa Phượng đã chiếm chủ đạo, vậy thì gọi phân thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Trình Cung cũng sẽ không vì chuyện này mà hao tổn tâm thần, trực tiếp phóng Hỏa Phượng ra phía trước, đặt tên cho phân thân của mình là Hỏa Phượng Ma Long.

    Mặc dù lực lượng chỉ là Địa Anh đỉnh phong, nhưng lần thứ nhất Trình Cung có một chút cảm giác an toàn sau khi sống lại, ít nhất ở Nam Chiêm Bộ Châu này, mình đã không cần dựa vào người khác giống như trước, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

    Những thứ khác không nói, Phong Vân Kiếm Tông, Nam Cương Thần Giáo, thần miếu Bà La Đa, Thất Âm Cầm Cung sau lưng Chu Dật Phàm, còn có Nam Hoang Yêu tộc, địch nhân của mình không ít.

    Mà bọn hắn đều có lực lượng đỉnh phong, nếu không phải mình gặp được Tiểu Phong Tử, cơ hồ không có lực lượng đỉnh phong trấn áp.

    Người khác không nói, chỉ riêng Phong Vân Kiếm Tông Thái thượng trưởng lão Âm Trường Khiếu, chỉ cần hắn luyện chế pháp bảo hoàn thành, nhất định sẽ là người giết tới thứ nhất.

    Bởi vậy mặc dù Trình Cung nói cùng người khác rất nhẹ nhàng, nhưng cho tới bây giờ hắn không có buông lỏng tu luyện, bởi vì hắn có một loại gấp gáp cùng cảm giác nguy cơ.

    Bây giờ đã có phân thân Hỏa Phượng Ma Long này, cuối cùng mình cũng đã có một ít tin tưởng ở lực lượng cao đoan chiến đấu cùng bọn họ, ít nhất cho dù bây giờ gặp được tồn tại Thiên Anh, hắn cũng có cơ hội bảo vệ tánh mạng.

    Thân ngoại hóa thân, cũng tương đương nhiều hơn một cái mạng, nhất là thân ngoại hóa thân cường đại như vậy.

    Đáng tiếc, mặc dù lực lượng thân ngoại hóa thân này cường đại, nhưng mà trong cơ thể không có hỏa diễm, muốn nhờ nó luyện đan là không được.

    Về phần hấp thu chút ít Niết Bàn Hỏa Diễm kia, lực lượng đã sớm dung nhập ở bên trong thân thể, hoàn toàn bất đồng cùng hỏa diễm luyện đan.

    Cũng chỉ có bản thân Trình Cung, có thể bằng vào hỏa chủng đặc biệt của bản thân, thân thể trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, Âm Dương Vạn Vật Quyết độc nhất vô nhị trong thiên địa mới có thể hấp thu một ít lực lượng, dung nhập vào trong hỏa chủng của mình.

    Càng làm cho Trình Cung vui vẻ chính là, mặc dù phân thân Hỏa Phượng Ma Long là được từ Huyết Ngục Ma Long Hoàng, nhưng cuối cùng bị Hỏa Phượng Hoàng chiếm cứ chủ đạo, cộng thêm Âm Dương Vạn Vật Quyết của mình, nói cách khác sau này không cần giống như sinh vật trong Huyết Ngục, dựa vào huyết dịch, chém giết, thôn phệ tăng lực lượng lên, cũng không cần tu luyện ma công nữa.

    Âm Dương Vạn Vật Quyết chính là công pháp tốt nhất, công pháp độc nhất vô nhị trong thiên địa.

    Đạt được phân thân Hỏa Phượng Ma Long, Trình Cung hưng phấn một hồi lâu, lúc này thần niệm mới khẽ động, phân thân Hỏa Phượng Ma Long này đã ẩn vào bên trong Nguyên dịch tu luyện.

    Bây giờ Nguyên dịch này còn thừa không đến hai thành, Trình Cung trực tiếp phân ra một phần rưỡi vào một góc bên cạnh, để cho phân thân Hỏa Phượng Ma Long tu luyện ở trong đó, còn dư lại một chút là giữ lại cho Nhục Nhục.

    Tên tiểu tử này, vẫn ngủ ngon lành như vậy.

    Lúc này cần phải trở về, đã diệt Huyết Ngục Ma Long Hoàng, còn ngoài ý muốn đạt được phân thân Hỏa Phượng Ma Long, Trình Cung rất vui vẻ đồng thời cũng biết, nên trở về thành Vân Ca giải quyết vấn đề còn lại, mình muốn đối mặt lực lượng cùng thế lực khác, nhất định phải giải quyết chuyện này triệt để.

    - Thế nào?

    Đợi suốt mười mấy canh giờ, chứng kiến Trình Cung xuất hiện lần nữa, Tống Chiến Thiên thở dài một hơi, đồng thời cũng gấp gáp truy vấn.

    Ở trong mắt hắn xem ra, Trình Cung phải nghĩ biện pháp trấn áp lực lượng trong Huyết Trì kia, đánh chết hắn cũng không nghĩ ở bên trong một ngày ngắn ngủn, Trình Cung sẽ chữa trị tổn hại của ma hạch Huyết Ngục Ma Long Hoàng, còn dung hợp Niết Bàn Hỏa Diễm của Hỏa Phượng Hoàng, luyện chế thành thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long.

    - Không thành vấn đề.

    Trình Cung cũng không có nhiều lời, gật đầu cười nói, giờ phút này hắn thật sự rất vui vẻ, đạt được thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, hơn nữa trở về Vân Ca thành sẽ triệt để giải quyết Hoàng đế cùng tất cả phiền toái phía sau.

    - Vậy là tốt rồi, chẳng qua ngươi vẫn nên nhìn Huyết Y Lão Tổ một chút, hình như hắn không tốt lắm, hắn tu luyện là ma công, nên ta không có cách nào giúp hắn cả.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên nghe xong cũng yên tâm lại, không có hỏi nhiều cái gì, Tuyết Ưng to lớn bĩu môi ý bảo Trình Cung nhìn Huyết Y Lão Tổ.

    Trình Cung nhìn sang, chỉ thấy giờ phút này Huyết Y Lão Tổ đã đạt đến trình độ Địa Anh sơ kỳ, không ngờ mượn nhờ ma công cùng Huyết Trì đã qua cửa ải Địa hỏa ma kiếp này, trực tiếp thành tựu Địa Anh.

    Đây là ưu thế duy nhất của U Minh luyện ngục, bởi vì bọn nó quanh năm sinh tồn tại U Minh luyện ngục, bọn hắn chính là ma, Địa Hỏa cũng là một bộ phận trong khi bọn hắn tu luyện, cho nên đối với bọn hắn mà nói, Địa hỏa ma kiếp sẽ không cường đại như người tu chân nghĩ.

    Đây cũng là nguyên nhân thân thể bọn họ cường đại, bởi vì bọn họ một mực mượn nhờ Địa Hỏa rèn luyện thân thể, nhưng chính là bởi vì như thế, bọn họ khó có thể vượt qua Thiên cương lôi kiếp, bởi vì Thiên cương lôi kiếp thuộc về tồn tại chí dương chí cương, đối với Địa Hỏa, ma công có tính khắc chế.

    Nhưng tình huống hiện tại của hắn cũng không tốt, lực lượng Huyết Y Lão Tổ đã đạt tới gần hai ngàn Long chi lực của Địa Anh tầng thứ hai, lúc này đang dốc sức liều mạng giãy dụa, bởi vì Huyết Ngục Châu kia đang không ngừng đưa lực lượng vào trong thân thể của hắn, khống chế hắn.

    - Một chút tàn niệm mà thôi, tản a.

    Trước kia Trình Cung không biết xảy ra chuyện gì, bây giờ đã rất rõ ràng, sở dĩ Huyết Ngục Châu nổi lên biến hóa đặc thù, là bởi vì trong Huyết Trì có Hỏa Phượng Hoàng, một chút tàn niệm của nó ảnh hưởng đến Huyết Ngục Châu, khiến cho Huyết Ngục Châu sinh ra động tác chiếm cứ thân thể.

    Trình Cung khoát tay, trong hỏa diễm màu trắng mang theo một chút màu đỏ, lập tức tiến vào bên trong Huyết Ngục Châu, một chút tàn niệm yếu ớt bên trong Huyết Ngục Châu cuối cùng cũng bị tiêu tán.

    Lập tức, Huyết Ngục Châu này bị Huyết Y Lão Tổ khống chế lần nữa.

    - Đại thiếu, lão nô vô dụng, suýt nữa làm hỏng đại sự của đại thiếu, ngay cả bảo bối mà đại thiếu ban thưởng cũng khống chế không tốt, xin đại thiếu trách phạt.

    Vừa mới khôi phục, Huyết Y Lão Tổ lập tức quỳ xuống nhận tội với Trình Cung.

    - Này không có liên quan gì tới ngươi, hủy diệt nơi này, chúng ta trở về.

    Trình Cung nói xong, thân hình lập tức xông tới, trận pháp cấm chế nơi này cũng đã hủy diệt, mặc dù hiện tại Trình Cung không có cường đại như Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên cùng Huyết Y Lão Tổ.

    Nhưng lực lượng cũng đã đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, có tám trăm Long chi lực, tay cầm Tinh Phong Chiến Đao, tốc độ tuyệt đối không chênh lệch so với bọn hắn.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Khi bọn hắn bay đi, mặt đất nổ ầm ầm thật lớn, mà ngay cả Vân Ca thành cách vài trăm dặm cũng có thể cảm nhận được, toàn bộ mặt đất đều sụp đổ hoàn toàn, vốn là khu vực khai thác mỏ, lúc này triệt để trở thành một phế tích.

    Chương 502: Cản trở cái rắm

    - Như thế nào còn không có tin tức, như thế nào còn không có tin tức...

    Hoàng đế ở trong đại điện đi tới đi lui, tất cả Long vệ mà Ám Long giúp hắn huấn luyện đều đang ở phụ cận bố trí trận pháp phòng ngự.

    Từ khi Huyết Ngục Ma Long Hoàng này xuất hiện, Hoàng đế liền từ một hoàng tử không được người chú ý, một đường trở thành Hoàng đế của Lam Vân đế quốc.

    Chỉ cần Ám Long còn, Hoàng đế sẽ luôn luôn tin tưởng.

    Nhưng giờ phút này hắn lại vô cùng lo lắng, trước kia vô luận là hạng người gì, chỉ cần để cho Ám Long động thủ thì khẳng định không có vấn đề.

    Trước kia cũng xuất hiện qua người có lực lượng cường đại muốn giết hắn, thậm chí năm đó có một huynh đệ của hắn âm thầm cấu kết môn phái nào đó, lão tổ Địa Anh của môn phái đó tự mình ra tay, nhưng về sau cả môn phái kia bị Ám Long tiêu diệt như trước.

    Lần này vì cái gì còn không có tin tức, chẳng lẽ Ám Long đã xảy ra chuyện?

    Không, tuyệt đối không thể nào, Ám Long là Long Hoàng, nó không thể nào xảy ra chuyện.

    Hừ, nhất định là Tuyết Ưng kia quá mức khó chơi, Ám Long cũng đã nói tốc độ của nó làm cho người ta chán ghét, nhất định là như thế.

    Đã đến cấp bậc như bọn hắn, chiến đấu vài ngày là bình thường.

    Không nghĩ tới vậy mà Trình gia có thể làm cho mình vận dụng Ám Long, lần vận dụng Ám Long gần nhất là mười mấy năm trước...

    Trình Tiếu Thiên, ngươi chờ đó cho trẫm, sau khi diệt Trình Cung xong chính là Trình gia ngươi, sau đó trẫm muốn nhất thống toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, trẫm không dựa vào Trình gia các ngươi cũng có thể là thiên cổ nhất đế.

    Những cái gọi là thiên tài như các ngươi, cho dù sau lưng có thế lực chèo chống thì như thế nào, hừ!

    - Oanh...

    Nhưng vào lúc này, toàn bộ Vân Ca thành đều đang lắc lư, Hoàng đế có thể cảm giác được đây là chấn động truyền tới từ phương hướng quặng mỏ.

    Ha ha, chẳng lẽ đã thành công, đều giết hết bọn chúng, trên mặt Hoàng đế lộ ra vẻ vui mừng.

    - Đại ca, năm đó là nhờ ngươi hi sinh, chúng ta mới có thể có vài chục năm thời gian này, vài chục năm sau, ngươi ở trên trời có linh thiên hãy nhìn đi, cháu của chúng ta, bây giờ nó rất có bản lĩnh...

    Trình lão gia tử đứng ở nơi đó, sau khi bọn người Trình Cung rời đi hắn liền đứng ở nơi đó nhìn qua phương hướng quặng mỏ.

    Thời điểm cuối cùng đại ca đã từng nói nơi đó có vấn đề, đáng tiếc còn chưa kịp dò xét đã...

    Nhưng mặc kệ như thế nào, trong tay Hoàng đế khống chế lực lượng cường đại như thế, năm đó cũng không có động thủ, điểm ấy là đã khẳng định.

    - Oanh...

    Oanh động to lớn ở phương hướng quặng mỏ, một cổ lực lượng cường đại chấn động, toàn bộ Vân Ca thành chịu ảnh hưởng nặng nề, cả thành trì đều đang lắc lư, tâm của Trình Tiếu Thiên cũng run lên, nhưng hắn vẫn kiên định nhìn qua xa xa, xú tiểu tử đã nói có lòng tin thì nhất định không thành vấn đề, nhất định không thành vấn đề.

    Vân Ca Thành chấn động không bao lâu, Trình Tiếu Thiên đã cảm nhận được hai cổ lực lượng cường đại đang dùng tốc độ rất nhanh lao đến, khí tức hai người kia cũng không có che dấu, hắn rõ ràng cảm ứng được, đúng là khí tức của Trình Cung cùng Tống Chiến Thiên.

    Hai tay của Trình lão gia tử đang run rẩy, lúc này mới thở dài một hơi, nước mắt chậm rãi chảy xuống, nhưng lập tức lại bốc hơi, mặc dù hắn tin tưởng cháu của mình, nhưng mà trong lòng vẫn lo lắng vô cùng.

    - Tống gia gia, toàn lực ứng phó mà nói, tốc độ của ngài vẫn nhanh hơn một ít ah.

    Tuyết Ưng to lớn xuất hiện trên không trong, sau đó một phương khác truyền tới tiếng cười của Trình Cung.

    - Tiểu tử ngươi có rất nhiều mưu mô, lại có nhiều hậu chiêu, nếu như thật chém giết mà nói, chỉ sợ ngươi đã ở đằng trước chờ ta.

    Lần này Tống Chiến Thiên liên thủ cùng Trình Cung đối phó Huyết Ngục Ma Long Hoàng, hắn đã thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ, Trình Cung cường hãn vượt qua tưởng tượng.

    Mặc dù cuối cùng là hắn với Huyết Y Lão Tổ hủy diệt thân thể của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, nhưng nếu như không có thần niệm của Trình Cung công kích, bọn hắn cũng không có thể triệt để tiêu diệt Huyết Ngục Ma Long Hoàng, thậm chí cuối cùng để cho ma hạch của Huyết Ngục Ma Long Hoàng tiến vào trong Huyết Trì, khi đó chỉ sợ là đại nạn.

    - Đại thiếu...

    Bàn Tử một mực ở bên kia chờ cũng bay lên không trung:

    - Ha ha, ta biết ngay, nhất định không có chuyện gì đâu, sẽ không có chuyện gì, mịa, phen này tên Hoàng đế chó má kia đừng hòng sống yên ổn nữa.

    Bàn Tử hưng phấn khoa chân múa tay vui sướng ở giữa không trung, có thể nghĩ tới hai ngày này bọn hắn lo lắng bao nhiêu.

    - Gia gia, đại thiếu, Ngọc Trúc đâu rồi?

    Sắc Quỷ thấy Trình Cung cùng Tống Chiến Thiên trở về, thần sắc cũng ít đi vài phần lo lắng, nhưng phát hiện không có Ngọc Trúc, tâm lại lo lắng lên.

    - Nàng không có việc gì, tạm thời để cho nàng nghỉ ngơi một chút, tinh thần của nàng bị thương hơi phiền toái, ta tìm cho nàng một địa phương để nàng trước tĩnh dưỡng tốt thân thể, tránh cho nàng lại lâm vào trạng thái điên cuồng, ta đã phong ấn đoạn trí nhớ này của nàng, yên tâm, nàng còn có thể nhớ rõ ngươi, chỉ là không nhớ nổi...

    Trình Cung nói tới đây đã rơi xuống trước người Sắc Quỷ, vỗ vỗ bờ vai của hắn.

    - Ân, Ân.

    Sắc Quỷ nghe nói Ngọc Trúc không có việc gì, đã vui vẻ lại có chút khổ sở.

    Vui vẻ chính là đại thiếu nói Ngọc Trúc không có việc gì, khổ sở chính là nàng quên một đoạn trí nhớ này.

    Phong ấn trí nhớ, Tống Chiến Thiên cùng Trình lão gia tử ở một bên nhìn nhau im lặng, này đã vượt qua tưởng tượng của bọn hắn, tự nhiên bọn hắn không biết bây giờ Trình Cung có một phân thân Hỏa Phượng Ma Long, dùng lực lượng thần niệm cường đại của phân thân Hỏa Phượng Ma Long, cộng thêm phương pháp điều khiển Luyện Thần Quyết, trợ giúp Ngọc Trúc chỉ là Thoát Tục kỳ phong ấn một phần trí nhớ, cũng không có độ khó gì.

    - Ngươi yên tâm, thân thể Ngọc Trúc sẽ tốt nhanh thôi, các ngươi sẽ có hài tử.

    Trong không gian ngoại đỉnh của Trình Cung, để cho phân thân Hỏa Phượng Ma Long sử dụng Niết Bàn Hỏa Diễm chậm rãi trợ giúp Ngọc Trúc tu luyện, có Niết Bàn Hỏa Diễm trợ giúp, đối với người hạ độc thủ phá hư thân thể nàng, kể cả ảnh hưởng do sinh non tạo thành cũng khôi phục dần dần, hơn nữa thân thể Ngọc Trúc cũng sẽ đạt được cải biến triệt để.

    Thấy Sắc Quỷ bây giờ trở nên nặng nề, thống khổ như thế, hắn chỉ có thể gật đầu, trong lòng của Trình Cung cũng đau đớn không kém.

    - Lúc nào động thủ?

    Lúc này, Túy Miêu một tay nắm hồ lô rượu, một tay nắm Tử Kim Bàn Long Thương đi tới, đưa hồ lô rượu cho Sắc Quỷ, cánh tay nhẹ nhàng đặt ở bả vai Sắc Quỷ, nhìn qua Trình Cung nói.

    Bây giờ Túy Miêu đã là tồn tại Nhân Anh kỳ tiếp cận đỉnh phong, có được năm trăm Long chi lực, dùng phong cách chiến đấu của hắn, cho dù bây giờ đối mặt Nhân Anh kỳ đỉnh phong như Thanh Triệt, Hách Lộc cũng có thể đánh một trận.

    - Phải, lần này tuyệt đối không thể bỏ qua hắn.

    Bàn Tử cũng bay xuống, nhìn Sắc Quỷ cầm hồ lô rượu của Túy Miêu uống ừng ực, hắn cũng dành lấy bầu rượu uống mấy ngụm.

    - Chúng ta là ai, chúng ta là Tứ đại hại Vân Ca thành, chúng ta cũng không phải là mẹ nó người tốt lành gì, cho tới bây giờ chỉ có chúng ta ăn hiếp người, lúc nào đến phiên người khác ăn hiếp chúng ta.

    Từ lúc vừa mới bắt đầu ta đã nói với các ngươi, cho dù các ngươi cầm gậy đi chọc trời, ta sẽ cho các ngươi đứng trên vai của ta.

    Bây giờ lại có người ăn hiếp trên đầu Tứ đại hại chúng ta, quản hắn khỉ gió là Hoàng đế Lam Vân đế quốc gì, giết, quản hắn là Đồ Đằng đế quốc gì, giết, quản hắn là Phù Văn Tông gì đó, giết.

    Trình Cung nói xong, một tay ôm bả vai của Bàn Tử, giờ phút này Bàn Tử cũng ôm bả vai của Túy Miêu, bốn người đứng thành một vòng, nghe Trình Cung nói, ánh mắt, khí thế của bọn hắn đều đang không ngừng kéo lên.

    - Ta muốn cho tất cả mọi người biết rõ, hậu quả khi đụng đến Tứ đại hại Vân Ca thành bọn ta, bọn hắn giết nhi tử huynh đệ ta, giống như giết con của chúng ta, thù này không có hóa giải, chỉ có ngươi chết hoặc là ta chết.

    Ta mặc kệ hắn là Hoàng đế gì, hay là Thái tử gì, hết thảy đều tiêu diệt.

    - Đại thiếu...

    Sắc Quỷ nghe Trình Cung nói, cả người kích động run rẩy.

    - Đại thiếu nói rất đúng, diệt bọn hắn.

    Con mắt của Bàn Tử cũng đỏ lên, hiện ra lệ quang.

    - Ý đại thiếu ngươi nói, trước hết là giết cái kia?

    Trong mắt Túy Miêu tràn ngập sát ý, chỉ cần Trình Cung nói một câu, giờ phút này cho dù trước mặt là hàng tỉ Ma Thần, Tiên Phật hắn cũng dám giết lên.

    - Các huynh đệ, trước hết chúng ta đi hoàng cung, đi.

    Trình Cung nói xong, thân hình lập tức phóng lên trời, ba người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu cũng đồng thời xông lên thiên không.

    Phục dụng đan dược Thiên cấp, cộng thêm lần chiến đấu này, lực lượng của Bàn Tử cùng Túy Miêu đều có tăng lên rất lớn.

    Chỉ là hai người bọn hắn đều hiểu rất rõ, cực hạn của bọn hắn nhất định là năm mươi Long lực ở Vạn Tượng Nhất Long, tuyệt đối không thể đột phá.

    Nhìn bốn người bọn họ trực tiếp phóng tới hoàng cung, Trình Tiếu Thiên cùng Tống Chiến Thiên cũng không có ngăn trở.

    - Đại soái, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ ngăn trở.

    - Lăn, ta ngăn trở cái rắm, ngươi cho rằng ta là người ngu trung sao, chẳng qua là năm đó chúng ta không có được lực lượng như hôm nay, nếu không ngươi cho rằng ta sẽ kém hơn tiểu tử này sao?

    - Ách...

    - Ngươi ách cái gì mà ách, chẳng lẽ hóa thân thành yêu thì không nói được tiếng người sao, còn mẹ nó ta ngăn trở, ta ngăn trở cái rắm.

    Đừng tưởng rằng ngươi đạt tới Địa Anh thì ở đó trang bức, ta có sáu đầu mười hai cánh tay, dám hoài nghi lão tử, hôm nay xem ta sửa chữa ngươi như thế nào.

    Đột nhiên Trình lão gia tử bộc phát, thi triển sáu đầu mười hai cánh tay, lập tức lực lượng không kém Tuyết Ưng bao nhiêu, trực tiếp lao lên đè Tuyết Ưng xuống đánh, khi Tuyết Ưng kịp phản ứng đã bị đánh mặt nở hoa, trên người có rất nhiều vết thương, hắn cũng lập tức phản kích, hai người trực tiếp đánh cùng một chỗ.

    Giờ phút này tâm tình của Trình Tiếu Thiên có lẽ chỉ có Tống Chiến Thiên mới có thể nhận thức, từ nhỏ bọn hắn sinh trưởng ở trong quốc gia này, vì quốc gia này bỏ ra hết thảy.

    Mặc dù bọn hắn không có ý nghĩ ngu trung, nhưng để cho bọn họ làm, bọn hắn tuyệt đối không thể không kiêng nể gì cả, không chỗ cố kỵ như đám người Trình Cung, trong lòng bọn hắn có quá nhiều lo lắng.

    Nhưng bọn hắn vô cùng rõ ràng, đây là không làm không được, bởi vậy bọn hắn cũng không nói cái gì, nhìn bốn người Trình Cung bay đến hoàng cung, hai người không có lý do gì đánh nhau, bọn hắn lại không muốn đi để ý tới những cái kia, nên để cho Trình Cung đi giải quyết a.

    Hoàng cung sớm đã là một mảnh hỗn độn, đương nhiên Cấm vệ quân bình thường còn đang bảo vệ, nơi này từng đã là trung tâm quyền lực cao nhất của Lam Vân đế quốc, bây giờ đã trở thành một mảnh phế tích, mà trải qua một loạt đả kích của Trình Cung, uy vọng của hoàng thất Lam Vân đế quốc đã không lớn bằng lúc trước.

    Chớ đừng nói chi là người bên trong Vân Ca thành, trải qua chuyện của Trình lão gia tử, mặc dù bây giờ không dám nói gì, nhưng sau lưng đối với hoàng thất đã vô cùng chán ghét, thậm chí có chút ít người đã bắt đầu liên lạc với nhau, chỉ là chân chính tạo phản thắng lợi đến khống chế thiên hạ, vĩnh viễn không phải người phía dưới có thể làm được.

    Tựu như bây giờ, Trình Cung mang theo Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đi thẳng tới trên không hoàng cung.

    - Móa nó, tên này ẩn núp ở đâu, sao lại không có phát hiện hắn?

    Thậm chí không có phát hiện tồn tại Thoát Tục kỳ trở lên, trước kia bên người hắn vẫn còn rất nhiều nhân vật cường đại.

    Bàn Tử rất kỳ quái nhìn hoàng cung phía dưới.

    Chương 503: Giết Hoàng

    - Trong hoàng cung khẳng định có động thiên khác, hơn nữa hẳn là do lão tổ tông Chu gia lưu lại, là cơ mật cao nhất của hoàng thất, phương vị cụ thể phải là phụ cận Ngự hoa viên.

    Sắc Quỷ chỉ vào Ngự hoa viên, tình báo của hắn đã sớm mai phục đến bên người Hoàng đế, mặc dù loại chuyện này không biết tỉ mỉ, nhưng những chuyện này lại biết rất rõ.

    Giờ phút này thần niệm của Trình Cung đang điều tra Ngự hoa viên, nhưng lại không có cảm giác điều khác thường gì, xem ra trận pháp do lão tổ tông Chu gia này bố trí đã tương đối cao minh.

    Xem ra tin đồn lão tổ tông Chu gia có chỗ dựa cùng bối cảnh cũng không sai, nếu không lấy lực lượng của một tán tu có lẽ sẽ rất cường đại, nhưng hệ thống trận pháp nguyên vẹn, bố trí cấm chế như thế, cũng không phải tán tu bình thường có khả năng hoàn thành.

    Nếu như đổi là trước kia, mình cũng phải phí một phen công phu, dù sao không phải tất cả các trận pháp đều có thể tùy ý cường hành phá hư, dù sao mình còn chưa cường đại tới loại nầy trình độ.

    Xem trận pháp này bố trí nguyên vẹn như thế, cho dù dùng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đi trùng kích, cũng tạo thành ảnh hưởng rất lớn, nhưng bây giờ thì khác, mình đã nhận được Niết Bàn Hỏa Diễm.

    Niết Bàn Hỏa Diễm này được xưng là hỏa diễm bất diệt, bản thân nó thì có hiệu quả bài trừ tà khí, cấm chế, trận pháp.

    Trình Cung vận chuyển lực lượng, áp súc hỏa diễm màu trắng trong cơ thể mình, để cho Niết Bàn Hỏa Diễm không tính quá mạnh mẽ trong đó xuất hiện, đồng thời Tinh Phong Chiến Đao đã xuất hiện ở trong tay, sau đó bổ xuống một đao.

    Ánh lửa thoáng hiện, lập tức đánh về phía Ngự hoa viên.

    - Bành...

    Đao phong hỏa diễm như than đỏ bỏ vào trên tuyết, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy trong hư không đột nhiên xuất hiện một khe hở.

    - Không tốt, trận pháp bị người oanh phá, mau chống cự địch nhân.

    - Lập tức thông báo bệ hạ, có người phá trận.

    Trận pháp vừa vỡ, ở trong trận pháp kia lập tức truyền tới thanh âm, bên trong lập tức loạn cả lên.

    Bởi vì loại chuyện này đối với bọn họ mà nói là xưa nay chưa từng có, hơn nữa bây giờ lòng người bàng hoàng, thoáng cái liền rối loạn.

    Trình Cung vọt vào trước nhất, sau đó Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử trước sau tiến vào trong đó.

    Trong này có động thiên khác, diện tích so với Ngự hoa viên còn lớn hơn gấp mười lần, bên trong giống như là một hoàng cung nhỏ, nhưng trong này ngoại trừ có một đại điện để Hoàng đế nghỉ ngơi ra, càng nhiều hơn là chỗ tu luyện, sân bãi chiến đấu.

    Xem ra, lúc ban đầu lão tổ tông Lam Vân đế quốc chính là muốn mở ra một địa phương cho người Chu gia không ngừng vươn lên, âm thầm súc tích lực lượng, nơi này cũng là đại bản doanh của Long vệ.

    - Có địch nhân, giết bọn chúng đi.

    - Bày trận, nghênh địch.

    Chứng kiến đám người Trình Cung tiến đến, liền có rất nhiều người lao đến.

    - Các ngươi tới đi.

    Trình Cung vừa mới dứt lời, Túy Miêu đã xông lên trước nhất, Sắc Quỷ cùng Bàn Tử cũng sớm đợi đến giờ khắc này, liền trực tiếp giết lên.

    Xung đột cùng hoàng thất cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng trước kia một mực nhẫn nhịn, mặc dù không thoải mái nhưng chưa tới mức cừu hận.

    Chỉ là Hoàng đế một mực nhằm vào Trình gia, về sau một mực nhằm vào Trình Cung, chính thức để cho bọn họ bộc phát đúng là chuyện lần này.

    Không ngờ Hoàng đế không chỉ hợp tác cùng Đồ Đằng đế quốc, vậy mà hắn còn cho phép Nguyệt Minh Thái tử của Đồ Đằng đế quốc giết chết hậu đại của trọng thần triều đình

    Về sau còn dẫn người giết đến tận Trình gia, ý đồ đưa bọn hắn vào chỗ chết.

    Bởi vậy giờ phút này bọn hắn ra tay là sát khí trùng thiên, hạ thủ không lưu tình.

    Túy Miêu là hung hãn nhất, vừa lên liền đánh chết hai gã Vạn Tượng Nhất Long cùng hơn mười Long vệ Siêu Phàm kỳ, sau đó thân như du long, trực tiếp xông tới.

    Hài tử sinh non, ngay cả Ngọc Trúc cũng thiếu chút nữa gặp chuyện không may, Sắc Quỷ so với ai khác đều đau lòng hơn, nhưng hắn lại không thể không nhẫn nhịn, giờ phút này hắn rốt cuộc tìm được cách phát tiết.

    Giết, giết, giết, có Trình Cung ở bên cạnh áp trận, hắn rốt cuộc không cần cân nhắc chuyện khác, chỉ có giết chóc mới có thể phát tiết nội tâm thống khổ của hắn.

    Nếu không phát tiết, Sắc Quỷ không biết mình còn có thể bình tĩnh bao lâu, có thể lâm vào trạng thái điên cuồng giống như Ngọc Trúc hay không.

    Bàn Tử cũng đã chờ thật lâu, hắn chờ một ngày sẽ lật tung nơi này, cuối cùng cũng đã làm được, trời của Lam Vân đế quốc phải thay đổi.

    Trình Cung ở sau lưng ba người, bây giờ đã không cần hắn động thủ, có ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử vậy là đủ rồi, về phần trong nội cung này, Trình Cung cũng không có ý định lưu người nào, người có thể đi vào nơi này cơ hồ đều là tử trung của Hoàng đế, từ nhỏ bị tẩy não chiếm tuyệt đại đa số.

    Bên ngoài cũng không có nhiều người, ít nhất ở dưới Sắc Quỷ cùng Bàn Tử giết chóc, rất nhanh đã trống rỗng.

    Bởi vì ở chung quanh đại điện, tất cả Long vệ đều bố thành đại trận, do hai gã Nhân Anh kỳ chủ trì trận pháp, trận pháp này hiển nhiên không phải trận pháp bình thường, lực lượng phát huy ra cũng tương đối kinh người, ngay cả Túy Miêu liên tiếp dùng năm trăm Long lực công kích hơn trăm lần cũng không có thể đánh vỡ.

    - Loại người chỉ có thể dùng một trận pháp để kéo dài hơi tàn, ngươi còn tự xưng mình là quân chủ sao, cút ra đây nhận lấy cái chết.

    Sắc Quỷ cũng nổi giận gầm lên một tiếng, Quỷ Thứ trong tay bộc phát ra công kích mạnh nhất, thi triển thần thông, mỗi một kích đều nặng nề đánh lên trận pháp.

    - Ta ngất, trốn ở bên trong xác rùa đen, nhìn ngươi có thể trốn đến lúc nào, vừa vặn ta còn chưa có phát tiết đủ, xem Trảm Long Đao của ta.

    Bàn Tử nổi giận gầm lên một tiếng gia nhập vào trong đó, thi triển thần thông mạnh nhất, điên cuồng oanh kích xuống dưới.

    Bọn hắn đi theo Trình Cung đã sớm dưỡng thành một thói quen, là không sợ tiêu hao, không sợ thiếu đan dược, dưới tình huống bao no, làm cho bọn hắn có thể không kiêng nể gì cả, tùy ý bộc phát công kích cường đại nhất.

    - Bệ hạ, đi mau, Trình Cung không chết, hắn đang mang người giết vào trong.

    - Phốc...

    Thời điểm nghe được câu này, Hoàng đế đã là Nhân Anh kỳ lại phun ra một ngụm máu, lòng của hắn bị thương, tâm thần cũng bị tổn thương, dưới loại tình huống này, cho dù lần này hắn qua khỏi, lực lượng cũng sẽ suy yếu, có thể duy trì ở Nhân Anh đã tính không quá tệ.

    - Chạy, tại sao trẫm phải chạy, thiên hạ này đều là của trẫm, oanh...

    Hoàng đế điên cuồng rống giận, một cái tát oanh kích đi ra ngoài, lập tức đánh chết tên Long vệ là Thoát Tục kỳ đỉnh phong vừa mới lên tiếng, sau đó cả người trực tiếp bay lên.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nóc đại điện vỡ vụn, Hoàng đế mặc long bào đã bay đến giữa không trung, vừa ra liền nhìn thấy Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đang không ngừng oanh kích trận pháp, mà ánh mắt của hắn chỉ lướt qua ba người, sau đó rơi vào trên người Trình Cung.

    - Không chết, thật sự không chết, vậy mà ngươi không chết, vì cái gì, vì cái gì?

    Hoàng đế nhìn chằm chằm vào Trình Cung, sau một lúc ngốc trệ đột nhiên rống giận, không cam lòng nói.

    Hắn không cam lòng, vì cái gì ngay cả mình vận dụng Ám Long, lại một hơi giết chết ba mươi vạn người để tập hợp lực lượng cho Ám Long, tại sao cũng không có thể giết chết hắn.

    Không phải Ám Long đã nói, chỉ cần không phải Thiên Anh, hắn đều có biện pháp giết chết, vì sao Trình Cung này không chết?

    Chẳng lẽ hắn là Thiên Anh, không thể nào, đây tuyệt đối là không thể nào.

    - Ta không chết, là vì ta đủ mạnh mẽ, ngươi rất không cam lòng đúng không?

    Kỳ thật ngươi nên sớm truyền vị trí của ngươi cho con của ngươi là Vũ Thân Vương, như vậy có lẽ còn có chút cơ hội, ít nhất hắn có thể chơi vài ván cùng bổn đại thiếu, về phần ngươi, chênh lệch quá xa.

    Thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, ngươi cũng không phải kẻ ngu ngốc, sao thà chọn một Thái tử không có năng lực, cũng không truyền ngôi vị hoàng đế cho Vũ Thân Vương?

    Trình Cung khinh thường nhìn Hoàng đế, giống như lầm bầm lầu bầu nói.

    - Truyền cho hắn, ngươi cho rằng trẫm thật là kẻ đần sao?

    Thiên hạ này là thiên hạ của Chu gia ta, bất luận kẻ nào cũng không có thể chiếm hữu, không quản các ngươi dùng biện pháp gì, đừng tưởng rằng trẫm không biết, trẫm đã sớm biết trong này có vấn đề.

    Trình Cung, trẫm vâng mệnh trời, các ngươi chỉ là thần tử, hành sự nghịch thiên, tru sát quân vương, các ngươi sẽ bị thiên phạt.

    Khóe miệng của Hoàng đế một mực chảy máu, sau khi nghe Trình Cung nói đến Vũ Thân Vương, biểu lộ của hắn càng dữ tợn, điên cuồng rống giận.

    Lực lượng của hắn đã hoàn toàn hỗn loạn.

    Mà giờ khắc này, công kích của ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đã thỉnh thoảng khiến cho Long vệ ở trong đại trận xuất hiện thương vong.

    Ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử dốc sức liều mạng công kích cũng không phải là dễ dàng như vậy, chỉ cần dư kình của một phần vạn công kích, cũng đủ làm cho Thoát Tục kỳ thập tử vô sinh.

    - Ồ, nghe ý tứ này của ngươi, tựa hồ ngươi bị đội nón xanh, trách không được Vũ Thân Vương ưu tú như thế, ngươi lại đối đãi với hắn như vậy, nguyên lai hắn không phải con ruột của ngươi.

    Ngươi nói một vị hoàng đế như ngươi có phải là quá uất ức hay không, nếu ta là ngươi đã sớm thắt cổ tự vẫn rồi.

    Trình Cung sầu muộn thay Hoàng đế, lắc đầu thở dài.

    - Trẫm là thiên tử, các ngươi là loạn thần tặc tử, thậm chí muốn đoạt thiên hạ của trẫm.

    Nam Cương Thần Giáo thì thế nào, thực cho rằng trẫm không biết nàng đã sớm hoài thai, chỉ là trẫm không muốn vạch trần mà thôi.

    Trình Cung, muốn kích thích trẫm, trẫm sẽ không để ý ngươi nói, trẫm là thiên tử, trẫm là cao cao tại thượng, các ngươi vĩnh viễn là thần tử hèn mọn, trẫm muốn các ngươi chết thì các ngươi phải chết.

    Ha ha...

    Trình Cung, ngươi càng thảm hại hơn, vốn ngươi hẳn là tồn tại cao cao tại thượng, đáng tiếc a, ngươi không thể không ở thế tục lăn qua lăn lại, người ta không nhận ngươi, không muốn ngươi, ha ha, ngươi cái gì cũng không phải.

    Trình Cung nghe xong trong lòng khẽ động, nhớ tới gia gia một mực chưa bao giờ nhắc tới những chuyện kia, tựa hồ có quan hệ cùng cái này ah.

    Vị hoàng đế này bây giờ điên điên khùng khùng, lúc này muốn ép hắn hỏi cái gì sợ rằng đều không có cơ hội, vốn là Trình Cung muốn động thủ đánh nát trận pháp này, nhưng chứng kiến dưới tình huống đặc thù này, không ngờ làm cho mình đối thoại cùng hoàng đế lần nữa, nếu như lúc này công phá, có lẽ loại cân đối đặc biệt này sẽ bị phá hư.

    - Ha ha...

    Trình Cung cũng đột nhiên cất tiếng cười to:

    - Chê cười, ngươi thực cho rằng ta không biết sao, nếu như cái gì ta cũng không biết, làm sao ta có thể có được một thân lực lượng như bây giờ, nếu như cái gì ta cũng không biết, ngươi cho rằng ta đối phó Ám Long như thế nào, ngươi cho rằng ta dừng chân ở Đan thành thế nào, ngươi cho rằng ta đối phó Phong Vân Kiếm Tông như thế nào, như thế nào khiến cho Man Thần của Man Thần Giáo cũng không dám đối nghịch cùng ta.

    - Ngươi...

    Không thể nào, Thiên Cung Thần Điện không có khả năng ủng hộ ngươi, bọn hắn đã tuyên bố đuổi bọn ngươi ra khỏi môn hộ, từ nay về sau các ngươi không còn là người của Lô gia, không thể nào...

    Hoàng đế không dám tin lắc đầu:

    - Không, tuyệt đối không thể nào, bọn hắn không dám ủng hộ ngươi, tuyệt đối không dám.

    Thiên Cung Thần Điện, Bắc Câu Lô Châu, Lô gia!

    Bắc Câu Lô Châu, Lô gia chiếm cứ toàn bộ Bắc Câu Lô Châu, tuyệt đối là một trong các thế lực cường đại toàn của bộ Cửu Châu đại địa, lịch sử của bọn họ so với thần miếu Bà La Đa còn lâu hơn rất nhiều.

    - Ai nói không có khả năng, nếu như không có người ủng hộ, ngươi cho là ta làm như thế sao?

    Trình Cung nhún nhún vai, một bộ như ngươi thật là ngu ngốc, ngươi không tin thì xem đi.

    Chương 504: Tình nghĩa huynh đệ

    - Giết, giết, giết, các ngươi hết thảy đều đáng chết, trẫm sớm nên giết các ngươi, không nên cho người của ta đi trợ giúp, không nên lưu lại tiểu nghiệt chủng như ngươi, không nên lưu lại lão thất phu Trình Tiếu Thiên kia, nên để các ngươi đều chết hết, giết...

    Hoàng đế đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, vậy mà trực tiếp vọt ra từ bên trong.

    Kỳ thật ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử thấy Trình Cung đối thoại cùng Hoàng đế, đã nhận ra ý đồ của Trình Cung, bốn người trong lúc đó căn bản không cần câu thông, công kích phá trận của bọn hắn cũng đã chậm lại, cố ý để cho cục diện này duy trì, để cho Trình Cung tiếp tục nói chuyện cùng Hoàng đế.

    Đáng tiếc, Hoàng đế đã đến bên bờ biên giới sắp sụp đổ, thật sự cho mình là lục địa thần tiên cường đại, không gì làm không được, vậy mà dám lao tới muốn giết Trình Cung.

    - Đại thiếu, bắt hay là...

    Ba người Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử đồng thời nhìn về phía Trình Cung.

    - Dọn hắn đi, thần trí của hắn đã triệt để hỗn loạn, người cũng hỏng mất, lưu lại hắn cũng không có gì dùng.

    Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chuyện chính thức cũng không cần hỏi hắn.

    Trình Cung khoát tay áo, ý bảo bọn hắn động thủ.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Tử Kim Bàn Long Thương của Túy Miêu bộc phát ra một kích lôi đình mạnh nhất, trực tiếp oanh xuyên qua trận pháp vọt vào trong, giống như hổ nhập đàn dê.

    Sau đó Bàn Tử cũng giết vào, chỉ có Sắc Quỷ là lập tức thi triển Phá Không Thứ.

    - Xoẹt...

    Khi Quỷ Thứ vô cùng thuận lợi đâm vào trong cơ thể Hoàng đế, thậm chí ngay cả Nhân Anh của hắn cũng bị đâm thủng, Sắc Quỷ đều ngây ngẩn cả người, bởi vì hắn hoàn toàn không nghĩ tới sẽ thuận lợi như vậy, dù nói thế nào thì bây giờ hoàng đế này cũng là Nhân Anh kỳ a.

    - Trẫm...

    Là thiên tử...

    Các ngươi đều phải nghe trẫm, ah...

    Cuối cùng Hoàng đế gầm rú một tiếng, sau đó gục đầu, trực tiếp chết đi.

    Sắc Quỷ hoàn toàn không nghĩ tới sẽ thuận lợi như vậy, Nhân Anh kỳ đều là trải qua vô số chiến đấu mới có thể đạt tới, có lẽ bọn hắn đối mặt với tồn tại cao cao tại thượng như Tiểu Phong Tử sẽ bất lực, nhưng dưới tình huống bình thường muốn giết bọn hắn thật sự là vô cùng khó khăn.

    Sắc Quỷ cũng chiến đấu qua cùng Nhân Anh kỳ, mặc dù biết Hoàng đế kém rất xa, nhưng mà không nghĩ tới có thể dễ dàng đến loại trình độ này.

    Dù nói thế nào hắn cũng là tồn tại Nhân Anh kỳ a, này, đây cũng quá...

    đơn giản a?

    - Quá dễ dàng, đại thiếu, không phải là Hoàng đế còn có âm mưu gì chứ?

    Sắc Quỷ qua nửa ngày mới hồi phục tinh thần, quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    Trình Cung khẽ lắc đầu:

    - Ít nhất ta không nhìn ra, thần niệm của hắn rất nguyên vẹn cùng tán loạn, không giống như là có phân thần hoặc là bảo lưu thần niệm lạc ấn để trùng sinh, hơn nữa cái này cũng xác thực chính là hắn.

    - Móa nó, quá dễ dàng, quả thực làm cho người ta có chút không dám tin tưởng.

    Lực lượng trong Quỷ Thứ của Sắc Quỷ bộc phát, lập tức chấn nát thân thể Hoàng đế.

    - Khó khăn nhất chúng ta cũng đã giải quyết, về phần hắn, bất kỳ ai trong chúng ta cũng có năng lực giết hắn, vị Hoàng đế này được Huyết Ngục Ma Long Hoàng đỡ lên, cũng không phải Hoàng đế ưu tú, vừa rồi thần trí đã thác loạn, Nhân Anh cũng có dấu hiệu không ổn, đừng nói là ngươi, coi như là một Thoát Tục kỳ đỉnh phong cầm Linh khí hạ phẩm đều có thể đánh chết hắn.

    Chứng kiến bộ dạng Sắc Quỷ vẫn còn có chút khó có thể tin, Trình Cung buông tay nói:

    - Có chút sự tình thoạt nhìn đơn giản nhưng rất phức tạp, có chút chuyện thoạt nhìn phức tạp nhưng thật ra rất đơn giản.

    - A...

    Sắc Quỷ cười khổ một tiếng, tâm tình buông lỏng rất nhiều, ánh mắt nhìn về phía Tây phương, đó là phương hướng của Đồ Đằng đế quốc.

    Hoàng đế chẳng qua là đồng lõa, hung thủ thật sự còn chưa có giết, Đồ Đằng đế quốc, Phù Văn Tông, Nguyệt Minh thái tử, cho dù ta chết cũng phải tiêu diệt bọn hắn.

    - Huynh đệ cùng tới làm cái gì, những chuyện này chúng ta gánh cùng một chỗ, khi chúng ta đầy đủ cường đại rồi, Đồ Đằng đế quốc, Phù Văn Tông, còn có Nguyệt Minh thái tử kia, chúng ta sẽ không thấy bọn chúng mạnh như vậy nữa.

    Giống như ngươi vừa mới giết chết Hoàng đế, ngay cả chính ngươi cũng rất giật mình, nhưng thật ra là bây giờ ngươi có được thực lực đầy đủ cường đại.

    Cho ngươi khống chế tình báo cũng là bởi vì ngươi đủ tỉnh táo, đủ thông minh, tin tưởng ta, sẽ không lâu nữa đâu.

    Chờ chúng ta giải quyết xong chuyện bên này, có lẽ bọn hắn sẽ chủ động đưa tới cửa.

    Trình Cung đi đến bên cạnh Sắc Quỷ lần nữa, ôm bờ vai của hắn, rất tùy ý nói.

    - Ân.

    Sắc Quỷ hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi gật đầu:

    - Đại thiếu yên tâm, ta sẽ không nóng lòng mà làm hỏng đại sự đâu.

    Căn cứ các phương diện tình báo gần đây biểu hiện, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đang nổi lên một hồi trời long đất lở, tựa hồ Thảo Nguyên Vương Đình, Đồ Đằng đế quốc, Man tộc cũng có động tác.

    Mà Nam Hoang Địa Long Vương Lý Dật Phong, Tây Chu hành tỉnh Chu Dật Phàm, bây giờ thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, Tổng đốc Tây Nam năm tỉnh Đoan Mộc Nhất Phong, cũng là đại biểu Vũ Thân Vương, những người này đều đang đợi trăm năm thú triều, đây cũng là nguyên nhân chúng ta có thể được một chút khe hở.

    Đại thiếu, bây giờ chúng ta giết Hoàng đế, kế tiếp làm sao bây giờ, nếu không...

    - Ngừng!

    Trình Cung đưa tay chỉ Sắc Quỷ nói:

    - Nếu như nói nữa, ta liền đẩy ngươi lên làm hoàng đế, đến lúc đó mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không cũng phải thành thành thật thật lên làm hoàng đế.

    - Ah, ta không nói nữa.

    Hai tay Sắc Quỷ dựng thẳng lên, làm tư thế đầu hàng:

    - Nhưng cũng nên có biện pháp mới được a?

    - OÀ...

    ÀNH!

    Nhưng vào lúc này, phía dưới truyền tới tiếng va chạm to lớn lần nữa, sau một khắc trên thân hai người Túy Miêu, Bàn Tử mang theo tổn thương, quần áo không chỉnh tề, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ vô cùng khoan khoái dễ chịu, đang hưng phấn bay tới.

    - Giải quyết xong rồi, mịa nó, toàn bộ đều giải quyết, không nghĩ tới hiện tại ca ca ta mãnh liệt như vậy, nhân sinh a, vạn nhất ngày nào đó ta không cẩn thận đứng ở đỉnh phong thì có thể phiền toái, cái kia há không phải tịch mịch chết người sao.

    Bàn Tử vuốt Trảm Long Đao đã giết vài trăm người cũng không dính máu, vẻ mặt vô sỉ cảm khái nói.

    - Từ giờ trở đi, mỗi ngày ta sẽ tìm ngươi khiêu chiến.

    Tử Kim Bàn Long Thương trong tay Túy Miêu có chút di chuyển, hình Long bên trên giống như sống lại, lực lượng ngưng tụ thành khí thế, giương nanh múa vuốt về phía Bàn Tử.

    - Ah...

    Bàn Tử há lớn miệng, Túy Miêu nói chuyện sẽ không bao giờ nói giỡn, mỗi ngày bị Túy Miêu hành hạ, cũng không phải là tư vị tốt gì, tên này từ khi tiếp nhận Tiểu Phong Tử huấn luyện, đã càng ngày càng không bình thường.

    - Ha ha...

    Sắc Quỷ bị bộ dạng của Bàn Tử chọc cười, mặc dù trong tươi cười có nén đắng chát, bi thương như trước, nhưng ở cùng huynh đệ một chỗ, cuối cùng hắn cũng nở nụ cười.

    - Biện pháp thì có rất nhiều.

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, nhìn về phía Hoàng cung nói:

    - Bàn Tử, lập tức để cho Bách Biến trở về gấp, bây giờ Lam Vân đế quốc còn không thích hợp có biến hóa khác, hơn nữa có rất nhiều đồ vật chúng ta còn có thể dùng, đúng rồi, cái Vương Cửu Giang đâu?

    Nghe Trình Cung nói để cho Bách Biến trở về, hai mắt của ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu đồng thời tỏa sáng, lập tức hiểu rõ Trình Cung có ý gì.

    - Tên này so với ai khác đều gian hơn, ở dưới sự trợ giúp của chúng ta, ai cũng biết hắn là thái giám được Hoàng đế sủng nhất ái, bây giờ đã là đại nội tổng quản chính thức.

    Người này cũng không có ở chỗ này, bây giờ đang ở bên ngoài xử lý những chuyện khác, chuyện của Hoàng đế hắn toàn bộ hiểu rõ.

    Có hắn bên cạnh, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ lộ ra chân ngựa, cũng không ai hoài nghi, hơn nữa cũng không ai có cơ hội hoài nghi, cho dù Nhân Anh kỳ cũng sẽ không phát hiện, trừ khi lão tổ tông Chu gia hoặc là Vũ Thân Vương trở về.

    Sắc Quỷ khẳng định nói.

    - Cái kia chỉ là sự tình phía sau, bây giờ lập tức để cho Vương Cửu Giang phụ trách thông báo một số người, kể cả Nguyệt Minh thái tử của Phù Văn Tông hợp tác cùng Lam Vân đế quốc kia, nói cho hắn biết tin tức Hách Lộc, Thanh Triệt chết trận, đồng thời cũng âm thầm tuyên bố ra bên ngoài là đã khống chế được gia gia, các lực lượng che dấu khác của Trình gia bị tiêu diệt toàn bộ, nhưng tạm thời tổn thất quá lớn, không dám di chuyển quân đoàn Bạo Hùng cùng quân đoàn Thiên Hồ.

    Trình Cung nói xong, khóe miệng nổi lên nụ cười xấu xa:

    - Đúng rồi, lại để cho bọn họ phái cao thủ tới, về phần phương diện khác cũng đừng có động tác quá lớn, chậm rãi mà làm.

    - Tốt.

    Sắc Quỷ một bên nghe Trình Cung nói, một bên đã ghi chép lại, Trình Cung nói xong hắn đã thả ra mấy cái Vân Cáp.

    - Bàn Tử, nói như thế nào hoàng thất Lam Vân đế quốc cũng có cơ nghiệp mấy trăm năm, thứ tốt vẫn phải có một chút.

    Đồ vật bên ngoài ngươi trước đừng nhúc nhích, về phần đồ vật hữu dụng giấu trong này thì thu toàn bộ, những thứ khác như một ít tài chính, đan dược, bảo bối, dược liệu...

    đều thu lại, đợi sau khi Bách Biến trở về, thời điểm hắn cần ngươi lại cho người âm thầm chuyển tới hắn.

    Bàn Tử nghe Trình đại thiếu nhắn nhủ nhiệm vụ này liền mừng rỡ không ngậm miệng được:

    - Đại thiếu ngươi yên tâm, loại sự tình này ta thích nhất, ngoại trừ một ít đồ vật cần thiết, cả cọng lông ta cũng sẽ không cho lưu bọn hắn.

    - Chuyện bên này cơ bản cứ như vậy, tạm thời Bàn Tử ở lại chờ Bách Biến trở về, rồi lại phối hợp gia gia cùng Tống gia gia an bài thỏa đáng chuyện bên này, hai người Túy Miêu cùng Sắc Quỷ mau chóng chạy về Đan thành, xem ý tứ của Nguyệt Minh thái tử này, thì đại loạn của Nam Chiêm Bộ Châu sẽ đến rất nhanh.

    Hơn nữa lần này ta từ Nam hoang tới, thấy yêu thú cơ hồ phô thiên cái địa, hơn nữa bên trong đã chấm dứt nội đấu, này chỉ sợ là dấu hiệu thú triều muốn bắt đầu, các ngươi mau trở về cùng Bạch thúc nhi, Man Ngưu Vương Lí Hằng, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng một chỗ ổn định lại tình huống Đan thành.

    Chuyện bên này giải quyết xong, Trình Cung liền lập tức để cho Túy Miêu cùng Sắc Quỷ chạy trở về, bởi vì trăm năm thú triều đã sắp đến.

    - Đại thiếu, có sự tình một mực chưa kịp nói cho ngươi, Đông Phương Linh Lung cùng Đông Phương Thanh Mai đã rời khỏi Đan thành ở hơn hai mươi ngày trước, hình như là đột nhiên nhận được thông báo bên trong gia tộc nên mới sốt ruột trở về.

    Bởi vì lúc ấy đại thiếu vẫn còn ở hải ngoại, căn bản không có biện pháp liên hệ kịp thời, hơn nữa Linh Lung tỷ...

    - Cái gì Linh Lung tỷ, ngươi kêu chị dâu chẳng phải là được sao, kỳ thật chuyện là như vầy, chị dâu cố ý nói chuyện cùng chúng ta một phen, bảo chúng ta không nên cô phụ kỳ vọng của đại thiếu, chiếu khán tốt Đan thành.

    Nàng có chuyện phải về gia tộc một chuyến, bảo ngươi không cần lo lắng, còn bảo chúng ta không cần khẩn cấp liên lạc quấy rầy ngươi, nàng nói nàng nhanh thì ba tháng, chậm thì một năm nhất định sẽ trở về.

    Bàn Tử thấy Sắc Quỷ ở đằng kia nói chuyện châm chước, nhìn xem sốt ruột, trực tiếp đoạt lời nói trước.

    - Ngươi còn có thể ti tiện hơn một ít nữa hay không.

    Bởi vì chuyện của Ngọc Trúc, bây giờ Sắc Quỷ quả thật có chút biến hóa, không giống trước kia thích náo như vậy nói chuyện cũng trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng chứng kiến Bàn Tử quá ti tiện, vẫn nhịn không được mở miệng mắng Bàn Tử.

    - Có thể.

    Bàn Tử rất khẳng định gật đầu.

    - Móa!

    Trình Cung, Sắc Quỷ, Túy Miêu đồng thời giơ ngón giữa với Bàn Tử, sau đó bốn người cất tiếng cười to, làm thành một vòng ôm bả vai của đối phương lần nữa.

    Năm đó Bàn Tử bị đuổi ra khỏi nhà, bị gia tộc, bị người khác ăn hiếp, vấn đề thân thể của Túy Miêu cùng Sắc Quỷ bị người xưng là phế vật, Trình Cung càng được gọi là đứng đầu Tứ đại hại, thiếu gia ăn chơi đệ nhất Vân Ca thành.

    Bọn hắn cùng một chỗ trải qua quá nhiều chuyện, hoàn toàn không cần nói thêm cái gì, cái loại cảm tình chân thành tha thiết này thời thời khắc khắc đều chảy trong lòng bọn hắn.

    Chương 505: Bí mật che dấu của Trình gia

    - Cảm ơn, cám ơn...

    Sắc Quỷ nhìn Trình Cung, vừa nhìn về phía Bàn Tử, Túy Miêu, thương thế của hắn chính là đau xót của Tứ đại hại, cừu hận của hắn chính là cừu hận của Tứ đại hại, bất luận là đại thiếu, Bàn Tử, Túy Miêu, bọn hắn đều biết dùng phương thức của mình đi làm, không cần phải nói, đi làm là được.

    - Chặt tay, chặt chân sao?

    Trình Cung cười nhìn Sắc Quỷ.

    - Nói chuyện gì vậy.

    - Cảm ơn ai?

    Túy Miêu lờ đờ mông lung nhìn Sắc Quỷ.

    - Ha ha...

    Ha ha...

    Đột nhiên Sắc Quỷ nở nụ cười lần nữa, cười đến nước mắt không ngừng chảy ra.

    Đúng vậy a, nói gì?

    Cảm ơn ai?

    Cái này cần thiết sao.

    Hắn biết rõ, lúc này thực sự không phải là thời điểm xung đột chính diện cùng Hoàng đế, hắn biết rõ đối kháng Huyết Ngục Ma Long Hoàng kia cho dù là đại thiếu cũng chưa chắc đảm bảo mười phần, hắn biết rõ Đồ Đằng đế quốc kia cùng Phù Văn Tông sau lưng của nó mạnh cỡ nào.

    Nhưng vậy thì thế nào, mình không cần đi nói, huynh đệ của mình có thể vì mình khai chiến cùng Hoàng đế, vì mình khai chiến cùng Phù Văn Tông.

    Không cần, cái gì cũng không cần nói, Tứ đại hại Vân Ca thành chính là Tứ đại hại Vân Ca thành, đại thiếu nói không sai, chỉ có chúng ta ăn hiếp người khác, vĩnh viễn cũng không có thể để cho người ta ăn hiếp trên đầu chúng ta.

    Thấy cuối cùng Sắc Quỷ cũng triệt để buông lỏng tâm tình, tâm của Trình Cung cũng nhẹ nhõm hẳn, vốn là Trình Cung còn đang muốn trước khi Sắc Quỷ cùng Túy Miêu trở về Đan thành, sẽ hảo hảo tâm sự cùng hắn, hiện tại xem ra đã không cần.

    Về phần Ngọc Trúc, tạm thời để cho nàng tu luyện trong không gian ngoại đỉnh một thời gian ngắn, mặc dù trước kia nàng cũng đã là Thoát Tục kỳ, nhưng thân thể thuộc về loại rất yếu, lần này là một cơ hội khó được, đến lúc đó có thể trực tiếp đưa nàng đến Đan thành.

    Trình Cung hiểu rất rõ, nếu muốn để cho bọn họ nhanh chóng quên đi đoạn trí nhớ này, biện pháp tốt nhất chính là bọn họ có thêm một đứa con nữa.

    Chuyện của Sắc Quỷ đã giải quyết, Trình Cung mới đi giải quyết chuyện của mình, không nghĩ tới vậy mà Linh Lung đã sớm rời đi rồi.

    Cũng trách mình gần đây một việc làm lấy một việc, mặc dù dưới tình huống kịp thời ở trong hai tháng quy định trở về từ Bà La Đa Châu, nhưng Vân Ca thành phát sinh loại chuyện này, hắn cũng không có thể bỏ qua.

    Mà nghe Sắc Quỷ cùng Bàn Tử nói như vậy, kỳ thật Linh Lung cũng đã sớm rời đi, trong nhà có biến cố, lại có biến cố gì?

    Cũng may lực lượng cùng trình độ luyện đan bây giờ của Linh Lung, ở cái tuổi này của nàng mà nói, tuyệt đối là siêu cấp thiên tài, thái độ của gia tộc kia đối với nàng sẽ có thay đổi rất lớn.

    Nghĩ đến Linh Lung, Trình Cung liền không nhịn được nhớ tới chuyện ngày đó, nếu không phải Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, mình cũng sớm đã...

    Nhớ tới chuyện này Trình Cung lại nổi nóng, liền không nhịn được nhìn về phía Bàn Tử.

    - Đại thiếu các ngươi cứ lo việc của mình, ta phải đi đoạt chiến lợi phẩm, thuận tiện liên hệ với Vương Cửu Giang xem nên bố trí như thế nào để không lộ ra sơ hở.

    Đột nhiên Bàn Tử rùng mình một cái, chú ý tới ánh mắt của Trình Cung nhìn về phía mình không đúng, lập tức nghĩ tới vừa rồi nói đến cái gì.

    Ta dựa vào, sao lại quên chuyện này chứ, chạy mau!

    Nhìn Bàn Tử chạy trốn so với ai cũng nhanh hơn, Trình Cung cũng chỉ có thể cười cười, lại nói cho Sắc Quỷ một ít chuyện.

    Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, rất nhiều chuyện Trình Cung chỉ là nói một câu, nhưng thật muốn đi làm chi tiết, tỉ mĩ sẽ mất rất nhiều thời gian cùng công sức, những chuyện này đều cần Sắc Quỷ, Bàn Tử đi quản.

    Mà bây giờ Đan thành cũng đã tiến vào giai đoạn cuối cùng chuẩn bị chiến đấu, thời điểm trăm năm thú triều bộc phát, cũng là thời điểm cả Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn, thời điểm Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn phải làm như thế nào để ở thế bất bại, việc cần phải làm còn rất nhiều.

    Phủ Trấn Quốc Công, trải qua một phen chiến đấu trước kia, lại trải qua hai người Tống Chiến Thiên cùng Trình Tiếu Thiên đại chiến, trình độ hư hao so với hoàng cung chỉ có hơn chứ không kém.

    Nhưng mà những vật ngoài thân này không có một người để ở trong mắt, chỉ thấy Trình lão gia tử ở phía trên phế tích bưng lấy hồ lô rượu của Túy Miêu uống mấy ngụm.

    Mà Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên thì dùng cánh bưng lấy một vạc rượu cực lớn, đúng vậy, chính là vạc rượu, sau đó ngửa cổ uống ừng ực.

    - Thật sảng khoái, đừng tưởng rằng ngươi ỷ vào thân thể yêu thú to lớn cường hãn thì có thể thắng ta, lần này nghe ngươi nói xú tiểu tử ngay cả Huyết Ngục Ma Long Hoàng kia cũng có thể thu thập ta cũng yên lòng, ngươi chờ ta sau khi tiện tay trùng kích Địa Anh thành công, xem lão tử thu thập ngươi như thế nào.

    Uống mấy ngụm rượu lớn, Trình lão gia tử nhìn ngoại thương trên thân mình so với chiến đấu cùng đám người Thanh Triệt còn nghiêm trọng, quay đầu nhìn về phía Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên hung hăng nói.

    Hiển nhiên, vừa rồi hai người bọn họ chiến đấu, về sau Trình lão gia tử vẫn là ăn thiệt thòi.

    - Đại soái ngươi bây giờ sao lại biến thành như vậy, ngươi cũng không biết xấu hổ lên tiếng, ngươi xem lông trên lưng ta bị ngươi rút ra bao nhiêu, mịa, còn bị Thái Âm Kiếm Khí cùng Thái Dương Kiếm Khí của ngươi bộc phát ở khoảng cách gần thiêu hủy một ít, ngươi còn nói mình chịu thiệt.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên cũng không nhận ra mình chiếm tiện nghi, lại nhìn hắn còn thảm hơn so với chiến đấu cùng Huyết Ngục Ma Long Hoàng, trên người trắng một mảnh đen một mảnh, lông vũ cũng mất không ít.

    - Ngươi thật coi mình là yêu thú sao, rơi mấy cọng lông ngươi lo lắng cái rắm, cái này có khác gì rơi mấy cọng tóc đâu.

    - Đứng đấy nói chuyện không đau lưng, xem ra vừa rồi ta không nên mềm lòng.

    - Thế nào, không phục lại đến đi.

    Hai người uống rượu cùng nghỉ ngơi giữa trận, nhưng vừa rồi hiển nhiên đánh không nhẹ, giờ phút này ai ở trên miệng đều không chịu thua, nhưng mà ai cũng không có khí lực động thủ.

    - Đánh đi, vừa rồi trận kia ta không thấy được.

    Lời này vừa dứt, Trình Cung đã từ không trung rơi xuống.

    Thấy Trình Cung trở về, thần sắc của Trình lão gia tử có chút buồn bã:

    - Đều... giải quyết rồi sao?

    Dù sao làm quân thần nhiều năm như vậy, cộng thêm cảm tình đặc thù đối với quốc gia này, nên vẫn có bất đồng rất lớn cùng bọn người Trình Cung.

    - Hoàng đế nên đi lên con đường mà hắn nên đi, Hoàng đế bây giờ là một Hoàng đế rất nghe lời, mặt khác hết thảy không có cải biến quá lớn gì, chỉ là đối ngoại âm thầm công bố gia gia đã bị Hoàng đế khống chế, bởi vậy ủy khuất gia gia cùng Tống gia gia về sau ở trong cấm địa của hoàng cung.

    Đương nhiên, đối với người của chúng ta còn phải liên hệ trước.

    Trình Cung nói tình huống chi tiết cho gia gia cùng Tống Chiến Thiên, chỉ là hắn cũng không có nói quá rõ, rất nhiều chuyện chỉ một câu nói là xong, vốn lấy đầu óc của Trình Tiếu Thiên cùng Tống Chiến Thiên, những lời này bọn hắn nghe xong liền hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

    - Aii!

    Trình lão gia tử thở dài một tiếng, một hơi uống sạch số rượu còn lại trong bình:

    - Cũng tốt, cuối cùng có một chấm dứt, ít nhất cục diện không có loạn là tốt rồi, dân chúng trong quốc gia này không bị tội là được.

    Chu gia là Chu gia, dân chúng Lam Vân đế quốc không thể chịu tội cùng bọn hắn, cũng không nên bởi vì Trình gia chúng ta mà bị tội, như thế là tốt nhất rồi!

    - Con mẹ nó thật là tốt.

    Đây là một câu nói duy nhất sau khi Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên uống sạch vạc rượu thốt ra.

    - Bàn Tử sẽ lưu lại một thời gian ngắn, khi chuyện bên này làm xong, hắn sẽ trở về Nam Hoang Đan thành, đối với phương diện này hắn là quen thuộc nhất, gia gia ở bên cạnh điều khiển là được.

    Còn nữa, vừa rồi ta đi nhìn một chút, Chu Tùng đã không có ở Vân Ca thành, xem ra lão già kia phản ứng rất nhanh.

    Sắc Quỷ cùng Túy Miêu đã trở về Nam Hoang Đan thành, một hồi nữa ta cũng lập tức lên đường chạy tới Đông Nam Man tộc.

    Trình Cung nói xong, cũng tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, dù sao nơi này đều là phế tích, ngồi ở chỗ nào cũng như nhau.

    Sau khi ngồi xuống, Trình Cung cũng lấy bầu rượu ra để uống, từ khi Trình Cung vì chữa bệnh cho Túy Miêu mà phối trí Liệt Diễm Tửu, thì mặc dù Bàn Tử, Sắc Quỷ không giống như Túy Miêu dùng rượu mà sống, nhưng mà uống rất đã ghiền.

    Mà Trình Cung không ngừng dùng phương pháp luyện chế đan dược luyện rượu, hiệu quả của rượu so với hiệu quả của đan dược thì tốt hơn nhiều, hơn nữa không ngừng đề thăng.

    Về sau Đông Phương Linh Lung cũng học được cái này, thời điểm Trình Cung bề bộn, Túy Miêu, Sắc Quỷ, Bàn Tử liền xin Đông Phương Linh Lung luyện chế giúp.

    Thời gian dần trôi qua, theo trình độ luyện đan tăng lên, luyện chế loại rượu đã có thể làm cho người say, lại có thể trợ giúp tu luyện, đã thành một bộ phận bên trong luyện đan của Đông Phương Linh Lung.

    Loại rượu này bị Đông Phương Thanh Mai đùa giỡn xưng là Đan Tửu, trình độ luyện đan của Đông Phương Linh Lung tăng lên rất nhanh, bởi vậy Đan Tửu này cũng càng luyện càng tốt, bây giờ đã thành thứ tốt bên trong cung ứng.

    Ở bên trong Đan thành, Đan Tửu càng là cung không đủ cầu, đương nhiên, đa số Đan Tửu tốt nhất mà Đông Phương Linh Lung luyện chế sẽ bị Túy Miêu lấy đi, những thứ khác cũng bị bọn người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Bạch Khải Nguyên lộng đi, về sau Đông Phương Linh Lung dứt khoát dạy người ĐAN THầN PHủ luyện chế một ít Đan Tửu, chỉ là những Đan Tửu này chỉ cung ứng bên trong.

    Trình Cung nói xong cũng ngồi xuống uống rượu, đã qua một hồi lâu, Trình lão gia tử ngẩng đầu nhìn về phía Trình Cung, mặc dù Trình Cung không có mở miệng nói, nhưng Trình lão gia tử biết rõ ý tứ của Trình Cung, chính mình nên nói chút gì đó.

    Hắn ngẩng đầu nhìn Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên, đầu của Tống Chiến Thiên uốn éo, ý kia chính ngươi quyết định, đừng nhìn ta.

    - Đi, ta dẫn ngươi đi một địa phương.

    Trình lão gia tử nói xong, mang theo một chút cảm giác say say đứng dậy, hắn không có tăng tốc, cũng không có phi hành, mà đi bộ trong phế tích về phía trước.

    Một tay Trình Cung ôm bình rượu mới uống một nửa, chân đi theo gia gia về phía trước.

    Dãy núi phía sau Trình gia, ở một địa phương bí ẩn đến mức người hoàn toàn không tưởng tượng nổi, lại có một mật thất dưới đất, nếu lúc trước Trình Cung nhìn thấy mật thất này có lẽ sẽ không cảm giác được cái gì, nhưng thần niệm của Trình Cung bây giờ đã khôi phục được trình độ Địa Anh tầng thứ ba, lập tức cảm giác được nơi này có chút không đúng.

    Nhưng cũng không thể phát giác được cụ thể, thần niệm của Trình Cung khẽ động, giờ phút này thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đang ở không gian ngoại đỉnh lập tức mở to mắt, thần niệm từ trong không gian ngoại đỉnh quét ngang.

    Thần niệm của Hỏa Phượng Ma Long đã tiếp cận Thiên Anh, hơn nữa dung hợp Huyết Ngục Ma Long Hoàng đã từng đạt tới trình độ Ma Hoàng Ma Long, còn có Thần Thú Hỏa Phượng Hoàng, bây giờ thần niệm này đã viễn siêu Địa Anh đỉnh phong bình thường, so với Thiên Anh bình thường cũng không kém bao nhiêu.

    Quy tắc, chung quanh lại bị một loại quy tắc kỳ lạ bảo hộ, có một loại lực lượng đặc biệt, có thể tùy thời làm cho mật thất này biến mất ở trong không gian.

    Loại che dấu này, so với không gian của Đạo khí cũng không sai biệt nhiều, một khi có lực lượng khác tác động, thì sau khi tiến vào mật thất này có thể ẩn vào trong không gian, rồi lại thuấn di rời khỏi.

    - Trách không được đến nay Hoàng đế mới bị bất đắc dĩ, cơ hồ ở trạng thái điên cuồng dưới hợp Phù Văn Tông mới dám di chuyển Trình gia chúng ta, chỉ là cái này, cũng đủ để bảo vệ tánh mạng một môn Trình gia ta.

    Loại vật này xuất hiện ở Trình gia, hơn nữa hiển nhiên không phải ngày một hay ngày hai, mà ngay cả Trình Cung bây giờ cũng phải nhờ thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long mới có thể phát hiện huyền bí trong đó, có thể nghĩ mật thất này đặc biệt bao nhiêu.

    Chương 506: Bắc Câu Lô Châu, Thiên Cung Thần Điện

    - Hắn đã sớm bị sợ đến nát gan, tới, lấy ra hai vò rượu, ta biết tiểu tử ngươi có rất nhiều rượu.

    Tiến vào bên trong liền mất phương hướng, bên trong vô cùng đơn giản, chỉ có một cái bàn cùng bốn ghế dài, mà ở trên mặt bàn có một cây cung, một túi tên, sau khi Trình lão gia tử ngồi xuống liền khoát tay để cho Trình Cung cầm rượu.

    Trình Cung lại lấy ra hai bình rượu cho gia gia, vừa mới tiến vào, Trình Cung liền nhận ra một vài vấn đề, hơn nữa vừa rồi hắn sử dụng thân ngoại hóa thân điều tra tình huống nơi này, mơ hồ cảm giác được tình huống đặc biệt của nơi này tựa hồ có quan hệ cùng cây cung cùng túi tên này.

    - Bằng hữu cũ, đại ca, ta đã đến.

    Không chỉ là ta đã đến, còn có Tôn nhi của chúng ta cũng đã đến, ngươi xem một chút a, hắn trưởng thành rồi, đã có tiền đồ, đã có tiền đồ, thật sự đã có tiền đồ...

    Trình lão gia tử đẩy bình rượu ra, mùi rượu lan tỏa bốn phía, lời nói thậm chí có chút ít nghẹn ngào, sau đó giơ bình rượu lên trực tiếp tưới xuống dưới.

    Nhìn bộ dáng gia gia bây giờ, trong nội tâm Trình Cung cũng rất không thoải mái, nhưng hắn cũng không có lên tiếng, chỉ là lẳng lặng đứng ở một bên chờ đời.

    Tựu như từ trước đến nay, hắn không có đuổi theo hỏi những chuyện này, hôm nay hắn ngồi ở chỗ kia cũng không có hỏi thăm, nếu như gia gia không nói, sau khi hắn uống rượu xong sẽ rời khỏi.

    Có chút thời điểm, có một số chuyện, cũng không cần nhất định phải biết rõ lập tức, nhịn được thì nhịn, mọi chuyện đến thời điểm cần thiết đều sẽ tự bộc lộ.

    Chỉ là hắn rất ngạc nhiên, cây cung cùng mũi tên này rất đặc biệt, mình cũng không có biện pháp phát giác được cây cung cùng mũi tên này mạnh bao nhiêu, giống như rất bình thường, nhưng cùng cả không gian đặc thù của gian phòng có cấu tạo liên tiếp, là hạch tâm của cả không gian trận pháp.

    Nếu quả thật có thể ẩn cả mật thất vào trong không gian, cái kia chỉ sợ Linh khí tuyệt phẩm cũng không có biện pháp làm được, chỉ có Đạo khí mới có thể làm được.

    Đạo khí, chẳng lẽ cung cùng mũi tên tầm thường này là Đạo khí?

    Đột nhiên, Trình Cung nhớ tới lúc Hoàng đế sắp chết nói mấy lời kia, Thiên Cung Thần Điện, Bắc Câu Lô Châu, Lô gia...

    Thiên Cung Thần Điện, cung, mũi tên...

    Còn có lời này của gia gia, Trình Cung không nhìn ra tình huống cụ thể của cây cung cùng mũi tên này, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía gia gia.

    - Dùng thông minh cùng năng lực của tiểu tử ngươi, đoán chừng bây giờ ngươi đã biết không ít đi, nhưng ngươi lại vĩnh viễn không biết bọn hắn vì ngươi bỏ ra bao nhiêu.

    Cây cung còn có mũi tên này, là của đại ca ta, là ông ngoại ngươi để lại cho ngươi, năm đó hắn chính là bằng vào thanh cung cùng túi tên này, khiến cho thế lực cường đại sau lưng năm nước tử thương vô số, một người độc chiến thiên hạ.

    Mà hết thảy chuyện này vốn là không có quan hệ gì với hắn, chỉ bởi vì hắn là huynh đệ cùng ta, bởi vì ta là Đại Nguyên Soái của Lam Vân đế quốc, ta muốn lĩnh quân đối kháng năm nước tránh cho Lam Vân đế quốc phúc diệt.

    Nhắc tới chuyện này, phảng phất giống như Trình lão gia tử trở lại năm đó lần nữa.

    - Con gái của tông chủ Phù Văn Tông kia cuối cùng đúng là bị Tống gia gia ngươi giết, nhưng cái kia cũng là bởi vì một mũi tên của ông ngoại ngươi làm nàng mất chín thành chín lực lượng, Chiến Thiên mới có cơ hội đánh chết. chỉ là con gái của tông chủ Phù Văn Tông chết, năm đó kiến thức của ta vẫn chỉ là cực hạn ở Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng ông ngoại của ngươi đã nói với ta, lần đó người bị hắn giết còn có nhi tử của một vị Thiên Yêu Hoàng Yêu tộc, Thái thượng trưởng lão của Thất Âm Cầm Cung, mấy vị Địa Anh đỉnh phong của Man tộc, trận chiến ấy kinh thiên động địa, ông ngoại ngươi một người độc chiến vô số người, hoàn toàn cuốn vào trong một hồi chiến đấu mà hắn không có liên quan.

    - Cuộc chiến đấu kia, Hoàng đế còn tưởng rằng cuối cùng là bởi vì người hắn đi mới thắng lợi, nhưng lại không biết là vì có một cổ thế lực khác, căn cứ ông ngoại ngươi nói, hẳn là vị lão tổ tông Chu gia kia liên hợp một số người ra tay, cuối cùng mới tiêu diệt những lực lượng này.

    Trình lão gia tử nói có chút kích động, sau khi uống mấy ngụm rượu mới thoáng bình phục tâm tình một chút nói:

    - Dùng kiến thức của ngươi sợ rằng bây giờ đã sớm đoán được, ông ngoại ngươi chính là người của Lô gia Bắc Câu Lô Châu, hắn chính là người thừa kế gia chủ Lô gia lúc ấy, là người thừa kế duy nhất, vốn là năm đó ở mấy tháng trước nên cử hành đại điển kế vị, nhưng hắn vẫn muốn đích thân tới đón ta.

    Năm đó hắn du lịch đến Nam Chiêm Bộ Châu, sau đó quen biết cùng ta, cũng không biết tên phụ thân giống như gấu của ngươi khiến cho mẹ của ngươi coi trọng hắn như thế nào, vậy mà ái mộ hắn, cuối cùng chúng ta còn kết làm thân gia.

    Lại không nghĩ rằng trận chiến ấy giết quá mức thảm thiết, Lô gia tổn thất cũng tương đối nghiêm trọng.

    Sau đó Yêu tộc, Phù Văn Tông, Thất Âm Cầm Cung, thần miếu Bà La Đa cùng một chỗ gây áp lực đối với Lô gia, cuối cùng Lô gia tuyên bố sẽ không xen vào bất cứ chuyện gì của Nam Chiêm Bộ Châu nữa.

    Mặc dù Lô gia nói như thế, nhưng ông ngoại ngươi ở thời điểm sắp chết thề, ai dám gây bất lợi với ngươi, Lô gia sẽ không tiếc bất cứ giá nào diệt hắn.

    Cũng chính bởi vì thế, qua nhiều năm như vậy ngươi mới không có chuyện gì, nhưng lúc kia ngươi chỉ là một thiếu gia ăn chơi bình thường, đối với bọn họ mà nói cũng không có uy hiếp, nhưng bây giờ ngươi phải cẩn thận.

    - Yêu tộc, Phù Văn Tông, Thất Âm Cầm Cung, thần miếu Bà La Đa, nghe nói địa bàn từng cái khống chế đều lớn gấp mấy chục thậm chí gấp trăm lần so với Lam Vân đế quốc, lúc ấy ta chỉ là Đại Nguyên Soái của Lam Vân đế quốc, có rất nhiều chuyện mà ta không được biết.

    Lúc ấy đại ca đã từng nói, nếu như không có lực lượng cùng cấp độ ước thúc, giám sát và điều khiển, những lực lượng này rất có thể sẽ áp dụng một ít thủ đoạn đặc thù, cho dù ta chiến đấu lợi hại hơn cũng chỉ có một con đường chết, lúc ấy chính là vì có đại ca, bọn hắn mới không dám phái tồn tại siêu việt Thoát Tục kỳ tới đối phó ta.

    Lúc ấy thậm chí ngay cả Vạn Tượng Nhất Long cũng không dám sử dụng trong chiến trường, bởi vậy ta mới có thể chống cự liên quân của ngũ quốc, mới có thể theo chân bọn họ đánh nhiều năm như vậy.

    - Lúc đó căn bản ta không có suy nghĩ chuyện khác, thậm chí không biết đại ca là tới tiếp ta tham gia đại điển hắn kế vị, đại ca vì ta mà cái gì cũng chưa nói yên lặng lưu lại.

    Mãi đến cuối cùng những thế lực này phát hiện những thế lực bọn hắn khống chế không làm gì được ta, cuối cùng nhịn không được bắt đầu dùng một ít thủ đoạn khác, bọn hắn phái ra rất nhiều Thoát Tục kỳ đỉnh phong, các loại độc dược, các loại thủ đoạn...

    Cuối cùng nhất chọc giận ông ngoại ngươi chính là, bọn hắn dám động đến mẹ của ngươi, lúc ấy mẹ của ngươi đang mang thai ngươi, đó cũng là kíp nổ cuối cùng khiến đại chiến bộc phát.

    - Cuộc chiến đấu kia rất thảm thiết, đến cuối cùng đại ca còn lưu lại cây cung cùng mũi tên này, có thể ở thời điểm nguy hiểm nhất mang bọn ta rời khỏi.

    Trình lão gia tử chạm nhẹ vào cây cung cùng mũi tên trên bàn, thoạt nhìn mũi tên cùng cây cung này như bình thường, nhưng mà khiến cho lòng Trình lão gia tử chua xót, đau lòng không thôi.

    - Lúc ấy ta căn bản không biết, nguyên lai sau lưng của liên quân ngũ quốc đều có thế lực tồn tại, từ đó về sau ta mới biết được, nguyên lai tài năng quân sự ta lấy làm kiêu ngạo, lại không sánh bằng một quyết định cả đại nhân vật.

    Nếu không có đại ca, ta có thể đánh nhau nhiều năm như vậy sao, nếu không có hắn uy hiếp, khiến cho các thế lực này không dám phá hư quy củ, ta sớm chết một trăm lần rồi.

    Mãi đến khi cuối cùng đại ca nói với ta ta mới biết được, đây cũng là nguyên nhân trước kia ta không nói với ngươi, quay mắt về phía những lực lượng khổng lồ kia, nói cho ngươi biết thì có ích lợi gì?

    Trình lão gia tử nói một hơi rất nhiều, nghĩ đến cái gì nói cái nấy, thương cảm, đau lòng, cảm khái, cuối cùng cầm nửa bình rượu trong tay một hơi uống hết.

    Vui vẻ rượu không say người, thương tâm rượu làm người say mãi, giờ phút này Trình lão gia tử liền ghé vào trên mặt bàn.

    - Đại ca...

    Xú tiểu tử...

    Hắn là ông ngoại ngươi, là người quan tâm ngươi nhất... lo lắng cho ngươi nhất... ngươi có biết hay không, đến, giúp ta uống rượu cùng đại ca, đại ca, xem cháu trai của chúng ta ưu tú không này.

    - Ta vốn không muốn nói cho ngươi biết...

    Không muốn, thật sự không muốn, không muốn làm cho ngươi cuốn vào trong đó, nhưng thế sự khó lường, cuối cùng ngươi vẫn quấn vào trong chuyện này, ngươi còn muốn dừng chân ở Nam Hoang đối kháng thú triều...

    Ha ha... chuyện thế gian luôn như thế, không phải mình có khả năng đoán trước, không phải sức người có khả năng an bài.

    Mẹ của ngươi sinh tử không biết, ông ngoại của ngươi vì ngươi... vì Trình gia chúng ta... hắn từng ở trước mắt ta...

    - Đại ca, ta thực xin lỗi ngươi, ta sớm nên nghe lời ngươi, không nên tự cho mình là đúng, cho rằng có thể bảo hộ những người này, ta có thể bảo vệ ai ah...

    Ta ngay cả...

    Tôn nhi của mình cũng không bảo vệ được, ta ngay cả... các ngươi đều không bảo vệ được...

    - Giết...

    Giết...

    Đại ca nói không sai, chúng ta sợ qua ai.

    - Đại ca nói ngươi không giống bình thường...

    Nói có dị tượng...

    Nói ngươi sinh ra Cửu Châu đại địa đều chấn động...

    - Lúc trước ngươi ngây ngốc... ta rất lo lắng... võ không được... văn không được...

    Từ đầu đến cuối, Trình Cung không hỏi một câu, một mực lẳng lặng đứng ở một bên, một mực nghe Trình Tiếu Thiên nói, về sau Trình Tiếu Thiên đã say mèm, nước mắt nước mũi một bả, đông một câu tây một câu, Trình Cung một mực lẳng lặng đứng ở nơi đó.

    Cho dù dùng kiến thức quảng bác của Trình Cung, nghe Trình Tiếu Thiên nói những chuyện này, trong lòng cũng bị chấn động.

    Bắc Câu Lô Châu, Thiên Cung Thần Điện, truyền nhân gia chủ Lô gia, không ngờ chính là ông ngoại của mình, mà ông ngoại của mình cũng thật sự là một kỳ nhân, không ngờ vì một huynh đệ như gia gia mà chờ đợi ở Nam Chiêm Bộ Châu nhiều năm, bởi vì hắn biết chỉ cần mình ly khai, khẳng định Trình Tiếu Thiên cũng sẽ bị người khác tính toán.

    Mà ngay lúc đó Trình Tiếu Thiên vì nước vì nhà, người khác lại không có biện pháp khuyên bảo.

    Bọn hắn đã là hảo huynh đệ, lại là thân gia, thân phận của ông ngoại cùng gia gia có thể nói là ngày đêm khác biệt.

    Trách không được Tống gia gia có thể được yêu đan của Tuyết Ưng Yêu Hoàng, trách không được Hoàng đế kiêng kỵ Trình gia như vậy, nguyên lai là vì ông ngoại mình chính là người khống chế Bắc Câu Lô Châu.

    Mà tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, từ mười mấy năm trước đã đạt tới đỉnh, chỉ là ngoài ý muốn vì gia gia của mình mà đảo loạn hết thảy.

    Mịa nó, lần trước đi thần miếu Bà La Đa căn bản không có cơ hội điều tra quá nhiều, không nghĩ tới hắn cùng chính mình sớm có ân oán, sớm biết như vậy cần phải nghĩ biện pháp để cho bọn họ tổn thương nặng một ít mới tốt.

    Những ý niệm này chỉ là chợt lóe lên trong lòng của Trình Cung, thế cục bây giờ cùng lúc trước tựa hồ có chút bất đồng, Yêu tộc, Phù Văn Tông, thần miếu Bà La Đa, Thất Âm Cầm Cung cùng thi triển thủ đoạn, ít nhất không nhìn ra bọn hắn có thể hợp tác.

    Cho dù mười mấy năm trước, đoán chừng bọn họ hợp tác cũng là tạm thời, rất có thể là hợp tác cướp đoạt, cuối cùng bên trong định thắng bại.

    Hoặc là năm đó đã nói chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu như thế nào, chỉ là bị gia gia cùng ông ngoại mình đảo lộn, một cái ở chiến trường thế tục, một cái ở trong chiến đấu đỉnh phong đánh bại bọn hắn, bọn hắn đã cải biến kế hoạch, thậm chí muốn một mình đạt được Nam Chiêm Bộ Châu.

    Những khả năng này cũng đã không trọng yếu, cho dù không có lời nói của gia gia hôm nay, Trình Cung cũng không có kết cục tốt đẹp cùng bọn hắn.

    Chương 507: Không chết?

    Mãi cho đến khi gia gia uống rượu say mèm, cuối cùng ngủ gục ở chỗ này, Trình Cung cũng không có hỏi ông ngoại mình tên là gì, đến cùng chuyện là như thế nào.

    Trong lòng của hắn sợ hãi thán phục tình nghĩa huynh đệ của ông ngoại cùng gia gia, sợ hãi thán phục ông ngoại ngưu bức, sợ hãi thán phục tài hoa của gia gia, nhưng cũng không có bởi vì nghe thấy mẫu thân cùng ông ngoại mình là người của Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện Lô gia liền muốn được chỗ tốt gì.

    Ngoài ý muốn gặp lại Tiểu Phong Tử, đã có thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, cộng thêm bản thân đã đánh thẳng vào luật thép trên Cửu Châu đại địa, Trình Cung có lòng tin mình có thể giải quyết vấn đề gặp phải.

    Chỉ có một việc khiến cho Trình Cung sinh ra một ít ý khác đặc biệt, bởi vì thời gian đại khái mà gia gia nói, tựa hồ chính là mười mấy năm trước mình luyện hóa Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh phạm sai lầm, bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đuổi giết trùng sinh.

    Nhớ đến Trình lão gia tử nói, lại nhớ đến mình hoàn toàn có trí nhớ trước kia, dung hợp thần niệm lạc ấn, cộng thêm thần niệm của mình cũng không có hủy diệt, khác hẳn với thân thể, lực lượng, nó một mực ở vào trạng thái khôi phục, Trình Cung ẩn ẩn đã phát giác được, mình thực sự không phải là đoạt xá.

    Rất có thể mình thật là trùng sinh, thần niệm của mình tiến nhập vào trong thân thể một hài nhi vừa mới thành hình, rất có thể là lúc còn chưa có thành hình, sau đó trải qua chín tháng mười ngày phát triển.

    Mà thần niệm của mình bởi vì các loại nguyên nhân như Cửu Châu đệ nhất thần khí, mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, Luyện Thần Quyết, mặc dù tiêu hao to lớn nhưng không có bị thai trung chi mê ảnh hưởng, không có đánh mất trí nhớ.

    Chỉ là thần niệm cùng trí nhớ của mình một mực không có biện pháp thức tỉnh, mãi đến sau khi bị Tử Yên công chúa kích thích, bị đánh trọng thương, trong lúc vô tình kích phát thần niệm lạc ấn cùng trí nhớ của mình.

    Những chuyện này Trình Cung đã sớm tiêu tan, chỉ là bỗng nhiên ngay lúc đó có một loại cảm giác thân thiết cùng mẫu thân và ông ngoại chưa từng gặp mặt kia.

    Mặc dù trải qua nhiều chuyện đã sớm coi Trình lão gia tử trở thành gia gia, nhưng cũng chỉ là trở thành, giờ phút này lại đột nhiên có một loại cảm giác thân thiết, đó là một loại quan hệ huyết mạch, rất vi diệu.

    Nhìn gia gia ngủ say hắn nghĩ đến phụ thân Bạo Hùng kia, Trình Cung đột nhiên cảm giác được một loại hạnh phúc mà ở kiếp trước chưa từng có qua, nhà.

    Mình không phải là đoạt xá, mình thật sự là sống lại, chỉ là bởi vì các loại nguyên nhân nên còn giữ lại trí nhớ ở kiếp trước, bây giờ máu chảy xuôi trên người mình chính là huyết mạch của Trình gia, bọn hắn là nhà của mình.

    Vừa rồi gia gia nói cây cung cùng mủi tên này là của ông ngoại, hắn nói tận mắt nhìn thấy ông ngoại vẫn lạc, nhưng Trình Cung nhìn cây cung này lại đột nhiên ý thức được một chuyện, nếu như cây cung này là của ông ngoại lưu lại, vậy rất có thể ông ngoại cũng chưa có vẫn lạc.

    Về phần mẫu thân, gia gia nói người mất tích, muốn liên lạc với Lô gia lại liên lạc không được, xem ra mẫu thân cũng rất có thể còn sống.

    Dù sao cho dù là gia gia bây giờ, cũng rất khó lý giải lực lượng cùng tình hình chiến đấu của ông ngoại lúc ấy, nhưng Trình Cung đã nhận ra trong đó có chút không đúng.

    Hắn đột nhiên cảm giác được nhân sinh càng có động lực, càng có mục tiêu.

    Cha mẹ, người nhà, gia gia, bọn hắn là thân nhân của mình, mình còn có Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu, bọn hắn là huynh đệ của mình, ở kiếp này mình sống nhất định có thể càng thêm đặc sắc so với kiếp trước.

    Mà đã nhận được Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, thậm chí đã có thể bắt đầu sử dụng Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa luyện đan, Trình Cung có lòng tin thành tựu của mình ở kiếp này siêu việt kiếp trước, ở kiếp trước mình một mực không có thể đột phá Đan đạo tông sư, ở kiếp này nhất định có thể đạt tới.

    Nhân sinh thật sự là kỳ diệu, tâm tình cũng thật sự kỳ diệu, khi thời điểm cho là mình đoạt xá, cho dù gia gia đối với mình rất tốt, người nhà đối với mình rất tốt, mình đối với bọn họ cũng tốt nhưng thủy chung thiếu đi một ít gì đó.

    Mà bây giờ đã biết một ít sự tình, theo lực lượng bản thân khôi phục, thần niệm khôi phục, nhất là đạt được thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, kiểm tra đối chiếu thời điểm, Trình Cung cuối cùng cảm nhận được một loại cảm giác đặc biệt.

    Điều này làm cho hắn thậm chí đối với một ít chuyện tình ở trạng thái thai nhi, cũng đã có một ít trí nhớ vô cùng yếu ớt.

    Trí nhớ kia khiến cho liên hệ huyết mạch bỗng nhiên thông suốt, rốt cuộc hiểu rõ hết thảy, bọn hắn là người nhà của mình, là thân nhân của mình.

    Nhìn gia gia ngủ say, Trình Cung nghĩ rất nhiều, đứng ở nơi đó trọn vẹn mấy canh giờ, cuối cùng mới quyết định không kinh động gia gia mà rời đi, tay của hắn chậm rãi đặt ở trên cây cung kia, cây cung này đặt ở nơi nào lộ cũng không được người quá để ý.

    Nhưng mà ngay cả Trình Cung bây giờ muốn cầm lấy cũng không được, này không chỉ là sức nặng đơn giản như vậy, Trình Cung cũng không có cường hành đi làm cái gì.

    Chỉ là sau khi sờ lên nó liền xoay người rời khỏi nơi này, mười mấy năm trước ông ngoại cùng gia gia bị mấy thế lực lớn bức bách chết đi sống lại, ngay cả ông ngoại mình đã được định là người thừa kế Bắc Câu Lô Châu, Thiên Cung Thần Điện, Lô gia gia chủ cũng sống chết không biết, mẫu thân càng là mất tích vài chục năm.

    Mà bởi vì vậy người chết đi nhiều không kể xiết, gia gia, Tống gia gia, phụ thân, Nhị thúc, La Anh Hùng...

    Bọn hắn đều bởi vì chuyện vài chục năm trước này mà bị thương tổn hoặc nhiều hoặc ít.

    Bây giờ, trải qua vài chục năm tu dưỡng bọn hắn lại ngóc đầu trở lại lần nữa, lần này hiển nhiên Lam Vân đế quốc đã không được bọn hắn để trong mắt, không phải liên hợp động thủ, mà là riêng phần mình tuyển định người phát ngôn, thậm chí muốn tranh đoạt quyền khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà chính mình trong lúc bất tri bất giác, cũng bị cuốn vào trong đó, hơn nữa bây giờ còn ở vào địa phương trọng yếu nhất.

    Từ tình huống Nam hoang mà xem, thế lực của Yêu tộc hẳn là cường đại nhất, Chu Dật Phàm đại biểu Thất Âm Cầm Cung, Vũ Thân Vương đại biểu thần miếu Bà La Đa, Nguyệt Minh thái tử đại biểu Phù Văn Tông, bây giờ mơ hồ hình thành một liên minh, tựa hồ trước muốn đối phó Yêu tộc, về sau lại phân ra thắng bại, xem ai cuối cùng nhất có thể đoạt được quyền khống chế Nam Chiêm Bộ Châu.

    Chính là bởi vì như vậy, nên sau khi mình nói tử thủ Đan thành, chống cự trăm năm thú triều, bọn hắn mắt nhìn mình lần lượt ra tay, nhưng lại không động vào mình, kia là muốn cho mình liều cùng Yêu tộc.

    Bọn hắn khẳng định đã sớm điều tra qua, chắc hẳn đã biết sau lưng mình không phải là Thiên Cung Thần Điện Lô gia, nhưng lại không biết lực lượng gì đang ủng hộ mình, bởi vậy dứt khoát cho mình liều cùng Yêu tộc, đến lúc đó nhất định sẽ bạo lộ.

    Như vậy ngược lại rất tốt, sổ sách mười mấy năm trước, còn có sổ sách bây giờ, bổn đại thiếu liền kết toán một lần với các ngươi.

    - Ân, các ngươi đã nói chuyện xong, có phải đại soái lại say hay không?

    Đại soái nói đến chuyện này rất dễ dàng kích động, nếu như ngươi còn có vấn đề gì có thể hỏi ta, ta cơ bản cũng đều biết.

    Thân thể Tuyết Ưng to lớn ngồi ở chỗ kia, vẻ cô độc làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng kỳ quái, cảm nhận được Trình Cung tới, Tống Chiến Thiên quay đầu nhìn về phía Trình Cung nói.

    Trình Cung gật đầu:

    - Say, đã ngủ rồi.

    Tống gia gia, ta cũng không muốn hỏi lại vấn đề gì, biết đại khái một ít là được, người phải nhìn về tương lai, những lời này ngài giúp ta nói cùng gia gia một chút.

    - A...

    Tống Chiến Thiên cười khổ nói:

    - Gia gia của ngươi là người nào, mặc dù không có đọc quá nhiều sách, nhưng kinh nghiệm so với đám người cả đời vùi đầu vào sách vở còn nhiều hơn, mà những chuyện hắn trải qua càng không phải là người đọc sách có khả năng so sánh, những đạo lý này hắn còn rỏ ràng hơn ai hết, nhưng có chút thời điểm, đạo lý là đạo lý, còn cái loại tra tấn so với chết còn khó chịu hơn, ngươi không hiểu đâu.

    - Ha ha.

    Trình Cung cũng cười nói:

    - Mặc dù lúc này tâm tình của Tống gia gia cũng không tốt, thông qua lời này đã thể hiện ra rõ ràng, chẳng qua những lời này của ngươi so với những lời nói như ta ăn muối so ngươi ăn cơm cũng nhiều hơn, ta đi qua cầu so ngươi đi qua lộ cũng nhiều hơn, thì càng che giấu một ít, cao cấp hơn một ít, càng trang bức một ít mà thôi.

    Được rồi, chúng ta không thảo luận vấn đề này nữa, trăm năm, ngàn năm, vạn năm có ý nghĩa gì sao, ta còn có một câu nói nhờ người nói cho gia gia, nếu như ta đoán không sai, thì cây cung kia chính là bổn mạng pháp bảo của ông ngoại, vậy người có thể cũng chưa chết.

    - Loại khuyên giải này không có tác dụng đâu, cuối cùng cũng phải tự mình...

    Cái gì...

    Oanh...

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên thở dài nói, thời điểm ánh mắt của hắn nhìn về phía Trình Cung, Trình Cung rất nghiêm túc gật gật đầu, xác nhận mình cũng không phải là nói giỡn, Tống Chiến Thiên ầm ầm dựng lên, trực tiếp dùng ưng trảo sắc bén của hắn bắt lấy hai tay Trình Cung.

    Kỳ thật nói là bắt lấy, chẳng bằng nói là đầu ngón tay của ưng trảo chế trụ bả vai của Trình Cung, cũng may thân thể Trình Cung đủ mạnh mẽ, nếu không lần này cho dù Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường đều bị trảo xuyên qua người.

    - Ngài nhìn bộ dáng của ta giống nói đùa lắm sao, hơn nữa Tống gia gia ngươi cho là ta sẽ cầm loại chuyện này ra nói giỡn sao.

    Đã qua vài chục năm, ta không cần phải dùng cái này để lừa gạt các ngươi, hơn nữa ta đây là căn cứ một ít tình huống của pháp bảo mà phán đoán.

    Đúng rồi, trong này có một vạn khối đan dược Địa cấp siêu phẩm, còn có một khối đan dược Thiên cấp hạ phẩm cùng hai vạn Thuần Nguyên Đan.

    Những thứ này có thể giúp các ngươi làm một ít sự tình, còn có thể làm tốc độ tu luyện sẽ của các ngươi không chậm trễ, mặt khác trong này còn có một vật, trong này là U Minh Âm Hỏa, nếu như gia gia có thể triệt để rèn luyện U Minh Âm Hỏa bên trong, dung nhập vào thân thể, thân thể trải qua rèn luyện, lại trải qua Địa hỏa ma kiếp cơ bản sẽ không có vấn đề quá lớn.

    Trình Cung nói xong, ném một cái không gian giới chỉ cho Tống Chiến Thiên.

    - Đại ca không chết, vậy mà đại ca không chết...

    Lời Trình Cung nói Tống Chiến Thiên cũng nghe được, tự nhiên gật đầu đáp ứng, lực lượng khẽ động đã thu không gian giới chỉ vào bên trong lông vũ, nhưng cả người hắn hoàn toàn ở bên trong một loại trạng thái phấn khởi.

    - Đừng hỏi vì sao ta biết được, bây giờ ta cũng không có thể giải thích, được rồi, ta phải về Đông Nam Man Hoang.

    Trình Cung nói xong, hai tay chấn động, đánh bay móng vuốt của Tuyết Ưng, thân hình đã chậm rãi bay lên.

    - Còn sống là tốt rồi, còn sống thì có hy vọng, Đông Nam Man Hoang, ngươi đi vào trong đó làm cái gì?

    Dù sao Tống Chiến Thiên cũng trải qua vô số chuyện, cũng hóa thân thành yêu, rất nhanh là có thể khống chế được cảm xúc, nghe Trình Cung nói muốn đi Đông Nam Man Hoang, hắn lập tức cả kinh hỏi?

    - Mặc dù lão già Lôi Nhạc kia có chút ngu, nhưng người cũng không tệ lắm, lần này hắn mang quân đội đi qua cũng không phải là thật sự muốn tiêu diệt phụ thân ngươi...

    Tống Chiến Thiên còn tưởng rằng Trình Cung là muốn đi đối phó phụ tử Lôi Nhạc.

    - Ta không có thời gian đi để ý bọn hắn, đại chiến tướng lên, ta đi giúp cha ta kiến công lập nghiệp, Man tộc cho tới bây giờ không có ghi chép qua bị người hàng phục hay đánh phá.

    Đợi lúc lão tía có thể bạo lộ đi ra, mọi người sẽ phát hiện toàn bộ Man tộc đều hiệu lực vì lão tía, đến lúc đó hắn tuyệt đối sẽ trở thành đệ nhất danh tướng Nam Chiêm Bộ Châu, ha ha, đến lúc đó thanh danh so với gia gia năm đó còn lớn hơn, hắn ở Nam Hoang nhẫn nhịn lâu như vậy, lần này khiến cho hắn run run lên.

    Chẳng qua trong thời gian ngắn, tin tức này khẳng định không thể để cho người bên ngoài biết rõ, nhớ kỹ nói cho gia gia luyện hóa U Minh Âm Hỏa hoàn toàn, thân thể, Nhân Anh trải qua U Minh Âm Hỏa rèn luyện mới có thể trải qua Địa hỏa ma kiếp dễ dàng.

    Trình Cung nói xong, thân hình trực tiếp gia tốc, cho dù bây giờ không sử dụng Tinh Phong Chiến Đao, tốc độ của Trình Cung so với thời điểm từ Nam hoang chạy về Vân Ca thành cũng nhanh hơn gấp đôi.

    Chương 508: Đông Nam Man tộc

    Thu phục Man tộc?

    Nói đùa gì vậy, ngươi muốn nói tiêu diệt Man tộc còn có thể, năm đó ngay cả đại ca cũng nói Man tộc có huyết mạch thượng cổ, là không thể nào bị chinh phục, mà bọn hắn dựa vào một ít bí pháp thượng cổ, muốn tiêu diệt bọn hắn cũng rất khó, đối với bọn hắn, chỉ có thể phòng thủ bị động.

    Tống Chiến Thiên nghe xong thì đôi mắt ưng trừng lớn, không thể tin được nhìn Trình Cung.

    Vừa rồi hắn nói cái gì, hắn nói trong không gian giới chỉ hắn cho của ta có U Minh Âm Hỏa, trời ạ, U Minh Âm Hỏa cũng có thể thu thập được, cái này ở trong U Minh luyện ngục cũng là bảo bối hiếm có, càng không có biện pháp bảo tồn, tên tiểu tử Trình Cung này tới đó như thế nào, làm sao hắn lấy được?

    Vừa rồi Tống Chiến Thiên hoàn toàn ở vào một trạng thái hưng phấn, vui mừng, căn bản không có kịp phản ứng ý nghĩa của U Minh Âm Hỏa, giờ phút này tỉnh táo lại, cả người đều sợ ngây ngẩn.

    Sau đó lại nghĩ tới những thứ khác mà Trình Cung nói, một vạn khối đan dược Địa cấp siêu phẩm?

    Này, điều này sao có thể, còn cho chúng ta hai vạn Thuần Nguyên Đan, ta không có nghe lầm a, hai vạn khối, dù mình dùng lực lượng cùng thân thể của Tuyết Ưng Đại yêu vương, thu thập số lượng nguyên khí ngưng tụ Thuần Nguyên Đan, chỉ sợ cũng phải hai mươi năm mới có thể ngưng tụ ra hai vạn khối Thuần Nguyên Đan a.

    Đã có hai vạn khối Thuần Nguyên Đan này, lực lượng của mình tuyệt đối có thể tăng vọt.

    Đúng rồi, bên trong không gian của hắn còn có Nguyên dịch, Chuyển Sinh Đan...

    Tống Chiến Thiên đứng ở nơi đó, nhìn Trình Cung biến mất ở trên trời, càng nghĩ càng cảm giác được khủng bố, cuối cùng triệt để đứng ngốc ở đó.

    Những hành tỉnh phụ cận Đông Nam Man tộc không giống như những hành tỉnh ở các địa phương khác, vóc dáng người nơi này tương đối đều rất cao, cũng càng thêm dã man.

    Trên thực tế, thời gian bọn hắn bị Man tộc khống chế chiếm cứ rất dài, huyết mạch của rất nhiều người đều lai máu huyết của người Man Tộc.

    Bởi vậy cao tầng của Lam Vân đế quốc hoặc là những người ở các hành tỉnh khác, đều rất xem thường người ở mấy hành tỉnh Đông Nam, cho rằng bọn họ thô lỗ, bạo lực.

    Đại doanh của quân đoàn Bạo Hùng ở Đông Nam Man tộc, trong doanh trướng đại tướng quân uy nghiêm nhưng không xa hoa, giờ phút này Bạo Hùng Trình Vũ Phi đang vò thánh chỉ thành một đoàn, sau đó khẽ dùng lực, thánh chỉ trực tiếp nát bấy.

    - Móa nó, thật coi lão tử là không khí sao, không ngờ bảo ta trở về Vân Ca thành để thăng quan cho ta, nếu ngươi có hảo tâm như vậy, cũng không đến mức khiến cho lão gia tử quy ẩn.

    Trình Vũ Phi rất khó chịu lầm bầm lầu bầu.

    - Báo.

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên có người xông tới:

    - Khởi bẩm đại tướng quân, đại quân do Lôi Nhạc, Lôi Điện thống lĩnh đã ở ngoài ngàn dặm, dùng tốc độ hành quân của bọn hắn, trong vòng ba ngày có thể tiếp cận chúng ta, mọi người ven đường đã nhận được thánh chỉ, nhưng bọn hắn đều hỏi thăm đại tướng quân có muốn chặn đường Lôi Nhạc hay không?

    - Ngăn đón cái gì mà ngăn đón, ngăn cản chính là trực tiếp tạo phản, bảo tất cả cửa khẩu dọc đường cho bọn hắn thông qua, bất luận thành trì nào cũng không được ngăn trở.

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi bây giờ cũng đã đạt đến cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, bằng vào đan dược cùng công pháp mà Trình Cung cung cấp, bây giờ lực lượng của hắn cũng càng ngày càng tăng, giờ phút này đứng lên thân hình càng lộ thêm đáng sợ:

    - Tiểu tử Lôi Điện kia còn một mực không phục, lần này là cơ hội để ta giáo huấn hắn một chút, không đánh tới khi hắn khóc đi mời Lôi Nhạc động thủ ta không phải là ca ca của hắn.

    Còn nữa, bên này vừa có động tĩnh, lũ hỗn đản Man tộc kia khẳng định sẽ không thành thật, hừ, lần này ôm cây đánh thỏ, ta muốn đánh bọn chúng cùng một lúc.

    - Truyền lệnh của ta, tất cả tướng lãnh từ Tướng quân trở lên, lập tức đến đại trướng nghe lệnh.

    - Vâng.

    Trình Cung dùng tốc độ cao nhất chạy tới Đông Nam Man tộc, thời điểm hắn tiến vào hành tỉnh Đông Nam, liền trực tiếp bóp nát tấm lệnh bài mà Tiểu Phong Tử cho, tấm lệnh bài này sẽ nói cho Tiểu Phong Tử biết vị trí hiện tại của hắn, Tiểu Phong Tử có thể chạy đến bằng tốc độ nhanh nhất.

    Mà giờ khắc này, Trình Cung thì ở trên không đại doanh của quân đoàn Bạo Hùng, ở trên không này thời thời khắc khắc đều có người dùng thần niệm điều tra, hơn nữa là rất nhiều thần niệm đan vào điều tra quấy nhiễu, tránh cho có người dùng thần niệm dò xét tình huống trong quân doanh.

    Cộng thêm một ít trận pháp, cùng với các loại quấy nhiễu nơi này, coi như là Nhân Anh kỳ, nếu như không phải chuyên môn tu luyện thần niệm, thì dưới loại tình huống này cũng không có biện pháp điều tra tình huống bên trong đại doanh, nhưng đối với Trình Cung mà nói, những cái này căn bản không có một chút ảnh hưởng.

    Thấy thời điểm phụ thân hạ lệnh điều khiển quân đội, cả người cũng thay đổi như thành một người khác, Trình Cung cũng rất sợ hãi thán phục.

    Trách không được phụ thân có thể ở Đông Nam Man tộc nhiều năm như vậy, làm cho Đông Nam Man tộc một mực nguy hại yên tĩnh vài chục năm, trị quân bày trận thật là có thủ đoạn.

    Đáng tiếc a, nếu như đây là chiến đấu cùng mình, trong đại doanh không có người cùng cấp độ, dù mình không phá hư quy củ ám sát, nhưng dò xét tình huống nơi này vẫn là rất nhẹ nhàng, mà cái này cũng đủ để cải biến toàn bộ chiến cuộc.

    Còn theo như lời gia gia, năm đó cũng là bởi vì ông ngoại cùng người của Lô gia, những tồn tại cường đại từ Nhân Anh kỳ trở lên mới không có biện pháp can thiệp hắn hành quân bày trận, cuối cùng nhất để cho hắn trải qua vài năm chiến đấu, thì triệt để đánh tan liên quân năm nước.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Đột nhiên, Trình Cung cảm nhận được không gian chung quanh đột nhiên có chấn động, nháy mắt sau đó có một cổ lực lượng đã khống chế không gian mấy trăm mét chung quanh.

    Rất cường đại, điều này làm cho Trình Cung theo bản năng có ý định tiến vào không gian ngoại đỉnh, đồng thời thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đang ở trong không gian ngoại đỉnh cũng mở to mắt, tùy thời có thể động thủ.

    - Ân chủ, ta đã đến.

    Tiểu Phong Tử dùng tốc độ phi hành cao nhất bay đến, không có bất kỳ chấn động, rất nhanh đã tiếp cận bên cạnh Trình Cung, cho dù Địa Anh bình thường cũng rất khó phân biệt rõ phương pháp ẩn tàng thân hình, nhưng ở trước mặt Tiểu Phong Tử đã trải qua Thiên Cương lôi kiếp, thì những thứ này không có gì tác dụng

    Giờ phút này Tiểu Phong Tử lộ ra vẻ rất hưng phấn, giọng nói cùng thần thái kia, hoàn toàn không có cảm giác Man Thần chút nào, hiển nhiên như là một hài tử choai choai.

    - Ngươi thật đúng là rất nhanh, nhưng hưng phấn như vậy làm gì?

    Thanh âm của Trình Cung cũng vang lên trong tai Tiểu Phong Tử, tiếp cận phạm vi trăm mét mới mơ hồ cảm giác được, dù sao thực lực hai người kém quá nhiều.

    Đương nhiên, nếu như không phải đợi Tiểu Phong Tử, Trình Cung cũng sẽ không tùy ý ở giữa không trung, chỉ là sử dụng phương pháp ẩn tàng thân hình bình thường, nếu hắn tiến vào không gian ngoại đỉnh, coi như là Thiên Anh cũng rất khó phát giác.

    - Hắc...

    Tiểu Phong Tử có chút xin lỗi cười nói:

    - Bởi vì phải tìm mảnh vỡ, cộng thêm bị thương không dám tùy tiện lộn xộn, còn phải chiếu cố những man nhân Man Thần Giáo kia, mười mấy năm qua một mực ở tại đó, ta cũng sắp phát điên rồi, hắc, may mắn cuối cùng gặp ân chủ, có ân chủ nghĩ biện pháp ta có thể đi ra, cảm giác đi ra rất thoải mái.

    Mịa, Trình Cung bị bộ dạng nói chuyện của Tiểu Phong Tử chọc cười, hắn như vậy mà cũng là người đạt tới Thiên Anh sao, đừng nói là Thiên Anh, coi như là Nhân Anh kỳ, tùy tiện bế quan vài chục năm cũng là chuyện rất bình thường.

    Về phần Thiên Anh, luyện chế một kiện pháp bảo vài chục năm là rất bình thường, hắn thì tốt rồi, ở Man Thần Giáo làm Man Thần mới vài chục năm, bộ dáng lại giống như ngồi tù vừa mới thả ra vậy.

    Còn nói vừa mới ra cảm giác rất thoải mái, người không biết còn tưởng rằng hắn bị nhốt mấy trăm năm vừa mới được thả.

    Tiểu Phong Tử đúng là Tiểu Phong Tử, bản chất tâm tính vẫn không thay đổi, đương nhiên, loại lời này chỉ có ở trước mặt Trình Cung, Tiểu Phong Tử mới có thể nói.

    - A...

    Trình Cung cười cười chỉ hắn nói:

    - Ngươi a, đi thôi, trước đi với Man tộc, đúng rồi, ngươi có nắm chắt không vậy, chứ đừng để tới khi đó bị người vây công.

    Mặc dù bây giờ Man tộc suy sụp, nhưng địa phương năm đó Man Hoang Đại Đế gầy dựng, đến bây giờ vẫn là rất cường hoành, mượn nhờ nơi đó, cho dù ngươi là Thiên Anh đi cũng chưa hẳn hữu dụng, cũng chính bởi vì như vậy mà bọn hắn mới có thể chiếm một chỗ cắm dùi ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Cần phải... có thể làm a?

    Tiểu Phong Tử vội nói:

    - Lúc đầu ta gặp bọn người Kình Sơn, phát hiện bản năng trong huyết mạch của bọn hắn bị ta áp chế, ta đối với bọn họ cũng có một loại cảm giác thân cận, mặc dù không thân thiết bằng Cự Nhân Tộc, nhưng mà có thể cảm nhận được huyết mạch của tất cả mọi người là giống nhau, chỉ là lực lượng huyết mạch của bọn hắn quá yếu, ngay cả trí nhớ truyền thừa cũng đã mất đi.

    - Cần phải, cần phải cái đầu của ngươi.

    Trình Cung dở khóc dở cười nói:

    - Trước kia không phải ngươi rất nắm chắc đấy sao?

    - Đúng vậy a, ta còn tưởng rằng Man tộc giống như Kình Sơn, nhưng vừa rồi ta dùng thần niệm dò xét, lại phát hiện ở sâu trong Man tộc có một cổ lực lượng đặc biệt, hơn nữa bọn hắn có rất nhiều bất đồng cùng đám người Kình Sơn, bởi vậy...

    Tiểu Phong Tử giống như tiểu hài tử làm sai chuyện gì, thân thể to lớn đứng im một chổ, một bộ ta thật sự không phải cố ý, ta cũng là mới phát hiện.

    - A...

    Trình Cung bị hắn chọc cho im lặng cười khổ:

    - Được rồi, đến cũng đã đến, có được hay không đều phải đi một chuyến, đi thôi.

    Thân thể Tiểu Phong Tử nhỏ đi cũng hơn sáu mét, nhưng giờ phút này đi theo sau lưng Trình Cung hoàn toàn như là hài tử làm sai chuyện, bị gia trưởng dẫn đi.

    Một màn này nếu để cho người khác thấy, nhất định sẽ chấn kinh rớt cằm, mặc dù bây giờ Trình Cung cũng rất ngưu bức, nhưng Tiểu Phong Tử là Man Thần Man Thần Giáo, là Thiên Anh kỳ, đây đã là tồn tại viễn siêu thế tục bình thường.

    Nếu như nói Nhân Anh kỳ ở trong mắt người bình thường, đó là thần tiên sống, như vậy ở trong mắt Nhân Anh kỳ, Thiên Anh chính là tồn tại cao cao tại thượng, cao không thể chạm.

    Tồn tại như vậy lại đi theo sau lưng Trình Cung như thế, quả thực không thể tưởng tượng, nhưng bất luận là Trình Cung bay ở phía trước, hay là Tiểu Phong Tử ở phía sau đều rất tự nhiên, không có một người nào cảm giác như vậy là không ổn, cái loại tùy ý tự nhiên này càng làm cho người khiếp sợ, thán phục.

    Chỗ ở của Man tộc kỳ thật chính là bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, chỉ là bởi vì năm đó Man Hoang Đại Đế đại chiến cùng Yêu tộc, U Minh Luyện Ngục tạo thành Huyết Luyện Ngục, Huyết Luyện Ngục này cũng ngăn cách đường yêu thú ở nội bộ Yêu Thú Sâm Lâm thông hướng Nam Chiêm Bộ Châu, không có yêu thú cường đại ở trong Yêu Thú Sâm Lâm làm phiền, Man tộc mới có thể dừng chân ở chỗ này.

    Chỉ là điều kiện sinh tồn ở nơi này cũng không tốt, nhân khẩu có thể chứa nạp cũng có hạn, bởi vậy Man tộc không ngừng nếm thử đánh về Nam Chiêm Bộ Châu lần nữa.

    Lúc ấy sở dĩ Trình Cung muốn lấy được Huyết Yêu Quả rất khó khăn, chính là bởi vì muốn đạt được Huyết Yêu Quả phải đi Huyết Luyện Ngục, mà muốn đi Huyết Luyện Ngục thì đầu tiên phải đi qua địa bàn Man tộc.

    Địa bàn Man tộc ở bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, hơn nữa cũng chừng mấy vạn dặm, mặc dù chính diện không có Đại yêu thú mạnh mẽ, nhưng yêu thú trong phạm vi vạn dặm này cũng không ít, cộng thêm Man tộc, muốn đi tới sẽ rất khó, chớ đừng nói chi là nguy hiểm nặng nề bên trong Huyết Luyện Ngục.

    Đương nhiên cho tới bây giờ, chỉ cần không đi trêu chọc Man tộc khiến cho xung đột, thì đi vòng qua tiến vào Huyết Luyện Ngục hái một ít Huyết Yêu Quả đã không còn là việc khó gì.

    Chương 509: Thành Đại Đế

    Một đường bay qua, thần niệm của Trình Cung không ngừng xem xét, phát hiện Man tộc này vẫn là dùng hình thức bộ lạc tồn tại, từng bộ lạc loại nhỏ, trải qua hơn ngàn dặm sẽ xuất hiện một bộ lạc lớn, có được mấy vạn người chung sống.

    Chiến đấu cùng Man tộc, cho tới nay đều là phòng thủ làm chủ, cũng không phải nói không muốn chủ động xuất kích, nhưng Man tộc ở bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, phân tán như thế, một khi đại quân tiến công, bọn hắn liền lui về phía sau, bên trong Yêu Thú Sâm Lâm này tràn ngập vô số nguy hiểm, không thích hợp đại quân tác chiến, không đợi đi vào sâu đã chết hơn phân nửa, căn bản không có biện pháp đánh.

    Lại bay gần vạn dặm về sau, cuối cùng Trình Cung phát hiện một tòa thành trì bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, đây mới thực là thành trì, chung quanh hoàn toàn là dùng cự thạch kiến tạo, hơn nữa ở trong thành thị hiển nhiên có trận pháp.

    Nhân khẩu bên trong cũng vượt qua ba mươi vạn, chỉ là khiến cho Trình Cung ngoài ý muốn chính là, trong này đa số đều là người già yếu, phụ nữ và trẻ em, còn dọc theo con đường này, những bộ lạc loại nhỏ bên ngoài kia hoặc là vài thành thị chung quanh, thì cơ bản không có phát hiện phụ nữ trẻ em hoặc là lão nhân, đều là nam nhân cường tráng có thể chiến đấu.

    Mà ở bên trong thành trì này, người già yếu, phụ nữ và trẻ em đều đang bận rộn, những tiểu hài tử hơi lớn thì theo một ít người lớn chém giết dã thú.

    Bên trong tòa thành trì Man tộc này, Trình Cung phát hiện tồn tại mạnh nhất cũng chỉ là tương đương với Vạn Tượng Nhất Long, cũng không có phát hiện Nhân Anh kỳ, cũng phải, nghe nói trải qua trận chiến mười mấy năm trước ấy, hình như Man tộc chỉ còn lại có một vị trấn quốc thần tiên.

    Bọn hắn không giống như Đồ Đằng đế quốc, Thảo Nguyên Vương Đình, sau lưng bọn hắn không có thế lực cường đại ủng hộ, cũng không có thể đơn giản bồi dưỡng ra Nhân Anh kỳ.

    Trên đường đi, Trình Cung vừa bay vừa nhìn, mặc dù nói phụ thân mình chiến đấu cùng Man tộc nhiều năm như vậy, các loại tư liệu đều có, nhưng dù sao cũng không bằng tai nghe mắt thấy.

    Hơn nữa dùng thần niệm bây giờ của Trình Cung, rất nhiều tư liệu phụ thân sưu tập nhiều năm cũng không bằng hắn tùy ý bay trên không trung nhìn vài canh giờ.

    Hai ngày sau Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử mới đuổi tới thành Đại Đế, nghe nói tòa thành trì này là tòa thành cuối cùng mà Man Hoang Đại Đế xây dựng, ai cũng không hiểu vì sao năm đó Man Hoang Đại Đế lại xây dựng tòa thành trì này, tất cả xem qua tòa thành trì này đều có một nhận thức, cho dù xây dựng thành trì này ở trong Nam Chiêm Bộ Châu, kiến tạo bên cạnh Vân Ca thành của Lam Vân đế quốc, Lam Vân đế quốc cũng không làm gì được, từ đó có thể biết tòa thành trì này to lớn đồ sộ đến cỡ nào, hoàn toàn không phải Vân Ca thành có thể so sánh.

    Cho dù so với thành Song Long ngăn cản thú triều cũng không kém bao nhiêu, thành Song Long dùng hai sơn mạch hội tụ, rồi lại dùng vô số lực lượng cường đại ngưng tụ, hơn nữa đến lúc đó dùng là trận thế thiên địa, dẫn động thiên địa chi khí.

    Thành Đại Đế này cũng là như thế, thành trì to lớn hơn ngàn dặm, chung quanh là dãy núi dựa vào, ngăn trở Huyết Luyện Ngục ở phía sau.

    Cả tòa thành trì to lớn dị thường, Trình Cung mang theo Tiểu Phong Tử vừa mới đi vào phạm vi này, cũng bị kiến trúc to lớn này chấn trụ, mịa nó, thủ bút thật lớn ah.

    Thành thị này tương đương với một quốc gia nhỏ, nếu thật kiến tạo ở bên trong Lam Vân đế quốc, dùng lực lượng cường đại hoàn toàn phòng thủ mà nói, thật đúng là đã thành nước bên trong nước, Lam Vân đế quốc sẽ không làm gì được Man tộc này.

    Hơn nữa số lượng người Man Tộc trong này cũng vượt qua nhiều so với trong tình báo, chỉ là người Man Tộc trong thành Đại Đế này đã vượt qua hai trăm vạn, phải biết rằng thân thể người Man Tộc to lớn, hơn hai trăm vạn người tụ tập lại một chỗ có thể nghĩ đồ sộ đến cỡ nào.

    Hơn hai trăm vạn người này, chí ít có trên trăm vạn người có thể chiến đấu.

    Mịa, còn không chỉ là những thứ này, bên trong thậm chí có rất nhiều yêu thú, những yêu thú này đều là yêu thú phục tùng, yếu nhất cũng có cấp bảy, yêu thú cấp tám, cấp chín thì khắp nơi có thể thấy được, yêu thú trình độ Yêu tu, Yêu tướng cũng nhiều vô cùng.

    Mịa nó, nếu Man tộc bên trong thành Đại Đế này giết ra ngoài, khẳng định phụ thân mình ngăn không được.

    Đây không phải vấn đề năng lực của lão tía, mà hoàn toàn là sức chiến đấu có vấn đề, trên trăm vạn tướng sĩ Man tộc là khủng bố bực nào, cuộc chiến đấu quy mô nhất mà lão tía đánh cùng Man tộc đại cũng chỉ là đối kháng mười vạn người Man Tộc.

    Hơn nữa đều là những người Man Tộc có sức chiến đấu bình thường bên ngoài, chỉnh thể thực lực bên trong thành Đại Đế này so với bên ngoài cường đại hơn vài lần, hơn nữa cơ hồ mỗi người đều có khống chế yêu thú.

    Cổ lực lượng này cộng cùng một chỗ, liền tương đương với ba trăm vạn đại quân, nếu như Man tộc lại tập hợp chiến sĩ phía dưới, toàn diện chiến đấu mà nói, sợ rằng Lam Vân đế quốc tập hợp lực cả nước cũng chưa chắc có năng lực chiến một trận.

    Trách không được không ai dám chém tận giết tuyệt Man tộc, loại thực lực này muốn chém tận giết tuyệt bọn hắn, cho dù tất cả quốc gia Nam Chiêm Bộ Châu liên hợp lại cũng đại thương nguyên khí.

    Trách không được lúc trước Man Hoang Đại Đế có thể dẫn đầu người Man Tộc thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, nếu không phải bản thân hắn xằng bậy, sợ rằng bây giờ Nam Chiêm Bộ Châu còn ở dưới sự thống trị của người Man Tộc, người Man Tộc này cũng quá cường đại a.

    Ít nhất lực lượng thế tục của bọn hắn đầy đủ cường đại, cường đại đến mức làm cho người ta không dám chọc bọn hắn.

    Về phần thành Đại Đế này, thời điểm Trình Cung sử dụng thần niệm điều tra cũng phát hiện, nơi này có một cổ lực lượng kỳ quái, khiến cho Trình Cung cũng cảm giác không đúng.

    Cả tòa thành thị này, giống như một kiện pháp bảo, đây cũng không phải là tình huống bình thường, trách không được ngay cả Tiểu Phong Tử cũng đánh mất tin tưởng trước kia.

    Hơn nữa bên ngoài thành Đại Đế này còn có mười mấy cái thành thị, trong mỗi thành thị cũng chừng hơn mười vạn người, nhưng những thành thị này toàn bộ đều là già yếu, phụ nữ và trẻ em, về phần mấy trăm vạn người bên trong thành Đại Đế này đều có sức chiến đấu, còn lại một ít là Man nhân tàn tật, hoặc là đã không có sức chiến đấu gì, phụ trách chăm sóc những yêu thú kia, cung ứng các loại đồ ăn, chế tạo một ít vũ khí các loại...

    Vũ khí của Man nhân nơi này cùng Man nhân bên ngoài có khác nhau rất lớn, trình độ luyện khí của Man nhân nơi này so với toàn bộ Lam Vân đế quốc bây giờ cũng cao hơn một cấp bậc, thậm chí so với môn phái tu chân nhị tam lưu bình thường cũng lợi hại hơn.

    Thậm chí bọn hắn còn chế tạo trang bị thích hợp cho một ít Yêu tu, Yêu tướng cường đại, nơi này ngay cả luyện đan cũng có, mặc dù không bằng ĐAN THầN PHủ bây giờ, nhưng so với Vân Đan Tông lúc trước cũng cường đại gấp mười lần.

    Tồn tại như vậy, nếu như có một lực lượng đỉnh phong tọa trấn, thì so với Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông chỉ mạnh chứ không yếu, hơn nữa tiềm lực vô cùng to lớn.

    - Có ý tứ, không nghĩ tới nhưng tư liệu đối với Man tộc qua nhiều năm như vậy chỉ là da lông, bọn hắn lại vẫn cường đại như vậy, không ngờ thành Đại Đế này thật làm người rung động.

    Như vậy mới có ý tứ, thu phục bọn chúng sẽ có ý nghĩa hơn, đến lúc đó đối phó với lực lượng sau lưng Đồ Đằng đế quốc, Thảo Nguyên Vương Đình sẽ dễ dàng hơn nhiều.

    Thần niệm điều tra một phen, Trình Cung giống như là chứng kiến một mỏ vàng vậy, phải nói so với chứng kiến mỏ vàng còn hưng phấn hơn gấp mười lần, cho dù lúc trước thấy Nhục Nhục bên cạnh những Nguyên dịch, Chuyển Sinh Đan kia, Trình Cung cũng không có vui vẻ như vậy.

    - Tiểu Phong Tử, ngươi tới trước phát ra một chút khí phách đi.

    Thần niệm hơi chút điều tra một phen, Trình Cung cười cười nhìn Tiểu Phong Tử nói.

    - Ah...

    Tiểu Phong Tử há to mồm, thân thể hơi chấn động, thành Đại Đế này đặc biệt như thế, tuyệt đối là pháp bảo siêu cấp, đã không phải là sức mạnh của quốc gia thế tục bình thường.

    Mặc dù không có cảm nhận được bên trong thành Đại Đế này có nhân vật đỉnh cấp gì tồn tại, nhưng chỉ bằng vừa rồi có vài chỗ mà ngay cả chính mình cùng ân chủ cũng không có biện pháp điều tra đã biết rõ, nơi này tuyệt đối không thể khinh thường.

    Có lẽ Nhân Anh kỳ ở đây không bằng một ít chi nhánh của Nam Hoang Man Thần Giáo, nhưng thực lực chỉnh thể lại kinh người vô cùng.

    Nhất là cấp bậc Vạn Tượng Nhất Long cũng có không ít, mà Yêu tướng bị hàng phục khống chế thì nhiều đến hơn vạn, lực lượng tầng giữa này cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều so với môn phái tu chân bình thường.

    - Ah cái gì mà a, bảo ngươi làm thì làm mau đi, nhanh, có phải ngươi bị bệnh hay không, việc như vậy còn lề mề như thế.

    Trình Cung khoát tay áo, làm cho Tiểu Phong Tử chạy nhanh tới trước phát ra khí tức của hắn.

    Tiểu Phong Tử sửng sốt một chút, lập tức kịp phản ứng.

    Đúng vậy, cho dù bọn hắn không hàng phục, không giống bọn người Kình Sơn lập tức quỳ xuống coi mình là thần như vậy, mình cũng không có tổn thất gì.

    Về phần nói sợ hãi, cho tới bây giờ hắn còn không có sợ hãi qua, ban đầu ở trong Linh Sơn hắn cũng không có sợ ai, huống chi ở loại địa phương này.

    Vừa rồi sở dĩ hắn có cảm giác do dự, khó chịu chính là trước kia mình ở trước mặt ân chủ đã nói qua, chỉ cần mình thể hiện ra lực lượng huyết mạch, bọn người Kình Sơn liền coi mình là thần linh.

    Hơn nữa chính hắn cũng có thể cảm nhận được chênh lệch huyết mạch của hai bên, thời điểm Trình Cung nhắc tới Man tộc cùng hắn, hắn cũng rất có lòng tin.

    Bây giờ thật sự đến, phát hiện tình huống có chút không giống, cảm giác như mình khoác lác ở trước mặt ân chủ, vạn nhất đám người này không thèm để ý đến mình, chẳng phải mình rất mất mặt sao.

    Hiển nhiên Trình Cung cũng đoán được suy nghĩ của Tiểu Phong Tử, câu nói sau cùng thoáng cái điểm tỉnh Tiểu Phong Tử, cần gì chăm chú như vậy, giống như là năm đó đi vơ vét tài sản những Yêu tộc kia cùng ân chủ, dùng cách nói của ân chủ, ta sợ qua ai.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Một khi suy nghĩ cẩn thận điểm ấy, thân thể Tiểu Phong Tử bỗng nhiên biến lớn, biến lớn, lại biến lớn.

    Theo thân thể của hắn đột nhiên biến lớn, lực lượng cường hoành phóng thích ra không che dấu chút nào, lực lượng của Thiên Anh vốn là đã khủng bố tới cực điểm, huống chi hắn có thể dùng lực lượng Thiên Anh thúc dục lực lượng trong huyết mạch của bản thân.

    Lực lượng huyết mạch của Cự Linh nhất tộc không ngừng phát ra, đã lập tức bao phủ ngàn dặm thành Đại Đế, lần này động tĩnh rất lớn, giống như thoáng cái xuyên phá hư không.

    Vốn là Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử đều dùng thần niệm dò xét thành Đại Đế, mặc dù bên trong thành Đại Đế cũng có các loại trận pháp, quấy nhiễu thần niệm.

    Nhưng cả hai đã đi tới trên không, Trình Cung vận dụng đối với thần niệm đã đến một cảnh giới vô cùng cao, dùng cường độ thần niệm Địa Anh tầng thứ ba bây giờ của hắn, những thần niệm quấy nhiễu cùng các loại trận pháp này đối với hắn không có hiệu quả lớn.

    Về phần Tiểu Phong Tử, đã là tồn tại Thiên Anh, càng không để ý những thứ này.

    Mà hai người bọn họ đối với vài chỗ trọng yếu nhất bên trong thành Đại Đế, thì căn bản không có đi tra xét rõ ràng, bởi vậy từ đầu đến cuối cũng không có gây chú ý cùng phiền toái.

    Nhưng Tiểu Phong Tử làm thành như vậy đã không giống với lúc trước, thân thể Tiểu Phong Tử lập tức đạt tới hơn trăm mét, cái này cũng chưa tính xong việc, sau đó hắn thi triển Cự Linh Biến.

    Cự Linh Biến này là hắn lấy được từ truyền thừa trí nhớ của Cự Linh Tộc, Cự Linh Biến sẽ làm cho lực lượng của hắn phát sinh biến hóa, lập tức kích phát ra lực lượng càng cường đại, đồng thời thân thể cũng sẽ có một ít biến hóa.

    Chương 510: Lực lượng huyết mạch

    Trước kia Tiểu Phong Tử dùng lực lượng Nhân Anh kỳ thi triển Cự Linh Biến đối chiến cùng Trình Cung, có thể làm cho lực lượng tăng vọt, thân thể cao hơn trăm mét.

    Bây giờ dùng lực lượng Thiên Anh thi triển Cự Linh Biến, thân thể cùng lực lượng biến hóa tự nhiên không có khả năng biến hóa lớn như vậy, nhưng sau khi thi triển Cự Linh Nhất Biến lại thi triển Cự Linh Nhị Biến, thân thể của Tiểu Phong Tử cũng đã đạt đến gần ba trăm mét.

    Giờ phút này hắn mới thật sự như là một ngọn núi, lực lượng của hắn cũng đã vượt qua Thiên Anh tầng thứ bảy đỉnh phong, trình độ tiếp cận Thiên Anh tầng thứ chín.

    Phải biết rằng, đã đến cảnh giới Thiên Anh, mỗi một tầng thứ kém nhau lớn đến khó có thể tưởng tượng, nhất là Thiên Anh kỳ tầng thứ bảy trở về sau.

    Hơn nữa lực lượng huyết mạch của hắn có tác dụng áp chế đối với Man nhân, lập tức mấy trăm vạn Man nhân trong toàn bộ thành Đại Đế, vô số yêu thú giống như bị định dạng.

    - Đại Đế...

    Đại Đế đã trở về...

    Bịch...

    Đột nhiên có người kích động hô to.

    Mà một ít lực lượng yếu, thì đã sớm quỳ rạp xuống đất, yêu thú cơ hồ toàn bộ xụi lơ trên mặt đất

    Nhân Anh kỳ mới xem như Tu Chân Giả chính thức, tồn tại phía dưới Nhân Anh kỳ đều là thế tục, mà Thiên Anh thì là vương giả bên trong Tu Chân Giới, cao cao tại thượng, ngay cả Nhân Anh cũng phải ngưỡng mộ, quỳ lạy, chớ đừng nói chi là người phía dưới Nhân Anh kỳ.

    Chính bởi vì chênh lệch to lớn, nên Cửu Châu đại địa từ xưa đến nay đã có quy định, người phía trên Nhân Anh kỳ không được đơn giản động thủ, giết chóc đối với người thế tục, nếu như giết chóc, động thủ diện tích lớn, sẽ lọt vào thiên phạt.

    Thiên phạt ngược lại là không có xuất hiện, mọi người cũng chưa có thấy qua, nhưng quy củ này lại được tất cả thế lực lớn cộng đồng tuân thủ.

    Vì vậy thời gian dần trôi qua, phía trên Nhân Anh kỳ là người Tu chân giới, người phía dưới Nhân Anh kỳ là thế tục, về phần người phía dưới Nhân Anh kỳ bên trong môn phái tu chân, thì phụ thuộc một ít tồn tại trụ cột.

    Thiên Anh là tồn tại hạng gì, một khi phóng thích lực lượng, uy áp là kinh người bực nào, tựu như Thần Long cùng rắn rết, hoàn toàn không thể so sánh.

    Cũng chính bởi vì vậy, trong chiến đấu quy mô lớn, không cho phép Nhân Anh kỳ trở lên tham dự chiến đấu thế tục.

    Nếu không có nhiều người hơn cũng không đủ giết.

    Man nhân bên trong Thành Đại Đế, đã có thể nói là lực lượng siêu cấp cường đại trong thế tục, vừa rồi Trình Cung cũng cân nhắc qua, cho dù dùng sức chiến đấu của Đan thành bây giờ, bởi vì số lượng chênh lệch, mấy đại quân cường đại của mình bồi dưỡng trong Đan thành cũng không phải đối thủ của Man nhân bên trong thành Đại Đế này.

    Cũng may lực lượng của Tiểu Phong Tử không có bất kỳ tính tổn thương, chỉ là một loại biểu hiện ra, thực tế là biểu hiện lực lượng huyết mạch.

    - Thân như núi, huyết mạch cộng minh, máu trong cơ thể ta đang sôi trào, Đại Đế, chỉ có Đại Đế mới có thể như thế...

    - Đại Đế không có vứt bỏ chúng ta, máu của ta đang sôi trào, không có...

    - Ta đột phá, trời ạ, vậy mà ta đột phá Thoát Tục kỳ đỉnh phong bước vào Vạn Tượng Nhất Long, bái kiến Đại Đế...

    - Ta cũng đột phá, cộng minh, huyết mạch cộng minh, trời ạ.

    - Thần tích, đây là thần tích...

    Đối với rất nhiều Man nhân bên trong thành Đại Đế mà nói, cảm xúc của bọn họ là lớn nhất, nhất là những Man nhân đang đứng ở bình cảnh thậm chí ở vào bình cảnh nhiều năm, giờ khắc này đã nhận được chỗ tốt to lớn, người bởi vì huyết mạch cộng minh đạt được đột phá có không ít.

    Không ít người sợ tới mức xụi lơ, chủ động quỳ xuống càng nhiều, nhất là chứng kiến thân hình cao không thể chạm kia của Tiểu Phong Tử, bộ dạng hoàn toàn giống Man Hoang Đại Đế trong truyền thuyết,

    - Ân chủ, hình dáng này của ta có vài phần tư thế oai hùng của ngươi năm đó hay không, mặc dù những người này không cường đại bằng những người cầu ngươi năm đó, nhưng thoáng cái có mấy trăm vạn người quỳ lạy, cũng rất đồ sộ a, ngươi nói có đúng hay không.

    Lúc ấy thời điểm Tiểu Phong Tử đến tiểu bộ lạc của Kình Sơn chính là như thế, giờ phút này nhìn thấy hiệu quả ở thành Đại Đế cùng không sai biệt lúc trước lắm, thậm chí hiệu quả còn hơn một ít, cộng thêm vừa rồi Trình Cung nói làm cho hắn quẳng cục nợ, thần niệm của Tiểu Phong Tử khẽ động, một bên vận chuyển lực lượng kích phát lực lượng huyết mạch cùng uy áp cường đại của Thiên Anh, một bên còn có tâm tư nói chuyện cùng Trình Cung.

    - Trò hay mới bắt đầu thôi.

    Trình Cung nói xong, thân hình lóe lên, đã bay đến trên người Tiểu Phong Tử, trực tiếp ngồi trên vai của ắn, lẳng lặng nhìn phía dưới.

    - Tộc trưởng Man tộc A Cổ Đạt bái kiến tiền bối, không biết Man tộc ta có chỗ đắc tội gì, khiến cho tiền bối phải hiện thân.

    Lúc này, một thanh âm vang lên, một người Man Tộc mặc chiến giáp so với Kình Sơn còn cao một cái đầu xuất hiện ở giữa không trung, người Man Tộc này chừng hơn mười thước, nhưng so với thân thể của Tiểu Phong Tử lúc này liền lộ ra vô cùng nhỏ bé.

    Tại Lam Vân đế quốc, thậm chí toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, đều nói người Man Tộc ăn tươi nuốt sống, áo không đủ che thân, dã man xúc động, giờ phút này lại nói chuyện như vậy làm cho người không thể tưởng được.

    Hơn nữa trang bị, chiến giáp đều là linh khí hạ phẩm, mặc dù thân thể cao lớn, bộ dáng thô to, tương tự cùng đa số Man nhân, nhưng ánh mắt lại có khác nhau rất lớn.

    Mặc dù Tiểu Phong Tử thể hiện ra lực lượng Thiên Anh, nhưng tộc trưởng Man tộc A Cổ Đạt vẫn có thể dùng lễ tiết giữa Tu Chân giả đi lên chào.

    - Nói cho hắn biết, hắn không đủ tư cách đối thoại với ngươi, nói hắn gọi người có đủ tư cách đi ra.

    Trình Cung ngồi ở trên bờ vai của Tiểu Phong Tử, mượn nhờ lực lượng thân thể của Tiểu Phong Tử cùng phương pháp che dấu đặc thù của Trình Cung, nên giờ phút này mặc dù A Cổ Đạt ở giữa không trung, lại không nhìn thấy Trình Cung ngồi ở trên bờ vai Tiểu Phong Tử, dù sao hắn muốn nhìn thấy Trình Cung, đầu tiên phải sử dụng thần niệm kiểm tra thân thể Tiểu Phong Tử, hơn nữa bản thân người này cũng không phải là Thiên Anh.

    - Ngươi còn chưa đủ tư cách đối thoại cùng bản thần, bảo người có đủ tư cách đi ra.

    Tiểu Phong Tử nhìn cũng không có nhìn A Cổ Đạt, thanh âm như oanh lôi cuồn cuộn.

    Không đủ tư cách, A Cổ Đạt là tộc trưởng Man Tộc, cũng là huyết mạch Man Hoang Đại Đế lưu truyền xuống, là Hoàng giả bên trong Man nhân nhất tộc, thân phận tuyệt đối giống như Hoàng đế Lam Vân đế quốc, nhưng bị Tiểu Phong Tử nói không có tư cách, hắn cũng không dám nói nhiều một câu.

    Thần niệm của hắn di chuyển, đồng thời trong lòng cũng đang khiếp sợ, bởi vì hắn là người Man Tộc có được huyết mạch của Man Hoang Đại Đế, cũng là thiên tài trong Man Tộc, hắn quá rõ ràng loại cảm giác này.

    Hắn dùng trình độ Vạn Tượng Nhất Long đã tiếp cận hai mươi Long lực, trên người còn có bảo vật Man Hoang Đại Đế lưu lại, cũng mượn nhờ lực lượng này chống lại uy áp.

    Tại sao có thể như vậy?

    Tại sao phải như vậy, nếu như không phải hắn biết rõ tình huống của Man Hoang Đại Đế, thì ngay cả hắn cũng cho rằng đây là Man Hoang Đại Đế trùng sinh, mà ngay cả hắn cũng có một loại xúc động muốn quỳ lạy không áp chế nổi.

    Chẳng lẽ đây chính là người Cự Nhân nhất tộc trong truyền thuyết, là huyết mạch thượng cổ truyền thừa xuống, bọn hắn khăng khăng mình mới là truyền thừa Cự Nhân Tộc thượng cổ, những tộc người khác cái gì cũng không phải, cũng chỉ có bọn hắn mới nhận được truyền thừa phương diện lực lượng, nên có được thân thể to lớn như thế.

    Mặc dù mình chưa thấy qua người Cự Nhân Tộc, nhưng trong điển tịch lại nói, thì không có khả năng có tác dụng áp chế huyết mạch ah.

    Thật sự A Cổ Đạt không nghĩ ra, chỉ có thể nghĩ biện pháp liên hệ lão tổ tông, chỉ là uy áp cùng lực lượng của người này, cho dù lão tổ tông cũng kém quá xa, như đom đóm cùng ánh sáng mặt trời, người này đến cùng là địch hay là bạn, sao đột nhiên lại xuất hiện ở thành Đại Đế?

    Lão tổ tông bế quan chữa thương đã vài chục năm, vốn không nên quấy rầy, nhưng loại tình huống này lại không có biện pháp.

    - OÀ...

    ÀNH!

    Ở nơi trọng yếu nhất của thành Đại Đế, trong lòng đất có một trận pháp to lớn, một lão giả có dáng người còn uy mãnh hơn A Cổ Đạt một ít, nhưng mà không cao lớn hơn bao nhiêu mãnh liệt mở to mắt, trong lúc thất thần trận pháp liền bị đình trệ.

    Bởi vì trận pháp này đột nhiên dừng lại, trong phạm vi hơn mười dặm chung quanh đều run rẩy thoáng một phát.

    - Lực lượng thật đáng sợ, Thiên Anh, đây chỉ có tồn tại Thiên Anh cao cao tại thượng, trải qua Thiên cương lôi kiếp mới có lực lượng như vậy, chỉ có thành tựu Thiên Anh mới có loại lực lượng vô cùng mênh mông này, giống như bầu trời mênh mông.

    Tại sao có thể có Thiên Anh hàng lâm thành Đại Đế?

    Man tộc ta đã sớm qua thời đại huy hoàng, căn bản không có khả năng tiếp xúc, đắc tội tồn tại cấp độ này, thậm chí ngay cả hắn muốn động thủ giết người, dựa theo quy củ của Cửu Châu đại địa, hắn cũng chỉ có thể ết một mình mình mà thôi.

    Bởi vì bây giờ toàn bộ Man tộc, cũng chỉ có mình mới tính toán là người tu chân chân chính siêu việt thế tục.

    Lão giả lập tức cảm nhận được vị trí của A Cổ Đạt, sau đó cũng cảm nhận được Tiểu Phong Tử, hắn cũng bị lực lượng này dọa sợ.

    - Này... tại sao có thể như vậy, huyết mạch... lực lượng huyết mạch... huyết mạch cộng minh, lực lượng này làm cho mình cũng nhịn không được có một loại xúc động muốn lễ bái, huyết mạch thật cao quý...

    Thời điểm lão giả này xuất hiện ở giữa không trung, chính thức chứng kiến Tiểu Phong Tử, nét mặt của hắn so với A Cổ Đạt càng thêm đặc sắc.

    A Cổ Đạt biết lực lượng của mình, bởi vậy vừa mới bắt đầu hắn liền mượn một ít lực lượng của thành Đại Đế, cho nên cảm giác đối với huyết mạch cũng không mãnh liệt, nhưng mặc dù lão giả này so với A Cổ Đạt cường đại hơn ngàn vạn lần, nhưng đối với lực lượng huyết mạch cao quý trong thân thể Tiểu Phong Tử lại không lực chống cự quá lớn.

    - Lão tổ tông, lão tổ tông...

    Sau khi lão tổ tông xuất hiện liền nhìn cự nhân này, như không thấy sự có mặt của mình, tộc trưởng Man tộc A Cổ Đạt vội vàng tiến lên, trợ giúp lão giả này đồng thời cũng đánh vào trong cơ thể lão giả này một cổ lực lượng đặc thù.

    - Ah!

    Lúc này lão giả mới bừng tỉnh, sau đó chậm rãi chắp tay, cung kính thi lễ:

    - Hậu nhân Man Hoang Đại Đế, Nhân Anh kỳ duy nhất của Man Nhân Tộc bây giờ, dùng Nam Chiêm Bộ Châu mà nói chính là trấn quốc thần tiên, dùng Man nhân chúng ta nói chính là Man Vương, A Cổ Đan Tuyền bái kiến tiền bối.

    Man Vương bên trong Man tộc chính là Địa Anh của Tu chân giới trải qua Địa hỏa ma kiếp, ngang hàng cùng Ma Tộc Đại Ma Vương, Yêu tộc Đại yêu vương.

    Mặc dù đều là ngang hàng, nhưng xưng hô có chút bất đồng, nhưng có thể một mình hình thành cách gọi chủng tộc của mình, cũng đủ để nói rõ lúc trước người Man Tộc cường đại cùng huy hoàng như thế nào.

    A Cổ là dòng họ mà Man Hoang Đại Đế lưu truyền xuống, là người dòng họ Vương tộc bên trong Man Tộc, A Cổ Đan Tuyền này chính là tồn tại phía trên Nhân Anh kỳ duy nhất trong Man nhân nhất tộc bây giờ, hơn nữa hắn còn không phải Nhân Anh kỳ, Man Vương cấp bình thường.

    Nhìn dáng vẻ của hắn như chỉ có thực lực Địa Anh tầng thứ ba, nhưng tựa hồ thân thể có chút không đúng, mặc dù chỉ là trình độ Địa Anh tầng thứ ba, cũng đã tương đối lợi hại.

    Chương 511: Man Hoang Đại Đế

    Sau khi A Cổ Đan Tuyền xuất hiện, Trình Cung một mực quan sát hắn, chờ hắn nói dứt lời, Trình Cung truyền âm cho Tiểu Phong Tử nói:

    - Từ khi ta thức tỉnh đến nay, ở Nam Hoang gặp được một chi hậu duệ tộc nhân, về sau cảm nhận được các ngươi ở chỗ này, ta là người sáng tạo của các ngươi, là thần của các ngươi, quỳ xuống.

    Hết thảy ở thời đại Thượng cổ đều là tồn tại trong truyền thuyết, mà thời đại thượng cổ có chút chủng tộc hậu duệ, cũng không phải là sinh sôi nảy nở mà có, rất nhiều đều là do sáng tạo mà có.

    Cụ thể như thế nào không ai biết được, nhưng huyết mạch áp chế trong đó, truyền thừa trí nhớ đặc thù, làm cho người ta đều tin tưởng loại truyền thuyết này, coi tổ tiên ở thời đại thượng cổ thành thần linh.

    - Từ khi ta thức tỉnh đến nay, ở Nam Hoang gặp được một chi hậu duệ tộc nhân, về sau cảm nhận được các ngươi ở chỗ này, ta là người sáng tạo của các ngươi, là thần của các ngươi, quỳ xuống.

    Trình Cung nói xong, Tiểu Phong Tử lập tức nguyên lời nói rập khuôn, chẳng qua là thanh âm như Thiên Lôi, khí thế như thiên thần hàng lâm.

    - Thần?

    A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt đều ngây ngẩn cả người, kỳ thật sự tình một chi tộc nhân ở Nam Hoang thành lập Man Thần giáo, sùng bái Man Thần bọn hắn cũng biết.

    Thậm chí bọn hắn còn thương thảo qua rất nhiều lần, có không ít tộc nhân đề nghị triệt để tiêu diệt bọn chúng, bởi vì bọn họ đã ruồng bỏ Man Hoang Đại Đế.

    Nhưng bởi vì cách xa nhau quá mức xa xôi cùng với nhiều loại nguyên nhân khác, chuyện này một mực kéo dài, giờ phút này trong lòng hai người đồng thời run lên, Man Thần, hắn chính là Man Thần.

    Nếu như Man Thần này không có xuất hiện, nếu ai nói như vậy nhất định bọn hắn sẽ khinh thường, cho dù Man Thần này cường đại cỡ nào, dù có thể lập tức hủy diệt bọn hắn, bọn hắn cũng không có một chút tin tưởng Man Thần này thật sự là thần linh Man Tộc.

    Nhưng giờ phút này, A Cổ Đạt, A Cổ Đan Tuyền đều có chút dao động, bởi vì cái loại cảm giác huyết mạch này quá cường liệt, đó là một loại lực lượng đặc biệt của tánh mạng lạc ấn thể hiện ra, hoàn toàn vượt qua lực lượng bình thường.

    Đừng nói Man Thần này mạnh mẽ hơn so với bọn hắn, là Thiên Anh cao cao tại thượng trải qua Thiên Cương lôi kiếp, có được năng lực thông thiên triệt địa, cho dù tồn tại ngang hàng với bọn hắn, bằng vào áp chế huyết mạch kia, cũng tuyệt đối không phải là bọn hắn có khả năng chống lại.

    Lực lượng Thiên Anh cường đại đến thông thiên triệt địa, còn có áp chế huyết mạch, làm cho A Cổ Đan Tuyền cũng ngây ngẩn cả người.

    - Có lẽ tiền bối có quan hệ cùng Man tộc ta, thậm chí có thể là tiền bối chúng ta, thậm chí có thể là hậu nhân của thượng cổ Cự Linh tộc trong truyền thuyết.

    Nhưng mặc dù Cự Linh tộc thượng cổ, chúng ta cũng chỉ là kính tổ tiên, chúng ta không hề cho rằng bọn họ là thần linh, kỳ thật Man nhân nhất tộc chúng ta rất tương phản cùng Cự Nhân Tộc, bọn hắn lấy được rất nhiều lực lượng truyền thừa, mà chúng ta thì được nhiều kỳ kỹ truyền thừa.

    Man tộc hôm nay, thờ phụng chính là Man Hoang Đại Đế.

    Tiểu Phong Tử nói ra những lời Trình Cung dạy hắn, khí thế mười phần, lực lượng huyết mạch thúc dục đến cực hạn, huyết mạch áp chế, lực lượng Thiên Anh càng hoàn toàn nắm trong tay hết thảy, áp chế hết thảy.

    Sau khi A Cổ Đạt nghe được Tiểu Phong Tử nói cũng sửng sốt một chút, nhưng sau một khắc ở dưới áp lực cường đại, trên thân thể hắn có chút lực lượng mơ hồ dung hợp cùng thành Đại Đế, lực lượng thành Đại Đế trực tiếp trợ giúp A Cổ Đạt thanh tỉnh trả lời, cũng cự tuyệt lời Tiểu Phong Tử nói.

    Gia hỏa khốn khiếp, quả nhiên xảy ra vấn đề rồi, thật muốn bóp chết ngươi.

    Nghe được A Cổ Đạt trả lời, trong nội tâm Tiểu Phong Tử cũng rất khó chịu, chuyện lần này xem ra sẽ không thuận lợi như giống lúc ban đầu.

    Mặc dù trong lòng của hắn rất phẫn nộ, nhưng mà cũng biết quy củ của Cửu Châu đại địa, nếu đều là người Tu Chân Giới, hắn giết chết một số người cũng không có gì.

    Nhưng mặc dù Man tộc này cường đại, lại thuộc về tồn tại thế tục của Nam Chiêm Bộ Châu, hắn không có thể động thủ giết người ta được.

    - Không cần nhiều lời nữa, ta sẽ động thủ để người làm chủ đi ra.

    Thời điểm Tiểu Phong Tử đang phiền muộn, bên tai đột nhiên vang lên lời của Trình Cung.

    Tiểu Phong Tử lập tức cả kinh, động thủ, phá hư quy củ, hiện tại Nam Chiêm Bộ Châu có thể nói là bị người nhìn chằm chằm vào, không ngờ ân chủ bảo mình động thủ.

    Nhưng mà chẳng qua là Tiểu Phong Tử giật mình, sau một khắc trên mặt đã lộ ra một cổ sát ý, quy củ của Cửu Châu đại địa tính là cái đếch gì, chỉ cần ân chủ nói, coi như là thiên quy, sự tình có thiên kiếp trừng phạt hắn cũng sẽ không chút nghĩ ngợi đi làm.

    - Chống đối bản thần, chết.

    Bàn tay của Tiểu Phong Tử vừa nhấc, bàn tay khổng lồ như một ngọn núi đè xuống, không có sử dụng pháp lực cùng thần thông, chỉ dựa vào lực lượng của thân thể, nhưng lần này không gian chung quanh đều giống như bị khống chế, người muốn di động ở dưới tay hắn cũng rất khó.

    Hơn nữa mặc dù tay của hắn như là một ngọn núi, thế nhưng tốc độ đè xuống lại mau đến mức làm cho A Cổ Đan Tuyền thân là Địa Anh cũng không có thời gian né tránh.

    - Cẩn thận.

    Dù sao A Cổ Đan Tuyền cũng là Địa Anh, trải qua Địa Hỏa ma kiếp cùng rất nhiều chiến đấu cao tầng, giờ khắc này mặc dù lực lượng không có biện pháp phát huy đến mạnh nhất, nhưng cũng liều mạng đánh ra một kích.

    - Bành!

    Chẳng qua là một kích toàn lực của hắn dưới bàn tay của Tiểu Phong Tử, lại yếu ớt giống như mặt sông vừa kết băng, đụng một cái liền vỡ vụn, hoàn toàn không có ảnh hưởng đến tốc độ bàn tay Tiểu Phong Tử hạ xuống.

    Cái này là Thiên Anh, trải qua Thiên Cương lôi kiếp, có được năng lực thông thiên triệt địa, Nhân Anh kỳ đỉnh phong gặp được Địa Anh còn có thể đào tẩu, hay có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng đã đến Thiên Anh lại hoàn toàn không được, chênh lệch quá lớn.

    - Oanh!

    Trong một chớp mắt, ánh mắt của A Cổ Đạt thay đổi hoàn toàn, lực lượng trên thân thể cũng thay đổi, thành Đại Đế phía dưới lập tức đưa một cổ lực lượng bành trướng tới cực điểm vào trong thân thể A Cổ Đạt.

    - A...

    Man Hoang Chiến Phủ.

    Lập tức trong tay A Cổ Đạt đã xuất hiện một thanh Chiến Phủ cực lớn, kiểu dáng cái búa này rất tương tự cùng Man Vương Chiến Phủ của Man Ngưu Vương Lí Hằng.

    Xác thực mà nói, là Man Vương Chiến Phủ rất tương tự cùng Man Hoang Chiến Phủ này.

    Thật mạnh, Man Hoang Chiến Phủ này vừa xuất hiện, sắc mặt Trình Cung liền biến đổi, dựa vào, đây là tuyệt phẩm Linh Khí Man Hoang Chiến Phủ, là vũ khí năm đó Man Hoang Đại Đế dùng để chinh phục toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Cho tới bây giờ chưa nghe nói qua, thậm chí Man tộc có người có thể kế thừa kiện bảo bối này, không có nghĩ đến A Cổ Đạt này che dấu thật sâu, cái đồ chơi này muốn kế thừa cũng không phải dễ dàng như vậy, nếu không qua nhiều năm như vậy Man tộc cũng sẽ không có ai dùng qua, cho dù những trấn quốc thần tiên vẫn lạc của Man tộc trước kia, cũng chưa nghe nói qua bọn hắn có thể sử dụng Man Hoang Chiến Phủ này.

    Một kích này của Man Hoang Chiến Phủ làm cho trên bàn tay Tiểu Phong Tử xuất hiện một vết thương khổng lồ chừng vài mét, đương nhiên, đối với thân thể của hắn mà nói chẳng qua là một vết thương nhỏ mà thôi, cũng không tính quá nghiêm trọng.

    - Tụ Linh Thủ.

    Nhưng bị một tiểu gia hỏa ngay cả Nhân Anh cũng không phải làm bị thương, Tiểu Phong Tử cũng rất không thoải mái, cho dù cổ lực lượng này không phải là của hắn.

    Trên bàn tay của Tiểu Phong Tử lập tức lực ngưng tụ lực lượng, một bàn tay lớn gấp trăm lần bàn tay vừa rồi đã đè xuống lần nữa, nếu lần này đè xuống, đủ để hủy diệt một bộ phận của thành Đại Đế này, nhất là ở nơi hạch tâm này.

    Mà chấn khai một kích của Tiểu Phong Tử kia, đã làm cho cả người A Cổ Đạt như muốn nổ tung, giờ phút này sau khi bộc phát người như muốn hư thoát.

    Dù sao thân thể của hắn cũng không biến thái giống như Trình Cung, vẫn là ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, thân thể đã là cực hạn, căn bản không có biện pháp dung nạp càng nhiều lực lượng nữa.

    - Oanh...

    Đột nhiên không gian, người ở chung quanh đều trở nên càng ngày càng xa, nơi trọng yếu nhất của thành Đại Đế bộc phát ra một đạo quang mang, lập tức đánh tan Tụ Linh Thủ của Tiểu Phong Tử, đồng thời trực tiếp kéo khoảng cách giữa hai người cùng thành Đại Đế ra chừng vạn trượng, giờ phút này bọn hắn đã ở trên vạn trượng giữa không trung.

    Mà lúc này, đối diện bọn hắn có một nam tử hoàn toàn không kém thân thể Tiểu Phong Tử bao nhiêu, thậm chí mơ hồ so với hắn còn khỏe mạnh hơn một ít, mặc một bộ chiến giáp giống như đế vương, không rườm rà như đế vương thế tục, nhưng lại có vẻ vô cùng cao quý, không ngờ khí thế càng cường đại hơn so với Tiểu Phong Tử.

    Mà Man Hoang Chiến Phủ trong tay A Cổ Đạt vừa rồi, giờ phút này đã ở trong tay của hắn, nếu như giờ phút này để cho những người Nam Chiêm Bộ Châu khác nhìn bộ dạng người này, nhất là chứng kiến bộ dạng lãnh khốc nhưng không kém cao ngạo kia, nhất định sẽ bị dọa chết, bởi vì người này không phải ai khác, mà chính là năm đó hầu như thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, dẫn đầu người Man Tộc đi đến đỉnh phong...

    Man Hoang Đại Đế.

    Bởi vì toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều bị Man Hoang Đại Đế thống trị qua, các loại ghi chép, truyền thuyết về Man Hoang Đại Đế cũng nhiều không kể xiết, bộ dáng cùng bức họa của hắn thì người bình thường cũng có nghe nói qua.

    - Dám đến Man tộc ta gây sự, còn dám phá hư quy củ của Cửu Châu đại địa là Nhân Anh kỳ không được tùy ý nhúng tay vào sự tình thế tục, Tu Chân giả chính thức không được tùy ý xuất thủ đối với người bình thường, các ngươi chọc giận bản Đế, hai người các ngươi là đang tìm chết.

    Man Hoang Đại Đế lộ ra vẻ vô cùng phẫn nộ, tức giận gầm lên, toàn bộ không gian đều chấn động, vừa rồi lập tức biến ảo vạn trượng, cái kia đã dính đến quy tắc không gian, là năng lực xuyên thẳng qua không gian trong cự ly ngắn.

    - Không phải hắn đã sớm chết rồi sao?

    Mẹ kiếp, ân chủ nên cẩn thận một chút, nếu thấy không được hãy mau tiến vào không gian ngoại đỉnh.

    Hắn có thể mang người xuyên thẳng qua không gian, thì lĩnh ngộ đối với không gian đã đến trình độ nhất định, xem ra thật sự giống như trong truyền thuyết, rất có thể Man Hoang Đại Đế này đã là Thuần Dương đỉnh phong, cách Đạo cũng chỉ có một bước.

    Tiểu Phong Tử vừa nhìn thấy Man Hoang Đại Đế này cũng cả kinh, dù sao thanh danh của Man Hoang Đại Đế này ở Nam Chiêm Bộ Châu cũng quá vang dội.

    Thiên Anh ở Tu Chân Giới là tồn tại như thiên, tựu như Thoát Tục kỳ đối với người bình thường, cao cao tại thượng, cao không thể chạm, như thiên trên không.

    Nhưng Thuần Dương là một cảnh giới rất cao, cái kia không chỉ là lực lượng tăng lên, vừa rồi lập tức bị Man Hoang Đại Đế này đưa đến vạn trượng không trung, giờ phút này Tiểu Phong Tử đã chuẩn bị dốc sức liều mạng.

    - BA~BA~...

    Trình diễn không sai, quả nhiên có phong phạm một đời Đại Đế, tiếp tục đi, để cho bản đại thiếu nhìn xem phong phạm của Man Hoang Đại Đế, năm đó chinh phạt thiên hạ, thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, đối kháng đại quân Yêu tộc, đại quân U Minh địa ngục.

    Nhìn xem Man Hoang Chiến Phủ của Man Hoang Đại Đế, phát huy tám thức thần thông của Man Hoang như thế nào?

    Thanh âm vỗ thanh thúy tay, mình có thể lừa gạt được A Cổ Đan Tuyền, A Cổ Đạt, lại không có khả năng dấu diếm được người trước mắt này, Trình Cung cũng không có ý định giấu diếm, sau khi nghe Man Hoang Đại Đế nói, nhếch chân bắt chéo, ngồi ở trên bả vai của Tiểu Phong Tử, tư thế như một đại thiếu tiến vào rạp hát xem cuộc vui, vô cùng kiêu ngạo, khiêu khích nói.

    Chương 512: Khí linh thành Đại Đế

    - Làm càn, bất quá là một tiểu gia hỏa ngay cả Nhân Anh cũng chưa có ngưng tụ, cũng dám nói như thế đối với bản Đại Đế, đi tìm chết.

    Man Hoang Đại Đế gầm lên giận dữ, thanh âm kia lập tức hóa thành một đạo lực lượng, đạo lực lượng kia như một kích của Nhân Anh đỉnh phong xuất toàn lực đánh tới.

    - Móa nó, ngươi coi ta là không khí sao, dám động đến Ân Chủ.

    Tiểu Phong Tử trợn trừng mắt, trong hai mắt lập tức bắn ra một đạo Tiên Thiên linh quang.

    - Oanh!

    Sóng âm công kích của Man Hoang Đại Đế lập tức giao phong cùng Tiên Thiên linh quang, cả hai trực tiếp vỡ vụn.

    - Tiên Thiên linh quang...

    Thượng cổ Cự Linh tộc...

    Không...

    Không thể nào, trên Cửu Châu đại địa, đã sớm không có Cự Linh tộc tồn tại, làm sao có thể?

    Man Hoang Đại Đế vừa rồi vô cùng uy phong, sát khí mười phần, giờ phút này thoáng cái trợn tròn mắt, không dám tin nhìn Tiểu Phong Tử.

    Hắn so với người Man Tộc bình thường càng hiểu thêm lợi hại của tổ tiên Cự Linh tộc sáng tạo bọn họ trong truyền thuyết, bởi vì bản thân hắn chính là một người có huyết mạch thức tỉnh, chẳng qua là hắn cũng không có thức tỉnh đến loại trình độ huyết mạch thuần khiết như Cự Linh tộc.

    - Hả?

    Tiểu Phong Tử sử dụng Tiên Thiên linh quang không tính quá mạnh mẽ ngăn trở sóng âm công kích của Man Hoang Đại Đế, cũng hơi sững sờ, bởi vì Man Hoang Đại Đế này cũng không có mạnh mẽ như trong hắn tưởng tượng

    Lập tức hắn thầm mắng một tiếng, tại sao mình lại đần như vậy chứ, nếu như người trước mắt này là Man Hoang Đại Đế chân chính, là tồn tại Thuần Dương đỉnh phong, Ân Chủ đã sớm bảo mình nghĩ biện pháp chạy.

    Khi còn bé Ân Chủ dạy mình nguyên tắc xử thế, hôm nay Tiểu Phong Tử vẫn còn nhớ rõ ràng, bất luận vật ngoài thân gì không có cũng có thể nghĩ biện pháp lấy về, nhưng mất mạng thì cái gì cũng mất, nếu như thời điểm ngay cả liều cũng không có được, vậy trước phải nghĩ biện pháp bảo vệ tánh mạng, một người ngay cả mạng cũng không giữ được, vĩnh viễn khó có khả năng trở thành tồn tại đỉnh phong chính thức.

    Muốn làm tồn tại đỉnh phong thì trước phải làm được một điểm, đó là còn sống, mà trong quá trình bọn hắn đi lên, có vô số người so với hắn còn thiên tài hơn, so với hắn càng tự tin hơn, so với hắn cũng ưu tú hơn đã sớm trở thành quá khứ, nên tồn tại đỉnh phong đầu tiên là người sống.

    Trước kia đi theo Ân Chủ cùng một chỗ, cũng không phải không có gặp được nguy hiểm, nhưng cho tới bây giờ Ân Chủ sẽ không dễ dàng lấy mạng ra mạo hiểm.

    Chỉ cần Ân Chủ đi liều, ít nhất sẽ có một chút lực lượng cùng nắm chắc.

    Cộng thêm mới vừa rồi Ân Chủ nói, trong nội tâm Tiểu Phong Tử đột nhiên đã nắm chắc, cái Man Hoang Đại Đế này khẳng định có vấn đề, mặc dù mình là Thiên Anh cũng không nhìn ra vấn đề đến cùng ở chỗ nào, nhưng nếu như Ân Chủ nói như vậy, lại không có chạy, vậy khẳng định có vấn đề.

    - Ngươi là người Cự Nhân Tộc, hay là người đã thức tỉnh huyết mạch Cự Linh tộc?

    Sau khi Man Hoang Đại Đế vô cùng khiếp sợ, một hồi lâu mới nhìn Tiểu Phong Tử, không dám tin hỏi thăm.

    - Nói cho ngươi, ngươi có thể ngoan ngoãn đầu hàng sao?

    Trình Cung hỏi lại một câu, cười cười nhìn Man Hoang Đại Đế.

    Khí thế của Man Hoang Đại Đế này ngay cả Tiểu Phong Tử cũng không phát hiện vấn đề, nhưng liên tiếp bị Trình Cung hỏi thăm, hắn cũng không khỏi đưa ánh mắt nhìn về phía Trình Cung.

    Người này đến cùng là người nào, vậy mà có thể ngồi ở trên vai của người rất có thể là thức tỉnh huyết mạch Cự Linh tộc thượng cổ, hơn nữa còn là tồn tại Thiên Anh, đây quả thực là bất khả tư nghị.

    Điều này làm cho Man Hoang Đại Đế cảm giác rất vớ vẩn, tựu như thấy một con chuột ngồi trên đầu con mèo, mà tư thế con mèo này còn rất hưởng thụ, rất phối hợp, thậm chí rất vinh hạnh, mà hết thảy hành động đều nghe theo con chuột này.

    - Dưới tình huống bình thường, thân là hậu duệ Cự Linh tộc, gặp được người có được huyết mạch Cự Linh tộc tự nhiên nên tôn làm chủ, nhưng một kẻ dựa vào huyết mạch thức tỉnh sao có thể so sánh cùng Man Hoang Đại Đế ta, cho dù hắn là Giác Tỉnh Giả có huyết mạch Cự Linh tộc thượng cổ, cũng mơ tưởng nô dịch Man Hoang Đại Đế ta, nô dịch con dân Man Hoang Đại Đế ta.

    Nể mặt ngươi là người thức tỉnh huyết mạch Cự Linh tộc, hôm nay ta không giết ngươi, lập tức ly khai nơi đây.

    Man Hoang Đại Đế khí thế mười phần, trong vòng ngàn dặm chung quanh, hết thảy đều bị hắn khống chế, đây cũng là nguyên nhân ngay từ đầu Tiểu Phong Tử hoảng sợ, bởi vì có thể khống chế quy tắc ngàn dặm chung quanh, đây tuyệt đối là sự tình mà Thuần Dương đỉnh phong mới có thể làm được.

    - Giết đi, ngươi cứ tùy tiện giết, nếu ngươi có thể giết hắn cùng ta, có thể mượn nhờ hắn thức tỉnh hoàn toàn huyết mạch của mình, thậm chí có thể có được Tiên Thiên linh quang của hắn, còn có những thứ này của ta cũng đều là của ngươi.

    Trình Cung nói xong, trong tay đã xuất hiện một đoàn hỏa diễm, bên trong Tam Vị Chân Hỏa màu trắng còn có một tia Niết Bàn Hỏa Diễm màu đỏ.

    Sau một khắc, tay của Trình Cung lại nhấc lên, bên trên toát ra một tia khí tức Chí Dương Chân Hỏa, mà Trình Cung dẫn động một tia Chí Dương Chân Hỏa bên trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương, Trình Cung còn không có biện pháp khống chế, chỉ có thể vận chuyển trong thân thể, đồng thời lại phóng thích một ít lực lượng ở trong lòng bàn tay.

    Nhưng cho dù như thế, cũng làm cho khí thế của Man Hoang Đại Đế đang bành trướng, khống chế quy tắc không gian ngàn dặm, sắc mặt không khỏi biến đổi lần nữa.

    Tam Vị Chân Hỏa, làm sao tiểu tử này có được Tam Vị Chân Hỏa, mà trong Tam Vị Chân Hỏa của hắn thậm chí có một loại cảm giác vĩnh hằng, chẳng lẽ, chẳng lẽ đó là Niết Bàn Hỏa Diễm trong truyền thuyết, là hỏa diễm vĩnh viễn bất diệt.

    Quá kinh khủng, cái này cũng chưa tính, khí tức cuối cùng hắn phóng xuất ra kia là cái gì, ngay cả mình cũng cảm giác khủng bố.

    - Man Hoang Đại Đế, ngươi là tồn tại kiệt xuất nhất của Man Tộc trong vạn năm qua, dùng lực lượng của ngươi, hoàn toàn có thể đơn giản đánh chết chúng ta.

    Đương nhiên, nếu như thời điểm ngươi giết ta chậm đi một chút mà nói, những hỏa diễm này của ta sẽ rơi xuống phía dưới, ngươi cũng biết những hỏa diễm này tương đối đặc biệt, một khi bị nổ tung mà nói, hậu quả sẽ như thế nào ngươi rất rõ.

    Ah, đúng rồi, còn có một sự tình quên nói, bản đại thiếu là Trình Cung, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Trình đại thiếu gia, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lụa phá gia chi tử, cái khác không được, nhưng gây rắc rối, gây tai hoạ thì ta am hiểu nhất.

    Con người của ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp, bởi vì cho tới bây giờ chỉ có ta khi dễ người khác, không ai dám khi dễ ta, chính là bởi vì như thế nên ta đoạt được rất nhiều thứ tốt, tỷ như...

    Trình Cung khoát tay, lập tức Thuần Nguyên Đan điên cuồng xoay nhanh chung quanh thân thể, sau đó là các loại đan dược, còn có Nguyên dịch cũng bị Trình Cung phóng xuất ra, ở bên ngoài bay qua một vòng lại trở về.

    Tiểu Phong Tử ở một bên rất muốn vò đầu, đây rốt cuộc là Ân Chủ đang làm gì?

    Khoe của sao?

    Khoe của ở trước mặt người muốn giết mình, hay là khoe của ở trước mặt tồn tại mà ngay cả mình cũng không chống cự được, ngoại trừ Tiểu Phong Tử có một cảm giác muốn chết ra, thì không nghĩ ra những thứ khác.

    Rốt cuộc là Ân Chủ đang suy nghĩ cái gì?

    Nhưng rất nhanh Tiểu Phong Tử phát hiện một vấn đề, khí thế khổng lồ của Man Hoang Đại Đế bắt đầu thu liễm, cuối cùng chỉ còn lại có một Man Hoang Đại Đế thân cao như mình, mặc Kim Hoàng Sắc chiến giáp cực lớn đứng ở nơi đó, ngay cả Man Hoang Chiến Phủ trong tay hắn cũng đã thu lại.

    Không thể nào?

    Đầu của Tiểu Phong Tử cũng muốn nổ tung, cái này cũng có thể được sao?

    Khiếp sợ dưới biểu hiện của Man Hoang Đại Đế, kỳ thật Tiểu Phong Tử cũng biết, đây là đại thiếu gia đang uy hiếp, nhưng vấn đề là Man Hoang Đại Đế này trước sau khác biệt cũng quá lớn a.

    Mà mình nói như thế nào cũng là Thiên Anh, hơn nữa bằng vào huyết mạch trong cơ thể cũng áp chế không nổi, thậm chí không ảnh hưởng đến Man Hoang Đại Đế này một chút, cộng thêm vừa rồi mới đến, Man Hoang Đại Đế liền sử dụng không gian chi lực chuyển bọn chúng đến vạn trượng giữa không trung, điểm này ngay cả Tiểu Phong Tử cũng làm không được, tự nhiên hắn không có lý do hoài nghi tính chân thật của Man Hoang Đại Đế này.

    Trên thực tế, cho dù Man Hoang Đại Đế này là giả, ở Tiểu Phong Tử xem ra, thực lực của người này cũng đã tương đối kinh khủng.

    Loại tồn tại kinh khủng này, làm sao bị đại thiếu gia uy hiếp được chứ?

    - Thân thể ngươi lớn như vậy, làm cho ta thật sự không có biện pháp trao đổi với ngươi a, rất bất tiện, mấu chốt chính là ta muốn nhìn hết ngươi phải rất tốn sức, mà ngươi còn để ý như vậy, ta dùng thần niệm cũng không điều tra đến tình huống thân thể của ngươi, chính ngươi nhìn xem xử lý a.

    Trình Cung nói xong, đều thu các đồ vật vào không gian ngoại đỉnh, nhưng mà không ngừng vuốt vuốt hỏa diễm trong tay.

    Lại làm cho Tiểu Phong Tử vô cùng khiếp sợ lần nữa đã xảy ra, sau khi Trình Cung nói xong, thân hình Man Hoang Đại Đế kia liền biến thành người bình thường, đứng xa xa nhìn Trình Cung, ngưng mắt nhìn không nói.

    Loại cảm giác này, làm cho Tiểu Phong Tử kinh ngạc không thôi lần nữa, cái này là tình huống gì a, sao Man Hoang Đại Đế này đột nhiên biết nghe lời như thế, thoáng cái không có nóng nảy như vừa rồi, khí thế vương giả phô thiên cái địa vừa rồi đâu?

    Còn nữa, biểu hiện của hắn giờ phút này, sao như là đang đợi mệnh lệnh của Trình Cung mà làm việc, đến cùng xảy ra chuyện gì?

    - Không tệ, không tệ, biểu hiện rất tốt, ngươi đã phối hợp như vậy, bản đại thiếu cũng là người thoải mái, BA~!

    Trình Cung nói xong vỗ tay phát ra tiếng, thời gian Tiểu Phong Tử đi theo bên người Trình Cung thậm chí vượt xa đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ, động tác này của Trình Cung đại biểu ý tứ gì Tiểu Phong Tử vô cùng rõ ràng, sau một khắc thân thể của hắn cũng biến trở về bình thường, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Trình Cung như trước.

    Biểu hiện này của Tiểu Phong Tử, làm cho Man Hoang Đại Đế xem trợn mắt há hốc mồm lần nữa, cái thế giới này thật sự điên rồi sao?

    Đường đường Thiên Anh, hơn nữa là người có huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh, vậy mà như một tiểu đệ, không, so với tiểu đệ còn nghe lời hơn, mà người hắn nghe lời ngay cả Nhân Anh cũng chưa có ngưng tụ.

    Mặc dù tiểu tử này có chút đặc biệt, nhưng so sánh với Thiên Anh, vẫn là một trời một vực a, hoàn toàn không có thể so sánh a...

    Rốt cuộc tiểu tử này là ai, hắn muốn làm gì?

    Đột nhiên Man Hoang Đại Đế có một cảm giác xấu, sự tình hôm nay chỉ sợ sẽ không bỏ qua đơn giản.

    - Vừa rồi ta đã giới thiệu sơ lược qua mình, chắc hẳn bây giờ ngươi cũng minh bạch mục đích ta đến hôm nay, vốn hôm nay đại thiếu mang theo người thượng cổ Cự Linh tộc đến, về tình về lý các ngươi đi theo hắn cũng không có vấn đề gì.

    Bậc thang đi xuống bản đại thiếu đã cho ngươi rồi, tất cả lời nên nói cũng nói.

    Nếu như ngươi còn hồ đồ, gian ngoan mất linh mà nói, ta đây cũng sẽ không khách khí.

    Những Chí Dương Chân Hỏa dẫn động kia cũng không tính quá mạnh mẽ, giờ phút này đã tiêu hao hầu như không còn, dù sao Chí Dương Chân Hỏa còn không phải Trình Cung hiện tại có thể tùy ý điều khiển, nhưng bản thân Tam Vị Chân Hỏa, cùng với Niết Bàn Hỏa Diễm bây giờ còn rất nhỏ yếu trong cơ thể thì có thể tùy ý điều khiển.

    Tam Vị Chân Hỏa cùng Niết Bàn Hỏa Diễm quấn quanh trên ngón tay Trình Cung, vô cùng nghe lời.

    Chương 513: Cá chết lưới rách

    Đây là lần thứ nhất Tiểu Phong Tử đi làm việc cùng Trình Cung sau khi hai người gặp lại, Tiểu Phong Tử đột nhiên phát hiện, hình như Ân Chủ có chút bất đồng cùng trước kia, giống như... giống như trở nên rất khoa trương, hơn nữa trên người còn mang theo một cổ khí thế của thiếu gia ăn chơi.

    Cho dù giờ phút này người trước mặt hắn là Man Hoang Đại Đế, vừa rồi ngay cả Tiểu Phong Tử cũng bị hù sợ, hắn vẫn kiêu ngạo như trước, quần là áo lụa như vậy.

    - Ngươi... khinh người quá đáng, điều kiện này ta tuyệt đối không có khả năng đáp ứng, đừng ép ta, nếu không mọi người cá chết lưới rách.

    Trong lịch sử Man tộc ta, chưa từng có Man nhân đầu hàng.

    Man Hoang Đại Đế nghe Trình Cung nói xong, lộ ra vẻ vô cùng mâu thuẫn, thống khổ, cuối cùng vẫn là rống to nói.

    Khi Tiểu Phong Tử thấy vẻ mặt này của hắn, đường đường Man Thần của Man Tộc lại trừng to mắt, vô cùng hiếu kỳ, vô cùng mới lạ lần nữa, Man Hoang Đại Đế này có thể không giống mình, chẳng lẽ hắn thật là phô trương thanh thế, bị Ân Chủ nhìn ra, cho nên mới như thế, nếu không làm sao lại nói loại lời này?

    - Ai bảo ngươi đầu hàng, bản đại thiếu chỉ là bảo các ngươi tôn thờ tổ tiên của mình, cũng là người có huyết mạch thượng cổ Cự Linh tộc thức tỉnh.

    Khi nắm khi buông, vừa xoa vừa đấm, Trình Cung thủy chung nắm chắc tiết tấu, chứng kiến Man Hoang Đại Đế này đã sắp đến điểm mấu chốt, Trình Cung cười nhạt nói:

    - Về phần nói cá chết lưới rách, đây chẳng qua là ý tưởng ngươi nghĩ mà thôi, đến lúc đó hơn phân nửa là cá chết lưới hư hao chút xíu, nếu như bản đại thiếu dám đến, tự nhiên có nắm chắc, những thứ này bất quá là chút tiểu xảo mà thôi, ngươi cũng đừng ép bản đại thiếu phát uy.

    Ngưu bức, hiện tại Ân Chủ càng ngày càng ngưu bức, lực lượng yếu như vậy cũng có thể dọa được Man Hoang Đại Đế này như thế, bây giờ lại còn uy hiếp.

    - Phát uy...

    Hừ!

    Mặc dù thân thể Man Hoang Đại Đế trở nên bình thường như Trình Cung, nhưng tư thế trên người vẫn còn, hừ lạnh một tiếng nói:

    - Mặc dù không biết ngươi dựa vào ai, nhưng cho dù ngươi gọi hắn đến cũng vô dụng, nếu như bản Đại Đế thực dốc sức liều mạng mà nói, ai cũng không dám gây với bản Đại Đế.

    Về phần ngươi, một tiểu tử ngay cả Nhân Anh cũng chưa có ngưng tụ, cũng dám nói phát uy cùng bản Đại Đế, thật tức cười.

    - Buồn cười đi!

    Trình Cung cười nói, nhưng mà nháy mắt sau đó, trên thân thể hắn chậm rãi phát ra một đạo khí tức, cũng không phải rất mãnh liệt, cũng chưa nói tới trời long đất lở, càng không bằng lực lượng Thiên Anh của Tiểu Phong Tử có thể uy áp bao phủ ngàn dặm.

    Nhưng mà lực lượng này của Trình Cung vừa xuất hiện trong nháy mắt, sắc mặt của Man Hoang Đại Đế kia trở nên khiếp sợ gấp trăm lần so với vừa rồi phát hiện Tiểu Phong Tử là huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh, thân thể hoàn toàn là đang run rẩy, không kềm chế được, hai đầu gối run rẩy cũng đã quỳ xuống.

    Không chỉ là hắn, toàn bộ thành Đại Đế cũng đang run rẩy, rung động lắc lư.

    Ngẫm lại thành Đại Đế to lớn ngàn dặm đang run rẩy, như vậy sẽ sản sinh ra hiệu quả gì, sơn mạch chung quanh, không ít yêu thú ngoại vi thành Đại Đế, thậm chí sinh vật đặc biệt bên trong Huyết Luyện Ngục kia, cũng bởi vì rung động cực lớn cùng chấn động này chết đi.

    - Đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là động đất?

    - Không thể nào, thành Đại Đế trấn áp hết thảy, làm sao có thể có địa chấn.

    - Trời ạ, cả tòa thành Đại Đế đều đang run rẩy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là Thần tức giận?

    ...

    Trong thành Đại Đế, mọi người vô cùng hoảng sợ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà giờ khắc này tộc trưởng Man tộc A Cổ Đạt, cùng Địa Anh duy nhất của Man tộc A Cổ Đan Tuyền đang ở giữa không trung hơi chút biết rõ một ít, thì sắc mặt vô cùng khó coi.

    - Thật sự động thủ sao?

    Tình huống của Đại Đế... có thể làm sao?

    A Cổ Đạt vô cùng lo lắng nhìn bầu trời, vị trí Man Hoang Đại Đế, cùng hai người Trình Cung đã vượt qua cực hạn của người bình thường có khả năng đạt tới, cho nên A Cổ Đạt lo lắng nhìn lên trên.

    - Aii!

    A Cổ Đan Tuyền cảm thán nói:

    - Hiện tại chỉ có thể thuận theo ý trời, nếu quả thật động thủ, chỉ sợ...

    Giờ phút này ở giữa không trung vạn trượng, sắc mặt của Man Hoang Đại Đế tựu như Man nhân bình thường, thời điểm cảm nhận được huyết mạch Cự Linh tộc cùng uy áp Thiên Anh của Tiểu Phong Tử, hai đầu gối đã không tự chủ được muốn quỳ xuống.

    Tiểu Phong Tử dùng sức xoa tròng mắt, không thể nào, mình có thể làm cho Man nhân quỳ xuống, lễ bái, hoàn toàn là bởi vì huyết mạch cùng lực lượng cường đại.

    Nhưng Ân Chủ là làm sao làm được, điều này cũng quá khoa trương đi, vừa rồi Man Hoang Đại Đế này uy phong như vậy, ngay cả mình chứng kiến phản ứng đầu tiên là trốn chạy để khỏi chết, hiện tại sao có thể như vậy?

    Quỳ xuống, hắn thật sự muốn quỳ xuống, đầu gối của hắn đã khụy rồi, trời ạ, thật bất khả tư nghị.

    - Oanh!

    Đột nhiên, một tia lực lượng đặc biệt không nhiều lắm phát tán ra vừa rồi, ngay cả Tiểu Phong Tử sau lưng Trình Cung cũng không có cảm giác đến có cái gì đã thu hồi, nhưng Trình Cung cũng đã tiêu hao rất lớn, may mắn có Huyết Y lão tổ bên trong không gian ngoại đỉnh ủng hộ.

    Mà hiện tại Huyết Y lão tổ cũng đã đạt tới Địa Anh, nếu không thật đúng là không có biện pháp dùng phương thức như vậy khống chế khí tức của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh bộc lộ ra.

    Bởi vì hiển lộ ra vô cùng ít, cho nên căn bản Tiểu Phong Tử không có cảm giác đến cái gì, nhưng áp lực đối với Man Hoang Đại Đế này lại lớn đến không cách nào tưởng tượng.

    - Thế nào, hiện tại ngươi còn cảm giác mình rất ủy khuất sao?

    Trong cơ thể Trình Cung đã hư thoát cực độ, không ngừng để cho Huyết Y lão tổ hỗ trợ bổ sung lực lượng, nhưng biểu hiện ra lại cười nhạt một tiếng, rất tùy ý nhìn Man Hoang Đại Đế.

    - Bái kiến Trình đại thiếu, từ nay về sau Man nhân nhất tộc thờ phụng người thức tỉnh huyết mạch Cự Linh tộc như Thần linh, như Man Thần giáo thờ phụng Man Thần.

    Sau khi Man Hoang Đại Đế này thấy Trình Cung thu hồi uy áp của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức cảm giác áp lực biến mất, sau đó một đầu đổ mồ hôi, cuối cùng hạ giọng nói:

    - Ta, từ nay về sau đi theo Trình đại thiếu gia.

    - A...

    Tiểu Phong Tử lập tức xem trợn tròn mắt, cái này, đây là tình huống gì, cái này là đầu hàng sao?

    Mấu chốt là nghe ý tứ của lời kia, hình như Man Hoang Đại Đế này không phải phục mình a, cái gì Man nhân nhất tộc thờ phụng mình như Thần linh, còn hắn thì đi theo Ân Chủ.

    Kỳ thật cái này Tiểu Phong Tử cũng có thể hiểu được, dù sao thế giới này là cường giả vi tôn, hết thảy đều là bằng thực lực làm việc.

    Man Hoang Đại Đế này còn lợi hại hơn so với mình, không phục mình là rất bình thường, cho dù hắn không giao ra quyền khống chế người Man Tộc cũng không làm gì được, nhưng vấn đề là vì sao hắn sợ Ân Chủ như vậy?

    Hay là Ân Chủ lợi hại, Tiểu Phong Tử càng nghĩ càng cảm thấy thần kỳ.

    - Ân Chủ, đến cùng ngươi làm sao làm được, sao vừa rồi dọa hắn thành như vậy...

    Còn đơn giản như vậy... liền...

    đầu hàng?

    Nhìn thấy tình huống bây giờ không phải giương cung bạt kiếm, rốt cục Tiểu Phong Tử nhịn không được hỏi thăm.

    - Nếu nó thật là Man Hoang Đại Đế, thật sự là tồn tại vượt qua Thiên Anh, ngươi cho rằng nó có thể như vậy sao?

    Trình Cung cười cười nhìn về phía Man Hoang Đại Đế trước mắt nói:

    - Từ vừa mới bắt đầu nó xuất hiện ta biết ngay nó là khí linh, hơn nữa còn là khí linh của thành Đại Đế dưới chân chúng ta, bản thân thành Đại Đế này chính là một kiện pháp bảo cực lớn, hơn nữa còn là một kiện Đạo khí.

    - Đạo khí..., khí linh?

    Tiểu Phong Tử nghe xong càng hoảng sợ, sau đó kinh ngạc nhìn về phía Man Hoang Đại Đế, vẫn không có phát hiện hắn là khí linh a...

    Tiểu Phong Tử cũng không phải là người kiến thức kém, bất luận là ở Cự Nhân Tộc hay là năm đó đi theo Trình Cung, hắn đều được chứng kiến vô số sự tình, tự nhiên khí linh cũng nhìn không ít, nhưng Man Hoang Đại Đế này hắn thực nhìn không ra có một chút cảm giác khí linh, rõ ràng là một con người a!

    Thấy Tiểu Phong Tử nhìn chằm chằm vào Man Hoang Đại Đế dò xét, Trình Cung cười nói:

    - Không cần nhìn, nó không phải khí linh bình thường, hẳn là dung hợp một ít thần niệm lạc ấn của Man Hoang Đại Đế mà thành khí linh, cho nên nói nó là Man Hoang Đại Đế cũng không sai, chỉ có điều không còn là Man Hoang Đại Đế năm đó tung hoành Nam Chiêm Bộ Châu, khiêu chiến Yêu tộc, U Minh địa ngục nữa mà thôi.

    Nếu như ngươi thật sự giao thủ cùng nó, ngươi sẽ phát hiện thôi, đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn không dám giao thủ, nếu như một khí linh muốn có được lực lượng Thuần Dương cảnh, kia ít nhất cũng phải là Đạo khí thượng phẩm mới có thể.

    Về phần hắn, mặc dù cũng không yếu, nhưng thật sự động thủ thì chưa hẳn là đối thủ của ngươi, cho nên vừa rồi nó chẳng qua là huênh hoang chứ không dám đánh thật sự.

    - Ngươi... làm sao ngươi biết?

    Man Hoang Đại Đế giật mình nhìn Trình Cung, vẻ mặt không dám tin, bí mật này cho tới bây giờ không có ai biết qua.

    - Kỳ thật ngươi hoặc là Man tộc đầu nhập vào ai cũng như nhau, cuối cùng đều là theo bản đại thiếu, nhưng nếu như ngươi cảm giác như vậy sẽ thư thái một ít, vậy cứ như ngươi nói cũng được.

    Về phần sao ta lại biết rõ, thì ngươi không cần biết, hiện tại đến phiên ngươi nói.

    Tự nhiên Trình Cung sẽ không nói cho hắn biết, mình là bằng vào Cửu Châu đệ nhất thần khí phát giác hắn là khí linh, về phần thần niệm lạc ấn của Man Hoang Đại Đế dung nhập vào thành Đại Đế, cái này là Trình Cung suy đoán chiếm năm phần, còn dư lại là bằng vào thời điểm Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh vận chuyển mà cảm giác.

    Mặc kệ như thế nào, hiện tại thuận lợi nắm Man tộc trong tay, lại ngoài ý muốn chiếm được một kiện Đạo khí, mặc dù chỉ là Đạo khí vừa mới tấn cấp không lâu, hơn nữa còn là một kiện Đạo khí đặc thù không thể đi, nhưng Trình Cung cũng rất vui vẻ.

    Bởi vì tình huống Man tộc so với hắn nghĩ còn cường đại hơn rất nhiều, mà mặc dù Man Hoang Đại Đế này chỉ là khí linh, cũng có được lực lượng tương đương với trình độ Thiên Anh trung kỳ, nếu như kết hợp bản thể thành Đại Đế của hắn, có đầy đủ lực lượng bổ sung, hắn tuyệt đối có năng lực đánh một trận cùng Thiên Anh đỉnh phong bình thường.

    Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh là tồn tại bực nào, mặc dù hiện tại uy thế có khả năng thể hiện ra vô cùng nhỏ, nhưng mà có vô số chi uy thần kỳ.

    Nếu như là Đạo khí khác, hoặc là tồn tại cường đại nào đó khống chế Đạo khí, chắc chắn Trình Cung sẽ cố sức thúc dục uy thế của Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, bởi vì như vậy có thể làm cho uy lực của pháp bảo đối phương khó có thể phát huy được, nhưng đồng thời cũng sẽ bạo lộ tồn tại của Cửu Châu đệ nhất thần khí.

    Cho dù đối phương không biết đây là Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng có thể làm cho khí linh của Đạo khí rung động lắc lư, như vậy Linh khi kia có thể tầm thường sao, đầu óc có đần cũng có thể đoán được một chút.

    Nhưng bản thân người trước mặt này chính là khí linh, ở chỗ này giả bộ Man Hoang Đại Đế, hơn nữa cảm nhận được trong thân thể của hắn quả thật có thần niệm ổn định, Trình Cung cũng đã đoán được chuyện gì xảy ra rồi.

    Chương 514: Ngươi thực cảm giác mình rất vĩ đại sao?

    Cũng chính bởi vì như thế, Trình Cung mới dám lần đầu tiên đối ngoại phóng xuất ra một tia khí tức Hư Không Âm Dương Đỉnh, hiệu quả rất thần kỳ a.

    Đương nhiên, điều này cũng có quan hệ cùng Trình Cung uy hiếp phía trước, phía trước Trình Cung uy hiếp có suy đoán, bằng vào Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm ứng ra, cái gia hỏa này chẳng những là khí linh, lại còn bị hạn chế rất lớn.

    Thành Đại Đế này chính là thân thể cực lớn của hắn, nhưng hắn lại khó có thể di động, mà khi mình bày ra Tam Vị Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa Diễm cùng Chí Dương Chân Hỏa, kia đều có lực lượng phá hủy hạch tâm bản thể của hắn, đây mới là nguyên nhân chính thức làm nó sợ hãi.

    Đúng như Trình Cung mới vừa nói, gậy đập xuống, thang cũng cho, sự tình cũng như nước chảy thành sông rồi.

    - Bản đế tung hoành cả đời, không nghĩ tới cuối cùng thành khí linh cho pháp bảo mình luyện chế, còn bị người khống chế, aii!

    Trình Cung để cho Man Hoang Đại Đế tự nói, Man Hoang Đại Đế ngửa mặt lên trời thở dài, rất là cảm khái.

    - Ngươi chỉ là khí linh, cũng đừng có ở đằng kia cảm khái, còn Bổn đế này, Bổn đế nọ, ngươi thật cho rằng mình vẫn là Man Hoang Đại Đế sao?

    Tiểu Phong Tử cũng không phải là thiện nam tín nữ gì, ở trước mặt Trình Cung như thế nào cũng được, giống như là một hài tử ở bên ngoài đặc biệt bướng bỉnh, không sợ trời không sợ đất, nhưng trở lại trước mặt cha mẹ thì lập tức trở nên vô cùng nhu thuận.

    Tiểu Phong Tử chính là như vậy, lúc trước bị khí linh này đùa bỡn một phen, bởi vì lúc trước lo lắng gặp chuyện không may, một mực cẩn thận đề phòng, về sau bị Trình Cung hàng phục, cho tới giờ khắc này hắn mới có hành động.

    Bị cái khí linh này đùa bỡn còn không tính toán, mà ngay cả vừa rồi sau khi hàng phục đại thiếu gia còn nói loại lời này, một cái khí linh lại ở đằng kia 'trang bức', càng làm Tiểu Phong Tử nhìn Man Hoang Đại Đế này không vừa mắt.

    - Ta chính là Man Hoang Đại Đế, Man Hoang Đại Đế chính là ta, mặc dù hôm nay trở thành khí linh, nhưng Man Hoang Đại Đế vĩnh viễn là ta, đây là sự thật mà bất luận kẻ nào cũng không cải biến được.

    Man Hoang Đại Đế nghe Tiểu Phong Tử nghi vấn, khí thế năm xưa tung hoành thiên hạ lại xuất hiện trên người hắn lần nữa.

    - Ân Chủ, người này còn rất cứng đầu a, để cho ta tới giáo huấn hắn một chút.

    Có Trình Cung ở đây, Tiểu Phong Tử cũng không dám tùy ý như vậy, mặc dù trừng mắt nhìn Man Hoang Đại Đế, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là trưng cầu ý kiến của Trình Cung trước.

    - Ngươi không thấy nó làm việc hoàn toàn bằng vào một loại bản năng sao, hôm nay nó là khí linh, không có cảm giác lực lượng huyết mạch, cho nên ngươi đối với nó không có bất kỳ tác dụng ảnh hưởng cùng áp chế.

    Ngươi thấy nó có thể tùy thời mô phỏng ra lực lượng thời kỳ toàn thịnh, ngữ khí nói chuyện cũng là như thế, nhưng vô cùng cứng nhắc, Man Hoang Đại Đế chính thức sẽ như thế sao?

    - Ân Chủ nói là hắn chẳng qua là khí linh, cũng không phải là Man Hoang Đại Đế chính thức?

    - Ta không nói nó không phải là Man Hoang Đại Đế, chỉ là nói hắn không phải Man Hoang Đại Đế chính thức, rất có thể là một bộ phận thần niệm của Man Hoang Đại Đế dung nhập vào thành Đại Đế này, dùng phương thức khí linh sống sót, nhưng đầu óc của nó rõ ràng không hoàn thiện.

    Phán đoán, bản năng cơ bản, còn có duy trì khí thế lúc trước, ba cái này là thủ đoạn chủ yếu của nó, nói cách khác, nó vẫn còn ở giai đoạn phát triển.

    Hiện tại nó đã có một bộ phận thần niệm cùng trí nhớ của Man Hoang Đại Đế, tuân theo tư thế của Man Hoang Đại Đế năm đó, nhưng thực chất nó là khí linh vừa sinh ra đời, có một loại cảm giác như hài tử mới lớn.

    - Ý của Ân Chủ là bảo ta đừng chấp nhặt cùng hắn?

    - Ngươi có chấp nhặt cùng hắn hay không là chuyện của ngươi, chỉ là hiện tại ta không có nhiều thời gian xem hai người các ngươi đánh nhau như vậy, dù sao ngươi phải ở lại nơi này một đoạn thời gian, về sau các ngươi chậm rãi đánh, lúc này minh bạch ý tứ của ta chưa.

    - Minh bạch, hoàn toàn minh bạch, hắc hắc...

    Tiểu Phong Tử dụng thần niệm trao đổi cùng Trình Cung, trong nháy mắt đã trao đổi rất nhiều tin tức.

    - Hừ!

    Thấy Tiểu Phong Tử không lên tiếng nữa, Man Hoang Đại Đế ngạo nghễ nhìn hắn một cái, sau đó mới có chút khom người về phía Trình Cung, biểu lộ nó xác thực đã thần phục.

    Đối với những thứ này Trình Cung cũng không thèm để ý, thực tế đối mặt với một khí linh cùng Man Hoang Đại Đế đã sớm chết đi mấy ngàn năm trước, chỉ có một tia thần niệm dung nhập bên trong thành Đại Đế, hợp hai làm một cùng khí linh, làm sao Trình Cung có thể so đo.

    - Năm đó Man tộc dưới sự dẫn dắt của ta tiến vào thời đại rất cường thịnh, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều bị chúng ta thống trị, về sau có người nói thiếu chút nữa thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, là vì xung quanh có một chút địa phương nhỏ, bản Đại Đế chẳng muốn đi để ý tới, bởi vì lúc ấy ta đã đặt mục tiêu ở trên châu lục khác.

    Nhất là chúng ta sinh tồn phát triển trong Yêu Thú sâm lâm, cho tới nay Yêu tộc mượn nhờ Yêu Thú sâm lâm, trở thành tồn tại siêu cấp cường đại trên Cửu Châu đại địa, so với thần miếu Bà La Đa, Phù Văn Tông, Thất Âm Cầm Cung, Vũ Châu Lý gia, Thiên Cung Thần Điện đều mạnh mẽ hơn rất nhiều, lúc ấy bọn hắn cũng muốn chiếm lĩnh Nam Chiêm Bộ Châu.

    Sau khi khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, chúng ta liền chiến đấu không ngừng cùng Yêu tộc.

    - Bản Đại Đế khống chế Man tộc là cường đại hạng gì, cho dù cường thế như Yêu tộc, cũng căn bản không chiếm được chỗ tốt.

    Thậm chí bị chúng ta đánh liên tiếp bại lui, nhưng Yêu Thú sâm lâm tiếp giáp toàn bộ Cửu Châu đại địa, mà Yêu tộc ở bên trong Yêu Thú sâm lâm như cá gặp nước, cái này cũng chính là nguyên nhân mà bọn hắn có thể tùy thời uy hiếp các châu lục khác, bởi vì mượn nhờ Yêu Thú sâm lâm, bọn hắn tùy thời có thể mở ra một lối đi, nơi này chính là...

    Man Hoang Đại Đế nói xong, một ngón tay chỉ về Huyết Luyện Ngục.

    - Chính vì như vậy, cho nên chúng ta một mực rất bị động, bọn hắn có thể tùy thời công kích Nam Chiêm Bộ Châu ta, nhưng chúng ta lại không có biện pháp truy kích bọn hắn.

    Vì vậy lúc ấy bản Đại Đế tập trung lực lượng muốn luyện chế Đạo khí, muốn triệt để trấn áp số mệnh Nam Chiêm Bộ Châu, trở thành tồn tại có thể chống lại mấy thế lực lớn khác trên Cửu Châu đại địa, đồng thời cũng muốn tiêu diệt Yêu tộc, thành tựu huy hoàng xưa nay chưa từng có, vì vậy bản Đại Đế bắt đầu luyện chế Đạo khí thành Đại Đế.

    Nhưng ngay thời điểm thành Đại Đế sắp luyện chế thành công, đột nhiên Yêu tộc phát động ra một lần công kích điên cuồng xưa nay chưa từng có, chiến đấu vô cùng thê thảm.

    Vốn là chúng ta cũng không sợ Yêu tộc kia, bởi vì lúc ấy tộc của ta phát triển vô cùng nhanh, đã đầy đủ cường đại.

    Nói đến đây thì trên mặt Man Hoang Đại Đế hiện ra thần sắc rất bất đắc dĩ.

    - Vốn là Yêu tộc kia cũng không làm gì được chúng ta, nhưng hết lần này tới lần khác ở lúc kia, các nơi trong Nam Chiêm Bộ Châu lại xuất hiện một ít kỳ tài ngút trời, số mệnh thiên địa thay đổi, không ít di tích bị phát hiện, bọn hắn được vô số người ủng hộ, vì vậy bắt đầu thành lập quốc gia.

    Chính vì nguyên nhân bọn họ, thủ hạ của bản Đại Đế có hơn phân nửa bị liên lụy ở các nơi trên Nam Chiêm Bộ Châu, cuối cùng ở thời điểm chiến đấu chính diện cùng Yêu tộc lại thương vong vô cùng nghiêm trọng.

    Yêu tộc cũng không tốt đi đâu, cuối cùng Thiên Yêu Hoàng mạnh nhất Yêu tộc ra tay, cùng bản Đại Đế tự mình chiến một trận, mặc dù cuối cùng bản Đại Đế đánh chết hắn, nhưng mình cũng bị thương nặng, càng không có nghĩ tới bởi vì chúng ta chiến đấu cuối cùng, vậy mà đánh xuyên qua U Minh địa ngục, làm cho vô số sinh vật của U Minh địa ngục vọt lên.

    Mặc dù đã qua mấy ngàn năm, nhưng giờ phút này Man Hoang Đại Đế như sống lại lúc ấy.

    - Đó là một cuộc chiến so với chống đỡ Yêu tộc còn tàn khốc hơn, vô luận như thế nào cũng không thể bởi vì nguyên nhân bản Đại Đế, lại làm cho thiên hạ lọt vào tàn sát, vì vậy thà rằng bản Đại Đế mạo hiểm để cho các thế lực khác trên Nam Chiêm Bộ Châu quật khởi, cũng triệu tập tất cả nhân thủ quay về đối kháng những sinh vật tà ác, tàn nhẫn của U Minh địa ngục kia.

    Nhưng U Minh địa ngục quá mức cường đại, nếu như không thể đánh xuyên qua địa phương phong ấn, chiến đấu kia vĩnh viễn không có chấm dứt, lúc ấy bản Đại Đế cũng biết đại nạn sắp tới, vì vậy dùng tánh mạng của mình phong ấn thông đạo U Minh địa ngục cùng Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng cũng không có biện pháp phong ấn hoàn toàn.

    Vốn bản Đại Đế cho rằng, như vậy phải ly khai thế giới này, lại không nghĩ rằng một tia tàn niệm cuối cùng lại sáp nhập vào thành Đại Đế lúc ấy vừa mới tấn thăng làm Đạo khí, trở thành khí linh của thành Đại Đế.

    - Sinh vật của Huyết Luyện ngục tàn nhẫn dị thường, bản Đại Đế muốn phụ trách chuyện do mình gây ra, vì vậy dẫn đầu tinh nhuệ nhất của người Man Tộc, nhiều thế hệ thủ hộ ở chỗ này, không cho sinh vật Huyết Luyện Ngục tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu một bước.

    Nói đến đây, trên thân thể Man Hoang Đại Đế bộc phát ra khí thế đế vương lần nữa, khí thế trở nên vô cùng hoa lệ, đưa lưng về phía Nam Chiêm Bộ Châu, đối mặt Huyết Luyện ngục:

    - Nam Chiêm Bộ Châu này là nơi bản Đại Đế chinh phục, tuyệt đối không cho phép những gia hỏa dơ bẩn, máu tanh này bước vào.

    Mẹ kiếp, lại ngưu bức, trang khốc, thật là làm cho người chịu không được.

    Tiểu Phong Tử muốn sinh khí, nắm chặt nắm đấm, trong lòng tự nhủ ngươi chờ đấy.

    - Thật là uy phong, tốt khí phách, nhưng trước kia ngươi là vì đang ở trong cục nên không thấy rõ lắm, hay là bởi vì tầm mắt cực hạn ta mặc kệ, hiện tại ngươi đã theo ta, bản đại thiếu không thể không nhắc nhở thoáng một phát, đây là ngươi bị người khác bán đi, còn hắn thì thay ngươi lấy tiền.

    Trình Cung nhìn Man Hoang Đại Đế nói:

    - Kỳ thật nếu ngươi đã từng là thượng vị giả, có lẽ cũng minh bạch ý nghĩa muốn bóp chết nguy hiểm trong trứng nước, đối với thế lực khác trên Cửu Châu đại địa mà nói, ngươi mạnh như vậy, quật khởi lại có tính công kích vô cùng lớn, tiềm lực phát triển cực lớn, chính là tồn tại có tính chất uy hiếp vô hạn, cho nên phải bóp chết trong trứng nước.

    Nếu như ta nhớ không sai mà nói, cái gọi là thiên tài cùng thế lực trục xuất đánh bại người Man Tộc các ngươi, sau lưng đều có bóng dáng thế lực châu lục khác, mà sau khi Man Tộc các ngươi bị xua đuổi, bọn hắn tranh đoạt lẫn nhau không có phân ra thắng bại, cho nên cục diện Nam Chiêm Bộ Châu vẫn luôn là chia năm xẻ bảy.

    - Còn một điều nữa, ngươi cảm giác mình thật vĩ đại, hi sinh mình cùng tộc nhân vẫn chống đỡ sinh vật Huyết Luyện ngục, nhưng theo ta được biết, muốn đánh mở thông đạo của U Minh địa ngục cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy, ngoại trừ đạt tới Địa Anh cảnh giới trải qua Địa Hỏa ma kiếp, sẽ dẫn động Địa Hỏa cùng vô số Ma đầu, Ma tướng, Ma vương của U Minh địa ngục trong phạm vi nhỏ ra, còn muốn bằng vào lực lượng mở ra căn bản không có khả năng, trừ khi có người cố ý chuẩn bị trận pháp sau đó dẫn động, hầu như phá đi cấm chế chỗ đó.

    Nói trắng ra là, mặc dù lúc ấy ngươi đã là Thuần Dương đỉnh phong, còn kém một bước nữa là tiến vào cảnh giới mới, nhưng nếu như Cửu Châu đại địa cho phép Thuần Dương tồn tại, cái kia đã nói dù Thuần Dương mạnh mẽ thế nào, cũng không có khả năng hủy diệt Cửu Châu đại địa.

    Nếu như ngươi thật sự có năng lực bởi vì chiến đấu cùng người khác mà đánh xuyên qua U Minh địa ngục, vậy chẳng phải là ngươi có sức mạnh hủy diệt toàn bộ Cửu Châu đại địa sao?

    Chương 515: Thu Man Hoang Đại Đế

    Kỳ thật Trình Cung hỏi Man Hoang Đại Đế những lời kia, chủ yếu là muốn hỏi nó một chút tình huống hôm nay, còn có tình huống thành Đại Đế cùng toàn bộ người Man Tộc, nhưng không nghĩ tới nó vừa lên liền nói từ đầu.

    Cũng may nó không có nói nó chinh phục toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu như thế nào, sự tình chiến đấu ra sao.

    Đương nhiên, những chuyện này nghe một chút cũng không có gì, ít nhất nghe Man Hoang Đại Đế nói chuyện mấy ngàn năm trước chinh phục toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, tuyệt đối không giống cùng điển tịch ghi lại.

    Quả nhiên, sự thật cùng điển tịch ghi lại có khác nhau rất lớn, nhưng Trình Cung càng nghe càng cảm giác không đúng.

    Bởi vì rất nhiều địa phương làm cho hắn cảm giác rất quái dị, nhất là địa phương Man Hoang Đại Đế cho là mình vĩ đại nhất, chính là cuối cùng buông tha thống trị Nam Chiêm Bộ Châu, tập hợp tất cả lực lượng, mình cũng hóa thân thành khí linh, ngăn sinh vật trong Huyết Luyện Ngục ở ngoài Nam Chiêm Bộ Châu, đồng thời cũng triệt để đoạn tuyệt hy vọng của Yêu tộc từ nơi này tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nhưng ở Trình Cung xem ra, hắn hoàn toàn là bị người lợi dụng, tính kế.

    Thiên địa có quy tắc, mục đích là vì cân đối, sinh vật U Minh địa ngục không giây phút nào không muốn xông lên Cửu Châu đại địa, thôn phệ vô số sinh linh, huyết nhục để lớn mạnh chính mình.

    Bởi vì so sánh cùng Cửu Châu đại địa, hoàn cảnh của U Minh địa ngục quả thực ác liệt tới cực điểm, căn bản không thích hợp sinh tồn.

    Nhưng trừ đi một ít thời điểm thiên địa thay đổi, hoặc là người tu luyện dẫn động một ít không gian, thật sự muốn quy mô mở đường thông đạo cho U Minh địa ngục đi lên, tuyệt đối không thể nào là sự tình mà một hai người có thể làm được, càng không phải một Man Hoang Đại Đế có thể làm được, mặc dù lúc ấy hắn đã là Thuần Dương đỉnh phong, cũng không có khả năng.

    Hơn nữa căn cứ tình thế Nam Chiêm Bộ Châu cho tới nay, sau khi Man Hoang Đại Đế nói xong, Trình Cung đã rất khẳng định hắn bị tính kế, đây hết thảy đều là một âm mưu.

    Thời điểm Man Hoang Đại Đế đang bởi vì mình hi sinh, vì chuyện mình làm sai mà phụ trách, mấy ngàn năm nay dẫn đầu các tồn tại mạnh nhất Man tộc chống lại những sinh vật tà ác của Huyết Luyện Ngục mà tự hào, tự ngạo, đột nhiên nghe được lời này của Trình Cung, người thoáng cái định tại đó, một hồi lâu không có động tĩnh.

    Ha ha, vẫn là Ân Chủ lợi hại, còn giả bộ ngưu bức, lãnh khốc, giả bộ vĩ đại a, cái này sướng rồi a.

    Trong nội tâm Tiểu Phong Tử đang vui cười như hoa, người này tùy thời một bộ thật vĩ đại, khí thế rất đủ làm cho Tiểu Phong Tử không thoải mái, hắn không thích người khác như vậy ở trước mặt hắn.

    Man Hoang Đại Đế đưa lưng về phía Nam Chiêm Bộ Châu, đối mặt Huyết Luyện Ngục nói ra lời nói kia là định một hồi lâu, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    - Ngươi...

    Ngươi có thể xác định?

    - Ừ.

    Trình Cung khẳng định gật đầu, Man Hoang Đại Đế rất vĩ đại, là nhân vật thiên tài quật khởi từ Nam Chiêm Bộ Châu, những thế lực thống trị một châu mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm kia cũng không có biện pháp so sánh, nhưng hắn đối với tồn tại như U Minh địa ngục lại không biết quá nhiều.

    Mà Trình Cung ở kiếp trước đứng rất cao, những chuyện này với hắn mà nói, bất quá chỉ là sự tình bình thường.

    Mấy ngàn năm liều giết, làm cho lực lượng Man tộc tổn thất chín thành chín, mình còn dốc sức liều mạng kiên trì hết thảy, nguyên lai kết quả là bị người tính toán.

    - A...

    Thân thể Man Hoang Đại Đế run rẩy, đột nhiên hai tay bụm lấy đầu.

    - Oanh...

    Oanh...

    Thành Đại Đế kéo dài ngàn dặm tức thì run rẩy không ngừng.

    - Đến cùng xảy ra chuyện gì, sao thành Đại Đế trở nên như thế...

    A Cổ Đan Tuyền chứng kiến thành Đại Đế phía dưới cũng rung rung, A Cổ Đan Tuyền cũng sợ tới mức vội vàng nhìn về phía A Cổ Đạt.

    - Đau quá...

    Rất thống khổ... rất bi ai...

    A Cổ Đạt che ngực, sau đó bụm lấy đầu.

    Hắn là người được Man Hoang Đại Đế cũng là thành Đại Đế lựa chọn đi ra, là người duy nhất gần ngàn năm qua phù hợp cùng thành Đại Đế, loại phù hợp này không phải có thể luyện hóa thành Đại Đế, mà là từ nhỏ được thành Đại Đế trợ giúp tu luyện, đồng thời không ngừng câu thông cùng thành Đại Đế.

    Sau đó thành lập một quan hệ ngang hàng đặc biệt, tới trình độ nhất định có thể cho hắn mượn lực lượng của thành Đại Đế, ý tứ là sứ giả của Man tộc, cũng chỉ có hắn, mới có thể câu thông cùng Man Hoang Đại Đế, cho nên A Cổ Đan Tuyền liền nhìn về phía A Cổ Đạt.

    Nhưng nghe A Cổ Đạt nói, A Cổ Đan Tuyền càng thêm nghi hoặc.

    Mà giờ khắc này, Man Hoang Đại Đế trên không trung bụm lấy đầu, cả người một hồi lớn một hồi nhỏ, thần niệm biến ảo, vậy mà làm cho chung quanh thân thể của nó xuất hiện vô số ảo giác, loại ảo giác này hiển nhiên đã có chút ít khống chế không nổi, bởi vì ngay cả Tiểu Phong Tử, Trình Cung cũng có thể chứng kiến, cảm nhận được, cái này đã ảnh hưởng đến bọn họ, có thể nghĩ giờ phút này thần niệm của Man Hoang Đại Đế đã bị ảnh hưởng kinh khủng bực nào.

    - Không...

    Giết...

    Giết, tất cả người dám lừa gạt bản Đại Đế, giết...

    Khí linh thành Đại Đế này, một mực tự xưng Man Hoang Đại Đế, giờ phút này giống như đã phát điên.

    Nhìn bộ dáng của hắn, trong nội tâm Trình Cung đột nhiên nghĩ đến một sự tình của Trình gia, mặc dù lần kia không có khoa trương như Man Hoang Đại Đế, nhưng nếu không phải ông ngoại xuất hiện, chỉ sợ Trình gia có thể thảm hại hơn so với Man Hoang Đại Đế cùng người Man Tộc.

    Loại chuyện này, mấy ngàn năm nay khẳng định không chỉ có Man Hoang Đại Đế, Nam Chiêm Bộ Châu này đã thành mục tiêu bọn hắn tranh đoạt, mà bất luận cái gì trở ngại ảnh hưởng bọn họ, đều sẽ trở thành mục tiêu để bọn hắn công kích, hãm hại, xếp đặt, tính toán.

    Mà thường thường người bị bọn hắn hãm hại, tính toán, đến cuối cùng chết cũng không biết chết như thế nào.

    - Ngươi chính là một đời Man Hoang Đại Đế, nên biết chiến tranh vốn là tàn khốc như vậy, cái này cũng chưa tính là gì.

    Ta ở chỗ này có một công pháp, rất có lợi cho thần niệm, đối với thần niệm của ngươi có lẽ rất có trợ giúp.

    Chứng kiến Man Hoang Đại Đế thống khổ, giãy dụa, vốn là một tia thần niệm yếu ớt hình thành khí linh cũng như nước ấm sôi trào lên, thần niệm của Trình Cung khẽ động, truyền công pháp Ngưng Tâm Tĩnh Khí cho nó.

    Hiện tại gọi nó là Man Hoang Đại Đế cảm giác có chút cổ quái, bởi vì nó tối đa chỉ có thể coi là một tia thần niệm còn sót lại của Man Hoang Đại Đế năm đó, nhưng mượn nhờ khí linh nó coi như là có được một loại tánh mạng khác, còn tự cho mình là Man Hoang Đại Đế sao.

    Nhưng bởi vì thần niệm kia không hoàn chỉnh, trạng thái hiện tại kia càng lộ vẻ cổ quái, khi thì trầm ổn, uy nghiêm, thích bày khí thế trước kia, có lẽ trước kia đây đối với nó mà nói chẳng qua là trạng thái rất tùy ý, nhưng hiện tại nó như thế làm cho Tiểu Phong Tử ở một bên thấy rất không thoải mái, cái kia thuần túy là trang bức, bày tư thế.

    Chẳng qua là vậy thì như thế nào, từ trong nội tâm, Trình Cung vẫn rất thưởng thức Man Hoang Đại Đế này, dù sao cũng là một đời kiêu hùng.

    Mặc dù bị người khác tính toán, nhưng cuối cùng nó còn có thể làm một sự tình có ý nghĩa, làm cho người ta rất kính nể như trước.

    - Mặc dù ngươi mắc lừa, nhưng khẳng định bọn hắn không nghĩ tới ngươi có thể chuyển thế, lại phong bế cửa vào, bởi vì bọn họ muốn là loạn.

    Bọn hắn không thể tự tay đồ sát dân chúng Nam Chiêm Bộ Châu, chỉ khi nào đại quân U Minh địa ngục xuất hiện, bọn hắn có thể lấy cớ này để cho đại lượng Tu Chân giả tham gia, từ đó khống chế Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà ngươi lại phong bế cửa vào này, đồng thời còn chặn sinh vật Huyết Luyện ngục tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, bởi vậy Nam Chiêm Bộ Châu không có gặp qua bất luận tập kích hủy diệt gì, ngươi làm không sai, cũng thật vĩ đại, hơn nữa ngươi cũng là một đời Đại Đế, chẳng lẽ không minh bạch một đạo lý này, làm chuyện của mình, quản mẹ nó những người khác nghĩ như thế nào, nói như thế nào.

    Đương nhiên, nếu như ngươi cho mình là anh hùng, ngươi muốn làm anh hùng, vậy coi như ta chưa nói qua lời này.

    Trình Cung rất tùy ý, rất bình tĩnh nói.

    Trình Cung dùng thần niệm truyền thụ công pháp cho Man Hoang Đại Đế, rất nhanh thần niệm đã không còn hỗn loạn, sau khi nghe những lời này của Trình Cung, thống khổ, giãy dụa, phẫn nộ, mâu thuẫn trên mặt nó, đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười.

    - Anh hùng, cho tới bây giờ Man Hoang Đại Đế ta không muốn làm anh hùng, ta chính là ta, ta chính là Man Hoang Đại Đế, Man Hoang Đại Đế chính là ta, ta chỉ là muốn để cho thế nhân biết rõ, chúng ta là cường giả, chúng ta nên thống trị nơi đây.

    - Cái này chẳng phải được, nói cho ngươi biết chân tướng là cho ngươi học thông minh một chút, chớ ngu xuẩn như vậy nữa, cũng không phải là bảo ngươi học đàn bà chanh chua khóc lóc om sòm, lăn qua lăn lại, đi thôi, xuống dưới thôi.

    Trình Cung cũng đã nhìn ra, muốn biết tình huống chi tiết của Man tộc từ Man Hoang Đại Đế là không có khả năng, dù sao phía dưới còn có A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt, tìm bọn hắn là được rồi.

    Thu hoạch lần này ra ngoài dự kiến của Trình Cung, không nghĩ tới có thể thu Man Hoang Đại Đế mấy ngàn năm trước làm thủ hạ, mặc dù hôm nay Man Hoang Đại Đế này đã xưa đâu bằng nay, chỉ là thân thể khí linh, còn không thể tùy ý di động, nhưng hiện tại không thể di chuyển không có nghĩa là về sau không thể di chuyển.

    Hơn nữa, Man tộc cường đại cũng vượt qua Trình Cung dự liệu, cho nên tâm tình của Trình Cung rất thoải mái.

    Vừa rồi Man Hoang Đại Đế này là bởi vì thần niệm bị kích thích, khiến thần niệm của nó vốn là không hoàn chỉnh xuất hiện hỗn loạn, ở dưới sự trợ giúp của Trình Cung, hắn coi như là nhân họa đắc phúc.

    Trên thực tế, Man Hoang Đại Đế này đã đi theo mình, Trình Cung tự nhiên cũng không bạc đãi nó, dùng tình huống khí linh trước mắt của nó, còn có thần niệm không hoàn chỉnh kia mà nói, thì công pháp kia rất thích hợp với.

    Lúc này thần niệm hơi chút ổn định, Man Hoang Đại Đế cũng cho thấy khí độ của nó.

    Mặc dù nó một mực tự xưng Man Hoang Đại Đế, nhưng nó biết rõ mình không phải chính thức, cho nên đối với chuyện đã qua nó không suy nghĩ nhiều, chỉ một lòng muốn ngăn trở sinh vật Huyết Luyện Ngục, nhưng hôm nay nó đột nhiên đã minh bạch hết thảy năm đó đều là âm mưu, rốt cục nó đã có một mục tiêu.

    - Bản Đại Đế đã nghiệm chứng qua, hắn đúng là hậu duệ Cự Linh tộc, từ hôm nay trở đi tất cả người Man Tộc thờ phụng vị kia như thần linh.

    Huyết mạch trong cơ thể hắn, đối với tộc nhân đều có chỗ tốt rất lớn.

    Đương nhiên, các ngươi có thể làm như lời này ta chưa nói.

    Theo Trình Cung bay trở về từ trên bầu trời, sau khi thấy A Cổ Đan Tuyền, Man Hoang Đại Đế lập tức chỉ vào Tiểu Phong Tử tùy ý nói một câu.

    - A...!

    A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt đều sững sờ, không nghĩ tới Đại Đế sẽ an bài như thế, mấu chốt là, thoáng cái nói muốn thờ phụng hắn như thần linh, còn nói nếu không thì coi như hắn chưa nói qua, đây cũng làm cho người ta mâu thuẫn a.

    - Vị này chính là Trình Cung Trình đại thiếu, từ nay về sau ta sẽ theo hắn, mà ngay cả tiểu oa nhi này cũng là thủ hạ của hắn, cho nên ý tứ của bản Đại Đế là, cuối cùng phải nghe Trình đại thiếu nói, được rồi, lời của ta đã nói xong rồi, đại thiếu gia, ngươi còn có phân phó gì không.

    Thời điểm A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt trừng to mắt, cho là mình nghe lầm, Man Hoang Đại Đế đã mở miệng giải thích rõ ràng.

    Chẳng qua là lời của nó nói rất minh bạch, nhưng cũng làm cho A Cổ Đạt là tộc trưởng Man Tộc, thiên tài ngàn năm của Man tộc, còn có Địa Anh duy nhất trong Man tộc là A Cổ Đan Tuyền cũng bị hù sợ.

    ...

    Chương 516: Sinh vật Huyết Luyện Ngục

    Tại sao có thể có loại chuyện này, Đại Đế chí cao vô thượng làm sao lại nói ra những lời này, Trình đại thiếu gia, thanh danh gần đây ở Nam Chiêm Bộ Châu vô cùng vang dội, vừa rồi chính hắn cũng giới thiệu qua, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần áo lụa là đại thiếu gia, tại sao Đại Đế lại đi theo hắn.

    Thậm chí ngay cả vị này có được huyết mạch Cự Linh tộc, năm đó Cự Linh tộc được là xưng thiên địa chi linh, vạn vật chi linh, đã từng thống trị thiên địa vô số tuế nguyệt.

    Rồi sau đó mới đến Tiên trong truyền thuyết, về phần người Tu Chân Giới càng là ở đằng sau.

    - Có thể đi theo đại thiếu gia là phúc khí mà ngươi tu luyện vô số tuế nguyệt, nói thật cho ngươi biết, ngươi muốn làm vũ khí cho Ân Chủ cũng không đủ tư cách, một gia hỏa vừa mới trở thành Đạo khí chỉ có ngàn năm, lại cho mình là đại nhân vật.

    Cố làm ra vẻ, tự cho là đúng.

    Từ vừa bắt đầu bị khí thế của Man Hoang Đại Đế này lừa gạt, thiếu chút nữa mang theo Trình Cung đào tẩu, sau đó Man Hoang Đại Đế luôn khắp nơi nhằm vào hắn, đã làm cho Tiểu Phong Tử càng ngày càng phẫn nộ.

    Thấy Trình Cung không mở miệng nói chuyện, rốt cục Tiểu Phong Tử nhịn không được nã pháo về phía Man Hoang Đại Đế.

    - So với tiểu gia hỏa ngươi ngay cả cọng lông còn không có dài đủ thì tốt hơn nhiều, mặc dù ngươi là huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh, nhưng bây giờ đối với bản Đại Đế không có bất kỳ ý nghĩa.

    Ngươi hẳn là Cự Nhân Tộc a, dựa theo tình huống Cự Nhân Tộc mà nói, ngươi ở tuổi này có lẽ vẫn là tiểu gia hỏa vị thành niên, trách không được vừa rồi bản Đại Đế phóng thích một ít uy áp ngươi đã chịu không được muốn chạy trốn, tiểu oa nhi chính là tiểu oa nhi.

    Thanh âm của Man Hoang Đại Đế là công chính, trầm ổn như cũ, nhưng mà lời nói cũng sắc bén không kém.

    Mặc dù thần niệm không hoàn chỉnh, nhưng từ tình huống Man Hoang Đại Đế nói chuyện mà xem, thân là Đại Đế một đời, nó cũng là thế hệ không thua ai.

    - Một khí linh đầu không bình thường, còn tự xưng Đại Đế, Man Hoang Đại Đế đã sớm chết rồi, ngươi bất quá chỉ là khí linh, không phục chúng ta đánh một hồi, vừa vặn ta muốn nâng trình độ luyện khí của ta.

    Vạn nhất Tiên Thiên linh quang của ta tăng lên, có khi lại luyện ngươi một lần nữa.

    Thật sự Tiểu Phong Tử có chút ít đợi không kịp, hận không thể hiện tại đánh một hồi, bây giờ hắn thấy khí linh rất không vừa mắt.

    Mẹ kiếp, trang bức, cố làm ra vẻ, không ngờ một khí linh của Đạo khí hạ phẩm lại dám kiêu ngạo như thế.

    Tuyệt đối nhịn không được.

    Nếu không phải vừa rồi Ân Chủ đã từng nói qua, chỉ sợ Tiểu Phong Tử đã sớm phát nổ.

    - Đánh đau cũng đừng về nhà khóc nhè, cho tới bây giờ bản Đại Đế không có dỗ hài tử.

    Man Hoang Đại Đế hừ lạnh một tiếng, không sợ hãi chút nào.

    - Đến đi!

    Xương cốt toàn thân Tiểu Phong Tử bạo tạc nổ tung.

    Thân thể tùy thời đều có xu thế bạo phát, về phần Man Hoang Đại Đế, giờ phút này cũng đã khống chế lực lượng, một đạo quang mang như ẩn như hiện trong thân thể.

    Vừa rồi A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt đã bị hù sợ, đến lúc này càng không hiểu ra sao.

    Toàn thân đổ mồ hôi lạnh, đây rốt cuộc là tình huống gì, vừa mới bảo cả Man Tộc coi Man Thần là thần linh, hiện tại bọn hắn lại muốn đấu võ, chúng ta làm sao bây giờ?

    Hơn nữa một khi bọn hắn đấu võ, động tĩnh kia có thể to lắm, mấu chốt là hiện tại bọn hắn không biết nên đứng về phía ai, càng không dám lên tiếng.

    Bởi vì áp lực kia làm cho bọn họ có một loại cảm giác hít thở không thông.

    Một cái là Vạn Tượng Nhất Long, thiên tài ngàn năm có một của Man tộc, nếu như không phải bởi vì muốn giữ lực lượng dừng lại ở Vạn Tượng Nhất Long, tránh khỏi quy củ Nhân Anh kỳ không được nhúng tay chiến đấu thế tục của Cửu Châu đại địa.

    Hắn muốn đột phá liền đột phá.

    Một cái khác là Địa Anh, trải qua Địa Hỏa ma kiếp.

    Nhưng hiện tại hai người ngay cả thở cũng không dám thở gấp, khẩn trương như sắp chết.

    Đây rốt cuộc đang làm cái gì a, vừa rồi xuống còn giới thiệu như vậy, không ngờ hiện tại hai người giương cung bạt kiếm, nhìn nhau liền muốn động thủ.

    Hơn nữa khí thế bọn hắn bộc phát, ngay cả A Cổ Đan Tuyền cũng có một cảm giác như đang đứng ở miệng núi lửa, ngay cả hắn cũng không có cơ hội đào tẩu a...!

    - Được rồi, đều câm miệng hết đi, muốn làm gì thì hãy đợi bản đại thiếu đi đã, thời điểm thật muốn đánh đâu còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì.

    Giờ phút này đã tiến vào một tòa đại điện hạch tâm, nơi này nguyên lai là đại điện nghị sự của Man tộc, mặc dù không có khoa trương như cung điện của Tiểu Phong Tử, nhưng mà tương đối to lớn.

    Sau khi đi vào hai người này còn ở đằng kia ngươi một câu ta một câu, hơn nữa lực lượng bành trướng, tùy thời có ý tứ muốn động thủ, Trình Cung phẫn nộ quát một tiếng.

    Yên tĩnh, vô cùng yên tĩnh, nếu không như thế, lực lượng vừa rồi của hai người đã tùy thời muốn bộc phát lập tức thu liễm hoàn toàn, cả hai cũng như người bình thường cẩn thận đi theo sau lưng Trình Cung.

    - Ngươi nói thế nào thì làm như thế đó, nhưng vừa rồi là do hắn gây sự trước.

    Man Hoang Đại Đế trả lời, có một chút không cam lòng, nhưng hơn nữa là một loại sợ hãi, thanh âm rất nhỏ lộ ra vẻ hoảng sợ của hắn.

    - Vâng.

    Tiểu Phong Tử thì trực tiếp cúi đầu nhận lỗi, không nói thêm cái gì.

    Xảy ra chuyện gì?

    Mới vừa rồi còn mồ hôi lạnh chảy ròng, cảm giác thời kì lo sợ, nguy cơ thời khắc sinh tử, trong nội tâm bọn hắn suy nghĩ nên bảo vệ tánh mạng như thế nào, nhưng nghĩ như thế nào cũng không có cơ hội.

    Loại trình độ động thủ này, bọn hắn cách gần như vậy, căn bản cơ hội tránh né cũng không có.

    Nhưng vào lúc này, lập tức tan thành mây khói, mây đen tan hết.

    Hơn nữa, hơn nữa...

    Quả thực hai người không thể tin được lỗ tai của mình, Đại Đế đang nói cái gì, ngữ khí như thế nào... có chút cảm giác sợ hãi, thực tế câu giải thích cuối cùng kia, rõ ràng cho thấy... rất sợ Trình Cung.

    Về phần Man Thần kia càng không cần phải nói, lúc trước cũng đã để cho bọn họ rất rung động, nhưng hiện tại càng làm cho bọn họ giật mình.

    Trời ạ, thế giới này đến cùng làm sao vậy, Trình Cung này bất quá là một đại thiếu gia quần áo lụa là trong thế tục Lam Vân đế quốc mà thôi.

    Cho dù hiện tại, hắn có được lực lượng đối kháng Nhân Anh kỳ, cho dù hắn chém giết qua Nhân Anh kỳ, cho dù hắn rất náo động ở Nam Hoang, nhưng sao có thể làm cho Man Hoang Đại Đế đã từng thống nhất toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, được Man nhân coi như thần minh phải sợ hãi, e ngại chứ?

    Sao có thể làm cho Man Thần là Thiên Anh, có được huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh nói gì nghe nấy như thế, coi như là nhi tử đối với Lão Tử cũng không có cung kính như vậy a?

    Hai người bọn họ nào biết quan hệ của Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử, bọn hắn nào biết đâu rằng, Man Hoang Đại Đế của bọn họ vừa rồi bị Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh dọa sợ.

    Dù nó có được thần niệm của Man Hoang Đại Đế, nhưng cuối cùng nó vẫn là khí linh, mà áp lực của Cửu Châu đệ nhất thần khí đối với nó, so với huyết mạch Cự Linh tộc áp chế đối với Man nhân còn mạnh hơn gấp mười, gấp trăm lần.

    Áp bách kia đã khó có thể dùng ngôn ngữ hình dung.

    - Hiện tại ta muốn biết tình huống cụ thể của Man tộc, tình huống xung quanh một chút, các ngươi cẩn thận giới thiệu thoáng một phát.

    Trình Cung quát bảo hai người này ngưng lại, cũng không có ngồi vào chủ vị cực lớn kia, tùy ý tìm một vị trí ngồi xuống.

    Nhưng mặc dù là một vị trí tùy ý, đối với Trình Cung mà nói so với giường cũng lớn hơn nhiều, sau khi ngồi xuống liền nhìn A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt trước mặt hỏi thăm.

    Về phần Man Hoang Đại Đế cùng Tiểu Phong Tử, hai người rất tự nhiên đứng ở sau lưng Trình Cung, chẳng qua hai người đều hậm hực nhìn đối phương.

    Bất luận là A Cổ Đạt, A Cổ Đan Tuyền hoặc là Man Hoang Đại Đế hay Tiểu Phong Tử ở sau lưng Trình Cung, đều là người có thân hình cao lớn, chẳng qua là giờ phút này chỉ có Trình Cung ngồi, bọn hắn thì cẩn thận đứng ở nơi đó, phía trước hai người, phía sau hai người, lộ ra vẻ vô cùng kỳ quái, giống như bốn cây cột cực lớn đứng ở đó, nếu như giờ phút này trên đầu bốn người bọn họ để một tấm ván, cũng có thể xây dựng một tòa phòng ốc cao lớn.

    - Vâng...

    A Cổ Đan Tuyền cùng A Cổ Đạt đang ngây người, phản ứng đều chậm một nhịp.

    - Ah... vâng, cái này để ta trả lời.

    A Cổ Đạt sửng sốt một chút, vội vàng cướp lời nói:

    - Mười mấy năm trước lão tổ tông bị người hãm hại, tham dự đến cuộc chiến đó, vẫn bế quan dưỡng thương, cho nên không biết quá nhiều tình huống.

    - Bắt đầu từ mười mấy năm trước, nói cẩn thận một chút.

    Trình Cung nghe xong lập tức minh bạch hắn nói mười mấy năm trước là cái gì.

    A Cổ Đạt cũng sững sờ, trong nội tâm đột nhiên mãnh liệt run lên, Trình đại thiếu gia, Trình Cung.

    Giờ phút này hắn mới đột nhiên tỉnh ngộ, Trình Cung Trình đại thiếu gia này là cháu trai của Trình Tiếu Thiên, là nhi tử của Bạo Hùng Trình Vũ Phi a, sự tình năm đó chính là nhằm vào Trình gia bọn họ, cái này...

    - Nói đi, hiện tại đều là người một nhà rồi, hơn nữa nhìn bộ dáng các ngươi không giống như là người khởi xướng, năm đó bất luận phát sinh cái gì ta sẽ không trách tội.

    Đoán được A Cổ Đạt lo lắng cái gì, Trình Cung trực tiếp khoát tay, ý bảo hắn không cần lo lắng.

    Nghe Trình Cung nói như vậy, lúc này A Cổ Đạt mới thở dài một hơi, A Cổ Đan Tuyền ở một bên cũng đồng dạng thở dài một hơi.

    Dùng tình huống hiện tại mà nói, chỉ cần một câu của Trình Cung, có thể quyết định sinh tử của bọn hắn, thậm chí sinh tử toàn bộ người Man Tộc.

    Man Thần là tổ tiên sáng tạo bọn hắn, bọn hắn tôn sùng là thần linh, Man Hoang Đại Đế vĩ đại nhất của bọn hắn cũng theo Trình Cung, bọn hắn không sợ hãi đó là giả dối.

    - Năm đó là người Phù Văn Tông tới thành Đại Đế chúng ta, lúc ấy bởi vì vừa mới trải qua Huyết Luyện Ngục tập kích, Đại Đế cũng bế quan tu luyện.

    Mà khi đó Phù Văn Tông khai ra điều kiện quá mê người, giao bảy tỉnh đông nam cho Man nhân nhất tộc chúng ta quản lý, sau đó còn có thể liên hợp đối kháng thú triều Song Long thành, tập hợp toàn bộ lực lượng Nam Chiêm Bộ Châu giúp đỡ chúng ta đối kháng sinh vật Huyết Luyện Ngục.

    Nhắc tới cái này, thanh âm, thần sắc của A Cổ Đạt trở nên ảm đạm, trầm giọng nói:

    - Sinh vật Huyết Luyện Ngục càng ngày càng lớn mạnh, nhưng chúng ta lại đang không ngừng suy yếu, hôm nay ngay cả nửa thành lực lượng thời kỳ toàn thịnh cũng chưa tới, chúng ta rất khó tiếp tục chống cự sinh vật Huyết Luyện Ngục tập kích quy mô lớn, lúc ấy sau khi trải qua thương nghị liền đồng ý đề nghị của Phù Văn Tông.

    Vì vậy kết minh cùng bốn quốc gia khác, lúc ấy chúng ta xuất động công kích mạnh nhất gần mấy ngàn năm nay, tập hợp trên trăm vạn đại quân.

    Đây là mặt thế tục, còn Nhân Anh kỳ thì chúng ta ra ba gã, Địa Anh ra một gã.

    Nhưng lại không nghĩ rằng cuối cùng bị người xếp đặt hãm hại, không hiểu thấu lâm vào bên trong một trận pháp thật lớn, về sau lão tổ tông mang theo bốn gã lục địa Thần Tiên khác trong tộc đến trợ giúp, cuối cùng lại...

    Chương 517: Gia tốc gấp mười lần

    - Cuối cùng cũng chỉ có một mình ta trở về.

    Còn tất cả đều nằm lại chỗ đó.

    Nói đến chuyện này, A Cổ Đan Tuyền do dự một chút vẫn là thay A Cổ Đạt nói tiếp:

    - Lúc ấy chúng ta đối mặt là người Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện, cuộc chiến kia vô cùng thê thảm, người Thiên Cung Thần Điện thật sự rất cường đại, nhất là đầu lĩnh trẻ tuổi kia của bọn hắn, tuổi không đến trăm, vậy mà có thể khống chế được cục diện.

    Biết được năm nhà chúng ta liên hợp chỉ là bằng mặt không bằng lòng, vậy mà cuối cùng lại để cho hắn tiêu diệt từng bộ phận, nếu như không phải về sau hắn đột nhiên nổi giận, hình như bị người cướp đi cái gì, đột nhiên hắn rút lui khỏi đại trận, chỉ sợ ngay cả ta cũng chết tại đó.

    Sau khi trải qua chuyện kia, lực lượng đỉnh phong của Man tộc chúng ta hầu như tiêu hao không còn, chúng ta đều là tội nhân của Man Tộc.

    A Cổ Đan Tuyền nói xong lời cuối cùng, hiển nhiên đối với tình cảnh ngày đó là khó có thể quên, thần sắc cũng trở nên cực kỳ thống khổ, cuối cùng thậm chí có chút nghẹn ngào nói không ra lời.

    Trong nội tâm Trình Cung rõ ràng, người A Cổ Đan Tuyền nói chính là ông ngoại, người bị cướp đi là mẹ của mình?

    A Cổ Đạt nhìn nhìn Trình Cung, thấy Trình Cung không có truy vấn chi tiết, hắn tiếp tục giới thiệu một chút.

    Đầu tiên là giới thiệu về Huyết Luyện Ngục, Huyết Luyện Ngục không giống thú triều, hầu như là tùy thời sẽ công kích thành Đại Đế, trước kia cả trăm năm mới phát động một lần công kích quy mô lớn, hiện tại thì vài chục năm liền có một lần, thậm chí có thời điểm năm năm một lần.

    Chúng rất tà ác, rất cường đại, rất tàn nhẫn, mỗi lần chiến đấu Man tộc đều tổn thất rất lớn.

    Nhưng cũng rèn luyện được một nhóm người trở nên cường hãn, vốn là Man tộc trong thành Đại Đế có hai gã Địa Anh kỳ, cùng bảy tên Nhân Anh kỳ, hơn nữa chiến đấu cùng sinh vật U Minh địa ngục không cần tuân thủ quy củ Cửu Châu đại địa, Địa Anh cùng Nhân Anh có thể tùy ý giết chóc sinh vật trong Huyết Luyện Ngục.

    Mặc dù bọn hắn cũng có tồn tại cường đại, nhưng số lượng một mực ít hơn so với Man tộc, dù sao Man tộc còn có khí linh do Man Hoang Đại Đế tạo ra trợ giúp, cho nên một mực chiếm cứ thượng phong.

    Nhưng sau khi phát sinh sự tình mười mấy năm trước kia, cho dù tập kích trong quy mô nhỏ, thành Đại Đế phòng thủ cũng rất vất vả.

    Mà ngoại trừ Huyết Luyện Ngục ra, thành Đại Đế còn phòng ngừa đại quân yêu thú bên trong Yêu Thú Sâm Lâm, mà bởi vì lần tổn thất mười mấy năm trước kia, làm cho người Man Tộc không thể không nghĩ những biện pháp khác, vài chục năm này đã bắt đầu huấn luyện yêu thú, khống chế yêu thú hỗ trợ chiến đấu.

    Mà các loại yêu thú của bọn hắn có được bây giờ đã vượt qua hai trăm vạn, còn có chút bí mật che dấu chưa xuất hiện, yêu thú trình độ Yêu tu thì vượt qua hai mươi vạn, mà yêu thú cấp Yêu tướng thì có được hơn một vạn sáu ngàn, mà Yêu tướng trình độ Vạn Tượng Nhất Long thì có hơn ba trăm.

    Về phần Man tộc, bên trong thành Đại Đế có một trăm ba mươi tám vạn chiến sĩ, chiến sĩ Man tộc có thể ở bên trong thành Đại Đế, yếu nhất cũng tương đương với Phạt Mạch kỳ của nhân loại.

    Trong đó có hơn mười vạn Siêu Phàm kỳ, một vạn hai ngàn Thoát Tục kỳ, hơn hai trăm Vạn Tượng Nhất Long.

    Cổ lực lượng này tuyệt đối có thể nói là khủng bố, nhưng cổ lực lượng này ngay cả nửa thành của thời kỳ toàn thịnh năm đó cũng chưa tới, tiêu hao mấy ngàn năm, đa số đều đã tử vong.

    Mà hôm nay người Man Tộc cũng không nhiều, nhân thủ từng bộ lạc bên cạnh có thể bổ sung, xa xa không bằng tổn thất, điều này cũng dẫn đến áp lực của Man tộc đối với Lam Vân đế quốc không có lớn như trước.

    Nghe những con số này, Trình Cung đã tâm động lại thầm kêu đáng tiếc, trụ cột khổng lồ như vậy, hơi chút bồi dưỡng có thể xuất hiện một tồn tại tuyệt đối không kém Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông.

    Thậm chí lực lượng tầng giữa, Man tộc so với Nguyên Thủy Ma Tông cùng Phong Vân Kiếm Tông đều mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Sau đó lại giới thiệu đến tình huống khác bên trong thành Đại Đế, như số lượng người luyện đan, luyện khí, phòng ngự, trận pháp,... những người tài giỏi này ngược lại càng làm cho Trình Cung giật mình, đây là thứ mà hôm nay hắn thiếu nhất.

    Lần giới thiệu này chừng ba canh giờ mới nói xong, Trình Cung một mực chăm chú lắng nghe.

    - Đúng vậy, đáng tiếc năm đó các ngươi bị lợi dụng, nếu không có Địa Anh, Nhân Anh, mượn nhờ uy thế của thành Đại Đế, thì hiện tại các ngươi đã là một trong các thế lực cường đại của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Vừa rồi ta nghe ngươi nói lên phương diện luyện đan cùng luyện khí, trụ cột ở phương diện luyện đan của các ngươi rất tốt, tình huống chỉnh thể của Man tộc các ngươi rất bình thường, nhưng muốn phát triển lại không có không gian, về sau để cho bọn họ đi vào ĐAN THầN PHủ, đan dược bên trong thành Đại Đế hoàn toàn do ĐAN THầN PHủ thống nhất điều phối cung cấp, mặt khác phương diện luyện khí các ngươi có thể tìm một số người tới gặp Man Thần học một ít, bản thân hắn đã là Luyện khí đại sư cấp bốn.

    - Man Thần là Luyện khí đại sư cấp bốn...

    A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền đều khiếp sợ nhìn về phía Tiểu Phong Tử, Tiểu Phong Tử rất tự nhiên ưỡn ngực.

    - Lhông luyện chế được Đạo khí chính là không có nhập môn.

    Xem như Man Hoang Đại Đế triệt để đối mặt cùng Tiểu Phong Tử.

    Tiểu Phong Tử siết chặt tay, nhìn về phía Man Hoang Đại Đế ước lượng thoáng một phát, ý kia là ngươi chờ cho Lão Tử.

    - Man Hoang, ngươi có thể luyện chế ra thành Đại Đế, chắc hẳn trình độ luyện khí năm đó cũng không kém, sao hiện tại trụ cột của Man nhân bên trong thành Đại Đế rất tốt, nhưng cấp bậc Luyện khí đại sư tầng giữa lại ít như thế?

    Trình Cung đối với sự tình hai người bọn họ đã mặc kệ, chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn nói chuyện, hắn sẽ không nhìn một ít động tác khác của bọn hắn.

    - Năm đó phân ra một tia thần niệm dung nhập thành Đại Đế, một mặt là cuối cùng thành Đại Đế thiếu một khí linh để tấn thăng làm Đạo khí, một khi chi thành Đại Đế tấn thăng làm Đạo khí, có thể phụ trợ người tộc ta đối kháng sinh vật Huyết Luyện Ngục.

    Một nguyên nhân khác chính là, lúc ấy tất cả lực lượng của ta hầu như đều dùng để phong ấn khe hở không gian của U Minh địa ngục kia một lần nữa.

    Ngoại trừ trí nhớ cơ bản nhất, tia thần niệm kia cũng không có khả năng mang quá nhiều trí nhớ khác, kể cả trí nhớ ta đã đạt tới Luyện khí đại sư cấp sáu.

    Cơ bản nhất, chỉ sợ ngay cả cơ bản nhất cũng không trọn vẹn, không được đầy đủ a, dung nhập vào bên trong khí linh, lại trải qua mấy ngàn năm còn như thế, nói rõ lúc ấy chẳng qua là một tia thần niệm tổn hại cùng một bộ phận trí nhớ.

    Nếu không, hắn cũng không có khả năng thường xuyên bày ra loại tạo hình này, hoàn toàn là đang cố tìm kiếm lại loại cảm giác cùng tư thế lúc trước.

    - Những thứ này hiện tại không cần ngươi quan tâm, lo lắng, ta đã dạy Tiểu Phong Tử rất nhiều phương pháp luyện khí, cho dù người có thực lực không sai biệt lắm với hắn, hắn cũng có thể trợ giúp đối phương, bởi vì hắn nắm giữ rất nhiều phương pháp luyện khí thất truyền.

    Chuyện Thành Đại Đế bên này ta cũng hiểu rõ không sai biệt lắm, ít nhất đã có chút nắm chắc.

    Đoạn thời gian này ta sẽ để cho Tiểu Phong Tử ở lại Man tộc, bởi vì huyết mạch của hắn xuất hiện, sẽ sinh ra ảnh hưởng cực lớn đối với huyết mạch của toàn bộ Man tộc, sẽ làm cho sức chiến đấu của cả Man tộc tăng lên lần nữa.

    Đúng rồi, vừa rồi ta nghe A Cổ Đạt nói, mặc dù trải qua mấy ngàn năm, nhưng mà đan dược Thiên cấp thượng phẩm, trung phẩm cùng hạ phẩm các ngươi còn có chút ít, sao thương thế của A Cổ Đan Tuyền ngươi còn chưa khỏe?

    Nếu như là sợ tiêu hao, hiện tại không cần lo lắng vì cái này.

    Trình Cung không có đi nói chuyện nhiều về đề tài này, ánh mắt nhìn về A Cổ Đan Tuyền.

    Mặc dù Man Hoang Đại Đế, Tiểu Phong Tử mạnh mẽ, nhưng bọn họ đều thuộc về tồn tại có tính uy hiếp, không thể đơn giản để cho bọn hắn động thủ, nhưng A Cổ Đan Tuyền tuyệt đối là chủ lực, người như vậy sao có thể để cho hắn quanh năm bế quan chữa thương chứ.

    A Cổ Đạt nghe xong vội vàng giải thích nói

    - Ngược lại cũng không phải là bởi vì cái này, mặc dù hiện tại Man tộc mạnh nhất cũng chỉ có thể luyện chế đan dược Thiên cấp trung phẩm, hơn nữa số lượng cực kỳ hãn hữu, nhưng lão tổ tông là trụ cột của Man tộc chúng ta, nếu có đan dược nào có thể làm cho người khôi phục, chúng ta cũng sẽ không keo kiệt.

    Nhưng lão tổ tông bị thương tương đối đặc biệt, là Toái Thiên Tiễn Khí của Thiên Cung Thần Điện gây thương tích, đan dược chữa thương bình thường căn bản là vô dụng.

    Nếu như muốn bằng vào đan dược chữa thương trị liệu Toái Thiên Tiễn Khí trong cơ thể lão tổ tông, ít nhất cũng phải là đan dược Thiên cấp siêu phẩm mới được.

    - Đại thiếu không cần vì thương thế của ta mà lao tâm, năm đó là ta có lòng tham bảo hổ lột da, đây hết thảy đều là quả báo.

    Bây giờ A Cổ Đan Tuyền đối với Trình Cung là vô cùng cung kính, ngay cả Man Thần, Man Hoang Đại Đế đều đứng ở phía sau cung kính nghe lệnh, hắn đâu còn dám làm càn.

    - Lời này không gọi khiêm tốn, mà là đánh rắm, bây giờ ngươi đã là thủ hạ của ta, không trị khỏi cho ngươi, ngươi làm việc cho ta như thế nào, hơn nữa thủ hạ đi theo bản đại thiếu còn không có trị hết tổn thương, ngươi đi ra ngoài chẳng phải là làm mất mặt ta sao.

    Trình Cung suy nghĩ một chút nói:

    - Cũng không cần Liệu Thương Đan Thiên cấp siêu phẩm khoa trương như vậy, Toái Thiên Tiễn Khí là sử dụng tinh không thiên thạch ở bên trong Cửu Thiên Cương Phong luyện chế mà thành, chỉ cần đúng bệnh hốt thuốc, Ngưng Cương Đan Thiên cấp trung phẩm có thể hóa giải tiễn khí trong Nhân Anh của ngươi, thậm chí còn có thể làm cho lực lượng của ngươi tinh tiến.

    Chẳng qua là luyện chế cái này tương đối đặc biệt, người bình thường thật đúng là sẽ không...

    Dù sao A Cổ Đan Tuyền bị Toái Thiên Tiễn Khí dày vò vài chục năm rồi, mà Liệu Thương Đan Thiên cấp siêu phẩm là tồn tại bực nào, đây cũng không phải là thời đại Man Hoang Đại Đế thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Cho dù ở thời đại kia, cấp bậc đan dược đó cũng không phải Địa Anh như hắn có cơ hội phục dụng, hôm nay nghe được hy vọng mặt liền lộ vẻ vui mừng.

    Nhưng vừa nhìn thấy Trình Cung do dự, hắn cũng là chờ đợi lo lắng, khẩn trương nhìn Trình Cung.

    Không chỉ là hắn, A Cổ Đạt cũng thế, chỉ có Man Hoang Đại Đế cùng Tiểu Phong Tử ở sau lưng Trình Cung thì căm thù nhìn đối phương.

    - Hai người các ngươi yên tĩnh một chút, vừa rồi A Cổ Đạt nói đến tài nguyên bên trong thành Đại Đế có, cho dù luyện chế một ít Linh Khí tuyệt phẩm cũng không có vấn đề gì, như vậy đi, A Cổ Đạt lập tức chuẩn bị một ít tài liệu luyện chế Linh Khí tuyệt phẩm.

    Man Hoang, mặc dù thành Đại Đế này của ngươi chỉ là Đạo khí hạ phẩm, nhưng lúc trước thời điểm ngươi luyện chế, có lẽ có dã tâm rất lớn a, nếu không cũng sẽ không luyện chế thành như vậy, có lẽ có năng lực gia tốc thời gian a?

    - Vâng.

    A Cổ Đạt vội vàng đáp ứng.

    - Có.

    Man Hoang Đại Đế nhẹ gật đầu, nhưng sau đó lại nói:

    - Chỉ là hiện tại ta không có biện pháp khống chế hoàn toàn, dù sao hiện tại lực lượng của ta rất yếu, mà thay đổi thời gian lưu tốc đã cải biến quy tắc thiên địa, phải thừa nhận lực lượng cắn trả cùng trừng phạt cực lớn.

    - Vậy là được rồi, không cần quá nhiều, gia tốc gấp mười lần là được rồi, Tiểu Phong Tử giúp ta luyện chế Tiểu Hư Đỉnh, Man Hoang chủ trì gia tốc thời gian, ta sẽ cung cấp Thuần Nguyên Đan cho ngươi.

    Trình Cung trực tiếp đứng dậy, hiện tại sử dụng nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện chế đan dược còn có chút cố hết sức, hơn nữa luyện chế hao phí quá lớn, được không bù mất.

    Cho nên Trình Cung quyết định trước triệt để dung nhập Địa Mạch Hỏa Long ở bên trong Tiểu Hư Đỉnh, cái này ít nhất có thể làm cho Tiểu Hư Đỉnh tăng lên tới linh khí thượng phẩm, làm cho Địa Mạch Hỏa Long hóa thành khí linh của Tiểu Hư Đỉnh mới được.

    Đại chiến sắp hàng lâm, chuyện này là nhất định phải làm, nếu không lại xảy ra chuyện gì, thời điểm muốn luyện đan chẳng phải là đan đỉnh vừa tay cũng không có sao.

    Chương 518: Lại luyện Tiểu Hư Đỉnh

    Đây là một không gian mà chung quanh đều là một mảnh trắng xoá, cái không gian này là không gian bên trong thành Đại Đế.

    Bình thường mặc dù Đạo khí trung phẩm, thậm chí hạ phẩm cũng có một không gian độc lập, nhưng đa số lại không có năng lực gia tốc, về phần nếu như Tu Chân giả bằng vào năng lực bản thân cải biến thời gian lưu tốc ở khu vực nhất định, cái kia đã là một cảnh giới khác.

    Về phần cái loại ở trong núi một ngày, bên ngoài đã ngàn năm, trên căn bản là không có khả năng, loại trình độ cải biến thời gian lưu tốc đó, là triệt để khiêu chiến quy tắc thiên địa, hầu như không ai có thể thừa nhận, mà ngay cả Trình Cung ở kiếp trước cũng không thể nào làm được.

    Trên thực tế Trình Cung đã có thể cảm nhận được không gian ngoại đỉnh, nếu như không gian ngoại đỉnh dần dần nguyên vẹn, cũng sẽ có năng lực như thế, nhưng như vậy thì cần một đoạn thời gian rất dài.

    - Nguyên khí không có khác nhau quá lớn như bên ngoài, chung quanh còn không quá ổn định.

    Bởi vì Tiểu Phong Tử không hợp với Man Hoang Đại Đế, nên vừa vào liền đả kích Man Hoang Đại Đế.

    - Đạo khí hạ phẩm có năng lực cải biến thời gian lưu tốc, coi như là ngươi đoán chừng cũng chưa từng thấy qua nhiều, Man Hoang, nói tình huống một chút đi?

    Địa phương mà nhóm người Trình Cung đang đứng, là hạch tâm bên trong thành Đại Đế, chỉ cần nói chuyện bình thường, nhất định Man Hoang Đại Đế sẽ biết rõ.

    - Cái không gian này vẫn còn ở giai đoạn hình thành, nơi đây có thể miễn cưỡng cải biến thời gian lưu tốc, bằng vào lực lượng bản thân của ta, mỗi ngày phải tiêu hao gần năm ngàn khối Thuần Nguyên Đan mới có thể làm được.

    Giờ phút này Man Hoang Đại Đế đã dung nhập vào bên trong thành Đại Đế, giờ phút này bất kỳ một địa phương nào trong thành Đại Đế đều là Man Hoang Đại Đế.

    Nguyên dịch bị mình dùng luyện chế Âm Dương Nguyên Đan, Nhục Nhục hấp thu, Huyết Y lão tổ tu luyện, nhất là Tống gia gia khôi phục, cộng thêm tiêu hao khác, hôm nay hầu như không còn.

    Lúc trước lấy được mười vạn Thuần Nguyên Đan từ Tứ Phương Lâu, cộng thêm đoạt Vũ Thân Vương cùng với địa phương khác một ít, nhưng mà không chịu nổi tiêu hao a.

    Lực lượng tăng lên, các phương diện trang bị tăng lên, tiêu hao này cũng càng lúc càng lớn, bây giờ Trình Cung là cảm giác được rất thiếu “Tiền”.

    Bởi vì ở Tu Chân Giới, Thuần Nguyên Đan chính là tiền rất thông dụng, về sau sử dụng, giao dịch, mua sắm, thậm chí tu luyện đều dùng cái này.

    Mỗi ngày năm ngàn khối, thịt đau a, nhưng thịt đau cũng không có biện pháp, vì “tiền” này vốn dĩ là để xài.

    - Bắt đầu.

    Trình Cung nói xong, đã lấy Tiểu Hư Đỉnh ra, hôm nay Địa Mạch Hỏa Long bên trong Tiểu Hư Đỉnh này so với trước càng cường đại hơn, dù sao Trình Cung cũng không ngừng để cho nó hấp thu Nguyên dịch bên trong không gian ngoại đỉnh, lúc trước còn cho nó hấp thu một ít Chí Dương Chân Hỏa, đã lâu như vậy nó tăng lên rất nhiều, giờ phút này Tiểu Hư Đỉnh đã có chút cảm giác không dung nạp nổi nó.

    - Ta sẽ khống chế Địa Mạch Hỏa Long, làm cho nó trở thành hỏa chủng cùng khí linh mới của Tiểu Hư Đỉnh, ngươi tới luyện chế Tiểu Hư Đỉnh.

    Trình Cung nói xong, trong tay di chuyển pháp quyết, lập tức đánh vào Địa Mạch Hỏa Long bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Địa Mạch Hỏa Long quẩy người một cái, nhưng nó là do thiên địa sinh dưỡng, đã đáp ứng Trình Cung, hơn nữa cũng nhận được rất nhiều chỗ tốt, nên nó vô cùng phối hợp.

    Coi như là nó vô cùng phối hợp, nhưng hình thể khổng lồ kia cũng kinh người vô cùng, Trình Cung phải trợ giúp nó ngưng tụ, áp súc lực lượng cũng là rất khó khăn.

    Trình Cung cũng không khỏi phục rất nhiều Thuần Nguyên Đan, không ngừng đề thăng lực lượng, thời gian dần trôi qua, từ tám trăm Long lực tăng lên tới một ngàn năm trăm Long lực.

    Một mặt khác, Tiểu Phong Tử là Luyện khí đại sư cũng đã động thủ, dưới Tiên Thiên linh quang, Tiểu Hư Đỉnh kia lập tức biến lớn gấp mấy chục lần, sau đó bắt đầu phân giải tầng tầng, trận pháp cũng bị phân giải, cái này hoàn toàn là chỗ đặc thù của Tiên Thiên linh quang, cộng thêm phương pháp điều khiển đặc biệt của Tiểu Phong Tử.

    Đồng dạng đổi thành lực lượng còn mạnh hơn rất nhiều so với Tiểu Phong Tử như Đại Tế Tự, thậm chí tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phượng cũng không thể nào làm được chuyện này.

    Lúc này Trình Cung đã sử dụng lực lượng cô đọng Địa Mạch Hỏa Long, hơn nữa mặc dù hắn làm cho Tiểu Hư Đỉnh phân giải, biến lớn, nhưng lực lượng hạch tâm bên trong Tiểu Hư Đỉnh, giống như một tầng quang màng trong suốt bao phủ chung quanh Địa Mạch Hỏa Long.

    - Nam Chiêm Bộ Châu quá nghèo, không có vật gì tốt, chỉ có thể cố hết sức mà thôi.

    Tiểu Phong Tử lầm bầm lầu bầu nói, tiện tay một trảo, rất nhiều tài liệu đã sớm chuẩn bị tốt sôi trào lên, nhanh chóng bị hắn dùng Tiên Thiên linh quang luyện hóa dung nhập bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Mặc dù Trình Cung đang chuyên tâm cô đọng Địa Mạch Hỏa Long, nhưng nghe được lời này của Tiểu Phong Tử cũng cười nhạt một tiếng, trước khác nay khác, nếu như dùng tình huống đỉnh phong nhất ở kiếp trước so sánh cùng hiện tại, cái kia tự nhiên không thể so.

    Cái này giống như một nhà giàu nhất thế giới, đột nhiên biến thành người bình thường, có lẽ vẫn rất giàu có hơn người bình thường, nếu như hắn có thể bình tâm sống bình thường thì không có gì, nhưng nếu như cứ luôn suy nghĩ về cuộc sống trước kia mà so sánh, vậy vĩnh viễn không có hạnh phúc.

    Ngẫu nhiên Trình Cung cũng sẽ cảm khái, nhưng không bao giờ đi so sánh, kỳ thật hiện tại đã rất tốt.

    Những tài liệu này nếu là mình chậm rãi sưu tập, cho dù đi cướp đoạt, cộng thêm dốc sức liều mạng sử dụng hết thảy năng lượng đổi lấy, tìm tòi, không có vài thập niên thì không có khả năng.

    Tựa như Tiểu Phong Tử tiện tay lấy ra vạn năm Đồng Mộc Linh Dịch, cứng rắn vượt qua sắt thép không nói, chỉ có Đồng Mộc vượt qua năm ngàn năm mới hóa thành chất lỏng, hàng năm chỉ sinh ra một giọt, có thể nghĩ thu thập cái này có độ khó lớn bao nhiêu.

    Còn có Tinh Vẫn Lưu Sa kia, là một ít tinh cầu loại nhỏ ở ngoại vực Cửu Châu đại địa, bởi vì có chút nguyên nhân đặc thù, bị cuốn vào trên không Cửu Châu đại địa, bị Cửu Thiên Cương Phong cường đại nhất cắn nát, bộ phận trọng yếu nhất sẽ hình thành cái này.

    Ngay cả những vật này, cũng đã vượt qua tồn tại thế tục, cũng chỉ có tồn tại như Man tộc năm đó thống nhất qua Nam Chiêm Bộ Châu mới có thể có, hơn nữa chỉ là tài liệu hiếm có loại này cũng có mấy trăm loại, chồng chất như là một tòa núi nhỏ, để cho Tiểu Phong Tử tùy ý sử dụng.

    Trình Cung ngược lại là không có gì, chẳng qua là trong nội tâm âm thầm cân nhắc, nhất định giờ phút này Man Hoang Đại Đế rất phiền muộn, đoán chừng đang rất cố sức.

    Hơn nữa Tiểu Phong Tử không phải người nói nhiều, cũng không phải loại người không thể thích ứng hoàn cảnh, nếu không cũng không có khả năng ở Nam Hoang lâu như vậy, hiển nhiên lời này là nói cho Man Hoang Đại Đế nghe.

    Ai, hai người này a..., hiện tại hẳn là mạnh nhất bên cạnh mình, cũng mạnh mẽ hơn so với thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình, lại như hai hài tử ở đằng kia phân cao thấp.

    Nhưng mặc kệ lực lượng rất mạnh, một khi trong nội tâm hình thành nhận thức lại rất hăng say, thật khó mà nói là đúng hay sai.

    Dù sao hai tên gia hỏa này đều đủ mạnh mẽ, hơn nữa không đến mức váng đầu đến dốc sức liều mạng, vậy cũng tùy bọn hắn đi.

    Ý niệm kia lóe lên trong đầu Trình Cung, tiếp tục tập trung lực lượng luyện hóa Địa Mạch Hỏa Long, vốn hắn cho rằng còn phải một năm nữa, nhưng thời điểm dốc sức liều mạng cùng Huyết Ngục Ma Long Hoàng, Trình Cung không tiếc đối kháng luật thép trên Cửu Châu đại địa, đột phá cực hạn năm mươi Long lực ở Vạn Tượng Nhất Long, hiện tại lực lượng bản thân của hắn đã có được tám trăm Long, cộng thêm hắn có lực lượng hỏa diễm, còn mạnh hơn so với Nhân Anh kỳ đỉnh phong có một nghìn Long.

    Hơn nữa dưới tình huống thân thể của hắn đã là Địa Anh, thần niệm cũng là trình độ Địa Anh, mượn nhờ ngoại lực đề thăng trong thời gian ngắn, lực lượng rất nhẹ nhàng có thể vượt qua hai ngàn Long.

    Loại tình huống này, đan đỉnh có Tiểu Phong Tử luyện chế, Trình Cung trực tiếp nếm thử tự tay luyện chế lại Tiểu Hư Đỉnh lần nữa.

    Quá trình vất vả mà dài dằng dặc này, nếu như không phải hàng phục Man Hoang Đại Đế, bây giờ bản thể thành Đại Đế có năng lực cải biến thời gian lưu tốc, hiện tại tuyệt đối Trình Cung sẽ không luyện chế.

    Mỗi một ngày đều tiêu hao mấy trăm Thuần Nguyên Đan, ở trong này một ngày, kỳ thật chỉ tương đương với hơn hai canh giờ bên ngoài mà thôi, một ngày bên ngoài là mười ngày bên trong, cái kia chính là mấy ngàn Thuần Nguyên Đan.

    Loại tiêu hao này làm cho Trình Cung cũng có một loại cảm giác gần như tan vỡ.

    Không có biện pháp, Địa Mạch Hỏa Long này quá khổng lồ, mỗi lần Trình Cung đều tiêu hao lực lượng bản thân đến cực hạn, sau đó rất nhanh bổ sung khôi phục, giúp Địa Mạch Hỏa Long tiếp tục áp súc, cô đọng, dung hợp, không ngừng lặp lại.

    Mà Tiểu Phong Tử cũng không ngừng sử dụng Tiên Thiên linh quang rèn luyện Tiểu Hư Đỉnh, thời gian không ngừng đi qua.

    Mười ngày...

    Hai mươi ngày

    Một tháng...

    Hai tháng...

    Nhoáng một cái đã qua ba tháng, lúc này, Địa Mạch Hỏa Long vốn là khổng lồ đến không cách nào tưởng tượng kia biến thành một con rắn đỏ rực toàn thân, hơn nữa bổn mạng hỏa diễm của nó đã dần dần dung hợp cùng Tiểu Hư Đỉnh, Chí Dương Chân Hỏa cũng dung hợp bên trong thân thể của nó, bản chất tánh mạng đề cao rất nhiều, tương lai nó có khả năng tấn chức trở thành Địa Hỏa Thiên Long, trở thành tồn tại cường đại hơn.

    Mà Tiểu Hư Đỉnh kia vô cùng khổng lồ như trước, giống như một tòa núi nhỏ, nhưng mà Tiểu Hư Đỉnh cực lớn này không còn là trận pháp cùng mảnh vỡ phân giải lúc trước, mà là một đan đỉnh cực lớn thật sự.

    Đan đỉnh có thể biến lớn đến trình độ như vậy, hơn nữa bên trong mơ hồ có ẩn chứa không gian chi lực, quy tắc chi lực đang không ngừng dung hợp, đây đã là dấu hiệu muốn tấn chức trở thành Linh Khí tuyệt phẩm.

    - Ba tháng vất vả, liền xem lần này rồi, bản chất Tiểu Hư Đỉnh này rất thần kỳ, Hỏa Long này cũng đủ cường đại, nhưng có thể dung hợp quy tắc trở thành tuyệt phẩm Linh Khí hay không vẫn là cần một ít vận khí.

    Hai mắt Tiểu Phong Tử bắn ra Tiên Thiên linh quang mạnh nhất, trực tiếp đánh vào phía trên Tiểu Hư Đỉnh cực lớn kia.

    Lập tức Tiểu Hư Đỉnh không ngừng co rút lại, loại co rút này đến thời điểm chưa đủ trăm mét, thì càng lúc càng khó khăn, mặc dù Tiểu Phong Tử là Luyện khí đại sư cấp bốn, nhưng bản thân đan đỉnh là khó luyện chế nhất, huống chi hôm nay thương thế của hắn chưa có khôi phục.

    Tốn ba tháng thời gian, hao phí vô số tài liệu trân quý, nhưng mà chỉ có thể có hai thành cơ hội mà thôi, nhưng cho dù không thể trở thành đan đỉnh Linh Khí tuyệt phẩm, trở thành linh khí thượng phẩm là tuyệt đối không thành vấn đề.

    - Không có vận khí, nhất định phải thành.

    Rốt cục dung hợp Địa Mạch Hỏa Long cùng Tiểu Hư Đỉnh, trong ba tháng Trình Cung hao phí gần bốn vạn Thuần Nguyên Đan, nếu như cộng thêm Thuần Nguyên Đan hao phí cho Man Hoang Đại Đế khống chế thời gian lưu tốc, hầu như rút số lượng Thuần Nguyên Đan mà Trình Cung có bây giờ, Trình Cung cũng sẽ không để cho cái kia uổng phí.

    Phẫn nộ quát một tiếng, trong giây lát Trình Cung dùng hỏa diễm bản thân bao phủ Tiểu Hư Đỉnh.

    Lập tức Tam Vị Chân Hỏa bao phủ Tiểu Hư Đỉnh, Tiểu Hư Đỉnh thu nhỏ lại một vòng lần nữa.

    Linh Khí tuyệt phẩm, cho dù Tiểu Phong Tử luyện chế cũng không phải sự tình đơn giản như vậy, nếu không hắn cũng sẽ không đến bây giờ mới luyện chế ra một kiện Linh Khí tuyệt phẩm vừa tay.

    Tiểu Hư Đỉnh bị Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử liên thủ rèn luyện áp súc, đột nhiên lộ ra vẻ không ổn định, có một loại cảm giác muốn nổ tung.

    - Ân Chủ cẩn thận, chúng ta có chút nóng vội rồi, cẩn thận đan đỉnh này bạo tạc.

    Cảm nhận được Tiểu Hư Đỉnh không ổn định, không có biện pháp dung hợp quy tắc hoàn toàn, Địa Mạch Hỏa Long không có biện pháp dung hợp hoàn toàn, thân hình Tiểu Phong Tử vội vàng lao về phía trước, sợ Tiểu Hư Đỉnh này nổ tung làm Trình Cung bị thương.

    Cho tới bây giờ, chính hắn cũng hao phí vô cùng lớn, nếu bạo tạc nổ tung, coi như là hắn cũng khó tránh khỏi trọng thương.

    Chương 519: Luyện đan thần tốc

    - Bản đại thiếu không có đồng ý, muốn nổ tung cũng không được, Niết Bàn Hỏa Diễm...

    Trình Cung gào thét nói, tuy Chí Dương Chân Hỏa cường đại, nhưng hiện tại hắn không có biện pháp khống chế nó dùng để luyện khí, cho dù mượn nhờ nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện đan cũng rất khó khăn, chớ đừng nói chi là luyện khí.

    Nhưng Niết Bàn Hỏa Diễm này thì bất đồng, hôm nay đã bị Trình Cung dung nhập vào bên trong hỏa diễm bản thân, đã khống chế thuận buồm xuôi gió, giờ phút này hắn nuốt hơn mười khối Thuần Nguyên Đan còn dư lại trên tay, thúc dục lực lượng đến cực hạn lần nữa, trực tiếp thúc dục Niết Bàn Hỏa Diễm.

    Tam Vị Chân Hỏa bao phủ, đột nhiên Niết Bàn Hỏa Diễm từ bên trong bắt đầu bao trùm, Niết Bàn Hỏa Diễm này được xưng là bất diệt chi hỏa, có một loại khí tức bất diệt, đối với luyện khí, luyện đan đều có chỗ tốt vô hạn.

    Lúc Niết Bàn Hỏa Diễm này bao trùm bên trên Tiểu Hư Đỉnh, quy tắc không ổn định bên trong Tiểu Hư Đỉnh này, Địa Mạch Hỏa Long, hỏa chủng vốn có, cùng một ít xung đột khác thoáng cái đều trở nên vô cùng hòa hợp.

    - Niết Bàn Hỏa Diễm, Ân Chủ ngươi quá ngưu bức, thành cho ta.

    Tiểu Phong Tử là Luyện khí đại sư chân chính, loại thời điểm mấu chốt này, hắn tự nhiên nắm bắt được, lập tức thúc dục lực lượng.

    - Oanh!

    Tiểu Hư Đỉnh bị áp súc đến lớn cỡ nắm tay, sau đó mang theo một cổ Linh Khí mênh mông khôi phục độ cao hơn người lần nữa, mà ở trên thì có một tiểu Hỏa Long xoay quanh, như là hài nhi mới sinh đang nhìn chung quanh.

    Tùy ý biến hóa, có được khí linh, có được lực lượng quy tắc đặc biệt, Tiểu Hư Đỉnh ở Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử liên thủ, trải qua ba tháng rốt cục luyện chế thành đan đỉnh Linh Khí tuyệt phẩm.

    - Trời ạ, rốt cục các ngươi đã hoàn thành, nếu như chậm trễ chút nữa thì không xong.

    Đã hơn mười ngày, Thuần Nguyên Đan mà đại thiếu cho đều hao phí hết, bên ngoài lại bị tập kích, những sinh vật Huyết Luyện Ngục kia quả thực điên rồi, ghê tởm nhất vẫn là đám người Yêu tộc kia, không ngờ bọn hắn cũng tham dự vào, ta thật sự sắp không chống nổi, mau ra đi, ta thật sự sắp không chống nổi.

    Đan đỉnh tuyệt phẩm Tiểu Hư Đỉnh hoàn thành, không đợi Trình Cung cùng Tiểu Phong Tử vui vẻ nói cái gì, không trung vang lên thanh âm lo lắng của Man Hoang Đại Đế.

    Đã biết rõ người này là một tên xui xẻo, thời điểm luyện chế ra Linh Khí tuyệt phẩm vui vẻ như vậy cũng bị hắn làm mất hứng.

    Luyện chế ra Linh Khí tuyệt phẩm lần nữa, hơn nữa bởi vì quá trình luyện chế Tiểu Hư Đỉnh rất đặc biệt, không phải luyện chế từ đầu, mà là từ linh khí trung phẩm tăng lên.

    Mà lúc ban đầu Tiểu Hư Đỉnh bất quá là một Nguyên khí mà thôi, trên đường đi trải qua Trình Cung, Đại Tế Tự, Đạm Đài Linh Tuệ luyện chế, mặc dù gia nhập rất nhiều tài liệu, cuối cùng còn có Địa Mạch Hỏa Long trở thành khí linh, nhưng bản thân lại rất lộn xộn.

    Cũng chính bởi vì như vậy, cuối cùng mới suýt nữa bạo tạc nổ tung, có thể nói độ khó này so với trực tiếp sử dụng các loại tài liệu sớm chuẩn bị tốt luyện chế Linh Khí tuyệt phẩm thì khó hơn rất nhiều.

    Cuối cùng ngay cả Tiểu Phong Tử cũng khống chế không nổi muốn bạo tạc nổ tung, lại không nghĩ rằng bị Trình Cung trước sau sử dụng Tam Vị Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa Diễm còn có khống chế Địa Mạch Hỏa Long dung luyện Tiểu Hư Đỉnh một lần nữa, thật sự làm cho nó trở thành Linh Khí tuyệt phẩm.

    Có thể nói, lần này triệt để dung luyện, giống như người bình thường thoát thai hoán cốt trùng sinh, từ nay về sau Tiểu Hư Đỉnh sẽ triệt để cải biến.

    Mà Tiểu Phong Tử là Luyện khí đại sư cấp bốn, sau khi trải qua chuyện này, với hắn mà nói có ý nghĩa không tầm thường, nhất là cảm nhận được Niết Bàn Hỏa Diễm cùng Tam Vị Chân Hỏa, Địa Mạch Hỏa Long áp chế Tiểu Hư Đỉnh bạo tạc nổ tung, cuối cùng dung hợp biến hóa, trình độ luyện khí của hắn đã có tăng lên rất lớn, hiện tại hắn cảm giác cho dù lại luyện chế Linh Khí tuyệt phẩm, hắn cũng có nắm chắt hơn rất nhiều.

    Loại trạng thái này, đã có thể so với Luyện khí đại sư đã luyện khí mấy trăm năm, đã đến một bình cảnh, tùy thời có khả năng nếm thử luyện chế Đạo khí hạ phẩm.

    Thời điểm có ý nghĩa như thế, Tiểu Phong Tử đã sắp hưng phấn phát nổ, lại bị một câu nói của Man Hoang Đại Đế dập tắt.

    Đương nhiên lời này hắn chỉ lầm bầm trong lòng mình, hắn cũng không phải là người không hiểu nặng nhẹ, chẳng qua là bây giờ đối với Man Hoang Đại Đế làm gì hắn cũng xem không vừa mắt mà thôi.

    Trên thực tế, cho dù Man Hoang Đại Đế nói không phải loại chuyện này, cao giọng la lên chúc mừng, hắn cũng khó chịu.

    - Lúc này Huyết Luyện Ngục công kích, mới có mười ngày thôi mà, xảy ra chuyện gì?

    Yêu tộc, không phải đã mấy ngàn năm không có công kích các ngươi sao?

    Trình Cung nghe xong cũng rất bất ngờ, mười ngày mà thôi, chẳng lẽ bên ngoài lại xảy ra đại sự gì.

    - Không biết có phải bọn hắn bị điên không, lần trước cũng rất điên cuồng, nhưng lần này có lẽ đã xuất động toàn bộ.

    Ba ngày trước bắt đầu, những sinh vật thấp nhất trong Huyết Luyện Ngục kia, đều điên cuồng trùng kích.

    Cái này cũng chưa tính, không ngờ người Yêu tộc cũng công kích quy mô lớn, hơn nữa tuyên bố những sinh vật Huyết Luyện Ngục này đã hoàn toàn bị bọn hắn khống chế, làm cho ta cũng không có biện pháp ra tay.

    Hiện tại người của ta đã tổn thất vượt qua hai mươi vạn, yêu thú tổn thất tiếp cận năm mươi vạn.

    Mà lần này hiển nhiên Huyết Luyện Ngục cùng Yêu tộc có chuẩn bị mà đến, hoàn toàn không có ý tứ rút lui, hiện tại thương vong càng lúc càng lớn.

    Trong thanh âm của Man Hoang Đại Đế mang theo vẻ lo lắng.

    Ba ngày, tử vong vượt qua hai mươi vạn, nếu như tính luôn yêu thú thì vượt qua năm mươi vạn.

    Năm mươi vạn a, Trình Cung nghe xong cũng giật nảy mình, điều này cũng quá khoa trương đi.

    - Tiểu Phong Tử, ngươi lập tức đi ra hỗ trợ.

    Man Hoang, ngươi còn có thể kiên trì bao lâu?

    - Tối đa cũng có thể ba canh giờ, hỗ trợ, không được, bọn hắn không có xuất hiện Yêu Vương cấp, trên thực tế bởi vì U Minh địa ngục bị phong bế, Huyết Luyện Ngục có thể sinh ra Yêu Vương cực kỳ có hạn, đoạn thời gian trước bọn hắn thừa dịp Địa Anh, Nhân Anh kỳ của Man tộc bị hao tổn, muốn hủy diệt phòng tuyến bị ta tiêu diệt bộ phận lớn.

    Hiện tại bọn hắn hoàn toàn là bằng vào phương thức thế tục chiến đấu, hơn nữa đám người Yêu tộc kia tự xưng khống chế sinh vật Huyết Luyện Ngục, bọn hắn cũng xen lẫn ở trong đó, nói như vậy liền làm cho chúng ta không có biện pháp nhúng tay.

    Man Hoang Đại Đế trầm giọng nói.

    Nghe được Man Hoang Đại Đế sốt ruột, lại có thanh âm thở dài, Trình Cung trực tiếp mắng:

    - Đồ đần, quy củ là chết, người là sống.

    Không thể trực tiếp giết chóc, chẳng lẽ không có thể cứu người, cứu những Yêu tướng, Thoát Tục kỳ đỉnh phong, Vạn Tượng Nhất Long sao.

    Bọn hắn gặp nguy hiểm lập tức cứu bọn chúng trở về, sau đó trợ giúp bọn hắn khôi phục lực lượng, chữa trị thân thể...

    - Hả?

    Man Hoang Đại Đế cũng ngây ngẩn cả người, bởi vì cho tới bây giờ hắn chưa nghĩ qua, thậm chí vĩnh viễn sẽ không nghĩ tới phương diện này.

    Thiên Anh a, trải qua Thiên Cương lôi kiếp, là tồn tại có được năng lực thông thiên triệt địa, có thể rời Cửu Châu đại địa, vượt qua Cửu Thiên Cương Phong tới thế giới khác.

    Nếu như không phải là tộc nhân của mình, cho dù hàng tỉ người tử vong, đối với bọn họ mà nói chỉ như con sâu cái kiến, bởi vì nếu không có gì ngoài ý muốn, bọn hắn có thể sống hàng vạn năm.

    Nhân Anh kỳ có được ngàn năm thọ nguyên, Địa Anh thì có thể đến gần vạn năm, nhưng Địa Anh không giống Nhân Anh kỳ.

    Thời điểm Nhân Anh kỳ, nếu như tìm được bảo vật có tác dụng kéo dài thọ nguyên, thì có thể kéo dài tuổi thọ.

    Nhưng Địa Anh trải qua Địa Hỏa ma kiếp, ngoài tuổi thọ tăng lên, lực lượng tăng trưởng ra, lại có thêm một đại nạn, là vạn thọ.

    Nếu như thời điểm bọn hắn tiếp cận vạn thọ, phục dụng Duyên Thọ Đan cũng không có tác dụng, nhất định phải trải qua Thiên Cương lôi kiếp, mới có thể kéo dài tuổi thọ lần nữa, mà một khi đạt tới Thiên Anh, thì thọ nguyên dùng vạn để tính toán.

    Ở trong mắt bọn hắn, thế tục hưng suy, người bình thường chết đi thì coi là cái gì.

    Tồn tại đến độ cao này, rất nhiều đều có giáo phái, thế lực của mình.

    Cho nên căn bản không ai nghĩ, lại để cho tồn tại như vậy đi làm loại công tác cứu hộ này.

    Cái này tựa như một người đang nhìn một đám kiến chiến tranh, lại sử dụng các loại thủ đoạn đi cứu các con con kiến, quá khoa trương, thật bất khả tư nghị.

    Chỉ là nghe lời này, Man Hoang Đại Đế chợt thấy choáng váng.

    Đừng nói Thiên Anh, cho dù Nhân Anh, cũng có tôn nghiêm của Tu Chân giả chính thức, trừ khi là đồ đệ, chí thân của mình, nếu không tuyệt đối sẽ không như thế, chớ đừng nói chi là Thiên Anh cao cao tại thượng.

    - Hắc hắc, Ân Chủ nói quá đúng, hắn thật là đần, cái này cũng không thể tưởng được.

    Sau một khắc, Tiểu Phong Tử phất tay, giống như người bình thường xé giấy, xé rách không gian trước mặt.

    Dùng tu vi của hắn, ở Cửu Châu đại địa vẫn không thể tùy ý xé rách không gian, nhưng ở trong không gian chưa ổn định của thành Đại Đế này, căn bản không trói buộc được hắn, chỉ phất tay liền xé rách đi ra.

    Nếu như nói Trình Cung nói làm cho Man Hoang Đại Đế chấn kinh, thì phản ứng sau đó của Tiểu Phong Tử càng làm cho Man Hoang Đại Đế khiếp sợ, hắn thật sự đi ra ngoài dựa theo Trình Cung nói mà làm.

    Bởi như vậy, tương đương đã có một Thiên Anh cường đại đang âm thầm trợ giúp, thoáng cái cục diện liền ổn định lại, thương vong của Man tộc cũng hạ thấp đến chóng mặt.

    - Ba canh giờ có lẽ đã đủ dùng, nếu có khẩn cấp gì lại cho ta biết, cố gắng chịu đựng, ta trước hoàn thành luyện chế đan dược.

    Nếu như tình huống bên ngoài gấp gáp như vậy, thì càng phải quý trọng địa phương có thời gian lưu tốc gấp mười lần này.

    Lúc trước đã theo A Cổ Đạt lấy được rất nhiều dược liệu, cộng thêm dược liệu bên trong không gian ngoại đỉnh, Trình Cung đã có nắm chắc luyện chế Ngưng Cương Đan rồi.

    Tiểu Hư Đỉnh trở thành Linh Khí tuyệt phẩm, hiện tại lực lượng của hắn cũng tăng vọt, hiện tại luyện chế đan dược Thiên cấp trung phẩm đối với Trình Cung mà nói đã không có khó khăn gì.

    Hắn chính thức muốn luyện chế là một đỉnh Liệu Thương Đan Thiên cấp thượng phẩm.

    Liệu Thương Đan, là đan dược cơ bản nhất, thường dùng nhất, là đan dược bảo vệ tánh mạng thời điểm chiến đấu, thừa dịp hiện tại luyện chế, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

    Đương nhiên, hắn lấy gần một nửa dược liệu tồn kho của Man tộc mang tới, cộng thêm dược liệu của mình, cũng là vì đồng thời luyện chế một ít đan dược khác, đại chiến sắp bắt, cho tới bây giờ Trình đại thiếu chưa bao giờ đánh mà không chuẩn bị.

    Thân là đan đạo đại sư đỉnh phong của Cửu Châu đại địa, Trình Cung sao lại để cho người của mình thiếu đan dược chứ.

    Bên ngoài ba canh giờ, gấp mười lần mà nói, chính là không đến ba ngày thời gian.

    Trình Cung nói xong đã không đi để ý tới Man Hoang Đại Đế, trong tay đã xuất hiện một đoàn hỏa diễm, sau một khắc trực tiếp dẫn động khí linh, làm cho Địa Mạch Hỏa Long bên trên Tiểu Hư Đỉnh chui vào trong, Tiểu Hư Đỉnh lập tức vận chuyển.

    Chỉ dùng không đến ba canh giờ, Trình Cung liền hoàn thành luyện chế Ngưng Cương Đan, sau đó hắn dùng một ngày rưỡi thời gian luyện chế ra một đỉnh Liệu Thương Đan Thiên cấp thượng phẩm, còn dư lại hơn một ngày, Trình Cung trước sau luyện chế ra ba đỉnh Liệu Thương Đan Thiên cấp trung phẩm, mười một đỉnh Liệu Thương Đan Thiên cấp hạ phẩm cùng bốn đỉnh đan dược khác, theo thứ tự là Thanh Linh Đan Thiên cấp hạ phẩm, Giải Độc Đan Thiên cấp hạ phẩm, Phá Long Đan Thiên cấp hạ phẩm, Tục Mệnh Đan Thiên cấp hạ phẩm.

    Chương 520: Cự Nhân Thần Quyền

    Thần niệm cùng lực lượng của Trình Cung bây giờ, đã để cho hắn khôi phục được trình độ Đan đạo đại sư cấp ba đỉnh phong, nếu như giờ phút này toàn lực vận chuyển Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa bên trong, Trình Cung thậm chí có thể luyện chế đan dược Thiên cấp siêu phẩm.

    Thế nhưng dù sao cũng là toàn lực ứng phó, không giống cùng hiện tại, hiện tại Trình Cung là huy sái tự nhiên, giống như một Văn thánh cầm bút viết chữ, viết như thế nào, viết cái gì đều là văn tự của Thánh nhân, có thể giáo hóa thiên hạ.

    Trừ khi vượt cấp khiêu chiến luyện chế một ít đan dược đặc biệt, nếu không đan dược bình thường đối với Trình Cung mà nói, chính là tùy ý, hạ bút thành văn.

    Mà hắn luyện chế những đan dược này, đều là một ít đan dược đỉnh cấp, đan dược Thiên cấp hạ phẩm bình thường, cho dù Đạm Đài Linh Tuệ luyện chế, số lượng có thể ra cũng chỉ có mấy viên, nhưng mỗi lần Trình Cung luyện chế đều hơn mười khối.

    Ngay cả Liệu Thương Đan Thiên cấp trung phẩm, mỗi một đỉnh đều có thể đạt tới sáu đến tám khối, chỉ có Thiên cấp thượng phẩm hơi thiếu một ít, tổng cộng mới ra năm khối.

    Trình Cung cảm giác số lượng này quá ít, nhưng Man Hoang Đại Đế một mực chú ý ở bên ngoài, thì không khỏi mở to mắt kinh hãi.

    Luyện chế Đan dược Thiên cấp thượng phẩm một lần là ra năm khối, cho dù năm đó gặp phải đan đạo đại sư cấp bảy, gia hỏa kia rất ngưu bức, luyện chế đan dược Thiên cấp thượng phẩm tối đa cũng có thể ra ba khối cũng đã rất ngưu bức.

    Người kia lúc ấy đã là Thuần Dương đỉnh phong, đan đỉnh sử dụng là Đạo khí, còn có đại môn phái ủng hộ, dùng trình độ Đan đạo đại sư cấp bảy luyện chế đan dược Thiên cấp thượng phẩm, mới có thể bảo chứng xác xuất thành công mười thành, một đỉnh chỉ có thể ra ba khối.

    Nếu Đan đạo đại sư cấp ba bình thường, luyện chế Liệu Thương Đan Thiên cấp thượng phẩm, xác xuất thành công có thể vượt qua ba thành cũng không tệ rồi, một lần có thể ra hai khỏa thì cám ơn trời đất, bình thường đều là một viên.

    Hơn nữa, không chỉ là Thiên cấp thượng phẩm, lúc sau Trình Cung luyện chế Thiên cấp trung phẩm, sau đó lại luyện chế ra rất nhiều đan dược Thiên cấp hạ phẩm, Man Hoang Đại Đế triệt để cảm giác đầu mình không đủ dùng.

    Chỉ có thể vận chuyển công pháp của Trình Cung vừa dạy hắn, ổn định thần niệm cùng tâm tình của mình.

    Trời ơi, đây cũng quá biến thái a, người này đến cùng có phải người hay không a?

    Có người luyện đan như hắn sao, đây là đang luyện đan hay là rang bắp đây?

    Nói thật, thẳng đến lúc này, Man Hoang Đại Đế mới có một cảm giác triệt để bái phục, lúc trước nó có cảm giác bị uy hiếp, có cảm giác bị Cửu Châu đệ nhất thần khí áp chế không có biện pháp phản kháng, nhưng không có cảm giác bái phục chính thức, nhưng nhìn Trình Cung Trình đại thiếu luyện đan, nó triệt để bái phục rồi.

    Ở kiếp trước nó thống nhất toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, cũng tiếp xúc qua Đan sư liên minh cùng với môn phái luyện đan khác, các loại Đan đạo đại sư, lúc ấy nó hàng phục thủ hạ là đan đạo đại sư cũng không ít, nhưng giờ phút này đột nhiên Man Hoang Đại Đế có một loại cảm giác, đám người kia đều là heo.

    Không sai, đều là một đám ngốc đến không thể ngốc hơn, bọn hắn luyện đan so với Trình Cung, hoàn toàn chính là bán tranh chữ trước cửa Văn thánh, rất mất mặt xấu hổ.

    Cho dù lão quái vật Đan đạo đại sư cấp bảy đến, đoán chừng cũng sẽ bị hù chết, nhất định sẽ bái Trình đại thiếu làm thầy.

    Một người, có thể ở một lĩnh vực đạt tới loại trình độ này, mặc kệ hiện tại hắn như thế nào, niên kỷ bao nhiêu, lực lượng mạnh thế nào, nhất định người này sẽ không bình thường.

    Đó là một loại cảnh giới, một loại độ cao...

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, hiện tại ta không còn khí lực để đi ra.

    Ba tháng dốc sức liều mạng thúc dục luyện chế Linh Khí tuyệt phẩm, hao phí tiếp cận bốn vạn Thuần Nguyên Đan, còn có bản thân Trình Cung không ngừng khôi phục lực lượng, trong quá trình này thân thể Trình Cung cũng chịu đựng một loại khảo nghiệm cực hạn.

    Mỗi lần đều là không ngừng hấp thu, chuyển hóa, thúc dục, khống chế lực lượng, sau đó lại hấp thu, lặp lại như thế.

    Thân thể chịu đựng hơn ba tháng khảo nghiệm cực hạn, hôm nay đã đạt đến Địa Anh tầng thứ tư đỉnh phong, mà bởi vì thần niệm đang khôi phục, cho nên mặc dù đạt tới Địa Anh kỳ, về sau tốc độ cũng không có chậm dần, hôm nay sau ba tháng vất vả luyện chế Linh Khí tuyệt phẩm, cộng thêm một phen luyện chế đan dược cuối cùng, thần niệm của Trình Cung cũng thuận lợi khôi phục Địa Anh kỳ tầng thứ năm, mà ngay cả lực lượng bản thân của Trình Cung, cũng đã đạt đến một nghìn Long lực.

    Không có ngưng tụ Nhân Anh, cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đạt tới một nghìn Long lực, Trình Cung tuyệt đối là đệ nhất nhân từ trước tới nay của Cửu Châu đại địa.

    - Ah...

    Tốt!

    Man Hoang Đại Đế sửng sốt một chút, lập tức mới phản ứng tới, vội vàng khống chế lực lượng, nháy mắt sau đó Trình Cung cũng cảm giác lực lượng không gian chung quanh thay đổi, cảnh sắc trước mắt biến đổi.

    Huyết hồng, tàn khốc, máu tanh, điên cuồng chém giết, đây là tràng cảnh mà Trình Cung nhìn thấy sau khi rời khỏi không gian bên trong thành Đại Đế.

    Pháp thuật, thần thông, phi kiếm, các loại pháp bảo bay loạn, càng có tảng đá cực lớn, như mưa sao nện xuống, trong phạm vi mấy trăm dặm có vô số sinh vật Huyết Luyện Ngục đang điên cuồng phóng tới thành Đại Đế.

    Man tộc bên trong thành Đại Đế dẫn đầu yêu thú bọn hắn hàng phục tác chiến, chiến đấu vô cùng thê thảm, bọn hắn mượn nhờ thành Đại Đế yểm hộ, nhưng thương vong vô cùng nghiêm trọng như trước.

    May mắn là vào lúc này, những người có thực lực mạnh trong Man Tộc, như Vạn Tượng Nhất Long, Thoát Tục Kỳ đỉnh phong ở thời gian gặp phải nguy hiểm, thì nhất định sẽ không hiểu thấu được người cứu đi.

    Cổ lực lượng này không làm thương tổn đến đối phương, nhưng lại cứu được người Man Tộc, sau đó rất nhanh đã khôi phục lực lượng, rồi lại xông lên đánh tiếp.

    Cũng chính bởi vì vậy, hiện tại cục diện mới tạm thời ổn định.

    Thần niệm của Trình Cung đảo qua, các loại yêu thú chừng trên trăm vạn, cùng dùng mấy ngàn vạn mà tính, nhưng sinh vật Huyết Luyện Ngục lại không ngừng điên cuồng đánh thẳng vào thành Đại Đế.

    Mơ hồ vào lúc này, ở một chỗ ngoài trăm dặm, có mấy cổ lực lượng cùng thần niệm cường đại, cũng một mực chú ý hết thảy nơi đây, xem ra có lẽ chúng mới là nhân vật chính của lần chiến đấu này.

    - Đại thiếu gia, hiện tại ta cũng đi hỗ trợ cứu người, những Yêu tộc hèn hạ này, xem ra lúc trước U Minh địa ngục bị mở ra, Man tộc chúng ta suy bại toàn bộ là bọn hắn cố ý tạo ra, đáng giận khốn khiếp.

    Lúc trước Man Hoang Đại Đế một mực khống chế cải biến thời gian, đây đối với nó mà nói thật đúng là một chuyện không phải dễ dàng, căn bản không có lực dư thừa trợ giúp Man Tộc chiến đấu.

    Giờ phút này Trình Cung đi ra, thân hình của nó cũng hiện ra rõ ràng, cũng học theo Tiểu Phong Tử, dựa theo phương pháp Trình Cung nói đi làm.

    Bởi vì chỗ tốt khi Tiểu Phong Tử đi làm hắn đã chứng kiến, hơn nữa không chỉ là Tiểu Phong Tử, từ lâu A Cổ Đan Tuyền đã gia nhập hàng ngũ Tiểu Phong Tử, cùng Tiểu Phong Tử cứu người, trị liệu Man nhân bị thương.

    Trình Cung cũng không có đi để ý tới Man Hoang Đại Đế, hắn chẳng qua là nhìn chiến trường, chậm rãi khôi phục lực lượng.

    Hôm nay Nguyên dịch tiêu hao hầu như không còn, Chuyển Sinh Đan cũng chỉ còn lại không tới mười khối, bởi vì Đan thành, gia gia, thậm chí ở chỗ của Tiểu Phong Tử, Trình Cung cũng lưu lại một ít.

    Về phần Thuần Nguyên Đan, Trình Cung càng là tiêu hao không còn, cũng may hiện tại Tiểu Hư Đỉnh đã thành đan đỉnh Linh Khí tuyệt phẩm, lực lượng bản thân của Trình Cung tăng lên, hắn đã có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp, xem như có thể chèo chống.

    Giờ phút này tốc độ Trình Cung hấp thu thiên địa nguyên khí, so với Địa Anh bình thường cũng nhanh hơn rất nhiều, có thể nghĩ tốc độ bổ sung này nhanh như thế nào.

    Nhưng loại tình huống này có một vấn đề, chính là sau khi lực lượng bản thân khôi phục, còn muốn bộc phát lực lượng vượt cấp sẽ chậm lại, tựa như bây giờ Trình Cung có được ngàn Long lực của Nhân Anh kỳ đỉnh phong, khi lực lượng hắn khôi phục lại ngàn Long, cho dù dưới tình huống thân thể, thần niệm đều cho phép, không có Thuần Nguyên Đan áp súc lập tức bộc phát lực lượng, vượt qua ngàn Long sẽ chậm lại rất nhiều.

    Cũng may, lần này cũng không phải Trình Cung muốn vượt cấp tác chiến cùng tồn tại cường đại, cho nên khi lực lượng của hắn khôi phục lại ngàn Long lực, khuôn mặt của Trình Cung đã nhanh chóng biến hóa, thân thể của hắn biến thành cao lớn.

    Rất nhanh, liền cao gần năm mét, dùng trình độ thân thể Địa Anh của Trình Cung mà nói, cho dù không sử dụng công pháp Thiên Biến Vạn Hóa cũng rất nhẹ nhàng.

    Không có sử dụng Tinh Phong chiến đao, cũng không có sử dụng bất luận chiêu bài gì của Trình Cung, lập tức người đã nhảy tới chiến trường phía trước thành Đại Đế.

    - Oanh!

    Ở bên trong chiến trường này, thân cao của hắn không đáng kể chút nào, bên hắn chủ yếu là dựa vào thành Đại Đế chiến đấu, phía dưới hầu như toàn bộ đều là yêu thú cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục, cho nên Trình Cung không cố kỵ chút nào.

    Người vừa rơi xuống, lập tức hai đấm nắm chặt đã oanh kích trên mặt đất.

    Dùng nó làm trung tâm, trong phạm vi mười thước, hết thảy đều bị đánh chết, ở trong năm mươi mét bị thương không thể chiến đấu nữa, bên trong phạm vi trăm thước thì bị thương chiếm một nửa, xa hơn cũng bị ảnh hưởng rất lớn.

    Cường đại, lực lượng này quá cường đại, lập tức làm cho dưới thành xuất hiện một ít chỗ trống, nhưng đây chỉ là thứ yếu, đối với chiến trường khổng lồ như thế, cho dù thời thời khắc khắc có loại tử vong này, Huyết Luyện Ngục cùng yêu thú đều không thèm để ý.

    Chứng kiến chung quanh có vô số yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục xông tới như trước, khóe miệng của Trình Cung nổi lên vui vẻ.

    Dùng mấy trăm vạn yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục cường đại, hơn nữa phía sau còn vọt tới liên tục không ngừng, hầu như vô cùng vô tận.

    Đổi thành tồn tại Vạn Tượng Nhất Long khác, cho dù có mạnh hơn nữa cũng vô dụng, tiến vào nơi đây cũng chỉ có một con đường chết, khác nhau chẳng qua là giết nhiều hơn một chút mà thôi.

    Nhưng cho dù có thể giết tám vạn mười vạn, thậm chí nhiều hơn một ít, đối với hoàn cảnh chung cũng không ra gì.

    Mà Yêu tộc xen lẫn ở trong đó, hoàn toàn là bày ra tư thế sinh vật Huyết Luyện Ngục này bị bọn hắn hàng phục khống chế, làm cho Nhân Anh kỳ trở lên phải tuân thủ quy củ của Cửu Châu đại địa, không thể tự mình động thủ.

    Khóe miệng Trình Cung nổi lên vui vẻ là vì, chiến trường này đối với hắn không có bất kỳ nguy hiểm gì, thân thể Địa Anh tầng thứ tư đỉnh phong, thần niệm Địa Anh tầng thứ năm, còn có ở Vạn Tượng Nhất Long đã có được ngàn Long lực, bây giờ Trình Cung đối với chống đỡ Địa Anh bình thường cũng không sợ chút nào, huống chi những thứ này mạnh nhất chỉ là ba mươi Long.

    Chẳng qua là số lượng này quá nhiều, coi như mình giết hơn mười vạn thì lực uy hiếp cũng không lớn.

    Trong nội tâm nghĩ vậy, Trình Cung không đợi yêu thú cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục ở chung quanh nhào lên, người đã bay đến trên không trung trăm mét.

    - Cự Nhân thần quyền.

    Cự Nhân Tộc cùng Man tộc đều là hậu duệ của Cự Linh tộc, mặc dù Man tộc không cường đại bằng Cự Nhân Tộc, nhưng lẫn nhau đều có chỗ tương tự.

    Quan hệ của Trình Cung cùng Cự Nhân Tộc không giống bình thường, đồ vật của Cự Nhân Tộc hắn cũng biết không ít, giờ phút này thi triển chính là thần thông Cự Nhân Tộc, Cự Nhân thần quyền.

    - Oanh...

    Oanh...

    Mỗi một quyền Trình Cung oanh kích đi ra ngoài, pháp lực trên nắm tay đều ngưng tụ thành một nắm đấm thật lớn, trực tiếp cách không oanh kích lên mặt đất.

    Chương 521: Tiểu Sư Tử Vương

    Mỗi một kích oanh xuống dưới, hiệu quả đều tương tự như hai đấm dùng lực lượng thân thể đơn thuần mà vừa rồi Trình Cung nện xuống kia, người chung quanh tử vong, bị thương lập tức nhiều vô số kể.

    Mà Trình Cung thì nhẹ nhõm oanh kích, hoàn toàn là rất tùy ý, không phải toàn lực ứng phó, vận chuyển lực lượng đánh ra thần thông, một hơi oanh kích trên trăm quyền, bao trùm địa phương chung quanh hơn mười dặm.

    Trong khoảng thời gian ngắn, đại quân yêu thú, Huyết Luyện Ngục ở dưới thành Đại Đế gặp phải đả kích to lớn, chết nhiều vô số.

    Cảm giác này giống như là hai quốc gia kiến đang chiến tranh, một nhân loại cầm vỉ đập ruồi vỗ xuống, mỗi một lần tổn thất vô cùng nghiêm trọng không nói, mấu chốt là cái loại này lại vô tận, tùy ý chụp xuống là có thể tạo thành vô số thương vong.

    Cái tổn thương này hoàn toàn không xê xích bao nhiêu với một Nhân Anh kỳ đỉnh phong toàn lực thi triển thần thông tạo thành, kia vốn dĩ không phải là chiến đấu cùng một cấp bậc, mà là một bên điên cuồng đồ sát.

    Một ít yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long muốn xông lên, còn có một chút yêu thú trên không trung muốn tập kích Trình Cung, nhưng không đợi tiếp cận Trình Cung, Trình Cung đã đập bọn chúng thành bánh thịt.

    Cái này nếu là quốc gia nhân loại bình thường chiến đấu, đột nhiên xuất hiện loại tình huống này, như là có Thần linh tham dự trong chiến đấu nhân loại, một phương bị công kích này, chỉ sợ sĩ khí đã sớm không còn sót lại chút nào, ý chí chiến đấu càng thêm không có, đại quân tan tác bất quá là sự tình lập tức.

    Nhưng yêu thú cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục lại không giống, chúng cũng bị hù đến rung động, nhưng lại chỉ đình chỉ tiến công, tạm thời lui về phía sau thoáng một phát, sau đó một ít yêu thú cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục cường đại điên cuồng công kích tới Trình Cung.

    Chỉ là kết quả của những Vạn Tượng Nhất Long kia làm cho bọn hắn căn bản không dám xông về phía trước, hoàn toàn là công kích từ xa.

    - Oanh...

    Oanh...

    Trong nháy mắt, hơn mười vạn yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục vượt qua Siêu Phàm nhao nhao phát ra công kích.

    Chỉ là công kích của bọn hắn, cho dù số lượng nhiều, nhưng đối với Trình Cung lại không có bất kỳ một chút uy hiếp nào.

    - Bành!

    Trình Cung khởi động một tầng pháp lực bảo hộ, tất cả công kích nhao nhao nổ tung ở hơn mười thước bên ngoài thân thể hắn, căn bản không có đả thương được hắn mảy may, nhưng Cự Nhân Thần Quyền của hắn lại không ngừng oanh kích đi ra ngoài.

    Cho dù yêu thú cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục đủ hung tàn, máu tanh, nhưng đối mặt tồn tại loại trình độ này, lại không có một chút hy vọng thắng lợi, chiến đấu cũng sắp kết thúc.

    - Mỗi một quyền này ít nhất mấy trăm Long lực, cái này còn đánh cái gì a...!

    - Không phải Tu Chân giả Nhân Anh kỳ trở lên không cho phép tham dự chiến đấu thế tục sao, người này ở đâu ra?

    - Nhanh đi bẩm báo Đại yêu vương, đã xảy ra chuyện.

    - Không có đánh được, này còn đánh cái gì a, tiếp tục như vậy một mình hắn có thể diệt hết chúng ta.

    ...

    Chiến đấu vĩnh viễn đều là một nhà vui một nhà buồn, thời điểm bên Yêu tộc bị đánh thê thảm, đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sắp tan vỡ, tan tác, thành Đại Đế tức thì lâm vào cuồng hoan.

    Người Man Tộc bên trong thành Đại Đế chứng kiến đột nhiên có tộc nhân mình lao ra, điên cuồng giết chóc, giết chết vô số Yêu tộc cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục, hơn nữa còn là một người, tự nhiên hưng phấn vô cùng.

    - Cái này... sao đại thiếu lại tự mình lao lên, lực lượng của hắn sao lại mạnh như vậy?

    A Cổ Đan Tuyền giật mình nhìn về phía Trình Cung ở không trung, đây cũng quá hung hãn a.

    - Lực lượng này...

    ít nhất cũng mấy trăm Long, tại sao có thể như vậy?

    A Cổ Đạt càng không dám tin nhìn Trình Cung ở trên không trung.

    - Như vậy có thể làm cho đám người Yêu tộc kia ra tay không?

    Man Hoang Đại Đế vừa mới chưa thương cho một gã Thoát Tục Kỳ đỉnh phong người Man Tộc xong, bởi vì đại quân Yêu tộc cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục đã đình chỉ tiến công thành Đại Đế, Man Hoang Đại Đế cũng lo lắng nhìn Trình Cung ở giữa không trung.

    - Hừ!

    Tiểu Phong Tử hừ lạnh một tiếng nói:

    - Không có kiến thức, Ân Chủ chơi những thứ quy tắc này là lợi hại nhất, Ân Chủ không phải Nhân Anh kỳ, bọn hắn ai dám động thủ là muốn chết.

    Hai người A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền giờ phút này đều cảm giác sau lưng bốc lên gió lạnh, nhất là A Cổ Đạt, ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là, nếu như không phải là bởi vì Man Thần, Man Hoang Đại Đế đầu nhập vào Trình Cung, bọn hắn cũng đầu phục đi theo.

    Cái kia nếu là chiến đấu thật mà nói...

    - Loại công kích này, coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong bình thường cũng không có khả năng kiên trì lâu, huống chi vẫn là mượn nhờ ngoại lực.

    Đột nhiên A Cổ Đan Tuyền ý thức được một vấn đề, bởi vì mỗi một kích này đều quá mức cường đại.

    - Cái gì ngoại lực, Ân Chủ căn bản không có dốc hết toàn lực, ngươi cho rằng đám dưới kia là Địa Anh kỳ trải qua Địa Hỏa ma kiếp sao, bọn người kia cũng đáng giá để Ân Chủ mượn nhờ ngoại lực sao.

    Hơn nữa Ân Chủ sử dụng là Cự Nhân Thần Quyền của Cự Nhân Tộc, biết đặc điểm lớn nhất của Cự Nhân Thần Quyền này là cái gì không?

    Hắc hắc, dùng lực lượng thân thể làm chủ, bộc phát uy lực, pháp lực tiêu hao so với bình thường ít đi một nửa, cho nên ở dưới trình độ công kích này, Ân Chủ muốn đánh bao lâu thì đánh bấy lâu.

    Tiểu Phong Tử rất đắc ý nói, này giống như là một Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đạt tới ngàn Long lực mà nói, nếu như mỗi một kích đều là ngàn Long lực, có lẽ nửa canh giờ lực lượng sẽ hao hết toàn bộ, nhưng nếu như mỗi một kích chỉ có tám trăm Long, cái kia ít nhất phải mấy canh giờ, nếu có đan dược bổ sung có lẽ phải vài ngày mới có thể hao hết lực lượng.

    Nếu như chẳng qua là năm trăm Long, cái kia hầu như có thể đánh liên tục không dừng lại, bởi vì lực lượng khôi phục của bản thân đã có thể bổ sung tiêu hao.

    Huống chi Trình Cung sử dụng là Cự Nhân Thần Quyền, đúng như Tiểu Phong Tử nói, Cự Nhân Thần Quyền này là thần thông chỉ có Cự Nhân Tộc mới có, yêu cầu đối với thân thể rất lớn, chuyên môn nhằm vào đặc điểm thân thể cường đại của Cự Nhân Tộc.

    - A...

    A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền đều trợn tròn mắt, không có sử dụng toàn lực.

    Nói như vậy, Trình đại thiếu không có mượn nhờ ngoại lực.

    Không có đạt tới Nhân Anh kỳ, dùng lực lượng bản thân, mỗi một kích là năm trăm Long trở lên, cái này... cái này...

    Lúc trước mặc dù bọn hắn có thể cảm nhận được Trình Cung rất cường đại, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới Trình Cung ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, lại có trình độ biến thái đến như vậy.

    Cái này còn chưa thành tựu Nhân Anh, điên rồi, thật sự điên rồi!

    Thần thông Cự Nhân Tộc, mượn nhờ lực lượng thân thể bộc phát thần thông, chỉ cái này đã đủ thần kỳ rồi, nhưng nghĩ đến Trình Cung ở Vạn Tượng Nhất Long liền có được lực lượng cường đại như thế, đã triệt để làm cho A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền rung động không phản bác được, căn bản không biết nói gì cho tốt.

    Man Hoang Đại Đế còn đỡ một ít, bởi vì thời điểm Trình Cung luyện chế Tiểu Hư Đỉnh cùng luyện đan, hắn đã sớm bị chấn động qua, hơn nữa bị rung động không biết bao nhiêu lần, đã gần như chết lặng, hiện tại Trình Cung làm ra cử động dạng gì hắn đều cảm giác bình thường.

    Chẳng qua là Man Hoang Đại Đế lo lắng như trước nói:

    - Quy củ là chết, người là sống.

    Trên thực tế năm đó thời điểm ta thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu cũng đã gặp qua một chút tồn tại cường đại ở Vạn Tượng Nhất Long, làm cho Man tộc ta thương vong rất lớn.

    Lúc kia, ta sẽ tìm một số tán tu Nhân Anh kỳ, bức bách bọn hắn giết chết những người này, sau đó tự mình lại ra tay tiêu diệt tán tu kia là được rồi.

    Chỉ cần không phải sự tình đại quy mô tàn sát hàng loạt dân trong thành, diệt quốc này, bình thường sẽ không liên quan đến toàn tộc, chẳng qua là người động thủ sẽ gặp phải trừng phạt, nếu như tiếp tục như vậy mà nói, ta sợ đại thiếu sẽ gặp phải độc thủ của bọn họ.

    Mặc dù Man Hoang Đại Đế không có nói rõ, nhưng hắn đối với Tiểu Phong Tử cũng không vừa mắt, vừa rồi nể mặt mũi Tiểu Phong Tử liên tiếp cứu được nhiều Man nhân như vậy, nên hắn không có nói thẳng.

    Nhưng ánh mắt khi nói chuyện với Tiểu Phong Tử, làm cho Tiểu Phong Tử minh bạch, lời vừa rồi kia của hắn có ý tứ là, tiểu oa nhi, ngươi còn quá non, thế giới vượt xa ngươi nghĩ đơn giản như vậy.

    Ở trước mặt Trình Cung, Trình Cung nói cái gì Man Hoang Đại Đế cũng phục tùng, nhưng đối với Tiểu Phong Tử hắn vẫn rất không phục, mặc dù hắn là huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh.

    Nếu như năm đó không phải bị hãm hại, mình mới là người đầu tiên thức tỉnh huyết mạch Cự Linh, hơn nữa không phải là bởi vì vận khí, mà bằng vào sự phấn đấu của mình đạt được.

    - Chuyện ngươi có thể nghĩ Ân Chủ sớm có nghĩ tới, sự tình phá hư quy tắc, Ân Chủ làm so với ai khác đều nhiều hơn, ngươi cho rằng ngươi thông minh sao.

    Nếu năm đó ngươi gặp được Ân Chủ, người không đùa chết ngươi mới lạ.

    Vì cái gì Ân Chủ sử dụng Cự Nhân Thần Quyền, hơn nữa một hồi ta cũng sẽ thể hiện ra một ít lực lượng đặc biệt của Cự Nhân Tộc, sau đó để cho bọn họ biết còn có một vị Thiên Anh ở bên trong Đại Đế thành này.

    Vừa rồi Ân Chủ đã sớm dùng thần niệm nói cho ta biết rồi, ngươi chờ xem kịch vui đi.

    Lo lắng, ngay cả các ngươi cũng xứng lo lắng cho Ân Chủ, Tiểu Phong Tử bắt được cơ hội cũng sẽ không bỏ qua, đắc ý nói.

    Mà lúc này, trên chiến trường đã phát sinh biến hóa, đại quân yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục như giống thủy triều thối lui.

    - Thật không nghĩ tới Man tộc này thật đúng là rắn chết trăm năm vẫn còn độc, cho tới loại trình độ bây giờ này, vậy mà có thể bồi dưỡng ra một người ở Vạn Tượng Nhất Long, lại có thể bộc phát ra mấy trăm Long lực.

    - Cường đại hơn thì có ích lợi gì, Yêu tộc ta bố trí mấy trăm năm, thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu là không ai có thể ngăn cản.

    - Cường đại hơn nữa cũng không quá đáng là một Vạn Tượng Nhất Long, nói không chừng còn mượn nhờ pháp bảo nào đó, giết chết hắn thì được rồi.

    - Đáng tiếc cho tiểu Sư Tử Vương kia, nó là thiên tài trong Sư tộc, chưa tới trăm tuổi đã là Yêu Vương đỉnh phong, rất nhanh có thể đạt tới cảnh giới Đại yêu vương, kế thừa tộc trưởng Sư tộc.

    - Nếu như Man tộc dám để cho loại người này xuất hiện, khẳng định có chỗ chuẩn bị, ta xem không bằng đổi những người khác đi đi.

    - Các ngươi yên tâm đi, nếu như Sư Hoàng bệ hạ có thể phái tiểu Sư Tử Vương đi, tự nhiên sớm có chuẩn bị.

    Sư Hoàng bệ hạ dùng năm trăm năm luyện chế chiến giáp Linh Khí tuyệt phẩm Sư Tâm giao cho tiểu Sư Tử Vương.

    Cho dù giết người này, thật sự có người mượn nhờ cái này gây sự, đến đuổi giết tiểu Sư Tử Vương cũng sẽ không quá mạnh mẽ, có chiến giáp kia, cho dù Địa Anh trong Chấp pháp giả đến, tiểu Sư Tử Vương cũng có thể đào tẩu.

    Sư Hoàng bệ hạ đối với hắn ký thác kỳ vọng, nếu như Yêu tộc ta triệt để thống trị Nam Chiêm Bộ Châu, loại chuyện này cũng sẽ không giải quyết được gì, mượn nhờ chuyện này cũng là tôi luyện tiểu Sư Tử Vương, Sư Hoàng bệ hạ kỳ vọng hắn không chỉ là trở thành Đại yêu vương đơn giản như vậy, mục tiêu là để cho hắn có cơ hội trở thành một đời Yêu Hoàng mới của Sư tộc.

    - Đây là thật...

    - Không ngờ Sư Hoàng bệ hạ giao Sư Tâm chiến giáp của mình cho tiểu Sư Tử Vương, cái kia tuyệt đối không thành vấn đề.

    - Ha ha, có Sư Tâm chiến giáp của Sư Hoàng bệ hạ, coi như là Địa Anh trong nhân loại cũng không đả thương được tiểu Sư Tử Vương, cái này có thể yên tâm.

    ...

    Ở chỗ mà vừa rồi Trình Cung chú ý kia, chừng năm tên Yêu Vương hoàn toàn là dùng thân thể yêu thú xuất hiện, giờ phút này bọn hắn đang nghị luận chuyện này.

    Thời điểm bọn hắn nghị luận, yêu thú, sinh vật Huyết Luyện Ngục rút đi như thủy triều, bên trên bầu trời có một đạo kim sắc quang mang lóe lên lao tới, một yêu Sư với khí thế mênh mông từ đằng xa bay tới.

    Mỗi một bước trên không trung đều có thể tạo thành tiếng nổ mạnh vang trời, bộ lông màu vàng bay lên.

    Chương 522: Ba ngàn Long lực

    Mặc dù yêu thú tới một trình độ nhất định có thể hóa thân thành người, nhưng Yêu tộc chính thức đều thích dùng bản thể xuất hiện, thực tế thời điểm chiến đấu, như vậy mới có thể chân chánh phát huy ra toàn bộ thực lực của chúng.

    Ở trong mắt Yêu tộc chính thức, hóa thành nhân loại là hèn mọn nhỏ yếu.

    - Tiểu gia hỏa đáng giận, bi ai, vì muốn tham dự chiến tranh thế tục, mà suốt đời phải dừng lại ở một cảnh giới, cho dù ngươi mượn nhờ pháp bảo, có thể ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long phát huy đến loại lực lượng này, xem ra ngươi đã đột phá cực hạn năm mươi Long lực của Vạn Tượng Nhất Long.

    Ngươi đã vô vọng trở thành cường giả chân chính, vậy hãy để cho bản Sư Tử Vương tiễn đưa ngươi đi đầu thai a.

    Trong vô số Yêu tộc bài danh Top 10, trong Sư tộc là đệ nhất thiên tài, tiểu Sư Tử Vương dùng bản thể xuất hiện, người đang ở bên ngoài vài dặm liền nâng móng vuốt lên, lăng không một trảo.

    - Sư Tử Vương Liệt Tâm Trảo.

    Không gian chung quanh lập tức như là bị kéo tơ, thoáng cái hình thành một lao lung cường đại giam người ở trong đó.

    Đây là thần thông chỉ có hoàng tộc trong Sư tộc mới có thể tu luyện, tu luyện tới trạng thái mạnh nhất, cách xa nhau ngàn dặm cũng có thể xé rách trái tim cùng khí quan bên trong cơ thể đối phương, cho dù Địa Anh trải qua Địa Hỏa ma kiếp cũng không có biện pháp chống cự.

    Ở trong mắt tiểu Sư Tử Vương, một Vạn Tượng Nhất Long không có ngưng tụ Nhân Anh, không có cảm ngộ quy tắc Thiên Đạo, không có Anh Nguyên chi khí, đơn thuần là tăng lực lượng lên, càng lợi hại cũng có hạn.

    Nếu như Sư Hoàng bệ hạ ở lúc này phái mình xuất hiện, kia chính là tôi luyện mình, sau khi giết hắn đi, mình phải lập tức tuyên bố thoát ly Sư tộc, tránh cho có Chấp pháp giả dùng lý do này tìm Sư tộc gây phiền toái.

    Dù sao hiện tại không phải thời điểm bình thường, cho dù Man tộc cũng không đủ lực lượng tiếp xúc Chấp pháp giả, một khi chuyện này làm ra, các thế lực chống đối Yêu tộc sẽ không bỏ qua.

    Ly khai Yêu tộc, một mình đi ra ngoài lưu lạc một phen, sau khi trở về mới có thể thành châu báu.

    Phải tốc chiến tốc thắng, cho nên vừa lên, thiên tài ngàn năm khó gặp của Sư tộc tiểu Sư Tử Vương liền thi triển thần thông Sư Tử Vương Liệt Tâm Trảo.

    Vòng pháp lực bảo hộ chung quanh thân thể Trình Cung vốn là dùng để ngăn cản yêu thú khác công kích, lập tức bị nó xé rách, đồng thời Trình Cung cũng cảm nhận được một cổ lực lượng không gian hơi yếu hình thành lực xé rách, mà ngay cả thân thể của hắn cũng có thể cảm giác được đau đớn.

    Chừng một ngàn ba trăm Long lực, thần thông còn có lực lượng xé rách không gian, uy lực đủ để lập tức xé rách, cắn nát Địa Anh kỳ tầng thứ nhất bình thường.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Lực lượng xé rách của Sư Tử Vương Liệt Tâm Trảo bộc phát trên người Trình Cung, vừa rồi vòng bảo hộ pháp lực bị xé rách lập tức, quần áo của hắn cũng bị xé rách, vỡ vụn, nhưng trên thân thể của Trình Cung chỉ xuất hiện mấy vết đỏ hồng.

    Không thể nào, cho dù thân thể của hắn không có bị xé nứt, coi như mình không có thể đạt tới trình độ xé rách khí quan bên trong thân thể, nhưng không thể một chút sự tình cũng không có a...

    Đừng nói hắn chẳng qua là Vạn Tượng Nhất Long, coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, không, coi như là Địa Anh kỳ tầng thứ nhất, thậm chí tầng thứ hai, ở dưới một chiêu này cũng bị thương.

    Thân thể này mạnh tới bao nhiêu, không ngờ có thể bằng vào thân thể ngăn trở thần thông cường đại như vậy?

    Cái này, đây cũng quá biến thái a!

    - Hiện tại tới phiên ta, Cự Nhân Thần Quyền.

    Tay của Trình Cung đã sớm nắm chặt, pháp lực vận chuyển, thân thể cũng thúc dục đến cực hạn mạnh nhất, ngay thời điểm tiểu Sư Tử Vương khiếp sợ lập tức oanh ra một quyền.

    Một quyền này so với nắm đấm vừa rồi lớn hơn vài lần, sau khi nắm đẠcực lớn do pháp lực ngưng tụ kia bay ra ngoài, so với thân thể của Trình Cung cũng phải lớn hơn một vòng, cho dù đối với thân thể cực lớn của tiểu Sư Tử Vương cũng lộ ra lực uy hiếp.

    - Rống!

    Bị một Man nhân bỏ qua thần thông của mình như thế, hoàn toàn dùng thân thể chống cự, tiểu Sư Tử Vương cũng vô cùng phẫn nộ, mặc dù nó còn không có bộc phát lực lượng cường đại nhất, cũng không có sử dụng pháp bảo, nhưng cái này cũng đã khiến nó rất khó chịu.

    Nó có thể là thiên tài kiệt xuất nhất trong Sư tộc, lần này Sư Hoàng bệ hạ thống lĩnh đại quân, hoàn thành kế hoạch mà Yêu tộc bố trí mấy ngàn năm trước, phối hợp toàn bộ đại quân Yêu tộc, có thể chọn trúng mình làm loại chuyện này, chính là vinh quang, là một loại khảo nghiệm.

    Lúc này thấy Man nhân vậy mà không có đào tẩu, bên trong thành Đại Đế không có ai lao tới cứu hắn, hắn là một gia hỏa Vạn Tượng Nhất Long cũng dám phản kích ở trước mặt mình, tiểu Sư Tử Vương thật sự nổi giận.

    Mãnh liệt gầm lên giận dữ, thanh âm lập tức ngưng tụ đánh tới Cự Nhân Thần Quyền của Trình Cung.

    - Bành!

    Nắm đấm trực tiếp vỡ vụn, tự tin, đắc ý trong mắt tiểu Sư Tử Vương vẫn chưa hoàn toàn bộc phát, sau một khắc liền biến thành giật mình.

    Bên trong nắm đấm vỡ vụn kia, vẫn còn có một một nắm đấm nhỏ.

    - Oanh!

    Thời điểm lực lượng tầng ngoài của Cự Nhân Thần Quyền nổ tung, lập tức tốc độ nắm đấm bên trong tăng vọt, trực tiếp oanh kích bên trên phòng ngự tầng ngoài của tiểu Sư Tử Vương.

    Tiểu Sư Tử Vương liền cảm giác mình đã đạt tới đỉnh phong Nhân Anh run lên, thật mạnh, lực lượng đã vượt qua một nghìn Long lực, quá kinh khủng.

    Làm sao có thể, cho dù Vạn Tượng Nhất Long cường đại thế nào cũng không có khả năng như thế.

    Nắm đấm bị vòng phòng ngự của tiểu Sư Tử Vương ngăn trở, đồng thời nắm đấm do pháp lực ngưng tụ kia lại vỡ vụn lần nữa.

    Lần này sau khi vỡ vụn, một đạo quang mang bên trong, như lưu tinh xẹt qua bầu trời lóe lên rồi biến mất, trực tiếp đánh vào trên thân thể tiểu Sư Tử Vương.

    Lưu tinh, tinh quang, đây là lực lượng gì, đây là chiêu số gì?

    Tiểu Sư Tử Vương cũng trợn tròn mắt, trong thần thông ẩn chứa thần thông càng mạnh hơn nữa, loại chiêu số này cũng không coi là kỳ lạ quý hiếm.

    Nhưng có thể ẩn chứa hai loại lực lượng bất đồng bên trong, hơn nữa một loại so với một loại cường hãn hơn, cái này là mới nghe lần đầu, thấy cũng chưa hề thấy.

    - Bành...

    Thời điểm hào quang này muốn đâm thủng thân thể của tiểu Sư Tử Vương, trong cơ thể nó có một chiến giáp thật lớn đột nhiên tăng vọt, trực tiếp bao phủ tiểu Sư Tử Vương trong đó, mà tinh quang kia cũng bị Sư Tâm chiến giáp này chắn bên ngoài.

    Nhưng bởi vì quá đột ngột, trước lúc Sư Tâm chiến giáp bảo hộ được tiểu Sư Tử Vương, đã có một phần lực lượng oanh kích đánh vào trên thân thể tiểu Sư Tử Vương.

    Tiểu Sư Tử Vương trực tiếp phun ra một ngụm máu mang theo nội tạng vỡ vụn, thân thể Kim Hoàng Sắc lập tức ảm đạm xuống.

    Mặc dù Sư Tâm chiến giáp bộc phát bảo hộ mình, nhưng giờ phút này trong nội tâm tiểu Sư Tử Vương chỉ có một ý niệm trong đầu, chạy, chạy mau.

    Cái này không phải Vạn Tượng Nhất Long a, coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng không có mạnh như vậy, không, cho dù Địa Anh kỳ bình thường cũng không có khủng bố như vậy...

    Địa Anh, lực lượng cuối cùng kia tuyệt đối là của Địa Anh, nhưng lại không phải lực lượng Địa Anh bình thường.

    Nếu không có Sư Hoàng bệ hạ ban cho Sư Tâm chiến giáp, lần này nó nhất định phải chết.

    Chiến giáp này vốn là ban cho nó ở sau khi giết Man nhân này, dùng để đối kháng Chấp pháp giả, đối kháng những người muốn giết nó, hoặc là đối kháng tồn tại cường đại bên trong thành Đại Đế đột nhiên giết đi ra.

    Cho nên căn bản tiểu Sư Tử Vương không muốn dùng cái này đối phó Trình Cung, cuối cùng vẫn là Sư Tâm chiến giáp tự bảo vệ, khí linh tự chủ kịp phản ứng mới để cho tiểu Sư Tử Vương thoát một kiếp.

    Lần này Trình Cung rèn luyện Tiểu Hư Đỉnh, luyện đan hao phí rất nhiều thời gian, nhưng lực lượng cũng tăng lên rất nhiều, giờ phút này đúng là thời điểm lập uy, sau khi đánh tiểu Sư Tử Vương trọng thương, sao lại để cho nó đào tẩu chứ.

    - Không phải ngươi rất uy phong sao, đi cái gì, lưu lại cho ta.

    Trình Cung nói xong, mãnh liệt khoát tay lần nữa, một bàn tay khổng lồ từ phía trên đè xuống.

    Mặc dù lần này thoạt nhìn giống như Cự Nhân Thần Quyền của Cự Nhân Tộc, nhưng trên thực tế lại là Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung.

    Hơn nữa lần này, Trình Cung lại để cho Huyết Y lão tổ truyền lực lượng, cộng thêm lực lượng bản thân, lập tức bộc phát Thương Khung Đại Thủ Ấn đến hai ngàn Long lực.

    - Không tốt, tiểu Sư Tử Vương gặp nguy hiểm...

    - Khốn khiếp, làm sao người này có thể bộc phát lực lượng mạnh như vậy?

    - Tuyệt đối không thể nào, chẳng lẽ hắn đã là Địa Anh?

    - Thật mạnh, thật mạnh, ít nhất Địa Anh tầng thứ nhất, không, ít nhất Địa Anh tầng thứ hai trở lên, hai ngàn Long lực, không tốt, tiểu Sư Tử Vương gặp nguy hiểm.

    - Yên tâm, không có chuyện gì đâu, tiểu Sư Tử Vương có Sư Tâm chiến giáp của Sư Hoàng bệ hạ ban cho, đây chính là được xưng pháp bảo phòng ngự đệ nhất của Sư tộc dưới Đạo khí, bảo vệ tánh mạng tuyệt đối không có vấn đề.

    ...

    Thấy một kích này của Trình Cung, hơn năm tên Yêu Vương của Yêu tộc đều trợn tròn mắt, nhưng tốc độ cùng tình huống này, bọn hắn muốn đi cứu cũng đã không còn kịp rồi.

    - Sư Tâm chiến giáp, giúp ta thoát khốn.

    Tiểu Sư Tử Vương không nghĩ tới lại xuất sư bất lợi, đường đường đệ nhất thiên tài một đời trẻ tuổi trong Sư tộc, được ủy thác trách nhiệm đại chiến cùng Man tộc, đi lên liền đá trúng thiết bản.

    Không ngờ phải mượn nhờ pháp bảo do Sư Hoàng bệ hạ ban tặng, mới có thể bảo vệ tánh mạng, nhưng giờ phút này, những thứ này đã không trọng yếu, nó duy nhất muốn đúng là trốn, nhanh chạy trốn!

    Sư Tâm chiến giáp là Linh Khí tuyệt phẩm, lực phòng ngự kinh người, dùng lực lượng của nó hoàn toàn có thể thúc dục chống cự, cho dù Địa Anh kỳ tầng thứ bảy có được vạn Long lực cũng không có biện pháp triệt để oanh phá.

    Mới vừa rồi là bởi vì tiểu Sư Tử Vương chủ quan, cũng không có vận chuyển Sư Tâm chiến giáp, nhưng dù sao Sư Tâm chiến giáp này cũng không phải bổn mạng pháp bảo của nó, vận dụng cũng không được tự nhiên mới có thể bị thương như vậy.

    Hiện tại đã có phòng bị, tiểu Sư Tử Vương toàn lực thúc dục vận chuyển Sư Tâm chiến giáp, chỉ vì bảo vệ tánh mạng.

    - Oanh...

    Thương Khung Đại Thủ Ấn, trùng trùng điệp điệp oanh kích trên thân thể tiểu Sư Tử Vương, Sư Tâm chiến giáp cực lớn kia bộc phát ra quang mang kim sắc, chặn hoàn toàn những Thương Khung Đại Thủ Ấn từ không trung đè xuống kia.

    Tiểu Sư Tử Vương cũng cảm giác thân thể khẽ run lên, Sư Tâm chiến giáp quả nhiên không hổ là Linh Khí tuyệt phẩm, pháp bảo do Sư Hoàng bệ hạ luyện chế.

    Hai ngàn Long lực, chưa tới một thành lực lượng truyền đến trên thân thể mình, hai trăm Long lực chỉ đủ gãi ngứa cho tiểu Sư Tử Vương mà thôi, căn bản không tổn thương đến hắn.

    - Mặc kệ là ngươi che dấu lực lượng, hay là sử dụng pháp bảo nghịch thiên gì, thì ngươi đều chết chắc rồi.

    Tiểu Sư Tử Vương thúc dục Sư Tâm chiến giáp, đã muốn chấn khai Thương Khung Đại Thủ Ấn đang đánh tới mình.

    - Sắp chết đến nơi còn không tự biết.

    Trình Cung có Huyết Y lão tổ chuyển vận lực lượng, mặc dù không có Thuần Nguyên Đan kích phát lực lượng, nhưng lực lượng bản thân hắn cũng đã thúc dục đến cực hạn ngàn Long lực, dần dần lực lượng Thương Khung Đại Thủ Ấn không ngừng gia tăng.

    - Ba ngàn Long lực, làm sao hắn có thể bộc phát ra lực lượng ba ngàn Long lực, cái này...

    điều này cũng quá kinh khủng a.

    Tiểu Sư Tử Vương cảm nhận được áp lực cường đại kia, làm cho mình cũng không có biện pháp khẽ động, cho dù có Sư Tâm chiến giáp cũng chỉ có thể toàn lực vận chuyển chống cự, trong nội tâm khiếp sợ, nhưng thân thể to lớn của tiểu Sư Tử Vương mãnh liệt ngẩng đầu nhìn về phía Trình Cung gào thét:

    - Sắp chết đến nơi, còn không tự biết, lời này có lẽ tặng cho ngươi, không biết sống chết, không biết tự lượng sức mình, ngươi cho rằng chỉ bằng loại thủ đoạn này của các ngươi cũng có thể đở nổi Yêu tộc sao, si tâm vọng tưởng.

    Bản Yêu Vương có Sư Tâm chiến giáp do Sư Hoàng bệ hạ ban cho, chỉ bằng ngươi cũng muốn giết bản Yêu Vương, còn kém rất xa.

    Mặc kệ vì cái gì ngươi có được lực lượng như vậy, mặc kệ vì cái gì ngươi không có ngưng tụ Nhân Anh, ngươi đều phải chết, chết, không có người có thể ngăn cản được Yêu tộc ta.

    Chương 523: Giết Vương đoạt giáp

    Đã có quy định, sẽ có người nghĩ biện pháp đi nghiên cứu, Cửu Châu đại địa cấm Nhân Anh kỳ tham dự chiến tranh thế tục, vô số năm tháng qua đi, tự nhiên cũng có vô số người nghĩ biện pháp nghiên cứu, lợi dụng quy tắc chiến đấu trong thế tục như thế nào hợp lý.

    Nhưng bình thường sự tình lợi dụng Vạn Tượng Nhất Long, đột phá năm mươi Long lực tham gia chiến đấu thế tục lại rất ít có.

    Bởi vì tồn tại có thể đột phá năm mươi Long lực của Vạn Tượng Nhất Long, cơ bản đều có hi vọng ở Vạn Tượng Nhất Long đột phá Nhân Anh kỳ, thành tựu lục địa Thần Tiên, hơn nữa một khi thành tựu lục địa Thần Tiên, chính là loại lục địa Thần Tiên cường đại.

    Loại nhân vật này, quốc gia cũng không có khả năng cam lòng vì để cho người kia tham gia chiến tranh thế tục, khiến cho hắn suốt đời không có thể đột phá.

    Bình thường chỉ có người tự mình muốn nếm thử đột phá năm mươi Long lực của Vạn Tượng Nhất Long thất bại, mới có thể tham dự vào, nhưng kết quả cuối cùng cũng không tốt.

    Mà ở Yêu tộc xem ra, rất có thể Trình Cung chính là tồn tại như vậy của Man tộc, chẳng qua là tên này quá kinh khủng, quá không bình thường rồi, chẳng lẽ hắn là lão yêu quái ngàn năm bằng vào đan dược thần kỳ kéo dài tuổi thọ, mới có thể mạnh mẽ như thế, hoặc là có pháp bảo cường đại hơn, nhưng bất kể là như thế nào, thì đúng như tiểu Sư Tử Vương nói, hắn muốn bằng vào lực lượng một người ngăn cản lần chiến tranh này, cái kia là tuyệt đối không thể nào, Yêu tộc cũng tuyệt đối không cho phép nhân vật như hắn tồn tại, dù là hi sinh một gã Địa Anh, cũng sẽ tiêu diệt hắn.

    - Không phá được sao, bản đại thiếu là xuất thân luyện đan, từ nhỏ chơi với lửa, bản đại thiếu rất giỏi luyện đan, nhưng phá hư bản đại thiếu càng giỏi hơn, một cái Linh Khí tuyệt phẩm cũng dám ở chỗ này trang bức cùng bản đại thiếu gia, phá cho ta.

    Trong nội tâm của Trình Cung nghĩ đến đây, khi Thương Khung Đại Thủ Ấn của hắn đè xuống thân thể cực lớn của tiểu Sư Tử Vương, thì xuất hiện một đoàn hỏa diễm, ngọn lửa này rất nhỏ yếu, so với Thương Khung Đại Thủ Ấn lớn trăm mét cùng thân hình cực lớn của tiểu Sư Tử Vương, lộ ra không ngờ như vậy.

    Nhưng sau một khắc, ngọn lửa này liền trực tiếp bám vào phía trên Linh Khí tuyệt phẩm.

    - Bành bành...

    A...

    Đây là cái gì, đây là cái gì...

    Trên Sư Tâm chiến giáp truyền đến tiếng kêu thảm thiết, đó là khí linh của Sư Tâm chiến giáp, bởi vì Trình Cung để cho Niết Bàn Hỏa Diễm bám vào bên trên Sư Tâm chiến giáp.

    Niết Bàn Hỏa Diễm này được xưng là bất diệt chi hỏa, một khi bám vào, trừ khi có được lực lượng mạnh mẽ hơn nhiều so với nó, hoặc là Đạo khí đặc biệt cường đại, nếu không căn bản không có biện pháp dập tắt.

    Nếu như là Sư Hoàng sử dụng Sư Tâm chiến giáp này, có thể lập tức dùng lực lượng bản thân bộc phát uy lực của Sư Tâm chiến giáp, đánh bay Niết Bàn Hỏa Diễm này, nhưng giờ phút này tiểu Sư Tử Vương lại không có lực lượng kia.

    Sư Tâm chiến giáp này bị hao tổn, kêu la thảm thiết, phòng ngự vừa lộ ra khe hở, có một tia Niết Bàn Hỏa Diễm đã tiến vào bên trong, lập tức bám vào trên thân thể tiểu Sư Tử Vương.

    - A...

    Cái này...

    Đây là cái gì...

    Cứu ta, lão tổ tông, Sư Hoàng bệ hạ, cứu... cứu ta...

    Tiểu Sư Tử Vương kêu thảm một tiếng, muốn ngăn trở căn bản là vô dụng, lực lượng ngăn trở đều bốc cháy lên, thân thể cũng thế, lập tức ngọn lửa này thiêu đốt cả người hắn, tiểu Sư Tử Vương kêu thảm thiết liên tục.

    - Oanh...

    Bên trên bầu trời, đột nhiên một cổ thần niệm cường đại phô thiên cái địa, một đoàn mây màu đen đột nhiên đè xuống.

    - Buông hắn ra...

    Cổ thần niệm cường đại này lộ ra vô cùng phẫn nộ, mang theo một cổ uy áp, trực tiếp dùng thần niệm ngưng tụ nguyên khí thiên địa chung quanh, hóa thành một cái miệng sư tử cực lớn, một ngụm muốn nuốt Trình Cung.

    - Quy củ của Cửu Châu đại địa, trên Nhân Anh kỳ không được động thủ tham dự chiến tranh thế tục, không cho phép tùy ý tàn sát, ngươi dám công nhiên vi phạm lệnh cấm, muốn chết đúng không.

    Loại trình độ như ngươi, cho dù không có thể đại biểu Yêu tộc, cũng đủ để đại biểu Sư tộc các ngươi rồi, có phải muốn bị diệt tộc hay không.

    Hắn bên này hung mãnh, Tiểu Phong Tử bên trong thành Đại Đế sớm có chuẩn bị cũng không yếu, ầm ầm một tiếng ở trong thành Đại Đế, một thân cao ba trăm mét, một cự nhân có bộ mặt cùng thân thể bị lực lượng che chắn xuất hiện, trực tiếp gầm lên giận dữ, lập tức đánh nát miệng sư tử do pháp lực ngưng tụ kia.

    - A...!

    Một tiếng hét thảm cuối cùng, Trình Cung đã triệt để giết chết tiểu Sư Tử Vương, sau một khắc cảm nhận được Sư Tâm chiến giáp kia bị Niết Bàn Hỏa Diễm bám vào, lập tức hóa thành hào quang muốn chạy trốn, hơn nữa một bộ phận thần niệm bị Tiểu Phong Tử đánh tan kia muốn điều khiển Sư Tâm chiến giáp này.

    - Loại chiến giáp Linh Khí tuyệt phẩm phòng ngự này là thứ tốt, bị bản đại thiếu coi trọng, còn muốn chạy.

    Thân hình Trình Cung lập tức xuất hiện ở bên cạnh Sư Tâm chiến giáp này, trực tiếp đánh ra Niết Bàn Hỏa Diễm càng mạnh hơn nữa vào bên trong Sư Tâm chiến giáp, đang ở thời điểm khí linh cảm nhận được mình sắp hủy diệt, Trình Cung thừa cơ ra tay, trực tiếp thu vào không gian ngoại đỉnh, sau một khắc thân hình lóe lên lần nữa, người đã trở lại bên trong thành Đại Đế.

    - Ân...

    Cách thành Đại Đế ngoài ngàn dặm, ở chỗ sâu trong Huyết Luyện Ngục, nơi trọng yếu nhất của Huyết Luyện Ngục có một sinh vật cực lớn, mà ở đằng trước sinh vật này có một lão giả toàn thân kim quang chớp động, đang ngồi khoanh chân, sinh vật kia chính là người mạnh nhất ở chỗ Huyết Luyện Ngục này, khống chế toàn bộ sinh vật Huyết Luyện Ngục ở nơi này, hôm nay đã bị Sư Hoàng khống chế.

    Chẳng qua là giờ phút này sắc mặt Sư Hoàng cũng không tốt, vừa rồi thần niệm đột nhiên bị một tồn tại so với hắn còn cường đại hơn trùng kích, hơn nữa dưới tình huống tên kia ra tay giết tiểu Sư Tử Vương, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được Sư Tâm chiến giáp của mình bị hao tổn, cuối cùng đã mất đi cảm ứng.

    Điều này làm cho hắn vừa phải trấn áp khống chế người mạnh nhất Huyết Luyện Ngục, điều khiển toàn bộ sinh vật Huyết Luyện Ngục bị một ít tổn thương, mặc dù rất nhanh đã khôi phục, nhưng thân là Yêu Hoàng, cái này đã để cho hắn rất căm tức.

    Nhất là thiên tài ngàn năm khó gặp của nhất tộc mình bị giết mất, ngay cả Sư Tâm chiến giáp của mình cũng bị cướp đi.

    - Đáng giận...

    Cự Nhân Thần Quyền, thân hình cao ba trăm mét, Thiên Anh cảnh giới, đây tuyệt đối không phải lực lượng mà Man tộc nên có.

    Chẳng lẽ là Cự Nhân Tộc ở trong Linh sơn, đặt song song cùng Yêu tộc ra tay giúp bọn hắn, mặc dù nghe nói Man tộc này cùng Cự Nhân Tộc đều là hậu duệ Cự Linh Tộc thượng cổ, nhưng cho tới bây giờ chưa nghe nói qua bọn hắn có liên hệ.

    Thật sự là quá ghê tởm, nếu Cự Nhân Tộc nhúng tay vào chuyện này thì rất phiền toái...

    Trong nội tâm Sư Hoàng vừa tức vừa giận, nhưng nghĩ đến gia hỏa kia đột nhiên xuất hiện ở bên trong thành Đại Đế, so với mình còn mạnh hơn, rất có thể còn là người Cự Nhân Tộc, hắn không thể không cưỡng ép ngăn chặn những tâm tình này.

    - Rút lui!

    Thần niệm của Sư Hoàng khẽ động, khống chế người mạnh nhất Huyết Luyện Ngục, để cho sinh vật Huyết Luyện Ngục lui lại, đồng thời dùng thần niệm thông tri tất cả yêu thú lui lại, lui vào bên trong Huyết Luyện Ngục.

    Những Yêu Vương Yêu tộc kia, thậm chí hai gã Đại yêu vương đã chuẩn bị bộc phát, nhận được mệnh lệnh đều là sững sờ, không rõ vì sao Sư Hoàng lại hạ mệnh lệnh như vậy.

    Vừa rồi một màn kia mọi người đều nhìn ở trong mắt, nếu lui lại như vậy, kia cũng quá đả kích sĩ khí rồi.

    Nhưng mệnh lệnh của Sư Hoàng không thể có nghi vấn, uy nghiêm của Sư Hoàng không phải là bài trí, mặc dù trong nội tâm có rất nhiều bất mãn, nhưng cũng đều ngoan ngoãn lui lại.

    ...

    - Tốt, tốt, Yêu tộc, bản Đại Đế bị các ngươi lừa mấy ngàn năm, binh sĩ Man tộc ta chết trận vô số.

    Man Hoang Đại Đế ta nhìn trời thề, chỉ cần ta còn sống, tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ tiêu diệt các ngươi.

    Man Hoang Đại Đế là một đời kiêu hùng, lại bị một đám đại lão xếp đặt, hãm hại, trêu đùa.

    Bởi vì hắn đã có được địa vị ngang hàng cùng bọn họ, thậm chí có được năng lực uy hiếp bọn hắn, cho nên bọn hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua tồn tại loại này.

    Nếu như dưới tình huống bình thường, có lẽ Man Hoang Đại Đế này trong mấy ngàn năm nay cũng sớm suy nghĩ cẩn thận, sớm có phát hiện, chẳng qua là hắn dựa vào thần niệm yếu ớt dung nhập vào bên trong thành Đại Đế, trở thành khí linh, thần niệm bị hao tổn nghiêm trọng, đa số thời gian là tu luyện dung hợp thành Đại Đế.

    Hôm nay được Trình Cung truyền thụ cho công pháp Luyện Thần Quyết, thần niệm càng trở nên thông suốt, giống như là đầu óc một người có bệnh, đột nhiên thanh tỉnh, thoáng cái đã minh bạch rất nhiều chuyện.

    - Về sau có rất nhiều cơ hội.

    Bóng người lóe lên, Trình Cung đã xuất hiện ở trước mặt bọn hắn.

    - Bái kiến đại thiếu.

    A Cổ Đạt, A Cổ Đan Tuyền vội vàng hành lễ, bởi vì cho dù cao ngạo như Man Hoang Đại Đế, từ khi chính thức đi theo Trình Cung, nhất là sau khi nhìn thấy Trình Cung luyện đan thì rất cung kính thi lễ, hai người bọn họ càng không dám lãnh đạm.

    Trình Cung khoát tay áo để cho bọn họ đứng lên nói:

    - Trong thời gian ngắn, chắc có lẽ Yêu tộc không dám hành động, lần này chúng cũng tổn thất không nhỏ, hơn nữa phát hiện Cự Nhân Tộc có Thiên Anh cảnh giới đang tọa trấn thành Đại Đế, còn có tồn tại thế tục cường hãn như ta, một người có thể chống đỡ mấy trăm vạn đại quân, bọn hắn không giải quyết được hai vấn đề này sẽ không thể nào động thủ lần nữa.

    Yêu tộc đã động thủ ở đây, địa phương khác cũng không xê xích gì nhiều, ta phải nhanh chóng trở về Đan thành một chút, Tiểu Phong Tử ở lại chỗ này tọa trấn một thời gian ngắn, Man Thần giáo bên kia ngươi không cần lo lắng.

    Tiểu Phong Tử có thể phân thân chạy đến, Trình Cung còn dám để cho hắn ở lại thành Đại Đế một thời gian ngắn, trợ giúp người Man Tộc tăng lực lượng lên, nguyên nhân chủ yếu chính là lúc trước Trình Cung đã để cho Hỏa Phượng Ma Long chạy về Nam Hoang.

    Một phương diện giúp Tiểu Phong Tử mê hoặc Nam Cương Thần Giáo cùng thế lực khác, một mặt khác là chăm sóc Man Thần giáo, còn có một tác dụng nữa đó là có thể tùy thời xem xét tình huống Nam Hoang, Đan thành có việc cũng có thể tùy thời tiến đến.

    Hỏa Phượng Ma Long là thân ngoại hóa thân của Trình Cung, Trình Cung có thể tùy thời điều khiển phân thân Hỏa Phượng Ma Long hiểu rõ hết thảy Nam Hoang, mà hắn cũng có thể nhanh chóng biết rõ.

    Chỗ tốt của thân ngoại hóa thân này là, Hỏa Phượng Ma Long chính là Trình Cung, Hỏa Phượng Ma Long trải qua chuyện gì, thấy cái gì, chính là Trình Cung trải qua, nhìn thấy.

    - Ân Chủ yên tâm.

    Trong mắt Tiểu Phong Tử hiện lên vẻ điên cuồng, vui vẻ nói:

    - Ta khẳng định dùng thời gian ngắn nhất, giúp đỡ Ân Chủ huấn luyện tốt đám người kia, hình thành một chi lực lượng có được sức chiến đấu siêu cường.

    Nếu như giờ phút này ba người Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu ở chỗ này, nghe nói như thế cùng chứng kiến bộ dạng của Tiểu Phong Tử, nhất định sẽ có một loại xúc động muốn đào tẩu, trong nội tâm phát lạnh.

    Đáng tiếc A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền còn không biết Tiểu Phong Tử điên cuồng, nghe được hắn nói còn cảm kích nhìn về phía Tiểu Phong Tử.

    Man Thần quả nhiên không hổ là huyết mạch Cự Linh tộc thức tỉnh, đối với hậu duệ Cự Linh tộc thật là tốt a...

    - Ngươi kiềm chế một chút.

    Trình Cung nhắc nhở một câu, tiện tay lấy ra một hạt đan dược ném cho A Cổ Đan Tuyền, lại lấy ra một cái không gian giới chỉ ném cho A Cổ Đạt:

    - Đây là Thiên cấp trung phẩm Ngưng Cương Đan, đủ để trị liệu tốt thương thế bên trong cơ thể ngươi.

    Về phần trong không gian giới chỉ này, thì có một chút đan dược Thiên cấp, A Cổ Đạt ngươi nhìn xem rồi phân phối, về phần những đan dược khác về sau, đến lúc đó người của ĐAN THầN PHủ sẽ chạy đến chỗ này thiết lập phân bộ, cũng sẽ có người tập hợp hết thảy tư liệu nơi đây, đến lúc đó căn cứ tình huống tiến hành điều phối đan dược, kể cả về sau bên những người luyện đan cùng luyện khí trong thành Đại Đế, cũng sẽ tiến hành thống nhất quản lý cùng điều phối.

    Những chuyện này, sau đó sẽ có người tới tìm các ngươi xử lý.

    Nếu như Yêu tộc bắt đầu động thủ ở chỗ này, có lẽ địa phương khác cũng bắt đầu hành động, hiện tại ta phải trở về Đan thành.

    Trình Cung nói xong, thân thể đã chậm rãi bay lên, tay của A Cổ Đan Tuyền tiếp nhận Ngưng Cương Đan vẫn còn run nhè nhẹ, hắn không nghĩ tới Trình Cung nói liền có thể làm được, cái này... này cũng thật bất khả tư nghị.

    Chương 524: Lực lượng rất cường đại

    Mà A Cổ Đạt càng thêm kích động, bởi vì bây giờ Man tộc xác thực rất thiếu khuyết đan dược cao cấp, đã có những thứ này, lại có không ít người có thể giữ được tánh mạng.

    Vốn là vị Man Thần này đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn là dùng thân phận thủ hạ của Trình Cung xuất hiện, làm cho bọn họ hàng phục vẫn còn có chút ý tưởng.

    Nhưng Man Hoang Đại Đế cũng đồng ý rồi, cộng thêm huyết mạch áp chế cùng chỗ tốt, hết thảy cũng liền nước chảy thành sông.

    Nhưng đối với Trình Cung lại không có cảm giác quá lớn, thậm chí nghĩ mãi mà không rõ vì sao Man Thần cùng Man Hoang Đại Đế tất cung tất kính đối với Trình Cung như vậy, Man Hoang Đại Đế còn rất e ngại Trình Cung.

    Thẳng đến khi vừa rồi Trình Cung dùng Vạn Tượng Nhất Long, lại bộc phát ngàn Long lực tham gia chiến đấu, bọn hắn mới hoàn toàn bị chấn động.

    Trên thực tế, cho dù một vị Thiên Anh đến đang uy hiếp bọn hắn, tùy thời có thể giết bọn hắn, rung động mang đến cũng xa không bằng rung động mà Trình Cung mang đến.

    Tồn tại cường đại luôn có, nhưng có thể như Trình Cung, ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long làm được loại trình độ này, kia là rất điên cuồng.

    Không ngờ hắn đột phá cực hạn năm mươi Long, lại có thể nhẹ nhõm giết chết tiểu Sư Tử Vương có được Linh Khí tuyệt phẩm Sư Tâm chiến giáp, kia càng là không thể tưởng tượng nổi.

    Mà hôm nay, hắn tiện tay liền cho bọn hắn đan dược trân quý như thế, càng làm cho A Cổ Đạt cùng A Cổ Đan Tuyền cảm giác được không thể tưởng tượng nổi, đồng thời cũng cảm giác rất bội phục, ít nhất sự tình Trình đại thiếu có thể làm, là bọn hắn xa xa không kịp, cũng không có biện pháp làm được.

    Thậm chí ngay cả A Cổ Đan Tuyền hiện tại cũng có một loại cảm giác, nếu để cho hắn đánh cùng Trình đại thiếu, hắn là Địa Anh cũng không có chút tin tưởng nào.

    - Hắc hắc, Ân Chủ rời đi, những ngày an nhàn của các ngươi cũng chấm dứt, từ giờ trở đi, đặc huấn sẽ bắt đầu...

    Chứng kiến Trình Cung dần dần bay đi, hai tay Tiểu Phong Tử khẽ động, mang theo vẻ điên cuồng nói, ánh mắt chậm rãi rơi trên người Man Hoang Đại Đế.

    - Ta cũng nhịn ngươi lâu rồi, bản Đại Đế sẽ sợ một tiểu oa nhi chưa đủ lông đủ cánh như ngươi sao.

    Lực lượng trên người Man Hoang Đại Đế cũng điên cuồng tăng vọt.

    - Oanh...

    Trình Cung vừa mới bay ra ngoài trăm dặm cũng cảm giác được nguyên khí chấn động, quy tắc không gian cũng chịu ảnh hưởng, thần niệm khẽ động đã biết rõ là chuyện gì xảy ra rồi.

    Rốt cục hai người này cũng động thủ, tùy bọn hắn đi, dù sao hai người cũng hiểu được đúng mực, mình cứ nhắm mắt làm ngơ.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, gia tốc bay nhanh hơn, hắn cũng không có trực tiếp bay về phía Nam Hoang.

    Mặc dù từ phân thân Hỏa Phượng Ma Long biết được, hôm nay yêu thú ở Nam Hoang đã nhiều vô số, thậm chí đã bắt đầu tiến hành công kích thăm dò đối với Đan thành cùng Man Thần giáo, nhưng lại không có bộc phát công kích toàn diện.

    Hơn nữa Trình Cung tin tưởng, cho dù bộc phát chiến đấu toàn diện, có Sắc Quỷ, Túy Miêu, Bạch thúc ở đó, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

    Hiện tại chính thức làm cho Trình Cung lo lắng là đến cùng Yêu tộc đang làm cái gì, bên Man tộc bọn hắn cũng bắt đầu hành động, còn muốn lợi dụng sinh vật Huyết Luyện Ngục, những địa phương khác bọn hắn có thể có động tác khác hay không?

    Mà Yêu tộc động thủ giống như là một tín hiệu, một khi chúng động thủ, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều lâm vào hỗn loạn, có khả năng các thế lực khác cũng sẽ cùng ra tay.

    Mà tới hôm nay, rốt cục Trình Cung cũng đã nắm chắc theo chân bọn họ đấu một trận.

    Lực lượng đỉnh phong, bây giờ có được Tiểu Phong Tử, Man Hoang Đại Đế, còn có thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình.

    Hơn nữa mình bằng vào Thuần Dương Đan giữ vững quan hệ hợp tác cùng Nguyên Thủy Ma Tông, điều này cũng rất trọng yếu.

    Lực lượng cao tầng có Tống gia gia, Huyết Y lão tổ, hôm nay lại thêm A Cổ Đan Tuyền, hơn nữa căn cứ theo lời của Tiểu Phong Tử, trong khoảng thời gian này Hướng Sơn cũng vượt qua Địa Hỏa ma kiếp, hơn nữa không lâu gia gia cũng có thể vượt qua Địa Hỏa ma kiếp, cổ lực lượng này cũng đã tương đối cường đại.

    Quan trong nhất là còn có lực lượng trung kiên của mình, Trình Cung có lòng tin không kém môn phái bình thường chút nào, Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân, Man Ngưu Vương Lí Hằng, Man Thần giáo, Man tộc bên này, Nhân Anh kỳ cũng không ít, thủ hạ của mình chưa vượt qua sinh tử kiếp ngưng tụ Nhân Anh, nhưng đã có thực lực đánh chết Nhân Anh kỳ cũng không ít.

    Nhưng này còn chưa tính lực lượng đám thủ hạ của gia gia, lực lượng Huyết Chiến của gia gia cũng không giống bình thường, Trình Trảm, Trình Lập là trẻ tuổi một đời bồi dưỡng sau này.

    Hai năm này được đan dược của mình trợ giúp, lực lượng đám thủ hạ của gia gia cũng tăng lên không chậm.

    Còn có phụ thân mình bên này, Nhị thúc thần bí bên kia.

    Cộng thêm Hoàng Đế đã bị giải quyết, hiện tại có thể mượn nhờ toàn bộ lực lượng của Lam Vân đế quốc, không hề có người cản trở...

    Không tính không sao, vừa mới tính toán Trình Cung cũng bị hoảng sợ, trong lúc bất tri bất giác, lực lượng của mình đã cường đại đến loại trình độ này.

    Cái này đều là lực lượng Tu Chân Giới, nếu như nói lực ảnh hưởng ở Thế tục giới, lực lượng quân đội, vậy càng không nói nữa.

    Trình Cung một mực không có ngưng tụ Nhân Anh, một mặt là hắn cũng có dã tâm, muốn nếm thử đánh vỡ luật thép Cửu Châu đại địa, làm sự tình mà chưa có người làm, chỉ có như thế, lực lượng của hắn mới càng cường đại hơn.

    Một mặt khác cũng là bảo đảm chinh chiến thế tục thuận lợi tuyệt đối, triệt để âm bọn hắn một chiêu, tựu như hôm nay âm Sư Hoàng suất lĩnh đại quân Yêu tộc cùng sinh vật Huyết Luyện Ngục vậy.

    Trình độ đại quân thế tục của bọn hắn, cho dù là Man Hoang Đại Đế dẫn đầu đại quân Man tộc cường đại từng thống nhất thiên hạ cũng không ngăn cản được, nhưng lại bị một mình Trình Cung đánh bại, mà Trình Cung làm hết thảy lại phù hợp quy củ.

    Có thể nói, bất luận là Nam Cương Thần Giáo, Thần miếu Bà La Đa, hay vẫn là Phù Văn Tông, Yêu tộc thậm chí Thất Âm Cầm Cung, bọn hắn nhìn chằm chằm vào Nam Chiêm Bộ Châu cũng không phải ngày một hay ngày hai, chuẩn bị càng không cần phải nói.

    Mười mấy năm trước ngoài ý muốn bị gia gia cùng ông ngoại mình phá hư, lần này bọn hắn chuẩn bị càng đầy đủ, loại tình huống này coi như mình có năng lực đánh bại bọn hắn, tổn thất cũng vượt qua tưởng tượng.

    Trình Cung cũng không muốn đánh vài năm cùng bọn hắn, làm cho cả Nam Chiêm Bộ Châu tổn thất vô cùng nghiêm trọng, nguyên khí đại thương, giống như năm đó gia gia được ông ngoại ủng hộ đánh một trận chiến kia, cho nên hắn dùng chiêu này âm đám người kia, đùa chết bọn hắn.

    Mặc dù bây giờ hắn còn chưa có ngưng tụ Nhân Anh, nhưng hiện tại lực lượng của hắn có thể đơn giản đánh chết tồn tại phía dưới Địa Anh, cho dù Địa Anh bình thường hắn cũng có thể đánh chết.

    Chớ đừng nói chi là lực lượng thân ngoại hóa thân của hắn, đủ để đối kháng Thiên Anh bình thường, cho dù Thiên Anh bình thường cũng không có biện pháp giết chết thân ngoại hóa thân của hắn.

    Mà một khi hắn đột phá, đây tuyệt đối là bước tiến mà cho tới bây giờ Cửu Châu đại địa chưa có qua, chắc chắn trở thành truyền kỳ.

    Trình Cung một đường bay ra khỏi Yêu Thú sâm lâm, trong nội tâm cũng yên lặng tổng kết, phân tích một phen, mà trải qua lần phân tích này, may mắn lớn nhất của hắn không phải hiện tại mình khống chế khổng lồ, lực lượng cường đại, cũng không phải bản thân cường đại, mà là hiện tại không ai biết rõ hắn đã cường đại đến loại tình trạng này, cái này mới là trọng yếu nhất.

    Mà Trình Cung đối với bọn họ lại rất rõ ràng, địch sáng ta tối, âm không chết bọn hắn, chơi không chết bọn hắn, mình sẽ không gọi Trình đại thiếu, về sau mình phải đi làm người tốt, làm quân tử.

    Rất nhanh Trình Cung đã tới phụ cận quân đoàn Bạo Hùng, chẳng qua là phát hiện chủ lực của quân đoàn Bạo Hùng đã ly khai, hơn nữa chung quanh và trong phạm vi trăm dặm đều có đại lượng quân đội điều động.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, đã đã tìm được một chủ chiến trận, đây là một khu vực đồi núi, rừng rậm chiếm đa số, mà giờ khắc này quân đoàn Bạo Hùng đang giằng co cùng năm mươi vạn đại quân do phụ tử Lôi Nhạc, Lôi Điện dẫn đầu.

    Ở bên trong phiến khu vực này, đại lượng quân đội bị điều động, thậm chí ở vài chỗ đã phát sinh chém giết quy mô nhỏ.

    Chẳng qua là loại chém giết này không phải cái loại hai quân chém giết sinh tử, mà giống như là một hồi diễn tập, mặc dù cũng sẽ có chút ít binh sĩ thương vong, nhưng đa số đều lấy bắt sống làm chủ.

    Dù sao Hoàng Đế cũng không có hạ lệnh động thủ, loại thăm dò đọ sức này, cũng là hai người Lôi Điện cùng Trình Vũ Phi phân cao thấp mà thôi.

    - Tiểu Điện Điện, ta nhớ được mỗi lần gặp ngươi, ngươi cũng gọi rầm rĩ muốn đánh bại ta.

    Hiện tại khó được mọi người gặp mặt, đi ra hoạt động gân cốt cùng ca ca một chút.

    Nói như thế nào bây giờ ngươi cũng là Đại tướng quân rồi, đừng chơi xấu như khi còn bé, khi thua là khóc lóc đi mách phụ thân, nhanh lên, đi ra!

    Lôi Nhạc, Lôi Điện suất lĩnh năm mươi vạn đại quân trú đóng phía trước, người Trình Vũ Phi trên không trung trực tiếp nhìn xuống phía dưới khiêu chiến, đáng tiếc phía dưới lại không có một người dám lên tiếng.

    - Móa nó, hiện tại Bạo Hùng này càng ngày càng khoa trương, chúng ta là phụng lệnh Hoàng Đế tới phòng ngự nơi đây, hắn không đi ra còn chưa tính, âm thầm phân cao thấp cùng ta còn chưa tính, bây giờ lại ở chỗ này khiêu chiến, hắn thật coi đây là trước trận hai quân chiến đấu cùng địch nhân sao, gia hỏa khốn khiếp, hắn cũng dám đến đại doanh chúng ta, quả thực quá kiêu ngạo rồi, hắn thực cho là hơn năm mươi vạn đại quân chúng ta không làm gì được hắn sao...

    Nghe Trình Vũ Phi khiêu chiến ở bên ngoài, Lôi Điện tức giận đến mức đi tới đi lui trong đại trướng, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

    - Ngươi như thế có tác dụng gì sao, còn không bằng ra cho hắn đánh một trận.

    Ngay cả ta cũng không phải là đối thủ của hắn, ngươi đi quản cái rắm, tài nghệ không bằng người thì phải hiểu được đạo lý co đầu lại, điểm ấy cũng không hiểu, ngu ngốc.

    Lôi Nhạc một mực trầm ổn ngồi ở chỗ kia bị Lôi Điện đi qua đi lại làm phiền, mở miệng mắng.

    Lôi Nhạc vừa nói, Lôi Điện cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài:

    - Mặc dù ta tức giận, nhưng còn không đến mức nhịn không được, chỉ có điều phụ thân cũng thấy, hiện tại cũng tới cái dạng này rồi, vạn nhất Hoàng Đế thật sự hạ chỉ để cho chúng ta động thủ, chẳng lẽ chúng ta sẽ khai chiến cùng Trình Vũ Phi này sao?

    - Còn dám nói ngươi thông minh hơn Bạo Hùng, ta xem đầu ngươi cũng không dùng được, Hoàng Đế bảo đánh thì chúng ta đánh là được, đánh không lại cũng rất bình thường, lão phu cũng không tin thua trận này có thể bị rơi đầu.

    Hiển nhiên Lôi Nhạc đã sớm cân nhắc qua vấn đề này.

    Bọn họ nói chuyện đều bị Trình Cung nghe thấy, Trình Cung ở trong không gian ngoại đỉnh, sử dụng thần niệm quan sát tình huống bên ngoài.

    Coi như là quân đoàn Bạo Hùng cường đại nhất Lam Vân trong đế quốc, còn có lão gia tử Lôi Nhạc tự mình mang theo quân đội Lôi gia xuất chinh, mạnh nhất cũng chỉ là Vạn Tượng Nhất Long.

    Nhân Anh kỳ đối với thế tục mà nói, như cũ là lục địa Thần Tiên cao cao tại thượng, chỉ có khi bỏ vào Tu Chân Giới, bọn hắn mới xem như vừa bước vào cánh cửa Tu Chân.

    Chứng kiến tràng diện này, Trình Cung cũng nhịn không được cười cười, đồng thời cũng không có nhàn rỗi, kỳ thật hắn tới đây đã hơn một buổi, sau khi ẩn vào không gian ngoại đỉnh thì rèn luyện Linh Khí tuyệt phẩm Sư Tâm chiến giáp.

    Khí linh này bị Niết Bàn Hỏa Diễm của Trình Cung gây thương tích, bị Trình Cung cưỡng ép thu nhập vào không gian ngoại đỉnh, sau khi tiến vào nơi này, Huyết Y lão tổ cũng đã dựa theo mệnh lệnh của Trình Cung bắt đầu rèn luyện.

    Chương 525: Bạo Hùng khiêu khích

    Lúc này Trình Cung lại gia nhập, cộng thêm Tam Vị Chân Hỏa cùng Niết Bàn Hỏa Diễm của hắn trợ giúp, khí linh kia đã bị xóa đi hoàn toàn.

    Cái khí linh này là Sư Hoàng dùng tâm huyết của mình, dùng trái tim của một vị tiền bối Sư tộc luyện hóa mà thành, căn bản không có biện pháp khống chế, hàng phục, chỉ có thể tiêu diệt triệt để, mặc dù như vậy lực lượng của Sư Tâm chiến giáp này sẽ suy yếu hơn phân nửa, nhưng cho dù mặc lên người, trở thành áo giáp phòng ngự bình thường, đó cũng là pháp bảo tương đối cường đại.

    Hơn nữa sau này sinh ra khí linh lần nữa, Sư Tâm chiến giáp này sẽ tiến thêm một bước.

    Dưới sự khống chế của Trình Cung, hình sư tử màu vàng cực lớn phía trước Sư Tâm chiến giáp kia đã dần dần biến mất, thay vào đó là một đầu Bạo Hùng cực lớn, mở hai tay ra như muốn xé rách thiên địa.

    Không sai, sở dĩ Trình Cung ngừng ở chỗ này một thời gian ngắn, rèn luyện Sư Tâm chiến giáp này một lần nữa, chính là vì muốn tặng cái này cho phụ thân mình, Bạo Hùng Trình Vũ Phi, về sau chiến giáp Linh Khí tuyệt phẩm sẽ đổi thành Bạo Hùng chiến giáp.

    Thời điểm vẻ ngoài của Bạo Hùng chiến giáp vừa mới cải biến, lập tức sắp hoàn thành, trong đầu Trình Cung đột nhiên hiện lên một cảm giác xấu, cái cảm giác này là tới từ thân ngoại hóa thân.

    Trình Cung lập tức nhắm mắt, vận chuyển thần niệm, trong đầu lập tức xuất hiện lên tình huống ở chỗ Hỏa Phượng Ma Long, giờ phút này Hỏa Phượng Ma Long ở trong cấm địa Nam Hoang Man Thần Giáo, thay thế Tiểu Phong Tử trấn thủ Man Thần Giáo.

    Dùng Huyết Ngục Ma Long Hoàng cùng Hỏa Phượng Hoàng ngưng tụ thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, hơn nữa Tiểu Phong Tử trợ giúp bố trí một ít, chỉ cần không phải thật sự động thủ, ngay cả Thiên Anh bình thường cũng rất khó phát giác vấn đề.

    Mà giờ khắc này bên trong thần niệm của Hỏa Phượng Ma Long, có vô số yêu thú đang điên cuồng công kích, người Man Thần Giáo đang ngăn cản thú triều.

    Mà ở nơi này là nơi thoải mái nhất, bị công kích chính thức là Đan thành, Địa Long thành.

    Trên bầu trời, dưới mặt đất, vô số yêu thú đang công kích, hơn nữa rất trật tự, có trùng kích, chiến đấu, cũng có công kích từ xa, càng có không trung trợ giúp, đánh lén dưới mặt đất.

    Yêu thú phối hợp ăn ý, sức chiến đấu vô cùng kinh người.

    Cũng may người ở trong Đan thành chuẩn bị sung túc, phòng ngự, trùng kích, chém giết, trong đó còn có mấy người hung hãn nhất, Sắc Quỷ, Trình Trảm, Trình Lập, La Anh Hùng, đại thúc...

    đang không có Nhân Anh tham gia chiến đấu, bọn hắn là những Vạn Tượng Nhất Long liền trở nên vô cùng trọng yếu, thời điểm phòng ngự ở tường thành bị đánh vỡ hoặc là mất đi cân đối, bọn hắn có thể cứu vãn tình thế nguy hiểm.

    Đã bắt đầu, quả nhiên thú triều đã bắt đầu, nhưng đây vẫn chỉ là một hình ảnh lóe lên rồi biến mất trong thần niệm, hình ảnh sau một khắc kia, lại làm cho Trình Cung triệt để ngây người ở bên trong không gian ngoại đỉnh.

    Không, tại sao có thể như vậy!

    Song Long thành...

    Song Long thành lại bị công phá, vô số yêu thú nhảy vào Song Long thành, Song Long thành vừa vỡ, dùng Song Long thành làm trung tâm, Song Long sơn mạch cũng có vô số yêu thú nhảy vào trong đó, tin tưởng rất nhanh bọn chúng sẽ nhảy vào Nam Cương hành tỉnh, Tây Chu hành tỉnh.

    Con mẹ nó, một khi vô số yêu thú bên trong Song Long thành chiếm lĩnh Song Long thành, vậy năm tỉnh Tây Nam của Lam Vân đế quốc sẽ lập tức bị yêu thú khống chế, chiếm lĩnh.

    Mà cho dù Hỏa Phượng Ma Long mạnh mẽ như vậy, có thể mơ hồ phát giác được tình huống Song Long thành cũng đã là cực hạn, ở khoảng cách như vậy căn bản không có biện pháp cẩn thận điều tra đến cùng xảy ra chuyện gì, tình huống cụ thể hiện tại của Song Long thành như thế nào.

    - Móa nó, tên ngu ngốc Đoan Mộc Nhất Phong này, bản đại thiếu đã khống chế Hoàng Đế, cũng không có lập tức dùng hắn thu thập ngươi chính là vì cho ngươi trước ứng phó thú triều, sau đó lại thu thập ngươi, không nghĩ tới con mẹ nó ngươi lại phế vật như thế, phòng ngự Song Long thành cường đại như vậy, là yếu địa chiến lược mấy trăm năm qua ngăn trở vô số lần thú triều tập kích, vậy mà đã bị công phá không hiểu thấu như vậy.

    Trình Cung tức giận mắng.

    - BA~!

    Trình Cung khoát tay trực tiếp nắm Bạo Hùng chiến giáp trong tay, người cũng nhảy ra khỏi không gian ngoại đỉnh.

    - Đại thiếu gia, còn kém một chút...

    Đột nhiên Trình Cung lấy đi Bạo Hùng chiến giáp vừa mới rèn luyện hoàn thành, nhưng vẻ ngoài vẫn chưa hoàn toàn sửa tốt, Huyết Y lão tổ vội vàng dùng thần niệm liên hệ Trình Cung.

    - Đến lúc nào rồi còn chi tiết với không chi tiết, những thứ này để cho phụ thân ta tự luyện chế a, chúng ta phải lập tức trở về Nam Hoang, bên kia đã xảy ra chuyện.

    Thực lực của ngươi bây giờ trong thời gian ngắn muốn đề thăng rất khó, tập trung lực lượng ngưng tụ Thuần Nguyên Đan cho ta.

    - Vâng.

    ...

    - Không phục mà nói, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta, ca ca tùy thời chờ ngươi...

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi đang gây hấn rất sảng khoái, đột nhiên cảm giác một tay khoác lên vai của mình.

    Nội tâm Trình Vũ Phi giật mình thoáng một phát, bởi vì thần niệm của hắn một mực lưu ý chung quanh, căn bản không có phát hiện bất luận kẻ nào?

    Không phải người, chẳng lẽ là Nhân Anh kỳ, nhưng cho dù Nhân Anh kỳ bình thường cũng không có khả năng lặng yên không một tiếng động chụp bả vai của mình mà mình không biết.

    Trừ khi là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, hoặc là tồn tại càng mạnh hơn nữa, thế nhưng tin tức từ đế đô truyền đến nói hết thảy đều làm tốt rồi, còn là lão La, La tổng quản tự mình tới đây nói chuyện này, không thể nào là người Hoàng Đế phái tới a...

    Cái này giống như là người bình thường đi trong đêm tối, đột nhiên bị người từ phía sau đặt tay lên vai mình, tuyệt đối dọa người, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

    Cũng không phải Trình Vũ Phi sợ, chẳng qua là giật mình, khiếp sợ, nhưng lực lượng của hắn cũng bộc phát trong nháy mắt, trực tiếp lấy khuỷu tay bộc phát lực lượng mạnh nhất đánh về phía sau.

    Nhưng không đợi lực lượng một kích này của hắn phát tác, đã bị một cổ lực lượng như biển ngăn trở, sau một khắc hắn liền phát hiện mình đã di chuyển, trực tiếp rơi xuống trong doanh trướng của Lôi Điện đại tướng quân.

    - Bành!

    Doanh trướng trực tiếp vỡ vụn, trong nháy mắt Trình Vũ Phi thúc dục lực lượng, lại không nhúc nhích được nửa phần, ánh mắt thoạt nhìn vô cùng hung hãn.

    Lần này đột nhiên rơi xuống, cũng làm Lôi Nhạc cùng Lôi Điện hoảng sợ.

    - Bạo Hùng, ngươi... ngươi khinh người quá đáng, cũng dám xông vào doanh trướng của ta, chẳng lẽ ngươi thực cho rằng ta sợ ngươi.

    Cho dù ngươi là Vạn Tượng Nhất Long, nhưng dù sao ngươi cũng không phải là lục địa Thần Tiên, có ai không!

    Lôi Điện nổi giận, đây cũng quá khi dễ người, ngươi đang mắng ở cửa doanh trướng còn chưa tính, bây giờ còn thật sự xông tới.

    Ban đầu Lôi Nhạc thấy Trình Vũ Phi xông tới, hơn nữa tư thế kia giống như là muốn giết người, mặt cũng lộ vẻ không vui, tiểu tử này cũng thật quá đáng.

    Nhưng sau đó đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, sao trên bờ vai của Trình Vũ Phi còn có một cánh tay khác khoác lên, hơn nữa tư thế kia cũng không phải muốn xông tới giết người, đây là...

    - Phụ thân, ngàn vạn lần đừng kích động, lực lượng của người không phải tầm thường, cho dù đến mười vạn cũng không đủ cho người giết.

    Khoác lên bờ vai Trình Vũ Phi tự nhiên là Trình Cung, chẳng qua là thân hình Bạo Hùng Trình Vũ Phi cực lớn, thực tế là do tu luyện đạo pháp Bàn Hoàng Đại Lực cùng thần thông Bàn Hoàng Đại Lực mà Trình Cung dạy cho hắn, Bàn Hoàng này cũng là nhân vật thời đại thượng cổ, đạo pháp tu luyện là lấy lực làm đạo.

    Nghe nói tu luyện tới cực hạn, so với những Thần Thú được xưng là lực lượng cường hãn cũng không yếu chút nào, thậm chí có thể chiến một trận cùng Cự Linh tộc, có thể nghĩ có bao nhiêu khủng bố.

    Thời đại kia đúng là thời đại trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng, các loại đạo pháp, thần thông tầng tầng lớp lớp, đáng tiếc đa số đã vẫn lạc, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể một người biết rõ nhiều đạo pháp, thần thông thời đại thượng cổ như vậy.

    Các đạo pháp, thần thông mà hắn truyền thụ cho Bàn Tử, Sắc Quỷ hay là phụ thân của mình, nếu như xuất hiện bên ngoài đủ để khiến cho toàn bộ Cửu Châu đại địa chấn động, vô số người điên cuồng tranh đoạt.

    Sau khi nói xong, Trình Cung đã đi ra từ sau lưng Trình Vũ Phi.

    Trình Vũ Phi nghe được thanh âm của Trình Cung, lực lượng lập tức thu liễm, khi thấy Trình Cung đi tới, hắn có chút tức giận lại không có biện pháp phát tác.

    - Không biết lớn nhỏ, bờ vai của ta là ngươi có thể tùy tiện đập sao.

    Trừng mắt nhìn Trình Cung, cuối cùng Trình Vũ Phi nghĩ ra một cái cớ, rất có uy nghiêm của phụ thân răn dạy.

    Nếu như bình thường, nhất định Trình Cung sẽ trêu chọc phụ thân hắn vài câu, nhưng giờ phút này hắn cũng không có tâm tình này, Song Long thành ngoài ý muốn bị phá, bây giờ là một khắc cũng không thể chậm trễ.

    - Đây là chiến giáp Linh Khí tuyệt phẩm ta cho ngài, coi như là bồi thường a.

    Trình Cung nói xong, tiện tay ném Bạo Hùng chiến giáp cho Trình Vũ Phi.

    - A...

    Trình Vũ Phi lập tức trợn tròn mắt, hắn chỉ là muốn mạnh mẽ lấy chút mặt mũi, cảm giác bị tiểu tử thúi này đè bả vai mất mặt nên mới nói một câu như vậy, lại không nghĩ rằng Trình Cung sẽ ném cho hắn một kiện Linh Khí tuyệt phẩm.

    Phụ tử Lôi Nhạc cùng Lôi Điện cũng đều thấy trợn tròn mắt, đây là đang chơi cái gì a?

    - Song Long thành bị đại lượng yêu thú phá, đã tiến vào Lam Vân đế quốc, hiện tại năm tỉnh Tây Nam cũng đã lọt vào tập kích.

    Chuyện này chỉ sợ ít nhất phải một ngày sau đế đô mới có thể biết, phương diện khác sẽ càng muộn một ít, làm ra phản ứng thì càng chậm.

    Phụ thân, bây giờ người lập tức chỉnh quân xuất phát, Lôi lão gia tử, Lôi Điện cũng dẫn đầu đại quân xuất phát, dùng tốc độ nhanh nhất đi đến Tây Nam, nơi đây của các ngươi cách Tây Nam gần nhất.

    Hơn nữa một khi Song Long thành thất thủ, đại quân yêu thú tiến vào Lam Vân đế quốc, áp lực tới quân đoàn Thiên Hồ của Nhị thúc sẽ tăng gấp đôi, cho nên chúng ta phải mau chóng tiến đến.

    Hơn nữa ta hoài nghi Thảo Nguyên Vương Đình có quan hệ cùng Yêu tộc, lúc trước đã thương lượng qua cùng gia gia, triệu tập hai đại doanh đế đô, tập kết bốn mươi vạn đại quân, đoán chừng hiện tại có lẽ đã nhanh chạy tới.

    Hiện tại thú triều bộc phát, Đồ Đằng Đế Quốc, Thảo Nguyên Vương Đình được một số người ủng hộ, lúc này cũng sẽ thừa dịp làm loạn, mười mấy năm trước bọn hắn chơi đùa như vậy một lần, lần này ai dám động tiêu diệt toàn bộ, triệt để diệt trừ hậu hoạn.

    Song Long thành bị phá?

    Nghe được lời này của Trình Cung, lập tức Lôi Nhạc đã nhảy dựng lên, mà ngay cả Trình Vũ Phi cầm lấy chiến giáp Linh Khí tuyệt phẩm cũng không có thời gian nhìn, Lôi Điện càng như gặp phải người tập kích.

    Song Long thành là địa phương nào, cái kia là địa phương ngăn cản thú triều của cả Nam Chiêm Bộ Châu, thú triều có bao nhiêu khủng bố, Lôi Nhạc, Lôi Điện, Trình Vũ Phi đều đã trải qua.

    Nếu như không có Song Long thành, một khi yêu thú điên cuồng tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu tập kết lực lượng, đều không có khả năng chống đở được.

    - Ngươi nghe ai nói, không thể nào, làm sao Song Long thành có thể bị phá, hơn nữa căn bản không có nghe nói thú triều bộc phát, hai ngày trước còn nói, ít nhất phải một tháng nữa thú triều mới có thể bộc phát.

    Vốn là sự tình tiểu bối Lôi Nhạc không muốn quản, nhưng giờ phút này nghe Trình Cung nói, Lôi Nhạc cũng ngồi không yên.

    - Ngày hôm qua thú triều bộc phát, ngay lúc này Song Long thành bị phá.

    Ngày hôm qua thú triều bộc phát?

    Song Long thành mới vừa bị phá, phụ tử Lôi Nhạc cùng Lôi Điện, thậm chí Trình Vũ Phi cũng nghe được ngây dại, hắn bị bệnh hay sao mà ăn nói khùng điên như vậy?

    Chương 526: Sinh ra hảo nhi tử

    Coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, không, cho dù tồn tại cường đại hơn so với Nhân Anh kỳ, cũng không có nghe nói nhanh như vậy là có thể chạy đi chạy về từ Nam Hoang cùng Man tộc đông nam, hơn nữa chuyện vừa mới xảy ra làm sao hắn biết.

    - Ta đã làm ra một ít linh thạch truyền tin đặc thù, đã sớm giao cho người Đan thành, giao cho Bạch thúc.

    Bên Song Long thành cũng có sắp xếp, một khi xảy ra chuyện gì bọn hắn liền bóp nát linh thạch, cái của ta cũng sẽ vỡ vụn, ta liền biết xảy ra chuyện gì.

    Loại chuyện thân ngoại hóa thân này rất khó giải thích, cũng không có thể tùy ý cho người ta biết rõ, cho nên Trình Cung thuận miệng tìm lý do, lý do này cũng rất dễ dàng làm cho người tin phục, nhất là Trình Cung nói đến hung thần Bạch Khải Nguyên, lại càng dễ làm cho người ta tin tưởng.

    - Toàn bộ di dời, không phải tạo cơ hội cho đám người Man tộc kia trở mặt sao!

    Trình Vũ Phi trấn thủ Man tộc vài chục năm, sự tình gì trước tiên cũng phải nghĩ tới phản ứng của Man tộc.

    - Chuyện Man tộc ngài cứ yên tâm, tộc trưởng Man tộc A Cổ Đạt nói đánh cùng ngài nhiều năm như vậy, đối với lực lượng, chiến thuật, nhân cách, mị lực của ngài đều ngưỡng mộ, khâm phục không thôi, vui lòng phục tùng, đã quyết định suất lĩnh Man tộc sẵn sàng góp sức cho ngài.

    Chỉ là nơi bọn hắn cũng có đại quân yêu thú, không có khả năng tập hợp quá nhiều quân đội, tạm thời trước gom đủ ba mươi vạn đại quân Man tộc do ngài điều động.

    Ngài có thể lập tức phái người đi qua, người của bọn hắn đã tập kết tốt rồi, tùy thời chờ ngài thống lĩnh cùng chỉ huy.

    Vốn là Trình Cung là chuẩn bị để cho A Cổ Đạt gom đủ năm mươi vạn đại quân Man tộc trở lên, đại quân này là gom góp từ các bộ lạc bên ngoài thành Đại Đế, mặc dù sức chiến đấu không cường đại bằng bên trong thành Đại Đế, nhưng so với quân đội bình thường cũng mạnh hơn nhiều lắm, những quân đội này chính là đại quân Man tộc chiến đấu chém giết mười mấy năm qua cùng Trình Vũ Phi.

    Trước khi Trình Cung đi, A Cổ Đạt nói đã tập kết ba mươi vạn, vốn là Trình Cung cũng không nóng nảy, lại không nghĩ rằng Song Long thành gặp chuyện không may nhanh như vậy, sự tình bộc phát đột nhiên, chỉ có thể như thế.

    Chẳng qua là lời này của hắn, lập tức làm cho bầu không khí trong đại trướng trở nên quỷ dị.

    A Cổ Đạt ngưỡng mộ nhân cách, mị lực của mình?

    Nhân cách mị lực là cái quái gì?

    Trình Vũ Phi cũng choáng luôn, không dám tin nhìn Trình Cung, nhưng nhìn bộ dạng Trình Cung khẽ gật đầu, không giống như là đang nói đùa, trêu chọc mình a...

    Hơn nữa loại thời điểm này, sao có thể cầm loại chuyện này nói giỡn chứ?

    Về phần Lôi Nhạc cùng Lôi Điện cũng triệt để bó tay, muốn nói Trình Vũ Phi chiến đấu đủ hung, ngoan độc, dẫn đầu quân đoàn Bạo Hùng điên cuồng, không sợ chết nhất thì bọn hắn đồng ý.

    Muốn nói lấy chiến thuật, nhân cách, mị lực của Bạo Hùng có thể làm cho người ngưỡng mộ, vui lòng phục tùng, hai người bọn họ có một cảm giác muốn té xỉu.

    Đây là cái quái gì a, chiến thuật của Bạo Hùng năm đó ở trong các đồng bối của đế đô là kém cỏi nhất, hắn suy diễn thua trận, động một chút lại động thủ đánh người, hắn còn có nhân cách, mị lực, đây là lừa gạt sinh vật U Minh địa ngục sao?

    Nhưng mà Trình Cung nói Man tộc sẽ sẵn sàng góp sức, đầu hàng, lại làm cho hai người chấn động.

    Bởi vì bọn họ vẫn liên hệ cùng Túy Miêu, Mãnh Hổ, mặc dù chuyện bí mật sẽ không nói, nhưng đã bị hai người bọn họ ảnh hưởng, đối với bây giờ Trình Cung có thể làm ra chuyện thần kỳ gì, phụ tử Lôi gia đều cảm giác bình thường.

    Chẳng lẽ hắn thật sự làm cho Man tộc đầu hàng, chẳng qua là đem công lao này đặt trên người Trình Vũ Phi chống cự Man tộc vài chục năm, ân, nếu quả thật như lời hắn nói, khả năng này lớn nhất.

    - Chính là bởi vì Man tộc sẵn sàng góp sức, bên đông nam hoàn toàn không cần lo lắng, phụ thân dẫn đầu quân đoàn Bạo Hùng cùng ba mươi vạn đại quân Man tộc, còn có Lôi lão gia tử, cố gắng hết sức đi tới.

    Trình Cung nói xong, thân thể chậm rãi bay lên, đã chuẩn bị ly khai.

    - Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi là ai a, cho dù không cần lo lắng Man tộc, loại điều động này cũng không phải ngươi có thể quyết định.

    Lôi Điện thấy Trình Cung như là hạ mệnh lệnh, nói xong liền chuẩn bị ly khai, hắn rất khó chịu nói.

    - Nếu như ngươi muốn thánh chỉ, sau này ta sẽ để Hoàng Đế tiếp ngươi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

    Trình Cung nói xong câu đó, sắc mặt lập tức thu liễm, trong ánh mắt mang theo hào quang vô cùng kiêu ngạo bá đạo:

    - Nhưng nếu như ngay tại lúc này, ai dám dùng bất luận lý do gì kéo dài, làm chậm trễ quân tình, bản đại thiếu tuyệt sẽ không bỏ qua.

    Yêu tộc xâm lấn, thế lực khắp nơi rục rịch, coi Lam Vân đế quốc là thịt cá muốn ăn một ngụm, bản đại thiếu liền làm cho bọn hắn có đến mà không có về.

    Lôi lão gia tử, lần này làm phiền ngài tọa trấn nắm giữ ấn soái.

    Trình Cung nói xong, Tinh Phong chiến đao đã xuất hiện ở trong tay, thúc dục ngàn Long lực, Huyết Y lão tổ không ngừng vận chuyển lực lượng, tinh quang trên Tinh Phong chiến đao đã sáng lên hơn mười khối.

    Hắn cũng không có tận lực thi triển uy áp, chỉ là loại áp lực do lực lượng của bản thân Trình Cung kết hợp cùng lực lượng Huyết Y lão tổ đưa vào Tinh Phong chiến đao này, cũng làm cho Lôi Nhạc, Lôi Điện, thậm chí Trình Vũ Phi cũng cảm giác được trời sắp sụp đổ xuống.

    - Oanh!

    Sau một khắc, bọn hắn cảm giác trên đỉnh đầu như có tiếng sấm, Trình Cung đã hóa thành một đạo lưu quang, biến mất ở trước mắt, tốc độ nhanh đến người sau khi người biến mất, bọn hắn mới cảm nhận được tiếng vang do áp lực tạo thành, mà tiếng vang kia đối với bọn họ như là sấm sét giữa trời quang, lỗ mũi, khóe miệng của Lôi Điện chảy ra máu, có thể nghĩ cái này có bao nhiêu khủng bố.

    Mà sau khi Trình Cung rời khỏi, hai chân trực tiếp Lôi Điện mềm nhũn, không khống chế được ngồi trên mặt đất, cho dù hắn muốn mạnh mẽ chống đỡ cũng không có biện pháp.

    Nếu như vừa rồi uy áp kia là tập trung về phía hắn mà nói, đủ để lấy tánh mạng của hắn.

    Trình Vũ Phi cùng Lôi Nhạc còn đỡ một ít, chẳng qua là hai người đều có chút chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

    Trong tay Trình Vũ Phi còn cầm lấy Bạo Hùng chiến giáp mà Trình Cung cho hắn, về phần Lôi Nhạc thì hai hàng lông mày trói chặt, lực lượng thật cường hãn, mặc dù trước kia mình thấy Thanh Triệt hoặc là Trình Tiếu Thiên cũng không có khủng bố như vậy.

    Trình lão gia hỏa kia cũng từng cố ý dùng uy áp muốn làm cho mình xấu mặt, nhưng so sánh cùng Trình Cung liền chênh lệch nhiều lắm, nhất là lời nói sau cùng của hắn kia, cái loại uy áp này, còn có thần niệm kia làm cho người rất áp lực, làm cho Lôi Nhạc cũng suýt nữa không giữ được bị thương.

    Hiện tại đến cùng tiểu tử này mạnh mẽ đến loại tình trạng nào, nếu như nói trước kia hắn kiêu ngạo bá đạo là dựa vào gia tộc, thì bây giờ hắn kiêu ngạo bá đạo là hoàn toàn dựa vào thực lực của mình.

    Khủng bố, quá kinh khủng!

    Còn có chiến giáp kia, mẹ kiếp, đây chính là Linh Khí tuyệt phẩm a, đối với Lôi Nhạc mà nói, đây tuyệt đối là bảo bối trong truyền thuyết, trên thực tế cho dù đối với Nhân Anh kỳ, Linh Khí tuyệt phẩm cũng là pháp bảo trong truyền thuyết, đó là pháp bảo mà ngay cả Thiên Anh bình thường cũng không có biện pháp luyện chế.

    Trừ khi là có cơ duyên, hoặc là cướp đoạt mới được, nói cách khác, cho dù trở thành Thiên Anh cao cao tại thượng, có được năng lực thông thiên triệt địa, cũng không phải tất cả Thiên Anh đều có được Linh Khí tuyệt phẩm, hiện tại không ngờ Trình Cung tiện tay liền ném cho Trình Vũ Phi một kiện.

    Bạo Hùng này, thật đúng là sinh ra một hảo nhi tử.

    Còn có một điều làm cho trong nội tâm Lôi Nhạc mơ hồ cảm giác được một vài vấn đề, theo lý thuyết, cho dù Trình Cung không có thánh chỉ, gặp được loại chuyện này, Trình lão gia tử cũng sẽ trước đối kháng yêu thú, vừa rồi thời điểm Lôi Điện hỏi câu ngu xuẩn kia hắn đã muốn đạp bay hắn ra ngoài, nhưng Trình Cung nói ngược lại làm cho hắn bất ngờ.

    Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, ý tứ kia là gì, chẳng lẽ Hoàng Đế đã bị khống chế...

    Ngẫm lại tình huống giương cung bạt kiếm khi mình đi kia, hiện tại đột nhiên an tĩnh, hơn nữa lời này của Trình Cung.

    Lời này của Trình Cung hiển nhiên là đang cố ý nhắc nhở mình, xem ra là sợ mình phán đoán sai lầm, dù sao Túy Miêu cùng Mãnh Hổ đều đi theo Trình Cung, nếu như bên mình có vấn đề gì, Trình Cung cũng không tiện xử lý.

    Nếu là lúc trước, nhất định Lôi Nhạc sẽ cho rằng, đây là trong lúc vô tình Trình Cung nói lộ ra, nhưng trải qua những chuyện này, bất luận là ở đế đô hay là Nam Hoang, còn có hôm nay hắn thu phục Man Hoang, còn có thực lực bày ra hôm nay, đều cho thấy hắn tuyệt sẽ không nói lộ ra loại lời này, cái kia chỉ có một khả năng, là nhắc nhở mình, nhắc nhở Lôi gia.

    Lôi Nhạc nghĩ thông suốt điểm này, đột nhiên cảm giác được nhẹ nhõm rồi, mặc kệ như thế nào, cuối cùng đã có kết quả.

    Hắn cũng không phải loại người ngu trung, ngược lại là giờ phút này, trong nội tâm cảm giác được vô cùng nhẹ nhõm, ha ha, khẳng định Trình lão gia hỏa bị dấu ở đế đô rồi, mình thì lại có thể chinh chiến sa trường.

    Mà lúc này Trình Vũ Phi vẫn còn cân nhắc, Man tộc mình ngăn cản vài chục năm lại sẵn sàng góp sức cho mình?

    Còn có Linh Khí tuyệt phẩm này, mình không nghe lầm chứ, thật là Linh Khí tuyệt phẩm.

    Xú tiểu tử, mỗi lần thấy hắn đều bị hắn làm giật mình.

    Bất luận là Linh Khí tuyệt phẩm, hay là Trình Cung kiêu ngạo bá đạo cùng lực lượng hắn bày ra, cùng với tin tức Song Long thành bị phá đều quá mức kinh thế hãi tục, cho nên ba người Trình Vũ Phi, Lôi Điện cùng Lôi Nhạc, một hồi lâu cũng không kịp phản ứng.

    Đứng ở nơi đó, ngửa đầu nhìn phương hướng Trình Cung bay đi, trong nội tâm suy nghĩ miên man, như là pho tượng.

    Một hồi lâu, vẫn là Lôi Nhạc kịp phản ứng trước, lập tức phân phó Lôi Điện thu nạp binh mã, lại để cho Trình Vũ Phi phái người đi liên hệ Man tộc.

    Lúc này Trình Vũ Phi mới nhớ tới, lúc này cũng không phải là thời điểm giật mình, ngẩn người, lập tức điều binh khiển tướng.

    Trình Cung đã nói, Lôi Nhạc làm soái, Trình Vũ Phi, Lôi Điện phụ tá, đại quân lưu lại binh lính bình thường, Lôi Nhạc lấy ra hai mươi vạn thủ hạ tinh nhuệ, quân đoàn Bạo Hùng ba mươi vạn tinh nhuệ, cộng thêm ba mươi vạn đại quân Man tộc rất nhanh sẽ chạy tới, tám mươi vạn đại quân dùng tốc độ nhanh nhất tập kết.

    Là địch nhân chiến đấu vài chục năm, đột nhiên biến thành người một nhà, điều này làm cho Trình Vũ Phi cùng quân đoàn Bạo Hùng rất khó thích ứng.

    Nhưng loại thời điểm này, bọn hắn cũng không có thời gian suy nghĩ chuyện khác, Song Long thành bị phá, quan hệ đến an nguy toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, hơn nữa Man tộc này cũng nói những lý do đầu nhập như Trình Cung nói, đối với người Man tộc mà nói, Đại Đế tự mình truyền mệnh lệnh thì phải đi chấp hành, những thứ khác đều không trọng yếu.

    Vì vậy, hai mươi vạn quân Lôi gia, ba mươi vạn tướng sĩ Bạo Hùng quân đoàn cùng ba mươi vạn đại quân Man tộc, dùng tốc độ cao nhất chạy tới năm tỉnh Tây Nam.

    Thậm chí khi bọn hắn vừa mới xuất phát không lâu, ĐAN THầN PHủ nhận được mệnh lệnh của Trình Cung, liền cung cấp đại lượng Nguyên Khí Đan cấp thấp trên đường đi, để cho bọn họ có thể dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới.

    Loại thời điểm này không giống thời điểm Trình Cung cướp bóc năm tỉnh Tây Nam, đó là sự tình nội bộ không ai quản, loại thời điểm này Trình Cung cũng không dám để cho Huyết Y lão tổ thi triển thần thông trợ giúp đại quân đuổi tới, nói như vậy, rất dễ dàng bị đối phương nắm cán.

    Chương 527: Chấn động

    Nam Hoang, Đan thành, yêu thú phô thiên cái địa, phân công rõ ràng, tiến công hung mãnh, như sóng trên biển, liên tục không dứt, vô biên vô hạn, hơn nữa lớp sau mạnh hơn lớp trước.

    Nhưng Đan thành giống như bị dính trên Nam Hoang, mặc cho yêu thú công kích hung mãnh bao nhiêu, bên trong Đan thành đều có thể đở nổi.

    - Oanh!

    Đột nhiên, chừng hơn mười Vạn Tượng Nhất Long liên thủ đánh ra một kích, lập tức tạo thành hiệu quả như một kích toàn lực của Nhân Anh kỳ thứ sáu, tầng thứ bảy, trực tiếp đánh ra một đường máu rộng chừng mười mấy thước bên ngoài Đan thành.

    Tất cả yêu thú bên trong phạm vi này bị đánh chết toàn bộ, nháy mắt sau đó ở trong Đan thành đột nhiên giết ra một chi đại quân.

    Chi đại quân này mới vừa ra, phải đối mặt với pháp thuật, thần thông công kích đến từ bốn phương tám hướng, may mắn là bọn hắn cũng sớm có chuẩn bị, không ngờ lao ra trước nhất toàn bộ đều là Thoát Tục Kỳ, chừng hơn trăm người, hơn trăm người liên thủ tạo thành một cái phòng ngự thật lớn.

    Sau khi ngăn trở đợt công kích thứ nhất của yêu thú, trong bọn họ cũng có người bắt đầu thi triển thần thông tiến hành công kích.

    Sau đó thì có mấy tên Siêu Phàm kỳ ngự kiếm bay ra, lập tức xuyên thẳng qua đại quân yêu thú, tạo ra hỗn loạn quy mô lớn.

    Bên trong đại quân giết ra, người trước nhất đúng là hung thần Bạch Khải Nguyên, không cần phải nói, chi đại quân này đúng là Hung Thần kì binh của hắn.

    Hôm nay là xuất động toàn bộ Hung Thần kì binh, nhưng số lượng tổng thể thiếu đi mấy ngàn so với lúc ban đầu, chưa đủ một vạn năm ngàn người, nhưng sức chiến đấu lại tăng lên rất nhiều so với lúc ban đầu.

    Sức chiến đấu mạnh đến kinh thế hãi tục, dưới sự dẫn dắt của hung thần Bạch Khải Nguyên, như một đầu trường Long xung phong liều chết đi ra, bên trong đại quân yêu thú khổng lồ trực tiếp giết ra một đường máu.

    Mà trên trăm tên Thoát Tục Kỳ mở đường ở phía trước, người dẫn đầu là Trình Trảm, cuối cùng còn có Trình Lập dẫn đầu đám người đang áp trận.

    Lại làm cho chẳng ai ngờ chính là, sau khi chi đại quân này giết ra Đan thành, vậy mà một mạch liều chết đi ra ngoài, dùng một loại khí thế không thể đỡ đánh tới phương hướng Song Long thành, giết những yêu thú kia đến choáng luôn.

    Đây là bọn hắn muốn làm gì, hiện tại muốn chạy trốn sao?

    Đây cũng quá chậm a.

    Đoạn đường này đi qua, toàn bộ đều là yêu thú, đây không phải muốn chết sao.

    Nhưng chi Hung Thần kì binh này, lại hết lần này tới lần khác làm loại chuyện bất khả tư nghị này, mà thời điểm bọn hắn giết đi ra ngoài, cùng Trình Cung mượn nhờ thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long biết rõ Song Long thành bị phá chưa đủ một canh giờ.

    Từ trên cao, liền chứng kiến đội ngũ này giống như lưỡi đao sắc bén, không ngừng đâm về phía trước.

    ...

    Nam Hoang, Địa Long Vương thành, giờ phút này nhân số trong Địa Long Vương thành đã tiếp cận năm mươi vạn, ở trong mấy tháng ngắn ngủn, những người này được huấn luyện đã có một ít quy củ.

    Giờ phút này thú triều chính thức bộc phát, yêu thú giống như thủy triều tiến hành công kích, nhưng Địa Long Vương thành thực sự phòng thủ kiên cố.

    - Đều nói trăm năm thú triều đáng sợ, ta xem bất quá chỉ là như vậy, ở dưới Long Vương ngài huấn luyện bố trí, ngăn trở trăm năm thú triều này tuyệt đối không có vấn đề, đến lúc đó Long Vương ngài tuyệt đối danh chấn thiên hạ.

    Giờ phút này, ở chỗ cao trong Địa Long Vương thành, Địa Long Vương Lý Dật Phong bị tóc che nửa bên mặt, nửa bên mặt lộ ra cũng xinh đẹp đến mức làm cho nữ nhân cũng hâm mộ đang nhìn xa xa, thần niệm của hắn tùy thời lưu ý tình huống chung quanh.

    Ở bên cạnh hắn, một đám thủ hạ đều đứng nghiêm, không ngừng có báo cáo các loại tình hình chiến đấu, từ tình huống trước mắt mà xem, Địa Long Vương thành không có bất kỳ nguy hiểm gì, hơn nữa giết chết rất nhiều yêu thú, thậm chí mấy lần chủ động xuất kích, hiệu quả rất tốt.

    - Không đúng, tình huống có chút không đúng.

    Lý Dật Phong nhẹ nhàng vuốt ve mớ tóc đang che nửa khuôn mặt, nói khẽ:

    - Các ngươi không nên chỉ nhìn những yêu thú trước mắt, mà đánh giá tình hình chung sai lệch như vậy, theo lý thuyết ngày hôm sau khi trăm năm thú triều bộc phát, đúng là thời điểm yêu thú hung mãnh nhất.

    Có thể nói, một khi yêu thú tụ tập, có lẽ chung quanh đều là yêu thú, nhưng các ngươi thử lưu ý tình huống trăm dặm bên ngoài Địa Long thành xem, yêu thú nơi đó cũng không phải đợi công kích Địa Long thành, hơn nữa đẩy về phía trước rất nhanh.

    Phía trước chính là Song Long thành, căn cứ tin tức lúc trước mà nói, yêu thú phụ cận Song Long thành đã không ít, hình thể yêu thú cực lớn, số lượng rất đông, mặc dù có Yêu tộc cân đối khống chế, nhưng thời điểm trước đã vây kín Song Long thành.

    Hôm nay không ngờ yêu thú đi qua Địa Long thành chúng ta nhanh như vậy, chạy tới Song Long thành, điều này nói rõ cái gì?

    - Thật là đần, điều này nói rõ hai vấn đề, một là tổn thất của yêu thú quá lớn, hai chính là Song Long thành bị công phá.

    Nam Hoang giống như là một cái đập chứa nước, mà Song Long thành là cửa đập, những yêu thú này chính là nước, hôm nay dòng nước đột nhiên lưu động lên.

    Các ngươi cho rằng, yêu thú có thể tổn thất tới loại trình độ này sao?

    Lý Dật Phong thấy không ai trả lời, hắn mắng một tiếng đần, sau đó nói tiếp.

    - Long Vương, làm sao Song Long thành có thể bị công phá, cho dù Nhân Anh kỳ ra tay cũng khó có khả năng, trừ khi người cường đại hơn ra tay.

    - Không thể nào, trăm năm thú triều bộc phát, Yêu tộc trợ giúp, khống chế những yêu thú trong Yêu Thú sâm lâm lâm, loại thời điểm này các phương diện đều đang chú ý, không có khả năng Chấp pháp giả không chú ý đấy, cho bọn hắn mười lá gan bọn hắn cũng không dám xằng bậy.

    - Ta xem rất có thể là lần này Yêu tộc muốn được ăn cả ngã về không, lúc này mới đi qua hơn một ngày mà thôi, tuyệt đối không có khả năng Song Long thành bị công phá.

    ...

    - Đám gia hỏa các ngươi đã ngu còn ngốc, không có khả năng, cái gì gọi là không có khả năng, tướng quân khó tránh khỏi chết trước trận, không có vương triều bất diệt, huống chi là một tòa thành trì nho nhỏ.

    Lý Dật Phong lộ ra một tia khó chịu nói:

    - Các ngươi theo ta lâu như vậy, hình dạng xấu xí ta không trách các ngươi, đó là do cha mẹ các ngươi tạo ra, nhưng tại sao chút ánh mắt cũng không có, làm cho ta mất mặt!

    Lần này không giống bình thường, Lam Vân đế quốc tất diệt, Nam Chiêm Bộ Châu sẽ bị chia cắt, mà Song Long thành này cũng bị phá, chẳng qua là ai quản lý mà thôi.

    Bị Địa Long Vương nói như thế, nguyên một đám thủ hạ của hắn cúi đầu im lặng, không có biện pháp a, mặc dù Lý Dật Phong chỉ lộ nửa khuôn mặt, nhưng hắn nói xấu xí cũng không ai thấy xấu hổ phản bác, bởi vì so với hắn mà nói, người ở chỗ này như cóc so với thiên nga.

    Lý Dật Phong dùng ngón tay nhẹ nhàng di chuyển một đám tóc dài nói:

    - Chẳng qua là ta không nghĩ tới, mọi chuyện lại nhanh như vậy, các ngươi bảo vệ tốt Địa Long thành cho bổn vương.

    Những thủ hạ kia cảm giác lời này không đúng, nhưng không đợi nói khuyên bảo gì, liền thấy bóng người Lý Dật Phong dần dần tiêu tán biến mất.

    ...

    Tây Chu, Thiên Tử Sơn, giờ phút này Chu Dật Phàm cũng đang không ngừng sai nhân thủ, từng đạo mệnh lệnh truyền đạt xuống dưới.

    - Thiếu chủ, Song Long thành đã bị công phá, Song Long sơn mạch phải dựa vào Song Long thành mới có thể phát động trận pháp ngăn cản đại quân yêu thú, hôm nay đại quân yêu thú đã sắp tiếp cận Tây Chu hành tỉnh ta.

    - Aii!

    Chu Dật Phàm nhẹ giọng thở dài:

    - Cái gì nên tới cuối cùng cũng đã tới, chẳng qua là không nghĩ tới lại nhanh đến như vậy, mấy trăm năm qua Song Long thành ngăn cản yêu thú, nhưng chưa bao giờ trong vòng một ngày bị công phá, xem tới trong này có vấn đề, dựa theo kế hoạch dự định, khởi động tất cả cạm bẫy cùng kế hoạch săn giết, yêu thú là tai nạn, nhưng cũng là tài vật cực lớn, Trình Cung kia cắm rễ ở Nam Hoang, Đan thành phát triển rất nhanh, một nguyên nhân rất lớn chính là mượn nhờ săn giết yêu thú để huấn luyện thủ hạ, đồng thời dùng yêu thú để luyện đan, đổi lấy tiền tài, vật phẩm, lặp lại như vậy mới có thể tuần hoàn không ngừng, càng ngày càng mạnh.

    - Vâng.

    Chu Dật Phàm sớm có bố trí, nhân viên tình báo lập tức ly khai.

    - Thiếu chủ, ngài không phải một mực nói vị trí Song Long thành này rất trọng yếu sao?

    Vì sao hiện tại không nhân cơ hội này nắm lấy?

    Một lão nhân bên cạnh thấy Chu Dật Phàm hời hợt hạ rất nhiều mệnh lệnh, lại không có ý tứ tiến quân Song Long thành, cảm giác rất là kỳ quái.

    - Song Long thành dễ thủ khó công, nhất định là bên trong xảy ra vấn đề, mới có thể trong thời gian ngắn như vậy bị công phá, lúc này Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn, thế lực khắp nơi muốn từ đó lấy được chỗ tốt.

    Ta đã sớm nói qua cùng sư tôn, ta có nắm chắc kiếm được một chỗ cắm dùi, lại không nắm chắc khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Bởi vì quy củ của Cửu Châu đại địa, Nhân Anh kỳ không được nhúng tay vào chiến tranh thế tục, nếu chỉ là chiến tranh thế tục bình thường, cho dù đối mặt Trình Vũ Phi, Lôi Nhạc thậm chí Trình Tiếu Thiên ta cũng có lòng tin quyết tranh hơn thua, nhưng tình thế Nam Hoang đặc biệt, lại sinh ra rất nhiều Vạn Tượng Nhất Long.

    Bọn hắn nằm giữa Thoát Tục Kỳ cùng Nhân Anh kỳ, có lực lượng cường đại không kém gì Nhân Anh kỳ bình thường, bọn hắn chính là lỗ thủng của quy củ này.

    Cũng may còn có cực hạn năm mươi Long lực, nếu không chỉ sợ quy củ phải đổi thành người trên Vạn Tượng Nhất Long không được nhúng tay chiến tranh thế tục rồi.

    Chẳng qua là những người này, chung quy không thể quyết định được thắng lợi cuối cùng, hơn nữa chờ bọn hắn tranh giành xong, sau đó mới là bất ngờ ta dành cho bọn hắn.

    Chu Dật Phàm ung dung nói, lại làm cho lão nhân kia nghe cũng không rõ.

    Bởi vì Chu Dật Phàm nói hoàn toàn là đông một câu, tây một câu, lão nhân kia căn bản không có hiểu rõ hắn đang nói cái gì, Chu Dật Phàm cũng không có đi giải thích, chẳng qua là cuối cùng nhẹ nhàng khảy một dây đàn, lập tức làm cho cả Thiên Tử Sơn vang lên thanh âm này.

    - Loạn a, càng loạn càng tốt, Phù Văn Tông ủng hộ Đồ Đằng Đế Quốc, Yêu tộc ủng hộ Thảo Nguyên Vương Đình, cộng thêm bản thân Yêu tộc, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu chắc chắn sẽ đại loạn.

    Chúng ta là muốn ở trong loạn tranh thủ chỗ tốt, mà không phải đi hao phí lực lượng ngăn cản Yêu tộc, đối phó những lực lượng như Đồ Đằng Đế Quốc, Phù Văn Tông, Thảo Nguyên Vương Đình cùng Lam Vân đế quốc này, ai nguyện ý xuất đầu thì đi xuất đầu, loại thời điểm này, ai xuất đầu...

    Chết!

    ...

    Giờ phút này Song Long thành đã triệt để biến thành một chiến trường, vô số yêu thú vọt vào, cũng may trong Song Long thành này có rất nhiều cấm chế phòng ngự, những yêu thú này chỉ có thể theo một ít vị trí trận pháp phòng ngự bị hủy diệt mà tiến vào.

    Nhưng cho dù như thế, lúc này cũng có hơn mười vạn yêu thú xung phong liều chết tiến vào, toàn bộ Song Long thành đều hủy không sai biệt lắm.

    Dân chúng bình thường tử thương vô cùng nghiêm trọng, cũng may Song Long thành này cũng có đại quân trú đóng, cộng thêm bên trong Song Long thành có rất nhiều Liệp yêu giả, ngược lại cũng có lực hoàn thủ.

    Nhưng cho dù như thế, Song Long thành đã không có cấm chế, trận pháp trợ giúp, chính diện chém giết cùng yêu thú, kia căn bản không có hy vọng thắng lợi.

    Bọn họ chiến đấu, tác dụng duy nhất chính là để cho dân chúng bình thường có thời gian đào tẩu.

    Chương 528: Mị Hồ Vương

    - Đáng giận... nữ nhân đáng giận, Hồ Phỉ Phỉ, mặc kệ ngươi đến chân trời góc biển, ta nhất định phải giết ngươi.

    Giờ phút này, trên không phủ Tổng đốc Tây Nam năm tỉnh, Đoan Mộc Nhất Phong cùng ba gã Thái thượng trưởng lão Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh đang ở trên không.

    Phía dưới chém giết vô cùng thê thảm, vô số Liệp yêu giả, binh sĩ, dân chúng bị giết, nhưng bọn hắn chỉ có thể trơ mắt mà nhìn.

    Ba người Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh ngược lại đỡ một ít, bọn hắn vốn là Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, đối với sự tình giết người, tử vong này căn bản không thèm để ý, huống chi cho dù mọi người bên trong Song Long thành này bị giết sạch cũng không liên quan gì đến bọn hắn.

    Nhưng Đoan Mộc Nhất Phong lại khác, thân là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, hôm nay bởi vì hắn là Nhân Anh kỳ, không thể tham gia vào chiến tranh thế tục, chỉ có thể trơ mắt nhìn phát sinh hết thảy.

    - Ha ha...

    Giờ phút này một nữ tử xinh đẹp đã chiếm cứ phủ Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, bên người vây quanh hơn vạn yêu thú, đồng thời đang không ngừng chỉ huy yêu thú tác chiến nhẹ che đôi môi mềm mại, cười rộ lên làm toàn thân run rẩy, xinh đẹp động lòng người làm cho Lục địa thần tiên cũng động tâm:

    - Ô ô ôi!

    Tổng đốc đại nhân của chúng ta thật nóng tính, hai ngày trước chẳng lẽ ta phục thị ngài còn chưa đủ sao, nếu như không phải phục thị ngài thoải mái như vậy, đường đường Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, thay mặt giáo chủ Nam Cương Độc Giáo, tại sao lại giao ra mấy địa phương trọng yếu như vậy cho người của ta khống chế, ta cũng không có biện pháp phá hư phòng ngự Song Long thành, thật sự là may mắn khi có Tổng đốc đại nhân ngài, yên tâm, chờ ta nắm toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu trong tay, sẽ hảo hảo thưởng cho ngươi, đến lúc đó thu ngươi vào hậu cung của ta, phong ngươi làm phi.

    Nhưng vị trí Hoàng hậu ngươi cũng đừng có nhớ thương, Lý Dật Phong kia làm cho ta nhớ tới, còn động tâm, ta quyết định cho hắn làm hoàng hậu, ta xưng đế, hắn làm hoàng hậu là thích hợp nhất.

    Một câu nói kia làm cho Đoan Mộc Nhất Phong rất muốn tìm một lỗ đất chui xuống, những yêu thú phía dưới đều phát ra các loại tiếng kêu kì quái, càng làm hắn tức giận đến muốn cuồng bạo.

    Ba người Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh đều có chút bĩu môi, lộ ra dáng tươi cười khinh thường, trách không được, nguyên lai là như thế.

    - Ngươi... ngươi là tìm chết, cho dù hiện tại bản đốc không thể động tới ngươi, nhưng sớm muộn gì cũng có thể giết ngươi, giết ngươi.

    Đoan Mộc Nhất Phong rống giận, mặc dù nói Lục địa thần tiên không thể nhúng tay vào chinh chiến thế tục, nhưng nếu là ân oán cá nhân bình thường, giết một hai người, ít nhất không phải là hành vi tàn sát hàng loạt, cũng sẽ không ai đi truy cứu.

    Nhưng nếu như chinh chiến ở trong quy mô lớn thế này tuyệt đối không được, Đoan Mộc Nhất Phong có thể cảm nhận được chung quanh có rất nhiều thần niệm cường đại, hắn biết rõ, chỉ cần mình khống chế không nổi động có lẽ chưa kịp giết chết Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ này, khẳng định mình đã bị chết.

    Cho nên hiện tại cho dù hắn rất phẫn nộ cũng chỉ có thể nhẫn, hắn hận a, không nghĩ tới Hồ Phỉ Phỉ lại là gián điệp.

    Mặc dù mình đoán được nàng có chút không bình thường, nhưng dù sao nàng chỉ là một Vạn Tượng Nhất Long, thời điểm Đoan Mộc Nhất Phong đắc ý nhất, không nghĩ tới bị nàng mê hoặc, mặc dù chỉ là mấy canh giờ, thực sự đã tạo thành thảm kịch hôm nay cho Song Long thành.

    - Giết ta, ha ha...

    Ta rất sợ đó a...!

    Giờ phút này trên người Hồ Phỉ Phỉ chỉ có một dải lụa màu hồng nhạt, chỉ hơi chút quấn quanh vùng ngực cùng hạ thể thoáng một phát, thế nhưng lại càng khiến cho người động tâm, cười cười nói:

    - Nhân Anh kỳ thì rất giỏi sao, hiện tại ta phục dụng đan dược do Thái tử Yêu tộc ban thưởng, lực lượng đã đạt tới cực hạn năm mươi Long lực, không nói trước căn bản ngươi không dám đụng đến ta, cho dù sau này ngươi muốn đụng đến ta, ngươi cho rằng Yêu tộc sẽ cho phép sao?

    Hơn nữa ta có thể tùy thời đột phá, đến lúc đó trực tiếp thành tựu Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí Thái tử điện hạ đã đáp ứng ta, đến lúc đó khẳng định để cho ta vượt qua Địa Hỏa ma kiếp, a... cho đến lúc đó, ta sẽ là người phát ngôn khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, coi như giáo chủ Nam Cương Độc Giáo các ngươi cũng không dám đụng đến ta, cho ngươi mười lá gan ngươi cũng không dám đụng ta, ta nói không sai chứ?

    Bên kia, đúng, chính là bên cạnh.

    Sau khi chiếm lĩnh Song Long thành, trước lập tức khống chế năm tỉnh Tây Nam, sau khi đứng vững bước chân liền triệt để thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Không cần đi quản những Nhân Anh kỳ, chỉ cần không chủ động đi công kích bọn hắn, bọn hắn cũng không dám xằng bậy.

    Giờ phút này Hồ Phỉ Phỉ vô cùng vui vẻ, vô cùng đắc ý, một bên chỉ huy đại quân Yêu tộc, làm cho Đoan Mộc Nhất Phong tức muốn bể phổi.

    Bây giờ Đoan Mộc Nhất Phong là thật sự tức giận đến muốn thổ huyết, cả người cũng muốn tức điên rồi, thực có một loại xúc động, trước đi lên giết chết người này, cho dù sau đó bị đánh chết cũng sẽ không tiếc.

    Đương nhiên, đây chẳng qua là suy nghĩ, lúc trước hắn có thể giết thân đệ đệ để bảo toàn chính mình, đã biết rõ hắn yêu mạng của mình thế nào, trên thế giới này không có gì quan trọng hơn mạng của mình.

    - Hồ Phỉ Phỉ, ngươi cũng là nhân vật có mặt mũi trong các vương giả Nam Hoang, vậy mà đầu nhập vào Yêu tộc, ngươi thân là nhân lại đầu nhập vào Yêu tộc, cam tâm làm nanh vuốt cho yêu tộc, bán mạng thay bọn hắn, ngươi còn có một chút nhân tính, tôn nghiêm hay không, ngươi nhìn một chút, bây giờ ngươi chỉ huy những Yêu tộc này tàn sát chính là người, là đồng loại của ngươi.

    Đoan Mộc Nhất Phong chỉ vào phía dưới, rống giận về phía Hồ Phỉ Phỉ.

    - Đừng có nói giống như mình là thanh cao, có năng lực ngươi trực tiếp đi tìm Yêu Vương, Đại yêu vương cùng Yêu Hoàng tính sổ a...

    Hừ, thật tội nghiệp cho ngươi còn tu luyện tới Nhân Anh kỳ, coi như là bước vào cánh cửa Tu Chân giả, lại ở chỗ này nói chuyện điên khùng.

    Chỉ cần ta thích, cho dù giết sạch toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu thì đã làm sao, ngươi là không có cơ hội như ta, nếu không ngươi cho rằng ngươi có thể tốt hơn sao.

    Đáng tiếc a, ngươi đã là Nhân Anh kỳ, trong Vạn Tượng Nhất Long, mạnh mẽ như ta vốn không có mấy cái, đám người Trình Cung, Lý Dật Phong kia tính toán cũng không sai biệt lắm, đáng tiếc bọn hắn còn kém quá xa, động tác quá chậm, đến hiện tại, cho dù bọn hắn đến cũng không có tác dụng, tối đa cũng chỉ có thể cho ta bỏ thêm vào hậu cung.

    - Đã sớm nhìn ra ngươi không phải là thứ gì tốt, nhưng mà lại không nghĩ rằng ngươi ti tiện như vậy.

    Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ vừa dứt lời, trong bầu trời xa xa truyền đến thanh âm của Địa Long Vương.

    - Ti tiện đã không đủ để hình dung nàng, bản đại thiếu cho rằng dùng *** sẽ thích hợp hơn một ít, hơn nữa trong *** mang theo một cổ tao khí, trong tao khí mang theo một cổ uế khí, trong uế khí còn mang theo một cổ nô khí, thật là làm cho người buồn nôn tới cực điểm.

    Thanh âm của Địa Long Vương vừa vang lên, Trình Cung từ đông nam Man tộc chạy đến, vừa vặn ở hai phương hướng đối mặt cùng Địa Long Vương Lý Dật Phong, hầu như đồng thời chạy tới Song Long thành.

    Trình Cung cũng là sau khi Lý Dật Phong nói chuyện mới phát hiện ra hắn, thực sự không phải là thần niệm của Lý Dật Phong mạnh cỡ bao nhiêu, mà khẳng định trên người hắn có pháp bảo chuyên môn che đậy khí tức, mới làm cho thần niệm cường đại như Trình Cung cũng không có phát giác được.

    Tiếng nói hai người hạ xuống, thân ảnh mới đồng thời xuất hiện, ánh mắt của hai người đồng thời nhìn về phía đối phương.

    Bà mẹ nó, đẹp quá, thật là đẹp, cái này là Địa Long Vương Lý Dật Phong sao?

    Không phải nói hắn là nam sao?

    Chẳng lẽ là nữ giả nam, còn làm cho tóc chặn nửa bên mặt, thằng này cũng quá thần kỳ a, chẳng lẽ nửa mặt kia của hắn không ra người, nếu như nửa mặt kia cũng đẹp như vậy, bà mẹ nó, như vậy còn có nữ nhân nào dám gả cho hắn, mỗi ngày nhìn hắn cũng có thể tự ti chết.

    Trình Cung thấy Lý Dật Phong cũng ngây ngẩn cả người, còn cho tới bây giờ chưa có xem nam nhân như thế xinh đẹp đấy, không sai, đã không thể dùng tuấn tú để hình dung, mặc dù chỉ là lộ ra nửa bên mặt, lại cũng đủ làm cho nữ nhân tự ti.

    Lý Dật Phong cũng đang nhìn Trình Cung, đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, một quần là áo lụa trong gia tộc bình thường thế tục, vậy mà quật khởi trở thành tồn tại ngang hàng với mình, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, xác thực mà nói, là đã vượt qua sự hiện hữu của bọn hắn.

    Trình Cung, sao cảm giác trên người hắn lại khác trong tình báo chứ?

    Cho mình một cảm giác rất bất an, hơn nữa cũng nhìn không thấu hắn.

    Hai mắt của Lý Dật Phong không giống bình thường, cho dù Nhân Anh kỳ cũng không thể che dấu được hắn, nhưng giờ phút này lại nhìn không thấu Trình Cung.

    Không đúng, thật là quỷ dị, đến cùng tên Trình đại thiếu này làm cái gì, vì sao mình cảm giác kỳ quái như thế.

    Ngón tay của Lý Dật Phong nhẹ nhàng bấm đốt, lợi dụng Tiên Thiên dịch sổ tổ truyền của Lý gia bọn hắn, Trình Cung trước mắt lại giống như một đoàn sương mù, cái gì cũng nhìn không thấu.

    Cái này, điều này sao có thể, cho dù chưa từng gặp mặt, nhưng chỉ cần mình nhìn thấy, bằng vào lực lượng bây giờ của mình cũng có thể suy tính ra một ít gì đó, tại sao mình lại không thể nhìn chút gì từ người này?

    - Ha ha...

    Đột nhiên, Trình Cung ôm bụng cười to nói:

    - Hiện tại ta rốt cuộc hiểu rõ, vì cái gì trong *** mang theo một cổ tao khí, trong tao khí còn mang theo một cổ uế khí, trong uế khí còn mang theo một cổ nô khí, làm cho người ta buồn nôn tới cực điểm, ngay cả yêu thú cũng không bằng, nữ nhân này muốn nạp ngươi vào hậu cung, hơn nữa còn là hoàng hậu.

    Ha ha, Địa Long Vương, không, không đúng, nên gọi là hoàng hậu, chúc mừng, chúc mừng hoàng hậu.

    Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đột nhiên Trình Cung cười to, ôm quyền chúc mừng.

    Mà trong miệng hắn giễu cợt Địa Long Vương, lại vô cùng trôi chảy tự nhiên, nói lại lời của Hồ Phỉ Phỉ một lần, giống như hai người là bằng hữu chí nói chuyện với nhau rất tùy ý.

    - Hoàng hậu cái đầu của ngươi, ngươi không có nghe cuối cùng nàng nói, muốn nhét ngươi vào hậu cung sao?

    Lý Dật Phong rất tức giận, mình là nam tử cương mãnh, tuấn tú phi phàm, lại bị nói thành hoàng hậu.

    - Đây cũng không phải là ta đã nói sao, trong *** mang theo một cổ tao khí, trong tao khí còn mang theo một cổ uế khí, trong uế khí còn mang theo một cổ nô khí, làm cho người ta buồn nôn tới cực điểm, nữ nhân này ngay cả yêu thú cũng không bằng, muốn nạp ngươi làm hoàng hậu, hoàng hậu, ta nói không sai chứ?

    Hoàng hậu cũng không phải ta phong a, hoàng hậu nói có đúng hay không.

    Trình Cung buông tay, bộ dáng rất vô tội.

    Đột nhiên Đoan Mộc Nhất Phong, Hồ Phỉ Phỉ phát hiện, giống như bọn hắn không tồn tại, bất luận là Đoan Mộc Nhất Phong là Lục địa thần tiên, hay là Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ là thống lĩnh Yêu tộc, ở sau khi Địa Long Vương Lý Dật Phong cùng Trình Cung Trình đại thiếu xuất hiện, đều trở nên ảm đạm không ánh sáng.

    Điểm chết người nhất chính là, bất luận là Lý Dật Phong hay là Trình Cung, sau khi xuất hiện đều không liếc nhìn bọn hắn.

    Rất tức giận phải kể cả Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ rồi, Trình Cung giống như là thuận miệng nói vè, coi nàng không bằng cả yêu thú.

    Hơn nữa bây giờ mình đang khống chế cục diện, chỉ huy vô số đại quân Yêu tộc, vậy mà bọn hắn bỏ qua sự hiện hữu của mình.

    Chương 529: Trảm Tổng đốc

    Đoan Mộc Nhất Phong cũng rất phiền muộn, đường đường là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, vừa rồi ngại quy củ của Cửu Châu đại địa không dám động tới Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, hôm nay Địa Long Vương Lý Dật Phong cùng Trình Cung chạy đến, vậy mà cũng không có xem sự hiện hữu của mình, đây quả thực quá ghê tởm.

    - Bách Chiến Hầu Trình Cung, Trình đại thiếu gia, Địa Long Vương Lý Dật Phong, các ngươi đến rất vừa vặn, khỏi mất công ta đi tìm các ngươi, người đâu, bắt lấy bọn chúng cho ta...

    Một ngón tay Hồ Phỉ Phỉ chỉ Trình Cung cùng Lý Dật Phong.

    Lý Dật Phong đã bị Trình Cung tránh nặng tìm nhẹ, nắm lấy lý do Hồ Phỉ Phỉ nói muốn nạp hắn vào hậu cung làm hoàng hậu, mở miệng một tiếng là hoàng hậu đã làm cho Lý Dật Phong xuất hiện vẻ giận dữ, lúc này nếu như Hồ Phỉ Phỉ nhịn một chút, có lẽ Lý Dật Phong sẽ ra tay với Trình Cung trước, người này quá ghê tởm.

    Nhưng Hồ Phỉ Phỉ lại nói như vậy, Lý Dật Phong giống như là hồng thủy tìm được cửa thoát.

    - Đi tìm chết cho bản Long Vương, Phong Hỏa Lôi Long.

    Khí tức trên thân của Lý Dật Phong đột nhiên thay đổi, gió lửa trên tay trái bắt đầu thổi, lôi quang trên tay phải chớp động, một đạo Long khí bộc phát, lập tức oanh về phía Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ.

    - Này mới đúng chứ, hoàng hậu là nàng cho ngươi đấy, hoàng hậu, cố gắng a...!

    Mặc dù Trình Cung là cười nói, nhưng trong mắt lại tràn đầy sát khí, bởi vì giờ phút này Song Long thành đã vô cùng thê thảm.

    Chẳng qua là Trình Cung không có lập tức giết vào, bên người Hồ Phỉ Phỉ tập trung một nửa tồn tại cường đại của Yêu tộc lần này, còn có Thoát Tục Kỳ đỉnh phong do nàng bồi dưỡng, rất nhiều Vạn Tượng Nhất Long.

    Vừa rồi chẳng qua là Trình Cung chọc giận Lý Dật Phong, để cho hắn động thủ trước, nhất định phải diệt trừ Hồ Phỉ Phỉ này trước.

    Nếu không yêu thú này đã khuếch tán, một mình mình cho dù có thể giết nhiều cũng không có tác dụng lớn, bắt người trước hết phải bắt ngựa, bắt giặc trước bắt vua.

    - Phong Hỏa Lôi Long, không ngờ đã luyện đến Lôi Tự Quyết, thiên tài a...!

    Vừa nhìn thấy Lý Dật Phong thi triển Phong Hỏa Lôi Long, hai mắt Trình Cung cũng tỏa sáng.

    Đông nam Vũ Châu Lý gia tu luyện là Dịch sổ, am hiểu suy diễn, bói toán, mà bọn hắn dùng tám loại thuộc tính đặc biệt của Bát Quái làm mệnh danh, công pháp cũng tương đối cường đại, mỗi một chủng đều đại biểu cho thần thông tương ứng.

    Tám loại thần thông này chính là, Thiên, Địa, Lôi, Phong, Thủy, Hỏa, Sơn, Trạch, đồng thời cũng đối ứng với Tiên Thiên Bát Quái.

    Càn đại biểu trời, Khôn đại biểu đất, Chấn đại biểu Lôi, Tốn đại biểu Phong, Khảm đại biểu Thủy, Ly đại biểu Hỏa, Cấn đại biểu Sơn, Đoái đại biểu Trạch.

    - Trình Cung, hiện tại chính thời kì phi thường, quốc gia tồn vong, hiện tại bản đốc mệnh lệnh ngươi lập tức triệu tập tất cả nhân mã chạy đến Song Long thành, bản thân ngươi cũng không có đột phá đến Nhân Anh kỳ, lập tức giết Hồ Phỉ Phỉ này.

    Lúc này, thấy Lý Dật Phong ra tay, Đoan Mộc Nhất Phong ở một bên mới phản ứng tới, trực tiếp nổi giận gầm lên với Trình Cung một tiếng.

    Ba gã Thái thượng trưởng lão Độc Trạch, Vô Ảnh thậm chí Hồng Sư của Nam Cương Thần Giáo cũng đều lạnh lùng nhìn Trình Cung, chính là Trình Cung này, làm cho Vũ Thân Vương liên tiếp bị nhục, làm cho Nam Cương Thần Giáo cũng xuất hiện nhiều vấn đề.

    Mà giờ khắc này Đoan Mộc Nhất Phong nhìn Trình Cung đối diện, nhớ tới chuyện lúc trước thì càng tức giận, chính là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần là áo lụa này, làm hại mình phải tự tay giết đệ đệ Đoan Mộc Nhất Lâm, làm hại mình bị Man Thần đá bay ra ngoài.

    Nhìn thấy hắn, Đoan Mộc Nhất Phong liền có một loại xúc động muốn xông lên giết hắn đi, loại xúc động này so với xúc động muốn giết Hồ Phỉ Phỉ cũng không yếu hơn bao nhiêu.

    Khi thấy Lý Dật Phong động thủ, Trình Cung còn đứng ở nơi đó, Đoan Mộc Nhất Phong lập tức nghĩ đến, Hoàng Đế phong Trình Cung làm Bách Chiến Hầu, nhưng mình là Tổng đốc điều khiển năm tỉnh Tây Nam.

    Ở thời khắc mấu chốt, mình có thể chỉ huy hắn, huống chi hai người Trình Cung cùng Hồ Phỉ Phỉ đều là người Đoan Mộc Nhất Phong hận đến thấu xương, nếu như có thể làm cho hai người bọn họ ngươi chết ta sống, tuyệt đối là sự tình hả hê lòng người.

    - Thời kì phi thường, quốc gia tồn vong đúng không, vừa rồi lời Hồ Phỉ Phỉ kia nói cũng không ít người nghe, một màn vừa rồi kia cũng đã sử dụng linh thạch hình ảnh ghi chép lại, đến lúc đó bản đại thiếu muốn cho người trong thiên hạ nhìn xem, họa của Song Long thành nảy sinh từ nơi nào.

    Người như ngươi còn dám nói quốc gia tồn vong cùng bản đại thiếu.

    Câu nói đầu tiên của Trình Cung làm Đoan Mộc Nhất Phong không phản bác được.

    Quan trọng nhất là, loại chuyện này Trình Cung không chỉ chơi đùa một lần, lần trước sự tình Đoan Mộc Nhất Lâm làm cho Đoan Mộc Nhất Phong suýt nữa đến tuyệt cảnh, mà vừa rồi Hồ Phỉ Phỉ nói càng làm cho Đoan Mộc Nhất Phong mất hết mặt mũi.

    - Lớn mật, thân là Bách Chiến Hầu của Lam Vân đế quốc, vậy mà ở thời điểm đối kháng yêu thú e ngại không chiến, người đâu...

    Bị Trình Cung nói như vậy, Đoan Mộc Nhất Phong đã phẫn nộ tới cực điểm, sát ý bành trướng, mặc kệ như thế nào cũng phải giết Trình Cung này.

    Một ít tranh chấp mội bộ, Chấp pháp giả cũng sẽ không đi để ý tới, hiện tại đại chiến cùng Yêu tộc, không dám động tới Hồ Phỉ Phỉ, nhưng muốn tìm cớ giết Trình Cung này thì không có vấn đề gì.

    - Đoan Mộc Nhất Phong tiếp chỉ.

    Không đợi Đoan Mộc Nhất Phong nói xong, Trình Cung đã đưa tay lấy ra một thánh chỉ, vận đủ pháp lực làm cho con dấu Kim Long ngọc tỷ bộc phát ra hoàng khí cuồn cuộn:

    - Đoan Mộc Nhất Phong thân là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, ăn hối lộ trái pháp luật, dung túng đệ đệ tham ô quân lương, Đoan Mộc Nhất Phong đầu nhập vào tà giáo, cấu kết cùng Mị Hồ Vương đã đầu nhập vào Yêu tộc, hiện đã tra ra rõ ràng, cách chức Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam của Đoan Mộc Nhất Phong, đặc biệt lệnh Nam Hoang Bách Chiến Hầu bắt Đoan Mộc Nhất Phong, tạm thay quân chính năm tỉnh Tây Nam, nếu như có phản kháng, giết chết không luận tội, khâm thử.

    Đoan Mộc Nhất Phong vừa định chụp mũ cho Trình Cung, tìm cớ động thủ, lại không nghĩ rằng Trình Cung lại chụp mũ cho hắn trước, lại trực tiếp lấy ra thánh chỉ.

    Từ Trình Cung dùng lực lượng kích phát con dấu Kim Long ngọc tỷ mà xem, thánh chỉ kia không giống như là giả dối, nhưng đánh chết Đoan Mộc Nhất Phong cũng không tin Hoàng Đế sẽ giao năm tỉnh Tây Nam cho Trình Cung.

    Hoàng Đế hận Trình Cung đến thấu xương, sợ Trình gia bọn họ đã nhiều năm như vậy, thời thời khắc khắc đều nghĩ làm suy yếu lực lượng của Trình gia như thế nào, sao có chuyện để cho Trình Cung khống chế năm tỉnh Tây Nam.

    Nếu như năm tỉnh Tây Nam bị Trình gia khống chế, chẳng phải Hoàng Đế liền biến thành không xác rồi sao.

    - Ngươi dám giả tạo thánh chỉ...

    - Thiệt giả chính ngươi nhìn đi, rất nhanh bệ hạ sẽ thông cáo thiên hạ, bệ hạ thúc giục ta mau chóng bắt ngươi cùng Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, không nghĩ tới vẫn là chậm một bước, để cho các ngươi thực hiện được ý đồ.

    Trình Cung rất phẫn hận nói, tiện tay ném thánh chỉ cho Đoan Mộc Nhất Phong.

    Hiện tại cái đồ vật này hắn có rất nhiều, hiện tại VCửu Giang quản thánh chỉ, sau khi Hoàng Đế bị giết thì đạt được Ngọc tỷ truyền quốc trong bảo khố, trước lúc Trình Cung rời Trình gia, Bàn Tử liền giao một đám thánh chỉ đã đóng dấu sẵn cho Trình Cung, thời điểm Trình Cung cần thì viết lên là được.

    Thánh chỉ không có nhìn tới bút tích, bởi vì cái đồ vật này rất ít khi Hoàng Đế tự viết, chỉ cần bên trên có Ngọc tỷ truyền quốc cùng một ít ký hiệu che dấu là đủ rồi.

    Mà thanh âm của Trình Cung vang vọng toàn bộ Song Long thành, điều này làm cho binh sĩ, Liệp yêu giả còn đang chống cự, chiến đấu bên trong Song Long thành, còn có một ít dân chúng nghe xong thoáng cái liền phát nổ.

    - Trời đánh hắn đi, biết ngay là vì hắn, mấy trăm năm qua Song Long thành không gì phá nổi, làm sao có thể một ngày đã bị công phá.

    - Nên lăng trì bọn chúng đi, để cho bọn hắn trọn đời không được siêu sinh.

    - Tên hỗn đản Đoan Mộc Nhất Phong này, khẳng định đã sớm như đệ đệ hắn đầu phục Yêu tộc.

    - Đoan Mộc Nhất Phong, con mẹ ngươi, cho dù ta luân hồi muôn đời cũng tuyệt đối không tha ngươi, ta nguyền rủa ngươi...

    ...

    Bởi vì sự tình Đoan Mộc Nhất Lâm lần trước, người trong Song Long thành đối với Đoan Mộc Nhất Phong cũng đã sớm không thoải mái tới cực điểm, đáng tiếc Đoan Mộc Nhất Phong là Nhân Anh kỳ, sau đó lại trở thành thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, Hoàng Đế cũng không làm gì hắn được, huống chi là người bình thường.

    Nhưng cổ oán khí này lại không tiêu tán, hôm nay nghe xong lời này, lập tức kích thích sự phẫn nộ của dân chúng, một bên chém giết, chiến đấu, một bên mắng Đoan Mộc Nhất Phong.

    - Ngọc tỷ truyền quốc...

    Vải vóc...

    Biên chế...

    Số...

    Còn có ký hiệu che dấu...

    Đoan Mộc Nhất Phong tiếp nhận thánh chỉ xem xét:

    - Thật, dĩ nhiên là thật, điều này sao có thể...

    Mà Hồng Sư ở một bên chứng kiến bộ dạng thất thố của Đoan Mộc Nhất Phong khi thấy thánh chỉ, trong nội tâm âm thầm hừ lạnh một tiếng, hắn như vậy cũng trở thành thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, thánh chỉ của một Hoàng Đế thế tục làm sao có thể ảnh hưởng đến Nhân Anh kỳ, ai sẽ quan tâm những vật kia, huống chi hắn vẫn là thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo.

    Lúc này, hai người Độc Trạch cùng Vô Ảnh cũng rất bất đắc dĩ, Đoan Mộc Nhất Phong lăn lộn ở quan trường quá lâu, đã có chút ít không thể tự thoát ra được, đối với mấy cái này vẫn là rất quan tâm.

    Hai người liếc mắt nhìn nhau, đã chuẩn bị muốn động thủ giết Trình Cung trước.

    Không đối phó Hồ Phỉ Phỉ được, nhưng đối phó Trình Cung là thuộc về sự tình của Lam Vân trong đế quốc.

    Hai người vừa muốn di chuyển, ngay thời điểm Đoan Mộc Nhất Phong không dám tin nhìn thánh chỉ, một ánh đao lóe lên.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Két...

    Lập tức một ánh đao chớp động lên, tinh quang chợt lóe, tốc độ một đao kia quá nhanh, quá đột nhiên, ai cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

    - A...

    Một tiếng hét thảm, Nhân Anh của Vô Ảnh bay lên giữa không trung, hắn đã chứng kiến thân thể của mình bị chém thành hai đoạn.

    Không chỉ là hắn, ngay cả Đoan Mộc Nhất Phong mạnh nhất trong bọn họ cũng bị một đao chém giết.

    Vô Ảnh vì tu luyện công pháp đặc thù, khi hắn thúc dục lực lượng Nhân Anh, sẽ xuất hiện một phân thân giả, nhưng đây chẳng qua là tách Nhân Anh ra điều khiển, lực lượng sẽ giảm xuống, nhưng tốc độ sẽ tăng lên rất nhiều, hơn nữa trong thời gian ngắn có thể biến thành hai, hai thành bốn, là một loại công pháp kết hợp ảo thuật cùng phân thân.

    Vừa rồi nhờ may mắn như thế, hắn mới có thể để Nhân Anh chạy ra.

    Về phần ba người Đoan Mộc Nhất Phong, Hồng Sư, Độc Trạch, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có, thậm chí Đoan Mộc Nhất Phong ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không có minh bạch, lại bị chém giết.

    Không, không thể nào, Nhân Anh mà Vô Ảnh phân ra xông lên thiên không, Nhân Anh bị phân cách, loại đau khổ này so với dày vò thân thể còn đau nhức gấp mười lần, quan trọng nhất là hắn có thể cảm nhận được miệng vết thương xói mòn rất nhanh, căn bản không có biện pháp ngưng tụ.

    Mà nhìn ba người Đoan Mộc Nhất Phong, Hồng Sư, Độc Trạch phía dưới cứ như vậy chết đi, hắn càng rung động tới tột đỉnh.

    Chương 530: Bát Thần thông

    Trình Cung này chẳng qua là Vạn Tượng Nhất Long, cho dù cường đại thế nào cũng không có khả năng như thế, vừa rồi tốc độ kia so với mình còn nhanh hơn rất nhiều, lực lượng kia tuyệt đối vượt qua hai trăm Long lực, không, thậm chí càng cường đại hơn, nếu không không có khả năng một đao chém giết bốn gã Nhân Anh kỳ.

    Huống chi bốn người mình còn không phải là Lục địa thần tiên bình thường, bốn người đều là Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, nói như thế nào Đoan Mộc Nhất Phong cũng là thay mặt giáo chủ Nam Cương Thần Giáo.

    Loại tình huống này, vậy mà hắn... hắn cũng dám giết nhóm người mình, chẳng lẻ hắn không sợ Nam Cương Thần Giáo trả thù, chẳng lẽ hắn sẽ không sợ...

    - Bành...

    Bên trên bầu trời có một bàn tay huyết sắc khổng lồ, trực tiếp đánh nát Nhân Anh của Vô Ảnh đang kinh sợ nhìn thi thể của đám người Đoan Mộc Nhất Phong.

    Bàn tay khổng lồ này tự nhiên là thần thông Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung, loại trình độ này, thần niệm của Trình Cung khẽ động là có thể vận chuyển Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Cho đến chết Đoan Mộc Nhất Phong cũng không nghĩ tới Trình Cung sẽ giết hắn, dám giết hắn, có thể giết hắn, Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh càng không nghĩ tới.

    Bất luận là vừa rồi Song Long thành bị phá, vô số người bị tàn sát, Đoan Mộc Nhất Phong tranh chấp cùng Hồ Phỉ Phỉ, bọn hắn đều ở một bên nhìn xem, loại thời điểm này, bọn hắn như Thần Tiên cao cao tại thượng.

    Mặc dù bọn hắn cũng biết Trình Cung chém giết qua Lục địa thần tiên, nhưng bọn hắn cho rằng kia chỉ là may mắn cùng đồn thổi, khẳng định Trình Cung mượn nhờ ngoại lực, mà bọn hắn thì có bốn gã Lục địa thần tiên, mặc dù bọn hắn không phải Lục địa thần tiên đỉnh phong, lại cũng không phải người bình thường muốn chém giết liền chém giết.

    Quan trọng nhất là, bọn hắn là Thái thượng trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo, ai muốn giết bọn hắn cũng phải cân nhắc trước.

    - Phì!

    Chém giết bốn cái gia hỏa này, Trình Cung trực tiếp phun một ngụm nước miếng:

    - Một đám bỏ đi.

    Vì cái gì mỗi lần thú triều bộc phát, chắc chắn sẽ có một đám Nhân Anh kỳ chiến đấu, đó là bởi vì luôn luôn có Nhân Anh kỳ nhịn không được ra tay, mà Nhân Anh kỳ của Yêu tộc cũng đang ngó chừng, một khi có tồn tại vượt qua Vạn Tượng Nhất Long ra tay, bọn hắn sẽ lập tức động thủ chém giết.

    Đoan Mộc Nhất Phong đến thời điểm này cũng không dám động Hồ Phỉ Phỉ, hơn nữa Song Long thành bị hắn làm thành như vậy, chết muôn lần cũng chưa đủ chuộc tội.

    - Người Song Long thành nghe rõ cho bản đại thiếu, bản đại thiếu phụng chỉ đã chém giết Đoan Mộc Nhất Phong cùng vây cánh, hôm nay chính thức tiếp quản Song Long thành, Lôi Nhạc Lôi lão gia tử nắm giữ ấn soái, Đại tướng quân Bạo Hùng quân đoàn Trình Vũ Phi, Đại tướng quân Lôi Điện làm phụ tá, dẫn đầu hai mươi vạn tinh nhuệ Lôi gia, ba mươi vạn chủ lực Bạo Hùng quân đoàn, cùng với ba mươi vạn đại quân Man tộc vừa mới bị Đại tướng quân Bạo Hùng quân đoàn triệt để hàng phục khống chế đang chạy đến.

    Mà đại quân trong Đan thành cũng đang trên đường đi, rất nhanh cũng sẽ chạy đến.

    Ở phía sau của các ngươi, chính là vô số thành thị, chỗ đó có huynh đệ tỷ muội của các ngươi, có cha mẹ nhi nữ của các ngươi, có vô số người già yếu, phụ nữ và trẻ em, bọn hắn không có năng lực chống cự những yêu thú này, chỉ cần để cho yêu thú đi qua, bọn họ sẽ trở thành thức ăn cho những yêu thú trong này.

    Hôm nay bản đại thiếu thề, tồn vong cùng Song Long thành, tồn vong cùng các nơi chung quanh, chúng ta có thể chết trận, nhưng sẽ tuyệt đối không lui bước.

    Sau khi chém giết Đoan Mộc Nhất Phong, thanh âm của Trình Cung lập tức vang vọng Song Long thành, Song Long thành với tư cách là địa phương thứ nhất chống cự thú triều.

    Nơi đây tập kết trên trăm vạn tướng sĩ, còn có trên trăm vạn Liệp yêu giả, còn có một ít Tu Chân giả muốn lấy được chỗ tốt ở bên trong thú triều.

    Mặc kệ bọn hắn có mục đích gì, hôm nay Song Long thành bị phá, bọn họ cũng bị bức chém giết cùng yêu thú, nhưng mà có một chút đoàn đội hoặc là thế lực đã chuẩn bị lui lại.

    Mà lời này của Trình Cung, lại làm cho không ít người nhiệt huyết sôi trào.

    Mặc dù còn không đến mức liều lĩnh sau khi nghe được Trình Cung nói như những người Đan thành, thề sống chết chiến một trận, nhưng cũng làm cho sĩ khí của bọn họ tăng vọt lên rất nhiều, nhất là nghe được Trình Cung nói có viện quân.

    - Trình đại thiếu chém giết Đoan Mộc Nhất Phong, điều này sao có thể, Đoan Mộc Nhất Phong là Lục địa thần tiên a.

    - Lục địa thần tiên tính toán là cái gì, đoạn thời gian trước Trình đại thiếu đã chém giết Đại trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, người kia cũng là Lục địa thần tiên.

    - Man tộc đầu hàng, điều này sao có thể, mấy ngàn năm nay chưa bao giờ Man tộc đầu hàng qua bất cứ thế lực nào.

    - Không phải là lừa dối chúng ta chứ?

    ...

    Có tin tưởng thì có nghi vấn, nhưng những thứ này đã không trọng yếu, Trình Cung cũng không nghĩ mình tùy tiện nói vài câu thì những người này có thể cống hiến vì mình, kia căn bản là vô nghĩa.

    Bọn hắn cũng không phải là tín đồ của mình, cũng không giống những người Đan thành kia, thay đổi một cách vô tri vô giác, cộng thêm không ngừng huấn luyện, đối với mình đã có một loại tin tưởng cuồng nhiệt.

    Trình Cung chẳng qua là cho bọn hắn một hy vọng, làm cho những cái kia không có biện pháp rời đi, người đang bị yêu thú vây khốn có thể bộc phát ra lực lượng càng lớn để chiến đấu, làm cho những binh lính kia không rối loạn, như vậy là đủ rồi.

    - Oanh...

    Oanh...

    Lúc này, phía dưới lại là vài đạo lôi quang chớp động, gió đang vờn quanh trên người Lý Dật Phong, dưới chân có một đoàn hỏa diễm, lôi quang chớp động trong tay.

    Bà mẹ nó, quả nhiên tên này không phải yêu nghiệt bình thường, không nói trước hắn dùng cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long liền tu luyện được tám loại thần thông Thiên, Địa, Lôi, Phong, Thủy, Hỏa, Sơn, Trạch của Lý gia, chỉ là hắn có thể sử dụng liên hợp ba loại thần thông, cũng không phải người bình thường có thể làm được.

    Lý gia có tám loại thần thông, năm đó Trình Cung cũng tiếp xúc qua, mặc dù không có học, nhưng cũng biết một ít.

    Tám loại thần thông này, bình thường muốn tu luyện tới trình độ Lôi thần thông, ít nhất cũng phải đạt tới Địa Anh mới được, thần thông của Lý gia không có yêu cầu quá lớn đối với lực lượng, chỉ là yêu cầu đối với quy tắc thiên địa, cảm ngộ lý giải Dịch sổ...

    Tám loại thần thông này, chính là dùng phương thức vận chuyển đặc biệt mà hình thành.

    Nhưng cho dù tu luyện một chủng thần thông nào đó, cũng chỉ có thể một loại, ngẫu nhiên có thể phối hợp hai loại thần thông sử dụng, nhưng lại rất ít có thể nhìn thấy ba loại thần thông sử dụng cùng một chỗ.

    Lúc nãy bên người Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ có hơn vạn yêu thú đã bị chết mấy ngàn, còn dư lại một ít liền liên hợp cùng một chỗ, không dám tùy ý đi ra.

    Mấy ngàn yêu thú này yếu nhất cũng có trình độ Yêu tướng, chúng liên hợp hình thành một vòng bảo hộ cực lớn, làm cho Lý Dật Phong không có biện pháp công phá, lúc đầu hiển nhiên bọn hắn cũng không phục, có một ít người đánh chính diện cùng Lý Dật Phong, thậm chí ngay cả Hồ Phỉ Phỉ cũng động thủ, chẳng qua kết quả lại là một thân tổn thương, mà thủ hạ đã chết mấy ngàn.

    Hồ Phỉ Phỉ đã phục dụng đan dược khôi phục, mặc dù không cam lòng, căm tức, lại không thể không thừa nhận, đồng dạng đều là cực hạn của Vạn Tượng Nhất Long, nhưng mình ở dưới sự trợ giúp của mấy ngàn tên Yêu tướng mà vẫn bị thua như trước, Lý Dật Phong này quả nhiên không hổ là Nam Hoang Địa Long Vương, được xưng đệ nhất vương giả từ trước tới nay của Nam Hoang.

    Năm mươi Long lực, vậy mà hắn có thể mượn nhờ thần thông cùng dẫn động ngoại lực, có thể bộc phát ra hơn hai trăm Long lực, hơn nữa thần thông của hắn cũng vô cùng quỷ dị, nếu không phải mình liên hợp mấy ngàn tên Yêu tướng, cho dù nàng có thể bộc phát ra năm trăm Long lực, chính diện liều mạng cũng chỉ có một con đường chết.

    - Ồ!

    Hoàng hậu, ta đã giải quyết xong bốn gã Lục địa thần tiên, sao ngươi còn ở chỗ này liếc mắt đưa tình chứ, không phải ngươi thật muốn làm hoàng hậu của nàng đó chứ?

    Mặc dù Lý Dật Phong là thiên tài ngàn năm có một của Lý gia, có thể đồng thời khống chế ba loại trong tám loại thần thông của gia tộc, uy lực khi phối hợp sử dụng có thể gia tăng gấp ba lần, hơn nữa diệu dụng vô cùng.

    Nhưng đây cũng là cực hạn của hắn, dù sao hiện tại hắn chỉ là Vạn Tượng Nhất Long, cho nên hắn làm được như vậy là quá tốt rồi.

    Trình Cung mở miệng xưng hoàng hậu lần nữa làm cho sắc mặt hắn biến hóa, gia hỏa đáng giận này, mình còn chưa có tìm hắn tính sổ, vậy mà hắn được một tấc lấn một thước, không nể mũi mặt.

    Nhưng câu nói phía sau của Trình Cung lại làm cho hắn hoảng sợ, hỏa diễm dưới chân biến mất, chỉ có gió quanh thân cùng lôi quang chớp động trong tay như trước, còn hắn thì thất thần đứng đó.

    Chết rồi, thật sự đều bị giết chết, Đoan Mộc Nhất Phong, Hồng Sư, Độc Trạch, Vô Ảnh đều bị giết, thi thể bốn gã Nhân Anh kỳ ở ngay phía dưới.

    Không chỉ là hắn, Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ vừa rồi đánh cùng Lý Dật Phong thiếu chút nữa bị giết, sau đó tập trung lực lượng ngăn cản Lý Dật Phong, cũng không có chú ý bên kia, giờ phút này nghe được Trình Cung nói cũng càng hoảng sợ.

    Làm sao có thể, bốn gã Lục địa thần tiên, cứ như vậy bị giết?

    Thời điểm Trình Cung vừa giết người xong liền nói cho người Song Long thành nghe, đáng tiếc lúc ấy cũng là thời điểm bọn hắn đánh hăng nhất, căn bản không nghe thấy Trình Cung nói, càng không có tinh lực dư thừa lưu ý Trình Cung cùng Đoan Mộc Nhất Phong.

    Trên thực tế, thậm chí bọn hắn hoàn toàn không nghĩ tới Trình Cung sẽ động thủ cùng Đoan Mộc Nhất Phong.

    - Tại sao ngươi làm được, cho dù có Linh Khí tuyệt phẩm cũng không có khả năng a?

    Lý Dật Phong lộ ra thần sắc không dám tin hỏi.

    - Giết, không ngờ hắn thật sự dám giết bọn hắn?

    Hồ Phỉ Phỉ cũng sợ ngây người, nhè nhẹ lau sạch vết máu ở khóe miệng.

    Nàng không nghĩ tới Lý Dật Phong này so với nàng dự đoán còn cường đại hơn rất nhiều, so với Nhân Anh kỳ tầng thứ tám cũng không yếu hơn bao nhiêu, hơn nữa rõ ràng hắn không có trạng thái dốc sức liều mạng.

    Vốn là Hồ Phỉ Phỉ cho rằng đầu nhập vào Yêu tộc, mượn nhờ đan dược của Côn Bằng thái tử đạt tới cực hạn Vạn Tượng Nhất Long, có thể ngồi ngang hàng cùng Lý Dật Phong, lại không nghĩ rằng vẫn là chênh lệch nhiều như thế, trách không được hắn dám kiêu ngạo một người đến Song Long thành như vậy.

    Hắn là người của Vũ Châu Lý gia, khẳng định cũng có người bảo hộ hắn, giống như Đoan Mộc Nhất Phong kia vừa rồi phẫn nộ cũng không dám động đến mình, bởi vì hắn biết rõ Nhân Anh kỳ thậm chí Địa Anh kỳ của Yêu tộc đang ở chung quanh, loại thời điểm này có người dám trái với quy củ của Cửu Châu đại địa, không cần Chấp pháp giả động thủ, tồn tại cường đại khắp nơi sẽ ra tay.

    Nhưng mà càng làm cho nàng không nghĩ tới chính là, cái này Trình Cung cũng dám động thủ đối với Đoan Mộc Nhất Phong, hơn nữa trong chốc lát đánh chết bốn gã Nhân Anh kỳ, cái này so với Lý Dật Phong càng hung hãn hơn.

    Nàng đầu nhập vào Yêu tộc, trợ giúp Yêu tộc phá được Song Long thành, điều kiện chính là Yêu tộc sẽ để cho nàng trở thành người phát ngôn tương lai của Yêu tộc tại Nam Chiêm Bộ Châu, hơn nữa để cho nàng đột phá khi đạt tới cực hạn năm mươi Long, thậm chí sẽ giúp nàng vượt qua Địa Hỏa ma kiếp thành tựu Địa Anh kỳ.

    Vừa rồi nàng còn tràn đầy tự tin, giống như vừa rồi nàng nói chuyện cùng Đoan Mộc Nhất Phong rất tự tin đắc ý, bởi vì nàng cho là giờ phút này mình đã vượt qua những cái gọi là thiên tài của Nam Chiêm Bộ Châu kia.

    Cái gì Trình Cung Trình đại thiếu gia, Địa Long Vương Lý Dật Phong, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, về sau đều bị mình dẫm nát dưới chân, nhưng giờ phút này đột nhiên nàng lại có một cảm giác mất mát không hiểu thấu, tựu như biểu hiện của hai người này ở thời điểm vừa mới xuất hiện, trong mắt của bọn hắn căn bản không có mình.

    Chương 531:

    Sau này ngươi sẽ là Hoàng hậu

    - Ta làm như thế này, Thiên Cổ Vô Tuyên.

    Thời điểm Trình Cung nói ra lời này, đã hóa thành một đạo hào quang, Tinh Phong chiến đao trong tay cũng lập tức đạt tới mạnh nhất, kỳ thật giờ khắc này Trình Cung đã sớm tích góp, ngay khi hắn cảm nhận được Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ khiếp sợ, còn có thủ hạ Yêu tộc bên cạnh nàng cũng khiếp sợ, trận pháp phòng ngự hơi suy yếu, Trình Cung bộc phát lực lượng tích góp vừa rồi đến mạnh nhất.

    Huyết Y lão tổ bên trong không gian ngoại đỉnh cung cấp ủng hộ, giờ khắc này Trình Cung phát huy chiêu Thiên Cổ Vô Tuyên đến mạnh nhất, năng lực gia tốc của Tinh Phong chiến đao cùng lực lượng của Thiên Cổ Vô Tuyên đều bộc phát đến mạnh nhất.

    - Không...

    Hồ Phỉ Phỉ đang khiếp sợ nhìn Trình Cung, thấy Trình Cung di chuyển nàng cũng phát giác được không đúng, nhưng nàng vừa giơ lên tay muốn ra lệnh, chữ “tốt” còn chưa kịp nói, nàng đã cảm giác cảnh vật trước mắt mờ đi.

    - Bành!

    Một chiêu Thiên Cổ Vô Tuyên của Trình Cung vô cùng kinh diễm tuyệt luân, bằng vào Tinh Phong chiến đao, bằng vào Thiên Cổ Vô Tuyên, Trình Cung đã phát huy tốc độ gấp hai Địa Anh bình thường, tốc độ huy động này do lực lượng của chiến đao Linh Khí tuyệt phẩm sinh ra, lập tức công phá vòng bảo hộ của đám người Hồ Phỉ Phỉ.

    Không có trận pháp, không có pháp bảo mạnh mẽ chèo chống, chưa nói tới bản thân nó không ổn định.

    Vốn là nếu như có chuẩn bị, toàn bộ tập trung lực lượng, có thể để những người này tập trung mười thành lực lượng phát huy ra hai thành cũng đã là cực hạn, bởi vì cái đồ chơi này cũng không phải một cộng một bằng hai đơn giản như vậy.

    Mà Lý Dật Phong dừng tay, Trình Cung hấp dẫn lực chú ý của bọn hắn, bị rung động khi Trình Cung đánh chết Đoan Mộc Nhất Phong, vốn là phòng ngự đã giảm xuống, mà Trình Cung lại tăng lực lượng tới cực hạn, khi một đao của hắn trực tiếp bổ Hồ Phỉ Phỉ ra, phía trên vòng bảo hộ kia mới truyền tới thanh âm bị khai mở nhẹ.

    Sau đó, thân hình của Trình Cung căn bản không ngừng lại, tốc độ thân thể nhanh đến kinh người, đã triển khai giết chóc.

    Trước nhất chính là giết chết toàn bộ những người đi theo Hồ Phỉ Phỉ ruồng bỏ nhân loại, đầu nhập vào Yêu tộc, sau đó là không có chiêu thức gì, chỉ là truy cầu tốc độ, lực lượng công kích, dùng pháp lực bản thân trực tiếp mượn nhờ Linh Khí tuyệt phẩm Tinh Phong chiến đao hình thành đao phong.

    Mỗi một đao kia cho dù gặp được vài tên Vạn Tượng Nhất Long, thậm chí nhiều tên Thoát Tục Kỳ đỉnh phong toàn lực oanh kích, hoặc là yêu thú cường đại, sau khi đánh lên thân thễ bọn hắn còn có thể hất bay ra ngoài trăm mét.

    Mà mỗi lần Trình Cung vung đao, từ trên Tinh Phong chiến đao bay ra ngoài chừng hơn mười đao phong dài nhỏ, như là bông tuyết bay múa đầy trời, nhưng đao phong này lại là sát chiêu kinh khủng nhất.

    Cho dù yêu thú đạt tới Vạn Tượng Nhất Long có được hơn mười Long lực, thân thể đủ để ngăn cản linh khí trung phẩm điên cuồng oanh kích, ám sát, ở dưới đao phong này lại không chịu nổi một kích.

    Đây là vừa rồi Trình Cung sử dụng Tinh Phong chiến đao đột nhiên cảm ngộ, dưới tình huống dùng ít địch nhiều, đơn thuần làm cho tốc độ của mình tăng nhanh sẽ không có tác dụng lớn, vì tốc độ ra chiêu của mình vẫn rất chậm.

    Mà hôm nay theo lực lượng tăng lên, sau khi Thuần Nguyên Đan cùng Nguyên dịch, còn có Chuyển Sinh Đan lúc trước tiêu hao không còn, Trình Cung cũng không có biện pháp lãng phí không kiêng nể gì cả, thi triển thần thông cường đại như trước.

    Loại thời điểm này, đột nhiên Trình Cung nghĩ đến Tinh Phong chiến đao có được năng lực gia tốc, nếu mình lợi dụng Tinh Phong chiến đao áp súc pháp lực của mình, sau đó lại để cho nó gia tốc, điều này cần thần niệm cường đại điều khiển, lập tức có thể điều khiển những đao phong thật nhỏ kia.

    Đồng thời cũng cần cơ thể mạnh mẽ, có thể tiếp nhận được lúc Tinh Phong chiến đao bộc phát.

    Mà hết thảy những cái này cũng không có vấn đề gì đối với Trình Cung, cho nên tạm thời hắn mới sáng chế chiêu đao phong này.

    - Chạy mau, hắn căn bản không phải người.

    - Hắn là đến từ U Minh địa ngục, bốn gã Nhân Anh kỳ hắn cũng có thể giết trong nháy mắt, chúng ta còn đánh cái gì a.

    - Chạy mau, Mị Hồ Vương cũng đã chết rồi.

    ...

    Trình Cung thi triển đao phong này, những yêu thú chung quanh, thủ hạ của Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ vừa rồi chưa chết, còn có một chút cách gần đó, lập tức bị hơn mười mảnh đao phong thật nhỏ xuyên qua, thân thể trực tiếp vỡ vụn thành mảnh nhỏ, cho dù bị một đao phong lướt qua, cũng trực tiếp bị phanh thây.

    Ngay cả Ô Kim Yêu Trư, Kim Cương Yêu Viên nổi tiếng phòng ngự trứ danh cũng không thể may mắn thoát khỏi, những yêu thú cùng vài tên thủ hạ của Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ còn sống sao dám chiến nữa, gan cũng bị dọa nát.

    - Chạy, các ngươi chạy được sao, còn đứng ngây ra đó làm gì, nhanh thi triển Khốn Quái của Lý gia các ngươi.

    Những yêu thú này là bộ phận tinh nhuệ, kém nhất cũng là Yêu tướng, tự nhiên Trình Cung không thể bỏ qua bọn hắn.

    - Tên điên!

    Cơ bắp trên mặt Lý Dật Phong không tự giác khẽ nhăn một cái, đưa tay di chuyển pháp quyết:

    - Quần kinh chi thủ, đại đạo chi nguyên, âm dương phần cát, vận chuyển tứ tượng, biến động ngũ hành, Bát Quái, Khốn.

    Dịch sổ của Lý gia danh chấn Cửu Châu đại địa, suy diễn là một mặt, nhưng thành tựu lớn nhất của bọn hắn chính là trận pháp, muốn hỏi trận pháp đệ nhất gia của Cửu Châu đại địa, không phải Lý gia thì không ai khác.

    Thời đại Thượng cổ trăm nhà đua tiếng, Lý gia cũng không tính quá nổi bật, thậm chí phương diện trận pháp, cấm chế, suy diễn lúc ấy đều có nhà mạnh hơn bọn hắn, nhưng trải qua vô số tuế nguyệt, hôm nay có thể truyền đến bây giờ chỉ có Lý gia.

    Mà có thể vận dụng trận pháp vào trong chiến đấu đấy, cũng chỉ có Lý gia.

    Cái này cũng chính là nguyên nhân tại sao gia tộc bọn họ phải tu luyện tám loại thần thông, nếu như có thể tu luyện toàn bộ tám loại thần thông này, nghe nói tùy thời có thể bố trí vây khốn người cường đại gấp mười lần so với mình.

    Lý Dật Phong vừa nói chữ “Khốn” ra, sau một khắc, ở giữa thiên địa vận chuyển từng đạo khí tức hỏa diễm, mà chung quanh đột nhiên nổi gió lên, những hỏa diễm kia lập tức phát tán, hoàn toàn bao phủ chung quanh trong đó.

    Một tầng một tầng, mặc dù mỗi một tầng cũng không phải rất mạnh, nhưng mà thoáng cái cấu thành một trận thế thật lớn, những hỏa diễm kia nhanh chóng tăng cấp lên, mấy ngàn yêu thú cùng Liệp yêu giả còn dư lại hoàn toàn bị vây khốn trong đó.

    Đao phong này nhìn như gió nhẹ, như tuyết bay, nhưng có thể làm cho thân thể cường đại của yêu thú Vạn Tượng Nhất Long bị xuyên thấu như giấy, tự nhiên uy lực không km.

    Trên thế giới này vĩnh viễn không có cơm trưa miễn phí, muốn cường đại, phải trả giá.

    Mặc dù phương thức giết chóc này nhanh, nhưng hao phí cũng rất lớn, Trình Cung cũng không dám trì hoãn, giết, giết, giết!

    Giờ phút này hắn dùng tốc độ nhanh nhất, điên cuồng giết chóc, cái loại trạng thái này, làm cho Lý Dật Phong cũng động dung khiếp sợ, nếu không hắn cũng sẽ không nói ra hai chữ “tên điên” này.

    Thời gian chừng nửa nén hương, Trình Cung đã giết sạch toàn bộ bọn chúng, phong hỏa chung quanh bắt đầu tản đi, Trình Cung cũng thu hồi Tinh Phong chiến đao, người cũng bay đến giữa không trung, bởi vì phía dưới đã là núi thây biển máu, hoàn toàn không có biện pháp đặt chân.

    Giờ phút này lực lượng bản thân của Trình Cung cũng tiêu hao gần tám phần, mà Huyết Y lão tổ ở trong không gian ngoại đỉnh, tiêu hao cũng không nhỏ.

    Lập tức giết bốn Nhân Anh kỳ, nháy mắt giết Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, sau đó giết sạch gần vạn thủ hạ cường đại của nàng, loại chuyện này coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng không làm được, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể làm được.

    Hiện tại Trình Cung không phải là một đẳng cấp cùng bọn hắn, đương nhiên, cái này cũng chính là nguyên nhân mà hắn một mực áp chế không đột phá, hắn muốn đúng là hiệu quả như vậy.

    Bất quá sức người có cực hạn, nếu Trình Cung muốn hiệu quả chấn nhiếp như ở thành Đại Đế, hắn dùng thực lực cường đại hơn so với Địa Anh bình thường, dưới tình huống không phạm quy tắc đi đối mặt với tồn tại dưới Nhân Anh, có thể làm cho những người kia e ngại, khiếp sợ.

    Nhưng đối mặt với hàng tỉ yêu thú, mà giết chóc đến cực hạn nhất định, cho dù có cuồn cuộn Thuần Nguyên Đan cùng Nguyên dịch bổ sung, người cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

    Giống như là hiện tại, nếu để cho một mình Trình Cung không hạn chế giết chóc, một nghìn, một vạn, một trăm vạn cũng không có vấn đề, nhưng ngàn vạn, mười ngàn vạn thậm chí nhiều hơn, Thiên Đạo công bình, giết chóc tới một trình độ nhất định, nếu như lực lượng, tâm tình, thần niệm, cảnh giới bản thân không có đạt tới cấp độ đó, vậy sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

    Trình Cung cũng không muốn để cho mình trong lúc bất tri bất giác lâm vào điên cuồng giết chóc như sinh vật trong U Minh địa ngục kia, dùng giết chóc mà sống, hắn chưa bao giờ muốn mượn giết chóc chứng đạo.

    - Tên điên, không ngờ ngươi dám làm như thế!

    Lý Dật Phong đã nhìn ra tình huống của Trình Cung, có ngoại lực tương trợ, nhưng mà quan trong nhất còn không phải cái này, không ngờ hắn đột phá cực hạn năm mươi Long lực ở Vạn Tượng Nhất Long.

    - Ngươi còn không cám ơn ta, nếu ta không giết nàng, sau này ngươi sẽ là hoàng hậu.

    Trình Cung bình ổn khí tức, trêu chọc Lý Dật Phong lần nữa.

    - Đủ rồi, ngươi mới là hoàng hậu, cả nhà ngươi đều là hoàng hậu.

    Địa Long Vương Lý Dật Phong ưu nhã, tự tin rốt cục bị Trình Cung chọc giận:

    - Nếu ngươi còn nói nữa, cho dù ta không phải là đối thủ của tên điên như ngươi, nhưng bây giờ ngươi tiêu hao lớn như vậy, ta vây khốn ngươi một thời gian ngắn, chậm rãi kéo dài thời gian của ngươi là không thành vấn đề, cho dù không tranh hơn ngươi, nhưng mà có thể ngăn cản ngươi đạt được Song Long thành này.

    Mục đích của Lý Dật Phong cùng Trình Cung đến đều giống nhau, là tranh đoạt Song Long thành, nhưng giờ phút này chứng kiến Trình Cung điên cuồng đến mức đột phá cực hạn Vạn Tượng Nhất Long, có được ngàn Long lực, Lý Dật Phong đã từ bỏ mục đích.

    Nhưng nghe Trình Cung nói lên chuyện này, hắn lại nhịn không được.

    - Móa!

    Trình Cung trực tiếp cho hắn một ngón giữa nói:

    - Ngươi làm bản đại thiếu sợ đấy, có biết người uy hiếp bản đại thiếu đều không có kết quả tốt hay không, hiện tại bản đại thiếu dùng thân phận Khâm sai, lệnh ngươi lập tức triệu tập tất cả nhân thủ của ngươi, cố hết sức tập trung đến bên này, chờ sau khi Hung Thần kì binh của ta đến, liền nghĩ biện pháp phong bế địa phương bị công phá của Song Long thành, tạo thành phòng ngự hữu hiệu.

    Ngàn vạn lần đừng nói những thứ khác, nếu như bây giờ ngươi không đồng ý, ta sẽ buông bỏ đối phó yêu thú, trước giết chết toàn bộ thủ hạ của ngươi giấu ở Song Long thành, cho dù ngươi có biện pháp đào tẩu, hoặc là có người che chở ngươi, nhưng bọn hắn sẽ không may mắn như thế.

    Lý Dật Phong trừng to mắt, nói cái gì, vậy mà chỉ huy mình cống hiến cho hắn?

    Hắn cho hắn là ai, cho dù Hoàng Đế Lam Vân đế quốc ở trước mặt mình cũng chỉ là người hế tục bình thường, ở Nam Chiêm Bộ Châu sẽ không có người dám ra lệnh cho mình, hắn lại dám ra lệnh cho mình, còn uy hiếp mình nữa.

    Chương 532: Bí mật của Địa Long Vương

    Bất quá hình như hắn biết được không ít, vậy mà biết mình có người che chở, nhân vật trọng yếu như Lý Dật Phong, nhất định gia tộc sẽ phái tồn tại cường đại bảo hộ, bên người Lý Dật Phong có không ít Nhân Anh kỳ, mà những thứ này đều là mặt ngoài.

    - Ngàn vạn lần không nên hoài nghi lời bản đại thiếu nói, Hồ Phỉ Phỉ, Đoan Mộc Nhất Phong chính là ví dụ, bản đại thiếu thích ổn định bên trong trước khi đối phó bên ngoài, nếu như ngươi không phối hợp ta đối phó thú triều, ta sẽ buông hết thảy đánh ngươi trước.

    Trừ khi ngươi cũng muốn tranh giành Song Long thành cùng ta, chúng ta sẽ coi như là địch nhân, trước hết liều ngươi chết ta sống, bằng không mà nói, các ngươi ở Song Long thành phải nghe theo ta chỉ huy, mọi người cùng nhau đối phó yêu thú, vượt qua cửa ải khó khăn này.

    Trình Cung vô cùng kiên quyết, hầu như không để cho Lý Dật Phong suy nghĩ cùng nói chuyện, vô cùng kiên định nói.

    Mặc dù hiện tại tiêu hao khá lớn, nhưng tư thế biểu hiện ra lại chưa từng có từ trước đến nay.

    Lý Dật Phong dám đến Song Long thành này, tuyệt đối không phải là một người đến để ra vẻ ta đây, nhất định hắn sớm đoán được Song Long thành sẽ xảy ra vấn đề, hắn muốn tranh đoạt Song Long thành, dựa vào một mình hắn là không được, khẳng định hắn đã sớm có mai phục.

    Lý Dật Phong lạnh lùng nhìn Trình Cung, khoảng chừng nửa khắc đồng hồ, rốt cục hắn chậm rãi nhắm mắt lại, sau một khắc, một ít đạo nhân mã che giấu dưới mặt đất của Song Long thành đột nhiên xông lên.

    Địa phương những người này xuất hiện thoạt nhìn đều rất bình thường, nhưng cho dù Nhân Anh kỳ cũng không phát hiện, bên cạnh nơi đó thậm chí có trận pháp che dấu, từ bên trong không ngừng lao ra chừng năm vạn đại quân.

    Nếu giờ phút này Đoan Mộc Nhất Phong cùng Hồ Phỉ Phỉ còn sống, nhất định sẽ bị hù sợ, một cái ở Song Long thành lâu như vậy, là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, một cái mưu đồ xếp đặt Song Long thành lâu như vậy, cũng không biết ở trong nội thành có một đội quân Liệp Yêu Giả cường đại như vậy.

    Năm vạn người này so với ba mươi vạn quân đội bình thường cũng không kém, hơn nữa bọn hắn sớm có chuẩn bị, sức chiến đấu vượt xa quân coi giữ cùng Liệp Yêu Giả đang tán loạn, kinh hãi trong Song Long.

    Ở Lý Dật Phong ra lệnh, đám người kia hình thành quy mô rất nhanh, thậm chí trong năm vạn người này còn có hai vạn kỵ binh, rất nhanh liền ngưng tụ hơn mười vạn người, sau đó đều tập trung ở chung quanh Trình Cung, tạo thành trận thế cùng một quân doanh tạm thời, bắt đầu triển khai chém giết cùng yêu thú.

    Một khi nơi này ổn định lại, bọn hắn giống như một cây cột cờ, không ít binh sĩ, Liệp Yêu Giả đều nhao nhao tụ lại, mà bởi vì đội ngũ này xuất hiện, làm cho những người trong thành càng tin tưởng Trình Cung nói.

    Trình đại thiếu thật sự sớm có sắp xếp, không ngờ có thể ở trong Song Long thành đã bị yêu thú chiếm lĩnh, đoạt lại trận địa hơn mười dặm, bắt đầu phản kích.

    - Trình Cung, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề?

    Nhìn chung quanh ổn định lại, mấy canh giờ trước hai người ra tay giúp đỡ, trận doanh mới đứng vững, giờ phút này hai người đều trở lại không trung nghỉ ngơi khôi phục pháp lực, Lý Dật Phong suy nghĩ thật lâu, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

    - Về sau nhớ kỹ, phải gọi là đại thiếu.

    Giờ phút này Trình Cung cầm Tinh Phong chiến đao trong tay, một bên hấp thu thiên địa nguyên khí rất nhanh để khôi phục pháp lực, vừa quan sát tình huống bốn phía, chỉ huy một số người triển khai chém giết cùng yêu thú.

    Hiện tại trong Song Long thành đã là nơi yêu thú hoành hành, mà rất nhiều yêu thú đã lướt qua Song Long thành tiến vào địa phương khác, giờ phút này tựu như bọn hắn ở trong đàn yêu thú tạo một nơi trú quân, nếu không phải bởi vì Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, tinh nhuệ Yêu tộc bên cạnh nàng bị giết, trong khoảng thời gian ngắn yêu thú như rắn mất đầu, lâm vào hỗn loạn, bọn hắn cũng không có dễ dàng ở trong mấy canh giờ ngưng tụ hơn mười vạn người, hình thành quy mô như vậy.

    Nhưng có thể nhìn ra được, Yêu tộc cũng đã có đối sách, thời gian dần trôi qua, một ít yêu thú bắt đầu nhận được các mệnh lệnh, công kích cũng càng thêm hữu hiệu, cũng bắt đầu có phối hợp lại.

    Lúc này, bọn hắn như là một tảng đá bên trong nhánh sông, dòng sông không ngừng cọ rửa, bọn hắn dốc sức liều mạng chống cự, mà yêu thú thì như nước chảy trùng kích, đa số đều là chảy lướt qua.

    Loại tình huống này Trình Cung cũng không có biện pháp, phạm vi Song Long thành quá lớn, một mình hắn cũng không có biện pháp ngăn chặn, chỉ có thể tạm thời ngưng tụ lực lượng chờ đợi viện quân.

    Giờ phút này Trình Cung lợi dụng tốc độ, thỉnh thoảng cứu viện một số người, đánh chết một ít yêu thú tương đối cường đại của Yêu tộc, sau khi nghe được Lý Dật Phong nói, rất kiêu ngạo trả lời một câu.

    - Đại thiếu, ngươi dám bảo ta gọi ngươi là đại thiếu gia, ta cũng không có kiêu ngạo như vậy, đừng tưởng rằng bây giờ ngươi mạnh hơn ta một chút liền kiêu ngạo, nói cho ngươi biết, Yêu tộc không biết có bao nhiêu Yêu Vương, Đại yêu vương đang nhìn chằm chằm vào chiến trường này, có Yêu Hoàng chú ý cũng rất bình thường.

    Cho dù hiện tại bọn hắn không động ngươi, nhưng ngươi biểu hiện khoa trương như vậy, bọn hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, thừa dịp còn sống có thể nói bao nhiêu thì nói bấy nhiêu, còn dám bảo ta gọi ngươi là đại thiếu, ta cũng là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia.

    Lý Dật Phong rất khó chịu nói, mình đường đường là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người kiêu ngạo ở trước mặt hắn như vậy.

    Đường đường Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, đây chính là tồn tại vang dội, hôm nay thậm chí có người kiêu ngạo ở trước mặt hắn như thế, thật không biết đầu tên này nghĩ như thế nào.

    - Ngươi cứ tùy tiện, muốn gọi thì gọi, không muốn gọi thì thôi, dù sao cũng không phải ta cầu ngươi gọi.

    Trình Cung nhìn hắn bĩu môi nói:

    - Không có chuyện gì thì đừng có làm phiền ta, hiện tại ta rất bận rộn, nếu thái độ của ngươi không đứng đắn mà nói, lần sau bản đại thiếu sẽ mặc kệ ngươi.

    Nhìn chằm chằm vào ta thì sao, người nhìn chằm chằm vào ta không ít đâu, đối với những tồn tại cường đại kia mà nói, cái này coi như là một trò chơi mà thôi, nhưng trò chơi này cũng có quy tắc cùng trọng tài, bọn hắn không có cường đại đến mức không để ý đến quy củ cùng trọng tài, bởi vậy bản đại thiếu không cần quan tâm bọn hắn.

    - Loại thời điểm này nếu bọn hắn dám động đến bản đại thiếu, không nói trước người của ta có thể trả thù hay không, chỉ là Chấp pháp giả cũng không tha bọn hắn, bọn hắn sẽ triệt để mất đi tư cách tiếp tục chơi, mất đi tư cách tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà khi bọn hắn dám làm như vậy, toàn bộ Yêu tộc sẽ bị sáu thế lực lớn của Trung Châu trừng phạt.

    Cho dù không ai xuất đầu cho ta, ta nghĩ liên minh Liệp Yêu Giả sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt để đối phó Yêu tộc như vậy, chỉ sợ ít nhất Yêu tộc phải trả giá vài tên Yêu Hoàng cùng mấy địa bàn lớn như Lam Vân đế quốc mới có thể hóa giải, nếu như bọn hắn cho rằng đáng giá mà nói, như vậy tùy bọn hắn.

    Trình Cung nói làm cho Lý Dật Phong cũng giận đến nổi gân xanh, nhưng lại không thể làm gì.

    Về phần lời nói phía sau của Trình Cung, là nói cho những Yêu Vương, Đại yêu vương kia đang không ngừng sử dụng thần niệm lưu ý bọn hắn nghe.

    Mà trong nội tâm Lý Dật Phong cũng giật mình, Trình Cung này hoàn toàn không giống như một đại thiếu gia thế tục bình thường, loại chuyện này không phải ai cũng biết, thậm chí ngay cả đệ tử bình thường trong gia tộc mình cũng không phải rõ ràng những chuyện này, còn mình là ở thời điểm trước khi tới Nam Chiêm Bộ Châu mới biết những chuyện này.

    Trầm mặc chừng nửa canh giờ, trong nội tâm Lý Dật Phong vùng vẫy rất lâu, rốt cục nhịn không được nói:

    - Trình đại thiếu, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi?

    - Đúng rồi đó, này mới là thái độ cầu người, nói đi.

    Trình đại thiếu rất độ lượng nói.

    Lý Dật Phong tức muốn bể phổi, đã sớm nghe nói qua sự tình của Trình đại thiếu này, hôm nay nhìn thấy mới biết tin đồn căn bản chưa nói hết sự đáng giận, kiêu ngạo, bá đạo của hắn.

    Nhưng lập tức Lý Dật Phong nghĩ đến một chuyện, Trình đại thiếu này có một chút làm cho người ta không lời nào để nói, nhưng từ đầu đến cuối cũng không có nói mình là người tốt, cái này làm cho ngươi không có biện pháp khác.

    - Lá gan của ngươi thật không nhỏ, lại dám đánh phá luật thép của Cửu Châu đại địa, chẳng lẽ ngươi thật vì tranh đoạt quyền lực thế tục, mà buông bỏ Tu chân giới sao?

    Vừa rồi sau khi tận mắt nhìn thấy Thiên Cổ Vô Tuyên của Trình Cung, ngay cả Lý Dật Phong cũng rung động rất lớn.

    Người này điên rồi, hắn thật sự điên rồi, luật thép của Cửu Châu đại địa, cho tới bây giờ không ai có thể phá, hắn lại dám đi nếm thử.

    - Phải không.

    Trình Cung không có nhìn Lý Dật Phong, cười nhạt nói:

    - Không phải ngươi cũng nếm thử sao, mặc dù rất cẩn thận, nhưng nếu để cho gia tộc của ngươi biết rõ, chỉ sợ sớm đã bắt ngươi trở về giam lại rồi, thậm chí sẽ trực tiếp giúp ngươi đột phá, tránh cho ngươi không có đường về, ta nói không sai chứ.

    Vừa rồi Lý Dật Phong ra tay, Trình Cung cũng đã chú ý tới, Lý Dật Phong này đạt tới cực hạn của Vạn Tượng Nhất Long cũng không phải ngày một ngày hai, hơn nữa hắn so với cực hạn bình thường còn mạnh mẽ hơn một ít.

    Cái này không giống như mình mượn nhờ lực lượng của Huyết Y lão tổ, trong thời gian ngắn thúc dục ngoại lực, lực lượng tăng vọt, hắn là dùng lực lượng bản thân, có lẽ đã mơ hồ đột phá cực hạn, nhưng vẫn cẩn thận khống chế được.

    Cái này giống như là nước trong ly, kỳ thật đã tràn ra khỏi ly một chút, nhưng mà có một cổ lực lượng đặc thù khống chế, tràn ra một ít nhưng không có rơi vãi ra ngoài.

    Lý Dật Phong không khỏi nhảy dựng, trong nội tâm cả kinh, hắn không nghĩ tới cái này cũng bị Trình Cung nhìn ra.

    Đây là một bí mật của hắn, ngay cả gia tộc của hắn cũng không biết, đúng như Trình Cung nói, nếu như gia tộc của hắn biết rõ hắn dám đi làm sự tình bực này, chắc chắn sẽ không cho phép.

    Siêu cấp thiên tài ngàn năm khó gặp như hắn, gia tộc sẽ không để cho hắn mạo hiểm đi phân cao thấp cùng luật thép của Cửu Châu đại địa.

    - Đáng tiếc ta còn không có dũng khí cùng đảm lượng như ngươi, ta ở cảnh giới này bồi hồi hai năm, có thể cảm nhận được sự cường đại của luật thép Cửu Châu, như vực sâu không đáy, một khi đặt chân vào liền không có đường quay đầu lại nữa.

    Nếu như không phải ngươi đã bỏ Tu chân giới, một lòng muốn tranh đoạt quyền lực thế tục, trở thành đại biểu thế tục mà nói, ta đây thật sự rất muốn biết, đến cùng ngươi nghĩ như thế nào, có cái gì nắm chắc.

    Không ngờ ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đạt tới ngàn Long lực, nếu như nói Vạn Tượng Nhất Long đột phá năm mươi Long là cực hạn của Cửu Châu đại địa, một khi đột phá thì giống như Nhân Anh kỳ tàn sát hàng loạt, kia là tội lớn.

    Ta thật sự nghĩ mãi mà không rõ, rốt cuộc ngươi nghĩ như thế nào, muốn làm cái gì, cho dù người điên chỉ sợ cũng sẽ không làm chuyện tình như vậy, nhưng ngươi lại làm được, đến cùng ngươi đang suy nghĩ cái gì?

    Từ nhỏ Lý Dật Phong đã không phục người, trong mắt hắn những cái gọi là thiên tài kia đều là đồ bỏ đi, bởi vì hắn chính là thiên tài trong thiên tài.

    Chương 531:

    Sau này ngươi sẽ là Hoàng hậu

    - Ta làm như thế này, Thiên Cổ Vô Tuyên.

    Thời điểm Trình Cung nói ra lời này, đã hóa thành một đạo hào quang, Tinh Phong chiến đao trong tay cũng lập tức đạt tới mạnh nhất, kỳ thật giờ khắc này Trình Cung đã sớm tích góp, ngay khi hắn cảm nhận được Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ khiếp sợ, còn có thủ hạ Yêu tộc bên cạnh nàng cũng khiếp sợ, trận pháp phòng ngự hơi suy yếu, Trình Cung bộc phát lực lượng tích góp vừa rồi đến mạnh nhất.

    Huyết Y lão tổ bên trong không gian ngoại đỉnh cung cấp ủng hộ, giờ khắc này Trình Cung phát huy chiêu Thiên Cổ Vô Tuyên đến mạnh nhất, năng lực gia tốc của Tinh Phong chiến đao cùng lực lượng của Thiên Cổ Vô Tuyên đều bộc phát đến mạnh nhất.

    - Không...

    Hồ Phỉ Phỉ đang khiếp sợ nhìn Trình Cung, thấy Trình Cung di chuyển nàng cũng phát giác được không đúng, nhưng nàng vừa giơ lên tay muốn ra lệnh, chữ “tốt” còn chưa kịp nói, nàng đã cảm giác cảnh vật trước mắt mờ đi.

    - Bành!

    Một chiêu Thiên Cổ Vô Tuyên của Trình Cung vô cùng kinh diễm tuyệt luân, bằng vào Tinh Phong chiến đao, bằng vào Thiên Cổ Vô Tuyên, Trình Cung đã phát huy tốc độ gấp hai Địa Anh bình thường, tốc độ huy động này do lực lượng của chiến đao Linh Khí tuyệt phẩm sinh ra, lập tức công phá vòng bảo hộ của đám người Hồ Phỉ Phỉ.

    Không có trận pháp, không có pháp bảo mạnh mẽ chèo chống, chưa nói tới bản thân nó không ổn định.

    Vốn là nếu như có chuẩn bị, toàn bộ tập trung lực lượng, có thể để những người này tập trung mười thành lực lượng phát huy ra hai thành cũng đã là cực hạn, bởi vì cái đồ chơi này cũng không phải một cộng một bằng hai đơn giản như vậy.

    Mà Lý Dật Phong dừng tay, Trình Cung hấp dẫn lực chú ý của bọn hắn, bị rung động khi Trình Cung đánh chết Đoan Mộc Nhất Phong, vốn là phòng ngự đã giảm xuống, mà Trình Cung lại tăng lực lượng tới cực hạn, khi một đao của hắn trực tiếp bổ Hồ Phỉ Phỉ ra, phía trên vòng bảo hộ kia mới truyền tới thanh âm bị khai mở nhẹ.

    Sau đó, thân hình của Trình Cung căn bản không ngừng lại, tốc độ thân thể nhanh đến kinh người, đã triển khai giết chóc.

    Trước nhất chính là giết chết toàn bộ những người đi theo Hồ Phỉ Phỉ ruồng bỏ nhân loại, đầu nhập vào Yêu tộc, sau đó là không có chiêu thức gì, chỉ là truy cầu tốc độ, lực lượng công kích, dùng pháp lực bản thân trực tiếp mượn nhờ Linh Khí tuyệt phẩm Tinh Phong chiến đao hình thành đao phong.

    Mỗi một đao kia cho dù gặp được vài tên Vạn Tượng Nhất Long, thậm chí nhiều tên Thoát Tục Kỳ đỉnh phong toàn lực oanh kích, hoặc là yêu thú cường đại, sau khi đánh lên thân thễ bọn hắn còn có thể hất bay ra ngoài trăm mét.

    Mà mỗi lần Trình Cung vung đao, từ trên Tinh Phong chiến đao bay ra ngoài chừng hơn mười đao phong dài nhỏ, như là bông tuyết bay múa đầy trời, nhưng đao phong này lại là sát chiêu kinh khủng nhất.

    Cho dù yêu thú đạt tới Vạn Tượng Nhất Long có được hơn mười Long lực, thân thể đủ để ngăn cản linh khí trung phẩm điên cuồng oanh kích, ám sát, ở dưới đao phong này lại không chịu nổi một kích.

    Đây là vừa rồi Trình Cung sử dụng Tinh Phong chiến đao đột nhiên cảm ngộ, dưới tình huống dùng ít địch nhiều, đơn thuần làm cho tốc độ của mình tăng nhanh sẽ không có tác dụng lớn, vì tốc độ ra chiêu của mình vẫn rất chậm.

    Mà hôm nay theo lực lượng tăng lên, sau khi Thuần Nguyên Đan cùng Nguyên dịch, còn có Chuyển Sinh Đan lúc trước tiêu hao không còn, Trình Cung cũng không có biện pháp lãng phí không kiêng nể gì cả, thi triển thần thông cường đại như trước.

    Loại thời điểm này, đột nhiên Trình Cung nghĩ đến Tinh Phong chiến đao có được năng lực gia tốc, nếu mình lợi dụng Tinh Phong chiến đao áp súc pháp lực của mình, sau đó lại để cho nó gia tốc, điều này cần thần niệm cường đại điều khiển, lập tức có thể điều khiển những đao phong thật nhỏ kia.

    Đồng thời cũng cần cơ thể mạnh mẽ, có thể tiếp nhận được lúc Tinh Phong chiến đao bộc phát.

    Mà hết thảy những cái này cũng không có vấn đề gì đối với Trình Cung, cho nên tạm thời hắn mới sáng chế chiêu đao phong này.

    - Chạy mau, hắn căn bản không phải người.

    - Hắn là đến từ U Minh địa ngục, bốn gã Nhân Anh kỳ hắn cũng có thể giết trong nháy mắt, chúng ta còn đánh cái gì a.

    - Chạy mau, Mị Hồ Vương cũng đã chết rồi.

    ...

    Trình Cung thi triển đao phong này, những yêu thú chung quanh, thủ hạ của Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ vừa rồi chưa chết, còn có một chút cách gần đó, lập tức bị hơn mười mảnh đao phong thật nhỏ xuyên qua, thân thể trực tiếp vỡ vụn thành mảnh nhỏ, cho dù bị một đao phong lướt qua, cũng trực tiếp bị phanh thây.

    Ngay cả Ô Kim Yêu Trư, Kim Cương Yêu Viên nổi tiếng phòng ngự trứ danh cũng không thể may mắn thoát khỏi, những yêu thú cùng vài tên thủ hạ của Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ còn sống sao dám chiến nữa, gan cũng bị dọa nát.

    - Chạy, các ngươi chạy được sao, còn đứng ngây ra đó làm gì, nhanh thi triển Khốn Quái của Lý gia các ngươi.

    Những yêu thú này là bộ phận tinh nhuệ, kém nhất cũng là Yêu tướng, tự nhiên Trình Cung không thể bỏ qua bọn hắn.

    - Tên điên!

    Cơ bắp trên mặt Lý Dật Phong không tự giác khẽ nhăn một cái, đưa tay di chuyển pháp quyết:

    - Quần kinh chi thủ, đại đạo chi nguyên, âm dương phần cát, vận chuyển tứ tượng, biến động ngũ hành, Bát Quái, Khốn.

    Dịch sổ của Lý gia danh chấn Cửu Châu đại địa, suy diễn là một mặt, nhưng thành tựu lớn nhất của bọn hắn chính là trận pháp, muốn hỏi trận pháp đệ nhất gia của Cửu Châu đại địa, không phải Lý gia thì không ai khác.

    Thời đại Thượng cổ trăm nhà đua tiếng, Lý gia cũng không tính quá nổi bật, thậm chí phương diện trận pháp, cấm chế, suy diễn lúc ấy đều có nhà mạnh hơn bọn hắn, nhưng trải qua vô số tuế nguyệt, hôm nay có thể truyền đến bây giờ chỉ có Lý gia.

    Mà có thể vận dụng trận pháp vào trong chiến đấu đấy, cũng chỉ có Lý gia.

    Cái này cũng chính là nguyên nhân tại sao gia tộc bọn họ phải tu luyện tám loại thần thông, nếu như có thể tu luyện toàn bộ tám loại thần thông này, nghe nói tùy thời có thể bố trí vây khốn người cường đại gấp mười lần so với mình.

    Lý Dật Phong vừa nói chữ “Khốn” ra, sau một khắc, ở giữa thiên địa vận chuyển từng đạo khí tức hỏa diễm, mà chung quanh đột nhiên nổi gió lên, những hỏa diễm kia lập tức phát tán, hoàn toàn bao phủ chung quanh trong đó.

    Một tầng một tầng, mặc dù mỗi một tầng cũng không phải rất mạnh, nhưng mà thoáng cái cấu thành một trận thế thật lớn, những hỏa diễm kia nhanh chóng tăng cấp lên, mấy ngàn yêu thú cùng Liệp yêu giả còn dư lại hoàn toàn bị vây khốn trong đó.

    Đao phong này nhìn như gió nhẹ, như tuyết bay, nhưng có thể làm cho thân thể cường đại của yêu thú Vạn Tượng Nhất Long bị xuyên thấu như giấy, tự nhiên uy lực không kém.

    Trên thế giới này vĩnh viễn không có cơm trưa miễn phí, muốn cường đại, phải trả giá.

    Mặc dù phương thức giết chóc này nhanh, nhưng hao phí cũng rất lớn, Trình Cung cũng không dám trì hoãn, giết, giết, giết!

    Giờ phút này hắn dùng tốc độ nhanh nhất, điên cuồng giết chóc, cái loại trạng thái này, làm cho Lý Dật Phong cũng động dung khiếp sợ, nếu không hắn cũng sẽ không nói ra hai chữ “tên điên” này.

    Thời gian chừng nửa nén hương, Trình Cung đã giết sạch toàn bộ bọn chúng, phong hỏa chung quanh bắt đầu tản đi, Trình Cung cũng thu hồi Tinh Phong chiến đao, người cũng bay đến giữa không trung, bởi vì phía dưới đã là núi thây biển máu, hoàn toàn không có biện pháp đặt chân.

    Giờ phút này lực lượng bản thân của Trình Cung cũng tiêu hao gần tám phần, mà Huyết Y lão tổ ở trong không gian ngoại đỉnh, tiêu hao cũng không nhỏ.

    Lập tức giết bốn Nhân Anh kỳ, nháy mắt giết Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, sau đó giết sạch gần vạn thủ hạ cường đại của nàng, loại chuyện này coi như là Nhân Anh kỳ đỉnh phong cũng không làm được, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể làm được.

    Hiện tại Trình Cung không phải là một đẳng cấp cùng bọn hắn, đương nhiên, cái này cũng chính là nguyên nhân mà hắn một mực áp chế không đột phá, hắn muốn đúng là hiệu quả như vậy.

    Bất quá sức người có cực hạn, nếu Trình Cung muốn hiệu quả chấn nhiếp như ở thành Đại Đế, hắn dùng thực lực cường đại hơn so với Địa Anh bình thường, dưới tình huống không phạm quy tắc đi đối mặt với tồn tại dưới Nhân Anh, có thể làm cho những người kia e ngại, khiếp sợ.

    Nhưng đối mặt với hàng tỉ yêu thú, mà giết chóc đến cực hạn nhất định, cho dù có cuồn cuộn Thuần Nguyên Đan cùng Nguyên dịch bổ sung, người cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

    Giống như là hiện tại, nếu để cho một mình Trình Cung không hạn chế giết chóc, một nghìn, một vạn, một trăm vạn cũng không có vấn đề, nhưng ngàn vạn, mười ngàn vạn thậm chí nhiều hơn, Thiên Đạo công bình, giết chóc tới một trình độ nhất định, nếu như lực lượng, tâm tình, thần niệm, cảnh giới bản thân không có đạt tới cấp độ đó, vậy sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

    Trình Cung cũng không muốn để cho mình trong lúc bất tri bất giác lâm vào điên cuồng giết chóc như sinh vật trong U Minh địa ngục kia, dùng giết chóc mà sống, hắn chưa bao giờ muốn mượn giết chóc chứng đạo.

    - Tên điên, không ngờ ngươi dám làm như thế!

    Lý Dật Phong đã nhìn ra tình huống của Trình Cung, có ngoại lực tương trợ, nhưng mà quan trong nhất còn không phải cái này, không ngờ hắn đột phá cực hạn năm mươi Long lực ở Vạn Tượng Nhất Long.

    - Ngươi còn không cám ơn ta, nếu ta không giết nàng, sau này ngươi sẽ là hoàng hậu.

    Trình Cung bình ổn khí tức, trêu chọc Lý Dật Phong lần nữa.

    - Đủ rồi, ngươi mới là hoàng hậu, cả nhà ngươi đều là hoàng hậu.

    Địa Long Vương Lý Dật Phong ưu nhã, tự tin rốt cục bị Trình Cung chọc giận:

    - Nếu ngươi còn nói nữa, cho dù ta không phải là đối thủ của tên điên như ngươi, nhưng bây giờ ngươi tiêu hao lớn như vậy, ta vây khốn ngươi một thời gian ngắn, chậm rãi kéo dài thời gian của ngươi là không thành vấn đề, cho dù không tranh hơn ngươi, nhưng mà có thể ngăn cản ngươi đạt được Song Long thành này.

    Mục đích của Lý Dật Phong cùng Trình Cung đến đều giống nhau, là tranh đoạt Song Long thành, nhưng giờ phút này chứng kiến Trình Cung điên cuồng đến mức đột phá cực hạn Vạn Tượng Nhất Long, có được ngàn Long lực, Lý Dật Phong đã từ bỏ mục đích.

    Nhưng nghe Trình Cung nói lên chuyện này, hắn lại nhịn không được.

    - Móa!

    Trình Cung trực tiếp cho hắn một ngón giữa nói:

    - Ngươi làm bản đại thiếu sợ đấy, có biết người uy hiếp bản đại thiếu đều không có kết quả tốt hay không, hiện tại bản đại thiếu dùng thân phận Khâm sai, lệnh ngươi lập tức triệu tập tất cả nhân thủ của ngươi, cố hết sức tập trung đến bên này, chờ sau khi Hung Thần kì binh của ta đến, liền nghĩ biện pháp phong bế địa phương bị công phá của Song Long thành, tạo thành phòng ngự hữu hiệu.

    Ngàn vạn lần đừng nói những thứ khác, nếu như bây giờ ngươi không đồng ý, ta sẽ buông bỏ đối phó yêu thú, trước giết chết toàn bộ thủ hạ của ngươi giấu ở Song Long thành, cho dù ngươi có biện pháp đào tẩu, hoặc là có người che chở ngươi, nhưng bọn hắn sẽ không may mắn như thế.

    Lý Dật Phong trừng to mắt, nói cái gì, vậy mà chỉ huy mình cống hiến cho hắn?

    Hắn cho hắn là ai, cho dù Hoàng Đế Lam Vân đế quốc ở trước mặt mình cũng chỉ là người hế tục bình thường, ở Nam Chiêm Bộ Châu sẽ không có người dám ra lệnh cho mình, hắn lại dám ra lệnh cho mình, còn uy hiếp mình nữa.

    Chương 532: Bí mật của Địa Long Vương

    Bất quá hình như hắn biết được không ít, vậy mà biết mình có người che chở, nhân vật trọng yếu như Lý Dật Phong, nhất định gia tộc sẽ phái tồn tại cường đại bảo hộ, bên người Lý Dật Phong có không ít Nhân Anh kỳ, mà những thứ này đều là mặt ngoài.

    - Ngàn vạn lần không nên hoài nghi lời bản đại thiếu nói, Hồ Phỉ Phỉ, Đoan Mộc Nhất Phong chính là ví dụ, bản đại thiếu thích ổn định bên trong trước khi đối phó bên ngoài, nếu như ngươi không phối hợp ta đối phó thú triều, ta sẽ buông hết thảy đánh ngươi trước.

    Trừ khi ngươi cũng muốn tranh giành Song Long thành cùng ta, chúng ta sẽ coi như là địch nhân, trước hết liều ngươi chết ta sống, bằng không mà nói, các ngươi ở Song Long thành phải nghe theo ta chỉ huy, mọi người cùng nhau đối phó yêu thú, vượt qua cửa ải khó khăn này.

    Trình Cung vô cùng kiên quyết, hầu như không để cho Lý Dật Phong suy nghĩ cùng nói chuyện, vô cùng kiên định nói.

    Mặc dù hiện tại tiêu hao khá lớn, nhưng tư thế biểu hiện ra lại chưa từng có từ trước đến nay.

    Lý Dật Phong dám đến Song Long thành này, tuyệt đối không phải là một người đến để ra vẻ ta đây, nhất định hắn sớm đoán được Song Long thành sẽ xảy ra vấn đề, hắn muốn tranh đoạt Song Long thành, dựa vào một mình hắn là không được, khẳng định hắn đã sớm có mai phục.

    Lý Dật Phong lạnh lùng nhìn Trình Cung, khoảng chừng nửa khắc đồng hồ, rốt cục hắn chậm rãi nhắm mắt lại, sau một khắc, một ít đạo nhân mã che giấu dưới mặt đất của Song Long thành đột nhiên xông lên.

    Địa phương những người này xuất hiện thoạt nhìn đều rất bình thường, nhưng cho dù Nhân Anh kỳ cũng không phát hiện, bên cạnh nơi đó thậm chí có trận pháp che dấu, từ bên trong không ngừng lao ra chừng năm vạn đại quân.

    Nếu giờ phút này Đoan Mộc Nhất Phong cùng Hồ Phỉ Phỉ còn sống, nhất định sẽ bị hù sợ, một cái ở Song Long thành lâu như vậy, là Tổng đốc năm tỉnh Tây Nam, một cái mưu đồ xếp đặt Song Long thành lâu như vậy, cũng không biết ở trong nội thành có một đội quân Liệp Yêu Giả cường đại như vậy.

    Năm vạn người này so với ba mươi vạn quân đội bình thường cũng không kém, hơn nữa bọn hắn sớm có chuẩn bị, sức chiến đấu vượt xa quân coi giữ cùng Liệp Yêu Giả đang tán loạn, kinh hãi trong Song Long.

    Ở Lý Dật Phong ra lệnh, đám người kia hình thành quy mô rất nhanh, thậm chí trong năm vạn người này còn có hai vạn kỵ binh, rất nhanh liền ngưng tụ hơn mười vạn người, sau đó đều tập trung ở chung quanh Trình Cung, tạo thành trận thế cùng một quân doanh tạm thời, bắt đầu triển khai chém giết cùng yêu thú.

    Một khi nơi này ổn định lại, bọn hắn giống như một cây cột cờ, không ít binh sĩ, Liệp Yêu Giả đều nhao nhao tụ lại, mà bởi vì đội ngũ này xuất hiện, làm cho những người trong thành càng tin tưởng Trình Cung nói.

    Trình đại thiếu thật sự sớm có sắp xếp, không ngờ có thể ở trong Song Long thành đã bị yêu thú chiếm lĩnh, đoạt lại trận địa hơn mười dặm, bắt đầu phản kích.

    - Trình Cung, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề?

    Nhìn chung quanh ổn định lại, mấy canh giờ trước hai người ra tay giúp đỡ, trận doanh mới đứng vững, giờ phút này hai người đều trở lại không trung nghỉ ngơi khôi phục pháp lực, Lý Dật Phong suy nghĩ thật lâu, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

    - Về sau nhớ kỹ, phải gọi là đại thiếu.

    Giờ phút này Trình Cung cầm Tinh Phong chiến đao trong tay, một bên hấp thu thiên địa nguyên khí rất nhanh để khôi phục pháp lực, vừa quan sát tình huống bốn phía, chỉ huy một số người triển khai chém giết cùng yêu thú.

    Hiện tại trong Song Long thành đã là nơi yêu thú hoành hành, mà rất nhiều yêu thú đã lướt qua Song Long thành tiến vào địa phương khác, giờ phút này tựu như bọn hắn ở trong đàn yêu thú tạo một nơi trú quân, nếu không phải bởi vì Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, tinh nhuệ Yêu tộc bên cạnh nàng bị giết, trong khoảng thời gian ngắn yêu thú như rắn mất đầu, lâm vào hỗn loạn, bọn hắn cũng không có dễ dàng ở trong mấy canh giờ ngưng tụ hơn mười vạn người, hình thành quy mô như vậy.

    Nhưng có thể nhìn ra được, Yêu tộc cũng đã có đối sách, thời gian dần trôi qua, một ít yêu thú bắt đầu nhận được các mệnh lệnh, công kích cũng càng thêm hữu hiệu, cũng bắt đầu có phối hợp lại.

    Lúc này, bọn hắn như là một tảng đá bên trong nhánh sông, dòng sông không ngừng cọ rửa, bọn hắn dốc sức liều mạng chống cự, mà yêu thú thì như nước chảy trùng kích, đa số đều là chảy lướt qua.

    Loại tình huống này Trình Cung cũng không có biện pháp, phạm vi Song Long thành quá lớn, một mình hắn cũng không có biện pháp ngăn chặn, chỉ có thể tạm thời ngưng tụ lực lượng chờ đợi viện quân.

    Giờ phút này Trình Cung lợi dụng tốc độ, thỉnh thoảng cứu viện một số người, đánh chết một ít yêu thú tương đối cường đại của Yêu tộc, sau khi nghe được Lý Dật Phong nói, rất kiêu ngạo trả lời một câu.

    - Đại thiếu, ngươi dám bảo ta gọi ngươi là đại thiếu gia, ta cũng không có kiêu ngạo như vậy, đừng tưởng rằng bây giờ ngươi mạnh hơn ta một chút liền kiêu ngạo, nói cho ngươi biết, Yêu tộc không biết có bao nhiêu Yêu Vương, Đại yêu vương đang nhìn chằm chằm vào chiến trường này, có Yêu Hoàng chú ý cũng rất bình thường.

    Cho dù hiện tại bọn hắn không động ngươi, nhưng ngươi biểu hiện khoa trương như vậy, bọn hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, thừa dịp còn sống có thể nói bao nhiêu thì nói bấy nhiêu, còn dám bảo ta gọi ngươi là đại thiếu, ta cũng là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia.

    Lý Dật Phong rất khó chịu nói, mình đường đường là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người kiêu ngạo ở trước mặt hắn như vậy.

    Đường đường Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, đây chính là tồn tại vang dội, hôm nay thậm chí có người kiêu ngạo ở trước mặt hắn như thế, thật không biết đầu tên này nghĩ như thế nào.

    - Ngươi cứ tùy tiện, muốn gọi thì gọi, không muốn gọi thì thôi, dù sao cũng không phải ta cầu ngươi gọi.

    Trình Cung nhìn hắn bĩu môi nói:

    - Không có chuyện gì thì đừng có làm phiền ta, hiện tại ta rất bận rộn, nếu thái độ của ngươi không đứng đắn mà nói, lần sau bản đại thiếu sẽ mặc kệ ngươi.

    Nhìn chằm chằm vào ta thì sao, người nhìn chằm chằm vào ta không ít đâu, đối với những tồn tại cường đại kia mà nói, cái này coi như là một trò chơi mà thôi, nhưng trò chơi này cũng có quy tắc cùng trọng tài, bọn hắn không có cường đại đến mức không để ý đến quy củ cùng trọng tài, bởi vậy bản đại thiếu không cần quan tâm bọn hắn.

    - Loại thời điểm này nếu bọn hắn dám động đến bản đại thiếu, không nói trước người của ta có thể trả thù hay không, chỉ là Chấp pháp giả cũng không tha bọn hắn, bọn hắn sẽ triệt để mất đi tư cách tiếp tục chơi, mất đi tư cách tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà khi bọn hắn dám làm như vậy, toàn bộ Yêu tộc sẽ bị sáu thế lực lớn của Trung Châu trừng phạt.

    Cho dù không ai xuất đầu cho ta, ta nghĩ liên minh Liệp Yêu Giả sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt để đối phó Yêu tộc như vậy, chỉ sợ ít nhất Yêu tộc phải trả giá vài tên Yêu Hoàng cùng mấy địa bàn lớn như Lam Vân đế quốc mới có thể hóa giải, nếu như bọn hắn cho rằng đáng giá mà nói, như vậy tùy bọn hắn.

    Trình Cung nói làm cho Lý Dật Phong cũng giận đến nổi gân xanh, nhưng lại không thể làm gì.

    Về phần lời nói phía sau của Trình Cung, là nói cho những Yêu Vương, Đại yêu vương kia đang không ngừng sử dụng thần niệm lưu ý bọn hắn nghe.

    Mà trong nội tâm Lý Dật Phong cũng giật mình, Trình Cung này hoàn toàn không giống như một đại thiếu gia thế tục bình thường, loại chuyện này không phải ai cũng biết, thậm chí ngay cả đệ tử bình thường trong gia tộc mình cũng không phải rõ ràng những chuyện này, còn mình là ở thời điểm trước khi tới Nam Chiêm Bộ Châu mới biết những chuyện này.

    Trầm mặc chừng nửa canh giờ, trong nội tâm Lý Dật Phong vùng vẫy rất lâu, rốt cục nhịn không được nói:

    - Trình đại thiếu, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi?

    - Đúng rồi đó, này mới là thái độ cầu người, nói đi.

    Trình đại thiếu rất độ lượng nói.

    Lý Dật Phong tức muốn bể phổi, đã sớm nghe nói qua sự tình của Trình đại thiếu này, hôm nay nhìn thấy mới biết tin đồn căn bản chưa nói hết sự đáng giận, kiêu ngạo, bá đạo của hắn.

    Nhưng lập tức Lý Dật Phong nghĩ đến một chuyện, Trình đại thiếu này có một chút làm cho người ta không lời nào để nói, nhưng từ đầu đến cuối cũng không có nói mình là người tốt, cái này làm cho ngươi không có biện pháp khác.

    - Lá gan của ngươi thật không nhỏ, lại dám đánh phá luật thép của Cửu Châu đại địa, chẳng lẽ ngươi thật vì tranh đoạt quyền lực thế tục, mà buông bỏ Tu chân giới sao?

    Vừa rồi sau khi tận mắt nhìn thấy Thiên Cổ Vô Tuyên của Trình Cung, ngay cả Lý Dật Phong cũng rung động rất lớn.

    Người này điên rồi, hắn thật sự điên rồi, luật thép của Cửu Châu đại địa, cho tới bây giờ không ai có thể phá, hắn lại dám đi nếm thử.

    - Phải không.

    Trình Cung không có nhìn Lý Dật Phong, cười nhạt nói:

    - Không phải ngươi cũng nếm thử sao, mặc dù rất cẩn thận, nhưng nếu để cho gia tộc của ngươi biết rõ, chỉ sợ sớm đã bắt ngươi trở về giam lại rồi, thậm chí sẽ trực tiếp giúp ngươi đột phá, tránh cho ngươi không có đường về, ta nói không sai chứ.

    Vừa rồi Lý Dật Phong ra tay, Trình Cung cũng đã chú ý tới, Lý Dật Phong này đạt tới cực hạn của Vạn Tượng Nhất Long cũng không phải ngày một ngày hai, hơn nữa hắn so với cực hạn bình thường còn mạnh mẽ hơn một ít.

    Cái này không giống như mình mượn nhờ lực lượng của Huyết Y lão tổ, trong thời gian ngắn thúc dục ngoại lực, lực lượng tăng vọt, hắn là dùng lực lượng bản thân, có lẽ đã mơ hồ đột phá cực hạn, nhưng vẫn cẩn thận khống chế được.

    Cái này giống như là nước trong ly, kỳ thật đã tràn ra khỏi ly một chút, nhưng mà có một cổ lực lượng đặc thù khống chế, tràn ra một ít nhưng không có rơi vãi ra ngoài.

    Lý Dật Phong không khỏi nhảy dựng, trong nội tâm cả kinh, hắn không nghĩ tới cái này cũng bị Trình Cung nhìn ra.

    Đây là một bí mật của hắn, ngay cả gia tộc của hắn cũng không biết, đúng như Trình Cung nói, nếu như gia tộc của hắn biết rõ hắn dám đi làm sự tình bực này, chắc chắn sẽ không cho phép.

    Siêu cấp thiên tài ngàn năm khó gặp như hắn, gia tộc sẽ không để cho hắn mạo hiểm đi phân cao thấp cùng luật thép của Cửu Châu đại địa.

    - Đáng tiếc ta còn không có dũng khí cùng đảm lượng như ngươi, ta ở cảnh giới này bồi hồi hai năm, có thể cảm nhận được sự cường đại của luật thép Cửu Châu, như vực sâu không đáy, một khi đặt chân vào liền không có đường quay đầu lại nữa.

    Nếu như không phải ngươi đã bỏ Tu chân giới, một lòng muốn tranh đoạt quyền lực thế tục, trở thành đại biểu thế tục mà nói, ta đây thật sự rất muốn biết, đến cùng ngươi nghĩ như thế nào, có cái gì nắm chắc.

    Không ngờ ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đạt tới ngàn Long lực, nếu như nói Vạn Tượng Nhất Long đột phá năm mươi Long là cực hạn của Cửu Châu đại địa, một khi đột phá thì giống như Nhân Anh kỳ tàn sát hàng loạt, kia là tội lớn.

    Ta thật sự nghĩ mãi mà không rõ, rốt cuộc ngươi nghĩ như thế nào, muốn làm cái gì, cho dù người điên chỉ sợ cũng sẽ không làm chuyện tình như vậy, nhưng ngươi lại làm được, đến cùng ngươi đang suy nghĩ cái gì?

    Từ nhỏ Lý Dật Phong đã không phục người, trong mắt hắn những cái gọi là thiên tài kia đều là đồ bỏ đi, bởi vì hắn chính là thiên tài trong thiên tài.

    Chương 533: Đại chiến bộc phá

    Chẳng những hắn có gia tộc ủng hộ, bản thân mình cũng bỏ ra rất nhiều, hơn nữa kỳ ngộ cũng không ít.

    Nếu như hắn muốn đột phá, giờ phút này đã không chỉ là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí có hy vọng trùng kích Địa Anh, nhưng hắn vẫn một mực trì hoãn.

    Biết gia tộc có hứng thú đối với Nam Chiêm Bộ Châu, hắn liền chủ động xin đi giết giặc, như vậy sẽ có cớ để cho mình khống chế lực lượng tại Vạn Tượng Nhất Long, không đi đột phá.

    Nhưng mà sau khi nhìn thấy Trình Cung, hắn lại triệt để trợn tròn mắt, tên điên, con mẹ nó tuyệt đối là người điên, đến cùng hắn đang nghĩ cái gì?

    - Ha ha...

    Địa Long Vương quả nhiên không hổ là Địa Long Vương, ngay cả vuốt mông ngựa cũng có cấp bậc cùng học vấn như vậy, nói tới nói lui nguyên lai là ngươi muốn nịnh nọt ta.

    Không cần tốn sức như vậy, ngươi trực tiếp một chút ta cũng rất hưởng thụ.

    Trình Cung một bộ vui vẻ tiếp nhận.

    - Nịnh nọt ngươi?

    Lý Dật Phong thật không biết Trình Cung lý giải như thế nào:

    - Ta nịnh nọt ngươi, ngươi cho rằng ngươi là ai a, đây là ban ngày, ngươi không nên nằm mơ?

    - Ngươi xem, không phải tự ngươi nói sao, giết một là tội, giết vạn là hùng, giết được trăm ngàn vạn, lúc này là hùng trong hùng.

    Giết người là tội, giết trăm là hung, tàn sát hàng loạt là hùng, mà diệt quốc thống nhất thiên hạ lại là công đức vô lượng, Đại Đế chi tài, đó phương pháp chứng nhân đạo.

    Thiệt là, muốn nịnh nọt ta cứ nói thẳng là được rồi, tâm ý của ngươi ta nhận.

    - ...

    Lý Dật Phong phát hiện mình không phản bác được rồi, nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên hắn không phản bác được, có xúc động muốn đánh người.

    Mẹ kiếp, tên này cũng quá khinh người, không muốn nói thì đừng nói, không ngờ dám nói là mình tâng bốc hắn, nói những lời nói chó má.

    Không đúng, Đại Đế chi tài, công đức nhân đạo?

    Nhân đạo...

    đột nhiên Lý Dật Phong nghĩ đến một ít sự tình thời cổ đại ghi lại trong điển tịch của gia tộc.

    Hoàng Đế, Đại Đế thời cổ đại, luôn chú ý tới công đức, chẳng lẽ Trình Cung này muốn đi con đường kia?

    Không có khả năng, sau đó Lý Dật Phong lập tức phủ nhận, hắn là loại quần là áo lụa, phá gia chi tử, sao có thể là Đại Đế chi tài, hơn nữa kia cũng chỉ là truyền thuyết thời cổ đại.

    Quan trọng nhất là, lời nói của hắn cũng không giống như là có thiên cơ thâm ý gì, khẳng định là hắn thuận miệng nói, chính mình suy nghĩ nhiều.

    Nhưng mà Lý Dật Phong lại không cam lòng rời đi, không phải nói hắn không cam lòng thất bại ở Song Long thành, hắn bố trí ở Song Long thành cũng không phải ngày một ngày hai.

    Trước lúc Đoan Mộc Nhất Phong tiếp quản Song Long thành, hắn đã an bài đại quân tiến vào.

    Bằng vào Tiên thiên dịch sổ, Bát Quái, Ngũ hành, trận pháp ảo diệu của Lý gia, thì ẩn tàng mấy vạn đại quân bên trong Song Long thành là rất đơn giản.

    Đây chính là dùng để khống chế Song Long thành trong thời điểm hỗn loạn.

    Nhưng mà Lý Dật Phong cầm được thì cũng buông được, thất bại chính là thất bại, chính thức làm cho hắn không bỏ xuống được chính là Trình Cung đột phá Vạn Tượng Nhất Long, phá vỡ luật thép cực hạn của Cửu Châu đại địa, lại còn đạt đến ngàn Long lực.

    Ở Vạn Tượng Nhất Long, có được lực lượng Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đây quả thực là bất khả tư nghị.

    Cái này giống như là một người đứng ở bên vách núi, rất muốn tiến về phía trước để đi tiếp, đột nhiên phát hiện có một người đã xuống phía dưới vách núi vạn trượng, mà hắn mơ hồ cũng cảm nhận được, phía dưới vách núi kia tựa hồ có một đường tắt.

    Chẳng qua là đi đường tắt này, rất có thể là vạn kiếp bất phục, thịt nát xương tan, trước kia mặc dù hắn muốn đi thử, nhưng vẫn không có nửa phần nắm chắc, hôm nay đột nhiên phát hiện có người ở phía dưới vách núi, tự nhiên hắn rất muốn biết, đến cùng người này xuống dưới đó như thế nào, sau khi xuống dưới đó có biện pháp tìm được đường tắt kia hay không.

    Nếu như ở năm mươi Long thành tựu Nhân Anh, cũng có thể trực tiếp vượt qua Nhân Anh kỳ tầng mười, một hơi đạt tới đỉnh phong, hơn nữa lĩnh ngộ quy tắc cũng vượt xa Nhân Anh kỳ bình thường, như vậy ngàn Long lực sẽ khủng bố như thế nào?

    Trước kia Lý Phong suy tính tối đa chẳng qua là đạt tới năm mươi mốt Long lực, sau khi ngưng tụ Nhân Anh sẽ như thế nào, nếu là một trăm Long lực có thể trực tiếp vượt qua Địa Hỏa ma kiếp hay không?

    - Đầu nhập vào ta, làm thủ hạ của ta ba năm, cái gì ta cũng nói cho ngươi biết.

    Yên tâm, ta không có ý tưởng làm hoàng đế, sẽ không nạp ngươi làm hoàng hậu đâu.

    Thời điểm Lý Dật Phong trầm tư, đột nhiên Trình Cung cười cười nhìn hắn, trực tiếp mời chào.

    - Ngươi cho là đầu ta vô nước sao.

    Lý Dật Phong hừ lạnh một tiếng, hắn là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, cao cao tại thượng, làm sao có thể đi theo người này, quả thực là mơ mộng hão huyền.

    - Tùy ngươi.

    Trình Cung nhún nhún vai nói:

    - Ta đây liền không nói cho ngươi, khốn khiếp, một đám con lợn, các ngươi cho rằng mình là Địa Long Vương sao, gặp được loại yêu thú dưới mặt đất này phải làm gì không phải ta đã nói qua cho các ngươi sao, tránh ra.

    Trình Cung nói xong, bên ngoài bị một đám yêu thú dưới mặt đất tập kích, thân hình Trình Cung lóe lên, đã cầm Tinh Phong chiến đao giết đi lần nữa.

    - Hỗn đãn...

    Lý Dật Phong nắm chặt nắm đấm, quả thực muốn cuồng bạo rồi, làm cho hắn thiếu chút nữa mắng người, loại tình huống này là từ khi hắn sinh ra đến nay chưa từng có.

    Nhưng mà dù tức giận thế nào, Lý Dật Phong cũng không muốn rời đi, bởi vì hắn muốn biết sau khi đánh vỡ cực hạn Vạn Tượng Nhất Long là tình huống như thế nào, đây là chuyện mà nhiều năm qua hắn không ngừng cẩn thận nếm thử, hắn muốn tìm đến con đường kia, đột nhiên lại phát hiện có người vượt lên hắn rất nhiều.

    Nhưng mà gia hỏa vượt lên đầu này lại là một tên khốn kiếp, quần là áo lụa, kiêu ngạo bá đạo, đáng giận đến rối tinh rối mù.

    ...

    - Làm sao bây giờ?

    Hiện tại nữ nhân kia bị giết, phía dưới còn tổn thất không ít Yêu tướng.

    - Trình Cung cùng Lý Dật Phong kia đều quá ghê tởm, không ngờ bọn hắn muốn tranh đoạt Song Long thành.

    - Nhất là Trình Cung kia, vậy mà nhẹ nhõm chém giết bốn gã Nhân Anh kỳ, tên này cũng quá kinh khủng.

    - Đáng tiếc có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào, nếu không trực tiếp giết hắn đi.

    - Đáng giận, không nghĩ tới lần này nhẹ nhõm công phá Song Long thành, vậy mà lại gặp phải loại biến thái này, lập tức thông tri thái tử điện hạ, mời thái tử điện hạ định đoạt.

    - Cũng may đại quân của chúng ta đã có vô số tiến vào Lam Vân đế quốc, hơn nữa quân đoàn Lôi Đình cũng bị diệt rồi, một khi đại quân yêu thú mà chúng ta tập kết trăm năm đánh vỡ phòng ngự của bọn hắn, đến lúc đó cho dù Trình Cung này có năng lực thông thiên cũng không cải biến được hiện trạng.

    Hơn nữa nếu thật sự không được, còn có thể mời những người kia động thủ giải quyết hắn.

    - Sau lưng Trình Cung này rốt cuộc là ai?

    Một mực không có tra được, rất có thể bản thân chính là một trong Lục gia, nên cẩn thận bọn hắn dùng cái này lấy cớ, không phát hiện lần này Chấp pháp giả cũng một mực lưu ý động tĩnh nơi đây sao.

    - Tốt, lập tức thông tri Thái tử điện hạ, đồng thời triệu tập càng nhiều yêu thú nữa.

    ...

    Ở không trung ngoại vi Song Long thành, vài tên Đại yêu vương được một kiện pháp bảo che dấu đặc thù đang thương lượng, mà phía dưới bọn hắn thì đứng rất nhiều Yêu Vương, một khi phát sinh chiến đấu vượt qua thế tục, bọn hắn có thể nhanh chóng lao vào.

    Mà lúc này, một chi đại quân mà bọn hắn hoàn toàn không tưởng được đã đánh tới, không ngờ là từ nội địa Nam Hoang một đường giết quay về Song Long thành.

    Không chỉ như thế, lúc này ở bên trong Nam Hoang cũng có hai đại quân yêu thú khác đang chạy tới Song Long thành, hai đại quân yêu thú này vô cùng cường đại, so với đại quân yêu thú mà ban đầu Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ dẫn đầu sát nhập Song Long thành còn mạnh hơn rất nhiều, mà đầu lĩnh hai đại quân yêu thú này là hai đại bạch hùng.

    Một mặt khác, rất nhiều yêu thú tiến vào năm tỉnh Tây Nam, hành tỉnh Tây Chu sớm có bố trí, tổn thất giảm nhiều, nhưng những địa phương chung quanh Song Long thành thì thảm rồi, kể cả hai hành tỉnh gần biển cũng bị yêu thú cướp sạch, mà giờ khắc này đại quân của Lôi Nhạc, Trình Vũ Phi, Lôi Điện đang dùng tốc độ cao nhất chạy tới năm tỉnh Tây Nam.

    Tốc độ của bọn hắn tự nhiên không có biện pháp so với Hung Thần kì binh, nhưng bọn hắn lại sớm chính diện giao phong với yêu thú hơn so với Hung Thần kì binh, bởi vì trải qua hai ngày này, rất nhiều yêu thú có tốc độ nhanh đã vọt tới, bọn hắn sẽ trực tiếp đụng phải ngay trên đường.

    Gặp được trên đường đi, bọn hắn liền lưu lại một bộ phận quân đội giải quyết, còn đại quân thì tiếp tục chạy tới Song Long thành.

    Mà lúc này lại có một chút tin tức lần lượt truyền đến, Thảo Nguyên Vương Đình hợp tác cùng Yêu tộc, đột nhiên phát động tập kích Lôi Đình quân đoàn, Lôi Đình quân đoàn tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

    Rất may lúc này chung quanh triệu tập trăm vạn đại quân, cùng với năm mươi vạn đại quân từ Vân Ca Thành đi đến, mới miễn cưỡng duy trì cục diện.

    Thời điểm thú triều bộc phát, tin tức Song Long thành bị công phá truyền đi, Đồ Đằng Đế Quốc cũng liều lĩnh tiến hành công kích, nhưng Thiên Hồ Trình Vũ Dương kinh doanh Thiên Hồ quân đoàn nhiều năm, mặc dù những năm gần đây dần dần yên lặng, nhưng thời điểm chính thức chiến đấu, Đồ Đằng Đế Quốc mới phát hiện Thiên Hồ đáng sợ như thế nào.

    Trong khoảng thời gian ngắn, Lam Vân đế quốc như trở lại trạng thái mười mấy năm trước, khắp nơi là địch, yêu thú tàn sát bừa bãi, địch nhân điên cuồng tấn công, có một cảm giác nguy tại sớm tối.

    Nhưng vào lúc này, Vân Ca Thành truyền đến tin tức, ở thời điểm nguy nan này, cuối cùng Hoàng Đế mới nhớ ra Trình lão gia tử, một ngày ba lượt đi phủ Trấn Quốc Công, rốt cục mời được Trình lão gia tử rời núi, giữ chức Binh mã thiên hạ Đại nguyên soái lần nữa.

    Mặc dù bây giờ không phải tự mình xuất chinh, nhưng Trình lão gia tử rời núi lần nữa, vẫn làm cho tướng sĩ cùng dân chúng Lam Vân đế quốc ăn một viên thuốc an thần, chí ít có động lực cùng hi vọng.

    Năm đó ở thời điểm kia, Trình lão gia tử cũng có thể dẫn đầu đại quân đánh lui địch nhân, thậm chí còn khai cương khoách thổ, huống chi hiện tại.

    Trình lão gia tử vừa hạ sơn, lập tức điều binh, điều toàn bộ đại quân coi giữ chung quanh Vân Ca Thành đi tới chiến trường Tây bắc.

    Nam Hoang có Trình Cung, phương Tây có Thiên Hồ Trình Vũ Dương, hai phương diện này đều không cần hắn quan tâm, cho nên giờ phút này Trình lão gia tử chủ yếu làm hai chuyện tình, đối phó yêu thú đã khuếch tán trong Lam Vân đế quốc, ngăn cản đại quân Thảo Nguyên Tây Bắc.

    Một chiêu Đế đô không để lại quân coi giữ này, lập tức đạt được hảo cảm của dân chúng, sau đó Trình lão gia tử ra lệnh một tiếng, vài chục năm đi qua, rất nhiều tướng sĩ giải tán năm đó đều mặc giáp trận lần nữa, đại quân đang tập kết rất nhanh.

    Bởi vì bây giờ là thời điểm quốc gia nguy nan, Hoàng Đế tự mình mời Trình lão gia tử rời núi, tất cả mọi chuyện phía sau đều giao cho Trình lão gia tử, không ai có thể nói nhảm nhiều một câu, mà kể từ đó thì càng không cần lo lắng Bách Biến bại lộ.

    - Oanh...

    Đại thiếu, ta đã đến.

    Phương diện Vân Ca Thành đã sớm định ra, có Trình lão gia tử cùng Tống Chiến Thiên, cũng không cần lo lắng Bách Biến bại lộ, Bàn Tử dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Nam Hoang, mặc dù chậm hơn một ngày so với Trình Cung, nhưng so với đại quân của Bạch Khải Nguyên từ Nam Hoang giết tới thì nhanh hơn rất nhiều.

    Chương 534: Hình dáng của Địa Long Vương

    Bàn Tử trực tiếp rơi xuống bên trong đàn yêu thú, mặt đất trực tiếp vỡ ra bốn phương tám hướng, vô số người rơi vào trong khe nứt đó, khó có thể đi lên.

    Hôm nay Bàn Tử cũng đã là tồn tại cực hạn trong Vạn Tượng Nhất Long, đã có được bốn mươi lăm Long lực, lại thi triển thần thông Liệt Địa của Huyết Y lão tổ cho hắn, mặt đất này cũng không phải là đơn giản vỡ ra làm cho người ta rơi vào trong đó, nếu nói như vậy, sẽ căn bản không đả thương được Siêu Phàm kỳ trở lên, huống chi là yêu thú rất cường đại.

    Uy lực chính thức của thần thông Liệt Địa là dùng lực lượng xé rách quy tắc không gian làm chủ, khi tiến vào trong đó, lực lượng sẽ bị áp chế, có thể còn sống sót không có mấy cái.

    Mà lần này Bàn Tử đến, kinh thiên động địa, như là vẫn thạch đập xuống, hơn mười dặm chung quanh đều rung động lắc lư.

    - Vèo!

    Nhưng vào lúc này, trong không trung có một đạo quang mang lóe lên như tia chớp rồi lập tức dập tắt.

    - Bà mẹ nó, ta tới trước.

    Tia sáng này, khí tức này, Bàn Tử không quen thuộc hơn nữa, đây chẳng phải là Phá Không Thứ của Sắc Quỷ sao.

    Bàn Tử nói xong, cũng không hề trang bức, trực tiếp bay vào bên trong.

    - Đại thiếu, chỉ nửa canh giờ nữa là Bạch thúc, Trình Trảm, Trình Lập có thể sát nhập Song Long thành, còn có Đại Bạch, Tiểu Bạch cũng đã đến, ta trước chạy đến xem đại an bài như thế nào.

    Hôm nay Sắc Quỷ cũng vượt qua bốn mươi Long lực, từ khi tu luyện Phá Không Thứ cùng Thiên Đế cực lạc bảo điển, lĩnh ngộ của hắn đối với phương diện tốc độ càng ngày càng sâu khắc, hôm nay tốc độ đã vượt qua Bàn Tử, cho dù ở trong Đan thành, ngoại trừ mấy người Túy Miêu đã đột phá, thì hắn là nhanh nhất rồi.

    - Ta biết ngay, nhất định ngươi sẽ đến.

    Thấy Sắc Quỷ chạy đến, nhìn ý chí chiến đấu của hắn đã khôi phục rất nhiều, Trình Cung cũng vui vẻ nói.

    Bởi vì Ngọc Trúc vẫn còn tu luyện ở trong không gian ngoại đỉnh, Trình Cung còn lưu lại một ít Nguyên dịch cuối cùng cho nàng, đồng thời cũng để Hỏa Phượng Ma Long dùng lực lượng giúp nàng cô đọng thân thể, về sau tiền đồ của Ngọc Trúc cũng là bất khả hạn lượng.

    Có Ngọc Trúc ở đây, tiểu tử Sắc Quỷ này không đến mới là lạ.

    - Dựa vào gia hỏa vô sỉ này.

    Không đợi Sắc Quỷ trả lời, đã nghe được thanh âm của Bàn Tử, sau đó thân hình của Bàn Tử lóe lên, đã rơi xuống bên cạnh hắn.

    - Để cho Hoàng Đế ba lần mời Trình lão gia tử, nhất định là chủ ý vô sỉ của ngươi.

    Sắc Quỷ hiểu Bàn Tử rất rõ, căn bản không đi tiếp lời nói kia, trực tiếp chỉ hắn nói.

    - Ha ha...

    Nhắc tới cái này, Bàn Tử vỗ bụng đắc ý nói:

    - Bình thường thôi, nếu không phải lão gia tử ngăn cản, ta còn muốn để cho hắn quỳ gối ở cửa ra vào cầu Trình lão gia tử rời núi đấy chứ.

    Nếu như những lời này để cho quan viên hoặc là thành viên hoàng thất của Lam Vân đế quốc nghe được, nhất định sẽ bị hù chết, đây là bọn hắn đang nói Hoàng Đế sao?

    Sao giống như là đang nói hạ nhân của mình vậy.

    Mà sở dĩ Bàn Tử cùng Sắc Quỷ không chỗ cố kỵ là bởi vì bọn họ đã sớm câu thông qua, một khi chiến đấu bộc phát, Trình lão gia tử rời núi, tin tức lúc trước liền tự sụp đổ.

    Kể cả Nguyệt Minh thái tử của Đồ Đằng Đế Quốc, khẳng định hắn cũng sẽ biết tin tức trước kia là giả, còn không bằng dứt khoát biểu hiện ra Hoàng Đế đã bị bọn hắn khống chế, cho nên hai người mới đàm luận không kiêng nể gì cả.

    Vốn kế hoạch là lừa gạt một thời gian ngắn, thậm chí mượn nhờ Hoàng Đế hãm hại Đồ Đằng Đế Quốc thoáng một phát, đương nhiên, cũng chưa chắc Nguyệt Minh thái tử sẽ thật sự tin tưởng Hoàng Đế, nhưng vẫn có thể có một ít cơ hội.

    Đáng tiếc động tác của Yêu tộc quá nhanh, làm cho kế hoạch lúc trước không thể không thay đổi.

    - Bảo Hung Thần kì binh giết đến tụ hợp cùng ta, một hồi phải đoạt lại mấy địa phương sắp bị yêu thú chiếm lĩnh lần nữa, chữa trị trận pháp bị tổn thương.

    Sở dĩ hiện tại yêu thú không có thể tiến vào toàn diện, là vì đại bộ phận phòng ngự trong Song Long thành vẫn còn nguyên vẹn, chẳng qua là có mấy địa phương mấu chốt xảy ra vấn đề, không có biện pháp kết nối hai Long mạch, mượn nhờ xu thế thiên địa hình thành đại trận lần nữa.

    Thông tri Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, bảo chúng nó chớ lộn xộn, một khi bên chúng ta có tin tức, chúng lập tức gây ra hỗn loạn trong Song Long thành, tận lực tranh thủ thời gian cho chúng ta, một khi phòng ngự của Song Long thành khởi động lại lần nữa, chúng ta chỉ cần phòng thủ vài chỗ, đừng để cho yêu thú tập trung lực lượng công kích một chỗ là được rồi, về phần yêu thú xông tới thì có thể đóng cửa tàn sát.

    Vẫn quy củ cũ, Trình Cung ra lệnh, Sắc Quỷ ghi chép, sau khi Trình Cung nói xong, Sắc Quỷ liếc nhìn về phía Trình Cung, xác nhận không có vấn đề gì khác, lập tức truyền đạt mệnh lệnh đi ra ngoài.

    - Ngươi muốn chữa trị trận pháp của Song Long thành, đó căn bản là chuyện không thể nào, ta còn tưởng rằng ngươi có kỳ mưu diệu kế gì.

    Muốn dựa vào chữa trị trận pháp của Song Long thành, một lần nữa ngăn cản yêu thú là căn bản không có khả năng.

    Ngươi như vậy còn không bằng triệu tập toàn bộ đại quân bên trong Đan thành tới đây, sau đó động viên toàn bộ lực lượng Lam Vân đế quốc, có lẽ có thể đoạt lại quyền khống chế Song Long thành một lần nữa, mặc dù như vậy tổn thất sẽ rất lớn, nhưng có một đường sinh cơ.

    Nhưng ngươi muốn chữa trị trận pháp của Song Long thành, ta thấy nên lập tức dẫn người của ta rút lui nơi này, không thể ở lại với tên điên như ngươi.”

    Vừa rồi có vài chỗ lọt vào yêu thú điên cuồng tập kích, chỗ kia vừa vặn đều là thủ hạ của Lý Dật Phong, Lý Dật Phong không thể không qua đi hỗ trợ, giờ phút này gấp trở về vừa vặn nghe được Trình Cung nói.

    - Hả...

    Vừa nhìn thấy Lý Dật Phong, Bàn Tử thoáng cái ngây ngẩn cả người, há to mồm, tay Bàn Tử che lấy miệng:

    - Móa, đại mỹ nữ, quá yêu dị đi à nha, còn nữ giả nam trang, thanh âm nói chuyện cũng giống như vậy, đại thiếu quá ngưu bức, đi đến chỗ nào cũng có mỹ nữ làm bạn.

    - Bàn Tử chết bầm, ánh mắt ngươi mù sao, ai là nữ.

    Lý Dật Phong rất bực bội, nổi giận gầm lên một tiếng, đưa tay oanh kích ra một đạo Lôi Quang.

    - Móa, nếu không phải nể mặt nàng là nữ nhân của đại thiếu, ta đã trực tiếp tiêu diệt nàng, Trảm Thiên.

    Bàn Tử cho tới bây giờ cũng không phải là người dễ trêu, Trảm Long Đao bộc phát ra lực lượng cường đại, thần thông Trảm Thiên được Huyết Y lão tổ sau khi trở thành Địa Anh tu luyện lại một lần nữa, uy lực cường đại, lập tức bạo phát ra lực lượng vượt xa bốn mươi lăm Long lực của hắn, so với Nhân Anh kỳ tầng thứ sáu cũng mạnh mẽ hơn.

    - Oanh...

    Bàn Tử bị chấn động lui về phía sau hai bước, thân hình Lý Dật Phong cũng có chút lắc lư, trong mắt Lý Dật Phong cũng hiện lên một tia khiếp sợ.

    Mặc dù vừa rồi chẳng qua là hắn sử dụng một loại thần thông, nhưng Bàn Tử kia cũng là vội vàng nghênh chiến, mặc dù mình tiêu hao cực lớn, nhưng một kích kia cho dù Nhân Anh kỳ bình thường cũng không có biện pháp tiếp được, vậy mà tên Bàn Tử chết bầm này có thể tiếp được.

    Bàn Tử, chẳng lẽ hắn chính là Đổ Thần trong Tứ đại hại Vân Ca Thành, Đỗ Thân.

    - Bàn Tử, ta dám cam đoan hắn tuyệt đối không phải là nữ nhân của đại thiếu, ngươi có thể chơi với hắn, thật sự.

    Sắc Quỷ nắm giữ tình báo, đã sớm biết tình huống của Lý Dật Phong, cho nên liếc mắt liền nhận ra người này là Địa Long Vương Lý Dật Phong.

    Chẳng qua là hắn cũng rất giật mình, Lý Dật Phong này lớn lên quá đẹp, thật là yêu dị a...

    - Thật sự?

    Một là Bàn Tử tức giận vì tên này ra tay giống như muốn giết người, hai là hắn quá đẹp, nữ giả nam trang cũng đẹp như vậy, nếu là nữ trang há không phải khuynh quốc khuynh thành sao.

    - Ừ.

    Sắc Quỷ dùng sức gật đầu, mà thời điểm Bàn Tử nhìn về phía Trình Cung, Trình Cung cũng cố nén cười gật đầu.

    - Các ngươi, không có một ai tốt, thực cho rằng ta không biết hắn là ai sao.

    Địa Long Vương Lý Dật Phong, mẹ kiếp...

    Bàn Tử nhìn chằm chằm vào Lý Dật Phong nói:

    - Ngươi lớn lên cũng quá yêu dị đi à nha, vừa mới biết được ngươi là nam, mẹ nó tiểu đệ đệ của ta cũng cứng ngắc, trong nội tâm còn rất chờ mong ngươi là nữ giả nam trang, thật sự, hiện tại mọi người đứng ở một phe, ngươi không phải là địch nhân của chúng ta, nếu như ngươi là địch nhân, ta quyết định dốc sức liều mạng cũng muốn bắt ngươi, quản con mẹ nó ngươi là nam hay nữ, trước hiếp ngươi cái đã.

    - Bà mẹ nó, thật sự... cứng ngắc a!

    Sắc Quỷ ở một bên nhìn về phía dưới của Bàn Tử, âm thanh vô cùng lớn hô hào.

    - Hô cọng lông a, đừng nói ngươi không động tâm hắn, mẹ nó thế giới này điên rồi, nam nhân trưởng thành mà như vậy, làm cho ta hiện tại cũng hoài nghi đến cùng có phải mình thích nam nhân hay không, tốt nhất ngươi cẩn thận một chút cho ta.

    Bàn Tử nhìn về phía Sắc Quỷ lẩm bẩm.

    - Ta chủ yếu là lo lắng hắn một bên xinh đẹp một bên dọa người, nếu không vì sao hắn che bên kia...

    Sắc Quỷ không có phủ nhận, còn nghiên cứu thảo luận cùng Bàn Tử.

    - Ừ, ừ.

    Bàn Tử cũng vội vàng gật đầu nói:

    - Cái này cũng là ta lo lắng, bất quá không cần nửa bên kia cũng được, chỉ là nửa bên mặt cùng vóc người này là đủ...

    Mẹ nó này đều là người nào?

    Bọn hắn là người sao?

    Giờ phút này, đường ường Nam Hoang Địa Long Vương Lý Dật Phong lại sợ tới mức đứng ở chỗ đó, thật là bị hù sợ, bởi vì không ngờ hai người này lại thảo luận đề tài về mình ở trước mặt mình.

    Quan trọng nhất là, Lý Dật Phong có thể am hiểu Dịch sổ suy diễn, đối với nhìn người cũng rất có nghề, nhìn trong mắt Bàn Tử kia hiện lên hưng phấn, còn có phía dưới của hắn thật sự đã cứng ngắc, Địa Long Vương Lý Dật Phong biết rõ tuyệt đối không phải Bàn Tử đang nói đùa, cũng không phải muốn làm mình tức giận mới nói như vậy.

    Mà Sắc Quỷ kia, ánh mắt của hắn nhìn mình càng làm cho Lý Dật Phong cảm giác được không rét mà run.

    Giờ phút này Lý Dật Phong đột nhiên có một loại cảm giác, người Vân Ca Thành thật là xui xẻo, sao bốn cái gây tai họa kinh thiên này, đều tập trung vào một Vân Ca Thành nho nhỏ chứ.

    - Khẳng định rất xấu xí, được rồi, xem một bên là được rồi, vạn nhất nhìn bên kia sẽ ảnh hưởng tới tâm tình, vạn nhất ảnh hưởng đến độ cứng có vấn đề thì phiền toái.

    - Ân, không sai, không dám nghĩ a...

    Xấu xí?

    Khóe mắt của Lý Dật Phong có chút giật giật.

    - Các ngươi mới xấu xí, sở dĩ bản Long Vương che nửa khuôn mặt, cũng không phải là muốn che dấu cái gì, chẳng qua là chán ghét những tên gia hỏa như các ngươi, chỉ biết dùng nửa người dưới suy nghĩ.

    Muốn dùng lời nói khích ta, các ngươi không cần khích, ca sẽ cho các ngươi nhìn, ca sẽ cho các ngươi biết mình có lỗi với thiên địa này bao nhiêu, lớn lên xấu xí như vậy còn không biết xấu hổ sống.

    Lý Dật Phong nói xong, khóe miệng nhẹ nhàng thổi ra một hơi thở, mái tóc che chắn nửa bên mặt nhẹ nhàng bay lên.

    - Bà mẹ nó...

    - Trời ạ!

    Bàn Tử, Sắc Quỷ thậm chí ngay cả Trình Cung thấy một màn như vậy cũng bị chấn động, nam nhân trưởng thành như vậy, so với đại mỹ nữ đỉnh cấp không kém bao nhiêu, vấn đề là, càng có một loại cảm giác đặc biệt yêu dị.

    - Không cho các ngươi tự ti thoáng một phát, các ngươi còn ở đằng kia lải nhải, hiện tại biết rõ thời điểm cha mẹ các ngươi sinh các ngươi ra không có nhiều dụng tâm đi à nha.

    Lý Dật Phong hừ một tiếng, rất là rắm thối nói.

    Chương 535: Con mẹ nó, không có tên nào bình thường

    Thằng này thật đúng là rắm thối, Trình Cung nghe xong lời này cũng nhịn không được muốn cười, bất quá như thế lại làm cho Trình Cung cảm giác Địa Long Vương Lý Dật Phong này càng thêm thân cận một ít.

    Nếu như hắn thật sự như Chu Dật Phàm thích tính toán hết thảy, như Trình Lam muốn dẫm nát tất cả mọi người dưới chân, như Vũ Thân Vương tự cho là cao cao tại thượng mà mà nói, Trình Cung sẽ không có tâm tư muốn trở thành bằng hữu cùng hắn.

    Người này có chút tự sướng, có chút rắm thối, dưới tình huống Bàn Tử cùng Sắc Quỷ nói như vậy còn có thể như thế, ngược lại Trình Cung cảm giác hắn rất có ý tứ.

    Trên thực tế, từ phương diện dung mạo mà nói, hắn thật sự có đầy đủ tiền vốn kiêu ngạo, giống như Lý Dật Phong muốn hiểu rõ tại sao mình có thể ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đạt được ngàn Long lực, mình cũng rất kiêu ngạo với hắn, cái này là có nắm chắc, có thực lực, có tự tin.

    - Đại thiếu, tuyệt đối không thể để cho người này gia nhập vào chúng ta, thậm chí không thể để cho hắn tiến vào Đan thành cùng Vân Ca Thành, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn.

    Đột nhiên Bàn Tử nói:

    - Ngươi suy nghĩ một chút, Sắc Quỷ luôn tự cho là phong lưu, bên cạnh hắn nhiều nữ nhân như vậy, vạn nhất thằng này đi tới, những nữ nhân kia theo hắn thì sẽ phát sinh huyết án rồi.

    - Lăn.

    Sắc Quỷ trực tiếp đá một cước, đạp bay Bàn Tử ra ngoài, sau đó vô cùng tự tin chỉ vào hạ thân nói:

    - Chinh phục là phải dựa vào thực lực, lòng của các nàng đều là của ta, ai đến cũng không dùng được.

    - Bà mẹ nó, ta còn trị không được ngươi sao...

    Bàn Tử nói xong, muốn xông đi lên.

    - Hồ đồ, hiện tại là lúc nào, mau xông ra ngoài giết yêu thú, xem đám người Bạch Thúc mà làm.

    Trình Cung vừa lên tiếng, Bàn Tử vội vàng khống chế được thân hình, sau khi nghe được Trình Cung nói, Sắc Quỷ không nói hai lời lấy Phá Không Thứ ra, Bàn Tử thì lấy Trảm Long Đao, trực tiếp xông vào đàn yêu thú.

    - Móa nó, nhất định phải phát tiết một chút, bị người kia làm dục hỏa công tâm như vậy, lại không phát tiết sẽ thật sự muốn chơi nam nhân.

    Thời điểm Bàn Tử tiến lên, trong miệng vẫn còn lầm bầm.

    Điều này làm cho Lý Dật Phong thiếu chút nữa ngã quỵ, trong miệng thốt ra một chữ “kháo”, mà chính hắn cũng giật mình.

    Từ nhỏ hắn được gia tộc giáo dục, chưa bao giờ nói loại lời này, nhưng sao gặp được đám người Trình Cung, liền nhịn không được muốn nói, nếu không sẽ không cách nào bình ổn tâm tình.

    Còn có một điều, vừa rồi sở dĩ Lý Dật Phong cho Bàn Tử, Sắc Quỷ còn có Trình Cung nhìn dáng vẻ của hắn, điểm trọng yếu nhất là, kỳ thật hắn biết rõ bất luận là nam hay nữ, sau khi nhìn thấy mình sẽ có phản ứng không giống nhau.

    Nhưng mà có thể trực tiếp như Bàn Tử cùng Sắc Quỷ, có thể lạnh nhạt như Trình Cung là lần đầu tiên hắn gặp được.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ không che dấu ý nghĩ của bọn hắn chút nào, bọn hắn nói rất đúng nội tâm, đây là lần thứ nhất hắn gặp được.

    Đồng thời hắn cũng có thể thông qua tuyệt học gia truyền, nhìn ra hai người này không có ác ý, có chỉ là một chút ác tâm của mấy kẻ vô lại.

    Nhưng hắn là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, Địa Long Vương Lý Dật Phong, há có thể để người khác nhìn thấy khuôn mặt thực.

    Nhưng lúc này hắn làm, nhưng lại rất vui vẻ.

    - Thật sự là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, người bên cạnh ngươi đều là cực phẩm.

    Lý Dật Phong nhìn Trình Cung cảm thán nói, đột nhiên nghĩ đến lời nói vừa rồi của Trình Cung, vội vàng hỏi:

    - Ngươi thật sự muốn chữa trị trận pháp của Song Long thành này, trận pháp của Song Long thành này xây dựng vài thập niên, hơn nữa vận dụng vô số nhân lực, vật lực.

    Thậm chí không phải tu kiến ở thời đại Lam Vân đế quốc, nó đã có từ rất sớm, năm đó tổ tiên Lý gia chúng ta còn tham dự, tập hợp rất nhiều Trận Pháp đại sư, cùng vô số người âm thầm tương trợ mới hoàn thành, nếu không sao có thể ngăn trở yêu thú tập kích trăm ngàn năm qua.

    Hiện tại muốn tu bổ, căn bản không có khả năng.

    - Có ngươi đang ở đây, ta sợ cái gì chứ.

    Trình Cung một bộ không sao cả nói.

    - Ta...

    Lý Dật Phong lắc đầu nói:

    - Ngươi quá để mắt ta rồi, ta còn có chút tự mình hiểu lấy, nếu như không có nhiều yêu thú như vậy, cho ta mấy tháng thời gian có lẽ ta có thể chữa trị một bộ phận, cho dù không thể hoàn toàn phát huy uy lực, nhưng phát huy ba thành là không có vấn đề, ít nhất có thể làm cho đại trận này vận chuyển.

    Trận pháp này dùng địa thế dẫn động lực lượng thiên địa hình thành đại trận, có thể dẫn động lực lượng thiên địa, căn bản không phải trong thời gian ngắn có thể chữa trị, trình độ phức tạp của những trận pháp kia, hoàn toàn không đơn giản giống như ngươi nghĩ.

    Trận pháp, luyện đan, luyện khí, những thứ này giống như tu luyện, mỗi một môn đều bác đại tinh thâm, mỗi một môn theo đuổi cả đời cũng chưa hẳn có nhiều thành tựu.

    Loại tình huống ở Song Long thành này, trừ khi đồng thời có mười Trận Pháp đại sư, trình độ mỗi người đều không sai biệt cùng ta, như vậy có lẽ một hai ngày thời gian có thể chữa trị trận pháp này.

    Trình Cung cười nói:

    - Phải tin tưởng mình, tự tin vừa rồi của ngươi đi đâu rồi, phải có tự tin vừa rồi, không có chuyện ngươi làm không được.

    - Tự tin cùng kiêu ngạo cũng phải có tiền vốn cùng trụ cột, tựa như Trình đại thiếu ngươi, mặc dù kiêu ngạo, bá đạo, nhưng sau lưng ngươi có chỗ dựa, chính mình lại điên cuồng ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đạt được ngàn Long lực, hơn nữa trên người còn có rất nhiều bí mật, cho nên ngươi có thể tùy tiện kiêu ngạo, bá đạo, nhưng nếu như thay đổi người khác, chết một ngàn lần cũng là ít.

    Lý Dật Phong căn bản không để ý tới Trình Cung cổ động, nói đùa gì vậy, hắn phải tự mình hiểu lấy chứ.

    - Ngươi... sẽ không là thích ta chứ, bất quá hoàng hậu này, ta không thể không thông tri cho ngươi, ngươi đã tới chậm.

    Trình Cung rất nghiêm túc nói.

    - Con mẹ nó, không có tên nào bình thường.

    Bên ngoài, yêu thú đang điên cuồng lao tới, hơn mười vạn người không ngừng chèo chống tử thủ, pháp lực, thần thông, vô số phần còn lại của chân tay đã cụt, huyết nhục bay tứ tán, Lý Dật Phong cảm giác mình đã triệt để bó tay rồi.

    Rốt cục hắn nhẫn nhịn cả buổi, cuối cùng cũng nói một câu, nếu không hắn không có cách nào biểu đạt nội tâm của hắn, sau khi nói xong, hắn cũng giống như Bàn Tử, giết nhập vào bên trong yêu thú, hắn cũng cần phát tiết một chút, nếu không sẽ không tự chủ được bản thân.

    Mẹ kiếp, lão tử là nam, ta thích chính là nữ nhân, một đám tiện nhân.

    Lý Dật Phong một bên giết yêu thú, một bên lẩm bẩm nói.

    Người một nhà tùy ý vui cười, tức giận, mắng, nhưng thật sự giết vào bên trong đàn yêu thú, bất luận là Bàn Tử, Sắc Quỷ hay là Lý Dật Phong, không có ai có bất kỳ tạp niệm.

    Dù sao bọn hắn còn xa xa không đạt được tình trạng như Trình Cung, có thể qua lại tự nhiên trong vô số yêu thú.

    Mặc dù bọn hắn lợi hại hơn so với yêu thú bình thường, nhưng so với Trình Cung còn kém rất nhiều, trên thực tế toàn bộ chung quanh bị thú triều bao phủ, không có Trình Cung như Định Hải Thần Châm tồn tại, sẽ không có khả năng chèo chống đến bây giờ, càng không có khả năng duy trì ở loại cục diện này.

    Số lượng Yêu thú quá khổng lồ, còn có rất nhiều tồn tại mà lực lượng thân thể cường đại đến kinh khủng, nếu như không có Trình Cung, gặp phải loại lực lượng thân thể cường đại này hắn liền ra tay đánh chết, hoặc là gặp được quần thể có lực lượng cường đại hắn cũng ra tay đánh chết, thì hơn mười vạn người này đã sớm bị thú triều đánh tan.

    - Hung Thần!

    - Kì binh!

    Đột nhiên, một đội ngũ so với thú triều càng hung mãnh cường đại hơn đã xé rách thú triều, như một trường Long đánh tới.

    Lý Dật Phong đang mượn nhờ yêu thú phát tiết, đột nhiên thân hình chớp động quỷ dị, thời gian dần trôi qua, không ngờ trở nên trong suốt trên không trung, cứ như vậy biến mất bên trong yêu thú.

    Một đám yêu thú đang điên cuồng đuổi giết Lý Dật Phong, dốc sức liều mạng cùng hắn, đột nhiên phát hiện đối thủ đã biến mất, những yêu thú này điên cuồng gào thét, bộc phát lực lượng, thần niệm cường đại tìm tòi chung quanh, nhưng không có bất kỳ hiệu quả gì.

    Độn Tự Quyết của Lý Dật Phong cũng tương đối thuần thục, trực tiếp ẩn thân, khiếp sợ nhìn Hung Thần kì binh đang đánh tới phía xa.

    Mặc dù lúc trước cũng nhận được tin tức, nhưng thời điểm hắn đạt được tin tức về Hung Thần kì binh, là Hung Thần kì binh xuất hiện sớm nhất ở Man Ngưu thành, đánh chết trăm vạn yêu thú yếu nhược, hơn nữa nghe nói tổn thất rất lớn, Lý Dật Phong cũng không có quá để ý.

    Nhưng giờ phút này nhìn Hung Thần kì binh kia, lập tức trước mắt Lý Dật Phong bừng sáng.

    Một chi đội ngũ thật hung hãn, không ngờ yếu nhất cũng là Phạt Mạch kỳ đỉnh phong, nhưng lại có một ít bản lĩnh đặc thù, trong đó dùng Siêu Phàm kỳ làm chủ.

    Ở Nam Hoang, cho dù mấy vạn Siêu Phàm kỳ cũng không coi vào đâu, tựa như hiện tại trong Song Long thành có hơn trăm vạn người tụ tập, trong đó có hơn mười vạn Liệp Yêu Giả, trong số hơn mười vạn này, cũng có mấy vạn Siêu Phàm kỳ.

    Nhưng chính thức làm cho Lý Dật Phong khiếp sợ chính là, chi đội ngũ này rõ ràng cho thấy là quân đội chính thức, không phải là Liệp Yêu Giả.

    Lý Dật Phong liếc mắt cũng có thể nhìn ra, sự ăn ý, trạng thái phối hợp của bọn hắn, là quân đội chân chính.

    Gom đủ một vạn Siêu Phàm kỳ, cùng huấn luyện một chi quân đội không đến hai vạn người thành hơn vạn tên Siêu Phàm kỳ, đây chính là một trời một vực, hoàn toàn là khái niệm bất đồng.

    Mà những người phía trước và sau chi đội ngũ này càng thêm hung mãnh, không ngờ đều là Thoát Tục Kỳ, Vạn Tượng Nhất Long cũng có không ít.

    Bọn hắn tựu như một cây trường thương, vô cùng sắc bén đâm về phía trước, vô số yêu thú trước mắt liền biến thành một đống thịt.

    Nhìn Hung Thần kì binh chạy đến, đột nhiên Lý Dật Phong có một cảm giác, mình bố trí năm vạn người ở trong Song Long thành, nếu như giao phong cùng đội ngũ này, tuyệt đối sẽ thua rất thảm.

    Hắn bố trí năm vạn người kia, Vạn Tượng Nhất Long, Thoát Tục Kỳ, Siêu Phàm kỳ cùng Phạt Mạch kỳ đều nhiều hơn Hung Thần kì binh, nhưng Lý Dật Phong biết rõ, thật sự chém giết, thua nhất định là năm vạn người của mình.

    Bởi vì Lý Dật Phong có một loại cảm giác, đối mặt với Hung Thần kì binh, so với đối mặt vạn Yêu tướng mà vừa rồi Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ dẫn đầu còn đáng sợ hơn, bọn họ mới có thể chính thức bạo phát lực lượng chỉnh thể đi ra.

    Lúc này mới bao lâu, thời điểm Trình Cung đạt được Man Ngưu thành, đây chỉ là một chi binh sĩ tinh anh của thế tục mà thôi.

    Nhưng bây giờ đã biến thành cường đại đến mức cho dù Lục địa thần tiên bình thường nhìn thấy cũng e ngại, bảo mã mà bọn hắn cưỡi đều được cải tạo qua, so với bảo mã thượng đẳng bình thường cũng nhanh hơn, hơn nữa dưới tốc độ nhanh như vậy còn có thể hình thành trận pháp phối hợp.

    Trình Trảm, Trình Lập dẫn đầu Huyết Chiến, tuyệt đối có thể đối kháng cùng Nhân Anh kỳ tầng thứ tám thậm chí tầng thứ chín, hơn nữa trên vạn người này phối hợp tựa hồ đồng khí liên chi, hiển nhiên giữa bọn họ cũng có thể hình thành đại trận đánh hội đồng.

    Lý Dật Phong dám tùy ý sát vào bên trong đàn yêu thú có số lượng gấp mấy lần Hung Thần kì binh, nhưng chứng kiến Hung Thần kì binh, hắn lại có một dự cảm nguy hiểm.

    - BA~!

    Ngay thời điểm Lý Dật Phong bị Hung Thần kì làm chấn động, đột nhiên bả vai bị người vỗ một cái, nội tâm Lý Dật Phong nhảy dựng, một tay Phong, một tay Lôi, lực lượng trong thân thể cũng muốn bạo phát ra.

    - Đi thôi, chúng ta trước giết vào, sau đó lại để cho Bạch Thúc dẫn đầu Hung Thần kì binh ngăn trở yêu thú cho chúng ta.

    Hắn chưa kịp bộc phát, cánh tay khoác lên bả vai hắn đã ly khai, sau đó hắn nhìn thấy Trình Cung lướt qua mình, bay về phía một chỗ được trọng binh yêu thú canh gác.

    Chương 536: Chữa trị đại trận

    Vũ Châu Lý gia Dịch sổ suy diễn, Bát Quái diễn biến tám loại thần thông, Ngũ hành độn thuật có một không hai trên Cửu Châu đại địa, là gia tộc duy nhất không tuyệt tự từ thời đại thượng cổ truyền thừa xuống.

    Cũng chính bởi vì vậy, Lý gia một mực khống chế Vũ Châu, là một trong những gia tộc xưa nhất, nếu không Trình Cung cũng không thể nào rõ ràng như vậy.

    Lý Dật Phong càng là kỳ tài ngút trời, phương diện dùng lực lượng ít nhất, lại có thể phát huy ra lực lượng cường đại nhất, thần kỳ nhất, hắn đã tu luyện vô cùng lợi hại.

    Hắn đối với Ngũ hành độn thuật của mình rất có lòng tin, coi như là Địa Anh cũng khó có khả năng dễ dàng phát giác được sự hiện hữu của hắn, chớ đừng nói chi là trực tiếp phát hiện vị trí của hắn.

    Cho nên thời điểm Lý Dật Phong bị Trình Cung khoác tay lên vai, Lý Dật Phong mới có một cảm giác vô cùng khiếp sợ, rung động.

    - Sao ngươi có thể phát hiện được vị trí của ta, hình như ngươi hiểu rất rõ sự tình của Lý gia chúng ta?

    Lý Dật Phong xuất hiện lần nữa, thân hình khẽ động đã đuổi theo Trình Cung.

    - Coi như cũng được a, trên cơ bản tựa như nông dân hiểu rõ phân người vậy.

    - Ngươi mới là...

    Lý Dật Phong nghe xong thiếu chút nữa thốt ra, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn được.

    Nhưng Lý Dật Phong cũng suy nghĩ một vấn đề, nếu như theo chân bọn họ một thời gian dài, thời điểm gặp lại loại lời này, mình có thể nhịn được hay không.

    Thái độ của Trình Cung này rõ ràng không muốn trả lời hắn, lần đầu tiên Lý Dật Phong cảm giác được có một người khó đối phó như vậy, như là gai nhím, căn bản không có biện pháp ra tay.

    Mà lúc này hai người cũng đã vọt tới địa phương mà những yêu thú kia canh gác, chỗ này là một trận pháp mà Hồ Phỉ Phỉ lừa Đoan Mộc Nhất Phong chiếm được.

    Song Long thành có một chút trận pháp là thiên địa kết hợp, không có biện pháp phá hư đơn giản.

    Nhưng Song Long thành cũng không phải hoàn toàn dựa vào trận thế, nếu không vô số yêu thú điên cuồng công kích, không ngừng tiêu hao, trận pháp gì cũng đỡ không nổi.

    Trận thế là một mặt, bên ngoài trận thế cũng có không ít địa phương có thể chiến đấu cùng yêu thú, chẳng qua là có thể mượn nhờ trận thế chi uy, ngăn trở rất nhiều công kích của yêu thú, mà công kích của bọn hắn thì yêu thú phải thừa nhận toàn bộ.

    Những địa phương này có một ít khí giới đặc thù, uy lực kinh người, lực sát thương đối với yêu thú so với pháp thuật bình thường cũng mạnh mẽ hơn.

    Đương nhiên, hôm nay đã sớm bị Hồ Phỉ Phỉ cùng vô số yêu thú hủy diệt, mà tổng cộng Hồ Phỉ Phỉ phá hủy ba trận pháp như vậy, làm cho Song Long thành không có biện pháp kết nối hai sơn mạch, phát huy ưu thế mạnh nhất, đồng thời cũng lộ ra rất nhiều địa phương, để cho yêu thú có thể giết vào từ những địa phương kia.

    Sau khi Mị Hồ Vương dẫn đầu thủ hạ của mình cùng yêu thú hủy diệt những địa phương này, cũng phái yêu thú cường đại ngăn cản, giờ phút này Trình Cung tới địa phương kia, là chỗ của một Tam Đầu Giao lớn chừng trăm mét, dẫn đầu hơn mười tên Yêu tướng, rất nhiều Yêu tu, yêu thú trấn thủ.

    Nhìn thấy Trình Cung cùng Lý Dật Phong xông lại, nó phát ra một tiếng gào rú, thần thông, pháp thuật bắn ra, còn có mấy cái không muốn sống xông lại tự bạo, hiển nhiên bọn hắn cũng biết hai người trước mắt này không giống bình thường.

    Bản thân của con Tam Đầu Giao này đã có thể so với Vạn Tượng Nhất Long được bốn mươi Long trở lên, bằng vào thân thể cường đại cùng sinh mệnh lực của nó, pháp lực so với Vạn Tượng Nhất Long có bốn mươi Long lực bình thường cũng mạnh mẽ hơn gấp ba, nó có thể đánh một hồi cùng Nhân Anh kỳ tầng thứ bảy bình thường.

    Dưới tình huống Nhân Anh kỳ không được nhúng tay vào trong chiến đấu thế tục, nó đạt được nửa bước Yêu Vương, nguyên vốn đã là tồn tại dáng sợ nhất, đây là ác mộng của nhân loại, cho dù dưới tình huống có Song Long thành, mỗi lần có loại tồn tại nửa bước Yêu Vương này, dẫn đầu nhiều Yêu tướng đánh tới, sẽ tổn thương vô cùng nghiêm trọng.

    Huống chi hôm nay nó dẫn đầu thủ hạ giữ vững một vị trí, lấy nhiều đánh ít, coi như là Nhân Anh kỳ tầng thứ tám, tầng thứ chín bình thường, muốn diệt hết bọn chúng cũng phải mất một phen công phu.

    Đáng tiếc chúng gặp phải là Trình Cung, còn có Địa Long Vương Lý Dật Phong, thời điểm Tam Đầu Giao này bộc phát ra công kích mạnh nhất, còn những yêu thú khác tự bạo, công kích từ xa còn chưa tới bên người, Trình Cung đã chém ra một đao.

    Ánh đao hiện lên, Tam Đầu Giao trực tiếp bị chém giết, Trình Cung giơ tay chém xuống, vô số đao phong bay ra.

    - Lôi Hỏa Phong Bạo.

    Giờ phút này trong bụng Lý Dật Phong rất tức giận, ra tay cũng không lưu tình một chút nào, trong hào quang Lôi Điện tràn đầy hỏa diễm, trực tiếp bao trùm phạm vi hơn trăm mét phía dưới, trừ nửa bước Yêu Vương có thể miễn cưỡng bảo vệ tánh mạng, những thứ khác đều bị đánh chết.

    Hai người quét ngang một hồi, mấy trăm mét chung quanh, toàn bộ nửa bước Yêu Vương, Yêu tướng, Yêu tu, yêu thú bị tàn sát sạch, không có yêu thú khác dám xông lại, hai người đã trực tiếp tiến vào trong đó, bên cạnh nơi này có một thông đạo cực lớn.

    - Kết trận.

    Mà ở sau lưng Trình Cung cùng Lý Dật Phong, đám người Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm, Trình Lập dẫn theo Hung Thần kì binh, thành viên Huyết Chiến cũng giết tới đây, sau khi Trình Cung cùng Lý Dật Phong thanh lý ra một không gian, bọn hắn nhanh chóng khuếch trương ra phía ngoài, đồng thời bắt đầu kết thành đại trận, một mực bảo vệ thông đạo mà Trình Cung cùng Lý Dật Phong tiến vào vừa rồi.

    Nơi đây là một trong những đầu mối yếu địa của Song Long thành, đồng thời cũng là địa phương khống chế điều tiết trận pháp Song Long thành, bởi vậy chỉ cần chữa trị nơi này, đại trận của Song Long thành sẽ khôi phục.

    Thông đạo này rất dài, nhưng tốc độ hai người cũng không chậm, dùng tình huống hiện tại của bọn hắn, căn bản không sợ đánh lén cùng mai phục gì, nhưng khi bọn hắn vừa mới xâm nhập hơn trăm mét, liền ngửi thấy một mùi thơm ngát.

    Không tốt, thân thể Lý Dật Phong xiết chặt, đã muốn thông tri Trình Cung đang chạy nhanh phía trước dừng lại.

    Nhưng làm cho hắn không nghĩ tới chính là, khi hắn nhìn về phía Trình Cung, liền thấy Trình Cung đang nhét một hạt Giải Độc Đan vào trong miệng, mặc dù cách xa nhau vài mét, nhưng Lý Dật Phong có thể nhìn ra, đó là Giải Độc Đan Thiên cấp hạ phẩm.

    Hơn nữa tầng ngoài của thân thể Trình Cung, không khí chung quanh hoàn toàn bị rút sạch, hơn nữa pháp lực cường đại vận chuyển.

    Vừa rồi mùi thơm kia không phải là mùi thơm bình thường, là mùi thơm của một loại yêu thú Xà Tiên Trùng thần bí, chỉ có trong Yêu Thú sâm lâm.

    Bề ngoài loại Xà Tiên Trùng này rất nhỏ bé, không có lực công kích quá mạnh mẽ, nhưng mà chúng có thể phun ra một loại chất lỏng, tên là Hương Tiên.

    Loại Hương Tiên này vô cùng đặc biệt, thông qua không khí lan tràn, cho dù nín thở không hô hấp, nó cũng có thể thông qua lỗ chân lông chui vào, hơn nữa Hương Tiên có tính ăn mòn đặc thù, có thể nói Xà Tiên Trùng là yêu thú không có lực công kích trong Yêu tộc, nhưng lại là đại sư phá trận chính thức.

    Bởi vì lực phá hoại của Hương Tiên đối với trận pháp rất lớn, những vật này trước kia Lý Dật Phong cũng không biết, sau khi tới Nam Chiêm Bộ Châu, thành lập Địa Long thành mới vô tình biết rõ, nhưng hắn không nghĩ tới sự tình rất ít người biết này Trình Cung cũng biết.

    Độc tính của Hương Tiên này rất đặc biệt, cho dù trải qua sinh tử kiếp, ngưng tụ Nhân Anh, hoặc là Địa Anh trải qua Địa Hỏa ma kiếp, nếu như sau khi trúng độc chỉ bằng vào lực lượng bản thân là không có biện pháp hóa giải.

    Nhân Anh, Địa Anh thật vất vả ngưng tụ cũng bị phân giải, không cách nào ngưng tụ pháp lực.

    Trừ khi bên người có Thiên Anh, dùng pháp lực trải qua Thiên Cương lôi kiếp hỗ trợ mới có thể loại trừ, hay là tìm được người sử dụng lực lượng Lôi điện, mới có biện pháp, cái này còn phải nhìn trúng độc nhiều hay ít.

    Lý Dật Phong cũng móc ra một viên Giải Độc Đan Địa cấp siêu phẩm ném vào trong miệng, đồng thời cũng rút sạch không khí chung quanh thân thể của mình, mượn lực lượng của bọn hắn, hoàn toàn có thể sống sót ở trong loại trạng thái này.

    Pháp lực tầng ngoài là Lôi Quang chớp động, những chất lỏng màu xanh biếc thỉnh thoảng vẩy tới kia, gặp được những Lôi Quang này, lập tức phát ra phản ứng kịch liệt, sau đó hóa thành một đoàn khói xanh tiêu tán.

    Đây là một không gian có bán kính chừng ba ngàn mét, khắp nơi bên trong đều là trận pháp, cấm chế xen kẽ, giao thoa lẫn nhau, tựu như những bánh răng của một động cơ phức tạp.

    Ở chính giữa nhất thì có một tinh trụ, đó là dùng một loại tinh thể đặc thù chế tác thành, khống chế được rất nhiều trận pháp cùng cấm chế nơi đây, đồng thời kết nối cùng những trận pháp, cấm chế khác trong Song Long thành.

    Chẳng qua là những trận pháp phức tạp, đan xen vào nhau kia, giờ phút này đều bị Hương Tiên màu xanh lá phá hư.

    Nhất là ở phía ngoài, có một chút trận pháp đã tan vỡ, đa số trận pháp đình chỉ vận chuyện, bên trên rất nhiều trận pháp, cấm chế có Hương Tiên.

    Đã xong, so với trong tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn.

    Tiến vào trong này, chứng kiến loại tình huống kia, trong nội tâm Lý Dật Phong đã thầm than một tiếng, loại trận pháp khổng lồ này, cấm chế đại trận, tầng ngoài nhất định sẽ có người gác không nói, những trận pháp bên trong khẳng định cũng có một chút bảo hộ.

    Loại bảo hộ này đủ để cho tồn tại như Lý Dật Phong, hoặc là rất nhiều nửa bước Yêu Vương liên thủ, trong thời gian ngắn cũng khó đánh bại.

    Yêu tộc không lúc nào không muốn đánh phá trận pháp bên trong Song Long thành, nhưng chưa từng thực hiện qua được, đây cũng là nguyên nhân lúc ấy Đoan Mộc Nhất Phong chủ quan, lại không nghĩ rằng lần này Yêu tộc chuẩn bị sung túc.

    Biết rõ mặc dù Xà Tiên Trùng kia không phải yêu thú mạnh mẽ, nhưng quần cư cùng một chỗ, còn vô cùng thưa thớt, muốn kiếm đủ nhiều Hương Tiên như vậy, độ khó không phải bình thường.

    Hơn nữa địa phương bị phá hư không chỉ là nơi đây, đây càng nói rõ lần này Yêu tộc có bao nhiêu quyết tâm.

    - Lôi lực là khắc tinh của Hương Tiên này, vừa vặn chúng ta có thể liên thủ thanh trừ Hương Tiên này trước, sau đó lại chữa trị.

    Thời điểm Lý Dật Phong cảm thán không có cách cứu, trong đầu đột nhiên vang lên thanh âm của Trình Cung.

    Cái này hắn cũng biết, mình cũng là một lần ngoài ý muốn mới biết được, sao cái gì hắn cũng biết?

    Nghe được Trình Cung biết Lôi lực là khắc tinh của Hương Tiên, Lý Dật Phong càng giật mình, đột nhiên, trong nội tâm Lý Dật Phong hiện lên một ý niệm.

    - Muốn ta giúp ngươi cũng được, nhưng ngươi phải trả lời ta mấy vấn đề.

    Bất luận là Trình Cung đánh vỡ luật thép cực hạn mà Lý Dật Phong một mực nghiên cứu cẩn thận nhiều năm cũng không dám đụng, hay là Trình Cung hiểu rõ Lý gia, hoặc là các biểu hiện khác của Trình Cung, đều làm Lý Dật Phong tràn đầy nghi hoặc.

    Hơn nữa càng ngày càng muốn hiểu rõ, thậm chí đã vượt qua ý tưởng muốn khống chế Song Long thành cùng Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Cho tới bây giờ đều là bản đại thiếu áp chế người khác, người khác muốn áp chế bản đại thiếu, bình thường đều không có kết quả tốt.

    Nếu ta đồng ý, ngược lại ngươi sẽ thảm hại hơn.

    Nói như thế nào ta xem ngươi cũng rất thuận mắt, nể mặt đây là sai lầm lần đầu của ngươi, ta sẽ tha thứ cho ngươi một lần, nếu như là người một nhà, thế nào cũng không sao cả, nhưng nếu như không phải mà nói ra những lời kia, hậu quả kia sẽ không phải tốt, nhớ kỹ ah, cho tới bây giờ ta không nuông chiều hài tử, đặc biệt là hài tử nghịch ngợm giống như ngươi.

    Chương 537: Thiên Địa Nhất Thể

    - Móa, ngươi mới là hài tử nghịch ngợm.

    Lý Dật Phong là Nhị thiếu gia của Vũ Châu Lý gia, đường đường là Địa Long Vương, nghe xong lời này của Trình Cung cũng rất khó chịu, rốt cục nhịn không được mắng một câu.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Thật có lỗi, thật có lỗi, quên ngươi không phải là hài tử nghịch ngợm, ngươi là hoàng hậu, bất quá hoàng hậu ta cũng như vậy.

    Cho ngươi thời gian nửa nén hương, là xem trọng rồi, lại để cho ngươi tới đây, không có đuổi ngươi đi, đây là bản đại thiếu nhìn ngươi thuận mắt, cho ngươi chút ít chỗ tốt, đây là tạo hóa của ngươi.

    Nếu như sau nửa nén hương ngươi còn chưa làm xong, vậy bản đại thiếu không lưu ngươi lại, từ nay về sau cũng tuyệt đối không gọi ngươi là hoàng hậu, hơn nữa cũng không để cho những người khác gọi.

    Nghe Trình Cung gọi hoàng hậu lần nữa, Lý Dật Phong lập tức nổi trận lôi đình, nhất là sau khi nghe được lời phía sau, trong nội tâm càng tức giận, khoác lác cũng có hạn a.

    Nửa nén hương, mình xin hắn cho mình lưu lại, nói đùa gì vậy.

    Thằng này không chỉ là kiêu ngạo, bá đạo, quần là áo lụa, còn có chút tự đại, tự tin thái quá, Lý Dật Phong thật đúng là không tin, quyết định của mình hắn có thể làm chủ, sau nửa nén hương cho dù trời sập mình cũng trực tiếp quay đầu rời đi, bởi vì trận pháp cùng cấm chế nơi này vốn cũng không có khả năng chữa trị.

    Trình Cung nói xong khoát tay, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một đạo hỏa diễm, đây là Tam Vị Chân Hỏa của bản thân hắn, hơn nữa bên trong ẩn chứa một ít Niết Bàn Hỏa Diễm biến hóa.

    Khắc tinh của Hương Tiên này là Lôi lực, nhưng hỏa diễm của Trình Cung cũng có thể hủy diệt nó, những Hương Tiên kia gặp phải Tam Vị Chân Hỏa không hoàn toàn co rút lại, chẳng qua là tốc độ chậm đi rất nhiều.

    Đối phó những Hương Tiên này, sử dụng Niết Bàn Hỏa Diễm, hiệu quả cũng không phải là lý tưởng như vậy, bởi vì đặc tính của Hương Tiên này là bám vào, ăn mòn cùng đặc tính không dễ bị hủy diệt, phải có Lôi lực mới có thể hủy diệt.

    Lúc này Trình Cung đã thúc dục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, dẫn động một tia Chí Dương Chân Hỏa.

    Lực hủy diệt của Chí Dương Chân Hỏa càng vượt qua Lôi lực, chỉ cần trong Tam Vị Chân Hỏa của Trình Cung có ẩn chứa một ít Chí Dương Chân Hỏa, những Hương Tiên kia lập tức biến thành tro tàn.

    Trình Cung đưa tay lên, một mảnh Hương Tiên đã bị hủy diệt, sau một khắc, hai tay của Trình Cung dẫn động pháp quyết.

    Pháp lực vận chuyển, trực tiếp câu thông thiên địa, trên không trung hình thành một trận pháp đặc biệt.

    - Cửu Cung Trấn Nguyên trận, Tam Tài pháp trận, Âm Dương Ngũ Hành trận, Ngưng Cương đại trận...

    Khi thấy Trình Cung dùng hỏa diễm thanh trừ Hương Tiên, Lý Dật Phong đã chấn động, đây là hỏa diễm gì, hỏa diễm màu trắng, chẳng lẽ là Tam Vị Chân Hỏa.

    Chẳng qua là mình cũng nghe nói, căn bản chưa thấy qua, bình thường cho dù Đan đạo đại sư cấp sáu, thậm chí cấp bảy cũng không có Tam Vị Chân Hỏa a, chẳng lẽ Tam Vị Chân Hỏa này cũng là khắc tinh của Hương Tiên, sao thanh trừ nhanh như vậy, trước kia căn bản mình chưa nghe nói qua a.

    Nhưng đây vẫn chỉ là bắt đầu, sau một khắc, chứng kiến Trình Cung dẫn động pháp quyết, tiện tay vận chuyển pháp lực bày trận, lập tức làm Lý Dật Phong ngốc tại đó.

    Lăng không bày trận, đây ít nhất là Trận Pháp đại sư cấp ba trở lên mới có thể làm được, hơn nữa muốn dùng đến trong thực chiến cũng rất khó a.

    Cái này giống như là người phía dưới Phạt Mạch kỳ, lực bắt đầu từ đất, nếu như không làm đến nơi đến chốn, sẽ rất khó ngưng tụ lực lượng bộc phát.

    Đối với Trận Pháp đại sư mà nói cũng giống như vậy, bày trận trên mặt đất, hoặc là trên tảng đá, tinh thể thì dễ dàng, lăng không bày trận thì độ khó lớn hơn rất nhiều.

    Bình thường bọn hắn đều mượn nhờ một ít tinh thạch pháp lực, nhưng hiện tại không ngờ Trình Cung tiện tay liền lăng không bày trận, pháp lực ngưng tụ thành một đám trận pháp.

    Những trận pháp này cũng không tính đặc biệt cao cấp, nhưng mà tốc độ bày trận lại nhanh đến kinh người, hơn nữa không có chút đình trệ nào.

    Trận pháp bị tổn thương hắn chữa trị càng nhanh hơn, có một ít trận pháp mà ngay cả Lý Dật Phong nhìn thấy cũng phải cân nhắc thoáng một phát, mới có thể nhìn thấu ảo diệu bên trong, nhưng Trình Cung lại như nước chảy mây trôi, căn bản không có bất cứ chút do dự nào.

    Đây vẫn chỉ là bắt đầu, sau một khắc Trình Cung thanh trừ Hương Tiên, chữa trị trận pháp bị tổn hại, hủy diệt cũng nhiều hơn, hai tay của Trình Cung lăng không dẫn động pháp quyết, vận chuyển pháp lực càng nhanh.

    Lập tức hai tay biến ảo, như là ảo thuật, một đám trận pháp bay ra, bổ sung đến đầu mối then chốt trong trận pháp dưới mặt đất này.

    - A...!

    Lý Dật Phong xem cũng hít một ngụm lãnh khí, hai tay lăng không bày trận, hơn nữa tốc độ còn nhanh như vậy, mẹ kiếp, đây cũng không phải là biến thái bình thường, coi như là những lão tổ tông trong nhà mình kia, Trận Pháp đại sư cấp bảy cũng không thể nào làm được loại tình trạng này.

    Những trận pháp này cũng không tính đặc biệt, nhưng cho dù Lý Dật Phong muốn lăng không bố trí một cái trận pháp bổ sung vào, mỗi một cái trận pháp cũng cần một ít thời gian, thời gian một nén nhang hắn có thể hoàn thành mười cái trận pháp nhỏ cũng đã không tệ rồi, nhưng cũng phải nghỉ ngơi khôi phục pháp lực thoáng một phát.

    Còn Trình Cung này thì sao, một tay lăng không bày trận, không ngờ tốc độ còn nhanh hơn mình dùng hai tay, hơn nữa pháp lực liên tục không ngừng.

    Lý Dật Phong thật sự nhịn không được muốn nói tục rồi, cho dù hắn có được ngàn Long lực cũng không có khoa trương như vậy, thậm chí mình không thấy hắn phục dụng Thuần Nguyên Đan a?

    Đột nhiên, Lý Dật Phong nhớ tới một bí mật ghi lại trong điển tịch của gia tộc, thời điểm trận pháp thượng cổ phát triển nhất, kỳ thật hao phí pháp lực chỉ có một thành bây giờ, nhưng hiệu quả lại hơn gấp đôi, hiện tại đã có rất nhiều huyền bí của trận pháp bị xói mòn, làm cho rất nhiều trận pháp phải lượn quanh một chỗ ngoặt rất lớn mới có thể hoàn thành.

    Bình thường là một người dùng một thành pháp lực, bộc phát ra lực lượng gấp mười lần thậm chí nhiều hơn, đây mới là chân lý của trận pháp.

    Không sai, chỉ có như thế, pháp lực của hắn mới có thể duy trì được.

    - Bành bành bành...

    Hơn nữa, sự tình càng giật mình đã xảy ra, những trận pháp vừa rồi Trình Cung bố trí kia, thậm chí có một ít đã chậm rãi khởi động, căn cứ vị trí bố trí mà vận chuyển, một tia lực lượng dần dần vận chuyển ở chỗ này.

    Đây là khái niệm gì, đây là giải thích trận pháp mà Trình Cung bố trí đã là liên hệ lẫn nhau.

    Phải biết rằng, bố trí loại đại trận thiết kế nhiều trận pháp, dẫn động lực lượng thiên địa này, cho dù bố trí xong toàn bộ, còn phải để cho trận pháp tiến vào một quá trình điều hòa, mới có thể hoàn thành vận chuyển cuối cùng.

    Bởi vì mỗi một trận pháp đều là hệ thống liên tục, muốn làm cho lực lượng của chúng nó liên hệ, sinh ra hiệu quả đặc thù là khó khăn nhất, đây cũng là nguyên nhân vì sao trận pháp cỡ lớn cần phải có rất nhiều người liên thủ bố trí, sau đó phải thiết kế một trận pháp tinh vi, cân đối tất cả lại mới được.

    Nhưng hiện tại Trình Cung bố trí những trận pháp này, vậy mà sau khi hắn bố trí xong, đã có thể bắt đầu giúp nhau liên hệ.

    Điều này cũng thật bất khả tư nghị a, mặc dù nhưng trận pháp của Song Long thành này đã sớm thiết trí tốt, nhưng muốn khống chế lực lượng trong từng trận pháp, lại để cho thời điểm vận chuyển không phát sinh vấn đề, kia cũng không phải dễ dàng như vậy.

    Một ít cơ quan đại sư của thế tục, chế tác một ít cơ quan tinh vi, điều chỉnh bánh răng vận chuyển cũng cần rất nhiều thời gian, mà trận pháp càng là thiết kế vô số huyền bí của thiên địa, so với những bánh răng kia còn phức tạp hơn ngàn vạn lần, nguyên một đám trận pháp liên kết sinh ra tác dụng nhất định, càng phức tạp hơn nhiều, nhưng bây giờ ở trong tay Trình Cung, lại trở nên dễ dàng như vậy.

    Nhưng mà càng xem Lý Dật Phong càng cảm giác không đúng, bắt đầu một ít trận pháp đơn giản coi như cũng được, lúc sau càng ngày càng phức tạp.

    Hơn nữa lực lượng liên quan cũng khác nhau, trận pháp có lực lượng bất đồng muốn liên kết hình thành một đại trận, tuyệt đối cần phải điều chỉnh từ từ, bởi vì hơi có chút xung đột sẽ bạo tạc nổ tung, đại trận có càng nhiều trận pháp tạo thành thì uy lực càng lớn, nhưng độ khó cũng càng lớn.

    - Thiên Địa Nhất Thể.

    Đột nhiên, Lý Dật Phong nghĩ đến một công pháp ghi lại trong điển tịch Lý gia, đó là một loại công pháp trong truyền thuyết, chuyên môn cân đối trận pháp thượng cổ, có thể làm cho lực lượng của mỗi một trận pháp đều vô cùng cân đối, nếu như bố trí tốt, thậm chí có thể làm cho hai cái trận pháp thủy hỏa bất dung tiếp xúc cùng một chỗ, cũng có thể đạt thành cân đối nhất định.

    Đây là một loại cực hạn đối với khống chế lực lượng trong trận pháp, so với khống chế pháp lực càng thêm khó được, càng thêm trân quý.

    Trình Cung vội vàng khôi phục trận pháp nơi đây, hắn không cần nghĩ cũng biết Lý Dật Phong sẽ phản ứng như thế nào, Lý Dật Phong này là thiên tài của Lý gia.

    Người Lý gia có một đặc điểm, đối với phương diện Dịch sổ, suy diễn, trận pháp đều rất si mê, cả đời bọn hắn nghiên cứu những thứ này.

    Mà những thứ mình biết, tuyệt đối có thể hù chết Lý Dật Phong.

    Ở kiếp trước đan đạo cùng lực lượng của Trình Cung đạt tới đỉnh phong, tiếp xúc rất nhiều những thứ khác, trận pháp cũng là một phương diện trong đó.

    Những thứ mà hắn cầm lúc đó, tự nhiên đều là đồ vật cao cấp nhất, coi như là Vũ Châu Lý gia hôm nay cũng không có biện pháp có.

    Chính bởi vì như thế, trên phương diện luyện khí, Tiểu Phong Tử có thể ở trên lý luận đạt được thực lực Thiên Anh, Tiên Thiên linh quang, đạt tới Luyện khí đại sư cấp bốn.

    Ở phương diện trận pháp cũng giống như vậy, hắn hiểu được làm sao dùng lực lượng ít nhất, bố trí trận pháp hữu hiệu nhất, những phương pháp bố trí trận pháp mà hắn biết đều là một ít gì đó ở thời đại thượng cổ.

    Nếu dính đến những trận pháp đặc biệt cao cấp, có lẽ hắn còn không được, nhưng mà trên những trận pháp cơ sở này, hắn so với những cái gọi là Trận Pháp đại sư kia cũng mạnh hơn mấy lần.

    - Nửa nén hương đã đến, ngươi quyết định thế nào?

    Thời gian nửa nén hương, Trình Cung đã chữa trị mấy trăm trận pháp, cho dù có Huyết Y lão tổ ủng hộ hắn cũng có chút duy trì không được, dù sao trang bức là tốt, nhưng dùng tốc độ chữa trị, bày trận bây giờ, tiêu hao không phải là kinh người bình thường.

    Nhân cơ hội này, Trình Cung đúng lúc nghỉ ngơi một chút, mà hắn làm trước tiên chính là quay đầu nhìn về phía Lý Dật Phong.

    - Ân... sao lại ngừng?

    Lý Dật Phong đã hoàn toàn say mê, dung nhập vào trong đó, đột nhiên thấy Trình Cung ngừng lại, hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

    Sau một khắc mới phản ứng tới, mà thanh âm Trình Cung nói cũng vang ở trong óc.

    Giờ phút này Lý Dật Phong cảm giác vô cùng thần kỳ, hắn biết rõ Trình Cung biết luyện đan, hơn nữa còn rất mạnh, nếu như Trình Cung nói hắn ở phương diện luyện đan như thế nào đó, hoặc là hóa giải được vấn đề gì đó bên trên luyện đan.

    Mặc dù hắn hoài nghi Trình Cung nói xạo, nhưng hắn sẽ không tranh giành với Trình Cung ở phương diện này, bởi vì căn cứ nhận thức cùng phán đoán của hắn đối với Trình đại thiếu, Trình đại thiếu rất thích phụ nữ.

    Nhưng hắn thật sự không nghĩ tới, phương diện trận pháp mà mình tự tin nhất, đắc ý nhất, lại vẫn không bằng Trình đại thiếu này.

    Mình đã tiếp cận Trận Pháp đại sư cấp năm, ở trong đồng bối của gia tộc, tuyệt đối là đệ nhất nhân.

    Coi như là toàn bộ Cửu Châu đại địa, Trận Pháp đại sư cấp năm cũng là tương đối lợi hại.

    Sở dĩ Lý Dật Phong có lòng tin Địa Long thành an toàn, là bởi vì hắn bố trí vô số trận pháp chung quanh, hắn tin tưởng Yêu tộc sẽ không vì tiêu diệt hắn mà không tiếc hết thảy.

    Chương 538: Trận Pháp đại sư khiếp sợ

    Mà thủ pháp vừa rồi Trình Cung bày ra, bất luận là thủ pháp khống chế pháp lực, lăng không bày trận, hay là khống chế lực lượng của Thiên Địa Nhất Thể này, đều là Lý Dật Phong thấy cũng chưa hề thấy.

    Vừa rồi nhìn một lát, Lý Dật Phong đã cảm thụ rất sâu.

    Trận pháp cũng có yêu cầu đối với lực lượng, nhưng cũng không quá mạnh mẽ, trừ khi bố trí loại trận pháp nghịch thiên, mới cần lực lượng đầy đủ cường đại, nếu không trận pháp trình độ bình thường, hoàn toàn có thể bỏ qua phương diện lực lượng.

    Cái này là chỗ kỳ diệu của trận pháp, Trận Pháp đại sư lợi hại có thể dùng một chống trăm, có thể vượt cấp khiêu chiến, có thể làm được rất nhiều chuyện bất khả tư nghị, là bởi vì hắn nắm giữ chỗ kỳ diệu của trận pháp, cấm chế.

    Vừa rồi Lý Dật Phong còn cho rằng hoàn toàn là chuyện không thể nào, giờ phút này nhìn thủ đoạn của Trình Cung, rốt cục Lý Dật Phong cũng minh bạch, mình sai rồi.

    - Vừa rồi là ta vô tri, tự tin mù quáng, lúc này ta hướng ngươi xin lỗi.

    Rất có phong độ, rất chân thành, xin lỗi rất trực tiếp.

    Bởi vì rốt cục Lý Dật Phong cũng minh bạch, Trình Cung nói dựa vào hắn bất quá là nói giỡn, nguyên lai Trình đại thiếu tự tin là ở chính hắn.

    - Xin lỗi bản đại thiếu đã tiếp nhận, giờ nói nhảm đừng nói nhiều, mau động thủ.

    Nói xong, một ngón tay của Trình Cung chỉ về phía những trận pháp, cấm chế bị Hương Tiên của Xà Tiên Trùng phá hư hoặc là đang bị phá hư.

    Lý Dật Phong có thể thoải mái nói xin lỗi như thế, thật ra làm cho Trình Cung có chút ngoài ý muốn, phải biết cho dù Lý Dật Phong này ở trong Cửu Châu đại địa, cũng là thiên tài trong thiên tài.

    Lại có bối cảnh cường đại, người bình thường cho dù trong nội tâm rất phục, nhưng vì mặt mũi cũng rất khó buông phần kiêu ngạo kia.

    Nhưng Lý Dật Phong lại làm được, hơn nữa rất sung sướng, rất chân thành, cũng không phải cái loại xin lỗi qua loa cho xong, hai tay ôm quyền, khom người tạ lỗi, tuyệt đối rất chăm chú, có phong độ.

    Trình Cung cũng rất vui vẻ, làm việc cùng người thông minh, thoải mái luôn làm cho thể xác và tinh thần của người ta sung sướng, không có nhiều lề mề, không có nhiều nói nhảm.

    Mặc dù dường như khó phối hợp một ít, nhưng một khi thật sự thuyết phục, lại để cho tâm phục khẩu phục, thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

    Bây giờ Trình Cung tiêu hao quá lớn, vừa rồi chỉ là thời gian chừng nửa nén hương, nhưng hắn tu phục, bố trí trận pháp, cấm chế một lần nữa, tương đương với Lý Dật Phong làm ba ngày mới có khả năng bố trí xong, ở Lý Dật Phong xem ra, đến bây giờ pháp lực mới tiêu hao sạch, đã là kỳ tích rồi.

    Giờ phút này tự nhiên Lý Dật Phong minh bạch ý tứ của Trình Cung, trận pháp, cấm chế nơi đây hắn đều rất quen thuộc đến chín thành trở lên, dù sao cũng là thiên tài của Vũ Châu Lý gia, cũng sớm đã tiếp cận Trận Pháp đại sư cấp năm.

    Nhìn Trình Cung ra tay vừa rồi, đối với khống chế pháp lực, trận pháp, còn có khống chế Thiên Địa Nhất Thể, đột nhiên Lý Dật Phong có một cảm giác tự ti mặc cảm, có một cảm giác không có biện pháp xuất thủ

    - Mạch lạc không thay đổi, bỏ ba phần lấy mười phần, cực nhanh, thong dong, như tuế nguyệt trôi qua, như thời gian lưu chuyển, lực thành mà bạo, mãnh liệt bành trướng, ngay lập tức mà thành...

    Thấy Lý Dật Phong nhìn qua một trận pháp bị tổn thất nghiêm trọng, hoàn toàn không thể chữa trị mà ngẩn người, Trình Cung như là lầm bầm lầu bầu thuận miệng nói.

    Lý Dật Phong là thiên tài chân chính, thiên phú ở phương diện trận pháp là tuyệt đối kinh người, phương diện này Trình Cung vừa nhìn đã biết rõ.

    Sở dĩ hiện tại Trình Cung có thể trấn trụ hắn, là vì ở kiếp trước hắn dùng một cảnh giới chí cao đi nghiên cứu trận pháp, luyện khí, những sự tình ngoài luyện đan này, muốn tìm kiếm một ít cơ hội đột phá.

    Hắn ở cảnh giới kia, cộng thêm sở học của hắn đều là đỉnh phong của Cửu Châu đại địa, rất nhiều thứ đều là thượng cổ lưu truyền xuống, dưới tình huống không bị lực lượng ảnh hưởng, dùng thân phận của Trình Cung bây giờ, tùy tiện thi triển một chút, đều là kinh thế hãi tục.

    Đây cũng là nguyên nhân sau khi Lý Dật Phong nhìn Trình Cung ra tay, thì không biết xuất thủ như thế nào, mà một câu nhìn như vô tình của Trình Cung, lại như là một bộ phận sớm đã mất đi của trận pháp trên Cửu Châu đại địa, đúng là có thể sử dụng pháp lực ít nhất, phát huy uy lực cao nhất kia.

    Những phương diện này, Trận Pháp đại sư bây giờ cũng nghiên cứu qua không ít, nhưng chẳng qua là mò kim dưới đấy bể.

    Một câu nói của Trình Cung, lập tức làm cho Lý Dật Phong có một cảm giác sáng tỏ thông suốt.

    Tay trực tiếp nâng lên, lăng không bày trận, bố trí các loại trận pháp, ngưng tụ lực lượng, toàn bộ tiết điểm không thay đổi, chỉ bố trí một cái giá đỡ.

    Loại phương pháp này trước kia bọn hắn cũng thử qua, nhưng căn bản không có biện pháp thành công, thậm chí Lý gia có một đám người chuyên môn, cả ngày nghiên cứu những vật này.

    Giờ phút này Lý Dật Phong trực tiếp dựa theo Trình Cung nói, tuế nguyệt, thời gian, gia tốc trong đó đều là một ít thuật ngữ trong trận pháp.

    - Oanh!

    Cuối cùng dựa theo Trình Cung nói, hoàn thành bố trí trận pháp này, lực lượng ầm ầm tràn ngập.

    Bởi vì có chút không nắm chắc, khóe miệng của Lý Dật Phong đã chảy máu, nội tạng bị một ít lực lượng trùng kích, thân đã bị áp lực thật lớn, chịu một ít vết thương nhẹ, nhưng mà trận pháp này lại trực tiếp ngưng tụ ở giữa không trung.

    Đã thành, thật sự đã thành, Cửu Âm Liên Hoàn Trận này là một khâu chuyên môn hấp thu Âm Sát chi khí trong lòng đất bổ sung cho đại trận, trận pháp này bình thường Lý Dật Phong muốn bố trí ít nhất cần nửa canh giờ, nhưng giờ phút này lại hoàn thành ngay lập tức.

    Mặc dù bị thương, nhưng đối với Lý Dật Phong mà nói, đừng nói chút thương thế ấy, cho dù nghiêm trọng gấp mười lần cũng đáng.

    Ha ha, thì ra là thế, thì ra là thế, trách không được đám người nghiên cứu của Lý gia kia, nghiên cứu mấy trăm năm cũng không thành, không có biện pháp hoàn thành loại gia tốc nhanh chóng này, phương pháp hao phí ít pháp lực, lại có thể lăng không bố trí rất nhanh.

    Nguyên lai bí mật ở chỗ này, đây cơ hồ là tìm đường sống trong cõi chết, nếu như không hiểu được biến hóa rất nhỏ trong đó, mù quáng đi làm như vậy, lực phản chấn cũng đủ để chết người, ai có nhiều tánh mạng để đi thử.

    Không chết sao được, vậy mà tăng tốc độ nhanh hơn bình thường gấp ba mươi lần, hơn nữa trong đó còn có nhiều biến hóa như vậy, cái này mang đến bao nhiêu áp lực, áp lực đối với thân thể lớn bao nhiêu.

    Cái này chỉ có tên điên, mới có thể nghĩ ra phương pháp xử lý thần kỳ như vậy.

    Trách không được Lý gia truyền thừa không gãy, lại không có biện pháp khôi phục lại trận pháp thời đại thượng cổ, cực đoan, tuyệt đối cực đoan.

    Loại cực đoan này, không phải truyền thừa đơn giản có thể làm được, Lý gia ở thời đại thượng cổ chưa tính là trận pháp đỉnh phong, mặc dù hôm nay được xưng là gia tộc có trận pháp, dịch sổ mạnh nhất Cửu Châu đại địa, cũng chỉ là trong núi không hổ, hầu tử xưng vương mà thôi.

    Lý Dật Phong khẽ mỉm cười, khóe môi chảy ra một tia máu, thoạt nhìn lộ ra rất quỷ dị.

    - Đừng cười ngây ngô như thế, mau chữa thương rồi tiếp tục, nhớ kỹ, thời điểm loại phương pháp này không thể chữa trị, muốn chữa trị...

    Vừa rồi Trình Cung sử dụng loại phương pháp này là có ý muốn biểu diễn, dưới tình huống bình thường, hắn không có khả năng điên cuồng như vậy.

    Về phần Lý Dật Phong này, tuyệt đối là thiên tài trận pháp, là Trận Pháp đại sư chân chính, hơi chút chỉ điểm là hắn có thể ra sức làm việc, đây tuyệt đối là mua bán thích hợp nhất.

    Đối với Trình Cung mà nói, những vật này bất quá là đồ chơi ở kiếp trước hắn tùy tiện chơi ngoài lúc luyện đan, nhưng đối với người khác mà nói lại không khác gì Thiên Thư bảo điển.

    Cho nên Trình Cung rất rõ ràng, giá trị cùng ý nghĩa của đồ chơi này, trước kia hắn sẽ không đơn giản lộ ra, cũng giống như hắn ở Nam Chiêm Bộ Châu sẽ không công khai thi đấu luyện đan cùng người khác, sẽ không gióng trống khua chiêng sử dụng Đan Hà đại trận luyện đan.

    Tình huống Lý gia hắn hơi hiểu rõ, Lý Dật Phong hắn cũng rất thuận mắt, cộng thêm có ý lôi kéo hắn, tổng hợp những nguyên nhân này, Trình Cung mới lộ ra một chút.

    - Tốt.

    Sau khi nghe xong Trình Cung nói, Lý Dật Phong lập tức phục dụng một viên Liệu Thương Đan, sau đó lại bắt đầu chữa trị những trận pháp khác, Trình Cung ở một bên khôi phục pháp lực, thỉnh thoảng nói vài câu, Trình Cung nói không nhiều lắm, nhưng mỗi một câu đều được Lý Dật Phong nghe chăm chú, có cảm giác như sáng tỏ thông suốt.

    Ba canh giờ sau, Lý Dật Phong lập ra hơn mười trận pháp, bố trí thành một thông đạo trận pháp cỡ nhỏ, đồng thời khảm nhập những trận pháp này vào trong đại trận của Song Long thành.

    Giờ khắc này, đột nhiên Lý Dật Phong có một cảm giác như ý, hơn nữa đột nhiên trong đầu hiện lên một trận pháp cấp năm, trong lòng của hắn có một loại vô cùng tự tin, giờ phút này nếu mình động thủ, tuyệt đối có thể đơn giản bố trí thành công, hơn nữa tốc độ so với Trận Pháp đại sư cấp năm bình thường cũng muốn nhanh hơn rất nhiều.

    Trận Pháp đại sư cấp năm, rốt cục mình cũng đột phá, không ngờ đạt tới Trận Pháp đại sư cấp năm rồi, thật tốt quá.

    Trong nội tâm Lý Dật Phong hưng phấn, động tác càng nhanh hơn, hoàn toàn đắm chìm ở trong đó.

    Mà lúc này Trình Cung cũng khôi phục không sai biệt lắm, bắt đầu động thủ, lần này hắn không giống như vừa rồi, cộng thêm có Huyết Y lão tổ chèo chống, trên cơ bản sẽ không xuất hiện tình huống lực lượng tiêu hao không còn nữa.

    Cái loại tiêu hao vừa rồi kia, cho dù trong thời gian ngắn phục dụng Thuần Nguyên Đan, cũng không bổ sung trở lại được.

    Độ thuần thục, lực lượng của Lý Dật Phong đều không bằng Trình Cung, nhưng không thể không nói hắn ở phương diện trận pháp rất có thiên phú, lại qua mấy canh giờ, tốc độ của hắn đã đuổi kịp một nửa Trình Cung.

    Mà Lý Dật Phong cũng không có ý thức được, hắn ở phương diện trận pháp đã chính thức bước vào đỉnh phong, nếu như nói trước kia là hắn làm trụ cột, như vậy giờ phút này chính là giai đoạn điên cuồng tăng vọt.

    ...

    Thời điểm Trình Cung mang theo Địa Long Vương Lý Dật Phong chữa trị trận pháp, cấm chế của Song Long thành, chém giết bên ngoài càng ngày càng vô cùng thê thảm, Hung Thần kì binh phối hợp cùng Huyết Chiến, kết thành đại trận, đại trận này là một loại trận pháp thượng cổ mà Trình Cung truyền thụ cho, uy lực kinh người.

    Mặc dù những yêu thú kia nhận được mệnh lệnh của Đại yêu vương, không tiếc hết thảy công kích, nhưng trải qua mười mấy canh giờ, chỉ để lại vô số thi thể.

    Bởi vì bên bọn họ điên cuồng, Sắc Quỷ, Bàn Tử dẫn đầu thủ hạ của Lý Dật Phong cùng hơn mười vạn người tụ lại liền nhẹ nhõm hơn rất nhiều, thậm chí Bàn Tử mang người giết đi ra qua mấy lần, trợ giúp Bạch Khải Nguyên chia sẻ rất nhiều áp lực.

    Nhưng đối mặt với vô số yêu thú, hơn nữa dưới tình huống chính diện chém giết, thương vong của Hung Thần kì binh cũng không nhẹ.

    Nhưng một trận chiến này, là một trận chiến mà Hung Thần kì binh chính thức nổi danh, danh chấn thiên hạ.

    Mặc dù tác dụng của Huyết Chiến rất mạnh, nhưng ở bên trong hệ thống của Trình Cung, Huyết Chiến đã dần dần che dấu, không còn dùng để chính diện chém giết trên chiến trường làm chủ, giờ phút này bọn hắn cũng giấu ở bên trong Hung Thần kì binh.

    Chương 539: Viện quân

    Hung Thần kì binh sáng tạo ra một kỳ tích trong Nam Chiêm Bộ Châu, ở Nam Chiêm Bộ Châu, còn chưa có quân đội nào dưới tình huống không có bất luận trận pháp, cấm chế, tường thành gì, lại dám chính diện đối chiến cùng thú triều.

    Hơn nữa số lượng còn không đến hai vạn, lại làm cho vô số yêu thú dốc sức liều mạng cũng gặm không nổi.

    - Thấy không, yêu thú cũng chẳng phải là đáng sợ gì.

    Hiện tại hơn mười vạn yêu thú đã bị giết chết, lại không làm gì được Hung Thần kì binh, một trong lục quân của Đan thành, Hung Thần kì binh chỉ có vạn người mà thôi, hiện tại ít nhất chúng ta còn có trên trăm vạn, sợ chúng cọng lông a..., giết a...

    Giờ phút này, toàn thân Bàn Tử là máu, vì tận lực ít tiêu hao pháp lực, hắn đã triệt tiêu vòng bảo hộ, chỉ bảo hộ mấy bộ vị trọng yếu, như vậy thời gian có thể chiến đấu càng dài.

    Cho dù có đan dược, nhưng khôi phục sau khi điên cuồng chém giết, cũng cần có thời gian, mà như thế thì có thể chiến đấu đến cực hạn.

    Giờ phút này toàn thân hắn là máu, vừa mới chém giết một Yêu Sư dày mấy chục mét, ngửa mặt lên trời gào thét.

    Bàn Tử rống một tiếng, trên trăm vạn binh sĩ, Liệp Yêu Giả còn sống trong thành cũng gầm rú theo, thanh âm chém giết vang vọng chân trời.

    Bàn Tử cùng Sắc Quỷ xuất lĩnh hơn mười vạn người, còn dư lại cũng đều tụ tập thành mấy trận doanh hơn mười vạn người, đang chém giết cùng yêu thú.

    Bởi vì Hung Thần kì binh xuất hiện, áp lực của bọn hắn ít đi một chút, đồng thời cũng phát hiện.

    Lúc trước yêu thú như là nước chảy trải qua Song Long thành tiến vào Lam Vân đế quốc, không ngờ giờ phút này bị bọn hắn ngăn ở trong Song Long thành.

    Yêu thú không ngừng dũng mãnh lao vào, lại không có cách nào công phá bọn hắn, đương nhiên, trong chuyện này có một nửa công lao là Hung Thần kì binh cùng Huyết Chiến ngưng tụ đại trận, kia giống như là một cái cối xay thịt kinh khủng, không ngừng xoắn giết yêu thú.

    Nhưng bọn hắn cũng rất hưng phấn, bởi vì bọn hắn đã chém giết, đã phấn đấu.

    Sau khi Song Long thành tử vong trên trăm vạn người, vậy mà bọn hắn lập ra kỳ tích, ngăn chặn yêu thú lại, làm cho chúng nó không có biện pháp thông qua Song Long thành tiến vào năm tỉnh Tây Nam, tiến vào Lam Vân đế quốc, cái này là thành tích lớn nhất.

    - Giết, giết, giết...

    Tiếng giết rung trời, mặc dù từ khi Trình Cung bắt đầu tổ chức người tiến hành chống cự, sau khi Hung Thần kì binh xuất hiện, liền biến thành chính diện chém giết, thương vong vô cùng lớn, mặc dù hôm nay những người còn lại chưa đủ trăm vạn, nhưng những người này đều đang điên cuồng chém giết.

    Chiến đấu trở nên vô cùng thê thảm, toàn bộ Song Long thành biến thành một chiến trường thật lớn, trình độ thê thảm là chưa từng có.

    Nếu như không phải có Trình Cung xuất hiện, sau đó Bàn Tử, Sắc Quỷ xuất hiện, Hung Thần kì binh, Huyết Chiến chạy đến, giờ phút này Song Long thành đã sớm bị yêu thú chiếm lĩnh.

    - Nhi tử, phụ thân đã đến, ngươi đang ở đâu.

    Con mẹ nó, ai dám làm con của ta tổn thương, ai dám làm địch cùng con của ta, ta liền giết chết hắn, bất kể ngươi là người hay là yêu thú.

    Lấy số lượng nhiều khi dễ Trình gia chúng ta đúng không, người đâu, dựng phòng tuyến, từ giờ khắc này không cho phép bất kỳ yêu thú nào đi qua Song Long thành, chủ lực Dã Man quân đoàn, Bạo Hùng quân đoàn lên cho ta, đoạt lại quyền khống chế Song Long thành, giết chết mấy tên gia hỏa này cho ta.

    Thời điểm Trình Cung xuống dưới chữa trị trận pháp, cấm chế gần hai mươi canh giờ, rốt cục Trình Vũ Phi cũng mang theo Bạo Hùng quân đoàn chạy đến, mà đại quân Man tộc bị đổi tên thành Dã Man quân đoàn, cái tên này cũng là Trình Vũ Phi nảy sinh.

    Mặc dù để cho Lôi Nhạc Lôi lão gia tử nắm giữ ấn soái, nhưng sau khi đến phụ cận, gặp phải đại lượng yêu thú, Lôi lão gia tử liền chủ động mang theo Lôi Điện cùng người của hắn lưu lại, bởi vì hắn biết rõ luận sức chiến đấu, mạnh nhất vẫn là Bạo Hùng quân đoàn cùng Dã Man quân đoàn, trực tiếp mở đường cho bọn hắn, để cho bọn họ chạy tới Song Long thành.

    Thanh âm của Bạo Hùng Trình Vũ Phi vang lên, vốn là Song Long thành đã giết được hôn thiên ám địa, đột nhiên lộ ra có chút yên tĩnh, tất cả binh sĩ, Liệp Yêu Giả cùng chút ít dân chúng có lực lượng và vận khí tốt còn sống, thời khắc này đều giống như nghe được thanh âm của Thần.

    Bọn hắn không biết Dã Man quân đoàn là cái gì, nhưng mà Bạo Hùng quân đoàn lại là tồn tại cường đại vang vọng Nam Chiêm Bộ Châu, đây chính là Trình gia Bạo Hùng chưởng quản, chống cự Man nhân gần hai mươi năm, Bạo Hùng quân đoàn a...

    Viện binh, không sai, viện binh đã đến.

    Không ít người một bên chém giết, một bên nước mắt cũng chảy xuống, mặc dù giờ phút này người còn có thể chém giết trong Song Long thành, cũng đã nghĩ hẳn phải chết, bởi vì mỗi một khắc đều có vô số người chết đi, nhưng có thể thấy hy vọng, ai lại chọn đi tìm chết.

    Mà Trình Vũ Phi đến chính là hy vọng, ánh rạng đông xuất hiện rồi, hy vọng đang ở trước mắt, quả nhiên Trình đại thiếu không có gạt chúng ta, thật sự có viện quân, thật sự có viện quân.

    Chẳng ai ngờ rằng, dưới tình huống yêu thú đã tàn sát bừa bãi năm tỉnh Tây Nam, lại có đại lượng viện quân ở trong thời gian nhanh như vậy chạy đến.

    Giờ phút này những Đại yêu vương, Yêu Vương đang cẩn thận lưu ý chiến trường phía dưới nghe được lời này của Trình Vũ Phi, thực có một cảm giác muốn phun máu, còn khi dễ Trình gia các ngươi, nếu không phải tên Trình Cung quần là áo lụa kia xuất hiện, giờ phút này đã chiếm lĩnh toàn bộ năm tỉnh Tây Nam.

    Đáng tiếc chính là, mặc dù lực lượng cá nhân của bọn hắn rất mạnh, lại không đại biểu bọn hắn sẽ chỉ huy chiến đấu.

    Yêu thú vốn không chú trọng cái này, bọn hắn chú trọng chính là lực lượng cường đại, đáng tiếc Cửu Châu đại địa có quy định, bọn hắn cũng không có biện pháp nhúng tay chiến đấu thế tục, nếu không lúc trước cũng sẽ không giao nhiệm vụ chỉ huy toàn bộ đại quân yêu thú cho Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ.

    - Ha ha, viện quân đã đến, Lão Tử của Trình đại thiếu đã đến, các huynh đệ, giết chết bọn chúng...

    Bàn Tử nghe xong, hưng phấn rống giận.

    - Giết chết bọn chúng, giết a...!

    - Giết...

    Trong Song Long thành tiếng giết rung trời, mà ở sau lưng Trình Vũ Phi, binh sĩ của Dã Man quân đoàn cùng Bạo Hùng quân đoàn đã bắt đầu phong tỏa, tiến công.

    Bạo Hùng quân đoàn là quân đoàn chính quy, một khi dựng phòng tuyến, lập tức xây dựng các thiết bị chiến đấu cỡ lớn, một nhóm người chuyên môn dùng không gian giới chỉ chứa đựng rất nhiêu cường nỏ chiến tranh, còn có một chút cự nỏ pháp lực, cùng với quân giới cường đại khác.

    Từng tầng phòng tuyến, thiết bị công thủ hoàn thành rất nhanh, yêu thú xông lên trước nhất liền gặp xui xẻo, ngã xuống từng đám.

    Một ít tồn tại cường đại muốn xông lên đánh phá, liền bị Vạn Tượng Nhất Long, Thoát Tục Kỳ trong quân đội liên thủ đánh trở về, sau khi điên cuồng công kích, rốt cục Dã Man quân đoàn thể hiện ra sức chiến đấu cường đại, trực tiếp xông lên, dùng tay không chém giết cùng yêu thú mà không sợ chút nào.

    Vốn Bạo Hùng quân đoàn chính là quân đội đối phó Man nhân, nên lực lượng của từng binh sĩ đều không kém chút nào.

    Chiến đấu lúc trước, mặc dù nói một mực kiên trì, thậm chí thương vong của yêu thú còn lớn hơn, nhưng nói trắng ra vẫn là yêu thú chiếm lĩnh Song Long thành, còn nhân loại là liều mạng mà thôi.

    Trong chiến đấu mấy ngày nay, chỉ là chiến đấu trong Song Long thành, tử vong đã vượt qua hơn trăm vạn, những người còn lại cũng đang không ngừng giảm bớt.

    Nếu không có Hung Thần kì binh cùng Huyết Chiến, đoán chừng bây giờ có thể còn sống tuyệt đối không cao hơn ba mươi vạn.

    Cho tới giờ khắc này, mới xem như chiến đấu chân chính, Trình Vũ Phi tự mình xông lên trước nhất, dẫn theo Bạo Hùng quân đoàn, Dã Man quân đoàn khởi xướng tiến công.

    Sáu mươi vạn đại quân, dưới sự chỉ huy của Trình Vũ Phi, phát huy ra lực công kích cường đại lớn nhất, bắt đầu phong tỏa toàn bộ các tuyến đường từ Song Long thành thông hướng Lam Vân đế quốc, sau đó không ngừng đẩy về phía trước, cứu những binh sĩ, Liệp Yêu Giả còn sống đang liều mạng chống cự.

    Thời điểm Trình Vũ Phi chạy đến, dẫn đầu sáu mươi vạn đại quân, bắt đầu triển khai chém giết cùng yêu thú, bên Trình Cung cùng Lý Dật Phong cũng đã tới giai đoạn sau cùng.

    - Liên kết một trăm tám mươi sáu trận pháp này cùng trận pháp hạch tâm của Song Long thành, có thể khởi động tầng ngoài của trận pháp phòng ngự, thế nhưng giờ phút này chỗ đó đều là yêu thú, chỉ cần trận pháp khởi động sẽ bị bọn chúng phá hư, dưới tình huống trong ngoài bị phá hư, trận pháp căn bản không có biện pháp khởi động nguyên vẹn như lúc ban đầu, lỗ thủng lớn nhất ở trung ương căn bản không đền bù được, tác chiến đi ra ngoài, trận pháp càng không có biện pháp khởi động.

    Có thể trong thời gian ngắn hoàn thành trận pháp khổng lồ như vậy, cái này phải cần rất nhiều Trận Pháp đại sư, dùng một năm rưỡi thời gian mới có thể hoàn thành, Lý Dật Phong cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa mình đã học được rất nhiều điều trong quá trình này, tạo nghệ trận pháp của mình không phải tăng lên một hai cấp đơn giản như vậy.

    Nhưng giờ phút này đến cuối cùng, Lý Dật Phong mới nhớ tới vừa rồi mình còn có một lo lắng khác, chẳng qua là căn bản Lý Dật Phong không cho rằng Trình Cung có thể chữa trị trận pháp nơi đây, cho nên không có nói.

    Nhưng giờ phút này hắn nhắc tới lần nữa, ngữ khí cùng tâm tính có khác nhau rất lớn lúc trước.

    - Yên tâm, sẽ có người giúp chúng ta tạm thời gián đoạn yêu thú tiến vào, chỉ cần tạo ra một chút hỗn loạn nhỏ...

    Trình Cung nói xong, đã sử dụng thần niệm thông tri Đại Bạch cùng Tiểu Bạch ở ngoài thành chuẩn bị cho tốt.

    Giờ phút này, từ Nam Hoang, vô số yêu thú đang điên cuồng nhảy vào Song Long thành, toàn bộ tầm mắt đều là yêu thú.

    Nhận được mệnh lệnh của Trình Cung, Đại Bạch cùng Tiểu Bạch nhìn nhau cười xấu xa, lập tức khống chế thủ hạ của bọn nó, cũng đi theo thú triều phóng tới Song Long thành.

    - Oanh...

    Oanh...

    Lúc Đại Bạch, Tiểu Bạch khống chế những yêu thú này vọt tới phụ cận Song Long thành, không ngờ đột nhiên tự bạo.

    Lập tức yêu thú ở trong mấy cây số chung quanh bị thương vong vô số, còn có một chút yêu thú giống như nổi điên tập kích yêu thú khác, trong khoảng thời gian ngắn, cửa thành không hề có yêu thú nữa.

    - Được rồi, động thủ.

    Trình Cung nói xong, đã bắt đầu động thủ, thần niệm của Lý Dật Phong ở chỗ này không thể liên hệ cùng bên ngoài, càng không biết xảy ra chuyện gì, thời điểm Trình Cung nói động thủ, hắn cũng sững sờ.

    Thấy Trình Cung động thủ, hắn cũng gấp gáp động thủ, lập tức từng trận pháp liên kết cùng trận pháp, cấm chế hạch tâm của Song Long thành.

    - Oanh...

    Oanh...!

    Từ tường thành bắt đầu, không ngừng có từng tầng trận pháp phòng ngự khởi động, vận chuyển lại cùng trận pháp chung quanh.

    Tầng trận pháp này chính là pháo đài phòng ngự, mỗi yêu thú cũng chỉ có thể trùng kích, tiến công có hạn trong địa phương này, mà mượn nhờ những trận pháp này, tổn thất của nhân loại sẽ xuống đến thấp nhất.

    Cho dù yêu thú vất vả cả buổi, một mực công kích phía trước chủ thành Song Long thành, nhân loại sẽ ngăn cản được công kích mạnh nhất, đoạt lại những trận địa kia, sau đó lại khởi động trận pháp, hình thành từng tầng phòng ngự mới, làm cho yêu thú không có biện pháp tập trung lực lượng công kích phòng ngự chủ thành.

    Chương 540: Chữa trị thông đạo chính

    Chỉ có lúc này, tổn thất sẽ lớn hơn một chút, bởi vì phòng ngự chủ thành không thể nào để cho yêu thú công kích không kiêng nể gì cả, chỉ có thể ngăn trở nhất thời, tranh thủ cơ hội.

    Lúc trước là thông qua phương thức như vậy, mỗi lần dùng hơn mười vạn, thậm chí trên trăm vạn đại quân cùng Liệp Yêu Giả hi sinh ngăn trở thú triều, mà yêu thú tử vong thì khó có thể tính toán.

    Mà giờ khắc này, cơ bản toàn bộ Song Long thành đều bị yêu thú chiếm lĩnh.

    Bên trong Nam Hoang, Song Long thành đều tràn ngập yêu thú, cho dù Trình Vũ Phi cũng không có biện pháp đánh lui yêu thú đến nơi đây, dù sao hiện tại yêu thú quá nhiều.

    Lúc kia, yêu thú chỉ có thể tập trung ở trong một phạm vi, bên trong Song Long thành sớm có chuẩn bị, lại mượn nhờ một ít trận pháp cùng cấm chế công kích, độ khó so với hiện tại ít hơn rất nhiều.

    Nhưng mà Trình Cung lợi dụng Đại Bạch cùng Tiểu Bạch khống chế yêu thú, dưới tình huống ai cũng không nghĩ tới, vậy mà thanh lý trống cửa thành.

    Từng đạo trận pháp khởi động, mặc dù tạm thời không có đại quân nhân loại tiến vào, nhưng một khi phòng ngự chủ thành khởi động, kiên trì một hai ngày là không thành vấn đề.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Mau nhìn xem có phải có Nhân Anh kỳ hoặc là Địa Anh kỳ của nhân loại ra tay hay không?

    Lúc này, trên không trung có một Đại yêu vương tức giận gầm rú, những Yêu Vương khác thì bị hù giật mình, tên này nổi danh hung tàn, lần này chính là phụng mệnh đốc chiến, kết quả xuất hiện loại tình huống này, không hiểu thấu tự bạo cùng nổi điên, như là đột nhiên bị khống chế.

    Thần niệm của Đại yêu vương này điên cuồng điều tra bốn phía, những Yêu Vương kia càng nhao nhao tìm tòi bốn phía, chiến trường của Song Long thành sớm có rất nhiều tồn tại cường đại lưu ý, những người này cũng đều không hiểu thấu.

    Chẳng lẽ là Thiên Ý, trời cao chiếu cố, nếu không trận pháp tổn hại như thế sao lại được chữa trị, lại có thể khởi động ở thời điểm yêu thú chung quanh xuất hiện sự tình không hiểu thấu này, đây hết thảy đều rất trùng hợp.

    Giờ phút này hai gia hỏa Đại Bạch, Tiểu Bạch đang trốn ở một góc khuất cười trộm, những yêu thú kia là bị chúng khống chế, sinh tử đều ở trong một ý niệm của chúng.

    Hơn nữa sau khi tự bạo, căn bản sẽ không lưu lại vấn đề gì, ai có thể nghĩ đến bên trong yêu thú lại có hai gian tế.

    - Thật sự khởi động thành công, thật sự đã thành...

    Khi thấy một bộ phận trận pháp này vận chuyển tự nhiên, thông đạo lớn nhất ở trung ương thoáng cái bị trận pháp phòng ngự bao phủ lần nữa, Lý Dật Phong cũng có chút không dám tin đây là thật.

    - Rời đi thôi, quan trong nhất là về sau đối phó, hai bên sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

    Hoàn thành chữa trị trận pháp hai bên, có thể triệt để khôi phục hai sơn mạch, câu thông thiên địa, ngưng tụ đại trận lần nữa.

    Trình Cung nói xong, người đã bay ra phía ngoài.

    Thời điểm bay ra ngoài, trận pháp này đã khởi động toàn bộ, chỉ cần đối phương không có Trận Pháp đại sư cấp tám trở lên, hoặc là có nhiều Hương Tiên của Xà Tiên Trùng, thì trong thời gian ngắn nơi này sẽ không có vấn đề.

    - Cửu Châu đại địa, Nam Chiêm Bộ Châu các ngươi ở phía nm, Tây Nam là Bà La Đa Châu, Thần miếu Bà La Đa âm thầm khống chế Nam Cương Độc Giáo, hiện đang ủng hộ Vũ Thân Vương, về phần phía đông là Đông Thắng Thần Châu, Thất Âm Cầm Cung của Đông Thắng Thần Châu ủng hộ Chu Dật Phàm, Vũ Châu đông nam là Lý gia chúng ta, phía tây là Tây Ngưu Hạ Châu, Phù Văn Tông của Tây Ngưu Hạ Châu ủng hộ Đồ Đằng Đế Quốc, Đông Bắc là Đan Châu, có hai thế lực lớn là Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc, lực lượng cả hai ngang nhau, mặc dù ngẫu nhiên sẽ có cường thịnh nhất thời, nhưng đều là gia tộc truyền thừa mấy ngàn năm, chính thức mà nói người này cũng không thể làm gì được người kia, căn bản không có tinh lực dư thừa đến tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Về phần Bắc Câu Lô Châu phương Bắc, Lô gia Thiên Cung Thần Điện đã từng cường đại dị thường, lão đầu tử nhà chúng ta cho rằng, bọn họ là thế lực duy nhất ngoại trừ Trung Châu có thể so sánh cùng Yêu tộc, đáng tiếc mười mấy năm trước bị vài thế lực lớn liên thủ đánh trọng thương.

    Về phần Tây Bắc là Yêu Châu, nơi đó là hang ổ của Yêu tộc, đồng thời bọn hắn cũng âm thầm nắm Yêu Thú sâm lâm trong tay, một lòng muốn khống chế một châu nữa, tập trung Nam Chiêm Bộ Châu cũng không phải vài năm đơn giản như vậy.

    Về phần thế lực ở Trung châu Đại lục là không cho phép nhúng tay vào tình huống tám châu khác, hơn nữa mặc dù bọn hắn cường đại, nhưng thế lực tám châu khác cũng không sợ bọn hắn, hơn nữa bọn hắn cũng không có thể đơn giản nhúng tay.

    - Cho dù bọn hắn nhúng tay, cũng không có thể bồi dưỡng được tồn tại như ngươi, ta thật sự rất ngạc nhiên, thế lực ủng hộ sau lưng ngươi rốt cuộc là ai?

    Làm sao có thể bồi dưỡng được yêu nghiệt như ngươi.

    Sau khi thấy được tạo nghệ trận pháp cùng trình độ của Trình Cung, so với Lý Dật Phong nhìn thấy bạn cùng lứa tuổi có người đạt tới Thiên Anh còn khiếp sợ, rung động hơn.

    Lúc trước là một mực học tập, mặc dù rung động nhưng tiến vào cảm ngộ còn có thể tâm vô tạp niệm, nhưng giờ phút này thì khác.

    Càng nghĩ Lý Dật Phong càng cảm giác rung động, trong lúc bất tri bất giác mình đã học được nhiều kỹ xảo thất truyền cùng huyền bí như vậy, điều này cũng làm cho trình độ của mình bây giờ đạt đến Trận Pháp đại sư cấp năm đỉnh phong.

    Đây hết thảy, toàn bộ bởi vì Trình Cung, nếu như có thể học tập một thời gian ngắn, Lý Dật Phong cảm giác mình có cơ hội trùng kích Trận Pháp đại sư cấp sáu.

    Trận Pháp đại sư cấp sáu là khái niệm gì, cho dù giờ phút này hắn chẳng qua là Vạn Tượng Nhất Long, chỉ cần trong tay đủ đan dược cùng một ít vật phẩm phụ trợ khác, hắn có thể bố trí trận pháp vây khốn Địa Anh.

    Nếu như hắn có thể đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí có thể mượn nhờ trận pháp đối kháng cùng Thiên Anh.

    Mà hết thảy cái này, đều là vì Trình Cung, quan trọng nhất là Trình Cung này cho hắn cảm giác, trận pháp như tạp học bình thường, tùy tiện vui đùa một chút.

    - Dù yêu nghiệt, cũng không bằng ngươi lớn lên yêu nghiệt.

    Giờ phút này bọn hắn đã bay ra, Trình Cung rất khẳng định nói.

    - Ngươi nói gì vậy, ta thật sự là tâm phục khẩu phục.

    Lý Dật Phong nhẹ nhàng vuốt tóc, khóe miệng của hắn mang theo nụ cười tự tin cùng bất đắc dĩ nói.

    Cái gia hỏa rắm thối, tự kỷ này, Trình Cung thực muốn vận công nói đánh rắm thoáng một phát, bất quá hắn không có thời gian, trước khi ra đã liên hệ với Bạch Khải Nguyên, Bàn Tử, Sắc Quỷ, giờ phút này hắn mới vừa ra, mọi người đã xông tới.

    - Đại thiếu...

    Đại thiếu...

    Trong mắt ba người đều mang theo một cổ huyết chiến và tàn nhẫn, mặc dù có đan dược chèo chống, nhưng giờ phút này trạng thái của bọn hắn như dây đàn kéo căng, không ngừng thở dốc.

    Trên người ba người vết thương vô số, toàn thân đã sớm bị máu nhuộm đỏ.

    Nhưng mà khi thấy Trình Cung, bọn hắn đều có một loại vô cùng kích động cùng hưng phấn, bởi vì vừa rồi bọn hắn cũng biết phòng ngự chủ yếu nhất của Song Long thành đã khôi phục, rõ ràng thú triều đã không hung mãnh giống như lúc trước.

    Mặc dù lúc trước bọn hắn không ngừng chém giết, nhưng tựu như lấy đao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh, có một cảm giác vô cùng vô tận.

    Nếu không phải Trình Cung nói muốn chữa trị trận pháp, nếu không có viện quân, nếu không phải bọn hắn đủ kiên trì, chém giết vô tận như thế này có thể làm cho người ta điên cuồng, tuyệt vọng.

    - Tình huống bây giờ như thế nào?

    Mặc dù thần niệm của Trình Cung cường hãn, bình thường còn có thể đại khái hiểu rõ tình huống chỉnh thể thoáng một phát, nhưng hôm nay Song Long thành hỗn loạn như thế, máu tanh, sát phạt chi khí kinh thiên động địa, các loại thần niệm đan xen, muốn hiểu rõ cụ thể thật là rất khó.

    Bạch Khải Nguyên trầm giọng nói:

    - Hung Thần kì binh chết hai ngàn một trăm hai mươi chín người, Huyết Chiến mười một người.

    Ở bên trong loại trình độ chém giết này, mấy ngàn người không đáng kể chút nào, nhưng chết đi đều là Hung Thần kì binh, bây giờ từng cái trong Hung Thần kì binh đều rất mạnh, phối hợp vô cùng ăn ý.

    Trang bị trên người so với Thoát Tục Kỳ bình thường cũng không chênh lệch chút nào, càng có rất nhiều đan dược, kết thành thượng cổ đại trận do Trình Cung truyền thụ cho, dưới loại tình huống này còn tổn thất nhiều như vậy, có thể thấy được mấy ngày nay chém giết bao nhiêu thê thảm.

    Huyết Chiến càng là tinh anh trong tinh anh, hiện tại trong Huyết Chiến không có dưới Thoát Tục Kỳ, có rất nhiều Nguyên dịch, Chuyển Sinh Đan tương trợ, ở Nam Hoang không ngừng chém giết cùng yêu thú, yếu nhất đã sớm chết đi, có thể còn sống đều là mạnh nhất.

    Sức chiến đấu từng người trong bọn hắn, so với Đại tướng quân bình thường của Lam Vân đế quốc càng cường đại hơn nhiều.

    Trình Cung nghe xong cũng vô cùng đau lòng, nhưng chiến trường chính là như thế, hắn cố gắng cung cấp tài nguyên, sử dụng các loại biện pháp giúp bọn hắn tăng lên, chính là vì để cho bọn họ hi sinh ít một chút trong chiến đấu.

    Trạng thái bây giờ của Hung Thần kì binh, trước lúc thú triều bộc phát, bọn hắn sử dụng đại trận chém giết cùng yêu thú bình thường, cũng có thể làm đến trong vòng vài ngày không có người thương vong.

    Nhưng trăm năm thú triều bộc phát, yêu thú trong thú triều so với trước cường đại quá nhiều, điên cuồng quá nhiều, số lượng càng là nhiều không kể siết.

    Hơn nữa bọn hắn tùy thời có thể nhận được mệnh lệnh của những Yêu Vương thậm chí Đại yêu vương kia, có lẽ bọn hắn không am hiểu chỉ huy chiến đấu thế tục, nhưng bọn hắn đầy đủ cường đại, có thể bằng vào kinh nghiệm chiến đấu cùng thần niệm cường đại cá nhân phát hiện một vài vấn đề.

    - Ừ.

    Trình Cung khẽ gật đầu, không có nói thêm cái gì, quay đầu nhìn về phía Bàn Tử cùng Sắc Quỷ.

    - Bên ta càng thảm hơn, năm vạn thủ hạ của hoàng hậu với tư cách chủ lực tổn thất rất lớn, hôm nay còn lại không đến ba vạn, số Liệp Yêu Giả, binh sĩ chết vượt qua mười bảy vạn, nếu không phải phụ thân ngươi đánh tới, phân tán một bộ phận yêu thú công kích, hiện tại chỉ sợ tử thương đã vượt qua hai mươi vạn.

    Bàn Tử dẫn đầu đám người lúc trước Trình Cung tụ tập lại, kể cả năm vạn thủ hạ của Lý Dật Phong, thương vong cực lớn, làm cho Bàn Tử luôn luôn tùy tiện, thời điểm nói ra lời này thanh âm cũng rất ảm đạm.

    Lý Dật Phong đang ở sau lưng Trình Cung nghe được Bàn Tử gọi hắn là hoàng hậu, vốn là lông mày co lại muốn phát tác, nhưng sau một khắc nghe được tình huống thủ hạ mình tổn thất, lại thấy Bàn Tử không có tâm tình vui đùa chút nào, bộ dạng bi thống, lòng của hắn cũng trầm xuống.

    - Hai bên bọn hắn coi như là tốt, Hung Thần kì binh cùng Huyết Chiến là tinh duệ trong tinh duệ, những người lúc trước đại thiếu cùng Long Vương tụ tập lại kia, có năm vạn là tinh nhuệ của Địa Long thành, cộng thêm những người kia được đại thiếu an bài hợp thành một trận thế đơn giản.

    Nhưng mà một số người khác bên trong Song Long thành lại không có may mắn như thế, mấy ngày nay người tử vong vượt qua trăm vạn, hôm nay còn dư lại chỉ có hơn mười vạn, nếu như không phải phụ thân ngươi suất lĩnh sáu mươi vạn đại quân chạy đến, đại thiếu cùng Long Vương kịp thời chữa trị trận pháp phòng ngự của Song Long thành, ngoại trừ Hung Thần kì binh cùng Huyết Chiến ra, những người khác tuyệt đối không thể bám trụ quá hai mươi bốn giờ.

    Mặc dù hiện tại cục diện bên trong Song Long thành hỗn loạn thành như vậy, nhưng với tư cách Lão đại của ngành tình báo, Sắc Quỷ phụ trách nắm trong tay tất cả tin tức như trước.

    Chương 541: Trong lúc nguy cấp

    Sắc Quỷ tiếp tục nói:

    - Hôm nay yêu thú thông qua Song Long thành tiến vào năm tỉnh Tây Nam, số lượng tuyệt đối vượt qua ngàn vạn, về phần yêu thú thông qua Nam Long sơn mạch cùng Tây Long sơn mạch tiến vào, trước mắt khó có thể dùng công tác thống kê, hôm nay Trình thúc thúc giữ vững thông đạo Song Long thành, đại thiếu phải mau chóng khôi phục phòng ngự của Song Long thành, nếu không chúng ta không thể mau chóng tiêu diệt yêu thú bên trong Song Long thành, như thế sẽ tiêu hao rất lớn, mà so tiêu hao cùng yêu thú, chúng ta căn bản tiêu hao không nổi.

    Nhân loại đối kháng yêu thú, dựa vào là tường thành chắc chắn, trận pháp cường đại cùng với các loại cạm bẫy, trang bị, chưa bao giờ là liều lĩnh chính diện chém giết.

    Kỳ thật loại chém giết tiêu hao này cũng không phải Trình Cung mong muốn, cũng không phải là phong cách của hắn, đây chẳng qua là hành động bất đắc dĩ lúc này.

    - Trận pháp cùng cấm chế của thông đạo chính bị tổn thương đã chữa trị, còn lại liền đơn giản hơn rất nhiều, trong mười canh giờ phải chữa trị hai nơi còn lại.

    Nghe bọn hắn nói xong, Trình Cung khẽ gật đầu.

    - Mười canh giờ?

    Lần này Lý Dật Phong không lên tiếng, mặc dù đã trải qua chuyện lúc trước, hắn biết rõ tạo nghệ của Trình Cung ở phương diện trận pháp sâu không lường được, còn biết rất nhiều thủ pháp thượng cổ thất truyền mà ngay cả Lý gia bọn hắn cũng không đầy đủ, nhưng mười canh giờ chữa trị trận pháp cùng cấm chế bị tổn thương ở hai khu vực kia, cái này rất khó a.

    - Mười canh giờ, có thể làm sao?

    Bàn Tử nghe xong, cũng cảm giác có chút thật bất khả tư nghị.

    - A...

    Trình Cung cười khổ nói:

    - Được cũng phải đi, không được cũng phải đi.

    Mặc dù hiện tại phòng ngự chủ thành của Song Long thành được chữa trị, nhưng không có thể kết nối thiên địa, tương liên cùng Nam Long sơn mạch, Tây Long sơn mạch, hơn nữa chiến đấu bên ngoài không có Trận Pháp đại sư cùng đại lượng quân đội chống cự, dưới tình huống để yêu thú tùy ý công kích, có thể kiên trì mười hai canh giờ đã là cực hạn, cho nên bên trong mười canh giờ phải chữa trị tốt hai nơi còn lại.

    Nơi đây đã không cần để ý, cho dù để cho bọn chúng tùy ý công kích, trận pháp phòng ngự cũng có thể giữ vững mười hai canh giờ trở lên.

    Trình Cung nói xong, thần niệm khẽ động đã liên lạc với phụ thân.

    - Phụ thân, hiện tại không cần quá liều cùng bọn chúng, lúc này đại quân yêu thú liên tục không ngừng, hiện tại các ngươi giống như là đê đập, chỉ có trách nhiệm vây khốn bọn chúng ở bên trong Song Long thành, làm cho yêu thú trong Nam Hoang không có biện pháp lan tràn vào là được, bọn nó cũng không thể giết người một nhà xông tới.

    Chỉ khi nào bây giờ người không tiếc hết thảy chém giết, bọn hắn bị giết chết còn có hậu phương, mà chúng ta bên này lại không có hậu phương để chi trì.

    Giờ phút này chỉ sợ gia gia đã triệu tập lực lượng cả nước đối phó Thảo Nguyên Vương Đình, đoán chừng bên Nhị thúc cũng không dỠdàng.

    Cho nên nhất định phải đợi đến lúc ta thông tri, chữa trị triệt để phòng ngự của Song Long thành, đến lúc đó chặt đứt hậu phương của yêu thú, đóng cửa đánh chó, đến lúc đó sẽ không tiếc hết thảy mau chóng thanh lý hết yêu thú trong Song Long thành, sau đó nghĩ biện pháp giữ vững Song Long thành.

    - Bây giờ ngươi nói làm sao đều được, có phụ thân ở đây, ngươi muốn làm cái gì, phụ thân đều ủng hộ ngươi.

    Mặc dù biết hiện tại Trình Cung rất lợi hại, nhưng khi Bạo Hùng Trình Vũ Phi thật sự nghe được thanh âm của Trình Cung, tâm tình mới triệt để yên lòng.

    Muốn làm cái gì phụ thân đều ủng hộ ngươi, Trình Cung nghe nói như thế thì cảm thấy ấm áp, hắn không nói thêm gì nữa, sau một khắc đã phóng tới một địa phương khác bị yêu thú chiếm lĩnh, Lý Dật Phong mau chóng đuổi kịp.

    Sau đó Bạch Khải Nguyên dẫn đầu Hung Thần kì binh, Trình Trảm, Trình Lập dẫn theo thành viên Huyết Chiến, đi theo sau lưng Trình Cung, Lý Dật Phong giết tới.

    Mặc dù trận pháp phòng ngự chủ yếu nhất của Song Long thành được chữa trị, tốc độ yêu thú tiến vào chậm lại tám phần, nhưng ở trong Song Long thành vốn đều là yêu thú, chiến đấu càng về sau càng tàn khốc.

    Trình Cung dẫn theo Lý Dật Phong toàn lực ứng phó, cũng may bọn hắn phát hiện hai nơi khác bị hao tổn nhẹ hơn rất nhiều, cũng không có nhiều Hương Tiên Xà Tiên Trùng, đa số là bị ngoại lực phá hư, cái này đã giảm bớt không ít phiền toái, nếu không chỉ riêng Hương Tiên cũng phải phí không ít công phu.

    Cộng thêm hôm nay Lý Dật Phong đột phá, tốc độ, lực khống chế cũng tăng thật lớn, tốc độ chữa trị của bọn hắn cũng nhanh hơn.

    Hung Thần kì binh, Huyết Chiến ở bên ngoài bảo hộ, làm cho những yêu thú kia không có biện pháp cản trở, quấy nhiễu, hai người dùng chín canh giờ liền chữa trị tốt hai nơi còn lại, hai nơi này phải đồng thời khởi động, cho nên Trình Cung cùng Lý Dật Phong tách ra chuẩn bị.

    Nhưng ngay lúc này, lại có phiền toái lớn xuất hiện, đại quân yêu thú toàn lực oanh kích ở chính diện lúc trước, bị Trình Cung cùng Lý Dật Phong chữa trị thông đạo chủ, bọn chúng liền dạt ra hai bên, còn phái rất nhiều nửa bước Yêu Vương, Yêu Vương trấn thủ, Đại Bạch cùng Tiểu Bạch sử dụng ám chiêu lúc trước lần nữa, liền bị đối phương ngăn lại, đa số nhân viên đều bị giết chết, còn có một bộ phận thì bị bắt.

    Mà yêu thú sớm có chuẩn bị, biết rõ bên trong Song Long thành có người chữa trị trận pháp, cấm chế phòng ngự, cho nên rất nhiều nửa bước Yêu Vđiên cuồng bạo phát sức mạnh ở hai nơi kia, còn oanh kích địa phương khác, làm cho không gian, nguyên khí chung quanh không ổn định, rung chuyển, căn bản không có biện pháp khởi động trận pháp như lúc ban đầu, tự nhiên cũng không có biện pháp kết nối cùng trận pháp hạch tâm của Song Long thành, không có biện pháp quán thông cùng Nam Long sơn mạch, Tây Long sơn mạch, dẫn động lực lượng thiên địa hình thành phòng ngự nguyên vẹn.

    - Con mẹ nó, làm cái gì vậy, không ngờ bọn hắn cho Yêu Vương động thủ, đây là phá hư quy củ, không phải nói quy củ của Cửu Châu đại địa ở thời điểm này không ai dám phá hư sao?

    Lúc này, Bàn Tử, Sắc Quỷ dẫn theo hơn hai vạn thủ hạ còn dư lại của Lý Dật Phong, còn có hơn mười vạn người mà lúc trước Trình Cung, Lý Dật Phong tụ lại đang canh giữ ở chung quanh một trận pháp.

    Nơi đây đã chữa trị tốt, Trình Cung để cho Lý Dật Phong ở lại chỗ này, chờ hắn thông tri cùng khởi động trận pháp phòng ngự.

    - Những Yêu Vương này là trừng phạt người một nhà, loại chuyện này Chấp pháp giả sẽ không đi quản.

    Lý Dật Phong lo lắng nói:

    - Vấn đề bây giờ là bọn hắn còn có phòng bị, hai nơi trận pháp, cấm chế phòng ngự còn lại, chúng ta không có biện pháp chữa trị, đại trận chỉnh thể liền không có biện pháp nguyên vẹn.

    Mà phòng ngự chủ thông đạo lúc trước ta cùng đại thiếu chữa trị đã chống đỡ không được bao lâu.

    - Biến...

    Bàn Tử tức giận dùng Trảm Long Đao bổ trên mặt đất, mặt đất trực tiếp vỡ ra khe hở hơn trăm mét, những yêu thú xông tới trong mười mét đều bị giết chết.

    Sắc Quỷ chỉ huy nhân viên chống cự yêu thú không có lên tiếng, chỉ hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn về phương hướng Trình Cung, đột nhiên, Sắc Quỷ phát hiện Lý Dật Phong cũng giống như mình, đã nhìn qua phương hướng Trình Cung.

    - Đại thiếu, để cho ta dẫn người đi qua đi.

    Tiếp tục như vậy nữa sẽ hỏng hết, nếu như phòng ngự chủ thông đạo lại bị phá hư, sẽ rất khó chữa trị.

    Hiện tại đã không giống lúc ban đầu, thương vong càng lúc càng lớn, một khi chúng ta không thể chống cự, để cho thú triều tràn vào Lam Vân đế quốc, hết thảy đều đã xong.

    Giờ phút này Hung Thần Bạch Khải Nguyên một hung thần ác sát chi khí, sát khí đã triệt để kích phát hung tính của hắn, làm cho hắn lộ ra vẻ vô cùng hung ác.

    Giờ phút này hắn thỉnh cầu xuất chiến.

    Hai địa phương có trận pháp, cấm chế đã chữa trị hoàn thành, nhưng bây giờ không dám khởi động, bởi vì nơi nào cũng không ngừng có yêu thú lao vào, một khi trận pháp khởi động, bọn hắn nhất định sẽ quấy nhiễu công kích, dưới tình huống như vậy, trận pháp không có biện pháp hoàn thành khởi động.

    Thời gian chủ thông đạo có thể chèo chống, cũng không ai có thể rõ ràng bằng Trình Cung.

    - Bạch Thúc, chuyện này không được, mặc dù Hung Thần kì binh toàn lực đánh cược một lần, có thể tạm thời ngăn trở đối phương ở một lối đi, nhưng thông đạo còn lại thì sao?

    Trình Cung bất đắc dĩ nói:

    - Hơn nữa rõ ràng đối phương đã biết rõ ý đồ của chúng ta, cho dù Hung Thần kì binh cũng rất có thể bị quấn chân ở phụ cận đằng kia, nói như vậy chết bao nhiêu người đều là vu sự vô bổ.

    Đội ngũ khác càng không cần nghĩ, trừ khi ta tự mình ra tay, nhưng một mình Lý Dật Phong xuất thủ lại không có biện pháp triệt để điều khiển trận thế hai nơi, càng không có biện pháp hoàn thành trình tự cuối cùng.

    Hơn nữa cho dù ta tự mình ra tay, hai bên thông đạo cách xa quá xa xôi, ta tối đa cũng chỉ có thể bận tâm một bên.

    Tồn tại trên Nhân Anh kỳ không được nhúng tay vào chiến tranh thế tục, cũng là bởi vì sợ mất cân bằng.

    Nếu như so sánh người thế tục như con sâu cái kiến, thì Nhân Anh kỳ tựu như con cua hoành hành không sợ, mà Địa Anh kỳ trải qua Địa Hỏa ma kiếp, có được lực lượng cường đại thì tựu như voi lớn.

    Có thể voi rất lớn, nhưng dưới tình huống khắp nơi đều là con sâu cái kiến, cũng rất khó giải quyết nhanh chóng, thậm chí có khi dẫm mỏi chân mà chết.

    Cái này là hiện trạng của Trình Cung giờ phút này, hắn đánh vỡ luật thép của Cửu Châu đại địa, dùng trạng thái Vạn Tượng Nhất Long đột phá cực hạn năm mươi Long lực, hôm nay có thể chiến đấu cùng Địa Anh.

    Những yêu thú này không có bất kỳ uy hiếp đối với hắn, nhưng dưới tình huống đặc biệt này, một mình hắn cũng không có biện pháp ngăn trở yêu thú giống như thủy triều này.

    - Nếu như không có biện pháp khởi động đại trận, chúng ta chỉ có thể nghĩ biện pháp tụ hợp cùng Trình tướng quân, tạm thời lui về những thành thị khác.

    Sớm biết như vậy, lúc ấy nên triệt để buông tha Đan thành, như vậy bây giờ còn có cơ hội đánh một chút.

    Nhìn qua thú triều phô thiên cái địa kia, ngay cả Hung thần Bạch Khải Nguyên cũng có một cảm giác vô lực.

    - Rất nhiều chuyện xấu xảy ra liên tiếp, ai có thể nghĩ Song Long thành sẽ thất thủ dễ dàng như thế, chúng ta hết sức làm tốt là được, bây giờ còn không phải thời điểm định thắng bại.

    Cho dù chúng ta thật sự buông tha Song Long thành, ta cũng sẽ làm cho thú triều này chấm dứt.

    Trình Cung đang quan sát tình huống hai lối đi như trước, thanh âm của hắn mang theo một cổ sát khí cùng băng hàn, làm cho Hung thần Bạch Khải Nguyên nghe xong cũng không khỏi rùng mình một cái.

    Chấm dứt thú triều, cái kia không phải là nói làm cho Yêu tộc vất vả tích góp lực lượng mấy ngàn năm tích ở Cửu Châu đại địa tan vỡ hay sao!

    Loại lời này, cũng chỉ có Trình đại thiếu dám nói.

    Nhưng mà đối với Trình Cung mà nói, hắn chậm chạp không có trùng kích cảnh giới mới, một mực khống chế ở trình độ Vạn Tượng Nhất Long, chính là vì trong chiến đấu âm đám người tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu kia một chút.

    Nếu như không có sự tình Song Long thành thất thủ, Trình Cung dùng Đan thành làm cứ điểm, hắn có thể tùy ý dùng những yêu thú này tôi luyện đại quân Đan thành, mà hắn có thể tùy ý tàn sát yêu thú.

    Lúc kia, thống khổ chính là Yêu tộc, Trình Cung có được lực sát thương như Địa Anh trải qua Địa Hỏa lôi kiếp, nhưng hết lần này tới lần khác lại được quy tắc của Cửu Châu đại địa bảo hộ, làm cho những tồn tại cường đại kia không có biện pháp ra tay với hắn trong chiến đấu này.

    Mà Trình Cung thì có thể giết chóc không kiêng nể gì cả, cho dù con kiến nhiều hơn nữa, mỗi một lần voi đạp xuống, tạo thành tổn thương đều là cực lớn, hơn nữa còn có thể không ngừng giết chóc, tiếp tục như vậy, tan vỡ cuối cùng nhất định là Yêu tộc.

    Chương 542: Yêu vượn Đại yêu vương

    Giờ phút này, so với bọn hắn còn gấp hơn là Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, chúng đã sắp không được.

    Lúc trước, thời điểm đại thiếu giao nhiệm vụ này cho chúng nó, cũng đã nói nhiệm vụ này trọng yếu đến cỡ nào, hiện tại đến thời khắc mấu chốt lại xuất hiện biến cố.

    - Làm sao bây giờ, có những Yêu Vương kia, chúng ta phái bao nhiêu người đi qua cũng không dùng được.

    Tiểu Bạch lo lắng nhìn chằm chằm vào hai bên thông đạo, rất nhiều nửa bước Yêu Vương cùng Yêu Vương trấn thủ, muốn công phá thông đạo là không thể nào rồi.

    - Rống!

    Bản thể Đại Bạch tăng gấp đôi, phát ra tiếng gầm giận dữ:

    - Phái người đi lên vô dụng, chúng ta liền động thủ, đại thiếu giao cho chúng ta sự tình trọng yếu như vậy, nếu làm hư hại, về sau còn mặt mũi nào gặp đám người Bàn Tử nữa, mặc kệ, lên.

    Giờ phút này Đại Bạch đã không che dấu nữa, trực tiếp rống lên một tiếng, thân thể lập tức biến lớn.

    Lúc trước mặc dù nó cũng dùng lực lượng nửa bước Yêu Vương khống chế yêu thú chung quanh nó, nhưng cũng không có hiển lộ ra bản thể, thân là Thánh thú, tốc độ phát triển của chúng vốn là cũng không nhanh, nhưng đó là nói phát triển tự nhiên, chúng có cần mấy trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm mới có thể phát triển đến đầy đủ cường đại.

    Nhưng Đại Bạch, Tiểu Bạch lại gặp được Trình Cung, Trình Cung không ngừng cung cấp đan dược cho chúng nó, còn dạy cho chúng nó Chân Long Luyện Thể Thuật, là đạo pháp chí cao vô thượng.

    Nếu như không phải vì trận chiến thế tục này, từ lâu chúng đạt tới cảnh giới Yêu Vương, bây giờ bọn hắn là nửa bước Yêu Vương, nhưng so với nửa bước Yêu Vương bình thường lại cường đại hơn rất nhiều.

    Thân thể lập tức tăng vọt vượt qua năm mươi, coi như là trong thú triều cũng lộ ra vô cùng lớn, sau một khắc, hai đầu Đại Địa Băng Hùng cực lớn trực tiếp nhảy lên, thân thể nhảy đến không trung, sau đó mượn nhờ lực lượng thân thể cùng công pháp đặc biệt trùng kích xuống.

    Mà những yêu thú bị chúng điều khiển kia, giờ phút này cũng nhận được mệnh lệnh tổng tiến công cuối cùng, toàn bộ phóng tới hai bên thông đạo.

    - Oanh!

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch rơi xuống cửa ra vào của một lối đi, hai bàn chân gấu cực lớn rơi xuống, lập tức lực lượng khổng lồ bắn ra, làm cho mặt đất như gợn sóng phập phồng lên.

    Những yêu thú đang xông tới hai lối đi này, hơi chút yếu thì thân thể vỡ vụn, cường tráng một chút thì bị đánh bay ra ngoài, chỉ có nửa bước Yêu Vương hoặc là mấy Yêu Vương mới có thể miễn cưỡng ngăn trở, nhưng phần đông yêu thú nửa bước Yêu Vương ngăn trở một kích này, cũng đều bị thương tổn.

    - Khốn khiếp, quả nhiên có nội ứng, không ngờ các ngươi cống hiến vì nhân loại hèn mọn đê tiện, đi tìm chết.

    Một Yêu Vương có bản thể Rắn Mối cực lớn thấy Đại Bạch cùng Tiểu Bạch là thủ phạm phía sau màn xuất hiện, vô cùng phẫn nộ, nó đã là Yêu Vương cấp sáu, so với Nhân Anh kỳ cấp tám bình thường của nhân loại cũng không yếu chút nào.

    Đối với yêu thú cường đại mà nói, đầu nhập vào nhân loại là sự tình rất đáng xấu hổ, đê tiện nhất.

    Thân thể Yêu Vương này biến lớn, mở miệng khổng lồ muốn nuốt Đại Bạch.

    Đại Bạch cũng là yêu thú, cái này là sự tình thuộc về nội bộ, nó nuốt Đại Bạch cũng không ai có thể nói cái gì.

    - Bỏ qua vinh quang, các ngươi không xứng là Yêu.

    - Giết những tồn tại phản bội Yêu tộc này đi.

    ...

    Vừa rồi Đại Bạch cùng Tiểu Bạch ra tay, lập tức tạo thành lực sát thương vượt xa nửa bước Yêu Vương bình thường, cho nên khi Yêu Vương đầu lĩnh khổng lồ kia xuất thủ, những Yêu Vương cùng nửa bước Yêu Vương khác cũng nhao nhao ra tay phối hợp Yêu Vương rắn mối kia

    - Móa, cả nhà ngươi mới là yêu, các ngươi là yêu, Lão Tử không phải yêu, Cửu Huyền Long Chưởng.

    Đại Bạch nổi giận gầm lên một tiếng, hai bàn chân gấu cực lớn đánh ra, dùng Chân Long luyện thể thuật làm cơ sở, kết hợp thiên phú thần thông Cửu Huyền Hàn Khí, vỗ ra Cửu Huyền Long Chưởng, lập tức chín đạo Cửu Huyền Hàn Khí ngưng tụ thành Băng Long lao ra.

    Đây là *** cái quái gì?

    Chúng hẳn là Yêu Hùng, sao còn đánh ra Long chưởng, hơn nữa tựa hồ bên trong còn có một cảm giác Long khí, cái này là cái quái gì?

    Đây là thần thông gì, hai con gấu tu luyện công pháp Long tộc?

    Tất cả Yêu Vương cùng nửa bước Yêu Vương thấy chiêu này cũng có chút chóng mặt, nhưng mà sau một khắc, bọn chúng đều là trải qua vô số sinh tử ma luyện, liền có thể cảm giác được một loại sợ hãi, đó là một loại cảm giác sinh tử tồn vong.

    Chúng lập tức ngưng tụ lực lượng ngăn cản, nhưng mà Băng Long kia hoàn toàn là do Cửu Huyền Hàn Khí ngưng tụ, liền trực tiếp đóng băng bọn chúng.

    Hôm nay uy lực Cửu Huyền Hàn Khí của Đại Bạch, tuyệt đối đã vượt qua thần thông bình thường.

    - Tạch tạch tạch...

    Đừng nói mấy Yêu Vương cùng nửa bước Yêu Vương khác, ngay cả Yêu Vương rắn mối khổng lồ kia, đối mặt với Cửu Huyền Hàn Khí cũng trực tiếp bị đóng băng, nó so với nửa bước Yêu Vương cùng Yêu Vương bình thường khác thì đỡ hơn một ít, cưỡng ép phun ra một phần ba huyết dịch bản thân, lập tức ngưng tụ một tầng lửa nóng ở bên ngoài thân thể.

    Mặc dù bị Cửu Huyền Hàn Khí đóng băng, nhưng cũng không có mất đi tánh mạng.

    Này cũng là nhờ bản thân nó được sinh ra trong Địa Hỏa nham thạch, cho dù như thế, nó cũng cảm thấy vô cùng thống khổ.

    - A..., tại sao có thể như vậy, đây là thần thông gì, nó chỉ là nửa bước Yêu Vương, làm sao có thể có thần thông khủng bố như thế, cứu ta...

    Yêu Vương rắn mối muốn cầu cứu, nhưng thần niệm của nó chưa liên hệ với Yêu Vương cùng Đại yêu vương khác, liền thấy một bàn chân gấu cực lớn vỗ xuống.

    - Bành!

    Bản thể nótrực tiếp vỡ vụn.

    - Yêu Vương liền mẹ nó ngưu bức sao.

    Đại Bạch phun một bãi nước miếng, hàn khí màu trắng trên thân thể bộc phát, một kích này tiêu hao đối với nó mà nói hiển nhiên không nhỏ, nhưng một lần hành động của nó lại thanh lý sạch sẽ nơi này.

    Cùng một thời gian, nó đã hạ lệnh cho yêu thú thủ hạ nhao nhao bạo tạc nổ tung.

    Vừa rồi đã bị Đại Bạch thanh lý một đám, sau đó nửa bước Yêu Vương cùng Yêu Vương bị đánh chết, những yêu thú kia lại bạo tạc nổ tung, lúc này lại trở thành giống như lúc ban đầu ở chủ thông đạo, căn bản không ai cản trở.

    Hơn nữa lần này Đại Bạch là đập nồi dìm thuyền, nó cùng Tiểu Bạch ra lệnh cho tất cả yêu thú mà gần đây dốc sức liều mạng khống chế ở Nam Hoang cùng Yêu Thú Sâm Lâm tự bạo.

    Bình thường yêu thú không có biện pháp trực tiếp điều khiển nhiều yêu thú như vậy, có thể tùy thời lệnh cho chúng tự bạo, nhưng bản thân Đại Bạch cùng Tiểu Bạch là Thánh thú, cộng thêm Trình Cung truyền thụ phương pháp khống chế tinh thần cho bọn nó, còn có một chút đan dược phụ trợ, tự nhiên hiệu quả vô cùng cường đại.

    - Bạo...

    Lúc này ở một phương khác, Tiểu Bạch cũng gầm lên giận dữ.

    - Rầm rầm...

    Oanh...

    Cùng một thời gian, hai bên thông đạo phát sinh bạo tạc nổ tung so với chủ thông đạo vừa rồi còn mãnh liệt hơn.

    - Lại tới nữa, bà mẹ nó!

    Đang lo lắng chờ đợi, đã có chút ít tuyệt vọng, trên mặt Lý Dật Phong lộ ra vẻ không dám tin, vậy mà lại tới nữa, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ Trình Cung Trình đại thiếu này biết trước, cài một thanh đao vào trong lòng yêu thú.

    Nhưng mà phải điều khiển vô số yêu thú, độ khó này cũng quá lớn, hơn nữa một khi yêu thú bị nhân loại hàng phục điều khiển, ở trong yêu thú sẽ không có biện pháp lăn lộn nữa rồi, nhất định sẽ bị phát hiện.

    - Ngay tại lúc này.

    Cùng một thời gian, trong đầu Lý Dật Phong liền vang lên thanh âm của Trình Cung, Lý Dật Phong dứt bỏ tất cả tạp niệm, lập tức động thủ khởi động trận pháp.

    Trận pháp, cấm chế hai bên thông đạo cũng không phải quá phức tạp, cũng không phải quá mạnh mẽ, nhưng vị trí của bọn nó rất mấu chốt, là khâu không thể thiếu của cả trận pháp.

    Nếu như một ít trận pháp, cấm chế bị hao tổn khác, còn không đến mức toàn bộ trận thế không có biện pháp khởi động, giờ phút này trận pháp hai bên khởi động, trận pháp Song Long thành triệt để hoàn thành.

    Hầu như ngay lúc này này, trong phạm vi vài ngàn dặm chung quanh Song Long thành, từng đạo nguyên khí ngưng tụ, hai sơn mạch bên hai cùng bầu trời bên trên, vậy mà mơ hồ sinh ra một loại cộng minh.

    Trận pháp Song Long thành triệt để khởi động, dẫn động thiên địa chi uy, vô số yêu thú đang thông qua Nam Long sơn mạch, Tây Long sơn mạch bị trận pháp ngăn trở.

    Cũng không phải trận pháp này không gì phá nổi, tập trung rất nhiều nửa bước Yêu Vương, Yêu tướng, Yêu tu hao phí mười mấy canh giờ phá vỡ một thông đạo, nhưng tối đa chỉ duy trì nửa canh giờ liền khép lại, như vậy trả giá cùng thu hoạch có chênh lệch quá lớn.

    Đây là hạch tâm của Song Long thành, dẫn động hai sơn mạch, dùng lực lượng thiên địa tạo thành trận pháp, không phá hư được hạch tâm, bộ phận còn lại bị phá như thế nào cũng sẽ khép lại rất nhanh, cái này là nguyên nhân mà cho tới nay Nam Chiêm Bộ Châu còn có thể ngăn cản thú triều.

    Lúc trước bởi vì Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ, trận pháp cấm chế của Song Long thành bị phá hư, Song Long đại trận không có thể phát huy tác dụng, bởi vậy vô số yêu thú thông qua Song Long thành cùng hai sơn mạch tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, giờ phút này trận pháp phát động lần nữa, cục diện yêu thú tùy ý tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu cuối cùng cũng đã kết thúc.

    - Phụ thân, liều mạng, không tiếc bất cứ giá nào, mặc kệ tổn thất, dùng tốc độ nhanh nhất thanh lý yêu thú bên trong Song Long thành, tiến vào trạng thái phòng thủ.

    Ngay thời điểm đại trận khôi phục, Trình Cung đã dùng thần niệm thông tri cho Bạo Hùng Trình Vũ Phi.

    - Các huynh đệ, giết cho ta, đánh thẳng tới trước, khống chế nơi phòng ngự của Song Long thành.

    Song Long đại trận đã triển khai, bọn súc sinh này đã đoạn đường lui, diệt bọn hắn.

    Thanh âm Trình Vũ Phi vang vọng vài trăm dặm chung quanh Song Long thành, Bạo Hùng quân đoàn cùng Dã Man quân đoàn đã chuẩn bị tốt lập tức bộc phát.

    - Tại sao có thể như vậy, hai tên gia hỏa kia rốt cuộc đang làm gì?

    - Giết bọn chúng đi, dám phản bội tổ tiên đầu nhập vào nhân loại.

    - Tuyệt đối không thể tha thứ...

    ...

    Giờ phút này, những Yêu Vương đang khống chế toàn cục kia mới phản ứng tới, chúng hoàn toàn không nghĩ tới sẽ biến thành như vậy, càng làm cho chúng nó tức giận chính là, tạo thành hết thảy chuyện này lại là hai con yêu thú, hai con gấu trắng cực lớn.

    Giờ phút này cho dù gia hỏa không có đầu cũng có thể đoán được, vừa rồi ở chủ thông đạo đột nhiên có vô số yêu thú bạo tạc nổ tung là do hai con yêu thú này làm.

    - A...

    đồ phản bội...

    So với chúng càng tức giận là Trường Tí Yêu Viên Đại yêu vương, có thể đạt tới cảnh giới Đại yêu vương, ở trong Yêu tộc cũng coi như tồn tại cao tầng, thống lĩnh một phương.

    Đại yêu vương Trường Tí Yêu Viên thích giết chóc, tàn bạo, lần này là phụ trách giám quân.

    Nhưng trí tuệ của nó cũng không phải bình thường, sau khi Mị Hồ Vương Hồ Phỉ Phỉ chết, nó liền gánh vác trách nhiệm chỉ huy đại cục.

    Dù sao tu luyện thành Đại yêu vương đã mấy trăm năm, nó sớm không phải đi chỉ huy chiến tranh bình thường, nhưng phản ứng của nó vẫn rất nhanh, ra lệnh cho đại lượng Yêu Vương, nửa bước Yêu Vương khống chế hai bên thông đạo, đa số yêu thú mà Đại Bạch, Tiểu Bạch giết chết là thủ hạ của nó.

    Giờ phút này sự căm hận của nó đối với Đại Bạch cùng Tiểu Bạch lớn như thế nào có thể nghĩ.

    Trường Tí Yêu Viên khoát tay, lập tức hai cánh tay tăng vọt, duỗi dài, không phải là lực lượng thần thông ngưng tụ, mà trực tiếp làm cho hai tay tăng vọt gấp trăm lần, nhanh chóng bắt Đại Bạch cùng Tiểu Bạch vào trong tay, thân thể Đại Bạch cùng Tiểu Bạch rất to lớn, nhưng vào trong tay của nó lại nhỏ yếu giống như hai con gà con.

    Chương 543: Nhục Nhục lại phát uy

    - Tạch tạch tạch...

    Ân, đây là có chuyện gì?

    Trường Tí Yêu Viên trực tiếp thi triển thiên phú thần thông, nhẹ nhõm bắt lấy Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, mặc dù dưới một kích vừa rồi của Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, ngay cả Yêu Vương cũng bị đánh chết rất nhiều, nhưng ở trước mặt Đại yêu vương, chúng vẫn là kém quá xa.

    Trường Tí Yêu Viên tức giận chính là tổn thất do hai phản đồ này tạo thành, nếu như giờ phút này nó ra tay, chỉ cần một kích là có thể nổ nát trận pháp của Song Long thành, nhưng nó lại không có biện pháp ra tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn đại trận dẫn động lực lượng thiên địa, ngưng tụ thành hình, nó chỉ có thể phát tiết tức giận lên mình hai con đại bạch hùng này.

    Nhưng làm cho Trường Tí Yêu Viên không nghĩ tới chính là, hai tay của nó bắt lấy Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, đột nhiên bị một cổ hàn khí xâm nhập, khiến cho nó đã là Đại yêu vương tầng thứ năm cũng cảm nhận được một loại uy hiếp, hàn khí lạnh như băng tiếp xúc tới bàn tay, thậm chí theo kinh mạch tiến vào trong thân thể.

    Điều này cũng quá thần kỳ, dù chúng mạnh mẽ thế nào, nhưng mà chưa có đạt tới Yêu Vương.

    Tại sao có thể như vậy, cổ hàn khí kia quá thần kỳ, trách không được vừa rồi nhiều Yêu Vương cùng nửa bước Yêu Vương, lại bị chúng đánh chết dễ dàng như vậy, nguyên lai là bởi vì hàn khí này.

    May mắn lực lượng của bọn nó chưa thúc dục hoàn toàn, cổ hàn khí này không phải trạng thái mạnh nhất, nếu không dưới tình huống mình không chú ý cũng phải bị thương nhẹ.

    - Bành bành...

    Trường Tí Yêu Viên lập tức dùng lực lượng đánh bay hàn khí, dù vậy trên tay của nó cũng xuất hiện mấy vết thương nhẹ, bộ lông thật dài trên tay cũng rơi xuống không ít.

    - Hàn khí thật thần kỳ, lực tổn thương này đã vượt qua Yêu Vương đỉnh phong bình thường, cổ hàn khí này... chẳng lẽ là Cửu Huyền Hàn Khí mà Thánh thú do thiên địa sinh ra trong truyền thuyết mời có, hai tiểu gia hỏa này là Thánh thú...

    Hai mắt Trường Tí Yêu Viên tỏa sáng, hai tay vốn là muốn trực tiếp bóp vỡ Đại Bạch cùng Tiểu Bạch liền dừng lại, trên nét mặt tràn đầy khiếp sợ cùng kinh hỉ.

    Thánh thú là do thiên địa sinh ra, vô cùng hãn hữu, ý nghĩa của chúng đối với Yêu tộc vô cùng to lớn, người nhìn thấy Thánh thú nhiều nhất là nghĩ biện pháp có được, mà yêu thú nếu có thể tìm được Thánh thú phù hợp, sẽ nghĩ biện pháp đoạt được thân thể Thánh thú, đến lúc đó lực lượng sẽ tiến triển cực nhanh, tương lai phát triển càng bất khả hạn lượng.

    Cho dù gặp được một ít không thích hợp cho mình, cũng có thể định giá bán cho yêu thú cường đại.

    Đại Địa Băng Hùng, hơn nữa còn là hai con, ở trình độ nửa bước Yêu Vương lại có thể làm mình bị thương nhẹ, ha ha, lần này mình thật sự là phát đạt.

    Coi như mình không có biện pháp đoạt xá thân thể này, đem bán cho Thiên Yêu Hoàng của Hùng tộc, chỗ tốt thu hoạch được cũng đủ cho mình trùng kích Yêu Hoàng rồi.

    Trường Tí Yêu Viên vốn là muốn trực tiếp bóp vỡ hai phản đồ này, hút nguyên thần ra, để cho chúng nó chịu tra tấn trăm năm, nhưng giờ phút này phát hiện là Thánh thú, nó lập tức cải biến chủ ý, pháp lực trong tay cưỡng ép áp chế.

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch vốn là ở thời điểm suy yếu, cộng thêm chênh lệch quá nhiều cùng Trường Tí Yêu Viên, thân thể lập tức bị cưỡng chế thu nhỏ.

    Giờ phút này ngay cả chúng muốn tự sát, hay là liên lạc với ngoại giới đều không được, ở trong tay Đại yêu vương, chúng không có chút năng lực phản kháng nào.

    - Kết thúc rồi, mẹ kiếp, lần này là triệt để kết thúc.

    Khá tốt, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ của đại thiếu giao phó.

    - DKM nó, hoàn thành trách nhiệm của đại thiếu gia, trở về vốn còn muốn uy phong với đám người Bàn Tử thoáng một phát, cái này kết thúc rồi.

    Đại Bạch cùng Tiểu Bạch sắp chết đến nơi, lại không có e ngại chút nào, chẳng qua là trong nội tâm không cam lòng.

    Bị Đại yêu vương bắt lấy, chúng đã không ôm một chút hy vọng, hơn nữa đối phương không có lập tức giết chúng, ngược lại là dùng lực lượng áp bách khiến thân thể chúng nó nhỏ đi, chúng đã biết vận mệnh tương lai của mình.

    Hắn là Đại yêu vương, coi như là Địa Anh đến, cũng rất khó làm gì được nó.

    Trên thực tế loại cục diện này, cho dù Thiên Anh cũng không làm gì được nó, bởi vì nơi này là địa bàn của Yêu tộc.

    Đã xong, lần này là đã xong triệt để.

    Trên thực tế khi Trường Tí Yêu Viên bắt lấy chúng, cũng không có phòng bị chút nào, ở trong mắt nó, dưới Yêu Vương như là con sâu cái kiến.

    Còn nếu tồn tại mạnh hơn nó dám ra tay, chung quanh có vô số tồn tại cường đại của Yêu tộc đang chờ, người nào dám ngay tại lúc này động nó chứ.

    Nhưng vào lúc này, một đạo tinh quang như đột nhiên từ trên bầu trời rơi xuống, lập tức đánh vỡ thiên địa, hào quang lóe lên sau lưng Trường Tí Yêu Viên.

    Bản năng, một loại cảm giác bản năng, làm cho thân thể của Trường Tí Yêu Viên lập tức chuyển hóa pháp lực, làm thành một cánh tay sắt, cánh tay của nó lập tức chớp động lên, hào quang ngăm đen mãnh liệt đánh về phía sáu.

    - Đương...

    Hoàn toàn là thanh âm kim loại vang lên, nhưng mà sau một khắc, thân thể Trường Tí Yêu Viên bay về trước chừng ngàn mét, sau lưng có một đạo huyết quang tuôn ra.

    Trên cánh tay của hắn có một vết thương sâu một mét, đủ để thấy xương, đây là dưới tình huống nó sử dụng thiên phú thần thông còn bị thương, đây vẫn chỉ là một phần nhỏ, nặng nhất chính là hậu tâm của nó, mặc dù phản ứng của nó coi như kịp thời, nhưng dù sao cũng không có thể hoàn toàn ngăn trở một đao xuất quỷ nhập thần kia.

    - Người nào?

    Trong nội tâm Trường Tí Yêu Viên cả kinh, lần này quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả nó cũng không có thể tránh né hoàn toàn.

    Cái này cũng là vì nó quá chủ quan, cứ nghĩ trong trường hợp này sẽ không ai dám ra tay với nó.

    - Chúng là người của bản đại thiếu, hiện tại lập tức thả chúng, ngươi có biết ngươi đang can thiệp vào chiến đấu thế tục hay không, ngươi có biết ngươi đã trái với quy củ của Cửu Châu đại địa hay không!

    Trường Tí Yêu Viên mãnh liệt quay đầu lại, thấy Trình Cung tay cầm Tinh Phong chiến đao đứng ở nơi nó đứng vừa rồi, mũi đao chỉ về phía nó nói.

    Trình Cung?

    Trường Tí Yêu Viên bị kinh đến lần nữa, nó biết rõ Trình Cung này vô cùng biến thái, không ngờ ở thời điểm Vạn Tượng Nhất Long đột phá cực hạn năm mươi Long lực, công nhiên khiêu chiến luật thép của Cửu Châu, cho nên đã có được lực lượng tiếp cận Yêu Vương đỉnh phong.

    Nhưng lại không nghĩ rằng, hắn còn có một cây đao như vậy, hơn nữa tốc độ nhanh đến biến thái, thậm chí ngay cả mình cũng bị tổn thương, đây cũng quá biến thái a.

    - Can thiệp chiến đấu thế tục, cạc cạc.

    Giờ phút này Trường Tí Yêu Viên nắm chặt hai đấm, Đại Bạch cùng Tiểu Bạch bị thu nhỏ được nó giữ ở trong lòng bàn tay, nó nhìn Trình Cung cười đắc ý nói:

    - Chúng là yêu thú trong Yêu tộc ta, ta xử trí nó như thế nào ngươi không quản được, giống như ngươi có thể tùy ý trảm giết nhân loại các ngươi, đó là sự tình nội bộ các ngươi, không ai quản được.

    Hiện tại, đây là sự tình của Yêu tộc chúng ta, bất quá nếu như ngươi chủ động ra tay làm ta bị thương, ta đây sẽ giết ngươi, người khác cũng không quản được, đi tìm chết.

    Kỳ thật thời điểm Đại Bạch cùng Tiểu Bạch tự mình động thủ, Trình Cung đã biết rõ bọn hắn sẽ không có kết cục tốt.

    Chúng động thủ như vậy, Yêu tộc có thể tha chúng mới là lạ, cho nên Trình Cung đã sớm dùng thần niệm tập trung chúng, sau khi trận pháp hoàn toàn khởi động liền tìm chúng trước tiên.

    Đúng như Trình Cung đoán, hai người bọn hắn bị Trường Tí Yêu Viên bắt lấy, trước tiên Trình Cung thi triển Phá Không Thứ toàn lực vọt tới.

    Đáng tiếc hiện tại hắn tiêu hao vô cùng to lớn, mặc dù thời gian trước phục dụng rất nhiều đan dược, còn để cho Huyết Y lão tổ không ngừng truyền lực lượng, làm cho lực lượng của mình tăng lên tới tiếp cận ba ngàn Long, nhưng một chiêu đánh lén vẫn không thể nào trọng thương Trường Tí Yêu Viên.

    Sở dĩ Trình Cung dừng lại nói nhảm, chính là để cho đan dược phát huy tác dụng lần nữa, cũng là để cho Huyết Y lão tổ có thời gian quán thâu càng nhiều lực lượng cho mình, cái này là nhược điểm khi lực lượng bản thân không đủ mạnh.

    Mặc dù thần niệm, thân thể của Trình Cung đều đạt tới trình độ Địa Anh, thậm chí không kém Trường Tí Yêu Viên này bao nhiêu, nhưng lực lượng lại cần tích góp từng tí một, hơn nữa sau khi bộc phát, muốn lập tức bổ sung lại rất khó.

    Đương nhiên, mặc dù Trường Tí Yêu Viên này không có trọng thương, nhưng tổn thương cũng không nhẹ.

    Nó hơi chút trì hoãn thoáng một phát, cũng là xem xét thương thế cùng quan sát tình huống chung quanh, khi phát hiện chỉ có một mình Trình Cung đến, trong nội tâm của nó vô cùng vui mừng.

    Chỉ huy chiến đấu bao lâu, Trường Tí Yêu Viên có một cảm giác bị Trình Cung trêu đùa, hết thảy đều ở hắn khống chế, cuối cùng ngay cả phòng ngự của Song Long thành cũng bị hắn khôi phục, nó đã sớm hận không thể tự mình ra tay xé nát tiểu tử này.

    Nhưng nó không có biện pháp ra tay, hiện tại tiểu tử này chủ động tập kích nó, quả thực là muốn chết, rốt cục mình có thể danh chính ngôn thuận giết hắn đi.

    Một quyền oanh kích ra, giống như thời điểm vừa rồi bắt Đại Bạch cùng Tiểu Bạch, có xu thế xé rách thiên địa.

    Cánh tay kia biến dài, lực lượng ngưng tụ vờn quanh, uy thế kinh thiên động địa, bên trên ẩn chứa uy lực của thiên địa pháp tắc cường đại.

    Lực lượng, lực lượng tuyệt đối, cho dù hắn có tuyệt phẩm Linh Khí cũng không có tác dụng gì, vừa rồi Trường Tí Yêu Viên cũng đã cảm nhận được, sau khi Trình Cung đánh ra một kích, lực lượng liền nhanh chóng hạ thấp, liền biết rõ Trình Cung mượn nhờ ngoại lực tăng lực lượng lên trong thời gian ngắn mà thôi.

    Cho nên hắn cũng chỉ nói một câu, xem xét chung quanh, điều tức lực lượng xong liền lập tức oanh ra một quyền này.

    Ba ngàn năm trăm Long lực, bốn ngàn Long lực, không đủ, vẫn là không đủ.

    Giờ phút này Trình Cung có Huyết Y lão tổ không ngừng vận chuyển lực lượng, hắn cũng nuốt toàn bộ Thuần Nguyên Đan mà đoạn thời gian này Huyết Y lão tổ ngưng tụ, nhưng tốc độ tăng trưởng lực lượng trong thời gian ngắn vẫn cách yêu cầu của hắn quá xa.

    Lúc này muốn bảo vệ tánh mạng, dây dưa coi như cũng được, nhưng muốn quyết định thắng bại đánh chết nó lại không được.

    Không thể dây dưa, một khi dây dưa sẽ vô cùng hậu hoạn.

    - Tiểu gia hỏa, phải xem ngươi rồi, nhớ kỹ khí tức người một nhà.

    Trình Cung vẫn còn súc tích lực lượng, vừa mới ra tay là sợ người này ly khai, giờ phút này muốn quyết định thắng bại thì không thể ra tay tùy tiện, ngay thởi điểm nắm đấm của Trường Tí Yêu Viên đến phụ cận, Trình Cung trực tiếp thả Nhục Nhục ra ngoài, ném nó vào nắm đấm đầy lông đen kia.

    Vốn là Nhục Nhục đang ngủ ngon, đột nhiên mất đi mảnh vỡ ngoại đỉnh mà nó đang gối ngủ, nó liền mở to mắt, mà lực uy hiếp cực lớn bên ngoài càng làm cho nó tức giận, lông tơ trên người toàn bộ dựng thẳng lên.

    Trong giây lát, đột nhiên Nhục Nhục mở lớn miệng, không ngờ trực tiếp nuốt cánh tay của Trường Tí Yêu Viên vào trong miệng.

    - ...

    Không có bất kỳ tiếng động, một quyền này của Trường Tí Yêu Viên có được lực lượng vô cùng cường hãn, ngay cả không gian cũng có xu thế bị xé nứt đã đánh vào trong miệng Nhục Nhục, vậy mà không có chút động tĩnh nào.

    - A...

    Đây là vật gì, tay của ta...

    Khi nắm đấm đánh vào trong miệng Nhục Nhục, lập tức truyền đến tiếng la hét, chẳng qua tiếng kêu thảm thiết kia chính là của Trường Tí Yêu Viên, sau một khắc, cách tay mà hắn dùng thần thông biến thành to lớn kia đã biến mất không còn.

    Chương 544: Chấp pháp giả Cửu Châu đại lục

    - Ách...

    Lúc này, đầu của Nhục Nhục khôi phục bình thường lần nữa, bộ dáng cũng lộ ra cố hết sức, mặc dù không bằng thời điểm thôn phệ Tiên Thiên linh quang, nhưng hiển nhiên loại lực lượng công kích này tiến vào thân thể của nó, nó muốn thôn phệ cũng phải hao phí một phen lực lượng, không đơn giản giống như nuốt đan dược vậy.

    Năm ngàn năm trăm Long, sáu ngàn Lo

    Giờ phút này, trong cơ thể Trình Cung đã súc tích lực lượng tới đỉnh, Trình Cung biết rõ cái này đã vượt ra khỏi cực hạn của bản thân, nếu không phải có thể rót vào trong Tinh Phong chiến đao, lực lượng cường đại như thế hắn cũng không có biện pháp hoàn toàn điều khiển, sử dụng, dù sao thần niệm của hắn mới là Địa Anh tầng thứ năm, thân thể mới là Địa Anh tầng thứ tư đỉnh phong.

    Trình Cung cảm giác được thân thể của mình đã sắp chống đỡ không nổi, khi Trường Tí Yêu Viên rút ra cánh tay đã bị cắn nuốt một nửa, thân thể của hắn cũng hóa thành một đạo hào quang.

    Trường Tí Yêu Viên kinh nghiệm sa trường vô số, ra chiêu là không bao giờ nương tay, một quyền kia là tập trung toàn bộ lực lượng của hắn.

    Lại không nghĩ rằng, cả cánh tay đều bị cắn nuốt, đây đối với thương thế của hắn mà nói có tổn hại quá lớn, lực lượng của hắn lập tức mất đi sáu thành, lực phòng ngự cũng giảm xuống rất nhiều, mà đúng lúc này, Trình Cung lại cầm Tinh Phong chiến đao hóa thành một đạo hào quang.

    - Xoẹt!

    Tia sáng này lướt qua bả vai còn lại của Trường Tí Yêu Viên, trực tiếp chặt đứt cánh tay kia xuống.

    - Nhục Nhục, đón lấy.

    Trình Cung trực tiếp đá cánh tay kia tới chỗ Nhục Nhục, Trình Cung biết rõ Nhục Nhục đang chống cự lực lượng công kích, mà loại huyết nhục không có công kích này, đối với Nhục Nhục chính là đại bổ.

    - Tay của ta...

    Trong tiếng kêu thảm thiết của Trường Tí Yêu Viên, Nhục Nhục không chút khách khí nuốt cánh tay kia vào mồm.

    - Bạo!

    Thấy Trường Tí Yêu Viên kia sắp điên điên cuồng, thần niệm của Trình Cung khẽ động, sau một khắc, một ít hỏa diễm bám vào miệng vết thương của Trường Tí Yêu Viên kia trực tiếp nổ bung.

    Vừa rồi bên trên một đao kia của Trình Cung, có bám vào một ít Niết Bàn Hỏa Diễm ở trạng thái không nổ tung, mặc dù Trường Tí Yêu Viên kia cảm nhận được, nhưng lại không có quá chú ý.

    Giờ phút này đột nhiên phát nổ, lập tức phía sau lưng hắn nổ tung, ngay cả nội tạng cũng có thể thấy được.

    Lần này Trường Tí Yêu Viên bị tổn thương rất nặng, không kiềm chế được phun ra mấy búng máu.

    - Thất Tinh trảm.

    Trình Cung sử dụng Tinh Phong chiến đao, tập trung tất cả tinh lực mà gần đây tích góp, ngưng tụ thành Thất Tinh trảm, Trường Tí Yêu Viên đã mất đi phòng ngự trực tiếp bị phân thây.

    Lần này không cần Trình Cung hô, Nhục Nhục đã không chút khách khí xông lên, há miệng nuốt Trường Tí Yêu Viên vào trong bụng.

    - Oanh...

    Đột nhiên Thiên địa rung động lắc lư, tựa hồ bầu trời áp bức xuống, bên trên bầu trời như xuất hiện thêm một mặt trời thứ hai, hai đạo quang mang trực tiếp bắn về phía Trình Cung cùng Nhục Nhục.

    - Làm càn, muốn chết!

    Như là Thiên Thần đang nói chuyện, thiên uy vô cùng.

    Hai đạo quang mang này muốn tổn thương Trình Cung cùng Nhục Nhục ngược lại là không có gì, thậm chí có thể kích chết.

    - Hừ, rốt cục nhịn không được muốn động thủ a, bản đại thiếu không đùa chết ngươi mới là lạ.

    Trình Cung sớm có chuẩn bị, sớm nghĩ đến loại thời điểm này, tồn tại cường đại chính thức của Yêu tộc sẽ nhịn không được, mãnh liệt ngửa mặt lên trời gào thét:

    - Chấp pháp giả, ta tuân thủ quy củ Cửu Châu đại địa chi, dùng cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long có được ngàn Long lực, chính là vì muốn đùa chết chúng trong trận chiến này.

    - Ta trả giá to lớn như thế, chẳng lẽ để cho chúng tùy ý đánh chết sao, nơi này có vô số người quan sát, nếu như hôm nay ta bị đánh chết lúc này, Chấp pháp giả nơi đây, thậm chí thế lực sau lưng các ngươi cũng không dễ chịu, tự nhiên sẽ có người ở Linh sơn giúp bản đại thiếu lấy lại công đạo, quy củ của Cửu Châu đại địa, như thiên uy không thể phạm, sáu thế lực lớn Trung Châu phụ trách giám sát, các ngươi giả bộ con mẹ nó Thần Tiên chó má gì, thực tự cho là cao cao tại thượng sao, nghĩ kỹ cho bản đại thiếu gia, có thể gánh nổi hậu quả hay không!

    Giám sát bất lực, chết trước nhất chính là các ngươi.

    Ở một nơi trên trời cao, độ cao mà Nhân Anh kỳ Lục cũng không có biện pháp bay đến, có hai lão giả đang dùng mây ngưng tụ thành bàn cờ, cương phong chung quanh thì ngưng tụ thành quân cờ, hiện tại đang đánh cờ.

    Về phần chiến đấu phía dưới, vô luận chết bao nhiêu người, phát sinh biến hóa gì, giống như không có bất kỳ quan hệ gì tới bọn họ vậy.

    - Xem ra lần này Yêu tộc thật sự là tình thế bắt buộc rồi, nhi tử của Côn Bằng Đại Đế cũng muốn đích thân xuất thủ.

    - Nhi tử của Đại Đế ra tay, chúng ta cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt mà thôi.

    - Không có biện pháp, Côn Bằng Đại Đế thống soái Yêu tộc, bên trên cũng không muốn phát sinh xung đột quá nghiêm trọng cùng chúng, hơn nữa cho dù bên này thực hiện được rồi, cuối cùng cũng chỉ là chia cắt mà thôi.

    - Không sai, nếu như khắp nơi đều nhìn chằm chằm vào, đến lúc đó lại để cho bọn hắn đi tranh giành, chúng ta sẽ nhắm mắt làm ngơ.

    - Chẳng qua là đáng tiếc, tiểu tử kia có thể từ một gia tộc thế tục phấn đấu đến loại trình độ này, cũng khó được.

    - Thiên tài thì như thế nào, nếu như không phải bây giờ hắn đánh vỡ luật thép Cửu Châu, thậm chí ta muốn cứu hắn một lần.

    Ngay thời điểm Trình Cung đánh chết Trường Tí Yêu Viên, hai người này rất bình tĩnh đánh cờ, tùy ý trò chuyện, nhưng mà sau một khắc, thanh âm Trình Cung xông thẳng lên trời, làm hai người sợ tới mức đồng thời giật mình.

    - Chuyện gì xảy ra, tại sao tiểu tử này biết nhiều như vậy?

    - Cho dù sau lưng hắn có thế lực ủng hộ, cũng không có khả năng nói với hắn nhiều như vậy?

    - Chẳng lẽ quan hệ của hắn cùng Nguyên Thủy Ma Tông đạt tới loại trình độ này, đã liên lạc với tổng bộ của Nguyên Thủy Ma Tông ở Trung Châu, hoặc là Thiên Cung Thần Điện nói cho hắn biết, hay là hắn thực sự có một sư tôn là Thiên Anh thậm chí trên Thiên Anh?

    Hơn nữa tiểu tử này cũng thật to gan, dám uy hiếp Chấp pháp giả chúng ta, còn nói cố ý muốn chơi chết đối phương, đây không phải cũng tính toán chúng ta vào bên trong sao, rõ ràng muốn lợi dụng cả chúng ta.

    - Không cần biết nguyên nhân do đâu, nếu quả thật theo như lời hắn nói, hiển nhiên hắn đã sớm có chuẩn bị, thậm chí có người âm thầm ủng hộ hắn đối phó hai nhà chúng ta, nếu bây giờ chúng ta không quản mà nói, vậy sẽ thảm rồi.

    Cái khác trước không nói, một khi sự tình này náo lên, khẳng định hai người chúng ta đừng mong còn sống.

    - Gia hỏa khốn khiếp, được rồi, động thủ!

    Lần này hai người không còn có nhẹ nhõm bình tĩnh như vừa rồi, lời này hoàn toàn là dùng thần niệm trao đổi, nhanh chóng vô cùng.

    Thần niệm hai người trao đổi xong, thanh âm cuối cùng của Trình Cung cũng vừa dứt, sau một khắc, một người tay cầm lá chắn hình bát giác, trong tay hắn bộc phát ra hào quang, nháy mắt sau đó đã xuất hiện ở trên đỉnh đầu Trình Cung.

    - Oanh...

    Đồng thời, trong tay một người khác xuất hiện một miếng thiết màu đen, phía dưới miếng thiết này lập tức oanh kích ra một đạo Lôi Quang.

    - Oanh...

    Sau một khắc, một hư ảnh cực lớn chụp tới Trình Cung đụng vào Bát Giác Thuẫn, còn một đạo đánh tới Nhục Nhục kia thì bị Lôi Quang đánh nát.

    - Bát Giác Thuẫn, Thiên Lôi Giản, các ngươi muốn xen vào sự tình của bản thái tử?

    Bên trên bầu trời, xuất hiện một hư ảnh Côn Bằng cực lớn, nhìn hằm hằm hai Chấp pháp giả này.

    - Lão phu là Đan sư liên minh Chấp pháp giả Vương Bằng Khải, bái kiến Thái tử.

    Người cầm Bát Giác Thuẫn trong tay nhìn về phía hư ảnh Côn Bằng cực lớn khẽ gật đầu, rõ ràng lộ ra vẻ kiêng kị cùng cung kính.

    - Luyện khí sư liên minh, Chấp pháp giả Hầu Lỗi, Côn Bằng thái tử, đây là chinh chiến thế tục, ngươi không được nhúng tay, lập tức thối lui.

    Khí thế của người cầm Thiên Lôi Giản mạnh hơn người kia một ít, thân phận Chấp pháp giả ở Cửu Châu đại địa là có được địa vị không bình thường.

    Chấp pháp giả, đại biểu cho sáu thế lực lớn của Trung Châu, cũng đại biểu cho toàn bộ quy tắc Cửu Châu đại địa, bọn hắn chính là sứ giả bảo vệ, thủ hộ quy tắc.

    - Các ngươi dám ngăn trở bản thái tử, hắn dám giết Đại yêu vương tộc ta, hôm nay bản thái tử muốn tiêu diệt hắn.

    Hư ảnh Côn Bằng cực lớn tản mát ra uy áp khôn cùng, cho thấy một loại lực lượng cường đại chỉ có yêu thú thượng cổ mới có, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

    - Thái tử, đây chính là sự tình vi phạm lệnh cấm.

    Vương Bằng Khải không muốn bởi vì một tên quần là áo lụa chó má của Lam Vân đế quốc mà kết thù cùng Thái tử Yêu tộc, Côn Bằng thái tử này không giống bình thường, thậm chí trình độ trọng yếu còn hơn Thiên Yêu Hoàng bình thường, bởi vì hắn là nhi tử của Côn Bằng Đại Đế Yêu tộc.

    Hầu Lỗi nghe được Vương Bằng Khải nói mà chân mày hơi nhíu lại, thân là Chấp pháp giả, đa số thời điểm bọn hắn như là Thần Tiên hàng lâm, thưởng phạt phân minh, giống như Thiên Lôi Giản mà Hầu Lỗi cầm trong tay, Thiên Lôi oanh kích, trực tiếp đánh chết người vi phạm lệnh cấm.

    Cho dù người nọ có bối cảnh hùng hậu, cũng không dám nói nhiều một câu, sợ Chấp pháp giả tính bọn chúng vào trong đó, dù sao Chấp pháp giả là đại biểu cho sáu thế lực lớn Trung Châu, là tồn tại bảo vệ toàn bộ quy củ của Cửu Châu đại địa.

    Nghe nói bọn họ là tuân theo ý chí của tồn tại cường đại hơn, Bát Giác Thuẫn, Thiên Lôi Giản này là vật phẩm mà tất cả Chấp pháp giả đều có, chẳng qua là căn cứ thực lực của nơi Chấp pháp giả giám sát, Bát Giác Thuẫn, Thiên Lôi Giản cũng mạnh yếu khác nhau.

    Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi đều là Địa Anh đỉnh phong, Bát Giác Thuẫn cùng Thiên Lôi Giản mà bọn hắn cầm đều là Linh Khí tuyệt phẩm, mà Thiên Lôi Giản là Linh Khí tuyệt phẩm có thể phóng thích Thiên Lôi, hiệu quả công kích không kém Đạo khí hạ phẩm bình thường.

    Chỉ cần hai thứ đồ này xuất hiện, liền đại biểu cho Chấp pháp giả xuất hiện, Bát Giác Thuẫn như lá chắn của trời, phòng ngự cường đại bảo hộ kẻ yếu, mà Thiên Lôi Giản thì như Cửu Thiên lôi phạt, cho Chấp pháp giả trừng phạt kẻ trái với quy củ.

    Sau khi Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi xuất hiện, rốt cục Trình Cung cũng thở dài một hơi, vừa rồi hắn cũng là đánh cuộc một lần.

    Trên thực tế Trình Cung đã sớm chuẩn bị, loại chiến đấu này hắn không có khả năng không chuẩn bị, Man Thần vẫn còn ở thành Đại Đế, nhưng Trình Cung đã sớm âm thầm khống chế phân thân của mình núp ở chung quanh, một khi có nguy hiểm gì, phân thân Hỏa Phượng Ma Long có thể tùy thời cứu viện.

    Tốc độ của phân thân Hỏa Phượng Ma Long, cho dù Thiên Anh bình thường cũng không sợ, đó chính là lá bài cuối cùng của Trình Cung.

    Nhưng có thể dựa theo kế hoạch, dẫn xuất những Chấp pháp giả này, mới được Trình Cung cho là lý tưởng nhất.

    Lại nhìn Nhục Nhục lúc này, giống như là một người đã say đến mất đi ý thức, trợn trắng mắt, biểu lộ trên mặt rất thoải mái, lắc lư trên không trung, có một loại tùy thời ngã xuống.

    Chương 545: Côn Bằng thái tử

    Vừa nhìn thấy như vậy Trình Cung cũng an lòng, ít nhất nói rõ nó đã giải quyết lực lượng một quyền kia của Trường Tí Yêu Viên trong cơ thể, giờ phút này hẳn là đang hấp thu lực lượng của Trường Tí Yêu Viên, từ lâu Trình Cung đã quen cái dạng này của nó.

    Trình Cung khoát tay, thu Nhục Nhục vào không gian ngoại đỉnh, sau đó thân thể trực tiếp bay lên giữa không trung.

    - Móa, Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi đúng không, đến cùng hai người các ngươi có phải là Chấp pháp giả hay không, đến cùng các ngươi có biết cái gì gọi là Chấp pháp giả hay không.

    Thiên địa có linh, Đại Thánh Đại Hiền Giả thương cảm chúng sinh, đối với tồn tại nghịch thiên có được lực lượng cường đại nhấc tay là có thể hủy diệt rất nhiều sinh linh thế tục, cảm giác rất không đành lòng, vì vậy tất cả tồn tại cường đại ở Linh sơn ký kết quy tắc.

    Phàm đạt đến Nhân Anh kỳ không được nhúng tay vào chiến tranh thế tục, đồng dạng, người đã vượt qua Thuần Dương kỳ không được nhúng tay vào tranh đoạt Cửu Châu, đây là quy tắc của Cửu Châu.

    - Quy tắc của Cửu Châu ký kết, tất cả các thế lực Trung Châu phụ trách chấp hành bảo vệ, Bát Giác Thuẫn, Thiên Lôi Giản là tiêu chí của Chấp pháp giả, bất luận kẻ nào dám can đảm vi phạm quy tắc Cửu Châu, Bát Giác Thuẫn có thể bảo vệ người thế tục, cũng có thể vây khốn, Thiên Lôi Giản thì như thiên kiếp lôi phạt, trừng phạt người không tuân theo quy định.

    Đột nhiên Trình Cung xuất hiện, chỉ vào Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi mắng, không đợi hai người này phản ứng, sau đó thì là chính nghĩa lăng nhiên, tuyên nói quy tắc Cửu Châu, làm cho Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi vốn muốn bộc phát căn bản không có cơ hội.

    Cũng làm cho Côn Bằng thái tử kia ngẩn người, trong lòng tự nhủ đến cùng tiểu tử này là người nào?

    Hắn điên rồi, không thừa dịp thời điểm có người giúp hắn nhanh đào tẩu, hoặc là nhờ Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi che chở, vậy mà đi lên mắng hai người bọn họ, đến cùng hắn đang suy nghĩ cái gì.

    Trình Cung càng nói càng hăng say, rất trực tiếp chỉ vào hai người bọn họ nói:

    - Hai người các ngươi nhìn lại mình một chút, hai người các ngươi còn xứng xưng là Chấp pháp giả sao?

    Vừa rồi rõ ràng các ngươi ở cạnh trên, có người vi phạm quy tắc Cửu Châu ra tay đối với bản đại thiếu, vậy mà các ngươi làm như không thấy.

    Mẹ kiếp, nếu không phải bản đại thiếu rống một câu, đến bây giờ các ngươi cũng sẽ không xuống đây.

    - Làm càn, không biết sống chết...

    Vương Bằng Khải nghe xong sắc mặt đại biến, giận không kiềm được, nhưng Trình Cung nói quá nhanh, hắn thật vất vả mới tìm được cơ hội nói.

    - Vô tri tiểu nhi...

    Hầu Lỗi càng thêm phẫn nộ, đừng nói bọn họ là Chấp pháp giả cao cao tại thượng, chỉ riêng hai người bọn họ là Địa Anh đỉnh phong, sau lưng có được một trong sáu thế lực lớn Trung Châu ủng hộ, cũng không ai dám đối với bọn như thế họ, không ngờ hôm nay lại bị một cái quần là áo lụa nho nhỏ chỉ vào mũi mắng.

    Thiên Lôi Giản trong tay Hầu Lỗi chớp động Lôi Quang, đã muốn bộc phát.

    - Đụng đến ta, đến đi...!

    Trình Cung không sợ chút nào, vô cùng kiêu ngạo khiêu khích quát:

    - Có bản lĩnh các ngươi động thủ đi, đừng nghĩ đến đám các ngươi là Chấp pháp giả thì có thể muốn làm gì thì làm, thân là Chấp pháp giả, nếu dám không có nguyên do hạ sát thủ đối với người thế tục, tội gấp ba lần.

    Từ xưa đến nay, rất nhiều thế lực cường đại của Cửu Châu muốn khiêu khích quy tắc Cửu Châu, sau khi thời đại thượng cổ kết thúc, đến nay là mười một vạn bảy ngàn sáu trăm năm, lúc trước Bách gia chấp pháp, cho tới bây giờ chỉ còn lại có Lục gia các ngươi, Chấp pháp giả là một loại vinh dự, cũng không phải cho các ngươi tiết độc tiêu xài, nếu như các ngươi làm không tốt, sẽ bị trừng phạt nặng.

    Trình Cung chỉ vào Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi, đồng thời lại liếc qua hư ảnh của Côn Bằng thái tử:

    - Ngươi, còn có các ngươi nữa, bản đại thiếu nói rõ cho các ngươi biết, bản đại thiếu dùng trạng thái Vạn Tượng Nhất Long chém giết Địa Anh, không tiếc vi phạm luật thép của Cửu Châu, chính là vì muốn chơi chết các ngươi.

    Bản đại thiếu hạ tiền vốn lớn như vậy, các ngươi cho rằng bản đại thiếu không có chuẩn bị sao, bản đại thiếu chính là muốn mượn nhờ quy củ của Cửu Châu chơi chết các ngươi.

    - Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi đúng không, nếu như hai người các ngươi phụ trách nơi đây, vậy nghe rõ ràng cho bản đại thiếu, nếu như hết thảy các ngươi đều dựa theo quy củ mà làm, cái kia tự nhiên không có việc gì.

    Bằng không mà nói, đừng nói tu vi mấy ngàn năm của các ngươi bị hủy hoại trong chốc lát, coi như môn phái sau lưng các ngươi cũng gặp xui xẻo theo, ta nghĩ mấy thế lực lớn khác không ngại biến thành Tứ gia chấp pháp bảo vệ quy củ Cửu Châu.

    Cho nên tốt nhất các ngươi nên mở to mắt ra mà nhìn, nếu như bản đại thiếu có cái không hay xảy ra, các ngươi sẽ thảm hại hơn.

    Hai người Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi đều nghe ngây dại, không ngờ người này đang uy hiếp bọn hắn, uy hiếp trắng trợn không nói, còn kiêu ngạo như vậy.

    Nhìn lời nói kia của hắn, giống như hai người bọn họ đã thành bảo mẫu của Trình đại thiếu hắn, quá khinh người.

    Giận thì giận, nhưng Trình Cung nói thực sự làm cho trong lòng hai người lạnh buốt, hiển nhiên tiểu tử này sớm có chuẩn bị, trách không được dám như thế.

    - Về phần ngươi, nhi tử của Côn Bằng Đại Đế đúng không, thực cho là có Côn Bằng Đại Đế bảo kê thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm sao, trở về hảo hảo nghe ngóng quy tắc Cửu Châu thoáng một phát, dưới Linh Sơn, phụ thân ngươi tính toán là cái gì.

    Còn nữa, trừ ngươi ra, hiện tại toàn bộ người tham dự trận chiến tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu này, cũng không có kẻ yếu, ai cũng không kém ai bao nhiêu.

    Hôm nay bản đại thiếu nói cho tất cả các ngươi biết, bản đại thiếu một mực không đột phá, chính là vì hiện tại muốn chơi chết các ngươi.

    Trình Cung nói xong, ánh mắt nhìn chung quanh nói:

    - Nếu như các ngươi muốn nhìn, vậy bản đại thiếu liền cho các ngươi xem trò hay, cho các ngươi thoải mái chết, hiện tại chính là Yêu tộc, sau đó chính là các ngươi, từ giờ khắc này, chiến đấu thế tục triệt để chấm dứt, biết điều cút ra khỏi Nam Chiêm Bộ Châu cho bản đại thiếu, nếu không, giết... không... xá!

    - Oanh!

    Trình Cung nói xong, lập tức cầm Tinh Phong chiến đao trong tay, trực tiếp nhảy vào mấy khu vực có yêu thú trong Song Long thành, một chiêu đã giết sạch toàn bộ yêu thú trong phạm vi mấy trăm mét chung quanh, trong đó nửa bước Yêu Vương, Yêu tướng cũng không thể may mắn sống sót.

    Giờ phút này mặc dù Trình Cung không có lực lượng như thời điểm đánh chết Trường Tí Yêu Viên vừa rồi, vốn lấy ngàn Long lực, thần niệm cùng thân thể của Địa Anh chiến đấu, những nửa bước Yêu Vương cùng Yêu tướng này sao có khả năng chống cự.

    Bên trên bầu trời, vốn Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi, Côn Bằng thái tử còn muốn tranh luận đều ngốc tại đó.

    Trình Cung đi lên thống mạ một chầu, sau đó liền xuống dưới giết người, nhưng giờ phút này bất luận là Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi hay là Côn Bằng thái tử, cũng không dám ôm thái độ vừa rồi.

    Giờ phút này, coi như bọn hắn đã triệt để minh bạch kế hoạch của Trình Cung.

    - Đáng giận...

    Côn Bằng thái tử nổi giận gầm lên một tiếng, hư ảnh Côn Bằng bên trên bầu trời càng thêm ngưng thực, có một tư thế tùy thời muốn đập xuống.

    - Thái tử, nếu như bây giờ hắn không phải là dưới Nhân Anh kỳ, dù hắn mạnh hơn ta rất nhiều, ta cũng tuyệt đối không buông tha hắn.

    Vương Bằng Khải ta ba tuổi tu luyện, hai mươi tuổi tụ Nhân Anh, năm trăm tuổi bước vào Địa Anh, cho tới bây giờ là hai ngàn bảy trăm tuổi, còn chưa từng bị người nhục nhã qua như thế.

    Nhưng kẻ này âm hiểm xảo trá, hắn đã nói rõ, hắn chính là đang lợi dụng quy tắc Cửu Châu, mà quy tắc Cửu Châu không thể xúc phạm, chuyện cho tới bây giờ nếu như thái tử động thủ, chúng ta không thể không ra tay, lại phải thông báo cho gia tộc trực tiếp hỏi tội Yêu tộc, đến lúc đó chỉ sợ Côn Bằng Đại Đế cũng không gánh nổi trách nhiệm này.

    Vương Bằng Khải cũng rất tức giận, bị người chỉ vào mũi mắng như vậy, đây cũng là lần thứ nhất hắn gặp phải.

    Nhưng Trình Cung nói cũng dọa hắn đổ mồ hôi lạnh, thân là Chấp pháp giả, tự nhiên hắn biết rõ Trình Cung nói những lời kia là thật, sau khi Linh Sơn ký kết quy tắc, giao cho các thế lực Trung châu đại lục chấp pháp quản lý.

    Trong thời gian mười mấy vạn năm, bởi vì các loại nguyên nhân, những môn phái này từng cái tiêu vong, hôm nay chỉ còn lại có sáu thế lực lớn cộng đồng quản lý những thứ này.

    Khống chế quy tắc Cửu Châu, phụ trách chấp pháp tự nhiên có vô số chỗ tốt, cũng cầm giữ quyền lực rất lớn.

    Giống như sự tình hôm nay, nếu như không phải Trình Cung huyên náo dử dội như vậy, nói thẳng ra sự tình, còn cho thấy có năng lực náo đến Linh Sơn, Vương Bằng Khải cùng Hầu Lỗi hoàn toàn có thể mở một mắt nhắm một mắt, mà thái độ của bọn hắn thường thường sẽ thay đổi rất nhiều chuyện tình.

    Loại chuyện này, đối với Chấp pháp giả mà nói đã không coi vào đâu.

    Đang có được các chỗ tốt cùng quyền lực, tất cả các thế lực lớn cũng rất thích tập trung quyền lực, một khi sự tình náo lên, chỉ cần Linh Sơn hơi có động tĩnh, chỉ sợ bốn nhà khác rất thích ít đi hai nhà gánh vác quyền lực.

    Mặc dù cảm giác Trình Cung chỉ là uy hiếp, dù sao trăm ngàn năm qua, Linh Sơn chưa từng có một hành động gì, hắn sao có thể kinh động đến những người trên Linh Sơn kia.

    Nhưng Trình Cung dùng Vạn Tượng Nhất Long có được ngàn Long lực, cũng là sự tình xưa nay chưa từng có của Cửu Châu đại địa, còn có Trình Cung đã nói trắng ra như vậy rồi, thì không phải là chuyện bọn hắn tin hay không tin nữa.

    Loại tình huống này, thà rằng Vương Bằng Khải tin là có, trước làm tốt chuyện của mình.

    - Hắn tốt nhất đời này đừng đột phá, nếu không ta tuyệt đối không tha cho hắn, tạch tạch tạch...

    Hầu Lỗi còn nóng nảy hơn so với Vương Bằng Khải, tức giận đến mức Thiên Lôi Giản trong tay không ngừng lóe ra Lôi Quang, thanh âm bạo liệt của Lôi Quang kia làm cho người ta nhìn thấy mà kinh sợ.

    Lời nói của Vương Bằng Khải, còn có biểu lộ tức giận muốn ăn thịt người của Hầu Lỗi, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, Côn Bằng thái tử cũng minh bạch mấu chốt trong đó.

    Có một số việc một khi đưa lên mặt bàn, thì nhất định phải tuân thủ quy củ, trừ khi ngươi có lực lượng có thể bình định hết thảy, Côn Bằng thái tử không cho là bây giờ mình có được lực lượng kia.

    Hư ảnh Côn Bằng cực lớn dần dần tiêu tán, nhìn Trình Cung phát uy phía dưới, hắn biết rõ hết thảy đều đã xong.

    Chinh chiến Nam Chiêm Bộ Châu, Yêu tộc tích góp lực lượng trăm ngàn năm cũng đã vô dụng, cái này giống như là một tráng hán tham dự chiến đấu trong nhà trẻ.

    Lúc trước bởi vì phòng ngự của Song Long thành chưa có mở ra, Trình Cung không thể thỏa thích thi triển, bởi vì hắn có thể đồ sát rất nhiều yêu thú, nhưng sẽ có nhiều Yêu thú nữa tiến vào Lam Vân đế quốc, sẽ sát hại vô số dân chúng khác.

    Nhưng giờ phút này Trình Cung không cần có lo lắng kia, hắn trực tiếp tàn sát yêu thú bên trong Song Long thành, sau đó thì để cho Trình Vũ Phi trấn thủ Song Long thành, hắn thì có thể thỏa thích giết chóc yêu thú trong Nam Hoang, cho đến lúc đó, có bao nhiêu yêu thú cũng không đủ cho Trình Cung giết.

    Biến thái, tại sao mình lại gặp được một tên biến thái như vậy, giết, giết không được, đánh cũng đánh không được, cứ trơ mắt nhìn hắn phá hư đại kế của Yêu tộc như vậy.

    Thấy Côn Bằng thái tử đã suy nghĩ minh bạch, Vương Bằng Khải cũng thở dài một hơi, ít nhất như vậy cũng là bán cho Yêu tộc một cái nhân tình, trọng yếu hơn là bọn hắn cũng không muốn nảy sinh xung đột cùng Côn Bằng thái tử.

    Nếu không thực dựa theo quy tắc xử lý, giết Côn Bằng thái tử, bọn hắn cũng không có kết quả tốt.

    Yêu tộc cùng Côn Bằng Đại Đế không làm gì được Đan sư liên minh, Luyện khí sư liên minh, nhưng nếu muốn diệt bọn hắn vẫn là rất dễ dàng.

    Chương 546: Cùng chung địch nhân.

    Vương Bằng Khải có chút chắp tay nhìn về phía Côn Bằng thái tử, sau đó cùng Hầu Lỗi bay về phía không trung, rất nhanh lợi dụng năng lực của Bát Giác Thuẫn ẩn dấu thân hình, đây là quy củ của Chấp pháp giả bọn hắn, biết bọn hắn tồn tại, nhưng lại không biết bọn hắn ở nơi nào, cũng là bởi vì Bát Giác Thuẫn cócông năng che dấu.

    Sau khi Vương Bằng Khải và Hầu Lỗi rời khỏi, ở một phương rất xa chiến trường, có một bóng người dần dần ngưng tụ, trên người mặc trang phục thái tử thượng cổ, so với trang phục đếvương bây giờ càng cao quý hơn, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng,đôi mắt có khí thế xuyên thấu hết thảy.

    Chẳng qua là lúc này, hai mắt kia tràn đầy phẫn nộ, không cam lòng, bằng vào thiên phúbản thân, đang ở trên không trung cao ngàn trượng, không cần sử dụng thần thông cùng thần niệm, hắn có thể chứng kiến mọi chuyện phát sinh phía dưới.

    Chẳng qua là càng xem, lòng hắn càng phẫn nộ, bởi vì hắn thấy Trình Cung điên cuồng giết chóc yêu thú trong Song Long thành, một người mở ra một lối đi cho Hung Thần kì binh và người của Trình Vũ Phi đi đến tiền tuyến phòng ngự Song Long thành.

    Kểtừ đó, yêu thú Nam Hoang rất khó có thể công kích phá hư phòng ngự của Song Long thành, mà tiếp tục như vậy, phía sau Côn Bằng thái tử cũng không dám tưởng tượng.

    - Rõ ràng chiếm hết ưu thế, lại bị một người hủy diệt, thật sựlà...

    Ai!

    - Loại sự tình biến thái này, chỉ sợ cũng chỉ có loại người như hắn mới có thể làm ra.

    - Nguyên lai hắn chính là đánh chủ ý này, trách không được một mực không đột phá.

    - Yêu tộc cường thế, vốn là thế không thể đỡ, hôm nay thật sự làsóng biển gặp phải đê, nửa bước khó đi rồi.

    ...

    Đột nhiên, xung quanh truyền đến thanh âm mấy người nghịluận.

    - Hừ!

    Côn Bằng thái tử hừ lạnh một tiếng:

    - Các ngươi nghĩ rằng có thể lợi dụng được ta sao, hiện tại bản thái tử hạ lệnh lui binh, phía dưới sẽ đến phiên các ngươi.

    - Vốn chỉ là đến xem xem Trình Cung này có thể làm được gì, hiện tại xem ra hắn đùa thật hung ác.

    Cách đó không xa đã có người cất bước đi tới, long hành hổ bộ, khí vũ hiên ngang, chính là Vũ Thân Vương lâu nay chưa từng lộ diện, chẳng qua là hôm nay Vũ Thân Vương đã không mặc trang phục Vương gia, trên người bận trang phục đặc biệt hoa lệ của thần miếu Bà La Đa Châu, khiến hắn càng có vẻ tôn quý và tựtin.

    - Yêu tộc thế lớn, mặc dù ta sớm có chuẩn bị, nhưng cũng đã bịảnh hướng đến, mặc dù chưa bằng một thành nơi đây, nhưng thương vong cũng vô cùng nghiêm trọng, vốn cho rằng mọi người sẽ liên hợp cùng một chỗ chơi với Côn Bằng thái tử, hiện tại xem ra phải đảo lộn.

    Chiều hướng phát triển dưới kia, có lẽ chư vị đều thấy rõ.

    Một thân trang phục nho nhã, vĩnh viễn như hết thảy đều ở trong khống chế, quạt giấy trong tay nhẹ lay động, Chu Dật Phàm nhàn nhạt nói, người đã xuất hiện như tiếng đàn phiêu đãng.

    - Ngay cả Chấp pháp giả cũng dám uy hiếp, còn đồng thời đắc tội với nhiều người chúng ta như vậy, cho dù hắn có năng lực thông thiên, ta cũng không tin hắn có thể sống sót.

    Chuyện khácđều là nói nhảm, che che lấp lấp cũng không có ý nghĩa gì, mụcđích của mọi người đều là muốn chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu, vốn là nghĩ như thế nào, kế hoạch như thế nào cũng đã không quan trọng, Trình Cung này chơi chiêu thức ấy, bản Thái tửkhông thích nói nhảm, nói thẳng ra đi, không giết chết hắn, ai cũng đừng nghĩ được chỗ tốt.

    Nguyệt Minh thái tử chân đạp phù văn, trong chớp mắt cũng đãxuất hiện ở bên cạnh Côn Bằng thái tử.

    Nói là bên cạnh, nhưng thời điểm ba người Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử cách Côn Bằng thái tử hơn ngàn mét liền dừng lại, bất quá đối với tồn tại như bọn hắn, khoảng cách ngàn mét không khác biệt so với gần ngay trước mắt.

    Ba người xuất hiện nói chuyện, Côn Bằng thái tử không chút kinh ngạc nào, bởi vì hắn cũng đã sớm cảm nhận được ba người bọn họ tồn tại.

    Không chỉ là hắn cảm nhận được, Trình Cung cũng phát hiện rađược ba người này mang theo một nhóm người ẩn dấu, chẳng qua là hiện tại Trình Cung không có thời gian để ý tới đám bọn họ.

    Giờ phút này Trình Cung không ngừng đồ sát yêu thú ở phía dưới, thần niệm cảm nhận được ba người bọn họ xuất hiện, sauđó cảm nhận được bọn hắn thi triển thần thông, lại dần dần che dấu.

    Trình Cung tự nhiên rất quen thuộc Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, đây đều là người quen cũ.

    Còn có một cổ khí tức, là khítức của Phù Văn Tông, trong nội tâm Trình Cung đã đoán được là ai, Nguyệt Minh thái tử.

    Không sai, nhất định là người này, mặc dù chưa thấy qua hắn, nhưng Trình Cung có tám phần nắm chắc là hắn, sát cơ trong nội tâm Trình Cung trổi dậy.

    Nhưng cuối cùng bị hắn áp chế, tuyệt đối không thể bỏ qua Nguyệt Minh thái tử này, nhưng bây giờ còn không phải lúc.

    Mà lúc này ở giữa không trung, bốn người chiếm một phương cách xa nhau ngàn mét, cũng đã thi triển thần thông khống chếxung quanh.

    - Bản thái tử đã sớm phái người liên hệ qua với ngươi, nếu như lúc trước ngươi đồng ý liên thủ, cho dù Trình Cung này đùa nghịch bịp bợm như thế nào...

    Nguyệt Minh thái tử lộ vẻ rất tiếc hận, nhưng giọng nói kia ai cũng có thể nghe ra có một tia hả hê.

    Bởi vì lúc trước Nguyệt Minh thái tử từng tự mình đi tìm Côn Bằng thái tử rất sớm, đáng tiếc ngay cả Côn Bằng thái tử cũng không gặp, chuyện này đến nay Nguyệt Minh thái tử còn canh cánh trong lòng, lúc này thấy Côn Bằng thái tử bị nhục, hắn liền tìm về cho mình chút mặt mũi.

    Oanh!

    Đột nhiên, lấy Côn Bằng thái tử làm tâm, lập tức một cỗ lực lượng nổ tung, lực trùng kích cực lớn phát tán bốn phía.

    Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Ba người Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tửcũng không phải ngồi không, dưới loại cục diện này, tự nhiên bọn hắn sẽ không thể không phòng bị, nhưng trùng kích lần này tới quá đột ngột, hơn nữa mang theo một cổ khí tức thượng cổ, hiển nhiên là Côn Bằng thái tử vận dụng pháp bảo cường đại nàođó bộc phát ra lực lượng bực này.

    Phản ứng của ba người đều rất nhanh, nhao nhao ra tay ngăn cản, mặc dù ngăn cản một kích này, nhưng ba người đều bị đánh bay ngược lại chừng vạn mét.

    Mặc dù lực lượng này mãnh liệt, nhưng không phải công kích gây tổn thương, sau một khắc, Chu Dật Phàm đã nhẹ lay động cây quạt bay trở về vị trí vừa rồi, chẳng qua là trên mặt của hắn mang theo một nụ cười khiến người ta nghiền ngẫm.

    Đồng dạng, hai tay Vũ Thân Vương chắp sau lưng, rất hoa lệ trở về lần nữa,ánh mắt của hắn thì trở nên cẩn thận nhìn Côn Bằng thái tử.

    - Như thế nào, đường đường nhi tử của Côn Bằng Đại Đế, ngay cả điều này cũng không chịu được, tức giận sao?

    Nguyệt Minh thái tử sử dụng phù văn ngăn cản được lực lượng trùng kích, trở lại vị trí vừa rồi lần nữa, trong giọng nói càng lộ ra vài phần đắc ý, sự tình bỏ đá xuống giếng là hắn thích nhất, nhất là đối với Côn Bằng thái tử cao ngạo, coi trời bằng vung này.

    - Hừ!

    Côn Bằng thái tử ghé mắt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói:

    - Về sau nhớ kỹ, có bản thái tử ở đây, ngươi không có tư cách tựxưng Thái tử, nếu như ngươi dùng thân phận thái tử của ĐồĐằng Đế Quốc xuất hiện, vậy căn bản ngươi không có tư cách nói chuyện với chúng ta ở chỗ này.

    Nếu như ngươi đại biểu cho Phù Văn Tông mà nói, vậy thì đừng tự xưng Thái tử nữa.

    Ngươi còn không xứng để cho bản thái tử tức giận, vừa rồi bản thái tửlà muốn nói cho ngươi biết, hiện tại lực lượng của ngươi là yếu nhất.

    Hai người bọn họ hoàn toàn không mượn ngoại lực, chẳng qua bị đánh bay vạn mét, ngươi mượn nhờ lực lượng phù văn còn bị đánh bay một vạn hai nghìn mét, điều này đã nói lên ngươi yếu nhất.

    Cái gì?

    Nguyệt Minh thái tử nghe Côn Bằng thái tử nói xong, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nói đùa gì vậy, điều này đã nói lên mình chênh lệch so với bọn hắn, nói mình là kém nhất, hắn dựa vào cái gì, chỉ bằng vừa rồi đột nhiên tập kích một chút sao.

    Đã đến trình độ như bọn hắn, vẫn luôn cho mình là thiên chi kiêu tử của cả Cửu Châu, nhất là Nguyệt Minh thái tử càng tràn đầy tự tin, hôm nay đối mặt ba người khác, không ngờ Côn Bằng thái tử nói mình kém cỏi nhất, quả thực là quá xem thường người.

    - Ngươi đừng tưởng rằng chỉ có ngươi mới nắm chắc, người cóthể xuất hiện ở chỗ này, có ai là không nắm chắc, không có an bài trước, đây cũng không phải là Vạn Tượng Nhất Long súc tích lực lượng, ngươi vẫn chưa đạt tới Địa Anh, là ngươi đã chậm một bước.

    Ở sau lưng mỗi người đều có thế lực cực mạnh, ai cũng tiến triển cực nhanh, có được đại khí vận, đại cơ duyên và vô số chỗ tốt.

    Giống như Chu Dật Phàm, hắn được Thái Tôn của Thất Âm Cầm Cung thu làm đệ tử thân truyền, phục dụng Kim Đan thượng cổ, lực lượng tiến triển cực nhanh không nói, còn được Thái Tôn trợ giúp kế thừa vạn năm số mệnh của Tây Chu, lợi dụng văn vận Tây Chu và bí pháp của Thất Âm Cầm Cung, trướcđó không lâu đã đột phá Địa Anh.

    - Còn Vũ Thân Vương, chiến một trận với Tư Mã gia tộc, phá rồi lại lập, sau khi trọng thương được Đại Tế Ti dùng lực lượng BíCảnh của Thần miếu Bà La Đa trợ giúp, cũng là một lần hànhđộng đạt đến cảnh giới Địa Anh, mà ngươi vẫn chỉ là Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Về phần pháp bảo, át chủ bài, ngươi cho rằng ai sẽ ít hơn ngươi, xem ra ngươi được chỉ định người thừa kế PhùVăn Tông cũng không phải được coi trọng như vậy.

    Từ đó có thểbiết, bất luận là địa vị của mình trong thế lực, hay là lực lượng bản thân ngươi đều yếu nhất, cho nên nói ngươi yếu nhất làkhông sai, kẻ yếu nên trung thực và nghe lời một chút.

    Côn Bằng thái tử nói xong, mãnh liệt quay đầu, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén vô cùng, hoàn toàn áp chế Nguyệt Minh thái tử.

    Nguyệt Minh thái tử vốn còn có nhiều chuyện cãi lại, nhưng bịCôn Bằng thái tử nói như vậy, nhất là sau đó lấy ánh mắt trừng hắn, cái gì hắn cũng không nói ra được.

    Lợi hại, trong nội tâm Chu Dật Phàm và Vũ Thân Vương đồng thời nổi lên ý nghĩ này, Côn Bằng thái tử chèn ép Nguyệt Minh thái tử, ngay cả hắn tự xưng bản thái tử cũng không cho, nhưng lời này cũng đồng thời để cho Chu Dật Phàm và Vũ Thân Vương biết lợi hại.

    Nguyệt Minh thái tử rất ủy khuất, có thể trở thành người thừa kếPhù Văn Tông, tự nhiên hắn không phải là thế hệ hời hợt, nhưng bị Côn Bằng thái tử nói giống như hắn là đồ bỏ đi.

    Nếu đổi thành người bình thường, Nguyệt Minh thái tử sẽ phản kích, những thứkhông nói khác, hôm nay Trình Cung đang tàn sát yêu thú, lần thất bại này là trách nhiệm của Côn Bằng thái tử.

    Nhưng Yêu tộc bá đạo, Yêu tộc lại là thế lực cao cấp nhất trong Cửu Châu, bởi vì ngoại trừ chúng có được một châu ra, ở tất cảcác châu đều có Yêu Thú Sâm Lâm, mà những yêu thú trong Yêu Thú Sâm Lâm đều có liên hệ với Yêu Châu, chúng cũng gián tiếp khống chế Yêu Thú Sâm Lâm, bằng vào phương diện này, chúngđã mạnh mẽ hơn không ít so với thế lực bình thường.

    Thực tếhiện nay Côn Bằng Đại Đế tọa trấn bên trong Yêu tộc, càng được xưng là cường giả siêu cấp trong Cửu Châu đại lục, không ai dám trêu chọc.

    Vốn là muốn tổn hại Côn Bằng thái tử vài câu, hôm nay bị nói như vậy, Nguyệt Minh thái tử thực sự không có can đảm khiêu chiến, chỉ có thể nuốt cục tức này.

    Chương 547: Không cam lòng.

    - Thái tử quả nhiên đủ khí phách, bất quá bàn tay cũng có ngón ngắn ngón dài, hôm nay bởi vì chúng ta có cùng chung địch nhân mới có thể đi đến cùng một chỗ, mặc kệ lúc trước như thếnào, cũng mặc kệ về sau chúng ta có phân cao thấp hay không, nhưng hôm nay chúng ta phải hợp tác, bằng không mà nói kết cục của mọi người đều giống như nhau.

    Không muốn thất bại phải liên thủ giải quyết Trình Cung, chắc hẳn đây cũng là suy nghĩ của mọi người, cũng chính bởi vì như thế, chúng ta mới cóthể thành một nhóm.

    Thời điểm Nguyệt Minh thái tử bị Côn Bằng thái tử ép tới không thở được, đột nhiên Chu Dật Phàm mang theo dáng tươi cười, nhẹ giọng mở miệng, đánh vỡ cục diện bế tắc này.

    - Ta vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề, là lực lượng ủng hộ sau lưng Trình Cung này rốt cuộc là ai, chúng ta có thể đi tới tình trạng bây giờ, thiên phú, số mệnh, cơ duyên là một mặt, mà trọng yếu hơn đúng như Côn Bằng thái tử nói, phía sau chúng ta đều cómột thế lực cường đại ủng hộ.

    Bọn họ hao phí vô số lực lượngđể cho chúng ta đạt tới tình trạng bây giờ, sau lưng Trình Cung này, rốt cuộc là ai?

    Vũ Thân Vương vừa nói, một bên lưu ý biểu lộba người.

    Chuyện này là hắn khó hiểu nhất, cũng là hắn một mực điều tra, thậm chí mượn nhờ thần miếu Bà La Đa Châu, nhưng vẫn không có điều tra ra kết quả.

    Ở Bà La Đa Châu, bởi vì Viêm Long chết và bị nhục trong tay Tư Mã gia tộc, Vũ Thân Vương mất hết can đảm, tự mình buông tha hết thảy.

    Lúc kia, cho dù Đại Tế Ti lấy đan dược tốt nhất, thậm chí không tiếc hao tổn nguyên khí bản thân cũng khó cứu hắn.

    Cuối cùng Đại Tế Ti nói cho Vũ Thân Vương một bí mật, sau khi nói chuyện với hắn mười mấy canh giờ, mới để cho hắn nhặt lại ýniệm sinh tồn trong đầu.

    Sau đó dưới sự trợ giúp của Đại Tế Ti, Vũ Thân Vương đã được Bà La Đa thần miếu tẩy lễ, vượt qua Địa Hỏa ma kiếp, một lần hành động đạt tới Địa Anh.

    Nhưng hắn vừa về, chứng kiến chiến đấu trong Song Long thành, sau đó thấy được Trình Cung chém giết Trường Tí Yêu Viên, sựrung động này đối với hắn cũng quá lớn.

    Chính mình đạt được nhiều kỳ ngộ như vậy, còn có Thần miếu Bà La Đa tẩy lễ mới đạt tới Địa Anh kỳ tầng thứ ba, mặc dù bằng vào pháp bảo hiện nay của mình, mình cũng có thể chém giết Trường Tí Yêu Viên, nhưng Trình Cung dựa vào cái gì để làm được loại tình trạng này.

    Làm sao hắn có thể tăng nhanh hơn mình được, tại sao lại như vậy?

    Nghe Vũ Thân Vương nó đến điều này, Chu Dật Phàm nhẹ nhàng chớp động cây quạt, đột nhiên ngừng một chút, trong lòng của hắn cũng rất phức tạp.

    Gia tộc của mình không tiếc hi sinh một chút số mệnh cuối cùng của Tây Chu, gia trì ở trên người mình, cộng thêm Thất Âm Cầm Cung toàn lực tương trợ, mình mới đạt tới Địa Anh tầng thứ hai, nhưng vừa rồi tận mắt nhìn thấy Trình Cung chém giết Trường Tí Yêu Viên.

    Hắn cảm giác lòng mình trầm xuống.

    Ngẫm lại không lâu, Trình Cung còn chưa đạt tới Vạn Tượng Nhất Long, còn mình là hy sinh nghìn năm tích góp của Chu gia và Thất Âm Cầm Cung toàn lực ủng hộ, hắn dựa vào cái gì tiến nhanh hơn mình.

    Mặc dù nói mình cũng nắm chắc, nhưng đúng như Côn Bằng thái tử nói, có thể tới loại trình độ này ai không nắm chắc, không an bài trước a...

    - Trên Cửu Châu đại địa, thế lực có thể bồi dưỡng ra người như vậy chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hiện tại ta không lo lắng thế lực sau lưng của hắn, cho dù Lô gia Thiên Cung ThầnĐiện âm thầm trợ giúp hắn, nhưng cũng chỉ có hạn.

    Có lẽ hắn cũng có kỳ ngộ, nhưng hết thảy đều đã không trọng yếu, hiện tại hắn xác thực rất uy phong.

    Mắt Côn Bằng thái tử sáng như đuốc, nhìn Trình Cung trong Song Long thành phía dưới:

    - Nhưng uy phong của hắn là hi sinh đổi lấy bộc phát trong thời gian ngắn, nếu như giờ phút này hắn là Nhân Anh kỳ, cho dùhắn có tu vi Địa Anh cũng đã sớm chết một trăm lần rồi, hắn mượn nhờ quy củ của Cửu Châu kéo dài hơi tàn, hắn mượn nhờquy củ Cửu Châu chơi như vậy, nhưng hắn cũng đã triệt để pháhỏng con đường của mình.

    Tương lai chúng ta kém cỏi nhất cũng có thể đạt tới Thiên Anh, cho dù không có biện pháp vượt qua Thuần Dương chạm tới Đạo, nhưng vẫn tốt hơn hắn rất nhiều, hiện tại hắn bất quá là uống rượu độc giải khát mà thôi.

    Không thể không nói, trải qua luân phiên ngăn cản, Vũ Thân Vương thiếu đi một ít tự tin, nhưng loại tự tin này lại tràn ngập trên người Côn Bằng thái tử, hắn nói thậm chí khiến Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm đều cảm giác được tâm thần chấn động.

    Bởi vì Trình Cung mang đến rung động quá lớn, hôm nay mặc dùhắn đang đồ sát đại quân yêu thú, nhưng lại khiến Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử và Chu Dật Phàm tràn đầy đồng cảm, bởi vì sau đó Trình Cung sẽ ra tay với bọn hắn.

    Mà chiêu thức ấy của Trình Cung cũng quá ác, khiến bọn họ chỉcó thể giương mắt mà nhìn, giống như Côn Bằng thái tử lúc này, cho đến lúc đó bọn hắn triệt để mất đi quyền lực tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đây là tuyệt đối bọn chuyện hắn không hy vọng thấy, cũng chính là bởi vì như thế, bọn hắn mới tới cùng một chỗ.

    - Cho dù như thế, bản thái...

    Ta...

    Vẫn không nuốt trôi cục tức này, nếu như nói chúng ta tranh đoạt ai thắng ai thua thì trận tranh đoạt này có thể làm một loại rèn luyện cho chúng ta, nhưng chúng ta chuẩn bị lâu như vậy, lại chắp tay tặng Nam Chiêm Bộ Châu cho hắn, một tên phá gia chi tử quần là áo lụa, ta thật sự không cam lòng.

    Nguyệt Minh thái tử bị Côn Bằng thái tử đe dọa, thật đúng làkhông dám lại tự xưng bản thái tử nữa, mặc dù hắn không đểtâm đối với danh hiệu thái tử này, bởi vì so với người thừa kếPhù Văn Tông, danh hiệu thái tử này chênh lệch xa vạn dặm.

    Lúc trước một mực tự xưng thái tử chỉ là một thói quen, bất quá lúc này bị người cứng rắn ép bức phải thay đổi, xác thực khiến hắn khó chịu nổi, nhưng hắn cũng hiểu được cái gì gọi là thế lớn đèchết người, cũng không dám nói thêm cái gì.

    Nhưng trong chuyện Trình Cung này, hắn cũng vô cùng phiền muộn, vốn là hắn không để người này trong mắt, không ngờhôm nay lại khiến bọn họ thúc thủ vô sách.

    Từ thủ đoạn Trình Cung đối phó thú triều, không cần đánh đã biết rõ phải thua không thể nghi ngờ.

    - Không cam lòng thì ngươi có thể thế nào, hắn mượn nhờ quy tắc Cửu Châu, hiện tại một mình hắn có thể quyết định thắng lợi tất cả chiến tranh thế tục, dưới tình huống Nhân Anh kỳ không thể nhúng tay vào chiến tranh thế tục, hắn chính là tồn tại vôđịch, không cam lòng thì ngươi làm được gì?

    Kỳ thật Vũ Thân Vương càng không cam lòng so với hắn, cũngđang cần có một địa phương phát tiết, nói chuyện cũng rất lớn tiếng.

    Côn Bằng thái tử không lên tiếng, nhưng mặc là ai cũng có thểbiết hắn rất khó chịu, nhưng cho dù khó chịu cũng không có biện pháp.

    Côn Bằng thái tử cũng biết ba người này một mực không nhúc nhích, chính là chờ đợi mình bên mình bị tiêu diệt không sai biệt lắm, bọn hắn sẽ động thủ lần nữa, đến lúc đó có thể đạtđược chỗ tốt lớn nhất, hơn nữa thế lực sau lưng ba người cũngđược chỗ tốt rất lớn.

    Chương 548: Nhược điểm lớn nhất.

    Kỳ thật nói trắng ra là, cuối cùng mọi người vẫn sẽ là chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu, mặc dù không giống lúc trước công khai hợp tác, nhưng cho tới lúc này bọn hắn đều cho rằng đây là kết cục tất nhiên.

    Nhưng ai cũng không nghĩ tới, đột nhiên lại nhảy ra một Trình Cung, khiến tất cả bọn họ đều thất bại, trực tiếpđộc chiếm toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, bọn hắn ai có thể nuốtđược cục tức này, ai có thể cam lòng, đó mới là giả dối.

    - Kỳ thật cũng không phải hoàn toàn không có cách nào, kỳ thật hiện tại hắn đắc ý nhất, làm rất náo động cũng là nhược điểm lớn nhất của hắn, chỉ cần mọi người chịu hạ một chút tiền vốn mànói, ta có một biện pháp có thể không vi phạm quy tắc Cửu Châuđại địa còn có thể giết chết hắn.

    Sau khi trầm mặc ngắn ngủi, đột nhiên Chu Dật Phàm mở miệng, lập tức tất cả mọi người nhìn về phía Chu Dật Phàm đang mang theo nụ cười tự tin nhàn nhạt.

    ...

    Song Long thành, chiến đấu hôm nay đã hoàn toàn biến thành một bên đồ sát, có Trình Cung toàn lực ra tay, mặc dù không cóbiện pháp dựa vào một mình hắn triệt để tiêu diệt yêu thú, nhưng có thể tiêu diệt những bộ phận yêu thú mạnh nhất, đồng thời Trình Cung cũng rất nhẹ nhàng mở ra mấy lối đi trong Song Long thành tràn ngập yêu thú, để cho đại quân của Trình Vũ Phi có thể trực tiếp tiến vào, rất nhanh đã phân cắt yêu thú ra.

    Một khi tiêu diệt những yêu thú mạnh nhất, lại phân cắt bọn chúng trong nội thành, lực chiến đấu của bọn nó liền giảm đi rất nhiều.

    - Ngươi còn có phải là người hay không, mặc dù trước kia cũngđược nghe nói có người đánh vỡ cực hạn Vạn Tượng Nhất Long, nhưng mà đều cẩn thận từng li từng tí, cho dù có người sau khi buông tha đột phá Nhân Anh kỳ, toàn lực tăng lên, tối đa chỉ cóthể tăng lên tới một hai trăm Long lực đã là vô cùng kinh khủng, ngươi lại như thế này, ta thấy công kích này của ngươi còn khủng bố hơn Địa Anh trải qua Địa Hỏa ma kiếp.

    Thấy Trình Cung chém giết những yêu thú mạnh nhất trong thành rất nhanh, lại mở ra một thông đạo cho quân đội phân cách tiêu diệt yêu thú, sau đó mình đứng ở trên một đỉnh tháp khôi phục lực lượng, Lý Dật Phong cũng bay đến một bên, sau khi chứng kiến Trình Cung cũng không nhịn được cảm thán.

    - Chẳng qua là ngươi như vậy...

    Lý Dật Phong cũng nghĩ đến vấn đề kia, nhưng cảm giác bây giờnói cái này còn có chút không thích hợp, mới vừa nói ra lại nhịn xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời nói:

    - Đúng rồi, vừa rồi ta cảm nhận được khí tức Côn Bằng thái tửkia nổi giận, dùng cá tính của hắn, một mình ngươi có thể khống chế tất cả chiến tranh thế tục, phá hư kế hoạch của hắn, khiến hắn không chiếm được cái gì, hắn nhất định sẽ động tới ngươi.

    Hiện tại Yêu tộc thế lớn, hơn nữa Lão tử của hắn là Côn Bằng ĐạiĐế, coi như là Chấp pháp giả cũng không muốn trêu chọc hắn, ta ngược lại là rất hiếu kỳ, sao ngươi có thể bình yên vô sự được chứ.

    Giờ phút này ở trong không gian ngoại đỉnh, Đại Bạch và Tiểu Bạch đang chữa thương, Nhục Nhục thì ngủ vô cùng ngon giấc, hiện tại cho dù trời sập xuống đoán chừng nó cũng sẽ không phản ứng, vừa mới cắn nuốt một Đại Yêu Vương, thân thể Yêu tộc ẩn chứa lực lượng to lớn có thể nghĩ, đủ để Nhục Nhục tiêu hóa một thời gian ngắn.

    - Hắn rất muốn giết ta, đáng tiếc lúc này ta dùng quy tắc Cửu Châu đại địa áp chế bọn hắn, đùa chết bọn hắn.

    Giờ phút này Trình Cung đang phục dụng rất nhiều Thuần Nguyên Đan khôi phục lực lượng, lúc trước liên tiếp bộc phát toàn lực khiến hắn tiêu hao vô cùng to lớn.

    Nhìn không gian ngoại đỉnh một chút, phát hiện Đại Bạch và Tiểu Bạch không cóviệc gì, Trình Cung đã yên lòng, mặc dù biết Nhục Nhục có thểkhống chế vật phẩm nuốt vào trong bụng, nhưng ngẫm lại lực thôn phệ khủng bố của nó, thời điểm không thấy được Đại Bạch và Tiểu Bạch, trong nội tâm Trình Cung vẫn lo lắng không yên, lúc này nghe Lý Dật Phong hỏi thăm, Trình Cung thuận miệngđáp.

    - Chấp pháp giả, hừ!

    Nói đến chấp pháp giả, Lý Dật Phong có chút khinh thường hừlạnh nói:

    - Dựa vào đám người bọn hắn, bọn hắn cũng không phải tốt lành gì, giống như người bình thường trong thế tục đi tới nha môn, bọn hắn miễn cưỡng xem như nha môn của Tu Chân Giới, trừ khi bên trên có người áp chế, có lẽ bọn hắn sẽ thành thành thật thật chấp pháp, nếu không bọn hắn suy tính cũng là ích lợi và chỗ tốt của chính mình.

    - Ta biết rõ, ta am hiểu nhất chínhg là thu thập bọn hắn, ngươi xem bây giờ bọn hắn có bao nhiêu nghe lời.

    Nghe lời?

    Dựa vào, lần đầu tiên nghe có người dùng hai chữ nàyđể hình dung Chấp pháp giả, Lý Dật Phong nghe được cũng bótay rồi.

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xa nói:

    - Chẳng qua là cho dù có Chấp pháp giả áp chế, chỉ sợ mấy tên kia cũng sẽ không cam lòng.

    - Mấy tên kia?

    Lý Dật Phong sửng sốt một chút, lông mày lập tức nhướng lên:

    - Ah, bọn hắn cũng đều đã đến, lúc trước Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, còn có Nguyệt Minh thái tử kia đều liên hệ với ta,đàm phán sự tình liên thủ, đoán chừng bọn hắn đều câu thông qua, kỳ thật bọn hắn muốn tìm cơ hội đạt được chỗ tốt lớn nhất.

    Vốn là ý nghĩ của mọi người có lẽ đều là kiếm một chén canh, bất quá bây giờ tất cả lợi ích đều bị ngươi chiếm hết, bọn hắnđều là hy vọng của thế lực riêng phần mình, chắc chắn sẽ khôngđơn giản buông tay.

    - Chiếm được chỗ tốt bất quá là bắt đầu, đùa chết bọn hắn mới là mục đích chính.

    Vừa rồi Trình Cung đã cảm nhận được khí tức của hai người quen cũ, còn có Nguyệt Minh thái tử kia, kể cả Côn Bằng thái tử vừa rồi muốn giết mình, cho dù bọn hắn không tìm mình, Trình Cung cũng sẽ không bỏ qua bọn hắn.

    - Đi, xem như ngươi lợi hại.

    Lý Dật Phong nhìn về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên, Côn Bằng thái tử, Nguyệt Minh thái tử, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm đều là người nào, sau lưng bọn hắn có thế lực cường đại chèo chống, mỗi người đều là nhân trung chi Long.

    Bọn hắn coi thiên hạ này là bàn cờ, mỗi người đều là thiên tài trong thiên tài, cũng chỉ có Trình Cung dám nói loại lời này, lại cóthể đồng thời đắc tội tất cả bọn hắn, còn có thể ép bọn hắn tụ tập lại một chỗ.

    ...

    Không trái với quy định Cửu Châu, còn có thể giết chết Trình Cung?

    Nghe được lời này của Chu Dật Phàm, ngay cả Côn Bằng thái tửcũng mơ hồ ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử càng trừng to mắt.

    Bọn hắn cũng rất muốn, nhưng căn bản không thể tưởng tưởng được cóphương pháp xử lý vẹn toàn đôi bên như vậy, cho nên hôm nay nghe Chu Dật Phàm nói, trong nội tâm bọn hắn kinh hỉ, đồng thời cảm giác có chút khó tin, điều này sao có thể?

    - Mặc kệ Trình Cung tính như thế nào, hiện tại hắn ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long liền có nghìn Long lực, vậy suốt đời hắn không có khả năng đề cao, vừa rồi Côn Bằng thái tử cũng đã nói, con đường của hắn đã dừng ở đây.

    Nhưng chúng ta đổi lại gócđộ mà nói, nếu như chúng ta không muốn để cho hắn quấy nhiễu chúng ta, không muốn nhận thua, giao cái bánh ngọt Nam Chiêm Bộ Châu này cho hắn, hoàn toàn có thể nghĩ biện pháp đểhắn đột phá ngưng tụ Nhân Anh.

    Chương 549: Tiễn đưa lực lượng giết hắn.

    - Dùng loại trạng thái hôm nay của hắn ngưng tụ Nhân Anh, chỉ sợ phải trải qua Sinh Tử kiếp, Địa Hỏa ma kiếp cùng lúc, thậm chí sẽ xuất hiện kiếp nạn khác không tưởng tượng nổi, nói cách khác hắn không có khả năng độ kiếp thành công, cho nên chúng ta cần phải làm là để cho hắn đột phá cảnh giới bây giờ, vậy hắn nhất định phải chết.

    Đối mặt đám người Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm có cái gì nói thẳng cái đó, không chờ bọn hắn hỏi thăm, liền trực tiếp nói biện pháp của hắn ra.

    - Khiến hắn đột phá, nói đùa gì vậy, cái này chẳng khác nào bảo hắn tự sát.

    Vũ Thân Vương nghe xong, lắc đầu trước nhất.

    - Căn bản không thể, chúng ta cũng biết hắn đột phá hẳn phải chết, dùng trình độ hiện tại của hắn, nếu như hắn đột phá ở Song Long thành, nói không chừng toàn bộ Song Long thànhđều hóa thành hư ảo.

    Nguyệt Minh thái tử càng cho rằng điều này hoàn toàn không cókhả năng.

    Côn Bằng thái tử không nói chuyện, chẳng qua là nghe Nguyệt Minh thái tử nói đột phá ở Song Long thành sẽ khiến Song Long thành hóa thành hư ảo, lại khiến hắn như có điều suy nghĩ, sauđó ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Chu Dật Phàm.

    - Bảo hắn chủ động đột phá tự nhiên là không thể nào, mới vừa rồi ta đã nói phải hạ một chút tiền vốn, chỉ cần mọi người hạ đủ tiền vốn mà nói, ta biết một biện pháp có thể dùng ngoại lực dẫnđộng lực lượng của hắn, khiến hắn không muốn đột phá cũng không được.

    Nói đến đây, đột nhiên Chu Dật Phàm dừng lại, nhẹ nhàng layđộng cây quạt nhìn ba người bọn họ.

    Ba người đều là nhân vật trải qua sóng to gió lớn, có cả một thếlực lớn ở sau lưng ủng hộ, cộng thêm thiên phú cá nhân, trong mắt của bọn họ rất ít để ý cái gì.

    Nhưng giờ phút này Chu Dật Phàm nói một lượt lại khiến ba người đều có chút không dám tin.

    - Có loại biện pháp này sao?

    Nguyệt Minh thái tử có chút không quá tin tưởng, hắn ở Phù Văn Tông nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa nghe nói qua cóloại lực lượng này.

    - Nói nghe một chút?

    Côn Bằng thái tử cũng mở miệng.

    - Ta tin tưởng ý nghĩ của mọi người đều giống nhau, giết chết Trình Cung, mọi người mới được chơi, về phần phải trả một cái giá lớn, cái có đáng là gì.

    Giờ phút này trong nội tâm Vũ Thân Vương vô cùng kích động, mặc dù tận lực áp chế, nhưng trong giọng nói đã thể hiện rõ ràng.

    Cho dù không có tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, hắn cũng rất muốn giết chết Trình Cung, hiện tại có ba người khác giúp mình chia sẻ, còn có thể giết chết Trình Cung, tự nhiên hắn rất vui vẻ.

    Ba...

    Đột nhiên Chu Dật Phàm thu lại cây quạt nói:

    - Kỳ thật là ta lấy được một bí pháp trong một di tích, bí pháp kia gọi là Cách Không Truyền Lực, dựa theo lời giới thiệu của bí pháp kia, nếu như có thể hiểu thấu đáo bộ công pháp này, mặc kệcách xa nhau bao nhiêu, coi như là thế giới khác nhau cũng cóthể truyền lực lượng cho đối phương.

    Ta có được chẳng qua làmột bộ phận, ta cũng không tu luyện loại công pháp này, trong công pháp này có một đại trận Cách Không Truyền Lực.

    Chỉ cần chúng ta bố trí bộ trận pháp này, có thể trực tiếp tập trung lực lượng truyền cho Trình Cung, hắn đã đạt tới cực hạn mà cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long có khả năng đạt tới, đến lúc đó hắn không muốn tăng lên, chúng ta cũng phải mạnh mẽ giúp đỡ hắn tăng lên.

    Tất cả mọi người là người thông minh, Chu Dật Phàm vừa nói ra cái này, tất cả mọi người đã minh bạch dụng ý của hắn.

    Trên mặt Vũ Thân Vương lộ ra vui vẻ trước nhất, Trình Cung a Trình Cung, lần này xem ngươi còn chơi thế nào, nhìn ngươi còn kiêu ngạo như thế nào.

    Côn Bằng thái tử cũng khẽ gật đầu, đã có công pháp này, Trình Cung không thể mượn nhờ quy tắc Cửu Châu đại địa nói chuyện, bởi vì đây không phải là bọn họ công kích, là Cách Không Truyền Lực, đến lúc đó lực lượng của hắn tăng lên, xuất hiện kiếp nạn chết đi, ai muốn nói cũng không nói được gì, biện pháp tốt.

    Nguyệt Minh thái tử cũng cười, hắn là muốn làm ra chút chuyện trước lúc kế thừa Phù Văn Tông, ít nhất nắm bắt một bộ phận Nam Chiêm Bộ Châu là sự tình mà hắn nhất định phải có.

    - Bất quá mọi người cũng đừng cao hứng quá sớm, bộ công pháp này mọi người nghe xong đã biết rõ, là môn phái trong di tích kia dùng để truyền thừa bí pháp cho chính bọn hắn chuyển thế, loại truyền thừa này sẽ có một Thiên Anh đỉnh phong thậm chí còn mạnh hơn Thiên Anh đỉnh phong hi sinh mới có thể làmđược.

    Mặc dù chúng ta làm không phải khó như Cách Không Truyền Lực, nhưng trận pháp này tiêu hao không giống bình thường, cho nên vừa rồi ta cố ý đề cập qua, cần phải trả một cái giá lớn mới được.

    Thấy mọi người lộ ra vui vẻ, Chu Dật Phàm trực tiếp ném vấn đềcuối cùng ra ngoài, cùng người thông minh không cần nói thêm cái gì, thái độ của hắn rất rõ ràng, trận pháp này hắn ra, nhưng trả giá lại là ba người đối phương.

    Nhưng ba người này nghe xong đều đều biến sắc, tồn tại Thiên Anh là cái gì, là tồn tại cao cao tại thượng trải qua Thiên Cương lôi kiếp.

    Mạnh hơn Thiên Anh là Thuần Dương, đã có thể xưng làChân Nhân, là tồn tại bắt đầu tiếp xúc Đạo, loại nhân vật này bọn hắn đều có thế lực sau lưng của mình, cũng tuyệt đối không cóthể đơn giản hao tổn, càng không nói chỉ vì đối phó Trình Cung mà hao tổn.

    Nếu quả thật nói như vậy, còn không bằng Thiên Anh đột nhiên ra tay đánh chết Trình Cung, sau đó nghĩ biện pháp ẩn núp đi.

    Đến lúc đó cho dù lực lượng sau lưng Trình Cung muốn tra, muốn báo thù, cho dù Chấp pháp giả phái người chấp pháp, cóthể đánh chết tồn tại kia hay không còn chưa biết được.

    Coi như là tồn tại như Côn Bằng thái tử cũng không có biện pháp đơn giản điều động Thiên Anh trải qua Thiên Cương lôi kiếp.

    - Hi sinh Thiên Anh, nói đùa gì vậy?

    Nguyệt Minh thái tử lắc đầu trước nhất.

    Chu Dật Phàm cười nhạt nói:

    - Ta chỉ nói là bí pháp Cách Không Truyền Lực mới để cho Thiên Anh thậm chí tồn tại mạnh hơn Thiên Anh hi sinh, còn đại trận Cách Không Truyền Lực của chúng ta thì không cần, nhưng màcũng cần rất nhiều Thuần Nguyên Đan, số lượng này sẽ đạt tới trăm vạn, còn cần rất nhiều pháp bảo trấn áp, trợ giúp ngưng tụ lực lượng.

    Nếu như Vũ Thân Vương có thể lấy ra Cửu Chuyển Càn Khôn Đan mà lúc trước ngươi dùng để tăng thực lực, như vậy ngưng tụ nguyên khí thiên địa sẽ không thành vấn đề, Côn Bằng thái tử lấy ra một kiện Đạo khí để có thể tập trung đối phương, còn Nguyệt Minh thái tử có thể lấy ra phân thân TáMệnh Phù của Phù Văn Tông chủ trì trận pháp, cộng thêm ta dùng tiếng đàn hỗ trợ, có lẽ sẽ không sai biệt lắm.

    Những lời này của Chu Dật Phàm, nói ra rất nhiều chuyện không tính quá bí mật lên mặt bàn, lập tức khiến bầu không khí có chút quỷ dị.

    Nghe Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Côn Bằng thái tử vàNguyệt Minh thái tử đều nhìn về Vũ Thân Vương, nhưng không có ngoài ý muốn, bởi vì bọn họ cũng đã sớm biết rõ, lúc trước Vũ Thân Vương ở thần miếu Bà La Đa Châu, sở dĩ có thể tăng lên nhanh như vậy, ngay cả Địa Hỏa ma kiếp cũng có thể vượt qua nhẹ nhõm, một mặt là truyền lực, một mặt khác là bản thân hắn có Cửu Chuyển Càn Khôn Đan.

    Chương 550: Chạy mau.

    Lúc ấy Cửu Chuyển Càn Khôn Đan kia làm xuất hiện dị tượng, rất nhiều người nhìn thấy, chẳng qua không ai nói ra như Chu Dật Phàm.

    - Ta chỉ có tám viên, một viên khác đã bị hủy diệt, nếu không các ngươi cho là ta sẽ tùy ý vận dụng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan để cho người khác biết sao.

    Vũ Thân Vương mở miệng nói, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan này còn có bí mật lớn, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan là một bộ, tổng cộng có chín viên đan dược, bên trong cất dấu bí mật rất lớn, nghe nói nếu có thểđạt được chín viên Cửu Chuyển Càn Khôn Đan sẽ có thể mở ra một không gian khác, đạt được một bảo tàng khổng lồ.

    Đây làđan dược cuối cùng của Càn Khôn Đan Tông mấy vạn năm trước luyện chế trước khi vẫn lạc, dùng đan làm dẫn, dùng đan làm trận, dùng đan mở một cánh cửa không gian, coi như vô cùng hiếm thấy.

    Năm đó Càn Khôn Đan Tông không yếu hơn Bà La Đa thần miếu, bảo tàng của bọn họ tự nhiên là vô cùng hấp dẫn, mặc dù giờ phút này thương nghịđối phó Trình Cung, nhưng lời này của Chu Dật Phàm cũng mang theo ý tứ khác.

    Vũ Thân Vương không ngu ngốc, không tránh không né, nói thẳng ra.

    Vũ Thân Vương nói như thế, thật ra để mọi người có một chút tin tưởng, nhưng cũng chỉ là một chút, giờ phút này mọi người đều không nói thêm cái gì, sau khi Vũ Thân Vương nói xong, trực tiếp nhìn về phía Côn Bằng thái tử.

    - Ta quả thật cóĐạo khí, lại không chỉ một kiện, lấy ra một kiện để bố tríđại trận là có thể, cũng không biết Nguyệt Minh ngươi có bỏ được phân thân của ngươi hay không, ngươi đình trệ ở Nhân Anh kỳ đỉnh phong lâu như vậy, luyện chế ra bao nhiêu phân thân?

    Côn Bằng thái tử cũng không tránh né, ngạo nghễ nói.

    Địa Anh bình thường đừng nói làĐạo khí, cho dù cầm một kiện Linh Khí tuyệt phẩm cũng sợ sẽ có người nhớ thương, dễ bị người ám toán, chỉ có Côn Bằng thái tử mới dám tự tin nói ra như thế.

    Nguyệt Minh thái tử nghe Chu Dật Phàm nói ra cái này, trong mắt hiện lên một tia khiếp sợ, điều này hắn cũng biết.

    Phân thân Tá Mệnh Phù là một loại phù lục vô cùng thần kỳ của Phù Văn Tông, bình thường chỉ có thể luyện chế ở thời điểm Nhân Anh kỳ, chẳng qua là luyện chế vô cùng khó khăn.

    Trong vạn người Phù Văn Tông chỉ có một người là có thể luyện chế loại phù lục này, bởi vì một khi luyện thành, chẳng khác nào nhiều hơn một cái mạng, mặc dù không khoa trương như thân ngoại hóa thân, nhưng cũng đã dùng lực lượng phù văn biến tướng, thực hiện một ít đặc tính của thân ngoại hóa thân, rất nhiều người trực tiếp xưng đây là phương pháp thân ngoại hóa thân của Phù Văn Tông.

    - Chúng ta bỏ ra nhiều như vậy, ngươi chiếm tiện nghi cũng quá lớn a?

    Nguyệt Minh thái tử không có biện pháp trả lời Côn Bằng thái tử, trực tiếp chuyển mục tiêu tới Chu Dật Phàm.

    - Không có vấn đề, chuyện nhỏ, cứ chia Thuần Nguyên Đan ra làm bốn phần, mỗi người chúng ta ra ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan, những thứ này đều là chuyện nhỏ.

    Chu Dật Phàm rất nhẹ nhàng nói, hoàn toàn là một bộ không thèm đểý.

    Loại cảm giác này giống như Nguyệt Minh thái tử tính toán chi li, mà Chu Dật Phàm thì xa xỉ hào phóng khiến Nguyệt Minh thái tử rất xấu hổ, bởi vì hắn nói căn bản không phải là vấn đề ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan.

    Hơn ba mươi vạn Thuần Nguyên Đan đối với người khác mà nói có lẽ là một khoản tiền lớn, nhưng bọn hắn có thế lực sau lưng ủng hộ, những thứ này cũng không coi vào đâu.

    Ít nhất so với Cửu Chuyển Càn Khôn Đan của Vũ Thân Vương, phân thân Tá Mệnh Phù của Nguyệt Minh thái tử, Đạo khí của Côn Bằng thái tửđều không đáng nhắc tới.

    - Được rồi, quyết định như vậy đi, chuẩn bị bày trận.

    Thời điểm Nguyệt Minh thái tử còn muốn nói chút gìđó, Côn Bằng thái tửđã trực tiếp quyết định.

    •••

    - Quần kinh chi thủ, đại đạo chi nguyên, xem thiên địa vận chuyển, tính toán thiên thu...

    Ở chủ thành của Song Long thành, đại trận đã khởi động, Trình Cung bạo phát phân cách yêu thúđể cho đại quân của Trình Vũ Phi, Hung Thần kì binh bắt đầu chiếm cứ chủ động, Lý Dật Phong nghe Trình Cung nói vừa rồi hắn gặp được Côn Bằng thái tử, tâm thần hắn một mực không yên.

    Nhìn Trình Cung khôi phục lực lượng, Lý Dật Phong không ngừng sử dụng dịch sổ, bói toán gia truyền nhìn thời vận.

    Lúc trước Lý Dật Phong cũng thử qua bói toán Trình Cung, nhưng luôn mông lung một mảnh, coi như là bói toán chuyện đã trải qua cũng rất khó, chứđừng nói chi là tính toán biến hóa tương lai.

    Nhưng trải qua một phen tranh đấu ở Song Long thành, giờ phút này mặc dù trên miệng hắn không thừa nhận, nhưng trong nội tâm đã rất rõ ràng, mình đã ở trên một thuyền với Trình Cung.

    Bởi vì hai người hợp tác, cho nên cảm giác của hắn nhạy cảm hơn rất nhiều, hắn cảm giác có một loại nguy cơ.

    - Một cổ, hai cổ, ba cổ, bốn cổ lực lượng, đều rất cường đại, hung địa, thiên sát, Song Long thành này là tửđịa, tại sao có thể như vậy?

    Hai tay Lý Dật Phong điên cuồng biến hóa, dùng dịch số gia truyền tính toán lành dữ, thời gian dần trôi qua, trên đầu của hắn tràn đầy mồ hôi, thần sắc cũng trở nên rất khiếp sợ.

    Hắn cảm thấy có mấy cổ lực lượng đang biến Song Long thành này thành tửđịa.

    - Đáng giận, chẳng lẽ là bởi vì bản Long Vương tuấn mỹ làm trời xanh ghen tỵ, không ngờ không có sinh lộ đểđi.

    Cho dù hiện đang ta đột phá, có biện pháp trực tiếp trùng kích Địa Anh mà nói, cũng không thấy sinh cơ, tại sao có thể như vậy.

    Lý Dật Phong tính toán đến cuối cùng, hai tay khẽ động, dùng lực lượng ngưng tụ, các ký hiệu đặc biệt không ngừng biến hóa, càng lúc càng nhiều, thời gian dần trôi qua, ở trên đỉnh đầu của hắn không hình thành một quang màn, các ký hiệu bao phủ quanh hắn, nhưng hắn thì càng lúc càng khẩn trương.

    - Bản long Vương cũng không tin, quần tinh chi thủ, đại đạo chi nguyên, hôm nay cho dù Bản long Vương hao tổn tinh huyết, cũng phải nhìn xem các ngươi đang làm gì...

    Phốc...

    Lý Dật Phong cắn chót lưỡi, dẫn động tinh huyết trong cơ thể, lập tức những ký hiệu thay đổi kia bắt đầu dung hợp, sau khi dung hợp liền hình thành một hình ảnh mơ hồ.

    Trong hình ảnh này, có thể thấy được bốn nhân ảnh, nhưng vô cùng mơ hồ, một cổ lực lượng khổng lồ hình thành một trận thế thật lớn, trận thế này đang không ngừng vận chuyển, mà bên trong trận nhãn, có một cỗ lực lượng mơ hồ muốn động, sau một khắc, hình ảnh trực tiếp vỡ vụn, biến thành ký hiệu mang theo huyết quang lần nữa.

    - Trận pháp, bọn hắn đang chuẩn bị trận pháp muốn đối phó ngươi, bốn người cùng bố trí trận pháp, đã sắp phát động rồi.

    Trận pháp kia rất kỳ quái, không ngờđang điên cuồng hấp thu nguyên khí thiên địa, ngay cả lực lượng của ta dùng để suy tính cũng bị hấp thu, không thể nhìn trận pháp này rốt cuộc là cái gì.

    Lý Dật Phong phát hiện cái này, thân hình trực tiếp phóng tới tường thành, Trình Cung đang ở nơi này, người chưa tới, thần niệm của Lý Dật Phong đã nói hết thảy chuyện vừa rồi.

    Sau một khắc, người đãđến phụ cận, Lý Dật Phong vội la lên:

    - Còn nữa, tốt nhất ngươi nên nghĩ biện pháp chạy nhanh, bởi vì giờ phút này Song Long thành đã trở thành tửđịa, ta tính toán như thế nào cũng không tìm thấy sinh lộ, chỉ có ta và ngươi là không nhìn thấy, nếu như hiện tại Song Long thành còn có sinh cơ, khẳng định là ở trên người của ngươi, hiện tại phải xem ngươi rồi, nhanh, nhất định phải nhanh.

    Trình Cung đang khôi phục lực lượng, một mặt cũng đang suy nghĩ, bây giờ hắn có lòng tin đối chiến địch nhân, cũng không có chủ quan, nhất là loại thời điểm bây giờ.

    Chẳng qua là nghĩ tới nghĩ lui, đối mặt với cục diện hiện tại này, Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tửđều không có phương pháp xử lý tốt.

    - Ngươi dùng Hiện Tại Kính?

    Lúc này đột nhiên Lý Dật Phong xuất hiện, lại nói ra những lời này, nhìn sắc mặt của hắn, tâm của Trình Cung cũng trầm xuống.

    Tiên thiên dịch sổ của Lý gia truyền thừa từ thượng cổ, Lý gia ngoại trừđạt được phương pháp Tiên thiên dịch số, còn có tiền bối không ngừng nghiên cứu ra ba loại lực lượng, mệnh danh là Hiện Tại Kính, Quá Khứ Kính, Tương Lai Kính.

    Mặc dù tổ tiên Lý gia nghiên cứu vô số năm, lấy được lực lượng cường đại trong dịch sổ, nhưng bọn hắn cũng không dám dùng Cảnh để mệnh danh, chẳng qua là dùng Kính để mệnh danh, ý nghĩa có dịch sổ suy tính ra cũng chỉ như xem gương, không thể trực tiếp can thiệp trong đó.

    Nhưng trên thực tế, đây làđỉnh phong trong Tiên thiên dịch sổ của Lý gia, mặc dù chưa thể so sánh với Đạo, nhưng dùng tốt vô cùng.

    Bất quá cho dù là vận dụng Hiện Tại Kính, yêu cầu cũng vô cùng nghiêm khắc, bình thường người Lý gia sẽ không dễ dàng sử dụng Hiện Tại Kính, mà hiện tại Lý Dật Phong sử dụng Hiện Tại Kính, nhất định sẽ trả một cái giá lớn.

    - Chẳng qua là vài năm tuổi thọ và một ít tinh huyết mà thôi, lần này là làm việc giúp ngươi, chút tổn thất ấy nhất định sẽ tìm trở về.

    Lý Dật Phong lơ đễnh nói, sau đó lại thúc giục:

    - Ngươi phải nghĩ biện pháp chạy nhanh a, ta có thể làm chỉ như vậy, hiện tại mọi người ngồi chung trên một cái thuyền, ta muốn chạy cũng không kịp rồi.

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn bầu trời, khẽ nhíu mày:

    - Trận pháp, Song Long thành biến thành tửđịa, vừa rồi ta cũng có một loại dự cảm không tốt, nhưng cho dù bọn hắn có Thiên Anh cũng tuyệt đối không dám trực tiếp hủy diệt Song Long thành.

    Chuyện còn lại cứ giao cho ta, biết rõ bọn hắn sẽ không từ bỏ ýđồ, nhưng không nghĩ tới bọn hắn lại nghĩ ra biện pháp nhanh như vậy, muốn đối phó ta mà nói, trải qua chuyện lúc trước náo như vậy, bọn hắn sẽ không dám trực tiếp vận dụng lực lượng vượt qua Địa Anh giết chết ta, bọn hắn bố trí trận pháp...
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 12


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    P/S: Do truyện lấy ở 2 nguồn nên số chương có khác, nhưng nội dung vẫn tiếp diễn, các bạn cứ yên tâm mà đọc

    Chương 551: Vật lộn đọ sức (thượng).

    Trình Cung cất bước đi tới tường thành đối mặt Nam Hoang, lúc này phía dưới đang chém giết rất hăng say.

    Chẳng qua là giờ phút này Bạo Hùng quân đoàn, Dã Man quân đoàn có thể mượn nhờ tường thành, cộng thêm bọn họ hung hãn, tổn thất trở nên rất nhỏ, cho dù không có Trình Cung, bọn hắn giữ vững vị trí tường thành này cũng không có vấn đề gì.

    Nhìn vô số yêu thú Nam Hoang, nhìn bầu trời phía xa, Trình Cung gõ nhẹ tay lên tường thành.

    - Vậy bọn hắn có thể làm chỉ có hai cách, biện pháp thứ nhất chính là phong ấn ta, nếu như vậy mà nói, nghiêm khắc truy cứu cũng là vi phạm quy củ của Cửu Châu đại địa, nhưng bọn hắn không giết người, chẳng qua là phong ấn, cũng có thể biến tướng thuyết phục.

    Còn một loại nữa chính là, bọn hắn khiến ta đột phá, bởi vì dùng lực lượng của ta bây giờđột phá, so với Địa Anh đột pháđến Thiên Anh còn kinh người hơn, hơn nữa ta phá vỡ luật thép Cửu Châu, ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đã cóđược nghìn Long lực, nếu như ta đột phá, có lẽ sẽ trực tiếp giáng hạ thiên lôi đuổi giết ta.

    Thời điểm Lý Dật Phong nghe Trình Cung nói khả năng thứ nhất, cũng chỉ khẽ gật đầu, bởi vì khả năng này là vừa rồi hắn nghĩđến.

    Nhưng tồn tại muốn phong ấn Trình Cung này, cho dù bốn gia hỏa kia liên thủ cũng không có khả năng, hơn nữa nếu như là trận pháp phong ấn mà nói, nhóm người mình cũng không ở chỗ này đứng xem, cho nên muốn phong ấn Trình Cung, cơ bản là không có khả năng.

    Nhưng thời điểm nghe Trình Cung nói loại khả năng thứ hai, Lý Dật Phong đã lộ vẻ lo lắng, bởi vì chiêu này quáđộc, quáác.

    Vạn Tượng Nhất Long có nghìn Long lực, loại tình huống này cho dù là trên Cửu Châu đại địa, những thế lực cường đại có Thiên Anh thậm chí Thuần Dương cao cao tại thượng cũng không có bất kỳ biện pháp nào.

    Nói cách khác, nếu như bọn hắn thực có biện pháp khiến Trình Cung đột phá thì cho dù là Lý gia Vũ Châu hoặc là Lô gia Thiên Cung Thần Điện xuất động cũng không làm được chuyện gì.

    Cho dù vừa rồi tính toán Song Long thành là hung địa, thiên sát, hắn cũng không tuyệt vọng như thế, giờ phút này trong đầu hắn chỉ có một ý niệm, chạy, bảo Trình Cung chạy mau, dùng tình huống hiện tại của Song Long thành, cho dù không có Trình Cung cũng sẽ không có nguy hiểm, Trình Cung rời khỏi nơi đây.

    Đây là biện pháp duy nhất cứu Trình Cung, cũng là cứu tất cả mọi người trong Song Long thành, nếu như đây hết thảy là nhằm vào Trình Cung mà nói, vậy chỉ cần Trình Cung rời đi sẽ khiến cho tất cả mọi chuyện biến mất.

    Oanh...

    Không đợi Lý Dật Phong nói ra, bên trên bầu trời cách Song Long thành vài trăm dặm, một đạo quang mang chiếu xạ, lập tức bao phủ Trình Cung.

    - Chạy mau...

    Lý Dật Phong nổi giận gầm lên một tiếng, đồng thời hai tay chuyển động, pháp quyết không ngừng biến hóa, toàn lực thúc dục pháp lực, mái tóc tung bay, khuôn mặt tuấn mỹđến yêu nghiệt lộ ra, trong mắt toát ra thần sắc vô cùng kiên định.

    Nháy mắt sau đó, đột nhiên trên đỉnh đầu Lý Dật Phong xuất hiện một quyển Sách Cổ có hào quang vạn trượng, nương theo tia sáng này phát tán, Sách Cổ này chớp động lên vô số ký hiệu, tương tự như những ký hiệu mà lúc nãy Lý Dật Phong suy diễn, chẳng qua là phong cách càng thêm cổ xưa, càng thêm huyền diệu.

    Hơn nữa thời điểm hào quang của Sách Cổ này bộc phát, bên trên có một cổ lực lượng huyền diệu, như là thiên địa chi đạo ở trong đó.

    - Oanh!

    Sách Cổ lập tức triển khai, trực tiếp ngăn cản quang mang đang bao phủ Trình Cung.

    Hai đạo quang mang ầm ầm đụng nhau, mặc dù hào quang của Sách Cổ thể hiện lực lượng kinh người, nhưng so với đạo quang mang trên bầu trời vài trăm dặm kia thì yếu hơn rất nhiều, sau khi ầm ầm va chạm, hào quang trên Sách Cổ lập tức ảm đạm.

    - Phụt...

    Lý Dật Phong phun ra một ngụm máu, không chỉ là trong miệng phun máu, thất khiếu của hắn đều rỉ máu.

    Nhưng lần này hắn bộc phát cũng không phải là không có tác dụng, ít nhất tạm thời trì hoãn đạo quang mang đang bao phủ Trình Cung một lát.

    - Chạy a...

    Chạy mau, con mẹ nó ngươi cũng không phải cái loại gia hỏa cổ hủ muốn làm anh hùng, hiện tại không chạy, ngươi muốn kéo mọi người chết chung sao.

    Lý Dật Phong một mặt dốc sức liều mạng ngăn cản, trong miệng liên tiếp nuốt đan dược, thất khiếu phun máu, thúc dục pháp lực đến cực hạn, một mặt nhìn về phía Trình Cung rống giận.

    Ở thời khắc này, rốt cục vịĐịa Long Vương này cũng thoải mái nói tục, liều lĩnh gào thét.

    Không nói trước bây giờ mọi người ngồi chung một thuyền, Trình Cung có việc tất cả mọi người đều không tốt.

    Huống chi trên người Trình Cung có một loại huyền bí mà hắn một mực tìm kiếm vẫn không được.

    Lúc trước thời điểm khôi phục trận pháp, trong lúc bất tri bất giác Trình Cung dạy hắn vài điều, cũng nhiều hơn so với hắn học vài năm, chứđừng nói chi là nhờ vậy mà hắn đột phá ở phương diện trận pháp.

    Tóm lại, ở thời khắc này, Lý Dật Phong vận dụng lá bài tẩy của mình, liều mạng!

    - Sách Cổ, làĐạo khí...

    Trên bầu trời vài trăm dặm bên ngoài, Nguyệt Minh thái tửđang ở trong đại trận Cách Không Truyền Lực vận chuyển trận pháp, chứng kiến Sách Cổ này, không nhịn được nhẹ giọng kinh hô.

    Dù sao Đạo khí cũng không phải tùy ý có thể thấy được, mặc dù phân thân Tá Mệnh Phù của hắn có thể so với Đạo khí hạ phẩm bình thường, nhưng ngay cảĐạo khí hạ phẩm chính thức hắn cũng không có.

    - Dịch Thư...

    Sau khi Côn Bằng thái tử chứng kiến cuốn sách cổ kia, thần sắc không khỏi biến đổi.

    Nguyệt Minh thái tử nói chưa dứt lời, sau khi Côn Bằng thái tử thốt ra hai chữ này, Vũ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử vốn còn không hiểu rõ lắm, sắc mặt không khỏi đại biến.

    Dịch Thư, đây chính là pháp bảo vô thượng của Vũ Châu Lý gia, là pháp bảo trọng yếu trấn áp số mệnh Vũ Châu Lý gia, tại sao có thể xuất hiện ở nơi đây.

    Một khi loại đồ vật này xuất hiện thì không phải bọn hắn có khả năng chống cự.

    - Dịch Thư chính là một trong các trọng bảo từ thượng cổ lưu truyền xuống, là vật trấn áp số mệnh của Lý gia, uy năng kinh thiên động địa, coi như là gia chủ Lý gia cũng không có biện pháp vận dụng đơn giản.

    Đây chỉ là một cái phỏng chế, bất quá có thể giao Đạo khí hạ phẩm phỏng chế Dịch Thư cho Lý Dật Phong, xem ra Lý Dật Phong này hẳn là gia chủ kế tiếp của Lý gia, không ngờ hắn không tiếc tánh mạng giúp đỡ Trình Cung.

    Chu Dật Phàm như làđối với sự tình gìđều có chỗ hiểu rõ, thuận miệng nói ra, thời điểm nói Lý Dật Phong vì Trình Cung không tiếc hết thảy, hắn cũng khẽ lắc đầu.

    Nhưng sau đó lại lập tức nói:

    - Mặc kệ như thế nào, trước dùng lực lượng chấn lui hắn, đừng để cho hắn quấy rối.

    Mặc dùĐạo khí hạ phẩm trân quý vô cùng, nhưng mấy người ở đây đều là người từng trải, huống chi giờ phút này bốn người đứng một góc, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan của Vũ Thân Vương, Đạo khí hạ phẩm Vạn Thú Hồn Liệm của Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm Cách Thế Truyền Công bí pháp, Nguyệt Minh thái tử phân thân Tá Mệnh Phùđều có lai lịch lớn.

    Chỉ cần không phải Dịch Thư trấn áp số mệnh của Lý gia trong truyền thuyết, bọn hắn sẽ không e ngại.

    Nói đến muốn chấn lui Lý Dật Phong, Côn Bằng thái tử phất tay, bên trong Đạo khí hạ phẩm Vạn Thú Hồn Liệm lập tức xuất hiện trên trăm đầu yêu thú hung mãnh, mỗi một đầu đều hung hãn vô cùng, có thể so với Yêu Vương bình thường.

    Đây là Côn Bằng Đại Đế dùng hồn phách Vạn Thú luyện chế thành Đạo khí hạ phẩm, hồn phách trong đó có trên trăm Yêu Vương, mười tám Đại yêu vương cùng một Yêu Hoàng luyện chế mà thành.

    Mặc dùđã là hồn phách, lực lượng không bằng một hai phần mười lúc trước, nhưng mượn nhờĐạo khí hạ phẩm Vạn Thú Hồn Liệm, cộng thêm số lượng đông, uy lực tương đối kinh người.

    Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Lập tức yêu thú trong Đạo khí hạ phẩm Vạn Thú Hồn Liệm lao tới, hào quang của Dịch Thư ảm đạm.

    Mặc dù cùng làĐạo khí hạ phẩm, nhưng hiện nay Lý Dật Phong bất quá là Vạn Tượng Nhất Long, chênh lệch quá xa với Côn Bằng thái tử, hoàn toàn không có biện pháp phát huy ra uy năng chính thức của Đạo khí.

    Nếu đối phó với Yêu Vương đỉnh phong bình thường, thậm chíĐại yêu vương cũng không có gì, nhưng đối mặt với Côn Bằng thái tử cũng cóĐạo khí hạ phẩm, thực lực sâu không lường được liền chênh lệch quá xa, Côn Bằng thái tử chỉ hơi kích phát lực lượng của Đạo khí hạ phẩm Vạn Thú Hồn Liệm đã không phải là Lý Dật Phong có khả năng tiếp được.

    - Lý Dật Phong, nơi đây không có chuyện của ngươi, không nên vì một kẻ hạđẳng mà ném đi tánh mạng của mình, lập tức lui ra!

    Thanh âm của Côn Bằng thái tử vang lên trong đầu Lý Dật Phong.

    - Đáng giận...

    Khóe miệng Lý Dật Phong rỉ máu, trong nội tâm rất tức giận.

    Đồng dạng là nhân vật có tư cách đại biểu một đời tuổi trẻ kiệt xuất nhất trên Cửu Châu đại địa, thiên phú, thiên tư, số mệnh của hắn không thua bất luận kẻ nào, coi như là so với những thiên tài siêu cấp của Trung Châu đại lục, hắn cũng không sợ chút nào, đáng tiếc hắn có mưu đồ khác nên một mực không đột phá, hôm nay lại bị Côn Bằng thái tử dễ dàng đánh văng ngược lại, tự nhiên trong lòng của hắn rất không phục.

    - Lui, loại thời điểm này sao có thể lui, Lý Dật Phong ta chưa bao giờ bỏ mặc bằng hữu trong lúc nguy nan mà chạy.

    - Hạđẳng, một đám ngu ngốc, không ngờ gọi Trình đại thiếu là hạđẳng, không biết trời cao đất rộng, cho dù là Lão tử của các ngươi đến cũng không dám gọi Trình Cung là hạđẳng.

    Chỉ cần sức chiến đấu biến thái kia, còn có trình độ luyện chếđan dược trong truyền thuyết, hay là năng lực lập trận pháp, tất cảđều làđại hành gia, một đám gia hỏa không có kiến thức.

    Chương 552: Vật lộn đọ sức (hạ).

    - Hạ đẳng, một đám ngu ngốc, không ngờ gọi Trình đại thiếu là hạđẳng, không biết trời cao đất rộng, cho dù là Lão tử của các ngươi đến cũng không dám gọi Trình Cung là hạđẳng.

    Chỉ cần sức chiến đấu biến thái kia, còn có trình độ luyện chếđan dược trong truyền thuyết, hay là năng lực lập trận pháp, tất cảđều làđại hành gia, một đám gia hỏa không có kiến thức.

    Lý Dật Phong nhẹ nhàng ngăn mái tóc đang bay trước mặt, trên gương mặt tuấn mỹđến yêu dị không cóý sợ hãi.

    Mà khi nói, pháp quyết của hắn đã thay đổi, trong lòng bàn tay của hắn xuất hiện một tầng tồn tại giống như Thủy Kính, lực lượng chấn động vô cùng kịch liệt, mà Dịch Thư phỏng chếĐạo khí hạ phẩm trên đỉnh đầu của hắn cũng bắn ra hào quang vô tận, khí thế to lớn không ngừng phóng ra ngoài, giống như là núi lửa phun trào, tùy thời sẽ bộc phát ra lực lượng mạnh nhất.

    Đây hết thảy là chuyện ngay lập tức, hào quang chiếu xuống, Trình Cung cũng cảm nhận được khí tức của bốn gia hỏa kia.

    Chẳng qua là trong nội tâm hắn còn có chút khó hiểu, trận pháp mà bốn người bọn họ sử dụng là gì, có một loại khí tức vô cùng cổ xưa, từ trong tia sáng này cảm nhận được một chút lực lượng trận pháp đã có thể khẳng định đây là trận pháp vạn năm trước.

    Mặc dù chưa quen trận pháp này, nhưng lấy kiến thức của Trình Cung ở kiếp trước, lập tức biết loại trận pháp này có thể là cách không truyền lực.

    Có chút tương tự như trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di ở chỗ Nhục Nhục lúc trước.

    Kỳ thật nhìn cục diện hôm nay, Trình Cung sớm đã có chuẩn bị tâm lý, hắn muốn dùng quy củ Cửu Châu đại địa, mượn nhờ Chấp pháp giảđùa chết tất cả người muốn đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, một khi hắn bắt đầu chơi liền biết sẽ đưa tới chúý của mọi người.

    Đến lúc đó bất luận là Thất Âm Cầm Cung ủng hộ Chu Dật Phàm, Phù Văn Tông ủng hộ Nguyệt Minh thái tử hay là Vũ Thân Vương có bối cảnh nặng hơn đều lộ diện.

    Vốn giữa bọn hắn cũng tranh đấu gay gắt, nhưng hiện tại nhất định sẽ nghĩ biện pháp đối phó mình trước.

    Đây làđiều tất nhiên, bởi vì chính mình có uy hiếp lớn nhất đối với kế hoạch của bọn họ.

    Nếu như chính mình không bị gạt bỏ, kế hoạch của bọn họ nhất định sẽ bị ngâm nước, hầu như không có khả năng tiếp tục phát triển thêm.

    Chẳng qua là trong kế hoạch, Trình Cung muốn sau khi đánh tan Yêu tộc, tiêu diệt Đồ Đằng Đế Quốc, triệt để khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, lúc đó mới có thể tập trung lực lượng đấu với bọn hắn.

    Nhưng Song Long thành xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cục diện thay đổi hoàn toàn, trực tiếp đa Trình Cung lên đầu sóng ngọn gió, khiến người khác biết Trình Cung tồn tại, lúc này bọn hắn làm gì ở trong chiến đấu thế tục cũng đã mất đi ý nghĩa, dưới tình huống này, bọn hắn tụ tập lại đối phó mình, đó làđiều tất nhiên.

    Vừa rồi sau khi mượn nhờ Chấp pháp giả chấn nhiếp Côn Bằng thái tử, thời điểm Trình Cung cảm nhận được khí tức của Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm cũng đã nghĩđến chuyện này.

    Cho nên Trình Cung mới có thể bình thản khi nghe Lý Dật Phong tính ra Song Long thành là tửđịa, kỳ thật Trình Cung cũng đã làm tốt chuẩn bị, vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết tới cực hạn, thậm chí âm thầm thúc giục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Lúc trước hắn dám phá luật thép Cửu Châu, đột phá cực hạn ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long, kỳ thật trong nội tâm đã có tính toán.

    Mặc dù hắn biết rõ như vậy nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều, có thể sẽ là lần mạo hiểm lớn nhất từ khi hắn trọng sinh đến nay, nhưng cũng không phải hắn hoàn toàn không nắm chắc.

    Thân thể, thần niệm của hắn đều đãđạt tới Địa Anh, hơn nữa trải qua lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện, trải qua Niết Bàn Hỏa Diễm, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa rèn luyện, đối mặt kiếp nạn, Trình Cung vẫn có vài phần nắm chắc.

    Huống chi trong cơ thể hắn còn có nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, càng có một mảnh vỡ cực lớn chưa sử dụng, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long cũng ở một bên, mặc dù vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ hội khóđược.

    Nếu không Trình Cung muốn tự mình đột phá, thật sự không phải khó bình thường, bởi vì tình huống hiện tại của hắn cần có lực lượng mạnh mẽ gấp mười lần so với Nhân Anh đỉnh phong bình thường muốn đột pháĐịa Anh, cũng nghịch thiên gấp mười lần, hiện tại đám người kia chủ động đưa tới cửa, Trình Cung tự nhiên muốn chuẩn bị vật lộn đọ sức.

    Tránh không khỏi, vậy vật lộn đọ sức đi.

    Hôm nay dưới loại tình huống hiện tại, cho dù chính mình cóđột phá thì cũng không ảnh hưởng lớn, đã thu phục Man tộc thành công, gia gia khống chế Lam Vân đế quốc, trong Đan thành binh hùng tướng mạnh, trải qua trận chiến Song Long thành, nhóm người này quét ngang chiến trường thế tục coi như là dễ như trở bàn tay, cũng là thời điểm mình nên đột phá rồi.

    Chỉ có như thế mới có thểđứng cùng một nền tảng với đám người kia, dù sao mượn nhờ quy củ và Chấp pháp giả cũng không phải là kế lâu dài.

    Nếu tiếp tục kéo dài như vậy, rất có thể biến lộng xảo thành chuyên, cuối cùng dẫn tới một loạt chuyện không nằm trong vòng khống chế.

    Nhưng Trình Cung nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới, là Lý Dật Phong lại đột nhiên ra tay, hơn nữa liều mạng như vậy, trong nháy mắt đã tới trình độ liều một trận tử chiến, nhìn tư thế kia của hắn đã biết rõ hắn muốn dùng bí pháp của Lý gia, chính thức phát huy uy thế cường đại của Đạo khí hạ phẩm Dịch Thư.

    - Bà mẹ nó, làm cái gì vậy, dốc sức liều mạng quấy rối sao?

    Lý Dật Phong đây là hảo tâm thành chuyện xấu, hắn liều mạng khiến Trình Cung có chút im lặng, nhưng trong lòng cũng có một tia xúc động.

    Bằng hữu, huynh đệ không phải dựa vào thời gian tích lũy ra, thời gian dài ngắn cũng không phải trọng yếu nhất, nếu như nói lúc ban đầu nhìn Lý Dật Phong này cảm giác thuận mắt, là vì ở kiếp trước có quan hệ với người Lý gia.

    Nhưng sau đó ở chung cũng cảm giác tên yêu nghiệt này rất thuận mắt, thích trêu chọc hắn, sau đó phối hợp khôi phục trận pháp cấm chế Song Long thành, coi như là cùng một chỗ vào sinh ra tử, cho tới bây giờ Lý Dật Phong không tiếc dùng tánh mạng tranh thủ thời gian cho mình chạy trốn, trong nội tâm Trình Cung đã chấp nhận người này là bằng hữu.

    - Kháo, ngươi cho rằng ta thực dễ chết như vậy sao, liều cái gì mà liều, ngươi cho rằng ta thật sự ngốc đến mức để mình không tiến vào Nhân Anh cảđời sao.

    Ngươi trước đừng có gấp dốc sức liều mạng, hảo hảo giúp ta trông coi Song Long thành, xem bản đại thiếu khiến mấy gia hỏa này tiền mất tật mang như thế nào, cũng cho thế nhân biết rõ, cái gọi là luật thép chính là cho người phá vỡ, từ nay về sau Cửu Châu đại địa sẽ nhiều hơn một truyền thuyết.

    Trình Cung trực tiếp dùng thần niệm thông báo cho Lý Dật Phong, sau một khắc vung tay lên, dưới tình huống Lý Dật Phong không hề phòng bị, trực tiếp bị Trình Cung hất bay ra ngoài mười dặm.

    Lý Dật Phong đang dốc sức liều mạng ngăn cản lực lượng của Vạn Thú Hồn Liệm, hoàn toàn không phòng bị Trình Cung ra tay, lập tức thân thể bị đưa đi.

    Chương 553: Điên rồi sao?

    Dịch Thư ngăn cản dễ dàng, làm cho đạo hào quang đại trận bao phủ Trình Cung, tia sáng này ẩn chứa nguyên khí cường đại cùng lực lượng kỳ lạ, trực tiếp làm chất lỏng chung quanh cứng lại, mà chất lỏng này rất giống nguyên dịch mà Trình Cung đạt được trước kia, nhưng lại có chỗ rất khác nhau.

    - Không tránh không né, còn đẩy Lý Dật Phong ra, hắn muốn làm gì?

    Chu Dật Phàm đang ở trên không trung, khống chế đại trận, khẽ nhíu mày, cảm giác phản ứng của Trình Cung vào lúc này có điểm không đúng.

    - Hừ!

    Nguyệt Minh hừ lạnh một tiếng, nói:

    - Lực lượng đặc biệt của trận pháp này đã tập trung lên người hắn, hắn biết rõ tránh không được một kiếp này cho nên không muốn liên lụy người khác, hắn dùng thiên long chi lực đánh vỡ thiết lực của Cửu Châu đại địa, một khi kiếp nạn của hắn tới, Cửu Thiên tiên nhân cũng không cứu hắn được.

    Trong nội tâm của Chu Dật Phàm cũng có nghi kị một chút, nhưng nghe được Nguyệt Minh nói thế, cũng nghĩ không ra, trong loại tình huống này Trình Cung còn cơ hội gì, lập tức không ngừng thông tri cho Nguyệt Minh trợ giúp Vũ Thần Vương ngưng tụ thiên địa nguyên khí vào Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, đồng thời bảo Côn Bằng phát huy uy lực của Đại Thủ hạ phẩm đạo khí.

    - Tinh Phong Chiến Đao, Thiên Cổ Tuyệt Xướng!

    Đột nhiên, bị lực lượng của trận pháp bao phủ lại, Trình Cung vốn không thểđộng đậy, đột nhiên hóa thành một đạo hỏa quang, bay thẳng lên trời.

    Nguyên khí của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan không ngừng tiến vào trong thân thể, Trình Cung khó mà ngăn cản được, đương nhiên, hiện tại Trình Cung cũng không muốn ngăn cản, nhưng bị Quán Đỉnh Đại Trận và Thái Thủ Phân Phân Thân Tá Mệnh Phù của Nguyệt Minh áp chế, đặc biệt lực lượng của Vạn Thú Hồn Liên trói buộc Trình Cung một cách hoàn toàn...

    Dù sao Trình Cung hiện giờ cũng đang ở trong phạm vi thành Song Long, Trình Cung cảm giác được lực lượng của mình cuồng bạo rất dữ dội, đã muốn đạt đến cực hạn, hắn biết rõ tuyệt đối không thểđột phá ở nơi này, nếu không thành Song Long không bị yêu thú hủy diệt, cũng bị hủy diệt dưới tay của mình, huống chi lão ba và bọn bàn tửđang ở trong thành Song Long.

    Chu Dật Phàm lấy được cái trận pháp này ở trong một di tích Thượng Cổ, sau khi cải tiến Vạn Thú Hồn Liên thành hạ phẩm đạo khí, cộng thêm bốn người bọn họ đồng thời thi triển thủ đoạn, cho dù một gãĐịa Anh tầng bảy tầng tám cũng không cách nào thoát khốn.

    Cũng may Trình Cung sớm có chuẩn bị, từ khi bị Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận khóa chặt, Tinh Phong Chiến Đao đã ở trong tay, Chu Dật Phàm phát hiện đại trận trong di tích Thượng Cổ, Đại Thủ Hạ phẩm đạo khí của Côn Bằng, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan của Vũ Thân Vương, Thái Thủ Phân Thân Tá Mệnh Phù của Nguyệt Minh, cộng thêm bốn người cùng khống chếđại trận.

    Nhưng Tinh Phong Chiến Đao nằm trong tay của Trình Cung, đãđem một tia Chí Dương Chân Hỏa rót vào Tinh Phong Chiến Đao, Tinh Phong Chiến Đao lập tức rung động không dứt.

    Cũng may Tinh Phong Chiến Đao đã là tuyệt phẩm linh khí, hơn nữa trong quá trình rèn luyện Trình Cung đã dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, nếu không có một tia Chí Dương Chân Hỏa này, thì Tinh Phong Chiến Đao đã bị hao tổn, nhưng dù là thế, Tinh Phong Chiến Đao hiện giờ cũng thừa nhận áp lực cực lớn.

    Mà Trình Cung vào lúc này có lực lượng sung túc, lập tức thúc dục uy lực của Tinh Phong Chiến Đao lên đến cực hạn, lực lượng Chí Dương Chân Hỏa làm cho bất cứ giam cầm nào cũng buông lỏng, trong nháy mắt sau đó tốc độ của Tinh Phong Chiến Đao phát huy ra uy lực, Trình Cung trực tiếp dùng Tinh Phong Chiến Đao thi triển Thiên Cổ Tuyết Xướng, nhảy lên bầu trời.

    Tuy cả thân thể nhảy lên bầu trời, nhưng đại trận vẫn khóa chặt hắn lại, lực lượng liên tục tiến vào trong thân thể của hắn.

    Một ngàn long lực.

    Một ngàn năm trăm long lực.

    Hai ngàn long...

    Lực lượng của Trình Cung kéo lên liên tục, sau khi hắn nhảy lên bầu trời, đã phá tan cực hạn hai ngàn long lực, không ngừng tăng lên.

    - Hai ngàn long lực, vẫn còn hấp thu, hắn có phải là người không vậy!

    Sắp tới ba ngàn long lực rồi, vẫn còn tăng trưởng, thân thể của hắn làm sao chịu đựng nổi, đây là lực lượng siêu việt Địa Anh tầng ba đỉnh phong a.

    Nguyệt Minh liên tục thúc dục Thái Thủ Phân Thân Tá Mệnh Phù, chấp hành mệnh lệnh của Chu Dật Phàm, cảm nhận rõ ràng nguyên khí trong đại trận, cảm nhận được lực lượng trong thân thể Trình Cung biến hóa, cũng bị giật mình.

    - Hắn đúng là không bường mà!

    Vũ Thân Vương nói lời đầy cảm xúc.

    - Thân thể của hắn chỉ cường hãn một chút mà thôi, hắn càng như vậy, chết càng thảm hơn mà thôi.

    Côn Bằng lạnh lùng nói ra.

    - Đạo khí trói buộc, lại có Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận trói buộc trên đầu, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan tuy chỉ có tám khỏa nhưng lực ngưng tụ cũng làm Địa Anh đỉnh phong cũng khó khăn thừa nhận, hiện giờ chúng ta nên thưởng thức màn pháo hoa nổ tung thôi!

    Trong thành Vân Ca không muốn lộ phong mang, cho nên ẩn nhẫn, không nghĩ tới tính sai, để cho Trình Cung phát triển, trong nội tâm Chu Dật Phàm lúc này vô cùng thoải mái, trong nội tâm chỉ có một ý niệm, dị số mình vĩnh viễn không thể suy đoán, rốt cuộc cũng phải chết.

    Chu Dật Phàm nói xong, trực tiếp thông tri bọn Vũ Thân Vương gia tăng lực lượng, uy lực của đại trận lập tức tăng lên gấp đôi, Tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vận chuyển điên cuồng, ngảy cả Thái Thủ Phân Thân Tá Mệnh Phù của Nguyệt Minh trong đại trận cũng bị ảnh hưởng, bị uy lực của trận pháp viễn cổ liên tục làm lực lượng xói mòn, nhưng bởi vì có nó trong đại trận điều khiển, mới có thể làm cho trận pháp vận chuyển chính xác, làm cho lực ngưng tụ thiên địa nguyên khí của tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan tăng lên gấp đôi.

    Trong lòng của Trình Cung hiện giờ chỉ có một suy nghĩ, nguyên khí giống như sóng biển, phô thiên cái địa dũng mãnh tiến vào thân thể của hắn, chuyện này còn mãnh liệt hơn nuốt một trăm ngàn khỏa nguyên đan tinh khuyết gấp mười lần, cơ thể của hắn có cảm giác tùy thời có thể nổ tung.

    Quán đỉnh, cái gì gọi là quán đỉnh, đó là dùng lực lượng ngoại giới đưa vào, không phải người muốn ngừng là ngừng, muốn thế nào thì muốn.

    Từ khi đột phá cực hạn năm mươi long lực của vạn vật, trực tiếp đạt tới thiên long lực, cường độ thân thể của hắn đãđạt tới Địa Anh, thần niệm đã khôi phục tới Địa Anh tầng năm, Trình Cung có cảm giác nguyên khí không đủ dùng, ngẫu nhiên mượn nhờ lực lượng tinh khiết của đan dược để tăng lên, nhưng thường xuyên đại chiến cho nên tăng lên bị hao tổn, nguyên khí hao tổn vĩnh viễn ít hơn nguyên khí hấp thu, rốt cuộc hôm nay trái lại.

    Tuy đã sớm có chuẩn bị, nhưng Trình Cung vẫn bị nguyên khí mãnh liệt thế này làm giật mình, tại sao có thể như vậy, lực lượng này còn mạnh hơn mười Địa Anh quán đỉnh lực lượng, hơn nữa trình độ tinh khiết của nguyên khí không phải thứ tầm thường có thể so sánh, hình như...

    Trình Cung là người nào, hắn lập tức cảm nhận được tình huống pháđộng trận pháp, mà hiện giờ, lực lượng đang tiến vào thân thể hắn, hắn đã phát giác được chỗ không đúng.

    - Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, đúng vậy, tuy không hoàn chỉnh, nhưng tuyệt đối đã trải qua Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ngưng tụ, đúng rồi, nếu không sẽ không có hiệu quả như vậy, mẹ kiếp, đám người kia vìđối phó mình mà hạ vốn gốc nha, thậm chí ngay cả Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng dùng tới, trách không được nguyên khí lại khoa trương như vậy.

    Tuy đã sớm có chuẩn bị, nhưng Trình Cung vẫn giật mình, bởi vì tốc độ và sự hung mãnh của nguyên khí tiến vào thân thể của hắn, đạt tới tình trạng biến thái.

    Cái con mẹ nó quán đỉnh, đó là truyền thừa lực lượng a, đám hỗn đản này muốn dùng nguyên khí làm cho thân thể mình không chịu đựng được nổ tung đây mà.

    - Đến đây đi, đến đây đi, hôm nay bản đại thiếu phụng bồi tới cùng, nhất tâm đa dụng, phân thân mượn lực, rèn luyện thân thể, hấp thu nguyên khí cho ta.

    Thân ngoại hóa thân ở ngay gần đó, thân ngoại hóa thân chính là thân thể khác của Trình Cung, tuy không nằm trong phạm vi bao trùm của trận pháp, nhưng Trình Cung cũng có thểđưa tới một ít lực lượng.

    Mặc khác bọn Vũ Thân Vương đang thúc dục trận pháp, thân thể Hỏa Phượng Ma Long che dấu cũng khẽ động, điên cuồng hấp thu nguyên khí, Âm Dương Hư Không Đỉnh trong cơ thể của Trình Cung cũng hấp thu nguyên khí, huyết y lão tổ được Trình Cung thông tri cũng điên cuồng hấp thu nguyên khí, nguyên khí vốn mãnh liệt, giống như hồng thủy trùng kích đỉnh núi, đột nhiên xuất hiện mấy đường rẽ, tuy không thể triệt để phân tán ra, nhưng Trình Cung cũng không bị nguyên khí làm xuất hiện cảm giác không thể chống đỡ như lúc trước.

    Mà Trình Cung Âm Dương Vạn Vật Quyết cũng vận chuyển điên cuồng, hắn muốn mượn Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận hấp thu nguyên khí rèn luyện thân thể, nếu như loại tình huống này để cho người ta biết rõ, nhất định sẽ bị giày vò, bởi vì thời điểm này không bỏ trốn, bảo vệ tánh mạng, vẫn ở lại đột phá, chỉ sợ cũng chỉ có tên điên mới có thể làm ra được.

    Thân thể của Trình Cung đã sớm ở biên giới Địa Anh tầng bốn đỉnh phong, dưới tình huống cóđủ nguyên khí, lập tức xuất hiện lỗ hổng, cường độ thân thể trực tiếp tiến vào trình độ Địa Anh tầng năm, mà vào lúc này, nguyên khí quán đỉnh đặc biệt đang tiến vào, cường độ thân thể không ngừng tăng cường, trực tiếp vượt qua Địa Anh tầng năm, tiến vào sơ kỳ.

    - Phân lưu, nguyên khí bị phân ra rất nhiều, tại sao lại như vậy?

    Chu Dật Phàm đang vận chuyển trận pháp, Nguyệt Minh không tiếc tổn thương Thái Thủ Phân Thân Tá Mệnh Phù, sau khi phát hiện phân lưu liền kêu lên:

    - Hỗn đản, năm ngàn, thân thể của hắn hấp thu nguyên khíđã sớm vượt qua năm ngàn long lực, tại sao hắn không có việc gì.

    - Năm ngàn không đủ thì một vạn, bổn vương cũng không tin làm hắn không chết, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, bát đan tề minh.

    Vũ Thân Vương đã trải qua nhiều đả kích, trước kia biểu hiện bình thản không thèm đểý tới Trình Cung, vào lúc này có cơ hội giết Trình Cung, thần sắc của hắn trở nên tàn nhẫn, thậm chí có chút ít dữ tợn.

    - Chắc chắn trên người của hắn có trọng bảo, bởi vì lực lượng quán đỉnh vượt xa sức chịu đựng của thân thể hắn...

    Chu Dật Phàm lầm bầm lầu bầu nói ra.

    Thời điểm bọn họ nói chuyện, lực lượng trong cơ thể Trình Cung liên tục kéo lên.

    Năm ngàn long lực.

    Sáu ngàn long lực.

    Bảy ngàn long lực.

    Tốc độ tăng lên nhanh kinh người, vào lúc này Trình Cung không có biện pháp tu luyện nữa, chỉ có thể toàn lực chống cự biến hóa này.

    - Hắn còn là người hay không, sắp tới một vạn long lực rồi.

    - Nếu không cóđột phá, xem ra đánh vỡ định luật thép của Cửu Châu đúng là rất nghiêm trọng nha, nếu không đột phá thì bỏ đi, tại sao thân thể của hắn còn chưa nổ tung.

    - Điên rồi, hắn còn chủ động hấp thu lực lượng.

    - Muốn chết, lại đến, bốn người chúng ta liên thủ, cho dù hắn làĐịa Anh đỉnh phong cũng phải nổ tung.

    Đừng nói bọn họ khiếp sợ cảm thán, mà ngay cả Trình Cung cũng đang mắng mình, nếu không phải Âm Dương Vạn Vật Quyết độc nhất vô nhị, nếu không phải thân thể của hắn trải qua rèn luyện lực lượng cực hạn, nếu trong cơ thể của hắn lúc này không có Niết Bàn Hỏa đang thiêu đốt, hắn đã sớm xong đời rồi.

    Nhưng cho dù như thế, thân thể của hắn vào lúc này cũng bắt đầu rạn nứt, kinh mạch trong cơ thểđã sớm đứt gãy, thân thể giống như quả khí cầu bành trướng, đã xuất hiện tình huống không bị khống chế.

    Có thể được như hiện tại, Trình Cung còn chưa cảm nhận được cảm giác muốn đột phá.

    Thần niệm của Trình Cung vận chuyển điên cuồng, dùng năng lực khống chế siêu cấp, giống như sợi tơ sắp thoát ra khỏi ước thúc của thân thể, dùng Chí Dương Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa khống chế lực lượng cường đại có thể hủy diệt thân thể.

    Nguyên khí, trải qua Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ngưng tụ rèn luyện, nếu trước kia mình đạt được trân bảo thế này thì quá tốt rồi, nhưng vào lúc này phải dùng tất cả biện pháp để tiêu hao, dùng tất cả biện pháp đề hủy diệt, ngăn cản, chuyện này tính toán là gìđây, vấn đề trọng yếu nhất hiện giờ, chính là chưa thểđột phá.

    Thân thể của Trình Cung vào lúc này đãđạt tới Địa Anh tầng năm, bình thường có thể thừa nhận sáu bảy ngàn long lực, nhưng vào lúc này thân thểđang thừa nhận một vạn long lực, nhưng không ngừng tăng lên.

    Một vạn long lẻ một lực...

    Một vạn lẻ hai long lực...

    Một vạn lẻ năm long lực...

    Không được, mẹ kiếp, nếu cứ chết thêm lần nữa như thế này, hắn không cam lòng.

    Không, bản đại thiếu ở kiếp trước là bị thiên kiếp giết chết, ở kiếp này làm sao có thể chết trong tay mấy tên hỗn đản này chứ, mấy tên bại tướng dưới tay.

    Vào lúc nguy hiểm nhất, thần niệm của Trình Cung quán thông cảm giác của kiếp trước, từng màn xuất hiện trong đầu, dưới vô tận nguyên khíđang tiến vào thân thể, sau khi trải qua trắc trở với các cuộc chiến đấu, bản chất thần niệm của Trình Cung đã cải biến, thần niệm thay đổi, làm cho thân thể kiên cố của Trình Cung phát sinh biến hóa, thân thể trên bờ sụp đổ đột nhiên bắt đầu ngưng tụ lại, lực lượng điên cuồng trong cơ thể bị hấp thu.

    - Oanh!

    Tế bào trong cơ thể nổ tung trong nháy mắt, ầm ầm nổ tung, nháy mắt sau đóđã ngưng tụ lại, lập tức sinh ra hấp lực vượt qua Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận tiến vào, trong nháy mắt biến thành cưỡng ép chủ động hấp thu.

    Tình huống của Trình Cung lúc này giống hệt như Trình lão gia tử chuẩn bị đột phá, chuẩn bị càng sung túc, tích súc càng cường đại, cung cấp lực lượng càng cường đại, Nhân Anh ngưng tụ ra càng cường đại.

    Trình Cung vào lúc này mượn lực lượng của Cách Thế Quán Đính Đại Trận, ngưng tụ ra Nhân Anh còn khủng bố hơn nhiều, thiên địa biến thành lờ mờ, làm cho vị trí không gian của Trình Cung xuất hiện tình huống không gian sụp xuống một ngàn mét, một lỗ đen cực lớn đang xoay tròn, không ngừng hấp thu tất cả lực lượng.

    Rốt cuộc Trình Cung cũng tiến vào Nhân Anh Kỳ, bắt đầu ngưng tụ Nhân Anh, trời vốn nắng ráo, đột nhiên xuất hiện thay đổi, đột nhiên Cửu Thiên Cương Phong trên bầu trời xà xuống, lôi quang chớp động, mặt đất đột nhiên nứt ra, vô số hỏa diễm, ma trùng bay ra.

    Vào lúc này, phạm vi mấy km chung quanh thân thể Trình Cung, hoàn toàn bị các loại hiện tượng tự nhiên bao phủ, làm cho Trình Cung biến mất trong đó.

    - Trời ạ, Địa Hỏa Ma Kiếp, còn mạnh hơn người khác gấp mấy chục lần, Cương Phong Kiếp, Âm Phong Kiếp, Cuồng Lôi Kiếp, Hắc Sát Thần Niệm Kiếp...

    Thiên Cương Lôi Kiếp, cái con mẹ nó quá khoa trương, chẳng lẽ đánh vỡ thiết luật Cửu Châu sẽ bị thiên khuyển, bị trời đố kị.

    Chương 554: Thiên Cương Lôi Kiếp

    - Đây không phải là kiếp nạn, mà là ông trời muốn giết người, nói thế nào thì hắn cũng chỉđột phá Nhân Anh mà thôi, thậm chí ngay cả Thiên Cương Lôi Kiếp cũng dẫn động, Thiên Cương Lôi Kiếp ngay cảĐịa Ảnh đỉnh phong cũng nom nớp lo sợ không dám đụng vào a!

    Một thân toàn máu, sắc mặt Lý Dật Phong trắng bệch nhìn Trình Cung trên không trung, nhìn hắn dẫn động đại kiếp nạn.

    Con mẹ nó không phải người mà, bản thân của mình trước kia còn muốn nếm thử, một Thiên Cương Lôi Kiếp đãđủ biến thái rồi, bây giờ còn phải đối mặt với hơn mười loại thiên kiếp khác nhau, đây là giết người, là thiên kiếp không thể vượt qua!

    Có người vui có người buồn, Trình Cung điên cuồng hấp thu nguyên đã hù Côn Bằng thái tử sợ hãi, Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử thấy một màn này, không hẹn mà cùng thở ra một hơi, rốt cục, rốt cục đến rồi, lần này nhìn ngươi chết như thế nào!

    Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử bốn người đều là chí kiệt của Cửu Châu đại địa, bình thường đều rất kiêu ngạo, ai cũng không phục ai, lẫn nhau đều cóýđịnh của riêng mình, nếu như không có Trình Cung xuất hiện, một khi thành Song Long bị phá, bọn họ sẽ giao phong với nhau, trên thực tế bọn họ vẫn cho rằng là như vậy.

    Nhưng Trình Cung dùng cảnh giới nhất long cóđược lực lượng của thiên long, có sức chiến đấu của Địa Anh, mượn nhờ quy tắc Cửu Châu đại địa mà quét ngang chiến trường thế tục, làm cho tất cả kế hoạch, ýđịnh của bọn họ biến thành bọt nước, bốn người bất đắc dĩ quyết định bắt tay nhau, đều có tâm tư giống nhau, không cần nói nhiều làm gì, bởi vì mục đích của bọn họ chỉ có một, giết chết Trình Cung sau đó mới có thể thi triển bản lĩnh.

    Bốn người bọn họ đã hạ vốn gốc, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ngưng tụ nguyên khí, Hạ phẩm đạo khí trấn áp đại trận phòng ngừa ngoài ý muốn, Thái Thủ Phân Phân Thân Tá Mệnh Phù thúc dục uy lực đại trận lên uy lực lớn nhất, dùng bí pháp cưỡng ép thúc dục Cách Thế Quán Đính Đại Trận trực tiếp quán đỉnh truyền thâu lực lượng vào trong cơ thể Trình Cung, nếu đổi thành người khác, bằng vào cách cưỡng ép quán đỉnh lực lượng này, sẽ làm cho thân thể người đó nổ tung, nhưng Trình Cung lại chịu đựng, bốn người bọn họ cũng chỉ có thể toàn lực làm cho Trình Cung đột phá.

    Bọn họ biết rõ Trình Cung sau khi đột phá khẳng định phải chết, nhưng không nghĩ tới lại khoa trương như thế, kinh người như vậy, biến thái như vậy.

    Chỉ cần đạt tới một long lực làđủ đểđột phá cảnh giới Nhân Anh, sẽ xuất hiện ba đạo lôi kiếp, thậm chíĐịa Anh đỉnh phong trùng kích Thiên Anh mới xuất hiện Thiên Cương Lôi Kiếp.

    Đây chính là Thiên Cương Lôi Kiếp a, vô số Địa Anh đỉnh phong chuẩn bị mấy ngàn năm cũng không đám đi nếm thử, mà chuẩn bị sung túc đi nữa, có chín thành chín Địa Anh đỉnh phong chết trong thiên kiếp này.

    Thiên uy khó dò, thiên lôi đại biểu cho thiên uy, uy năng vô cùng, không phải người bình thường có thể ngăn cản được.

    Nếu như chỉ có Thiên Cương Lôi Kiếp cũng bỏ đi, nhưng cùng một lúc xuất hiện hơn mười loại thiên kiếp, còn có vài loại biến dị thiên kiếp.

    Có chuyên môn nhằm vào thần niệm, có chuyên môn nhắm vào thân thể, còn có kiếp nạn mê huyễn, loại cảnh tượng này cho dù trong truyền thuyết cũng chưa từng xuất hiện qua, làm sao có thể xuất hiện hơn mười loại thiên kiếp, đây là hiện tượng chưa từng có bao giờ, nghe cũng chưa từng nghe qua, dĩ vãng nghe nói có người độ kiếp, bởi vìđủ loại nguyên nhân sẽ đưa tới một ít thiên kiếp biến dị, nhưng cũng chỉ có loại thiên kiếp này vừa kết thúc, mới xuất hiện thiên kiếp khác, tối đa sẽ có tâm ma, hoặc là một hai chủng thiên kiếp khác nhau cùng xuất hiện, chưa từng nghe nói khoa trương như thế, không, khoa trương không đủ hình dung, chưa từng biến thái như thế.

    - Ha ha...

    Tốt, Trình Cung, không phải ngươi rất hung hăng càn quấy sao, kết quả vẫn phải chết thôi, bổn vương muốn cho ngươi biết rõ, Trình gia các ngươi vĩnh viễn là thần tử, vĩnh viễn đều bị bổn vương giẫm nát dưới chân.

    - Phần thân của ta tổn thương hai thành, ít nhất phải hao phí thời gian một năm mới có thể chữa trị, nhưng đúng làđáng giá, hắn chết Trình gia cũng xong đời.

    Chậc chậc, hơn mười loại thiên kiếp đồng thời xuất hiện, còn có biến dịĐịa Hỏa Ma Kiếp, Thiên Cương Lôi Kiếp, cho dù là tồn tại Thiên Anh cũng hóa thành bột mịn.

    - Trình Cung phát triển trong hai năm ngắn ngủi, quét ngang thành Vân Ca, chấn động Nam Hoang, làm cho chúng ta nếm thử thiệt thòi, thậm chí ngay cả kế hoạch mấy chục năm mấy trăm năm của các thế lực lớn thiếu chút nữa vỡ tan, đáng tiếc, đại thế của Cửu Châu đã hình thành, chỉ dựa vào lực lượng một mình hắn khó mà xoay chuyển trời đất.

    - Thiên uy khôn cùng, thiết luật của Cửu Châu không thể phá, quả nhiên là thế.

    Bốn người này bị hơn mười loại thiên kiếp khác nhau xuất hiện mà trì hoãn tới một thời thần, sau đó bốn người lại nhìn Trình Cung, nhìn hắn như người chết, người chết là vô dụng, trong mắt bọn họ, Trình Cung không khác gì người chết, hiện tại cách chết của hắn khác nhau mà thôi.

    - Aaaa...

    Đột nhiên, bên ngoài mấy trăm dặm cũng có thể nghe được âm thanh gào thét này, giống như bạo long gào thét, giống như một cự long đang ngủ sâu trong lòng đất thức tỉnh, kinh thiên động địa, cho dù Trình Cung trên bầu trời dẫn động hơn mười loại thiên kiếp, tiếng hô này sẽ ám ảnh bọn Côn Bằng thái tử suốt cảđời.

    Âm thanh trầm thấp, trầm trọng giống như cự long thức tỉnh, chẳng ai ngờ rằng lại phát ra từ trong miệng của Địa Long Vương Lý Dật Phong tuấn mỹ tới mức yêu nghiệt.

    - Côn Bằng Thái Tử, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh Thái Tử, Chu Dật Phàm, hôm nay bản Long Vương lúc này thề, ngày sau ổn thỏa chém giết các ngươi.

    Truyền nhân Vũ Châu Lý gia, Lý gia đã từng là thiên tài tu luyện chói mắt nhất, đột nhiên sau này mai danh ẩn tích ở Nam Hoang, tuy được người ta chúý, nhưng hai năm sau đó, vẫn không cách nào tăng lên nhất long chi lực được, dần dần cũng mất đi hào quang.

    Hôm nay, trong thân thể của hắn, đã có một đầu cự long thức tỉnh.

    - Nếu như không phải vọng tưởng đánh vỡ thiết luật Cửu Châu, ngươi đúng là rất mạnh.

    Chu Dật Phàm rất rõ ràng tính toán của Lý Dật Phong, vào lúc nhìn Trình Cung chết, hắn cười nói:

    - Nhìn thấy kết cục của Trình Cung sao, đoán chừng ngươi cũng không dám đi nếm thử, nhưng cho dù ngươi là thiên tài, ngươi cũng đã chậm trễ hai năm, ngươi có thểđuổi theo chúng ta sao?

    - Hừ!

    Người đi cùng đường với Trình Cung,Vũ Thân Vương nhìn thấy là chán ghét, tức giận hừ một tiếng:

    - Truyền nhân Lý gia cũng không phải là cái gì, ngươi cho rằng ai cũng sợ ngươi sao?

    - Ta chờ ngươi.

    Côn Bằng thái tử lạnh lùng nói xong, sau đó liền thu hồi thần niệm, cũng không đểý Lý Dật Phong, chuyên tâm nhìn Trình Cung, Yêu tộc chuẩn bị lâu như vậy, cuối cùng vẫn giao thiên đại nhiệm vụ này cho hắn, cho dù không thể hoàn toàn độc chiếm một châu, khai sáng thịnh thế mấy vạn năm cho Yêu tộc, nhưng chiếm lĩnh đại bộ phận Bộ Châu, vẫn làm được.

    - Có thể sống sót rồi nói sau, vạn vật nhất long, đây chính là tấm gương, hừ!

    Chương 555: Ngưng Anh.

    Tất cả thế lực lớn đều có tuổi trẻ tuấn kiệt, bọn họ đối với lớp kế cn nắm giữ vn mệnh một châu, rất chúý, từ tất cả tình huống, Lý Dt Phong đi vào Nam Hoang chm chạp không đột phá, cũng biết ýđịnh của hắn, khóe miệng Nguyệt Minh thái tử nhếch lên, vô cùng khinh thường nói ra.

    Lý Dt Phong vô cùng hn, hắn hn không thể hiện tại bị giết đi, hắn hn không thể hiện tại đột phá, nhưng hắn không thể làm được gì.

    Đừng nói là hắn, dẫn động Thiên Cương Lôi Kiếp, nếu người khác nhúng tay vào, sẽ làm cho thiên kiếp mạnh hơn, thứ này không phải ngoại lực có khả năng nhúng tay vào.

    - Đại thiếu đâu rồi?

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên mấy đạo nhân ảnh xuất hiện bên cạnh Lý Dt Phong, Trình Cung độ kiếp cóđộng tĩnh lớn như vy, đừng nói là thành Song Long, cả Nam Hoang đều chịu chấn động, nhưng bởi vì nãy giờ vẫn giao chiến, cho nên mp mạp, sắc quỷ, Bạch Khải Nguyên không thểđi tới, vào lúc này bọn họ mới đi tới được.

    Đối mặt câu hỏi của mp mạp, Lý Dt Phong không biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ nói cho bọn họ biết Trình đại thiếu đang độ kiếp?

    - Móa, thực sự?

    Làm, làm, làm, không nhìn, không muốn, không hỏi.

    Không cần Lý Dt Phong trả lời, nhìn lên bầu trời, sắc quỷ nhắm mắt lại, thì thào tự nói.

    - Mẹ kiếp, người chết chim chỉ lên trời, người tốt không sống lâu, tai họa sống ngàn năm, tứđại hại chúng ta là tai họa trong tai họa, đại thiếu càng là tồn tại trâu bù trong tai họa, người có thể giết hắn, còn chưa ra đời.

    Mp mạp cầm một viên đan dược bỏ vào miệng, nhả một búng nước máu, sau đó sát khí và khí lực trên người hắn bành trường, nhìn thấy cảnh kinh thiên động địa trên không trung, xưa nay chưa từng cóđủ loại thiên kiếp thế này, sau đó quay về.

    - Hung thần kỳ binh, giết giết giết giết...

    Bạch Khải Nguyên hai mắt lộ hung quang, nhìn lên không trung, âm thanh vang vọng thành Song Long, đi theo sau lưng mp mạp, sau đó quay trở về.

    Không chỉ có hắn, những người tới sau đóđều làm thế, tối đa liếc mắt nhìn liền rời đi, phản ứng của bọn họ là cho Lý Dt Phong rất kinh ngạc, đột nhiên nghĩđến Trình Cung trước khi đẩy hắn đi có nói chuyện, hiển nhiên Trình Cung đã sớm nói cái gìđó với bọn họ, cho nên bọn họ mới có loại phản ứng này.

    Thm chí bọn họ còn không nhìn, không đi nghe nhiều, không đi hỏi nhiều, không suy nghĩ nhiều, rõ ràng bọn họ cảm nhn được thú gìđó, nhưng bọn họ càng thêm kiên định đi hoàn thành những gi Trình Cung giao phó.

    Chẳng lẽ?

    Trình Cung đã sớm biết rõ như thế, chẳng lẽ hắn sớm đã có chuẩn bị, có an bài?

    Hắn muốn mượn lực đột phá?

    Lý Dt Phong lp tức nghĩđến loại khả năng này, mà khi hắn nhìn lên đủ các loại thiên kiếp trên không trung, còn chưa ngưng tụ xong, Thiên Cương Lôi Kiếp còn khủng bố hơn cảĐịa Anh đỉnh phong đột phá lên Thiên Anh, trong nội tâm của hắn xuất hiện hàn ý lạnh buốt.

    Cho dù hắn có chuẩn bị, nhưng khi hơn mười loại thiên kiếp đồng thời xuất hiện, trong đó có cái loại thiên kiếp biến dị, Địa Hỏa Ma Kiếp so với bình thường còn mạnh hơn gấp mười lần, Thiên Cương Lôi Kiếp cũng đang làm chuẩn bị, cho dù là tồn tại Thiên Anh cũng chỉ có con đường chết, hắn làm sao có thể có cơ hội.

    Mẹ kiếp, có cần phỉa biến thái như vy không, chẳng lẽ tht sự thiết lut Cửu Châu là không thể phá, chẳng lẽ tht sự là thiên uy khó dò?

    Vạn vt nhất long có thể tích súc lực lượng lên tới năm mươi long lực, sau khi đột phá Nhân Anh sẽ đạt tới đỉnh phong, cảm ngộ lực quy tắc còn cường đại hơn, chỉ khi nào đột phá năm mươi long lực, chỉ có một con đường chết!

    Thiên uy khó dò, thiết lut Cửu Châu không thể sờ, Cửu Châu đại địa ngàn vạn năm từ trước tới nay chưa từng có ngoại lệ.

    Nhìn mp mạp, sắc quỷ phản ứng, cộng thêm lời nói trước đó của Trình Cung làm cho Lý Dt Phong dấy lên một tia hi vọng, nếu Trình Cung đã sớm nghĩ tới khả năng này, vy đương nhiên hắn sẽ có an bài và chuẩn bị, chỉ khi nhìn lên trời, Lý Dt Phong mới rõ, xuất thân từ Vũ Châu lý gia là một trong những thế lực cường đại nhất Cửu Châu, hắn biết rõ quá nhiều chuyện người không biết.

    Bên cạnh Trình Cung xuất hiện đủ loại kiếp nạn, bất cứ cái nào cũng có thể tiêu diệt Nhân Anh kỳ đỉnh phong, mà vài cái cường đại nhất, cho dù là tồn tại Thiên Anh cũng khó bảo toàn tình mạng, hắn tht sự không nghĩ ra bất cứ cơ hội và hi vọng nào.

    Không nghĩ ra, ngón tay và tâm thần của Lý Dt Phong không tự giác mà vn chuyển, ở phía sau hắn, dịch thư từ từ xuất hiện, lực lượng cường đại hơn trước đó gấp vài lần, Lý Dt Phong không ngừng hi sinh các loại linh đan linh dược, hắn muốn nhìn xem có con đường sống nào hay không, nhằm giúp Trình Cung tìm một con đường sống.

    - Người nghịch thiên, phạm thiết lut Cửu Châu cũng không có kết cục tốt, hừ, còn dám áp chế chúng ta, chết không có gìđáng tiếc.

    Vào lúc này, Vương Bằng Khải và Hầu Lỗi vốn đang trốn ở trăm dặm ngoài thành Song Long, nhưng cho dù ở ngoài trăm dặm, bọn họ vẫn có thể cảm nhn được thiên uy, thiên kiếp vô cùng hung mãnh.

    Đường đường Tam cấp đan đạo đại sư của Đan Sư liên minh, Địa Anh đỉnh phong, phụ trách chấp pháp giả ở Nam Chiêm Bộ Châu bị một tiểu tử uy hiếp, nếu chuyện này truyền đi, sẽ bị người ta nhạp báng, cho nên nhìn thấy tao ngộ của Trình Cung lúc này, Vương Bằng Khải cười rất vui vẻ, tâm tình rất khoan khoái dễ chịu.

    Hầu Lỗi thì nhíu mày, muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu thở dài.

    Đến loại tình trạng này, ai cũng không cứu được Trình Cung, trong tính toán thực tế, bọn hắn thân là chấp pháp giả có thể nhúng tay vào, nhưng vừa rồi hắn bị Vương Bằng Khải ngăn cản, hiện tại có dù muốn quản cũng đã muốn.

    - Tht sự là biến đổi bất ngờ, Trình gia vốn khống chế Lam Vân đế quốc, Man tộc bị bắt phục vì Trình gia sở dụng, Trình Cung này có thể xưng vương xưng bá ở thế tục mấy trăm năm, không nghĩ tới lại chết thế này.

    - Đó là vì ngươi quá coi thường quyết tâm của mấy thế lực tại Cửu Châu, xem nhẹ sự tàn nhẫn của mấy tên thiên tài trong thiên tài này, bọn họ làm sao có thểđứng nhìn Trình Cung một mình độc chiếm Nam Chiêm Bộ Châu chứ.

    - Loại thiên kiếp này, nghe cũng chưa từng nghe qua, chỉ khi vạn vt nhất long đột phá Nhân Anh, ngay cả Nhân Anh còn chưa ngưng tụ đã có Thiên Cương Lôi Kiếp xuất hiện, quả tht là tự cổ chí kim chưa từng có.

    - Trước kia nghe nói người đánh vỡ thiết lut ngưng tụ Nhân Anh sẽ có thiên phạt, nhưng không ngờ lại khoa trương như thế.

    - Một người dù lợi hại thế nào, làđối thủ của các quái vt khổng lồ như Yêu tộc, Ba La Đa thần miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, chết là chuyện sớm muộn.

    - Đây chính là hu quả của việc không tự lượng sức, xem ra phải đánh giá lại các thế lực này, lực lượng của bọn họ biến hóa, có thể sẽ ảnh hưởng tới Trung Châu.

    - Ngưng tụ Nhân Anh cũng có thểđưa tới Thiên Cương Lôi Kiếp và hơn mười loại thiên kiếp khác, chỉ một mình hắn đã có thể lưu lại bút ký cho toàn Cửu Châu đại địa rồi, nhưng ngoài dựđoán là, nói ra hoặc ghi chép, sau này cũng không có người nào tin tưởng.

    Tht sự làđáng tiếc, bị các loại thiên kiếp này ảnh hưởng, cho nên linh thạch ghi chép hình ảnh cũng không ghi chép được.

    Nam Chiêm Bộ Châu, mỗi trăm năm Nam Hoàng sẽ có yêu thú triều, muốn chiến đấu với các thế lực thế tục ở Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng cũng không có gì, nhưng hiện giờ, tất cả thế lực lớn đều coi trọng, vô số người chúý tới nơi đây.

    Chỉ là những người này trước kia đều thờ ơ lạnh nhạt, bọn họ không muốn tham gia trực tiếp vào, nhưng biến hóa nơi đây sẽ sinh ra ảnh hưởng nhất định tới thế lực của bọn họ, thẳng đến khi Trình Cung dẫn phát hơn mười loại thiên kiếp, ngay cả Thiên Cương Lôi Kiếp cũng xuất hiện, cho nên bọn họ động dung, không ít người đều sợ hãi thán phục, càng làm cho những người quen biết nhau đều cảm khái, trao đổi với nhau.

    ...

    Ông trời đúng là chúý tới mình, tuy Trình Cung sớm nghĩ tới thời điểm mình đột phá sẽ long trời lở đất, thực sự không nghĩ tới lại biến thái tới trình độ này.

    Nhưng Trình Cung vào lúc này không có chút sợ hãi, ý nghĩ thanh minh, thần niệm cố định, những loại thiên kiếp này vừa bắt đầu công tác chuẩn bị, mà vào lúc Trình Cung đột phá vạn vật nhất long, bắt đầu ngưng tụ Nhân Anh trong cơ thể.

    Dùng thiên long chi lực, thân thểĐịa Anh, dùng thần niện Địa Anh ngưng tụ Nhân Anh, hắn trình độ kinh khủng có thể nghĩ, nguyên khí cần thiết quá khổng lồ, đủ cho người bình thường ngưng tụ Nhân Anh cả trăm ngàn lần.

    Trong cơ thể Trình Cung xuất hiện cái động tối sầm, không ngừng cắn nuốt nguyên khí, nếu như không nguyên khí không bổ sung đủ sẽ xuất hiện cảnh cắn trả, bản thân Trình Cung, đến lúc đó sẽ xuất hiện đủ các loại thiên kiếp, biến hóa trong cơ thể mới được xem là nguy hiểm nhất.

    Trình Cung nghĩ tất cả biện pháp ngăn cản, nguyên khí phân lưu, vào lúc này, đều bị lỗ đen trong cơ thể của Trình Cung hấp thu vào.

    Cũng chỉ có tinh khiết như thế, nguyên khí khổng lồ như thế, mới có thể giúp Trình Cung ngưng tụ Nhân Anh, nếu không cho dù chuẩn bị đan dược như Trình lão gia tử ngưng tụ Nhân Anh, thần pháp tinh thạch, cái gì cũng không đủ.

    - Oanh!

    Trình Cung cảm nhận biến hóa trong cơ thể của mình rất rõ ràng, cái lỗ đen cực lớn, nương theo thần niệm của bản thân, có một lực lượng thần bíđang ngưng tụ rất nhanh.

    Thiên địa quy tắc, đạo cùng lý, pháp cùng lực, vào thời khắc này đang dung nhập vào nhau, đây là Nhân Anh.

    Là người của hai thế giới, lại ngưng tụ Nhân Anh lần thứ hai, đánh vỡ thiết luật của Cửu Châu, thiên long chi lực, thân thểĐịa Anh, thần niệm Địa Anh thần niệm ngưng tụ Nhân Anh và cảm ngộ với thiên địa quy tắc, đại đạo, pháp lý, lực cảm ngộ lại khác nhau.

    Lập tức ngưng tụ thành một tiểu Trình Cung, có bộ dạng giống như đúc với Trình Cung, trong thân thể có hào quang kỳ dị liên tục chớp động, dung hợp thiên địa quy tắc, đạo yếu ớt, lý, pháp, lực, câu thông vô hạn thiên địa nguyên khí, chỉ có Nguyên Anh lớn chừng nắm tay nhỏ.

    Ngưng tụ ra Nguyên Anh, mượn nhờ ngưng tụ Nguyên Anh cảm ngộ thiên địa pháp tắc, đại đạo, pháp lý, lực vàđủ các loại lực lượng kỳ diệu bình thường khó mà cảm ứng được.

    Nhất làđối với hỏa diễm, cảm ngộ đan đạo, tiếp tục điều tiết, Tam Vị Chân Hỏa trong cơ thể sinh ra biến hóa, Niết Bàn Hỏa trong cơ thể không ngừng xảy ra biến hóa.

    Trong cơ thể Trình Cung cóđược Chí Dương Chân Hỏa, thậm chí có khí tức Chí Âm Chi Hỏa rất yếu ớt, vào lúc này đã biến hóa lần nữa, ưu thếđặc biệt không thể nghi ngờ.

    Màu trắng tam vị chân hỏa đã dần dần tăng lên, tiến vào một loại mới cảnh giới.

    Vào thời điểm ngưng tụ Nguyên Anh nhỏ bé, các loại lực lượng khác bị Nguyên Anh hấp thu, tạo thành ảnh hưởng rất lớn với cơ thể của Trình Cung, thân thể Trình Cung vừa đột phá tới Địa Anh tầng năm đỉnh phong, nhưng thân thể vừa đột phá, trực tiếp đạt tới Địa Anh tầng sáu, lúc này đang tăng lên không ngừng.

    Nguyên Anh nho nhỏ trong cơ thểđang điên cuồng hấp thu các loại lực lượng, hấp thu thiên địa quy tắc, cảm ứng đại đạo yếu ớt, pháp lý, lực các loại, cơ thể của hắn đang đắm chìm trong cảnh giới kỳ diệu, không ngừng đề thăng.

    Thần niệm của Trình Cung vào lúc này đạt được lợi ích lớn nhất, thần niệm của Trình Cung không có chôn vùi một cách triệt để, bằng cao công pháp tu luyện ở kiếp trước, căn cơ thần niệm của hắn vẫn còn, thần niệm bị mười ba đạo Âm Dương Kiếp bổ suýt nữa bị hủy diệt, một mực ở trong trạng thái khôi phục.

    Trước kia cảm ngộ chậm chạp, chữa trị chậm chạp, tăng lên chậm chạp, nhưng vào lúc này dùng thiên long chi lực đánh vỡ thiết lực Cửu Châu màđột phá, tất cả cảm ngộ đạt được vượt xa việc đột phá từĐịa Anh sang Thiên Anh.

    Nói như người bình thường là cảm ngộ ngưng tụ Nhân Anh là giọt nước, thời điểm đột phá vạn vật nhất long chính là một chậu nước, mà Trình Cung đột phá lúc này chính là một hồ nước, một cái hồ nước cực lớn, không nhìn thấy giới hạn.

    Đánh vỡ thiết luật Cửu Châu, giống như không tuân theo phương thức vận hành của quy tắc, nguy hiểm gia tăng cả ngàn lần, đụng phải trừng phạt cũng mạnh hơn thiên kiếp bình thường gấp trăm lần, nhưng đồng thời chỗ tốt đạt được cũng nhiều vô số kể, mà trong đó có dùng Nguyên Anh vận dụng thần niệm, cảm thụ tất cả chính là chỗ tốt lớn nhất.

    - Oanh!

    Ngưng tụ Nguyên Anh trong cơ thể không ngừng tăng trưởng, không ngừng biến hóa, nhưng Trình Cung cảm thấy thần niệm của mình giống như kíp nổ, lập tức nổ tung, thiên địa quy tắc, đại đạo, pháp lý, lực giống như tìm được chìa khóa bảo khố, làm cho thần niệm của Trình Cung tăng vọt, dùng một loại phương thức điên cuồng mà khôi phục lại.

    Địa Anh tầng năm...

    Tầng năm đỉnh phong...

    Địa Anh tầng sáu...

    Địa Anh tầng sáu đỉnh phong...

    Địa Anh tầng bảy...

    Thần niệm của Trình Cung vào lúc này không thể dùng từ tăng lên để hình dung, màđây là quá trình khôi phục, từ một người bị thương, đạt được thuốc tiên để chữa trị, biến người thành tiên, nhưng quá nhanh mà thôi.

    Thần niệm của Trình Cung lúc này giống như được đặt trong Thăng Tiên Trì, thần niệm được tăng trưởng lượng rất nhanh, sau đó bay vọt về chất.

    Thần niệm như Kim SíĐại Bằng Điểu trong truyền thuyết, mỗi lần vỗ cánh, bay được chín vạn dặm, tăng vọt cực nhanh.

    Qua một lúc sau, Nguyên Anh của Trình Cung biến thành cao nửa thước.

    Thần niệm của Trình Cung không ngừng bay vọt về chất, thời điểm Nguyên Anh không ngừng ngưng tụ, thiên kiếp chung quanh Trình Cung đã có hình thức ban đầu, công tác chuẩn bị gần xong, đến lúc phát uy.

    Những thiên kiếp này, cũng chỉ là hình thức ban đầu của kiếp nạn, giống như một người vừa phóng uy áp ra, cũng không phải uy lực chân chính gì, thấy thì phi thường khủng bổ mà thôi, thời điểm này, Trình Cung vừa ngưng tụ Nguyên Anh, thiên kiếp, kiếp nạn giống như đang cảnh cáo, nếu buông tha cơ hội vào thời điểm này, tu vi sẽ rớt xuống, từ nay về sau khó màđột phá, nhưng không tới mức thân tửđạo tiêu.

    Một khi không buông bỏ, còn muốn tiếp tục, những thiên kiếp, kiếp nạn này sẽ bắt đầu phát huy uy lực chân chính.

    - Vèo!

    Trước hết nhất, nhanh nhất là Cương Phong Kiếp, bên trong Cương Phong Kiếp ẩn chứa 9999 đạo cương phong, mỗi một đạo cương phong đều có uy lực giống như trên không trung vạn trượng, cho dù là tồn tại Địa Anh cũng không cách nào thừa nhận, cương phong trên không trung vạn trượng thổi vào người, giống như cắt thịt cạo xương.

    Chương 556: Ngoại lực tương trợ

    Cùng lúc đó, cương phong vừa mới bắt đầu đã trùng kích Nhân Anh vừa ngưng tụ, một cổ khíđen bắt đầu nhiễm vào thần niệm, trực tiếp ăn mòn thần niệm.

    Cho dù Trình Cung có thân thểĐịa Anh cũng không có chút biện pháp, thân thể chảy máu như suối, trăm ngàn miệng vết thương, vô số thịt rơi xuống dưới, rất nhiều địa phương đã lộ ra xương trắng, vô cùng khủng bố.

    Dựa vào, tuy không có biện pháp đánh đồng với sự báđạo mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, lấy tu vi của hắn hiện giờ, tình huống lúc này, cũng không kém hơn lần trước là bao nhiêu, nhiều loại thiên kiếp đồng thời bộc phát thế này, uy lực của nó cùng vô cùng khủng bố.

    Nhân Anh đã bị cương phong tp kích, đã rất khó vn chuyển, thân thể huyết nhục bị cắt thành từng mảnh rơi xuống, xương trắng lộ ra, kinh khủng nhất là, thần niệm cũng bị ăn mòn, hoàn toàn không có biện pháp điều khiển.

    Là người có kinh nghiệm độ kiếp, cho dù xuất hiện dị biến, cũng chỉ là dị biến của một loại thiên kiếp, giống như thân thể bị cương phong tp kích, có thể vn chuyển thần niệm, dùng lực lượng ngưng tụ Nhân Anh chống cự, nghĩ biện pháp bố trí trn pháp, thúc dục pháp bảo ngăn cản, nhưng Trình Cung hiện giờ, có nhiều loại thiên kiếp đồng thời bộc phát, hơn nữa là tất cả cùng nhắm vào, hoàn toàn là muốn diệt sát triệt để, không có chút giữ lại, màđây chỉ là một tia uy lực của các loại thiên kiếp bình thường nhất mà thôi.

    Huyết nhục rớt xuống tuwnff mảnh, thần niệm lọt vào ăn mòn, Nhân Anh đình chỉ vn chuyển, nhưng làm cho tất cả mọi người khiếp sợ là, Trình Cung giống như một tồn tại trường tồn từ cổ chí kim, đại địa trầm ổn vạn năm bất biến, giống như tất cả huyết nhục đó không phải là của hắn, thần niệm đang bị ăn mòn, cương phong xâm nhp vào Nhân Anh, không có chút quan hệ nào với hắn cả.

    Hắn vẫn bất động như núi, giống như để mặc tất cả diễn ra.

    - Có phải hắn biết rõ phải chết, cho nên buông tha chống cự!

    - Chắc chắn là thế, đúng là phải chết, nhưng chết quá thảm a, kỳ tht vẫn có thể tự tửđấy, nếu không khi những thiên kiếp này bộc phát, những thiên kiếp khủng bố nhất vẫn chưa bắt đầu, thiên kiếp vẫn còn đó, tóm lại, hắn chạy trời không khỏi nắng.

    - Bị dọa tới phát ngốc à, hắn đang làm gì kìa!

    - Đoán chừng là vùng vẫy trong tuyệt vọng, dám chơi lớn như thế, chắc phải nghĩ tới hu quả của ngày hôm nay.

    - Hắn điên rồi, tại sao không nhúc nhích?

    Mau nhìn kia, thịt trên cánh tay đã sắp hết, có thể nhìn thấy nội tạng trong thân thểđấy!

    - Tại sao hắn không sử dụng pháp bảo, tuy không có tác dụng quá lớn, nhưng ít nhất vẫn tranh thủ một tia cơ hội cho mình, còn hơn là thống khổ ngạnh kháng.

    ...

    Những người chung quanh nhìn thấy mà há hốc mồm, nghĩ mãi mà không rõ hắn đang làm cái gì, vào thời điểm này, vẫn đứng bất động như núi.

    Đúng vy, Trình Cung vào lúc này không có chút phản ứng nào, giống như tất cả không quan hệ gì tới hắn, hắn lạnh nhạt nhìn cảnh trước mặt, thân thể không ngăn cản cương phong, bỏ mặc cho cương phong tùy ý mà tàn sát bừa bãi, hắn chỉ bảo hộ các khí quan trọng yếu nhất mà thôi, Nhân Anh không có biện pháp hấp thu lực lượng để tăng trưởng, vy thì không cần đểý tới nó.

    Tuy thần niệm vào lúc này bị ăn mòn, nhưng thần niệm của hắn vẫn đang tiếp cn Địa Anh đỉnh phong, đang khôi phục từ từ, tăng trưởng liên tục.

    Dùng vạn vt nhất long đột phá thiên long chi lực, thiên địa quy tắc, pháp lý, lực được cảm ngộ đạt tới trình độ kinh khủng, làm cho thần niệm của Trình Cung cảm nhn được rất nhiều thứ kiếp trước không thể cảm nhn, làm cho thần niệm của hắn tăng trưởng, bộc phát.

    Địa Anh tằng mười...

    Một phần ba huyết nhục trên thân thể của Trình Cung đã bị cắt rơi, Nhân Anh bắt đầu co rút.

    Địa Anh đỉnh phong...

    Một nửa huyết nhục trên thân thể của Trình Cung đã biến mất, cả người đầy máu, xương trắng hiện ra, vô cùng khủng bố, Nhân Anh cũng bắt đầu có xu thế vỡ vụn...

    Các loại chuyện này..., Trình Cung kiên định chờđợi, hắn đang chờđợi thần niệm đột phá, bởi vì không có người nào rõ ràng tình huống của thần niệm hơn hắn, nhưng thân thể của hắn bắt đầu có chút vấn đề, xương cốt đang bị cương phong cắt nát, bắt đầu vỡ vụn, lực lượng bảo vệ khí quan và nội tạng cũng yếu nhược đi.

    Mà vào lúc này, Nhân Anh cũng xuất hiện vến rạn nứt, tùy thời có thể nổ tung.

    Thi đua, giống như đang thia đua, thân thể vừa mới ngưng tụ Nhân Anh của Trình Cung bắt đầu hủy diệt.

    - Oanh!

    Thần niệm của Trình Cung vào một khắc trước khi thân thể Trình Cung vỡ vụn, đã tiến vào cảnh giới Thiên Anh.

    Thiên Anh, một bước lên trời, thiên uy khôn cùng.

    Nhìn chung lịch sử trăm triệu năm của Tu Chân Giới, thời đại Thượng Cổ, thời đại Viễn Cổ, không có gì ngoài truyền thuyết khai thiên tích địa của thời đại Thần Thoại, còn chưa có người nào đạt tới trình độ này.

    Mượn nhờ thần khíđệ nhất Cửu Châu trọng sinh, căn cơ thần niệm vẫn còn, cảm thụ thiên uy, biết được thiên uy, lp tức đối với đại đạo, pháp lý, có nhn thức rất sâu.

    Sau đó, lực lượng bám trên thần niệm bị chấn nát, rơi tả tơi, triệt đểđánh cho Hắc Sát Thần Niệm Kiếp tan vỡ rách nát.

    Vừa rồi Trình Cung đắm chìm trong cảnh giới Thiên Địa Vô Ngã, đã không còn cảnh giới, làm cho Hắc Sát Thần Niệm Kiếp ăn mòn thần niệm, Cương Phong Kiếp đang ăn mòn thân thể, ngay cả Nhân Anh cũng bị Cương Phong Kiếp tp kích.

    Nhưng vào lúc thần niệm đột phá, Trình Cung lại khôi phục tới cảnh giới Thiên Anh, thần niệm mang theo thiên uy, thiên lý, đạo, trực tiếp hàng lâm.

    Trực tiếp chặt đứt cương phong, Nhân Anh bắt đầu hấp thu nguyên khí một cách điên cuồng, dưới sự thúc dục của thần niệm, cho nên tăng vọt hơn trước rất nhiều, sau một khắc, dưới sựđiều khiển của thần niệm, lực lượng của Niết Bàn Hỏa trực tiếp thiêu đốt chung quanh thân thể.

    Trình Cung đã sớm chuẩn bị đan dược tốt nhất, lúc này bay ra dưới sự trợ giúp của Niết Bàn Hỏa, thân thể của Trình Cung, xương cốt, huyết nhục, bằng mắt thường có thể nhìn thấy, đang từ từ khôi phục lại.

    Mà chung quanh thân thể của Trình Cung, thần niệm Trình Cung như thiên uy, trực tiếp phá hủy tất cả cương phong của Cương Phong Kiếp, trực tiếp đánh nát toàn bộ 9999 đạo cương phong của Cương Phong Kiếp.

    - Hắn đang làm gì thế, ngọn lửa đang thiêu đốt chung quanh thân thể của hắn là gì, nhiều đan dược như thế, làm sao có thể dung nhp dược tính vào thân thể một cách hoàn toàn được?

    - Hắn làm cách nào phá hủy Cương Phong Kiếp thế?

    - Hắn không chết?

    Vừa rồi hắn còn là một bộ xương trắng cơ mà?

    - Mau nhìn kìa, hắn xong tht rồi...

    ...

    Trình Cung từ một bộ xương khô đã phục sinh trở lại, người ở chung quanh còn đang sợ hãi thán phục, nhưng có người lại phát hiện điểm không đúng.

    - Rầm rầm rầm...

    Tiếng sấm trên bầu trời vang vọng liên tục, một đạo thiên lôi thô to như cánh tay trực tiếp oanh kích xuyên qua Cương Phong Kiếp, Thiên Cương Lôi Kiếp cũng đã bộc phát, đồng thời bộc phát với Thiên Cương Lôi Kiếp, Địa Hỏa Ma Kiếp và các thiên kiếp khác cũng đồng thời phát động công kích của mình, hoàn cảnh của Trình Cung lúc này còn nguy hiểm hơn so với lúc trước cả trăm lần, vào thời điểm tất cả thiên kiếp bộc phát, chung thoáng cái lặng ngắt như tờ...

    Chương 557: Trùng kích Địa Anh.

    Loại cảnh tượng này, ngàn vạn năm chưa từng xảy ra cũng không nghe nói tới, cho dù chỉ một mình Thiên Cương Lôi Kiếp đã làm ngàn năm khó gặp.

    Nguyên nhân rất đơn giản, có thể đạt tới độ Thiên Cương Lôi Kiếp, tất cảđều làĐịa Anh đỉnh phong, bọn họ đã chuẩn bị tốt tất cả, đương nhiên không có người nào không liên quan có thểđứng quan sát được.

    Hôm nay, chẳng những bọn họ được nhìn thấy Thiên Cương Lôi Kiếp bộc phát, còn nhìn thấy đột phá Nhân Anh bình thường lại dẫn phát Địa Hỏa Ma Kiếp mạnh hơn Địa Ảnh gấp mấy chục lần, còn nhiều thiên kiếp khác đang bộc phát, quả thực là chưa từng có từ trước tới giờ, thiên kiếp quá biến thái.

    Vào lúc này trong nội tâm của bọn họ đều có cảm giác thiên uy không thể xúc phạm, thiết lut Cửu Châu không thể phá, nếu không, sẽ có kết cục như Trình Cung trước mặt.

    Đến rồi, nhưng tất cả chỉ vừa bắt đầu, là thời điểm ban đầu thôi.

    Vừa mượn nhờ Niết Bàn Hỏa, cũng sớm chuẩn bioj nhiều đan dược khôi phục thân thể, cộng thêm thần niệm Thiên Anh tầng một thúc dục, thân thể của Trình Cung cũng đạt tới Địa Anh tầng sáu đỉnh phong.

    Nhưng đối mặt với Thiên Cương Lôi Kiếp, hắn không dám nghênh đón, bởi vì hắn biết rõ và cảm nhn được.

    Thiên Cương Lôi Kiếp chín chín tám mươi mốt đạo, chỉđạo thiên lôi đầu tiên, đã có thểđánh hắn chết ba bốn lần rồi, không có một điểm cơ hội.

    Trên thực tế, Thiên Cương Lôi Kiếp vừa bộc phát uy lực đánh xuống, có người thở dài, cảm thán, lắc đầu đều có, mà bốn người đang điều khiển Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trn đều tươi ươời.

    Đúng vào lúc này, đột nhiên có mấy tồn tại cường đại, cảm nhn dược một đạo khí tức yếu ớt, có thể dùng lực lượng phá tan khoàng cách của thời gian, không gian, cứ như vy trực tiếp đi vào khu vực Trình Cung đang độ kiếp.

    - Có người dám nhảy và thiên kiếp trước nay chưa từng có, đây là khu vực thiên kiếp trăm triệu năm chưa có một, muốn chết sao?

    - Đoán chừng là người nào đó của Trình Cung, hoặc là một ít tồn tại cường đại không muốn hắn chết, nhưng thời điểm độ kiếp, mặc cho ngươi có thực lực mạnh hơn nữa, cho dù là Thiên Anh đỉnh phong cũng không có biện pháp, đi vào chỉ làm thiên kiếp bộc phát cường đại hơn mà thôi.

    - Tốc độ nhanh chóng như vy, nhất định là tôn tại Thiên Anh, nhưng tồn tại Thiên Anh đi vào cũng chỉ có con đường chết, chỉ khiến hắn chết sớm hơn mà thôi...

    Tốc độ của bóng dáng này quá nhanh, cho nên ở chung quanh chỉ có một ít người có thực lực cường đại, hoặc là Vương Bằng Khải và Hầu Lỗi, miễn cưỡng có thể phát giác được.

    - Đầu có bệnh, muốn chết!

    Vương BKhải hừ lạnh một tiếng, nói với giọng điệu hả hê.

    Mà Côn Bằng thái tử, Chu Dt Phàm, Vũ Thân Vương cùng Nguyệt Minh thái tử lại sững sờ, nếu như không phải vào lúc này bọn họ khống chế trn pháp, bọn họ rất khó nhn ra thứ vừa nhảy vào là cái gì.

    Bốn người nhìn nhau sững sờ, sau đó cùng lộ ra bộ dáng tươi cười, người vừa tiến vào không phải sử dụng pháp bảo đặc thù, vy khẳng định là siêu việt Địa Anh đỉnh phong, rất có thể là tồn tại Thiên Anh.

    Tồn tại Thiên Anh là cái gì, cho dù là thế lực lớn nhất, cũng là phần tử trung kiên, lực lượng đỉnh phong nhất.

    Rốt cuộc vào lúc này cũng bức được lực lượng sau lưng Trình Cung xuất hiện, nhưng cho dù Thiên Anh đi vào cũng không có biện pháp, mà thế lực này lại tổn thất Thiên Anh bọn họ rất cao hứng, hơn nữa thằng này nhất định là bị diệt, đến lúc đó còn có thể thông qua đó phán đoán thế lực sau lưng Trình Cung là như thế nào.

    Thiên kiếp, bất cứ kẻ nào cũng không được nhúng tay vào, sử dụng pháp bảo, trn pháp thì có thể, nhưng khi có thế lực bên ngoài tham gia vào, mặc kệ hắn rất cường đại, thiên kiếp cũng tăng lên theo lực lượng tương ứng của đối phương.

    Đến lúc đó, uy lực của Thiên Cương Lôi Kiếp và các loại thiên kiếp khác của Trình Cung, cũng tăng lên, hơn nữa hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

    - Oanh!

    Nhưng làm cho tất cả mọi người không thể tưởng tượng được là, thiên lôi oanh kích xuống, Trình Cung không có chết, mà tồn tại bay vào bên trong cũng không có việc gì.

    Tồn tại kia ở bên trong, khu vực Trình Cung đột kiếp cũng bị một đạo thần niệm cường hãn làm ảnh hưởng lực lượng quy tắc, những người khác khó nhìn rõ tình huống bên trong.

    - Thần niệm hình thanh trn pháp quy tắc, che đy ánh mắt của thần niệm, chỉ có tồn tại như Thiên Anh mới có thể làm được, người vừa nhảy vào bên trong, nhất định là Thiên Anh.

    - Không đúng, tại sao thiên kiếp không có chút phản ứng nào?

    - Đúng vy a, quá thần kỳ, tại sao có thể?

    ...

    Sau khi thiên lôi đánh xuống đạo thứ nhất, đạo thiên lôi thứ hai cũng nối tiếp theo sau, sau đó làđạo thứ ba thứ tư, nhưng rất nhanh bọn họ phát hiện một vấn đề thần kỳ, tồn tại nhảy vào bên trong thiên kiếp, thiên kiếp không có sinh ra biến hóa, đây là vì cái gì, tại sao có thể như vy?

    Đây chính là chuyện không cách nào tưởng tượng được.

    - Tại sao có thể như vy, chuyện này...

    Đúng là không tưởng tượng được.

    Nguyệt Minh thái tử kinh hô lên, hắn nói là không thể nào, nhưng ánh mắt lại nhìn thấy rất chân tht.

    - Tại sao lại như vy?

    Vũ Thân Vương cũng trừng to mắt, không dám tin vào những gì mình thấy, chuyện này hoàn toàn không hợp lẽ thường, không, là không phù hợp thiên địa quy tắc a.

    Tu Chân Giới ra đời đãđi ngược thiên địa, là tồn tại nghịch thiên, thiên kiếp chưa từng biến hóa qua bao giờ, chưa bao giờ phạm sai lầm, tại sao hiện giờ lại như thế?

    Có tồn tại Thiên Anh ra tay ngăn cản thiên kiếp giúp hắn, thiên kiếp lại không trừng phạt, không có chút biến hóa, đây đúng là chuyện không cách nào tưởng tượng nổi.

    Nếu như là như thế, thiên kiếp cũng không cần sử dụng nữa, tất cả tồn tại cường đại của các thế lực lớn sẽ ra tay giúp đỡ thủ hạđộ kiếp, nhưng bọn họ biết chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, nhưng hết lần này tới lần khác Trình Cung độ kiếp lại xảy ra chuyện không cách nào tưởng tượng nổi.

    Côn Bằng thái tử tuy không lên tiếng, nhưng hắn đang nhíu mày, thần niệm thẩm thấu nhưng không tiến vào được, cũng không phát hiện tình huống ở bên trong, loại chuyện này quá sức không thể tưởng tượng được, giống như người thế tục nhìn thấy người Tu Chân Giả có lực lượng di sơn đảo hải, phi thiên độn địa.

    - Thiên kiếp vì cái gì không có biến đổi, chẳng lẽ bởi vì nóđã quá cường đại rồi?

    Hay là có bí bảo, nhưng từ xưa đến nay, cho dù là Thượng Cổ, Viễn Cổ thm chí là thời đại Thần Thoại khai thiên tích địa, cho tới bây giờ, chưa từng nghe nói có người nào độ kiếp thay người khác!

    Chuyện này...

    Chuyện này nên tính là cái gì, Trình Cung, Trình Cung, ngươi đang chơi cái gì thế?

    Chu Dt Phàm cũng không có lên tiếng, bởi vì hắn tht sự không biết nên nói cái gì cho tốt, nhưng trong nội tâm đang có sóng gió ngp trời.

    Cho tới nay, Trình Cung vẫn luôn là dị số mà hắn không có biện pháp khống chế, tất cảđều nằm ngoài ýđịnh của hắn, gần đây hắn đối với trí tuệ và mưu lược của mình sinh ra hoài nghi.

    Mà vào lúc này, hắn càng có cảm giác phát điên, tân tân khổ khổ tp hợp lực lượng Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương cùng Nguyệt Minh thái tử ba người lại, dẫn động thiên kiếp khủng bố, nhưng hôm nay lại xuất hiện đủ loại biến cố, đây quả thực là không tưởng tượng nổi.

    Tuy vào lúc này Chu Dật Phàm vẫn không tin Trình Cung có thể vượt qua Thiên Cương Lôi Kiếp, Địa Hỏa Ma Kiếp cường đại gấp mấy chục lần, còn có những thiên kiếp khác, nhưng trong lòng của hắn không còn hưng phấn, vui sướng như trước.

    Trong lòng của hắn như có một tẩng đá lớn, một loại cảm giác đè nén.

    - Oanh...

    Lại một đạo thiên kiếp đánh xuống, Thiên Cương Lôi Kiếp chín chín tám mươi mốt đạo, một đạo mạnh hơn một đạo, Địa Anh đỉnh phong dùng tất cả biện pháp, mấy ngàn năm chuẩn bị mượn nhờ trận pháp, pháp bảo, luyện chế các loại đan dược, rèn luyện các loại bí pháp, thần thông, tất cả chỉđể vượt qua chín chín tám mươi mốt đạo Thiên Cương Lôi Kiếp, từđó có thể biết Thiên Cương Lôi Kiếp này kinh khủng cỡ nào.

    Vào lúc này, thiên lôi không ngừng oanh kích lên thân thể cực lớn kia, Long thể sinh Phượng Hoàng, đây chính là thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung.

    Hỏa Phượng Ma Long bản thân không có sinh mạng, biến thành thân ngoại hóa thân của Trình Cung, thuộc về nhất thể của Trình Cung, cho nên hắn nhảy vào thiên kiếp cũng không bị trừng phạt, cắn trả.

    Biện pháp này không phải không có người nghĩ tới, cũng không phải không có người dùng qua, hơn nữa, người bình thường rất khó khống chế thân ngoại hóa thân mạnh hơn mình, hơn nữa độ khó khi luyện chế thân ngoại hóa thân quá lớn, so với việc đạt được trận pháp Thượng Cổ, đạo khí cường đại hoặc đạo đan còn gian nan hơn nhiều.

    Đây làđạo thiên lôi thứ mười, Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân nhảy vào lôi quang, Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân dưới sự khống chế của Trình Cung, không ngừng mượn thiên lôi rèn luyện thân thể, cải biến kết cấu trong thân thể.

    Bản thân Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân đãđạt tới Địa Anh đỉnh phong, một khi vượt qua thiên kiếp, sẽ bước lên cảnh giới Thiên Anh.

    Bản thân Trình Cung dẫn phát Thiên Cương Lôi Kiếp, cũng chỉ là Thiên Cương Lôi Kiếp bình thường, nếu như Trình Cung một mình muốn cho thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình độ kiếp, vậy thì không giống, Ma Long, Hỏa Phượng Hoàng, đều là thần thú, là tồn tại đã biến mất ở Cửu Châu đại địa, bọn chúng muốn độ kiếp, tuy còn kém Trình Cung về sự nghịch thiên, nhưng căn cứ vào tình huống thực tế, lôi kiếp sẽ cường đại hơn hiện tại gấp trăm lần, bởi vì tình huống của chúng khác với Trình Cung.

    Hiện tại chỉ là Thiên Cương Lôi Kiếp bình thường, không sinh ra uy hiếp quá lớn với Hỏa Phượng Ma Long là thân ngoại hóa thân sinh của Trình Cung, ngược lại Trình Cung còn có thể phân một tia thần niệm ra khống chế Hỏa Phượng Ma Long bắt đầu cảm ngộ, chuyển biến.

    Mặc dù có Hỏa Phượng Ma Long hỗ trợ ngăn cản Thiên Cương Lôi Kiếp mạnh nhất, hơn nữa mượn Thiên Cương Lôi Kiếp rèn luyện thân thể, nhưng tình huống thực tế của Trình Cung không lạc quan, những thiên kiếp khác, đều là thiên kiếp biến dị, huống chi còn cóĐịa Hỏa Ma Kiếp của Nhân Anh đột phá lên Địa Anh, hơn nữa còn làĐịa Hỏa Ma Kiếp mạnh hơn gấp múc chục lần.

    Nếu không phải Trình Cung dã sớm mượn vạn vật nhất long đột phá thiên long lực, dùng lý giải đại dạo, pháp lý khôi phục thần niệm cho bản thân, vượt qua một đại cảnh giới, khôi phục đến trình độ Thiên Anh tầng một, cho dù có thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long ngăn cản Thiên Cương Lôi Kiếp, Trình Cung không có nắm chắc một thành.

    - Vết nứt không gian thật lớn, bản đại ma vương ta cũng có thể tới, mùi vị tinh huyết ở đây rất đầy đủ a.

    - Bắt hắn đi, khí huyết kinh người như thế, thân thể mạnh mẽ thế kia, nuốt hắn, bản đại ma vương có thể tăng thêm ngàn năm tu hành.

    ...

    Địa hỏa này chẳng những không có chút uy hiếp gì với Trình Cung, tác dụng cũng không lớn, nhưng ma đầu từ U Minh Luyện Ngục lại quá cường đại, đã có một ít đại ma vương xông lên, từ U Minh Luyện Ngục, đại ma vương cũng là cường giả một phương, thường xuyên thống lĩnh hàng tỉ ma tôn, mỗi một đầu đại ma vương xông lên, thì những ma vương và ma tướng khác cũng liều chết xung phong đi theo.

    Nhân Anh trong cơ thể của Trình Cung hiện giờđãđạt tới độ cao gần bằng hắn, lực lượng của hắn đãđạt tới Nhân Anh đỉnh phong, mà thân thể của hắn vào lúc này cũng đang chuyển biến, Trình Cung vừa ngăn cản thiên kiếp của mình, vừa điên cuồng hấp thu lực lượng, dùng thần niệm Thiên Anh tầng một khống chế Hỏa Phượng Ma Long ngăn cản Thiên Cương Lôi Kiếp, để cho một tia lực lượng của Thiên Cương Lôi Kiếp truyền vào thân thể, Trình Cung mượn nó rèn luyện thân thể, đồng thời điên cuồng ngưng tụ lực lượng, hắn muốn một lần hành động đột phá Nhân Anh, trực tiếp trùng kích cảnh giới Địa Anh.

    Mặc dù nói vạn vật nhất long đạt tới năm mươi long lực, chuẩn bị sung túc, có thể trực tiếp đạt tới Nhân Anh kỳ tầng thứ chín thậm chíđỉnh phong, nhưng khoảng cách đột pháĐịa Anh cũng không phải là một bước dễ dàng gì.

    Cửu Châu đại địa có bao nhiêu thiên tài anh kiệt, cóđược bối cảnh cường đại làm chỗ dựa, vô tận tài nguyên chèo chống, sau khi đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, nhanh nhất cũng phải chuẩn bị nửa năm một năm, mới có thể đột phá.

    Trực tiếp vượt qua Nhân Anh kỳ, sau thời Thượng Cổ, chưa từng nghe nói qua, cũng chỉ có những nhân tài thời Thượng Cổ ăn tiên đan mới có thể làm được.

    - Chỉ bằng các ngươi, cũng muốn thôn phệ bản thiếu gia.

    Nhìn những ma vương, ma tướng đang công kích mình, thần niệm của Trình Cung khẽ động, đột nhiên ở mi tâm của hắn có một đạo lưu quang hỏa hồng sắc và lôi quang bắn ra, đây chính là thần niệm bổn mạng của Trình Cung, thần niệm sau khi đạt tới Thiên Anh, đã có thể vô hình hóa hữu hình.

    - Oanh!

    Thần niệm khôi phục tới trình độ Thiên Anh, Trình Cung dùng Luyện Thần Quyết sử dụng thần niệm công kích, làm cho không gian chung quanh xuất hiện sụp đổ trong nháy mắt, vô số ma đầu, ma tướng vàđông đảo ma vương, lập tức bị chôn vùi, biến mất ở giữa thiên địa.

    Cũng chỉ cóđại ma vương kia có thể miễn cưỡng bảo toàn mạng sống, nhưng khi sử dụng thần niệm Thiên Anh tiến hành công kích, tầng phòng ngự bên ngoài lập tức yếu bớt, những thiên kiếp khác cũng liên tiếp hàng lâm.

    Những thiên kiếp này là biến dị, trong thiên kiếp của chúng, có thể trực tiếp ảnh hưởng tâm linh, tất cả không có cùng hiệu quả, mà mấy tên đại ma vương vào lúc này liên thủ công kích, thần niệm của Trình Cung cũng không có biện pháp, cưỡng ép ngăn cản, thân thể bị trọng thiên liên tiếp.

    Mà vào lúc này, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long mượn nhờ một tia lực lượng Thiên Cương Lôi Kiếp rèn luyện thân thể, điên cuồng hấp thu lực lượng Cách Thế Quán Đính Đại Trận, dùng thần niệm Thiên Anh thồi động, tiến vào thời khắc mấu chốt đột pháĐịa Anh, nhưng vào lúc này, nhiều thiên kiếp biến dị xông tới, Địa Hỏa Ma Kiếp cóđông đảo ma vương, ma tướng như tre già măng mọc xông lên, hung hiểm vào lúc này, đã nặng hơn ba phần vừa rồi.

    Thống khổ chỉ mới bắt đầu, nhưng trong nội tâm Trình Cung có nắm chắc dùng cảm ngộ đại đạo, pháp lý, thiên địa quy tắc để tăng nhanh tốc độ chữa trị thân thể tổn thương, làm chậm tốc độ Nhân Anh sụp đổ.

    Nhưng vào lúc này cũng hơi khác, sinh tử chỉ diễn ra trong nháy mắt, có thể trong nháy mắt biến thành thân tửđạo tiêu, triệt để diệt vong.

    Chương 558: Muốn chơi gái nhưng lại bị liệt dương.

    - Đánh cược sinh tử một lần, một khắc cuối cùng, vào lúc này, bản đại thiếu gia muốn đặt chân chính thức tại Tu Chân Giới, Cửu Châu đại địa, linh sơn, bản đại thiếu đến đây.

    Sinh tử tồn vong, vào lúc nguy cấp nhất, một ý niệm hiện ra trong đầu của Trình Cung, sau một khắc hắn đã phân một tia thần niệm tiến vào trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, trực tiếp thúc dục Hư Không Âm Dương Đỉnh dẫn động Chí Dương Chân Hỏa luyện hóa khối mãnh vỡ kia trong cơ thể.

    Từ chỗ Vũ Thân Vương đoạt được mảnh vỡ trở về, sau khi đoạt được Trình Cung không cóđộng tới, bởi vì tình huống lúc đó cóđụng tới cũng chẳng có tác dụng gì, đây chính làát chủ bài mà hắn giữ lại, vào lúc này, ngoại lực cường đại trợ giúp hắn cũng không lớn, chỉ có dựa vào chính mình, bản thân biến hóa, cảm ngộ lực lượng mới được.

    Mà luyện hóa mảnh vỡ Hư Không Âm Dương Đỉnh bên ngoài, mỗi lần đều làm cho Trình Cung đạt được chỗ tốt rất lớn.

    - Oanh!

    Hư Không Âm Dương Đỉnh khôi phục càng ngày càng nhiều, cảm ứng được mảnh vỡ ở bên ngoài, cho nên dung hợp cũng càng ngày càng dễ dàng, nhưng cũng bởi vì lực lượng của Trình Cung tăng trưởng, có thể chính thức thúc dục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, cho nên vào lúc này, Trình Cung cũng không tốn bao nhiêu khí lực để dung hợp mảnh vỡ.

    Sau khi dung nhập mảnh vỡ vào bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, không gian của ngoại đỉnh cũng phát sinh biến hóa nghiên trời lệch đất, giống như Hỗn Độn sơ khai, không có không gian và thời gian, nhưng vào lúc này, lại tràn ngập sinh cơ.

    Đúng vậy, chính là sinh cơ, trên đỉnh đầu xuất hiện một bầu trời, tuy có chút không hoàn chỉnh, mặt đất dưới chân cũng khuếch trương rất điên cuồng.

    Bầu trời, mặc dù chỉ là hình thức ban đầu, nhưng đây là dấu hiệu diễn biến Tiểu Thế Giới, không gian mở rộng ra gấp mười lần, trở nên vô cùng ổn định.

    Trong quá trình diễn ra biến hóa này, tốc độ hấp thu nguyên khí của Trình Cung cũng tăng lên gấp mười lần.

    - Không tốt, tại sao có thể như vậy, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vẫn còn vận chuyển, Nguyệt Minh, tại sao không ngừng trận pháp lại.

    Vũ Thân Vương nổi giận gầm lên một tiếng, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thiếu khuyết một khỏa, vẫn có thể tạo thành đan trận, thậm chí có thể làm cho nguyên khí tinh khiết hơn, nhưng sẽ có tổn thương nhất định.

    Vào tình huống bình thường, tổn thương này rất yếu ớt, hơn nữa vìđối phó Trình Cung, hắn cũng nhẫn.

    Nhưng bây giờ trận pháp đột nhiên gia tốc, tổn thương sẽ to lắm, nội tâm của hắn như muốn nhỏ máu, tuy hắn nhìn chằm chú vào tình huống Trình Cung đang độ kiếp, nhưng vào lúc này vẫn nhìn về phía Nguyệt Minh thái tử mà gần lên giận dữ.

    - Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây, phân thân của ta đang ở trong đó, hiện tại trận pháp không bị khống chế, Chu Dật Phàm, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

    Vũ Thân Vương rống hắn, Nguyệt Minh thái tử càng khó hiểu, đột nhiên trận pháp gia tốc, phân thân của hắn đang ở trong đó, dùng để trấn trụ khống chế trận pháp, nhưng do thân thể liên tiếp tổn thương, cho nên không thể khống chế hoàn toàn.

    Trừ Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Phân Thân Tá Mệnh Phù, Vạn Thú Hồn Liên ra, bọn họ cũng đầu nhập vào rất nhiều nguyên đan tinh khiết, còn có nhiều tài liệu khác, bốn người liên thủ tốn sức bố tríđại trận kinh thiên này, hiện giờ trận pháp đột nhiên gia tốc, nguyên khí mấy vạn dặm chung quanh cũng bắt đầu chuyển động, có thể nghĩ làđáng sợ cỡ nào.

    - Tại sao có thể như vậy, vốn chỉ có thểđiều động nguyên khí mấy ngàn dặm chung quanh, tại sao phải lại gia tốc gấp mười lần, hắn điên rồi sao?

    Không đúng...

    Thần sắc Chu Dật Phàm kịch biến, hình như nghĩ tới cái gìđó, sau đó hai tay liên tiếp thay đổi, điều động trận pháp, muốn khống chếđại trận.

    - Dừng lại, dừng trận pháp lại, hắn muốn trùng kích Địa Anh, nếu không hắn cũng sử dụng một pháp bảo cường đại tới cực điểm, nhanh chóng chặt đứt liên hệ, không thể cung cấp nguyên khí cho hắn nữa.

    Nhân quả tuần hoàn, bọn hắn vì giết chết Trình Cung không tiếc hao phí tài nguyên và lực lượng cực lớn để bốn trí Cách Thế Quán Đính Đại Trận quán thâu lực lượng, muốn dùng lực lượng cường đại làm Trình Cung bạo thể mà chết, sau đó dẫn động thiên kiếp trừng phạt.

    Nhưng hiện giờ, bọn họ phải dùng tất cả biện pháp để ngăn cản đại trận cung cấp lực lượng cho Trình Cung, tuy Chu Dật Phàm không cho rằng tình huống này Trình Cung còn có thể sống, nhưng nghĩ tới những việc Trình Cung làm, luôn luôn sáng tạo một ít kỳ tích nằm ngoài dựđoán của người ta, mà tồn tại nhảy vào trong thiên kiếp cũng không thấy bóng dáng đâu cả, hắn cũng không vững vàng, vội vàng gào thét.

    Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử bốn người toàn lực ngăn cản, nhưng vào lúc này, Cách Thế Quán Đính Đại Trận giống như một tảng đáđang lăn từ trên đỉnh núi xuống, không vững vàng, muốn khống chế rất khó khăn.

    Dù sao Chu Dật Phàm lý giải đối với trận pháp, cũng chỉ có thể sử dụng một cách đơn giản, mà tốc độ vận chuyển của đại trận đã vượ qua khống chế của bọn họ tới mười lần, bọn họ muốn cưỡng ép dừng lại, là chuyện khó có thể làm được.

    - Oanh ••• oanh...

    Mà vào lúc này, nguyên khí cường đại tới cực điểm tiến vào trong cơ thể Trình Cung sinh ra tiếng nổ vang cực lớn, nguyên khí cứ như nước thiên hàđổ xuống, tốc độ nhanh tới trình độ nhất định, nguyên khí sẽ hình thành trạng thái dịch, nguyên khí lúc này đã hóa thành dòng sông rót vào thân thể hắn.

    Với tình huống thân thể của Trình Cung, muốn bước vào Địa Anh cần lượng nguyên khí rất kinh người, mà ngoại không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh đang từ từ khôi phục, sinh ra Tiểu Thế Giới, nguyên khí cần thiết đúng là kinh người, trước kia Trình Cung không nghĩ tới, hiện giờ nhìn thấy ngoại không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh biến hóa, trong nội tâm của Trình Cung âm thầm may mắn, nếu như mình trước khi dưới tính huống không biết rõ, đem dung hợp mãnh vỡ này vào, ngoại không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh sinh ra Tiểu Thế Giới hình thức ban đầu.

    Như vậy nguyên khí vài trăm dặm chung quanh sẽ bị hấp thu không còn, tạo thành một vùng đất không còn nguyên khí, đến lúc đó tốc độ rúi nguyên khí chung quanh quá nhanh, tất cả sinh linh, bởi vì không có nguyên khí tồn tại bắt đầu héo rũ, rất có thể tạo thành một khu vực chết chóc rộng ngàn dặm, giết chết mọi sinh linh chung quanh.

    Cũng may cóđại trận này, triệu tập nguyên khí mấy vạn dặm chung quanh, mới không xuất hiện tình huống này.

    Cũng lúc hấp thu nguyên khí một cách điên cuồng, Trình Cung cũng dung nhập mãnh vỡ có một tia lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp vào trong thân thể, Hư Không Âm Dương Kiếp chính là thiên kiếp hủy diệt đỉnh phong của thiên địa, không phải những thứ thiên kiếp Trình Cung gặp hiện giờ có thể so sánh.

    Nếu như nói Hư Không Âm Dương Kiếp là một đầu thú vương, thì những thiên kiếp chung quanh thân thể của Trình Cung chính là gia cầm, chính là gia cầm mà gia đình thế tục nuôi nhốt.

    Cho dù một tia lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp kia yếu ớt tới đáng thương, có thể nói là gần tiêu tán đi, nhưng nó lại có thể tiêu diệt toàn bộ thiên kiếp ở chung quanh người Trình Cung, cũng chỉ có Thiên Cương Lôi Kiếp vàĐịa Hỏa Ma Kiếp là còn tiếp tục.

    Chương 930: Mua dây buộc mình. (1)

    Địa Hỏa Trình Cung trực tiếp vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu nó vào trong thân thể, cộng thêm lực lượng Thiên Cương Lôi Kiếp bị lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp làm suy yếu, thân thể của Trình Cung cũng đề thăng về chất, trực tiếp tiến vào cảnh giới Địa Anh tầng bảy, nhưng thân thểđược rèn luyện không ngừng tăng lên.

    Nhân Anh trùng kích Địa Anh, Địa Hỏa Ma Kiếp là khảo nghiệm, Địa Hỏa tuy cũng có thể luyện thể, nhưng cũng chỉ có dị số như Trình Cung mới dám làm, trong thiên hạ này, người dám dùng Địa Hỏa Ma Kiếp luyện thể không có mấy.

    Địa Hỏa Ma Kiếplà kiếp nạn, thời điểm công kích sẽ mở vết nứt không gian đi thông với Thâm Uyên, mượn chuyện này dẫn động đại địa chi khí, Nhân Anh phỉa dung hợp đại địa chi khí này, mới có thể bước vào cảnh giới Địa Anh.

    Mà khe hở không gian mà Trình Cung mở ra lại rộng hơn bình thường gấp mấy chục lần, có ma đầu cường đại lao ra, màđại địa chi khí cũng phun ra rất nhiều.

    - Oanh!

    Thời điểm thân thể Trình Cùng đạt tới cảnh giới Đại Anh tầng tám, rốt cuộc Nhân Anh của hắn cũng hấp thu đủ đại địa chi khí, hắn sắp đột pháĐịa Anh.

    Trực tiếp từ vạn vật nhất long đột phá lên cảnh giới Địa Anh, tuy Trình Cung tuy không phải là người đầu tiên từ trước tới nay, nhưng hắn lại là người đầu tiên mượn nhờ việc này đánh vỡ thiết luật của Cửu Châu đại địa.

    Mượn nhờ lực lượng của Hư Không Âm Dương Kiếp đánh các thiên kiếp khác xơ xác, rốt cục Trình Cung cũng không chế Nhân Anh hấp thu đủ đại địa chi khíđột phá lên Địa Anh, Trình Cung lại thu thập những con đại ma vương, ma vương kia rất nhẹ nhàng, phất tay là có thể trực tiếp diệt sát toàn bộ.

    Một khi hắn đạt tới cảnh giới Địa Anh, khe hở không gian cũng từ từđóng lại.

    Trình Cung không đểý những chuyện này, hắn đã có lực lượng cường đại, điên cuồng hấp thu nguyên khí trong Cách Thế Quán Đính Đại Trận, sau khi đột phá lên Địa Anh, mỗi lần tăng lên cần nguyên khí quá mức khổng lồ, cho dù gắng gượng vượt qua thiên kiếp, Cách Thế Quán Đính Đại Trận vẫn còn vận chuyển, bọn người kia suy nghĩ muốn ngừng nó lại, cho nên thời điểm này, Trình Cung không muốn lãng phí.

    - Cửu Chuyển Càn Khôn Đan của ta, Chu Dật Phàm, dừng đại trận lại, lập tức, lập tức, nếu không ta không để yên cho ngươi.

    Con mắt Vũ Thân Vương cũng hồng lên, liên tiếp phun ra hai ngụm máu, nhưng cũng không có biện pháp dừng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan đang vận chuyển lại, bởi vì Cửu Chuyển Càn Khôn Đan này đã dung nhập làm một thể với đại trận, cho nên trong quá trình vận chuyển rất nhanh, hắn không thể khống chếđược.

    Trơ mắt nhìn tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan đã nhỏ đi một phần ba, tâm của Vũ Thân Vương cũng tan nát, tâm tư muốn khóc cũng đã có.

    Tuy Cửu Chuyển Càn Khôn Đan không hoàn chỉnh, không có biện pháp mở bảo tàng thần bí của Đan Tông, nhưng tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan trợ giúp tu luyện, cũng làm tốc độ của hắn tăng lên thật nhanh, cho nên nhìn thấy tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan nhỏ đi một chút, làm cho hắn đau tới mức cắt da cắt thịt.

    - Liều, hủy diệt đại trận, tuyệt đối không thểđể cho hắn hấp thu lực lượng.

    Hiện tại Chu Dật Phàm cũng không có biện pháp khác, đến bây giờ, cũng chỉ có thể làm như thế Bởi vì hắn nhìn thấy nguyên khíđang truyền tới, đã hình thành trạng thái dịch, tâm của hắn run lên, Trình Cung đang làm cái gì?

    Nguyên khí khổng lồ như thế, chuyện hắn đang làm, quá khủng khiếp a.

    Không biết nổi sợ hãi này phát ra từđâu, tuy không nhìn ra tình huống của Trình Cung, nhưng khe hở không gian của Địa Hỏa Ma Kiếp từ từ khép lại, Thiên Cương Lôi Kiếp trên bầu trời đã bắt đầu chấm dứt, nhưng Trình Cung vẫn chưa có dấu hiệu đã chết, hấp thu nguyên khí còn nhanh hơn lúc ban đầu, chính nguyên nhân này làm cho Chu Dật Phàm lo sợ không hiểu, không phải nói trước, chuyện này giống như muốn chơi gái nhưng lại bị liệt dương.

    Nghĩ tới khả năng như vậy, Chu Dật Phàm có cảm giác mình sắp phát điên lên, vào lúc này, hắn không còn suy nghĩ nhiều nữa.

    Chu Dật Phàm lấy một cây đàn cổ ra cầm trong tay, trên cây đàn cổ này xuất hiện một tia đạo ý hàm xúc, đây cũng là do hắn trong một lần đạt được kỳ ngộ mà cóđược, là siêu việt tuyệt phẩm Linh Khí, đàn cổ này là bán đạo khí, Đại Thánh Di Âm.

    Chu Dật Phàm đưa tay nhẹ nhàng kích thích, sóng âm trực tiếp hóa thành ngàn vạn lưỡi dao sắc bén, trực tiếp trùng kích muốn hủy diệt đại trận.

    Côn Bằng thái tử cũng cưỡng ép khống chế Vạn Thú Hồn Liên va chạm, Nguyệt Minh thái tử tức giận gầm lên một tiếng, không tiếc hao tổn lực lượng phân thân, cũng muốn rút nó về.

    - Oanh!

    Bọn họ hao phí lực lượng thật lớn để bố trận, khi bọn họ cưỡng ép hút lực lượng ra, toàn lực oanh kích để hủy diệt, nhưng lực lượng khi hủy diệt bộc phát rất kinh người bốn người bị nổ bay ra ngoài.

    - Hiện tại bản đại thiếu đã biết rõ cái gì gọi là mua dây buộc mình, các ngươi bốn chính là ví dụ tốt nhất, các ngươi làm quá tốt, quá sinh động, bày ra tầng nghĩa sâu sắc của bốn chữ này, nói thực, các ngươi làm việc đại công vô tư như thế, làm cho bản đại thiếu rất bội phục, không chút nào lợi mình, chuyên môn lợi người, trợ giúp bản đại thiếu đánh vỡ thiết luật của Cửu Châu, cấm chế muôn đời, nói thực, bản đại thiếu nhất định phải hảo hảo cảm tạ các ngươi một phen.

    Thời điểm bốn người bị nổ bay ra ngoài, Trình Cung thanh âm cũng vang vọng bầu trời, người ở mấy trăm dặm chung quanh nghe được rất rõ ràng.

    - Oanh!

    Nương theo lời của Trình Cu, một đạo Thiên Cương Lôi Kiếp cuối cùng trên bầu trời cũng oanh kích xuống, sau đó chỉ trong một cái chớp mắt, mây đen trên bầu trời cũng tiêu tán đi, mà những thiên kiếp khác chung quanh Trình Cung cũng sớm biến mất, khe hở không gian của Địa Hỏa Ma Kiếp cũng đã khép lại triệt để.

    - Còn sống, tên Trình Cung trong loại tình huống này mà vẫn còn sống.

    Hắn có phải là người không vậy, loại thiên kiếp như thế vẫn có thể vượt qua?

    - Đúng là không tưởng tượng nổi, hắn vẫn còn sống, hắ...

    Hắn làm cách nào mà vượt qua loại thiên kiếp này?

    - Cảm giác vừa rồi không có sai, nếu quả thật có người tiến vào khu vực hắn độ kiếp, nhưng thiên kiếp một chút phản ứng cũng không có a.

    - Đám Côn Bằng thái tử lỗ lớn rồi, thật sự là muốn chơi gái nhưng lại bị liệt dương mà.

    - Hừ, hừ, chưa hẳn, trước kia Trình Cung là mượn nhờ quy tắc Cửu Châu, trên Nhân Anh không được nhúng tay vào chiến tranh thế tục, không được tùy ý giết chóc phàm nhân, hiện tại hắn đãđột phá vạn vật nhất long, ngươi cho rằng Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm bọn họ sẽ bỏ qua cho hắn sao?

    - Yêu tộc tình thế bắt buộc, tuy không biết vì sao hắn vượt qua thiên kiếp, nhưng đối mặt Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Ba La Đa thần miếu, Phù Văn Tông, tất cảđều là quái vật khổng lồ, đều là những thế lực khủng bố khống chế một phương, hắn sẽ chết thảm hại hơn.

    ...

    Nghe được lời nói của Trình Cung, nhìn thấy thiên kiếp của Trình Cung chấm dứt, những người chung quanh đều bị giật mình không nhẹ, vô cùng khiếp sợ, trong những người này đều không phải ai cũng là người bình thường, muốn thêm nữa...

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 931: Mua dây buộc mình. (2)

    Không ít người nhao nhao lắc đầu cho rằng Trình Cung cho dùđộ kiếp Trình Cung, cũng chỉ sẽ chết thảm hại hơn mà thôi.

    Tuy lúc này thiên kiếp đã chấm dứt, nhưng vẫn có sương mù chung quanh Trình Cung, không có người nào nhìn thấy tình huống rõ ràng, đây cũng là thần niệm của Trình Cung hình thành chướng nhãn pháp đặc biệt, bằng vào một loại bí pháp của Luyện Thần Quyết, có lực khống chế thần niệm không gì sánh kịp, cho dù người có trình độ thần niệm mạnh hơn Trình Cung một cảnh giới, cũng khó có thể dò thám biết được tình huống bên trong.

    Bốn người cưỡng ép hủy diệt Cách Thế Quán Đính Đại Trận, rốt cuộc Trình Cung cũng dừng hấp thu nguyên khí, mà vào lúc này hắn đãđạt tới trình độ Địa Anh tầng hai, mà thân thể của hắn đãđạt tới trình độ Địa Anh tầng chín, thần niệm lại vượt qua một đại cảnh giới, đạt tới Thiên Anh tầng hai, ngoại không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh dù chỉ hình thành Tiểu Thế Giới có hình thức ban đầu, nhưng ảnh hưởng tới Trình Cung rất lớn, có thể làm cho hắn tăng lên tới cảnh giới Thiên Anh tầng một.

    Trình Cung vào lúc này, cũng cảm nhận được lực lượng cường đại không gì sánh kịp ở trong thân thể, áp chế lâu như vậy, sau khi hoàn thành chuyện ở thế tục, rốt cuộc hắn cũng có thể bộc phát triệt để, một lần hành động vượt qua cảnh giới Nhân Anh, vượt qua một đại cảnh giới đạt tới Địa Anh tầng hai, chuyện này còn chưa tính, Trình Cung không cần ngẩng đầu, thần niệm khẽ động, thần niệm của hắn tiến vào bên trong thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Thiên Anh tầng một đỉnh phong, ha ha, cảnh giới Thiên Anh, cảnh giới Thiên Anh chân chân chính chính.

    Trải qua Thiên Cương Lôi Kiếp, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình đãđạt tới Thiên Anh tầng một đỉnh phong, thân thể cực lớn của Hỏa Phượng Ma Long ẩn chứa lực lượng tràn trề, Trình Cung cảm giác vô cùng thoải mái, có một loại cảm giác khống chế thiên địa trong tay.

    Tuy Địa Anh cường đại, nhưng nếu đạt tới đỉnh phong, ở trong Tu Chân Giới cũng được xem là kiêu hùng, tại Cửu Châu đại địa cũng có thể khai sơn lập phái, xưng sư làm tổ, trở thành khai sơn tổ sư có môn phái truyền thừa mấy ngàn năm trong Tu Chân Giới, nhưng dù là thế, Thiên Anh thì hoàn toàn bất đồng, một bước lên trời, sau khi cảm thụ thiên uy của Thiên Cương Lôi Kiếp, ở trong Tu Chân Giới cũng như thế tục cũng có thể gọi là lục địa Thần Tiên, cao cao tại thượng.

    Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân mặc dù chỉ là Thiên Anh tầng một đỉnh phong, nhưng bởi vì dung hợp Hỏa Phượng, Ma Long thân thể và lực lượng, sức chiến đấu chân chính của hắn khó có thểđánh giá, tốc độ nhanh tới mức tuyệt luân, Trình Cung vào lúc này có thể vỗ cánh phá tan vân tiêu, cảm giác xé rách trời cao, phải biết rằng, cho dù tồn tại Thiên Anh cũng không còn e ngại Cửu Thiên Cương Phong, nhưng muốn phân tích tình huống, muốn siêu việt phiến thiên địa này, lao ra khỏi trói buộc của Cửu Châu đại địa mà ngao du tinh không, kém cỏi nhất cũng phải đạt tới Thiên Anh tầng bảy về sau mới có thể, mà Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân vào lúc này là Thiên Anh tầng một đỉnh phong lại có cảm giác này, từđó có thể biết thân thể của nó mạnh như thế nào.

    Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân là siêu cấp át chủ bài, không tới lúc cuối cùng tuyệt đối không thể sử dụng, thần niệm Trình Cung khẽ nhúc nhích, trong nháy mắt Hỏa Phượng Ma Long đã hóa thành một đạo quang mang biến mất trong thiên địa này, làm cho Vương Bằng Khải, Hầu Lỗi là hai chấp pháp giảĐịa Anh đỉnh phong, cộng thêm người của các thế lực ở chung quanh, cũng không có phát hiện ra.

    Mà thần niệm của Trình Cung cũng đã trở lại thân thể, chỉ chừa một tia thần niệm khống chế Hỏa Phượng Ma Long thân ngoại hóa thân giấu ở trên không trung vạn trượng, có chuyện tùy thời có thể ra tay.

    Đến lúc này Trình Cung từ từ thu hồi thần niệm, thân ảnh của hắn cũng bị người ở chung quanh nhìn thấy.

    - Móa, như vậy cũng không chết, mập mạp chết bầm kia nói đúng, tai họa sống ngàn năm, ha ha...

    Đang ở cách thành Song Long trăm mét, Lý Dật Phong vẫn luôn lo lắng không biết làm gì, cười tới mức muốn chảy nước mắt.

    - Thật sự còn sống, hắn vượt qua loại thiên kiếp biến thái này, ngay cả Thiên Cương Lôi Kiếp cũng không làm gìđược hắn?

    - Không đúng, không có người, căn bản không có người, chẳng lẽ vừa rồi ta bị hoa mắt?

    - Ta đoán đó là một kiện pháp bảo, là có người đem kiện pháp bảo kia cấp cho hắn, sau đó không tiếc quán thâu lực lượng cường đại của hắn.

    - Đúng vậy, khẳng định không phải là người, ngoại lực tuyệt đối không có khả năng nhúng tay vào thiên kiếp của người khác.

    - Mau nhìn kia, rất náo nhiệt, hắn đãđi qua, hắn muốn làm gì, có thể may mắn vượt thiên kiếp mà không bỏ chạy, chẳng lẽ hắn còn muốn báo thù?

    ...

    Thời điểm người ở chung quanh nghị luận, thân hình Trình Cung khẽ nhúc nhích,đã bay về phía bọn Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm.

    - Phốc!

    Cưỡng ép oanh kích Cách Thế Quán Đính Đại Trận, hủy diệt đại trận nên lực cắn trả kinh người, tuy đã có chỗ chuẩn bị nhưng Chu Dật Phàm vẫn phải phun một ngụm máu ra, trên thân thể xuất hiện một ít vết rách, hắn vội vàng lấy một khỏa đan dược chữa thương ra nuốt vào.

    Mà thần niệm của hắn, cũng nhìn ra tình trạng của Trình Cung hiện giờ, thời điểm thấy Trình Cung đi về phía bọn họ, thần sắc của hắn biến đổi, lại phun ra một ngụm máu.

    Nguyệt Minh thái tử, Vũ Thân Vương cũng tốt hơn hắn bao nhiêu, chỉ có Côn Bằng thái tử làđỡ hơn một ít, trên người hắn có một kiện đạo khí tương trợ, cũng không bị thương tích gì, nhưng sắc mặt của hắn âm trầm tới mức đáng sợ.

    Đây giống như Thành Nhất Tiếu nói, thiên đại tiếu thoại, hao hết lực lượng, hao phíđại lượng nguyên đan tinh khiết cùng tài liệu khác, dùng Hạ phẩm đạo khí Vạn Thú Hồn Liên, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Phân Thân Tá Mệnh Phù làm chủ Cách Thế Quán Đính Đại Trận, có thể nói là hao hết tâm lực, hạ vốn gốc, kết quả vẫn làm công không cho người ta.

    - Nói thực, cảđời này ta vốn không cóýđịnh đột phá, không có biện pháp, ta đánh vỡ thiết luật Cửu Châu, từ vạn vật nhất long đột phá năm mươi long lực, cóđược thiên long chi lực, muốn đột phá cần lực lượng khổng lồ mới được, nhưng thật sự không nghĩ tới, các ngươi lại hiếu thuận như thế, chủ động hạ vốn gốc cung cấp lực lượng cho ta, hiện giờ ta đang cân nhắc, chẳng lẽ các ngươi là con riêng của ta, nếu như không phải là cốt nhục của ta, làm sao lại hiếu thuận như thế, hiếu tâm như thế chứ?

    Nhưng vào lúc này, tiếng nói của Trình Cung lại vang lên.

    Một câu này làm cho người ở chung quanh cười lên, Trình đại thiếu làm người ta giận điên không đền mạng, mắng chửi người không mang theo lời lẽ thô tục, quả thực đãđến tình trạng lô hỏa thuần thanh.

    - Phốc...

    - Phốc...

    Vũ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử hai người đã phun một ngụm máu tươi, tiếp tục phun ra âần nữa, sắc mặt của hai người biến hóa kịch liệt, tức giận a, hận a.

    - Trình Cung, ngươi mượn quy củ Cửu Châu để chúng ta không ra tay được, chúng ta cũng chuẩn bị quy củ, giúp ngươi đột phá vạn vật nhất long, chính là muốn tự tay giết ngươi.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 932: Bại tướng dưới tay. (1)

    - Nhân sinh thống khổ nhất, khổ sở nhất và không ai muốn nhìn thấy nhất, sau vui sướng chính là buồn phiền, trước hết cho ngươi đột phá rồi mới giết ngươi, chẳng phải thống khoái sao!

    Lúc này, Chu Dt Phàm đã tỉnh táo lại, đưa tay lên, dưới chân xuất hiện một thứ có phương viên ngàn mét, bên trên cóđình đài lầu các, chim hót hoa nở, mây mù lượn lờ, các loại thực vt quý hiếm, tiên tuyền phún dũng, hoàn toàn là cảnh tượng của thánh địa đại phái.

    Linh Khí này cũng chỉ có thế lực lớn mới có thể luyện chế, Chu Dt Phàm gọi nó là linh đài, chính là Trung phẩm linh đài, trừ hưởng thụ ra thì tu luyện ở nơi này rất nhanh.

    Linh đài này có công năng tựđộng hấp thu nguyên khí, linh đài cũng có thể phi hành, nhưng tốc độ không nhanh.

    Nhiều khi phàm nhân thế tục nhìn thấy liền gọi là tiên cảnh, kỳ tht chính là tràng cảnh này.

    Còn có linh đài cường đại hơn, đạo đài và tiên đài trong truyền thuyết, đây làđộng phủ di động, cũng là cách các đại phái phô trương với nhau.

    Đạo đài tuy không phải đạo khí, nhưng đạo đài cường đại có thể cải biến tốc độ thời gian trôi qua, ngưng tụ nguyên khí cường đại, mà tiên đài trong truyền thuyết có thể ngưng tụ Tiểu Thế Giới, giống như Trung Sơn trong truyền thuyết, ở bên trong một ngày, trên đời này đã trôi qua ngàn năm.

    Về phần linh đài hiện giờ của Chu Dt Phàm, tình huống nguyên khí trong đó chỉ nhiều gấp ba lần mà thôi, đối với tu luyện cũng có chỗ tốt rất lớn, nhưng phương diện khác cũng không sao, thêm nữa...

    Cũng chỉ là khí thế, phô trương.

    Mà lúc này Chu Dt Phàm đang an vị trong lương đình, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên Đại Thánh Di Âm, toàn thân lạnh nhạt, bình tĩnh, đối với chuyện đối phó Trình Cung thất bại, giống như không tồn tại, không thèm đểý, lần nữa biểu hiện ra cảm giác khống chế tất cả.

    Tại hắn phía trên, Côn Bằng Thái Tửđứng ngạo nghễ không trung, hai tay lưng đeo:

    - Hôm nay ngươi đã không phải thế tục phàm nhân, nếu không thụ quy củ Cửu Châu bảo hộ, ngươi, chỉ có chết.

    - Con vịt đun sôi còn dám mạnh miệng, dám tranh lun với trưởng bối sẽ không có kết cục tốt.

    Tuy tốc độ của Trình Cung còn chưa tăng hết, nhưng trong thời gian mở miềng nói chuyện vẫn đi tới gần đó.

    - Làm càn, Trình Cung, gặp bổn vương ngươi còn không quỳ!

    Vũ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử dù sao cũng không phải người bình thường, tuy bị Trình Cung làm gin sôi gan, tâm hoả bắt đầu khởi động, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhp ma, tâm ma sinh ra, nhưng cuối cùng vẫn có bổn sự khống chếđược.

    Nhất là có Côn Bằng thái tử và Chu Dt Phàm ở đằng kia, hai người kia cũng cưỡng ép khống chếđược, nhìn thấy Trình Cung đến gần, Vũ Thân Vương trực tiếp uy phong lẫm lẫm, hét lớn một tiếng, hắn muốn lấy thếđè người.

    Hắn là Vũ Thân Vương của đế quốc Lam Vân, Trình Cung dù nói thế nào cũng là thần tử, trừ phi chính hắn thừa nhn công khai tạo phản, nếu không nhìn thấy hắn là Vũ Thân Vương phải hành lễ.

    Trình Cung, không phải ngươi thích chơi tội sao, hôm nay bổn vương sẽ chơi tới cùng với hắn, chẳng những muốn chém giết ngươi, còn phải đè bẹp ngươi.

    - Quỳ cái đầu nải nải ngươi, hiện tại bản thiếu gia phụng lệnh khống chế năm tình Tây Nam, cóđược đất phong tại Nam Hoang, đối kháng Yêu tộc xâm lấn.

    Ngươi bây giờ cấu kết với thái tử Yêu tộc, hơn nữa ngươi thân phn gì còn không rõ sao, bệ hạđã sớm hạ lệnh cho bản đại thiếu ta bắt tên con hoang, nghiệp chướng như ngươi về, ngươi không phải huyết mạch hoàng giả, giả bộ trâu bò cái rắm gì chứ!

    Trình đại thiếu hung hăng càn quấy không cóđiểm cố kỵ, một đạo thánh chỉ trực tiếp bay lên không trung, sau đó thành chỉ chớp động hào quang, văn tự chiếu lên trời cao.

    Đây là hiệu ứng do Trình Cung dùng pháp lực tạo nên, bởi vì thành chỉ này cũng không phải của Thượng Cổ Đại Đế, ý chỉ của thánh hiền, đương nhiên không có khí thế trấn áp chư thiên rồi, khí thế thiên địa bàn bạc chứ, chẳng qua Trình Cung làm màu cho thánh chỉ mà thôi.

    - Xem tht kỹ thánh chỉđi, bên trên có dấu ấn của ngọc tỷ truyền quốc, bệ hạ sớm biết nghiệp chướng ngươi cấu kết với người ngoài mưu đồ làm loạn, đặc biệt bảo bổn hầu bắt ngươi trở về, nói thực, ta tht sự bội phục ngươi, đã không có huyết thống hoàng tộc còn đứng đó kêu gào, còn dám nói mình tôn quý hơn bản hầu, ngươi tính toán thơm bơ vy sao!

    Trình Cung cũng không ưa hài tử quen thói chủ nhân, không cóđểý tới hắn chứđứng nói quỳ rạp đầu xuống đất, huống chi biết rõ Vũ Thân Vương cũng không có huyết thông hoàng tộc, đương nhiên Trình Cung cũng không khách khí với hắn.

    Hắn dám nói lớn chuyện này ra ngoài, dùng thần thông đem thánh chỉ thể hiện như khí thế Thượng Cổ Đại Đế, ý chỉ thánh hiền.

    - Phốc...

    Thương thế của Vũ Thân Vương vốn chưa hồi phục, vào lúc này nghe Trình Cung nói thế, lửa gin công tâm, tâm hoảđốt động, sau đó thương thế bị dẫn động phun ra một ngụm máu.

    Vũ Thân Vương cũng không phải là hoàng tử, hắn đã sớm tu luyện thành công, hơn nữa thiên phú tu luyện dị bẩm, kỳ ngộ liên tục.

    Theo tu vi ngày càng tăng lên, hắn đã sớm phát giác huyết mạch của mình khác với huyết mạch của hoàng tử, hắn cũng từng hỏi thăm mẫu thân của mình, nhưng mỗi lần nhắc tới chuyện này, đều bị trách phạt.

    Hơn nữa hắn cũng phát giác được thái độ của hoàng đếđối với hắn có chút không đúng, không giống như phụ thân với nhi tử, với tài trí của hắn đã mơ hồ đoán ra chuyện khác, cho nên hắn mới rời khỏi đế quốc Lam Vân tiến ra hải ngoại phát triển, thành lp thế lực để tôi luyện chính mình, một mặt khác cũng muốn tránh hoàng đế.

    Đoạn thời gian trước hắn cũng biết chân tướng, minh bạch thân thế của mình, tuy huyết mạch cao quý hơn vương giả của đế quốc Lam Vân, nhưng chuyện này tạm thời không có biện pháp công khai.

    Tuy chính hắn cũng biết rõ, nhưng bị Trình Cung nói ra trong tình huống này, làm cho mặt mũi của Vũ Thân Vương không tốt, nhưng hắn không có biện pháp tranh lun chuyện này được, tâm hoả, lửa gin, cộng thêm thương thế chưa khôi phục, làm cho hắn tiếp tục phun ra một ngụm máu.

    Biểu hiện này của hắn, chính là chứng minh tốt nhất.

    - Không thể nào, Vũ Thân Vương không ngờ lại không phải là thân sinh của hoàng đếđế quốc Lam Vân, chẳng phải hoàng đế bị cắm sừng sao?

    - Các ngươi cũng biết mình cảm giác quá muộn à, Nam Cương độc giáo tuy không thể cường đại giống như thế lực thống lĩnh một phương, nhưng cũng không phải môn phái nhỏ, giáo chủ Nam Cương độc giáo làm sao có thể gả cho hoàng đế chứ, đây chỉ là giao dịch mà thôi.

    - Xem ra tin tức không giả, trách không được Đại Tế Ti của Bà La Đa thần miếu lại vì hắn mà gây chiến đấy.

    - Nhưng Trình Cung này cũng quá nham hiểm.

    ...

    Trạng thái của Vũ Thân Vương hiện giờ, nghe được chuyện này hắn cảm thấy rất khó chịu, cộng thêm chuyện cũ trước đó, ánh mắt của hắn nhìn Trình Cung rất điên cuồng, như muốn xé nát Trình Cung, ăn sống nuốt tươi.

    - Kêu gào, tiếp tục kêu gào, xem ngươi có thể kêu gào thêm bao lâu.

    Tiểu tử, thực sự ngươi là người tính toán tốt, nhưng trước kia không đụng tới ngươi, bởi vì ngươi là quá yếu, chỉ là một phàm nhân thế tục, không có tư cách khiến chúng ta động thủ.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 933: Bại tướng dưới tay. (2)

    - Ở chỗ này, không có thế lực cường đại sau lưng, thậm chíđại đế Cửu Châu trong tương lai cũng, tùy tiện sờ chết ngươi cũng có thể bóp ngươi chết như con kiến, chỉ bằng ngươi là một vương hầu thế tục, lại là quần là ướt lượt, cũng dám kêu gào với chúng ta, quả thực không biết trời cao đất rộng.

    Nguyệt Minh thái tử nói, vào lúc này hắn đã hạ xuống linh đài của Chu Dật Phàm, phi thường hung hăng càn quấy, khinh thường nhìn Trình Cung:

    - Ngươi vĩnh viễn không biết sự cường đại chân chính của môn phái Tu Chân, trước kia ngươi có thể hung hăng càn quấy ở thế tục, nhưng ở trước mặt chúng ta, ngươi, cái gì cũng không phải, ngay cả tư cách động thủ với chúng ta cũng không có, người tới, giết hắn.

    Nguyệt Minh thái tử lời còn chưa dứt, ba lão giàđã xuất hiện bên cạnh Trình Cung, trên người đều mang theo phù văn phức tạp huyền diệu.

    - Nói, có phải Hách Lộc bị Trình gia các ngươi hại không, hôm nay lão phu muốn lột da rút gân của ngươi, hồn phách bị trấn áp vĩnh viễn, vạn năm khó có thể siêu thoát.

    Trên người của ba tên này có ấn ký, đều là trưởng lão Phù Văn Tông, xuất hiện trực tiếp vây Trình Cung vào giữa, nhưng không có ra tay ngay lập tức, trong đó có một lõa giàđầu lĩnh nhìn chằm chằm vào Trình Cung, lớn tiếng hỏi thăm.

    Hách gia tại Phù Văn Tông cũng là một thế lực cường đại, người này là Hách Ẩn Đức, thúc thúc của Hách Lộc, Hách Lộc chết ở thành Vân Ca thế tục, chuyện này chưa kịp truy tra, trước kia đều nói là liều mạng với Trình Tiếu Thiên của Trình gia.

    Hôm nay có thể nhìn ra, có lẽ cái Trình gia này đã khống chếđế quốc Lam Vân rồi, có lẽ tin tức trước kia không chính xác.

    - Giết, còn đem hồn phách của hắn trấn áp ở Huyết Luyện Ngục, chỗ đó có ma khí U Minh Huyết Luyện Ngục xâm nhâm, ta muốn hắn được thoải mái, cho nên cứ cách một thời gian ta sẽ cho hắn dược vật, làm cho hồn phách của hắn bất diệt, ta vốn suy nghĩ trấn áp hắn một hai ngàn năm rồi tiêu diệt hắn, nhưng ngươi đã nói như vậy, vậy thì một vạn năm đi.

    Hách Lộc đã sớm hồn phi phách tán chết không thể chết lại, nhưng Trình Cung há miệng tùy ý nói ra, cũng làm cho người ta giận điên không đền mạng.

    Mặc dù biết Trình Cung nói quá lố, nhưng chỉ cần có một chút khả năng, cũng làm cho Hách Ẩn Đức cảm giác vô cùng thống khổ.

    - Muốn chết...

    Hách Ẩn Đức nổi giận gầm lên một tiếng, trong tay của hắn xuất hiện trăm ngàn phù văn, phù lục trong cơ thểđã sớm ngưng tụ lại, lập tức hóa thành một lò lửa lớn bao phủ Trình Cung, mà trên phù lục của Hách Ẩn Đức sinh ra vô số hỏa diễm màu đen, tuy loại hỏa diễm này không có khủng bố như Hắc Diễm Yêu Hỏa, nhưng thực sự tiếp cận nó.

    Hách Ẩn Đức mượn nhờ cái lò lửa cực lớn vừa rồi, hắn muốn trực tiếp luyện hóa Trình Cung.

    Hách Ẩn Đức là phù văn sư bốn sao, cóđược thực lực cường đại của Đại Anh tầng tám, mà hắn ra tay, hai gã trưởng lão Địa Anh tầng bảy cũng ra tay, lập tức hỏa diễm màu đen trùng thiên, hoàn toàn hình thành một cái hỏa tráo cực lớn, bao phủ Trình Cung vào bên trong.

    Ngăn cách nguyên khí chung quanh, cái lò lửa cực lớn này phiêu phù trên không trung, cái lò lửa này luyện chế phù văn trăm ngàn năm, cho nên đã biến thành thượng phẩm linh khí, cộng thêm nóđược ba tên trưởng lão đồng thời thúc dục, uy lực kinh người, mà cái lò lửa của Hách Ẩn Đức đang sợ nhất khi dung hợp với hỏa diễm màu đen, hiện giờ ba người liên thủ thúc dục, hỏa diễm màu đen hình thành cái lao lung cực lớn, trực tiếp bao phủ Trình Cung vào bên trong.

    Ba người bọn họ đã từng lợi dụng ngọn lửa này mà khốn chết Địa Anh đỉnh phong, lúc này tức giận ra tay, ra tay phải giết chết.

    - Oanh...

    Oanh...

    Thân thể Trình Cung đi về phía trước, liên tiếp vung quyền oanh kích lên lao lung do biển lửa ngưng tụ thành, nhưng lao lung này không thể phá.

    - Ha ha...

    Chỉ bằng ngươi cũng muốn oanh phá hắc sắc lao lung sao, cho dùĐịa Anh đỉnh phong đến, cũng bị luyện hóa trong đó, dám giết người Hách gia của Phù Văn Tông, bản trưởng lão luyện ngươi chết.

    Hách Ẩn Đức cười lớn, không ngừng gia tăng uy lực của hắc sắc lao lung, hắn muốn tươi sống luyện chết Trình Cung.

    - Loại người đê tiện này, không cần chúng ta ra tay.

    Trước kia bị quy củ Cửu Châu hạn chế, hiện tại hắn đãđột phá, lại không cố kỵ chút nào, muốn thu thập hắn cũng không phải chỉ một câu sao.

    Nhìn thấy Trình Cung bị trưởng lão Phù Văn Tông nhà mình giam cầm, Nguyệt Minh thái tử vô cùng tự tin đắc ý nói ra, lời này cũng làm cho Chu Dật Phàm, Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương nghe thấy.

    Côn Bằng thái tử bởi vì là nhi tử của Côn Bằng Đại Đế, hơn nữa Yêu tộc thế lớn, cho dù khi bọn họ còn là tuấn kiệt, là tuổi trẻ kiệt suất nhất cũng cao hơn người khác một cái đầu.

    Mà Chu Dật Phàm mưu kế vô song, tuy trước kia không hiện sơn bất lộ thủy, nhưng bọn họ cũng đều biết Chu Dật Phàm âm thầm kinh doanh làm một số chuyện, trên thực tế hắn vô cùng nổi danh trong mắt các thế lực lớn của Cửu Châu.

    Mà Vũ Thân Vương cũng không coi thân phận vào đâu, nhưng hắn hiện tại có Nam Cương thần giáo, Bà La Đa thần miếu ủng hộ hắn tiêu diệt Thiên Ma Tông, thế lực cũng không yếu hơn Yêu tộc bao nhiêu, đều là nhân trung chi long, là tồn tại kiệt xuất nhất Cửu Châu, ai cũng không phục ai, tuy tạm thời đối phí Trình Cung nên liên thủ với nhau, nhưng làđịch chứ không phải là bạn, tất cả mọi người rất rõ ràng, sau khi giết Trình Cung chính là lúc bọn họ đọ sức với nhau.

    Nguyệt Minh thái tử lúc này rất đắc ý, hắn đối với việc mình hạ lệnh cho trưởng lão giết Trình Cung lúc nãy vô cùng đắc ý, lúc này nói chuyện có chút liếc nhìn Chu Dật Phàm, Côn Bằng thái tử cùng Vũ Thân Vương nghe, nhưng lại phát hiện ba người không tỏ vẻ gì.

    - Hắc diễm của bản trưởng lão ta là Ngoại Vực Thiên Hỏa, còn đặc biệt hơn Tam Muội Chân Hỏa, thiên hạ không có thứ gì không thểđốt cháy, đừng nói ngươi là một hậu nhân vừa đột phá vạn vật nhất long, cho dù ngươi làĐịa Anh đỉnh phong vừa đột kiếp tiến lên Thiên Anh, cũng chỉ có một con đường chết.

    Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết rõ, giết người Hách gia của Phù Văn Tông là thế nào.

    Hách Ẩn Đức đột nhiên phát hiện Trình Cung không tiếp tục công kích, càng đắc ý, cho là hắn đã không được, lại phối hợp với hai người khác ra tay, triệt để luyện hóa tên Trình Cung này, báo thù cho Hách Lộc.

    - Không có gì không dung, thứ hỏa diễm kém cỏi không trọn vẹn này mà dám nói thứ gì cũng có thể dung, nếu không phải phát hiện bên trong có một ít Ngoại Vực Thiên Hỏa, bản thiếu muốn xem xét một chút, xem nó có hữu dụng dẫn vào thể nội hay không, cái lao lung yếu ớt này đã sớm bị phá rồi.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 402 - 1: Huyết chiến trên cách đồng hoang (II)

    Kiếm quang giết người luôn đặc biệt sáng rực, máu vừa mới chảy ra bao giờ cũng vô cùng tươi.

    Hai vị đại hán cường tráng trước tiên đánh về phía Dương Phi Dương, trong ấn tượng của bọn chúng thì nữ giới luôn dễ đối phó, bọn chúng không ngờ được rằng mình chọn lựa lại là ma quỷ, Dương Phi Dương cứng rắn đánh ra như lưỡi của rắn độc xuyên qua cổ họng của bọn chúng, máu tươi liền phun ra.

    Dưới ánh nắng chiều tà, thân hình cứng rắn nhuốm máu tươi lóe ra màu đỏ quỷ dị.

    Bon Hoàng Thiên Hùng đều ngẩn ngơ kinh sợ, không ngừng được liền lùi sau mấy bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào yết hầu bị dây thép xuyên qua, từ trong sâu thẳm cảm thấy sự độc ác của Dương Phi Dương, ngay sau đó vì sợ hãi mà trở lên điên cuồng.

    Hoàng Thiên Hùng rút súng lục ra, giơ cao gào lên giận giữ:

    - Giết, giết bọn chúng!

    Sở Thiên tay phải lay động, trong nháy mắt hai phi tiêu cắm vào cổ tay cầm súng của Hoàng Thiên Hùng, tựa như đeo hoa tươi ở cổ tay phải.

    Gần hai trăm nam nữ dũng mãnh cầm các loại vũ khí vọt về phía bọn Sở Thiên, khí thế như muốn tiêu diệt hết thảy các sinh vật.

    Khi bọn hung đồ thay đổi vị trí, trong nháy mắt đám người Phong Vô Tình rút súng nạp đầy đạn từ trong lòng ngực ra, khóe mắt toát ra sát khí đằng đằng, Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Danh tuy có trong tay binh khí nổi tiếng, nhưng lại không nói lên là họ không biết dùng súng, bọn họ xuất thân từ bộ đội đối với việc quen thuộc súng ống, sử dụng lư hỏa thuần xanh cũng không có gì lạ.

    Phong Vô Tình, Nhiếp Vô Danh và Khả Nhi đứng xếp thành hình tam giác.Khả Nhi chuyên bắn người có súng, Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Danh bắn tỉa bọn người phía trước, Dương Phi Dương dùng dây thép bảo vệ cá lọt lưới ở dưới súng, cho dù kẻ ác trốn thoát khỏi đầu súng cũng không thể tới gần bọn Sở Thiên.

    Rầm Rầm Rầm.

    Tiếng súng không ngừng vang lên, sau tiếng súng lúc nào cũng ba mạng người ngã xuống.

    Hai vị hung đồ ở giữa, rút súng ra nhằm rút ra một chỗ trống để nổ súng, thật không dễ gì mà đợi được cơ hội, đang muốn bắn lén vào khe hở, đột nhiên tiếng súng vang lên liên tục, bọn họ chỉ kịp cảm thấy giá lạnh trên trán, liềm chận rãi ngã trên đất rồi chết.

    Khả Nhi có tài bắn súng như thần, đương nhiên không cho bọn chúng có cơ hội bắn lén.

    Hai vị hung đồ thấy mất đi một người, liền vội đem khảm đao của mình vứt xuống đất, tay vừa giơ lên sờ vào súng lục, tiếng súng lại liên tiếp vang lên, Khả Nhi bắn chuẩn xác vào đại não của họ, một giây cơ hội sinh tồn cũng không lưu lại cho bọn họ.

    ng đồ vọt tới từ khắp nơi, dường như không chút sợ hãi súng lục của bọn Phong Vô Tình, cầm khảm đao đánh nhào tới, Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Danh bình tĩnh ứng chiến, liên tiếp bóp cò giết hết mười mấy tên hung đồ trong tốp đầu xông tới, vài tên hung đồ cũng có chút thông minh khi thấy quân xung phong phía trước chết qua nhanh liền lăn trên đất tiến tới, muốn lấy tốc độ để làm nhiễu loạn trận tuyến của bọn Phong Vô Tình.

    Một người đàn ông dáng người hơi béo lăn loạn xạ trên đất, không ngờ lại lăn ở dưới chân Sở Thiên liền vội định thân muốn dùng khảm đao chặt hai chân Sở Thiên, ai mà biết vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy nụ cười sáng lạn của Sở Thiên, còn chưa kịp phát lạnh đã bị phi tiêu trong tay Sở Thiên ấn vào mặt hắn, hệt như đậu phụ giết chết gã.

    Hoàng Thiên Hùng ôm lấy cánh tay phải bị tàn phế một nửa, đã chạy trốn ra phía ngoài hơn mười thước, thấy lần đầu công kích đã chết hai mươi mấy người trong lòng không khỏi ớn lạnh, không ngờ bọn Sở Thiên lại có hỏa lực cường đại thế, nhưng cũng không cam tâm để cho bọn Sở Thiên chạy trốn mất.

    Vì thế, Hoàng Thiên Hùng một bên bảo thân tín chuẩn bị nổ súng một bên hét lên giận dữ nói:

    - Lên, lên nào, đạn trong súng của bọn chúng sớm muộn gì cũng hết, thừa lúc chúng thay đạn liền đánh áp sát tới!

    Hung đồ xung phong cảm thấy lời của Hoàng Thiên Hùng nói có lý, bèn càng công kích mãnh liệt hơn, bốn năm mét đất trống đã chất đầy thi thể, lượt đạn đầu của bọn Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Danh cuối cùng cũng đã bắn hết, tiếng súng tạm thời ngừng vang, ngay cả súng của Khả Nhi cũng không bắn nữa.

    - Giết!

    Công kích khoảng cách gần của bọn hung đồ cũng bắt đầu rồi, phát ra như núi lửa vậy.

    Nhưng vọt lên mấy bước bọn hung đồ phát hiện mình nhầm rồi.

    Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Danh không hề đổi đạn mà là lấy ra một khẩu súng khác, ngay cả chút thời gian cũng không cho bọn hung đồ, hai người lại bắn ra những viên đạn chết người, sau tiếng súng vang lên, trên mặt đất lại có gần hai chục thi thể ngã xuống.

    Hoàng Thiên Hùng vẻ mặt cực kỳ tức giận, rồi lại thể hiện không có cách nào, chỉ có thể hô to với bọn thân ín bên người:

    - Nổ súng, nổ súng!

    Ba gã thân tín nắm súng lục, vừa ngắm ngay vào bọn Sở Thiên, Khả Nhi vốn đã tịt ngòi súng lục trong nháy mắt khôi phục lại sức lực, họng súng rầm rầm rầm vang lên, ba phát đạn giống như dấu hiệu của họ, trực tiếp đi qua hơn trăm hung đồ, đâm vào ấn đường của chúng.

    Không có tiếng kêu thảm thiết, chỉ có máu tươi bay tứ túng.

    Hoàng Thiên Hùng sau lưng họ bị máu tươi bắn đầy mặt, sợ tới mức ngồi xụp xuống trốn về sau cột gỗ của doanh trướng.

    Bọn Phong Vô Tình cuối cùng cũng đổi đạn.

    Nhưng tất cả động tác dường như chỉ dùng một thời gian cực ngắn để hoàn thành.

    Hơn nữa lần này họ là hai tay cầm súng.

    Bọn hung đồ cuối cùng cũng dao động, vũ khí lạnh của mình còn chưa rút ra đã bị người ta giết chết rồi, liều mạng kiểu này có vẻ không có ý nghĩa gì, đơn thuần chỉ là bước lên nộp mạng mà thôi, bọn họ tuy không sợ chết nhưng cũng không nhất thiết phải chết vô ích như vậy.

    Gió trên thảo nguyên từ từ thổi qua, gần trăm thi thể trên đất đã tản ra mùi máu tanh, bao phủ lấy doanh trướng mãi không tan.

    Hoàng Thiên Hùng cũng cảm thấy được đã đến đường cùng, bèn một bên cho người đi xin viện trợ từ “Thiên Lang” một bên di chuyển tới chỗ buộc ngựa.

    Anh ta biết tài bắn súng chuẩn xác của Khả Nhi, nên mỗi bước di chuyển hết sức cẩn thận, hơn nữa đều có vật che.

    Sở Thiên thấy bọn hung đồ đâng từ từ rút lui, vẻ mặt bình tĩnh ra lệnh cho bọn Phong Vô Tình, nói:

    - Giết hết đi!

    Đây đều là bọn hung đồ vô cùng tàn bạo, giết chết bọn chúng cũng không quá đáng, vụ sát hại hôm nay chắc chắn sẽ kết thù không đội trời chung với “Thiên Lang”, nếu tha cho những người này, sau khi chúng trở về bên cạnh “Thiên Lang” chắc chắn sẽ lại đối phó với mình.

    Để chúng có cơ hội một lần nữa đối phó với mình thì chi bằng giờ cứ giết luôn cái bọn vốn đã đáng chết này đi.

    Theo mệnh lệnh của Sở Thiên, súng của bọn Phong Vô Tình lại nổ tiếp, bọn hung đồ đã khiếp đảm rồi, đừng nói tới tổ chức tấn công mà ngay cả đến chạy thoát thân cũng trách hai chân chạy quá chậm.

    Thấy bọn Phong Vô Tình nổ súng số còn lại gần trăm hung đồ vộ xoay người bỏ chạy, chạy về chỗ ngựa ở gần nhất, chúng tin rằng sau khi lên được ngựa là có cơ may sống rồi.

    Bọn hung đồ chạy tan tác khiến bọn Phong Vô Tình không cần bố trí canh phòng, toàn bộ đều tản ra đuổi giết bọn hung đồ chạy trốn.

    Sở Thiên nhìn thấy Hoàng Thiên Hùng ngồi phía trước, khẽ cười nói:

    - Phi Dương, lôi Hoàng Thiên Hùng qua đây!

    Dương Phi Dương như đang khẽ cười, lắc lắc cái dáng người như ma quỷ đi về phía Hoàng Thiên Hùng.

    Hoàng Thiên Hùng sau khi nghe lệnh giết sạch của Sở Thiên thì đã run như cầy sấy bất chấp tài bắn súng của Khả Nhi cả người nhào tới con ngựa trắng, vẫn chưa kịp nhảy lên thì cảm thấy cổ bị xiết chặt, sau đó cảm giác lạnh buốt lan tới.

    Dương Phi Dương dùng âm thanh ngọt ngào động lòng người hô:

    - Đường chủ Hoàng, Thiếu soái muốn gặp anh, ngươi sao anh chào hỏi gì đã đi à?

    Hoàng Thiên Hùng biết cổ mình bị buộc bởi vật gì, chính là cái dây thép độc ác kia, thì đến ý thức phản kháng cũng không có nữa.

    Dương Phi Dương giống như đang dắt ngựa lôi Hoàng Thiên Hùng tới trước mặt Sở Thiên, dây thép vẫn như cũ buộc chặt lấy anh ta không hề được thu về.

    Sở Thiên khẽ thở dài, sờ sờ mũi, thản nhiên nói:

    - Đường chủ Hoàng, chúng tôi vốn chỉ muốn an toàn đi qua thảo nguyên hoang vắng, thật không ngờ cậu lại có ý giết bọn tôi, ép tôi phải ra tay.

    Đấy cậu xem, thảo nguyên này lại nhận thêm gần hai trăm thi thể làm màu mỡ thêm cho vùng thảo nguyên này rồi.

    Hoàng Thiên Hùng biết mình khó lòng thoát chết, cũng bình tĩnh trở lại, hung tợn nói:

    - Sở Thiên, anh đừng vội đắc ý như thế, Thiên Lang đã biết nơi đây xảy ra biến cố, hơn ngàn “Thiên Lang” tinh nhuệ đang tiến tới đây, các người sắp tiêu đời rồi, đừng hòng mà ra khỏi thảo nguyên hoang vu!

    Tiếng súng cuối cùng cũng dừng rồi!

    Phong Vô Tình, Nhiếp Vô Danh và Khả Nhi cũng đã quay lại rồi, thản nhiên nói:

    - Không có người sống!

    Không ai chạy thoát!

    Sở Thiên gật gật đầu, ra hiệu Khả Nhi cởi vải đỏ ra cho Mai Tử.

    Mai Tử từ từ mở mắt, sau khi hai mắt thích ứng với ánh với ánh sáng mới nhìn khắp doanh trướng, cô đã cỗ gắng tưởng tượng hình ảnh thảm cảnh nhưng không ngờ lại thê thảm tới mức này, gần hai trăm hung đồ tất cả đều ngã xuống trong vũng máu, ngoài Hoàng Thiên Hùng và ngựa của anh ta thì hơn trăm doanh trướng đã trở lên yên ắng, máu tươi chảy khắp thảo nguyên.

    Mai Tử trong lòng khẽ thở dài, tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội trong lịch sử cũng không tới mức thế này?

    Sở Thiên sai Dương Phi Dương buộc chặt Hoàng Thiên Hùng lại, có lẽ anh ta vẫn còn chút tác dụng, rồi đi về phía Mai Tử, vẫn có ý áy náy nói:

    - Mai Tử, thật sự xin lỗi, liên lụy em rồi, đã làm em sợ hãi rồi!

    Mai Tử lắc đầu, cười khổ nói:

    - Sở Thiên, đây phải chăng là giang hồ trong truyền thuyết?

    Sở Thiên không chút dấu diếm gật gật đầu, thành thạt trả lời:

    - Đây đúng thật là giang hồ!

    Mai Tử thoáng chút suy nghĩ gật gật đầu, ngày trước luôn không hiểu lời chị nói “Người trong giang hồ, thân bất do kỷ” trải nghiệm hôm nay cuối cùng cô cũng đã hiểu rồi, nếu Sở Thiên không giết bọn người thảo nguyên hoang vu này thì bọn Sở Thiên còn cả bản thân mình nữa cũng sẽ bị bọn chúng giết chết.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 402 - 2: Huyết chiến trên cách đồng hoang (II)

    Mai Tử nhìn sắc trời, lại đưa tay ra cảm nhận sự ướt át của gió, ánh mắt lo lắng chậm rãi nói:

    - Sở Thiên, chúng ta mau đi thôi, nếu bọn “Thiên Lang” không kịp tới truy giết chúng ta thì chúng ta cũng bị mưa ướt hết mất thôi!

    Sở Thiên gật đầu nói với bọn Phong Vô Tình:

    - Đem Hoàng Thiên Hùng theo, nếu gặp Thiên Lang cũng có thể lấy cậu ta làm con tin!

    Phong Vô Tình không trả lời, trực tiếp dùng hành động vứt Hoàng Thiên Hùng lên ngựa rồi trói mạnh anh ta vào với ngựa.

    Bỗng nhiên, tai Sở Thiên khẽ động, vội nằm sấp xuống đất thám thính, âm thanh tùa xa loáng thoáng truyền tới hơn nữa lại rất đông người.

    Lẽ nào “Thiên Lang” tinh nhuệ đã đánh tới?

    Làm sao lại thần tốc như vậy chứ?

    Sở Thiên không dám nghĩ nhiều, lên ngựa hô:

    - Dùng tốc độ cao nhất lên đường!

    Nhanh lên!

    Bảy con ngựa lao đi trong nháy mắt, tạo thành một đường thẳng tiến về phía Lang Sơn.

    Sở Thiên đoán không sai, kị binh dưới ánh hoàng hôn chính là Thiên Lang tinh nhuệ, Thiên Lang vốn đang luyện tập cho thủ hạ ở ngoài doanh trại chăn thả mấy chục cây số, bỗng nhận được tin doanh trại chăn thả bị công kích liền vội vàng chỉ huy hơn ngàn kị binh đánh trở lại.

    Trên thảo nguyên hoang vu lại có người dám tập kích mình không phải là người ngông cuồng thì cũng là người hám lợi mất khôn.

    Bọn Sở Thiên thúc ngựa thật nhanh không chút chậm trễ, trong lòng đều rõ một khi bị hơn ngàn kị binh của “Thiên Lang” đuổi tới, tiến hành chém giết thì với thế của sáu người ắt sẽ chôn thân nơi thảo nguyên mênh mông, cộng thêm vài cô hồn dã quỷ nữa.

    Tuy khoảng cách giữa kị binh “Thiên Lang” và bọn Sở Thiên còn rất xa, nhưng trên thảo nguyên mênh mông, một nhìn trăm dặm, dễ dàng phát hiện bọn Sở Thiên đang thúc ngựa chạy băng băng, “Thiên Lang” vung mạnh tay, tự mình dẫn theo năm trăm kị binh đuổi theo bọn Sở Thiên, còn lại năm trăm kị binh thì đi thăm dò ở doanh trại chăn thả.

    Mấy chục phút sau, bon Sở Thiên đã từ từ tới gần lâu đài cổ Lang Sơn, mà năm trăm kị binh truy đuổi phía sau cũng càng ngày càng gần, Sở Thiên biết chạy thêm hơn chục phút nữa cũng sẽ bị bọn kị binh tinh nhuệ của “Thiên Lang” đuổi tới.

    Tuy bọn Phong Vô Tình vẫn cõn sót lại hơn trăm viên đạn nhưng cũng chỉ là vô bổ, lúc này chỉ có con đường là liều mạng mà thôi.

    Sở Thiên dừng ngựa quay người lạnh lùng nhìn bọn kị binh của “Thiên Lang” đang đuổi theo ở phía xa, quát:

    - Vô Tình, Vô Danh, hai người cùng em ở lại đây, tình thế tất phải ngăn sự công kích của kị binh Thiên Lang.

    Phi Dương và Khả Nhi nhanh chóng hộ tống Mai Tử rời khỏi đây, nhanh lên!

    Phong Vô Tình và Nhiếp

    Vô Danh quay ngựa đến đứng bên canh Sở Thiên rồi rút súng ra.

    Bọn Khả Nhi lại gần như đồng thanh hô lên:

    - Không!

    Trong lòng họ biết rõ, cho dù tài giỏi thì muốn dựa vào hơn trăm viên đạn để ngăn năm trăm kị binh Thiên Lang, là một việc không có khả năng chút nào huống hồ năm trăm kị binh đi doanh trướng sẽ rất nhanh hợp lại đánh tới.

    Đây không phải là trận chiến thập tử nhất sinh mà là chắc chắn chết.

    Mai Tử nhìn truy binh phía sau, cũng biết rõ khó mà trốn thoát.

    Tuy ngựa của trại Cáp Nhĩ tinh tráng dưới thân mọi người nhưng kỹ thuật cưỡi ngựa của bọn Sở Thiên không thể bằng vói nhóm truy binh kia, sớm muộn cũng bị cuốn vào hỗn chiến, cuốn vào hỗn chiến rồi thì chắc chắn sẽ chết không còn nghi ngờ gì nữa.

    Bỗng Mai Tử ngẩng nhìn lâu đài cổ Lang Sơn, hét lên:

    - Tất cả vào lâu đài cổ, vào lâu đài cổ!

    Tuy vào lâu đài cổ Lang Sơn thì cũng là tự hãm tuyệt cảnh, vì ba mặt của lâu đài cổ Lang sơn là núi, chỉ cần bị kị binh Thiên Lang chặn lối ra thì có chạy đằng trời, nhưng vào lâu đài cổ Lang sơn chí ít cũng chống lại được chốc lát, mà giây phút này cũng không chắc là cơ hội sống.

    Sở Thiên vừa rồi cũng không phải không nghĩ tới lâu đài cổ Lang Sơn, nhưng nhìn qua vài lần đoán đó là đường cùng không có ý nghĩa gì hết, trong tình huống không có trợ giúp thì tiến vào Lang Sơn đơn thuần chỉ là cho người ta bắt rùa trong hũ, thay vì bị người ta bao vây cho đói chẳng bằng cứ đấu một trận cho sướng.

    Khi Sở Thiên còn đang do dự thì Mai Tử cưỡi ngựa chạy tới, tay phải vỗ mạnh vào vai Sở Thiên, nghiêm túc nói:

    - Sở Thiên, hãy tin em, các anh vào Lang Sơn đánh chặn, giờ em sẽ đi gọi cứu binh.

    Sở Thiên sững sờ, nhưng thấy vẻ chân thành của Mai Tử vẫn gật gật đầu.

    Mai Tử thấy Sở Thiên đồng ý khẽ cắn môi, nét mặt biểu lộ vẻ kiên nghị, nói:

    - Sở Thiên, các anh cố gắng chịu đựng, em nhất định quay lại!

    Sau khi nói xong, Mai Tử cũng không đợi Sở Thiên đồng ý, phát hai roi liên tục, Lúc này mới lộ ra kỹ thuật cưỡi ngựa tinh xảo của cô, nằm sấp trên lưng điều khiển ngựa, tốc độ đột nhiên tăng mau, ngựa Cáp Nhĩ chạy càng lúc càng nhanh như muốn bay lên vậy, sau giây lát đã biến mất khỏi tầm mắt của bọn Sở Thiên.

    Sở Thiên hơi kinh ngạc, thật không ngờ kỹ thuật cưỡi ngựa của Mai Tử lạ cao siêu như vậy, nếu không phải dẫn theo năm người bọn họ thì với tốc độ của Mai Tử cô sớm đã về tới trại Cáp Nhĩ rồi, mà không phải đi cùng thong dong nhàn rỗi với mình.

    Tuy Sở Thiên không có mấy hi vọng với việc Mai Tử đi gọi cứu viện, theo hắn thấy thì Mai Tử nhiều nhất là về trại Cáp Nhĩ tìm viện trợ, nhưng “Thiên Lang” là ông trùm nơi thảo nguyên hoang vu này có ai lại vì bọn người Sở Thiên mà đi đắc tội với người của thảo nguyên hoang vu chứ?

    Nhưng, Mai Tử rời đi an toàn cũng làm cho Sở Thiên trong lòng an ủi chút ít, ân oán giang hồ không cần liên lụy tới cô ấy.

    Bọn Sở Thiên cuối cùng đã tiến vào lâu đài cổ Lang Sơn trước khi bị kị binh Thiên Lang bao vây.

    Lâu đài cổ Lang Sơn dựng ở trên núi, tựa như răng khảm vào gò đất, toàn lâu đài cổ có hai tầng giống như nơi của góc nhìn u linh vậy, hoàn toàn thờ ơ với nắng mưa lâu năm, không hề bận tâm tới việc lâu ngày không tu sửa.

    Lâu đài cổ tuy có bị phá hủy nhưng phần lớn vẫn được bảo vệ nguyên vẹn.

    Của thành dày tới ba tấc, đủ để ngăn cản va chạm mạnh của đá lăn, bốn phía đều là đồng ruộng bát ngát, nhưng vì được xây dựng trên đỉnh núi cao thật có khí thế của người canh giữ.

    Chủ yếu là cửa thành chỉ rộng có nửa mét, chỉ cho phép một người tiến vào.

    Sở Thiên suy nghĩ chốc lát, để Khả Nhi và Dương phi dương canh cửa vào, ba khẩu súng và năm mươi viên đạn, còn mình dẫn Phong Vô Tình và Nhiếp Vô Tình còn cả tên sống dở chết dở Hoàng Thiên Hùng nữa cùng lên tường thành lâu đài cổ.

    Đứng trên tường thành, nhìn trời âm u dần còn cả kị binh Thiên Lang đang tiến dần tới, trong lòng Sở Thiên ngược lại lại trở lên ổn định hỏi:

    - Vô Tình, các anh còn bao nhiêu đạn vậy?

    Phong Vô Tình khẽ thở dài nói:

    - Sáu mươi bảy viên!

    Con số này cho thấy rõ, bọn Sở Thiên cho dù thế nào đi nữa, cho dù không phát nào trượt cũng chỉ có thể giết chết được một trăm mười bảy người.

    Còn thừa lại số kị binh Thiên Lang chỉ sợ là phải dùng vũ khí lạnh mà giết rồi.

    Bọn Sở Thiên đứng trên tường thành một lát, năm trăm kị binh đã toàn bộ lao tới hết tốc lực, tựa như mây di chuyển trên thảo nguyên vậy.

    Nhờ ánh sáng nơi chân trời xa mà bọn Sở Thiên vẫn có thể nhận ra đặc trưng của kị binh Thiên Lang.

    Hơn năm trăm kị binh cùng cưỡi một loại ngựa, toàn bộ đều dùng khăn đen kẹp đầu, người mặc trang phục võ sĩ hơi ngả đen, áo lộ cánh tay, lưng đeo cung tên lưng áo dắt dao, da màu đen hoẵng, dao dắt nghiếng, mặc áo khoắc đen.

    Khi cưỡi ngựa phi nhanh áo bào rộng như một đám mây tung bay phía sau.

    Đối lập với trang phục kẹp dây lưng, nhất cử nhất động đặc biệt hiện ra rõ ràng vẻ đẹp của từng đường nét, tự nhiên mà phóng khoáng.

    Tên cầm đầu khoảng chừng ba mươi tuổi, đỉnh đầu trọc, trên đầu kẹp khăn trắng, tay phải nắm chặt quỷ đầu dao, không mặc áo khoác đen mà mặc áo giáp chế ngực, dáng người dũng mãnh, ánh mắt có thần lóng lánh, có khí khái không giận mà uy.

    Sở Thiên không do dự mà khẳng định, người đó chính là “Thiên Lang” bá chủ của thảo nguyên hoang vu.

    Thiên Lang thấy bọn Sở Thiên đứng trên thành lâu thì vẻ mặt cực khinh thường, cười ha hả ba tiếng, liền rút tiễn trong túi, giương cung, bắn tên, bắn ra liên tiếp ba tên Lang Nha, động tác liền mạch dứt khoát khiến người nhìn không chút cảm giác lạ nào.

    Ba tên Lang Nha bay ra như ánh chớp linh hoạt sắc bén phóng tới phía Sở Thiên.

    Sở Thiên không chuyển động, nụ cười trên mặt thản nhiên phóng khoáng, không hề sợ mũi tên Lang Nha đang bắn tới.

    Ba mũi tên Lang Nha không hề đâm vào bọn Sở Thiên mà đều cắm vào tường thành che nửa người họ.

    Phía chân trời đã tắt hẳn nắng, gió lạnh ập tới mang theo ẩm ướt tới.

    Ba mũi Lang Nha cắm vào ba chỗ sâu ba tấc, cho thấy kỹ thuật bắn tên tinh xảo và kình khí mạnh mẽ của “Thiên Lang”.

    Năm trăm kị binh Thiên Lang cùng hò reo, ai nấy tinh thần phấn chấn.

    Trong lòng Thiên Lang có chút hoảng hốt, bọn Sở Thiên thấy tên Lang Nha của gã lại không tránh không né, định lực này thât đáng kinh ngạc.

    Bỗng nhiên, Sở Thiên phát ra một trận cười kinh thiên, thảo nguyên vắng vể trong nháy mắt như lay động run rẩy, thanh thế khiến người ta sợ hãi.

    Đùng đoàng!

    Tiếng sấm kinh người như phụ họa cho Sở Thiên, nổ vang cả gần ngoài lâu đài Lang Sơn, động tới mức tai mọi người đều kêu ù ù, ánh chớp căt ngang màu trời mờ mịt, chiếu lên bình nguyên hoang dã sáng như ban ngày, hiện ra cỏ cây đang đưa điên cuồng.

    Cảnh tượng đáng sợ.

    Đợi sau khi tiếng sấm qua đi, Thiên Lang khẽ phất tay, mấy chục kị binh thắp đèn, chiếu rọi cho lâu đài cổ Lang Sơn như đang phát sáng.

    Thiên Lang đã có thể nhìn rõ ánh mắt của bọn Sở Thiên, cũng nhìn thấy tên Hoàng Thiên Hùng bị bịt kín miệng trong lòng đoán được bọn Sở Thiên là người tập kích doanh trướng chăn thả.

    Tuy không biết bọn Sở Thiên làm thế nào giết chết hai trăm người nhưng món nợ này tính lên đầu bọn hắn cũng là đủ đâu!

    Thiên Lang vân khí tới, trên mặt nở nụ cười, đột nhiên hét:

    - Các ngườii là ai?

    Lại dám chém giết anh em của Thiên Lang tôi, còn dám bắt cóc anh em kết nghĩa của tôi, lẽ nào các người không sợ chết dưới quỷ đầu đao của Thiên Lang sao?

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 934: Thần niệm lao lung.

    Lúc này, Trình Cung trong lao lung, đột nhiên mở miệng nói chuyện.

    Dám dẫn Ngoại Vực Thiên Hỏa vào thể nội, ngươi cho rằng ngươi chính là tồn tại Thiên Anh một bước lên trời sao.

    Cho dù Thiên Anh cũng không dám nói như vậy, trừ phi đã chuyển hóa Thuần Dương, thần thông đại thành, cảm giác thiên đạo mới dám nói như thế.

    - Sắp chết đến nơi, vẫn còn mạnh miệng, nhìn ngươi chống được bao lâu, sau khi giết ngươi, ta sẽ cho người nhà của ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, bản trường lão sẽ rút hồn phách của chúng ta, chế thành khôi lỗi, vĩnh viễn không để cho bọn chúng được đầu thai chuyển thế.

    Hách Ẩn Đức nghe xong, cũng không tin Trình Cung làm chuyện ma quỷ gì.

    Lúc này, Trình Cung đang đứng trong lao lung bằng hỏa diễm này, chung quanh hỏa diễm ngập trời, hỏa diễm màu đen giống như muốn thôn phệ tất cả, Trình Cung đứng đó không ảnh hưởng chút nào, Trình Cung năm đó ở Cửu Châu cũng là một trong thập đại đan đạo đại sư, chơi lửa trước mặt hắn, tự rước lấy nhục.

    Ở kiếp này hắn lại có Chí Dương Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, là ba loại hỏa diễm chí cường trong thiên địa rèn luyện thân thể, thậm chí thiên kiếp cũng rèn luyện cho hắn, cho dù hắn không động thủ, ngọn lửa này cũng không tổn thương hắn được, lúc này hắn đang đứng đó, tay phải của hắn xuất hiện một đám hỏa diễm màu đen yếu ớt, vừa rồi hắn vung quyền công kích, trực tiếp rút Ngoại Vực Thiên Hỏa trong lò lửa ra.

    Cửu Châu Đại Đế lấy một ít thiên hỏa trên thiên ngoại xuống, trên ngoại vực có nhiều loại hỏa diễm, có loại còn cường đại hơn hỏa diễm ở Cửu Châu gấp mấy lần, chúng trải qua rất nhiều loại biến cố, cóđược hiệu quả kỳ lạ.

    Ở kiếp trước, Trình Cung chỉ tìm kiếm được gần trăm loại Thiên Ngoại kỳ hỏa, dung nhập hỏa diễm vào bản thân, tuy kiếp này cóđược Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa và Niết Bàn Hỏa, nhưng Trình Cung không bỏ qua cơ hội lần này.

    Nhưng rất đáng tiếc hỏa diễm này quá yếu, vừa nhìn là biết thực lực của người thu thập không được, không có biện pháp bảo tồn nguyên vẹn, cho nên hiệu quả cũng không tốt.

    - Thân là Thiên Ngoại kỳ hỏa, có thể xuyên qua hàng tỉ tinh vực hàng lâm Cửu Châu đại địa, bản thân nói rõ nó thần kỳ, ở trong tay của loại người này đúng là vũ nhục nó, đáng tiếc ngươi không có tác dụng gì với ta, ta sẽ giúp ngươi một chút, cho ngươi trở về hư vô a.

    Đối đãi với Thiên Ngoại kỳ hỏa, Trình Cung giống như nói chuyện với con người, mà hỏa diễm trong tay của Trình Cung đang cực lực phản kháng cũng yên tĩnh hơn rất nhiều.

    - Oanh!

    Trình Cung trực tiếp dùng Niết Bàn Hỏa trong tay đả kích hỏa diễm màu đen, hỏa diễm màu đen lập tức dung nhập vào trong hư không, sau đó kích nổ toàn bộ lao lung bằng hỏa diễm màu đen này.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Phốc...

    Hách Ẩn Đức không có nghĩ lại biến thành như thế, hắc diễm lao lung không ngờ trướng lên vài lần rồi nổ tung, hắn chưa từng gặp qua chuyện này bao giờ.

    Bọn họ vốn đem lực lượng đầu nhập vào bên trong, hiện tại hắc diễm lao lung nổ tung, thân thể của hai tên trưởng lão kia bị chấn bay đi, thân ác bị hỏa diễm màu đen bao phủ, mà ngay cả Hách Ẩn Đức cũng bị chấn bay hơn ngàn mét, phun một ngụm máu tươi ra.

    Nhưng chuyện kinh khủng nhất vẫn còn ở phía sau, hai tên trưởng lão bị trọng thương bay đi không nói, hỏa diễm màu đen trên người của bọn họ đang thiêu đốt.

    Hai người đều toàn lực vận chuyển pháp lực khổng lồ, tồn tại Địa Anh đã trải qua Địa Hỏa Ma Kiếp, thân thể vô cùng cường đại, nhưng pháp lực khổng lồ của bọn họ cũng không có biện pháp dập tắt hỏa diễm này.

    - A...

    Tại sao lại như vậy, Hách trưởng lão, nhanh triệt tiêu ngọn lửa của ngươi đi, cánh tay của ta...

    - Chân ta, Hắc Ẩn Đức...

    Mau triệt tiêu hỏa diễm giúp ta, chân ta...

    Thân thể của ta...

    A...

    Liên tục kêu thảm thiết, người chung quanh nhìn thấy cảnh này cũng lạnh run lên, lạnh như băng, đây rốt cuộc là hỏa diễm gì, ngay cả vượt qua Đại Hỏa Ma Kiếp, địa hỏa cũng không cách gì nào làm gìđược tồn tại Địa Anh a.

    Thậm chí có tên trưởng lão chém đứt cánh tay, nhưng hỏa diễm vẫn theo cánh tay đứa kia bám lấy hắn, trong nháy mắt đốt hơn phân nửa thân thể của hai người.

    Một tên trưởng lão trực tiếp bỏ qua thân thể, nhưng trên Địa Anh vẫn dính theo một tia hỏa diễm, Địa Anh kêu thảm thiết trong hư không, biến thành tro bụi.

    Khủng bố!

    Tất cả mọi người có một loại cảm giác vô cùng sợ hãi, rốt cuộc hỏa diễm là thứ gì, tại sao chưa từng nghe nói Phù Văn Tông có hỏa diễm như thế.

    Tại sao có thể như vậy, dù sao Hách Ẩn Đức cũng là tồn tại Địa Anh tầng tám, hơn nữa hắc diễm lao lung là pháp bảo do hắn khống chế, vào thời điểm lò lửa bành trướng lên, hắn lập tức cắt bỏ thần niệm điều khiển, hắn cũng nhận được cơ hội đào tẩu, không có dính hắc diếm vào người, hắn chỉ bị hắc diễm lao lung nổ tung gây tổn thương mà thôi.

    Nhưng vào lúc này bọn họ triệt để hóa hốc mồm, chuyện này...

    Chuyện này...

    Tại sao lại thế?

    Bản thân của hắn vô cùng rõ ràng hỏa diễm của mình, tuy rất mạnh, nhưng tuyệt đối không biến thái như thế, tại sao có thể?

    Chuyện này quá kinh khủng a, tại sao hắc diễm không thể khống chếđược, khi nổ tung, lại cường đại như thé?

    Cứu, cứu như thế nào, Hách Ẩn Đức trốn thì không kịp, cho nên khi tên trưởng lão Địa Anh tầng bảy bảo hắn cứu lao về phía hắn, hắn vội vàng néđi, hắn cũng sợ hỏa diễm không khống chếđược mà lây sang mình, hắn cóđược hỏa diễm này đã mấy trăm năm, cho tới bây giờ không phát hiện hỏa diễm cóđặc tính như thế.

    Nhưng vào lúc này, một bóng người dùng tốc độ cực nhanh xông tới, nhanh, quá nhanh.

    Hách Ẩn Đức cũng không có biện pháp né tránh.

    Trong lúc nguy cấp thần niệm của hắn dẫn động phù lục trong cơ thể, lập tức bên ngoài thân thể xuất hiện Phòng Ngự Phù Lục nổ bung.

    - Oanh!

    Người chưa tới, nhưng một bàn tay huyết sắc đã tới trước, một âm thanh vỡ vụn, Phòng Ngự Phù Lục chung quanh thân thể Hách Ẩn Đức bị nát vụn hơn phân nửa, sau đó còn đang oanh kích lên đạo phòng ngự cuối cùng, một nắm đấm đánh thẳng lên đầu của Hách Ẩn Đức.

    Đúng vậy, đây là nắm đấm, trực tiếp xé nát phòng ngự cường hãn của Hách Ẩn Đức, một quyền đánh lên đàu của hắn, đầu lâu chính là bộ vị cứng nhất trên cơ thể người, trực tiếp lõm xuống, thiếu chút nữa đãđánh xuyên qua đầu lâu của hắn.

    Tại sao có thể như vậy, hắn vừa mới độ kiếp, tại sao có lực lượng mạnh như thế, hơn nữa hắn làm cách nào đánh xuyên qua phòng ngự của mình, đây là phòng ngự bảo vệ tính mạng của hắn a, cho dù những Địa Anh tầng tám khác sử dụng thần thông cường đại, một thời ba khắc cũng khó xé nát.

    Còn nữa, thần niệm của hắn vừa rồi có cảm giác giống như thiên uy hàng lâm, thậm chí còn hơn mười đạo phù lục chưa mở ra, hơn nữa nắm đấm huyết sắc này, giống như bầu trời giáng xuống, lực lượng một kích này quá cường đại.

    Tại sao có thể như vậy,hắn vừa tiến vào cảnh giới Địa Anh, có lẽ cũng chỉ làĐịa Anh sơ kỳ, tuyệt đối không có khả năng đạt tới Địa Anh tầng ba, tại sao lại như vậy?

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 935: Giẫm bạo. (1)

    Trong nháy mắt, đầu của Hách Ẩn Đức bị lõm xuống thật sâu, trong nội tâm của hắn vô cùng chấn kinh, cho dùđầu có bị đánh nát cũng không có gì, nhưng dù sao lão ngoan đồng Địa Anh, kinh nghiệm vô số chiến đấu, khi đó sẽ dùng Địa Anh bỏ thể xác bay ra ngoài, đạt tới cảnh giới Địa Anh, mất đi nhục thân cũng không có gì lớn, ít nhất không phải chuyện trí mạng.

    - Muốn chạy, cho ngươi nếm thử cái gì là lao lung chân chính, Luyện Thần Quyết, thần niệm lao lung.

    Thần niệm của Trình Cung đã khôi phục tới cảnh giới Thiên Anh, rốt cục cũng có thể thi triển ra mấy thủ đoạn của Luyện Thần Quyết, những thủ đoạn này cho dù những thế lực truyền thừa vài vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm cũng không có các thủ đoạn dùng thần thông của thần hồn như Luyện Thần Quyết.

    Trình Cung có thần niệm Thiên Anh, dấu diếm một chút mũi nhọn, trực tiếp vây hãm Địa Anh của Hách Ẩn Đức, mà trong tay của hắn, trực tiếp bắt lấy thân thể của Hách Ẩn Đức.

    - Dám động tới người nhà của ta, chết, tất cả những kẻ dám dùng người nhà cua ta ra uy hiếp ta, tất cả những kẻ đó chính làđịch nhân của ta, chết, hơn nữa, còn chết rất thê thảm, giống như hắn vậy.

    Trình Cung nói xong, khoát tay đẫn động hỏa diễm đốt cháy mấy tên trưởng lão kia thành tro bụi, trực tiếp đánh vào người Hách Ẩn Đức.

    - Trình Cung, ngươi dám giết Hách trưởng lão, Phù Văn Tông ta nhất định không bỏ qua cho ngươi.

    Nguyệt Minh thái tử trực tiếp nhảy dựng lên, tức giận quát một tiếng, tên Hách Ẩn Đức kia chính là người Hách gia tại Phù Văn Tông, trong hàng trưởng lão cũng tính là có số má, không thể so với Hách Lộc, nhân vật trọng yếu như thế bị giết, Nguyệt Minh thái tử sẽ bị chỉ trích, trên lưng phải gánh trách nhiệm.

    - A...

    Địa Anh trong cơ thể Hách Ẩn Đức la lên vô cùng thảm thiết, thân thể vàĐịa Anh của hắn bị thiêu đốt trực tiếp, cũng giống như hai tên trưởng lão vừa rồi.

    - Ngươi cũng ít nói nhảm đi, đến loại tình trạng này ai có thể làm gìđược ai chứ, cho ngươi.

    Trình Cung cũng không muốn bạo lộ chuyện Niết Bàn Hỏa trong cơ thể, dù sau Niết Bàn Hỏa quá mức thần kỳ, ở kiếp trước Trình Cung cũng không đạt được, nếu để cho người ta biết trong cơ thể của hắn có Niết Bàn Hỏa, đủ để những tồn tại cường đại hơn hiện giờ gấp mười lần, gấp trăm lần tới tìm hắn, điểm ấy Trình Cung rất rõ ràng.

    Cho nên hắn trực tiếp dung nhập Niết Bàn Hỏa vào trong tinh túy của hắc diễm, sau đó dẫn động hắc diễm, vào lúc này thiêu đốt Hách Ẩn Đức, Trình Cung trực tiếp đẩy về phía hắn, Hách Ẩn Đức đang bị thiêu đốt về phía Nguyệt Minh thái tử.

    - Oanh...

    Trình Cung đã dùng thần niệm giống như thiên uy bao bọc chung quanh thân thể Hách Ẩn Đức, thần niệm của Thiên Anh quá mức cường đại, dùng công pháp đặc biệt bố trí thần niệm lao lung, vây khốn Địa Anh vào trong đó, đem Hách Ẩn Đức đẩy về phía trước, trực tiếp nổ tung, nổ thành vô số hắc diễm ra bốn phía, cho dù là Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử, Vũ Thân Vương đang ở trong linh đài hay Côn Bằng thái tửđang ở không trung cũng phải né tránh hắc diễm từ thi thểđang thiêu đốt công kích tới.

    Chạy!

    Đây là phản ứng của bốn người bọn họ, bởi vì vừa rồi bọn họ đã nhìn thấy uy lực của hắc diễm tận mắt, tuy bọn họ vô cùng tự tin, nhưng uy lực của hắc diễm vô cùng đáng sợ, cũng không dám đụng chạm vào.

    Hắc diễm rơi xuống linh đài, linh đài lập tức bị thiêu đốt, mà thân hình Trình Cung còn nhanh hơn vừa rồi, vừa sải bước ra, sông núi lướt qua dưới chân, vào thời điểm này vọt tới trước mặt Nguyệt Minh thái tửđang ở trên không, trực tiếp một cước bước ra, giấm lên mặt của tên Nguyệt Minh thái tửđang vội vàng né tránh hắc diễm.

    Tốc độ của hắn nhanh như ánh sáng, tuy bọn họ sớm biết rõ Trình Cung cường hãn, thời điểm vạn vật nhất long đã cóđược thiên long chi lực, có thể vượt qua một đại cảnh giới, hơn mười tiểu cảnh giới chém giết Địa Anh.

    Nhưng lúc đó Trình Cung cũng chỉ có thực lực Nhân Anh kỳ đỉnh phong mà thôi, nói hơn mười tiểu cảnh giới có chút khoa trương, nhiều nhất cũng chỉ là mấy tháng đánh chết chết bảy tám tiểu cảnh giới mà thôi.

    Cho dù Trình Cung độ kiếp, biết rõ hắn đãđạt tới Địa Anh, trong mắt của Nguyệt Minh thái tử, hắn tối đachỉđạt tới thực lực của Địa Anh tầng tám là cao, thân là một trong một đời nhân kiệt của các thế lực lớn trên đại lục Cửu Châu, vượt qua mấy tiểu cảnh giới đánh chết đối thủ cũng là bình thường, mà hắn ở Bàn Châu, là tồn tại vô địch trong cùng cảnh giới, cho nên đối với việc Trình Cung dùng vạn vật nhất long đánh chết đại yêu vương Trường Tí Yêu Viên, cũng không có quáđểý.

    Mà bọn Hách Ẩn Đức là ba người liên thủ, ngay cảĐịa Anh đỉnh phong cũng đánh chết, cho nên hắn mới tràn đầy tự tin.

    Nhưng không nghĩ tới, trong nháy mắt hắc diễm lao lung bị nổ tung, hai trưởng lão bị thiêu chết, trước kia hắn biết rõ Hách Ẩn Đức cóđược hắc diễm rất thần kỳ, nhưng không ngờ nó lại khủng bố tới tình trạng này, mà sau đó Hách Ẩn Đức bị giết, hắn mới cảm thấy không tốt.

    Nhìn thấy Trình Cung đem Hách Ẩn Đức ném tới, hắn cũng bị hù dọa, bởi vì hắn hoàn toàn không tin rằng mình có thể ngăn cản hắc diễm, mà khi thấy thi thể Hách Ẩn Đức nổ tung, hỏa diễm bắn ra bốn phía, hắn trực tiếp dùng tốc độ cao nhất bay ngược về, nhưng không nghĩ Trình Cung lại nhanh hơn so với hắn, trực tiếp một cước đạp vào mặt hắn.

    Tốc độ, tốc độ không gì sánh kịp, hắn cảm giác mình đã bị tập trung, có một loại cảm giác không thể tránh được.

    Trong nội tâm Nguyệt Minh thái tử vô cùng kinh hãi, tại sao có thể như vậy, vì cái gì mình lại cảm thấy Trình Cung to lớn cao ngạo như sư tôn, cực lớn, giống như trời cao, chúa tể tất cả, mà một cước đạp lên, hắn cũng không thể tránh, đây là thần thông gì, tại sao lại khủng bố như vậy.

    - A!

    Thừa nhận áp lực khôn cùng, Nguyệt Minh thái tửđã sớm có chuẩn bị, phát động Tiếp Dẫn Phù, hắn cũng không muốn giống như Hách Ẩn Đức chưa sử dụng phù lục, đã bị Trình Cung đánh chết.

    - Bành bành...

    Nhưng hắn phù văn của hắn bộc phát toàn bộ, chẳng những có phù lục phòng ngự, càng có phù lục công kích, mà bản thân Nguyệt Minh thái tửđã có phù văn lưu chuyển, bổn mạng phù văn trên thân thể càng phát ra hào quang vạn trượng, tuy hiện giờ hắn chỉ là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nhưng hắn cũng từng giết Địa Anh tầng năm, thậm chí tầng sáu, mà khi đó, hắn cũng không sử dụng bổn mạng phù văn quá nhiều.

    Nhưng dưới một cước này của Trình Cung, uy lực phù lục của hắn nhao nhao nổ tung, những phù văn này chỉ có thể ngăn cản một cước của Trình Cung một chút mà thôi, lại hoàn toàn không có biện pháp ngăn cản.

    Không có khả năng, tại sao có thể như vậy, Nguyệt Minh thái tử vốn định dựa vào bổn mạng phù văn ngăn cản Trình Cung, sau đó chạy tới bên cạnh người của hắn, thân là người thừa kế tương lai của Phù Văn Tông, vào thời kỳ mẫn cảm này, hắn đi ra bên người khẳng định có tồn tại cường đại của Phù Văn Tông đi theo, đáng tiếc hắn thời gian xuất hiện sai lầm.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 936: Giẫm bạo. (2)

    - Bành!

    Một tiếng nổ lớn vang lên, Trình Cung lăng không dẫm một cước lên mặt của Nguyệt Minh thái tử, tuy lăng không đạp xuống, nhưng tốc độ và lực lượng của Trình Cung, trực tiếp đạp ảnh chân dung của Nguyệt Minh thái tử như thiết chùy nện xuống như dưa hấu nổ tung.

    Không chỉđầu của hắn nổ tung, sau khi giẫm nát đầu của Nguyệt Minh thái tử, Trình Cung cũng đã phát tiết xong, một cước dẫm lên thân thể của Nguyệt Minh thái tử, mỗi một cước giống như núi đè xuống, hơn nữa trên người của hắn còn hào quang thần kỳ chớp động.

    - Dám hung hăng càn quấy trước mặt bản đại thiếu, sao ngươi dám trâu bò như thế.

    - Sao ngươi không làm ra vẻ đáng thương đi, ngươi nên mặc áo liệm đi, xem ta giết ngươi thế nào nhé.

    - Ngươi còn dám kêu gào với bản đại thiếu, ngươi còn dám chửi người.

    - Bành bành bành...

    Trình Cung đạp xuống một cái, thân thể Nguyệt Minh thái tử bị nổ tung, vào lúc này, thân thể của Nguyệt Minh Thái Tử giống như quả dưa hấu, bị Trình Cung đạp nát, nổ bung ra, không có cơ hội khôi phục lại.

    Chu Dật Phàm, Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương đang đào tẩu, những người chung quanh đều há hốc mồm, ngay cả Lý Dật Phong đứng cách thành Song Long không bao xa, cũng há hốc mồm.

    Trời ạ, đây là lực lượng khủng bố thế nào, hắn vừa đột phá mà thôi, tuy tất cả mọi người biết rõ Trình Cung vừa đột phá lên Địa Anh, nhưng bọn họ cũng không phải ngu ngốc, có một ít người có thực lực và kinh nghiệm cường đại nhìn ra, Trình Cung chỉ có tu vi Địa Anh tầng hai, tuy đạt tới Địa Anh tại Tu Chân Giới cũng là cường giả, nhưng thực sự tương đối mà nói, đối với thế lực cường đại, những người thừa kế thế lực cường đại, những nhân kiệt mà nói, cũng không coi vào đâu.

    Nhưng bây giờ hắn không hiểu thấu và ba tên trưởng lão Phù Văn Tông bị chém giết, trong đó có một gã trưởng lão Địa Anh tầng tám, hiện giờ lại đạp Nguyệt Minh thái tử giống như con kiến, điên cuồng chàđạp, chuyện này quá kinh khủng a.

    Tại sao hắn có thể hung mãnh tới trình độ này?

    Trọng yếu nhất ở trong mắt của người xem là, đột nhiên Nguyệt Minh thái tử giống như mê muội bay tới, giống như đột nhiên tiến về hướng chân của Trình Cung.

    Hiện giờđem tất cả những lời mà Nguyệt Minh thái tử vừa nói, không thể nghi ngờđã biến thành thứ châm chọc tốt nhất, mà Trình Cung chân đạp lên người của Nguyệt Minh thái tử, mỗi một cước đều làm cho thân thể của hắn nổ tung, vô số người nhìn thấy mà hãi hùng khiếp vía.

    Tuy Phù Văn Tông suy bại, nhưng dù sao vẫn là tồn tại cường đại thống lĩnh một phương, mà người thừa kế tương lai của Phù Văn Tông cùng Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Lý Dật Phong là cùng cấp bậc tồn tại, hiện giờ bị người ta đạp nát dưới chân.

    - Giết hắn...

    Lập tức, chung quanh có hơn mười mấy đạo nhân ảnh, trong đó có hai người mạnh nhất chỉ yếu hơn Hách Ẩn Đức một chút, đều làĐịa Anh tầng bảy, nhao nhao lấy pháp bảo ra, bọn họ chính là một đám trưởng lão cường đại nhất Nam Hoang Phù Văn Tông đi theo Nguyệt Minh thái tử tới đây, yếu nhất cũng là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đa số đều là tồn tại ngoài Địa Anh kỳ.

    Nếu cộng thêm Hách Ẩn Đức bị giết trước kia, đội hình này đủ để khai sáng một đại giáo truyền thừa vạn năm ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà sứ mạng của bọn họ là bảo vệ Nguyệt Minh thái tử, hiện giờ nhìn thấy Trình Cung giẫm nát thái tử, bọn họ xông lên một cách điên cuồng.

    - Trên địa bàn của bản đại thiếu, có thể hung hăng càn quấy cũng chỉ có một mình đại thiếu ta mà thôi, dựa vào, bày đặt giả bộ trâu bò, không ai trong Tu Chân Giới này có thể trâu bò trước mặt bản đại thiếu, đi chết đi.

    - Thất Tinh Phá Không Trảm!

    Trình Cung cũng không ngừng động tác lại, khoát tay rất tùy ý, từng đạo hào quang hiện ra, tinh quang lóe lên, thời điểm thần niệm vừa khôi phục tới Thiên Anh, thân thểđạt tới Địa Anh tầng chín đỉnh phong, lực lượng bản thân của hắn cũng đột phá lên Địa Anh.

    Trong quá trình này, Trình Cung cũng cảm nhận được vô số tinh lực từ Vực Ngoại Tinh Không, đương nhiên thân thể hấp thu tinh lực vô cùng khổng lồ, cho nên Trình Cung có thể trực tiếp thi triển Thất Tinh Phá Không Trảm.

    Một kích này có uy lực siêu việt tồn tại Địa Anh đỉnh phong, có một loại hương vị tranh hùng với thiên địa, lập tức bộc phát thiên uy một bước lên trời, cao cao tại thượng như tồn tại Thiên Anh.

    Đám người Phù Văn Tông sử dụng phủ văn, phù lục cũng sử dụng rất kịp thời, Thất Tinh Phá Không Trảm đã tới trước người, trực tiếp cắt bọn họ thành cặn bã.

    Chỉ có hai người cường đại nhất kíp nổ phù lục kịp thời, sử dụng toàn bộ pháp bảo của mình, mới có thể giữđược tính mạng, nhưng phù lục tích súc cảđời của bọn họ bị hủy diệt, pháp bảo cũng phế bỏ, thân thể làĐịa Anh cũng bị trọng thương nghiêm trọng.

    Mà lúc này, Trình Cung cũng không đạp nữa, bởi vì Nguyệt Minh thái tửđã bị hủy diệt, nhìn thì thấy Trình Cung đang phát tiết điên cuồng, nhưng kỳ thật Trình Cung vận dụng thần niệm Thiên Anh vận chuyển Luyện Thần Quyết, đồng thời cũng thúc dục thiên uy của Thiên Anh lên tới cực hạn, mới có thể làm được tất cả.

    - Chết!

    Thân thể của Nguyệt Minh thái tử bị đạp nát, Trình Cung lại khoát tay, trên ngón tay bắn ra một đạo quang mang, bay ra sau trực tiếp một phân thành hai, trực tiếp bắn thủng mi tâm của hai tên trưởng lão Địa Anh kia, trong nháy mắt sau đó, thân thể của bọn họ bị nổ tung, Địa Anh cũng không có cơ hội bỏ trốn.

    Trình Cung làm một loạt động tác, triệt để trấn trụ tất cả mọi người, Hách Ẩn Đức dùng hắc diễm lao lung thần bí vây khốn Trình Cung, ngược lại bị nổ tung.

    Sau đó ba người Hách Ẩn Đức đều chết, hiện tại Nguyệt Minh thái tử cũng bị giết chết, mà những người đi theo bên cạnh hắn cũng bị diệt sát toàn bộ, chuyện này kinh khủng cỡ nào.

    Mặc dù nói tuyệt đại nhân kiệt Cửu Châu có thể vượt cấp đánh chết đối thủ, nhưng rất ít nghe đến ai có thể một chiêu miểu sát đối thủ có cấp bậc cao hơn, hơn nữa chỉ một chiêu đã giết chết đông đảo những người cao hơn mình vài cảnh giới nhỏ, cái này cũng quá biến thái rồi.

    Một chiêu chi uy, đủ để rung động tất cả mọi người.

    Đúng lúc này, sau khi trải qua đại chiến ở Song Long thành, Trình Cung độ kiếp, trong nháy mắt, tất cả mọi người trên bầu trời đều nghênh đón một không yên tĩnh, áp lực

    - Ah, bảo bối của ta...

    Nhưng vào lúc này, xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng gầm giận dữ, đánh vỡ sự yên lặng này.

    Trình Cung lúc này đang đưa lưng về hướng khác, khóe miệng của hắn có chút co rúm, cố nén cười.

    Mẹ nó, lão già kia, dám xem náo nhiệt, để xem bản thiếu gia chơi chết ngươi thế nào.

    Tiếng kêu này khiến mọi người phân tán một ít, cũng phục hồi lại khỏi từ trong khiếp sợ, rung động, bởi vì người phát ra tiếng kêu thảm này cũng không phải người bình thường mà là chấp pháp giả Vương Bằng Khải.

    Ngay tại vừa rồi khi Trình Cung làm nổ tung thân thể Hách Ẩn Đức, có một ít hỏa điểm màu đen được đốt lên cũng xông ra ngoài vài trăm dặm, tuy rằng đã rất yếu ớt, nhưng hướng đóđúng là hướng của Vương Bằng Khải và Hầu Lỗi.

    Khi hắc diễm đến chỗ bọn hắn đã rất nhanh thêu đốt xong, không có mục tiêu nữa, hắc diễm này sẽ tựđộng dập tắt.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 937: Chó nhà ai đang sủa.

    - Hỏa diễm thật thần kỳ.

    Hai mắt Vương Bằng Khải sáng ngời, hỏa diễm thần kỳ như thế hắn chưa được nghe nói qua lần nào, coi như là Hắc Diễm Yêu Hỏa thuộc một trong Yêu tộc Tam đại yêu hỏa cũng không khoa trương như vậy ah, hôm nay có một cái xuất hiện trước mặt mình, đây không phải cơ hội tốt nhất sao.

    Nghĩđến đây, Vương Bằng Khải khoát tay, trong tay đã nhiều thêm một cái hồ lô, đây là Vạn Bảo Hồ Lô của hắn, là một kiện thượng phẩm linh khí, có thể thu vạn vật.

    Tuy rằng còn chưa đạt tới tự thành không gian như Đạo khí, nhưng uy lực vô cùng, cho dù một tòa núi lớn cũng có thể thu.

    Vương Bằng Khải trực tiếp dùng Vạn Bảo Hồ Lô thu hỏa diễm sắp bị dập tắt kia vào trong Vạn Bảo Hồ Lô, sau đó thần niệm khống chế, chuẩn bị dùng nguyên khí cường đại chèo chống cho hỏa diễm màu đen kia tiếp tục thiêu đốt để ngày sau nghiên cứu, nếu như có thểđiều khiển vậy không còn gì tốt hơn rồi.

    Nhưng khiến hắn không nghĩ tới chính là, ngọn lửa kia vừa mới tiến nhập vào trong Vạn Bảo Hồ Lô của hắn, hắn vừa mới sử dụng Thượng Thanh Hỗn Nguyên Khí bên trong lấy, hắc diễm nhỏ yếu kia đột nhiên nổ tung lần nữa, lập tức đốt toàn bộ không gian bên trong Vạn Bảo Hồ Lô.

    Hắc diễm này không gì không đốt được, ngay cả Thượng Thanh Hỗn Nguyên Khí cũng bị thiêu đốt.

    Vương Bằng khải vận dụng các loại thủ đoạn cấm chế của Vạn Bảo Hồ Lô, nhưng ngọn lửa kia càng ngày càng thêm khủng bố, cuối cùng vậy mà hoàn toàn thiêu đốt Vạn Bảo Hồ Lô, Vương Bằng Khải toàn lực trấn áp cũng không có bất kỳ hiệu quả nào.

    Khi Vạn Bảo Hồ Lô rốt cục triệt để bị đốt lên, hắn kêu thảm một tiếng, thiếu chút nữa đã té xuống từ không trung.

    Vạn Bảo Hồ Lô chẳng những là pháp bảo quan trọng nhất của hắn, Vạn Bảo Hồ Lô hủy diệt khiến thần niệm hắn bị hao tổn, bản thân cũng bị thương, điểm chết người nhất chính là tất cả những thứ hắn tích góp từng chút một cảđời này đều đã bị đốt hết, hắn đau lòng đến nỗi muốn chết đi.

    Nhưng hắn lại không có chỗ nào để phát tiết, bởi vì vừa rồi nếu hắn né tránh thì tốt rồi, hắn cũng cảm giác được ngọn lửa kia kỳ dị, quỷ dị vô cùng, nhưng không nghĩ tới ngay cả thượng phẩm linh khí cũng bị hủy diệt khiến tích xúc cảđời hắn đều bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, đau nhức, đau nhức, đau nhức...

    Thống khổ!

    - Đây không phải là chấp pháp giả sao, như thế nào sẽ phát ra tiếng kêu thảm như vậy.

    - Đó là Vạn Bảo Hồ Lô, ta đi qua Trung Châu, Vạn Bảo Hồ Lô cũng làđỉnh tiêm pháp bảo dưới đạo khí, chẳng những có thể thu vạn vật, nghe nói mỗi ngày còn có thể luyện hóa nguyên khí hình thành đại lượng Nguyên Đan tinh khiết, là một kiện bảo bối không kém tuyệt phẩm Linh Khí.

    - Thực thảm, may mắn vừa rồi ta không cóđụng vào ngọn lửa kia, hắn cũng thật xui xẻo.

    - Hắn không phải không may, mà là quá tham lam thôi, bất quá lão gia hỏa Phù Văn Tông bị giết sao lại tìm ra được hỏa diễm khủng bố như vậy.

    - Chính thức khiến người kỳ quái chính là, Trình Cung kia sao có thể sống sót dưới hỏa diễm khủng bố kia chứ, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy thật kỳ quái sao?

    Tình huống rước họa của Vương Bằng Khải khiến tiếng dị nghị chung quanh lại nóng lên, chỉ cóđiều rất nhanh bọn hắn lại tập trung lực chúý lên người Trình Cung.

    Đối với Vương Bằng Khải thương tâm gần chết nhưng không có chỗ phát tiết, thất thần, thống khổ, mê mang đứng đó, bọn hắn đã không còn đểý tới nữa.

    Cũng như vấn đề mà người kia đưa ra, dưới hỏa diễm như thế Trình Cung sao có thể sống được, sao không xảy ra chút việc gì, dù sao hắn cũng không phải là tồn tại Thiên Anh a!

    Ngay khi tất cả mọi người sợ hãi thán phục, khiếp sợ nhìn về phía Trình Cung, nghi hoặc khó hiểu thì ở bên ngoài vạn mét, sau lưng Côn Bằng thái tửđột nhiên buông xuông từ trên trời, lập tức một đạo nguyên khí khổng lồ ngưng tụ thành một đạo nguyên khí trạng thái dịch.

    Sau đó một bóng người xuất hiện, chính là Nguyệt Minh thái tử, sau khi đạo nguyên khí trạng thái dịch trên trời biến mất, thân thể Nguyệt Minh thái tử chấn động, thất khiếu chảy máu, thần sắc trở nên cực kỳ khó coi.

    Phân thân tá mệnh phù, dù chỉ là một cái phân thân, nhưng lại cóđược lực lượng của bản thân, trong lúc nguy cấp có thể thay chủ nhân đi chết, các loại diệu dụng vô cùng vô tận, là một loại phù lục chi pháp lão tổ tông Phù Văn Tông dựa theo thân ngoại hóa thân luyện chế ra.

    Chỉ là phân thân tá mệnh phù này cóđộ khó cực lớn, Nguyệt Minh thái tử cũng vì có thể luyện chếđược nó mới được xưng là là thiên tài vạn năm khó gặp của Phù Văn Tông, là phù văn đệ nhất nhất tại Cửu Châu đại địa trong tương lai, có thể phát dương quang đại Phù Văn Tông.

    Vừa rồi, Trình Cung hủy diệt là một phân thân tá mệnh phù của hắn, giá trị phân thân tá mệnh phù của hắn thậm chí vượt qua tuyệt phẩm Linh Khí bình thường, cóđược một quả phân thân tá mệnh phù giống như nhiều thêm một tánh mạng, mà lúc này Nguyệt Minh thái tửđã bị giết một lần, thiếu đi một cái mạng.

    - Trình Cung, ngươi nhất định phải chết, ngươi nhất định phải chết, Phù Văn Tông sẽ không tha ngươi, ta tất sẽ giết ngươi, giết ngươi...

    Nguyệt Minh thái tử triệt để bạo nội, điên cuồng rống giận.

    - Chó nhà ai đang sủa thế?

    Lát nữa bản thiếu gia xem ngươi có bao nhiêu miếng phân thân tá mệnh phù, có 100 miếng bản đại thiếu sẽ diệt ngươi một trăm lẻ một lần, xem con chóđiên ngươi sủa kiểu gì nữa.

    Thanh âm Trình Cung lạnh lùng vang lên.

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện thêm rất nhiều người, nhao nhao xuất hiện sau lưng Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm và Võ Thân Vương, hoàn toàn không cần nói gì, giống như một loại phản ứng tự nhiên, vị trí của ba người Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương hiện giờ, chính là vây khốn Trình Cung vào chính giữa.

    Màđông đảo trưởng lão của thế lực sau lưng bọn hắn đã chạy đến sau này đã vây Trình Cung vào trong, khiến mảnh không gian chung quanh hắn như tường đồng vách sắt vậy.

    Chỉ là những người kia vừa rồi chứng kiến uy lực Thất Tinh Phá Không Trảm của Trình Cung, lập tức xé rách hư không, bỏ qua khoảng cách trực tiếp miểu sát đông đảo tồn tại Địa Anh, Nhân Anh đỉnh phong, lực lượng khủng bố như thế khiến bọn hắn không dám ra tay khinh xuất được.

    - Ngươi không tu tinh lực, vừa rồi khi ngươi sử dụng lực lượng này như giang hà vỡ đê, xem ra trên người ngươi có một kiện bảo bối tích xúc linh lực hoặc là bản thân ngươi có thể tích xúc linh lực, chỉ là cưỡng ép bộc phát tra công kích cường đại tiếp cận một kích toàn lực của Thiên Anh tầng thứ nhất sơ kỳ, chỉ sợ một kích này đủ để khiến lực lượng của ngươi tiêu hao hơn phân nữa a.

    Ngay khi trong lòng tất cả mọi người vẫn còn kiêng kị, phong tỏa không gian này ở rất xa không dám ra tay thì thanh âm của Chu Dật Phàm chậm rãi vang lên.

    Giờ phút này Chu Dật Phàm đứng ở xa xa, Linh Đài không giống bình thường, bị hủy hắn cũng vô cùng đau lòng, nhưn gtrene mặt lại không chấn động chút nào, giờ phút này hắn Đại Thánh Di Âm đang ở trước người hắn, trong khi nói chuyện ngón tay nhẹ nhàng kích thích dây đàn, từng tiếng đàn nhu hòa truyền vào tai mọi người.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 938: Nội tình. (1)

    - Ngươi là người đứng đầu Kinh thành Tứđại tài tử, ngươi trong giai thi đấu Tứđại tài tửđánh bạc thua bản đại thiếu te tua, trong phòng đấu giá bị bản đại thiếu ép tới ngay cả rắm cũng không dám phóng, lúc kỳ thi cuối năm bản đại thiếu như Văn Khúc tinh đến thế gian, tài văn chương kinh thiên động địa lộ ra hư ảnh Văn Thánh, ngươi càng ngay cả cái rắm cũng không dám phóng.

    Bản thân ngươi ẩn tàng chút vũ lực, bản đại thiếu dẫn đầu thủ hạ hung thần kỳ binh cướp sạch năm tỉnh Tây Nam, ngươi còn không phải ngoan ngoãn đưa đồ vật của mình ra sao.

    Sao ngươi không nói ra những chuyện này, thực cho rằng mình không gì không biết sao, không phục thì cứđến thử xem.

    Trình Cung nói chuyện, trực tiếp đưa ngón giữa về phía Chu Dật Phàm:

    - Móa, dám cùng bản đại thiếu giả trứng cái con mẹ gì chứ, ta bóp nát trứng ngươi, đầu giẫm nát, chân đánh vỡ, xương sườn toàn bộ đánh gãy, nói đi, ngươi nói đi, nói tất cả mọi chuyện trước kia của ngươi ra đi.

    Tiếng đàn của Chu Dật Phàm không phải tiếng đàn bình thường, trong thanh âm của Trình Cung lại ẩn chưa công pháp đặc biệt trong Luyện Thần Quyết, dùng thần niệm thúc dục thanh âm bộc phát ra uy lực tuyệt cường, trực tiếp áp chế tất cả âm thanh, lại có thêm tác dụng ảnh hưởng đến nhân tâm nữa.

    - Còn ngươi nữa.

    Trình Cung lại chỉ về phía Võ Thân Vương còn chưa kịp nói chuyện:

    - Gia hỏa phụ thân không thân, bà ngoại không yêu như ngươi, ban đầu lúc ở Vân Ca thành bản đại thiếu không đùa ngươi đến chết đi sống lại, ngươi tự tay đưa lên Huyết Yêu Quả cấp Yêu Vương để giúp gia gia ta đột pháđến Nhân Anh đỉnh phong, bản đại thiếu cho ngươi mấy cân hoàng kim ngươi đã giấu kĩ, kết quả lại khiến bản đại thiếu tật diệt tất cả pháp bảo của ngươi.

    Quyết đấu với bản thiếu g ia, dưới tay ngươi chết đến rối tinh rối mù, ngươi càng thua đến nổi mặc quần cũng không kịp.

    Mang theo đại quân muốn diệt Trình gia ta kết quả thổ huyết chạy, toàn bộ thủ hạ của Vân Đan tông tử thương hầu như không còn, chỉ còn mỗi mình ngươi cởi chuồng rời khỏi Vân Ca thành, ngươi nói ngươi còn không biết xấu hổ xuất hiện chỗ này, ngươi còn chỗ nào thấy không thoải mái sao?

    Nói người không nói ngắn, đánh người không vẽ mặt, đó làđối đãi với bằng hữu hoặc không phải địch nhân, nhưng đối mặt địch nhân phải nói ra khuyết điểm của hắn, vạch trần vết sẹo của hắn, đánh phải đánh mặt của hắn, hơn nữa đánh xong má trái còn phải đánh má phải nữa.

    Đã là sinh tửđại địch rồi, không như thế, vậy chính là tự hại mình rồi.

    - Còn có, còn ngươi nữa, chính là bọn hèn nhát chỉ biết trốn sau lưng người khác các ngươi đấy, đến Vân Ca thành đi bố cục còn muốn điều khiển hoàng đế Vân Ca thành, dám mẹ nóđụng đến huynh đệ ta, còn ở chỗ này trang bức với bản đại thiếu, muốn giết bản đại thiếu, không mẹ nó giẫm nát trứng các ngươi bản đại thiếu liền không gọi là người đứng đầu tứ hại ở Vân Ca thành nữa.

    Phân thân tá mệnh phùđúng không, bị tiêu diệt coi như mất đi một cái mạng, tổn thất cũng vô cùng thảm trọng, bản đại thiếu xem ngươi có bao nhiêu phân thân tá mệnh phù, thật sựđể các ngươi chết dễ dàng như vậy thì quá nhân từ rồi, kiếm một ít phân thân tá mệnh phù, để bản đại thiếu và huynh đệ trong nhà có thể giết thêm ngươi mấy lần, tốt nhất giết ngươi một ngàn tám trăm lần, đổi lấy pháp sát, mới có thể tiêu tan phẫn nộ trong lòng.

    Nguyệt Minh thái tử sắc mặt tái nhợt, hắn vừa rồi sử dụng phân thân tá mệnh phù thay mình đi chết, khiến thân thể gây dựng lại phục sinh, chỉ là một loại bản năng phục sinh phía sau Côn Bằng thái tử, người cường hãn nhất ở nay, bị Trình Cung nói như vậy khiến hắn rất nghẹn khuất.

    Thế nhưng giờ hắn vẫn chưa hồi phục lại, hơn nữa lời của Trình Cung vô cùng sắc bén, cũng may hắn chặn được lực lượng thiếu chút nữa bất ổn trong thân thể, nếu không thân thể thiếu chút nữa tức đến nổ tung rồi.

    - Côn Bằng thái tửđúng không, con trái Yêu tộc Côn Bằng đại đế, rất ngưu bức đúng không.

    Trước kia bị bản thiếu gia đùa có sướng không?, có tức hay không?

    Yêu tộc chuẩn bị mấy ngàn năm rồi, kết quả lại thua trong tay ngươi, ngươi còn muốn động thủ với bản đại thiếu.

    Giờ bản đại thiếu hảo hảo chơi đùa với ngươi, bốn tên bại tướng cùng tiến lên đi, các ngươi nói các ngươi có thể có tiền độ gì chứ, trách không được hao hết khí lực lại trợ giúp cho bản đại thiếu độ kiếp, nếu các ngươi thấy giác ngộ thì bản đại thiếu không ngại thu thêm mấy tiểu đệđê, câu tiểu đệđệ cuối cùng kia Trình Cung còn cố ý kéo dài thanh âm nữa.

    Trình Cung là người nào, làđứng đầu tứđại hại Vân Ca thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất quần làáo lượt đại thiếu, người có thể so ngôn từ với hắn vẫn còn chưa sinh ra.

    Căn bản không cho mấy người kia cơ hội mở miệng hắn đã một hơi nói bốn người một lượt, hơn nữa thanh âm còn cố ý dùng pháp lực, thần niệm gia trì, truyền khắp chung quanh vài trăm dặm.

    Trên thực tế bọn họ cũng điều biết cuộc giao chiến hiện giờ ảnh hưởng đến vấn đề sở hữu toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, thế lực hơi lớn một chút đều đang chúýđến nơi này, căn bản không cần như vậy thì tất cả mọi người đều có thể nghe được.

    Chỉ là Trình Cung lớn tiếng như thế, khiến bốn người bọn họ rất xấu hộ, chuyện bị Trình Cung bọn hắn tự nhiên không muốn lộ ra rồi.

    - Trình gia âm mưu soán vị, ép buộc thiên tử nắm lấy thiên hạ, hôm nay bản vương muốn thanh quân

    - Ta từng thất bại qua, Chu Dật Phàm cũng tự nhận ở phương diện cầm kỳ thư họa tài văn chương xác thực không bằng Trình huynh, chỉ là Tu Chân giới cũng không thể so những chuyện này, lợi ích của đông đảo thế lực trong thiên hạđều ở đó, Nam Chiêm Bộ Châu không phải một người, một thế lực có khả năng độc chiếm, cho nên hôm nay chúng ta chỉ có thể lấy Trình huynh dùng một lát thôi.

    - Trình...

    Cung...

    Ta không thể giết ngươi, thề không làm người, giết nhiều trưởng lão của Phù Văn Tông như thế, không người nào có thể cứu được ngươi đâu.

    ...

    Cường hành bị Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận quán đỉnh lực lượng, đưa tới Thiên Cương lôi kiếp vàđông đảo thiên kiếp dị biến, chẳng ai ngờ rằng dưới loại tình huống như thế Trình Cung, càng thêm không nghĩ tới hắn trực tiếp đạt đến cảnh giới Địa Anh, hơn nữa lực lượng vừa rồi hắn thể hiện ra càng khiến trong lòng bốn vị thiên kiêu chi tử này ẩn ẩn đau đớn, bất luận từ góc độ nào thì cũng đều phải giết chết Trình Cung, tuyệt đối không thể giữ hắn lại được.

    Gia hỏa tồn tại nghịch thiên như thế, nếu để hắn tiếp tục phát triển thì trong cùng thế hệ ai có thể chống lại nữa.

    Huống chi có hắn ở đây, Nam Chiêm Bộ Châu ai cũng đừng muốn nhúng chàm, giết hắn đi, mới có thể chia cắt lợi ích của Nam Chiên Bộ Châu, giết hắn đi, về sau trên đỉnh đầu mới không có một mảnh mây đen bao phủ, ép cho mọi người không thở nổi, tuyệt đối không thểđể hắn phát triển tiếp nữa, tuyệt đối không thểđể cho hắn lớn lên.

    Biểu hiện trước kia của Trình Cung, còn có lời nói của Trình Cung kích thích khiến ba người hạ quyết tâm lớn nhất, chỉ cóánh mắt Côn Bằng thái tử vẫn lạnh như băng, lạnh lùng cao ngạo nhìn Trình Cung, không nói lời nào.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 939: Nội tình. (2)

    - Giết, không tiếc hết thảy cũng phải giết chết hắn, có hắn ở đây chúng ta tuyệt đối không có một ngày tốt lành, sỉ nhục, không giết hắn đi, sỉ nhục của chúng ta vĩnh viễn không thể nào xóa được.

    Nguyệt Minh thái tử hung dữ nói, đây là một ít trao đổi âm thầm của bọn hắn.

    - Người này chưa trừ diệt, tin rằng không ai trong chúng ta được sống yên ổn, chỉ là hắn vừa mới vượt qua thiên kiếp dị biến, hõa diểm của Hách trưởng lão Phù Văn Tông thần kỳ như vậy cũng không có biện pháp giết hắn...

    Võ Thân Vương còn muốn giết chết Trình Cung hơn bất kỳ ai, nhưng nghĩđến thủ đoạn vừa rồi của Trình Cung, hắn lại có một loại lo lắng không hiểu.

    - Việc đãđến nước này, không thể do dựđược nữa rồi, nhất định phải vận dụng tất cả lực lượng.

    Nếu chúng ta liên hợp lực lượng các nơi lại, tuyệt đối có thể diệt sát hắn, Nguyệt Minh, lần này mọi người hợp lực điều động lực lượng cường đại nhất, tất cảđiều động toàn bộ lực lượng một lần hành động tiêu diệt Trình Cung, không tiếc bất cứ giá nào, ngươi thấy thế nào...

    Chu Dật Phàm nhìn như bình tĩnh, nhưng cũng là người kích thích nhât, lời hắn nói là nói cho Nguyệt Minh thái tử, hiện giờ mọi người muốn ra tay phải dốc toàn bộ lực lượng đánh cuộc một một lần, mọi người ngươi mang đến bị chết, ngươi cũng phải ra một phần lực mới được.

    Mấy người bọn hắn đều có cảnh giác với nhau, giết Trình Cung là một chuyện, cho dù Trình Cung hiện giờ có hung hãn thế nào thì trong mắt bọn hắn Trình Cung đều hẳn phải chết, địch nhân chính thức trong tương lai chỉ có mấy người này thôi.

    Hiện giờ Trình Cung là nguyên do để bọn hắn tạm thời liên hệ một chỗ, trong mắt bọn hắn Trình Cung tuy rằng là người hắn phải chết, nhưng sự hung hãn và tàn nhẫn của Trình Cung cũng khiến bọn hắn cảm thấy rất khó giải quyết.

    Cũng như vừa rồi Trình Cung bộc phát, lập tức đánh chết đông đảo nhân vật cấp trưởng lão của Phù Văn Tông kể cả Hách Ẩn Đức trong đó nữa.

    Hiện giờ Trình Cung đột phá vạn tượng nhất long, tuy rằng có thể tùy ýđộng thủ với hắn không cần chịu quy tắc của Cửu Châu đại địa ước thúc, nhưng thực lực cường đại và thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, nhất định sẽ tạo thành thương vong rất lớn, loại thương vong này phải có người gánh, vậy cho nên Chu Dật Phàm mới nói như thế.

    Cái này nếu đặc vào lc bình thường, Nguyệt Minh thái tử nhất định sẽ theo lý cố gắng, tổn thất của hắn vừa rồi không nhỏ, nhưng giờ phút này Nguyệt Minh thái tử bị Trình Cung kích thích đã có chút mất lý trí.

    Bởi vì lúc đầu Trình Cung đạp lên mặt hắn, cơ hồ khiến hắn phải thể nghiệm tất cả dự diệt sát, chỉ là vào lúc cuối cùng rốt cục mượn nhờ phân thân tá mệnh phù nên còn sống.

    Hắn đột phá nhiều năm như vậy, chính là vì luyện phân thân tá mệnh phù, tổng cộng mới luyện chế ra ba miếng phân thân tá mệnh phù, đây đã là người nhiều nhất trong Phù Văn Tông mấy trăm năm gần đây rồi.

    Đây cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu hắn được tuyển làm người thừa kế, bằng vào thiên phú của hắn, một khi lớn lên, ba phân thân tá mệnh phù tương đương ba cái mạng, ba cái thân ngoại hóa thân, tuy rằng không có khả năng khiến Phù Văn Tông tái hiện huy hoàng thời đại Thượng Cổ, nhưng ít nhất trong mấy trăm năm sẽ không rơi xuông.

    Nhưng hôm nay, trước Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận có một quả phân thân tá mệnh phù tổn thất thảm trọng, hôm nay lại tổn thất một cái, tâm huyết nhiều năm của hắn đã bị diệt hơn một nửa, hơn nữa tên kia còn nói xấu mình trước tất cả mọi người nữa.

    Oanh!

    Bỗng nhiên ngay lúc đó, bên cạnh Nguyệt Minh thái tử lại xuất hiện một Nguyệt Minh thái tử, trạng thái hoàn toàn là khi hắn đỉnh phong nhất, trên đỉnh đầu chớp động lên tám đạo quang mang.

    - Bát Bảo phù lục

    Lúc này, Chu Dật phàm đột nhiên nhìn thấy tám cái phù lục trên đỉnh đầu Nguyệt Minh thái tử, trên từng cái phù lục đều chớp động lên hình thái một loại pháp bảo, hào quang pháp bảo bao phủ cả người hắn, Bát Bảo phù lục, tám kiện pháp bảo đang lưu chuyển.

    Bát Bảo phù lục này chính là bảo bối danh xứng với thực, là thứ tốt do những nhân vật biến thái Thiên Anh, thậm chí vượt qua Thiên Anh của Phù Văn Tông luyện chế thành.

    Chính là cưỡng ép một ít pháp bảo có lực bộc phát cường đại vào trong phù lục, nhìn Bát Bảo phù lục trên đỉnh đầu Nguyệt Minh thái tử chớp động lên một tia Thuần Dương khí tức, có thể thấy người luyện chế pháp bảo phù lục này kém cỏi nhất cũng là Thiên Ảnh đỉnh phong, thậm chí có khả năng đã chuyển Thuần Dương rồi.

    Lại nhìn tám loại pháp bảo kia, mỗi một loại đều có một loại đạo chi hàm súc thú vị, bản thể có lẽ đều làđạo khí.

    Bát Bảo phù lục tuy rằng không phải đạo khí, nhưng uy lực lại có thể so với hạ phẩm đạo khí bình thường, thậm chí còn mạnh hơn một chút, chỉ là loại vật này là tiêu hao phẩm.

    - Ta muốn đích thân tru sát hắn, người nhục Phù Văn Tông ta, chết!

    Nhục nhã, đây là nhục nhã triệt để, tuyệt đối khó có thể tha thứ dễ dàng, nhất định phải tự tay giết Trình Cung mới có thể rửa sạch loại sỉ nhục này, nếu không cho dù sau này có trở thành tông chủ Phù Văn Tông, chuyện này cũng sẽ trở thành sỉ nhục vĩnh cửu, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm tu luyện sau này của hắn nữa.

    - Nếu như ngươi còn có thể sống được, vậy ngươi có tư cách trở thành đối thủ của ta

    Côn Bằng thái tử vẫn không nói quá nhiều như trước, lạnh như băng, ngạo nghễ nhìnm Trình Cung, giống như người đứng trên chín tầng trời người nói cho phía dưới, ngươi chỉ có trải qua loại khảo nghiệm này, mới có tư cách động thủ với ta.

    Chỉ một câu, đã cho thấy một loại tự tin của Côn Bằng thái tử, hắn tự tin so với những người mình mang theo, Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương thậm chí Bát Bảo phù lục của Nguyệt Minh thái tửđều không cường đại bằng.

    Trước kia muốn gạt bỏ Trình Cung, trong mắt hắn cũng chỉ như gạt bỏ con sâu cái kiến, kết quả lại bị Trình Cung mượn nhờ chấp pháp giả ngăn trở, vậy nên hắn mới hợp tác với bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử tránh đi Cửu Châu quy tắc.

    Hôm nay thấy Trình Cung phát uy, trong mắt Côn Bằng thái tử lại có một tia hưng phấn và chờ mong, những người cùng bối, có thể xứng đáng trở thành đối thủ của hắn quáít.

    Đám Võ Thân Vương, Chu Dật phàm, Nguyệt Minh thái tử hắn căn bản không để trong mắt.

    Lần này sau khi nắm được Nam Chiêm Bộ Châu, hắn liền chuẩn bị cùng một đám người của Trung Châu tiến vào Linh Châu trong truyền thuyết.

    Chỉ có Linh Sơn trong truyền thuyết kia, mới có thể khiến hắn đại phóng dị sắc, đại triển quyền cước, tìm được phương hướng vàđối thủ mới.

    Côn Bằng thái tử trước kia vẫn một mực không tỏ thái độ, trong lòng bọn Chu Dật Phàm và Võ Thân Vương đều còn có chút không rõ ra sao, bởi vì nơi này là chủ chiến tràng của Yêu tộc chủ, nhân thủ mà Côn Bằng thái tử có thểđiều động nhiều hơn bọn hắn nhiều lắm, bọn hắn thậm chí hoài nghi có khả năng có Yêu Hoàng đang tọa trấn nữa.

    Đương nhiên, chiến đấu trình độ này Yêu Hoàng không thểđơn giản ra tay được.

    Hôm nay nghe Côn Bằng nói vậy, bọn hắn cũng yên tâm, bất quá người mà Côn Bằng thái tửđiều động cũng không nhiều lắm,ề cơ bản cũng không khác bọn hắn lắm, cũng chỉ mạnh hơn những thụ hạ mà vừa rồi Nguyệt Minh thái tử mang đến một chút.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 940: Trợ trận. (1)

    Bất quá giờ phút này, người của ba phương tụ cùng một chỗ, cộng thêm có một phân thân của Nguyệt Minh thái tử dùng Bát Bảo phù lục đầu lĩnh, đội hình thế này, chỉ cần hắn không phải thiên anh, khẳng định phải chết chắc.

    - Trình Cung, ta nói rồi, ngươi sẽ chết vô cùng thảm, ở trước mặt chúng ta ngươi không là gì cả, hôm nay ta muốn đánh người thành bã vụn...

    Nguyệt Minh thái tử cất bước tiến lên, chung quanh chừng sáu gãĐịa Ảnh tầng thứ 8 theo sát, hơn hai mươi tên Địa Anh ngoài tầng ba đồng thời cất bước tiến lên, về phần người dưới Địa Ảnh giờ không có tác dụng gì nữa rồi.

    Bởi vì vừa rồi thấy được thủ đoạn vừa rồi khi Trình Cung đánh chết trưởng lão Phù Văn Tông, những người này cũng không dám chủ quan, toàn bộ đều tế ra pháp bảo của mình, bọn hắn cũng không muốn không chuẩn bị tốt đã bị đánh chết.

    Hơn nữa bọn hắn hoàn toàn ngưng tụ lực lượng, thậm chí ở chung quanh bố trí một ít cấm chế, tùy thời đều có thể phát động bộc phát mạnh động lực công kích mạnh mẽ nhất của mình.

    Trình Cung một mực thờ ơ lạnh nhạt, căn bản không sốt ruột động thủ, để người khác biết được lá bài tẩy của mình muộn một chút cũng tốt, dù diệt bọn hắn nhiều một chút cũng tốt.

    Đừng thấy giờ phút này bên người bốn người bọn có nhiều Địa Anh, Nhân Anh, thậm chí ngay cả tồn tại cường đại như Địa Anh tầng thứ 8 cũng có vài tên, đó cũng không phải nói tồn tại Địa Ảnh không đáng giá, mà là vì thế lực sau lưng bọn hắn quá cường đại, nội tình quá thâm hậu.

    Tồn tại Địa Anh, đủ để tự mình khai tông lập phái, xưng sư gọi tổ, truyền thừa mấy ngàn năm cũng không có vấn đề gì.

    Cho dù ở Tu Chân Giới, tồn tại bực này cũng đủ để xưng hùng một phương, mà ở Yêu tộc, Phù Văn Tông, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu sau khi đạt tới Địa Anh tầng thứ năm, đều là tồn tại cấp trưởng lão, quyền hành cũng không nhỏ.

    Chính vì như thế, Trình Cung mới một tiêu diệt thêm ít người của bọn hắn, giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, địch nhân có thể diệt nhiều một chút dù sao cũng tốt cả.

    Đối kháng với loại lực lượng cường đại này, tuyệt đối không thể có cách nghĩ một lần duy nhất tiêu diệt được, phải tiêu diệt từng chút từng chút một.

    - Vừa rồi giẫm còn chưa đã nghiện, chúng ta tiếp tục, cái mặt to của ngươi giẫm rất có cảm giác đấy.

    Trình Cung giơ chân lên quơ quơ, bộ dạng như chân bản đại thiếu rất ngứa, mau tới để bản đại thiếu giẫm vài cái.

    - Oanh...

    Bát Bảo phù lục trên đỉnh đầu Nguyệt Minh thái tử giống như bị kích thích, điên cuồng vận chuyển, trong mơ hồ còn có uy thế của đạo khí, giống như tám loại đạo khí uy thế cường đại đang phát ra uy thế vậy, tùy thời đều có thể hủy thiên diệt địa.

    Đạo khí, chỉ sợ dù là hạ phẩm đạo khí, khi chính thức bộc phát ra lực lượng, cũng có thể hủy diệt tất cả mọi thứ trong phương viên trăm dặm thậm chí còn hơn nữa.

    - Bộ dạng rất lớn, uy thế cũng không nhỏ, bất quá cũng chỉ là vỏ bọc thôi, muốn so nhiều người đúng không.

    Không đợi Nguyệt Minh thái tử và những tồn tại Địa Anh chung quanh động thủ, thanh âm của Lý Dật Phong đãđột nhiên vang lên, sau một khắc một ký hiểu huyền diệu bỗng chớp động trong thiên địa, trên bầu trời tràn ngập một loại cảm giác huyền diệu khó có thể giải thích, Lý Dật Phong đã xuất hiện bên cạnh Trình Cung.

    Đồng thời khi xuất hiện, Dịch Thư trên đầu hắn cũng tỏa ra vạn trượng hào quang, có một loại cảm giác đại đạo ẩn chứa trong đó.

    Dịch Thư lúc này, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với vừa rồi, uy thế so với vừa rồi khi bị cản trở bởi Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận không chỉ cường đại hơn gấp trăm lần.

    Lập tức chống đỡ lại uy thế của Bát Bảo phù lục, chẳng những ép uy thế của nó trở về, còn khiến uy thế của Bát Bảo phù lục dừng ở trước người Nguyệt Minh thái tử hơn mười thước, mà vô số ký tự huyền diệu ở chung quanh liền tạo thành một tổ trận pháp.

    Sao có thể như vậy?

    Thân hình Nguyệt Minh thái tử mãnh liệt dừng lại, khí thế không được phát tiết, trong lòng vô cùng rung động nhìn Lý Dật Phong.

    Dịch Thư này sao lại đột nhiên trở nên cường đại như thế, nếu như vừa rồi nó có loại uy thế này, Cách Thế Quán Đỉnh Đại Trận hắn cũng có thể ngăn cản được.

    Có thể trấn áp số mệnh một tộc, Thượng Cổ đạo khí, dù là chỉ là hạ phẩm đạo khí phảng chế, cũng không phải thứ tầm thường có thể sánhđược.

    Phải biết rằng, coi như là Dịch Thư phỏng chế, cũng được xuất từđại nhân vật đứng đầu, còn phải trải qua trăm năm mượn nhờ Thượng Cổ đạo khí trấn áp số mệnh của Lý gia không ngừng cảm ngộ, bắt chước mới có thể thành công, uy lực tự nhiên không phải thứ tầm thường có thể so sánh rồi.

    Giờ phút này, hắn mới rõ, đây mới là uy lực chính thức của Dịch Thư phỏng chế, hơn nữa đồng thời khi nó xuất hiện, phía sau hắn vậy mà xuất hiện gần ba mươi người, trong đó chỉĐịa Anh tầng thứ 8 đã có chừng năm người, những người khác cũng đều là cấp độ Địa Anh, người mà Lý Dật Phong mang theo vậy mà lại không thua kém người của ba người Côn Bằng thái tử, Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm.

    Tim Võ Thân Vương cũng nhảy lên, mà ngay cả hai mắt Côn Bằng thái tử cũng tỏa sáng, hai mắt ngưng lại nhìn Lý Dật Phong.

    Nhân Anh kỳ đỉnh phong, không, phải nói làđã nửa bước tiến vào Địa Anh.

    Tuy rằng hắn không biến thái như Trình Cung trực tiếp từ vạn tượng nhất long đột pháđến Địa Anh tầng thứ hai, nhưng tiến vào Địa Anh cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

    Thậm chí giờđể hắn bế quan, có lẽ mấy tháng là có thểđột phá, hoặc chỉ cần một lần cảm ngộ trong chiến đấu làđược rồi.

    Giờ phút này lấy lực lượng nửa bước Địa Anh thúc dục Dịch Thư, uy lực tự nhiên không tầm thường rồi.

    Vừa rồi tất cả mọi người đều chúý Trình Cung, thực tế bắt đầu chiến đấu, chẳng ai ngờ rằng Lý Dật Phong đứng đó vậy mà lại lẳng lặng đột phá.

    Từ vạn tượng nhất lộng đột phá Nhân Anh sinh tử kiếp, đối với người bình thường mà nói tự nhiên muôn vàn khó khăn, sinh tử một đường, nhưng đối với tuyệt đại nhân kiệt như bọn họ, những người nổi bật trong một đời trẻ tuổi của Cửu Châu đại địa mà nói, vẫn rất nhẹ nhàng.

    Nhưng dù sao cũng là sinh tử kiếp, có thể lặng yên không một tiếng động, giấu diếm tất cả mọi người mà vượt qua, trực tiếp đạt tới trình độ nửa bước Địa Anh, cái này cũng chỉ có thể nói rõ một điểm, Lý Dật Phong đã có thể hoàn toàn không chế tất cả rồi.

    - Ngươi vậy mà đột phá?

    Chu Dật Phàm nhìn chằm chằm vào Lý Dật Phong đột nhiên xuất hiện, cũng rất khiếp sợ, bởi vì tên tuổi của Lý Dật Phong so với bọn hắn còn vang dội quá nhiều, năm đó so với Côn Bằng thái tử cũng cao hơn rất nhiều, chỉ là sau này hắn có mưu đồ khác nên vẫn một mực bị vây ở vạn tượng nhất long, từđó mới dần dần bị một ít người xem nhẹ. nhưng tồn tại như Chu Dật Phàm lại chưa bao giờ khinh thị Lý Dật Phong cả.

    - Móa, ngươi không ngờđãđột phá vạn tượng nhất long, không ngờ ngươi đãđánh vỡ thiết luật của Cửu Châu, làm cái gì thế, ta còn chống được mà.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 941: Trợ trận. (2)

    Thấy Lý Dật Phong xuất hiện, nhìn thấy Lý Dật Phong vậy mà lại chọn đột phá vào lúc này, Trình Cung đã biết rõ xảy ra chuyện gì rồi.

    Hắn cũng mới quen biết được với Lý Dật Phong không lâu, thậm chí nói chuyện với nhau cũng không nhiều, thân thiết với người quen sơ, những lời này để hình dung quan hệ của bọn hắn là rất chính xác.

    Một tên tính khí như thế, hôm nay hắn lại cùng mình cùng chống địch, buông tha mục tiêu mà mình truy cầu nhiều năm màđột phá.

    - Hô!

    Lý Dật Phong nhẹ thở ra một hơi, khiến tóc ở một nửa bên mặt của mình có chút phiêu động, lộ ra vô cùng suất khí, nhìn Trình Cung:

    - Ta chỉ muốn biết một chút, đột pháđánh vỡ thiết luật sẽ thế nào thôi, thuận tiện muốn cho mọi người biết rõ một chút Địa Long Vương Lý Dật Phong ta là người đầu tiên dùng vạn tượng nhất long đánh vỡ thiết luật Cửu Châu.

    Chỉ là trước kia ta quá mức cận thân, muốn chuẩn bị sung túc một ít, chậm rãi nếm thử, cho nên chỉ nửa chân đạp vào đó, kết quả lại để ngươi vượt lên trước.

    Vốn ta muốn trừ sự suất khí và mỹ mạo của ta có thể danh chấn Cửu Châu đại địa, vang vọng muôn đời lưu danh muôn đời ra, thuận tiện làm thêm vài việc khác nữa, giờ xem ra sau này chỉ có thể tìm cái khác thôi.

    - Đã không thể làm được đệ nhất, chờđợi thêm nữa cũng không cóý nghĩa gì, hơn nữa nhìn thấy mấy phế vật này kiêu ngạo như vậy ta lại tức giận, mỹ mạo của ta đủ để khiến bọn hắn đi chết, thiên phú của ta đủ để khiến bọn hắn xấu hổ, đừng nhìn ta đã chậm vài năm, giờ ta đột phá chơi đùa với bọn hắn trước, để bọn hắn kiến thức xem cái gì gọi là thiên tài.

    Lý Dật Phong rất tùy ý nói.

    Nghe được Lý Dật Phong rất tùy ý vui đùa, rắm thí đích thoại ngữ, Trình Cung thật sự là dở khóc dở cười, nhưng trong lòng cũng rất là cảm động.

    Nguyệt Minh thái tử chèo chống Bát Bảo phù lục, toàn lực chống cự người dễ dàng sách mang đến áp lực, đồng thời cũng vô cùng khiếp sợ nhìn xem Lý Dật Phong, thằng này vừa đột phá cứ như vậy mãnh liệt, bất luận bản thân lực lượng hay (vẫn) là pháp bảo bên trên vậy mà hoàn toàn đem chính mình áp chế xuống, hơn nữa hắn như thế nào mang nhiều người như vậy?

    - Lý Dật Phong, đại vận Nam Chiêm Bộ Châu đã mất, trừ Trung Châu ra, các thế lực khác cũng có thể tranh giành cao thấp, bằng bản lĩnh tranh đoạt lợi ích thuộc về mình, ngươi Lý gia tuy rằng truyền thừa cổ xưa, nhưng không thể nào một nhàđộc đại, một mình nuốt vào toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu được.

    Nếu hôm nay ngươi cố ý bảo về hắn thì chính làđịch với Thất Âm Cầm Cung ta, Yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu còn có Phù Văn Tông nữa, tốt nhất là ngươi nên suy nghĩ kĩ một chút rồi hẳn quyết định.

    Giờ phút này nhìn thấy Lý Dật Phong xuất hiện lần nữa, hơn nữa lại mang theo trận thế cường đại như thế, Chu Dật Phàm tựa hồ như đột nhiên nghĩ thông suốt gìđó.

    Hắn vừa nói ra lời này, như nói trúng tim đen, khiến rất nhiều người đột nhiên như hiểu ra vậy.

    - Trách không được Trình Cung này lại như mặt trời hào quang vạn trượng, quật khởi không thể ngăn cản, nguyên lai sau lưng có Lý gia chèo chống.

    - Còn tưởng rằng sau lưng của hắn là Thiên Cung Thần Điện, không nghĩ tới lại là Vũ Châu Lý gia.

    Trách không được Trình Cung giống như không gì không làm được, nguyên lai tất đều là do Lý gia ở sau lưng điều khiển.

    - Xem ra Lý gia lần này đã bỏ ra hết tiền vốn nha, người mà Lý Dật Phong mang theo đủ đểđối địch với ba nhà rồi.

    - Khó mà nói, thật sự hợp lại cũng không đơn giản như vậy, thế lực sau lưng bọn hắn làđại biểu cho thế lực cường đại nhất Cửu Châu, đây chính là một cuộc chiến kinh thiên a.

    ...

    Cũng không trách Chu Dật Phàm lại cho rằng như thế, bởi vì Lý Dật Phong đột phá mang theo Dịch Thư xuất hiện quá mức cường thế, người hắn mang theo cũng vượt qua tồn tại đi theo bảo hộ bọn hắn, coi như Vũ Châu Lý gia cũng không thể nào để nhiều tồn tại cường đại như vậy cả ngày đi theo bên người một tên vãn bối, dù người này là gia chủ tương lai được.

    Cho dùđối với Vũ Châu Lý gia mà nói, một lần xuất động nhiều người như vậy, cũng làđại sự của toàn tộc, Lý Dật Phong giờ chính diện đối mặt với bọn hắn, cơ hồ như khai chiến vậy.

    - Móa, cân nhắc cái gì mà cân nhắc, ta mang theo bằng hữu thủ hạ của mình không được sao, còn uy hiếp ta nữa chứ.

    Đương nhiên, rất nhiều lời nói chỉ vô tâm, nhưng người nghe cố ý.

    Lời nói rơi vào tai người khác nhau, lý giải cũng không giống nhau, theo Lý Dật Phong thấy thì Chu Dật Phàm chính làđang uy hiếp.

    - Thủ hạ của ngươi?

    Trình Cung giờ phút này vừa mới độ kiếp, hơn nữa là người của hai thế giới, công thêm hiện giờ thần niệm đã khôi phục đến cảnh giới thiên ảnh, tâm cảnh và tâm tính của hắn vẫn rất bình thản, nghe ra ý tử của Chu Dật Phàm, hắn cũng không đểý tới, ngược lại rất kỳ quái nhìn về phía Lý Dật Phong.

    Bởi vì trưởng lão trong gia tộc dù có bảo hộ bọn hắn, bình thường đều nghe lệnh bọn hắn như Hách Ẩn Đức, nhưng tuyệt đối không phải là thủ hạ của bọn hắn, người bọn họ chính thức nghe lệnh là gia tộc, tông phái.

    - Đúng vậy.

    Lý Dật Phong nói:

    - Đến Nam Chiêm Bộ Châu nhàn rỗi không có việc gì, trong Nam Hoang có không ít thiên tài vì thiếu khuyết tài nguyên nên không thể không đến chém giết, kỳ thật thiên phú của bọn hắn, thiên tư đều rất cường, ta đã thu không ít người, cho bọn hắn một ít tài nguyên, đôi khi giúp bọn hắn một chút, bất tri bất giác đã thu được không ít thủ hạ, mị lực không thểđỡ, không có biện pháp ah.

    Nghe được Lý Dật Phong nói, bọn Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tửđều xì mũi coi thường, nói đùa gì vậy, coi bọn họ là kẻ đần cả sao, lừa gạt ai đó?

    Bọn hắn có thân phận gì, Lý Dật Phong nói loại chuyện này bọn hắn cũng thường làm, muốn nói giúp một tồn tại vạn vật nhất long đột pháđến cảnh giới Nhân Anh, cho dù lấy thân phận Nhân Anh đỉnh phong và bối cảnh của bọn hắn cũng không coi vào đâu, nhưng muốn nói thu tồn tại Địa Anh tồn tại, còn giúp người đột pháđến Địa Anh, đó cũng không phải là việc bọn hắn có thể làm được, cho nên bọn hắn căn bản không tin tưởng chuyện ma quỷ này của Lý Dật Phong.

    Những người này nhất định là trưởng lão của Lý gia hoặc là người che dấu, rõ ràng Lý gia cũng đã sớm có chuẩn bị.

    Bọn hắn không tin, không có nghĩa là Trình Cung không tin, Trình Cung cười truyền âm nói:

    - Vận khí của ngươi không tệ ah!

    Chính là bởi vì Trình Cung tin tưởng Lý Dật Phong nên mới nói thế, ở đây cũng không phải Linh Sơn, cho dù người thừa kế những thế lực lớn của Trung Châu, chỉ sợ cũng khó có khả năng như thế, chớ đừng nói chi đến Lý Dật Phong.

    Nhưng Lý Dật Phong thật sự làm được, vậy khẳng định nói lên hắn có cơ duyện, đã nhận được truyền thừa nào đó, bởi vì Trình Cung nhìn ra hắn ngoại trừ công pháp nhà mình ra, trên người còn có một loại lực lượng khác, loại lực lượng này hoàn toàn khác với truyền thừa của Lý gia bọn họ, trước kia vì mình hắn thiếu chút nữa sử dụng, đó là một loại lực lượng hoàn toàn vì sát phạt mới sinh ra đời.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 942: Nổ nát Linh Khí. (1)

    Loại lực lượng này cũng khiến Trình Cung cảm giác rất khủng bố, chỉ hơi phóng thích một chút, điều này nói rõ Lý Dật Phong khẳng định cóĐại Khí Vận, đã nhận được bảo tàng nào đó.

    - So với những tên xui xẻo này mạnh hơn nhiều, bất quá vẫn không cách nào so được với ngươi.

    - Thủ hạ của mình, ha ha...

    Nguyệt Minh thái tử cười to:

    - Người thật cho rằng lời nói dối của ngươi có thể gạt được người sao, lập tức tránh ra, ta cũng không tin một nhà Lý gia ngươi có thể chống lại bốn nhà chúng ta liền thủ.

    Dù sao đối mặt chính là Lý Dật Phong, sau lưng của hắn là Lý gia, hơn nữa người mà Lý Dật Phong mang theo cũng không hề yếu hơn bọn hắn, Nguyệt Minh thái tử dù nói phi thường hung ác, nhưng cũng không lập tức động thủ.

    - Cười, ta bảo ngươi cười, quần kinh chi thủ, đại đạo chi nguyên, Thiên địa đạo lý, thiên hạt địa phạt, oanh chết ngươi cái tên ngu xuẩn này.

    Hắn có chỗ cố kỵ, Lý Dật Phong lại không có bất kì kiêng kị nào cả, trong miệng nói xong đồng thời một đoạn văn tự trong Dịch Thư hóa thành một đoàn hào quang, trực tiếp đánh về phía Nguyệt Minh thái tử.

    Màđộng tác của hắn giống như một đạo tín hiệu, đám thủ hạ của Lý Dật Phong cũng đều lập tức động thủ, tuy rằng đều cóđề phòng lẫn nhau, súc tích lực lượng chuẩn bị bộc phát, nhưng người ra tay trước vẫn chiếm được tiện nghi hơn nhiều, lập tức nhân mã hai phe liền bắt đầu chém giết lẫn nhau.

    - Lý gia ta mục tiêu không ở Nam Chiêu Bộ Châu, cho nên Lý gia sẽ không tham dự vào tranh đoạt của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Những người này đều là người của ta, đây vừa vặn cũng là một lần khảo nghiệm và ma luyện với bọn hắn.

    Những tiểu tốt tử này ta sẽ giúp ngươi thanh toán, bất quá một ít đại gia hỏa ở phía sau thì ta lại bất lực, tốt nhất là ngươi nên có chuẩn bị tâm lý.

    Loại chiến đấu này, mặc kệ thắng bại cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu thực sự uy hiếp đến bọn hắn, người bảo hộ của bọn hắn có lẽ sẽ xuất hiện, kém cỏi nhất cũng có thể làĐịa Anh đỉnh phong, hoặc là một ít tồn tại đãđạp nửa chân vào Thiên Anh.

    Nếu như đặc biệt nguy hiểm, thậm chí sẽ có tồn tại Thiên Anh đi theo cũng không chừng.

    Dù thế nào thì nhân tài, nhân kiệt lúc còn trẻ cũng rất yếu ớt, trừ phi bọn hắn tiếp xúc với đạo, đạo của bọn hắn xuất hiện mới có thể thực sự trở thành tồn tại cường hoành tung hoành Thiên địa.

    Trước đây vìđể tránh cho một ít đệ tử kiệt xuất ưu tú nhất chết non trên đường, các thế lực lớn đều điều động người bảo hộ bọn hắn.

    Những người này khác với những trưởng lão bình thường đều ở bên người bọn hắn, bọn hắn đều phi thường cường đại, cũng như lời Lý Dật Phong, gặp phải chuyện đặc biệt nguy hiểm thậm chí sẽ có tồn tại Thiên Anh một bước lên trời, cao cao tại thượng đang âm thầm bảo hộ cũng nên.

    Bọn hắn sẽ không nghe sựđiều khiển của những người này, thậm chí giống như chưa bao giờ tồn tại vậy, chỉ có khi những thiên tài, nhân kiệt này sinh tử tồn vong mới ra tay.

    Bên người Lý Dật Phong nguyên bản cũng có loại người này, chỉ là bị hắn đuổi đi rồi, thân là truyền nhân của Vũ Châu Lý gia hắn tự nhiên rất rõ những chuyện này.

    Nam Chiêm Bộ Châu đạo thống xuống dốc, theo bọn người Lý Dật Phong xem ra, Nam Chiêm Bộ Châu đã sớm không có thế lực lớn truyền thừa vạn năm nữa, những chuyện này Trình Cung rất có thể không biết.

    Mà Trình Cung nghe được lời Lý Dật Phong nói cũng có chút tức cười, là người của hai thế giới, những chuyện này hắn tự nhiên đều rõ, lúc này thất vài thủ hạ của Lý Dật Phong ra tay, quả nhiên đều đi theo đường cuồng dã, cảđám đều rất hung hãn, hiển nhiên đều là người đã trải qua vô số cuộc chiến sinh tử, hơn nữa pháp bảo của bọn hắn so với những tồn tại Địa Anh của Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông và Yêu tộc vậy mà còn mạnh hơn vài phần.

    Giờ phút này bọn hắn đối oanh, Thiên địa chung quanh đều bị chấn vỡ vụn, sụp đổ, lực lượng cường đại khiến những người đứng quan sát chung quanh gần đó nhao nhao né tránh, nhưng bọn người Trình Cung, Côn Bằng thái tửđứng quan sát gần đó lại sừng sững bất động, tất cả lực lượng không cách nào ảnh hưởng đến bọn hắn được.

    Giờ phút này Lý Dật Phong thúc dục Dịch Thử, cũng không cần sử dụng lực lượng sát phạt mà hắn che dấu cũng đã chế trụ được Nguyệt Minh thái tử.

    Uy lực Bát Bảo phù lục của Nguyệt Minh thái tử tuy mạnh, nhưng Dịch Thư của Lý Dật Phong còn mạnh hơn, hơn nữa khí thế, lực lượng bản thân, vận dụng kỹ xảo chiến đấu của Lý Dật Phong đều không phải Nguyệt Minh thái tử có thể so sánh.

    Trong lòng Nguyệt Minh thái tử thầm ảo não, hắn đã từng vượt cấp đánh chết quá tồn tại Địa Anh tầng thứ năm thậm chí tầng thứ 9, nếu như vận dụng Bát Bảo phù lục, hắn thậm chí có tin tưởng một mình đối chiến với Địa Anh tầng thứ 9 bình thường, có thể dễ dàng đánh chết Địa Anh tầng thứ 8.

    Nhưng hôm nay ngay cả Trình Cung còn chưa đụng phải đã bị Lý Dật Phong đánh cho liên tiếp bại lui, người này không lâu trước kia vẫn là tồn tại vạn tượng nhất long, sao vừa đột phá lại hung mãnh như vậy được.

    Hai người bọn họ đều có pháp bảo lợi hại, đều có thể vượt cấp khiêu chiến, trong khoảng thời gian ngắn tự nhiên khó có thể phân ra thắng bại, nhưng tình huống của đám thủ hạ bọn hắn lại khác, thỉnh thoảng lại có người bị đánh nát, Địa Anh muốn đào thoát nhưng bị pháp bảo của rất nhiều người đánh thành mảnh vụn.

    Song phương đều có người vẫn lạc, nhưng rõ ràng phương Lý Dật Phong về mặt vũ khí và khí thế, lực lượng đều mạnh hơn một ít, cục diện đã bắt đầu dần dần nghiêng sang một bên.

    Lý Dật Phong cũng đã nói thế rồi, Trình Cung cũng không khách khí với hắn, ánh mắt hắn trực tiếp rơi vào trên người Chu Dật Phàm, sau đó sải bước ra.

    Ầm ầm...

    Oanh...

    Vừa sải bước ra, Thiên Địa đã như sụp đổ, ầm ầm chấn động, uy thế cũng không yếu hơn bao nhiêu so với người bình thường độ kiếp.

    Đạp Thiên Bộ, Trình Cung đã dạy qua cho mập mạp, nhưng hắn tự mình thi triển mới thể hiện ra uy thế cường đại chính thức của Đạp Thiên Bộ này.

    Phản ứng của Chu Dật Phàm coi như rất nhanh, ngay khi ánh mắt Trình Cung nhìn về phía hắn, ngón tay của hắn đãđặt trên Đại Thánh Di Âm, Phạm Âm Đồng Chung đã xuất hiện dưới sự thúc dục của hắn, bao hắn vào bên trong.

    Phạm âm trên Phạm Âm Đồng Chung không đợi mà vang lên, chỉ vừa mới xuất hiện, Trình Cung chân đạp Đạp Thiên Bộ cường thế vô biên, mang theo uy thế ngập trời uy thế cũng xuất hiện trước mặt Chu Dật Phàm, một quyền đánh về phía hắn.

    Oanh!

    Phạm Âm Đồng Chung, trung phẩm linh khí pháp bảo mà trước kia Trình Cung phải hao hết lực lượng mới chỉ miễn cưỡng phá vỡ được một ít này, lúc này Trình Cung lại không sử dụng bất cứ pháp bảo nào, chỉ dựa vào lực lượng thân thể, dưới một quyền Phạm Âm Đồng Chung đã bị trực tiếp nổ tung.

    - Phạm Âm Đồng Chung kia nói như thế nào cũng là trung phẩm linh khí pháp bảo phòng ngự, dưới sựđiều khiển của Chu Dật Phàm, cho dù thượng phẩm linh khí bình thường muốn công phá cũng khó khăn chứđừng nói chi đến một kịch hủy diệt nó.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 943: Nổ nát Linh Khí. (2)

    - Trình Cung vậy mà chỉ dựa vào thân thểđã hủy diệt Phạm Âm Đồng Chung, trời ạ, nhục thể của hắn đã cường đại đến mức nào rồi.

    - Cái này cũng thật bất khả tư nghị a, cho dùĐịa Anh đỉnh phong chỉ bằng vào thân thể cũng không thể khoa trương như thếđược.

    - Chẳng lẽ hắn đơn tu thân thể, muốn dùng nhục thân vấn đạo sao?

    ...

    Mọi người thấy một màn như vậy đều ngây người, bằng vào thân thể hủy diệt trung phẩm linh khí, cái này sợ rằng chỉ có tồn tại Thiên Anh mới làm được, sao hắn làm được như vậy chứ?

    Một tiếng đàn như rồng giống như phượng vậy mà huyễn hóa ra các loại vũ khí hữu hình, va chạm vào nắm tay dùng đấm nát Phạm Âm Đồng Chung uy thế cũng không yếu hơn chút nào của Trình Cung.

    Oanh...

    Lân va chạm này, so với vừa rồi khi Trình Cung đánh nát Phạm Âm Đồng Chung không chỉ cường đại hơn gấp mười lần, trên bầu trời vậy mà xuất hiện một tầng vết rách không gian, không gian xuất hiện chút khe hở, dù chỉ một thoáng rồi khép lại nhưng cũng khiến người xem hít sâu một hơi.

    Nếu thực sự xuất hiện không gian sụp đổ thì người chung quanh cũng khó mà còn mạng, cái này quả thực có thể so với tồn tại Địa Anh đỉnh phong va chạm với nhau rồi.

    Chu Dật Phàm dưới tình huống đã có chuẩn bị trước, vẫn bị Trình Cung đánh nát Phạm Âm Đồng Chung, sau đó dùng đại thánh di âm phát ra một kích cường hoành nhưng cũng bị chấn bay người ra bên ngoài hơn mười dặm, quần áo trên thân thể nhao nhao vỡ vụn, tay đánh đàn vừa rồi đã bị nổ tung.

    Chu Dật Phàm phun ra một búng máu, một kích này đã khiến hắn tổn thương không nhẹ, nhưng chuyện kinh khủng nhất vẫn còn ở phía sau, Trình Cung cũng bị đánh bay ra ngoài vậy mà lại như không có việc gì vậy, chân đạp Đạp Thiên Bộ, mang theo tiếng nổ vang tiếp tục đánh tới.

    Chu Dật Phàm ngay cả thời gian phục dụng đan dược cũng không có, dốc hết toàn lực né tránh.

    Lúc này hắn mới nhớ tới khi Trình Cung xông tới Nam hoang, cướp bóc năm tỉnh Tây Nam, sau đó hắn càng nghĩ càng hối hận, lúc ấy tuyệt đối có cơ hội đánh chết Trình Cung.

    Giờ mình ra chủ ý, liên hợp Côn Bằng thái tử, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử, kết quả lại khiến Trình Cung như cá vượt Long Môn.

    Giờ chỉ cần dựa vào thân thểđã có thể hủy diệt Phạm Thánh Đồng Chung của mình, trong khi mình vận dụng Đại Thánh Di Âm cũng khó tổn thương được hắn, cái này cũng quá kinh khủng.

    Chu Dật Phàm vốn có thói quen khống chế hết thảy giờđã hối hận không thôi, tự lấy đáđập vào chân mình, còn không chỉ là một lần, không phiền muộn mới là lạđấy.

    - Tiếp ta Thủy Long Kích.

    Ngay khi Trình Cung tiếp tục đuổi giết Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương ở sau lưng lăng không nhảy lên, đánh ra một kích, mang sát ý vô biên như Thượng Cổ Thủy Long Vương bay vút lên màđến.

    Một kích này nhanh như lưu tinh còn chưa nói, trên đó còn mang theo một chút Thủy Chi Lực, kích chưa tới nhưng loại Thủy Chi Lực này đã buộc chặt không gian chung quanh, khiến hành động của Trình Cung cũng chịu ảnh hưởng nhất định.

    Nhìn thấy Trình Cung tiêu diệt phân thân của Nguyệt Minh thái tử, thiếu chút nữa đãđánh chết hắn, giờ lại truy kích Chu Dật Phàm.

    Bọn hắn và Trình Cung sớm đã là cừu địch không thể nào hóa giải, sau khi Trình Cung đối phó xong Chu Dật Phàm khẳng định sẽ đến phiên mình, cho nên Võ Thân Vương không chút do dự liền toàn lực ra tay đối phó Trình Cung.

    Vũ khí có thể cóđược lực lượng đặc thù, ít nhất cũng là tuyệt phẩm Linh Khí.

    - Tự mình đến tìm chết, vậy bản thiếu gia sẽ thành toàn cho ngươi.

    Thân thển hìn như toàn lực lao đi của Trình Cung đột nhiên quay người, đánh ra một quyền nữa.

    - Ngươi thực sự cho rằng ngươi đã thân thể thành thánh, thành tựu kim cương bất hoại chi thân rồi sao, lại dám dùng thân thểđối kháng với tuyệt phẩm Linh Khí Thủy Long Kích, quả thực tìm chết.

    Nhìn thấy Trình Cung dùng thân thểđánh ra một quyền đối chiến với tuyệt phẩm Linh Khí Thủy Long Kích của hắn, trong lòng Võ Thân Vương như nở hoa.

    Tuyệt phẩm Linh Khí không thể so với trung phẩm linh khí phòng ngự của Chu Dật Phàm được, lực công kích bản thân vô song, lại có thủy trị lýđặc biệt gia trì, có thể khiến tốc độ đối phươn chậm lại, như người bình thường ở trong nước sẽ bị ảnh hưởng cực lớn vậy, cộng thêm sự sắc bén của Thủy Long Kích, coi như tồn tại Địa Anh đỉnh phong và nửa bước Thiên Anh cũng không dám dùng thân thểđối bính.

    - Ngay cả tuyệt phẩm Linh Khí, cóđược lực lượng đặc thù hắn cũng đối oanh, muốn chết hay sao thế?

    - Dù là tồn tại Thiên Anh, không vận chuyển pháp lực thần thông, đơn thuần dùng thân thể cũng chưa chắc dám đón đỡ oanh kích của tuyệt phẩm Linh Khí.

    - Thằng này cũng quáđiên đi.

    ...

    Oanh...

    Ngay khi tất cả mọi người cho rằng Trình Cung thật ngông cuồng, quả thực đang tìm chết thì Trình Cung đãđối oanh với tuyệt phẩm Linh Khí Thủy Long Kích của Võ Thân Vương.

    Đang ở trên bầu trời, lực lượng của một kích này khiến bầu trời chung quanh xuất hiện vết rạn ngàn mét, yêu thú bên dưới trong mấy km đều bị đánh chết toàn bộ, có một ít ngọn núi không nằm trong sự bảo hộ của trận pháp đều nhao nhao vỡ vụn.

    Đây là ở trên bầu trời, nếu là chiến đấu dưới mặt đất thì chung quanh trong vòng trăm dặm đều sẽ bị hủy hoại trong chốc lát mất.

    Tồn tại đãđến bực này, di sơn đảo hải cơ hồ không gì làm không được, phá hư do chiến đấu tạo thành cũng kinh thiên động địa.

    Chấp pháp giả có một nhiệm vụ khác, chính là giám sát vàđiều khiển cường giả bực này tùy tiện chiến đấu ở thế tục, tránh cho sanh linh đồ thán, núi sông vỡ vụn.

    Trừ phi là trong một ít không gian đặc thù, trận pháp các loại, nếu không cho dù là tồn tại Thiên Anh một bước lên trời, cao cao tại thượng, như khi Đại Tế Tự của Bà La Đa Thần Miếu chiến đấu với Tư Mã Hằng Thiên, cũng phải bay lên không trung rất cao để chiến đấu.

    Sau lực phá hoại siêu cường của một kích này, không ai nghĩđến là người kêu rên một tiếng bay ra ngoài lại là Võ Thân Vương, không chỉ người hắn bay ra ngoài, mà ngay cả cánh tay nắm Thủy Long Kích của hứn cũng có chút vặn vẹo, xương cốt hiển nhiên đã nát đến không thể nát hơn được nữa.

    Trình Cung tuy rằng cũng bị đánh bay ra ngoài, nhưng không đến mười dặm đã ổn định thân hình, sau một khắc liền phóng tới Võ Thân Vương như một đạo sao băng.

    - Hắn...

    Hắn...

    Điều này sao có thể, hắn lại dùng thân thểđối kháng với tuyệt phẩm Linh Khí, còn...

    Còn thắng nữa.

    - Đây là người sao?

    Coi như là thân thể của yêu thú cũng không biến thái như vậy ah.

    - Không cần binh khí, cũng có thểđánh cho Võ Thân Vương và Chu Dật Phàm liên thủ đến thảm như vậy, hắn thật sự làĐịa Anh tầng thứ hai sao?

    ...

    Người chung quanh đều nhìn mà choáng váng, mà ngay cả Vương Bằng Khải đã rối loạn vì mất đi pháp bảo cũng hít một hơi khí lạnh.

    Tiểu tử này cũng quá kinh khủng a, thủ đoạn này dù có so với một ít thiên tài nhật kiệt kiệt xuất nhất của Trung Châu cũng không kém bao nhiêu, một nơi xuống dốc như Nam Chiêm Bộ Châu sao có thể xuất hiện nhân vật bậc này được?

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 944: Dùng âm hóa lôi. (1)

    Lúc này, Chu Dật Phàm đã phục dụng dược vật, cánh tay cũng đã tái sinh.

    Đến cảnh giới này rồi, chỉ cần cóđan dược cường đại phụ trợ, Địa Anh bất diệt, tổn thương thân thể chỉ cần không quá mắt, không hoàn toàn vỡ vụn, về cơ bản đều có thể khôi phục lại rất nhanh.

    Nhìn thấy một kích của Võ Thân Vương lại bị trọng thương như mình, hắn lần nữa đặt tay lên Đại Thánh Di Âm, rốt cục cũng có cơ hội phát huy uy lực của Đại Thánh Di Âm và tuyệt học Thất Âm Cầm Cung rồi.

    - Liên thủ, diệt sát hắn.

    Chu Dật Phàm cũng đã thúc dục lực lượng đến cực hạn, mượn nhờđan dược bộc phát ra pháp lực vượt quá ngũ thiên long, mượn nhờ pháp bảo Đại Thánh Di Âm và tuyệt hocjc ủa Thất Âm Cầm Cung, dùng công kích âm ba vô thượng, uy lực đãđã hơn xa tồn tại Địa Anh tầng thứ 8 bình thường rồi.

    Võ Thân Vương tay phải đã vỡ vụn, tay trái trực tiếp nắm lấy Thủy Long Kích, thân thể lùi rất nhanh về phía sau, không ngừng vận chuyển lực lượng đặc thù của Thủy Long Kích muốn vây khốn Trình Cung, nhưng hắn vẫn phát hiện ra hiệu quả lại hết sức nhỏ bé.

    Mà Trình Cung lại khiến tất cả mọi người khiếp sợ, sợ hãi thán phục, trong thanh âm sợ hãi, hắn chỉ dựa vào thân thểđãđuổi theo đánh giết Võ Thân Vương, đối kháng với tiếng đàn của Chu Dật Phàm.

    Sau khi độ kiếp, Trình Cung cũng rất muốn phát tiết một lần, cũng rất muốn thống thống khoái khoái bạo một hồi, vừa rồi diệt đi phân thân của Nguyệt Minh thái tử và giết chết bọn người Hách Ẩn Đức cũng chỉ là khởi động thôi, lúc này hắn mới thực sự làđang chiến đấu.

    Hắn cũng không sử dụng lực lượng khác, hắn muốn xem thử lực lượng thân thể của hắn.

    Thân thể của hắn hiện giờ kỳ thật chỉđạt tới trình độ Địa Anh tầng thứ 9, sở dĩ có thể mạnh như thế, là vì thần niệm Thiên Anh của Trình Cung sử dụng Luyện Thần Quyết trong Vô Hạn Bí Pháp gia trì lên thân thể, giống như mặc vào cho thân thể một kiện chiến y vậy.

    Công thêm thân thể Trình Cung quả thật vô cùng cường hãn, dưới sự rèn luyện của các lọai Thiên Lôi, Hư Không Âm Dương Kiếp, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa diễm và các loại lực lượng, nói làĐịa Anh tầng thứ 9, đó là một loại đánh giá về cảnh giới và lực lượng dung nạp, nếu như chỉ dùng cường độ thân thể mà nói... tuyệt đối không chênh lệch bao nhiêu so với tồn tại Thiên Anh.

    Cũng chính vì thế, Trình Cung mới ngang nhiên không sợ, giống như khảo thí vậy, chỉ dựa vào thân thểđối chiến bọn hắn.

    Mục tiêu của Trình Cung chưa bao giờ làđọ sức với người cùng thế hệ cả, là người của hai thế giới, ở kiếp trước tuy rằng không dùng lực lượng làm chủ, nhưng cũng là một trong số ít tồn tại đỉnh phong ở Linh Sơn, cho nên hắn chỉ dựa vào thân thể thôi đã khiến hai người chật vật không chịu nổi rồi.

    - Long Ngâm Phong Minh, Kích Tiên Diệt Thần, Thiên Cổ Trường Thán, Huyễn Diệt Thuấn Gian.

    Lực lượng của Chu Dật Phàm hiện giờ khó có thể phát huy ra uy lực chính thức của bán đạo khíĐại Thánh Di Âm, nhưng so với tuyệt phẩm Linh Khí bình thường thì mạnh hơn rất nhiều.

    Trong lúc nhẹ gảy đàn, làn điệu một khúc Kích Tiên Diệt Thần, Long Ngâm Phong Minh vang vọng giữa thiên địa, tiếng đàn vô hình, nhưng người cố tình đã sớm phát hiện ra, chung quanh thân thể Trình Cung như bị vô số pháp bảo vô hình xé rách vậy, không gian cũng xuất hiện từng đạo dấu vết bị xé rách.

    Loại lực xé rách kinh người này cũng chỉ là một bộ phận uy lực của Đại Thánh Di Âm, uy lực chân chính của Đại Thánh Di Âm chính là công kích đối với thần niệm, tạo thành vô số ảo giác, đây mới là uy lực chính thức của khúc cầm mà Chu Dật Phàm đang tấu.

    - Đại tài tử chó má, đàn cái gìđó, lăn.

    Đột nhiên, Trình Cung trong khi đang truy sát Võ Thân Vương đột nhiên lại nổi giận quát một tiếng, âm thanh như sấm sét giữa trời quang, như cuồng lôi độ kiếp, ầm ầm nổ vang, ngàn dặm trống rỗng, đám mây vỡ vụn, không gian chấn động.

    Thất Âm Cầm Cung am hiểu dùng âm công kích, thay đổi liên tục khiếp sợ Cửu Châu đại địa, nhưng sở học của Trình Cung lại cao hơn bọn hắn một đầu, dù chỉ là một tiếng quát giận nhưng vừa rồi Trình Cung ngoài đuổi giết Võ Thân Vương ra, đã sớm chuẩn bị công pháp từ lâu, trong đó ẩn chứa Thiên Lôi Âm và Nộ Sất Hống Trình Cung lấy được luc trước

    Sất (quát), theo như truyền thuyết là thanh âm đầu tiên khi khai thiên tích địa, mà Thiên Lôi lại đại biểu cho Thiên Phạt, đây là hai loại công pháp dùng âm đối địch mà Trình Cung thích nhất.

    Một tiếng Nộ Sất Hống Thiên địa, Dưới Thiên Lôi Âm không có sinh hồn, đây chính là hai câu nói danh chấn Linh Sơn năm đó.

    Nộ sất nhất thanh hống, Thiên Lôi chấn tiên âm, một khi vang lên, sông núi vỡ vụn, giang hàđảo lưu.

    Oanh!

    Chu Dật Phàm phát giác được không tốt, lập tức hai tay vận chuyển toàn bộ lực lượng, lập tức dùng Đại Thánh Di Âm lập nên phòng hộ mạnh nhất, đổi công làm thủ, dùng âm đúc phòng, nhưng tiếc một chữ “Lăn” lại ẩn chứa hai loại Thượng Cổ thần thông, dưới Nộ Sất Hống, Thiên Lôi Âm, một chữ “lăn” ầm ầm nổ vang, giống như Thiên Lôi oanh kích vậy, cả người Chu Dật Phàm trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

    May mắn lúc này vìĐại Thánh Di Âm bộc phát ra một hồi hào quang, nếu không thân thể Chu Dật Phàm đã bị tiêu tán rồi.

    Nhưng cho dù như thế, thân thể của hắn cũng truyền đến hơn mười tiếng gãy xương, tóc tán loạn, một thân toàn huyết, thân thể xuất hiện vô số vết nứt, như tùy thời đều có khả năng vỡ vụn vậy, khủng bố dị thường.

    - Làm sao có thể?

    Dùng âm hóa lôi, như trời giáng lôi phạt, coi như là thái thượng trưởng lão của Thất Âm Cầm Cung cũng không làm được như vậy, hắn là dùng loại thân thông nào, quá kinh khủng, tuyệt đối là thần thông của thời đại Thượng Cổ, ẩn chứa uy lực vô biên, một tiếng sất rống có thể kinh thiên động địa, núi sông vỡ vụn...

    Thần sắc Chu Dật Phàm kịch biến, khó có thể bảo trì vẻ lạnh nhạt phong khinh vân đạm, khống chế hết thảy như trước nữa.

    Hắn từ nhỏ tiến vào Thất Âm Cầm Cung, giờ phút này nghe được Trình Cung dùng Sất Nộ Hống, Thiên Lôi Âm phát ra một chữ “lăn”, hắn ngoại trừ tổn thương ra, nhiều hơn nữa là khiếp sợ, rung động, thậm chí có một loại cảm giác cuồng hỉ trong nội tâm.

    Cái này giống như một Luyện Đan Sư nhìn thấy Cửu Châu thập đại đan đạo đại sư luyện đan vậy, đó là một loại vô cùng sùng kính, ngưỡng mộ thậm chí cuồng nhiệt trong lòng, bởi vìđó chính là thứ hắn muốn truy cầu.

    - Côn Bằng thái tử, ngươi còn còn đứng đó làm gì, cùng liên thủ giết hắn đi, phốc...

    Trình Cung dùng Sất Nộ Hống, Thiên Lôi Âm phát ra một chữ “lăn” khiến công kích tiếng đàn của Chu Dật Phàm giống như như Giang Hà cuốn ngược.

    Chu Dật Phàm bị trọng thường, khiến Võ Thân Vương thực sự không chịu nổi nữa, quay về phía Côn Bằng thái tử nổi giận gầm lên một tiếng.

    - Bản thái tử diệt sát địch nhân, chưa bao giờ liên thủ với bất cứ kẻ nào cả, hắn giờđã không còn được quy tắc Cửu Châu đại địa bảo hộ nữa, chấp pháp giả khó mà bảo vệ hắn, các ngươi nếu có thể trốn đi hoặc chết mất, bản thái tử tự nhiên sẽ tựay tru sát hắn.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 945: Dùng âm hóa lôi. (2)

    Côn Bằng thái tử đứng trên không trung đằng xa, lãnh ngạo nói.

    Mặc dù Trình Cung biểu hiện ra sức chiến đấu khủng bố như thế, nhưng hắn vẫn vô cùng tự tin, không hề có bất cứý tứ muốn ra tay nào cả.

    Lại nói rất rõ, lúc này đã không thể so với trước kia nữa, hắn cũng không cần phải hợp tác với bọn Chu Dật Phàm làm gì.

    Chỉ câu trả lời này của hắn, thiếu chút nữa khiến Chu Dật Phàm và Võ Thân Vương thổ huyết.

    Thế lực sau lưng bốn người thì Yêu tộc mạnh nhất, tiếp theo là Thất Âm Cầm Cung sau đó là Võ Thân Vương.

    Bởi vì sau lưng Võ Thân Vương có các thế lực như Nam Cương Độc Giáo, Bà La Đa Thần Miếu và Thiên Ma Tông ủng hộ, cuối cùng mới là Phù Văn Tông.

    Nếu bàn về thế lực, cho dù có mạnh yếu nhưng đều là siêu cấp thế lực cả, không ai quá e ngại ai.

    Nhưng nếu bàn về thực lực thì nhất định là Côn Bằng thái tử mạnh nhất, Nguyệt Minh thái tử ngay cảĐịa Anh cũng chưa đột phá, Võ Thân Vương kỳ ngộ liên tục nhưng dù sao căn cơ vẫn chênh lệch một tí, Chu Dật Phàm không dùng lực lượng trứ danh.

    Mà giờ khắc này Côn Bằng thái tử mạnh nhất lại nói ralời này, thật sự khiến bọn hắn có có cảm giác như muốn thổ huyết.

    Không chỉ là bọn hắn, Nguyệt Minh thái tử cũng điên cuồng mắng Côn Bằng thái tử trong lòng, bởi vì tình cảnh của hắn so với Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương cũng không tốt hơn bao nhiêu, Bát Bảo phù lục đã bạo phát năm lần, hào quang đã ảm đạm, bản thân bị Lý Dật Phong đánh trọng thương, tùy thời đều gặp nguy hiểm đến tánh mạng.

    - Ah!

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm tức giận, thống khổ vang lên.

    Nguyên lai là vừa rồi Võ Thân Vương phân tâm bảo Côn Bằng thái tử ra tay đang bị một bàn tay cực lớn lưu chuyển huyết sắc quang mang, như muốn bao phủ cả thương khung bắt lấy, xương cốt toàn thân để bị bẻ vụn, Địa Anh trong cơ thể căn bản không cách nào chạy sẽ được, sắp tan thành mây khói rồi.

    Trình Cung đã tập thể dục xong, giờ phút này rốt cục ra tay, Võ Thân Vương phân thân công thêm tư duy theo quán tính cho rằng Trình Cung cũng chỉ có thân thể cường hãn, lại không nghĩđến đột nhiên lại bị Trình Cung dùng thần thông Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn bắt lấy, tùy thời sẽ diệt vong.

    - Tiểu nhi không biết sống chết, lập tức buông hắn ra, tự sát nhận sai, bổn tọa có thể miễn ngươi vạn năm thống khổ.

    Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung trảo đến Võ Thân Vương, ở xa xa trong bầu trời liền ruyền đến một thanh âm già nua nhưng mang theo uy thế vô cùng, giống như trưởng bối mệnh lệnh vãn bối vậy, dùng một loại khẩu khí như ra lệnh để nói chuyện.

    Sau một khắc, một người mặc trang phục Bà La Đa Thần Miếu, dáng người so những trưởng lão mà Võ Thân Vương mang theo ban nãy còn cao hơn một cái đầu, hai mắt tách ra hàn quang lăng liệt, lời vừa vang lên người đãđến phụ cận.

    - Ha ha...

    Trình Cung, lần này xem ngươi hung hăng càn quấy thế nào nữa, ngươi tiếp tục hung hăng càn quấy đi.

    Đã sớm nói ngươi biết rồi, chỉ bằng vào một tên không có căn cơ như người còn muốn đấu với chúng ta, quả thực làđang tìm chết, hậu quả của việc không biết tự lượng sức mình, chết chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

    Nhìn thấy người bảo hộ Võ Thân Vương xuất hiện, Nguyệt Minh thái tửđãáp lực tới cực điểm so với Võ Thân Vương còn kích động, vô cùng hưng phấn, hung hăng càn quấy cuồng tiếu.

    - Ngươi còn có thời gian rỗi quan tâm người khác sao, liên quan mẹ gìđến ngươi chứ.

    Học giỏi khó càng khó, học xấu chỉ trong một ý niệm, Lý Dật Phong tiếp xúc với bọn Trình Cung, mập mạp trong một thời gian ngắn, cách nói chuyện cũng đã thay đổi rất nhiều.

    Trông thấy Nguyệt Minh thái tử còn dám hung hăng càn quấy nói chuyện, Lý Dật Phong liền phát hỏa, ta bảo ngươi con mẹ nó cười.

    Dịch Thư lập tức chấn động, một mảnh văn tự cổ xưa nhất bên trên hình thành một đạo trận pháp thần kỳ.

    Lúc này Bát Bảo Phù Lục của Nguyệt Minh thái tử đã không bằng một, hai phần mười trước kia, bị lực lượng hàn băng cuồng bạo này ảnh hưởng, trong nháy mắt phân thân Nguyệt Minh Thái tử liền bị phong ấn trong đó.

    - Lý Dật Phong, ngươi dám...

    Nguyệt Minh thái tử ở bên cạnh biến sắc, hắn đã mất đi một đạo Phân thân tá mệnh phù, chính là một tổn thất không nhỏ, nếu hiện giờ còn mất thêm một cái nữa, như vậy thành tựu vất vả mấy năm nay mới có được của hắn liền bị hủy diệt đi một nửa.

    - Có gì mà không dám?

    Đừng nói là một cái phân thân, hiện giờ ngươi cũng đừng có vọng tưởng gì nữa, người xấu như ngươi không thể tiếp tục tồn tại trên thế giới này nữa, oanh...

    Lý Dật Phong trực tiếp thúc dục Dịch Thư, Dịch Thư liền chiếu xạ ra một đạo quang mang, kích thẳng đến phân thân của Nguyệt Minh Thái tử đang bị băng phong, khiến phân thân của hắn lập tức nát bấy.

    Thế nhưng hào quang vẫn không giảm, trực tiếp kích thẳng về chân thân Nguyệt Minh Thái tử.

    Tuy rằng đều là Nhân Anh đỉnh phong, nhưng Nguyệt Minh thái tử mất đi hai cỗ phân thân liên tiếp, vừa rồi Trình Cung oanh kích, hắn cũng đã bị trọng thương, hơn nữa Lý Dật Phong lại thúc dục đạo khí chân chính, uy lực cường đại có thể đơn giản giết chết Địa Anh tầng thứ năm, huống chi là hắn.

    Lần này quá nhanh, khiến Nguyệt Minh thái tử không có bất cứ cơ hội chạy trốn nào.

    - Tiểu bối làm càn!

    Nhưng vào lúc này, một đại thủ lăng không chộp tới, trực tiếp ngăn trở đạo tia sáng của Dịch Thư, ngay sau đó liền bóp nát hào quang này.

    Một khắc sau, một lão đầu thân thể khô héo gầy yếu, hai mắt lõm sâu xuất hiện trước người Nguyệt Minh thái tử.

    - Vẫn thiếu một chút nữa.

    Lý Dật Phong sớm đã dự liệu được, có chút tiếc nuối mà nói, hiển nhiên là muốn đột nhiên phát lực, xuất kỳ bất ý đánh chết Nguyệt Minh thái tử.

    Nhưng tiếc là người tới quá mạnh mẽ, mặc dù hắn sử dụng Đạo khí nhưng cũng rất khó đánh chết Nguyệt Minh thái tử trước mặt đối phương.

    Mà lúc này, chút ít thủ hạ của Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm và Côn Bằng thái tử bọn hắn cũng đều đã bị đánh chết.

    Chút ít thủ hạ kia của Lý Dật Phong cũng thật vô cùng hung hãn, tuy rằng có năm người bị giết, đa số đều bị thương không nhẹ, nhưng chiến tích này vẫn huy hoàng.

    Giờ phút này, bọn hắn đều đứng sau lưng Lý Dật Phong, bởi vì tình huống hiện giờ đã có biến hóa.

    - Vũ thúc, cứu...

    Cứu ta...

    Võ Thân Vương bị Trình Cung bắt lấy, dốc toàn lực muốn tránh thoát nhưng căn bản không được, chỉ có thể dốc sức liều mạng, không ngừng ngưng tụ lực lượng, tăng cường phòng ngự để ngăn cản lại lực lượng của Trình Cung.

    Đột nhiên nhìn thấy trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu xuất hiện, trong mắt hắn lại lóe lên hi vọng.

    Đây cũng không phải là trưởng lão bình thường, mà chính là Trưởng lão thứ bảy Đạm Đài Phi Vũ trong thập đại tưởng lão Bà La Đa Thần Miếu a.

    Thập đại trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu, trên cơ bản là hậu tuyển Thái thượng trưởng lão, so với trưởng lão bình thường thì khác nhau rất lớn, coi như đạt tới Địa Anh tầng thứ mười cũng chưa hẳn có thể trở thành một trong thập đại trưởng lão.

    Chẳng những cần cảnh giới mà còn phải có lực lượng, thực lực và sức chiến đấu.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 946: Thiêu đốt từng điểm từng điểm.

    Đạm Đài Phi Vũ là Đại Tế Tự tộc đệ, là một trong những người có hi vọng trở thành Thái Thượng trưởng lão mười năm sau nhất.

    Tại Bà La Đa Thần Miểu, sau khi Võ Thân Vương biết rõ thân thế của mình, liền tới bái kiến hắn, giờ phút này thấy hắn xuất hiện, bởi vậy nên sinh lòng vô cùng thân thiết, hi vọng sống sót lại khởi lên.

    - Có bổn tọa ở đây, không có người nào có thể gây tổn thương cho ngươi, mà người nào dám làm như vậy thì đều là địch nhân của Bà La Đa Thần Miếu, kết cục chắc chắn sẽ là tử vong.

    Nếu như nghe thấy lời ta nói, vậy thì thả hắn ra tự sát tạ tội.

    Thanh âm Đạm Đài Phi Vũ như chuông lớn, khí thế bức nhân, mà một khi hắn vận chuyển Bát vạn long chi lực Địa Anh đỉnh phong, trời đất đều như muốn sụp đổ đi.

    Trình Cung bất quá chỉ là Địa Anh tầng thứ hai, so với Đạm Đài Phi Vũ thì Long chi lực của hắn chỉ vận chuyển được hai ngàn, không khác gì con sâu cái kiến.

    Nói hắn tự sát đã là ban ân với hắn rồi, đừng nhìn hắn hung hăng càn quấy như vừa rồi, trong mắt hắn tất cả đều là tiểu bối, căn bản không đáng nhắc tới.

    Mà Địa Anh đỉnh phong, chính là bắt đầu vô hạn tiếp cận Thập Vạn Long chi lực, hắn có được Bát vạn Long chi lực, cũng tính là nổi bật trong Địa Anh đỉnh phong, huống chỉ đối mặt vơi hắn chỉ là một tiểu bối vừa mới bước vào cảnh giới Địa Anh.

    Địa Anh đỉnh phong xuất lực lượng Bát vạn Long chi lực tạo thành uy áp khủng bố tuyệt đối, chỉ riêng loại cảm giác áp bách này cũng đủ khiến Địa Anh dưới tầng thứ năm khó có thể chịu đựng được.

    Nếu người bình thường vừa đạt tới Địa Anh, thậm chí có thể sụp đổ dưới uy áp này, trên thực tế, khi Đạm Đài Phi Vũ nói như vậy, đồng thời đã sử dụng thần niệm và lực lượng Địa Anh đỉnh phong để áp bách tới, muốn Trình Cung trực tiếp tan tác.

    Một Địa Anh tầng thứ hai, căn bản không cần hắn ra tay, hắn đã có quá nhiều kinh nghiệm về chuyện này, chỉ một tia lực lượng và thần niệm áp bách từ mắt hắn phóng xuất ra cũng đủ để đối phương sụp đổ mà chết.

    Ngươi bảo hộ cho hắn đúng không?

    Con mẹ nó, lại dám vô lễ như vậy.

    Nghĩ đến không cần ra tay, chỉ dựa vào uy áp mà muốn thân thể mình sụp đổ, chỉ dựa vào thần niệm mà muốn tiêu diệt mình.

    Cảm nhận được người này sử dụng thần niệm cùng uy áp mà muốn tiêu diệt mình, Trình Cung suýt chút nữa cười ra tiếng.

    Tuy rằng mình vừa mới độ kiếp, chỉ mới đạt tới Địa Anh tầng thứ hai, nhưng thân thể đã là Địa Anh tầng thứ chín đỉnh phong rồi.

    Đây chỉ là cảnh giới, nhưng sức chiến đấu thực sự và trình độ cường hãn thì để so sánh với Thiên Anh.

    Không nói thần niệm Trình Cung đã đạt tới cảnh giới Thiên Anh.

    Đã có thần niệm cường đại như vậy, cho dù là Thiên Anh có đến cũng không sợ, huống gì là ngươi.

    Bất quá, Trình Cung cũng không dám khinh thường, bởi vì Địa Anh đỉnh phong và Địa Anh tầng thứ tám bất đồng với nhau, hơn nữa trước kia mình cũng có đầu cơ trục lợi, nếu không thì rất khó để đơn giản đánh chết như vậy.

    Sau khi đạt tới Địa Anh, mỗi một cảnh giới đều phi thường cách xa nhau.

    Địa Anh tầng thứ nhất và Địa Anh đỉnh phong khác biệt như trời với đất, một cái cực hạn chỉ là Một ngàn Long chi lực, nhưng cực hạn cái kia thì đạt đến Mười vạn Long chi lực.

    Ai cũng có thể tự hiểu lấy mình, Trình Cung rất rõ ràng tình huống của hắn, nếu là Địa Anh tầng thứ chín trở xuống thì hắn đều có thể liều mạng, nhưng nếu gặp địa Địa Anh tầng thứ mười đỉnh phong thì chỉ có thể ra sức bảo vệ tính mạng thôi.

    - Ngươi ở trong miếu nhiều quá hóa ngu à?

    Đầu có bị bệnh không?

    Nói người khác tự sát là ban ân, không biết đầu ngươi có phải là cái nhà xí không nữa, loại lời này mà cũng có thể nói ra.

    Thật sự, bản đại thiếu gia đây rất chân thành, nghiêm túc nói cho ngươi hay, ngươi như vậy gọi là Trang Bức, ngươi có hiểu hay không?

    Tuy rằng Địa Anh đỉnh phong rất mạnh, nhưng Trình Cung cũng không sợ, nói với Đạm Đài Phi Vũ xong, cũng không đợi hắn có phản ứng, liền trực tiếp nhìn về phía Võ Thân Vương, nói:

    - Ngươi có nhớ trước kia Vân Đan Tông muốn bắt người của ta luyện Nhân Đan hay không?

    Mặc dù ta không có Hắc sắc hỏa diễm thần bí như trưởng lão kia của các ngươi, nhưng ta cũng là Luyện đan sư, hơn nữa còn là Luyện đan đại sư, cũng hiểu được một chút về luyện chế Nhân Đan, chỉ bất quá tới nay không có thí nghiệm qua, hôm nay vừa vặn bắt ngươi để luyện tập vậy.

    Trình Cung nói xong, vươn tay ra một cái, Tam vị Chân hỏa của bản thân hắn trực tiếp hóa thành một đạo quang mang, đánh thẳng về phía Võ Thân Vương.

    Tuy lúc này Võ Thân Vương bị bắt giữ, nhưng dựa vào Tuyệt phẩm Linh khí Thủy Long Kích và vài món Thượng Phẩm Linh khí khác trên người mà liều mạng giãy giụa.

    Nhưng ngọn lửa này của Trình Cung lại không xem những vật phòng ngự của hắn ra gì, trực tiếp đốt cháy, xuyên qua thân thể hắn.

    - A!

    Bên trong Tam vị Chân hỏa của Trình Cung đã ẩn chưa một tia Niết bàn hỏa diễm, bắt đầu bốc cháy lên người Võ Thân Vương.

    Thống khổ nhất không phải là đau đớn trên thân thể, mà là một loại sợ hãi, sợ hãi bị chôn sống, luyện hóa thành Nhân Đan, còn có một cảm giác khuất nhục.

    Vốn tưởng rằng có Đại Tế Tự tương trợ, tiếp nhận Cửu Chuyển Càn Khôn Đan mà thành tựu Địa Anh cảnh giới, sau khi trở về có thể hãnh diện, triệt để dẫm nát Trình Cung dưới chân.

    Kết quả, lúc trở về phát hiện Trình Cung ở cảnh giới vạn tượng nhất long cũng không hề yếu hơn hắn, mà ngay cả bọn người Côn Bằng thái tử cũng bị đùa nghịch không thể làm gì được, toàn bộ kế hoạch Yêu tộc vàThất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, còn có Bà La Đa Thần Miếu sau lưng hắn, hết thảy đều đổ sông đổ biển.

    Bốn người liên hơp, hắn vốn phải chết, nhưng vậy mà lại sống sót, còn trở thành người giống như truyền thuyết Thượng Cổ, vượt qua cảnh giới Nhân Anh, trực tiếp đạt tới Địa Anh, sức chiến đấu cường hãn dọa người, ngay cả Địa Anh tầng thứ tám cũng có thể đánh chết.

    Từ trước đến nay, thân là thiên tài như hắn, chịu phải loại cảm giác thất bại này quả thực là thống khổ nhất.

    - Tiểu nhi muốn chết!

    Đạm Đài Phi Vũ giận dữ, chưa từng có người nào dám nói như vậy với Địa Anh đỉnh phong.

    Hắn đưa tay ra, trực tiếp chụp về phía Trình Cung.

    Thần thông Địa Anh đỉnh phong, nhanh tới mức tận cùng, lập tức xuất hiện trước người Trình Cung, muốn bóp chết hắn.

    Vừa rồi hắn rất uy phong, hung hăng càn quấy, mà loại lời nói của Trình Cung vừa rồi cũng chính là đánh vào mặt hắn.

    Đạm Đài Phi Vũ phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng có chút sợ hãi, thân phận Võ Thân Vương này đã được gia tộc Đạm Thai thừa nhận, Đại Tế tự đã dặn đi dặn lại là phải bảo vệ hắn cho tốt, vạn nhất để xảy ra chuyện gì, hắn quả thực không thể đảm đương nổi.

    Chỉ là Đạm Đài Phi Vũ vừa ra tay, Trình Cung phảng phất như lâm vào trong hắc dộng, hết thảy chung quanh đều như sụp đổ xuống, thậm chí hắn có thể cảm nhận được lực lượng trong hư không đã dẫn, hút hắn vào đó.

    - Đến a, chụp chết hắn, tùy tiện đập hắn dẹp tròn mếu như thế nào đều được.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 947: Cướp đoạt Không gian Nguyên giới. (1)

    Trình Cung đột nhiên khoát tay, bắt Võ Thân Vương chắn trước người hắn.

    - Ngươi dám?

    Gia hỏa ti tiện, hèn mọn.

    Đạm Đài Phi Vũ chấn động, hắn không nghĩ dưới tình huống này mà Trình Cung còn thể ra tay, một kích tùy tiện của hắn cũng chứa uy lực vượt qua Vạn long chi lực, phải biết rằng Địa Anh tầng thứ nhất bất quá chỉ có Một ngàn Long chi lực, tầng thứ hai bất quá có hai ngàn long chi lực, tầng thứ ba bước vào tầng thứ tư thì có tăng vọt một ít, sau đ́ tầng thứ bảy đến tầng thứ tám thì lại tăng vọt một ít, nhưng mặc dù đến tầng thứ tám thì cũng chỉ có thể xuất ra cực hạn là hơn một vạn Long chi lực, không có khả năng xuất ra hai vạn Long chi lực, Địa Anh tầng thứ chín thì có thể đạt tới Ba vạn Long chi lực, mà cực hạn tầng thứ mưới chính là Năm vạn Long chi lực.

    Loại chênh lệch này, có nghĩa là Địa Anh đỉnh phong tùy tiện ra tay đều đủ áp bách Địa Anh dưới tầng thứ bảy không thể nào động đậy được, nhưng hiện tại tiểu tử này không bị ảnh hưởng một chút nào, còn cầm hai chân Võ Thân Vương đang bị thiêu đốt ngăn cản trước người hắn.

    - Đáng giận!

    Đạm Đài Phi Vũ tức giận mắng to, lông mày nhíu lại, đại thủ xuất chưởng, ầm ầm nổ tung.

    - Bà mẹ nó, con mẹ nó ngươi kích động cái gì?

    Nhìn bộ dạng phẫn nộ kích động của Đạm Đài Phi Vũ kia, Trình Cung trực tiếp giơ ngón giữa, nói to:

    - Ngươi cho rằng ngươi là ai mà muốn giết bổn đại thiếu gia ta đây?

    Cho rằng ta không thể phản kháng, quả thực là đầu ngươi chứa đầy phân rồi.

    Đến a, đến nhìn ngươi giết ta nhanh hay là ta giết hắn nhanh hơn.

    Địa Anh đỉnh phong thì sao?

    Hắc hắc...

    - Trình Cung...

    Ngươi...

    Ngươi sẽ chết không yên ổn...

    Bị Tam vị Chân hỏa cùng Niết bàn hỏa diễm thiêu đốt, dù là Địa Anh như Võ Thân Vương cũng không chịu nổi.

    Hơn nữa, nhìn thân thể của mình đang bị thiêu hủy dần dần, loại cảm giác này tuyệt đối khong phải người bình thường có thể chịu đựng được.

    - Ngươi yên tâm, bổn đại thiếu gia khẳng định sẽ sống lâu hơn ngươi rất nhiều, nhìn ngươi còn rất có tâm tư, vậy thì để hỏa diễm tăng lên một điểm nữa vậy.

    Trình Cung nói xong, vung tay một cái, lưỡng đạo chân hỏa đang thiêu đốt Võ Thân vương càng thêm mãnh liệt.

    - Ngươi...

    Đạm Đài Phi Vũ tức muốn nổ tung, thân thể muốn tiến lên.

    - Động?

    Ngươi dám động sao?

    Ta liền trực tiếp bóp nát thân thể và Địa anh của hắn a.

    Có đảm lượng thì cứ thử xem.

    Hai tay Trình Cung vừa dùng lực, thân thể Võ Thân Vương liền truyền ra thanh âm vỡ vụn.

    - Trình Cung, ngươi cho rằng hôm nay ngươi có thể còn sống mà rời khỏi đây sao?

    Lúc này, thanh âm Chu Dật Phàm cũng đã vang lên, giờ phút này, bên cạnh hắn cũng có thêm một ít người, trong đó có hai tùy tùng là một lão nhân dâng hương và một phu nhân, mà trước người bọn hắn là một lão giả, hai người đều rất là lễ kính.

    Người này đứng trước người Chu Dật Phàm, tản ra một loại khí tức khiến người cảm thấy bất đồng với sát tràng này, có một loại cảm giác vô cùng tự nhiên, hiển nhiên là một người hộ đạo, hơn nữa cường đại dị thường.

    - Hiện giờ ai cũng không thể cứu được ngươi.

    Lúc này, Nguyệt Minh thái tử và người hộ đạo của hắn cũng đã bay tới, nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nói.

    - Lớn chuyện rồi, vốn muốn xuất kỳ bất ý đánh chết một người sau đó bỏ chạy, không nghĩ tới đám người kia lại ra tay nhanh như vậy.

    Cái gì mà rèn luyện, cái gì mà kinh nghiệm mưa gió, nếu không trải qua sinh tử thì phát triển như thế nào.

    Giờ phúc này, Lý Dật Phong cũng mang người đến bên cạnh Trình Cung, rất là khó chịu mà nói ra, bởi vì cuối cùng hắn cũng không giết được Nguyệt Minh thái tử, ngược lại nhìn đại thủ nhuốm máu của Trình Cung đang kiềm giữ Võ Thân Vương, lúc này Tam vị Chân hỏa đã đốt tới đầu gối hắn rồi.

    Lý Dật Phong hướng về Trình Cung, giơ ngón tay cái lên, nói:

    - Vẫn là ngươi ngưu a.

    - Đột nhiên xuất kỳ bất ý tiêu diệt người này, ta ngăn trở bọn hắn, còn ngươi chạy trước đi, ta có Dịch Thư và thủ đoạn khác có thể bảo vệ được tính mạng.

    Lý Dật Phong cũng không phải loại lương thiện, trước kia, sử dụng những thứ này nhưng hắn cũng không có biện pháp nhúng tay, hỗ trợ Trình Cung đột phá thiên kiếp, mắt cũng đã đỏ rồi.

    Vừa rồi lại không thể diệt sát Nguyệt Minh Thái tử mà càng tiếc hận, cho nên hiện giờ hắn thật sự muốn giết chết một hai người bên đối phương cho hả giận.

    - Thằng này thật sự là ngoan độc, thật sự dám một mình đối nghịch với mấy thế lực lớn, cho dù là tiểu tử thiên tài Lý gia cũng không được như thế.

    - Mau nhìn Võ Thân Vương kia, hai chân hắn đã bị thiêu đốt rồi, mà tên hộ đạo của hắn lại sợ ném chuột vỡ bình, không dám làm xằng bậy.

    - Như vậy không phải là một biện pháp, Trình Cung kia cũng tuyệt đối không dám giết Võ Thân Vương, nếu không thì hắn cũng chết chắc rồi.

    - Giết hay không giết hắn đều chết chắc, bị nhiều Địa Anh đỉnh phong nhìn chằm chằm như vậy, hắn muốn không chết cũng không được.

    ...

    Cường giả Địa Anh đỉnh phong Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông đều chính thức xuất hiện.

    Tuy rằng Côn Bằng thái tử lãnh ngạo không nhúc nhích một cái, nhưng không ai không biết thế lực Yêu tộc là lớn nhất chỗ này, bọn hắn đã chuẩn bị vô số năm, nội tình cũng cường hãn kinh người.

    Chỉ là không người nào biết rõ Côn Bằng Thái tử rất cường đại, trong các thế lực lớn tại Cửu Châu này cũng tuyệt đối là thanh niên trẻ tuổi kiệt xuất số một số hai.

    Dưới tình huống như vậy, không có người nào nhìn thấu được Trình Cung, đều cho rằng hắn thập tử vô sinh.

    - Con mẹ nó, chỉ mình ngươi biết tính toán à?

    Chăng lẽ ngươi cho rằng bổn đại thiếu gia là loại người xúc động không có đầu óc hay sao?

    Nếu không có lực lượng, ta dám chơi đùa với bọn hắn như vậy sao?

    Trình Cung truyền âm nói:

    - Ngươi cứ đợi ở đây xem kịch vui a, bổn đại thiếu gia là quần là áo lượt, không phải là chiến sĩ chính thức gì, bổn đại thiếu gia thích nhất là lấy nhiều khi ít, lấy thế đè người, dùng ưu thế chấm dứt chiến đấu đấy.

    Hắc hắc.

    Lý Dật Phong nguyên vốn đã suy nghĩ dốc sức liều mạng chiến một trận, lập tức vui vẻ trong nội tâm, lại lập tức nghĩ đến những chuyện của Trình Cung, đúng vậy, Trình Đại thiếu hắn có thể là quần là áo lượt chân chân chính chính, tuy rằng lực chiến đấu hiện tại đã rất mạnh, thậm chí có thể giết địch vượt vài cấp với hắn, nhưng nếu vậy mà không để ý tơi thế lực sau lưng hắn, quả thật là sai lầm rồi.

    - A!

    Lúc này Hỏa diễm đã đốt tới phần bụng của Võ Thân Vương, mà phần thân thể dưới bụng của hắn đã hoàn toàn hóa thành tro tàn.

    Trước mặt tất cả mọi người, hắn bị Trình Cung thiêu cháy thê thảm như thế, cái này xa xa không phải thống khổ bình thường có thể hình dung được rồi.

    Mà tuy người hộ đạo của hắn là Địa Anh đỉnh phong, nhưng lại sợ ném chuột vỡ bình, chỉ đứng đấy mà không dám làm gì xằng bậy, bởi vì hiện giờ Trình Cung chậm chạp đốt cháy, nhưng chỉ cần cuối cùng Địa anh không bị hủy diệt thì vẫn còn có thể cứu Võ Thân Vương được.

    Nhưng chỉ cần hắn hơi có chút dị động, Trình Cung hiển nhiên sẽ không chút do dự mà triệt để tiêu diệt Võ Thân Vương.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 948: Cướp đoạt Không gian Nguyên giới. (2)

    - Ta xem đã không cần phải chờ đợi thêm nữa, nếu không ra thì sẽ muộn đấy.

    - Phi Vũ huynh, chúng ta phối hợp, vật lộn đọ sức a, nếu tiếp tục như thế này thì cũng không phải là biện pháp.

    Lúc này, Chu Dật Phàm và người hộ đạo của Nguyệt Minh thái tử đang xem náo nhiệt đều ra ý muốn liên thủ với Đạm Đài Phi Vũ.

    Dù sao thì người bị bắt cũng không phải là người bọn hắn cần bảo hộ.

    Nhưng Đạm Đài Phi Vũ thì lại vô cùng khẩn trương, hận không thể cắn nát răng của mình.

    Hắn đường đường là một trong thập đại trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu, Địa Anh đỉnh phong.

    Nhưng hiện giờ lại bị một tiểu oa nhi áp chế ở đây, nhưng hắn vẫn không dám vọng động vì sợ Võ Thân Vương gặp chuyện không may.

    Bởi vì hắn không thể đảm đương nổi hậu quả này.

    - Nếu ngươi thật sự giết hắn thì ngươi cũng tuyệt đối trốn không thoát, hôm nay bổn tọa cho ngươi một cơ hội sống sót, nhớ kỹ, chỉ vẻn vẹn ngày hôm nay, nếu ngươi lập tức thả hắn ra, bổn tọa sẽ không ra tay giết ngươi.

    Đạm Đài Phi Vũ nhìn Trình Cung đang chậm rãi thiêu đốt Võ Thân Vương.

    Hắn cũng muốn đưa ra điều kiện chứ không phải là chọn cách ngọc đá cùng tan, cuối cùng hắn vẫn lựa chọn thỏa hiệp tạm thời.

    Nhưng trong nội tâm hắn lại hung dữ suy nghĩ, ta không tự mình ra tay nhưng còn có những người khác, hôm nay bổn tọa nói không giết ngươi, vừa rồi cũng đã đàm luận với hai người kia, một khi Trình Cung ngươi thả Võ Thân Vương ra, bọn hắn sẽ lập tức động thủ bắt ngươi lại, đến lúc đó ta tuyệt đối sẽ không giết chết ngươi, nếu vậy thì quá tiện nghi cho ngươi rồi.

    Mà ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, nếu không như vậy thì không thể nào tiêu trừ đi cỗ ác khí trong lòng ta lúc này.

    - Lăn?

    Ngươi nói đi đâu rồi?

    Có biết lớn nhỏ là gì không?

    Có biết địa bàn này của ai không?

    Có biết ai làm chủ tại đây không?

    Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?

    Ngay cả Địa Hỏa ma kiếp, Thiên Cương lôi kiếp hay hơn mười chủng thiên kiếp dị biến bổn đại thiếu gia ta cũng không sợ, há lại sợ ngươi uy hiếp?

    Muốn cứu hắn?

    Tốt thôi, giao ra mười khỏa Đạo đan, ba kiện đạo khí, mười giọt Địa Nhũ Thần Tủy.

    Nghĩ đến cha ruột hắn năm đó có thể cắm sừng lên đầu hoàng đế, nhất định rất khủng bố a.

    Có lẽ chút tiền chuộc đó với hắn không là vấn đề gì.

    Trình Cung căn bản không để ý tới lời uy hiếp của hắn, cường ngạnh liệt kê ra một danh sách tiền chuộc.

    Khốn nạn, quá khốn nạn a!

    Ngay cả Lý Dật Phong đứng sau lưng Trình Cung cũng nhịn không được cảm khái, đồng thời nhãn châu hắn cũng xoay động, ánh mắt nhìn về phía Võ Thân Vương cũng biến đổi rất nhiều.

    Thì ra là thế, Địa Nhũ Thần Tủy đích thực là thần dược tại Bà La Đa Thần Miếu, mỗi mười năm mới có một giọt sinh ra đời, dược hiệu mỗi một giọt có thể so với hạ phẩm Đạo đan, mà dùng nó để luyện đan thì càng vô cùng thần hiệu, là một trong những thần dược hiếm có trong thiên hạ.

    Mà chẳng những Địa Nhũ Thần Tủy có thể sinh cơ bạch cốt, tăng lực lượng lên, đối với Thiên Anh, mỗi một giọt đều có được tác dụng kéo dài mười năm tuổi thọ.

    Chỉ là cả Bà La Đa Thần Miếu mười năm mới có một giọt.

    Bọn hắn còn cần dùng để đổ lấy tài nguyên, tuyệt đối không hề dư thừa giọt nào.

    Coi như là Thái thượng trưởng lão, cũng chỉ có lúc tấn chức mới đạt được hai giọt với tư cách là bảo vệ tính mạng.

    Trách không được Bà La Đa Thần Miếu ủng hộ hắn như vậy, thì ra là thế.

    Không chỉ hắn mà những người trước kia không minh bạch thân phận Võ Thân Vương, cũng đều minh bạch chuyện gì đã xảy ra.

    Đạm Đài Phi Vũ tức đến mức muôn nổ tung nhưng lại không thể làm gì.

    Điều kiện này của Trình Cung cũng quá hà khắc rồi.

    Đạo đan, đạo khí và Nhũ thần tũy đều vô cùng trân quý, khó có thể cân nhắc được giá trị, đừng nói là hắn, ngay cả Đại Tế Tự cũng không dám tùy ý đáp ứng điều kiện này.

    Gia hỏa đáng giận, muốn hắn thả người phải trả một cái giá trên trời như vậy.

    Côn Bằng thái tử lạnh lùng nhìn, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử tuy rằng không nói gì, nhưng trong lòng đều chờ mong.

    Nếu Võ Thân Vương bị giết, sẽ giảm bớt một đối thủ tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, còn có thể khiến Đạm Đài Phi Vũ giết Trình Cung để báo thù, tuy rằng hai người không nói ra, nhưng trong nội tâm đều rất hy vọng sự tình phát triển theo chiều hướng này.

    Lúc này, Võ Thân Vương đang bị Trình Cung dùng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn bắt giữ, đã cắn nát mấy cái răng rồi, hắn quả thực không biết mình là có vận khí lớn hay là đen đủi cực độ nữa, vì cái gì mà sau mỗi lần đạt được thiên đại cơ duyên đều gặp chuyện không may.

    Bây giờ lại bị người ta lấy ra làm thẻ đánh bạc, đùa bỡn như một trò đùa.

    Vì cái gì?

    Tại sao lại như vậy?

    Trình Cung, nếu bổn vương bắt được ngươi thì sẽ tra tấn ngươi trăm ngàn năm, nếu không tuyệt đối khó tiêu được nộ khí trong lòng bổn vương.

    Lúc này, hai đạo Chân hỏa đã thiêu hủy phần bụng Võ Thân Vương, thần sắc Võ Thân vương đột nhiên biến đổi, thần niệm hắn bị Trình Cung dùng Luyện Thần Quyết áp bách, hoàn toàn không có biện pháp khiến Địa Anh nhảy ra khỏi thân thể.

    Địa Anh trực tiếp niết động pháp quyết bằng một lực lượng yếu ớt, cố gắng xuất ra một đạo lực lượng trong Ý Thức hải của hắn, trong ý thức hải hắn liền xuất hiện một khe hở.

    Lập tức, có một giọt nhỏchừng móng tay, màu ngà sữa chớp động lên vô số hào quang thần kỳ, bay ra, trực tiếp bị Địa Anh thu lấy, đại bộ phận tinh hoa lập tức dung hợp vào bên trong Địa Anh, một số nhỏ còn lại thì tắc thì tiến vào thân thể.

    Lúc này, trong mắt Võ Thân Vương tràn đầy vẻ tàn nhẫn, Tuyệt phẩm Linh khí Thủy Long Kích trong tay hắn như ngủ đông, nhưng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, tùy thời phóng lên trời.

    Chỉ là khe hở vừa vỡ ra trong Ý thức hải của hắn sau đó liền khép lại, Võ Thân Vương cũng chuẩn bị muốn bộc phát.

    - Đã mở ra rồi thì gấp gáp đóng lại như vậy làm gì, để bản đại thiếu gia nhìn xem ngươi có đồ vật gì a.

    Ẩn dấu thần bí như vậy?

    Trùng kích thần niệm.

    Ngay tại lúc Võ Thân Vương muốn khép lại khe hở trong Ý thức hải của hắn, thanh âm giống như thiên lôi của Trình Cung vang lên, một khắc sau, trùng kích thần niệm của Trình Cung như là phong bạo cường đại nhất tập kích đến, khiến Ý thức hải của Võ Thân Vương như lập tức muốn nổ tung.

    - A!

    Võ Thân Vương hét thảm một tiếng, thần niệm của Trình Cung cứ thế căng không gian Nguyên Giới của hắn ra, một khắc sau, thần niệm của hắn liền trực tiếp thu lấy đại lượng đồ vật bên trong đó.

    - Trình Cung, ngươi chết đi...

    Võ Thân Vương quát lớn một tiếng, Thủy Long Kích trong tay bộc phát oanh tạc, giờ khắc này, lực lượng của Võ Thân Vương vậy mà lại cường hoành hơn lúc nãy đến mấy lần, phát huy lực lượng đến mức cực hạn, hơn nữa còn trực tiếp dập tắt hỏa diễm đang thiêu đốt hạ thể hắn, ngay sau đó, thân thể của hắn liền lập tức sinh dài ra.

    - Oanh!

    Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung mất tác dụng, hắn liền mãnh liệt oanh ra một quyền, đụng thẳng vào Thủy Long đang bộc phát của Võ Thân Vương.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 949: Địa Địa Nhũ Thần Tủy. (1)

    Thân thể Trình Cung bị đánh bay ra ngoài mấy kilomet, Võ Thân Vương cũng đồng dạng lui ra ngoài mấy kilomet.

    Nhưng bất đồng với vừa rồi chính là lực lượng một kích này chính là do Tuyệt Phẩm Linh Khí Thủy Long Kích bạo phát ra uy lực, trên nắm tay Trình Cung không ngừng nhỏ máu, cánh tay của hắn xuất hiện một vết máu như ngón cái, đang kéo một đầu Thủy Long lên.

    - Bành bành bành...

    Trình Cung vận chuyển lực lượng, bức bách lực lượng Thủy Long đánh vào trong cơ thể hắn ra ngoài, lúc này thương thế mới không chuyển biến xấu đi.

    Mà Võ Thân Vương bị đánh bay ra ngoài, lập tức được Đạm Đài Phi Vũ bảo vệ, nhưng giờ phút này hắn giống như là một Chiến Thần, hạ thể trọng sinh lại với tốc độ nhanh đến kinh người, trên thân thể hắn tràn ngập một cỗ lực lượng trùng thiên, dưới một kích này, hắn chẳng những không bị thương mà còn đột phá.

    Lúc này hắn đã đột phá Địa Anh tầng thứ ba, trực tiếp đạt tới Địa Anh tầng thứ tư, lực lượng vẫn còn điên cuồng tăng vọt, trong nháy mắt liền đạt đến Địa Anh tầng thứ tư đỉnh phong.

    - Oanh!

    Lực lượng trong cơ thể Võ Thân Vương lăn mình quay cuồng, tuy rằng sau Ý Thức hải của hắn bị trùng kích thần niệm của Trình Cung kích trúng, giống như là bị nổ tung.

    Nhưng sau khi hấp thu lực lượng Địa Nhũ Thần Tủy, khiến hắn chẳng những dập tắt Tam vị Chân hỏa, trọng sinh lại thân thể mà còn tăng vọt liên tiếp hai cảnh giới, một hơi đạt đến Địa Anh tầng thứ năm.

    Tại Bà La Đa Thần Miếu, đạt được Địa Nhũ Thần Tủy liền một bước lên trời, chỉ có Thiên Anh cao cao tại thượng mới có tư cách hưởng dụng, mà bảo bối Thiên Anh trọng dụng, uy lực tự nhiên không bình thường.

    Tuy rằng giờ phút này tăng lên hai cảnh giới, nhưng lại vẫn chưa hoàn toàn phát huy ra hiệu quả chính thức của Địa Nhũ Thần Tủy.

    Đạm Đài Phi Vũ nhìn thấy lực lượng Võ Thân Vương tăng lên, liền đứng hộ pháp trước người hắn, cũng không có lập tức truy sát Trình Cung.

    - Địa Nhũ Thần Tủy, chính là Địa Nhũ Thần Tủy, cứ như vậy mà sử dụng Địa Nhũ Thần Tủy, quả thực là thiên vật bạo tàn.

    - Xem ra hắn thật sự là con riêng của Đại Tế Tự Bà La Đa Thần Miếu rồi, nếu không thì dù là Địa Anh đỉnh phong cũng không có khả năng đạt được bảo vật này.

    - Bất quá tiểu tử này có sức chịu đựng cao thật đấy, còn suýt chút nữa đã phản kích thành công.

    - Nguyên lai là Đại Tế Tự Bà La Đa Thần Miếu cắm sừng lên đầu hoàng đế!

    Trách không được hắn không dám lên tiếng, một mực nhịn cho tới bây giờ.

    Người chung quanh đều nhao nhao nghị luận, cũng may là những người này đều thông qua thần niệm mà trao đổi, nhưng dù là vậy, ánh mắt những người bên cạnh nhìn Võ Thân Vương cũng đều khác thường.

    Mà Đạm Đài Phi Vũ nhìn thân thể Võ Thân Vương bạo phát ra hào quang, thần sắc rất là phức tạp, một tên tiểu bối cấp bậc này lại đạt được bảo vật, nói không ghen ghét thì đó là giả dối.

    - Chúc mừng, chúc mừng Chu huynh bộc phát tuyệt cảnh, đề thăng lực lượng, Chu huynh quả nhiên là kỳ tài ngút trời làm đại sự, bội phục bội phục.

    Nhìn thấy Võ Thân Vương lại tăng tiến, trực tiếp đạt tới Địa Anh tầng thứ năm, Nguyệt Minh thái tử liền lên tiếng chúc mừng.

    - Có thể nhẫn nại mà người thường không thể nào làm được, xuất kỳ bất ý, tuy rằng một lần hành động không thể giết chết Trình Cung, nhưng không phải người thường có thể làm được.

    Chu Dật Phàm cũng rất cảm khái, hắn thật sự rất bất giờ, Võ Thân Vương này vậy mà mạo hiểm dùng thân chịu đựng loại tra tấn này, trong miệng nói xong nhưng trong lòng rất lấy làm kỳ quái, thầm nghĩ trong lòng, về sau xem ra không thể xem thường bất luận kẻ nào rồi.

    Đừng nói là bọn hắn, ngay cả kẽ lãnh ngạo như Côn Bằng thái tử cũng khẽ gật đầu, tuy rằng Võ Thân Vương tập sát Trình Cung bất thành, nhưng vừa rồi hắn có thể chịu đựng được hết thảy, lòng nhẫn nại ấy quả thực không phải người bình thường có thể làm được.

    Từ điểm này, cuối cùng Côn Bằng thái tử cũng có chút thừa nhận Võ Thân Vương này cũng coi như là người kiệt xuất trong những người bình thường rồi.

    Ngay tại lúc tất cả mọi người còn đang sợ hãi thán phục Võ Thân Vương ẩn nhẫn bộc phát, tuy rằng tập kích Trình Cung bất thành, nhưng biểu hiện phi phàm như vậy không phải người bình thường có thể làm được.

    Võ Thân Vương vừa mới tăng tiến lại đang nhỏ máu trong lòng.

    Tuy rằng lực lượng tăng vọt hai cảnh giới nhỏ liên tiếp, nhưng vừa rồi hắn đã bị bức phải sử dụng Địa Nhũ Thần Tủy, đó chính là tinh hoa địa nhũ chân chính ngưng tụ vạn năm mà hình thành, đối với Thiên Anh thì có tác dụng rất lớn.

    Nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, Võ Thân Vương cũng đợi đến lúc bị Thiên Anh trùng kích mới sử dụng.

    Người khác nói hắn ẩn nhẫn, muốn tập kích giết ngược Trình Cung, kỳ thật hắn một mực không muốn sử dụng.

    Hơn nữa hắn lo lắng nhất chính là không gian Nguyên giới của mình bị bại lộ.

    Bình thường chỉ có sau khi đạt tới Thiên Anh mới có thể có được không gian Nguyên giới.

    Loại không gian này bất đồng với không gian giới chỉ bình thường, có thể không ngừng tăng lên theo lực lượng, cảnh giới và thần niệm của bản thân.

    Hơn nữa lại được che dấu rất an toàn.

    Hắn có được là do Đại Tế Tự lợi dụng đại lượng tài nguyên, lực lượng lớn cưỡng ép mở ra.

    Chính vì có không gian Nguyên giới trong ý thức hải này, Võ Thân Vương mới mang theo một ít bảo vật trọng yếu trên người.

    Dù sao, trước khi bị Trình Cung và Thần bí nhân kia liên tiếp cướp đoạt đồ vật, hắn thật sự sợ hãi.

    Thứ nhất là đau lòng vì Địa Nhũ Thần Tủy, thứ hai là hắn lo lắng bị bại lộ, cho nên hắn một mực ẩn nhẫn đến cùng.

    Về phần sử dụng Địa Nhũ Thần Tủy, sau đó tập kích giết ngược Trình Cung, bất quá là chuyện thuận tay mà làm.

    Sợ phát sinh chuyện gì, vừa rồi lúc hắn mở ra không gian Nguyên giới, bị thần niệm trùng kích, còn chưa khép không gian Nguyên Giới lại thì đã bị Trình Cung dùng thần niệm trực tiếp lấy đi không ít đồ vật trong không gian Nguyên giới.

    Bởi vì vừa rồi hắn bị Trình Cung dùng Đại Thủ ấn Huyết Thương Khung bắt giữ, bao khỏa lực lượng hắn lại, những vật bay ra kia đồng thời đã bị Trình Cung lấy đi, những người khác căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

    Giờ phút này, lực lượng tăng lên, đồng thời hắn cũng kiểm tra không gian Nguyên giới của mình thoáng một phát.

    Ba giọt Địa Nhũ Thần Tủy, mình đã dùng một giọt, nhưng hai giọt kia đã không còn, gần mười lăm vạn Nguyên Đan tinh khiết, tài nguyên mình chuẩn bị để mời chào nhân thủ lúc trở về cũng bị lấy đi, còn có một thanh Thiên Như Ý, đây chính là bảo vật trong sản xuất thần mỏ, là tài liệu trọng yếu để luyện chế Đạo Khí.

    Còn có một khỏa Thiên Cấp Trung Phẩm Tục Mệnh đan, ba khỏa Thiên Cấp hạ phẩn Liệu thương đan, trên ba trăm khỏa Địa cấp siêu phẩm đan cùng với hàng nghìn đan dược dưới Địa cấp Thượng phẩm.

    Đảo thần niệm qua một phen, Võ Thân Vương như thế nào còn cao hứng, tâm tình của hắn lúc này như muốn chết đi.

    Hắn thật sự khóc không ra nước mắt, vì cái gì?

    Tại sao lại như vậy?

    Lúc này, thương thế trên cánh tay Trình Cung cũng đã tốt rồi, hắn cũng không có đi khoe khoang, chỉ là hướng về phía Võ Thân Vương vừa mới đột phá kia chắp chắp tay, bộ dạng vô cùng bội phục.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 950: Địa Địa Nhũ Thần Tủy. (2)

    Người khác còn cho là hắn bội phục Võ Thân Vương có thể chịu đựng thân thể bị thiêu đốt, lại còn có thể tập kích khiến hắn trọng thương.

    Nhưng cũng chỉ có Võ Thân Vương mới biết rõ ý tứ của Trình Cung.

    Quả nhiên mình đoán đúng, đã là phụ tử, Đại Tế Tự không có khả năng không để đầy đủ chỗ tốt cho Võ Thân Vương.

    Đối với người bình thường mà nói, mặc dù đạt tới Thiên Anh, nhưng muốn mở ra không gian Nguyên giới cũng không phải dễ dàng.

    Không chỉ cần lực lượng, còn cần cảm ngộ và rất nhiều tài liệu trân quý, cho nên cũng không phải tất cả Thiên Anh đều có không gian Nguyên Giới.

    Nhưng những cái này đối với Đại Tế Tự thì cũng không tính là gì.

    Trình Cung phát hiện Võ Thân Vương này thậm chí không mang theo không gian giới chỉ, liền đoán được cái này.

    Nếu không hắn căn bản không chậm chạp như vậy, cho tới bây giờ hắn không phải là người làm việc lề mề, nhưng vừa rồi hắn đã tận lực chờ thời cơ, cuối cùng cũng thu được kết quả tốt, một lần hành động được lấy được một ít bảo vật trong không gian Giới Nguyên của Võ Thân Vương mà đối với một ít gia tộc loại nhỏ thì đó tương đương như là toàn bộ tài phú.

    - ắt lấy hắn, bắt sống!

    Võ Thân Vương nhìn Trình Cung chằm chằm, hung dữ nói, nhưng chính hắn lại không dám đơn giản xông lên, hắn thật sự có chút sợ hãi.

    - Như thế nào?

    Muốn ỷ nhiều khi ít?

    Trình Cung nhìn bọn người Võ Thân Vương, nói ra.

    - Hừ, đối với bổn tọa mà nói thì như lọt vào tai này ra tai kia.

    Đạm Đài Phi Vũ hừ lạnh một tiếng, thanh âm tràn đầy nóng nảy, bước ra từng bước một, mỗi một bước đều tuân theo một quy luật vận chuyển kỳ quái trong thiên địa, tuy rằng là cất bước trên không trung, nhưng toàn bộ đại địa phía sau hắn cơ hồ cũng rung rung lên.

    Hơn nữa cơn tức giận của hắn đều đã dồn hết lên người Trình Cung, giờ phút ày, Trình Cung khó mà có khả năng chạy trốn, hắn tùy thời đều có thể bộc phát ra một kích mạnh nhất, cái này giống như là mèo vờn chuột sau khi vây khốn, bước từng bước một tới gần, hắn muốn nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của đối phương.

    - Hiện giờ ngươi đã biết sợ rồi sao?

    Ta chính là khi dễ ngươi, lấy thế đè người đấy, thì sao?

    Hiện giờ chắc ngươi cũng biết mình chỉ là con gián con dế, không có bối cảnh mà cũng dám khiêu chiến chúng ta.

    Nguyệt Minh thái tử cũng nói ra, bộ dạng vô cùng thống khổ.

    - Trình Đại thiếu, ngươi tới số rồi.

    Chu Dật Phàm cười cười nhìn Trình Cung, khẽ lắc đầu.

    - Hắc hắc, đừng ra vẻ tự cao tự đại như vậy, muốn động thử thì cứ việc, bất quá đừng trách lão tử không cảnh cáo ngươi, lúc ngươi động thủ thì cũng là lúc ngươi chết.

    Trình Cung cười hắc hắc một cách xấu xa, nói:

    - Các ngươi cho rằng bổn đại thiếu vì cái gì mà có thể vượt qua thiên kiếp biến thái như vậy?

    Kỳ thật bổn đại thiếu gia đã sớm tính toán các ngươi sẽ sử ra chiêu này, nghĩ tới các ngươi có thể sẽ ra chiêu này, tự nhiên nghĩ tới sau đó các ngươi sẽ làm gì.

    Nói thật, dùng chỉ số thông minh của các ngươi, miệng các người khẽ động thì bổn đại thiếu gia liền biết các ngươi có ý gì rồi.

    Bổn đại thiếu gia trước tính năm trăm năm, sau tính tám trăm năm, sớm đã tính toán hết thảy bọn ngươi rồi, nếu các ngươi dựa vào thực lực bản thân chiến đấu với bổn đại thiếu gia, như vậy cho dù chết trận thì bổn đại thiếu gia cũng phụng bồi đến cùng.

    Nhưng nếu muốn chơi trò khác, vậy thì sẽ chết vô cùng thảm thiết, giống như đại trận các ngươi sử dụng vừa rồi, trộm gà bất thành còn mất nắm gạo.

    - Sắp chết đến nơi rồi mà còn dám mạnh mồm mạnh miệng.

    Nguyệt Minh thái tử bĩu môi khinh thường, người hộ đạo của bọn hắn đều đã xuất thủ, ai cũng không cứu được hắn rồi.

    - Vậy sao?

    Bổn tọa ngược lại muốn kiến thức, trước hết bổn tọa tiêu diệt nhục thể của ngươi, giam cầm Địa Anh của ngươi, xem ngươi có thể làm được gì.

    Đạm Đài Phi Vũ cũng sớm đã nhẫn nhịn một bụng tức giận rồi, hiện giờ lại không kiêng sợ gì, trực tiếp khoát tay, một đại thủ liền chụp về phía Trình Cung, lực lượng lần này chừng sáu vạn Long chi lực, đây đã là sức mạnh phi thường khủng bố, lực áp bách này khiến bầu trời như muốn đổ sụp.

    Chỉ riêng loại áp bách này đã khiến người khó có thể thoát khỏi.

    - Bành!

    Một đại thủ so với đại thủ của Đạm Đài Phi Vũ thì còn lớn hơn, rất nhanh trực tiếp đập tới, trực tiếp chấn vỡ vụn đại thủ kia của Đạm Đài Phi Vũ, sau đó vẫn không đổi hướng, chụp về phía Đạm Đài Phi Vũ.

    - Không...

    Đạm Đài Phi Vũ kinh hãi, bởi vì hắn biết lực lượng một kích kia của mình, tuy rằng không phải là ứng phó toàn lực, nhưng cũng đã không phải bình thường rồi, như thế nào lại như trứng gà đập lên tảng đá.

    Kinh khủng nhất chính là, giờ phút này chính hắn cũng bj một cỗ lực lượng áp bách, giam cầm áp chế lại, hắn muốn cử động thoáng một phát cũng đều rất khó khăn, loại cảm giác này, đồng dạng như là hắn ra tay áp chế người dưới Địa Anh tầng thứ năm.

    Nhưng mình đường đường là Địa Anh đỉnh phong, tại sao có thể như vậy?

    Là ai ra tay?

    Là ai có thể khủng bố như thế?

    Đạm Đài Phi Vũ miễn cưỡng dùng thần niệm thúc dục một kiện Thượng Phẩm Linh Khí bảo y bên ngoài thân thể, nhưng còn không đợi hắn thúc dục kiện bảo y này đạt uy lực mạnh nhất, đại thủ kia đã oanh tới.

    - Oanh!

    Lực phòng ngự của Thượng Phẩm Linh Khí bảo y rất kinh người, vậy mà nổ ầm ầm.

    Đồng thời, thân thể Đạm Đài Phi Vũ, một trong thập đại trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu, Địa Anh đỉnh phong cũng bị đánh vỡ vụn.

    Thân thể vỡ vụn, Địa Anh của Đạm Đài Phi Vũ lập tức thoát ra, vận chuyển bí pháp muốn chạy trốn.

    Nhưng tiếc là năm ngón tay của bàn tay cực lớn như núi kia có chút thu lại, trực tiếp thu Địa Anh Đạm Đài Phi Vũ vào lòng bàn tay, một khắc sau, một tầng lực lượng thần niệm trên lòng bàn tay kia trực tiếp vây khốn Đạm Đài Phi Vũ, mà bàn tay đã bắt đầu bốc cháy.

    - A...

    Ngươi dám...

    Ta phải...

    A...

    Ta là một trong thập đại trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu.

    Ngươi dám...

    Địa Anh Đạm Đài Phi Vũ bị nhốt trên đỉnh đầu tất cả mọi người, trực tiếp bị luyện hóa trước mặt mọi người.

    Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm đều biến sắc, đừng nói là bọn hắn, mà ngay cả người hộ đạo của Chu Dật Phàm thuộc Thất Âm Cầm Cung, người hộ đạo Nguyệt Minh thái tử Phù Văn tông cũng đều giật mình, thần sắc không còn tự nhiên nữa.

    Khủng bố, lực lượng kia quá kinh khủng, cấp bậc bọn hắn căn bản không có khả năng đối kháng.

    Thiên Anh, đúng vậy, chỉ có Thiên Anh mới có thể phát ra loại lực lượng này.

    Thiên Anh một bước lên trời, thiên uy khó dò, chính thức nắm giữ lực lượng Thiên Đạo, chính thức hiểu được quy tắc vận chuyển, sử dụng Thiên đạo, cũng chỉ có như thế mới có được uy lực khủng bố như thế.

    Chẳng lẽ đây là người hộ đạo của Trình Cung, trình độ như vậy thì chỉ có thể là Thiên Anh, cái cũng quá kinh khủng a.

    Đạm Đài Phi Vũ bị bạo thể, Địa Anh còn bị luyện hóa nhưng không có người nào dám lên tiếng, không người nào ra tay, loại Thiên Đạo vô biên này ngăn chặn toàn bộ bọn hắn lại.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 951: Yêu Hoàng Giao Long.

    Hiện tại, bọn hắn cũng không phải cân nhắc giết Trình Cung như thế nào, mà là làm thế nào để sống sót.

    Sắc mặt ba người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử đã khó coi nay còn khó coi hơn.

    - Con mẹ nó, quy tắc Thiên Đạo, thiên uy khó dò, uy lực xuất ra tương đương với Thiên Anh, đại thủ a.

    Ngươi quả thật xấu xa, nguyên lai đã sớm đào sẵn hố đợi bọn hắn nhảy xuống, cũng không nói sớm với ta.

    Thẳng đến lúc này, Lý Dật Phong mới thở dài một hơi, có Thiên Anh nắm giữ quy tắc Thiên Đạo làm hậu thuẫn thì sợ gì nữa a.

    Cho dù là bên trong tất cả các thế lực lớn tại Cửu Châu, Thiên Anh cũng là người cao cao tại thượng, sẽ không xuất động một cách đơn giản.

    - Nói ra sẽ không có hiệu quả kích thích, hơn nữa ta cũng rất ngoài ý muốn đấy.

    Trình Cung xác thực rất ngoài ý muốn, bởi vì vừa rồi hắn khống chế thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình mà động tay, sở dĩ hắn nói là ngoài ý muốn, chính là lần trước độ kiếp hắn không nghĩ tới sẽ có Thiên Cương lôi kích, cũng không nghĩ tới thiên ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long lại có thể đạt tới cảnh giới Thiên Anh.

    - Ngươi, ta nói ngươi đấy, chớ né ánh mắt của ta.

    Ngươi vừa rồi không phải rất hoan hỉ, rất ngưu bức nói muốn giết ta sao?

    Tới đây giết ta a.

    Trình Cung hướng về Nguyệt Minh thái tử ngoắc ngoắc ngón tay, thách thức hắn.

    Nguyệt Minh thái tử có chút khẽ nhăn mặt xấu hổ, quẫn bách phải chết, hắn cũng phải chết một cách kiên cường.

    Nhưng vừa nghĩ đến Đạm Đài Phi Vũ bị một ́ch diệt sát, Địa Anh còn bị Trình Cung bạo giẫm, trong lòng hắn rất hoảng sợ.

    Nhưng nếu không đứng ra, trước mặt nhiều người như vậy hắn sẽ rất mất mặt.

    Cho nên chỉ có thể quăng ánh mắt cầu trợ về phía người hộ đạo của mình.

    - Nơi này có bốn thế lực lớn là Yêu tộc, Phù văn tông, Thất Âm cầm cung và Bà La Đa Thần Miếu, chúng ta chưa bao giờ e ngại bất cứ chuyện gì.

    Bất quá hiện giờ tiền bối Thiên Anh nắm giữ quy tắc Thiên Đạo đã ra mặt, chúng ta hãy bỏ qua cho Trình Cung một lần.

    - Con mẹ ngươi, chết đi.

    Tới lúc này còn Trang Bức như vậy.

    Trình Cung nổi giận, trực tiếp gầm lên một tiếng.

    - Tạch!

    Một đạo hỏa quang giáng xuống như sét đánh, lập tức đánh trúng người hộ đạo của Nguyệt Minh thái tử, hắn còn không kịp hét thảm một tiếng, thân thể và Địa Anh lập tức trực tiếp hóa thành hư vô, giống như Niết bàn trọng sinh và Thiên Địa dung hợp lại làm một thể, đồng hóa thành một đạo, hóa thành hư vô.

    Cái gì gọi là quy tắc Thiên Đạo, đây mới là thiên ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đạt tới Thiên Anh chính thức dung nhập với lực lượng quy tắc Thiên Đạo, dùng Niết bàn hỏa diễm làm căn cơ tạo thành Niết Bàn hỏa diễm thiểm địa, uy lực tự nhiên không phải bình thường.

    Cho dù là người đồng cấp, nếu như không có chuẩn bị hay không có Đạo Khí, pháp bảo phòng ngự, một khi bị đánh trúng thì cũng giống như Niết Bàn hóa đạo diệt vong mà biến mất.

    - Con mẹ nó, ta xem ai còn dám Trang Bức với Bổn đại thiếu gia, thật đúng là không thấy quan tài thì còn không đổ lệ mà, ta xem còn tên nào dám nói loại lời này.

    Chu Dật Phàm, ngươi có cái gì muốn nói?

    Lúc này, ánh mắt Trình Cung liếc nhìn về phía Chu Dật Phàm, mở miệng hỏi.

    - Nếu như hết thảy những thứ này đều trong tính toán của Đại thiếu gia, Chu Dật Phàm ta thua tâm phục khẩu phục.

    Vẻ lạnh nhạt thong dong của Chu Dật Phàm đã sớm biến mất, hiện giờ chỉ còn một tia cảm giác vô lực, lộ ra dáng tươi cười gượng ép ảm đạm.

    - Bổn đại thiếu gia chính là thích nghe những lời này, nói thêm một chút, nói không chừng tâm tình ta vui vẻ mà bỏ qua cho ngươi.

    Trình Đại thiếu rất vui vẻ nói.

    - Con mẹ nó, ta xem như đã minh bạch vì cái gì mà da mặt mập mạp và sắc quỷ lại dày như vậy, nói chuyện mà như muốn ăn đòn, rốt cuộc đã tìm được căn nguyên rồi.

    Lý Dật Phong rất là cảm khái, nói ra.

    - Ân!

    Trình Cung cũng sững sờ, kinh ngạc nhìn về phía Lý Dật Phong:

    - Ngươi rốt cục như một người bình thường rồi.

    - Người bình thường?

    Lý Dật Phong sửng sốt một chút, mất cả buổi mới phản ứng lại.

    Trình Cung đây là nói hắn rốt cục bị ảnh hưởng, nói chuyện có chút giống bọn họ rồi.

    Lý Dật Phong có chút thở dài, bất đắc dĩ nói:

    - Gần son thì đỏ gần mực thì đen, con người bình thường, ta thực sự gần mực thì đen rồi.

    - Đừng nói mình như vậy, ta cảm giác ngươi rất có tiềm chất làm một tiểu bạch kiểm, thật sự là một hoàng hậu a.

    - Con mẹ nó, coi chừng ta liều mạng với ngươi, không cho phép nói ta là hoàng hậu.

    - Tốt, hoàng hậu.

    Một Thiên Anh cường đại nắm giữ quy tắc Thiên Đạo, tùy ý ra tay liền trực tiếp diệt sát hai Địa Anh đỉnh phong.

    Rốt cục Lý Dật Phong cũng đã trầm tĩnh lại, hai người tùy ý trêu chọc nhau.

    Bọn hắn đã nhẹ nhõm rồi, nhưng người khác lại không thể như vậy.

    Ba người Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm lo lắng nhìn chung quanh Trình Cung.

    Đến bây giờ bọn hắn vẫn còn không phát hiện ra Thiên Anh kia ở đâu, ra tay như thế nào.

    Thiên Anh nắm giữ quy tắc Thiên Đạo này cường đại đến mức khủng bố.

    Tại Cửu Châu này, bọn hắn mới thật sự là tồn tại khủng bố, có thể trấn áp một phương.

    Cho dù là bên trong tất cả các thế lực lớn, cũng đều là cấp bậc Thái thượng trưởng lão.

    Kinh người nhất là, người này giống như rất nghe lời Trình Cung.

    Đây mới là điều kinh khủng nhất, hiện tại bọn hắn không dám tùy tiện nói lời nào.

    Vào lúc này, cho dù thông tri đến thế lực của từng người, khiến Thiên Anh chạy đến thì cũng đã muộn rồi, làm sao bây giờ?

    Hiện giờ cũng chỉ có Côn Bằng thái tử mới có biện pháp rồi.

    Yêu tộc chính là đột phá ra tại Nam Hoang bố cục này, hiện giờ phải nghĩ biện pháp khiến Côn Bằng thái tử ra mặt.

    Trong óc Chu Dật Phàm một mực suy nghĩ, hắn không tin Trình Cung đều nghĩ kỹ hết thảy, phương pháp xử lý hắn nghĩ đến hiện giờ chính là thừa dịp này diệt trừ Trình Cung.

    Nếu thật sự không diệt trừ hắn, chính là lưu lại một mối họa lớn rồi.

    - Ngươi cho rằng có Thiên Anh ra tay là có thể giữ được mạng sao?

    Không đợi Chu Dật Phàm mở miệng, Côn Bằng thái tử đột nhiên đi đến trước người Trình Cung, vô cùng tự tin như trước, nhìn Trình Cung:

    - Hôm nay Bổn thái tử cho ngươi sử ra hết át chủ bài, thi triển hết bản lĩnh ra.

    Sau đó bổn thái tử sẽ thu thập ngươi.

    Cái này là át chủ bài của ngươi đúng không?

    - Oanh!

    Côn Bằng thái tử vừa nói ra, chợt, một đoàn hào quang ở xa xa trên bầu trời vọt tới, đi đầu tiên là một đầu Giao long cực lớn, long giác, lân phiến cũng đã hình thành trên người, một khi thuồng luồng đạt tới trình độ này thì đã có thể xưng là Giao long, đây chính là Thuồng luồng Long Hoàng cường đại của Yêu tộc.

    Yêu Tộc có thiên vạn tộc, mà Giao Long nhất tộc lại có thể đứng đầu trong danh sách, mà thuồng luồng Long hoàng cực lớn này lại là một trong thập đại yêu tộc, rõ ràng tiến vào Thiên Anh cảnh giới chỉ còn là chuyện ngày một ngày hai.

    Phía sau hắn là hơn mười đại yêu vương thực lực cường đại đi theo, khí thế và lực lượng mỗi một vị so với Đạm Đài Phi Vũ đều không yếu hơn.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 952: Tốc độ. (1)

    Bọn hắn trực tiếp dùng chân thân xuất hiện, tuy rằng số lượng không nhiều lắm nhưng lại có vẻ vô cùng đồ sộ, vị thuồng luồng Long Hoàng này vừa xuất hiện cũng đã ẩn ẩn khóa chặt Thiên ngoại hóa thân Hỏa phượng Ma long của Trình Cung lại, lực lượng cường đại trực tiếp áp bách tới.

    Chỉ là một con Giao long mà thôi, phân thân bổn đại thiếu đây chân chính luyện chế từ Ma Long và Hỏa Phượng mà thành, loại huyết mạch nào so với ngươi cũng đều cao quý hơn gấp trăm lần.

    Giao Long phải trải qua cửu biến mới biến thành Long, nhưng dù là biến thành Long thì huyết mạch cũng không phải là mạnh nhất.

    Nhưng thân ngoại hóa thân Ma Long luyện hóa của Trình Cung lại bất đồng, là huyết mạch thuần chính nhất.

    Chỉ là giờ phút này Trình Cung không muốn để người khác biết rõ, cho nên cũng không có bộc phát uy áp ra, chỉ hơi chút phóng thích lực lượng tại thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long để chống cự lại áp lực chugn quanh.

    Thiên Anh tầng thứ ba, hơn nữa lại là huyết mạch Giao Long nhất tộc, sức chiến đấu có thể so với Nhân tộc Thiên Anh tầng thứ tư, trách không được vừa đến mà tán ra uy áp mạnh như thế.

    Trình Cung lại tuyệt không lo lắng, tuy rằng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung vừa độ kiếp, chỉ là Thiên Anh tầng thứ nhất, nhưng dung hợp năng khiếu Hỏa Phượng, Ma Long cùng với lực lượng thân thể kinh khủng kia, mặc dù là đối kháng với Thiên Anh tầng thứ tư hay tầng thứ năm, Trình Cung cũng có lòng tin chiến một trận.

    - Yêu hoàng, Yêu Hoàng Giao Long, một trong thập đại hoàng hoàng tộc yêu tộc, cái này náo nhiệt rồi a.

    - Không nghĩ tới lại có hai Thiên Anh xuất hiện liên tiếp, xem ra hai bên đều đã chuẩn bị đầy đủ, cẩn thận một chút, một khi Thiên Anh động thủ, chúng ta đều bị ảnh hưởng.

    - Lần này yêu tộc đã thật sự động chân hỏa rồi, chỉ trách Trình Cung này quá xui xẻo, cho dù có Thiên Anh cường đại sau lưng, chỉ sợ cũng phải chết chắc.

    Yêu tộc thâm bất khả trắc, ai biết sau lưng bọn hắn che dấu bao nhiêu lực lượng.

    Nhìn thấy Yêu hoàng xuất hiện, người chung quanh vừa khiếp sợ lại vừa chờ mong, đứng xa xa quan sát.

    Mà hai người Vương Bằng Khải liền trực tiếp thúc dục bát giác thuẫn, thiên lôi giản trong tay, trên bầu trời lập tức sinh ra mây đên, ẩn ẩn có lôi quang và một tấm chắn bao khỏa lại.

    Đây là một loại cảnh báo, cảnh cáo không Thiên Anh không thể chiến đấu tại tầng trời thấp và lục địa, nếu không tuyệt đối sẽ xuất hiện tình huống vạn dặm núi sông bị vỡ vụn, thậm chí sẽ tạo thành tai nạn khó có thể vãn hồi.

    Thiên Anh động thủ, ít nhất cũng phải lên vạn trượng trên không trung, nếu như cường đại hơn nữa, cần phải đến Thiên Ngoại Tinh Không.

    Lúc này Bát giác thuẫn và Thiên Lôi giản tự nhiên không thể uy hiếp được bọn hắn, lại có thể sinh ra liên hệ với tổng bộ từng người ở Trung Châu, khiến tổng bộ có thể nhìn thấy hết thảy ở nơi này, một khi có người vi phạm quy củ, pháp tắc Cửu Châu, tự nhiên sẽ có người trừng trị.

    - Bổn thái tử cho ngươi thêm một cơ hội, chiến một trận công bình với ta.

    Yêu tộc thế lớn, tự nhiên phái yêu hoàng ra áp trận cho loại chuyện này, cho nên từ đầu đến cuối Côn Bằng thái tử đều nắm chắc, giờ phút này hắn lãnh ngạo nhìn Trình Cung, hắn khinh thường bọn Võ Thân Vương khi bọn hắn đối phó Trình Cung.

    Nhưng lúc trước bị Trình Cung mượn nhờ chấp pháp giả mà đùa giỡn, lửa giận hắn áp chế lại bùng lên, hiện giờ hắn muốn tự thân diệt sát tên gia hỏa chán ghét, đáng hận này.

    - Chiến một trận công bình?

    Công bình con mẹ ngươi a.

    Bổn đại thiếu gia thua thì có thể nhượng xuất Song Long thành, triệt để buông bỏ hết thảy toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, ngươi có thể làm sao?

    Trình Cung rất là hung hăng càn quấy, nói rất là khiêu khích:

    - Ngươi thua thì ngươi có thể khiến Yêu tộc buông bỏ tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, lập tức lui binh sao?

    Nam Chiêm Bộ Châu không có thế lực tu chân cường đại nào có thể danh chính ngôn thuận khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Vì thế mà Yêu tộc mưu đồ đã lâu, tự nhiên không có khả năng buông tha cho.

    Mà Côn Bằng thái tử phụng mệnh chỉ huy, cũng tuyệt đối không có quyền lực đưa ra quyết định bực này.

    - Con mẹ nó, ngay cả ở đây mà còn không làm chủ được thì ngươi thì mau trở về hỏi đại nhân nhà ngươi một chút rồi nói sau, bản đại thiếu gia không có tâm tình chơi với tiểu hài tử như ngươi.

    Muốn chiến một trận công bình?

    Vậy thì phải có thẻ đánh bạc, nhưng ngươi lại không đưa ra cái thẻ đánh bạc nào, dù là nhỏ nhất, như vậy thì có tư cách chiến một trận công bình với bổn đại thiếu gia sao?

    Trình Cung khoát tay, bộ dáng như đuổi tiểu hài tử về nhà, đừng có làm náo loạn ở đây.

    - Ngươi...

    Côn Bằng thái tử cau mày, chỉ một ngón tay về phía Trình Cung, quả thực không biết sống chết.

    - Ta sao?

    Đừng nói là Yêu Hoàng tới, cho dù mấy tên Yêu hoàng tới thì sao?

    Đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ?

    Bổn đại thiếu ghét nhất là loại người như ngươi, giống như rất Trang Bức, nói cái gì công bình?

    Ngay cả thẻ đánh bạc cũng không cầm ra, làm chủ cũng làm không được, như vậy thì có tư cách gì để bổn đại thiếu chơi với ngươi?

    Ngươi cho rằng Yêu hoàng tới thì có thể làm gì?

    Ngươi có thể giết ta a?

    Nghe được lời này của Trình Cung, Côn Bằng thái tử càng căm tức, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận Trình Cung nói không sai.

    Cho dù bên hắn lại có thêm một hai gã Yêu hoàng đến, nhưng nhìn uy lực Thiên Anh bên Trình Cung, hắn cũng bắt đầu không cho là Thiên Anh bình thường nữa rồi, ít nhất là mang Trình Cung bọn hắn rời đi, cũng không ai có thể làm được gì.

    - Sáng suốt, Côn Bằng thái tử này là nhi tử của Côn Bằng đại đế, được xưng là nhân tài ngàn năm khó gặp của yêu tộc, đạt đến Địa Anh rất sớm, hơn nữa vừa rồi ta còn âm thầm suy tính một phen, có Long Tại Uyên, Thủy Vô Để, hiển nhiên hắn còn che dấu rất nhiều, tuyệt không đơn giản như biểu hiện ra ngoài, cho nên ngàn vạn lần đừng chọc giận hắn liều mạng.

    Lý Dật Phong thấy Trình Cung không có xúc động mà ứng chiến, âm thầm truyền âm cho hắn.

    - Sáng suốt cái rắm, ta cóc quản hắn có át chủ bài khỉ gió gì, nếu hắn dám đại biểu cho yêu tộc đánh bạc với Bổn đại thiếu ta, vậy ta chơi với hắn một trận.

    Hiện giờ phía sau mọi người đều có Thiên Anh tồn tại, như vậy đánh nhau sẽ ra kết quả gì?

    Hiển nhiên là rất khó có cơ hội giết chết hắn, đến lúc đó phí hết cả buổi thì cũng chỉ là đả bại hắn, bổn đại thiếu ta cũng không muốn phí thời gian đi chơi loại trò chơi với tiểu hài tử này, không có lợi ích, không thể tiêu diệt hắn, như vậy ta mặc kệ hắn, ngươi cho rằng ta nói giỡn với hắn hay sao?

    Nghe Trình Cung nói như vậy, Lý Dật Phong lập tức im lặng, hai mắt hắn có cảm giác im im lặng lặng, lời này cũng quá kinh thế hãi tục a.

    Ta còn tưởng rằng hắn chỉ ứng phó với Côn Bằng thái tử mà không tỷ thí, không nghĩ tới hắn lại nghĩ như vậy.

    - Hừ, không phải mới vừa rồi ngươi rất hung hăng càn quấy sao?

    Hiện giờ như thế nào không dám ứng chiến?

    Ngươi sợ rồi sao?

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 953: Tốc độ. (2)

    Nguyệt Minh thái tử rốt cục nắm bắt cơ hội này, lập tức mở miệng mỉa mai.

    - Chư từng thấy Trình đại thiếu sợ như vậy, ta xem không đánh bạc cũng không được a, cho ta một suất.

    Ta rất tin tưởng Côn Bằng thái tử có thể thắng, cho nên hiện giờ ta lấy toàn bộ thân gia ra đánh bạc, kể cả thanh Đạo khí Đại Thánh Di Âm này nữa.

    Ngoài Võ Thân Vương đang cố gắng bình định Ý thức hải đang náo động, trấn áp trùng kích thần niệm của Trình Cung mà dẫn đến thống khổ.

    Chu Dật Phàm cũng đã mở miệng, hắn không giống Nguyệt Minh thái tử, nhưng kích thích, châm ngòi ác hơn, độc hơn nữa.

    Đã đến lúc này, hắn khó mà bình tĩnh như lúc vừa mới bắt đầu, giờ phút này hiển nhiên hắn không tiếc hết thảy để thúc đẩy Trình Cung và Côn Bằng thái tử chiến một trận với nhau.

    - Ha ha, điều ngươi muốn thật là con mẹ nó đẹp a, lại đi biểu diễn cái loại rách rưới này.

    Ta chơi đùa chính là thiên hạ, đánh bạc chính là quyền khống chế Cửu Châu và Nam Chiêm Bộ Châu này, cho dù ngươi bán đi cái gì cũng đều không thể so sánh.

    Tên khốn ti tiện, con mẹ nó, lão tử ghét nhất loại người giẻ rách như ngươi, gia hỏa ti tiện, vừa rồi ngươi tổn thất không lớn, có ph̉i rất không vui không?

    Rốt cục nhịn không nổi đứng ra đúng không?

    Có tâm lý chuẩn bị giết ta?

    Con mẹ ngươi, chết đi!

    Ở đây không thể hóa giải cừu oán với một tên nào, như vậy Trình Cung cũng tuyệt đối không khách khí với bọn hắn.

    - Không tốt!

    Lời Trình Cung còn chưa dứt, Chu Dật Phàm liền cảm nhận được không tốt, hô lên, thân hình bay ngược về sau.

    Mà Giao Long Hoàng một mực tập trung lên Hỏa Phượng Ma Long cũng đã ra tay, nhiếp tới Chu Dật Phàm đang muốn bay lui lại.

    Một đạo pháp lực mênh mông, vô biên trực tiếp bao phủ Chu Dật Phàm, kể cả tên hộ đạo của hắn vào trong.

    Thân là Yêu hoàng, hắn đã nhận ra Hỏa Phượng Ma Long sẽ động thủ với Chu Dật Phàm bọn hắn.

    - Răng rắc!

    Nhưng đáng tiếc, pháp lực mênh mông, vô biên kia còn chưa bảo vệ được tên Hộ đạo và Chu Dật Phàm, một đạo Niết Bàn hỏa diễm thiểm điện đã oanh kích đến tên hộ đạo của Chu Dật Phàm.

    Đồng dạng như tên hộ đạo của Nguyệt Minh thái tử vừa rồi.

    Đối mặt với Thiên uy một bước lên trời, có thể động dụng quy tắc Thiên Đạo không thể lường được này.

    Dù là Địa Anh đỉnh phong cũng không hề có sức hoàn thủ, trực tiếp hóa thành hư vô, giống như dung hợp cùng thiên địa, biến mất giữa thiên địa này.

    - Oanh!

    Lúc tên hộ đạo của Chu Dật Phàm biến mất, pháp lực vô biên mênh mông của Giao Long hoàng mới bao phủ bọn hắn lại.

    Sai một ly đi ngàn dặm, nhìn chỉ như là chênh lệch một đường, nhưng sắc mặt Giao Long Hoàng cũng đã vô cùng khó coi.

    Mà thần sắc lão nhân dâng hương và phu nhân thanh âm cũng vô cùng khó coi, vừa rồi bọn hắn còn chưa kịp rõ ràng chuyện gì xảy ra thì Địa Anh đỉnh phong cứ như vậy mà bị giết, cái này cũng quá kinh khủng đi.

    Bọn hắn coi như là người có kiến thức, nhưng loại tràng cảnh này cũng chưa từng thấy qua mấy lần.

    Quá kiêu ngạo, quá kinh khủng, dù Giao Long Hoàng ra tay cũng không bảo vệ được hắn.

    Giờ phút này, bọn hắn đều có một cảm giác đại họa lâm đầu, tùy thời đều có khả năng tai họa ngập đầu.

    Mà lúc này, sắc mặt Chu Dật Phàm được Giao Long Hoàng nhiếp đi cũng cực kỳ khó coi, hắn biết rõ, nếu như đạo công kích kia hướng về phía hắn, hắn cũng chỉ có chết mà thôi.

    Vì cái gì mà Trình Cung không giết hắn?

    - Chuyện gì xảy ra?

    Thần niệm Côn Bằng thái tử khẽ động, cũng rất là tức giận, bởi vì vừa rồi hắn đã khiến Giao Long Hoàng nhìn thẳng Thiên Anh sau lưng Trình Cung.

    Hắn coi như là đã đứng ra, nhưng không thể muốn làm gì thì làm, cũng tuyệt đối không thể để bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử gặp chuyện không may, bởi như vậy cũng tương đương đánh vào mặt hắn.

    Nhưng hiện giờ hết lần này tới lần khác đều đánh hắn, hơn nữa lần nào lần nấy đều vang dội.

    - Điện hạ, người này rất mạnh.

    Tốc độ quá nhanh, không phải ta có thể so sánh.

    Giao Long Hoàng thân là Yêu Hoàng một đời, cũng không phải có thể dễ dàng nói ra lời này, nhưng đối mặt với nhi tử của Côn Bằng đại đế yêu tộc, hắn cũng không dám có chút dấu diếm.

    Con Bằng thái tử trầm mặc lại, Giao Long Hoàng có thể khiêu chiến vượt cấp như Thiên Anh, nếu hắn đã nói lời này, xem ra người sau lưng Trình Cung quả thật không đơn giản.

    Đạt tới Thiên Anh, tốc độ sẽ cực nhanh, đây chính là chuyện phi thường kinh khủng.

    Côn Bằng thái tử có thể cảm nhận được.

    Ngay sau đó Giao Long Hoàng trực tiếp dùng một cỗ lực lượng bổn nguyên để bảo vệ mình, hiển nhiên là sợ Thiên Anh bên đối phương nổi bão muốn diệt sát hắn.

    Nói các khác, ngay cả Giao Long Hoàng cũng không có nắm chắc có thể tự bảo trụ mình khi đối phương đột nhiên động thủ.

    Nhưng bây giờ đâm lao đành phải theo leo, Côn Bằng thái tử cũng biết vậy nên vô cùng khó xử.

    - Nắm chắc mấy thành?

    Côn Bằng thái tử cũng không muốn rút lui như vậy.

    - Tốc độ người này không phải ta có khả năng so sánh, nhưng áp lực của lực lượng lại không có cảm giác quá lớn.

    Nếu như điện hạ có thể ban cho ta Đạo khí để dùng một lát, có thể nắm chắc tám phần vây khốn hắn, ba thành nắm chắc trọng thương hắn.

    Có thể trở thành Yêu hoàng, hắn đương nhiên dựa vào vô số kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình.

    Lập tức đưa ra phán đoán cơ bản nhất.

    Đạo khí, coi như là Thiên Anh cũng đều không phải có được, dù chỉ là Hạ Phẩm Đạo khí nhưng cũng đều là vô cùng trân quý.

    Nghe Giao Long Hoàng nói như vậy, Côn Bằng thái tử lại thầm nghĩ trong nội tâm.

    Đối phương đã là Thiên Anh, tốc độ lại rất nhanh.

    Muốn giết thật sự rất khó.

    Nếu như không trói được hắn thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

    Trong lúc Côn Bằng thái tử đang cân nhắc, do dự thì bọn người Nguyệt Minh thái tử, Võ Thân Vương và Chu Dật Phàm đều đã phiền muộn muốn chết rồi.

    Bây giờ bọn hắn không dám nói một lời thừa thải nào.

    - Tại sao không nói chuyện?

    Kinh sợ rồi sao?

    Nếu không dám đánh bạc thì đừng có kêu gào ở đây.

    Tại Nam Chiêm Bộ Châu này, bổn đại thiếu có thể tùy ý đánh bạc với ngươi.

    Ngươi nên quay về hỏi thằng cha ngươi một chút, có bản lĩnh để cầm Yêu Châu đánh bạc một ván với bổn đại thiếu ta hay không.

    Cho tới bây giờ, Trình đại thiếu luôn là một người thêu dệt chuyện, vô cùng hung hăng càn quấy khiêu chiến Côn Bằng thái tử.

    Mang một Châu địa ra để làm thẻ đánh bach, đừng nói là Côn Bằng thái tử, coi như là Côn Bằng đại đế cũng không dám tự tiện đưa ra loại quyết định này, cũng không có khả năng như thế.

    Nhưng hiện giờ, cục diện của Nam Chiêm Bộ Châu là Trình Cung đã đột phá, người của hắn cũng là vô địch trong chiến đấu tại thế tục.

    Nếu như Yêu tộc, Thất Âm cầm cung, Thần Miếu Bà La Đa và Phù Văn tông không thể tìm ra phương pháp xử lý, Trình Cung nhất định sẽ khống chế toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Mang Nam Chiêm Bộ Châu ra làm tiền đặt cược?

    Ngươi nghĩ ngươi thật sự khống chế được Nam Chiêm Bộ Châu rồi?

    Nực cười, ngươi cho mình là ai?

    Trước hết ngươi nên nghĩ cách như thế nào để sống sót rồi nói sau, ngươi chết thì cũng chỉ là công dã tràng.

    Trận đại chiến này bất quá chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 954: Là hắn...

    Hắn chính là Trình Cung! (1)

    Côn Bằng thái tử liên tục cân nhắc, nhưng vẫn tạm thời không dám quyết định, đồng thời cũng ra lệnh cho Giao Long Hoàng bảo vệ tốt bọn người Võ Thân Vương, tránh để bọn hắn bị đánh chết.

    Hiện giờ, chính là giai đoạn lợi dụng lực lượng Tam gia bọn hắn.

    - Hô!

    Nghe xong lời này của Côn Bằng thái tử, Lý Dật Phong thở phào một cái, rốt cục cũng trốn qua được một kiếp này, Côn Bằng thái tử đã muốn rút lui.

    - Đừng có vội, không cần các ngươi tìm bổn đại thiếu, bổn đại thiếu ta cũng sẽ đi tìm các ngươi.

    Không bao lâu sau, chúng ta sẽ gặp lại.

    Trình Cung rất nhiệt tình nói ra, giống như nói lời ly biệt với bằng hữu, rất nhanh sẽ gặp mặt lại.

    - Hừ!

    Côn Bằng thái tử hừ lạnh một tiếng, liền chuẩn bị lui lại.

    Chuyện đã đến mức này, nếu miễn cưỡng thì cũng không có ý nghĩa, mà hiện giờ muốn giết chết Trình Cung thì cũng không có khả năng, bất quá Trình Cung đã độ kiếp bước vào Tu Chân Giới, từ nay về sau sẽ không hề bị quy tắc Cửu Châu kiềm chế.

    Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử, bọn hắn bị tổn thương thảm trọng, sau khi trở về lại lợi dụng thoáng một phát, tuyệt đối có têể tạo thành một cỗ lực lượng chưa từng có để diệt sát Trình Cung.

    Chỉ cần Trình Cung vừa chết, không có người lãnh đạo, lại âm thầm ám sát những đầu lĩnh của Trình gia.

    Như vậy đại quân thế lực vô địch này sẽ sụp đổ.

    - Oanh...

    Ầm ầm...

    Ngay tại lúc tất cả mọi người đều biết đã tan cuộc, Hầu Lỗi và Vương Bằng Khải đều đã thu hồi pháp bảo.

    Lúc Vương Bằng Khải chán nản tinh thần, thu hồi bảo bối của mình.

    Mây đen đột nhiên rậm rạp trênầu trời, bao phủ vạn dặm trên bầu trời, một cỗ lực lượng bành trướng ra, tràn ngập Thiên địa.

    - Giết Huy nhi của ta, ta sẽ tiêu diệt mười tộc của ngươi, giam giữ ngươi vạn năm!

    Trình Cung, tên nào là Trình Cung?

    Thiên địa dị động, phong vân biến sắc.

    Một tiếng rống vang vọng trong thiên địa.

    Bành bành bành...

    Trên bầu trời một ít người lực lượng hơi yếu một chút, thân thể trực tiếp vỡ vụn, cho dù là lão nhân dâng hương và phu nhân cũng bị thương, tồn tại đã ngoài Địa Anh mới có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.

    Trời ơi, lực lượng này khủng bố đến bao nhiêu chứ, chỉmột tiếng rống, hơn nữa người vẫn còn ở cách ngoài vạn dặm đã tạo ra hiệu quả kinh người như thế

    - Mẹ nó, chuyện gìđây, ngươi đã chọc đến ai thế, mẹ nó, ở ngoài vạn dặm rống một tiếng truyền đến đây vẫn có uy thế như thế, ít nhất cũng là Thiên Anh đỉnh phong.

    Hơn nữa bộ dạng hắn có vẻ như rất tức giận, ngươi sao lại đắc tội với tồn tại cường đại bực này thế?

    Sắc mặt Lý Dật Phong kịch biến, là người của Vũ Châu Lý gia hắn tự nhiên biết rõ uy thế của một ít tồn tại cường đại, lập tức đoán ra một ít.

    - A...

    Trình Cung cười khổ nói:

    - Chuyện lần này phiền toái, không nghĩđến lão gia hỏa kia lại trở về từ thiên ngoại tinh không lúc này.

    Ngươi đoán rất đúng, Âm Trường Khiếu, thái thượng trưởng lão mạnh nhất Phong Vân Kiếm Tông, ít nhất hẳn là nửa bước Thuần Dương, cũng không có gì, trước kia ta đã giết chết con hắn.

    - Nhi tử...

    Giết...

    Còn không có gì nữa?

    Lý Dật Phong trừng to mắt, giờ rốt cục hắn cũng đã rõ một chút, Trình đại thiếu này thật là người không sợ chuyện, chuyện gì hắn cũng dám làm, người nào hắn cũng dám đắc tội.

    Trách không được trong thanh âm này lại tràn đầy sát khí, tức giận, phô thiên cái địa, khiến người không rét mà run như vậy. iết đi nhi tử ngườita, làm lão tử mà không tức giận, không dốc sức liều mạng mới là lạđấy

    Oanh...

    Mây đen trên bầu trời vậy màđè xuống dưới, mang đến cảm giác như trời muốn sụp đổ vậy, giữa bầu trời đã xuất hiện một thân ảnh, cao cao tại thượng khiến người thấy không rõ lắm, cảm giác như hợp làm một với vạn dăm mây đen trên bầu trời vậy, ép đến mức Giao Long Hoàng cũng phải toàn lực chống cự.

    Côn Bằng thái tử dưới uy áp này, lực lượng trong cơ thể vận chuyển, hai kiện đạo khí toàn lực chống cự khiến hắn gian nan ngẩng đầu lên nhìn người trên trời, con trai Côn Bằng đại đế sao có thể cúi đầu với người khác được.

    Trình Cung bằng vào thần niệm Thiên Anh, với thêm sự ủng hộ của thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, cũng có thể nhìn về phía đối phương.

    Lý Dật Phong thì mượn nhờ Dịch Thư, phù văn không ngừng biến hóa, cũng không bị loại uy áp kia áp đạo.

    Trừ bọn họ ra, cũng chỉ có thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long mà Trình Cung giấu ở cách đó không xa, còn có Giao Long Hoàng là có thể nhìn về phía Âm Trường Khiếu trên bầu trời thôi.

    Có thể thấy rõ ràng, một lão giả râu dài một thân áo dài màu xanh, sắc mặt âm trầm như nước, sát ý trong mắt như thực chất tùy ýđứng hư lập trên bầu trời.

    Hắn đứng trên đó, thật sự giống như Thiên cao cao tại thượng, áp bách hết thảy, bao quát hết thảy vậy.

    Tồn tại Thiên Anh, nhất bộ nhất đăng thiên, Âm Trường Khiếu chính là người đãđăng thiên, cường đại đến khiến người khác khủng bố.

    Trừ bọn họ ra, coi như làĐịa Anh đỉnh phong cũng cảm giác khó có thể chống cự, không dám trực tiếp nhìn thẳng, thậm chí có một ít người lực lượng yếu trực tiếp bị thương, càng có người lại bịáp đến nổi phải quỳ hai gối xuống

    Âm Trường Khiếu xuất hiện, áp lực khủng bố tràn ngập khắp thiên địa này, mà ngay cả Hầu Lỗi, Vương Bằng Khải cũng không thể không tế ra Bát Giác Thuẫn, Thiên Lôi Giản mới có thể ngăn cản được uy áp cường đại này.

    - Đây là thái thượng trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Âm Trường Khiếu, Phong Vân Kiếm Tông tuy rằng không so được với các thế lực lớn như Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, nhưng cũng là một môn phái nhất lưu thực lực cường đại.

    - Huy nhi, nhi tử của Âm Trường Khiếu gọi là Âm Huy, kia nghe nói đã bị người giết, không nghĩ tới lại là rình Cung, phen này hắn chết chắc rồi.

    - Âm Trường Khiếu chính là Phong Vân Kiếm Tông đệ nhất nhân, rất nhiều năm trước nghe nói đã là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong rồi.

    - Thiên Ảnh đỉnh phong, trời ạ, đây tuyệt đối là tồn tại cao cao tại thượng như Thiên a, dù là trong mấy thế lực lớn khác, cũng là nhân vật đỉnh phong nhất, Trình Cung này chạy trời không khỏi nắng rồi.

    - Đúng lắm, nhiều năm như vậy nói không chừng Âm Trường Khiếu đãđột phá rồi, trước mặt tồn tại bực này tất cả tính toán đều vô dụng, lần này Trình Cung chết chắc rồi.

    ...

    - Côn Bằng huyết mạch, Vũ Châu Lý gia, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, xem ra trăm năm yêu thú triều đã bạo phát.

    Chuyện của các ngươi ta không muốn nhúng tay, nói, ai là Trình Cung?

    Âm Trường Khiếu liếc nhìn lại, phát hiện ra đông đảo thế lực, vô cùng cường thế mở miệng hỏi thăm.

    Mặc kệ ai tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, Phong Vân Kiếm Tông vẫn là thế lực nhất lưu cường đại, là loại tồn tại mà ngay cả Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu đều sẽ không dễ dàng đắc tội.

    Hắn biết rõ không có năng lực tham dự tranh đoạt, nhưng cũng không cần phải sợ những tồn tại này.

    - Hắn, là hắn, hắn tựu là Trình Cung...

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 955: Là hắn...

    Hắn chính là Trình Cung! (2)

    Nguyệt Minh thái tử là người gào thét trước, vô cùng kích động, hưng phấn chỉ về phía Trình Cung.

    - Ha ha...

    Trình Cung, thiên muốn thu ngươi, đáng đời, lần này xem ngươi làm sao hung hăng càn quấy nữa, kêu gào, ngươi kêu gào đi.

    Vốn ta đã thông tri cho tồn tại Thiên Anh trong tông phái đến diệt sát ngươi, bất quá người mà ngươi đắc tội nhiều lắm, xem ra lần này không đến phiên ta rồi.

    Nhưng ta có thể tận mắt thấy ngươi chết, cũng rất sung sướng rồi.

    Nguyệt Minh thái tử giống như một nô lệ bịáp bách, bóc lột vô số năm, đột nhiên nhìn thấy có người muốn giết chủ nhân của hắn vậy, giờ khắc này không ngờ hắn lại kích động quát to lên dưới uy áp cường đại của Âm Trường Khiếu.

    - Giãy dụa đi, ngươi cứ giãy dụa đi, nói ngươi đê tiện thì ngươi chính làđê tiện, dù giãy dụa thế nào cũng chỉ vô dụng thôi.

    - Chết chắc rồi, lần này ngươi nhất định phải chết, không ai có thể cứu được ngươi nữa rồi.

    ...

    Nguyệt Minh thái tử quá kích động, quá hưng phấn, vừa rồi tuy rằng hắn đã liên hệ với Phù Văn Tông, nhưng đó chỉ là vì bảo vệ tánh mạng, cho dù Phù Văn Tông nhận được tin tức có thể lập tức điều động tồn tại Thiên Anh đến không còn chưa nói, cho dù cóđến thì cũng cần một ít thời gian.

    Giờ thì tốt rồi, tất cảđều đã xong, ên Trình Cung hung hăng càn quấy, báđạo, cuồng vọng phải chết, hơn nữa còn không có chút lo lắng nào cả.

    Nhìn thấy Âm Trường Khiếu đi ra muốn giết Trình Cung.

    Một vị nhiều năm trước đã là Thiên Anh đỉnh phong, đã từng được xưng là Nam Chiêm Bộ Châu lục địa Thần Tiên đệ nhất nhân, sau khi tiến vào Địa Anh liền một đường Vô Địch, một mực tiến vào Thiên Anh tọa trấn Phong Vân Kiếm Tông đi ra, không ai cho rằng Trình Cung còn cơ hội sống sót cả

    Trong lòng bốn người nguyên bản đã bị Trình Cung đánh bại, không thể không tạm thời tránh lui kỳ thật đều có một loại cảm giác rất may mắn.

    Kích động trong lòng Võ Thân Vương và Chu Dật Phàm cũng tuyệt đối không hề kém hơn Nguyệt Minh thái tử, chỉ là Nguyệt Minh thái tử hô to gọi nhỏ như vậy lại khiến ba người cảm giác mất hết cả mặt mũi.

    Nguyệt Minh thái tử hô to gọi nhỏ cũng khiến Âm Trường Khiếu chúý một chút.

    Dù sao phía sau nhưng người trẻ tuổi này cũng không tầm thường, ít nhất Phong Vân Kiếm Tông không có cách nào bồi dưỡng được tồn tại cường đại còn trẻ như vậy, cái này chính là chênh lệch so với thế lực cường đại chính thức ở Cửu Châu.

    Chỉ là, tiểu tử Phù Văn Tông này sao lại điên điên khùng khùng như vậy.

    Nhưng cũng chỉ là một tia thần niệm chúý một chút, lực chúýđa số đều tập trung vào trên người Trình Cung.

    Đến cảnh giới như hắn tự nhiên sẽ không hô to gọi nhỏ như Nguyệt Minh thái tử rồi.

    Ngay lập tức khi Nguyệt Minh thái tử vạch Trình Cung, thần niệm của hắn liền trực tiếp tập trung vào Trình Cung, uy thế trực tiếp phô thiên cái địa đèép xuống, loại uy áp này đủ để khiến một Nhân Anh Kỳ phải trực tiếp sụp đổ.

    - Tiện nhân!

    Nhìn thấy Nguyệt Minh thái tử hưng phấn, kích động vạch trần Trình Cung, Lý Dật Phong tức giận mắng chửi, nhưng lòng cũng đã chìm đến đáy cốc.

    Sự cường đại của Âm Trường Khiếu cho dù ở Vũ Châu Lý gia cũng là nhân vật đứng ở đỉnh phong, chỉ chênh lệch một chút so với một ít lão ngoan đồng ẩn cư thôi, nhân vật như thế tuyệt đối không phải bọn hắn có thể chống lại được, xong rồi, lần này thật sự xong rồi.

    Tồn tại cường đại bực này, nếu là cừu hận bình thường thì còn may, bằng vào thân phận còn có thể bảo vệ tánh mạng, nhưng mối thù giết con, hắn tuyệt đối sẽ không thể nào buông tha được.

    - Tuổi còn nhỏ, vậy mà đã có tu vịĐịa Anh, trách không được dám giết con ta, giết Đại trưởng lão vàđông đảo trưởng lão phái ta, ngươi cho rằng sau lưng có một dị thú vừa mới đạt đến Thiên Anh bảo hộ, ngươi có thể hoành hành không sợ sao?

    Hôm nay ta trước tiên giết chỗ dựa của ngươi, rồi giết người bên cạnh ngươi, sau đó mới chậm rãi thu thập ngươi.

    Âm Trường Khiếu âm hiểm nói, không có nổi giận không có gầm rú, nhưng lời kia lại khiến người lạnh cả lưng.

    Đây mới thực sự là âm tàn, đây mới thực sự làđộc ác.

    Giống như trưởng bối đang chỉđiểm vãn bối vậy, chỉ là lời này khiến ai nghe được, đều cảm thấy lạnh cả sống lưng.

    - Con của ngươi lúc trước chạy đến Vân Ca thành cũng giả bộ trang bức như vậy, cuối cùng bị ta giết chết, một đám người của môn phái các ngươi cũng trang Bức với ta, cũng bị ta giết chết, Đại trưởng lão của các ngươi trang Bức, cũng bị ta giết chết.

    Nói thật, ta hiện giờ mới thực sự rõ cái gì gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn, nguyên lai đức hạnh của bọn chúng đều là học theo ngươi cả.

    Âm Trường Khiếu đúng không, trong vòng ba năm ta tuyệt đối tự tay giết chết ngươi, nhổ luôn cái gốc Phong Vân Kiếm Tông của các ngươi.

    Trình Cung không hề sợ sệt nói:

    - Về phần nói giết ta, ngươi có thể giết được mới được.

    - Ở đây không có chuyện của ngươi, một khi hắn động thủ, ngươi lập tức rời đi, ta sẽ nghĩ biện pháp chạy trốn.

    Trình Cung bên này mắng Âm Trường Khiếu, bên khác thì âm thầm truyền âm cho Lý Dật Phong.

    - Chạy?

    Ngươi có thể chạy trốn sao?

    Lý Dật Phong sững sờ, nói đùa gì vậy, trước mặt tồn tại bực này, bọn hắn không có chút sức hoàn thủ, mà ngay chạy cũng không cần phải nghĩ làm gì, làm sao mà chạy a, việc đó căn bản không có khả năng.

    - Việc này ngươi cũng đừng quan tâm.

    Trình Cung tự nhiên muốn nhờ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, hôm nay không gian ngoại đỉnh đã càng thêm vững chắc, nếu như toàn lực thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh thì Trình Cung cảm giác thậm chí có thể tạm thời ẩn vào trong hư không một chút.

    Dù sao hắn hiện giờđã cóđược lực lượng Địa Anh, hơn nữa cóđược thần niệm của Thiên Anh, cộng thêm không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh vững chắc, hoàn toàn có thể nếm thử một chút.

    Chỉ là bình thường trốn vào trong ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, đối phó với Thiên Anh bình thường có lẽ còn được, nhưng đối phó với Âm Trường Khiếu chỉ sợ không được, nếu như ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh được chữa trị hoàn toàn, đừng nói là Âm Trường Khiếu, cho dù có người lợi hại hơn nữa đến cũng khó mà phát giác, nhưng tiếc hiện giờ còn kém rất nhiều.

    Nhưng đến nước này, cũng chỉ có có thể liều một phen thôi, hơn nữa nếu thu thân ngoại hóa thân vào trong không gian ngoại đỉnh, vậy sẽ càng nắm chắc hơn một chút

    Âm Trường Khiếu mặc dù không xuất hiện đúng lúc, nhưng ít ra vẫn chưa thể hoàn toàn ép chết Trình Cung, trong lòng Trình Cung đã âm thầm nghĩđến biện pháp, nghĩđến làm sao ứng đối rồi.

    - Sắp chết đến nơi rồi còn hung hăng càn quấy như thế, có thể t hấy ngươi đáng chết đến cỡ nào.

    Tuổi còn nhỏ, hung hăng càn quấy, báđạo, quần làáo lượt không biết thiên ngoại hữu thiên, không biết người giỏi còn có người giỏi hơn, không biết kính sợ, chết không có gìđáng tiếc.

    Tâm cảnh Âm Trường Khiếu tuy rằng đãđược khống chế rất tốt, nhưng nhi tử chết đã lâu, càng nhìn Trình Cung lại càng tức giận.

    Hắn nhìn như bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi giận, vìđể cho Trình Cung thống khổ nên hắn trực tiếp khoát tay.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 956: Hách Liên Lam Phượng. (1)

    Một đạo kiếm quang, lập tức xuyên qua trăm dặm, trực tiếp bắn về một chỗ không gian.

    Oanh...

    Thần niệm của Trình Cung kỳ thật đã sớm phân ra một bộ phận trong thân thể thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, vừa rồi hắn âm thầm nút vào đại lượng Thuần Nguyên Đan, đây là thứ hắn cố ý lưu lại trong cơ thể Hỏa Phượng Ma Long, tùy thời đều có thể lấy ra nút, khiến lực lượng của Hỏa Phượng Ma Long tăng lên liên tiếp còn chưa nói đến, hắn còn vận dụng tất cả lực lượng nữa

    Hắn cũng không làm trước khi Âm Trường Khiếu xuất hiện mà ngược đợi ngay khi hắn vừa ra tay đột nhiên bộc phát.

    Cánh của Hỏa Phượng Ma Long rung lên, lập tức một đoàn ánh lửa trực tiếp nổ tung chung quanh, hình thành một đoàn hào quang, sau một khắc Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện ở ngoài hơn trăm dặm.

    Nhưng đạo kiếm quang kia của Âm Trường Khiếu lại truy thẳng không buông, đãđến cảnh giới như Âm Trường Khiếu, uy lực một đạo kiếm quang của hắn cũng rất kinh thiên động địa, có thể bổ ra biển cả, xé rách sông núi.

    Tốc độ của thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long vốn vô cùng kinh người, đây cũng là lần đầu tiên Trình Cung hoàn toàn thi triển ra, sông núi, đại địa nhao nhao xoẹt qua dưới cánh, nhưng đạo kiếm khí sau lưng lại kéo ngang vài trăm dặm ngưng tụ không tiêu tan, khủng bố dị thường.

    Mẹ nó, nếu như thân ngoại hóa thân của mình rèn luyện đến Thiên Anh tầng thứ tư, tốc độ tuyệt đối mạnh hơn Thiên Anh đỉnh phong bình thường.

    Xem ra lần này phải liều mạng rồi, chỉ dựa vào lực lượng ngưng tụ trước kia và lực lượng của Thuần Nguyên Đan đã không đủ rồi, phải hao phí máu huyết, nguyên khí trong cơ thể Hỏa Phượng Ma Long mới được.

    Trước khi mình chạy trốn vào ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, trước tiên phải để cho thân ngoại hóa thân đào tẩu được.

    Thân ngoại hóa thân giờđã có trình độ Thiên Anh rồi, lại là thân ngoại hóa thân dùng Hỏa Phượng, Ma Long luyện chế mà thành nữa, giá trị khó có thểđánh giá.

    Theo ý nào đó mà nói, so với toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu cũng không kém, bởi vì Hỏa Phượng cóđược Niết Bàn hỏa diễm một khi lớn lên, đó chính là Thần thú chân chính.

    Ma Long cũng là Thần Long huyết mạch, cả hai kết hợp tương lai tiềm lực vô cùng lớn, đối với đại gia tộc mà nói, đó là tồn tại đủ để trấn áp nội tình gia tộc trăm vạn năm, khiến gia tộc trưởng thịnh không suy rồi

    Đối với Trình Cung mà nói, đó chính là một chỗ dựa rất lớn, chỉ cần người khác không biết hắn có Hỏa Phượng Ma Long phân thân, thì nó luôn luôn là lá bài tẩy cuối cùng của hắn, cho nên thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long tuyệt đối không thểđể mất được.

    - Đứa con kia của ngươi đáng chết, khi dễ một cái hậu bối, ngươi còn không biết xấu hổ mà ra, oanh!

    Bầu trời trong vạn dặm, mênh mông cuồn cuộn phía chân trời, đột nhiên một đạo ma khí phóng lên trời, ma khí trùng thiên lập tức chiếm cứ hơn phân nửa bầu trời vạn dặm, trực tiếp tạo thành một loại cân đối với đám mấy đen kia, đồng thời một đạo chỉ kình xa cách vài trăm dặm trực tiếp ngăn cản kiếm khí của Âm Trường Khiếu lại.

    Oanh...

    Thanh âm ầm ầm vậy mà khiến sơn mạch bên dưới vỡ vụn, sơn mạch trong vòng hơn mười dặm trực tiếp vỡ vụn, trên bầu trời xuất hiện một lỗ đen sụp đổ, sau trọn vẹn hơn mười tức mới khôi phục lại bình thường.

    Quá kinh khủng, đây là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong giao thủ sao?

    Cái này nếu ở trên đất bằng, đại địa chẳng phải đều sẽ bị đánh vỡ vụn sao?

    Một đạo chỉ kình bên ngoài vài trăm dặm đụng nhau với một đạo kiếm khí, khiến trong nội tâm tất cả mọi người nhận lấy trùng kích mãnh liệt, cái này cũng quá kinh khủng đi.

    Nháy mắt sau đó, những người này lập tức ý thức được một việc.

    - Ai, là ai mà có thểđở nổi kiếm khí của Âm Trường Khiếu.

    - Khủng bố như vậy, ma khí ngập trời, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu chỉ sợ cũng chỉ có vị tông chủ kia của Nguyên Thủy Ma Tông mới cóđược thực lực bực này thôi.

    - Xuất hiện, xuất hiện rồi, mau nhìn...

    ...

    Ngay khi ở bên ngoài vài trăm dặm hai đạo lực lượng đụng nhau, một đạo thân ảnh lại đồng thời vừa vặn xuất hiện trước người Trình Cung, đúng là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phượng.

    Khi thực lực của Trình Cung còn rất yếu đã gặp qua Hách Liên Lam Phượng, cũng trò chuyện qua với nàng, còn mang đại bạch và tiểu bạch đi nữa, Hách Liên Lam Phượng lúc đó cũng không phải chân thân của nàng nên cũng không có cảm giác quá lớn.

    Giờ phút này chân thân Hách Liên Lam Phượng xuất hiện, người vừa xuất hiện cổ ma khí ngập trời liền áp vạn dặm mây đen của Âm Trường Khiếu đi hơn phân nửa, phi thường báđạo, cường thế.

    Hách Liên Lam Phượng vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều nhẹ thở ra một hơi, loại áp lực vô biên này, khiến không ít người gần như sụp đổ, uy áp thoáng cái giảm yếu rất nhiều, Âm Trường Khiếu toàn lực ngăn cản Hách Liên Lam Phượng, căn bản không có lực lượng đi phân tâm tạo áp lực cho bọn hắn nữa.

    Hách Liên Lam Phượng xuất hiện như thế nào, ở đây không người nào thấy rõ cả, giống như lăng không xuất hiện vậy, ngay sau khi Hách Liên Lam Phượng xuất hiện ngăn cản uy thế cường đại của Âm Trường Khiếu thìđồng thời trên bầu trời cũng đột nhiên vỡ ra một đường vết rách, một đạo thân ảnh khác liền xuất hiện.

    Một thân trang phục màu đen, khiến người lần đầu gặp đã thấy được dáng người uyển chuyển mê người của nàng, người này lập tức xé rách không gian, trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh Trình Cung.

    Oanh!

    Dịch Thư trên đầu Lý Dật Phong đã ầm ầm chuyển động chuẩn bị nghênh địch.

    - Là người một nhà mà.

    Trình Cung cười đưa tay ngăn cản Lý Dật Phong lại, thấy mẹ con các nàng xuất hiện, lòng Trình Cung cũng cuối cùng buông xuống.

    Kỳ thật tại khi Âm Trường Khiếu xuất hiện hắn cũng đã nghĩ tới, chỉ làđiều kiện lúc trước lâu như vậy, hơn nữa Âm Trường Khiếu đột nhiên xuất hiện, hoàn toàn chờ mong vào người của Nguyên Thủy Ma Tông cũng không chân thật lắm, cho dù bọn hắn tận tâm tận lực hỗ trợ, cũng chưa chắc tới kịp.

    Cho nên vừa mới bắt đầu Trình Cung đã nghĩ biện pháp tự cứu lấy mình, thậm chí còn nghĩ tới thúc dục ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh để né tránh nữa.

    Mà giờ khắc này các nàng xuất hiện kịp thời như thế, quả thật khiến Trình Cung có chút ngoài ý muốn.

    - Cũng may, ngươi không sao chứ?

    Mặc dù có một cái khăn màu đen che lấy khuôn mặt, nhưng từ trong ánh mắt cũng có thể nhận ra được sự lo lắng của Hách Liên Hồng Liên.

    - Tốt lắm, vừa mới uy phong một phen, bất quá may mắn các ngươi tới kịp thời, nếu không hôm nay ngược lại không có cách nào hoàn thành mọi việc mỹ mãn rồi.

    Như thế nào, lo lắng cho ta sao, có nhớ đến ta hay không thể?

    - Địa Anh xuyên thẳng qua hư không trong cự ly ngăn, đây là Thuấn Ma Sát của Nguyên Thủy Ma Tông, Thánh Nữ Nguyên Thủy Ma Tông Nam Chiêm Bộ Châu, ặc, ngươi vậy mà cũng đám đùa giỡn.

    Nghe Trình Cung nói người của mình, Lý Dật Phong thoáng sững sốt một chút, nhìn nhìn Hách Liên Hồng Liên, lại nhìn Trình Cung một chút.

    Lần này hắn thực sự có chút phục Trình Cung rồi, Nguyên Thủy Ma Tông tuy rằng ở Nam Chiêm Bộ Châu cùng một cấp độ với Phong Vân Kiếm Tông, là thuộc loại thế lực nhất lưu khống chế một châu.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 957: Hách Liên Lam Phượng. (2)

    Nhưng Lý Dật Phong lại biết, Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu chẳng qua chỉ là chi nhánh thôi.

    Hách Liên Hồng Liên vốn khẩn trương chạy đến nghe xong Lý Dật Phong nói lời này, lập tức có chút im lặng, trừng mắt liếc hắn một cái.

    - Tỷ tỷ, ngươi nữ giả nam trang coi như xong, còn nói loại lời này nữa, ngươi có ghen hay không cũng không liên quan tới ta, chúng ta chỉ có một giao dịch với tên đại thiếu quần làáo lượt này thôi, ta cũng không muốn để người ta nói Nguyên Thủy Ma Tông ta thất tín với người, ngươi ưa thích hắn là chuyện của ngươi, không nên kéo ta vào làm gì.

    Hách Liên Hồng Liên nhìn thoáng qua Lý Dật Phong, rất tức giận nói.

    - Tỷ...

    Tỷ tỷ...

    Nữ giả nam trang...

    Tranh giành tình nhân...

    Lý Dật Phong thiếu chút nữa không nhịn được mà hộc máu, còn nữ giả nam trang, còn tranh giành tình nhân nữa chứ.

    Lý Dật Phong cảm giác đầu óc như rối loạn, ngực khí huyết sôi trào, thực sự cóý muốn dùng một búng máu phun chết đối phương.

    - Ha ha...

    Trình Cung ôm bụng, thiếu chút nữa cười gục xuống, ma nữ không hổ là ma nữ, lời này rất có sức mạnh, lực đả kích tuyệt đối có thể so được với một kích của Thiên Anh, muốn mạng người ah.

    - Ngươi xem này, cái này gọi là hình dạng tuấn mỹ, ta là nam tử dương cương chân chân chính chính, ánh mắt kiểu gì thế?

    Lý Dật Phong tức giận đến mức không biết phải nói gì cho phải nữa.

    - Hừ, nguyên lai muốn làm con rể Lý gia, sớm biết như vậy ta và mẫu thân cũng không gấp gáp chạy đến như vậy, có Lý gia che chở, tự nhiên không sợ một tên Âm Trường Khiếu rồi.

    Hách Liên Hồng Liên trực tiếp hừ lạnh một tiếng, căn bản không tin lời nói của Lý Dật Phong, nàng nhìn Trình Cung rất là khó chịu nói.

    Điểm này của Hách Liên Hồng Liên Trình Cung rất ưa thích, ngay thẳng, ưa thích chính là ưa thích, không thích chính là không thích, có cái gì thì nói cái đó.

    Bất quá hôm nay việc này hắn thực sự cười đến bể bụng mất, buồn cười nhất chính là Hách Liên Hồng Liên còn nghiêm túc nhận định Lý Dật Phong là nữ giả nam trang như vậy, so với bọn mập mạp cố ý nói Lý Dật Phong hoàn toàn khác nhau, cái này mới cóý tứ nhất.

    - Ha ha, nếu như hắn thật là một mỹ nữ, ta ngược lại cũng không ngại lấy hắn, bản đại thiếu tương lai phải thê thiếp thành đàn, không ngại nhiều thêm hắn làm gì, nhưng tiếc hắn lại không phải, bản đại thiếu đối với nam nhân cũng không có hứng thú.

    Trình Cung ôm bụng, cuối cùng khoát khoát tay không dám để Hách Liên Hồng Liên nói tiếp nữa, nếu không hắn quả thật sẽ cười chết mất.

    - Là nam nhân sao!

    Hách Liên Hồng Liên sững sờ, đột nhiên như nhớ tới gìđó, chỉ vào Lý Dật Phong:

    - Địa Long Vương...

    Lý Dật Phong, đây chính là tên Địa Long Vương Lý Dật Phong có xú mỹ danh tiên ma kiểm, một nửa bên mặt cơ hồ tuấn mỹđến yêu dị, một bên khác lại khủng bố dọa người trong truyền thuyết đây sao?

    Bành bành bành...

    Lý Dật Phong dùng sức đánh lấy ngực của mình, lần này hắn thực sự tức đến nổ tung rồi.

    Trên thực tế bởi vì mọi người chỉ có thể nhìn thấy nửa bên mặt của Địa Long Vương Lý Dật Phong, không nhìn thấy nửa mặt khác, cho nên mới phát huy sức tưởng tượng, dần dần mới xuất hiện thuyết pháp tiên ma kiểm như thế.

    Một bên là tiên, một bên là ma, xuất hiện các loại truyền thuyết, chỉ là dám đối mặt nói với Lý Dật Phong như thế, Hách Liên Hồng Liên chính là người đầu tiên.

    - Hừ, cũng không nên tới cứu ngươi, ngươi...

    Đi chết đi.

    Đột nhiên, sắc mặt Hách Liên Hồng Liên nhìn qua một bên, sau đó trực tiếp thi triển Thuấn Ma Sát, dùng lực lượng Địa Anh thi triển Thuấn Ma Sát, lập tức xuất hiện bên ngoài Trình Cung vài dặm, nghiêng người về phía Trình Cung nhìn lên hướng bầu trời, căn bản không nhìn tới Trình Cung.

    - Ngươi xem, ngươi xem, ngươi cứ dọa người đi, ngay cả ma nữ của Ma tông cũng bị dọa đi rồi, ngươi phải hảo hảo kiểm điểm lại mình đấy.

    Trình Cung có chút không hiểu thấu, Hách Liên Hồng Liên sao lại đột nhiên thay đổi hướng đầu mâu về phía mình chứ, Hách Liên Hồng Liên tuy rằng là Thánh Nữ Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng Trình Cung lại tiếp xúc không ít với nàng, biết rõ nàng cũng không phải là loại người có tính đại tiểu thư như thế.

    - Mẹ nó, đâu có chuyện gì liên quan tới ta, ngươi không thấy nàng là vì ngươi nói muốn thê thiếp thành đàn mới tức giận sao, ma nữ này thích ngươi.

    Mẹ nó, ta chọc ai gây ai chứ.

    Lý Dật Phong quả thật rất phiền muộn a, đau lòng so với tổn thương trên thân thể còn lớn hơn.

    Trong khi mấy người bọn hắn nói chuyện, Âm Trường Khiếu trên bầu trời đã giằng co một hồi với Hách Liên Lam Phượn, hai người cũng không lập tức đấu nhau, nhưng ma khí và mây đen trên bầu trời vạn dặm lại đang không ngừng giao phong.

    Khí trời lại không ngừng biến hóa, một hồi trời u ám, một hồi ma khí ngập trời.

    Người xem chung quanh đều dựng cả tóc gáy, khủng bố, thật sự khủng bố, vậy mà có thể dùng vạn dặm bầu trời làm chiến trường chiến đấu, mặc dù chỉ là tầng trời thấp dưới vạn trượng nhưng thực sự cũng dị thường khủng bố rồi.

    - Hách Liên Lam Phượng, mối thù giết con bất cộng đái thiên, ngươi cho rằng ngươi ngăn cản được không?

    Hôm nay ngươi tránh ta, ta có thể lưu cho Nguyên Thủy Ma Tông ngươi một con đường sống, nếu không ta nhất định diệt Nguyên Thủy Ma Tông ngươi.

    Âm Trường Khiếu không nghĩ tới vào lúc này Hách Liên Lam Phượng lại đột nhiên xuất hiện, hơn nữa khí tức trên người Hách Liên Lam Phượng lại khiến hắn cũng cảm thấy rất nguy hiểm.

    - Ah!

    Hách Liên Lam Phượng giống như rất bất ngờ:

    - Nguyên lai chúng ta đánh nhiều năm như vậy, chết nhiều người như vậy, vẫn không phải là cừu nhân sao.

    Về phần Nguyên Thủy Ma Tông ta, cũng không phải ai nói diệt là có thể diệt được, tất cả phải lấy thực lực nói chuyện, ngươi muốn động đến hắn, vậy phải nhìn xem ngươi có bổn sự này không đã.

    Rầm rầm rầm...

    Bên trên bầu trời, như sấm rền nổ vang, ma khí và mây đen trên bầu trời không ngừng va chạm, trùng kích lấy.

    Côn Bằng thái tử giờ phút này đang ngưng mắt nhìn lên bầu trời, tồn tại bực này chém giết sinh tử với nhau cho dù là ở Yêu tộc cũng cực kỳ hiếm thấy, có thể nhìn thấy người cảnh giới này chém giết sinh tử, đối với bọn họ cũng có chỗ tốt rất lớn.

    Võ Thân Vương lại nhíu chặt hai hàng lông mày, nhìn thấy Hách Liên Hồng Liên xuất hiện bên Trình Cung, còn cười cười nói nói với Lý Dật Phong, hắn càng vô cùng phiền muộn.

    Trong lúc lơ đãng, ánh mắt vừa vặn nhìn về phía Chu Dật Phàm, lại phát hiện Chu Dật Phàm gần đây lạnh nhạt, tự tin cũng vừa hay nhìn thấy ánh mắt của hắn, rất bất đắc dĩ cười khổ lắc đầu.

    Tâm từ của hai người vào lúc này lại giống nhau, phen này cũng không thể làm hắn chết, mạng của hắn chẳng lẽ cứng rắn như vậy sao?

    Sao mỗi lần đều có người bảo vệ hắn, mỗi lần giết đến cuối cùng đều có dị biến nổi lên, cái này cũng quáđáng giận a.

    - Đáng giận, vì sao?

    Vì sao còn có người thay hắn ra mặt, vì sao không muộn một chút...

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 958: Nửa bước Thuần Dương. (1)

    Nguyệt Minh thái tử tức giận đến hai mắt đỏ bừng, hai đấm nắm chặt, nếu không phải đánh không lại Trình Cung thì giờ hắn đã hận không thể xông lên đánh Trình Cung, ăn thịt của hắn, uống máu của hắn.

    Nhưng vào lúc này, ma khí và mây đen đang điên cuồng va chạm trên bầu trời lại yên tĩnh lại, Âm Trường Khiếu vừa mới lăng không đứng thẳng bao quát muôn dân trăm họ, khống chế hết thảy đột nhiên lùi về phía sau một bước.

    Chỉ một bước thôi, hắn khiến sắc mặt hắn phải biến đổi.

    - Chuyển Thuần Dương, không ngờ ngươi đã bắt đầu chuyển Thuần Dương rồi...

    Âm Trường Khiếu giật mình nhìn Hách Liên Hồng Liên, hắn không chỉ một lần giao thủ với Hách Liên Hồng Liên, hai người vẫn một mực không chênh lệch nhiều lắm, tám lạng nửa cân.

    Nhưng lần này chỉ vừa mới giao thủ hắn đã cảm giác được áp lực thật lớn, giờ lại bị ngăn chặn, ma khí trên bầu trời vậy mà chiếm cứ sáu thành, Âm Trường Khiếu lập tức phát hiện không đúng.

    Thiên Anh chuyển Thuần Dương, cũng là một đại sinh tử quan, Tu Chân Giả nghịch thiên tu hành, ngưng tụ Nhân Anh hướng Thiên đoạt mệnh, nhưng nhân thể người ngưng tụ Nhân Anh lại trọng âm chúc tính.

    Thân thể là dương, Anh sinh ra trong thân thể lại là âm, cho nên sau khi mất đi thân thể tu luyện rất khó khăn.

    Cô âm không sinh, độc dương không dài, cho nên muốn kinh nghiệm các loại kiếp nạn như Sinh Tử Kiếp, Địa Hỏa Ma kiếp, Thiên Cương Lôi Kiếp, không ngừng rèn luyện thay đổi, khiến Anh sinh ra trong thân thể từ Nhân Anh chuyển biến thành Địa Anh, Thiên Anh, cuối cùng nhất là chuyển Thuần Dương.

    Một khi chuyển Thuần Dương, chính là triệt để dung hợp Anh cùng thân thể, đến lúc đó thân thể một số gần như bất diệt, là tồn tại chính thức có thểđi tiếp xúc đạo.

    Chỉ là Thuần Dương vô cùng khó khăn, có một ít tồn tại Thiên Anh dù hao hết vạn năm thọ nguyên cũng không dám chuyển Thuần Dương.

    Tồn tại đạt tới Thiên Anh đỉnh phong như Âm Trường Khiếu và Hách Liên Hồng Liên cũng xem như phi thường trẻ tuổi, bọn hắn có rất nhiều thời gian, bình thường không chuẩn bị tốt tuyệt đối sẽ không đơn giản trùng kích, cho nên Âm Trường Khiếu mới giật mình như thế.

    Không chỉ hắn giật mình, phía dưới cũng có không ít người bị dọa sợ, sắc mặt bọn người Nguyệt Minh thái tử, Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm đều vô cùng khó coi.

    Ma khí ngập trời trên bầu trời vậy mà chiếm cứ thượng phong, hơn nữa còn là thượng phong phi thường rõ ràng.

    Tuy rằng không thể hiện ra uy thế cường đại như khi Âm Trường Khiếu xuất hiện, nhưng chỉ từ cuộc giao phong đơn giản nhất này là có thể nhìn ra, vị tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này vậy mà so với Âm Trường Khiếu còn mạnh hơn.

    Giờ phút này tim bọn hắn đều đã nhảy lên cổ họng rồi, nhưng chuyện đã phát triển đến tình trạng này, bọn hắn cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến, không có bất kỳ năng lực nhúng tay nào cả.

    - Nửa bước Thuần Dương, đúng vậy, trước kia nghe nói Hách Liên Hồng Liên bị Âm Trường Khiếu gây thương tích bế quan nhiều năm, vậy mà chuyển Thuần Dương rồi.

    - Nếu thực sự có thể chuyển Thuần Dương thành công, vậy Nguyên Thủy Ma Tông thậm chí có năng lực cùng các thế lực như Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung nói chuyện ngang hàng.

    - Nếu như Nguyên Thủy Ma Tông ủng hộ Trình Cung, hắn quả thật có thể khống chế cả Nam Chiêm Bộ Châu, nhanh, lập tức thông tri tổng bộ, tin tức này rất có giá trị.

    - Nhanh, lập tức nghĩ biện pháp điều tra tất cả chuyện về Trình gia, điều tra chuyện của Nguyên Thủy Ma Tông, thông tri lâu chủ.

    ...

    - Ai, mẹ vợ này của ngươi đủ ngưu a, trách không được ngươi có lòng tin như vậy.

    Lý Dật Phong đứng ở bên cạnh Trình Cung bên cạnh, nhìn lên biến hóa trên trời, nhịn không được dùng khuỷu tay hất vào cánh tay Trình Cung nói.

    Bất quá hắn vừa dứt lời liền cảm giác được một hồi hàn quang, nguyên lai Hách Liên Hồng Liên ở một bên đang lạnh lùng nhìn hắn, thân thể không khỏi giật mình một cái.

    Lý Dật Phong thiếu chút nữa đã tế ra cả Dịch Thư, nhưng sau đó phát hiện Hách Liên Hồng Liên liếc nhìn bên này, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không ngờ cũng không nói, không làm gì cả.

    Giờ phút này Trình Cung nhìn cũng không cần nhìn Hách Liên Hồng Liên và Âm Trường Khiếu chiến đấu, bởi vì với hắn mà nói, hắn không cần xem chiến đấu loại trình độ này để lĩnh ngộ cái gì cả, cũng không có nhiều cảm giác kích thích như những người khác, tâm tư của hắn đều đặt lên không thế thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình.

    Một kích vừa rồi tuy rằng Hách Liên Lam Phượng hỗ trợ ngăn trở, nhưng cũng bị kiếm khí làm bị thương một chút...

    Đây cũng chính là Hỏa Phượng Ma Long, nếu đổi là những người khác... coi như tồn tại Thiên Anh tầng thứ sáu thậm chí tầng thứ bảy, cũng đã bị kiếm khí diệt sạch từ lâu rồi.

    Trình Cung một bên khống chế phân thân, một bên nói chuyện với Lý Dật Phong.

    - Nửa bước Thuần Dương, ngươi cho rằng như vậy có thểép lão phu sao, hôm nay sẽ cho ngươi kiến thức xem uy lực Khiếu Thiên kiếm của ta.

    Âm Trường Khiếu khoát tay, trong tay đã xuất hiện một thanh trường kiếm, đây chính là hắnpháp bảo hắn đã luyện chế nhiều năm trong Thiên Ngoại tinh không, cũng là một kiện Trung phẩm Đạo Khí có chút tàn phá hắn đạt được trong một lần đại kỳ ngộ.

    Âm Trường Khiếu luyện chế nó lại một lần, hiện giờ tuy rằng không phải trung phẩm đạo khí nguyên vẹn, nhưng uy lực cũng hơn xa hạ phẩm đạo khí bình thường, năm trong tay hắn lại có uy lực lớn hơn nữa.

    - Vậy thì ra ngoài Thiên Ngoại đánh một trận đi.

    - Ai cũng không bảo vệđược hắn.

    Nháy mắt sau đó, hai người trực tiếp biến mất, mây đen, ma khí trên bầu trời cũng lập tức biến mất, bầu trời khôi phục bình thường.

    Đến trình độ như bọn hắn, chiến đấu phải rời khỏi Cửu Châu đại địa, thậm chí ởvạn trượng không trung cũng không được, nhất định phải tiến vào Thiên Ngoại tinh không chiến đấu mới được.

    - Thật làđáng tiếc, không thể nhìn thấy người cảnh giới bực này chiến đấu.

    - Đáng tiếc cái gì, dưới Thiên Anh cho dùđứng ở bên ngoài vài trăm dặm quan sát, không cẩn thận một chút cũng bỠtan thành mây khói.

    - Trừ phi có tồn tại đồng cấp sử dụng đại thần thông, mới có thể khiến người khác nhìn thấy loại chiến đấu ở Thiên Ngoại tinh không này, cho dù Thiên Anh bình thường cũng không dám sử dụng thần thông đi quan sát tồn tại bực này chiến d dấu, nếu không chỉ riêng đại đạo, quy tắc lực lượng va chạm nhau thôi cũng đủ để khiến hắn trọng thương rồi.

    ...

    Mọi người ở đây đều không phải kẻ yếu, đều là người có thực lực nhất định mà tất cả thế lực lớn phái tới dò hỏi tin tức, đang trông xem tình hình Nam hoang Yêu tộc đánh Song Long thành thế nào.

    Cộng thêm bọn Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm về cơ bản đều là tồn tại Địa Anh.

    Thậm chí ngay cả Vương Bằng Khải và Hầu Lỗi thân là chấp pháp giả cũng rất đáng tiếc, nếu như có thể nhìn thấy Thiên Anh đỉnh phong chiến đấu với nửa chân đạp vào chuyển Thuần Dương, rất có lợi cho con đường tu luyện sau này.

    Lúc này, trên bầu trời giống như chết lặng, không có người nào lên tiếng.

    Trình Cung lúc này đang thúc dục thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long vừa mới phục dụng đan dược, trị liệu một ít tổn thương lưu lại ban nãy.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 959: Nửa bước Thuần Dương. (2)

    Nếu như không phải Âm Trường Khiếu này đột nhiên xuất hiện, cho dù Yêu tộc cóđến hai tên Yêu Hoàng Trình Cung cũng không sợ.

    Bởi vì Yêu Hoàng đã ngoài tầng thứ sáu đối với từng thế lực lớn mà nói, cũng là tồn tại lực lượng đỉnh phong nhất, sẽ không dễ dàng vận dụng.

    Mà Yêu Hoàng bình thường, cho dùđạt tới Thiên Anh tầng thứ ba thậm chí tầng thứ tư, đến nhiều thêm một hai tên Trình Cung cũng không sợ.

    Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, Âm Trường Khiếu lại trở về vào đúng lúc này, thiếu chút nữa đã làm hư mất kế hoạch của mình, cũng may tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông coi như thủ tín dùng.

    Giờ phút này tinh lực của Trình Cung đều tập trung vào trên người Hỏa Phượng Ma Long, chữa trị thương thế là một mặt, một mặt khác thân ngoại hóa thân đạt tới Thiên Anh tuy rằng so với Thiên Anh bình thường cường đại hơn không chỉ gấp 10 lần, nhưng thế vn còn chưa đủ, còn phải mạnh hơn chút nữa mới được.

    Chỉ là sau khi Hỏa Phượng Ma Long độ kiếp Trình Cung càng có thể rõ ràng cảm nhận được, thân ngoại hóa thân dùng thân thể Ma Long làm chủ, ở trong thiên địa này tốc độ phát triển đột nhiên bị trì hoãn lại.

    Ma Long là sinh vật cường đại của U Minh Luyện Ngụ, chỉ có ở đó mới có thể tu luyện nhanh nhất, dù sao Trình Cung không thể giống như Huyết Ngục Ma Long Hoàng, tàn sát vô số tồn tại cường đại, tế luyện Huyết Trì hấp thu lực lượng được.

    Nhất phải cường hóa thân thể, khiến thân thể càng cường đại hơn, còn phải cần thêm... bảo bối của U Minh Luyện Ngục nữa.

    Xem ra sau khi xong chuyện này, mình quả thật phải tiến vào U Minh Luyện Ngục một chuyến mới được.

    Mặc kệ sinh vật của thế giới nào, chỉ cần sau khi chuyển Thuần Dương, lực lượng đã bị thế giới kia thư phục sẽ giảm bớt, một khi tiếp xúc với Đạo, vậy cho dù thân ở bất kỳ nơi nào cũng không hề bị hạn chế gì cả.

    Oanh...

    Thời gian chờđợi cũng không quá dài, tất cả mọi người đột nhiên cảm giác thấy Thiên địa lắc lư, toàn bộ Nam hoang đại địa đều chấn động, sông núi ở rất nhiều chỗ đều bị xé rách trong cổ chấn động này, khí tức trên bầu trời càng vô cùng hỗn loạn.

    Nhưng mọi người lại không biết chuyện gì xảy ra, trừ phi thực lực tương đương hoặc không kém nhiều đến Thiên Ngoại tinh không quan sát, nếu không thần thông bình thường muốn quan sát tồn tại bực này chiến đấu, đều sẽ phải chịu cắn trả.

    Bởi vì chiến đấu của bọn hắn, bản thân cũng đã tiếp xúc đến Đạo, Thiên địa quy tắc, pháp tắc, lực lượng.

    Trừ phi có tồn tại càng mạnh hơn hoặc không kém gì bọn hắn thi pháp, có thể chịu đựng loại cắn trả này mới có thể nhìn thấy tình huống chiến đấu của bọn hắn ở ngoài Thiên Ngoại tinh không.

    Nhưng hiện trường hiển nhiên không có tồn tại bực này, vậy cho nên chỉ có thể chờđợi thôi.

    Sau khi chấn động cực lớn vang lên nửa khắc, ở trước người bọn Trình Cung, không gian đột nhiên xuất hiện một đạo khe hở, hoàn toàn là do người phá vỡ ra, sau đó một người bước ra từ bên trong.

    - Mu thân...

    Đi tới đúng là tông chủ Hách Liên Lam Phượng của Nguyên Thủy Ma Tông, mà nhìn thấy Hách Liên Lam Phượng xuất hiện, Hách Liên Hồng Liên cũng hơi kích động.

    Tuy rằng mu thân đã nửa bước Thuần Dương, nhưng Âm Trường Khiếu kia cũng làđối thủ cũ của mu thân, còn cầm trung phẩm đạo khí nữa, lòng của nàngn một mực không yên, giờ phút này nhìn thấy mu thân xuất hiện, nàng cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi.

    Hách Liên Lam Phượng đối diện với bọn Trình Cung và Hách Liên Hồng Liên, khi ánh mắt nàng nhìn về phía Hách Liên Hồng Liên, khiến Hách Liên Hồng Liên lần nữa tỉnh táo lại.

    - Sao hả, còn đợi ta mời các ngươi đi sao?

    Còn ngươi nữa, Giao Long Hoàng, chuyện của tiểu bối cứđể bọn hắn tự giải quyết, Nam Chiêm Bộ Châu do ai làm chủ Bổn tông chủ không có hứng thúđểý tới, nhưng nếu để cho Bổn tông chủ biết rõ lần sau ngươi lại nhúng tay vào chuyện của vãn bối, đừng trách Bổn tông chủ rút gân Giao Long của ngươi.

    Hách Liên Lam Phượng cũng không quay đầu lại, thanh âm cũng vô cùng bình thản, giống như người thân nói chuyện vậy, nhưng trong đó lại có thêm một loại uy thế.

    Bốn người Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử sắc mặt kịch biến, không nghĩ tới Hách Liên Lam Phượng chẳng những trợ giúp Trình Cung chặn Âm Trường Khiếu, lại còn hạ quyết tâm bảo vệ cho Trình Cung.

    Sắc mặt Giao Long Hoàng cũng cực kỳ khó coi, hắn đường đường là Yêu tộc Yêu Hoàng, Côn Bằng thái tử nói gì với hắn cũng được, bởi vìđó là nhi tử của Côn Bằng đại đế, thiên chi kiêu tử của Yêu tộc, người cầm lái trong tương lai của Yêu tộc

    Nhưng ngoại nhân dù thực lực mạnh hơn so với hắn, cũng không có ai dám nói chuyện với hắn như thế nữa, hơn nữa tuy là nói Giao Long Hoàng hắn, nhưng ý tứ chân chính lại làđang cảnh cáo Côn Bằng thái tử và Yêu tộc, hiển nhiên Hách Liên Lam Phượng muốn quản việc này rồi.

    Tuy rằng trong nội tâm bọn hắn tràn ngập nộ khí, có vô số lời nói muốn nói, nhưng lại không cách nào thoát ra khỏi miệng.

    Một phương diện vì Hách Liên Lam Phượng đủ cường đại, người ở loại cảnh giới này cho dù tất cả thái thượng trưởng lão trong môn phái bọn hắn cũng không có mấy người có thểđịch nổi, thậm chí chỉ có mời một ít lão tổ tông, hoá thạch sống mới có thểđối phóđược.

    Nhưng vấn đề chính là trong nội tâm những người này đều rõ, Nguyên Thủy Ma Tông của Nam Chiêm Bộ Châu bất quá chỉ là một chi nhánh, Hách Liên Lam Phượng này đi theo họ trượng phu, chồng của nàng chính là một đời Ma Chủ chân chính, tuyệt đối có thể sánh với Yêu tộc Côn Bằng đại đế, một đời Ma Chủ Hách Liên Cửu Tiêu của Trung Châu Nguyên Thủy Ma Tông.

    Đây mới thực sự tồn tại đỉnh phong nhất ở Cửu Châu đại lục, người bình thường không biết, nhưng bọn Côn Bằng thái tử có bối cảnh như vậy, tự nhiên cũng biết những chuyện này, cho nên mới có giận mà không giám phát, có chuyện không dám nói như vậy.

    - Đi.

    Côn Bằng thái tử xoay người rời đi, những người khác cũng đều nhao nhao rời khỏi.

    - Thật tốt quá, mẹ...

    Ngươi đánh bại lão khốn kiếp Âm Trường Khiếu kia rồi sao?

    Đối với phụ tử Âm Trường Khiếu, Hách Liên Hồng Liên hận đến thành thực chấtrooif, cho dù Âm Huy đã chết nhưng nàng vn còn nhớ rõ sắc mặt của Âm Huy, còn có sắc mặt hỗn đãn, hung hăng càn quấy của Âm Trường Khiếu khi cầu hôn ở Nguyên Thủy Ma Tông ngày đó.

    Nhưng Hách Liên Hồng Liên cũng biết, người đãđến cảnh giới như Âm Trường Khiếu và mu thân, muốn giết đối phương cũng không phải là một chuyện dễ dàng, hơn nữa trong tay đối phương có trung phẩm đạo khí, nàng cũng không nghĩ có thể giết chết Âm Trường Khiếu dễ dàng như vậy.

    Trước kia Âm Trường Khiếu giao thủ mấy lần với Hách Liên Lam Phượng đều ngang tay, đánh đến cuối cùng cũng chỉ lưỡng bại câu thương thôi.

    - Hắn vn quá nôn nóng, Khiếu Thiên kiếm cũng chưa chính thức khôi phục đến trình độ trung phẩm đạo khí, bị ta thắng một chiêu, bất quá hắn cũng đã già thành tinh, cũng không chịu tổn thương quá nhiều, cho nên kế tiếp hắn trở về nhất định sẽ chỉnh hợp Phong Vân Kiếm Tông, sẽ cóđại động tác, xem ra lần này trở về phải chuẩn bị sẵn sàng rồi.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 960: Đan Thành sát trận.

    Nửa câu trước là trả lời vấn đề của Hách Liên Hồng Liên, nói đến câu sau thì Hách Liên Lam Phượng liền nhìn về phía Trình Cung.

    Giờ phút này Trình Cung đã sớm khống chế thân ngoại hóa thân nấp đi, nghe được lời của Hách Liên Lam Phượng, trong lòng Trình Cung biết lần này lại thiếu Nguyên Thủy Ma Tông một đại nhân thỉnh, Hách Liên Lam Phượng cũng rất dứt khoát đang đưa cho mình một đại nhân tình.

    Có câu nói kia vừa rồi của nàng, bất lun là Yêu tộc hay là Thất Âm Cầm Cung, cũng sẽ không dám đơn giản động dùng mấy lão gia hỏa tồn tại Thiên Anh đểđối phó Trình Cung nữa, ít nhất trước khi bọn hắn đối phó Trình Cung phải bước qua cửa Hách Liên Lam Phượng trước.

    Hách Liên Lam Phượng tự nhiên không có biện pháp chống lại bốn thế lực lớn kia, nhưng một câu nói của nàng lại khiến những người này không dám quá mức quá phn, người cùng bối hoặc cao hơn một chút ra tay nàng có thể mặc kệ, nhưng tuyệt đối sẽ không để tồn tại Thiên Anh dễ dàng nhúng tay vào.

    Đây cũng là vì Trình Cung tranh thủ thời gian cùng không gian, mà thứ hiện giờ Trình Cung thiếu nhất chính là không gian và thời gian phát triển, Hách Liên Lam Phượng hiển nhiên cũng nhìn ra điểm này.

    - Tông chủ, Nam hoang chính làđất phong của ta, ngài sẽ không qua mà không nhp gia môn đấy chứ?

    Trình Cung tự nhiên nhìn ra Hách Liên Lam Phượng đã chuẩn bị lp tức rời đi trở về Nguyên Thủy Ma Tông, cho nên mới chắp tay mời

    Mặc kệ người khác đánh giá Trình đại thiếu thế nào, nhưng trong lòng Hách Liên Lam Phượng lại rất rõ ràng, đây là người trẻ tuổi thần kỳ nhất, lợi hại nhất mà nàng từng gặp.

    Ngẫm lại lúc ban đầu khi thấy bọn họ, ơ trong mắt Hách Liên Lam Phượng Trình Cung chẳng qua chỉ là cảđời phạm tục, đơn giản chỉ là vừa vặn hắn nắm giữđan phương nàng cần, cho nên nàng mới dùng phân thân gặp Trình Cung thôi.

    Lại tht không ngờ, về sau Trình Cung giết Âm Huy, danh chấn Vân Ca thành, giết Đại trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông, Nam hoang đại chiến, hôm nay vy màđãđạt đến cảnh giới này, ngay cả một đời trẻ tuổi kiệt xuất nhất của bốn thế lực lớn ở Cửu Châu đại địa liên thủ cũng không thể làm gìđược hắn.

    Trong nội tâm Hách Liên Lam Phượng quả tht ngàn vạn cảm khái.

    Nàng cơ hồ có thể đoán được, chỉ cần Trình Cung không bị người của thế hệ trước diệt sát, hắn tuyệt đối có thể ngang trời qut khởi, trở thành tuyệt đại cường giả chính thức ở Cửu Châu đại địa.

    Mà bây giờ nàng đang tn lực trở giúp Trình Cung ngăn cản sát cơ lần này, về phần đến cùng có thể ngăn bao lâu nàng cũng không rõ lắm.

    Dù sao lấy bản thân nàng và Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu hiện giờ, hay vẫn không có cách nào chống lại Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu và Phù Văn Tông cả.

    Hách Liên Lam Phượng nhìn Trình Cung, ánh mắt thoáng suy tư một chút, sau đó gt đầu đồng ý, chỉ là khiến Hách Liên Lam Phượng thm chí bọn Lý Dt Phong đều không nghĩ tới chính là, Trình Cung cũng không trực tiếp quay lại Song Long thành, mà lại bay về phía Đan thành.

    Trình Cung hiện giờ cho dù không dựa vào Tinh Phong chiến đao, bằng vào lực lượng tăng cường hắn không ngừng và thân thể cường hoành cũng có thể bảo trì tốc độ ngang với Địa Anh tầng thứ 9 bình thường.

    Nam hoang mặc dù lớn, nhưng lấy tốc độ của Địa Anh tầng thứ 9 toàn lực phi hành không bao lâu đãđến được Đan thành.

    Ngay từđầu Hách Liên Hồng Liên cũng một mình đi theo phía sau, nàng hiện giờ tuy rằng chưa đạt tới Địa Anh, nhưng cũng là Nhân Anh đỉnh phong, tùy thời đều có thể trùng kích cảnh giới Địa Anh.

    Hơn nữa trên người nàng có pháp bảo do Hách Liên Lam Phượng cấp cho, cộng thêm sự lĩnh ngộ của nàng đối với Thuấn Ma Sát, cho dù làĐịa Anh tầng ba, tầng bốn nàng đều có thểđuổi theo.

    Nhưng đi theo phía sau Trình Cung, chưa đợi nàng phát lực đã không thấy rõ tăm hơi của Trình Cung đâu nữa rồi.

    Hách Liên Hồng Liên tự nhiên không phục.

    Đừng nói là nàng, Lý Dt Phong cóđược Dịch Thư cũng giở ra đủ loại thủ đoạn, kết quả hai người sau mười tức thì ngay cả thần niệm cũng không thể cảm ứng ra được sự tồn tại của Trình Cung nữa rồi, việc này khiến hai người rất bị đả kích.

    - Hừ!

    Gia hỏa đang chết, chạy còn nhanh như vy, chờ ta sau khi ta trùng kích Địa Anh sẽ học thần thông Hư Không Hoành Độ.

    - Thanh xuân ah, tht sự không thể lãng phíđược, tạo nghệ trn pháp của Trình đại thiếu trong thời gian ngắn không thể nào đuổi theo được rồi, mặc dù dung mạo tuấn mỹ của mình hắn dù cóđầu thai mười kiếp cũng không đuổi kịp, nhưng phương diện khác mình cũng không thể thua kém quá nhiều được.

    Chỉ không đến mười tức, hai người dùng lực lượng Nhân Anh đỉnh phong vượt cấp phát huy ra tốc độ so với Địa Anh tầng thứ năm còn nhanh hơn, nhưng cuối cùng ngay cả thần niệm cũng không thể tra được ra Trình Cung, cái này khiến hai người chịu đả kích.

    Vốn là người kiệt xuất trong cùng bối, đả kích sẽ chỉ khiến bọn hắn sinh ra thêm động lực, trong nội tâm đều âm thầm hạ quyết tâm.

    Hai người tuy rằng đuổi không kịp Trình Cung, nhưng cũng không nhụt chí chút nào, ngược lại hai người so với nhau rất hăng hái, cả hai đều đẩy tốc độ lên cực hạn của mình, một lúc lâu ngay khi hai người đang liều với nhau...

    Oanh!

    Hai người liền cảm giác được lưu quanh chung quanh tràn ngp đủ màu sắc, tất cảđều trở nên hư ảo vặn vẹo, nhưng bọn hắn lại không cảm nhn được bất cứ lực lượng nào từ ngoại giới, một đoàn lực lượng nhu hòa bao lấy, chỉ có thể cảm nhn được một cổ áp lực cường đại.

    Đây là hiệu quả mãnh liệt Hách Liên Lam Phượng làm ra sau khi phát hiện Trình Cung đãđến Đan thành.

    Siêu tốc độ khiến thần niệm cũng không dò xét được gì, sau mấy hơi hai người liền phát hiện bọn hắn đã xuất hiện ở trên không Đan thành, mà giờ khắc này Trình Cung cũng vừa vặn đuổi tới.

    - Hoan nghênh quang lâm Đan thành, mời vào trong.

    Hách Liên Lam Phượng tuy rằng nửa chân đạp đến nhp Thuần Dương, là tồn tại đỉnh phong nhất ở Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng thần niệm của nàng tp trung vào Trình Cung vẫn mơ hồ cảm giác được.

    Đây cũng là vì thần niệm của Trình Cung hiện giờđã khôi phục đến cấp độ Thiên Anh, còn vn dụng đối với thần niệm và cảnh giới thì Hách Liên Lam Phượng không thể nào so nổi, cho nên đối với việc Hách Liên Lam Phượng có thể đột nhiên xuất hiện Trình Cung đã sớm có chuẩn bị, đồng thời khi bọn hắn xuất hiện Trình Cung liền cười làm một thủ thế mời vào thành.

    - Giết...

    Rống...

    Mà lúc này, chung quanh toàn bộ Đan thành có vô số yêu thúđang vây quanh Đan thành, tiếng giết rung trời, tiếng hô vang vọng trong thiên địa.

    Yêu thú vô cùng vô tn, mà trong phạm vi trăm dặm chung quanh Đan thành, lại giống như một đồ sát tràng cực lớn vy, trừ Hung Thần kỳ binh điều đi Song Long thành ra, Thanh Xà quân, Man Ngưu quân, Anh Hùng quân, Trùng Phong quân, Mạnh Hổ quân thay phiên xuất động, mà linh khí sung túc trong phạm vi trăm dặm quanh nơi này chỉ có bọn hắn có thể sử dụng, yêu thú khó có thể hấp thu Linh Khí ở đây để khôi phục.

    Các loại trn pháp đã chia cắt vài trăm dặm nơi này thành một mê cung cực lớn, đây đều là trn pháp cựđại mà lúc trước Trình Cung mượn nhờ bảo vt trong Đấu Chuyển Tinh Di đại trn dưới lòng đất bố ra.

    Nội dung vẫn tiếp tục chỉ khác số chương

    Chương 961: Chỉ điểm. (1)

    Đan thành cũng không phải phòng ngự đơn thuần, mượn nhờ trận pháp bố trí chung quanh Đan thành trong phạm vi trăm dặm, bọn hắn có thể điên cuồng tàn sát những yêu thú nhìn như vô cùng vô tận này.

    Yêu thú có nhiều hơn nữa, cũng không thể nào vô cùng vô tận, người dù cường đại trở lại, lực lượng cường thịnh trở lại, cái gọi là vô cùng vô tận cũng chỉ là tương đối thôi, cái này phải xem tình huống đối thủ thể nào.

    Khi thấy Trình Cung dùng Đan thành làm hạch tâm, bố trí vài trăm dặm chung quanh thành một chiến trường cự đại, mới phát hiện ra chiến đấu ở chỗ này so với Song Long thành càng thêm kinh khủng, càng thêm thảm thiết.

    Dù có nhiều yêu thú hơn nữa nhảy vào, cũng giống như đá chìm đáy biển vậy, rất nhanh liền bị diệt sát.

    Nhìn thấy loại tình huống này, Lý Dật Phong đã chờđợi ở Nam hoang nhiều năm cũng nhịn không được lộ ra vẻ kinh hãi, cái này cũng quáđiên cuồng a.

    Thì ra ý mà Trình Cung đưa ra lúc trước khi không rời khỏi Nam hoang không phải là sống sót trong thú triều, hắn là muốn tiêu diệt nhưng yêu thú này ah.

    Trận pháp này cũng quá kinh khủng, hoàn hoàn tương liên, mượn nhờ khí thế Thiên địa, vận dụng vô tận sát khí, tử khí, oán khí vào trong đó.

    Còn có bên ngoài cũng có không ít trận pháp đang khởi động, đại trận trận pháp vô cùng vô tận này vậy mà đang mở rộng ra.

    Làm sao có lực lượng cường đại như thế, cung cấp cho loại đại trận này cần lực lượng khổng lồ cỡ nào chứ.

    Không đúng, nguyên khí của những yêu thú chết đi kia sao đều tiêu tán đâu rồi, dưới mặt đất lại có cổ trận pháp càng khổng lồ đang nghịch thiên hấp thu những lực lượng này, quá kinh khủng, đây rốt cuộc là trận pháp gì vậy.

    Vốn giật mình, nhưng sau đó thân là truyền nhân Vũ Châu Lý gia, Lý Dật Phong liền ngây người trên không trung, hoàn toàn bị trận pháp mà Trình Cung bố trí làm cho kinh ngạc đến ngây người, bởi vì trận pháp của Trình Cung dùng Đấu Chuyển Tinh Di đại trận dưới mặt đất làm căn cơ, gết yêu thú càng nhiều, nguyên khí trong Đấu Chuyển Tinh Di đại trận lại càng sung túc.

    Mà Trình Cung dùng trận pháp nghịch hướng dẫn động những nguyên khí này, cho nên trận pháp liền không ngừng mở rộng, bộc phát, uy lực cũng càng ngày càng mạnh.

    Thời gian dần trôi qua, nhìn thấy trên đỉnh đầu Lý Dật Phong đang nhập thần vậy mà xuất hiện Dịch Thư, hơn nữa trực tiếp biến lớn, bên trên vô số ký hiệu thay đổi, hắn đã hoàn toàn đắm chìm vào trong suy diễn, học tập mấy trận pháp này rồi.

    - Tên điên!

    Hách Liên Hồng Liên nhìn thấy tất cả bên dưới, cũng ngây người một hồi lâu, cuối cùng nhìn về phía Trình Cung phát ra một câu nói từđáy lòng.

    - Mượn thiên thời, dẫn địa lợi, có nhân hòa, quân đội thế tục Nam Chiêm Bộ Châu sợ sẽ không tiếp tục chống lại ngươi nữa.

    Đừng nói là Lý Dật Phong và Hách Liên Hồng Liên bị sợ, mà ngay cả Hách Liên Lam Phượng thân là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, sau khi thấy tất cả tình huống ở Đan thành cũng nhẹ giọng cảm thán một câu.

    Ánh mắt của nàng tự nhiên không giống bình thường, tuy rằng không hiểu rõ trận pháp như Lý Dật Phong, nhưng đại khái lại cảm nhận được sự bất đồng ở đây.

    Số lượng Yêu thú vẫn khủng bố như trước, nhưng trong mắt Hách Liên Lam Phương, hiện giờ nơi này đã tiến vào một vòng tuần hoàn, đã bị quy tắc Cửu Châu ước thúc, người lực lượng đã ngoài Nhân Anh không thể tham gia vào loại chiến đấu này nữa, dù có nhiều yêu thú hơn nữa cũng không có bất kỳ tác dụng nào cả.

    Hơn nữa trong đội ngũ lĩnh quân, bọn Ba Phong, Mãnh Hổ, La Anh Hùng còn có Thanh Xà Vương, Man Ngưu Vương phụ trách thủ hai hai chi quân đội, những người này sau khi tiến vào vạn tượng nhất long, bằng vào đan dược của Trình Cung, công thêm điên cuồng chiến đấu trong khoảng thời gian này, dưới sự ảnh hưởng của Đấu Chuyển Tinh Di đại trận, yếu nhất cũng có sức chiến đấu vạn tượng nhất long ngoài ba mươi Long chi lực.

    Công thêm vũ khí trong tay bọn hắn, coi như lục địa thần tiên cảnh giới Nhân Anh bình thường đến bọn hắn cũng có thể diệt sát được.

    Yếu thú chết đi bị lực lượng Đấu Chuyển Tinh Di đại trận ngựng tu lại, trong đó một bộ phận lớn bị Trình Cung dẫn tới Đan thành, có một bộ phận lại dẫn động trận pháp chung quanh.

    Ngoại trừ lúc mới bắt đầu tổn thất thảm trọng ra, chiến đấu sau này tổn thất càng ngày càng nhỏ.

    Tuy rằng hiện giờ nhân số của những đội ngũ này không bằng một nửa lúc trước, nhưng những người còn lại cơ hồ đều chiến đấu, tôi luyện trong chiến đấu, phát triển, cơ bản đều đột phá tinh lực trong chiến đấu.

    Tuy rằng còn không cách nào so được với Hung Thần kỳ binh, Huyết Chiến, nhưng đủ đểđối kháng với bất cứđội ngũ nào ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Màđội ngũ như vậy hiện giờĐan thành có Thanh Xà Quân, Man Ngưu Quân, Anh Hùng Quân, Trung Phong Quân, Mạnh Hổ Quân năm chi đội ngũ.

    Có thể nghĩ, một khi chiến đấu ở Nam Hoang chấm dứt, năm chi đội ngũ bọn hắn xuất hiện trên chiến trường ở Nam Chiêm Bộ Châu, đó là chuyện kinh khủng đến cỡ nào chứ.

    Tất cả chuyện này, đều xuất từ tay Trình Cung, là sát cục mà Trình Cung dựa vào Đấu Chuyển Tinh Di đại trận để bố ra

    - Bái kiến đại thiếu.

    Ở trên không nhìn một hồi lâu, mẹ con Hách Liên Lam Phượng mới cùng Trình Cung tiến vào Đan thành, bọn hắn vừa tiến vào Đan thành, bọn người Man Ngưu Vương Lí Hằng, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi liền tới chào.

    - Nguyên khí...

    Cái này...

    Đây còn là Nam hoang sao?

    Hách Liên Hồng Liên vừa tiến vào Đan thành, lập tức ngây dại.

    Bởi vì nguyên khí ở nơi này đã khủng bố đãđến trình độ nhất định, trên bầu trời dưới sự không chế của trận pháp, có chút nguyên khí vậy mà hình thành một thứ như sợi tơ, mắt thường có thể thấy được.

    Nếu như nói nguyên khí bình thường là tồn tại như hơi nước trong không khí, vậy nguyên khí nơi này đã hoàn toàn giống như hải dương, khiến người tiến vào nơi này có một loại cảm giác như như cá gặp nước vậy.

    Dưới loại trạng thái này, so với hiệu quả của Nguyên dịch còn hơn một chút.

    Bởi vì Nguyên dịch còn cần chuyển hóa mới có thể tu luyện, mà nồng độ nguyên khí ở trong này lại không thua kém nguyên dịch, nhưng lại trải qua đặc thù xử lý, thích hợp để hấp thu, tu luyện.

    - Đại sắc lang.

    Tần Vân nhi Nhìn nhìn Hách Liên Hồng Liên cùng trở về với Trình Cung, ánh mắt khi nhìn về phía Trình Cung trở nên rất là quái dị.

    Trình Cung cũng cảm nhận được ánh mắt của Tần Vân Nhi, cũng giống như ngày đó khi nàng đột nhiên cởi quần áo ra vậy, Ặc, bản đại thiếu cho tới bây giờ vẫn chưa nói qua mình là người tốt, nhưng bản đại thiếu phong lưu lại không hạ lưu, ngươi dùng loại ánh mắt này nhìn gì vậy.

    Trình Cung cũng nhìn lướt qua Tần Vân Nhi.

    Từđầu đến cuối, Trình Cung cũng không giải thích gì với Tần Vân Nhi, loại chuyện giải thích này hắn chẳng muốn đi làm.

    - Đoạt Thiên địa Tạo Hóa, nơi như thế này, đợi một thời gian tuyệt không kém hơn không gian tu luyện bí cảnh của mấy thế lực lớn c ủa Cửu Châu.

    Không gian tu luyện bí cảnh độc thành không gian, là nơi mà chỉ có thế lực lớn chân chính mới có.

    Nguyên khí bên trong gấp trăm lần bên ngoài, có thể cung cấp đại lượng người tu luyện bên trong mới có thể xưng là không gian tu luyện bí cảnh.

    Chương 962: Chỉ điểm. (2)

    Mà ngay cả thế lực như Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông, bọn hắn cũng không có không gian tu luyện bí cảnh chính thức.

    Thấy chỗ này vậy màđã vượt qua chỗ tu luyện của Nguyên Thủy Ma Tông, Hách Liên Lam Phượng cũng rất cảm khái.

    - Nồng độ Nguyên khí khẳng định không có vấn đề, chỉ là tự thành không gian chỉ sợ phải đợi rất lâu nữa, đương nhiên, nếu như tông chủ chịu ra tay giúp đỡ thì... ta dù thế nào cũng sẽ tìm được đủ không gian tinh thạch để mở nơi này thành không gian tu luyện bí cảnh.

    Không gian tu luyện bí cảnh cũng không phải dễ mở như vậy, tuy rằng sau khi đạt tới Thiên Anh liền dần dần nắm giữ nhiều Thiên địa quy tắc, thậm chí tiếp xúc không gian quy tắc, nhưng cũng chỉ có thể xé rách không gian xuyên qua trong cự lý ngắn.

    Cho dù là Thiên Anh đỉnh phong cũng không cách nào mở ra không gian tu luyện bí cảnh, chỉ có sau khi chuyển Thuần Dương mới có thể mượn nhờ không gian tinh thạch mở ra không gian tu luyện bí cảnh thôi.

    Nghe được Trình Cung nói, Hách Liên Lam Phượng đang nhìn bốn phía đột nhiên lâm vào yên lặng, một hồi lâu sau mới mở miệng nói:

    - Cái này chỉ sợ chỉ có thể dựa vào chính ngươi thôi, ta bây giờ bản thân khó bảo toàn, con đường tu chân một bước khổ sở tiến lên, chuyển Thuần Dương lại càng nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, khó, khó, khó ah!

    Hách Liên Lam Phượng nói xong lời cuối cùng, vậy mà liên tiếp nói ra ba chữ khó, có thể thấy tâm tình của nàng hiện giờ cũng cực kỳ phức tạp và thống khổ.

    Hiển nhiên nàng đã gặp vềđề ở chuyển Thuần Dương, hơn nữa còn là vấn đề rất lớn.

    Nếu không lấy năng lực và phách lực một mình chống đỡ cả Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu của nàng, tuyệt sẽ không dễ dàng cảm khái như thế.

    - Xem phiền toái của tông chủ không phải Thuần Dương đan có thể giải quyết được rồi, nửa bước Thuần Dương so với Thiên Anh đỉnh phong chuyển Thuần Dương càng thêm nguy hiểm, bất quá tất cả mọi người là người một nhà, có vấn đề gì tông chủ cứ nói, Đan thành này của ta tuy rằng tạm thời còn chút khoảng cách so với không gian tu luyện bí cảnh, nhưng ngài nói ra vấn đềđể chúng ta giải quyết, bế quan đột phá ở chỗ này có lẽ cũng không thành vấn đề.

    Như vậy có tông chủ tọa trấn ta cũng có thể yên tâm đi làm những chuyện khác, hơn nữa đợi sâu khi tông chủ đột phá là có thểđơn giản khiến nơi này tự thành không gian rồi.

    Thuần Dương đan có thể gia tăng tỷ lệ chuyển Thuần Dương, nhưng cũng chỉ tăng một chút tỷ lệ thành công thôi, mà dùng Thuần Dương đan chỉ chỉđạt đến nửa bước Thuần Dương như Hách Liên Lam Phượng, đã nói lên vấn đề của nàng đã không phải Thuần Dương đan có thể giải quyết được nữa.

    Chỉ là Trình Cung thốt ra lời này ra, thần sắc Hách Liên Lam Phượng liền cứng đờ, bước chân cũng theo đó dừng lại.

    Lý Dật Phong bị trận pháp chung quanh Đan thành hấp dẫn, thân trên không trung vận chuyển Dịch Thư như si mê như say sưa, nhưng Hách Liên Hồng Liên vẫn đi theo sau lưng Hách Liên Lam Phượng.

    Nghe thấy Trình Cung nói thế Hách Liên Hồng Liên liền hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

    Tên phá gia chỉ tử quần làáo lượt này nói gì vậy, lời này của hắn là cóý gì?

    Nói ra, giải quyết được vấn đề, hắn cho là mình là người nào, là Cửu Thiên Thượng Tiên hay là tồn tại ngộ đạo truyền kỳ trong truyền thuyết.

    Nói đùa gì vậy, tên này cũng thật quá mức a, lại muốn chỉđiểm mẫu thân, hắn cho hắn là ai ah, trước kia hung hăng càn quấy trước mặt mình thì cũng thôi đi, bây giờ ở trước mặt mẫu thân cũng như thế, quả thực...

    Quả thực...

    Hách Liên Hồng Liên nghe xong lời Trình Cung nói cũng không biết nên dùng lời nào để hình dung, biểu đạt sự tức giận trong lòng nữa.

    Tên đại thiếu quần làáo lượt này thực càng ngày càng quá mức, càng ngày càng làm càn, cái gì cũng dám nói lung tung.

    Mẫu thân mình đường đường chính là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, nửa chân đạp vào Thuần Dương, cho dù trên toàn bộ Cửu Châu đại địa cũng là tồn tại cao cao tại thượng, ởTu Chân Giới khiến vô số người phải ngước nhìn.

    Huống chi là ở Nam Chiêm Bộ Châu, mẫu thân và Âm Trường Khiếu cơ hồ là tồn tại đỉnh phong nhất, mà ngay cả các thế lực như Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông cũng đều không muốn đơn giản trêu chọc bọn hắn.

    Giờ Trình đại thiếu này vậy mà nói muốn chỉđiểm mẫu thân, giống như trưởng bối chỉđiểm vậy, mẫu thân nói ra vấn đề là có thể giải quyết.

    Có phải đầu óc hắn đã bị Thiên Lôi khi độ kiếp đánh hỏng rồi không.

    Trong lòng Hách Liên Hồng Liên bốc lên, có quá nhiều lời muốn nói, nếu không phải lúc này Trình Cung đang theo mẫu thân đi ở phía trước, nàng thật muốn đi lên bắt lấy Trình Cung hảo hảo huấn huấn hắn.

    Đối lập với Hách Liên Hồng Liên ở sau lưng kích động, hai đấm nắm chặt, bộ mặt biểu lộ phong phú, kích động, cảm xúc trong nội tâm biến hóa cực lớn.

    Hách Liên Lam Phượng thân là một đời tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông tầm ổn hơn nhiều, chỉ hơi chút ngoài ý muốn và khiếp sợ, nhưng sau đó liền khôi phục bình thường, tiếp tục cùng Trình Cung tiến về phía trước như tản bộ vậy.

    Chỉ là nàng dù nàng có bình tĩnh hơn nữa... cũng chỉ là biểu hiện thôi, trong nội tâm cũng không hề bình tĩnh chút nào.

    Trình Cung lời này là cóý gì?

    Chẳng lẽ hắn được người sau lưng chỉđiểm sao?

    Nếu không sao hắn dám nói loại lời này, chỉđiểm mình, toàn bộ Cửu Châu có mấy người dám nói ra loại lời này, Nam Chiêm Bộ Châu lại càng tìm không thấy.

    Nàng ngược lại biết người có thể giúp mình, nhưng đánh chết nàng cũng sẽ không đi cầu trợ những người kia, năm đóđã rời đi, nàng không bao giờ muốn quay về nữa.

    Bởi vì lúc trước Hách Liên Lam Phượng đã từng xuất thủ cứu thân ngoại hóa thân của Trình Cung, lúc ấy cũng cảm nhận được chút đặc biệt của thân ngoại hóa thân, rõ ràng chỉ là một tồn tại Thiên Anh tầng một, nhưng lại có thể bảo vệ tánh mạng trong công kích của Âm Trường Khiếu, phải biết rằng Âm Trường Khiếu tùy tiện một kích đủ để khiến dưới Thiên Anh tầng bảy cơ hồ không có bất kỳ chỗ trống phản kháng nào

    Hơn nữa tình huống lúc đó dù mình không ra tay, hắn nhiều nhất cũng chỉ trọng thương thôi, cái này đã phi thường kinh người rồi.

    Hơn nữa có thể điều động tồn tại Thiên Anh trợ trận hộ pháp cho Trình Cung, cho tới nay vẫn còn ẩn nấp, chuyện gìđều không hiển lộ ra, Hách Liên Lam Phượng và những người khác cũng giống nhau, trong nội tâm đều nhận định sau lưng Trình Cung chính là Thiên Cung Thần Điện.

    Nhưng sự xuất hiện của Âm Trường Khiếu, sự xuất hiện của mình đều làđột nhiên, dọc theo con đường này cũng không phát hiện có người liên hệ Trình Cung, vấn đề của mình cũng không phải người bình thường có thể giải quyết, cho dù thái thượng trưởng lão của Lô gia cũng không được, trừ phi mấy tồn tại cấp bậc hóa thạch sống trấn tộc có lẽ có thể giúp đỡ mình một ít, nhưng cũng rất có hạn.

    Mình bây giờ cơ hồ đãđến tuyệt cảnh, trừ Linh Sơn và mấy người mà Trung Châu đều biết ra, Cửu Châu tuy lớn nhưng không có người nào đủ tư cách nói giúp đỡ mình cả, cho dù là tồn tại đã chuyển Thuần Dương cũng không được

    Chương 963: Diễn giải. (1)

    Hách Liên Lam Phượng rất rõ ràng tình huống của mình, một bước sai, từng bước sai, mấm móng tai họa chôn xuống năm đó hôm nay rốt cục bộc phát, đây cũng không phải là chuyện màđan dược, ngoại lực có thể trợ giúp được.

    - Ma khí là âm, âm chuyển dương biến, Hạo Nhiên trường tồn, Tâm ma vùi mầm tai họa, bước một bước, đi càng thêm khó, khó, khó, đan dược vô dụng, ngoại lực bất lực, ma tâm vấn đạo, đạo có thể tồn tại, ngộ đạo tại tâm, một lòng quan tâm Thuần dương, nhất niệm cảm ngộ quan tâm.

    Như thế nào là ma?

    Như thế nào là đạo?

    Trên đại ma đạo là gì?

    Thiên địa chi ma, tâm ma làm trọng, luyện hóa tâm ma, dùng ma để vấn đạo...

    Giống như là tản bộ nói chuyện phiếm, hoặc như là lầm bầm lầu bầu, ngay tại lúc Hách Liêm Lam Phượng nghi hoặc trong nội tâm, Hách Liên Hồng Liên tức giận muốn phát tác ra, Trình Cung đột nhiên mở miệng.

    Trình Cung vừa mở miệng nói, Hách Liên Lam Phượng lập tức hóa đá, tuy rằng thân thể vẫn đi theo Trình Cung như trước, nhưng bộ pháp đã thành tản bộ, trong lòng cũng khiếp sợ tột đỉnh, bởi vì câu nói đầu tiên của Trình Cung đã điểm trúng vấn đề của nàng, nửa bước Thuần Dương, chính là nan đề khó khăn trong đời nàng, hơn nữa còn là Tâm ma, phương diện tâm tình này, không phải ngoại lực có thể trợ giúp.

    Khiến nàng khiếp sợ nhất chính là, trong lời nói của Trình Cung lại ẩn chứa chí lý của Ma đạo, còn có vài phần nàng cũng đã từng gặp qua bên trong Vạn ma Thánh điển Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng cảm giác trong lời nói của Trình Cung còn chứa ẩn ý nhiều hơn thánh điển nàng đã từng gặp rất nhiều.

    Chỉ vài chục bước và mấy câu nói, đã hoàn toàn hấp dẫn tâm tình Hách Liên Lam Phương, bởi vì trong đó có quá nhiều vấn đề tu luyện trước kia nàng suy nghĩ qua, còn nhiều cái khác nữa mà trước kia nàng mờ mịt chưa tiếp xúc qua.

    Cái này giống như là một người hành tẩu đang tuyệt vọng giữa sa mạc mênh mông, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một ốc đảo trong xanh, nguồn nước dồi dào.

    - Ân?

    Kỳ quái, như thế nào mà rất tương tự với công pháp mẫu thân giáo hóa mình, có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, nhưng lại càng huyền diệu hơn, thằng này đang làm cái gì?

    Hách Liên Hồng Liên nghe được cái hiểu cái không, dùng cảnh giới và tu vi của hắn, căn bản không có biện pháp đắm chìm trong đó, nhưng nàng vẫn thật sự tựa hồ như nắm bắt được mấy cái gì đó ẩn ẩn trong lời nói này, cái này khiến nàng không nhịn được, ý niệm thầm nghĩ, cắt ngang lời nói của Trình Cung.

    Thời gian dần trôi qua, một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện trong thành, Trình Cung đi song song với Hách Liên Lam Phượng, mà Hách Liên Hồng Liên thì đi theo phía sau, nói chuyện rất tùy ý mà ngoại nhân không thể nghe được.

    Hách Liên Lam Phượng không ngừng gật đầu, thần sắc gần như sùng bái, mà biểu lộ Hách Liên Hồng Liên thì rất phong phú́, nhíu mày một hồi, lại vểnh miệng lên một hồi, có lúc còn chợt lắc đầu, lộ ra thần sắc buồn rầu.

    Đây là thành thị do Trình Cung tự tay kiến tạo ra, tuy rằng bọn hắn tùy ý đi lại trong thành, nhưng lại không có bất kỳ người nào hỏi thăm.

    Nói đùa, Trình đại thiếu làm chuyện gì, há lại cần ngươi quản?

    Ký hiệu trên Dịch Thư Của Lý Dật Phong thay đổi, hắn như đang mê muội nhìn trận pháp thay đổi.

    Đối với Trình Cung mà nói, hiện giờ muốn hắn dùng lực lượng để trợ giúp Hắc Liên Lam Phượng, hắn thật sự không làm được.

    Cho dù tu vi hiện giờ của hắn là Địa Anh, thậm chí Thiên ngoại hóa thân đã đạt đến Thiên Anh, nhưng khoảng cách với Hách Liên Lam Phượng vẫn cực lớn.

    Nhưng năm đó hắn đã xem qua quy tắc chung về Ma đạo, về phần thánh điển ma đạo khác, cũng không biết hắn đã nhìn qua bao nhiêu rồi.

    Hơn nữa, tuy rằng lực lượng của hắn vẫn còn trong giai đoạn khôi phục, nhưng kiến thức, tri thức đối với Ma đạo cũng rất hiểu rõ.

    Hách Liên Lam Phượng còn xa mới bằng hắn được.

    Chính vì như thế, hắn có thể một câu mà nói toạc ra vấn đề của Hách Liên Lam phượng, mới có thể như là lão sư chỉ điểm đệ tử, giảng giải, phân tích vấn đề của nàng.

    Tri thức bản thân uyên bác, tâm tình, tâm tính cũng hiểu rõ Ma đạo, Trình Cung tuyệt đối có tư cách diễn giải cho Hách Liên Lam Phượng.

    Loại kỳ ngộ này, coi như là một bước lên trời.

    Dù là Thiên Anh cao cao tại thượng cũng rất khó gặp.

    Tại Cửu Châu đại địa, loại cơ duyên này có thể xưng là đạo duyên, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

    Đừng nói là Hách Liên Lam Phượng, coi như là các tồn tại cao cấp nhất của mấy thế lực lớn tại Cửu Châu cũng không có kỳ ngộ này.

    Bởi vì chỉ khi đạt đến cảnh giới này, bọn hắn mới có thể chính thức minh bạch tầm quan trọng của đạo duyên.

    Giống như bình thường, Đạo duyên liên quan đến một ít đạo của người cảm ngộ, so với khổ tu mấy ngàn năm thì có tác dụng hơn nhiều.

    Huống chi lúc này Trình Cung chính đang chuyên môn giảng giải Ma đạo cho Hách Liên Lam phượng, so với giảng giải đạo duyên bình thường thì hữu hiệu hơn nhiều, xóa tan mây mù gặp trời xanh, trực chỉ Ma đạo chi tâm, trực chỉ bổn nguyên.

    Ngay từ đầu, Hách Liên Lam Phượng còn đi song song với Trình Cung, thời gian dần trôi qua, lúc này đã như là đệ tử đi theo lão sư, vãn bối đi theo trưởng bối rồi, đi theo sau lưng Trình Cung chăm chú lắng nghe.

    Hành vi này của nàng hoàn toàn là một bản tâm, giờ phúc này, trong mắt nàng, Trình Cung như là một Thiên Anh sư trưởng cao lớn năm đó, mà khi ấy nàng cũng chỉ là một cô bé con, khiến nàng không tự chủ được lui lại sau lưng, lắng nghe lời dạy dỗ.

    Hết thảy những cái này cũng giống như nhập ma, hành động hoàn toàn theo bản tâm.

    Về phần Hách Liên Hồng Liên, thời gian dần trôi qua, tắc thì lại càng đi phía sau, khoảng cách càng ngày càng lớn.

    Nàng cũng đắm chìm trong thế giới của mình, mỗi một hồi nàng mới có thể nghe một hai lời, nhưng một hai lời này cũng làm đầu nàng to như cái đấu, khó có thể lĩnh ngộ, chỉ có thể dốc sức liều mạng ghi nhớ, dốc sức liều mạng cảm ngộ.

    Kể từ đó, nàng không thể không dần kéo khoảng cách ra xa.

    Những lời nói kia của Trình Cung giống như là có ma lực, nàng không dám đi nghe một cách không kiêng nể gì như lúc đầu, chỉ có thể lựa chọn nghe ít đi một ít, tận lực ghi nhớ, cảm ngộ chút ít tin tức trong đó.

    Thời gian dần trôi qua, một cảnh tượng có ý tứ xuất hiện.

    Hách Liên Lam Phượng giống như đệ tử đang cung kính đi theo phía sau Trình Cung, Hách Liên Hồng Liên thì càng đi phía sau trăm mét, thỉnh thoảng còn điều chỉnh khoảng cách, tựa như sợ tới gần sẽ bị thanh âm của Trình Cung làm bị thương.

    Tại biên giới Nam hoàng Yêu thú sâm lâm, có một tòa cung điện cực lớn đang phiêu phù giữa không trung, đây chính là đại bản doanh tạm thời của yêu tộc, cũng là đầu mối chỉ huy sở tại công chiếm Nam Chiêm Bộ Châu.

    Sở chỉ huy của yêu tộc này, tự nhiên không phải Tiểu Linh Đài kia của Chu Dật Phàm có khả năng sánh bằng.

    Bản thân cung điện cực lớn này là một kiện Đạo khí, là Hạ phẩm Đạo đài chân chính.

    Đạo đài và Linh đài hoàn toàn bất đồng, coi như là Thiên Anh cường đại, trừ phi là có cơ duyên, bằng không thì cũng không có khả năng có được.

    Chương 964: Diễn giải. (2)

    Bên trong Đạo đài chẳng những có không gian cực lớn mà còn có một nơi tu hành có thể ngưng tụ được nguyên khí, cường đại đến mức thậm chí có thể trở thành sơn môn một phương, có thể trực tiếp dùng Đạo đài để khai tông lập phái, thành lập sự nghiệp to lớn.

    Hơn nữa Đạo đài công phòng nhất thể, vô cùng diệu dụng, cái này cũng chính là một kiện Đạo khí khác trong miệng Côn Bằng thái tử, Hạ phẩm Đạo Đài Cửu Long Hành cung.

    Đạo đài này là bảo bối Yêu tộc lưu truyền từ xưa tới nay, tuy rằng cũng không phải thật sự dùng chín đầu rồng để luyện chế thành, nhưng lại dùng chín đầu Giao Long sắp hóa thành Thiên Giao Long, cộng thêm vô số tài liệu, luyện chế trăm năm mới trở thành Cửu Long hành cung này.

    Loại Đạo đài này so với Trung phẩm Đạo khí bình thường thì hiếm càng thêm hiếm, trân quý hơn nhiều, không gian bên trong cực lớn, có thể so với một tòa thành thị có thể chứa nạp trăm vạn người, bên trong cần gì có nấy.

    Mà lúc này, trong nội cung, hành cung trọng yếu nhất tại Cửu Long hành cung này, hào khí lại lộ ra áp lực vô cùng trầm trọng.

    Côn Bằng thái tử ngồi ở chủ vị, ba người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử ngồi ở dưới, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

    Một vị Đại yêu vương Yêu tộc vừa mới hồi báo lại tình hình chiến đấu tại Nam Hoàng Song Long thành.

    Yêu thú vô cùng vô tận, được xưng như là sóng triều mà hiện giờ lại tổn thất quá ba thành.

    Một thành trong đó là Song long thành tổn thất, hai thành còn lại dĩ nhiên là Đan Thành tổn thất, cộng với Song long thành bị công phá, có hai thành yêu thú nhảy vào Lam Vân đế quốc.

    Kể từ đó, yêu thú tại Nam Hoang chỉ còn lại một nửa mà thôi.

    Tuy rằng một nửa còn lại cũng là một con số vô cùng khổng lồ, đủ để bất luận kẻ nào cũng thấy khủng bố, nhưng Côn Bằng thái tử lại không thể không hạ lệnh đình chỉ công kích Đan thành.

    Hắn nhìn chằm chằm vào Song Lonh thành, muốn đối phó với Trình Cung, lại không nghĩ Trình Cung có thể kiến tạo nên Song long thành khủng bố đến như vậy tại Nam hoàng này, quả thật tạo nên một tràng giết chóc.

    Chiếu theo tốc độ tình huống này, lần này cho dù tập hợp tất cả yêu thú lại, cũng khó có thể rung chuyển Đan thành và Song long thành rồi.

    Mà tin tức từ nơi khác truyền đến cũng không có chút lạc quan.

    Cường giả cường đại xuất hiện trong Đông nam Man tộc thành, cộng với đại đế của thành sống lại, sức chiến đấu kinh người chưa từng có, muốn đột phá từ nơi này thì quả thực là không thể.

    Mà đột phá vài chỗ khác cũng không mang lại hiệu quả lớn, huống chi còn do ông trời con của Trình gia, những đoàn yêu thú quy mô nhỏ tại những nơi khác cũng không có tư cách gì.

    Vừa nghe thủ hạ báo cáo tình hình chiến đấu mới nhất xong, Côn Bằng thái tử cũng thể không hạ lệnh cho yêu thú đình chỉ chiến đấu tại đại bộ phận Nam Hoang, nếu cứ đánh như vậy, số lượng yêu thú cũng tổn hao sạch sẽ, hắn chưa bao giờ sợ hao tổn hết số yêu thú này, nhưng lúc này thì hoàn toàn có thể, đây quả thực là một châm chọc thiên đại đối với hắn.

    Bên trong Cửu Long hành cung, giờ phút này chính là lúc hạ mệnh lệnh, nhưng Côn Bằng thái tử vẫn có cảm giác bị Trình Cung làm nhục nhã như trước, cảm giác như có mười mấy cái quạt to quạt trùng trùng điệp điệp bên tai hắn.

    Im lặng, trầm mặc, nặng nề, áp lực, qua một hồi lâu, hai con mắt híp lại của Côn Bằng thái tử chậm rãi mở ra, hai mắt bắn ra tinh mang, nhìn quét qua ba người.

    - Bên trong Lam Vân đế quốc còn có đại lượng yêu thú, Vương đình Thảo nguyên cũng đã nằm trong tầm khống chế của ta, còn kiềm chế hơn mười chiến trường khác tại Lam Vân đế quốc, mấy trăm triệu yêu thú tại Nam hoang.

    Cho dù tiếp tục chiến đấu trong tình huống Trình Cung chiếm thế chủ động như trước kia, các ngươi phải làm thế nào?

    Một khi yêu tộc hành động thất bại, các ngươi tự nhận có ai có năng lượng quyết phân thắng bại với Trình Cung?

    Ai có năng lực đả bại hắn tại chiến trường thế tục?

    - Một khi Yêu tộc ta thất bại, Trình Cung sẽ xuất động đại quân vô địch thế tục chiếm giữ Đan thành và Song long thành, đừng nói các ngươi tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu với hắn mà ngay cả địa bàn các ngươi chiếm được tại Nam Chiêm Bộ Châu cũng mất đi, đến lúc đó không chỉ là Yêu tộc ta bị chê cười mà các ngươi cũng bị chê cười, triệt để mất đi quyền khống chế Nam Chiêm Bộ Châu.

    Rốt cục Côn Bằng thái tử cũng đã mở miệng ra, thanh âm vẫn lãnh ngạo như trước, so với bình thường thì nhiều hơn không ít.

    Đây cũng là hành động bất đắc dĩ, dưới tình huống hiện giờ, chỉ dựa vào một mình Yêu tộc mà chiến đấu với Trình Cung và toàn bộ Lam Vân Đế quốc tại thế tục thì đã có có chút khó có thể chèo chống.

    Tuy rằng hắn cũng không coi bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử vào đâu, thậm chí có chút xem thường, nhưng ở phương diện chiến đấu thế tục thì bọn hắn còn có một ít tác dụng.

    Nguyệt Minh thái tử Đồ Đằng đế quốc, Chu Dật Phàm khống chế Tây Chu hành tỉnh, đồng thời âm thầm điều khiển hai hành tỉnh khác ở chung quanh, cùng với một ít thế lực quanh thân, có thể so với một tiểu quốc.

    Về phần Võ Thân Vương, không nói hắn có được ba thế lực Nam Cương thần giáp, Bà La Đa Thần Miếu, Thiên Ma tông cường đại ủng hộ.

    Mà hắn còn khống chế hải ngoại đảo quốc và hai tỉnh vùng duyên hải.

    Trước khi Yêu tộc và Trình Cung lâm vào tình thế ngươi chết ta sống, bọn hắn cũng không có cử động gì.

    Ngay từ đầu Côn Bằng thái tử đã không đặt bọn hắn vào mắt, cho dù sau lưng bọn hắn có chút thế lực.

    Nhưng so với đại bộ phận Nam Chiêm Bộ Châu hắn chiếm cứ, cho dù phân ra nhỏ thì bọn hắn cũng không bằng một ít.

    Nhưng trước khác nay khác, nếu thật sự không liên hợp cùng một chỗ với bọn hắn để đối phó với Trình Cung và Trình gia, chỉ sợ Yêu tộc sẽ thật sự lưỡng bại câu thương với Trình Cung rồi.

    - Thái tử nói không sai, hiện giờ mọi người đã ngồi chung thuyền, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, ta đã truyền lệnh tới tất cả lực lượng khác tại Tây Chu hành tỉnh, tập kết một trăm năm mươi vạn đại quân, chia làm ba đường, một đường tiến công một hành tỉnh khác tại Lam Vân Đế quốc, một đường thì tụ hợp với đại quân Yêu tộc trong Lam Vân đế quốc, đường còn lại tắc thì tiến công Song long thành này.

    Nếu Song long thành bị công phá, dù Trình Cung có năng lực chiến trường kinh thế hãi tục đến thế nào thì cũng chỉ thất bại mà thôi!

    Chu Dật Phàm vô cùng quyết đoán, nói rất dứt khoát.

    - Hắn muốn tính toán cái gì?

    Dù ai khống chế Nam Chiêm Bộ Châu thì cũng dứt khoát không có phần của hắn a, trăm vạn đại quân trên biển của ta tùy thời đều có thể tiến vào đất liền, còn có ba mươi vạn hải quân có thể dọc theo đường biển mà phối hợp tiến công vào duyên hải thành phố, hơn trăm vạn đại quân che dấu tại hai tỉnh duyên hải tùy thời đều có thể thuyên chuyển.

    Võ Thân Vương hung dữ nói, bị Trình Cung thiêu cháy suýt chết, ngay cả đồ vật trong không gian Nguyên giới cũng bị cướp đi.

    Nếm phải nhiều thiệt thòi như vậy, Võ Thân Vương đã muốn phát điên rồi.

    Chương 5: Mã thí tâng bốc của Chu Dật Phàm.

    - Tụ tập lực lượng cả Đồ Đằng đế quốc lại, trước mắt ít nhất có thể tập hợp được hai trăm vạn đại quân có thể dùng, không tiếc hết thảy mà tiêu diệt Trình gia, tiêu diệt tên gia hỏa càn quấy, hung hăng đáng giận kia.

    Phân thân bị tiêu diệt, Bát bảo phù lục cũng bị tổn hại, Nguyệt Minh thái tử nhớ lại những cái này, tim hắn như nhỏ máu.

    Nói xong, hắn nhìn về phía Côn Bằng thái tử:

    - Ta đã khiến Đồ Đằng đế quốc đều phối hợp hành động hết thảy với các ngươi, đến lúc đó các ngươi có thể trực tiếp hạ lệnh, ta muốn bê quan, ta muốn đột phá, đến lúc đó ta muốn tự mình diệt sát Lý Dật Phong và Trình Cung kia, khiến bọn hắn biết rõ sự lợi hại của ta, biết rõ thủ đoạn của bổn thái tử Nguyệt Minh ta.

    Lúc ấy, bất luận Côn Bằng thái tử nói như thế nào, trước sau đều bị Trình Cung và Lý Dật Phong tùy ý chà đạp, bạo giẫm.

    Rốt cục Nguyệt Minh thái tử cũng không nhịn được nữa.

    Lực lượng của hiện giờ của hắn là Nhân Anh Kỳ đỉnh phong, hắn tự nhiên không phải không thể đột phá Địa Anh, cho dù lực lượng Phù Văn Tông có xuống dốc, cũng có trăm biện pháp giúp hắn đột phá, hắn tự nhận là anh kiệt kiệt xuất tại Cửu Châu đại địa, tự nhiên không cam lòng đột phá như người bình thường.

    Nhưng hiện giờ đối diện với những người mà không có ai là bình thường này, nếu hắn không sử dụng lá bài tẩy của mình thì ngay cả cơ hội đối thoại với bọn họ hắn cũng không có, thậm chí người ta đều có thể tùy ý diệt sát hắn.

    Liên tiếp tổn thất hai phân thân tá mệnh phù mà hắn vất vả mấy chục năm để luyện chế ra, đối với hắn mà nói cũng là đả kích trọng đại rồi, rốt cục hắn cũng đã quyết định hành động, dùng tới át chủ bài.

    - Ta cũng cần bế quan để tăng lực lượng lên, ta giao quyền chỉ huy quân đội cho các ngươi, ta cũng đã thông tri cho Kim sư huynh, hắn sẽ hoàn toàn hành động theo sự chỉ huy của các ngươi.

    Mượn nhờ Địa Nhũ Thần Tủy mà đạt đến Địa Anh tầng thứ năm, nhưng Võ Thân Vương lại không có nửa điểm vui vẻ, hưng phấn nào mà chỉ là phiền muộn, khổ sở và áp lực.

    Hắn đã cảm thụ qua sự cường đại của Trình Cung, biết rõ coi như là đạt tới Địa Anh tầng thứ năm cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của Trình Cung.

    Hơn nữa, hắn cũng chưa hấp thu toàn bộ lực lượng của Địa Nhũ Thần Tủy, hiện giờ lập tức bế quan sẽ có tác dụng tăng lên rất lớn.

    - Người đâu, dẫn bọn hắn tiến vào mật thất thập ngũ bội thời gian để bế quan tu luyện.

    Gia tốc thời gian sẽ hao phí cực lớn, cho dù là thế lực lớn cũng không thể tùy ý hưởng dụng.

    Nhưng Côn Bằng thế tử lại thống khoái đáp ứng, hơn nữa còn trực tiếp cho người dẫn bọn hắn tiến vào mật thất gia tốc thời gian lớn nhất tại Cửu Long hành cung để tu luyện.

    Võ Thân Vương và Nguyệt Minh thái tử đi theo người của Côn Bằng thái tử, ly khai Cửu Long Cung.

    Ánh mắt Côn Bằng thái tử nhìn về phía Chu Dật Phàm, nói:

    - Ngươi không biết hổ thẹn sao?

    Thân là người Thái tôn Thất Âm Cầm cung tuyển định, chẳng lẽ ngươi không muốn tự tay giết chết Trình Cung, chịu hổ thẹn như vậy?

    - Quý nhân luôn tự hiểu mình, Chu Dật Phàm ta cũng rất tự phụ, nhưng cũng coi như có chút tự hiểu mình.

    Trong con đường tu luyện, thiên phú của ta cũng coi như tốt, nhưng cũng tuyệt đối không phải tốt nhất, trên thực tế, so với những nhân kiệt tại Cửu Châu đại địa này, càng là kém xa.

    Vài năm trước còn tích súc một ít, nhưng lúc trước rất nhanh tăng lên Địa Anh cảnh giới đã tiêu hao hết cơ vốn.

    Ta lại bất đồng với hai người bọn hắn, nội tình hai người bọn hắn hùng hậu, còn có không gian, ta thì không có không gian trong thời gian ngắn, nếu như cưỡng ép tăng tiến lên mà nói, như vậy chính là uống rượu độc để giải khát, triệt để buông bỏ chút cơ hội khí phách trong tương lai.

    Chu Dật Phàm rất bình tĩnh mà nói:

    - Kỳ thật, lần này chiến một trận với Trình Cung, ta ngược lại đã minh bạch một việc, ta thích hợp với bày mưu tính kế hơn, không thích hợp với đấu tranh anh dũng.

    Về phần nói giết Trình cung, ngoại trừ Thái tử ngươi ra thì ta cũng không hi vọng những người khác lắm.

    Thái tử thâm bất khả trắc, chúng ta không theo kịp, cho nên dứt khoát không theo đuổi đấu tranh anh dũng, hiện giờ thế lực tứ phương chúng ta liên thủ, vô số đại quân yêu thú yêu tộc khống chế Vương đình thảo nguyên, Phù Văn Tông, Đồ Đằng đế quốc, đại quân bên ngoài của Võ Thân Vương và lực lượng Chu gia ta, luôn cần có người khống chế.

    Trình Cung muốn tạo ra đại quân vô địch thế tục, hiện giờ Trình gia đã khống chế Lam Vân Đế Quốc, Trình lão gia tử, bạo Hùng Trình Vũ Phi, Thiên Hồ Trình Vũ Dương đều là tướng lĩnh vô địch Trình gia nhất môn, ta sớm đã có chuẩn bị để hảo hảo chơi với bọn hắn một hồi rồi, hiện giờ cơ hội đã tới, đối với ta mà nói, cơ hội này so với tu luyện thì quan trọng hơn nhiều.

    Tâng bốc từng người, chủ yếu là vỗ mông ngựa từng người như thế nào, thậm chí thân phận địa vị cũng đều rất trọng yếu.

    Tuy rằng Côn Bằng thái tử tự cho mình cao cao tại thượng hơn bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử hơn rất nhiều.

    Nhưng dù sao thì bọn hắn cũng là anh kiệt trong các thế lực lớn, đều có được tiềm lực vô cùng lớn lao, bề ngoài hắn lãnh ngạo nhưng nội tâm thực sự rất xem trọng.

    Chính vì bọn người Chu Dật Phàm rất ưu tú mà hắn rất xem trọng.

    Cho nên lúc này Chu Dật Phàm tâng bốc hắn, hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

    - Ngươi ngược lại rất biết nói chuyện, đối với chút ít chiến đấu thế tục này thì bổn thái tử cũng không có quá nhiều hứng thú, nếu như không phải Hách Liên Lam Phượng sớm ra mặt giết chết Trình Cung, sau đó âm thầm giải quyết thành viên chủ yếu của Trình gia, bọn hắn tự nhiên cũng sụp đổ.

    Hiện giờ Hách Liên Lam Phượng đã ra mặt can thiệp, chấp pháp giả lại liên tục cảnh cáo, trong thời gian ngắn thật sự không thể đụng đến bọn hắn.

    Đã như vậy, ta giao đại quân cho ngươi khống chế, nếu ngươi có thể vì bổn thái tử mà giết được Trình Cung trước khi giành được thắng lợi thì về sau, lực lượng thế tục lớn nhất tại Nam Chiêm Bộ Châu chính là Chu gia ngươi.

    Côn Bằng thái tử nói xong, thân hình trực tiếp tiêu tán tại chỗ ngồi, giống như dung nhập vào ghế ngồi hình rồng do chín đầu Giao long hội tụ lại này.

    Đạo Đài Cửu Long hành cung đã bị Côn Bằng thái tử nắm giữ, hắn có thể khống chế hết thảy trong này, thậm chí có thể làm được một ít chuyện mà chỉ có Thiên Anh mới làm được.

    Chu Dật Phàm thì ngồi ở chỗ kia, ngón tay hắn đang nhẹ nhàng gõ lan can theo một tiết tấu nào đó.

    Trình Cung đã đột phá, không có khả năng tham dự chiến đấu thế tục, tuy rằng hắn tạo ra mấy đạo ngũ có thể gọi là vô địch, Man tộc cũng phải quy hàng, nhưng bên cạnh mình cũng có được yêu thú vô tận và gần ngàn vạn đại quân có thể cung cấp chi phối, tại mình muốn điều khiển hết thảy những cái này, hủy diệt hết thảy những gì Trình Cung vất vả chế tạo ra, hủy diệt triệt để tất cả những gì hắn coi trọng nhất, hủy diệt hi vọng tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu của hắn, cái này so với trực tiếp giết hắn đi thì còn hơn rất nhiều.

    Chương 966 - 967: Nguy cơ khủng bố.

    Nghĩ đến chỗ này, lại nghĩ đến lúc đắc ý, trên khuôn mặt một mực bình tĩnh của Chu Dật Phàm lộ ra một tia cười trả thù tàn nhẫn, cái này khiến người khác nhìn thấy có thể rét lạnh toàn thân, dáng tươi cười này lại hơi có chút dữ tợn.

    Sự phẫn nộ, phẫn hận trong lòng hắn chênh lệch rất lớn với bọn Võ Thân Vương, chỉ là hắn che dấu kỹ càng mà thôi.

    ...

    Đế đô Vân Ca thành Lam Vân đế quốc, Trình lão gia tử trọng khai mở binh mã tại phủ Đại nguyên soái, chỉnh hợp tất cả lực lượng Lam VÂn đế quốc, tuy rằng thời gian hôm nay không phải rất dài, nhưng hiệu quả lại phi thường rõ ràng.

    - Đại soái, có tin tốt, đại trận Song long thành đã được chữa trị, toàn bộ đại quân yêu thú đều bị ngăn ở bên ngoài Song long thành.

    Đan thành lại truyền đến tin tức, yêu thú bị diệt sát ít nhất một nửa, Song long thành lại ngăn trở cuộc tiến công của yêu thú vào Nam Chiêm Bộ Châu lần nữa, Đan thành lại không ngừng diệt sát yêu thú.

    Một mảnh lục địa cự đại, nhưng Trình lão gia tử hoàn toàn dùng lực lượng ngưng tụ thành một bản đồ Nam Chiêm Bộ Châu thu nhỏ, trên mặt lập tức vui vẻ, lúc này hắn và Tống Chiến Thiên đang đứng trên bản đồ Nam Chiêm Bộ Châu thu nhỏ, giống như là một cự nhân cao vạn trượng đứng ở Nam hoang, mà dưới chân hắn chính là Song Long thành.

    - Tốt, thật quá tốt, quả nhiên là cháu trai Trình Tiếu Thiên của ta.

    Trình lão gia tử cười rất vui vẻ, tuy rằng hiện giờ Nam Chiêm Bộ CHâu đã loạn thành một bầy, còn có tầng tầng lớp lớp yêu thú chung quanh Đồ Đằng đế quốc, Vương đình Thảo nguyên, nhưng hắn chính thức lo lắng lại vẫn là Nam Hoang này.

    - Vậy mới tốt chứ.

    Tuyết Ưng Tống Chiến Thiên biến hóa thành cao lớn cũng rất là vui vẻ, nhưng sau đó trong mắt hắn lại tràn ngập vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm vị trí Nam Hoang, nói:

    - Đại soái, có ngài tọa trấn, chúng ta không sợ bất cứ ai tại chiến đấu thế tục, hôm nay Trình Cung lại có biểu hiện ưu tú như thế, trò giỏi hơn thầy rồi.

    Cho dù bọn hắn liên thủ cũng đồng dạng không coi vào đâu.

    Bất quá ta lại lo lắng về sau bọn hắn sẽ thất bại.

    Lại nghĩ biện pháp lợi dụng sơ hở, áp dụng thủ đoạn khác?

    Tựa như năm đó...

    Vừa nghe Tống Chiến Thiên nhắc tới năm đó, sắc mặt Trình Tiếu Thiên lập tức trầm xuống.

    Năm đó Vân Lam đế quốc cơ hồ bị diệt đi, lâm vào nguy cơ vô cùng.

    Mà ủng hộ của hoàng gia so với tài lực bọn hắn khống chế bây giờ còn lớn hơn, toàn lực cởi mở các loại nội tình tài nguyên, có thể nói lúc đó, nội tình hoàng thất Lam Vân Đế quốc so với hiện giờ thì cường hoành hơn rất nhiều.

    Lúc ấy, tuy rằng lực lượng Trình lão gia tử không mạnh lắm, nhưng thủ hạ lại vô cùng cường đại, nếu không thì cũng không có khả năng ngăn cản được liên quân năm nước công kích, phải biết rằng, liên quân năm nước năm ấy cũng có mấy thế lực lớn ủng hộ.

    Nhưng mà trận chiến cuối cùng ấy...

    Những tên hỗn đản kia, nếu không có đại ca thì chính mình cũng đã tan biến thành bọt nước, cũng không có Lam Vân đế quốc sau này.

    Đã nhiều năm qua, Trình lão gia tử đều không dám suy nghĩ về chuyện đó, chỉ cần tưởng tượng lại là hình ảnh vô số người chết thảm lại hiện lên trước mắt hắn.

    Nghe được lời Tống Chiến Thiên nói, khí tức của Trình lão gia tử đã trở nên nặng nề hơn rất nhiều, khí tức vừa mới vượt qua Địa Hỏa Ma kiếp, đạt tới Địa Anh đang không ngừng tản mát ra, khiến chúng tướng sĩ chugn quanh phủ Đại nguyên soái đều cảm nhận được một cỗ sát khí, giống như có vô số binh mã gào thét, chém giết.

    Cũng may là những người bên cạnh Trình lão gia tử này cũng đều là chém giết từ chiến trường mà ra, nếu không thì chỉ loại sát khí này cũng đủ để người dưới Nhân anh kỳ sụp đổ.

    Qua một hồi lâu, Trình lão mới dài một cái, nói ra:

    - Nắm đó, đại ca không tiếc hết thảy để ủng hộ chúng ta, vì vậy mà chúng ta mới có thể bảo trụ dược thành quả thắng lợi hôm nay.

    Hiện giờ thì chỉ có thể dựa vào chính mình rồi, vài ngày trước Vũ Dương đã trở lại, đã lấy cung đi, năm đó đại ca rất coi trọng Vũ Dương, cũng từng đề cập qua, nếu như Trình gia không có người nào có thể khai mở cây cung kia, vậy cây cung kia có thể rời khỏi Trình gia, nếu người nào có cơ duyên, tự khắc sẽ khai mở được, tất nhiên Lô gia sẽ đến đây.

    - Tuy rằng Vũ Dương đã nhận được một ít truyền thừa của đại ca, nhưng cũng rất có hạn, hơn nữa năm đó chúng ta cũng không biết sự tình Tu chân giới.

    Hiện giờ tiểu tử Tống Phúc kia đã thu thập tư liệu đến, bởi vì chuyện năm đó mà Thiên Cung Thần Điện cũng bị mấy thế lực lớn chèn ép, tổn thất thảm trọng.

    Lần này, mấy thế lực lớn mưu đồ Nam Chiêm Bộ Châu so với năm đó thì càng mạnh hơn nữa, Lô gia đã yên lặng bao nhiêu năm, có hể không chạy đến trợ giúp, mà nếu chạy đến thì có thể giúp đỡ được hay không, cái này cũng khó mà nói được.

    Tống Chiến Thiên nghĩ nghĩ, lại nói tiếp:

    - Tiểu tử thúi Trình Cung kia còn nói đại ca có khả năng không xảy ra chuyện gì, nếu không thì ta đã tự mình chạy tới Thiên Cung Thần Điện Bắc Câu Lô Châu, nhìn xem đại ca có chuyện gì không, xem bọn hắn có thể hay không...

    - Không được.

    Trình lão gia tử không hề nghĩ ngợi, liền khoát tay ngăn cản Tống Chiến Thiên, không cho hắn nói tiếp, phi thường kiên định nói:

    - Tuyệt đối không thể kéo đại ca vào chuyện này, nếu đại ca thật sự không có chuyện gì, ngươi cho là hắn sẽ không tới tìm chúng ta?

    Nếu như đại ca còn có thể khống chế Lô gia, ngươi cho rằng nhiều năm như vậy hắn sẽ không liên hệ với chúng ta sao?

    Bởi vì chuyện năm đó, hiện tại Lô gia cũng không có biện pháp khống chế Bắc Câu Lô Châu một cách triệt để, tình huống bọn hắn chưa hẳn đã có điểm nào tốt, bây giờ, chúng ta phải giải quyết chuyện thế tục cho tốt trước đã, còn lại đợi sau khi thương lượng với Trình Cung rồi nói sau.

    Truyền thụ công pháp Yêu đế hóa thánh cho mình, đánh chết Huyết ngục Ma Long hoàng, đến Nam hoàng liền hàng phục toàn bộ Đông Nam Man tộc, ngay cả Song long thành bị công phá cũng sữa chữa được, đừng nói là những chuyện khác.

    Nghĩ đến Trình Cung, Tống Chiến Thiên đột nhiên cảm giác được cũng không phải hoàn toàn không có hi vọng, nhất là lực lượng Trình Cung hắn che dấu sau lưng, tuy rằng hắn không có nói rõ, nhưng có thể khiến hắn còn trẻ mà đạt được thành tựu bậc này, chỉ sợ không yếu hơn Bỉ Lô gia bao nhiêu.

    Không nói tới đề tài này nữa, Tống Chiến Thiên liền bắt đầu bày binh bố trận với Trình lão gia tử, không ngừng điều binh khiển tướng.

    - Báo, đại soái, yêu thú bên trong Song Long thành đã bị tiêu diệt triệt để, yêu thú ngoài thành cũng đã bắt đầu co rút lại.

    - Báo, đại soái, Đồ Đằng đế quốc đã bị đại thương, bắt đầu co rút lại.

    - Báo, đại soái, Vương đình Thảo nguyên và một ít yêu thú của Yêu Thú sâm lâm cũng đều có ý tứ rút lui.

    ...

    Không lâu sau, một đoàn tin vui dài hẹp đột ngột truyền đến, thanh âm của người báo tin mang theo vẻ vô cùng hưng phấn, vui sướng.

    Lúc mới bắt đầu, Trình lão gia tử nghe được hai tin tức đầu tiên, trên mặt cũng tươi cười, một khí khống chế được trận pháp Song long thành thì ngay cả yêu thú cường hãn kinh khủng nhất cũng phải e ngại, các thế lực khác phải cân nhắc lại rồi.

    Nhưng nụ cười biến mất rất nhanh, thời gian dần trôi qua đã biến thành ngưng trọng.

    - Người đâu, lập tức truyền tướng lĩnh bổn soái, đề phòng tới mức tối đa, chủ động xuất kích quấy rối điều tra tình báo, tăng phòng ngự lên, chuẩn bị nghênh đón đại chiến.

    - Người đâu, toàn bộ tổ chức tình báo bắt đầu hành động, liên hệ Tống Phúc.

    - Người đâu, thông tri tất cả quan viên lập tức tiến về phòng nghị sự, nhanh lên.

    ...

    Trình lão gia tử đã không hề nghe những tin vui kia nữa, nhanh chóng hạ một loạt mệnh lệnh, tuy rằng hiện giờ còn không xác minh được chuyện gì xảy ra, nhưng bằng vào kinh nghiệm, hắn đã cảm giác được cái này chính là yên lặng trước giông bão, hơn nữa còn có một đại thủ đang âm thầm điều khiển phía sau, chỉnh hợp lại lực lượng, đây mới là chuyện kinh khủng nhất.

    ...

    - Ha ha, nhìn không thấy được, yêu thú trăm năm thì có là cái đếch gì, còn không phải bị đánh tan tác như vậy sao?

    Xem ra không bao lâu sau, chúng ta có thể đột phá rồi, nói như thế nào đi nữa, hiện giờ ta cũng đã đạt tới vạn tượng Nhất long thập ngũ Long chi lực, trực tiếp đột phá Nhân anh đỉnh phong, chính là thần thiên tại lục địa này, đến lúc đó, ta muốn lên trời kiến tạo một sòng bạc, đánh bại những tên gia hỏa Tu Chân giới kia.

    Toàn bộ yêu thú trong Song long thành đã bị tiêu diệt, giờ phút này, mập mạp ngồi trên tường thành Song long thành, nhìn yêu thú nam hoang ở ngoài Song long thành đã lui ra trăm dặm như thủy triều.

    Hiện giờ hăn rất vui vẻ, mặc sức tưởng tượng tương lai mỹ hảo.

    Giờ phút này, bên cạnh mập mạp còn có Trình Lập, Trình Trảm và Huyết Chiến nhân.

    Trải qua trận chiến này, tuy rằng tổn thất không nhỏ, nhưng lực lượng của người có thể sống sót đã tăng lên rất nhiều.

    Trình Lập cũng đã đạt tới Vạn vật Nhất Long tứ thập ngũ Long chi lực, Trình Trảm đạt tới Vạn vật Nhất Long thập ngũ Long chi lực, nếu như chiến đấu thế tục tiếp theo chấm dứt, khẳng định bọn hắn sẽ đột phá.

    - Chỉ sợ tình huống không lạc quan như vậy, bọn hắn hẳn là đã liên hợp lại rồi, chúng ta phải suy nghĩ biện pháp.

    Người nói chính là sắc quỷ, bon người Trình Vũ Phi, Bạch Khải Nguyên cũng đã đi tới.

    - Bọn hắn liên hợp lại?

    Mập mạp nhìn về phía Sắc quỷ một cách khó hiểu.

    - Ân.

    Sắc quỷ gật đầu, nói:

    - Hiện giờ tất cả các nơi đều ngừng chiến đấu lại rồi, hơn nữa rất nhiều tai mắt ta bố trí tại hai tỉnh vùng duyên hải cũng đã bị thanh trừ, tin tức trên biển thì đứt quãng, chỉ truyền đến một ít, hiển nhiên là đại quân trên biển do Võ Thân Vương điều khiển, một mực giám sát trên biển đã có hành động, Tây Chu hành tỉnh cũng đã có động tác, ngoại trừ sát nhập một vài bộ phận yêu thú rời rạc trong Lam Vân đế quốc, toàn bộ lực lượng khác đều ngừng lại, nếu không phải xảy ra vấn đề thì là cái gì?

    - Con mẹ nó, bọn hỗn đản này.

    Mập mạp nghe xong, lập tức minh bạch chuyện gì đã xảy ra, cả giận nói:

    - Con mẹ nó thật là vô sỉ, nguyên lai là muốn chiếm tiện nghi.

    Bọn yêu tộc này liên hợp lại, vốn muốn liên thủ để ám toán đại thiếu, nhưng đã không ám toán được còn làm ra bộ dạng này.

    - Bây giờ không phải là lúc tức giận, Song long thành là nơi hiểm yếu, hiện giờ đại trận cũng đã vận chuyển, có thể phòng thủ tương đối tốt.

    Mà Đan thành có Trình Cung, cũng không có gì cần lo lắng, nhưng nơi khác thì lại phiền toái, nhất là có không ít lực lượng của bọn người Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm trong nội bộ, trong ngoài giáp công, đây mới là nguy hiểm nhất.

    Hung thần Bạch Khải Nguyên vừa nói ra, lập tức nói đến điểm mấu chốt của vấn đề.

    - Con mẹ nó, hiện giờ Đan Thành, Song Long Thành và Đại Đế chi thành là nguy hiểm nhất thì lại trở thành an toàn nhất, nhưng chúng ta cũng không thể thối lui khỏi những nơi này.

    Nếu như vậy thì chẳng khác nào đã thật sự thất bại.

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi tức giận nói.

    Lúc chiến đấu bình thường, nhìn Trình Vũ Phi như là thô bạo, nhưng chỉ có đối thủ của hắn mới biết, đồ vật đơn giản giống như không có kết cấu gì lại rất hữu hiệu.

    Trước kia Bạch Khải Nguyên thích nhất chính là kích thích Trình Vũ Phi, bởi vì vừa nói đến chiến đấu là Trình Vũ Phi liền chiến ngay, đánh đã rồi nói sau.

    Chiến lược, mưu kế chó má gì cũng vứt con mẹ nó đi, đánh nhau rồi nói sau, trực tiếp đánh nát, giết chết.

    Chỉ có Bạch Khải Nguyên mới hiểu được, Trình Vũ Phi chiến đấu là một loại bản năng, loại cảm giác này so với tính toán mưu kế thì dễ dùng hơn nhiều, dựa vào sự bản năng hung hãn mà chiến đấu, cũng chỉ có hắn mới như vậy.

    Mà hiện giờ hắn có thể nói ra lời này, đủ để chứng minh hắn đã cảm thụ được không có cơ hội thắng lợi.

    - Nếu Đồ Đằng đế quốc, Vương đình thảo nguyên dốc hết tất cả quốc lực mà nói, như vậy đủ để kiềm chế tất cả binh lực của lão gia tử.

    Mà Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm có thể phá hư nội bộ bao nhiêu, khó mà đánh giá được, số lượng quân đội bọn hắn khống chế khẳng định phải dùng hàng trăm vạn mới tính được, hơn nữa hiện giờ yêu thú cũng bị chỉ huy, nếu như đoán không lầm thì rất có thể do Chu Dật Phàm điều khiển.

    Hiện giờ, Song long thành đã trở thành một tòa thành cô độc, toàn bộ quân đội Lam Vân đế quốc cũng bị ngăn trở, binh lực hai bênh chênh lệch quá xa, đối phương lại có thể dùng yêu thú để giảm bớt hao tổn, đại quân còn rất có thể tập kết được bảy tám trăm vạn, thậm chí ngàn vạn quân.

    Sắc quỷ trầm giọng nói ra, những lời này tạm thời vẫn không thể khiến người khác biết rõ, nhưng hắn vẫn phải khiến những người ở chỗ này nghe được.

    Sau khi sắc quỷ biết rõ những tin tức này, cũng lập tức cảm giác được tính nghiêm trọng, mà vấn đề đáng sợ nhất trong này chính là một khi bị phân cách, chính như lời Trình Vũ Phi nói, ngoại trừ Song Long thành, Đan thành và Đại đế chi thành ra thì những nơi khác không có địa thế hiểm yếu, phải làm sao bây giờ?

    Kỳ thật, trước kia địch nhân chính thức đối mặt chỉ là yêu thú yêu tộc, đây là dưới sự bảo vệ của quy tắc Cửu Châu đại địa, Tu Chân giả phía trên Nhân Anh kỳ khong được tham dự chiến đấu thế tục, cho nên yêu thú Nam hoang mới có thể vây Song long thành như thế.

    Mà hiện giờ, tình hình chuyển tiếp một cách đột ngột, yêu thú vô tận, lực lượng vương đình Thảo nguyên, Đồ Đằng đế quốc, Chu gia, lực lượng hải ngoại của Võ Thân Vương, hay phiền toái nhất chính là lực lượng bên trong Lam Vân đế quốc đều một mực không nhúc nhích.

    Bởi vì Trình gia cũng mới vừa khống chế Lam Vân đế quốc, còn không có thời gian đi thanh trừ bọn hắn, nếu như là mấy tháng nữa thì Trình Cung và Trình lão gia tử liên hợp lại, có thể mang lại sự vững chắc như thép cho Lam vân đế quốc, lúc ấy, cho dù lực lượng không bằng thì vẫn có thể liều mạng được.

    Nhưng mà hiện giờ thì hoàn toàn không được, muốn liều cũng không thể liều.

    Ngoại trừ Song long thành, Đan thành, Đại đế chi thành ra thì những địa phương khác căn bản không có lực lượng có thể đánh được một trận, bởi vì cái này căn bản không phải là chiến đấu ngang nhau.

    Mọi người ở đây ai cũng tinh tường chuyện này, kém nhau quá xa.

    Vốn cho là khống chế được Song long thành, vừa mới thở phào nhẹ nhõm một cái, lại không nghĩ tới lại xảy ra loại chuyện này, áp lực quả thực trầm trọng như núi cao vạn trượng.

    Chương 968 - 969: Lực lượng rất cường đại.

    - Binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn, không có gì lớn cả.

    Sắc quỷ, ngươi lập tức thông tri cho gia gia, nói là toàn bộ Thanh xà quân, Man ngưu quân, Anh hùng Quân, Trùng Phong Quân, Mãnh hổ quân đều do lão nhân gia điều khiển, còn có thể điều ra mười vạn đại quân bên trong Man thần giáo kia, trong Địa Long thành cũng có ba đội ngũ tinh anh, mỗi đội gồm năm vạn người, mỗi đội này đều có thể đánh tan hai mươi vạn cấm vệ quân hoàng gia.

    Còn có một quân đoàn siêu lớn khác gôm hai mươi vạn người, năm vạn trong đó là tinh nhuệ của Đại đế chi thành, năm vạn tinh nhuệ này đều đã từng chiến đấu với các sinh vật tại Huyết Luyện ngục trong Đại đế chi thành, sức chiến đấu kinh người, là hung thần kỳ binh có thể liều mạng.

    Ngay tại lúc tất cả mọi người cảm giác sắp bị áp bách đến mức thở không ra hơi, muốn sụp đổ, nghĩ vỡ đầu mà cũng không nghĩ ra biện pháp giải quyết thì một thanh âm đột nhiên vang lên trong đầu hắn.

    Hơn nữa, thần niệm của tất cả mọi người đều lập tức bị một cỗ thần niệm cường đại dẫn dắt, lúc này mọi người đều có thể cảm nhận được thần niệm của đối phương, giống như là thần niệm tụ hợp lại cùng một chỗ vậy.

    Bực thủ đoạn khống chế thần niệm này, khiến bọn người Sắc quỷ, Bạch Khải Nguyên, thậm chí là Trình Vũ Phi lão tử của Trình Cung đều trợn mắt há hốc mồm.

    - Con mẹ nó, thực sự cho rằng lão tử là hàng hóa sao?

    Một đám bại tướng hợp lại một chỗ mà cho rằng có thể chiến thắng bổn đại thiếu ta?

    Quả thực là nằm mơ nói mộng.

    Còn có, sắc quỷ ngươi nhớ thông tri cho gia gia ta, cho hắn biết sức chiến đấu của những đội ngũ hung thần kỳ binh và Thanh xà quân, Man ngưu quân, Anh hùng quân, Trùng Phong quân, mãnh hổ quân, khiến gia gia hắn hiểu rõ trong lòng, có thể hảo hảo điều khiển toàn cục quân đội.

    Thanh âm đặc biệt kia của Trình Cung vang lên, xua tan tất cả mây đen trên đỉnh đầu mọi người, khiến nội tâm bọn hắn bỗng nhiên rộng thoáng ra.

    - Con mẹ nó, nói như vậy thì sức chiến đấu của chúng ta cũng mãnh liệt đó a, hơn nữa đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, kém cỏi nhất cũng thể lấy một địch ba, hung thần kỳ binh còn có thể lấy một địch mười, thậm chí càng cường hãn hơn, theo chân bọn hắn, con mẹ nó ắt thắng.

    Con mẹ nó chứ, không đánh cho bọn hắn quỳ xuống đất kêu cha gọi mẹ, ta không đột phá mà.

    Mập mạp nghe Trình Cung nói vậy, vô cùng hưng phấn la lớn.

    - Nếu Địa Long thành, Man thần giáo, Man tộc được những lực lượng này chèo chống, hơn nữa Hung thần kỳ binh cùng Thanh xà quân, Man ngưu quân, ANh hùng quân, Trùng Phong quân, mãnh hổ quân thật đúng là có sức liều mạng.

    Bạch Khải Nguyên nghe xong, cũng cảm thấy hi vọng lên.

    - Cái gì?

    Thanh xà quân, Man ngưu quân, Anh hùng quân, Trùng Phong quân, Mãnh hổ quân?

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi cả kinh nói:

    - Xú tiểu tử, đã đến rồi còn không mau hiện ra, giả thần giả quỷ cái gì, nhanh ra để thương lượng làm sao bây giờ.

    Ngươi có được lực lượng mạnh như vậy khi nào?

    Không phải cũng biến thái như bọn hung thần kỳ binh kia chứ?

    Bạo Hùng Trình Vũ Phi thấy được hung thần kỳ binh biến thái.

    Hắn tự nhận quân đoàn bạo hùng của mình cũng rất là cường hãn, đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, cộng với hiện giờ đã khống chế Quân đoàn Dã man quân, nhưng đối mặt với số hung thần kỳ binh nhiều hơn hắn gấp bội, trước sau hắn vẫn cảm giác được mồ hôi lạnh đang đổ sau lưng, chỉ tùy tiện một tên lính quèn mà có thể so với Thiên phu trưởng hung mãnh, liên thủ công kích, trang bị vũ khí biến thái đến cực điểm, thậm chí có thể tùy ý tạo thành trận pháp để tiến hành chiến đấu dưới tay hắn.

    Trình Vũ Phi vốn muốn thảo luận với Trình Cung thoáng một phát, xem hắn huấn luyện ra đội ngũ hung thần kỳ binh biến thái như vậy, không nghĩ tới hắn lại có nhiều đội ngũ như vậy.

    - Lão gia tử ngài đừng có gấp, không phải ta không muốn xuất hiện, mà là bây giờ ta đang ở nơi rất xa, mượn nhờ phương pháp đặc thù mới có thể liên hệ được với ngươi.

    Tuy rằng Thanh xa quân và Anh Hùng quân không bằng Hung thần kỳ binh, nhưng so với quân đội bình thường thì cường hãn hơn nhiều, hơn nữa lần này bọn hắn trải qua chiến đấu mà tôi luyện, càng phát ra thành thục, cường đại hơn.

    Hơn nữa số lượng bọn hắn so với Hung thần kỳ binh thì nhiều hơn.

    Lão gia tử mở miệng hỏi, Trình Cung tự nhiên trả lời ngay.

    - Cũng chỉ có thể như thế, nhưng Đan thành thì sao?

    Sắc quỷ hơi chút cân nhắc một ít, hơn nữa Đan thành vừa mới kiến thiết, huống chi không cần nói cũng biết được tầm quan trọng của Đan thành, nếu để cho người biết rõ tình huống Đan thành, chỉ sợ bọn hắn tuyệt đối sẽ không buông tha.

    - Người có thể chiếm tiện nghi của bổn đại thiếu còn chưa sinh ra đâu.

    Hiện giờ Hách Liên Lam Phượng đang tu luyện trong Đan thành, chỉ cần tất cả thế lực trong Đan thành đều ly khai, Hách Liên Lam Phượng sẽ phóng thích lực lượng bao phủ Đan thành, nơi này lập tức biến thành nơi tu luyện của tông chủ Ma Tông, đến lúc đấy, cũng không ai bị bệnh mà dám tấn công nơi này.

    Tuy rằng tu chân giả cường đại không thể tùy ý tàn sát người thế tục, không thể tham gia chiến đấu thế tục, nhưng nếu có người muốn chết, như vậy thì hắn chết cũng đáng lắm.

    Giờ phút này, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung đang ở trên không, Hỏa Phượng Ma Long của hắn lao thẳng đến phụ cận Song long thành, cũng chính vì như thế mà hắn có thể kịp thời nắm giữ một ít tình huống trong song long thành, chỉ là Hỏa Phượng Ma Long không thể đơn giản hiện thân.

    Thì ra là thế, vậy mà khiến Hách Liên Lam Phượng đến tọa trấn tại Đan thành, trách không được Đại thiếu dám chuyển tất cả lực lượng trong Đan thành đi.

    Thì ra là như vậy, một chiêu này đủ xấu đấy.

    Bất quá bọn người Trình Vũ Phi, Bạch Khải Nguyên, sắc quỷ, mập mạp, nguyên một đám nghe xong đều gật đầu, hô tốt.

    - Bởi vậy chúng ta vẫn có sức liều mạng, nhưng đây là át chủ bài cuối cùng của chúng ta, ngàn vạn lần đừng có tùy ý chiến đấu.

    Sắc quỷ, ngươi thông tri cho gia gia, nói với hắn là mười ngày sau ta sẽ có biện pháp điều bọn người Chu Dật Phàm, Côn Bằng thái tử, Nguyệt Minh thái tử và Võ Thân Vương đi.

    Người điều khiển lần này, khả năng lớn nhất là Chu Dật Phàm, một khi bọn hắn rời đi, chúng ta sẽ động thủ, như vậy tuyệt đối có thể thắng vì chúng ta ra tay bất ngờ.

    Mười ngày này, chúng ta tận lực co rút lại, rút vào Đại Đế chi thành và Song Long thành, làm ra tư thế như chuẩn bị buông tha.

    Chờ bọn hắn hiển lộ ra tất cả lực lượng mà người điều khiển, bố trí đại cục rời đi, lúc ấy chúng ta bắt đầu xuất ích, tuyệt đối làm chơi ăn thật.

    - Điều đi?

    Tiểu tử ngươi nói mê sảng cái gì vậy?

    Không bằng ngươi nói giết hắn đi thì còn đáng tin hơn, vô nghĩa.

    Trình Vũ Phi nghe xong, cũng cảm thấy lời này của Trình Cung có vấn đề, đã chiến đấu đến lúc này, cũng chỉ có toàn lực liều mạng.

    Mặc dù có chiến lực, chiến thuật cao thấp, nhưng muốn người điều khiển, bố trí chiến cuộc bên đối phương rời đi, căn bản không thực tế.

    Giống như lời Bạo Hùng Trình Vũ Phi nói, giết hắn đi còn có chút đáng tin hơn, dời đi thì căn bản không có khả năng.

    - Hắc hắc, đại thiếu đã nói như vậy thì nhất định có biện pháp.

    Bất quá, ở loại thời điểm này, dù lão gia tử hắn chết hắn cũng không rời đi a, cho dù bắt lấy gia gia hoặc là tổ tông mười tám đời của hắn, ta xem với tính cách của Chu Dật Phàm kia thì cũng chưa chắc hắn chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

    Đại thiếu nói như vậy thì dám chắc là được, chỉ là mập mạp nghĩ thế nào cũng đều không thể tưởng được.

    Trình Cung cũng không có thừa nước đục thả câu, chỉ là cha mình và mập mạp kia phản ứng quá nhanh, không đợi hắn nói hết đã chen vào rồi.

    Trình Cung cười nói:

    - Bảo tàng Càn Khôn Đan tông ẩn chứa Cửu Chuyển Càn Không đan, ta muốn dùng cái này để điều bọn hắn đi, đến lúc đó dám chắc mười phần bọn hắn sẽ rời đi, cho dù hắn không rời đi thì cũng phải nhượng bộ mười ngày này, dù sao thì át chủ b̀i này của chúng ta còn chưa lộ ra.

    Hiện giờ ta còn phải báo cho Đại Đế chi thành và Man Thần giáo bên kia phối hợp hành động, triệu tập đội ngũ, các ngươi nhanh chóng thông tri cho gia gia, không cần quản khi nào bọn hắn động thủ làm cái khỉ gió gì, tóm lại là mười ngày sau chúng ta sẽ phản kích, đến lúc đó tiêu diệt Đồ Đằng đế quốc, Vương đình Thảo nguyên, đuổi hết bọn Võ Thân Vương, thế lực Chu gia, yêu tộc đi.

    Triệt để khống chế Nam Chiêm Bộ Châu.

    Trình Cung nói lời này khiến tinh thần của tất cả mọi người đều chấn động, sau đó cũng lập tức bắt đầu đi làm việc của mình.

    Mà thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung thúc dục hai cánh, một khắc sau đã xuất hiện ở ngoài ngàn dặm, dugnf tốc độ không gì sánh kịp chạy tới Đại Đế chi thành Đông Nam Man tộc.

    Yêu thú chung quanh Đan thành đã bỏ chạy từ lâu, trong phạm vi ngàn dặm chung quanh Đan thành không còn bóng dáng yêu thú nào, lúc yêu thú mới bắt đầu lui ra trăm dặm thì còn có chút bồi hồi, nhưng sau đó đại quân trong Đan thành đã lao ra chém giết một trận.

    Mà Trình Cung cũng đã bố trí vô số trận pháp chung quanh Đan thành.

    Thanh xà quân, Man ngưu quân, Anh hùng quân, Trùng Phong quân, Mãnh hổ quân thay nhau đi ra, đều vô cùng hung hãn.

    Chém giết trong khoảng thời gian này, nguyên khí trong Đan thành càng thêm sung túc, Trình Cung mở rộng một ít công pháp, công với đan dược và nguyên khí trong Đan thành hỗ trợ, dưới chiến đấu Sinh tử ma luyện, chỉnh thể lại lực lượng, tăng lên nhiều cấp độ.

    Lúc mới bắt đầu, mỗi đội ngũ đều có hơn tám vạn người, tối đa gần mười vạn người, nhưng càng chém giết, nhân số dần dần giảm bớt.

    Cho dù không tử vong khi chiến đấu, cũng có một ít vì không theo kịp tiến độ chỉnh thể mà bị đào thải, thống nhất lại tạo thành Dự khuyết quân.

    Mà người bị loại bỏ thì tu luyện càng thêm điên cuồng, nếu nhân số đội ngũ nào khác thiếu thốn quá nhiều, sẽ lựa chọn những người mạnh nhất trong bọn hắn để bổ sung, đối với bọn hắn mà nói, bị đảo thải là một loại sỉ nhục, cho nên tất cả mọi người đều muốn trở về, rửa sạch mối nhục này.

    Hiện giờ, toàn bộ Thanh xà quân, Anh hùng quân, Trùng Phong quân, Mãnh Hổ quân đều bảo trì nhân số năm vạn người, sức chiến đấu cường hãn chưa từng có, cuối cùng sau khi yêu thú rời khỏi phạm vi Đan thành ngàn dặm.

    Sau khi bọn người Man ngưu vương Lý Hằng và Thanh xà vương Tần Vân thương nghị, quyết định tạm thời không truy kích.

    Mà ở trong Đan thành, Hách Liên Lam Phượng, Hách Liên Hồng Liên tản bộ theo Trình Cung ngay từ đầu đã xảy ra chuyển biến, bước chân Hách Liên Hồng Liên càng lúc càng chậm dần, cuối cùng dừng lại khoanh chân ngồi xuống, tiến vào một loại trạng thái không minh, tiếp cận đốn ngộ.

    Về phần Hách Liên Lam Phượng, sau khi đi theo Trình Cung suốt mười mấy canh giờ, lúc này mới hướng về phía Trình Cung, thi lễ một cái thật sâu.

    - Một ngày nào đó, nếu có thể tiếp xúc được Đạo, ta nhất định không quên ân tình to lớn hôm nay.

    Dù sao thì Hách Liên Lam Phượng cũng không giống Hách Liên Hồng Liên, cũng không phải vì đắm chìm vào cảm ngộ mà không thể tự thoát ra được.

    Nhưng chính vì như thế, nàng mới chính thức tinh tường hết thảy những điều trọng yếu trong lời nói của Trình Cung.

    Có thể nói, mỗi một câu của Trình Cung hôm nay, đều là những thứ vô giá mà nàng cần vài năm, thậm chí vài chục năm cũng chưa hẳn tham ngộ được.

    Hách Liên Lam Phượng vốn đã tuyệt vọng, bởi vì Tâm ma và tâm tình xảy ra vấn đề, nàng cho là mình đã vô vọng chuyển Thuần Dương, nhưng Trình Cung lại mở ra một cánh cửa cho nàng, hơn nữa so với trước còn rộng hơn gấp mười lần.

    Không chỉ như thế, còn dạy cho nàng rất nhiều điều mà trước kia nàng không học được.

    Cũng chính bởi vì như thế, Hách Liên Lam Phượng mới cảm giác được vô cùng khiếp sợ, bởi vì hôm nay Trình Cung đã nói, cho dù muốn làm một Thuần Dương chân nhân cũng hoàn toàn không làm được.

    Hơn nữa dù có nhắm tới như vây, hiện giờ Hách Liên Lam Phượng cũng không dám suy nghĩ, nếu như Trình Cung thực sự có thế lực sau lưng ủng hộ, như vậy thì thế lực này cũng quá đáng sợ đi, nếu hư đây là cho sư tôn truyền lại cho hắn, cố ý khiến hắn dạy lại mình, như vậy thì càng đáng sợ hơn rồi.

    Ân tình này quá nặng, quá lớn.

    Mà đối với vị sư tôn hoặc là thế lực sau lưng Trình Cung kia, Hách Liên Lam Phương đều cảm thấy sợ hãi, hiện giờ nàng cảm thấy vô cùng may mắn vì quan hệ với Trình Cung vô cùng tốt.

    Cũng vì nàng là con gái, lại cũng đã gần gũi thân thiết hắn, lần này còn giúp Trình Cung ngăn chặn Âm Trường Khiếu, nếu thật sự muốn đắc tội Trình Cung, thì từ lần này có thể nhìn ra Trình Cung cường hãn như thế nào, bọn hắn há có thể đắc tội được?

    Trách không được Trình Cung căn bản không quan tâm Phong Vân Kiếm tông, thậm chí không quan tâm Âm Trường Khiếu, xem ra cái này rất có thể là sư tôn muốn ma luyện, khảo nghiệm hắn.

    Cùng so sánh với vị sư tôn hoặc là thế lực sau lưng Trình Cung kia, cho dù là Yêu tộc, Thất âm cầm cung, Ba La Đa Thần Miếu hay Phù Văn tông cũng không phải có thể sánh được, trừ phi tứ đại thế lực bọn hắn không tiếc hết thảy nội tình để liều mạng.

    Mà cho dù là như vậy, chỉ sợ cũng chưa chắc là đối thủ của vị sư tôn hoặc là thế lực sau lưng kia của Trình Cung.

    Càng nghĩ Hách Liên Lam Phượng càng kinh ngạc, càng thêm cẩn thận, đối đãi với Trình Cung không hề giống như đối đãi với vãn bối, thậm chí còn chứa một tia ý tứ hàm xúc cung kính.

    Nếu người khác nhìn thấy một màn này, nhất định sẽ bị dọa chết, phải biết rằng Hách Liên Lam Phượng này, cho dù đối mặt với Côn Bằng thái tử, nhi tử của Côn Bằng đại đế còn không quá để ý, nhưng hiện giờ đối mặt với Trình Cung lại có chứa ý tứ cung kính.

    - Tông chủ nói vậy thì quá khách khí rồi, bổn đại thiếu chưa bao giờ keo kiệt với người của mình, hơn nữa chiến đấu thế tục tại Nam Chiêm Bộ Châu còn chưa chấm dứt, ta muốn dời toàn bộ quân đội thế tục ra khỏi Đan thành này, nên còn cần Tông chủ tọa trấn tại đây.

    - Cái này đơn giản thôi, tu luyện tại nơi này so với không gian Bí cảnh Ma Tông nguyên thủ thì không kém hơn bao nhiêu, hơn nữa nồng độ nguyên khí tại đây vẫn không ngừng gia tăng, có thể tu luyện ở nơi này chính là chuyện người bình thường cầu cũng không được.

    Chương 970: Lưng tựa đại thụ tốt hóng mát.

    Hách Liên Lam Phượng nói xong, sau đó khoát tay, một kiện Tuyệt phẩm Linh đài xuất hiện, bao khỏa hoàn toàn nàng và Hách Liên Hồng Liên vào trong đó, sau đó khí tức của nàng lập tức phóng lên trời, ma khí trùng thiên, hoàn toàn bao phủ Đan thành vào trong.

    Làm xong hết thảy những cái này, Hách Liên Lam Phượng cẩn thận nhìn về phía Trình Cung, xem hắn còn có gì phân phó nữa không, bởi vì giờ phút này, nàng càng khiếp sợ hơn trong nội tâm.

    Nàng cũng ẩn ẩn có chút đoán được, cũng chỉ có bậc nhân tài kiệt xuất mới có thể dạy ra được đệ tử như thế này, cũng chỉ có loại địa phương nhân tài anh kiệt mới có thể tực tiếp khiến một đệ tử thay hắn truyền đạo, tuyệt đối không thể trêu chọc bậc tồn tại này, dùng thế tục mà nói, những người này có thể tốc hành lên Thiên Đình, thậm chí có liên hệ với người đỉnh phong nhất, chỉ có thể kết giao chứ không thể đắc tội, tốt nhất là kết thành một mối quan hệ không tệ.

    Nhìn thấy Hách Liên Lam Phượng cẩn thận như vậy, thái độ của nàng lại còn chuyển biến.

    Lúc này Trình Cung mới buông bỏ một tia lo lắng trong lòng.

    Kỳ thật, từ lúc mới nhìn thấy Hách Liên Lam Phượng, hắn đã có thể chỉ điểm nàng.

    Dù sao thì với cảnh giới năm đó của Trình Cung, chỉ điểm Hach Liên Lam Phượng một chút, cũng là điều rất nhẹ nhàng.

    Thế nhưng nếu lúc ấy làm như vậy, chỉ mang đến nguy hiểm, hiện giờ Trình Cung bằng vào Hư Không Âm Dương đỉnh, cho dù đối mặt với Thiên Anh đỉnh phong cũng có lực lượng đào tẩu, cộng với thời gian nhận thức mẫu nữ Hách Liên Lam Phượng, Hách Liên Hồng Liên cũng không ngắn, lần này Hách Liên Lam Phượng lại đuổi hết thảy Âm Trường Khiếu đi, nếu như nàng có thể đột phá thì càng tạo nên lực uy hiếp cực lớn đối với Yêu tộc, Thất Âm Cầm cung, Ba La Đa Thần Miếu và Phù Văn Tông, hơn nữa lại có Trình Cung hiểu rõ nhất định mở miệng tương trợ.

    Nhìn thấy Hách Liên Lam Phượng cũng không sinh ra tham niệm, ngược lại lộ vẻ cung kính, cẩn thận, Trình Cung biết rõ mình đã áp chế được nàng rồi.

    Về phần Hách Liên Lam Phượng nghĩ như thế nào trong nội tâm, không cần suy nghĩ cũng biết như thế nào.

    - Vậy làm phiền Tông chủ rồi, thời gian mọi người nhận thức nhau cũng không ngắn, có lẽ Tông chủ cũng có thể nhìn ra, người như ta rất tùy ý, đối với người của mình thì cái gì cũng nói ra.

    Về sao nếu Tông chủ gặp bất luận vấn đề gì về tu luyện, hoặc là Nguyên thủy Ma Tông gặp nan đề gì thì cứ mở miệng nói ra.

    Một Địa Anh đối mặt với một Thiên Anh cao cao tại thượng, một bước lên trời, thậm chí đã rất siêu việt mà còn nói có gì khó thì cứ mở miệng, cái này mà để người khác nghe được còn không khiến bọn họ cười đến rụng răng sao?

    Cái này giống như là Thần Long nói với con kiến, về sau ngươi gặp bất cứ khó khăn gì thì cứ mở miệng, ta sẽ bảo kê ngươi.

    Nhưng thân là người trong cuộc, Hách Liên Lam Phượng lại tuyệt không cảm thấy cái này có gì buồn cười.

    Bởi vì trong mắt nàng, những lời này của Trình Cung đại biểu cho ý tứ của vị sư tôn thâm bất khả trắc sau lưng hắn, thậm chí có thể đại biểu cho ý tứ của thế lực kia, mà ngay cả cấp bậc như nàng nghe thấy cũng không khỏi tim đập thình thịch.

    Tuy rằng Nguyên thủy Ma tông và Phong Vân Kiếm tông được xưng là thế lực cường đại nhất Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng từ Yêu tộc, Ba La Đa Thần Miếu, Thất Âm cầm cung, Phù văn tông phát triển không kiêng nể gì thì có thể nhìn ra, bọn hắn đối mặt với thế lực to lớn cũng lộ ra rất bất đắc dĩ.

    Nếu không phải Nguyên Thủy Ma Tông và Trung Châu Nguyên Thủy Ma Tông có chút quan hệ sâu xa, chỉ sợ tình huống này càng thêm không xong, mà hôm nay nghe Trình Cung nói lời này, chẳng khác nào dựa vào một cây đại thụ, lưng tựa đại thụ hóng bóng mát, đạo lý này đối với ai cũng đồng dạng, đối với người thế tục mà nói, dựa vào một quan viên thì có thể hoành hành không sợ cái gì, đối với một quốc gia mà nói, dựa vào một môn phái tu chân cường đại thì mới có thể tồn tại lâu dài, mà đối với một môn phái tu chân mà nói, bọn hắn cũng cần dựa vào môn phái cường đại hơn mới có thể sống thoải mái hơn một ít.

    - Nội tình Nguyên thủy Ma Tông ta tại Nam Chiêm Bộ Châu còn chưa đủ hùng hậu, cũng không có biện pháp định thế cục đại lục Cửu Châu, nhưng còn có thể xuất ra một ít khí lực chiến đấu thế tục.

    Phong Vân kiếm tông nuôi dưỡng một ít lực lượng, chúng ta cũng đồng dạng nuôi dưỡng một ít lực lượng tinh duệ bên ngoài.

    Một là thu thập các loại tài nguyên, hai là nghĩ biện pháp chọn lựa đệ tử, với tư cách là lực lượng sử sụng trừ bị, đều có mặt tại các giao giới giữa Đồ Đằng đế quốc và Vương đình thảo nguyên, đoàn ngựa thồ Lôi Bạo, một trong những đoàn ngựa thồ tại Lam Vân đế quốc cũng do môn hạ của ta khống chế, bộ đội tinh nhuệ đại khái có hai đoàn, mỗi đoàn của hai vạn người, đều có thể lấy một địch mười.

    Còn có quân đoàn có sức chiến đấu bình thường, chừng năm mươi vạn quân, chỉ là có chút phân tán.

    Hách Liên Lam Phượng nói xong, lấy ra một tấm lệnh bài:

    - Đây là Tông chủ lệnh Nguyên thủy Ma tông, đã có tấm lệnh bài này, đại thiếu có thể tùy ý điều khiển bọn hắn làm bất cứ chuyện gì.

    Còn có một việc, tạm thời ngươi không còn lo lắng bọn Âm Trường Khiếu bên kia, trước thời điểm chiến đấu, ta đã buộc bọn hắn phải thề trong vòng một năm không được tự mình ra tay với ngươi, với người của ngươi, trừ phi hắn có thể chiến thắng ta, nếu không ta sẽ vận dụng bảo vật trấn phái, không tiếc bất kỳ giá nào để tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông của hắn.

    Thu hoạch ngoài ý muốn a.

    Trình Cung cũng không có khách khí, trực tiếp nhận lấy tấm lệnh bài kia.

    Đã có cỗ lực lượng này, cho dù có liều mạng chính diện thì Trình Cung cũng hoàn toàn không sợ bọn người Chu Dật Phàm liên thủ.

    Nhưng Trình Cung cũng không muốn nhìn thấy kết cục lưỡng bại câu thương, hắn muốn thắng lợi một cách triệt để.

    Sau khi thắng lợi, còn có thể lưu lại một đội quân thế tục cường hãn mà không người nào có thể rung chuyển nổi.

    Âm Trường Khiếu có tự mình ra tay với mình hay không, hiện giờ Trình Cung cũng không quá bận tâm nữa.

    Nếu như khiến phân thân Hỏa Phượng Ma Long thu nhập Hư không Âm Dương đỉnh bên ngoài đỉnh không gian, dùng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long thúc dục Hư Không Âm Dương đỉnh thì cho dù Âm Trường Khiếu có làm gì cũng không thể gây tổn thương cho mình, mà đánh không lại thì có thể chạy trốn.

    Hắc Liên Lam Phượng lại buộc hắn phải thề không đụng tới người nhà, bằng hữu của mình, cái này khiến Trình Cung rất là cảm kích.

    - Không cần nói thêm lời thừa thãi nữa, Trình Cung tiếp nhận cái này của Tông chủ vậy.

    Trình Cung rất nghiêm túc nói.

    Thế tục quốc gia bị môn phái tu chân hoặc là thế lực khống chế, Nam Chiêm Bộ Châu lại hỗn loạn như vậy, cũng là vì bên trên Lam Vân Đế Quốc có thực lực cường đại nhất Nam Chiêm Bộ Châu không có người nào, hoặc là không có lực lượng tu chân chèo chống, thế lực khác khống chế quốc gia nghĩ tới việc nhúng chàm.

    Năm đó Lam Vân đế quốc gặp cơ duyên xảo hợp, quật khởi lên giữa lúc hỗn loạn.

    Chương 971 - 972: Rời đi.

    Mà tuy rằng tổ tiên Chu gia cũng rất mạnh, nhưng dù sao thì lực lượng cá nhân cũng có hạn, mà về sau hắn gia nhập mạo hiểm gia nhập Liên minh Liệp Yêu Giả lại không thể trực tiếp nhúng tay, khống chế sự tình chinh chiến tại đại lục Cửu Châu.

    Cho nên, trong một thời gian nhất định, tổ tiên Chu gia chỉ có thể ước thúc tất cả thế lực tận lực chiến một trận, quyết phân thắng bại trong chiến đấu thế tục, nhưng mười mấy năm trước, cuối cùng vẫn không áp chế nổi.

    Cũng vì lúc ấy Trình lão gia tử xuất hiện, mà sau lưng của hắn có gia chủ Lô gia Thiên Cung Thần Điện toàn lực ủng hộ, cuối cùng khiến Lam Vân Đế quốc vượt qua được một kiếp.

    Chiến đấu thế tục, chính là bên trên phải có người, phía dưới phải cố gắng, mà hiện giờ Trình Cung muốn thắng lớn trong chiến đấu thế tục thì trong quá trình này hắn phải dần dần tăng lực lượng lên, cuối cùng có được năng lực ngăn được tất cả các thế lực lớn, khiến các thế lực khác không dám có chủ ý tiến đánh Nam Chiêm Bộ Châu nữa.

    Nhìn thấy Trình Cung nhận lấy lệnh bài, lại nghe được lời nói và nét mặt của hắn.

    Hách Liên Lam Phượng đã biết rõ từ nay về sau Nguyên Thủy Ma Tông và Trình Cung đã thật sự trói cùng một chỗ với nhau rồi, nàng cũng không nói gì thêm nữa, sau đó thân hình trực tiếp tiến vào bên trong Tuyệt phẩm Linh đài.

    Sau khi nàng tiến vào trong đó, ma khí Tuyệt Phẩm Linh Đài này lại tăng vọt, trực tiếp bay lên giữa không trung Đan thành, biến thành một phương viên trăm dặm, hơn nữa lại không che dấu một chút nào, khiến tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy, cảm nhận được có một tồn tại cường đại đang ở trong đó.

    Hách Liên Lam Phượng như thế nào cũng khó mà có khả năng nghĩ đến, trong nội tâm nàng kính ngưỡng, giật mình vì vị cao nhân đứng trước mặt hắn.

    Mà bối cảnh Trình Cung, vị cao nhân, thế lực sau lưng hắn, kỳ thật chính là bản thân hắn.

    Hách Liên Lam Phượng nghĩ như thế nào, Trình Cung tự nhiên minh bạch tất cả.

    Trên thực tế, loại ảo giác này chính là do hắn tạo thành từng bước một, hắn cũng không cảm giác được cái này có gì không ổn.

    Cái mình cần chính là thời gian, không gian.

    Mà dựa vào hết thảy sở học và thành tựu của mình ở kiếp trước, tuyệt đối đủ tư cách trở thành đại thụ che mưa tránh gió cho Nguyên thủy Ma Tông.

    Đương nhiên, lúc trước cái cây to này bị mười ba đạo Hư không Âm dương kiếp bổ trúng suýt chút nữa bị hủy diệt, hiện giờ lại mọc rễ nảy mầm, đang phát triển rất nhanh.

    Chỉ không lâu sau sẽ có thể trở thành đại thụ đỉnh thiên lập địa, che gió tránh mưa che trời.

    Nhìn thấy Hắc Liên Lam Phượng bắt đầu bế quan, Trình Cung lập tức triệu tập bọn người Túy Miêu, Man ngưu vương Lý Hằng, con trai Thanh xà vương Tần Vân và đại thúc hắn, Mãnh hổ, Anh hùng còn ở lại Đan thành tụ họp lại.

    Biết rõ Trình Cung trở về, triệu tập tất cả mọ người tụ họp lại, Tử Yên công chúa vốn đang dốc sức liều mạng, điên cuồng tiếp tục truy tìm, chém giết yêu thú trong đàn yêu thú ở biên giới, chậm rãi bay lên không trung, trong mắt mang theo vẻ thống khổ, lộ ra thần sắc mâu thuẫn, nhìn về phía Đan thành.

    Nàng bất đồng với Võ Thân Vương, dù nói thế nào thì nàng cũng là con gái hoàng đế, bình thường nàng ở Vân Ca thành giống như chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, tiến vào Yêu thú sâm lâm lại trải qua vô số trắc trở, sau khi được truyền thừa, tiến vào Nam hoang thì lại thua trong tay Trình Cung, hiện giờ nàng không muốn làm một công chúa hồ đồ, cả ngày bị nhốt trong Vân Ca thành như năm đó nữa.

    Khi biết hài tử Sắc quỷ gặp chuyện không may, biết rõ Trình Cung chạy về Vân Ca Thành, nàng đã ẩn ẩn biết rõ chuyện không tốt.

    Tuy rằng tin tức hoàng đế bị giết một mực không có truyền ra, con trai Thanh xà vương Tần Vân, Man ngưu vương Lý Hằng cũng không nói cho nàng biết, nhưng nàng cũng ẩn ẩn cảm giác được.

    Nhưng nàng không dám đi hỏi, chỉ có thể dốc sức liều mạng chiến đấu, dốc sức liều mạng chém giết với yêu thú, có thể nói, trong đám người đánh tan đoàn yêu thú lần này, nàng là người điên cuồng nhất.

    Nhưng cuối cùng thì chiến đấu cũng có lúc kết thúc, rốt cục cũng có một ngày phải đối mặt hắn, nàng nghe được từ người theo bên cạnh, Trình lão gia tử đã trở thành Đại nguyên soái thống lĩnh binh mã thiên hạ một lần nữa, Trình Cung giết chết Đoan Mộc Nhất Phong, khống chế năm tỉnh Tây Nam, ít nhất là trên thánh chỉ nói như thế.

    Nhưng còn rất nhiều mệnh lệnh khác, Tử Yên công chúa lại rất rõ ràng trong nội tâm, phụ hoàng nàng sẽ không hạ mệnh lệnh như vậy, trừ phi...

    Nhìn phương hướng Đan thành, nàng không biết nên hận hay không hận, phụ hoàng làm tất cả với Trình gia, thậm chí cuối cùng không tiếc bán đứng đế quốc Lam Vân hãm hại Trình gia, muốn dựa vào Phù Văn Tông, những cửđộng này làm cho nàng phản cảm, thời điểm nàng biết rõ tất cả, nàng đã tức giận như muốn nổ tung, hận không thể giết trở lại thành Vân Ca.

    Tuy như thế, nhưng dù sao đó cũng là phụ hoàng của nàng, tuy hắn sai rất nhiều, thậm chí không quan tâm tới sự chết sống của con gái mình, có thể...

    Tử Yên công chúa không dám đi đối mặt, không đám đối mặt với Túy Miêu, không dám đi đối mặt sắc quỷ, càng không dám đi đối mặt Trình Cung, nàng không biết nên đối mặt với đối phương như thế nào, đã thật lâu nàng chưa từng khóc, nhìn qua Đan thành, nước mắt trong lúc bất tri bất giác chảy xuống, Giao Long Tiên trong tay cũng phát ra âm thanh run rẩy, hình như cảm nhận được nàng đang thương tâm, nàng thống khổ, nàng mâu thuẫn.

    Nếu như lúc trước, mình không hồ đồ, nếu như mình thật sự gả vào Trình gia, có thể hôm nay đã cải biến cách khác?

    Nếu như lúc trước mình không tùy hứng, tất cả hôm nay đã cải biến?

    Nếu như...

    - A...

    Một tiếng khóc thét lên, sau đó thân thể Tử Yên công chúa hóa làm một thể với Giao Long Tiên, trực tiếp phóng lên trời, giống như Giao Long biến hóa phi thiên, biến mất phía chân trời.

    Đứng trên không của Đan thành, Trình Cung nhìn phương hướng Tử Yên công chúa rời đi, tuy tốc độ của Tử Yên công chúa rất nhanh, hiện giờ nàng cũng có thực lực vạn vật nhất long, nhưng muốn bay ra khỏi thần niệm của Trình Cung cần thời gian rất lâu.

    Kỳ thật muốn cho Trình Cung nói với Tử Yên công chúa, Trình Cung không biết nên nói thế nào, nhưng hắn vẫn không hối hận giết hoàng đế, bất luận là chuyện Trình gia năm đó, hay là chuyện hoàng đế lên thủ với Nguyệt Minh thái tửđối phó mình, hay là chuyện sắc quỷ mất con, hắn đều đáng chết, hắn cũng nhất định phải chết.

    Hắn không chết, đế quốc Lam Vân sẽ vạn kiếp bất phục, Trình gia cũng bị hắn khống chế trong tay, bản thân hắn tối đa sẽ nghĩ tới biện pháp bảo toàn người nhà, rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nhưng Tử Yên công chúa là người vô tội, nàng cũng là người bị tổn thương, là người vô tội bị cuốn vào.

    - Huyết y, đuổi theo nàng, đừng làm cho nàng phát hiện ngươi tồn tại, bảo vệ nàng cho tốt, những đan dược này ngươi cầm đi.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, trực tiếp triệu hoán huyết y đang tu luyện trong ngoại không gian ra, đồng thời giao cho hắn một ít đan dược.

    Trình Cung độ kiếp, huyết y ở trong ngoại không gian của dược đỉnh đạt được không ít chỗ tốt, hơn nữa ngoại không gian cũng hấp thu lực lượng của Cách Thế Quán Đính Đại Trận, so với bí cảnh tu luyện của các thế lực lớn tại Cửu Châu còn khủng khiếp hơn.

    Tu vi của huyết y lão tổ hiện giờ làĐịa Anh tầng năm, ảnh hưởng từ nửa khỏa Ngưng Anh Đan đã sớm biến mất không còn, hắn cũng có thiên tư tuyệt đỉnh, tương lai phát triển cũng bất khả hạn lượng.

    Nhưng hắn vẫn trung thành với Trình Cung, lại tuyệt đối không cải biến, cóđi theo Trình Cung lâu như vậy, hiện tại không có nô đãi phù thì hắn cũng cam tâm tình nguyện đi theo Trình Cung.

    - Vâng!

    Huyết y lão lão lập tức nhảy lên trời, hóa thành một đạo huyết quang, tốc độ nhanh tới không ngờ.

    Cảm nhận được huyết y lão tổ đuổi theo Tử Yên công chúa, theo sau từ xa xa, lúc này Trình Cung bất đắc dĩ vỗ trán, hắn muốn mình tỉnh táo lại một chút, có chút chuyện phức tạp, nếu không tỉnh táo sẽ không thông suốt, đối với việc tu luyện trong tương lai sẽ tạo thành ảnh hưởng.

    Sau đó Trình Cung đi về phòng nghị sự tại Đan thành, mọi người đã sớm chờ ở đó.

    Trước đó Trình Cung cho tất cả mọi người dưới Nhân Anh kỳ rời khỏi Đan thành, xem như buông tha cho Đan thành, nhưng có Hách Liên Lam Phượng là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông ở đây tu luyện, ai dám tiếp cận Đan thành chứ.

    Tuy yêu thú ở Nam Hoang hiện giờ còn rất đông, nhưng đã sớm bị Trình Cung chặn tại thành Song Long, Thanh Xà Quân, Man Ngưu Quân, Anh Hùng Quân, Trùng Phong Quân, Mãnh Hổ Quân đã giết tới mức hỗn loạn không chịu nổi, trong lòng run sợ, hiện giờđang co rút lại, trừ Man Ngưu Vương Lý Hằng, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng bọn người Túy Miêu không đi, bọn đại thúc, Mãnh Hổ, Anh Hùng dẫn đầu đại quân đi chém giết trực tiếp, một đường thế như chẻ tre cũng không gặp trở ngại gì, giết trở về thành Song Long.

    Bọn họ nhận được mệnh lệnh mang theo Trình Cung và lệnh bài tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông giết trở lại thành Song Long, Trình Cung cũng cho Túy Miêu, Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng mệnh lệnh mới, hộ pháp cho hắn, hắn muốn khai lò luyện đan.

    Nói là hộ pháp, kỳ thật là cho bọn họ tạm thời chờđợi, chờ mình luyện đan xong rồi nói sau.

    Đem Cách Thế Quán Đính Đại Trận bao phủ, Trình Cung liền cảm nhận được khí tức của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan.

    Nói đùa, Trình đại thiếu là người nào, đã từng là tồn tại trâu bò trong thập đại đan đạo đại sư của Cửu Châu, là người đứng ở đỉnh phong, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan năm đó chính là bí mật nhất của Càn Khôn Đan Tông, dùng đan mở không gian, dùng đan làm chìa khóa, tuyệt đối độc nhất vô nhị.

    Trình Cung năm đó cũng cẩn thận nghiên cứu qua, truy tìm tung tích của Càn Khôn Đan Tông, đối với người bình thường mà nói, cho dù là tồn tại cường đại có linh sơn mà nói, Càn Khôn Đan Tông đã là truyền thuyết, mấy vạn năm trước là một môn phái luyện đan bị hủy diệt mà thôi.

    Nhưng Trình Cung năm đó lại hao phí vào chục năm truy tìm tình huống của Càn Khôn Đan Tông, cho nên hắn nói hắn là người lý giải Càn Khôn Đan Tông thứ hai tuyệt đối không ai dám nói đệ nhất.

    Hiện giờ, truyền thuyết về Càn Khôn Đan Tông đã bị người ta lãng quên, chỉ một cửa dùng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, dùng đan mở không gian, dùng đan mở cửa đã không qua được.

    Nhưng Trình Cung lại thông qua vài chục năm tìm kiếm, đạt phát hiện manh mối, thành tựu năm đó của Càn Khôn Đan Tông, so với mấy môn phái đỉnh cấp hiện giờ, còn trâu bò hơn rất nhiều.

    Mà Cửu Chuyển Càn Khôn Đan lại càng đặc biệt, ngoài Càn Khôn Đan Tông ra, không có người nào biết luyện chế.

    Trình Cung năm đó hao phí vô số tài lực, vật lực và tinh lực, bắt chước luyện chế qua nhiều lần, nhưng không gian được mở ra không ổn định, hiệu quả cũng không tốt, tác dụng cũng không lớn, cuối cùng nhất liền buông tha cho.

    Hiện giờ bọn người khi sử dụng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Trình Cung đã phát hiện được, đây mới thực sự là Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, cũng từđó phát hiện ra một vài vấn đề vì sao năm đó mình không thành công.

    Thiếu một khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, cũng chỉ có tám khỏa, tuy vẫn có hiệu quả ngưng tụ nguyên khí, có chút công hiệu đặc thù, nhưng tác dụng lớn nhất của nóđã mất đi, Trình Cung bằng vào kinh nghiệm kiếp trước, cộng thêm đột phá về Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vào lúc này, hắn cố ý hấp thu một ít lực lượng của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, trong nội tâm đã mơ hồ sờ dược một ít phương pháp.

    Hắn đối với lão ba Bạo Hùng, bọn mập mạp, sắc quỷ cũng đồng dạng, hắn muốn luyện chế lại khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín bị hủy diệt, hắn cần dùng một khỏa đan dược này đám phán với bọn Vũ Thân Vương, lúc ấy hắn hao hết khí lực tra tấn Vũ Thân Vương, bảo hắn mở không gian nguyên giới, trừ chiếm được chỗ tốt, trọng yếu nhất chính là tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan.

    Đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thành công, hiện tại chỉ có thể nghĩ biện pháp khác, một khi trong tay của mình có khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín, không sợ bọn họ không đàm phán với mình, cũng không sợ không đạt được mục đích.

    Trình Cung đã lâu không tiến vào đan thất, Trình Cung vừa mới tiến vào đã ngẩn người, bà mẹ nó, đây là...

    Tiến vào đan thất giống như tiến vào hồ nước, nguyên dịch như nước, tràn ngập cảđan thất, đan thất cũng đầy nguyên dịch, phải biết rằng lúc trước mình phát hiện nơi này, nhục nhục cũng không biết nóđã ở chỗ này bao lâu, nhưng căn cứ vào tình huống của Chuyển Sinh Đan, ít nhất có mấy trăm năm a.

    Nhưng trong nguyên dịch tại đây chỉ còn lại một khối thịt tại trung ương, mà khối thịt này chính là nguyên nhân tiêu hao Chuyển Sinh Đan, nhưng thêm nữa...

    Thú triều Nam Hoang cũng không có quy mô lớn.

    Đây là lần thú triều trăm năm, mà Trình Cung bố trí vô số trận pháp ở Đan thành, hình thành một siêu cấp đại trận, còn có Thanh Xà Quân, Man Ngưu Quân, Anh Hùng Quân, Trùng Phong Quân, Mãnh Hổ Quân điên cuồng tàn sát, yêu thú chết vô số, hơn nữa chỉ có vài loại ở chung quanh Đan thành.

    Hiệu quả của Chuyển Tinh Di Đại Trận phát huy vô cùng tinh tế, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao nguyên khí tại đây vô cùng sung túc, làm cho nhân vật như Hách Liên Lam Phượng cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

    Nhưng đây không phải nguyên nhân chính thức làm Trình Cung khiếp sợ, đó là Trình Cung phát hiện trên những nguyên dịch này, có một ít nhứ như tơ.

    Nguyên khí hóa dịch, hoá dịch ngưng thật thể, ngưng kết như tơ, đây là nguyên khí hóa thành sợi tơ, cũng là quá trình bắt đầu ngưng tụ nguyên tinh.

    Đương nhiên, trừ phi tất cả nguyên dịch trong không gian này đều chuyển hóa thành sợi tơ, sau đó dần dần áp súc trăm ngàn lần, mới xuất hiện một khối nguyên tinh.

    Nguyên tinh, là tồn tại do nguyên khí ngưng kết cao độ mà thành, vô cùng trân quý, tại Cửu Châu đại địa rất ít thấy người dám cầm nguyên tinh đi tu luyện, mỗi xuất hiện một khối đều tranh nhau tới pháđầu.

    Cho dù tại linh sơn, nguyên tinh cũng làđồ vật trân quý nhất.

    Trong sơn mạch mười vạn dặm, trải qua trăm triệu năm thai nghén, không có người nào hấp thu nguyên khí, vẫn bảo trì nguyên khí cường đại vàđịa lýđặc thù, mới có thể ngưng tụ thành một ít nguyên tinh như ngón cái.

    Nếu như Nhân Anh là nhập môn của Tu Chân Giới, Địa Anh là bước vào cánh cửa, Thiên Anh chính là một bước lên trời, cao cao tại thượng, đến cảnh giới sau Thiên Anh, tu luyện cần lượng nguyên khí cực lớn, trừ phi có nguyên tinh.

    Chương 973 - 974: Luyện chế khỏa đan dược thứ chín.

    Nếu không dùng tốc độ khủng bố của Thiên Anh, cho dù tu luyện trong không gian bí cảnh, phục dụng đại lượng đan dược, mấy trăm năm thậm chí hơn một ngàn năm mới có thể tăng lên một chút.

    Tuy nguyên khí ở đây chưa tới mức đạt thành nguyên tinh, nhưng nguyên khí có thể hóa thành tơ cũng vô cùng khủng bố, nếu như dựa theo tình huống hiện tại, sau khi đồ sát toàn bộ yêu thú ở gần Đan thành, nói không chừng thật sự có thể ngưng tụ ra một khối nguyên tinh.

    Nhưng ngẫm lại, Trình Cung cảm thấy ý niệm này trong đầu quá kinh khủng, mặc dù Yêu tộc và yêu thú triều làđịch nhân, hắn cũng cảm giác ý niệm này trong đầu là quáác.

    Nếu quả thật làm như vậy, cũng giống như Huyết Ngục Ma Long Hoàng vì chế tạo huyết trì, cố ýđi tàn sát nhân loại tà ác.

    Trình Cung cất bước đi vào trong nguyên dịch, trước kia bởi vì lực lượng quá yếu, không có biện pháp hấp thu nguyên dịch trực tiếp, hôm nay đãđạt tới cảnh giới Địa Anh, xưa đâu bằng nay.

    Hơi chút vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, nguyên dịch chung quanh điên cuồng rót vào trong thân thể, một loại cảm giác vô cùng khoan khoái dễ chịu truyền tới, thoải mái ah.

    Nếu như tu luyện trong đây một thời gian ngắn, mình tuyệt đối có thể tăng lên, đáng tiếc hiện tại không phải thời gian tu luyện.

    Trình Cung thử dừng lại một chút, đưa tay đem nguyên dịch nơi đây dung nhập vào trong không gian của nội đỉnh, đừng nhìn hơn mười sợi tơ này mỏng, kỳ thật nóđã trải qua vô số nguyên dịch áp súc mà thành, mỗi một sợi tơ có lượng nguyên khí khổng lồ, đây mới là chuyện tốt giống như có bánh từ trên trời rớt xuống.

    Hơn nữa Trình Cung còn phát hiện, trong này còn một ít Chuyển Sinh Đan, hắn cũng tiện tuy thu đi, trừ những thứ như Chuyển Sinh Đan này, Trình Cung còn nhìn thấy một khối thịt yêu thú lớn, lực lượng ẩn chứa trong khối thịt yêu thú này, hiệu quả không yếu hơn nguyên dịch chút nào, cũng chỉ kém hơn sợi to do nguyên dịch áp súc mà thành.

    Có thể nói đây làđồ tốt, cũng là những yêu thú cường đại kia lưu lại, chúng còn mạnh hơn đồng cấp cả trăm lần, hơn nữa chuyên tu yêu đạo không tu biến hóa.

    Một khi bị giết, bộ phận tinh hoa nhất của thân thể, kết hợp với thịt, cơ hồ siêu việt nguyên dịch, cho nên mới đưa tới đan thất hấp thu, lần này tới đây có quá nhiều chỗ tốt, thứđồ chơi như nguyên dịch hóa tơ không có tác dụng quá lớn với Trình Cung, nhưng đối với người bên cạnh thì có chỗ tốt lớn lao, Trình Cung trực tiếp thu toàn bộ những thứ này.

    Sau khi thu hồi đồ vật, sau một khắc Trình Cung cũng tiến vào không gian của nội đỉnh, không gian của không gian nội đỉnh rộng hơn đan thất này cẠtrăm ngàn lần, bên trong đều là nguyên dịch, nhưng không có hóa thành tơ.

    Muốn luyện chế Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, dùng tiểu hư đỉnh là không được, phải vận dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh trong nội đỉnh mới được.

    Trình Cung phải làm chuyện đầu tiên, đó là phải đem toàn bộ dược liệu luyện chế ra, tại Nam Hoang, tại hải ngoại có Bà La Đa thần miếu, cướp bóc Vũ Thân Vương, tại Đại Đế chi thành...

    Thứ tốt của Trình Cung còn không ít, nhưng muốn luyện chế Cửu Chuyển Càn Khôn Đan lại không phải là chuyện dễ dàng, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan chân chính có thểđoạt thiên địa tạo hóa, với cấp bậc hiện tại của Trình Cung không thể làm được, cũng may có Càn Khôn Đan Tông năm đó luyện chế Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vẫn còn bảo lưu tám khỏa, hiện tại Trình Cung chỉ luyện chế khỏa thứ chín, chỉ cần đường đi chính xác, có thể hình thành một bộ, dùng đan thành trận, dùng đan thành môn, dùng đan làm vật dẫn, mở bảo tàng mà Càn Khôn Đan Tông lưu lại, vậy là đủ rồi.

    Nói trắng ra, cấp độ thứ hắn cần luyện chế giảm xuống rất nhiều, miễn cưỡng có thể phối hợp với tám khỏa đan dược khác dùng một lát.

    Sở dĩ Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng tiêu vong với Càn Khôn Đan Tông, đó là tất cả người luyện đan đều tưởng rằng đan phương, phương pháp luyện chế mất đi, nhưng lại không biết, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng không có phương pháp nhất định, nói trắng ra, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan trọng nhất ở hiệu quả cuối cùng, cho nên có tới ngàn vạn loại phương pháp luyện chế ra, chính bởi vì có ngàn vạn loại phương pháp, cho nên có ngàn vạn con đường.

    Nếu không cảm nhận được khí tức chân chính của tám khỏa khác, nếu không phải năm đó Trình Cung có nghiên cứu qua, nếu không phải Trình Cung có kỹ thuật luyện đan cao siêu, tuyệt đối không thể luyện chế ra khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín được.

    Với tốc độ của Trình Cung, cũng phải mất suốt hai ngày mới có thể từu trong toàn bộ tích súc của mình tìm ra tài liệu luyện chế thích hợp, nhìn những tài liệu này, Trình Cung cũng không khỏi cười khổ.

    Mẹ kiếp, lần này thật sự tán gia bại sản rồi, thứ tốt đã dùng chín thành chín, cũng may mắn trước khi rời khỏi Đại Đế chi thành của Man Hoang Đại Đế lấy được rất nhiều dược liệu, các loại tài liệu luyện đan giao cho mình, nếu không bản thân mình thật sự không có biện pháp luyện chế ra khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín.

    Thời gian cấp bách, Trình Cung chuẩn bị sẵn sàng thúc dục nội định của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đây không phải lần đầu tiên hắn sử dụng nội đỉnh, nhất là lực lượng hiện giờđã tăng lên, hiệu quả khi thúc dục cũng khác với lúc trước.

    Nhưng chính thức thúc giục, Trình Cung mới cảm giác được cái Hư Không Âm Dương Đỉnh khủng bố, lực lượng của bản thân mình tăng lên mấy chục lần, nhưng nội định của Hư Không Âm Dương Đỉnh đúng là không cóđáy.

    Giống như Trình Cung bố trí trăm vạn cái trận pháp tạo thành đại trận, một ít trận pháp khi khởi động cũng cần uy lực và hiệu quả nhất định, nhưng khởi động trận pháp càng nhiều, hiệu quả càng mạnh, biến hóa càng nhiều.

    Mà Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng là loại tình huống này, nếu như dùng trăm vạn trận pháp do Trình Cung bố trí tại Đan thành, trước kia Trình Cung chỉ thúc dục một ít trận pháp, dẫn động một ít Chí Dương Chân Hỏa luyện chế một ít đan dược.

    Hiện giờ lực lượng tăng lên, toàn lực thúc dục, cũng chỉ mở ra được trăm loại tiểu trận pháp, biến hóa, uy lực cũng tăng lên, dẫn động Chí Dương Chân Hỏa cũng khác nhau, thậm chí có thể cảm nhận được một tia Chí Âm Chân Hỏa tùy thời có thể điều khiển.

    Nhưng vấn đề là, muốn khống chế hỏa diểm và hiệu quả tới loại trình độ này, hao phí trong đó cũng làm cho Trình Cung không cách nào thừa nhận nổi.

    Nhưng Trình Cung vẫn không lùi bước, bởi vì với kinh nghiệm luyện đan của hắn, hắn có thể cảm nhận được Chí Dương Chân Hỏa có hiệu quả với nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, nếu như có thể bảo trì tiếp tục, tỷ lệ luyện chế thành Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng tăng thêm mấy thành.

    Mẹ kiếp, liều, loại chuyện này không phải làm lần đầu tiên, dù sao ở đây nguyên dịch sung túc, còn có nhiều nguyên dịch hóa thành tơ, còn sợ cái lông gì...

    Nghĩđến chỗ này, Trình Cung bảo trì loại trạng thái này, hút một sợi nguyên dịch hóa thành tơ vào bụng, không ngừng vận chuyển, bởi vì hấp thu nguyên dịch không đủ xuất ra, khó có thể duy trì cho nội định của Hư Không Âm Dương Đỉnh vận chuyển.

    Hư Không Âm Dương Đỉnh vào lúc này biến hóa rất nhiều, vô số ký hiệu thoáng hiện ra, Chí Dương Chân Hỏa cũng tràn ra, giống như tiểu hài tửđang hưng phấn, nghẹn vô số năm, cuối cùng cũng có thểđi ra thông khí.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, vô số dược liệu tiến vào trong đó, nhưng một khi dược liệu tiến vào trong, vô dụng tạp chất đều bị đốt cháy toàn bộ, thứ còn lại cuối cùng, đều là bộ phận tinh hoa nhất.

    Dùng đan đỉnh khác nhau luyện chế tạp chất cũng khác nhau, những đan đỉnh rất xấu, hiệu quả của tinh hoa cũng không tốt.

    Mà bây giờ, đan đỉnh luyện chế chính làđệ nhất thần khí của Cửu Châu, tinh hoa vô cùng nhỏ, thậm chí có một ít tinh hoa bằng mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng không có một cái nào bị hao tổn.

    Sau đó Trình Cung cũng không ngừng khống chế Chí Dương Chân Hỏa, biến hóa uy lực của Chí Dương Chân Hỏa, sau đó không ngừng rèn luyện tinh hoa của các loại tài liệu này.

    Một khi chúng được ngưng tụ cùng một chỗ, sẽ sinh ra biến hóa mới, mà Trình Cung muốn khống chế, luyện chế những chính là thứ biến hóa mới này.

    Vô số dược liệu, tất cảđều là tài liệu trân quý, tất cảđều tiến vào trong đan đỉnh, thời gian trôi qua chầm chậm.

    Thời điểm Trình Cung tiến vào trong không gian nội đỉnh ngày thứ chín, trong không gian nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh đã xuất hiện một khỏa đan dược nhỏ bé, nhìn nó chẳng có chút thần kỳ nào, nhưng không gian chung quanh theo viên đan dược và Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện không ngừng vặn vẹo, không ngừng biến hình.

    - Đây là sợi tơ thứ năm rồi!

    Trình Cung có chút đau lòng, nhét sợi tơ nguyên khí vào miệng, không ngừng thúc dục lực lượng bản thân lên tới cực hạn, dùng để duy trì nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh vận chuyển, thông qua Chí Dương Chân Hỏa không ngừng luyện chế viên đan dược kia.

    Lúc này sắp thành đan, thậm chí Trình Cung có thể cảm nhận được một ít uy áp của thiên địa, điều này hiển nhiên sẽ cóđan kiếp đánh xuống.

    Khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín, tuy chưa nói tới cấp bậc đan dược là gì, nhưng tính đặc thù tính của nó, đã bị thiên địa bài xích, nhất định sẽ cóđan kiếp đánh xuống.

    Trình Cung cũng không e ngại đan kiếp, thân thể và thần niệm của Trình Cung vượt qua lực lượng, trọng yếu nhất là, thân thể Trình Cung đã trải quả Hư Không Âm Dương Kiếp, Niết Bàn Hỏa, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa rèn luyện, ngay cả thiên kiếp biến thái trước kia hắn cũng không sợ, huống chi làđan kiếp này.

    Nhưng hắn không muốn đan kiếp diễn ra vào lúc này, bởi vì trong đầu của hắn đã có một chủ ý, vào lúc cuối cùng khỏa đan dược thành đan, thời điểm đan kiếp sắp hàng lâm, Trình Cung vào lúc này dẫn động Chí Âm Chân Hỏa, đem một tia Chí Âm Chân Hỏa đánh vào bên trong khỏa đan dược, làm cho khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín vốn đã viên mãn, thoáng cái đạt tới cực hạn vàđột phá.

    Người khác nhìn ra, đây là phếđan, căn bản không có tác dụng gì, nhưng đối với Trình Cung có thể khống chế Chí Dương Chân Hỏa, tùy thời đầu nhập một tia Chí Âm Chân Hỏa, hắn sẽ trung hòa Âm Dương, làm cho một bước cuối cùng của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan đẩy lên tầng thứ càng cao hơn, làm cho hiệu quả của đan dược vượt qua tưởng tượng.

    Cảm nhận được đan kiếp tiêu tán, Trình Cung vỗ nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức dừng lực lượng, Chí Dương Chân Hỏa bên trong tiêu tán, Trình Cung vỗ một cái, làm cho khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín bay ra ngoài.

    - Vèo!

    Đan dược vừa đi ra, một hấp lực mãnh liệt hấp thu, đan dược trực tiếp bay ra ngoài, hấp lực cường đại này làm cho tốc độ của khỏa đan dược đạt tới mức kinh người, đan dược cơ hồ có thể phá vỡ không gian.

    - Phá Không Thứ.

    Tốc độ của Trình Cung nhanh hơn, huống chi nơi đây hiện giờ là không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, bản thân hắn có năng lực khống chế tất cả, cơ hồ là thuấn gian di động, chỉ một cái khẽ động, đã xuất hiện ở cách đó mấy dặm, khoát tay tiếp được khỏa đan dược vào tay.

    - Ách...

    Sau lưng của Trình Cung, nhục nhục đang há mồm, khuôn mặt nhiều nếp nhăn biểu lộ vui sướng, biểu lộ hưng phấn vẫn còn, nhưng sau đó là cứng đờ.

    Đánh lén thất bại, đôi mắt của nhục nhục nhảy loạn, sau đó hé miệng ngáp thật dài, đôi mắt nhắm lại, giống như chuyện này không liên quan gì tới nó.

    - Dám đánh lén, đã sớm nhìn chằm chằm vào ngươi rồi.

    Trình Cung không chút khách khíđánh lên thân nhục nhục, làm cho nhục nhục đau đớn, dùng sức đung đưa cái đầu nhỏ, rất tức giận và rất vô tội nhìn Trình Cung.

    - Còn giả bộ làm người vô tội đúng không, đoạt đồ của người khác bản đại thiếu mặc kệ ngươi, nhưng dám đoạt đồ của đại thiếu ta, không đánh ngươi thìđánh ai.

    Trình Cung nhìn bộ dáng như người vô tội của nhục nhục, nhịn không được cười mắng:

    - Giả bộ đi, ngươi giả bộ tiếp đi, một lát nữa ta ném ngươi vào trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện ngươi một chút, xem thử ngươi có thể giả bộ tiếp được không.

    Nghe Trình Cung nói như vậy, nhục nhục lắc đầu thật mạnh, sau đó nhảy lên bờ vai của Trình Cung, vô cùng đáng yêu dán mặt vào người Trình Cung, bộ dáng rất ủy khuất, giống như tiểu hài tử bị đói.

    - Rất đói đúng không?

    Trình Cung nhìn nhục nhục.

    - Ân ân...

    Nhục nhục gật đầu, tiểu móng vuốt rất đáng thương ôm bụng, nước mắt lưng tròng nhìn Trình Cung.

    Trình Cung nghiêng đầu nhìn nó, cười nói:

    - Túi của bản đại thiếu hiện giờ còn dẹp hơn bụng của ngươi, muốn ăn thứ tốt thì phải nhẫn nại một chút, rất nhanh sẽ cóđồ tốt cho ngươi ăn.

    Nhục nhục nghe xong, mông đít nhỏ uốn éo, hưng phấn ngảy xuống, nhưng sau đó lại nghĩ tới cái gìđó, cười trực tiếp nhảy lên cổ tay của Trình Cung, giống như lúc đầu tiên gặp Trình Cung, tiểu móng vuốt ôm lấy tay của Trình Cung, giống như cái vòng tay nhỏ đeo trên tay của Trình Cung vậy.

    Một lúc sau, con mắt khép lại, đã ngủ.

    - Ha ha...

    Trình Cung nhịn không được mà cười lên, tiểu gia hỏa này trước khi cũng ăn không ít thứ tốt, hơn nữa thời điểm mình độ thiên kiếp và hấp thu không ít lực lượng của Cách Thế Quán Đính Đại Trận, vừa rồi hoàn toàn bị khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín là thức tỉnh, hiển nhiên nó nó vẫn chưa háp thu toàn bộ đồ vật trong cơ thể.

    Nhưng nó sợ ở trong không gian ngoại đỉnh sẽ bỏ qua thứ tốt, cho nên mới tiếp tục giả thành vòng tay của Trình Cung, có thứ tốt thì nó sẽ biết đầu tiên.

    - Tiểu chút chít ngươi thật là!

    Trình Cung dùng ngón tay búng lên cái đầu của nhục nhục, nhưng nhục nhục không có chút phản ứng nào, vẻ mặt rất hưởng thụ.

    Không đểý tới nhục nhục, Trình Cung cất bước đi ra khỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Cửu Châu đại địa lớn bao nhiêu, không người nào có thể nói rõ ràng, nhưng chỉ một Nam Chiêm Bộ Châu lớn bao nhiêu cũng rất khó nói rõ ràng.

    Trung ương của Nam Chiêm Bộ Châu đã bị đế quốc Lam Vân chiếm cứ, năm đó thời thế tạo anh hùng, Nam Chiêm Bộ Châu hỗn loạn làm cho đế quốc Lam Vân xuất hiện, nhưng đế quốc Lam Vân cũng không có chỗ dựa, nhưng tổ tiên Chu gia cũng biết được nhân lực không thể chính thức chống đỡ đế quốc tồn tại lâu dài.

    Sở dĩđế quốc Lam Vân có thể tồn tại mấy trăm năm, cũng là vì Yêu tộc thế lớn, mà tổ tiên Chu gia mượn liên minh Liệp Yêu Giả ngăn cản Yêu tộc, mượn việc này phát triển thế lực của mình vững chắc, cũng chiếm cứ lực lượng nhất định tại Nam Chiêm Bộ Châu, cho nên mới xuất hiện tình huống mấy trăm năm yên ổn.

    Chương 975: Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    Về phần Nam Chiêm Bộ Châu cụ thể lớn bao nhiêu, trừđế quốc Lam Vân, Đông Nam Man Tộc, thảo nguyên Vương Đình, đế quốc Đồ Đằng ra, biên giới cũng có vô số quốc gia, thế lực, có quốc gia chỉ có vài ngàn dặm thổ địa, mấy trăm vạn nhân khẩu, nhưng cũng có một ít nơi có lãnh thổ lớn, nhân khẩu mấy ngàn vạn, tồn tại quân đội khổng lồ.

    Bọn họ đều ở một ít khu vực biên giới, không đi tranh phách không đi phát triển, loại lực lượng của các quốc gia đó, cho dù làĐông Bắc Yêu Châu, Bắc Câu Lô Châu, Bà La Đa thần miếu, cùng những thế lực cường đại chân chính ở Cửu Châu, cũng không dám đụng tới bọn họ.

    Bọn họ không có biện pháp quản lý thấu đáo, chỉ cần khống chế tài nguyên trọng yếu nhất, lực lượng cường đại nhất, như vậy quyền nói chuyện lớn nhất cũng là của họ.

    Mà Tây Bắc Thảo Nguyên lại khác, Nam Chiêm Bộ Châu cùng Tây Ngưu Hạ Châu, Bắc Câu Lô Châu, chỗ giao giới của ba châu này, cóđịa vực không nhỏ hơn đế quốc Lam Vân bao nhiêu cả, nhưng không có thế lực nào như đế quốc Lam Vân.

    Tại đây có các quốc gia, môn phái, thế lực dùng ngàn vạn mà tính, vô cùng hỗn loạn, là một khu vực không ai quản lý chân chính.

    Mấy năm gần đây, một cổ lực lượng đang dần dần quật khởi, bọn chúng chính là Cuồng Phong Mã Bang, lướt qua đế quốc Lam Vân và Thảo Nguyên Vương Đình.

    Bọn chúng vô cùng hung hãn, trong vài năm đã tiêu diệt hơn mười tiểu quốc, vô số tiểu thế lực và nhiều môn phái, hiện giờ thành lập đế quốc Phong Vân, nói làđế quốc Phong Vân, nhưng hình như quản lý lại xen giữa quốc gia và môn phái, đây cũng là khu vực đặc biệt hỗn loạn không ai quản lý.

    Đế quốc Phong Vân hiện giờđã trở thành khu vực hỗn loạn không ai quản lý, được bài danh thứ mười trong mười ba đại thế lực, khống chế nhân khẩu vượt qua bảy trăm ngàn vạn, trong lãnh thố hơn ba mươi vạn dặm, quân đội thế tục vượt qua hai trăm vạn, tinh nhuệ Cuồng Phong cũng phát triển vượt qua hai mươi vạn.

    Trong Phong Vân đại điện, một tấm lệnh bài đột nhiên vỡ vụn, một thân ảnh xuất hiện trong trung ương đại điện, phát ra một tiếng thét dài vượt xa mấy mươi vạn dặm.

    - Bái kiến Thái Thượng trưởng lão.

    Trong đại điện, toàn bộ đều là nhân vật trọng yếu của đế quốc Phong Vân, ở trên cùng có hai người đúng song song, áo choàng trên người không gió tự bay, trên đầu mang theo hai cái mặt nạ dữ tợn, làm cho người ta cảm giác khủng bố, trên thực tế Cuồng Phong Mã Bang rời khỏi đế quốc Lam Vân vài năm, nhưng trong dân chúng vẫn còn truyền lưu truyền thuyết khủng bố của chúng, mà các loại truyền thuyết khủng bố này tập trung tối da trên người của hai tên thủ lĩnh mặc áo choàng lớn, mang theo mang theo mặt nạ dữ tợn.

    Một đám thần niệm tạm thời ngưng tụ ra thân ảnh, đó chính là Âm Trường Khiếu vừa bị Hách Liên Lam Phượng vừa đánh trọng thương, nhưng biểu lọ của hắn vô cùng thâm trầm, từđó làm cho tất cả mọi người ở trong đại điện cảm thấy áp lực.

    - Vô Hình, Vô Ảnh, hai người các ngươi làm rất tốt, nhưng hiện tại còn có chuyện khác cho các ngươi đi làm, các ngươi điều khiển một đám tinh nhuệ chạy tới đế quốc Lam Vân, hiện giờ mấy tên nhi tử của Yêu tộc Côn Bằng Đại Đếđang điều khiển chiến tranh thế tục, các ngươi lập tức tiến lên hợp tác với bọn họ, trong chiến tranh thế tục, trọng yếu nhất là phải tiêu diệt người Trình gia, đồng thời bắt lấy Trình Cung cho ta, nhớ kỹ, đừng cho hắn chết, phải bắt sống.

    Thù giết con, hắn đường đường là Thái Thượng trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, đã từng đệ nhất lục địa thần tiên của Nam Chiêm Bộ Châu, tồn tại Thiên Anh đỉnh phong cao cao tại thượng, không thể tùy ý báo thù cho con, không có gì nhục nhã và khổ sở hơn chuyện này.

    Lúc ấy đánh nhua với Hách Liên Lam Phượng tới cuối cùng, suýt nữa hai người đồng quy vu tận, dù sao Hách Liên Lam Phượng cũng mạnh hơn hắn một ít, hắn cũng chỉ dựa vào Trung phẩm đạo khí Khiếu Thiên Kiếm không hoàn chỉnh mới có thểđánh với Hách Liên Lam Phượng tới bước đó.

    Đi tới một bước này cũng không dễ dàng, nhất là tại Nam Chiêm Bộ Châu, hai người đều là nhân vật đỉnh phong nhất, cuối cùng nhất đều khống chếđể không đi tới một bước cuối cùng, nhưng lại bị Hách Liên lam Phượng bức bách trong vòng một năm không được ra tay với Trình Cung và những người có quan hệ với hắn, trừ phi hắn có thể đi trước, vượt qua cửa ải hiện tại của Hách Liên Lam Phượng.

    Nếu không thì Hách Liên Lam Phượng sẽ vận dụng bảo vật trấn phái, không tiếc tất cả tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông, Âm Trường Khiếu bị buộc bất đắc dĩđành phải đồng ý.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, chính là hai tên mang theo mặt nạ dữ tợn, bọn họ cũng chính là thủ lĩnh của Cuồng Phong Mã Bang, nhìn hai người này cũng không có gì khác biệt nhau, trang phục, thần sắc, khí chất thậm chí lực lượng đều giống như đúc.

    - Khởi bẩm Thái Thượng trưởng lão, hiện giờ chúng ta đã lấy được đồ vật, cóđược đầy đủ quyền hạn, rất nhanh sẽ mở chỗ đó ra, khi đó ngày sẽ có hi vọng trở thành thái tôn, nếu hiện tại rời đi bỏ qua cơ hội, tất cả cố gắng trước kia sẽ tan thành mây khói.

    Hai người này ngay cả nói chuyện, đều giống như đúc, âm thanh của bọn họ lộ ra chút hùng hậu, khàn khàn, làm cho người ta nghe xong không phân biệt được đâu là âm thanh thật sự.

    - Không sao, chỗ đó hai năm sau mới mở ra, mỗi trăm năm sẽ mở ra một lần, thời gian rất ổn định, cóđầy đủ thời gian để cho các ngươi đi hợp tác với đám Côn Bằng thái tử tiêu diệt đế quốc Lam Vân, bắt lấy Trình Cung.

    Âm Trường Khiếu trầm giọng nói ra, rốt cuộc hắn không chờđược, hơn nữa khi nhìn thấy Trình Cung chân chính, hắn hắn có cảm giác không hảo cảm, trẻ tuổi như vậy, lại quá khủng bố, nếu cứđể hắn tiếp tục phát triển tiếp là không tốt.

    - Đây cũng là do ta tranh thủ lợi ích lớn hơn cho Phong Vân Kiếm Tông, một khi theo chân bọn họ hợp tác khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, Phong Vân Kiếm Tông ta sẽ đạt được chỗ tốt rất lớn, đến lúc đó cộng thêm việc các ngươi đánh hạ thành lập đế quốc Phong Vân ở nơi hỗn loạn không ai chúý, một khi ta chuyển Thuần Dương thành công, có lẽ ngàn năm sau, Phong Vân Kiếm Tông ta sẽ là tồn tại cường đại giống như Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông.

    Âm Trường Khiếu trừ việc đối phó Trình Cung, hắn cũng có mưu đồ, trong mắt hắn, Trình gia hiện giờ khống chếđế quốc Lam Vân, tuy Trình Cung khống chế thành Song Long đối kháng Yêu tộc, nhưng tuyệt đối không thể làđịch với Yêu tộc, Thất Âm Cầm cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông liên thủ với nhau, biết rõ bọn người Trình Cung sẽ thất bại, thời điểm này đương nhiên phải gia nhập vào phương thắng lợi, như vậy tương lai mới có thể chiếm được lợi ích lớn nhất.

    - Vâng!

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mang theo mặt nạ dữ tợn, nhìn không ra bất cứ biểu lộ biến hóa nào, nghe Âm Trường Khiếu nói xong, hai người cũng thi lễđáp ứng.

    - Vô Hình, Vô Ảnh, lần này sau khi làm xong chuyện ở Nam Chiêm Bộ Châu, ta sẽ đích thân tranh thủ vị trí tiến vào không gian bí cảnh tu luyện cho các ngươi, chuyện của đế quốc Phong Vân các ngươi không cần lo lắng, ta đã mệnh lệnh người tới phụ trách rồi.

    Chương 976 - 977: Tam giác địa vực hỗn loạn.

    Đối với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, thái độ của Âm Trường Khiếu coi như thoả mãn, đây là người do hắn tự tay đào tạo, chỉ vài năm không thấy, rất nhiều chuyện vẫn xử lý tốt, đại thếđã thành, trái cây đã thành thục, đương nhiên không thểđể cho người khác hái rồi.

    Nguyên gốc không cưỡng ép tăng lực lượng của Âm Huy lên, chính là vì hắn muốn chờđợi cơ hội lần này, kết quả trước khi hắn đợi được, thì con hắn đã chết rồi.

    Tuy Âm Trường Khiếu chỉ có một đứa con, nhưng Âm gia nhất mạch vẫn còn nhiều người, đế quốc Phong Vân vừa hình thành, cũng là thời điếm khống chế trong tay triệt để.

    - Vâng!

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh trả lời rất cung kính.

    Âm Trường Khiếu thoả mãn gật gật đầu, thân ảnh do một tia thần niệm kia vừa ngưng tụ đã tiêu tán.

    - Đáng giận, đang tính toán cái gì, chúng ta vất vả liều mạng nhiều năm như vậy, lập tức đạt được, hắn phái người tới tiếp quản, đây tính toán là gì, tính toán cái gì,

    - Oanh...

    Một thân hình cao lớn, một thân cơ bắp còn cường tráng hơn Man nhân rất nhiều, không tự chủ được mà dậm chân, cảđại điện cũng run lên.

    - Bạo Phong, ngươi muốn hủy nơi đây à.

    Đứng ở sau lưng của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có một người trên đầu thắt mười bím tóc đỏ, nam tử trẻ tuổi này từ từđứng dậy, trong mắt tràn ngập khí tức điên cuồng, thấp giọng quát lớn với đại hán kia.

    Hai đầu lĩnh của Cuồng Phong Mã Bang vô cùng thần bí, thêm nữa...

    Các loại truyền thuyết, mà nam tử trẻ tuổi đang điên cuồng này, chính làđệ nhất phó bang chủ Cuồng Phong Mã Bang, Cuồng Phong, mà người vừa gào thét lúc nãy chính làđệ tứ phó bang chủ Bạo Phong.

    - Hừ, người ta không tin chúng ta chứ sao!

    Dáng người gầy yếu, tên phó bang chủ thấp bé khó chịu hừ lạnh một tiếng.

    - Đại đương gia, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy mà hai tay dâng tâm huyết nhiều năm sao?

    - Đại đương gia, ngàn vạn lần không thể.

    - Để cho chúng ta đi làm công việc vất vả, thu thập tình báo, tìm kiếm nhi đồng thiên tài, tìm kiếm thiên tài địa bảo, nhưng hắn cho chúng ta cái gì?

    - Phong Vân Kiếm Tông chính là một đám phế vật, mỗi lần tới đây giống như khâm sai, cao cao tại thượng tự cho làđúng.

    ...

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh phía tám tên phó bang chủ Cuồng Phong Mã Bang phía dưới, theo thứ tự, đệ nhất phó bang chủ Cuồng Phong, đệ nhị phó bang chủ Long Quyển Phong, đệ tam phó bang chủ Cụ Phong, đệ tứ phó bang chủ Bạo Phong, đệ ngũ phó bang Thai Phong, đệ lục phó bang chủ Trận Phong, đệ thất phó bang chủ Tiểu Toản Phong, đệ bát phó bang chủ Vi Phong.

    Bọn họ đều l cô nhi, lớn tuổi nhất không đến ba mươi tuổi, Tiểu Vi Phong không tới mười tám tuổi, bọn họ đi theo Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh khai sáng Cuồng Phong Mã Bang, tuy nhiên Cuồng Phong Mã Bang phụ thuộc vào Phong Vân Kiếm Tông, nhưng bọn họ không có hảo cảm với Phong Vân Kiếm Tông, những năm này tội bọn hắn gánh, công việc bọn họ gánh, nhưng chỗ tốt đều bị Phong Vân Kiếm Tông cầm đi.

    Chuyện này cũng chưa tính, những tên Phong Vân Kiếm Tông tới đều cao cao tại thượng, càng làm bọn họ ghét nhất.

    Trong suy nghĩ của bọn họ, chỉ cóĐại đương gia, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh tuy là hai người, nhưng tất cả cũng giống như một người, bọn họ cũng đối đãi như một người, làĐại đương gia bọn họ tôn kính nhất.

    - Đại đương gia, Âm Trường Khiếu muốn triệt để khống chế Phong Vân Kiếm Tông, trước kia hắn lợi dụng chúng ta làm nhiều chuyện như vậy, sau này chúng ta còn đánh hạ cơ nghiệp mấy mươi vạn dặm và thành lập đế quốc Phong Vân hiện giờ, hiện tại còn bảo chúng ta đi đối phóđế quốc Lam Vân và tên Trình Cung kia, căn cứ theo tin tức mà ta nắm giữ, có lẽ sau lưng tên Trình Cung kia có thế lực cường đại chống lưng, hắn dám tham dự vào việc tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu với Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, khẳng định không phải bình thường, hơn nữa cho dù thực sự tiêu diệt Trình gia, bắt lấy Trình Cung, hắn cũng bảo Đại đương gia trở lại Phong Vân Kiếm Tông, tên Âm Trường Khiếu đã sớm muốn triệt để khống chế Phong Vân Kiếm Tông, ta thấy mưu đồ của hắn không nhỏ, rất có thể muốn lợi dụng chúng ta.

    Đệ bát phó bang chủ Tiểu Vi Phong của Cuồng Phong Mã Bang chính là nữ hài, nhưng nàng lại là người phụ trách tình báo cho cả Cuồng Phong Mã Bang, cho dù là tình báo ở Nam Chiêm Bộ Châu cách mấy mươi vạn dặm vẫn nắm được rõ ràng.

    - Đại đương gia, hắn có gì mà sợ, nơi này chính là stam giác địa vực hỗn loạn, Âm Trường Khiếu hắn tính là cái gì chứ, Phong Vân Kiếm Tông thì như thế nào.

    Bằng vào tài nguyên chúng ta khống chế hiện giờ và thế lực chúng ta kết giao, đủ để mời mấy vị tồn tại cường đại ra tay, chỉ cần bảo bọn họ chán nhiếp Âm Trường Khiếu làđược, ta cũng không tin Phong Vân Kiếm Tông dám vào lúc này ngang nhiên đối phó chúng ta, chúng ta dứt khoát không đểý tới mấy con chó Phong Vân Kiếm Tông và Âm Trường Khiếu, vào lúc này vì lợi ích của chúng ta đi.

    Đệ tam phó bang chủ Cụ Phong của Cuồng Phong Mã Bang là một vị mỹ nữ, khác với Vi Phong, nàng là một mỹ nữ thành thục mãnh liệt như sóng, nhưng tính tình không tốt lắm.

    Cuồng Phong Mã Bang có Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh Đại đương gia, còn có tám phó bang chủ, về phần đệ cửu phó bang chủ trước khi rời đi, tùy tiện tuyển một người, phụ trách che dấu tai mắt người mà thôi.

    Vào lúc này, bọn họ người một lời ta một lời, mà Bạo Phong, Cụ Phong có tính tình không tốt lắm, lực lượng trên người không nhịn được mà bạo phát ra, dốc hết sức lượng vô cùng hùng hậu, ngay cả Tiểu Vi Phong yếu nhất cũng có lực lượng vạn vật nhất long.

    Về phần Bạo Phong đãđạt tới Nhân Anh, Cụ Phong lại càng tiếp cận lực lượng Nhân Anh đỉnh phong.

    Với tuổi của bọn họ, không có thế lực cường đại như Yêu tộc ở sau lưng chèo chống, hoặc không có thế lực cường đại khác hà hơi tiếp sức, có thểđạt tới thực lực này là chuyện khó có thể tưởng tượng được.

    Chính bởi vì thực lực cường đại, mới có thể dừng chân ở tam giác địa vực hỗn loạn này, còn đánh ra một phiến thiên địa.

    - Hiện tại còn chưa phải lúc, quyết định lần này rất có thể là dò xét chúng ta, chúng ta nội tình còn chưa đủ, chờ một chút!

    Ta cũng muốn nhìn, người có thể bức Âm Trường Khiếu tới tình trạng này, giết Âm Huy lâu như vậy mà Phong Vân Kiếm Tông cũng không làm gìđược hắn, Âm Trường Khiếu lần trước từ tinh không trở về cũng không giết được Trình Cung, rốt cuộc hắn là nhân vật nào, năm đó hắn chỉ là quần làáo lượt ở thế tục, lợi dụng hắn hấp dẫn một ít chúý lực, không nghĩ tới hắn đãđi tới một bước này, có thể quyết hơn thua với bọn người Côn Bằng thái tử, cần đánh giá hắn lại mới được.

    Hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mở miệng cungc lúc, giống như một người.

    Ngoại nhân rất nhiều người chỉ biết Cuồng Phong Mã Bang có Phong Vô Ảnh là người trợ giúp, nhưng rất ít người biết rõ Cuồng Phong Mã Bang có tới hai đương gia, nhưng lại giống như một người.

    Lúc Trình Cung từ trong đan phòng đi ra, Đan thành to như thế, trừ linh đài của Hách Liên Lam Phượng ra, cũng chỉ có Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng ba người, không đúng, Trình Cung mang theo ba người chuẩn bị rời khỏi đã quên mất một người, Địa Long Vương Lý Dật Phong vẫn đang ở trên không trung.

    Chỉ trong mười ngày, Địa Long Vương Lý Dật Phong đã khác với lúc trước rất lớn, hắn đã vượt qua Địa Hỏa Ma Kiếp, đạt tới Địa Anh tầng một đỉnh phong.

    Cái này cũng chưa tính, ở bên cạnh hắn, Dịch Thư dễ dàng tạo ra vô số ký hiệu cấu thành trận pháp, không ngừng biến hóa tan vỡ, hiển nhiên tạo nghệ trận pháp của hắn tăng lên rất lớn, mượn nhờ Dịch Thư, không cần bất cứ ngoại lực nào cũng có thể tiện tay lăng không bố trận.

    Đương nhiên, uy lực của trận pháp này còn chờ tăng cường, nhưng có thể làm được một bước này cũng đã phi thường tiếp cận Lục cấp trận pháp đại sư, đây có thể nói làđại thu hoạch do hắn cảm ngộ trong suốt mười ngày qua.

    Nhìn thấy Lý Dật Phong có thể từ Bách Vạn Liên Hoàng Trận Pháp của mình mà cảm ngộ, trong nội tâm Trình Cung cũng rất là cảm khái, năm đó bản thân mình lúc nghiên cứu thảo luận với vị quái tài của Lý gia kia, không nghĩ tới hôm nay Lý Dật Phong lại có thể từ trận pháp này mà có cảm ngộ.

    - Thùng thùng...

    Địa Anh!

    Túy Miêu miệng lớn uống hết mấy ngụm rượu, nhìn Lý Dật Phong mười ngày trước còn là Nhân Anh, hôm nay đã làĐịa Anh, nhịn không được mà thấp giọng lẩm bẩm.

    Hôm nay Túy Miêu cũng đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nhưng hắn có thể cảm giác được, khoảng cách Địa Anh hiển nhiên còn cách một đoạn, tuy hắn rất liều mạng, nhưng muốn đạt tới Địa Anh cũng không dễ dàng.

    Cóít người nhìn thì dễ dàng, nhưng ở sau lưng cóđược chỗ dựa cường đại, có cơ duyên lớn lao, có lực lượng cường đại và nội tình chèo chống, cóđược thiên phú kiếm thấy trên đời...

    - Đừng có gấp, tốc độ của ngươi đã rất nhanh rồi, Lý Dật Phong cóđược tích súc lực lượng từ nhỏ, hắn đạt tới vạn vật nhất long cũng đã nhiều năm rồi, mà ngươi từ khi thân thể khôi phục mới bắt đầu tu luyện, tính toán cũng không tới hai năm đâu, hai năm đãđạt đến Nhân Anh đỉnh phong đã là không tồi rồi, dù sao ngươi không thể so với ta, hơn nữa con đường sau này mới làđiểm phân thắng bại, tất cả trước kia chỉ là phù vân.

    Cảm nhận được tâm tình của Túy Miêu, Trình Cung vỗ vỗ bả vai Túy Miêu.

    Hai năm?

    Ngay từđầu Trình Cung lo cho an nguy của Túy Miêu, đã cho Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng ở bên cạnh hắn, nhưng một câu của Trình Cung nói không tới hai năm, thiếu chút nữa làm cho bọn họ từ trên không trung ngã xuống đất.

    Hay nói giỡn, Nhân Anh kỳ lục địa Thần Tiên nếu từ không trung ngã xuống, cũng sẽ biến thành trò cười khắp Cửu Châu đại địa, nhưng chuyện này quá rung động nha, hai năm, còn tính toán cái gì nữa?

    Nói như vậy không tới hai năm, không đến hai năm cũng đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, mà Trình đại thiếu còn kinh khủng hơn, đã là tồn tại Địa Anh.

    Lúc này bọn họ có xúc động muốn bóp chết Túy Miêu và Trình Cung, Túy Miêu như thế còn không hài lòng, mà Trình đại thiếu còn nói lời này.

    Phải biết rằng, cho dù có môn phái nhất lưu chống đỡ, cả môn phái có lão tổ trải qua một ngàn năm khổ tu, cũng chưa chắc có thể đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, vô số người khốn chết ở Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nếu những người này nghe Trình đại thiếu nói lời này, đoán chừng sẽ có tâm tư tự vẫn cho rồi.

    Tần Vân Nhi ngoài khiếp sợ, cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Trình Cung, tên đại sắc lang này nói chuyện với hảo huynh đệ của mình, còn nói: dù sao ngươi cũng không thể so với ta, tốc độ tu luyện và sức chiến đấu của Túy Miêu nàng đã nhìn thấy, khoảng thời gian trong Đan thành bọn họ chiến đấu với nhau nhiều lần, ban đầu thì kém rất nhiều, nhưng càng về sau nàng càng cảm thấy đuối sức, hiện tại cả nàng và tên Man Ngưu Lý hằng phải liên thủ mới có thể miễn cưỡng ngăn cản Túy Miêu.

    Loại quái vật này, đương nhiên không phải là người bình thường, Trình Cung làđại sắc lang, nói ra câu: dù sao ngươi cũng không thể so với ta, không biết đây là an ủi hay là kích thích người ta đây.

    Những lời này, cũng chỉ có ba người còn lại trong Tứđại hại thành Vân Ca nghe mới hiểu, Trình Cung từng nói qua với bọn họ, bản thân của mình cóđược vô số tài sản và cơ duyên khác, cho nên mới hiểu được các loại đạo pháp trân quý, hiểu được trận pháp hiểu được luyện đan, hiểu được cầm kỳ thư họa...

    Hiện giờ hắn bàn nội tình với Túy Miêu, vấn đề lực lượng súc tích bộc phát, nói như thế, kỳ thật bọn họ chỉđược hưởng số tài sản vô hình mà hắn mang cho bọn họ mà thôi.

    - Đông đông đông...

    Túy Miêu mở miệng uống không ít rượu, trong mắt xuất hiện một tia hưng phấn, nói:

    - Hắn có thể đạt tới Địa Anh cũng tốt, vừa vặn ta đang thiếu đá mài thương, chính là hắn rồi.

    Nghe xong Túy Miêu nói lời này, Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đang vui vẻ lại có chút uể oải, vui vẻ là vì không bị Túy Miêu kéo đi đối chiến.

    Bởi vì hiện tại đối chiến với Túy Miêu, chính là một chuyện quá thống khổ, hắn quáđiên cuồng, nhưng uể oải, hiển nhiên Túy Miêu không cho rằng bọn họ làđối thủ đối chiến nữa, bọn họ đã không theo kịp tiến bộ của hắn.

    Lý Hằng còn đỡ một ít, hắn đi tới một bước này đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hơn nữa tính cách của hắn làm cái gì chắc cái đó.

    Nhưng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lại không cam lòng, mà Thanh Xà Phi Thiên dưới chân của nàng cũng ảm nhận được Tần Vân Nhi không cam lòng, thân thể có chút vặn vẹo, chiến ý bành trướng.

    - Không có việc gì, có ta ở đây, chỉ cần ngươi chịu cố gắng, tăng tốc độ lên chắc chắn không có việc gì.

    Cảm nhận được Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và Thanh Xà Phi Thiên của nàng có biến hóa, Trình Cung quay đầu nhìn Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi nói.

    - Đại sắc lang.

    Bình thường Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi nói rất ít, nhưng Trình Cung nói lời này với nàng, nàng không tự chủ mà nhớ lại chuyện ngày đó, trừng mắt nhìn Trình Cung, sau đó quay đầu sang hướng khác.

    Dựa vào, là ta bị động, phá hư chuyện tốt của bản đại thiếu, lại còn làm như ta chiếm đại tiên nghi của ngươi vậy.

    Trong nội tâm Trình Cung nghĩ tới, trong đầu của hắn không tự chủ nhớ tới ngày đó Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi tiến vào gian phòng của mình, thời điểm đột nhiên cỡi quần áo ra, trong lòng tự nhủ, tuy Tần Vân Nhi lạnh như băng, nhưng dáng người thật sự không tồi.

    Chính vào lúc này, Lý Dật Phong cũng cảm nhận được bọn người Trình Cung đang nhìn mình, hắn cũng dừng lại.

    Dịch Thư trên đỉnh đầu cũng dung nhập vào trong cơ thể, lần này hắn thu hoạch phi thường to lớn, cũng không phải chỉ có mỗi đột phá cảnh giới lên Địa Anh, với hắn mà nói đột pháđến Địa Anh thậm chíđến cuối cùng đột phá lên Thiên Anh, dùng thân phận của hắn và gia thất cũng là chuyện đương nhiên, cho nên hắn không có cảm giác chuyện này có gì lớn, chính thức làm cho hắn kích động chính là trận pháp ở Đan thành này.

    - Oa, oa, ta không nhìn lầm a, vài ngày không gặp đại thiếu, ngươi đãđẹp trai hơn rồi, khí chất cũng đề cao.

    Nói thực, nếu như đại thiếu ngươi cứ tă như vậy, ngay cả ta cũng có cảm giác nguy cơ.

    Lý Dật Phong nhìn thấy Trình Cung, hưng phấn, vui vẻ chỉ vào Trình Cung rồi bay tới.

    Chương 978 - 979: Đại sự không sợ.

    - Mập mạp?

    Túy Miêu dùng sức dụi mắt của mình, lại văn vê cặp mắt, bởi vì hắn hoảng hốt phát hiện mập mạp xuất hiện ở trước mặt của hắn.

    - Hắn...

    Là Địa Long Vương Lý Dật Phong?

    Man Ngưu Vương Lý Hằng nhìn Lý Dật Phong, lại quay đầu nhìn Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, có chút không dám tin tưởng lỗ tai của mình, hắn không nhìn thấy Lý Dật Phong, nhưng lúc đó Lý Dật Phong rất lãnh khốc, khắc sâu vào trong trí nhớ của hắn, nhưng vào lúc này, Lý Dật Phong đã hoàn toàn khác trước.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi nhíu đôi mi thanh tú, trên nét mặt cũng tràn đầy thần sắc nghi hoặc, đầu bị thương?

    Tẩu hỏa nhập ma?

    Hay là giả dạng người khác?

    Trong đông đảo Vương giả ở Nam Hoang khi đó, Trình Cung trước khi đi tới Nam Hoang, Địa Long Vương Lý Dật Phong tuyệt đối là tồn tại trâu bò nhất ở Nam Hoang từ trước tới nay, hình tượng của hắn không ai không biết, thần bí, tuấn mỹ, cao ngạo, lãnh khốc!

    Nhưng hiện tại, Lý Dật Phong nói một câu làm cho hình tượng của bọn họ sụp đổ triệt để, cũng hoài nghi đây có phải làĐịa Long Vương Lý Dật Phong hay không.

    - Hiện tại chúng ta đi thành Song Long, mau đi thôi.

    Chuyện gì cũng có tất yếu, Lý Dật Phong là rắm thí, gia hỏa tự kỷ đột nhiên lấy lòng, làm cho Trình Cung biết rõ hắn đang định nói ra suy nghĩ của mình, Trình Cung nói xong trực tiếp bay về phía thành Song Long.

    Tốc độ của Trình Cung vô cùng nhanh chóng, cho nên Lý Dật Phong tuy sững sờ, nhưng sau đó cũng đi theo sau.

    Nhưng làm cho Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng kinh ngạc, kinh ngạc là, Lý Dật Phong lại đi theo sau lưng Trình Cung, bộ dáng rất cung kính.

    Làm cho bọn họ ăn cả kinh, Địa Long Vương Lý Dật Phong là nhân vật nào, truyền nhân Vũ Châu Lý gia, Lý gia truyền thừa từ thời đại Thượng Cổ, cóđược nội tình mấy vạn năm, ở trên Cửu Châu đại địa, cũng Yêu tộc, Thiên Cung Thần Điện cùng một thời đại truyền thừa xuống.

    Với tư cách là nhân kiệt xuất sắc nhất của Lý gia đời này, cả Nam Chiêm Bộ Châu chưa có ai khiến hắn phải cung kính như thế, cho dùđưa mắt nhìn Âm Trường Khiếu, Hách Liên Lam Phượng là tồn tại như vậy, hắn vẫn có thểđối mặt rất bình thường.

    Nhưng hiện tại Lý Dật Phong, vừa là vãn bối, đệ tử.

    Nhất là Man Ngưu Vương Lý Hằng và Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, bọn họ ở tại Nam Hoang, đã sớm tiếp xúc với Lý Dật Phong, càng biết rõ tính cách của hắn, chuyện này...

    Làm sao có thể, tại sao gặp đại thiếu lại thấp hơn cái đầu thế?

    Sẽ không phải, ngay cả nhân kiệt của Lý gia, cũng muốn theo chân đại thiếu đi lăn lộn sao?

    Người khác thấy thế nào, Lý Dật Phong cũng không quả, trải qua việc tu bổ đại trận thành Song Long, đến Bách Vạn Đại Trận ở chung quanh Đan thành, hắn đã triệt để bái phục.

    Đừng nhìn Bách Vạn Đại Trận chung quanh Đan thành không coi vào đâu, nhưng bố trí trăm vạn trận pháp thành một thể, giúp chúng liên hệ, trợ giúp, phối hợp với nhau, sinh ra biến hóa gần như vô cùng.

    Lý Dật Phong dám khẳng định, cho dù lão ngoan đồng ở trong gia tộc, hóa thạch sống toàn bộ đi ra, cũng bố trí không được đại trận như thế.

    Bọn họ có thể bằng vào lực lượng, một mình bố trí trận pháp rất cường hãn, nhưng bảo bọn họ bố trí trăm vạn cái tiểu trận pháp thành một đại trận huyền diệu, tuyệt đối là chuyện không có khả năng.

    Mà bây giờ Trình Cung đã biến không có khả năng thành có khả năng, cũng chính là như thế, chỉ thông qua những trận pháp có uy lực không quá mạnh mẽ, Lý Dật Phong có thể cảm ngộ rất nhiều, thậm chí hắn có thể tiếp cận trình độ Lục cấp trận pháp đại sư.

    - Ta đã liên hệ với gia tộc, bên phía gia tộc cũng đồng ý cho ta toàn lực ủng hộ đại thiếu ngươi, gia tộc đã phái người chạy tới đây, đại thiếu ngươi cứ việc yên tâm, tuy cách mấy vạn dặm Yeu Thú Sâm Lâm, nhưng nếu vào lúc tối trọng yếu, cũng có thể thông qua Đại Đế chi thành rút lui đến Vũ Châu.

    Đông Nam Vũ Châu cùng Nam Chiêm Bộ Châu ngăn cách nhau bằng Yêu Thú Sâm Lâm, tuy không trực tiếp giáp giới với nhau, mà Yêu tộc là thế lực rất cường đại, bộ phận Huyết Luyện Ngục ở trong đó.

    - Điều kiện là cái gì?

    ...

    Lý Dật Phong không nghĩ tới Trình Cung lại trực tiếp như thế, chuyện này làm cho hắn cảm thấy xấu hổ, hắn ở Địa Long Vương Thành trợ giúp Trình Cung hoàn toàn không có mục đích, nhưng người bên gia tộc ra tay, đương nhiên là bởi vì hắn truyền kết quả của Bách Vạn Đại Trận bên ngoài Đan thành về cho gia tộc xem.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Không có gì khó mà nói, đây không phải là chuyện của ngươi, đối với một gia tộc, nhất định phải cân nhắc ở phương diện này.

    Kỳ thật ta cũng thấy như thế, nếu như tự mình làm chuyện gìđó, chỉ là một ý niệm, vì bằng hữu liều mạng cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu động dụng toàn bộ lực lượng, bằng hữu và lực lượng gia tộc, đương nhiên là hai chuyện khác nhau, nói đi...

    Trình Cung nói ra, thật ra khiến cho Lý Dật Phong xấu hổ, Lý Dật Phong nói:

    - Kỳ thật cũng không có gì, không phải điều kiện gì, gia tộc chỉ hi vọng mặc kệ thắng bại, chuyện bên phía Nam Chiêm Bộ Châu chấm dứt, đại thiếu có thểđi tới Vũ Châu, đại thiếu cũng biết Lý gia ta năm đó dùng trận pháp danh chấn Cửu Châu, ngay cả linh sơn nổi tiếng trong truyền thuyết, thời gian mấy vạn năm trước, rất nhiều thứ thất truyền.

    Những người trong gia tộc nhìn thấy trận pháp bố trí bên ngoài Đan thành, cho nên cường điệu xin ngài đi tới Vũ Châu một chuyến.

    Lý Dật Phong còn nhớ rõ hắn đã bóp nát một khối pháp bảo trân quý do thái tôn luyện chế, người trong gia tộc còn tưởng rằng hắn gặp nguy hiểm, nhưng khi hắn truyền tin tức Bách Vạn Đại Trận bên ngoài Đan thành về cho người trong gia tộc, làm cho bọn họ vô cùng khiếp sợ, lần nữa cường điệu, phải thỉnh cho được, nhất định phải thỉnh Trình đại thiếu đi qua Vũ Châu.

    - Tốt, không có vấn đề!

    Trình Cung đáp ứng rất thống khoái.

    - Thật?

    Lý Dật Phong thật bất ngờ, Trình Cung đáp ứng quá thống khoái, bởi vìđi Vũ Châu, đương nhiên là muốn đạt được một ít phương diện trận pháp trên người của Trình Cung.

    - Hoàng hậu mở miệng, làm sao bản đại thiếu dám cự tuyệt, ha ha...

    - Bà mẹ nó, không cho phép gọi, nếu không ta và ngươi gấp sao...

    - Tốt rồi, hoàng hậu.

    - Móa, ta và ngươi liều mạng.

    ...

    Nhìn thấy Lý Dật Phong đột nhiên ra tay, phong lôi trên bầu trời thay đổi, Man Ngưu Vương Lý Hằng cùng Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi ở phía sau mê mang, hôm nay là ngày gì thế, hoàng hậu?

    Chẳng lẽ Lý Dật Phong là nữ giả nam trang?

    Nhưng hắn là hoàng hậu của ai?

    - Xem đây, Lôi Đình Nhất Kích.

    Lý Dật Phong vừa ra tay, Túy Miêu Tử Kim Bàn Long Thương đã ra tay, lực lượng của hắn hiện giờ thi triển Lôi Đình Nhất Kích, giống thiên lôi của thiên kiếp đánh xuống, Tử Kim Bàn Long Thương oanh kích vào đạo thiên lôi đó.

    Tuy Lý Dật Phong đãđạt tới cảnh giới Địa Anh, Vũ Châu Lý gia truyền thừa thần thông vô cùng cường đại, nhưng Túy Miêu công kích cũng không phải chuyện đùa, hắn chỉ có thể bỏ qua Trình Cung đi nghênh chiến Túy Miêu.

    Hai người đấu với nhau, trình độ kịch liệt có thể so sánh với chém giết sinh tử.

    Hai tên điên, thấy một màn này, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và Lý Hằng có cảm giác này.

    - Đúng, lại hung ác rồi, đánh giống như điên, các ngươi làđi thôi, Lý Dật Phong có Dịch Thư nên không có gìđâu, Tử Kim Bàn Long Thương uy lực cường hãn, Túy Miêu là do ta dạy Lôi Thần Thương Pháp, trong đó có ba chiêu tuyệt sát, bây giờ hắn mới có thể thi triển chiêu đầu tiên.

    Trình Cung ở bên cạnh khiêu khích, nghe vậy, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, người nào a, nhìn đánh hung ác như thế, hắn lại xem là việc nhỏ, chẳng lẽ hắn không sợ thật sự xảy ra chuyện à.

    - Oanh...

    Lôi Thần Thương Pháp của Túy Mi, Lôi Đình Tam Tuyệt Sát đã thi triển qua, Lý Dật Phong vốn chỉ khống chế lực lượng ở Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nhưng dưới thế công của Lôi Đình Tam Tuyệt Sát, hắn cũng phải sử dụng Dịch Thư, tăng lực lượng lên Địa Anh.

    Dưới đối kích, Lý Dật Phong bị đánh bay ra ngoài mấy ngàn mét, hắn vừa mới độ kiếp xong, y phục trên người vỡ vụn hơn mười chỗ, ngay cả kình khí hộ thân cũng bị đâm thủng, toàn thân bị điện giật run lên.

    Túy Miêu thì càng thảm, hắn bị đánh bay ra hơn mười dặm, miệng lớn phun huyết, trên người bị phản chấn xuất hiện hơn mười vết thương thấy xương, có vài chỗ đã có thể nhìn thấy nội tạng.

    Nhưng hắn càng điên cuồng lên, đưa tay nhét một khỏa đan dược vào miệng, Nhân Anh trong cơ thể hắn cô đọng hơn Nhân Anh của người khác nhiều, sức khôi phục thân thể và lực lượng không kém hơn Trình Cung nhiều.

    Lúc trước hắn có thể chất đặc biệt, cộng thêm cóđan dược của Trình Cung cải tạo không ngừng, sau đó hiệu quảđặc biệt khi hắn tu luyện Lôi Thần Thương Pháp, thương thể trên thân thể khôi phục nhanh hơn, chỉ hơi trì hoãn một chút, sau đó xông lên còn hung mãnh hơn trước nhiều.

    - Đúng thôi, lúc này mới đúng, các ngươi cứ từ từ màđánh, đi, chúng ta trở về thành Song Long trước.

    Lúc này Trình Cung mới gật đầu, mang theo Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng rời đi.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi và Man Ngưu Lý Hằng vào lúc này đã chết lặng, ý nghĩ chút không đúng, địa phương Trình đại thiếu xuất hiện, không thể dựa theo lẽ thường mà vận chuyển a.

    Trong Cửu Long Hành Cung, Côn Bằng thái tử ngồi ở chủ vị, Chu Dật Phàm ngồi ở bên cạnh tay, mà ngồi đối diện Chu Dật Phàm là hai người, cực lớn áo choàng không gió phiêu đãng, mang trên mặt một cái mặt nạ dữ tợn.

    - Phong Vân Kiếm Tông Thái Thượng trưởng lão trước kia nói muốn liên thủ với các vịđối phó Trình gia và Trình Cung, không nghĩ tới hai đại đương gia lại tới đây, Cuồng Phong Mã Bang đều ở tại khu vực tam giác hỗn loạn, không biết Phong Vân Kiếm Tông còn lực lượng thế tục nào khác hay không?

    Chu Dật Phàm tình báo làm rất nhỏ, cho nên cũng có lý giải nhất định đối với hai đại đương gia của Cuồng Phong Mã Bang, chỉ là...

    Là hiếu kỳ, mặc dù biết hai người này là Cuồng Phong Mã Bang bị Phong Vân Kiếm Tông khống chế, nhưng có thểđem Cuồng Phong Mã Bang đếm khu vực tam giác hỗn loạn, còn đứng chân lại, đây là chuyện không phải người bình thường có thể làm được.

    Chu Dật Phàm thật sự không nghĩ tới Âm Trường Khiếu lại phái hai người này tới, hắn rất hiểu hai đại đương gia của Cuồng Phong Mã Bang, có thể xem như nhân kiệt, nhưng nghĩ lại cũng phải, tuy Phong Vân Kiếm Tông tại Nam Chiêm Bộ Châu rất mạnh, nhưng bản thân cũng chưa phải là thế lực đỉnh cấp ở Cửu Châu đại địa, chỉđược xem là thế lực nhất lưu mà thôi, thực tế nhân kiệt một đời cũng không có gì quá ưu tú.

    Vài ngày trước Âm Trường Khiếu phái người truyền tin, Chu Dật Phàm và Côn Bằng thái tử cũng không quáđểý, Âm Trường Khiếu tuy lợi hại nhưng Phong Vân Kiếm Tông cấp bậc lại không đủ, nhất là trong thế hệ trẻ tuổi lại không có nhân vật gì có tư cách chen chân vào nói chuyện với bọn họ.

    Cho dù bọn họ muốn thm gia đối phó Trình gia, chiến đấu với Trình Cung trong thế tục, cũng chỉ có thể trở thành lực lượng phụ thuộc, giao quyền khống chế làđược, đến lúc đó phân cho bọn họ chút ngon ngọt làđược, nhưng đại đương gia của Cuồng Phong Mã Bang tới đây, lại không tầm thường chút nào.

    - Chúng ta đã công chiếm thành trì giáp biên giới với Thảo Nguyên Vương Đình vàđế quốc Lam Vân, tùy thời có thể tham gia chiến đấu, chỉ cần người chỉ huy chiến tranh thế tục không phải quá rác rưởi, chúng ta là người khống chếđại cục, cũng có thể phối hợp kế hoạch chỉnh thế của ngươi mà chiến đấu.

    Về phần sau khi chiến tranh thế tục kết thúc, chúng ta muốn bắt Trình Cung rời đi.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người đồng thời mở miệng, giống như một người đang nói chuyện, hùng hậu, khàn khàn, trong giọng nói còn mang theo khí phách khôn cùng.

    - Hừ, mang Trình Cung rời đi, chỉ dựa vào các ngươi sao, Cửu Long Hành Cung của bản thái tử cũng không phải dễ ngồi như vậy.

    Tuy bọn họ đang ngồi trên ghế khách nhân, nhưng lại bày ra tư thế bình khởi bình tọa, nếu như là Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương thậm chí Nguyệt Minh thái tử, mặc dù Côn Bằng thái tử rất cao ngạo, cũng coi như miễn cưỡng nhận thức bọn họ có tư cách ngồi ngang với mình, nhưng hắn nhận đồng chính là thế lực ở sau lưng của bọn họ, ngồi cùng chỗ với Yêu tộc thái tử hắn mà thôi, về phần những người khác dám làm càn như thế, hắn không cho sắc mặt tốt.

    Côn Bằng thái tử còn chưa dứt lời, chín đầu Giao Long trên ghế ngồi của Cửu Long Hành Cung lập tức trở nên gay gắt, trực tiếp ngưng tụ hư ảnh mà trùng kích, giống như đầu Giao Long đóđã phục sinh, giương nanh múa vuốt, đánh về phía Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    - Giao chính là Giao, đã bị luyện hóa còn dám giương nanh múa vuốt, thật sự cho rằng mình là Thiên Long sao, mấy con cá chạch mà dám làm càn...

    Làm càn...

    Làm càn...

    Trên áo choàng của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh tản ra hai cổ khí thế khác nhau, hai người cho tới bây giờ, thể hiện ra điểm khác nhau duy nhất, cổ lực lượng này ẩn chứa trong âm thanh, hai tiếng làm càn cuối cùng, thanh âm trực tiếp nổ bung, hóa thành lợi kiếm bằng mắt thường có thể nhìn thấy được.

    Dùng âm biến hóa, khí quan cầu vồng, mũi kiếm vô địch, dùng hai chữ biến hóa thành lợi kiếm công kích.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Bành...

    Côn Bằng thái tử ngồi ở chủ vị, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người cũng ngồi ngay ngắn không chuyển động, trên đại điện nổ vang.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh dùng âm hóa kiếm, không ngừng đánh chín đầu Giao Long phục sinh kia, không ngừng chặt đứ, oanh kích chín đầu Giao Long kia.

    Chín đầu Giao Long được lực lượng hóa thành, mang theo một tia linh tính do Cửu Long Hành Cung hóa thành, cũng rất không cam lòng, điên cuồng gào thét trùng kích.

    Nhưng hai thanh kiếm đan vào nhau, vô cùng cường thế, chín đầu Giao Long mỗi khi trùng kích lại bị nổ vang một lần, rốt cục đến khi còn cách Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh chưa đủ nửa mét, đầu Giao Long cuối cùng đã biến mất một cách triệt để, hai thanh kiếm cũng tiêu tán không còn.

    Chu Dật Phàm vốn chỉ muốn thăm dò mà thôi, đang nhìn như thế nào, mang theo vui vẻ nhàn nhạt, nhưng dần dần trong mắt của hắn phát ra hào quang càng ngày càng sáng, cuối cùng hai tay vịn lan can thiếu chút nữa đứng dậy.

    Chương 980: Đêm trước đại chiến.

    Một chiêu này của Côn Bằng thái tử, hắn tự hỏi không sử dụng Đại Thánh Di Âm là không ngăn cản được, tuyệt đối không có khả năng dễ dàng ngăn cản như thế, Côn Bằng thái tử vẫn ngồi trong Cửu Long Hành Cung, bản thân đã rất cường đại, mượn nhờ lực lượng Cửu Long Hành Cung lăng không một kích, không phải Địa Anh tầng sáu, tầng bảy không ngăn cản được.

    Lại không nghĩ rằng, lại bị Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hóa giải như thế, tuy có thể nhìn ra bản thể của Giao Long biến mất, Côn Bằng thái tử vẫn áp chế lực lượng của bọn họ một đầu, nhưng có thể ngăn cản một kích của Côn Bằng thái tử, đủ để nói rõ thực lực của bọn họ, so với chính mình, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tửđều hiếu thắng hơn.

    Thật không nghĩ tới một Phong Vân Kiếm Tông, lại có nhân kiệt trẻ tuổi như thế, càng làm cho người ta không tưởng tượng nổi là, người như vậy lại làđương gia của Cuồng Phong Mã Bang, quả thực quá không thể tưởng tượng nổi.

    - Các ngươi liên thủ rất không tồi, bản thái tử lâu rồi chưa cóđụng đối thủ như thế.

    Côn Bằng thái tử nói xong, đã chuẩn bị ra tay thật sự.

    Nhìn thấy Côn Bằng thái tử muốn động thủ thật sự, tuy không nhìn ra biểu lộ của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, nhưng lực lượng của hai người này biến hóa hoàn toàn, hiển nhiên Côn Bằng thái tử lợi hại bọn họ cũng rất rõ ràng.

    - Thái tử, hai vịđại đương gia, mọi người đều chung mục đích mà tới, hai vịđại đương gia quả nhiên là nhân kiệt lánh đời, nhưng Côn Bằng thái tử che áp Cửu Châu, nếu quả thật đánh nhau, hai vị khẳng định cũng không phải đối thủ, nhưng mà, một khi động thủ sẽ tổn thương hòa khí, hai vị nói cóđúng hay không.

    Chu Dật Phàm đứng dậy, cười hòa giải, hắn đã thăm dò một ít tính tình của Côn Bằng thái tử, hơn nữa đây làđịa phương của Công Bằng thái tử, dùng ngạo khí của Côn Bằng thái tử, phải nói như thế, hơn nữa đây là sự thật.

    - Côn Bằng thái tửđúng là rất mạnh, bây giờ chúng ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng nếu như ngươi muốn giết chúng ta, cho dù tại đây là Cửu Long Hành Cung cũng không được, về phần Trình Cung, Thái Thượng trưởng lão phân phó, chúng ta phải bắt trở về.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người tuy ở trên địa bàn của Côn Bằng thái tử, lại không sợ chút nào, hai người trực tiếp đứng dậy nhìn Côn Bằng thái tử.

    - Vậy sao?

    Côn Bằng thái tử chậm rãi đứng lên, hư ảnh Côn Bắng hiện ra sau lưng, tuy đang động thủ trong Cửu Long Hành Cung, nhưng với ngạo khí của hắn, hắn không muốn mượn nhờ uy lực của đạo khí.

    - Kỳ thật mọi người đều có mục đích giống nhau, nếu như hai vịđại đương gia có thể bắt được Trình Cung, ta nghĩđối thủ như vậy không đáng cho thái tử ra tay, nếu như hai vị không bắt được Trình Cung, đến lúc đó tên Trình Cung kia sẽ chết trong tay của thái tử, về phần tỷ thí thì không cần, hai vịđại đương gia đều nói không phải đối thủ của thái tử, mọi người có mục đích giống nhau, động thủ tiếp cũng không cóý nghĩa gì cả, ta thấy không bằng chúng ta thương lượng một chút, làm cách nào đánh tan Trình gia một cách triệt đểđây, chấm dứt trận chiến đấu thế tục này, dù sao trưởng bối các môn phái đang nhìn.

    Chu Dật Phàm bắt lấy Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mới vừa muốn nói chuyện, đồng thời cũng bắt lấy tính tình cao ngạo của Côn Bằng thái tử, nói ra lời này, làm cho Côn Bằng thái tử không còn chiến ý nữa.

    Về phần Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người, tung hoành Nam Chiêm Bộ Châu, giết đến tam giác vực hỗn loạn, chuyện gì bọn họ chưa gặp qua, cho dùđối phương là Thiên Vương lão tử bọn họ cũng không sợ, nhưng bọn họ cũng không muốn tranh giành mặt mũi vô vị, hơn nữa Chu Dật Phàm nói chuyện cũng không quá mức, bọn họ cũng có mục đích tới đây.

    Cho nên đối với lời của Chu Dật Phàm, bọn họ cũng không tỏ vẻ gì, chỉ lẳng lặng nhìn Côn Bằng thái tử, nếu như Côn Bằng thái tử muốn động thủ, bọn họ cũng không sợ.

    - Thái tử, hai người này có thể ở Phong Vân Kiếm Tông tu luyện tới loại trình độ này, cũng không phải nhân vật bình thường, hơn nữa bọn họ đã mở miệng không bằng thái tử, tiếp tục đánh nữa cũng không cóý nghĩa, về chuyện bắt Trình Cung, như ta đã nói, nếu như Trình Cung có thể bị người khác bắt dễ dàng như thế, cũng không cần tự mình ra tay, mà bọn họ, muốn mau chóng chấm dứt chiến đấu thế tục, tránh cho người khác đâm ngang, dù sao sau lưng chúng ta đều có người nhìn chằm chằm vào, lần tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu này có thể nói là khảo nghiệm chúng ta, một lần khảo hạch, mau chóng hoàn thành chúng ta cũng được lợi.

    Một mặt, Chu Dật Phàm cũng âm thầm dùng thần niệm trao đổi với Côn Bằng thái tử, khuyên bảo hắn.

    - Chiến đấu thế tục bản thái tử không hứng thú, các ngươi thương nghịđi.

    Côn Bằng Thái Tử không chỉ ở Yêu tộc, địa phương khác hắn cũng ở địa phương khác, ngay cả ở Trung Châu cũng chưa bị thua, những người nổi danh ở Trung Châu hắn cũng giao thủ qua, không kém nhiều, hơn nữa hắn là nhi tử của Côn Bằng Đại Đế, là người thừa kế Yêu tộc tương lai, đương nhiên hắn có tiền vốn tự ngạo.

    Nhưng đây là Nam Chiêm Bộ Châu, phụ trách chiến đấu của thế tục, khống chế vô tận yêu thú triều của Yêu tộc liên tục thất bại, thua ở một quần làáo lượt, chuyện này làm cho hắn rất căm tức, hiện giờ Chu Dật Phàm không đề cập tới thất bại của hắn, phải mau chóng chấm dứt chiến đấu, đây chính là gánh nặng trong lòng của hắn.

    Lạnh lùng liếc mắt nhìn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, bước chân đi ra, trực tiếp xé rách không gian, biến mất trong đó.

    ...

    Tất cả kiến trúc thành Song Long, lúc trước trong một hồi chiến đấu trên cơ bản đã triệt để hủy diệt, nhưng cũng may vẫn trong quân đội, bên trong có rất nhiều lều vải, vào lúc này trong doanh trướng lớn nhất, tất cả mọi người đang ngồi cùng một chỗ.

    Nhưng nhân số không nhiều lắm, mà ngay cả Bạch Khải Nguyên cũng không ở đây, chỉ có Trình Vũ Phi, sắc quỷ, mập mạp, Trình Trảm, Trình Lập, mà Trình Cung, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng, lúc này trong tay mỗi người cầm một khối thích lớn, trước mặt mỗi người là một bầu rượu, bọn họ có chút phản ứng không kịp, Trình Cung đầu tiên triệu tập bọn tới đây, không đợi nói chuyện đã phát rượu và thịt.

    - Xoạch xoạch...

    Nhưng khác với bọn họ, nghe được mùi thịt, nhục nhục trên cổ tay của hắn đãđộng đậy tỉnh lại, nó cắn một miếng vào khối thịt.

    Trình Cung cười nhìn nhục nhục, thấy thằng này đang ăn, có thứ tốt khẳng định không thể gạt được nó, nhìn thấy mọi người nghi hoặc nhìn mình, Trình Cung cười chỉ vào khối thịt.

    - Những thứ thịt này cũng không phải là thịt, ta phát hiện trong đan thất, đây là thịt của những Yêu tộc không thay đổi hình dạng, ngưng nguyện thân thể cường đại mà lưu lại.

    Chúng trong lúc chiến đấu, hoặc là nguyên nhân đặc thù, những Yêu vương này dừng lại không thểđột phá, nhưng lực lượng vẫn mạnh hơn Yêu vương khác.

    Chúng tu luyện mỗi khối thịt trong cơ thể tới mức có thể tương đương với trình độ của nguyên dịch, sau khi bọn chúng chết đi, trong đan thất vật đổi sao dời, bị đại trận hấp thu, những bộ phận tinh hoa nhất trong cơ thể lưu lại.

    Nếu như nghỉ ngơi trong đan thất một thời gian dài, có một ít sẽ chuyển hóa thành Chuyển Sinh Đan, có một ít sẽ biến trở lại thành nguyên dịch.

    Chương 981: Bố cục. (1)

    Trình Cung chỉ vào khối thịt trước mặt bọn họ, nói:

    - Ta chọn trong số thịt đó, sau đó luyện chế một phen, những thứ thịt này Thiên Anh cũng thích ăn, chẳng những mỹ vị, còn có hiệu quả giống như thiên tài địa bảo, bên trong ẩn chứa nguyên khí lớn đến kinh người.

    - Thực, bà mẹ nó, đại thiếu ngươi nên nói sớm nha!

    Mập mạp nghe xong, trực tiếp mở to miệng, nghe nói thứ thịt này là mỹ vị, đó là thứ tốt, sau khi thịt tiến vào trong miệng của hắn, hóa thành nguyên dịch, còn kinh người hơn việc nuốt nguyên đan tinh khiết vào người.

    - Ách...

    Bà mẹ nó!

    Mập mạp cũng cảm giác trong thân thể lực lượng đang bành trướng, thiếu chút nữa có cảm giác bạo thể mà chết.

    Lập tức thả thịt trong tay ra, vội vàng vận chuyển tâm pháp luyện hóa nguyên khí, tiêu hóa lực lượng này.

    Những người khác thấy mập mạp như vậy, đều giật mình, nhịn không được nhìn về phía nhục nhục, tiểu gia hỏa này không ngờ ăn hết mấy cân thịt nha.

    - A!

    Trình Cung cười nhìn mập mạp nói:

    - Quên nói, thứ thịt này được Đấu Chuyển Tinh DịĐại Trận chuyển hóa, nhưng thật ra hình thể của con yêu thú này lớn hơn trăm mét áp súc thành như hiện giờ, hơn nữa ta lại sử dụng hỏa diễm đặc biệt luyện hóa qua, cho nên các ngươi ngàn vạn lần không nên xem thường khối thịt trong tay, cho nên các ngươi tốt nhất không nên xem nó như đang ăn cơm, tốt nhất là ăn từ từ, rượu này cũng thế, nó là Chuyển Sinh Đan pha ra đấy, không nên uống một lần cho hết, ngay cả Túy Miêu cũng không dám uống một lần đâu.

    Tốt rồi, thu đồ vật đi, chúng ta nói chuyện chánh sự.

    Đương nhiên Trình Cung không nói cho bọn họ biết, bản thân mình dùng chút thời gian, sử dụng thần khíđệ nhất Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh, sử dụng Chí Dương Chân Hỏa giúp bọn họ loại bỏ chất có hại trong thịt, luyện chế thành tinh khiết cho bọn họ hấp thu.

    Chỉ nói cho bọn họ biết đã luyện chế, có những thứ này, còn tốt hơn cho mỗi người ngàn vạn khỏa nguyên đan tinh khiết, những thứ này chỉ có thể ngộ không thể cầu, trừ phi Yêu tộc nổi điên đem mấy ngàn vạn yêu thú vây công Đan thành, bị tàn sát một phen, có lẽ mới có thể.

    Trình Cung đem Chuyển Sinh Đan và thịt siêu việt nguyên dịch giao cho bọn họ, những vật này giúp bọn họ đề thăng thực lực không nói, còn có thể tạo ra rất nhiều Vương giả.

    Ít nhất bọn người Huyết Chiến cũng có thểđạt tới vạn vật nhất long tùy thời có thể đột phá trùng kích Nhân Anh, một khi chiến đấu thế tục ổn định, bọn họ sẽ trở thành chủ đạo của chiến đấu trong Tu Chân Giới.

    Dùng hình thức tiểu bộ đôi xuất hiện trong Tu Chân Giới, cũng chỉ có khống chế quyền lực hạch tâm của Cửu Châu đại địa mới có thể cóđược, mà trong Cửu Châu đại địa hiện giờ, lực lượng như thế, tuyệt đối đếm được trên đầu ngón tay.

    - Tình huống chính giống như dựđoán lúc trước, hắn là bọn người Chu Dật Phàm khống chế lực lượng tất cả thế lực, hiện giờ hắn đang liên kết khắp bốn phía.

    Sắc quỷ nói xong, khoát tay xuất hiện bản đồ địa hình, thế lực của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Sắc quỷ đứng dậy giảng giải, nói:

    - Hiện tại trên cơ bản, suy nghĩ của Chu Dật Phàm rất đơn giản cũng rất trực tiếp, đại quân ở Tây Chu hành tỉnh sẽ xuôi theo hải lực của Yêu tộc mà tập trung một ít lực lượng, muốn phá hỏng thành Song Long, mà yêu thú ở Nam Hoang cũng không động thủ, chỉ thủ ở bên ngoài, phương hướn cơ bản của Đại Đế chi thành cũng giống như vậy, trừ việc đó ra, địa phương khác chắc chắn sẽ phát động tấn công một cách điên cuồng, đế quốc Đồ Đằng, Thảo Nguyên Vương Đình còn có tất cảđịa phương khác sẽ có chiến hỏa không ngừng, hiện tại đế quốc Lam Vân có ba hành tỉnh ủng hộ Vũ Thân Vương, bị công chiếm bốn hành tỉnh, ngay cả phòng tuyến của quân đoàn Thiên Hổ cũng lui về sau vạn dặm, nhường lại hơn phân nửa hành tỉnh.

    - Thành Song Long bây giờ, Đại Đế chi thành là bị vây khốn, những địa phương khác sẽ bị tàn sát điên cuồng hoặc bị chiếm lĩnh, với loại tình huống này, không qua một tháng, chỉ sợ toàn bộ đế quốc Lam Vân sẽ bị công chiếm, trong quá trình này, mấy thành thị biên giới của thảo nguyên bị công chiếm rất kỳ quái, cũng không phải Thảo Nguyên Vương Đình hoặc là lực lượng của Yêu tộc, mà là Cuồng Phong Mã Bang đã rời đi.

    Ah, đúng rồi, căn cứ tin tức bọn chúng hiện giờ chính làđế quốc Phong Vân, hiện giờđã dừng chân tại tam giác vực.

    Cuồng phong Mã Bang hẳn là lực lượng của Phong Vân Kiếm Tông, xem ra bọn chúng muốn bϠđá xuống giếng.

    - Lực lượng của chúng ta, trên cơ bản sẽ co rút tại thành Song Long, trong Đại Đế chi thành, mà Chu Dật Phàm cũng sẽ mở to một con đường cho chúng ta không nhịn được màđánh ra ngoài, tuy trước mắt còn chưa có tin tức, nhưng với lý giải của ta về hắn, hắn sẽ làm ra chuẩn bị và bẫy rập không ít.

    Nhưng cũng may chúng ta trước đóđã sớm âm thầm đen kỳ binh Hung Thần, Thanh Xà Quân, Man Ngưu Quân, Anh Hùng Quân, Trùng Phong Quân, Mãnh Hổ Quân chuyển tới thành Vân Ca, số lượng quân của các quân đoàn này cũng không nhiều, nhưng lại có thể phát huy tác dụng không thể tưởng tượng của kỳ binh.

    Sắc quỷ là tổ tình báo, hắn đem tình huống gần đây nói rõ ràng rồi ngồi xuống, hấp một ngụm rượu, sắc mặt lập tức hồng nhuận phơn phớt, xem ra chỉ có rượu kích thích mới có thể làm thằng này mở miệng nói chuyện.

    Về phần kể trong những kỳ binh này còn có những tinh nhuệđược Trình Cung bồi dưỡng tại Đan thành, vào thời điểm Trình Cung bảo bọn họ rời đi đã nói cho bọn họ biết, cũng không phải muốn trốn ở thành Song Long, mà là muốn đi vào thành Vân Ca, Chu Dật Phàm điều động đại quân, khi chưa phong tỏa được thành Song Long, còn chưa làm tốt tất cả chuẩn bị, những đội ngũ này âm thầm xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ.

    Nếu như làđại quân mấy trăm vạn, tuyệt đối không có khả năng dấu diếm được người khác, thậm chí hơn mười vạn quân cũng không được.

    Với sự cẩn thận của Chu Dật Phàm, thậm chí hướng đi của đội quân một vạn người cũng không thể dấu giếm hắn được, cho nên Trình Cung tại Đan thành cùng đội ngũ thành Địa Long Vương di chuyển tiến vào thành Song Long đều thoải mái giết trở lại.

    Nhưng hiện tại đế quốc Lam Vân vô cùng hỗn loạn, yêu thú hoành hành ở khắp nơi, chung quanh thành Song Long càng là như thế, Trình Cung áp dụng một quân đội tuyệt đối không thể nào làm được, cũng không dám làm biện pháp như thế, xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, đội ngũ mấy trăm người, hơn mười người thậm chí mấy người một tổ xen lẫn vào trong người bình thường mà rời đi.

    Nếu là quân đội, dưới loại tình huống này tản ra, cuối cùng có thể tụ tập lại chỉ sợ mười không còn một hai, phải biết rằng đây chính là lộ trình mầy ngàn dặm, thậm chí còn dài hơn, còn phải đi qua nhiều hành tỉnh, có một ít thậm chíđãđộc lập ủng hộ Vũ Thân Vương, càng có vô số yêu thú hoành hành.

    Trừ Trình Cung, trừ người dưới tay của hắn, loại chuyện này người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng Trình Cung tin tưởng những kỳ binh Hung Thần này.

    Giống như hắn suy nghĩ, trừ một ít chiến đấu mà chết trên đường, hoặc là phát sinh vấn đề, căn cứ vào tin tức truyền về từ thành Vân Ca, mỗi đội ngũ của các quân đoàn này chỉ tổn thất khoảng sáu bảy trăm người, ít nhất là kỳ binh Hung Thần, chỉ tổn thất ba mươi người, tất cảđều tụ hợp lại ở thành Vân Ca.

    Chương 982: Bố cục. (2)

    - Con à, gia gia của ngươi nói ta nghe theo ngươi, ngươi nói động thủ lúc nào thìđộng thủ.

    Nhưng gia gia của ngươi bịáp lực quá lớn, qua nhiều năm như vậy đế quốc Lam Vân nhìn mặt ngoài không có việc gì, tất cả thế lực lớn đều âm thầm thẩm thấu vào các hành tỉnh, hiện giờ có ba hành tỉnh tuyên bố độc lập, có mấy hành tỉnh cũng không yên ổn, thực tế có hai cái ở chung quanh thành Vân Ca, thành Van Ca hiện giờ không có bao nhiêu sức chiến đấu, một khi có hơn mười vạn đại quân đánh vào, gia gia của ngươi không thể tự mình ra tay, trừ phi vận dụng kỳ binh Hung Thần, nhưng làm thế sẽ bạo lộ, không bạo lộ thìđếđô sẽ xảy ra vấn đề, chúng sẽ nhân dịp mà phá hoại, chỉ sợ đế quốc Lam Vân sẽ triệt để lộn xộn hơn.

    - Ân!

    Trình Cung nghe Trình Vũ Phi nói liền gật đầu, nói:

    - Điểm này ta cũng nghĩ qua, hơn nữa khẳng định Chu Dật Phàm sẽ đoạt thành Vân Ca trước, thành Vân Ca so với các thành thị khác của đế quốc Lam Vân trọng yếu hơn nhiều, một khi thành Vân Ca thất thủ, rất nhiều lực lượng sẽ lắc lư sụp đổ, nhưng các ngươi yên tâm, phòng ngự của thành Vân Ca không tệ, chỉ cần có một chi đội ngũ mấy vạn người phòng thủ, làđược.

    Mà ta cũng sớm an bài một ít chuyện, đến lúc đó sẽ có La Phù Kiếm Phái tử thủ thành Vân Ca, dùng phòng ngự của thành Vân Ca mà chiến đấu với quân đội thế tục, bọn họ tuyệt đối có thể thủ vài ngày.

    - La Phù Kiếm Phái, không thể nào?

    Mập mạp vào lúc này cũng trì hoãn một chút, rất giật mình nhìn Trình Cung, nói:

    - Đại thiếu, ta nhớ chúng ta từng dùng mười vạn đại quân vây khốn La Phù Kiếm Phái, còn tiêu diệt môn chủ và con rể của họ giết đi, thời điểm này bọn họ sẽ giúp chúng ta sao?

    Trình Cung cười nhạt một cái, nói:

    - Đó chỉ là chuyện nhỏ.

    Chuyện nhỏ?

    Mập mạp im lặng, những người khác cũng đều im lặng, mười vạn đại quân vây khốn môn phái người ta, còn bức bọn họ giao người, cuối cùng ngay cả môn chủ cũng giết đi, thế mà là chuyện nhỏ?

    - Vị lão tổ của La Phù Kiếm Phái có quen biết với Tiểu Phong Tử, hơn nữa thọ nguyên của hắn sắp hao hết, trước kia ta bảo Tiểu Phong Tửđi tới La Phù Kiếm Phái một chuyến, giúp đỡ hắn và một người khác đột pháĐịa Anh, có Thiên Anh hộ pháp, còn cóđan dược ta luyện chế rá, đương nhiên bọn họ đột phá không thành vấn đề.

    Chỉ bằng chuyện này, việc trước kia chỉ là chuyện nhỏ, mà người khác mang theo lực lượng cũng không nhỏ, cho dù phương diện sức chiến đấu thế tục, so với La Phù Kiếm Phái cũng không kém bao nhiêu, có bọn họ, đủ để giữ vững kỳ binh Hung Thần của chúng ta không bị bại lộ.

    Trình Cung nói tới cổ lực lượng này, lúc ở Bà La Đa Thần Miếu quen biết Bá Kiếm lão tổ, gia hỏa này gánh tiếng xấu cho người khác sắp sụp đổ tới nơi, cuối cùng nhất, hắn tại Bà La Đa Thần Miếu cũng tìm được cơ hội chiến đấu với Tư Mã gia tộc, mang theo người Bá Kiếm Tông chạy tới Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mọi người nghe xong, giờ mới hiểu được vì cái gì Trình Cung nói việc trước kia là chuyện nhỏ, một vị Nhân Anh kỳ đỉnh phong bị vây mấy ngàn năm, đừng nói chết vãn bối của một môn phái, vi đột pháđến Địa Anh, cho dù hi sinh môn phái cũng không tiếc, trách không được.

    Trình Vũ Phi nghe Trình Cung nói có cách giải quyết, vui vẻ cười to nói:

    - Trách không được gia gia của ngươi nói tất cảđều nghe theo ngươi, quả nhiên là thế, tốt lắm, vậy ngươi nói đi, chúng ta động thủ vào lúc nào.

    - Chuyện này phải xem tình huống cụ thể, lần này ta trừ việc giải quyết tình huống, nói đúng một tiếng, chuyện kế tiếp ta muốn làm chính làđàm phán với đám Côn Bằng thái tửu, chỉ sợ chuyện này cần chút thời gian.

    Nhưng lấy thành Vân Ca làm trung tâm, có thành Song Long, Đại Đế chi thành còn có Nguyên Thủy Ma Tông, chúng ta tùy thời có thểđem cục diện lật ngược lại, cho nên đừng có gấp.

    Sắc quỷ, ngươi đem ýđịnh của ta thông tri cho gia gia, mặt khác, ngươi nên lưu ý tới Cuồng Phong Mã Bang một chút, mẹ kiếp, năm đó bị bọn chúng lợi dụng, hãm hại một lần, khoản sổ sách này cũng nên tìm bọn chúng tính toán một chút.

    - Được!

    Sắc quỷ gật đầu đáp ứng.

    Trình Cung tiếp tục nói:

    - Vậy này trước tiến như thế, lần này ta sẽ dẫn Thanh Xà Vương, Man Ngưu Vương, Địa Long Vương còn có Túy Miêu, phương diện chiến tranh thế tục giao cho các ngươi, cũng phải cẩn thận đối phương áp dụng thủ đoạn khác, trong khoảng thời gian này ta đã bố trí rất nhiều đại trận chung quanh thành Song Long, các ngươi nên tìm hiểu những đại trận này, nếu quả thật gặp nguy hiểm cũng có thể bóp nát ngọc bài ta giao cho các ngươi, địa phương khác cũng như thế.

    Trình Cung chế tác một đám ngọc bài, hôm nay Tiểu Phong Tử tại thành Vân Ca, Đại Đế chi thành có Man Hoang Đại Đế, về phần thành Song Long Trình Cung sẽ để cho thần ngoại hóa thân của mình trông coi, phòng ngừa đối phương chọn dùng thủ đoạn ám sát vượt qua phạm vi thế tục.

    Nhìn thấy Trình Cung bố trí tùy ý như thế, những người khác lẳng lặng nghe, ngay cả lão tử Bạo Hùng Trình Vũ Phi của Trình Cung cũng liên tục gật đầu, chớ đừng nói chi là Man Ngưu Vương Lý Hằng, Trình Trảm.

    Còn cóĐịa Long Vương Lý Dật Phong đối mặt với thái độ của Trình Cung, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đột nhiên cảm giác vào lúc này, Trình Cung có một loại mị lực đặc biệt, tại sao đại sắc lang này cái gì cũng hiểu thế, sao có thể làm cho tất cả mọi người trong bất tri bất giác nghe theo hắn, tín nhiệm hắn thế?

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng khống chế một chi quân đội, nàng cũng lăn lộn chung quanh Nam Hoang, cũng biết rất gian nan, nhưng bây giờ nhìn Trình Cung chỉ huy các loại lực lượng, đàm tiếu cách bố trí vàđối phó ngàn vạn đại quân của đối phương, các loại biện pháp đối phó yêu thú vô cùng vô tận, càng làm cho Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi không tưởng tượng nổi, tại sao chuyện gì rơi vào trong tay của Trình Cung, lại biến thành đơn giản như thế?

    ...

    Tây Long sơn mạch, bởi vìđại trận nhất thể thành Song Long và Nam Long sơn mạch, Tây Long sơn mạch được Trình Cung chữa trị, yêu thú cũng không có biện pháp từ Nam Long sơn mạch, Tây Long sơn mạch tiến vào Nam Cương và Tây Chu hành tỉnh, cho nên hiện giờ Tây Long sơn mạch rất yên tĩnh.

    Trong không gian, giống như có cục đá rơi xuống nước, xuất hiện một tầng gợn sóng, sau đó nhàn sau đó có một thân ảnh bay qua không trung, nhanh chóng dừng lại trên Tây Long sơn mạch.

    - Đúng vậy, có lẽ chính là trong chỗ này, nhưng đã hủy diệt rồi, tại sao không có phản ứng đây?

    Thân ảnh ấy xuất hiện trên không trung, có gợn sóng không ain xuất hiện chung quanh, nhưng thậm chí dùng mắt thường hay thần niệm dò xét cũng không có biện pháp phát hiện ra, hiển nhiên là dùng thủ đoạn thần thông cao minh để ẩn tàng thân hình.

    - Càng ngày càng mãnh liệt, đúng vậy, loại cảm giác này không sai đâu.

    Người này lộ ra vẻ kích động, sau mấy lần dùng thần niệm dò xét qua nhưng không có phát hiện tình huống gì ở chung quanh, trực tiếp nhảy vào trong đó.

    Vốn chỉ là một rừng rậm bình thường ở Tây Long sơn mạch, sau khi thân ảnh này tiến vào, đột nhiên từng đạo khí tức bộc phát ra chung quanh.

    - Không tốt!

    Chương 983: Uy hiếp. (1)

    Thân ảnh ấy lập tức phát hiện tình huống không đúng, đưa tay oanh kích một đạo đao khí chừng mấy trăm mét, nhưng đao khí oanh kích vào trận pháp, lập tức dẫn động mắc xích nào đó...

    Trận pháp, hơn trăm cái trận pháp phân tán đao khí này ra chung quanh, tiêu hao hết, phân tán thành trăm đạo đao khí, đối với những trận pháp này, không sinh ra lực phá hoại gì.

    Nhưng trên trăm trận pháp bị dẫn động cùng lúc, cũng có một ít tiểu trận pháp công kích.

    - Oanh...

    Oanh...

    Tiếng nổ ầm ầm vang lên, thân ảnh kia bị trận pháp công kích, rốt cục khó ẩn dấu được.

    - Hỗn đản, là ai, là ai tính toán bổn vương!

    Hiện thân không phải người nào khác, chính là Vũ Thân Vương vốn đang bế quan tại Cửu Long Hành Cung, Vũ Thân Vương vào lúc này cũng phát hiện điểm không đúng, đó cũng không phải là di tích Thượng Cổ gì, hắn cũng không có xâm nhập địa phương nguy hiểm gì, ở đây chỉ làđịa phương ngoại vi của Tây Long sơn mạch, nhưng lại có nhiều trận pháp như thế, nhất định là bị người ta tính toán.

    - Ngươi đúng là nghe lời nha, bảo ngươi đến ngươi sẽ đến, nuôi con chó chưa chắc nóđã nghe lời như thế, không cho thịt cũng nghe lời như vậy a.

    Nhưng vào lúc này, bên ngoài ngọn núi hơn mười dặm có âm thanh truyền tới, Trình Cung đang ngồi trên một ngọn núi cười lên, nhìn Vũ Thân Vương đang dốc sức liều mạng muốn lao ra ngoài.

    - Là ngươi, lại là ngươi!

    Nhìn thấy Trình Cung, Vũ Thân Vương tức giận gầm lên một tiếng, sau đóđột nhiên tỉnh táo lại, âm hiểm nhìn Trình Cung, khẽ lắc đầu nói:

    - Không có khả năng, trên người của ngươi chắc chắn không có thứđồ vật đó, nóđã sớm bị hủy diệt rồi, trên đời không có khả năng tồn tại một khỏa như thế, nó làđộc nhất vô nhị.

    Tiểu tử, giả vờ ngây ngốc, muốn gài bẫy lão tửà, được rồi, hôm nay bản thiếu gia phối hợp diễn tuồng với ngươi, thần niệm của Trình Cung đã cảm nhận được mấy khí tức khác.

    Sau lưng của Vũ Thân Vương là Côn Bằng thái tử, sau đó chính là Chu Dật Phàm, còn có Nguyệt Minh thái tử cũng tới, ah, còn có một cổ...

    Không, là hai cổ khí tức lạ lẫm!

    - Ha ha...

    Trình Cung vừa lưu ý tình huống chung quanh, vừa đắc ý cất tiếng cười to nói:

    - Không nghĩ tới a, khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín lại nằm trong tay của lão tử, tuy không có hoàn chỉnh, nhưng cũng đủ làm tám khỏa khác có phản ứng, viên đan dược kia không có hủy diệt, bản đại thiếu lúc trước đạt được, còn không biết là thứ gì.

    Không nghĩ tới các ngươi lại ngu xuẩn tới mức sử dụng tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan bố tríđại trận hãm hại bản đại thiếu, bản đại thiếu nhân họa đắc phúc, mượn nhờ viên đan dược kia bình an vượt qua thiên kiếp, còn tăng lực lượng lên rất nhiều.

    Có thể luyện chế Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, có lẽ bọn Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm không biết đại biểu cho cái gì, nhưng nếu thế lực sau lưng của bọn họ biết rõ, những lão ngoan đồng kia, hoá thạch sống biết rõ, vậy thì phiền toái.

    Cho nên Trình Cung nói thẳng là mình trong lúc vô tình đạt được, cũng vì mình vượt qua thiên kiếp biến dị mà tìm được lý do phù, ít nhất giai đoạn hiện tại, có chút tồn tại không hướng lực chúý vào điểm này, nếu không đưa tìm tới, sẽ không có biện pháp giải quyết.

    - Không chỉ có như thế, trọng yếu nhất, rốt cuộc bản đại thiếu đã phát hiện ra nơi hạ lạc của tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, lần trước đốt ngươi là muốn bức ngươi sử dụng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, không nghĩ tới cuối cùng vẫn không thành công, nhưng lần này nếu ngơi không giao tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan khác ra, bản đại thiếu hôm nay sẽ khốn chết ngươi.

    Trình Cung đắc ý quên mất mình là ai, phối hợp với Vũ Thân Vương ở trên không, vô cùng đắc ý.

    - Đã biết rõ một khi bản đại thiếu vận dụng khỏa đan dược thứ chín này, nếu ngươi đang sử dụng tám khỏa đan dược khác sẽ cảm nhận được, loại vật chắc chắn ngươi sẽ không để cho người nào biết rõ, ngươi cũng không có khả năng nói cho bất cứ kẻ nào nghe, về phần ngươi muốn truyền tin tức ra ngoài, thật xin lỗi, ta đã sớm tìm chỗ bố trí trận pháp vây khốn ngươi, ngươi căn bản không có bất cứ cơ hội nào truyền tin tức ra đâu, bây giờ ngươi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn giao tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ra, để cho bản đại thiếu gom đủ chín khỏa để mở bảo khố Càn Khôn Đan Tông a.

    - Không có khả năng, khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín bị hủy diệt, cảnh đó ta tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối không có khả năng nằm trong tay của ngươi, tuy bổn vương không biết ngươi sử dụng biện pháp gì khiến Cửu Chuyển Càn Khôn Đan sinh ra phản ứng, nhưng tuyệt đối không có khả năng...

    Vũ Thân Vương đã từng nhìn thấy hình ảnh trong di tích, cho nên hắn không tin tưởng.

    Hình ảnh?

    Đột nhiên Trình Cung nghĩ tới việc gìđó, vì cái gì lúc trước Cửu Chuyển Càn Khôn Đan độc nhất vô nhị chỉ có tám khỏa, đơn độc hủy diệt một khỏa, nếu như đối phương muốn hủy diệt Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, vì cái gì không hủy diệt toàn bộ, chỉ hủy diệt một khỏa, chẳng lẽ bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông chỉ khi có người luyện chế ra khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín mới có thể lấy cơ duyên sao?

    - Hừ!

    Trong nội tâm xuất hiện ý niệm này, nhưng Trình Cung cũng không có nghĩ nhiều, loại thời điểm này không nên để cho người khác nhìn ra sơ hở, rất hung hăng càn quấy khoát tay lấy khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan mà mình luyện chế ra, hung hăng càn quấy cười nói:

    - Coi đi, đây là cái gì, nếu không mượn nhờ âm thầm hấp thu lực lượng của tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, bản đại thiếu làm sao có thể vượt qua thiên kiếp còn tăng lực lượng lên chứ, chính ngươi hảo hảo cảm thụ một chút đi.

    - Đúng vậy, đúng vậy!

    Vũ Thân Vương nắm chặt hai đấm, hắn có thể cảm nhận được tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan trong không gian nguyên giới của mình sinh ra cảm ứng, vô cùng sinh động, loại cảm giác nhất thể này tuyệt đối không sai, không sai.

    - Ha ha, Trình Cung, ngươi nói bổn vương lo lắng bị người biết rõ rồi tiêu diệt sao, ngươi nói sai rồi, ngươi thật sự cho rằng thứ này có vây khốn ta sao, phá cho ta!

    Đột nhiên, lực lượng của Vũ Thân Vương tăng lên điên cuồng, Long Hoàng Kích đã xuất hiện trong tay, sau đó oanh một kích thật mạnh, lực lượng này tiếp cận ba vạn long lực, vô cùng cường bạo.

    Ba vạn long lực, đây là trình độ của Địa Anh tầng chín, hắn chỉ mượn nhờ lực lượng của tuyệt phấm linh khí Long Hoàng Kích mà thôi, hóa thành một đầu Thủy Long thật lớn, ba vạn long lực hóa thành Thủy Long là mượn nhờ uy lực Long Hoàng Kích, trực tiếp đánh nát cái trận pháp của Trình Cung dùng để vây khốn hắn.

    - Trình Cung, ngươi không nghĩ tới bổn vương lại có thểđột phá a!

    Vũ Thân Vương cầm Long Hoàng Kích trong tay, lực lượng của Địa Anh tầng bảy bành trường, mà hắn bằng vào Long Hoàng Kích và công pháp của bản thân, lại có thể phát huy uy lực của Địa Anh tầng chín.

    Người giống như bọn họ, đều có thể bộc phát chiến lực vượt qua cấp độ của bản thân, vượt cấp khiêu chiến.

    Mặc dù chỉ hơn mười ngày, nhưng trong không gian gia tốc thời gian, Vũ Thân Vương không tiếc tất cả, thậm chí còn làm cho tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan khác co lại một chút, dùng thời gian hơn trăm ngày tăng vọt hai cảnh giới, đạt tới Địa Anh tầng bảy.

    Chương 984: Uy hiếp. (2)

    - Trình Cung, thời điểm này ngươi tính sai rồi, ngươi cũng có ngày hôm nay nha, hôm nay, bổn vương muốn đòi tất cả trở lại, về phần khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan kia chính là tiền lãi.

    Vũ Thân Vương nói xong, Long Hoàng Kích trong tay xoay nửa vòng tròn.

    - Ngươi cho rằng bản đại thiếu sợ ngươi, đột pháđến Địa Anh tầng bảy thì sao, đi chết đi.

    Trình Cung nổi giận gầm lên một tiếng, thu hồi khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, đưa tay lên, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn xuất hiện trên không trung.

    Hắn còn ở cảnh giới vạn vật nhất long đã có thể vượt cấp đánh chết Địa Anh, hiện tại làm sao yếu hơn được, tuy hắn đã bố cục tất cả, nhưng nếu như không biểu hiện thực lực đầy đủ, kế hoạch phía sau không có biện pháp tiến hành thuận lợi được.

    - Oanh!

    Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung bị Vũ Thân Vương sử dụng Long Hoàng Kích oanh phá.

    Trình Cung trực tiếp bị đánh bay, Vũ Thân Vương cũng không tốt hơn chút nào, hổ khẩu bị chấn đắc nứt toát ra, nguyên khí trong cơ thể vặn vẹo điên cuồng, ngay cảĐịa Anh cũng khó khăn lắm mới có thể khống chế lực lượng, thân thể bịáp lực cường đại đè nén làm run rẩy.

    Trách không được lúc trước hắn có thểđánh chết nhiều người như thế, thật không ngờ lại quá hung hãn, bây giờ mình bộc phát chiến lực Địa Anh tầng chín chỉ miễn cưỡng đánh ngang tay, cho dù mình bộc phát thế công mạnh mẽ nhất, có lẽ hắn vn còn át chủ bài.

    Đáng tiếc, sớm biết như thế, có lẽ...

    Vào thời điểm Vũ Thân Vương cảm thấy đáng tiếc, Trình Cung đã tiếp tục ra tay, hai người đối kích hơn ngàn lần, lần đối kích này thân thể của ngươi đều bị trọng thương, ngực của Vũ Thân Vương bị Trình Cung đánh lõm xuống, phần bụng của Trình Cung bị Long Hoàng Kích đâm thủng.

    - Vèo!

    Thời điểm bụng của Trình Cung bị đâm thủng, Vũ Thân Vương cũng bị dáng bay ra ngoài, đột nhiên một đám mây, một ngọn gió thổi qua.

    - Hừ!

    Hừ lạnh một tiếng, một móng vuốt lớn như ngọn núi bắt xuống.

    - Các ngươi...

    Vũ Thân Vương tức giận, đám người kia đã tới đây, hắn cũng không muốn làm giááo cho người khác, bản thân mình không chiếm được thì các ngươi cũng đừng nghĩ tới, Long Hoàng Kích ném về phía người vừa bay ra.

    - Oanh!

    Lực lượng của đám mây và ngọn gió xoay tròn, hóa thành một đạo kiếm quang, trực tiếp đánh lên cái móng vuốt to lớn trên bầu trời, kiếm quanh đánh lên, móng vuốt bị đâm thủng một cái lỗ lớn, cộng thêm va chạm với Long Hoàng Kích, đã làm cho móng vuốt bị trì hoãn một chút, sau đó tiếp tục chụp về phía Trình Cung.

    Một trảo này, ẩn chứa lực lượng quy tắc cường đại, không gian, thời gian chung quanh đã bị ảnh hưởng, muốn động cũng rất khó khăn, chớ nói chi diện tích bao phủ của cái móng vuốt này rất lớn, nhưng tốc độ lại nhanh kinh người, trong nháy mắt đãđánh xuống.

    - Đến đây, Côn Bằng đúng không, nếu ngươi còn áp bức, ta sẽ nuốt đan dược vào bụng, đến lúc đó mọi người nhất phách lưỡng tán, từ nay về sau, bảo tàng Càn Khôn Đan Tông vĩnh viễn không thể xuất thế.

    Móng vuốt đang bay qua trì hoãn xuống, Trình Cung đãđem khỏa đan dược thứ chín ngặm vào miệng, tùy thời sẽ nuốt vào, hắn hô lớn lên.

    Trình Cung tin tưởng một việc, cho dù Vũ Thân Vương nói chỉ có tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, nhưng một khi biết tin tức Cửu Chuyển Càn Khôn Đan xuất thế, Côn Bằng thái tử và bọn người Chu Dật Phàm không có khả năng không điều tra.

    Nếu như không điều tra cũng được, một khi điều tra ra, dùng nội tình của Yêu tộc, không có khả năng không biết huy hoàng năm đó của Càn Khôn Đan Tông, bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông trong truyền thuyết có sức hấp dn cực lớn, Vũ Thân Vương thông qua di tích cóđược tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng biết rõ, Côn Bằng thái tử và Chu Dật Phàm cũng đãđiều tra qua.

    Bọn họ biết rõ bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông có bao nhiêu khủng bố, biết rõ Càn Khôn Đan Tông năm đó mạnh mẽ bao nhiêu, vậy thì không thể tốt hơn.

    Càn Khôn Đan Tông năm đó, là một môn phái xưng hùng, cóđược linh sơn, cho dù Yêu tộc hiện giờ cũng không có biện pháp đánh đồng, bảo tàng của bọn hộ làm cho người ta không tiếc hết thảy, điên cuồng đoạt được, đây chính là hiệu quả Trình Cung muốn thấy.

    - Oanh!

    Móng vuốt đang đánh xuống dừng lại, đột nhiên áp bách dừng lại, lực trùng kích cực lớn làm cho không gian chúng quanh vỡ vụn, sau đó vừa nhanh chóng khép lại, có thể nghĩ nó có bao nhiêu khủng bố a, trăm dặm sơn mạch phía dưới bị hủy diệt, nếu không phải ngoài trăm dặm cóđại trận bảo hộ, chỉ sợ sơn mạch sẽ bị hủy diết rộng hơn nữa.

    Thẳng đến lúc này, Vũ Thân Vương thu hồi Long Hoàng Kích, khó chịu nhìn chắm chằm vào cái móng vuốt lớn kia, không cóđộng tới Trình Cung nữa, mà ở cách đó không xa, Côn Bằng thái tửđã hiện thân, lạnh lùng nhìn Trình Cung, đây mới là thực lực chân chính của Côn Bằng thái tử, lực áp nhân kiệt trẻ tuổi của Cửu Châu, cho dù ở Trung Châu cũng không sợ ai, Côn Bằng thái tử từ nhỏ đi linh sơn phát triển, đã có thực lực Địa Anh đỉnh phong, hoàn toàn vượt qua tất cả nhân kiệt đương đại.

    Mặt khác, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vn như trước, áo choàng phiêu đãng, gương mặt dưới mặt nạ dữ tợn không có biểu lộ gì, nhưng vừa rồi hai người đối kháng chính diện với Côn Bằng thái tử cũng không thoải mái gì.

    Nguyệt Minh thái tử tới cuối cùng, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có, thẳng đến lúc này mới hít một hơi lãnh khí, hắn vốn cho rằng bế quan mấy tháng, cũng đột pháđến Địa Anh tầng ba, hùng tâm bừng bừng muốn tranh hơn thua với mọi người, vào lúc này mới phát hiện, khoảng cách đã chênh lệch xa như vậy.

    Không chỉ nói Côn Bằng thái tử cùng Trình Cung, cho dù Vũ Thân Vương, còn hai gia hỏa thần bí này, mình cũng kém rất xa.

    Về phần Chu Dật Phàm, tâm tình của hắn rất kích động, nhưng không có hành động gì, bởi vì hắn biết rõ giá trị của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan và cũng biết rõ huy hoàng năm đó của Càn Khôn Đan Tông, tất cả những chuyện này làm cho hắn kích động, nhưng hắn cũng biết bằng vào lực lượng của mình, ở chỗ này đoán chừng còn không mạnh hơn Nguyệt Minh thái tử, cho nên hắn không có bất kỳ động tác gì.

    - Ngươi không phải muốn đánh bạc Nam Chiêm Bộ Châu với ta sao, không phải ngươi rất tự tin và hung hăng càn quấy sao!

    Hiện tại còn đùa nghịch vô lại như thế, giao Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ra, hôm nay ta tha cho ngươi một lần.

    Côn Bằng thái tử nói chuyện đầy ngạo khí.

    - Móa, người lúc trước không dám đánh bạc là ngươi, giờ này còn không biết xấu hổ dám nói ra chuyện này.

    Đến hiện tại, ngươi buông tha ta, buông tha ta cái gì, giao ra cái gì, ngươi còn nói những lời không cóý nghĩa kia nữa, ta không cẩn thận nuốt đan dược vào bụng đấy.

    Trình đại thiếu tràng diện gì mà chưa thấy qua, bản sắc hung hăng càn quấy không thay đổi.

    - Ngươi dám, ta sẽ mổ bụng ngươi lấy đan dược ra.

    Côn Bằng thái tử nói với ngữ khí lạnh như băng.

    - Thối quá, con mẹ nó quá thối, ngươi mượn nhờđạo khí, còn mượn nhờ một ít lực lượng của lão ba của ngươi lưu trong thể nội của mình, mới có thể lập tức bộc phát ra lực lượng Địa Anh đỉnh phong, ngươi thật sự cho rằng mình là Thiên Tôn sao.

    Đánh không lại ta cũng có thể chạy trốn, hơn nữa ở đây nhiều người như vậy, chỉ sợ bọn họ cũng không công mà tặng đan dược cho ngươi đâu.

    Chương 985: Đạt thành hiệp nghị.

    Trình Cung nói xong nhìn về phía bọn người Vũ Thân Vương, nói:

    - Hiểu không, chúng ta phải liên thủ với nhau tiêu diệt kẻ mạnh nhất, nếu không hắn hạ một mục tiêu là các ngươi, mà các ngươi không liên thủ với nhau, bị hắn đánh chết là chắc chắn, cóđúng không?

    Không ai lên tiếng, nhưng đây lại là chứng minh tốt nhất, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử, không ai trong bọn họ không muốn có Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, hơn nữa tất cảđều có chuẩn bị ở phía sau.

    Hơn nữa Trình Cung, Côn Bằng thái tử, tự hỏi mình không phải làđối thủ của tất cả mọi người liên thủ.

    Vừa rồi Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cùng Vũ Thân Vương ra tay cản trở hắn chính là chứng minh tốt nhất, Trình Cung nói cũng rất rõ ràng, một khi làm quá mức hắn sẽ nuốt Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, vừa rồi Trình Cung bày ra lực lượng, tuy còn chưa lọt vào mắt của Côn Bằng thái tử, nhưng hắn muốn trong một thời ba khắc chế phục Trình Cung là chuyện không thể nào.

    Kể từđó, tuyệt đối không thể bức Trình Cung hủy diệt Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, là ra chuyện ngọc thạch câu phần.

    Về chuyện dùng thần niệm thông tri thân thủ, tất cả mọi người phát hiện nơi đây chính là tuyệt địa, thiên địa nguyên khí nơi đây, cộng thêm trận pháp cũng tạo thành hiện tượng thần niệm không cách nào truyền ra ngoài được.

    Bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao nếu Trình Cung không tìm được loại địa phương này, sao có thểđánh lén Vũ Thân Vương, hiện tại hết thảy đều phải nhờ vào chính mình.

    Nếu như nói chiến đấu Côn Bằng thái tử cũng coi được, nhưng chuyện giải quyết vấn đề thế này hắn không am hiểu, nhíu mày, ánh mắt nhìn Chu Dật Phàm.

    - Nghe nói bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông vô cùng lớn, hiện giờ do cơ duyên xảo hợp chúng ta đã phát hiện ra, có thể nói chúng ta đều là người hữu duyên, bảo tàng to lớn như thế, một người không có khả năng độc chiếm.

    Ta thấy mọi người không cần tranh giành người sống ta chết, có cái gì có thể ngồi xuống từ từ trao đổi, chúng ta nhiều người như thế, đến lúc đó, tất cả mọi người tiến vào trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, có thể lấy được bao nhiêu phải xem vận khí của mỗi người.

    Trên thế giới này không cóđịch nhân vĩnh viễn, cũng không có bằng hữu vĩnh viễn, hiện tại chúng ta tạm thời buông bỏ tất cả, liên thủ cộng đồng lấy bảo tàng, chư vị xem đề nghị của ta thế nào.

    Chu Dật bình tĩnh nói xong, giải bày ýđịnh, làm cho mọi người từ từ suy nghĩ, cân nhắc, cũng đang giúp Côn Bằng thái tử hóa giải cục diện, nhưng một câu không có bằng hữu vĩnh viễn đã làm cho Côn Bằng thái tử buông bỏ hiềm khích, một câu không cóđịch nhân vĩnh viễn, hoặc là nói chuyện của Trình Cung có thể liên thủ với mọi người.

    Cục diện lâm vào bế tắc, không thể không nói Chu Dật Phàm đưa ra đề nghị này chính là kết quả tốt nhất hiện giờ, mà trong nội tâm Chu Dật Phàm cũng rất nắm chắc, bằng lời nói này đủ để hóa giải cục diện khó xử của mọi người

    - Móa, ngươi tính toán thơm bơ vậy sao, ở đây ngươi không có quyền nói chuyện.

    Muốn nói liên thủ cũng là ta và Vũ Thân Vương bàn, dù sao đan dược cũng ở trong tay chúng ta, cho dù thêm một người cũng chỉ có Côn Bằng thái tử, bất kể nói thế nào hắn cũng có vũ lực áp chế hiện tại, về phần ngươi...

    Ngươi tính toán rễ hành, rễ tỏi gì thế, ngươi dựa vào cái gì màđòi chia bảo tàng.

    - Kháo, ta không quen nhìn loại người giả nhân giả nghĩa như thế nhất, cho rằng động chút mồm mép là có thểđạt được chỗ tốt, ngươi cho rằng mình là ai chứ, ba hoa chích choèà, miệng phun hoa sen à, cút sang một bên, nơi này là tuyệt địa, lại có trận pháp, không thể liên hệ với ngoại nhân ở bên ngoài, giết ngươi thì mọi người cũng nhiều hơn một phần đấy.

    Trình đại thiếu nói xong, vào lúc này, hắn muốn tạo ra một loại biểu hiện giả dối, chỉ có thể làm cho Chu Dật Phàm chủ động xông tới, thằng này mới không hoài nghi, nếu không với tính cách của hắn, có thể sẽ nhìn ra vấn đề ở nơi này.

    Đối mặt với những người khác, chuyện khác Chu Dật Phàm có thể rất lạnh nhạt, bình tĩnh xử lý, nhưng đối mặt với Trình Cung, áp chế trong nội làm cho hắn nóng tính.

    - Trình Cung, Trình đại thiếu, loại thủ đoạn này của ngươi quá trẻ con nha, thực sự cho rằng có thể làm cho chúng ta tự giết lẫn nhau sao?

    Tuy Chu Dật Phàm ta tăng lực lượng không quá nhanh, nhưng thủ đoạn tự bảo vệ mình vẫn có, hơn nữa trước khi lên đường ta đã thông tri cho thủ hạ trong thời gian nhất định mà ta chưa về, phải đi tìm kiếm.

    Về phần hai vị này, một vị là truyền nhân Phù Văn Tông, trước khi đột phá ngươi cũng không thể làm gìđược hắn, hiện giờ càng không thể, còn có hai vịđại đương gia cũng có uy năng quỷ thần khó lường, ngươi thực sự cho rằng bằng vào mấy câu của mình có thể phân hóa chúng ta sao?

    Chu Dật Phàm tức giận cho nên âm thanh lãnh đạm càng lúc càng lớn.

    Đương nhiên, Trình Cung và Vũ Thân Vương cóđược Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Côn Bằng thái tử quá hung mãnh, lực lượng mạnh nhất.

    Loại thời điểm này, Chu Dật Phàm rất thông minh, đem Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai vịđại đương gia và Nguyệt Minh thái tử buộc chặt cùng một chỗ.

    - Dù sao chúng ta không có Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, nếu như bảo tàng không có phần chúng ta, ba người chúng ta liên thủ sẽ tiêu diệt một người, tín niệm của mã tặc, chúng ta không chiếm được, sẽ hủy diệt.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đột nhiên mở miệng, trong âm thanh khàn khàn nặng nề mang theo ngữ khí kiên định.

    - Oanh!

    Nguyệt Minh thái tử biết rõ mình đang ở trong thế yếu, nhưng thực sựđem lực lượng tăng lên, mượn nhờ một ít thứ trong cơ thể, lại có thểđêm khí thế tăng lên tới Địa Anh tầng sáu, thậm chí có thể tiếp cận Địa Anh tầng bảy, hắn trực tiếp bay tới bên cạnh Chu Dật Phàm.

    Đến lúc này, thế cục đã cải biến, Trình Cung và Vũ Thân Vương cóđược Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Côn Bằng thái tử có lực lượng cường đại, Chu Dật Phàm, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh và Nguyệt Minh thái tử liên thủ, hình thành bốn cổ lực lượng, mỗi người mỗi vẻ, có lực lượng cũng cóđiều cố kỵ, không dám xằng bậy.

    - Tốt, tốt.

    Trình Cung liên tục gật đầu nói:

    - Các ngươi miễn cưỡng tính toán một phần, nhưng bất luận thế nào, trong tay của ta có khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín, trong tay Vũ Thân Vương có tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan hao tổn đã rất lớn, chèo chống thời gian mở bảo tàng cũng có hạn, cửa không gian mở ra không thể chèo chống người quá mạnh đi vào, nếu không tất cả mọi người sẽ bị khốn chết ở bên trong, cho nên tuyệt đối không cho phép người trên Địa Anh đỉnh phong tiến vào, mỗi người có thể dẫn người theo cũng có hạn chế, đương nhiên, bản đại thiếu nắm giữ Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, đương nhiên được phép mang theo nhiều người hơn đi vào.

    - Hừ, ngươi mang nhiều, ta cũng cóđược tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan đấy.

    Đã không có biện pháp đá kẻ nào ra ngoài, vậy thì phải may chóng quyết định, nghe Trình Cung vừa nói như vậy Vũ Thân Vương cũng không thoải mái, phản bác lại.

    - Tám khỏa của ngươi không có khỏa thứ chín của ta cũng chẳng làm được gì, cho nên tám khỏa của ngươi không khác gì một khỏa.

    Đương nhiên, dù sao chúng ta có Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, nó chính là chìa khóa đi vào bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, chúng ta mang nhiều một ít cũng đúng.

    Chương 986: Cánh cửa không gian. (1)

    Chuyện đã phát triển tới giai đoạn này, Trình Cung cũng đã không thèm đểý tới những chuyện nhỏ khác, đương nhiên, vẫn phải tranh thủ cho mình, nếu không sẽ bị người ta hoài nghi.

    Trên thực tế cũng là như thế, phải tận lực tranh thủ danh ngạch tiến vào trong bảo tàng, bởi vì nhiều một người tiến vào, chính là nhiều hơn một phần cơ hội.

    Đối với việc mang theo người, Côn Bằng thái tử lạnh lùng không thèm đểý, hắn có tự tin tuyệt đối vào bản thân mình, cho dù gặp phải Địa Anh đỉnh phong lâu năm cũng không sợ, dưới Thiên Anh hắn là mạnh nhất, hắn tuyệt đối tin tưởng, hắn sử dụng thủ đoạn đặc thù cũng có thểđối kháng với Thiên Anh tầng một.

    Chu Dật Phàm thì không cam lòng, thời điểm Trình Cung và Vũ Thân Vương nói chuyện, hắn cũng bắt đầu đi theo tranh thủ.

    Trình Cung, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm ba người trải qua tranh chấp, cuối cùng nhất xác định xuống, Trình Cung có thể mang bốn người, Côn Bằng thái tử mang ba người, Vũ Thân Vương cũng có thể mang bốn người, Chu Dật Phàm, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh và Nguyệt Minh thái tử chỉ mang theo hai người.

    Sở dĩ tranh chấp là vì Chu Dật Phàm và Nguyệt Minh thái tử nhận định, trừ Côn Bằng thái tử ra, cho dù Trình Cung và Vũ Thân Vương tuy hung mãnh, nhưng tối đa cũng chỉ tương đương với Địa Anh tầng chín, mà bọn họ lần này sẽ mang theo Địa Anh đỉnh phong, Trình Cung và Vũ Thân Vương gặp Địa Anh đỉnh phong cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình.

    Cho nên, khi phát sinh chém giết trong phạm vi lớn, quyền quyết định thắng bại nằm trê người thủ hạ mang theo.

    Cuối cùng Chu Dật Phàm đề nghị, tất cả mọi người phát linh hồn huyết thệ, trước khi tiến vào không được làm bất cứđộng tác nào khác, không được tàn sát lẫn nhau, tất cả chờ sau khi tiến vào trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, bằng cơ duyên vận khí.

    Bởi vì trong tay hắn không có Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, hắn sợ nhất chuyện Vũ Thân Vương hoặc là Trình Cung liên hợp Côn Bằng thái tử, đột nhiên tiến hành diệt sát bọn họ, đối mặt vởi bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, loại chuyện này hắn thấy rất bình thường.

    Đề nghị này của hắn, đã phù hợp với mục đích của Trình Cung, hắn càng đầu nhập càng tốt, cho nên cuối cùng, Trình Cung cũng làm ra vẻ bất đắc dĩ màđồng ý.

    Linh hồn huyết thệ không giống bình thường, cho dù cóđại thần thông có thểđầu thai lần nữa hoặc mượn thế trọng sinh, linh hồn huyết thệ vẫn mang theo, cho nên khi tất cả bàn ổn thỏa xong, Trình Cung cười lớn trực tiếp bay đi.

    - Bảo tàng làđồ tốt, nhưng tất cả mọi người đem quân đội giao cho ngươi chỉ huy, ngươi vừa đi chiến tranh thế tục làm sao bây giờ?

    Nhìn thấy Trình Cung rời đi, Vũ Thân Vương khó chịu nhìn Chu Dật Phàm.

    Trên thực tế, hiện tại Vũ Thân Vương khó chịu hơn ai hết, bởi vì trong lòng hắn, bảo tàng Càn Khôn Đan Tông vốn là của mình, bởi vì lần này vốn cảm nhận được cảm ứng của khỏa đan dược thứ chín, hắn vừa đột phá cho nên tràn đầy tự tin, cho dù có vấn đề gì cũng có thể tương kế tựu kế.

    Lại không nghĩ rằng, chuyện này phát triển tới cuối cùng, khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan có thể sử dụng một lần, một khi sử dụng xong sẽ hủy diệt triệt để, chuyện này đối với Vũ Thân Vương tổn thất cũng rất lớn, nhưng sức hấp dẫn của bảo tàng quá lớn, hắn cũng hi vọng vào bên trong có thể tìm thêm...

    Đan dược.

    Hơn nữa hắn cũng biết, ở tình huống hiện tại, hắn muốn không làm cũng không được, Trình Cung, Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm cũng không ai đồng ý, nếu như hắn dám nói không đồng ý, tất cả mọi người tuyệt đối sẽ liên thủ giết hắn đoạt Cửu Chuyển Càn Khôn Đan.

    - Chuyện nào cóđáng gì, chúng ta cũng không có khả năng ở vĩnh viễn bên trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, trước khi tiến vào ta sẽ an bài, một khi xảy ra vấn đề sẽ tạm ổn định lại, hơn nữa cho dù chúng ta rời đi, thủ hạ chúng ta đều ở đó, tất cả thế lực lớn liên thủ nhìn chằm chằm vào, không sợ bọn họ vận dụng lực lượng khác, chỉ quyết chiến trong chiến tranh thế tục, cho dù cho hắn tranh thủ được mười ngày tám ngày, nhưng không có ai có thể chuyển cơ trong khoảng thời gian ngắn như thế, đại cục không bị rung chuyển, chỗ dựa duy nhất của Trình Cung, chính là mấy chi đội ngũ hắn huấn luyện ở Đại Đế chi thành vàđại quân Man tộc, nhưng ta ở bên ngoài thành Song Long vàĐại Đế chi thành đã có bố tríđầy đủ lực lượng, mặc cho bọn chúng có mạnh hơn nữa, cũng chỉ là con kiến hơi mạnh một chút mà thôi, cường đại trở lại cũng không có khả năng rung chuyển được voi.

    Hừ, đến bây giờ còn nói loại lời này, loại cục diện chiến đấu thế tục, Trình Cung muốn trong thời gian ngắn lật bàn lại làm là không thể, nhưng bảo tàng Càn Khôn Đan Tông vô cùng trọng yếu, loại chỗ tốt này, không ai bỏ qua cả.

    - Hừ, ngươi tốt nhất cẩn thận chút.

    Vũ Thân Vương biết rõ thế cục trước mắt, nhưng làm đối thủ với Trình Cung, trong lòng của hắn không bỏ được, cộng thêm tâm tình hiện giờ rất tức giận, cũng không nói nhiều, lập tức quay người rời đi, dù sao phải nhanh chóng an bài một chút.

    Không chỉ là hắn, những người khác cũng như vậy, nhanh chóng rời đi.

    Dựa theo ước định, ba ngày sau mọi người sẽ gặp nhau tại vị trí tung tâm của Nam Hoang Cửu Long Hành Cung và thành Song Long, bởi vìđã phát linh hồn huyết thệ, cộng thêm mọi người phải nhanh chóng tiến vào bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, cũng không có bất cứ vấn đề gì.

    Chỉ là Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương bọn người nhìn thấy Trình Cung dẫn người sau đều thật bất ngờ, Trình Cung mang Lý Dật Phong ngược lại bọn họ cảm thấy rất bình thường, dù sao Lý Dật Phong là hậu nhân Lý gia, mà trong mắt của bọn họ, Trình Cung cùng Vũ Châu Lý gia quan hệ khẳng định không giống bình thường, thậm chí có thể nói là quan hệ hợp tác.

    Nhưng Trình Cung lại đem Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng, ba người này đều có trình độ Nhân Anh kỳ đỉnh phong, chuyện này làm cho bọn họ cảm thấy ngoài ý muốn.

    - Thật sự cho rằng bên trong khắp nơi đều là bảo sao, mang người đi vào làđụng cơ duyên à?

    - Hừ, tiến vào bên trong, giết ngươi trước tiên.

    - Ở bên ngoài đã phát linh hồn huyết thệ không được động thủ, ở bên trong...

    ...

    Nhìn thấy người Trình Cung dẫn theo, trừ Côn Bằng thái tử ngạo nghễ gật đầu, bởi vì hắn cũng mang theo ba người, một trong đó là Nhân Anh kỳ, là người trẻ tuổi của Yêu tộc, hai người khác mới làĐịa Anh đỉnh phong, trong nội tâm của những người khác, có suy nghĩ giống nhau, động thủ, đi vào liền động thủ tiêu diệt hắn.

    Không có nói nhảm dư thừa, tất cả mọi người chờđợi, ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm, Trình Cung cùng Vũ Thân Vương đều đem Cửu Chuyển Càn Khôn Đan của mình ra.

    - Oanh!

    Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vừa láy ra, giống như có một cổ hấp lực vô hình, lập tức hình thành nhất thể, chín khỏa đan dược trực tiếp bị hư không hấp thu, hấp thu nguyên khó từ mặt đất, hấp thu nguyên khí từ bầu trời, sau đó chín khỏa đan dược tụ tập cùng một chỗ, giống như ngôi sao đang nổ tung giữa bầu trời, lập tức lại tách ra, sau đó chin khỏa đan dược cách nhau ra, kéo theo một cánh cửa, cánh cửa này chưa đủ ba mét, rộng chưa đủ hai mét, Càn Khôn Đan Tông, cánh cửa không gian đã mở ra, bảo tàng Đan Tông đang ở bên trong.

    Chương 987: Cánh cửa không gian. (2)

    Sau khi mở cánh cửa không gian này ra, chín khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan chia làm chín phương vị, cánh cửa không gian vốn vô cùng ổn định lúc này run rẩy kịch liệt, thậm chí có chút ít vặn vẹo, cánh cửa không gian không ổn định.

    Bởi vì Cách Thế Quán Đính Đại Trận và Vũ Thân Vương dùng tu luyện nhiều lần, hơn nữa trải qua mấy vạn năm, ngay cả tám khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan cũng chênh lệch với lúc đầu rất nhiều, uy lực chưa đủ một hai phần mười của năm đó, chớ đừng nói chi khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thứ chín là Trình Cung luyện chế lúc chữa cháy, cũng chỉ miễn cưỡng có thể làm cho nó cấu thành Cửu Chuyển Càn Khôn Đan Đại Trận mà thôi, muốn nói có thể chống đỡ được bao lâu, rất khó nói.

    - Đi!

    Thời điểm tất cảđang chờ cửa không gian ổn định lại, Trình Cung đã mang người xông vào trước.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn thấy Trình Cung quả quyết như thế, không chút do dựđi vào, tuy mặt nạ dữ tợn đã che giấu biểu lộ trên gương mặt của bọn họ, nhưng ánh mắt của hai người cũng hơi thay đổi, phải biết rằng cánh cửa không gian không ổn định như thế, hiển nhiên không có khả năng chèo chống đến lúc bọn họ đi ra, có lẽ nháy mắt sau đó sẽ tan vỡ, một khi tiến vào bên trong không cóđường ra, đó chính là muốn chết.

    Hơn nữa cánh cửa không gian này không ổn định, tùy thời có thể xuất hiện biến hóa, vạn nhất vừa tiến vào đã xảy ra vấn đề, vậy thì thảm rồi.

    Nhưng Trình Cung không đểý tới những chuyện này, hắn không cần suy nghĩ màđi vào, hiển nhiên không phải hắn không hiểu, bởi vìđây chính là phong cách làm việc của hắn, hai tên thủ hạ liền đi sát phía sau Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, đi vào bên trong.

    - Đáng giận, liều!

    Vốn đang tức giận, Vũ Thân Vương kìm nén cơn bực bội Trình Cung và Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, cũng không cân nhắc màđi vào trong, thậm chí không nhìn tình huống cánh cửa không gian đang biến hóa.

    Trong lòng của hắn đang suy nghĩ, mình đã liên tiếp thất bại, nếu lần này lại thất bại sẽ không xong.

    Chính mình đã có thểđạt được tám khỏa trong chín khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, điều này nói lên mình và Càn Khôn Đan Tông hữu duyên, vậy thì sợ cái gì.

    Hắn nghĩđến, trong nội tâm lấy tức không còn mâu thun nữa, mang người muốn đi vào, nhưng Côn Bằng thái tử lại nhanh hơn hắn, cơ hồ cùng lúc với bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mà nhảy và bên trong.

    Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm cùng Nguyệt Minh thái tử cũng mang người nhảy vào bên trong.

    - Oanh!

    Giống như đã trải qua trăm ngàn năm, cũng có thể là trong nháy mắt ngắn ngủi, cảm giác cảnh vật chung quanh đột nhiên biến hóa, tiến vào một không gian hoàn toàn khác biệt.

    Mặc dù có trước sau, nhưng kỳ thật cũng không kém nhau quá lớn, bọn người Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương vừa tiến vào, cũng không đểý chuyện khác, kể cả thủ hạ bọn họ mang theo cũng tản thần niệm ra, tìm kiếm Trình Cung.

    Vũ Thân Vương cầm Long Hoàng Kích trong tay, đã thúc dục tới trạng thái mạnh nhất, tùy thời có thể phát ra một kích mạnh nhất, ngay cả Côn Bằng thái tử, sau lưng đã có hư ảnh Côn Bằng bao phủ chung quanh, rồi sau đó là Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Nguyệt Minh thái tử cùng Chu Dật Phàm cũng làm ra trạng thái tùy thời sẽ chiến đấu...

    - Người đâu?

    - Làm sao có thể, trước sau không kém nhau nhiều lắm, hắn có khả năng trốn sao?

    - Trừ phi hắn có thể xé rách không gian!

    - Không có khả năng, không gian nơi đây đãđược trận pháp gia trì, một khi tồn tại Thiên Anh xé rách không gian, nơi này sẽ sụp đổ.

    - Ngươi đâu, ngươi đi đâu rồi?

    ...

    Bọn họ đều đang tìm kiếm Trình Cung, kỳ thật Trình Cung đang ở trên hư không cách đỉnh đầu của bọn họ một chút, hắn vừa tiến vào đãđem Lý Dật Phong, Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng dn vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, che dấu trong hư không.

    Trình Cung từ từ thúc dục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, tình hình bên ngoài nằm dưới sự khống chế của hắn, mọi người bên trong cũng nhìn thấy rõ ràng.

    - Đám hỗn đản này, đã biết rõ bọn chúng sẽ chơi chiêu thức này, đều cho rằng mình là thông minh, coi người khác đều là kẻ ngu cả.

    Lý Dật Phong vốn cho những người này đặt song song với mình, đều là nhân kiệt của Cửu Châu, nhưng hiện giờ rất xem thường.

    - Trách không được đại thiếu nói mang theo bọn ta và mang theo Địa Anh đỉnh phong cũng không có gì khác nhau, thì ra là thế.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng giờ mới hiểu được, lúc ấy bọn họ biết rõ tinhg huống, biết rõ Trình Cung và bọn người Côn Bằng thái tửđạt thành hiệp nghị, cho rằng mang theo tồn tại Địa Anh đỉnh phong là có thể trợ giúp Trình Cung.

    Hiện tại có lực lượng của Nguyên thủy Ma Tông, Man Hoang, Vũ Châu Lý gia, Man Thần giáo ủng hộ, cung cấp Trình Cung tùy thời điều khiển, muốn tồn tại Địa Anh đỉnh phong cũng chỉ cần nói một câu, nhưng Trình Cung lại nói như thế.

    Hiện tại xem ra, cho dù Trình Cung mang bốn gãĐịa Anh đỉnh phong, nhưng người tiến vào đây sẽ liên thủ đối phó hắn, nếu như hắn không thể né tránh, dn theo bọn họ hay Địa Anh đỉnh phong cũng như nhau cả.

    - Sớm muộn gì cũng phải tiêu diệt bọn chúng.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi lạnh như băng nói ra, nếu có cơ hội giết những kẻ này, nàng tuyệt đối sẽ không buông tha.

    Năm đó thời điểm lực lượng của nàng không cường đại, có tên Vương giả trong thành trì ở Nam Hoang, tên Vương giả này muốn bắt nàng, lúc ấy nàng bỏ trốn.

    Về sau nàng dùng thời gian ba năm, từng chút từng chút một, giết chết toàn bộ người bên cạnh của tên Vương giảđó, suốt giết ba năm, mỗi ngày cơ hồ đều giết chết mấy người bên cạnh tên Vương giả, cuối cùng nhất giết đến tên Vương giả kia, tên Vương giả kia gần như sụp đổ bỏ trốn, nàng đuổi giết mấy vạn dặm, đơn giản chỉ cần lực lượng Thoát Tục Kỳ giết chết một tên vạn vật nhất long.

    - Lúc ấy ta cầm Cửu Chuyển Càn Khôn Đan trong tay, bọn chúng đã muốn chiếm làm của riêng, đương nhiên phân hóa thật tốt.

    Sau khi trở về, bọn chúng chắc chắn sẽ trải qua một phen đàm phán, cuối cùng nhất khẳng định sẽ ra tay giết ta trước nhất, sau đó sẽ tự phân chia cho nhau.

    Nhưng bọn chúng không nghĩ rằng, bản đại thiếu dám hợp tác với lũ hỗn đản như chúng, nếu như không có chút thủ đoạn bảo vệ mình, sẽ không dám làm thế, cho nên đừng có gấp, chúng ta từ từ chơi với chúng thôi.

    Trình Cung đã sớm dự liệu được như thế, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Côn Bằng thái tử vốn khinh thường hợp tác với bọn họ giải quyết Trình Cung, nhưng trải qua Chu Dật Phàm và Vũ Thân Vương khuyên bảo, hắn đồng ý sau khi đi vào, sẽ cho thủ hạ phối hợp với bọn người Chu Dật Phàm, một lần hành động tiêu diệt Trình Cung.

    Dù sao tiêu diệt một kẻ, cũng ít đi một người tranh đoạt bảo tàng Đan Tông, hơn nữa Trình Cung hiện tại chỉ làĐịa Anh tầng hai, nhưng chiến lực hắn thể hiện ra làm cho Côn Bằng thái tử kinh hãi, hắn có kiêu ngạo, cũng có tiền vốn kiêu ngạo, nhưng cũng không phải đồ ngu, nếu không cho dù là thiên tài, hắn cũng không sống được tới bây giờ, trước kia hắn xem thường Trình Cung và bọn người Vũ Thân Vương, nhưng hôm đó Trình Cung nói một câu làm cho hắn cảm thấy một tia nguy cơ.

    Chương 988: Thiên Lại Tiên Âm.

    Một hoặc hai tên liên thủ hắn không sợ, nhưng nếu như Trình Cung, Vũ Thân Vương, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh thậm chí Chu Dật Phàm liên thủ với nhau, sẽ đủ khả năng uy hiếp hắn, đối với tồn tại có thể uy hiếp mình, thái độ của Côn Bằng thái tử sẽ khác.

    Nhưng hắn lại không nghĩ tới, sau khi đi vào, Trình Cung lại biến mất.

    Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẻ mặt mờ mịt.

    - Trên người hắn nhất định cũng cóđạo khí, ta cũng đã sớm nghĩ tới, rất có thểđạo khí này có hiệu quả ẩn nấp hơn nữa khẳng định là ở xung quanh đây, mọi người ra tay đánh nát không gian chung quanh đây một lần, cũng không tin tìm không ra hắn.

    Chu Dật Phàm tiến vào bảo tàng Đan Tông rồi, đương nhiên là ham bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông lưu lại, đối với chiến đấu thế tục hắn đã an bài thỏa đáng, trong thời gian ngắn, thế tục chiến đấu mất đi Trình Cung chỉ huy hắn cũng an bài thỏa đáng, còn một mục đích khác quan trọng hơn là, hắn muốn thừa dịp ở trong không gian bảo tàng Càn Khôn Đan Tông tiêu diệt Trình Cung, triệt để diệt trừ hắn, lần này tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội này.

    - Tiện nhân, lưu hắn lại cho ta, ừng ực...

    Túy Miêu uống rượu, sau đóđằng đằng sát khí nói ra.

    Trình Cung gật đầu, nói:

    - Yên tâm, một tên cũng không chạy được.

    Bên canh, thủ hạ của Chu Dật Phàm nghe hắn nói không ngừng dùng thần niệm tìm kiếm, đồng thời dùng lực lượng oanh kích không gian chung quanh, nếu như sử dụng đạo khí che dấu không gian, một khi không gian mất đi ổn định sẽ hiện ra.

    Bọn người Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử cũng cho người động thủ, Côn Bằng thái tử suy nghĩ rồi gật đầu, cũng cho thủ hạđộng thủ.

    Thủ hạ của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng động thủ, Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Nguyệt Minh thái tửđứng ở một phương vị, thủ hạ thìđang nháo động, không ngừng oanh kích không gian, sử dụng thần niệm dò xét, muốn bức Trình Cung đang trốn hiện ra.

    Nhưng thủ hạ của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lại khác, bọn hắn hoàn họ chỉ tùy ý ứng phó cho qua chuyện, Chu Dật Phàm và Vũ Thân Vương nhìn thấy rất khó chịu, nhưng bọn họ cũng nhìn ra thực lực của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, còn chưa dám khinh thị hắn.

    Bọn họ vừa mới bắt đầu điều tra, chín khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan trên bầu trời đột nhiên bắt đầu co rút lại, chín khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan bắt đầu vỡ vụn, cánh cửa không gian càng lúc càng nhỏ.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên một đạo quang mang, trực tiếp từ bên ngoài bay vào, thần kinh của mọi người hiện giờđã căng cứng, đối với việc cánh cửa không gian co rút lại rất lưu ý, đồng thời cũng cảm nhận được có khí tức đang bay vào, không, không phải nhiều, mà là rất nhiều.

    - Người nào, cút ra ngoài.

    Vũ Thân Vương là người quát lên trước hết, Long Hoang Kích đánh ra, một đầu Thủy Long đánh ra ngoài.

    Nếu đã dám tiến vào, lúc trước mọi người đề phòng có người tiến vào, cố ý bố trí trận pháp ở chung quanh, chủ yếu dùng mê hoặc làm chủ.

    Bởi vì biết rõ Cửu Chuyển Càn Khôn Đan mở đi cánh cửa không gian nhất định không có khả năng duy trùy trong thời gian quá dài, thời điểm bọn họ chuẩn bị không phát hiện cái gì, cho dù sao khi bọn họ đi vào và có người phát hiện dị thường chạy tới, trong thời gian ngắn cũng không có biện pháp tập trung vị trí, đến lúc đó cánh cửa không gian cũng đãđóng lại.

    Nhưng không nghĩ tới, trong thời gian ngắn như thế, cánh cửa không gian cơ hồ đãđạt tới giới hạn lớn nhất, mà bắt đầu sụp đổ, trước sau cũng chỉ có mười nhịp nhổ, bọn họ bắt đầu tìm kiếm tung tích của Trình Cung, nhưng không ngݠlại có người xông vào.

    Đương nhiên mọi người không hi vọng có người tiến vào, cơ hồ tất cả mọi người làm tốt chuẩn bị ra tay, Vũ Thân Vương là người phản ứng kịch liệt nhất.

    Mẹ kiếp, bảo tàng Càn Khôn Đan Tông vốn là của mình, hiện tại bị nhiều người phân chia như thế, vốn đã thương lượng tốt việc giết chết Trình Cung, hiện tại không tìm thấy Trình Cung.

    Lại có người muốn chiếm tiện nghi, quả thực không biết chết sống.

    Mặc kệđối phương rất mạnh, một kích này đánh vào cánh cửa không gian của Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, nếu đối phương khư khư cố chắp xông tới, rất có thể sẽ bị cuốn vào cánh cửa không gian, tiến vào trong không gian loạn lưu, không có pháp bảo đặc thù, công pháp hoặc thực lực Thiên Anh, trong không gian loạn lưu chỉ có con đường chết.

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, lại có chuyện xảy ra, bên cạnh Chu Dật Phàm là một lão già nhảy ra, thét dài một tiếng, nhẹ nhõm ngăn cản công kích của Vũ Thân Vương.

    - Chu Dật Phàm, con mẹ nó ngươi còn dám chơi ngầm, ngươi muốn chết...

    Vũ Thân Vương nhìn thấy người của Chu Dật Phàm ngăn cản, màđạo quang mang bay vào trước khi Cửu Chuyển Càn Khôn Đan vỡ vụn, cánh cửa không gian triệt để sụp đổ, cho nên hắn rất tức giận.

    Vốn tìm tòi Trình Cung, tất cả mọi người dừng lại, đột nhiên thế cục phát sinh biến hóa.

    - Phí lão, ngươi đang làm gìđó?

    Chu Dật Phàm cũng phát mộng, nhìn thấy Nguyệt Minh thái tử, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Côn Bằng thái tử còn có Vũ Thân Vương đang nhìn hắn chằm chắm, tùy thời có khả năng động thủ, hắn cũng sợ.

    Không có biện pháp, nếu những người này đồng thời ra tay với hắn, hắn tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết, trọng yếu nhất chính là hắn không biết xảy ra chuyện gì.

    - Làm gì?

    Ha ha...

    Chu Dật Phàm, ngươi còn tự xưng là mình thông minh, chẳng lẽ ngươi cũng chưa rõ sao, hắn là người của bổn thiểu chủ.

    Ngươi thực sự cho rằng tính toán của mình, có thểđại biểu cho Thất Âm Cầm Cung sao, bảo ngươi đến làm quân sư quạt mo, quả thực làm mất hết mặt mũi của Thất Âm Cầm Cung rồi.

    Đạo hào quang này bay đi được mấy dặm nữa rồi dừng lại, mọi người nhìn thấy đây là một đầu cự thú có hỏa diễm màu đen bao bọc, bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên mọi người chưa nhìn rõ hình dáng của nó, cho nên chỉ nhìn thấy một đạo ánh sáng thôi.

    Màđứng trên người cự thúđược hỏa diễm bao bọc không phỉa là người khác, chính là thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân, vào lúc này vô cùng đắc ý, càn rỡ cươi to, ở phía sau hắn có mười mấy người, người hắn dẫn theo, cơ hồ hơn phân nửa người ở đây mang theo.

    Hiển nhiên tên Phí lão kia dùng phương pháp đặc thù nào đó dẫn đường cho Tần Vô Ngân, làm cho hắn vào lúc cuối cùng có nhìn tìm đúng phương hướng, mọi người đề phòng lẫn nhau, trước khi mở cửa không gian đã bố trí tất cả kỹ càng, nhưng không nghĩ tới lại bị người ta tính toán.

    Bởi vì trong linh hồn huyết thệ, nếu có người vi phạm ước định sẽ bị liên thủ đánh chết, tập kích hoặc mang thêm người tiến vào, đều bị mọi người vây công.

    - Tần...

    Vô...

    Ngân...

    Chu Dật Phàm cũng không nghĩ tới, mình lại bị Tần Vô Ngân tính toán.

    Lúc này, thân hình mấy trưởng lão Thất Âm Cầm Cung trên không trung cũng khẽ động, liền nghĩđến Tần Vô Ngân bên kia, bởi vì hắn vô cùng rõ ràng, hắn vào lúc này chọc người ta giận dữ, đứng ở bên cạnh hắn cũng không tốt, nhất là vào thời điểm đối mặt với lợi ích cực lớn.

    - Ngươi còn muốn đi.

    Hắn vừa mới động, Vũ Thân Vương đã tức giận gầm lên một tiếng.

    Chương 989: Lưu lại một tuyến sinh cơ. (1)

    Không chỉ Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm khoát tay, Đại Thánh Di Âm đã xuất hiện ở trước mặt, bảy đạo sóng âm cũng công kích chung quanh mình, Nguyệt Minh thái tử cũng ra tay.

    Phí lão kia cũng sớm chuẩn bị, dùng lực lượng Địa Anh đỉnh phong không phản kích, mà dùng phương thức chạy trốn để khỏi chết, hắn liều mạng bị trọng thương cũng phá tan liên thủ công kích của mọi người.

    - Oanh!

    Thời điểm hắn cho rằng đã tìm được đường sống, một cái trẠCôn Bằng cực lớn trên không trung đã nện xuống, trực tiếp đâm thủng thân thể của hắn, ngay cảĐịa Anh cũng bị đâm thủng, trực tiếp sờ lên, bóp vỡ.

    - Giết người của ta, Côn Bằng thái tửđúng không, ngươi thật sự nghĩ rằng mình chính làđệ nhất nhân trong những người đồng lứa thế hệ này tại Cửu Châu sao, Thất Sát Âm Ba.

    Tần Vô Ngân ở trên người của cự thú quát lên một tiếng, trong tay đã xuất hiện một cây cầm cổ xưa, tuy khí tức cổ xưa này không mãnh liệt, nhưng lại mang tới áp bách cực lớn với người có cảnh giới Địa Anh và Nhân Anh, cảnh giới khác nhau áp bức khác nhau.

    Thất Sát Âm Ba, bảy đạo sóng âm tràn ngập sát khíđánh về phía móng vuốt Côn Bằng của Côn Bằng thái tử, không ngờđánh cho nó nát vụn, mặc dù cái móng vuốt này do Côn Bằng thái tử sử dụng thần thông ngưng tụ mà thành, nhưng bản thân hắn là Côn Bằng, cho nên uy lực của móng vuốt cũng rất kinh người.

    - Thiên Lại Tiên Âm, sao ngươi có thể sử dụng được, chẳng lẽ...

    Ngươi đạt được truyền thừa tiên âm!

    Người khác còn không rõ ràng lắm, nhưng Chu Dật Phàm lại là người của Thất Âm Cầm Cung, đương nhiên biết rõ đây là chuyện gì.

    Tuy cái này không phải bảo vật trấn phái của Thất Âm Cầm Cung, nhưng Thiên Lại Tiên Âm lại cóý nghĩa đặc biệt, nghe nói chính là pháp bảo do tổ sư khai phái của Thất Âm Cầm Cung năm đó sử dụng, vốn là một kiện Thượng phẩm đạo khí, nhưng sau này bị hủy diệt triệt để, sau khi được tu sữa lại chỉ còn là Hạ phẩm đạo khíđỉnh phong, nhưng uy lực có thể so với Trung phẩm đạo khí, nhưng cầm này lại, là vũ khí chỉ có cung chủ mới có tư cách sử dụng.

    Nhưng cũng không phải nói sử dụng là sử dụng, nếu như không phải cung chủ, chỉ có một khả năng đạt được cây cầm này, đó chính là kích thích huyết mạch truyền thừa, sau đóđược tiên âm Thượng Cổ của Thất Âm Cầm Cung tẩy lễ, mà tiên âm tẩy lễ cũng không phải muốn làđược.

    Bởi vì tổ tiên của khai phái Thất Âm Cầm Cung là người Tần gia, chính là gia tộc của Tần Vô Ngân, gia tộc của bọn họ cứ cách mẫy trăm năm sẽ có một người thức tỉnh huyết mạch, đạt được truyền thừa tiên âm tẩy lễ.

    Một khi đạt được tiên âm tẩy lễ, sẽ được kế thừa Thiên Lại Tiên Âm, bởi vì sau khi kích thích huyết mạch dựa theo quy củ của Thất Âm Cầm Cung, mới có thể chính thức phát huy uy lực của Thiên Lại Tiên Âm.

    Nhưng truyền thừa tiên âm lại cần thời gian ít nhất là mấy năm, chẳng lẽ...

    Chẳng lẽ huyết mạch của hắn đạt tới mức kinh người, cho nên trong thời gian trở về gia tộc, đã hoàn thành quá trình tiên âm tẩy lễ?

    Trách không được, hắn vốn chỉ làĐịa Anh sơ kỳ, nhưng không ngờ lại có thểđối kháng với Côn Bằng thái tử, mặc dù có Thiên Lại Tiên Âm làđạo khí, nhưng lực lượng bản thân của hắn cũng đạt ít nhất làĐịa Anh tầng bảy.

    - Chu Dật Phàm, biết rõ người và người khác biệt thế nào chưa, cho dù tính toán và cố gắng của ngươi bao nhiêu cũng vô dụng, Bổn thiểu chủ mới là chủ nhân chân chính của Thất Âm Cầm Cung, biết rõ vì cái gì Phí lão lại nghe lời ta hay chưa, đáng tiếc đã muộn.

    Côn Bằng thái tử, hôm nay ở nơi đây, bổn thiểu chủ muốn lấy bảo tàng, sau này sẽ chơi cùng ngươi, bày trận.

    Tần Vô Ngân cười to, nói xong khoát tay, thủ hạ có bảy người đã nhảy ra, trong đó có hai người làĐịa Anh đỉnh phong làm chủ đạo, năm người khác cũng đều làĐịa Anh tầng sáu trở lên.

    Bảy phương vị, bảy người đồng thời khảy đàn, chung quanh hình thành một cái đại trận mê huyễn cực lớn, Thất Âm Mê Trận, đây chính là trận pháp mà Thất Âm Cầm Cung danh chấn Cửu Châu đại địa, trận pháp này cũng không kỳ lạ, thậm chí không có lực tổn thương, nhưng bản thân nó có tác dụng sinh ra ảo giác, là trận pháp mê huyễn đỉnh cấp của Cửu Châu đại địa, cản trở, làm mệt mỏi vô cùng hữu dụng, cho dù rất nhiều người có lực lượng mạnh mẽ, muốn đi ra ngoài cũng rất khó.

    Tất cả mọi người cũng cảm giác cảnh vật chung quanh lập tức biến hóa, nhìn Tần Vô Ngân cuồng vọng, làm càn cười to, mang theo thủ hạ nhảy lên lưng cự thú, bay vào sâu trong Càn Khôn Đan Tông, bọn họ lao nhanh ra, lại phát hiện tất cả cảnh vật chung quanh đã biến hóa, thiệt giả khó phân biệt, đã khó tìm được người chung quanh.

    - A!

    Chu Dật Phàm rất tức giận, tuy vào lúc này hắn không có kêu ra, nhưng lòng hắn đang thét to, hắn không cam lòng.

    Dựa vào cái gì, bản thân mình liều mạng lâu như thế, một mực cố gắng, hỗn đản này chỉ dựa vào huyết mạch, có thể có tất cả, nhưng giờ phút này không phải thời điểm tức giận, nhất định phải lập tức nghĩ biện pháp rời khỏi nơi đây.

    Không chỉ có hắn có suy nghĩ này, tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy, không có người nào đi đểý tìm kiếm Trình Cung.

    Vừa rồi mọi người bởi vì có ước định trước, trước hết giết Trình Cung mới bằng vào cơ duyên đi tranh giành bảo tàng, khi đó tất cả mọi người cùng một chỗ, không có ai đi tìm bảo tàng, đương nhiên không cần lo lắng.

    Nhưng hiện tại Tần Vô Ngân đãđi trước, ai màđi quản Trình Cung, trước tiên lao ra đạt được bảo tàng rồi nói sau.

    - Thất Âm Mê Trận, đây chỉ là thứ sơ cấp nhất, có thể phát huy ra hai ba thành uy lực cũng không tệ rồi, còn dùng thứđồ kém cỏi này vây khốn người ta.

    Đối với người khác muốn phá Thất Âm Mê Trận vô cùng gian nan, nhưng ở trước mặt truyền nhân Vũ Châu Lý gia, chuyện này không đáng kể.

    Có lẽ trước kia Lý Dật Phong còn không dám nói như thế, nhưng hiện giờ, tạo nghệ trận pháp của hắn đột nhiên tăng mạnh, đãđuổi kịp Thái Thượng trưởng lão ở trong nhà, nếu như hắn có thể đạt tới Lục cấp trận pháp đại sư, cho dù Thái Thượng trưởng lão cũng không bằng hắn.

    - Thiên Lại Tiên Âm, thứ tốt, không ngờ nó lại bằng một khối tiên mộc lớn mà thành, dây đàn sử dụng râu của Thiên Long, trách không được lại có một tia tiên khí, có lẽ Thiên Long đó là tồn tại đã tiếp cận độ kiếp phi thăng.

    Trình Cung liếc nhìn đã nhận ra lai lịch của Thất Âm Cầm Cung Thiên Lại Tiên Âm, Trình Cung không có hứng thú với đánh đàn, nhưng nếu lấy được thứ này vào tay sẽ luyện thành thứ khác, hoặc dùng để luyện đan cũng là lựa chọn không tệ.

    - Đi!

    Vừa lẩm bẩm xong, Trình Cung đã rời khỏi không gian ngoại đỉnh, cũng không đểý những người khác, trực tiếp tránh khỏi ảnh hưởng của Thất Âm Mê Trận.

    Thất Âm Mê Trận này dùng âm làm trận pháp, có thể mê hoặc lòng người, nhưng thần niệm của Trình Cung đãđạt tới cảnh giới Thiên Anh, chút tác dụng mê hoặc của nó không có chút tác dụng nào, hắn cũng không có lao ra chính diện, sau khi đi ra ngoài mới tăng tốc.

    Tuy chưa hẳn những người này không có tạo nghệ sâu với trận pháp, thần niệm cũng không có khả năng đạt tới Thiên Anh, nhưng bọn hắn đều là nhân kiệt, nhất là Côn Bằng thái tử, tin tưởng không vây khốn hắn được bao lâu.

    Chương 990: Lưu lại một tuyến sinh cơ. (2)

    - Oanh!

    Trình Cung vừa đi ra chưa được trăm dặm, đã nghe từ xa xa có tiếng nổ lớn, giống như núi sông vỡ vụn, núi non mấy trăm dặm run lên liên tục, tiếng đàn im bặt, hư ảnh Côn Bằng cực lớn lóe lên rồi biến mất, sau đó là nguyên khí chấn động hỗn loạn.

    Hiển nhiên Côn Bằng thái tử cưỡng ép phá trận, sau đó mọi người liên thủ, trước tiên tiêu diệt bảy gia hỏa này trước, bảy người này đừng nói chỉ có hai Địa Anh đỉnh phong, cho dùđều làĐịa Anh đỉnh phong cũng khó trốn thoát mấy người này trút giận, khó thoát khỏi cái chết.

    Bọn họ đánh nhau, Trình Cung cũng đã lặng lẽ rời đi, rất nhanh rời khỏi chỗ đó chừng vạn dặm, mới chân chính có thời gian đi lưu ý không gian của Càn Khôn Đan Tông lưu lại.

    Không gian, thật sự có không gian nằm giữa không gian hay sao?

    Đây là cảm giác đầu tiên khi Trình Cung quan sát không gian của Càn Khôn Đan Tông, thiên địa rộng lớn bao la bát ngát, trên bầu trời cũng có mặt trời mặt trăng, thậm chí Trình Cung bay lên cao còn cảm nhận được cương phong, là Cửu Thiên Cương Phong.

    Điều đó không có khả năng, nơi này đã không thể gọi là không gian được nữa, mà là một thế giới độc lập!

    Nếu như vậy, thật sự quá kinh khủng rồi, nhưng Trình Cung có cảm giác không đúng, một loại cảm giác khác thường khi hắn đi vào đây mới có, một cảm giác loại quen thuộc mà lạ lẫm, cảm giác kỳ quái.

    Loại cảm giác này làm cho Trình Cung có chút không nghĩ ra, lại không tìm được đầu mối.

    Trừ bầu trời mặt trời mặt trăng và ngôi sao, vô tận hư không, Cửu Thiên Cương Phong, mặt đất rộng lớn khôn cùng, không có quốc gia gì, khắp nơi đều rừng rậm rạp, các loại động thực vật cái gì cần cóđều có.

    Trọng yếu nhất là, cho dù là những dược liệu tại Yêu Thú Sâm Lâm không nhìn thấy, ở chỗ này tùy ý có thể thấy được.

    Không giống Yêu Thú Sâm Lâm, dược liệu ngoài ngàn năm sẽ có yêu thú trông coi, thần niệm Trình Cung đảo qua, chỉ có vài loại dược liệu vạn năm mới có một ít yêu thú trông coi, mà trong phạm vi vài ngàn dặm, chỉ có vài dược liệu vạn năm mà thôi.

    Mà yêu thú trông coi cũng không phải rất mạnh, đều là Yêu tộc có trình độ sơ kỳ, yêu thú ở đây không cóđi theo con đường biến hóa, toàn bộ đều tu luyện bản thể.

    Dùng thần niệm Thiên Anh của Trình Cung, một ý niệm có thể khống chế vài ngàn dặm, nhưng lại không phát hiện bất cứ tung tích của con người, thậm chí công trình kiến trúc của nhân loại, dấu chân cũng không phát hiện ra, chung quanh mênh mông bát ngát, thần niệm Thiên Anh tăng lên tới mức vạn dặm, nhưng không phát hiện ra bất cứ giới hạn nào.

    Bà mẹ nó, nơi này là giữa không gian nha, hoàn toàn là một thế giới, hơn nữa là một thế giới chưa khai phá, nhưng Trình Cung lại cảm thấy...

    Một loại cảm giác rất đặc biệt, cho hắn biết nơi đây không phải một Đại Thế Giới chân thật.

    Chẳng lẽ đây là bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, là không gian bên trong của một kiện thần khí, nếu không sẽ không khoa trương như thế a.

    Trình Cung đã bay vạn dặm, lúc này mới dừng lại vàđể bọn Lý Dật Phong đi ra, sau khi mọi người đi ra có chút xuất thần, vừa rồi ở bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng nhìn thấy tình huống ở bên ngoài, nhưng chủ yếu là ngó chừng bọn Côn Bằng thái tử, cũng không chúý tới cảnh vật chung quanh, vào lúc này mới có thời gian cẩn thận quan sát tình huống nơi đây.

    - Chúng ta thật sựđang ở trong không gian sao?

    Man Ngưu Vương có chút không dám tin, tuy hắn không xuất thân từđại gia tộc, nhưng hắn biết mở không gian được mở sẽ không lớn, không có khả năng có mặt trời mặt trăng và ngôi sao, Cửu Thiên Cương Phong cũng đều có, cũng không có khả năng vô cùng vô tận như thế này, các loại thiên tài địa bảo, các loại kỳ trân dị quả, yêu thú cường đại tồn tại.

    - Tất cả thế lực lớn đều có bí cảnh tu luyện và Tiểu Thế Giới thần bí của mình, nhưng nếu là Tiểu Thế Giới, tuy có thể sinh trưởng, có thể có nhiều thứ khác, nhưng cũng không phải thế giới chân chính, nơi này là một thế giới chân chính a!

    Vũ Châu Lý gia có truyền thừa cổ xưa, Lý Dật Phong cũng có kiến thức uyên bác, nhưng vẫn bị tình huống nơi này hù sợ.

    Vừa nói, ngón tay của hắn không ngừng thay đổi, Dịch Thư cũng xuất hiện lên đỉnh đầu.

    Xuất hiện trước mặt bọn người Trình Cung, Lý Dật Phong không cần che dấu cái gì, trực tiếp bắt đầu tính toán.

    - Oanh!

    Đột nhiên, quy tắc chung quanh thay đổi, một cổ lực lượng vào lúc này xuất hiện đụng vào kết quả bằng ký tự của Dịch Thư.

    Va chạm cực mạnh, làm cho thân thể của Lý Dật Phong trực tiếp bay ngược về phía sau, Trình Cung khoát tay đỡ lấy Lý Dật Phong.

    - Ân!

    Lý Dật Phong kêu rên một tiếng, hào quang trên Dịch Thư ảm đạm xuống, hiển nhiên chịu quy tắc nơi đây ước thú, Lý Dật Phong cũng chịu một ít tổn thương.

    Lý Dật Phong lau máu tươi trên khóe miệng, nói:

    - Móa, tại đây tuyệt đối không phải phía trên Cửu Châu đại địa, ngay cả quy tắc cũng khác biệt, đây tuyệt đối là một Đại Thế Giới a, nhưng tình huống vừa rồi, chúng ta chỉđi vào bằng cánh cửa không gian, không có khả năng xuyên việt đến một Đại Thế Giới khác, thật sự là thần kỳ, quy tắc nơi đây áp chết Dịch Thư, không cho suy diễn, hơn nữa ngăn cách tất cả thiên cơ, ta dám nói, muốn độ kiếp ở nơi này cũng khó có khả năng, bởi vì nơi này ngăn cách hoàn toàn với ngoại giới.

    Túy Miêu uống rượu, hắn chỉ nghe lời của Trình Cung, cho nên hắn không thèm chúý tình huống ở nơi này thế nào, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng nhìn về phía Trình Cung.

    - Đã đến nơi này, thì cứđi thôi, xem tình huống chung quanh rồi nói sau.

    Nếu đứng bất động ở đây mà quan sát cũng không được gì, Trình Cung nói xong mang ba người bọn họ bay đi.

    Mấy người bay rất nhanh, đảo mắt đã qua một ngày, bay được mấy ngàn dặm đường, cũng từng gặp qua vài dược liệu vạn năm, tuy ở bên cạnh có một ít yêu thú chờđợi, nhưng đều là một ít yêu thú cấp Yêu Vương, mạnh nhất cũng không vượt quá Yêu Vương đỉnh phong, Trình Cung không cần ra tay cũng ngắt được dược liệu mang đi.

    Đồng thời mấy người cũng rất cảm khái, nơi này không phải là một không gian nữa, trong lúc bất tri bất giác đã gọi nơi này là Càn Khôn Đan Giới.

    Cho dù cái Càn Khôn Đan Giới này chưa chắc là một Đại Thế Giới, nhưng cũng đã rất khủng bố.

    Bởi vìđến bây giờ vẫn chưa phát hiện được bảo tàng Càn Khôn Đan Tông lưu lại, cho nên dưới tình huống bình thường, bọn họ sẽ không dừng lại, chỉ khi gặp dược liệu vạn năm, mới dừng lại một chút để ngắt lấy, sau đó tiếp tục đi.

    - Hướng chính đông, tuy nơi đây che dấu thiên cơ, quy tắc cũng hoàn toàn khác biệt, nhưng một ít thứ cơ bản nhất cũng không khác nhau, bây giờ chúng ta đi tới hướng chính đông, nhưng căn cứ theo công thức tính toán của ta, tuy suy diễn không ra vị trí chính xác của bảo tàng Càn Khôn Đan Tông lưu lại, nhưng bản thân ta suy diễn ra ở hướng chính đông có sinh cơ bừng bừng.

    Thiên địa vạn vật, đều lưu lại một đường sinh cơ, mà sinh cơ của Càn Khôn Đan Giới nằm ở hướng đông nam.

    Chương 991: Thiên Bảo Thử thần kỳ. (1)

    Dọc theo con đường này Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng phụ trách ngắt dược liệu trân quý, đánh chết Yêu Vương chờđợi.

    Lý Dật Phong thì yên lậng suy diễn, không sử dụng Dịch Thư, không cầu suy diễn ra vị trí của bảo khố, không cầu xác định nơi này là gì, không cầu biết rõ bí mật, chỉ tìm sinh cơ cho bản thân.

    Trong khi phi hành mấy mươi vạn dặm, trải qua năm sáu ngày suy diễn, rốt cuộc Lý Dật Phong cũng hưng phấn hô lên một tiếng.

    Đúng như lời của hắn nói, bất cứđịa phương nào, suy diễn sinh tử của bản thân, tìm kiếm một đường sinh cơ, cũng không bị quy tắc áp chế, số lượng suy diễn là năm mươi, trời dùng bốn mươi chín, tất cóđều có một đường sinh cơ.

    Đương nhiên, nói là nói như vậy, nhưng muốn làm được như vậy cũng không dễ dàng, xem Lý Dật Phong những ngày này suy diễn ra được, thần sắc hưng phấn, nhưng lực lượng trong cơ thể bất ổn, hiển nhiên đã hao phí tâm huyết rất lớn cho việc này.

    - Thiên Bảo Thử, hướng đông nam, đúng vậy, bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông có lẽ cũng nằm ở hương đông nam, sinh cơ cũng ở đó, cẩn thận che giấu khí tức.

    Trình Cung đi ở phía trước đột nhiên dừng lại, đưa tay ngăn cản mọi người tiếp tục bay tới.

    Bọn người Lý Dật Phong đều sững sờ, không biết Trình Cung nói cóý gì, vừa rồi Lý Dật Phong nói suy diễn ra sinh cơ ở hướng đông nam, nhưng hiện tại Trình Cung lại xác định bảo tàng ở ngay hướng đó, còn Thiên Bảo Thử, Thiên Bảo Thử là cái gì?

    Giờ phút này, thần niệm Thiên Anh cường đại của Trình Cung đã phát hiện vài ngàn dặm phía trước có một ngọn núi, Côn Bằng thái tử và ba gã thủ hạđứng ở đỉnh núi, ở trước mặt hắn là một con chuột nhỏ cỡ bàn tay, có màu vàng kim.

    Tốc độ phi hành của con chuột này nhanh kinh người, lưu lại một đạo kim sắc quang mang trên không trung, nó có thể lao hơn mười dặm, sau đó lại phóng sang hướng khác.

    Cái mũi nhỏ không ngừng động đậy, rốt cục, sau đó nó lao về hướng đông nam hơn mười dặm, lập tức không giống bình thường, bộ lông màu vàng kim dựng thẳng đứng, sau một khắc trực tiếp thay đổi thân chuột, lưu lại một đạo kim sắc quang mang quay lại trước mặt của Côn Bằng thái tửu, sau đó nó khoa tay múa chân hưng phấn chỉ về hướng đông nam.

    - Làm rất tốt, sau khi tìm được bảo tàng nơi này và quay về, bản thái tử sẽ ghi công của ngươi cho Thử tộc.

    Nghe Côn Bằng thái tử nói lời này, con chuột nhỏ này thở dài, nó là dị loại trong Yêu tộc, không thông hiểu tiếng người nhưng chỉ sống thông minh rất cao, hiện giờ nó còn nhỏ tuổi, nếu như phát triển tới trình độ nhất định có thể sử dụng thần niệm tiến hành câu thông.

    - Thái tử anh minh, may mắn lần này từ trong Thử tộc mượn được Thiên Bảo Thử tới đây, không nghĩ tới Càn Khôn Đan Tông lưu lại một không gian tự thành thế giới, thế giới này vô cùng rộng lớn, muốn điều tra từng chút một chỉ sợ phải mất mấy chục năm, thậm chí hơn trăm năm.

    Lần này có Thiên Bảo Thử, chắc chắn bảo tàng sẽ thuộc về thái tử.

    Lão già sau lưng Côn Bằng thái tửđang lấy lòng hắn.

    - Trong thế giới này, chỉ sợ những người khác hiện giờ chưa biết được con đường nào đâu.

    - Bọn hắn tính toán là cái gì, có tư cách gì tranh giành với thái tử của chúng ta, thái tử chính là nhi tử của Đại Đế, là thanh niên đệ nhất Cửu Châu, bọn họ tính toán là gì.

    ...

    Tâng bốc sẽ làm cho người ta thích nghe, huống chi là mấy Yêu Vương đỉnh phong chứ, hơn nữa bản thân mình không tiếc cái giá lớn đi mượn Thiên Bảo Thử trong Thử tộc, hiện giờ Côn Bằng thái tử rất đắc ý, tuy hắn khinh thường bọn Chu Dật Phàm, cho rằng dùng lực lượng tuyệt đối quét ngang tất cả, nhưng ngẫu nhiên được người ta tâng bốc lên như thế, rất thoải mái.

    - Hiện tại còn kém một chút, trên Cửu Châu đại địa vẫn còn mấy quái vật, tuy Lô Dực Thiên Bắc Câu Lô Châu ta chưa từng giao thủ qua, nhưng Yêu tộc ta sử dụng đại quân yêu thú thăm dò tình huống Bắc Câu Lô Châu, tên Lô Dự Thiên này đơn độc chiến đấu với bốn đại Yêu Vương đỉnh phong, cuối cùng nhất là lưỡng bại câu thương, nói rõ hắn rất có thểđãđược Thiên Cung truyền thừa.

    Còn có Thiên Ma Tông năm đó bị Chính Khí Tông đuổi ra khỏi Trung Châu, nghe nói thế hệ này của bọn họ có một tiểu ma nữ, hiện giờđi bốn phía tìm người khiêu chiến, đại đa số trưởng lão Chính Khí Tông bị nàng ta đánh chết, ngay cả Thái Thượng trưởng lão ra tay cũng không thể giết nàng, có lẽ nàng ta cũng không yếu.

    Trừ việc đó ra, Trung Châu vẫn còn mấy yêu nghiệt khác, lần trước gặp được mấy người tương xứng, nhưng những người này nếu chém giết sinh tử thật sự, ta vẫn có nắm chắc giết chết bọn họ.

    Nhưng theo bọn họ nói, liên minh Liệp Yêu Giả lợi hại nhất chính là Thiên Ngữ cùng Chính Khí Tông Đường Hạo Nhiên tiến vào linh sơn tu luyện, bọn họ mới là tồn tại cường đại nhất trong nhân kiệt tại Trung Châu.

    Tuy Côn Bằng thái tử không mất hứng, nhưng lại nói như thế, làm cho mấy tên ở phía sau tâng bốc sửng sờ.

    Tuy bọn họ cũng từng lịch lãm rèn luyện ở thế tục, nhưng dù sao cũng không phải lịch lãm trong thời gian gần đây, không biêt rằng loại tâng bốc này không làm Côn Bằng thái tử hưng phấn mà xem nhẹ đối thủ, sớm muộn gì hắn cũng vượt qua bọn họ, từng bước một dẫm bọn họ dưới chân.

    Bị Côn Bằng thái tử nói như thế, bọn họ cũng không biết nói sau, dù sao bọn họ đều là Yêu Vương, lịch lãm rèn luyện khi còn trẻ cũng là chuyện mây trăm năm trước, cho nên những lão gia hỏa luôn bế quan tu luyện như họ, sao có thể biết tình huống mà tâng bốc cho đúng được chứ, xem ra tâng bốc cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    - Hừ!

    Nhưng không cần bọn họ nói, Côn Bằng thái tửđã hừ một tiếng, nói tự tin:

    - Nhưng chỉ cần lần này đạt được bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, lại khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, khống chế một châu số mệnh gia thân, cộng thêm đan dược Càn Khôn Đan Tông phụ trợ, cho dù bản thái tử không đi linh sơn, cũng có thể quét ngang Cửu Châu đại địa.

    Bản thái tử muốn quét ngang một đời nhân kiệt trẻ tuổi của Cửu Châu đại địa, vô địch thủ, lại tiến vào linh sơn.

    - Kế hoạch của thái tử thật là vĩđại a, ngày Yêu tộc chúng ta hưng thịnh không còn xa nha.

    - Bọn họ căn bản không có tư cách tranh giành bảo tàng Càn Khôn Đan Tông với thái tử, bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông đã nằm trong tay của thái tử rồi.

    ...

    Rốt cục, hắn chỉ nghe được tiếp tâng bốc rắm thí của ba lão gia hỏa kia mà thôi, không muốn nghe tiếp nữa.

    - Bọn chúng?

    Nghe bọn chúng lần này muốn tranh đoạt bảo tàng Càn Khôn Đan Tông với mình, còn chuyện hắn nhiều lần hợp tác với bọn Vũ Thân Vương, còn có Trình Cung, Côn Bằng thái tử khinh thường, nói:

    - Bọn chúng chưa có tư cách trở thành đối thủ của bản thái tử, bọn chúng ngay cả tư cách làđá mài dao cho bản thái tử cũng không được.

    Nếu không phải chiến đấu thế tục quá chán ghét, bản thái tử không muốn đểý tới, bản thái tử không cần đềý tới bọn chúng, đi thôi, cái thế giới này quá lớn, Thiên Bảo Thử mỗi lần điều chỉnh phương hương rất nhỏ, mỗi lần cách ngàn dặm phải dừng lại một lần điều chỉnh phương hướng, chúng ta nắm chặt thời gian, đúng để mấy gia hỏa kia gặp đại vận đi trước.

    Chương 992: Thiên Bảo Thử thần kỳ. (2)

    Côn Bằng thái tử tuy tự tin, nhưng lời cuối cùng vẫn cảm thấy khó chịu, bởi vì hắn tuy xem thường bọn Vũ Thân Vương, nhưng cơ duyện, vận khí của Vũ Thân Vương lại làm cho hắn không còn lời nào để nói, nhiều lần tiến vào các loại di tích, đạt được các loại bảo vật, không đi trên con đường tu luyện chiến đấu thực tế, lực lượng cũng có thể tăng lên, tuy trong mắt hắn, loại lực lượng này rất yếu, nhưng có thể gặp được Cửu Chuyển Càn Khôn Đan làđan dược nghịch thiên, vận khí có thể nghĩ, cho nên làm cho hắn cảm thấy khó chịu.

    Lúc chuẩn bị bay đi, hình như Côn Bằng thái tử cảm thấy khác thướng, nhưng thần niệm vẫn chúý chung quanh, cũng không có tình huống gì.

    Sau đó hắn bay đi, dù sao đây làđịa phương của Càn Khôn Đan Tông, phía dưới ngẫu nhiên cũng sẽ có một ít Yêu Vương cường đại chúý tới bọn họ, tình huống chung quanh không rõ, cho nên cảm giác khác thường này hắn không đểý tới.

    - Vâng.

    Ba người sau lưng Côn Bằng thái tử lên tiếng trả lời, dùng tốc độ cao nhất bay theo Côn Bằng thái tử về hướng mà Thiên Bảo Thửđã chỉ, tuy bọn họ đều làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng so sánh tốc độ với Côn Bằng thái tử dùng tốc độ độc bộ Tu Chân Giới là không thể nào, thời điểm cánh của hắn đại thành, cho dùđối mặt Cửu Thiên Cương Phong cũng có thể bay lên như diều gặp gió, bọn họ chỉ có thể dùng toàn lực mới có thểđuổi theo.

    - Rất mẫn cảm!

    Cảm nhận được Côn Bằng thái tử cuối cùng cũng cảm nhận được sự chúý của mình, Trình Cung cười lầm bầm nói ra.

    Thần niệm của hắn đạt tới Thiên Anh, huống chi hắn tu luyện Luyện Thần Quyết, cộng thêm cảnh giới và lý giải về thần niệm ở kiếp trước, bàn về chuyện khống chế thần niệm, cho dù thái tôn chuyển Thuần Dương cũng không theo kịp bóng lưng của hắn, Côn Bằng thái tử có thể có cảm giác, loại bản năng này quá cường đại.

    - Đi, vừa đi vừa nói.

    Trình Cung kêu bọn người Lý Dật Phong đi theo phương hướng của Côn Bằng thái tử, vừa đi vừa nói tình huống cho bọn họ nghe.

    Về phần Thiên Bảo Thử, cũng nói rõ ràng, nó là thánh thú do thiên địa sinh ra, loại thánh thú này không có sức chiến đấu gì, nhưng tốc độ nhanh kinh người, nếu như để cho nó phát triển, cũng có thểđạt tới tốc độ xuyên phá hư không.

    Trọng yếu nhất là, con Thiên Bảo Thử này có lực cảm ứng đặc biệt, nghe nói năm đó có một tán tu đạt được Thiên Bảo Thử, việc này trợ giúp cho hắn đạt được vô số thiên tài địa bảo, đạt được vô số thiên tài địa bảo, tiến vào vô số di tích vàđạt được vô số truyền thừa.

    Cuối cùng nhất tên tán tu đó từng bước từng bước đi lên tới đỉnh cao nhất của Tu Chân Giới, thậm chí sáng lập một môn phái cường đại, cái môn phái đó sừng sửng mấy vạn năm mới từ từ xuống dốc.

    Không có bối cảnh, lại có thể tạo ra một môn phái có thể chiếm cứ một châu suốt một vạn năm, mặc dù chỉ là lời đồn thời Viễn Cổ, nhưng Thiên Bảo Thử trọng yếu thế nào có thể nghĩ.

    Không nghĩ tới Yêu tộc lại có người đạt được Thiên Bảo Thử, nếu quả thật để cho con Thiên Bảo Thử nỳ phát triển thêm mấy trăm năm, Yêu tộc sẽ lớn mạnh tới trình độ gì.

    - Thần kỳ như vậy?

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi rất kinh ngạc, không nghĩ tới trong thiên địa lại có tồn tại nghịch thiên như thế, cóđược Thiên Bảo Thử, chẳng khác gì cóđược một tòa bảo tàng vô cùng vô tận a.

    - Tuy thần kỳ như thế, chỉ là hiện giờ Thiên Bảo Thửđược thiên địa sinh ra, mấy vạn năm chưa chắc có một con, hơn nữa phải đợi trưởng thành cũng không dễ dàng một khi xuất hiện sẽ bị vô số người tranh đoạt.

    Nghe nói, trừ tán tu trong truyền thuyết Viễn Cổ đạt được Thiên Bảo Thử ra, đa số Thiên Bảo Thử bị giết chết trong lúc tranh đoạt, bởi vì môn phái rất cường đại, cho dù không chiếm được cũng phải hủy diệt Thiên Bảo Thử.

    Kỳ thật Trình Cung còn chưa nói một câu, hắn ở kiếp trước có một vị bằng hữu cũng có Thiên Bảo Thử, hơn nữa còn là một con Thiên Bảo Thử thành thục, chỉ cóđiều lực lượng, địa vị của vị bằng hữu này rất cao rồi, cho nên không có hứng thú với cái gọi là bảo vật, mà con Thiên Bảo Thử kia cũng được hưởng sái, được sủng ái nên ánh mắt của Thiên Bảo Thử rất cao, bảo vật không đặt trong mắt của nó, nó cũng không đi tìm, cái giá của nó lớn tới mức rối tinh rối mù.

    Nhưng nó rất sợ Trình Cung, bởi vì Trình Cung đi tới mấy lần, con Thiên Bảo Thử này khinh thường hắn, cho nên hắn thu thập con Thiên Bảo Thử này, lúc ấy thiếu chút nữa thu thập con chuột này điên lên, cho nên sau này Thiên Bảo Thử nhìn Trình Cung, chạy cũng không dám chạy.

    Nghe Trình Cung nói về tình huống của Thiên Bảo Thử, Tần Vân Nhi càng nghe càng cảm giác kỳ quái, nàng phát hiện không chỉ có nàng đang nghe, ngay cả Lý Dật Phong cũng đang nghe.

    Hiển nhiên, vị thiếu gia Vũ Châu Lý gia này cũng không biết tình huống của Thiên Bảo Thử, đang nghe giống như tìm được món ngon.

    Tần Vân Nhi nhịn không được mà nhìn Trình Cung, thật giống như không có chuyện gì hắn không hiểu, ngay cả Lý Dật Phong những ngày này thỉnh giáo trận pháp của hắn, bọn mập mạp cũng từng nói qua, tất cả bọn họ đều do Trình Cung dạy, tùy tiện nói một câu, là một bộ công pháp tu luyện cường đại, hơn nữa hắn còn làđương kim trạng nguyên, hư ảnh Văn Thánh cũng hiện ra, chớ đừng nói chi cầm kỳ thư họa, trận pháp, luyện đan thậm chí luyện khí cũng biết, hắn giống như không có gì không biết.

    Hơn nữa không cần học, đều rất tinh tường, lần trước Trình Cung giảng giải công pháp ma đạo cho Nguyên Thủy Ma Tông tông chủ Hách Liên Lam Phượng và Hách Liên Hồng Liên nghe, tuy Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi nghe không hiểu, nhưng nàng có cảm giác mê say, đây chính là nửa bước Thuần Dương, đường đường là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông a!

    Nếu không phải tất cảđều do nàng tận mắt nhin thấy, đánh chết Tần Vân Nhi nàng cũng không tin là sự thật, hơn nữaên đại sắc lang này rất háo sắc, ít nhất lúc trước bản thân mình, tiểu Tuyết, Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Thanh Mai, Tử Yên công chúa và nhiều người ở Đan thành, hắn cũng không có làm cái gì.

    Chẳng lẽ, ngày đó sắc quỷ nói chuyện không phải nói hắn sao, hừ, cho dù không phải hắn, thằng này vẫn làđại sắc lang, nếu không tại sao bên người của hắn lại có nhiều mỹ nữ như vậy.

    Nhưng nghĩ lại, Đông Phương Linh Lung mang theo Đông Phong Thanh Mai về nhà, Tử Yên công chúa rời đi, tiểu Tuyết tạm thời chuyển dời đến thành Song Long, hiện tại nàng ta cũng đang bế quan, trong lúc bất tri bất giác cũng chỉ có chính mình làđi theo Trình Cung.

    Đột nhiên, một loại cảm giác không hiểu...

    Hạnh phúc...

    Đúng vậy, chính là cảm giác hạnh phúc...

    Lòng của nữ nhân khó dò như kim dưới đáy biển, Trình Cung cũng không nghĩ tới, thời điểm mình đang giảng giải Thiên Bảo Thử, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi là vị băng sơn mỹ nhân, trong đầu lại nghĩ tới mấy chuyện không đâu.

    Túy Miêu nghe Trình Cung nói xong, biết làđi theo sau lưng Côn Bằng thái tử, đối phương có Thiên Bảo Thử có thể biết được vị trí chính xác của bảo tàng, bọn họ có thể vừa đi vừa nói rất nhiều chuyện, lập tức nói:

    Chương 993: Biễn biến gây tai họa.

    - Đường lang bổ thiền, hoàng tước tại hậu (bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng), âm chết hắn.

    Khóđược nghe Túy Miêu mở miệng, Lý Dật Phong trêu chọc cười nói:

    - Bà mẹ nó, không có nhìn ra Túy Miêu a, bình thường vô thanh vô tức cả ngày uống đến chóng mặt, ngươi cũng đủ xấu, còn tưởng rằng ngươi không biết biểu đạt đấy.

    - Bởi vì với ngươi không cần nói chuyện, một tay làđủ rồi!

    Túy Miêu nói xong, dựng ngón giữa với hắn.

    Nếu là mập mạp làm như thế, Man Ngưu Vương Lý Hằng chắc chắn sẽ không kinh ngạc, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi càng không quan tâm, bởi vì mập mạp luôn luôn ti tiện.

    Nhưng là Túy Miêu bình thường là tên điên chỉ biết chiến đấu, sau khi chiến đấu là uống rượu, bình thường bọn họ nói chuyện với hắn, Túy Miêu cũng chỉ cười mà thôi, đã sớm có thói quen, hôm nay đột nhiên như thế, làm cho bọn họ cảm thấy ngoài ý muốn.

    Lý Dật Phong cũng sửng sờ, vốn đùa giỡn một chút với Túy Miêu, không nghĩ tới...

    Dựa vào, bị đùa giỡn!

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Đừng quên hắn là lão Nhị trong Tứđại hại thành Vân Ca, các ngươi cho rằng Tứđại hại thành Vân Ca chỉđể gọi chơi à.

    - Đi!

    Lý Dật Phong giơ ngón tay cái lên nói:

    - Tính toán các ngươi hung ác, ta còn quá thuần khiết.

    - Hừ!

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vốn lạnh như băng, bị Lý Dật Phong nói câu này làm cho không nhịn được mà cười khẽ, tuy nụ cười của nàng vẫn lộ ra biểu hiện lạnh như băng, nhưng một tiếng cười của nàng, không thể nghi ngờ còn rung động hơn cả Lý Dật Phong và Túy Miêu đùa giỡn rất nhiều.

    - Ha ha...

    Mọi người sững sờ một chút, sau đó chỉ vào Lý Dật Phong và cất tiếng cười to.

    - Ai!

    Lý Dật Phong triệt để im lặng, đường đường Địa Long Vương, đường đường đệ nhất mỹ nam Cửu Châu đại địa đệ, đường đường Vũ Châu Lý gia Nhị thiếu gia, không ngờ luân lạc tới mức này, ai, nhân sinh a, đúng là bi kịch.

    Càn Khôn Đan Giới quá mức to lớn, mọi người tiến vào nhiều ngày vẫn thống nhất đều phi hành, có cảm giác giống như con kiến bò lên núi lớn, vĩnh viễn không cóđiểm cuối cùng, vĩnh viễn khó có thể tìm được mục tiêu, loại cảm giác này làm cho mọi người có cảm giác vô lực, bọn họ dùng tốc độ cao nhất để bay, làm cho suy nghĩ của bọn họ không thể cải biến, nếu không phải bọn họ đủ kiên định, lâu dài như vậy, đều làm cho người ta có muốn cảm giác sụp đổ.

    Giống như người thế tục cảđời này, tiến vào hoang mạc mênh mông, cho dù có biện pháp không lo lắng tính mạng, nhưng bất luận đi tới nơi nào cũng là cát và cát, giống như vĩnh viễn không thay đổi biến hóa, vĩnh viễn không ra được, loại cảm giác này sẽ làm cho người ta cảm thấy sụp đổ.

    Cho nên Lý Dật Phong không tiếc hao phí tâm huyết suy diễn một đường sinh cơ, hiện tại lại phát hiện Côn Bằng thái tử, còn phát hiện trong tay của hắn có Thiên Bảo Thử, đi theo đám bọn họ, tâm tình mọi người cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    Qua hồi lâu, đột nhiên bọn người Côn Bằng thái tử phía trước dừng lại, Thiên Bảo Thử phát ra tiếng kêu vô cùng hưng phấn, trên thân thể chớp động quang mang kim sắc, hình như có gì làm cho nó hưng phấn lên.

    Trình Cung cũng một mực dùng thần niệm quan sát bọn họ, nhưng vào lúc này, hắn không có tâm lực chúý tới nhục nhục đang ở trên cổ tay của mình, nó vào lúc này mở hai mắt ra.

    - Chi chi chi...

    Đột nhiên, vào lúc Côn Bằng thái tửđang hưng phấn bay tới, Thiên Bảo Thửđang vui sướng hướng Côn Bằng thái tử khoa tay múa chân, thân thể nho nhỏ của nó bị một cổ hấp lực cường đại hút đi, cổ hấp lực này quá mạnh mẽ, nhanh chóng hút lấy Thiên Bảo Thử về phía của bọn người Trình Cung, chỉ trong chớp mắt đã bay được trăm dặm.

    - Người nào đụng đến Thiên Bảo Thử của ta!

    Côn Bằng thái tử vô cùng tức giận, hắn không phải Vũ Thân Vương, loại chuyện này cho tới bây giờ, hắn chưa từng gặp qua, thậm chí có người đánh chủ ý lên Thiên Bảo Thử ở trước mặt của hắn, quả thực là không muốn sống.

    Côn Bằng thái tử tức giận gầm lên một tiếng, thời điểm này, ba tên Yêu Vương theo sau lưng hắn cũng không kịp phản ứng, hắn đã lập tức hóa thành một đạo quang mang đuổi theo.

    - Không tốt...

    Thần niệm của Trình Cung luôn chúý tới bọn người Côn Bằng thái tử, phát hiện Thiên Bảo Thử thay đổi, hắn đã hiểu được chuyện gìđang xảy ra.

    - Mẹ kiếp, tiểu chút chít ngươi muốn chết à...

    Trình Cung nhìn về phía nhục nhục, phát hiện hai mắt thằng này sáng lên, miệng mở lớn, không ngờ dám hút Thiên Bảo Thử từ cách đó mấy ngàn dặm tới đây.

    - Trình Cung, không ngờ là ngươi, ngươi dám đưa tới cửa, đúng là tìm chết, muốn chết mà!

    Tốc độ của Côn Bằng thái tử triển khai toàn bộ, khoảng cách ngàn dặm chỉ trong nháy mắt là tới, Trình Cung vẫn bảo trì khoảng cách vưa đủ với Côn Bằng thái tử, khoảng cách này đã nằm ở bên ngoài phạm vi thần niệm của Côn Bằng thái tử, đột nhiên nhục nhục đánh chủ ý lên Thiên Bảo Thử, Côn Bằng thái tửđuổi theo, thoáng cái liền phát hiện bọn người Trình Cung đang theo sau, muốn che dấu đã không kịp, bởi vì tất cả quá nhanh, quá nhanh...

    Côn Bằng thái tử gầm lên, làm cho núi rừng phía ưới nhao nhao vỡ vụn, hắn sử dụng Phi Hành Thuật để truy đuổi theo Thiên Bảo Thử, lực lượng cường đại và khí lưu lam cho rừng rậm phía dưới, thổ địa bị lực trùng kích cường đại mở ra, một con hào rộng ngàn mét, dài ngàn dặm xuất hiện.

    Hiện giờ Trình Cung thật sự muốn nắm nhục nhục lên, đánh nó một trăm tám mươi lượt, tuy trước kia cảm thấy nó có chút tham ăn, nhưng lại không phát hiện nó lại làm thế, hiện tại tiểu gia hỏa này càng ngày càng đen tối, lần trước thiếu chút nữa đem khỏa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan mình vừa luyện chế nuốt đi, lần này thì tốt rồi, cách vài ngàn dặm nó cũng muốn nuốt Thiên Bảo Thử.

    Thiên Bảo Thử a, đây chính là Thiên Bảo Thử a, nhưng hiện tại đã bị Côn Bằng thái tử phát hiện, còn muốn che dấu là chuyện không cóý nghĩa.

    - Muốn bản đại thiếu chết, không có cửa đâu.

    Nội tâm của Trinh Cung khẽ động, bởi vì hắn phát hiện không biết nhục nhục dùng biện pháp gì, sinh ra hấp lực cường đại đến mức phá vỡ không gian, gần giống như bản lĩnh phá vỡ không gian của Thiên Anh, làm cho Côn Bằng thái tử là gia hỏa dùng tốc độ mà nổi danh cũng không thểđuổi kịp.

    Như đã bị phát hiện, như vậy được rồi, vậy thì dứt khoát làm đến cùng.

    Trình Cung là loại tính cách này, nhục nhục gây tai hoạ xằng bậy hắn rất tức giận, nhưng dù sau nhục nhục vẫn ở bên cạnh mình, thời khắc mấu chốt hắn vẫn bao che cho nhục nhục, trọng yếu nhất là, Trình Cung chưa từng thấy nhục nhục chuyên chú như lần này, đúng vậy, ánh mắt của nó xuất hiện một tia kiên định khó cóđược từ trước tới nay, mẹ kiếp, cảm giác này chưa từng có bao giờ, đó là không tiếc tất cả cũng phải cóđược, loại tình huống này Trình Cung cũng tràn đầy cảm xúc, thời điểm hắn luyện đ cũng thế.

    Trọng yếu nhất là, thủ đoạn hấp thu đồ vật cách đó vài ngàn dặm, Trình Cung có thể nhìn ra nhục nhục đang liều mạng.

    - Mẹ kiếp, đã chơi thì chơi tới cùng, ngay cả Thiên Bảo Thử cũng cho ngươi ăn, không phải chỉ một con thôi sao, ngươi ăn Thiên Bảo Thử rồi, cho dù Côn Bằng thái tử cũng phải đau lòng tới mức khóc lên nha, ha ha...

    Chương 994: Đọ sức bằng thần niệm. (1)

    Nghĩđến điểm này, Trình Cung có quyết định chắc chắn, thần niệm khẽ động đã thu đám Lý Dật Phong vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nếu như Côn Bằng thái tử có tốc độ nhanh hơn hấp lực của nhục nhục, Trình Cung sẽ không chút do dự mang nhục nhục rời đi, bởi vì một khi Côn Bằng thái tử chạy tới rất nguy hiểm.

    Côn Bằng thái tửđúng là rất mạnh, mà bên cạnh hắn còn có ba gãĐịa Anh đỉnh phong Đại Yêu Vương, không phải Trình Cung hiện giờ có thểđối phóđược.

    Nhưng hiện tại tốc độ hấp lực của nhục nhục, rõ ràng còn nhanh hơn tốc độ của Côn Bằng thái tử, vậy thì còn cơ hội vật lộn nha.

    - Xèo... xèo...

    Thiên Bảo Thử kêu lên đầy điên cuồng, tuy nó còn chưa trưởng thành, nhưng du sao nó cũng là thánh thú do thiên địa sinh ra, cũng biết vào lúc này là thời khắc sinh tử, hơn nữa nó có cảm giác áp chế mơ hồ, sợ hãi, loại sợ hãi này nó chưa từng cảm nhận qua trên người của Yêu tộc.

    Mặc dù tên Thử thái tôn mạnh mẽ của Yêu tộc, nhưng nó cũng không cảm giác được loại sợ hãi này, nó dốc sức liều mạng chạy về chỗ của Côn Bằng thái tử, muốn tránh thoát hấp lực kinh khủng này.

    Nhưng cổ hấp lực này quáđáng sợ, nếu không phải nó dốc sức liều mạng giãy dụa, còn thần niệm như có như không có Côn Bằng thái tử ở xa xa, chỉ cần trùng kích không gian, rất có thể nóđã bị hấp lực cường đại này xé rách không gian hấp đi rồi.

    Nhưng cho dù là hiện tại, nó cũng trơ mắt nhìn Côn Bằng thái tửđể lộ ra hư ảnh Côn Bằng to lớn ở sau lưng cách nó càng ngày càng xa, ít nhất đã có hơn trăm dặm.

    Quả thực làđiên rồi, đùng là không biết sống chết, cũng dám đánh chủ ý lên đầu của mình, mình không đi tìm hắn, hắn lại dám tìm tới tận cửa.

    Côn Bằng thái tử rất tức giận, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Trình Cung lại dám ra tay, trên thực tế hắn nào biết, đừng nói hắn không nghĩ tới, ngay cả bản thân Trình Cung cũng không dám nghĩ tới tình huống lại diễn biến thành như thế này.

    Tốc độ của Côn Bằng thái tửđã phát huy tới cực hạn, vào lúc này hắn không dám thi triển thần thông, bởi vì một khi hắn thi triển thần thông sẽ chậm trễ một ít thời gian, chỉ sợ Thiên Bảo Thử sẽ biến mất ở trước mặt, vậy thì phiền toái.

    Thiên Bảo Thử chính là mệnh căn của Thử thái tôn, nếu như Thiên Bảo Thử có chuyện gì, chuột Thử thái tôn còn không điên lên à.

    Đừng nói Thử thái tôn, cho dù Côn Bằng Đại Đế biết rõ Thử thái tôn cóđược Thiên Bảo Thử, cũng sẽ chiếu cố đặc biệt với Thử tộc, Thiên Bảo Thử có thể làm cho sự phát triển của Yêu tộc đạt tới chỗ tốt lớn nhất, quan hệđại sự của cả Yêu tộc, Côn Bằng thái tử biết rõ chuyện này rất nghiêm trọng.

    Nhưng hắn nghĩ mãi cũng không rõ, Trình Cung đang sử dụng thần thông gì, không có khả năng, với bản lĩnh của Trình Cung không thể có thần thông nào đạt tới mức tác dụng tới một vật ở cách xa tới mấy ngàn dặm.

    Nếu như hắn thật sự cóđược thủ đoạn hấp vật cách mấy ngàn dặm, chuyện hắn diệt sát mình chẳng phải dễ như lòng bàn tay sao.

    Nhưng hình như hắn không có pháp bảo và lực lượng như thế, có kèm theo Không Gian Chi Lực, nếu không phải thần niệm của mình ảnh hưởng, ngăn trở, chỉ sơ cổ lực lượng này đã trực tiếp xé rách không gian hấp thu Thiên Bảo Thửđi rồi.

    - Không được, quá gần, quá gần rồi.

    Khoảng cách vài ngàn dặm, đối với Côn Bằng thái tử toàn lực bay, cũng không mất bao nhiêu thời gian.

    Tốc độ của Côn Bằng thái tử và hấp lực của nhục nhục lên Thiên Bảo Thử, cũng đã gần tới tình trạng vô hạn xé rách hư không.

    Nếu ở đây là Cửu Châu đại địa thì khó một chút, nhưng ở nơi đây lại dễ dàng hơn, mặc dù tại đây tự thành thế giới, nhưng không gian nơi đây không ổn định bằng Cửu Châu đại địa.

    Đương nhiên, tồn tại Thiên Anh có lực lượng cường đại, nếu như cưỡng ép xé rách không gian, không gian nơi đây sẽ sụp đổ, quy tắc nơi đây không cho phép.

    Nhưng Thiên Bảo Thử nhỏ như vậy, hơn nữa có ngoại lực trợ giúp cưỡng ép gia tốc xé rách không gian, không có vấn đề gì.

    Trình Cung cảm thụ Côn Bằng thái tử không ngừng đuổi tới gần, nếu để cho Côn Bằng Thái thái tử cách mình chừng ngàn dặm, cho dù nhục nhục nuốt được Thiên Bảo Thử, bản thân mình muốn trốn cũng khó.

    Trình Cung lẳng lặng chờđợi, thỉnh thoảng hắn lưu ý tới nhục nhục, phát hiện thân thể của nhục nhục nhỏ hơn một vọng, tiểu móng vuốt dốc sức liều mạng nắm chặt, giống như nỏ mạnh hết đà.

    - Ngươi a, lần sau gặp phải chuyện này phải hỏi trước, không được tự làm bậy, bản đại thiếu tuyệt đối không quan tâm tới ngươi.

    Trình Cung nói với nhục nhục, trong tay đã xuất hiện một tia nguyên dịch hóa tơ, hiện tại đối với nhục nhục mà nói, tốc độ bổ sung của nguyên dịch không đủ cho nó nữa, tác dụng không quá lớn với nó.

    Nhưng nguyên dịch hóa tơ lại khác, Trình Cung trực tiếp thả nó ra, tia nguyên dịch hóa tơ này bay vào trong miệng của nhục nhục, tiến vào thân thể của nó.

    - Vèo!

    Sau khi nguyên dịch hóa tơ vào miệng, thân thể nhục nhục chấn động, sau một khắc thần niệm của Trình Cung cảm nhận rất rõ ràng, hấp lực của nhục nhục hút Thiên Bảo Thử tăng tốc độ lên, tuy đã bị thần niệm của Côn Bằng thái tửu quấy nhiễu, không có biện pháp xé rách không gian, nhưng tốc độ lại tăng lên một đoạn.

    - Đáng giận, Thần Niệm Phong Tỏa, định.

    Côn Bằng thái tửđã tức giận, đây chính làđoạt bảo trong miệng Côn Bằng thái tử nha, nếu quả thật bị hắn cướp đi, sẽ không xong.

    Côn Bằng thái tử rơi vào đường cùng, cưỡng ép thúc dục thần niệm, dùng thần niệm hóa thành thần thông, tuy uy lực thần thông không được, nhưng hắn chỉ cần có thể ngăn Thiên Bảo Thử lại một chút, là hắn có thểđuổi kịp vàđoạt Thiên Bảo Thử lại, một khi Thiên Bảo Thử trở lại trong tay của mình, không tiếp tục cố kỵ nữa, còn lại chính là giết Trình Cung.

    - Quả nhiên là con của Yêu tộc Đại Đế, không ngờ hiểu được một ít thần niệm tập trung, bản lĩnh phong tỏa, đáng tiếc thầm niệm của ngươi kém xa bản đại thiếu, Thần Niệm Trùng Kích.

    Thần Niệm Phong Tỏa của Côn Bằng thái tử, người khác muốn có không dễ dàng, phải biết rằng thần niệm với tư cách là thủ đoạn công kích cường đại, với tư cách là tồn tại vượt trên thần thông, năm bây giờ không phải thời đại thần niệm là chủ lưu nữa, những pháp môn sử dụng đã sớm trở thành truyền thuyết, thần niệm hiện giờđã biến thành lực lượng phụ trợ.

    - Oanh...

    Xoẹt...

    Thần niệm của Côn Bằng thái tử vượt xa người bình thường, nhưng không nghĩ tới đụng phải thần niệm Thiên Anh, trùng trùng điệp điệp oanh kích đến.

    Hơn nữa thần niệm của Trình Cung đã sử dụng lô hỏa thuần thanh, uy lực kinh người, cho dù Côn Bằng thái tử là con của Côn Bằng Đại Đế, thiên phú dị bẩm, nhưng thần niệm của hắn chỉ siêu việt Địa Anh đỉnh phong mà thôi, nhưng lần này nhận lấy tổn thương rất nghiêm trọng.

    Tốc độ phi hành cao nhất dừng lại thật gấp, tai mắt mũi miệng thất khiếu của hắn phún máu, không phải chảy máu, mà là phún máu, trong nháy mắt, Côn Bằng thái tử cảm thấy đầu của mình như muốn nổ tung.

    - A!

    Côn Bằng thái tử kêu to một tiếng, tốc độ dừng lại.

    Chương 995: Đọ sức bằng thần niệm. (2)

    Không có Côn Bằng thái tử cản trở, nhục nhục có nguyên dịch hóa tơ bổ sung, cho nên trực tiếp làm cho Thiên Bảo Thử xé rách không gian.

    Nháy mắt sau đó Thiên Bảo Thửđã xuất hiện trước người Trình Cung ngoài trăm mét, nhục nhục mở miệng ra, trực tiếp nuốt Thiên Bảo Thử vào miệng.

    Sau khi nuốt Thiên Bảo Thử vào bụng, nhục nhục biến thành quả cà, ỉu xìu, thoáng cái ghé vào cổ tay của Trình Cung, bám gắt gao vào tay, con mắt cũng nhắm lại, cả thân thểđều xụi lơ dính vào cổ tay Trình Cung.

    - Bà mẹ nó, đừng a...

    Lý Dật Phong ở trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, con mắt đau lòng nhắm lại, dùng tay bụm mặt.

    Đừng nói hắn, ngay cả Túy Miêu cũng không nhịn được mà chép miệng mấy cái.

    - Đáng tiếc, chứ như vậy mà ăn.

    Thanh Xà VTần Vân Nhi cũng rất tiếc hận.

    - Tiểu gia hỏa này cái gì cũng ăn được sao?

    Man Ngưu Vương Lý Hằng nhớ tới lần đầu tiên gặp nhục nhục, nhớ tới khi đó nó nuốt vào Tiểu Lang Vương Bạch Kiếm vào bụng, trong nội tâm nhịn không được xuất hiện hàn ý.

    Trước đó Trình Cung đã giới thiệu tác dụng trọng yếu của Thiên Bảo Thử cho bọn họ nghe, cho nên mấy người bọn họ đều cảm giác tiếc hận, nhưng thân đang ở không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung có thể tùy thời biết rõ nhất cử nhất động của bọn họ, mà bọn họ cũng nhìn rõ tình huống ở bên ngoài, bởi vì ở chỗ này Trình Cung là lớn nhất, mạnh nhất, hắn là chúa tể tất cả, nhưng bọn họ không có biện pháp chủ động liên hệ với Trình Cung, cho nên chỉ có thể tiếc hận mà thôi.

    - Chờ một lát lại tính sổ với ngươi, ngươi ăn thoải mái lắm, bản đại thiếu lại chùi mông cho ngươi rồi.

    Nhìn thấy bộ dạng của nhục nhục giống như khối bùn nhão, Trình Cung vốn cóýđịnh phát ý niệm ngăn cản nó lại, nói một câu thân hình đã dùng tốc độ cao nhất mà bay đi.

    Không có biện pháp, thần niệm trùng kích tuy cường hãn, nhưng phải là với ai.

    Tồn tại Địa Anh, đột nhiên dùng thần niệm trùng kích Trình Cung, khẳng định thương thế không nhẹ.

    Nhưng Côn Bằng thái tử là con của Côn Bằng Đại Đế, tuy hiện giờđã qua thời đại của thần niệm rồi, nhưng dù sao vẫn có chút ít pháp bảo có thủ đoạn nhắm vào thần niệm, linh hồn.

    Trên người của Côn Bằng thái tử chắc chắn có pháp bảo như thế, đã làm thần niệm trùng kích của Trình Cung giảm đi chín phần, nếu không một chiêu này của Trình Cung cũng không phải bị một ít tổn thương, đau đầu choáng váng đơn giản như thế.

    Bị thần niệm của Trình Cung làm bị thương, lại biết rõ Thiên Bảo Thử bị gia hỏa như cục thịt trong tay của Trình Cung nuốt vào, Côn Bằng thái tửđã nổi giận thật sự.

    - Côn Bằng chân thân, Đại Bằng Triển Sí, Đại Bằng Hư Không Thuật.

    Thân thể của Côn Bằng thái tử biến mất trên không trung, trên bầu trời xuất hiện một con Côn Bằng cực lớn, đôi cánh vỗ một cái làm không gian chấn động cái này Đại Bằng Hư Không Thuật chính là thần thông giúp Côn Bằng thái tử gia tốc trên hư không, Đại Bằng Hư Không Thuật, tốc độ cực hạn còn nhanh hơn xé rách không gian.

    Xé rách hư không, nhưng vẫn nằm trong phạm vi bao phủ của thần niệm, nếu không có biện pháp khống chế hoàn toàn không thể sử dụng, lại tốn quá nhiều sức lực, cho nên ít sử dụng tới, nhưng Đại Bằng Hư Không Thuật chính là thần thông bổn mạng của Côn Bằng nhất tộc, chính là tốc độ, nhanh đến cực hạn.

    Hôm nay đối với Côn Bằng thái tử mà nói, sử dụng chân thân của mình, dùng thân thể Côn Bằng xuất hiện đã biểu hiện ra áp lực của hắn, không chỉ cóáp lực, còn có tổn hại nhất định với mình, nếu không phải Côn Bằng thái tử bị bức tới tuyệt cảnh, hắn tuyệt đối không sử dụng tới nó.

    Nếu như Côn Bằng thái tử biết rõ, Trình Cung có thể làm thần niệm của hắn bị thương, hắn đã sớm liều lĩnh thi triển Đại Bằng Hư Không Thuật, cũng không để cho Thiên Bảo Thử bị cục thịt kia nuốt mất.

    Đại Bằng Hư Không Thuật, ở phương diện khác thậm chí siêu việt xé rách không gian của Thiên Anh, trong nháy mắt Hoành Độ Hư Không, xuất hiện ở sau lưng cách Trình Cung mấy trăm dặm.

    - Phốc...

    Đại Bằng Hư Không Thuật đối với Côn Bằng thái tử hiện giờ, tuyệt đối là vượt cấp thi triển, thân hình của hắn xuất hiện một vết máu, nhưng tốc độ của Đại Bằng Hư Không Thuật vẫn bảo trì như trước, nhanh chóng đuổi theo Trình Cung.

    - Liều mạng đúng không, vậy bản thiếu sẽ chơi với ngươi tới cùng, Thất Tinh Phá Không Trảm.

    Trình Cung khoát tay, tinh lực trong thân thể bị điều động, hóa thành Thất Tinh Phá Không Trảm xé rách không gian.

    - Bổn mạng chân hỏa, luyện hóa nguyên dịch hóa tơ, Tinh Phong Chiến Đao, nổ đi!

    Tuy uy lực của Thất Tinh Phá Không Trảm rất mạnh, nhưng Trình Cung cũng chỉ cso thể ngăn cản thế công tới của Côn Bằng thái tử mà thôi, sau một khắc đã cầm Tinh Phong Chiến Đao trong tay, trong cơ thể dùng bổn mạng chân hỏa luyện hóa nguyên dịch hóa tơ vào trong cơ thể, nhập vào trong Tinh Phong Chiến Đao.

    Trước khi Trình Cung luyện đan cũng hao phí không ít nguyên dịch hóa tơ, nhưng lúc đó hắn đều trì hoãn cho tiêu hao thật chậm, nhưng lần này là luyện hóa nguyên dịch hóa tơ.

    Giống như trong nháy mắt đem toàn bộ nguyên dịch trong đan thất hấp thu đi, số lượng khủng bố thế nào có thể nghĩ.

    Trình Cung có cảm giác thân thểđạt tới Địa Anh tầng chín đỉnh phong của mình đãđạt tới đỉnh phong nhất, thậm chí có chút ít cảm giác sắp nổ tung, đã thật lâu rồi hắn không có cảm giác này.

    Trình Cung không thể không sử dụng thần niệm cảnh giới Thiên Anh đểáp chế, khai thông, đồng thời dùng thần niệm dốc sức liều mạng đem lực lượng dung nhập vào trong Tinh Phong Chiến Đao trong.

    - Oanh!

    Sau một khắc, thân thể Trình Cung giống như lưu tinh, tốc độ nổ lên, lập tức nổ tung biến mất trong không gian, xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm dặm.

    - Bành bành bành...

    Côn Bằng thái tử huy động Vạn Thú Hồn Liên, không đến ba tức đãđánh tan Thất Tinh Phá Không Trảm, nhưng khoảng cách với Trình Cung đã bị kéo ra xa.

    Đuổi, đuổi, đuổi!

    Trong đầu của Côn Bằng thái tử chri có một chữ này, đuổi theo Trình Cung, giết hắn, giết hắn.

    Nhưng Đại Bằng Hư Không Thuật của Côn Bằng thái tửđã yếu bớt, tuy tốc độ của hắn rất nhanh, cũng chỉ hơn mười dặm một hơi thở mà thôi, mà Trình Cung mượn nhờ Tinh Phong Chiến Đao, không ngừng đem tốc độ đề cao lên độ cao mới.

    - Làm sao có thể, ngươi chỉ làĐịa Anh tầng hai, vì cái gì thần niệm lại quỷ dị như thế, so với một kích toàn lực của Thiên Anh tầng năm còn khủng bố hơn, vì cái gì, vì cái gì tốc độ còn tăng lên không ngừng, vì cái gì, thân thể con người có thể chịu được sao?

    Trong nội tâm Côn Bằng thái tử, vô số câu hỏi vì cái gì, hắn không cam lòng, hắn tức giận a.

    Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, vừa rồi Trình Cung dùng thần niệm đả thương hắn, hiện giờ tốc độ mà hắn am hiểu nhất lại bị vượt qua, làm cho hắn xuất hiện cảm giác khó tin, vô cùng xấu hổ.

    Chính bởi vì là thiên phú thần thông, tuy trên người Côn Bằng thái tử có rất nhiều pháp bảo, nhưng lại không có bất cứ pháp bảo gia tăng tốc độ nào, nếu như vào lúc này hắn có một kiện pháp bảo là thượng phẩm linh khí gia tăng tốc độ, cộng thêm tốc độ của hắn, tình huống đã cải biến.

    Chương 996: Đào thoát.

    Côn Bằng thái tử muốn tiếp tục thi triển Đại Bằng Hư Không Thuật, nhưng hắn muốn thế nào, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

    Đại Bằng Hư Không Thuật thi triển một lần, hắn sẽ chịu một ít thương tổn, nhưng chỉ cần phục dụng một ít đan dược điều dưỡng và một ít thời gian khôi phục.

    Chỉ khi nào tổn thương quá nặng, tổn thương căn cơ, căn bản, thậm chí có thể tạo thành ảnh hưởng không thể vãn hồi cho việc tu luyện của hắn sau này, tuy hắn hận Trình Cung thấu xương, hận không thể xét nát hắn ra, nhưng liên tục cân nhắc, hắn có cảm giác không đáng như thế.

    Trình Cung lại liều mạng gài, lần đầu tiên thúc dục Tinh Phong Chiến Đao đến cực hạn, không, là siêu việt cực hạn, thân thể cũng đạt tới cực hạn.

    Mà Côn Bằng thái tử có quá nhiều cố kỵ, dần dần, Trình Cung và Côn Bằng thái tử có khoảng cách càng lớn, rốt cục, thân ảnh Trình Cung thân ảnh của Côn Bằng thái tửđã biến mất khỏi thần niệm.

    - Trình Cung...

    Oanh...

    Côn Bằng thái tửđã bay hơn ngàn dặm, dừng lại ở vị trí cuối cùng mà thần niệm của hắn nhìn thấy Trình Cung, một cổ tức giận đang đè nén trong ngực, vào lúc này bốc cháy lên.

    Âm thanh tức giận, lực lượng cường đại không có chỗ phát tiết, trực tiếp đánh ngọn núi cực lớn trên mặt đất thành một cái hố sâu, sâu không thấy đáy.

    Bỏ qua Côn Bằng thái tử.

    Trình Cung liên tiếp đổi hương ba lượt, rốt cục xác định không còn bắt được dấu vết của Côn Bằng thái tử, lúc này hắn trực tiếp tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Ah...

    Người vừa tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung một tay cầm Tinh Phong Chiến Đao, cả người thiếu chút nữa ngã xuống đất, cơ bắp toàn thân đau nhói, thậm chí có một loại cảm giác như muốn nứt ra, rời khỏi thân thể.

    Trên lớp da của thân thể xuất hiện mồ hôi màu đỏ, không, đó không phải mồ hôi, màđó chính là máu tươi.

    Bọn người Lý Dật Phong đều ngây người, Man Ngưu Vương Lý Hằng càng có chút luống cuống chân tay, đã từng là Vương giả Nam Hoang.

    Hôm nay vì lo lắng mà không biết làm sao.

    Mà Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đứng ở đó, nhìn thấy bộ dạng của Trình Cung, nàng phóng tới, nàng có một loại xúc động.

    Nàng nghĩ phải đi tới dìu Trình Cung, bởi vì nàng cảm giác được trong nội tâm của mình vô cùng khổ sở.

    Trình Cung nhắc tay còn lại lên, ngăn cản bọn họ.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Lúc này, Trình Cung chống Tinh Phong Chiến Đao liền nổ tung, trên đó có một trăm lẻ tám khỏa tinh lực.

    Nhưng vào lúc này lại nổ tung, cuối cùng cả Tinh Phong Chiến Đao đều đang run rẩy, giống như đang khóc.

    Tinh Phong Chiến Đao tuy không bị hủy, nhưng một trăm lẻ tám khỏa tinh lực đã bị hủy diệt.

    Tinh Phong Chiến Đao cũng mất đi lực lượng gia tốc đặc thù.

    Có thể nói, tuy vẫn là tuyệt phẩm linh khí.

    Nhưng uy lực của Tinh Phong Chiến Đao giảm xuống rất nhiều.

    Nhìn thấy Tinh Phong, Trình Cung như thế, dùng tay vuốt nhẹ thân đao.

    Trong nội tâm cũng rất không có tư vị.

    Không có biện pháp, có thểđào thoát khỏi Đại Bằng Hư Không Thuật của Côn Bằng nhất tộc, cả Cửu Châu đại địa lâu rồi chưa xuất hiện qua, Côn Bằng thái tử bị trọng thương liên tiếp, không tiếc bản thân bị hao tổn thi triển Đại Bằng Hư Không Thuật cũng không đuổi kịp, muốn nói không trá giá lớn là không thể nào, trừ phi Trình Cung là Thiên Anh, nhưng lại không phải Thiên Anh, bởi vì loại tốc độ này của hắn, đã siêu việt tốc độ của Thiên Anh.

    - Cảm ơn.

    Tướng quân khó tránh khỏi trận vong, tuy Tinh Phong Chiến Đao còn chưa có khí linh, nhưng Trình Cung vẫn thấp giọng nói ra.

    Trình Cung đụng vào một cái, Tinh Phong Chiến Đao bị hao tổn, bản thân tổn thương cũng không nhẹ.

    Thu hồi Tinh Phong Chiến Đao, Trình Cung mới nhìn nhục nhục, mẹ kiếp, hỗn đản này, gia hỏa này...

    Không ngờđang ngủ.

    Ăn ngủ, ngủ ăn, gây họa, chỗ tốt đều của nó cả, nhưng hiện giờ nóđang ngủ rất thoải mái a.

    - Ngủ đi, ngủ đi, lần này chờ ngươi tỉnh lại, bản đại thiếu sẽ trò chuyện với ngươi thật tốt.

    Trình Cung nhìn nhục nhục nói ra, hắn biết rõ nhục nhục này tu luyện rất khác, chỉ cần nó ngủ, dùđộng thế nào nó cũng không tỉnh, trừ phi uy hiếp đến tính mạng của nó, hoặc có thứđồ vật gìđó hấp dẫn nó.

    - Khá tốt không có việc gì, tốc độ của Côn Bằng nhất tộc danh chấn Cửu Châu đại địa, ngươi có thể dụng tốc độ chạy thoát trước mặt của hắn, quá lợi hại.

    Lý Dật Phong bội phục nói ra.

    - Lợi hại cái rắm.

    Trình Cung ngồi xuống, sau đó lấy một ít đan dược ném vào trong miệng, nói:

    - Chỉ là bản lĩnh chạy trốn để khỏi chết, cái này mà tính là bổn sự lợi hại gì, nếu chỉ có một mình hắn, hôm nay bản đại thiếu sẽ chơi đùa với hắn, nhưng ở sau lưng của hắn còn ba gãĐại Yêu Vương đỉnh phong, chuyện nàm tạm thời không tính toán, hơn nữa đúng là hắn lợi hại, tu luyện sớm hơn ta mà thôi, chờ thêm một thời gian, không bao lâu sau bản đại thiếu sẽ đuổi kịp hắn, xem thử tốc độ của hắn có nhanh hơn nữa hay không.

    - Tại sao vừa rồi không vào đây?

    Nghĩđến tình huống nguy hiểm vừa rồi, trong lòng Tần Vân Nhi đến bây giờ vẫn còn sợ hãi, tuy nàng không truy hỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh là nơi nào, nhưng bản thân Trình Cung lại không tiến vào trong đây khi gặp nguy hiểm, cho nên nàng mới cảm thầy kỳ quái và lên tiếng hỏi Trình Cung.

    - Hiện tại ta không có biện pháp tùy tiện điều động nơi này di động, cho dù di động cũng phải trả cái giá quá lớn, cũng giống như Côn Bằng thái tử sử dụng Đại Bằng Hư Không Thuật, không phải lúc trọng yếu nhất, được không bù mất.

    Trước kia chúng ta trốn vào, là vì bọn họ không xác định được chúng ta ở đâu, nhưng hiện tại bị Côn Bằng thái tử tập trung, một khi ta tiến vào đây, ít nhất hắn biết rõ phạm vi và khu vực, đến lúc đó hắn sẽ bày bố trận chung quanh đây, lại dùng thần thông và một ít đạo khí công kích làm bẫy rập ở bên ngoài, đến lúc đó, lại bảo Địa Anh công kích vào hư không giống như lúc trước, có tỷ lệ rất lớn bức chún ta đi ra, khi đó mới thật sự nguy hiểm.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi vẫn băng lãnh như trước, nhưng Trình Cung lại cảm nhận được một loại cảm giác quan tâm, cho nên trả lời cẩn thận.

    - Tiểu gia hỏa này rốt cuộc là cái gì, quá biến thái a, đối với đại thiếu, tại sao ngươi không ngăn cản nó, nó lại ăn Thiên Bảo Thử a, trước đó ngươi đã nói với chúng ta Thiên Bảo Thử rất trân quý, đủ để biến một tán tu thành thủy tổ của một đại phái trong Tu Chân Giới a.

    Lý Dật Phong nhìn nhục nhục, còn đau lòng hơn của Trình Cung nói ra.

    - A...

    Trình Cung cười khổ nói:

    - Nói thật ta cũng rất muốn cóđược Thiên Bảo Thử, cóđược thứ này chẳng khác gì cóđược một tòa bảo tàng thật lớn, có thể lấy vô cùng vô tận, dùng không hết, nhưng Thiên Bảo Thử có một đặc tính, cảđời chỉ có một chủ nhân, nếu như không phải chủ nhân nó ra lệnh, cho dù ngươi cóđối đãi tốt với nó thế nào cũng vô dụng.

    Hơn nữa Thiên Bảo Thử và chủ nhân có liên hệ tinh thần đặc thù, loại liên hệ này rất thần bí, cho dù là không gian cũng khó mà ngăn cách được, nếu như Côn Bằng thái tử không tiếc tất cả sử dụng bí pháp liên hệ với Thiên Bảo Thử, cho dù chúng ta có ở trong Càn Khôn Đan Giới cũng bị khóa chặt lại, trọng yếu nhất là, nó vô cùng trọng yếu với nhục nhục.

    Chương 997: Kết quả hắn phải chết? (1

    - A!

    Lý Dật Phong nghe vậy liền thở dài tiếc hận, nói:

    - Đáng tiếc, nghe tác dụng của Thiên Bảo Thử mà ngươi nói lúc trước, thật sự...

    Ai!

    - Cảm thán cái gì, nhớ lại bộ dáng tức tới mức sắp thổ huyết kia, chắc hắn rất đau lòng, ngẫm lại hắn rất hối hận, hắn còn mất đi vị trí chuẩn xác của bảo tàng, sảng khoái hơn a, đáng giá.

    Tuy vừa mới nói nhục nhục, nhưng Trình Cung tuyệt đối không có cảm giác đáng tiếc.

    Đương nhiên, thời điểm này cần phải giáo huấn nhục nhục, nếu không tiểu gia hỏa này càng ngày càng làm càn, sau này sẽ có gan lớn hơn trời.

    - Cũng phải, dù sao chỗ tốt chúng ta chiếm a.

    Nghe Trình Cung nói như vậy, Lý Dật Phong cũng cân nhắc lại, Địa Long Vương Lý Dật Phong dù sao không giống bình thường, nếu người khác biết rõ Thiên Bảo Thử bị ăn sống mà chết, ở bên cạnh nhìn sẽ tức tới chết, nhưng Lý Dật Phong lại dễ dàng nghĩ thông suốt.

    - Nhưng mất đi Thiên Bảo Thử dẫn đường, chúng ta muốn tìm bảo tàng rất khó, hơn nữa Côn Bằng thái tử nhất định sẽ điên cuồng tìm chúng ta trên lộ tuyến vừa rồi, cho nên mọi người cứ ở đây tu luyện thêm vài ngày, sau đó nghĩ biện pháp tạm thời lách qua hắn.

    Vào thời khắc cuối cùng ta đánh với Côn Bằng thái tử, ta mơ hồ cảm giác được có mấy cổ khí tức khác, có khí tức của hai tên đại đương gia Cuồng Phong Mã Bang thần bí kia, còn có khí tức của Chu Dật Phàm, mấy người kia đều không có ngu ngốc, bọn họ không có bản lĩnh suy diễn, không có Thiên Bảo Thử, nhưng khẳng định có thủ đoạn nhất định.

    - Nhất là Chu Dật Phàm, với lòng dạ của hắn, hoa thức của hắn chắc chắn không dám đánh chủ ý lên người Côn Bằng thái tử, nhưng làm chút tay chân lên người ba tên Đại Yêu Vương dưới tay Côn Bằng thái tử là thừa sức, bọn họ có thể dùng phương pháp đặc thùđể xác định phương hướng, chiến đấu vừa rồi và màn đuổi giết mấy vạn dặm lúc này, chấn động thì bọn họ sẽ phát hiện ra ngay thôi.

    Tuy bọn họ bằng mặt không bằng lòng, nhưng không có xung đột lợi ích thực tế sẽ không ra tay, đương nhiên, nếu như quan hệ tới chuyện của chúng ta, bọn họ sẽ liên thủ, cho nên chúng ta vẫn cẩn thận một chút.

    Trình Cung vào thời điểm chiến đấu tới cuối cùng phát hiện ra vài đạo khí tức, cộng thêm hiểu biết về bọn Chu Dật Phàm, trong nội tâm đãđoán được một ít, nói xong cũng bảo bọn họ tiến vào tu luyện, mình cũng bắt đầu điều dưỡng thương thế.

    Mà ở nhục nhục ở cổ tay của Trình Cung, chưa từng có lần ngủ nào ngon như thế, trong lúc bất tri bất giác thân thể của nó xuất hiện một tầng hào quang kim sắc và cơ thể mọc ra bộ lông, nhưng rất nhanh loại hào quang và bộ lông này biến mất nhanh chóng.

    Sau đó nhục nhục thu nhỏ thân thể của mình như lúc trước, nhưng sau đó từ từ lớn lên, khôi phục một ít, làn da cũng sáng hơn, cái mũi nhỏ động động một chút, thân thể uốn éo trên cổ tay của Trình Cung, sau đó tiếp tục tiến vào giấc ngủ sâu.

    Trình Cung tĩnh tâm dưỡng thương, nhục nhục rất thoải mái thôn phệ chiến lợi phẩm là Thiên Bảo Thử, mà Côn Bằng thái tửđang ở trong Càn Khôn Đan Giới đã tức điên lên, xúc động muốn giết người, đáng tiếc trong Càn Khôn Đan Giới trừ bọn họ ra, không có người nào khác, hắn chỉ có thể truy tìm yêu thú trên phương hướng Trình Cung bỏ chạy mà giết thôi.

    - Lại là các ngươi, lăn ra đây!

    Vừa giết song một đầu Đại Yêu Vương cực lớn, Côn Bằng thái tử tức giận hét lớn, âm thanh cường đại làm cho không khí cũng nổ tung lên.

    - Bành bành bành...

    Sóng âm oanh kích đã bị ngăn cản lại, nhao nhao nổ tung, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử nhao nhao xuất hiện, âm thanh ở một hướng đột nhiên bị tách ra, vô thanh vô tức lại bị tách ra, sau đó tiêu tán.

    Mà người ẩn tàng ở phương hướng này, chính là Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai vịĐại đương gia.

    Nếu như nói bị Trình Cung là người nhìn chằm chằm vào Côn Bằng thái tử không ai biết, nhưng Côn Bằng thái tử cũng không có nhiều người lặng yên không một tiếng động đi theo sau hắn, ánh mắt mang theo tức giận khôn cùng nhìn vào đám người kia, Côn Bằng thái tử vào lúc này giống như một ngọn núi lửa tùy thời có thể bộc phát.

    Dù sao nơi này là Càn Khôn Đan Giới, ở đây ngay cả thiên cơ cũng bị che dấu, quy tắc cũng khác với ngoại giới, cho dù ở chỗ này có chuyện gì, người ở bên ngoài không có biện pháp điều tra.

    - Các ngươi đều rất thông minh sao, dám đi theo sau lưng bản thái tử.

    Trong âm thanh của Côn Bằng thái tử ẩn chứa sát khí khôn cùng.

    - Thái tử hiểu lầm, chúng ta phát hiện nơi đây có chiến đấu, cho nên mới chạy tới.

    Chu Dật Phàm vội vàng giải thích.

    Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tửđều không có lên tiếng, không biết lúc nào, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tửđãđi cùng một chỗ, ba người hình thành thế chân vạc ba gốc, Vũ Thân Vương đứng đầu, Chu Dật Phàm cùng Nguyệt Minh thái tửđứng hai bên của hắn.

    Tuy Chu Dật Phàm giải thích, nhưng Vũ Thân Vương cùng Nguyệt Minh thái tử cũng không sợ Côn Bằng thái tử, suy nghĩ của Côn Bằng thái tử cũng là suy nghĩ của bọn họ, mà số lượng thủ hạ sau lưng của bọn họ lại hơn xa Côn Bằng thái tử.

    Tại đây không phải Nam Hoang, cũng không phải thiên hạ của Yêu tộc.

    Cộng thêm trước kia Côn Bằng thái tửáp chế bọn họ, trong nội tâm của bọn họ không được thoải mái, người ở đây có ai không phải nhân kiệt, hợp tác thì cũng được, nhưng không bao giờđồng ý cho người khác đèđầu của mình.

    - Tuy chúng ta không có bản lĩnh xác định phương hướng chuẩn xác, nhưng vẫn có biện pháp xác định được phương hướng một cách cơ bản, có lẽ chênh lệch mấy vạn dặm, nhưng ngươi làm ra động tĩnh lớn như thế, đúng là phải cảm tạ ngươi, để cho ta từ mấy vạn dặm chạy tới đây.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nói xong, thân hình cũng trực tiếp phóng lên trời, bay về phương hướng Côn Bằng thái tử vừa bay, tốc độ cũng không nhanh, hiển nhiên, bọn họ đang chuẩn bị tùy thời ra tay chiến đấu.

    Trong nội tâm của Côn Bằng thái tử rất tức giận, nhưng liên tục cân nhắc cho nên không dám ra tay, hiện tại luận lực lượng đơn thuần thì hắn mạnh nhất, nhưng trước đó lại có Tần Vô Ngân, sau đó còn có Trình Cung ra tay cướp Thiên Bảo Thử của hắn.

    Cho hắn biết, người có thểđi vào, không ai là người có thểđối phó dễ dàng.

    Mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh tuy tách ra với bọn Chu Dật Phàm, nhưng ai biết đây có phải là kế hoạch của bọn chúng hay không, hơn nữa đối phó hai người này không dễ dàng gì, hiện giờ mình có thương tích trên người, chung quanh lại có một đám ác lang đang nhìn chằm chằm vào, hắn liên tục cân nhắc lợi hại, quyết định không ra tay.

    - Trước kia ta đã từng nói qua, quan hệ của chúng ta chính là hợp tác, cho nên nói thế nào cũng phải đối phó Trình Cung, nếu như thái tử cần giúp đỡ cứ mở miệng nói ra, chúng ta sẽ không quấy rầy thái tử.

    Chu Dật Phàm cười nói.

    Liếc mắt nhìn Vũ Thân Vương cùng Nguyệt Minh thái tử, ba người mang theo thủ hạ bay theo phương hướng của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    - Thái tử, bọn chúng...

    Đi theo hướng của chúng sao?

    Chương 998: Kết quả hắn phải chết? (2)

    Thủ hạ của Côn Bằng thái tử rất cẩn thn, cẩn thn khi nói chuyện, hắn muốn hỏi cóđi theo hướng của bọn chúng hay không.

    - Tìm, hắn không có khả năng trốn đi quá xa.

    Côn Bằng thái tử tức gin quát lên, sau đó hít một hơi tht sâu nói:

    - Cứđể cho bọn chúng tìm kiếm đi, vừa rồi Thiên Bảo Thử nói chưa tiếp cn bảo tàng, muốn đi vào đó phải đi qua một khu vực rất nguy hiểm, bảo tàng đang nằm trong khu vực rất nguy hiểm, cho nên cứđể bọn chúng đi trước dòđường đi.

    Lúc này, Chu Dt Phàm, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tửđã bay xa, Côn Bằng thái tử cũng hạ xuống một đỉnh núi gần đó.

    - Làm sao bây giờ, hình như Côn Bằng thái tửđã mất đi thứ bảo vt tìm được bảo tàng, nơi đây lớn như vy, chẳng lẽ chúng ta tìm kiếm không có mục đích.

    Nguyệt Minh thái tử nhìn về phía Chu Dt Phàm, Chu Dt Phàm đãđộng chút tay chân lên người một Đại Yêu Vương thủ hạ của Côn Bằng thái tử, mới có thể theo dõi từ xa, bọn họ khác với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, bọn họ luôn âm thầm bám theo Côn Bằng thái tử, nhưng bọn họ không có thần niệm cường đại giống như Trình Cung, cho nên chỉ có thểđi theo từ xa hơn, cẩn thn đi theo, bằng vào manh mối đặc biệt để lại trên đường đi.

    Mà Chu Dt Phàm bằng vào cái này, cho nên một lần nữa đạt thành hiệp nghị với Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, ba người lúc này mới cùng đi, đối với Trình Cung, tuy bọn họ hn không thể giết hắn tht nhanh, nhưng nghĩđến Trình Cung, trái tim của bọn họ cảm thấy băng giá, có chút ý tứ sợ hãi.

    Côn Bằng thái tử cường thế, Tần Vô Ngân giết vào rất cường đại, thủ hạ phần đông, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh thần bí khó lường, sau khi Chu Dt Phàm trải qua một phen lợi dụ, bọn họ tạo thành một tổ ba người.

    - Lúc Côn Bằng thái tử giao quyền khống chếđại quân yêu thú cho ta, từđó vẫn giữ lại một ít bí mt, ta phát hiện sau khi Côn Bằng thái tử biết được tin tức bảo tàng Càn Khôn Đan Tông xuất thế, nhất là Cửu Chuyển Càn Khôn Đan đã gom góp đủ, hắn đã kết nối với Yêu tộc, tuy hắn làm rất cẩn thn, nhưng vẫn bị ta phát hiện.

    Ta suy đoán, rất có thể hắn cầu viện Yêu tộc, kết quảđúng như ta đoán, tuy không biết dựa vào cái gì mà hắn phát hiện được phương hướng chuẩn xác của bảo tàng, nhưng một đường truy tung hắn nhiều ngày như vy, nhất là thời điểm Trình Cung ra tay đánh lén hắn, ta nghĩ bảo tàng nằm ở cách đây không xa.

    - Nhưng mà...

    Chu Dt Phàm nói xong, lời nói uyển chuyển:

    - Nhưng phải cẩn thn một chút, tuy Côn Bằng thái tử lửa gin công tâm, nhưng vừa rồi hắn không có tùy ý bộc phát, nói rõ hắn còn có thể khống chế, nhưng hắn cũng không có lp tức theo sau chúng ta, có một khả năng là bị Trình Cung làm cho tức điên lên, điểm ấy ta tin tưởng tất cả mọi người đều có nhn thức, tên khốn Trình Cung am hiểu nhất là chuyện này, còn một khả năng lớn hơn nữa, hắn có lòng tin chúng ta xuất phát đi trước, trong thời gian ngắn cũng không có khả năng tìm được bảo tàng, cho nên chúng ta vẫn phải cẩn thn

    - Ân.

    Vũ Thân Vương nghe Chu Dt Phàm phân tích khẽ gt đầu, sau đó nhìn về phía Chu Dt Phàm:

    - Kỳ tht ngươi không thích hợp làm người khống chế một phương, ngươi thích hợp làm một quân sư hơn.

    - Quân sư.

    Chu Dt Phàm sững sờ, lp tức cười thảm, nói:

    - Quân sư quạt mo à, mỗi lần cho rằng mình sắp cóđược, luôn bị tên Trình Cung kia cuốn đi.

    - Hắn...

    Nhắc tới Trình Cung, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử hai người khí huyết dâng trào, tâm tình khó có thể bình tĩnh.

    - Lần này tìm được bảo tàng, chuyện khác cần phải làm ngay, đó là: cho dù thế nào cũng phải giết Trình Cung.

    Nguyệt Minh thái tử nói với lời lẽ căm hn.

    - Tuyệt đối không thể lưu.

    Vũ Thân Vương cũng nói rất kiên định.

    Chu Dt Phàm không có lên tiếng, nhưng vẫn có thể từánh mắt của hắn nhìn ra, hắn còn muốn giết Trình Cung hơn bất cứ ai khác, nhưng trong lòng của hắn luôn có cảm giác không tốt, nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân.

    Dựa theo tình huống trước mắt mà nói, cho dù mọi người tranh giành bảo tàng, tuyTrình Cung cũng không yếu.

    Nhưng hiện tại ba người bọn họ liên hợp, Tần Vô Ngân, Côn Bằng thái tử, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng đều muốn giết Trình Cung.

    Có thể nói bốn phía đều làđịch nhân của Trình Cung, hiện tại hắn còn che dấu, nhưng thời điểm tranh giành bảo tàng, hắn ẩn nấp thế nào.

    Tất cả, Chu Dt Phàm đều nghĩ qua, một lần, vô số lần nghĩ tới, tính toán qua, Trình Cung có thể còn sống cơ hội không lớn, trừ phi hắn không tranh giành đoạt bảo tàng.

    Nhưng nơi đây đã bị phong bế, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan chỉ có thểđể cho bọn họ tiến vào, tìm được bảo tàng là một phương diện, tìm kiếm đường ra là chuyện phải làm.

    Như tình huống như vy, có lẽ Trình Cung không có cơ hội đào thoát, nhưng Chu Dt Phàm vẫn có dự cảm không tốt, chẳng lẽ bởi vì thất bại liên tiếp...

    Trong nội tâm xuất hiện bóng mờ?

    ...

    Bên ngoài như thế nào Trình Cung không đểý tới, một lòng tu luyện, trải qua lần luyện đan trước kia, còn lần này lại sử dụng nguyên dịch hóa tơ, lực lượng của Trình Cung vốn đãđạt tới Địa Anh tầng hai đỉnh phong, nhưng trong mười ngày tu luyện hiện giờ, rốt cục bước vào Địa Anh tầng ba, hơn nữa cường độ thân thể của Trình Cung ẩn ẩn có dấu hiệu muốn đột phá lên Đại Anh tầng mười.

    Khi đạt tới hu kỳ, mỗi một bước tăng lên cực kỳ khó khăn, cho nên Trình Cung cũng không có cưỡng ép trùng kích lên Địa Anh tầng mười, trải qua sáu ngày bế quan đem lực lượng của bản thân củng cố ở Địa Anh tầng ba, Trình Cung đứng dy.

    Không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, cộng thêm Trình Cung cho mỗi người một sợi nguyên dịch hóa tơ, những ngày này bọn họ có tiến bộ rất lớn.

    Lý Dt Phong trước đóđã tích súc lực lượng tới mức đột phá, tích súc hùng hu, hôm nay được nguyên dịch hóa tơ tương trợ, đãđột phá từĐịa Anh tầng hai lên tầng ba, tầng hai đến tầng ba chủ yếu là quá trình tích súc, chỉ cần lực lượng đầy đủ muốn tăng lên không khó khăn gì, khó chính là sau tầng ba.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng tiến bộ rất lớn, có thể ở Nhân Anh kỳ sử dụng nguyên dịch hóa tơ, hơn nữa bản thân bọn họ có thể cảm nhn được, tốc độ tu luyện trong không gian này tăng nhanh hơn bên ngoài, ý nghĩ cũng linh hoạt hơn, ngộ tính rất tốt, trong lúc bất tri bất giác bọn họ đều đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong.

    Hơn nữa tích súc lực lượng còn mạnh hơn Nhân Anh kỳ đỉnh phong khác, chỉ có Túy Miêu không có tiến triển quá lớn, bản thân hắn đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu cơ hội đột phá, tuy tu luyện nữa thì tích súc càng khổng lồ, nhưng lại thiếu một chút, không cóđột phá.

    - Không sai biệt lắm, chúng ta chuẩn bị đi ra ngoài thôi, nhưng không được phạm sai lầm ở đây.

    Trình Cung nói xong, dùng ngón tay gõ gõ nhục nhục trên cổ tay.

    Nhục nhục không có cảm giác, Trình Cung cười nhạt một tiếng, thân hình khẽ động đi vào nội định của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Chương 999: Thôn phệ năng lực tầm bảo. (1)

    Không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh hiện giờ vô cùng to lớn, có vài chỗ Trình Cung vẫn có thể cắt ra, dùng trận pháp che dấu, trước khi chưa cóđủ thực lực bảo hộ tất cả, có một số việc không nên cho người khác biết, dù là người bên cạnh.

    Không phải sợ bọn họ như thế nào, mà là sợ bởi vì những thứ này mang nguy hiểm tới cho bọn họ.

    - Không nghe bản đại thiếu nói chuyện đúng không, vậy thì tốt, bản đại thiếu sẽ luyện ngươi thành một khỏa đan dược.

    Trình Cung nói xong, đãđem bàn tay bỏ vào trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đồng thời từ từ thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, hiện giờ hắn đã có thể khống chế nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đôi chút, hơn nữa thân thể của hắn đãđược Chí Dương Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa thậm chí một tia Chí Âm Chân Hỏa rèn luyện, cộng thêm lần tao ngộ Âm Dương Hư Không Kiếp, cho nên chút ít bây giờ hắn không e ngại Chí Dương Chân Hỏa.

    Trình đại thiếu không sợ, nhưng nhục nhục lại sợ muốn chết, Trình Cung vừa đưa tay vào trong, Chí Dương Chân Hỏa vừa mới thiêu tới, nhục nhục giống như người bình thường bị kim đâm, trực tiếp nhảy lên.

    - Như thế nào, nhục nhục, ngươi không hề ngủ?

    Trình Cung cũng không nhúc nhích, mà nhìn nhục nhục đang nhảy lên.

    Nhục nhục bay lên giữa không trung, vội vàng dùng móng vuốt nhỏ bé của mình vuốt vuốt địa phương vừa chạm nhẹ vào Chí Dương Chân Hỏa, bộ dáng rất sợ hãi.

    Nó rất thông minh, cũng không có chạy, bởi vì nó biết rõ trong không gian này, dù thế nào nó cũng không chạy thoát Trình Cung, hơn nữa nó cũng không muốn rời khỏi Trình Cung.

    Cho nên ở giữa không trung nó dùng hai cái móng vuốt nhẻ khoa tay một chút, cúi đầu, bộ dáng rất đáng thương.

    - Giả bộ đáng thương cũng vô dụng, sao ngươi không nhớ tới thời điểm ngươi tham ăn, làm cho bản đại thiếu hiểu được một câu, người đáng thương tất có chỗ đáng hận, nói đi, làm sao bây giờ, xử lý ngươi thế nào.

    Nhìn thấy tiểu tử này, trong nội tâm Trình Cung thiếu chút nữa không nhịn được mà cười lên, biểu lộ của tiểu gia hỏa này còn phong phú hơn cả con người.

    Nhục nhục làm biểu lộ hiểu lầm nhìn Trình Cung, vô cùng thành kính, trong mắt tràn ngập cảm xúc, ý của nó là ta sai rồi.

    - Thiên Bảo Thử trân quý bao nhiêu ta nghĩ ngươi cũng biết, ngươi ăn tươi một cái bảo tàng vô cùng vô tận đấy.

    Còn nữa, bản đại thiếu bởi vậy mà bị thương, ngay cả tuyệt phẩm linh khí Tinh Phong Chiến Đao cũng bị hao tổn, lần này cũng không phải nhận sai làđược, ngươi cho rằng lần này giống như những lần tham ăn trước của ngươi sao?

    Trình Cung không nhận ra tiểu gia hỏa này là thứ gì, lai lịch thần kỳ, không phải thiên địa sinh ra, nhưng vô cùng thần bí.

    Biểu hiện của nhục nhục hiện giờ là ăn và ngủ, tỉnh ngủ lại muốn ăn, giống như một tiểu hài nhỉ phát triển chút ít.

    Đương nhiên, bản tính này của nó cũng làm cho người ta cảm thấy tức giận, lần trước là Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, lần này là Thiên Bảo Thử, thằng này hiện giờ càng lúc càng đen tối, thời điểm Trình Cung nói nó, Trình Cung liền phát hiện ánh mắt của tiểu gia hỏa này đang liếc xéo trận pháp che mắt của mình bố tríđơn giản ở đây, nước miếng trên khóa miệng chảy xuống.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, dựa vào, thằng này không ngờ lại vừa ý Thanh Xà của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, nếu Thanh Xà Phi Thiên biết mình bị thứ này chúý, nhất định sẽ nhảy dựng lên, nhưng hiện giờ nóđang hấp thu nguyên dịch tích súc vào trong cơ thể, đang từ từ tiêu hóa.

    Thằng này đời trước là quỷ đói gửi hồn lên người sống a, tại sao gặp cái gì cũng nghĩ tới ăn thế, hơn nữa ngay cả người của mình cũng bị tính óoán, dựa vào, thật sự không có biện pháp với tiểu gia hỏa này.

    - Ân, ngươi muốn làm gì?

    Trình Cung hừ một tiếng, làm cho nhục nhục giật mình, giả bộ biết điều, rất đáng thương cúi đầu xuống, hiển nhiên Thanh Xà Phi Thiên không có sức hấp dẫn điên cuồng giống như Thiên Bảo Thử.

    Phát hiện nhục nhục dần dần có chuyển biến, giống như một hài nhi ngây thơ từ từ lớn lên, hiển lộ ra một ít tiểu tính toán, Trình Cung cố ý muốn trị nó, nhìn thấy biểu hiện của nó bây giờ, cũng muốn tìm kiếm chút ít ngọn nguồn của nhục nhục.

    Đối với thứ tồn tại mà mình không rõ, mà tồn tại của nhục nhục rất thần kỳ, Trình Cung cũng rất tò mò.

    - Còn không nói đúng không, được rồi, ta sẽ luyện ngươi thành đan dược đểđền bù tổn thất của ta.

    Trình Cung nói xong, làm bộ muốn thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Ừ Ân...

    Nhục nhục liên tục lắc đầu, cuối cùng móng vuốt nhỏ bé của nó khoa tay múa chân, sau đó ra sức lay động cái mũi, dùng sức làm động tác ngửi ngửi, sau đó ngẩng đầu nhìn Trình Cung liếc.

    Ánh mắt của nó, làm cho người ta vừa nhìn là nhận ra ý nó muốn nói, tiểu gia hỏa này nói, nóđã thôn phệ Thiên Bảo Thử một cách triệt để, ngay cả thiên phú của nó cũng thôn phệ.

    Trình Cung nhìn thấy, lập tức cả kinh, sau dó là vui mừng.

    - Tới đây.

    Lập tức khoát tay, cần nhục nhục vào trong tay, tiếp tục xác nhận lại, nói:

    - Ngươi thật sự có thể giống như Thiên Bảo Thử, có thể tìm kiếm những thứ tốt, tìm kiếm bảo tàng?

    Nhục nhục liên tục gật đầu, sau đó khoa tay múa chân, ý của nó là ở trong không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh không làm gìđược.

    - Ở đây đương nhiên không được rồi, đi thôi, chúng ta đi ra ngoài.

    Trình Cung nói xong, đồng thời mang Túy Miêu, Lý Dật Phong, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng rời khỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Giờ phút này, Càn Khôn Đan Giới vẫn như trước, ngẫu nhiên có một ít yêu thú loại phi hành, mặt đất mênh mông vô tận, cảm giác rừng rậm từ xưa tới nay không có gì thay đổi cả.

    - Hiện tại nên nhìn biểu hiện của ngươi rồi.

    Sau khi đi ra, Trình Cung nhìn nhục nhục nói ra.

    Cái mũi của nhục nhục chuyển động, sau đó chỉ vào địa phương Thiên Bảo Thử dẫn Côn Bằng thái tửđi, Trình Cung cũng bay theo nó, trải qua nhiều ngày như vậy, hơn nữa Trình Cung cũng đi vòng quanh, nhưng không có phát hiện những người khác ở gần đó.

    Đi tới vị trí của Côn Bằng thái tử trước kia, nhục nhục dẫn mọi người đi về phía trước, lại tiến lên gần vạn dặm, đột nhiên nhục nhục biểu lộ ra vẻ lo lắng, không ngừng khoa tay múa chân.

    Nhục nhục trừ khi vào lúc tối trọng yếu, cũng không cần dùng ánh mắt truyền đạt ý nó muốn nói, hình như làm thế nó sẽ bị tiêu hao lực lượng, cho nên đại đa số thời điểm nó chỉ khoa tay múa chân, cũng may nó rất thông minh, ý tứ khoa tay múa chân cũng rất chuẩn xác.

    - Ngươi nói ở phía xa hơn có một lực lượng áp chếđặc biệt?

    Nhìn thấy nhục nhục khoa tay múa chân, Trình Cung đã phiên dịch ra.

    - Ân, Ân.

    Nhục nhục liên tục gật đầu, nhưng sau đó lại khoa tay múa chân, nói cho Trình Cung biết có lực hấp dẫn rất lớn, ý của nó là có bảo tàng, có lẽ nằm ngay bên trong.

    - Đãđến nơi đây, đi thôi.

    Trình Cung mang theo mọi người bay vào bên trong.

    - Oanh...

    Đột nhiên lúc này, mọi người đang bay với tốc độ cao nhất, toàn bộ cảm giác được một lực hút cực lớn, trừ thần niệm của Trình Cung, cộng thêm thân thể của hắn đạt tới trạng thái mạnh nhất, ngạnh sanh sanh chống cựđược, làm cho thân thể nhanh chóng thích ứng, Lý Dật Phong, Túy Miêu bốn người trực tiếp rơi thẳng xuống đất.

    Chương 1000: Thôn phệ năng lực tầm bảo. (2)

    Sau đó Trình Cung cũng bịáp bách cực lớn, hạ xuống rừng rậm, nơi đây đều cóđại thụ cao trăm mét, người ở trên không phi hành có lẽ không có cảm giác gì, rơi xuống đất mới phát hiện nó cực lớn, ngay cả cỏ, hoặc là hoa cành lá, đều lớn hơn cây cối bình thường ở Cửu Châu đại địa.

    Bọn họ ngã xuống đám lá khô dưới đất, làm cho mặt đất xuất hiện một cái hố sâu, cũng may đây là một loại cấm chế, áp bách lực lượng.

    - Móa, đây làđịa phương nào, tại sao lại có cấm chế bao trùm diện tích lớn như thế, ở đây không có biện pháp phi hành.

    Lý Dật Phong vỗ bụi đất trên người, cả người của hắn giống như người từ trong mỏ than đi ra.

    Túy Miêu cũng lúc lắc cái đầu, cố gắng vận chuyển pháp lực, may mắn thân thể của hắn cũng không phải yếu ớt như vậy, còn mạnh hơn Địa Anh một chút, cũng không bị thương tích gì.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi không có gì, Thanh Xà Phi Thiên ở bên cạnh, cho nên nàng không sao.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng thì thảm một ít, khóe miệng có chút máu, thần sắc có chút chật vật, Man Vương Phủ cầm trong tay, có thể ứng biến kịp thời.

    - Nơi này có cấm chế cấm bay, chẳng những thế, còn có cấm chế trọng lực, trọng lực ở nơi đây gấp hai mươi lần ở bên ngoài, nếu như tùy tiện bay vào nhất định sẽ bị trọng thương.

    Nếu không làm thế, ở bên trong cấm chế cũng có nhiều trận pháp khác, mọi người cẩn thận một chút.

    Trình Cung từ trên không trung hạ xuống, trọng lực gấp hai mươi lần và cấm chế không có tác dụng với hắn, nếu như hắn muốn cưỡng ép ngăn cản, bay thấp trên không trung cũng không có vấn đề gì, nhưng đây không phải lúc đối địch, không cần phải cưỡng ép trùng kích, bởi vì bên trong còn có nhiều đối thủ hơn nữa...

    Không biết biến hóa, còn phải giữ sức chiến đấu cao nhất đểđối phó mọi tình huống.

    Nghe Trình Cung nói như thế, Túy Miêu đã cầm Tử Kim Bàn Long Thương nắm trên tay, bên ngoài thân thể có lôi quang chớp động.

    Lý Dật Phong cho Dịch Thư xuất hiện trên đỉnh đầu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cầm dao ngắn được luyện chế từ răng của Thượng Cổ Giao Long, Man Ngưu Vương Lý Hằng cầm Man Ngưu Phủ trong tay, mỗi một người đều tăng lực lượng lên tới mức mạnh nhất.

    - Đ

    Trình Cung cũng không nói nhảm nhiều, chỉ bảo mọi người đi về phía trước.

    Đây chỉ là bên ngoài, tuy phát hiện cây cối ở đây cao lớn, nhưng tại Cửu Châu đại địa cũng không phải chỉ có loại địa phương này mới có, chuyện này đối với Tu Chân Giả cường đại cũng không coi vào đâu, bởi vì tới trình độ nhất định sẽ nắm giữ thần thông Pháp Tướng Thiên Địa, lớn nhỏ tùy tâm.

    Nhưng ở nơi này có cấm chế, hơn nữa liên quan đến rất nhiều cấm chế, cho nên đi ở trong nơi này có cảm giác mình quá nhỏ bé.

    - Coi chừng, trọng lực lại tăng lên rất nhiều, ở đây có vài loại cấm chế, nguyên khí ở chung quanh, người bên ngoài như chúng ta không thể hấp thu, các loại pháp thuật sẽ bị ảnh hưởng, cẩn thận một ít.

    Nếu như không phải Trình Cung nói, bọn họ tối đa chỉ có thể cảm nhận được trọng lực thay đổi, nhưng cũng tuyệt đối không biết tình huống khác, trừ phi phát sinh chiến đấu thật sự và sử dụng pháp thuật mới biết được.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên có mấy con chim mọc ra tám cái cánh từ trên không trung đánh xuống, thoáng cái đã lao xuống, muốn biến bọn họ thành đồ ăn.

    Chim trong rừng rậm này rất nhỏ, chúng giống như chim sẻ trong rừng cây, nhưng ngẫm lại rừng cây nơi này cao tới mấy trăm mét, mà chim ở nơi đây cũng có tỉ lệ tương ứng theo rừng cây, lũ chim này lớn bao nhiêu có thể nghĩ.

    - Oanh...

    Bọn chúng xông lên, lập tức xuất hiện một trận gió lớn.

    - Phòng.

    Tay của Lý Dật Phong liên tục thay đổi, ký hiệu trên Dịch Thư biến hóa, trong miệng hắn hét lớn một tiếng, Dịch Thư nhanh chóng phát ra hào quang bao phủ bọn họ vào bên trong.

    Nhưng uy lực phòng ngự còn chưa phát huy hết, Túy Miêu đã xông về phía trước, hắn không thói quen bị động phòng thủ, Tử Kim Bàn Long Thương trong tay hóa thành một đạo lôi quang, đánh vào lũ chim.

    Lôi Đình Nhất Kích trực tiếp xuyên thủng qua mấy con chim, nhưng Túy Miêu cũng bị phản chấn đánh bay ngược lại, ngã xuống mặt đất, tiếp liền lui về phía sau vài chục bước mới đứng vững thân hình, trên thân thể xuất hiện mấy vết thương, hiển nhiên trong nháy mắt đóđã bị cánh chim của chúng đánh bị thương.

    Nhìn thấy tình huống của Túy Miêu, trong nội tâm Lý Dật Phong cả kinh, bởi vì hắn từng đấu với Túy Miêu.

    Đừng nhìn Túy Miêu chỉ là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, nhưng so với Địa Anh tầng ba còn mạnh hơn không ít, dốc sức liều mạng và vận dụng lực lượng của Dịch Thư mới có thể chấn trụ hắn, hiện giờ chỉ mới đụng một cái với lũ chim đã bị thương rồi.

    - Oanh...

    Oanh...

    Sau một khắc, trên không trung đã xuất hiện vài chục con chim, đánh lên phòng ngự của Dịch Thư, Lý Dật Phong lúc này mới cảm nhận được uy lực của lũ chim, phòng ngự của hắn thiếu chút nữa đã bị vỡ nát.

    Mẹ kiếp, thủ hộ nhiều người như vậy, thật sự không phải là chuyện dễ dàng.

    Đúng vào lúc này, Man Ngưu Vương Lý Hằng, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cũng phân biệt ra tay, hai người không liều mạng giống Túy Miêu, nhưng lực công kích cũng tương đối cường hãn, Man Ngưu Vương bằng vào Man Vương Phủ bộc phát uy lực, tiêu diệt một con, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi đánh trọng thương một chim.

    Trình Cung cũng không có nhúng tay, chỉ lẳng lặng nhìn, mỗi một con chim như thếđều có thực lực Nhân Anh kỳ đỉnh phong, thật sự không thể khinh thường, trách không được vừa rồi tiến vào phạm vi này lại không có yêu thú.

    Trình Cung nhìn ra được, đừng nhìn những con chim này có tướng mạo xấu xí, vô cùng quái dị, nhưng trong phạm vi ngàn dặm nơi đây, lại là yêu thú mạnh nhất, nếu không cũng không hung hãn như thế.

    Nếu như tại đây, mỗi yêu thú bình thường đều hung hãn như thế, Trình Cung lập tức thu bọn Túy Miêu vào bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, bởi vì nơi đây không thích hợp cho bọn họ chiến đấu và lịch lãm rèn luyện.

    Cho dù là mình, cũng phải xem xét một chút rổi nói sau, nhưng tình huống trước mặt còn chưa bết bát quá mức.

    Tình cảnh này chẳng khác gì bốn người đối mặt với mười Địa Anh đỉnh phong, hơn mười tên Nhân Anh kỳ đỉnh phong liên thủ công kích, càng về sau càng vất vả, nhưng mấy người vẫn chịu đựng, phối hợp cũng từ từ ăn ý, Lý Dật Phong phòng ngự, trận pháp có trợ giúp rất lớn với mọi người, ba người cũng dốc sức liều mạng giảm áp lực của hắn xuống, mau chóng giải quyết đối thủ.

    - Những thứ này đều làđồ tốt, các ngươi khôi phục trước đi, ta đi xem có làm gìđược không.

    Chờ bọn họ giải quyết hết lũ chim, Trình Cung lập tức tìm kiếm chung quanh, thân thể cứng rắn của những con chim này trong tay của hắn giống như giấy, xử lý rất nhẹ nhàng, sau đó thu thập vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Thương thế bốn người bọn họ không nhẹ, phải dưới thương một ngày rưỡi mới có thể tiếp tục đi qua, trên đường cũng gặp được một ít yêu thú, nhưng trong phạm vi hai ngàn dặm kế tiếp, cũng không có gặp đám yêu thú họ chim kia.

    - Quá yếu, thật sự không có cảm giác gì.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 13


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1001: Kiếm khí tung hoành.

    Lý Dật Phong thuận miệng cảm khái một câu, không nghĩ tới hắn vừa nói xong không bao lâu, đãđụng phải một đám độc phong, mà số lượng còn kinh khủng hơn đám chim lần trước, cuối cùng Trình Cung không thể không xuất thủ tương trợ, tạm thời điều chế thuốc giải độc cho bọn họ.

    Số lượng đám độc phong này rất kinh người, dùng đơn vị trăm vạn mà tính, tuy không phải rất mạnh, nhưng liên thủ bộc phát một ít chiêu số lại có thể so với Địa Anh.

    Đến cuối cùng nhìn thấy mấy người bọn họ chiến đấu suốt một ngày một đêm, cơ hồ nhanh chóng sụp đổ, đến cực hạn, Trình Cung mới ra tay giết chết con độc phong chúa là có trình độ Địa Anh tầng năm mới chấm dứt màn chiến đấu này.

    Nhưng thu hoạch lần này không nhỏ Trình Cung một đường tìm được hang ổ của đám độc phong này, trong hang ổ của đám độc phong phát hiện hơn mười khối yêu pháp tinh thạch, cái này cũng giống như thần pháp tinh thạch, đều là người tới điểm cuối của thọ nguyên, cam nguyện hi sinh tuổi thọ, tính mạng, lực lượng ngưng tụ thành lực lượng tinh khiết nhất.

    Thần pháp tinh thạch, yêu pháp tinh thạch không khác nhau quá lớn, chủ yếu phân biệt tác dụng với nhân loại hay yêu thú mà thôi, Trình Cung nhìn một chút, hơn mười khối này đều do Yêu Vương đỉnh phong lưu lại, cũng tương đương với thần pháp tinh thạch do Nhân Anh đỉnh phong của nhân loại.

    Còn có ba khối là của Đại Yêu Vương lưu lại, hẳn là lịch đại độc phong chúa lưu lại.

    Thứ này không có tác dụng quá lớn với Trình Cung hiện giờ, nhưng đối với người không đột phá lại có tác dụng quá lớn, lúc trước Trình lão gia tử bằng vào thần pháp tinh thạch cùng đan dược của Trình Cung hỗ trợ, đừng nói là vạn vật nhất long, cho dù không đạt tới vạn vật nhất long cũng có thể trực tiếp đạt tới Nhân Anh kỳ đỉnh phong, có thể nghĩ hiệu quả của thứ này.

    Trình Cung quét dọn chiến trường rất nhanh, sau đó mang bọn họ đi tới nơi khác để khôi phục, bởi vìđám độc phong này chỉ là một phần, không giống như tổng bộ, cho nên tránh đi trước cho chắc ăn.

    Kế tiếp lại gặp được các loại yêu thú kỳ dị, hơn nữa không ngừng trở nên mạnh mẽ, công thêm cấm chế ở đây ảnh hưởng, hạn chế uy lực của bọn họ cực lớn, càng về sau Trình Cung cũng không thể không gia nhập vào, nếu không bốn người bọn họ cũng không có biện pháp ngăn cản.

    Nhưng chỗ tốt đạt được, chính là lực lượng của mọi người liên tục tăng lên, điên Cuồng chiến đấu, điên cuồng bổ sung, lĩnh ngộ trong chiến đấu, tốc độ tăng tiến rất nhanh, nhất là có rất nhiều cấm chế, đã giúp cho bọn họ tôi luyện bản thân.

    Cảnh giới của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng nhanh chóng ổn định tại Nhân Anh kỳ đỉnh phong, đại chiến với Địa Anh cũng không thành vấn đề.

    Về phần Túy Miêu, rốt cục trong một lần chiến đấu với một con Hỏa Vượn đãđột phá, mặc dù không cóĐịa Hỏa Ma Kiếp, tạm thời tiến vào cảnh giới Địa Anh, cải biến quy tắc, cho nên đột phá lên Địa Anh cũng không cóĐịa Hỏa Ma Kiếp xuất hiện, có thể nhìn ra Càn Khôn Đan Giới có nhiều chỗ thần kỳ, nhưng căn cứ theo Trình Cung nghiên cứu, cái Càn Khôn Đan Giới này, dù sao cũng không có khả năng chống lại thiên đạo.

    Tu Chân Giả nghịch thiên màđi, kiếp nạn thiên địa hàng lâm, chỉ có vượt qua thiên kiếp mới có thểđược thiên địa thừa nhận, nếu không sẽ bị bài xích.

    Mà ngăn cách kiếp nạn, cũng không phải không có người làm được, nhưng cái gì cũng có hạn độ, giống như Càn Khôn Đan Giới, mạnh nhất cũng chỉ có thể ngăn cách Nhân Anh đột phá lên Địa Anh, không cóĐịa Hỏa Ma Kiếp mà thôi, nếu có người từĐịa Anh đột pháđến Thiên Anh, Thiên Cương Lôi Kiếp sẽ càng mạnh hơn nữa, nhưng muốn ở chỗ này từĐịa Anh đột phá Thiên Anh, ít có khả năng, bởi vì quy tắc và trận pháp của nơi đây, chuyện môn ngăn cách và hạn chế tồn tại Thiên Anh tiến vào.

    Trình Cung cũng nhắc nhở Túy Miêu, tuy hiện tại có thểáp chế, trong quá trình này hắn cóđủ loại năng lực của Địa Anh, tốc độ tăng lên rất nhiều, nhưng lực lượng của hắn tăng lên càng mạnh, sau khi ra ngoài kiếp nạn lại càng mạnh, đương nhiên, một khi độ kiếp thành công, chỗ tốt đạt được càng nhiều, thời điểm lần trước Trình Cung đánh vỡ thiết luật của Cửu Châu đại địa, đương nhiên, loại tình huống áp chếđộ kiếp, dù sao cũng không biến thái như Trình Cung độ kiếp khi đó.

    Túy Miêu nghe chẳng những không có chút sợ hãi nào, ngược lại rất vui vẻ, chiến đấu càng thêm điên cuồng.

    - Mau nhìn...

    Trên một ngọn núi, Lý Dật Phong chỉ vào phía xa xa, ngọn núi phía trước cao vô cùng, nhưng đứng từ xa xa có thể nhìn thấy một ít công trình kiến trúc.

    - Rốt cục chúng ta cũng tim được

    Man Ngưu Vương Lý Hằng thở dài một hơi, trước kia hắn cảm giác mỗi ngày chiến đấu sinh tử ở Nam Hoang, hiện giờ tiến vào Càn Khôn Đan Giới mới biết được, Nam Hoang chỉ làđồ chơi con nít mà thôi.

    Lúc này đừng nói Lý Dật Phong, Túy Miêu, cho dù thần niệm Thiên Anh của Trình Cung cũng bị cấm chế cường đại ảnh hưởng, không có biện pháp xem xét tình huống ngoài trăm dặm, nếu không cũng không cần đứng từ xa quan sát đỉnh núi này.

    Cũng may còn có nhục nhục, nhục nhục thôn phệ Thiên Bảo Thử, cóđược năng lực của Thiên Bảo Thử, chỉ rõ phương hướng cho bọn họ.

    - Mọi người nhanh chóng nghỉ ngơi và khôi phục đi, tranh thủ đi tới đó, kế tiếp tận lực tránh chiến đấu với các loại yêu thú cường đại.

    Trước là tôi luyện tâm tư của bọn họ, càng về sau chính là chiến đấu bất đắc dĩ, đến khoảng thời gian gần đây, thần niệm Thiên Anh của Trình Cung, pháp lực đều lọt vào hạn chế cực lớn, có thời điểm đụng phải đàn yêu thú quy mô lớn, có một ít yêu thúĐại Yêu Vương có tích súc lực lượng viễn siêu Địa Anh đỉnh phong, mà bọn chúng sinh ra ở chỗ này, cấm chế là một bộ phận trong sinh hoạt của chúng, kể từđó, Trình Cung chiến đấu cũng không thoải mái bao nhiêu.

    Tuy mỗi lần chiến đấu đạt được không ít thứ tốt, nhưng bởi vì không có tầm nhìn như trước kia, so sánh với bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, những chỗ tốt này giống như hạt vừng, nếu như tiếp tục tốn thời gian ở phương diện này, sẽ ném dưa hấu mà lượm hạt vừng.

    Bằng vào năng lực tầm bảo của nhục nhục khi thôn phệ Thiên Bảo Thử, bọn họ đã âấy được tiên cơ, nếu không lộ tuyến chỉ sai lệch một chút, lực cản và chậm trễ thời gian tăng lên rất nhiều lần.

    Chính vì như thế, càng phải quý trọng ưu thế này, phương hướng đại khái mọi người đều biết mà hiện tại bọn họ là người đi nhanh nhất, tuyệt đối không thể chậm trễ vì chuyện khác.

    Mọi người đã sớm thói quen, Trình Cung hộ pháp cho bọn họ khôi phục sức khỏa và lực lượng, tuy không thu bọn họ vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh càng thêm an toàn, nhưng Trình Cung không làm như thế.

    Nói như thế, thiếu khuyết cảm giác gấp gáp, cảm giác nguy cơ, đối với bọn họ cũng không phải chuyện tốt, chỉ có tình huống hiện tại mới thích họp cho bọn họ, bọn họ tu luyện, ánh mắt của Trình Cung nhìn xa xa, ở chỗ này, tầm nhìn rất tốt, với nhãn lực của bọn họ có thể nhìn được rất xa, tuy không tới loại tình huống nhìn thấy qua Cửu Thiên hay U Minh, nhưng trong phạm vi vài ngàn dặm không có thứ gì ngăn cản, mơ hồ có thể nhìn thấy kiến trúc liên tiếp, mà tòa kiến trúc cao nhất ở đó vượt qua mây, còn cao hơn cả ngọn núi.

    Chương 1002: Huyền Thiên Hàn Thiền. (1)

    Nhìn công trình kiến trúc này, có một loại cảm giác đứng trên dốc núi cao vạn trượng mà nhìn bao quát đại địa.

    - Oanh!

    Đột nhiên, mặt đất lắc lư một hồi, thời điểm nhìn kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông, Trình Cung quay đầu nhìn qua bên phái, ba trăm dặm phía bên phải cóđộng tĩnh cực lớn, không ngờ làm cho khu vực của bọn họ cũng chấn động.

    Đại địa nổ vang vài cái, giống như động đất, làm cho thân thể của bọn họ lắc lư, một ít hòn đá trên đỉnh núi lăn xuống, cũng may dưới chân núi có rất nhiều cây cao lớn, rất nhanh ngăn cản những hòn đá này.

    Nguyên khí ở nơi xa xa chấn động cực lớn, đám mây trên bầu trời cũng bị kiếm khí ngăn cách, kiếm khí tung hoành thiên địa, cây cối trong phạm vi hơn mười dặm bị hủy diệt.

    - Kiếm khí rất mạnh, hai cổ kiếm khí, kết hợp với nhau, là bọn chúng.

    Trình Cung nhìn thấy kiếm khí ngăn cách mây kia, nhìn hào quang cũng có thểđoán được, cũng chỉ có Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh làđại đương gia của Cuồng Phong Mã Bang mới có thể thi triển ra kiếm khí như thế này.

    Xem ra bọn chúng cũng đi nhầm hướng, nhưng chênh lệch với khoảng cách chính xác là vài trăm dặm, đã tính toán không tệ.

    Nhưng gốc độ đặc biệt, phương vịđặc biệt, trong thời gian ngắn nếu người đi nhầm không nhìn thấy kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông, chỉ có thểđi qua hướng khác, nếu như vừa vặn, có thể nhìn thấy kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông.

    - Ba!

    Nhưng vào lúc này, nhục nhục vốn đang nằm trên cổ tay của Trình Cung, đột nhiên chấn động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào phương hướng phía trước, cái mũi nhỏ động đậy, lắc lư rất có quy luật và rất thần kỳ.

    - Nhanh, bên kia, bên kia...

    Hai tay của nhục nhục vung vẩy, hưng phấn, kích động khoa tay múa chân làm cho Trình Cung nhìn về hướng đó.

    - Ta qua đi xem đi, cẩn thận một chút.

    Tình huống của Lý Dật Phong còn đỡ một chút, tuy hắn còn chưa đạt tới Địa Anh tầng bốn, nhưng đã ở vào Địa Anh tầng ba đỉnh phong, cộng thêm lực lượng trận pháp trên Dịch Thư, cho dùĐịa Anh đỉnh phong cũng không làm gìđược hắn, vượt cấp đánh chết người dưới Địa Anh tầng bảy cũng không nói chơi.

    Hiện giờ hắn dùng toàn lực cho Dịch Thư phòng ngự, cho dù Trình Cung muốn đánh tan cũng phải tốn chút khí lực, cho nên Trình Cung rời đi, Lý Dật Phong cũng rất yên tâm.

    - Được!

    Lý Dật Phong nghe Trình Cung nói, khoát tay cho Dịch Thư xuất hiện trên đỉnh đầu, sau đó bao phủ đám người bọn họ vào bên trong.

    Trình Cung nhảy xuống, khoảng cách bảo tàng Càn Khôn Đan Tông càng gần, lực lượng cấm chế càng mạnh, hiện giờ Trình Cung muốn bay được cũng khó, nhưng cho dù không phi hành trên không trung, tốc độ của Trình Cung vẫn kinh người như trước.

    Tuy hiện giờ hắn còn chưa có biện pháp phá vỡ cấm chế, trận pháp của phiến thiên địa này, nhưng bằng vào tạo nghệ trận pháp và lực lượng của thân thể, ở thời điểm nào đó, hắn có ưu thế hơn so với người khác.

    Hơn nữa thân thể của hắn cường hãn, nếu vào lúc cần thiết hắn có thể dẫn động bổn mạng chân hỏa, thậm chí là Chí Dương Chân Hỏa bao bộc xung quanh thân thể, lực ảnh hưởng của cấm chế lên người hắn sẽ giảm xuống rất mạnh.

    Trước kia khi đối chiến với mây Đại Yêu Vương cường đại sinh sống ở nơi này, hắn thường xuyên làm như thế, kỳ thật hắn còn một biện pháp khác, nếu như hắn sử dụng đệ nhất thần khí Cửu Châu là Hư Không Âm Dương Đỉnh, dùng uy lực của đệ nhất thần khí triệt tiêu toàn bộ trận pháp, cấm chế cũng không thành vấn đề.

    Nhưng Hư Không Âm Dương Đỉnh là bí mật lớn nhất của Trình Cung, cũng không thể bạo lộ, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối không thể bạo lộ.

    Trình Cung từ trên đỉnh núi nhảy xuống dưới, thời điểm đi tới, chiến đấu ở phương xa, có một ít người cũng phát hiện bên này đang chiến đấu.

    - Không thể không tán thưởng gia hỏa này, thật sự cho rằng bình khởi bình tọa với chúng ta sao, cho hắn mặt mũi mà không muốn, lần này thì tốt rồi.

    Đám người kia không phải người khác, chính là ba người Chu Dật Phàm, Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, vào thời điểm này ba người bọn họ đang liên thủ chém giết một Đại Yêu Vương, trong đó có hai gãĐịa Anh đỉnh phong bị thương không nhẹ, nhìn kiếm khí ở xa xa chính là hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Nguyệt Minh thái tử nhìn qua có chút hả hê.

    Trước khi bọn họ cũng muốn liên hợp với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, như vậy thế lực của bọn họ rất cường đại, về phần phân phối sau khi tìm được bảo tàng, vậy thì phải xem lực lượng và tình huống sau đó.

    Đáng tiếc Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh tiến vào nơi đây, cũng không thèm đểý tới bọn họ.

    - Yêu thú nơi đây càng lúc càng mạnh, càng ngày càng quỷ dị, có lẽ cự ly này tới bảo tàng không xa, chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi đây mới tốt, xem ra cảm giác của ta làđúng, phương hướng này Đại Yêu Vương càng ngày càng kinh khủng.

    Bọn họ không giống bọn người Trình Cung, không có tâm tư tôi luyện sức chiến đấu, tìm kiếm chỗ tốt khi chiến đấu.

    Sau khi bọn họ tiến vào nơi này, hận không thể tránh né toán bộ yêu thú, đáng tiếc không được như mong muốn.

    Phạm vi chiến đấu và tìm kiếm hiện giờ không ngừng mở rộng, Vũ Thân Vương đưa ra đề nghịđược mọi người đồng ý, nhanh chóng đi về hướng có chiến đấu.

    Bọn họ rời đi, Trình Cung cũng nhanh chóng tiếp cận khu vực đó, tiếp cận đến trăm dặm, Trình Cung cũng đã cảm giác được từng đợt hàn ý.

    Phải biết rằng với thân thể của Trình Cung hiện giờ, có thể làm cho hắn cảm giác được hàn ý, vậy đúng là quá lạnh, nhìn cây cối hoa cỏ chung quanh, thậm chí rất nhiều yêu thúđều bị đóng băng, bị hàn khí phong bế hoàn toàn.

    Càng đi vào trong hàn khí càng nặng, thỉnh thoảng nhục nhục đong đưa cơ thể, tuy hàm răng bị đông cứng run cầm cập, nhưng càng tiến tới gần tinh thần của hắn càng tỏa sáng, đôi mắt phát ra ánh sáng nhìn về phía trước.

    Rốt cục, Trình Cung cũng tiếp cận khu vực chiến đấu, nơi đây đã bị san bằng thành bình địa, hoàn toàn là một thế giới bị đóng băng, phạm vi mười dặm chung quanh bị hủy diệt, tại đây có bốn thân ảnh, đang chiến đấu với một con hàn thiền.

    - Huyền Thiên Hàn Thiền.

    Trình Cung có thể nhìn ra yêu thúđang chiến đấu, gia hỏa này miệng phu hàn khí, bởi vì ở kiếp trước hắn muốn luyện chế một khỏa đan dược cứu bằng hữu, cho nên từng hao hết khí lực tìm kiếm Huyền Thiên Hàn Thiền.

    Huyền Thiên Hàn Thiền, cóđược cực hàn chi lực, Huyền Thiên Hàn Khí của nó không kém gì Cửu Huyền Hàn Khí của đám Đại Bạch Tiểu Bạch khi đại thành, đại thành Huyền Thiên Hàn Thiền phun một ngụm hàn khí có thểđóng băng ngàn dặm, đóng băng chân chính, không cần ngoại lực tương trợ, trăm ngàn năm cũng không hòa tan, đó là lực lượng cường hãn có thể cải biến quy tắc thiên địa.

    Không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được, tuy lực lượng yêu thú nơi này không thểđột phá Thiên Anh, nhưng con Huyền Thiên Hàn Thiền này còn cường đại hơn Đại Yêu Vương rất nhiều.

    Hôm nay nó dùng sức một mình, vây khốn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cùng hắn hai gãĐịa Anh đỉnh phong, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh kiếm khí tung hoành, cho dùĐịa Anh đỉnh phong của đối thủ có nhiều hơn gấp đôi cũng không thể bức bọn họ vào tình cảnh này được, nhưng lúc này lại bị Huyền Thiên Hàn Thiền bức đến tuyệt lộ.

    Chương 1003: Huyền Thiên Hàn Thiền. (2)

    Trên người của mấy người này đều có hàn khí hơi mỏng, tóc, lông tơ toàn bộ trắng bệch, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh liên thủ đặc thù chống cự còn đỡ hơn một chút, mặc dù hai tên thủ hạ dưới tay làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng đang bị hàn khí ăn mòn càng ngày càng yếu, động tác cũng càng ngày càng chậm, sắp bị xơ cứng, tùy thời có khả năng biến thành băng điêu.

    Con Huyền Thiên Hàn Thiền này cũng rất tức giận, điên cuồng bay múa, phun hàn khí.

    Thân thể của nó, có vài vết đao kiếm, lại không nhẹ, hiển nhiên là do Vân Vô Hình cùng Phong Vô Ảnh tạo thành.

    Vừa nhìn thấy Huyền Thiên Hàn Thiền, con mắt của nhục nhục sáng lên, giống như một con quỷ đói, Trình Cung vừa mới nhận ra Huyền Thiên Hàn Thiền, còn chưa kịp làm ra phản ứng, nhưng không đợi tới lúc cảnh cáo nó, nóđã hé miệng ra.

    Khoảng cách gần như thế, cho nên hấp lực của nhục nhục vô cùng khủng bố, hiệu quả lúc này có thể dùng mắt thường mà nhìn thấy được, Huyền Thiên Hàn Thiền đang bay múa trên bầu trời, lập tức bị một cổ lực lượng này cưỡng ép kéo qua.

    Hấp lực kinh khủng như vậy tạo thành một cái vòng xoáy tròn trên hư không, không gian chấn động, lập tức kéo Huyền Thiên Hàn Thiền qua.

    Cái miệng của nhục nhục mở lớn, giống như lần thôn phệ Thiên Bảo Thử, trực tiếp nuốt Huyền Thiên Hàn Thiền vào bụng.

    - Móa, ngươi muốn chết!

    Trình Cung chấn động, mắng một tiếng,

    - Oanh...

    Cơ hồ Trình Cung vừa định vỗ đầu của nó, mà Huyền Thiên Hàn Thiền sắp bị nuốt vào cũng cảm nhận được nguy cơ, phát ra một tiếng ve kêu.

    Một tiếng này làm chấn động thần hồn, đả thương thần niệm, sau đó trong miệng của nó phun một đạo hàn quang ra, chống cự lại lực lượng thôn phệ của nhục nhục, hàn quang kia chợt đông cứng lại, màđạo hàn quang này lập tức bị Huyền Thiên Hàn Thiền đẩy vào trong miệng của nhục nhục.

    Thân thể của nhục nhục bị hàn quang bao phủ, không ngừng bị băng phong, mà cổ lực lượng đóng băng này rất kinh khủng, đây là bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí của Huyền Thiên Hàn Thiền tu luyện mấy ngàn năm, cho dù là chiến đấu nãy giờ nó cũng không sử dụng.

    Nhưng vừa nó cảm nhận được hấp lực kinh khủng của nhục nhục, chính thức uy hiếp được nó, rốt cuộc nó cũng thi triển bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí.

    Tất cả chuyện vừa xảy ra, cái miệng của nhục nhục vẫn mở lớn, ý niệm trong đầu của nó từ từ xơ cứng, thân thể cũng từ từ mất đi cảm giác, cái miếng há ra, động tác vẫn như thế, ngay cả lực lượng thôn phệđặc biệt của nó, dưới bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí của Huyền Thiên Hàn Thiền cũng từ từ chậm chạp lại.

    Thảm, lần này quá thảm, lại bị băng phong, ô ô ô, đại thiếu cứu mạng a.

    Nếu như bị băng phong, cũng không biết mấy trăm năm, mấy ngàn năm sau có thể khôi phục hay không.

    Trong mắt của nhục nhục lệ quang lóe ra, nhưng lệ quang này nhanh chóng bị đóng băng, ngay vào thời điểm thân thể của nó sắp bị đóng băng, bàn tay của Trình Cung cũng đưa tới.

    - Bành!

    Bàn tay của Trình Cung mang theo bổn mạng chân hỏa, dùng Tam Vị Chân Hỏa làm chủ, bên trong ẩn chứa Niết Bàn Hỏa, Niết Bàn Hỏa có lực lượng đặc biệt là bất diệt hỏa diễm, chính là khắc tinh của Huyền Băng Hàn Khí, Huyền Thiên Hàn Khí của Huyền Thiên Hàn Thiền vô cùng lợi hại, nhưng Niết Bàn Hỏa cũng là một loại hỏa diễm đặc biệt trong thiên địa, Niết Bàn Hỏa chính là khắc tinh của Huyền Thiên Hàn Khí.

    Ở kiếp trước Trình Cung không có Niết Bàn Hỏa, hoàn toàn là dùng lực lượng của mình, ngay cả tiên khí cũng vận dụng để bắt cho được đầu Huyền Thiên Hàn Thiền đại thành kia.

    Đương nhiên, con Huyền Thiên Hàn Thiền kia so với con Huyền Thiên Hàn Thiền trong Càn Khôn Đan Giới này cường đại hơn rất nhiều, nhưng đối với bọn người Trình Cung hiện giờ, đầu Huyền Thiên Hàn Thiền vẫn khủng bố như trước.

    Vừa rồi Huyền Thiên Hàn Thiền không có sử dụng bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí khủng bố, nhưng hiện giờ Huyền Thiên Hàn Thiền ngưng tụ Huyền Thiên Hàn Khíđưa vào cơ thể nhục nhục, nếu là tồn tại khác, cho dù là Thiên Anh mà bị Huyền Thiên Hàn Khíđánh vào cơ thể, sẽ thập tử vô sinh.

    Nhưng lực lượng thôn phệ trong cơ thể nhục nhục lại không giống, thân thể nhục nhục rất mạnh, cho dù bị băng phong cũng không có dấu hiệu bị hủy diệt.

    Vào thời điểm Huyền Thiên Hàn Thiền dùng bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khíđóng băng nó, bàn tay của Trình Cung đãđưa tới, Trình Cung dùng bổn mạng chân hỏa kết hợp với Niết Bàn Hỏa đánh lui Huyền Thiên Hàn Khí.

    Lúc này mới gọi là thủy hỏa tương dung, thân thể của nhục nhục khi biến thành màu hồng, khi biến thành trong suốt.

    Thời điểm hỏa diễm của Trình Cung làm tan băng trong cơ thể nhục nhục, cổ hấp lực mạnh mẽ kia vận chuyển điên cuồng, thừa dịp Huyền Thiên Hàn Khí còn sót lại vào trong cơ thể của mình.

    Rốt cuộc nhục nhục tỉnh táo lại, thân thể không ngừng run rẩy, trong mắt toát ra ý nghĩđáng sợ.

    - Tiểu chút chít ngươi nha, hiện tại cũng biết sợ.

    Lực lượng thôn phệ trong cơ thể của ngươi có cường đại hơn nữa cũng không làm được gì, bởi vì ngươi hiện giờ còn quá yếu ớt, không phải cái gì ngươi cũng có thể tùy tiện ăn, lần này là một cái giáo huấn.

    Trình Cung vỗ cái đầu của nhục nhục, sử dụng thần niệm nói chuyện với nhục nhục.

    Nhục nhục sắp thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, Trình Cung đã biết rõ không tốt, nếu không cũng không có khả năng phản ứng nhanh như điện, ra tay kịp thời.

    Lúc trước nhục nhục có thể tiêu hóa Tiên Thiên Linh Quang, nói rõ cơ thể nhục nhục rất mạnh, nhưng khi thôn phệ mấy thứ khác.

    Kể cả thôn phệ Thiên Bảo Thử, cóđược năng lực tầm bảo của Thiên Bảo Thử, nhưng không có nghĩa là nó có thể thôn phệ mọi thứ mà không cố kỵ gì.

    Lúc trước Tiên Thiên Linh Quang cũng không phải rất mạnh, cũng chỉ khiến nó khó chịu mà thôi.

    Trong mắt của Trình Cung, nhục nhục là tiểu gia hỏa thần kỳ, ngay cả chính mình cũng không biết nó là gì, tuyệt đối có thể nói là thần kỳ.

    Nhưng nó giống như một gia hỏa vừa thành tỉnh không lâu, từ trẻ nhỏ biến thành tiểu hài tử, còn rất nhỏ, nó có năng lực vừa đủ, kể cả việc thôn phệ Thiên Bảo Thử có thể thôn phệ luôn thiên phú tầm bảo làm của riêng, hiển nhiên cũng bị nhục nhục nắm giữ.

    Nhục nhục vốn sợ Trình Cung không cho nó ăn, cộng thêm nhìn thấy Huyền Thiên Hàn Thiền nó thèm muốn chết, cũng giống như Thiên Bảo Thử lần trước, ăn trước nói sau.

    Không nghĩ tới lần này gặp phải đối thủ mạnh như vậy, nó rút đầu lại, bộ dạng làm sai không dám đối mặt.

    - Sưu sưu sưu...

    Lúc này, kiếm khí trên bầu trời tung hoành, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người hỗ trợ lực lượng lẫn nhau, lực lượng của hai người cũng chỉ làĐịa Anh tầng sáu, nhưng liên thủ bộc phát kiếm khí lại có uy lực vượt qua Địa Anh đỉnh phong.

    Mà Huyền Thiên Hàn Thiền phun bổn mạng hàn khí ra, hàn khí quanh thân giảm nhiều, khí thế cũng giảm xuống rất nhiều.

    Giờ phút này lọt vào công kích, tốc độ chậm một chút, trên người xuất hiện thêm vài vết thương, tuy Huyền Thiên Hàn Thiền táo bạo hơn nhiều, nhưng hiệu quả không còn mạnh như trước nữa.

    Huyền Thiên Hàn Thiền vốn áp chế Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, nhưng lúc này không chiếm được chút ưu thế nào.

    Trình Cung vừa nói một câu, câu thứ hai không đợi hắn mở miệng, hắn nhìn thấy nhục nhục đang nhìn Huyền Thiên Hàn Thiền trên bầu trời, lè lưỡi chọc tức, sau đó vẻ mặt xấu xa chỉ vào một hướng, dùng sức ý bảo Trình Cung chạy nhanh, đuổi qua đó, có thứ tốt.

    Chương 1004: Huyền Thiên Hàn Thiền. (3)

    Mặc dù biết tiểu gia hỏa này cố ý di chuyển lực chúý của mình, nhưng nhìn thấy ánh mắt xấu xa của nó nhìn Huyền Thiên Hàn Thiền, bộ dáng còn có rất kích động, Trình Cung đã biết rõ bên trong có thứ tốt, thân hình nhảy lên, tiến vào một cái sơn động bên cạnh.

    - Đại đương gia, bọn chúng...

    Nhìn thấy Trình Cung và nhục nhục rời đi, hai gã thủ hạ mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mang theo có chút gấp lên, hiển nhiên, bọn họ cũng biết bên trong cóđồ vật.

    - Tập trung lực lượng đối phó con yêu thú này, hắn không có nhắm vào chúng ta, bảo vệ tính mạng của mình là tốt rồi, nếu như một kích vừa rồi đánh về phía chúng ta, các ngươi có ai dám nói mình còn sống sao.

    Có nhiều thứ, không phải ngươi có thể suy nghĩ nhiều, ngăn con yêu thú này trước đã.

    Mặc dù Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vào lúc này, cũng mở miệng nói ra, nhưng lời nói rất ngắn gọn.

    Nhưng làm cho hai gã thủ hạĐịa Anh đỉnh phong hiểu được rất nhiều, trong lời nói ẩn chứa nhiều thứ, với bản lĩnh của Trình Cung có thể cưỡng ép ngăn cản được hàn khí của Huyền Thiên Hàn Thiền, bọn họ nghĩ tới mà cảm thấy sợ.

    Hơn nữa vừa rồi, hỏa diễm trên người của Trình Cung, bọn họ cảm thấy một cổ tình cảm rất ấm áp, cảm giác sự sợ hãi của Huyền Thiên Hàn Thiền, nói cách khác, hỏa diễm trên người của Trình Cung khắc chế Huyền Thiên Hàn Thiền.

    Đúng vậy, hắn là Luyện Đan Sư, nghe nói luyện đan rất lợi hại, năng lực khống hỏa lợi hại là chuyện rất bình thường.

    Cóđược loại thực lực này, cho dù vào lúc này đi theo hắn cũng không có quả ngon mà ăn, chuyện này làm cho bọn họ hiểu được.

    Nhưng loại thời điểm này, Huyền Thiên Hàn Thiền phát hiện có người tiến vào huyệt động của nó, muốn quay về, đây chính là cơ hội thoát đi tốt nhất, Đại đương gia chặn đường của trở về của Huyền Thiên Hàn Thiền, làm cho bọn họ cảm thấy khó hiểu.

    Nhưng Đại đương gia đã hạ lệnh, bọn họ phải dùng toàn lực chấp hành, năm đó bọn họ đi theo Đại đương gia cũng chỉ làĐịa Anh tầng năm mà thôi, nhiều năm như vậy Đại đương gia hao phí tài nguyên và lực lượng cực lớn tăng thực lực của bọn họ lên Địa Anh đỉnh phong, hai vịĐại đương gia trong suy nghĩ của bọn họ, so với Thiên Anh còn vĩđại hơn, tương lai cũng tuyệt đối sẽ biến thành tồn tại vĩđại.

    Mang theo nhục nhục đi vào cửa động của Huyền Thiên Hàn Thiền, Trình Cung quay đầu nhìn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ra sức ngăn cản Huyền Thiên Hàn Thiền, đối thoại của bọn họ Trình Cung không nghe thấy, nhưng khóe miệng lại mỉm cười, xem ra suy đoán của mình đúng rồi, trước khi mình không dám khẳng định, nhưng vào lúc này Trình Cung đã khẳng định chắc chắn.

    Trước không đi quả khỉ gió gì với bọn chúng, Trình Cung mang theo nhục nhục tiến vào động của Huyền Thiên Hàn Thiền, huyệt động này chỉ có một cửa động, phía trong vô cùng to lớn, chung quanh tràn ngập hàn khí, càng vào sâu càng lạnh.

    Huyệt động này huống xuống phía dưới tới ngàn mét, lúc này mới xuất hiện không gian cực lớn, nơi đây là một thế giới băng hàn, nhục nhục bị đông lạnh, cho nên trực tiếp tiến vào trong ngực của Trình Cung.

    Nhìn bộ dáng của nhục nhục, Trình Cung chậm rãi vận chuyển bổn mạng chân hỏa, lúc này mới khiến cho hắn và nhục nhục cảm thấy một chút ấm áp, không bị đông cứng như vừa rồi.

    Nhục nhục ở trong ngực của Trình Cung, mượn nhờ Tam Vị Chân Hỏa của Trình Cung ẩn chứa Niết Bàn Hỏa, vô cùng thoải mái, chỉ vào một chỗ cao hơn trăm mét trong huyệt động, vô cùng kích động vô cùng hưng phấn.

    Trình Cung đi tới gần, không có bất kỳ ngăn cản nào, không có bất kỳ che dấu nào, ở giữa nơi đó có mấy trăm Huyền Thiên Hàn Thiền Ti, mà trong Huyền Thiên Hàn Thiền Ti này lại ẩn chứa mấy khối tinh thạch tinh khiết tản ra lực lượng cường đại.

    Huyền Thiên Hàn Thiền Ti, nguyên tinh!

    Hai thứ này Trình Cung không có xa lạ gì, nhưng lại nhìn thấy ở nơi này, hắn cũng sửng sờ.

    Cho dù ở kiếp trước có thành tựu vài địa vị cực cao, nhưng hai thứ này vẫn được tính làđồ tốt, ít nhất là tồn tại như hắn lúc đó cũng dùng tới.

    Đối với hắn ở hiện tại mà nói, thứ này quá trân quý, so với đạo khí còn thực dụng, trân quý hơn.

    Cái Huyền Thiên Hàn Thiền Ti là tinh hoa do Huyền Thiên Hàn Thiền nhổ ra, hàng năm chỉ nhả một sợi, là cực hàn chi vật, hơn nữa thủy hỏa bất xâm, cho dùđối với bản thân hắn có Tam Vị Chân Hỏa thậm chí Niết Bàn Hỏa, mới cóđược năng lực chống cực nhất định, có thể nói là bảo vật nhất đẳng trong thiên hạ.

    Nguyên tinh, đây chính làđồ vật mà Tu Chân Giả trên linh sơn tranh đoạt với nhau, trên Cửu Châu đại địa ít càng thêm ít, số rất ít này lại bị thế lực cực lớn khống chế, đơn giản không dám sử dụng.

    Tu Chân Giả căn bản không biết nguyên tinh, cho dù ngẫu nhiên đạt được một khối, nếu như bị người ta biết rõ cũng rất thê thảm.

    Một khối nguyên tinh, cho dù là một khối bé bằng móng tay, còn khổng lồ hơn trăm ngàn sợi nguyên dịch hóa tơ.

    Mỗi một khối nguyên tinh, đều ẩn chứa nguyên khí lớn tới mức không thể tưởng tượng, hơn nữa nguyên khí rất tinh thuần, đối với tu luyện giả có chỗ tốt lớn lao, nếu như nguyên tinh đầy đủ, vào lúc đột phá bình cảnh có trợ giúp nhất định.

    Ở bên trong nguyên tinh, có ẩn chứa cảm ngộ vói đại địa, có trợ giúp rất lớn cho việc đột phá.

    - Vèo...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên nguyên tinh và Huyền Thiên Hàn Thiền Ti bay lên.

    - Ba!

    Trình Cung khoát tay, ngăn miệng của nhục nhục, ngăn toàn bộ đồ vật lại, tiểu gia hỏa này đúng là ngoan độc, thoáng cái đã hấp tới một khối nguyên tinh nhỏ như nắm tay, còn có hơn mười khối nguyên tinh vỡ nhỏ, Huyền Thiên Hàn Thiền Ti cũng bị hấp tới hơn phân nửa.

    - Ngươi đúng làđen tối, ta mới nói với ngươi được bao lâu chứ, dựa theo tình huống của ngươi có lẽ cũng giống như tiểu hài tử mấy tuổi, thời điểm này đi học xấu, về sau làm sao bây giờ.

    Lại ăn bậy, sớm muộn gì có ngày không chống cực nổi.

    Trình Cung đã sớm đề phòng tiểu gia hỏa nay, tiểu gia hỏa này dần dần lớn lên, tuy bộ dáng không thay đổi, nhưng bản tính càng ngày càng xấu, nếu không giáo dục nó, nhưng chỉ cần gặp được thứ tốt nó không có sức chống cự, mặc kệ tại trong tay ai đều muốn ăn.

    Chẳng lẽ là bản tính sao?

    Trình Cung rất là hoài nghi, rốt cuộc bản thân nó là thứ gì, tại sao lại có loại bản tính này.

    Nếu để cho nó ăn hết không kiêng nể gì, vậy thì không thừa nhận nổi a.

    Nhục nhục nghe Trình Cung nói liền rút đầu lại, nhưng sau đó lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn Trình Cung, hai móng vuốt nhỏ khoanh ở trước ngực, sau một hồi lại vuốt bụng và nhìn chằm chằm vào nguyên tinh và Huyền Thiên Hàn Thiền Ti.

    Nguyên tinh vô cùng trân quý, Trình Cung vừa mới liếc nhìn, nhìn thấy hai khối nguyên tinh lớn chừng nắm tay, còn có ba khối cỡ trung, nhỏ hơn một chút so với hai khối lớn nhất, giống như nắm tay của trẻ con, nhưng lớn như vậy đã rất kinh người.

    Những khối khác đều rất nhỏ, có hơn mười khỏa lớn như móng tay, thêm nữa...

    Có nguyên tinh lại chỉ bằng hạt gạo, cho dù nguyên tinh chỉ bằng hạt gạo cũng vô cùng trân quý, những nguyên tinh giống như hạt gạo này, có chừng trăm khỏa.

    Chương 1005: Liên minh công thủ. (1)

    Nhiều nguyên tinh như thế, hơn nữa nhiều Huyền Thiên Hàn Thiền Ti như thế, đã làm cho Trình Cung kiếp sợ, trách không được Huyền Thiên Hàn Thiền có thể tu luyện tới tình trạng khủng bố như thế, nếu không có trận pháp và quy tắc cấm chế, nóđã có thể tu luyện tới cảnh giới Yêu Hoàng rồi, đây mới thật sự là khủng khiếp.

    Vào lúc này nhục nhục nằm trong ngực của Trình Cung, nhìn nguyên tinh và Huyền Thiên Hàn Thiền Ti mà chảy nước miếng, cuối cùng dứt khoát dùng sức khoanh tay lại, nhìn Trình Cung mà thở dài.

    Nhìn thấy bộ dáng của nó, Trình Cung nhịn không được cười nói:

    - Ngươi nói ta phải làm thế nào, được rồi, cho ngươi, nhưng Huyền Thiên Hàn Thiền Ti ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, thứ này ta có trọng dụng.

    Trình Cung nói xong, đã lấy ba khối nguyên tinh cỡ trung đưa cho nhục nhục, nhục nhục lập tức há miệng nuốt vào, hiện tại nóđã sơ bộ khống chếđược cơn buồn ngủ, không giống lúc ban đầu, ăn vào không khống chếđược mà ngủ đi, nhưng thực tế bây giờ vn còn thứ tốt nha.

    - Ngươi cũng đừng nhìn, nếu ngươi thật sự có thể tiêu hóa ta sẽ cho ngươi, nhưng ngươi nuốt cái này rồi, không được ngủ, một lát nữa ngươi thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền vào sẽ bị đóng băng, ta có thể loại bỏ cho ngươi, đúng rồi, nếu thời điểm ngươi nuốt Huyền Thiên Hàn Thiền, lưu cánh của nó lại cho ta, ngươi nghe lời, sau này có thứ tốt, ngươi không nghe lời, hậu quả tự biết.

    Nhục nhục ở bên cạnh chính mình, Trình Cung cũng không phải là loại người keo kiệt không nỡ cho nó thứ tốt.

    Nhưng tuyệt đối không được để cho nó tùy tiện xằng bậy, nhất là phát hiện nhục nhục sau khi thôn phệ Thiên Bảo Thử, có thể thôn phệ năng lực của đối phương, Trình Cung vô cùng hứng thú khi nhìn thấy nhục nhục tiếp tục thôn phệ yêu thú cường đại hoặc thánh thú, hiện giờ vừa vặn gặp được Huyền Thiên Hàn Thiền, loại cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ qua.

    Nhục nhục vốn cảm thấy thất lạc, nghe Trình Cung nói sẽ giúp nó thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, nó nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiểu móng vuốt nắm chặt vung vẩy, bày ra tư thế muốn báo thù.

    - Ha ha...

    Nhìn thấy tiểu tử nhục nhục đáng yêu như thế, Trình Cung cười nói:

    - Đi thôi, thứ tốt chúng ta đều nhận lấy, đi ra ngoài xem tình hình chiến đấu thế nào, cũng tới thời điểm nói chuyện với hai Đại đương gia của Cuồng Phong Mã Bang rồi.

    Trình Cung nói xong, nhanh chóng rời khỏi động băng của Huyền Thiên Hàn Thiền, vừa mới đi ra đã nghe thấy tiếng Huyền Thiên Hàn Thiền kêu lên đầy phn nộ, âm thanh này làm cho nhục nhục lắc đầu, tình hình chiến đấu của Huyền Thiên Hàn Thiền với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh còn có hai gãĐịa Anh đỉnh phong, thân hình của mấy người bọn họ đình trệ lại, sắc mặt cũng biến thành khó coi, hiển nhiên thần niệm bị trùng kích, tư vị còn khó chịu hơn cả thân thể bị thương.

    Nhanh, tốc độ không gì sánh kịp, cánh của Huyền Thiên Hàn Thiền khẽ động, ngay cả tàn ảnh cũng không lưu lại cái gì, nó lao về phía của Trình Cung, cảm nhận được Huyền Thiên Hàn Thiền Ti cùng nguyên tinh bị lấy đi, làm cho Huyền Thiên Hàn Thiền nổi giận triệt để.

    Còn chưa lao tới gần, nóđã phun một đoàn bổn mạng hàn khí ra ngoài, loại bổn mạng hàn khí này, phun một ngụm là tổn thương nguyên khí, phun ra hai lần, cho dù có nguyên tinh, Huyền Thiên Hàn Thiền muốn khôi phục cũng mất một hai năm, nhưng vào lúc này Huyền Thiên Hàn Thiền đã nổi giận không kiềm nén được, liều lĩnh muốn cướp đoạt Huyền Thiên Hàn Thiền Ti và nguyên tinh lại.

    Nếu làĐại Yêu Vương nào khác, bất luận là dùng pháp thuật, lực lượng, độc tố, đối kháng thân thể, loại dốc sức liều mạng này, Trình Cung sẽ đối phó thật cẩn thận.

    Nhưng đối mặt với hàn khí này hắn không có lo lắng, hắn là Luyện Đan Sư nên chơi lửa, hơn nữa chơi còn là thiên hạ chí dương chí cương Chí Dương Chân Hỏa, chơi là thiên hạ chí âm chí nhu Chí Âm Chân Hỏa, chơi là trên trời dưới đất độc nhất vô nhị Niết Bàn Hỏa, thậm chí lực lượng hủy diệt của thiên kiếp cũng hấp thu rèn luyện thân thẻ, hôm nay đối mặt vời hàn khí này, còn thong dong bình tĩnh hơn kiếp trước.

    - Bành...

    Không cần Chí Dương Chân Hỏa, Tam Vị Chân Hỏa của bản thân Trình Cung cũng vượt qua phạm trù của hỏa diễm, cộng thêm trong đó có Niết Bàn Hỏa, Trình Cung búm ngón tay, bắn ra một đạo hỏa diễm.

    Ánh lửa trực tiếp đánh vào bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí của Huyền Thiên Hàn Thiền, lập tức đoàn bổn mạng Huyền Thiên Hàn Khí trực tiếp tan rả, cảm nhận được khí tức của Niết Bàn Hỏa, Huyền Thiên Hàn Thiền cũng tràn ngập sợ hãi, nó vỗn tức giận liều lĩnh, biến thành sợ hãi.

    Loại khắc chế này làm cho nó cảm thấy sợ hãi, thực tế Trình Cung vừa sử dụng bổn mạng chân hỏa, bên trong còn có lực lượng Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa.

    Huyền Thiên Hàn Thiền vốn muốn xông vào liều mạng, nhưng đột nhiên thân hình vừa tới gần liền chuyển biến chín mươi độ, trực tiếp xông lên bầu trời, muốn chạy trốn.

    - A...

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh và hai gãĐịa Anh đỉnh phong ở phía sau mở to mắt, cho rằng mình nhìn lầm.

    Bởi vì Huyền Thiên Hàn Thiền vừa rồi không tiếc hao tổn tất cả dùng lực lượng trung kích thần hồn của bọn họ, sau đó tiếp tục dùng bổn mạng hàn khí công kích, mặc dù biết Trình Cung không đến mức có chuyện, nhưng loại công kích này rất khủng bố.

    Trọng yếu nhất là Trình Cung tiến vào trong huyệt động, khẳng định đạt được những vật kia, nhất là nguyên tinh.

    Cái này nhất định sẽ làm Huyền Thiên Hàn Thiền không chết không ngớt dốc sức liều mạng, lúc đó khó mà toàn thân, nhưng không nghĩ tới Huyền Thiên Hàn Thiền còn chưa tới gần, đã quay đầu chạy trốn.

    Đây là cái gì, bị dọa chạy, không thể nào!

    Dùng thực lực cường hoành của Huyền Thiên Hàn Thiền, cho dù Thiên Anh xuất hiện nó cũng dốc sức liều mạng, tại sao lại như thế.

    Vừa rồi bọn họ chỉ phát hiện huyệt động của Huyền Thiên Hàn Thiền, còn chưa có làm cái gì, Huyền Thiên Hàn Thiền đã không chết không ngớt với bọn họ rồi, không giết chết bọn họ khó có thể rửa sạch sỉ nhục của nó, nhưng vào lúc này...

    Vào lúc này, hai tên thủ hạĐịa Anh đỉnh phong của đều có một loại cảm giác, người so với người đúng là tức chết mà.

    Bọn họ nào biết đâu rằng khí tức trên người của Trình Cung kết hợp với Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, Niết Bàn Hỏa, còn có Tam Vị Chân Hỏa cộng thêm lực lượng của thiên kiếp, bất cứ thứ gì cũng có thể làm cho Huyền Thiên Hàn Thiền e ngại muốn chết, huống chi cùng nhau xuất hiện.

    Huyền Thiên Hàn Thiền cũng rất khôn khéo, trực tiếp bay lên không trung, hiển nhiên nó biết rõ những người này ở chỗ này không có khả năng bay, cho dù bay cũng chỉ có thể bay thấp, là cưỡng ép bay lên, trong lúc chiến đấu lúc nãy, nóđã phát hiện.

    Nhưng nó quên một chuyện, Trình Cung không cóýđịnh đuổi theo nó.

    - Vèo!

    Trên bầu trời, một hấp lực cực lớn có hiệu quả giống như vòi rồng, trực tiếp hút Huyền Thiên Hàn Thiền đã bay lên vạn mét trên không trung xuống dưới.

    Nhục nhục tiếp tục nuốt Huyền Thiên Hàn Thiền, Huyền Thiên Hàn Thiền bị nhục nhục nuốt, tiếp tục sử dụng bổn mạng hàn khí, đáng tiếc bổn mạng hàn khí của nó lần này không mạnh như lần trước, mà nhục nhục sớm có chuẩn bị.

    Chương 1006: Liên minh công thủ. (2)

    Vừa rồi hấp thu lực lượng nguyên tinh, nó chưa tiêu hóa được bao nhiêu, mà lúc này nó sử dụng lực lượng của nguyên tinh, cho nên lực thôn phệ của nó hiện giờ còn mạnh hơn trước đó gấp mười lần.

    Mà lần này, sau một thời gian, Huyền Thiên Hàn Thiền mất đi lực lượng chống cự, hoàn toàn bị nhục nhục hút đi, không có khả năng chống cực lực thôn phệ, bị nuốt vào trong bụng của nhục nhục.

    Nhưng Huyền Thiên Hàn Thiền hiển nhiên còn mạnh hơn Thiên Bảo Thử rất nhiều, sau khi thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, thân thể của nhục nhục biến thành trong suốt một lúc, bộ dáng cũng có vài chỗ cải biến, nhưng tất cả chỉ là tạm thời.

    Nhục nhục nhanh chóng khôi phục lại bình thường, hiển nhiên nóđã triệt để thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, về phần cần bao lâu để tiêu hóa năng lực của Huyền Thiên Hàn Thiền, chuyện này khó mà nói trước.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cùng hắn hai gãĐịa Anh đỉnh phong cũng trợn mắt há hốc mồm, ăn...

    Cứ như vậy mà ăn a.

    Trình Cung cố ý cho bọn họ nhìn thấy bọn họ càng đau lòng một hồi, tuy bọn họ không biết Huyền Thiên Hàn Thiền, nhưng dốc sức liều mạng với Huyền Thiên Hàn Thiền lâu như vậy, cũng biết giá trị của nó, dùng giá trị liên thành đã không đủ hình dung, cho dù dùng một quốc gia đổi cũng không đủ.

    Phá sản a, thật sự là phá gia chi tử a!

    Trách không được đến bây giờ ngươi ta vẫn gọi Trình Cung là quần làáo lượt, phá gia chi tử, sức chiến đấu có thể so sánh với Thiên Anh, nhưng mà còn ve kỳ dị này, hắn lại cho con thú trên tay của mình ăn.

    - Ba!

    Nhưng chuyện làm cho bọn họ giật mình vẫn còn ở phía sau, sau khi nhục nhục thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, há miệng ra, phun cánh mỏng của Huyền Thiên Hàn Thiền ra ngoài.

    - Ân, lúc này mới nghe lời nha.

    Trình Cung rất hài lòng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nhục nhục, đưa tay thu hồi cánh của Huyền Thiên Hàn Thiền.

    Nhục nhục không sao cả, cánh không có bao nhiêu tác dụng với nó, nhưng Huyền Thiên Hàn Thiền còn tốt hơn cánh của nó rất nhiều lần, nhìn thấy nó phun cánh của Huyền Thiên Hàn Thiền ra ngoài, làm cho người ta nhớ tới cảnh tượng nó thôn phên Huyền Thiên Hàn Thiền, không khỏi làm cho người ta có cảm giác rùng mình.

    Đến lúc này, Vân Vô Hình cùng Phong Vô Ảnh và hai gãĐịa Anh đỉnh phong ở sau lưng đã hiểu được, nhục nhục cũng không phải là sủng vật của Trình Cung đơn giản như thế, tiểu gia hỏa giống như vật trang sức trên cổ tay của Trình Cung, chính là tiểu gia hỏa vô cùng nguy hiểm.

    Tiểu gia hỏa nguy hiểm như thế, nhưng Trình Cung lại đối xử như tiểu sủng vật, nhưng nó lại rất nghe lời, đây mới thực sự làđiểm làm cho người ta khiếp sợ.

    - Cảm tạ cứu giúp.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người đồng thời chắp tay, tuy trải qua một phen khổ chiến, nhưng hai người nói chuyện vẫn bình tĩnh như trước, tạo hình cũng không có thay đổi.

    - A...

    Trình Cung cười nhìn xem hai người này, nói:

    - Vân, tụ tán vô hình, phong, đến vô ảnh, đi vô tung, phong vân tụ hội, thiên địa biến thiên, phong hành, vân chuyển.

    Ta vẫn cảm thấy Phong Vân Kiếm Tông có một thứ gìđó quen thuộc, cái tên cũng rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra đó là thứ gì, sau khi nhìn thấy các ngươi ta mới nhớ, tổ sư của Phong Vân Kiếm Tông năm đóđạt được truyền thừa Phong Vân Kiếm Khí.

    Phong Vân Kiếm Khí vào bảy vạn năm trước từng được người ta xưng tựđứng đầu vạn kiếm, toàn bộ môn phái của họ đều là sinh đôi song tu, chúý chính là phong hành, vân chuyển, phong vân kiếm khí, động thiên địa.

    Chỉ tiếc Phong Vân Kiếm Tông đã sửa đổi Phong Vân Kiếm Khí quá nhiều, cho nên không hiểu được chân ý trong đó, hoặc chỉ có thể dùng nóđể tăng tu vi lên mà thôi, đương nhiên khóđạt tới độ cao nhất định.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mang mặt nạ nên không nhìn ra bất cứ biến hóa gì, nhưng nghe được Trình Cung nói như thế, bọn họ đã triệt để ngây người, chuyện này hắn cũng biết?

    Điều này sao có thể, đây chính là bí mật vĩđại nhất của Phong Vân Kiếm Tông, cũng bởi vì thân thể của bọn họ đặc thù, là người thích hợp nhất do Phong Vân Kiếm Tông tìm kiếm suốt mấy ngàn năm để tu luyện Phong Vân Kiếm Khí, chỉ tiếc bọn họ cũng không phải là người của Phong Vân Kiếm Tông, cho nên một phương diện nào đó, Phong Vân Kiếm Tông sợ lãng phí tư chất của bọn họ, muốn lợi dụng bọn họ, một phương diện lại cẩn thận khống chế bọn họ, thậm chí khi truyền thụ Phong Vân Kiếm Khí cũng truyền thụ từng chút một, khống chế rất nghiêm khắc.

    Bọn họ không ngừng cố gắng phát triển Cuồng Phong Mã Bang, dùng đại lượng tài nguyên mới đổi được tư cách tiến vào Phong Vân Kiếm Tông lần nữa để tu luyện Phong Vân Kiếm Khí giai đoạn kế.

    Cho dù bọn họ còn ưu tú hơn một đời trẻ tuổi của Phong Vân Kiếm Tông gấp trăm lần, thậm chíđã bức thẳng đương đại tông chủ, nhưng tuyệt đối không được nhét vào hàng ngũ người thừa kế Phong Vân Kiếm Tông.

    - Về phần cảm tạ cứu giúp cũng không cần, trước kia có mấy lần các ngươi phối hợp ta còn chưa cảm tạ.

    Huống chi nếu không phải bởi vì các ngươi, ta cũng không iếm được cánh của Huyền Thiên Hàn Thiền, càng không chiếm được nguyên tinh cùng Huyền Thiên Hàn Thiền Ti, mà Huyền Thiên Hàn Thiền Ti ta cần dùng, về phần nguyên tinh mọi người gặp đều có phần.

    Trình Cung nói xong, khoát tay đem hai khối nguyên tinh cỡ trung bằng móng tay, còn có hai mươi khối nguyên tinh nhỏ như hạt gạo ném tới.

    Nguyên tinh, hắn lại chịu lấy ra?

    Nguyên bản vốn thất vọng cực độ, cho rằng phí nửa sức lực cả nửa ngày chỉ làm mai mối cho người khác, nhưng hai tên Địa Anh đỉnh phong lại cảm thấy khiếp sợ, không nghĩ tới Trình Cung ra tay hào phóng như thế.

    Đây chính là nguyên tinh ah, đây là tài nguyên cho dù là Yêu tộc lớn như vậy cũng dốc sức liều mạng tranh đoạt.

    Có thể ngộ nhưng không thể cầu, cho dù tán tu mấy ngàn tuổi, cảđời cũng chưa chắc cóđược bao nhiêu nguyên tinh, chỉ có những thế lực khống chế một châu, mới có thể đạt được chút ít nguyên tinh, cũng phải cẩn thận bảo tồn, người bình thường không có khả năng sử dụng chúng.

    Nhìn thấy Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đưa tay bắt lấy nguyên tinh mà mình ensm tới, Trình Cung cười nhạt một tiếng.

    Hắn lúc ban đầu sử dụng Cửu Chuyển Càn Khôn Đan thiết kế gài bẫy Vũ Thân Vương, Vân Vô Hình cùng Phong Vô Ảnh đã dấu diếm phối hợp, kể cả vừa rồi, nếu như Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh không giúp hắn ngăn Huyền Thiên Hàn Thiền lại, toàn lực tranh đoạt, cuối cùng nhất những vật này rơi vào tay ai còn khó nói, tuy Trình Cung có thể dễ dàng thu thập Huyền Thiên Hàn Thiền, nhưng cũng phí một ít sức lực, chậm trễ một ít thời gian, mà chuyện này đủ để Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đạt được vài thứ.

    Hơn nữa bọn họ còn có hai tên thủ hạĐịa Anh đỉnh phong đứng trợ trận, những chuyện này khó khăn bao nhiêu có thể nghĩ, nhưng bọn họ vẫn lựa chọn ngăn cản Huyền Thiên Hàn Thiền giúp hắn.

    Trình đại thiếu chính là loại người ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng, người khác tìm tới tận cửa, hắn trực tiếp quất hắn rời đi.

    Đối phương đã có khíđộ như thế, Trình đại thiếu hắn là người của hai thế giới, đã từng là nhân vật đỉnh phong nhất của Cửu Châu đại địa, không thể nào là người nhỏ mọn, trực tiếp xuất một bộ phận nguyên tinh ra ngoài.

    Chương 1007: Di tích trong tam giác hỗn loạn. (1)

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ả tht bất ngờ, nhưng cũng không khách khí, trực tiếp nhn lấy nguyên tinh.

    - Trình đại thiếu quả nhiên không phải người thường, chúng ta vốn phụng mệnh tới bắt Trình đại thiếu trở lại Phong Vân Kiếm Tông, nhưng đây không phải mong muốn của chúng ta, chúng ta cũng muốn cho Phong Vân Kiếm Tông nhìn một chút, Trình đại thiếu có thể làm cho Âm Trường Khiếu không thể làm được gì là người như thế nào.

    Hôm nay mới phát hiện, Trình đại thiếu quả nhiên lợi hại.

    Nếu như Trình đại thiếu nguyện ý, đế quốc Phong Vân và toàn bộ các thế lực do chúng ta khống chế sẽ kết minh với đại thiếu, bất lun là trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông này, hay vẫn là trên Cửu Châu đại địa, về sau đạt thành hiệp nghị liên minh công thủ.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng rất trực tiếp, nói thẳng suy nghĩ của bọn họ ra.

    - Nói như vy, ta cũng được tính là thông qua khảo hạch và quan sát của các ngươi rồi sao, có thể nói tht ra, các ngươi còn chưa thông qua khảo hạch và quan sát của ta đâu, hiện tại ta cũng không cần hợp tới các ngươi đâu, nói thực, ta rất có khả năng chịu thiệt hại.

    Trình Cung rất chân thành, đối phương thống khoái trực tiếp, hắn cũng không nói nhảm nhiều, Trình đại thiếu phát uy cũng nhìn người, đối với công việc, không phải cứ phát uy làđược.

    Tuy trước kia có chút ân oán với Cuồng Phong Mã Bang, thm chí hắn còn tiêu diệt mấy vạn người của Cuồng Phong Mã Bang, nhưng sau đó từđủ loại tình báo của sắc quỷ, Cuồng Phong Mã Bang dã không còn làđám thổ phỉ nữa.

    Cuồng Phong Mã Bang nằm dưới sự dẫn đắt của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh rời khỏi đế quốc Lam Vân, sau đóđám đệ tử của Phong Vân Kiếm Tông chạy tới Cuồng Phong Mã Bang phát uy, cho nên mới không chịu nổi, cái gì cũng làm.

    Tình báo của sắc quỷ rất cẩn thn, trong đó có một ít biểu hiện, Cuồng Phong Mã Bang là thế lực bên ngoài của Phong Vân Kiếm Tông, nhưng cũng không mấy chào đón Phong Vân Kiếm Tông.

    Hôm nay thấy cửđộng này của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đòi hợp tác, Trình Cung đã hiểu rõ, bọn họ muốn thoát khỏi sự khống chế của Phong Vân Kiếm Tông, nhưng bọn họ lại sợ Phong Vân Kiếm Tông trả thù, cho nên bọn họ thừa dịp này liên minh với mình đểđối phó Phong Vân Kiếm Tông, là cách tốt nhất thoát ly triệt để, chính là vì như thế, Trình Cung mới nói ra những lời này.

    Đây là trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, hắn cóđược nhục nhục, thịt thịt thôn phệ năng lực tầm bảo của Thiên Bảo Thử, hắn có thể chắc chắn đạt được chỗ tốt trong bảo tàng này...

    Về phần nói địch nhân, tuy ở gần đây trừ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ra, đều làđịch nhân, nhưng Trình Cung hiển nhiên không sợ, cho nên nếu trong Càn Khôn Đan Tông, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh gia nhp, đối với Trình Cung mà nói, không có bất cứ chỗ tốt gì.

    Lại nói trên Cửu Châu đại địa, nói trắng ra bọn họ không thểđối kháng, áp chế vũ lực mạnh nhất của Phong Vân Kiếm Tông là Âm Trường Khiếu, cho nên mới không có can đảm thoát khỏi khống chế của Phong Vân Kiếm Tông, muốn hợp tác với mình, hiển nhiên chính là muốn mượn nhờđiểm này.

    Như thế tính ra đúng như lời của Trình Cung, ở bất cứ phương diện nào, cũng không cần phải hợp tác với Cuồng Phong Mã Bang.

    - Sở dĩ khu vực tam giác hỗn loạn không có thế lực nò khống chế, một mặt là vìđó là trung ương của ba châu, một mặt khác là thế lực động đảo ở đó liên thủ không thể khinh thường, cho dù là thế lực khống chế một châu cũng không dám va chạm với bọn họ, cho nên chỗ đó từ từ biến thành khu vực không ai quản lý.

    Mà khu vực tám giác hỗn loạn còn có một bí mt, chỗ đó có cửa vào của một di tích, năm đó xuất hiện tổng cộng mười ba khối lệnh bài, người cầm lệnh bài mới có thể tiến vào trong đó.

    - Lệnh bài kia bị tất cả thế lực của khu vực tam giác hỗn loạn khống chế trong tay, bởi vì chúng ta năm đó trong một lần ngoài ý muốn tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm, nhìn thấy một trn đại chiến, lúc ấy chết rất nhiều tồn tại đỉnh phong, trong đó có nhiều tên Thiên Anh cường đại chết đi.

    Về sau chúng ta điều tra mới biết được trong đó có hai người là lão tổ của hai thế lực lớn trong khu vực tam giác hỗn loạn, đều là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong.

    Có thể trở thành một trong mười ba đại thế lực, trong môn phái ít nhất có một gã Thiên Anh đỉnh phong lão tổ tồn tại.

    - Chính bởi vì chúng ta biết được bí mt này, sau đó Phong Vân Kiếm Tông mới bắt đầu dùng lực lượng ủng hộ Cuồng Phong Mã Bang chúng ta tiến vào khu vực tam giác hỗn loạn, hoàn toàn giả bộ như không biết tình huống chiến đấu của hai thế lực kia.

    Ngay từđầu chúng ta chỉ phát triển chung quanh hai thế lực đó, cuối cùng nhất mới va chạm với bọn họ, người khác đều cho là chúng ta nổi điên đi trêu chọc loại thế lực này, nhưng chúng ta đã có chuẩn bị.

    Trải qua một phen chiến đấu, cuối cùng nhất bọn họ không có cường giả Thiên Anh đỉnh phong, mặt khác cường giả Thiên Anh còn lại bị người của Phong Vân Kiếm Tông vây công, chúng ta một lần hành động đoạt được lệnh bài của hai nhà này.

    - Âm Trường Khiếu lúc ấy đã từng lộ mặt qua, bởi vì hắn có lực lượng Thiên Anh đỉnh phong, còn có một thanh Trung phẩm đạo khí, trừ mười ba thế lực đỉnh phong nhất, những người khác cũng không ai dám trêu chọc bọn họ.

    Đế quốc Phong Vân của chúng ta mới có thểđứng chân ở khu vực tam giác hỗn loạn, khu vực tam giác hỗn loạn chúý nhất chính là lực lượng, ngươi cóđủ thực lực cường đại bọn họ sẽ thừa nhn ngươi, nhưng lại cự tuyệt tất cả thế lực khống chế một châu, một khi có lực lượng cường đại muốn khống chế, như vy một ít lão quái vt cùng lực lượng của mười ba nhà này sẽ tp hợp lại, ah, không đúng, hôm nay là mười hai thế lực.

    - Đương nhiên, nếu như chúng ta hợp tác với Trình đại thiếu, vy sau này khu vực tam giác hỗn loạn vẫn là mười ba thế lực, cái di tích kia trăm năm mở ra một lần, Âm Trường Khiếu cũng muốn tiến vào tìm kiếm cơ duyên đột phá chuyển Thuần Dương.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh trực tiếp nói ra tất cả suy nghĩ, đây chính là thẻ đánh bạc của bọn họ, rất dứt khoát, rất trực tiếp, sau đó lẳng lặng nhìn Trình Cung, chờ hắn trả lời.

    Khu vực tam giác hỗn loạn, Trình Cung đương nhiên biết rõ, lại không nghĩ rằng chỗ đó có nhiều chuyện như vy, thm chí có di tích cố định, hơn nữa trăm năm mở một lần, nói rõ di tích này rất khổng lồ, nếu một khi phát hiện tiểu di tích, có một hai người tiến vào nhn được truyền thừa, cũng không còn lại gì nữa.

    Nhưng di tích này bị tìm kiếm nhiều năm như thế, vẫn làm cho người như Âm Trường Khiếu động tâm, di tích như thế ở Cửu Châu đại địa cũng làđỉnh cấp, cho dù không bằng Càn Khôn Đan Giới, tự thành thế giới cũng không kém lắm.

    Tình huống của Càn Khôn Đan Giới, cho dù bọn họ biết rõ, cũng không có khoa trương như vy.

    Hơn nữa Cửu Chuyển Càn Khôn Đan ở trong tay của Trình Cung, thời gian lại rất gấp gáp, có các loại hạn chế, nếu như cửa của Càn Khôn Đan Giới mở ra đủ lâu, nếu như để bọn họ biết rõ, chỉ sợ sẽ có một cuộc chém giết gió tanh mưa máu.

    Chương 1008: Di tích trong tam giác hỗn loạn. (2)

    Đến lúc đó Cửu Châu đại địa, thậm chí Trung Châu cũng có vô số người chạy tới, vi tranh đoạt tư cách tiến vào Càn Khôn Đan Giới mà chiến đấu, chém giết điên cuồng.

    - Lệnh bài di tích, nếu như các ngươi dùng thứ này làm tư cách trao đổi, tin tưởng rất dễ dàng tìm được thế lực đủ sức áp chế Phong Vân Kiếm Tông cho các ngươi.

    Hơn nữa, Phong Vân Kiếm Tông sẽ để loại đồ vật này trong tay các ngươi sao?

    Trình Cung tỏ vẻ hoài nghi nhìn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    - Năm đó bởi vì biết rõ cái bí mật kia, Phong Vân Kiếm Tông mới không để cho thế lực khác biết rõ tình huống, dần dần mượn Cuồng Phong Mã Bang chúng ta chiếm đoạt thế lực của hai thế lực này, sau đó những năm này bọn họ đang tiêu hóa những vật đó, bọn họ muốn hoàn thiện không gian bí cảnh tu luyện, đã hình thành bộ dáng của thế lực đỉnh cấp.

    Nhưng năm đó ta cũng sớm âm thầm bố trí, vào thời điểm cuối cùng chuyển tấm lệnh bài này đi nơi khác, một khối kia chúng ta mới tìm được gần đây, cho nên hiện tại Phong Vân Kiếm Tông chỉ có một khối, trong tay chúng ta có một khối.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vô cùng thẳng thắn nói ra.

    - Hợp tác với bất cứ thế lực nào khác, cũng giống như bảo hổ lột da, kết quả cuối cùng nhất là bị thâu tóm, chúng ta không muốn thoát khỏi khống chế của Phong Vân Kiếm Tông, lại bị những người khác sử dụng như nô lệ.

    - Các ngươi không sợ ta nuốt các ngươi sao, chẳng lẽ các ngươi cho rằng ta không có thực lực này?

    Trình Cung cười hỏi, hắn càng cảm giác được Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh rất cóý tứ.

    - Thực lực của Trình đại thiếu không cần nói nhiều, Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Lam Phượng tiếp cận Thuần Dương, cơ hồ đúng ở đỉnh phong Cửu Châu đại địa, Đại Đế chi thành, Man Thần giáo, còn có các loại thế lực của Trình đại thiếu, nhất là Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện cũng từ từđánh tan cục diện phong bế, bắt đầu hoạt động trở lại, lực lượng của Trình đại thiếu không ai hoài nghi.

    Nhưng chúng ta tin tưởng quan sát và phán đoán của mình, bởi vì Trình đại thiếu khinh thường chiếm đoạt chúng ta, ngươi còn chướng mắt đế quốc Phong Vân ở khu vực tam giác hỗn loạn nữa kìa.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người vĩnh viễn nói cùng lúc, làm cho người ta hoài nghi hai người bọn họ có phải là một người hay không.

    - Ngươi xem, ngươi xem, các ngươi nói như vậy làm cho ta cảm thấy xấu hổ, ta cũng cảm giác đột nhiên mình biến thành vĩđại đấy.

    Trình Cung nói đùa, nhưng trong nội tâm cảm thấy kỳ quái, hắn muốn giết hai tên Đại đương gia ở dưới áo choàng và mặt nạ dữ tợn kia là thế nào, hắn có một ít xúc động muốn xốc mặt nạ lên nhìn một chút.

    Nói thực, bọn họ nói ra lời từ tận tâm can của Trình Cung, Trình đại thiếu là người nào, nếu như bây giờ hợp tác với người ta, đương nhiên sẽ không thất tín mà chiếm đoạt thế lực của người ta được chứ.

    - Chúng ta nói ra lời trong lòng, hơn nữa tại đây là trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, ngươi cũng có quyền lên tiếng hơn so với chúng ta, nếu như cần hợp tác, chúng ta sẽ phối hợp hành động với ngươi, về phần tất cả thu hoạch sẽ do ngươi phân phối, không muốn cũng có thể.

    Trước mắt, điều kiện tiên quyết là giúp chúng ta đối phó Phong Vân Kiếm Tông, cùng đạt thành hiệp nghị tiến vào trong di tích của tam giác hỗn loạn, nếu như ngươi thật sự có thể giúp chúng ta thoát khỏi khống chế của Phong Vân Kiếm Tông, chúng ta có thể buông tha lợi ích của Càn Khôn Đan Tông, toàn lực giúp ngươi.

    Dứt khoát, rất dứt khoát!

    Loại này rất quyết đoán chứ không phải giả bộ, thông minh, quyết đoán, cầm được thì cũng buông được, vừa rồi đưa nguyên tinh cũng là khảo nghiệm bọn họ, nếu như phát hiện bọn họ có chấn động gì, vậy thì không có chuyện sau đó nữa.

    Có thể nhìn ra, bọn họ cũng không phải giả bộ rộng lượng, đại khí, mà là thật sự buông tha cho lợi ích trước mắt, quyết đoán, dứt khoát nói được thì làm được, không bị lợi ích trước mắt hấp dẫn.

    Loại người này, là người làm đại sự chân chính, cho dù ở kiếp trước, người mà Trình Cung tiếp xúc không ai không cường đại, nhưng có trí tuệ như thế, khí phách, độ lượng thì thật sựít thấy.

    Chỉ cần điểm này, cho dù Chu Dật Phàm tự cho rằng trí kế vô song, tự nhận làĐại Đế chi tài Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử tự cho rằng mình là người kế thừa Phù Văn Tông trong tương lai vẫn còn kém qua xa, về phần Côn Bằng thái tử cũng chỉ có ngạo khí trên con đường tu luyện mà thôi.

    - Thành giao, cùng ta rời đi, ở bên kia ta nhìn thấy kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông, có lẽ rất nhanh sẽ tới.

    Trình Cung quyết định và trả lời rất dứt khoát, đơn giản, nói xong trực tiếp bay về hướng cũ.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng không nói cái gì, bởi vìđã không cần nói nhiều.

    Chỉ có hai gã thủ hạĐịa Anh đỉnh phong là lao theo, ngẩn người xuất thần.

    Tuy bọn họ không phải là phó bang chủ của Cuồng Phong Mã Bang, nhưng bọn họ cũng là người mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh tài bồi.

    Cũng không phải là những trưởng lão của Phong Vân Kiếm Tông, với tư cách là dòng chính của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, bọn họ cũng biết hai vịĐại đương gia không bao giờ cam lòng cúi người, sớm muộn gì cũng trở mặt với Phong Vân Kiếm Tông, nhưng không nghĩ tới lại chọn hợp tác với Trình Cung.

    Càng không nghĩ tới, tất cả lại nhanh vàđơn giản như thế, thậm chí, quáđột nhiên.

    Lúc này mới nói mấy câu thôi a, loại chuyện này trong mắt của bọn họ, không ngồi xuống bàn ba ngày ba đêm, không nói cho rõ ràng, thăm dò lẫn nhau, thỏa hiệp, cuối cùng nhất đạt thành hiệp nghị, sau đó phát linh hồn huyết thệ, mới là tình huống bình thường.

    Những thứ hai người bọn họ suy nghĩ không có xảy ra, trừ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai vịĐại đương gia giảng giải một chút tình huống năm đó bọn họ vừa mới tiến vào khu vực tam giác hỗn loạn, những người còn lại không nói một câu, hai câu ba lời vấn đề này...

    Cứ như vậy màđịnh ra, chuyện này giống tròđùa sao?

    Không nghĩ ra, nghĩ mãi mà không rõ vì sao Đại đương gia lại nghĩ thế nào, cuối cùng nhất hai người liếc nhìn nhau, đều hoài nghi mình bị điên rồi, nhưng sau đó chỉ có thể cười khổ, Cuồng Phong Mã Bang, Đại đương gia chiếu cố bọn họ rất nhiều, nhưng chuyện Đại đương gia quyết định, cũng không ai dám nghi vấn.

    Trình Cung rời đi thời gian không lâu, Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng bọn họ cũng khôi phục, chỉ có Lý Dật Phong đang ngồi trông chừng và khống chế Dịch Thư hộ pháp cho mọi người, khi hắn nhìn thấy ở sau lưng Trinh Cung làs Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, hắn rất kỳ quái nhìn về phía Trình Cung, đây là tình huống thế nào?

    - Về sau mọi người là người một nhà, cộng đồng hợp tác đối phó Phong Vân Kiếm Tông, ở chỗ này bọn họ cũng hợp tác hành động với chúng ta.

    Thấy bộ dáng nghi hoặc của Lý Dật Phong, Trình Cung mở miệng giải thích một câu.

    - Bà mẹ nó, không phải đâu đại thiếu, bọn họ cũng không phải đồng bọn của bọn Chu Dật Phàm sao?

    Thần niệm của Lý Dật Phong khẽ động, thông qua thần niệm câu thông với Trình Cung.

    Chương 1009: Sử dụng nguyên tinh tu luyện

    - Hiện tại hắn và chúng ta là một đám.

    - Chuyện này cũng quá nhanh a, không biết...

    Có quỷ không?

    - Nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi ngờ người.

    Trình Cung nói ra những lời này, còn có một câu hắn chưa nói, bằng vào cảm giác khi tiếp xúc trong khoảng thời gian gần đây, hắn tín nhiệm Lý Dật Phong.

    Kỳ thật Lý Dật Phong là người bình thường đứng ở bên ngoài quan sát, cũng có rất nhiều vấn đề, Lý Dật Phong tiếp cận mình có phải là do hắn muốn dò xét hay không, phải chăng hắn phát hiện mình có tạo nghệ trận pháp thâm sâu, hay Lý gia của hắn có mưu đồ khác.

    Nếu như trong đầu cứ suy nghĩ như thế, đối với ai cũng nghi ngờ là chuyện bình thường, nhưng Trình Cung tin tưởng ánh mắt và cảm giác của mình.

    - Ân, cũng phải, cẩn thận một chút làđược, nếu có thể liên thủ với bọn họ thìđây chính làđại trợ lực, nếu đại thiếu đã trở lại, ta cũng đi khôi phục một chút, chúng ta mau chóng xuất phát.

    Lý Dật Phong không nói nhiều, Trình Cung trở lại hắn cũng yên tam thu hồi Dịch Thư, chuẩn bị khôi phục lực lượng của mình.

    - Đừng có gấp, cái này cho ngươi.

    Thấy Lý Dật Phong thu hồi Dịch Thư, Trình Cung trực tiếp ném một khối nguyên tinh lớn bằng móng tay cho Lý Dật Phong.

    - Nguyên...

    Tinh...

    Bà mẹ nó, không ngờ lại có một khối lớn như thế!

    Khối nguyên tinh lớn bằng móng tay, lại làm cho Lý Dật Phong mỏ to mắt.

    Hắn là người của Vũ Châu Lý gia, đương nhiên hắn cũng nhìn thấy nguyên tinh rồi, nhưng trong gia tộc, trước Nhân Anh không được cung cấp nguyên tinh, cho dù là Nhân Anh về sau muốn dùng tới, cũng phải trải qua đủ loại khảo hạch, nguyên tinh đạt được cũng chỉ bằng hạt gạo, nhưng trợ giúp lại cực lớn.

    Hắn cũng có tư cách đạt được nguyên tinh, chỉ tiếc hắn không có dựa theo lộ tuyến mà gia tộc thiết kế thay cho hắn, hơn nữa từ khi từ Nhân Anh đột phá lên Địa Anh hắn chưa trở về nhà lần nào, cho nên hắn không có tư cách mượn nguyên tinh tu luyện.

    Nguyên tinh có bao nhiêu trân quý, một khối nguyên tinh lớn như thế cũng có trợ giúp chút ít cho Thiên Anh, huống chi cho dù Vũ Châu Lý gia là một gia tộc lớn, cho dùđạt tới Thiên Anh cũng chưa chắc có nguyên tinh lớn thế này.

    Chỉ có những Thái Thượng trưởng lão cường đại chân chính, cứ cách vài chục năm sẽ được gia tộc cung cấp cho một khối nguyên tinh lớn để tu luyện, những người khác cần phải có công hiến cho gia tộc mới được, mà Vũ Châu Lý gia là một siêu cấp đại gia tộc, thế lực cực lớn, cũng chỉ có môn phái có nội tình thâm sâu mới làm được như họ, đổi lại thế lực khác, một môn phái mấy trăm năm, mấy ngàn năm, cũng chưa chắc kiếm được nguyên tinh, chớ đừng nói chi là cho đệ tử tu luyện.

    - Ân!

    Lúc này, nhục nhục đã thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền lại phát ra âm thanh khinh thường, trong ánh mắt cóý cười nhạo rất rõ ràng, còn Vũ Châu Lý gia Nhị thiếu gia thì sao, ngạc nhiên, chưa thấy qua các mặt của xã hội.

    Trước kia nó ăn một khối còn lớn hơn thứ này nhiều, chớ đừng nói chi trong tay Trình đại thiếu còn hai khối nguyên tinh lớn bằng nắm tay, nhục nhục nhìn thấy không nhịn được mà chảy nước miếng.

    Bình thường nó thôn phệ tồn tại cường đại sẽ ngủ, nhưng lần này nó thôn phệ Huyền Thiên Hàn Thiền, nó không ngủ đi, cũng bởi vì nhục nhục tận lực khống chế, trong quá trình hấp thu bổn mạng hàn khí của Huyền Thiên Hàn Thiền, lần đầu tiên nó cảm thấy mình rất thanh tỉnh, cảm giác tinh thần sảng khoái.

    Bản thân nó cũng rất ưa thích cảm giác này, bởi vì lập tức sắp đi vào trong bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, có nhiều bảo vật đang chờ nó, nếu không khống chếđược mà ngủ đi, nó sẽ lỗ lớn.

    - Cười nhạo ta!

    Lý Dật Phong nhìn nhục nhục, không nghĩ tới hắn lại bị tiểu gia hỏa này cười nhạo, sau đó phát hiện Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh thậm chí cái là hai tên Địa Anh đỉnh phong nhìn hắn với ánh mắt đầy khác thường.

    Dù sao vừa rồi Trình Cung cho nhục nhục ăn, còn có tiện tay cho Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh bọn họ mấy khối nguyê tinh còn lớn hơn thế này nhiều.

    - Móa!

    Bây giờ Lý Dật Phong nhận ra chân tướng, dùng ánh mắt muốn giết người, hắn giơ nắm đấm nhìn nhục nhục, sau đó nhìn về phía Trình Cung:

    - Nguyên tinh ta không lạ gì, chẳng lẽ thứ này ngươi vừa cóđược sao?

    - Ừ!

    Lý Dật Phong thật sự im lặng, vừa đi ra ngoài một hồi, không ngờđạt được nguyên tinh, hắn đi đâu nói lý lẽ bây giờ.

    Phải biết rằng Vũ Châu Lý gia của hắn, khống chế nhiều quốc gia, sử dụng các loại thủ đoạn, thậm chí thường xuyên ở một ít địa phương không bị khống chế, tranh đoạt nguyên tinh, tử thương vô số mới mang về một ít, quá trình tranh đoạt nguyên tinh phải nói là thảm thiết, nhưng Trình Cung đi ra ngoài một lúc cóđược nguyên tinh không nói, còn cùng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh bàn chuyện hợp tác, đây mới là chuyện hắn khiếp sợ nhất.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, không có làm Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng bị thương, đề tỉnh bọn họ, Trình Cung cũng cho Túy Miêu một khối nguyên tinh cỡ móng tay, nhưng cho Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng Man Ngưu Vương Lý Hằng là nguyên tinh bé bằng hạt gạo.

    Cũng không phải hắn nặng bên này nhẹ bên kia, mà bởi vì hai người bọn họ hiện giờ không cần nguyên tinh lớn hơn.

    - Tất cả mọi người mau chóng nghỉ ngơi, chúng ta là người biết rõ phương hướng chính xác nhất, nhưng những người khác cũng không quá chậm, nhưng ngồi mài đao không làm mất kỹ thuật đốn củi, trước khi mọi người tiến lên, chúng ta phải tận lực tăng tu vi của mình lên cao hơn nữa đi.

    Vận khí của chúng ta không tệ, đạt được một ít nguyên tinh, mọi người không cần sợ lãng phí nguyên tinh, chỉ cần các ngươi còn có không gian tăng thực lực lên thì cứ dùng, nếu như đi vào gặp nguy hiểm, mạng cũng mất đi, nguyên tinh có trân quý hơn cũng vô dụng.

    Về phần thứ tốt, chỉ cần còn sống, chúng ta sẽ không thiếu.

    Trình Cung nói xong, bản thân hắn ngồi xuống, trong khoảng thời gian này, lực lượng chiến đấu của hắn luôn đạt tới đỉnh phong, hắn hiện giờ muốn tăng lên vô cùng khó khăn, bởi vì hiện giờ, chỉ cần hắn hấp thu lực lượng, thân thể, thần niệm đều phân ra một bộ phận, nguyên khí phân ra cần số lượng khổng lồ, nói cách khác, hiện giờ hắn muốn tăng lên, cần thân thể, pháp lực, thần niệm đồng thời tăng lên, mà thần niệm của hắn hiện giờ là Thiên Anh, thân thể cũng tiếp cận Địa Anh tầng mười.

    Mọi người vốn nhìn thấy nguyên tinh, có loại cảm giác không muốn sử dụng, bởi vì nếu gặp phải bình cảnh, hấp thu nguyên tinh, đột phát dễ dàng hơn rất nhiều.

    Nhưng nghe xong Trình Cung nói, cũng bắt đầu tu luyện, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng lây ra khối ngueyen tinh bằng móng tay đưa cho hai tên Địa Anh đỉnh phong, bọn họ cũng ngồi xuống tu luyện.

    Chỉ có Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, trước khi tu luyện, không nhịn được mà nhìn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vài lần, luôn luôn có cảm giác kỳ quái, Ân, cảm giác cũng không xác thực, nhưng đó chỉ là trực giác của nữ nhân, làm cho nàng đối với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có cảm giác lo lắng không hiểu. (con gái cmnr)

    Những thứ cần nói cho nàng biết, Trình Cung đều nói rồi, nàng cũng không có suy nghĩ nhiều hơn nữa.

    Chương 1010: Tăng lên vượt cấp. (1)

    Trình Cung trước khi tu luyện, dùng rất nhiều trận pháp bảo vệ, những trận pháp này không đủ ngăn cản tồn tại cường đại quá lâu, nhưng đủ cho Trinh Cung tỉnh lại.

    Trình Cung tu luyện chính là Âm Dương Vạn Vật Quyết, trong quá trình tu luyện không sợ quấy rầy, tùy thời có thể tu luyện.

    Trình Cung lúc này trực tiếp lấy một khối nguyên tinh nhỏ như nắm tay, may mắn vào lúc này, Lý Dật Phong, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng cũng bắt đầu tu luyện, thậm chí Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng nhập định, nếu như bọn họ nhìn thấy khối nguyên tinh này, khẳng định sẽ bị chấn động.

    Người khác thúc dục nguyên tinh, rất phức tạp, hơn nữa chỉ có thể hấp thu một phần lực lượng, còn rất nhiều nguyên khí tiêu tán trong thiên địa Bởi vì lực lượng nguyên khí quá mức khổng lồ, quá mức tinh thuần, nhưng Trình Cung lại khác, hắn tu luyện chính là Âm Dương Vạn Vật Quyết, tu luyện tới cực hạn có thể cảm ứng được toàn bộ nguyên khí của một châu, sau đó dẫn động cho bản thân mình sử dụng.

    Người khác phải cẩn thận từng chút, Trình Cung lại không cần lo nghĩ nhiều, bởi vì thân thể của hắn có thể một lần hấp thu toàn bộ nguyên dịch hóa tơ, mà nguyên dịch hóa tơ chính là trạng thái ban đầu của nguyên tinh, đương nhiên không tinh thuần như nguyên tinh, nhưng một lần có thể hấp thu một sợi nguyên dịch hóa tơ, cũng rất khủng bố.

    Cho nên Trình Cung tu luyện, vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết lên tốc độ cao nhất, không hề giống Lý Dật Phong, Túy Miêu cần khống chế nguyên tinh, áp chế chuyển hóa từng chunrt rồi hấp thu.

    Hắn toàn lực thúc đẩy, tuy thân thể của hắn có cảm giác sắp nổ tung, nhưng hắn biết rõ bản thân mình còn có thể thừa nhận.

    Cực hạn, chính là mỗi lần khiêu chiến đều phải đạt tới cực hạn, không ngừng trùng kích cực hạn mới có thểđột phá.

    Loại phương pháp này rất nguy hiểm, nhưng rất thực dụng, nguyên tinh thúc dục cường độ thân thể của Trình Cung tăng lên không ngừng, thần niệm cũng bắt đầu khôi phục, pháp lực đang tăng lên thực chất.

    Ha ha, quả nhiên là nguyên tinh, loại lực lượng tinh thuần thế này, cảm giác thật đã ghiền.

    Lực lượng của nguyên tinh vào lúc này càng ngày càng mạnh mẽ, Trình Cung một lần lượt dùng Âm Dương Vạn Vật Quyết điều động lực lượng này, rèn luyện thân thể.

    Nếu như Địa Anh đến Địa Anh tầng chín đỉnh phong, muốn xung kích lên Địa Anh tầng mười, thâm chíĐịa Anh đỉnh phong, cần có thời gian chuẩn bị và tích lũy, có lẽ cần phải bế quan trên trăm năm mới có thể từ từ trùng kích.

    Nhưng hiện tại, Trình Cung không có nhiều thời gian để làm vậy, hắn muốn tiến độ nhanh hơn, mau chóng trùng kích.

    Trước kia không có lực lượng đủ cường đại ủng hộ, hôm nay có nguyên tinh, đương nhiên hắn không chờđược.

    Nhưng lực trùng kích cường đại như thế, tầng ngoài của thân thể Trình Cung, xuất hiện tình trạng vỡ vụn, xương cốt toàn thân, da thịt đều vỡ vụn, dưới lực lượng trùng kích này, cả thân thể giống như bị tách ra.

    Thậm chí nhìn xuyên thấu qua khe nứt vỡ vụn đó, cũng có thể nhìn thấy nội tạng trong cơ thể của hắn bắt đầu vỡ vụn, cả thân thể sắp nổ tung hoàn toàn, nhưng lại có một cổ lực lượng cường hoành, thần niệm đã khôi phục tới Thiên Anh tầng ba cưỡng ép kéo chúng lại, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể Trình Cung cũng phát ra lực lượng kéo lại, hắn mới không bị loại trùng kích nhanh chóng này làm thân thể nổ tung.

    Chuyện người khác cần vài chục năm, thậm chí vài trăm năm để làm, Trình Cung muốn thành công trong thời gian ngắn, đương nhiên chuyện này cũng không dễ dàng.

    - Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu nguyên khí trong khối nguyên tinh lớn này, trùng kích thân thể của hắn, mỗi một lần tăng đều làm thân thể nổ tung, vô cùng khủng bố.

    Dần dần, thân thể của Trình Cung mở rộng gấp mười lần, phải nói là mãnh vỡ thân thể của hắn đang từ từ khuếch trương ra ngoài, hắn lúc này đã mất đi hình người, mà là một khối mãnh vụn.

    Ngay cảĐịa Anh trong thân thể, đều xuất hiện tình huống vỡ vụn, nhưng nguyên khí bành trướng như thế, Âm Dương Vạn Vật Quyết và thần niệm Thiên Anh cũng vận chuyển điên cuồng.

    Lực lượng đủ, nhưng thân thể chưa được rèn luyện qua, nhưng nếu không tăng lực lượng thân thể lên, cho dù bản thân mình có cố gắng hơn nữa, lực lượng tối đa cũng chỉ tăng lên Địa Anh tầng bốn, làm thế cũng không cóý nghĩa gì.

    Hơn nữa nơi này chính là bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, nói không chừng sẽ có nguy hiểm gìđó, trọng yếu nhất là, nguy hiểm vẫn còn ở phía sau, nhất định phải trở nên mạnh mẽ, nhanh chóng biến thành thành mạnh mẽ.

    Đối phó mấy tên được gọi là nhân kiệt kia, đã không phải là mục đích của Trình Cung, hắn muốn mình nhanh chóng cường đại hơn, biến mình thành đại thụ che trời, bảo vệ người nhà và bằng hữu của mình, không ai có thểđộng tới bọn họ.

    - Địa Anh thì như thế nào, Địa Anh bản đại thiếu không thể tăng lên vượt cấp, Địa Anh về sau tăng lên rất khó, chẳng lẽ bản đại thiếu cũng phải đi từng bước như bọn chúng hay sao.

    Hừ, đó là người khác, Trình Cung ta dưới mười ba đạo Đạo Hư không Âm Dương Kiếp mà không chết, muốn nghịch thiên màđi, Địa Nhũ Thần Tủy.

    Trình đại thiếu không phải thần giữ của, nếu không hắn cũng không cố ý nhắc nhở bọn Lý Dật Phong, bởi vì hiện giờ, bọn họ đang tiêu hoa nguyên tinh của hắn.

    Đối với những người bên cạnh, bản thân Trình Cung chưa bao giờ keo kiệt, làm cho thân thể và lực lượng của bản thân tăng lên tới cực hạn, thời điểm không thể tiêu hóa hoàn toàn, Trình Cung trực tiếp dùng thần niệm điều động một giọt Địa Nhũ Thần Tủy ở không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đây là thứ tốt mà hắn cướp được trong nguyên giới của Vũ Thân Vương.

    Bà La Đa Thần Miếu cóĐịa Nhũ Thần Tủy, tại Cửu Châu đại địa là bảo vật thần kỳ nhất đẳng.

    MàĐịa Nhũ Thần Tủy vừa tiến vòa thân thể Trình Cung.

    Trình Cung lúc này sắp bị nổ tung, thân thể bị hủy diệt triệt để, nhưng vào lúc này, Địa Nhũ Thần Tủy lại kết nối chúng lại, giống như đang ghép các mảnh vỡ của bình hoa lại với nhau, làm thân thể của hắn co lại, khôi phục trạng thái bình thường.

    Mượn nhờ sức khôi phục cường đại của Địa Nhũ Thần Tủy, Địa Anh của Trình Cung bộc phát lực lượng, thần niệm vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết tới cực hạn.

    - Ba ba ba ba...

    Tầng thân thể bên ngoài của Trình Cung vỡ vụn.

    Mà tầng thân thể vừa vỡ tung đó, lập tức khôi phục lại, sau đó lại nổ tung, sau đó lại xuất hiện làn da mới, nhìn thì rất bình thường.

    Nhưng trong đó cũng ẩn chứa lực lượng của Địa Anh đỉnh phong.

    Trình Cung trực tiếp đột phá thân thể tửĐịa Anh tầng chín lên Địa Anh tầng mười, đạt tới cảnh giới Địa Anh đỉnh phong.

    Thân thểđột phá, thần niệm cũng đạt được cảm ngộ và khôi phục vô cùng cường đại, trực tiếp vượt qua bình cảnh của Thiên Anh tầng ba, khôi phục đến Thiên Anh tầng năm.

    Thần niệm thay đổi, thân thể biến hóa, làm cho pháp lực trong cơ thể Trình Cung bành trướng, biến hóa, dưới sự dẫn động của Âm Dương Vạn Vật Quyết, pháp lực của Trình Cung đề thăng không ngừng, liên tục thay đổi.

    Địa Anh tầng bốn...

    Địa Anh tầng bốn đỉnh phong...

    Địa Anh tầng năm...

    Tới cảnh giới Địa Anh, cho dù cóđủ lực lượng, công pháp ủng hộ, bọn người Vũ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử bế quan, cũng cần thời gian mấy năm mới có thểđột phá một tầng, đây cũng là việc mượn nhờ hiệu quả của bí cảnh mà bế quan, còn có tài nguyên cực lớn.

    Giống như Trình Cung, trong trạng thái bình thường mà tăng lên, liên tiếp bộc phát, tuyệt đối là chuyện quáđiên cuồng.

    Chương 1011: Tăng lên vượt cấp. (2)

    Thần niệm tiếp tục khôi phục, thân thể và pháp lực cũng tăng lên đầy điên cuồng, cũng chỉ có Trình Cung mới dám làm chuyện này mà thôi.

    - Oanh!

    Động tĩnh đột phá của Trình Cung quá lớn, ngay cảđông đảo trn pháp cường đại mà Trình Cung bố trí lúc trước, cũng bị lực lượng cường đại phá tan.

    Thời gian hiện giờđã trôi qua năm ngày, bọn người Lý Dt Phong vốn có chút đột phá, cũng bị động tĩnh cực lớn của Trình Cung làm bừng tỉnh, bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ngồi ở xa nhìn qua, vô cùng khiếp sợ, nhưng cho dù bọn họ cách Trình Cung hơi xa, nhưng cũng bị động tĩnh to lớn của Trình Cung làm câm lặng.

    Bởi vì có nguyên tinh trợ giúp, tuy thời gian mới trôi qua năm ngày, tất cả mọi người đều có chỗ đột phá.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi cùng man Ngưu Vương chẳng những đột pháđến cảnh giới Địa Anh, Vương Tần Vân Nhi còn trực tiếp đạt tới Địa Anh tầng hai, Man Ngưu Vương cũng đạt tới Địa Anh tầng một đỉnh phong.

    Túy Miêu đạt tới Địa Anh tầng ba đỉnh phong, về phần Lý Dt Phong thìđạt tới Địa Anh tầng bốn, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vẫn thần bí như trước, nhưng cũng cóđiểm đột phá.

    Mà hai tên Địa Anh đinh phong thủ hạ của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, lực lượng cũng tăng lên hai thành so với trước kia, tới cảnh giới của bọn họ, muốn tăng lực lượng không dễ dàng, sức chiến đấu tăng lên hai thành, đã làm cho bọn họ mạnh hơn Địa Anh đỉnh phong rất nhiều.

    Nhìn thấy lực lượng Trình Cung ẩn chứa trong cơ thê, bọn họ đều ngây người, hơn nữa lúc Trình Cung đột phá, thần niệm cũng đạt tới Thiên Anh tầng năm, pháp lực đạt tới Địa Anh tầng năm, cường độ thân thểđạt tới Địa Anh đỉnh phong, còn hiệu quả khi vn chuyển lực lượng của nguyên tinh, làm cho bọn họ có cảm giác vô cùng khủng bố.

    - Cho dù có nguyên tinh, cũng không có khoa trương như vy chứ?

    Hai tên thủ hạĐịa Anh đỉnh phong của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn thấy Trình Cung đột phá, đều có cảm giác chết lặng, thm bọn họ còn cảm nhn được khí tức của Thiên Anh.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người cũng im lặng, lúc này đưa mắt nhìn nhau, hiển nhiên bọn họ đều không chắc chắn, chẳng lẽ Trình Cung đột phá Thiên Anh sao?

    - Bà mẹ nó, người so với người đúng là tức chết, hàng so với hàng phải ném đi, ngay cảđột phá tiểu cảnh giới, cũng cóđộng tĩnh lớn như vy.

    Lý Dt Phong nói rất cảm khái.

    Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng đã sớm chết lặng, chuyện của Trình đại thiếu làm, chưa bao giờ là bình thường, nếu như hắn đột phá giống như người bình thường, đó mới là không bình thường đấy.

    Địa Nhũ Thần Tủy, nửa khối nguyên tinh lớn bằng nắm tay, Trình Cung mượn nhờ thần niệm của mình là tu luyện, đây chính là ưu thế của khôi phục, dùng thần niệm Thiên Anh cường đại điều khiển tất cả, trong thời gian ngắn nhất, cường độ thân thểđột phá lên Địa Anh đỉnh phong, pháp lực của bản thân tăng lên vượt cấp.

    Dần dần, lực lượng của Trình Cung từ từ thu liễm lại, thần niệm Thiên Anh tầng năm, thu hồi uy thế của thân thểĐịa Anh đỉnh phong.

    Trình Cung cũng biết, lực lượng bị đình trệ của mình đã tăng lên vượt cấp.

    Nếu suy nghĩ này của hắn bị người ta biết rõ, trong một vạn người sẽ có chín ngàn chín trăm chín mươi chín người phát điên, có xúc động muốn giết hắn.

    Bởi vì tính toán thời gian từ khi hắn độ kiếp tới bây giờ, thm chí còn chưa đủ cho người bình thường tiến hành bế quan củng cố cảnh giới, chớ đừng nói chi đại đa số người sau khi độ kiếp sẽ suy yếu.

    Kết quả hắn lại cho rằng đình trệ quá lâu, cho dù Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương tự nhn là nhân kiệt xuất chúng của Cửu Châu đại địa nếu biết rõ, cũng bị giày vò tức mức tức điên lên.

    Đối với Trình Cung mà nói, cảnh giới Địa Anh kém mục đích của hắn quá xa, tuy hắn từ cảnh giới vạn vt nhất long đột phá vượt qua Nhân Anh kỳ, dùng tốc độ không thể tưởng tượng tăng lên tới Địa Anh, hơn nữa bởi vì thần niệm của hắn khôi phục, làm cho cảnh giới vững chắc, hắn cũng không có xuất hiện di chứng sau đột phá, ngược lại, cảnh giới vô cùng vững chắc.

    Nhưng đối với Trình Cung mà nói, chuyện này còn chưa đủ, không có biện pháp, nếu như muốn đứng chân ở Cửu Châu đại địa, nhất định phải tiến vào Thiên Anh, chỉ có tiến vào Thiên Anh mới có tư cách đứng trong hàng ngũ cao tầng của Cửu Châu đại địa.

    Tuy vẫn khong phải là mạnh nhất, nhưng ít ra không cần lo lắng Âm Trường Khiếu hoặc tất cả nhân vt cấp Thái Thượng trưởng lão của các đại thế lực.

    Về phần những tồn tại thái tôn của các thế lực lớn, không dễ dàng xuất thủ, nếu như chuyện gì cũng cần bọn họ ra tay, cho dù mấy ngàn, mấy vạn năm qua đi, vẫn bối trong môn phái khó mà phát triển được.

    Đối với bọn họ mà nói, không đến lúc gia tộc, môn phái sinh tử tồn vong, bọn họ tuyệt đối không ra tay.

    Cho dù có một ít vãng bối chết đi, đối với bọn họ mà nói cũng là râu ria, một đại môn phái có lịch sử mấy ngàn năm, mấy vạn năm, cách vài chục năm sẽ có một đám vãn bối xuất hiện, cho nên bọn họ nhn thấy, nếu như không thể một mình phát triển, cuối cùng nhất vẫn khó chống cự lực lượng của tuế nguyệt, hai mươi tuổi chết cùng một trăm tuổi chết, cũng không có gì khác nhau.

    Đương nhiên, chuyện gì cũng có khác nhau, giống như Côn Bằng thái tử là con của Côn Bằng Đại Đế, nếu như hắn bị giết, chuyện này sẽ xuất hiện một cơn động đất trên toàn bộ Cửu Châu đại địa.

    Thiên Anh, đạt tới Thiên Anh có thể tạm thời thủ hộ tất cả những gì mình cóđược, không gian phát triển càng lớn.

    Trình Cung từ từđứng dy, trong đầu xuất hiện những suy nghĩ này, mục tiêu của con người phải lớn hơn nữa, có nghĩ cách, có kế hoạch, nhưng tất cả phải được thành lp trên một cơ sở vững chắc, mà trước mắt chính là bước đi tốt nhất, mới làđiểm trọng yếu nhất.

    - Đi tới kiến trúc tổng bộ của Càn Khôn Đan Tông đi, tốc độ cao nhất, bất cứ thứ gì chặn đường, giết toàn bộ.

    Lực áp bách của trn phá, cấm chế tăng lên, nhưng lại có trợ giúp tht lớn với mọi người, cường độ thân thể của mọi người hiện giờ tăng lên rất lớn, cũng cảm ứng được, tình huống nơi đây giống như lời của Trình Cung nói, sau khi đi vào trong, Trình Cung không còn cố kỵ những Đại Yêu Vương ở đây nữa.

    Huống chi lúc này còn có hai tên Địa Anh đỉnh phong theo chân Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, những ngày này, bọn họ mượn nhờ nguyên tinh tăng lên rất lớn, hiện tại Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng đều đạt tới Địa Anh, cũng không cần bảo hộ đặc biệt với bọn họ.

    Túy Miêu, Lý Dt Phong liên thủ có thể chiến đấu với Đại Yêu Vương đỉnh phong, Trình Cung cũng điều chỉnh sách lược.

    Nhớ tới lúc mới tới đây, yếu nhất là Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng dẫn đầu, Túy Miêu, Lý Dt Phong tại phía sau tùy thời trợ giúp, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cùng hai gãĐịa Anh đỉnh phong đi ở hai bên, Trình Cung áp trn, đây chính là cách rèn luyện người ta, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn thấy Trình Cung an bài như thế, cũng có chút khó tin, đồng thời âm thầm sợ hãi thán phục không thôi.

    Chỉ cóánh mắt rộng lớn, không có thứ gì che khuất tầm mắt, mới có thể ở tình cảnh hiện giờ, rèn luyện thủ hạ của mình.

    Chương 1012: Bađại cấm kỵ của Lý gia.

    Bọn họ không hề nghĩ tới, nếu không phải thực lực của bọn họ cao hơn người khác, cần phải bảo vệđại đương gia, chắc có lẽ, bọn họ hiện giờ không thể tiến vào nơi này.

    Tiếp tục chạy đi, tốc độ nhanh hơn trước kia rất nhiều, có thể nói là quét ngang những thứ cản trở.

    Trình Cung cũng không chậm trễ thời gian, chỉ khi gặp phải những Đại Yêu Vương thực lực cường hãn, hắn mới ra tay.

    Nhưng hành tẩu trên mặt đất, đương nhiên không nhanh bằng bay đi rồi, bọn họ phải mất bảy ngày, mới có thểđi tới khu kiến trúc Càn Khôn Đan Tông.

    - Cái này...

    Nơi đây xảy ra chuyện gì?

    - Thật sự quá khủng khiếp!

    - Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân Càn Khôn Đan Tông bị diệt vong?

    Thời điểm bọn họ tiến tới khu kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông, mọi người nhìn thấy cảnh trước mặt, tất cảđều khiếp sợ, ở xa thì nhìn thấy đủ loại công trình kiến trúc, nhưng khi tới gần mới phát hiện, đây chính là phế tích, ngẫu nhiên còn một ít công trình kiến trúc chưa bị hủy diệt, nhưng cũng rất thê thảm.

    Chẳng qua khi đứng ở quá xa xôi, khó nhìn thấy rõ ràng.

    Khắp nơi đều có dấu tích lôi điện oanh kích, hơn nữa còn có dấu vết chiến đấu, cũng không biết trôi qua bao nhiêu năm tháng, rất nhiều trận pháp của các công trình kiến trúc đã phai mờ, những tài liệu trân quý kiến tạo công trình kiến trúc cũng hóa thành hư vô.

    Nơi này làm gì có bảo tàng, tất cảđều là phế tích, chiến trường, có lẽ là chiến trường mấy vạn năm trước.

    Hơn nữa tuyệt đối là chiến trường thê thảm tới mức tận cùng, khu kiến trúc của Càn Khôn Đan Tông rộng lớn khôn cùng, không nhìn thấy giới hạn, nhưng toàn bộ đều liên quan tới nhau.

    Năm đó nơi đây xảy ra chuyện gì, Lý Dật Phong, Tần Vân nhi còn có Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đều khiếp sợ nhìn tất cả, nơi đây bị hủy diệt quá mức khủng khiếp.

    Ở đây cũng không có bất cứ yêu thú nào, giống như những con yêu thú kia sợ tiến vào nơi đây, từ khi bọn người Trình Cung tiến vào phạm vi trăm dặm quanh phế tích này, tất cảđều yên tĩnh, yên tĩnh tới mức đáng sợ.

    - Thầy tướng số, tính toán.

    Túy Miêu uống một hớp rượu, nhìn Lý Dật Phong.

    Bản lĩnh của Lý Dật Phong bọn họ đã nhìn thấy, hiện tại chuyện gì cũng có thói quen tìm hắn tính toán.

    Trên thực tế không cần Túy Miêu nói, Lý Dật Phong nhìn tình huống nơi đây, đãđộng tâm chuẩn bị suy diễn một phen, nhìn xem có tìm được manh mối nào không.

    Dù sao nơi này bị đánh thành như thế, quá mức kỳ quặc, trên thực tế Càn Khôn Đan Tông năm đó biến mất và diệt vong, bản thân nóđã là chuyện cả Cửu Châu đại địa chưa tìm được đáp án.

    - Dừng tay.

    Trình Cung đang đứng nhìn phế tích bị hủy diệt chín thành chín này, nhìn thấy cũng quát lên, vào lúc này, rốt cuộc hắn đã hiểu được, tại sao khi tiến vào Càn Khôn Đan Giới này, hắn lại có cảm giác đặc biệt.

    Bọn họ nhìn thấy không ít dấu vết lôi điện oanh kích, nhưng thêm nữa...

    Chính là dấu vết chiến đấu hủy diệt, biến Càn Khôn Đan Tông này thành một phế tích.

    Nhưng trong mắt của Trình Cung, sau khi nhìn thấy trành cảnh nơi đây, hắn có thể cảm nhận được một tia khí tức đặc biệt trong đó, khí tức này tiếp cận khí tức của mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp, nhưng kém hơn Hư Không Âm Dương Kiếp một chút.

    Mảnh vỡ Hư Không Âm Dương Đỉnh Trình Cung thu hồi, có ẩn chứa khí tức của Hư Không Âm Dương Kiếp, cho nên đặc biệt mẫn cảm với lôi kiếp.

    Đây không phải độ lôi kiếp, mà là Hư Không Âm Dương Kiếp hủy diệt, có ẩn chứa lực lượng của Tiên Giới.

    - Ân?

    Nghe Trình Cung quát ngưng lại, Lý Dật Phong cảm thấy kỳ quái, liếc nhìn Trình Cung.

    - Ngươi quên ba đại cấm kỵ của Lý gia rồi sao?

    - Cấm kỵ của Lý gia, chẳng lẽ...

    Lý Dật Phong sững sờ, nhưng sau đó dùng ánh mắt không dám tin nhìn chung quanh, nói:

    - Ba đại cấm kỵ của Lý gia, người thành tiên không thể tính toán, chuyện thượng giới không được tính toán, chuyện chốn U Minh không được tính toán, chẳng lẽ nơi đây...

    - Đi thôi, mau chóng tìm kiếm đường ra, từ khi chúng ta tiến vào nơi đây, đã tìm được không ít thứ tốt, xem ra bảo tàng này không phải dễ lấy như thế.

    Cảm nhận nơi đây bị vô số lôi kiếp đánh xuống, nhưng Trình Cung vẫn có thể cảm nhận rõ ràng, thứ làm cho cảm giác của mình cảm thấy không bình thường, không phải làđiểm này.

    Ở sâu trong phiến di tích này, đứng từ xa cũng có thể thấy chỗ đó cao nhất di tích, hơn nữa nhìn từ xa không thấy điểm cuối cùng, đại đa số phế tích phải tới gần mới thấy được, đó chính là Hà Sơn Phong của Càn Khôn Đan Tông.

    Nếu dùng thần niệm có lẽ sẽ tìm hiểu được nguyên nhân, nếu như dùng mắt thường quan sát, khó có thể tìm được tin tức hữu dụng.

    Kỳ thật cấm kỵ của Lý gia không ít, nhưng ba cái cấm kỵ đóđược khắc sâu vào trong linh hồn, tuyệt đối không thểđụng chạm, nhẹ thì bản thân gặp bất trắc, nặng thì mang tai nạn cho cả gia tộc.

    Vũ Châu Lý gia truyền thưa từ thời Thượng Cổ, nhưng cũng chỉ có thể giữ vững vị trí ở một châu mà thôi.

    Nguyên nhân rất lớn là do Vũ Châu Lý gia mấy năm gần đây xảy ra nhiều chuyện, có một ít chuyện có thể mang tới tai ương ngập đầu cho Vũ Châu Lý gia.

    Trong đó bởi vì người của Lý gia đụng chạm ba đại cấm kỵ này, cho nên tạo thành hậu quả nghiêm trọng, làm cho cả gia tộc của bọn họ gặp vận xui suốt mấy ngàn năm, nhưng bởi vì nội tình gia tộc bọn họ đủ sâu, phúc trạch của tiền bối gia tộc đủ sâu, mà ba đại cấm kỵ này, tuyệt đối dùng tính mạng của vô số người Lý gia đổi lấy,. nghe Trình Cung nói có quan hệ tới ba đại cấm kỵ, Lý Dật Phong vội vàng thu hồi Dịch Thư, cẩn thận nhìn chung quanh.

    Trình Cung không nói, Lý Dật Phong cũng không có hỏi nhiều, loại chuyện này ít gặp càng tốt.

    Tuy phế tích ở khắp nơi, nhưng bởi vì cảm giác không tốt này, lần này Trình Cung tự mình đi ở phía trước của mọi người, sau đóđi về hướng Hà Sơn Phong, ở đó có rất nhiều đan đỉnh.

    Bọn họ tiến vào sâu trong phế tích, chạy tới một ngọn núi cực cao có nhiều đan đỉnh, từ một hướng khác cách đó mấy trăm dặm, có một đám người đi tới, cầm đầu chính là bọn người Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm cùng Nguyệt Minh thái tử.

    Không thể không nói số mệnh của Vũ Thân Vương không phải người bình thường có thể so sánh được, tuy trên đường đi bọn không gặp phải chiến đấu của Trình Cung và Côn Bằng thái tử, cũng không chậm trễ thời gian để tu luyện, nhưng bọn họ cũng không có Thiên Bảo Thử có năng lực tầm bảo, cho nên không biết phương hướng chính xác,nhưng bọn họ cũng không chậm hơn Trình Cung quá nhiều, điểm này Chu Dật Phạm nhận thức sâu nhất, trước kia hắn đã từng tầm bảo ở vài khu di tích nhỏ, cũng gặp được một ít chuyện.

    Nhưng đoạn đường này đi cùng với Vũ Thân Vương, nhiều lần gặp được hai Đại Yêu Vương đang dốc sức liều mạng với nhau, bọn họ chỉđi lên kiếm tiện nghi mà thôi.

    Màđi theo Vũ Thân Vương, ở Càn Khôn Đan Giới mênh mông khôn cùng, còn nhanh hơn so với dựđoán rất nhiều.

    Chỗ tốt không ít, tốc độ cũng vượt qua sức tưởng tượng, trong nội tâm Chu Dật Phàm cũng thường xuyên suy nghĩ, số mệnh sờ không được nhìn không thấy, nhưng cóđôi khi lại làm cho người ta cảm thán, chẳng lẽ nguyên nhân là do thượng thiên ưu ái sao.

    Chương 1013: Một ngón tay ngàn dặm. (1)

    Nếu như hiện giờ hắn biết rõ tâm tình của Vũ Thân Vương khi đạt được chỗ tốt, chỉ sợ hắn sẽ không nghĩ như vậy.

    Vũ Thân Vương hiện giờ, đạt được nhiều chỗ tốt, có thể lập tức phục sẽ mau chóng phục dụng, những thứ không sử dụng được liền cất sâu trong không gian nguyên giới, sử dụng trận pháp liên hợp với không gian nguyên giới, cho dù có xuất hiện chuyện như lần trước, cũng không xảy ra chuyện bị người ta cướp quá nhiều thứ trong không gian nguyên giới.

    Hắn bị đoạt tới mức sinh ra sợ hãi, một lần còn cho rằng mình xui xẻo, hai lần lại không được, tân tân khổ khổ đạt được đồ vật, cuối cùng bị cướp đi toàn bộ, không có gì thống khổ hơn chuyện này cả.

    Nhưng bất kể nói thế nào, bọn họ cũng đã tiến vào trong phế tích nơi đây.

    Khi nhìn thấy kiến trúc khổng lồ của Càn Khôn Đan Tông, bọn họ cũng bị ngây người, sau đó nhìn thấy phế tích nơi đây cũng bị ngây người, cũng tăng tốc chạy về hướng trung tâm.

    Khi bọn họ tiến vào không lâu, Côn Bằng thái tử mới mang theo hai tên thủ hạ chạy vào, một tên thủ hạ còn lại, bởi vì chiến đấu với yêu thú quá cường đại nên đã bỏ mạng, ngay cả trên người của ba người bọn họ, tổn thương cũng không ít, hắn không cường hãn tới mức biết phương hướng chuẩn xác như Trình Cung, cũng không có số mệnh như Vũ Thân Vương, hơn nữa tích cách của hắn không cho phép, cộng thêm chuyện mất đi Thiên Bảo Thử, một đường mạnh mẽ đi tới, kết quả rước lấy đông đảo Yêu Vương, Đại Yêu Vương tập kích, thậm chí có thời điểm, gặp phải máy Đại Yêu Vương liên thủ đối phó bọn họ.

    Cho dù hắn rất mạnh, một đường giết qua cũng không dễ dàng, cho nên vô cùng chật vật, nhưng lần lịch lãm rèn luyện này, làm cho Côn Bằng thái tử thành thục hơn rất nhiều, đồng thời, hận ý với Trình Cung cũng tăng thêm vài phần.

    Sau khi tiến vào phế tích này, cũng không cảm thấy có cấm chế tồn tại, mất đi cảm giác áp chế, mọi người có thể phát huy đầy đủ thực lực, nhưng sau khi Trình Cung tiến vào đây liền có sắc mặt ngưng trọng, bọn người Túy Miêu, Lý Dật Phong cũng cẩn thận đi sau lưng Trình Cung.

    Về phần Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người tắc rất kỳ quái, không biết Trình Cung đã phát hiện ra cái gì, bởi vì khi đối mặt với Huyền Thiên Hàn Thiền và các Đại Yêu Vương cường đại, thậm chí là Côn Bằng thái tử, Trình đại thiếu vẫn biểu hiện vẻ mặt nhẹ nhõm giống như đi du ngoạn.

    Đừng nói bọn họ, ngay cả Túy Miêu cũng lần đầu tiên thấy Trình Cung như thế.

    Trình Cung cũng không có giải thích với bọn họ, cũng không thể nói mình có cảm giác bất an khi đứng ở đây, nhất là chuyện mình phát hiện nơi đây có thể bị Hư Không Âm Dương Kiếp hủy diệt, bởi vì thứ này chỉ có hắn ở kiếp trước mới biết rõ, cũng không thể nói trong phế tích của Càn Khôn Đan Tông tràn ngập khí tức Tiên Giới a.

    Trình Cung cũng không cần đi điều tra phế tích này cẩn thận, trên thực tế khi tiến vào phế tích này, không còn bị cấm chế thời Thượng Cổ áp chế, thần niệm Thiên Anh của Trình Cung đãđiều tra tình huống rồi, thần niệm Thiên Anh không phát hiện cái gì, nơi đây không có thứ gìđáng để tìm kiếm.

    Cho nên hắn trực tiếp mang mọi người bay nhanh qua đám di tích này, chạy tới ngọn núi có hình đan đỉnh kia.

    - Ba ngàn dặm phía trước, có ba người!

    Đột nhiên, tốc độ của Trình Cung giảm xuống, mọi người phía sau cũng giảm tốc độ theo, ánh mắt của Trình Cung nhìn về phía xa xa.

    Vừa mới đạt được truyền thừa, thời điểm này số mệnh tràn đầy, cho nên tìm được nơi cũng là bình thường, trong nội tâm Trình Cung thầm nghĩ, đối với số mệnh, hắn có lý giải vượt xa người thường, nhưng số mệnh không phải vạn năng, nếu không hiểu biết và lợi dụng nó, luôn luôn nhờ vận may giải quyết tất cả là không xong.

    Hơn nữa số mệnh cũng không thể bảo vệ tất cả, giống như mấy lần hắn tính toán Vũ Thân Vương, có thể nói số mệnh của Vũ Thân Vương tốt tới cực điểm, nhưng vẫn bị Trình Cung cho ăn quảđắng mấy lần.

    Cảm thụ khí tức của ba người này, hắn biết rõ thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân đã tới đây trước rồi, nhưng trên đường đi qua bố trí trận pháp, mặc dù chỉ phái một gãĐịa Anh đỉnh phong, cùng hai gãĐịa Anh tầng bảy chờđợi, nhưng đại trận này hao phí không ít tài liệu, tốn rất nhiều phù lục, một khi vận chuyển còn cường đại hơn Thất Âm Mê Trận gấp trăm lần, Thất Âm Mê Trận chỉ vận chuyển tạm thời, mà cái đại trận này do chính bọn họ mang tới, sau đó hao phíđại lượng tài nguyên bố trí, đây cũng là nguyên nhân hắn không lưu lại quá nhiều người.

    Nhưng chơi trận pháp trước mặt Trình Cung, bọn chúng còn quá kém, không nói trình độ chơi trận pháp của bọn chúng, cho dù trận pháp do bọn chúng bố tríđột nhiên vận chuyển, có Lý Dật Phong ở đây, cũng không làm gìđược bọn họ cả.

    - Một ngàn ba trăm dặm phía trước có ba người của Tần Vô Ngân, bố trí một tòa đại trận cản đường, màđại trận này dùng Ngũ Hành làm cơ sở, bên trong ẩn chứa rất nhiều phù lục và sát cơ, nhưng lại có tồn tại Thiên Anh luyện chế một ít sát thủ giản chuẩn bị từ sớm, một khi tiến vào trong đó, cho dù làĐịa Anh đỉnh phong cũng khó nói mình còn sống đi ra.

    Cho dù có thể sống sót, cũng không có khả năng dưới Thất Âm Mê trận quấy nhiễu mà phá giải trận pháp.

    Trình Cung nhìn rất rõ ràng, sau đó nhẹ nhõm nói cho mọi người nghe.

    - Dám chơi trận pháp với ta, đúng là không biết sống chết, ta đi chơi đùa với bọn chúng.

    Tuy thần niệm của Lý Dật Phong có thể dò xét tình huống ở cách đó một ngàn ba trăm dặm, nhưng lại không phát hiện một ngàn ba trăm dặm trước mặt có người ẩn núp, càng không phát hiện trận pháp đang phát động, nhưng hắn không xem trọng chuyện này, chỉ có cảm giác buồn cười.

    Tên Tần Vô Ngân này không điều tra rõ ràng, cho dù mình không đột phá tới Lục cấp trận pháp đại sư, nhưng cũng không phải trận pháp của bọn chúng có thểđối phó.

    Huống chi hiện tại, trận pháp đại sư là cung phụng cường đại nhất trong gia tộc hiện giờ, cũng chưa chắc lợi hại hơn mình, hiện tại, còn có Trình Cung là một người thâm bất khả trắc, có thể kết nối trăm vạn trận pháp thành một thể, là tồn tại quái vật.

    Những người khác đã sớm có thói quen, nhưng bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lại khiếp sợ, thần niệm dò xét đến hơn một ngàn ba trăm dặm rất đơn giản, trên thực tế bọn họ cũng luôn chúý tới.

    Nhưng có thể phát hiện trận pháp chưa phát động là không thể nào, nhưng hắn lại biết rõ ràng như thế, hai người cũng sử dụng thần niệm điều tra, nhưng không phát hiện vấn đề gì.

    Bọn họ đang suy nghĩ: Trình Cung phát hiện bằng cách nào?

    Thần niệm Thiên Anh cường đại cỡ nào, huống chi thần niệm của Trình Cung đã khôi phục tới Thiên Anh tầng năm, nhưng hắn lại tu luyện Luyện Thần Quyết, thần niệm của hắn có thể che dấu người khác, trừ phi đãđạt tới cảnh giới của Âm Trường Khiếu, Hách Liên Lam Phượng, hoặc cóđạo khí thần niệm cường đại ngoài Trung phẩm mới có thể phát hiện được.

    - Không nên chậm trễ thời gian, đi thôi!

    Trình Cung khoát tay, ngăn Lý Dật Phong.

    - Chúng ta không pháđi, để cho người ta chó cắn chó sao?

    Chương 1014: Một ngón tay ngàn dặm. (2)

    Lý Dật Phong cho rằng Trình Cung muốn dùng bọn chúng cản trở những người khác.

    - Cản trở, không cần cản trở bọn chúng, ngay cả các ngươi liên thủ cũng không sợ Địa Anh đỉnh phong, nhưng nếu có người dám cướp đoạt đồ của bản thiếu, vậy thì giết sạch, không sợ bọn chúng không đến, chỉ sợ bọn chúng không dám đến, về phần những thứ này, không cần phá trận, coi được, dùng Ngũ Hành bày trận, lại không có tuyệt sát, thực cho có tuyệt sát, cũng bị người ta lợi dụng dễ dàng, trái lại bố trí Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận, hơn nữa không cần phí bao nhiêu khí lực, chỉ cần...

    Trình Cung nói xong, thân hình bay đến giữa không trung, giơ ngón tay lên điểm một cái.

    Địa Anh tồn đang thi triển thần thông, trong trăm dặm có uy năng vô hạn, nhưng nếu qua vài trăm dặm, uy lực không quá lớn.

    Cho dùĐịa Anh đỉnh phong, cách ngàn dặm đánh một kích, lực lượng trăm không còn một.

    Trừ phi đạt tới cảnh giới như Âm Trường Khiếu, tiện tay đánh một đạo kiếm khí, có thểđánh thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung bay hơn vài trăm dặm, vẫn bị uy hiếp sinh tử.

    Phải biết rằng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, không phải Thiên Anh bình thường có thể so sánh.

    Nhưng loại trình độ này ra tay, cho dù tại cách ngoài ngàn dặm, cũng có thể diệt sát Địa Anh đỉnh phong, nếu sử dụng pháp bảo, càng kinh khủng hơn nữa.

    Chỉ kình của Trình Cung không được, nhưng sau khi Trình Cung điểm ra, thần niệm Thiên Anh của Trình Cung hình thành một lực lượng xoay tròn, bảo hộ lấy chỉ kình của hắn, gia tốc chỉ kính, chỉ kình được gia tốc nên lực lượng bị hao tổn hạ thấp xuống mức nhỏ nhất.

    Bay tới một địa phương cách một ngàn ba trăm dặm, cũng chỉ diễn ra trong nhất thời nửa khắc, tốc độ đạt tới tình trạng rợn người.

    - Oanh!

    Đạo chỉ kình của Trình Cung nhanh chóng đánh xuyên qua mặt đất, sau đó phân thành hơn mười nơi nổ tung, những nơi nổ tung này, nhanh chóng bắn kình khí ra ngoài, cải biến rất nhiều vị trí của đại trận.

    - Không tốt, bị phát hiện, thúc dục...

    Tên trưởng lão Thất Âm Cầm Cung phát hiện không tốt, muốn thúc dục trận pháp, nhưng phát hiện không thể khống chế trận pháp được, trận pháp tự vận chuyển, hơn nữa vị trí của ba người vốn là trận nhãn, điều khiển trận pháp, lúc này bị người ta vây khốn.

    - Tại sao có thể như vậy...

    Bọn họ hoảng sợ phát hiện, trận pháp này còn mạnh hơn trước kia, tính năng công kích mạnh mẽ, những thứ sát cơ ẩn giấu trong trận pháp, công kích bọn họ.

    Ngoài một ngàn ba trăm dặm, dùng thần niệm hiện giờ của Lý Dật Phong chỉ có thể xem xét thật miễn cưỡng, cũng không phải Trình Cung muốn khoe khoang thần niệm Thiên Anh của mình, mà hắn muốn cho Lý Dật Phong nhìn thấy quá trình mình cải biến Ngũ Hành đại trận thành Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận.

    Quả nhiên, Lý Dật Phong mở to mắt, há to mồm, bảo trìđộng tác này chừng một giờ.

    Thằng này nhìn thấy người trong trận pháp bị giết chết, trong đầu của hắn nhớ thật rõ từng động tác và quá trình cải biến trận pháp của Trình Cung, nhưng động tác vẫn cứng ngắc chậm chạp.

    Lý Dật Phong còn như thế, chớ đừng nói chi là người khác, một ngàn ba dặm, chỉ một ngón tay, dùng đại trận của đối phương giết chết đối phương, thủ đoạn như thế, cho dù Thiên Anh cóđến đây, cũng không làm được như thế, trên thực tế cho dù Âm Trường Khiếu đến cũng làm không được, Lý Dật Phong rõ ràng nhất, cho dù lão tổ tông có tạo nghệ trận pháp mạnh nhất trong gia tộc tới, cũng không thể nào làm được loại trình độ này.

    Đây không phải vấn đề lực lượng, cho dù trận pháp đại sư cũng không thể tùy ý sửa đổi cải biến trận pháp của người khác, khoa trương hơn là giết luôn người bày trận.

    - Hiểu rồi, nói một cách ngươi, một ngón tay của ngươi quá trâu bò.

    Lý Dật Phong nhìn Trình Cung, hắn đang chờ mình tìm hiểu, trong nội tâm cũng rất cảm kích, suy khi suy nghĩ cẩn thận liền nói ra một câu này, nhưng hắn không nhịn được mà cảm khái, bởi vì với bản lĩnh của Trình Cung, cho dù tiến vào trong Ngũ Hành đại trận, cũng có thể dễ dàng cải biến Ngũ Hành đại trận thành Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận, nhưng hết lần này tới lần khác, lại đứng cách một ngàn ba trăm dặm, không phải trâu bò thì nên gọi là gì.

    - Ta cố ý, nhưng làm như vậy soái (đẹp trai), ha ha ha, đi thôi.

    Trình Cung nói xong, cười lớn bay về phía trước, lời này làm cho mọi người ở phía sau im lặng.

    Trên thực tế, Lý Dật Phong chỉ còn cách Lục cấp trận pháp đại sư một bước nhỏ, vừa vặn lại vượt qua vấn đề này, cho nên Trình Cung dùng lực lượng một ngón tay mở mang kiến thức cho hắn, lĩnh hội được biến hóa cao thâm của trận pháp, Trình Cung tin tưởng không bao lâu sau, thậm chí chỉ cần cho Lý Dật Phong một nơi yên tĩnh để trầm tĩnh, lĩnh ngộ một phen, hắn có thểđột phá lên Lục cấp trận pháp đại sư.

    Nếu như Lý Dật Phong đạt tới Lục cấp trận pháp đại sư, trợ giúp sẽ càng lớn, lực lượng của mọi người cũng tăng lên, cho nên Trình Cung mới dốc toàn lực chỉ bảo cho hắn.

    Không có các loại cấm chếáp chế, cho dù Trình Cung không cần dùng toàn lực bay đi, dựa theo tốc độ của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng bay đi, cũng nhanh chóng bay tới gần đan đỉnh cực lớn kia.

    Cái đan đỉnh này lớn tới mức dùng thần niệm cũng không quan sát hết được, cũng chỉ có thần niệm của Trình Cung mới có thể phát giác toàn cảnh của đan đỉnh mà thôi.

    Chỉ là hắn cảm thấy kỳ quái, từ trên cái đan đỉnh này tản ra khí tức hủy diệt, nhưng từđủ loại biểu hiện, cái đan đỉnh này là tiên khí.

    Nhưng lại không phải tiên khí, cho dù nó là linh sơn cũng cực kỳ hiếm thấy, cũng chỉ có một ít truyền thừa cực lớn hoặc có cống hiến vĩđại, được thượng giới ban cho, dùng để trấn áp chư thiên, trấn áp vô số tồn tại cường đại của Đại Thế Giới.

    Loại lực lượng này, đã vượt qua thừa nhận cực hạn của Cửu Châu đại địa, cũng không cho phép xuất hiện ở Cửu Châu đại địa, đây là tiên khí.

    Nhưng kiện tiên khí này, hiển nhiên bị hủy rất thảm, nếu không phải Trình Cung, đổi thành người khác, cóđánh chết cũng không tin đây là tiên khí.

    Mẹ kiếp, tiên khíđan đỉnh, ở kiếp trước Trình Cung cũng chưa từng dùng qua, nhưng Trình Cung nhanh chóng nhớ tới Hư Không Âm Dương Đỉnh, ha ha, đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh của Cửu Châu, tuy cho tới bây giờ chưa có người nào đánh giác đẳng cấp của nó, nhưng nó còn trâu bò hơn của tiên khí a.

    Kiện tiên khíđan đỉnh cường đại của Càn Khôn Đan Tông, cũng không thể bảo vệ Càn Khôn Đan Tông, bản thân mình lúc ấy không có sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh, Hư Không Âm Dương Đỉnh có thể bảo vệ mình chuyển thế trọng sinh, ai mạnh ai yếu rất dễ dàng phân biệt.

    Nhưng hắn vẫn cảm giác rất khiếp sợ, Càn Khôn Đan Tông năm đó tồn tại cường đại cỡ nào, nếu không phải trước kia mình đọc được ghi chép về nó, cũng không có khả năng biết rõ, nhưng tồn tại cường đại như thế lại tiêu vong, hơn nữa tiêu vong không tiếng động.

    Thậm chí linh sơn trên Cửu Châu đại địa, cũng biến mất cùng ghi chép về Càn Khôn Đan Tông, chỉ có những thế lực và gia tộc cổ xưa mới có ghi chép lại.

    Chương 1015: Càn Khôn Đảo lơ lửng. (1)

    Nếu như biết rõ môn phái Thượng Cổ Càn Khôn Đan Tông có tiên khí, chỉ sợ Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông cũng không dễ dàng cho bọn họ tiến vào đây, mặc dù biết rất lợi hại, nhưng nhận thức của bọn họ có hạn, cho nên mới không xuất hiện tồn tại Thiên Anh, thậm chí thái tôn, cho dù là mảnh vỡ tiên khí, thậm chí tàn phá của tiên khí môn phái Thượng Cổ xuất thế, cũng sẽ kinh động tới những đại nhân vật chân chính, cũng chỉ có những vật này mới khiến bọn họ cảm thấy hứng thú.

    Bởi vì dạng môn phái này, tùy tiện lấy một vật, cũng có tác dụng rất lớn với bọn họ.

    Càng làm cho Trình Cung kỳ quái là, sử dụng thần niệm dò xét xuống, phát hiện bên trong đan đỉnh cực lớn này xuất hiện một cái động lớn, cái động cực lớn, từ trên ấn xuống.

    Làm cho Trình Cung khiếp sợ là, cái động này là ngón tay, giống như một ngón tay đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, ấn từ trên xuống, lập tức đè xuống, đánh xuyên qua tiên khíđan đỉnh này, thậm chí triệt để hủy diệt tất cả sinh cơ của tiên khí.

    Có thể trở thành tiên khí, khí linh và bản thểđã hợp lại làm một, cóđược tánh mạng của mình.

    Mỗi một kiện tiên khí, đều cóđược tính mạng tồn tại cùng tuế nguyệt.

    Mà trong đại trận trước mặt của bọn họ, trong đại trận liên tục truyền ra tiếng thét thảm thiết, tồn tại Địa Anh đỉnh phong cuối cùng, cũng không tránh chống cựđược Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận bị Trình Cung cải biến qua, tiếng kêu gào tan thành mây khói.

    Lý Dật Phong, Túy Miêu, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ngơ ngác nhìn Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận, giờ phút này, bọn họ đã nhận thức được ngón tay của Trình Cung là như thế nào, đồng thời, trong nội tâm của bọn họ vô cùng khiếp sợ.

    Về phần Trình Cung, hắn cũng đang nhìn trận pháp, nhưng trong lòng của hắn đang có sóng to gió lớn, nhưng cũng không phải việc mình điểm ngón tay tạo thành Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận, mà là vì ngón tay hủy diệt tiên khíđan đỉnh.

    Loại lực lượng này, đã vượt qua lý giải của Trình Cung, là ở linh sơn, cũng không có người nào làm được điểm này, trừ phi...

    Trình Cung cũng không suy nghĩ nhiều, giống như không có dò xét toàn cảnh của đan đỉnh, không biết cái đan đỉnh đã từng là tiên khí này, có liên lụy tới chuyện của thượng giới hay không, mang theo mọi người lướt qua Nghịch Chuyển Ngũ Hành Tuyệt Sát Đại Trận, nhanh chóng bay qua.

    Cái đan đỉnh này lớn tới cực điểm, giống như nó chèo chóng cả phiến thiên địa này, nhưng nhìn nó vào lúc này giống như đã già, mục nát.

    Trình Cung mang theo mọi người bay thêm ngàn dặm, đi tới trước cái động khổng lồ, thần niệm của Trình Cung không nhịn được mà quan sát cái động, ngón tay có thể hủy diệt sinh cơ của tiên khí.

    Ở trước mắt của mọi người, giống như một cái động rộng vài trăm dặm.

    Đương nhiên Trình Cung cũng không đi theo con đường của người đi trước đó, mang theo mọi người bay lên, đoạn đường này có thể cảm giác được hai bên đều là không gian loạn lưu, hiển nhiên thời điểm đan đỉnh bị hủy diệt, hai bên có vô số không gian, phải biết rằng trong tiên khí là một thế giới, cũng không biết bên trong có bao nhiêu tồn tại bị hủy diệt, cho dù bay lên trung ương, không gian loạn lưu hỗn loạn ở hai bên làm cho mọi người cảm thấy nguy hiểm.

    Mọi người dốc sức liều mạng chống cự không gian loạn lưu, tiến vào trong phiến thiên địa giống như bị hủy diệt này, tuy mọi người không giống như Trình Cung, biết được chỉnh thể, nhưng sau khi tiến vào, không gian chung quanh tối đen, cho dù thần niệm cũng không dò xét xa được, cũng phát hiện có cổ quái, nếu nói kiến trúc chung quanh chính là phế tích, thì ở nơi đây, chính là tửđịa.

    Không có bất kỳ sinh cơ nào, làm cho người tiến vào bên trong, có cảm giác sinh cơ của mình đang xói mòn đi, nếu không phải bọn họ đều là người cóđại nghị lực, lại có thần niệm Thiên Anh của Trình Cung trợ giúp áp chế, chỉ sợ đã sớm chạy ra khỏi nơi đây rồi.

    Tại sao có thể như vậy, trong lòng mọi người đều kinh ngạc, vô cùng sợ hãi, không chỉ có như thế, thậm chí có xúc động muốn tự sát, rất khó tưởng tượng mấy vạn năm trước tại đây đã phát sinh chuyện gì, không ngờ cảm giác này không có biến mất, làm cho loại cảm giác này tác động lên cảm xúc của bọn họ.

    - Thu liễm thần niệm, vận chuyển ba lần, nhất vận vấn tâm, trực chỉ bổn nguyên, nhị vận vấn mệnh, nhìn thấu chúng sinh, tam vận...

    Đột nhiên âm thanh của Trình Cung vang lên trong lòng của mọi người, trong nội tâm của bọn họ đang bị tuyệt vọng, sợ hãi của bóng tối chung quanh quấy nhiễu, giống như ngọn lửa nhen nhóm trong lòng.

    Dần dần thanh minh, dựa theo lời của Trình Cung mà vận chuyển thần niệm, vận chuyển pháp lực, minh tâm, tĩnh khí.

    Lời này của Trình Cung quá mức huyền diệu, nhưng âm thanh này làm cho bọn họ thanh tỉnh hơn nhiều, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người lúc này có cảm thụ sâu nhất, đồng thời cũng vô cùng rung động.

    Tâm pháp này thần diệu không nói, không chỉ có thể làm cho mọi người tu luyện thần niệm, tăng tâm thần lên, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cho rằng mình đã quá hiểu Trình Cung, nhưng sau khi hợp tác, bọn họ càng ngày càng không nhìn thấu Trình Cung, trước kia chỉ hiểu được mặt ngoài mà thôi.

    - Bên trái...

    Bên phải...

    Ở chỗ này...

    Tuy Trình Cung tốt hơn mọi người rất nhiều, dù sao hắn cóđược thần niệm Thiên Anh, dù sau hắn cũng biết rõ đây là tiên khí bị hủy diệt, thế giới trong tiên khí sụp đổ, tạo thành không gian sụp đổ, cho nên bay sang hai bên, nhưng cho dù bay như thế, chẳng khác gì người mù dòđường, chạy loạn, vào lúc này, đột nhiên Lý Dật Phong mở miệng nói nhỏ.

    Lý Dật Phong rất thông minh, địa phương có cấm kỵ thì không nên tùy tiện dùng công thức tính toán, nhưng hắn đang tính toán sinh cơ của mình, tính toán theo công thức số mệnh của mình, chọn lựa nơi nào tốt nhất đểđi, không có phạm cấm kỵ gì.

    - Ánh sáng...

    Phía trước cóánh sáng...

    - Đúng vậy, đúng là cóánh sáng...

    - Chỗ này là một hòn đảo nhỏ đang lơ lửng.

    Đột nhiên, mọi người cảm thấy trong thần niệm có cảm giác lạnh như băng, tĩnh mịch đến mức làm mọi người muốn phát điên lên, vào lúc này, cảm giác muốn tự sát không còn nữa, thần niệm bị bóng tối lạnh lẽo bao phủ, cảm giác tịch mịch không có bất cứ sinh khí nào làm cho người ta tuyệt vọng đã biến hóa, khi thần niệm của mọi người cảm thấy ánh sáng, một cảm giác nhu hòa tràn ngập linh hồn, sau đó xuất hiện ở một hòn đảo cực lớn đang lơ lửng trên không trung.

    Thần niệm vừa trải qua bóng tối lạnh lẽo bao phủ, làm cho mọi người có tâm tư muốn tự sát, mọi người phát hiện từ chỗ cóánh sáng đi về phía trước ngàn dặm là một hòn đảo lơ lửng trên không trung, cảm giác đầu tiên không phải nghĩ tới báo tàng, mà là còn sống, hi vọng, có nghĩa là bọn họ đã vượt qua khu vực bóng tối lạnh lẽo vừa rồi, kỳ thật cái đan đỉnh này bị xuyên thủng một bộ phận mà thôi, sau khi thần niệm tiếp cận hòn đảo này, bọn họ có cảm giác kích đống, bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông a.

    - Ha ha...

    Chỉ sợ lũ ngu ngốc kia bây giờđang đi dạo ở bên ngoài a, cho dùđuổi tới cái phế tích này, cũng bị Ngũ Hành đại trận ngăn lại, còn muốn vượt qua khu vực bóng tối tử vong bao phủ này lại càng không có khả năng, bọn chúng hao hết khí lực, bảo tàng Càn Khôn Đan Tông này sẽ là của bản thiếu, đạo trận pháp cuối cùng, mở ra cho ta.

    Chương 1016: Càn Khôn Đảo lơ lửng. (2)

    Bọn người Trình Cung vừa bay tới bên cạnh, trong thần niệm của bọn họ đều nghe được tiếng cười đắc ý, càm Thiên Lại Tiên Âm trong tay, những tên thủ hạ khác đang dốc sức oanh kích, rốt cục cũng mở được một cái lỗ hỏng ở một góc của trận pháp, bọn chúng nhanh chóng xông vào...

    Tần Vô Ngân vô cùng hưng phấn, may mắn hắn có chuẩn bị sung túc, cũng nhận được Thiên Lại Tiên Âm và truyền thừa tiên âm, những lão ngoan đồng trong gia tộc nói đúng, khi mình đạt được truyền thừa tiên âm, sẽ cóđại khí vận, lần này nhất định sẽ đạt được chỗ tốt vô cùng.

    Đang cười, thần sắc của Tần Vô Ngân biến đổi, hắn cũng cảm nhận được sự xuất hiện của bọn người Trình Cung, sau đó hắn nhìn thấy bọn người Trình Cung đang bay tới.

    Hòn đảo này cũng rất lớn, chỉ có trăm dặm, chính giữa có một công trình kiến trúc to lớn, rõ ràng cho thấy, đây là chỗ luyện đan, chung quanh lại có dược điền, nhưng vào lúc này đã héo rũ, nhưng so với phế tích Càn Khôn Đan Tông bên ngoài, nơi đây cũng xem như còn nguyên vẹn.

    Ở chung quanh có vô số trận pháp vận chuyển, nhưng đại đa số trận pháp đã bị hủy diệt, những trận pháp không bị hủy diệt chỉ còn lại số ít, lực lượng ngàn không còn một, nhưng cho dù là thế, bọn người Tần Vô Ngân cố hết sức lực mới có thể tiến vào trong đó.

    Thậm chí mấy món pháp bảo do thái tôn luyện chê cũng hao tổn, cộng thêm bên người mang theo một Ngũ cấp trận pháp đại sư làĐịa Anh đỉnh phong, còn có Thiên Lại Tiên Âm cùng truyền thừa tiên âm hắn vừa đạt được không lâu, số mệnh tràn đầy, cũng hao hết thời gian hai ngày mới vào được trong đó.

    Không nghĩ tới, vừa vào trong, bọn người Trình Cung đã xuất hiện.

    - Hừ!

    Bọn hắn đãđến, nói rõ chính mình bên ngoài Ngũ Hành đại trận người khẳng định gặp chuyện không may, Tần Vô ngần rất là khó chịu nói:

    - Một đám phế vật, Ngũ Hành đại trận cộng thêm nhiều sát chiêu như thế, ngay cả vây khốn mấy người cũng không được, để cho mấy tên phế vật như thế này xông vào.

    - Nhưng cho dù các ngươi tới đây cũng vô dụng, bản thiếu cung chủ muốn giết các ngươi dễ như lấy đồ trong túi, Trình Cung đúng không, đợi bản thiếu cung chủ lấy hết đồ bên trong, sẽ giết ngươi trước, cũng chỉ có tên phế vật Chu Dật Phàm mới có thểđể cho sống lâu như thế, nếu bản thiếu cung chủ tiếp quản chuyện Nam Chiêm Bộ Châu, các ngươi đã sớm bị ném vào U Minh Luyện Ngục rồi.

    Tần Vô Ngân nói xong, phi thường, phi thường đắc ý, phi thường phi thường thoải mái, đột nhiên hắn có cảm giác chuyện này chưa đã, nếu như loại tràng diện này, có Chu Dật Phàm cùng bọn người Côn Bằng thái tử thì rất tốt.

    Khi đó, mình ở bên trong, bọn họ chỉ có thểđưa mắt nhìn, đó mới đã ghiền.

    - Tần Vô Ngân, ngươi đã quên Vũ Châu Lý gia ta dựa vào cái gì kiếm cơm à, ngươi cho rằng trận pháp này có thể ngăn cản được ta, hừ...

    Lý Dật Phong đi theo sau lưng Trình Cung, thực tế cùng bọn mập mạp, Túy Miêu tiếp xúc thời gian dài, cũng từ từ cải biến.

    Tuy gương mặt bị che chắn một nửa, nhưng vẫn vô cùng tuấn tú, trong kia nói chuyện ưu nhã, khí thế, nhưng vào lúc này, bị chọc giận làm không cần lưu ý gì nữa, đồng thời, hắn cũng chán ghét tên Tần Vô Ngân này.

    Tuy Tần Vô không tiếp xúc với Lý Dật Phong, nhưng cũng biết hắn, trước kia cũng tiếp xúc với người Lý gia, Lý gia truyền thừa cổ xưa, quy củ cũng rất nhiều, các đệ tửđều tao nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, hắn hoàn toàn không nghĩ tới đường đường thiên tài Nhị thiếu gia của Lý gia lại như thế.

    Nhưng sau đó hắn rất khinh thường nhìn Lý Dật Phong:

    - Trận pháp của Lý gia các ngươi đúng là rất mạnh, nhưng Lý Dật Phong ngươi coi là cái gì, cho dù ngươi có thể tu bổ trận pháp thành Song Long, nhưng đây là trận pháp từ thời Thượng Cổ lưu lại tới nay, cho dù tàn phá cũng không yếu như ngươi nghĩđâu.

    Nếu ngươi muốn phá, năm ngày, ba ngày, không thì cũng mất cả buổi, bản thiếu cung chủ chỉ cần nửa canh giờ, có thể bỏ toàn bộ đồ vật vào túi rồi.

    Giờ phút này, Tần Vô Ngân giống như tiểu nhân đắc chí, hắn vốn có thểđi vào bên trong ngay, nhưng hắn muốn nhìn đám người kia, hảo hảo chế ngạo bọn chúng một phen, nếu như bọn người Chu Dật Phàm đến thì quá tốt, hắn còn có thể chế nhạo bọn chúng luôn.

    Sau lưng của Tần Vô Ngân lúc này vẫn còn sau tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đang tươi cười, sâu trong lòng bọn họ, biết rõ trận pháp này mạnh thế nào, cầm đồ vật do thái tôn luyện chếđánh cũng mất hai ngày, hiện tại đi vào bên trong nhìn ra, đương nhiên rất đắc ý, tâm tình rất dễ chịu.

    Cái khác không nói, hắn vừa nói như vậy tâm tình của Lý Dật Phong cũng nhảy lên, hắn đã lưu ý trận pháp chung quanh, những trận pháp tàn phá này hắn không ngại, thậm chí cũng không cần thời gian quá lâu, nhưng muốn phá giải trong thời gian ngắn, lại đúng như lời Tần Vô Ngân nói...

    Thời điểm Lý Dật Phong không biết nên nói gì, đột nhiên Trình Cung cất bước đi lên, thản nhiên nói:

    - Đi thôi, phí lời với hắn làm gì, đi vào đánh hắn, loại tiện nhân này cần phải giáo huấn, tát bên trái phải tát luôn bên phải, đánh tới khi quỷ cũng không nhận ra hắn, hắn mới trung thực được.

    - Ha ha... như thế nào, Lý Dật Phong ngươi không được sao.

    Còn có Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, hai người các ngươi còn có chút chỗ dùng, nếu các ngươi chịu đầu nhập vào Thất Âm Cầm Cung của ta, ta sẽ cho...

    Tần Vô ngần thấy Lý Dật Phong không ra, nhưng Trình Cung mở miệng nói chuyện, cười lớn, đang muốn phát biểu những lời lẽ cao cao tại thượng của mình, đột nhiên thần sắc của hắn cứng ngắc lại.

    Chỉ thấy Trình Cung cất bước đi vào, phía trước là một đại trận bằng hỏa diễm, hỏa diễm biến thành đại trận cực lớn, chỉ thấy Trình Cung khoát tay, hỏa diễm chung quanh đột nhiên nổ tung, hỏa diễm tứ tán ra khắp bốn phía.

    Tần Vô Ngân cảm thấy đầu óc của mình sắp không dùng được rồi, đại trận bằng hỏa diễm này không phải rất mạnh, nhưng uy lực đủ để uy hiếp Địa Anh đỉnh phong, bọn họ liên thủ phải phí ba giờ mới có thểđi qua, hơn nữa những hỏa diễm kia không chết không ngớt, hỏa diễm thiêu dốt rất khó dặp tắt, sau khi bọn chúng vượt qua đại trận này, cũng phải mất thêm hai canh giờđể dập tắt hỏa diễm trên người, cũng từđó bị chút tổn thương.

    Lúc này, không đợi Tần Vô Ngân kịp suy nghĩ, Trình Cung đãđi tới một trận pháp khác.

    Cảnh vật biến hóa, không đợi ảo cảnh chung quanh hình thành, hai tay Trình Cung giao nhau, trong tay xuất hiện mấy sợi Huyền Thiên Hàn Thiền Ti, Huyền Thiên Hàn Thiền Ti vô cùng cứng rắn, cho dù là Trình Cung cũng khó làm đứt, cũng may trong không gian nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh có Chí Dương Chân Hỏa, đã bị hắn luyện hóa, mà lúc này, hai tay của hắn chà xát, mấy sợi Huyền Thiên Hàn Thiền Ti vỡ vụn.

    Trình Cung bắn ra, những Huyền Thiên Hàn Thiền Ti này nhanh chóng bay tới mấy phân bộ của trận pháp, ảo trận cường đại vừa hình thành nhanh chóng mất đi tác dụng.

    Thời điểm một đám ác quỷ muốn lao tới, đột nhiên đình chỉ, đương nhiên, đại trận chỉđình chỉ tạm thời, nhưng Trình Cung lại dễ dàng cải biến trận pháp biến hóa.

    Chương 1017: Nuôi heo.

    Lý Dật Phong lúc này cũng kịp phản ứng, hưng phấn hô hào đi theo sau.

    Con đường Trình Cung đi qua, cũng mở ra một con đường tạm thời, bọn người Lý Dật Phong đi theo sau không có chút cản trở nào.

    Ngu ngốc, dám hung hăng càn quấy với đại thiếu, đùa nghịch quáđê tiện, quả thực muốn chết, Túy Miêu uống rượu, dùng ánh mắt nhìn Tần Vô Ngân như muốn nói: ngươi quá ngu ngốc.

    Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi nhún nhún vai, những thứ như trận pháp, thời điểm cấu thành đại trận do trăm vạn tiểu trận pháp tạo thành, nàng cũng biết rõ, Trình Cung quá lợi hại.

    Bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vừa rồi có chút bận tâm, thoáng cái quên Trình Cung, đột nhiên suy nghĩ tới.

    Đúng vậy a, chuyện Lý Dật Phong làm không được, nhưng Trình đại thiếu thừa sức, ngẫm lại hắn ở ngoài ngàn dặm cải biến trận pháp của người ta, giết chết ba tồn tại Địa Anh bên trong, khoa trương hơn, ở bên trong có một tồn tại Địa Anh đỉnh phong, chắc chắn những trận pháp này không ngăn cản hắn được.

    Lúc này, ánh mắt bọn họ nhìn Tần Vô Ngân, giống như nhìn một tên ngốc.

    Chuyện kế tiếp, Tần Vô Ngân cảm thấy có người hung hăng tát vào mặt của hắn, nhưng so với tát vào mặt còn khó chịu hơn, nhưng còn có chuyện làm cho hắn thống khổ hơn, đó là khó hiểu.

    Vì cái gì, tại sao lại như vậy?

    Tại sao Trình Cung lại hiểu trận pháp, cho dù hiểu được, chẳng lẽ hắn cường đại hơn Lý Dật Phong sao, cho dù Lý Dật Phong cũng không có khả năng a, cho dù Lục cấp trận pháp đại sư cũng không có khả năng phá trận pháp dễ dàng như vậy.

    Hắn muốn vượt qua, tốn rất nhiều khí lực, pháp bảo, liều tánh mạng trùng kích trận pháp, còn người ta đơn giản như thế, hơn nữa cửa còn không khóa lại, trực tiếp mở ra một cái cửa làđược.

    Vào lúc này, hắn đột nhiên biết rõ, tại sau Ngũ Hành đại trận lại không thể vây khốn bọn người Trình Cung.

    Mình hao phí hơn ba mươi canh giờ, thời gian hai ngày, mang theo hắc diễm cùng sáu gãĐịa Anh đỉnh phong, hao phí nhiều pháp bảo mới có thể xông qua trận pháp, mà Trình Cung lúc này, không dùng đến một phts đã phá hoàn toàn.

    Loại trùng kích này, đả kích thật sự quá lớn, trong nội tâm Trình Cung không cam lòng, không công bằng, hận không thể lập tức giết bọn chúng đi.

    Đột nhiên, hắn ý thức được một chuyện, không được, bảo vật...

    - Ngăn bọn chúng lại, tuyệt đối không thểđể bọn chúng đi vào trong.

    Tần Vô Ngân cũng không phải hồ đồ, lập tức ý thức được không thể tiếp tục thế này, một khi bọn chúng tiến vào chậm, bản thân mình muốn giết bọn chúng cũng phải hao phí nhiều thời gian, nếu sau đó bọn Côn Bằng thái tửđi vào thì phiền toái, bảo tàng, mình tiến vào trước tiên, phải tìm bảo tàng trước mới tốt.

    Mắt thấy không còn lại bao nhiêu trận pháp, với tốc độ phá trận của Trình Cung, không bao lâu sau sẽ đi vào trong đó, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn Tần Vô Ngân chạy vào, lập tức nói:

    - Chúng ta đối phó mấy tên này, đại thiếu ngươi đoạt bảo tàng trước đi.

    - Mấy người kia đều không kém, cộng thêm đầu cự thú kia cũng không dễđối phó, không cần phải gấp gáp, chúng ta trước tiên giết bọn chúng, bọn chúng một đường chạy vào đây chắc chắn cũng tìm được không ít thức tốt, đều là người tu luyện tới Địa Anh đỉnh phon mấy trăm năm, mấy ngàn năm, trong không gian giới chỉ có không ít thứ tốt, giết bọn chúng, chắc chắn cũng đạt được không ít.

    Trình Cung vừa phá trận, vừa nói rất tùy ý, giống như công nhân kỹ thuật, vừa làm công tác chuyên môn của mình rất thành thục, vừa nói chuyện phiếm rất nhẹ nhõm.

    Trình Cung ở linh sơn cũng từng nguyên cứu trận pháp, mà trận pháp cổ xưa đều là thứác liệt hơn nhiều, cái gọi là Thượng Cổ chỉ là sáu vạn năm trước kia, mười hai vạn tám ngàn năm trước đó nữa, được gọi là thời đại Viễn Cổ.

    Trong linh sơn có rất nhiều môn phái thời đại Thượng Cổ, trên linh sơn, đồ vật thời đại Thượng Cổ còn chưa thất truyền, khác với Cửu Châu đại địa.

    Trận pháp thời đại Viễn Cổ Trình Cung cũng từng đọc qua, chớ đừng nói chi thứ trận pháp tàn phá thời đại Viễn Cổ này, hắn có rất nhiều thủ pháp bài trừ.

    - Tần Vô Ngân đạt được truyền thừa tiên âm, hiện tại số mệnh thịn vượng, nói không chừng hắn thật sự dẫm cứt chó, không nên buông lỏng cảnh giác, cho dù chúng ta không giết được mấy tên này, nhưng cuốn lấy chúng không phải vấn đề khó.

    Người khác bán tín bán nghi với số mệnh phiêu miễu mờ mịt, nhưng người Vũ Châu Lý gia lại rất rõ ràng, số mệnh quan trọng tới cỡ nào, số mệnh và mệnh số của một người đều giống nhau, tuy có thể thay đổi, nhưng phi thường gian nan, mà người cóđược đại khí vận, chính là sủng nhi của trời, người khác vất vả mười năm không bằng hắn đi tùy tiện một vòng bên ngoài.

    - Ta biết rõ, cũng bởi vì hắn đạt được truyền thừa tiên âm nên số mệnh tràn đầy, cho nên cần phải lợi dụng một chút, lực lượng của tằng này vừa tăng vọt nên không ổn định, khác với Côn Bằng thái tử, trước kia giết hắn thì khó khăn, hiện tại giết hắn cũng không khó.

    Theo lý thuyết muốn giết người cóđại khí vận không dễ dàng, bởi vì bọn họ chắc chắn có ngoại lực tương trợ, đó là ông trời phù hộ bọn họ.

    Nhưng mỗi một lần nguy cơ sẽ hao tổn một ít số mệnh của họ đi, cho nên nếu ở bên ngoài, ta sẽ không để cho hắn làm như thế, bởi vì muốn giết hắn còn khó hơn cả Côn Bằng thái tử.

    Nhưng ở chỗ này thì khác, thiên cơ, quy tắc bị che dấu, cho dù bản thân của hắn có số mệnh, không có ngoại lực, trời trợ giúp hắn đào thoát, cũng khó có thực lực tuyệt đối đểđào thoát.

    Trình Cung nói:

    - Giống như hiện tại, cho dù Vũ Thân Vương cùng Côn Bằng thái tử chạy tới, có số mệnh thì như thế nào, bản thân mình không biết lợi dụng thì vô cùng thê thảm.

    Cứđể Tần Vô Ngân đi đi, hắn đoạt đồ vật đi, sau đó chúng ta giết hắn đoạt lại làđược.

    Về phần thứ tốt nhất bên trong, chỉ sợ cũng không có gì, cho dù có, cũng không phải dễ cầm như vậy.

    Nuôi heo?

    Đột nhiên tất cả mọi người nghĩ tới từ ngữ thế tục, lập tức hiểu được ý của Trình đại thiếu, nuôi heo cho mập, sau đó giết đi, như thế mới có lợi.

    Lúc này, bọn họ cũng phá trận đi vào bên trong, Tần Vô Ngân, hắc diễm và bảy Địa Anh đỉnh phong nghe thấy, vô cùng tức giận xông lên, màđúng vào lúc này, đám người Vũ Thân Vương đã xuất hiện ở ngoài ngàn dặm, Côn Bằng thái tửu ở phía sau, dùng tốc độ vượt lên trước, chỉ mấy hô hấp đã vượt qua, đều dốc sức liều mạng chạy tới tòa kiến trúc nguyên vẹn trên đảo.

    Nuôi heo, lời này cũng không phải ai nói cũng được, nói được và làm được là hai chuyện khác nhau.

    Dưới tình huống biết rõ đối phương cóđại khí vận, còn có thể cóđảm lượng và tự tin như thế, cũng không phải mỗi người có thể làm được.

    Nói trắng ra, muốn nuôi heo, nuôi cho mập còn có thể giết thịt, nuôi không tốt sẽ biến thành nuôi sói, Yêu Lang, có thể lập tức nuốt ngươi.

    Hơn nữa Vũ Thân Vương và Tần Vô Ngân trong miệng của Trình Cung, là tồn tại đáng sợ hơn cả Yêu Lang.

    Mà lời này bị hắc diễm cùng người của Thất Âm Cầm Cung nghe thấy, là lời nhục nhã trần truội.

    - A...

    Trình Cung...

    Ta...

    Ta không tha cho ngươi...

    Chương 1018: Chân dung. (1)

    Vũ Thân Vương tuy còn cách nơi này một đoạn, nhưng lời này Trình Cung nói không cần che dấu, bọn chúng thông qua thần niệm nghe thấy rất rõ ràng.

    Không có người nào tức giận hơn Vũ Thân Vương, tức giận tới mức, thiếu chút nữa hắn cắn nát hàm răng, thân thể run rẩy, tốc độ cũng nhanh hơn không ít.

    - Oanh!

    Vũ Thân Vương thoát ly hàng ngũ của Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử, mang người điên cuồng xông lên, cơ hồ một đạo khí tức cường đại mang theo hai người cũng xông lên, chính là Côn Bằng thái tử.

    Vũ Thân Vương chẳng phải bị Trình Cung tính toán một lần, cướp sạch, đương nhiên vô cùng tức giận.

    Côn Bằng thái tử cũng như thế, thậm chí có người dám xem hắn như heo mà nuôi dưỡng, lửa giận thiêu đốt, cuộc chiến thành Song Long, Trình Cung độ kiếp, Cửu Chuyển Càn Khôn Đan, Thiên Bảo Thư, đây là chuyện làm Côn Bằng thái tử tức giận tới cực hạn.

    - Oanh...

    Côn Bằng thái tử vừa xông lên, trực tiếp đánh xuống một kích, Vạn Thú Hồn Liên không hỗ làđạo khí, trực tiếp phá vỡ hai đạo trận pháp mang người tiến vào trong.

    - Trình Cung, tử kỳ của ngươi tới rồi.

    Đáng tiếc loại cưỡng ép oanh kích này mang tới lực phản chấn cường đại, sau một khắc khóe miệng của hắn có máu chảy ra, pháp lực trong cơ thể chấn động, chỉ có thể cưỡng ép ổn định lực lượng, vô cùng tức giận nhìn Trình Cung ở xa.

    Vừa rồi ở bên ngoài, bọn họ nhìn thấy thủ đoạn của Trình Cung và Tần Vô Ngân, nhưng hắn không có thủ đoạn nghịch thiên như Trình Cung, bỏ qua trận pháp, chỉ một lúc là phá trận mà vào.

    - Trình Cung, hôm nay chúng ta sẽ giết ngươi.

    Tuy Vũ Thân Vương nổi giận, nhưng lại không có thực lực cường hoành giống như Côn Bằng thái tử, trên thực tế mấy lần trước bị Trình Cung chửi bới trước mặt, tuy lần này có tức giận, nhưng hắn cũng không có chút xa lạ nào, đã có thói quen.

    Đương nhiên, sát ý, sát tâm quá nặng, hắn đang đợi bọn người Chu Dật Phàm cùng Nguyệt Minh thái tửđi lên.

    Chu Dật Phàm cũng có chút nghiên cứu về trận pháp, bên cạnh Nguyệt Minh thái tử là một Địa Anh đỉnh phong, còn là Ngũ cấp trận pháp đại sư.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hai người đi lên ngăn cảng hai Địa Anh đỉnh phong, lúc trước bọn họ chỉ có thể liều mạng với đối phườn, thậm chí chỉ có thể nói là dây dưa, chiến đến cuối cùng có hại chịu thiệt vẫn là bọn họ.

    Nhưng hôm nay bọn họ được Trình Cung tặng nguyên tinh, sau đó trải qua chiến đấu trong Càn Khôn Đan Giới, thực lực đã tăng lên rất nhanh, có thể ngăn chặn hai gãĐịa Anh đỉnh phong.

    Thậm chí có chút dư thừa tinh lực đi chúý phản ứng của Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, đột nhiên vào lúc này bọn họ hiểu rõ, Trình Cung nói lời này còn có dụng ý khác, Côn Bằng thái tử cùng Vũ Thân Vương đều là tửđịch, lúc này bị một câu chọc giận của Trình Cung, hận không thể tiến vào trong bảo tàng giết chết hắn, hoàn toàn mất đi lý trí.

    Nếu như không phải có câu này của Trình Cung, cao ngạo như Côn Bằng thái tử không có khả năng sử dụng đạo khí, liên tiếp oanh kích trận pháp, tạo thành trọng thượng bản thân.

    Tuy Vũ Thân Vương tuy không xúc động như vậy, nhưng vẫn có chút e ngại, nhưng e ngại này là phản xạ cóđiều kiện.

    Một câu nhìn thì hung hăng càn quấy, chọc giận thủ hạ Tần Vô Ngân, đồng thời cũng chọc giận Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương, đồng thời chọc giận bọn họ, cũng cho thấy Trình Cung tự tin, hơn nữa nếu suy nghĩ sâu hơn, mà lời này cũng hướng dẫn Côn Bằng thái tử, bọn người Vũ Thân Vương sau khi tiến vào bên trong, gặp được Trình Cung và Tần Vô Ngân, sau khi bọn họ tỉnh táo lại, sẽ đi đối phó Tần Vô Ngân, bởi vì giết hắn sẽ cóđược chỗ tốt, bởi vì hắn tiến vào đầu tiên.

    Hình như bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã hiểu ra, bọn họ vừa xông lên, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ngăn hai tên thủ hạ lại, hai thủ hạ của bọn họ ngăn cản hai tên trưởng lão của Thất Âm Cầm Cung, Lý Dật Phong cũng cuốn lấy một người, Túy Miêu, Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Man Ngưu Vương Lý Hằng ba người liên thủ sử dụng trận pháp Trình Cung dạy bọn họ, cũng đấu ngang tay với một tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong.

    Mà Trình Cung lựa chọn hắc diếm, hắc diễm làđầu cự thú biến dị, thực tế am hiểu chơi lửa, lửa của nó cho dù là Thiên Anh cũng e ngại, mà thực lực của nó cũng làĐại Yêu Vương tầng tám.

    - Oanh...

    Trình Cung trực tiếp lựa chọn hắc diễm, hắc diễm vừa phun một đoàn hắc diếm.

    Chính là hắc diễm trong tam đại Yêu hỏa của Yêu tộc, cảnh giới Đại Yêu Vương thi triển ra có uy lực cường đại.

    Trình Cung vô cùng quen thuộc ngọn lửa này, đại thúc tu luyện chính là nó, huống chi bản thân của hắn cũng chơi lửa.

    Thân thể của hắn, hiện giờ hắn có bổn mạng chân hỏa, ẩn chứa Niết Bàn hỏa diễm, làm gì sợ hắc diễm này.

    Cũng giống như một người cầm cây củi đi nhóm lửa, một người trực tiếp chơi dung nham, nhiệt độ chênh lệch không cần phải nói.

    Cho nên khi nhìn thấy hắc diễm phun yêu hỏa của mình ra, hoặc là nói lúc Trình Cung nhìn thấy con hắc diễm này dưới chân của Tần Vô Ngân, hắn đã có quyết định.

    Hắn nói nhẹ nhõm không đi đuổi theo Tần Vô Ngân, trước giết bọn chúng, nhưng trên thực tế hắn lựa chọn con hắc diễm này rồi.

    Nhìn đoàn Yêu hỏa này, Trình Cung trực tiếp bước qua.

    - Muốn chết...

    Cự thú hắc diễm nhìn thấy Trình Cung không tránh né Yêu hỏa của mình, trong nội tâm vui vẻ, nhưng sau một cáy nháy mắt liền cứng đờ, bởi vì Trình Cung đã hiện ra ở trước mặt của nó.

    - Bành!

    Đơn giản mà trực tiếp.

    Trình Cung vỗ xuống một tát, trên tay hắn của hắn cũng có một đoàn hỏa diễm, à Niết Bàn Hỏa, toàn bộ hắc diễm quay chung quanh hắc diễm với tư cách là bảo hộ (một cái hắc diễm là Yêu hỏa, một cái hắc diễm là con yêu thú), cho tới bây giờ không có người nào dám đối chiến với nó gần như thế.

    Tối đa cũng chỉ dùng thần thông oanh kích, lúc này nó tính sai rôi, hoàn toàn không nghĩ tới Trình Cung lại không sợ yêu hỏa của nó.

    Niết Bàn Hỏa chính là hỏa diễm của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, được gọi là Bất Tử Diễm, đối với yêu thú chơi lửa như nó mà nói, thuộc về Thánh Diễm, mà Thánh Diễm lại xuất hiện trong tay của Trình Cung, toàn thân hắc diễm run rẩy, thân thể quên cả né tránh, bị Trình Cung đánh lên người.

    Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Địa Anh đỉnh phong bình thường không phải đối thủ của hắc diễm, nhưng lúc này, nó bị Trình Cung một tát chụp chết, toàn thân bị thiêu đốt, thân thể của hắc diễm co rút lại thật nhanh chóng, ngay cả dũng khí chống cực Niết Bàn Hỏa cũng không dám, đây là kết quả do thượng vị giả của Yêu tộc tạo thành.

    Nếu đổi thành hỏa diễm khác, cho dù cường đại hơn Niết Bàn Hỏa, hắc diễm cũng dám chống lại một phen, ít nhất nó chọn tự bạo, nhưng dưới Niết Bàn Hỏa, nó sợ hãi tử bản năng cho nên không dám phản kháng.

    - Hỏa đan hắc diễm.

    Trình Cung hấp vào trong tay, trong thân thể khổng lồ của hắc diễm co rút lại còn một khỏa hỏa đan, đây là hắc diễm trong cơ thể của con hắc diễm ngưng tụ mà thành, Trình Cung không dùng được, nhưng nếu cho đại thúc, hắn hấp thu yêu hỏa hắc diễm, hỏa diễm của hắn tuyệt đối tăng lên mấy cấp, nếu như thời điểm hắn đột phá mà sử dụng, giống như hổ mọc thêm cánh.

    Chương 1019: Chân dung. (2)

    - Loại nói nhảm này bản đại thiếu nghe quá nhiều, các ngươi có bản lĩnh thì tiến đến đây.

    Chỉ trong nháy mắt, Trình Cung đánh chết hắc diễm, sau đó quay đầu lại nói một câu.

    Lần này làm cho Côn Bằng thái tử, Vũ Thân Vương cùng Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử vừa mới tiến lên, trong nội tâm bọn họ trầm xuống, từ lúc nào Trình Cung lợi hại như thế, giơ tay nhấc chân có thểđánh chết Địa Anh đỉnh phong, không, là cự thú còn khủng bố hơn cảĐịa Anh đỉnh phong.

    Nhất là Chu Dật Phàm, hắn biết quá rõ lực lượng của hắc diễm, thực sự bộc phát còn khủng bố hơn Địa Anh đỉnh phong, như thế nào...

    Như thế nào bị một kích đánh chết, chẳng lẽ cơ hội tự bạo cũng không có?

    Thậm chí ngay cả hỏa đan hắc diễm cũng bị lấy đi, chuyện này quá mức khó tin.

    Chu Dật Phàm và tên trận pháp đại sư kia vốn đang liên thủ phá trận, nhưng vào lúc này, động tác cũng dừng lại.

    Sắc mặt Côn Bằng thái tửđầy điên cuồng, sát khí càng lớn:

    - Trình Cung, ngươi rất tốt, rất tốt, hôm nay Côn Bằng thái tử ta thề, cho dù ngươi trốn tới nơi nào của Cửu Châu đại địa, không giết ngươi cuộc đời này ta không đạp tiên lộ.

    Trong nội tâm Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lại có cảm giác khiếp sợ, một chiêu chấn nhiếp của Trình Cung quá lớn, trong suy nghĩ của bọn họ, Trình Cung cùng cấp độ với bọn Vũ Thân Vương, nhưng Côn Bằng thái tửu lại dùng lời thề không đạp tiên lộ, ép mình không cóđường lui, cho thấy nội tâm của hắn không dao động, nhưng Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử còn kém quá xa.

    Giờ phút này trong nội tâm Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng có chút chờ mong, Trình Cung sẽ đánh trả thế nào.

    Bọn họ trao đổi với nhau rất ngạc nhiên và khiếp sợ, Trình Cung nhìn giống như bình thường, hung hăng càn quấy, trong cửđộng đơn giản, lại mang theo hàm nghĩa.

    Chẳng lẽ, còn có người nói hắn hung hăng càn quấy, đại thiếu quần làáo lượt sao?

    Nếu nói như vậy, đám người chỉ biết nhìn lên trời kia mới là ngu ngốc.

    Lúc ấy làm cho Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ngoài ý muốn là, Trình Cung nhìn bọn họ, sau đó thân hình lóe lên đã xuất hiện trước người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    Trình Cung vừa xuất hiện trước mặt bọn họ, Vân Vô Hình, đột nhiên hai thanh kiếm trên tay của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh biến đổi, Phong Vân Kiếm Khí hội tụ, Phong Quyển Tàn Vân, trực tiếp đánh một người không kịp trở tay, toàn lực dùng Phong Quyển Tàn Vân đánh úp người khác.

    Cũng vào lúc này, Trình Cung cũng hấp thu một khối nguyên tinh bằng hạt gạo, đã nhanh chóng tăng thực lực lên tới Địa Anh đỉnh phong, mười vạn long lực đánh ra.

    Trước kia cường độ thân thẻ của Trình Cung đủ mạnh, tuy có thể ẩn chứa lực lượng cường đại hơn, nhưng khi lực lượng tăng lên, cho dù hấp thu nguyên dịch hóa tơ, cũng khó làm cho thân thể của hắn đạt tới đỉnh phong, hơn nữa sau khi bộc phát, cần thời gian giảm xóc.

    Nhưng hiện tại có nguyên tinh, chuyện này được giải quyết, đương nhiên, tiêu hao của nguyên tinh vô cùng khủng khiếp, sau khi oanh ra một quyền, một khối nguyên tinh bằng hạt gạo bị tiêu hao hết, nếu như gặp đối thủ cường đại, loại tiêu hao này vô cùng khủng bố.

    Hiện tại nguyên tinh của Trình Cung có hạn, cũng không dám tùy ý lãng phí, đương nhiên, đến khi tối hội, Trình Cung không bao giờ do dự, giống như lúc này.

    Tên Địa Anh đỉnh phong vừa mới cùng Tần Vô Ngân phá trận, lực lượng bản thân chưa khôi phục tới mức tốt nhất, hai người liên thủ đối phó Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã rất khó khăn, đột nhiên hai mặt giáp công, lâm vào tuyệt địa.

    - Gia hỏa tự cho làđúng, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là Cuồng Bạo Lôi Âm...

    Nhưng là người bên cạnh Tần Vô Ngân, lại tuyệt đối trung thành với cung chủ Thất Âm Cầm Cung, cho nên hắn biết rõ lúc này phải chết, cũng tuyệt đối kéo theo địch thủ mới được, hắn muốn tự bạo.

    Trình độ như hắn mà tự bạo, uy lực kinh người, cho dù Thiên Anh cũng phải tránh né, chớ đừng nói chi là người đồng cấp.

    Hắn muốn dùng cầm của bản thân, làm lôi âm trong cơ thể nổ tung, hình thành Cuồng Bạo Lôi Âm.

    - Thần Niệm Trùng Kích.

    Thằng này sắp tự bạo, thần niệm của Trình Cung đánh trùng kích tới, tạo thành thương tổn khủng khiếp với thần niệm của hắn.

    Thần niệm trong cơ thể của thằng này hỗn loạn, tai mắt mũi miệng đều là máu tươi, chỉ trong nháy măt, kiếm của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đãđâm thủng phòng ngự, đồng thời đâm vào tim của hắn, mà nắm đấm của Trình Cung oanh kích vào đầu hắn.

    Giống như dùng một cây búa lớn đập vào dưa hấu, lập tức nổ tung, lực trùng kích cường đại, làm cho đầu của hắn nổ tung tóe.

    Địa Anh trong cơ thể, bị Phong Vân Kiếm Khí của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cắn nát, Trình Cung oanh kích đầu của hắn, tránh cho việc hắn dùng tia thần niệm cuối cùng khống chế thân thể, làm hành vi tự bạo.

    - Bành!

    Nhưng lần này tập trung toàn lực đối phó một người, công kích của một người khác có chútkhông kịp ngăn cản, dù sao đều làĐịa Anh đỉnh phong, lại tử trung với cung chủ Thất Âm Cầm Cung, không có người nào là dễđối phó, một đạo sóng âm, trực tiếp đánh tới Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, lực công kích lúc này vô cùng kinh người.

    - Coi chừng...

    Trình Cung biết rõ mình động thủ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhất định sẽ phối hợp, muốn tiêu diệt những Địa Anh đỉnh phong kinh nghiệm phong phú này, giết một người không dễ dàng gì, cuốn lấy, đả bại bọn họ dễ dàng, muốn giết bọn họ trừ khi là vây công, hoặc có lực lượng siêu cường, nếu không rất khó.

    Cho nên hắn tuyển bên phía Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, nhưng không nghĩ tới hai người này phối hợp vượt qua tưởng tượng, trong kế hoạch của hắn, chỉ cần một người toàn lực phối hợp với chính mình, ba đến năm chiêu có thể diệt sát một Địa Anh đỉnh phong.

    Hiện tại hai người đồng thời thi triển Phong Vân Kiếm Khí, cộng thêm bản thân mình bộc phát, lại làm cho tên Địa Anh đỉnh phong kia tự bạo, cũng may cuối cùng không có thành công.

    Nhưng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh bởi như vậy, lực phòng ngực của bản thân yếu nhược nhất.

    Đạo sóng âm này oanh kích tới, kiếm khí hộ thân bên ngoài của bọn họ bị mở ra, khí kình đánh nát áo giáp phòng ngự là Thượng phẩm linh khí, sóng âm cường đại cứ thế mà oanh kích tới.

    - Ba ba ba...

    Bành...

    Trên mặt nạ dữ tợn của hai người vỡ vụn, bị sóng âm oanh kích mà vỡ vụn.

    Trừ người đang chiến đấu ra, lực chúý của tất cả mọi người đều tập trung vào Trình Cung và hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, tất cảđều giật mình, rất kiếp sợ cảnh trước mặt.

    Sau khi cái mặt nạ dữ tợn kia vỡ vụn, hai gương mặt giống như đúc xuất hiện trước mặt, tất cả người chúý hắn, kể cả Trình Cung đều sáng hai con mắt của mình lên, mà ngay cả bọn người trưởng lão Thất Âm Cầm cung tập kích, sau đó bị Trình Cung, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh phản kích cũng đều ngây ngẩn cả người.

    Mặc dù biết là dưới cái mặt nạ kia, người mặc áo choàng cực lớn không gió nào làm phất phới kia chưa chắc là một tráng hãn diện mục dữ tợn, tuổi người mặc bộ trang phục này có thể rất trẻ, chỉ là cố ý che dấu tai mắt người mà thôi.

    Chương 1020: Giết chết toàn bộ.

    Nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới, lại là hai mỹ nữ quốc sắc thiên hương, khuôn mặt như vẽ, băng cơ ngọc cốt, trong đôi mắt hiện ra chút ngoài ý muốn nhưng sau đó lại trở nên vô cùng trầm ổn.

    Quan trọng nhất là, hai người giống nhau như đúc, hoàn toàn không nhìn ra có chỗ gì bất đồng.

    Giờ phút này, không có cái mặt nạ dữ tợn kia, một thân ăn mặc phóng khoáng thô cuồng, áo choàng lớn không gió nào phất phơ kia.

    Tư thế hiên ngang của hai vịĐại đương gia đoàn ngựa thồ Cuồng phong mang lại cho người khác một loại cảm giác nữ anh hùng.

    - Vân Kiếm Cuồng Vũ.

    Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh cũng không vì bị người khác nhìn thấy diện mục mà xảy ra biến hóa gì lớn, muốn nói biến hóa, thì chính là sát ý nặng hơn một ít, lập tức liên hợp ra tay diệt sát Địa Anh đỉnh phong kia.

    - Ha ha, kỳ thật các ngươi không mang theo mặt nạ thì ta dám cam đoan sức chiến đấu đoàn ngựa thồ Cuồng Phong các ngươi có thể tăng lên ba thành.

    Trình Cung cười lớn, hắn đã sử dụng một khỏa Nguyên tinh lần nữa, tăng phúc lực lượng bản thân lên đến Địa Anh đỉnh phong.

    Chỗ tốt khi thân thểđạt đến Địa Anh đỉnh phong chính là trình độ dung nạp lực lượng Địa Anh đỉnh phong tăng lên.

    Nhưng phiền toái lại là những lực lượng thuộc về ngoại lực này, giống như là một con suối, nếu bản thân con suối cao một trăm mét, mỗi lần phun ra, nếu hết thì không ngừng dũng mãnh phun bổ sung, nhưng nếu con suối cao một ngàn mét.

    Tuy rằng đê đập đủ cao, dung lượng không có vấn đề, nhưng lại không phải bên dưới con suối có thể thỏa mãn, cần phải có ngoại lực thêm vào.

    Đương nhiên, người khác cũng có một ít như thế, nhưng rất ít.

    Bởi vì có thêm ngoại lực thì cũng không thể khống chế tốt, hơn nữa lại tiêu hao một lần duy nhất, không có biện pháp bổ sung nhanh chóng, cũng giống như một con ngựa hoang khó khống chế, vượt qua quá nhiều thì sẽ không có biện pháp khống chế.

    Nhưng Trình Cung thì lại bất đồng, thần niệm hắn so với thân thể thì càng mạnh hơn nữa, cho nên vấn đề này hoàn toàn không tồn tại.

    Mà loại quái dị như Trình Cung thìít lại càng thêm ít.

    Hai người Vân Vô Hình, Phong Vô ẢNh đều kiềm chế không biến sắc mặt, nhưng đồng thời trên mặt cũng lộ ra một tia thần sắc cổ quái, Trình Cung này quả thật không hổ là Trình đại thiếu, lúc này rồi mà vẫn có tâm tình nói ra loại lời này.

    Hai người liên thủ lần nữa, lần này không cóđột nhiên như lần trước, nhưng Địa Anh kia cũng không chống cựđược bao lâu, liền bị tiêu diệt.

    Lúc này có thể nhìn thấy khuôn mặt Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, lần này hai người đánh chết thêm một gãĐịa Anh đỉnh phong, hai người đều lộ ra biểu lộ kỳ quái, cảm giác kinh ngạc.

    Bọn hắn không phải không thể không đánh chết Địa Anh đỉnh phong, nhưng mỗi lần như vậy thì lại rất khó khăn.

    Cho dù hiện giờ có Trình Cung liên thủ thì bọn hắn cũng không nghĩ tới lại dễ dàng như thế.

    Hai người lộ ra thần sắc kinh ngạc là vì, các nàng đột nhiên phát hiện khi liên thủ cùng Trình Cung đểđối địch thìđịch nhân đều trở nên yếu đi không ít.

    Thường xuyên xuất hiện cảm ứng kỳ quái, tỷ như tự bạo thì bị gián đoạn, không bạo phát ra được uy lực tuyệt chiêu, sau đó thì bị bọn hắn giết chết một cách không hiểu thấu.

    Hai người cảm thấy kỳ quái, nhưng dù sao thì hai người cũng đều rất thông minh, đột nhiên nghĩđến một ít hành động trước kia của Trình Cung, một ngón tay cách xa ngoài ngàn dặm, giống như là chấn động thần niệm, thần niệm hắn giống như là mạnh một cách đặc biệt, chẳng lúc chiến đấu bình thường thì bên ngoài hắn lại công kích thần niệm?

    Hơn nữa loại công kích thần niệm này, nhất định rất mạnh a!

    Mặc dù nói là theo thực lực tăng lên, sau khi đạt tới Địa Anh thì có thể nhất niệm sinh tử, thần niệm vô hình hóa thành hữu hình, nhưng thần niệm sinh tử kia lại rốt cục có thể diệt sát người thế tục.

    Vô hình hóa hữu hình, cũng chỉ là một loại biểu tượng, trên thực tế cũng không có tác dụng lớn.

    Nói trắng ra là, thần niệm Địa Anh có thể tạo thành áp lực thật lớn, thậm chí tổn thương đối với người dưới Thoát Tục Kỳ, nhưng trên Thoát Tục Kỳ, thậm chí Vạn tượng nhất long chưa tiến nhập vào cánh cửa tu chân Nhân Anh, thần niệm Địa Anh đều rất khó trực tiếp diệt sát, tối đa chỉ tạo thành ảnh hưởng và uy áp.

    Từđó có thể suy ra, tuy rằng trình độ thần niệm cường đại, nhưng cũng chỉ có thể tạo thành tổn thương với Thoát Tục Kỳ và Vạn Tượng Nhất Long, chỉ dựa vào thần niệm thì cho dù là Thiên Anh cao cao tại thượng cũng không có biện pháp dùng một ý niệm trong đầu mà diệt sát được Nhân Anh.

    Cũng chỉ có Thuần Dương, hoặc làđạt tới cảnh giới rất cao, tiếp xúc đạo, lúc ấy mới có thể dùng thần niệm trực tiếp trùng kích, gây sát thương cho Nhân Anh.

    Nói tóm lại, thần niệm là lực lượng phụ trợ, là một loại thể hiện cảnh giới, tuy rằng có thể có các loại diệu dụng, nhưng thực tế thì sức chiến đấu cũng không cường đại, cũng có rất ít người trực tiếp dùng thần niệm để chiến đấu.

    Mà cho dù có thì cũng chỉ có Viễn Cổ trong truyền thuyết a.

    Nhưng hiện giờ, Trình Cung tuyệt đối không phải là người đã chuyển biến Thuần Dương, càng không có khả năng tiếp xúc với đạo, nhưng hắn vẫn có thể dùng thần niệm để trùng kích Địa Anh, cái này cũng quá kinh khủng đi.

    Không liên thủ cùng Trình Cung đối địch, thật đúng là không thể phát hiện được chuyện này, giờ phút này, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mới chính thức minh bạch mình đãđưa ra một quyết định vô cùng sáng suốt.

    Cảm khái ngàn vạn trong nội tâm, nhưng hai người chính làĐại đương gia chính thức của đoàn ngựa thồ Cuồng Phong của Phong Vân đế quốc, tuy rằng hiện giờ lộ ra khuôn mặt quốc sắc thiên hương, dung mạo động lòng người nhưng phong cách làm việc lại không có chút thay đổi.

    Trong nội tâm khiếp sợ, nhưng động tác lại không đổi một điểm nào, hơn nữa đồng dạng với Trình Cung, hai người sau khi giết chết một gãĐịa Anh đỉnh phong này, liền trực tiếp phóng tới hai gã trưởng lão đang bị thủ hạ của hai người đè nặng.

    Tuy rằng Lý Dật Phong cố hết sức đối kháng độc lập với Địa Anh đỉnh phong, nhưng bằng vào uy năng đạo khí, cùng đủ loại thủ đoạn như trận pháp lục cấp thì hắn có thể tự bảo vệ mình mà không có vấn đề gì.

    Ba người Túy Miêu liên thủ, hình thành trận pháp, trong thời giắn thì cũng không thành vấn đề.

    Lúc này không cần cứu viện, lựa chọn này thể hiện có học vấn rất lớn.

    Bọn người Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm đều mang người tới phá trận.

    Nhưng Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử lại vẫn đang ngó chừng chiến đấu, chứng kiến Trình Cung liên hợp với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh liên tiếp đánh chết Địa Anh đỉnh phong, sau đó lại liên thủ lần nữa, cơ hồ không có gì lo lắng, lại đánh chết hai gãĐịa Anh đỉnh phong khác.

    Cuối cùng, hai người còn lại thấy tình hình không tốt, lập tức muốn bỏ chạy.

    Bọn người Lý Dật Phong, Túy Miêu tự nhiên cản trở không cản trở được bọn hắn, dùng tu vi bọn hắn mà có thể cuốn lấy thì cũng đã rất tốt rồi.

    Nhưng đãđến tình trạng này, bọn hắn muốn chạy thì làm sao có thể chạy được nữa.

    Ba người Trình Cung, Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh liên thủ với nhau, tiêu diệt bọn chúng rất nhẹ nhàng.

    Chương 1021: Chưa từng đạt được đã thất lạc. (1)

    Không cần Trình Cung nói, người ở Đan thành cũng biết nên làm thế nào.

    Túy Miêu, Man ngưu vương Lý Hằng cũng đãđộng thủ, thu hết vũ phí, pháp bảo, đan dược, không gian giới chỉ và các vật có giá trị của bọn hắn.

    Mà chiến đấu tại Đan thành, trong mỗi đội ngũ sẽ có người chuyên môn quét sạch chiến trường, đây là phương pháp lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, cũng không thể chỉ tiêu hao không thôi, càng đánh càng giàu thì mới có thể càng đánh càng mạnh, lời nói của Trình Cung quả thực đã trở thành lời răn của tất cả mọi người tại Đan thành.

    Cũng chính bởi vì như thế, theo số lần chiến đấu gia tăng lên, bất luận là yêu thú hay làđịch nhân khác, đồ vật, vũ khí, thậm chí các loại đan dược trong tay bọn họ đều không ngừng đổi mới, không ngừng thăng cấp.

    Đương nhiên, trừ phi là một ít chiến lợi phẩm đặc biệt, còn như loại chiến lợi phẩm này đều không cần Trình Cung tự mình động thủ, về phần phân phối như thế này, đó là chuyện sau khi trở về.

    Loại chuyện này, mọi người Đan thành cũng đã quen thuộc, cho nên làm rất thành thạo.

    Chiến đấu cực kỳ hăng hái, Trình Cung đã thật sự giết hết bọn địch nhân.

    Chẳng lẽ mình đãđoán sai nhiều chỗ?

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có chút ngoài ý muốn liếc nhìn Trình Cung, lại đột nhiên phát hiện Trình Cung cũng nhìn các nàng, hai người đồng thời có một loại cảm giác không hiểu, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

    Trong nội tâm Trình Cung rất vui vẻ, hắn nhìn về phía Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh, sau khi chiến đấu chấm dứt, hai người cũng lấy mặt nạ dữ tợn từ trong không gian giới chỉ ra đeo lên mặt, khôi phục lại bộ dạng trước kia.

    Chi là hiện giờ các nàng mang lại mặt nạ dữ tợn.

    Trình Cung nhìn sang đều là bộ dạng vốn có của các nàng, cóý tứ, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy hai vịĐại đương gia cân quắc không thua đấng tu mi nam tử này nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của mình, biểu hiên phong thái con gái như thế.

    - A, các ngươi a, thật là làm cho ta thất vọng, các ngươi xem ta đều giết hết cả rồi mà các ngươi còn không có tới, được rồi, không chờ các ngươi nữa, chúng ta đi.

    Trình Cung nói xong, làm ra bộ dáng như không thèm tranh giành, giống như là lão tử nhìn nhi tử của mình tranh giành nhau, lắc đầu cảm khái, muốn giận thì cứ giận, lão tửđi.

    Rất nhanh mang theo mọi người tiến vào trong cung điện.

    - A!

    Một tiếng gầm giận dữ vang lên, một hồi thanh âm nổ vang lập tức truyền đến, động tĩnh cực lớn này đã khiến hòn đảo trôi nổi này lắc lư một cái, đây là do Côn Bằng thái tử nhìn thấy Trình Cung ly khai, nghe được lời hắn nói mà bạo phát ra thanh âm gầm rú phẫn nộ.

    Hắn không tiếc bộc phát ra lần nữa, Vạn Thú Hồn Liệm bộc phát ra uy thế kinh người, hiện ra vẻ rất cường đại, không tiếc hết thảy trùng kích đến, oanh kích mấy tầng trận pháp kia.

    Kỳ thật động tác của bọn hắn đã không chậm rồi, ít nhất thì hiện giờđã phá vỡ một phần ba trận pháp, cái này chủ yếu là vì tàn phá trận pháp bị Tần Vô Ngần và Trình Cung liên tiếp phá vỡ, hơn nữa Côn Bằng thái tử bộc phát, trận pháp này đã không còn cường đại như lúc mới bắt đầu.

    Dù sao thì bản thân trận pháp này cũng là tàn phá trận pháp không hoàn chỉnh, mà bọn hắn cũng đi ra từđại gia tộc, bất luận là lực lượng kiến thức gì trong những người bọn hắn mang theo cũng nhất định có người hiểu rõ trận pháp.

    Trước kia Tần Vô Ngần đã từng sử dụng lực lượng oanh phá một ít trận pháp, độ khó hạ thấp rất nhiều, nếu không thì bọn hắn cũng sẽ không dễ dàng như thế.

    So với lúc mới bắt đầu thì tốc độ của Tần Vô Ngần đã nhanh hơn nhiều lắm, nếu Tần Vô Ngần nhìn thấy cũng sức biết quá sức.

    Nhưng Trình Cung vừa nói như vậy, liền thay đổi hương vị, cũng khiến Côn Bằng thái tử tức giận đến mức thà chấp nhận bị chấn động lực lượng phản công, nhưng cũng không tiếc mà oanh kích toàn lực.

    Bọn hắn oanh kích, ngược lại giúp đỡ bề bộn của bọn người Chu Dật Phàm, mà lúc này Chu Dật Phàm lại cau mày, bởi vì hiện giờ Trình Cung, Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh đã liên hợp lại cùng một chỗ, chân chính hiển lộ ra lực lượng hắn che dấu từ trước đến nay.

    Khủng bố, khủng bố tới cực điểm, tuy rằng loại lực lượng này hẳn do chính hắn lập tức kích phát ra, nhưng cũng có thểđối bính thoáng một phát với Địa Anh đỉnh phong rồi.

    Hơn nữa, Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh cùng hắn mang hai gã trưởng lão đến, tuy rằng hiện tại có không ít người bên cạnh bọn hắn, nhưng thực sự trước khi Trình Cung nhìn thấy thì nhất định có thể diệt sát trong lòng của hắn.

    Bất quá, chứng kiến Côn Bằng thái tử nổi giận, liều mạng thổ huyết phát huy ra uy lực cực lớn của Vạn Thú Hồn Liệm, nhưng lại nhìn hai gã trưởng lão phía sau hắn hiện ra chân thân yêu thú, uy lực so với Địa Anh đỉnh phong bình thường thì cường đại hơn gấp hai, gấp ba lần, hắn lại thoáng an tâm một ít.

    Có lực lượng này thì Côn Bằng thái tử có xông lên thì nhóm người bọn hắn cũng không sợ.

    - Ha ha, của ta đấy, đều là của ta đấy, vậy mà lại có nhiều Nguyên Tinh như vậy, phát tài rồi.

    Về sau ta muốn Thất Âm Cầm cung trở thành thế lực cường thế nhất Cửu Châu đại địa, ha ha, ta muốn trở thàh Cung chủ cường đại nhất Thất Âm Cầm cung.

    Lúc này, ở trong cung điện, Tần Vô Ngân không nhúc nhích chút nào trước bảo khố, thật lâu sau hét điên cuồng thét lên một tiếng.

    Bởi vì trước mắt hắn, từng khối Nguyên tinh đang được đặt chỉnh tề ở bốn phương tám hướng, cao chừng trăm mét, dài chừng ngàn mét trong căn phòng lớn này.

    Nguyên tinh tràn ngập, những nguyên tinh này đều khiến ánh mắt của hắn đỏ lên, cho dù hắn là Thiếu cung chủ Thất Âm Cầm cung nhưng cũng chưa từng nghe nói qua nhìn thấy qua nhiều Nguyên tinh đến như vậy.

    Nhiều Nguyên tinh như vậy, sẽ đề thăng thực lực một môn phái lên tới hạng khủng bố như thế nào, quả thực khó có thể tưởng tượng được.

    Cái gì Yêu tộc, cái gì Thiên Cung Thần điện, cái gì sáu thế lực lớn nhất Trung Châu.

    Đã có những nguyên tinh này thì bọn hắn có là cái gì.

    Chính mình sẽ dẫn dắt Thất Âm Cầm cung, sáng tạo nên một thần thoại tại Cửu Châu đại địa này.

    Cũng điện này cũng không phải cực lớn, Tần Vô Ngân rất nhanh liền đi thông qua, chỉ là ngẫu nhiên phát hiện một ít bài trí và một ít đồ vật, nhưng những cái này lại đều là Tuyệt phẩm Linh khí, thậm chí ngay cả một ít đồ trang sức cũng đều là trân bảo.

    Trên đường đi, hắn tiện tay cầm lên một cái, một mực tiến vào đại điện này, đại điện này hẳn là hạch tâm hòn đảo, vô cùng lớn, phía trên cung điện hình tròn là một ít gìđóđang nổi lơ lửng.

    Có mười hai bảo khố cực lớn bày đặt ở nơi này, mà ở trung ương tắc thì có vật gìđó trôi nổi, phía trên mấy trăm métcó một vật giống như là một mặt trời nhỏ, phía dưới thì có hơn mười đồ vật tràn ngập lực lượng.

    Ngẫm lại, những trang sức bày đặt ở kia đều là Tuyệt phẩm Linh khí, mà nhìn những món đồ đang phiêu phù ở phía trên, Tần Vô Ngân lập tức muốn bắt lấy toàn bộ.

    Nhưng tiếc là toàn bộ những vật này đều bị một ít trận pháp và lực lượng đặc biệt bao trùm, căn bản không có biện pháp đơn giản nhiếp lấy.

    Chương 1022: Chưa từng đạt được đã thất lạc. (2)

    Lúc Tần Vô Ngân đang suy nghĩ biện pháp thu lấy những đồ vật này, lại vô tình tiện tay mở ra một bảo khố cựđại, mà lại phát hiện trong bảo khố này đều là Nguyên tinh.

    Phải biết rằng, cho dù là một Nguyên tinh quáng mạch trong truyền thuyết, khai thác một ngàn năm cũng chỉ sợ chưa bằng một phần trng bảo khố này a.

    Lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới những gian phòng khác, khoát tay, sau khi tiến vào mà không bị bất kỳ cái gì ngăn trở, mở ra toàn bộ mười hai gian phòng, nguyên tinh, toàn bộ đều là Nguyên tinh.

    Cho tới bây giờ, dù có nằm mơ thì Tần Vô Ngân cũng chưa bao giờ nhìn thấy nhiều Nguyên tinh như vậy.

    Nguyên tinh bày đặt như là một ngọn núi nhỏ, tràn ngập khắp nơi.

    Chỉ một khối Nguyên tinh nhỏ cỡ nắm tay cũng đủ để Thiên hạ dốc sức liều mạng tranh đoạt, ngay cảĐịa Anh cũng khó mà gặp được một lần trong đời, đừng nói gì là tranh đoạt.

    Một khối Nguyên tinh nhỏ cỡ cái móng tay có thể khiến Địa Anh đỉnh phong tăng lực lượng lên ba thành, có thể tưởng tượng Nguyên tinh trân quý như thế nào.

    Nhưng ở chỗ này, toàn bộ đều là Nguyên tinh, Tần Vô Ngân nhìn mà như ngây dại đi.

    - Không thể nào, mắt ta không nhìn lầm chứ?

    - Ảo cảnh, đây là ảo cảnh sao?

    - Đây là Nguyên tinh?

    - Làm sao có thể...

    Có thể có nhiều Nguyên tinh như vậy?

    Lúc này, thanh âm bọn người Lý Dật Phong sau lưng hắn vang lên, đừng nói là bọn người Lý Dật PhongTúy Miêu sau khi thấy đều trợn tròn mắt ra nhìn.

    Ngay cả Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh một mực phóng khoáng trấn định cũng nhịn không được phát ra nghi vấn.

    - Các ngươi...

    Làm sao có thể...

    Tần Vô Ngân quá mức kinh hỉ.

    Thần niệm căn bản không cho lưu ý người ở phía sau, mãnh liệt quay đầu lại nhìn bọn người Trình Cung tiến vào, trong nội tâm sợ hãi lên.

    Lực lượng Hắc Diễm và sáu gãĐịa Anh Đỉnh Phong, làm sao có thể bị tiêu diệt trong thời gian ngắn ngủi như vậy, điều đó không có khả năng.

    Nhưng mà sự thật lại diễn ra ngay trước mắt, chỉ trong nháy mắt, Tần Vô Ngân lập tức ý thức được một việc.

    - Đây đều là của ta, ta muốn thu tất cả những Nguyên tinh này.

    - Hảo.

    Tiêu Miêu khẽ động, muốn dùng thế lôi đình oanh kích mà xuất Tử Kim Bàn Long thương trong tay ra.

    Kiếm khí của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng nhấp nhô, muốn bắn ra ngoài.

    - Đừng nóng vội, cứđể hắn thu lấy.

    Trình Cung đột nhiên khoát tay nói ra, một đạo lực lượng nhu hòa ngăn tất cả mọi người chuẩn bị ra tay lại.

    Để hắn thu lấy?

    Nói đùa gì vậy?

    Chỗ Nguyên tinh này so với Tiên khí trong truyền thuyết chỉ sợ còn trân quý hơn.

    Đủ để tạo ra một thế lực cường hãn rung động Cửu Châu đại địa.

    Liên Vân, Túy Miêu đều có chút khó hiểu.

    Mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mặc dùđều do Trình Cung phân phối hết thảy, nhưng cũng vô cùng nghi hoặc nhìn về phía Trình Cung.

    Cho rằng Trình Cung này thật sự có chút vô lễ rồi, chẳng lẽ muốn đợi Tần Vô Ngân này cất kỹ những Nguyên tinh này rồi mới giết hắn đi?

    Nhưng những nguyên tinh này, chỉ sợ đến hàng vạn.

    Hậu quả thật làđáng sợ a.

    Tổn thất này, bất luận kẻ nào cũng đều không chịu nổi.

    Không nói bất luận kẻ nào mà bất kỳ một thế lực nào tại Cửu Châu đại địa cũng đều không chịu nổi.

    Nếu đoàn Nguyên tinh này xuất hiện tại Cửu Châu đại địa, đủ để bất luận kẻ nào cũng đều điên cuồng, cho đến lúc đó, chỉ sợ người đến tranh đoạt đều là nhân vật ngoài Tôn cấp.

    - Bành!

    Trình Cung cũng không giải thích, lúc này lực lượng của Tần Vô Ngân cũng đã bao phủ gian phòng lớn thứ nhất này, muốn thu tất cả Nguyên tinh vào trong không gian giới chỉ của mình.

    Nhưng lực lượng này vừa nhiếp xuống, đoàn nguyên tinh xinh đẹp đến mức khiến người khác điên cuồng kia lại lập tức vỡ vụn trong thoáng chốc, hóa thành một đoàn hư vô.

    - Cái gì...

    Tại sao có thể như vậy?

    Nguyên tinh của ta...

    Tần Vô Ngân như đang ở trên chín tầng trời lập tức rớt xuống U minh luyện ngục, thần sắc vốn kích động đến đỉnh điểm, thoáng cái trầm xuống.

    - Không có khả năng, Nguyên tinh của ta, đều là của ta...

    Tần Vô Ngân nhảy vào gian phòng bên cạnh, muốn tiếp tục nhiếp lấy, nhưng kết quả lại đều giống nhau.

    Nhưng Tần Vô Ngân lại không cam lòng, điên cuồng đi đến những gian phòng khác nhiếp cầm, nhìn thấy Tần Vô Ngân lúc này như điên cuồng đi.

    Bọn người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Tùy Miêu, Lý Dật Phong đều đồng thời giật mình một cái.

    - Đây là ảo cảnh?

    Vì cái gì mà ta không cảm nhận được?

    Lý Dật Phong khó hiểu suy diễn, rất là kỳ quái.

    - Không quá giống, nhưng...

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng muốn nói nhưng lại thôi, trực tiếp nhìn về phía Trình Cung.

    - Không phải ảo cảnh, cũng không phải là hư ảo, nơi này thật sự làđịa phương Càn Không Đan Tôn gởi Nguyên Tinh, chỉ là Nguyên Tinh tại đây bị duy nhất một người dùng lực lượng một lần hút sạch toàn bộ, cỗ lực lượng kia cũng quá nhanh, quá mạnh mẽ, mà một loạt trận pháp chung quanh những Nguyên tinh này, dưới sự khống chế của biểu tượng bên ngoài kia, bị đụng chạm một phen, tan thành mây khói.

    Trình Cung nhẹ giọng giải thích.

    Nghe Trình Cung giải thích, mọi người đều rúng động trong lòng.

    Thật sựđã từng có nhiều Nguyên Tinh như vậy tồn tại.

    Kinh khủng hơn chính là, cái này là lực lượng cường đại cỡ nào mà một lần hành động duy nhất lại thu lấy đi tất cả?

    Cho dù là Thiên Anh cũng không có biện pháp một lần hành động mang hết chỗ Nguyên tinh lớn nhỏ như vậy rời đi.

    Chưa nói số lượng đoàn Nguyên tinh này cực lớn, xếp lại như một hòn núi cựđại.

    Trong nội tâm mọi người đều rúng động, đồng thời đều có một loại cảm giác thất lạc, nếu như không gặp thì cũng không nói làm gì, nhưng vừa rồi trước khi Tần Vô Ngân kia nhiếp cầm, đoàn Nguyên tinh kia vẫn giống như là thực sự tồn tại ở chỗ này.

    Trải qua mấy vạn năm sau, hắn lại một lần nữa khiến mọi người cảm nhận được uy lực của hắn.

    - Chưa từng đạt được lại thất lạc, như thế này muốn không phát điên cũng khó, giống như là hắn.

    Nhìn thấy tâm tính mọi người ít nhiều đều đã bị ảnh hưởng, Trình Cung liền dùng thần niệm phát ra thanh âm, vang lên trong đầu tất cả mọi người, mà thanh âm này lại có tác dụng tĩnh tâm, khiến trong lòng mọi người đều thanh tỉnh lại.

    Lúc này, Trình Cung khoát tay một cái, vỗ ra Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn cực lớn.

    Giờ phú này, tâm thần của Tần Vô Ngân là bị ảnh hưởng lớn nhất, đối với người thế tục thì vàng bạc tài bảo có thể khiến họ ngu si, đối với người Tu Chân giới thì chính là một ít công pháp trân quý, pháp bảo, đan dược hay là Nguyên tinh vô cùng vô tận này, có thể dễ dàng nhìn thấy một tu chân giả cao cao tại thượng mất khống chế, đánh mất chính mình.

    Ngay tại lúc tinh thần hắn thấp nhất, Trình Cung đột nhiên, nhưng lúc hắn hơi có chút phản ứng thìđã chậm rồi.

    - Oanh!

    Lúc này, hắn không có phản ứng hay phòng ngự gì, hẳn là chụp trúng thì hắn sẽ chết.

    Nhưng một đoàn hào quang bảy màu lại đột nhiên bay ra bên ngoài thân thể hắn, hoàn toàn bao phủ thân thể hắn lại.

    - Truyền nhân Thất Âm Cầm cung, được Tiên Âm truyền thừa, ai dám gây tổn thương, Thất Âm Cầm cung nhất định không buông tha cho hắn.

    Chương 23: Tranhđoạt bảo vật. (1)

    Một thanh âm vang lên, thoáng cái Tần Vô Ngân cũng thanh tỉnh lại rất nhiều, chỉ là lồng lực của hắn phập phồng, cuối cùng phún ra một búng máu.

    Dù sao thì lúc tính mạng hắn nguy hiểm thì lá bùa hộ mệnh này mới có phản ứng, tuy rằng vừa rồi không có bị đập chính diện, nhưng hắn cũng chịu một ít ảnh hưởng, rốt cục nhịn không được phun ra một búng máu tuwoi.

    Giờ phút này, chỉ còn lại một mình mình, Tần Vô Ngân không còn hung hăng càn quấy như trước, đối phương người đông thế mạnh, cho dù hắn tự tin so với Côn Bằng thái tử còn mạnh hơn thì cũng không dám đối kháng chính diện.

    Lại nhìn về những vật đang trôi nổi ở phía trên đại điện kia, trong nội tâm hắn rất ân hận.

    Giờ phút này hắn thanh tỉnh, lại biết rõ mình khẳng định chết chắc ở chỗ này rồi.

    Cho nên, không đợi những người khác động thủ, hắn đã phóng rất nhanh tới một đường rẽ khác.

    Đám người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đồng thời nhìn về phía Trình Cung, đợi quyết định của hắn.

    - Nơi này hẳn là nơi tu hành của một người nào đó, cũng không tìm kiếm tại những nơi khác, nếu như có bảo vật gì thìđoán chừng là những bảo vật này.

    Hiện giờ bảo vật đã ở ngay trước mắt, chúng ta đểý tên phế vật kia làm gì, động thủ thu lấy bảo vật.

    Tần Vô Ngân không có thu lấy những bảo vật này, nói rõ những vật này không hề dễ dàng thu lấy, hơn nữa Trình Cung sẽ không phạm phải sai lầm mà Tần Vô Ngân đã từng mắc phải.

    Nếu như lúc trước Tần Vô Ngân sau khi đi vào liền lập tức liên hợp với bọn người Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử.

    Nếu như ở chỗ này khiến Chu Dật Phàm điều khiển được cỗ lực lượng kia, vậy bọn hắn tuyệt đối trở thành một cỗ lực lượng mạnh nhất.

    Cho dù là Côn Bằng thái tử cũng không dám tùy ýđộng đến hắn, nhưng hắn đã sai lại còn cho mình làđúng, dùng sức một mình màđắc tội tất cả mọi người.

    Hắn muốn nuốt một mình, nhưng lại không ngừng tách cả người nhà ra, kết quả khiến người của hắn bị tiêu diệt từng đợt từng đợt, cuối cùng bọ ngựa bắt ve, chim sẻ lại núp đằng sau, hắn trở thành một quang can tư lệnh.

    Lúc này toàn bộ đuổi theo giết Tần Vô Ngân thì cũng không có giá trị gì, phân tán đuổi theo thì lại là tối kỵ, cho nên Trình Cung dứt khoát không đểý tới hắn.

    Mà một ít đồ vật Càn Khôn Đan tông còn vứt lại ở đây, hắn còn có thể chạy đi đâu?

    Nếu quả thật muốn truy sát hắn thì cũng không dễ dàng, vìđồ vật bảo vệ tính mạng trên người hắn cũng không ít.

    Giống như vừa rồi Trình Cung thăm dò thoáng một phát, nếu như hắn một lòng muốn trốn chạy, lại có những phân thân kia, cho dù Trình Cung liên thủ lại với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh thì cũng không thể giết được hắn trong thời gian ngắn.

    Về phần những người khác, muốn giết hắn thì lại càng khó khăn hơn, cho nên dứt khoát không đểý tới.

    Lúc này, Tần Vô Ngân đã chạy được vài trăm dặm mà không thấy bọn người Trình Cung đuổi theo, ngược lại hận đến mức đấm một quyền lên vách tường bên cạnh.

    Mà cũng không biết vách tường này kiến tạo nên từ vật gì, lấy lực lượng của Tần Vô Ngân hiện giờ, cho dù làđánh lên một ngọn núi cũng có thể xuyên qua nhưng hiện giờ chỉ khiến vách tường này lõm xuống một ít, ngược trên tay hắn lại truyền đến từng đợt đau đớn.

    Quả thật quá mức chủ quan, chính hắn mang tới nhiều người nhất, vốn là bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp đằng sau, cũng đến nơi này đầu tiên, nhưng cuối cùng chỉ còn lại có một mình hắn.

    Lúc này còn theo chân bọn hắn tranh giành cái gì nữa, làm sao bây giờ?

    Không tranh giành, hắn quá không cam lòng rồi, tuy rằng những Nguyên tinh vừa rồi như là một hồi mộng ảo, nhưng lại nói rõ một việc, trong quang cầu dưới trận pháp và lực lượng giam cầm bồng bềnh trong không trung kia, khẳng định có thứ tốt.

    Đán giận, sớm biết như vậy thì không nên phân tán lực lượng ra, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

    Đột nhiên, trước mắt hắn sáng ngời, thân hình lại lóe lên lần nữa, xông ra ngoài.

    - Oanh...

    Oanh...

    - Bành...

    Động tĩnh bên ngoài cực lớn.

    Chính là Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm bọn hắn đang toàn lực phá trận, trận pháp này bị phá hư liên tiếp, hiện giờđã có chút không chịu nổi.

    Nhưng cho dù là như thế, trận pháp từ thời đại Thượng Cổ này vẫn còn một tia lực lượng cuối cùng, mà một tia lực lượng này, cũng đủ để bọn hắn nhất thời không thể phá vỡ được.

    Hao phí nhiều khí lực như vậy, ở chỗ này lâu như vậy, nếu như cái gì cũng đều không làm được thì vậy thì muốn chết rồi.

    Nhưng mà ngay cả dốc sức liều mạng oanh kích mà trận pháp này vẫn không bị phá vỡ, kỳ thật đáy lòng Côn Bằng thái tửđã có chút tuyệt vọng rồi, chậm trễ như vậy, chỉ sợ lúc đến thìđồ ăn đều đã nguội lạnh.

    - Bảo tàng ở bên trong, ta bị bọn hắn ý nhiều người cưỡng ép đi ra, như vậy cho dù các ngươi tiến vào đến nơi thì hết thảy đều đã chậm trễ.

    Các ngươi mau hợp tác cùng ta lập linh hồn huyết thệ chia bảo tàng làm ba phần, ta lấy một phần trong đó, sau đó ta sẽ giúp các ngươi tiến vào.

    Nhưng vào lúc này, Tần Vô Ngân từ bên trong vọt ra, hiện giờ hắn cũng đang giành giật từng giây thời gian, lập tức nói điều kiện ra.

    Bọn người Côn Bằng thái tử, Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tửđều ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới gió lại đổi chiều như vậy, tên hỗn đản Tần Vô Ngân này lại đi ra, nếu như không phải do hắn, sự tình chưa chắc đãđến mức này, nếu lúc ấy giết Trình Cung thì cũng sẽ không có những chuyện hôm nay.

    Bây giờ tên hỗn đản này lại còn không biết xấu hổ đi ra nói những lời như vậy.

    Nhưng tất cả mọi người đều không giết hắn, không cóđịch nhân vĩnh viễn, những lời này bọn hắn đều tinh tường hơn ai khác, rất nhanh trao đổi thần niệm với nhau.

    - Tốt!

    Côn Bằng thái tử căn bản không cần trao đổi, lập tức đồng ý.

    Bọn người Võ Thân Vương cũng đồng ý rất nhanh, mấy người lại bắt đầu lập linh hồn huyết thệ, nhìn thấy huyết thệ hoàn thành.

    Tần Vô Ngân ở bên trong lập tức phá trận, để bọn hắn tiến vào.

    Hắn đã hao phí hai ngày để nghiên cứu từng chút một cửa ra vào này, cho nên cũng có chút thành tựu trận pháp nơi này.

    Hơn nữa bây giờ hắn lại ở bên trong nên lại càng dễ dàng phá vỡ hơn một chút.

    Có một hai cái trận pháp không thể phá vỡ, bọn người Côn Bằng thái tử liền trực tiếp bạo lực phá vỡ, không đến nửa nén hương, bọn hắn đã vọt đến, vừa tiến vào, tất cả bọn hắn đều nhanh chóng bay vào trong cung điện.

    Bên trong cung điện, lúc này Trình Cung đang mang theo mọi người phá vỡ mấy trận pháp ở tầng ngoài, giờ phút này hắn đã nhìn rõ ràng hình dáng của tòa tháp từ trên xuống dưới.

    Trên cùng là một khỏa mặt trời nhỏ, tản ra khí tức nóng rực khủng bố, phía dưới tắc thì mà một hào quang lớn, bên cạnh thì là một đám vật thể, toàn bộ đều là hình cầu.

    Mỗi tầng đều có trận pháp, tuy rằng những trận pháp này không còn tốt nhưng lại tương đối nguyên vẹn.

    Trình Cung cũng không có biện pháp đơn giản phá giải khai mở, quan trọng nhất là, cho dù phá vỡ được những trận pháp này thì những vật này cũng bị một tầng hào quang bao lại, khó có thể thu vào không gian giới chỉ, khó có thể nhiếp cầm, muốn như vậy thì phải phá vỡ màn hào quang này.

    Chương 1024: Tranhđoạt bảo vật. (2)

    Ở dưới cùng là mười sáu khỏa quang cầu, giờ phút này Trình Cung đã phá vỡ trận pháp, mọi người toàn lực ra tay, đãđánh vỡ tám quang cầu trong đó, trong đó có ba cái là trống rỗng, năm khỏa trong đó cóđan dược nhỏ như hạt đậu nành.

    Tuy rằng khỏa đan dược này cực kỳ nhỏ, nhưng khi nhìn thấy thì hai mắt Trình Cung không khỏi tỏa sáng lên.

    - Đây là...

    Theo thói quen, những người khác đều nhìn về phía Trình Cung, bởi vìđan hương này bọn hắn rất quen thuộc, tuyệt đối làđan dược phi phàm, nhưng cũng tuyệt đối không có biện pháp nhận biết được cái gì.

    - Quả nhiên không hổ là Càn Khôn đan tông, đan dược mấy vạn năm trước mà còn có thể giữ lại được đến bây giờ, tuy rằng dược tính còn lại rất ít, nhưng những cái này cũng đều là Trung phẩm Đạo đan, tuy rằng uy lực một bằng một phần trăm lúc đó, nhưng so với Siêu phẩm Thiên cấp Đan dược bình thường thì còn mạnh hơn một ít.

    Hai hỏa Tục Mệnh đan, ba khỏa La hán Kim thân đan, đều làđồ tốt, mọi người tiếp tục.

    Đồ vật tại Thời đại Thượng Cổ đều đủ khiến tuyệt đại đa số người tại Cửu Châu đại địa chóng mặt não trướng, không biết nam bắc gì, nhưng Trình Cung lại có thể thốt ra.

    Những vật này, trước kia hắn cũng đã luyện chế qua, chỉ là những khỏa đan dược do Càn Khôn Đan tông luyện chế này có chút đặc biệt, tựa hồ còn có một chút pháp môn từ thời xa xưa bên cạnh, xem ra khi trở về mình phải hảo hảo nghiên cứu một chút.

    Tầng dưới cùng là mười sáu khỏa quang cầu, bên trên là tám khỏa, trên nữa là bốn khỏa, tiếp theo là dải hào quang thật dài kia, trên đỉnh là một mặt trời nhỏ.

    Từ tầng dưới cùng hướng lên như là bậc thang, phá vỡ trận pháp, còn phải phá vỡ hào quang mới có thể thu lấy.

    Tầng dưới cùng đều xuất hiện Trung phẩm đạo đan, lập tức khiến người vô cùng chờđợi đồ vật bên trên, cái này bất đồng với những Nguyên tinh vừa rồi, bởi vìđạo đan này bọn hắn thật sự cầm trong tay.

    Tuy rằng bộ phận còn lại rất ít, nhưng so với Hạ phẩm đạo đan bình thường thì cũng là thứ tốt.

    - Trình Cung, hôm nay ngươi hẳn phải chết, Vạn Thú Hồn Liệm, trấn hồn!

    Côn Bằng thái tử gầm lên giận dữ, điên cuồng vọt đến, Vạn Thú Hồn Liệm trong tay oanh ra uy lực đạo khí, trực tiếp bao phủ Trình Cung vào trong đó.

    Vô số linh hồn yêu thú phát ra tiếng kêu khiến tâm hồn người khác kinh khiếp, khiến thần niệm người kinh hãi, sâu trong linh hồn cũng lộ vẻ run rẩy.

    Bọn người Côn Bằng thái tửđã chạy đến, Côn Bằng thái tử liền dốc sức liều mạng xuất chiêu số ra, mà thủ hạ bọn hắn mang đến tắc thì xông về phía Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh và bọn người Lý Dật Phong.

    Sau đó thì bọn người Chu Dật Phàm, Tần Vô Ngân, Võ Thân Vương cơ hồ đồng thời phóng tới phía tám khỏa quang cầu còn chưa bị đám người Trình Cung phá vỡ kia.

    - Hừ!

    Côn Bằng thái tử hừ lạnh trong nội tâm, phát động công kích, hắn nổi giận muốn giết Trình Cung.

    Nhưng hắn đường đường là nhi tử của Côn Bằng đại đế Yêu tộc, hắn cũng còn không ngu ngốc đến mức dốc sức liều mạng để người khác ra tay chiếm tiện nghi, thu lấy bảo tàng trước mắt.

    Vừa rồi đã phát linh hồn huyết thệ, hơn nữa với lòng tin về sự cường thế của Yêu tộc mình, những người này được cái gì, khẳng định hắn được cái đó.

    Đã như vậy thì cần gì phải tranh đoạt, trước hết giết Trình Cung.

    Tiến công Song long thành thất bại, sau đó ăn trộm gà bất thành con mất nắm gạo, lại còn giúp Trình Cung độ kiếp thành công.

    Đã thế còn khiến Thiên Bảo Thử tổn thất Càn Không Đan, không giết Trình Cung, sau khi trở về hắn cũng không biết phải bàn giao nhắn nhủ cho Thử Quá Tôn như thế nào nữa.

    - Chết đi!

    Âm hồn cũng dám kêu gào ở chỗ này, chơi thần niệm với bổn đại thiếu ta đây?

    Muốn chết?

    Cho các ngươi thấy bổn đại thiếu lợi hại như thế nào, trùng kích thần niệm, Hỏa Long, xuất!

    Vạn Thú Hồn Liệm sử dụng hồn phách yêu thú mà luyện chế thành, vốn là vật cực âm, cho dù người bình thường có lực lượng cường đại nhưng khi thần niệm và hồn phách bị công kích thì cũng có mà ứng phó.

    Đáng tiếc người hắn đối đầu lại là Trình đại thiếu.

    Thần niệm Trình Cung chính là Thiên Anh tầng thứ năm, đối với vận dụng thần niệm thì toàn bộ Cửu Châu đại địa cũng không có người nào có thể so sánh được.

    Nhìn thấy Côn Bằng thái tử sử dụng Đạo khí Vạn Thú Hồn Liệm, hắn cũng không dám chủ quan, tế Tiểu Hư Đỉnh ra, mặc dù Tiểu Hư Đỉnh này chỉ là Tuyệt phẩm Linh khí, nhưng linh khí kia cũng là Hỏa long nhất mạch, do đầu Hỏa Long của Trình Cung một mực tán chí dương chân hỏa ra để nuôi nấng, công với lúc luyện chế thành Tuyệt phẩm Linh khí cũng sử dụng Niết Bàn hỏa diễm, cho nên hiện giờ bản chất của đầu Hỏa Long này đã có bất đồng rất lớn.

    Giống như Tuyệt phẩm Linh khí bình thường gặp được Đạo khí, sẽ trực tiếp vỡ vụn, cho dù Tuyệt phẩm Linh khí có khí linh cung sẽ bị đạo khí bên trên khí linh áp chế, khó có thể phát huy ra được lực lượng, thậm chí trực tiếp sụp đổ.

    Nhưng Hỏa Long Tiểu Hư Đỉnh lại vừa vặn khắc thì âm hồn trong Vạn Thú Hồn Liệm, Hỏa Long phóng lên trời, xông vào Vạn Thú Hồn Liệm, hình thành vòng xoáy, bên trong lập tức phát ra vô số tiếng kêu thảm thiết.

    Lại thêm trùng kích thần niệm oanh trúng, bên trong bản thân Vạn Thú Hồn Liệm đã hỗn loạn cả lên.

    Bất quá, Trình Cung cũng có thể cảm nhận được, dù sao thì uy lực của đạo khí cũng không phải là chuyện đùa, Tiểu Hư Đỉnh và Hỏa Long đều nhận áp lực cường đại, Tiểu Hư Đỉnh càng tùy thời muốn nổ tung, mà Hỏa Long cũng đang dốc sức liều mạng trùng kích.

    - Oanh!

    Trong thân thể Trình Cung lập tức hấp thu một khỏa Nguyên Tinh nhỏ chừng hột cơm, trực tiếp thúc dục lực lượng lên đến Địa Anh đỉnh phong, khoát tay một cái, vỗ ra Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn cựđại.

    Côn Bằng thái tử cũng không phải là giao thủ với Trình Cung lần đầu tiên, nhưng đường đường chính chính, liều mạng chính diện như thế này lại là lần đầu tiên.

    Thấy Trình Cung dùng Tuyệt phẩm Linh khíđể ngăn trở Vạn Thú Hồn Liệm của mình, hơn nữa trấn hồn Vạn Thú Hồn Liệm lại bị bài trừ cũng làm hắn thật bất ngờ, càng cảm giác ngoài ý muốn.

    Hắn không ngờ lúc này Trình Cung lại có thể bộc phát ra lực lượng Địa Anh đỉnh phong, oanh kích đều là Thập vạn Long chi lực.

    Đối mặt với loại công kích này, Côn Bằng thái tử cũng không dám khinh thị, đưa tay khẽ động một cái, hất Vạn Thú Hồn Liệm kia lên, muốn trấn áp Trình Cung nhưng Vạn Thú Hồn Liệm lại e ngại Hỏa Long kia, trực tiếp oanh kích lên trên Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    - Oanh!

    Tiếng nổ tung bạo tạc cực lớn vang lên, chấn bay Côn Bằng thái tử và Trình Cung ra nòoài, trùng trùng điệp điệp va vào vách tường hai bên.

    Lực lượng của bọn hắn cường hãn khiến vách tường chung quanh trực tiếp vỡ vụn.

    Vách tường vỡ vụn khiến trận pháp bảo hộ chung quanh vách tường cũng triệt để dao động, các loại âm hàn, âm u bên ngoài cũng bắt đầu bao phủ nơi này dần dần, khí tức này càng lúc càng nồng đậm khiến hào quang khỏa mặt trời bé con kia ảm đạm đi một ít, không chỉ như thế, toàn bộ hòn đảo đều có chút lắc lư, mà loại lắc lư này không phải do chiến đấu tạo thành mà tựa hồ như có cái gì ở tầng dưới cùng hòn đảo này.

    Chương 1025: Long ngâm chi thanh. (1)

    - Nhanh, nhanh mở tầng trận pháp tiếp theo ra.

    Lúc này, một hồi thanh âm kích động vui sướng đột nhiên truyền đến, nguyên lai là Tần Vô Ngân, Võ Thân Vương bọn hắn đã oanh kích xuyên qua tám khỏa quang cầu khác, thậm chí trong đó có bảy khỏa chứa đan dược.

    Bọn hắn phân biệt thu hồi, đương nhiên cũng nhớ đối phương thu hồi bao nhiêu, đợi sau khi ra ngoài sẽ hảo hảo phân phối, đồng thời muốn bắt đầu liên thủ đánh bay các trận pháp khác.

    Bọn hắn không có năng lực trực tiếp phá trận như Trình Cung, chỉ có thể toàn lực oanh kích, dùng man lực phá vỡ trận pháp.

    Loại biện pháp này tuy nhìn có vẻ ngu ngốc, nhưng hiệu quả cũng không kém, dù sao thì giờ phút này Tần Vô Ngân, Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử liên thủ lại, trong tay từng người bọn hắn cũng đều có thứ tốt, uy lực oanh kích toàn lực cũng không kém.

    Hơn nữa theo Côn Bằng thái tử và Trình Cung giao chiến, tạo thành phá hư, khiến tầng ngoài công trình kiến trúc, trận pháp bị tổn hại, khí tức âm hàn, âm u bên ngoài tiến vào, vì vậy mà trận pháp cũng chịu ảnh hưởng, giống như là mất đi lực lượng chèo chống, lực lượng bên trong bị xói mòn rất nhanh.

    Mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Lý Dật Phong, Túy Miêu bọn hắn bị thủ hạ của Côn Bằng thái tử, Võ Thân Vương ngăn lại, thủ hạ bọn hắn gộp lại một chỗ, số lượng cũng rất nhiều.

    - Con mẹ nó, muốn so nhiều người đúng không?

    Ngươi có người, bổn đại thiếu cũng có rất nhiều đan dược, đan trận.

    Lúc này, Trình Cung cũng không để bọn hắn tùy ý cướp đoạt, nếu không một khi thứ tốt bị đoạt đi hết thì tổn thất cũng thật lớn.

    Phía dưới cùng đã phát hiện nhiều Trung phẩm Đạo đan như vậy, tuy rằng những Đạo đan này cũng đã bị tiêu tán rất nhiều, chỉ còn nhỏ như hạt đậu nành nhưng cũng không phải Đạo đan bình thường có thể so sánh.

    Hơn nữa bên trên hiển nhiên càng cóđồ vật tốt hơn, nhất định phải ngăn bọn hắn lại.

    Nghĩđến chỗ này, Trình Cung điều khiển khí linh địa mạch Hỏa Long Tiểu Hư Đỉnh ngăn cản công kích của Vạn Thú Hồn Liệm, đồng thời khoát tay, mười lăm vạn khỏa Thuần Nguyên Đan trước kia hắn cướp đoạt trong Không gian Nguyên giới của Võ Thân Vương bay ra, mười lăm vạn khỏa Thuần Nguyên Đan này, số lượng tuyệt đối không nhỏ chút nào.

    Nếu như là lúc trước, Trình Cung thật đúng là không có tiêu xài nhiều tài nguyên như vậy, nhưng hiện giờ trong tay có vô số Nguyên dịch, Nguyên tơ, Nguyên tinh, còn có rất nhiều thứ tốt khác, thậm chí có rất nhiều thứ mà chưa kịp lấy từ rất nhiều Không gian giới chỉ khác, chút Thuần Nguyên Đan ấy, đối với hắn quả thật là không cần thiết.

    Đùng đan kết trận, dùng đan lập trận, đây là chuyện mà người bình thường khó mà có thể tưởng tượng được.

    Mười lăm vạn khỏa Thuần Nguyên Đan bay múa, lập tức hình thành mười lăm cái trận pháp, hoàn toàn đan xen vào nhau, trận trận tương liên, lập tức toàn lực vây khốn bọn người Võ Thân Vương, Tần Vô Ngân, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tửđang đoạt bảo vào trong.

    - Đan trận, cháy lên!

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, pháp quyết trong tay niết động khống chế, Đan trận lập tức bộc phát ra một cỗ lực lượng kinh khủng.

    Thiêu đốt, đúng vây, dùng đan tạo thành mười lăm cái đại trận, vậy mà một thành đan dược phía ngoài đã bắt đầu thiêu đốt, những đan dược thiêu đốt này cung cấp khí tức bàng đại, phối hợp vận chuyển trận pháp, lập tức trận pháp này giống như là có một Địa Anh đồng thời khống chế thúc giục.

    Dùng đan tạo thành trận, đây là tiêu chí chỉ có ở kiếp trước của Trình Cung, độc nhất vô nhị.

    Dùng đan tạo thành trận này, đầu tiên số lượng đan dược phải cực kỳ khổng lồ, hơn nữa sau mỗi lần thành trận đều phải nhìn tình huống, đan dược tổn thất cũng cực kỳ lớn.

    Hơn nữa tương ứng với địch nhân phải đối phó, cấp độ đan dược sử dụng cũng phải tăng lên.

    Hiện giờ, Trình Cung có thể tạm thời không cần quản những trận pháp này, để nó tựđộng khống chế vận chuyển, vây khốn đám người Tần Vô Ngân, dùng lực lượng Thuần Nguyên Đan trực tiếp thiêu đốt.

    Một thành lực lượng này khiến uy lực trận pháp lập tức tăng vọt, nhưng đây chính là lập tức thiêu đốt một vạn năm ngàn khỏa Thuần Nguyên Đan a!

    Loại hành vi phá gia chi tử này, cũng chỉ có kiếp trước, lúc thân làm một trong thập đại Đan đạo Đại sư đỉnh phong nhất Cửu Châu đại địa, Trình Cung mới có thể nghĩ ra được, dám đi thí nghiệm, nắm chắc trò chơi điên rồ này.

    Ở kiếp này, đây là lần đầu tiên Trình Cung chính thức dùng đan kết trận, đây là trận pháp vây khốn, nếu muốn tạo thành sát trận, ít nhất phải thêm mấy khỏa đan dược đã ngoài Thượng phẩm Thiên cấp và rất nhiều Nguyên đan tinh khuyết mới có thể tạo thành tổn thương với Địa Anh.

    - Đối thủ của ngươi là ta, Vạn thú gào thét!

    Nhìn thấy lúc chiến đấu với mình mà Trình Cung vẫn còn có thể bày trận vây khốn bọn bốn người Tần Vô Ngân, Côn Bằng thái tử thực sự nổi giận.

    - Ngươi nghĩ mình là Thiên Anh sao?

    Ngươi nghĩ mình là ai?

    Ngươi nghĩ ngươi là vô địch sao?

    Dưới tình huống đơn đảđộc đấu với Bổn thái tử mà vẫn còn tâm tư đi quản chuyện khác, cho dù là Thiên Anh cũng không dám hung hăng càn quấy như thế, mà ngươi lại làm càn như vậy, quả thật là xem thưởng bổn Thái tử rồi.

    Nhưng địa mạch Hỏa Long Tiểu Hư Đỉnh đã dung nhập một ít chi dương chân hỏa vào thân thể, lại trải qua Niết bàn hỏa diễm của Trình Cung rèn luyện, không phải Tuyệt phẩm Linh khí bình thường có thể so sánh.

    Bởi vì có khí tức chí dương chân hỏa, cho nên lực áp chếđối với vô số hồn phách yêu thú bên trong Vạn Thú Hồn Liệm rất cường đại, giảm uy lực của Vạn Thú Hồn Liệm đi rất nhiều.

    Côn Bằng thái tử giận dữ, lập tức thu Vạn Thú Hồn Liệm lại, sau đó tay hắn run lên, Vạn Thú Hồn Liệm liền xoay tròn, vô số hồn thú trong đó ngưng tụ lại, lần này không có công kích khoảng cách gần mà là vạn thú gào thét, tiếng gầm kia khiến không gian chung quanh thật sự chấn động, vách tường chung quanh vỡ vụn, nhao nhao nổ tung, toàn bộ cung điện cũng bắt đầu có xu thế muốn sụp đổ đi.

    - Rồng là thần thú, vạn thú của ngươi là cái rắm gì, hiện giờ ta sẽ áp định ngươi, Long ngâm!

    - Long ngâm, a!

    Hiện giờđịa mạch Hỏa Linh Tiểu Hư Đỉnh đã có một ít linh trí, nghe Trình Cung nói Long ngâm, nó cũng có chút choáng váng, nó chỉ là một đầu địa mạch Hỏa long, hiện giờ chỉ là một khí linh Tuyệt phẩm Linh khí.

    Mà vừa rồi, bằng vào chí dương chân hỏa trong cơ thể và một ít Niết bàn hỏa diễm lúc trước nó dung nhập vào nội thể, áp chế vô số hồn phách yêu thú bên trong Vạn Thú Hồn Liệm kia, hiện giờđối phương sử dụng công kích Viễn trình Âm ba, lực lượng gào thét giống như có thể xé nát Tiểu Hư Đỉnh, có thể ngăn cản đã là không tệ rồi, còn sử dụng Long ngâm phản kích như thế nào?: (

    Trên thực tế, đừng nói làđịa mạch Hỏa Long như nó, ngay cả Giao Long đã hóa thành Phi Long cũng khó mà chính thức phát ra Long ngâm, cái gọi là Long ngâm, chỉ có Thần Long mới có thể sử dụng.

    Không đợi địa mạch Hỏa long biểu đạt ý của nó, nó chợt nghe một tiếng Long ngâm, một tiếng Long ngâm chính thức.

    Vậy mà...

    Chương 1026: Long ngâm chi thanh. (2)

    Địa mạch Hỏa Long không dám tin, vậy mà trong miệng Trình Cung lại phát ra Long ngâm, thân thểĐịa mạch Hỏa Long đều run rẩy, có một loại cảm giác kích động của văn nhân gặp được văn thánh, quân nhân gặp được võ thánh, phát ra một loại sùng kính từ tận sâu thẳm trong linh hồn.

    Đây mới thực sự là long ngâm, nó có thể cảm thụ được bên trong tiếng long ngâm này thậm chí ẩn chứa một tia khí tức Thần Long, càng có một loại lực lượng cường đại khủng bố, hủy diệt.

    Làm sao có thể, làm sao nhân loại có thể phát ra tiếng long ngâm này?

    Cho dù là bắt chước công kích sóng âm Long ngâm, cũng không phải có thể bắt chước được loại khí tức chính thức của Thần Long này.

    Không, không phải là Thần Long, tuy rằng thanh âm này tràn đầy khí tức của Long ngâm chính thức, nhưng hơn nữa lại mang theo huyết tinh, khủng bố, lực lượng hủy diệt.

    Thân thểĐịa mạch Hỏa Long không tự chủ được run rẩy, mà có không ít hồn phách yêu thú bên trong Vạn Thú Hồn Liệm kia trực tiếp tiêu tán, triệt để chôn vùi, càng có một ít khiếp đảm xông vào bên trong Vạn Thú Hồn Liệm.

    Ngẫm lại, một linh hồn yêu thúđã mất đi thân thể, làm sao có thể chống cự lại được tiếng gầm rú mang theo lực lượng hủy diệt của Thần Long này.

    - Phốc!

    Vốn tưởng rằng thi triển Vạn thú gào thét, dùng hồn phách vạn thú trong đạo khí Vạn Thú Hồn Liệm phát ra công kích âm ba thì Trình Cung tuyệt đối khó có thểđối phó.

    Nhưng vậy mà lại bị cắn trả, long ngâm, con mẹ nó hắn không phải là người sao?

    Làm sao có thể phát ra loại thanh âm long ngâm này?

    Cái này khiến thân thể Côn Bằng thái tửđều cảm giác được bất an.

    Côn Bằng thái tử phun ra một búng máu, trong nội tâm rất là phiền muộn.

    Hắn đường đường là Côn Bằng thái tử, nhi tử của Côn Bằng đại đế, như thế nào lại bị một tiếng long ngâm phát ra từ miệng nhân loại chấn tổn thương, thậm chí cảm giác được một loại sợ run, có thể uy hiếp như vậy sao?

    Lại nói về Trình Cung, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung là chính thức luyện chế từ Huyết Ngục Ma Long Hoàng.

    Trong quá trình luyện hóa, bất luận và Hỏa Phượng Hoàng hay là Huyết Ngục Ma Long Hoàng, trong cơ thể chúng đều có chút ít đồ vật trọng yếu nhất, một bộ phận sát nhập vào thân ngoại hóa thân, một bộ phận thì sát nhập vào trong thân thể Trình Cung.

    Cho nên hắn tự nhiên có thểđiều khiển niết bàn hỏa diễm, đồng thời cũng có thểđiều khiển một ít lực lượng của Huyết Ngục Ma Long Hoàng, tỷ như là long ngâm này.

    Huyết Ngục Ma Long Hoàng là Ma Long cao quý trong hoàng tộc, xếp ngang hàng với huyết thống Thần Long thượng giới trong truyền thuyết.

    Mà tiếng long ngâm này, tự nhiên chính là tiếng long ngâm kinh thiên động địa.

    Bất quá, Côn Bằng thái tử cóđược huyết thống Côn Bằng, thậm chí có thể hiển lộ ra hư ảnh Côn Bằng, nhưng muốn lộ ra thực thể thì rất khó khăn.

    Trạng thái mạng nhất của Côn Bằng, so với Ma Long hoàng tộc cũng đều yếu hơn một ít, cho nên hắn tự nhiên sợ run tiếng Long ngâm này.

    Mà ở chỗ này, hắn còn không dám lộ ra thực thể Côn Bằng để chiến đấu, bởi vì thực thể của Côn Bằng kia to lớn quá mức, mà vừa rồi, lúc bay lên, hắn đã cảm nhận được cỗ lực lượng hắc ám đặc biệt này.

    Côn Bằng thái tử phiền muộn muốn thổ huyết, khắp nơi đều chịu áp chế, mình lại bị Trình Cung này áp sít sao.

    Quáác, quá ghê tởm.

    Ta đường đường là Côn Bằng thái tử, như thế nào lại bại dưới tay ngươi?

    Vạn Thú Hồn Liệm, bạo phát cho ta.

    Côn Bằng thái tử một mực vô cùng cao ngạo, như thế nào cam tâm thua dưới tay một người mà hắn căn bản xem thường.

    Trước kia tên này chỉ là Vạn tượng nhất long, dựa vào chấp pháp giả mới ngăn được mình, sau đó bị nhóm người mình dẫn động mới đột phá, mình như thế nào lại bại dưới tay hắn?

    Không, không có khả năng.

    Côn Bằng thái tử trực tiếp ở bên ngoài vạn khỏa Thuần Nguyên Đan, thúc dục Vạn Thú Hồn Liệm, khiến Vạn Thú Hồn Liệm bộc phát ra lực lượng cường đại, đầu nhập vào hơn vạn khỏa Thuần Nguyên Đan này.

    Lúc này không phải là phần lớn yêu vương xuất hiện bên trên Vạn Thú Hồn Liệm nữa mà là mười tám Đại yêu vương đỉnh phong cường dại, tuy rằng chết đi, trở thành hồn phách bên trong Vạn Thú Hồn Liệm, nhưng với lực lượng của Đại yêu vương đỉnh phong, những yêu vương kia như thế nào có thể so sánh.

    Lực lượng Vạn Thú Hồn Liệm lại tăng lên một cấp độ, trực tiếp oanh kích về phía Trình Cung.

    - Oanh!

    Lúc này, đan trận Trình Cung thi triển đột nhiên có chút vỡ vụn, ít nhất có mấy ngàn khỏa Thuần Nguyên Đan vỡ vụn, Tần Vô Ngân mang theo một thân tổn thương từ trong đó vọt ra.

    Hắn thi triển liên tiếp mấy át chủ bài, không tiếc hết thảy để vọt ra, nếu hắn không làm thế thì có thể thật sự nguy hiểm đến tính mạng rồi.

    Bất quá, nhìn thấy chỉ có mình lao tới, Tần Vô Ngân lại đột nhiên vui vẻ, nhìn thấy Trình Cung hoàn toàn bị Vạn Thú Hồn Liệm đang xoay tròn vây khốn, khóe miệng hắn lộ ra nụ cười lạnh.

    Khiến bổn Thiếu cung chủ chịu nhiều tổn thất như vậy, lần này nhất định phải bổ sung trở về, vừa rồi các ngươi phát linh hồn huyết thệ, bổn thiếu cung chủ đã âm thầm chuẩn bị, nếu cóđầy đủ chỗ tốt, bổn thiếu cung chủ cũng sẽ mang về, khiến Quá tôn động thủ, sử dụng Tiên âm truyền thừa tinh lọc, loại trừ linh hồn huyết thệ, quyết không để các ngươi chiếm tiện nghi.

    Tần Vô Ngân đắc ý ra tay, lại lần nữa oanh kích về trận pháp bị bọn hắn đánh bay kia, sau đó bắt đầu tay với tám khỏa đan dược.

    Con mẹ nó, chê cười thằng cháu trai nhà ngươi, ngươi thực cho rằng đan trận của bổn đại thiếu bị phá dễ dàng như vậy sao?

    Hao phí hai vạn khỏa Thuần Nguyên Đan để bức ngươi sử ra át chủ bài, lá bài tẩy của ngươi cũng lộ ra đáy rồi, muốn vội vãđạt được thêm sao?

    Thứ tốt, thì tổn thất càng lớn, một lát sau bổn đại thiếu tập trung thu thập ngươi làđược.

    Nhìn thoáng qua Tần Vô Ngân, Trình Cung lại khống chế Tiểu Hư Đỉnh lần nữa, không ngừng ngăn cản công kích của Vạn Thú Hồn Liệm.

    Tiểu Hư Đỉnh này do chính tay Trình Cung luyện chế, hiện giờ còn có khí linh địa mạch Hỏa long, mặc dù chỉ là Tuyệt phẩm Linh khí nhưng uy lực phòng ngự vẫn rất mạnh.

    Hơn nữa, áp chế của địa mạch Hỏa Long đối với hồn phách trong Vạn Thú Hồn Liệm vẫn còn, khiến chúng nó không có biện pháp phát huy ra toàn bộ lực lượng, mười thành lực lượng mà có thể phát huy ra sau thành cũng đã là không tệ rồi.

    Giờ phút này, mặc dù mười tám Đại yêu vương đỉnh phong bên trong Vạn Thú Hồn Liềm đều đã hiển lộ lực lượng ra, nhưng nhất thời cũng không làm gìđược Trình Cung.

    Dưới tình huống này, Côn Bằng thái tử cũng biết, trong nội tâm vừa sợ vừa giận, thực sự không có biện pháp gì.

    Dù sao thìđối mặt với Đạo khí khác, hắn tự tin không vấn đề gì, Vạn Thú Hồn Liệm này do chính tay phụ thân hắn luyện chế.

    Nhưng hiện giờ gặp phải Hỏa Long có thể khắc chếđược âm hồn bên trong Vạn Thú Hồn Liệm, hắn cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo mà thôi.

    - Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Mỗi lần hai người đụng nhau, chung quanh đều bị sụp đổ thêm, không chỉ như thế.

    Cuộc chiến của những người khác cũng đã tiến vào lúc gay cấn.

    Chương 1027: Cầm không được. (1)

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh trước khi đánh chết hai gãĐịa Anh đỉnh phong rất nhanh, nhưng hai người này đều làĐại yêu vương do Côn Bằng thái tử mang đến, mặc dù nói đều làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng so với trưởng lão Thất Âm Cầm cung Tần Vô Ngân mang đến thì mạnh hơn rất nhiều.

    Hai gã trước kia có thể bộc phát ra Thất vạn Long chi lực cũng đã là không tệ rồi, mà hai tên này lại có thể bộc phát ra lực lượng gần Thập vạn Long chi lực, hơn nữa bọn hắn cũng tận mắt nhìn thấy hai nàng liên thủ với Trình Cung đánh chết trưởng lão Thất Âm Cầm cung, cho nên vừa lên thì rất hung hãn.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh không có Trình Cung trợ giúp nên trong thời gian ngắn cũng căn bản không có biện pháp giết chết đối phương.

    Trên thực tế, lúc này Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh càng minh bạch một việc, đó là có Trình Cung tham gia chiến đấu, thật sự có một loại cảm giác hạnh phúc.

    Giờ phút này, những người khác cũng đều không thoải mái.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh sử dụng nguyên tinh, đề thăng lực lượng lên để giết hai gã trưởng lão Địa Anh đỉnh phong, hai người họ chống đỡ ba người.

    Mà bọn người Lý Dật Phong, Túy Miêu cũng đều ngăn chặn một người.

    Bọn hắn chiến đấu cũng làm cho chung quanh càng lúc càng sụp đổ nghiêm trọng hơn.

    Trong đan trận, hiện giờđã thiêu đốt năm vạn đan dược, trận pháp co rút lại, nhưng do năm vạn Thuần Nguyên Đan thiêu đốt mà uy lực lại vô cùng cường đại như trước, vây ba người Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm và Nguyệt Minh thái tử vào bên trong.

    - Ha ha...

    Của ta, đều là của ta.

    Đáng giá, đáng giá sử dụng linh hồn huyết thệđể lừa gạt bọn hắn, đáng giáđể trở về sử dụng tinh hoa linh hồn Tiên âm chi lực để tiêu trừ huyết thệ linh hồn.

    Trong lúc những người khác chiến đấu, Tần Vô Ngân điên cuồng oanh kích từng tầng trận pháp, lấy ra đồ vật bên trong nguyên một đám quang cầu.

    Trước kia có lúc cảm thấy bất lực vì hắn chỉ còn mỗi một mình quang can tư lệnh hắn, lại vì Nguyên tinh biến mất mà bị kích thích.

    Nhưng hiện giờ, trong lúc tất cả mọi người liều mạng với nhau thì hắn lại có thểđi bắt lấy chỗ trống.

    Tần Vô Ngân cười điên cuồng trong nội tâm.

    Tuy rằng vừa rồi lúc hắn hội hợp với bọn người Chu Dật Phàm, Chu Dật Phàm và hắn sử dụng thần niệm đểđề cập qua những lời Trình Cung nói, kể cả khiến hắn trước tiên đoạt đồ vật, sau đó giết hắn đoạt bảo, biến hắn thành một con heo quay, nhưng giờ phút này hắn đã sớm vứt sau đầu, hoàn toàn quên đi.

    Huống chi, hắn căn bản còn không thèm đểýđến lời Chu Dật Phàm nói.

    Chăn heo?

    Ai là heo còn không biết được a.

    Ngươi có thể so với bổn thiếu cung chủ ta?

    Ta đãđược Tiên âm truyền thừa, trong tay có tiên âm âm thanh thiên nhiên, cho dù là Côn Bằng thái tử cũng không làm gìđược ta, đừng nói là một tên Trình Cung.

    Huống chi, hiện tại trong mắt hắn, bọn người Trình Cung đang lọt vào thế hạ phong, ha ha, đây là trời ban cơ hội tốt.

    Trách không được Quá tôn trong tộc nói ta có thểđạt được Tiên âm truyền thừa, đúng là lúc có số mệnh, làm cái gì cũng đều thuận lợi, quả là như thế.

    Tuy rằng không có tham gia chiến đấu, nhưng so với tham gia chiến đấu thì Tần Vô Ngân tuyệt không nhẹ nhõm hơn chút nào, thậm chí càng thêm điên cuồng, không ngừng thi triển các loại nội tình ra, phụ thân hắn cố ý làm cho hắn một lá bùa hộ mệnh, quá tôn cho hắn Lôi Đình Âm Lôi duy nhất, mà lần này, hắn có gìđều sử dụng hết ra.

    Dùng đồ vật phòng ngựđể bảo vệ tính mạng, ngăn cản lực phản chấn, đồ vật công kích để bay trận pháp, Tiên âm âm thanh thiên nhiên cũng phát huy đến cực hạn, không ngừng xuyên qua một đám quang cầu kia.

    Theo hắn bắt đầu oanh kích mảnh hào quang dài dưới hai khỏa quang cầu kia, hào quang của khỏa mặt trời bé con trên đại điện như càng ngày càng yếu đi, trận pháp chung quanh đại điện cũng mất đi nguồn suối động lực, lực lượng đặc biệt bên ngoài dần bị ăn mòn.

    Bên trong chiến đấu, khiến toàn bộ hòn đảo Đan đỉnh cực lớn trong không gian đã bắt đầu sụp đổ.

    Phía dưới vỡ vụn, chẳng những như thế, thậm chí có hỏa diễm đang xoay tròn.

    Ngọn lửa ngày xoay tròn, ngay lập tức chia làm chín phương vị.

    Mọi người tuyệt không lạ lẫm với tình hình này, đây chính là tình cảnh lúc Cửu chuyển Càn Khôn Đan mở ra cánh cửa không gian, khiến bọn hắn tiến vào Càn Khong Đan giới này.

    Đúng vậy, cánh cửa ly khai đã mở ra lần nữa.

    - Nhanh, bất luận như thế nào cũng phải đánh bay, cánh cửa không gian sẽ mở ra ngay lập tức.

    Bọn người Chu Dật Phàm Võ Thân Vương đang ở trong đan trận rốt cục cũng nóng lên, dốc sức liều mạng vận dụng lực lượng, không hề che dấu một chút nào.

    Thấy bọn hắn vận dụng lực lượng, Trình Cung dứt khoát kích phát toàn bộ lực lượng của mười vạn khỏa Thuần Nguyên Đan còn lại, hình thành một dòng sông nguyên khí, điên cuồng lưu chuyển phía dưới trận pháp, trong thời gian ngắn đãđạt tới trạng thái mạnh nhất.

    - Con mẹ nó, như vậy cũng còn không làm xong, về nhà chậm trễ rồi.

    Thần niệm Trình Cung quét qua, phát hiện Tần Vô Ngân đã bắt đầu oanh kích hai khỏa quang cầu cuối cùng, nhưng vẫn còn chưa tới mảnh hào quang dài kia chứđừng nói là quang cầu ở trên cao nhất.

    Lúc Trình Cung chúý tới phương hướng này, đồng thời Côn Bằng thái tử cũng nhìn về phía đó.

    Cho tới bây giờ, tình trạng đãđến mức này, hắn cũng biết mình không thể làm gìđược Trình Cung ở chỗ này rồi.

    Nếu bọn người Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử một mực thu những bảo vật kia thì cho dù hắn cóđánh tiếp cũng không cóý nghĩa gì, cũng sẽ rời đi trước Trình Cung.

    Nhưng hiện giờ toàn bộ hòn đảo đã sụp đổ, hỏa diễm thiêu đốt ở phía dưới, cánh cửa không gian lại lập tức xuất hiện, nếu lúc này mà còn dây dây thì cũng không cóý nghĩa gì.

    - Vèo...

    Vạn Thú Hồn Liệm vốn đang dây dưa với Trình Cung, lúc này nhẹ nhàng run lên, trực tiếp oanh kích về trận pháp bao khỏa bên ngoài mảnh hào quang dài kia.

    Mà lúc này, Tần Vô Ngân cũng vừa thu được một khỏa đan dược ở phía dưới mảnh hào quang dài kia, đang không tiếc hết thảy công kích trận pháp chỗ đó.

    - Oanh!

    Vạn Thú Hồn Liệm bộc phát uy lực, hiện giờ hòn đảo đã sụp đổ, tuyệt đối là cường hoành.

    Hơn nữa, Tần Vô Ngân lại vận dụng một âm phùđặc biệt để ngưng tụ uy lực, một lần hành động liền xuyên qua.

    Giờ phút này, trận pháp đã lâm vào tình trạng yếu nhất nên liền bị xuyên qua.

    Vạn Thú Hồn Liệm cũng trực tiếp kích nát mảnh hào quang dài kia.

    Một khối sắt đen kịt chưa tới nửa mét hiện giờ.

    Không, xác thực mà nói hẳn là dài nửa thước, vật chất giống như là bình thường.

    Tuy rằng hiện giờ căn bản không biết là cái gì, nhưng thoạt nhìn bề ngoài thì có thể giống với côn sắt của thế tục, không có bất kỳ hào quang đặc biệt nào phiêu phù ở chỗ đó.

    Côn Bằng thái tử cơ hồ liên tục thúc giục, Vạn Thú Hồn Liệm trực tiếp run lên, quấn lấy côn sắt màu đen này, muốn kéo đến bên cạnh.

    - Đương đương đương đương...

    Liên tiếp oanh kích hướng về phía Vạn Thú Hồn Liệm, đó chính là vô số sóng âm dùng âm hóa đao, trực tiếp oanh kích lên Vạn Thú hồn Liệm.

    Chương 1028: Cầm không được. (2)

    - Tần Vô Ngân, ngươi đã phát linh hồn huyết thệ.

    Hiện giờ ngươi muốn làm gì?

    Côn Bằng thái tử bỏ qua Trình Cung, tới giờ nhìn thấy một kiện vũ khí, liền vui mừng trong nội tâm.

    Không nghĩ tới Tần Vô Ngân lại chấn khai, ngăn trở Vạn Thú Hồn Liệm của hắn.

    Tuy rằng hắn nói như vy, nhưng trong lòng hắn cũng ẩn ẩn có cảm giác không tốt.

    Tần Vô Ngân này chắc chắn sẽ không dựa theo ước định mà phân phối lại hai phần.

    - Ha ha, ta muốn àm gì?

    Tuy rằng khỏa đạo đan cuối cùng vừa rồi không hoàn chỉnh nhưng cũng có khả năng là Thượng phẩm Đạo đan rồi, pháp này ít nhất cũng là Trung phẩm, thm chí là Thượng phẩm Đạo khí, cũng rất có thể là một kiện Tuyệt phẩm Đạo khí.

    Hết thảy những cái này đều là của ta.

    Linh hồn huyết thệ?

    Chẳng lẽ ngươi không biết có nhiều thứ cường đại có thể giải trừ linh hồn huyết thệ này à?

    Ha ha.

    Của ta, toàn bộ đều là của ta.

    Đãđến lúc này, Tần Vô Ngân cũng không cố kỵ nữa, bởi vì giờ phúc này cánh cửa không gian cũng đã bắt đầu mở ra.

    Mà mặt trời bé con ở trên cùng đã không còn trn pháp, không còn hào quang nào bao khỏa nữa rồi.

    Hiện giờ, thu lấy côn sắt này, lại thu lấy vt ở trên cung kia thì cho dù có thương vong lớn cũng đáng.

    Tranh đi, các ngươi đều tranh đi.

    Võ Thân Vương kia được xưng cóđại khí vn, nhưng tiếc là hắn đã xong đời.

    Còn một lũ ngu ngốc Côn Bằng thái tử, Chu Dt Phàm các ngươi muốn tranh giành với ta?

    Trở về khóc đi thôi.

    - Từ nay về sau, Tần Vô Ngân ta sẽ trở thành nhân tài anh kiệt trẻ tuổi nhất Cửu Châu đại địa...

    - Ân, tại sao có thể như vy, lên...

    Tần Vô Ngân chấn khai Vạn Thú Hồn Liệm xong, phi thường đắc ý, cười lớn thu lấy côn sắt màu đen kia.

    Nhưng lại phát hiện côn sắt đều không nhúc nhích một chút nào.

    Sau đó hắn trực tiếp khoát tay chụp côn sắt đen kịt kia, nhưng côn sắt ngược lại vẫn không nhúc nhích, thm chí hút lực hắn dùng vào trong.

    oàn toàn không cầm nổi côn sắt đen kịt này, tại sao có thể như vy?

    Tu vi mình làĐịa Anh tầng thứ tám, đạt được Tiên âm truyền thừa.

    Đừng nói là cây côn sắt đen kịt nhỏ bé này, cho dù là một ngọn núi cũng có thể nhấc lên.

    Tình huống hiện tại chính là hắn tht sự không cầm được côn sắt đen kịt này lên.

    Tu chân giả có thể tùy ý nhiếp cầm đồ vt cho vào Không gian giới chỉ hoặc là Không gian Nguyên giới, nhưng điều kiện tiên quyết chính là pháp lực hoặc là lực lượng của người nhiếp cầm có thể di động vt này.

    Bản thân Không gian giới chỉ, Không gian giới nguyên không có khả năng di động những vt này, nó là tử vt, chỉ có thể cất giữ mà thôi.

    Hiện giờ Tần Vô Ngân lâm vào một tình huống vô cùng xấu hổ, hắn không cầm được côn sắt đen kịt này.

    - A!

    Tần Vô Ngân nổi gin gầm lên một tiếng.

    Tp trung lực lượng, pháp lực lại cùng một chỗ, lúc này có thể khiến côn sắt kia động đy, nhưng cũng chỉ làđộng đy một chút mà thôi, khoảng cách đến khi có thể thu nhp vào không gian giới chỉ thì còn kém rất xa.

    Đây là vt gì, tại sao có thể như vy?

    Giờ phút này, Tần Vô Ngân có một loại xúc động như muốn phát điên, mãnh liệt ngẩng đầu lên, nhìn về phía mặt trời bé con kia.

    Hết thảy những chuyện này đều diễn ra trước mắt hắn, Tần Vô Ngân hoàn toàn không nghĩ tới hắn đột nhiên đánh bay Vạn Thú Hồn Liệm của Côn Bằng thái tử, nhưng kết quả lại là mình không thể cầm được côn sắt màu đen kịt anfy.

    - Oanh!

    Lúc này, cánh cửa không gian phía dưới bắt đầu chm rãi mở ra.

    Nhưng vẫn rất không ổn định như trước, hiển nhiên làđồng dạng với cánh cửa không gian do Cửu Chuyển Càn Khôn đan mở ra, rất nhanh sẽ vỡ vụn.

    Đồng thời, ba người Võ Thân Vương, Chu Dt Phàm, Nguyệt Minh thái tử không tiếc hết thảy, rốt cục đã phá nát đan trn.

    Đương nhiên, cái này cũng là vì lúc này Trình Cung không rảnh đi đểý tới bọn hắn.

    - Hấp.

    - Côn sắt đen kịt kia bất động, mà tên ngu ngốc kia lại hấp rất đặc biệt, cho dù hấp tới thì chỉ sợ hắn cũng có thể chống đỡ lại thoáng một phát, làm sao bây giờ?

    - Đần a, hấp côn sắt đen kịt a, chính mình đừng sử dụng pháp lực khống chế, chúng ta đã trôi qua rồi.

    Trong lúc Vạn Thú Hồn Liệm trong tay Côn Bằng thái tử chuyển dời mục tiêu, Trình Cung buông lỏng áp lực, rất nhanh trao đổi với Nhục Nhục, Trình Cung sử dụng thần niệm để nhìn con ngươi đang trừng lớn của hắn, ánh mắt liếc nhìn đểý nghĩa có thểánh vào trong nội tâm.

    Trình Cung một mực không khiến Nhục Nhục mở miệng, lúc này lại đột nhiên khiến nó nói chuyện.

    Nhưng đối với côn sắt đen kịt và Tần Vô Ngân đang cầm nó kia, Nhục Nhục đều có một ít cảm giác đặc biệt, một cái chính là mình hấp nó nhưng cũng không được, một cái khắc tắc thì có một cỗ lực lượng khiến nó tạm thời cũng không làm gìđược.

    Nhưng Trình Cung vừa nói như vy, nó lp tức minh bạch, mãnh liệtrương cái miệng ra.

    - Ngu ngốc, đi chết đi...

    Côn Bằng thái tử tức gin, khẽ động, mang Vạn Thú Hồn Liệm đang bị ngăn trở về.

    Mà ba người Võ Thân Vương, Chu Dt Phàm và Nguyệt Minh thái tử từ phía dưới cũng liên thủ vọt lên.

    Lúc này mục tiêu của tất cả mọi người đều là thứ giống như mặt trời nhỏ kia, còn có cái côn sắt đen kịt nữa.

    Vừa rồi hành động ngu ngốc của Tần Vô Ngân tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ, nhất là bọn Võ Thân Vương, Côn Bằng thái tử, hn không thể xé nát hắn, nhưng giờ ngay cả thời gian để bọn hắn nói thêm một câu cũng không có.

    So với những người khác, Tần Vô Ngân lại là làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Pht, cái côn sắt đen kịt này nếu từ từ thì hắn cũng có biện pháp thu nhp vào trong không gian giới chỉ, việc này cần hắn phải vn lực lượng mới được.

    Nhưng hiện giờđã không có thời gian nữa rồi, thân hình hắn xông lên, muốn bắt lấy hình cầu ở bên cạnh mặt trời nhỏ kia.

    Vèo!

    Đột nhiên, một cổ hấp lực cực lớn khiến côn sắc đen kịt kia bỗng nhúc nhích, biên độ di động so với Tần Vô Ngân toàn lực vừa rồi còn hơn rất nhiều, côn sắc đen kịt kia bỗng nhúc nhích, hấp lực ở một hướng khác bống p tới.

    Trình Cung để nhục nhục không khống chế, chỉ sử dụng pháp lực, bọn hắn vừa vặn mượn nhờ côn sắt đen kịt này chạy đến.

    Cũng như Trình Cung đoán trước, hấp lực cường đại của nhục nhục, sức nặng vượt quá tưởng tưởng của côn sắt, khiến tốc độ chạy tới bọn hắn vượt qua cả Võ Thân Vương, thm chí vượt qua cả hạ phẩm đạo khí Vạn Thú Hồn Liệm của Côn Bằng thái tử

    Cơ hồ đãđạt đến hiệu quả xé rách không gian, đột nhiên biến mất ngay tại chỗ, sau một khắc đã xuất hiện ở sau lưng Tần Vô Ngân, cái này cơ hồ đã vượt qua trói buộc và hạn chế của khoảng cách, trực tiếp tiến hành trạng thái xuyên qua không gian trong cự ly ngắn.

    Oanh...

    Trình Cung đã sớm vn đủ một quyền, trực tiếp đánh lên sau lưng Tần Vô Ngân đang phi thân bắt lấy hình cầu như mặt trời nhỏ kia.

    Bành bành bành...

    Oanh...

    Từng tiếng nổ vang, pháp lực, cương khí, hộ thân pháp bảo tầng ngoài thân thể Tần Vô Ngân nhao nhao vỡ vụn, mất đi hộ thân pháp bảo mà phụ thân hắn cấp cho, hắn căn bản không thể nào đở nổi một quyền đã có chuẩn bị của Trình Cung được.

    Chương 1029: Càn Khôn hỏa chủng.

    Hơn nữa coi như là hộ thân pháp bảo do phụ thân hắn luyện chế, Trình Cung đột nhiên ra tay trong khoảng cách gần như vậy, cũng rất khó bảo vệđược hắn.

    Một quyền, Tần Vô Ngân miệng phun đầy máu, dáng cười vừa lộ ra vẫn chưa biến mất, bởi vì hình cầu như mặt trời nhỏ kia hắn đã thu được vào trong không gian giới chỉ, nhưng hắn cúi đầu lại phát hiện trước mắt mình đột nhiên xuất hiện mộtnắm đấm, một quyền của Trình Cung đãđánh lên thân thể hắn.

    Ah...

    Tần Vô Ngân trừng lớn hai mắt, Địa Anh muốn bay ra khỏi thân thể, trong thân thể như có một cổ lực lượng muốn nổ tung vậy.

    Đáng tiếc động tác Nhục Nhục so với hắn còn nhanh hơn, Trình Cung đánh xuyên qua thân thể Tần Vô Ngân, Nhục Nhục một ngụm phun Huyền Thiên Hàn Khí ra ngoài, khoảng cách gần như vậy, dưới tình huống lực lượng hộ thểđã bị Trình Cung đánh xuyên, Tần Vô Ngân căn bản không có ngăn lực ngăn cả Huyền Thiên Hàn Khí nữa.

    Vận chuyển lực lượng, muốn chạy trốn Địa Anh, đều trực tiếp bị băng phong ở.

    Đây là vật gì?

    Đây là cái quái gì, lạnh quá?

    Giờ khắc này Tần Vô Ngân chỉ có một cảm giác là lạnh, thần niệm còn có thể cảm giác ra bên ngoài, nhưng pháp lực, Địa Anh đều không thểđộng đậy, thân thể cũng thế.

    - Hiện giờ biết rõ mình là gì rồi chứ.

    Trình Cung khoát tay đã thu hồi không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân lại, cũng như hắn đã nói lúc đầu, heo nuôi cho mập làđể làm thịt.

    Thần niệm của Tần Vô Ngân còn có thể dò xét ra chung quanh, ngay khi Trình Cung đoạt lấy không gian giới chỉ của hắn, thần niệm chấn động của Tần Vô Ngân liền đạt đến đỉnh phong, giống như điên cuồng vậy.

    Trong đầu của hắn đột nhiên nghĩđến lời mà Chu Dật Phàm nói với hắn...

    Oanh...

    Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, thẳng đến lúc này Vạn Thú Hồn Liệm của Côn Bằng thái tử mới quét qua.

    Trình Cung trực tiếp phóng ta tiểu hư đỉnh ngăn trở, nhưng dư âm chấn động vẫn lan về phía Tần Vô Ngân đã bị đóng băng.

    Răng rắc...

    Răng rắc...

    Thân thể Tần Vô Ngân hoàn toàn vỡ vụn, Địa Anh trong cơ thể cũng theo đó nổ bành một tiếng, triệt để chết đi.

    Oanh...

    Lúc này toàn bộ đảo bên dưới đều đã nổ vụn, hóa thành một đoàn hỏa diễm, hỏa diễm ở chín phương vị rốt cục cũng mở ra một cánh cửa không gian, đứng mũi chịu sào đúng là Túy Miêu, Thanh Lục Vương Tần Vân Nhi và Man Ngưu Vương Lí Hằng, còn có tên Địa Anh đỉnh phong theo chân bọn họ chiến đấu nữa, vị trí của bọn hắn đang ở phía trên cánh cửa không gian vừa mở ra kia.

    Mấy người này trực tiếp bị cánh cửa không gian thôn phệ, lập tức biến mất không thấy gì nữa.

    - Đi mau.

    Trình Cung nói xong, không hề nghĩ ngợi xoay người một tránh đi công kích của Vạn Thú Hồn Liệm và bọn Võ Thân Vương lại đến lần nữa, đưa tay đánh ra một tát, trực tiếp đẩy lui đối thủ bên người bọn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    Côn sắt đen kịt kia lơ lửng ở đó, nhưng Trình Cung lại căn bản không tới lấy, có vài lúc làm người không thể quá tham lam được, hắn cũng biết vật kia khẳng định phi phàm, thậm chí còn mơ hồ nhận thấy chỗ phi phàm của Càn Khôn Đan Giới này, Trình Cung cũng cảm giác được, giá trị của vật kia coi như ở kiếp trước hắn cũng chưa từng gặp qua bao giờ, nhưng Trình Cung làm người lại rất có chừng mực

    Hắn dám nói sẽ giết chết Tần Vô Ngân như heo, thìđã có nắm chắt nhất định, thậm chí giờ hắn đã làm được.

    Nhưng cái côn sắt đen kịt này, ngay cả Nhục Nhục cũng nói không hấp được, thậm chí không dám thử thôn phệ, có thể thấy được thứ này đặc biệt thế nào.

    Nếu như chung quanh không có người nào, nếu có thời gian thì Trình Cung tự tin mình cộng thêm Nhục Nhục hợp lực vào, nhất định có thể thu nó lại.

    Dù sao Tần Vô Ngân kia cũng có thể làm cho nó hơi động một chút, lúc Nhục Nhục toàn lực hấp thì nó cũng bỗng nhúc nhích.

    Nhưng giờđám người kia lại như điên rồi vậy, cánh cửa không gian mở ra sẽ khép lại, vào lúc này màđi tranh đoạt côn sắt đen kịt kia, vậy thì không được khôn ngoan chút nào.

    - Ngăn hắn lại, không thểđể cho hắn chạy.

    Côn Bằng thái tử hét lớn một tiếng, thủ hạ của hắn vốn đang đối phó Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ập tức ra tay phủ kín đường đến cánh cửa không gian của Trình Cung.

    Mà Côn Bằng thái tử cũng không đi ngăn trở Trình Cung, Vạn Thú Hồn Liệm so với bọn Võ Thân Vương còn sớm hơn một bước, quấn quanh lên côn sắt đen kịt, hạ phẩm đạo khí, cộng thêm Côn Bằng thái tử thân là Côn Bằng chi thân, dốc toàn lực cũng chỉ có thể khiến côn sắt đen kịt kia di động được chưa đầy nửa mét, trên thực tế cũng không khác gì với khẽ động cả.

    Côn Bằng thái tử cũng trợn tròn mắt, trước kia hắn chỉ cho rằng Tần Vô Ngân phế vật, hắn thân là con trai Côn Bằng Đại Đế, lực lượng của Côn Bằng vô cùng lớn, tăng thêm pháp lực và hạ phẩm đạo khí, vốn cho là sẽ dễ như trở bàn tay, không nghĩ tới kết quả chỉ hơn Tần Vô Ngân có một chút, những thứ khác không có gì khác nhau cả, căn bản không cách nào thu vào trong không gian giới chỉđược.

    - Trước tiên giúp ta thu lấy thứ này, những thứ khác sau khi ra ngoài bàn lại.

    Đãđến bước này, Côn Bằng thái tử cũng không cam tâm cứ ra ngoài với hai tay trắng như vậy, thực tế côn sắt đen kịt kia trầm trọng như vậy, quả thực giống như sức nặng của Tam Sơn Ngũ Nhạc, Ngũ Hồ Tứ Hải đều đặt cùng một chỗ vậy.

    Bành...

    Hỏa diễm bên dưới đột nhiên nổ vang, đảo nhỏ vỡ vụn, hắc ám chung quanh lên thôn phệ lại, một lực lượng đặc biệt khiến hỏa diễm cũng như bị ăn mòn vậy, cánh cửa không gian mở ra lúc này cũng đã dần thu nhỠlại.

    Ba người Võ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử nhanh chóng trao đổi thần niệm với nhau, sau đó ba người đồng thời ra tay.

    Oanh...

    Nhưng chuyện khiến người khác không thể tưởng được đã xảy ra, côn sắt đen kịt kia bị bọn hắn liên thủ lại cũng di động được một chút, nhưng theo đó là toàn bộ Càn Khôn Đan Giới đều lắc lư, sau đó cảm giác như cái côn sắt đen kịt kia càng lúc càng nặng, cuối cùng bọn hắn dù có cố sức đến thế nào cũng không thể nhúc nhích được nó chút nào nữa.

    - Không tốt, cánh cửa không gian muốn khép lại rồi, đi.

    Lúc này, Chu Dật Phàm phát hiện cánh cửa không gian chỉ còn lại chưa đầy một mét, hơn nữa còn đang co rút lại rất nhanh, hắn rốt cục không cố được nữa, trực tiếp xông ra ngoài.

    Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử có chút không nỡ nhìn thoáng qua côn sắt đen kịt kia, vật này thần kỳ như thế, chỉ lớn có chút như vậy nhưng lại khiến bọn hắn dù liên thủ cũng không đoạt được, đoán chừng cho dù tồn tại Thiên Anh cóđến cũng không thể mang đi được, sao lại như thế chứ.

    Loại vật này khẳng định không tầm thường, cho dù trợ giúp Côn Bằng thái tửđạt được, đến lúc đó tất cả thế lực lớn cũng sẽ cùng nhau nghiên cứu giá trị vật này, cho dù Yêu tộc muốn chiếm thành của mình, cũng phải xuất ra đền bùđầy đủ mới được.

    Đáng tiếc, bảo vật ở ngay trước mắt, lại cầm không đi.

    Chương 1030: Tiênđan không thể luyện. (1)

    - Đều là do tên Tần Vô Ngân ngu ngốc kia, đột vật vậy màđều lọt vào tay Trình Cung, nhất định phải giết hắn đi, đi.

    Thần niệm của Nguyệt Minh thái tử hung dữ truyền âm cho Võ Thân Vương, Côn Bằng thái tử, sau đó cũng nhảy vào cánh cửa không gian.

    Lúc này cánh cửa không gian lần nữa thu nhỏ lại, Côn Bằng thái tử tức giận đến ngứa cả răng, cuối cùng lưu luyến nhìn cái côn sắt đen kịt kia một cái rồi cũng nhảy vào trong cánh cửa không gian.

    Lúc này tất cả những người khác đều đã nhảy vào trong, Càn Khôn Đan Giới ny không biết ở nơi nào, một khi bị nhốt ở trong đó, chỉ sợ khó có thể ra ngoài được nữa.

    Hai tên gia hỏa cản trở Trình Cung vào khắc cuối cùng cũng nhảy vào trong cánh cửa không gian, Trình Cung chính là người cuối cùng, giờ phút cánh cửa không gian kia chỉ lớn chưa đến cái chén ăn cơm, lại đang nhanh chóng thu nhỏ lại, hỏa diễm không ngừng thu nhỏ lại, không ngừng co rút lại.

    Trình Cung cuối cùng nhìn thoáng qua côn sắt đen kịt lơ lửng trên không trung như một dung làm một thể với không gian nơi này, thần niệm lại quét một vòng Đan Đỉnh.

    Hắn không biết xảy ra chuyện gì, nhưngthân là Luyện Đan Sư, từ Càn Khôn Đan Giới và sựđặc biệt của Đan Đỉnh, hắn ít nhất có thể nhìn ra sự cường đại của Càn Khôn Đan Tông năm đó.

    Nhưng tiếc, tất cảđều đã trở thành quá khứ, đối mặt với Càn Khôn Đan Tông đã từng cường đại này, hắn vẫn có một ít cảm khái, ít nhất không giống những người khác chỉ là vì tiến màđến tranh đoạt bảo vật.

    Ngay khi cánh cửa không gian kia chỉ còn không đên một đoạn, thân thể Trình Cung lập tức hóa thành một đạo hỏa diễm, lấy bổn mạng chân hỏa của bản thân thúc dục, thân thể của hắn trực tiếp biến hình thành một ngọn hỏa diễm chui vào trong cánh cửa không gian đang khép lại.

    Đãđến cảnh giới Địa Anh cảnh giới, tùy ý biến hóa thân thể cũng không phải là chuyện gì khó, Trình Cung mượn nhờ bổn mạng chân hỏa, như hóa thành một đoàn hỏa diễm vậy.

    Cảm nhận được không gian thay đổi, đồng thời cũng cảm nhận thấy hỏa diễm đang khép lại kia tựa hồ muốn dập tắt.

    Hỏa diễm dập tắc, nếu như ngọn lửa này dập tắt, vậy Càn Khôn Đan Tông đã từng huy hoàng này cũng sẽ triệt để bị dập tắt.

    Trình Cung có một loại cảm giác, một khi hòn đảo trong không gian đặc biệt này tiêu vong, toàn bộ Càn Khôn Đan Giới cũng sẽ diệt vong.

    Luyện Đan kiếp trước, Trình Cung đã là Luyện Đan Sư đỉnh phong nhất ở Cửu Châu đại địa, thậm chí ở trong Linh Sơn cũng sáng tạo ra truyền thuyết.

    Ở kiếp này được các loại lực lượng như Chí Dương Chân Hỏa, Niết Bàn hỏa diễm, Hư không Âm Dương kiếp rèn luyện thân thể, đối với luyện đan chi lộ càng có cảm ngộ.

    Lưu lại một chút hy vọng cho Càn Khôn Đan Tông này đi coi như là lưu cho mình chút hy vọng.

    Ít nhất cái côn sắt đen kịt này rất thần kỳ, thứ tốt trong Càn Khôn Đan Tông cũng không ít, bản đại thiếu sau này còn có thểđến, đến lúc đó nói không chừng có thể khống chế toàn bộ Càn Khôn Đan Giới cũng không biết được.

    Đã như vầy, không thểđể hỏa diễm này bị dập tắt được.

    Chỉ là một loại cảm giác, nhưng Trình Cung cũng là Luyện Đan Sư, rất tin tưởng loại cảm giác này.

    Khi người xuyên qua cánh cửa không gian kia, lập tức ngay khi không gian sắp thay đổi, Trình Cung khoát tay, đánh ra bổn mạng chân hỏa, còn có một chút chí dương chân hỏa lên hỏa diễm sắp bị dập tắt kia.

    Đây là một cánh cửa không gian do hỏa diễm căng ra, Trình Cung cuối cùng hoàn toàn là một loại cảm khái, cảm ngộ, cái này cũng là vì hắn tràn đầy cảm xúc, trong phế tích Càn Khôn Đan Giới này cảm nhận được loại uy lực của hủy diệt chi kiếp.

    Nhớ tới tình huống năm đó mình bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương kiếp đánh chết, cuối cùng mới nổi lên cách nghĩ không để ngọn hỏa diễm cuối cùng của Càn Khôn Đan Giới bị dập tắt.

    Bổn mạng chân hỏa của mình cộng thêm chí dương chân hỏa, đủ để hình thành một cổ hỏa diễm đặc biệt, chỉ cần trong Đan Đỉnh này có một tia hỏa diễm, lực lượng thôn phệ hắc ám đặc biệt trong Đan Đỉnh cũng không ảnh hướng đến toàn bộ Càn Khôn Đan Giới, Càn Khôn Đan Giới cũng sẽ không bị hủy diệt.

    Đây là cảm ngộ của Trình Cung ở kiếp trước, mơ hồ cảm nhận được một loại cảm giác, chỉ là cảm giác trong nháy mắt thôi.

    Nhưng ngẫm lại mình đạt được không ít chỗ tốt ở Càn Khôn Đan Giới, cộng thêm tràn đầy cảm xúc, mặc kệ như thế nào hắn cũng phải đi làm, với hắn mà nói cũng không có tổn thất gì, nhưng dựa theo bản thân cảm giác thì trong toàn bộ Càn Khôn Đan Giới trong thời gian ngắn sẽ không biến thành tửđịa được.

    Oanh!

    Ngay khi hỏa diễm của Trình Cung đánh lên chín đoàn hỏa diễm đã muốn khép lại sáp nhập vào cánh cửa không gian thì tất cả chung quanh đột nhiên dừng lại.

    Dừng lại, thời gian, không gian chung quanh vậy màđều dừng lại, thân thể Trình Cung cũng đột nhiên không thểđộng đậy.

    Sau một khắc, cánh cửa không gian đang khép lại đột nhiên bị một cổ lực lượng cứ thế mở ra, đúng vậy, vậy mà trực tiếp mở ra không gian.

    Côn sắt đen kịt, đúng vậy, đúng là cái côn sắt đen kịt kia đột nhiên xuất hiện trước mặt Trình Cung.

    Vừa rồi Côn Bằng thái tử dùng Côn Bằng chi lực, hạ phẩm đạo khí cộng thêm ba người Võ Thân Vương, Nguyệt Minh thái tử, Chu Dật Phàm tương trợ cũng không thể mang nóđi vậy mà giờ nó lại trực tiếp bay đến trước mặt mình.

    - Bành!

    Cái côn sắt kia vậy mà trực tiếp đánh lên trán Trình Cung.

    Giờ phút này Trình Cung không thể nào nhúc nhích được, con mẹ nó, kết thúc rồi, Trình Cung muốn muốn liên lạc với Nhục Nhục, lại phát hiện Nhục Nhục cũng không thểđộng đậy, Trình Cung muốn điều khiển Hư Không Âm Dương đỉnh, nhưng đã không còn kịp rồi.

    Mẹ nó, chính mình cuối cùng hảo tâm, chẳng lẽ lại phải chết ở đây sao.

    Sớm biết như vậy đã không nên nhiều chuyện rồi, ngươi tốt con mẹ nó không thể làm a.

    Đột nhiên có cảm giác, tiện tay phân ra bổn mạng chân hỏa của bản thân cùng một ít chí dương chân hỏa không muốn để hỏa diễm của Càn Khôn Đan Tông bị dập tắt, không nghĩ tới vậy mà lại rước lấy chuyện quỷ dị như vậy.

    Nhưng khiến Trình Cung ngoài ý muốn chính là, ngay lập tức khi côn sắt trầm trọng đến khó có thể hình dung kia đánh tới cái trán của mình, Trình Cung đột nhiên nhìn thấy một bức họa.

    Đó là một phiến Thiên địa, một mảnh luyện đan thánh địa cường thịnh đến khó có thể tưởng tượng, cho dù hiện giờ tất cả môn phái luyện đan trong Linh Sơn tập trung cùng một chỗ, cũng không được cường thịnh như vậy.

    Tài nguyên của vô số Đại Thế Giới, nguyên tinh, dược liệu liên tục không ngừng tụ tập, vô số đan dược xuất thế, siêu cấp thiên tài tầng tầng lớp lớp.

    Một ít người cường đại nhất của môn phái này đãđạt đến trình độ đáng sợ nhất định, Trình Cung mặc dù có tự tin vào lúc mình mạnh nhất ở kiếp trước không thua bọn hắn, nhưng mình dù sao cũng là một người, trong môn phái bọn hắn các loại đan đạo đại sư cường đại đãđạt tới một cái cực hạn rồi.

    Cuối cùng xuất hiện một thiên tài nghịch thiên, hắn luyện chế ra tiên đan, Thiên địa dị tượng, toàn bộ Càn Khôn Đan Tông đạt đến đỉnh phong trước này chưa từng có.

    Chương 1031: Tiênđan không thể luyện. (2)

    Nhưng ngay sau đó, Càn Khôn Đan Tông liên tiếp gặp chuyện không may, một môn phái số mệnh cường thịnh nhất, liên tiếp trong mười năm, mười người đỉnh phong nhất của Tu Chân Giới độ kiếp thất bại, mà môn hạđệ tử thì xuất hiện đủ chuyện, các thế lực khác bắt đầu liên thủ đối phó bọn hắn.

    Mặc dù chỉ là một ít hình ảnh, nhưng Trình Cung lại thấy rõ, Càn Khôn Đan Tông cũng không chỉđơn giản là một môn phái cường thịnh vào mấy vạn năm trước, bọn hắn đãđạt đến tình trạng mạnh nhất của Tu Chân Giới, hơn nữa câu thông 3000 Đại Thế Giới, tung hoành Cửu Châu, bọn hắn không đi thống trị nhưng lực ảnh hưởng cũng đã cao cao tại thượng, không người nào có thểđịch nổi.

    Lúc trước đã từng xuất hiện qua năm vịđỉnh tồn tại phong ngang Trình Cung phi thăng lên được Tiên Giới, nhưng tiếc, tất cảđều đã là quá khứ.

    Từ sau khi Tiên Đan xuất hiện, tất cảđều đã thay đổi, toàn bộ Càn Khôn Đan Tông gặp các loại đả kích, các loại lực lượng trọng thương, đã tiếp cận tình trạng sụp đổ.

    Đây cũng chính là Càn Khôn Đan Tông, nếu đổi thành các thế lực khác đừng nói là một trăm năm, cho dù một ngày cũng đã không tệ rồi.

    Mà lúc này thiên tài kia bằng vào nội tình và sự cường đại của Càn Khôn Đan Tông, vậy mà dùng đan đã tìm được một ít đạo, bọn hắn muốn luyện chế một Đan Giới hoàn toàn mới.

    Thời gian dần trôi qua, thần niệm của Trình Cung dung nhập vào toàn bộ Càn Khôn Đan Giới, hắn thấy được đại đế mênh mông vô tận, thấy được núi non sông ngòi, mặt trời mặt trăng và ngôi sao.

    Thời gian dần trôi qua thần niệm của hắn bay lên, càng bay càng nhanh, sông núi đang nhỏ đi, hắn cảm nhận được Đan Đỉnh cực lớn kia, Tiên KhíĐan Đỉnh.

    Cũng nhìn thấy thiên tài kia luyện chế ra càng nhiều tiên đan hơn nữa, khiến hắn kế hoạch điên cuồng của hắn không ngừng biến thành sự thật.

    Càn Khôn Đan Tông theo thời gian trôi qua dần rời khỏi nơi lúc trước, tiến vào Càn Khôn Đan Giới này, mà các loại kiếp nạn của Càn Khôn Đan Tông cũng biến mất, đúng lúc này tên thiên tài kia lại đưa ra một kế hoạch càng khó tưởng tượng hơn nữa.

    Ngay khi bọn hắn lòng đầy hi vọng, muốn sáng tạo một Đại Thế Giới thuộc về Càn Khôn Đan Tông thìđột nhiên từ trên bầu trời có một ngón tay chỉ xuống, Tiên Khí của môn phái bọn hắn vậy mà thoáng cái bị vỡ vụn.

    - Tiên uy há có thể khinh nhờn, chết!

    Thanh âm như Thiên, nổ vang vang vọng Thiên địa.

    Sau đó vô số thiên kiếp oanh kích bên trong Càn Khôn Đan Giới, cuối cùng Càn Khôn Đan Tông biến thành một mảnh phế tích, thân niệm của Trình Cung cũng dần dần bay khỏi.

    Hắn khiếp sợ phát hiện, ngón tay kia biến mất, mình dĩ nhiên lại nhìn thấy một khỏa đan dược ở sâu trong vô tận tinh không, khỏa đan dược này so với hơi bụi còn nhỏ hơn, nhưng bên trong lại cóđược không gian của một Đại Thế Giới.

    - Tiên đan không thể luyện, nghịch thiên màđi, ắt gặp Thiên Khiển, thiên bất dung, tất bị diệt, ai cũng khó có thể nghịch chuyển.

    Chỉ hi vọng cuối cùng giữ lại một tia hỏa chủng, lưu lại cho người hiểu đan truyền thừa xuống.

    Muốn luyện tiên đan, nhất định phải đợi sau khi đến Tiên Giới mới có thể, nhớ lấy, nhớ lấy, tiên đan không thể luyện chế, tiên đan không thể luyện!

    Ngay lúc cuối cùng, từ bên trong côn sắt đen kịt có một tia ngọn lửa yếu ớt trực tiếp chui vào mi tâm Trình Cung, sau đó côn sắt đen kịt kia đột nhiên rơi xuống dưới.

    Mà thần niệm của Trình Cung cũng khôi phục lại từ trong trạng thái thần kỳ kia, thanh âm kia giống như di ngôn cuối cùng vậy, giống như toàn bộ Càn Khôn Đan Giới đang nói với ngươi, lại giống như người ngồi trong Tiên đỉnh Càn Khôn Đan Tông cuối cùng dùng thân hóa đảo đang nói..., bất đắc dĩ, cảnh cáo, đồng thời cách xa nhau mấy vạn năm, trong thanh âm đã có thêm một loại vui mừng.

    Đó là vui mừng vì hỏa chủng đạt được truyền thừa, không đến mức diệt sạch, đó là một loại bất đắc dĩđối với việc mình không cách nào chống lại tồn tại cường đại kia, đó là cảnh cáo không hi vọng có người bước tiếp vào vết xe đổ.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung cũng phát hiện thân thể của mình có thểđộng, chung quanh thoáng cái đã khôi phục lại trạng thái bình thường, không gian thay đổi, cái côn sắt kia rơi xuống lập tức bị cuốn vào trong không gian loạn lưu.

    Trình Cung cơ hồ theo bản năng vươn tay ra bắt lấy côn sắt kia, ngay lập tức khi bắt lấy trong nội tâm Trình Cung liền nhảy lên một cái.

    Ặc, chuyện xấu, thứ này mình cũng cầm không được ah.

    Nhưng khiến hắn không nghĩ tới chính là, tuy côn sắt bị chộp vào tay vẫn chìm xuống, nhưng cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, sử dụng pháp lực và lực lượng bản thân, Trình Cung vẫn có thể miễn cưỡng động đậy được.

    Tại sao lại như vậy, cái này nặng như thế, không chỉ nói Côn Bằng thái tử, cho dù Tần Vô Ngân cũng không cầm được cuối cùng đành buông tha, chẳng lẽ là do hỏa chủng tiến vào mi tâm mình rồi biến mất kia sao, ân, nhất định là vì nguyên nhân kia.

    Oanh!

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đã cảm giác thấy không gian thay đổi, hắn biết rõ lập tức phải trở về rồi, lập tức thu côn sắt đen kịt kia vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    - Muốn tự bạo, không dễ dàng như vậy, tên hỗn đản Trình Cung kia đã bị chết bên trong, ngay cảđồ vật cũng bị mất, các ngươi đều phải chết theo hắn, hôm nay một tên cũng đừng mong sống sót, cũng phải đi chết!

    Cánh cửa không gian, hơi chút thay đổi sẽ có khác biệt rất lớn, thân thể Trình Cung xuất hiện trong một mảnh núi lớn mênh mông, thần niệm khẽ động lập tức phát hiện vị tríđi ra của mình vậy mà cách trước kia khoảng chừng vạn dăm.

    Theo lý thuyết cùng một cánh cửa không gian mở ra, bình thường sẽ không xuất hiện sai số như vậy, nhưng Trình Cung lại biết sao lại như thế.

    Cũng như mình đi vào cánh cửa không gian theo chân bọn họ vậy, đều là cánh cửa không gian do hòn đảo kia hóa thành hỏa diễm mở ra, nhưng cuối cùng côn sắt đen kịt kia khai phá cánh cửa không gian, vậy nên khi mình đi ra liền cóđộ lệch nhất định.

    Lúc này ở bên ngoài vạn dăm, Tử Kim Bàn Long thương trong tay Túy Miêu bên trên toàn là máu, một thân vết thương, Lý Dật Phong tóc phiêu tán bay múa, lực lượng lúc này vậy màđãđạt đến Địa Anh tầng thứ năm, chẳng những đột phá, hiển nhiên hắn sử dụng một loại bí pháp, trình độ bành trướng lực lượng đủ để so sánh với Địa Anh đỉnh phong bình thường, lại mượn nhờ uy thế vô biên của Dịch Thư, một mình hắn vậy mà kiềm chế Võ Thân Vương và hai gãĐịa Anh đỉnh phong khác.

    Tình huống của bọn Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng rất không lạc quan, bởi vìđối thủ của bọn hắn là Côn Bằng thái tử, hai người lần này không chỉ vỡ vụn mặt nạ, cánh tay của một người trong đó còn hoàn toàn bị đánh xuyên qua tạo thành một cái lỗ, một người khác hiển nhiên bị chấn tay, toàn thân đều là huyết, cơ hồ muốn nổ ra.

    Hai gãĐịa Anh Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có một người đã bị giết, một người khác thương thế cũng rất nặng, Man Ngưu Vương Lí Hằng cầm trong tay Man Vương Phủ, cũng vượt cấp tăng lên lực lượng của hắn, chỉ là giờ phút này một mình đối chiến Chu Dật Phàm, dưới tiếng đàn liên tiếp kia hắn cũng chỉ có thể né tránh, Man ngưu chi lực trong thân thể lộ ra, cũng khó có thể ngăn cản.

    Chương 1032: Ngươi cũng không thể chết được. (1)

    Lúc này ngược lại chỗ Nguyệt Minh thái tửđã phân ra thắng bại trước tiên, tay của hắn đắc ý bắt lấy yết hầu Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, làm càn cười lớn.

    Vừa rồi bọn hắn đều đi ra, chỉ có Trình Cung không đi ra, Nguyệt Minh thái tử tức điên gào thét, mắng chửi Trình Cung, nếu hắn đi ra còn có thể giết chết hắn đoạt lại đồ vậy, nhưng giờ tốt rồi, hắn chết ở bên trong rồi, tất cả mọi người đều bận rộn không công một hồi.

    Tuy rằng ở trong Càn Khôn Đan Tông thời gian dài như vậy, cũng nhận được một ít gìđó, những vật kia tuy rằng cũng rất trân quý, nhưng bọn hắn còn không có vận khí như Trình Cung đạt được các thứ tốt nhưnguyên tinh, Huyền Thiên Hàn Thiên Ti, Yêu Pháp Tinh Hạch, cho nên cơ hồ là toi công bận rộn.

    Những người khác cũng tức giận, chỉ là còn chưa kịp bộc phát, Nguyệt Minh thái tử ở trong Càn Khôn Đan Tông cẩn thận từng li từng tí, nhưng đi ra lại mắng hung hăng nhất.

    Khiến không ai nghĩ tới chính là, đám người mất đi Trình Cung như cừu non đợi làm thịt kia vậy mà lại ra tay với bọn hắn.

    Mà Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi không đểýđến chuyện gì giãy khỏi tay hắn, thậm chíđánh bụng hắn trọng thương, thịt trên cổ cũng bị Phi Thiên Lục Xà của Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi Phi cắn xuống một khối, kịch độc thiếu chút nữa đã khiến Nguyệt Minh thái tử chết đi.

    Cũng may trên người hắn có không ít thứ tốt, trong khoảng thời gian ngắn ở Càn Khôn Đan Tông hắn cũng có một ít đột phá, mượn nhờ thành tựu bế quan tu luyện lúc trước, đạt đến Địa Anh tầng thứ tư.

    Cộng thêm trên người có rất nhiều phù lục tốt, tuy rằng không giống bọn Trình Cung, Côn Bằng thái tử có thể đánh chết Địa Anh đỉnh phong, nhưng vẫn có thể bảo vệ tánh mạng dưới Địa Anh đỉnh phong.

    Địa Anh tầng bảy, tám bình thường hắn cũng không để vào mắt.

    Hôm nay Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi này, một gia hỏa vừa đạt đến Địa Anh tầng thứ hai vậy mà lại điên rồ muốn giết chết mình sao.

    - Chỉ bằng ngươi, một cái vương giả cho má của Nam hoang cũng muốn đụng đến ta, nhìn dáng vẻ của ngươi lớn lên cũng không tệ lắm, lát nữa ta sẽ dùng Khôi Lỗi Phù khống chế ngươi, sau khi chơi xong lại ban thưởng cho thủ hạ, dám động thủ với ta sao.

    Trình Cung chết ở bên trong xem như hắn ay nắm, đám người các ngươi...

    Nguyệt Minh thái tử trong Càn Khôn Đan Giới cẩn thận từng li từng tí, nhưng sau khi đi ra lại lực lượng mười phần, bởi vì sau khi vừa đi ra hắn đã dẫn động phù lục, hắn đã sớm chuẩn bị cho người chạy tới rồi.

    Trong đó có Phù Văn Tông thái thượng trưởng lão, còn có vài tồn tại rất cường đại, vốn hắn muốn vô thanh vô tức, nếu như người bên mình đạt được nhiều cỗ tốt thì Phù Văn Tông thái thượng trưởng lão, tồn tại Thiên Anh dẫn đầu nhân thủ bức bách, mình cũng có thểđược phân ít nhiều.

    Nếu như là bọn người Trình Cung đạt được, vậy mình sẽ động thủ trước, cướp đoạt tất cảđồ của hắn vào tay.

    Chính vì có quyết định này, cho nên hắn ở trong Càn Khôn Đan Tông vẫn một mực cẩn thận từng li từng tí, lấy bảo vệ tánh mạng làm chủ, lời thừa lại càng không nói.

    Chỉ tiếc, sau khi đi ra lại phát hiện Trình Cung không theo ra, tự nhiên giận đến không nhịn được, phát tiết tất cả cơn giận lên người người khác.

    - Ngươi...

    Không xứng nói hắn, hắn là nam nhân của ta, ngươi...

    Đi...

    Chết đi!

    Trong mắt Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi bị Nguyệt Minh thái tử bắt lấy cổ, yết hầu cơ hồ cũng bị bóp nát không có một tia thống khổ, không có một tia e ngại, nhìn thẳng vào con mắt tràn đầy sát khí và khí tức quyết tuyệt của Nguyệt Minh thái tử.

    Lập tức khi nói ra những lời này, thân thể của nàng đột nhiên hoàn toàn bốc cháy lên, đây là thiêu đốt từ bên trong, vừa rồi nhìn hắn là muốn tự bạo, Nguyệt Minh thái tử trực tiếp dùng lực lượng và phù lục trấn áp lại, nhưng không nghĩđến sau khi trấn áp thân thể nàng lại nổi lên biến hóa như vậy.

    - Không nên...

    Giờ phút này, cũng chính là lúc Trình Cung đi ra, thần niệm truyền vào trong óc Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi, Trình Cung cũng dùng tốc độ cơ hồ khiến không gian vỡ vụn lao đến, tốc độ đạt đến cực hạn.

    - Là thanh âm của hắn, là ảo giác sao?

    Thần niệm của Tần Vân Nhi cũng theo lực lượng trong thể nội thiêu đốt dung làm một thể, toàn bộ tiến tiến vào trong Phi Thiên Thanh Xà trong cơ thể nàng.

    Lực lượng của Phi Thiên Thanh Xà cũng lập tức ngưng tụ, cảm nhận được tửý của Tần Vân Nhi, nó cũng đánh bạc hết thảy, dùng tánh mạng mình, lực lượng và tánh mạng của Tần Vân Nhi làm môi giới, lập tức tỉnh lại một cổ lực lượng.

    Trong thân thể một ít yêu thúđặc biết, chung quy sẽ cóđược một ít huyết mạch thời Thượng Cổ thậm chí Viễn Cổ, những lực lượng huyết mạch này rất cường đại, nhưng thường thường đã sớm xuống dốc.

    Phi Thiên Thanh Xà không giống yêu thú bình thường, trong thể nội tự nhiên cũng có một loại lực lượng, chỉ là loại lực lượng này đã quá cổ lão, quá xa xôi, chỉ có thể cảm giác được một chút.

    Mà giờ khắc này, Tần Vân Nhi dùng lực lượng, tánh mạng của mình và Phi Thiên Thanh Xà làm đại giá, chính là muốn tỉnh lại một tia lực lượng cuối cùng này.

    Trong nháy mắt cuối cùng, nàng cảm giác được mình nghe được thanh âm của tên đại thiếu hung hăng càn quấy, quần làáo lượt kia, dĩ nhiên lại vội vã cấp bách như vậy.

    Có lẽ chỉ là một tia ảo giác cuối cùng của mình a, đại thiếu kia sao lại quan tâm đến chuyện gì chứ, thiên hạ không có chuyện hắn không giải quyết được, năm đó mình được Trình Vũ Dương cứu, về sau đi theo Trình Cung chỉ là vì báo đáp Trình Vũ Dương, cho tới giờ cũng không nghĩ gì nhiều.

    Thậm chí khi tiến vào phòng Trình Cung cởi quần áo ra, nàng cũng coi như bình tĩnh, báo ân, nàng cho là mình làm tất cảđều là vì cái này.

    Nhưng tất cả, theo thời gian chậm rãi chuyển dời, theo thời gian ở cùng một chỗ, trái tim lạnh như băng của nàng trong bất tri bất giác vậy mà thường xuyên có một loại cảm giác kỳ quái khi nhớ đến đây, không thể nói rõ được.

    Bản thân Tần Vân Nhi thậm chí có chút sợ hãi, nhưng khi biết Trình Cung chết bên trong, nghe được những lời Nguyệt Minh thái tử mắng hắn, nàng tựa hồ đã hiểu.

    Kỳ thật, lòng của nàng đã sớm động, chỉ là chính nàng lại không biết, vì tên đại thiếu hung hăng càn quấy quần làáo lượt kia màđộng.

    Đó là nam nhân duy nhất đã thấy qua thân thể nàng, nàng muốn giết chết tên đáng hận kia, giết chết tên gia hỏa đang chửi bới hắn, giết hắn đi, giết hắn đi.

    Ý nghĩ này chủ đạo Tần Vân Nhi, không tiếc hết thảy.

    Tần Vân Nhi đem tánh mạng của mình, lực lượng của mình, Địa Anh vừa mới ngưng tụ không lâu của mình, thậm chi Nguyên Tinh, còn cóđan dược mà Trình Cung cho, toàn bộ đều sáp nhập vào trong Phi Thiên Thanh Xà, Phi Thiên Thanh Xà và nàng cùng nhau lớn lên, giờ khắc này cũng phát ra một tiếng thương tâm

    - Làm sao có thể, đã sử dụng phù lục trấn áp sao còn có thể vận chuyển lực lượng, đây là...

    Nguyệt Minh thái tử rất giật mình, lập tức cảm giác thấy không đúng, thân thể muốn trốn về phía sau.

    Chương 1033: Ngươi cũng không thể chết được. (2)

    Oanh...

    Theo Tần Vân Nhi đã triệt để thiêu đốt, từ trong thân thể lao ra một đạo hư ảnh.

    Nhanh, quá nhanh, căn bản không thể thấy rõ, chỉ cảm giác được một cổ lực lượng va chạm màđến.

    Nguyệt Minh thái tử muốn né tránh đã không còn kịp nữa, thân thể cả người hoàn toàn vỡ vụn, sự cường đại của cổ lực lượng này đã vượt quá trạng thái Địa Anh đỉnh phong bình thường, nhưng thời gian duy trì lại quá ngắn ngủi, chỉ trong sát na liền biến mất.

    - Ah...

    Hét thảm một tiếng, Nguyệt Minh thái tử lại xuất hiện lần nữa ở bên ngoài hơn mười dặm, chỉ là lần này hắn cũng không được may mắn như mấy lần trước nữa, một tia lực lượng còn lại của phân thân tá mệnh phù tuy rằng khiến hắn tránh được lập tức bị đánh chết, nhưng thân thể, Địa Anh cũng đã bị trọng thương.

    Địa Anh có một phần ba mất đi, thân thể càng thảm hại hơn, ngoại trừđầu là hoàn hảo đấy, dưới thân thể gần như đã bị vỡ vụn, các bộ phận như xương, thịt, nội tạng đều lộ ra, hơn nữa bị thương quá mức nghiêm trọng, đã khiến hắn khó có thể khôi phục lại thương thế trong thời gian ngắn được.

    - Oanh...

    Bầu trời đột nhiên nổ vang, một đạo thân ảnh dùng tốc độ cao nhất nhất bay tới trùng kích không gian chung quanh không ngừng nổ vang, tùy thời đều có xu thế xé rách không gian.

    Cái này có bao nhiêu khủng bố chứ, coi như Thiên Anh bình thường phi hành với tốc độ cao nhất cũng không thể nào tạo thành quy mô bực này được.

    Sau một kích này, Tần Vân Nhi cảm giác mình như muốn rời khỏi thế giới này vậy, thần niệm, tất cảý thức cũng đã dần tiêu tán.

    Nhưng vào lúc này, hình như có một thanh âm vang lên bên tai nàng, lại là thanh âm của hắn sao?

    Cũng tốt, chết đi có thể nhìn thấy hắn cũng tốt.

    Đang bay tới đúng là Trình Cung, nhưng tiếc là khi hắn bay tới tất cảđã phát sinh, thậm chí không kịp ngăn cản, chờ hắn đến khi hắn đên thì thân thể, Địa Anh của Tần Vân Nhi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại Phi Thiên Thanh Xàđang rơi xuống từ không trung.

    Giờ phút này Phi Thiên Thanh Xà cũng đã mất đi bộ dạng cực lớn vốn có, biến thành một con rán nhỏ dài chưa đủ bàn tayg, lớn không bằng ngón cái, khí tức sinh mệnh đang dần tiêu tán.

    Trong thân thể con rắn nhỏ này, Trình Cung cảm nhận được khí tức của Tần Vân Nhi.

    Tần Vân Nhi lạnh như băng gần đây nói rất ít, hai người trao đổi cũng không nhiều, nhưng nghĩđến bộ dạng vừa rồi của Tần Vân Nhi khi nói ra lời cuối cùng, lòng Trình Cung lại đang đau.

    Khi Đan Thành cần có người nhất, nàng mang người chạy đến Đan thành, có lẽ nàng chỉ là vì báo ân, thậm chí bởi vì câu nói đầu tiên của Sắc quỷ hiểu lầm mình làđại sắc lang, một màn kia Trình Cung vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, sau đó một mực bận rộn nên thời gian tiếp xúc nhau rất ngắn.

    Nhưng mỗi lần gặp mặt, Trình Cung luôn luôn có một loại cảm giác nhìn xuyên qua y phục nàng, cho nên nói quan hệ của hai người cũng tương đối vi diệu.

    Nguyên lai trong lòng của nàng, mình đã là nam nhân của nàng rồi, nhưng tiếc mình lại không hoàn thành trách niệm, ở Càn Khôn Đan Giới tuy rằng không khiến Tần Vân Nhi gặp chuyện không may, nhưng sau khi đi ra...

    - Ta không chết, ngươi cũng không thể chết được, sống lại đi, làm nữ nhân của ta.

    Trình Cung nói xong, khoát tay trực tiếp dùng lực lượng tánh mạng bổn nguyên của mình đưa vào đầu Thanh Xà, không có chút gì do dự, một giọt Địa Nhũ Thần Tủy cuối cùng còn lại đã tiến vào trong thân thể tiểu thanh xà.

    Hắn có thể cảm nhận được trong nháy mắt cuối cùng, lực lượng mà Tần Vân Nhi và Phi Thiên Thanh Xà dùng tánh mạng làm đại giáđánh ra có bao nhiêu khủng bố, sau khi bộc phát ra lực lượng trong cơ thể cơ hồ đều thoát đi cả.

    Cảm nhận được lực lượng của mình cũng không đủ, Trình Cung đã bắt đầu hấp thu nguyên tinh lực lượng của không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, loại nhỏ hiện giờđã không được, hắn trực tiếp hấp thu khối còn lại khi luyện công lần trước.

    Nguyên tinh lực lượng khổng lồ, lực lượng của địa nhũ thần tủy, rốt cục khiến thân thể tiểu thanh xà kia không thu nhỏ lại nữa.

    Nhưng khí tức của Tần Vân Nhi càng lúc càng mờ nhạt, đan dược, Trình Cung lập tức lấy vài loại Tục Mệnh Đan Dược mà mình có thể nghĩđến nhét vào trong miệng tiểu thanh xà, nhưng hiệu quả cũng không rõ ràng.

    Trong đầu Trình Cung có vài loại biện pháp, nhưng bây giờ trong tay không có những thiên tài địa bảo kia.

    Làm sao bây giờ, tuyệt đối không thểđể cho Tần Vân Nhi chết đi được, tuyệt đối không được.

    - Ah...

    Thân thể của ta, tại sao có thể như vậy, vì cái gì...

    Giờ phút này, Nguyệt Minh thái tử ở bên ngoài hơn mười dặm nhìn thân thể mình kêu thảm thiết liên tục, phân thân tá mệnh phù của hắn còn thừa lại một ít, chính là cái lần trước điều khiển Cách Thế Quán Đỉnh đại trận.

    Vừa rồi hắn chính là dựa vào đóđể tránh được một mạng, phân thân tá mệnh phù kia tuy rằng uy lực bị tổn thất một ít, nhưng kiến thức cơ bản lại vn còn.

    Vì cái gì, mình có phân thân tá mệnh phù, đối phương lại vn có thể gây tổn thương cho bản thểình, nhưng lại không phải một chút, còn nghiêm trọng như thế nữa.

    Cho dù Thiên Anh bình thường cũng không có khả năng như thế, nàng chỉ là một gia hỏa vừa đạt tới Địa Anh thôi, sao lại như vậy được.

    - Thiếu tông chủ, ai tổn thương ngươi.

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm hùng hậu vang lên, một cổ lực lượng bao phủ thân thểa hắn, lập tức khiến hắn cảm giác thân thể thoải mái hơn rất nhiều.

    - Ha ha, đãđến, người của ta đãđến.

    Trong mắt Nguyệt Minh thái tử chớp động lên hào quang, viện quân của mình rốt cuộc đã tới, lúc này hắn cũng phát hiện cổ lực lượng kinh khủng khiến hắn cũng không dám nhìn thẳng vào dĩ nhiên là Trình Cung.

    - Trình Cung, ngươi vậy mà không chết, thật tốt quá, không chết là tốt rồi, ngươi nếu chết ta đi tìm ai báo thù, tìm đi tìm ai đòi những bảo bối trong Càn Khôn Đan Tông chứ.

    Thái thượng trưởng lão, chính là người này, giết hắn đi, bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông đều ở chỗ hắn, giết hắn đi.

    Nguyệt Minh thái tử chính là loại đắc chí tựu càn rỡ, không được liền ra vẻ đáng thương, giờ phút này nghe được Phù Văn Tông thái thượng trưởng lão chạy đến, lại lần nữa dùng mấy đốt ngón tay còn sót lại chỉ về phía Trình Cung.

    Càn Khôn Đan Tông bảo tàng, đúng vậy!

    Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, quan tâm sẽ bị loạn, Trình Cung đã quên mất chuyện này, ở Càn Khôn Đan Tông cuối cùng vn đạt được chút thứ tốt, tuy rằng toàn bộ cộng lại cũng không sánh bằng được đoạn tin tức mà cuối cùng nhận được từ hỏa chủng mà côn sắt đen kịt kia truyền qua, nhưng hiện giờđối với mình lại rất hữu dụng.

    Trình Cung lập tức lấy ra Tục Mệnh đã lấy được từ Càn Khôn Đan Tông, Tục Mệnh Đan này chỉ còn lại có một chút nhưng so với tất cảđan dược hắn có hiện giờđều hơn hẳn, Trình Cung trực tiếp nhét vào trong miệng tiểu thanh xà/

    Khi Tục Mệnh Đan tiến vào trong miệng tiểu thanh xà, thần niệm của Trình Cung cảm nhận được rất rõ, khí tức sinh mệnh của tiểu thanh xà cũng đã vững vàng hơn nhiều, khí tức của Tần Vân Nhi rốt cục không hề tiêu tán, chỉ là vn rất yếu ớt.

    Chương 1034: LụcĐại Thiên Anh

    Trình đại thiếu ở kiếp trước đã cứu không ít người như vậy, có không ít người dưới loại tình huống này cầu hắn luyện chếđan dược cứu trị, loại trạng thái này không phải là không biện pháp cứu trị, chỉ là rất khó.

    - Dám làm tổn thương thiếu tông chủ Phù Văn Tông ta, bắt ngươi trở về vĩnh viễn trấn áp, để ngươi thừa nhận vô tận thống khổ vĩnh viễn không có ngày giải thoát.

    Một tiếng lạnh khanh, trên bầu trời ngưng tụ lại một phù văn muốn bao phủ về phía Trình Cung.

    - Tư Không Sa, mấy trăm năm không gặp ngươi vẫn dối trá như vậy, thứ tốt đều ở trên người tiểu tử này, hơn nữa mấy vị Thiếu chủ cũng phát hạ linh hồn huyết thệ, dựa vào gì mà mang hắn về Phù Văn Tông ngươi trấn áp, ta phụng mệnh Đại Tế Tựđặc biệt đến phụ trợ Thiếu chủ lấy về một phần thuộc Bà La Đa Thần Miếu chúng ta.

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời lại có một thanh âm vang lên, đồng thời một cổ lực lượng trực tiếp tách phù văn vừa ngưng tụ đối với Địa Anh đỉnh phong cũng có lực trấn áp tuyệt đối kia ra.

    - Đạm Đài Linh Trí nói rất hay, khóđược mấy lão gia hỏa chúng ta lại gặp mặt, thứ tốt cũng không thểđể cho một người được.

    - Xem ra hôm nay có không ít người đến a!

    ...

    Nguyên một đám người giống như đang ở cách đây vạn dặm thậm chí còn xa hơn, nhưng lại đang đối thoại trên đỉnh đầu mọi người giống như gặp mặt nói chuyện phiếm vậy, đủ để cho thấy lực lượng vượt qua bình thường của họ.

    Thiên Anh, chỉ có tồn tại Thiên Anh một bước lên trời, cao cao tại thượng mới có thể làm được như vậy.

    Lúc này tất cả chiến đấu cũng đãđình chỉ, Trình Cung xuất hiện, sau đó nguyên một đám khí tức cường đại xuất hiện, mặc dù chỉ nói chuyện, nhưng những khí tức kia đã khiến người cảm giác được có một loại cảm giác không thở nổi.

    Nguyên một đám toàn thân đều bị tổn thương, nhưng không một ai khiếp đảm, toàn bộ đều bay đến sau lưng Trình Cung.

    Mà giờ khắc này Côn Bằng thái tử cũng ngừng tay lại, con mắt tràn đầy hận ý nhìn về phía Trình Cung.

    Nhưng giờ phút này ngay cả Phù Văn Tông thái thượng trưởng lão, tồn tại Thiên Anh tồn vừa rồi muốn động vào Trình Cung cũng có người cản trở, hiển nhiên giờđã không còn là chuyện của bọn hắn nữa rồi.

    Mọi người không hẹn mà gặp, đều đã liên hệ với môn phái của mình để chuẩn bị trước, điểm này cũng không phải bọn hắn thương lượng qua, nhưng tuy nhiên lại đều làm như nhau

    Hôm nay thái thượng trưởng lão của tất cả thế lực lớn xuất hiện, Thiên Anh xuất hiện, đây là chuyện của tất cả thế lực lớn.

    Nhưng bọn Côn Bằng thái tử, Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương cũng không có chút dáng cười nào, không có có cảm giác hài lòng như Nguyệt Minh thái tử, lúc này bọn hắn đều rất im lặng nặng nề.

    Trong cạnh trành cùng thế hệ, bọn hắn đã thua bởi Trình Cung, tuy rằng Côn Bằng thái tử còn không phục, tự nhận là lực chiến đấu cá nhân mạnh hơn so với Trình Cung, nếu như không phải ở Càn Khôn Đan Giới mà chém giết ở Cửu Châu đại địa thì... hắn tuyệt đối có nắm chắc đánh chết Trình Cung, tuy rằng là nghĩ như vậy, nhưng dù sao lần này đi Càn Khôn Đan Tông bọn hắn cơ hồ không cóđược thứ gì tốt cả

    Mà hôm nay cho dù có giết chết Trình Cung, phân đồ vật ra, bọn hắn cũng không có công lao gì cả.

    Trong tay Trình Cung đỡ lấy tiểu thanh xà, vẫn không ngừng dùng lực lượng bản thân, thần niệm tẩm bổ.

    Sinh mệnh khí tức của Tần Vân Nhi thì vẫn ở biên giới tiêu tán như trước.

    Nhìn thấy mọi người lần nữa tụ lại bên cạnh hắn, mặc dù biết rõ tồn tại Thiên Anh chạy đến nhưng hắn vẫn không sợ chút nào, mặc dù thương thế trên người thảm trọng nhưng khi nhìn về phía hắn đều rất vui vẻ, chỉ là khi nhìn về phía tiểu thanh xà bị thương trên tay Trình Cung đều rất khổ sở.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có thói quen che dấu dung mạo của mình, giờ phút này các nàng đãđeo mặt nạ dữ tợn lên lại, nhưng Trình Cung lại cảm kích hướng các nàng nhẹ gật đầu.

    - Cảm ơn.

    Mặc dù thời gian mình đi ra chỉ chênh lệch với mọi người rất ngăn, nhưng trong thời gian rất ngắn này, nếu như không phải có Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh và hai trưởng lão Địa Anh đỉnh phong dưới tay, vậy thì giờ phút này gặp chuyện không may chỉ sợ không chỉ có mỗi Thanh Xà Vương Tần Vân Nhi rồi.

    Bọn Túy Miêu, Lý Dật Phong, Man Ngưu Vương Lí Hằng rất khóđể sống sót.

    Mà Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh các nàng nếu rời đi hoặc thậm chí làđộng thủ, nghĩđến lấy tính cách của bọn Côn Bằng thái tử, cũng sẽ không nguyện ý vô duyên vô cớ trêu chọc các nàng, thậm chí các nàng muốn rời đi lúc ấy cũng không có người nào có thể ngăn được các nàng.

    Mà trải qua một phen chiến đấu vừa rồi, nhất là Côn Bằng thái tử cũng phẫn nộ ra tay, thương thế của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng rất nghiêm trọng.

    - Nên như thế, chúng ta tin tưởng lựa chọn của mình, Cuồng Phong Mã Bang cũng chưa từng có chuyện vứt bỏ huynh đệ.

    Tổn thất của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh không thể nói là không thảm trọng, các nàng cũng không phải đại môn phái, trình độ trân quý của một gã trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đối với các nàng, thậm chí so với Phong Vân Kiếm Tông tổn thất tồn tại Thiên Anh còn nghiêm trọng.

    Hơn nữa ngay cả bản thân các nàng, vừa rồi cũng rất nguy hiểm, nhưng các nàng lại không hề có chút e sợ, càng không hề cóý lùi bước vàđào tẩu.

    Cũng như các nàng nói lời, lựa chọn Trình Cung với tư cách làđồng bọn hợp tác thì phải tin tưởng quyết định của mình.

    Tuy rằng là hai song bào thai đại mỹ nữ, nhưng thực chất tính cách bên trong lại vô cùng kiên định, quật cường, đã quyết định việc nào rồi thì sẽ làm đến cùng.

    Loại người này, nhiều khi ăn thiệt thòi, nhưng loại người này cũng có thể thành tựu đại sự.

    - Người có thể trong lúc nguy cơ còn không khiến tín niệm lung lay đích xác rất ít, không phải từng có người du lịch tinh không trở về nói qua như vậy sao, không sợ đối thủ như cường đại như Thần Tiên, chỉ sợ đồng đội ngu xuẩn như heo.

    Hơn nữa dưới tình huống biết rõ có lẽ ta đã chết rồi, còn không buông tha người của ta rời đi, từ hôm nay trở đi ngươi chính là bằng hữu của Trình Cung ta.

    Nếu như nói hợp tác trước kia là căn cứ vào lợi ích, như vậy trải qua chuyện vừa rồi, về sau không quản các chuyện của các nàng hay là Cuồng Phong MãĐoàn, Trình Cung đều sẽ quản đến cùng, đây chính là tính cách của Trình Cung.

    - Mấy tiểu tử kia sắp chết đến nơi rồi, còn ở đằng kia giảng tình nghĩa.

    Ở sau lưng Nguyệt Minh thái tử, một lão giả gầy gò một thân rậm rạp chằng chịt phù văn khiến người nhìn nổi cả da gà trực tiếp bước ra từ trong không gian.

    - Thái thượng trưởng lão, ngươi đãđến rồi thật tốt quá...

    Nguyệt Minh thái tử giống như tiểu hài tử bị ăn hiếp vậy, thiếu chút nữa đã rơi lệ.

    Lần này đi ra vốn hùng tâm tráng chí, kết quả hết bịáp chế lại áp chế, khiến chút tự tin trong nội tâm Nguyệt Minh thái tửđã bị đả kích không còn sót lại chút gì.

    Hiện giờ không chỉ nói đến Trình Cung, Côn Bằng thái tử, coi như là Võ Thân Vương và Chu Dật Phàm thậm chí cả Tần Vô Ngân đã chết kia hắn cũng không sánh bằng.

    Chương 1035: Ở trước mặt ngươi giết hắn. (1)

    Phù Văn Tông thái thượng trưởng lão Tư Không Sa lập tức lấy ra đan dược, đồng thời đánh ra một đạo phù văn vào trong Địa Anh của Nguyệt Minh thái tử, nhìn thấy bộ dạng Nguyệt Minh thái tử trong lòng của hắn thầm than, xem ra Nguyệt Minh thái tửđã bị phếđi, khó có thể lại trở thanh tông chủ tương lai của Phù Văn Tông được nữa, nhưng ít ra về mặt mũi vẫn phải không có trở ngại.

    Dù sao nếu như Nguyệt Minh thái tử quá mức thê thảm, cũng khiến Phù Văn Tông hắn mất mặt, cho nên lập tức động thủ khiến thân thể của hắn khôi phục một ít.

    - Đạm Đài Linh Trí bái kiến Thiếu chủ.

    Lúc này, phía Võ Thân Vương cũng có một người xé rách không gian đi ra, áo choàng của Bà La Đa Thần Miếu rộng thùng thình, có vài phần tương tự với Đạm Đài Linh Tuệ, cũng là một vị nhân vật cấp lão tổ của Đạm Đài gia tộc, Bà La Đa Thần Miếu thái thượng trưởng lão Đạm Đài Linh Trí.

    Thái độ của hắn đối với Võ Thân Vương rất cung kính, bởi vì trước khi hắn đến đãđược Đại Tế Tự dặn dò phải chiếu cố kỹ lưỡng Võ Thân Vương, đồng thời không lâu trước hắn đãđi qua Nam Cương độc giáo, khiến hắn không nghĩ tới chính là vị màĐại Tế Tự thân mật năm đó lại mạnh mẽ như vậy.

    Cho nên mặc dù lấy thân phận thái thượng trưởng lão, nnhưng hìn thấy Võ Thân Vương cũng rất cung kính.

    Võ Thân Vương sững sờ, không nghĩ tới đứa con riêng như mình vậy mà được thái thượng trưởng lão tồn tại Thiên Anh đối đãi như thế, lập tức vội vàng đáp lễ.

    - Cũng may thái thượng trưởng lão đến kịp thời.

    - Giao Long Hoàng, Sư Hoàng bái kiến thái tử.

    Ở một bên khác, thanh âm mênh mông cuồn cuộn, hai cỗ khí tức cường đại lập tức xuất hiện bên cạnh Côn Bằng thái tử, đúng là Giao Long Hoàng và Sư Hoàng của Yêu tộc.

    - Tội gì phải đến nhiều như vậy, bất quá là một hồi tiểu bối tranh chấp, chúng ta sao có thể chạy đến thế này chứ.

    Một trung niên nhân một thân các ăn mặc thư sinh nghèo kiết hủ lậu lắc đầu cảm thán xuất hiện bên cạnh Chu Dật Phàm

    - Hà Lai (tại sao), ta thấy cũng giống như tên của ngươi vậy, ngươi đến đây àm gì.

    Đạm Đài Linh Trí thân hình cao lớn, tính tình rất nóng nảy, cũng nói giống như vừa rồi nói với Tư Không Sa của Phù Văn Tông.

    - Các vị tiền bối đều đãđến, lão tổ nhà ta cũng mệnh lệnh ta đến đây xem xem, thuận tiện đuổi bắt hai tên phản đồ trở về.

    Lại một thanh âm vang lên, một người dưới chân ngự kiếm phá không màđến, hiển nhiên xuất hiện không có khí thế bằng Đạm Đài Linh Trí, Tư Không Sa, nhưng lại tản mát ra khí tức Thiên Anh, chỉ là hẳn là Thiên Anh sơ kỳ.

    - Âm Uy!

    Thanh âm hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh trầm xuống, lần nữa nhìn về phía Trình Cung.

    Bọn hắn kiên định, không sợ cái gì, chỉ là tình thế hiện giờ các nàng đã thúc thủ vô sách rồi, không chỉ nói đông đảo tồn tại cao cao tại thượng như Tư Không Sa, Đạm Đài Linh Trí, Giao Long Hoàng, Sư Hoàng, sớm đã là tồn tại Thiên Anh một bước lên trời.

    Cho dù là Âm Uy này thôi, cũng không phải các nàng có khả năng chống lại được.

    - Âm Uy, lại là người của lão già kia?

    Trình Cung lạnh lùng nhìn thoáng qua Âm Uy.

    - Ân, Âm Trường Khiếu vẫn một mực tu luyện, thẳng đến vài thập niên trước mới có Âm Huy, nhưng gia tộc của hắn trong mấy trăm năm qua lại phát triển rất cường đại, đã sớm đèép hai đại dòng họ Phong, Vân sáng tạo ra Phong Vân Kiếm Tông lúc trước đến mức cơ hồ không có bất kỳ địa vị gì nữa rồi.

    Người Âm gia rất nhiều đều bị bố trí tại hỗn loạn tam giác, chỉ có lần này Âm Trường Khiếu trở về một lần nữa chỉnh đốn Phong Vân Kiếm Tông, bọn hắn trở về một bộ phận, đoán chừng giờ phút này Phong Vân Kiếm Tông đã không còn người hai họ Phong, Vân nữa.

    Âm Uy này tính ra là trọng tôn của Âm Trường Khiếu, ba mười năm trước dùng chưa đến 200 tuổi đãđạt được cảnh giới Thiên Anh.

    - Móa, rác rưởi như vậy còn chạy tới tham gia náo nhiệt, không thấy nhiều người như vậy đều mạnh hơn hắn sao.

    Trình Cung đối với Âm Trường Khiếu và cả nhà hắn đều không có bất kỳ hảo cảm nào.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh sững sờ, tuy rằng không so được với Tư Không Sa, Đạm Đài Linh Trí, nhưng nói thế nào cũng là tồn tại Thiên Anh, hiện giờ không nói tới những người kia, cho dù mỗi Âm Uy này thôi cũng không phải bọn hắn có thể so sánh được.

    - Ah, tiểu tử này thật đúng là có chút đảm lượng nha.

    - Đoán chừng là bị dọa điên rồi a.

    - Nghe nói lần trước phía sau hắn cũng có Thiên Anh ra tay, còn khiến lão Giao Long chịu thiệt nữa, có phải thật vậy hay không.

    - Hừ, các ngươi thử xem.

    - Tiểu gia hỏa cóý tứ/.

    Trình Cung đối thoại với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh các nàng cũng không sử dụng thần niệm, nói rất tự nhiên.

    Đám Tư Không Sa, Đạm Đài Linh Trí lần nào xuất hiện không phải được tất cả mọi người kính ngưỡng, coi như tồn tại Địa Anh đỉnh phong, nhất môn chi chủ nhìn thấy bọn hắn đều nơm nớp lo sợ, không nghĩ tới hôm nay Trình Cung lại nói ra lời này.

    Đừng nói bọn hắn, Âm Uy cũng dùng khí thế Thiên Anh xuất hiện, dùng kiếm thế bao phủ muốn tiêu diệt Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh càng tức giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

    Rác rưởi, mình đường đường là tồn tại Thiên Anh vậy mà hắn lại nói mình là rác rưởi.

    Tồn tại Thiên Anh, ở trong Cửu Châu đại địa cũng xem như là tồn tại cường đại, huống chi ở Nam Chiêm Bộ Châu Âm Uy càng cao cao tại thượng, Âm Uy hắn vừa mới đột pháđến Thiên Anh không bao lâu, còn phụ trách một bộ phận chuyện của gia tộc, mỗi lần xuất hiện thậm chí ra tay đều như lôi đình, đối thủ đều bị sợ hãi, sợ run, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ lấy.

    Người xụi lơ vô lực, dốc sức liều mạng tự bạo nhiều không kể xiết, mỗi lần đều khiến hắn thể nghiệm loại cảm giác cao cao tại thượng này, hôm nay ở cùng một chỗ với đám thái thượng trưởng lão thành danh lâu năm của tất cả thế lực lớn, vậy mà... lại bị người nói thành rác rưởi.

    - Xuất khẩu không nghĩđoạn tứ chi của ngươi coi như chút trừng phạt nhỏ, sau đó lại mang hai tiện nhân các ngươi quay về tiếp nhận trừng phạt.

    Có thể tu luyện lực lượng đến loại tình trạng này, tự nhiên không có kẻ ngu dốt, trừ phi loại người si mê một lĩnh vực như Đạm Đài Linh Tuệ mà Trình Cung gặp được, tựa như cóít người gửi gắm tình cảm vào kiếm vậy.

    Nhưng Âm Uy tuyệt đối không phải loại người như vậy, vừa rồi hắn cũng đã nhìn ra chỗ ảo diệu, nhiều thái thượng trưởng lão như vậy đồng thời xuất hiện, tuyệt đối là chuyện cực kỳ hiếm thấy, mà bọn hắn lại không hềđộng thủ, hiển nhiên còn chưa đạt thành hiệp nghị.

    Cũng như vừa rồi Tư Không muốn bắt Trình Cung lại trước, lại bị ngăn trở vậy, cho nên giờ phút nào hắn phẫn nộ Trình Cung, một tên quần làáo lượt nho nhỏ lại dám nói mình là rác rưởi, ngay cả lòng muốn băm thây hắn thành vạn đoạn cũng có, huống chi tên này còn giết Âm Huy, nhưng hắn lại không thể.

    Nếu quả thật giết Trình Cung liền biến thành tranh đoạt với những người này, đừng nhìn hiện giờđám lão già kia cười cười nói nói, giống như bằng hữu cũ tụ cùng một chỗ, nhưng một khi vì lợi ích, vậy tuyệt đối có thể trở mặt ngay.

    Chương 1036: Ở trước mặt ngươi giết hắn. (2)

    Dù sao thái thượng trưởng lão đã nói, chuyện lần này không cần mình đi quản, vô luận bọn hắn được cái gìđều có chỗ tốt cho Phong Vân Kiếm Tông, bởi vì sau khi bọn Trình Cung tiến vào Càn Khôn Đan Tông, cũng đã có người tới Phong Vân Kiếm Tông nói qua với Âm Trường Khiếu chuyện lần này rồi.

    Cho nên mục đích chủ yếu hắn tới lần này đúng là tới bắt Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, hoặc là có thể nói như vậy, nếu như nhìn thấy Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nghe lời sẽ dẫn các nàng về Phong Vân Kiếm Tông tu luyện, đây là ban ân của thái thượng trưởng lão đối với các nàng, nếu như hai người này có dịđộng thì bắt các nàng trở về.

    Quả nhiên đãđể thái thượng trưởng lão đoán đúng, bảo các nàng đi bắt Trình Cung vậy mà các nàng lại ở cùng một chỗ với hắn, Âm Uy hiện giờ chính là muốn bắt bọn họ trở về.

    Cố ý nói ra lời kia, thấy không có người cản trở, hắn biết rõ chỉ cần không giết Trình Cung cướp đoạt đồ vật, những người này hiện giờ sẽ không quản, khóe miệng Âm Uy nổi lên một tia cười âm hiểm.

    - Ngươi còn trông cậy vào Hách Liên Lam Phượng của Nguyên Thủy Ma Tông có thể lại bảo vệ ngươi một lần nữa ư, nói cho ngươi biết a, thái thượng trưởng lão đã dẫn Hách Liên Lam Phượng kia đi rồi, ngươi còn muốn dựa vào Nguyên Thủy Ma Tông cứu mạng đã không có khả năng nữa, hôm nay không ai có thể cứu được ngươi đâu.

    Âm Uy khoát tay, một đạo kiếm khí lập tức bắn ra, đừng nói là một tiểu tử lông còn chưa dài, coi như là một Địa Anh đỉnh phong thì sao chứ.

    Tồn tại Thiên Anh một bước lên trời, cao cao tại thượng bao quát chúng Tu Chân giả.

    Trình Cung trước này trước kia hung hăng càn quấy thìđã sao, đó là do tồn tại Thiên Anh không ra tay, hắn hiện giờ muốn chặt đi tứ chi của Trình Cung, tuy rằng không thể giết hắn, nhưng kết cục của hắn cũng sẽ rất bi thảm.

    Oanh!

    Kiếm khí của Âm Uy còn chưa tới trước người Trình Cung, xa xa đột nhiên có một đạo ma quang phát sau màđến trước, ầm ầm đánh tới đạo kiếm khí kia.

    - Âm Uy, Âm gia các ngươi không có ai tốt lành cả, tông chủ quả nhiên đãđoán đúng.

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm thanh thúy vang lên, một phu nhân xinh đẹp một thân ma khí trong chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh Trình Cung, ngăn công kích của Âm Uy lại, đồng thời khom người thi lễ về phía Trình Cung:

    - Nguyên Thủy Ma Tông Liễu Nguyệt bái kiến đại thiếu, tông chủ sớm đã biết Âm Trường Khiếu kia không có hảo tâm, bất quá Nguyên Thủy Ma Tông lọt vào sựđánh lén của Phong Vân Kiếm Tôngl, tạm thời chỉ có Liễu Nguyệt có thể thoát thân chạy tới.

    Liễu Nguyệt tuy rằng xuất hiện, nhưng trong lòng cũng rất bất ổn, nàng cũng không được mãnh mẽ như tông chủ Hách Liên Lam Phượng, một người ngăn cản sóng dữ.

    Hôm nay đối diện với đông đảo tồn tại Thiên Anh đứng đấy, đối phó một tên Âm Uy nàng ngược lại không sợ, nhưng bất kỳ người nào trong mấy người Tư Không Sa, Đạm Đài Linh Trí, Giao Long Hoàng đều không phải mình, một Thiên Anh tầng thứ nhấtcó thểđối phóđược.

    Đãđến cảnh giới Thiên Anh, cho dù kém một tiểu cấp độ cũng đã kém vô cùng lớn.

    Nhưng mặc kệ như thế nào, tông chủ có lệnh nàng cũng chỉ có thể dốc sức liều mạng chạy đến, Trình Cung này thân phận đặc thù, nếu bất đắc dĩ thà rằng hi sinh mình cũng phải bảo trụ Trình Cung, đây chính là tông chủ đã sớm đã thông báo.

    - Hừ, Liễu Nguyệt, ngươi cho rằng đây là chuyện giữa Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi và Phong Vân Kiếm Tông chúng ta sao?

    Ngươi cho rằng ngươi là Hách Liên Lam Phượng, chỉ bằng ngươi cũng muốn ngăn cản các tiền bối ở đây sao, hôm nay ta chỉ bắt phản đồ của Phong Vân Kiếm Tông ta, thuận tiện nhìn xem ngươi chết như thế nào.

    Nguyên Thủy Ma Tông và Phong Vân Kiếm Tông đấu nhiều năm như vậy, Âm Uy đối với Liễu Nguyệt tự nhiên không xa lạ gì, trên thực tế với tư cách làđối thủ cùng một cấp độ, số lần mà bọn hắn giao thủ cũng không ít, thời gian hai người đạt đến Thiên Anh cũng cơ hồ không sai biệt lắm, chỉ là Liễu Nguyệt này tu luyện ma công tốc độ nhanh hơn hắn, bình thường hai người đấu với nhau hắn thật đúng là có chút đánh không lại Liễu Nguyệt, nhưng hôm nay hắn cũng không định liều mạng với Liễu Nguyệt.

    - Một tiểu nha đầu mới đột pháđến Thiên Anh, cút xa một chút.

    Tư Không Sa căn bản không cóđể Liễu Nguyệt vào mắt.

    - Lại vẫn cười được, không biết sống chết, Hách Liên Lam Phượng tới không được, xem người còn cách nào nữa.

    Giao Long Hoàng nhìn thấy Trình Cung mang theo dáng cười tự tin nhàn nhạt cũng rất chán ghét, nhất là nghĩđến chuyện lần trước, không thoải mái nói.

    - Là ngươi, dĩ nhiên là ngươi, tên đáng chết, một lát nữa không ai có thểđoạt với ta, các ngươi lấy đồ vật đi phân phối, ta muốn ăn thịt của hắn, uống máu của hắn.

    Sư Hoàng ngay từđầu còn không rõ chuyeneje gì, giờ phút này hắn đột nhiên nhận ra Trình Cung, đây chẳng phải là gia hỏa sát hại tiểu sư vương tại đại đế chi thành sao?

    Nếu không phải giờ phút này tất cả mọi người còn chưa thương lượng tốt nên phân phối thế nào, hắn sớm đã giết qua rồi.

    - Ta thấy chư vị cũng không cần đợi nữa rồi, trước tiên cứ cầm đồ vật vào tay, tránh sinh thêm biến cố, về phần phân phối thế nào mọi người chậm rãi thương lượng.

    Nhiều người như vậy ở chỗ này đây, nhất là có các vị ở đây, nghĩđến cũng sẽ không có người nào dám độc chiếm.

    Nhìn thấy đám thái thượng trưởng lão cao cao tại thượng này kiêng kị lẫn nhau, vậy mà không có ai ra tay, Chu Dật Phàm đã có chút nóng nảy.

    Hắn không cách nào không nóng nảy đượ, một lần, hai lần, ba lần...

    Hắn đã không nhớ rõ bao nhiêu lần nữa, mỗi lần đều cho rằng tất cảđều nắm chắc thì lại để Trình Cung lật bàn, cho nên giờ phút này hắn vội vàng nói.

    Lời hắn nói lập tức nhận được sựđồng ý của Nguyệt Minh thái tử, Võ Thân Vương, Côn Bằng thái tử không lên tiếng, nhưng cũng không phản đối.

    - Tốt, vậy hãy để cho ta đến giết hắn đi

    Khác với bọn Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương, những thái thượng trưởng lão của thế lực phía sau bọn hắn cũng không quáđặt Trình Cung vào mắt.

    Theo bọn hắn thấy thì Trình Cung và những người bên cạnh hắn giống như một đám kiến nhỏ yếu vậy, một chút uy hiếp cũng không có, muốn như thế nào đều được, bọn hắn đối với Trình Cung cũng chưa nói tới cừu hận, có thể nói hoàn toàn không để vào mắt.

    Cho nên mới tùy ýđể Âm Uy ra tay, đương nhiên, Sư Hoàng lại khác với bọn họ, tiểu sư vương bị Trình Cung giết chết, Sư Hoàng nhận ra Trình Cung tự nhiên muốn ra tay rồi.

    - Đúng, trước tiên giết hắn đi, sau khi giết hắn lại phân phối đồ vật, xem hắn còn hung hăng càn quấy thế nào.

    Trình Cung, ta nói rồi đấy, dù ngươi có hung hăng càn quấy thế nào cũng vô dụng, không có tác dụng đâu...

    Nguyệt Minh thái tử gầm lên, thanh âm so với khóc còn khó nghe hơn, hắn đã dự cảm thấy tình huống của mình sau khi trở về, mất đi tư cách kế thừa Phù Văn Tông, cái này so với chết còn thống khổ hơn, cho nên hắn giờ phút này tiếng hô cũng đã có chút cuồng loạn rồi.

    Chương 1037: Hỏa Phượng Ma Long xuất kích. (1)

    Tuy rằng giờ phút này thân thể hắn đã khôi phục được một ít, nhưng Tư Không Sa lại không hoàn toàn chữa tốt cho hắn, lấy thần thông vàđịa vị của Tư Không Sa, tuyệt đối có lực lượng vàđan dược khiến hắn khôi phục.

    Nhưng Tư Không Sa chỉ khiến thương thếĐịa Anh của hắn không chuyển biến xấu đi, khiến mặt ngoài thân thể khôi phục, sau đó liền không đểýđến mình nữa, buông tha cho, mình triệt để bị buông tha.

    Giờ phút này bọn Tư Không Sa vàĐạm Đài Linh Trí tương đối đứng thẳng, lẫn nhau hình thành một khí tràng kiềm chế như có như không, hiển nhiên đều phòng bị đối phương đột nhiên ra tay cướp đi hết toàn bộ, căn bản không có nào quan tâm đến Nguyệt Minh thái tử sống hay chết.

    Tất cả những đều này đều là vì Trình Cung, nếu như mình có thể cóđược ba cái phân thân tá mệnh phù thành tựu Địa Anh, nếu như mình có thể cóđược bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, mình nhất định có thể kế thừa Phù Văn Tông đấy, trở thành tồn tại cao cao tại thượng chính thức trên Cửu Châu đại địa.

    Nghĩ tới những thứ này, tiếng la của Nguyệt Minh thái tử càng trở nên điên cuồng.

    - Trình Cung, Trình Cung, ngươi rốt cục phải chết rồi, đã không có Hách Liên Lam Phượng, nhiều Thiên Anh ra tay như vậy, ta cũng không tin còn có thể có kỳ tích.

    Chu Dật Phàm lầm bầm lầu bầu nói, hắn cũng thật sự sợ.

    Nhưng ngẫm lại cục diện hiện giờ, mặc cho Trình Cung làm kiểu gì, cũng không thể nào lật trời được, cho dù sau lưng của hắn có thế lực, chẳng lẽ sẽ điều động người làm địch với nhiều thế lực như vậy sao, cái này không giống như chiến đấu thế tục, nếu như đối chiến với tồn tại Thiên Anh của nhiều thế lực như vậy, việc này không phải thế lực bình thường có thể thừa nhận được.

    - Ngươi chính là rác rưởi, sớm đáng chết rồi.

    Trình Cung nói xong, nhìn thoáng qua Tần Vân Nhi trong lòng bàn tay:

    - Vừa rồi thiếu một ít không giết chết được hắn, đúng không, yên tâm đi, chuyện ngươi không làm được nam nhân của ngươi sẽ giúp ngươi làm, giờ trước tiên ta giết chết hắn.

    - Giết chết ta, ha ha...

    Quá buồn cười rồi, ngươi trước tiên nên nghĩ xem mình chết thế nào đu, nhiều thái thượng trưởng lão Thiên Anh như vậy ở chỗ này, ngươi nói giết chết ta...

    Nguyệt Minh thái tử cảm giác đây là chuyện buồn cười nhất hắn nghe được, xem ra Trình Cung này cũng muốn điên rồi, điên rồi hay lắm, điên rồi hay lắm, mình đã mất đi cơ hội kế thừa Phù Văn Tôn, hắn cũng đừng mong tốt lành, trước khi chết cũng phải khiến hắn nếm thử thống khổ.

    - Ách...

    Nhưng sau một khắc, Nguyệt Minh thái tửđột nhiên cười không nổi nữa, bởi vì hắn thấy được một cái móng vuốt cực lớn, cắt đứt không gian, đột nhiên xuất hiện ở phía sau hắn, trực tiếp triệt để cắt nát thân thể hắn, Địa Anh vốn đã tàn phá cũng theo đó vỡ vụn.

    - Không, không có khả năng, tại sao có thể như vậy, thái thượng trưởng lão cứu ta, cứu ta!

    Nguyệt Minh thái tửđiên cuồng hét lên.

    - Muốn chết!

    Tư Không Sa hoàn toàn không nghĩ tới, vậy mà có người dám giết chết người Phù Văn Tông trước mặt hắn, đây quả thức đã quá mức điên cuồng rồi.

    Tư Không Sa khoát tay một cái, tuôn ra một đạo nộ hỏa thôn thiên, oanh kích về hướng thân thể cực lớn trên không trung kia.

    Theo hắn khoát tay, một phù lục cũng đồng thời ngưng tụ ra trên không trung, trực tiếp thu nạp đầu và một bộ phận Địa Anh vẫn chưa vỡ vụn của Nguyệt Minh thái tử, mặc dù biết rõ Nguyệt Minh thái tử này đã không còn khả năng trở thành người thừa kế của Phù Văn Tông, đã không còn giá trị nữa rồi.

    Nhưng ở trước mặt nhiều thế lực như vậy, cũng không có khả năng để hắn gặp chuyện không may, nếu không thì tin tức người thừa kế Phù Văn tông bị người khác giết chết ngay trước mặt hắn, như vậy quả thực là một loại sỉ nhục, sẽ trở thành trò cười cho người khác, cho nên ít nhất thì cũng phải tạm thời cam đoan bảo toàn cho Nguyệt Minh thái tử không chết, sau khi trở về thì mặc kệ hắn sống chết như thế nào.

    Đồng thời hắn cũng muốn giết người này.

    Hắn xuất hiện từ lúc nào mà mình không thể phát giác được một điểm nào, mặc dù khoảng cách giữa mình và Nguyệt Minh thái tử chỉ có vài dặm, như vậy có lẽ mình có thể cảm giác được chấn động không gian a.

    - Dám chơi lửa với bổn đại thiếu như vậy sao?

    Người xé rách không gian, đột nhiên xuất hiện, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai đánh chết Nguyệt Minh thái tử tự nhiên là thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung.

    Giờ phút này, Trình Cung chính đang phân thần niệm ra để thao túng Hỏa Phượng Ma LOng.

    Nếu như Tư Không Sa này sử dụng phương thức công kích khác, Trình Cung ngược lại phải chú tâm một ít, dù sao thì Tư Không Sa này cũng là Thiên Anh, mà hắn lại sử dụng hỏa diễm.

    Hỏa diễm này của hắn, căn bản không phải mồi lửa của Hỏa Phượng Ma Long có thể uy hiếp.

    - Oanh...

    Bành!

    Lúc này hỏa nộ phùđã oanh kích lên thân thể Hỏa Phượng Ma LOng, giờ phút này đại bộ phận thân thể Hỏa Phượng Ma Long vẫn còn trong hư không, lần oanh kích này trực tiếp khiến không gian chung quanh hỗn loạn, nếu Địa Anh ở nơi này, khẳng định sẽ bị cuốn vào nguy hiểm.

    Bất quá Hỏa Phượng Ma Long lại hoàn toàn không sợ, chỉ là trong tiếng nổ này, thân thể nó lại lập tức hiển lộ ra khí tức khủng bố rõ ràng.

    Mà thanh âm sau đó, không đợi Tư Không Sa kia thu thập thân thể và Nguyên Anh của Nguyệt Minh thái tử, phân thân Hỏa Phượng Ma Long liền triệt để bóp vỡ hắn, sau đó xuất ra một tia hỏa diễm, lập tức tiêu diệt Địa ANh của hắn một cách triệt để, kể từđó, cho dù làĐại La Kim Tiên cóđến cũng không thể cứu được hắn rồi.

    - Thấy không, nam nhân của ngươi đã thay ngươi báo thù, nhưng đây vẫn chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

    Hiện giờ thần niệm Trình Cung đã khôi phục đến một trình độ vượt qua cường độ hộ thân bên ngoài Hỏa Phượng Ma Long, một bên khống chế Hỏa Phượng Ma LOng, bên này tắc thì nhẹ giọng nói chuyện với tiểu thanh xà trên tay.

    Bên trong Tiểu thanh xa này có một tia khí tức sinh mệnh cuối cùng của Tần Vân Nhi, nhưng lại hoàn toàn không phải là Tần Vân Nhi, thân thể này là Tần Vân Nhi và thanh xà Phi Thiên dùng tính mạng và tất cả lực lượng để thức tỉnh một loại lực lượng thời Thượng Cổ, dùng để ngưng tụ huyết mạch lại, vốn là sau đó sẽ tiêu vong, nhưng Trình Cung lại dùng Nguyên tinh, Nhũ thần tủy vàĐạo đan do Càn Không Đan tông lưu lại, cùng với bổn mạng chân hỏa của hắn để cưỡng ép lưu lại, khiến hồn phách gần như tiêu tán của Tần Vân Nhi có chỗ sống nhờ tạm thời.

    - Đây là quái vật gì?

    Long?

    Không?

    Long như thế nào lại mọc cánh?

    Chẳng lẽ là Phi Long?

    - Không có khả năng, yêu tộc?

    Chẳng lẽ là yêu tộc?

    - Hảo thân thể cường hoành, cái này so với Giao long nhất tộc đều mạnh hơn a.

    ...

    Mấy vị Thiên Anh chứng kiến thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long bị Tư Không sa oanh kích, hiện ra hình thể, đều vô cùng giật mình, thậm chí còn nhìn về phía Giao Long Hoàng và Côn Bằng thái tử.

    Bởi vì theo thói quen, bọn họ đều cho rằng yêu tộc cường đại xuất hiện đều có quan hệ với bọn hắn.

    Nhưng Côn Bằng thái tử cùng Giao Long Hoàng và Sư hoàng bọn hắn, cũng như hai tên hòa thượng lùn đến mức với tay không đến đỉnh đầu vẫn không biết chuyện gì xảy ra.

    Chương 1038: Hỏa Phượng Ma Long xuất kích. (2)

    Chỉ có Giao Long Hoàng là rùng mình trong nội tâm.

    Bởi vì lúc Trình Cung đột phá hắn đã từng giằng co qua với Hỏa Phượng Ma Long, giờ phút này biết rõ tồn tại khiến mình thúc thủ vô sách, vậy mà cũng là Yêu tộc.

    Hơn nữa lại không phải là bất kỳ yêu tộc nào mình từng nhìn thấy qua, khiến hắn lại có một loại cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.

    Trách không được phản ứng đầu tiên của mình lúc ấy chính là muốn bảo hộ Côn Bằng thái tửđi trước, đây là tồn tại gì, thật là quá khủng khiếp a, chính mình còn có một loại cảm xúc muốn bái lạy, nếu mình không phải là Thiên Anh, chỉ sợ giờ phút này đã quỳ xuống rồi.

    Giao Long Hoàng thuộc Giao Long nhất tộc, trên người hắn cũng có một tia huyết mạch Long, mà Hỏa Phượng Ma Long này chính là dùng thân thể Huyết Ngục Ma Long chính thức luyện chế thành, cho nên loại áp bách này chính là bẩm sinh.

    Côn Bằng thái tử cũng khé nhíu mày, trong nội tâm hắn cũng có một loại cảm giác bất an, thật kỳ quái, chẳng lẽ yêu thúđột nhiên xuất hiện này là huyết mạch yêu thú, thậm chí là thánh thú nào đó tại thời Thượng Cổ?

    Nếu không thì vì cái gì mà ngay chính mình cũng sinh ra một loại cảm giác kiêng kỵ từđáy lòng.

    Có thể khiến Côn Bằng thái tử phát ra cảm giác kiêng kỵ từđáy lòng như vậy, tuyệt đối là tồn tại cường đại.

    - Đáng giận, Vạn lý hằng sa.

    Lúc này Tư Không Sa nóng mặt vô cùng, hắn đường đường là Thái thượng trưởng lão Thiên Anh, vậy mà ra tay lại không thể bảo trụ được một tiểu bối trong môn phái.

    Mặc dù biết Nguyệt Minh thái tử nhất định sẽ không thể phục hồi, nhưng hiện giờ tử Tông chủ Phù Văn Tông lại bị người, à không, là một yêu thú giết chết trước mặt hắn, như vậy mặt mũi hắn cũng có thể ném đi được rồi.

    Tầm đó, Tư Không Sa đưa tay ra, bầu trời liền phảng phất như biến thành sa mạc, vô số hạt cát bay múa vạn dặm bên cạnh hắn.

    Những hạt cát này cũng không phải hạt cát bình thường, đều là Hằng Sa Thiên Hà trải qua sự rèn luyện của hắn, uy lực mạnh mẽ, không phải thứ bình thường có thể so sánh.

    Chính là dùng lực lượng bộ phận pháp bảo trong tay một vị Quá tôn Phù Văn Tông luyện chế thành.

    Vị Quá tôn kia chính là tồn tại đỉnh cấp của Phù Văn Tông, Tư Không Sa làđệ tử của hắn.

    Tuy rằng hằng sa này không phải là chính bản, nhưng uy lực cũng vô cùng kinh thiên động địa.

    Một khi xoay tròn liền che khuất bầu trời.

    Hằng sa, thứ tốt a, tuy rằng chỉ có rất ít Hằng sa Thiên Hà nhưng cũng đã không tệ rồi, hiện giờ coi như ngươi không may.

    Trình Cung vừa nhìn thấy Tư Không Sa thi triển Hằng sa này, hắn lập tức nở nụ cười, nếu làĐạo khí, pháp bảo khác, dùng lực lượng Thái thượng trưởng lão Phù Văn Tông Tư Không Sa này thúc giục, uy lực cũng đủ để cấu thành uy hiếp nhất định với Hỏa Phượng Ma Long.

    Nhưng Hằng sa này lại không thể.

    Phun ra một ngụm Niết bàn hỏa diễm, so với Trình Cung còn mạnh hơn gấp trăm lần. bản thân phân thân Hỏa Phượng Ma Long chính là dùng thân thể Hỏa Phượng Hoàng luyện chế, hơn nữa trải qua Thiên Cương lôi kiếp mà thành tựu Thiên Anh, cho nên Niết bàn hỏa diễm đần dần khôi phục lại, phát triển trong cơ thể Hỏa Phượng Hoàng.

    Lúc này, Hỏa Phượng Ma Long đãđều cóđược hai chủng lực lượng của Hỏa Phượng Hoàng và Huyết Ngục Ma Long.

    Giờ phút này, Niết bàn hỏa diễm vừa ra, hằng sa vốn đang phô thiên cái địa trên bầu trời liền lập tức tiêu tán đi hết, đúng vậy, chính là hòa tan hết.

    Sau đó nhanh chóng ngưng kết, một ít Hằng sa Thiên hà trân quý nhất không ngừng ngưng tụ lại.

    - Bảo bối của ta...

    Dùng bộ phận Hằng sa Thiên hà làm cơ sở, luyện chế mấy ngàn năm mới có thể miễn cưỡng đạt tới cấp bậc Hạ phẩm Đạo khí, cóđược uy năng đạo khí, bằng vào phương diện thuộc tính đặc biệt của riêng nó, thậm chí lực công kich đã không thua bất cứ Hạ phẩm Đạo khí nào, vậy mà lại bị hòa tan như vậy, Tư Không Sa không đau lòng mới là lạ.

    Một khắc sau, phân thân Hỏa Phượng Ma Long động đôi cánh của mình, xuất hiện bên cạnh Tư Không Sa với tốc độ nhanh tới mức tận cùng, Tư Không Sa nhìn thấy vậy, lập tức thúc duc phù văn.

    - Bành!

    Mấy đạo móng vuốt đơn giản kích đến, liền tạo ra mấy đạo vết rách không gian, trực tiếp xé nát đại bộ phận phù văn của Tư Không Sa.

    Cũng may mắn cho hắn là ngay sau đó hắn đã láy ra một kiện Tuyệt phẩm Linh khí pháp bảo phòng ngự, chặn lại một kích này của Hỏa Phượng Ma Long, nhưng hắn cũng bị đánh bay ra nòoài, hơn nữa ngực ẩn ẩn xuất hiện vài vết máu.

    Ngăn cản được đại bộ phận lực lượng, nhưng có một số ít vẫn thẩm thấu qua, khiến hắn bị thương.

    - Cường, hảo cường, yêu thú này là tồn tại gì?

    Như thế nào lại mạnh như vậy?

    - Gia hỏa này ở đâu chui ra?

    Tại sao lại trợ giúp Trình Cung?

    - Chẳng lẽ hắn làát chủ bài của Trình Cung?

    ...

    Không có người nào lên tiếng, bọn hắn đều lẳng lặng nhìn Tư Không Sa và Hỏa Phượng Ma Long đang chiến đấu với nhau.

    Giờ phút này, bọn hắn nhìn lên trên hư không, nhưng vẫn không cần đến Cửu Thiên Cương Phong, dù sao thì bọn hắn vẫn chưa tới cấp bậc Đại Tế Tự hoặc là như Hách Liên Lam Phượng chiến đấu với cấp bậc Âm Trường Khiếu kia.

    Hơn nữa hiện giờđang ở giữa không trung, Tư Không Sa cũng chẳng quan tâm đến Hằng sa của mình tổn thất, cũng không dám khinh thường nữa, thậm chí không dám chủ động tiến công, mà chỉ phòng thủ thăm dò.

    Mà một khi một Thiên Anh già như hắn chỉ chủ yếu phòng ngừa, quả thật muốn thắng hắn nhanh chóng cũng không phải dễ dàng.

    Trên thực tế, đơn thuần so sánh cảnh giới thì hiện giờ Hỏa Phượng Ma Long còn kém Tư Không Sa một chút, bằng vào một chút gìđó Trình Cung lưu lại, hôm nay phân thân Hỏa Phượng Ma Long cũng đãđạt tới Thiên Anh tầng thứ hai.

    Tiến bộ như thế này cũng chỉ có thể dùng từ khủng bố để hình dung.

    Phải biết rằng, đạt đến cảnh giới Thiên Anh, mất mấy trăm năm để tăng một cảnh giới lên cũng là chuyện rất bình thường.

    Như Tư Không Sa, Đạm Đài Linh Trí, đa số bọn hắn đã bị vây tại Thiên Anh tầng thứ ba đã ngoài ngàn năm.

    Thực lực Hỏa Phượng Ma Long tăng lên, Trình Cung cũng cảm thấy quả thực cần năng lượng rất lớn.

    Hỏa Phượng Hoàng, Huyết Ngục Ma Long đều là tồn tại cao cao tại thượng.

    Nhất là Hỏa Phượng Ma Long, tuy rằng sau khi trải qua luyện chế thìđã bị ảnh hưởng nhất định, nhưng rất nhiều phương diện của Hỏa Phượng Ma Long này tăng lên lại có chút giống với thần niệm của Trình Cung, ở vào một loại trạng thái khôi phục, cho nên mới phải nhanh chóng như thế.

    - Thái thượng trưởng lão, xin thứ ta nhiều lời, nhưng chỉ sợ ngài còn không biết chuyện này.

    Chính là Trình Cung kia đãđánh chết Thiếu cung chủ ở bên trong bảo tàng Càn Khôn Đan tông, tin tưởng hiện giờ nhất định Cung chủ đã biết rõ, nổi cơn lôi đình.

    Chúng ta phải mau chóng bắt lấy hắn, giống như lời Cung chủ bàn giao nhắn nhủ lại.

    Phần đông những người ở đây đều là Thái thượng trưởng lão của các thế lực lớn, hắn vẫn có có thể lật kèo.

    Nhưng nhìn khuôn mặt hung hăng càn quấy trước sau như một của Trình Cung, Chu Dật Phàm không khỏi nổi lên tâm tư.

    Chương 1039: Lại là một cái, lại là một cái! (1)

    Tần Vô Ngân đã bị giết, hiện giờ Nguyệt Minh thái tử cũng bị giết, mà yêu thú bây giờđang chiến đấu với Tư Không Sa lại rất cường đại, tốc độ so với Tư Không Sa còn nhanh hơn, nếu như hắn toàn lực bảo vệ thì Trình Cung cũng có thể dễ dàng chạy thoát.

    Không được, tuyệt đối không được để hắn đào tẩu lần nữa.

    Nếu không thì người chết tiếp theo chính là mình rồi.

    - Cái gì?

    Ngươi nói cái gì?

    Thiếu Cung chủ bị hắn giết rồi?

    Tại sao có thể như vậy?

    Thiếu Cung chủ tiến vào với các ngươi lúc nào?

    Hà Lai nguyên vốn không lộ ra biểu lộ gì, thần sắc cũng không quáđểý lại đột nhiên trở nên khẩn trương lên.

    Hắn chính là người bên cạnh Cung chủ, phụng mệnh đến đây để trợ giúp Chu Dật Phàm đoạt đồ vật, cũng không quáđể tâm.

    Dù sao thì Chu Dật Phàm cũng là người của vị Quá tôn kia, cũng không đối phó với Cung chủ, nhưng hiện giờ nghe tin tức Thiếu cung chủ gặp nạn thì sự tình không còn giống với lúc trước nữa rồi.

    Tần Vô Ngân đạt được Tiên âm truyền thừa là một đại bí mật, thậm chíđa số người trong Thất Âm Cầm cung cũng không biết.

    Mà hắn vụng trộm dẫn người tiến vào trong bảo tàng Càn Khôn đan tông, càng không có mấy người biết rõ, trên thực tế, cái này chính là do Tần Vô Ngân tạm thời quyết định ra.

    - Cuối cùng, Thiếu cung chủ đột nhiên nhảy vào một mình, về sau bị Trình Cung tự tay giết chết.

    Chu Dật Phàm nhìn thấy Hà Lai rốt cục cũng động dung, cười lạnh trong nội tâm, lúc này không sợ hắn không ra tay nữa.

    - Thái thượng trưởng lão, nhanh chóng bắt lấy Trình Cung này a, tránh phát sinh thêm chuyện gì.

    Bất kể là ai động thủ, hôm nay tuyệt đối không thể buông tha cho hắn.

    Tình huống vàđịa vị của Võ Thân Vương bất đồng với Chu Dật Phàm, cho nên trực tiếp nói ra.

    Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương vừa nói ra, những người tài giỏi này cũng tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ, đều nhìn về phía Trình Cung.

    Giờ phút này, Võ Thân Vương lại có cảm giác đồng dạng với Chu Dật Phàm, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.

    Trình Cung liên tiếp đánh chết Tần Vô Ngân, Nguyệt Minh thái tử, hơn nữa thực lực bây giờđã cách xa bọn hắn, nói không sợ hãi thìđó chính là giả dối.

    Hiện tại lại có cơ hội tốt như vậy, phải giết hắn.

    Ánh mắt Võ Thân Vương nhìn về phía Trình Cung, hung ác nói:

    - Trình Cung a, thật không nghĩ tới ngươi là một đại thiếu quần làáo lượt tại Vân Ca thành, vậy mà hiện giờ lại lâm vào tình cảnh này.

    Nhưng ngươi cũng chỉ có thểđi đến bước này thôi, hôm nay vô luận như thế nào ngươi cũng không thểđào tẩu được, bọn ta sẽ giết chết ngươi.

    Nghĩđến chỗ này, Võ Thân Vương chậm rãi nắm một khối ngọc bài trong tay, chỉ là còn có chút do dự.

    Bởi vì thế cục trước mắt, bọn hắn bên này còn cóĐạm Đài Linh Trí, Tư Không Sa, Hà Lai, Giao Long Hoàng, Sư Hoàng, Âm Uy.

    Tổng cộng là sáu vị Thiên Anh, cho dùđối phương và một yêu thú của hắn cường đại như thế nào cũng vẫn tuyệt đối chiếm ưu thếáp đảo.

    Chỉ là Trình Cung lần lượt sáng tạo kỳ tích trong mắt bọn hắn, cho nên hắn không thể không sợ.

    - Dám giết Thiếu cung chủ, tại Cửu Châu này, không còn người nào gan cùng mình như ngươi nữa rồi.

    Trong mắt Hà Lai tràn ngập sát cơ.

    Đạm Đài Linh Trí nghe Võ Thân Vương nói xong, lại nhìn Hà Lai tràn ngập sát cơ, hắn cũng không sốt ruột ra tay, chỉ là thần niệm đều tập trung lên người Trình Cung, đồng thời cũng đã chuẩn bị ra tay.

    Mà giờ khắc này, bọn người Giao Long Hoàng, Sư Hoàng cũng đều đã chuẩn bị kỹ càng, muốn giết chết Trình Cung, nhưng không thểđể mất bảo tàng trên tay hắn.

    Đừng nhìn hiện giờ tất cả mọi người đều có cớ lấy, nhưng bọn hắn rất rõ ràng loại trình độ tranh đoạt này, vạn nhất rơi vào tay đối phương, màđối phương lại mang theo rời đi thì sẽ rất khó lấy lại.

    Giống như là một ngọn núi lửa, giờ phút này, rốt cục cũng muốn phun trào rồi.

    - Ai dám động đến hài tử Trình gia ta?

    Một thanh âm vang lên.

    Từ xa xa trên bầu trời, một đạo bóng trắng xuất hiện ở ngoài vạn dặm.

    Một thân ảnh xuất hiện trong thần niệm của mọi người, chính đang đứng trên một Bạch hạc cực lớn.

    Giờ phút này, Trình Vũ Dương không còn ăn mặc nho nhã nữa, mà là một thân vận áo giáp màu trắng, so với Bạch hạc khiết bạch phía dưới thì còn trắng hơn.

    Tốc độ Bạch hạc kia nhanh đến kinh người, dĩ nhiên là một Đại yêu vương đỉnh phong.

    Tuy rằng không có biện pháp so với trực tiếp xé rách không gian cự ly ngắn như Thiên Anh, nhưng tốc độ cũng đã nhanh đến mức kinh người, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách vạn dặm.

    Đương nhiên, hiển nhiên là do Bạch Hạc kia đã thi triển thần thông nào đó, tiêu hao cũng rất lớn, nhưng sau đó trong miệng lại nhai thứđồ vật gìđó, khí tức vốn hỗn loạn lại trở nên vững vàng, thân thể chừng trăm mét chở Thiên Hồ Trình Vũ Dương bay đến trước người Trình Cung.

    - Buồn cười, một tiểu gia hỏa còn chưa đạt tới Thiên Anh, vậy mà dám mang theo một yêu thúĐịa Anh đỉnh phong, liền cho rằng có thể nhúng tay vào.

    Hà Lai còn tưởng rằng có nhân vật cường đại nào xuất hiện, lại không nghĩ rằng chính là Thiên Hồ Trình Vũ Dương, hắn căn bản không biết Thiên Hồ Trình Vũ Dương, chỉ là phát hiện Trình Vũ Dương cũng không phải Thiên Anh, hắn cũng liền không thèm đểý, đưa tay ra chuẩn bị tiếp tục động thủ.

    Sắc mặt Chu Dật Phàm và Võ Thân Vương đều lộ vẻ lạnh lùng, nhìn Thiên Hồ Trình Vũ Dương, một mực đoán chừng người không thể nhìn thấu này, hắn như thế nào lại đến đây...

    - Bành...

    Đang lúc Hà Lai muốn động thủ, thân thể Thiên Hồ Trình Vũ Dương nhìn như chậm chạp, đột nhiên làm ra một tư thế ngoặt cung trong nháy mắt, chẳng biết từ lúc nào, một cây cung cực lớn hiện ra trong tay, thân hình cây cung này so với khôi giáp màu trắng Trình Vũ Dương đang mặc kia đều cao hơn một chút.

    Trình Vũ Dương chậm rãi kéo một chút, mặc dù trên cây cung kia không có mũi tên, nhưng khi hắn kéo dây cung ra, lập tức tạo ra từng đạo Cửu Thiên Cương Phong, không ngừng xoay tròn, bay xuống dưới, vùi đầu vào bên trong cây cung này.

    - A...

    Hà Lai đang muốn động thủ và bọn người Đạm Đài Linh Trí, Giao Long Hoàng, Sư Hoàng đang chuẩn bị tùy thời ra tay tranh đoạt đều lập tức cả kinh trong nội tâm.

    Thiên Cung Thần Điện!

    Bắc Câu Lô Châu, Thiên Cung Thần Điện, lúc ấy cũng đã ẩn ẩn áp chế yêu tộc tại Cửu Châu đại địa, cường đại vô cùng.

    Lúc này Lô gia Thiên Cung Thần Điện cuốn vào tràng tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, còn không ngừng liên hợp chia cắt với mọi người, chỉ là ủng hộ Lam Vân Đế quốc.

    Chính là vì năm đóĐại nguyên soái Trình Tiếu Thiên thống lĩnh binh mã Lam Vân Đế Quốc muốn tất cả mọi người dừng tay, chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đây làđiều mọi người không thể nào tiếp nhận.

    Chiến đấu thế tục tại Nam Chiêm Bộ Châu đã diễn ra nhiều năm, đồng thời đại chiến giữa phần đông thế lực và Thiên Cung Thần Điện cũng chưa từng ngừng lại, cuối cùng Lô gia Thiên Cung Thần Điện bị đại thương, thậm chí còn có mấy cỗ thế lực quật khởi tại Bắc Câu Lô Châu.

    Đương nhiên, dù là như thế, sự cường đại của Thiên Cung Thần Điện cũng đã khiến tất cả thế lực lớn thấm sâu, thấu hiểu rất rõ.

    Chương 1040: Lại là một cái, lại là một cái! (2)

    Nếu không phải vì Thiên Cung Thần Điện khiến tất cả thế lực lớn bị trọng thương, cũng không có khả năng đạt thành hiệp nghị, khiến kế hoạch chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu bị ngừng nhiều năm như vậy.

    Đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới lại gặp được thần cung Thiên Cung Thần Điện.

    Nhìn qua thì cũng không thấy cây cung này có gì, nhưng Hà Lai lại ẩn ẩn cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm, thể nội trải qua Thiên Cương lôi kiếp Thiên Anh cường đại đều ẩn ẩn cảm giác được bất an.

    Tại sao có thể như vậy, một tiểu tử còn không đạt tới Thiên Anh này sao có thể tỏa ra khí tức nguy hiểm như vậy, hơn nữa còn là người Trình gia.

    - Nhị thúc!

    Trình Cung cũng rất bất ngờ, tuy rằng hắn đã sớm có bố trí và chuẩn bị, nhưng lần này cũng là phi thường hung hiểm, vậy mà không nghĩ tới lại nhìn thấy Ngụy thúc.

    Mà tình hình lúc này, so với lúc gặp Trình Vũ Dương lần trước thì tương tự, chỉ là lúc này Thiên Hồ Trình Vũ Dương vận một thân khôi giáp, mà Bạch Hạc hắn đang tọa hạ cũng làĐại yêu vương đỉnh phong.

    Phải biết rằng, lúc trước còn nhờ chính mình mà Bạch Hạc này mới có thểđột phá, cho dù trong khoảng thời gian này có tiến bộ thần tốc, nhưng cũng không thể khoa trương như vậy.

    Phải biết rằng, tốc độ tăng tiến của yêu thú so với nhân loại thì chậm hơn rất nhiều, chúng cóđược tuổi thọ lâu dài buồn chán, chỉ tu luyện bình thường mà không có công pháp đặc biệt.

    Giống như những Yêu tộc thuộc hoàng tộc kia, đều rèn luyện qua thời gian dài mà thành tựu.

    Nhưng mà biến hóa của Bạch Hạc này lại khiến Trình Cung giật mình, mà Thiên Hồ Trình Vũ Dương càng khiến Trình Cung giật mình hơn.

    Một thân khôi giáp, vậy mà có thể uy hiếp được Thiên Anh.

    Hơn nữa, cây cung trong tay hắn không phải là cây cung mình chứng kiến trong mật thất của gia gia sao?

    Nhìn thấy Trình Cung, Bạch Hạc kia mặc kệ có bao nhiêu Thiên Anh phía trước, trên mặt lộ ra biểu hiện cười cười nịnh nọt, vô cùng phong phú, hướng về Trình Cung gật đầu liên tiếp, bộ dạng cực kỳ giống những tiểu quan nhìn thấy đại quan mà vẻ nịnh nọt tại thế tục.

    Không có biện pháp, sự sợ hãi đối với vị Trình đại thiếu này đã khắc thật sâu trong đầu Bạch Hạc rồi.

    - Nhớ kỹ, Trình gia ta chưa bao giờ sợ bất cứ kẻ nào, ngươi muốn làm cái gì thì cứ làm, nếu ai dám động tới ngươi, ta sẽ bắn chết hắn.

    Ngữ khí của Thiên Hồ Trình Vũ Dương cường ngạnh tới cực điểm.

    - Bắn chết?

    Ngươi nghĩ mình là ai?

    Cho dù là Thái thượng trưởng lão Thiên Cung Thần Điện cóđến đây thì cũng không dám làm càn như thế.

    Hừ!

    GIao Long Hoàng nói xong, tản yêu khí cường đại ra bốn phía.

    Ngoại trừ chống lại Hỏa Phượng Ma Long, loại áp chế bổn mạng này khiến Giao Long Hoàng rất khó chịu, thậm chí sợ hãi.

    Chống lại tồn tại khác, dù là nhân vật của Thiên Cung Thần Điện hắn cũng không sợ.

    Thân là hoảng già Yêu tộc, so với những Thiên Anh đồng cấp khác thì nó cường hoành hơn rất nhiều, huống chi Giao Long Hoàng cũng đã từng tham gia chiến đấu với Thiên Cung Thần Điện.

    Sư Hoàng cũng đồng thời phát ra uy áp bản thân, không chỉ là bọn hắn.

    Mà lúc này, ngay cảĐạm Đài Linh Trí cũng tiến một bước về phía trước.

    Hợp với bọn người Hà Lai, Giao Long Hoàng, Sư Hoàng tạo thành xu thế vây đánh Trình Cung và Thiên Hồ Trình Vũ Dương.

    Hai đại Thái thượng trưởng lão Thiên Anh, hai đại cường giả Yêu tộc, có thể tưởng tượng uy thếđồng thời tản ra cường đại như thế nào.

    - Đại thiếu, lão hủ tới chậm, kính xin trách phạt.

    Lúc này, một thanh âm vang lên trên bầu trời, một cánh cửa không gian trực tiếp xuất hiện.

    Từ trong cánh cửa không gian đó có một Man nhân đi ra.

    Người đi tới không phải ai khác, chính là A Cổ Đan Tuyền, người mạnh nhất Man tộc, thủ hạ Man Hoang đại đế.

    Chỉ là A Đan Cổ Tuyền lúc này so với lúc trước thì hoàn toàn bất đồng, một thân khí tức vô cùng cường hoành, thậm chí có một ít không bị khống chế, lộ ra uy thế thiên địa, rõ ràng đạt tới Thiên Anh không lâu, nhưng lực lượng so với Thiên Anh tầng thứ hai thì còn mạnh hơn một ít.

    Tuy rằng A Đan Cổ Tuyền đã trở thành Thiên Anh, nhưng nhìn thấy Trình Cung thì lại không có một điểm tư thế cao cao tại thượng nào, khi tiến tới liền lập tức dùng nghi lễ của Man tộc quỳ xuống bái kiến, vô cùng thành kính.

    Nếu như không có Trình Cung, đừng nói hiện giờ hắn đạt tới Thiên Anh cảnh giới, coi như là khôi phục lực lượng vốn có cũng đều rất khó khăn.

    Vốn hắn cũng đã làĐịa Anh đỉnh phong, chỉ nửa bước nửa là có thể tiến vào Thiên Anh.

    Chỉ tiếc là bị trọng thương, lực lượng không ngừng trượt xuống, thương thế lớn này đã khiến cảnh giới như tụt xuống.

    Cũng may là nhờđan dược Trình Cung luyện chế qua.

    Nếu không như thế, Trình Cung khiến Man Hoang đại đế kích phát ra lực lượng chính tức từ công pháp tu luyện của hắn, lực lượng huyết mạch Tiểu Phong Tử ảnh hưởng rất lớn tới hắn.

    Sau khi thương thế khôi phục, chẳng những lập tức vượt qua Thiên Cương lôi kiếp, mà dưới sự trợ giúp của Man Hoang đại đế, lực lượng cũng tăng vọt.

    Man Hoang đại đế cũng cóý muốn khiến lực lượng hắn tăng nhanh lên một phát, dù sao thì trong Man tộc hiện giờ thì ngoài trừ Man Hoang đại đế ra thì không có cường giả nào.

    Trước kia chỉ là chiến đấu thế tục, đối phó với những tồn tại Huyết Luyện ngục kia, hiện giờ biết rõ đối thủ là Yêu tộc, Man Hoang đại đế khôi phục lực lượng, chính thức kích phát lực lượng đại đế chi thành, đồng thời không ngừng tăng lực lượng Man tộc lên.

    Lực lượng Man tộc tăng lên là một bí mật, không thểđơn giản bạo lộ, bất quá một, hai người cường đại xuất hiện thì cũng không có gìđáng sợ.

    Giờ phút này, A Cổ Đan Tuyền dùng lực lượng Thiên Anh tầng thứ ba xuất hiện trước mặt mọi người.

    Mà biểu hiện của hắn đối với Trình Cung đều khiến hết thảy mọi người chấn kinh.

    Man tộc là cái gì, chính là một đám người dã man chưa khai hóa, đã từng cường đại nhưng cũng đã xuống dốc, nhưng đám người kia cũng rất cố chấp, ai cũng biết điều đó.

    Một Thiên Anh xuất thân từ tộc hệ cố chấp, vậy mà khi nhìn thấy Trình Cung liền quỳ lạy.

    Quá...

    Quá vô nghĩđi à nha.

    - Lại là một cái...

    Lại là một cái...

    Chu Dật Phàm cảm giác mí mắt của mình có chút nhảy lên, nhịn không được nhìn về phía Võ Thân Vương.

    Lập tức phát hiện sắc mặt Võ Thân Vương cũng vô cùng khó coi, miệng khẽ mấp máy như đang nói cái gìđó, nhìn kỹ sẽ phát hiện, lại đồng dạng với hắn, lầm bầm nói:

    - Lại là một cái...

    Lại là một cái...

    - Ân.

    Trình Cung nhẹ gật đầu với A Cổ Đan Tuyền, không cần nói thêm cái gì, lần này cũng không phải Trình Cung muốn tỏ vẻ Trang Bức.

    Sau khi ra khỏi Càn Khôn Đan tông thì hắn đã sớm nghĩđến loại kết quả này.

    Mặc kệ mình ở đâu, bên cạnh có người nào thì những người này cũng đều muốn động thủ đối phó với mình, cho nên bọn hắn có chuẩn bị thì Trình Cung cũng đã chuẩn bị hết thảy.

    Sau khi rời khỏi Càn Khôn Đan Tông sẽ thông báo cho tất cả mọi người.

    Nếu như nói lần trước hắn độ kiếp còn không biểu hiện ra tất cả thực lực chân chính.

    Nhưng giờ phút này thì hắn không còn cố kỵ gì nữa, bởi vì Trình Cung tin tưởng gia gia đã bố trí tốt hết thảy ngay từ ban đầu rồi.

    Chương 1041: Thiên Cung nhất tiễn, bắn chết Thiên Anh.

    Điều hắn muốn làm hiện giờ, chính là biểu hiện ra lực lượng tầng trên, nói ra lời có trọng lượng.

    Chỉ là cuối cùng vẫn có một ít sai lầm, chính mình đãđi ra muộn một chút.

    Tần Vân Nhi gặp chuyện không may, tất cả mọi người thụ trọng thương, cũng may là lúc mấu chốt, Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh cũng không rời đi, nếu không thì so với bây giờ, chỉ sợ hậu quả nghiêm trọng hơn gấp mười lần.

    Cho dù là như thế, bởi vì Trình Cung đi ra chậm một tí, Nguyên thủy Ma tông Liễu Nguyệt và thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng ma Long đều cần thời gian để chạy tới, bởi vì lúc đó căn bản không biết xuất hiện tại đâu.

    Cho dù tại Đại Đế chi thành, Man Hoang đại đế không tiếc huyết vốn để mở ra cánh cửa không gian ngay tại vị trí Trình Cung thì cũng cần một ít thời gian.

    - Muốn ỷ nhiều khi ít phải không?

    Đám gia hỏa hung hăng không có tiền đồ các ngươi lại hung hăng càn quấy như vậy?

    Nhưng vào lúc này, một thanh âm khiến người thế tục gặp phải như đối mặt với sóng biển ngập trời, mang theo lực trùng kích vang lên.

    Một thân ảnh cựđại từ cánh cửa không gian đi ra, chính là Tiểu Phong Tử.

    Nếu như sự xuất hiện của bọn người Liễu Nguyệt, Hỏa Phượng Ma Long, Trình Vũ Dương, A Cổ Đan Tuyền khiến mấy thế lực lớn cảm giác ngoài ý muốn thì Tiểu Phong Tử xuất hiện, chính là triệt để hù dọa bọn hắn.

    Phân giới giữa trên Thiên Anh tầng thứ ba và dưới Thiên Anh tầng thứ ba rất rõ ràng.

    Mà lực lượng Tiểu Phong Tử biểu hiện ra ngoài đã khiến bọn hắn cảm thấy thâm bất khả trắc rồi.

    - Tại sao có thể như vậy?

    Không phải tên Trình Cung này không có chỗ dựa sao?

    Thiên Cung Thần Điện không thể ủng hộ hắn được, tối đa chỉ có Nguyên Thủy Ma Tông mà tohoi.

    - Ai nói?

    Sau lưng Trình Cung này một mực có chỗ dựa, chỉ là không điều tra ra được mà thôi.

    - Người này không phải là Man thần Nam hoang Man thần giáo sao?

    Hắn như thế nào lại xuất hiện ở chỗ này?

    - Đáng giận, Hách Liên Lam Phượng ngăn cản, vậy mà một tên cường đại như vậy lại xuất hiện.

    ...

    Bọn người Đạm Đài Linh Trí âm thầm trao đổi với mấy vị Thái thượng trưởng lão, vừa rồi nguyên một đám đều cao cao tại thượng, hiện giờđã bắt đầu chúý cẩn thận lên.

    Tiểu Phong Tử vừa xuất hiện đã hù dọa bọn hắn rồi.

    Tuy rằng trước kia Trình Cung rất hung hăng càn quấy, nhưng một mực áp chế lại ở một trình độ, không quá phận khiến người khác chúý, càng không có người nào nghĩđến hắn yên lặng không một tiếng động như vậy mà lại cóđược lực lượng cường đại như thế.

    Những người này xuất hiện, công khai biểu thị cho mọi người biết một cỗ thế lực bản thổ sẽ quật khởi, Trình gia sẽ trở thành một cỗ thế lực cường đại mới tại Cửu Châu đại địa.

    Trình Cung cũng không nhìn lại bọn hắn, chiến đấu với Tư Không Sa càng lúc càng kịch liệt.

    Phần lớn tinh lực của hắn đều dùng điều khiển phân thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Hiện giờ Hỏa Phượng Ma Long đã là Thiên Anh tầng thứ hai.

    Hỏa Phượng Hoàng và Huyết Ngục Ma Long Hoàng cũng có thể phát ra một bộ phận thần thông thiên thú, chiến đấu với Tư Không Sa càng lúc càng kịch liệt.

    Hiện giờđã dần dần biến mất bên cạnh bọn hắn, bởi vì bất luận và Trình Cung hay là Tư Không Sa, một thanh âm đều vang lên trong đầu bọn hắn, không được chém giết tại Cửu Châu đại địa.

    Đây không phải là thanh âm của chấp pháp giả, trên thực tế, chấp pháp giả bình thường cũng không mạnh như vậy, đây chính là có người chính thức dùng đại thần thông ở trong phiến trời đất này, nhắc nhở cường giả cường đại khi giao thủ với nhau không được phá hư sinh linh Cửu Châu đại địa, tránh tạo thành tổn thất không thể cứu vãn.

    Đây là lần đầu tiên Trình Cung chiến đấu với Thiên Anh tại kiếp này, cũng may là giờ phút này thần niệm của hắn cũng đãđạt tới Thiên Anh tầng thứ năm, có thể phát huy ra lực lượng chân chính của Hỏa Phượng Ma Long, thậm chí vượt xa so với người thường phát huy.

    Giờ phút này, Tư Không Sa rất phiền muộn, không nói tổn thất một kiện pháp bảo mà lúc này còn bị một gia hỏa Thiên Anh tầng thứ hai đẩy vào hoàn cảnh xấu.

    Nhưng khổ nỗi là cho tới bây giờ hắn còn chưa nghe nói một vị Thiên Anh cường đại như vậy xuát hiện, vốn hắn cho rằng chuyện sẽ rất giải quyết, không nghĩđến lại khó giải quyết như vậy.

    - Bành...

    Bành...

    Hai nắm đấm của Tiểu Phong Tửđụng nhau, sinh ra thanh âm khiến tim người đập rộn lên, không gian đều chấn động như muốn nổ tung.

    - Các ngươi không phải rất hung hăng càn quấy sao?

    Hiện giờ ta chơi đùa với các ngươi một phen.

    Tiểu Phong Tử nói xong, thân ở nguyên tại chỗ, trực tiếp oanh ra một quyền, mà một quyền này oanh ra liền lập tức biến mất, giống như là cánh tay của hắn biến mất.

    - Không tốt!

    - Chạy mau!

    Bọn người Đạm Đài Linh Trí vô cùng sợ hãi, tầm đó cách xa nhau ít nhất mấy ngàn mét.

    Nhưng đối với loại cường đại như Tiểu Phong Tử, cơ hồ không cần phải tính đến khoảng cách này.

    - Oanh...

    Oanh...

    Trong cùng một thời gian, một nắm đấm cựđại đồng thời xuất hiện trước mắt Tứđại Thiên Anh Đạm Đài Linh Trí, Hà Lai, Giao Long Hoàng, Sư Hoàng.

    Một ngón tay của nắm đấm này so với một người còn lớn hơn.

    Đạm Đài Linh Trí vung tay, xuất một kiện Tuyệt phẩm Linh khí phòng ngự ra, Hà Lai vung tay xuất ra một đạo Âm cầm bình chướng, nhưng thụ một quyền này liền trở nên yếu ớt, trực tiếp nổ tung.

    Thân thể Giao Long Hoàng, Sư Hoàng cũng lập tức biến lớn, trực tiếp hiển hiện ra bản thể, Giao Long dài đến ngàn mét, Sư Hoàng cao mấy trăm mét nhao nhao bộc phát ra công kích mạnh nhất, nhưng dưới nắm tay này thì lại vô cùng yếu ớt, thân thể như núi trực tiếp bị oanh bay ra ngoài.

    Đây là Tiểu Phong Tửđã khống chế lực lượng đến một trình độ nhất định, cam đoan không tạo thành phá hư đối với Cửu Châu đại địa phía dưới, cũng không phạm phải cấm kỵ, cho nên không nghe được thanh âm khiến hắn ly khai kia.

    Trên thực tế, cho dù hắn muốn giết những người này thì cũng sẽ không tạo thành phá hư gì, còn kém rất lớn.

    Thiên Anh tầng thứ nhất ít nhất cóđược Thập vạn Long chi lực, đến tầng thứ ba thìđạt tới Tam thập vạn Long chi lực.

    Mà trạng thái Tiểu Phong Tử hiện giờ so với lúc mới gặp Trình Cung thì còn mạnh hơn, hoàn toàn không phải bọn hắn có khả năng ngăn cản.

    Ngay lúc Tiểu Phong Tử ra tay, một đoàn hào quang đột nhiên lóe lên trên bầu trời, chiếu xạ về phía Tiểu Phong Tử.

    Mặt trời giống như bị một tầng mây ngăn trở, đột nhiên lộ ra một đám.

    - Sớm biết ngươi sẽ đánh lén như vậy nên ta đã chờ ngươi lâu rồi.

    Hiện giờ chúng ta thanh toán luôn cả nợ cũ lẫn nợ mới.

    Tiểu Phong Tử mãnh liệt ngẩng đầu, trực tiếp bắn ra Tiên Thiên linh quang, đây cũng không phải làánh mặt trời bình thường mà là một loại kịch độc của Nam Cương độc giáo, đủ để Thiên Anh vẫn lạc.

    Nhưng khi đụng phải Tiên Thiên linh quang, kịch độc lập tức bị tiêu vong, nếu như kịch độc này thật sự tản ra mà nói, chỉ sợ trong vạn dặm chung quanh không có bất kỳ vật nào còn sống sót.

    Chương 1042: Ước chiến trăm ngày. (1)

    Mục đích thật sự của Tiểu Phong Tử cũng không phải là tập kích những người này mà chính là muốn dẫn xuất người này.

    - Oanh!

    Một tiếng nổ vang lên trên bầu trời, tầng mây bốc lên, trên tầng mây chính là một diễm phụ trung niên mặc quần áo và trang sức mà chỉ mỗi Nam Cương độc giáo mới có.

    Tiểu Phong Tử rất quen thuộc người này, chính làđối thủ cũ của hắn.

    Năm đó khiến hắn bị thương, khiến Man Thần giáo đình chỉ bước chân của giáo chủ Đoan Mộc Nhất Lệ Nam Cương độc giáo trước mắt.

    Chính giống như lời dựđoán của Đại thiếu trước khi tiến vào Càn Khôn Đan tông, tràng tụ hội long trọng này, nàng nhất định sẽ không bỏ qua.

    Tiểu Phong Tử không nói hai lời, thân thể trực tiếp biến mất ngay tại chỗ, màĐoan Mộc Nhất Lệ xuất hiện trên tầng mây cũng biến mất ngay tại chỗ.

    Bọn họ chính là cường giả siêu cấp chính thức tại Cửu Châu đại địa, bọn hắn chiến đấu so với Đại Tế Tự và Tư Mã Hằng, Âm Trường Khiếu và Hách Liên Lam Phượng cũng không kém là bao, chỉ có thể tiến hành chiến đấu ở trên Cửu Thiên Cương Phong mới có thể bảo chứng không phá hư Cửu Châu đại địa.

    - A...

    Giao Long Hoàng bị oanh bay ra ngoài, thân thể cực lớn của hắn bị nắm đấm cựđại này oanh vỡ vụn hơn mười mét, cơ hồ hoàn toàn xuyên thủng.

    So với hắn thì Sư Hoàng còn thê thảm hơn, một móng vuốt đã bị oanh vỡ vụn.

    Hà Lai vàĐạm Đài Linh Trí thìđỡ hơn một chút, dù sao thì hai người cũng đã sử dụng pháp bảo Tuyệt phẩm Linh khí, nhưng trên thực tế thì hai người khóc không ra nước mắt a.

    Cho dù bọn họ là Thiên Anh nhưng cũng không có khả năng có nhiều pháp bảo Tuyệt phẩm Linh khí trong tay.

    Trên thực tế, tính phòng ngự của pháp bảo Tuyệt phẩm Linh khí vô cùng cường đại, vậy mà thụ một kích của Tiểu Phong Tử lại bị tổn hại nghiêm trọng.

    Khi trở về nếu không hao phíđại lượng vật tư, không có vài chục năm thì không thể nào chậm rãi chữa trị tốt rồi.

    Muốn dựa vào ngoại lực, trừ phi có Luyện khíĐại sư đã ngoài tứ cấp ra tay, loại cấp bậc này thì tất cả thế lực lớn đều có, chỉ là lực lượng nguyên một đám bọn hắn đều cường đại, cộng với bản lĩnh luyện khí vô cùng ngưu bức.

    Cho nên dù là Thái thượng trưởng lão trong môn phái nhờ vả cũng khó có thể khiến bọn hắn ra tay.

    Giờ phút này, miệng bốn người phun máu ra, pháp bảo bị hao tổn, trên người lại chảy máu, trong nội tâm lại càng rỉ máu.

    Con mẹ nó như thế nào lại đụng phải một tên quái vật như vậy.

    Loại cấp bậc này không phải làđều bế quan tu luyện sao?

    Cấp bậc như vậy tại các thế lực lớn cũng không dễ dàng xuất hiện a.

    - Bành...

    Nhưng vào lúc chẳng ai ngờđến tình huống này, một thanh âm do dây cung chấn động như triệt thiên địa vang lên.

    Một khắc sau, một đạo mũi tên giống như cầu vồng hiện lên, đúng vậy, mũi tên này giống như là lưu quang truy hồi, quang âm đảo ngược.

    - Oanh!

    Mũi tên này quá khủng bố, khủng bố tới mức tận cùng.

    Chẳng ai ngờ mục tiêu của mũi tên này là Thái thượng Trưởng lão Thất Âm Cầm cung Hà Lai.

    Dù sao thì Hà Lai cũng là Thiên Anh, hơn nữa vừa mới thụ qua một kích đột ngột của Tiểu Phong Tử.

    Tuy rằng tiếng đàn phòng ngự hắn lấy được từ di tích Thánh nhân Viễn Cổ bị hao tổn, nhưng vẫn bảo trì như trước, đồng thời với lực lượng bản thân hắn thì còn có một thanh Cổ cầm Tuyệt phẩm Linh khíđặt ở trước ngực.

    Trong màn điện quang hỏa thạch, Cổ cầm kia bộc phát ra hào quang, nhưng hào quang của Cổ Cầm này bắn ra, thụ mũi tên này cũng liền trở nên yếu ớt.

    Thậm chí tiếng đàn phòng ngự thánh nhân lưu lại kia cũng không thể chống đỡ được mũi tên này.

    Một mũi tên xuyên thủng!

    - Bành!

    Chỉ trong một cái nháy mắt sau đó, Thái thượng trưởng lão Thất Âm Cầm cung, Thiên Anh tầng thứ ba, ngay cả một câu cũng không kịp nói, cũng đều không có cơ hội đào tẩu, bị một mũi tên diệt sát một cách triệt để.

    Cho dù vừa rồi Tiểu Phong Tử cường hoành đến một tình trạng như vậy, bọn hắn cũng biết không cách nào chiến thắng nhưng lại không khủng bố đến mức này.

    Thời gian như làđình chỉ, sợ hãi lan tràn ra chung quanh, ánh mắt mọi người chậm rãi nhìn về phía Trình Vũ Dương.

    Đúng vậy, mũi tên vừa rồi chính là do Trình Vũ Dương bắn ra, giờ phút này, tay của hắn đã kéo dây cung lần nữa.

    Mà tuy cây cung kia vẫn không có mũi tên như trước, nhưng bây giờ không có người nào nói ra được một lời, cũng không có người nào nhúc nhích, chỉđiên cuồng vận chuyển lực lượng.

    Về phần Chu Dật Phàm và Võ Thân Vương, bọn hắn đều không thể vận chuyển được lực lượng, trong ánh mắt tràn ngập một mảnh sợ hãi.

    Ngay cả Thiên Anh tầng thứ ba như Hà Lai, Thái thượng trưởng lão Thất Âm Cầm cung cường đại mà cũng bị một mũi tên này bắn chết, vậy thì bọn hắn có làm gì cũng vô dụng.

    Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Trình Vũ Dương đều đã không giống với lúc đầu nữa.

    Thiên Hồ này năm đó tung hoành, vang vọng Nam Chiêm Bộ Châu.

    Về sau mai danh ẩn tích, Thiên Hồ bị vô số người khinh thị, vậy mà không nghĩ tới hắn lại cường hoành tới tình trạng này.

    Hơn nữa, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào, trực tiếp đánh chết Thiên Anh.

    - Con mẹ nó, quá ngưu bức rồi!

    Rốt cục, Lý Dật Phong nhịn không được thốt lên.

    - Nhị thúc, ngươi đây là...

    Vừa rồi Trình Cung một mực không lên tiếng chính là hắn tập trung tinh lực khống chế Hỏa Phượng Ma Long đối phó với Tư Không Sa, đối chiến cảnh giới này khiến hắn không thể thư giãn.

    Lại không nghĩ rằng bên này lại như vậy.

    Trên thực tế, sự xuất hiện của Trình Vũ Dương vốn là ngoài ý liệu của hắn.

    - Trước tiên không cần nói, hãy nghe ta nói đã.

    Ta biết rõ kế hoạch lần này của ngươi là chấn nhiếp bọn hắn.

    Trên thực tế, nếu chiến đấu chính diện thì bọn họ cũng không có khả năng địch lại ngươi.

    Biểu hiện lần này của ngươi đã lộ ra thực lực chân chính có thể chống lại bọn hắn của Trình gia, khiến bọn hắn kiêng kỵ.

    Cái này vốn đúng là như vậy, trước kia ngươi cũng đã nói, Hách Liên Lam Phượng có thểđột pháđến Thuần Dương, lực chấn nhiếp này là lớn nhất, còn có Man thần Thiên Anh cũng là bậc tồn tại cao cấp.

    Phía dưới còn có Nguyên thủy Ma tông toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, còn cóĐại Đế chi thành và những Ma Long bị ngươi chống chế kia, nhưng những cái này còn chưa đủ...

    - Bởi vì hiện giờ Nam Chiêm Bộ Châu đã hoàn toàn bị chúng ta khống chế, bọn hắn không thể hi vọng vào chiến đấu thế tục được nữa, trừ phi nghĩ biện pháp diệt sát tất cả những người dưới tay ngươi và những thành viên chủ yếu của Trình gia.

    Hơn nữa ngươi nói giết Thiếu cung chủ Thất Âm Cầm cung, vừa rồi lại giết Nguyệt Minh thái tử, đây tuyệt đối là cừu hận không chết không ngớt, bất luận là vì mặt mũi, vì quyền khống chế Nam Chiêm Bộ CHâu hay là vì lợi ích bảo tàng Càn Không Đan tông, đều đủ để bọn hắn không tiếc hết thảy để diệt sát ngươi.

    - Cho nên lúc này chấn nhiếp đơn giản đã không có hiệu quả nữa rồi, cho dù hiện giờ chấn nhiếp thì sau này càng gặp nhiều phiền toái hơn nữa.

    Ngươi đã làm rất tốt rồi, so với Nhị thúc ta thì còn tốt nhiều, nhưng cần phải có thời gian, hiện giờ chúng ta tụ lại một chỗ nghĩ biện pháp tranh thủ thời gian, ta chỉ có thể bắn ra một mũi tên này, còn lại giao cho ngươi rồi.

    Điều Nhị thúc có thể làm là tranh thủ nhiều thời gian hơn cho ngươi mà thôi.

    Thanh âm Thiên Hồ Trình Vũ Dương vang lên trong đầu Trình Cung.

    Chương 1043: Ước chiến trăm ngày. (2)

    Tâm Trình Cung mãnh liệt trầm xuống, hắn đã sớm phái Sắc quỷ âm thầm thông tri cho gia gia và Nhị thúc về kế hoạch của hắn, chính như lời Nhị thúc nói hôm nay, điều bọn hắn cần hiện tại chính là thời gian.

    Gần kề cho thấy lực chấn nhiếp do sự hiện hữu của Hách Liên Lam Phượng, Tiểu Phong Tử xa xa không bằng Trình Vũ Dương trực tiếp bắn chết một gã Thiên Anh cường đại hiện giờ.

    Hơn nữa trên cây cung của Trình Vũ Dương sử dụng phát ra khí tức, Trình Cung có thể cảm nhận được rõ ràng, khiến bọn người Giao Long Hoàng kiêng kỵ, như nghĩ tới điều gìđó.

    Giờ phút này, tam đại Thiên Anh Giao Long Hoàng, Sư Hoàng, Đạm Đài Linh Trí vận chuyển lực lượng tới cực hạn nhưng lại không có một tia cảm giác an toàn nào, nguyên một đám đều cảm giác như có một tòa núi lớn áp lên đỉnh đầu, tùy thời đều có khả năng giáng xuống.

    Vừa rồi, Thiên Hồ Trình Vũ Dương bắn ra một mũi tên, trực tiếp xạ sát Thiên Anh, lực rung động này cũng quá lớn đi.

    Quan trọng nhất là, trong khoảnh khắc đó, cây cung Trình Vũ Dương sử dụng trong tay phát ra khí tức khiến bọn hắn sợ run.

    Năm đó Giao Long Hoàng đã tham gia cuộc chiến kia, đã từng cảm thụ qua loại khí tức không bình thường này, ngay cả Thiên Anh, thậm chí Quá Tôn cũng đều vẫn lực dưới tầng khí tức này.

    Cỗ khí tức kia là một loại tiêu chí, một loại tiêu chí ẩn mình nhiều năm, rốt cục Thiên Cung Thần Điện cũng bắt đầu hành động.

    Mà gần đây Thiên Cung Thần Điện giống như có vị Thiên Anh mới xuất thế, chẳng lẽ hết thảy cái này đều sớm đã có dự mưu rồi?

    Nếu không bằng vào một Trình Cung, làm sao có thể thu phục được Man tộc?

    Làm sao có thểđiều động nhiều Thiên Anh như vậy?

    Làm sao có thể khiến Vũ Châu Lý gia Lý Dật Phong một mực ở bên cạnh như thế?

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương đứng trên thân Bạch Hạc, giương cung ra, không hề nói một lời nhưng bọn người Giao Long Hoàng, Sư Hoàng, Đạm Đài Linh Trí ở một bên không dám động một chút âm uy nào.

    Nhất là giờ phút này nội tâm bọn hắn đang không ngừng run rẩy, hiện tại bọn hắn đã hối hận lắm rồi, sớm biết như vậy thì mình đã không nên đến đấy, ai nguyện ýđến thì cứđến.

    Ngay cả Hà Lai Thất Âm Cầm cung cũng bị một mũi tên bắn chết, nếu vạn nhất hắn muốn giết mình...

    - Oanh!

    Lúc này, một trùng kích lực lượng khổng lồ lại phát sinh trên bầu trời.

    Trình Cung Hỏa Phương đánh bay Tư Không Sa đang trọng thương, Trình Cung biết rõ nếu giết bực tồn tại này thì quá khó khăn.

    Hơn nữa Tư Không Sa đã cóý e sợ, thậm chí tùy thời đều có khả năng chạy trốn, nếu như không có bất kỳ ngoại lực nào quấy nhiễu, dùng tốc độ Hỏa Phượng Ma Long hoàn toàn có thểđuổi theo, diệt sát Tư Không Sa.

    Nhưng Tư Không Sa đãđạt đến cảnh giới này, khẳng định có công pháp bảo vệ tính mạng, cũng có phương pháp liên hệ với Phù Văn Tông cường đại.

    Hơn nữa, cho tới bây giờ, như vậy cũng làđủ rồi.

    Trình Cung vốn khiến thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của mình phát uy, chính là muốn tạo tác dụng uy hiếp, hiện giờ mũi tên của Nhị thúc còn có lực uy hiếp so với kế hoạch trước kia của mình thì còn lớn hơn vài lần, hắn cũng không cần phải phí khí lực gì rồi.

    Thân thể phân thân Hỏa Phượng Ma Long gia tốc, lập tức xuất hiện phía trên bọn người Trình Cung, thân ảnh cực lớn lẳng lặng lơ lửng phía sau bọn hắn, tản ra khí tức cường hoành, ẩn ẩn dùng Thiên Hồ Trình Vũ Dương làm hạch tâm, cộng với hai đại Thiên Anh A Cổ Đan Tuyền, Liễu Nguyệt, tạo thành một cỗ lực lượng cường đại.

    Trái lại, thần sắc bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương đã sớm ảm đạm, thậm chí hai hàng lông mày Côn Bằng thái tử cũng nhíu chặt.

    Về phần mấy Thiên Anh khác bị Trình Vũ Dương uy hiếp, lại vừa mới bị Hỏa Phượng Ma Long làm bị thương thì không dám có bất kỳ động tác dư thừa nào, ai mà không sợ, nhỡ thằng này đột nhiên bắn ra một mũi tên nữa thì sao?

    Tu luyện tới Thiên Anh cũng không phải dễ dàng, cho dù không thểđột phá nhưng cũng là cao cao tại thượng, ai cũng không muốn bị gạt bỏ như vậy.

    - Hiện giờ các ngươi không muốn đoạt đồ vật của nữa sao? không muốn phân phối đồ vật của người khác nữa sao?

    Trình Cung lạnh lùng nhìn bọn hắn, thực lực quyết định hết thảy, vừa rồi bọn hắn còn biến Trình Cung thành một tên tiểu bối, hiện giờ nghe Trình Cung nói mà không ột người nào dám nói lại.

    - Cóít ngươi bị coi thường, không đánh không được.

    Đúng rồi, còn chưa nói một chuyện cho các ngươi, nhất là Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Côn Bằng thái tử, đoán chừng các ngươi còn không biết đây này.

    Hiện tại các ngươi đã thất bại triệt để tại chiến đấu thế tục, hôm nay toàn bộ Đồ Đằng đế quốc và Vương đình Thảo Nguyên cũng đã bị ta khống chế hoàn toàn, về phần Tây Chu hành tình và mấy lực lượng khác cũng đều bị tiêu diệt hết thảy.

    Trình Cung nói rất tùy ý, nhưng lời này vào tai ba người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương và Côn Bằng thái tử thì không khác gì một tiếng nổ lớn.

    Trình Cung cũng không quản bọn hắn nghĩ cái khỉ gió gì, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía bọn người Tư Không Sa, nói:

    - Hiện giờđến phiên các ngươi rồi, Thiên Anh thì rất ngưu bức sao?

    Lời này gặp Yêu tộc, ta cũng đã nói qua với bọn người Thiếu chủ các ngươi.

    Nhưng tiếc là bọn hắn không xem ra gì.

    Hiện giờ thực sự không phải là ta muốn thả các ngươi, nhưng có giết các ngươi thì cũng không được gì.

    Trở về mà nói với thế lực sau lưng các ngươi là Trình Cung ta chiến thắng tại chiến đấu thế tục, nếu không phục thì chúng ta sẽ chiến đại chiến Tu Chân giới một hồi.

    - Đừng nói bổn đại thiếu chưa cho các ngươi cơ hội, bất luận là dùng danh nghĩa trả thù hay là tranh đoạt, hay là trực tiếp vạch mặt giết chết Trình Cung ta.

    Ba năm sau, Trình Cung ta sẽ khai tông lập phái tại Đan thành, đến lúc “hoan nghênh” các ngươi tới báo thù, có chuyện gì cần ói, hay là muốn chết thì cứ tới, đến lúc đó chúng ta sẽ chấm dứt hết thảy.

    Nếu như trong ba năm này các ngươi làm điều gì xằng bậy thì hãy coi chừng, các ngươi cũng biết tình tình Trình Cung ta rồi đấy, các ngươi điên thì ta càng điên cuồng hơn, ai mà lộn xộn thì ta tập trung tất cả lực lượng giết tên ngu ngốc đó trước, giống như dùng một mũi tên giết chết tên gia hỏa vừa rồi.

    - Nếu như thực sự nuốt không trôi cục tức này thì cũng có thể giao hẹn thời gian địa điểm, chúng ta thanh toán thoáng một phát.

    Tốt rồi, lời nên nói thì bổn đại thiếu cũng đã nói xong, các ngươi cũng không cần ở lại chỗ này để mất mặt xấu hổ nữa, cút đi.

    Đường đường là tứđại Thiên Anh, còn có anh kiệt trẻ tuổi của Yêu tộc, Thất Âm Cầm cung, Bà La Đa Thần miếu mà lại bị Trình Cung mắng như mắng hài tử, phất tay một cái liền trực tiếp hất văng bọn hắn.

    Ai xằng bậy thì giết người đó trước.

    Quả thực là cuồng vọng tới cực điểm.

    Hắn cho rằng hắn là ai?

    Lực lượng cường đại sau lưng những người này, ít nhất cũng có mấy ngàn năm lịch sử, thậm chí mấy vạn năm.

    Yêu tộc càng là truyền thừa từ thời Viễn Cổ đến bây giờ.

    Nếu là lúc bình thường thì ai dám nói như vậy với Thái thượng trưởng lão Thiên Anh, cho dù có chết trăm lần cũng không hết tội.

    Chương 1044: Điên rồi. (1)

    Thế nhưng giờ phút này, mấy vị Thái thượng trưởng lão Thiên Anh lại không dám nói cái gì.

    - Chỉ bằng vào ngươi mà khai tông lập phái?

    Thật là buồn cười.

    Trình Cung, hôm nay ngươi thắng, chiến đấu thế tục ngươi cũng thắng.

    Từ nay về sau, Côn Bằng thái tử ta sẽ không đểý tới chiến tranh thế tục và những sự tình khác, nhưng ta nhất định sẽ tự tay giết chết gươi.

    Trăm ngày sau, ta muốn quyết một trận sinh tử với ngươi tại Nam hoang.

    Giờ phút này, Côn Bằng thái tử cũng không nhìn tới bọn người Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương nữa.

    Ngay từđầu hắn vốn đã không nhìn những người này, hiện giờ thấy bộ dáng như vậy của bọn hắn thì càng thêm khinh bỉ.

    Khai tông lập khái, còn dám đối địch với Yêu tộc, quả thực là không biết sống chết.

    Nhưng Côn Bằng thái tử sẽ không để mình biến thành một cái bóng mờ, hắn muốn tự thân đánh chết Trình Cung.

    Nếu như ngay cảđiểm dũng khí, phách lực ấy cũng không có thì tung hoành Cửu Châu đại địa như thế nào?

    Phát triển Linh sơn như thế nào?

    - Ngươi đã cam lòng chết, như vậy bổn đại thiếu cũng thành toàn cho ngươi.

    Trình Cung cũng không nói gì thêm nữa.

    Song long thành, chiến đấu thế tục Nam hoang, chính mình độ kiếp, Thiên Bảo Thử Càn Khôn Đan tông và một ít chuyện phía sau cũng có không ít liên ẹệ với Côn Bằng thái tử rồi.

    Nhưng như vậy cũng không thể dao động đến quyết tâm và chiến ý của hắn, đối với loại người như hắn, một ít những chuyện này cũng không có ảnh hưởng gì.

    Côn Bằng thái tử không giống với Chu Dật Phàm, Võ Thân Vương lúc trước.

    Cho nên cũng không nói nhảm với Trình Cung.

    - Đi!

    Côn Bằng thái tử cũng không nói nhảm, lập tức bay về phía xa xa.

    Giao Long Hoàng và Sư Hoàng thoáng do dự một chút, đề phòng Thiên Hồ Trình Vũ Dương đang đứng trên thân Bạch Hạc giương cung, sau đó dùng tốc độ cao nhất ly khai.

    Nhìn Côn Bằng thái tử và Trình Cung ước chiến, Con Bằng thái tử mang người trực tiếp rời đi, Trình Vũ Dương cũng không có tiếp tục động thủ, bọn người Đạm Đài Linh Trí và Tư Không Sa thấy vậy cũng đều thở dài một hơi.

    Tần Vô Ngân chết rồi, Thái thượng trưởng lão Thất Âm Cầm cung Hà Lai cũng bị giết, Tây Chu hành tỉnh cũng đã bị chiếm lĩnh.

    Chu Dật Phàm đứng ở nơi này, đột nhiên có một loại cảm giác mờ mịt, không biết phải đi đến nơi nào.

    Tư Không Sa tranh thủ cơ hội này, rời đi rất nhanh.

    Trước khi đi vẫn không quên nhìn thoáng qua Hỏa Phượng Ma Long, vừa rồi Hỏa Phượng Ma Long này đã bị mình làm bị thương một ít nhưng hiện giờđã khôi phục hoàn toàn, hắn không khỏi giật mình một cái, dùng tốc độ cao nhất rời đi.

    Sau khi hắn rời đi, Âm Uy mới cẩn thận ly khai, giống như là sợ người khác phát hiện ra hắn.

    Nhưng hắn vừa rời đi, ngón tay Trình Cung đã nhẹ nhàng bắn ra ba hạt Nguyên tinh loại nhỏ đến tay Liễu Nguyệt, đồng thời Trình Cung truyền một đoạn Ma kinh có quan hệ với Nguyên thủy Ma Tông cho Liễu Nguyệt.

    Tuy trong thời gian ngắn không thể khiến lực lượng Liễu Nguyệt lập tức tăng vọt, nhưng khi thấu qua Nguyên tinh này, rất nhiều vấn đề trước kia của Liễu Nguyệt đã khai sáng rộng mở ra.

    Đãđến Thiên Anh cảnh giới, nhất niệm khai mở, đốn ngộ so với khổ tu bình thường thì có hiệu quả hơn rất nhiều, cái này đủ để lực lượng của nàng càng trở nên mạnh hơn.

    Hon nữa, đã có Trình Cung âm thầm phân phó, sau đó A Cổ Đan Tuyền và Liễu Nguyệt cũng cáo từ Trình Cung rời đi, mà phương hướng của hai người chính là phương hướng Âm Uy rời đi.

    Thất bại, chiến đấu thế tục vậy mà cũng thất bại.

    Chu Dật Phàm đột nhiên có một loại cảm giác vô cùng thất lạc, nản lòng thoái chí.

    Hắn không quáđểýđược mất tại chiến đấu Tu Chân Giới, cho dù thất bại gặp nguy hiểm như thế nào thì cũng còn có thể giải thích được, dù sao thì cuối cùng cũng chính là lực lượng sau lưng lẫn nhau.

    So đấu ở đây chính là những tồn tại đỉnh phong kia, là thế lực môn phái, nói trắng ra là bỏ qua tác dụng cá nhân bọn hắn, ít nhất Chu Dật Phàm xem là như thế.

    Chiến đấu thế tục có thể bất đồng, lúc ấy phần đông lực lượng thế tục tập trung lại, mình cũng làm các loại chuẩn bị cùng an bìa, như thế nào lại thất bại trong thời gian ngắn như vậy.

    Loại thất bại này đãđả kích hắn rất lớn, bởi vìđây chính làđả kích triệt đểý nghĩ tự phụ, tâm trí, năng lực khống chế của hắn, là một lần thất bại chính thức.

    - Nếu như lại có cơ hội, thật muốn đấu với ngươi một trận, thất bại triệt để, nhưng vẫn không cam lòng như trước.

    Trình Cung, nếu như ta không tiến vào Càn Khôn Đan tông thì cho dù ngươi cóđoàn ngựa thồ cuồng phong, huấn luyện ra sau đội ngũ vô địch, còn có Man tộc, Nguyên thủy Ma Tông trợ giúp thì ngươi cung tuyệt đối không có khả năng thắng lợi như vậy.

    Nghe được chiến đấu thế tục đã triệt để thất bại, Trình Cung khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, Chu Dật Phàm cũng có chút đần độn, rốt cục, sau khi bọn người Tư Không Sa và Côn Bằng thái tử rời đi, hắn cũng mãnh liệt ngẩng đầu lên, nhìn Trình Cung một cách không cam lòng.

    - Ngươi tiến nhập vào trong bảo tàng Càn Khôn Đan tông, nhưng bên ngoài còn có những tuyệt thế danh tướng như Thiên Hồ Trình Vũ Dương, Bạo Hùng Trình Vũ Phi, Hung thần Bạch Khải Phi.

    Còn cóĐại nguyên soái Trình lão gia tử tọa trấn, tự nhiên có thể quán triệt ýđồ của ngươi một cách triệt để, nhưng bên ta đều là chia rẽ, hơn nữa lại lục đục với nhau, hoàn toàn không thể quan sát triệt đểýđồ của ta.

    - Xem ra ngươi thật sựđã nóng nảy lên vì thua, ngươi không phát hiện bây giờ ngươi là một con bach thua sạch rồi sao?

    Lại luôn không cam lòng, cho rằng như thế nào như thế này nọ kia.

    Ngươi đã không có chiến ý và dũng khí như Côn Bằng thái tử, thậm chí không có khí phách đảm đương loại này, vậy thì thua chính là thua.

    Nói thật, trước kia ta còn xem Chu Dật Phàm ngươi là một đối thủ, bởi vì ngươi thua.

    Nhưng hiện giờ ngay cả thua ngươi cũng không có tư cách rồi, ngươi thật sựđã xong.

    Nhìn thấy Chu Dật Phàm vẫn không cam lòng, còn muốn nói điều gì.

    Trình Cung khoát tay áo nói:

    - Cút đi, đừng có lại nói những lời vô dụng nữa, loại tranh luận này cũng không thể khiến trong lòng ngươi thoải mái thêm chút nào đâu.

    Ngươi bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm, không chấp nhận thất bại, không phải không có tư cách thua thì là gì?

    Ngươi cho rằng ngươi khống chế vô cùng tốt?

    Vậy ngươi có tính toán qua không?

    Sức chiến đấu Man thần giáo kia như thế nào, lại có biết cỗ lực lượng La Phù kiếm phái và những tông phái khác đột nhiên xuất hiện tử thủ Vân Ca thành là ai không?

    Ta đã sớm chuyển dời tất cả lực lượng đến Vân Ca thành thì cho dù ngươi khốn thủ Song long thành thì cũng chỉ có thất bại.

    Ngươi tự nhận khống chế hết thảy, và ngươi đều nắm hết thảy trong tay nhưng lại không thể khống chế những cái này.

    Như vâỵ thì ngươi khống chế cái gì?

    Nắm chắc cái gì?

    - Còn có, từ lúc mới bắt đầu ngươi cũng không tính toán qua gia gia của ta cũng ảnh hưởng đến chiến đấu thế tục, chẳng lẽ ngươi không nghĩ giống như tình huống mười mấy năm trước?

    Ngươi có nghĩ tới những kẻ trên biển chỉ cần có tiền thì sẽ không tiếc hết thảy mà làm hải tặc không?

    Chương 1045: Điên rồi. (2)

    Dừng lại một chút như để lấy giọng rồi Trình Cung lại nói tiếp:

    - Tuy rằng Vương đình Thảo Nguyên bị Yêu tộc điều khiển, nhưng bên trong cũng không phải không có thế lực nào khác, ngươi có biết cái này không?

    Những người chính thức huyết chiến đã về hưu, ngươi có biết họ đi đâu không?

    Ngươi có biết lúc ngươi tự cho là chiếm lĩnh một chỗ, chỉ cần câu nói đầu tiên thì sẽ có mấy trăm đội ngũ xuất hiện công kích không?

    Thậm chí bên trong Đồ Đằng đế quốc, vương đình Thảo nguyên có bao nhiêu người, ngươi cũng cho là mình biết rõ ư?

    Kể cả ngươi tự nhận là có lực khống chế Tây Chu hành tỉnh nhất, tại thời điểm mấu chốt nhất thì có bao nhiêu người là do gia gia ta bố trí, ngươi có biết hay không?

    Không có lớn tiếng quát mắng, giống như là tùy ý nói chuyện, nhưng mỗi một câu của Trình Cung giống như là một ngọn núi đè nặng lồng ngực Chu Dật Phàm, sắc mặt của hắn càng ngày càng khó coi.

    - Phốc...

    Trực tiếp phun ra một búng máu, hết thảy như là lời Trình Cung nói, đều là sự thật.

    Cho dù là tự hắn khống chế trận chiến này thì cũng phải thua không thể nghi ngờ gì.

    Mất một tòa thành thì hắn cũng không sợ, chỉ cần người còn sống thì thất bại một trận chiến hắn cũng không sợ.

    Cho dù chiến bại tại Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù Tần Vô Ngân chết rồi thì thân làđồ đệ Quá tôn như hắn, sau khi trở về cũng sẽ không có xảy ra chuyện gì lớn.

    Nhưng một tia kiêu ngạo, tôn nghiêm, tự tin cuối cùng trong lòng hắn lại bị Trình Cung thẳng thừng gạt đi.

    Và toại ngữđột nhiên trở nên nghiêm túc cũng triệt đểđánh tan những lời của hắn.

    Khống chế, khống chế người khác, nhưng mình hết thảy lại hoàn toàn bị người khác khống chế.

    Chu Dật Phàm đột nhiên có một loại cảm giác vô cùng xấu hổ.

    Như là một vở hài kịch, và hắn như là một tên hề.

    - Ha ha ha ha...

    Chu Dật Phàm đột nhiên cất tiếng cười to, sau đó trực tiếp biến mất ở phương xa, chỉ còn tiếng cười, trạng thái như điên rồ kia vọng lại.

    Điên rồi sao?

    Võ Thân Vương nhìn Chu Dật Phàm ly khai, trong nội tâm khổ sở từng đợt.

    Chí hướng hắn và Chu Dật Phàm bất đồng, ngay từđầu Chu Dật Phàm đã muốn khống chế lực lượng thế tục, hơn nữa cũng vô cùng tự phụ đối với mưu trí của mình, đối với hắn, so với bất kỳ cái gì thì cũng đều trọng yếu hơn.

    Nhưng Võ Thân Vương đã tiếp xúc rất sớm với Thiên Ma Tông, về sau lại liên tục gặp kỳ ngộ, cộng với sau khi biết rõ thân thế của mình, mục tiêu và tầm mắt của hắn cũng trở trở nên bất đồng lớn.

    Tuy rằng giờ phút này hắn căn bản xem thường Trình Cung đã cao cao tại thượng.

    Tuy rằng khiến hắn phải nhìn lên cao, nhưng hắn còn không có tuyệt vọng.

    Nhưng Chu Dật Phàm lại tuyệt vọng một cách triệt để, cho dù không điên thì về sau cũng chỉ sợ không thấy được hắn rồi.

    Giờ phút này, tất cả mọi người đã ly khai, chỉ có Võ Thân Vương là còn chưa rời đi.

    Bởi vì hắn vẫn còn phải chờ kết quả chiến đấu giữa Man Thần và mẫu thân Đoan Mộc Nhất Lệ mà hắn chỉ gặp qua một lần trong đời.

    - Trước kia ta cảm giác đôi khi ngươi làm việc quá mức hung hăng càn quấy, không theo lẽ thường, hiện giờ mới phát hiện, cũng biết được lúc ngươi chính thức chăm chú, nghiêm túc mới là lúc ngươi chính thức bốc lên ý nghĩ xấu.

    Lúc này, thanh âm Thiên Hồ Trình Vũ Dương lại vang lên trong đầu Trình Cung, chỉ là thanh âm đã trở nên cực kỳ suy yếu.

    - Nhị thúc, ta cóĐan dược và Nguyên tinh, ngươi nhanh khôi phục thoáng một phát.

    Trình Cung nghe thanh âm Trình Vũ Dương đã cực kỳ suy yếu, liền lấy đan dược ra Nguyên tinh ra.

    - Đừng nhúc nhích, tiểu tử ngươi nghiêm túc như vậy cũng khiến ta cảm giác quá không bình thường rồi.

    Hiện giờ trước tiên đừng đừng nhúc nhích, ta còn muốn uy hiếp Đoan Mộc Nhất Lệ một hồi.

    Chỉ có gây uy hiếp nàng ta thì mới có thể khiến mọi người cảm thấy áp lực và lực uy hiếp cực lớn, sinh ra ảnh hưởng lớn nhất để giúp ngươi tranh thủ nhiều thời gian hơn.

    Vừa rồi tiểu tử ngươi đáp ứng lời khiêu chiến của Côn Bằng thái tử, phi thường không tệ, như vậy ít nhất cũng có thể tranh thủ thêm thời gian.

    Thanh âm Thiên Hồ Trình Vũ Dương càng phát ra suy yếu, nhưng cũng đã có một loại cảm giác trước kia chưa từng có qua, lời nói cũng đột nhiên nhiều hơn.

    - Kỳ thật, cho dù là thời điểm xấu nhất thì cũng không phải là không có biện pháp, cho nên ngươi và gia gia ngươi yên tâm, ta vẫn còn một phương pháp xử lý cuối cùng, chỉ là không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì không muốn sử ra mà thôi.

    Trình Cung cũng thật bất ngờ, bởi vì trạng thái của Thiên Hồ Trình Vũ Dương đã không còn nặng nề, áp lực như trước kia.

    Ngược lại lộ ra vẻ rất nhẹ nhàng, chẳng lẽ vì biết rõ Trình gia xem như tạm thời đứng vững bước chân rồi?

    Trình Cung cũng không suy nghĩ nhiều, đối với lời Trình Vũ Dương nói chính lúc hắn nghiêm túc mới là lúc hắn xấu xa nhất, Trình Cung cũng chỉ cười cười mà không nhiều lời.

    Người khác không biết, Thiên Hồ Trình Vũ Dương rất rõ ràng, trong lời Trình Cung thì bảy phần thực, ba phần giả.

    Nhưng tại chiến đấu thế tục, Trình Cung đã lấy được thắng lợi cơ sở.

    Trong lúc Trình Cung nói chuyện nghiêm túc thì những lời nói dối trộn lẫn bên trong lời nói thật kia cũng đều biến thành nói thật rồi.

    Đối với những người khác thì những lời kia tối đa chỉ gây sợ hãi thán phục mà thôi.

    Nhưng đối với Chu Dật Phàm mà nói, chính là một loại nhục nhã với mưu trí hắn, triệt để nhục nhã.

    Đây cũng là thứ khiến Chu Dật Phàm triệt để sụp đổ.

    Trình Cung không động thủ nhưng lại có thể giải quyết một địch nhân khó chơi như Chu Dật Phàm.

    Mà Thiên Hồ Trình Vũ Dương đều rõ ràng có bao nhiêu lời nói dối trong đó, cho nên mới nói lúc Trình Cung nghiêm túc chính là lúc hắn xấu xa nhất.

    - Ha ha!

    Thoải mái a, lần trước ngươi âm thầm chơi lén ta một hồi, lần này ta khiến ngươi biết rõ tư vị trọng thương, cho rằng đạt tới Thiên Anh tầng thứ mười thì có thể Trang Bức với lão tử sao?

    Giờ thìđã biết rõ sự lợi hại của ta rồi chứ?

    Trên bầu trời, đột nhiên truyền đến thanh âm vui vẻ, đắc ý của Tiểu Phong Tử.

    - Oanh!

    Sau đó không gian nổ vang, hai đạo nhân ảnh lập tức đi xuống, không xé rách không gian nhưng tốc độ lao xuống cực nhanh khiến không gian chung quanh đều bị khí lưu cường đại giải khai.

    Những vật thể trong nước cũng đi về phía trước rất hanh, giống như là bị giải khai.

    - Ngươi sẽ trả giá vì hành động của ngươi hôm nay, Nam Cương độc giáo đã trở thành một nhanh của Bà La Đa thần miếu Nam Chiêm Bộ Châu, chỉ bằng một người ngươi mà cho rằng có thể chèo chống được một thế lực khống chế một Châu?

    Quả thực không biết sống chết.

    Thân hình Đoan Mộc Nhất Lệ xuất hiện ở phía trên, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nhưng trên người lại không nhìn thấy bất luận thân thế gì, đãđến cảnh giới này, cho dù thân thể vỡ vụn thì cũng có thể chữa trị ngay lập tức.

    Còn nếu không thể chữa trịđược thương thế như thế thì cũng đã cách cái chết không xa.

    Đoan Mộc Nhất Lệ lạnh lùng nhìn Tiểu Phong Tử, không nghĩ tới chính mình đạt tới Thiên Anh tầng thứ mười mà vẫn đánh không lại một gia hỏa Thiên Anh tầng thứ tám, thằng này rốt cuộc là quái thai gì?

    Chương 1046: Chuyện mười mấy năm trước. (1)

    - Nam Chiêm Bộ Châu a?

    Trình gia ta đãđịnh rồi.

    Thanh âm Thiên Hồ Trình Vũ Dương lại vang lên lần nữa, vô cùng kiên định, mà hắn cũng chậm rãi kéo dây cung trong tay, từng đạo quang mang từ trên bầu trời chiếu xuống, chính làánh nắng mặt trời đang trực tiếp dung nhập vào trong cây cung.

    Lúc hắn chậm rãi kéo dây cung ra, phảng phất như có một cung điện xuất hiện trên bầu trời, cung điện này không ngừng biến lớn lên, không ngừng biến hóa, ánh mặt trời giống như ngưng lại thành thực chất, dung nhập vào trong cây cung này.

    - Thiên Cung, là Thiên Cung, đi mau!

    Đoan Mộc Nhất Lệ vốn không cam lòng, không hề bận tâm đến phong phạm giáo chủ nữa, đưa tay cuốn một cái trực tiếp cuốn Võ Thân Vương vàĐạm Đài Linh Trí vào trong một kiện pháp bảo của nàng, lập tức trực tiếp hao phí một khối nguyên tinh lớn chừng ngón tay và hơn mười vạn Thuần Nguyên Đan thúc dục cưỡng ép không đểýđến bị thương mở ra cánh cửa không gian, nếu như dưới tình huống không chuẩn bị tốt, không có tọa độ mà mở ra cánh cửa không gian tuy rằng khoảng cách so với trực tiếp xé rách không gian xuyên qua thì xa hơn nhiều, nhưng kết quảđôi khi cũng rất không xong, bởi vì không biết sẽ xuất hiện chỗ nào, gặp phải các loại lực lượng không ổn định trong hư không tập kích, nhưng giờ phút này Đoan Mộc Nhất Lệđã không còn đểýđược nhiều như vậy nữa, trực tiếp rời đi.

    Bành!

    Ngay lập tức khi cánh cửa không gian của Đoan Mộc Nhất Lệ khép lại, một Thần Điện vốn vô cùng cựđại hiện ra trên không trung lập tức tiêu tán, thái dương chi lực ngưng tụ ra cũng trực tiếp xuất hiện, cung tiễn khôi phục nguyên dạng, nhưng thân thể của Thiên Hồ Trình Vũ Dương lại bay ngược xuống.

    - Nhị thúc!

    Trình Cung kinh hãi, bước đến trước đỡ lấy Trình Vũ Dương đang ngã xuống, lập tức ôm lấy Trình Vũ Dương, thân thể Trình Cung mãnh liệt run lên, trời ạ, tại sao có thể như vậy!

    Giờ phút này thần niệm của Trình Cung lập tức xem xét tình huống của Trình Vũ Dương, vốn Trình Cung chỉ cho rằng Trình Vũ Dương bị thoát lực hoặc là một loại hao tổn thân thể do miễn cưỡng sử dụng lực lượng vượt quá bản thân, bởi vì khi Trình Vũ Dương nói hắn chỉ có thể bắn một mũi tênTrình Cung đã nghĩđến phương diện này rồi.

    Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới chính là, giờ phút này sinh cơ của Trình Vũ Dương ở trong khôi giáp cơ hồ đãđoạn tuyệt, loại tình huống này so với Tần Vân Nhi càng thêm nghiêm trọng.

    Hắn nhìn như còn có thể chèo chống, thân thể vẫn tốt, nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc thôi, thật ra hắn đã là người chết, chỉ là giờ phút này tánh mạng của hắn tương liên với cung trong tay thôi.

    Dưới sự chống đỡ từ lực lượng cường đại của cây cung, hắn tạm thời còn sống.

    Tần Vân Nhi ít nhất còn có một bộ phận sinh mệnh lực còn lưu lại trong tiểu thanh xà vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, Trình Cung mới có thể cứu sống, nhưng tình huống hiện giờ của Nhị thúc lại như người chết đã lâu, chỉ còn lưu lại một tia thần niệm thôi, cảm giác giống như một đoạn ảnh vậy, trừ phi có thể có lực lượng chết mà phục sinh, nếu không không có khả năng.

    Nhưng cho dù là tiên nhân trong truyền thuyết cũng không thể nào khiến một người đã chết chính thức phục sinh được.

    - Đừng nói nhảm, ta biết thời gian của mình đã không còn nhiều lắm, ở chỗ này có mấy lời không tiện nói, ta cũng không thể sử dụng thần niệm để trao đổi với ngươi nữa, nghe nói ngươi cóđạo khí có không gian độc lập, nhanh tiến vào chỗ đó.

    Thanh âm của Trình Vũ Dương cực kỳ yếu ớt, nhưng không có bất cứđau thương nào, trong giọng vẫn mang theo cảm giác nhẹ nhõm.

    Trong nội tâm Trình Cung trầm xuống, khoát tay trực tiếp mang tất cả mọi người tiến nhập vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Tuy rằng trong thời gian ngắn gần đây không tìm được mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh nữa, nhưng không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh đã phi thường vững chắc, hơn nữa bởi vì có sự tồn tại của đại lượng nguyên dịch tồn, cho nên nguyên khí ở đây càng hơn xa Đan thành.

    Sau khi tiến vào, Trình Cung lập tức bảo bọn Lý Dật Phong, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Túy Miêu, Man Ngưu Vương Lí Hằng nhanh chóng chữa thương, thương thế của bọn hắn đều không nhẹ, vừa rồi tuy rằng cũng dùng qua đan dược, nhưng muốn muốn triệt để tốt thì cũng không nhanh như vậy được.

    Hôm nay không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh đã cực lớn, hơn nữa Trình Cung cũng mang người khác tiến vào, dù sao chuyện hắn cóđược một kiện đạo khí có không gian bên trong cũng không phải bí mật gì, chỉ là có vài thứ không thểđể cho người biết rõ, cho nên trận pháp ở đây cũng rất nhiều.

    Chỉ cóđối với một ít người, Trình Cung sẽ không dấu diếm, giống như Tiểu Phong Tử vốn đã biết rõ hoặc là Huyết Y lão tổ và Nhục Nhục, nếu không cho dù là Trình lão gia tử cũng không biết được hắn có thứ gì.

    Nhưng giờ phút này, Trình Cung lại mang theo Trình Vũ Dương đi tới bên cạnh nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Cửu Châu đệ nhất thần khí có lẽ không có cách nào khiến một người chỉ còn lại một tia tàn niệm cuối cùng sống sót phục sinh, nhưng giờ phút này Trình Cung chỉ có thể hi vọng cố gắng duy trì thêm được một chút là tốt rồi.

    Oanh!

    Dưới sự thôi động thần niệm với tốc độ cao nhất của Trình Cung, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh rất nhanh vận chuyển, Trình Cung hiện giờđối với nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đã tương đối hiểu rõ, trước kia khi hắn dùng chí dương chân hỏa tương đối nhiều, trên thực tế trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh vô cùng huyền bí, với tư cách là Cửu Châu đệ nhất thần khí, chỉ riêng đan khíđặc thù do luyện đan bên trong sinh ra cũng đã vô cùng thần diệu rồi.

    Đương nhiên loại đan khí này bình thường đều cùng là một thể với nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Ở trong mỗi một Đan Đỉnh đều cóđan khí, cũng tương tự như bổn mạng nguyên khí của người vậy, sinh ra không dễ dàng, tổn thất cũng mang lại ảnh hưởng rất lớn.

    Thân là người chuyện đan, bình thường sẽ không đơn giản vận dụng đan khí, đó là chuyện tổn thương đến căn cơ của Đan Đỉnh.

    Nhưng giờ phút này Trình Cung cũng không nghĩđược nhiều như vậy nữa, hơn nữa hắn có thể cảm thụ được, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh có khác nhau rất lớn với Đan Đỉnh bình thường.

    Đan khí của nội đỉnh Hư Không Âm Dương phân thành hai bộ phân, thân là Cửu Châu đệ nhất thần khí, bản thân nó có một loại Đan khí, thuộc về bổn mạng đan khí.

    Còn có một bộ phận, chính là do người sử dụng sau này sinh ra, bộ phận này lại phi thường rất ít, Hư Không Âm Dương Đỉnh được xưng là Cửu Châu đệ nhất thần khí, là bảo bối luyện chế ra dùng để trấn áp số mệnh Cửu Châu đại địa, lại có dấu huyền bí, trước kia tuy rằng cũng từng nhiều lần bị người đạt được qua, nhưng có rất ít người chính thức minh bạch sự huyền bí của nội ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trình Cung dẫn động chỉ làđan khí sinh ra sau này trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng cũng phi thường khó khăn, Trình Cung không ngừng dùng thần niệm thúc dục, thúc dục tới trình độ nhất định, mới có thể dẫn xuất ra một tia ra, trực tiếp tiến vào thể nội của Thiên Hồ Trình Vũ Dương.

    Chương 1047: Chuyện mười mấy năm trước. (2

    Tia đan khí này và Thiên Cung trong tay Trình Vũ Dương cùng nhau duy trì sự sống cho Trình Vũ Dương, cái này chỉ có thể trì hoãn được một chút, kỳ thật hiện giờ Trình Vũ Dương chỉ cần buông tay ra, hắn sẽ lập tức tiêu tán trong thiên địa.

    - Không vội, không gian này của ngươi rất thần kỳ, không như một loại đạo khí không gian.

    Tia khí tức này vậy mà có thể có chút tác dụng với thân thểđã sớm tử vong của ta, khóđược, vật như vậy nhất định là bảo bối khó tìm trong thiên địa, đừng lãng phí trên người ta nữa.

    Nếu như ngươi không nghe lời ta, giờ ta sẽ lập tức buông tay đấy.

    - Nhị thúc, tại sao phải như vậy?

    Ngài đây là...

    Cần gì chứ?

    Nghe xong lời này của Trình Vũ Dươngy, Trình Cung không muốn ngừng cũng không được, chỉ trong chốc lát này thôi nhưng hắn cũng đã cảm giác vô cùng mệt nhọc, giống như đã sử dụng thần niệm cùng một người cường đại hơn mình vài lần đánh nhau ba ngày ba đêm vậy.

    - Ngươi có thể lập tức phát hiện ra vấn đề của thân thể ta, nói rõ ngươi đãđủ cường đại, hơn nữa đối với luyện đan chi thuật đã có thành tựu nhất định.

    Thế ta cũng yên lòng rồi, ít nhất ngươi có thể nhìn ra, cho dù hôm nay ta không bắn mũi tên kia, không sử dụng Thiên Cung ta cũng không sống được bao lâu nữa, cũng không cần vì vậy mà mang theo bất cứ gánh nặng nào trên lưng.

    Nào, ngồi xuống đây tâm sự với ta đi.

    Thiên Hồ Trình Vũ Dương ngược lại rất tiêu sái, dựa vào nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, bảo Trình Cung cũng ngồi xuống.

    Trình Cung biết rõ Trình Vũ Dương nói đều là sự thật, lần trước khi gặp Trình Vũ Dươn, lực lượng của hắn còn quá thấp không có cách nào nhìn thấu tình huống của Trình Vũ Dương, hiện giờ dù là Trình Cung cũng vô lực xoay chuyển trời đất.

    Chỉ có thể ngồi xuống theo ý hắn, đồng thời khoát tay bảo Tiểu Phong Tử rời đi, vừa rồi một mực để Tiểu Phong Tử cùng ở bên cạnh Trình Cung chính là sợ mình thúc dục lực lượng của Hư Không Âm Dương Đỉnh không kịp, đến lúc đó sẽ để Tiểu Phong Tử trợ giúp.

    Kết quả Nhị thúc trực tiếp nói như thế, hắn còn có thể nói gì nữa.

    Không gian ngoại đỉnh hiện giờ Trình Cung đã tách ra mấy khu vực, đều là dùng trận pháp đơn giản chia ra, Trình Cung khẽ động thần niệm Tiểu Phong Tửđã cất bước rời đi.

    - Gia gia...

    Biết không?

    Đã xảy ra rất nhiều chuyện với Trình Lam, nhưng dù mâu thuẫn thế nào cũng là người một nhà, huống chi tuy rằng tiếp xúc ít với Nhị thúc Trình Vũ Dương, nhưng chỉ riêng lần đó Nhị thúc đến và về sau lại ủng hộ mình thành lập Đan Thành ở Nam Hoang, Trình Cung có thể cảm nhận được sự ủng hộ của Trình Vũ Dương đối với người thân.

    Nhất là hôm nay, sự xuất hiện của Trình Vũ Dương càng tạo nên tác dụng mấu chốt, hơn nữa Trình Cung cũng thực sự cảm nhận được trí tuệ của Thiên Hồ.

    Rất nhiều chuyện Trình Vũ Dương cũng không rõ lắm, nhưng lại có thể liếc mắt là nhìn thấy, giống như hắn vừa đến làđã phát hiện nơi này không phải là không gian đạo khí bình thường vậy, cũng biết đan khí mà Trình Cung cho hắn sử dụng không phải bình thường, không cho Trình Cung tiếp tục lãng phí.

    - Gia gia của ngươi đã sớm biết rõ, thân thể của ta đã không phải là ngày một ngày hai, từ sau khi mười mấy năm trước ta phạm vào sai lầm kia, cũng đã chúđịnh kết quả hôm này rồi.

    Kỳ thật ta đã sớm muốn rời đi, nhưng ta thiếu nợ gia gia của ngươi, thiếu nợ Trình gia, thiếu nợ phụ tử các ngươi nhiều lắm.

    Cho nên ta mới sống đến hôm nay, rốt cục cũng thấy được ngươi phát triển, ta cũng có thể yên tâm rời đi.

    Không lộ vẻ gì, Trình Vũ Dương đang ở trong giáp khải nên không nhìn ra nét mặt của hắn, nhưng thanh âm lại có vẻ cực kỳ mỏi mệt.

    - Gia gia những năm này cũng vì chuyện năm đó mà một mực áy náy, nhưng ta cho rằng chuyện cũng đã xảy ra, phải nhìn về phía trước, tuy rằng ta không biết năm đóđến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng ta cũng không ủng hộ cách làm của Nhị thúc ngươi.”

    Mặc dù tánh mạng của Trình Vũ Dương đã biến mất, còn lại chỉ là do một chút lực lượng chèo chống, nhưng Trình Cung cũng không đồng ý với hắn.

    - Đó là ngươi không biết năm đóđến cùng xảy ra chuyện gì, phụ thân ngươi và gia gia của ngươi không muốn nói là sợ ngươi bị ảnh hưởng, trước kia nói cho ngươi cũng không có gì tốt, nhưng hiện giờ lại hoàn toàn khác.

    Tất cả mọi chuyện đều là vì ta, nếu như không có ta cũng sẽ không có thảm kịch mười mấy năm trước, ta tự phụ tài trí không thua bất luận kẻ nào, mặc dù biết rõ thế giới này có Tu Chân giả rất cường đại, cũng phi thường tự tin với tài trí mình, lúc kia ta rất tương tự Chu Dật Phàm.

    - Nhưng ta làm sai một việc, trải qua nhiều năm chiến đấu, sau khi ông ngoại của ngươi dưới sự trợ giúp của Trình gia rốt cục đại biểu Lam Vân đế quốc giành được thắng lợi trong chiến đấu ở thế tục, bọn hắn dùng thủ đoạn hèn hạám toán mẹ của ngươi và mẫu thân của Trình Lam.

    Lúc ấy vừa vặn các nàng đều vừa mới mang thai hai người các ngươi, khi chúng ta giết ra ngoài tìm đám bọn chúng thì các nàng dưới sự an bài người bảo vệ mà ông ngoại người an bài đã bị tách ra

    Nói đến chỗ này thì thanh âm của Trình Vũ Dương hơi có chút run rẩy, Thiên Cung nắm trong tay cũng có chút run rẩy, hiển nhiên đây chính là chuyện khiến hắn thống khổ nhiều năm

    - Nàng rất ưu tú, ta biết rõ nàng không giống bình thường, là Tu Chân giả cao cao tại thượng, nhưng nàng lại yêu một người bình thường như.

    Coi như ông ngoại ngươi cũng đều khen nàng, nói ta là người có phúc, bảo ta phải quý trọng

    - Cũng đoạn thời gian quen biết nàng, ta cũng mới bắt đầu tiến vào Tu Chân Giới, Bạch Hạc cũng là lấy được khi nàng cùng ta lên núi rèn luyện, về sau nàng rất ưa thích liền đem nuôi Bạch Hạc bên người.

    Lúc đó chính là lúc ta hăng hái, không những việc mặt tu luyện đã nhanh chóng bước vào cánh cửa của Tu Chân Giới, đạt tới cảnh giới vạn tượng nhất long, lại chỉ huy đại quân tung hoành ngang dọc khắp nơi nữa.

    - Nàng nói nàng thích nhất là bộ dạng của ta khi chỉ huy quân đội, đợi đến khi đại chiến kết thúc, chúng ta tuy rằng không kết hôn nhưng nàng cũng đã mang thai Trình Lam.

    Lúc kia mẹ của ngươi cũng mang thai ngươi, hai người bọn họ ở chung, tình như tỷ muội, nhưng...

    Một lần bị địch nhân vây công kia, càng nàng vốn ở cùng một chỗ lại phân thành hai phương hướng đào tẩu, khi ta theo ông ngoại ngươi đuổi tới, thời gian mà các nàng đào tẩu đã rất lâu rồi.

    Lúc kia Thiên Cơ hỗn loạn, sử dụng thần niệm căn bản không điều tra được gì cả.

    - Chính là lần đó...

    Ta đã làm ra một quyết định sai lầm nhất, lúc kia ta vậy mà rối loạn đầu trận tuyến, nhìn thấy người truy kích đối phương phân thành hai nhóm, ngay lúc đó ta cho rằng mẹ của ngươi rất cường đại, là người của Thiên Cung Thần Điện, mà lúc đó bảo hộ hai người bọn họ cũng đều là người của Thiên Cung Thần Điện, ta cho rằng khi phân tán, bọn hắn sẽ bảo hộ được an toàn cho mẹ của ngươi, hơn nữa ta cũng biết trên người mẹ của ngươi có rất nhiều thứ bảo vệ tánh mạng, lúc ấy chỉ có ta đi theo ông ngoại ngươi cùng với người của Thiên Cung Thần Điện, lúc kia trải qua chém giết thương vong thảm trọng, đã không cách nào phân thành hai tốp đi cứu người được nữa.

    Chương 1048: Quyết định sai lầm.

    - Vì vậy ta quỳ xuống, quỳ xuống cầu xin ông ngoại ngươi cứu Vi Nhi bọn hắn, ta cũng nói ra lo nghĩ và phân tích của mình, lúc ấy ta còn nghĩđến rất nhiều.

    Ta nhận định rằng phân tích của mình tuyệt đối sẽ không sai, bởi vì lúc ấy ông ngoại ngươi sử dụng bí pháp che dấu khí tức của hai người bọn họ, người khác không thể phân biệt được rõ rốt cục là ai, cộng thêm những phỏng đoán khác của ta, bọn hắn tin ta.

    Hoặc là nó, Lô lão buông tha cho việc cứu nữ nhi của mình trước.

    Sau này vô số cả ngày lẫn đêm ta đều nghĩ, nếu như không phải ta quỳ xuống thì...

    Chuyện mười mấy năm trước, gia gia không muốn nhắc tới, phụ thân càng chưa bao giờđề cập đến, một lòng đặt mình trong quân doanh, chỉ có chiến đấu, lại chiến đấu.

    Hôm nay đây là lần đầu tiên Trình Cung nghe được chuyện năm đó, Trình Vũ Dương nói đến chỗ kích động, thanh âm thảm đạm, loại thống khổ giày vò này đối với Thiên Hồ chỉ so với chết càng khó chịu hơn, từ trong âm thanh của hắn cũng có thể nghe ra được.

    - Quyết định khi chiến đấu, không có gì mà sai với không sai cả, hơn nữa đều là người nhà mình càng không cần vì vậy mà thống khổ.

    Cũng như lúc đầu ta là một đại thiếu quần làáo lượt đã biết rõ sẽ gây tai hoạ, nhưng gia gia và toàn bộ Trình gia cũng không đểýđến, dù là khai chiến với hoàng đế cũng không tiếc.

    Nếu như không có sự ủng hộ của các ngươi, ta vài chục năm trước làm sao có thể làm được một đại thiếu quần làáo lượt thư thái như vậy chứ.

    Ngài không cần phải vì vậy mà khổ sở, thật sự, bởi vì chúng ta đều họ Trình, chúng ta là người một nhà.

    Nghe đến đó, chuyện phía sau cho dù không nghe Trình Cung cũng có thểđoán ra được phần nói, hắn cũng rõ vì sao gia gia không muốn nói, phụ thân vì sao lại không muốn đề cập đến, mà Nhị thúc của mình, vì sao qua nhiều năm như vậy vẫn một mực sinh hoạt trong thống khổ, hối hận.

    - Ta tin tưởng, gia gia và phụ thân cũng sẽ không trách ngươi, cho dù ta cũng chưa từng gặp mặt ông ngoại và... mẹ của ta, nhưng bọn hắn cũng sẽ không trách ngươi.

    Mẫu thân, Trình Cung lúc đầu cho rằng là sau khi Trình Cung chính thức chết đi chết mới trọng sinh, thẳng đến khi gặp được Tiểu Phong Tử mới biết được, thời giam mà mình bị mười ba đạo Hư không Âm Dương kiếp tiêu diệt lại vừa vặn tương xứng với thời gian mình được sinh ra.

    Chẳng qua lúc đó mình bị thương quá năng, dưới sự ảnh hưởng của thai trung chi mê, mình đã quên đi tất cả mọi chuyện vài chục năm kiếp trước, cóđược trí nhớ vài chục năm mới.

    Thẳng đến lần kia sau chuyện cưỡng gian công chúa không thành, mình mới nhớ tới kiếp trước, hôm nay nghe Trình Vũ Dương lại nhắc đến chuyện năm đó, Trình Cung càng thêm khẳng định.

    Cho nên tánh mạng của hắn ở kiếp này là là cha mẹ đưa cho, gia gia, phụ thân thậm chí mẫu thân, ông ngoại mà mình chưa từng gặp đều là người thân nhất của mình, chính vì thông suốt những chuyện này, lúc ấy thần niệm của Trình Cung mới trôi chảy, không có bất kỳ ngăn cách nào với người bên cạnh nữa.

    - Ngươi không ẽ rõ, ngươi thật sự không rõ, Vi Nhi nói rất đúng, ta quá thông minh, thông minh quá nên dẫn đến ích kỷ...

    Trình Vũ Dương giờ phút này đang thì thào tự nói như người nói mê vậy, không còn chút phong thái nào của Thiên Hồ tùy ý nhìn thấu hết thảy, trí tuệ siêu phàm nữa cả.

    Gia gia không nói, phụ thân chưa bao giờ nói, mười mấy năm trước hiển nhiên đã xảy ra rất nhiều chuyện, hôm nay Nhị thúc vào thời khắc cuối cùng tự nhiên muốn chính mình nói ra tất cả mọi chuyện, Trình Cung tuy rằng đoán được phần nào, nhưng chỉ an ủi một chút rồi không lên tiếng nữa, chờ Trình Vũ Dương nói chuyện phía sau ra, có lẽ như vậy sẽ khiến hắn thoải mái hơn một ít a!

    - Chúng ta cùng nhau đuổi theo hướng Vi Nhi các nàng đào tẩu, khi chúng ta đuổi tới phát hiện Vi Nhi các nàng đãđào thoát khỏi sự truy kích của địch nhân, không đợi ta cao hứng Vi Nhi cũng rất kích động hỏi chúng ta sao lại đuổi theo hướng bên này.

    Nàng đã tức giận không chịu nổi nữa, nàng nói lúc ấy mẹ của ngươi bảo tuyệt đại đa số người bảo hộ mình rời đi, nàng chỉ dẫn theo rất ít người trốn theo một hướng khác, thậm chí còn đưa đại đa số đồ vật bảo vệ tánh mạng cho nàng.

    Nói đến chỗ này, thanh âm của Trình Vũ Dương càng trở nên thống khổ hơn... chỉ cần nghe thanh âm kia là có thể khiến người khác cảm nhận được tầm tình của hắn lúc đó.

    - Thậm chí ngay cả một ít đan dược bảo vệ tánh mạng cũng đều giao cho Vi Nhi, bởi vì bọn nàng lưu lại manh mối trên đường, cho rằng có ta ở đây nhất định có thể phát hiện ra màđứa ra phán đoán.

    Mẹ của ngươi kiên trì bảo Vi Nhi mang theo người, pháp bảo bảo vệ tánh mạng, bảo vệ tánh mạng đan dược đều mang theo, nói bản thân nàng có biện pháp kiên trìđến chúng ta đến, nhưng mà...

    - Vi nhi như nổi điên lên mắng ta, chửi ta, hỏi ta vì sao lại không thấy những manh mối mà các nàng lưu lại, manh mối như vậy vì sao lại không phát hiện ra, ta lúc ấy đã váng đầu rồi, chỉ nhớ đến lúc ấy tất cả mọi người lập tức rời đi, sau đó ta cũng như nổi điên đuổi tới.

    - Đã chậm...

    Tất cảđều đã chậm, chờđến khi chúng ta đến đó, mẹ của ngươi đã...

    Đã chế rồi, mà ngay cả ngươi vẫn còn trong bụng mẹ ngươi... không hề có dấu hiệu tánh mạng, những người kia còn chưa kịp đào tẩu, lúc ấy ông ngoại ngươi như điên lên đánh chết tất cả bọn họ.

    Sau đó hắn ôm mẹ ngươi rời đi, bọn hắn không trách cứ ta, nhưng ánh mắt người Lô gia lại khiến ta hận không thể tự giết chết mình.

    Ta thống hận mình, nói xằ Thiên Hồ, lại làm ra chuyện bực này.

    - Phụ thân ngươi sau khi biết rõ chuyện của ngươi và mẫu thân ngươi, quỳ ở nơi đó bảy ngày bảy đêm không hề nhúc nhích, mặc cho ta nói thế nào đi nữa hắn cũng không phản ưng.

    Ta thậm chí muốn để hắn giết ta đi, nhưng hắn lại như chết đi vậy.

    - Bi thương chết tâm.

    Trình Cung tuy rằng chỉ nghe Trình Vũ Dương tự thuật lại chuyện năm đó, nhưng thực sự có thể tưởng tượng được, cảm nhận được sự thống khổ, xoắn xuýt của người nhà Trình gia năm đó hơn xa chiến trường chém giết, thậm chí so với tử vong còn thống khổ hơn gấp trăm lần, nhất làđối với gia tộc như bọn họ, chết trận sa trường không đáng sợ, loại chuyện này mới khiến người khác thống khổ nhất.

    - Bi thương chết tâm, Vi Nhi cũng đã nói những lời này, sau đó nàng cùng ta quỳ trước mặt phụ thân ngươi, Vi Nhi đã từng nói qua, nàng cầu không phải là phụ thân ngươi tha thứ, nàng chỉ cảm giác có lẽ chết ở đó chính là nàng.

    Nhìn ánh mắt lạnh lùng, thất vọng của Vi Nhi khi nhìn ta lúc đó, ánh mắt thống khổ, nhìn phụ thân ngươi vốn là thiên tài tu luyện Bạo Hùng vậy mà cảnh giới lại liên tiếp ngã xuống, ta thậm chíđã nghĩ tới tự sát.

    Nhưng lại bị gia gia của ngươi cắt đứt tứ chi, phong ấn lực lượng để cho ta ăn đan dược, để cho ta hảo hảo suy nghĩ cẩn thận lại.

    Chương 1049: Cầu cứu. (1)

    - Kỳ thật gia gia của ngươi so với chúng ta còn thống khổ hơn, huynh đệ tốt nhất của hắn, còn trở thành thân gia, tự mình đến đón hắn tham gia đại điển hắn tiếp nhận điện chủ Thiên Cung Thần Điện, nhưng mà hắn muốn vây quanh một tiểu quốc gia như Lam Vân đế quốc, dừng lại ở Nam Chiêm Bộ Châu nhiều năm, thậm chí không tiếc trở mặt cãi nhau với gia tộc cũng muốn toàn lực ủng hộ hắn.

    Đợi sau đó hắn mới rõ, Lô gia Thiên Cung Thần Điện năm đó uy phong cỡ nào, quốc gia giống như Lam Vân đế quốc của Bắc Câu Lô châu ấy được tính bằng hàng trăm, mà hắn tắc chính là tồn tại có thể tùy ý chúa tể sinh tử tồn vong của những quốc gia này, nhưng lại vì một Lam Vân đế quốc nho nhỏ mà không tiếc trở mặt với tất cả thế lực lớn.

    - Nhưng kết quả là ngay cả con gái ruột cũng bị giết, Thiên Cung Thần Điện lọt vào vây công của tất cả thế lực lớn tổn thất thảm trọng, càng khiến người không thể tưởng được chính là, mười ngày sau truyền đến tin tức Thiên Cung Thần Điện bắt đầu phong điện.

    Trừđại sự của Bắc Câu Lô Châu ra, không hề hỏi đến chuyện khác trên Cửu Châu đại địa.

    Về sau, ông ngoại ngươi tự mình ôm ngươi trở về, nói ngươi được cứu trở về, sau đó rời đi.

    - Chính vì ngươi được cứu trở về, phụ thân ngươi mới một lần nữa dấy lên ý niệm sống sót, chỉ là một tháng sau truyền đến một tin tức càng khiếp sợ hơn, Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện, Lô Quân Hạo của Lô gia từ trước tới nay được xưng là cực kỳ có thiên phúđã chết rồi, từđó về sau gia gia của ngươi cũng nhận lấy đả kích nghiêm trọng.

    Lúc ấy ngươi thực tưởng rằng tên hoàng đế vô năng kia khiến gia gia của ngươi buông binh quyền sao, là gia gia của ngươi căn bản không có tâm tư này nữa, nửa tháng sau Vi Nhi sinh hạ Trình Lam sau trực tiếp rời đi.

    Lại lần nữa nhớ tới chuyện năm đó, Trình Vũ Dương giống như đi một lần trong mười tám tầng địa ngục vậy.

    Sau khi nói đến chỗ này, hắn đã trầm mặc rất lâu, cánh tay run rẩy thiếu chút nữa nhiều lần buông ra Thiên Cung trong tay, Trình Cung nhìn muốn khích lệ một chút, nhưng lại không biết nên nói gì.

    Hắn đoán được đại khái, nhưng cảm tình, thống khổ trong lúc này không phải có thể đoán, có thể cảm nhận được.

    Mặc dù hắn coi như là người bị hại, mặc dù không có người nào đi trách Trình Vũ Dương, nhưng nếu đổi lại là ai, đều sẽ thống khổ như vậy.

    - Lần đó ta tìm khắp nơi cũng không tìm thấy nàng, vì vậy ta nghĩ tới ông ngoại ngươi đã từng nói qua một câu, suy đoán nàng rất có thể là từ phía dưới lên.

    Lúc ấy ta dùng lực lượng Nhân Anh một đường truy tìm xuống dưới, một mặt là muốn đuổi theo tìm được Vi Nhi, nhưng ta cũng biết tình huống của Trình gia cũng không tốt, ta cần càng lực lượng cường đại, ta tiến nhập U Minh Luyện Ngục.

    Chỗ đó Ma Đầu, Ma Vương, Đại Ma Vương, thậm chí các loại sinh vật hung tàn của U Minh Luyện Ngục đầy rẫy, ta vượt qua tất cả, ta so với chúng còn hung ác hơn, chỉ cần có thểđạt được lực lượng thì như thế nào cũng được.

    - Ta lưu lạc ở U Minh Luyện Ngục mười hai năm, từ ban đầu là Nhân Anh tầng thứ ba mãi cho đến Địa Anh đỉnh phong.

    Nhưng trong một lần tranh đoạt ta đã trúng một loại độc rất nghiêm trọng, Địa Anh của ta cũng bị hao tổn rất nghiêm trọng, lúc ấy vừa vặn ta cơ duyên xảo hợp đạt được nột thứ thần kỳ của U Minh Luyện Ngục, Minh Thảo.

    Đó là một thứ cực kỳ hiếm thấy, sau khi phục dụng có thể khiến bất cứ sinh vật nào sống sót, nhưng sẽ biến thành một loại trạng thái người không phải người, quỷ không phải quỷ, ma không phải ma.

    - Minh Thảo, trách không được lại thế, được xưng là bất tử thảo trong U Minh Luyện Ngục, nhưng sau khi phục dụng Minh Thảo lực lượng khó có thể tăng lên được nữa, cũng chỉ có thể ở trong U Minh Luyện Ngục, một khi ra khỏi U Minh Luyện Ngục, lực lượng sẽ không ngừng bị yếu bớt, cho đến chết.

    Hơn nữa sau khi phục dụng tuy rằng ở U Minh Luyện Ngục giống như không chết, có thể sống vô số tuế nguyệt, nhưng loại trạng thái quỷ dị này so với chết còn thống khổ hơn, cho nên Minh Thảo này cho dù vô cùng trân quý, nhưng lại có rất ít người đi tranh đoạt, chỉ có truyền thuyết vào thời kỳ viễn cổ được xưng là có người nắm giữ cách sử dụng Minh Thảo để luyện chế loại đan dược bất tử nào đó.

    Trình đại thiếu là người nào chứ, U Minh Luyện Ngục hắn cũng rất quen thuộc.

    - Ngươi vậy mà cũng biết, lúc ấy ta căn bản không biết nó là gì, chỉ là theo bản năng không muốn chết, phục dụng vật kia.

    Sau đó ta muốn về Trình gia một chút, nhìn xem lão gia tử, xem xem phụ tử các ngươi, nhìn xem Trình Lam.

    Nếu để cho ta một người ở trong U Minh Luyện Ngục, mặc dù vĩnh sinh bất tử thìđã sao chứ, lúc đó ta mới về, lại không nghĩđến Trình Lam vậy mà cùng nhưng đệ tử hoàng gia ở đếđố học thành như vậy, ta không phải là một phụ thân hợp cách, ta cũng không có tư cách giáo dục nó.

    - Còn nhớ rõ Tục Mệnh Đan cho ngươi dùng lúc trước không?

    - Ân, nhớ rõ.

    - Đó là mẫu thân ngươi năm đó cho ta, mẹ ngươi là người rất tốt, nàng không đáng chết, đáng chết là ta.

    - Nhị thúc, chuyện năm đóđã sớm qua, không có người nào đáng chết cả, đáng chết làđịch nhân của chúng ta.

    - Ân!

    Liên tục nói một hồi lâu, đột nhiên thân thể Trình Vũ Dương run lên, thần niệm chấn động kịch liệt, cánh tay nắm lấy cây cung cực lớn kia như tùy thời đều có thể buông ra vậy.

    Trình Cung vừa định thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Vũ Dương lập tức nói:

    - Không được nhúc nhích, ngươi còn thông minh hơn cả ta, nếu như không muốn ta lập tức buông tay thì ngươi cho ta nói thêm hai câu nữa, ta không muốn lãng phí một chút tài nguyên nào của ngươi nữa.

    Biết rõ ta vì sao có thể thúc dục cái này cung không?

    Nói cho ngươi biết, cây cung này gọi Hạo Thiên Cung, là cung mà ông ngoại ngươi năm đó sử dụng, là Thiên Cung mà hắn chấn nhiếp Cửu Châu đại địa năm đó.

    Thiên Cung trong Thiên Cung Thần Điện, đợi sau khi ngươi đến Thiên Cung Thần Điện Bắc Câu Lô Châu sẽ hiểu.

    Ngữ khí của Trình Vũ Dương càng ngày càng gấp, hơn nữa đã thoáng có chút loạn, nhưng vẫn coi như nói trọn vẹn.

    - Nhớ kỹ, đi Thiên Cung Thần Điện.

    Nếu như ngươi nói không sai, ông ngoại ngươi không chết thì ngươi vẫn còn cơ hội, hôm nay tranh thủ một ít thời gian, nghĩ biện pháp liên hệ Thiên Cung Thần Điện, lợi dụng quan hệ giữa ngươi và Vũ Châu Lý gia, còn có lực lượng ở sau lưng mà ngươi có thểđiều động nữa, tạo cơ hội để sáng tạo kỳ tích.

    Ta đã không được nữa rồi.

    Năm đó ông ngoại ngươi vào cuối cùng còn vỗ ta ba cái, lúc đó ta không biết hắn cóý gì, đợi đến sau khi khi lưu lạc trong U Minh Luyện Ngục gặp được nguy hiểm thì mới biết được, hắn lưu lại trong cơ thể ta ba đạo lực lượng, lúc ấy đã cứu ta hai lần.

    - Một lần cuối cùng tương đối đặc thù, bất quá sau khi ta trở lại Trình gia mới phát hiện ta dựa vào đạo lực lượng kia vậy mà có thể có cảm ứng với Hạo Thiên Cung, đây mới là nguyên nhâ ta có thể cầm Hạo Thiên Cung này bắn ra mũi tên kia, đánh chết cả tồn tại Thiên Anh.

    Hơn nữa lúc trước ông ngoại ngươi cũng đã từng nói qua với gia gia ngươi, khi Trình gia chân chính gặp phải nguy hiểm thì có thể vận dụng Hạo Thiên Cung này.

    Không được, thời gian của ta đã không còn nhiều lắm, còn có...

    Còn có cái này...

    Chương 1050: Cầu cứu. (2)

    Trình Vũ Dương thần niệm khẽ động, trong không gian giới chỉ trực tiếp bay ra một vật, sau đó hắn càng thêm suy yếu.

    - Trong không gian giới chỉ này có ta toàn bộ những lực mà năm đó ta lưu lạc U Minh Luyện Ngục đoạt được, hi vọng ngươi có thể dùng đến.

    Cái hộp này nếu ngươi gặp Vi Nhi thì giúp ta giao cho nàng, nói cho nàng biết, ta đã làm nàng thất vọng rồi, ta không xứng làm nam nhân của nàng.

    Còn có...

    Nếu như...

    Trình Lam...

    Trình Lam làm sai chuyện gì, ngươi... xem tại... xem tại... xem tại...

    Trình Vũ Dương cuối cùng nói mấy lần xem tại, nhưng cuối cùng lại không thoát ra khỏi miệng.

    Bành!

    Một cổ hỏa diễm màu đen đột nhiên bốc lên, thân thể Trình Vũ Dương bên trong khôi giáp lập tức bốc cháy, độc khí trực tiếp hóa thành độc hỏa thiêu đốt hắn, một cổ khí tức chỉ có U Minh Luyện Ngục mới có tràn ngập, bộ khôi giáp trên người Trình Vũ Dương cũng không phải là vật gì cường đại, chính áo giáp hắn dùng lúc còn trẻ, vậy cho nên áo giáp cũng lập tức bị thiêu đốt.

    Đồng thời khi độc hỏa kia thiêu đốt, muốn tản ra, nhưng không đợi Trình Cung động thủ, không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đột nhiên run rẩy một hồi, một cổ lực lượng bài xích xuất hiện, một đạo hỏa diễm trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh trực tiếp thôn phệđộc hỏa kia.

    Độc hỏa kia mang theo khí tức của U Minh Luyện Ngục liền hoàn toàn bị trấn áp, tiêu diệt.

    Oanh!

    Hạo Thiên Cung trùng trùng điệp điệp ngã xuống, giống như vật thể mấy trăm ngàn cân rơi xuống mặt đất vậy, oanh một tiếng.

    Trình Cung đứng ở nơi đó, trong lòng cũngà cực kỳ khó chịu, nhìn qua Hạo Thiên Cung trên mặt đất còn có không gian giới chỉ mà Nhị thúc lưu lại, còn có cái hộp nhỏ kia nữa, thật lâu không nói gì.

    Trách không được những năm kia truyền thuyết nghe nói Nhị thúc canh giữ ở biên cương, trách không được gần đây Nhị thúc mới xuất hiện, trách không được gia gia, phụ thân chưa bao giờ nói qua những chuyện này

    Không có biện pháp cứu, không có biện pháp khuyên bảo, chỉ có thể nhìn Nhị thúc mang theo thống khổ rời đi.

    Có vài thời điểm có một số đau xót do một số việc tạo thành, vĩnh viễn khó có thểđền bù, có thể đền bù có thể cứu vãn thì vẫn còn là chuyện tốt.

    Chắc hẳn gia gia và phụ thân đã sớm biết rõ, nếu không Hạo Thiên Cung không thể nào ở trong tay Nhị thúc được.

    Thiên Cung Thần Điện, tuy rằng chỉ từ trong miệng Nhị thúc nghe được một ít chuyện về ông ngoại cũng đã khiến Trình Cung rất muốn đi Thiên Cung Thần Điện xem sao.

    Mà trên thực tế, Trình gia hiện giờ so bất luận thời điểm nào đều càng thêm nguy hiểm.

    Ngay khi bọn Túy Miêu đều đang điều dưỡng thương thế, Trình Cung nghe xong Trình Vũ Dương nói lại chuyện năm đó sau đó triệt để tiêu tán trong thiên địa, có người đang dùng tốc độ cao nhất mà liều mệnh chạy tới Đan thành, chính làĐông Phương Thanh Mai lúc trước rời đi với Đông Phương Linh Lung, còn có một người trẻ tuổi đang mang theo nàng phi hành với tốc độ cao nhất nữa.

    - Nhanh...

    Nhanh, nhanh nữa lên, đã qua nhiều ngày như vậy, thật sỠnếu không cầu cứu đại thiếu thì, tiểu thư...

    Tiểu thư... sẽ...

    Đông Phương Thanh Mai thúc giục, nói xong nói xong nước mắt liền nhịn không được rơi lã chã.

    - Ta cũng rất sốt ruột ah, đám hỗn đản này vậy mà lại đối với tỷ tỷ như vậy, nếu không phải đánh không lại bọn họ thì ta đãđánh đám bọn chúng thành đầu heo rồi, một đám hỗn đãn đáng giận.

    Người trẻ tuổi tuổi không lớn lắm, nhưng nói chuyện lại có vẻ rất bạo lực, đủ để thấy nội tâm hắn hiện giờđang rất phẫn nộ.

    Sau khi nói xong, hắn đang phi hành với tốc độ cao nhất nhìn về phía Đông Phương Thanh Mai:

    - Đại thiếu mà ngươi nói kia rốt cục là ai, Nam Chiêm Bộ Châu căn bản không có gia tộc nào cường đại, hiện giờ loạn thành một bầy, nào cóđại thiếu nào có khả năng giúp đỡ tỷ tỷ chứ, đến cùng được hay không đây, đừng để chúng ta đi không một chuyến, còn không bằng tự chúng ta nghĩ biện pháp thì hơn.

    - Ngươi đừng nói nhảm nữa, đại thiếu không được thì thiên hạ này sẽ không người nào có thể làm được cả.

    Nếu ngươi đi, không phải đã sớm cứu tiểu thư ra rồi sao, nhanh, đã tiến vào Nam hoang rồi, rất nhanh sẽ đến Đan thành rồi.

    Đông Phương Thanh Mai hiện giờ căn bản không nghe lọt những lời khác, trong nội tâm chỉ có một ý niệm, tìm được đại thiếu, cứu tiểu thư ra khỏi biển lửa, tuyệt đối không thểđểđám người xấu kia được như nguyện được.

    ...

    Trình Cung im im lặng lặng ngồi ở chỗ kia, Nhị thúc Trình Vũ Dương đã sớm tiêu tán giữa thiên địa, nhưng trong lòng hắn lại thật lâu không thể bình phục lại.

    Thẳng cho tới hôm nay hắn mới hiểu được mười mấy năm trước đến cùng xảy ra chuyện gì, cũng mới biết được tâm kết của gia gia, phụ thân, Nhị thúc là gì.

    Gia gia và phụ thân khẳng định không trách Nhị thúc, thậm chí ngay cả ông ngoại Lô Quân Hạo mà mình chưa từng gặp cũng chưa từng trách, nếu không cũng sẽ không lưu lại trong thân thể Nhị thúc ba đạo lực lượng bảo vệ tánh mạng rồi.

    Chỉ là trời đưa đất đẩy tạo nên một đoạn kí ức đau xót, khó quên như vậy, khiến tất cả mọi người phải mang theo thống khổ nhiều năm như vậy.

    Gia gia, phụ thân thậm chí vị Nhị thẩm rời đi sau đó, khẳng định cũng không phải là chưa khuyên bảo qua, dù sao chuyện này nói cho cùng cũng không phải đều do Nhị thúc sai, dù là người thông minh nào gặp phải người mình quan tâm nhất gặp chuyện không may, đều sẽ rối loạn như vậy cả.

    Có lẽ kết quả như vậy đối với Nhị thúc mà nói, cũng chưa hẳn không phải là một loại giải thoát, bởi vì dù ai nói gìđi nữa thì cũng như hắn đã nói, vĩnh viễn khó có thể minh bạch nổi thống khổ của hắn.

    Trình Cung và Lô Quân Hạo, còn có gia gia, phụ thân cũng vậy, đều không đổ sau lầm lên người Trình Vũ Dương, nhưng nghe Nhị thúc nói xong đoạn chuyện kia, trong nội tâm Trình Cung cũng có rất nhiều cảm giác.

    Cho dù tánh mạng ở kiếp này của mình, vị mẫu thân mà mình chưa bao giờ gặp mặt, có tình có nghĩa cởi mở với gia gia, ông ngoại tốt Lô Quân Hạo của mình vẫn một mực dùng một loại phương thức khác để bảo hộ mình và Trình gia.

    Còn có Nhị thẩm rời đi, vốn Trình Cung đối với Trình Lam đã chán ghét tới cực điểm, hành vi của hắn mà lựa chọn sai lầm của hắn khiến Trình Cung rất chán ghét, nhưng lúc này nghĩđến hắn cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài.

    Nếu tất cảđều bình thường, nếu có vợ chồng Nhị thúc một mực quản giáo hắn, nếu như gia gia không sa sút tinh thần, có lẽ mình sẽ nhiều thêm một hảo huynh đệ rồi.

    Những chuyện này chỉ lóe lên trong đầu, Trình Cung cũng không làm ra những giả thiết không có tác dụng, một người trầm tư hồi lâu, hắn đưa tay mở ra không gian giới chỉ của Nhị thúc Trình Vũ Dương.

    Đây cũng là một không gian giới chỉ lớn siêu cấp, vậy mà so với không gian giới chỉ của bọn Tần Vô Ngân, Nguyệt Minh thái tử bị đánh chết còn lớn hơn mấy lần.

    Loại vật này hiển nhiên không thể nào là Nhị thúc lấy ra được, bởi vì bản thân loại không gian giới chỉ này đã là tuyệt phẩm Linh Khí, giá trị cúa nó có thể so với hạ phẩm đạo khí bình thường.

    Cho dù sau khi tồn tại Thiên Anh bị đánh chết, không gian giới chỉ của hắn cũng không lớn bằng một phần mười Nhị thúc.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 14


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1051: Kiểm kê chiến lợi phẩm. (1)

    Đồ vật bên trong cũng không ít, hơn nữa cấp bậc đều không thấp, đan dược, dược liệu, pháp bảo cũng rất nhiều.

    Khiến Trình Cung giật mình nhất chính là, Trình Cung vậy mà phát hiện ra trong không gian giới chỉ này một khối nguyên tinh lớn bằng trứng gà, hơn nữa cái này rõ ràng cho thấy đã sử dụng nhiều năm còn lại.

    Xem ra đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Nhị thúc có thể đạt tới Nhân Anh, thậm chí tiến vào U Minh Luyện Ngục không ngừng chiến đấu có thể một đường đánh tới Địa Anh đỉnh phong, những thứ này có lẽ đều là thứ mà Nhị thẩm lưu lại, như thế xem ra Nhị thẩm của mình cũng tuyệt không phải nhân vật bình thường.

    Phải biết rằng ở U Minh Luyện Ngục, các loại pháp bảo so với Linh Sơn ít hơn rất nhiều, nếu như Nhị thẩm đi ra từ U Minh Luyện Ngục vậy thì thân phận địa vị của nàng tuyệt đối không phải bình thường.

    Cái hộp mà nhị thúc dặn dò, Trình Cung cẩn thận đặt vào không gian giới chỉ, sau đó lại phát hiện ra trong không gian giới chỉ một ít thứ khác cũng rất trân quý, thậm chí có nhiều vật đối với tồn tại Thiên Anh cũng rất có giá trị.

    Nhưng những thứ kia có lẽ đều là sau này Nhị thúc tự mình lấy được, tương đối mà nói so với nguyên tinh còn kém rất nhiều.

    Nhị thúc nói không nhiều lắm, hắn giao không gian giới chỉ cho mình, cũng không cho rằng là tặng gìđó, hiển nhiên hắn cũng rất rõ tình huống của mình hiện giờ.

    Mà Trình Cung cầm không gian giới chỉ này, cũng không định dùng, chỉ xem xét trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh tiện tay vẽ một cái, mở ra một trữ vật không gian để không gian giới chỉ này vào trong đó.

    Phải biết rằng, không gian giới chỉ bình thường không thểđiệp gia cùng một chút, nói chính xác thì không gian giới chỉ không thể giả làm không gian giới chỉ.

    Trừ phi là loại đạo khíđã tạo thành tiểu thế giới hoặc bản thân mở ra không gian nguyên giới, những thứ khác cũng đừng nói tới, hoặc là thứđã trải qua phong ấn đặc thù cũng được.

    Không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh chính là không gian của Cửu Châu đệ nhất thần khí, tự nhiên không tồn tại những vấn đề này, sau khi xem qua không gian giới chỉ của Nhị thúc, Trình Cung lại lấy tất cả những thứ lấy được từ trong Càn Khôn Đan Tông ra.

    Đoạn chuyện cũ kia khiến người phân tâm, nhưng đường luôn luôn phải hướng về phía trước, Trình Cung biết rõ mình phải nhanh chóng sửa sang lại tốt hết thảy, đi ra ngoài chủ trìđại cục, cho nên trước tiên phải biết rõ bây giờ mình có những vốn liếng gì.

    Trước hết chính là không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân, không gian giới chỉ của tên này sau khi Trình Cung đạt được đã có chút quét thần niệm qua.

    Ông!

    Thiên lai tiên âm Trình Cung vừa lấy ra, đã tản mát ra một cổ khí tức cường hoành, cho thấy cây cầm này không hề bình thường, cho dù hiện giờ bị hao tổn nhưng dù sao nó cũng cóđược chút lực lượng Tiên Giới, cũng là vật mấu chốt để Thất Âm Cầm Cung truyền thừa tiên âm.

    Cho dù người khác đạt được, cũng không có cách nào trấn áp, bởi vì cái này tản mát ra một tia khí tức thượng giới, có chút liên hệ trực tiếp với Thất Âm Cầm Cung, thứ mà nó bộc phát ra hiện giờ chính là một loại liên hệ.

    Đáng tiếc hiện giờ tiên âm vừa bộc phát, đã trực tiếp bị một cổ khí tức vô cùng mênh mông trấn áp, từ trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh bộc phát ra một đoàn hỏa diễm, giống như một cự nhân quay mắt về phía một đối thủ nhỏ yếu kêu gào, lộ ra rất phẫn nộ.

    Lập tức, Thiên Lai Tiên Âm trực tiếp mất đi bất kỳ phản ứng nào.

    - Cũng không nhìn một chút đây là chỗ nào chứ, ở chỗ này ngươi còn dám phát uy, tự tìm trấn áp a.

    Đồ vật này Trình Cung cũng không có hứng thú, tuy rằng hắn đối với âm luật thậm chí sóng âm hiểu rất rõ, về mặt cảnh giới so với một ít thái thượng trưởng lão của Thất Âm Cầm Cung còn lợi hại hơn, nhưng hắn vẫn không có hứng thú gì.

    Nói xong tiện tay ném Thiên Lai Tiên Âm vào trong một không gian, về sau nếu dùng để luyện khí hoặc là luyện chếđan dược đặc thù, dùng nóđể thúc dục hỏa diễm hoặc phân giải ra làm tài liệu đều được cả.

    Trình Cung chủ yếu là nhìn vào đan dược mà Tần Vô Ngân lấy được trong Càn Khôn Đan Giới, đây mới là thu hoạch lớn nhất lần này, những đan dược này cho dù ở trong không gian giới chỉ cũng có thể thấy nó không hề bình thường, cao cao tại thượng, đan dược đạt tới trình độ nhất định, cũng có linh tính, chỉ thấy trong không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân có một ít đan dược đang nổi lơ lửng.

    Trình Cung nhìn thấy đầu tiên là một khỏa đan dược ở trên nhất, Dưỡng Thần Đan, cũng chỉ có môn phái như Càn Khôn Đan Tông mới tốn hao đại khí lực để luyện chế loại Dưỡng Thần Đan có tác dụng với thần niệm này.

    Dưỡng Thần Đan này có thể khiến thần niệm đạt được chỗ tốt rất lớn, là bảo bối trong khi tu luyện thần niệm, nguyên bản phải là tồn tại thượng phẩm đạo đan, hôm nay tuy rằng ngã xuống chỉ còn dược lực của hạ phẩm đạo đan, nhưng cũng không giống bình thường.

    Hiện giờđan dược về thần niệm nhiều nhất chính là Liệu Thần Đan, có một ít tác dụng, hiệu quả trị liệu đối với thần niệm bị hao tổn.

    Nhưng loại đan dược này đều thuộc về loại đan dược ít lưu ý, bởi vì có rất ít người sử dụng thần niệm giao chiến, chớ đừng nói chi đến Dưỡng Thần Đan so với nó còn khó luyện gấp trăm ngàn lần.

    Thứ này quả thật là chuẩn bị vì mình, bất quáđan dược này đã từng là thượng phẩm đạo đan, một số gần như cóđược linh tính.

    Trình Cung rất rõ, dưới tình huống thực lực không đủ thì không thể cứ thể ăn vào được, cần làm rất nhiều chuẩn bị mới được.

    Ở dưới Dưỡng Thần Đan còn có hai khỏa đan dược tản ra Dương Cương khí, Thiên Dương Đan.

    Trình Cung giờ phút này thứ ở trong hình cầu ở trên trên nhất đã thu liễm khí tức, vốn giống như mặt trởi nhỏ kia là gì.

    Có Thiên Dương đan ở đây, khẳng định không thể thiếu Thuần Dương Thiên Sa rồi, Thuần Dương Thiên Sau phải được luyện chế trong mặt trời, nếu như luyện chế quá nhiều thậm chí có thể khiến mặt trời bị hủy diệt, mà nhiệt độ trong mặt trời vàđộ khó khi luyện chết Thuần Dương Thiên Sa, coi như tồn tại Thuần Dương cũng không cách nào làm được, càng thêm không dám đơn giản xằng bậy.

    Cho nên những vật này, chỉ một số ít lưu truyền từ thời đại Thượng Cổ tới nay, mà Thiên Dương đan và Thuần Dương Thiên Sa kết hợp lại có thể trợ giúp Thiên Anh đỉnh phong gia tăng tỷ lệ chuyển Thuần Dương.

    Nếu như đủ Thuần Dương Thiên Sa thì... thậm chí có thể cam đoan 100% chuyển Thuần Dương thành công.

    Đương nhiên, cái gọi làđầy đủ về cơ bản là không có khả năng, bởi vì chuyện hao phí nhiều Thuần Dương Thiên Sa như vậy để trợ giúp một người đạt tới cảnh giới Thuần Dương, cho dù là bất cứ thế lực nào trên Cửu Châu đại địa cũng không làm được, cũng không có loại thủ bút đó.

    Cho dù ở trong Linh Sơ, vạn năm cũng không từng có một lần có người phá sản như vậy, cái này khác với từ Thoát Tục kỳ tăng lên tới Nhân Anh Kỳ.

    Cái này chính làđồ tốt, lại nhìn xuống bên cạnh còn có hai khỏa Tục Mệnh Đan còn có hai khỏa La Hán Kim Thân Đan, La Hán Kim Đan trước kia Trình Cung luyện chế chính là bản đơn giản của La Hán Kim Thân Đan, uy lực chỉ bằng một góc nhỏ.

    Chương 1052: Kiểm kê chiến lợi phẩm. (2)

    Những đan dược này đều lấy được từ trong Càn Khôn Đan Tông, tuy rằng so với Càn Khôn hỏa chủng mình lấy được từ côn sắt đen kịt còn kém rất nhiều, nhưng cũng đều là thứ tốt tuyệt thế khó tìm.

    Về phần những thứ khác, trong không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân cũng không có quá nhiều vật khiến Trình Cung cảm thấy hứng thú nữa, ngoại trừ Thiên Lai Tiên Âm ra hắn còn một thanh phim kiếm tuyệt phẩm Linh Khí và mười lăm khỏa Ngưng Anh đan, ngược lại ba khỏa Nguyên Tính lớn chừng móng tay lại khiến Trình Cung cảm thấy rất ngoài ý muốn, không chút khách khí cất kỹ.

    Những không gian giới chỉ này hắn đều phân cho người của mình, Trình Cung giữ lại cũng vô dụng, cho nên đồ vật bên trong hắn cũng sẽ an bài lần nữa, sẽ không tại lưu lại gì trong đó cả.

    Ngoài như thứđó ra, tìm tòi một phen, khiến Trình Cung ngoài ý muốn nhất đúng là trong không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân thậm chí có hơn 200 vạn Thuần Nguyên Đan, nguyên tinh, Thuần Nguyên Đan, Thiên Lai Tiên Âm còn có tuyệt phẩm Linh Khí phi kiếm, kỳ thật chừng đóđãđủ kinh người rồi.

    Hơn nữa còn thêm các loại đan dược, pháp bảo cũng đều nhiều vô số kể, chỉ là Trình Cung đã xem qua thứ tốt như dưỡng thần đan nên nhìn những thứ khác tự nhiên chênh lệch rất nhiều rồi.

    Phân phối tốt những vật kia, Trình Cung lại mở ra không gian giới chỉ của Nguyệt Minh thái tử.

    - Móa, trách không được lại kém cỏi như vậy, thật là nghèo kiết xác a!

    Trình Cung vốn cảm thấy không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân không có quá nhiều thứ tốt, đến khi mở ra không gian giới chỉ của Nguyệt Minh thái tử, hắn mới biết được đồ vật trong không gian giới chỉ của Tần Vô Ngân quả thật không tầm thường.

    Trong không gian giới chỉ của Nguyệt Minh thái tử căn bản không có nguyên tinh, tuyệt phẩm Linh Khí cũng không có một kiện, chỉ có vài món thượng phẩm linh khí.

    Thuần Nguyên Đan chỉ có không đến 30 vạn, đan dược, pháp bảo, dược liệu khác, rõ ràng so Tần Vô Ngân còn kém hơn hai ba bậc.

    Trình Cung càng không có hứng thú.

    Lại nhìn không gian giới chỉ của Hà Lai kia, tuy rằng là tồn tại Thiên Anh, nhưng đồ vật trong không gian giới chỉ của tên này lại không nhiều bằng Tần Vô Ngân, có hơn mười miếng Nguyên Tinh lớn bằng hạt gạo, hơn 100 vạn Thuần Nguyên Đan, ngược lại tuyệt phẩm Linh Khí nguyên vẹn có hai kiện.

    Hiện giờ xem xét Trình Cung mới biết được, Tần Vô Ngân kia kỳ thật rất giàu có, chỉ là mình vừa lấy được nhiều thứ tốt trong Càn Khôn Đan Tông nên mới có loại cảm giác này.

    Nếu so ra thì trong không gian giới chỉ của hắn vẫn có rất nhiều thứ không tệ.

    Sau đó Trình Cung kiếm tra mấy cái không gian giới chỉ còn lại, vừa rồi sau khi tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh, bọn Túy Miêu đã giao tất cả chiến lợi phẩm cho Trình Cung.

    Trong những không gian giới chỉ khác ngay cả nguyên tinh cũng không phát hiện, có thể thấy sự trân quý của nó, Thuần Nguyên Đan hoặc nhiều hoặc ít đều có một ít, hơn nữa có một ít yêu đan, dược liệu, đan dược cơ bản.

    Từ Song Long thành một đường chiến đấu một mực không có thời gian cẩn thận thống kê những chiến lợi phẩm này, chủ yếu là bởi vì lúc trước đánh chết đều là tồn tại Địa Anh hoặc Nhân Anh bình thường, không gian giới chỉ của bọn hắn chỉ quét thần niệm qua làđã biết rõ không có quá nhiều thứ tốt, cho nên cũng ném qua một bên.

    Lần này Trình Cung xem xét lại một lần, phân chia một phen, sau khi trải qua chuyện này, Trình g ia triệt để thống trị Nam Chiêm Bộ Châu và người bên cạnh mình cũng đều nên trang bị thêm rồi.

    Cuối cùng Trình Cung thông kê đơn giản một chút, bản thân lại hoảng sợ, Thuần Nguyên Đan vậy mà vượt qua 2300 vạn khỏa, đây tuyệt đối là một con số siêu cấp, ở trong đó có một nửa là Tần Vô Ngân và trưởng lão dưới tay hắn cống hiến.

    Ngưng Anh đan hai mươi sáu khỏa, xem ra lần này một ít người tư chất không tốt lắm, nhưng lại thích hợp quản lý, cóđược năng lực thống soái và các phương diện khác, cũng có thể mượn thứ này đểđột phá Nhân Anh, trở thành lục địa thần tiên.

    Phải biết rằng, như mập mạp, sắc quỷ thậm chí một ít người trong Huyết Chiến căn bản không cần Ngưng Anh đan, chỉ cần cho bọn hắn đầy đủ đan dược ủng hộ, tự bọn hắn cũng có thểđột phá.

    Còn phát hiện ba khối nguyên tinh lớn chừng móng tay và một ít nguyên tinh chừng hạt gạo.

    Thiên cấp thượng phẩm Tục Mệnh Đan phát hiện năm khỏa, nhưng đã có những Tục Mệnh Đan của Càn Khôn Đan Tông, giá trị những Tục Mệnh Đan này liền lộ ra chênh lệch rất nhiều.

    Trên thực tế Tục Mệnh Đan Thiên cấp thượng phẩm cũng đã phi thường trân quý hiếm có rồi.

    Thiên cấp trung phẩm đan dược có tất cả hai mươi mấy khỏa, mười chủng loại, rất nhiều làđan dược những người kia luyện chế thích hợp với công pháp của mình, tác dụng không lớn.

    Về phần đan dược Thiên cấp hạ phẩm có trên trăm khỏa, cũng tương đối thực dụng, mấy đan dược khác có mấy chục vạn, dược liệu, tài liệu, pháp bảo cùng với các loại thần thông bí tịch nhiều không kể xiết.

    Thông kê xong xuôi, chỉ riêng không gian giới chỉ Trình Cung đã có hơn mười mấy cái, Trình Cung cũng thở phào một cái.

    Có những vật này rồi, cộng thêm Đan thành và những trụ cột mình tạo lúc trước, ngưng tụ ra một cổ thế lực cường đại không có vấn đề gì nữa, nhưng muốn chính thức khai tông lập phái vẫn chưa có khả năng.

    - Ân chủ, tài liệu luyện khí có thể sử dụng được ta đều đã lựa chọn xong, những tài liệu này là tiểu hư đỉnh muốn dùng đến, không đủ để tiểu hư đỉnh luyện chế thành đạo khí, những tài liệu này ngay cả một phần mười cũng không đủ.

    Tài liệu còn lại ngược lại không ít, ta tính toán một chút, tăng vũ khí trong tay bọn Túy Miêu lên tới tuyệt phẩm Linh Khí cũng không có vấn đề gì.

    Vừa rồi sau khi Trình Cung thống kê trong đã bảo Tiểu Phong Tử tới, mở ra không gian của tài liệu luyện khíđể hắn đi giúp lựa chọn.

    - Tốt, cất kĩ tài liệu sau này tiểu hư đỉnh muốn dùng đến, những thứ khác ngươi mang theo, mau chóng trợ giúp bọn hắn luyện chế lại vũ khí.

    Về phần tiểu hư đỉnh tăng lên thành đạo khí, ngược lại cũng không vội nhất thời, về sau không cần hoàn toàn tìm loại tài liệu này, giống như cái này...

    Trình Cung khoát tay, lấy ra Thiên Lai Tiên Âm thu vào lúc trước ra ném tới Tiểu Phong Tử, bảo hắn cũng đặt vào trong đống tài liệu để tăng lên tiểu hư đỉnh

    - Thứ tốt, nhất là tài liệu, hắc hắc!

    Tiểu Phong Tử theo thực lực khôi phục, gặp được Trình Cung, hơn nữa lúc ở Đại Đế chi thành hắn không ít lần đánh nhau với Man Hoang đại đế, nhưng ở chỗ Man Hoang đại đế cũng có một ít đồ vật về phương diện luyện khí, đồng thời khi hắn luyện chế vũ khí cho người Man tộc, trình độ luyện khí cũng đã tăng lên đến cảnh giới đại sư luyện khí cấp năm, cho nên vừa nhìn thấy Thiên Lai Tiên Âm con mắt liền tỏa sáng.

    - Ân chủ, nếu dùng cái này để tăng lên cho tiểu hư đỉnh thì tài liệu của nó không cần, chỉ là trong này ẩn chứa một tia Tiên Giới ý chí, chỉ sợ không tốt lắm.

    Vũ khí phải phù hợp chính mình mới được, cho nên Tiểu Phong Tử cũng không phải loại nhìn thấy Thiên Lai Tiên Âm đã nghĩ là thứ này tốt, ở trong mắt hắn thìđột vật này đã triệt để tổn hại, còn không bằng dỡ những bộ phận cóích xuống.

    Chương 1053: Một chiêu cuối cùng.

    - Ngươi quên đây là nơi nào rồi sao, Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, Tiên Giới ý chí thìđã làm sao, vẫn luyện hóa được như thường.

    Hơn nữa ta cũng không phải chỉ muốn tăng tiểu hư đỉnh lên tới hạ phẩm đạo khí, nếu vậy thì kỳ thật không cần phải cố sức thu thập tài liệu luyện khí như vậy.

    Ta còn phải nghĩ biện pháp đến Bà La Đa Thần Miếu thu lực lượng còn lại của địa mạch hỏa long, khiến khí linh của tiểu hư đỉnh triệt để nguyên vẹn, tiểu hư đỉnh có thể trở thành hạ phẩm đạo khí, tiểu hư đỉnh làĐan Đỉnh mà ta luyện chế và một mực sử dụng ở kiếp này, hơn nữa cóđịa mạch hỏa long rồi thì dùng để công kích, phòng ngựđều rất tốt, sau này ta muốn dùng nóđể trấn áp số mệnh Đan thành và cả môn phái, trấn áp toàn bộ số mệnh của Nam Chiêm Bộ Châu, cho nên tốt nhất phải tăng lên đến trung phẩm đạo khí mới được.

    - Ách...

    Trung phẩm đạo khí!

    Tiểu Phong Tử cũng hoảng sợ.

    Hắn trở thành đại sư luyện khí cấp năm, đãđã cóđược năng lực thử luyện chế hạ phẩm đạo khí, cho nên hắn mới tự tin như vậy khi luyện chế tuyệt phẩm Linh Khí, bởi vì thực lực bây giờ khôi phục, trở thành đại sư luyện khí cấp năm, hắn luyện chế tuyệt phẩm Linh Khíđã dễ dàng hơn rất nhiều.

    Nhưng đạo khí, cho dù là hạ phẩm đạo khí cũng đều chưa từng luyện chế qua, chỉ là có cơ hội, khoảng cách thật sự luyện chế ra vẫn còn quá xa chớ đừng nói chi đến trung phẩm đạo khí.

    Trung phẩm đạo khí ah, đó tuyệt đối là thứ có thể trấn áp số mệnh của một môn phái muôn đời, Tiểu Phong Tử không nghĩ tới ân chủ vậy mà định tự luyện chế trung phẩm đạo khí, cái này cũng quá kinh người a.

    Mặc dù nói, những siêu cấp đại thế lực trên Cửu Châu đại địa trong truyền thuyết đều có thượng phẩm đạo khí trấn áp nội tình, trấn áp số mệnh.

    Khi chưa đến lục triệt để tồn vong hoặc là Thiên địa đại biến động, loại vật này không thể nào sử dụng được.

    Về phần tuyệt phẩm đạo khí, đó là vật mà chỉ trong Linh Sơn mới có.

    Nếu quả thật có một kiện trung phẩm đạo khí nguyên vẹn, vậy thìđối với tất cả thế lực lớn của Cửu Châu tuyệt đối là một lực chấn nhiếp cực đại.

    - Ân chủ, ngươi...

    Ngươi sẽ không thật sự muốn khai tông lập phái đấyc chứ?

    Tiểu Phong Tử cho rằng Trình Cung lúc ấy chỉ thuận miệng nói qua, căn bản không phải là thật.

    - Không phải là vấn đề ta muốn hay không.

    Trình Cung cười khổ nói:

    - Là những người này buộc ngươi tiến về trước, ngươi không cường đại thì sẽ diệt vong, ngươi nói làm sao bây giờ.

    Hiện giờ không phải là hai người chúng ta năm đó, ta có thể giao ngươi cho Cự Nhân Tộc, tự mình tìm một chỗ bế quan, chậm rãi chơi với bọn hắn.

    Nếu như chỉ mỗi mình ta, hoặc chỉ hai người chúng ta thôi, nếu ta không chơi đến mức khiến những thế lực này quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì ta không gọi là Trình Cung nữa.

    Bởi vì ta có chính là thời gian, có thể trốn đi chậm rãi chơi với bọn hắn.

    Nhưng hiện giờ không được nữa, ta phải vì người nhà, người bên cạnh mà cân nhắc.

    - Hơn nữa, nếu chúng ta quay lại Linh Sơn, nếu không có căn cơ thì cũng không được, huống chi mấy thế lực này đã cùng ta kết xuống thù hận không thể giải được nữa, bất luận là vì gia gia, hay là Thiên Cung Thần Điện, ta cũng không thể tránh né, tóm lại đều rất phiền toái.

    - Ân, Ân

    Tiểu Phong Tử nghe xong liên tục gật đầu, một bên rất phiền não nói:

    - Nhưng giờ khai tông lập phái không phải làđợi bọn chúng đả kích sao, căn bản khong thể nào chính diện đối kháng với bọn chúng được.

    Ngay cả với nội tình như Thiên Cung Thần Điện cũng không thểđồng thời đối kháng mấy thế lực lớn, huống chi chúng ta bây giờ.

    Trừ phi bọn hắn thực cho ta ba năm, đến lúc đó chúng ta dùng tất cả biện pháp tiến vào trong không gian tu luyện bí cảnh, ta thử chuyển Thuần Dương, ân chủ ngươi nếu khôi phục được một ít lực lượng coi như cũng được, nhưng... nhưng bọn chúng căn bản không thể nào cho chúng ta ba năm được.

    - Không phải rất không có khả năng, mà là căn bản không có khả năng.

    Trình Cung cũng rất tỉnh táo phân tích nói:

    - Lúc ấy ta chẳng qua chỉ nói vậy, bây giờ thời gian có thể kéo dài là trăm ngày sau đánh một trận với Côn Bằng thái tử, lúc này bọn hắn sẽ chờđợi, bởi vì Hách Liên Lam Phượng tông chủ chuyển Thuần Dương thành công, Nhị thúc ta sử dụng Thiên Cung của Thiên Cung Thần Điện, công thêm thực lực mà chúng ta thể hiện ra, những thứ này cũng sẽ khiến bọn hắn hơi cố kị một chút.

    Dù sao năm đó Thiên Cung Thần Điện bị đánh tổn thương, bọn hắn cũng không tốt bao nhiêu.

    Những năm này bọn hắn đã ở tình cảnh thè lưỡi ra liếm miệng vết thương khôi phục, cho nên bọn hắn hi vọng nhìn thấy ta đánh một trận với Côn Bằng thái tử, nếu như ta chiến bại chết đi tốt nhất, nếu như Côn Bằng thái tử chết đi, vậy sau lưng của hắn có Yêu tộc và Côn Bằng đại đế, đến lúc đó dưới cơn giận lôi đình ta khẳng định không thể nào tốt được, cho nên bất luận trận chiến đấu này thắng bại ra sao bọn hắn đều nguyện ý nhìn thấy, thời gian trăm ngày bọn hắn nhất định sẽ đợi.

    - Sau đó thì sao?

    Tiểu Phong Tử ở trước mặt Trình Cung vĩnh viễn đều giống như đứa bé vậy, dù Trình Cung đã tái thế làm người, nhưng Tiểu Phong Tử vẫn như những năm lúc trước khi đi bên người Trình Cung, thấy cái gì không hiểu liền trực tiếp hỏi.

    Cũng chỉ có ở trước mặt Trình Cungt, hắn mới có thể không chút che dấu cách nghĩ, vấn đề, tâm tình của mình thôi.

    Theo hắn thấy thì dù có kéo dài sau trăm ngày cũng không thể nào thay đổi được hiện trạng.

    - Kỳ thật từ lúc mở ra bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, bố trí chiến đấu thế tục, chơi bọn Chu Dật Phàm, Côn Bằng thái tử ta đã nghĩ tới vấn đề này.

    Trình Cung dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ đầu nói:

    - Đây tuyệt đối là một vấn đề phi thường đau đầu, không thể tìm được phương pháp xử lý nào tốt, nếu như thời gian sung túc hơn một ít, có lẽ cũng không cần phải đau đầu như vậy.

    Nhưng sự thật vĩnh viễn như thế, thân là những thế lực cường đại trên Cửu Châu đại địa, bọn hắn nhìn chằm chằm vào Nam Chiêm Bộ Châu đã không phải chỉ một hai năm, sao có thểđể một thế lực quật khởi của thế tục đạt được chứ, lúc trước cho dù là Thiên Cung Thần Điện cũng khó mà tự chèo chống được.

    - Cho tới bây giờ, vấn đề nan giải này đã lửa sém lông mày, trừ phi ta mang theo tất cả người nhà, bằng hữu của mình rời đi, nhưng vậy cũng không được thực tế lắm.

    Không nói tới bọn hắn còn có thân nhân, thân thích bằng hữu của bọn hắn càng liên lụy đến rất nhiều chuyện, hơn nữa chúng ta rời đi khẳng định không đổi được bình an, kết quả của nhượng bộ chính là chết càng thêm triệt để, khiến bọn hắn càng thêm kiên định chúng ta không cóát chủ bài, một tồn tại không có bối cảnh lại khiến bọn hắn thành ra như vậy, bọn hắn sẽ càng chơi chết chúng ta mất.

    Chương 1054: Không biết nặng nhẹ, nên đánh. (1)

    Trình Cung rất bất đắc dĩ nói:

    - Lần này nói hay không nói lời này, kết quả kỳ thật không có gì khác nhau cả, ta chỉ là muốn tận lực tranh thủ một chút.

    Cho dù Nhị thúc không giao thanh Hạo Thiên Cung này cho ta, ta cũng sẽ đi xem Thiên Cung Thần Điện, mặt khác bên phía Vũ Châu Lý gia cũng phải đi một chuyến, nếu như thời gian thật sự không kịp lời thì... ta sẽ để Lý Dật Phong thông tri người phụ trách của Lý gia đến nói chuyện với a một lần.

    Trong tay của ta có thứđủ để khiến bọn hắn động tâm, nếu như có thể có sự ủng hộ của bọn hắn, hơn nữa thêm Nguyên Thủy Ma Tông của Nam Chiêm Bộ Châu, chúng ta có thể tạm thời khống chếđược tràng diện.

    - Thiên Cung Thần Điện trước kia quá mức cường thế, cũng không biết hiện giờ ra sao rồi.

    Tiểu Phong Tử lo lắng nói.

    Hắn minh bạch Trình Cung sở dĩ không dám cam đoan chính là vì không biết Thiên Cung Thần Điện có năng lực ra tay hay không, mà Thiên Cung Thần Điện ra cóđủ để tạo ra được lực chấn nhiếp không.

    Dù sao năm đó Yêu tộc liên hợp đông đảo thế lực đãđả thương nặng Thiên Cung Thần Điện, Thiên Cung Thần Điện phong điện, tình huống cụ thể không ai rõ.

    Nếu như Thiên Cung Thần Điện không ra mặt, cho dù Trình Cung cóđồ vật đủ để khiến Vũ Châu Lý gia động tâm, chỉ bằng vào cả nhà bọn họ cũng không dám động.

    Phải biết rằng sau khi trải qua chuyện lần này, thế lực mà Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông lại thêm Phong Vân Kiếm Tông của Nam Chiêm Bộ Châu liên hợp lại có thể nói là khủng bố, trừ Trung Châu ra, hơn phân nửa thế lực của Cửu Châu đại địa đều liên lụy trong đó.

    - Chỉ có thểđi một bước tính một bước.

    Trình Cung nói xong, khoát tay đóng không gian tài liệu vừa rồi lại, quay đầu nhìn nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, một hồi lâu mới nói:

    - Nếu như thật sự không được, vậy cũng chỉ có thể binh đi hiểm chiêu thôi, đến lúc đó người cầm đồ của ta quay về Linh Sơn, tìm một ít người năm đó không tham gia tranh đoạt Hư Không Âm Dương Đỉnh, hơn nữa ít tiếp xúc với ta, những gia hỏa kia cũng không biết bọn họ là bạn tốt của ta, bảo những gia hỏa nhàn vân dã hạc, quanh năm bế quan kia đi ra âm thầm hỗ trợ.

    Một chiêu này kỳ thật rất dể dùng, bởi vì lúc trước có thể trở thành bằng hữu của Trình Cung, không có quá kém.

    Phải biết rằng lúc trước Tiểu Phong Tửđi theo bên người Trình Cung chẳng qua chỉ làđứa bé, mặc dù hắn đạt tới cảnh giới Thiên Anh nhưng theo Trình Cung thấy thì cũng chỉ là một đại hải tử thôi.

    Mà những bằng hữu kia của Trình Cung, chỉ cần một người đi ra đều khiến Cửu Châu đại địa lật lên kinh thiên sóng biển, nhưng tiếc Trình Cung chưa bao giờ dám làm như thế cả.

    Hắn cũng biết rõ, trong Linh Sơn có một đám gia hỏa tuyệt đối sẽ không buông tha tìm kiếm Hư Không Âm Dương Đỉnh, lực hấp dẫn của Cửu Châu đệ nhất thần khí quá lớn.

    Nếu trước khi thực lực mình chưa đủ, thế lực chưa đủ mà bị bạo lộ, tình huống sẽ còn khó khăn hơn giờ gấp vạn lần, đến lúc đó tuyệt đối không cóđường nào có thể trốn.

    Mặc dù mình có bằng hữu rất cường đại, nhưng bản thân không có thực lực, chỉ dựa vào bọn hắn vẫn không được.

    Bởi vì ngoài mấy người tốt nhất có thể tín nhiệm ra, những thứ khác còn rất khó nói, hấp dẫn của Hư Không Âm Dương Đỉnh đủ để cho rất nhiều người buông tha tình hữu nghị với hắn.

    Cho nên Trình Cung chưa bao giờ dám bạo lộ Hư Không Âm Dương Đỉnh, đây cũng là nước cờ cuối cùng, không nguyện ýđi nhất của hắn.

    Tiểu Phong Tử nghe xong lập tức thần sắc chấn động, nếu quả thật như vậy thì tuyệt đối không thành vấn đề, chỉ là hắn nhìn thấy thần sắc của Trình Cung, cũng biết đây tuyệt đối là một chiêu vạn bất đắc vào lúc cuối cùng.

    Bành!

    Nhưng vào lúc này, trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, ở một chỗ bầy đặt trên trăm cái ngọc bài đột nhiên có khối ngọc bài vỡ vụn, chỗ đóđều là ngọc bài mà Trình Cung lưu lại trên người người của mình, không phải có tình huống khẩn cấp bọn hắn sẽ không sử dụng.

    Trình Cung thần niệm khẽ động, đã phát hiện ngọc bài vỡ vụn là mập mạp đấy, bất quá khối ngọc bài này cũng không phải gặp phải chuyện nguy cơ sinh từ, là ngọc bài có chuyện vô cùng khẩn cấp.

    Như vậy tránh cho Trình Cung đang làm các chuyện như luyện công, hoặc là luyện đan làm ra phán đoán sai lầm, chuyện vô cùng khẩn cấp dù sao so với sinh tử tồn vong vẫn rất khác nhau.

    - Song Long thành có việc gấp, ngươi và Lý Dật Phong giúp ta bảo vệ bọn hắn độ kiếp, có chuyện tùy thời liên hệ với ta.

    Trình Vũ Dương tiêu tán trong thiên địa, Trình Cung ở lại đó chừng hai ngày, sau đó lại thu xếp đồ đạc cũng lãng phí một ít thời gian, trong quá trình này thương thế của bọn Túy Miêu, Man Ngưu Vương Lí Hằng cũng đã triệt để khôi phục, trước kia bọn hắn một mực áp chế, nhưng muốn tiếp tục tu luyện, nhất định phải vượt qua Địa Hỏa Ma kiếp của Địa Anh ở bên ngoài, bọn hắn tăng lên trong Càn Khôn Đan Giới, cũng chưa từng độ kiếp

    Tiểu Phong Tử mang theo Túy Miêu, Man ngưu vương Lý Hằng bọn hắn lưu lại độ kiếp.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã cãi nhau, trở mặt với Phong Vân Kiếm Tông, nhất định phải mau chóng chạy về khu vực tam giác hỗn loạn, Trình Cung đã liên hệ với bọn người A Cổ Đan Tuyền và Liễu Nguyệt, khiến hai đại Thiên Anh trở về cùng một chỗ với hắn.

    Đã có hai người bọn họ, cộng với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh kinh tọa trấn tại khu vực tam giác hỗn laonj, chỉ cần Âm Trường Khiếu không đi thì không có vấn đề gì.

    - Đi?

    Hắn có thểđi được mới là lạ.

    Âm Trường Khiếu kia dám cản trở Tông chủ Hách Liên Lam Phượng, hắn cho rằng có thể lưỡng bại câu thương như trước kia.

    Yên tâm, hắn tuyệt đối không có khả năng sánh với quá khứ của mình.

    Trình Cung rất là nắm chắc, nói với Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh.

    Không có hắn, trong nội tâm Trình Cung căn bản đại khái biết được bao lâu là Hách Liên Lam Phượng có thểđột phá Thuần Dương.

    Chỉ là chênh lệch một bước cuối cùng kia, Trình Cung đã giúp nàng điểm phá.

    Âm Trường Khiếu không chết, lại cản trở viện binh Hách Liên Lam Phượng tới cứu.

    Nhưng lại không biết vừa vặn đụng phải Hách Liên Lam Phượng đã trở thành Thuần Dương, cho dù là không chết thì lần này hắn cũng sẽ bị lột da.

    - Tốt, chúng ta chờ ngươi tại Địa vực tam giác hỗn loạn.

    Thanh âm Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vẫn là như vậy.

    Chỉ là sau khi thấy qua khuôn mặt thật của các nàng thì ai cũng biết thanh âm kia thực sự không phải thanh âm vốn có của các nàng.

    - Các ngươi không đợi ta đi cùng, không sợ ta bị người giết chết sao?

    - Trước kia có lẽ sẽ nghĩ như vậy.

    Nhưng hiện giờ thì cho dù bọn hắn có chết sạch thì ngươi cũng không chết.

    - Ha ha...

    Trình Cung cũng không nói thêm gì nữa, hết thảy cái này bất quá chỉ là mấy câu.

    Sau khi đi ra khỏi Hư Không Âm Dương đỉnh thì từng người cũng đều rời đi, Trình Cung dùng tốc độ cao nhất chạy tới Song long thành.

    Nguyên dịch rất sung túc ở không Gian bên ngoài đỉnh Hư không Âm Dương đỉnh.

    Thời khắc này, Đan thành sinh ra đại lượng Nguyên dịch, thậm chí sinh ra Nguyên tơ.

    Chương 1055: Không biết nặng nhẹ, nên đánh. (2)

    Hắn cũng có lưu trữ Nguyên tinh, cho nên Trình Cung trực tiếp dùng Nguyên dịch, không ngừng đề thăng lực lượng bản thân lên cao, khiến tốc độ không ngừng tăng lên.

    Nếu như không phải trước đóđã khiến phân thân Hỏa Phượng Ma Long chạy về Vân Ca Thành trước thì hắn trực tiếp dùng phân thân của mình thì có thểđạt được tốc độ nhanh nhất.

    Bất quá, cho dù là như thế thì tốc độ Trình Cung hiện giờ cũng cực kỳ nhanh, vượt qua Thiên Anh bình thường.

    ...

    Trong Song Long thành, hôm nay đã kiến tạo nên một tòa Phủ thành chủ cựđại, giờ phút này, trên đại điện Phủ thành chủ, Sắc quỷ chính đang nhắm mắt không nói gì, trong đầu không ngừng nghĩ tới các tin tức tình báo hắn vừa tiếp thụ gần đây.

    Và mập mạp tắc thìđứng ngồi không yên, đang đảo quanh qua lại tại chỗ.

    Mặt khác, Đông Phương Thanh Mai đang lo lắng, thu hai tay lại trước ngực, trong miệng mấp máy, không biết nói cái gì, nước mắt thỉnh thoảng không kiềm chếđược, rơi xuống.

    Mà ở một bên, một người trẻ tuổi sắc mặt rất âm trầm, trong mắt lộ vẻ như đã không kiềm chếđược vẻ nóng nảy, tùy thời đều có khả năng bộc phát.

    - Bành!

    Người trẻ tuổi ngồi ở chỗ kia nhìn mập mạp như là một núi thịt nhỏ đang đi qua đi lại.

    Lại nhìn Sắc Quỷ đang nhắm mắt không nói gì kia, rốt cục chịu không nổi, vỗ một cái lên tay ghế, cái ghế lập nổ thành phấn vụn, ngay cả một chút cặn bã cũng không có, trực tiếp hóa thành một loại bụi, tiêu tán trong không khí.

    - Thiếu gia, ngươi làm gì...

    Đông Phương Thanh Mai vốn đang thất hồn lạc phách, nhìn thấy người trẻ tuổi kia làm vậy thì lại càng hoảng sợ hơn.

    - Làm gì?

    Cái này là ngươi nói có thể cứu tỷ tỷ?

    Đây bất quá chỉ là một thành thị thế tục, ngươi lại xem bọn hắn, một tên gầy đồng dạng như là một con quỷ, đã biết rõ còn ngồi ở chỗ kia không ra.

    Còn có tên mập như tòa núi thịt kia, đã biết rõ mà còn đi qua đi lại trông ngứa mắt như vậy.

    Thanh Mai, ta đối đãi với tỷ tỷ ngươi không tệ, ta cũng một mực đối đãi với ngươi như là người nhà.

    Nhưng lúc này mà ngươi lại dn ta tới đây lãng phí thời gian như vậy.

    Ngươi có biết hay không?

    Hiện giờ nếu chậm trễ, lãng phí thêm một giây nào thì tỷ tỷ lại nguy hiểm thêm một phần.

    Các ngươi...

    Người trẻ tuổi tức giận, chỉ vào Sắc Quỷ và mập mạp, nói:

    - Bọn hắn...

    Bọn hắn có thể cứu tỷ tỷ?

    Ngươi nói đùa gì vậy?

    Người trẻ tuổi nói xong, trên người phát ra khí tức cường đại.

    Hắn còn nhỏ tuổi như vậy mà tu vi đã làĐịa Anh tầng thứ ba, vô cùng cường hãn.

    - Ta nào có...

    Ngươi biết cái gì mà nói...

    Đại thiếu đãđến thì nhất định sẽ có biện pháp...

    Ô ô...

    Nhất định có biện pháp đấy...

    Đông Phương Thanh Mai vốn cũng rất thống khổ, rất khó chịu, rất yếu ớt rồi.

    Hiện giờ lại bị người ta nói như vậy lại càng thêm khổ sở.

    - Con mẹ ngươi, dám mở miệng chỉ trích bọn ta?

    Nếu không phải thấy ngươi đi cùng với Thanh Mai thì ta đã trực tiếp phế ngươi rồi.

    Lúc này, mập mạp cũng đã là Nhân Anh đỉnh phong.

    Trước khi rời đi Trình Cung đã từng nói qua, một khi chiến tranh thế tục bộc phát thì cũng không cần lo lắng, bon hắn có thể lập tức độ phá.

    Bọn hắn đều đã sớm đột phá không phải một ngày hay hai ngày rồi.

    Hơn nữa từ lúc Vạn tượng Nhất Long, bọn hắn đã chiến đấu qua với Yêu vương, cũng đánh chết không ít Yêu vương, đạt tới Nhân Anh đỉnh phong, lại cũng đãđánh qua với một ít Đại Yêu Vương.

    Tuy rằng đối phương làĐịa Anh, nhưng mập mạp không thèm đểý chút nào.

    Huống chi, nơi này là Song long thành.

    Không chỉ hắn đột phá, dựa theo Trình Cung phân phó.

    Ngoại trừ giữ lại đại lượng Vạn tượng Nhất long trong đội ngũ hung thần kỳ binh, những người khác có thểđột pháđều đột phá.

    Cho nên hiện giờ Trình Trảm, Trình Lập và hơn một nửa thành viên huyết chiến cũng đãđột pháđến Nhân Anh.

    Đừng nói là một Địa Anh, cho dù là mười Địa Anh tới đây thì mập mạp bọn hắn cũng đều có biện pháp đối phó.

    - Phế cho ta.

    Chỉ bằng ngươi cũng dám nói loại lời này với ta, ta một tay bóp chết ngươi.

    Con mắt người trẻ tuổi đỏ lên, tính tình nóng nảy, muốn động thủ.

    - Một tay bóp chết ta?

    Chỉ bằng ngươi?

    Mặc dù mập mạp chỉ là Nhân Anh đỉnh phong, nhưng bằng vào đạo pháp phun ra nuốt vào Thiên Địa giá môn, hiện giờ hắn có thể bộc phát ra lực lượng Địa Anh tầng thứ hai, khi chiến đấu đã không sợ Địa Anh bình thường nữa.

    Phun ra nuốt vào Thiên địa giá môn chính là dùng nguyên khí hùng hậu làm chủ, đãđến hậu kỳ, so với người cùng cảnh giới thì lực lượng hùng hậu hơn gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần, chiến đấu vượt cấp cũng là chuyện rất bình thường.

    Càng đến hậu kỳ, thực tế, sau khi tiến vào Nhân Anh, Sắc Quỷ, mập mạp cũng càng phát huy ra uy lực công pháp Trình Cung truyền cho bọn hắn cường đại hơn.

    - Tứ thiếu gia, thiếu gia, các ngươi đừng náo loạn nữa được không?

    Đông Phương Thanh Mai phản ứng nhanh nhất.

    Loại thời điểm này bọn hắn lại bắt đầu lộn xộn lên, nhưng hiện giờđầu óc nàng rất hỗn loạn, căn bản không biết nên nói như thế nào.

    Kỳ thật thì sự tình cũng rất đơn giản, chỉ là hai người đều nóng tính, mập mạp biết rõ Đông Phương Linh Lung gặp chuyện không may thì cũng rất sốt ruột, mà người trẻ tuổi này lại càng kịch liệt hơn, cộng với tính tình hai người cũng không tốt cho lắm, cho nên mới nói mấy câu đã muốn đánh nhau.

    - Các ngươi rất rãnh rỗi đúng không?

    Một thanh âm đột nhiên vang lên, lúc mới vang lên thì thanh âm vn ở ngoài trăm dặm, mà khi nghe đến chữ cuối thì Trình Cung đã xuất hiện ở đại sảnh.

    - Bà mẹ nó, cuối cùng thìđại thiếu ngươi cũng trở về rồi.

    Rãnh rỗi cái cộng lông, chính là thằng này...

    Mập mạp vừa thấy Trình Cung trở về, cũng đèép cơn giận lại, nhìn về người trẻ tuổi kia, chỉ là vn khó chịu như trước.

    Nhưng không đợi hắn nói hết lời, thậm chí không đợi Sắc quỷ đứng dậy nói cái gì.

    Đông Phương Thanh Mai vừa nhìn thấy Trình Cung thì nước mắt liền rơi xuống như mưa.

    - Đại thiếu...

    Ngươi...

    Ngươi nhất định phải cứu tiểu thư, ta van ngươi, ta van ngươi...

    Giống như là người rơi xuống nước bắt được một cây rơm rạ cuối cùng, người sắp chết khát trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo, Đông Phương Thanh Mai kích động khóc không thành tiếng.

    Vô số ủy khuất, thống khổ, khổ sở lập tức xông lên đầu.

    Trong nháy mắt khóc cũng không khóc được, hiện giờ nàng cũng đã là Vạn tượng Nhất long, nhưng giờ phút này lại giống như một đứa trẻ.

    - Là hắn?

    Nhìn thấy Trình Cung xuất hiện, nghe được Đông Phương Thanh Mai gọi Trình Cung làĐại thiếu, người trẻ tuổi lập tức nhíu mày.

    Người này lớn hơn mình không bao nhiêu, hơn nữa tu vi cũng không quáđáng chỉ làĐịa Anh cảnh giới mà thôi, giờ phút này hắn vô cùng hối hận trong lòng.

    Vì cái gì?

    Tại sao mình lại nghe lời Đông Phương Thanh Mai nói?

    Cái này nhất định là do tỷ tỷ sợ mình xúc động, nhất định như thế, đúng vậy, tỷ tỷ cố ý khiến Đông Phương Thanh Mai điều đệ tửđến đây.

    Chỉ bằng một Địa Anh như hắn, ở nơi bình thường thì có lẽ rất lợi hại, nhưng muốn cứu tỷ tỷ thì căn bản không có khả năng.

    Đoàn chừng hắn phải biết rằng đầu đuôi ngọn nguồn sự tình, đây chính là thế lực cường đại nhất Đông Bắc Đan Châu, chỉ bằng một Địa Anh như hắn thì như thế nào có tư cách quản đến?

    Chương 1056: Bịép hôn. (1)

    Đáng hận, chính mình nhờ vào lệnh bài của phụ thân và mẫu thân, liên hệ với mấy vị Thiên Anh lánh đời, thậm chí còn có mấy người của phụ thân ủng hộ, hiện giờ lại bị lừa đến nơi này.

    Càng nghĩ, người trẻ tuổi càng tức giận.

    - Linh Lung xảy ra chuyện gì?

    Ngươi đừng có kích động, từ từ nói, bình tĩnh lại rồi từ từ nói.

    Trình Cung cả kinh trong nội tâm, lập tức dùng thần niệm ngưng tụ lực lượng.

    Luyện Thần Quyết diệu dụng vô cùng, có thể công kích người mà cũng có thể trợ giúp người.

    Dùng Thần niệm Thiên Anh tầng thứ năm của Trình Cung hiện giờ thi triển phương pháp bên trong Luyện Thần Quyết, thanh âm của hắn giống như là có ma lực, Đông Phương Thanh Mai nguyên vốn giống như làđã sụp đổ liền nhanh chóng ổn định cảm xúc lại.

    - Đáng giận...

    Đông Phương Thanh Mai vừa mới bình tĩnh lại.

    Người trẻ tuổi tự cho mình là minh bạch lại vô cùng phẫn nộ trả lời một câu, cất bước rời đi.

    Nếu giờ phút này mà hắn đủ thanh tỉnh thì sẽ chúýđến cảm xúc biến hóa trước sau của Đông Phương Thanh Mai, cũng sẽ biết thanh âm bình thản của Trình Cung có một ít bất đồng.

    Nhưng tiếc là bây giờ hắn căn bản không có tâm tình này mà trong lòng hắn chỉ là một bụng nộ hỏa, hắn muốn chạy vềĐan Châu ngay lập tức.

    - Thiếu gia, ngươi không thểđi, tiểu thư đã từng nói qua...

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thấy người trẻ tuổi muốn đi, lập tức cản trở, giữ chặt hắn lại.

    - Đừng cản ta, tránh qua một bên!

    Người trẻ tuổi nghe xong lời Thanh Mai nói, tưởng rằng giống như suy nghĩ của hắn, vung tay lên xuất ra lực lượng cường đại đánh bay Đông Phương Thanh Mai.

    Dưới cơn thịnh nộ, dù hắn đã khống chế lực lượng nhưng cỗ lực lượng này cũng đủ để chấn Đông Phương Thanh Mai tổn thương.

    Sắc mặt Trình Cung trầm xuống, trong mắt mập mạp, sắc quỷ càng hiện lên vẻ tức giận.

    Mặc kệ người trẻ tuổi này là ai, nhưng trong mắt bọn hắn thìĐông Phương Thanh Mai chính là người một nhà.

    Nếu không phải tên trẻ tuổi kia đi theo Đông Phương Thanh Mai, lại nghe nàng gọi hắn là thiếu gia thì lúc này mập mạp và sắc quỷ sớm đã hạ sát thủ rồi.

    - Đứng lại.

    Trình Cung khoát tay, một cỗ lực lượng nhu hòa tản ra, nâng lấy Thanh Mai bị đánh bay ra ngoài, đồng thời một cỗ lực lượng tiến vào thân thể nàng, hóa giải một ít lực lượng trong cơ thể nàng, khiến nàng không đến mức bị thương.

    - Tránh ra, nếu không thìđừng trách ta không khách khí.

    Tên trẻ tuổi kia không ngừng bước chân, trực tiếp phóng tới Trình Cung.

    - Hừ!

    Không khách khí?

    Chỉ bằng vào ngươi thì còn chưa đủ tư cách!

    Trình Cung nói xong, chậm rãi nâng tay lên.

    Với tính cách của Trình đại thiếu thìđối với người của mình thì cái gì cũng được.

    Nhưng nếu chọc giận hắn thì hắn cũng mặc kệ những chuyện khác.

    Đông Phương Thanh Mai rất rõ ràng điểm ấy, nhìn thấy bọn hắn lập tức muốn động thủ, nàng sợ tới mức suýt chút nữa té xỉu, vội vàng hô lên:

    - Đại thiếu, đừng...

    Đừng, hắn làđệđệ của tiểu thư, là thân đệđệ.

    - Chỉ bằng vào ngươi cũng muốn ngăn cản ta?

    Tránh ra.

    Người trẻ tuổi nghe xong lời Đông Phương Thanh Mai nói, trong nội tâm lại càng không có tư vị gì, Đông Phương Thanh Mai nói lời này là cóý gì?

    Khiến hắn lưu tình với mình sao?

    Làm như không mang tỷ tỷ ra thì mình sẽ bị giết chết vậy.

    Hắn đã từng giết Đại yêu trong Yêu thú Sâm lâm, Địa Anh so với hắn cao hơn hai cảnh giới hắn cũng đã từng chiến qua, thậm chíđụng độ với Địa Anh tầng thứ bảy cũng đều có thể tự bảo vệđược mình.

    Mà người này so với hắn thì không lớn hơn bao nhiêu, hắn có thể làm gìđược mình?

    Người trẻ tuổi ngạo khí, cộng với hôm nay lửa giận bốc lên đầu, hắn trực tiếp không tránh không né, muốn cứng rắn đi ra từ chỗ Trình Cung.

    - Không biết nặng nhẹ, nên đánh!

    Trình Cung gằn giọng nói ra, khi nói đến hai chữ cuối cùng thìđệđệĐông Phương Linh Lung đã vung quyền muốn đánh bay Trình Cung, ngay tại lúc quảđấm của hắn tới trước mặt Trình Cung thì hai chữ “nên đánh” cũng vừa thốt ra.

    So với trước kia thì hai chữ này bất đồng, chính là Trình Cung dùng Thiên Lôi Âm phát ra, vốn Trình Cung cũng dùng tốc độ cao nhất để trở về, một mực sử dụng lực lượng Nguyên dịch duy trì trạng thái Địa Anh đỉnh phong, giờ phút này trực tiếp bộc phát ra một tiếng Thiên Lôi Âm, uy lực tự nhiên mười phần.

    Dư âm còn lại giống như là Thiên Lôi trùng kích, Thập vạn Long chi lực Địa Anh đỉnh phong cộng với Thiên Lôi Âm của Trình Cung có chỗ đặc biệt, so với Địa Anh đỉnh phong ra tay chính diện thì cũng không kém bao nhiêu.

    Đương nhiên, Trình Cung cũng đã khống chế thoáng một phát, tản mát ra một diện tích lớn, giống như là sóng biển vỗ bờ, không phải ngưng tụ lại một chỗ như tia chớp, thiên lôi tạo thành tổn thương.

    Nếu không thì một tiếng Thiên lôi này đủ đểĐịa Anh dưới tầng thứ năm trực tiếp trọng thương.

    - Bành!

    Cho dù là như thế, lần này cũng rất nặng, trực tiếp đánh bay đệđệĐông Phương Linh Lung ra ngoài, trùng trùng điệp điệp đập lên một cây cột tại đại điện, liên tiếp đụng phải ba cây cột ba người mới ôm hết thì mới dừng lại.

    - Ngọc Sanh thiếu gia...

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thấy hắn bị đánh bay ra ngoài thì lại càng thêm hoảng sợ, nhưng chứng kiến hắn còn có thểđứng lên, cũng không có bị thương thì lúc này mới yên tâm lại.

    Cũng may làĐại thiếu không thật sự tức giận, nếu không thìĐông Phương Ngọc Sanh thê thảm rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh bất quá chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng cũng đã làĐịa Anh tầng thứ ba, đây cũng là một ít nguyên nhân vì sao mấy năm nay hắn trì trệ không tiến bộ, kỳ thật lúc mười ba tuổi hắn đãđạt tới cảnh giới Địa Anh, chưa từng bị một người nào lớn tiếng quát mắng đánh bay ra ngoài.

    Hơn nữa tiếng quát kia thu phát tự nhiên, khống chế thần kỳ như vậy.

    Nếu là bình thường thì hắn sẽ nhất định tỉnh táo phán đoán, dù sao thì có thể tu luyện tới trình độ này, cũng không hề nghi ngờ gì về sự thông minh của hắn.

    Chỉ là lúc này hắn tràn ngập lửa giận, cấp bách muốn chạy trở về cứu Đông Phương Linh Lung, sau khi bị Trình Cung quát lớn đánh bay trở về liền đứng thẳng tắp, lực lượng bên trong thân thể tăng vọt rất nhanh, nắm chặt nắm đấm, muốn vận chuyển thần thông ra tay lần nữa.

    - Thân đệđệ chị dâu.

    Ặc, tỷ phu và cậu em vợ đánh nhau.

    Mập mạp ở một bên nhìn thấy Đông Phương Ngọc Sanh muốn động thủ lần nữa, hướng về phía Sắc quỷ nói ra.

    Sắc quỷ nói một cách lơ đễnh:

    - Chỉ là một tên tiểu hài tử, cứ ra tay mạnh một chút.

    Về sau nói là tỷ phu dạy dỗ em vợ, rất bình thường.

    Đông Phương Ngọc Sanh cũng không biết Đông Phương Thanh Mai nói Đại thiếu có thể cứu tỷ tỷ và tỷ tỷ của hắn có quan hệ gì, vốn chính đang vận đủ lực lượng muốn bộc phát nhưng hắn cũng không phải không chúý tới tình huống chung quanh.

    Tại địa bàn người khác, nếu quả thật xúc động không kềm chếđược mình thì rất dễ dàng xảy ra chuyện.

    Nhưng lời mập mạp và sắc quỷ nói lại khiến hắn thiếu chút nữa nguyên khí bạo loạn, cơ hồ muốn tẩu hỏa nhập ma.

    Cái gì?

    Tỷ phu?

    Hắn là tỷ phu mình?

    Nói đùa clgv?

    - Câm miệng, sớm muộn gì ta cũng sẽ trở vềđập nát miệng của các ngươi...

    Đông Phương Ngọc Sanh nổi giận gầm lên một tiếng, muốn xông lên.

    Chương 1057: Bịép hôn. (2)

    - Nói ngươi là tiểu hài tử, sai sao?

    Chẳng phân biệt được năng nhẹ, yên lặng chờđợi đi.

    Trình Cung cũng lo lắng cho Đông Phương Linh Lung.

    Lúc này hắn cũng không có tâm tình màđi quản hắn nữa, nhưng hắn là thân đệđệ của Linh Lung, hơn nữa hắn cũng chỉ vì nóng tính mà làm như vậy, cho nên Trình Cung cũng thật sự không cóýđịnh quản giáo hắn một phen, bất quá sốt ruột vì biết rõ Linh Lung đến cùng đã xảy ra chuyện rồi, cũng không thể dây dưa với hắn.

    Trình Cung quay đầu lại, hai mắt nhìn về phía Đông Phương Ngọc Sanh.

    - Thần niệm lao lung.

    Thần niệm hình thành nên lao lung lập tức vây chung quanh Đông Phương Ngọc Sanh, trở nên thực thể hóa, thần niệm ngưng tụ lại thành một mảnh lao lung dài hẹp, vây khốn Đông Phương Ngọc Sanh vào trong đó, ngay cả thanh âm của hắn cũng bị khống chế.

    Hiện giờ Thần niệm của Trình Cung đã là Thiên Anh tầng thứ năm, hơn nữa hiểu được Luyện Thần Quyết, uy lực vô cùng cường đại.

    Lúc trước hắn vừa đạt tới Thiên Anh, đã từng sử dụng thần niệm vây khốn Hách Ẩn Đức Địa Anh, hiện giờ trực tiếp khiến thần niệm thực thể hóa ngưng tụ lại vây khốn Đông Phương Ngọc Sanh, đây cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

    Hiện giờ, cho dù chống lại Thiên Anh thì Trình Cung cũng đều có lực lượng đánh cược một lần, còn Địa Anh đối với Trình Cung mà nói thì chính là trực tiếp giết chết.

    Có thể nhìn thấy Đông Phương Ngọc Sanh đang vung vẩy nắm đấm ở bên trong lồng giam thần niệm, oanh kích của hắn trùng trùng điệp điệp, nhưng căn bản vẫn không khai mở được.

    Hắn phẫn nộ tiện tay thi triỠthần thông, nhưng vẫn không thể khai mở như trước.

    - Nói đi, đến cùng Linh Lung đã xảy ra chuyện gì?

    Trình Cung tắc thì không đềý tới Đông Phương Ngọc Sanh đang bị vây trong lồng giam thần niệm nữa, nhìn về phía Đông Phương Thanh Mai.

    Đông Phương Linh Lung là ai, chính là nữ nhân mà Trình Cung đã nhận định, nếu không phải trời đưa đất đẩy, nếu không phải đã xảy ra rất nhiều chuyện thì chỉ sợ bây giờ hai người đã ở chung cùng một chỗ.

    Lúc ấy Trình Cung còn muốn cùng Đông Phương Linh Lung trở về một chỗ, trực tiếp hướng tới phụ thân Đông Phương Linh Lung cầu hôn nàng.

    Nhưng đáng tiếc là lúc hắn trở lại thìĐông Phương Linh Lung đã sớm rời đi.

    Hiện giờ mặc dù nói chuyện cũng đã rất gấp, trăm ngày sau cũng sẽ đại chiến với Côn Bằng thái tử nhưng khẳng định hắn cũng có dụng ý.

    Tuy rằng hắn rất tự tin, nhưng giao thủ ba phen mấy bận với Trình Cung, nhất là sau khi giao thủ chính diện tại Càn Khôn Đan tông thì hắn cũng đã cảm nhận được sự thâm bất khả trắc của Trình Cung, cho nên lần này hắn muốn toàn lực ứng phó.

    Trăm ngày sau, nếu như hắn gia tốc thời gian, tu luyện bên trong Bí cảnh không gian thì ba năm là hắn, mười năm cũng là hắn, khác biệt trong này có thể lớn hơn.

    Lợi dụng lúc anfy, Côn Bằng thái tử rất có thể trùng kích Thiên Anh, bản thân hắn cũng có thể khiêu chiến nhân kiệt vượt cấp siêu cấp.

    Nếu như Trình Cung kinh qua Thiên Cương lôi kiếp, thành tựu Thiên Anh thì sức chiến đấu tuyệt đối tăng lên gấp mười lần.

    Không cần hao tâm tốn sức cũng có thể nghĩđến những chuyện này, nhưng cũng không thể tránh được, cái này là so đấu tài nguyên, so đấu nội tình.

    Nếu đổi lại là một người khác, chỉ sợ lúc này cũng sẽ ghi nhớ tất cả biện pháp, cũng tận lực bỏ ra thời gian tìm Bí cảnh Không gian để tu luyện, tranh thủ tăng lực lượng lên trong thời gian ngắn nhất.

    Hơn nữa, mấy thế lực lớn ở bên lại nhìn chằm chằm, người khác chỉ sợ đều buồn bực không thôi.

    Nhưng đối vơi Trình Cung mà nói, hiện giờ chuyện trọng yếu nhất chính là biết rõ đến cùng Linh Lung đã gặp chuyện gì.

    Đông Phương Thanh Mai vốn còn lo lắng tính tình Đông Phương Ngọc Sanh nóng nảy màđánh nhau với Trình Cung.

    Cho dùđại thiếu nể mặt mũi tiểu thư mà không nặng tay, nhưng cũng không nên chơi cứng, dù sao thì cũng đều là người một nhà.

    Ít nhất thìĐông Phương Thanh Mai xem đây là chuyện nhà mình, bây giờ Trình Cung vây khốn Đông Phương Ngọc Sanh, cũng không phát sinh xung đột, làm Ngọc Sanh bị thương, lúc này nàng mới thở dài một hơi.

    Đối với Đông Phương Thanh Mai mà nói, nàng còn xa xa không minh bạch được Trình Cung có thần thông, pháp bảo gì hay không.

    Mà cấp độ của nàng hiện giờ thì cũng không có biện pháp minh bạch những cái này.

    - Tiểu thư...

    Tiểu thư vốn đợi thiếu gia trở về, nhưng sau khi tiểu thư nhận được thông tri từ gia tộc, nói lão gia luyện công xảy ra vấn đề, nguy trong sớm tối.

    Tiểu thư mang theo ta lập tức trở vềĐan Châu, nhưng không nghĩ vừa về tới Đan Châu thì lại căn bản không thấy lão gia.

    Bọn hắn...

    Bọn hắn liền nhốt tiểu thư lại, lúc ấy các nàng cũng không giam ta, ta âm thầm tìm hiểu mới biết được, lão gia thật sựđã xảy ra vấn đề khi tu luyện, nhưng không ai biết tin tức của hắn, chỉ là có vị thúc thúc của lão giả trở về chưởng quản gia tộc, sau đó...

    - Sau đó bọn hắn căn bản không cần tiểu thư đồng ý, lập hôn sự cho tiểu thư, muốn tiểu thư kết hôn với Thiếu gia chủ Bắc Minh gia tộc, tiểu thư không nghe theo, bọn hắn liền trực tiếp phong bế lực lượng tiểu thư lại, muốn cưỡng ép gả nàng cho Bắc Minh Triều kia.

    Về sau...

    Về sau ta cũng không gặp được tiểu thư, thậm chí hoạt động của ta cũng bị người khống chế, nếu không phải gặp được Ngọc Sanh thiếu gia trở về cứu tiểu thư bất thành, thuận tiện cứu ta ra, ta còn không có biện pháp thông tri đến đại thiếu.

    - Đại thiếu...

    Ngươi...

    Ngươi nhất định phải cứu...

    Cứu tiểu thư đấy, không thể gả nàng cho tên hỗn đản Bắc Minh Triều kia.

    Bắc Minh Triều kia đã sớm có chủ ý với tiểu thư, trước khi nàng trở về thì nhà bọn hắn cóđề cập tới vấn đề này vài lần nhưng bị tiểu thư cự tuyệt.

    Tên Bắc Minh Triều cưới trên trăm nữ tử mà còn không biết xấu hổ nói giữ lại chính vị cho tiểu thư, quả thực không biết xấu hổ mà.

    Dựa vào đan dược gia tộc bang trợ, hơn hai mươi tuổi đột pháĐịa Anh tầng thứ hai, còn không biết xấu hổ tự xưng là nhân kiệt Cửu Châu đại địa.

    Nhắc tới Bắc Minh Triều này, Đông Phương Thanh Mai hận đến nghiến răng nhưng không thể bộc phát cỗ giận này, đối với Bắc Minh Triều này thì nàng đã chán ghét tới cực điểm.

    Tâm tình Đông Phương Thanh Mai vốn đã bình tĩnh lại nhưng nàng lại nói lại càng kích động, cuối cùng bắt lấy cánh tay Trình Cung mà nói:

    - Nếu như ngươi không cứu tiểu thư, tiểu tư nhất định sẽ chết.

    Lần cuối cùng ta gặp tiểu thư thì nàng đã bị phong bế rồi, nhưng nàng tựa hồ sớm đãđã biết rõ hết thảy những chuyện này, hơn nữa lúc tiểu thư vừa trở về còn chưa bị phong bế lực lượng, tựa hồ đã nhận ra.

    Thậm chí còn để ta tìm cơ hội ra đi, chính nàng thì một mực luyện đan trong thời gian ấy.

    Lúc ấy bọn hắn còn cung ứng dược liệu, chỉ là tiểu thư lại không nói cho ta biết rõ ràng nàng luyện chếđan dược gì.

    Nhưng ta có thể cảm giác được, đan dược nàng luyện chế nhất định không bình thường, bởi vì sau khi luyện chế những khỏa đan dược kia thìĐan đỉnh của tiểu thư đều nổ rồi, mà chính nàng cũng bị thương rất nặng.

    Trình Cung càng nghe, lửa giận càng bốc lên cao.

    Con mẹ nó, dám đánh chủ ý lên lão bà bổn đại thiếu, quả thực là không muốn hít thở nữa mà.

    Chương 1058: Không náo loạn? (1)

    Bất luận là ai khi nghe được nữ tử tình đầu ý hợp với mình bị người khác giam giữ, sau đó bức bách gả nhân người khác thìđều nổi giận.

    Dù là tượng đất cũng bốc lửa giận lên, dốc sức liều mạng, huống chi là Trình đại thiếu.

    Giờ phút này Trình Cung không có phát tác, nhưng sắc mặt hắn lại vô cùng âm trầm đáng sợ, trong mắt tràn đầy sát khí.

    Trình Cung vốn không nghĩ tới sau khi Đông Phương Linh Lung về nhà thì lại xảy ra chuyện như vậy.

    - Con mẹ chúng nó, dám đánh chủ ý lên chị dâu lão tử, không thiến hắn thì lão tử không gọi làđổ thần nữa.

    Đợi Đông Phương Thanh Mai nói xong đại khái, mập mạp nổi giận gầm lên một tiếng, dậm chân một cái, mặt đất trực tiếp nổ thành một cái hố to.

    Sắc mặt Sắc quỷ cũng cực kỳ âm lãnh, nói:

    - Vừa rồi sau khi Thanh Mơ trở về, ta đã khiến người có quan hệ với Đan Châu tụ tập tư liệu lại, bây giờ chỗ tư liệu chúng ta biết cũng chỉ có hạn, bất quáđại thể mà nói, Đông Bắc Đan Châu sở hữu hai thế lực lớn, chính là Bắc minh gia tộc vàĐông Phương gia tộc, mỗi gia tộc bọn hắn chưởng khống ba mươi sáu gia tộc nhỏ phía dưới.

    Bất đồng với những châu khác, tại Đan Châu không có quốc gia, hoàn toàn do bảy mươi hai gia tộc này khống chế toàn bộ Đan Châu, sau đó bọn hắn phân biệt dưới quyền khống chế của hai gia tộc là Bắc Minh gia tộc vàĐông Phương gia tộc.

    - Gần đây Bắc Minh gia tộc được ngoại lực ủng hộ, đối với Đông Phương gia tộc thì chèn ép phi thường nghiêm trọng, vậy mà thâu tóm sáu tiểu gia tộc dưới quyền Đông Phương gia tộc, còn có một mực tranh đấu tại một ít địa phương.

    Tuy rằng đối với hai đại gia tại thì những tiểu gia tộc này như là thế tục quốc gia Nam Chiêm Bộ CHâu, giống như thế lực thế tục, so sánh với những thế lực thể tục thì có lẽ mạnh hơn một ít, nhưng căn bản không thể phát huy ra nổi tác dụng, trong tranh đấu thì lại cho thấy Đông Phương gia tộc yếu thế.

    Nghe nói là bên trong xảy ra vấn đề, gia chủ tiền nhiệm Đông Phương gia tộc chính là chị dâu gia gia Phương Đông Trung Đạo mất tích ngoài ý muốn, nhiều năm vẫn chưa tìm ra.

    Cho tới nay đều là phụ thân Đông Phương Linh Lung làĐông Phương Suất chưởng quản gia tộc, nhưng ba năm trước thúc thúc Đông Phương Suất làĐông Phương Thiên Báo trở về, bắt đầu dần dần tranh đoạt vị trí gia chủ với Đông Phương Suất, thời gian dần qua bắt đầu khống chếĐông Phương gia tộc.

    - Năm đóĐông Phương Thiên Báo từng tranh vị trí gia chủ gia tộc với Đông Phương Trung Đạo.

    Nhưng cuối cùng lại thất bại, sau đó biến mất vài thập niên.

    Sau khi xuất hiện trở lại thì thực lực đã trở nên thâm bất khả trắc.

    - A!

    Đông Phương Thanh Mai nhìn thấy ánh mắt Trình Cung, nhịn không được giật mình một cái, ánh mắt này thật đáng sợ, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua ánh mắt như vậy của đại thiêu.

    Sau đó nhìn về sắc quỷ thì càng thêm giật mình.

    Nàng đi theo tiểu thư ly khai Đan Châu đã nhiều năm, hơn nữa làm một nha hoàn, nàng đúng không có tư cách giải quyết những chuyện này, nhưng Đan Châu và Nam Chiêm Bộ Châu cách xa nhau nghìn vạn dặm, vậy mà mà sắc quỷ có thể nói ra tình huống Đan Châu.

    Trên thực tế, Trình Cung đã rất sớm khiến Sắc quỷ điều tra tình hình Đan châu, sau đó sắc quỷ cũng không thu thập thêm nữa.

    Tuy rằng tư liệu lấy được chỉđều là một ít tư liệu cơ bản, nhưng cũng đã phi thường hữu dụng rồi, dù sao thì khoảng cách giữa Đan châu với Nam Chiêm Bộ châu cũng là phi thường xa.

    - Còn bao nhiêu thời gian?

    Giờ phút này, Trình Cung đã sốt ruột đến mức muốn nổ tung rồi, nắm chặt nắm đấm lại, không khí theo đó mà bị nổ vang vỡ vụn, vết nứt không gian nho nhỏ lập tức xuất hiện, có thể nghĩ nắm tay của hắn dưới sự phẫn nộ khủng bố như thế nào, nếu oanh kích ra ngoài thì uy lực cũng là kinh người.

    - Ân...

    A, chúng ta đi đường hai mươi ngày, còn có mười ngày, lúc ta rời đi thì còn ba ngày nữa là tới hôn kỳ, đại thiếu, ngươi nhất định phải nghĩ biện pháp đuổi tới cứu tiểu thư...

    Đông Phương Thanh Mai nắm chặt hai tay lại, tuy rằng vô cùng tin tưởng Trình Cung, nhưng ngẫm lại Ngọc Sanh thiếu gia phi hành toàn lực, lại sử dụng pháp bảo phi hành, không ngừng bổ sung đan dược cũng mất hai mươi ngày mới tới nơi.

    Hiện giờ chỉ còn lại mười ngày, nàng cũng có chút sợ hãi, càng nghĩ càng thêm sợ hãi.

    Trình Cung cũng không quản Đông Phương Thanh Mai đang không ngừng nói kia, Đông Phương Thanh Mai nói tên Đông Phương Ngọc Sanh không ngại nề hà mà chạy đến Nam Chiêm Bộ Châu, cái này cũng đủ khiến Trình Cung vui mừng rồi.

    Dù sao thì khoảng cách cũng quá xa, cần thời gian để truyền tin tức tới, khẳng định so với bọn hắn thì chậm hơn nhiều.

    Nếu mình thật sự chờ cách khác để biết rõ tin tức này thì chỉ sợ hết thảy đều đã chậm rồi.

    Trình Cung cũng không muốn bi kịch mười mấy năm trước tái hiện, không muốn chuyện như Tần Vân Nhi tái hiện nữa, hắn tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào khi dễ Linh Lung, càng không thểđể bọn hắn tùy ý xếp đặt chuyện của nàng.

    - Yên tâm, có ta đây, có ta đây, trước tiên ngươi nghỉ ngươi cho tốt thoáng một phát, nghỉ ngơi một chút.

    Trình Cung có thể nhìn ra Đông Phương Thanh Mai đã cực kỳ mỏi mệt, trạng thái của nàng cũng đã ở bên bờ vực sắp sụp đổ.

    Nghe lời Trình Cung nói, Đông Phương Thanh Mai đột nhiên cảm giác được một hồi bối rối, thời gian dần qua trong đầu không còn bất cứ cái gì tồn tại, con mắt cũng nhắm lại.

    Trình Cung khoát tay, dẫn Đông Phương Thanh Mai vào Đỉnh không gian bên ngoài Hư Không Âm Dương đỉnh, phóng Nguyên dịch vào bên trong nàng để nàng nghỉ ngơi tốt một phen.

    Như vậy, ở trung tâm tiểu nha đầu, Trình Cung trực tiếp đặt một đầu nguyên tơ ở bên cạnh, bố trí một trận pháp khiến lực lượng nguyên tơ kia không ngừng dung nhập vào thân thể nàng.

    Sau khi đưa Đông Phương Thanh Mai vào trong Đỉnh không gian bên ngoài Hư Không Âm Dương đỉnh, Trình Cung hướng về hai người sắc quỷ và mập mạp gật đầu, không cần phải nói thêm lời thừa thải, hai người liếc nhìn thần sắc Trình Cung liền biết rõ, dám trêu đại thiếu thì khi vắng người sẽ có chuyện, đại thiếu đã thực sự phẫn nộ rồi.

    Trình Cung quay đầu lại nhìn về phía Đông Phương Ngọc Sanh đang bị giam trong lồng giam thần niệm, lúc này thần sắc Đông Phương Ngọc Sanh lộ vẻ khiếp sợ, nguyên khí toàn thân tiêu hao gần như không còn, rốt cục coi như là tỉnh táo lại rồi.

    - Không náo loạn?

    Giống như là một đứa bé khóc rống quấy rối đòi gia trưởng mua một vật, kết quả gia trưởng bế quan tỉnh lại, sau đó hỏi hắn có biết sai chưa, về sau còn náo loạn nữa hay không.

    Giờ phút này, Đông Phương Ngọc Sanh ở trong lồng giam đích xác làđã tỉnh táo lại.

    Hắn không có biện pháp biện pháp thoát ra.

    Tuy rằng tính tình hắn có chút nóng nảy, nhưng cũng không phải là người không hiểu chuyện.

    Vừa rồi là cho rằng bị đông Phương Thanh Mai lừa gạt đến đây, không cho hắn đi cứu tỷ tỷ Đông Phương Linh Lung nên mới nổi giận.

    Bị Trình Cung nhốt trong lồng giam thần niệm, hắn cũng phát điên lên.

    Sau đó thi triển các loại thần thông của Đông Phương gia tộc.

    Chương 1059: Không náo loạn? (2)

    Tuy rằng Đông Phương gia tộc nổi tiếng luyện đan tại Cửu Châu đại địa, nhưng một gia tộc có thể truyền thừa cho tới bây giờ lại không phải là một gia tộc có thực lực đầy đủ cường đại.

    MàĐông Phương Ngọc Sanh với tư cách là nhân vật đại biểu trẻ tuổi nhất trong Đông Phương gia tộc, tuy rằng mấy năm gần đây tu vi có chút không đuổi kịp, nhưng vẫn bạo phát như trước, không phải tầm thường.

    Hơn nữa kiến thức hắn vượt xa, không phải Đông Phương Thanh Mai có khả năng so sánh, vậy mà người khác lại có thể sử dụng thần niệm biến hóa vây khốn chính mình.

    Ngươi cho rằng ngươi là ai?

    Cho dù thần niệm ngươi có chút đặc biệt, coi như là thần niệm Thiên Anh thì tối đa cũng chỉ có thể ngăn cản thoáng một phát, há có thể vây được mình?

    Thần niệm yếu ớt, chính mình sẽ khiến lao lung do thần niệm biến hóa ra này nổ tung, khiến thằng này biết rõ sự lợi hại của mình.

    Đáng tiếc, sau đó hắn dùng tất cả các biện pháp, lại thủy chung vẫn không thể khai mở lao lung thần niệm này, cái này khiến Đông Phương Ngọc Sanh triệt để thất vọng rồi.

    Điều này sao có thể?

    Thần niệm yếu ớt, làm sao có thể hình thành lao lung chắc chắn như thế?

    Chẳng lẽ đây không phải là thần niệm mà là pháp bảo?

    Không đúng, rõ ràng là thần niệm biến hóa.

    Coi như là Thiên Anh bình thường, không, coi như là Thiên Anh đỉnh phong cũng chưa nghe nói qua thần niệm có thể mạnh đến loại tình trạng này a.

    Thằng này đến cùng là ai?

    Chẳng lẽ thực chính là tỷ phu mình?

    Đông Phương Ngọc Sanh bị chấn động, sau đó tỉnh lại, lúc này vừa vặn nghe Đông Phương Thanh Mai nói ra tình huống cơ bản, mà sắc quỷ thì rất nhanh chóng hướng Trình Cung báo cáo tình huống Đan châu, cái này cũng khiến Đông Phương Ngọc Sanh lau mắt nhìn lại lần nữa.

    Đám người kia đến cùng là người nào, gã nhân tài rất có thể là tỷ phu mình này chỉ làĐịa Anh, nhưng tư thế kia như thế nào lại giống như một loại tư thế gia chủ một châu tại Cửu Châu đại địa, còn tên gầy kia lại có thể biết những tin tức này và tên mập mạp thì nghe đến Bắc Minh gia tộc nhưng lại không sợ chút nào.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đột nhiên hỏi hắn một câu “Không náo loạn”?

    Cái này khiến Đông Phương THanh Ngọc thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thực đúng xem hắn là tiểu hài tử ba tuổi mà, yêu cầu không được thì lăn qua lăn lại trên đất...

    Không náo loạn?

    Tức thì tức, nhưng nhìn tầng lao lung thần niệm kia, Đông Phương Ngọc Sanh thật đúng là không có một điểm tính tình nào.

    Người này chả lẽ là giả heo ăn thịt hổ, chẳng lẽ hắn là nhân vật đã cấp Quá Tôn?

    Nếu không thì thần niệm làm sao có thể cường đại, hung hãn như thế?

    Nhưng lại hoàn toàn không giống a!

    Đông Phương Ngọc Sanh không thoải mái, cũng không phát ra được tính tình bên trong nội tâm.

    Nhưng đồng thời bản năng hắn cũng biết rõ không thể gây với Trình Cung, người ta căn bản không giao thủ với mình.

    Chỉ một câu, một ánh mắt liền dựng lên lao lung thần niệm mình không có biện pháp phá này, đến tột cùng là hắn cảnh giới gì?

    Cho dù trước kia gặp được Thiên Anh, cũng không có khủng bố như vậy.

    Nhưng lúc này trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh lại cảm thấy may mắn hơn, nhìn bộ dáng của bọn hắn, chính là không tiếc hết thảy mà xuất đầu vì tỷ tỷ, chỉ cần có thể cứu tỷ tỷ ra, hắn nói mình như thế nào thì mình như thế ấy.

    Nhịn bộ dạng Đông Phương Thanh Mai, nếu như hắn thật sự là người tỷ tỷ nhận định, vậy thì chính là tỷ phu mình.

    Có lẽ là như vậy rồi.

    - Mới vừa rồi là ta không đúng, ta đã quá vọng động rồi.

    Ta xin lỗi các ngươi, chỉ cần các ngươi có thể cứu tỷ tỷ của ta ra, ta sẽ chịu trách nhiệm hành vi xúc động này.

    Hiện giờ ta phải mau chóng nghĩ biện pháp chạy nhanh trở về.

    Khi tới ta đã sử dụng toàn bộ Truyền Tống Trận ở toàn bộ các nơi khác tại Đan Châu, sau đó một đường bay tới Nam Chiêm Bộ CHâu còn bao phí hơn hai mươi ngày, hiện giờ phải mau chóng chạy trở về.

    Đông Phương Ngọc Sanh xác thực đã tỉnh táo rồi, hơn nữa hắn dứt khoát như thế, trực tiếp nhận lỗi, càng làm cho huynh đệ Trình Cung, mập mạp cảm thấy rất là ngoài ý muốn.

    Từ cái này có thể nhìn ra Đông Phương Ngọc Sanh này không phải làĐại thiếu gia bình thường của gia tộc, hiển nhiên làđã trải qua mưa gió, chiến đấu, huyết tinh đã rèn luyện tính cách của hắn.

    Hơn nữa không sợ sinh tử, loại người này giết hắn thì dễ dàng, nhưng muốn hắn cúi đầu nhận lỗi thì lại vô cùng khó khăn.

    - Cuối cùng cũng hiểu một ít chuyện, nếu không thì ta thật muốn thay tỷ tỷ hảo hảo giáo huấn ngươi một phen.

    Trình Cung cũng rất hài lòng, thận niệm khẽ động, lao lung thần niệm vây khốn Đông Phương Ngọc Sanh liền biến mất.

    - Ở đây các ngươi có thể có bao nhiêu người?

    Ta đã liên hệ bên kia một ít rồi, đến lúc đó chúng ta đột kích bất ngờ, nhất định có thể cứu tỷ tỷ ra, nhất định không thể theo chân bọn họ đàm phán, giảng đạo lý.

    Coi như làĐông Phương gia tộc chúng ta thì cũng ngàn vạn lần không có loại ýđịnh này.

    Sau khi gia gia ta biến mất, vốn có nhiều người không phục phụ thân ta chưởng quản gia tộc, về sau phụ thân tu luyện xảy ra vấn đề, Đông Phương Thiên Báo lại trở về, hôm nay toàn bộ Đông Phương gia tộc đã bị hắn khống chế.

    Nếu như bọn hắn biết chúng ta đến cứu tỷ tỷ ra, vậy thì sẽ liên thủ cùng với Bắc Minh gia tộc lại đả bại chúng ta, đến lúc đó thì ngay cả cơ hội trốn cũng không có.

    Cho nên chúng ta nhất định phải hành động nhanh chóng, sau khi tập kích thì lập tức rời khỏi Đan Châu.

    Đông Phương Ngọc Sanh đi ra từ trong lồng giam thần niệm, lập tức không thể chờđợi được nói ra, hận không thể lập tức khiến Trình Cung mang người của hắn rời đi.

    Mập mạp nhìn Đông Phương Ngọc Sanh này, đột nhiên có một loại cảm giác như chính là hắn trước kia, bất quá tuy tiểu tử này so với mình thì có chút nỏng nảy, xúc động hơn.

    Nhưng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn cũng biết rất nhiều chuyện cũng không phải đơn giản.

    Hắn biết rõ, đại thiếu càng phẫn nộ, nhưng không phải xúc động có thể giải quyết được vấn đề.

    Bọn hắn không sợ chết, nếu quả thật nhìn thấy chiến đấu đã bắt đầu thì cho dù là chị dâu hay là huynh đệ bọn họ, bất kỳ ai gặp nguy hiểm thì bọn hắn cũng liều mạng chém giết.

    Nhưng hiện giờđã có thời gian, muốn đối mặt với đối thủ cường đại như vậy thì phải hảo hảo xếp đặt kế hoạch một phen rồi, ít nhất tuyệt đối không thểđơn giản như Đông Phương Ngọc Sanh nói.

    Đương nhiên, bọn hắn cũng không biết phải nên làm cái gì, gần đây đều làĐại thiếu quyết định loại sự tình quyết sách này.

    - Ngươi câm miệng, còn lại ngươi cứđi theo làđược rồi.

    Ta hỏi ngươi, ngươi biết cái gì thì nói ra, hoặc là sau khi vềđến Đan Châu nghĩ biện pháp cung cấp tình báo và tin tức kỹ càng cho ta, không cần nói nhảm những lời nói khác, bây giờ không phải do ngươi làm chủ ở đây, nếu như còn nói nhảm thêm nữa thì ta liền nhốt ngươi tại Nam Chiêm Bộ Châu này, cho ngươi vĩnh viễn không thể quay vềĐan Châu.

    Giờ phút này, trong nội tâm Trình Cung cũng tràn ngập lửa giận, chỉ là hắn nhất định phải áp chế, trong đầu không ngừng nghĩ biện pháp.

    Chương 1060: Gông xiềng thần niệm. (1)

    Cho nên mặc dù làđệđệ Linh Lung, Trình Cung cũng không kiên nhẫn, chậm rãi giải thích cho hắn.

    Đông Phương Ngọc Sanh nghe xong nắm hai nắm tay lại, bành trướng pháp lực ra, vừa định trừng mắt nổi giận thì lại nhìn thấy Trình Cung chính đang tiến về phía hắn, giống như chờ hắn làm xằng bậy thì sẽ lập tức giam hắn lại một cách triệt để.

    Đông Phương Ngọc Sanh liền nhụt chí, hắn không sợ chết, nhưng nếu lúc này bị nhốt ở đây, vậy so với cái chết thì hắn còn thống khổ hơn.

    Về phần nói đánh, mẹ nó, thật đúng làđánh không lại tên tỷ phu đột nhiên xuất hiện này.

    - Sắc quỷ, lập tức liên hệ với gia gia, thông tri cho gia gia biết chuyện ta sẽ tạm thời ly khai, đồng thời công bố với bên ngoài là ta sắp sửa bế quan tu luyện, trăm ngày sau sẽ quyết chiến với Côn Bằng thái tử.

    Còn nữa, sau khi Lý Dật Phong trở về thì lập tức khiến hắn liên hệ gia chủ Vũ Châu Lý gia, nói ta có chuyện quan trọng cần trao đổi với hắn, qua vài ngày ta sẽ đích thân đến Vũ Chân đểđàm phán, không cần khiến người của bọn hắn tới đây.

    Trình Cung nói xong, sắc quỷ không ngừng gật đầu, đồng thời dùng thần niệm thông tri cho tổ chức tình báo bí ẩn tại đây, không ngừng truyền đạt các loại mệnh lệnh, tin tức ra ngoài.

    - Triệu tập nhân thủ của Trình Trảm, Trình Lập trở về.

    Mặt khác cũng đều triệu tập người của Địa Long Vương lại, thông tri cho Bá kiếm lão tổ, La Phù Lão tổ, khiến từng người mang theo trăm tên tinh nhuệ chạy đến, thông tri cho đại đế, khiến hắn tuyển mười tên Địa Anh đỉnh phong, cùng với Nhân Anh, Địa Anh lập thành đội ngũ trăm người, mau chóng tới Song Long thành.

    - Thông tri cho Nguyên thủy Ma Tông, khiến bọn hắn chuẩn bị mười tên Địa Anh đỉnh phong, năm mươi tên Nhân Anh, năm mươi tên Địa Anh chạy nhanh đến Song long thành, nhìn xem bên gia gia có thể có bao nhiêu người, nói cho gia gia biết, lần này chủ yếu nhằm vào Nhân Anh đỉnh phong và người đã ngoài Địa Anh, những thứ khác ta sẽ có an bài.

    - Mặt khác, khiến Bạch Thúc Nhi, Man ngưu vương Lý Hằng, Anh Hùng, Đại thúc, Mãnh Hổ bọn hắn chọn lựa hung thần kỳ binh.

    Thanh xà quân, Man ngưu quân, Anh Hùng quân, Công kích quân, Mãnh hổ quân đãđột phá Nhân Anh đỉnh phong, mấy đội ngũ này vốn là giữ lại từ biên chế quân đội thế tục, về sau sáu đội ngũ này phân thành hai bộ phận là thế tục và tu chân, sức chiến đấu đội ngũ thế tục đều đã ngoài Thoát Tục Kỳ, hình thành nên một quân đội vô địch, sau khi đột phá Nhân Anh thì gia nhập vào bộ đội tu chân, cho Bạch thúc nhi bọn hắn thống lĩnh.

    - Nhớ kỹ, nói là lần này Bổn đại thiếu đạt được bảo tàng Càn Không Đan tông, cộng với công lao triệt để thống nhất NAm Chiêm Bộ Châu nên bổn đại thiếu muốn khao thưởng ba quân, dùng danh nghĩa này để ban thưởng, tất cả mọi người đều có lợi.

    Thế tục thì sẽ được thưởng ngân tài bảo, quan to lộc hậu.

    Sau khi tiến vào Thoát Tục Kỳ, đạt được Vạn tượng Nhất long thì ban thưởng các loại công pháp tu luyện, đan dược.

    Ngươi khiến người làm ra một biện pháp thưởng phạt, ban thưởng tương ứng với cấp bậc, sau này sẽ hình thành một cơ chế.

    Trình Cung nói rất nhanh, sắc quỷ cũng không kịp tiêu hóa hoàn toàn, cũng may là dưới hắn còn có rất nhiều người mưu trí, đoàn đội tình báo.

    Hắn nhanh chóng truyền chuyện ra ngoài, tự nhiên sẽ có người làm tốt, sau đó dần dần phản hồi lại cho hắn.

    Về phần Đông Phương Ngọc Sanh ở một bên sớm đã nghe đến ngây dại.

    Thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu?

    Khao thưởng ba quân?

    Chẳng lẽ Nam Chiêm Bộ Châu này đãđược thống nhất rồi?

    Không có khả năng a, trước kia còn nghe nói tất cả thế lực lớn đang tranh đoạt cơ mà.

    Hơn nữa vừa rồi mình không nghe lầm chứ?

    Gia hỏa tỷ phu này rất có thể không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi.

    Vậy mà lại muốn quyết chiến với Côn Bằng thái tử?

    Nói đùa gì vậy?

    Chính là Côn Bằng thái tử a.

    Tuy rằng Đông Phương Ngọc Sanh rất tự tin, nhưng tương đối mà nói, tại phương diện vũ lực thìĐan Châu xác thực không bằng các địa phương khác.

    Mà Côn Bằng thái tử kia càng được xưng là nhân kiệt kiệt xuất nhất trong những người trẻ tuổi tại Cửu Châu đại địa, nghe nói tung hoành Cửu Châu đại địa, trong những người cùng lứa thì chưa từng cóđịch thủ, có thể tùy ýđánh chết Địa Anh đỉnh phong, thậm chí có thểđộc lập chống lại Thiên Anh, nghe nói rất có thểđãđột phá Thiên Anh.

    Quyết chiến với nhân vật cấp bậc này?

    Càng làm cho người giật mình chính là một loạt mệnh lệnh mà ngay cảĐông Phương Ngọc Sanh cũng không phản ứng kịp kia, giờ phút này hắn mới minh bạch một ít sự tình vềđại thiếu màĐông Phương Thanh Mai đã lầm bầm suốt trên đường đi.

    Trình Cung rất nổi danh tại Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng tại các Châu khác thì cũng chỉ một ít cao tầng và hệ thống tình báo chúý, người bình thường thật sự không biết.

    Đông Phương Ngọc Sanh thực sự có một loại cảm giác mở rộng tầm mắt.

    Mà lúc này, Trình Cung chính đang xử lý chuyện Nam Chiêm Bộ Châu rất nhanh.

    Đại chiến tại Nam Chiêm Bộ Châu vừa chấm dứt, bách phếđãi hưng, rất nhiều vấn đề còn tồn tại ở nơi này, nếu như không nhanh chóng đoàn kết mọi người lại thì một khi lộ ra chuyện bản thân quyết chiến với Côn Bằng thái tử, thậm chí Yêu tộc sẽ dẫn đầu mấy thế lực lớn đến đối phó với mình, lúc ấy rất nhiều vấn đề sẽ hiển hiện ra.

    Hơn nữa thật sự phải cứu Linh Lung, cũng không phải xúc động không thôi màđược.

    Dù sao thì mình cũng không có lực lượng cường hoành như ở kiếp trước, trên thực tế, ở kiếp trước mình làm cái gì cũng thông suốt, cũng không phải hoàn toàn là vì cường hãn bao nhiêu mà là ở kiếp trúc Trình Cung luyện đan rất tốt, nhưng sức chiến đấu cũng không tính là mạnh nhất.

    Đơn giản là hắn cóđầy đủ nhân mạch mạnh mẽ, hắn có một đám người sẵn sàng chết vì hắn, có vô số bằng hữu và vô số người chủ động muốn giúp hắn.

    Tình huống bây giờ thì lại bất đồng, nhất định phải chuẩn bị cực kỳ chu toàn.

    Mệnh lệnh Trình Cung truyền đạt ra ngoài càng lúc càng nhiều, mà các loại tin tức, tình báo phản hồi lại sau đó cũng cần Trình Cung nhanh chóng xử lý.

    Đến tận bây giờ, cò rất nhiều chuyện cần Trình Cung đưa ra quyết định cuối cùng.

    Trên thực tế, những chuyện này đều có liên quan tới Tu Chân giới.

    Hiện giờ Trình gia đoạt được Nam Chiêm Bộ Châu, khống chế các loại tài nguyên.

    Trong chiến đấu còn có Trình Cung cố ýđưa ra mệnh lệnh, bọn người Tiểu Phong Tử còn thu phục được một ít tán tu và một ít thế lực.

    Hiện giờ mấy thế lực lớn bên ngoài đều áp bách, Nam Chiêm Bộ Châu tùy thời đều có khả năng sụp đổ, trở thành vùng đất chinh chiến của các thế lực lớn lần nữa.

    Nhưng tại nội bộ tán tu và một ít thế lực nhỏ thì Nam Chiêm Bộ Châu đã bị Trình gia, còn có Lý gia, Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện và một ít thế lực thần bí ủng hộ khống chế.

    Cho nên có rất nhiều người tìm nơi nương tựa, bị bọn hắn ngăn cản có, bị bắt cũng bó.

    Những người này đều là lực lượng Tu Chân giới, gia gia bọn hắn cũng không biết nên xử trí như thế nào, hiện giờđang lâm vào một trạng thái hỗn loạn.

    Chương 1061: Gông xiềng thần niệm. (2)

    Vốn Trình Cung trở về cũng cần làm từng điểm từng điểm một, nhưng hiện tại hắn không có nhiều thời gian như vậy rồi, trực tiếp khiến toàn bộ bọn hắn chạy tới Song Long thành.

    Cũng may là Sắc quỷ sớm đã chuẩn bị kỹ càng, không ngừng truyền lại các phương diện tin tức cho Trình Cung, Trình Cung phân tích và quyết định.

    Thời gian dần trôi qua, từng chút từng chút một.

    Một canh giờ...

    Ba canh giờ...

    Mười canh giờ...

    ...

    Sau một ngày một mực đi theo bên cạnh Trình Cung, nhìn bọn người Trình Cung và sắc quỷ xử lý vấn đề, Đông Phương Ngọc Sanh đã có chút nhịn không được rồi.

    Cần một đầu óc như thế nào để giải quyết nhiều vấn đề như vậy, vừa rồi hắn cũng chứng kiến các loại người tiếp xúc với Trình Cung.

    Trong đó khiến hắn rung động nhất, thậm chí có cảm giác chấn nhiếp, ngây người khó có thể nhúc nhích đó chính là Tiểu Phong Tử và bọn người Man ngưu vương Lý Hằng, Túy Miêu vừa mới độ kiếp.

    Hắn càng thấy được vị Lý Dật Phong Lý gia kia, thanh danh vị này trước kia so với mình còn lớn hơn, nhưng bọn hắn nói dăm ba câu liền bị người rất có thể là tỷ phu tương lai của mình đuổi đi làm việc.

    Khiến một vị Thiên Anh cường đại, rất có thểđã tiếp cận tầng thứ chín, thậm chí tầng thứ mười đi đón người, cái này cũng quá khoa trương đi.

    Càng khoa trương hơn là, chỉ huy Lý Dật Phong Vũ Châu Lý gia dẫn đầu Thái thượng trưởng lão gia tộc bọn họ chạy đi bố trí trận pháp.

    Còn khiến những Địa Anh đi Đan thành sử dụng pháp lực thần thông để phân chia khu vực, làm cái bàn gì gìđấy, giống như là hắn biến những Địa Anh kia trở thành Ô - SIN hoặc là thợ hồ rồi.

    ...

    Nếu không phải rung động quá nhiều vì rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi, chỉ sợ hiện giờĐông Phương Ngọc Sanh cũng sẽ không nhịn nổi, bây giờ chỉ còn chín ngày nữa làđến lúc tên khốn Bắc Minh Triều muốn tới Đông Phương gia tộc đón dâu rồi.

    Lãng phí một ngày là nguy hiểm thêm một ngày, mất đi một tia cơ hội.

    - Ta đã chịu đủ rồi, hiện giờ ta muốn đi, các ngươi đi mà tự cứu chính mình.

    Đông Phương Ngọc Sanh rốt cục đã chịu không được, phát tác ra.

    - Gông xiềng thần niệm.

    Trình Cung trực tiếp xuất ra gông xiềng thần niệm, hiệ tại uy lực thần niệm của hắn càng ngày càng mạnh, đã có thể sử dụng nhiều thủ đoạn thần niệm hơn.

    Gông xiềng thần niệm và lao lung thần niệm có hiệu quả như nhau, nhưng bất đồng chính là sau khi bị gông xiềng thần niệm này khống chế thì ngay cảĐịa Anh cũng đều bị khóa lại, không thể phát ra khí lực, thân thể cũng bị khóa chặt.

    Kể cả thần niệm đối phương, ngôn ngữ, thậm chí là hành vi thân thểđều bị khóa ại.

    Mà tất cảđộng tác tắc thì hoàn toàn sử dụng một ý niệm.

    Tương đối mà nói thìđộ khó chiêu này khá lớn, nếu như Đông Phương Ngọc Sanh có phòng bị, sử dụng kiện Tuyệt phẩm Linh khí trên người hắn thì Trình Cung thật đúng là không thể thống thống khoái khoái khóa hắn lại, nhưng hắn căn bản không có chuẩn bị đã bị Trình Cung trực tiếp đơn giản khóa lại một cách triệt để.

    Gông xiềng tốt nhất, không còn thanh âm nào, Trình Cung đi nơi nào, làm cái gì, hắn cũng chỉ như là khôi lỗi đi theo phía sau.

    Con mẹ nó, cái này là cái gì?

    Đông Phương Ngọc Sanh ức như muốn chết đi, nhưng hắn làđệ tửĐông Phương gia tộc, cũng đã xem qua các loại năng lực thần bí và thần thông khác tại Cửu Châu đại địa.

    Nhưng hắn còn chưa nghe nói qua có thần thông khủng bố như vậy.

    Tại sao có thể như vậy?

    Bây giờ, hết thảy thân thể mình đều không còn nghe theo lời mình nữa rồi.

    Sau khi khiếp sợ thìĐông Phương Ngọc Sanh tức gâận lên, tất cảý nghĩ trong đầu hắn bây giờđều là những lời chửi mắng, cơ hồ tức giận muốn điên lên.

    Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

    Người này đến cùng muốn làm gì?

    Giờ vào lúc này mà hắn vẫn chưa lập tức đuổi qua, vậy mà còn ở đây bận rộn những chuyện này nữa.

    Theo thời gian trôi qua từng chút một, khi đến ngày thứ ba, Đông Phương Ngọc Sanh đã có chút tuyệt vọng, vì sao, sao mình lại đến nơi này, nếu như mình ở lại Đan Châu tìm hết mọi cách cứu tỷ tỷ, có lẽ còn có chút cơ hội.

    - Đại thiếu, không sai biệt lắm, nên đến cũng đãđãđến.

    Đại thiếu vừa nói muốn khao thưởng, những người này lại kéo theo không ít người đến, trước khi căn bản không ra lực gì, nhưng giờ lại muốn dựa vào, kết quả hiện giờ số lượng đám người kia lại nhiều nhất.

    Trước kia thực sự không biết, Nam Chiêm Bộ Châu hỗn loạn một đoàn, đơn giản không thấy được người tu chân, không nghĩ tới lại che dấu sâu như vậy, lần này các môn phái nhỏ đã có mười mấy cái, chớ đừng nói đến những tán tu kia, số lượng càng kinh người hơn, chỉ là là mục đích những người này không đứng đắn, muốn khống chếđược rất khó, ít nhất phải cần một đoạn thời gian rất dài.

    Trải qua ba ngày ba đêm, hai người không ngủ không nghỉ an bài mọi người, thậm chíđể bọn Tiểu Phong Tử, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, Tống Chiến Thiên xuất động.

    Hôm nay trong toàn bộ Song Long thành, tất cả thế tục bộ đội cũng đã dời đi, khắp nơi đều là Tu Chân giả.

    Ở trong đó, người của Trình gia ngược lại chỉ chiếm số ít, còn lại mấy người thượng vàng hạ cám ngượcchiếm đến chín thành.

    Lúc này, bọn người hạch tâm như Tiểu Phong Tử, Bạch Khải Nguyên, Túy Miêu, mập mạp tụ cùng một chỗ, về phần bọn Man Ngưu Vương Lí Hằng, Trình Trảm, Trình Lập thì mang theo thủ hạ ra ngoại giữ trật tự, nhiều như vậy tán tu, môn phái nhỏ của Nam Chiêm Bộ Châu tụ tập cùng một chỗ, kỳ thật cũng rất hỗn loạn.

    Trong thời gian ba ngày trước, các loại chiến đẩu xảy ra trên trăm trận, có không ít cừu địch nhiều năm gặp mặt, tự nhiên muốn lập tức phân ra sinh tử.

    Cũng có nhiều mâu thuẫn phát sinh sau đó liền lập tức động thủ.

    - Đây đều là do tuyền truyền ban thưởng trước kia, cảnh giới vạn tượng nhất long đãđược cung ứng Địa cấp đan dược, Nhân Anh kỳ lại được cung ứng Thuần Nguyên Đan, mà ngay cảđạt được thắng lợi ba tràng cũng được ban thưởng một kiện pháp bảo, thậm chí trên Địa Anh còn có thể cóđược Thiên cấp đan dược, còn có nhiều chỗ tốt khác nữa.

    Những phần thưởng này vừa ra, những gia hỏa bình thường đều trốn đi kia tự nhiên đều đi ra, nhưng bọn họ đều là hướng về những vật này cả.

    Bạch Khải Nguyên rất khó hiểu nhìn Trình Cung, không biết vì sao trong 3 ngày này hắn đột nhiên ban bố một loạt biện pháp ban thưởng như thế nữa.

    Nếu như chỉ ban thưởng với người mình thì cũng cót hể hiểu được, dù sao Trình gia triệt để khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, lấy lời Trình Cung mà nói, khao thưởng ba quân, ban thưởng cho người có công, căn bản không có gìđáng trách cả.

    Nhưng đột nhiên ban bố một loạt tin tức, rước lấy vô số Tu Chân giả du tán, còn có một vài môn phái nhỏ xuất động, mục đích của những chuyện này là gì?

    Tên điên, chính là một tên điên, tỷ tỷ tuyệt đối không thể nào vừa ý hắn được.

    Hắn căn bản không muốn đi cứu tỷ tỷ, còn muốn khao thưởng ba quân, còn muốn thưởng, còn so với đấu nữa, nếu tiếp tục như vậy thì dù một năm nữa cũng không có kết quả gì.

    Cứ như vậy còn muốn đấu với Côn Bằng thái tử, chết đi a.

    Chương 1062: Đám ô hợp.

    Đông Phương Ngọc Sanh bị thần niệm gia tỏa hoàn toàn chế trụ, bao giờ cũng nghĩđến muốn thoát đi, hắn dốc sức liều mạng vận chuyển công pháp muốn đột phá, tuy rằng lần lượt thất bại, nhưng hắn phát hiện có một cổ nguyên khí hùng hậu ở trên những gông xiềng này, mỗi lần mình trùng kích, vận chuyển pháp lực chung quy vẫn có thể từ trên những gông xiềng này đạt được lực lượng khổng lồ, tuy rằng gông xiềng này vô cùng kiên cố, nhưng có phát hiện này rồi, Đông Phương Ngọc Sanh lần nữa dấy lên hi vọng, vận chuyển lực lượng một lượt trùng kích những gông xiềng này.

    Mà bản thân của hắn thì không như khôi lỗi vậy, thời khắc đều đi theo phía sau.

    Thậm chí có một ít người không biết, đều rất kỳ quái nhìn thoáng qua Đông Phương Ngọc Sanh, bên cạnh đại thiếu từ lúc nào lại mang theo một tiểu oa nhi vậy.

    Loại ánh mắt đó khiến Đông Phương Ngọc Sanh rất không thoải mái.

    Nghe được Trình Cung đối thoại với những người này, trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh rất tức giận nghĩđến, thậm chí còn mắng nữa.

    Bá!

    Trình Cung khoát tay, không trung trực tiếp xuất hiện một kính quang pháp thuật, bởi vìđều ở Song Long thành cho nên nơi mà thần niệm của Trình Cung có thể bao bọc lớn hơn rất nhiều, hắn trực tiếp sử dụng loại kính quang pháp thuật này có thể có thể khiến những người đang ngồi nhìn thấy Song Long thành hoặc là mỗi một tình huống mà thần niệm hắn có thể dò xét được.

    - Trình đại thiếu này đến cùng muốn làm gì, không phải nói hắn lập tức phải quyết đấu với Côn Bằng thái tử quyết ư, sao còn làm những chuyện này nữa.

    - Mặc kệ hắn, dù sao có lợi để lĩnh làđược rồi.

    - Ta chung quy vẫn thấy lo lắng, giờ không còn có chuyện bánh bao từ trên trời rơi xuống nũa, huống chi Trình đại thiếu kia là người nào chứ, ngay cả nhi tử của thái thượng trưởng lão Âm Trường Khiếu Phong Vân Kiếm Tông cũng dám giết, nghe nói giết cảđồ đệ tông chủ Phù Văn Tông, nhi tư của cung chủ Thất Âm Cầm Cung nữa.

    Muốn chiếm tiện nghi từ hắn, chỉ sợ không dễ, hơn nữa còn có Thiên Anh xuất hiện, ta thấy không bằng chúng ta đi trước đi.

    - Sợ cái gì, ở đây hơn mười vạn người, bọn hắn mới có bao nhiêu người, chúng ta đi theo làđược, không kiếm được chỗ tốt thì cùng lắm mọi người nhất phách lưỡng tán, hắn dám gây khó xử cho nhiều người như vậy sao?

    - Hỗn đãn, năm đó chính là ngươi đãđoạt bảo bối của ta, đi chết đi...

    - Oanh...

    ...

    Dưới kính quang pháp thuật, có thể nhìn thấy một ít người chúý cẩn thận đều sử dụng thần niệm trao đổi, hoặc là một ít người thực lực yếu, dứt khoát nói chuyện, kêu loạn, bọn hắn cũng không cho rằng sẽ có người chúýđến mình.

    Lại có người đang đánh nhau nữa, nhưng chỉ cần phát sinh đánh nhau thì rất nhanh sẽ có người ra tay trấn áp, Huyết Chiến hiện giờ do bọn Trình Trảm, Trình Lập dẫn đầu, cho dù ở Tu Chân Giới cũng tuyệt đối là một chi sức chiến đấu siêu cường.

    Nếu có người vượt qua Địa Anh nháo sự thì do Man Ngưu Vương Lí Hằng, Bá Kiếm lão tổ, La Phù lão tổ ra mặt, nếu như bọn hắn ra mặt cũng không khống chếđược, vậy thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long mà Trình Cung giấu ở trên tầng mây sẽ động thủ.

    Ngay sau khi một gãĐịa Anh đỉnh phong lập tức bị giây sát, những người hơi mạnh một chút không ai dám làm xằng bậy nữa.

    Hơn mười vạn Tu Chân giả, trước kia là một việc nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng nhưng bây giờ dưới mệnh lệnh của mình lại tụ tập lại như thế.

    Đó cũng không phải chỉ là công sức trong ba ngày, trên thực tế từ trước khi Trình Cung tiến vào Càn Khôn Đan Tông đã hạ mệnh lệnh cho sắc quỷ, đã bắt đầu tụ tập rồi, sau khi tin tức Trình Cung xuất hiện đạt được bảo tàng Càn Khôn Đan Tông truyền đi, nhân số tụ tập lại trong vòng ba ngày lại gấp vài lần trước kia, vậy nên mới có nhiều người tu tập lại như thế.

    Bảo tàng Càn Khôn Đan Tông mê người, điều kiện mà Trình Cung nói ra càng thêm mê người.

    Phải biết rằng hiện giờĐAN THầN PHủ của Trình gia đã dương danh thiên hạ, hôm nay coi như là mạch máu đan dược của Tu Chân Giới Nam Chiêm Bộ Châu cũng bị bọn hắn khống chế.

    Rất nhiều tán tu hoặc môn phái nhỏ phát hiện, dược liệu mà mình dốc sức liều mạng để luyện chếđan dược, còn không bằng bán dược liệu cho ĐAN THầN PHủ trực tiếp đổi lấy đan dược phù hợp.

    Hôm nay ĐAN THầN PHủ đã chế toàn bộ đan dược của Nam Chiêm Bộ Châu, mà ngay cả rất nhiều tán tu ẩn cư cũng biết đến, tự mình luyện đan còn không bằng đến ĐAN THầN PHủ.

    Chính vì có lực ảnh hưởng của ĐAN THầN PHủ, mới có thể có lực ảnh hưởng lớn như thếđến Tu Chân Giới Nam Chiêm Bộ Châu.

    Một câu của Trình Cung mới có thể nhanh chóng truyền ra ngoài như vậy.

    - Thực con mẹ nó không nghĩ tới, Nam Chiêm Bộ Châu lại có nhiều Tu Chân giả như vậy, có thể tới chỗ này yếu nhất cũng là Thoát Tục kỳ, trước kia sao lại chưa nghe nói qua chứ.

    Mập mạp nhìn thấy hơn mười vạn tồn tại ngoài Thoát Tục kỳ tụ tập một chỗ, rất là cảm khái.

    - Đúng vậy a, so với Tu Chân giả xuất hiện khi chiến đấu với thảo nguyên Vương Đình, Đồ Đằng đế quốc thì quả là nhiều, nhưng lần này cùng tụ tập hơn mười vạn tồn tại đã ngoài Thoát Tục kỳ vẫn cảm thấy rất dọa người.

    La Anh Hùng hôm nay cũng đã là Nhân Anh kỳ tầng thứ 10, cũng chỉ cách Nhân Anh đỉnh phong một chút thôi.

    - Cùng lúc xuất hiện lại kinh người như thế.

    Đại thúc cũng cảm khái nói, hắn và Mãnh Hổ hôm nay cũng đã là Nhân Anh kỳ đỉnh phong, cũng chỉ cách Địa Anh một chút thôi.

    - Người không ít, nhưng tiếc hiện giờđều là một đám ô hợp, không có tác dụng gìcar.

    Kỳ thật cái này cũng rất bình thường, Nam Chiêm Bộ Châu không có thế lực cường đại tồn tại, trong chiến đấu của các thế lực đã có không ít tiểu thế lực thành vi vật hi sinh, thời gian dần trôi qua bọn hắn tự nhiên không dám mạo hiểm nữa.

    Thảo nguyên Vương Đình có Yêu tộc ủng hộ, Đồ Đằng đế quốc có Phù Văn Tông, mà Lam Vân đế quốc thì bị thế lực của Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu thẩm thấu, còn có nguyên bản một chút số mệnh của Chu gia, cho nên không người nào muốn ra ngoài chịu chết cả.

    - Nam Chiêm Bộ Châu đâu chỉ mấy trăm vạn dặm, sông núi vô số, các loại hiểm yếu chi địa đông đảo... những Tu Chân giả này kỳ thật cũng có chỗ hoạt động của bọn hắn, chỉ làđường chúng ta đi không giống với bọn họ, chúng ta một đường đều dùng quốc gia làm căn cơ.

    Trong khu vực vô cùng rộng lớn này, cách mỗi hơn mười vạn lợi sẽ có chỗ một ít tán tu, môn phái nhỏ tụ tập.

    Nếu không phải vì sự phát triển của ĐAN THầN PHủ, chúng ta cũng không cách nào biết rõ như vậy, cái này kỳ thật chẳng qua cũng chỉ là một bộ phận nhỏ thôi, bọn hắn đều ôm hy vọng đến tìm vận may, hoặc làđến xem náo nhiệt màđến cả.

    Trình Cung nói xong, thanh âm lạnh lẽo nói:

    - Nhưng bản đại thiếu cũng không có náo nhiệt gì cho bọn chúng xem cả, trước kia bọn hắn không quy vào sự quản thế của thế lực thống trị thế tục, không bị ước thúc, nhưng sau khi Trình gia ta khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, không cần tồn tại như bọn hắn nữa, một môn phái phải nghe theo sự quản chế, nếu không sẽ bị hợp nhất, những thứ khác không cần tồn tại làm gì.

    Mọi không phải rất hiếu kỳ, ta để bọn hắn đến làm gì sao?

    Chương 1063: Bảy ngày. (1)

    Vấn đề này vừa nói ra, mọi người lập tức đều nhìn về phía Trình Cung chờđợi đáp án của hắn, bọn hắn còn không rõ lắm chuện của Đông Phương Linh lung, đương nhiên không hiểu được một loạt cửđộng của Trình Cung vội vàng như thế là cóý gì rồi.

    Bởi vì Trình Cung lập tức phải quyết đấu với Côn Bằng thái tử quyết đấu, kỳ hạn trăm ngày nhoáng cái đã qua, vào lúc này hận không thể nắm chặt mỗi một khắc, nào có thời gian đi quản những chuyện này.

    Hơn nữa, cho dù không thèm nghĩđến chuyện quyết đấu sinh tử với Côn Bằng thái tử, Trình Cung còn đề cập tới muốn khai tông lập phái, nhưng chuyện thế này không phải cứ tụ tập lại làđược, lại thêm vào một loạt quyết định khác của Trình Cung càng khiến bọn hắn không hiểu ra sao.

    - Xảy ra đại sự, so với quyết đấu Côn Bằng thái tử, so với khai tông lập phái còn trọng yếu hơn, ta đã nói qua với gia gia, và phụ thân chuyện này, bọn hắn nói sẽ toàn lực ủng hộ ta.

    Trình Cung nhìn về phía mọi người, sát khí trong mắt bịáp lực nhiều ngày lập tức bộc phát, trong nháy mắt này, tất cả mọi người cảm thấy thân thể mình co rút lại, bản năng có một loại sợ hãi phát ra từ nội tâm, đúng vậy, chính là sợ hãi.

    - Lão bà của Trình Cung ta, bây giờ vài ngày sau lại bị buộc gả cho người khác, tất cả những thứ ta làm hiện giờ, chính muốn cướp lão bà về, tiêu diệt đám vương bát đản kia, giết chết bọn hắn.

    Oanh...

    Trong nháy mắt Trình Cung bộc phát ra sát khi, ngay tiếp theo ngay cả sát khí trên người Hỏa Phượng Ma Long ở trên tầng mây cũng phóng lên trời, mọi người vốn còn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi nghe thấy lời này đều đứng cả lên, nguyên một đám người giết ra từ núi thây biển máu, lực lượng của nguyên một đám tồn tại cường đại lập tức phóng lên trời.

    Hoàn toàn không thể khống chế, thực tế lấy Tiểu Phong Tử cầm đầu, khí tức, lực lượng nổi giận của một người có thể chống lại tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, còn có lực lượng của những người khác ngưng tụ lại, loại sát khí và khí thế này đã ngưng thực như thực chất.

    Đại điện phủ thành chủ vừa mới được kiến tạo tốt không bao lâu đã trực tiếp bị chấn vỡ vụn, thậm chí còn không hề sụp đổ nữa, toàn bộ đại điện trực tiếp hóa thành tro bụi.

    Mà Song Long thành vốn còn hỗn loạn, hơn mười vạn Tu Chân giả kia đều lập tức yên tĩnh lại.

    Không ít người thậm chí trực tiếp quỳ rạp xuống đất, có mấy người thì sợ đến mức hôn mệ, Tu Chân giả rất nhiều, biểu hiện gì cũng có cả, sợ chết, nhu nhược, bọn họ đều là vìđủ loại nguyên nhân nên mới tu chân, nhưng lại không đạt được độ cao nhất định, bản tính chỉ là tục nhân, vĩnh viễn khó có ngày vấn đạo.

    - Sát khí thật mạnh, làm sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi.

    - Quá kinh khủng, lần này chỉ sợ đến nhầm rồi.

    - Cũng do hai người các ngươi, không phải nói muốn đến xem sao, cái này thảm rồi.

    Trách không được nói Trình Cung này có thể chống lại các thế lực khác, trách không được hắn có thểđánh bại quân đội thế tục có sự ủng hộ của Yêu tộc và Thất Âm Cầm Cung.

    ...

    Lúc này dưới cổ sát khí kinh khủng kia bộc phát, trong Song Long thành ngay cả cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, nhưng lúc này, vẫn có ba người đang trao đổi.

    - Ân chủ, là ai, là ai?

    Khí thế của Tiểu Phong Tử là mạnh nhất, lão bà của ân chủ, vậy đó chính là sư mẫu, thậm chí nửa mẫu thân của mình rồi, bởi vì hắn từ nhỏ được Trình Cung nuôi lớn, cảm tình của hắn đối với Trình Cung như thầy như cha.

    Thậm chí có người dám đoạt lão bà của ân chủ, loại lực lượng điên cuồng trong cơ thể Tiểu Phong Tửđã có một loại xu thế muốn bộc phát rồi.

    Bạch Khải Nguyên nhìn Trình Cung:

    - Tuy rằng không biết kế hoạch cuối cùng của ngươi là gì, nhưng gặp phải loại chuyện này cho dù chiến đấu tới cùng cũng tuyệt đối không thể lui, nói đi, làm thế nào đây?

    - Đại thiếu, lúc nào động thủ?

    - Ai muốn tìm chết, chúng ta sẽ tiễn hắn.

    ...

    Hắn, hắn vậy vậy mà thực sự muốn cứu tỷ tỷ, tất cả những gì hắn làm đều là vì cứu tỷ tỷ sao?

    Thế nhưng chẳng lẽ hắn muốn mang theo hơn mười vạn đám người ô hợp còn không được tính là quân chính quy này đi cứu người sao?

    Không đúng, hắn nhất định làđang nói đùa, dựa vào những người này làm được gì chứ, không bằng tìm tới mấy tồn tại Thiên Anh cường đại còn hơn.

    Những người này cho dù cùng nhau giết qua, không chỉ nói đến Bắc Minh gia tộc hiện giờđã nhận được sự ủng hộ của thế lực Trung Châu, coi như Đông Phương Thiên Báo hiện giờ khống chếĐông Phương gia tộc tùy tiện phái một ít người đến, cũng có thể tiêu diệt bọn chúng rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh tuy rằng miệng không thể nói, thân không thểđộng, nhưng trong nội tâm lại dần dần vững vàng, cũng ẩn ẩn phát giác được Trình Cung làm như vậy tựa hồ có thâm ý khác, chỉ là giờ hắn nghĩ thế nào cũng thấy không đáng tin cậy cả.

    Đương nhiên, hành động không ngừng trùng kích thần niệm gia tỏa cũng hắn cũng không ngừng lại, chỉ là thần niệm gia tỏa này lại rất chắc chắn, đôi khi có vài chỗ muốn vỡ vụn rồi lại đột nhiên được tăng cường.

    Nếu đổi thành người bình thường, thống khổ giãy dụa trong nội âm, sau khi trùng kích lần lượt thất bại đã sớm bỏ đi rồi, nhưng Đông Phương Ngọc Sanh giờ phút này lòng rất vội, một lòng chỉ muốn thoát đi cứu tỷ tỷ, những thứ khác ngược lại đều đã quên cả.

    - Địch nhân của chúng ta cũng không ở Nam Chiêm Bộ Châu, cũng không ở bên này, mà làđang ở Đông Bắc Đan Châu.

    Cần kéo dài qua Đông Nam Vũ Châu, Đông Thắng Thần Châu, đuổi tới Đông Bắc Đan Châu để chiến đấu.

    Thời gian cũng chỉ còn lại bảy ngày, mà ta tập kết những người này lại chính là muốn trong vòng bảy ngày, khiến bọn hắn tôi luyện một lần nữa, sau đó dùng người của chúng ta làm hạch tâm, dùng bọn hắn bên ngoài làm mồi nhửđi đến Đan Châu tiến hành chiến đấu.

    Ở đây đều là người một nhà cả, cũng không có thời gian nói nhảm, tình huống cụ thể ta đã từng nói qua với sắc quỷ, hắn sẽ giải thích cho từng người các ngươi, hiện giờ ta phải tạm thời rời đi trước.

    Coi như là Nhân Anh kỳ lục địa Thần Tiên cao cao tại thượng trong mắt người thường, kỳ thật cũng chỉ là một Tu Chân Giả vừa chính thức nhập môn Tu Chân Giới, đến cuối cùng cũng chưa chắc có bao nhiêu người có thể rời khỏi Bản Châu.

    Bởi vì một chậu rộng lớn bao la bát ngát, bên trong còn che dấu vô số bí mật.

    Hơn nữa một hồi đại chiến kinh thiên ở Nam Chiêm Bộ Châu năm đó, đã sớm hủy diệt tất cả Truyền Tống Trận và cánh cửa không gian, cho nên trao đổi với ngoại giới cũng trở nên khó khăn hơn nhiều.

    Chỉ có tồn tại Địa Anh mới có thể cóít liên hệ với ngoại giới.

    Đương nhiên, cho dù người chưa từng đi ra ngoài cũng biết được, muốn kéo dài qua một châu gian nan đến cỡ nào, mà hôm nay muốn kéo dài qua Đông Nam Vũ Châu vàĐông Thắng Thần Châu, lại chỉ còn có bảy ngày, bọn hắn nghe xong cũng đều cảm giác không còn kịp nữa.

    Nhưng những người này đãđi theo Trình Cung một thời gian dài, đồng thời cũng đã quen phong cách làm việc của Trình Cung, cũng có thể mơ hồ đoán được, đại thiếu khẳng định đã có chuẩn bị và an bài, cho nên không người nào hỏi thăm đến Đông Phương Ngọc Sanh, sốt ruột, nguyên một đám xoa tay, sát khí lăng nhiên, bọn hắn cũng mặc kệđối thủ là ai, cho dù là Thiên Vương lão tử cũng phải giết hắn đến người ngã ngựa đổ, giết hắn máu chảy thành sông.

    Chương 1064: Bảy ngày. (2)

    Những người này có phải đều bị bệnh cả không?

    Nhiều người như vậy, hơn nữa lực lượng cao thấp không đều, mạnh yếu đều có, bảy ngày rất khó, trừ phi có Truyền Tống Trận cực lớn, nhưng loại Truyền Tống Trận này một lần truyền tống cũng đủ đểĐịa Anh bình thường phá sản, nhiều người như vậy cho dù thế lực lớn của Cửu Châu thế lực cũng chịu không được.

    Truyền Tống Trận là do hai bên đều cố định, giữ gìn trong thời gian dài, trừ Nam Chiêm Bộ Châu ra, tất cả lục địa bình thường cách mấy vạn dặm sẽ có một Truyền Tống Trận như vậy, chỉ cần trả một cái giá lớn là có thể thoongq ua, giá cả tương đối mà nói cũng khá hợp lý, đương nhiên, đó là ở bên ngoài Nam Chiêm Bộ Châu mới thế, hơn nữa cái gọi là tiện nghi cũng cũng làđối với từng người, đối với tán tu Truyền Tống Trận cự ly ngắn coi như cũng được, nhưng giá cả Truyền Tống Trận khoảng cách dài lại rất xa xỉ.

    Về phần cánh cửa không gian thì tương đối tự do hơn một chút, nhưng hao phí cũng lớn đến khó có thể tưởng tượng, tựa như Man Hoang đại đế trực tiếp mở ra cánh cửa không gian khiến Tiểu Phong Tử vàg A Cổ Đan Tuyền xuất hiện bên cạnh Trình Cung vậy.

    Đầu tiên cần phải có một chỗ đánh dấu cố định, sau đó cần trực tiếp dùng lực lượng bàng đại đả thông một cánh cửa không gian tạm thời, cánh cửa không gian cũng không tồn tại lâu được, bởi vì hao phí quá lớn cũng không được ổn định nữa.

    Vô tri không sợ?

    Hay làđám người này có cách khác?

    Nhìn thấy Trình Cung nói xong, những thủ hạ của hắn giống như tùy thời có thể giết qua, đã làm xong chuẩn bị vậy, những thứ khác vậy mà cũng không hỏi thăm gì, Đông Phương Ngọc Sanh có một loại cảm giác không phản bác đượ, không biết đám người kia là vô tri, hay là căn bản không biết khái niệm kéo dài qua hai châu là thế nào nữa.

    Đương nhiên, còn có một loại khả năng, đó làĐông Phương Ngọc Sanh từ trong ánh mắt và khí thế bọn hắn nhìn thấy được, đó chính là tín nhiệm và ủng hộ tuyệt đối Trình Cung, loại này ánh mắt Đông Phương Ngọc Sanh chỉ có lúc nhỏ ở bên cạnh gia gia thấy qua ở trên người một đám thủ hạ của người.

    Đám người này, sự trung thành của họ đối với gia gia hắn là người rõ nhất, việc này càng khiến Đông Phương Ngọc Sanh tò mò trong lòng.

    Người mà tỷ tỷ nhận thức này, rốt cuộc là dạng người gì?

    Đông Phương Ngọc Sanh càng ngày càng thấy khó hiểu, nếu không phải hiện giờ vấn đề cứu tỷ tỷ rất không thoải mái, kỳ thật đáy lòng Đông Phương Ngọc Sanh đã rất tán thưởng, bội phục rồi, bởi vì nam tử so với mình không lớn hơn bao nhiêu này, quá mạnh mẽ.

    Đông Phương Ngọc Sanh đã khẳng định, tu vị của hắn tuyệt đối sẽ không phải chỉ là cảnh giới Địa Anh như biểu hiện!

    Đông Phương Ngọc Sanh suy nghĩ cảm khái như thế nào, thậm chíđối đãi thế nào Trình Cung căn bản không thèm quản tới, dù sao thần niệm hắn thời khắc đều khống chế thần niệm gia hỏa, giờ phút này hắn cũng không có thời gian đi quản Đông Phương Ngọc Sanh.

    Những người bên ngoài kia là một bộ phận trong kế hoạch của Trình Cung, đám người kia vốn chính là nhân tố không ổn định của Nam Chiêm Bộ Châu, thừa dịp này vừa vặn lợi dụng một chút, tuy rằng những người này chỉ là một bộ phận mặt ngoài, che dấu sâu nhất vẫn còn không xuất hiện, nhưng Trình Cung cảm thấy đãđủ rồi, dù sao hạch tâm vẫn là những người của mình.

    Cho nên Trình Cung căn bản sẽ không để người ngoài hiểu gì, nhưng phải nói cho người nhà sớm một chút.

    Thời gian bảy ngày, việc cần phải làm nhiều lắm, Trình Cung để sắc quỷ đi nói, hắn trực tiếp bay ra ngoài, sát ý ngưng thực như thực chất trong đại điện đã sớm hủy diệt, hắn trực tiếp nhảy vào trong bầu trời, chớp mắt liền biến mất.

    Đông Phương Ngọc Sanh ở sau lưng bị hắn dùng lực lượng bao trùm, theo sát bên người giống như Huyết Y lão tổ lúc trước một mực đi bên cạnh Trình Cung vậy.

    Ba!

    Giống như cục đá quăng vào trong nước, tóe lên rung động vậy, Trình Cung mang theo thân hình Đông Phương Ngọc Sanh gia tốc với tốc độ cao nhất, người đã trực tiếp rời xa Song Long thành, xông vào chỗ sâu trong Nam hoang rồi.

    - Tốc độ thật nhanh, sao lại càng lúc càng nhanh vậy, cái này...

    Tốc độ này đãđã sánh bằng với Thiên Anh sơ kỳ rồi, có lẽ đã tiếp cận tình trạng đánh vỡ hư không, xuyên qua hư không trong cư ly ngắn a.

    - Tốc độ thật khủng khiếp, người này quả nhiên giả heo ăn thịt hổ, bất quá thoạt nhìn lại không giống, tuổi hắn mới bao nhiêu chứ.

    Bất quá cũng đúng, hắn có thể quyết đấu với Côn Bằng thái tử, nhất định không phải nhân vật tầm thường.

    - Nam Chiêm Bộ Châu Trình đại thiếu, gia hỏa này rất có thể là tỷ phu tương lai của mình, đến cùng là người nào, mình vài năm này vì trong nhà gặp chuyện không may nên một mực bị xa lánh, dưới sự phẫn hận tiến vào Yêu Thú sâm lâm và những châu khác đi tôi luyện, còn không biết Nam Chiêm Bộ Châu từ lúc nào lại xuất hiện một Trình đại thiếu như vậy, nghe giọng điệu kia thì toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đã bị hắn thống nhất rồi.

    Hơn nữa nhìn đội hình dưới tay hắn, tuy rằng cao thấp không đều, nhưng cũng có một ít người rất cường đại.

    - Hắn là muốn làm gìđây?

    Thật sự không rõ người này, tỷ tỷ sao lại nhận thức một gia hỏa như vậy chứ?

    ...

    Trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh bị Trình Cung mang theo nổi lên đủ loại cách nghĩ, chỉ là chính bản thân hắn cũng ý thức được, Trình Cung làm tất cả cũng là vì cứu tỷ tỷ mình, nếu hắn muốn hại mình cũng không cần phải phí sức như vậy.

    Trong bất tri bất giác, tâm cảnh của hắn rốt cũng cũng bình thản, tỉnh táo suy nghĩ lại, chỉ là thấy vẫn có nhiều chỗ hắn không hiểu được, trăm mối vẫn không có cách giải.

    - Tiểu gia hỏa, sức chịu đựng, ngộ tính cũng không tệ, vậy mà ẩn ẩn có dấu hiệu đột pháĐịa Anh tầng thứ ba. hơn nữa ở tuổi hắn đạt đến Địa Anh vậy mà căn cơ lại kiên cố như thế thật hiếm thấy.

    Ân, nếu như có thể hấp thu nguyên ti lực lượng mà mình dung nhập vào trong thần niệm gia tỏa, cộng thêm trụ cột kiên cố của hắn trước đóáp chếđột phá, mình chỉ cần cung cấp nguyên tinh, sau khi hắn đột pháđược thần niệm gia tỏa rất có thể cóđột phá lớn, vượt qua Địa Anh tầng thứ tư cũng có cơ hội.

    Chỉ là tuổi còn nhỏ mà tính tình ngược lại rất táo bạo/

    Thần niệm gia tỏa của Trình Cung hoàn toàn khóa Đông Phương Ngọc Sanh lại, bất luận chút biến hỏa nào trong cơ thể hắn Trình Cung tự nhiên đều rõ như lòng bàn tay.

    Yêu ai yêu cảđường đi, có Linh Lung ở đó, Đông Phương Ngọc Sanh này là cậu em vợ của mình, Trình Cung tự nhiên sẽ không bạc đãi hắn.

    Bất quá thấy tính tình tiểu tử này có chút nóng nảy áp chế không nổi, Trình Cung đã giúp hắn trán áp, tránh cho hắn làm xằng mà phá hư kế hoạch của mình, thuận tiện cũng cho cậu em vợ này một lễ vật.

    Lấy tốc độ Trình Cung hiện giờ, rất nhanh đã chạy đến Đan thành.

    Đan thành hôm nay đã dần dần có một loại cảm giác biến mất, bởi vì trận pháp chung quanh khống chế, Nam Hoang đột nhiên mất đi yêu thú, trong cả vùng đất Nam Hoang mênh mông này, Đan thành lộ ra đặc biệt nhỏ.

    Chương 1065: Thuần Dương Chân Thể.

    Hơn nữa giờ phút này chung quanh Đan thành bị một cổ khí tức đặc biệt bao lấy, Địa Anh bình thường dùđến cũng cảm giác không dám tới gần, cũng không phát giác được gì, chỉ cóđạt tới cảnh giới Thiên Anh mới có thể cảm nhận được một ít khí tức Thuần Dương như có như không.

    Nếu có Thiên Anh đi qua nơi này, nhất định sẽ lập tức cung kính thi lễ, sau đó chạy trốn thật nhanh.

    Loại này khí tức nói rõ có người lần nữa chuyển hóa Thuần Dương, mà chỗ của hắn theo đó cũng đạt được chỗ tốt thật lớn.

    Tuy rằng còn chưa đến mức một người đắc đạo, gà chó lên trời, toàn bộ đều theo sựđột phá của hắn màđạt được chỗ tốt cực lớn, nhưng cũng sẽ có rất nhiều chỗ tốt.

    - Chúc mừng tông chủ Thuần Dương Chân Thể, Chạm vào Vấn Đạo, Nhất Nguyên bất diệt, phi thăng có hi vọng.

    Trình Cung người vừa đáp xuống, đã lớn tiếng chúc mừng.

    Oanh!

    Đan thành vốn như ẩn như hiện, đã tiến vào một loại rạng thái kỳ diệu đột nhiên sáng sủa lên, một thân ảnh như đang đứng ở đó chờ Trình Cung vậy.

    Hách Liên Lam Phượng một thân trang phục cao quý, toàn thân tản mát ra một cổ mị lực thành thục, cả người càng lộ ra bình dị gần gũi đang đứng ở đó.

    Hách Liên Lam Phượng lúc này nhẹ nhõm chưa từng có, sau khi nghe được Trình Cung nói vậy liền không được mỉm cười, cười chỉ vào Trình Cung:

    - Ngươi đấy, vĩnh viễn đều như thế, nếu không biết quả thật sẽ nghĩ ngươi là một đại thế quần làáo lượt thế tục đấy.

    Tuy rằng nói như vậy, nhưng nét vui vẻ trên mặt Hách Liên Lam Phượng đãđủ để nói rõ nàng đang rất vui vẻ rồi.

    - Coi làđại thiếu quần làáo lượt cũng không có gì không tốt, tùy tâm sở dục.

    Trình Cung nhún nhún vai.

    - Mẹ, có phải Trình Cung tới rồi không...

    Nhưng vào lúc này, từ trong Đan thành có một người bay gấp ra, rõ ràng có chút kích động nói, nhưng người này vừa bay đến phụ cận nhìn thấy Trình Cung lại thoáng cái ngẩn người.

    Hách Liên Hồng Liên hơi chút xấu hổ, bởi vì biểu hiện vừa rồi của nàng, giống như rất cấp bách muốn gặp vậy, giống nhyw nghe thấy Trình Cung liền rất vui vẻ, vui sướng vậy, làm cho nàng rất là quẫn bách.

    Tuy rằng trong lòng nàng như thế, nhưng bị Trình Cung nhìn thấy, lại là một việc khác.

    - Chỗ của mình mà vừa đi đã lâu như vậy, ngươi cho rằng chúng ta là người canh cổng của ngươi sao.

    Đúng rồi, ta còn có nhiều thứ quên ở chỗ này, thu thập xong chúng ta sẽ đi.

    Hách Liên Hồng Liên mặc dù có khăn che mặt nhìn không rõ, nhưng rõ ràng có thể cảm giác được, sau đó quay người vọt lên trên.

    Đột nhiên xuất hiện, đột nhiên nói một câu, sau đó lại vọt lên không trung, Trình Cung im lặng nhìn Hách Liên Hồng Liên đột nhiên xuất hiện lại đột nhiên rời đi, Hách Liên Lam Phượng cũng khẽ lắc đầu.

    Không khỏi lại nhìn về phía Trình Cung, nếu như con gái quả thật ở cùng một chỗ với hắn, cũng không ủy khuất con gái.

    Chỉ là nghe nói bên người Trình đại thiếu này dường như còn rất nhiều nữ nhân, nghĩđến chỗ này trong nội tâm Hách Liên Lam Phượng lộp bộp thoáng một phát, ý nghĩ vừa dấy lên liền nhạt xuống.

    - Tiểu hài tử hồ ngôn loạn ngữ, đại thiếu chớ trách móc.

    Ân, Trình Cung cũng sửng sốt một chút, thái độ của Hách Liên Lam Phượng vốn rất dễ gần, rất ngang hàng trao đổi với hắn, điều này nói rõ đối phương coi trọng hắn.

    Dù sao Hách Liên Lam Phượng này hoàn toàn khác với trước kia, nàng hiện giờ chính là tồn tại chân chân chính chính đứng trong hàng ngũ đỉnh phong của Cửu Châu đại địa.

    Trình Cung kỳ quái chính là, chỉ trong lập tức này, hắn mơ hồ cảm thấy giữa mình và Hách Liên Lam Phượng nhiều thêm một loại cảm giác thân thiết mà trước kia không có.

    Hắn tự nhiên không biết trong lòng Hách Liên Lam Phượng đang suy nghĩ gì, nhìn thấy tông chủ xinh đẹp cường đại của Nguyên Thủy Ma Tông này như thế, hắn chỉ cảm thấy kỳ quái thôi.

    Bất quá thật ra cũng không cái gì, Trình Cung một mực đều rất rõ, giữa Hách Liên Lam Phượng là một loại hợp tác, không quá mức thân cận cũng tốt, như vậy dễ dàng hơn.

    - A...

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, không đểýđến những việc kia nữa, trực tiếp cùng Hách Liên Lam Phượng tiến vào trong Đan thành.

    Tuy rằng nhân viên ở Đan thành cũng đã rút lui khỏi, nhưng Đan thành hiện giờ so với trước kia càng thêm thần bí, chỉ là nguyên khí tựa hồ mỏng manh hơn rất nhiều.

    Không đợi Trình Cung nói, vừa đi vào Đan thành Hách Liên Lam Phượng đã nói:

    - Trước kia đột phá cảm ngộ Thiên địa đại đạo, thân thể chuyển biến, lực lượng nhất thời không bổ sung kịp, Nguyên Tinh trên người hao phí không còn gì nên đành mượn một ít nguyên khí ở chỗ này, kết quả khiến nguyên khí ở đây mười không còn một.

    Bất quá ta đến lúc đó ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp bổ sung.

    - Cái này đều là chuyện nhỏ, làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, tông chủ nói như vậy quá khách khí rồi.

    Kỳ thật ta còn phải cảm tạ tông chủ đấy, đoán chừng lần này Âm Trường Khiếu kia thảm rồi a.

    Trình Cung không đợi Hách Liên Lam Phượng nói xong, đãđưa tay cản trở Hách Liên Lam Phượng nói tiếp, chuyển qua nói chuyện khác.

    Đan thành này vì cóĐấu Chuyển Tinh Di đại trận trong lòng đất, cùng với chiến đấu điên cuồng trước kia, nguyên khí trong Đan thành đã sung túc đến trình độ khủng bố, hôm nay không chỉ làĐan thành, nguyên khí ở chung quanh vạn dặm đều hạ thấp mấycấp bậc, đây là dưới tình huống Hách Liên Lam Phượng đã sớm chuẩn bị rồi mà còn như thế, có thể thấy được Thuần Dương Chân Thể của Hách Liên Lam Phượng mạnh cỡ nào.

    - Hừ!

    Nhắc tới đối thủ cũ Âm Trường Khiếu, hôm nay Hách Liên Lam Phượng đã không quáđểý như vậy nữa, hừ một tiếng nói:

    - Vậy mà rất hung hăng càn quấy đi tới chỗ này nói thẳng ra là ngươi sẽ bị chặn giết, nói cái gì mà không có ta cứu viện ngươi sẽ thảm như thế nào, thậm chí Nguyên Thủy Ma Tông cũng sẽ bị diệt, sau đó bọn hắn sẽ liên thủ cùng nhau tiêu diệt ta.

    Ta dựa theo ngươi nói, cũng không trực tiếp động thủ, mà biểu hiện vô cùng sốt ruột muốn xông qua cứu người, hắn ra tay chặn đường, sau đó bị ta ra tay đánh trọng thương.

    - Lão già này quả nhiên rất giảo hoạt, không biết từ chỗ nào đạt được một cỗ thượng cổ khôi lỗi Thiên Anh đỉnh phong, vậy mà vào thời khắc mấu chốt cứu được hắn một mạng.

    Trước kia cho dù cùng ta đánh đến lưỡng bại câu thương cũng không chịu sử dụng đòn sát thủ này, xem ra hắn cũng đang một mực tìm cơ hội, cho rằng cho dù sử cũng chỉ khiến thương thế của ta nặng thêm chút nhưng lại không thể giết ta, hắn đoán chừng muốn đợi đến thời khắc mấu chốt rồi sử dụng.

    Nếu không phải trước yếu thế, sau đóđột nhiên bộc phát, bọn hắn liên thủ, còn có kiện trung phẩm đạo khí không hoàn chỉnh kia tương trợ, ta muốn trọng thương hắn cũng rất khó.

    Nói đến đây, Hách Liên Lam Phượng lần nữa cảm kích nhìn thoáng qua Trình Cung, bởi vì Trình Cung lúc trước đãđề cập với nàng chuyện này.

    Chương 1066: Hơn mười vạn người?

    Lập tức thần sắc Hách Liên Lam Phượng trở nên cực kỳ khoan khoái dễ chịu nói:

    - Nhưng cuối cùng cũng may, lần này cơ hồ hủy diệt thượng cổ khôi lôi của hắn, còn đả thương nặng hắn, tuy rằng để hắn chạy trốn, nhưng nếu khôi phục bình thường thì không có một hai trăm năm khẳng định không thể nào.

    Ta lần này đột phá bởi vìđược ngươi truyền thụ cho những chí cao ma điển kia, còn có nguyên khíđặc biệt cường đại của Đan thành tương trợ, đã tiếp cận Thuần Dương sơ kỳ đỉnh phong.

    Ta đạt tới Thuần Dương trung kỳ tương đối dễ dàng hơn người khác một chút, cho dù không đạt tới Thuần Dương trung kỳ, một khi ta củng cố cảnh giới xong thì tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông cũng rất nhẹ nhàng.

    Thiên Anh cơ hồ là cực hạn của lực lượng, nhất là Thiên Anh đỉnh phong lại càng như vậy, mà chuyển Thuần Dương là một loại biến hóa để chuẩn bị cho cảm ngộ Thiên địa đại đạo, phi thăng sau này.

    Cho nên sau khi đến Thuần Dương, cũng không đơn giản là dùng lực lượng để cân nhắc nữa, cảnh giới Thuần Dương cũng chỉ là chia làmbốn đại cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong thôi.

    Vào thời điểm này lực lượng đương nhiên sẽ có một ít biến hóa, nhưng hơn nữa là một loại cảm ngộ đối với đạo.

    Hách Liên Lam Phượng được Trình Cung truyền thụ, mở ra một đại môn và Thiên địa rộng lớn hoàn toàn mới, lần này đột phá cũng không còn làđột pháđơn giản nữa, khiến khi nàng đột phá cảm ngộ ra Thiên địa quy tắc, đạo lý khác nhau rất lớn với trước kia, uốn nắn rất nhiều sai lầm, trực tiếp đạt tới Thuần Dương sơ kỳ đỉnh phong, Thuần Dương trung kỳ đã không phải xa không thể chạm nữa.

    Sau khi đạt đến Thuần Dương, tu luyện nữa cũng không phải đơn giản là tích lũy lực lượng, đột phá, đôi khi lĩnh ngộ, đốn ngộ hoặc là người khác chỉđiểm một lần, thường thường có thể giúp tiết kiệm được cả trăm ngàn năm khổ tu.

    Mà Hách Liên Lam Phượng cũng thật sựđãđạt tới cảnh giới nhất định, trực tiếp nói thẳng ra trước mặt Trình Cung, thậm chíĐông Phương Ngọc Sanh chuyện Trình Cung truyền thụ, tuy rằng một câu, nhưng hàm nghĩa lại khác nhau rất lớn, nàng cũng nhìn ra có thể ngốc ở bên người Trình Cung khẳng định không phải ngoại nhân, cho nên cũng không cố kị gì cả.

    Nhưng lời này nghe lọt vào trong tai Đông Phương Ngọc Sanh, lại như Thiên Lôi nổ vang vậy, chấn cho tâm linh hắn rung động lên.

    Không nghe lầm đấy chứ?

    Bọn hắn đang nói cái gì thế, đang nói vừa mới đánh một người có Thượng Cổ khôi lỗi Thiên Anh đỉnh phong, bản thân cũng là Thiên Anh đỉnh phong cóđược trung phẩm đạo khí còn không hài lòng.

    Cái này... người tự mình đi nghênh đón Trình Cung này, vậy mà...

    Dĩ nhiên là cảnh giới Thuần Dương, tồn tại bực này cho dù là ở các đại gia tộc cũng là nhân vật Tôn cấp trăm ngàn năm không xuất hiện.

    Người như vậy, vậy mà tự mình đi nghênh đón Trình Cung, cái này cũng chưa tính, nàng...

    Nàng mới vừa nói truyền thụ, điều này sao có thể?

    Đông Phương Ngọc Sanh lần này thực sự bị chấn động rồi, cái này cũng thật bất khả tư nghị, Trình Cung...

    Người mà lão tỷ của mình nhận định này... là người nào chứ!

    - Chỉ sợ sẽ không đợi đến lúc đó, tông chủ có thể ngẫm lại tính cách của Âm Trường Khiếu, hắn hiện giờ khẳng định đang rất sợ hãi, ta đoán hắn hiện giờ hơn phân nửa đã liên hệ với các thế lực khác, muốn được che chở.

    Đây là một phương diện, một mặt khác, hắn cũng sẽ nghĩ tất cả biện pháp đểđột phá, nếu không hắn biết rõ sớm muộn gì cũng chỉ còn đường chết, dù sao Nguyên Thủy Ma Tông không chỉ có nhất mạch Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù thế lực khác cũng sẽ không vì thu Phong Vân Kiếm Tông hắn màđắc tội Nguyên Thủy Ma Tông.

    - Nguyên Thủy Ma Tông ta đã không có liên quan gìđến Nguyên Thủy Ma Tông ở Trung Châu nữa, chuyện của chúng ta là của chúng ta, không có liên hệ gì với bọn họ cả.

    Hách Liên Lam Phượng đường đường là Thuần Dương Chân Thể, một đời tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, giờ phút này vậy mà trực tiếp nhíu mày, ngữ khí cũng có biến hóa rất lớn.

    Trình Cung một mực cảm giác thấy Nguyên Thủy Ma Tông của Nam Chiêm Bộ Châu có chút kỳ quái, bởi vì sáu thế lực lớn ở Trung Châu sẽ không cho phép tham gia vào tranh đoạt quyền khống chế tám châu khác ở Cửu Châu đại địa, bởi vì bọn họ là chấp pháp giả, hơn nữa Trung Châu cũng đủ để bọn họ tranh giành rồi, căn bản không cần quản tám châu khác làm gì.

    Nhưng Nam Chiêm Bộ Châu lại xuất hiện Nguyên Thủy Ma Tông, trong đó khẳng định có vấn đề gìđó, Trình Cung thuận tiện thăm dò một câu, phát hiện phản ứng của Hách Liên Lam Phượng, trong lòng của hắn cười nhạt một tiếng cũng không tiếp tục hỏi kỹ.

    - Người khác có lẽ sẽ không thấy vậy, bất quá việc này cũng không phải trọng điểm, Âm Trường Khiếu kia tóm lại là một khố u ác tính, muốn diệt trừ còn phải quan tâm đến nó sẽ bị vỡ.

    Bất quá hiện giờ hắn bị tông chủ đánh trọng thương, trong thời gian ngắn sẽ không quấy rối được gì, trước tiên chúng ta cứđặt hắn sang một bên, lần này ta là có một số việc muốn thương lượng với tông chủ, cũng có chuyện muốn nhờ.

    Bộ phận trọng yếu nhất trong kế hoạch của Trình Cung cần sự ủng hộ toàn lực của Hách Liên Lam Phượng mới được.

    - Chỉ cần ta có thể làm được, cứ nói đừng ngại.

    - Ta có chuyện phải rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu một thời gian ngắn, chuyện bên này còn cần tông chủ lo liệu, còn nữa, ta cần mượn Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông dùng một lát, ta muốn sử dụng thời gian gia tốc của không gian tu luyện bí cảnh, hơn nữa hiện giờ thời gian tương đối gấp gáp, tông chủ đại khái cũng biết ta đã tập kết hơn mười vạn Tu Chân Giả của Nam Chiêm Bộ Châu lại, chính là muốn nắm chặt thời gian để huấn luyện bọn hắn.

    - Cái này ngươi yên tâm, chỉ cần ta còn có thể chiếu cố được, sẽ một mực che chở Trình gia các ngươi.

    Về phần Vạn Ma Lôi Trì cũng không thành vấn đề, chỉ là hơn mười vạn người...

    Hách Liên Lam Phượng tự nhiên muốn giúp, chỉ là cũng có chút khó xử nói:

    - Vạn Ma Lôi Trì tiêu hao cực lớn, hơn nữa trước kia ta chuyển Thuần Dương hao phí cực lớn, một ít tài nguyên mang đi từ Nguyên Thủy Ma Tông đã tiêu hao cơ hồ không còn gì, ngươi cũng biế một chi Nguyên Thủy Ma Tông chúng ta khác với Trung Châu, cũng không đủ tài nguyên chèo chống, cho dù ta có thể đưa Vạn Ma Lôi Trì cho ngươi mượn, chỉ sợ cũng không có cách nào chèo chống hơn mười vạn người sử dụng thời gian gia tốc được.

    Hiện giờ khác với trước kia, trước kia quan hệ không đủ, Trình Cung ở trong mắt Hách Liên Lam Phương bất quá chỉ là cóý tứ, là một đệ tử quần làáo lượt ở thế tục, sau lưng rất có thể có một vị sư tôn cường đại.

    Nhưng hôm nay địa vị của Trình Cung trong mắt nàng đã tăng lên, sau lần truyền đạo lúc trước, mỗi lần Hách Liên Lam Phượng nhìn Trình Cung đều cảm giác nhìn không thấu, hơn nữa kẻ này tiến bộ cực nhanh càng vượt quá tưởng tượng của nàng.

    Cộng thêm nàng hôm nay đãđạt tới Thuần Dương, chuyện của Nguyên Thủy Ma Tông nàng hoàn toàn có thể làm chủ toàn bộ.

    - Cái này tông chủ cứ việc yên tâm, tuy rằng mượn Vạn Ma Lôi Trì, nhưng tất cả tiêu hao tự nhiên do ta gánh chịu.

    Trình Cung rất nắm chắc nói.

    Chương 1067: Hơn mười vạn người? (2)

    Hách Liên Lam Phượng nghe xong cũng rất bất ngờ, nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ là trong nội tâm ẩn ẩn cảm giác được Trình Cung đã nhận được không ít chỗ tốt trong Càn Khôn Đan Tông.

    - Tốt.

    - Lại có chuyện làm phiền tông chủ, mang tất cả mọi người vào trong không gian tu luyện bí cảnh Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông, sau đó năm ngày sau đó mang bọn ta tiến đến Đông Nam Vũ Châu Lý gia cách Nam Chiêm Bộ Châu một tòa thành phố lớn.

    Đông Phương Ngọc Sanh ở một bên càng nghe càng kinh hãi, càng nghe càng im lặng, đồng thời cũng có một loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.

    Trách không được hắn một mực thong dong bố trí, không nóng nảy đuổi qua, nguyên lai là hắn có tính toán này, vậy mà để nhân vật Tôn cấp cảnh giới Thuần Dương làm công nhân bốc vác, chẳng những giúp đỡ hắn tiến đến Đông Nam Vũ Châu, còn phải trợ giúp hắn di động hơn mười vạn người nữa.

    Chưa từng thấy qua người nào xa xỉ như vậy, phá sản như vậy, vậy mà sử dụng nhân vật Tôn Cấp làm công nhân bốc vác, lời này nếu nói ra chỉ sợ không có người nào tin.

    Quá xa xỉ, quá khoa trương!

    Nhưng cũng chỉ có cách này thôi, phải biết rằng sau khi Nam Chiêm Bộ Châu đại loạn tất cả thế lực lớn không ngừng chinh chiến ở Nam Chiêm Bộ Châu, Tu Chân Giới chinh chiến, thế tục chiến đấu, cũng không biết đã tiến hành bao lâu, Truyền Tống Trận vốn cố định đã sớm bị hủy diệt rồi.

    Đối với Nhân Anh mà nói, nếu như không có Truyền Tống Trận hoặc là cánh cửa không gian, đi ngang qua một châu rất nguy hiểm.

    Coi như tồn tại Địa Anh tồn cũng phải hao phí hơn mười ngày mười đem không ngừng nghỉ, nếu kéo dài qua hai châu vậy cũng đừng nói nữa.

    Dù một mực không ngừng phi hành với tốc độ cao nhất cũng cần thời gian rất dài.

    Thiên Anh ngược lại có thể dựa lực lượng của mình để qua lại, nhưng thời gian cũng không ngắn, thường thường cũng cần mấy ngày.

    Cũng chỉ người đạt tới Thuần Dương, tồn tại đỉnh phong của Cửu Châu mới có thể làm chuyện kéo dài qua một châu, đối với bọn họ mà nói nhiều nhất chỉ mất mấy canh giờ làđi qua được một châu rồi.

    Thẳng đến lúc này, Đông Phương Ngọc Sanh mới hơi tỉnh ngộ, đã chạm được một chút vào mạch suy nghĩ của Trình Cung, nhưng cũng chỉ một chút thôi, bởi vì hắn vn có quá nhiều chỗ không rõ.

    Mà lúc này hắn đột nhiên cảm giác thấy cảnh vật trước mặt đột nhiên biến mất, hắn mặc dù tất cảđều bị Trình Cung khống chế, nhưng có thể nhìn, có thể nghe, có thể nghĩ, khiếp sợ phát hiện giờ phút này bọn hắn vậy mà đã ở trên không Song Long thành.

    Tuy rằng hắn là người của Đông Phương gia tộc, nhưng tồn tại Tôn Cấp trong các đại gia tộc cũng cao cao tại thượng, trong trí nhớ của hắn cũng chỉ có gia gia hawnsnhinf thấy lúc nhỏ, nhưng khi đó là gia gia hắn, hắn tự nhiên không cảm thụ được gì rồi, giờ phút này trong lòng lại vô cùng rung động.

    Tốc độ của Trình Cung phải bay bao lâu, hắn lại liên tưởng đến mình phải bay bao lâu, mà giờ khắc này chẳng qua chỉ một ý niệm, Hách Liên tông chủ này đã mang theo bọn hắn hắn xé rách không gian đi tới trên không Song Long thành rồi.

    - Đều ở đây sao?

    Giờ phút này Hách Liên Lam Phượng nhìn về phía Song Long thành, trong mắt cũng hiện lên một tia hồ nghi, không hiểu Trình Cung tụ tập đám ô hợp này đến làm gì.

    Trên thực tế Hách Liên Lam Phượng càng thưởng thức những người dưới tay được hắn bồi dưỡng kia.

    - Đoàn thất bát tao cả, đều là những người này ah!

    Hách Liên Hồng Liên cũng trực tiếp bị Hách Liên Lam Phượng mang thep bên người, nhìn bộ dạng hơn mười vạn tán tụ tụ lại từ Nam Chiêm Bộ Châu ở bên dưới, Hách Liên Hồng Liên nhẹ giọng lầm bầm.

    - A...

    Trình Cung nhạt cười nhạt nói:

    - Đó là ngươi còn chưa thấy qua bọn hắn càng cuồng dã và tình huống ban đầu, cái này đã tốt hơn gấp trăm lần rồi, trước kia giết một đám, cộng thêm bọn Tiểu Phong Tử bộc phát dọa sợ một đám, hiện giờ những người này đã trung thực hơn nhiều.

    Người trong toàn bộ Song Long thành, những người khác ta đều tạm thời để bọn hắn rời khỏi Song Long thành rồi.

    Hơn mười vạn người, Hách Liên Lam Phượng căn bản không biết nói gì với Trình Cung, phải biết rằng bình thường mang theo người rời đi, đừng nói là xé rách không gian, coi như phi hành đều phải là người một nhà mới được, nếu không dưới tình huống không biết rõ, người khác đột nhiên công kích hoặc phản kháng, vậy thì sẽ rất phiền toái.

    Nhưng giờ phút này Hách Liên Lam Phượng nghe Trình Cung nói xong, vung tay lên, hơn mười vạn người trực tiếp không tự chủ được bay lên, sau một khắc trực tiếp cảnh vật không gian biến hóa, vậy mà trực tiếp mang theo hơn mười vạn người xé rách không gian xuyên qua.

    Tồn tại Thiên Anh bình thường có thể xé rách không gian xuyên qua trong khoảng cách ngắn, nhưng cũng phải rất cẩn thận.

    Ở một ít chỗ nguyên khí không ổn định, không gian không ổn định cũng không dám tùy ý xuyên qua, vn phải dựa vào phi hành và pháp bảo.

    Nếu Thiên Anh trên tầng bảy, vậy khoảng cách xé rách không gian xuyên qua sẽ lớn hơn rất nhiều, nhưng xé rách không gian xuyên qua khoảng cách càng dài tiêu hao càng lớn, cho nên lúc không cần sẽ không dễ dàng sử dụng.

    Nếu ở bên ngoài Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù nhiều tồn tại Thiên Anh hơn nữa, cũng sẽ chọn sử dụng Truyền Tống Trận, bởi vì như vậy càng ổn định hơn.

    Về phần Thiên Anh đỉnh phong, cho dù mang một ít người xé rách không gian xuyên qua cũng không có vấn đề gì, nhưng mang theo hơn mười vạn người xé rách không gian xuyên qua như vậy, cũng chỉ có tồn tại Thuần Dương mới có thể làm được.

    Đương nhiên, hơn mười vạn người dù sao cũng không phải con số nhỏ, cho nên sự bảo hộ đối với mỗi người cũng sẽ không ổn định như vậy.

    Sẽ không giống như đối với bọn Trình Cung, Hách Liên Hồng Liên, Đông Phương Ngọc Sanh, cái gì cũng không cảm thụ được, khi hơn mười vạn người này hiểu được đã tiến vào trong hư không rồi.

    Loạn lưu cuồng loạn trong hư không, năng lượng, khí tức cuồng bạo khó có thể hấp thu, chỉ tiếp xúc lên người những người này thôi đã khiến bọn hắn thống khổ vạn phần rồi.

    - Tại sao có thể như vậy, đây là...

    Đây là trong hư không bị xé rách, ông trời ơi...!

    - Sao chúng ta lại tiến vào đây, sao lại như vậy.

    - Quá kinh khủng, nhanh câm miệng vận công.

    ...

    Nhiều người tụ tập cùng một chỗ, đều trực tiếp bị mang theo xé rách hư không xuyên qua, bọn hắn lại lần nữa bị hù rồi, cảđám đều nhao nhao nói chuyện với nhau, nhưng sau đó có một ít lực lượng hàng lâm, có không ít người trực tiếp bị xé nứt, càng thêm rối loạn.

    Nhưng mọi người cũng không quá ngốc, đều đã nghĩđến một vấn đề, có thể mang theo hơn mười vạn người xé rách hư không xuyên qua có bao nhiêu khủng bố, giờ phút này bọn hắn đột nhiên có một loại cảm giác xấu, tiện nghi của Trình Cung Trình đại thiếu này, tựa hồ không dễ chiếm như vậy.

    Nhưng hiện giờ hối hận cũng đã chậm, muốn đi cũng đã không còn kịp rồi.

    Ngược lại bọnTiểu Phong Tử, sắc quỷ, Túy Miêu, mập mạp đều biết chuyện gì xảy ra, cũng không có bất kỳ bối rối nào.

    Lần này khác với từĐan thành đến Song Long thành, coi như là Hách Liên Lam Phượng, cũng phải xuyên qua hư không rất nhiều lần mới tới được Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng cũng phải phí hơn hai canh giờ.

    Chương 1068: Thời gian gia tốc bốn mươi lần. (1)

    Trong quá trình này, có hơn ngàn người chếttrong hư không, khóe miệng Trình Cung nổi lên một tia vui vẻ nhàn nhạt, Hách Liên Lam Phượng không hổ làđệ nhất nhân Nam Chiêm Bộ Châu hiện giờ, một đời tông chủ một mình chống đỡ Nam Chiêm Bộ Châu Nguyên Thủy Ma Tông, quả nhiên không giống bình thường.

    Nàng tuy rằng còn không biết mình muốn đi Đan Châu, cũng không biết mục đích cụ thể của mình là gì, nhưng lại ẩn ẩn đoán được mình muốn đối đãi với đám ô hợp này như thế nào.

    Cho nên nàng dứt khoát trong quá trình đên đây, trước tiên giúp mình đào thải một đám gia hỏa.

    - Oanh!

    Tất cả mọi người cảm giác bỗng nhiên như tiến vào một mảnh không gian hỗn độn vậy, nguyên khí chung quanh nơi nà ngược lại rất sung túc, so với Song Long thành còn sung túc hơn gấp 10 lần, nhưng không có Thiên địa, chỉ là một không gian thật lớn.

    Nguyên lai Trình Cung không có biện pháp phát giác được Vạn Ma Lôi Trì này đến cùng đạt tới trình độ nào, nhưng hiện tại hắn đã có thể xác định, đây cũng không phải là kiện thượng phẩm Đạo Khí truyền thừa của Nguyên Thủy Ma Tông, nhưngcũng đãđạt đến trình độ trung phẩm Đạo khí rồi.

    Không gian bên trong tuy rằng vô cùng lớn, nhưng lại không thể so với không gian của Cửu Châu đệ nhất thần khí, Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Ta vừa rồi đã thương lượng với mấy thái thượng trưởng lão khác, trước mắt còn có thểđộng dụng 300 vạn Thuần Nguyên Đan, còn có một ít nguyên tinh, dùng nguyên tinh làm hạch tâm, dùng Thuần Nguyên Đan xuất lực, do ta tự mình thúc dục Vạn Ma Lôi Trì, có thể khiến nóđạt tới thời gian gia tốc gấp 10 lần.

    Bởi vìđã muốn mở ra thời gian gia tốc của Vạn Ma Lôi Trì vừa muốn tương liên với không gian tu luyện bí cảnh của Nguyên Thủy Ma Tông, hao phí sẽ rất lớn.

    Như vậy, ngươi chỉ cần bổ sung thêm 200 vạn Thuần Nguyên Đan thì có lẽ có thể kiên trìđược năm ngày.

    Nguyên Thủy Ma Tông dù sao cũng không chỉ mình nàng, tuy rằng hiện giờ nàng vô cùng cường đại, nhưng cũng phải vì các đệ tử, trưởng lão, thậm chí thái thượng trưởng lão của Nguyên Thủy Ma Tông mà cân nhắc, vào thời điểm khó khăn như vậy còn có thể xuất ra nguyên tinh và 300 vạn Thuần Nguyên Đan, đây đã là ủng hộ lớn nhất của Hách Liên Lam Phượng rồi.

    Bình thường mà nói, người ở cảnh giới Thuần Dương khẳng định có rất nhiều tài nguyên, cho dù là bọn họ tùy ýđến một đại môn phái nói một câu, mượn trăm vạn Thuần Nguyên Đan cũng rất nhẹ nhàng, chớ đừng nói chi làđến nếu bọn hắn săn giết một Đại Yêu Vương đỉnh phong hoặc làm các chuyện khác.

    Chỉ tiếc Hách Liên Lam Phượng vừa mới đạt tới cảnh giới Thuần Dương, tất cả những tích xúc trước kia đều đã hao phí không còn gì, đúng là lúc thiếu tài nguyên nhất, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không để Trình Cung xuất một chút Thuần Nguyên Đan nò.

    Chút tài nguyên đó so với những thứ mà Trình Cung truyền thụ cho, căn bản không đáng giá nhắc tới.

    - Tâm ý của tông chủ ta xin tâm lĩnh, tình huống của Nguyên Thủy Ma Tông ta cũng biết một ít, không giống Phong Vân Kiếm Tông khống chế Cuồng Phong MãĐoàn âm thầm làm ra rất nhiều chuyện, cũng không âm thầm điều động đệ tử vơ vét tài sản tán tu ở bốn phía, sưu tập tài nguyên ở khắp Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nguyên Thủy Ma Tông tương đối phong bế, cho tới bây giờ cũng là tồn tại có chút siêu nhiên ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Có câu ta nghĩ tông chủ không muốn nghe, nhưng là lời nói thật, tình huống của Nam Chiêm Bộ Châu Nguyên Thủy Ma Tông hiện giờ chính là miệng ăn núi lở, cho dù ngài là tồn tại Thuần Dương, một người suy nghĩ biện pháp một chút cũng có thể nuôi sống cả môn phái, nhưng tông phái phát triển cũng sẽ có vấn đề.

    - Cho đến lúc đó, tất cả mọi người ở Nguyên Thủy Ma Tông, bất luận là thái thượng trưởng lão, trưởng lão hoặc làđệ tử bình thường cũng sẽ giống như hài tử uống sửa vậy, rời khỏi sữa sẽ không cách nào sống được, ngài có thể một mực chiếu cố bọn hắn sao?

    Chiếu cố thế hệ này, về sau thì sao.

    Còn có, cho dù ngài có thể một mực chiếu cố, dưới loại tình huống này ngài cho rằng có thể có người đạt đến độ cao như ngài sao, bất luận là con gái ngài hay là những người khác, Nguyên Thủy Ma Tông cho dù cái gì cũng không thiếu, cũng sẽ nhất định suy bại.

    Lời này của Trình Cung quả thật rất bén nhọn, Hách Liên Lam Phượng nghe xong sắc mặt cũng khẽ biến, nhưng sau lại lâm vào trầm tư.

    Nàng trước kia toàn tâm toàn ý muốn đột pháđến Thuần Dương, hết thảy đều vì mục đích này, mà bằng vào tài nguyên vàđám người năm đó mang đi từ Trung Châu, bọn hắn ngược lại không cần quá lo lắng.

    Nhưng cho đến ngày nay, cũng đúng như lời Trình Cung nói, miệng ăn núi lở rồi.

    Đương nhiên, loại tình huống này sẽ theo mình trở thành cảnh giới Thuần Dương mà thay đổi, nhưng Nguyên Thủy Ma Tông hôm nay xác thực quá phong bế.

    Nếu không phải còn một mực có giao chiến với Phong Vân Kiếm Tông thì chỉ sợ sẽ thay đổi thảm hại hơn nữa!

    Hách Liên Lam Phượng trước kia căn bản không nghĩ qua vấn đề này, hôm nay càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ.

    Tuy rằng nàng rất hận người kia, nhưng không thể không nói, các đệ tử của Trung Châu Nguyên Thủy Ma Tông đều rất cường hoành, tài nguyên tùy ý chi phối, nguyên một đám tuy rằng đường hoàng, hung hăng càn quấy, nhưng ở Trung Châu lại không ai dám trêu chọc, đó chính là Nguyên Thủy Ma Tông.

    Nhưng ở Nguyên Thủy Ma Tông của Nam Chiêm Bộ Châu thì sao, vậy mà qua nhiều năm như vậy bị Phong Vân Kiếm Tông áp bách, lại bị bọn hắn liên hợp người chèn ép.

    Phải biết rằng tại trong sáu thế lực lớn của Trung Châu, nhất lâu, nhị tông, tam minh, thì Nguyên Thủy Ma Tông tuyệt đối đứng đầu trong danh sách.

    - Lời của ta là một ít đề nghị, đợi khi có thời gian chúng ta lại chậm rãi nghiên cứu thảo luận một chút, đây cũng không phải là chuyện quá sốt ruột.

    Về phần chuyện Thuần Nguyên Đan tông chủ cứ yên tâm đi, tông chủ có thể tự mình điều khiển Vạn Ma Lôi Trì làđã giúp ta tiết kiệm ngàn vạn Thuần Nguyên Đan rồi.

    Như vậy đo, ở chỗ ta có 2000 vạn Thuần Nguyên Đan, thời gian năm ngày ngươi xem mà phân phối, nếu như ta nhớ không lầm, hạ phẩm đạo khí tối đa có thể thúc dục thời gian lên đến gấp hai mươi lần, mà trung phẩm đạo khí tối đa có thể tăng lên gấp 50 lần, bất quáđó là trung phẩm đạo khí mạnh nhất, cái này có lẽ tăng lên đến chừng bốn mươi lần đã là cực hạn rồi.

    - 2000 vạn Thuần Nguyên Đan!

    Hách Liên Hồng Liên nghe xong chấn động, không dám tin, đây chính là 2000 vạn Thuần Nguyên Đan ah.

    So với tất cả Thuần Nguyên Đan mà Nguyên Thủy Ma Tông tồn trữ hiện giờ còn nhiều hơn, tên này chẳng lẽ thật sựđạt được bảo bối trong Càn Khôn Đan Tông sao, 2000 vạn Thuần Nguyên Đan lấy ra cũng không nháy mắt lấy một cái.

    - Bên trong còn có một khối nguyên tinh, có thểđủ để gia tốc thời gian không gian tu luyện bí cảnh rồi, bên phía ta còn phải nắm chặc thời gian trước tiên thu thập đám ô hợp này, khiến bọn hắn nhận thức một chút cái gì gọi là tàn khốc và huyết tinh.

    Trình Cung nói xong người đã bay về phía chỗ sâu trong không gian tu luyện bí cảnh, bay ra ngoài một khoảng cách Trình Cung đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Hách Liên Hồng Liên:

    - Nếu cóđảm lượng thì... ngươi cũng có thể tới chính thức thể nghiệm một chút, tu luyện công pháp ma đạo mà chưa thấy qua huyết tinh, chưa thấy qua giết chóc thì không thểđược.

    Chương 1069: Thời gian gia tốc bốn mươi lần. (2)

    - Gia hỏa đang giận, ngươi nói gì thế, ta chưa thấy qua huyết tinh, chưa thấy qua giết chóc sao...

    Hách Liên Hồng Liên nghe xong Trình Cung nói lời này, rất là tức giận, nhưng nàng muốn nói gìđó lại phát hiện Trình Cung đã bay đi, nàng tức giận nên đãđuổi theo.

    Gia hỏa tàác, mình đường đường là Thánh Nữ của Nguyên Thủy Ma Tông, nếu không phải trong khoảng thời gian mu thân bế quan mình dốc sức liều mạng dn đầu người của Nguyên Thủy Ma Tông áp chế Phong Vân Kiếm Tông, bọn hắn đã sớm động thủ thu thập ngươi rồi.

    Lại dám nói mình chưa thấy qua huyết tinh chưa thấy qua giết chóc.

    Trông thấy con gái đuổi theo, trong nội tâm Hách Liên Lam Phượng vừa lo lắng lại rất vui vẻ, Hách Liên Lam Phượng lo lắng chính là thái độ của Hách Liên Hồng Liên đối với Trình Cung hiển nhiên không giống đối với người bình thường, Trình Cung tùy ý nói câu nào cũng có thể khiến nàng mất đi phán đoán lúc bình thường, ảnh hưởng đến tâm tình của nàng, thân là người từng trải sao nàng không biết cái này đại biểu gì chứ.

    Nhưng lần này Trình Cung xuất ra 2000 vạn Thuần Nguyên Đan, tự mình thúc dục thời gian gia tốc không gian tu luyện bí cảnh của Vạn Ma Lôi Trì, hơn nữa Trình Cung hiển nhiên sẽ đầu nhập tài nguyên lớn hơn nữa đểđi làm một chuyện, cộng thêm vừa rồi nàng dò xét thấy trong số Trình Cung ném ra, bên trong thậm chí có một khối nguyên tinh lớn bằng nữa nắm tay, hiển nhiên là mở ra, nhưng cái này cũng đủ rồi.

    Khối nguyên tinh lớn như thế cho dùđối với cảnh giới Thuần Dương cũng có trợ giúp rất lớn, hơn nữa nguyên tinh này chỉ dn đạo, tiêu hao chủ yếu chính là Thuần Nguyên Đan, có thể nói lần này nhất định sẽ còn lại chút nguyên tinh.

    Cộng thêm hai ngàn vạn Thuần Nguyên Đan này, cũng như Trình Cung nói, không gian tu luyện bí cảnh này có thể gia tốc thời gian lên gấp bốn mươi lần, năm ngày gia tốc bốn mươi lần chính là 200 ngày, cũng gần bảy tháng, trợ giúp đối với con gái nhất định sẽ rất lớn.

    Trợ giúp cực lớn, nhưng lại lo lắng ở cùng một chỗ với Trình Cung, Hách Liên Lam Phượng chung quy vn là tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông, tồn tại cảnh giới Thuẩn Dương đưởng ở trên đỉnh Cửu Châu đại địa, tâm tình vậy mà lại mâu thun không biết nói thế nào.

    Đông Phương Ngọc Sanh vn như trước là bóng dáng của Trình Cung, bị thao túng tùy thời đi theo sau lưng Trình Cung, nhưng giờ phút này hắn đã chết lặng.

    Từ lúc bị Trình Cung dùng thần niệm lao lung vây khốn, sau đó dùng thần niệm gia tỏa khóa lại, lại thêm các loại chuyện Trình Cung ba ngày ba đêm xử lý chuyện Nam Chiêm Bộ Châu, tụ tập hơn mười vạn tán tu của Nam Chiêm Bộ Châu mà trong mắt hắn chính làđám ô hợp.

    Nhưng theo sự xuất hiện của bọn Tiểu Phong Tử, lực lượng và lòng trung thành những người này biểu hiện ra ngoài khiến hắn khiếp sợ, lực lượng của Trình Cung khiến hắn lần nữa hoảng sợ, mà nhìn thấy Trình Cung vậy mà khiến nhân vật Tôn cấp như Hách Liên Lam Phượng làm công nhân bốc vác hắn đã không biết nói gì nữa.

    Cho tới hiện giờ, gia tốc thời gian lên bốn mươi lần, cho dù trước kia hắn ở trong gia tộc cũng chưa được hưởng qua đãi ngộ như vậy, bởi vì tiêu hao của nó rất khủng bố, mà Trình Cung lại đồng thời để hơn mười vạn người tu luyện trong không gian tu luyện bí cảnh gia tốc thời gian 40 lần, một lần đã là 2000 vạn Thuần Nguyên Đan, loại thủ bút và khí phách này coi như lúc lão tư mình̉ khống chếĐông Phương gia tộc cũng chưa từng có.

    Hắn cảm thấy chết lặng, chỉ là phát hiện lực lượng và thân thể của mình trở nên càng cường đại lại khiến hắn tập trung tinh lực trùng kích thần niệm gia tỏa, hừ, có kế hoạch thì cứ nói, không cần phải giả vờ thần bíđúng không.

    Hiện giờđã biết rõ Trình Cung làm tất cả cũng là vì nghĩ cách đi cứu viện, tuy rằng không biết kế hoạch cụ thể của hắn, nhưng Đông Phương Ngọc Sanh ẩn ẩn cảm giác được so với mình thì càng thêm tin cậy một chút, cho nên dần dần đã không còn cảm giác bài xích nữa.

    Chỉ là trong lòng hắn vn còn chút không phục mơ hồ, bị tỷ phu tương lai này khóa lại lâu như vậy, mình nhất định sẽ pháđược, đến lúc đó sẽ đá một cước vào mông hắn, gọi cho hắn hết trang khốc với mình.

    Đông Phương Ngọc Sanh đang suy nghĩ gì, Hách Liên Hồng Liên đuổi hơn phía sau muốn nói gì, Trình Cung đều không có thời gian đểý tới, trước tiên hắn đã tụ tập bọn người Tiểu Phong Tử, sắc quỷ, mập mạp, Túy Miêu lại, hắn muốn bắt đầu bảy tháng điên cuồng.

    Lần này không chỉ là mình sắp điên cuồng, hắn muốn tất cả mọi người phải điên cuồng theo mới được.

    Hiện giờ không điên cuồng, vậy tương lai nghênh đón chỉ có tử vong, bất luận là mình hay làđám bọn hắn, kết quảđều sẽ giống nhau.

    Hách Liên Hồng Liên tức giận đuổi tới muốn lý luận với Trình Cung, nhưng từđáy lòng cũng muốn cùng đi qua, mu thân không cản trở, nàng đuổi một hồi đã tỉnh tảo lại cũng hơi minh bạch dụng ý của Trình cung, đương nhiên trong nội tâm đối với lời Trình Cung nói nàng lúc trước vn rất tức giận không phục, cho dù là kích mình nàng cũng muốn nói với Trình Cung

    Nhưng sau khi nàng đuổi theo, lại phát hiện đám người Tiểu Phong Tử, Bạch Khải Nguyên, mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu, Trình Lập, Trình Trảm, La Anh Hùng, Đại Thúc, Mãnh Hổ, Man Ngưu Vương Lí Hằng, Địa Long Vương Lý Dật Phong, Đại Bạch, Tiểu Bạch đều đã tụ cùng một chỗ, khi nàng đuổi đến mọi người đều nhìn về phía nàng, thật khiến Hách Liên Hồng Liên có chút không biết phải làm gì cho đúng.

    Nàng cũng không am hiểu ứng phó tràng diện như thế này lắm, dù nói thế nào cũng là Thánh Nữ của Nguyên Thủy Ma Tông, nhưng nàng khác với Thiên Ma Nữ của Thiên Ma Tông, không trải qua quá nhiều tôi luyện thế tục, đạo líđối nhân xử thế cũng không hiểu rõ lắm.

    - Hồng Liên cũng không phải người ngoài, mọi người cũng đều biết, hiện giờ ta trước tiên sẽ nói đến kế hoạch chỉnh thể một chút.

    Đầu tiên chúng ta bây giờđang ở trong Vạn Ma Lôi Trì của Nguyên Thủy Ma Tông, chúng ta còn thời gian gần bảy tháng, chính là hơn hai trăm ngày.

    Đây là thời gian cực hạn mà chúng ta có thể tranh thủ hiện giờ, trong thời gian này các ngươi nhớ kỹ một điểm, không tiếc bất cứ giá nào điên cuồng tăng lên lực lượng.

    Trình Cung nhìn về phía mọi người, kiên quyết nói:

    - Hơn mười vạn người này, cuối cùng có thể lưu lại sẽ không vượt qua hai vạn người, thậm chí càng ít hơn.

    Bọn hắn phải tiến hành các loại tu luyện điên cuồng, khủng bố, phải ép khô mỗi một phần tiềm lực trên người bọn họ, Tiểu Phong Tử, tổng thể do ngươi tới phụ trách, bất luận làđối với hơn mười vạn người bọn họ, hay làđối với người của chúng ta đều như nhau cả, thậm chí chúng ta phải đề cao tiêu chuẩn một chút, đương nhiên, đan dược căn cứ cấp bậc khác nhau cũng toàn lực cung ứng, đội ngũ hạch tâm của chúng ta so với bọn chúng phải tốt hơn một chút.

    Tiểu Phong Tửđãđến loại tình trạng này, trước kia là hắn mượn nhờđông đảo huyết mạch Man tộc, còn có một ít trợ giúp của Man Hoang đại đế mới tạm thời áp chế thương thế, hơi khôi phục được một chút, muốn khôi phục triệt để và tăng lên, nhất định phải đợi Trình Cung luyện chế ra dược vật mới được.

    Cho nên hắn cũng không cần phải tu luyện để tăng lên gì cả, Trình Cung liền giao công việc đó cho hắn, một mình hắn cũng đủ để trấn áp những người kia rồi.

    Chương 1070: Đuổi giết điên cuồng.

    - Ân chủ yên tâm, cái này giao cho ta.

    Tiểu Phong Tử thốt ra lời này, thân thể bọn người mp mạp, sắc quỷ không khỏi git mình một cái, lúc trước bọn hắn thực sựđã nếm qua thủ đoạn của Tiểu Phong Tử, giờ phút này vừa nghe vy đều git cả mình.

    - Thứ ta muốn các ngươi làm chỉ có một, đề thăng, lại đề thăng, bảy tháng trong này chính là năm ngày sau ở ngoại giới, chúng ta sẽ chạy tới Đan Châu, kế hoạch tác chiến cụ thểđến lúc đó mọi người sẽ biết, hiện giờ chỉ cần tn lực tăng tu vị lên làđược.

    - Cách mỗi một tháng ta sẽ bỏ ra một ngày, ngày này chính là giúp các ngươi giải quyết các vấn đề gặp phải.

    Trình Cung nói xong nhìn về phía Tiểu Phong Tử nói:

    - Giai đoạn trước những người biểu hiện xuất sắc trong hơn mười vạn người, cũng có thểđạt được cơ hội này, người cụ thể do người lựa chọn.

    Lời này cơ hồ tương đương với người đắc đạo trong truyền thuyết, mở đạo tràng giảng kinh thuyết đạo vy, cái này nếu để người khác nghe được sẽ cười đến chết mất, một Địa Anh cũng dám nói loại lời này, nhưng tất cả mọi người đều rất hưng phấn.

    Mỗi người bọn hắn đều đãđược Trình Cung chỉđiểm, truyền thụ qua, mà mỗi lần đều có thể khiến bọn hắn tăng lên, hiện trong lòng mọi người đều đang cân nhắc, nghĩ biện pháp tổng kết các vấn đề gặp phải gần đây, xem thử có nên nói với đại thiếu một chút trước khi bắt đầu rèn luyện không.

    Đông Phương Ngọc Sanh đi theo sau lưng Trình Cung như khôi lỗi bị khống chế lại cảm thấy phi thường git mình, bởi vì ngoại trừ chuyện giảng kinh thuyết đạo, trực tiếp truyền thụ đại đạo trong truyền thuyết ra, bình thường không ai dám nói ra lời này cả.

    Dù là nhân vt Thái Tôn Cấp cũng không được, nếu là chung gia tộc thì coi như còn được, bởi vìđều tu luyện công pháp giống nhau nên dễ giải quyết, nhưng nếu quá nhiều loại người thì nhân vt Thái Tôn Cấp cũng không được.

    Nếu như vừa bắt đầu, trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh đã sớm tức gin phun một trăm lần rồi, nói đùa gì vy, trang bức cái quái thì thế.

    Nhưng hiện giờ hắn cũng rất chờ mong, bởi vì hắn rất muốn biết Trình Cung giải quyết vấn đề cho nhiều người như vy như thế nào.

    Cũng như hiện giờ hắn không thể hiểu được, vì sao Trình Cung không trực tiếp để Hách Liên Lam Phượng ra mặt hỗ trợ, cho dù không có Hách Liên Lam Phượng hỗ trợ thì căn cứ vào những gì gần đây hắn thấy được, hắn cũng biết dưới tay Trình Cung cũng có một ít tồn tại cấp Thiên Anh.

    Biết rõ lần trước Trình Cung đi ra từ bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, bị lục đại Thiên Anh vây khốn, nhưng vẫn hữu kinh vô hiểm, mà bên phía hắn chỉ dùng đến người của Thiên Cung Thần Điện, Tiểu Phong Tử, còn có yêu thú cường đại kia, A Cổ Đan Tuyền, Liễu Nguyệt, đều là tồn tại Thiên Anh cả.

    Hắn không sử dụng những tồn tại Thiên Anh này lại tp hợp một đám ô hợp như thế, còn muốn hao phí khí lực huấn luyện, tôi luyện bọn hắn, thm chí giờ còn giải quyết các vấn đề tu luyện mà bọn hắn gặp phải nữa, việc này khiến Đông Phương Ngọc Sanh rất là khó hiểu.

    Hiện giờ hắn không cách nào hỏi thăm, chỉ có thể im im lặng lặng xem tiếp, xem Trình Cung làm như thế nào.

    - Những nguyên tinh này mỗi người ba khỏa, còn lại do Tiểu Phong Tử ngươi khống chế, trực tiếp lấy ra để ban thưởng, đồng thời thả hai khối nguyên tinh này ra cũng với tư cách ban thưởng, còn có hai kiện tuyệt phẩm Linh Khí này nữa.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp lấy ra tất cả nguyên tinh lớn bằng hạt gạo mà mình đang có ra, hơn 100 khỏa nguyên tinh lớn chừng hạt gạo, cũng phi thường kinh người rồi.

    Đồng thời lấy hai khối nguyên tinh lớn chừng móng tay và hai kiện tuyệt phẩm Linh Khí cùng với đông đảo trung phẩm, thượng phẩm linh khí ném cho Tiểu Phong Tử.

    Tiếp theo Trình Cung lại lấy ra 300 vạn Thuần Nguyên Đan, cùng với một ít vt dụng, tài liệu hắn không quáđểý tới, những thứ như thế hắn có không ít.

    Dù sao những thứ này đều làđồ vt của những trưởng lão Địa Anh, còn có thái thượng trưởng của những môn phái lớn kia, Trình Cung chọn lấy ra mấy thứ tốt nhất, những thứ còn lại hắn không dùng được, nhưng đối với tán tu lại là vt vô giá.

    Nhất là tuyệt phẩm Linh Khí và nguyên tinh, đủ khiến những người kia trở nên điên cuồng rồi.

    Hắn đây là muốn làm gì, bất quá rồi sao?

    Hách Liên Hồng Liên vừa rồi nhìn thấy Trình Cung xuất ra 2000 vạn Thuần Nguyên Đan cho mẫu thân, lúc này hắn lại lấy ra tuyệt phẩm Linh Khí, nguyên tinh, đông đảo thượng phẩm linh khí, trung phẩm linh khí cùng vô số tài liệu, pháp bảo, phù lục đều lấy ra giao cho Tiểu Phong Tử, dĩ nhiên lại dùng lên đám ô hợp kia, Hách Liên Hồng Liên vô cùng khó hiểu.

    Đồng thời cũng rất rung động, lúc đầu khi mình nhn thức Trình Cung, hắn chẳng qua chỉ là một đại thiếu quần làáo lượt thế tục, giờ lại ra tay còn hào phóng hơn cả tông chủ.

    Đối đãi với những người kia đã như thế, vy đối đãi với những thành viên hạch tâm của Trình Cung sẽ càng không keo kiệt sắc, trực tiếp khoát tay từ trong ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh dẫn xuất ra đại lượng nguyên dịch, trực tiếp bao trùm khu vực chung quanh mọi người.

    - Về sau người của chúng ta sẽ tu luyện ngay trong nguyên dịch, kể cả người huyết chiến cùng với các ngươi, từ hung thần kỳ binh, man ngưu quân hoặc là người mang đến từ Man tộc đều tu luyện ở chỗ này.

    Ở chỗ Tiểu Phong Tử ở cóđại lượng tài liệu luyện khí mà ta đưa ra, hắn sẽ giúp mỗi người các ngươi rèn luyện lại vũ khí lần dựa trên cơ sở, khiến vũ khí của các ngươi đều có thể thăng cấp.

    Oanh!

    Nhưng vào lúc này, tất cả mọi người trong Vạn Ma Lôi Trìđều cảm thấy có rất nhiều thứ thay đổi, nhưng chỉ trong nháy mắt, sau đó liền khôi phục lại bình thường.

    Cũng chỉ có Trình Cung và Tiểu Phong Tử là cảm ứng được, bọn hắn rõ ràng cảm giác thấy không gian tu luyện bí cảnh này triệt để cách ly với, tốc độ chảy thời gian cũng bắt đầu thay đổi, xem ra Hách Liên Lam Phượng đã bắt đầu thúc dục Vạn Ma Lôi Trì gia tốc tốc độ chảy thời gian trong này rồi.

    - Từ giờ trở đi, tu luyện điên cuồng, đã bắt đầu.

    Trình Cung nói xong, cất bước biến mất trước mắt tất cả mọi người, Trình Cung có cách tu luyện của mình, những thứ của Tiểu Phong Tửđều là do hắn dạy, hắn tự nhiên không cần phải tham dự vào tu luyện của Tiểu Phong Tử nữa.

    - Ân chủ nói đã bắt đầu, vy chúng ta cũng nên bắt đầu thôi, ân chủ cho các ngươi mỗi người ba khỏa nguyên tinh, các ngươi đều hảo hảo thu vềđi.

    Mặt khác ta cho thêm các ngươi một người một khỏa, còn có trên người mỗi người một kiện hạ phẩm linh khí, trong đó trên người ba người có trung phẩm linh khí, có có một người có một kiện thượng phẩm linh khí nữa, đương nhiên, vũ khí của các người đều phải giao cho ta, lấy ra, nhanh.

    Trình Cung vừa rời đi, trong mắt Tiểu Phong Tửđã hiện lên một tia hưng phấn, không tự chủ được nhớ tới những trò chơi mà ân chủ chơi với hắn năm đó, hiện giờ rốt cục có thểđến phiên mình chơi với bọn hắn rồi, ha ha!

    Mọi người nhao nhao lấy vũ khí của mình ra giao cho Tiểu Phong Tử, nhn lấy thứ mà hắn đưa cho, chỉ là rất kỳ quái, khó hiểu không biết Tiểu Phong Tửđang muốn làm gì.

    Chương 1071: Tu Chân Giới tàn khốc. (1)

    Khi mỗi người bọn hắn nhận lấy đồ vật từ Tiểu Phong Tử, Tiểu Phong Tửđều ngưng tụ một tia lực lượng điểm lên đầu bọn hắn, hơn nữa khi hắn phân phát những vật này cũng rất tùy ý, Hách Liên Hồng Liên lấy được một kiện trung phẩm linh khí, mà mập mạp thì suy nghĩ muốn nhận được thượng phẩm linh khí trong đó, khi đến phiên hắn thì lại được đúng thượng phẩm linh khí này, tuy rằng cảm giác thấy những thứ này hẳn không phải cho bọn hắn, bởi vìđại thiếu đã nói qua, sẽ để cho Tiểu Phong Tử tế luyện pháp bảo của bọn hắn lên đến tuyệt phẩm Linh Khí, những thứ này đối với bọn hắn tự nhiên không có nhiều ý nghĩa lắm.

    - Tốt rồi, mọi người xem tốt đồ đạc của mình, sau đó mang theo những vật này, không quản các ngươi cất dấu kiểu gì, nhưng quy củ là không thểđể vào trong không gian giới chỉ, phải mang theo trên người.

    Không gian tu luyện bí cảnh này coi như không nhỏ, bất quá ta trước kia ta đã liên hệ với Hách Liên Lam Phượng tông chủ, nàng nói bởi vìđây là không gian tu luyện bí cảnh của đạo khí Vạn Ma Lôi Trì, rất nhiều thứ có thể khống chếđược.

    Tỷ như trọng lực, ở đây sau đó sẽ gia tăng trọng lực lên gấp 10 lần, sau đó dần dần tăng lên thêm.

    Mà ta sẽ thi triển một ít thủ đoạn trên người các ngươi, sẽ khiến trọng lực cấm chế trên người các người nhiều gấp đôi so với những người khác.

    - Tốt rồi, giờ các ngươi có thểđi trốn.

    - Đi trốn?

    Mọi người nghe xong lời này của Tiểu Phong Tửđều có chút khó hiểu, trốn cái gì mà trốn, trốn chỗ nào, nơi này chính là không gian tu luyện bí cảnh, tuy rằng ở đây cũng rất lớn, nhưng đối với bọn họ cũng không lớn lắm, nếu không phải vì nơi này có một ít khí tức đặc biệt ngăn cách, quấy nhiễu thì chỉ cần tản thần niệm ra là có thể dò xét khắp các nơi rồi.

    - Tất cả mọi người nghe đây, huấn luyện điên cuồng từ giờ trở đi sẽ bắt đầu, trước tiên cho các ngươi nếm chút ngon ngọt, hiện ở đây có mười mấy người, trên người bọn họ có nguyên tinh, pháp bảo, thậm chí còn có thượng phẩm linh khí, đương nhiên, có thểđạt được hay không phải xem các ngươi rồi.

    Hiện giờ ta tuyên bố, các ngươi có thể một người hoặc một đám người tùy ý hướng tấn công bọn hắn, giết chết thìđáng đời, đồ vật cóđược sẽ thuộc về các ngươi.

    Đương nhiên, sau khi bất luận ai trong các ngươi đạt được đồ, những người khác không được chém giết tranh đoạt tiếp nữa, bởi vì ta sẽ thường xuyên tổ chức các hoạt động thế này, mục tiêu của các ngươi chỉ là những người này, đạt được nguyên tinh, đan dược, thượng phẩm linh khí từ trên người những người này a.

    - Nhớ kỹ, người có biểu hiện tốt, cuối cùng rất có thể có cơ hội lấy được tuyệt phẩm Linh Khí, đồng thời còn được ân chủ chỉđiểm.

    Ta dùng thần niệm Thiên Anh đỉnh phong khống chế tất cả mọi thứ chỗ này, ai vi phạm quy tắc trò chơi do ta định ra, giết.

    Người không tham gia, giết.

    Người không phối hợp, giết.

    Cho dù không đạt được chỗ tốt, chỉ cần biểu hiện của các ngươi tốt, ta cũng sẽ ban thưởng, thời gian là ba ngày, có nghe hay không, có nghe hay không...

    Bọn Mập mạp, sắc quỷ đồng thời giật mình một cái, lập tức phóng tới chỗ khác, giờ không thể tụ tập ở đây nữa rồi, mảnh không gian này tuy rằng không lớn lắm, nhưng cũng được vài ngàn dặm.

    Hơn nữa ở chỗ này thần niệm chịu ảnh hưởng, cũng không phải không có cơ hội.

    Thanh âm của Tiểu Phong Tử vang vọng trong đầu mọi người trong không gian tu luyện bí cảnh, mà Tiểu Phong Tử cũng thể hiện ra thực lực của hắn, dùng phương pháp đơn giản nhất khiến hơn mười vạn người kia nghe hắn nói.

    Thần niệm Thiên Anh đỉnh phong, lực lượng đỉnh phong, cũng giống như thần cao cao tại thượng vậy, thậm chí ba vị tồn tại Thiên Anh trong số tán tu cũng sợ tới mức thiếu chút nữa xụi lơ, tồn tại bực này muốn giết ngườ bằng vào cơ duyên đạt tới Thiên Anh, sau đó một mực đình trệ tại Thiên Anh tầng thứ nhất như bọn hắn, quả thực dễ như trở bàn tay.

    Lúc này ba người bọn họ càng thêm hối hận, không có việc gì tới góp náo nhiệt làm gì, cho rằng có thể kiếm đến chỗ tốt, hiện giờ lại lún sâu vào a.

    Trong số những tán tu này cũng có một ít loại người hung ác, tán tu có thể sống sót, đa số đều có một ít môn đạo, nhát là khi đạt tới trình độ nhất định.

    Mặc kệ vị tồn tại cao cao tại thượng này chơi cái trò gì, đã có chỗ tốt, trước tiên cứ tranh thủ, lấy được chỗ tốt đến tay rồi nói sau.

    Loại ý nghĩ này làm cho người này bắt đầu động thủ, xu thế này làm cho hạ nhân sợ hãi, cũng hành động theo.

    - Biến thái!

    Đến lúc này, Hách Liên Hồng Liên mới biết dụng ý của Tiểu Phong Tử, tuy mỗi người bọn họ điều không kém, nhưng trong Tu Chân Giới có hơn mười vạn người mạnh hơn hắn, mà con số theo chân bọn họ cũng rất nhiều, chớ đừng nói chi số người yếu hơn bọn họ, đột nhiên có hơn mười, mấy trăm thậm chí mấy vạn người cùng xông lên, bọn họ cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng mà chạy trốn.

    Tiểu Phong Tử cũng không làm quá nhiều, mà những người kia đang điên cuồng tranh đoạt bảo vật, điên cuồng đuổi giết, chém giết lẫn nhau.

    Bất luận là mập mạp, sắc quỷ, mỗi người cũng không phải kẻ yếu, thủ hạ d Trình Cung huấn luyện ra, mỗi người đều có thể khiêu chiến vượt cấp, La Anh Hung có thể chém giết hơn hai mươi người, rốt cuộc bị người ta vây quanh, lại diễn ra một phen chém giết, khổ chiến, hai gã tồn tại Địa Anh ra tay, thân thể của La Anh Hùng bị đánh xuyên qua, kiện Hạ phẩm linh khí mang trên người bay ra, con mắt của La Anh Hùng nhắm lại, vào thời điểm này hắn cho rằng mình phải chết.

    Đột nhiên có cảm giác bị một lực lượng bao phủ lại, lập tức biến mất ngay tại chỗ, khi xuất hiện lại, đã ở trong vị trí trung ương của nguyên dịch.

    Hắn nhớ vừa rồi mình bị hai tên Địa Anh đánh chết, hơn mười tên Nhân Anh liên thủ công kích, tại sao lại như thế?

    La Anh Hùng nhìn quanh, thân thể bị tổn hại quá nghiêm trọng, nhưng đầu và không gian giới chỉ lại không tổn hại gì cả.

    - Đứng ngạc nhiên, nếu để cho các ngươi cứ như vậy mà chết đi, chết ở chỗ này, thìđây cũng không phải huấn luyện điên cuồng, mà làđồ sát điên cuồng, tuy ngươi không chết, nhưng thương tổn trên người lại không nhẹ, cho nên ngươi cứ phục dụng đan dược trước đi, sau đó vận chuyển công pháp hấp thu dược lực tản ra toàn thân.

    Thời điểm La Anh Hùng đang nghi hoặc, đột nhiên trong đầu xuất hiện âm thanh của Tiểu Phong Tử.

    Đến cảnh giới Nhân Anh, thân thể bị hư hại có thể khôi phục dễ dàng, đương nhiên, quá nghiêm trọng thì phải phục dụng đan dược mới được, nhưng chung quanh đều là nguyên dịch, dưới tình huống đầu và Nhân Anh được bảo tồn, cho dù không sử dụng đan dược, cũng có thể từ từ chữa trị, nhung quá trình thống khổ, gian nan hơn mà thôi.

    - Ta không chết, vậy những người khác thì sao?

    Đột nhiên La Anh Hùng nhớ tới những người vừa điên cuồng đuổi giết mình, mình cùng điên cuồng dốc sức liều mạng, nhưng giết không ít người, sau đó lại bị vây công, nếu không có hai tên Địa Anh chạy tới, bản thân của mình nhất định sẽ giết nhiều người hơn nữa.

    - Đương nhiên bọn chúng chết rồi.

    Chương 1072: Tu Chân Giới tàn khốc. (2)

    - Chết!

    Đột nhiên trong nội tâm La Anh Hùng run lên, trên chiến trường hắn giết không ít người, đương nhiên không phải bởi vì giết nhiều người mà dao động tâm can, nhưng phương thức giết người, làm cho hắn có cảm giác không được thoải mái.

    Trầm mặc rất lâu, La Anh Hùng nói:

    - Chém giết điên cuồng như thế cóý nghĩa sao?

    Chúng ta có ngươi bảo hộ nên không chết, tuy những người kia dều chết, thậm chí bọn họ gặp phải Địa Long Vương Lý Dật Phong, Man Ngưu Vương Lý Hằng, cho dù là tồn tại Địa Anh cũng bị đánh chết, đây chẳng phải là biến tướng của đồ sát sao?

    Tiếp tục như vậy, đừng nói hơn mười vạn người, một trăm vạn người cũng có thể chết sạch.

    - Tiểu tử, ngươi quá ngây thơ rồi, ta chỉ thanh trừ một ít tên cóđầu óc đơn giản, những đồ ngốc, những người này chết không có chút giá trị nào, cái gì gọi làđồ sát, bọn chúng hơn mười vạn người, các ngươi có bao nhiêu người, trong số bọn chúng có ba tên Thiên Anh sơ kỳ, hơn mười Địa Anh đỉnh phong, những kẻ này tùy tiện xuất hiện một tên, đại đa số các ngươi sẽ lựa chọn bỏ trốn, mà những người khác, cho dù yếu một chút, một ngàn tên vạn vật nhất long sử dụng thần niệm công kích, cũng có thể giết ngươi chết, những tên Thoát Tục Kỳ hành động cùng lúc với ngươi, vận khí tốt sẽ nắm chắc cơ hội, đồng thời cóđược thúđồ vật giống như ngươi, một khi được thứđồ vật đó của ta bảo hộ, sẽ không có người nào động tới bọn họ.

    - Ngươi cho rằng chuyện này gọi làđồ sát sao?

    Nói cho ngươi biết, Tu Chân Giới rất tàn khốc, mà giết chóc chính là bộ mặt thật của Tu Chân Giới, còn tàn khốc hơn chiến tranh thế tục nhiều, cũng không giống quân đội đánh quân đội ở thế tục, không tồn tại cách nói như thế, ở chỗ này, trên người của ngươi có pháp bảo, cóđan dược, có bảo bối, chỉ cần thực lực ngươi không đủ, sẽ có người muốn giết ngươi, hiện tại các ngươi giống một tòa bảo khố di động, một đám người kia biết các ngươi có bảo bối, sẽ chen chúc xông lên, bọn chúng sẽ không giảng đạo lý với ngươi, bọn chúng chỉ muốn giết các ngươi đoạt bảo tàng mà thôi.

    - Tại đây có ta khống chế, người cóđược đồ vật sẽ sống sót, nếu thật sự tiến vào trong bảo tàng, trình độ tàn khốc còn vượt qua nơi đây gấp nhiều lần, mấy vạn người sáp nhập vào đó, cuối cùng là tàn sát lẫn nhau, người còn có thể sống sót, có lẽ chỉ còn một trăm tám mươi người, sẽ quật khởi mạnh mẽ, thành tựu truyền thuyết thần thoại, một lần hành động mà thành danh, ngươi cho rằng những tên thiên tài kia xuất hiện như thế nào, bọn chúng nổi danh, đều từ trong giết chóc mà phát triển ra.

    - So thủ đoạn nghịch thiên, những người có thế lực cường đại như, trên người có bọn chúng chắc chắn có pháp bảo vượt cấp giết địch, có trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão, thậm chí tồn tại thái tôn luyện chế pháp bảo bảo vệ tính mạng, bọn chúng lần lượt rèn luyện trong giết chóc, cũng gặp nguy hiểm, sau đó mượn nhờ pháp bảo trên người bảo vệ tính mạng, lần sau lại chiến đấu, lại giết chóc, sau đó từ từ phát triển, nói cho ngươi biết, cái Tu Chân Giới này, hiện giờ ta cho ngươi theo chân bọn chúng, ccho ngươi nhận ra cái gì là Tu Chân Giới tàn khốc, trước kia các ngươi được sự dìu dắt của ân chủ, che chở, cho nên quá an nhàn, cho nên mới đi sau nghĩ tại phải phải chết đi, bởi vì mỗi lần ngươi đi chém giết, sẽ có người chiếu cố đặc biệt, cho nên ngươi mới giảng đạo lý với bọn chúng, chờ sau khi ngươi khôi phục, ta sẽ chiếu cố ngươi thật tốt một chút.

    - Về phần những người khác, người thông minh phải học cách sống sót, đám đối chiến với hơn mười vạn người, đó là muốn chết, có chết cũng đáng đời.

    Không biết tình huống của đối thủ, ngây ngốc đi chịu chết, có chết cũng đáng đời, nhớ kỹ, người hiếu được cách sống sót mới là người thông minh, mà khóa huấn luyện điên cuồng đầu tiên chính là: sống sót!

    La Anh Hùng bị đề tỉnh, Tiểu Phong Tử nói là chiếu cố đặc biệt, làm cho tóc gáy của hắn dựng đứng lên, đồng thời lời nói của Tiểu Phong Tử, hắn không có biện pháp phản bác, đây chính là Tu Chân Giới sao?

    So sánh với quân đội chém giết lẫn nhau, lý giải hoàn toàn khác biệt nhau.

    - Thoải mái đi, năm đó ân chủ ném ta vào trong một đám yêu thú, đi tranh đoạt những thứđồ vật kia, hôm nay, cuối cùng cũng có thể nói cho người khác nghe rồi.

    La Anh Hùng bị lời này làm á khẩu, không trả lời được, Tiểu Phong Tử lại rất thoải mái.

    Mà ở trong không gian bí cảnh, tu luyện, chiến đấu, chém giết vẫn còn tiếp tục, làm cho La Anh Hùng không nghĩ tới, sau hắn, người bị giết chết là Man Ngưu Vương Lý Hằng.

    - Không may, bị một tiểu gia hỏa Địa Anh sơ kỳ lợi dụng sơ hở ám sát, thằng này làm cho ta có cảm giác như hắn đi ra từ trong U Minh Luyện Ngục.

    Man Ngưu Vương Lý Hằng lẩm bẩm, nhìn thân thể bị tổn hại của mình, sau đó không nói gì, bắt đầu tu luyện.

    Hiển nhiên mình thấy mình không có chết, Man Ngưu Vương Lý Hằng dãđoán được chuyện gì xảy ra, cũng không đi hỏi nhiều, nhưng hắn phát triển ở Nam Hoang, gặp được nhiều chuyện, có kinh nghiệm, còn trải qua việc Bạch lang Vương phản bội, đông đảo huynh đệ bị giết, cho nên hắn biết rõ sự tàn khốc của Tu Chân Giới.

    Sau khi nói xong, trực tiếp vận chuyển công pháp mà tu luyện, hấp thu nguyên dịch khôi phục thân thể.

    - Mả mẹ nó, tức chết lão tử, không ngờ xui xẻo đụng phải Thiên Anh!

    Nhưng vào lúc này, âm thanh của mập mạp vang lên, hắn cũng xuất hiện trong nguyên dịch.

    Nhưng nhìn thấy trong nguyên dịch có La Anh Hùng và Man Ngưu Vương Lý Hằng, mập mạp cũng an ủi một chút, sau đó bắt đầu tu luyện.

    Đây là một trận đại chiến đoạt bảo rất tàn khốc, đây cũng là chuyện bình thường nhất ở Tu Chân Giới, cũng là bộ mặt chân thật nhất, vừa rồi Tiểu Phong Tử cóý khống chế, đoạn đối thoại vừa rồi giữa hắn và La Anh Hùng cũng truyền vào đầu của mập mạp và Man Ngưu Vương Lý Hằng.

    Cho nên hắn không cần nói lại nữa, sau đó bắt đầu khôi phục lực lượng của mình, tổng kết chuyện trước mắt, nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện.

    Khỏa đầu tiên chấm dứt rất nhanh, số người chết đã vượt qua hơn một vạn, nhất là những người đuổi giết Lý Dật Phong, rất rõ ràng, thời điểm tiểu Bạch chết và tổn thương nhiều nhất, nếu không phải cuối cùng có Thiên Anh ra tay, bọn họ sẽ thảm hại hơn, trận pháp hiện giờ của Lý Dật Phong vô cùng lợi hại, trận pháp đi tới chỗ nào, một ít tồn tại cường đại sẽ bị ngăn cản, kém một chút là bị nhốt chết, đánh chết, rõ ràng, tiểu Bạch hiện giờ cũng đã làĐại Yêu Vương, Cửu Huyền Hàn Khí vô cùng lợi hại, nếu không phải cuối cùng bị vây công, cho dù Thiên Anh muốn giết hắn, cũng phải tốn chút thời gian.

    Nhưng loại chém giết này, trong quá trình tranh đoạt, cũng có một ít người biểu hiện ra đặc điểm và năng lực của mình, từng người được Tiểu Phong Tử nhớ rõ, về sau bảo hộ trọng điểm cho bọn họ, cố tình cho bọn họ tiến hành huấn luyện.

    Sau khi chấm dứt quá trình tranh đoạt ở đây, tuy người chết không ít, nhưng giống như lời của Tiểu Phong Tử, đây chính là bộ mặt thật của Tu Chân Giới, không có người nào đểý tới kẻ bị chết trong quá trình tranh đoạt, bọn họ chỉ biết hâm mộ những người đạt được chỗ tốt.

    Chương 1073: Diễn giải. (1)

    - Quá tốt, không ngờ ta lại đạt được ba vạn nguyên đan tinh khiết, còn có một ít nguyên tinh, lần này nhất định đột phá bình cảnh rồi.

    - Ngươi coi là cái gì chứ, nghe nói có một tiểu gia hỏa Nhân Anh đỉnh phong, không ngờ dưới sự tranh đoạt của nhiều Địa Anh và Thiên Anh, đạt được một kiện Thượng phẩm linh khí.

    - Thật?

    Thằng này quáđiên cuồng rồi, những người kia có vài tên bị hắn giết, nghe nói hắn đã từng đi qua U Minh Luyện Ngục, tên là Minh Ảnh.

    - Nhưng mạng của thằng này đúng là quá cứng, loại tình huống bị vây công mà không chết, đám ngươi cũng đủ hung hãn.

    - Càng làm cho ngươi không nghĩ tới, bên chúng ta là có tồn tại Thiên Anh.

    ...

    Sau quá trình đoạt bảo thật điên cuồng, những người này hưng phấn nói thu hoạch của mình với nhau, người đạt được thì cao hứng bừng bừng, người không được thì ủ rũ, có người mặt lộ hung quang, đây chính là không gian bí cảnh tu luyện, bọn họ cũng biết có một tồn tại Thiên Anh đỉnh phong đang quan sát bọn họ, chém giết như vậy chỉ là mở đầu mà thôi.

    - Người đạt được cũng không cần quá cao hứng, hiện tại lão tử cho các ngươi tùy ý tranh đoạt với nhau, bên cạnh các ngươi sẽ có người ra tay đoạt lại, những người không đoạt được cũng không quá lo lắng, sau đó vẫn còn, nhưng có thể sẽ đoạt được nhiều hơn...

    Người đạt được ban thưởng, các ngươi đi vào thành Song Long, không ai bức bách các ngươi, nếu các ngươi tìm đủ chỗ tốt, nhưng hiện giờ vẫn phải tuân thủ quy củ, nghe mệnh lệnh, nếu không, chết!

    Hiện tại chỉ là bắt đầu quá trình huấn luyện, chỉ là giai đoạn làm tiềm năng của các ngươi bộc phát, hiện giờ chỉ là bắt đầu...

    Bọn họ cũng không có thảo luận bao lâu, âm thanh của Tiểu Phong Tử vang lên, càng tàn khốc, huấn luyện điên cuồng lại bắt đầu, tuy không bằng trực tiếp tranh đoạt bảo vật, nhưng không ngừng có người trong quá trình tranh đoạt chết đi, nhưng huấn luyện như vậy, cho tới bây giờ chưa từng gián đoạn qua, vừa bắt đầu người hơi yếu không cam lòng, cho rằng không công bằng, bởi vì có Thiên Anh, Địa Anh đỉnh phong, Nhân Anh đỉnh phong, tất cả cảnh giới đều có, bọn họ chỉ mới đạt tới Thoát Tục Kỳ, cũng đi huấn luyện chung, đây không phải là tìm chết sao?

    Nhưng sau đó bọn họ nhìn thấy một màn kjhacs, những người này bị phân tới chỗ huấn luyện khác nhau, cảnh giới Địa Anh phải tiếp nhận huấn luyện gấp trăm lần bọn họ, cho nên hiện giờ bọn họ không lên tiếng nữa.

    Thời điểm Tiểu Phong Tử bảo bọn họ bắt đầu huấn luyện, Trình Cung đã tiến bào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh tu luyện, tốc độ thời gian bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh nhanh hơn bên ngoài, nhưng trạng thái bên trong vẫn giống bên ngoài.

    Cho dù Trình Cung chỉ tìm được một bộ phận mảnh vỡ, nhưng cảm giác chỉnh thể còn cường đại hơn Vạn Ma Lôi Trì, không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh đã ổn định lại, trong nội tâm của hắn đang suy nghĩ, nếu không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh khôi phục lại, nếu thúc dụng thần khíđệ nhất Cửu Châu thay đổi tốc độ dòng chảy của thời gian, sẽ đạt tới trình độ nào?

    Nhưng trong thời gian ngắn, cái suy nghĩ này không quá hiện thực, Trình Cung từ từ cầm nửa khối nguyên tinh lớn bằng nắm tay, đây chính là một chút còn lại của hai khối nguyên tinh to bằng nắm tay đạt được trong Càn Khôn Đan Giới.

    Trình Cung vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, bắt đầu tu luyện, trên thực tế, đã lâu rồi hắn chưa từng tĩnh tâm tu luyện như hiện giờ, bởi vì trên người có quá nhiều chuyện vướng bận, càng không đủ tài nguyên sử dụng loại gia tốc thời gian cho bí cảnh khi tu luyện, muốn đi theo con đường này, phải không ngừng lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, tìm kiếm đột phá trong chiến tranh.

    Năng lượng khổng lồ trong nguyên tinh bị Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu, vào lúc này Trình Cung không cần dùng năng lượng rèn luyện thân thể, tẩm bổ thần niệm nữa, thân thể và thần niệm của hắn bây giờ rất mạnh, kỳ thật vẫn có thể làm cho thân thể và thần niệm mạnh hơn nữa, chỗ tốt cũng lớn hơn...

    Nhưng như vậy quá lãng phí, một mình rèn luyện thân thể, thẩm bổ thần niệm, mà trong quá trình như thế, cảnh giới của bản thân, thần niệm, thân thể tăng lên, nhưng hao phí lại khác biệt.

    Cho dù trước kia, tài nguyên của Trình Cung không nhiều lắm, nhưng hắn cũng không sợ, nhưng hiện giờ hắn càng hi vọng lực lượng của mình tăng lên vài phần, như vậy sau khi tiến vào Đan Châu, sẽ có hi vọng lớn hơn.

    Khi Trình Cung tu luyện, đột nhiên nguyên dịch ở không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh đã xoay tròn, lấy Trình Cung làm trung tâm, không ngừng áp súc lại, ngưng tụ lại, hiện giờ Trình Cung cần dùng nguyên tinh, cho nên trực tiếp dùng thần niệm thúc dục nguyên dịch chung quanh, bố trí một Ngưng Nguyên Đại Trận cực lớn.

    Chuyện này hao phí của Trình Cung ba ngày, mới bố trí xong Ngưng Nguyên Đại Trận, trong nội tâm Trình Cung âm thầm cảm khái, vẫn là tài nguyên không đủ a, nếu như trong tay của mình có mấy ngàn vạn nguyên đan tinh khiết, hoặc là có mười khối nguyên tinh lớn chừng nắm tay, mình cũng không cần phí nhiều khí lực như thế, tuy cái Ngưng Nguyên Đại Trận này có trận nhãn là nguyên tinh, thúc dục nguyên dịch, ngưng tụ nguyên khí cho bản thân mình dùng, nhưng dù sao cũng không bằng hấp thu nguyên khí tinh thuần trực tiếp từ nguyên tinh.

    Trong tu luyện sau đó, tốc độ tiến bộ của Trình Cung cũng cực nhanh, không đến ba ngày, hắn đãđạt tới Địa Anh tầng năm đỉnh phong, mà trong bảy ngày sau đó, hắn đãđột phá lên Địa Anh tầng sáu.

    Cóđầy đủ lực lượng chèo chống, không tới tám ngày, Trình Cung đãđạt tới Địa Anh tầng sáu đỉnh phong, nhưng sau khi đạt tới Địa Anh tầng sáu đỉnh phong, muốn đột phá tiếp, hắn đã gặp bình cảnh.

    Hơn mười ngày kế tiếp, Trình Cung không ngừng cố gắng, nhưng vẫn không cách nào đánh tan bình cảnh.

    Cảnh giới càng cao, bình cảnh càng khóđánh vỡ, điểm ấy Trình Cung vô cùng tinh tường, mặc dù hắn có trí nhớ của kiếp trước, có Âm Dương Vạn Vật Quyết là công pháp độc nhất vô nhị thiên hạ, cũng không có khả năng thuận buồm xuôi gió, thời gian một tháng đã tới, Trình Cung dừng tu luyện, rời khỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trước kia Trình Cung đã dẫn động rất nhiều nguyên dịch ở ngoại vực, cho nên tất cả mọi người đã sớm chờđợi ở đó, mập mạp, sắc quỷ đang ở khu vực trung ương của nguyên dịch, bên ngoài là thành viên Huyết Chiến, người Man tộc, tất cảđều là những tinh nhuệđược lựa chọn từ vô số người mà ra.

    Trình Cung đầu tiên giải đáp cho mập mạp, sắc quỷ, những người này gặp phải vấn đề trong tu luyện, sau đó mới là những vấn đề của các thành viên hạch tâm.

    Đứng ở độ cao khác nhau, tầm nhìn cũng khác nhau, cũng giống như Văn Thánh chỉđiểm cho người vừa mới học chữ, cóđôi khi một vấn đề làm cho bọn họ cảm thấy quá phức tạp, nhưng Trình Cung nói mấy lời đã có thể giải đáp vấn đề của họ rồi.

    Về phần hơn mười vạn người còn lại, trải qua một tháng huấn luyện của Tiểu Phong Tử, đã có hơn ba vạn người chết, nhưng số người còn lại, đương nhiên có thu hoạch rất lớn, rất nhiều người đã có tiến bộ rất lớn, mà Trình Cung giải đáp vấn đề, cũng không thể giải đáp cho toàn bộ được, Tiểu Phong Tử tuyển chọn ra ba vạn người, bọn họ có tư cách đưa ra vấn đề gặp phải tu luyện hỏi Trình Cung.

    Chương 1074: Diễn giải. (2)

    Ba vạn người nghe thì rất nhiều, vồn dùng thần niệm trao đổi, một hơi một trả lời, tốc độ vô cùng nhanh, nhưng cho dù như thế, thời gian cũng phải mất một ngày rưỡi mới xong.

    - Ân chủ, lần sau ta sẽ giảm bót nhân số xuống một chút...

    Tiểu Phong Tử nhìn thời gian điều chỉnh vượt qua dự kiến quá nhiều, nói ra.

    - Không cần, vẫn là ba vạn người đi, thời gian giải đáp vấn đề sau này sẽ là hai ngày.

    Trình Cung cũng không thèm đểý một hay hai ngày, thời gian suốt bảy tháng, mỗi tháng chỉ lãng phí một hai ngày, cũng chỉ tốn hơn mười ngày mà thôi, mười mấy ngày này không có ảnh hưởng quá lớn với Trình Cung.

    Giống như hiện tại, bình cảnh Địa Anh tầng sáu đã xuất hiện, cho dù Trình Cung dùng nhiều thời gian tu luyện hơn nữa, nếu không tìm ra lộ tuyến đột phá, tất cả chỉ là uổng công, loại bình cảnh này, khi lực lượng càng mạnh thì nó cũng càng rõ ràng.

    Nếu như nói giải đáp vấn đề, là có tính trợ giúp một ít người, còn có thể trong quá trình đó, tìm ra những người có thiên phú.

    Cái gọi là diễn giải, đó là giảng giải cảm nhận ngộ đạo của mình, chuyện này rất ít xuất hiện ở Cửu Châu đại địa, bởi vì chỉ khi đột phá lên thái tôn, nói cách khác là sau khi đột phá Thuần Dương mới có tư cách giảng giải.

    Mà người ở cảnh giới này, chỉ ở trong linh sơn mới có.

    Mỗi người giảng giải cũng khác nhau, có người dùng văn vẻ, có người dùng lời nói hoặc là âm thanh, càng có người dùng tư thế một tay, một tư thế nào đó, hoặc mỉm cười, liếc nhìn, về phần ngộ ra cái gì, phải xem thiên phú và cơ duyên.

    Trình Cung hiện giờ cũng không tính toàn là diễn giải, tuy ở kiếp trước có lý giải với đạo, nhưng dù sao thực lực của hắn hiện tại không đủ, cũng may thần niệm của hắn đạt tới Thiên Anh tầng năm, diễn giải có thể nói là mô phỏng, mô phỏng cảm ngộ của kiếp trước, mà hắn nói cũng ít, cho nên phải tìm một ít người có thiên phú và cơ duyên.

    Diễn giải, ở trong linh sơn, chỉ có những người được lựa chọn làm truyền nhân mới được tồn tại siêu việt thái tôn giảng giải cho, mà Trình Cung cũng không phải tìm truyền nhân, trong hơn mười vạn tán tu, hắn chỉ muốn nhìn xem có người nào đặc biệt hay không, làđối tượng bồi dưỡng.

    Trình Cung dùng thần niệm mô phỏng một bức tranh, đánh vào trong óc của hơn mười vạn người, mà hắn ở bên cạnh quan sát bọn họ, sau đó, hắn căn cứ tình huống của mỗi người mà truyền thụ một ít công pháp khác nhau, cho nên cũng không cần tham gia giảng giải mọi chuyện.

    Thời gian nửa ngày qua đi, trong hơn mười vạn người không có người nào phản ứng đặc biệt, mặc dù có hai người có lĩnh ngộ, đột phá cảnh giới của bản thân, nhưng Trình Cung chỉ lắc đầu.

    Sau đó Tiểu Phong Tử mang bọn họ rời đi, tiếp tục tu luyện, Trình Cung cũng bế quan tu luyện.

    Lúc Trình Cung bế quan, cũng mang theo thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long vào trong không gian ngoại đỉnh, lúc ở Càn Khôn Đan Tông đạt được Thuần Dương Thiên Sa, vô cùng tinh thuần, thậm chí Trình Cung hoài nghi, Càn Khôn Đan Tông năm đó tao ngộ thiên kiếp mạnh mẽ, trải qua vài vạn năm vẫn còn nhiều thứ tốt như thế, có thể nghĩ năm đó Càn Khôn Đan Tông mạnh mẽ bao nhiêu.

    Bản thể của Trình Cung không có biện pháp sử dụng Thuần Dương Thiên Sa, nhưng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long lại có thể, thân thể của Hỏa Phượng Ma Long vô cùng cường hoành, thân thể của Ma Long, Hỏa Phượng không phải bình thường, thực tế thân thể của Hỏa Phượng có thể dục hỏa trọng sinh, đương nhiên không sợ lực lượng của Thuần Dương Thiên Tinh Sa.

    Đương nhiên, cũng phải hấp thụ từng chút, vào lúc này Thuần Dương Thiên Sa đã bị Hỏa Phượng Ma Long ngậm trong miệng, không ngừng thúc dục Niết Bàn Hỏa thiêu đốt, mỗi lần đều kích phát một ít Thuần Dương chi hỏa, đương nhiên không có cương mãnh như Chí Dương Chân Hỏa, nhưng lại không giống nhau.

    Sau đó Hỏa Phượng Ma Long hút vào cơ thể, vận chuyển, thúc dục, tiêu hóa, so với nguyên tinh mà Tu Chân Giả sử dụng còn mỹ diệu hơn nhiều, càng xa xỉ hơn gấp trăm ngàn lần, đương nhiên, hiệu quả thần kỳ thì không cần phải nói.

    ...

    Côn Bằng thái tử và Trình Cung ước định trăm ngày, ai cũng biết Côn Bằng thái tử muốn triệt đểđánh chết Trình Cung, Yêu tộc lúc trước, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, bốn thế lực lớn tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, một đời nhân kiệt trẻ tuổi hiện giờ, cũng chỉ còn lại Côn Bằng thái tử và Vũ Thân Vương.

    Nếu không phải có ước định trăm ngày của Côn Bằng thái tử, Nam Chiêm Bộ Châu cũng không được bình tĩnh ngắn ngủi như hiện giờ, nhưng bình tĩnh này dưới mắt của người cố tình, cũng cảm giác không được bình thường.

    Tuy Nam Cương thần giáo không lọt vào đả kích của Trình gia, nhưng thế lực bên ngoài đã bị san bằng, chỉ có thể tạm thời co rút lại, khí thế của một đời anh kiệt trẻ tuổi của Cửu Châu đại địa, thậm chí làm cho người ta có cảm giác chán chường.

    Tần Vô Ngân đạt được truyền thừa tiên âm bị giết, người chỉđịnh thừa kế Phù Văn Tông cũng bị giết, Chu Dật Phàm làđệ tử của thái tôn Thất Âm Cầm Cung không biết tin tức, Vũ Thân Vương liên tục bị đả kích, cho nên không còn lòng dạ nào.

    - Trình Cung tụ tập hơn mười vạn Tu Chân Giả, đều là tán tu, môn phái tu chân cường đại ở Nam Chiêm Bộ Châu cũng chỉ có Phong Vân Kiếm Tông, Nguyên Thủy Ma Tông cùng Nam Cương Thần Giáo chúng ta, trước mắt không biết hắn muốn làm gì, nhưng hơn mười vạn người sau khi tiến vào thành Song Long đã biến mất không thấy tăm hơi, trước mắt không tra được hướng đi của chúng, nghe nói Côn Bằng thái tử về Yêu tộc bế quan, Phù Văn Tông, Thất Âm Cầm Cung đều truyền tin tức, đều nói trăm ngày sau phải giao Trình Cung ra, nếu không sẽ diệt bọn chúng.

    - Về phần Trình Cung, hiện tại cũng không có tin tức của hắn, nhưng hắn vẫn thu nạp lực lượng của mình lại, rất có thểđể phòng ngừa có người đối phó người thân của mình, nhưng cũng có một loại khả năng, hắn đãđạt được bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông, muốn dùng những thứ này đề thăng thực lực của thủ hạ.

    Lúc này, trong đại điện, một tên trưởng lão của Nam Cương Thần Giáo đang báo cáo.

    - Hừ!

    Có chút chàn chường, Vũ Thân Vương hữu khí vô lực ngồi một chỗ, hừ lạnh, nói:

    - Bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, các ngươi thật sự cho rằng Càn Khôn Đan Tông có bảo tàng to lớn gì sao, đồ vật đúng là có một ít, nhưng thứ tốt nhất không ai đạt được, những thứ còn lại chỉ làđan đạo bị biến mất mà thôi, không còn lại thứ gì khác cả.

    - Tin tức này của thiếu chủ rất trọng yếu, ta sẽ nói cho ngài nghe tất cả tin tức phân tích Lý gia và tung tích của Trình Cung, xem hắn đang làm cái gì.

    Mặc kệ như thế nào, tên trưởng lão này không dám đắc tội thiếu chủ, nghe nói vị thiếu chủ này không chỉ là nhi tử của giáo chủ Đoan Mộc Nhất Lệ của Nam Cương Thần Giáo, hắn còn là thân sinh nhi tử của Đại tế tự của Bà La Đa Thần Miếu, là thiếu chủ của đệ nhất gia tộc Đạm Thai của Bà La Đa Thần Miếu, hôm nay, Nam Cương Thần Giáo sát nhập vào Bà La Đa Thần Miếu, cho nên bọn họ càng không dám đắc tội Vũ Thân Vương.

    Chương 1075: Góc độ rất cao.

    - Đi xuống đi, tiếp tục quan sát, có gì thay đổi nhanh chóng báo cáo cho ta.

    Đoan Mộc Nhất Lệ khoát tay cho tên trưởng lão kia đi xuống, sau đó quay đầu nhìn Vũ Thân Vương đang chán chường, hữu khí vô lực.

    - Thất bại một hai lần không có gì lớn, nhìn bộ dạng của ngươi bây giờ kìa!

    Thương thế của Đoan Mộc Nhất Lệ cũng không nhẹ, cho nên lúc này hơi tức giận, sắc mặt biến thành khó coi.

    - Một hai lần...

    Vũ Thân Vương khổ sở dựa vào ghế, ngửa đầu nhìn đỉnh đại điện, nói:

    - Tại thành Vân Ca ta thua hắn, ta cho rằng lúc đó ta chưa thi triển tất cả lực lượng mà thô, nhưng ta gặp kỳ ngộ liên tiếp, thậm chíđạt được Bà La Đa Thần Miếu ủng hộ, kết quả vn bị hắn chơi đùa trên tay, nhưng trong bảo tàng Càn Khôn Đan Tông, ta lại bại rối tinh rối mù, đến bây giờđã bị hắn bỏ xa, Côn Bằng thái tử còn có tự tin chiến với hắn một trận, nhưng ta hiện giờ, ngay cả tư cách cũng không có.

    Nhân kiệt trẻ tuổi của Cửu Châu đại địa, số mệnh vô địch, dù số mệnh cho ta cái gì, nhưng vn làm mai mối, bị hắn cướp đoạt tất cả mang đi.

    Lúc này, uể oải, vô lực, cảm giác thất bại làm cho Vũ Thân Vương nản lòng thoái chí, mất đi ý chí chiến đấu, hắn đã muốn trốn tránh, rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, rời xa nơi đó, vĩnh viễn không đi gặp Trình Cung.

    - Trời đã cho ngươi số mệnh, nhưng thành bại vn xem ngươi, ngươi nhìn bộ dạng của ngươi bây giờ, ngươi nhìn tên Trình Cung kia, Trình Cung gặp vấn đề chẳng phải nhiều hơn so với ngươi sao, hiện tại nên chán chường, khóc lóc phải là hắn.

    Côn Bằng thái tử cahyj về Yêu tộc, hắn định ra ước chiến trăm ngày, hắn nhất định muốn xung phá Thiên Anh, ngươi cho rằng Trình Cung có mấy thành hi vọng thắng đây?

    - Mu thân không rõ, thật sự, chẳng phải khi đó mu thân cũng ra tay rồi sao, nhưng kết quả thì thế nào, còn không phải bị Trình Cung tính toán, chuyện có quan hệ với hắn, vĩnh viễn, vĩnh viễn vượt qua dựđoán của người thường, mu thân cũng biết vạn vật nhất long đột phá năm mươi long lực là thiết luật, đây cũng là thiết luật của Cửu Châu đại địa, nhưng hắn đạt tới một ngàn long lực mới đột phá, còn có chúng ta giúp hắn đột phá.

    Lúc ấy có cả Thiên Cương Lôi Kiếp và các loại thiên kiếp biến dị hàng lâm, kết quả thế nào?

    Kết quả hắn không chết, còn đạt tới Địa Anh, còn đoạt được nguyên giới của ta!

    Vũ Thân Vương càng nói càng kích động, càng nghĩ càng sợ hãi, một loại cảm giác xua đuổi cũng không đi, hắn thật sự sợ Trình Cung rồi.

    Về phần Đoan Mộc Nhất Lệ, Vũ Thân Vung cũng không phải loại nhi tử không tôn kính mu thân, thậm chíĐoan Mộc Nhất Lệ cảm thấy không vui.

    - Hừ!

    Đoan Mộc Nhất Lệ hừ lạnh, nói:

    - Hắn tính toán là cái gì, ngươi phải vĩnh viễn nhớ kỹ, ngươi là cao quý, là Long cao cao tại thượng, hắn chỉ là một con trùng đê tiện bò từ dưới chót lên mà thôi, các ngươi vĩnh viễn không thể so sánh với nhau.

    Thất bại mấy lần không có gì lớn, ta đồng ý cho Nam Cương Thần Giáo sát nhập vào Bà La Đa Thần Miếu, cũng là phụ thân của ngươi đáp ứng với ta, đem tư cách thừa kếĐại tế tự trao cho ngươi, ngươi sẽ khống chế Bà La Đa Thần Miếu và Nam Cương Thần Giáo, đến lúc đó, ngươi chính là một trong những người có quyền thế nhất Cửu Châu đại địa, đừng nhìn Trình Cung hiện giờ phong quang vô hạn, nhưng cũng làđám tiểu bối các ngươi tranh đấu với nhau, nhưng nếu so sánh với thế lực như Ba La Đa Thần Miếu hùng bá Cửu Châu đại địa, hắn cái gì cũng không phải.

    Vũ Thân Vương nghe lời này, nụ cười trên mặt biến thành cổ quái, bởi vì lời này giống như châm chọc, thật sự là châm biếm hắn mà.

    Hắn nhớ không sai, Nguyệt Minh thái tửđã từng nói qua lời này, thậm chí hắn cũng đã nói qua lời này, cho dù chưa từng nói trước mặt Trình Cung, nhưng khi ở cùng với Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh thái tử, Côn Bằng thái tử cũng đã từng nói với nhau, lúc ấy trong lòng của hắn cũng suy nghĩ như vậy.

    Nhưng hiện tại hắn cảm giác đây là lời nói đầy châm chọc, cho nên lúc này nghe Đoan Mộc Nhất Lệ nói thế, nụ cười của hắn biến thành cổ quái.

    - Hắn và Côn Bằng thái tử chiến một trận, dù kết quả thắng hay bại thì hắn cũng rất thê thảm, Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân bị giết, Thiên Lại Tiên Âm không cần nói cũng biết đã rơi vào tay của Trình Cung, hiện tại nên yên lặng theo dõi kỳ biến, đợi thời điểm các thế lực lớn ra tay, sẽ giống như lôi đình nhất kích, các thế lực lớn của Cửu Châu đại địa ra tay không phải hắn có thể thừa nhận, cho dù sáu thế lực lớn của Trung Châu cũng không dám một mình đối mặt, ngươi không cần phải đi đánh bại tên Trình Cung này, bởi vì ngươi là Long cao cao tịa thượng, mà hắn là loài bò sát, dù hắn cố gắng thế nào, cũng không có khả năng sánh ngang với ngươi, không có khả năng đạt tới độ cao như ngươi.

    Đoan Mộc Nhất Lệ mặc kệ biểu lộ của Vũ Thân Vương, bản thân nàng là giáo chủ Nam Cương Thần Giáo, cho dù bị thương, gặp chuyện gì cũng thất bại, nhưng nàng vn tự tin vào khíđộ của mình.

    - Ngươi có thể tưởng tượng một chút, sau khi kế thừa Bà La Đa Thần Miếu chân chính, ngươi sẽ gặp được rất nhiều thiên tài, nhưng thì sao chứ, Địa Anh không giết được hắn, Thiên Anh sẽ ra tay, Thiên Anh cũng không làm gìđược, thái tôn sẽ ra tay, ngươi nên học cách đứng ở nơi cao mà quan sát mọi chuyện, trước kia ngươi là thái tử, tức góc độ thân vương quan sát, đối đãi với đám dân chúng bình thường làđược.

    Lời nói của Đoan Mộc Nhất Lệ vô cùng khí thế, cũng ảnh hưởng rất lớn với Vũ Thân Vương, biểu lộ của hắn cũng bình thường lại một chút, sau đóĐoan Mộc Nhất Lệ còn nói rất nhiều, nói cho Vũ Thân Vương một việc, ngươi là người thừa kế Bà La Đa Thần Miếu trong tương lai, ngươi là người cao cao tại thượng chân chính, mặc dù lực lượng của Côn Bằng thái tử mạnh mẽ hơn nữa, khi ngươi trở thành Đại tế tự, các ngươi đều bình khởi bình tọa, hắn cũng không đám động tới ngươi, bởi vì ngươi làđại biểu của Bà La Đa Thần Miếu, một siêu cấp đại thế lực chân chính.

    - Chuyện này không lên hệ gì với ngươi, năm đó ta và hắn rất tốt, hắn chỉ là một đệ tử bình thường của Đạm Thai gia tộc, hắn cũng không biết thân phận của ta, về sau ta bế quan tu luyện, hắn nhận được mệnh lệnh của gia tộc đi mời chào Nam Cương Thần Giáo, mỗ gia của ngươi (mỗ gia: ông ngoại), không cam lòng, kiên quyết không đồng ý, cho nên diễn ra một trận đại chiến, mỗ gia của ngươi bị người của Bà La Đa Thần Miếu đánh bị thương, chờ tới khi ta đuổi tới đã muộn, không tới một năm sau, mỗ gia của ngươi qua đời, ta thừa kế Nam Cương Thần Giáo, tuy hắn đã giải thích, ta cũng biết tất cả không phải do hắn sai, nhưng ta không có biện pháp để không hận hắn, hắn thậm chí dùng tất cả biện pháp khuyên Bà La Đa Thần Miếu không nhúng tay vào chuyện của Nam Cương Thần Giáo, chỉ âm thầm khống chế làđược, để cho Nam Cương Thần Giáo là một cái đinh của Bà La Đa Thần Miếu tại Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng ta cũng không có biện pháp tha thứ cho hắn.

    Chương 1076: Đám người ngăn cản lôi kiếp. (1)

    Đoan Mộc Nhất Lệ cũng không nói thêm gì nữa, cất bước rời đi, lưu lại một mình Vũ Thân Vương ngồi ở chỗ đó, những lời khác đã không cần nhiều lời, cho tới bây giờ Vũ Thân Vương mới hiểu được thân thế của mình, cảm giác bất đắc dĩ và mệt mỏi, nhưng trong đầu thỉnh thoảng nhớ tới lời của mẫu thân nói, huyết mạch trong cơ thể của hắn cao quý, tự tin trong lòng bất tri bất giác bành trướng, nghĩ tới tương lai thật đẹp sẽ tới, rốt cuộc tin tưởng của hắn đã trở về.

    Mình muốn bày mưu nghĩ kế, giống như quân chủ khống chế quần thần, đối mặt với dân chúng đang đợi hắn.

    Trình Cung, Trình gia, các ngươi phải diệt vọng.

    Đột nhiên, Vũ Thân Vương nhớ tới một người, nếu không phải lúc này đang ở Nam Cương Thần Giáo, không suy nghĩ về Trình gia, hắn suýt nữa quên mất người này, trong đầu của hắn từ từ có cách nghĩ.

    ...

    Không gian bí cảnh, thời gian gia tốc gấp bốn mươi lần, mỗi một ngày qua đi, trong không gian bí cảnh là bốn mươi ngày, tông chủ Hách Liên Lam Phượng của Nguyên Thủy Ma Tông, khống chế Vạn Ma Lôi Trì, tuy không tận lực dò xét tình huống bên trong, nhưng trong lòng vô cùng khiếp sợ.

    Bởi vì tình huống cơ bản nhất nàng biết rất rõ, bởi vì muốn điều khiển Vạn Ma Lôi Trì, thời điểm đầu tiên phải hao phí gần sáu vạn nguyên đan tinh khiết, mới có thể khiến Vạn Ma Lôi Trì gia tốc lên thời gian bốn mươi lần, lúc ấy Hác Liên Lam Phượng cũng bị khiếp sợ, nếu như tính toán xuống, năm ngày chẳng phải hao tốn ba ngàn vạn nguyên đan tinh khiết hay sao?

    Chuyện này còn là vì có nàng là thái tôn cấp, là Thuần Dương, tự mình ra tay điều khiển, sử dụng nguyên tinh làm hạch tâm còn tiêu hao lớn như thế, nếu đổi thành Thiên Anh, cho dù là Thiên Anh đỉnh phong, đến thúc dục Vạn Ma Lôi Trì, mỗi ngày tiêu hao rất khủng bố, vượt qua một ngàn vạn nguyên đan tinh khiết.

    Nhưng chuyện đã tới trình độ này, nếu như dừng lại, rất có thể phá hư kế hoạch của Trình đại thiếu.

    Hiện tại Hách Liên Lam Phượng đã không xem Trình Cung là vãn bối, hơn nữa nữ nhi của mình cũng đang ở trong đó, tin tưởng sẽ đạt được thiên đại chỗ tốt, Hách Liên Lam Phượng liên tục tựđánh giá, âm thầm liên hệ người của Nguyên Thủy Ma Tông, chuẩn bị tới lúc trọng yếu, vận dụng tất cả lực lượng để duy trì Vạn Ma Lôi Trì vận chuyển.

    Nhưng rất nhanh, Hách Liên Lam Phượng liền phát hiện, áp lực giảm xuống không ít, bởi vì nhân số bên trong nhanh chóng giảm bớt, nếu thời gian gia tốc bên trong, đã tăng lên, thậm chí nhiều thêm mấy người cũng không ảnh hưởng lớn, chỉ cần vận chuyển như thế này làđược, nếu như quá nhiều người lại khác.

    Trong lòng Hách Liên Lam Phượng âm thầm tính toán, nếu người bên trong giảm bớt đi một phần ba, thì số lượng nguyên đan tinh khiết trong một ngày sẽ còn bốn trăm năm mươi vặn.

    Hách Liên Lam Phượng nhanh chóng hiểu ra dụng ý của Trình Cung, đồng thời cũng giật mình, Trình Cung còn nắm rõ quá trình tiêu hao nguyên đan tinh khiết hơn cả mình?

    Tại sao hắn lại biết rõ?

    Bên ngoài mới qua hơn hai ngày, thời gian bên trong Vạn Ma Lôi Tri đang tăng lên tám mươi ngày, đã tiếp cận thời gian ba tháng.

    Rất nhanh, Trình Cung đã giải đáp nghi hoặc của mọi người về việc tu luyện, thời điểm diễn giải, tuy diễn giải không có gì thay đổi, nhưng sau khi Trình Cung giải đáp nghi hoặc, rất nhiều người được lợi ích không nhỏ, càng có nhiều người đột phá tại chỗ.

    Trải qua ba tháng tôi luyện, số người đã giảm bớt một phần ba, hơn mười vạn tên ô hợp lúc ban đầu, đã không thể xem là ô hợp được nữa, có thể sống tới bây giờ, ít nhất trong mấy tháng nay đã tăng lên mấy tầng, rất nhiều người đột pháđại cảnh giới.

    Không có biện pháp, đối mặt với thủ đoạn huấn luyện điên cuồng tầng tầng lớp lớp của Tiểu Phong Tử, thủ đoạn tra tấn, muốn sống sót phải biến mình thành mạnh mẽ hơn nữa.

    Tháng thứ ba Trình Cung diễn giải lại đến, vẫn quy cũ như trước, thời gian hai ngày, Trình Cung đã giải quyết hơn ngàn vấn đề của bọn họ, chỉđiểm các loại nghi hoặc, bình cảnh của bọn họ, trải hai lần giảng giải của Trình Cung, sau khi giải thích nghi hoặc, cho nên muốn đạt được cơ hội để Trình Cung giải thích, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt, hơn trước là một ngàn danh ngạch, lại có hơn ba ngàn ngươi tranh đoạt chết đi.

    Vào lúc này, phạm vi nguyên dịch thủ nhỏ lại nửa khắc, bên ngoài từ từ mỏng manh, nhưng phạm vi này rất lớn, nhưng khá tốt, phạm vi vẫn rất lớn, đội ngũ hạch tâm vẫn ở trong đó, bọn họ không cần tranh đoạt danh ngạch được Trình Cung chỉđiểm, hơn nữa còn được nghe rất kỹ càng, phương diện tài nguyên cao hơn những người khác, đãi ngộ cũng tốt hơn, đương nhiên, Tiểu Phong Tử cũng gây áp lực lớn hơn cho bọn họ, cho nên tiến bộ của bọn họ cũng là nhanh nhất.

    Nhất là mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu, Lý Dật Phong, Bạch Khải Nguyên, Trình Trảm, Trình Lập...

    Những người này là hạch tâm, tốc độ tiến bộ cũng vượt qua tưởng tượng, bởi vì Trình Cung trợ giúp người khác giải nghi hoặc, vấn đề trong tu luyện, lại có một ít ban thưởng, nhưng lại cho bọn họ ủng hộ lớn nhất, đồng thời cũng truyền thụ cho bọn họ đạo pháp mạnh nhất, những đạo pháp này nếu có một môn xuất thế, sẽ làm cho Cửu Châu đại địa khiếp sợ, nhưng mỗi người trong bọn họ đều học được.

    Hiện tại bọn họ cũng từ từ phát hiện, những đạo pháp này cũng từ từ mang tới ưu thế cho bọn họ, càng đến hậu kỳ càng rõ ràng, tốc độ tiến bộ của bọn họ cũng càng nhanh, lực lượng bạo phát càng mạnh, càng khủng bố.

    Trình Cung chỉđiểm những người này, lập tức bắt đầu diễn giải, tuy ba tháng không có phản ứng gì, hắn cũng không vội, đổi phương áp khác, không ngừng giảng giải về những gì mà hắn tiếp xúc ở kiếp trước, nhưng trên tay của Trình Cung đều có bí pháp truyền thừa của đạo môn, cho nên mới đi nếm thứ giảng giải đơn giản, hy vọng có thể tìm được người phù hợp, như thế có thể bồi dưỡng trọng điểm.

    Về phần chính hắn, Trình Cung nghĩ lại mà cười khổ, vừa mới tiến vào hơn mười ngày, đã cóđột phá, nhưng ba tháng qua đi, hắn vẫn kẹt lại ở Địa Anh tầng sáu đỉnh phong, cũng không phải Trình Cung vội vàng xao động, nhưng tâm cảnh của hắn, thần niệm không phải người bình thường có thể so sánh được, nếu không cóáp lực đối mặt với tất cả, còn phải tìm kiếm cảm ngộ đột phá, nhưng tâm linh và thần niệm của hắn cao tới mức không hợp thói thường, nếu không, chỉ sợ đã không áp chế nổi, từ chuyện tốt biến thành chuyện xấu, rất nhiều người tẩu hỏa nhập ma cũng là vì thế.

    Hiện tại Trình Cung giảng giải rất nhanh, tuy cũng không phải dễ dàng cảm ngộ, nhưng lực lượng của Trình Cung cũng không tiêu hao quá nhiều trên phương diện này, nhưng hắn vẫn lợi dụng nửa ngày này, để ôm cây đợi thỏ, cứ cho người ta cảm ngộ, không được thì thôi, nhưng bởi vìđơn giản như thế, cho nên giảng giải và lĩnh ngộ cũng nhanh hơn.

    Trình Cung nói rất đúng, nói là giảng giải cũng miễn cưỡng, nói đúng là hắn không ngừng giảng giải lại một ít chỗ đặc biệt của đạo pháp tuyệt thế từ vô tận tuế nguyệt trước kia, xem có thể tìm kiếm được người hay không.

    - Oanh!

    Loại giảng giải của Trình Cung không có hao phí nhiều lắm, cho nên tâm tư rất tùy ý, thời điểm hắn giảng giải đạo pháp, đột nhiên phía dưới có người bộc phát uy thế kinh người.

    Chương 1077: Đám người ngăn cản lôi kiếp. (2)

    - Rầm rầm rầm...

    Trên bầu trời u ám, tuy đây là không gian bí cảnh tu luyện, nhưng dù sao cũng không phải làĐại Thế Giới độc lập giống Càn Khôn Đan Giới, càng không có trận pháp tuyệt thế ngăn cản thiên kiếp, không ngờ phía dưới có người độ kiếp.

    - U Minh Sát Lục Đạo, Sát Lục Chi Đạo...

    Vào lúc thời điểm Trình Cung giảng giải một ít đạo pháp của U Minh Sát Lục Đạo, không nghĩ tới ở phía dưới có người độ kiếp, người ở chung quanh tản ra nhanh chóng.

    - Ai vậy, tại sao hắn ở bên cạnh chúng ta, mà chung ta không phát hiện?

    - A, là hắn, hắn chính là người nhiều lần tìm được nhiều chỗ tốt nhất, cũng là tên có mạng cứng rắn nhất.

    - Minh Ảnh, không ngờ là hắn, hắn đãđạt tới cảnh giới Địa Anh, nhưng thiên kiếp này hơi khác.

    ...

    Người chung quanh tản ra, thằng này rất quái gở đặc biệt, trải qua mấy tháng chém giết, những người này từ từ hình thành một ít vòng tròn nhỏ hẹp, tiểu đoàn thể, trong thời khắc chiến đấu sẽ giúp đỡ lẫn nhau, điểm ấy Tiểu Phong Tử không quản, dần dần hình thành một ít quy mô.

    Nhưng tên Minh Ảnh này, chưa từng kết minh, hơn nữa mạng của hắn rất cứng rắn, mỗi lần đều có thể giết được một ít người, cho nên người ta run sợ hắn trong lòng.

    Trong tiếng thán phục của mọi người, Trình Cung nhìn thấy chung quanh thân thể của hắn, sát khí tản ra khắp bốn phía, sát khí phóng lên trời, có thể triệt tiêu một bộ phận của thiên kiếp, nhưng cử này giống như khiêu khích trời cao, uy thế của thiên kiếp càng ngày cáng mạnh, từ trên bầu trời đã xuất hiện lôi kiếp.,

    - Tại sao có thể như vậy, hắn thành tựu Địa Anh, tại sao lại dẫn động thiên kiếp trên trời.

    - Chẳng lẽ là Thiên Cương Lôi Kiếp, thằng này cũng quá biến thái mà.

    - Chết chắc, thằng này chết chắc...

    - Chưa hẳn, các ngươi không nghe nói Trình đại thiếu lúc độ kiếp khoa trương thế nào sao?

    - Vô nghĩa, hắn làm sao có thể so sánh với Trình đại thiếu chứ!

    ...

    Thiên Cương Lôi Kiếp, có chút ý tứ, Trình Cung cũng cảm thấy bất ngờ, vào lúc hắn giảng giải sát khí, giảng giải U Minh Sát Lục Đạo, không bàn mà hợp với tên Minh Ảnh kia, với tích súc của hắn nếu vượt qua thiên kiếp lần này, sẽ có tiền đồ bất khả hạn lượng, phải biết rằng, cho dù Trình Cung truyền thụ cho bọn người mập mạp, sắc quỷ các loại công pháp khác nhau, nhưng bọn họ cũng không phải trời sinh phù hợp với công pháp, mà hắn giảng giải về sát khí, có một người nào đó có tiên thiên phù hợp với công pháp, hắn khác với những người khác, hắn có thể phát huy uy lực của công pháp tới mức tận cùng.

    Đương nhiên, loại người này cũng có chỗ hỏng, đi một con đường, là con đường cực đoan, con đường hẹp mà gian nan, nhưng lực lượng cực lớn, giống như một mũi nhọn sắc bén nhất.

    Thời điểm Địa Hỏa Ma Kiếp hàng lâm, Minh Ảnh còn có thể ngăn cản, đó là vì căn cơ của hắn tương đối hùng hậu, so với người bình thường đột pháĐịa Anh, Địa Hỏa Ma Kiếp còn mạnh hơn vài lần, hắn có thể ngăn cản, nhưng thiên lôi trên đỉnh đầu đang chuẩn bị, làm cho hắn cảm thấy rất bất an.

    Thân thể gầy yếu, trong mắt mang theo sát khí, tuy có bất an nhưng cũng không sợ, một bộ quần áo giống nhau, nhưng lại cho cảm giác khác nhau, Trình Cung đã nhìn ra, đây là y phục dùng tài liệu ở U Minh Luyện Ngục tạo thành.

    Trong tay cầm một thanh kiếm mảnh, nhưng đã biến mất, trong vô số Ma Vương từ trong Địa Hỏa Ma Kiếp lao ra, đều bị đánh chết.

    Nhưng sau khi thiên lôi đánh xuống vài lần, hắn vô lực đối ứng, hẳn là vì U Minh Sát Lục Đạo của hắn cóđột phá, sát khí chấn động vượt qua phạm vi bình thường, dẫn động lôi kiếp, tuy không phải lôi kiếp biến dị như Trình Cung, cũng không phải Thiên Cương Lôi Kiếp biến thái, nhưng không phải lôi kiếp bình thường mà ai cũng có thể chống cự.

    Xem tích súc của thiên kiếp, ít nhất còn bảy tám đạo, hắn tối đa có thểđứng vững thêm một chút, nếu như mình hao phú một khỏa Tục Mệnh Đan cho hắn, còn phải thêm một khỏa La Hán Kim Thân Đan mới được, những thứ này chỉ có trong Càn Khôn Đan Tông mới cóđược.

    Cũng không phải Trình Cung đau lòng, nhưng giai đoạn hiện giờ, những thứ này ít dùng thìít dùng đi, hơn nữa sắp đi vào Đan Châu, chút lôi kiếp này, không đủ cho mình gãi ngứa, kỳ thật mình có thể tìm được một ít mảnh vỡ của Hư Không Âm Dương Đỉnh, sử dụng lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện thân thể, Trình Cung biết rõ thân thể của mình đãđạt tới Thiên Anh.

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, một đạo thiên lôi đánh xuống, màđạo thiên lôi này đánh xuống, đột nhiên trong đầu của Trình Cung có một suy nghĩ, thân hình của hắn nhanh chóng tiến vào điểm lôi kiếp oanh kích, xuất hiện trước mặt Minh Ảnh.

    - Tiến vào phạm vi của thiên kiếp...

    Không, là trực tiếp ngăn cản thiên kiếp, điên rồi!

    - Chẳng lẽ không biết người khác không có khả năng ngăn cản thiên kiếp cho người khác sao?

    Làm thế càng phiền toái hơn a!

    - Nhanh tránh ra, trốn thật xa, nếu không chết chắc.

    - Đại thiếu không muốn sống, cũng không nên đi tìm chết như thế chứ!

    ...

    Người ở chung quanh vừa rồi đã tránh ra mấy trăm mét, nhường chỗ cho Minh Ảnh độ kiếp, đang đứng bên ngoài chỉ trỏ nhìn xem, đối với người dưới Địa Anh, đây là cơ hội khó cóđượ, trên thực tế, trong ba tháng nay, cóít người đột phá, đều có người quan sát độ kiếp, nhưng những người thành công, hay là thất bại tiêu tán trong thiên địa, đều khiếp người xem có thu hoạch.

    Hiện tại có người đi ngăn cản thiên kiếp giúp người khác, bọn họ sợ tới mức lui ra sau hơn mười dặm, sợ bị liên luy.

    - Ngươi xem, ta biết đại thiếu sẽ không bỏ qua mà.

    - Móa, chơi lớn rồi, nhưng ngăn cản thiên kiếp của người khác, ta chưa từng thấy loại chuyện này bao giờ.

    - Ai dám cá với ta, ta cáđại thiếu hất định có thể ngăn cản, tên Minh Ảnh này nhất định còn sống.

    - Cút, chuyện này cần ngươi nói à!

    Bỏ chuyện khác qua một bên, mập mạp, sắc quỷ không có chút lo lắng, quan sát rất nhẹ nhõm, cho dù Minh Ảnh đột phá lên Địa Anh, dẫn động thiên kiếp, nhưng so sánh với Trình Cung lúc trước còn chênh lệch quá xa, mà Trình Cung đã cường đại hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần, cho nên dù tiến vào bên tỏng bọn họ cũng không lo lắng.

    Thiên lôi bị đánh nát dễ dàng, hơn nữa không phải là người độ kiếp, cho nên thiên kiếp trên bầu trời giống như bị người ta chọc giận, kiếp vân gia tăng thêm gấp trăm lần, từ thiên kiếp hơi mạnh hơn bình thường, biến thành Thiên Cương Lôi Kiếp, không, còn đang gia tăng, không ngờ xuất hiện màu bảy sắc cầu vồng, Thất Thải Lôi Kiếp, hơn nữa bên cạnh còn là năm thuộc tính khác nhau, đó là Ngũ Hành Lôi Kiếp.

    Hai chủng thiên kiếp biến dị, đều là tồn tại vượt qua Thiên Cương Lôi Kiếp, đồng thời bắt đầu công tác chuẩn bị, trừ bọn người mập mạp mặt không đổi, không tim không phổi xem náo nhiệt, mấy vạn người khác đã sớm thấy cảnh này, bị dọa không nhẹ, chạy ra thật xa mà quan sát.

    Trong không gian nơi đây, không có thiên địa, Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp phát ra hào quang khủng bố, chiếu sáng hàng trăm dặm, uy thế bao trùm ngàn dặm, làm cho người ở phía dưới lui nhanh, sợ bị liên quan vào trong đó.

    Chương 1078: Phá kiếp.

    - Chuyện gì xảy ra thế?

    Thân ở bên ngoài, Hách Liên Lam Phượng đang khống chế Vạn Ma Lôi Trì ở bên ngoài, trong nội tâm cả kinh, nàng có cảm giác bất an.

    - Ăn những đan dược này vào, còn viên đan dược kia nữa, nó có thể bảo vệ ngươi vượt qua thiên kiếp.

    Bởi vì Trình Cung ra tay kịp thời, cho nên thương thế của Minh Ảnh không quá nghiêm trọng, Trình Cung cũng không cho hắn Tục Mệnh Đan, trực tiếp ném cho hắn mấy viên đan dược Thiên cấp hạ phẩm cùng một khỏa La Hán Kim Thân Đan.

    Mặc dù biết mình tạm thời ngăn cản giúp hắn, nhưng chính hắn muốn lợi dụng thiên kiếp rèn luyện thân thể, thiên lôi không cần phân biệt người xông vào và người độ kiếp, nó trực tiếp biến người xông vào thành người độ kiếp, cho nên tăng lên tương ứng với người phải độ kiếp.

    Hơn nữa căn cứ vào tình huống thân thể của mình, cho nên xuất hiện hai loại thiên kiếp biến dị mạnh hơn Thiên Cương Lôi Kiếp gấp mười lần, xem như trừng phạt.

    Nhưng tình huống hiện giờ, mình đã cho bọn người kia cho Tiểu Phong Tử, bảo hắn cho bọn họ chém giết, nhưng mình lại không có cơ hội này.

    Cho nên Trình Cung cóý niệm này trong đầu, liền nhảy vào trong thiên kiếp.

    - Mẹ kiếp, đến đây đi!

    Trình Cung cũng mặc kệ thứđang chờ mình có nguy hiểm hay không, hắn cũng không thể chờđợi thêm được nữa, chờđột phá từ từ, cho dù bên Linh Lung không có chuyện gì, nhưng hắn cũng không chờđược.

    Thất Thải Lôi Kiếp, Ngũ Hành Lôi Kiếp đánh xuống, Trình Cung trực tiếp dùng quyền đánh tan.

    Nếu là Thiên Cương Lôi Kiếp trùng kích chính diện, tuy lực lượng của Trình Cung làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng bằng vào thân thể cường hoành và thần niệm biến thái, tuyệt đối không úy kỵ, nhưng Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp lại quá hung mãnh.

    Đợt trùng kích thứ nhất, thân thể của Trình Cung giống như bị va chạm ngàn vạn lần, nguyên khí trong cơ thể hỗn loạn không chịu nổi, nguyên khí, pháp lực căn bản không có biện pháp vận chuyển, dù sao hắn hiện giờ chỉ làĐịa Anh tầng sáu đỉnh phong, cũng chỉ có thể bằng vào thân thể và thần niệm đối kháng.

    Khóe miệng của Trình Cung có máu chảy xuống, đợt thứ hai bằng vào thân thể ngạnh kháng, cho dù dưới sự trợ giúp của thần niệm, thân thể cũng không chịu nổi mà bị thương nhẹ.

    Nhảy vào thiên kiếp của người khác, con mẹ nó không thú vị chút nào, nhưng thân thể của mình không có biện pháp dẫn động thiên kiếp, không có thiên kiếp rèn luyện thân thể, không có biện pháp đột phá Thiên Anh.

    Lực lượng bị vây khốn, chẳng lẽ bản thân mình lãng phí không công sao?

    Ta muốn đột phá, ta muốn đột phá!

    Không người nào có thể ngăn cản mình đột phái, ông trời cũng không được!

    Trong nội tâm của Trình Cung, đang gào thét điên cuồng.

    Tiến vào trong không gian bí cảnh của Vạn Ma Lôi Trì hơn mười ngày liền đột phá, sau đó hơn hai tháng bị kẹt ở cảnh giới này, đối với người khác mà nói, bất cứ cảnh giới vì của Địa Anh không ngừng lại mười năm tám năm, thậm chí tám chục năm cũng rất bình thường, đương nhiên, đối với thiên tài mà nói, một hai năm cũng rất bình thường, nhưng Trình Cung lại không thể lãng phí từng giây được, hắn ngăn cản bực bội trong lòng, vào lúc này, hắn đang tìm kiếm phương pháp đột phá.

    Cũng chỉ có loại cảnh giới Địa Anh tầng sáu đỉnh phong như Trình Cung, nhưng thân thể lại đạt tới Địa Anh đỉnh phong, thần niệm khủng bố đạt tới Thiên Anh tần năm, mới dám đi quấy nhiễu thiên kiếp của người khác, không ngờ còn có thể ngăn cản.

    Nhưng tình huống không có lạc quan, Trình Cung muốn lợi dụng lực lượng thiên kiếp giúp mình đột phá, điểm này hắn đã từng có kinh nghiệm, hơn nữa còn mượn nhờ Hư Không Âm Dương Kiếp, Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp đương nhiên không thể so sánh với Hư Không Âm Dương Kiếp rồi, nhưng khi Trình Cung đối mặt với thiên kiếp mới phát hiện, trách không được cho tới bây giờ không có người nào dám lợi dụng thiên kiếp để tu luyện, cho dù khi độ kiếp không có khoa trương như bản thân mình, nhưng đó cũng là thiên kiếp, thân thể không chịu đựng nổi, chứđừng nói chi là lợi dụng nó.

    Lần trước là do Trình Cung tự mình độ kiếp, Thiên Cương Lôi Kiếp bị phân thân Hỏa Phượng Ma Long ngăn cản, hắn miễn cưỡng hấp thu một chút dư uy mà thôi, cho nên không cảm giác được gì, hiện giờ thì có cảm giác quá sâu, cho dù lợi dụng thiên kiếp rèn luyện thân thể, cũng là bị động rèn luyện mà thôi, hiệu quả có hạn, không đạt yêu cầu Trình Cung mong muốn.

    Không được, tiếp tục như thế là không được!

    Nhất định phải tìm biện pháp, cái Hư Không Âm Dương Kiếp có thểđánh vỡ tầng bên ngoài của Hư Không Âm Dương Đỉnh, cho nên mới có một bộ phận bị nhốt trong đó, cho dù làđạo khí cũng không có khả năng này.

    Nhưng mình cũng không thể sử dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh a, hiện giờ không có chuẩn bị tốt, không biết có thể dẫn động Hư Không Âm Dương Kiếp cường hoành này hay không, hơn nữa uy thế của Hư Không Âm Dương Đỉnh, chỉ sợ Vạn Ma Lôi Trì sẽ bị hủy diệt.

    Đạo khí không dùng được, trong tay của mình hiện giờ không còn gì nữa...

    Vào thời điểm Trình Cung tuyệt vọng, đột nhiên nghĩ tới một vật, đó là cây côn sắt đen kịt, trong cây côn sắt này có thể chứa nạp hỏa chủng cuối cùng của Càn Khôn Đan Tông, hơn nữa rất đặc biệt, trừ Hư Không Âm Dương Đỉnh ra, lần đầu tiên tiểu gia hỏa nhục nhục nhìn thấy thứ này, kiên quyết không thôn phệ.

    - Oanh!

    Lúc này có một đạo thiên lôi oanh kích xuống, thần niệm của Trình Cung khẽ động một cái, cây côn sắt đen kịt đã nằm trong tay, tùy ý vung vẫy, chỉ có thể dùng nó trực tiếp nghênh đón Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp, ngăn cản hai đạo thiên lôi đánh xuống.

    Hơn nữa thần niệm của Trình Cung cũng có thể cảm giác được, có một bộ phận lực lượng của thiên kiếp còn chưa tiêu tán hoàn òoàn, tụ tập vào cây côn sắt này, mẹ kiếp, có hiệu quả.

    Sau khi phát hiện tình huống này, rốt cuộc Trình Cung cũng buông lỏng.

    Trong miệng đã sớm chuẩn bị La Hán Kim Thân Đan cùng một số đang dược bảo vệ tính mạng ném vào trong miệng, sau đó toàn lực dùng cây côn sắt đen kịt ngăn cản Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp.

    - Phá cho ta!

    Thời điểm đạo thiên lôi cuối cùng của Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp đánh xuống, thần niệm của Trình Cung dốc sức liều mạng thúc dục cây côn sắt đen kịt này, thân thể phóng lên trời, không phải là bị động phòng thủ, mà là xung phong đi lên, trải qua đợt oanh kích vừa rồi, Trình Cung cũng cảm nhận được, côn sắt có thể hấp thu lực lượng của thiên kiếp, Trình Cung chuyển bị động thành chủ động, trực tiếp đâm thủng hai đạo thiên lôi cuối cùng.

    Mà Càn Khôn hỏa chủng thức tỉnh, Trình Cung cảm nhận được hỏa chủng này có trợ giúp với thân thể của mình, không ngờ lại chẳng thua gfi Hỏa Phượng Hoàng Niết Bàn Hỏa, bổn mạng chân hỏa của Trình Cung phát sinh biến hóa, mà Càn Khôn hỏa chủng cũng không chống cự, Càn Khôn hỏa chủng bắt đầu dung hợp với bổn mạng chân hỏa, tuy nhiên, quá trình này rất chậm chạp.

    Trong nháy mắt này, rốt cuộc thần niệm của Trình Cung cũng khống chếđược cây côn sắt đen kịt này, cảm nhận thiên địa khác ở bên trong, lực lượng lôi kiếp chỉ nằm ở tầng ngoài mà thôi.

    Chương 1079: Bảy tháng. (1)

    Nhưng hiện giờ Trình Cung không có thời gian nghiên cứu chuyện này, thần niệm hơi động một chút, côn sắt đen kịt vốn không tùy tâm sở dục, nhưng lại biến hóa, trong nháy mắt tăng vọt, giống như truyền thuyết khai thiên tích địa, chống đỡ một thế giới, là thần vật xuyên thủng Tiên Giới, lập tức va chạm với hai đại thiên kiếp phía trên.

    Hai đạo thiên lôi cuối cùng của Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp bị đánh tan, thần niệm của Trình Cung bị ảnh hưởng, bởi vì vào lúc đâm thủng thiên kiếp phía trên, có một đạo ý niệm cuồng vọng xuất hiện trong đầu, cái ý niệm này từ từ biến hóa, xuất hiện một cây tiêm, lại cóđiểm giống thương, vừa nhìn, cây cốn sắt lại giống mã thiết thương của ông dân, vô cùng thô sơ.

    - Thoải mái, dựa vào, con mẹ nó quá thoải mái, một ngày nào đó bản đại thiếu muốn đâm thủng Hư Không Âm Dương Kiếp, chọc phá nó, nhìn xem bên trong có cái gì, nhìn xem năm đó là ai âm lão tử!

    Trình Cung vào lúc này khí thế ngắt trời, thân thể trải qua rèn luyện của Thất Thải Lôi Kiếp, Ngũ Hành Lôi Kiếp từ từ tăng lên, giống như thoát thai hoán cốt, cộng thêm Càn Khôn hỏa chủng dung hợp với bổn mạng chân hỏa, thân thể của Trình Cung đã bước vào cảnh giới Thiên Anh.

    Mà Trình Cung vui vẻ nhất là hắn đãđâm thủng thiên kiếp, thật sự làm cho hắn sảng khoái, bởi vì gần đây hắn suy tư về những tin tức cuối cùng của Càn Khôn Đan Tông, kết hợp với việc của mình, đạt được kết luận cuối cùng, năm đó hắn không phải ngoài ý muốn, là bị người ta âm, bị hại chết.

    Ở kiếp trước, Trình Cung đứng ở đỉnh phong của đan giới tại Cửu Châu đại địa, hắn luyện chế tiên đan tại Tư Chân Giới, làm cả linh sơn khiếp sợ, oanh động vô số thế giới, bất kể là người thiên ngoại tinh vực cho tới U Minh Luyện Ngục, đều phải nhớ tới, mà những thế giới của nhân loại, đều bị tin tức này làm rung động.

    Nhưng không lâu sau, Trình Cung cóđược Hư Không Âm Dương Đỉnh, kết quả bị Hư Không Âm Dương Kiếp giết chết, nhưng cũng từđó mà dung hợp hạch tâm của Hư Không Âm Dương Đỉnh, lúc này mới có Trình đại thiếu ở kiếp này.

    Cho tới bây giờ Trình Cung đều cho rằng mình không cẩn thận, thực lực không đủ nên bị thiên kiếp diệt sát, nhưng từ khi đi ra khỏi Càn Khôn Đan Tông, sau khi biết được tin tức cuối cùng kia, Trình Cung nghĩ tới những hình ảnh kia, có tồn tại cố ý muốn tiêu diệt Càn Khôn Đan Tông, tuyệt đối không phải tồn tại của Tu Chân Giới, ngẫm lại cái phế tích kia, nhớ lại cái tiên đỉnh bị ngón tay đâm xuyên qua, cho tới cuối cùng, đạt được Càn Khôn hỏa chủng, Trình Cung biết được, bản thân của mình bị người ta tính toán.

    Tuy hiện giờ không dám khẳng định, hắ cũng không biết nên nói với ai, nhưng trong lòng đã có suy nghĩ này, sớm muộn gì Trình Cung cũng có xúc động liên tưởng tới bản thân mình.

    - Oanh!

    Thất Thải Lôi Kiếp, Ngũ Hành Lôi Kiếp bị Trình Cung ngăn cản, nhưng kiếp vân trên bầu trời lại thay đổi, tuy Trình Cung rất thoải mái, nhưng cũng không dám cho rằng mình có thể vượt qua dễ dàng, bởi vì nhúng tay vào thiên kiếp của người khác, đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng, mặc kệ rất mạnh, cho dù ngươi ngăn cản một lớp thiên kiếp, sau đó sẽ có thiên kiếp mạnh hơn nữa, thằng cho tới khi giết chết ngươi.

    Thân hình Trình Cung khẽ động, đã rời khỏi phạm vi độ kiếp của Minh Ảnh, bởi vì hắn vừa vượt qua Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp, lôi kiếp mới tới đang làm công tác chuẩn bị, mà lôi kiếp cũ đang từ từ tiêu tán, nhưng vẫn còn thừa lại một tia kiếp vân cuối cùng, so sánh với thiên kiếp vừa rồi của Trình Cung thì nhỏ yếu hơn rất nhiều.

    Minh Ảnh đã khôi phục cảm giác, vừa rồi bản thân hắn, gần như bị thiên lôi hủy diệt, nhưng lúc này không có gì, hắn biết rõ thiên kiếp vẫn uy hiếp tới hắn, nhưng tâm tình của hắn đã tăng lên nhờđan dược của Trình Cung, cho nên hắn vô cùng tự tin mà ngăn cản thiên kiếp.

    Nhìn thấy Minh Ảnh biến hóa, Trình Cung cũng yêu lòng, lần này nhất định phải vượt qua thiên kiếp, Trình Cung đã nhìn ra một ít biến hóa, giống như tiểu hài tử nông thôn chơi đâm cá, hắn cần côn sắt chơi tròđâm xuyên thiên kiếp, nhưng trong nội tâm lại cảm khái rất nhiều.

    - Bởi vì ngươi ngăn cản thiên kiếp ghê tởm giúp bản đại thiếu ta, cho nên sau này gọi ngươi là Phá Kiếp, từ nay về sau chúng ta sẽ cùng đâm xuyên thiên kiếp của phiến thiên địa này, cuối cùng cũng chọc phá thiên địa.

    Trình Cung nhìn Phá Kiếp, lầm bầm vài câu, Phá Kiếp không có khí linh, nhưng thời điểm Trình Cung nói lời này, có một loại cảm thụ, đó chính là cảm giác lực lượng tương dung.

    Có lẽ bởi vì mình đã dung nhập Càn Khôn hỏa chủng vào trong bổn mạng chân hỏa, cho nên vừa rồi cùng chiến đấu với nhau, tóm lại Trình Cung và Phá Kiếp hiện giờ, cảm giác chiến đấu đã tăng lên ba thành, thậm chí còn cao hơn nữa...

    Thân thểđột pháđến Thiên Anh, vừa rồi lại dung hợp với Phá Kiếp, thời điểm đâm xuyên thiên kiếp, thần niệm của hắn lại phát sinh biến hóa, hơn nữa Phá Kiếp vẫn còn trong lôi kiếp, theo thời gian, thiên kiếp từ từ tiêu tán, Trình Cung dùng thần niệm của mình khống chế tất cả.

    Cho nên hắn nhìn thấy Minh Ảnh độ kiếp không có vấn đề gì, thân hình tiến vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Thời gian gần một ngày rưỡi, mượn nhờ lực lượng của lôi kiếp cùng với việc dung hợp lực lượng Càn Khôn hỏa chủng vào trong bổn mạng chân hỏa, lực lượng thân thểđạt tới Thiên Anh tầng thứ nhất, thần niệm không phục tới Thiên Anh tầng sáu, rốt cuộc Trình Cung cũng đột phá bình cảnh Địa Anh tầng sáu, bước vào Địa Anh tầng bảy.

    Thất Thải Lôi Kiếp và Ngũ Hành Lôi Kiếp, lực lượng có hạn, tuy Phá Kiếp thần kỳ, nhưng nó chưa được rèn luyện hoàn toàn, cũng không thể so với mảnh vỡ ngoại đỉnh của đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh được, chỉ bằng vào bản năng đối kháng và có cảm giác không phục, lực lượng của Phá Kiếp có hạn, cho nên cũng chỉ có thể trợ giúp Trình Cung đột phá, nhưng không có khả năng giúp đỡ hắn quá nhiều, nhưng Trình Cung vô cùng vui vẻ, dù sao hắn cũng bị vây ở bình cảnh ba tháng, cuối cùng cũng phá tan.

    Sau đó Trình Cung đi ra ngoài truyền thụ công pháp U Minh Sát Lục Đạo cho Minh Ảnh, sau đó tất cả khôi phục lại bình thường, Tiểu Phong Tử tiếp tục thao luyện tất cả mọi người, Trình Cung tiếp tục bế quan.

    Sau khi đánh tan bình cảnh, lực lượng của Trình Cung tăng lên rất vững chắc.

    Thời điểm cuối tháng thứ tư, Trình Cung cũng đạt tới Địa Anh tầng bảy đỉnh phong...

    Thời điểm giữa tháng thứ năm, Trình Cung đột phá lên Địa Anh tầng tám...

    Thời điểm đầu tháng thứ bảy, Trình Cung đột phá lên Địa Anh tầng chín...

    Thời điểm cuối tháng bảy, Trình Cung tiếp cận Địa Anh tầng chín đỉnh phong...

    Lúc này thời gian không còn thừa lại bao nhiêu, đến tầng chín đỉnh phong, cho dù có thêm bảy tháng nữa, cũng không có thay đổi gìđặc biệt, bởi vì rất khóđột phá.

    Trong mấy tháng còn lại, làm cho Trình Cung cảm thấy ngoài ý muốn nhất là, thời điểm hắn diễn giải lần thứ sáu, vẫn luôn ngồi sau lưng Trình Cung, thần niệm của Trình Cung không ngừng khống chế, dùng nguyên dịch hóa tơ tương trợ Đông Phương Ngọc Sanh ngộ đọa, Trình Cung giảng giải môn đạo pháp này làm cho hắn có lĩnh ngộ, đột phá gông xiềng khống chế thần niệm, tiểu tử này nghẹn nửa năm, sau đó không ngưng giãy giụa, không phải cảm ngộ pháp, thìđi sau lưng Trình Cung.

    Chương 1080: Bảy tháng. (2)

    Đáng tiếc lại bị Trình Cung dùng một quyền đánh bay ra ngoài, cũng nói cho hắn biết:

    - Nhớ kỹ, môn đạo pháp này gọi là “BáĐạo”, tiểu tử ngươi gọi là không biết tự lượng sức mình, cho nên phải đi học hỏi cái gì gọi là BáĐạo đi, sau đó hãy tới khiêu chiến ta.

    Trải qua bảy tháng chiến đấu điên cuồng, huấn luyện tàn khốc, một đám ô hợp tán loạn của Nam Chiêm Bộ Châu, hôm nay cũng có sức chiến đấu tương đối, thực lực chỉnh thể tăng lên rất nhiều, hơn nữa những người này càng về sau càng không oán hận một câu, mỗi người đều dùng toàn lực ứng phó, có chết cũng oán số mình không tốt.

    Bởi vì thân là tán tu, tình cảnh của bọn họ vốn không tốt, căn bản không có tài nguyên sung túc, càng không có người chỉđiểm, xem chuyện sinh tử rất bình thường, tuy hôm nay huấn luyện tàn khốc, nhưng luôn có hi vọng, nhìn thấy thực lực của người bên cạnh mình không ngừng tăng lên, những người này cũng dốc sức liều mạng tu luyện, cố gắng hoàn thành các loại nhiệm vụ do Tiểu Phong Tử bố tró.

    Sau lần diễn giải cuối cùng của Trình Cung chấm dứt, Tiểu Phong Tử cũng nói một chút, nhân số hiện giờ chỉ còn lại hai vạn, không bằng một nửa so với lúc đầu tiên.

    Đừng nói bọn họ, cho dù một ít tên được huấn luyện điên cuồng, ngay cả thành viên Huyết Chiến cũng có tổn thất, nhưng thành quả cũng rất kinh người.

    Vào lúc này, nguyên dịch Trình Cung lưu lại lúc ban đầu đã tiêu hao không còn, Trình Trảm đãđạt tới Địa Anh tầng năm, Trình Lập đạt tới Địa Anh tầng thứ tư, phía sau bọn họ có hơn hai trăm tên thành viên Huyết Chiến, đều là người trung thành nhất với Trình gia, người tinh nhuệ nhất, hiện giờ toàn bộ đạt tới cảnh giới Nhân Anh, trong đó có ba người được Trình Cung chỉđiểm và có tài nguyên cường đại chống đỡ, cũng đạt tới cảnh giới Địa Anh.

    Đừng nhìn bọn họ hiện tại chỉ có hai trăm người, nhưng người nhìn thấy Huyết Chiến, hơn hai mươi vạn người còn lại không nhịn được mà rùng mình một cái, trong bảy tháng nay, bọn họ giao thủ rất nhiều lần, những người cường hãn nhận thức bọn họ càng sâu, thường thường cần nhân số gấp ba, gấp bốn lần mới có thể làđối thủ của bọn họ, tuy bsau này bọn họ cũng bắt đầu hͣ cách liên thủ, nhưng so sánh với những thành viên Huyết Chiến đã học liên thủ từ khi vừa phát triển tới nay, sau này bọn họ được Trình Cung dạy trận pháp, thì những tán tu kia kém quá nhiều.

    Những người này, tốc độ tu luyện nhanh nhất chính là Lý Dật Phong, trận pháp tăng lên kéo theo tu vi của hắn tăng lên, mà Trình Cung cũng đưa cho hắn một ít thứ mà Lý gia đã thất truyền, thiên phú của thằng này vốn biến thái, lại bị Tiểu Phong Tửáp bách điên cuồng, đãđạt tới Địa Anh đỉnh phong.

    Trình Cung cũng chỉđạt tới Địa Anh tầng chín mà thôi, trên thực tế, sức chiến đấu lại khác nhau, dù Trình Cung hiện giờ chỉ làĐịa Anh tầng chín, nhưng cường độ thân thểđược Càn Khôn hỏa chủng và bổn mạng chân hỏa dung hợp với nhau, mà thần niệm cũng khôi phục tới Thiên Anh tầng tám/

    Lý Dật Phong cũng không phải loại chiến đấu cuồng, cho dù Trình Cung cho hắn cơ hội khiêu chiến, hắn cũng không đi, thà rằng đi theo Tiểu Phong Tửđánh nhau, cũng không đấu với Trình Cung.

    Tuy Túy Miêu cũng đạt tới Địa Anh tầng tám, Mãnh Hổ đạt tới Địa Anh tầng sáu, nhưng lại thường xuyên đánh nhau với Trình Cung.

    Tu luyện càng về sau, khoảng cách bắt đầu kéo dài ra, mà bảy qua bảy tháng tu luyện thực tế này, mập mạp, sắc quỷ cũng đạt tới Địa Anh tầng sáu, mà Man Ngưu Vương Lý Hằng alij đạt tới Địa Anh tầng bảy.

    La Anh Hùng đạt tới Địa Anh tầng ba, đại thúc cũng đạt tới Địa Anh tầng bốn, những so sánh lại kém hơn bọn Túy Miêu rất nhiều.

    La Anh Hùng vàđại thúc cũng không cảm khái quá nhiều, ngược lại Hách Liên Hồng Liên cảm khái lớn nhất, thời điểm nàng tiến vào, chỉđạt tới Địa Anh không lâu, nhưng thời gian bảy tháng trôi qua, tiến bộ không chậm, đạt tới Địa Anh tầng năm, nhưng nhớ ngày đó mập mạp, sắc quỷ, thậm chí là Man Ngưu Vương Lý Hằng, còn chênh lệch với mình quá xa, nhưng hiện giờđã vượt qua mình.

    Màđoàn đội đi theo bên người của Trình Cung, mới biết được cái gì gọi làđuổi theo lẫn nhau, mới biết được cái gì là tốc độ điên cuồng, trong đoàn đội tại đây, đúng là nàng rất mạnh, cho dù sắc chiến đấu kém hơn Trình Cung một chút, chíít cũng không kém quá nhiều, nhưng sau khi rời khỏi đoàn đội này, trong lúc bất tri bất giác, nàng đã rớt lại phía sau.

    Mà những người đi theo Trình Cung trước kia cũng tiến bộ rõ ràng, hai gia hỏa Tiểu Bạch Đại Bạch, hiện tại đã có tu vi Địa Anh tầng tám, luận tài nguyên, mình là thánh nữ của Nguyên Thủy Ma Tông, thứđạt được còn tốt hơn Trình Cung ở đây rất nhiều, dù sao nội tình của Trình Cung mỏng manh, còn phân cho nhiều người như thế, có thể làm được trình độ này rất kinh người rồi, muốn nói công pháp, công pháp của Nguyên Thủy Ma Tông không kém, hơn nữa mình tùy thời có mẫu thân chỉđiểm, nhưng quay đầu lại, mới phát hiện mình đã bị vượt qua.

    Bị Trình Cung vượt qua không nói làm gì, nhìn thấy bọn người mập mạp cũng vượt qua, dây mới làđiểm làm Hách Liên Hồng Liên khó tiếp nhận nhất, nàng đang suy nghĩ vấn đề này, sau nhiều lần cân nhắc thật lâu, phân tích nguyên nhân rời khỏi Trình Cung, rời khỏi tiểu đoàn đội của hắn, đây mới là nguyên nhân tu luyện chậm lại, Hách Liên Hồng Liên cũng cảm khái thật lâu.

    - Tán tu là cái gì, không có bối cảnh, không có chỗ dựa, không có tài nguyên, tất cả mọi chuyện cần bản thân tự làm, kết quảít có cơ hội phát triển nhất, không nói phi thăng, ngay cả cơ hội đứng ở vị trí cao cao tại thượng của Cửu Châu đại địa, có sao?

    Không có, một chút cơ hội cũng không có!

    Người bên cạnh Trình Cung không nói cái gì, giờ phút này phải rời khỏi Vạn Ma Lôi Trì, rời khỏi bí cảnh gia tốc thời gian, Trình Cung nhìn hơn hai mươi vạn người phía dưới nói ra.

    - Có một ít người có thể không tin, cho rằng đạt được di tích, thậm chí phấn đấu trở thành tồn tại Thiên Anh là có thể cải biến vận mệnh, có phỉ không?

    Trình Cung khoát tay, nói:

    - Chuyện này giống như người thế tục nằm mơ cưới vợ đẹp, đều là hư ảo, giả dối, ở nơi đây có ba người là Thiên Anh, tuy bọn họ trong hàng ngũ tán tu cũng không phải là mạnh nhất, nhưng cũng được coi là cao cao tại thượng, hôm nay trải qua bảy tháng tu luyện, một vịđãđạt tới Thiên Anh tầng ba, hai vị khác đều là Thiên Anh tầng hai, nhưng các ngươi cóđi hỏi bọn họ không, bọn họ thật sự cao cao tại thượng sao?

    - Không có môn phái, không có thế lực cường đại chèo chống, bọn họ trừ một mẫu đất ba sào của mình ra, có dám phát uy với người nhỏ yếu không?

    Bọn họ dám làm sao?

    Bọn họ dám đắc tội ai ư, thậm chí một ít đệ tử Nhân Anh trẻ tuổi của người ta bọn họ cũng không dám đắc tội, bởi vìđắc tội sẽ dẫn tới một đám người sau lưng của những kẻ đó, đối phương tùy tiện phái một Thái Thượng trưởng lão đi ra ngoài, có thể diệt một mon phái nhỏ, đừng nói là bọn họ, ngay cả Phong Vân Kiếm Tông có Âm Trường Khiếu là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong tọa trấn sơn môn, thì thế nào?

    Cũng không dám trêu chọc chuyện gì cả.

    Chương 1081: Vũ Châu Lý gia.

    - Bản đại thiếu cũng từng bước một đi tới, nếu không phải có chút năng lực, có chút thế lực chèo chống, đã sớm bị người ta tính toán, năm đó ta giết một đệ tử của Phong Vân Kiếm Tông, liền có một trưởng lão xuất đầu, ta giết trưởng lão, lại có Thái Thượng trưởng lão xuất đầu, môn phái khác cũng như thế, đó là giết đệ tử bình thường, nếu giết nhân kiệt nổi danh Cửu Châu đại địa, giết truyền nhân tông chủ, hoặc là giết con của tông chủ Thất Âm Cầm Cung, có thời điểm ngươi nghĩ không muốn chọc bọn chúng, nhưng mà bọn chúng lại muốn giẫm lên ngươi, muốn giết ngươi, ngươi nên làm cái gì bây giờ?

    - Là nén giận, hay là giống như bản đại thiếu, tiêu diệt toàn bộ bọn chúng, chuyện này chính là một lựa chọn nhân sinh, trong bảy tháng nay, các ngươi xem như đạt được không ít chỗ tốt, nhưng đó chỉ là bắt đầu, hiện tại Nam Chiêm Bộ Châu đã bị bản đại thiếu ta khống chế, ba năm sau bản đại thiếu muốn khai tông lập phái, những người ủng hộ ta cũng không thể thay ta quản lý Nam Chiêm Bộ Châu được, ta muốn tự mình tổ kiến thế lực cho riêng mình, các ngươi cũng không phải trọng yếu nhất, nhưng hiện giờ các ngươi có cơ hội, sau hành động lần này, không muốn tiếp tục làm tán tu, muốn đi theo bản đại thiếu sáng tạo truyền thuyết bất hủ, nhớ kỹ, trong ba năm sau trở lại thành Song Long, các ngươi chính là thủ hạ của ta!

    Trình Cung nói xong, liền thu hơn hai mươi mấy vạn người này vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, không gian ngoại đỉnh hiện giờ vô cùng ổn định, đã vượt qua khái niệm của đạo khí, cho dù hai mươi vạn người tiến vào, cũng không có vấn đề gì.

    - Sau khi Tiểu Phong Tử ngươi rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, cùng Hồng Liên, còn có Hách Liên tông chủ và những tán tu muốn ngoi đầu lên, hoặc là tạo áp lực lên người của các châu khác, thỉnh thoảng có thể khiêu chiến Nam Cương Thần Giáo, nhưng nên nắm chắc trong khi khiêu chiến, ta và Côn Bằng thái tử sẽ quyết chiến trước, chắc có lẽ bọn họ sẽ không cóđộng tác lớn, dù sao bọn họ cũng không muốn cứng đối cứng với chúng ta.

    - Ân chủ, Nam Chiêm Bộ Châu có Hách Liên tông chủ tọa trấn làđược, ta còn muốn theo chân của ngài, lần này ngài dẫn theo nhiều người, nhưng cấp độ Thiên Anh cường đại lại không có, như vậy quá nguy hiểm.

    Tuy Tiểu Phong Tử sớm biết Trình Cung cóýđồ khacsm nhưng thời điểm Trình Cung tuyên bố, cũng cực lực tranh thủ, bởi vì thương tích không có khôi phục, hắn cũng không muốn đi chiến đấu, tại Nam Chiên Bộ Châu bị Nam Cương Thần Giáo áp chế vài chục năm, tuy hắn tính theo tuổi của Cự Nhân Tộc còn chưa trưởng thành, nhưng tâm tríđã thành thục.

    - Lần này cũng không phải đi liều mạng, nếu như đi dốc sức liều mạng, lực lượng của chúng ta còn quá yếu, trên địa bàn của đối phương, nếu liều mạng phải nhiều hơn đối phương gấp mười lần mới được, chúng ta không phải làđối thủ, dù sao đối phương thâm canh cố đế, ta chỉ muốn đi đoạt lại lão bà của Trình Cung ta thôi, đồng thời cũng muốn náo long trời lỡ đất, không phải đi liều mạng, cho nên ngươi không cần lo lắng.

    Nghe hắn nói xong, cho dù Tiểu Phong Tử còn không cam lòng, nhưng thần niệm của Trình Cung khẽ động, đột nhiên có một đạo thân ảnh to lớn xuất hiện phía trên, Trình Cung chỉ chỉ vào thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, ý tứ trong đó, chính làđã có nó rồi.

    Lúc này Tiểu Phong Tử mới cười hắc hắc, không nói gì nữa, bảy tháng nay, tốc độ tăng tiến của Trình Cung rất kinh người, từĐịa Anh tầng năm, đạt tới Địa Anh tầng chín đỉnh phong, thần niệm đã khôi phục tới Thiên Anh tầng tám, cường độ thân thểđạt tới Thiên Anh tầng ba, nhưng Hỏa Phượng Ma Long không kém cỏi chút nào, cũng tăng lên với tốc độ khủng bố, hiện giờđãđạt tới Thiên Anh tầng bốn đỉnh phong.

    Phải biết rằng, mỗi một mon phái đều có kỳ tài ngút trời, hơn mười hai mươi tuổi đãđạt tới Địa Anh đỉnh phong, trước ba trăm tuổi có thểđạt tới Thiên Anh, đạt tới Thiên Anh còn quá trẻ, nhưng sau khi tiến vào Thiên Anh, lại kẹt ở Thiên Anh tầng ba, Tư Không Cát, Đạm Đài Linh Tríđều là người như thế, đến Thiên Anh, mỗi lần đột phá bình cảnh càng khó khăn, rất nhiều người kẹt lại ở bình cảnh, cảđời này không tiến thêm, bọn người Tư Không Cát thuộc về những Thái Thượng trưởng lão bế quan trường kỳ, nhưng khóđột phá, cho nên được phân đi quản lý chuyện trong môn phái, người có thểđề thăng không ngừng, mỗi môn phái sẽ toàn lực cung cấp tài nguyên, chỉ lo bế quan tĩnh tu, tranh thủ tăng cường thực lực bản thân, chuyện trong môn phái và tranh giành quyền lực thế tục không cần xen vào, chỉ khi môn phái gặp sinh tử tồn vong, những chuyện khác không quan trọng với bọn họ.

    Hỏa Phượng Ma Long thì bởi vì Trình Cung dung hợp Càn Khôn hỏa chủng, phân thân nhận được cảm ngộ và biến hóa, trọng yếu nhất là, không ngừng hấp thu Thuần Dương Thiên Sa, đây chính là chí bảo để Thiên Anh đỉnh phong chuyển Thuần Dương phục dụng, thậm chí Trình Cung luyện khí, luyện đan năm đó cũng dùng tới, người có cảnh giới siêu việt Thuần Dương khi tu luyện cũng dùng nó, có thể nghĩ Thuần Dương Thiên Sa trân quý cỡ nào, mà lực lượng bản thể của Hỏa Phượng Ma Long được kích phát không ngừng, mới có thể trong thời gian ngắn đạt tới Thiên Anh tầng bốn.

    Vượt qua Tư Không Cát, Đạm Đài Linh Trí, cũng vượt qua những Thiên Anh này, bọn họ suốt mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm cũng khó vượt qua đạo khảm này.

    Hỏa Phượng Ma Long đạt tới Thiên Anh tầng bốn, Trình Cung khống chế so với so với Tiểu Phong Tử, sức chiến đấu còn kém nhiều, mới có thể so sánh với tồn tại Thiên Anh tầng sáu, nhưng muốn nói chạy trốn để khỏi chết, cho dù Tiểu Phong Tử cũng không thể làm gìđược Hỏa Phượng Ma Long.

    - Ta...

    Cũng muốn đi, cho ngươi xem, Nguyên Thủy Ma Công của ta rất lợi hại.

    Thời điểm Tiểu Phong Tử vừa thuyết phục, đột nhiên Hách Liên Hồng Liên mở miệng, nàng không muốn rời đi, không muốn tụt lại phía sau.

    - A!

    Trình Cung nhớ tới mình và Hách Liên Hồng Liên nói chuyện, nàng ngược lại dùng nàng làm cái cớ, chỉ vào bọn mập mạp cười xấu xa, hiển nhiên nàng lấy cớ rất kém cỏi.

    Trình Cung cười nhạt một tiếng, sau đó trầm mặc một chút, hắn biết rõ Hách Liên Lam Phượng đã biết rồi, thấy Hách Liên Lam Phượng không lên tiếng, hắn cũng cam chịu.

    Nhìn thấy tất cả mọi người chờ xuất phát, đã có thói quen đi sau lưng Trình Cung, Đông Phương Ngọc Sanh cũng có chút khẩn trương hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng động thủ, chỉ còn lại hai ngày, còn kịp sao?

    Tới kịp, nhất định phải tới kịp, nhiều chuyện biến thái hơn hắn còn làm được, thời gian hai ngày hắn chắc chắn sẽ tới kịp, huống chi nhân vật thái tôn cũng ra tay, nhất định phải tới kịp, trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh nói thầm, giống như đang tự khuyến khích mình.

    Tuy chỉ qua mấy tháng, nhưng vào lúc này, Đông Phương Ngọc Sanh lộ ra vẻ dương cương, khí phách, nam nhân, cộng thêm một thân lực lượng Địa Anh tần bảy, so với Đông Phương Thanh Mai vừa mới tới Nam Chiêm Bộ Châu, đã hoàn toàn thay người, chỉ là bàn tính, nhưng không thay đổi quá nhiều.

    - Tốt rồi, hiện giờ chúng qua xuất phát, tất cả mọi người đợi ta an bài chuyện Đan Châu.

    Chuyện cụ thể còn c vào một ít tin tình báo để làm quyết định, cho nên Trình Cung cũng thu thập đám đông tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh, sau đó rời khỏi Vạn Ma Lôi Trì.

    Chương 1082: Quyết định của Lý gia. (1)

    Thời điểm đi ra khỏi Vạn Ma Lôi Trì nhìn thấy Hách Liên Lam Phượng, Trình Cung gật đầu, Hách Liên Lam Phượng trực tiếp xé rách hư không rời đi, xé rách hư không đi tới Đông Nam Vũ Châu, mà Trình Cung nhắm mắt không nói.

    Trong nội tâm yên lặng nhớ kỹ, Linh Lung, ta nhanh chóng đi tới rồi, ngươi là nữ nhân của Trình Cung ta, không ai được phép động tới ngươi, trong thời gian ngắn ta không có biện pháp diệt bọn chúng, a muốn đem đem trọn Đan Châu náo động lên, sau đó mang ngươi về bên cạnh ta.

    Bởi vì Trình Cung và Côn Bằng thái tử có ước định cuộc chiến trăm ngày, hiện giờ rất nhiều thế lực đang chờ xem, đối với chuyện Trình Cung biến mất, không ai chúý tới, bởi vì hòa thượng chạy miếu vẫn còn, trừ phi Trình Cung buông tha tất cả ở Nam Chiêm Bộ Châu, nếu không, hắn sẽ xuất hiện đúng lúc.

    Tất cả mọi người nhìn ra, lúc này, Trình Cung đang nghĩ tất cả biện pháp, đem thời gian đầu nhập vào trong tu luyện.

    Lại không biết, Trình Cung đã rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, cuốn vào tranh đoạt của Đông Bắc Đan Châu.

    Loại chuyện này, trừ Trình Cung và người bên cạnh hắn, mặc cho ai đánh vỡ đầu cũng không dám nghĩ, chiến tranh thế tục, Nam Chiêm Bộ Châu giành thắng lợi cho nên Yêu tộc rất giận, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông bốn thế lực lớn cũng giận dữ, thời điểm này, giống như con kiến bò trên lò lửa, cũng không có khả năng thanh thản đi quản chuyện khác.

    Nhưng đối với Trình Cung, thậm chí Trình gia và người bên cạnh Trình Cung, dù phía trước là núi đao biển lửa, dù mấy thế lực lớn áp bách như núi cũng tốt, bọn họ cũng liều lĩnh xông tới Đông Bắc Đan Châu.

    ...

    Trần Nam Quận là một trong năm quận lớn nằm dưới sự khống chế của Đông Nam Vũ Châu Lý gia, Trấn Nam Quận đã từng là phòng tuyến đầu tiên chống cự công kích của Nam Chiêm Bộ Châu, mà Nam Chiêm Bộ Châu hiện giờ hỗn loạn, cho nên mấy trăm năm qua không có chiến đấu gì, nhưng quy mô của Trấn Nam Quận cũng bày ở chỗ này.

    Đối với gia tộc cự phách truyền thừa mấy vạn năm như Lý gia, bố trí chiến lược không bởi vì mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm không chiến thanh mà thư giãn, thay đổi, cho dù Nam Chiêm Bộ Châu thời kỳ Man Hoang Đại Đế thống trị hay là thời kỳ thế lực cường đại khác thống trị, cũng không luôn cẩn thận thời điểm xảy ra mâu thuẫn và phát sinh chiến tranh.

    Trấn Nam Quận không có tường thành, hoàn toàn là phương thức cở mở, nơi đây kiến trúc xa hoa, khắp nơi có thể nhìn thấy Tu Chân Giả bay tới bay lui, Lý gia có trận phá, truyền thừa trận pháp, ai cũng biết chung quanh mấy thành thị lớn này, một khi có chiến đấu xảy ra, sẽ có trận pháp cực kỳ đáng sợ xuất hiện, cho nên có tường thành và không có tường thành cũng không có gì khác nhau.

    Cũng bởi vì lực uy hiếp như thế, cho nên Lý gia thống trị ổn định mấy vạn năm, bầu không khí chỉnh thể của Đông Nam Vũ Châu rất tốt, Lý gia chính là trời, bất cứ quy định gì của bọn họ, mệnh lệnh cũng được chấp hành không sai lệch, đương nhiên, Lý gia quản lý rất quy phạm, khác xa sự hỗn loạn của Nam Chiêm Bộ Châu.

    Chỗ trọng yếu nhất của Trấn Nam Quận chính là không gian bí cảnh, nơi đây chẳng những là một bí cảnh tu luyện, đồng thời cũng làđầu mối then chốt của trận pháp, bên trong cất chữa rất nhiều tài nguyên, bình thường khi mở ra, đều có Thái Thượng trưởng lão của gia tộc tới tọa trấn, cầm theo lệnh bài đặc sứ của gia chủ mà chạy tới đây, mới mở bí cảnh được, nhưng chỉ là tầng ngoài cùng, nhưng lúc này ở không gian sâu nhất của bí cảnh, đã có hai người đang nói chuyện với nhau.

    Một người trong đó vừa nhìn chỉ có bốn mươi, mặc dù bộ dáng không có xinh đẹp yêu dị giống như Lý Dật Phong, nhưng tuyệt đối là mỹ nam tử tuyệt thế, chỉ có thời gian thượng vị rất dài nên sinh ra khíđộ, mị lực của người trung niên.

    Người này chính là phụ thân của Lý Dật Phong, gia chủ Đông Nam Lý gia, Lý Pháp.

    Tuổi tác của Tu Chân Giả khó tính theo vẻ bề ngoài, về phần Lý Pháp, sau khi hơn trăm tuổi mới sinh ra Lý Dật Phong, những chuyện này với Tu Chân Giả rất bình thường.

    Một người khac,s có bộ dáng cao lớn, cả người tản ra phong độ của người có trí thức, một thân nho học chi khí, mái tóc hoa râm, khíđộ phi phàm, người này chính là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lý gia, Lý Chân Nam đã hơn hai ngàn ba trăm tuổi.

    Nếu như để cho người khác biết rõ, Lý gia có hai đại nhân vật đồng thời xuất hiện ở địa phương này, không nói chấn động Cửu Châu đại địa, cũng đủ làm cho mấy thế lực lớn chung quanh lo lắng và suy nghĩ, nhất là Thất Âm Cầm Cung gân đây có mâu thuẫn với Lý gia.

    - Tiểu tử Dật Phong này đã là Lục cấp trận pháp đại sư?

    Còn nữa, tên Trình Cung thật sự giống như hắn nói ư...

    Thần kỳ như vậy?

    Lý Chấn Nam cũng vừa chạy tới Trấn Nam Quận, bọn họ cũng không kinh động bất cứ kẻ nào, trực tiếp tiến vào khu vực trọng yếu nhất của không gian bí cảnh tu luyện ở Trấn Nam Quận, sau khi nhìn thấy Lý Pháp.

    Lý Chấn Nam vội vàng hỏi.

    Đối với Lý gia mà nói, Lý Dật Phong ở tuổi này có thểđạt tới Lục cấp trận pháp đại sư, thậm chí còn trọng yếu hơn việc đạt tới Thiên Anh, với tuổi này đạt tới Lục cấp trận pháp đại sư, chỉ có mấy vạn năm trước, thời kỳ Lý gia cường thịnh nhất mới có a, huống chi Lý Dật Phong còn truyền tin tức của Trình Cung trở về, mà hắn còn nói, bản thân mình có thểđạt tới Lục cấp trận pháp đại sư là nhờ có Trình Cung.

    Lý Chấn Nam là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Lý gia, tuy không giống như những nhân vật thái tôn lánh đời không xuất hiện, nhưng cũng không dễ dàng quản chuyện nào khác, chỉ có một ít chuyện trọng đại trong gia tộc gia chủ quản không được, mới có thể kinh động thủ tịch Thái Thượng trưởng lão này xử lý, hoặc làđiều động Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng bảy trở lên đi giải quyết công việc, cũng cần thương nghị với vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão này.

    Thái Thượng trưởng lão, nhất là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của môn phái nhỏ, Đại trưởng lão của tiểu gia tộc, đến cảnh giới của bọn họ, tất cả tinh lực đều tập trung tu luyện, đột phá cảnh giới, chuyện gia tộc với bọn họ mà nói, chính là một loại trách nhiệm và gánh nặng mà thôi.

    - Dật Phong đúng làđạt tới Lục cấp trận pháp đại sư, nếu không như thế, hắn còn nắm giữ vài loại trận pháp từ thời đại Viễn Cổ, cùng rất nhiều phương pháp bày trận mà gia tộc chưa từng có, mà trận pháp Trình Cung bố trí từ mấy trăm vạn tiểu trận pháp hợp nhất thành một đại trận ở Đan Thành Nam Chiêm Bộ Châu, ta cũng thông qua tin tức Dật Phong truyền về mà xem xét, cũng cẩn thận nghiên cứu qua, tuy lực lượng của trận pháp không quá mạnh, nhưng thủ pháp bày trận tuyệt đối không thể tưởng tượng được, kỳ diệu không thể kể xiết, ta cùng mấy vị Thái Thượng trưởng lão khác nghiên cứu hồi lâu, cũng đạt được rất nhiều lợi ích, nhưng muốn bảo hiểu rõ toàn bộ ảo diệu ẩn chứa trong trận pháp đó, không tốn thời gian trăm năm là không thể nào.

    Chương 1083: Quyết định của Lý gia. (2)

    Lý Pháp cảm khái, nói:

    - Với khả năng bày trận ảo diệu của hắn, đã không còn dùng hia chữ thần kỳ để hình dung, không nói Vũ Châu Lý gia chúng ta hiện giờ, cũng không có ai địch nổi, cho dù là trong linh sơn cũng không có bao nhiêu người làm được chuyện này cả.

    Chỉ từđó có thể nhìn ra, tạo nghệ trên phương diện trận pháp của hắn đã viễn siêu cảnh giới bình thường, đối với Vũ Châu Lý gia chúng ta mà nói, chuyện này so với tranh đoạt bảo địa cùng Thất Âm Cầm Cung còn trân quý hơn nhiều, nếu không phải sự việc trọng đại, ta làm sao kinh động ngài chứ, nếu không phải thái tôn đang bế quan, không gian Thuần Dương đãđóng lại, chỉ sợ ta cũng muốn kinh động thái tôn xử lý chuyện này.

    Lý Chấn Nam nghe Lý Pháp nói như thế, sắc mặt cũng thay đổi, nếu đúng là có thểđề thăng phương diện trận pháp của Lý gia lên một bậc, đối với Lý gia quá trọng yếu, khác với gia tộc khác, Lý gia chủ yếu dựa vào suy diễn Dịch Số, trận pháp, đây chính là mạch máu truyền thừa của Lý gia, giống như môn phái dựa vào quán mạch nguyên tinh mà tồn tại, qua thời gian trôi đi, quán mạch nguyên tinh sẽ từ từ héo rũ, cho dù tạo thời chưa héo rũ, nhưng thời gian dài trôi qua cũng xuống dốc, mà lúc phát hiện một đại quán mạch nguyên tinh, giá trị của nó không cần phải nói cũng rõ.

    - Tốt, quá tốt, đây là kỳ ngộ vạn năm khó gặp của Lý gia, cho dù thế nào cũng phải bàn ổn thỏa với tiểu tử Trình Cung kia, hắn nói điều kiện gì cũng được, chỉ cần hắn chịu nói hiểu biết về trận pháp ra làđược.

    Lý Chấn Nam kích động nói ra.

    - Ta cũng nói như vậy, nhưng Trình Cung là cháu trai của Trình Tiếu Thiên, cũng là ngoại tôn của vịđiện chủ không chịu đảm nhận chức vị của Thiên Cung Thần Điện, hơn nữa sau lưng của hắn có một cổ lực lượng thôi động, hôm nay cả Nam Chiêm Bộ Châu đã bị hắn khống chế, nhưng hắn vẫn muốn đối mặt với đả kích vô tình từ Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, hắn và Côn Bằng thái tử có ước hẹn trăm ngày, một khi Côn Bằng thái tửđạt tới Thiên Anh, cho dù Thiên Anh tầng bảy, tầng tám cũng không làm gìđược hắn, cửa ải này không nói trước được, cho dù hắn thắng được, thì những người khác cũng không từ bỏ ýđồ, Dật Phong nói hắn muốn trao đổi với Lý gia chúng ta, rất có thể là chuyện này...

    Lý Pháp nói xong nhìn vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Lý gia, khác với thế lực khác, Lý gia cho tới nay rất đoàn kết, một lòng vì gia tộc, cho nên Lý Pháp gặp được chuyện này mới thương lượng với Lý Chấn Nam.

    - Có gìđáng sợ, loại cơ hội có thể làm cho Lý gia đề thăng không bắt lấy, sẽ có thẹn với liệt tổ liệt tông, trải qua hơn vạn năm truyền thừa, Lý gia chúng ta không lớn mạnh bằng lúc trước, nhưng không tới mức sợ người khác, nếu như ngay cả kỳ ngộ ở trước mặt, Lý gia cũng sợ đầu sợ đuôi, Lý gia chúng ta theo chân đám người kia, vậy thì sụp đổ cho rồi.

    Ta thấy đứa nhỏ Dật Phong này làm rất tốt, trước ngươi không phải đã nói, hắn được Trình Cung truyền thụ cho nên mới trong thời gian ngắn đạt tới Lục cấp trận pháp đại sư hay sao?

    Đứa nhỏ này còn thông minh hơn so với ngươi!

    Đừng nhìn Lý Chấn Nam một thân phong phạm nho học đại sư, nhưng khi gặp chuyện thì khí thế lại không giống, không chút do dự, sợ hãi nào.

    Nghe hắn nói như vậy, đã làm Lý Pháp cười khổ im lặng, nói như thế nào thì Lý gia hắn truyền thừa mấy vạn năm mới có ngày hôm nay, nhưng nghe Lý Chấn Nam nói như vậy, bản thân mình còn không bằng hài tử, kỳ thật trong lòng Lý Pháp cũng đã sớm có quyết định rồi, nếu không phải thế thì cũng không bảo Lý Trấn Nam cùng mình chạy tới Trấn Nam Quận, nhưng vẫn còn chút chần chờ, hôm nay nghe Lý Chấn Nam nói thế, hắn đã hạ quyết tâm.

    - Phù Văn Tông xuống dốc là kết cục đãđịnh, bọn chúng vẫn muốn nhúng chàm vào Nam Chiêm Bộ Châu, về phần Bà La Đa Thần Miếu hiện giờ cũng bị liên minh đan sư ủng hộ Ma gia huyên náo long trời lỡ đất, ngay cả những thế lực do Bà La Đa Thần Miếu thống trị cũng dao động, Yêu tộc cũng rục rịch, bọn họ có thể quản chuyện của mình đã là không tệ rồi, còn Thất Âm Cầm Cung đánh với chúng ta nhiều năm như thế, chẳng phải vẫn bị Lý gia chúng đè một đầu hay sao, Yêu tộc là cường đại, nhưng Vũ Châu Lý gia chúng ta cũng không sợ bọn chúng, dù sao chúng ta cách nhau quá xam, chỉ cần không đến thời điểm sau cùng, bọn chúng không có khả năng không tiếc tất cả khai chiến với Vũ Châu Lý gia chúng ta đâu.

    Nghe Lý Chấn Nam nói thế, Lý Pháp gật đầu, nói:

    - Ngài nói đúng, ta cũng cân nhắc qua chuyện này, dù sao chúng ta và Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Diện khác nhau, năm đó Yêu tộc mượn chuyện Nam Chiêm Bộ Châu liên hợp đông đảo thế lực đả kích Thiên Cung Thần Điện, đã sớm có dự mưu, chỉ tiếc Yêu tộc vẫn không thể ăn Thiên Cung Thần Điện, về phần lưỡng bại câu thương Yêu tộc không dám, cũng lo lắng Theien Cung Thần Điện, phòng ngừa Thiên Cung Thần Điện ẩn nhẫn nhiều năm phản kích, dù sao mười mấy năm trước, Thiên Cung Thần Điện cũng vượt qua Yêu tộc.

    - Ta cùng ngày cũng có suy nghĩ giống nhau, nếu lần này Trình Cung mở miệng, Lý gia chúng ta sẽ toàn lực ủng hộ hắn, cho dù không triệt để bảo trụ Nam Chiêm Bộ Châu, có thế lực của chúng ta và hắn hiện giờ, còn có thế lực che dấu sau lưng, cộng với sự tồn tại của Thiên Cung Thần Điện, đủ để hắn bảo trì một nửa Nam Chiêm Bộ Châu, chuyện này với Lý gia chúng ta là chuyện tốt hiếm có, chíít cũng có một liên minh, chúng ta không cần lo lắng Nam Chiêm Bộ Châu lại sinh ra uy hiếp.

    Lý Pháp thân là gia chủ Lý gia, chuyện hắn cân nhắc chính là lợi ích của Lý gia, Lý Chấn Nam nghe xong thỏa mãn gật đầu.

    - Oanh!

    Vào thời điểm Lý Pháp và Lý Chấn Nam đã quyết định cách cục biến hóa của Cửu Châu đại địa, nhân vật dậm chân một cái

    cũng khiến toàn bộ Vũ Châu chấn động, đột nhiên cả không gian run lên ầm ầm, trận pháp vận chuyển điên cuồng, trận pháp ở hạch tâm cũng vận chuyển điên cuồng, nhưng sau đó lại xảy ra chuyện làm cho bọn họ chấn kinh.

    Bởi vìđã diễn ra một chuyện vô cùng đáng sợ, không gian bí cảnh của Trấn Nam Quận làđịa phương nào, yếu địa chiến lược, từng làđịa phương chiến đấu suốt ngàn năm qua với Nam Chiêm Bộ Châu, trận pháp bên trong cũng không phải chuyện đàu, trực tiếp làm cho trận pháp vận chuyển trấn áp không gian, tránh cho người khác xé rách không gian.

    Nhưng làm cho Lý Pháp và Lý Chấn Nam khiếp sợ là, sau chấn động là có người ngạnh sanh vượt qua trấn áp của trận pháp, trực tiếp cưỡng ép xé rách không gian ghé qua đây.

    Khủng bố!

    Trong nội tâm của Lý Chấn Nam và Lý Pháp đều có loại cảm giác này, cổ lực lượng này quá mức khủng bố, có thể ghé qua không gian mà trận pháp đã trấn áp không gian tại Trấn Nam Quận đã khởi động, vượt qua trận pháp không tỏa không gian, là tồn tại khủng bố cỡ nào.

    Lý Chấn Nam và Lý Pháp đồng thời nhìn nhau, không cần nói cũng biết đang suy nghĩ cái gì.

    Chương 1084: Thần Long Tiên Cung. (1)

    Tồn tại Thuần Dương, chỉ có tồn tại đúc thành thực thể Thuần Dương, mới khủng bố như hế, tuy Trấn Nam Quận là yếu địa chiến lược, nhưng dù sao cũng không cách nào ngăn cản được tồn tại Thuần Dương bước vào.

    Cảm nhận trận pháp của Trấn Nam Quận bắt đầu vận chuyển toàn lực, Lý Pháp vội vàng đưa tay không chế chỉnh thể trận pháp, sau đó hắn và Lý Chấn Nam đồng thời xé rách không gian, rời khỏi không gian bí cảnh, thân thểđã xuất hiện trên không trung cao hơn ba ngàn thước.

    Tuy Lý Pháp và Lý Chấn Nam đều là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, hơn nữa thân phận đặc biệt, nhưng nhìn thấy nữ tử ở trước mặt này, khó che dấu được tâm tình chấn động, thực thể Thuần Dương, thật sự là cảnh giới Thuần Dương, là tồn tại thái tôn, tồn tại bực này, đã chân chính đứng ở đỉnh phong ở Cửu Châu đại địa, bất cứ là vị nào cũng không phải chuyện đùa, cho dù là thế lực lớn như Vũ Châu Lý gia, cũng không dễ dàng trêu chọc một vị tồn tại thái tôn đâu, bởi vì nhân vật cấp bậc như thế mà tức giận lên, sẽ tạo thành lực phá hoại quá lớn.

    - Gia chủ Vũ Châu Lý gia Lý Pháp bái kiến tiền bối.

    Tuy trong nội tâm đột nhiên khiếp sợ khi có một vị tồn tại thái tôn xuất hiện, nhưng dù sao Lý Pháp hắn cũng là gia chủ Lý gia, cho nên hắn nhanh chóng ổn định tâm thần, cùng với Lý Chấn Nam hai người bay lên không trung đối mặt với vị tồn tại thái tôn vừa tiến đến, vừa cẩn thận quan sát vừa giới thiệu bản thân mình.

    Người tới không phải người khác, chính là Hách Liên Lam Phượng chạy từ Nam Chiêm Bộ Châu tới đây, Hách Liên Lam Phượng khẽ gật đầu, gật đầu xem như đáp lễ, sau đó nói:

    - Trận pháp của Lý gia đúng là danh bất hư truyền.

    Tuy vừa rồi Hách Liên Lam Phượng cưỡng ép phá vỡ không gian nơi đây, nhưng vẫn cố sức không ít, đây cũng là do nàng đãđột phá tới cảnh giới Thuần Dương, nếu không, cho dù là Thiên Anh đỉnh phong cũng phải cố hết sức, thậm chí còn có khả năng gặp nguy hiểm, cho nên Hách Liên Lam Phượng mới cảm khái như thế này.

    Lý gia không sợ nàng, nhưng cũng không muốn dễ dàng trêu chọc một tồn tại cấp thái tôn, hôm nay nghe vị thái tôn này tán dương trận pháp của Lý gia, tâm tình của Lý Pháp và Lý Chấn Nam vô cùng sảng khoái tinh thần, lồng ngực có chút ưỡng lên, nhưng không đợi Lý Pháp mở miệng nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy một người trẻ tuổi mở miệng nói chuyện.

    - Tuy mười không còn được một, nhưng bây giờ cũng không phải là năm đó, cho nên không cách nào so sánh, nhưng nếu so sánh với những trận pháp khác, cũng không tệ chút nào.

    Làm phiền tông chủ đi một chuyến rồi, nhưng tông chủ còn phải mau chóng quay trở về, bên phía Nam Chiêm Bộ Châu không có ngài tọa trấn, ta không an tâm chút nào.

    Người nói chuyện đương nhiên là Trình Cung, Trình đại thiếu gia, khi hắn mở miệng nói chuyện, làm cho nội tâm của Lý Pháp và Lý Chấn Nam ăn cả kinh không nhẹ, vừa rồi bọn họ chủ tập trung chúý tồn tại thái tôn Hách Liên Lam Phượng, cho nên tưởng người trẻ tuổi này chính làđồ đệ hoặc là vãn bối, cho nên không chúý quá nhiều.

    Nhưng Trình Cung vừa mở miệng nói chuyện, hai người đã sửng sốt lên.

    Người này là ai?

    Không ngờ lại dám bình luận trận pháp của Lý gia, hơn nữa nghe khẩu khí của hắn, làm cho người ta cảm thấy không thoải mái chút nào, ngươi cho rằng ngươi là ai thế?

    Nếu như là vị thái tôn này nói ra, Lý Pháp và Lý Chấn Nam sẽ không đểý quá nhiều làm gì, dù sao thân phận thái tôn của người ta vẫn còn đó, làm gì có chuyện một tiểu oa nhi lên tiếng bình luận hỗn sượt như thế.

    Nhưng lời sau đó làm cho bọn họ cảm thấy giật mình, người trẻ tuổi kia đang nói cái gì?

    Đi một chuyến, chẳng lẽ đường đường là cảnh giới Thuân Dương, tồn tại thái tôn, lại đi ra ngoài hộ tống hắn tới đây?

    Hơn nữa nghe khẩu khí này, hoàn toàn không giống như một vãn bối nói chuyện với trưởng bối nha, hoàn toàn là cách đối thoại bình thường, ngữ khí cũng quá bình thường, đây rốt cuộc là chuyện gì, phải biết rằng, tồn tại thái tôn cóđịa vị cực kỳ cao thượng ở Cửu Châu đại địa, trong mắt người thế tục thì tồn tại Nhân Anh chính là thần tiên, cao cao tại thượng, bao quát cả Cửu Châu đại địa này.

    Cho dù là truyền nhân mấy thế lực lớn của Cửu Châu đại địa, thậm chí Côn Bằng thái tử cũng không dám động tới tồn tại thái tôn, chớ đừng nói là nói chuyện ngang hàng thế này, Lý Pháp là gia chủ Vũ Châu Lý gia, tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, đều phải dùng lễ vãn bối màđối đãi, người trẻ tuổi này là ai?

    Lý Pháp là nhân vật thông minh cỡ nào, kỳ thật Trình Cung nhắc tới Nam Chiêm Bộ Châu, trong đầu của hắn đã xuất hiện hai chữ Trình Cung, với thân phận vàđịa vị trước mắt của hắn, cộng thêm Lý gia cũng không có tâm tư tham dụ vào tràng tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, cho nên không có bao nhiêu lý giải về Trình Cung, biết đại khái một ít lý giải từ phía Lý Dật Phong mà thôi.

    Nhưng bọn họ cũng không biết tin tức Hách Liên Lam Phượng đã thành tựu Thuần Dương, trở thành tồn tại cấp bậc thái tôn, tin tức này chỉ có một số ít người biết rõ, cho nên Lý Pháp không đoán ra, đồng thời người trẻ tuổi này và tồn tại thái tôn nói chuyện ngang hàng với nhau, đối thoại tùy ý cho nên có chút mơ hồ.

    - Tốt rồi, ta sẽ chiếu cố nó giúp ngươi, các ngươi cẩn thận một chút!

    Hách Liên Lam Phượng ngầm đồng ý cho Hách Liên Hồng Liên đi theo Trình Cung đi Đan Châu, tuy không nói gì thêm, nhưng trong lòng có chút nhớ mong, dù sao cho tới bây giờ, Hách Liên Lam Phượng cũng chưa từng để nàng rời khỏi mình xa như thế.

    Nhưng nàng cũng không phải nữ tử bình thường, có thể một mình chống đỡ Nguyên Thủy Ma Tông đối kháng với Phong Vân Kiếm Tông tại Nam Chiêm Bộ Châu, còn có thểđột phá tới cảnh giới Thuần Dương, đương nhiên chẳng phải là người bình thường, nói xong liền biến mắt trong tầm mắt của mọi người.

    Lý Pháp và Lý Chấn Nam còn chưa kịp nói cái gì, kết quả hai người đứng ở giữa không xen được vào một câu nào, mà vị thái tôn này đã rời đi, đây là chuyện gì?

    Vào lúc này bọn họ mới hiểu được, thì ra nhân vật chính lại là người trẻ tuổi đứng ở trước mặt của mình.

    - Ha ha...

    Nhìn thấy Lý Pháp và Lý Chấn Nam có biểu lộ kinh ngạc, Trình Cung cười nhạt một tiếng, cũng không có giải thích làm gì, thầm niệm khẽ động, làm cho bọn Lý Dật Phong, Đông Phương Ngọc Sanh, sba người sắc quỷ từ trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh xuất hiện trước mặt của hai người Lý Pháp, Lý Chấn Nam.

    Những người khác vẫn còn nắm chắc thời gian để tu luyện, không buông tha một chút thời gian, về phần Đông Phương Ngọc Sanh là do Trình Cung cố ý dẫn theo, đó là do hắn có chút xúc động, hắn muốn thông qua cậu em vợ này học được chút gìđó, về phần sắc quỷ phụ trách phần tình báo, hắn nhất định phải tham dự mới được.

    - Dật Phong!

    Nhìn thấy Lý Dật Phong, trong nội tâm Lý Pháp và Lý Chấn Nam lập tức hiểu một cách triệt để, trong lòng tự nhủ người trẻ tuổi kia đúng là Trình Cung, lại có tồn tại thái tôn đưa bọn họ tới đây, quá khoa trương rồi.

    Chương 1085: Thần Long Tiên Cung. (2)

    - Đại thiếu, để ta giới thiệu một chút, đây là phụ thân ta, cũng là gia chủ Lý gia Lý Pháp, vị này chính là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Lý gia Lý Chấn Nam.

    Lý Dật Phong vừa đi ra, đã nhanh chóng cúi chào Lý Pháp và Lý Chấn Nam, sau đó trình trọng giới thiệu chân chính, hắn và sắc quỷ, mập mạp, Túy Miêu đi theo sau Trình Cung, cũng vô cùng tùy tiện, nhưng Lý Dật Phong lúc này, vô cùng ưu nhã, giống như một công tử có lễ tiết cao quý.

    - Phụ thân, Thái Thượng trưởng lão, vị này chính là Nam Chiêm Bộ Châu Trình Cung, Trình đại thiếu.

    Đông Phương Ngọc Sanh có thói quen đi sau lưng của Trình Cung, nghe Lý Dật Phong nói chuyện cũng cảm thấy kinh ngạc, bởi vì Lý Dật Phong lúc này đã thay đổi thành một người khác, ở trong không gian bí cảnh và tu luyện trong Vạn Ma Lôi Trì, hắn hoàn toàn khác biệt với lúc ở nơi này, biến hóa của thằng này quá lớn, đương nhiên hắn không biết, Lý Dật Phong vốn từ nhỏ là công tử cao quý sinh trưởng ở Lý gia, chỉ có thời gian dài ở Nam Hoang, gặp được bọn người Trình Cung, hắn mới từ từ biến thành bộ dáng mà hắn nhìn thấy trước đó.

    Lý Pháp và Lý Chấn Nam tuy đã nghĩ tới, nhưng trong nội tâm vô cùng giật mình.

    - Dật Phong nói đúng là sự thật, đúng là tuổi trẻ tài cao, không hổ làđệ nhát đại thiếu của Cửu Châu đại địa.

    Có Lý Pháp là gia chủ Lý gia tại đây, Lý Chấn Nam rất ít mở miệng, chỉ lẳng lặng quan sát, cho dù Lý Dật Phong giới thiệu đến hắn, hắn cũng chỉ theo lễ phép cho nên gật đầu cười với Trình Cung một cái, còn Lý Pháp rất nhiệt tình.

    Đệ nhất đại thiếu của Cửu Châu đại địa, Trình Cung nghe xong nhìn về phía Lý Dật Phong, Lý Dật Phong thằng này mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, giống như không biết chuyện này, kỳ thật sau khi hắn thông tri về gia tộc tình huống của Trình Cung, cho nên đã nói với Trình Cung từ trước.

    Trình Cung cười nói:

    - Lời này từ trong miệng gia chủ Vũ Châu Lý gia, nếu như để cho những người khác trên Cửu Châu đại địa biết rõ, không biết bao nhiêu nhân kiệt trẻ tuổi sẽ tới tìm ta gây phiền toái đây, nhưng ta làm người cóđiểm tốt, chính là chưa bao giờ sợ phiền toái nhiều, tuy hiện giờ còn kém một chút, nhưng lời của bá phụ nói như vậy, ta cũng xin nhận.

    Trình Cung trả lời đều làm cho Lý Pháp và Lý Chấn Nam cảm thấy ngoài ý muốn, Lý Pháp còn chưa có bao nhiêu lý giải về Trình Cung, cho nên tình huống vừa rồi, chỉ là lời khách khí...

    Hơn nữa cũng chỉ là khách khí với khách khí mà thôi, tuy Cửu Châu đại địa có vô số nhân kiệt, danh xưng đệ nhất đại thiếu, cũng là xưng hô mà thôi, trừ phi thực lực áp chế một đời nhân kiệt trẻ tuổi, thậm chí siêu việt một đời nhân kiệt trẻ tuổi, mới cóđược danh hiệu này, nếu không, chỉ rước lấy phiền toái không cần thiết mà thôi, một khi bị người ta đánh bại, cũng sẽ biến thành trò cười cho thiên hạ mà thôi.

    - Ở xa tới là khách, Dật Phong tại Nam Chiêm Bộ Châu được đại thiếu chiếu cố rất nhiều, hơn nữa sau kih Nam Chiêm Bộ Châu được đại thiếu khống chế, chúng ta còn phải câu thông với nhau nhiều, cho nên có việc gì cần Lý gia chúng ta giúp đỡ, đại thiếu cứ nói đừng ngại, chúng ta không nên bàn chuyện trên không trung thế này, mời vào trong phòng nói chuyện.

    Nhưng Trình Cung lại có chút hiểu rõ, nhưng vẫn tùy ý như trước đó, không có chút khách khí mà nhận định lời nói này, một chút khiêm tốn cũng không có, làm cho vị gia chủ Lý gia Lý Pháp cảm thấy bất ngờ, không biết nên nói thế nào mới tốt, chỉ có thể nói sang chuyện khác.

    Lý Dật Phong ở một bên thổi tóc của mình, cho nên sợi tóc phiêu động, hắn sớm biết rõ sẽ có bộ dạng thế này từ sớm rồi.

    - Bá phụ không cần khách khí, ta và Lý Dật Phong là thích tính tình của nhau mà thành huynh đệ, hơn nữa hắn cũng giúp ta không ít chuyện, lần này có quân hệ trọng đại, hiện giờ ta cần vượt qua địa bàn của Thất Âm Cầm Cung đi đến Đan Châu, hơn nữa muốn gây ra động tác lớn ở Đan Châu, có khả năng sẽ gây ra chiến đấu với Đông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc.

    Ta muốn cho những người này biết rõ ràng, Thần Long Tiên Cung sắp xuất thế, ta cũng muốn làm cho cảĐan Châu loạn lên.

    Nếu như lời nói vừa rồi là giật mình, ngoài ý muốn, khiếp sợ, vậy thì giờ này, Lý Pháp và Lý Chấn Nam biến thành kinh ngạc tới ngây người, nhất là nghe được bốn chữ Thần Long Tiên Cung, tồn tại Thiên Anh đỉnh phong cũng phải chấn động, rõ ràng là bị kích động quá lớn, trong mắt xuất hiện hào quang ngạc nhiên.

    Vào lúc này, rốt cuộc bọn họ đã hiểu được cái gì gọi là người chết không biết sợ, cũng thật bất ngờ, Trình Cung lại không phải cầu viện, cầu bọn họ chống cự Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông mấy thế lực lớn này, mà vào lúc này lại muốn đi tới Đan Châu, còn muốn làđịch với Đông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

    Hắn còn muốn cho Thần Long Tiên Cung xuất thế, còn muốn đảo loạn Đan Châu, chuyện này cũng quáđiên cuồng a, hắn đang muốn làm cái gì?

    Nếu như nói bảo tàng của Càn Khôn Đan Tông bị vô số người xem nhẹ, thì Thần Long Tiên Cung lại khác, về phần truyền thuyết của Thần Long Tiên Cung có vô số, thậm chí Thần Long Tiên Cung biến mất vô số năm rồi, đến bây giờ, vẫn có người biết rõ ràng.

    Trên Cửu Châu đại địa, đại địa rộng lớn khôn cùng, nhưng còn rộng lớn và bao la bát ngát hơn cảđại địa, chính là biển cả, đã từng có một thế lực ở trên biển, đó chính là Thần Long Tiên Cung, đó là do một con Thần Long chân chính khống chế, cường đại tới mức khó có thểđánh giá.

    Bọn Họ thống trị vùng biển từ thời khai thiên tích địa tới nay không ai có thể thống trị, trước cả thời đại Viễn Cổ, đột nhiên Thần Long Tiên Cung biến mất một cách thần bí, từđó về sau, hải vực mất đi thế lực cường đại khống chế, biến thành cục diện ngày hôm nay, vô số thế lực cát cứ, nhưng Thần Long Tiên Cung cứ cách một vạn năm lại xuất hiện một lần, năm đó nghe nói có người tiến vào Thần Long Tiên Cung đạt được ngộ đạo, thậm chí có tiên đan làm cho người ta trực tiếp phi thăng, càng có vô số bảo tàng, cho nên mỗi lần xuất hiện sẽ làm cho cả Cửu Châu đại địa điên cuồng lên.

    - Lần này ta đi Đan Chấu chính là muốn giết người, hiện giờ bên trong Đông Phương gia tộc có một vài vấn đề, có một ít tên hỗn đản muốn đem phu nhân của ta thành thẻ đánh bạc gả cho Bắc Minh Triều của Bắc Minh gia tộc.

    Nếu như Đan Châu không loạn, cho dù ta có thực lực chống lại Bắc Minh, Đông Phương gia tộc, cũng không có thểđảm bảo an toàn cho phu nhân của ta rời đi, cho nên ta cần Đông Bắc Đan Châu hỗn loạn, ta vừa vặn biết một chút tin tức về Thần Long Tiên Cung, đến lúc đó tạo thếđôi chút, ta tin tưởng Đông Bắc Đan Châu sẽ loạn thành một bầy, cũng thuận tiện cho ta làm việc.

    Không cần Lý Pháp hỏi thăm, Trình Cung đã nói ýđồ của mình tới đây, kế hoạch của hắn cần người của Lý gia phối hợp mới có thể thành công, cho nên Trình Cung nói thẳng đại bộ phận kế hoạch cho bọn họ nghe.

    Chương 1086: Thập Vạn Thiên Binh Trận

    Thì ra là thế, vào lúc này Lý Pháp mới hiểu được, nhưng trong nội tâm lại sợ hãi thán phục trình độ to gan của Trình Cung.

    Lý Pháp trầm mặc một chút, nói:

    - Lý gia của ta có một vị lão tổ gần hết thọ nguyên, trong lúc vô tình đạt được một ít manh mối về Thần Long Tiên Cung, sau khi trở về liền dùng thọ nguyên cuối cùng suy diễn, biết rõ Thần Long Tiên Cung xuất hiện ở Đan Châu, tin tức này ngoài ý muốn bị tiết lộ ra ngoài, vừa vặn cũng không Lý gia của ta không tiếc một cái giá lớn mở không gian ở Đan Châu, để trù tính tiến vào Đan Châu khi cần hành động, kể từđó, có thể trong thời gian ngắn nhất mà triệu tập người đi điều tra.

    Thần Long Tiên Cung đối với tất cả thế lực lớn mà nói, so với quyền sở hữu một châu còn quý giá hơn gấp trăm lần, phải biết rằng, Thần Long Tiên Cung năm đó, còn tồn tại trước cả khi tiến vào thời đại Viễn Cổ, đó là vì lúc ấy có một vị công chúa cùng lúc khống chế ba cahau của Cửu Châu đại địa, muốn tiêu diệt một thế lực top 3 trong thập đại đạo môn trong linh sơn, cuối cùng nhất là một hồi đại chiến.

    Trận chiến cuối cùng ấy, đã cải biến cả Cửu Châu đại địa, linh sơn bị cuốn vào bên trong, cuối cùng nhất, tất cả lực lượng của linh sơn đều xuất động, nhưng chưa từng trấn áp được Thần Long Tiên Cung, kết quả cái thế lực đó vẫn bị Thần Long Tiên Cung tiêu diệt, nghe nói kể từđó, thế lực và cả linh sơn cũng không gượng dậy nổi, đến cuối cùng, nghe nói cóý chỉ từ Tiên Giới đánh xuống, mới có thể chấm dứt trận chiến đấu đó.

    Cũng bởi vì có trận chiến đấu đó, mọi người mới chính thức biết rõ Thần Long Tiên Cung cường đại ra sao, mà sau đó Thần Long Tiên Cung biến mất tập thể.

    Ngay từđầu có người nói Thần Long Tiên Cung quá mức nghịch thiên, không nên tồn tại trên thế giới này, toàn bộ phi thăng tiến vào Tiên Giới.

    Cũng có người nói, Thần Long Tiên Cung kỳ thật bị một tồn tại trên linh sơn dẫn người giết vào, hoàn toàn tiêu diệt.

    Truyền thuyết về phương diện này nhiều vô kể xiết, Thần Long Tiên Cung lại hiện ra sau đó một vạn năm, càng tràn ngập thần bí, dần dần biến thành truyền thuyết.

    Ai có thểđạt được bảo tàng trong Thần Long Tiên Cung, cả thế lực có có thể khống chế cả Cửu Châu đại địa, thậm chí có thể đánh đồng với các thế lực trong linh sơn, cũng có thể mang cả tộc, thậm chí cả môn phái phi thăng.

    Thời điểm Trình Cung nói tới chuyện này, liền nghĩ tới, từ lần Thần Long Tiên Cung hiện thế lần trước tới bây giờđã gần một vạn năm, đối với đơn vị vạn năm mà nói, vẫm còn kém mười năm tám năm không phải là vấn đề, cho nên hắn quyêt định dùng nó làm thẻ đánh bạc.

    Còn đối với Lý Pháp và Lý gia mà nói, Trình Cung nắm giữ trận pháp, có lực hấp dẫn không kém hơn Thần Long Tiên Cung, cho nên Lý Pháp và Lý Chấn Nam phải thương nghị, mới có thể quyết định, mặc dùđối mặt với Yêu tộc và các thế lực khác, cũng muốn ủng hộ Trình Cung.

    Hôm nay nghe Trình Cung nói xong, Lý Pháp nhanh chóng nói kế hoạch.

    - Không chỉ có thế!

    Nhìn thấy Lý Pháp phối hợp ủng hộ, Trình Cung nói:

    - Bá phụ có thể suy nghĩ một chút, Lý gia trực tiếp mở cánh cửa không gian tiến vào Đông Bắc Đan Châu, trừ kinh động Bắc Minh, Đông Phương gia tộc ra, còn ai bị kinh động trước nhất?

    - Thất Âm Cầm Cung!

    - Đúng vậy, chính là Thất Âm Cầm Cung, mà quan hệ giữa Lý gia và Thất Âm Cầm Cung hiện tại, đương nhiên Thất Âm Cầm Cung nhìn chằm chằm vào Lý gia, cho nên ngài có thể dựa vào chuyện này mà tính toán bọn chúng, nếu như Thất Âm Cầm Cung tổn thất thảm trọng trong lần này, như vậy sẽ không có năng lực tranh giành với Lý gia.

    Vừa nghe có thể tính toán Thất Âm Cầm Cung, Lý Pháp và Lý Chấn Nam hai người cảm thấy chấn động tinh thần, trước đây ít năm, Lý gia bọn họ và Thất Âm Cầm Cung ở chỗ giao giới phát hiện một không gian bí cảnh, đây là một không gian của tồn tại cường đại thời Viễn Cổ lưu lại, vốn chưa có ai chúý tới, nhưng chẳng ai ngờ trong không gian đó lại có một ít quáng mạch nguyên tinh, tuy chỉ là quáng mạch nguyên tinh vỡ nát, nhưng rất kinh người.

    Vì vậy lúc bắt đầu có tán tu tranh đoạt, từ từ biến thành Lý gia và Thất Âm Cầm Cung tranh đoạt với nhau, tranh đấu những năm này, tổn thất vô cùng to lớn, nhưng không ai dừng lại, chiến đấu của hai thế lực lớn một khi bộc phát, nguyên nhân chiến đấu ban đầu là gì không còn quan trọng nữa.

    - Như vậy, chuyện này phải có ta và Thái Thượng trưởng lão đi một chuyện tới Đông Bắc Đan Châu.

    Trình Cung nhắc nhở một chút, không cần nói thêm cái gì nữa, Lý Pháp đã có kế hoạch của mình.

    - Đám tham lam kia không biết thu liễm, cũng tới thời điểm cho bọn chúng một cái giáo huấn khó quên được rồi.

    Nghe nói có thể giáo huấn Thất Âm Cầm Cung, Lý Chấn Nam vô cùng cao hứng, hắn rất tích cực, mấy năm nay chiến đấu với Thất Âm Cầm Cung, hắn cũng có một ít vãn bối bị Thất Âm Cầm Cung ám sát chết, cũng có chết trong chiến đấu, cho nên cừu hận của song phương cũng không phải ngày một ngày hai mà có.

    - Lần này sẽ chơi lớn, chuyện cần làm rất nhiều, giai đoạn đầu tiên hai vị nên dẫn dắt một ít người của Bắc Minh, Đông Phương rời đi, sau đó ta sẽ làm cho cảĐan Châu hỗn loạn, nhất là ở phương hướng gần với Thất Âm Cầm Cung, chuyện trong đó cần làm rất nhiều, bên Đông Phương gia tộc nhìn tình huống một chú, nhưng Bắc Minh gia tộc phải chơi thật hung ác mới được.

    Lý gia có Dịch Sổ, suy diễn, trận pháp nổi tiếng cả Cửu Châu đại địa, cho nên bọn họ thương nghị những chuyện này vô cùng nhẹ nhõm, người thông minh trao đổi với nhau rất đơn giản.

    - Thất Âm Cầm Cung và Bắc Minh gia tộc đều là gia tộc thế lớn, tuy Bắc Minh gia tộc chiếm cứ một nửa thiên hạ của Đan Châu, nhưng bởi vì là thế gia đan dược, hơn nửa phương thức khống chế khác với Thất Âm Cầm Cung, sau lưng lại có liên minh đan sư ủng hộ, so đó bị Lý gia chén ép, mà Thất Âm Cầm Cung cũng không yếu, nhưng bởi vì quan hệ cả hai không tốt, thậm chí mấy trăm năm trước còn xảy ra đại chiến lớn, tiếp tục hai mươi năm mới chấm dứt.

    Lý Pháp cũng hiểu được ý của Trình Cung, chỉ là hắn nói đến đây, suy nghĩ, nói:

    - Nhưng chuyện này được khống chế khá tốt, đều là những người cấp dưới đánh nhau, bố trí cũng phiền toái, hơn nữa tính nguy hiểm quá lớn.

    - Ta đã sớm có chuẩn bị, bá phụ yên tâm, lần này Lý gia phải điên với ta một lần, tuy có thể thuận tiện thu thập Thất Âm Cầm Cung, nhưng tổn thất nhất định không nhỏ, ta vừa vặn có mấy bộ trận pháp.

    Trình Cung nói xong, đã lấy ra mấy khối tinh thạch đặc thù, hiện giờ thần niệm của Trình Cung đã là Thiên Anh tầng tám, hắn dùng thần niệm khống chế, hoàn toàn có thể bố trí một ít trận pháp cường đại, đủ làm cho Lý gia động tâm, khắc vào trong tinh thạch.

    Tuy bọn người Lý Pháp muốn từ chỗ của Trình Cung đạt được một ít trận pháp, nhưng lại không nghĩ tới Trình Cung lại thống khoái như vậy, nhưng đồng thời lại làm cho Lý Pháp có chút do dự, muốn trước tiên bán một nhân tình lớn cho Trình Cung, sau đó dùng quan hệ hỗ trợ lẫn nhau, nhưng không nghĩ tới, hiện giờ Trình Cung xuất đồ vật ra thống khoái như vậy, nhưng nếu thật sự nhận lấy, ý nghĩđã khác rồi, cho dù trận pháp này đặc biệt hữu dụng, nhưng dù sao chỉ có một.

    Nhưng nếu khách khí, thoái thác, lại lộ ra vẻ giả dối, dù sao tất cả mọi người đều là người thông minh

    Chương 1087: Cánh cửa không gian, Đông Bắc Đan Châu. (1)

    - Đại thiếu trên phương diện trận pháp làm cho ta cảm thấy bội phục, Dật Phong đem trận pháp ở Đan thành, ghi chép đại khái rồi truyền tống lại cho ta, làm cho đông đảo trưởng lão và Thái Thượng trưởng lão Lý gia ta được mở rộng tầm mắt, ta vuốn muốn đợi đại thiếu giải quyết xong một ít chuyện vụn vặt bên ngoài, sau đó mọi người Vũ Châu trao đổi với nhau một chút...

    Lý Pháp vừa nói ra, trong nội tâm đang suy nghĩ nên làm thế nào bây giờ, thu hay là không thu.

    - Nhận lấy đi, nhận lấy đi nào, ta nhất định sẽ đi Vũ Châu, hơn nữa ta cam đoan thời gian sau đó ta sẽ tới Vũ Châu, Lý Dật Phong nhất định sẽ đạt tới Thất cấp trận pháp đại sư.

    Trình Cung cũng không đợi Lý Pháp nói xong, đãđem trí nhớ tinh thạch kín đáo đưa cho Lý Pháp, đồng thời cười nói:

    - Trận pháp bên ngoài Đan thành chỉ là bố tríđơn giản mà thôi, không cóđường lối và kết cấu cố định, cho nên các ngươi không cần nghiên cứu quá mức, bởi vì có nhiều thứ ta dùng qua, người khác cũng không có biện pháp dùng được, không phải làđồ vật cố định.

    Muốn nghiên cứu trận pháp liên hoàn cỡ lớn, trong trí nhớ tinh thạch của ta có một loại tên là Thập Vạn Thiên Binh Trận, nghe nói là trận pháp bố trí chinh chiến của thiên binh thiên tướng trên Tiên Giới, tuy nhiên câu chuyện này có chút tà dị, nhưng hiệu quả cũng không tê.

    Thất cấp trận pháp đại sư?

    Phải biết rằng, trong trận pháp chi đạo, đạt tới Thất cấp trận pháp đại sư cũng trọng yếu giống như Thiên Anh đỉnh phong chuyển Thuần Dương, một khi đạt tới Thất cấp trận pháp đại sư, đều có thể dễ dàng diệt sát Thiên Anh, nếu đạt tới Thất cấp trận pháp đại sư hậu kỳ, bằng vào trận pháp có thể tung hoành Cửu Châu đại địa, nếu đạt tới cảnh giới đỉnh phong, có thể chống lại các nhân vật cảnh giới thái tôn.

    Sau khi nghe thấy Thập Vạn Thiên Binh Trận, Lý Pháp khó mà trấn định được, cầm chặt trí nhớ tinh thạch trong tay, Thập Vạn Thiên Binh Trận a, cái gọi là Thiên Binh chỉ là cách gọi, đó là chỉ một bọ liên hoàn trận pháp cỡ lớn cấu thành Thập Vạn Thiên Binh Trận này, uy lực vô cùng, trong truyền thuyết nếu phát huy tới mức tận cùng, có thể chống lại mười vạn thiên binh thiên tướng.

    Theo như truyền thuyết thì thiên binh thiên tướng của Tiên Giới, thiên binh yếu nhất cũng có cảnh giới tương đương Thuần Dương, tưởng tượng đã cảm thấy đáng sợ rồi, đối với người bình thường mà nói, có lẽ chưa từng nghe nói qua, nhưng thân là gia chủ Lý gia, Trình Cung nói một câu tùy tiện nhưng làm cho hắn cảm thấy khó mà bình tĩnh được.

    Lý gia đã từng cóđược Thập Vạn Thiên Binh Trận, bởi vì hộ sơn đại trận của Lý gia chính là Thập Vạn Thiên Binh Trận, đó là do lão tổ tông Lý gia bố trí trận pháp.

    Cái Thập Vạn Thiên Binh Trận này không phải chỉ Lý gia mới có, các loại trận pháp cường đại trong linh sơn cũng có, nhưng Thập Vạn Thiên Binh Trận có rất nhiều loại, cho nên lão tổ Lý gia bố trí trận pháp này, nhưng không có truyền Thập Vạn Thiên Binh Trận xuống, chỉđệ lại Thập Vạn Thiên Binh Trận với tư cách là hộ sơn đại trận, để cho đệ tử Lý gia từ từ lĩnh ngộ chỗ tinh diệu trong đó mà thôi.

    Trận pháp này đối với Lý gia mà nói, trong suốt vài vạn năm qua, chính là một tòa bảo tàng vô tận, trải qua tâm huyết của nhiều đời trong suốt vài vạn năm qua, Lý gia cũng chỉ có thể lĩnh ngộ hai ba thành uy lực của Thập Vạn Thiên Binh Trận mà thôi, hiện giờ nghe Trình Cung nói trong trí nhớ tinh thạch chính là Thập Vạn Thiên Binh Trận, Lý Pháp không động dung cũng không được rồi.

    Đừng nói Lý Pháp, ngay cả Lý Chấn Nam nghe Trình Cung nói thế, thậm chí là Lý Dật Phong cũng bị hù sợ.

    - Đại thiếu, thật...

    Thật sự là Thập Vạn Thiên Binh Trận sao?

    Lý Dật Phong có chút không dám tin tưởng và hỏi lại.

    - Thập Vạn Thiên Binh Trận, nhất định là Thập Vạn Thiên Binh Trận, nhưng ngươi muốn thật sự bố trí toàn bộ uy lực của Thập vạn Thiên Binh Trận, trừ phi ngươi có thểđạt tới Hợp Đạo, hoặc phải đạt tới Cửu cấp trận pháp đại sư đỉnh phong mới có thể làm được.

    Những vật này vốn là của Lý gia, còn có mấy bộ trận pháp kinh thế hãi tục khác nữa, kỳ thật cũng đều có ngàn vạn quan hệ với Lý gia, chẳng qua hiện giờ Trình Cung truyền thụ lại cho bọn họ mà thôi.

    Đương nhiên, hắn cũng biết giá trị và mức độ trọng yếu của những thứ này đối với Lý gia, cho dùĐông Phương Ngọc Sanh không biết, nhưng vào lúc này nhìn thấy Lý Pháp, Lý Chấn Nam, Lý Dật Phong đang có biểu lộ kinh ngạc và sợ hãi, cũng biết đồ vật mà Trình Cung lấy ra trân quýđến cỡ nào rồi.

    Hiện giờĐông Phương Ngọc Sanh đã chết lặng rồi, cũng chẳng quan tâm vị tỷ phu tương lai này làm ra chuyện kinh thế hãi tục gì cả, hắn chỉ biết, tất cảđều là bình thường, không có bao nhiêu cảm giác ngoài ý muốn cả.

    Hơn nữa nhìn thấy Trình Cung an bài từng bước từng bước một, hắn cũng hiểu suy nghĩ lúc trước của mình đơn giản và ngây thơ tới cỡ nào, nếu quả thật động thủ, hắn nhất định sẽ thảm, rất thảm.

    Nghe được chuyện của Trình Cung, tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng Lý Pháp vẫn âm thầm cười khổi, tuy sớm đã nghĩ Trình Cung đạt được truyền thừa thần bí, thậm chí là truyền thừa Viễn Cổ cũng nên, cóđược rất nhiều thứ mà Lý gia đã mất đi, tuy không biết là bao nhiêu thú, nhưng không nghĩ tới, lại khoa trương tới mức này.

    Đánh giá thấp, đúng làđánh giá quá thấp rồi, bí mật trên người tên Trình Cung này nhiều hơn tưởng tượng của hắn rất nhiều.

    Nhưng đồng thời, Lý Pháp, Lý Chấn Nam cũng cảm thấy may mắn cho Lý gia, điều này cũng nói rõ trước đó bọn họ đã quyết định đúng, một quyết định vô cùng thông minh.

    - Cửu cấp trận pháp đại sư!

    Tuy Lý Dật Phong tự tin, nhưng độ khóđạt tới Bát cấp, Cửu cấp trận pháp đại sư, so với cảm ngộ thái tôn chi đạo còn khó khăn hơn, trong ba ngàn năm gần đây, Lý gia cóđược hai vị Bát cấp trận pháp đại sư, mà trong lịch sử truyền thừa của gia tộc hắn, Bất cấp trận pháp đại sư cũng không cao hơn trăm vị, mà thời điểm gia tộc cường thịnh nhất, đồng thời cóđược mười tên Bát cấp trận pháp đại sư, có thể nói là tung hoành Cửu Châu đại địa thời đại đó.

    Về phần Cửu cấp trận pháp đại sư trong lịch sử truyền thừa của Lý gia, trừ vị lão tổ tông ra, cũng chỉ có một vị thiên tài ngang thời xuất thế vào ba vạn năm trước mới có thểđạt tới Cửu cấp trận pháp đại sư, có thể nghĩ, chuyện này gian nan cỡ nào.

    - Lễ vật của đại thiếu quá trân quý, hiện tại ta muốn khiêm nhường cũng không có biện pháp rồi, đánh phải nhận lấy, nếu sau này Trình đại thiếu có việc gì cần tới Lý gia, cứ mở miệng làđược, đồng thời mong Trình đại thiếu có thời gian rảnh, thì tới Lý gia chúng ta chỉđiểm một hai, Lý Pháp ta vô cùng biết ơn!

    Lý Pháp nói xong, rất cẩn thận thu hồi mấy khối trí nhớ tinh thạch, sau đó trịnh trọng ôm quyền thi lễ.

    Nếu không phải Lý Dật Phong đã thông tri trước từ sớm, nếu không phải có vị tồn tại thái tôn Hách Liên Lam Phượng kia đi kèm với Trình Cung, Lý Pháp thân là gia chủ Lý gia.

    Chương 1088: Cánh cửa không gian, Đông Bắc Đan Châu. (2)

    Thật sự khó mà nói chuyện ngang hàng với tiểu bối thế này, cũng bởi vì những nguyên nhân này, trong nhất thời hắn không có biện pháp xem Trình Cung là tiểu hài tử nhỏ hơn một bối phận được, mà Trình Cung cũng không có xưng hô nào khác, cho nên nửa thật nửa giả nói một câu đệ nhất đại thiếu Cửu Châu đại địa, sau đó mới dùng đại thiếu để tương xưng.

    Nhưng bây giờ xưng một tiếng đại thiếu, tâm tình cũng hoàn toàn khác với lúc trước, bởi vì vừa rồi hắn dùng thần niệm quét qua mấy khối trí nhớ tinh thạch kia, trong đóđúng là có Thập Vạn Thiên Binh Trận, thân là gia chủ Lý gia, hắn không xa lạ gì với hộ sơn đại trận của gia tộc mình, hơn nữa cảm giác Thập Vạn Thiên Binh Trận bên trong còn phức tạp hơn hộ sơn đại trận của gia tộc mình, cộng thêm câu đầu tiên Trình Cung nói có thể giúp Lý Dật Phong đạt tới Thấp cấp trận pháp đại sư, tự tin cỡ này, cho dù là vị Bát cấp trận pháp đại sư còn lại của Lý gia, cũng không dám nói năng như thế này.

    Trao đổi, chỉđiểm, tuy người ở đây không nhiều lắm, nhưng Lý Chấn Nam, Lý Dật Phong, Đông Phương Ngọc Sanh, sắc quỷ đều hiểu rõ sức nặng trong hai câu nói trước và sau đó của hai người.

    - Chẳng lẹ bên trong đó thật sự có Thập Vạn Thiên Binh Trận hay sao, nếu không gia chủ làm sao lại nói như thế, mở miệng là mời hắn chỉđiểm trận pháp cho Lý gia, nếu chuyện này truyền ra ngoài, nhất định sẽ làm Cửu Châu đại địa chấn động, nếu hắn thật sự có thể giúp tiểu tử Dật Phong trong thời gian ngắn tăng đẳng cấp lên. trận pháp đạt tới Thất cấp trận pháp đại sư, còn có thể tiện tay lấy ra Thập Vạn Thiên Binh Trận, lại có thể tùy tâm sở dục, tiện tay bố trí trăm vạn tiểu trận pháp thành một cái liên hoàn trận bên ngoài Đan thành, vậy thìđúng là có tư cách chỉđiểm trận pháp cho Lý gia.

    - Móa, đại thiếu đúng làđại thiếu, vốn còn cho rằng mình còn phải cho người thông thi với phụ thân một chút, nói tốt vềđại thiếu, nói các loại tiềm lực của đại thiếu, không nghĩ tới chuyện này được giải quyết đơn giản và dễ dàng như thế này.

    - Thần niệm biến hóa có thể vây không chính mình, lại có tồn tại thái tôn giúp hắn xuyên thẳng quả Cửu Châu đại địa, hiện giờđường đường là gia chủ Lý gia cũng phải tỏ thái độ cung kính, chỉđiểm a,. hơn nữa còn là chỉđiểm trận pháp cho Lý gia, lại còn chỉđiểm luyện đan cho gia tộc luyện đan như Đông Phương gia tộc, đúng là không tưởng tượng nổi mà.

    - Thoải mái, đi theo đại thiếu tới đâu cũng không lỗ lả, xuất phát thành Vân Ca, hoành hành khắp nơi, rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu lại có thể trâu bò như thế, ha ha...

    ...

    - Việc nhỏ, chờ ta có chút thời gia rảnh sẽ đi qua, những chuyện khác ta cần phải nói với bá phụ một chút, đầu tiên là cần làm...

    Trình Cung đáp ứng rất thống khoái, đồng thời vẫn bàn giao một ít chuyện, hợp tác với Lý gia cũng không giống như hợp tác với những người khác, nhưng liên quan đến Thần Long Tiên Cung, Trình Cung vẫn cố ý bàn giao công việc lại.

    Trên thực tế trải qua hơn mười mấy vạn năm sau, tuy Cửu Châu đại địa có ghi chép kỹ càng về sự xuất hiện của Thần Long Tiên Cung, nhưng độ lệch vẫn còn quá nhiều, rất nhiều lời đồn và suy đoán không rõ chân tướng ở trong đó, trong linh sơn, Trình Cung cũng được gặp người còn sống rời khỏi Thần Long Tiên Cung, cho nên hắn có lý giải về Thần Long Tiên Cung hơn so với người này khác trên Cửu Châu đại địa, nên hắn mới có thể tự tin nói cho người ta chuyện này, hắn cẩn thận bố trí tốt mọi chuyện, dị tượng khi Thần Long Tiên Cung xuất hiện và ảnh hưởng sau đó, những chi tiết này hắn cần nói với Lý Pháp một chút.

    Trừ những chuyện này ra, hắn cũng cần hiểu được tình huống của Đông Bắc Đan Châu, trừ Nam Chiêm Bộ Châu ra, những tồn tại như Lý gia đều có tai mắt ở khắp cả Cửu Châu đại địa, Lý Pháp cũng rất thống khoái, trực tiếp dùng quyền hạn của gia chủ, tập hợp tu liệu vềĐông Bắc Đan Châu đưa cho Trình Cung, đều là tin tức mới nhất vềĐông Bắc Đan Châu, đồng thời còn nói mấy đầu mối liên lạc tình báo cho Trình Cung nghe.

    Hai người trao đổi với nhau rất nhanh, rất nhiều thời điểm chỉ cần nói ra một chút làđủ, đối phương đều có thểđược chuyện gìđang diễn ra, chuyện lớn như vậy, có thể nhanh chóng bố trí thỏa đáng như thế, nhưng muốn trực tiếp mở cánh cửa không gian để tiến vào Đông Bắc Đan Châu, lại không thể tiến hành ở Trấn Nam Quận được, Lý Pháp nói chỉ có hai biện pháp, một loại là trở vềđại bản doanh của Lý gia, loại khác chính là ở một chỗ nào đó bố trí trận pháp che giấu, cộng thêm một kiện đạo khí trong tay của hắn mới được.

    Bất luận như thế nào, cũng cần đi tới địa phương khác, cho nên từ khi bắt đầu trao đổi với nhau, hai người cũng tiến hành bay về một hướng khác, bởi vì Trình Cung biết rõ thời gian gấp gáp, lúc ban dầu, Lý Pháp và Lý Chấn Nam còn muốn mang theo hắn bay nhanh hơn ít, nhưng không nghĩ tới Trình Cung lại trực tiếp bảo Lý Dật Phong, sắc quỷ, Đông Phương Ngọc Sanh tiến vào trong không gian ngoại đỉnh lần nứa, sau đó lại cho phân thân Hỏa Phượng Ma Long xuất hiện, sau đó hỏi rõ phương hướng từ Lý Pháp, Hỏa Phượng Ma Long chở ba người theo, vừa bay vừa bàn chuyện.

    Trước đó là tồn tại thái tôn mang hắn đi tới đây, chuyện này đã làm cho người ta giật mình rồi, sau đó Trình Cung lại lấy Thập Van Thiên Binh Trận ra, bây giờ lại mang theo một sinh vật có khí tức Thần Long, còn ẩn chứa khí tức của Hỏa Phượng, là một tồn tại cường đại như thế mang bọn họ bay đi, làm cho Lý Pháp và Lý Chấn Nam được mở mang kiến thúc, bọn họ có thể nhận ra, đây không phải là yêu thú, cho dù yêu thúđạt tới tồn tại Thiên Anh, đều là tồn tại cao ngạo, huống chi trên người còn có khí tức của Thần Long và Hỏa Phượng, lại có thểđể cho hai người bọn họ ngồi lên người, Lý Pháp thân là gia chủ Lý gia, cũng chưa từng hưởng thụ đãi ngộ này.

    Nhưng sau khi trao đổi với Trình Cung, Lý Pháp và Lý Chấn Nam cũng không có thời gian chúý chuyện khác, càng không đi nghiên cứu Hỏa Phượng Ma Long là tồn tại gì, nhưng màđánh giá Trình Cung cao hơn rất nhiều.

    Hỏa Phượng Ma Long dù không có tốc độ nhanh như Hách Liên Lam Phượng, nhưng chở bọn họ đi với tốc độ nhanh nhất, so với Thiên Anh tầng tám tầng chín, tốc độ này cũng không kém nhiều quá, không qua ba giờđãđi tới địa phương Lý Pháp nói tới lúc trước, lợi đợi thêm hai canh giờ chờđợi các Thái Thượng trưởng lão của Lý gia chạy tới, ngay cả những Thái Thượng trưởng lão đang ở nơi khác cũng bị triệu tập tới đây.

    - Oanh!

    Cách Đông Phương gia tộc gần ba mươi vạn dặm, đây là chỗ giao giới với Bắc Minh gia tộc, nơi này là một hoang nguyên, đột nhiên có một cánh cửa không gian mở ra, Lý Pháp, Lý Chấn Nam mang theo hơn mười Thái Thượng trưởng lão đi ra ngoài, sau đó dừng lại đánh giá một chút, Lý Phá và Lý Chấn Nam liên thủ suy diễn một chút, sau đó trực tiếp bay về hướng đông.

    Bọn họ vừa rời đi không lâu, mấy con tiểu yêu thú vừa rồi phủ phục trên mặt đất không dám động đậy, trong mắt bắn ra hào quang kỳ dị, sau đó mở cách cổng không gian, truyền tin tức trọng yếu về cho Bắc Minh vàĐông Phương gia tộc.

    Chương 1089: Ngựa giống. (1)

    Đúng như Lý Pháp nói, nơi này làđiểm định vị không gian của Lý gia, vào lúc tối hậu có thể trực tiếp đi từ Vũ Châu tới đây, tuy đã mở ra cách đây một ngàn tám trăm năm, cho tới bây giờ chưa từng mở ra, nhưng đã sớm bị phát hiện, điểm này kỳ thật Lý gia đã biết rõ từ sớm.

    Mặc dùđã trôi qua một ngàn tám trăm năm, nhưng Lý gia tin tưởng Đông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc tuyệt đối vẫn nhìn chằm chằm vào nơi này, không có người nào làm ra chuyện gì, bọn họ còn giả bộ như thần không biết quỷ không hay, không bị đối phương phát hiện, sau đó lại phát hiện có nhiều thứ không tầm thường, tự bản thân mỗi gia tộc đoán được tin tức Thần Long Tiên Cung xuất hiện ở Đan Châu, như thế mới có hiệu quả nhất, bởi vì Lý Pháp trước kia khởi hành, đã âm thầm tiềm phục cho một tán tu bị bọn họ khống chế tại Thất Âm Cầm Cung, dựa theo những gì mà Trình Cung nói ra, chế tạo một ít dịđộng và dị tượng làđược.

    Mà hành động này của Lý gia, cũng làm cho một gian tế của Thất Âm Cầm Cung được bố trí trong Lý gia vô tình biết rõ được, tin tưởng Thất Âm Cầm Cung nhanh chóng có hành động và chuẩn bị.

    Thời điểm truyền tin tức này trở về, lại không có người nào chúý tới có người lặng lẽ thoát ly khỏi đội ngũ của Lý Pháp, Lý Chấn Nam, Trình Cung đã rời khỏi đội ngũ của bọn họ, tiến vào Đông Bắc Đan Châu, đi vào phạm vi thế lực của Đông Phương gia tộc.

    ...

    Đông Bắc Đan Châu, Đông Phương gia tộc đang giăng đèn kết hoa, một phái vui sướng hớn hở, trừ một ít nhân vật hạch tâm ra, rất nhiều người không rõ chuyện gìđang xảy ra, bọn họ chỉ biết rõ, đại tiểu thư của Đông Phương gia tộc sắp xuất giá, gả cho đại thiếu gia Bắc Minh Triều của thế lực đối lập là Bắc Minh gia tộc.

    Dựa theo cách nói của đại gia chủ Đông Phương Thiên Báo của Đông Phương gia tộc, đây là quan hệ thông gian vô cùng vĩđại, đồng thời dùng tình yêu của đôi lứa chấm dứt xung đột vạn năm nay của hai gia tộc, từ này về sau, hai đại gia tộc sẽ liên thủ đoàn kết, nhất tríđối ngoại, khống chếĐông Bắc Đan Châu thành một thế lực cường đại nhất trên Cửu Châu đại địa.

    Nói thìđương nhiên quá dễ nghe rồi, nhưng người chính thức biết rõ nội tình lại xì mũi coi thường, Bắc Minh gia tộc nhiều năm như thế, đạt được cỗ thế lực là liên minh đan sư âm thầm ủng hộ, Đông Phương gia tộc liên tục bị đánh áp, bọn họ nhiều lần muốn đem Đông Phương Linh Lung gả cho Bắc Minh Triều để tìm kiếm hòa bình, nhưng Đông Phương Suất không bao giờđồng ý, hôm nay Đông Phương Suất gặp chuyện không may, lập tức đem Đông Phương Linh Lung gả ra ngoài, đổi lấy hòa bình tạm thời, ý nghĩa không khóđoán được.

    Đông Phương gia tộc rất lớn, đại điện to lớn cao cao tại thượng, nằm trên đỉnh núi, chung quanh có tám mươi mốt ngọn núi vờn quanh, mỗi một ngọn núi đều có truyền nhân của Đông Phương gia tộc, nhưng những ngọn núi này không phải hình thành tự nhiên, mà là tổ tiên Đông Phương gia tộc tự tay bố trí thành một tuyệt địa, đem hỏa mạch dưới mặt đất Đan Châu ngưng tụ thành chín chín tám mươi mốt đầu hỏa long lớn nhỏ khác nhau.

    Đông Phương gia tộc dùng hỏa long luyện đan, đồng thời cũng tẩm bổ thai nghén cho những con hỏa long này, hỏa long cường tráng một phần, ngọn núi sẽ tăng thêm một phần, chỉnh thể càng cường đại một phần, số mệnh của Đông Phương gia dài lâu hơn một phần.

    Theo như truyền thuyết, nếu như Đông Phương gia tộc có một ngọn núi, có hỏa long phá núi thoát ra, sẽ ngưng tụ thành tám mươi mốt con hỏa long thành một thể, trở thành Hỏa Thần Long cường đại chân chính, nhưng đây chỉ là truyền thuyết, nhưng Đông Phương gia tộc chiếm cứ một nửa Đan Châu, nhưng thế lực lại không kém gì các thế lực lớn khác trên Cửu Châu đại địa.

    Mà ngọn núi chính cao nhất, vẫn luôn làđịa phương của nhất mạch gia chủ tương truyền tới nay, cha truyền con nối, cho dù những ngọn núi khác có thái tôn tọa trấn, cũng không có biện pháp so sánh với ngọn núi chính trải qua tích lũy vạn năm.

    Mà vào lúc này, râu tốc trương dương, Đông Phương Thiên Báo mang theo gương mặt hỏa hồng ngồi trên địa vị gia chủ, ánh mắt nhìn xuyên qua cung điện, liếc nhìn ngọn núi phía dưới, nhìn thấy kiệu hoa của Đông Phương Linh Lung đã chuẩn bị tốt, gừi lúc này Đông Phương Thiên Báo đang đưa tay vuốt vuốt hơn mười khối nguyên tinh lớn nhỏ như quả trứng gà, những khối nguyên tinh này đang xoay tròn trong tay của hắn, tâm tình của Đông Phương Thiên Báo hiện giờ rất thoải mái,.

    đây chính là một phần sính lễ của Bắc Minh gia tộc, đương nhiên là thuộc về hắn rồi.

    Đông Phương Thiên Báo vô cùng hài lòng, có thểđưa Đông Phương Linh Lung ra ngoài, còn có thể tạm thời đổi lấy hòa bình, đối với hắn cũng có chuyện tốt hiếm cớ, bởi vìĐông Phương Linh Lung là uy hiếp thật sự, nếu như để nàng phát triển tiếp, mình không có khả năng cạnh tranh với nàng ta, dù sao Đông Phương gia tộc, trọng yếu nhất chính là luyện đan, nếu như trình độ của Đông Phương Linh Lung siêu việt mình, lại còn trẻ như thế, nói không ngừng có thể kinh động tới những lão già bế tử quan không ra.

    Năm đó mình và gia gia Đông Phương Trung Đạo của Đông Phương Linh Lung tranh đoạt vị trí gia chủ, mình rõ ràng mạnh hơn hắn rất nhiều, nhưng bởi vì thiên phú luyện đan không bằng hắn ta, cho nên mất đi vị trí gia chủ này.

    - Làm gia chủ thật quá tốt, có tài nguyên to lớn, trách không được nhất mạch của ngọn núi chính càng ngày càng mạnh, cũng may lão gia hỏa Đông Phương Trung Đạo mất tích, Đông Phương Suất lại bị lão gia hỏa của Bắc Minh gia tộc tính toán, từ nay về sau, nhất mạch Đông Phương Thiên Báo ta sẽ nắm giữĐông Phương gia tộc, ha ha...

    - Là thật, nhất định là thật...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một người xông vào, cũng có tu vi Thiên Anh tầng bảy, chính là nhi tử của Đông Phương Thiên Báo, Đông Phương Cường, thân thể của hắn to lớn, cũng giống như Đông Phương Thiên Báo, có cảm giác làm nô lệ bịáp chế nhiều năm, thế sự xoay vần nên biến thành chủ nhân, cảm giác toàn thân có khí tức trương dương tản ra.

    - Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, giống như người bị bệnh nặng, về sau ngươi là người thừa kề g, lại làm ra bộ dáng lỗ mãng như thế, cho ngươi đi tra một chút, những người Lý gia đột nhiên xuất hiện ở đây, tra ra cái gì chưa?

    Đông Phương Thiên Báo vừa rồi còn dương dương tựđắc, lúc này nhìn thấy nhi tửĐông Phương Cường đột nhiên xông vào, cho nên nhanh chóng thu hồi nguyên tinh, ngồi an ổn trên đại vị gia chủ, trầm giọng quát lớn.

    Nhưng Đông Phương Cường không đểý lời của Đông Phương Thiên Báo, vô cùng kích động nói ra:

    - Tra được rồi, ta đã cho người triệu tập tư liệu gần đây, phát hiện bọn người Lý Pháp đi về hướng có dị tượng xuất hiện liên tục, hơn nữa từ một ít tin tức phân tích được, khả năng lớn nhất chính là Thần Long Tiên Cung sẽ xuất hiện ở gần Đông Bắc Đan Châu của chúng ta.

    - Cái gì,.

    Thần Long Tiên Cung...

    Đông Phương Thiên Báo vừa nghe bốn chữ Thần Long Tiên Cung, đột nhiên đứng phất dậy, đưa tay lăng không bắt lấy trí nhớ tinh thạch ở trong tay của Đông Phương Cường, sau đó hoàn toàn quên mất những lời vừa nói với Đông Phương Cường, trực tiếp dùng thần niệm dò xét các loại tin tức tình báo bên trong.

    Chương 1090: Ngựa giống. (2)

    - Thần Long Tiên Cung chính là tồn tại cường đại nhất trước cả thời Viễn Cổ, có thể trực tiếp đối kháng với linh sơn, Thần Long Tiên Cung cứ cách vạn năm lại mở ra một lần, mà lần này sắp mở ra ở Đông Bắc Đan Châu, trách không được từ một ngàn tám trăm năm trước, Lý gia đãđã mở cánh cửa không gian tại đây, không ngờ lần này hai lão gia hỏa Lý Pháp và Lý Chấn Nam lại tự thân đi tới đây, thì ra là có bảo vật, ha ha, xem ra đã tới lúc đại vận của Đông Phương Thiên Báo ta khởi động rồi, vừa mới khống chếĐông Phương gia tộc, lại xuất hiện chuyện tốt cỡ này!

    Đông Phương Thiên Báo vừa xem xét tin tức bên trong trí nhớ tinh thạch, vừa hưng phấn lầm bầm lầu bầu nói ra.

    - Lập tức thông tri cho bọn họ toàn bộ xuất quan đi, trừ người nhà của chúng ta ra, mang theo một ít Thái Thượng trưởng lão vừa đầu nhập dưới trướng chúng ta theo, ta muốn xuất phát ngay lập tức, chuyện trong gia tộc sẽ do ngươi phụ trách.

    Đông Phương Thiên Báo vô cùng hưng phấn, lập tức hạ lệnh chuẩn bị xuất phát.

    - Phụ thân, ngày mai sẽ làđại hôn của nha đầu Đông Phương Linh Lung, người của Bắc Minh gia tộc sẽ tới đón người...

    Không đợi hắn noi xong, Đông Phương Thiên Báo vung tay lên, nói:

    - Đừng nói tới đứa cháu gái của lão quỷ chết tiệt Đông Phương Trung Đạo nữa, coi như là cháu ruột của ta xuất giá cũng biến thành người khác họ, nước đổ ra ngoài thì thôi, nếu không có gì khác, làm ra bộ dáng thu mua nhân tâm làđược rồi, không có vấn đề gìđâu, hiện tại Thần Long Tiên Cung xuất hiện, chuyện nàng ta xuất giá tính là cái rắm gì.

    Đông Phương Cường vội vàng nói:

    - Nàng ta chết rồi cũng không sao cả, nhưng ta lo lắng là Bắc Minh gia tộc kia, phụ thân ngài không có ở đây, cũng phải phòng bị Bắc Minh gia tộc phá hư mà vào, dù sao chúng ta vừa mới khống chếĐông Phương gia tộc thôi, căn cơ chưa đủ, vạn nhất bọn chúng thừa dịp thời hạ thủ, chúng ta rất khó ngăn cản.

    - Ân!

    Đông Phương Thiên Báo nghe xong cũng nhíu mày trầm tư, nói:

    - Như vậy, nói là gia tộc chúng ta biểu đạt thành ý, đem nha đầu chiết tiệt kia đưa ra khỏi nội thành chừng ngàn dặm, không cho Bắc Minh gia tộc tiến vào Đông Phương gia tộc đón dâu, lại khởi động hộ sơn đại trận, hơn nữa những gia hỏa ngoan cố không ủng hộ ta, cũng phải nói tình nghĩa, sẽ không ngồi nhìn Bắc Minh gia tộc động tới căn cơ của Đông Phương gia tộc đâu, sau đó ngươi phân tán các lực lượng giao chiến với Bắc Minh gia tới những yếu địa chiến lược trên mặt đất, làm ra tư thái chuẩn bị từ sớm, đủ để chấn nhiếp Bắc Minh Tượng Xuyên.

    - Vâng!

    Đông Phương Cường gật đầu đáp ứng, nhìn thấy phụ thân chuẩn bị đi, đột nhiên hắn nhớ tới chuyện của nhi tử mình vẫn huyên náo.

    - Còn có một việc, Nhất Minh vẫn náo động, hắn cũng sớm vừa ý nha đầu Đông Phương Linh Lung, trước kia phụ thân không có khống chế gia tộc, nhất mạch của chúng ta còn bị đàn áp, Nhất Minh cũng chịu lăng nhục đủ rồi, có một lần vụng trộm tiến vào gian phòng của nha đầu Linh Lung chết tiệt kia, bi nàng ta đánh nằm trên giường suốt ba tháng, còn không cho phép phục dụng đan dược, ta nghĩ, dù sao nha đầu chết tiệt kia cũng mang tặng Bắc Minh Triều, không bằng trước đó cho Bắc Minh hiếp nha đầu kia, sau đó mới tới lượt Bắc Minh Triều.

    - Loại chuyện này con phải hỏi lão tử, chính ngươi tự quyết định đi, tiểu tử không có tiền đồ, chỉ cần khống chếĐông Phương gia tộc, nữ nhân gì mà chẳng được, còn tham luyến nữ nhân này, trên phương diện tu luyện không có tiền đồ gì, nhưng lão tử cũng rất ưa thích nó, biết tại sao không?

    Đông Phương Cường lắc đầu, hắ còn chưa rõ vì cái gì mà phụ thân của mình lại sủng ái nhi tử bất thành khí của mình như thế, nhất là phụ thân của mình trở lại khống chế gia tộc, càng cưng chiều hắn hơn nữa, chỉ mấy năm ngắn ngủi, đã dùng dược vật thúc ép hắn tăng lên Địa Anh đỉnh phong, còn phía Thiên Anh bảo hộ cho hắn, làm cho hắn chạy loạn khắp cảĐông Bắc Đan Châu này, vài năm qua, đã thu hơn vài trăm nữ tử.

    - Lão tử cũng chỉ có mình ngươi là nhi tử, ngươi cũng chỉ có một mình hắn là nhi tử, tiểu tử này tuy không được tốt, nhưng năng lực sinh nhi tử lại mạnh hơn lão tử ta, trước kia đã sinh ra ba trai hai gái, mấy năm nay lão tử cố ý ủng hộ hắn, ha ha...

    Chỉ ở điểm này, lão tử sẽ sủng ái hắn, về sau hậu đại nhất mạch của chúng ta sẽ nhiều hơn, đến lúc đó, sẽ tìm được một ít có tư chất không tệ, nói cho hắn biết, sau này nếu tìm được nữ nhân gì, cứ tùy tiện mà chơi, nếu như trong một trăm năm mà hắn có thể sinh ra một vạn cháu chắt trai cho ta, ta sẽ chồng chất cho hắn lên Thiên Anh, ha ha...

    Đông Phương Thiên Báo vốn muốn mắng vài câu, nhưng sau đó cóý nghĩ này nên rất vui vẻ.

    Đông Phương Cường nghe Đông Phương Thiên Báo nói như thế cũng sửng sờ, những người như bọn họ một lòng tu luyện, muốn nắm được quyền lực, muốn cóđược lực lượng cường đại, cho nên có rất ít người tham luyến nữ sắc, cho nên con nối dõi của hắn cũng không nhiều lắm, vốn hắn cho rằng mình đang lo lắng nhi tử duy nhất của mình tham luyến nữ sắc mà phát sầu, hiện giờ nghe được Đông Phương Thiên Báo nói như thế, đôi mắt của hắn tỏa sáng, nếu đúng là như thế, nắm giữ tài nguyên cường đại của gia tộc, mấy trăm năm sau nhất mạch của hắn sẽ khủng bố cỡ nào?

    Trước đó hắn cho rằng Đông Phương Thiên Báo phóng túng sủng ái Đông Phương Nhất Minh, hiện giờ mới hiểu được, thì ra là như thế...

    ...

    Bắc Minh gia tộc vàĐông Phương gia tộc hoàn toàn khác nhau, địa vực của bọn họ là một hỏa ngục nóng bỏng, nghe nói là hỏa diễm trên bầu trời rơi xuống Cửu Châu đại địa, tọa thành biển lửa mấy vạn dặm, khắp nơi đều là dung nham nóng chảy, nghe nói năm đó tổ tiên Bắc Minh gia tộc bị đuổi giết trốn tới nơi đây, tiến vào một khu vực được gọi là Tử Vong Chi Địa ở khu vực hỏa ngục nóng chảy này, ngoài ý muốn đạt được kỳ ngộ, thậm chí phát hiện bên trong dung nham nóng chảy là một không gian bí cảnh cực lớn.

    Sau đó thành lập Bắc Minh gia tộc, bên ngoài là nham thạch nóng chảy và biển lửa, các loại yêu thú hỏa diễm kỳ lạ sinh sống, trọng yếu nhất là hố sâu dưới mặt đất, rộng chừng trăm dặm, sâu không thấy đáy, chung quanh có vô số dung nham nóng chảy từ trên đổ xuống như thác nước, vô cùng hùng vĩ vàđồ sộ.

    Nhiệt độ tại đó vượt qua bình thường, hơn nửa hỏa độc vô cùng khủng bố, cho dù là cảnh giới Địa Anh đi tới đó, cũng chịu uy hiếp cực lớn, chớ đừng nói chi là nơi đó có vô số yêu thú hỏa diễm, cùng với các loại nguy hiểm khác, lại bị Bắc Minh gia tộc bố trí xuống trận pháp cường đại và âm thầm cho người ẩn nấp dò xét liên tục, hiện giờđã biến thành một trong những cấm địa chân chính của Đông Bắc Đan Châu.

    Ở dưới hố sâu chừng mấy trăm km, nham thạch nóng chày từ trên rơi xuống, tụ tập thành dòng sông dung nham to lớn, hình thành liên hệđặc biệt với dung nham dưới lòng đất, khí tức của hỏa diễm vô cùng cường đại, ở đây có mười sáu cây cột, dùng để ổn định không gian, mà không gian bí cảnh này vô cùng to lớn, chính là tổng bộ của Bắc Minh gia tộc.

    Chương 1091: Biến động.

    Tuy nơi đây không có khoa trương như Càn Khôn Đan Giới, nhưng so với không gian mật cảnh khác lại lớn hơn rất nhiều, rõ ràng làđược mở ra từ trước Viễn Cổ, còn lưu truyền tới nay.

    - Oanh!

    Thời điểm bọn người Đông Phương Thiên Báo nhận được tin tức, Bắc Minh gia tộc cũng nhanh chân hơn một bước, mười sáu cây cột tản ra hào quang chớp động, xuất hiện một cánh cửa không gian, cánh cửa không gian này mở ra cách không xa cánh cửa không gian mà bọn Lý Pháp và Lý Chấn Nam vừa mở ra, sau đó có hơn mười cổ khí tức cường đại từ tổn bộ Bắc Minh gia tộc xuất hiện trong không trung.

    ...

    Thất Âm Cầm Cung vốn đang chuẩn bị tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng bởi vì Tần Vô Ngân bị giết, cung chủ Thất Âm Cầm Cung nổi giận không chịu nổi, tuy hắn vẫn còn con cái, nhưng Tần Vô Ngân lại nhận được truyền thừa tiên âm, hơn nữa Thiên Lại Tiên Âm của Thất Âm Cầm Cung bị Trình Cung đoạt đi, đó là bảo vật nhất định phải đoạt trở về.

    Nhưng nếu quy mô lớn tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, có rất nhiều chuyện phải cân nhắc đầu tiên, đó chính là Vũ Châu Lý gia sẽ thừa cơ hội này mà hành động gì hay không, càng phải cân nhắc Bắc Minh gia tộc đang càng ngày càng bành trướng, có thể nhân lúc cháy nhà mà hôi của, càng phải cân nhắc lực lượng hiện giờ mà Trình Cung đang nắm trong tay.

    Hơn nữa trình Cung và Côn Bằng thái tử có ước hẹn trăm ngày, cho nên phải cân nhắc mấy phương án mới có thể quyết định.

    Đột nhiên lúc này nhận được Lý gia vượt qua Đông Thắng Thần Châu của bọn họ, đi vào phạm vi Đông Bắc Đan Châu, cũng nhận được tin tức Thần Long Tiên Cung xuất thế, mặc kệ thật giả, có thể làm cho hai đại nhân vật như Lý Pháp, Lý Chấn Nam tự mình đi Đông Bắc Đan Châu, đồng thời còn xuất động nhiều nhân vật như thế, tuyệt đối không phải là chuyện tầm thường rồi.

    Mà lúc này, Trình Cung cũng lặng lẽ chạy tới phạm vi của Đông Phương gia tộc, dọc con đường này Trình Cung đều gieo hạt giống xuống, ở các địa phương khác nhau mà thả các đội ngũ ra ngoài, dùng Bạch Khải Nguyên, Lý Dật Phong, Trình Trảm, Trình Lập, Mãnh Hổ, La Anh Hùng, bọn người đại thúc dẫn đầu đội ngũ hạch tâm, những người này vừa đi ra bên ngoài, tạm thời còn chưa biết nhiệm vụ cụ thể ra sau, tuy kéo dài qua hai châu, nhưng dùng tính huống của tán tu cũng không xảy ra vấn đề gì, nhưng Trình Cung vẫn giữ lại bộ phận rất lớn.

    Chuyện bọn họ phải làm đó là nghe theo Bạch Khải Nguyên mà làm việc, sau đóđợi các loại nhiệm vụ này chấm dứt rồi, dùng lực lượng của mifnhc chạy về Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đêm đã khuya, Trình Cung liên tiếp thả ra mấy đội ngũ cuối cùng, nhìn tình hình thìĐông Bắc Đan Châu khác biệt rất lớn với Nam Chiêm Bộ Châu, Trình Cung lẳng lặng ngồi trên thân thể của Hỏa Phượng ma Long, tốc độ hiện giờ của Hỏa Phượng Ma Long, cho dù là Thiên Anh đỉnh phong cũng khó có thể chúý tới nếu như không phải đang tập trung cao độ quan sát, hơn nữa phát hiện người có tốc độ như thế, cũng không dám dễ dàng trêu chọc vào, cho nên dù là ở Đông Bắc Đan Châu, hắn cũng không có lo lắng gì cả.

    - Đây này!

    Túy Miêu nằm ở một bên, uống một ngụm rượu và nấc cục, nhìn Trình Cung, lắc lắc cái hồ lô rượu, nói:

    - Rượu đã ghiền, uống đi!

    Sau khi Trình Cung chấm dứt tu luyện, đã tiện tay luyện chế, từ khi lực lượng tăng lên, nhất định phải luyện chế rượu mạnh hơn nữa mới được, nếu không, Túy Miêu nói không đã ghiền, mỗi lần Trình Cung đều có thói quen luyện chế thâm một ít, đối với hắn chỉ là tiện tay mà thôi.

    Ngẫm lại trước kia thật là tốt, mấy huynh đệ ngồi cùng một chỗ uống rượu với nhau, Trình Cung tiếp nhận hồ lô rượu của Túy Miêu, uống một ngụm rượu vào miệng.

    - Đúng là lãng phí thiên vật mà, rượu tốt như thế phải thưởng thức tinh tế mới được!

    Mập mạp lấy một cái chén rượu nhỏ, bầu rượu nhỏ ra ngoài, ngồi ở chỗ đó, tự mình rót cho mình uống, bộ dáng rất hưởng thụ.

    - Lực lượng không đủ, không thể uống quá nhiều thì nói không thể uống nhiều, còn bày đặt nói cái gì văn thơ.

    Sắc quỷ cười mắng mập mạp, đưa tay giật chén rượu nhỏ của mập mạp, từ từ thưởng thức.

    Rượu này Trình Cung đãđem hơn trăm loại dược liệu cóđược từ trong Càn Khôn Đan Giới ra ngoài, lấy Huyền Thiên Hàn Thiền Ti làm chủ túy luyện chế rượu, cũng là rượu tốt nhất mà Trình Cung luyện chế hiện giờ, phải biết rằng, Huyền Thiên Hàn Thiền Ti là tinh hoa của Huyền Thiên Hàn Thiền, từ trước tới này dùng để luyện chế pháp bảo, là bảo vật luyện chế pháp bảo phòng ngự, tình độ cứng rắn có thể nghĩ, nhưng hắn có thể dung luyện, là do hắn dùng Chí Dương Chân Hỏa của Hư Không Âm Dương Đỉnh mới có thể làm được, rượu này có tác dụng thanh thần tĩnh khí, có tác dụng rèn luyện thân thể, chỉ cần uống một chút sẽ có cảm giác nóng lạnh toàn thân, nhất định phải vận chuyển công pháp hóa giải mới được.

    Những người khác đều dựa theo kế hoạch của Trình Cung mà phân tán ra, nhưng sắc quỷ, Túy Miêu, mập mạp vẫn kiên trì ở cùng một chỗ với Trình Cung, tuy hiện giờ bọn họ không thể giúp nhiều chuyện, nhưng nhất định phải đi theo, nếu không, sau này không có cách nào đối mặt với đại tẩu.

    Mập mạp nói thì nói thế, nhưng thân phận của Trình Cung hiện giờ, những thứ hàng tôm cá nát không đáng cho Trình Cung ra tay, như thế rất mất mặt, loại thời điểm này, thanh lý những con hàng tôm cá nát, đương nhiên là phải giao cho ba đại hại của bọn họ rồi.

    Lúc ấy Lý Dật Phong và rất nhiều người đều muốn cùng đến, nhưng bọn mập mạp lại xung phong nhận việc, tư thế và bộ dáng lúc đó giống như sắp dốc sức liều mạng với nhau.

    Mập mạp lại nói, nói đùa à, thực sự cho rằng ta sợ đám người vỗ mông ngựa các ngươi, chuyện giúp đại thiếu thanh trừ hàng tôm cá nát không ai đủ tư cách làm, tứđại hại cũng không phải là cách gọi giả, loại thời điểm này ai dám tranh giành, ta liều mạng với người đó.

    Lời thì nói thế, nhưng huynh đệđi theo nhau, Trình Cung không ngăn cản.

    Đông Phương Ngọc Sanh lúc này cũng ngồi một bên, lẳng lặng uống rượu, tuy lực lượng của hắn mạnh hơn mập mạp sắc quỷ một chút, nhưng không dám uống nhiều, bởi vì hắn sắp đối mặt với người của gia tộc, nếu thật sựđộng thủ, hắn có chút khẩn trương và kích động, ít nhất là không giống như Trình Cung, mập mạp, sắc quỷ và Túy Miêu, không nhẹ nhõm tự tại như bọn họ.

    Mặc kệ chuẩn bị như thế nào, thì gia tộc của hắn cũng mạnh hơn, mà Bắc Minh gia tộc lại cường đại hơn gia tộc của hắn.

    Mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu rất tùy ý uống rượu trò chuyện với Trình Cung, huynh đệ bọn họ lâu ngày không ngồi uống rượu với nhau, đáng tiếc bọn họ không uống được bao lâu, sắc quỷ đã nhận được tin tình báo, là trực tiếp dùng linh thạch truyền tin đắt đỏ.

    - Đại thiếu, có biến động!

    Sắc quỷ nhìn thấy tin tức bên trong, nói:

    - Căn cứ theo tin tức, đột nhiên Đông Phương gia tộc có thay đổi, sẽ bảo người của Bắc Minh gia tộc đón người ở cách tổng bộ của Đông Phương gia tộc một ngàn dặm, trên danh nghĩa là là tỏ lòng thành, coi trọng quan hệ thông gia, nhưng người trong tổng bộ Đông Phương gia tộc đã thay đổi.

    Chương 1092: Thành Hỏa Vân. (1)

    - Nhất là một ít Thái Thượng trưởng lão, người của trưởng lão đoàn cũng xuất động người đi thị sát các trọng trấn của Đông Phương gia tộc, những địa phương này đều là yếu địa chiến lược với Bắc Minh gia tộc.

    - Xem ra bọn họ đã hành động rồi, chúng ta cũng nhanh thôi.

    Trình Cung nhìn tất cả tin tức này, loại chuyện Thần Long Tiên Cung, Đông Phương Thiên Báo không có khả năng phái người khác đi, mà chắc chắn chính hắn sẽ rời đi, nhưng lại lo lắng khi mình rời đi, tổng bộ của Đông Phương gia tộc không có người, cũng muốn phòng bị Bắc Minh gia tộc.

    Tuy hắn âm thầm đạt thành hiệp nghị với Bắc Minh gia tộc, nhưng những thứ này chỉ là thủ đoạn của song phương mà thôi, cũng không ai thật sự tin vào đối phương cả.

    Thành Hỏa Vân, Linh Lung, ta nhất định sẽ tới, Trình Cung uống hết mấy ngụm rượu, thân thể của hắn cũng có cảm giác mát lạnh của men say, nhìn về hướng tổng bộ của Đông Phương gia tộc, trong nội tâm của Trình Cung đang từ từ suy nghĩ, dùng thần niệm thúc dục phân thân Hỏa Phượng Ma Long bay nhanh hơn nữa, chạy tới thành Hỏa Vân.

    Tuy bây giờ còn thời gian cả ngày, chạy tới thành Hỏa Vân vô cùng nhẹ nhõm, nhưng Trinh Cung không tiếc hao tốn một ít nguyên tinh, không ngừng tăng tốc độ cho Hỏa Phượng Ma Long, hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất xuất hiện bên cạnh Linh Lung, thủ hộ cho nàng, không để cho nàng bị bất cứ ai làm tổn thương.

    Từ lần trước xảy ra chuyện bên trong Càn Khôn Đan Giới, làm cho Tần Vân Nhi, nhị thúc trước sau gặp chuyện không may, mặc dù nói nhị thúc thọ nguyên đã hết, tâm nguyện cũng thành, nhưng trong nội tâm Trình Cung không thoải mái, cho nên hiện tại, người thân ở bên cạnh hắn, Trình Cung càng cẩn thận hơn, thà rằng mình suy nghĩ nhiều một chút, mệt mỏi hơn một chút, cũng không để cho loại chuyện ngoài ý muốn xuất hiện.

    Thành Hỏa Vân chính là tổng bộ của Đông Phương gia tộc, cũng là thành thị lớn nhất, thành thị này của Đông Phương gia tộc khác với những nơi khác, trong thành thị dùng người thế tục làm cơ sở, ở đây tùy ý có thể nhìn thấy Tu Chân Giả bay qua bay lại, màĐông Phương gia tộc lấy luyện đan mà nổi danh Cửu Châu đại địa, cho nên bày danh trong liên minh đan sư, cũng cóđịa vị rất trọng yếu.

    Tổng bộ của Đông Phương gia tộc không dễ dàng cho người ngoài đi vào, màđịa phương giao dịch đan dược, dược liệu, pháp bảo của Đông Phương gia tộc, Tu Chân Giả mua bán đồ vật nhiều không kể xiết, tới mua đan dược, thậm chí số lượng người cầu đan cũng không ít.

    Tại đây có rất nhiều tiểu gia tộc dựa vào Đông Phương gia tộc, mà sự phồn vinh thịnh vượng ở nơi đây vượt qua thành Vân Ca của thế tục rất nhiều lần, các loại thế lực, môn phái cũng hơn ngàn, nguyên khí sung túc làm cho thân thể của người bình thường cũng cường tráng, người trưởng thành đều có thực lực trên Hoàn Cốt Kỳ, người có tu luyện chút công pháp, cũng đạt tới Tẩy Tủy Kỳ.

    Nơi đây được xưng làđệ nhất đại thành ngoài tổng bộ của Đông Phương gia tộc, cũng là thành thị màĐông Phương gia tộc toàn lực chế tạo ra, trải qua vô số đời biến hóa, cho dù người có căn cơ bình thường ở trong thành Hỏa Vân, tư chất cũng sinh ra biến hóa, nơi đây cũng là nơi cung cấp nhân tài đông đúc nhất cho Đông Phương gia tộc.

    Trên thực tế, trừ Nam Chiêm Bộ Châu ra, bản thân tất cả thế lực lớn và môn phái khác, đều dùng địa phương Tu Chân Giả kết hợp với thế tục, trên cơ bản là dựa theo phương thức của Trung Châu, tuy không có khả năng đạt tới trình độ nhân tài đông đảo như Trung Châu, nhưng từ một mức độ nào đó, đây chính là hoàn cảnh tốt nhất cho sự phát triển toàn diện.

    Trong thành Hỏa Vân, bởi vì ngọn núi chính của Đông Phương gia tộc mỗi lần có biến động, sẽ xuất hiện hiện tượng đám mây màu hồng bao phủ, mà hôm nay lại có giăng đèn kết hoa, trắng trợn chuẩn bị, ngay cả quân đội bảo vệ thành cũng đổi thành đội ngũ tinh nhuệ nhất, nhưng sau khi Đông Phương Thiên Báo quyết định cho Bắc Minh Triều rước đâu trong thành Hỏa Vân, cho nên số người tụ tập tới đây rất đông đảo.

    Toàn thành bắt đầu giới nghiêm, suốt đêm có người bắt đầu bố trí, khác với lúc giăng đèn kết hoa lúc ban đầu, đường phố chính và chung quanh cửa thành bố trí hàng trăm loại linh khí làm trang trí, có thể làm cho người ta bình tâm tĩnh khí Hạ phẩm Phong Linh, cũng có thể sinh ra đủ loại mây mù, tiên cảnh linh khíđeo ruybăng, mà hương liệu trong linh khí vô cùng đắt đỏ, có khả năng giúp người ta loại bỏ tâm ma, nguyên dịch cũng không ngừng vận chuyển vào đại lộ, làm cho nguyên khí ở chung quanh không ngừng gia tăng.

    Tràng cảnh này đối với một ít Tu Chân Giả cũng không có ngoài ý muốn, bởi vì thời điểm gia chủ Đông Phương gia tộc kế nhiệm, động tĩnh còn lớn hơn hiện giờ, rất nhiều người bởi vậy màđạt được nhiều chỗ tốt.

    Nhưng một ít người từ bên ngoài chạy tới, hoặc là người thế tục bản địa chưa nhiều tuổi, lại bị choáng váng vì cảnh này.

    Đối với rất nhiều tán tu mà nói, thứ bọn họ dốc sức liều mạng tranh đoạt, cóđôi khi là một kiện linh khí bình thường, bây giờ người ta lại dùng nhiều linh khí như thế với tư cách làm trang trí, quả nhiên không hổ làđại thế gia chân chính trên Cửu Châu đại địa.

    Càng có rất nhiều người bố trí các loại trận pháp, thúc dục lực lượng, trước khi đoàn xe Đông Phương gia tộc đến, tổng bộ vài gia tộc ở thành Hỏa Vân cũng chuẩn bị chút hương vị, ít nhất biểu hiện ra một ít cảm giác tiên cảnh.

    Vô số người thành kính đứng cầu nguyện bên cạnh đại lộ, bọn họ nhiều thế hệ sinh sống ở nơi đây, Đông Phương gia tộc là tồn tại giống như thần thánh, so với tồn tại hư vô mờ mịt trong truyền thuyết còn chân thật hơn.

    Mà cho dù có một ít tán tu, người của một ít môn phái nhỏ trong thành Hỏa Vân, cũng trực tiếp đi theo cầu nguyện, nhưng có nhiều hơn nữa...

    Thừa dịp tu luyện, màĐông Phương gia tộc hiển nhiên không đểý tới những chuyện như thế này.

    - Bà mẹ nó tại sao còn chưa tới, bọn phế vật này làm việc càng ngày càng kéo dài ra, xem ra sau khi trở về, ta phải giáo huấn bọn chúng thật tốt mới được.

    Bên ngoài thành Hỏa Vân, đối mặt với phương hướng Đông Phương gia tộc, một cỗ tọa giá siêu cấp xa hoa xa xỉ, một người trẻ tuổi nằm ở trong đó, mà ở trước tọa giá này là một con trâu, nhưng con trâu này lại làĐại Yêu Vương, nhưng lực lượng bị phong ấn, phải dùng bản thể lôi kéo cái tọa giá xa xỉ này.

    - Đúng vậy, Nhất Minh ca sau này chắc chắn sẽ tiếp nhận vị trí gia chủ, nhất định phải thu thập đám phế vật này thật tốt mới được, nếu không sau này, bọn chúng sẽ làm cho ngài mất mặt.

    - Một đám gia hỏa không có tiến bộ, không giáo huấn bọn chúng một chút, bọn chúng không biết nghe lời đâu.

    - Đến rồi, đến rồi...

    ...

    Có thể dùng tọa giá do Địa Yêu Vương kéo xa như thé này, không phải là ai khác, chính là cháu trải của Đông Phương Thiên Báo, Đông Phương Nhất Minh, mà mấy người đi theo ở bên cạnh hắn, chính là những tên xu nịnh ton hót Đông Phương Nhất Minh.

    - Các ngươi hiểu cái lông gì.

    Đông Phương Nhất Minh mắng một câu, đi đứng dậy, đi lên đầu của đoàn xe, trong ngực mang theo vẻ hưng phấn nhìn về phía trước, hắn đãđược lão ba làĐông Phương Cường thông tri.

    Chương 1093: Thành Hỏa Vân. (2)

    Biết rõ ý tứ của gia gia Đông Phương Thiên Báo, Đông Phương Nhất Minh đang vui mừng vì thượng thiên chiếu cố cho hắn, làm gia chỉ có gi tốt, trừ tu luyện và quản lý công việc, như bản thân mình hiện giờ mới tốt.

    Những chuyện khác cũng bị hắn ném ra sau đầu, cũng chẳng muốn đi nói nhảm với đám tùy tùng này làm gì, bởi vì trong lòng của hắn lúc này nóng như lửa đốt, chỉ nghe Đông Phương Linh Lung sắp đi tới đây, hắn không kiềm lòng được.

    Chuyện năm đó, hắn lại nghĩ tới Đông Phương Linh Lung lạnh lẽo như băng, xinh đẹp như tiên, đã từng làđại tiểu thư, hắn đã cảm thấy hưng phấn rồi.

    Đoàn xe của Đông Phương gia tộc từ giữa không trung hạ xuống cách thành Hỏa Vân chừng trăm dặm, thành Hỏa Vân với tư cách làđệ nhất thành thị của Đông Phương gia tộc, cho nên gia tộc rất xem trọng, ít nhất nó cũng dựng lên tình cảnh cao cao tại thượng của Đông Phương gia tộc, nói như thế này, nếu có người tu luyện nào trong thành thị này được gia nhập vào Đông Phương gia tộc, còn tốt hơn cả tán tu được gia nhập môn phái, Đông Phương gia tộc trong suy nghĩ của bọn họ có lực lượng và lực ảnh hưởng cực kỳ trọng đại.

    Thời điểm hiện giờ, giống như những tín đồ Bà La Đa Thần Miếu nhìn thấy thần tích vậy, cho nên đoàn xe của Đông Phương Linh Lung đi vào thành, biểu hiện, khoe khoang uy thế cường đại của Đông Phương gia tộc.

    Phía trước là hơn mười đầu yêu thú cực lớn đang kéo xe, kéo một tọa giá như tiểu cung điện trôi nổi trên không trung, bản thân của cái tọa giá này là một kiện Thượng phẩm linh khí, cộng thêm người thúc dục có uy lực mạnh mẽ, nha hoàn trước sau, hộ vệ cộng lại cũng không dưới ngàn người, hơn nữa toàn bộ đều là tồn tại trên Thoát Tục Kỳ, hạo hạo đãng đãng (*đại quy mô) mà tiến gần cửa thành.

    - Ngừng lại!

    - Bái kiến thiếu gia.

    Đột nhiên nhìn thấy ngăn cản ở cửa thành chính làĐông Phương Nhất Minh, mà tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đi hộ tống cúi chào Đông Phương Nhất Minh, sau đó vội vàng thi lễ, bây giờ hắn có thểđi ra chấp hành nhiệm vụ này, cũng là do Đông Phương Thiên Báo chỉđịnh, mà những người khác của Đông Phương gia tộc đều muốn đầu nhập vào dưới trướng của gia chủ mới, đương nhiên bọn họ không dám có chút bất kính với Đông Phương Nhất Minh rồi.

    Hơn nữa những người này cũng có phát giác, thời điểm Đông Phương Trung Đạo trước kia, Đông Phương Suất làm gia chủ, tương đối mà nói rất tùy ý, trừ phi có chuyện trọng đại mới dựa theo quy củ làm việc, bình thường vẫn tự nhiên, nhưng toàn gia của Đông Phương Thiên Báo, vô cùng xem trọng mặt mũi và danh dự, đã từng có vài tên trưởng lão đi ra ngoài làm việc, bởi vì một ít tiểu lễ tiết, bị bọn họ đánh chết.

    Đây cũng là biểu hiện cho nhân cách biến hóa, một khi quyền lực trong tay, tâm tính cũng vặn vẹo, sợ nhất là người khác xem thường.

    - Cút sang một bên.

    Đương nhiên, bản thân bọn họ không dám làm trái, Đông Phương Nhất Minh trực tiếp khoát tay xua bọn họ đi, cũng không đểý tới bọn họ nữa, màđi vào tiểu cung điện của Đông Phương Linh Lung.

    - Đẹp, thật đẹp, ta thích nhất là dáng vẻ lạnh như băng của ngươi, có cảm giác giống như tiên nữ hạ phàm.

    Đông Phương Nhất Minh khoát tay, cái màn che khuất cửa vào bị xốc lên, người ngồi bên trong chính làĐông Phương Linh Lung.

    Nhưng sắc mặt của Đông Phương Linh Lung lạnh như băng, vô cùng bình tĩnh nhìn phía trước.

    - Năm đó chẳng phải ngươi đã nói nếu ta tới gần ngươi ba trượng, ngươi sẽ giết ta sao, hiện giờ ta chẳng những tới gần ba trượng, còn muốn ôm ngươi vào trong ngực, còn muốn...

    Đông Phương Nhất Minh vừa nói xong, trực tiếp cất bước đi vào.

    - Thiếu gia, nơi này là cửa thành, trong nội thành Hỏa Vân còn có người của Bắc Minh gia tộc tới trước rồi, còn có những người khác cũng đang nhìn...

    Tuy tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đãđầu nhập vào trướng của Đông Phương Thiên Báo, nhưng nhìn Đông Phương Nhất Minh hung hăng càn quấy như thế, bộ dáng không kiêng nể gì cả, trong lòng của hắn cũng rất khó chịu.

    Nhưng nhất mạch Đông Phương Linh Lung đã suy bại từ khi Đông Phương Trung Đạo biến mất, Đông Phương Suất tu luyện xảy ra vấn đề, đã triệt để xuống dốc, hắn cũng không có biện pháp.

    Chỉ có thể cẩn thận nhắc nhở, ít nhất đừng ở trước mặt mọi người mà diễn ra chuyện này.

    Đông Phương Nhất Minh nghe xong nhíu mày, nhưng quay đầu lại nhìn thì thấy cách thành Hỏa Vân không xa, cũng biết quan hệ lợi hại bên trong.

    Dù sao gia gia của hắn hiện giờ chưa khống chếđược Đông Phương gia tộc, cộng thêm không có năng lực chống lại Bắc Minh gia tộc công kích điên cuồng.

    - Ta vốn nghĩ còn phải chờ thêm vài năm, cho ngươi hối hận những gìđã làm với ta lúc trước, nhưng tên Bắc Minh Triều kia không chờđược, dùng cái giá lớn như thếđể lấy cho được ngươi.

    Nhưng ta nhất định phải chơi đùa trước hắn, buổi tối hôm nay ta sẽ động phòng với ngươi trước, ha ha, đi, đi trước chúc mừng, buổi tối hôm nay ta muốn động phòng.

    Đông Phương Nhất Minh không kiên nể gì, nói xong quay người đi lên tọa giá của mình, mang theo mấy tên tùy tùng rời đi.

    - Ai!

    Vị trưởng lão kia nhìn Đông Phương Linh Lung không nhúc nhích, có chút thở dài, mới mang đội ngũ tiến vào thành Hỏa Vân.

    Đông Phương Nhất Minh nói như thế cũng không làm cho Đông Phương Linh Lung có bất cứ chấn động hay cảm xúc nào, trong đôi mắt của nàng, Đông Phương Nhất Minh từđầu tới chân chỉ là một loài thúđộng dục mà thôi, nếu không phải năm đó phụ thân khuyên bảo mình, thì mình đã trực tiếp giết hắn rồi.

    Không nghĩ tới chuyện lúc trước không giáo huấn hắn, hắn lại càng đắc chí càng rỡ, vốn định đối phó Bắc Minh Triều, nhưng hắn đãđi tìm cái chết, vậy thì giải quyết hắn thôi.

    Cho dù có liên quan tới sinh tử của mình, Đông Phương Linh Lung cũng không e ngại, lo lắng, không yên duy nhất trong lòng của nàng chính làđệđệ, còn có phụ thân và Thanh Mai mà thôi.

    Muốn nói hối hận, nhiều năm như thế nàng chỉ hối hận một chuyện, đó là mình nên cho hắn, như thế nàng sẽ không e ngại bất cứ chuyện gì, trao cho người của mình thương tất cả.

    Cũng không biết hắn hiện giờ thế nào, có lẽ yêu thú triều không làm khó hắn được, hắn nhất định sẽ quật khởi, đáng tiếc mình không thấy ngày đó, cũng không có biện pháp trợ giúp hắn.

    Nhớ tới khi luyện đan cùng hắn, tu luyện từng ly từng tý, trong mắt của Đông Phương Linh Lung không có tức giận Đông Phương Nhất Minh, cũng không có nghe tiếng hoan hô trong thành Hỏa Vân, trong đầu của nàng lúc này chỉđầy hình ảnh của hắn, từ từ nhắm mắt lại, khóe mắt có một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống.

    Cảnh ban đêm từ từ tối lại, nhưng cả thành Hỏa Vân sáng như ban ngày, tại Đông Phương gia tộc cố ý dưới sự khống chế, rất nhiều đan dược cấp thấp đãđược phát xuống, trận pháp vận chuyển, ngay cả nguyên khí cũng sung túc hơn rất nhiều, thế lực khắp nơi đại biểu tới thành Hỏa Vân, cho nên chuyện mặt mũi không thể trở ngại được.

    MàĐông Phương Linh Lung vào lúc này đang ở trong chủ điện cử thành Hỏa Vân, tọa giá của Đông Phương Nhất Minh cũng xuất hiện lần nữa, tên trưởng lão kia đãđược thông tri, nhìn thấy tọa giá của Đông Phương Nhất Minh xuất hiện, cũng rời đi.

    Chương 1094: Cướp người. (1)

    - Người bên ngoài thìđứng tại đây, người bên trong thì lui ra ngoài, bố trí trận pháp lại.

    - Bố trí cái trận pháp gì, ta muốn cho nàng la lên, mẹ kiếp, năm đó...

    Kiêu ngạo như vậy, lần này ta phải chơi cho chết nàng ta...

    Đông Phương Linh Lung, ta đến đây, chúng ta động phòng nào...

    Hiển nhiên Đông Phương Nhất Minh đã uống không ít, cũng không có cố ý khống chế, đã say khướt, hắn rất hưởng thụ loại cảm giác này.

    Trước kia là tiên nữ không thể với tới, nhưng lúc này đã bị hắn bắt được, đại tiểu tửĐông Phương gia tộc ngày trước, chỉ một câu nói cũng có thểđưa mình vào tửđịa, hôm nay cái gì cũng không phải.

    Đông Phương Linh Lung đang ở trong chủ điện, lực lượng bị phong bế, cho nên trong khoảng thời gian này, không ai đi chúý tới nàng, vào lúc này trong tay của nàng đã xuất hiện một khỏa đan dược, ánh mắt của nàng nhìn ra bên ngoài, nàng muốn thời gian quay trở lại, dù sao trên người của nàng có cấm chế của Đông Phương Thiên Báo, màĐông Phương Thiên Báo lại là Thiên Anh đỉnh phong lâu năm, muốn phá cấm chế của hắn không dễ dàng như vậy, cho dù phá cũng không thể duy trì trong thời gian dài, nàng muốn lợi dụng thời gian này thật tốt.

    - Ngươi đi tìm chết, muốn chết, muốn chết...

    Thời điểm này, Đông Phương Nhất Minh đang đi theo vài tên tùy tùng, lảo đảo đi vào cung điện của Đông Phương Linh Lung, trong miệng nói không ít lời chả sạch sẽ gì, đột nhiên trên bầu trời xuất hiện tiếng nổ vang, giống nhiên thiên lôi đánh xuống, đồng thời một cổ thần niệm cường hoành đang trùng kích vào hắn.

    - Phốc...

    Đông Phương Nhất Minh là dựa vào đan dược cưỡng ép tăng cảnh giới lên, cộng thêm vào lúc này không có phòng bị gì, cho dù cổ thần niệm này cách xa vài vạn dặm, nhưng lực trùng kích của thần niệm vẫn làm hắn bị thương, trực tiếp phun một ngụm máu tươi.

    - Thiếu gia, mở đại trận, nghênh địch!

    Đông Phương Nhất Minh không có sức chiến đấu, nhưng trưởng lão bên cạnh lại có kinh nghiệm phong phú, trước tiên xông lên bảo vệĐông Phương Nhất Minh, đồng thời hạ lệnh nghênh địch.

    - Âm thanh này...

    Đại thiếu, làm sao có thể, đại thiếu đang ở Đông Bắc Đan Châu sao, nhưng đây tuyệt đối không phải nghe nhầm, cái này...

    Đông Phương Lung Linh đang ngồi trong cung điện, tay run lên, khỏa đan dược cầm trong tay cũng lăn xuống đất, nàng vốn lạnh như băng ngồi ở trong góc, vào lúc này đãđứng bật dậy.

    Nàng phi thường thanh tỉnh, biết rõ mình tuyệt đối không có nghe lầm, âm thanh này quá quen thuộc.

    Nhưng nàng lại khó mà tin được, tại sao lại thế, tại sao lại thế này...

    Sau một khắc, tâm của nàng nhảy lên, lẩm bẩm:

    - Không, ngàn vạn lần đừng đến, ngàn vạn lần đừng đến...

    Thành Hỏa Vân đang chúc mừng cũng từ từ yên tĩnh lại, bọn họ có thể cảm nhận được một tiếng gầm lên đầy tức giận mang theo uy thế khôn cùng, đồng thời cũng có thể cảm nhận được tức giận ẩn chứa trong đó.

    Là ai?

    Dám tới đây quấy rối, không muốn sống nữa sao?

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung và mọi người đang ngồi trên thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện bên ngoài thành, bọn họ vốn phi hành với tốc độ cao nhất, mà thần niệm của Trình Cung đã sớm lưu ýđộng tĩnh trong thành Hỏa Vân này rồi.

    Nhìn thấy Đông Phương Linh Lung ngồi chỗ kia, tâm của hắn buông xuống, nhưng một màn khi Đông Phương Nhất Minh xuất hiện, đã làm cho Trình Cung bùng nổ.

    Trong tình báo của Lý gia cóđề cập tới Đông Phương Nhất Minh, chính là cháu trai của Đông Phương Thiên Báo, là con của Đông Phương Cường, là gia hỏa háo sắc thành tính, năm đóđánh chủ ý lên Linh Lung.

    Hiện ngay vào lúc này, thằng này dám làm càn, Trình Cung đã không đợi được nữa, hắn vào lúc này, đã không để cho Linh Lung chịu thêm bất cứ ủy khuất nào nữa.

    Thần niệm bộc phát từ cách xa vài dặm làm Đông Phương Nhất Minh bị thương, tức giận gầm lên một tiếng làm cho tất cả mọi người trong thành Hỏa Vân chấn động, phân thân Hỏa Phượng Ma Long xé rách không gian.

    Nhưng thành Hỏa Vân có trận pháp và cấm chế, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long dù sao cũng chưa đạt tới cảnh giới của Hách Liên Lam Phượng, cho nên Trình Cung không cách nào khác, chỉ có thể hạ xuống ở ngoài thành không xa, sau đó thu Hỏa Phượng Ma Long vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trong tay của Trình Cung cầm theo Phá Kiếp Thương, mũi thương này giống như một cây côn sắt bị mài nhọn, lộ ra vẻ cũ nát, nhưng Trình Cung cầm nó trong tay, mang theo uy thế vài phần.

    - Túy Miêu trái bốn, mập mạp phải ba, sắc quỷ sau hai, Đông Phương Ngọc Sanh phải sau ba.

    Trình Cung nói xong cầm Phá Kiếp Thương, mũi thương nện xuống mặt đất, cất bước đi về phía trước, lực lượng của mũi thương thẩm thấu xuống mặt đất, mặt đất nơi này toàn bộ đều làđá, hơn nữa trong đó còn có trận pháp ngưng tụ, Nhân Anh kỳ muốn phá cũng không dễ dàng, bởi vìđá có tương liên với trận thế thành Hỏa Vân, mà vào lúc này, trận pháp thành Hỏa Vân đã mở ra.

    Dù sao nội tình của Đông Phương gia tộc bày ra ở nơi này, gặp được chuyện gì, phản ứng sẽ vượt sức tưởng tượng của người khác, nếu như vừa rồi Trình Cung trực tiếp dùng Hỏa Phượng Ma Long xé rách không gian tiến vào trong thành, sẽ gặp trận pháp công kích tới, như vậy quá nguy hiểm.

    Trình Cung vào lúc này bảo Túy Miêu, mập mạp, sắc quỷ, Đông Phương Ngọc Sanh tản ra sau lưng mình thành hình cánh quạt, không cần nhiều lời, cho dù làĐông Phương Ngọc Sanh đi theo Trình Cung trễ nhất, bởi vì kinh nghiệm đặc thù nên đã dung nhập vào trong đó, cũng có thể lĩnh hội ý của Trình Cung.

    Túy Miêu Tử Kim Bàn Long Thương cũng đã lấy ra, mũi thương chống xuống đất, Trảm Long Đao của mập mạp lúc này vô cùng to lớn, ngay cả Quỷ Thứ của sắc quỷ cũng có thể biến hóa tùy ý, Quỷ Thứ tản mát ra lực lượng đặc biệt, dựa theo vị trí của Trình Cung, không ngừng kéo lê trên mặt đất.

    Đông Phương Ngọc Sanh sử dụng một thanh tuyệt phẩm Linh Khí phi kiếm, giống như Trình Cung, mũi kiếm lau nhà.

    Trình Cung phía trước, bốn người bọn họ theo hình cánh quạt đi theo phía sau, vũ khí va chạm với mặt đất vang lên tiếng kêu leng kenh, mặc đất làđáđặc biệt cũng vỡ vụn.

    Mà vị trí Trình Cung nói, chính là trọng điểm phá hư trận pháp, mà Trình Cung dùng bổn mạng chân hỏa quán chú vào trong Phá Kiếp Thương, bổn mạng hỏa chủng của Trình Cung hiện giờđã dung hợp thành một thể với Càn Khôn hỏa chủng, đã sinh ra biến hóa mới.

    Rót vào bên trong Phá Kiếp Thương, Phá Kiếp Thương nhanh chóng tản ra lực lượng đặc biệt, không ngừng phá hủy đường vân của trận pháp chung quanh, tuy nhiên mặt đất này đãđược trận pháp gia trìđặc biệt rồi, nhưng dù sao chỉnh thể vẫn tương liên với trận pháp, thời điểm bị công kích mạnh mẽ, mượn nhờđặc thì của trận pháp, mượn nhờ chỉnh thể của trận pháp thành Hỏa Vân, loại phương pháp bày trận này có chỗ tốt, nhưng chỗ hỏng cũng rất lớn, đối với người am hiểu trận pháp chân chính, nóđã có quá nhiều sơ hở không cần phải đếm.

    Nhưng nếu không phải cần kéo dài, phải đi qua con đường nhỏ, thì Trình Cung vào lúc này dã phá hư chỉnh thể cái trận pháp này rồi.

    - Người nào, nhanh chóng dừng lại tiếp nhận thẩm tra, hôm nay đã phong thành, người tự tiện xông vào giết không tha.

    Chương 1095: Cướp người. (2)

    Trên tường thành, một gã lĩnh đội tướng quân hét lớn một tiếng, người này không ngờ có tu vi Nhân Anh tầng sáu.

    - Linh Lung, ta tới đón ngươi.

    Không muốn chết thì cút ngay, ương Thiên Báo mưu đoạt vị trí gia chủ, phong ấn đại tiểu thư Đông Phương Linh Lung của Đông Phương gia tộc, hôm nay gia chủ chân chính của Đông Phương gia tộc hẳn làĐông Phương Ngọc Sanh, bây giờ hắn đang đứng ở sau lưng ta.

    Hiện giờ ta muốn dẫn nữ nhân của ta rời đi, ai dám ngăn cản, giết.

    Ta niệm tình các ngươi đều có huyết mạch Đông Phương gia tộc, không muốn đại khai sát giới, hiểu được biến hóa và vô lực cải biến thì nên đi đi, còn không thìđứng qua một bên mà nhìn, nếu không đừng trách ta không khách khí.

    Trình Cung mang theo Đông Phương Ngọc Sanh và ba huynh đệ của mình đi vào, cầm Phá Kiếp Thương trong tay, mũi thương kéo lê trên mặt đất cóánh lửa bắn ra, bộc phát tiếng va chạm to lớn, vô cùng cường thếđi vào trong nội thành, mà âm thanh của hắn vang vọng khắp thành Hỏa Vân.

    - Đại thiếu, thật sự làđại thiếu, đại thiếu làm sao tới đây?

    Đông Phương Linh Lung đứng ở nơi đó, khó mà bình tĩnh được, trong mắt tràn ngập lo lắng.

    Đến bây giờ, loại cục diện này, nàng đã sớm bỏ đi hi vọng, nàng ta không còn sợ bất cứ chuyện gì, nhưng lại không hi vọng người nàng yêu lâm vào trong chuyện này, nàng biết rõ hôm nay Đông Bắc Đan Châu có nhiều nguy hiểm, biết rõ hành động của Trình Cung sẽ mang tới hậu quả như thế nào.

    - Khục...

    Khục...

    Ai, là ai đánh lén ta.

    Mẹ kiếp, làđồ chơi chó má gì, cũng dám đến Đông Phương gia tộc của ta hung hăng càn quấy...

    Vào lúc này Đông Phương Nhất Minh cảm giác được đầu mình như sắp nổ tung, vừa rồi hắn bị tổn thương không nhẹ chút nào, nếu như không phải khoảng cách quá xa, trên người hắn cũng có một ít đồ vật bảo vệ tính mạng, một kích vừa rồi đã lấy tính mạng của hắn đi.

    Nhưng cho dù như thế, hắn vẫn bị thương không nhẹ, liên tiếp ho ra vài bún máu, lổ tai, trong lỗ mũi cũng có máu chảy ra, tức giận rống lên.

    - Chuyện này...

    Chuyện này...

    Không ngờ có người dám tới đoạt hôn, quả thực quáđiên cuồng rồi...

    - Đúng vậy a, Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc quan hệ thông gia, không ngờ có người dám tới đoạt hôn, ai vậy, ai mà có to gan như vậy.

    - Hắn còn mẹ nó quá trâu bò, vấn đề này cho dù mọi người có thểđoán được, nhưng Đông Phương Thiên Báo khống chếĐông Phương gia tộc, cho nên không ai dám nói ra khỏi miệng, trước kia Đông Phương gia tộc giết không biết bao nhiêu người dám nói ra lời này, hiện giờ hắn lại nói ra ở đây.

    - Thành Hỏa Vân này cách tổng bộ của Đông Phương gia tộc không tới hai nghìn dặm, cho nên Đông Phương gia tộc không coi vào đâu, lại có người dám tới cướp dâu, đúng là chán sống mà.

    ...

    Người trong thành Hỏa Vân khiếp sợ nghị luận với nhau, nhưng lại không dám nói bậy chuyện của Đông Phương Thiên Báo vàĐông Phương gia tộc, cũng không dám mở miệng ra nói chuyện, dù sao Đông Phương Thiên Báo thượng vị mấy năm nay, đã huyết tẩy mấy lần rồi.

    Đây làĐông Bắc Đan Châu, Đông Phương gia tộc, Bắc Minh gia tộc chính là tồn tại cường đại nhất, mà dám ở thành Hỏa Vân trong phạm vi quản hạt của Đông Phương gia tộc không coi vào đâu, Đông Phương gia tộc chính là thần, trừ một ít Tu Chân Giả thực lực cường đại, người bình thường không dám mở miệng nói lớn tiếng, thậm chí không dám nói ra bất cứ lời nào.

    - Người nọ thật sự là Ngọc Sanh thiếu gia, ta đã nhìn thấy qua!

    - Làm sao bây giờ?

    Thiếu chủ có lý, chúng ta sẽ động thủ sao?

    - Thiếu gia Ngọc Sanh còn chỉđiểm chúng ta tu luyện...

    ...

    - Các ngươi thất thần cái gìđó, lập tức bắt bọn chúng lại cho ta!

    Tướng quân thủ thành nhìn thấy thủ hộ không cóýđộng thủ, cho nên tức giận gầm lên một tiếng, ra lệnh bắt bọn người Trình Cung lại.

    Nhưng Trình Cung nói ra lời kia vẫn có tác dụng rất lớn, nhất làĐông Phương Ngọc Sanh chính là thiếu chủ Đông Phương gia tộc đang đứng ở bên cạnh, những người kia trong khoảng thời gian ngắn không biết nên làm cái gì.

    Bọn họ cứ vậy mà chậm trễ, Trình Cung mang theo bốn người tiến vào dưới thành, lúc này một ít thủ hạ tâm phúc của tên tướng quân đã thúc dục trận pháp công kích, cũng có người sử dụng thần thông tiến hành công kích từ xa.

    - Phá cho ta.

    Trình Cung dùng lực lượng của Phá Kiếp Thương, bọn người Túy Miêu phối hợp, đã mượn nhờ một ít chi nhanh của trận pháp mà thẩm thấu vào thành, Trình Cung vào lúc này bộc phát, trực tiếp đánh một lỗ hỏng trên trận pháp của thành Hỏa Vân, sau đó vận kính lên Phá Kiếp thương, sử dụng bổn mạng chân hỏa, trực tiếp bay ra ngoài.

    - Bành!

    Vào lúc Phá Kiếp Thương đánh một lỗ hỏng trên thành Hỏa Vân, cũng trực tiếp dùng dao găm đâm xuyên qua người tên tướng quân kia.

    - Phàm là người có chút lương tri, đều lăn qua một bên cho bổn thiếu chủ, các ngươi không có biện pháp chống cự, nhưng hiện tại tốt nhất không nên trợ Trụ vi ngược, ta chính làĐông Phương Ngọc Sanh, cháu của Đông Phương Trung Đạo, là con của gia chủ Đông Phương Suất, phụ thân của ta bị đông Phương Thiên Báo ám toán, mưu đoạt vị trí gia chủ Đông Phương gia tộc, ai dám trợ Trụ vi ngược!

    Trình Cung đánh chết tên tướng quân thủ thành, Đông Phương Ngọc Sanh cùng bọn người Túy Miêu giết vào, mục tiêu chính là những tên dám ra tay với bọn họ.

    Đông Phương Ngọc Sanh và Trình Cung kêu gọi đầu hàng, cùng kêu lớn lên, âm thanh của bọn họ vang vọng của thành Hỏa Vân, có thể vang vọng cả thành Hỏa Vân, có thể kinh động Đông Phương gia tộc.

    Đây cũng là một loại thăm dò, thăm dò phản ứng của Đông Phương gia tộc, điểm ấy trên đường đi Trình Cung và sắc quỷ, Đông Phương Ngọc Sanh đã nghiên cứu thảo luận qua.

    Trước kia Đông Phương Ngọc Sanh không hiểu tình huống trong gia tộc, hắn và bọn người Trình Cung cũng vậy, dùng tư cách người ngoài màđối đãi.

    Cũng may còn có hệ thống tình báo của Lý gia cung cấp tình báo, Lý gia phân tích, tình báo trên khắp Cửu Châu đại địa cũng làđộc nhất vô nhị, dù sao Lý gia dựa vào Dịch Sổ, suy diễn làm chủ.

    Trong khi bọn họ nhìn ra, Đông Phương gia tộc sở dĩ có thể xảy ra biến cố, cũng bởi vìĐông Phương Trung Đạo biến mất, Đông Phương Suất tu luyện xảy ra vấn đề, mà bọn họ chỉ có một mình Đông Phương Ngọc Sanh là truyền nhân.

    Hiện tại còn chưa có biện pháp khơi mào giông tố.

    Nếu như một thời gian sau, Đông Phương Linh Lung ngược lại có thể, nhưng hiện giờ còn kém chút hỏa hầu.

    Mặc dù nói lực ảnh hưởng của Đông Phương Trung Đạo, Đông Phương Suất còn rất lớn, nhưng đối với cả gia tộc mà nói.

    Phải có người đứng ra, nhất là vào thời điểm Bắc Minh gia tộc lấp áp.

    Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Đông Phương Thiên báo mới có thể ngồi lên vị trí gia chủ Đông Phương gia tộc, nếu như Đông Phương Suất không có việc gì, hắn tuyệt đối không có khả năng thành công.

    Đa số người có lẽ đều dùng lợi ích gia tộc mà cân nhắc, mới có thểđể cho Đông Phương Thiên Báo lên làm gia chủ, nhưng sau khi hắn lên làm gia chủ, nắm giữ tài nguyên, lực lượng và quyền nói chuyện, rất nhiều chuyện không bị khống chế.

    Chương 1096: Giết vào thành.

    Dù sao Đông Phương Thiên Báo lên nắm giữ vị trí gia chủ không bao lâu, thân tín chân chính không nhiều, nhất là Thần Long Tiên Cung xuất hiện, hắn khẳng định mang theo những người mạnh nhất rời đi, đây là thời điểm không có lực lượng chấn nhiếp.

    Đương nhiên, thời điểm Đông Phương Thiên Báo không có mặt, cho nên phải nhân lúc này ổn định những người khác của Đông Phương gia tộc mới được.

    Đông Phương Ngọc Sanh vừa giết, vừa dựa theo lời của Trình Cung mà hô hào lên, lập tức đánh chết một ba gãĐịa Anh.

    - Chỉ bằng các ngươi là những phế vật mà muốn ngăn cản chúng ta, chết!

    - Hiện giờ ai dám chặn đường, giết!

    - Quá yếu!

    Mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu ba người thế không thểđỡ, sát khí trùng thiên.

    Trình Cung đưa tay thu hồi Phá Kiếp Thương, thần niệm cường đại làm thân thể rất nhiều người run rẩy, mà không biết người khác lại cho rằng những người này đang giãy dụa, đã bị lời nói ảnh hưởng, Đông Phương Ngọc Sanh xuất hiện, lời hắn nói đúng là ảnh hưởng tới rất nhiều người, nhưng Đông Phương Thiên Báo cũng kinh doanh một ít năm, cho nên không có bao nhiêu người dám dứng ra, nhưng thần niệm của Trình Cung đãép tới những người không phải tử trung, bọn họ thống khổ không chịu nổi, mâu thuẫn, giãy dụa.

    - Đông Phương Linh Lung là nữ nhân của Trình Cung ta.

    Hôm nay ai dám ngăn cản, giết.

    Âm thanh của Trình Cung, lại vang vọng khắp thành Hỏa Vân.

    - Ta kháo, giết, giết chết đám hỗn đản này.

    Biết rõ Trình đại thiếu là ai không, không biết đều là dế nhũi.

    Trình đại thiếu vừa mới thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, tiêu diệt yêu thú triều của Yêu tộc, yêu thú giết vô số kể.

    Ngay cả thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân muốn nhúm chàm vào Nam Chiêm Bộ Châu đều bị giết, Phù Văn Tông Nguyệt Minh thái tử cũng bị giết, Côn Bằng thái tử trâu bò cũng bị đánh không thấy mặt mũi.

    Nhớ kỹ, chúng ta chính là tửđại hại của Nam Chiêm Bộ Châu, cho tới bây giờ chỉ có chúng ta ức hiếp người khác, không có người nào dám trâu bò trước mặt chúng ta.

    - Mẹ kiếp, một đám tiện nhân, dám chọc chúng ta, ta sẽ cho các ngươi chết mà không thế nào, hôm nay ai dám ngăn cản liền giết kẻ đó, giết hắn máu chảy thành sông, giết hắn người ngã ngựa đổ.

    - Giết!

    Âm thanh của mập mạp cùng sắc quỷ vang vọng, Túy Miêu không nói lời nào, sát khí toàn thân phóng thẳng lên trời.

    Đi theo sua lưng Trình Cung, tuy mấy người không cần tiếp tục phá hư trận pháp, nhưng tư thế rất lãnh khốc, vẫn bảo trì tư thếđó tiến lên phía trước.

    Lời của bọn người mập mạp đều cóý cả, chấn nhiếp người trong thành Hỏa Vân, sau đó giết vào những tên lính thủ thành bị thần niệm của Trình Cung áp chế, bởi vì có nguyên nhân làĐông Phương Ngọc Sanh, tuyệt đại đa số không có ra tay.

    Nhưng loại thần niệm áp chế này, Trình Cung hiện giờ cũng không có biện pháp sử dụng, khoảng cách gần khá tốt, nếu như cự ly xa người không bị ảnh hưởng giết qua, có sử dụng tiếp hiệu quả cũng giảm bớt rất nhiều, dù sao thần niệm áp chế chỉ có tác dụng khi tâm thần đối phương bất ổn, tạo ra áp lực, cũng không phải là thực thể cải biến ý niệm trong đầu của bọn họ.

    Mà lời của bọn mập mạp đã công khai thân phận của mình, làm cho những người không liên hệ tới lợi ích, tạm thời đứng coi.

    - Từ Nam Chiêm Bộ Châu đến, chẳng lẽ là tên Trình Cung của Trình gia vừa quật khởi ở Nam Chiêm Bộ Châu, ta đã từng nghe người ta nói qua.

    - Nghe nói Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông liên thủ cũng không làm gìđược hắn, nhưng hình như Yêu tộc cũng không buông tha cho hắn, không ngờ hắn lại chạy tới đây.

    - Không ngờ Trình Cung lại là nữ tế của Đông Phương gia tộc, nghe nói sau lưng của hắn có siêu cấp thế lực ủng hộ, hắn còn là cháu ngoại của điện vị Thiên Cung Thần Điện.

    - Nếu là như vậy, hắn có lai lịch rất lớn nha, bản thân mình khống chế một châu, lại có Thiên Cung Thần Điện và các thế lực khác ủng hộ.

    - Lần này náo nhiệt rồi, chỉ sợ trời của Đông Bắc Đan Châu cũng thay đổi.

    ...

    Một ít người có tin tức linh thông nói rõ toàn bộ tình huống của Nam Chiêm Bộ Châu, đều nhao nhao nghị luận, nhưng vào lúc này, người của Đông Phương gia tộc không ngừng chạy tới, nơi này chính làđịa phương cung cấp nhân tài liên tục cho Đông Phương gia tộc, làđịa phương nhiều tư nguyên, sau khi Đông Phương Thiên Báo thượng vị, đã nắm giữ thành Hỏa Vân này vào trong tay.

    Ở nơi này, người của Đông Phương Thiên Báo không ít, tuy không phải quân đội tinh nhuệ chính quy như binh lính thủ thành, nhưng cũng có hơn trăm tên Nhân Anh từ bốn phương tám hướng lao tới, trong đó chỉ có năm tên Địa Anh.

    Đại đa số những người này mặc quần áo lố lăng, vừa nhìn là biết là tán tu, kiệt ngao bất tuần.

    Căn cứ tư liệu của Lý gia, năm đóĐông Phương Thiên Báo không tranh giành vị trí gia chủ được với Đông Phương Trung Đạo, dưới sự phẫn nộ mà ra tay đánh Đông Phương Trung Đạo trọng thương, lúc ấy Đông Phương Trung Đạo đã là gia chủ Đông Phương gia tộc, thiếu chút nữa gia tộc vì thế mà giết hắn.

    Lúc ấy Đông Phương Trung Đạo cầu tính mới tha cho Đông Phương Thiên Báo một mạng, nhưng lại đuổi hắn ra khỏi Đông Phương gia tộc, Đông Phương Thiên Báo ở bên ngoài bằng vào thủ đoạn hung ác của mình, cũng thành lập một thế lực to lớn.

    Hắn còn mời chào rất nhiều tán tu, hùng bá một phương, ở vào vị trí giao giới của Đông Bắc Đan Châu và Bắc Câu Lô Châu, khống chế gầm mười vặn dặm chung quanh.

    Về sau Đông Phương Trung Đạo mất tích, Đông Phương Suất tu luyện xảy ra vấn đề, hắn cường thế trở về, trợ giúp Đông Phương gia tộc đứng vững trước công kích của Bắc Minh gia tộc, thể hiện thủ đoạn nhất định, rốt cục lấy được gia tộc thừa nhận mà trơ thành gia chủ Đông Phương gia tộc, lúc ấy bên trong gia tộc cũng cóýđịnh lợi dụng Đông Phương Thiên Báo, nhưng không nghĩ tới thủ đoạn của hắn cứng rắn, sau khi lên đài dùng thân phận gia chủ nhanh chóng ổn định đại cục, mà nguyên nhân rất lớn trong đó, chính là hắn khống chếđược một nhóm người mà hắn đào tạo ở bên ngoài.

    - Mấy tiểu bối, cũng dám đến làm càn, quả thực không biết chết...

    Lúc này, có một tên Địa Anh tầng bảy có tốc độ nhanh nhất, xông lên, cầm trong tay một thanh Thượng phẩm linh khí, cuồng ngạo muốn đi đánh chết Túy Miêu đã say khướt.

    - Oanh!

    Tử Kim Bàn Long Thương trong tay của Túy Miêu lập tức xoay tròn, gia tốc, trong chốc lát con Tử Long trên thương như sống lại, trên thân thể mang theo lôi quang, khí thế hung hãn vượt qua sức tưởng tượng.

    Không tốt, tên gia hỏa Địa Anh tần bay biết rõ không tốt, toàn lực thúc dục pháp bảo trong tay của mình, hắn không nghĩ tới tên này có tuổi nhìn chưa tới hai mươi, toàn thân đầy mùi rượu, lại ra tay kinh khủng như thế.

    Tại sao có thể như vậy, nếu như cóđược lực lượng này, cho dù ở châu khác cũng vô cùng nổi danh, giống như Côn Bằng thái tử của Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân, thậm chí là Trình Cung cũng biết rõ một ít, nhưng cho tới bây giờ chưa nghe nói qua có con ma men nào mạnh như thế.

    Cảnh giới của hắn lại cơn hơn mình, lực lượng và khí thế phát ra cũng quá mạnh mẽ, thậm chíđã vượt qua tồn tại Địa Anh tầng chín.

    Chương 1097: Một cái tát chụp chết. (1)

    Lôi quang hiện ra, dưới Lôi Đình Nhất Kích đã xuyên thủng thượng phẩm linh khí của thằng này, cả thân thểđã hóa thành tro tàn, Túy Miêu sử dụng Tử Kim Bàn Long Thương giống như hành vân lưu thủy, mũi thương trực tiếp thu kiện linh khí của đối phương vào trong không gian giới chỉ.

    Dưới sự dẫn dắt của Trình Cung, chiến đấu và tu luyện của bọn họ, đều tiêu hao lớn tới kinh người, cho nên thu thập chiến lợi phẩm đã là tập quán.

    Trình Cung ở phía trước, không có người nào đạt tới Địa Anh đỉnh phong mà không thông minh, cũng như tên kia, không ai đi gây vào Trình Cung, đều hướng về phía Túy Miêu, mập mạp, sắc quỷ cùng Đông Phương Ngọc Sanh màđi, nhưng làm cho bọn chúng không nghĩ tới, mấy tên gia hỏa này nhìn không tốt lắm, nhưng cũng không dễ trêu, cơ hồ vừa thấy mặt đã giết nhiều tên Nhân Anh kỳ và hai tên Địa Anh.

    - Tiểu tử, đây không phải Nam Chiêm Bộ Châu, không phải địa phương ngươi giương oai, đi chết đi.

    Năm tên Địa Anh đỉnh phong, đều là lão quái sống ngàn năm, không ai không khôn khéo, xem chuẩn Trình Cung làđầu lĩnh, bọn họ cũng biết tên tuổi Trình Cung.

    Nhưng bọn họ năm người liên thủ, ngay cả Thiên Anh tầng một cũng không dám ngạnh kháng, bọn họ muốn trước diệt sát Trình Cung.

    - Các ngươi còn không xứng để ta dùng Phá Kiếp Thương.

    Trình Cung cầm Phá Kiếp Thương trong tay, xu thếđi về phía trước không thay đổi chút nào, thậm chíđối mặt với công kích của năm tên Địa Anh đỉnh phong, Phá Kiếp Thương cũng không có tư thế muốn động.

    Vừa rồi một kích phối hợp phá tan trận pháp phòng ngự thành Hỏa Vân này, nếu quả thật cưỡng ép công kích lên cái trận pháp này, cho dù Thiên Anh cũng không thể làm gìđược trong thời gian ngắn, nếu như bên trong có nhiều người chèo chống, trừ phi Thiên Anh đỉnh phong xuất hiện, nếu không không thể làm được gì.

    Trình Cung hiểu trận pháp, dùng chi tiết phá hư, sau đóđột nhiên ra tay đánh chết.

    Thời điểm Trình Cung ở cảnh giới vạn vật nhất long đãđánh chết tồn tại Địa Anh, hiện tại hắn đãđạt tới cảnh giới Địa Anh tầng chín đỉnh phong, cho dùđối mặt với sự liên thủ của nhiều tên Địa Anh đỉnh phong, cũng không tạo ra chút uy hiếp với hắn.

    Ánh mắt của hắn, đã sớm không ơ cảnh giới này.

    - Oanh!

    Đột nhiên huyết sắc ngưng tụ trên bầu trời, một bán tay huyết sắc cực lớn xuất hiện trên bầu trời, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn chụp xuống, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ân nhanh chóng bao phủ năm tên Địa Anh vào bên trong.

    Thời điểm vừa rồi, lúc Trình Cung phá trận pháp của thành Hỏa Vân, lực lượng trong cơ thểđã thúc dục tới đỉnh phong, một kích vừa rồi dùng phá hư trận pháp thành Hỏa Vân, tiêu hao không ít.

    Nhưng vào lúc này, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đang ở trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức có thể tăng thực lực lên Thiên Anh tầng ba, tiếp cận ba mươi vạn long lực, ngưng tụ Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, Trình Cung tiện tay đánh ra.

    Hiện tại mọi người trong thành Hỏa Vân đều chúý tới bọn họ, xem bọn họ đánh nhau, mà tình huống của bọn họ hiện giờ, chính là thời điểm cần lực chấn nhiếp mạnh nhất.

    - Không tốt, tại sao lại như vậy, lực lượng này còn mạnh hơn cả Thiên Anh!

    - A!

    Pháp bảo của ta vỡ vụn rồi, thân thể của ta...

    - Không tốt...

    ...

    Cảm giác của năm người lúc này, giống như một người thế tục nhìn thấy một ngọn núi cao vạn trượng đột nhiên áp xuống, tuy bọn họ không phải cường giảĐịa Anh đỉnh phong của đại gia tộc, tuy làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng lực lượng chỉđạt tới bảy vạn long lực mà thôi.

    Hơn nữa loại chuyện này không phải đơn giản như vậy, nếu không mười tên Địa Anh cóđược mười vạn long lực, đứng cừng một chỗ là có một trăm vạn long lực, chẳng phải có thể chống lại Thiên Anh tầng bảy hay sao.

    Nhưng trên thực tế, đối mặt với Thiên Anh tầng bảy.

    Nếu như không phải mượn nhờ trận pháp hoặc là pháp bảo có uy lực đặc thù, cho dù một trăm tên Địa Anh đỉnh phong cũng chỉ có con đường chết, hoàn toàn không cùng một cấp độ.

    Mà vào lúc này, năm người liên thủ đối khang Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, theo lý thuyết cũng cóđược hơn hai mươi vạn long lực.

    Nếu chỉ là lực lượng đơn thuần đối lập, có lẽ có thể ngăn cản Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn.

    Nhưng Trình Cung dùng thần niệm Thiên Anh tầng năm ngưng tụ ra Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn, lực lượng giống nhau, nhưng phương thức ngưng tụ lại khác nhau, hình thức khác nhau, uy lực cũng khác nhau, giống như một cục sắt, một cái bị nén thành một miếng sắt lá.

    Mặt cái là một cây trăm thiên chuy bách luyện, cả hai đụng nhau, chẳng phải không cùng cấp bậc sao?

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Bành bành...

    Dưới một cái tát, năm tên Địa Anh đỉnh phong đã vỡ vụn hoàn toàn.

    Vô số người chúý trong thành Hỏa Vân này đều cho rằng, sau đó sẽ là một hồi chiến đấu điên cuồng, cộng thêm suy đoán Trình Cung mang theo bao nhiêu người, Đông Phương gia tộc sẽ phản ứng như thế nào, dù sao chuyện này Đông Phương gia tộc không coi vào đâu, nhưng chuyện xảy ra ở đây, không có khả năng Đông Phương gia tộc không biết.

    Tóm lại nói gì cũng có, đoán cái gì cũng có, nhưng lại không một người nào đoán đúng, chẳng ai ngờ rằng dưới tình huống không có ngoại lực tương trợ.

    Năm Địa Anh đỉnh phong bị diệt sát trong nháy mắt.

    - Vừa rồi...

    Vừa rồi là chuyện gì xảy ra thế, đó là thần thông gì, tại sao lại khủng bố như thế chứ?

    - Không thể nào, cho dù là Thiên Anh ra tay, cũng không có khả năng khủng bố như vậy, trừ phi...

    Trừ phi Thiên Anh tầng năm ra tay...

    - Thiên Anh, không có khả năng, trẻ tuổi như thế, chỉ có những quái vật ở Trung Châu mới có khả năng đạt tới Thiên Anh, vị kia của Bắc Câu Lô Châu còn kém một ít, mà hắn mới bao nhiêu tuổi, tại sao có thểđạt tới Thiên Anh?

    - Quá hung a, thật sự là có can đảm cướp đâu a, trước kia nghe một ít người Nam Chiêm Bộ Châu nói Trình đại thiếu cái gì cũng dám làm, ta còn cho rằng là khoác lác, hiện tại mới biết được, đám người kia nói thế vẫn còn khiêm nhường.

    - Mau nhìn, bên cạnh hắn cũng có mấy người trẻ tuổi đáng sợ, trên trăm tên Nhân Anh kỳ, đều là thế lực Đông Phương Thiên Báo phái tới chưởng quản thành Hỏa Vân này, cứ như vậy...

    ...

    Trình Cung một tát diệt sát năm tên Địa Anh đỉnh phong, tốc độ của những người khác cũng không chậm, cơ hồ vừa giao thủ, chỉ một khắc sau đã tiêu diệt toàn bộ đối phương.

    Bọn tán tu này trải qua vô số cuộc chiến sinh tử, nhưng cho tới bây giờ, bọn chúng chưa từng gặp phải loại chiến đấu giống như mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu thậm chíĐông Phương Ngọc Sanh.

    Lưỡng bại câu thương, dốc sức liều mạng đã không thể hình dung nữa rồi, bọn họ vìđánh chết đối phương, đãđiên giống như ma quỷ, giống tên mập mạp kia, đối mặt với người cao hơn hắn hai tầng, hắn lại không hề phòng ngự thần thông ngưng tụ hàn băng của đối phương đánh vào thân thể của mình, thậm chí ngay cảĐịa Anh cũng bay ra ngoài, cũng muốn một kích tất sát giết tên cao hơn hắn hai tầng.

    Mẹ kiếp, điên, điên, thấp hơn hai cấp cũng có thể diệt sát đối thủ, đúng là biến thái, còn là nhất kích tất sát.

    Đối mặt với người mạnh hơn mình, cộng thêm vô số Nhân Anh yếu hơn liên thủ vây công mình, bọn họ không có nhiều cơ hội, cơ hồ là ôm cây đánh thỏ, tiện thể tiêu diệt những kẻ khác.

    Chương 1098: Một cái tát chụp chết. (2)

    Mà khi những người này phát hiện Trình Cung sử dụng một chiêu Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn diệt sát năm tên mạnh nhất của bọn chúng, thời điểm muốn bỏ chạy, còn lại chưa đủ ba mươi người.

    - Chạy mau, thông thi cho thiếu gia...

    - Thông tri gia chủ...

    - Chạy mau!

    ...

    Bọn chúng chạy trốn, phản ứng đầu tiên của mập mạp, Túy Miêu, Đông Phương Ngọc Sanh đó không phải là truy kích, mà không hẹn cười lên nụ cười xấu xa, đồng thời lấy đan dược ra, giống như ăn đường đậu ném vào miệng, đây chính làđiểm dựa vào khi bọn họ liều mạng, trước khi đến đây, Trình Cung cũng đã nói với Hách Liên Lam Phượng, Địa Anh cần một ít thủ đoạn bảo vệ, cho dù bọn họ bị Thiên Anh oanh kích, cũng không tới mức bị đánh chết ngay, tuy ở trong Vạn Ma Lôi Trì có thời gian gia tốc để tu luyện, công thêm Tiểu Phong Tử vào lúc nào cũng chúý tới bọn họ, bọn họ cũng không có chết, nhưng bọn họ thật sự cũng có vốn luyến liều mạng.

    Đương nhiên, những vốn liếng sau lưng này, đó chính làđan dược cường đại chèo chống.

    - Bành!

    Mạnh nhất, xông nhanh nhất đều bị giết, còn lại chỉ là một ít Nhân Anh vàĐịa Anh tầng năm là chiếm đa số, tuy bọn chúng rất thông minh là bỏ chạy, nhưng vừa mới bay ra ngoài không xa, có một người nhìn thấy một thân ảnh xuất hiện trước mặt của mình, Quỷ Thứ của sắc quỷ đãđâm thủng người hắn.

    Mà cùng một thời gian, thân thể sắc quỷ như tách ra, đồng thời xuất hiện ở phương vị khác, không trung liên tục nổ vang, ba mươi mấy người không có một người đào tẩu, toàn bộ bị đánh chết tại chỗ.

    Năng lực khống chế không gian gần của sắc quỷ hiện giờ, đã không kém Thiên Anh bao nhiêu, thi triển năng lực đâm phá không gian vô cùng kính người, tu luyện trong mật cảnh Vạn Ma Lôi Trì, mọi người đều thấm sâu vào người, hiểu rất rõ.

    Những tên được Đông Phương Thiên Báo phái tới thành Hỏa Vân đều nắm giữ chút đan dược, tài nguyên, quản lý quá trình vận hành thành Hỏa Vân, lại chết nhanh như thế, mà bọn người Trình Cung quá hung mãnh, cũng triệt để làm rung động tất cả Tu Chân Giả trong thành Hỏa Vân.

    Ngay cả mấy tên Thiên Anh của thế lực khác tới thành Hỏa Vân này, cũng nhịn không được hít một hơi lãnh khí, cướp dâu mà dám huyết tinh, hung mãnh như thế, chỉ sợ bọn họ là người đầu tiên.

    - Đông Phương gia tộc ta chưa từng đểý tới ngoại nhân, huyết mạch Đông Phương gia tộc vô cùng cao quý, không phải ai muốn làm gì thì làm, cưỡi lên đầu.

    Có biết hay không, tất cả thế lực lớn của Cửu Châu đại địa đang cười Đông Phương gia tộc, chế nhạo Đông Phương gia tộc chúng ta không người, luân lạc tới mức để một đám tán tu trông coi thành Hỏa Vân, Đông Phương Ngọc Sanh ta hôm nay muốn đuổi toàn bộ đám tạp chủng này ra khỏi Đông Phương gia tộc.

    - Phụ thân đã truyền thừa đan đỉnh giao cho ta, Đông Phương Thiên Báo không có truyền thừa đan đỉnh, cũng không có biện pháp làm cho hỏa long ở ngọn núi chính tăng lên, cộng thêm không có biện pháp mở truyền thừa đan đỉnh, hiện giờ ta mười sáu tuổi, hôm nay đã có tu vi Địa Anh tầng bảy, có thể vượt cấp khiêu chiến Địa Anh tầng chín, ta có lòng tin trước hai mươi tuổi đột phá Thiên Anh, Đông Phương gia tộc không cần dựa vào ngoại nhân.

    Thành Hỏa Vân chính là trọng địa của Đông Phương gia tộc, thế lực Đông Phương gia tộc ở chỗ này cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.

    Đương nhiên đó là bọn họ giết một ít người không nên tồn tại, nếu như đổi thành người khác, cho dù là năm tên Thiên Anh, lại hung mãnh, cũng có vô số người liều lĩnh xông lên liều mạng với bọn họ.

    Nhưng bọn họ lại khác, Trình Cung vừa công khai thân phận, khống chế Nam Chiêm Bộ Châu, sau lưng Trình đại thiếu có thế lực vô cùng cường đại, cũng là nam nhân của Đông Phương Linh Lung đại tiểu thư, hơn nữa còn nam nhân siêu cấp hung mãnh, huống chi, còn cóĐông Phương Ngọc Sanh thiếu gia ở đây, màĐông Phương Ngọc Sanh nói ra lời này, làm cho không ít người do dự dừng lại.

    Càng có một ít người bị nói mặt đỏ tới mang tai, nếu như trước khi không phải có Bắc Minh gia tộc, Đông Phương Thiên Báo nhất tríđối ngoại, hiệu lên cho gia tộc, chỉ sợ thủ đoạn Đông Phương Thiên Báo có mạnh hơn nữa, cũng không có khả năng ổn định cục diện.

    Dù sao Đông Phương gia tộc truyền thừa quá lâu, màĐông Phương Ngọc Sanh lại dùng chiêu bài chính thống giết trở lại, cộng thêm hắn hung mãnh như thế, trải qua Trình Cung truyền thụ lời nói, có sức đả kích kinh người, làm cho một ít người Đông Phương gia tộc không chịu nổi.

    - Mẹ kiếp, đã sớm không quen nhìn đám người kia, Đông Phương Thiên Báo là kẻ bị trục xuất khỏi gia tộc, có gì tư cách gì làm gia chủ, còn mang theo nhiều ngoại nhân trở về, ta ủng hộ Ngọc Sanh thiếu gia thừa kế gia chủ.

    - Đúng vậy, ta cũng ủng hộ.

    - Đông Phương gia tộc ta là tồn tại gì, lại cần hi sinh đại tiểu thư đổi lấy hòa bình, chết có gì sợ, cùng lắm liều chết với Bắc Minh gia tộc cũng không thểđể cho đại tiểu thư gả cho tên bại hoại Bắc Minh Triều kia.

    - Ủng hộ Ngọc Sanh thiếu gia làm gia chủ, liều mạng với Bắc Minh gia tộc, ủng hộ cô gia!

    ...

    Đông Phương Ngọc Sanh không nghĩ tới, những lời Trình Cung dạy bảo lúc trước lại có hiệu quả như vậy, tuy hắn đã có liên hệ tốt với một đám người ở đây, nhưng thêm nữa...

    Cũng có người không thể liên hệ, trên thực tếĐông Phương Ngọc Sanh chỉ nói chuyện với Trình Cung, Đông Phương Suất cuối cùng đã giao tín vật truyền thừa gia chủ làđan đỉnh của Đông Phương gia tộc cho Đông Phương Linh Lung, nhưng Trình Cung nói cho hắn biết, loại thời điểm này không nên nói như vậy, nhất định phải cho người khác tin tưởng hắn là người thừa kế chính thống, biểu hiện ra thiên phú siêu nhất đẳng của mình.

    Nhìn thấy phản ứng chung quanh, Trình Cung cũng buông lỏng một hơi, xem ra Đông Phương gia tộc cũng chưa có bị đông Phương Thiên Báo khống chế chân chính, trong nội tâm của những người này đều có tâm lý phức tạp.

    Về phần để cho Đông Phương Ngọc Sanh nói ra những lời sau đó, chủ yếu không phải cho bọn nghe, Trình Cung muốn cho một ít tồn tại cường đại đang chúý lắng nghe, đối với một đại siêu cấp đại gia tộc chân chính, thiên tài tuổi trẻ lại có tiềm lực, vượt xa lão gia hỏa có lực lượng cường đại, càng có thể mang tới hi vọng cho gia tộc.

    Mà vào lúc này, càng ngày càng nhiều người đi sau lưng bọn họ, ngẫu nhiên có một ít muốn ngăn ngăn, nhưng đã không cần Trình Cung ra tay, đã có người giết hắn rồi.

    Mặc dù bọn người Trình Cung không có bay, nhưng tốc độ lại nhanh kinh người, một bước ngàn mét, giống như xẹt qua hư không, vô số người chúý, một đoàn người bọn họ nhanh chóng đi vào hành cung.

    Mà vào lúc này, tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong phụ trách hộ tống Đông Phương Linh Lung, vừa mới tập trung tất cả mọi người vào tay, vừa mới bị thần niệm của Trình Cung làm bị thương, Đông Phương Nhất Minh vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn, liền phát hiện Trình Cung đã cầm Phá Kiếp Thương, Túy Miêu, sắc quỷ, mập mạp, Đông Phương Ngọc Sanh bốn người cũng kéo lê vũ khí sau lưng hắn, toàn thân tản sát khí kinh hồn, ở phía sau lưng của bọn họ là cả trăm người, ở chỗ xa hơn còn có rất nhiều Tu Chân Giảđang nhìn tình huống bên này.

    Chương 1099: Khô Cốtđạo nhân.

    Ai cũng biết, trong thành Hỏa Vân có lẽ không có tồn tại cường đại, nhưng khẳng định không đến mức không có tồn tại Thiên Anh, tuy chuyện này xảy ra rất nhanh, nhưng chắc chắn tổng bộ của Đông Phương gia tộc cũng đã nhận được tin tức này rồi, ngay cả những người đứng ở ngoài quan sát cũng bị kích động không thôi, ứng với câu cách ngôn kia, xem náo nhiệt vĩnh viễn không sợ việc lớn!

    - Đứng tới đây, tại sao ngươi lại ngốc như thế, tại sao lại tới đây!

    Đông Phương Linh Lung đứng ở trước cửa sổ, vị trí của nàng ở rất cao, có thể quan sát mấy trăm dặm chung quanh.

    Tuy lực lượng của nàng bị phong ấn, nhưng nàng vn có thểđứng trên đỉnh cung điện mà nhìn thấy Trình Cung dn theo mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu cùng Đông Phương Ngọc Sanh đi tới gần.

    Tâm tình của Đông Phương Linh Lung vào lúc này vô cùng phức tạp, nhìn thấy người mình yêu thương nhất xuất hiện, còn suất khí, báđạo, cường thế giết vào, đây là mộng tưởng của bất cứ nữ nhân nào.

    Nhưng lý trí của nàng không dám suy nghĩ nhiều, bởi vìđây không phải làĐông Bắc Đan Châu trước kia, hoàn toàn là một mớ hỗn độn, cho dù các thế lực lớn của Cửu Châu cũng không dám dính vào, nhưng hết lần này tới lần khác, hắn lại nhảy trong đó.

    - Bành!

    Đông Phương Nhất Minh âm thầm bóp nát một khối tinh thạch trong tay, đồng thời trong lòng của hắn đang tức muốn điên lên.

    Chẳng lẽ những tên quản tình báo trong gia tộc đã chết hết rồi sao, thành Hỏa Vân xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ bọn chúng không biết, trận pháp thành Hỏa Vân bị phá, chẳng lẽ bọn chúng còn không nhanh chóng đi báo cáo với trưởng lão và Thái Thượng trưởng lão.

    Phụ thân mình đang ở ngọn núi chính, cách thành Hỏa Vân quá xa xôi, phải biết rằng khoảng cách từ thành Hỏa Vân đi tới tổng bộ của Đông Phương gia tộc còn cách vài ngàn dặm, mà khoảng cách và phạm vi thế lực của tám mươi mốt ngọn núi cũng vượt qua vạn dặm, mỗi ngọn núi có diện tích ít nhất là mấy ngàn dặm, nhiều thì vạn dặm, tám mươi mốt ngọn núi, nhưng kỳ thật phải nói là một tòa sơn mạch to lớn mấy chục vạn dặm.

    Đó mới là căn cơ chân chính của Đông Phương gia tộc, cũng là phạm vi thế lực hạch tâm của Đông Phương gia tộc tại Đông Bắc Đan Châu này.

    Tuy gần với ngọn núi chính, nhưng thành Hỏa Vân với tư cách là yếu địa chiến lược của Đông Phương gia tộc, đồng thời cũng chẳng là cái gì cả, hôm nay Bắc Minh Triều sắp tới đón dâu, làm sao có thể phản ưng chậm như thế, rơi vào đường cùng Đông Phương Nhất Minh chỉ có thể bóp nát khối nguyên tinh, thông tri cho phụ thân của hắn.

    Mặc dù hắn háo sắc nhưng hắn không ngu, đám người kia khí thế hung ác, ngay cả thủ hạ của gia gia vừa rồi liên thủ lại cũng không làm gìđược bọn chúng, nhất định phải kinh động Thiên Anh Thái Thượng trưởng lão.

    Thái Thượng trưởng lão lại có một cách nhìn khác, hơn nữa Đông Phương Nhất Minh cho rằng đám Thái Thượng trưởng lão không thèm đểý, bọn chúng cũng không gây với Đông Phương Nhất Minh.

    Nhưng trong tòa thành thị này, thành Hỏa Vân chỉ là một thành thịđặc thù mà thôi, hoặc cũng chỉ có những yếu địa chiến lược tiếp giáp với Bắc Minh gia tộc mới có Thiên Anh Thái Thượng trưởng lão.

    Dù sao tồn tại Thiên Anh cao cao tại thượng, một bước lên trời, cho dù là Thái Thượng trưởng lão đang trực cũng không quản quá nhiều tục sự, trừ phi nhận được mệnh lệnh.

    - Thiếu gia, ngài nên chạy trốn trước đi...

    Tên Thái Thượng trưởng lão kia nhìn thấy bọn ngươi Trình Cung khí thế hung ác, đã biết sợ, muốn bảo Đông Phương Nhất Minh đào tẩu.

    - Trốn, phải chạy trốn là bọn chúng...

    Đông Phương Nhất Minh nói xong liền phun một ngụm máu, hung ác nói:

    - Lão già nhát gan kia, bọn chúng tính là cái gì chứ, dám hung hăng càn quấy trên địa bàn của Đông Phương gia tộc bọn chúng cho rằng mình thái tôn sao, bọn chúng chết chắc rồi...

    Nhưng vào lúc này, không gian bên cạnh Đông Phương Nhất Minh bị xé rách, hai người từ bên trong đi tới, một gã lão giả tóc dài, tóc cùng lông mi đều có máu vàng đất, giống như bị chôn dưới đất nhiều năm.

    Một người khác có bộ dáng da bọc xương, một lớp da bao lấy bộ xương, con mắt trong hốc mắt chuyển động, có cảm giác như nó sắp rơi xuống đất, vừa nhìn liền thấy vô cùng khủng bố.

    - Khô Cốt gia gia, không ngờ ngài lại ở thành Hỏa Vân, quá tốt.

    Đám hỗn đản này dám phá thành thị của Đông Phương gia tộc, làm ta bị thương, ngài giúp ta giết hắn, không, bắt lấy hắn, ta muốn hảo hảo tra tấn hắn.

    Ta muốn cho hắn nhìn tận mắt, ta chơi chết nữ nhân của hắn như thế nào.

    Nhìn thấy hai người này xuất hiện, tâm thần của Đông Phương Nhất Minh lập tức buông lỏng.

    Tên lão giả kia nhìn thấy Đông Phương Nhất Minh mặc quần áo và trang sức của Đông Phương gia tộc, hiển nhiên cũng mơ hồ có chút ấn tượng về hắn, lão giả hiển nhiên bế quan thật lâu, hôm nay vừa đi ra thấy Đông Phương Nhất Minh nói như thế, hắn khẽ chau mày.

    Vãn bối Đông Phương gia tộc, từ khi nào không chịu được như thế, nghe lời nói sau đó, càng làm ánh mắt hắn nhìn Đông Phương Nhất Minh vô cùng không đúng.

    - Bái kiến Thái Thượng trưởng lão, bái kiến Khô Cốt đạo nhân.

    Tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong vừa thấy hai vị này, tâm lý cũng an tâm hơn rất nhiều.

    Hai người này trước khi hắn chưa đạt tới Địa Anh đã nhìn thấy qua, lúc đóđã là Thiên Anh tầng ba, hôm nay đã qua trăm năm, không nghĩ tới vn một mực tu luyện trong thành Hỏa Vân, đó làĐông Phương Cốc Thái Thượng trưởng lão.

    Mà vị tên Khô Cốt đạo nhân này chính là tâm phúc của Đông Phương Thiên Báo, thời điểm Đông Phương Thiên Báo bị đuổi ra khỏi gia tộc, hắn đã là người lập nên nhiều công lao hãn mã.

    Hai đại Thiên Anh xuất hiện, cuối cùng đã làm cho tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong yên lòng.

    - Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, tại sao người một nhà lại đánh nhau thành thế này?

    Đông Phương Cốc nhìn đám người ở phía sau Trình Cung, người hắn nhận ra không có bao nhiêu, nhưng quần áo và trang sức của Đông Phương gia tộc của hơn trăm người đóđang mặc hắn lại nhận ra, đều là người Đông Phương gia tộc.

    Đông Phương Nhất Minh nghe xong liền tức giận, nổi giận mắng:

    - Cái gì mẹ nó người một nhà, mấy gia hỏa này từ Nam Chiêm Bộ Châu đến, không biết trời cao đất rộng, đã giết hơn trăm người của Đông Phương gia tộc chúng ta, trong đó có nhiều tên Địa Anh đỉnh phong, còn có trận pháp phòng ngự của thành Hỏa Vân, Về phần tên Đông Phương Ngọc Sanh bởi vì không cóđược vị trí gia chủ, đã kích động mọi người nháo sự, đáng chết.

    - Đáng chết nhất chính là ngươi đấy!

    Lúc này, Trình Cung mang theo mọi người đi tới gần, thời điểm cách bọn họ trăm mét liền dừng lại, sát khí trong mắt đã thu liễm, nhưng đôi mắt vn lạnh như băng, nhìn Đông Phương Nhất Minh như nhìn người chết.

    Đông Phương Nhất Minh vốn đang tức giận, nghe được Trình Cung nói ra lời này, lại nhớ tới mình vừa bị hắn làm bị thương, vừa định ngẩng đầu giận dữ mắng mỏ, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Trình Cung, những lời định nói nuốt trở lại, giống như rơi vào hầm băng.

    - Chê cười, ta mà cần tranh đoạt vị trí gia chủ với các ngươi sao, đến bây giờĐông Phương Thiên Ngạo cũng chỉ làđại gia chủ mà thôi, còn chưa phải là gia chủ, còn nói cái gì mà cạnh tranh chứ.

    Chương 1100: Huyết Độc Ngưng Cốt. (1)

    - Tuy phụ thân của ta xảy ra vấn đề, nhưng cũng chưa có chết, truyền thừa đỉnh vẫn nằm trong tay của ta, ta mà cần tranh đoạt với các ngươi sao.

    Hiện giờ ta muốn đòi lại công đạo, ta Đông Phương gia tộc chưa cần dùng người nhà của mình để khúm núm cầu xin hòa bình nhất thời với Bắc Minh gia tộc, chẳng lẽ Đông Phương gia tộc chúng ta không có nam nhân sao, chẳng lẽ nam nhân Đông Phương gia tộc là hèn nhát, sợ chiến đấu, không dám đi đối mặt với Bắc Minh gia tộc sao?

    - Gia gia Đông Phương Thiên Báo và tổ tôn các ngươi thật sự có cách gì gọi là biện pháp đểđối phó Bắc Minh gia tộc sao?

    Lợi dụng tỷ tỷ của ta đi kéo quan hệ thông gia với Bắc Minh gia tộc, còn phong ấn lực lượng của nàng, chỉ cần nam nhân nhiệt huyết của Đông Phương gia tộc thì có thểđứng ra, cho dù cóđánh sống chết với người Bắc Minh gia tộc, cũng tuyệt đối không làm chuyện như thế này.

    Đông Phương Ngọc Sanh tức giận quát lớn cho toàn bộ thành Hỏa Vân nghe, đừng nói là người Đông Phương gia tộc, ngay cả những người khác họ đang ở thành Hỏa Vân cũng nhiệt huyết sôi trào.

    - Bắc Minh gia tộc tính toán cái rắm gì, tên Bắc Minh Triều kia làđồ boại hoại, tuyệt đối không thể gảđại tiểu thư cho bọn chúng!

    - Đúng, liều với Bắc Minh gia tộc, Đông Phương gia tộc chúng ta chưa từng e ngại Bắc Minh gia tộc.

    - Đông Phương gia tộc vẫn còn nam nhân, tuyệt đối không thểđể cho đại tiểu thư đi.

    ...

    Những người Đông Phương gia tộc đi sau lưng Trình Cung, sớm đã nhiệt huyết sôi trào, kích động không thôi, nộ khí bay thẳng lên trời.

    Đông Phương Ngọc Sanh nói tới chỗ này, bản thân của mình cũng rất kích động, đột nhiên trong đầu có âm thanh của Trình Cung vang lên.

    - Ngươi tỉnh táo lại đi!

    Một câu, làm cho Đông Phương Ngọc Sanh tỉnh táo lại, những lời vừa rồi cũng là do Trình Cung dạy hắn, loại chuyện này Trình đại thiếu am hiểu nhất.

    Mà vào lúc này, Đông Phương Ngọc Sanh nói ra có hiệu quả tốt nhất, cho nên hắn đã dạy cho Đông Phương Ngọc Sanh, để cho Đông Phương Ngọc Sanh nói ra.

    Cái gì?

    Đông Phương Cốc nghe xong liền nhíu mày, con mắt trừng lớn, hắn chỉ khổ tu, căn bản không biết chuyện bên ngoài, nếu như không phải bị đông Phương Nhất Minh bóp nát lệnh bài làm bừng tỉnh, không có chuyện đặc biệt, có lẽ vài chục năm thậm chí vài trăm năm sau hắn mới đi ra ngoài, khi đó tất cả cảnh còn người mất.

    - Cạc cạc...

    Lúc này đột nhiên Khô Cốt đạo nhân cười lên, nhưng tiếng cười của hắn giống như âm thanh xương cốt va chạm vào nhau, lộ ra âm thanh bén nhọn, vô cùng chói tai.

    Hắn không phải gầy da bọc xương, nhưng có cảm giác da của hắn đang bọc lên xương cốt, hoàn toàn nhìn không thấy chút thịt, từ tình huống xương cốt có thể nhìn ra được, trên người của hắn mang theo khí tức âm độc, vào lúc cười lên càng quỷ dị.

    - Một đám tiểu oa nhi miệng còn hôi sữa tiểu mà dám ở chỗ này kêu gào, cái gì lý luận chó má gì, ai lý luận với các ngươi, thế giới này nắm đấm lớn chính là chân lý, thấy xương cốt của các ngươi rắn chắc, vừa vặn Đạo gia ta còn thiếu mấy khung xương, dùng các ngươi vậy!

    Khô Cốt đạo nhân nói xọng, hắn khoát tay, ở trước người của hắn xuất hiện hơn mười bộ xương cốt, trong mắt không có chút sinh khí, toàn thân tản ra tử khí và oán khí.

    Những xương khô này có khí tức vô cùng cường đại, toàn bộ đám xương khô này có tu vi Địa Anh, trên tay cầm theo pháp bảo.

    - Khô cốt, đây là chuyện của Đông Phương gia tộc, không tới phiên ngươi nhúng tay vào.

    Đông Phương Cốc nhìn thấy Khô Cốt đạo nhân muốn ra tay, lập tức quát bảo ngưng lại.

    Tên Khô Cốt đạo nhân này làĐông Phương Thiên Báo mới an bài tới thành Hỏa Vân không bao lâu, nắm giữ lực lượng đặc biệt trong thành Hỏa Vân, bởi vì là Thái Thượng trưởng lão cho nên đạt được tài nguyên tu luyện tốt nhất, nhưng Khô Cốt đạo nhân này vừa tới, lại phi thường báđạo chiếm cứ tám phần tài nguyên để luyện chế những thứ không ra gì, Đông Phương Cốc trở ngại mệnh lệnh của Đông Phương Thiên Báo cho nên không lên tiếng, nhưng vào lúc này nghe Đông Phương Ngọc Sanh nói thế, hắn cũng biết thân phận của Đông Phương Ngọc Sanh, lập tức quát Khô Cốt đạo nhân ngưng lại.

    - Đông Phương gia tộc, ta chính là ngoại môn Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc, tại sao không có tư cách nhúng tay, cạc cạc...

    Khô Cốt đạo nhân căn bản không đểý tới Đông Phương Cốc, vung tay lên, cho những bộ xương khô này xông lên.

    - Ngươi...

    Đông Phương Cốc đưa tay muốn ngăn lại.

    - Thái Thượng trưởng lão, có tinh thạch của gia chủ, hiện tại ngươi phải nghe ta phân phó, những người này làđịch nhân của Đông Phương gia tộc chúng ta, chẳng lẽ ngươi muốn theo chân bọn chúng, phản bội gia tộc sao?

    Đông Phương Nhất Minh thấy Đông Phương Cốc muốn ngăn cản Khô Cốt đạo nhân, lập tức mở miệng đe dọa.

    Đông Phương Cốc nghe xong, pháp lực đang vận chuyển liền dừng lại, phản bội gia tộc, dựa theo quy định của Đông Phương gia tộc, cầm tinh thạch chính là gia chủ, bản thân mình phỉa phối hợp với hắn, nhưng mà...

    Thời điểm Đông Phương Cốc do dự, những xương khô kia đã xông lên.

    Trình Cung cũng không cóđộng đậy, thậm chí hắn đã thông tri bọn mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu cũng không có nhúc nhích, để cho Đông Phương Ngọc Sanh dẫn theo hơn mười tên Đông Phương gia tộc, huyết khí phương cương xông lên.

    Những bộ xương khô này vô cùng quỷ dị, cóđược thực lực mạnh hơn đồng cấp gấp ba lần, cơ hồ là vượt cấp khiêu chiến, hơn nữa hung mãnh dị thường, thân thể có thể so với pháp bảo, căn bản không sợ bất luận công kích gì.

    - A...

    A...

    A...

    Vừa mới giao thủ, có âm thanh thảm thiết vang lên liên tục, bốn năm người bên phía Đông Phương gia tộc bị thương, có hai người trực tiếp bị đánh chết, tràng diện không còn nghiêng về một bên của Trình Cung nữa.

    Nhưng chuyện này lại kích thích không ít người đứng phía sau, bởi vìđều là người Đông Phương gia tộc, nhất là người của thành Hỏa Vân, càng có quan hệ rắc rối phức tạp, người gia nhập có hơn một nửa là người trẻ tuổi, cũng có một ít lớn tuổi.

    Nhưng thêm nữa...

    Có người không làm ra động tĩnh gì, hôm nay có người bị giết, lập tức từ xa rống lên một tiếng, mấy lão gia hỏa Địa Anh tầng tám xông lên, bởi vì người bị giết đều là tử tôn của bọn họ.

    - Đại thiếu, vì cái gì không để chúng ta ra tay, những bộ xương này vô cùng cổ quái, hình như so với yêu thú vàđồng cấp còn biến thái hơn.

    Mập mạp đã khôi phục được một ít thương thế, giờ phút này kích động muốn ra tay.

    -

    Sau này sẽ có cơ hội cho ngươi dốc sức liều mạng, hiện tại còn không phải lúc.

    Những người này là nhất thời xúc động, cũng có một ít người chi nhanh phái tới.

    Mặc kệ những ngững người này bởi vì những lời kia, hay hoặc bản thân là người của Đông Phương Suất, hoặc là không cam lòng để cho Đông Phương Thiên Báo cầm quyền, tóm lại bọn họ đều muốn đối phóĐông Phương Thiên Báo, là lực lượng hiện hữu.

    Đông Phương gia tộc rắc rối phức tạp, hôm nay cũng không thể chỉ cho bọn họ đứng xem cuộc vui, mặc kệ thắng bại bọn họ đều cóđường lui, thừa dịp hiện tại kéo bọn họ đi vào.

    Sắc quỷ nói:

    - Đại thiếu, đều là người Đông Phương gia tộc, chết nhiều chỉ sợ...

    Chương 1100: Huyết Độc Ngưng Cốt. (2)

    Trình Cung hiểu ý của sắc quỷ, nói như thế nào Đông Phương Linh Lung cũng làđại tiểu thư của Đông Phương gia tộc, hắn cũng là cô gia của Đông Phương gia tộc, làm thành như vy Đông Phương gia tộc sẽ đại thương nguyên khí.

    - Từ từ chết đi, để cho các vết thương thối rữa, còn không bằng cắt lấy thịt nhão, yên tâm, loại gia tộc này chỉ cần căn cơ không đứt đoạn, cóđầy đủ thời gian khôi phục, không giống tiểu gia tộc không có rễ, rễ của bọn họ quá sâu, chỉ cần cắt bỏ đám hoại tử bên trên đi, say này sẽ mọc ra cành mới mà thôi.

    - Bành...

    A...

    Mắt của ta, tay của ta...

    Nhưng vào lúc này, có vài tên đệ tửĐông Phương gia tộc liên thủ đánh sống chết, rốt cục cũng đánh nát một bộ xương khô, nhưng bộ xương đó lại nổ tung, một đạo âm phong thổi qua, thân thể của nhiều người bị cắt, càng mang theo oán khí trùng thiên, sau đó thân thể bị kịch độc ăn mòn, làm cho thân thể hư thối.

    - Cửu U Âm Phong, Huyết Độc Ngưng Cốt đại pháp, Đclmm!

    Đột nhiên Trình Cung mở miệng mắng một tiếng, khoát tay đánh ra mấy đạo Thất Tinh Phá Không Trảm, nhao nhao cắt những địa phương của những người bị Cửu U Âm Phong và huyết quang dính vào, đương nhiên là có gia hỏa xui xẻo nhất, toàn thân bị giội lên, hơn nữa đã chui vào Địa Anh của hắn, Trình Cung không có biện pháp cứu hắn.

    Trình Cung khoát tay, hơn mười khỏa đan dược bay về phía những người này, đồng thời Trình Cung từ từ bay tới, dùng Phá Kiếp Thương chỉ vào Khô Cốt đạo nhân.

    - Khô Cốt đạo nhân, con mẹ nó, ngươi nên gọi là Huyết Cốt đạo nhân mới đúng, ban đầu bản đại thiếu nghĩ rằng ngươi đem xương cốt của những người này luyện chế, dùng thi thể luyện chế mà thành xương khô, không nghĩ tới ngươi dám vi phmaj cấm lệnh của Cửu Châu đại địa, dùng người sống luyện chết.

    Người khác nhìn không ra lai lịch của đám xương khô này, nhưng Trình Cung lại biết, muốn dùng Cửu U Âm Phong và Huyết Độc cô đọng lại thành khôi lỗi, phải sử dụng người sống, dùng người đang sống luyện chế, đem máu huyết của người sống cô đọng bằng Cửu U Âm Phong cùng U Minh Luyện Ngục Huyết Độc vào trong xương cốt, cuối cùng nhất, xương cốt sẽ cứng rắn giống như pháp bảo, sức chiến đấu cao hơn người sống vài lần.

    Loại thủ pháp luyện chế này vô cùng tàn nhẫn, tỷ lệ luyện chế thành công rất thấp, hắn luyện chế ra một cổ xương cốt, ít nhất cần muốn giết hại hơn trăm người mới có thể thành công.

    Trọng yếu nhất là vô cùng tàn nhẫn, những người bị luyện chế, phải trải qua vài năm hoặc vài chục năm mới có thể chết đi, so với Khôi Lỗi còn thảm hơn.

    Loại phương pháp luyện chế người sống thành cương thi, xương khô, u hồn là một loại thủ đoạn, đây là thủ đoạn cấm dùng ở Cửu Châu đại địa, một khi phát hiện, sẽ là công địch của toàn bô Tu Chân Giả, chấp pháp giả có một nhiệm vụ giám sát xem có ai dùng phương pháp luyện chế người sống thành những vt này hay không.

    Phải biết rằng thời đại Viễn Cổ, đã từng có người làm ra thi hoàng, cùng cấp với thái tôn, thm chí thi hoàng còn mạnh mẽ hơn thái tôn, đem hơn mười tiểu quốc, gần ba ngàn vạn người tươi sống luyện chết, mà các loại chuyện tàn nhẫn khác cũng xảy ra thường xuyên, chấp pháp giả sớm nhất có nhiệm vụ đối phó những người này, về sau mới có mục đích cân đối thế cục.

    Đương nhiên, hiện tại người luyện chế vẫn có, nhưng đám người này chỉ dám tìm thi thể trên các chiến trường vừa mới chém giết xong, hoặc đào móc phần mộ tìm kiếm thi thể đặc biệt, những chuyện này chỉ cần không quá mức, không làm by trên Cửu Châu đại địa, cũng có kẽ hở để vượt qua.

    Mà Khô Cốt đạo nhân chỉ có một tầng da bọc xương, xem ra cũng từ thi thể luyện chế mà thành.

    - Muốn dùng cái mũ lớn chụp lên đầu đạo gia ta, tiểu tử, ngươi còn non lắm, hôm nay các ngươi đều phải chết.

    Khô Cốt đạo nhân cả kinh, cho dùĐông Phương Thiên Báo cũng có chút đoán được, ngầm đồng ý cho hắn làm, thm chí khi gặp người của Bắc Minh gia tộc hoặc người của các đại gia tộc khác, cũng không có người nào nói thẳng hắn luyện chế từ thứ nào mà ra.

    Chỉ là, khôi lỗi, luyện thi đều có hiệu quả giống nhau, không nghĩ tới hôm nay tiểu oa nhi này lại liếc nhìn ra lai lịch của mình, giết, phải giết.

    Khô Cốt đạo nhân vốn có tâm tư chơi đùa, giờ phút này khoát tay, trên trăm cổ thi thể cường đại, trong đó có hai cổ cường đại nhất, đều có thực lực Địa Anh đỉnh phong.

    Hai cổ xương khô Địa Anh đỉnh phong này là thành tựu lớn nhất trong mấy trăm năm của hắn, mỗi một cỗ đều có thể phát huy hai mươi vạn long lực, hơn nữa không sợ công kích, cho dù tuyệt phẩm linh khí cũng khó làm chúng bị thương.

    Nương nhờ vào hai cổ xương cốt này, hắn đã từng nhiều lần đánh chết những tồn tại Thiên Anh mạnh hơn mình nhiều, mặc dù chỉ làĐịa Anh đỉnh phong, nhưng dưới thủ pháp luyện chếđặc biệt của hắn, những bộ xương cốt này có thể so sánh với Thiên Anh, thm chí so với Thiên Anh tầng hai tầng ba còn khủng bố hơn.

    Hắn phải lp tức giết thằng này, nếu như truyền ra ngoài, vy thì phiền toái, cho dùĐông Phương Thiên Báo cũng không bảo vệđược mình.

    - Xương khô quân đoàn, là xương khô quân đoàn của Khô Cốt đạo nhân, lần này bọn họ thảm rồi, cho dù chiến thắng chỉ sợ...

    - Chiến thắng cái gì chứ, cho dù có vài tồn tại Thinh Anh tới, quay mắt nhìn xương khô quân đoàn cũng bở ngỡ, huống chi là những tiểu tử này.

    - Tuy Khô Cốt đạo nhân không phải là thủ hạ mạnh nhất của Đông Phương Thiên Báo, nhưng là một trong những tên thủ hạđược Đông Phương Thiên Báo coi trọng nhất, nghe nói hắn một người có thể bình định một quân đoàn, đồng thời chiến đấu với bảy tám tên Thiên Anh cùng cấp cũng không sợ.

    - Thảm rồi, những người trẻ tuổi kia thảm rồi!

    Có một ít người nhn ra Khô Cốt đạo nhân, biết rõ hắn lợi hại, cho nên cảm thán.

    Đông Phương Nhất Minh vào lúc này đứng bên cạnh Khô Cốt đạo nhân, rốt cuộc cũng nở nụ cười đắc ý, chết đi, đều đi chết đi.

    Một lũ hỗn đản, chó má cái gì là Trình đại thiếu đến từ Nam Chiêm Bộ Châu, ngươi tính toán thơm bơ vy sao, lại dám giết đến tn cửa, cướp dâu nữa chứ!

    Đông Phương Ngọc Sanh, từ nay về sau, ta mới làđại thiếu gia của Đông Phương gia tộc, không phải ngươi.

    Ha ha, lúc này các ngươi mới biết sợ, ta xem các ngươi có thủ đoạn gì chứ, cũng chỉ có con đường chết.

    - Hắc hắc, đại thiếu, hiện tại nên tới chúng ta a.

    Mp mạp nhìn ra, cầm theo Trảm Long Đao chuẩn bị động thủ.

    - Nói nhảm, lưu cho bọn họ chút máu cũng được, tham ngộ xem có ai đáng giá lôi kéo, dù sao cũng không nên để bọn họ chết hết, đến lúc đó không ai dám đi theo chúng ta.

    Hơn nữa những bộ xương khô này rất đặc biệt, sau khi nổ tung còn bắn ra Âm Phong và Huyết Độc, cho dù không chết cũng biến thành tài liệu luyện chế của Khô Cốt đạo nhân, mẹ kiếp, Đông Phương Thiên Báo ngay cả loại người này cũng dùng, xem ra hắn không có chút tôn nghiêm nào của Đông Phương gia tộc.

    Thần niệm trao đổi với bọn người mp mạp, Trình Cung đã ra tay, Phá Kiếp Thương trong tay đánh về phía bộ xương khô Địa Anh đỉnh phong.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 15


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1102: Tương khắc. (1)

    Bộ xương khô Địa Anh đỉnh phong dùng một tay bắt lấy mũi thương của Trình Cung, cái tay còn lại đâm về phía tim của Trình Cung, loại chiêu thức này vô cùng hung tàn hữu hiệu, bởi vì chúng không có sinh khí, không sợ tổn thương, thậm chí tuyệt phẩm linh khí cũng không làm cho bọn chúng tổn thương, cho nên bọn chúng cũng không cần chiêu thức hoa lệ làm gì.

    Đáng tiếc lần này hắn đụng phải người không nên đụng, sau khi Phá Kiếp Thương của Trình Cung dung hợp với Càn Khôn hỏa chủng, mới có thể miễn cưỡng sử dụng, phải vận chuyển bổn mạng chân hỏa mới được, sức nặng của Phá Kiếp Thương twang lên tới trình độ kinh khủng.

    Phải biết rằng, Phá Kiếp Thương lúc trước là vật có thể chèo chống cả một Đại Thế Giới.

    - Răng rắc...

    Oanh...

    Phá Kiếp Thương đánh lên tay của xương khô, trực tiếp nện đứt nó, không chỉ cánh tay, ngay cả thân thể cũng bị nện nứt.

    Giống như một người dùng côn sắt, nện lên thi hài bình thường của người thế tục đã mục nát nhiều năm, vỡ vụn, sau đó hỏa diễm nhảy vào bộ xương khô, xương khô trực tiếp nổ tung.

    Cửu U Âm Phong và Huyết Độc trong xương khô khi nổ tung trực tiếp bốc hơi, hỏa diễm của bản thân có khả năng khắc chế các vật âm độc, đương nhiên, cái gọi là khắc tinh cũng phải xem trình độ của nó, lấy xương khô Địa Anh đỉnh phong mà Khô Cốt đạo nhân luyện chế, hao phí tâm huyết bao nhiêu năm của hắn, cho dù chân hỏa hoặc một ít hỏa diễm cường đại thiêu đốt, cũng không có khả năng gây ảnh hưởng gì tới bộ xương khô này cả.

    Đáng tiếc hỏa diễm trong thân thể Trình Cung, đã không phải là hỏa diễm bình thường mà bất cứ ai cũng có thể cóđược, Chí Dương Chân Hỏa là thiên địa chí cương chí dương, phá tất cả tồn tại âm ta, Niết Bàn Hỏa, được xưng Bất Tử chi hỏa, còn có bổn mạng chân hỏa, Càn Khôn hỏa chủng, Trình Cung dung hợp tất cả các loại hỏa diễm này lại, uy lực có thể nghĩ.

    Phá Kiếp Thương dùng thương biến côn sử dụng, trực tiếp quét ngang, mặt khác bộ xương khô Địa Anh đỉnh phong còn lại cũng bị nện nát.

    Một ít xương khô ở bên cạnh cũng nhao nhao vỡ vụn ra, xu thế quét qua của Trình Cung giống như thiên quân vạn mã, hơn nữa Phá Kiếp Thương hủy diệt các bộ xương khô, cơ hội nổ tung cũng không có, trực tiếp hóa thành tro tàn tiêu tán trong thiên địa.

    - Aaaaa...

    Chỉ trong nháy mắt, vô số người đều há hốc mồm, bọn họ thương cảm, đồng tình với những người trẻ tuổi như Trình Cung sắp phải chết, nhưng quá nhanh a, chuyện này quá sức không thể tưởng tượng nổi.

    Đừng nói bọn họ, Đông Phương Nhất Minh cười to còn chưa khép miệng lại, Khô Cốt đạo nhân còn chưa hiểu đang xảy ra chuyện gì, ngay cảĐông Phương Cốc đang vận chuyển pháp lực chuẩn bị ra tay cứu Đông Phương Ngọc Sanh cũng ngẩn người ra.

    Ở giữa thiên địa, tương sinh tương khắc, tuyệt đối khắc chế cũng không nhiều, giống như nước khắc lửa, nhưng nếu lửa đủ nóng và cường đại sẽ làm cho nước bị bốc hơi, hong khô, triệt để tiêu diệt.

    Cái gọi là tương khắc, chỉ ở một ít trạng thái đồng cấp mà lấn áp mà thôi, hỏa diễm có thể khắc chế một ít thứ âm tà, tuy đồ vật âm tà cường đại không e ngại hỏa diễm, nhưng vẫn bị khắc chế một ít.

    Những thứ mà Khô Cốt đạo nhân luyện chế, đều là những thứ âm tà, nhưng chúng cũng không e ngại rất nhiều loại hỏa diễm khắc chế.

    Nhưng trong thân thể Trình Cung, cóđược vài loại hỏa diễm cường đại nhất vàđặc thù nhất trong thiên địa, mỗi một loại cũng có khả năng khắc chế âm tà, mà lực lượng của Phá Kiếp Thương vô cùng uy mãnh, cho dù Khô Cốt đạo nhân phái xương khô Thiên Anh ra.

    Trình Cung cũng có khả năng tiêu diệt một cách nhẹ nhõm.

    Nhưng người khác cũng không biết những chuyện này, trong mắt của bọn họ, Trình Cung vào lúc này cường đại tới mức không thể đánh giá, thâm bất khả trắc.

    - Bà mẹ nó, đại thiếu, quá uy mãnh a, ta đối phó hai bộ xương đồng cấp cũng phải cố hết sức, không ngờ ngươi lại tiêu diệt nhiều như thế.

    Đừng nói bọn họ, bọn người mập mạp nhìn thấy cũng phải giật mình, bởi vì bọn họ giao thủ với đám xương khô, biết rõ đám xương khô này lợi hại thế nào.

    - Lại tăng lên?

    Túy Miêu rất phiền muộn lầm bầm một câu.

    Trước kia giao thủ Trình Cung cũng không khủng bố như vậy.

    - Đại thiếu uy vũ!

    Sắc quỷ thì hưng phấn rống lên một tiếng, sau đó la lớn:

    - Thấy gì không, chỉ có uy vũ như Trình đại thiếu, thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, diệt sát Nguyệt Minh thái tử, giết thiếu cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Vô Ngân.

    Đánh cho Côn Bằng thái tử răng rơi đầy đất, chính là Trình đại thiếu, mới xứng đôi với đại tiểu thư Đông Phương Linh Lung.

    Đây mới là cô gia của Đông Phương gia tộc.

    Khô Cốt đạo nhân là người thành danh của Đông Bắc Đan Châu, cũng không giống, một ít Địa Anh đứng vây xem vừa rồi cũng biết hắn quá rõ, mà những người từng trải đi theo Đông Phương Ngọc Sanh, có thể nhìn ra có vài người đang lo lắng.

    Sau khi chiến đấu mới biết xương khô thủ hạ của Khô Cốt đạo nhân lợi hại như thế nào, có mấy người bị chết trong tay của chúng.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đã bộc phát chiến lực, một tát chụp chết tồn tại Địa Anh đỉnh phong vẫn còn lực lượng hung mãnh.

    Sắc quỷ biết rõ kế hoạch của Trình Cung, lạiĐông Phương Ngọc Sanh, thôi động hắn thực hiện kế hoạch của mình, đẩy ra hình tượng siêu cấp thiên tài hữu dũng hữu mưu của hắn, dẫn động các thế lực trong Đông Phương gia tộc ra tay tương trợ.

    Nhưng lúc này nhìn ra biểu lộ khiếp sợ của vô số người, đột nhiên sắc quỷ nghĩ ra biện pháp, đại thiếu chính là cô gia của Đông Phương gia tộc nha, cũng được tính là nửa người nhà.

    Mà những người vừa được Trình Cung cứu mạng, người được đan dược của Trình Cung cứu mạng, còn có những người đang chiến đấu với xương khô thủ hạ của Khô Cốt đạo nhân cũng hoan hô theo.

    - Cô gia uy vũ, như vậy mới xứng với đại tiểu thư chứ!

    - Bắc Minh Triều tính toán chó má gì chứ, hắn cóđiểm gì xứng với đại tiểu thư, ngay cả Côn Bằng thái tử cũng đánh cho răng rơi đầy đất, Tần Vô Ngân, Nguyệt Minh thái tử cũng dám đánh chết, đây mới là cô gia cua Đông Phương gia tộc chúng ta.

    - Quá uy mãnh, ta đối phó một bộ xương khô thấp hơn một cấp bậc còn đánh không lại, mà hắn lại tiêu diệt xương khô cường đại hơn bản thân, so với Thiên Anh còn hung hãn hơn.

    ...

    Bọn họ thân là người trong cuộc, cộng thêm sắc quỷ kích động, đông nhiên xúc động rồi.

    Trên thực tếđừng nói là bọn họ, ngay cảĐông Phương Cốc chuẩn bị ra tay ngăn cản cũng ngây người, bởi vì hắn biết rõ cho dù mình tự ra tay, cũng chưa chắc có hiệu quả như thế.

    Bởi vì đám xương khô này có trình độ cứng rắn sánh ngang với thượng phẩm linh khí, cộng thêm lực lượng vượt qua hai mươi vạn long lực, nếu muốn bản thân mình đánh chết một bộ xương, cũng phải mất thời gian khá lâu, chớ đừng nói chỉ là đánh chết dễ như trở bàn tay thế này.

    Nhưng hiện tại, Trình Cung làm được.

    Một màn này cũng triệt để làm cho người trong thành Hỏa Vân, thậm chí là vài tên Thiên Anh đang đứng ngoài quan sát cũng có chút không dám tin tưởng.

    Đông Phương Linh Lung thân đang đứng trên cửa sổ nhìn thấy tất cả, trên gương mặt lạnh lùng không có chút biểu lộ nào, nhìn thấy Trình Cung khí thế như cầu vồng, trong nội tâm nàng như ăn mật, rất ngọt ngào, thêm nữa...

    Chương 1102: Tương khắc. (2)

    Nhưng lại lo lắng.

    Nam nhân của mình cường đại như thế, năm đó hắn chỉ làđại thiếu quần làáo lượt ở thành Vân Ca, hiện giờđã là tồn tại có thể chấn nhiếp Thiên Anh ở Đông Bắc Đan Châu.

    Trong nội tâm nàng đã kiêu ngạo, điềm mật, ngọt ngào lại tràn ngập lo lắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phương xa, nhìn phương hướng tổng bộ của Đông Phương gia tộc, chính thức uy hiếp đến từ nơi đó.

    - Bảo bối của ta...

    Đột nhiên, một tiếng rú lên thê thảm, sắc lạnh, the thé vang lên, đây là âm thanh giống như xương cốt ma sát với nhau của Khô Cốt đạo nhân.

    Khô Cốt đạo nhân thế nào cũng không dám nghĩ tới, hắn hao phí thời gian trăm năm luyện chế hai bộ xương khô cường đại nhất, đã từng trợ giúp hắn hợp lực đánh chết quá nhiều tên Thiên Anh để cướp bảo bối, không ngờ lại bị Trình Cung hủy diệt trong nháy mắt.

    Chuyện này làm cho hắn điên cuồng, trên làn da bọc xương khô héo của hắn biến to hơn một vòng, một cổ hào quang Huyết Độc từ trong thân thể tràn ra, hai mắt đỏ lên như máu, hào quang màu đỏ lập lòe.

    Điệu bộ này của hắn, cũng làm cho một ít người phải e ngại, nhưng Trình Cung đã tưng hoành U Minh Luyện Ngục qua, sinh vật U Minh Luyện Ngục chân chính đã giết vô số, cho dù là thân ngoại hóa thân Huyết Ngục Ma Long Hoàng cũng biến thành ở trong tay hắn, làm gì mà sợ tiếng xương cốt nổ vang của Khô Cốt đạo nhân chứ.

    - Không cần chờ chấp pháp giả, đai thiếu ta sẽ tiêu diệt ngươi trước tiên.

    Trình Cung khí thế như cầu vồng, Phá Kiếp Thương trong tay biến thành giao long, Trình Cung dùng bổn mạng hỏa chủng thúc dục, tản ra một tầng hỏa diễm đâm về phía Khô Cốt đạo nhân.

    Khô Cốt đạo nhân vốn đang phát ra tiếng quát tháo chói tay, lực lượng của Huyết Đạo trong cơ thể phát ra uy thế ngập trời, nhìn thấy Trình Cung không biết sống chết xông tới, còn dám chạy về phía mình, trong mắt của hắn xuất hiện sát cơ và hưng phấn.

    Gia hỏa không biết sống chết, giết, giết hắn, luyện chế hắn thành xương khô, đền bù tổn thất của chính mình.

    Mặc kệ Trình Cung giết những bộ xương khô kia nhẹ nhõm cỡ nào, nhưng dù sao lực lượng của hắn chỉ làĐịa Anh, một Địa Anh cũng dám giết về phía hắn, quả thực giống như thiêu thân bay vào lửa, tự tìm cái chết.

    Nhưng sau một khắc, hắn nhìn thấy hỏa diễm đang bám lên trên bề mặt của Phá Kiếp Thương, hắn cảm giác pháp lực của mình bị trì trệ, có cảm giác xúc động không khống chếđược.

    Đó là một loại e ngại từ bản năng, e ngại vì bịáp chế.

    Tại sao có thể như vậy?

    Hỏa diễm của hắn là gì, bản thân mình cũng không e sợ hỏa diễm cấp bậc Thiên Anh, cho dùĐông Phương Thiên Báo sử dụng bổn mạng chân hỏa của hắn, mình cũng không có sợ hãi như thế.

    Lực lượng đã bịáp chế, e ngại từ bản năng, làm cho Khô Cốt đạo nhân vô cùng sợ hãi, hắn vốn muốn trực diện bắt giữ Trình Cung, nhưng lúc này đối mặt với công kích của Trình Cung, hai tay của hắn đã thay đổi, đã xuất hiện một tấm chắn bằng xương cốt cực lớn, những xương cốt này đã qua xử lýđặc thù, hắn chuyên môn dùng chúng để ngăn cản một ít lực lượng và công pháp cường đại.

    - Oanh!

    Một kích kinh thiên động địa, không ít xương khô Nhân Anh kỳ sau lưng Trình Cung bị chấn vỡ vụn, cũng có mấy tên người Đông Phương gia tộc đứng ở ngoài xem náo nhiệt bị đánh chết.

    Thời điểm công kích của Trình Cung đánh xuống Khô Cốt đạo nhân, có rất nhiều người cảm thấy Trình Cung điên rồi, đả bại mấy bộ xương khô cũng không biết trời cao đất rộng, nhưng sau một kích này, không có người nào có suy nghĩ này nữa cả.

    Bởi vì Khô Cốt đạo nhân dưới một kích này, áp dụng thủ thế, mà càng làm cho tất cả mọi người khó có thể tin được, nhưng Trình Cung cũng bị phản chấn bay ra sau mười dặm, mà Khô Cốt đạo nhân bị nện lún xuống mặt đất, trên mặt đất xuất hiện một cái hố to.

    Lực lượng khủng bố cỡ nào, mới có thể tạo thành loại pháp hoại lớn như thế này, ngay cả tồn tại Thiên Anh đãáp dụng thế thủ, cũng khó khăn lắm mới ngăn cản được lực công kích của Trình Cung.

    Bọn họ nào biết rằng trong tay Trình Cung đang cầm, chính là vật lập giới năm đó của Càn Khôn Đan Tông, nhất là dung hợp Càn Khôn hỏa chủng vào trong bổn mạng chân hỏa của mình, Trình Cung có thể tăng sức nặng của Phá Kiếp Thương lớn tới trình độ không thể tưởng tượng nổi.

    - A, Cốt Thuẫn của ta!

    Khô Cốt đạo nhân vào lúc này lún xuống mặt đất cỡ một ngàn mét, vô cùng khiếp sợ phát hiện, kiện pháp bảo là tuyệt phẩm linh khí của mình, dưới một kích ác liệt của Trình Cung, khí linh bên trong đã bị diệt sát, làm cho tuyệt phẩm linh khí này bị phếđi.

    Hơn nữa Khô Cốt đạo nhân phát hiện trên cánh tay của mình có vài chỗ vỡ ra, ngẫm lại một kích vừa rồi mà phát mộng, lực lượng, hoàn toàn là lực lượng của sức nặng, cũng không phải pháp lực cường hãn.

    Nặng tới mức lực lượng áp xuống không thể chịu nổi, nếu hắn không phải là tồn tại Thiên Anh, cũng không chỉ lún xuống đất một ngàn mét mới có thể hóa giải cổ lực lượng này được.

    Khô Cốt đạo nhân nhìn bảo bối trên tay bị hủy diệt, đã có chút im lặng, tại sao hôm nay lại có chuyện tà môn như thế?

    Mà cây côn sắt kia nhìn rất bình thường, nếu như nặng thế, tiểu tử kia làm sao có thể cầm nổi, mẹ kiếp, con mẹ nó quá tà môn, bổn mạng chân hỏa của hắn là cái gì, tại sao lại có thểáp chế minh gắt gao như thế chứ.

    - Khô Cốt đạo nhân, ngươi định giả chết trốn dưới đó tới bao giờ nữa, đi lên đây chiến với ta một trận nào, nếu như ngươi không chiến với ta một trận, hiện tại ta sẽ nghĩ biện pháp đi thông tri cho chấp pháp giả nói rõ chi tiết ngươi tu luyện công pháp âm độc như thế nào, xem ai có thể bảo hộ cho ngươi, nhìn ngươi chết như thế nào.

    Đi ra chiến với ta một trận, đừng con mẹ nó giả bộ, ngươi cũng đừng ngủ luôn dưới đó.

    Trình Cung bị đánh bay ra ngoài, sau khi hỏa giải cổ lực lượng này, bản thân của hắn bay lên giữa không trung cao tới ngàn mét.

    Chiến đấu với Thiên Anh, nếu chiên đấu dưới mặt đất thì quá kinh khủng, cả thành Hỏa Vân sẽ gặp nạn.

    Hiệu quả của một kích vừa rồi, ngay cả Trình Cung cũng không có nghĩ tới, Trình Cung đã từng đánh nhau với Tiểu Phong Tử, vô cùng rõ ràng thực lực của mình, đối phó Thiên Anh tầng một, tầng hai không có vấn đề, đối phó Thiên Anh tầng ba phải cố hết sức và quá nguy hiểm, đương nhiên, hiện giờ có thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long ở trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đương nhiên không cần lo lắng.

    Nhưng Trình Cung cũng muốn mượn lực lượng tôi luyện mình, cũng không có sử dụng lực lượng của Hỏa Phượng Ma Long.

    Mà gia hỏa Khô Cốt đạo nhân này lại là Thiên Anh tầng ba đỉnh phong, đáng tiếc lực lượng của hắn bịáp chế, thân thể của hắn cường hãn, thân thể như pháp bảo, bản thân mình bằng vào Phá Kiếp Thương và bổn mạng chân hỏa có thể làm hắn bị thương, thậm chí uy hiếp đến hắn.

    Mà hắn mượn nhờ thủ đoạn trấn áp Khô Cốt đạo nhân, phá vỡ cục diện hỗn loạn của những người theo sau, lại áp chế gia hỏa này gắt gao, đương nhiên Trình Cung sẽ không bỏ qua rồi.

    Chương 1104: Tức giận mắng mỏ. (1)

    Huống chi hiện giờ hắn đến cướp dâu, đến lập uy, phải làm cho thật uy phong, mẹ kiếp, đám hỗn đản này dám trợ giúp Đông Phương Thiên Báo đối phó nhạc phụ của mình, đối phó nữ nhân của mình, làm sao có thể tha cho bọn chúng được, nếu không làm thế, Trình Cung đã không phải Trình đại thiếu nữa.

    Thành Hỏa Vân, thậm chí người của Đông Phương gia tộc được đại khai nhãn giới.

    Trong nội tâm chỉ có một suy nghĩ, lớn lên ta cũng phải hung mãnh như thế, tồn tại Địa Anh không xem Thiên Anh vào trong mắt, dù sao vẫn luôn có một ít thiên tài nghịch thiên, thậm chí phải nói bằng vào bảo vật và kỳ ngộ, mới có thể giúp Địa Anh đối kháng Thiên Anh tầng một, tầng hai cũng có.

    Nhưng đến tầng ba, không đơn giản là vấn đề lực lượng, còn có nhiều điều kỳ diệu trong đó, nắm giữđối với lực lượng của thiên địa, nắm giữ quy tắc cũng khác nhau hoàn toàn.

    Có thể bảo vệ tính mạng dưới tay của Thiên Anh tầng ba, đã có thể nói dương danh Cửu Châu, mà Khô Cốt đạo nhân có thể nói là người nổi bật trong số Thiên Anh tầng ba, nhưng bây giờ nghe cô gia nói như thế, cái gì cũng không phải.

    Mà một kích vừa rồi, bọn họ cũng không biết sức nặng Phá Kiếp Thương trong tay Trình Cung, càng không biết hỏa diễm của Trình Cung có tác dụng khắc chế Khô Cốt đạo nhân rất nghiêm trọng, bọn họ chỉ nhìn thấy Khô Cốt đạo nhân bị đánh tới mức không có lực hóa giải công kích, bị đánh lún xuống đất.

    Nếu như nói vừa rồi bọn mập mạp, sắc quỷ tán dương Trình Cung, còn có một ít người lớn tuổi nhíu mày, thậm chí là cười lạnh, cảm giác lời của bọn họ quá ngây thơ, nhưng vào lúc này bọn họ đã hiểu rõ, trách không được dám giết Tần Vô Ngân, Nguyệt Minh thái tử, dám nói đánh Côn Bằng thái tử răng rơi đầy đất, thì ra hắn quá biến thái.

    - A...

    U Minh Âm Phong Đao.

    Khô Cốt đạo nhân nói như thế nào cũng là lão gia hỏa thành danh hơn ngàn năm, chưa từng chịu sỉ nhục như thế, hơn nữa những lời của Trình Cung nói có tính uy hiếp quá lớn, còn có nhiệm vụ của Đông Phương Thiên Báo bàn giao, không cái nào không khiến Khô Cốt đạo nhân liều mạng.

    Hắn nhanh chóng lao lên, vố số phong đao bắn ra, đều là U Minh Âm Phong.

    Hắn thực sợ bổn mạng chân hỏa của Trình Cung, vừa nghĩ tới đã sợ, thi triển công kích từ xa, không đánh cận chiến với Trình Cung.

    Nhưng công kích cận thân chính là sở trường mà hắn am hiểu nhất, vào lúc này hắn như gặp ác mộng, cũng không dám tới gần.

    - Thất Tinh Phá Không Trảm.

    Bởi vì lực lượng và cường độ thân thể của hắn tăng lên, cộng thêm thần niệm của hắn đã khôi phục càng khủng bố hơn, đã vượt xa bản thân.

    Cho nên nói ngưng tụ lực lượng công kích từ xa, cũng phải dùng thân thể dung nạp tới cực hạn mà làm chủ, Trình Cung lúc này thi triển Thất Tinh Phá Không Trảm, dùng thần niệm Thiên Anh tầng tám điều khiển, uy lực mạnh thế nào có thể nghĩ.

    - Phanh...

    Phanh...

    Phanh...

    Giống như tiếng pháo nổ vang, hỏa diễm ngưng tụ Thất Tinh Phá Không Trảm tuy không phải chí dương chí cương, nhưng cũng có tác dụng khắc chế U Minh Âm Phong, mà Trình Cung điều khiển còn mạnh hơn Khô Cốt đạo nhân rất nhiều, mà uy lực của Thất Tinh Phá Không Trảm cũng tương đương Thiên Anh tầng ba đỉnh phong, tất cả U Minh Âm Phong Đao bị đánh nát toàn bộ, mà thêm nữa...

    Thất Tinh Phá Không Trảm đã vạch phá chân trời, oanh kích lên thân thể Khô Cốt đạo nhân.

    - A...

    Khô Cốt đạo nhân hét thảm một tiếng, những Thất Tinh Phá Không Trảm đã đánh lên thân thể của hắn, uy lực Thất Tinh Phá Không Trảm của Trình Cung rất cường đại, lại dùng thần niệm Thiên Anh tầng tám thi triển, trực tiếp đánh trọng thương Khô Cốt đạo nhân, lập tức phân chia thân thể thành trăm phần.

    Nhưng công pháp mà Khô Cốt đạo nhân tu luyện rất tà môn, cộng thêm hắn là tồn tại Thiên Anh, Thiên Anh có thể ký thác trong thiên địa, cũng có thể tùy ý khống chế bất cứ bộ phận nào của thân thể, thân thể bị đánh nát cũng có thể ngưng tụ lại lần nữa.

    - Còn muốn ngưng tụ, nát cho ta!

    Trình Cung đã sớm thúc dục Phá Kiếp Thương tới cực hạn, lần này Trình Cung đã muốn giết hắn, trừ phi bổn mạng chân hỏa ra, cũng thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, dẫn động một tia Chí Dương Chân Hỏa.

    Nếu không phải là Phá Kiếp Thương, những pháp bảo khác Trình Cung không dám làm thế, bởi vì vi Chí Dương Chân Hỏa quá mạnh mẽ, đủ làm cho một ít pháp bảo hao tổn, không đả thương địch thủ trước tổn thương mình.

    Nhưng Phá Kiếp Thương không cần lo lắng chuyện này, khi Phá Kiếp Thương đánh tới, bổn mạng hỏa diễm đã che dấu Chí Dương Chân Hỏa rồi, hoàn toàn bao phủ thân thể của Khô Cốt đạo nhân.

    - Không...

    Ngươi...

    Ngươi không phải Địa Anh...

    Không đúng, là Địa Anh, là vì cái gì...

    Khô Cốt đạo nhân không nghĩ tới, không có chiến đấu cận thân, bản thân của mình là Thiên Anh tầng ba lại chết khó chịu nổi như thế, chỉ vừa xông lên, tất cả chỉ là chuyện diễn ra trong nháy mắt.

    Tiếng kêu thảm thiết làm cho lòng người rung động, nhất là tiếng hét thảm thiết của Khô Cốt đạo nhân.

    Mọi người phía dưới trợn mắt há hốc mồm, không nói ra thành lời.

    Đánh chết Thiên Anh tầng ba Khô Cốt đạo nhân không nói, lại còn đánh chết nhẹ nhõm như thế, cho dù Thiên Anh tầng thứ tư, không, cho dù là Thiên Anh tầng thứ năm thậm chí thứ sáu cũng không làm được a.

    Hắn mới bao nhiêu tuổi, tại sao lại có thể mạnh mẽ như thế chứ, không ngờ có thể so sánh với lão quái vật sống ngàn năm, vạn năm, quá kinh khủng.

    - Cái này...

    Điều này sao có thể, cho dù ta ra tay đánh nhau với Khô Cốt đạo nhân, cũng không thể diệt sát dễ dàng như thếđược.

    - Ha ha, ta nói quả nhiên đúng mà, mấy hài tử này không phải là người bình thường, tuy vừa rồi bọn chúng nâng cao Ngọc Sanh lên, nhưng tên Trình Cung này mới là người hạch tâm, kể cả Ngọc Sanh cũng lấy hắn làm hạch tâm.

    - Làm sao bây giờ, với thủ đoạn của tiểu tử này, tên Đông Phương Nhất Minh chỉ sợ rất nguy hiểm, thật sự không thông tri, chúng ta cũng phải gánh chút ít trách nhiệm...

    - Các ngươi sợ sao?

    - Có cái gì phải sợ, chúng ta đã bị trận pháp ảnh hưởng, đối phương thiết trí một ít thứ trong đó, chúng ta phát giác muộn cũng rất bình thường, chẳng lẽ các ngươi thật sự cho rằng Đông Phương gia tộc to như thế lại sợ Bắc Minh gia tộc hay sao,vừa rồi Ngọc Sang nói đúng, Đông Phương gia tộc cần nếu không phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, không phải dựa vào quan hệ thông gia để cầu sinh tồn.

    - Cũng tốt, cho bọn chúng làm ồn ào đi, chuyện này náo càng lớn, chỉ sợ đứa nhỏ Ngọc Sanh này càng nguy hiểm.

    - Các ngươi vẫn đang ngó chừng thành Hỏa Vân, các ngươi có ai phát hiện tiểu tử này thế nào sao?

    Cho dù xé rách không gian có chấn động, nhưng ngay cả chúng ta cũng không phát hiện ra, tốc độ này là cỡ nào.

    - Đúng vậy, tiểu tử này cũng không phải đồ đần, dù sao cũng là huyết mạch siêu cấp biến thái của gia hỏa ở phương bắc, chỉ sợ sớm có chuẩn bị.

    - Chuyện này cũng tốt, sau một phút đồng hồ phát hiện thành Hỏa Vân có vấn đề, mới thông tri Đông Phương Cường.

    Trong Đông Phương gia tộc, trong mấy ngọn núi của gần với thành Hỏa Vân nhất, có vài đạo thần niệm cường đại đang trao đổi với nhau, đương nhiên bọn họ chính là người giám sát tình huống của thành Hỏa Vân.

    Chương 1104: Tức giận mắng mỏ. (2)

    Đúng như Trình Cung đoán trước, Đông Phương Thiên Báo khống chếĐông Phương gia tộc trong thời gian ngắn ngủi, so sánh với gia tộc khổng lồ như Đông Phương gia tộc, lực lượng của hắn còn quá nhỏ, cho dù hắn muốn khống chế một ít vị trí, cũng không có nhiều người như vậy, màĐông Phương gia tộc này, đa số đều là lão nhân.

    Đương nhiên, những chỗ thu nhiều lợi ích nhất hắn đã khống chế, mà những người giám sát thành Hỏa Vân này, Đông Phương gia tộc không coi vào đâu, chỉ cần phái một ít Thiên Anh đi trực làđược, nhưng hắn lại phái rất nhiều Thiên Anh đưa tới đây.

    Những lão gia hỏa này phong khinh vân đạm nói chuyện với nhau suốt một phút đồng hồ.

    - Nhanh, chạy mau, nhanh bảo hộ ta rời khỏi đây, nhanh...

    Lúc này, Đông Phương Nhất Minh đã run sợ, chỉ thiếu chút nữa là hắn chưa tè ra quần mà thôi, lôi kéo tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đứng bên cạnh, nói ra.

    Sắc mặt tên trưởng lão như tro tàn, cười thảm nhìn về phía Đông Phương Nhất Minh, như liếc thằng ngu, chạy?

    Hiện giờ ngươi chạy đi đâu, đến bây giờ gia tộc cũng không có chút động tĩnh, ngay cả Khô Cốt đạo nhân cũng bị người ta đánh chết dễ dàng, chúng ta chạy đi đâu bây giờ.

    - Thái Thượng trưởng lão, lão tổ tông, ta là thiếu gia của Đông Phương gia tộc, gia gia của ta là gia chủ, ngươi phải bảo vệ ta.

    Đông Phương Nhất Minh lập tức quay người lôi kéo Đông Phương Cốc, giống như người rơi xuống nước, bắt được cọng rơm cứu mạng.

    - Trình đại thiếu, chuyện này là chuyện trong gia tộc chúng ta, cho nên chúng ta muốn giải quyết nội bộ...

    Đông Phương Cốc ngẫm lại, do dự một chút vẫn chấp tay nhìn Trình Cung, mở miệng cầu tình.

    - Ngươi muốn nói cái gì, ngươi muốn làm gì, ngươi muốn làm người tốt hay ngươi muốn đi tìm cái chết, ngươi không biết ngươi đang làm cái gì sao, ngươi cho rằng ngươi là ai, nói cho ngươi biết, Đông Phương gia tộc cũng bởi vì có những người như ngươi, mới xuống dốc như bây giờ, sau đóđể cho Bắc Minh gia tộc quật khởi, khi dễđến mức mời người bị đuổi gia khỏi gia tộc trở về làm gia chủ, cần nhờ quan hệ thông gia duy trì cục diện, ngươi còn không biết xấu hổ mà mở miệng cầu tình cho hắn, bà mẹ nó!

    Hắn vừa mới mở miệng, Trình Cung đang ở giữa không trung, chỉ vào hắn mở miệng mắng, Trình Cung đã thật sự giận dữ, giận không kiềm chếđược, nhìn thấy hắn do dự, hiện giờ nghe Đông Phương Cốc mở miệng, so với việc Trình Cung nhìn thấy địch nhân như Khô Cốt đạo nhân, nhìn thấy vẻ mặt thấp hèn của Đông Phương Nhất Minh còn tức giận hơn gấp trăm lần.

    Một gia tộc suy sụp, cũng bởi vì những lão gia hỏa như thế này, cũng không phải nói lớn tuổi đều như thế.

    Trình Cung đã nhìn thấy quá nhiều môn phái ở linh sơn, những lão gia hỏa kia không tên nào sống dưới một vạn năm, nhưng lại sinh động, ngược lại có một ít người chỉ tu luyện mấy trăm năm, mấy ngàn năm, lại biến thành cái xác không hồn.

    Trình Cung nhận ra, Đông Phương Cốc là loại người này, loại người này vô cùng đáng hận, màĐông Phương gia tộc bây giờ có quá nhiều người như thế, đến bây giờĐông Phương gia tộc cũng không có phản ứng gì, Trình Cung biết có những người khác can thiệp vào chuyện này.

    Trên thực tế, bất luận là có người chạy đến, hay không có người chạy tới, Trình Cung vẫn làm theo kế hoạch, nhưng tất cả chỉ là tới hay không tới mà thôi.

    Nếu như ngay từđầu Đông Phương gia tộc có phản ứng, Trình Cung cũng không khua chiêng giống trống, kích động quần chúng mạnh như thế, hắn sẽ trực tiếp tiến vào và mang Đông Phương Linh Lung rời đi, sau đó từ từ tính sổ đám người theo chân.

    Đãđến bây giờ, còn không có phản ứng, vậy thì làm nhiều một ít, thuận tiện mắng những lão già kia.

    Tuy bọn chúng âm thầm trợ giúp bản thân mình, nhưng Trình Cung cũng không có chút hảo cảm với bọn chúng, những người này nói tất cảđều muốn tốt cho gia tộc, đập vào cái danh đại nghĩa, vô cùng đáng hận, màđúng lúc này Đông Phương Cốc vẫn mở miệng cầu tình thay cho Đông Phương Nhất Minh, muốn nói không sai biệt lắm, chuyện người trong nhà nên giải quyết nội bộ, chính câu nói này đã triệt để chọc Trình Cung tức giận.

    - Ngươi có biết hay không, chính ngươi đang nói như thế, bởi vìđầu của ngươi vì tu luyện mà hỏng rồi, ngươi như vậy, cho ngươi trường sinh thì như thế nào, cho ngươi sống lâu muôn tuổi thì thế nào, tốt xấu chẳng phân biệt được, trung gian không rõ, ngươi còn đáng giận hơn so với địch nhân, ngươi còn xấu hơn cảđịch nhân.

    Có biết hay không, vì sao bọn chúng lại có thể phát triển tới bây giờ, đó cũng là vì các ngươi cả thôi, nói trắng ra các ngươi vì cái gọi là gia tộc, kỳ thật chính là vì lợi ích của mình, các ngươi hứa hẹn với gia tộc, những các ngươi thật sự suy nghĩ như vậy sao?

    - Mẹ kiếp, loại thời điểm này mà còn dám nói chuyện th hắn, ngươi biết tiện nhân kia muốn làm gì không?

    - Ngươi có biết Khô Cốt đạo nhân đã giết hại bao nhiêu người không, hắn có thể luyện đến cái trình độ này, người bị hắn luyện chế tươi sống mà chết ít nhất cũng hơn trăm vạn, trong đó cóít nhất là mười vạn Tu Chân Giả mới có thểđạt được thành tựu như hiện giờ.

    Nói không chừng những tiểu gia tộc đột nhiên biến mất, hoặc một ít thân nhân của các ngươi đi ra ngoài thám hiểm, đã bị hắn luyện chế thành xương khô, nếu như ngươi thật sự dựa theo quy của của Tu Chân Giới, ngay từđầu đã không để hắn ở trong gia tộc, nhưng Đông Phương gia tộc lại bao che cho hắn, hắn có bị trừng phạt chưa?

    - Loại người này ngươi còn nói chuyện thay hắn, ngươi nói, ngươi có phải còn ác hơn so với bọn chúng hay không, người xấu đáng giận còn có thể hiểu được, nhưng loại người như ngươi lại đáng buồn nôn nhất, chẳng lẽ ngươi tu luyện tới mức đầu của hắn hư rồi, ngay cả tâm cũng tu xấu rồi?

    Tên Đông Phương Cốc này thật sự là người cũ kỹ, cũng giống như nhiều lão gia hỏa trong Đông Phương gia tộc, vừa mới nhìn thấy Đông Phương Ngọc Sanh gặp nguy hiểm hắn còn muốn ra tay, nhưng vào lúc nhìn thấy Đông Phương Nhất Minh đau khổ cầu khẩn, hắn lại nói chuyện này là nội bộ của gia tộc, nên đóng cửa giải quyết là tốt nhất.

    Nếu bình thường, Trình Cung sẽ mặc kệ hoặc trực tiếp động thủ, cũng không có tức giận như thế, nhưng ngẫm lại tao ngộ mà Linh Lung gặp phải nên hắn tức giận, thực tế hắn muốn mắng những lão gia hỏa đang giám sát nơi này, cho nên hắn tức giận càng lớn.

    MàĐông Phương Cốc gục đầu như nấm mốc, biến thành nơi Trình Cung trút giận, mượn chuyện mắng hắn thành mắng những lão gia hỏa của Đông Phương gia tộc, dùng hắn để sửa trị bọn người kia một lần.

    - Nếu như Đông Phương gia tộc còn có nhiều người có tâm huyết dâng trào, còn có người thừa kế thiên tài như Đông Phương Ngọc Sanh, còn có một tia hi vọng, ta thực sự chẳng quan tâm tới sự sống chết của Đông Phương gia tộc các ngươi, khi đó ta cũng không phải là tự mình đến, ta sẽ trực tiếp mang Linh Lung rời khỏi nơi đây, Đông Phương gia tộc các ngươi sống hay chết liên quan gì tới ta.

    Đương nhiên, mắng không sai biệt lắm, nhìn Đông Phương Cốc đã gục mặt xuống, nguyên khí chấn động kịch liệt, sắc mặt đỏ lên, tư thế như sắp bộc phát.

    Chương 1106: Nữ nhân của ta.

    Mà sau lưng có không ít người Đông Phương gia tộc cũng xấu hổ vô cùng, Trình Cung nói ra những lời này, đánh cho bọn họ một tất còn cho quả táo ngọt, mục đích chủ yếu của Trình Cung là cho những lão gia hỏa kia biết, đừng cho rằng tính toán cả ngày làđúng.

    Nếu như đổi thành người khác, dù là cường thịnh trở lại, Đông Phương Cốc cũng không để cho đối phương tùy ý mắng mình như thé, nhưng vừa rồi hắn đã nhận Trình Cung là cô gia, thậm chí vì chuyện của gia tộc mà nói ra lời này, mà Trình Cung cũng có tư cách nói như thế, hơn nữa Trình Cung nói những lời này cũng làm cho nội tâm của hắn cảm thấy khó chịu.

    Trình Cung đem chuyện giải quyết Khô Cốt đạo nhân nói chung với Đông Phương Nhất Minh, cũng đem quan hệ thông gia giữa Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc nói ra làm cho hắn không chịu nổi, nhưng thật sự trong nội tâm của hắn, hắn cũng phát giác, bản thân mình thật sự không chúý tới chuyện của gia tộc, bản thân mình chỉ lo tu luyện mà thôi.

    Đông Phương Cốc vốn bất thiện ngôn từ, càng không muốn bị mắng trước mặt của nhiều người như thế, hết lần này tới lần khác Trình Cung lại nói ra đạo lý trong đó, tuy hắn cũng không phải người biết nguyên nhân, nhưng lại làm cho hắn cảm thấy áy náy không biết nên nói như thế nào.

    Cũng may cuối cùng Trình Cung cũng kéo trở lại, nếu không hắn thật sự vô cùng xấu hổ, có một loại xúc động muốn bộc phát liều mạng sống chết với Bắc Minh gia tộc.

    - Ngươi...

    Ngươi muốn làm gì, phụ thân của ta sẽ nhanh chóng tới đây, nếu ngươi dám đụng tới ta...

    Ngươi tuyệt đối trốn không thoát đâu, đây làđịa bàn của Đông Phương gia tộc, ngươi không thểđụng đến ta, ta phải...

    Lúc này, Đông Phương Nhất Minh nhìn thấy Đông Phương Cốc đường đường là Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc, lại bị Trình Cung nói á khẩu không trả lời được, hơn nữa hắn không cóý muốn nói chuyện giúp mình, không cóýđịnh ngăn cản đối phương, lại nhìn Trình Cung từ không trung hạ xuống, hắn lập tức sợ tới mức liên tiếp lui về phía sau.

    Mặc dù nói hắn dựa vào dược vật cưỡng ép tăng lên, nhưng nói như thế nào cũng là tồn tại Địa Anh, không ngờ lảo đảo té xuống mặt đất, hắn thậm chí còn không có tâm huyết của người luyện võ.

    Vô số người chung quanh lắc đầu càng có người đang cười, cười Đông Phương Nhất Minh rất ngu rất ngây thơ, đối phương ngay cả Khô Cốt đạo nhân cũng giết, cũng phá trận pháp của thành Hỏa Vân, chẳng lẽ còn sợ lời ngươi nói sao.

    - Bành!

    Trình Cung không thèm nhìn hắn, trực tiếp điểm một ngón tay ra, một đạo hỏa quang trực tiếp đánh xuyên qua đầu của Đông Phương Nhất Minh, hỏa diểm lan từ trên đầu xuống toàn bộ thân thểĐông Phương Nhất Minh, sau đó thân thể của Đông Phương Nhất Minh hóa thành tro tàn.

    Đối với loại rác rưởi như hắn, Trình Cung cũng không thèm nói nhảm nhiều, ngay cả tâm tình mắng chửi cũng không có.

    - Trở về suy nghĩđi, vì sao Đông Phương gia tộc lại xuống dốc tới tình trạng này, nếu một gia tộc không có một điểm mấu chốt và kiên trì tới cuối cùng, vậy thì nó sắp xong đời rồi.

    Trình Cung cất bước đi qua bên cạnh Đông Phương Cốc, vỗ nhè nhẹ lên bả vai của hắn.

    Một tuổi còn trẻ Địa Anh tồn tại, vậy mà tại một phen tức giận mắng về sau, còn như là trưởng bối vỗ vào bả vai của đối phương nói loại lời này.

    Loại tràng cảnh này, nếu như không phải tận mắt thấy, ai cũng không tin tưởng đây là thật, nhưng bây giờ nó lại diễn ra thật sự ở ngay trước mặt của mọi người.

    - Oanh...

    Oanh...

    Mà vào lúc này trên không trung có tiếng nổ mạnh liên tục, mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu cùng Đông Phương Ngọc Sanh bốn người cộng thêm đông đảo người của Đông Phương gia tộc liên thủ với nhau, tiêu diệt toàn bộ những bộ xương mất đi khống chế của Khô Cốt đạo nhân, rất nhanh xử lý toàn bộ số xương khô còn lại.

    Mà Trình Cung vào lúc này cất bước tiến vào bên trong, tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong vẫn đứng ở nơi đó, động cũng không dám động, không dám chạy trốn, càng không dám nói thêm một câu này, mà những người đang tụ tập ở bên ngoài, nhìn thấy Trình Cung đi tới, toàn bộ tựđộng tránh ra một con đường, thậm chí không có một người nào dám ngẩng đầu nhìn Trình Cung.

    Cung điện này đã bị cấm chế, trận pháp khởi động từ sớm, nhưng đối với Trình Cung mà nói, những trận pháp này không có nhiều tác dụng lắm.

    Nếu như nói muốn đi vào một ít yếu địa của Lý gia, nhất là một ít trận pháp do lão tổ tông bọn họ bố trí, mới có thể làm khóđược Trình Cung, còn những trận pháp khác, không làm gìđược Trình Cung cả.

    - Bành!

    Trong nhắt mắt bước vào trong gian phòng, Trình Cung nhìn thấy thân ảnh một thân bạch y thắng tuyết (bạch y thắng tuyết: áo trắng như tuyết), so với Linh Lung ngày đó ngồi đọc sách, thìĐông Phương Linh Lung hiện giờ làđộc nhất vô nhị.

    Nhìn thấy Đông Phương Linh Lung đứng ở trước cửa sổ, Trình Cung cũng nhìn thấy khỏa đan dược nằm trên mặt đất, Trình Cung không cần đểý tới khỏa đan dược đó là vì, bởi vì có hắn ở đây, vĩnh viễn không bao giờđểĐông Phương Linh Lung sử dụng loại đan dược này.

    - Thật xin lỗi, bởi vì muốn làm một ít chuẩn bị, nên tới chậm!

    Đông Phương Linh Lung từ từ quay người, khi nghe Trình Cung nói những lời này, thân thể nàng khẽ run lên, cười nói, giống như sông băng tan ra, ngươi xinh đẹp như vậy, tươi mát như thế, siêu phàm thoát tục, Đông Phương Linh Lung cười lên, xuất phát từ nội tâm.

    Trên thế giới này, làm gì có người nào có thể khiến Trình đại thiếu nói ra những lời này chứ.

    Nàng vốn lo lắng qua, không hi vọng Trình Cung đến, nhưng nhìn thấy Trình Cung giết địch, đánh chết Khô Cốt đạo nhân, tức giận mắng những người Đông Phương gia tộc, áp lực trong nội tâm nàng biến mất vô tung vô ảnh.

    Đột nhiên nang có cảm giác rất an toàn, có thể dựa vào, hắn chính là nam nhân của mình, nam nhân của mình vì mình màđi thẳng tới đây.

    Đãđến, vậy thì mặc kệ trời có sập xuống, mặc kệ chuyện gì xảy ra, chỉ cần ở cùng một chỗ với hắn, cái gìđến cũng không sao cả.

    Đông Phương Linh Lung không biết nên đi nói như thế nào với những người của Đông Phương gia tộc, nhưng trong lòng không cảm thấy thoải mái, vừa rồi Trình Cung mắng những lời kia, trong nội tâm của nàng vô cùng thoải mái, lại nghe được Trình Cung nói những lời này, nàng đã không còn chút khúc mắc nào, cho nên nàng cười, cười rất vui vẻ.

    - Chúng ta rời khỏi nơi này đi, chuyện sau đó còn ᯠnhiệt lắm, không có người nào có thể khi dễ nữ nhân của Trình Cung ta, có ta ở đây, ta sẽ mang ngươi trở về.

    Trình Cung cất bước đi tới bên cạnh Đông Phương Linh Lung, duỗi tay ra đã trực tiếp ôm Đông Phương Linh Lung, sau đó mang theo Đông Phương Linh Lung trực tiếp bay ra ngoài cửa sổ.

    - Oa, mau nhìn.

    - Đẹp quá a, đúng là tiên nữ hạ phàm.

    - Rất đẹp trai a, nếu như ta có nam nhân như vậy, ta chết cũng cam lòng.

    - Làm nam nhân mà làm tới tình trạng này, thực con mẹ nóđã ghiền.

    - Không ngờ thật sự dẫn người rời đi, náo nhiệt lần này lớn rồi, ngày mai đội ngũ Bắc Minh gia tộc đến đón dâu, có náo nhiệt xem rồi.

    - Chẳng phải người của Bắc Minh gia tộc cũng ở trong thành Hỏa Vân sao, tại sao không có chút động tĩnh thế này?

    Chương 1107: Lại tương kiến. (1)

    - Đừng tìm, ngay cả Khô Cốt đạo nhẫn cũng bị giết, những người Bắc Minh gia tộc tại thành Hỏa Vân mạnh nhất cũng chỉ làĐịa Anh đỉnh phong thôi, nào dám lộ diện chứ.

    - Cũng phải, chờ xem, ngày mai có náo nhiệt rồi.

    ...

    Tất cả Tu Chân Giả của thành Hỏa Vân nói cái gì cũng có, chỉ sợ mấy tồn tại Thiên Anh kia, vào lúc này đều đang nhìn Trình Cung, Đông Phương Linh Lung, mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu, Đông Phương Ngọc Sanh bốn người đi theo sau lưng của Trình Cung.

    - Ta sẽ ở lai Đông Bắc Đan Châu nhiều hơn mấy ngày, nếu muốn tìm ta báo thù, tùy thời có thểđi tới, có muốn nói chuyện hợp tác cũng không thành vấn đề, tùy thời hoan nghênh, chỉ hi vọng người Đông Phương gia tộc có chút tâm huyết, chúng ta đi thôi.

    Trình Cung nói xong câu cuối cùng nhìn qua tất cả người ở phía sau, trực tiếp mang theo Đông Phương Linh Lung rời đi, bởi vì thần niệm của hắn cảm nhận được không gian chấn động kịch liệt, hiển nhiên có người đang từ xa xé rách không an, nhanh chóng tới đây.

    Thần niệm của hắn hiện giờđã có thể lan tràn tới trên không trung bộ của Đông Phương gia tộc, tuy không thể dò xét tình huống ngọn núi chính của Đông Phương gia tộc, nhưng cũng đủ cho hắn có thời gian phản ứng để làm mọi việc.

    Nhìn thấy bọn người Trình Cung rời đi, nhưng người ở phía dưới thật lâu sâu vẫn chưa có bình tĩnh được, một ít người bởi vìĐông Phương Ngọc Sanh cổ động, đó là một ít người nhiệt huyết của Đông Phương gia tộc.

    Về phần hành tung của bọn người Trình Cung, cho dù tất cả tồn tại Thiên Anh của các thế lực ở thành Hỏa Vân không ai dám dò xét cả, hay nói giỡn, vị Trình đại thiếu kia một đường đánh tới, ngay cả Khô Cốt đạo nhân cũng có thểđánh chết nhẹ nhàng, ai dám đi trêu chọc hắn.

    Mà Trình Cung cũng không cóđi quá xa, sau khi đi ra khoảng vạn dặm, liền mang mọi người tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Tỷ...

    Ngươi...

    Ngươi không có việc gì thì quá tốt!

    Vừa tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Đông Phương Ngọc Sanh khó màáp chếđược cảm xúc của mình, vô cùng kích động nói ra.

    Lúc này, Đông Phương Linh Lung mới phát hiện mình đang bị Trình Cung ôm chặc, cục diện ở cung điện vừa rồi khá tốt, giờ phút này nhìn thấy bọn người mập mạp, sắc quỷ dáng tươi cười, lại nhìn thấy đệđệ của mình đang kích động, tay của Đông Phương Linh Lung vỗ nhẹ lên cánh tay Trình Cung đang ôm eo của nàng.

    Trình Cung cười buông ra, Đông Phương Linh Lung yêu thương nhìn Đông Phương Ngọc Sanh, nhìn bộ dáng của hắn, dùng tay vuôt ve đầu của hắn, trên thực tế lúc này Đông Phương Ngọc Sanh đã cao hơn Đông Phương Linh Lung một chút, nhưng nàng vẫn giống như còn bé, rất tự nhiên, thân thiết như vậy.

    - Ngươi lớn lên rồi, tỷ tỷ thật cao hứng.

    Đây là cảm giác lớn nhất của Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh cũng xúc động vì mình nổi danh khắp Đông Bắc Đan Châu, nhưng lần này biểu hiện quá kinh người trước mặt mọi người, tuy Đông Phương Linh Lung đãđoán được, những lời cổ động mọi người của Đông Phương Ngọc Sanh khẳng định được Trình đại thiếu dạy bảo.

    Nhưng biểu hiện của Đông Phương Ngọc Sanh cũng vượt qua ngoài ý liệu của nàng, nhất là nhìn thấy mình sau khi xuất hiện, hắn còn có thể ổn định tâm thần, thẳng đến khi tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, mới khôn ngoan buông lỏng một hơi, đây chính làđiều làm cho Đông Phương Linh Lung cảm thấy ngoài ý muốn.

    - Tỷ, người chịu khổ rồi, ta...

    - Ngươi đã làm rất tốt, ngươi bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ!

    - Tiểu tỷ...

    Ô ô...

    Tiểu tỷ...

    Lúc này, Đông Phương Thanh Mai đang ở trong không gian ngoại đỉnh tu luyện cũng bị Trình Cung gọi ra, phát hiện Đông Phương Linh Lung đang ở trước mặt của mình, nước mắt không thể kiềm được mà rơi xuống, khóc rống lên.

    Đông Phương Thanh Mai đi theo Đông Phương Linh Lung từ nhỏ, cảm tình với Đông Phương Linh Lung còn thân thiết hơn thân tỷ muội, hơn nữa tại Đông Phương Linh Lung trước mặt nàng cũng không cần che dấu cảm xúc làm gì.

    Đông Phương Thanh Mai nhào tới khóc rống lên, thật sự khiến Đông Phương Ngọc Sanh nhìn thấy cảm giác thương cảm của Đông Phương Linh Lung biến mất đi rất nhiều.

    - Đại...

    Tỷ phu, vừa rồi ta đã nói với những người kia, dựa theo lời ngài nói mà làm việc rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh lúc này nhớ tới thông tri bằng thần niệm của Trình Cung khi vừa thành công, bảo hắn giải quyết công việc, cho nên hỏi Trình Cung, hơn nữa rất vui lòng mà xưng hô bằng tỷ phu.

    Nghĩđến những việc Trình Cung làm, nghĩđến tràng cảnh Trình Cung ở thành Hỏa Vân cứu tỷ tỷ ra, có tỷ phu như thế, thật sự là trâu bò mà.

    - Ha ha, đại thiếu, rốt cuộc tiểu cữu này cũng nhận tỷ phu rồi đấy!

    Mập mạp đi tới, ôm bả vai của Đông Phương Ngọc Sanh cười nói.

    - Cóđại thiếu là tỷ phu, tiểu tử ngươi vui mừng quá rồi!

    Sắc quỷ cũng đi tới trêu ghẹo.

    - Rất tốt...

    Ách...

    Hài tử!

    Túy Miêu cũng rất ưa thích tính cách của Đông Phương Ngọc Sanh, tính cách của Đông Phương Ngọc Sanh cũng giống như Mãnh Hổ đệđệ hắn, nhưng từđại gia tộc đi ra nên có chút khác biệt, tóm lại hắn rất ưa thích.

    Trên thực tế bọn họ cũng không lớn hơn Đông Phương Ngọc Sanh bao nhiêu, nhưng thấy Đông Phương Ngọc Sanh thì có cảm giác giống như tiểu hài tử.

    Trình Cung thoả mãn gật đầu nói:

    - Đi, tuy mục đích kích động của chúng ta đãđạt được rồi, nhưng vẫn có một ít lão ngoan đồng tức giận đấy, nhưng có một số việc phải có người dẫn đầu, ngươi không thể nhận định tất cảđều nhiệt huyết đâu.

    Dù sao, số ít người đặc biệt cực đoan đã bị đông Phương Thiên Báo thu thập hoặc trấn áp, mà loại người này trong gia tộc là nhiều nhất, những người này đã có chút tâm huyết, trong lòng còn thừa nhận ngươi là chính thống, ngươi cũng nên phát lời cho bọn họ.

    - Đại thiếu, còn chuyện ước hẹn trăm ngày giữa ngươi và Côn Bằng thái tử, chúng ta muốn là ồn ào cảĐông Bắc Đan Châu đã thành rồi, nhưng mấy đẩy ngãĐông Phương Thiên Báo, chỉ sợ không dễ dàng gì.

    Sắc quỷ nhìn về phía Trình Cung, không biết Trình Cung có thay đổi chủ ý hay không.

    - Kế hoạch là kế hoạch, biến hóa là biến hóa.

    Không có kế hoạch nào mà không có thay đổi, tổng cộng là thay đổi ít hay nhiều mà thôi, hiện tại ta chỉ kiếm một ít chuyện cho Đông Phương Thiên Báo, bên trong xảy ra vấn đề, một khi khai chiến với Bắc Minh gia tộc, cộng thêm người trong Đông Phương gia tộc chủ chiến, hắn cũng chỉ có thể toàn lực chiến đấu, đến lúc đó chúng ta sẽ cóđược thời gian nhất định.

    Nhưng vẫn phải chôn một ít tai họa ngầm chung quanh hắn, vậy cũng là phục binh dùng lật đổ hắn sau này.

    - Ân, như vậy thì không có vấn đề gì.

    Sắc quỷ ngẫm lại, nói:

    - Hiện giờ ta đi thông tri cho bọn người kia động thủ nhé?

    - Chờ một chút, nhìn xem bên phía Lý Pháp có tin tức gì hay không, cộng thêm hiện giờ chúng ta cần cho thêm chút lửa.

    Trình đại thiếu lạnh lùng nói ra.

    Mập mạp chớp mắt, loại chuyện này hắn phản ứng nhanh nhất.

    - Động tên Bắc Minh Triều?

    - Ân.

    Trình Cung gật đầu nói:

    - Chúng ta vốn cần phải đợi tên Bắc Minh Triều kia đi tới thành Hỏa Vân, sau đó âm hắn, tuy hiện giờđã cứu Linh Lung, nhưng ta sẽ bảo cho Ngọc Sanh âm thầm thông tri cho người phía Đông Phương gia tộc, bọn họ sẽ âm thầm phái người giúp chúng ta, đến lúc đó chỉ cần có người của Đông Phương gia tộc tham gia vây giết Bắc Minh Triều, có giải thích thế nào cũng vô dụng.

    Chương 1107: Lại tương kiến. (2)

    - Đúng, giết chết hắn.

    Mập mạp hung ác nói ra:

    - Chủ ý của hắn quá lớn, ngay cảđại tẩu hắn cũng dám dòm ngó, không giết chết hắn có tiện nghi cho hắn hay không.

    - Tuy tên Bắc Minh Triều kia không phải là thứ gì tốt, nhưng ta cũng từng gặp và giao thủ với một ít trưởng bối của hắn rồi, hắn lớn hơn ta mười tuổi, tính toán có lẽ đã không được tính là thế hệ nhân kiệt, nhưng thực lực đã sớm đột phá lên Thiên Anh.

    Hơn nữa người này được Bắc Minh gia tộc toàn lực bồi dưỡng, không giống như phế vật Đông Phương Nhất Minh kia, gặp được nguy hiểm rất cẩn thận, cộng thêm lần này Bắc Minh gia tộc cấp cho hắn bảo hộ rất cẩn thận vàđầy đủ, cũng muốn phô trương thanh thế, muốn giết hắn chỉ sợ khó giết hơn cảĐông Phương Cường.

    Nhắc tới Bắc Minh Triều, Đông Phương Ngọc Sanh hiển nhiên rất không thích, nhưng đánh giá rất cao.

    Bởi vì Bắc Minh Triều tuy cóác danh, nhưng đúng là quá khác so với Đông Phương Nhất Minh, cho dù trong tình báo của Lý gia có nhắc tới hắn, tuy hắn cũng không phải loại thiên tài đặc biệt gì, nhưng mười năm trước đãđạt tới Địa Anh đỉnh phong.

    Ai biết hắn trong mười năm này có thay đổi gì, trên thực tếđối với thế lực cường đại mà nói, lợi dụng bí cảnh tu luyện của gia tộc, mười tuổi có thể cải biến rất lớn, huống chi tin tức này là từ mười năm trước.

    - Con đường phía trước mênh mông, loại chuyện này đương nhiên không phải một lần là xong, phải từ từ mà chơi.

    Giai đoạn trước phải có người của Đông Phương gia tộc tham gia mới được, mặc kệ thắng bại, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, cũng phải làm cho người Bắc Minh gia tộc điên cuồng lên mới được.

    Trình Cung nhìn Đông Phương Ngọc Sanh khẽ gật đầu, biết rõ hắn lo lắng cái gì.

    - Được, hiện giờđã không có gì, đừng khóc, lại khóc sẽ thành hềđấy.

    - Ân!

    Trình Cung cùng bọn người sắc quỷ, Đông Phương Ngọc Sanh nói chuyện, đột nhiên nghe được lời khích lệ của Đông Phương Linh Lung với Đông Phương Thanh Mai, Trình Cung cũng cười nhìn sang, bởi vì lời này lại nói từ miệng của Đông Phương Linh Lung, đúng là rất hiếm thấy.

    - Ta có lời muốn nói với ngươi, chúng ta nói một mình.

    Mà lúc này, vừa vặn Đông Phương Linh Lung cũng có chuyện cần nói, quay đầu nhìn về phía Trình Cung, bốn mắt nhìn nhau, Đông Phương Linh Lung nói ra.

    Đột nhiên Đông Phương Thanh Mai ý thức được cái gìđó, lập tức nghĩ tới cái khác, nín khóc mỉm cười.

    - Ân, được rồi, ta không khóc nữa, đừng quan tâm ta...

    Tiểu tỷ ngươi nên thân mật với cô gia...

    Đông Phương Thanh Mai kích động, thiếu chút nữa nói ra một ít lời, cũng may nàng kịp thời khống chế, quay người nhìn về phía Trình Cung vàĐông Phương Linh Lung không nói gì, trên mặt còn mang theo nước mắt, lè lưỡi ra rất tinh nghịch.

    Mà bọn người mập mạp, sắc quỷ sau lưng Trình Cung cũng nghẹn cười, sắc quỷ nhìn Đông Phương Thanh Mai giơ ngón tay cái lên, ý tứ trong đó, ngươi đúng là có can đảm nói a!

    Đông Phương Linh Lung liếc mắt nhìn Đông Phương Thanh Mai khẽ lắc đầu không nói gì, Trình Cung cũng không đểý chuyện này, hắn rất hiểu Linh Lung, hắn biết rõ Linh Lung vào lúc này muốn nói chuyện riêng với mình, tuyệt đối không phải đơn giản là lâu ngày không gặp mà thân mật với nhau, bởi vì hắn vừa bàn giao công việc cho bọn người mập map, sắc quỷ ưng phóĐông Phương gia tộc, Linh Lung cũng có chuyện muốn nói.

    Thời điểm bọn người Trình Cung tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Đông PhCường đã dẫn theo hơn mười tên Thái Thượng trưởng lão đi tới thành Hỏa Vân.

    Trước sau cũng không bao lâu, người trong thành Hỏa Vân còn đang nghị luận chuyện Trình Cung xuất hiện, cướp dâu, một đường giết vào thành Hỏa Vân, đánh chết Khô Cốt đạo nhân vàĐông Phương Nhất Minh và mang Đông Phương Linh Lung rời khỏi thành, một cổ khí tức cường đại mang theo tức giận, phô thiên cái địa ép xuống thành Hỏa Vân.

    - Nhất Minh...

    Đông Phương Cường rống giận, biết rõ thành Hỏa Vân gặp chuyện không may, hắn liền chạy tới đây, nhưng vẫn tới chậm một bước.

    Đến thành Hỏa Vân không cảm nhận được khí tức của Đông Phương Nhất Minh, trọng yếu nhất chính là có người truyền tin tức từ gia tộc tới cho hắn, nói bổn mạng ngọc bài của Đông Phương Nhất Minh đã vỡ vụn, nói rõ hắn đã bị người ta giết.

    Đông Phương Cường điên cuồng xé rách không gian chạy tới thậm chí không mang theo quá nhiều trưởng lão, chỉ mang theo mấy tên trưởng lão Thiên Anh mà phụ thân để lại gia tộc, chỉ tiếc những người mạnh nhất đãđi theo Đông Phương Thiên Báo rời đi rồi.

    Những người còn lại, mạnh nhất cũng chỉ là Thiên Anh tầng năm mà thôi, những người này không phải tới giúp hắn, bởi vì tin tức truyền về báo trận pháp thành Hỏa Vân bị phá, nhưng bởi vì truyền tống trận bị Trình Cung phá hủy, hắn cũng không có biện pháp trực tiếp từĐông Phương gia tộc truyền tống tới thành Hỏa Vân, hắn chỉ có thể bằng vào lực lượng của mình bằng vào tốc độ nhanh nhất mà mà chạy tứoi, kết quả vẫn không kịp.

    Đông Phương Cường cũng không có cố kỵ mà gáo thét lên, làm cho vô số người trong thành Hỏa Vân hôm mê, thậm chí có không ít người vì thế mà chết đi, cho dù một số ít Tu Chân Giả lực lượng thấp đang vây xem, cũng bị chết, bị thương có số lượng không ít.

    - Oanh!

    Đông Phương Cường mang theo tức giận ngập trời xông thẳng tới quảng trường, hắn có thể cảm nhận được Đông Phương Nhất Minh bị đánh chết ở ngay chỗ này.

    - Ai, là ai giết con của ta...

    Đông Phương Cường có cảm xúc muốn tàn sát toàn thành.

    - Thiếu chủ, bị người của thằng ranh con Đông Phương Ngọc Sanh mang tới, một người trong đó tên là Trình Cung, nói là Trình đại thiếu của Nam Chiêm Bộ Châu, hắn đến đây cướp dâu.

    Chính tên Trình Cung này đãđánh chết Khô Cốt đạo nhân, cũng đánh chết thiếu gia, thiếu gia chết thật thảm, đáng tiếc thực lực của ta thấp kém, ngay cả cơ hội tới gần cũng không có, cho dù có tâm bảo hộ thiếu gia, cuối cùng vẫn không xen tay vào được.

    Tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong vừa rồi, nhìn thấy Đông Phương Cường đến, hắn có cảm giác mình sắp được cứu rồi, lao tới, hắn đầu nhập vào phụ tửĐông Phương Cường sớm nhất, biết rõ tính cách của Đông Phương Thiên Báo vàĐông Phương Cường.

    Loại thời điểm này, nếu như mình làm không tốt, chỉ sợ mình và trăm nhân khẩu của nhà mình cũng phải chôn cùng Đông Phương Nhất Minh.

    - Thiếu gia thật đáng thương, cuối cùng đau khổ cầu khẩn Đông Phương Cốc cứu hắn, không ngờ lão giàđó lại nhìn thiếu gia bị đánh chết, còn có những người khác nữa, chính bọn chúng đi theo Đông Phương Ngọc Sanh và mấy người Trình Cung một đường giết qua.

    - Đông Phương Kiện nói thật chứ?

    Đông Phương Cường sát khí trùng thiên, nhìn về phía Đông Phương Cốc.

    Đông Phương Cốc vào lúc này lâm vào mâu thuẫn, hắn bị Trình Cung mắng một trận, cho nên vô cùng hoài nghe phương hướng của mình, lúc này nghe Đông Phương Cường hỏi thăm, hắn cũng không có lảng tránh, đến thân phận vàđịa vị của hắn không cần lảng tránh, trực tiếp gật đầu.

    - Lão già kia, trước hết giết đi chôn cùng với Nhất Minh, sau đó chết bọn kia.

    Đông Phương Cường khoát tay, trong tay của hắn xuất hiện một thành hạ phẩm đạo khí phi kiếm, Đông Phương Cường cầm trong tay có uy thế kinh người, nhất là tốc độ đã phát huy đến mức tận cùng.

    Chương 1109: Đông Phương Kim Đan.

    Bản thân Đông Phương Cường cũng có tu vi Thiên Anh tầng bảy đỉnh phong, cộng thêm hạ phẩm đạo khí của hắn cũng gia tăng tốc độ, bản thân Đông Phương Cốc rất khóđối kháng, cộng thêm thần sắc của hắn lúc này có chút hoảng hốt, cho nên đứng đó làm bia ngắm.

    - Oanh!

    Thời điểm tất cả mọi người cho rằng Đông Phương Cốc sẽ bị đánh chết, đột nhiên có một cái chung phát ra kim quang bao quanh thân thểĐông Phương Cốc, hạ phẩm đạo khí phi kiếm của Đông Phương Cường đụng vào kim quang, bị đánh văn ra ngoài, hơn nữa hào quang trên đó ảm đạm đi rất nhiều.

    - Ân!

    Không chỉ hào quang hạ phẩm đạo khí phi kiếm ảm đạm đi rất nhiều, cho dù bản thân Đông Phương Cường cũng buồn bực kêu một tiếng, cũng bởi vì lực phản chấn này làm cho hắn đường đường là Thiên Anh tầng bảy đỉnh phong bị một ít nội thương.

    - Hoàng Kim Đan Đỉnh, là Hoàng Kim Đan Đỉnh của thủ tịch Thái Thượng trưởng lão.

    - Chẳng lẽ thủ tịch Thái Thượng trường lão đã trở thành thái tôn?

    - Khá tốt là thủ tịch Thái Thượng trường lão xuất quan, ta xem Bắc Minh gia tộc hung hăng càn quấy tới khi nào nữa đây.

    Đông Phương Cường hận đến hàm răng ngứa ngáy, nhưng nhìn thấy Hoàng Kim Đan Đỉnh đang tỏa hào quang kim sắc bao quanh thân thểĐông Phương Cốc, trong lòng của hắn tựu trầm xuống, tại sao lão già này lại xuất hiện đúng lúc thế này, phụ thân nói hắn ít nhất cần hai mươi năm nữa mới xuất quan, đến lúc đó bản thân mình và phụ thân đã khống chếđược Đông Phương gia tộc rồi, cho dù hắn đột phá trở thành thái tôn, cũng không cải biến cục diện được.

    Đông Phương Kim Đan, chính là nhân vật truyền kỳ của Đông Phương gia tộc vào một ngàn năm trăm năm trước, hắn cũng là nhân vật nổi danh khắp Cửu Châu đại địa, nghe nói đại danh của hắn tại Trung Châu cũng rất hiển hách.

    Nghe nói thời điểm hắn vừa sinh ra, trong miệng đã ngậm một khỏa Kim Đan, vì vậy mà có tên gọi như thế, sau đó tốc độ tu luyện nhanh tới kinh người, trước trăm tuổi đã là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong.

    Về sau hắn trở thành thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc, chỉ tiếc sau đó bởi vì bị trọng thương, mọi người vốn cho rằng hắn tiền đồ vô lượng, nhất định trở thành thái tôn, thậm chí là thành đạo tôn, nhưng cứ như vậy mà trì trệ không tiến.

    Sau đóđã số thời gian thì hắn bế quan, nhưng vẫn bị vây ở cảnh giới này suốt một ngàn năm trăm năm qua, mặc dù nói hắn là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của một ngàn năm trăm năm trước, tồn tại Thiên Anh đỉnh phong cũng thuộc hàng tiểu bối trên Cửu Châu đại địa mà thôi, phong quang và thiên phú của hắn năm đóđã phai mờ, có người cho rằng hắn cóđột phá thái tôn cũng chả có tư cách gì cả, cũng không có danh tiến quá lớn.

    Nhưng Đông Phương Kim Đan, vẫn là một truyền kỳ của Đông Phương gia tộc, nhưng người trong Đông Phương gia tộc có nói trong suốt một ngàn năm trăm năm nay, hắn sẽ bế quan vĩnh viễn, với danh nghĩa thủ tịch Thái Thượng trường lão.

    Đương nhiên, mỗi lần Đông Phương gia tộc phải thay đổi gia chủ, hắn là nhất định phải xuất quan, bởi vì chỉ có hắn vàđại bộ phận Thái Thượng trường lão ủng hộ, tân gia chủ mới được tính là kế nhiệm thành công.

    - Thái Thượng trường lão phạm sai lầm, phải giao cho tất cả Thái Thượng trường lão và gia chủ thương nghị xử trí, hoặc trong tình huống đặc thù phải do thái tôn và gia chủ xử trí, ngươi tính toán là cái gì, dám động thủ với Thái Thượng trưởng lão?

    Đột nhiên, một âm thanh mang theo uy áp vô thượng truyền xuống.

    - Hắn trơ mắt nhìn con ta bị giết, nhìn thấy ác đồ giết vãn bối trong gia tộc mà không ra tay ngăn cản, chết chưa hết tội.

    Đông Phương Cường tuy cũng kiêng kỵ Đông Phương Kim Đan, nhưng nhớ tới lời của phụ thân, cộng thêm nhi tử bị giết, làm cho hắn khó nuốt được cục tức này, nhìn về phía Hoàng Kim Đan Đỉnh trên đầu Đông Phương Cốc mà rống lên.

    - Hắn có chết hay không không phải do ngươi quyết định.

    Âm thanh trầm ổn, uy áp khôn cùng, hiển nhiên không muốn nói thêm cái gì với Đông Phương Cường, giống như một người trưởng thành không muốn nói chuyện gì với một tiểu hài tử mới tập nói.

    - Ta không có quyền, tốt lắm, đừng tưởng rằng ngươi là thủ tịch Thái Thượng trường lão là có thể bảo hộ cho hắn, sau khi phụ thân của ta về sẽ tính sổ với ngươi sau.

    Đông Phương Cường hung ác nói ra, sau đó quay người nhìn chằm chằm vào đám người đi sau lưng Đông Phương Ngọc Sanh, Trình Cung, hắn muốn động thủ với những người này.

    - Ta phụng mệnh đại gia chủ tọa trấn tổng bộ gia tộc, lại có Thái Thượng trưởng lão chấp pháp đường ở đây, trao cho ta quyền xử lý những tên ác tặc dám đi theo người ngoài tạo phản, phản bội gia tộc, giết đồng tộc, cấu kết kẻ thù bên ngoài, chết chưa hết tội, toàn bộ đi chết đi.

    Nhi tửđều bị giết, bản thân mình không thể giết Đông Phương Cốc báo thù, tên thủ tịch Thái Thượng trường lão luôn bế quan ra tay ngăn cản, Đông Phương Cường cũng tức giận, hiện giờ hắn muốn giết chết vài trăm người này, muốn cho bọn chúng chôn cùng với con của mình.

    Đã không thể giết chết lão giàĐông Phương Cốc kia, ta đây vậy thì giết vài trăm người này, xem ngươi có lý do gìđể ngăn cản.

    - Thủ tịch Thái Thượng trường lão, ngươi phải làm chủ cho chúng ta, Đông Phương gia tộc chúng ta sao có thể tạm thời vì hòa bình mà hi sinh đại tiểu thư kết thông gia đổi lấy chứ.

    - Đúng, Ngọc Sanh thiếu gia nói đúng, thà rằng chết trận cũng tuyệt đối không dùng quan hệ thông gia này tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

    - Đông Phương Cường, ngươi thực sự cho rằng phụ tử của các ngươi có thể một tay che trời sao?

    - Giết đi, có năng lực ngươi liền giết đi, đã sớm không quen nhìn phụ tử các ngươi, bị trục xuất khỏi gia môn cũng muốn làm gia chủ.

    - Đúng vậy, cũng không biết các ngươi dùng phương pháp gìám hại gia chủ, nhưng thủ đoạn của các ngươi không thể che dấu được mắt của chúng ta đâu.

    - Đừng tưởng rằng giết chúng ta, các ngươi có thể tùy tâm sở dục.

    Quay mắt về phía một vị chấp pháp đường là Thiên Anh tầng bảy mà tức giận mắng chửi, Thái Thượng trưởng lão bình thường nhìn thấy người của chấp pháp đường đã nom nớp lo sợ, huống chi những người bọn họ, mạnh nhất cũng chỉ là vài tên Địa Anh đỉnh phong mà thôi, nhưng vào lúc này một bộ dáng hùng hồn chịu chết.

    Vài trăm người đoàn kết một lòng, giận dữ mắng chửi phụ tửĐông Phương Cường.

    Điên rồi, con mẹ nóđiên rồi, làm sao có thể, lúc trước những tên phản đối quyết liệt nhất đã nghĩ biện pháp điều đi nơi khác, nên uy hiếp đã uy hiếp, thu mua đã thu mua, ám sát cũng đãám sát, tại sao lại lòi ra một đám điên thế này.

    Phụ tửĐông Phương Thiên Báo trở thành đại gia chủ, chính giữa có quá nhiều vấn đề, cho nên không chịu được chất vấn.

    Nhưng hiện giờ lão gia chủ Đông Phương Trung Đạo mất tích, Đông Phương Suất tu luyện xảy ra vấn đề, bên ngoài Bắc Minh gia tộc đánh áp, bên trong lại tranh chấp không ngừng, dưới loại tình huống này Đông Phương Thiên Báo dẫn đầu một cổ lực lượng cường đại đi ra ngoài, liên tiếp xuất hiện người của Đông Phương gia tộc đánh trọng thương và giết người của Bắc Minh gia tộc, trong lúc bất tri bất giác phát hiện có người ủng hộ.

    Chương 1110: Bị hại. (1)

    Mà tổng bộ của Đông Phương gia tộc, thái tôn sẽ không quản những chuyện này, rất nhiều Thái Thượng trường lão bế quan tu luyện, một khi tổng bộ đưa ra quyết định, cho dù cấp dưới có phản đối cũng không lo, phụ thân của hắn mấy năm nay đè âm thanh phản đối xuống, lại không nghĩ rằng vào lúc này rước lấy những người này tức giận, Đông Phương Cường nhìn thấy cũng giật mình, tốc độ động thủ cũng nhanh hơn, giết, nhất định phải giết chết bọn chúng.

    - Bành...

    Lần này hào quang kim sắc trên người của Đông Phương Cốc tản ra hào quang màu vàng nhạt, trực tiếp đánh bay Đông Phương Cốc và phi kiếm của hắn bay ra ngoài.

    - Phốc...

    Cả người của Đông Phương Cường bị đánh bay ra ngoài hơn mười dặm, phun ra một ngụm máu, toàn thân vỡ vụn, mặc dù nhanh chóng khôi phục lại, nhưng bộ dáng của hắn vô cùng chật vật.

    - Ông ông ông...

    Mà hạ phẩm đạo khí phi kiếm của hắn, cũng phát ra âm thanh sợ hãi, hiển nhiên cú va chạm vừa rồi đã làm cho nó bị thương rất nặng, làm cho khí linh bên trong vô cùng sợ hãi.

    - Đông Phương Kim Đan, lão già ngươi, muốn làm gì?

    Đông Phương Cường triệt để tức giận.

    Mà vãi trăm người kia cũng thở ra một hơi, bởi vìĐông Phương Ngọc Sanh trước khi đi đã nói với bọn họ, một khi Đông Phương Cường đến muốn đối phó bọn họ, tuyệt đối không thểđối kháng với hắn, cũng tuyệt đối không được mềm yếu với hắn, phải dựa theo lời của hắn mà nói.

    Nghe thấy Đông Phương Cường gầm lên với Đông Phương Kim Đan, bên người của Đông Phương Cường xuất hiện mấy người có trang phục kỳ dị, mấy tên này có tu vi giống như Khô Cốt đạo nhân, đang vận pháp lực, đề phòng, tùy thời chuẩn bị dốc sức liều mạng.

    - Nơi này có vài trăm người, chính là căn cơ tinh hoa của gia tộc, làm sao có thể cho ngươi tùy ý tàn sát, tất cảđợi điều tra rõ ràng rồi nói sau, còn nữa, mười ngày sau ta sẽ xuất quan, đến lúc đó lại bảo với Đông Phương Thiên Báo đến tìm ta làđược rồi.

    - Vèo!

    Nhưng vào lúc này, Hoàng Kim Đan Đỉnh bao phủ trên người của Đông Phương Cốc lập tức phóng xuất sóng biển màu vàng, nhưng sóng biển lần này không phải mãnh liệt như trước, mà biến thành mềm mại, giống như bong bóng thu vào trong Hoàng Kim Đan Đỉnh.

    Sau nháy mắt sóng biển màu vàng và Hoàng Kim Đan Đỉnh biến mất, tất cả mọi người thậm chí còn không thấy Hoàng Kim Đan Đỉnh biến mất như thế nào.

    Đông Phương Kiện vàđám người Đông Phương Cường mang đến há hốc mồm, chẳng ai ngờ lại như thế này, Đông Phương Cường hùng hổ chạy đến, vậy mà...

    Vậy mà lại như thế...

    - A!

    Đông Phương Cường tức giận ngửa mặt lên trời gào lên, lại không thể tránh được, vịĐông Phương Kim Đan kia hắn không thể làm gì, Đông Phương Thiên Báo đã từng nói qua, cho dù là hắn cũng phải vượt qua mười năm tám năm nữa mới được, nếu không phải vận dụng tới át chủ bài, mà cái át chủ bài này, hắn không hi vọng ai biết rõ.

    Nhưng hiện tại Đông Phương Kim Đan xuất quan trước thời hạn, chuyện này xuất hiện biến cố, vì chuyện này mà loạn lên, đột nhiên xuất hiện cái gì Trình đại thiếu, gia hỏa đến từ Nam Chiêm Bộ Châu, tên kia không đắc tội Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông bốn thế lực lớn, hiện giờ còn chưa bị lồng chết.

    Đáng giận, hiện tại tên Đông Phương Kim Đan lại xuất quan trước thời hạn, hết lần này tới lần khác lại xuất hiện vào thời điểm Thần Long Tiên Cung xuất hiện, phụ thân lại không có mặt, tất cả chuyện này, đột nhiên biến thành không đúng.

    Đông Phương Cường ẩn ẩn có cảm giác không tốt, không được, nhất định phải nhanh chóng thông tri cho phụ thân.

    ...

    Không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung mang theo Đông Phương Linh Lung tiến vào một không gian hắn vừa mở ra.

    - Có phải hay không...

    Sợ ta chơi quáác, làm bị thương nguyên khíĐông Phương gia tộc?

    Chỉ còn lại có hai người, Trình Cung cầm tay Đông Phương Linh Lung.

    Nhưng hắn biết rõ, dựa theo kế hoạch của mình, Đông Phương gia tộc tuyệt đối không bị thương gân cốt.

    Nhưng nếu không làm như thế, tuyệt đối không có khả năng áp chế phụ tửĐông Phương Thiên Báo, bọn họ cũng không thể lợi dụng lực lượng của Đông Phương gia tộc đối phó bản thân của mình vàĐông Phương Linh Lung.

    Đến lúc đó, trừ Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu cùng Phù Văn Tông ra.

    Chỉ sợ lại mọc ra thêm Đông Phương gia tộc, thậm chí còn nhiều ra Bắc Minh gia tộc.

    Đông Phương Linh Lung lắc đầu, đối với Đông Phương gia tộc nàng trừ phụ thân cùng đệđệ ra, những người khác nàng không có cảm giác gì.

    Không phải vìĐông Phương gia tộc, với tính cách lãnh đạm không chút do dự của Đông Phương Linh Lung, bộ dáng khó xử...

    - Có cái gì cứ việc nói, ngẫm lại ta là nàng như thế nào chứ, ta cũng không phải là người thành thật dễ bị bắt nạt, chỉ có ta khi dễ người khác, không có người nào có thể khi dễ ta, nói đi, có phải quan hệ tới nhạc phụ đại nhân hay không?

    Đông Phương Linh Lung khẽ gật đầu nói:

    - Kỳ thật từ lúc phụ thân đưa ta tới Nam Chiêm Bộ Châu đã từng nói qua, phụ thân cảm giác được bên trong gia tộc có một cổ thế lực không đúng, nhưng không điều tra ra vấn đề gì, hơn nữa sóng ngầm vô cùng mạnh mẽ, khi đó ta cùng đệđệ thậm chí mấy lần thiếu chút nữa gặp chuyện ngoài ý muốn, vì vậy phụ thân đem ta rời khỏi Đông Bắc Đan Châu đến Nam Chiêm Bộ Châu.

    Bởi vì năm đó gia gia từng quen biết Trình gia gia, phụ thân sợ Trình gia gia lo lắng, không nói cho Trình gia gia nghe hạ lạc của gia gia ta, dùng danh nghĩa gia gia liên hệ với Trình gia gia, về phần Trình gia gia lúc ấy cũng chỉ biết rõ Đông Phương gia tộc làđại gia tộc rất mạnh, cũng khó hiểu Đông Phương gia tộc mạnh đến mức độ nào.

    - Từ trước khi ta quay trở về, phụ thân dùng danh nghĩa gia gia đưa thư tới cho ta.

    Nhắc nhở ta cẩn thận, nói hắn gần đây cảm giác cổ thế lực kia rục rịch.

    Hơn nữa hắn phát hiện mình luyện công xuất hiện một vài vấn đề, tốc độ tu luyện vượt quá tưởng tượng, thậm chí có cảm giác mình không dừng được, tin tức cuối cùng hắn nói mình nhất định sẽ đột phá tới Thuần Dương, tuy hắn biết rõ có chút không đúng, nhưng hiện tại cũng không có biện pháp.

    Hắn đã nói mình đạt được bảo bối, có thể làm cho hắn có chín thành chín hi vọng chuyển Thuần Dương thành công, nhưng phụ thân nói nếu mình có vạn nhất, bảo ta mang theo truyền thừa đan đỉnh đi Bắc Câu Lô Châu.

    Mà vị trí truyền thừa đan đỉnh chỉ có ta biết rõ, Bản thân cái đan đỉnh này là trung phẩm đạo khí, đồng thời cũng khởi động động chìa khóa đan đỉnh, không có cái kia, kiện bán tuyệt phẩm đạo khí của gia tộc khó có thể phát huy uy lực.

    - Trên thực tế, cái truyền thừa đan đỉnh kia ta chỉ là biết rõ ở nơi nào.

    Nếu như có thểđạt được truyền thừa đan đỉnh, có lẽ chúng ta sẽ thuận tiện đi tới Bắc Câu Lô Châu, ta cảm giác Đông Phương gia tộc chúng ta còn có Trình gia cùng Bắc Câu Lô Châu có quan hệ không tầm thường.

    - Thì ra còn một chuyện này, nhưng gia gia chưa bao giờ bàn chuyện này với ta, ta biết rõ chuyện giả ngoại công và nhị thúc.

    Nhưng ngươi vừa nói, ngược lại đúng thế.

    Chương 1111: Bị hại. (2)

    Trình Cung nói xong, khoát tay mở không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Hạo Thiên Cung đã bị hắn cầm trong tay, cái Hạo Thiên Cung kia Trình Cung cũng nghiên cứu qua, đáng tiếc Trình Cung có rất nhiều công pháp, nhưng hết lần này tới lần khác cái Thiên Cung của Thiên Cung Thần Điện kia, Trình Cung không biết cách dùng, nếu cưỡng ép tế luyện Hạo Thiên Cung, những phương pháp cũng chỉ có thể phát huy uy lực nhất định, nhưng loại chuyện này Trình Cung chắc chắn không làm, dù sao đây làđồ vật của ngoại công, mà trong tên của mình chỉ có một chữ “Cung” của Thiên Cung Thần Điện mới được gọi.

    - Đây là?

    Đông Phương Linh Lung trở vềĐông Phương gia tộc từ rất sớm, sau đó bị nhốt, rất nhiều chuyện không được biết.

    - Đây là Hạo Thiên Cung của ngoại công đưa cho Trình gia, nhị thúc dùng cái bắn chết tồn tại Thiên Anh, cũng làm cho những người kia chấn động, nhưng bây giờ nàng nói vậy, ta cần phải đi xem Thiên Cung Thần Điện, nhưng trước khi đi Thiên Cung Thần Điện, đây chính là cơ hội ngàn năm có một, ta cũng muốn cho những người bị ta âm mà không biết kia, ta cầm Cửu Chuyển Âm Dương Sa làm Thuần Dương Thiên Sa dùng để cứu nhạc phụ đại nhân.

    Đông Phương Linh lung nghe Trình Cung nói lời này, thần sắc có chút ảm đạm, nhưng sau đó lại kinh ngạc nhìn Trình Cung, không biết Trình Cung nói câu sau cùng là cóý gì, hắn nói như chính xác, chẳng lẽ hắn biết đã xảy ra chuyện gì?

    Chẳng lẽ?

    Bởi vì lời vừa rồi mình nói, hắn biết rõ phụ thân của mình bị hãm hại, hơn nữa là hãm hại như thế nào, hắn biết sao?

    Đông Phương Linh Lung vừa rồi cũng chỉ nói sơ với Trình Cung, nhìn xem có thể nghĩ biện pháp cứu phụ thân không, tuy hiện giờ phụ thân xảy ra vấn đề trong lúc tu luyện, biến thành hoạt tử nhân (người thực vật), nhưng dù sao nàng cũng không hi vọng phụ thân ở lại Đông Phương gia tộc, nhất làĐông Phương gia tộc hiện giờ còn bị đông Phương Thiên Báo cùng Đông Phương Cường khống chế.

    Nhưng cho dù nàng nghe được Trình Cung nói đãđiều bọn Đông Phương Thiên Báo ra ngoài, nàng ngẫm lại vẫn cảm thấy không được, như vậy quá mạo hiểm, Đông Phương Thiên Báo không có khả năng để cho người khác tiếp cận phụ thân.

    Vừa bắt đầu tất cả Thái Thượng trưởng lão, nghe nói thậm chí thái tôn đều ra mặt, không thể làm gì, sau đóđưa phụ thân vào trong hỏa mạch của ngọn núi chính, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể duy trì một chút sinh sơ của phụ thân, không đến mức triệt để chết đi.

    Thái tôn đã không có biện pháp giải quyết, nhưng hiện giờ Trình Cung chỉ dựa vào lời mình nói, đã có phán đoán, cái này...

    Cái này thật sự làm cho người ta khó tưởng tượng.

    Hơn nữa, Trình Cung còn nói có biện pháp cứu người.

    - Không được, lấy truyền thừa đỉnh đi Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung Thần Điện coi như cũng được, truyền thừa đan đỉnh cũng nằm trong tổng bộ tám mươi mốt ngọn núi, nhưng lại cũng không nằm ở núi chính.

    Mà phụ thân ta đặt nó trong hỏa mạch, duy trì chút sinh cơ, tiến vào trong đó quá nguy hiểm.

    Trong nội tâm Đông Phương Linh Lung kinh ngạc, nhưng lại kiên quyết phản đối Trình Cung đi cứu phụ thân nàng làĐông Phương Suất.

    Trình Cung biết rõ Linh Lung nói ra lời này, trong nội tâm cũng thống khổ không chịu nổi, bởi vì nàng cũng hi vọng cứu Đông Phương Suất, ít nhất không cho hắn nằm trong tay của Đông Phương Thiên Báo.

    Cứu người ra cũng có chút hi vọng, nhưng ở trong tay của Đông Phương Thiên Báo, cho dù có cơ hội cũng bị bóp chết.

    - Biết rõ ta vì cái gì ta chỉ nghe ngươi nói một câu màđoán được chuyện gì không?

    Trình Cung không có gào đón lời nói của Đông Phương Linh Lung, mà nhìn nàng nói ra.

    - Vì cái gì?

    Đông Phương Linh Lung cũng không hiểu vấn đề này.

    - Trình Cung nhạt cười nhạt nói:

    - Thuần Dương Thiên Sa là tinh hoa bên trong mặt trời, có thể trợ giúp người ta chuyển Thuần Dương, cảm ngộ đạo lý thiên địa.

    Nhưng vạn vật trong thiên địa rất thần kỳ, trước thời dại Viễn Cổ đã có người tại U Minh Luyện Ngục phát hiện một loại giống như Thuần Dương Thiên Sa.

    Phải biết rằng U Minh Luyện Ngục chính là Cực Âm Chi Địa, trái ngược với Thuần Dương của mặt trời, trong truyền thuyết, những người lúc ấy ở trong U Minh Luyện Ngục phát hiện loại đồ vật giống như Thuần Dương Thiên Sa kia điên cuồng tranh đoạt, nhưng cuối cùng nhất đều chết rất thảm.

    - Chuyện này đúng hay không chẳng ai biết rõ cả, nhưng có một việc đãđược chứng minh, thứ phát hiện ở U Minh Luyện Ngục cũng không phải Thuần Dương Thiên Sa, là tồn tại cùng loại với Thuần Dương Thiên Sa, đó là một cát sau Cửu Chuyển Cửu Biến hình thành, sau khi đạt Cửu Chuyển Cửu Biến, lập tức biến thành U Minh Thiên Âm Sa, giống như đúc Thuần Dương Thiên Tinh Sa là tinh hoa của mặt trời.

    Nhưng thông qua phân tích, ta cảm thấy vị nhạc phụ chưa gặp mặt kia vô cùng cẩn thận, thậm chíđã sớm cóđề phòng.

    - Loại tình huống này, hắn không thể không trùng kích Thuần Dương, bởi vì hắn đã quan sát hơn vài chục năm, dù sao Đông Phương gia tộc cũng không bởi vì hắn không phải thái tôn mà diệt vong.

    Nhưng hắn lại nói có hi vọng tới chín thành chín, vậy thì có thể xác định hắn đạt được đồ vật có thể thành công đột phá Thuần Dương.

    Kỳ vật trong thiên địa không ít, nhưng có khả năng giúp đở người ta chuyển Thuần Dương, còn có thể làm chi nhạc phụ vững như thái sơn, có thể nói là vật khó lường, mà theo ta được biết tại Cửu Châu đại địa trừ phi Thượng Cổ di tích, những vật lưu truyền tới nay đãít lại càng ít, ta có nắm chắc chỉ có bảy tám vật.

    - Nhưng chỉ còn lại hai khả năng cuối cùng, nếu như ngươi cho rằng Đông Phương Thiên Báo xuất hiện là trùng hợp, ta không đồng ý với kết luận này.

    Nhưng Đông Phương Thiên Báo có thể khống chếĐông Phương gia tộc, lại có nhiều chuẩn bị, hơn nữa Bắc Minh gia tộc công kích, bên trong xảy ra vấn đề, nhạc phụ đại nhân tu luyện xảy ra vấn đềđều tập trung vào một thời điểm, trùng hợp mới là chuyện lạ.

    Không phải trùng hợp thì chính là âm mưu, mà tính toàn xuống, chỉ có xuất hiện Cửu Chuyển Âm Dương Sa làđồ vật cực phẩm, mới có thể làm được điểm này.

    - Phụ thân ta gặp chuyện không may, gia tộc cũng hoài nghi tới, thậm chí kinh động tới thái tôn, nhưng là thái tôn không tra ra vấn đề gì.

    - Không phải bản đại thiếu khoe khoang, nhưng trên thực tế Cửu Châu đại địa có thể hiểu Cửu Chuyển Âm Dương Sa tuyệt đối không cao hơn mười người, mà gặp Cửu Chuyển Âm Dương Sa, hiểu tình huống cụ thể của Cửu Chuyển Âm Dương Sa mà còn có thể sử dụng nó, tuyệt đối không cao hơn ba người...

    Trình Cung cười, cầm tay của Đông Phương Linh Lung đặt lên ngực mình, nói:

    - Mà trong đó có bản đại thiếu, ta không biết tên Đông Phương Thiên Báo dùng biện pháp gìđạt được Cửu Chuyển Âm Dương Sa, nhưng vật kia dung nhập vào trong thân thể, hoàn toàn không có biện pháp phát giác, thái tôn cũng không tra được cái gì.

    - Quả nhiên làĐông Phương Thiên Báo làm trò quỷ, trước khi có rất nhiều người cũng hoài nghi tới hắn, nhưng không có bằng chứng gì.

    Hơn nữa tình huống lúc ấy phức tạp, cho nên hắn tạm thời khống chếĐông Phương gia tộc.

    Không thể không nói, nếu như Đông Phương Thiên Báo làm tất cả, vậy thì quá nguy hiểm.

    Chương 1112: Cửu Chuyển Âm Dương Sa.

    Kỳ thật kế hoạch ban đầu của ta chỉ là làm nước Đông Bắc Đan Châu đục lên mà thôi, nếu như không vì nàng, ta sẽ không quản sự sống chết của Đông Phương gia tộc, bọn họ càng loạn càng tốt.

    Mà như vậy, sẽ không có ai đi đối phí chúng ta, cho nên tất cả kế hoạch của ta chỉ có một chữ “Loạn”.

    Nhưng Linh Lung nàng vừa nói như vậy, ta lại có suy nghĩ khác rồi, kỳ thật nàng không cần quá lo lắng, từ hôm nay tình huống thành Hỏa Vân có thể nhìn ra, cái Đông Phương Thiên Báo gọi là khống chếĐông Phương gia tộc chỉ là mặt ngoài, Đông Phương gia tộc không phải ai cũng có thể khống chế dễ dàng, nếu như cho hắn vài chục năm thì có khả năng, nhưng hiện tại hắn còn kém rất xa, đây chính là cơ hội của chúng ta.

    Nhìn thấy Đông Phương Linh Lung còn muốn lắc đầu không đồng ý, hai tay của Trình Cung đã nắm tay của nàng, kéo nàng vào người, vuốt ve nàng, nói:

    - Linh Lung, nếu không có chút cơ hội nào ta cũng không đi làm đâu, hiện tại bên trong Đông Phương gia tộc rất bất mãn với Đông Phương Thiên Báo, nhưng nếu bây giờ ta cứu nhạc phụ ra thì còn có chút cơ hội, nếu như kéo dài thêm chút thời gian nữa, vậy cho dù Cửu Thiên tiên nhân đến cũng cứu không nhạc phụ.

    Ta không muốn làm cho nàng áy náy cảđời, trong nội tâm bất an, như vậy, ta cũng áy náy cảđời.

    Hơn nữa nếu như có thể cứu sống nhạc phụ đại nhân, vậy hắn nhất định có thể trọng chưởng Đông Phương gia tộc, đến lúc đó có nhạc phụ đại nhân quan tâm tới nữ tê như ta, ta tại Nam Chiêm Bộ Châu cũng rất cẩn thận, nếu có nhạc phụ đại nhân ủng hộ, chuyện này không giống trước kia nữa.

    Trình Cung tự tin, cổ vũ nàng, nói:

    - Cho nên đi cứu nhạc phụ, là một chuyện đáng mạo hiểm, đáng giá cho chúng ta đọ sức.

    Sở dĩ ta nói như vậy, là vì chuyện này tuyệt đối không kéo dài được, ta cùng gia chủ Lý gia Lý Pháp, thủ tịch Thái Thượng trường lão Lý Chấn Nam đạt thành hiệp nghị, bọn họ sẽ giúp ta dẫn dụ Đông Phương Thiên Báo, ta sẽ làm ra chuyện lớn, Đông Phương Thiên Báo lại phát hiện vấn đề, sẽ phải quay trở về, vào thời điểm trước khi hắn trở về, ta sẽ mang nhạc phụ ra ngoài.

    - Ta biết ngay, nhất định sẽ bị ngươi thuyết phục.

    Trầm mặc một lát, Đông Phương Linh Lung bất đắc dĩ nhìn Trình Cung.

    - Ba...

    Ha ha...

    Vốn đã khoảng cách đối mặt Đông Phương Linh Lung còn một chút, Trình Cung kéo nàng lại, hôn lên mặt của Đông Phương Linh Lung, mặc dù không có bất luận kẻ nào, cũng không có người nào phát hiện, nhưng động tác như vậy, vẫn làm cho Đông Phương Linh Lung mắc cỡ.

    Trình Cung thì cười, nói:

    - Ta nói cóđạo lý của ta, tốt rồi, điều chỉnh kế hoạch, loạn hay là sắp loạn, chúng ta cũng có thể tranh thủ cơ hội, chỉ là chúng ta lặng lẽ ẩn nấp quay về Nam Chiêm Bộ Châu, đổi thành tiến công vụng trộm tiến vào Đông Bắc Đan Châu, tiến vào tổng bộ Đông Phương gia tộc.

    Trình Cung mang theo Đông Phương Linh Lung đi ra ngoài, đem tin tức này tuyên bố ra, Đông Phương Ngọc Sanh kích động nắm chặt hai đấm, không biết nên phát tiết thế nào cho tốt.

    - Tỷ phu...

    Ngươi...

    Ngươi là tỷ phu trâu nhất.

    Nghẹn cả buổi, Đông Phương Ngọc Sanh kích động nói một câu.

    Hắn nói câu này, làm cho tất cả mọi người cười to.

    - Đại thiếu...

    Sắc quỷ cười ra nước mắt, nói:

    - Chuyện tập kích Bắc Minh Triều thì sao?

    Nếu như bên này không động, chỉ sợ Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc chưa chắc đánh thật, chiếu theo lời của đại thiếu nói, ta suy đoán, tên Đông Phương Thiên Báo rất có thểđã sớm đạt thành hiệp nghị với Bắc Minh gia tộc.

    - Động, làm gì mà không động tới hắn, đúng là hỗn đản không biết sống chết, dám đánh chủ ý lên người của ta, không làm gì hắn không được.

    Nhưng chỉ thay đổi chút sách lượt mà thôi, vừa rồi Ngọc Sanh đã nói, tên Bắc Minh Triều vàĐông Phương Nhất Minh khác nhau, trình độ của hắn tiếp cận với Đông Phương Cường, cộng thêm lần này tới Đông Phương gia tộc đón dâu, Bắc Minh gia tộc khẳng định có chuẩn bị từ sớm, muốn giết hắn đúng là rất khó.

    Trước khi chúng ta sẽ làm từ từ, làm cho cảĐông Bắc Đan Châu loạn lên, nhưng hiện tại kế hoạch không bằng biến hóa nhanh.

    - Như vậy...

    Trình Cung ngẫm lại nói:

    - Ngươi thông tri cho người của chúng ta, bảo bọn họ điê cuồng đánh cướp Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc hai thế lực lớn, đảo loạn cảĐông Bắc Đan Châu, kế hoạch rải tin tức Thần Long Tiên Cung xuất thế, đổi thành âm thầm đánh lén Bắc Minh gia tộc.

    Nhớ kỹ, chỉđánh lén Bắc Minh gia tộc, không cần tận lực đi ngụy trang thành người Đông Phương gia tộc, đi đánh bọn chúng làđược.

    Sau đó thông tri gia chủ Lý Pháp, nói kế hoạch có chút cải biến, bọn họ tận lực ngăn cản đám người kia làđược, nếu bọn chúng phát hiện tin tức Thần Long Tiên Cung là giả, vậy tin tức này không hề khuếch tán.

    Trình Cung nói xong nhìn Đông Phương Linh Lung cùng Đông Phương Ngọc Sanh nói:

    - Nếu như chúng ta thật sự có thể cứu người ra, chờ ta mang nhạc phụ bị trọng thương rời khỏi Đông Phương gia tộc, chúng ta không thể lưu lại cục diện rối rắm này cho hắn được, khi đó sẽ làm cho Đông Phương gia tộc đại thương nguyên khí, tự làm tổn thương chúng ta Kế hoạch trước kia làđảo loạn Đông Bắc Đan Châu, ngăn chặn Đông Phương Thiên Báo, hiện tại biến thành quan sát hắn, tạm thời như vậy trước đi, thật sự không được thì thay đổi cũng được.

    - Ân, tốt, ta sẽ đi thông tri!

    Sắc quỷ gật đầu nói ra.

    - Như vậy, có tác dụng thật sao?

    Đông Phương Ngọc Sanh không quá thông minh.

    - Nhất định có thể.

    Trình Cung phi thường tự tin nói:

    - Mặc kệ tên Đông Phương Thiên Báo cùng Bắc Minh Tượng Xuyên có hiệp nghị gì, cũng chỉ cấu kết làm việc mà thôi, đều có bàn tính của mình.

    Hiện tại chúng ta làm người ác cướp Linh Lung đi, hơn nữa đối với Đông Phương gia tộc cũng không coi vào đâu, nói ra Bắc Minh gia tộc có tin hay không?

    Hơn nữa tại địa phương Đông Phương gia tộc khống chế, Bắc Minh Triều còn lọt vào tập kích, cho dù hắn không chết, cũng sẽ bị giày vò, hơn nữa nếu như Bắc Minh gia tộc gặp tổn thất nghiêm trọng, hắn không nghi ngờĐông Phương Thiên Báo mới là lạđấy, dù sao Đông Phương Thiên Báo cũng là người của Đông Phương gia tộc, hắn nhất định sẽ hoài nghi Đông Phương Thiên Báo đang làm trò quỷ.

    Theo kế hoạch của Trình Cung có chỗ cải biến, một ít người đang ẩn nấp cũng đãđộng thủ, tuy Bắc Minh gia tộc cũng không phải không đề phòng, dù sao cái gọi là hoà giải, quan hệ thông gia, ai cũng biết là bề ngoài, xem cho có mà thôi, trên thực tế không giải quyết vấn đề gì.

    Nhất làđối với hai thế lực lớn tồn tại cùng một châu, nhưng bọn họ không nghĩ tới lại có công kích hung mãnh như thế hơn nữa là công kích từ bốn phía.

    Mà Bạch Khải Nguyên, Lý Dật Phong, Trình Trảm, Trình Lập cũng phân công rất rõ ràng, bọn người Bạch Khải Nguyên chủ yếu mang người quét ngang lực lượng tầng dưới chót, Trình Trảm, Trình Lập trợ giúp Lý Dật Phong, dẫn đầu huyết chiến, minh ảnh tiến hành chén giết, ám sát.

    Bọn họ tránh cách thành phố đặc biệt lớn, hơn nữa có Lý Dật Phong suy diễn, trận pháp, đương nhiên vô cùng an toàn, Bạch Khải Nguyên chinh chiến cướp đoạt như gió, minh ảnh ám sát xuất quỷ nhập thần.

    Chương 1113: Phong Nguyên Trận. (1)

    Mặc dù Thiên Anh cũng khó khăn truy tra.

    Bọn họ rất phân tán, hơn nữa đêu làm việc ở giao giới địa bàn của Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc, làm xong sau cảm giác gặp nguy hiểm liền tiến vào địa bàn của Đông Phương gia tộc ẩn tàng.

    Sau khi Trình Cung cướp Đông Phương Linh Lung đi không bao lâu sau, Bắc Minh gia tộc bị giết hơn ba mươi Địa Anh, bị giết Nhân Anh bị giết hơn hai trăm người, vạn vật nhất long, Thoát Tục kỳ những người này chết tổn thương vô số kể, vô số thứđồ vật bị đánh cướp, hơn nữa Đông Phương Linh Lung bị cướp đi, tin tức này truyền vào Bắc Minh gia tộc, những năm này Bắc Minh gia tộc luôn chiếm thế thượng phong, liền tức giận.

    Khoảng cách thành Hỏa Vân còn bảy tám vạn dặm, một đầu cự thúđang phi hành, vô cùng to lớn, cao trăm trượng, dài hơn trăm trượng, vô cùng to lớn.

    Đây là một con thằng lằn, thời điểm này ở giữa hai sừng phát ra lửa nóng, khí thế vô cùng kinh người.

    Nhưng nếu nhìn thật kỹ sẽ phát hiện, con cự thú này chỉ là vật chết, tầng ngoài là một dòng dung nham nóng chảy đang bao phủ, bên trong là một khung xương cực lớn.

    Mà bên trong khung xương, có trận pháp bao phủ, bên trong chính là hạ phảm đạo đài.

    Đây di hài sinh vật Thượng Cổ mà Bắc Minh gia tộc phát hiện trong dung nham, vô cùng cường đại, dùng nó làm cơ sở luyện hóa thành hạ phẩm đạo đài, loại như thế này đại gia tộc cũng ít có, nhất là vào thời điểm Bắc Minh gia tộc cưới Đông Phương Linh Lung về nhà, rất có thể diện.

    Hơn nữa Bắc Minh gia tộc cho con cự thủ là hạ phẩm đạo đài này xuất phát từ một tháng trước, trên đường đi không vội không chậm bay qua, trong một tháng bay qua các thành thị chủ yếu của Bắc Minh gia tộc, đều có vô số người hoan hô, giống như nghênh đón các chiến sĩ chiến thắng trở về.

    Trái lại, thời điểm đi qua thành thị của Đông Phương gia tộc, lại cho người của Đông Phương gia tộc có cảm giác không cóánh sáng.

    Vấn đề này truyền ra khắp Đông Bắc Đan Châu, chớ đừng nói chi là thành Hỏa Vân.

    Ngày đóĐông Phương Ngọc Sanh nói cóđược phản ứng lớn như thế, có quan hệ rất lớn với chuyện này, Bắc Minh gia tộc diễu võ dương oai tới đón Đông Phương Linh Lung, tát vào mặt của Đông Phương gia tộc, hơn nữa còn đánh vào mặt, còn phun nước mặt vào mặt.

    Hôm nay khoảng cách thành Hỏa Vân còn bảy tám vạn dặm, lộ trình cũng chỉ cần mất một ngày là tới, nhưng giờ phút này trong đạo đạo vốn vui vẻ này, lại biến thành im ấn.

    - Bành...

    Một gã Thiên Anh Thái Thượng trường lão tức giận dậm chân, cung điện cực lớn cũng lắc lư, may mắn đây là hạ phẩm đạo dài, nếu như trong công trình kiến trúc khác, chỉ sợ cung điện này đã sụp đổ không còn.

    - Đông Phương gia tộc khinh người quáđáng, lại có người dám cướp dâu trong thành Hỏa Vân, hắn cho rằng chúng ta là hài tử ba tuổi sao, lại dám nói ra lời này.

    - Loại lời này có thể lừa ai, cho dù thành Hỏa Vân kia Đông Phươn gia tộc không coi vào đâu, nhưng truyền tống trận có thể tùy thời đi qua, chớ đứng nói chi hao phí thời gian dài như thế.

    - Nghe nói cướp dâu chỉ là mấy tên hài tử mà thôi, ngay cả có người âm thầm trợ giúp bọn chúng, thậm chí có cổ thế lực âm thầm chuẩn bịám sát đoàn đón dâu của Bắc Minh gia tộc cúa chúng ta nữa.

    - Mẹ kiếp, nói cái gìĐông Phương Nhất Minh cũng bị giết, mà tên ngu xuẩn đó chết có liên quan gì tới chúng ta.

    - Thiếu chủ, ta nghĩđây là âm mưu của Đông Phương gia tộc, trong gia tộc đã truyền tin tức, hơn mười Địa Anh của chúng ta đã bị giết, mấy trăm tên Nhân Anh bị giết, còn người cấp dưới cũng bị giết và tổn thương vô số.

    ...

    Người phía dưới, chính làđám Thái Thượng trưởng lão đi theo Bắc Minh Triều, hiện giờ vô cùng tức giận.

    Mà người ngồi ở vị trí trung ướng nhất, khuôn mặt có chòm râu, ánh mắt lộ ra vẻ tự tin cuồng dã, thân thể cao lớn khôi ngô, ngồi ở chỗ kia lộ ra khí thế kinh người.

    Biết rõ Đông Phương Linh Lung bị cướp đi, trong mắt của hắn tràn ngập lửa giận, trong mắt của hắn, Đông Phương Linh Lung là nữ nhân của mình là chuyện đãđịnh, nhưng bị người khác cướp đi trước, đối với bản thân hắn là sỉ nhục và khiêu khích.

    Quan trọng hơn là, thông qua một ít tin tình báo cụ thể truyền về, người đó tên gọi là Trình Cung, là người tới từ Nam Chiêm Bộ Châu, hắn rất thân mật với Đông Phương Linh Lung, ôm Đông Phương Linh Lung mang đi.

    Chuyện này làm cho hắn rất giận, bản thân của mình không nói tới cầm tay, cho dù gặp mặt Đông Phương Linh Lung cũng không được, không ngờđể cho tên Trình đại thiếu gìđó của Nam Chiêm Bộ Châu mang đi...

    - Ngài thấy thế nào?

    Bắc Minh Triều quay đầu nhìn một lão giả ở bên cạnh, người này là Thái Thượng trưởng lão nổi bật nhất của Bắc Minh gia tộc, gần với gia chủ và thủ tịch Thái Thượng trưởng lão nhất, Bắc Minh Chí Dương, cũng là người phụ trách dẫn đội chính thức.

    - Thiếu chủ đã có quyết định, vậy thìđi làm đi, Bắc Minh gia tộc chúng ta cho tới bây giờ không có e ngại bất cứ người nào.

    Bắc Minh Chí Dương mí mắt cũng không nhấc lên, ngữ khí giống như lão già ở tuổi xế chiều.

    Nhưng lời nói vô cùng trực tiếp.

    Bắc Minh Triều mang theo nụ cười âm lãnh, từ từđứng dậy:

    - Hành trình của chúng ta không có thay đổi, tiếp tục tiến về thành Hỏa Vân, liên hệ với phụ thân, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như thếđược.

    Đông Phương gia tộc phải cho chúng ta một công đạo, nếu không...

    Hừ!

    - Oanh!

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một ánh lửa, biến thành toa chớp màu đỏ.

    - Thiếu chủ, cẩn thận!

    Bắc Minh Chí Dương giống như kẻ buồn ngủ lại là người có phản ứng trước nhất, hắn đã phát hiện.

    Tia chớp màu đỏ kia là cái gì, gia tộc của bọn họ cũng là thế gia luyện đan đỉnh đỉnh đại danh trên Cửu Châu đại địa, bọn họ cũng là người chơi lửa.

    Đương nhiên biết rõ hỏa diễm có thể xé rách hư không, thúc dục đến cực hạn, nói nó xé rách hư không, không bằng nói nó có sức nóng tới mức thiêu đốt hư không và xuyên qua, đây cũng là cách thể hiện sức mạnh của mình.

    Loại hỏa diễm này làm cho hắn có cảm giác vô cùng sợ hãi, hơn nữa tốc độ cũng vượt qua cực hạn của hắn, trong lúc thiêu đốt hư không và gia tốc, cho dù Thiên Anh đỉnh phong cũng không cách nào làm được, trừ phi là một ít tồn tại sử dụng thiên phú thần thông, hoặc cũng chỉ có thái tôn mới có hkar năng làm ra thủ đoạn này.

    Loại thủ đoạn này thật đáng sợ.

    Đáng sợ tới mức Bắc Minh Chí Dương phải đưa tay ra bảo vệ Bắc Minh Triều.

    Tuy con cự thú này là hạ phảm đạo đài, bản thân cũng có năng lực phòng ngự nhất định, nhưng dù sao cũng không phải đạo khí phòng ngự chân chính, hơn nữa thế tới quáđột ngột, lập tức đục lỗ bên ngoài thân thể của cự thú, lớp chớp màu đỏ đó oanh kích xuống.

    Mà mục tiêu cũng chính là Bắc Minh Triều, những người khác phản ứng chậm một chút, cũng may Bắc Minh Triều và Bắc Minh Chí Dương phản ứng rất nhanh, nhưng tính toán như thế, Bắc Minh Chí Dương cũng cảm thấy toàn thân nóng rực.

    Chính mình phóng xuất lực lượng cũng bị đánh tan rã.

    Chương 1114: Phong Nguyên Trận. (2)

    Lực lượng thật đáng sợ, lại nhìn Bắc Minh Triều, nửa gương mặt của hắn bị hỏa diễm oanh kích trúng, một nửa gương mặt biến thành than cốc, thân thể cũng bị phá hủy không ít, nguyên khí, thần niệm chấn động, vô cùng thống khổ.

    Hiển nhiên hắn là Thiên Anh cũng nhận không ít tổn thương.

    Mà bản thân của Bắc Minh Triều đãđạt tới Thiên Anh tầng ba, nếu không lần này có Bắc Minh Chí Dương ngăn cản giúp hắn chín thành chín lực lượng, một tia lực lượng cuối cùng cũng có thểđánh chết hắn.

    Chuyện lần này chủ yếu là do Bắc Minh gia tộc quáđại ý, nếu như mở trận pháp, cấm chế, phòng ngự của hạ phẩm đạo đài này từ sớm, Bắc Minh Triều lại sử dụng pháp bảo của bản thân, cũng không biến thành như thế, nhưng ai có thể nghĩ tới, lại có người dám tới đây đánh chết hắn.

    - Giết...

    Giết...

    Hắn...

    Bắc Minh Triều kêu thảm, hắn cũng là người chơi lửa, nhưng ngọn lửa này vẫn làm cho hắn thống khổ không chịu nổi, trừ tổn thương bên ngoài ra, vẫn tạo thành các loại tổn thương khác, không ngừng lan tràn, trong khoảng thời gian ngắn hắn không cách nào khống chế thương thế của mình hoàn toàn.

    - Khởi động trận pháp, bảo vệ thiếu chủ.

    Bắc Minh Chí Dương cũng tức giận, ở trên địa bàn của Đông Phương gia tộc xuất hiện loại chuyện này, Đông Phương gia tộc cóý tứ gì, chẳng lẽ thật sự muốn không chết không ngớt với Bắc Minh gia tộc hay sao?

    Thân hình hắn trực tiếp xuất hiện ở trên không, nhưng trong cảm ứng của thần niệm, ngoài vạn dặm có không gian chấn động, hiển nhiên đối phương đánh một kích không thành...

    Muốn chạy trốn, Bắc Minh Chí Dương nhanh chóng xé rách không gian đuổi theo, hắn cũng không lo lắng đối phương dùng kếđiệu hổ ly sơn, dưới tình huống có phòng bị, hơn nhiều tên Thái Thượng trưởng lão cộng thêm đã thúc dục phòng ngự của hạ phẩm đạo đài, cho dù Thiên Anh đỉnh phong cũng không thể làm gì trong thời gian ngắn.

    Tên kia cũng rất mạnh, nhưng tốc độ chậm hơn mình một chút, Bắc Minh Chí Dương có cảm giác khoảng cách càng ngày càng gần, thần niệm cũng từ từ tập trung lên đối phương.

    Không phải người, lại là một đầu yêu thú, Bắc Minh Chí Dương chưa từng nhìn thấy con yêu thú này.

    Yêu thú ấy ư, cho rằng dùng yêu thú làĐông Phương gia tộc các ngươi có thể không có chuyện gì sao?

    Hôm nay lão phu sẽ bắt ngươi lại, xem Đông Phương gia tộc các ngươi giải thích thế nào.

    Đến lúc đó, các ngươi không đưa ra giải thích và bồi thường hợp lý, chuyện này tuyệt đối còn chưa xong.

    Đúng như Trình Cung đoán trước kia, hai thế lực đời đời chiến đấu, tất cả mọi người đã sớm tư duy theo quán tính, không cần đi suy nghĩ, trước cứ nghĩ lên đầu đối phương.

    Dù sao đối địch lâu như thế, đối thủ làm ra cửđộng gì cũng bình thường.

    Mà ngụy trang thành yêu thú, chính là thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung, bởi vì thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long trước kia từng xuất hiện ở Nam Chiêm Bộ Châu, tuy cách nhau rất xa, nhưng làđối với Bắc Minh, Đông Phương là hai gia tộc lớn như vậy, điều tra cũng không khó, cho nên Trình Cung cũng phải ngụy trang nhất định, vừa rồi lợi dụng một kích toàn lực của Hỏa Phượng Ma Long, hắn muốn thử, thử lực lượng của mình thế nào.

    - Tốt, chúng ta có thểđộng thủ rồi.

    Sau khi điều Bắc Minh Chí Dương đi, Trình Cung ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cự thú trên bầu trời đã dừng lại, thúc dục trận pháp phòng ngự, đông đảo Thái Thượng trưởng lão thúc dục gia trì, đương nhiên không giống bình thường.

    Nhưng Trình Cung cũng sớm có chuẩn bị, trong phạm vi trăm dặm quanh đây, Trình Cung, mập mạp, đã khôi phục lực lượng cho Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh, sắc quỷ, Túy Miêu tất cảđứng ở một phương vị, trong tay mỗi người cầm theo một khỏa nguyên tinh lớn như con mắt nhỏ.

    Nguyên tinh trước kia Trình Cung cóđược đã tiêu hao toàn bộ, trước khi đánh chết người của Đông Phương Thiên Báo kiếm được hơn hai mươi khỏa nguyên tinh bằng hạt gạo, còn có ba khối nguyên tinh như ngón chân cái, mà trên người của Khô Cốt đạo nhân lại có hai khỏa nguyên bằng ngón chân cái.

    Thu hoạch lớn nhất trong đó chính là trong không gian giới chỉ của tên phế vật Đông Phương Nhất Minh, hắn trong không gian giới chỉ của hắn có hai khỏa nguyên tinh lớn bằng trứng gà, cùng hơn ba mươi khối nguyên tinh bằng ngón cahan cái, nguyên đan tinh khiết cũng hơn ba trăm vạn khỏa, tài liệu khác, đan dược cũng rất nhiều.

    Cộng thêm nguyên tinh từ trên người của Khô Cốt đạo nhân, nguyên đan trong tay của Trình Cung khôi phục hơn ngàn vạn, cho nên Trình Cung trước khi tới đây không bao lâu, đã bố tríđại trận.

    Trừ bọn họ ra, vài chỗ khác còn có rất nhiều người của Đông Phương gia tộc do Đông Phương Ngọc Sanh thông tri chạy đến, tổng cộng cũng có mười hai tên Địa Anh tầng bảy trở lên, còn có ba mươi sáu tên Địa Anh.

    Mà trong tay của bọn họ, Trình Cung cũng cho bọn họ hơn vạn nguyên đan tinh khiết và một khỏa nguyên tinh như hạt gạo, khi Trình Cung bắt đầu động thủ, tất cả mọi người sẽ dựa theo lời Trình Cung nói, bắt đầu thúc dục nguyên tinh trong tay, nguyên đan tinh khiết, lập tức kích phát trận pháp dưới chân của mình.

    Trong phương viên trăm dặm, hơn vạn trận pháp bị dẫn động, lập tức hình thành một lực lượng đáng sợ, toàn bộ bao phủ cự thú hạ phẩm đạo đài trên không trung kia.

    - Oanh...

    Bành ầm ầm...

    Mỗi một trùng trận pháp đều có uy lực nhỏ, nhưng hợp nhất lực lượng với nhau, cũng trực tiếp kéo cự thú hạ phảm đạo đài trên không trung xuống.

    Phong Nguyên Trận, phong tỏa nguyên khí chung quanh, làm cho đối phương không có khả năng bổ sung lực lượng.

    Trọng Lực Trận, gia tăng trọng lực lên đối phương.

    Không Gian Phong Ân Trận, phong bế không gian, tránh cho người khác xé rách không gian rời đi, hoặc là thúc dục hạ phẩm đạo khí dốc sức liều mạng xé rách không gian.

    Trừ việc đó ra, các loại trận pháp, phối hợp với nhau, lập tức tác dụng toàn bộ lên hạ phẩm đạo đài trên không trung.

    - Xảy ra chuyện gì thế này?

    - Ổn định, thúc dục đạo khí phòng ngự, phun hỏa diễm ra, oanh kích đại trận.

    - Không được a, trận pháp của đối phương quá nhiều, hơn nữa phong tỏa thiên địa nguyên khí chung quanh trăm dặm.

    ...

    Trong đạo đài lúc này, người của Bắc Minh gia tộc đã loạn thành một bầy, bọn họ mượn nhờ phòng ngự của đạo đài, xác thực Thiên Anh đỉnh phong không có khả năng đánh tan trong thời gian ngắn, nhưng bọn họ mượn nhờ ngoại lực, Trình Cung mượn nhờ trận pháp, sau đó không tiếc hao tổn nhiều nguyên tinh, phát huy uy lực của trận pháp lên mức tận cùng.

    Dươi lực lượng cường đại, cự thủ hạ phẩm đạo đài từ trên không trung rơi xuống, giống như sao băng lao xuống mặt đất.

    Tốc độ quá nhanh và trọng lực quá nặng, cho nên vô cùng khủng bố.

    - Oanh!

    Thời điểm còn cách mặt đất chưa đủ trăm mét, đông đảo Thái Thượng trưởng lão trong hạ phẩm đạo đài này, còn có nhiều trưởng lão Bắc Minh gia tộc liên thủ với nhau, rốt cục thúc dục hạ phẩm đạo đài bộc phát uy lực mạnh nhất.

    Một kích này trực tiếp va chạm với trận pháp, uy lực cực lớn, làm cho phạm vi mấy trăm dặm chung quanh bị san bằng thành bình địa, trên mặt đất xuất hiện cái hố sâu không đáy.

    Dưới cú va chạm này, con cự thú và phần đông người Bắc Minh gia tộc, cũng chết hơn phân nửa, trừ hơn nhiều tên Thái Thượng trường lão ra, cũng chỉ có một ít trưởng lão Địa Anh đỉnh phong là còn sống, có thể nghĩ một kích này kinh khủng cỡ nào.

    Chương 1115: Thêu dệt chuyện.

    Hơn nữa trên thân của cự thú có vết rạn, tuy đạo đài làđạo khí, nhưng còn kém hơn đạo khí công kích và phòng ngự rất nhiều, cho nên chịu đựng loại công kích này, đã có chút không chịu nổi.

    - Hỏng bét, thật sự là kếđiệu hổ ly sơn...

    Bắc Minh Chí Dương đang chiến đấu với Hỏa Phượng Ma Long ở xa nghe thấy tiếng nổ, loại tiếng nổ này còn kinh khủng hơn công kích siêu cường của Thiên Anh đỉnh phong nhiều, lực lượng vô cùng khủng bố...

    Bắc Minh Chí Dương không nói hai lời, quay người quay trở lại...

    Dựa theo kế hoạch ban đầu của Trình Cung, Hỏa Phượng Ma Long sẽ cuốn lấy Bắc Minh Chí Dương, dùng trận pháp vây khốn hắn vàđông đảo Thái Thượng trưởng lão, còn có ba, năm thành có thểđánh chết Bắc Minh Triều, nhưng hiện tại kế hoạch đã có cải biến, phát hiện Bắc Minh Chí Dương quay về, Hỏa Phượng Ma Long cũng không đuổi theo, thân thể trực tiếp ẩn vào trong không trung.

    Mà Trình Cung cũng thông tri cho những người ở chung quanh, lập tức rời khỏi nơi đây, khi bố trí trận pháp hắn đã cân nhắ kỹ lưỡng, khi trận pháp vỡ vụn, những người đúng bày trận cũng không bị ảnh hưởng hay tổn thương gì, Trình Cung nhanh chóng tập hợp bọn họ lại, trực tiếp thi bọn họ tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, sau đó nhanh chóng rời đi.

    Đợi tới khi Bắc Minh Chí Dương quay trở về, lại phát hiện rất nhiều Thái Thượng trưởng lão và trưởng lão chết và tổn thương thảm trọng, trừ một ít Thái Thượng trưởng lão ở trong cự thú còn có khả năng bảo vệ mình ra, những người khác chết hơn phân nửa, ngay cả căn cơ của hạ phẩm đạo đài cũng bị hủy diệt, lại nhìn thấy Bắc Minh Triều còn chưa khôi phục, Bắc Minh Chí Dương có cảm giác hận không thể ngây lập tức đi giết vào Đông Phương gia tộc.

    - Những trận pháp này rất phức tạp, hơn nữa không phải một người bố trí, có lẽ bố trí rất lâu, thuộc về trận pháp ẩn n rất sâu, hơn nữa thúc dục cần rất nhiều người.

    - Đây nhất định là trận pháp của Đông Phương gia tộc, ai có thể trên địa bàn của người khác bố trí trận pháp thế này mà không bị phát hiện chứ.

    - Xem ra Đông Phương gia tộc lần này còn giải thích thế nào, loại trận pháp này tuyệt đối không thể bố trí tạm thời mà thành được.

    - Đúng vậy, đáng giận làđám hổn đản này còn muốn kết thông gia kéo dài thời gian nữa chứ, thì ra là muốn tính toán chúng ta.

    - Đông Phương Thiên Báo...

    Ta sẽ không tha cho ngươi!

    Khó khăn lắm Bắc Minh Triều mới khôi phục lại một chút, vẫn còn đau đớn, cộng thêm bị những người này đánh lén thất bại, hắn không giống như những tên Thái Thượng trường lão và trưởng lão này, hắn biết rõ trong lòng bàn tay, chuyện này nếu như nói từ khi vừa bắt đầu chỉ là kéo dài thời gian, tính toán Bắc Minh gia tộc, thì hiện giờ là bố cục của Đông Phương Thiên Báo, không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ.

    Đánh chết bọn họ cũng không tin tưởng những trận pháp này là do Trình Cung và phân thân Hỏa Phượng Ma Long bố trí không được bao lâu cả, bọn họ không có bao nhiêu tạo nghệ phương diện trận pháp, Trình Cung muốn lừa bọn họ, quả thực dễ như trở bàn tay.

    Nếu như bọn họ phái người nghiên cứu cẩn thận, đương nhiên có thể phát hiện vấn đề, nhưng bây giờ Bắc Minh gia tộc sẽ không bình tĩnh nói lý lẽ với Đông Phương gia tộc nữa...

    Cho nên chuyện phái người tới nghiên cứu, quên đi.

    Bọn họ vốn cho rằng Đông Phương gia tộc không dám động đến mình, hiện tại đãđộng thật sự, sau khi thương nghịđơn giản, Bắc Minh Chí Dương thúc dục hạ phẩm đạo đài này dùng tốc độ nhanh nhất bay trở về Bắc Minh gia tộc, không còn tiếp tục diễu võ dương oai như lúc trước nữa

    - Ha ha, xám xịt kẹp đuôi chạy về, đi càng mau trở về càng tức giận, tuy không thể giết Bắc Minh Triều cảm thấy rất đáng tiếc, nhưng náo nhiệt sau đó càng ngày càng đẹp mắt.

    - Dám hung hăng càn quấy trên không trung Đông Phương gia tộc, diễu võ dương oai lâu như vậy, lần này đã cho bọn chúng biết lợi hại của chúng ta rồi.

    - Ai, đáng tiếc cái hạ phẩm đạo đài kia, nếu vừa rồi có thể cướp được thì tốt rồi, hơn nữa hao phí lớn như vậy, cũng làm cho đối phương chết không ít người, nhưng lại không có biện pháp thu chiến lợi phẩm, thật đáng tiếc.

    Mập mạp, Đông Phương Ngọc Sanh, sắc quỷ đang đứng nhìn cự thú là hạ phẩm đạo đài rời đi, mặc kệ nói cái gì, tóm lại cũng rất cao hứng, vui vẻ.

    - Lần này lưu cái mạng nhỏ cho hắn trước, đến lúc đó từ từ thu thập hắn, với chút đức hạnh đó cũng dám đánh chủ ý lên Linh Lung tiên nữ, không giết chết hắn ông trời không có mắt mà.

    Trình Cung cười cùng nhìn Đông Phương Linh Lung nói ra.

    - Ân, lần sau!

    Đông Phương Linh Lung nói rất chân thành.

    Bỗng nhiên bọn người mập mạp, Đông Phương Ngọc Sanh nói chuyện tào lao, sắc quỷ nghe một hồi im lặng, thỉnh thoảng chỉ nói vài câu, phải biết rằng Bắc Minh Triều là người thừa kế Bắc Minhg gia tộc, bản thân cũng là tồn tại Thiên Anh.

    Nhưng hiện tại bị tính tính toán toán, Trình Cung giết chết tất cả người thừa kế của các thế lực lớn, chẳng phải đang tìm phiền toái sao.

    Trình Cung cũng không có dừng lại tại đâu quá lâu, sau đó lập tức chạy tới Đông Phương gia tộc, mặc cho ai cũng không nghĩ ra vừa giết Đông Phương Nhất Minh, cướp Đông Phương Linh Lung, bọn người Trình Cung lại dám quay vềđịa bàn của Đông Phương gia tộc, hơn nữa còn đi ngọn núi chính tiến vào hỏa mạch tìm Đông Phương Suất.

    Với tư cách là người thuê dệt câu chuyện, với tư cách là một phương đối địch, cho dù Trình Cung chỉ khống chế phương hướng đại khái.

    Tuy kế hoạch tiến hành bị cải biến, tận lực không đi gây bất ổn căn cơ của Đông Phương gia tộc, nhưng chiến tranh vẫn luôn nằm ngoài khống chế của người ta.

    Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc chất chứa oán hận nhiều thế hệ, mà khi Đông Phương Ngọc Sanh nói những lời kia, Trình Cung chỉ vào Đông Phương Cốc mắng đã truyền đi khắp Đông Bắc Đan Châu, cảĐông Phương gia tộc đều cảm thấy nhục nhã, cảm giác rất xấu hổ.

    Mà bọn người Bạch Khải Nguyên, Lý Dật Phong lúc này đã giết người của Bắc Minh gia tộc, cướp đoạt tài nguyên của bọn chúng, sau đó trốn vào Đông Phương gia tộc.

    Bắc Minh gia tộc tính toán sổ sách, mà người Đông Phương gia tộc lại đang đỏ mắt, cho nên không có nói chuyện, trực tiếp đấu võ.

    Chuyện này đãđủ loạn, đột nhiên Bắc Minh gia tộc nhận được tin tức Bắc Minh Chí Dương và Bắc Minh Triều truyền về, bọn họ bị phục kích trên địa bàn của Đông Phương gia tộc, chết tổn thương hơn phân nửa, ngay cả hạ phẩm đạo đài cũng bị hủy diệt, hiện tại đang toàn lực chạy trở về.

    Sau khi tin tức này truyền về Bắc Minh gia tộc, Bắc Minh gia tộc cũng điên cuồng, vốn suy nghĩ mượn chuyện của Đông Phương Linh Lung gây áp lực cho Đông Phương gia tộc, nhưng bây giờ dám động vào đội ngũ đón dâu, vậy không cần nói cái gì nữa.

    Bắc Minh gia tộc đã xuất động tinh nhuệ, bởi vì Bắc Minh Triều truyền tin tức về rất nghiêm trọng, bọn họ trực tiếp công phá mấy thành thị của Đông Phương gia tộc cứu người, sợ Đông Phương gia tộc chặn giết Bắc Minh Chí Dương, Bắc Minh Triều trong địa bàn của Đông Phương gia tộc.

    Thời điểm này, người của Đông Phương gia tộc thể hiện ý chí chiến đấu mạnh nhất trong suốt mấy trăm năm gần đây, liều chết chiến đấu, thề không nhượng bộ.

    Chương 1116: Lẫn vào ngọn núi chính. (1)

    Thời điểm hai thế lực lớn đang điên cuồng với nhau, trực tiếp thôi động đại chiến cảĐông Bắc Đan Châu, đại chiến này đã vượt qua sự khiêu khích của Bắc Minh gia tộc với Đông Phương gia tộc, liên tục chiến đấu, đây là khai chiến toàn diện.

    Loại chiến đấu này không giống chiến đấu thế tục ở Nam Chiêm Bộ Châu, hoàn toàn làđại chiến của Tu Chân Giả với nhau.

    Dưới tình huống bình thường, hai gia chủ của hai đại gia tộc không có mặt, cho dù có chuyện cũng không nghiêm trọng như thế này, nhưng lúc này tất cảđã rời xa quỹđạo bình thường.

    Ngay cả chỗ giao giới của Thất Âm Cầm Cung vàĐông Bắc Đan Châu, Bắc Minh Tượng Xuyên, Đông Phương Thiên Báo cũng khó có thể khống chế tất cả.

    Mộng Huyễn Băng Nguyên, đại bộ phận nằm ở Đông Bắc Đan Châu, một số nhỏ nằm trong phạm vi thế lực của Đông Thắng Thần Châu Thất Âm Cầm Cung, tại đây có một chỗ cấm địa, ở đây có truyền lưu truyền thuyết từ thời Viễn Cổ tới nay, nghe nói cho dù thái tôn tiến vào, cóđôi khi cũng bị lâm vào ảo cảnh và bị mê hoặc.

    Đương nhiên, trong này cũng có rất nhiều thú tốt mà bên ngoài không có, chắc chắn sẽ có người không tiếc tất cả tiến vào trong đó, ngẫu nhiên có còn sống đi ra, cũng đạt được chỗ tốt.

    Nhưng đối với tình huống cụ thể của nơi này, lại không người nào biết quá nhiều, mặc dùĐông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc, Bắc Minh gia tộc cùng Đông Thắng Thần Châu Thất Âm Cầm Cung, khi tiến vào đây, nhiều khi phải dựa vào vận khí, đương nhiên, giống như Bắc Minh Tượng Xuyên, Đông Phương Thiên Báo là nhân vật đỉnh cấp, tiến vào nơi này lại không có chút vấn đề gì.

    Tring lúc bất tri bất giác, bọn họ đi theo Lý Pháp, Lý Chấn Nam vào trong Mộng Huyễn Băng Nguyên, lúc ban đầu chỉ ở bên ngoài của Mộng Huyễn Băng Nguyên, nhưng đần độn, u mê truy đuổi, chém giết tiến vào bên trong.

    Bên ngoài truyền tới đủ loại tin tức, mà bên này lại không có chút động tĩnh gì, Bắc Minh Tượng Xuyên cùng Đông Phương Thiên Báo đều phát giác được không đúng, bọn họ lưu lại mấy người tâm phúc ở bên người, cho mấy người lưu lại nơi đây, bản thân của bọn họ nhanh chóng lao ra.

    Nếu quả thật có Thần Long Tiên Cung xuất hiện, bọn người tâm phúc này có tín vật đặc biệt, bọn họ có thể bỏ cái giá lớn để mở cánh cửa không gian tại nơi đây.

    Mà bên ngoài Mộng Huyễn Băng Nguyên, cộng thêm lực lượng và bí mật trên người, hai người bọn họ lao ra rất nhanh.

    - Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Đông Phương Thiên Báo, ngươi cũng dám phái người chặn giết con của ta, làm cho Bắc Minh gia tộc chúng ta tổn thất thảm trọng, hiện tại còn toàn diện khai chiến với Bắc Minh gia tộc ta, nếu ngươi không có giải thích rõ ràng, ta là người đầu tiên không tha cho ngươi.

    Cơ hồ hai người vừa đi ra gặp mặt nhau, lập tức có thuốc súng nổ ra, Bắc Minh Tượng Xuyên chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.

    Tin tức Bắc Minh Triều bị chặn giết Đông Phương gia tộc còn không biết, Đông Phương Thiên Báo cũng không biết tin tức này.

    - Chặn giết con của ngươi, ta phái người giết hắn lúc nào!

    - Hừ, vận dụng trận pháp do Đông Phương gia tộc bố trí từ sớm, ngay cả hạ phẩm đạo đài cũng vỡ vụn, con của ta suýt nữa đã chết, ngươi còn dám nói là ngươi không làm, nếu không phải ngươi chuẩn bị từ trước, tại sao lại thếđược.

    Trình Cung cướp dâu ở thành Hỏa Vân, đánh chết Khô Cốt đạo nhân, sau đó lão giàĐông Phương Kim Đan kia xuất hiện, Đông Phương Cường bị đánh, cháu của mình cũng bị Trình Cung giết, Đông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc đột nhiên khai chiến, các loại tin tức này làm cho Đông Phương Thiên Báo có chút chóng mặt, tại sao lại xuất hiện loại chuyện này.

    Đông Phương Thiên Báo tức giận lông mày dựng ngược, vô cùng ngưng trọng nói:

    - Bắc Minh Tượng Xuyên, ta chỉ nói một lần, cho tới bây giờ ta chưa từng phái người đi đối phó con của ngươi, ngươi cho rằng ta cần thiết làm như thế sao, loại thời điểm này chọn khai chiến toàn diện với Bắc Minh gia tộc, ta có chỗ tốt gì sao?

    - Mẹ kiếp, không phải là có người muốn gây sự chứ!

    Đột nhiên Đông Phương Thiên Báo nhớ tới cái gì, nhìn thấy Bắc Minh Tượng Xuyên không tin hắn, lạnh lùng nhìn hắn, Đông Phương Thiên Báo vội la lên:

    - Hiện giờ ta không có thời gian nhiều lời với ngươi, khẳng định bên trong Đông Phương gia tộc có một cổ thế lực muốn đối phó ta, ngay cả cháu của ta cũng bị giết, còn Đông Phương Linh Lung bị cướp đi, Đông Phương Kim Đan xuất quan đánh trọng thương con ta.

    Hiện giờ nếu ta không nhanh chóng quay về, phía sau không biết xảy ra chuyện gì nữa, đến lúc đó nếu ta không khống chếđược Đông Phương gia tộc, ngươi cũng không có quả ngon mà ăn đâu.

    Tuy đầu óc choáng váng, bị một mớ tin tức làm cho đần độn, u mê, nhưng Đông Phương Thiên Báo dù gì cũng là cáo già, trực tiếp nói một câu cũng không tranh chấp thêm với Bắc Minh Tượng Xuyên, trực tiếp xé rách hư không rời đi.

    Bắc Minh Tượng Xuyên liên tục do dự, hắn cố tình muốn ra tay, nhưng lại không có nắm chắc cầm thằng này lại.

    Hơn nữa Đông Phương Thiên Báo nói những lời kia làm cho hắn cân nhắc, chuyện này đúng là quá quỷ dị, nhất là tên Trình Cung đột nhiên xuất hiện, nhưng hắn nghĩ mãi cũng không ra đánh lén thiếu chút nữa diệt sát con của hắn, lại đánh cho hạ phẩm đạo đài bị hủy diệt, diệt sát hơn phân nửa người ở bên trong, lại chính là Trình Cung.

    Hắn chỉđang kỳ quái, tại sao tất cả vấn đề xảy ra vào đúng lúc này.

    Quay đầu liếc mắt nhìn vào trong Mộng Huyễn Băng Nguyên, giống như tất cả xảy ra sau khi Lý gia mở cánh cửa không gian ra, chẳng lẽ chuyện này có quan hệ với bọn họ?

    Bắc Minh Tượng Xuyên xuất hiện ý nghĩ này trong đầu, nhưng cũng chỉ nghĩ thoáng qua mà thôi, Lý gia đối phó Thất Âm Cầm Cung đã cố hết sức, nếu hắn dám gây sự với Đông Bắc Đan Châu, vậy bọn họ chết cũng không biết chết như thế nào.

    Hay vẫn mau quay trở về, cùng Đông Phương gia tộc khai chiến toàn diện cũng không phải nói giỡn.

    Nhất làĐông Bắc Đan Châu loạn thành một bầy, Bắc Minh Tượng Xuyên cũng cảm giác được tình huống không ổn...

    Đông Phương gia tộc chín chín tám mươi mốt ngọn núi, mỗi ngọn núi đều cách xa nhau, kéo dài qua địa vực rộng lớn, mà phạm vi bao bộc của tám, mươi mốt ngọn núi này, so với một đế quốc còn lớn hơn.

    Cho dù là Nhân Anh lục địa thần tiên, nếu muốn bay qua tám mươi mốt ngọn núi này, cũng phải bay mất mấy tháng.

    Cho dùĐịa Anh cũng mất vài ngày, trừ phi cóđược pháp bảo phi hành và lợi hại mới được.

    Đương nhiên, những ngọn núi này đều có truyền tống trận, nhưng trừ phi có chuyện đặc biệt, đệ tử trong gia tộc phải phi hành thôi, đây cũng xem là quá trình rèn luyện bản thân, cũng là một loại thể ngộ, mà trong một ngọn núi lúc này, có ba người dẫn đội, phía sau đi theo hai mươi bốn tên Địa Anh, đang bay về ngọn núi chính.

    Bởi vì bọn họ sử dụng truyền tống trận tiến tới một ngọn núi gần ngọn núi chính tập hợp, cho nên Địa Anh tầng ba có tốc độ bình thường, cũng phải mất sáu canh giờ mới tới nơi.

    Ba người dẫn đội đầu tiên có một gã trưởng lão tu vi Địa Anh tầng tám.

    Hai người còn lại là hai chấp sự tu vi Địa Anh tầng ba.

    Chương 1117: Lẫn vào ngọn núi chính. (2)

    - Biết rõ vì cái gì bay chậm như thế không, đó là cho các ngươi làm quen, cảm ngộ sự vĩđại của Đông Phương gia tộc, cho các ngươi biết rõ gia tộc cường đại nhất Cửu Châu đại địa là như thế nào, một đám hai lúa, hôm nay sẽ cho các ngươi mở mang kiến thức.

    Còn nữa, đả thông tinh thần đi, đúng có làm ra vẻ chưa biết các mặt của xã hội.

    Nếu thật sự gây tai họa không ai quản các ngươi.

    Có thể ở bên ngoài các ngươi có khả năng uy chấn một phương, là thiên tài của tiểu gia tộc, thậm chí là thiên tài trong vạn dặm, mấy vạn dặm.

    Nhưng ở chỗ này các ngươi phải học nghe lời.

    Một người cao gầy, đó là một chấp sự lên tiếng nói chuyện.

    Loại chuyện này, hàng năm đều có mấy lần, Đông Phương gia tộc phát triển đến bây giờđã quá mức khổng lồ, chi thứ tán lạc ra khắp nơi trên Cửu Châu đại địa.

    Cho dù tại Đông Bắc đan châu, người của Đông Phương gia tộc phát triển không cách nào tính toán được, tuy Đông Phương gia tộc rất quan trọng chuyện huyết thống thuần chính, lực lượng mạnh nhất.

    Nhưng vì gia tăng lực ngưng tụ, đồng thời lôi kéo một ít thiên tài trở về gia tộc, đều định kỳ tuyển bạc các thiên tài ưu tú về gia tộc.

    Dùng tu vi Nhân Anh làm ranh giới, mỗi tầng phân thành hai cấp độ.

    Mãi cho đến khi Thiên Anh được phân thành sáu cấp độ.

    Đông Phương gia tộc hàng năm sẽ chọn ra những người ưu tú nhất của các cấp độ mà tiến hành huấn luyện đặc thù, bọn họ sẽ có cơ hội tiến vào trong tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc mà tu luyện, sẽ có các loại tài nguyên ủng hộ, cũng có người tiến hành huấn luyện đặc biệt, nếu như biểu hiện ra sự nổi bật còn có thể truyền thụ công pháp, ban thưởng pháp bảo.

    Người ưu tú nhất sẽ tiến vào trong nội môn tổng bộ Đông Phương gia tộc, những người khác sẽ được huấn luyện ở tổng bộ.

    Cũng có khả năng tăng tu vi rất lớn, sau khi trở vềđịa vị cũng tăng lên tương ứng.

    Cũng giống như khảo hạch quan viên ở thế tục, quan viên ưu tú sẽ được bồi dưỡng, chỉ cóđiều tại Đông Phương gia tộc, chú trọng chính là luyện đan và lực lượng của bản thân, hai phương diện này trước mới tới tài trí, quản lý, mưu lược các loại, bởi vì chỉ cần hai phương diện này có một phương diện nổi bật, vậy làđủ rồi.

    - Thuyết giảng thật tốt đi, nhìn bộ dạng của ngươi kìa.

    Tên trưởng lão đứng ở phía trước nghe tên cao gầy nói chuyện, khẽ nhíu mày thấp giọng quát một câu.

    - Đúng, đúng, tuổi của bọn họ cũng không lớn, lớn nhất cũng không cao hơn một trăm năm mươi tuổi, nhỏ nhất mới hơn ba mươi tuổi, ta sợ bọn họ không hiểu quy củ gặp rắc rối, dù sao đang tiến vào ngọn núi chính.

    Người cao gầy vội vàng đáp ứng, một bộ dạng trưởng bối dạy bảo vãng bối.

    - Ngọn núi chính cũng là ngọn núi chính của Đông Phương gia tộc, nên hỏi thì bọn họ đã từng hỏi qua, ba mươi lăm năm trước người răn dạy chúng ta, ngươi muốn thế nào ta cũng không quản ngươi.

    Hơn nữa ngươi vẫn luôn phàn nàn vì bị người ta áp chế, về sau ta cũng hỏi thăm qua, vị kia chính là Thái Thượng trưởng lão vào một ngàn sáu trăm năm trước bị ngươi răn dạy giống như vậy, sau đó trong bí cảnh gia tốc thời gian của gia tộc, dùng thời gian mười năm biến thành trưởng lão, còn trực tiếp yêu cầu quản lý ngươi.

    Ngươi luôn phàn nàn hắn chèn ép ngươi, ngươi nên biết họa từ miệng mà ra, ngươi đã tu luyện hơn ba nghìn năm vẫn chỉ có tu vi Địa Anh tầng ba, nếu như năm đó ta nói ra lời như ngươi bị người khác ghi hận trong lòng, tiếp tục áp chế ngươi mấy trăm năm, không cho ngươi cơ hội nào, ngươi nói hay không cũng thế cả thôi.

    - Ai...

    Trưởng lão ta...

    Người cao gầy này thiếu chút nữa bị dọa từ trên trời rơi xuống đất, bọn họ mang theo những người đi vào ngọn núi chính tu luyện, bọn họ cũng tìm được một ít chỗ tốt, hắn trông cậy vào việc lần này đột pháĐịa Anh tầng ba, dùng tư chất của hắn, nếu như không có ngoại lực tương trợ, lại không có dũng khíđi ra ngoài chém giết, cảđời này chỉ sợ vĩnh viễn không lên được trưởng lão.

    - Ngươi a, sửa lại tính cách đi, ngươi cũng không muốn theo người ta đi ra khỏi gia tộc, đi tới chi nhánh trổ hết tài năng, thì cũng là thế hệ bình thường mà thôi.

    Tên trưởng lão kia truyền âm một câu cuối cùng.

    Nhưng sau khi hắn nói xong, tên cao gầy cũng không dám nhiều lời nữa, sợ tới mức liên tục gật đầu, đồng thời trong lòng có chút hối hận trước kia vơ vét của những người này hơn vạn nguyên đan tinh khiết.

    Nhưng đây là việc nhỏ, mấu chốt chính là hai tảng đá kỳ lạ mà tiểu gia tộc cống hiến lên, bọn họ không nhận ra hàng, cho nên không biết trong đó có ẩn chứa một ít lực lượng nguyên tinh vỡ nát, mình tuyệt đối có thể mượn nhờ chúng đột phá.

    Hối hận trong nội tâm của hắn chỉ diễn ra trong nháy mắt, sau đó người cao gầy rất xem thường liếc mắt nhìn những người sau lưng, hắn phụ trách chuyện này hơn hai ngàn năm, có thể trở thành Thái Thượng trưởng lão có mấy người chứ, hừ, chỉ bằng bọn chúng.

    - Dùng sơn xuyên đại địa làm trận, dùng thiên địa vạn vật làm thế, người sống khí trường tồn, đại địa động, trận trận tương liên, thế, thế không ngừng, ân, đây mới làđại thủ bút.

    Trọng yếu nhất là, khi bố trận, giao tất cả cho hậu nhân, diệu, thật sự là diệu.

    Chuyện phía trước, người phía sau không biết, đa số người đêu là nông dân lên thành thị, thường xuyên bị vài chỗ làm chấn kinh.

    Cho dù ở bên ngoài đạt tới cảnh giới Địa Anh, nếu như không cóđủ kinh nghiệm, lần đầu tiên tiến vào Đông Phương gia tộc sẽ bị chấn kinh, đừng nói bọn họ, ngay cả Trình Cung giấu trong đó khi liếc nhìn ngọn núi chính của Đông Phương gia tộc, cũng nhịn không được mà cảm thán.

    - Khóđược, lần đầu tiên nghe ngươi khích lệ, nhưng không rõ vì sao ngươi lại chọn tiến vào bằng cách này, kỳ thật có rất nhiều biện pháp.

    Ở bên cạnh, một tráng hán, lồng ngực ưỡn ra, một tản ra biểu lộ là người nóng tính, quay đầu nhìn về phía của Trình Cung.

    Đây chính làĐông Phương Ngọc Sanh, hắn đang dùng thân phận mới, giả thành một đệ tử chi nhanh của Đông Phương gia tộc, ngoài ý muốn là loại người nóng nảy.

    Về phần Trình Cung, bộ dáng của hắn lúc này có chút mập mạo, vẻ mặt hòa khí tươi cười.

    - Ta biết rõ còn có rất nhiều chấp sự, trưởng lão thậm chí Thái Thượng trưởng lão cũng có một ít liên hệ với ngươi, ta cũng có thể tin tưởng bọn họ thật sự ủng hộ ngươi, sẽ giúp trợ các ngươi.

    Nhưng mà, bọn họ làm như thế sẽ bị đông Phương Thiên Báo nhìn chằm chằm vào, thậm chí có khả năng đã sớm nhìn chằm chằm vào.

    Tiểu tử ngươi còn quá non, học tập nhiều một chút, loại đại môn phái, đại gia tộc, xử lý công việc quá trực tiếp, không bằng thông qua một ít tầng thấp hơn, một ít tiểu nhân vật ngược lại có thể lặng yên không một tiếng động xử lý một ít đại sự, nhưng lại có thể dùng phương thức đường đường chính chính đi làm, giống như chúng ta hiện giờ, lặng yên không một tiếng động tiến vào ngọn núi chính, chuyện này so với việc liên hệ với trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão còn an toàn hơn nhiều.

    - Ta non, tỷ phu ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu a.

    Chương 1118: Lợi dụ. (1)

    Đông Phương Ngọc Sanh thuận miệng nói một câu, nhưng trong lòng tại tinh tế cân nhắc lời của Trình Cung, đây làđoạn thời gian hắn đi theo Trình Cung học được rất nhiều cách đối nhân xử thế và giải quyết công việc, mỗi lần đều có thu hoạch rất lớn.

    Ngẫm lại lần này mình vốn muốn thông qua một vị trưởng lão Địa Anh đỉnh phong để tiến vào ngọn núi chính, nhưng lại bị tỷ phu bác bỏ, cuối cùng đổi thân phận, đem một ít nguyên tinh đánh vào trong một khối kỳ thạch, sau đó dùng danh nghĩa tiểu gia tộc xa xôi hối lộ vị phụ trách khảo hạch mà thông qua, chính là tên chấp sự cao gầy kia.

    Tuy Đông Phương Ngọc Sanh cũng rất khắc khổ, trải qua các loại chiến sinh tửđấu, nhưng hắn vẫn chưa bao giờ biết rõ thì ra chuyện phía dưới của gia tộc lại như thế, tuy cảm giác cái tên cao gầy này rất đáng giận, nhưng giống như tỷ phu nói, đại gia tộc đại môn phái, khó tránh khỏi chuyện như thế này, có thể có một nửa gia tộc huy hoàng bị những người này kéo lụn bại...

    Trình Cung có công pháp thiên biến vạn hóa, với cường độ thần niệm và lực lượng của hắn hiện giờ, trừ phi tồn tại thái tôn đến, hơn nữa cẩn thận kiểm tra, cũng khó mà phát hiện ra.

    Về phần Đông Phương Ngọc Sanh, bản thân hắn tu luyện công pháp chính thống nhất của gia tộc, đương nhiên không tra ra được vấn đề gì.

    Nói làđi ngọn núi chính, kỳ thật cũng chỉđi tới sơn động cách núi chính trừng trăm trượng mà thôi, ngọn núi chính này cao tới mấy ngàn trượng, tuy chưa tới vạn trượng, nhưng đỉnh ngọn núi đã sớm vươn tới tận mây, căn bản không nhìn thấy đỉnh của ngọn núi.

    - Nguyên khí tại đây thật đầy đủ, hơn nữa, ta cảm giác được một cảm giác vô cùng thoải mái.

    - Đúng vậy, bổn mạng hỏa chủng của ta rất sinh động, ở nơi đây đạt được tẩm bổ.

    - Thật thần kỳ!

    Tuy ngươi cao gầy đã sớm cảnh cáo, nhưng vẫn có một vài ngươi khi tiến vào sơn động sợ hãi thán phục, người cao gầy rất khinh thường bĩu môi, một đám chưa thấy mặt xã hội mà dám chụp mũ ta.

    Tuy nghĩ như vậy, nhưng trong nội tâm của hắn rất kích động, trước kia hắn thường xuyên dẫn người tiến vào, nhưng lại không có tư cách tu luyện bên trong, lần này lại khác, lần này hắn được trưởng lão ban ân, cho hắn được phép tu luyện một lúc.

    - Ngươi xem khỉ ốm như vậy, thật không nghĩ tới tại Đông Phương gia tộc, lại có tiện nhân như thế.

    Tên cao gầy có tên làĐông Phương Hầu, cái tên này rất vang dội, đáng tiếc người này không phải uy phong như thế.

    Đương nhiên, nếu cảnh giới Địa Anh đi ra ngoài, cũng là tồn tại cao cao tại thượng, thực tế nếu đi tới một ít địa phương xa xôi, đủ để trấn thủ một quốc gia thế tục có phương viên mấy chục vạn dặm, khống chế tất cả nơi đó.

    Đáng tiếc tại Đông Phương gia tộc, hắn chỉ là một tên Địa Anh không có tiền đồ, cũng chỉ có thể làm các công việc vặt cao đẳng mà thôi.

    Đông Phương Ngọc Sanh trước kia nhìn thấy tất cả của Đông Phương gia tộc, nhưng lúc này nhìn thấy Đông Phương Hầu lại khác.

    Tên Đông Phương Hầu này chanh chua, hơn nữa phi thường tham lam, thậm chí ngay cả công việc cũng làm dối, hơn nữa cho dù dẫn đệ tử tiến vào, hắn cũng không quên vơ vét chỗ tốt, không chiếm được chỗ tốt hắn trực tiếp không cho sắc mặt, cảnh cáo bọn họ.

    Tất cả mọi người rất không thoải mái hắn, nhưng giận mà không dám nói gì, khỉ ốm chính là ngoại hiệu mà tất cả mọi người đặt cho lòng tham không đáy của hắn.

    - Tiểu nhân mà thôi, kỳ thật nói ra hắn rất đê tiện, ta cảm giác tên Đông Phương Nhất Minh không đê tiện bằng hắn.

    Trình Cung lăn lộn ở thế tục lâu như thế, cho dù ở kiếp trước cũng từng bước một đi lên, cho nên chuyện ở hạ tầng hắn rất quen thuộc, căn bản không cho làđúng.

    - Ân.

    Đông Phương Ngọc Sanh rất đồng ý gật đầu, sau đó nói:

    - Đều đủ đê tiện.

    - Biết rõ trước kia ta nói cái gì với các ngươi không, xem xét tốt, đừng nhìn bề ngoài của mọi chuyện.

    Sau khi tiến vào bên trong, các ngươi sẽ biết rõ lợi hại.

    Đến lúc đó các ngươi có thể tới gần hỏa long của ngọn núi chính mà tu luyện, mỗi ngày đều cóđầy đủ nguyên đan tinh khiết cung ứng, đương nhiên, tiến vào bên trong mỗi người các ngươi sẽ có vị trí, vị trí tốt xấu quyết định thu hoạch trong quá trình tu luyện của các ngươi.

    Phải biết rằng, ở chung quanh ngọn núi chính có tới chín trăm chín mươi chín chỗ, chỉ cần trong quá trình các ngươi tu luyện có nổi bật, sẽ từ trong chín trăm chín mươi chín đó chọn ra người tiến vào trong tổng bộ của gia tộc, đồng thời đạt được tư cách tiến vào trong bí cảnh thời gian của gia tộc mà tu luyện.

    Thời điểm tên trưởng lão đi làm việc, bay về phía chỗ sâu trong ngọn núi chính, Đông Phương Hầu lại thuyết giang, đương nhiên, ý tứ trong lời của hắn rất trực tiếp, muốn có vị trí tốt, được, đưa đồ đây, đây là vơ vét tài sản trần truội.

    Một tên chấp sự trẻ tuổi khác, cau mày cúi đầu không nói, tuy mang tiếng là chấp sự có cùng đẳng cấp với nhau, nhưng Đông Phương Hầu lại trông coi hắn, cho nên hắn không có biện pháp nói cái gì, chỉ cảm giác mất mặt muốn chết, yêu cầu chỗ tốt cũng không đáng trách, nhưng không kiêng nể giống như Đông Phương Hầu, không mặt mũi không có da yêu cầu chỗ tốt, thật sự làm cho người ta cảm thấy mất mặt.

    - Tốt lắm, chỗ này lớn như vậy, hạ xuống đất thôi, đều tản ra tìm nơi nghỉ ngơi đi, tiến vào bên trong chỉ có tu luyện tàn khốc nhất, trưởng lão ít nhất cần thời gian nửa ngày mới có thể quay về, nếu gặp được bằng hữu cũ trò chuyện phí thời gian một hai ngày cũng là bình thường.

    Nhớ kỹ, không cho phép sử dụng thần niệm xằng bậy, phải biết rằng nơi này chính là ngọn núi chính, một khi chọc phiền toái gì, các ngươi chết cũng không biết chết như thế nào.

    Đương nhiên, ta sẽ chỉđiểm cho các ngươi.

    Đông Phương Hầu nói xong, lại cho mọi người tản ra.

    Nắm đấm của Đông Phương Ngọc Sanh nắm lại, liên tiếp có tiếng giòn vang phát ra, nếu không phải đi theo bên người Trình Cung lâu như vậy, nhất là thời điểm này, thần niệm bị gông xiềng, không thể tùy ý phát tác, vào lúc này, hắn tuyệt đối sẽ xông lên đánh cho tên Đông Phương Hầu này bẹp dí, trực tiếp đập chết hắn.

    - Đi thôi, kích động như vậy làm gì.

    Cho dù ngươi làm gia chủ, loại chuyện này cũng khó có thể ngăn chặn, nước quá trong ắt không có cá, một gia tộc khổng lồ, ngươi chỉ cần làm cho thân thể to lớn này không đi sai hướng làđược rồi, những chuyện này ngươi vĩnh viễn quản không hết, bây giờ ngươi nhìn thấy tính toán là cái gì chứ.

    Trình Cung cười vỗ vỗ vai của Đông Phương Ngọc Sanh, bảo hắn đi qua một chỗ bí mật mà nghỉ ngơi.

    Vừa rồi Đông Phương Hầu nói chuyện quá trực tiếp, cho nê có người đang đi về phía của Đông Phương Hầu.

    Sau đó một lúc, Đông Phương Hầu bắt đầu quan tâm những người này, trừ số rất ít người phi thường chán ghét, tính cách cũng rất cực đoan không cói đểý tới Đông Phương Hầu, những người khác đương nhiên bị làm thit một lần, thu hoạch của Đông Phương Hầu tương đối khá, tâm tình cũng không tệ.

    Nhưng trong lòng đang chửi bới một đám ranh con không đi tới, trong lòng tự nhủ ngươi chờ, tuy nhiên vị trí bên trong rất đầy đủ, nhưng có mấy địa phương là vị trí chết.

    Chương 1118: Lợi dụ. (2)

    Năm đó xảy ra vài vấn đề, ở trong đó không có cảm ứng được vị trí của hỏa mạch từ ngọn núi chính, đến lúc đó sẽ cho các ngươi đi vào trong đó.

    - Tỷ phu, khỉ ốm đến.

    Giờ phút này thân cường thể cường tráng, Đông Phương Ngọc Sanh đứng bên cạnh Trình Cung lộ ra vẻ cuồng dã, nhìn thấy Đông Phương Hầu đi tới vội vàng nói ra.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Hắn cho rằng không được phép sử dụng thần niệm là không sử dụng thần niệm sao, nếu như loại địa phương này thần niệm có thể dò xét được cái gì, vậy thì người của Đông Phương gia tộc các ngươi xong rồi, chỉ cóđiều vừa nói như vậy, luôn có người hiếu kỳ dò xét chung quanh.

    Dưới địa phương một ngàn trượng thì không có gì, trên địa phương một ngàn trượng có trận pháp ngăn cản, thần niệm không có biện pháp xuyên thấu, nhưng phạm vi ba ngàn trượng thù phiền toái, ở nơi đây có vài đạo thần niệm tuần tra, còn có một chút trận pháp kết nối với ngọn núi chính.

    Nhưng ngọn núi chính của gia tộc các ngươi hiện giờđã vượt qua tám ngàn trượng, nếu có thểđạt tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng, vậy ngọn núi chính của gia tộc ngươi sẽ nuôi hỏa long trưởng thành rồi, đến lúc đó nếu có thể xác nhập tám mươi mốt ngọn núi vào trong hỏa long, đủ để biến gia tộc các ngươi thành một tháng địa.

    Dựa vào, Đông Phương Ngọc Sanh nghe xong lập tức im lặng, tỷ phu của mình quá cường hãn, tuy bản thân mình trước kia thường xuyên ra vào ngọn núi chính, nhưng dưới điều kiện không bạo lộ thân phận cũng phải cẩn thận từng chút, hắn thì tốt, lại có thể dò xét tới trình độ này.

    - Hai người các ngươi ở chỗ này, thế nào, cảm giác tiến độ tu luyện của mình thế nào, đã chọn được vị trí chưa?

    Nói ta nghe, ta sẽ căn cứ tình huống, căn cứ vào yêu cầu của các ngươi mà cân nhắc an bài.

    Đông Phương Hầu đi tới, nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhưng lời nói của hắn rất yển chuyển cao thâm, ngôn ngữ vơ vét rất nghệ thuật, nhưng người khác nghe được, kỳ thật hắn chỉ muốn vơ vét tài sản mà thôi.

    Tại Đông Phương gia tộc làđại gia tộc, chuyên bồi dưỡng các đối tượng mười mấy tuổi đạt tới Địa Anh, tu luyện mấy ngàn năm mới đạt tới Địa Anh, không có hi vọng xa với tiến vào cảnh giới cao hơn, sẽ đi quản một ít chuyện vặt, chỉ cao hơn những đệ tử Nhân Anh bình thường mà thôi, xa xa không có uy phong như Nhân Anh lục địa thần tiên ở thế tục.

    Nhưng tất cả mọi người vẫn hi vọng ở lại chỗ này, bởi vì nơi này mới có hi vọng tiến thêm một bước, đương nhiên, cũng có một ít người có chí tiến thủ đi ra ngoài chém giết, càng có một ít ngời buông tha đi thế tục xây dựng một tiểu gia tộc, hưởng thụ cảm giác thà làm đầu gà cũng không làm đuôi phượng.

    MàĐông Phương Hầu này chính là loại không có hi vọng và tiền đồ gì, trong gia tộc lại không hài hòa với ngươi khác, dù sao bên trong gia tộc vẫn cần người xử lý những công việc vặt.

    Tỷ phu vừa nói không cho thằng này chỗ tốt a, chẳng lẽ tỷ phu lại muốn thông qua hắn đi tới chỗ hỏa long sao, nhưng hỏa long ở ngọn núi chính có linh tính, không cẩn thận sẽ làm kinh động.

    Mẹ kiếp, tiện nhân kia, tại sao Đông Phương gia tộc lại có loại người này, làm cho người ta chán ghét, buồn nôn.

    - Ta muốn đi dạo chung quanh, ngươi dẫn đường.

    Trình Cung rất tùy ý nói ra.

    - Cái gì, đi dạo, ngươi cho rằng ngươi là ai.

    Vừa rồi ta nói chuyện chẳng lẽ ngươi không nghe rõ à, tiểu tử không biết trời cao đất rộng, còn muốn ta dẫn đường, ngươi cho rằng mình là ai?

    - Ta là ai ngươi không cần phải xen vào, ta có một chút kỳ ngộ, cũng có một ít thứ tốt.

    Nếu như ngươi dẫn ta đi dạo, để cho ta chiêm ngưỡng thánh địa Đông Phương gia tộc trong suy nghĩ từ nhỏ của ta, ta cho ngươi một trăm vạn nguyên đan tinh khiết, ngươi cần phải nghĩ kỹ, đây là một trăm vạn nguyên đan tinh khiết, ngươi chỉ mang ta đi dạo chung quanh làđược, rất nhẹ nhàng, ngươi có thểđạt được một trăm vạn nguyên đan tinh khiết.

    Trình Cung tiếp tục nói, không đểý tới bộ dáng của Đông Phương Hầu.

    Thời điểm Trình Cung nói lời này, thần niệm của hắn giống như nước, không chút tiếng động thẩm thấu vào thần niệm của Đông Phương Hầu.

    Thần niệm mê hoặc, thuộc về phương pháp dẫn dắt thần niệm, nếu như thần niệm của đối phương mạnh, loại phương pháp này không có tác dụng gì, cho dù thần niệm đối phương không mạnh, chỉ cần thần niệm đủ kiên định cũng không bị ảnh hưởng.

    Dù sao công pháp Luyện Thần Quyết đều làđường đường chính chính, mà tông phái này năm đó xưng hùng ở Tu Chân Giới, không có khả năng đi làm mị hoặc, mị thuật, mê hoặc tâm thần của người ta.

    Về phần Đông Phương Hầu, không cần nghĩđã biết rõ tín niệm không đủ kiên định, thần niệm bất ổn, kỳ thật cho dù Trình Cung không sử dụng thần niệm mê hoặc, nói ra một trăm vạn nguyên đan tinh khiết, làm cho hắn động tâm, thậm chí mạo hiểm đồng ý.

    Đương nhiên, Trình Cung cũng không muốn thật sự mang theo hắn, nếu thật sự như thế, tối đa cũng chỉđi dạo được phạm vi ngàn trượng mà thôi.

    - Một trăm vạn...

    Một trăm vạn...

    Đông Phương Hầu liên tiếp lầm bầm, sắc mặt vui mừng, trên mặt cuồng hỉđều biểu hiện không bỏ sót:

    - Ngươi thật sự có một trăm vạn nguyên đan tinh khiết sao?

    - Ta nói rồi, ta được một ít kỳ ngộ, nguyên đan tinh khiết cũng có một ít, ngươi xem...

    Trình Cung khoát tay, ở xung quanh xuất hiện rất nhiều nguyên đan, Đông Phương Hầu muốn bắt lấy vào trong tay.

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, những nguyên đan tinh khiết này biến mất.

    - Hiện tại cũng không thể cho ngươi, chỉ cần ngươi dẫn chúng ta đi dạo, một trăm vạn nguyên đan tinh khiết này sẽ cho ngươi, ngươi ngẫm lại, một trăm vạn nguyên đan tinh khiết a!

    - Tốt, nếu các ngươi đã ngưỡng mộ gia tộc như vậy, ta sẽ mang các ngươi đi chiêm ngưỡng một chút, phía dưới ngàn trượng mặc cho các ngươi du lãm một phen, đây cũng là do mặt mũi của ta, nếu là các trưởng lão bình thường cũng sẽ không tốt như vậy, nói cho các ngươi biết a, trên ngọn núi này có rất nhiều người cho ta mặt mũi.

    Đông Phương Hầu nghĩđến một ngàn trượng phía dưới căn bản không có vấn đề gì, lại nghĩ tới một trăm vạn Thuần Nguyên Đan, do dự một chút liền trực tiếp đáp ứng, sau khi đáp ứng vẫn không quên tự biên tự diễn vài câu.

    Đông Phương Ngọc Sanh thực sự muốn đạp một cước lên mặt tên khỉ ốm này, con mẹ nó ngươi còn có mặt mũi sao, mặt mũi của ngươi ngay cả góc mu bàn chân của Bổn thiểu chủ cũng không đáng.

    Nhưng hiện giờ hắn cũng không phải người xúc động như vậy nữa, hơn nữa bị thần niệm gia tỏa của Trình Cung giày vò lâu như vậy, cũng đã quen dùng góc độ người đứng ngoài để quan sát một chuyện, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, cái này khiến Đông Phương Ngọc Sanh phát hiện Đông Phương Hầu này dường như có chút không đúng.

    Vẻ tham lam trong mắt đối với Thuần Nguyên Đan càng thêm động, cơ hồ không chút che dấu, hơn nữa cũng không lộ ra thanh tỉnh như vậy

    Bà mẹ nó, đây nhất định là tỷ phủ lại sử dụng thủ đoạn gìđó, đối với vị tỷ phu niên kỉ không lớn hơn mình bao nhiêu, nhưng thần thông quảng đại này, hiện giờĐông Phương Ngọc Sanh cũng hơi sợ.

    Nhất là thần niệm kia, coi như khi cha mình cường thịnh nhất, cũng chưa nghe nói qua thần niệm có thể biến thái như vậy, hiện giờ chỉ dùng thần niệm thần không biết quỷ không hay nói mấy câu đã thay đổi Đông Phương Hầu này rồi.

    Chương 1120: Mua dây buộc mình.

    Từ lúc nào thần niệm vốn có tính phụ trợ lại có tác dụng như vậy chứ, đúng rồi, thần niệm của tỷ tỷ, mập mạp dường như cũng rất mạnh, thậm chí Thanh Mai cũng thường xuyên dùng thần niệm làm ít chuyện.

    Trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh ẩn ẩn có chút hưng phấn, nếu như thần niệm của mình cũng có thể...

    Lúc này Đông Phương Hầu đầy đầu đều là một trăm vạn Thuần Nguyên Đan đã bắt đầu mang theo bọn hắn rời khỏi đây, tiến về phía ngọn núi kia.

    Tốc độ tiến lên của bọn hắn vừa mới bắt đầu cũng không nhanh, nhưng Trình Cung dần dần thúc giục Đông Phương Hầu, dần dần cũng nhanh hơn.

    Trên thực tế nếu Đông Phương Hầu còn chút phán đoán bình thường thì cũng sẽ không tin rằng có người tốn hao một trăm vạn Thuần Nguyên Đan chỉđể ngắm cảnh một chút.

    Mà Trình Cung dùng một trăm vạn Thuần Nguyên Đan chỉ làđể dẫn ra tham niệm của hắn, sau đó dùng thần niệm mê hoặc ảnh hưởng đến phán đoán của hắn.

    Loại ảnh hưởng này dần dần xâm nhập, dần dần liền biến thành hắn nghe theo sự chỉ huy của Trình Cung, Trình Cung bảo hắn đi đâu hắn sẽ đi đó.

    Sau khi tiến thêm một ngàn trường, bọn hắn đều dứt khoát trực tiếp bay về phía trên, về phần tốc độ thìđược khống chế trong phạm vi bình thường.

    Nhưng khi đến 3000 trượng liền bị trận pháp ngăn cản lại, lệnh bài chấp pháp của Đông Phương Hầu đến đây đã không thể dùng được nữa, phải cần lệnh bài đặc biệt mới được.

    Đúng lúc này Trình Cung lặng lẽ đưa cho hắn một tấm lệnh bài, bằng vào lệnh bài này bọn hắn thuận lợi thông qua trận pháp ở 3000 trượng, tiếp tục tiến lên.

    - Đứng lại, không phải người của chủ phong lại dám tự tiện xông vào, lập tức bắt bọn chúng lại.

    Khi đến chừng 5000 trượng, ngọn núi nhìn như không có bất kỳ ngăn trở nào đột nhiên xuất hiện một đội người, một người trong đó dĩ nhiên là trưởng lão Địa Anh đỉnh phong, mấy người ở phía sau, yếu nhất cũng làĐịa Anh tầng thứ bảy.

    Tùy ý một người ở đây đi ra ngoài cũng đủ để quét ngang một phương rồi, bọn hắn căn bản không cần hỏi thăm cũng biết, cách ăn mặc của Đông Phương Hầu và bọn Trình Cung, Đông Phương Ngọc Sanh đi sau lưng hắn rõ ràng không phải là người của chủ phong.

    - Xuất ra lệnh bài vừa rồi ta đưa cho ngươi, nói với bọn họ là ngươi thay Vân Long trưởng lão làm việc, cố ý mang theo hai người chúng ta đến đây.

    CóĐông Phương Linh Lung vàĐông Phương Ngọc Sanh ở đây, Trình Cung đã sớm rõ tình huống ở chủ phong.

    Tuy rằng không muốn người khác chúý, nhưng chủ phong với tư cách là nơi trọng yếu nhất của Đông Phương gia tộc, loại kiểm tra này nhất định phải vượt qua được.

    Trước kia Trình Cung cũng đã hỏi thăm Đông Phương Ngọc Sanh, vừa vặn trong số những người của Đông Phương gia tộc cùng theo bọn họ đi tính toán Bắc Minh Triều, có một người vừa lúc bị Vân Long trưởng lão trên chủ phong của Đông Phương gia tộc phái đi ra mua sắm thứ gìđó, bởi vì những vật kia tương đối hi hữu, cho nên tốn thời gian rất dài.

    Bình thường mấy tháng mới có thể tìm được một thứ, mà vị Vân Long trưởng lão này chính là người màĐông Phương Thiên Báo tự mình mang đến.

    Mặc dù chỉ là trưởng lão trên danh nghĩa, nhưng Vân Long trưởng lão này trên thực tếđã có tu vị Thiên Anh.

    Nghe nói là một đầu Long Thu biến hóa mà thành, Thần Long huyết mạch trên người hắn so với Giao Long nhất tộc còn dày đặc hơn, chỉ là bọn hắn càng thêm hi hữu thôi.

    Bản thân cũng không phải là người của Đông Phương gia tộc, cộng thêm lại là dị loại, tuy rằng cóđược tu vị Thiên Anh tầng thứ hai, nhưng ngay cả trở thành ngoại môn thái thượng trưởng lão như Khô Cốt trưởng lão cũng khó có khả năng, dù sao đãi ngộ của thái thượng trưởng lão ở Đông Phương gia tộc cũng không hề bình thường.

    Bất quáĐông Phương Thiên Báo vẫn cho hắn danh hiệu trưởng lão, ở trong chủ phong, chủ yếu là thay Đông Phương Thiên Báo trông coi môn hộ.

    Mà vừa rồi lệnh bài vừa rồi Trình Cung đưa cho Đông Phương Hầu, chính là lệnh bài của Vân Long trưởng lão

    - Bái kiến các vị trưởng lão, ta phụng mệnh Vân Long trưởng lão đi giúp hắn thu thập một vài dược liệu, hai vịđệ tử này biết rõ tin tức về dược liệu quý hiếm nào đó nên ta cố ý mang đến yết kiến Vân Long trưởng lão.

    Nếu như Đông Phương Hầu thanh tỉnh, nhất định sẽ không trấn định như vậy, dù sao vị trưởng lão Địa Anh đỉnh phong kia đang thi triển uy áp với hắn, nhưng lúc này đã bị thần niệm của Trình Cung mê hoặc điều khiển, Đông Phương Hầu này ngược lại lộ ra rất tự nhiên, sau khi cung kính hành lễ liền đưa lệnh bài ra.

    Trình Cung có thể chúý tới, khi những người này nghe đến Vân Long trưởng lão cũng không đểý lắm, thậm chí còn có một tia chán ghét nữa.

    Đúng vậy a, một gia tộc khổng lồ không thể nào không có người nào, nhưng ngoại nhân chỉ là bên ngoài, giống như trong tám mươi ngọn núi khác cũng có không ít dòng họ khác, thậm chí dị loại đầu nhập vào Đông Phương gia tộc, trải qua các loại khảo nghiệm cũng nhận được thân phận vàđịa vị nhất định, nhưng chủ phong đối với Đông Phương gia tộc có lại cóý nghĩa thần thánh không bình thường, Đông Phương Thiên Báo để một ít ngoại nhân ra ra vào vào, tự nhiên khiến bọn hắn khó chịu trong lòng rồi.

    Đương nhiên, có thể nhìn ra từ biểu hiện, cũng là bởi vìđoạn thời gian trước hỏa chịu sự ảnh hường từ chuyện Hỏa Vân Thành.

    Xem ra, sự ảnh hưởng của trận chiến ở Hỏa Vân Thành quả thật rất lớn a.

    - Đi thôi, tiến vào trên chủ phong, không được phép tùy ýđi loạn.

    Tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong kia lấy lệnh bài ra dò xét một chút, bên trong quả thật có ấn kýđặc biệt của Vân Long trưởng lão, bên trên cũng biểu hiện ra tác dụng của tấm lệnh bài này chính là lệnh bài bình thường, để thu thập một ít tài liệu

    - Vâng, vâng.

    Đông Phương Hầu tiếp nhận lệnh bài, sau đó ba người cùng nhau tiến lên chủ phong.

    - Có một ít người quả thực không muốn phát triển, vậy mà vì chút chỗ tốt mà ra sức làm việc cho loại người này, thật sự mất hết thể diện gia tộc.

    - Quả thực đáng xấu hổ.

    - Cũng đừng nói như vậy, những người ở dưới cũng không có cách nào, dù sao hắn vẫn còn danh hiệu trưởng lão của gia tộc, chỉ hi vọng mau chóng có một quyết đoán a.

    Tên trưởng lão đầu lĩnh kia khoát tay áo, dẹp yên nghị luận của mấy người này, mang theo bọn họ biến mất, hiển nhiên bọn hắn có pháp bảo đặc thù, có thể dung làm một thể với trận pháp trên chủ phong, tùy ý xuyên qua.

    Cũng như Linh Lung nói, căn cơ chính thức của Đông Phương gia tộc, là ở trên chủ phong 5000 trượng, tiến vàotrên 5000 trượng rồi, nguyên khí sẽ có biến hóa rất lớn, tầng mây mà người thế tục nhìn thấy đã ở ngay dưới chân, mà dưới sự khống chế của trận pháp trên chủ phong, các loại kỳ trân dị thú nhiều không kể xiết, các loại đình đài cung điện tùy ý có thể thấy được.

    Quan trọng nhất là một cổ đan khí, bao phủ trên toàn bộ chủ phong, khiến cho cả chủ phong giống như tiên cảnh trong truyền thuyết vậy, đây là cảnh tượng đã tích lũy vô số năm mới cóđược.

    Bởi vì vừa rồi đã có người kiểm tra, cộng thêm ở đây phân thành các khu vực bất đồng, ngược lại không có người nào kiểm tra nữa, dưới sự khống chế của Trình Cung, ba người rất nhanh đãđi tới bên ngoài một cung điện trên chủ phong.

    Chương 1121: hỏa diễm trong cơ thể bày trận. (1)

    - Tỷ phu, chúng ta nên làm gì bây giờ?

    Tuy rằng Đông Phương Ngọc Sanh cũng đã sinh sống trong chủ phong nhiều năm, nhưng giờ phút này thực sự không có chủ ý gì cả, không biết nên ra tay thế nào nữa.

    - Tiểu tử, lại còn là một đại sư trận pháp cấp năm nữa, nếu như lại gặp thêm một hai loại trận pháp đặc biệt nữa, cũng coi như là một đại sư trận pháp lục cấp gà mờ rồi, trách không được đãi ngộ lại không bình thường.

    Giờ phút này Trình Cung đang nhìn kỹ cung điện mà Vân Long trưởng lão ở, tuy rằng hắn chỉ lấy được một thân phận trưởng lão, nhưng lại không phải là ngoại môn, cũng không phải khách khanh, mà trưởng lão Đông Phương gia tộc chân chân chính chính.

    Nhưng trình độ lại vượt qua trưởng lão bình thường, hơn nữa Trình Cung phát hiện hắn đã thêm rất nhiều trận pháp vào trong này, loại đại sư trận pháp này cho dù ở Vũ Châu Lý gia cũng cóđược địa vị nhất định huống chi ở trong các thế lực khác.

    Trách không được hắn lại chiếm được một vị trí trưởng lão chính thức, mà các loại đãi ngộ rõ ràng làđãi ngộ của thái thượng trưởng lão, đoán chừng nếu như thêm vài năm nữa, hắn trở thành thái thượng trưởng lão chính thức cũng không có vấn đề gì.

    Một đại sư trận pháp ngụy lục cấp, đủ để khiến Đông Phương gia tộc động tâm, chớ đừng nói chi đến hắn là tâm phúc của Đông Phương Thiên Báo, xem ra địa vị của Vân Long trưởng lão này so với mình nghĩ ban đầu còn cao hơn a.

    Tư liệu lúc đầu mà Trình Cung biết, tuy rằng những đệ tửĐông Phương gia tộc kia cũng đề cập tới Đông Phương Thiên Báo rất coi trọng Vân Long trưởng lão, nhưng cũng nói thanh danh hắn không hiển hách bằng Khô Cốt trưởng lão, thực lực cũng không bằng Khô Cốt trưởng lão, Trình Cung cũng không quáđể trong lòng, chỉ là vừa vặn có một tấm lệnh bài như vậy nên muốn mượn danh nghĩa của hắn để lên chủ phong thôi.

    - Tỷ phu, ngươi lầm bầm lầu bầu nói gìđó, bây giờ chúng ta nên làm gì, nếu đứng ở đây quá lâu thì rất dễ khiến người khác chúý và hoài nghi đấy.

    - Đi, chúng ta đi vào thăm Vân Long trưởng lão này.

    - Ah...

    Đi vào, không phải...

    Tỷ phu, ngươi không phải muốn động đến hắn đấy chứ, ở chỗ này nếu vạn nhất gây ra động tĩnh gì sẽ rất phiền toái.

    - Nếu ở nơi khác thì có lẽ sẽ gây ra động tĩnh, nhưng ở đây sẽ không, người này đã vây kín chỗ của hắn mấy lớp, vừa vặn tiện nghi cho chúng ta.

    Trận pháp...

    Chẳng lẽ!

    Nhìn thấy Trình Cung nói chuyện đã cất bước đi vào, Đông Phương Ngọc Sanh cũng vội vàng đi theo, nếu như nói ý nghĩ trước kia trong lòng hắn đầu tiên khẳng định sẽ cho rằng Trình Cung đang khoác lác, nhưng giờ hắn rất rõ tiêu chuẩn trận pháp của Trình Cung.

    Những thứ khác không nói, gia chủ của Lý gia vốn dùng trận pháp nổi tiếng Cửu Châu đại địa, thủ tịch thái thượng trưởng lão đều muốn mời tỷ phu đi Lý gia giảng giải trận pháp chi đạo, trận pháp của tỷ phu không thể nào hoài nghi được.

    Lúc Trình Cung đi tới giống như tiến vào nhà mình vậy, hai tay biến hóa, nguyên một đám trận pháp liền chuyển động, nghe lời giống như binh sĩ nhìn thấy chủ nhân nhà mình đến vậy, ngoan ngoãn nhường cho bọn hắn một con đường.

    - Ai, dám xông vào địa bàn của Long gia gia, muốn chết đúng không.

    Một tiếng quát lớn, từ bên trong đã lao ra một người, cổ đặc biệt dài, đầu lại không lớn, thân hình uốn trái lượn phải như đang bơi vậy, trong hai mắt nhỏ mang theo sát khí lăng lệác liệt, thanh âm vừa vang lên ba đạo quang mang đã cuốn về phía bọn Trình Cung nhanh như chớp.

    - Một con cá chạch nhỏ chưa lớn cũng dám ở chỗ này xưng Long, bản đại thiếu sẽ cho ngươi thấy cái gì gọi là Chân Long.

    Vừa rồi khi tiến vào, Trình Cung mở ra mấy trăm trận pháp, đa số đều là trận pháp che đậy khí tức, màđồng thời hi Trình Cung cũng đã tiến hành thay đổi một chút, uy lực cũng lớn hơn rất nhiều.

    Trình Cung có lòng tin cho dù Thái Tôn nếu như không cố ýđểý chỗ này thì cũng không cách nào phát giác ra chuyện bên trong.

    Nhưng để cho ổn thỏa, tránh tạo thành động tĩnh quá lớn khi giao thủ với cảnh giới Thiên Anh nên vừa lên Trình Cung đã trực tiếp để thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long động thủ.

    Vô thanh vô tức, long trảo cực lớn của thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long thò ra, Long Uy cường đại, uy áp của Hỏa Phượng Hoàng đều tận lực thu liễm, tránh việc dẫn động những người khác.

    Rầm rầm rầm...

    Một hồi thanh âm vỡ vụn, ba đạo hào quang cuốn về phía bọn Trình Cung lập tức nổ tung.

    Dĩ nhiên lại là ba sợi râu thật dài, đây là bổn mạng long tu của Long Thu cách mỗi ba ngàn năm mới dài ra một sợi.

    Có thể dài ra ba sợi nói rõ Long Thu chíít có tuổi thọ chín ngàn năm, đang tiếc là Long Thu tu luyện lại quá chậm.

    Hơn nữa nó rất không may, gặp phải thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Ma Long chính là có huyết mạch Ma Long chân chân chính chính, có tính áp chế cộng thêm lực lượng cường đại, trực tiếp đánh tan công kích của hắn.

    - Long...

    Sao có thể, chạy ah...

    Vân Long trưởng lão hùng hùng hổ hổ lao tới lập tức vặn vẹo thân hình, vậy mà lại dung hợp với các trận văn ở chung quanh, thân hình đã bắt đầu tiến vào trong không gian.

    Kháo.

    Vừa rồi khi mình tiến vào đây, thay đổi trận pháp của tên này đã tăng thêm một ít trận pháp vào không gian ở đây, không có nghĩ tới tên này còn có thể dựa vào bổn mạng thần thông để dẫn động không gian chấn động, dung nhập vào trong không gian rời đi/

    Cái này khiến Trình Cung rất ngoài ý muốn.

    Cũng may là thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long động thủ, một ngụm Niết Bàn hỏa diễm được phun ra, ngay cả trong hư không chung quanh cũng tràn ngập Niết Bàn hỏa diễm.

    Niết Bàn hỏa diễm được xưng là bất diệt chi hỏa, uy lực tự nhiên kinh thiên động địa.

    Trên thực tế lúc này phân thân Hỏa Phượng Ma Long thi triển ra khiến trong hư không cũng tràn ngập hỏa diễm.

    Hét thảm một tiếng, Long Thu đã ẩn vào trong không gian kia liền vọt ra từ bên trong.

    Oanh!

    Ma Long trảo cực lớn đè xuống, trực tiếp ép Long Thu xuống mặt đất.

    Tuy rằng cuối cùng bắt được Long Thu này, nhưng Trình Cung cũng thấy phi thường ngoài ý muốn.

    Bởi vì căn cứ theo tình báo thì Vân Long này nhiều nhất chỉ là Thiên Anh tầng thứ hai đỉnh phong.

    Cho dù gần đây cóđột phá cũng chỉ là Thiên Anh tầng thứ ba, vẫn còn chênh lệch rất nhiều với Khô Cốt đạo nhân.

    Nhưng vừa rồi né tránh kích thứ nhất của Hỏa Phượng Ma Long, còn có thể ẩn vào không gian thiếu chút nữa đào tẩu.

    Sau đó tại dưới Niết Bàn hỏa diễm lại không bị thương nặng.

    Cho dù cuối cùng dưới một đảo của Hỏa Phượng Ma Long vẫn còn có thể chống cự một chút, lực lượng kia rõ ràng đãđạt đến Thiên Anh tầng thứ năm đỉnh phong rồi.

    Mẹ nó, ngoại trừ mình và người bên cạnh ra, đúng là rất hiếm thấy có người tu luyện nhanh như vậy, nhất là Long Thu này, nếu nó thực sự có thiên phú như vậy, giống như Côn Bằng thái tử, cho dù có tăng lên nhanh hơn nữa Trình Cung cũng không kinh ngạc.

    Nhưng ngẫm lại nó mất cả vạn năm mới tu luyện đến Thiên Anh đã biết rõ nó tuyệt không phải là thiên tài gì cả rồi.

    Chương 1122: hỏa diễm trong cơ thể bày trận. (2)

    Cũng may mình trực tiếp sử dụng thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Nếu như không cận thận một chút, lấy sự giảo hoặc của người này thì cho dù mình không gặp nguy hiểm cũng nên trốn đi sớm một chút.

    - Ngươi...

    Các ngươi là người nào.

    Ta...

    Ta là trưởng lão Đông Phương gia tộc, ta làđại sư trận pháp lục cấp, các ngươi không thểđối với ta như vậy được.

    Vân Long trưởng lão không rõ xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ Đông Phương Thiên Báo kia đã chết rồi sao, nếu không sao lại có người muốn động đến mình chứ.

    Nhưng dường như cũng không nghe được tin tức gì ah.

    Chỉ nghe nói hình như Đông Phương Linh Lung sắp kết hôn với Bắc Minh gia tộc đã bị đoạt hôn.

    Đương nhiên, hắn cũng cảm thấy người này không giống người của Đông Phương gia tộc, người Đông Phương gia tộc sẽ không làm việc như thế.

    Hơn nữa ở trên chủ phong của mình, nếu như Đông Phương gia tộc muốn bắt mình thì có quá nhiều người có thể.

    Ở trên chủ phong này dù mình có bãnh lĩnh thông thiên cũng không thể trốn thoát, không đáng để làm vậy.

    Chỉ là kỳ quái, bọn hắn vào đây bằng cách nào, vì sao đến cuối cùng mình mới phát giác ra.

    Trong nội tâm thầm phỏng đoán, Vân Long cũng tận lực bộc phát thanh âm, muốn khiến những người ở chung quanh chúý.

    Thanh âm này của hắn cũng là một loại Âm Ba công pháp.

    Chỉ tiếc trận pháp trước đây của hắn đãđủ mạnh, hơn nữa Trình Cung cải tiến, đừng nói là hắn, cho dùĐông Phương Thiên Báo ở chỗ này nếu như không tận lực công kích thì muốn cho bên ngoài người phát hiện ra tình huống bên trong cũng không thể nào được.

    - Cái này...

    Đây là làm sao vậy, nơi này là chỗ nào, ah!

    Nhưng một tiếng gầm rú này của hắn, ngược lại đãđánh thức Đông Phưng Hầu, sau đóĐông Phương Hầu khiếp sợ nhìn chung quanh.

    Từ bên ngoài ngoại trừ cao thủ trận pháp như Trình Cung ra thì không người nào nhìn thấy gì cả.

    Nhưng từ bên trong lại thấy bên ngoài rất rõ ràng, khi nhìn thấy những cảnh tượng trong truyền thuyết này, Đông Phương Hầu trợn tròn cả mắt.

    Đã xong, đã xong, lần này chết chắc rồi, sao lại đến đây chứ

    Sau đó lại nhìn thấy một đầu quái vật vừa giống như Long vừa giống như Phượng vậy màđè một trưởng lão mặc trang phục trưởng lão Đông Phương gia tộc xuống.

    Đông Phương Hầu thiếu chút nữa đã hôn mê.

    Xảy ra chuyện gì thế này, chẳng lẽ Đông Phương gia tộc bị công chiếm rồi sao, chẳng lẽ gia tộc bị hủy diệt rồi sao, nếu không sao có thể có người ngoài tấn công trưởng lão gia tộc trên chủ phong chứ.

    Lại nhìn hai người trước mắt, Đông Phương Hầu sợ tới mức trực tiếp xụi lơ.

    Triệt để xong rồi, lần này triệt để xong rồi, hai tên này vậy mà...

    Vậy mà...

    Hắn cũng không ngu ngốc, vừa nhìn thấy Trình Cung vàĐông Phương Ngọc Sanh, vừa nhìn đã biết được hai người này tuyệt không phải là thiên tài của chi nhánh Đông Phương gia tộc như vậy được.

    Con mẹ nó, thảm rồi, lần này thảm rồi...

    Khi phân thân Hỏa Phượng Ma Long đè Vân Long trưởng lão này xuống, Trình Cung cũng âm thầm thở phào một cái.

    Bởi vì trước đây hắn hoàn toàn không nghĩ tới Vân Long trưởng lão này lại có tu vị Thiên Anh tầng thứ năm.

    Tuy rằng Hỏa Phượng Ma Long bằng vào thân thể cường hãn, Niết Bàn hỏa diễm, tốc độ của Hỏa Phượng Hoàng và thần niệm cường hoành của mình khống chế cũng có thể vượt cấp chiến đấu.

    Nhưng tồn tại Thiên Âm tầng thứ năm, tuyệt đối không thể chế ngựđơn giản được.

    Nếu như biết rõ Vân Long trưởng lão này là Thiên Anh tầng thứ năm, Trình Cung tuyệt đối sẽ không tiến đến.

    Cũng may sau khi khống chếđược Vân Long trưởng lão, Trình Cung cũng phát giác ra thực lực của hắn cũng chưa vững chắc.

    Vừa rồi khi là mình tập kích hắn, mà hắn nhiều nhất cũng chỉ bộc phát ra tu vị Thiên Anh tầng thứ tư bình thường, so với Khô Cốt trưởng lão cũng chỉ mạnh hơn một chút thôi.

    Kỳ quái, cho dù vừa mới đạt tới Thiên Anh tầng thứ năm, gặp phải nguy hiểm cũng không thể thế a.

    Nhìn thấy Vân Long trưởng lão lúc này đã hoàn toàn bị mình khống chế, Trình Cung đột nhiên nghĩđến một việc.

    Nếu như mình nhớ không lầm, trong một bản bí tịch cổ được xưng là ghi lại tất cả chuyện kì dị của Thiên địa đã nói qua, Long Thu sẽ có một số rất ít phát sinh dị biến, cóđược năng lực thôn phệ nguyên khí của con người, trực tiếp đoạt lấy pháp lực của người khác.

    Khi đến hậu kỳ thậm chí còn có thểđạt đến trình độ thôn phệ Nhân Anh, Địa Anh và Thiên Anh của người khác.

    Bởi vì loại tình huống này quá mức hiếm thấy, cho nên ngay cả bản thân Long Thu nhất tộc trước khi phát sinh dị biến cũng sẽ không biết.

    Chẳng lẽ người này may mắn như vậy?

    Bất quá lần này vận khí cũng thật tốt quá, vốn gặp phải Khô Cốt đạo nhân vừa vặn bị mình khắc chế, mà gặp được Vân Long trưởng lão này lại bị thân ngoại hóa thân Ma Long khắc chế.

    Phải biết rằng Long Thu chỉ cóđược huyết thống của Long, mà Ma Long lại là Long chân chính, huyết mạch thuần khiết.

    Loại áp chế này cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Vân Long trưởng lão không thể lập tức phát huy ra thực lực của mình.

    - Chỉ bằng vào ngươi bố trí mấy trận pháp thế này cũng dám xưng làđại sư trận pháp lục cấp sao, ngươi miễn cưỡng coi làđại sư trận pháp ngũ cấp đã không tệ rồi.

    Còn có, trận pháp mà ngươi bố tríđã bị bản đại thiếu không chế, còn tăng cường thêm một chút hiệu quả, cho nên ngươi không cần cố sức làm gì, tốt nhất là cứ trung thực phối hợp.

    Nói, Đông Phương Suất ở nơi nào?

    - Ở...

    Ở đâu bên cạnh.

    Chỗ ta ở vốn là chỗ của Đông Phương Thiên Báo, tuy rằng hắn tranh đoạt gia chủ thất bại nhưng vẫn là thái thượng trưởng lão trọng yếu của Đông Phương gia tộc, thậm chí lúc ấy còn để hắn tiếp nhận thủ tịch thái thượng trưởng lão nữa.

    Nhưng tiếc hắn lại không đồng ý, đối nghịch với gia chủ Đông Phương Trung Đạo, cuối cùng mới bị đuổi ra khỏi nhà.

    Hiện giờ hắn lại trở về làm đại gia chủ, chỗ này lại thuộc về hắn.

    Bởi vì thân phận của ta tương đối đặc biệt, cho nên Đông Phương gia tộc đồng ýđể nơi này cho ta tạm thời tu luyện, từ nơi này có một thông đạo thông đếm chủ phong Hỏa Long chủ mạch.

    Vân Long trưởng lão bị Hỏa Phượng Ma Long khống chế, lực lượng bị phong cấm lại, đã không có lực lượng chèo chống, Vân Long trưởng lão dưới uy áp của Long Uy, toàn thân run rẩy.

    Tay chân thậm chí còn có xu thế trở về bản thân, nghe thấy Trình Cung hỏi liền lập tức trả lời không chút do dự.

    Chỉ là hắn lại trả lời quá mức thống khoái, thống khoái đến khiến người giật mình, khiến người hoài nghi.

    - Đi trước dẫn đường.

    Trình Cung khẽ động thần niệm, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đã tiến vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Hôm nay Vân Long trưởng lão này đã bị Hỏa Phượng Ma Long phong bế lực lượng.

    Hơn nữa Trình Cung cũng đã sớm có chuẩn bị, căn bản không sợ hắn có vấn đề gì.

    - Hô!

    Vân Long Trưởng Lão đường đường là tồn tại Thiên Anh, làđại sư trận pháp số một số hai trong toàn bộ tán tu ở Đông Bắc Đan Châu.

    Hôm nay sau khi Hỏa Phượng Ma Long rời khỏi, hắn vậy mà sợ tới mức toàn thân mồ hôi rơi như mưa, như bị hư thoát vậy.

    Chương 1123: Lẻn vào chủ phong hỏa mạch. (1)

    Mồ hôi lưu lại trên mặt đất chíít cũng có mấy cân, cả người trong nháy mắt như gầy đi không ít, thần sắc cũng như bệnh nặng mới khỏi vậy.

    Sau khi thở phào một hơi liền liên tục gật đầu.

    Bước chân phù phiếm cũng không dám lãnh đạm chút nào, dẫn đường ở phía tr ước

    Lần này, lần này xong rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh nhìn Trình Cung đi ở phía trước:

    - Tỷ phu, lúc nãy hắn trả lời cũng quá thống khoái a.

    Khẳng định...

    Chắc có lẽ không dễ dàng như vậy.

    Cận thẩn hắn giở tròđấy.

    Vốn trong nội tâm Đông Phương Ngọc Sanh khẳng định nơi này có vấn đề.

    Nhưng thấy Trình Cung không nói gìđãđi theo, bằng vào sự hiểu rõ gần đây với Trình Cung, lại cảm thấy không chắc lắm.

    - Yên tâm, tỷ phu của ngươi chính là tổ tông của người xấu, chuyên gia chơi người, người xấu trong người xấu.

    Ngươi cho rằng ta sẽ khách khí như vậy sap.

    Ta đã sớm lưu lại một ít hỏa diễm trong thân thể hắn, sau đó dựa vào đóđể bố một trận pháp nho nhỏ.

    Trận pháp này tương đối đặc biệt, coi như tồn tại Thái Tôn cấp ra tay, nếu như không hiểu phá trận chi pháp cũng không thể cứu người này.

    Trình Cung trực tiếp đáp trả lời Đông Phương Ngọc Sanh.

    Đông Phương Ngọc Sanh nghe xong lập tức rõ ràng.

    Dù sao cũng đã ở bên người Trình Cung lâu như vậy, lại hợp tác chiến đấu với bọn mập mạp một hồi lâu.

    - Không thể nào đâu, hỏa diễm sao có thể bày trận pháp trong cơ thể người chứ, ta thấy hắn vẫn tốt đấy thôi.

    Đông Phương Ngọc Sanh lập tức phối hợp hỏi, chỉ là hắn đang cố nén cười, cơ bắp trên mặt co rúm lại.

    - Thấy đứa nhỏ ngươi còn không tin.

    Tuy rằng Đông Phương gia tộc các ngươi dùng luyện đan làm chủ, nhưng thiên hạ vạn đều tương liên, thực tế sau khi đạt tới đỉnh phong, bất luận hỏa diễm, đan dược, dược vật nào trong Luyện đan cũng có thể vận dụng vào lý luận của trận pháp.

    Hôm nay cho ngươi được thêm kiến thức.

    Trình Cung nói xong, bổn mạng chân hỏa của bản thân đã vận chuyển.

    - Ah!

    Vân Long trưởng lão đi ở phía trước đột nhiên lảo đảo một cái, cả người thoáng cái đã bò lên mặt đất, mà ở trong thân thể hắn, bảy đoàn hỏa diễm lập tức chớp động, giống như bảy ngôi sao sáng ngời, lập tức thiêu đốt thân thể Vân Long trưởng lão ra bảy cái động.

    Quan trọng nhất là loại thống khổ kia, đãđến cảnh giới như Vân Long trưởng lão, thực tế còn không phải là thân thể nhân loại, sự cường hãn của thân thể chính hắn rõ ràng nhất, nhưng sau khi ngọn lửa kia bốc lên, hắn đã có một loại cảm giác diệt vong, Thiên Anh cùng dung hợp làm một với thân thể vậy mà lúc này tùy thời đều có khả năng bị thiêu đốt.

    Loại sợ hãi này, so với vừa bị sựáp bách của Long Uy cũng không yếu hơn chút nào.

    Áp bách của Long Uy là vì huyết mạch, nhưng sựđáng sợ của loại hỏa diễm này, tuyệt đối là vì ngọn lửa này có lực lượng đáng sợ

    - Không nên...

    Không nên, ta...

    Ta không có...

    Lừa các ngươi, thật đấy...

    Vân Long trưởng lão lúc này cũng khó có thể trấn định, vội vàng gào thét.

    Trong nội tâm tại mắng, con mẹ nó, hai tên điên, hai tên tiểu phong tử này là muốn đùa chết mình đây mà.

    Hai tiểu phong tử này ở đâu ra, nhìn bộ dáng của bọn hắn không giống như người của Đông Phương gia tộc ah, nhất là ngọn lửa này.

    Nhưng nghe lời vừa rồi của tên kia, tiểu tử này hình như là người của Đông Phương gia, đến cùng là sao.

    Bên ngoài tin tức tuy rằng bay đầy trời, nhưng Vân Long trưởng lão lại không hiểu rõ tình hình ngoại giới, cho nên hiện giờđầu óc choáng váng, cũng không phân biệt được rõ hai người này rốt cuộc là ai, bất quá lúc này hắn đã thực sự sợ hai tai họa này rồi.

    MàĐông Phương Hầu ở phía sau lại run rẩy hai chân, má ơi, đây chính là người phát ngôn của gia chủ Đông Phương gia tộc, là tồn tại Thiên Anhcao cao tại thượng, lại là trận pháp đại sư, địa vị cao không gì sánh kịp.

    Như mình trước kia ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có, hôm nay vậy ma lạì kêu thảm cầu xin tha thứ.

    Nhân vật như vậy cũng thế, mình làm sao bây giờ, nên làm gì bây giờ?

    - Không chơi cũng được, nhưng tốt nhất ngươi phải rõ một việc, trừ phi ngươi có thể tìm được người biết cách trận pháp, tốt nhất làđại sư trận pháp bát cấp hoặc cửu cấp, đồng thời còn cóđược tu vị Thái Tôn cấp, nếu không ngươi phải nghe theo ta, nếu ngươi không tìm được, vậy tốt nhất đừng nên làm trò bịp bợm gì.

    BA~!

    Trình Cung nói xong vỗ tay phát ra tiếng.

    Hỏa diễm trận pháp do một tia Niết Bàn hỏa diễm vừa rồi Hỏa Phượng Ma Long lưu lại trong cơ thể hắn lập tức như không tồn tại vậy, lúc này thương thế trên người Vân Long trưởng lão mới bắt đầu tựđộng khôi phục, thịt bị thiêu mới bắt đầu tự khôi phục...

    Mà khi Niết Bàn hỏa diễm thiêu đốt, ngay cả lực lượng tự khôi phục của hắn cũng bịáp chế.

    Vân Long trưởng lão tự nhiên sẽ không nóng nảy, đơn giản như vẻ bề ngoài, Trình Cung rất rõ.

    Bởi vì người nào có thể tu luyện trận pháp đến trình độ này, khác với luyện đan đại sư hoặc luyện khíđại sư, tuyệt đối sẽ không xuất hiện loại như đan si được, bởi vì trận pháp khi đến hậu kỳ, đã liên quan đến vô số tri thức.

    Thiên văn, địa lý, tinh tượng.

    Đồng thời khi mở rộng kiến thức, tăng lên trình độ trận pháp cũng sẽ khiến đầu óc được mở mang hơn rất nhiều, ý nghĩ của tuyệt đại đa số những người chơi trận pháp đều rất lợi hại, giống như Vũ Châu Lý gia vậy, bọn hắn bắt nguồn xa, dòng chảy dài, theo chân bọn họ gia chủ mỗi một thời đại và người thừa kếđều phi thường thông minh, làm việc, làm người đều phi thường lợi hại có quan hệ rất lớn.

    Nhưng hắn có tính toán của hắn, Trình Cung cũng có thủ đoạn của mình, một hồi lâu Vân Long trưởng lão này mới có thể đứng dậy, tiếp tục đi về trước.

    - Tỷ phu, như vậy có thể dọa được hắn sao?

    - Ta đùa thôi mà, ai dọa hắn chứ.

    - Ta biết rõ, ta nói là hắn có thể còn chơi trò gì nữa không?

    - Vậy thì phải xem hắn có can đảm này không đã, thứ mà ta thi triển vừa rồi, so với bất cứ thủ đoạn uy hiếp nào càng hữu dụng, hắn là người thông minh sẽ minh bạch điểm ấy, làm việc với người thông minh cũng không hề khó khăn, ngươi ngẫm lại tình huống khi ngươi trao đổi hoặc phối hợp chiến đấu với Lý Dật Phong đi.

    - Vậy sao!

    Đông Phương Ngọc Sanh mới nhớ tới, Lý Dật Phong và người của Lý gia dường như đều rất đặc biệt, nhưng từ phương diện nào đó mà nói, kỳ thật đó là một loại trí tuệ.

    - Đúng rồi, vậy tên khỉ ốm kia xử lý thế nào đây.

    Đột nhiên, Đông Phương Ngọc Sanh lại nghĩ tới Đông Phương Hầu.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Ngươi thật không quên được hắn, bất quá nếu ta là ngươi, sẽ chờ sau khi kế thừa gia chủ bắt hắn đến để giết một người răn trăm người, còn hiện giờ, ngươi bóp chết hắn cũng đơn giản như bóp chết một con kiến vậy, nhưng bóp chết con kiến lại không có giá trị gì cả.

    Tự ngươi xử lýđi, muốn giết, muốn để lại, tùy ngươi.

    Đông Phương Ngọc Sanh sau khi nghe xong Trình Cung nói, nghĩ nghĩ liền quay đầu lại nhìn thoáng qua Đông Phương Hầu đã xụi lơ năm đó, đột nhiên cười cười xấu xa, sau đóđi theo Trình Cung tiến vào trong nội điện.

    Chương 1124: Lẻn vào chủ phong hỏa mạch. (2)

    Bành!

    Nhìn thấy Đông Phương Ngọc Sanh đột nhiên quay đầu lại, cả người Đông Phương Hầu liền khẩn trương.

    Hắn cũng không phải loại người quanh năm đều chiến đấu ở bờ vực sinh tử, nếu đổi là một người đi ra từ huyết chiến, dù là chỉ có tu vị Nhân Anh kỳ, cũng tuyệt đối sẽ không giống hắn, cho dùđối mặt với cường địch cũng sẽ không như thế.

    Nhưng Đông Phương Hầu lại không được, sợ tới mức thân thể cứng ngắc, trong đầu trống rỗng, còn cho là mình sẽ lập tức bị giết người diệt khẩu nữa.

    Nhưng hoàn toàn khiến hắn không nghĩ tới chính là, tên kia quay đầu lại liếc mình, còn nở nụ một chút, chỉ nụ cười kia lại có chút...

    Xấu.

    Sau đóĐông Phương Hầu trực tiếp nghiêng đầu một cái, việc này quả thật quá kích thích, quá kinh khủng, hắn nói thế nào cũng là gia hỏa có tu vịĐịa Anh, vậy mà đã hôn mê rồi.

    Aizzz, về sau gia tộc phải hảo hảo chỉnh đốn một phen rồi, gia tộc khổng lồ, cường đại không sai, nhưng hao phíđông đảo tài nguyên, lực lượng, đan dược, thực sự khiến trong gia tộc lại nhiều thêm một đám người như Đông Phương Hầu.

    Người như vậy có khác gì thái giám trong hoàng cung ở thế tục đâu chứ, Đông Phương gia tộc không cần người như vậy, cũng không lãng phí tài nguyên trên người người như vậy.

    Trách không được Đông Phương gia tộc tuy rằng thoạt nhìn khổng lồ, Đông Bắc Đan Châu tuy rằng chỉ có nửa châu bị đông Phương gia tộc chiếm lĩnh, nhưng bằng vào đan dược, nội tình của Đông Phương gia tộc lại không yếu hơn những thế lực chiếm cứ một châu bao nhiêu.

    Nhưng hôm nay hắn lại phát hiện, Đông Phương gia tộc sở dĩ không thể triệt để cường đại, đã không phải chỉđơn giản là nhiều thêm vài tên Thái Tôn.

    Trong bất tri bất giác, trong Đông Phương Ngọc Sanh đã có một ít cách nghĩ và kế hoạch của mình rồi.

    Đại điện này rất lớn, Vân Long bước chân phù phiếm đi tới, ở trong loại đại điện này, nếu như người bình thường đi, chỉ sợ đi mất mấy tháng cũng chưa xong.

    Cái này cũng giống như trong tục có một ít người trong lúc vô tình rơi xuống ngộ nhập vào chỗ tu luyện của Tu Chân giả, bởi vì có nguyên khí vàđạt được một ít trái cây mà Tu Chân giả tùy ý trồng nên thân thể trở nên cường tráng, giống như võ công cao thủ vậy, nhưng dùđi thế nào cũng khó mà ra ngoài, thẳng đến khi đụng phải một ít cấm chế hoặc là bị phát hiện, đa số Tu Chân giảđều sẽ trực tiếp dời chúng ra ng oài.

    Dù sao trong thiên địa này luôn luôn có một ít thay đổi, cho dù trận pháp của Tu Chân giả cũng sẽ có lúc xảy ra vấn đề.

    Mà chuyện này đã có rất nhiều truyền thuyết nảy sinh, nhìn thấy Vân Long học theo người bình thường đi ra, Trình Cung trực tiếp đi lên đạp hắn một cước bay ra ngoài.

    Bành!

    Sau khi bay ra ngoài ngàn mét, Vân Long trùng trùng điệp điệp đụng vào một cây cột, khiến nó bị vỡ vụn, sau đó tiếp tục bay đi, liên tiếp đụng nát mất cây cột và bức tường mới ngừng lại được.

    - Pháp lực và thần niệm của ngươi bị phong bế, thân thể của ngươi vẫn là thân thể của Thiên Anh, giả bộ suy yếu, giả chết đúng không, có cần ta khiến người toại nguyện, khiến ngươi cảđời này vĩnh viễn thành một phàm nhân không.

    - Ah, chính là ở phía trước, vừa rồi ta thực sự bị ngài hù, có chút mất hồn mất vía, giờ, lập tức đi ngay đây.

    Vân Long trưởng lão mãnh liệt nhảy dựng lên từ một đống đá cực lớn, vừa sải bước đã chừng mấy ngàn mét, bằng vào lực lượng thân thể cảnh giới Thiên Anh cũng đã rất khủng bố rồi.

    - Móa, tên này dung mạo xấu xí, nhưng lại trơn trượt như cá chạch vậy, thay đổi thất thường, căn bản không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì, cũng chỉ có tỷ phu ngươi có thể trịđược loại người này thôi.

    Đông Phương Ngọc Sanh lòng có cảm xúc, thật lòng nói.

    - Ha ha...

    Trình Cung vui vẻ cười to nói:

    - Xem ra sống lâu với mập mạp rất tốt, ngay cả công phu vuốt mông ngựa của hắn cũng học xong rồi, rất tốt, càng ngày càng có tiền đồ.

    - Ta không thèm học tên đó, ta là...

    Đông Phương Ngọc Sanh muốn nói, hắn là thật lòng nên nói, nhưng nghĩđến mình có giải thích cũng không cóý nghĩa gì cả.

    Ặc, ta giải thích cái này làm gì, dù ta có tâng bốc tỷ phu thìđã làm sao, may mắn bọn mập mạp, sắc quỷ không ở đây, nếu không khẳng định sẽ bị bọn hắn cười chết mất.

    Tốc độ trở nên nhanh hơn nhiều, Vân Long trưởng lão cũng không dám đối đãi với hai người này như hai người trẻ tuổi bình thường nữa, quan trọng nhất là sau khi tỉnh táo hắn đột nhiên nhớ tới một câu, ẩn ẩn cảm thấy đây chưa hẳn là chuyện xấu, có lẽ...

    Đãđến chủ phong, muốn đi vào trong chủ phong hỏa long cũng không khó, có thể nói người của Đông Phương gia tộc tu kiến tu luyện tràng ở chỗ này, tu kiến cung điện, việc làm đầu tiên chính là phải mở ra một đầu thông đạo câu thông với chủ phong.

    Đến lúc đó có thể mượn nhờ Hỏa Long của chủ phong để luyện đan, bình thường cũng có thể mượn nhờđể tu luyện, màđồng thời khi luyện đan, tu luyện, các loại đan khí và một bộ phận dược lực khi luyện đan cũng đang không ngừng tẩm bổ cho Hỏa Long của chủ phong.

    Cho nên muốn đi vào trong chủ phong hỏa mạch, chỉ có thông qua phòng luyện đan và thông đạo chủ phong Hỏa Long.

    Thông đạo này bình thời là hai bên đều sử dụng trận pháp phong bế, muốn mở ra lúc nào đều tùy tiện, do mình bố trí, màđổi thành nơi bên ngoài một bên tương liên với chủ phong hỏa mạch muốn mở ra, phải được sựđồng ý của mấy vị thái thượng trưởng lão đang trực đồng ý.

    Rất nhanh Vân Long đã mang bọn Trình Cung đi qua trận pháp trong phòng luyện đan, sau đó cần phải đi qua lộ trình vài trăm dặm nữa, cho nên Trình Cung dứt khoát trực tiếp mang theo Vân Long, rất nhanh đãđi tới một đoạn khác.

    Mặc dù có trận pháp ngăn cách, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được một cổ lực lượng hỏa diễm khổng lồ, mà ở trước mặt bọn họ, từng đạo trận thế cực lớn ngưng tụ, ngăn trở hỏa diễm ở bên ngoài.

    Toàn bộ trận pháp đều bị ngọn lửa kia đốt đến trong suốt, như một tinh thể hỏa hồng đang lưu chuyển vậy, rất là huyền diệu, mà ở ở một bên khác của trận pháp lại là hỏa diễm phô thiên cái địa.

    - Bình thường tu luyện ở ngay chỗ này, cách một lớp trận pháp mượn lực lượng của chủ phong hỏa mạch để tu luyện, nhưng cũng tuyệt đối không thểđộng vào trận pháp này, trận pháp này chỉ có mấy vị trưởng lão đang trực đồng thời đồng ý hoặc là gia chủ mới có thể mở ra.

    Đương nhiên, nếu như có thể trở thành Thái Tôn thì sẽ không còn hạn chế này nữa.

    Vị trí này của ta, cách mỗi mười hai canh giờ khi hỏa diễm trong chủ phong hỏa mạch yếu bớt thì có thể trông thấy Đông Phương Suất, bất quá các ngươi tốt nhất không không nên động vào trận pháp này, trận pháp này thực ra chính là...

    - Trận pháp này thật ra là một cổ lực lượng phát ra từ truyền thừa đỉnh của Đông Phương gia tộc, tự nhiên mà thành đúng không.

    Trình Cung chạy tới trước trận pháp như tinh thể lưu động này, cách một lớp trận pháp đỏ rực nhìn hỏa diễm phô thiên cái địa bên ngoài, hắn rất tùy ý nói.

    Chương 1125: Truy căn tố nguyên chi pháp. (1)

    - Bất quá ta ngược lại rất kỳ quái, tuy rằng thứ này không phải không thể phá, lấy chút trình độ của ngươi quả thật không thể nào pháđược, ngươi làm sao để xuyên qua trận pháp mà thi triển thôn nguyên phệ pháp chi thuật thế.

    Trình Cung một bên nhìn xem, một bên tùy ý nói.

    - Thôn nguyên phệ pháp, cái gì là thôn nguyên phệ pháp chi thuật?

    Vân Long trưởng lão rất kinh ngạc khó hiểu nhìn Trình Cung, không rõ hắn nói là cóý gì.

    Trình Cung đã có thể lưu Niết Bàn hỏa diễm lại trong thân thể Vân Long trưởng lão, đối với biến hóa hiện giờ của hắn tự nhiên rõ như lòng bàn tay, quay mắt về phía chủ phong hỏa mạch, trong nội tâm Trình Cung rất ngạc nhiên, Vân Long trưởng lão này không giống như đang nói láo, hắn không biết thôn nguyên phệ pháp chi thuật, làm sao có thể tăng trưởng lực lượng nhanh như vậy.

    Nhưng là Trình Cung cũng không hỏi gì, nếu Vân Long trưởng lão đã nói ở đây có thể nhìn thấy Đông Phương Suất, vậy làđược rồi, đãđủ đểđánh cược một lần, chậm trễ nữa thì có thể sẽ phát sinh biến cố.

    Ai biết được Đông Phương Thiên Báo kia lúc nào sẽ trở về, cho dùĐông Phương Thiên Báo không quay lại, ở Đông Phương gia tộc vẫn có người của hắn, thậm chí cũng có người ủng hộ hắn.

    Những lời mình nói ở Hỏa Vân Thành, còn có lực ảnh hưởng của Đông Phương Ngọc Sanh, Đông Phương Linh lung, còn xa xa không thể nào ảnh hưởng đến những người ủng hộ Đông Phương Thiên Báo được.

    Nghĩđến đây, hai tay Trình Cung thay đổi, lập tức lợi dụng Nguyên Tinh thúc dục thông cảm của mình lên đến Thiên Anh tầng thứ ba, thần niệm cường hoành của Thiên Anh tầng thứ 8 cũng lập tức tăng lên tới mạnh nhất.

    - Tụ nguyên ngưng pháp, ngưng thần biến hóa, xem bản đại thiếu thần niệm phá pháp.

    Trình Cung thúc dục thần niệm lên đến mức mạnh nhất, vậy mà dùng thần niệm trực tiếp trùng kích về phía trận pháp.

    Dùng thần niệm trùng kích trận pháp, hơn nữa còn là trận pháp do truyền thừa đỉnh của Đông Phương gia tộc phát ra, đầu hỏng mất rồi sao.

    Nhìn thấy Trình Cung động thủ, Vân Long trưởng lão há lớn miệng, trợn mắt há hốc mồm không dám tin, tiểu tử này muốn làm gì thế!

    Hắn muốn làm gì, muốn chết, tự sát, cũng không cần phí khí lực lớn chạy từ xa đến đây như vậy a!

    Nhìn lực lượng bành trướng ngưng tụ, thần niệm toàn lực trùng kích về phía trận phápm, giống như thác nước ầm ầm đổ xuống 3000 xích vậy, sau khi rơi xuống nhìn như cường hoành, nhưng trong nháy mắt lại tụ tập cùng một chỗ với nước bên dưới, tuy hai mà một.

    Mà thần niệm của Trình Cung nhìn như điên cuồng trùng kích, nhưng sau khi rơi xuống lại dung làm một thể với trận pháp, theo trận pháp mà lưu chuyển.

    Đông Phương Ngọc Sanh tuy rằng không hiểu nhiều về trận pháp, nhưng đã sớm nhìn quen, cũng như lần trước Trình Cung cho dùng thần niệm gia tỏa vậy, im im lặng lặng đứng ở sau nhìn

    Về phần Vân Long trưởng lão kia đã sớm như si mê như say sưa rồi, trong ánh mắt không che dấu được vẻ điên cuồng, kính ngưỡng, bội phục.

    Nó từng có kỳ ngộ, thậm chí còn đã từng bái một vịđại sư trận pháp cấp năm làm thầy, trải qua tu luyện hơn năm nghìn năm, bởi vì nguyên nhân huyết mạch nên đầu óc của nó so người bình thường thì thông minh hơn nhiều chớ đừng nói chi đến yêu thú rồi.

    Cộng thêm tuổi thọ lâu dài, qua mấy ngàn năm tuy rằng vịđại sư cấp năm dạy bảo nó năm đóđã chết đi, nhưng nó lại bằng vào cố gắng mấy ngàn năm của mình, đã vượt qua được vị sư phụ trận pháp của mình năm đó.

    Đây cũng là việc mà nó kiêu ngạo nhất, cho dù hôm nay ở Đông Bắc Đan Chây, tên tuổi đại sư trận pháp lục cấp của nó cũng vô cùng vang dội, hơn nữa hắn tự nhận thiên phú về mặt này của mình hơn xa tu luyện.

    Nhưng giờ phút này vừa thấy chiêu ấy của Trình Cung nóđã ngây dại cả người, giờ rốt cục hắn đã minh bạch ý tứ của một câu ở thế tục, người so với người tức chết người ah.

    Thần niệm có thể vận dụng đến loại trình độ này, thần niệm vô cùng khủng bố kia, cho dù là Thái Tôn chỉ sợ cũng không thể nào khống chế thần niệm đến loại trình độ này a

    Chẳng lẽ tiểu tử này chính làđại nhân vật chính thức, giả heo ăn thịt hổ sao, cũng may trước kia mình không giở thủ đoạn gì, cũng không đi liên hệ với vị kia, nếu không nói không chừng ngay cả vị kia cũng bị cuốn vào rắc rối a.

    Không chỉ thần niệm, còn hiểu biết đối với trận pháp nữa, đạt đến loại trình độ nào rồi mới có thể vận chuyển theo trong loại trận pháp không ngừng biến đổi này chứ.

    Nếu mình có thể có năng lực hiểu rõ với trận pháp bằng một phần trăm như vậy, chỉ sợ đã sớm trở thành đại sư trận pháp thất cấp rồi.

    Rất nhanh chuyện càng kinh khủng hơn liền xuất hiện, hai tay Vân Long nắm chặt cổ áo của mình, không thể tin vào mắt mình mà nhìn về phía trước, thần niệm của Trình Cung thậm chí có một bộ phận dung nhập vào trong trận pháp, xuất hiện ở bên kia biển lửa.

    Đó là hoàn toàn dung nhập vào trận pháo, hiểu rõ sự vận chuyển của trận pháp, như trở thành một bộ phận của trận pháp mới có thể làm được như vậy.

    Oanh!

    Khi thần niệm của Trình Cung đên bên kia chủ phong hỏa mạch, thần niệm trong giây lát liền xoay tròn, lập tức ngưng tụ vô số hỏa diễm của chủ phong hỏa diễm, oanh kích vào trong trận pháp

    Cũng như sự hiểu rõ của Trình Cung dối với trận pháp này, trận pháp này chỉ ngăn cách khống chế nhân viên trong gia tộc thôi, nếu như phá giải, công kích từ bên trong, mặc kệ ngươi có bao nhiêu lợi hại đều sẽ kinh động đến truyền thừa đỉnh, mà với tư cách là trấn tộc chi bảo của Đông Phương gia tộc, truyền thừa đỉnh kia khẳng định thời khắc đều có người canh giũ.

    Cho nên Trình Cung dùng thần niệm dung nhập vào trong trận pháp, sau đó tiến vào trong dẫn động hỏa diễm ở chủ phong hỏa mạch công kích trận pháp, thêm vào đó là sự hiểu rõ của hắn đối với trận pháp này nữa.

    Ầm ầm nổ vang, giống như hỏa diễm trong chủ phong hỏa mạch xuất hiện dị thường, một cổ hỏa diễm cường đại vô tình đánh lên trận pháp vậy, trận pháp trực tiếp bị đình trệ, vỡ vụn.

    - Đi.

    Trình Cung nói xong, khoát tay mang theo Vân Long trưởng lão vàĐông Phương Ngọc Sanh nương theo ngọn lửa vọt vào.

    - Không phải chứ, pháp lực của ta đã bị phong cấm rồi, tuy rằng thân thể vẫn là cảnh giới Thiên Anh, nhưng... nhưng đây là chủ phong hỏa mạch, đi vào thì sẽ chết chắc.

    Vân Long trưởng lão thanh tỉnh lại, đang tiếc còn muốn hô nhưng đã không còn kịp nữa.

    Nhưng tình cảnh bị chủ phong hỏa diễm thiêu đốt cũng không xuất hiện, cảm giác thấy chung quanh có một đoàn lửa vờn quanh, bảo hộ hắn vàĐông Phương Ngọc Sanh ở trong đó, mà chủ phong hỏa diễm ở chung quanh lại không cách nào xúc phạm được tới bọn hắn cả.

    Lại quay đầu lại, hắn thấy sau khi trận pháp mở ra một lối ra vậy mà giờđã khôi phục lại bình thường rồi.

    - Ta...

    Lúc còn rất nhỏ, phụ thân đã từng dẫn ta đến chỗ này, nói cho ta biết đây là căn cơ của Đông Phương gia tộc, hỏa diễm ở đây càng mạnh liền đại biểu cho Đông Phương gia tộc càng mạnh.

    Phụ thân đã nói với ta, với tư cách làđệ tử của Đông Phương gia tộc, hỏa diễm ở đây cũng trọng yếu như huyết dịch trong thân thể chúng ta vậy, phải để nó vĩnh viễn tràn đây, tiếp tục thiêu đốt.

    Chương 1126: Truy căn tố nguyên chi pháp. (2)

    Trong một mảnh Thiên địa này toàn là hỏa diễm, hỏa diễm quán thông cao thấp, chung quanh ẩn ẩn cách mỗi một đoạn có thể nhìn thấy được cửa thông đạo cùng loại với của Vân Long trưởng lão, một mực hướng lên, mà hỏa diễm ở bên dưới lại không ngừng lưu động, thiêu đốt.

    Đông Phương Ngọc Sanh tiến vào trong đó, nhìn hỏa diễm ở bên ngoài, không khỏi nhớ tới lời phụ thân nói năm đó, rất có cảm xúc nói.

    - Nhạc phụ đại nhân còn chưa uống qua rượu của đứa con rể là ta, sẽ không có việc gìđâu, tâm cảnh và tình huống của hắn, nói rõ sau này con đường của nhạc phụ nhất định sẽ rất rộng lớn, đi thôi.

    Một lát nếu gặp phải người cản trở, ngươi nói rõ thân phận xem tình huống mà xử lý, nếu có hòa hoãn thìđể ta đi nói, nếu như không hòa hoãn thậm chí còn tiếp tục muốn động thủ vậy thì chúng ta sẽ toàn lực chạy đi.

    - Đồ vật như vậy tốt nhất là không nên loạn động, trừ phi bọn hắn vận dụng cái đỉnh kia để trấn áp chúng ta.

    Trình Cung đã nhìn ra, ở nơi cao nhất của chủ phong khẳng định chính là truyền thừa đỉnh của Đông Phương gia tộc, đầu chủ phong hỏa mạch này kỳ thật chính là hỏa diễm của truyền thừa đỉnh Đông Phương gia tộc, chỉ là cho dù làĐông Phương gia tộc, cũng cần một trăm tám mươi năm mới có cơ hội sử dụng truyền thừa đỉnh luyện chếđan dược một lần.

    Lúc đó, mới thật sự phát huy ra lực lượng chính thức của nơi này.

    - Đã xong.

    Nghe thấy\ Trình Cung không e dè mình Đông Phương Ngọc Sanh nói vấn đề này, trong nội tâm Vân Long trưởng lão rầm xuống, biết rõ có chuyện xấu.

    Đây không phải là muốn tiêu diệt mình thì cũng là không cóýđịnh thả mình đi, nếu không không thể nào nói ra những lời này trước mặt mình được.

    Hơn nữa đến giờ phút này rồi, hắn cũng rốt cuộc cũng hiểu rõ thân phận hai người này một chút, trong nội tâm đột nhiên khẽ động, nếu như thế có lẽ vị quý nhân kia có thể giúp được mình...

    Vân Long trưởng lão nói ở vị trí của hắn có thể tùy thời giám sát vàđiều khiển Đông Phương Suất, mà nhiệm vụ Đông Phương Thiên Báo giao cho hắn chính là giám sát vàđiều khiển tình huống của Đông Phương Suất, loại chuyện này hắn tử nhiên cũng có người để mình sử dụng.

    Dưới tay hắn tuy rằng cũng có mấy người đủ mạnh, đều là nhân vật đỉnh phong trên Thiên Anh tầng thứ 8 tung hoành cả một châu cả, nhưng tiếc Đông Phương gia tộc lại không thể nào cho hắn đãi ngộ tốt như vậy được.

    Thậm chí ngay cả chủ phong hạch tâm của Đông Phương gia tộc cũng khó có thể rộng mở với bọn họ, mà Vân Long trưởng lão vì phân phận đại sư trận pháp nên mới được coi trọng, rất thích hợp làm loại chuyện này.

    Có thể thấy, nói rõ khoảng cách không xa, bất quá hỏa diễm trong chủ phong hỏa mạch này cũng thật không giống bình thường, thần niệmc cũng rất khóđiều tra, mà Trình Cung cũng không dám quá mức buông tay đi dò tìm, dù sao đây cũng là trong địa bàn trọng yếu của người ta

    Cho nên chỉ có thể tận lực ẩn tàng thân hình, cẩn thận chậm rãi tìm kiếm trong biển lửa.

    Căn cứ vào hình dung của Hỏa Long trưởng lão, Đông Phương Suất ở trên một ngọc đài trong suốt, độ cao ngược lạ không thay đổi, nhưng vị trí mỗi lần trong thấy lại rất khác nhau, giống như đang di động trong chủ phong hỏa mạch vậy, Trình Cung đại khái tiếp cận độ cao mà Vân Long trưởng lão nói, người này có lẽ sẽ không nói dối chuyện này.

    - Ngọc Sanh, cho ta một giọt bổn mạng máu huyết của ngươi, ta muốn dùng bổn mạng máu huyết của ngươi để sử dụng Truy Căn Tố Nguyên chi pháp, tìm kiếm phụ thân ngươi.

    Cho dùđang ở trên cao, nhưng diện tích ở đây cũng quá lớn, mà ở chỗ này thêm một khắc là hơn một phần nguy hiểm, cho nên Trình Cung không thể không sử dụng những biện pháp khác.

    - Truy Tố Căn Nguyên là gì thế, là suy diễn hay là pháp thuật thần thông, tỷ phu, nhận lấy.

    Đông Phương Ngọc Sanh không biết rõ, nói một câu liền khoát tay, một giọt bổn mạng máu huyết đã bay về phía Trình Cung.

    Trình Cung vươn tay vạch nhẹ một cái, giọt bổn mạng máu huyết kia đã bay về phía hắn, sau đó Trình Cung nói lẩm bẩm, thần niệm thì theo thanh âm phát ra từ hắn phát sinh biến hóa cực lớn, nguyến khí trong không gian rất nhanh liền ngưng tụ, không ngừng tụ tập về phía giọt máu huyết kia.

    Đông Phương Ngọc Sanh chỉ là tò mò nhìn qua, nhưngVân Long trưởng lão ở một bên thì nghe thấy có chút mơ hồ, hắn vừa nói gì thế, Truy Căn Tố Nguyên.

    Mình không nghe lầm chứ, hơn nữa biểu hiện của hắn lúc này cũng rất kỳ quái, thật sự không giống như thần thông bình thường, chẳng lẽ thật sự có quan hệ với thứ mình biết sao.

    Đó là Vu Thuật đã xuất hiện từ thời xa xưa, vô cùng kỳ lạ, không giống với pháp thuật, thần thôngu kỳ thật là một loại pháp môn câu thông với lực lượng thiên địa, nhưng đã thất truyền từ lâu rồi.

    Vân Long trưởng lão sống gần vạn tuổi, người gặp qua, chuyện trông thấy rất nhiều, nhưng thứ cổ xưa này cũng chỉ nghe nói qua, còn chưa từng gặp qua ai có thể thi triển, cho dù là những đại gia tộc khống chế một châu ở Cửu Châu đại địa cũng chưa nghe nói qua có ai biết cả.

    Thực con mẹ nó thần kỳ, người này rốt cuộc là ai?

    Tuy rằng ở trong chủ phong hỏa mạch, có lực quấy nhiễu cường đại, nhưng dù sao khoảng cách cũng gần, hơn nữa thứ mà Trình Cung thi triển cũng không phải là suy diễn bình thường, mà là Vu Thuật đã sớm thất truyền, rất nhanh Trình Cung đãđại khái cảm ứng ra một ít vị trí, trực tiếp mang theo hai người bọn họ đến gần.

    - Bành!

    Giống như phá vỡ một tầng tường vậy đột nhiên nhiệt độ của hỏa diễm bị hạ thấp rất nhiều, trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, một cổ khí tức trong hỏa mạch trở nên dịu dàng ngoan ngoãn tuôn ra nhập cùng một chỗ, mà trước mắt bọn Trình Cung cũng sáng ngời.

    - Phụ thân...

    Khi thấy nam tử trên ngọc đài kia, Đông Phương Ngọc Sanh đã nhịn không được kinh hô lên.

    Vốn hắn cũng giống như Đông Phương Linh Lung, kỳ thật trong nội tâm đã tuyệt vọng, bọn hắn cũng đều đã từng thương tâm là phụ thân đã rời khỏi bọn hắn.

    Bởi vì ngay cả Thái Tôn vận dụng truyền thừa đỉnh của gia tộc cũng không thể cứu sống, cho dù tạm thời không có triệt để chết đi, nhưng thếđã sao chứ.

    Nhưng hôm nay lại có hi vọng, gặp lại phụ thân Đông Phương Ngọc Sanh sao có thể không kích động.

    - Móa!

    Đột nhiên, Trình Cung cảm nhận được một cổ lực lượng, vậy mà không chịu sự ảnh hưởng lực lượng đã phong ấn Vân Long trưởng lão của mình, không chịu ảnh hưởng của lực lượng Niết Bàn hỏa diễm mình đánh vào thể nội Vân Long trưởng lão, lập tức đột phá thân thể Vân Long bay ra, hơn nữa trực tiếp xuyên qua tầng hộ bích do Trình Cung dùng bổn mạng chân hỏa và thần niệm hình thành.

    Kế hoạch lần này tổng thể mà nói xem như thuận lợi, nhưng có rất nhiều chuyện vượt ngoài ý liệu của Trình Cung, kể cả gặp được Vân Long trưởng lão này, còn có trên người hắn có rất nhiều chỗ khiến Trình Cung không nghĩ ra nữa, hiện giờ dưới tình này vậy mà hắn lại có thể truyền tin tức đi được.

    Không phải Trình Cung chủ quan, mà hắn rất có lòng tin đối với mình, lấy thần niệm của hắn, sựđặc biệt của bổn mạng chân hỏa, hơn nữa sử dụng Hỏa Phượng Ma Long phong cấm Vân Long trưởng lão, thủ pháp đặc biệt, coi như là một Thiên Anh đỉnh phong cũng không thể phá giải được, cho dù thể nội có có pháp bảo, thần niệm do Thái Tôn lưu lại cũng không thể.

    Chương 1127: Bạn đường.

    Kết quả là vào thời khắc mấu chốt này, vậy mà xuất hiện sai lầm.

    Bành!

    - Đi mau.

    Trình Cung khoát tay trực tiếp đánh ngất xỉu Vân Long, thu vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, đồng thời mang theo Đông Phương Ngọc Sanh đột nhiên gia tốc, đi thẳng tới trên ngọc đài màĐông Phương Suất nằm.

    Chung quanh ngọc đài cũng có mấy đạo lực lượng và trận pháp, nhưng bởi vì ở trong chủ phong hỏa mạch trọng yếu nhất của Đông Phương gia tộc nên hiển nhiên chẳng ai ngờ rằng sẽ có người dám động đến hắn, cho dùĐông Phương Thiên Báo cũng chỉ phái người giám sát vàđiều khiển thôi, cho nên căn bản không có người phòng thủ.

    Trình Cung rất dễ dàng đột phá lực lượng khóa thân thểĐông Phương Suất ở tầng ngoài nhất, trực tiếp thu Đông Phương Suất vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, mang theo Đông Phương Ngọc Sanh xông về chỗ tiến vào lúc nãy với tốc độ cao nhất.

    - Đãđến nơi này rồi, vậy thì yên ổn mà ở lại đi, thật không nghĩ tới ngươi vậy mà có thể yên lặng không một tiếng động tiến vào đây, xem ra gia tộc nên hảo hảo chỉnh đốn một phen rồi.

    Đột nhiên, một thanh âm vang lên bên tai Trình Cung vàĐông Phương Ngọc Sanh.

    Trình Cung lúc này đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, Hỏa Phượng Ma Long đã tích súc lực lượng trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, tùy thời có thểđi ra.

    - Ta chính là huyết mạch dòng chính của Đông Phương gia tộc, ông nội ta làĐông Phương Trung Đạo, cha ta làĐông Phương Suất, người bị đuổi khỏi gia tộc như Đông Phương Thiên Báo không có tư cách quản lý gia tộc, càng không cho phép hắn mang theo đại lượng ngoại nhân tiến vào gia tộc, hôm nay ta phải nghĩ biện pháp cứu phụ thân, kính xin nhường đường.

    Đông Phương Ngọc Sanh dựa theo chỉ dạy của Trình Cung lúc trước, ôm quyền chắp tay, khom người thi lễ, cấp bậc lễ nghĩa làm đủ.

    Đương nhiên, bên này hắn làm đủ cấp bậc lễ nghĩa thì tốc độ của Trình Cung cũng không giảm chút nào.

    - Khi ngươi sinh ra phụ thân ngươi đã mang đến cho ta xem qua, còn trẻ thành công, nhuệ khí trùng thiên, cứng quá dễ gãy, cũng may trong mệnh có quý nhân, bây giờ nhìn ngươi ngược lại đã tốt lên rất nhiều.

    Thanh âm kia lại vang lên, lộ ra rất cảm khái.

    - Không thể nào, là hắn nói, ta còn tưởng rằng là phụ thân tìm Thái Tôn Lý gia giúp ta đoán mệnh số chứ, không nghĩđến lại là lời của Thái Tôn bổn tộc.

    Tỷ phu, lời này chính là lời thường xuyên đọng bên miệng cha ta... bất quá hắn càng nói như vậy ta càng phản cảm, về sau dứt khoát không quản đến nữa, không nghĩ tới là vị này...

    Ngay khi Đông Phương Ngọc Sanh sử dụng thần niệm trao đổi với Trình Cung, Trình Cung đã tiếp cận chỗ tiến vào trận pháp ban nãy, từ bên ngoài muốn vào phải phí chút ít khí lực, nhưng trận pháp đã bị Trình Cung phá mở một lần, Trình đại thiếu tự nhiên đã sớm có chuẩn bị, nếu đi ra ngoài còn không dễ dàng sao, đồng thời khi người kia xông tới với tốc độ cao nhất, trận pháp đã mở ra một vết rách.

    Mặc dù lời của người này rất bình thản, cũng không động thủ, nhưng vào lúc này Trình Cung sẽ không tin bất cứ kẻ nào cả.

    Những thứ khác không nói, người này là do Vân Long đưa tới, bản thân cũng đủ phiền toái rồi.

    Tuy rằng còn chưa tung đòn sát thủ là Hỏa Phượng Ma Long, nhưng tốc độ hiện giờ của Trình Cung cũng đã vượt qua cực hạn của Thiên Anh tầng thứ ba bình thường rồi, thần niệm phụ trợ, lực lượng thân thểđạt tới trạng thái mạnh nhất, trong nháy mắt đã tiến vào trong thông đạo kia, trong chớp mắt đã vượt qua thông đạo về chỗ phòng luyện đan trong cung điện của Vân Long.

    - Thật tốt quá, chúng ta lao ra rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh nhớ rõ Trình Cung từng từng nói qua, chỉ cần không phải bị nhốt trong trận pháp có lão tổ tông của Đông Phương gia tộc trấn áp, cho dù Thái Tôn ra tay cũng có cơ hội đào tẩu, nếu như Thái Tôn không ra tay, không người nào có thể ngăn được bọn hắn cả.

    - Tốt cái rắm, nhìn xem đó là cái gì.

    Trình Cung lại không được lạc quan như Đông Phương Ngọc Sanh, thân hình đã khống chế lại, bởi vì hắn dùng tốc độ quá nhanh, chấn động mang đến cũng khiến những cây cột, bức tường, thậm chí mặt đất cũng bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn.

    Ah...

    Đông Phương Ngọc Sanh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở trên bồ đoàn ở giữa phòng luyện đan có một người đang ngồi, thoạt nhìn giống như một trung niên nhân bình thường, rất tùy ý ngồi ở đó, trên người không có một tia nóng nảy, mang đến cho người một loại cảm giác bất nhiễm trần thế, ở trước mặt hắn ngươi sẽ cảm thấy toàn bộ thế giới đều không sạch sẽ, mà hắn chính là tồn tại không nhiễm bụi trần duy nhất.

    - Trung hay là gian?

    Trình Cung cũng không lập tức để thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đi ra chạy trốn, bởi vìđó là phương pháp xử lý cuối cùng, một khi làm như vậy thì sẽ gây ra động tĩnh rất lớn.

    Khoát tay một cái, một cái bồ đoàn chạy đến dưới chân hắn, Trình Cung cũng trực tiếp ngồi xuống nhìn trung niên nam nhân kia.

    - Không có gì là trung hay gian, nếu xem như đối lập thìđều là gian cả, nhìn người một nhàđều hy vọng là trung cả.

    - Còn nói cả thiên cơ...

    Trình Cung nhìn hắn nói xong, sau đó lại vui vẻ cười nói:

    - Bất quá lời này bản đại thiếu rất thích nghe, cũng như lúc trước ở Vân Ca thành giáo huấn một ít người đã nói cho bọn chúng, chính nghĩa vĩnh viễn sẽ chiến thắng tàác, bởi vì người thắng vĩnh viễn là chính nghĩa, những người đối nghịch bị ta dẫm nát dưới chân chính là tàác, ta thấy ngươi giống như người tốt, còn có thể nói ra vài câu thiên cơ, Đông Phương Thiên Báo kia có lẽ còn không lọt vào mắt ngươi a.

    Con người này thật kỳ quái, từ sau khi Trình Cung trọng sinh còn chưa gặp qua người nào khiến hắn hoàn toàn không rõ ngọn nguồn như vậy, loại cảm giác không rõ ngọn nguồn này không phải làáp chế về lực lượng, bởi vì Trình Cung có thể khẳng định, lực lượng của người này cũng không mạnh như Hách Liên Lam Phượng, tuyệt đối không phải là tồn tài Thái Tôn cấp, nhưng hắn lại có một cảm giác rất kỳ quái, người này mang đến cho người một loại cảm giác khó có thể nhìn thấu, suy đoán.

    - Ngươi cũng rất cóý tứ, Trình gia đại thiếu, Cửu Châu đệ nhất thiếu, nguyên lai ta và ngươi ngược lại là bạn đường, nhưng tiếc ta không bằng ngươi, con đường phía trước của ta xa vời, Hỗn Độn một mảnh, ngươi ngược lại là rất rõ ràng.

    - Trời ạ

    Khi người này nói lời này, Trình Cung thiếu chút nữa nhảy dựng lên liều hết biện pháp muốn rời khỏi đây, bởi vì vừa rồi hắn như bị nhìn thấu tấtcar, thậm chí ngay cả tất cả ở kiếp trước cũng bị nhìn thấu.

    Mẹ nó, tên này rõ ràng ngay cả Thái Tôn cũng không phải, nhưng lại quá kinh khủng a.

    Vừa rồi hắn sử dụng gì thế, đây tuyệt đối làđã tiếp xúc vào một loại đạo nào đó rồi, một loại lượng lực cực hạn, có lẽ còn không khủng bố như vậy, nhưng tuyệt đối không kém hơn khi mình mạnh nhất vào kiếp trước bao nhiêu.

    Quan trọng nhất là, trong nháy mắt đó Trình Cung cảm nhận được một loại khí tức không thuộc về thế giới này, khi hắn đạt được Hư Không Âm Dương Đỉnh rồi tế luyện, bị mười ba dạo Hư Không Âm Dương kiếp tiêu diệt từng cảm nhận qua, ở Càn Khôn Đan Giới, cuối cùng khi đạt được Càn Khôn hỏa chủng, tiếp nhận một tia hình ảnh cuối cùng kia cũng đã cảm nhận qua.

    Ặc, tên này chẳng lẽ có quan hệ với Tiên Giới.

    Chương 1128: Đều có thu hoạch. (1)

    Nhưng Trình đại thiếu dù sao cũng là người của hai thế giới, hơn nữa hắn vẫn có một tia lực lượng cuối cùng, đó chính là Hư Không Âm Dương Đỉnh, cộng thêm cũng không cảm nhận được sát kí, người này ngược lại khiến hắn rất hiếu kỳ.

    - Con đường phía trước Hỗn Độn, vậy thì bổ ra một con đường, Thiên địa đều mở như vậy cả, con đường kia của ngươi thì coi là gì chứ.

    Ngươi nói ta và ngươi là bạn đường, ta ngược lại muốn xem một chút, làđường nào giống nhau?

    Trình Cung nhìn trung niên nhân này, cũng nói thiên cơ với hắn.

    - Thông thiên chi lộ bổ thế nào.

    - Không sợ trời không sợ đất, thiên hạ to lớn lão tử lớn nhất, thông thiên chi lộ vì sao không thể bổ?

    - Con kiến lay cây, giọt nước cũng dám xưng biển, Thiên địa há có thể bị tiết độc.

    - Giọt nước đã là biển, một thế giới là một giọt, con kiến vì sao không thể lay cây, Thiên địa sao lại có cách nói tiết độc chứ, tồn tại đã có lý, Thiên địa tồn tại, tiên tồn tại, người tồn tại, vạn vật tồn tại, thiên lộ tồn tại, đều là thiên lý.

    Đông Phương Ngọc Sanh ở một bên ngây dại, bọn hắn...

    Bọn hắn đang làm gìđó, bọn hắn... bọn hắn đang nói gì thế.

    Bọn hắn nói gìĐông Phương Ngọc Sanh hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng vậy cũng không sao, mấu chốt là sao lại đột nhiên biến thành như vậy chứ, trong ấn tượng của Đông Phương Ngọc Sanh, người này hoặc là cản trở, hoặc là sẽ trợ giúp bọn hắn rời đi, giờ lại như vậy.

    Hai người càng nói càng nhanh, càng về sau trong đầu Đông Phương Ngọc Sanh cơ hồ đã không thể suy nghĩ xem bọn họ đang nói gì nữa.

    Một phút đồng hồ...

    Nửa canh giờ...

    Một canh giờ...

    Ba canh giờ...

    Thời gian từ từ trôi qua, Đông Phương Ngọc Sanh cũng bắt đầu có chút đứng ngồi không yên rồi, vạn nhất có biến cố gì thì làm sao đây, trước kia tỷ phu đã cường điệu phải tốc chiến tốc thắng, trộm không thành chỉ cần phát hiện thì dùđoạt cũng phải cướp đi.

    Hiện giờ lại thế này, người ngược lại đã trộm về rồi, kết quả là giờ tỷ phu vậy màđã ngồi nói chuyện với người kia cả ngày.

    Không đúng, trạng thái này của bọn hắn, cảm giác ngược lại rất giống như đàm kinh thuyết đạo như trong sách cổ ghi lại.

    Trong nháy mắt chín canh giờđã qua, trong chín canh giờ này Đông Phương Ngọc Sanh giống như đã qua một năm dài dằng dặt, rốt cục, lời của Trình Cung và trung niên nhân kia cũng đã dần chậm lại.

    Mà lời bọn hắn nói, cũng cuối cùng từ những chủ đề huyền diệu khó giải thích, không hiểu thấu kia, chuyển đến chủ đề màĐông Phương Ngọc Sanh có thể nghe hiểu.

    - Trình Cung.

    - Đông Phương Kim Đan.

    - Ha ha...

    Hai người giống như là bằng hữu lần đầu quen biết rất nói chuyện rất hợp ý, nói chuyện xong liền báo ra họ tên, sau đóđồng thời cười to.

    - Thủ tịch thái thượng trưởng lão!

    Đông Phương Ngọc Sanh lập tức trừng lớn mắt, không dám tin nhìn vị trước mắt này dĩ nhiên là thủ tịch thái thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc.

    Phải biết rằng thủ tịch thái thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc phi thường nổi danh, hắn là siêu cấp thiên tài nổi danh, sau đó lại là cường nhân bế quan nổi danh, trở thành thủ tịch thái thượng trưởng lão đã mấy nghìn năm, thay đổi rất nhiều đời gia chủ, xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng đa số thời gian của hắn đều ở trong bế quan.

    - Cũng may ngươi không phải làđịch nhân, nếu không hôm nay phiền phức của ta lớn rồi, nói thật, lần đầu tiên đàm kinh thuyết đạo với người khác lại có thể khiến thần niệm của ta đột phá như vậy, cám ơn!

    Trình Cung ôm quyền cảm tạ, bởi vì vừa rồi trong quá trình giảng kinh luận đạo với Đông Phương Kim Đan đã khiến hắn giải đáp được một vài vấn đề vẫn một mực nghiên cứu ở kiếp trước, thần niệm hắn ở kiếp trước chưa từng được thông suốt, ở kiếp này vậy màđược giải khai rồi.

    Thần niêm của Trình Cung khôi phục rất nhanh còn không nói, so với kiếp trước còn tăng lên được một chút nữa, giờ phút này đã khôi phục đến trạng thái Thiên Anh đỉnh phong, tốc độ này quả thật rất nhanh, so với lúc trước khi Trình Cung tu luyện bảy tháng trong Vạn Ma Lôi Trì, mượn nhờ các loại ngoại lực để khôi phục còn nhanh hơn nhiều.

    Quan trọng nhất là còn chỗ tăng lên, một vài vấn đề ở kiếp trước không cóđáp an vậy mà giờđều được giải đáp.

    - Như nhau, như nhau cả, người nói cảm tạ phải là ta, nhưng tiếc là ta có trở ngại còn chưa được rõ, nếu không lần này trao đổi ta có thểđột pháđược rồi.

    Đông Phương Kim Đan rất bất đắc dĩ lắc đầu.

    Trình Cung vốn muốn hỏi một chút nhưng lại đột nhiên nghĩđến Vân Long gọi Đông Phương Kim Đan tới, hắn khoát tay, Vân Long đang hôn mệđã xuất hiện ơ giữa hai người, Trình Cung cười không nói lời nào nhìn Đông Phương Kim Đan.

    - Ta và hắn có chút duyên phận, ở kiếp trước ta cũng là Long thu chi thân đắc đạo, còn cóđược năng lực thôn nguyên phệ pháp.

    Không nghĩ tới ở kiếp này vậy mà có thể nhìn thấy tiểu bối Long Thu ở chỗ này, thấy hắn coi như có chút tuệ căn nên đã giúp hắn một phen, thuận tiện khiến hắn thoát ly khỏi sự khống chế của Đông Phương Thiên Bá, cho nên hiện giờ hắn mặt ngoài là trợ giúp Đông Phương Thiên Báo, nhưng trên thực tế là giúp ta làm việc.

    Đông Phương Kim Đan cũng thẳng thắn.

    Ở kiếp trước?

    Long Thu chi thân, tịch thái thượng trưởng lão đang nói gì thế?

    Đông Phương Ngọc Sanh hiện giờ không hiểu ra sao, chẳng lẽ bọn hắn lại muốn giảng kinh thuyết đạo sao, sao lại bắt đầu nói chuyện khiến mình nghe không hiểu rồi.

    - Thì ra là thế.

    Trình Cung chợt nói:

    - Trách không được phản ứng cuarh ắn cũng không lớn lắm, hắn có thể thông tri ngươi khi ta đã phong cấm, đoán chừng đạo kim sắc thần niệm kia cũng là ngươi để lại cho a.

    - Đúng vậy.

    - Vậy thì không có vấn đề rồi, giao hắn cho ngươi đấy.

    - Cái này ngược lại không cần, nên dạy ta cũng đã dạy hắn rồi, hơn nữa hắn khác với ta, ưu thích trận pháp hơn, ta thấy đại thiếu ở phương diện trận pháp cũng rất có nghiên cứu, không hề chênh lệch bao nhiêu so với Tiên nhân bình thường ở Tiên Giới.

    Hơn nữa Đông Phương Thiên Báo kia lại đang trở về, tin tưởng không quá nửa canh giờ nữa là có thể trở về chủ phong rồi, nếu để cho hắn phát hiện gia chủ đã mất tích, hắn cũng không cách nào giải thích được, mà ta lại không tiện ra mặt, về sau phải làm phiền đại thiếu chiếu cố hắn rồi.

    Đông Phương Kim Đan giống như đang phó thác tiểu hài tử vậy, phó thác Vân Long trưởng lão này cho Trình Cung.

    Một Long Thu đã sống gần vạn tuổi, còn cóđược tu vị Thiên Anh tầng thứ năm, nếu để cho người khác biết được hắn bị đưa cho người khác chiếu cố như tiểu hài nhi như vậy, nhất định sẽ bị hù chết mất.

    Hắn cũng đã như thế, có thể phó thác hắn ra ngoài, còn người được phó thác nữa, có lẽ hẳn rất mạnh a?

    Trình Cung cười nói:

    - Ha ha, ta ngược lại nhặt được tiện nghi, về sau có thêm tay chân miễn phí rồi.

    - Lấy quan hệ của các ngươi, sau này Đông Phương Suất truyền vị trí gia chủ cho hắn, ngươi cũng phải xuất lực a.

    Đông Phương Kim Đan chỉ chỉĐông Phương Ngọc Sanh, đồng thời khoát tay, lại là một đạo kim quang đãđánh vào Vân Long thân thể ở trong.

    Chương 1129: Đều có thu hoạch. (2)

    - Ngươi ngược lại có chủ ý tốt lắm, ta đây ngược lại có chút không rõ, nếu ngươi đã không đồng ý cho Đông Phương Thiên Báo làm chủ Đông Phương gia tộc, sao ngươi lại ngồi yên không quan tâm

    Trình Cung vẫn như trước cười hỏi, nhưng là nhưng trong lòng lại nghĩđến chuyện của Linh Lung, nếu như vấn đề này hắn không cho mình một câu trả lời thuyết phục, vậy Trình Cung chẳng những sẽ không trợ giúp hắn ở vấn đề lớn kia, thậm chí sẽ thanh toán khoản nợ này với hắn nữa.

    Vừa rồi hai người nói chuyện, tuy rằng cuối cùng hai bên đều có thu hoạch, nhưng trong đó sao lại đơn giản như Đông Phương Ngọc Sanh nhìn thấy, hung hiểm trong đó ngoại nhân sao biết được.

    Giao phong của hai người đã sớm triển khai, hơn nữa không chỉđơn giản là giao phong lực lượng, chỉ là cuối cùng phát hiện đối phương không cóđịch ý gì, mới dần dần nói đến một ít vấn đề chính thức, hai bên đều đạt được một chút thu hoạch từđối phương.

    Đông Phương Kim Đan bất đắc dĩ cười khổ nói:

    - Ngươi bây giờ nhìn thấy chỉ là một phân thân của ta, hơn nữa ta nhiều nhất cũng chỉ dùng được lực lượng của một phân thân, cũng chỉ giống như Thiên Anh đỉnh phong mà thôi, nhưng lại không thể xuất hiện quá lâu, chiến đấu, nếu không sẽ không áp chế nổi cổ lực lượng kia.

    Ta hiện giờđã có chín chín tám mươi mốt cái phân thân, đã khó có thể tăng trưởng được nữa, mà lực lượng kia cũng rất nhanh sẽ đến cực hạn.

    Huống hồ ta cũng không khống chế quyền lực gì cả, tuy rằng là thủ tịch thái thượng trưởng lão, nhưng nếu như không có lực lượng tuyệt đối thì người mà ta có thể ảnh hưởng đến cũng có hạn.

    Trước khi cũng là mượn bọn người các ngươi náo một trận ở Hỏa Vân Thành, lại có không ít thái thượng trưởng lão tìm ta, ta mới ra mặt một lần thôi.

    - Ân!

    Nói như vậy ngược lại là có thể hiểu được.

    Trình Cung nghe xong gật đầu, tỏ vẻ còn có thể hiểu được.

    MàĐông Phương Ngọc Sanh ở đã triệt để bó tay rồi, bởi vì hắn đã bị hù, chỉ tùy tiện nói một câu đãđưa Vân Long trưởng lão ra ngoài, còn một người lại như chịu thiệt vậy.

    Sau đó thủ tịch thái thượng trưởng lão vậy mà nói hắn cóđược tám mươi mốt cái phân thân, trời ạ, đây chỉ là một trong các phân thân của hắn, đây chính là Thiên Anh đỉnh phong, tám mươi mốt Thiên Anh đỉnh phong là khái niệm gì, toàn bộ Đông Phương gia tộc hiện giờ cũng không có nhiều như vậy ah.

    Không, không chỉ nói toàn bộ Đông Phương gia tộc, cho dù cộng thêm cả Bắc Minh gia tộc và mấy thế lực lớn chung quanh, cũng chưa hẳn có nhiều tồn tại Thiên Anh đỉnh phong như vậy.

    Mà tới hôm nay, tới bây giờĐông Phương Ngọc Sanh mới hoàn toàn phục tỷ phu của mình đến sát đất, hắn vậy mà dùng loại ngữ khí có thể hiểu được để nói..., Tiên Giới ah, tiên lôi ah, đánh chết ta đi, quáđiên cuồng a.

    - Kỳ thật cũng trách trước kia ta không suy nghĩ cẩn thận, nếu không ít nhất có thể vìĐông Phương gia tộc mà làm một chuyện, nhưng giờ có muốn giúp cũng không có cách nào, chỉ sợ liên quan đến Đông Phương gia tộc.

    Đông Phương Kim Đan bất đắc dĩ lắc đầu.

    - Việc này chúng ta nói sau, nếu ngươi thật muốn hỗ trợ, cũng không phải là không có cách nào.

    Nhưng hiện giờĐông Phương Thiên Báo kia lập tức sẽ trở về rồi, ta cũng phải đi đã.

    Trình Cung nói xong, đã thu Vân Long lại vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, đứng dậy mang theo Đông Phương Ngọc Sanh chuẩn bị rời đi.

    - Có biện pháp?

    Phân thân của Đông Phương Kim Đan khó hiểu nhìn Trình Cung, trong những thứ hai người trao đổi vừa rồi, Trình Cung cũng không nói gì.

    - Trước tiên chờ ta cứu sống nhạc phụ của ta đã rồi nói sau.

    Trình Cung nói xong, trực tiếp mang theo Đông Phương Ngọc Sanh bay ra ngoài.

    Hai mắt Đông Phương Kim Đan không khỏi tỏa sáng, cũng minh bạch ý của hắn, chính là không quan yên tâm về mình.

    Hắn nhìn thấy hi vọng, đồng thời cũng nhìn thấy Đông Phương Ngọc Sanh lớn lên, cũng biết được Đông Phương Suất vẫn còn có thể cứu, Đông Phương Kim Đan cũng có một loại cảm giác rộng mở trong sáng, vị này thủ tịch thái thượng trưởng lão thần bí, mỗi lần bế quan đều là mấy ngàn năm của Đông Phương gia tộc này ngửa mặt lên trời lộ ra một tia thần sắc phức tạp.

    Về phần Trình Cung mang theo Đông Phương Ngọc Sanh bay khỏi Đông Phương gia tộc cũng không gặp phải bất cứ cản trở nào, một đường rất nhẹ nhàng rời khỏi chủ phong của Đông Phương gia tộc, sau khi rời khỏi chủ phong Trình Cung liền trực tiếp tìm phương hướng rời đi, một khi rời khỏi phạm vi tổng bộ của Đông Phương gia tộc, lập tức đểĐông Phương Ngọc Sanh tiến vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, còn hắn thìđể Hỏa Phượng Ma Long đi ra mang theo mình nhanh chóng xé rách không gian rời đi.

    Không ngừng xé rách không gian, biến hóa địa điểm, sau đó lại phi hành, sau một khoảng thời gian, Trình Cung mới tìm một nơi không phải hoàn toàn do Đông Phương gia tộc khống chế, bắt đầu công việc lu bù lên.

    Ngay sau khi Trình Cung rời đi không bao lâu, Đông Phương Thiên Báo rốt cục cũng đuổi về.

    Đông Phương Thiên Báo còn không biết bên phía Vân Long trưởng lão gặp chuyện không may, càng thêm không biết Đông Phương Suất đã mất đi, hắn trở về nhìn thấy tình huống cụ thể của Đông Phương Cường, sau khi nghe được chuyện ở Hỏa Vân Thành, Đông Phương Thiên Báo liền nổi trận lôi đình.

    - Tốt, tốt, mấy tên tiểu tử cũng dám giết tôn nhi của Đông Phương Thiên Báo ta, dám làm địch với Đông Phương Thiên Báo ta, nếu ta không tìm ra các ngươi, ta sẽ không gọi làĐông Phương Thiên Báo nữa.

    Lẽ nào lại như vậy, lão già này cũng dám ngoài nóng trong lạnh, bắt đầu liên thủ gây khó dễ cho ta rồi, vốn còn muốn chậm rãi thu thập bọn hắn không nghĩ tới bọn hắn vậy mà không còn kiên nhẫn để sống nữa.

    Đông Phương Thiên Báo tức giận mắng không ngừng, hắn vàĐông Phương Cường khác nhau, hắn đối với cái chết của Đông Phương Nhất Minh cũng không quáđểý.

    Theo hắn thấy thì tác dụng của Đông Phương Nhất Minh chỉ là giúp nhất mạch của hắn kéo dài huyết mạch thôi.

    Kỳ thật lúc trước Đông Phương Nhất Minh đã sinh không ít nhi nữ, loại này phế vật có chết hay không Đông Phương Thiên Báo cũng không quáđểýđến.

    Hắn đểý chính làđám người kia dám dao động sự thống trị của hắn, đây mới là việc không thể tha thứ.

    Đông Phương Cường lo lắng nói:

    - Đông Phương Kim Đan kia bế quan mấy ngàn năm, trước kia coi như gia tộc xuất hiện vấn đề lớn hắn cũng sẽ không xuất thủ, mỗi lần khi gia chủ kế thừa hắn mới lộ mặt một lần, lần này sao lại xuất hiện trùng hợp như vậy, lại ra tay nữa.

    Ta một mực suy nghĩ, Đông Phương Ngọc Sanh kia và Trình Cung đến từ Nam Chiêm Bộ Châu dám hung hăng càn quấy như thế, rất có thể sau lưng có sự ủng hộ của lão gia hỏa này, chỉ sợ là hắn đang muốn giở trò quỷ gìđấy.

    Trước kia nếu như không phải hắn một mực không lên tiếng, phụ thân cũng không cần làđại gia chủ gì rồi, sớm đã trở thành gia chủ của Đông Phương gia tộc.

    - Hừ!

    Đông Phương Thiên Báo hừ lạnh nói:

    - Đông Phương Kim Đan kia tuy rằng khủng bố, nhưng hắn vẫn có một bí mật, bí mật này quả thật rất ít người biết, nhưng cũng không giấu được ta.

    Trước kia ta chỉ là không muốn trêu chọc hắn, nhưng nếu hắn đã tự muốn tìm chết, vậy thì tới đi.

    Chương 1130: Đông Phương Thiên Báo nổi giận.

    - Còn có, hiện giờ gia tộc gặp phải nguy cơ, mấy lão già kia không phải ủng hộ tiểu oa nhi Đông Phương Ngọc Sanh sao, vậy cứđể bọn họ đi liều mạng với Bắc Minh gia tộc đi.

    Đông Phương Ngọc Sanh còn cóĐông Phương Linh Lung và tên Trình Cung nhảy nhót lung tung kia nữa, còn gọi là cái gì mà Trình đại thiếu, không rõ nữa.

    Lão giàĐông Phương Trung Đạo kia nếu còn ở đây thì ta sẽ sợ bọn hắn ba phần, hôm nay Đông Phương Trung Đạo mất tích, Đông Phương Suất bị lão tử khiến trở thành so với chết còn khó coi hơn, chỉ mấy tiểu tử bọn hắn còn muốn nhảy nhót, không biết sống chết.

    - Nhưng...

    Trước kia phụ thân và Bắc Minh Tượng Xuyên đã từng có hiệp nghị...

    - Hiệp nghị, hiệp nghị là cái rắm gì, Bắc Minh Tượng Xuyên kia lại muốn ngồi ngư ông đắc lợi, nghĩ thật là hay.

    Trước tiên phái những người luôn kiên trì chống đối chúng ta lên, người muốn ngư ông đắc lợi cũng phái lên, một khi bọn hắn liều với Bắc Minh gia tộc không sai biệt lắm, những người đầu nhập vào chúng ta hoặc do dự bất định sẽ dễ làm rồi.

    - Chỉ sợ Bắc Minh Tượng Xuyên sẽ mượn cơ hội này để khai chiến toàn diện, đến lúc đó sẽ không hay lắm.

    Dù sao hiện giờĐông Phương gia tộc không cường thế bằng Bắc Minh gia tộc, việc này không dễ làm rồi...

    Đông Phương Cường cũng không quá am hiểu quản lý gia tộc, nhưng dù sao vẫn có thể nghĩđến một ít hậu quả, lúc này cũng đang vòđầu.

    - Không có gì không xong cả, tuy rằng bây giờ còn sớm một chút, nhưng nếu như Bắc Minh Tượng Xuyên làm quá phận, vậy phải cho hắn một bài học...

    Ông ông...

    Ngay khi Đông Phương Thiên Báo vàĐông Phương Cường đang tức giận thảo luận nên ứng đối như thế nào, vừa mới nói vài câu thì toàn bộ chủ phong đột nhiên phát ra tiếng đan minh kịch liệt, đó là thanh âm Đan Đỉnh chấn minh.

    Thanh âm Đan Đỉnh chấn minh có thể khiến cả chủ phong sơn mạch đều cảm nhận được chỉ có truyền thừa Đan Đỉnh mới có thể phát ra.

    Tuy rằng loại chấn minh này ngay cả thúc dục cũng không tính, nhưng chấn minh của truyền thừa Đan Đỉn lại đại biểu cho việc Đông Phương gia tộc đã xảy ra chuyện trọng đại.

    Đông Phương Thiên Báo vàĐông Phương Cường đều nhìn vềđối phương.

    Cho dù Trình Cung cướp cô dâu, đánh chết Đông Phương Nhất Minh, Bắc Minh gia tộc vàĐông Phương gia tộc hiện giờđại chiến không ngừng, truyền thừa Đan Đỉnh này cũng sẽ không chấn minh.

    - Gia chủ, không tốt rồi, thi thể của Đông Phương Suất trong chủ phong hỏa mạch không thấy nữa, hơn nữa ngay cả Vân Long trưởng lão cũng đã mất tích, nghe nói là bị hai thiên tài của gia tộc chi nhanh đánh bại cưỡng ép đi.

    Nhưng vào lúc này, có người âm thầm thông qua thần niệm thông tri tình huống vừa phát hiện trong hỏa mạch cho Đông Phương Thiên Báo.

    Vân Long trưởng lão bị hai thiên tài của gia tộc chi nhanh bắt cóc.

    Nghe nói như thếĐông Phương Thiên Báo thiếu chút nữa đã mở miệng mắng chửi người, nhưng sau một khắc thì thân thể hắn đột nhiên giật mình một cái, Đông Phương Suất mất tích?

    Mất tích!

    Đối với hai cha con Đông Phương Trung Đạo, Đông Phương Suất, Đông Phương Thiên Báo kiêng kị rất sâu.

    Oanh!

    Trong nháy mắt sau đóĐông Phương Thiên Báo đã hóa thành một đạo hỏa diễm cuồng bạo ngân hắc sắc, mặt đất phía dưới đều lập tức hòa tan sụp đổ, còn hắn thì dùng tốc độ cao nhất phóng tới chủ phong hỏa mạch.

    Sau đó trên toàn bộ chủ phong Đông Phương gia tộc đều nghe được tiếng mắng tức giận của Đông Phương Thiên Báo, đại lượng thái thượng trưởng lão, trưởng lão và tinh nhuệ gia tộc nhao nhao xuất động, vận dụng tất cả lực lượng tìm kiếm.

    Đông Phương gia tộc cường đại cỡ nào chứ, tuy rằng bên trong gia tộc bình thường có chút thư giãn, đó là bởi vì quá lâu không xảy ra chuyện gì, một khi chăm chú truy tra thì rất nhanh đã phát hiện ra dấu vết, thậm chí ngay cả phương hướng đối phương xé rách hư không rời đi cũng có thể tra ra được.

    Đây là nội tình và năng lực khống chế cường đại của đại thế gia khi ở trên địa bàn của mình, Đông Phương Thiên Báo mang theo không ít người một đường truy tung.

    Nhưng cuối cùng lại lâm vào liên hoàn đại trận, tuy rằng cũng không khiến bọn hắn bị thiên, nhưng lại khiến bọn hắn mất khí lực rất lớn mới ra được, khó mà tìm kiếm thấy bóng dáng của đối phương nữa.

    Cho tới giờ khắc này, Đông Phương Thiên Báo ngoại trừ nổi trận lôi đình ra, cũng cảm giác thấy chuyện càng ngày càng không đúng.

    Hai người cứu Đông Phương Suất ra mạo hiểm tiến vào chủ phong như thế làđể làm gì, chẳng lẽ chỉ vì trộm một cỗ thi thể?

    Hơn nữa Vân Long sao có thể bị hai người trẻ tuổi đánh bại mang đi được, chẳng lẽ là Trình Cung kia vàĐông Phương Ngọc Sanh, nếu là vậy thì... khẳng định có người hiệp trợ bọn hắn.

    Bởi vì ở phương diện này mình đã an bài không ít người, vậy mà sau này mới phát giác ra vấn đề, khẳng định bên trong có người giúp bọn hắn, Đông Phương Thiên Báo trước tiên liền nghĩ tới Đông Phương Kim Đan, chỉ có lão già kia ra tay, mới có thể khiến người khác dưới tình huống không phát giác ra gì trợ giúp người ngoài trộm đi Đông Phương Suất.

    MàĐông Phương Thiên Báo lo lắng hơn chính là, chẳng lẽ bọn hắn có tính toán gìđó, bất quá hắn rất nhanh liền phủ nhận ý nghĩ này, người trúng thứ kia, làm sao có thể cứu sống được nữa, có lẽ đây chỉ là một thủ đoạn của bọn hắn thôi.

    Đông Phương Thiên Báo có thể dưới tình huống bị trục xuất khỏi gia tộc mà lật lại tình thế, lại lần nữa nhận được sự ủng hộ vềđến gia tộc, tự nhiên có bãn lĩnh của hắn.

    Trước tiên chính là khống chế bên trong gia tộc, sau đó lấy cớ chiến đấu với Bắc Minh gia tộc, điều đi đại lượng nhân viên, chuyển dời cảm xúc của đám đông lên chiến đấu với Bắc Minh gia tộc.

    Một mặt khác, hắn cũng giăng ra thiên la địa võng, vận dụng tất cả lực lượng mà mình khống chế, bắt đầu tìm tòi Trình Cung vàĐông Phương Ngọc Sanh.

    ...

    Trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhìn Đông Phương Suất đang nằm trên ngọc đài đặc biệt, Đông Phương Linh Lung vàĐông Phương Ngọc Sanh một mực đều thủ ở đó, thẳng đến khi Trình Cung trở lại không gian ngoại đỉnh, tuy rằng không lập tức hỏi, nhưng ngay cả trong mắt Đông Phương Linh Lung cũng tràn đầy khẩn trương và chờđợi.

    Đông Phương Suất gặp chuyện không may, bọn hắn cũng đều đã trải qua quá trình thương tâm, thống khổ đến tuyệt vọng, rồi hôm nay lại từ trong tuyệt vọng thấy được hi vọng, tư vị trong đó người ngoài tuyệt đối không thể nào hiểu được.

    Trên thực tếđừng nói là Trình Cung nói có thể cứu sống Đông Phương Suất, cho dù chỉ mang Đông Phương Suất không sống không chết ra từ trong gia tộc, Đông Phương Linh Lung vàĐông Phương Ngọc Sanh cũng đã rất vui vẻ, cảm kích rồi.

    Dù sao Đông Phương gia tộc hiện giờđã bị đông Phương Thiên Báo khống chế, tuy rằng bên trong vẫn còn mâu thuẫn, nhưng hắn dù sao lấy danh nghĩa chính thức trở thành đại gia chủ, phụ thân vẫn còn trong Đông Phương gia tộc chính làđang trong hiểm địa.

    - Đừng lo lắng, có ta ở đây, không có việc gìđâu.

    Trình Cung đi đến Đông Phương Linh Lung bên cạnh, cầm chặt bàn tay đã lạnh ngắt của Đông Phương Linh Lung.

    Chương 1131: Luyện nhân. (1)

    - Có thể nhìn thấy phụ thân lần nữa ta đã rất hạnh phúc rồi, nguyên bản đã cho rằng mất đi, dù chỉ có thể tìm về cũng đã rất hạnh phúc rồi.

    Kỳ thật lúc trước khi ngươi nói muốn cùng ta cùng đi Đông Bắc Đan Châu để cầu hôn với phụ thân, lúc đóđãđã từng liên lạc với phụ thân, nói là ta thích một đại thiếu quần làáo lượt.

    Phụ thân cũng không phản đối, hắn chỉ nói với ta, chỉ cần ta thích là tốt rồi, tốt rồi.

    Đông Phương Linh Lung cũng nắm lấy tay Trình Cung, cảm nhận được lực lượng truyền đến từ tay Trình Cung, độ ấm khiến nàng tràn đầy dũng khí.

    Tính cách trong trẻo nhưng lạnh lùng, lạnh nhạt như nàng mà có thể nói ra lời như vậy, có thể thấy chấn đôgj trong nội tâm nàng đã nghiêng trời lệch đất rồi.

    - Tỷ phu, ta...

    Ta bình thường luôn rất xúc động, luôn chọc giận ngươi tức giận, nhưng... ta...

    Thật sự rất bội phục ngươi, thật sự, về sau ngươi nói đông ta tuyệt đối không nói tây, ta... xin nhờ ngươi...

    Đông Phương Ngọc Sanh ở một bên cũng kích động muốn nói gìđó, nhưng đã có chút nói năng lộn xộn rồi.

    Trình Cung dùng dáng cười tràn ngập tự tin và nhẹ nhõm nhìn Đông Phương Linh Lung:

    - Nếu như trên thế giới này còn ai dám nói có thể 100% hóa giải tổn thương do Cửu Chuyển Âm Dương Sa thì ngoại trừ ta ra chắc chắn sẽ không có người khác.

    - Tiểu tử ngươi ah, hảo hảo trò chuyện với tỷ ngươi đi, nam tử hán đại trượng phu phải cóđảm đương, gặp đại sự phải tĩnh táo, lão tía cứ giao cho ta đi

    Trình Cung nhìn Đông Phương Ngọc Sanh ở một bên đi tới hai tay khẩn trương nắm rồi lại buông, dùng nắm đấm đánh lấy bộ ngực của hắn.

    Tâm tình của Linh Lung vàĐông Phương Ngọc Sanh hiện giờ Trình Cung có thể hiểu được, nhất định là tâm thần bất an, vô cùng lo lắng, lúc này nếu nói nhiều lời an ủi thì cũng chỉ là giả dối.

    Ngoại trừ người trong cuộc ra, không ai có thể chính thức hiểu được cảm thụ này, cho nên Trình Cung tận lực khiến bọn hắn thả lỏng một chút.

    Hơn nữa hắn cũng không dám nói thêm quá nhiều, nói nhiều vào lúc này cũng không cóý nghĩa gì, vô duyên vô cớ khiến bọn hắn lo lắng nhiều.

    Cũng may Đông Phương Linh Lung vàĐông Phương Ngọc Sanh đều vô cùng tín nhiệm Trình Cung, hơn nữa về mặt tính cách không giống bình thường.

    Nếu đổi là người khác, vậy thì vào lúc này chỉ sợ sẽ hỏi rất nhiều rồi.

    Trình Cung nói đơn giản mấy câu, khoát tay đã mang theo ngọc đài rời đi, trong Hư Không Âm Dương Đỉnh này tất cả mọi thứ Trình Cung đều tùy tâm sở dục, trong chớp mắt đã biến mất trước mắt mọi người.

    Lần nữa đi đếm bên cạnh nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, lúc này Trình Cung mới không khỏi cười khổ thở dài, nhìn nhạc phụ Đông Phương Suất nằm trên ngọc đài.

    - Vìđể cho Linh Lung và tiểu tửĐông Phương Ngọc Sanh kia trong lòng không q úa lo lắng, lần này ngược lại không thể nói lời không nắm chắc rồi.

    Trình Cung bất đắc dĩ lầm bầm lầu bầu, hắn quả thực có biện pháp trị tổn thương do Cửu Chuyển Âm Dương Sa tạo thành ở trình độ này, nhưng hắn hiện giờ dù sao còn chưa khôi phục đến tình trạng năm đó, ở trạng thái hiện giờ hắn thực sự không có bao nhiêu nắm chắc cả.

    Cho dù hắn đã từng nghĩ qua sử dụng chí dương chân hỏa của nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, nắm chắc cũng không cao hơn ba thành, muốn đề thăng hơn chút nữa đã không phải xem hắn có thể khống chếđược không nữa mà phải xem tình huống của Đông Phương Suất.

    - Cha vợ, hy vọng duyên phận của chúng ta sẽ không ngắn như vậy, hôm nay ta hết sức nỗ lực, lão nhân gia ngài cũng nên kiên trì, cố gắng một chút a, lời ta đều đã nói rồi, hi vọng cuối đừng khiến hy vọng của tỷ đệ Linh Lung bọn hắn lại lần nữa tan vỡ.

    Trình Cung nói xong, đưa tay đỡ Đông Phương Suất xuống từ ngọc đài.

    Ngọc đài này cũng là một kiện bảo bối, nhưng hiện giờ Trình Cung chỉ vung tay lên, ngọc đài kia đã bị ném vào một trữ vật không gian.

    Trình Cung đầu tiên dò xét tình huống Đông Phương Suất một phen, quả nhiên là Cửu Chuyển Âm Dương Sa, không khác gì với phán đoán trước kia của mình cả

    MàĐông Phương gia tộc cũng có chút bản lĩnh, tuy rằng không biết Đông Phương Suất tưởng lầm Cửu Chuyển Âm Dương Sa thành Thuần Dương Thiên Sa mà sử dụng, nhưng lại sử dụng ngọc đài đặc biệt này kết hợp với chủ phong hỏa mạch, chung quy ũng đã khống chếđược khiến lực lượng thân thểĐông Phương Suất ít chuyển biến xấu hơn.

    Dù vậy, thời gian cũng có chút quá dài, hiện giờ tình huống thân thể của Đông Phương Suất cũng không quá lạc quan.

    Vốn hắn muốn dùngThuần Dương Thiên Sa chuyển Thuần Dương, lại dùng nhầm Cửu Chuyển Âm Dương Sa.

    Cửu Chuyển Âm Dương Sa này nhìn như giống như Thuần Dương Thiên Sa, nhưng lại là Cực Âm chi vật.

    Đồ vật hoàn toàn trái lại, không cần dùng đầu để nghĩ cũng biết hậu quả thế nào.

    Nếu người bình thường, đã sớm trực tiếp bạo thể mà vong rồi, Đông Phương Suất có thể kiên trì lâu như vậy cũng đã rất thần kỳ rồi, nói rõ hắn khẳng định đã phát giác ra không đúng, sau đó lại phục dụng đại lượng đan dược loại Thuần Dương để khống chế lực lượng Cực Âm trong người bộc phát, hiện giờ Cửu Chuyển Âm Dương Sa trong cơ thểĐông Phương Suất đã mượn nhờ thân thểĐông Phương Suất hoàn thành lần chuyển biến cuối cùng.

    Nói cách khác trong cơ thểĐông Phương Suất muốn chuyển Thuần Dương, nhưng trong cơ thể lại bị một cổ lực lượng Cực Âm, hơn nữa vì hắn mượn nhờ cổ lực lượng này tu luyện, nên cổ lực lượng Cực Âm này đã dung nhập trở thành một bộ phận của thân thể hắn.

    Đây cũng là nguyên nhân khiến cho nội tình một đại gia tộc như Đông Phương gia tộc cũng chỉ có thể miễn cưỡng trì hoãn thân thểĐông Phương Suất chuyển biến xấu

    Nếu như Cửu Chuyển Âm Dương Sa vừa bộc phát trong người, chỉ cần cóđầy đủ vật Thuần Dương cường đại, tỷ như Thuần Dương Thiên Sa trên tay mình hiện giờ là có thể trợ giúp Đông Phương Suất khu trừ lực lượng của Cửu Chuyển Âm Dương Sa.

    Nhưng hiện giờ, cửu chuyển hoàn thành, lực lượng Cực Âm đã sinh ra thậm chí dung nhập thân thể, sẽ không đơn giản như vậy.

    - Nhạc phụ đại nhân cũng đừng trách, thời khắc phi thường phải làm việc phi thường.

    Trình Cung trầm tư rất lâu, rốt cục hạ quyết tâm, hướng về phía thân thểĐông Phương Suất lầm bầm lầu bầu nói.

    Sau đó thần niệm khẽ động lập tức Đông Phương Suất đã bay lên, trực tiếp bay về phía nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, mà Trình Cung thì khoát tay, một cổ pháp lực đã tích súc một hồi lâu sớm đãđạt đến đỉnh phong nhất mãnh liệt bành trướng, lập tức thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Cơ hồ trong một chớp mắt Trình Cung liền thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đến trạng thái mạnh nhất, mà nhạc phụ tương lai của Trình Cung, gia chủ chính thức Đông Phương gia tộc, Đông Phương Suất thì dưới sự khống chế của thần niệm hắn bị ném vào trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Luyện nhân!

    Cái này cũng không coi là việc kỳ lạ quý hiếm gì, lúc trước Vân Đan Tông tựu muốn lấy Tiểu Tuyết luyện thành Nhân đan, tuy rằng đây là chuyện thuộc về cấm kị ở Luyện Đan Giới, nhưng cũng không phải không có người làm.

    Nhưng Trình Cung tuyệt đối không phải muốn dùng nhạc phụ tương lai của mình luyện chế Nhân đan, chỉ là việc này nếu để người khác nhìn thấy, nhất định sẽ bị hù.

    Chương 1132: Luyện nhân. (2)

    Phải biết rằng đây chính là nội đỉnh của Cửu Châu đệ nhất thần khí, Hư Không Âm Dương Đỉnh, trước kia Trình Cung chính là dùng nóđể luyện qua Đại Ma Vương.

    Lúc kia lực lượng của hắn còn rất yếu, rất yếu.

    Nếu như dùng lực lượng hiện giờ của hắn thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, uy lực đâu chỉ cường đại hơn trước kia gấp trăm ngàn lần, mà giờ khắc này hắn lại vận toàn lực thúc dục lực lượng, còn ném Đông Phương Suất vào trong nữa.

    Trình Cung cũng là không còn cách nào, hắn chẳng những muốn ném Đông Phương Suất vào trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, còn nhất định phải toàn lực ứng phó, hắn muốn trong nháy mắt thúc phát ra Chí Âm Chân Hỏa trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đồng thời hắn còn muốn toàn lực khống chế hai loại hỏa diễm này, tận lực không để chúng xúc phạm đến Đông Phương Suất.

    Nhất là trong nháy mứt khi thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Chí Dương Chân Hỏa kia quá mức mãnh liệt, Trình Cung ở một bên sử dụng thần niệm toàn lực trợ giúp Đông Phương Suất ngăn cản, đồng thời cũng dẫn xuất đại bộ phận Chí Dương Chân Hỏa đến.

    - Ân!

    Hiện giờ thân thể Trình Cung so với trước kia thì cường đại hơn nhiều lắm, cũng có thể trực tiếp dung nạp một ít Chí Dương Chân Hỏa vào trong người để tiến hành rèn luyện thân thể, dù sao thân thể hắn hiện giờ xưa đâu bằng nay.

    Nhưng lượng Chí Dương Chân Hỏa lớn như thế tiến vào thân thể, Trình Cung cũng là lần đầu tiên, Trình Cung không thể không lập tức thúc dục Phá Kiếp Thương, mượn nhờ lực lượng của Phá Kiếp Thương để ngăn cản một ít Chí Dương Chân Hỏa, đồng thời cũng toàn lực dùng bổn mạng chân hỏa của bản thân tận lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, một bên rèn luyện thân thể, một bên vận chuyển hấp thu, một bên thì có thể tản mát ra đi bao nhiêu hay bấy nhiêu.

    - Chuyện gì xảy ra, nóng quá ah, ở đây sao lại giống như một Đan Đỉnh thế này.

    Giờ phút này cùng trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, bởi vì Trình Cung không thể không phát ra một bộ phận lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa nên nhiệt độ toàn bộ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đều đang kịch liệt lên cao, người đầu tiên cảm thấy không thoải mái chính làĐông Phương Thiên Mai, bởi vì lực lượng của nàng là yếu nhất.

    - Loại hỏa diễm này...

    Thần sắc Đông Phương Linh Lung thì trì trệ, nàng đối với loại hỏa diễm này cũng không xa lạ gì, tuy rằng nàng không biết loại hỏa diễm này là gì, nhưng nàng lại vì vậy mà thu lợi rất nhiều.

    Giờ phút này cảm nhận được chung quanh đều tràn ngập loại hỏa diễm này, trong cơ thể nàng theo bản năng liền vận chuyển công pháp của Đông Phương gia tộc bắt đầu hấp thu.

    Đông Phương Ngọc Sanh sửng sốt một chút, sau khi nhìn thấy động tác của tỷ tỷ, hắn cũng bắt đầu hấp thu loại lực lượng này.

    Bọn Mập mạp, Sắc quỷ, Túy Miêu tuy rằng không tu luyện bổn mạng hỏa chủng, nhưng thứ bọn hắn tu luyện cũng làđạo pháp đỉnh phong, loại cơ hội này tự nhiên sẽ không bỏ qua, lập tức mượn nhờ lực lượng này bắt đầu tu luyện.

    Mà trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, trong một chỗ Trình Cung tự mình mở ra, chung quanh bố trí mấy đại trận, nguyên tinh, nguyên dịch đông đảo, không ngừng bổ sung.

    Mà ở chính giữa trận pháp này chính là một đầu tiểu thanh xàđang ngủ xay, thân thể tiểu thanh xà vẫn một mực không có phản ứng vậy mà lại phản ứng một chút.

    Mà ở một bên khác, Nhục Nhục vốn đang ngủ say chợt ngẩng đầu lên, nước miếng của nó lập tức tí tách, tí tách chảy ra bên ngoài.

    - Oanh!

    Nhục Nhục đột nhiên há miệng, lực lượng Chí Dương Chân Hỏa chung quanh phát ra do thân thể Trình Cung dư thừa không cách nào tiêu hóa kịp thời đều bị nó hấp vào, ít nhất là trong phạm vi hơn mười dặm Nhục Nhục, tất cả lực lượng Chí Dương Chân Hỏa, toàn bộ đều dũng mãnh tiến vào miệng Nhục Nhục.

    Trải qua thân thể Trình Cung, lại phân tán ra toàn bộ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉn, đã không uy lực của Chí Dương Chân Hỏa lúc ban đầu nữa, mặc dùđối với người bình thường mà nói vãn rất mạnh, nhưng đối với Nhục Nhục mà nói, đây chính là một siêu cấp mỹ thực có thể căn nuốt.

    Ục ục...

    Bởi vì hấp quá mãnh liệt nên bụng Nhục Nhục thoáng cái phình lên... khiến nó cơ hồ biến thành một hình cầu, Nhục Nhục trợn trắng mắt cả buổi, sau đó mới không dám hấp thu nữa.

    Sau một khắc, nóđã ngủ lại, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy, hơn nữa tiếng ngáy của nó càng lúc lại càng lớn, dần dần vang vọng khắp trăm dặm chung quanh.

    Cũng may lúc này chung quanh không có người, nếu không chỉ tiếng ngáy của nó thôi đãđủ hù không ít người rồi.

    Trong không gian ngoại đỉnh, so với Nhục Nhục càng khoa trương hơn chính là thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung, thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long trực tiếp xuất hiện bên cạnh Trình Cung, Trình Cung khoát tay trực tiếp khiến đại lượng Chí Dương Chân Hỏa không dám khuếch tán ra ngoài, lại không có biện pháp tự mình tiêu hóa tiến vào trong thân thể thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long.

    Thân thể cực lớn của Hỏa Phượng Ma Long trở nên trong hắc mang theo hồng, cánh của Hỏa Phượng Hoàng ngày càng lóe sáng, cũng may mắn thân thể Hỏa Phượng Ma Long đã dung nạp đại lượng Chí Dương Chân Hỏa, Trình Cung mới không bị Chí Dương Chân Hỏa luyện luôn cả mình.

    Giờ phút này toàn bộ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đều ở trong một loại hỏa diễm màu đỏ, nhìn qua giống như ngoại đỉnh muốn bốc cháy lên vậy, mà vẫn chỉ là một lực lượng nhỏ mà Trình Cung phát ra thôi, mà giờ khắc này bản thân Trình Cung đã trải qua một phen thống khổ mới, gặp trắc trở.

    Chí Dương Chân Hỏa cường đại khiến hắn phải ứng đối toàn lực, đau đơn cực lớn sinh ra do rèn luyện thân thểđã có chút siêu thoát thân thể, cảm giác cả người đều muốn sụp đổ.

    Thần niệm còn phải che chở Đông Phương Suất, còn phải rèn luyện thân thể tiêu hóa những Chí Dương Chân Hỏa kia, còn phải vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, nhất tâm đa dụng, áp lực của thần niệm cũng đãđạt đến cực hạn.

    Trình Cung cảm thấy thân thể mình như muốn bị hòa tan, đầu như muốn nổ tung, nhưng vào lúc này, thân thểĐông Phương Suất thân ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh thậm chí có một loại sinh cơ, loại sinh cơ lại vô cùng khổng lồ cũng vô cùng khủng bố, lập tức một cổ lực lượng Thuần Dương ầm ầm nổ tung.

    Trình Cung biết rõ, đó là vì Chí Dương Chân Hỏa của mình cũng có một bộ phận tiến vào trong thân thểĐông Phương Suất, chế trụ Cực Âm chi lực trong cơ thể hắn do Cửu Chuyển Âm Dương Sa chuyển hóa thành.

    Một khi Cực Âm chi lực bịáp chế tạm thời, thân thểĐông Phương Suất sẽ lập tức tựđộng bộc phát ra lực lượng cường đại Thuần Dương, lần nữa tiến vào trạng thái chuyển hóa Thuần Dương.

    Nhưng Trình Cung cũng biết, chuyện cũng không đơn giản như vậy, bởi vì lấy tình huống trước mắt của mình, mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa cũng chỉ có thể tạm thời ngăn chặn Cực Âm chi lực, không thể nào lập tức khu trừ, nếu như có thể trực tiếp khu trừ thìđơn giản rồi.

    Theo thân thểĐông Phương Suất chuyển hóa Thuần Dương, cũng sẽ khiến cổ Cực Âm chi lực kia tăng trưởng, một khi đến thời khắc mấu chốt nhất thì lực lượng của hắn sẽ bộc phát, hai cỗ lực lượng Cực Âm, Thuần Dương sẽ phát sinh va chạm kinh khủng nhất.

    Chương 1133: Cứu người. (1)

    Nhưng vào lúc này, lực lượng mà Trình Cung chờđợi rốt cục đã tới, Chí Âm Chân Hỏa từ chỗ sâu trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh không được dẫn xuất.

    Đối với người khác mà nói, hai cỗ lực lượng chí âm, chí dương hoàn toàn khó có thể tương dung, một khi đồng thời xuất hiện sẽ giống như băng sơn đụng phải núi lửa, tuyệt đối sẽ nổ lớn.

    Nhưng Trình Cung tu luyện lại chính là Âm Dương Vạn Vật Quyết, điều tiết khống chế Âm Dương, Âm Dương cùng tồn tại chính là chỗ kỳ lạ nhất của bộ công pháp này, mà lực lượng của Chí Âm Chân Hỏa cũng không phải quá mạnh mẽ, Trình Cung cố hết sức vẫn khống chếđược.

    Mũi của hắn, thân thểđổ mồ hôi, lỗ chân lông không ngừng chảy ra huyết dịch, mà ở dưới sự dốc sức liều mạng khống chế của Trình Cung, hai loại lực lượng này đều có một bộ phận tiến vào trong thân thểĐông Phương Suất.

    Chí Dương Chân Hỏa áp chế Cực Âm chi lực, Chí Âm Chân Hỏa tất bị Trình Cung khống chếđược lực lượng chế trụ thân thểĐông Phương Suất chuyển Thuần Dương, loại chuyện này nói đơn giản, nhưng thực sự làm lại khó hơn lên lên trời, hiểm lại càng hiểm, nguy lại thêm nguy.

    Cho dùđổi một Thái Tôn khác đến, cũng không dám làm như thế, cũng chỉ có Trình Cung mới dám điên cuồng làm như thế, hơn nữa...

    Hắn vậy mà đã dần dần khống chếđược cục diện, dùng Chí Dương Chân Hỏa chế trụ Cực Âm chi lực, dùng Chí Âm Chân Hỏa chế trụ, hấp thu lực lượng ngăn cản thân thểĐông Phương Suất chuyển hóa Thuần Dương.

    Từđó liền tránh khỏi băng sơn đụng núi lửa, hơn nữa dựa vào lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa bức bách, đa số Cực Âm chi lực dung nhập vào trong thân thểĐông Phương Suất đã bị bức bách đến cùng một chỗ, đương nhiên, còn một bộ phận rất ít lưu lại, nhưng tạm thời đã không có gì trở ngại nữa.

    Đãđến loại tình trạng này, xem như sơ bộ dây dưa hai loại này cùng một chỗ, tùy thời có thể khiến cho lực lượng hủy diệt tách ra.

    - Ta đây là...

    Nơi này là...

    Cơ hồ khi đồng thời Trình Cung dùng Chí Dương Chân Hỏa áp chế Cực Âm chi lực, dùng Chí Âm Chân Hỏa ngăn chặn lực lượng ngăn cản thân thể chuyển hóa Thuần Dương, Đông Phương Suất thân ở trong không gian nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đã tỉnh táo lại, mở to mắt nhìn chung quanh.

    - Ngọn lửa này...

    Không có khả năng...

    Hai loại hỏa diễm cực hạn, thật làđáng sợ, đây quả thực giống như hỏa diễm chí dương chí cương trong truyền thuyết vậy, còn loại hỏa diễm khác, đó không phải là hỏa diễm chí âm chí nhu đây sao, sao lại có thể ở cùng một chỗ...

    Đông Phương Suất thân là gia chủ của Đông Phương gia tộc, đối với hỏa diễm mẫn cảm thế nào chứ, trước tiên liền nhận ra mình thân đang ở trong trong ngọn lửa không hề tầm thường chút nào.

    - Mẹ nó, lão nhân gia ngài trước tiên đừng chúý những thứ này cóđược không

    Trong nội tâm Trình Cung thật muốn nói một câu như thế, nhưng cũng chỉ ngẫm trong nội tâm thôi.

    Thấy Đông Phương Suất cũng không trực tiếp nhận ra Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, Trình Cung cũng hơi thở dài một hơi.

    Chuyện về Hư Không Âm Dương Đỉnh quan hệ quá mức trọng đại, cho dùĐông Phương Suất là nhạc phụ của mình, Trình Cung cũng không hi vọng hắn biết rõ cái này.

    - Nhạc...

    Cái kia, Đông Phương gia chủ, ta gọi là Trình Cung, là cháu trai của Trình lão gia tử, hiện giờ ta đang giúp ngài chữa thương, ngươi tưởng lầm Cực Âm Cửu Chuyển Âm Dương Sa thành Thuần Dương Thiên Giờ, hiện giờ ngươi tốt nhất là nên thu liễm tâm thần lại, bởi vì ngươi tuy rằng thanh tỉnh, nhưng tình huống vẫn cực độ nguy hiểm, hiện giờ ta cần ngươi toàn lực phối hợp.

    Bằng vào Luyện Thần Quyết, Trình Cung điều khiển thần niệm tùy tâm sở dục, thần niệm khẽ động mang theo thanh âm khiến người ngưng thần, tĩnh khíđang vang lên trong đầu Đông Phương Suất.

    Đông Phương Suất thân ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh thoáng cái sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng, trong đầu nhanh chóng hiện lên rất nhiều chuyện.

    Tuy rằng hắn lợi dụng tất cả lực lượng, thần niệm áp chế Cực Âm chi lực, khống chế thân thể, nhưng tình huống cũng rất không ổn, nhưng hắn vẫn còn một ít trí nhớ mơ hồ đối với chuyện xảy ra ở ngoại giới, chỉ là rất mơ hồ.

    Tất cả trí nhớ khi tu luyện gặp chuyện không may trước kia đều rất rõ ràng.

    t

    Hơn nữa thân là gia chủ của Đông Phương gia tộc, hắn cũng lập tức thu liễm tâm thần.

    Tuy rằng không biết lúc này vì sao Trình đại thiếu này lại đang cứu mình, sao hắn lại có bản lãnh này, dường như ngay cả Thái Tôn ra tay cũng không thể cứu được mình mà, dường như còn xảy ra rất nhiều chuyện nữa, nhưng Đông Phương Suất cũng biết những vấn đề này bây giờ cũng không nên suy nghĩ làm gì.

    - Quá hoang đường, Cực Âm chi lực vậy mà trở thành Thuần Dương Thiên Sa, là kiến thức chưa đủ, nhưng cuối cùng, trong lòng người một khi đã có tham niệm, chung quy sẽ mất đi phán đoán bình thường.

    Ngươi nói đi, muốn ta làm thế nào.

    Trong lòng Đông Phương Suất cảm khái thiên ngôn vạn ngữ, nhưng cuối cùng hắn chỉ nói một câu, sau đó rất nhanh liền ổn định tâm thần.

    - Không có phương pháp xử lý nào tốt cả, dù sao không có tồn tại Đạo cảnh ra tay, chúng ta dù làm thế nào cũng sẽ có nguy hiểm rất lớn.

    Nhưng hiện giờ tình huống của ngài cũng không cách nào trì hoãn, cho nên chúng ta chỉ có thể mạo hiểm thử một lần thôi.

    - Tình huống của ta ta rõ, có thể thanh tỉnh lần nữa, còn có thể có cơ hội mạo hiểm một phen, đã là cái kỳ tích rồi, ngươi nói nên làm như thế nào đi.

    - Tốt, giờ ta sẽ dần giảm bớt lực lượng của Âm Hỏa, sau đó cung cấp cho ngài Thuần Dương Thiên Sa chính thức, sau khi ngài dung hợp Thuần Dương thiên Sa thì tận lực bức bách cổ Cực Âm chi lực yếu ớt trong thân thể ra.

    Sau đó ta sẽ triệt để triệt tiêu Âm Hỏa, Dương Hỏa sẽ bộc phát trong nháy mắt, dựa vào bản thân bộc phát ra lực lượng Thuần Dương bức bách cổ Cực Âm chi lực kia ra trước khi nó sinh ra phản ứng.

    Trình Cung nói Đông Phương Suất, đương nhiên không thể nói mình làđang sử dụng Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa được, chỉ dùng Âm Hỏa, Dương Hỏa để thay thế.

    - Chính thức...

    Thuần Dương Thiên Sa...

    Nhưng cho dù như thế, chỉ nói hắn có Thuần Dương Thiên Sa chính thức cũng đã khiến Đông Phương Suất chấn kinh rồi.

    Hắn là một người phi thường thông minh, vững vàng, nhưng dù hắn là người như vậy thì trước mặt Thuần Dương Thiên Sa vẫn bị lừa, có thể nghĩ lực hấp dẫn của Thuần Dương Thiên Sa lớn đến bao nhiêu.

    - Còn có, vì bảo đảm hết thảy thuận lợi, ở chỗ ta còn có Thiên Dương đan, vậy mới có thể khiến ngài lp tức bộc phát ra đủ lực lượng Thuần Dương bức Cực Âm chi lực ra ngoài thân thể.

    Lần này Trình Cung thật sự không quản bất cứ giá nào rồi.

    Đông Phương Suất nghe mà mơ hồ, Thiên Dương đan ah, mình không nghe lầm chứ.

    Thuần Dương Thiên Sa, Thiên Dương đan, cho dù hắn là gia chủ Đông Phương gia tộc, hai thứ này cũng đã dọa sợ hắn, hai thứ này quá trân quý, nếu như xuất hiện đủ để khiến vố số người trên toàn bộ Cửu Châu đại địa điên cuồng chém giết, tranh đoạt.

    Nhưng hiện giờ, đều lấy ra để cứu mình, Đông Phương Suất biết rõ Trình gia và gia tộc mình quả thật có một đời nhận thức, nhưng trong mắt hắn Trình gia chỉ là một gia tộc thế tục, sao có thể...

    Chương 1134: Cứu người. (2)

    Hai loại đồ vật này, cho dù hắn thân là gia chủ Đông Phương gia tộc, năm đó cũng khổ sợ không tìm được, nếu không sau đó cũng sẽ không vìđạt được Thuần Dương Thiên Sa giả mà bị lừa.

    Nhưng bây giờ Trình Cung vừa mở miệng, trước tiên là Thuần Dương Thiên Cát thật, sau đó lại là Thiên Dương đan, còn có Âm Hỏa, Dương Hỏa trong miệng hắn cũng tuyệt đối không phải bình thường...

    - Tốt, tất cảđều theo ngươi nói mà làm

    Đông Phương Suất sửng sốt, rất nhanh liền khôi phục lại từ trong kích động, lập tức vội vàng đáp ứng.

    Tuy rằng trong lòng hắn hiện giờ tràn đầy nghi hoặc và các vấn đề, nhưng cho tới giờ cũng không có thời gian hỏi thưam, chỉ có thể nhanh chóng vượt qua cửa ải này đã.

    Khi Trình Cung nói chuyện đã lấy ra Thuần Dương Thiên Sa và Thiên Dương đan, Thiên Dương đan trực tiếp bay vào trong miệng ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Đông Phương Suất ngậm Thiên Dương đan, trong nội tâm lại càng khiếp sợ Gia tộc bọn họ là lấy luyện đan mà nổi tiếng Cửu Châu đại địa, giá trị viên đan dược trong miệng hiện giờ hắn rất rõ, không chỉ là mình, cho dù toàn bộ Đông Phương gia tộc cũng không có người nào luyện chếđược đan dược trình độ này cả.

    Sau một khắc, lực lượng của Thuần Dương Thiên Sa bắt đầu thẩm thấu vào trong thân thểĐông Phương Suất, Đông Phương Suất ngày càng khiếp sợ, Thuần Dương Thiên Sa, đây mới thực sự là Thuần Dương thiên cát, là Thuần Dương Thiên Sa mà tất cả thế lực lớn trên Cửu Châu đại địa cũng khó mà tìm được.

    Trải qua sự tra tấn của Cửu Chuyển Âm Dương Sa, lần nữa dẫn Thuần Dương Thiên Sa vào trong cơ thể, Đông Phương Suất mới chính thức cảm nhận được sự bất đồng của Thuần Dương Thiên Sa.

    Bởi vì quá mức rung động, khiếp sợ, tâm thần thoáng có chút không tập trung, Trình Cung đang dần dần giảm bớt Chí Âm Chân Hỏa, một tia Cực Âm chi lực còn lưu lại trong thểĐông Phương Suất phát sinh vấn đề, khiến hắn cảm thấy thống khổ cực độ.

    Trong nội tâm Đông Phương Suất cả kinh, vội vàng thu liễm tâm thần toàn lực vận chuyển công pháp của Đông Phương gia tộc, thúc dụ bổn mạng chân hỏa của bản thân ép Cực Âm chi lực ra ngoài cơ thể.

    Theo Đông Phương Su崠tự mình thanh tỉnh và khống chế lực lượng, áp lực của Trình Cung cũng đã giảm nhiều, giờ phút này tình huống của hắn cũng rất không xong.

    Nếu không có Phá Kiếp Thương, nếu không phải thân thể Trình Cung, không gian ngoại đỉnh đồng thời đều có thể trợ giúp chia sẻ áp lực, mà bọn Nhục Nhục, Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh cũng đều đang hấp thu khí tức Chí Dương Chân Hỏa rải rác trong không gian ngoại đỉnh, chỉ dựa vào bản thân Trình Cung chỉ sợ sớm đã không chống đỡn nổi rồi.

    Giờ phút này Phá Kiếp Thương đã dung nhập vào trong thân thể Trình Cung, theo thời gian dần phát triển về hướng bổn mạng pháp bảo, Trình Cung thúc dục thần niệm, dưới sự rèn luyện của Chí Dương Chân Hỏa, bộ dạng của Phá Kiếp Thương cũng đã thay đổi cực lớn.

    Tầng ngoài càng thêm sáng, đồng thời cũng ngày càng đen, lực lượng của thiên kiếp, Chí Dương Chân Hỏa khiến Phá Kiếp Thương lộ ra trong hắc mang theo sáng, lóe ra một loại uy thế phá hủy hết thảy.

    Phá Kiếp Thương này quả nhiên không hổ là tồn tại chèo chống cả sự tồn tại của thế giới Càn Khôn Đan Tông, càng rèn luyện uy lực càng mạnh, càng hấp thu nhiều Chí Dương Chân Hỏa.

    Giờ phút này thân thể Trình Cung cũng vượt qua tình trạng khó khăn nhất, hắn cảm thấy huyết nhục của mình sau khi lần nữa trải qua một phen tế luyện, bất luận một chút biến hóa nào trong cơ thểđều cảm ứng vô cùng rõ ràng.

    Hiền giờ Trình Cung còn không dám trực tiếp hấp thu lực lượng Thuần Dương Thiên Sa, nhưng Đông Phương Suất lại hấp thu Thuần Dương Thiên Sa, Trình Cung thì dung nhập một ít lực lượng phân ra vô cùng yếu ớt vào trong Phá Kiếp Thương, sau đó hắn lại từ lực lượng của Thuần Dương Thiên Sa phát ra từ Phá Kiếp Thương mà rèn luyện thân thể.

    Trình Cung tuyệt đối không buông tha bất cứ cơ hội tu luyện nào, bất luận là luyện đan, độ kiếp hay là cứu người, nhiều khi muốn tự mình sáng tạo những điều kiện này rất khó khắn, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, loại chuyện này cũng không phải nói có là cóđược, cho nên một khi có cơ hội phải liều mạng bắt lấy, tuyệt đối không buông bỏ.

    Đương nhiên, cũng chỉ có Trình Cung loại nhân tài cấp bậc rất thấp đã mượn nhờ khí tức Chí Dương Chân Hỏa trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, mượn nhờ Hư Không Âm Dương kiếp bên ngoài mảnh vỡ không gian để rèn luyện thân thể, tăng lên lực lượng mới dám làm như vậy, nếu đổi là người khác đã sớm xảy ra vấn đề rồi.

    Cái này cũng phải nhờ vào Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung, ở kiếp trước Trình Cung không có Hư Không Âm Dương Đỉnh, Âm Dương Vạn Vật Quyết cũng đã khủng bố dị thường, ở kiếp này tu luyện trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, càng đến hậu kỳ càng cảm giác được công pháp này có mối liên hệ mật thiết với cái đỉnh kia.

    Đương nhiên, Trình Cung dám rèn luyện thân thể trong quá trình này, lợi dụng những lực lượng này để tu luyện, đồng thời luyện chế Phá Kiếp Thương, cũng là vì hắn rất rõ ràng Đông Phương Suất muốn bức Cực Âm chi lực ra khỏi cơ thể không phải chỉ một lần là xong, cần chậm rãi mà làm.

    Một ngày...

    Ba ngày...

    Mười ngày...

    ...

    Trong nháy mắt đã qua nửa tháng, nhiệt độ toàn bộ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đã dần dần khôi phục.

    Ở tầng ngoài thân thể Trình Cung, một tầng hào quang óng ánh bao vây hắn, có cảm giác giống như hổ phách vậy.

    Két...

    Tạch tạch tạch...

    Răng rắc...

    Đột nhiên, tầng ngoài như hổ phách vỡ vụn ra, những thứđiều này đều là một ít tạp chất hỗn tạp với lực lượng bài xuất ra khỏi cơ thể trong quá trình Trình Cung không ngừng rèn luyện.

    Lấy thân thể Trình Cung hiện giờ, lại bài xuất ra khẳng định không phải là những độc tố, dơ bẩn bình thường.

    Thân thể của hắn sớm đã qua giai đoạn kia rồi, trải qua sự rèn luyện của Địa Hỏa Ma Giới, Thiên Cương Lôi Kiếp, các loại hỏa diễm, những tạp chất kia đã sớm không còn nữa.

    Nhưng tương đối mà nói, theo thân thể tăng lên, những thứ sau này lạc hậu hơn thân thể cũng sẽ bị đào thải

    Trình Cung đã cảm nhận được Đông Phương Suất trải qua nửa tháng cố gắng, rốt cục khiến lực lượng trong cơ thể triệt để bảo trì Thuần Dương, Cực Âm chi lực cũng đã bị bài xuất hết hắn mới đình chỉ hết thảy.

    Phá Kiếp Thương giờ phút này tản mát ra hào quang đen bóng, Phá Kiếp Thương này rất thần kỳ, đến bây giờ cũng không giống vũ khí, pháp bảo bình thường sau khi rèn luyện sẽ đạt tới cấp bậc nào đó.

    Hoặc nói cách khác chính là phải xem lực lượng của mình mạnh bao nhiêu, mới có thể phát huy Phá Kiếp Thương này được bấy nhiêu.

    Về phần bản thân Trình Cung, thân thể trải qua mười mấy ngày này rèn luyện đặc biệt, cũng vượt qua cổ chai Thiên Anh tầng thứ ba, đạt đến Thiên Anh tầng thứ năm đỉnh phong, tin rằng không được bao lâu nữa là có thểđạt đến Thiên Anh tầng thứ sáu rồi.

    Thần niệm trải qua chuyện lần này, lại khôi phục không ít, nhưng chung quy tính ra vẫn là Thiên Anh đỉnh phong, ngoài ý muốn chính là pháp lực của bản thân rốt cục vượt qua Địa Anh tầng thứ 9, đạt đến Địa Anh tầng thứ 10.

    Chương 1135: Thuần Dương đạo cơ. (1)

    Một khi vượt qua Địa Anh tầng thứ 9 đạt tới Địa Anh đỉnh phong cơ hồ chỉ là vấn đề thời gian, hơn nữa lúc này đối với Trình Cung mà nói tuyệt đối sẽ không quá lâu.

    - Tốt rồi.

    Đông Phương Suất hơi hưng phấn nói.

    - Giờ mới là thời khắc mấu chốt nhất nguy hiểm nhất.

    Giờ phút Trình Cung đã thu liễm thần niệm, tập trung tất cả lực lượng, bởi vì tất cả chuẩn bị lúc trước đều là vì một khắc mấu chốt này.

    Cái này giống như tồn tại đỉnh phong chính thức giao thủ, một kích định thắng bại, sinh tử tồn vong chỉ trong nháy mắt, tất cả trước kia đều chỉ là chuẩn bị thôi.

    - Ân!

    Đông Phương Suất rõ ràng tình huống của mình nhất, lên tiếng đáp ứng.

    - Rút lui!

    Trình Cung đột nhiên triệt bỏ lực lượng Chí Âm Chân Hỏa, một khi không cần sử dụng lực lượng Chí Âm Chân Hỏa nữa, Trình Cung cũng không cần khổ cực thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh đến trình độ nhất định như vậy, ngược lại có lực lượng trợ giúp Đông Phương Suất khống chế thân thể hắn, áp chế Cực Âm chi lực trong cơ thể.

    - Oanh...

    Ngay tập tức khi Trình Cung triệt để triệt tiêu Chí Âm Chân Hỏa, thân thểĐông Phương Suất trực tiếp chuyển hóa Thuần Dương, mà Thuần Dương Thiên Sa trong Thuần Dương Thiên Sa hình cầu trên thân thể hắn không ngừng dung nhập vào trong.

    Đông Phương Suất trải qua phen trắc trở này, so với Thiên Anh đỉnh phong bình thường trải qua vạn năm khổ tu càng thêm hiểu về biến hóa, ảo diệu và bất động trong việc chuyển Thuần Dương, lúc này lại có Thuần Dương Thiên Sa tương trợ, tốc độ nhanh đến kinh người, thân thể trực tiếp vào một cảnh giới kỳ diệu.

    Nhưng giờ khắc này, coi như Trình Cung cũng không cách nào giúp hắn áp chế lực lượng Cực Âm trong thân thể nữa, dù sao đây đang ở trong cơ thểĐông Phương Suất, Trình Cung không cách nào khống chế Chí Dương Chân Hỏa tiêu diệt lực lượng này được, bởi vì như vậy rất có thể ngay cảĐông Phương Suất cũng sẽ bị tiêu diệt.

    Khi Cực Âm chi lực phá vỡ áp chế của Trình Cung, phát sinh lực trùng kích khi Đông Phương Suất đang chuyển hóa Thuần Dương, Đông Phương Suất cũng triệt để nuốt vào Thiên Dương đan đang ngậm trong miệng.

    Oanh!

    Lần này, Thuần Dương chi lực trong thân thểĐông Phương Suất đạt đến đỉnh phong, trình độ khủng bố, lúc trướcCửu Chuyển Âm Dương Sa mà hắn dùng cũng không quá nhiều, cho dù về sau hấp thu lực lượng chuyển Thuần Dương của hắn cũng rất có hạn.

    Giờ khắc này lực lượng Thuần Dương đã mãnh liệt tới trình độ nhất định, vốn là hai loại lực lượng cực đoan đụng nhau phải nổ tung, nhưng giờ khắc này lực lượng của một phương lại quá mức cường thịnh, trực tiếp đánh bay một phương khác.

    Phốc...

    Đông Phương Suất bằng vào lực lượng bản chuyển Thuần Dương của bản thân, Thuần Dương Thiên Sa, Thiên Dương đan còn có lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa, uy lực của toàn bộ bộc phát trong chốt lát, rốt cục cũng oanh kích Cực Âm chi lực trong thân thể ra ngoài, mà hắn vì bộc phát quá mãnh liệt nên cũng bị thương không nhẹ.

    - Ở bên trong bó tay bó chân không có biện pháp thu thập ngươi, đi ra còn muốn tác quái.

    Đi chết đi!

    Cảm nhận được cổ Cực Âm chi lực này sau khi bi oanh kích ra còn muốn hung hăng nhập vào trong thân thểĐông Phương Suất, bởi nóđã hoàn thành đệ cửu chuyển trong thân thểĐông Phương Suất cho nên liền muốn mượn thân thểĐông Phương Suất để sinh tồn, phát triển.

    Trình Cung tự nhiên sẽ không cho nó cơ hội đó, trực tiếp thúc dục Chí Dương Chân Hỏa, triệt để luyện hóa một tia Cực Âm chi lực này.

    Nếu đổi là người khác, cho dù là Thái Tôn muốn tiêu diệt Cực Âm chi lực sau khi đã hoàn thành cửu chuyển cũng rất khó, nhưng đối với nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh thần kỳ nhất Cửu Châu, loại chuyện này rất làđơn giản.

    - Khục...

    Đông Phương Suất mãnh liệt ho khan, phun ra từng ngụm máu, hắn cảm nhận được thân thể mình hao tổn qua nhiều, lực lượng Thuần Dương này căn bản không phải hắn có thể thừa nhận được.

    Thân thể của hắn xảy ra vấn đề, chuyển Thuần Dương cũng khó mà hoàn thành.

    Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì Thuần Dương đạo cơ sẽ bị hủy diệt, trọn đời chỉ có thể dừng lại ở Thiên Anh đỉnh phong, khó có thể tăng lên được nữa.

    Đông Phương Suất cũng biết, nhưng lúc này trình độ hao tổn của bản thân hắn cũng rất rõ, muốn liều, muốn cố gắng thay đổi cục diện này cũng đã bất lực rồi, nhưng nếu thì nghĩ theo cách khác thì có thể sống lại dưới tình huống này, bản thân đã là cái kỳ tích rồi, không nên quá tham lam.

    - Ha ha...

    Một nửa nguy hiểm nhất rốt cục đã qua, chúng ta nhất cổ tác khí, Thuần Dương đạo cơ của ngài trải qua trắc trở lần này coi như nhân họa đắc phúc, Thuần Dương đạo cơ được đánh vô cùng vững chắc, hiện giờ vừa vặn chuyển Thuần Dương.

    Thuần Dương đạo cơ vững chắc như thế, sau khi tiến vào Thuần Dương cũng sẽ phát triển rất nhanh.

    Nhưng vào lúc này, trong đầu Đông Phương Suất vang lên tiếng cười vui vẻ của Trình Cung.

    Nếu như không có sự trợ giúp của Trình Cung, Đông Phương Suất biết rõ mình tuyệt đối không thể nào có cơ hội sống lại, cũng thế, nếu không phải là Trình Cung màđổi thành một người khác cười to nói lời như vậy vào thời khắc này, Đông Phương Suất nhất định sẽ rất tức giận.

    Thân thể của mình tổn thương nghiêm trọng, rõ ràng Thuần Dương đảo ngược, cuộc đời này vô vọng đạt đến Thuần Dương, hắn lại nói loại lời này, không giận mới là lạ chứ.

    - Có thể còn sống sót cũng đã là vạn hạnh rồi...

    - Ah, đúng rồi, quên đưa vật này cho ngài, ta còn nói sao ngài lại ngừng lại nữa chứ.

    Nghe thấy thanh âm Đông Phương Suất trầm trọng, lúc này Trình Cung mới nhớ tới vừa rồi tất cả lực chúýđều tập trung vào việc Đông Phương Suất có thể thuận lợi đánh Cực Âm chi lực ra ngoài cơ thể không, ngược lại đã quên giao Tục Mệnh Đan cho Đông Phương Suất.

    Loại tình huống này cũng nằm trong dự liệu của Trình Cung, lần trước từ trong Càn Khôn Đan Tông đạt được hai khỏa Tục Mệnh Đan, một khỏa đã sử dụng khi cứu Tần Vân Nhi, một khỏa khác vẫn còn giữ lại.

    Nếu như không phải có những vật này, Trình Cung cũng không dám tùy tiện lập tức động thủ cứu Đông Phương Suất, tuy rằng trước sau hao phí gần một thành Thuần Dương thiên cát, một khỏa Thiên Dương đan, một khỏa Tục Mệnh Đan cấp đạo đan, nhưng đều là người trong nhà, Trình Cung vẫn cảm thấy rất đáng.

    Hơn nữa trong quá trình này, hắn cũng nhận được chỗ tốt, nếu đổi lại góc độ mà nói thì Trình Cung mượn nhờ cứu trịĐông Phương Suất, lấy Đông Phương Suất làm môi giới khiến mình thậm chí toàn bộ người trong không gian ngoại đỉnh nhận được rất nhiều lợi ích.

    Đồ vật?

    Là gìđó?

    Đông Phương Suất liền sững sờ, hắn biết rõ tình huống của mình, cho dù có hạ phẩm đạo đan cũng không có tác dụng lớn, nếu như cóđược bảo vật như trung phẩm đạo đan thì có lẽ có thể khiến hắn bảo trụ một bộ phận Thuần Dương đạo cơ, dừng lại ở cảnh giới nửa bước Thuần Dương.

    Nhưng tiếc trung phẩm đạo đan cho dùđối với Đông Phương gia tộc cũng cực kỳ hiếm có, chớ đừng nói chi đến tình huống hiện giờ.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đã quăng Tục Mệnh Đan cho Đông Phương Suất vẫn còn trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Đông Phương Suất cũng không do dự, ở loại tình huống này mà hắn còn chút do dự nào mới làđầu bị bệnh đấy, lúc này Trình Cung cho hắn dùng cái gì hắn cũng không có bất luận cân nhắc gì cả.

    Chương 1136: Thuần Dương đạo cơ. (2)

    Tục Mệnh Đan!

    Cơ hồ đồng thời khi phục dụng viên đan dược kia, Đông Phương Suất đã biết rõ đây làđan dược gì, nhưng sau khi dược lực của Tục Mệnh Đan được phát huy hắn liền trợn tròn mắt

    Đây là Tục Mệnh Đan sao?

    Sao lại hoàn toàn khác với Tục Mệnh Đan hiện giờ thế, hiệu quả cũng quá kinh khủng a, Thuần Dương đạo cơ của mình vừa mới hình thành đã có nguy cơ sụp đổ giờđãđược khôi phục lại, thân thể bị hao tổn của mình, thần niệm, pháp lực bị hao tổn của mình, chính mình...

    Đông Phương Suất quả thực không thể tin được, cho dù là Tục Mệnh Đan trung phẩm đạo đan cũng không có hiệu quả như vậy ah!

    Hiệu quả như vậy, hoàn toàn vượt quá phạm trù Tục Mệnh Đan hiện giờ rồi, đúng vậy, đây tuyệt đối làđan dược được luyện chế vào thời đại Thượng Cổ.

    Cơ hồ theo bản năng, Đông Phương Suất liền xem xét những vấn đề này.

    Bất quá hắn cũng chỉ hiện lên ý niệm, rất nhanh đã bắt đầu mượn lực lượng của Tục Mệnh Đan để chuyển hóa Thuần Dương.

    Thẳng đến lúc này, Trình Cung mới chính thức nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng có thể phân ra tinh lực xem xét tình huống chung quanh.

    Tình huống thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long Trình Cung rõ ràng nhất, cho dù lúc này toàn thân thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long thân đều phát ra ánh sáng màu đỏ.

    Đó là vì trong cơ thể quá nhiều Chí Dương Chân Hỏa vẫn không thể tiêu hóa hoàn toàn, cũng chỉ có phân thân Hỏa Phượng Ma Long mới có thể trực tiếp dung nạp nhiều Chí Dương Chân Hỏa như vậy, dù sao Hỏa Phượng Hoàng được xưng là Bất Tử Hỏa Điể, cóđược Niết Bàn hỏa diễm.

    Nhưng cho dù như thế, Trình Cung vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được biến hóa của Hỏa Phượng Ma Long, dưới sự rèn luyện của Chí Dương Chân Hỏa, Hỏa Phượng Ma Long cũng phát sinh biến hóa lớn.

    Trình Cung khoát tay, trận pháp chung quanh biến hóa, ngăn cách phân thân Hỏa Phượng Ma Long ra, ngoại trừ Trình Cung ra, cho dùĐông Phương Suất chuyển hóa Thuần Dương thành công đi ra, cũng không thể phát giác ra được bên cạnh không xa có sự tồn tại của Hỏa Phượng Ma Long.

    Tình huồng của những người khác đều rất tốt, nhìn thấy tất cả mọi người có thể mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa mà mình tản mát ra để tu luyện, Trình Cung cũng rất vui vẻ.

    Nhất là nhìn thấy Nhuc Nhục vậy mà giống như một hình cầu tròn vo, Trình Cung trực tiếp nhịn không được cười lên.

    Tên tiểu tử này tuyệt đối chính làđồ ham ăn tiêu chuẩn, xem ra trong thời gian ngắn gần đây biến hóa của nó cũng không nhỏ, cũng dám nuốt lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa đến trình độ này.

    Người khác Trình Cung dám nói tuyệt đối không thể nào chính thức rõ ý nghĩa của Chí Dương Chân Hỏa, coi như nhạc phụ tương lai Đông Phương Suất của mình thân ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, trong cơ thể cũng dung nạp qua Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, nhưng cũng tuyệt đối không thểđoán được đây chính là Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa trong Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trên thực tế, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa cho tới bây giờ cũng chỉ là một loại truyền thuyết, hơn nữa còn là hai loại hỏa diễm xuất hiện khi khai thiên tích địa.

    Nhưng Trình Cung lại ẩn ẩn cảm giác được, tiểu gia hỏa Nhục Nhục này rất có thể biết rõ, từ thái độ vừa sợ hãi vừa tham lam đối với Hư Không Âm Dương Đỉnh của nó là có thể nhìn ra đươc một chút.

    Mẹ nó, chờ mình quay lại Linh Sơn, nhất định phải nghĩ biện pháp hảo hảo điều tra xem chi tiết của gia hỏa Nhục Nhục này, xem thử nó rốt cục là tồn tại gì, sao lại tinh quái như vậy.

    Khi thấy tiểu thanh xà thậm chí có một ít biến hóa, Trình Cung cất bước đến gần, cảm nhận thấy tiểu thanh xà cũng đâng tu luyện, hắn im im lặng lặng ngồi hồi lâu sau đó mới rời đi, trong đầu không ngừng xuất hiện hình ảnh chiến đấu cuối cùng của Tần Vân Nhi lúc ấy, trong nội tâm yên lặng nói ra lời hứa hẹn chỉ hắn mới biết.

    ...

    Nam Chiêm Bộ Châu hôm nay đã sớm thống nhất, phương diện thế tục có một ít quân đội do Trình Cung huấn luyện với tư cách là thành viên tổ chức, còn có Trình lão gia tử trung tâm điều tiết khống chế, cơ hồ không có bất kỳ lực lượng nào có thể nhấc lên gợn sóng.

    Mà Trình Cung thì lại hấp dẫn một ít tán tu không an phận trong Nam Chiêm Bộ Châu qua, một lần hành động huấn luyện, sau đó lại mang đi, toàn bộ Tu Chân Giới của Nam Chiêm Bộ Châu càng thêm yên tĩnh.

    Đối với người của Tu Chân Giới mà nói, ước chiến trăm ngày giữa Trình đại thiếu và Yêu tộc Côn Bằng thái tử mới là trọng điểm.

    Mà trong khoảng thời gian này, Vân Ca thành cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện, tuy rằng đã sớm biết Chu gia vương triều đã không còn, nhưng sau khi thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, tất cả mệnh lệnh đều do thiên hạ binh mãđại nguyên soái Trình Tiếu Thiên phát ra, nhưng dù sao Chu gia vương triều vẫn tồn tại.

    Ngay khi Trình Cung rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu không lâu, có một nhóm người bí mật tiến vào Vân Ca thành, tiếp đi đại bộ phận người có huyết mạch trực hệ Chu gia.

    - Lão gia tử, tổng cộng đãđến mười tám người, trong đó mười người có tu vị Nhân Anh tu vị, năm người khác có tu vị dưới Địa Anh tầng thứ năm, còn có hai gãĐịa Anh đỉnh phong.

    Bất quá vừa rồi ta cảm thấy bọn chúng có lẽ còn lưu lại hậu thủ, cho nên đã dạo một vòng bên ngoài, quả nhiên ở bên ngoài ba vạn dặm có người bố trí một cái trận pháp, nếu như cần thì có thể tạm thời mở cánh cửa không gian, mà ở đó còn có một Thiên Anh tầng thứ hai chỉ huy.

    Chỉ cần lão gia tử ngài ra lệnh một tiếng, ta có thể trực tiếp diệt bọn hắn, san bằng dấu vết chỗ đó, khiến bọn hắn muốn cứu viện cũng không kịp.

    Thân hình Tiểu Phong Tử lúc này tuy rằng đã biến lại, nhưng đứng trước Trình lão gia tử vẫn như một ngọn núi nhỏ hình người vậy, hắn vừa mới điều tra qua rất nắm chắc nói.

    Trước khi đi Trình Cung đã từng nói qua, bảo hắn tất cả phải nghe theo Trình lão gia tử, cho nên hắn đối với Trình lão gia tử cũng phi thường cung kính.

    Trình lão gia tử lúc này đang đứng trên không Vân Ca thành, hắn từ lâu đã vượt qua Địa Hỏa Ma Giới, cũng có tu vịĐịa Anh tầng thứ năm.

    Trình lão gia tử chưa từng có tâm tư tranh phách, huống chi vị trí hôm nay đã bất đồng, đối với những người còn lại của Chu gia vương triều hắn không còn tâm tư gì nữa, từ khi sau khi hoàng đế chết hắn thậm chí ngay cả hận cũng không nhấc lên nổi.

    - Được rồi, để bọn hắn đi đi.

    Trình lão gia tử trầm giọng nói xong, nghĩ nghĩ lại nói:

    - Ngươi đi qua đó một chuyện, khiến tất cả mọi dấu vết bọn hắn lưu lại biến mất trước mặt người Chu gia, còn có những người kia nữa, sau đó tự mình tiễn bọn hắn rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, sau khi rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu ngươi có thể trở về.

    Tiểu Phong Tửđáp ứng một tiếng, trực tiếp xé rách không gian rời đi.

    - Vốn tưởng rằng sẽ có một hồi đại chiến, không nghĩ tới vị kia của Chu gia lại chọn nhượng bộ.

    Lúc này ở bên cạnh Trình lão gia tử, Tống Chiến Thiên đã lần nữa biến lại nhân hình có chút ngoài ý muốn nói.

    Chương 1137: Thôn phệ thánh động.

    Tống Chiến Thiên tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh Pháp hôm nay đã có chút sở thành, đã hoàn toàn sử dụng được lực lượng của Tuyết Ưng Yêu Hoàng một cách hữu dụng, hơn nữa bởi vì công pháp tu luyện vô cùng cường đại, lực lượng của Tuyết Ưng Yêu Hoàng đãđược kích phát, đã dần dần sinh ra biến hóa mới.

    Hôm nay Tống Chiến Thiên đã có tu vị Thiên Anh tầng thứ nhất, bằng vào lực lượng đặc thù của Tuyết Ưng Yêu Hoàng, cộng thêm sự cường đại của Yêu Đế Hóa Thánh Ph, so với Thiên Anh tầng thứ hai bình thường còn hung hãn hơn.

    - Vị kia của Chu gia không thể cố gắng chiếm Nam Chiêm Bộ Châu được nữa, thực lực của chúng ta hiện giờđủ để khiến nhiều thế lực cường đại đều phải cố kỵ, quan trọng nhất là chúng ta còn có các đại địch như Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, Trình Cung rất nhanh phải quyết đấu với Côn Bằng thái tử.

    Sau khi quyết đấu mặc kệ thắng bại đều sẽ là một hồi chém giết thảm thiết, chỉ cần hắn không ngốc sẽ không phát sinh xung đột với chúng ta vào lúc này, ngược lại lưu lại một ít huyết mạch Chu gia, lúc cần thiết chỉ cần sau lưng có thế lực cường đại ủng hộ, bọn hắn lại có thể chiếm cứ một chỗ cắm dùi ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Trình lão gia tử hiện giờ không chỉđối với chiến đấu thế tục rõ như lòng bàn tay mà cũng đã hiểu rõ với về Cửu Châu đại địa rồi, hắn cũng có thể nhìn thấu một ít chuyện của Cửu Châu đại địa.

    - Sao đại soái còn thả bọn họ rời đi?

    Tống Chiến Thiên khó hiểu nhìn Trình lão gia tử.

    Trình lão gia tử có chút tâm lực tiều tụy nói:

    - Ta thủ hộ Lam Vân đế quốc nhiều năm như vậy, cuối cùng lại từ tay chấm dứt quốc gia này.

    Tuy rằng vẫn một mực tự nói, thủ hộ chính là Lam Vân đế quốc mà không phải là Chu gia vương triều bọn hắn, nhưng dù sao ta cũng không cóđược cách nghĩ thoáng như bọn tiểu tử thúi Trình Cung.

    Được rồi, thả bọn hắn đi coi như là một khúc mắc của ta, năm đóđại ca không phải từng từng nói qua sao, ta không thể buông, không thích hợp tu chân, hiện giờ hiểu rõ khúc mắc này, về sau chuyên tâm tu luyện a.

    - Chuyện của Nam Chiêm Bộ Châu đại soái định xử lý như thế nào, đại soái các ngươi chắc chắn sẽ không hứng thú với làm đế vương, nếu không dứt khoát tuyển chọn một người trong chi thứ Trình gia mau chóng thành lập một hoàng triều mới làđược rồi.

    Tống Chiến Thiên cũng biết, tuy rằng Chu gia chung quy vẫn còn chút cách nghĩ, nhưng cũng chỉ vĩnh viễn trở thành cách nghĩ thôi.

    Mặc kệ cuộc chiến giữa Trình Cung và Côn Bằng thái tử thắng hay bại, tranh đoạt của Nam Chiêm Bộ Châu đã không còn bất cứ quan hệ nào với người Chu gia nữa rồi.

    Trình lão gia tử trầm mặc hồi lâu, ánh mắt nhìn về phương xa như cóđiều suy nghĩ.

    Không cần Trình lão gia tử mở miệng, Tống Chiến Thiên cũng biết hắn đang suy nghĩ gì, trên thực tế người trong Trình gia, phụ tử bọn Trình Vũ Dương, Trình Lam là thích hợp nhất để nhận việc này.

    Nếu như hiện giờ Trình Vũ Dương hoặc Trình Lam ở đây thì có thể dễ dàng để bọn hắn đi tiếp quản vương triều thế tục ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Nhưng Trình Vũ Dương đã bị chết, Trình Lam lại không biết tung tích.

    Tuy rằng từ trước Trình lão gia đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng thật sự nhận được tin tức mà Trình Cung truyền về, biết rõ Trình Vũ Dương chết đi, người tóc bạc tiễn đưa tóc đen thì hắn vẫn khổ sở một hồi lâu, đến nay vẫn chưa dứt.

    - Xem một chút đi, đợi sau khi Trình Cung trở về chúng ta thương lượng kĩ lại rồi hẳn nói, mặt khác...

    Ngươi phụ trách chúý cẩn thận một chút, nhất là phải chúý vào bọn Võ Thân Vương, khi phù hợp thì công khai đòi người từ bọn họ.

    Tu chân vấn đạo, loại chuyện này không thể tránh được, cho dùđều là tu chân gia tộc cũng như thế, thực lực càng mạnh sẽ càng nhìn người bên cạnh rời đi, nhưng lại đều là nhìn vãn bối của mình rời đi.

    Cho nên đám lão ngoan đồng của tu chân gia tộc chính thức đều bế quan cả, chỉ cần không phải toàn gia tộc sinh tử tồn vong, tử vong của hậu đại, vãn bối bọn hắn sẽ không quản đến.

    Bởi vì tất cả những thứ này, bọn hắn đã trải qua quá nhiều, quá nhiều rồi.

    Trình lão gia tử còn chưa tới loại trình độ này, tuy rằng hiện giờđã cóđược tu vịĐịa Anh, nhưng dù sao tâm tính vẫn chưa hoàn toàn chuyển biến.

    Có lẽ Trình gia tiếp tục phát triển, vài chục niên, mấy trăm năm thậm chí mấy ngàn năm sau, hắn cũng sẽ chỉđểýđến chuyện sinh tử tồn vong của toàn gia tộc, sẽ không đểýđến tình huống sinh tử của mỗi người, nhưng hôm nay lại không được.

    Tống Chiến Thiên đáp ứng một tiếng, trong nội tâm biết rõ suy nghĩ của đại soái, bởi vì hắn cũng có rất nhiều suy nghĩ giống vậy, nhưng cửa ải này cũng không phải ngoại nhân có thể giúp được, chỉ có thể dựa vào mình, dựa vào thời gian vượt qua từng chút một

    ...

    Nam Chiêm Bộ Châu, Nam Cương độc giáo thân ở trong một bíđộng động yếu nhất, ở đây vốn làđộng quật mà Nam Cương độc giáo bồi dưỡng độc vật, bên trong có vô số độc vật, nhưng giờ phút này bên trong lại đang tại phát sinh đại đào vong, vô số độc vật dốc sức liều mạng muốn lao ra ngoài.

    Oanh...

    Oanh...

    Toàn bộ Nam Cương độc giáo đều đang lắc lư.

    - Xảy ra chuyện gì rồi, chẳng lẽ làđịa chấn?

    - Nói đùa gì vậy, tuy rằng chúng ta không phải những thế lực cường đại kia, nhưng cũng có các loại đại trận thủ hộ, sao có thể xảy ra địa chấn được.

    - Đến cùng xảy ra chuyện gì, xảy ra chuyện gì?

    ...

    Ở động khẩu hạch tâm bíđộng, không gian trực tiếp bị xé nứt, Đoan Mộc Nhất Lệ lao ra từđó, lại phát hiện Võ Thân Vương đang lui ra từ trong đó.

    - Trong thánh động xảy ra chuyện gì thế, sao ta lại cảm nhận thấy thánh thú bị uy hiếp, toàn bộ thánh động đều muốn bạo động vậy?

    Vừa nhìn thấy Võ Thân Vương, Đoan Mộc Nhất Lệ vội vàng truy vấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Bíđộng vô cùng khổng lồ trong mắt người ngoài tràn ngập vạn chủng độc vật này, ở trong mắt người của Nam Cương độc giáo chính là thánh động, thánh thú bên trong cũng làđộc vật đãđạt tới cảnh giới Thiên Anh, vô cùng kịch độc.

    Tương đối mà nói Nam Cương độc giáo không phải là những thế lực lớn đã truyền thừa vạn năm trở lên, nếu không tuyệt đối có thể nuôi dưỡng được độc vật kịch độc chính thức, lúc đó mới chính thức lợi hại.

    - Vốn là ta chỉ là muốn gia tốc luyện chế Trình Lam kia thành Độc Nhân, nhưng không nghĩ tới thân thể hắn lại sinh ra biến hóa khác, vậy mà có thể thôn phệ các loại tinh nguyên, lực lượng làm của riêng, hiện giờ hắn đang điên cuồng thôn phệ toàn bộ tất cảđộc vật trong thánh động đấy.

    Võ Thân Vương thoáng có chút ngoài ý muốn, nhưng trong giọng nói lại ẩn ẩn mang theo một cổ cảm giác hưng phấn.

    - Ngươi nói cái gì, thôn phệ các loại tinh nguyên và lực lượng!

    Đoan Mộc Nhất Lệ nghe xong cũng có chút động dung, phải biết rằng ở Cửu Châu đại địa đây là tuyệt đối là chuyện cấm kị.

    Cũng từng có vô số người tu luyện các loại công pháp tàác, ác độc như vậy.

    Chương 1138: Chênh lệch bối phận. (1)

    Trong thời gian ngắn cũng có thể tăng vọt lực lượng, chỉ khi nào bị phát hiện mới trở thành công địch, chấp pháp giả và tất cả thế lực lớn đều liên hợp diệt sát.

    Hơn nữa loại công pháp này cũng có rất nhiều vấn đề, cho nên dần dần không nghe nói đến ai tu luyện loại công pháp đó nữa.

    Bây giờ nghe Võ Thân Vương nói, Trình Lam kia vậy mà đang thôn phệđộng vật trong thánh động, nàng lập tức nóng nảy.

    - Ngài trước tiên đừng có gấp.

    Nhìn thấy mẫu thẫn muốn đi vào, Võ Thân Vương đưa tay ngăn Đoan Mộc Nhất Lệ lại nói:

    - Ngài hoàn toàn không cần phải khẩn trương như vậy, nếu ta đã nhất định sẽ trở thành Đại Tế Tự Bà La Đa Thần Miếu, khống chế toàn bộ Bà La Đa Thần Miếu, vậy trong này cũng không cần thiết phải tồn tại nữa.

    Nếu như muốn dựa vào chút căn cơ và tài nguyên ấy của chúng ta mà muốn phát triển thì không biết phải đợi đến năm nào tháng nào, không bằng cứ buông tha.

    Muốn tất cả mọi người trong giáo hiện giờđi theo, thánh động này cũng không cần phải tồn tại nữa, hơn nữa nếu vậy mà có thể trong thời gian ngắn thúc đẩy lực lượng Trình Lam tăng lên thì vừa vặn chuẩn bị cho kế hoạch bước tiếp theo của chúng ta

    Thánh động trong suy nghĩ của tất cả người của Nam Cương độc giáo cóđược ý nghĩa đặc thì, nghe được Võ Thân Vương nói như vậy, Đoan Mộc Nhất Lệ cũng cảm thấy phát lạnh trong lòng.

    Nhưng lập tức nghĩđến Võ Thân Vương cũng không phải từ nhỏ sanh ở Nam Cương độc giáo, tất cảđều xuất phát từ góc độ lợi ích cũng không sai, hơn nữa nàng vẫn một mực cảm thấy thua thiệt Võ Thân Vương, nàng cũng biết như vậy là có thể khiến Võ Thân Vương mau chóng chỉnh hợp toàn bộ Nam Cương độc giáo, là biện pháp tốt nhất để hắn nhập vào Bà La Đa Thần Miếu, màđến lúc đó lại bắt lấy Trình Lam kia, khống chế hắn, đổ tất cả tội danh lên đầu Trình gia, bọn Trình Tiếu Thiên, Trình Cung

    Kích thích địch ý của tất cả mọi người, sau đó lại để Võ Thân Vương lấy thân phận là nhi tử của Đoan Mộc Nhất Lệ vàĐại Tế Tự Bà La Đa Thần Miếu, triệt để khống chế những lực lượng này trong lòng bàn tay, dù sao chỉ có như thế mới có thể chính thức khiến người của Nam Cương độc giáo ngưng tụ cùng một chỗ.

    Mà nếu Trình Lam dựa theo kế hoạch của Võ Thân Vương thì tác dụng của hắn cũng rất lớn.

    Những chuyện này Đoan Mộc Nhất Lệ cũng có thể nghĩ ra được, nhưng lại không cách nào như Võ Thân Vương, hoàn toàn nhìn tất cả trước mắt như người ngoài cuộc.

    Nhưng vào lúc này, trong Nam Cương độc giáo có mấy cổ lực lượng cường đại nhao nhao nổ lên, cũng muốn xé rách hư không tiến vào đây, Đoan Mộc Nhất Lệ nhìn thấy ánh mắt Võ Thân Vương nhìn về phía mình, trong nội tâm bất đắc dĩ thở dài, khoát tay, ầm ầm ầm, một cổ lực lượng cường đại tràn ngập thiên địa chung quanh lập tức đảo loạn hư khôn chung quanhg, khiến người khác không có cách nào trực tiếp xé rách hư không lập tức chạy tới.

    Nam Chiêm Bộ Châu Trình Cung quyết đấu với Côn Bằng thái tử tuy rằng đã truyền khắp Cửu Châu đại địa, Nam Chiêm Bộ Châu bị Trình gia thống nhất, càng khiến vô số người kinh ngạc vạn phần, chấn kinh không thôi.

    Nhưng hiện giờ toàn bộ ánh mắt của Cửu Châu lại đều tập trung ở Đông Bắc Đan Châu.

    Sau khi Trình đại thiếu cướp cô dâu, trong Đông Phương gia tộc liên tiếp xảy ra chuyện, tầng dưới Bắc Minh gia tộc càng tử thương thảm trọng, Đông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc toàn diện khai chiến càng làđại trận thế mấy ngàn năm khó gặp.

    Hai bên đánh đánh hôn thiên ám địa, toàn bộ Tu Chân Giới Đông Bắc Đan Châu đều đang điên cuồng chém giết.

    Mà ở Mộng Ảo Băng Nguyên, một hồi chiến đấu của cao tầng Cửu Châu đại địau cũng đã chấm dứt, Thất Âm Cầm Cung tổn thất thảm trọng, ngay cả Cung Chủ Thất Âm Cầm Cung cũng bị trọng thương, vẫn lạc một gã Thái Thượng trường lão Thiên Anh tầng thứ bảy và ba gã Thiên Anh dưới tầng thứ năm.

    Thất Âm Cầm Cung thế nào cũng không nghĩ tới, cái mà người Vũ Châu Lý gia gọi là Thần Long Tiên Cung hoàn toàn là một cái bẫy, mà tạo nghệ trận pháp của người Lý gia cũng vượt qua dựđoán của bọn hắn, đây mới là nguyên nhân trọng yếu khiến bọn hắn tổn thất thảm trọng.

    Có tâm tính vô tâm, cộng thêm Vũ Châu Lý gia lấy hai đại nhân vật đỉnh phong về trận pháp là gia chủ Lý Pháp và thủ tịch Thái Thượng trường lão Lý Chấn Nam cầm mới một lần hành động lấy được thành tích tốt như thế.

    Mà Lý gia cũng thừa cơ hội phát động công kích đã tích xúc đã lâu, trên chiến tuyến giằng co nhiều năm với Thất Âm Cầm Cung cũng lấy được thắng lợi cực lớn.

    Về phần người của Bắc Minh gia tộc vàĐông Phương gia tộ, cũng chỉ lưu lại một bộ phận người chưa từ bỏ tiếp tục điều tra, đa số người đều đã quay về, dù sao hai bên đánh đến bây giờ, tùy thời đều có thể xuất hiện một ít đại hành động, mà nếu những chiến lực đỉnh phong này không có mặt thì sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

    Đông Bắc Đan Châu vô cùng lớn, tuy rằng hai bên đều đã nhận ra có một cỗ lực lượng khác đang hành động, Đông Phương Thiên Báo, Bắc Minh Tượng Xuyên cũng đều âm thầm phái người muốn đối phó bọn hắn, nhưng những người này rất nhanh xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, phân tán đến toàn bộ Đông Bắc Đan Châu, không khác gì tán tu bình thường cả.

    Đông Bắc Đan Châu không giống với Nam Chiêm Bộ Châu, Tu Chân Giới phi thường phồn vinh, liên hệ với ngoại giới cũng phi thường chặt chẽ, tán tu đến từ các châu chung quanh và tán tu của Đông Bắc Đan Châu nhiều không kể xiết, cho dùĐông Phương gia tộc và Bắc Minh gia tộc cũng không cách nào hoàn toàn khống chế những tán tu này.

    Huống chi hai người bọn họ đã sớm đánh nhau túi bụi, lực lượng có thể phân ra chỉ có hạn, mà bọn Lý Dật Phong, Bạch Khải Nguyên, Trình Lập, Trình Trảm, Minh Ảnh thi triển thủ đoạn, làm cho cảĐông Bắc Đan Châu đã loạn càng thêm loạn.

    Cũng may Trình Cung đã sớm có mệnh lệnh nên bọn hắn chỉ kích thích hai bên chiến đấu, họa hại Bắc Minh gia tộc làm chủ.

    Hơn nữa Đông Phương Linh Lung bị đoạt, Đông Phương gia tộc không có phản ứng gì nên chuyện bọn người Bắc Minh Triều bị tập kích thiếu chút nữa quải điệu, bên trong Bắc Minh gia tộc vềĐông Phương gia tộc kỳ thật chính là bố trí xuống bẩy rập, liên hợp một ít ngoại nhân đối phó bọn hắn, chiến đấu của hai bên không hoàn toàn thăng cấp.

    Trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, thời gian trong lúc bất tri bất giác lại qua năm ngày.

    Oanh!

    Bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, một cổ lực lượng Thuần Dương mênh mông lập tức bạo phát ra, cổ lực lượng này nếu bộc phát trên Cửu Châu đại địa thìđủ để khiến bầu trời giống như mười mặt trời nhô cao, trong mấy vạn dặm đều sẽ bịánh mặt trời nóng bỏng bao phủ.

    Nhưng ở trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, lực lượng Thuần Dương này bộc phát ra lại không tạo thành hiệu quả gì, chỉ lkhiến một mực Trình Cung một mực canh giữ bên cạnh đỉnh mãnh liệt đứng dậy, thần niệm khẽ động nội đỉnh đã phóng Đông Phương Suất ra ngoài.

    Đông Phương Suất xuất hiện trên không trung không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, một cổ khí thế vô cùng bành trướng che trời lấp đất tràn ngập toàn thân, giơ tay nhấc chân đều tràn ngập một cổ vận luật đặc biệt.

    Chương 1139: Chênh lệch bối phận. (2)

    Đây chính là Thuần Dương Chân Thể, Thiên Anh chuyển Thuần Dương, chính làđể tạo Thuần Dương đạo cơ, tạo trụ cột để vấn đạo, mà ngưng tụ Thuần Dương Chân Thể chính làđãđứng ở hàng ngũ đỉnh phong của Cửu Châu đại địa.

    Hơn nữa nhìn thấy tư thế và cảm giác của Đông Phương Suất, Trình Cung biết rõ Đông Phương Suất này so với Hách Liên Lam Phượng chỉ có mạnh hơn chứ không yếu.

    Dù sao hắn đã trải qua một phen trắc trở, lại uống vào Thiên Dương đan do Càn Khôn Đan Tông lưu lại, hấp thu đại lượng Thuần Dương Thiên Sa được rèn luyện qua trong Cửu Châu đệ nhất thần khí, người bị mình sử dụng Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa luyện qua thì hắn chính làđầu tiên, có thể có thành tựu như vậy cũng rất bình thường.

    - Phụ thân...

    Theo Đông Phương Suất đi ra, ngoại trừ nội đỉnh lần nữa bị trận pháp ngăn cách biến mất trong tầm mắt ra, nơi khác đều đã kết nối với chỗ của bọn Đông Phương Linh Lung, cảm nhận được khí tức cường đại của Đông Phương Suất, bọn Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh liền lao đến trước.

    Đông Phương Linh Lung tuy rằng không kích động hô lên như Đông Phương Ngọc Sanh, nhưng nhìn tốc độ của nàng làđãđủ biết, tâm tình của nàng hiện giờ vui vẻ, kích động đến mức nào.

    Tuy rằng Đông Phương Suất đã rất nhanh thu liễm khí thế lại, nhưng cũng tương đối kinh người, mập mạp hoảng sợ nói:

    - Bà mẹ nó, nhạc phụ của đại th iếu quả nhiên đủ mạnh, uy mãnh ah!

    - Đó làđương nhiên, ngươi cũng không nhìn một chút là nhạc phụ của ai chứ.

    Sắc quỷ bộ dạng đây làđương nhiên nói.

    - Ách!

    Rốt cục có thể...

    Đi ra ngoài rồi...

    Túy Miêu đối với mấy cái này không hứng thú lắm, hắn chỉ muốn ra ngoài tìm người đánh mấy trận rồi nói sau.

    - Hắc hắc, lần này đi ra ngoài thú vị rồi.

    Mập mạp hưng phấn chà xát tay vào nhau.

    Khi bọn hắn trò chuyện bên này, Đông Phương Ngọc Sanh vọt tới trước người Đông Phương Suất đã dừng thân hình lại, hắn trước kia tuy rằng không tính là loại người phản nghịch quần làáo lượt, thiếu gia các kiểu, nhưng đối với một vài an bài của Đông Phương Suất cũng không hài lòng lắm, đã từng có chút mâu thuẫn, nhất làĐông Phương Suất dần dần không cho gia tộc ủng hộ hắn, để tự hắn cố gắng, phấn đấu cho nên trong nội tâm chung quy vẫn có chút oán khí.

    Nhưng đợi đến lúc trước khi hắn biết phụ thân mất đi, hắn mất đi sự ủng hộ của Đông Phương gia tộc vẫn có thể sống đượ, khi nghĩđến một ít quyết định của phụ thân lúc trước đã có cảm giác hoàn toàn khác.

    Hơn nữa trải qua lần mất đi này, lại lần nữa nhìn thấy Đông Phương Suất, cho dù hiện giờĐông Phương Ngọc Sanh đã trầm ổn hơn trước rất nhiều nhưng trong mắt cũng nổi lên lệ quang.

    - Địa Anh tầng thứ 8 rồi, hơn nữa cả người cũng đã thành thục hơn, không giống như trẻ con nữa, không nghĩ tới đứa nhỏ này lại thay đổi như vậy.

    Lấy tu vị của Đông Phương Suấ, liếc mắt đã nhìn thấu được tình huống của Đông Phương Ngọc Sanh, trong nội tâm rất ngoài ý muốn và giật mình, nhưng hắn cũng không nói gì thềm, chỉ rất vui mừng nhìn Đông Phương Ngọc Sanh, lại yêu thương nhìn thoáng qua Linh Lung ở sau lưng Đông Phương Ngọc Sanh.

    - Ân cứu mạng của Trình lão đệ suốt đời khó quên, về sau nếu có chuyện gì...

    Đông Phương Suất chỉ nhìn thoáng qua nữ nhi mà mình đau lòng nhất, một câu cũng không nói, muốn khom người hành lễ trước

    Bành!

    Thân thể Trình Cung như gặp phải địch nhân cường đại, tánh mạng bị uy hiếp vậy, trực tiếp lướt ngang, hoàn toàn thúc dục lực lượng đặc thù của hắn trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, chuyển qua một bên khác so với tồn tại Thiên Anh xé rách hư không cũng không kém hơn bao nhiêu.

    Nói đùa gì thế, nếu thật sự nhận lấy lễ này của Đông Phương Suất sẽ giảm thọ mất, hơn nữa còn ra thể thống gì chứ.

    - Ah...

    Mập mạp, sắc quỷ trừng to mắt.

    - PHỐC...

    Túy Miêu trực tiếp phun ra một ngụm rượu.

    Hai tỷ đệĐông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh đều hóa đá nguyên tại chỗ.

    Đây là?

    Thân thểĐông Phương Suất cũng cứng ngắt lại, khó hiểu nhìn tất cả trước mắt, càng thêm khó hiểu phản ứng của bọn Trình Cung.

    Hắn xưng hô như vậy cũng làđã trải qua suy tính kĩ lượng, tuy rằng hắn là gia chủ của Đông Phương gia tộc, nhưng mạng là do Trình Cung cứu, tuy rằng Đông Phương gia tộc và Trình gia có một ít sâu xa, nhưng theo Đông Phương Suất thấy thìđã nhạt từ lâu rồi.

    Hơn nữa Tu Chân Giới gần đây chính là dùng thực lực vi tôn, trừ phi có quan hệ huyết thống trực thuộc, nếu không một Thiên Anh tu luyện một vạn năm gặp phải một Thuần Dương tu luyện gần trăm mười năm như hắn cũng phải cung kính, không dám chậm trễ chút nào, thậm chí muốn phải dùng lễ trưởng bối đểđối đãi nữa.

    Mà hắn hiện giờ tuy rằng đã là cảnh giới Thuần Dương, nhưng lại trực tiếp vượt qua Thuần Dương sơ kỳ, cóđược tu vị Thuần Dương trung kỳ, Thuần Dương đạo cơ vững chắc, thực lực cho dù ở Cửu Châu đại địa cũng đã xem như là nhân vật đỉnh phong.

    Nhưng tất cả những thứ mà Trình Cung hao phí khi cứu hắn lúc trước trong lòng hắn rõ ràng nhất, hơn nữa vị trí trước kia của mình phi thường thần bí, hắn cũng không biết đó là pháp bảo bực nào chớ đừng nói chi đến hai loại hỏa diễm chí âm chí dương bị Trình Cung điều khiển kia.

    Cho nên Đông Phương Suất mới không dám vô lễ, ngang hàng luận giao, lại không nghĩđến chuyện mà trong mắt hắn xem ra đã nghĩ sâu tính kỹ, rất bình thường lại khiến cho tất cả mọi người phản ứng khoa trương như thế, việc này khiến hắn có chút không hiểu thấu.

    Ặc, Trình Cung dùng tốc độ cao nhất né qua một bên, trong lòng tự nhủ nếu ta thực sự bình bối luận giao với lão nhân gia ngài thì ta và Linh Lung phải làm sao bây giờ?

    Chẳng lẽ lại để nàng gọi mình là thúc thúc, cái này thật vô nghĩa mà!

    Cái này nếu đổi thành người khác, Trình Cung sẽ lập tức ngăn cản, sau đó ra giải thích một chút là xong, sẽ phải chạy sang một bên như lửa thêu đến cổ nhưng hiện giờ, nhưng hắn chỉ sợ Đông Phương Suất sẽ cho là mình khách khí với hắn, vạn nhất muốn dùng lực lượng mạnh mẽ thi lễ với mình, vậy Trình Cung quả thật không có cách nào cản được, vậy nên hắn chỉ có thểđào tẩu trước thôi.

    - Ân ân...

    Ở một bên khác, Đông Phương Ngọc Sanh vẻ mặt cứng ngắc đột nhiên trở nên quỷ dị, cố nén cười khiến mũi hắn phát ra thanh âm, biểu lộ cực kỳ quái dị.

    Đối với Đông Phương Ngọc Sanh mà nói, có thể nhìn thấy tỷ phu như thế, quả thực là trăm năm khó gặp ah.

    Mập mạp, sắc quỷ thậm chí Túy Miê, ba người nguyên một đám đều như thế cả, chuyện này thật hay, nhạc phụ muốn làm bạn thân với con rể.

    - Phụ thân, người mà ta đã nói với ngươi...

    Chính là hắn.

    Đông Phương Linh Lung cũng có chút quẫn bách, nhưng cũng may nàng khác với nữ hài bình thường, bình thường tuy rằng rất trong trẻo nhưng lạnh lùng, lạnh nhạt, nhưng trên loại chuyện này nàng lại vô cùng kiên định, cho nên không đợi Trình Cung mở miệng giải thích, nàng đã nói trước rồi.

    Đông Phương Linh Lung từng nói qua với Đông Phương Suất, đương nhiên lúc đó chỉ mơ hồ nhắc đế, Đông Phương Suất không hề báđạo như gia chủ đại gia tộc bình thường, theo hắn thấy thì chỉ cần con gái hạnh phúc làđược, lại không nghĩ rằng...

    Chương 1140: Âm mưu không chê vào đâu được. (1)

    Trình Cung con mắt quét ngang, bọn người Đông Phương Ngọc Sanh, sắc quỷ lập tức đình chỉ, không còn phản ứng gì khác nữa.

    Trình Cung lúc này mới cất bước đi đến trước mặt Đông Phương Suất, cung kính thi lễ thật sâu:

    - Nhạc phụ đại nhân ở trên, xin nhận tiểu tế thi lễ.

    Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, Đông Phương Suất đường đường là người có cảnh giới Thuần Dương, vậy mà lại ngẩn cả người.

    - Cái kia...

    Ngươi, Trình Cung, Trình đại thiếu...

    Lúc này Đông Phương Suất mới chợt hiểu hiểu ra, một ít chuyện lúc trước nhanh chóng xuất hiện trong đầu, chỉ là hắn vẫn dừng lại ở việc Trình Cung là một đại thiếu ở thế tục, hoàn toàn không nghĩ tới Trình Cung lại là...

    Hơn nữa hắn còn chúýđến một chi tiết, con của mình, Đông Phương Ngọc Sanh tuy rằng không quần làáo lượt, không chịu nổi như những đệ tử thế gia khác, nhưng tính tình cũng rất nóng nảy, tính cách xúc động, coi như mình nói cái gì hắn cũng rất phản nghịch, thích chống đối.

    Nhưng khiến Đông Phương Suất không nghĩ tới chính là, hôm nay chẳng những như biến thành một người khác, vừa rồi một ánh mắt của Trình Cung vậy mà so với mình đường đường là giả chủ Đông Phương gia tộc, cha ruột của Đông Phương Ngọc Sanh giảng đạo lý một trận còn có uy lực hơn, đây là có chuyện gì thế.

    - Tỷ phu vì cứu ngài đang mang theo đại quân đến Đông Bắc Đan Châu, còn tự thân tiến vào chủ phong hỏa mạch, hơn nữa tỷ phu hiện giờđã thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, Nguyệt Minh thái tử, Tần Vô Ngân đều bị hắn giết rồi, mà ngay cả Côn Bằng thái tử cũng bị tỷ phu đánh cho răng rơi đầy đất đấy.

    Đông Phương Ngọc Sanh nhìn thấy phụ thân không lên tiếng, hắn biết rõ phụ thân không biết biến hóa mấy năm nay, còn lo lắng phụ thân cóý khác, vội vàng nói chuyện về Trình Cung ra.

    Những chuyện này đều là bọn mập mạp, sắc quỷ nói cho hắn khi ở trong Hỏa Vân Thành, giờ phút này Đông Phương Ngọc Sanh sốt ruột cũng không biết nên nói từ chỗ nào nên mới nói ra vài lời như vậy.

    Mập mạp vỗ vỗ cái bụng phình lên của mình, bộ dạng có vẻ như rất bất đắc dĩ lắc đầu, đứa nhỏ này vẫn còn thiếu khuyết rèn luyện ah.

    Sắc quỷ cũng cố nén cười, loại lời này nên nói cho ngoại nhân, nhưng tuyệt đối không phải nói với Đông Phương Suất.

    Trình Cung ngược lại không nóng nảy, vẫn bảo trì tư thế thi lễ như trước.

    - Đứa nhỏ này ah, vừa cho là hắn đã lớn giờ lại lòi đuôi rồi.

    Trong nội tâm Đông Phương Suất nghĩđến, nhưng nói tóm lại vẫn rất vui mừng, Đông Phương Ngọc Sanh có thể tiến bộ như thế hắn đã rất hài lòng, vô cùng hài lòng rồi, mà biết được tất cảđều là vì Trình Cung trước mắt này, nam tử này càng trực tiếp, càng khí phách, dám ở trước mặt mình trực tiếp xưng là tiểu tế.

    Theo Đông Phương Suất thấy thì một câu kia của Trình Cung đã sớm dung nhập quyết tâm, cách nghĩ, tính cách của hắn vào trong đó cả rồi.

    Loại cảm giác này, thực chất bên trong ngược lại rất tương tự với nữ nhi Đông Phương Linh Lung của mình rất tương tự, hắn tin tưởng nếu mình là một phụ thân, một gia chủ ngoan cố, tự cho làđúng muốn an bài tất cả cho con gái, vậy thì nữ nhi của mình nhất định sẽ ở cùng một chỗ với Trình đại thiếu ở trước mắt này, bất luận ngăn trở gì cũng không tiếc, loại cảm giác này rất rõ ràng.

    - Ha ha...

    Đông Phương Suất đột nhiên cười lớn tiến lên, hai tay nâng Trình Cung dậy:

    - Người nhà mình cần gì phải khách khí như vậy, người quả thật đã xem ta là loại người cổ hủ, không thông tình đạt lý rồi, cho dù ngươi không cứu ta, ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân thế tục, chỉ cần Linh Lung thích thì chính là con rể của Đông Phương Suất ta.

    Đông Phương gia tộc đứng sừng sững ở Cửu Châu đại địa, còn không cần dựa vào ngoại lực làm gì cả.

    Coi như là một phàm nhân thế tục, chúng ta cũng sẽ khiến hắn hưởng thụ vạn năm vinh hoa.

    Bất quáánh mắt của Linh Lung quả nhiên không kém, Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông đều đánh chủ ý lên Nam Chiêm Bộ Châu, nếu ngươi thắng được chiến tranh thế tục, vậy kế tiếp chính là tranh toàn tàn khốc của Tu Chân Giới, người can đảm chơi với bọn họ đi, con rể của Đông Phương Suất ta, ta xem bọn hắn ai dám khi dễ.

    Đông Phương Suất tuy rằng không rõ tình thế Nam Chiêm Bộ Châu mấy năm nay, nhưng thân là gia chủ chính thức của Đông Phương gia tộc, sự hiểu rõ của hắn đối với đại cục người bình thường không thể nào bằng được, chỉ từ mấy câu của Đông Phương Ngọc Sanh đã suy đoán ra được hoàn cảnh và tình huống của Trình Cung hiện giờ rồi.

    Sắc quỷ nhướng mày, trong lòng tự nhủ, lợi hại ah!

    Mập mạp thì ở một bên tự nhủ trong lòng, ặc, nếu không phải đại thiếu chúng ta đoạt kịp thời thì...

    - Phụ thân ngài mấy năm này một mực ở trong chủ phong hỏa mạch, không biết tình huống bên ngoài.

    Tên hỗn đản Đông Phương Thiên Báo kia đã trở thành đại gia chủ, cũng dùng tỷ tỷ để thông gia với Bắc Minh gia tộc, phong bế lực lượng tỷ tỷ lại muốn gả cho Bắc Minh Triều, nếu không phải lúc đó tỷ phu cướp dâu, hiện giờ không biết đã ra thế nào nữa.

    Đúng rồi, còn có cháu trai của Đông Phương Thiên Báo nữa, tên hỗn đản Đông Phương Nhất Minh kia còn muốn tỷ tỷ ra tay, bất quáđã bị tỷ phu trực tiếp giết chết, một chi của Đông Phương Thiên Báo cũng không có ai tốt lành cả.

    Bọn Mập mạp, sắc quỷ trở ngại thân phận Đông Phương Suất là nhạc phụ của đại thiếu, dù sao cóđại thiếu vàđại tẩu ở đó, bọn hắn chỉ lầm bầm nghĩđến trong nội tâm, nhưng Đông Phương Ngọc Sanh cũng không đểýđến những thứ kia, trực tiếp thốt lên.

    Bắc Minh Triều thì tính là gì, loại người cặn bãđó vậy mà cũng muốn lấy nữ nhi, Đông Phương Thiên Báo, hắn vậy mà lại trở về làm đại gia chủ rồi, tất cả chuyện...

    - Thái thượng trưởng lão trong gia tộc không ngăn cản sao?

    Khí tức toàn thân Đông Phương Suất đột nhiên trầm xuống, khiến mọi người cảm giác chung quanh lập tức trở nên vô cùng áp lực, lúc này Đông Phương Suất bị lửa giận thiêu đốt hơi phóng ra một chút uy áp của Thuần Dương, vậy cũng đã khủng bố dị thường rồi.

    Trình Cung nở nụ cười, tuy rằng hắn không nói thêm gì, nhưng cũng như lời Đông Phương Suất, một câu kia cũng đãđủ rồi.

    Mà bây giờ, vị nhạc phụ mà hắn hao phíđại lượng tài nguyên cứu sống cũng đã rất hài lòng rồi, đừng nhìn Trình đại thiếu vừa rồi khách khí như vậy, nếu như Đông Phương Suất này thật sự là loại cao cao tại thượng, tự cho làđúng, hoặc vìđoán được Trình Cung đắc tội với các loại thế lực cường đại như Yêu tộc mà có chỗ cố kỵ..., như vậy Trình Cung tự nhiên cũng có biện pháp đểđối đãi hắn.

    Hắn sẽ không để cho Linh Lung khó xử, nhưng cũng sẽ không ngại tiếp xúc một chút với loại nhạc phụ này.

    - Khi cướp dâu ở Hỏa Vân Thành, mắng bọn hắn một trận, có một nhóm người coi như không triệt để chết lặng, bất quá những người kia cũng đã bị đông Phương Thiên Báo đưa đến tuyến đầu chiến đấu với Bắc Minh gia tộc.

    Mà câu hỏi của Đông Phương Suất hiện giờ, cũng làđang hỏi trong tâm khảm Trình Cung.

    - Mắng tốt lắm xem ra trước kia quả thật có chút thư giãn rồi, bọn hắn vậy mà có thểđể người đã bị đuổi khỏi gia tộc trở về làm đại gia chủ, chẳng lẽ Đông Phương gia tộc chúng ta không có người sao.

    Chương 1141: Âm mưu không chê vào đâu được. (2)

    Trong lòng Đông Phương Suất lửa giận ngập trời, trong nội tâm đã mắng đámlão hỗn đãn kia cả ngàn lần rồi, không có sựđồng ý của bọn hắn, Đông Phương Thiên Báo tuyệt đối không thể nào trở vềđược.

    - Ngược lại Đông Phương Kim Đan trước kia khi ta giải cứu ngài, nếu không có khó xử, còn giúp ta một phen nữa.

    Trình Cung như rất tùy ý nói, chuyện này kỳ thực hắn vẫn một mực suy nghĩ

    Ngày đó nói cả buổi với Đông Phương Kim Đa, kỳ thật Trình Cung sở dĩ khiếp sợ, là vì Trình Cung từ trên người hắn cảm nhận được một ít khí tức Tiên Giới, đây cũng chính là các loại nhân vật mà với độ cao trước kia của Trình Cung ở Linh Sơn đã từng tiếp xúc qua.

    Thực tế hắn còn trải qua mười ba dạo Hư Không Âm Dương Kiếp, thậm chí hắn còn nhìn thấy cảnh tượng khi Càn Khôn Đan Tông bị hủy diệt, mà trên người Đông Phương Kim Đan lại có một chút khí tuwcscuar Tiên Giới.

    Khi nói chuyện với hắn, hắn ngay cả một ít vấn đề Trình Cung không hiểu ở kiếp trước cũng có kiến, khiến Trình Cung có chỗ lĩnh ngộ, càng khiến Trình Cung khẳng định một chuyện, lai lịch của Đông Phương Kim Đan này có vấn đề rất lớn.

    Trình Cung đoán được hắn hẳn người ở thượng giới, Đông Phương Kim Đan cũn đoán được Trình Cung cũng không phải chỉ cóđược trí nhớ ở kiếp này.

    Đông Phương Kim Đan kia không dám chuyển Thuần Dương, nhưng lực lượng lại không ngừng tăng trưởng, chỉ có thể dùng bí pháp luyện hóa phân thân, cuối cùng vậy mà luyện hóa ra chín chín tám mươi mốt cái phân thân, sau đó mượn nhờ tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc để ngăn chặn lực lượng bản thân.

    Thứ hắn sợ, đúng là thứ mà Trình Cung đã trải qua, cũng là thứ Càn Khôn Đan Tông trải qua, Thiên Kiếp, Thiên Kiếp không iống bình thường.

    Người bình thường chuyển Thuần Dương cũng không sinh ra thiên kiếp, nhưng Đông Phương Kim Đan này hiển nhiên rất đặc biệt.

    Lúc cuối cùng khi Trình Cung rời đi, sở dĩ cố ý nói ra một câu như vậy chính làđể chuẩn bị cho sau này.

    Trên người Đông Phương Kim Đan có rất nhiều tin tức mà hắn muốn biết, nhưng nhưng bây giờ tuyệt đối không thể trở giúp Đông Phương Kim Đan được, phải chậm rãi quan sát, ít nhất Trình Cung phải chờđến khi nắm chắc có thể bảo vệ mình đã rồi tính sau.

    - Thủ tịch thái thượng trưởng lão khác với đám người kia, hắn là ốc còn không mang nổi mình ốc, hơn nữa hắn vìĐông Phương gia tộc đã làm quáđủ rồi.

    Nghe xong lời này của Đông Phương Suất, Trình Cung đãđược chuyện mà mình muốn biết, không dây dưa ở vấn đề này nữa.

    - Ngài sao lại đạt được Cửu Chuyển Âm Dương Sa thế, đồ chơi kia chính làđặc sản U Minh Luyện Ngục, nếu thật sự tính ra thì so với Thuần Dương Thiên Sa còn hiếm thấy hơn.

    - Lúc ấy là người của một chi nhánh bên dưới của Đông Phương gia tự mình đưa tới, người kia ta cũng cẩn thận chúý qua, không có chút vấn đề nào cả.

    Nói là bảo vật mà một vị lão tổ 3800 tuổi của chi nhánh bọn hắn phát hiện ra trong một di tích, chỉ là vị lão tổ Thiên Anh tầng thứ năm cũng sắp chết nên mới trở về gấp, để hậu nhân đưa vật đó cho ta, còn cố ý lưu lại một đoạn hình ảnh để ta chiếu cố nhất mạch bọn hắn, nhất là nhất tộc bọn hắn cường đại, thiên tài đương đại đầy hứa hẹn, không đến 30 tuổi đã làĐịa Anh đỉnh phong, hi vọng của hắn đều kí thác lên người tên thiên tài này.

    - Thiên tài kia ta cũng coi trọng, để cho hắn vào tu luyện trong không gian tu luyện bí cảnh mười bảy năm, giúp hắn đột pháđến Thiên Anh, sau đó lại phái người bảo hộ hắn lịch lãm rèn luyện mấy năm, chờ sau khi hắn đạt tới Thiên Anh tầng thứ ba mới để hắn quay lại tiểu gia tộc kia.

    Gia tộc chi nhánh kia ta cũng đãđiều tra qua, một mực không phát hiện vấn đề gì.

    Đông Phương Suất vừa nói, bản thân cũng đang cân nhắc, sau khi hắn đạt được Thuần Dương Thiên Sa này cũng không sử dụng ngay, kỳ thật hắn đã sớm đạt được Thuần Dương Thiên Sa này rồi, trước trước sau sau hắn cũng đã quan sát rất nhiều năm.

    Trên thực tế, nếu không phải Đông Phương gia tộc gặp phải áp lực cực lớn, Đông Phương Suất cảm thấy một mạch nước ngầm đâng khởi động, hắn có chút lực bất tòng tâm, cũng sẽ không sốt ruột sử dụng.

    Bởi vì lấy tình cảnh hiện giờ của hắn hắn vẫn có tin tưởng bằng vào lực lượng của mình đểđột phá.

    - Quá nhiều sự trùng hợp xuất hiện, cũng không phải là trùng hợp, tất cảđều theo một quỹ tích mà phát triển, sau đó vô số trùng hợp xuất hiện, tuyệt đối đã có vấn đề rồi.

    Về phần người của gia tộc chi nhánh kia, kỳ thật cũng không có gì cả, chỉ cần để bọn hắn không biết gì cả làđược rồi, việc này cũng không khó gì.

    Chỉ cần hiểu rõ tình huống gia tộc chi nhánh này, hiểu rõ tính cách của lão tổ mà nhạc phụ đại nhân nói thì có thểđại khái đoán được sau đó hắn sẽ làm thế nào, đánh cho hắn chỉ còn một hơi về nhà, hắn biết rõ sau khi mình chết nếu không có người bảo hộ, gia tộc chi nhánh sẽ diệt vong, màý nghĩa của Thuần Dương Thiên Sa đối bọn hắn còn không bằng tồn tại Thiên Anh, cho nên hắn nhất định sẽ khiến tộc nhân hiến Thuần Dương Thiên Sa cho người.

    - Lại sau đó, trong ngoài áp lực, Bắc Minh gia tộc, Đông Phương Thiên Báo liên thủ, buộc người phải sử dụng Thuần Dương Thiên Sa này, nếu vậy thì cả kế hoạch không có bất kỳ dấu vết nào, khiến tất cả mọi người không nhìn được gì, đều sẽ cho rằng nhạc phụ ngài là trong khi tu luyện xảy ra vấn đề gìđó.

    Hiểu ra, nghe xong lời này của Trình Cun, Đông Phương Suất liền có cảm giác như vậy, lập tức cười khổ nói:

    - Vẫn là ngươi suy nghĩ chu toàn, trước kia ta hoàn toàn không nghĩđến.

    Trình Cung vội vàng khoát tay nói:

    - Người trong cục u mê, bên ngoài rõ ràng, trên thực tế ngài đã làmrất đúng rồi, nên nghĩđến cũng đã nghĩ, ta bây giờ là sau khi chuyện diễn ra, theo tình huống hiện giờ mà suy đoán ngược lại mới khẳng định được như thế.

    Ta biết rõ Đông Phương Thiên Báo khẳng định đãđộng tay động chân, biết rõ Bắc Minh gia tộc khẳng định có chút hiệp nghị với Đông Phương Thiên Báo, cho nên biết rõ tình huống lúc đó, nhạc phụ ngài cảm thấy mạch nước ngầm đang khởi động, Bắc Minh gia tộc đột nhiên tạo áp lực trên quy mô, không phải rất dễ giải thích sao.

    Đương nhiên, còn một điều nữa...

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Quan trọng nhất là, chuyện họa hại người, tính toán người là chuyện mà ta am hiểu nhất, khi ở Vân Ca thành thế tục, ta chính làđứng đầu tứđại hại, cho nên... phán đoán cũng trở nên dễ dàng hơn một chút, ta chỉ cần thay vào đó một chút, có thể nghĩđến rất nhiều biện pháp, sau đó lại thuận theo những chuyện xảy ra với ngài liền có thểđoán được bọn hắn chính là dùng phương pháp này.

    Đông Phương Suất thân là người bị hại, vừa mới biết được tao ngộ của Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh, lại biết rõ hôm nay Đông Phương Thiên Báo dĩ nhiên đã làđại gia chủ, hắn đã nghĩđến mình gặp không may cũng không phải là ngẫu nhiên, nhưng vì cuối cùng là do bản thân hắn sử dụng Cửu Chuyển Âm Dương Sa, cho nên hắn không hề nghĩđến phương diện này.

    Chương 1142: Giết bằng được, chúng ta về nhà.

    Hôm nay vừa nghe Trình Cung nói vậy, hắn liền bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai lại chờ mình tự nhảy vào.

    Đông Phương Suất không tức giận mắng, không nổi giận, chỉ trầm mặc sau một lát liền trầm giọng tiếp tục hỏi thăm về tình huống hiện giờ của Đông Phương gia tộc, tình huống của toàn bộ Đông Bắc Đan Châu.

    Có một bộ phận Trình Cung có thể trả lời, có một ít Đông Phương Ngọc Sanh, Đông Phương Linh Lung biết thì nói thêm mấy câu, cuối cùng càng nhiều nữa thì sắc quỷ trả lời các vấn đề của Đông Phương Suất

    Sắc quỷ dù sao đã nhận được sự ủng hộ của tình báo từ Vũ Châu Lý gia, đối với tình huống chỉnh thể của Đông Bắc Đan Châu vẫn tương đối hiểu rõ.

    Đông Phương Suất mất mấy canh giờ, đại hiểu rõ rất cả tình huống chỉnh thể của Đông Bắc Đan Châu, Đông Phương gia tộc, Bắc Minh gia tộc, thậm chí Nam Chiêm Bộ Châu và toàn bộ Cửu Châu đại địa,

    Sau khi đại khái hiểu được tình huống trong mấy năm mình hôn mê, Đông Phương Suất nhìn về phía vị cô gia Trình Cung này nói:

    - Đi, chúng ta về nhà.

    Đông Bắc Đan Châu, Bắc Minh gia tộc vàĐông Phương gia tộc đã toàn diện khai chiến, nguyên bản Bắc Minh gia tộc vốn cường thế lần này lại gặp đại phiền toái.

    Sau khi tin tức vềĐông Phương gia tộc ở Hỏa Vân Thành truyền tới, cộng thêm có một số người tận lực kích động, kích phát một người có chung mối thù trong Đông Phương gia tộc, thề sống chết muốn quyết tâm liều mạng một phen với Bắc Minh gia tộc.

    Màương Thiên Báo bài trừđối lập, pháđại lượng các Thái Thượng trường lão, trường lão không nghe lời đi, khiến lực lượng tiền tuyến của Đông Phương gia tộc đạt đến tình trạng cường thịnh trước này chưa từng có.

    Tất nhiên theo những người bên ngoài không biết rõ chi tiết xem ra thìđều cho rằng Đông Phương gia tộc muốn cùng Bắc Minh gia tộc liều đến người sống ta chết.

    Những việc này còn không tính, khiến Bắc Minh gia tộc đau đầu chính là trung hạ tầng xảy ra vấn đề nghiêm trọng, vô số các tiểu gia tộc dựa vào Bắc Minh gia tộc bị tiêu diệt, các loại tài nguyên cũng bị điên cuồng đánh cướp.

    Những người này hành động rất nhanh, thường thường phân tán rất nhiều chỗ hành động, sau khi ra tay một lần liền lập tức rời đi.

    Lại có một đám người đang đi ám sát người trong Bắc Minh gia, Bắc Minh gia tộc tổn thất thảm trọng, trong khi Bắc Minh gia tộc muốn dùng tất cả biện pháp đối phó với chuyện này thì một phiền toái mới lại xuất hiện.

    - Quả thật con mẹ nó biến thái, loại này tiểu thành chỉ có khoảng một trăm vạn nhân khẩu, bên trong chỉ có hai Địa Anh đỉnh phong tọa trấn lại dùng nhiều trận pháp như vậy vây khốn, thực nghĩ mãi mà không rõ bên trên vì sao lại để chúng ta đến vất vả phá mấy cái trận pháp này nữa

    Một đội bảo vệ hai gãđại sư trận pháp của Bắc Minh gia tộc đang phá một cái trận pháp.

    - Đối phương mười mấy ngày nay đã dùng trận pháp vây khốn mấy trăm nơi trong phạm vi vạn dặm, hiện giờ có người tung tin vịt Vũ Châu Lý gia đã liên thủ với Đông Phương gia tộc, khiến lòng người hoang mang.

    Hơn nữa một ít thành thị bị nhốt trước kia, một khi chúng ta không đi quản rất nhanh sẽ bị người cướp giết sạch, hiện giờ bọn hắn đã không chặn giết những tán tu không phản kháng nữa, nhưng tán tu sau khi bị cướp liền nghèo rớt mồng tơi, lại có không ít người đến buôn bán bị cướp sạch, hiện giờ người đến Bắc Minh gia tộc buôn bán đã giảm xuống sáu thành, nếu không quản thì... còn ai dám giao dịch với Bắc Minh gia tộc chúng ta nữa chứ.

    - Aizz, đây rốt cuộc là người nào a, so với Đông Phương gia tộc còn khóđối phó hơn.

    Nơi này có mạch khoáng rất trọng yếu, chúng ta phải nhanh chóng phá vỡ mới được.

    - Đúng vậy a, loại tạo nghệ trận pháp này ít nhất cũng làđại sư trận pháp cấp năm, hơn nữa tuyệt đối không chỉ là một người, nếu không trong thời gian ngắn không thể nào vây khốn nhiều thành thị như vậy được, vậy lại làm ra loại chuyện nhàm chán này.

    Người của Bắc Minh gia tộc kêu khổ thấu trời, nhất là hai gãđại sư trận pháp kia, đều là do Bắc Minh gia tộc dùng giá cao để mời đến, những ngày này hao hết khí lực mới pháđược trận pháp quanh mười mấy thành thì.

    Theo bọn hắn thấy thìđại sư trận pháp đều cao quý, cao ngạo, sao lại xuất hiện loại người nhàm chán như vậy chứ.

    Bởi vì theo tình huống lúc trước mà xem, đại sư trận pháp của đối phương chắc chắn là một người rất lợi hại, bởi vì lúc ban đầu Bắc Minh gia tộc điều động vài tên Thiên Anh ra tay, trực tiếp dùng lực lượng nổ nát những trận pháp này.

    Nhưng đối với phương vậy mà có thể kết hợp với địa hình chung quanh, mượn nhờ thiên địa lực lượng bày trận, hơn nữa trong trận pháp lại có cả bẫy rập, khiến tồn tại Thiên Anh đều lọt vào cắn trả, tổn thất một gã Thiên Anh sơ kỳ, còn có vài tên Thái Thượng trường lão Thiên Anh bị thương, Bắc Minh gia tộc lúc này mới không thể không nghĩ những biện pháp khác.

    - Tốt rồi, trận pháp ở đây đã bị phá rồi, mở ra!

    Bành

    Trận pháp chung quanh vỡ vụn, nhưng nháy mắt sau đó, người của Bắc Minh gia tộc trợn tròn cả mắt, bởi vì bọn hắn phát hiện ra ở bốn phía bọn hắn vậy màđãđầy cả người.

    - Sát!

    Hung thần Bạch Khải Nguyên không giận tự uy, như Sát Thần đến thế gian, khiến người liếc mắt nhìn sẽ không rét mà run, mà hung thần kỳ binh ở chung quanh hắn đã sớm tạo tốt trận thế, dưới mệnh lệnh của hắn, lập tức liên thủ.

    Những người kia căn bản không có cơ hội phản kháng, rất nhanh đã bị diệt diệt, Bạch Khải Nguyên nhìn thoáng qua người trở vềđánh cướp một phen quay về bên dưới, mang theo thủ hạ nhanh chóng biến mất.

    Mà Lý Dật Phong lúc này đã ở trên không một tòa thành thị bên ngoài vạn dăm, nhìn đến đây có một trận pháp của sơn môn bố trí có vấn đề rất lớn.

    Khi tách ra Trình Cung đã truyền thụ cho hắn rất nhiều tri thức trận pháp phức tạp, nhất là một bộ Trấn Thiên bảo điển đặc biệt, trận pháp bên trong bao hàm toàn diện, ẩn chứa đủ thứ thiên kì bách quái.

    Lý Dật Phong giống như một hài tửđói bụng đã lâu nhìn thấy sữa vậy, hắn biến địa bàn của Bắc Minh gia tộc trở thành sân thí luyện, không ngừng diễn luyện.

    Vừa bắt đầu hắn chỉ là vì luyện tập, sau đó hắn lại căn cứ theo một ít phản ứng của Bắc Minh gia tộc, thiết hạ một ít bẩy rập.

    Trấn Thiên bảo điển mà Trình Cung truyền thụ cho hắn, trong đó có rất nhiều trận pháp ẩn nấp so với thứ hắn học được trước kia còn cao mình hơn nhiều, tự nhiên khiến người của Bắc Minh gia tộc không tìm ra được chút dấu vết nào rồi.

    Đương nhiên, như loại trận pháp thiếu hụt nhìn thấy hôm nay, trận pháp lại không hoàn toàn hòa hợp với xu thế Thiên địa ở chung quanh, hắn cũng sẽ thuận tay cải biến một chút, trực tiếp lợi dụng trận pháp của bọn hắn để phát động công kích.

    Ông ông...

    Vừa mới làm tốt, Lý Dật Phong phát hiện khối ngọc bài mình đeo trước ngực phát ra ánh sáng, khóe miệng Lý Dật Phong lập tức lộ ra nụ cười xấu xa, rốt cục nhịn không được muốn tìm người suy diễn mình đến cùng là người nào.

    - Muốn mình tóm ra ngoài sao, vậy tốt, ta sẽ chuẩn bị một bữa tiệc lớn cho các ngươi, cho các ngươi hảo hảo hưởng thụ một phen, Ngụy Long tuyệt sát chi địa mình nhìn thấy trước kia ngược lại rất thích hợp, tốt, cứ dẫn bọn hắn vào trong đó chơi đùa đi.

    Chương 1143: Súc sinh câm miệng. (1)

    Lý Dật Phong là người nào, Lý gia lại là gì chứ, nếu ngươi khác có thểđơn giản tính ra bọn hắn, vậy Lý gia sớm cũng không cần lăn lộn nữa.

    Lý Dật Phong có cách chơi của Lý Dật Phong, đại Bạch, tiểu bạch có cách chơi yêu thú của bọn hắn, khiến cho Bắc Minh gia tộc khẩn trương cho rằng Yêu tộc muốn động đến bọn hắn.

    Bọn Hung thần Bạch Khải Nguyên, đại thúc, La Anh Hùng ngoài ngu nhiên phối hơp với Lý Dật Phon ra, cũng đều có cách riêng của mình cả.

    Mình phải nghĩ biến pháp gây hỗn loạn trên địa bàn của Bắc Minh gia tộc bằng thủ đoạn của mình mới được.

    Quay mắt về phía Bắc Minh gia tộc, một thế lực khổng lồ như vậy, nếu như không cóáp lực do Đông Phương gia tộc toàn diện khai chiến, nếu như không phải bọn hắn tùy thời có thể trốn vào trong cảnh nội Đông Phương gia tộc, nếu như không phải có các loại thủ đoạn ẩn ấp, bảo vệ tánh mà mà Trình Cung đã sớm chuẩn bị, nếu bọn hắn dám chơi như thế, đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.

    Cũng trong loại hoàn cảnh đặc thù này, bọn hắn mới có thể gây họa cho thế lực tầng dưới của Bắc Minh gia tộc, cũng kiếm được rất nhiều chỗ tốt.

    Đông Phương gia tộc giờ phút này cũng tiến vào trạng thái chiến tranh toàn diện, ngay cả một ít trận thể chung quanh tổng bộ gia tộc cũng đã mở ra, đương nhiên, loại trận thế cỡ lớn này sẽ không đơn giản mở ra, trên thực tế nếu như trận pháp cỡ lớn của tổng bộ mở ra toàn bộ thì liền nói rõ toàn gia tộc đều đãđến thời điểm sinh tử tồn vong rồi.

    Mà không gian bên trong gia tộc cũng đãđược thêm cấm chế, trừ người có lệnh bài đặc thù ra, nếu không trong phạm vi gia tộc coi như là Thiên Anh đỉnh phong cũng không thể nào xé rách không gian xuyên qua, mà trong gia tộc đều có truyền tống trận, phòng bị đột nhiên xảy ra chuyện gì, địch nhân sẽ đào tẩu rất nhanh.

    Oanh!

    Ở vị trí trung ương nhất của tám mươi mốt ngọn núi, đột nhiên kịch liệt lắc lư, khiến chung quanh vài ngàn dặm đều bị chấn động, toàn bộ đều làđộng tĩnh do trận pháp cứ thế bị xé rách tạo thành.

    - Xảy ra chuyện gì thế?

    - Nhanh vận chuyển đại trận, sao có thể có người cưỡng ép xé rách đại trận được,

    - Chẳng lẽ là Thái Tôn của Bắc Minh gia tộc xuất thủ!

    - Không có khả năng, có hơn mấy tên Thái Thượng trường lão, trận pháp lại tương liên với tám mươi mốt ngọn núi, cho dù là Thái Tôn bình thường cũng không dám phạm hiểm cưỡng ép xé rách không gian ở đây.

    - Nhanh nghĩ biện pháp áp chếđi...

    Bởi vì trận pháp ở đây khác với nơi như Trấn Nam quận, tuy rằng nơi đó là trọng trấn của Lý gia, nhưng dù không thể nào so với tổng bộ của Đông Phương gia tộc được.

    Đông Phương gia tộc đã kinh doanh ở đây mấy vạn năm, tám mươi mốt tòa ngọn núi tương liên với trận pháp, bình thường mà nói coi như Thái Tôn muốn ra tay cũng không dám cưỡng ép nhảy vào đây được.

    Nhưng hiện giờ, có người thật sự cưỡng ép xé rách không gian xuất hiện trong tổng bộ của Đông Phương gia tộc, trong nháy mắt kinh động đến toàn bộ cao tầng Đông Phương gia tộc, chung quanh hơn mười đạo khí tức cường hoành muốn dn động tám mươi mốt ngọn núi đồng thời trấn áp không gian bị xé rách ra kia.

    Nhưng vào lúc này, truyền thừa đỉnh trên chủ phong bỗng nhiên chấn động, lực lượng của tám mươi mốt ngọn núi bị chấn động muốn bộc phát ra liền chặt đứt liên hệ với trận pháp.

    Cơ hồ đồng thời, không gian bị vỡ ra, Đông Phương Suất bước ra từ bên trong, sau đó Trình Cung vàĐông Phương Linh Lung nắm tay đi ra, phía sau làĐông Phương Ngọc Sanh, mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu, còn có Vân Long trưởng lão nghe theo lời Đông Phương Kim Đan đãđi theo Trình Cung cũng đi ra từđó.

    - Người phương nào dám lớn mật như thế, vậy mà...

    - Bắt lấy người xâm phạm, lập tức...

    - Người nào...

    Ah...

    - Không...

    Không thể nào, gia...

    Gia chủ vậy mà không chết...

    ...

    Tổng bộ của Đông Phương gia tộc xảy ra loại chuyện này khiến rất nhiều người chạy đến, người chạy đến trước tiên, hùng hổ muốn động thủ, sau khi nhìn thấy Đông Phương Suất đều ngốc đứng ở đó, không thể tin được những gì mình nhìn thấy trước mắt.

    Sưu sưu sưu...

    Nhưng vào lúc này, ngày càng nhiều cường giả của Đông Phương gia tộc chạy đến, nhưng sau khi nhìn thấy Đông Phương Suất toàn bộ đều sững sờ.

    - Cái gì gia chủ, gia chủ bị người của Bắc Minh gia tộc bắt đi rồi, người này khẳng định có vấn đề, lập tức bắt hắn lại.

    Lúc này, một gã trưởng lão Địa Anh đỉnh phong nhìn thấy người Đông Phương gia tộc nhao nhao chạy đến không một ai động thủ, lập tức rống lên một tiếng.

    - Đúng, trước tiên bắt chúng lại đã.

    - Người kia ta biết, hắn chính là Trình Cung, người giết chết Nhất Minh Tôn thiếu gia chính là hắn.

    - Khẳng định có vấn đề, Đông Phương Linh Lung nếu không đào hôn, nếu Trình đại thiếu kia không tập kích Bắc Minh Triều, Bắc Minh gia tộc sao lại toàn diện khai chiến với Đông Phương gia tộc chứ, bắt lấy bọn hắn.

    - Trình đại thiếu chó má gì chứ, căn bản chính là một tên quần làáo lượt của thế tục, ta từ dân chúng ở Nam Chiêm Bộ Châu biết được, mấy năm trước hắn chẳng qua chỉ là cái gì mà Vân Ca thành tứđại hại, chính là một tên bại hoại, phá gia chi tử...

    ...

    Có người dn đầu, lập tức có một ít người nhao nhao mở miệng, hướng gió rõ ràng không đúng.

    Đông Phương Suất nhíu mày, Đông Phương gia tộc từ lúc nào lại biến thành thế này rồi, xem ra lần này nhất định phải hảo hảo chỉnh đốn một phen...

    Bành!

    Hào quang Tử Kim Long lóe lên, như lôi đình bộc phát, ngay lập tức đánh chết một tên vừa rồi chỉ vào Trình Cung nói ẩu nói tả, càng mắng càng hung hăng càn quấy.

    Túy Miêu bình thường luôn say khước, cầm trong tay Tử Kim Bàn Long thương, toàn thân tản ra hào quang lôi đình, hung mãnh cứ như Lôi Thần chuyển thế.

    Người nọ cũng là một gã trưởng lão Địa Anh tầng thứ 8, nhưng hắn căn bản vốn không nghĩ tới Túy Miêu dám ra tay dưới tình huống này, càng thêm không nghĩ tới Túy Miêu làĐịa Anh tầng thứ 9 ra tay còn hung mãnh hơ cảĐịa Anh đỉnh phong.

    - Tiểu bối làm càn, lại dám giết người trong tổng bộ của Đông Phương gia tộc ta, để mạng lại.

    Đây là nơi nào chứ, tổng bộ của Đông Phương gia tộc, có thể trở thành trưởng lão sao có thể chỉ một người được, một gã thái thượng trưởng lãoThiên Anh tầng thứ hai thấy thế tức giận quát một tiếng, khoát tay đã ngưng tụ ra một bàn tay cực lớn mang theo quang mang kim loại màu bạc chụp về phía Túy Miêu.

    Ngân Quang thái thượng trưởng lão, trong thiên ngoại tinh không đạt được kim loại màu bạc kỳ dị, dung nhập vào trong thần thông pháp lực, bàn tay màu bạc cực lớn sau khi ngưng tụ có thể tự hành ngưng tụ nguyên khí, kim loại màu bạc đặc thù kia có thể tăng cường sức nặng, trình độ cường ngạnh có thể sánh với tuyệt phẩm Linh Khí bình thường, mỗi lần đánh ra một chưởng giống như một ngọn núi đè xuống vậy.

    - Lôi Thần chấn nộ!

    Túy Miêu không sợ hãi chút nào, Lôi Thần thương pháp chi Lôi Thần chấn nộ đi ngược chiều trên xuống, cưỡng ép oanh kích ra.

    Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Lôi quang của Lôi Thần chấn nộ đan vào nhau, không ngừng đánh bàn tay màu bạc kia.

    Chương 1144: Súc sinh câm miệng. (2)

    Trong lòng Ngân Quang thái thượng trưởng lão cũng chấn động, tiểu tử này tối đa cũng chỉ làĐịa Anh tầng 9, bình thường có thể đạt tới ba vạn Long chi lực đã là cực hạn rồi, nhưng uy lực một chiêu này của hắn bạo phát ra tiếp cận mười vạn Long chi lực rồi, nếu không phải chiêu này của mình đặc biệt, cho dù là Thiên Anh tầng thứ nhất bình thường chỉ sợ cũng phải ăn thiệt thòi.

    Hừ, cho rằng đi theo Đông Phương Suất trở về là có thể ra vẻ ta đây sao, trước diệt sát ngươi, diệt diệt uy phong của Đông Phương Suất, lát nữa sẽ cho các ngươi đẹp mắt.

    Lôi Thần chấn nộ tuy rằng kinh người, nhưng bàn tay cực lớn của Ngân Quang trưởng lão càng kinh khủng hơn, lập tức muốn vỗ xuống.

    Bành!

    Thanh âm cũng không lớn lắm, tất cả mọi người chỉ thấy một đạo hỏa quang, sau một khắc liền thấy giữa bàn tay cực lớn kia xuất hiện một cái hố, bàn tay màu bạc kia, còn có kim loại màu bạc được xưng là vĩnh viễn không bị luyện hóa của Ngân Quang trưởng lão nữa vậy mà đã bắt đầu bị hòa tan.

    - Ah...

    Thái thượng trưởng lão...

    Đột nhiên có người kinh hô, mọi người mới phát hiện Ngân Quang thái thượng trưởng lão vừa rồi bay đến trên bầu trời, cao cao tại thượng muốn một tát chụp chết Túy Miêu lúc này vậy mà bị một cây hắc thương đang tỏa sáng, chỉnh thể lộ ra vô cùng bóng loáng, lóe sáng đâm thủng, miệng hắn đang mở rộng, cuối cùng máu tươi tuôn ra, hắn cúi đầu nhìn cây thương đâm xuyên qua thân thể và Thiên Anh của mình, không thể tin được đây là sự thật.

    Trong nháy mắt, tất cả mọi người an tĩnh lại, người vừa rồi kêu la hung nhất, nhìn thấy Ngân Quang trưởng lão ra tay còn muốn xông lên trước giờ phút này đều nhao nhao bay ngược về sau, quá kinh khủng, thậm chí ngay cả thái thượng trưởng lão Thiên Anh cũng dám giết, quáđiên cuồng.

    Đông Phương Suất cũng sửng sờ, hắn không nghĩ tới Trình Cung còn hung hơn cả mình, nhịn không được nhìn thoáng qua Trình Cung ở bên cạnh.

    - Ha ha...

    Trông thấy nhạc phụ đại nhân nhìn về phía mình, Trình Cung buông tay nói:

    - Không cóý tứ, nhất thời nhịn không được.

    Nhịn không được?

    Đông Phương Suất nào tin lời này của Trình Cung chứ, nhìn Ngân Quang thái thượng trưởng lão bị Phá Kiếp Thương của Trình Cung đóng đinh trên bầu trời, lại nhìn nơi bị một thương của Túy Miêu đuổi giết ngay cả cặn bã cũng không sót lại, nhìn thần sắc kính sợ, e ngại của người Đông Phương gia tộc ở chung quanh, Đông Phương Suất thoáng cái liền minh bạch dụng ý của Trình Cung

    Lập uy, loại thời điểm này nếu không lập uy, vậy đối với phương rất dễ dàng có thể kích động một nhóm người đối kháng hắn, so với lúc đó lại khó xử, còn không bằng giờ tàn nhẫn một chút, chấn nhiếp những người này.

    Đồng thời cũng chỉ có loại thủ đoạn Lôi Đình sét đánh này, mới có thể tạo được hiệu quả, Đông Phương gia tộc bây giờđã là bệnh nặng cần hạ mãnh dược rồi.

    Mình đường đường là gia chủ Đông Phương gia tộc xuất hiện, những người này không ngờ lại phản ứng, mà vừa rồi mình còn muốn thông qua triệu tập thái thượng trưởng lão chỉnh đốn, xem ra tiết tấu của mình đã có chút chậm, như vậy coi như mình có thể khống chếĐông Phương gia tộc, nhưng sao có thể khiến Đông Phương gia tộc thay đổi đây.

    - Mấy người các ngươi không cần lui về sau, ta cũng đã nhớ kỹ mấy người các ngươi rồi, Ngọc Sanh, mập mạp, sắc quỷ, Vân Long, động thủ, giết đi!

    Nhưng Đông Phương Suất vẫn còn nghĩ kém một chút, Trình Cung cũng không chỉđơn giản là muốn chấn nhiếp, sau một khắc hắn đã trực tiếp hạ lệnh, dĩ nhiên lại làđại khai sát giới trong tổng bộ Đông Phương gia tộc.

    Bọn Đông Phương Ngọc Sanh, mập mạp cũng mặc kệ nhiều như vậy, Vân Long trưởng lão thoáng do dự một chút, nhưng nghĩ mệnh lệnh kia trong đầu, hắn cũng giết qua.

    Đông Phương Suất thật sự không nghĩ tới, Trình Cung giết một gã thái thượng trưởng lão Thiên Anh còn muốn giết luôn những người vừa rồi, cái này cũng quá...

    Mà càng khiến hắn ngoài ý muốn chính là, ở trong tổng bộ Đông Phương gia tộc, đối mặt vô số cường giảĐông Phương gia tộc, còn có chúng tồn tại cường đại đang liên tục không ngừng chạy đến, bất luận là mập mạp hay là sắc quỷ đều không chút do dự, cho dù làĐông Phương Ngọc Sanh cũng không chút do dự, chẳng lẽ bọn hắn không sợ sao?

    - Người nào làm càn không biết sống chết như thế...

    Bên trên bầu trời, một cái ưng trảo hỏa hồng cực lớn đã trảo xuống, lần này trực tiếp hướng Trình Cung màđến.

    Ưng trảo hỏa hồng vô cùng cường thế, căn bản không sợ Đông Phương Suất bên cạnh Trình Cung.

    Hỏa Ưng Tôn Giả, là tồn tại tuyệt đỉnh, thủ hạ chính thức của Đông Phương Thiên Báo, đã tiếp cận Thiên Anh đỉnh phong, có hi vọng trùng kích Thuần Dương thành tựu Thái Tôn vị.

    Bởi vì xen lẫn trong tán tu nên địa vị của hắn trong tán tu phi thường kinh người, lại có danh xưng Hỏa Ưng Tôn Giả, thêm vào chữ tôn chính là thể hiện sự lợi hại của hắn.

    Trong tán tu đều thường xuyên như thế cả, đối với những người siêu việt cảnh giới đỉnh phong bình thường, đều sẽ dùng một ít từ ở cảnh giới cao hơn để xưng hô.

    Đương nhiên, đại thế gia, thế lực lớn chính thức cũng rất khinh thường loại vật này.

    Hỏa Ưng và Tuyết Ưng đều hai đại tồn tại Ưng tộc chí cao trong thiên địa, đều cóđược huyết mạch đặc biệt, tương lai phát triển bất khả hạn lượng.

    Trình Cung động cũng không động, chơi hỏa, hắn không hề sợ đối phương, mặc dù thực lực đối phương cường đại, nếu như hắn sử dụng Hỏa Phượng Ma Long cũng có thể khắc chế gắt gao đối phương, ít nhất đối phương không làm gìđược hắn cả.

    Nhưng giờ phút này hắn lại như hoàn toàn không có cảm giác gì vậy, Trình Cung vừa rồi chính là cố ý muốn nháo lớn chuyện

    Hắn tới nơi này cũng không phải để phí miệng lưỡi giảng đạo lý với những người này, cũng không phải mặc cho bọn hắn nhục mạ, càng không phải đểđàm phán, hắn hôm nay là tới giết người.

    Hỏa Ưng Trảo của Hỏa Ưng Tôn Giả uy lực phi phàm, lấy lực lượng Thiên Anh đỉnh phong đột nhiên ra tay, chính là muốn đánh chết Trình Cung, thậm chí muốn đánh chết cảĐông Phương Linh Lung vẫn luôn đứng bên cạnh Trình Cung. loại tập kích đột nhiên này, cho dù làĐông Phương Suất muốn ngăn cản cũng rất khó khăn.

    Bởi vì chỉ hơi tiết ra chút lực lượng cũng đủ để trí mạng rồi.

    Thậm chí theo nó xem ra thì cho dù là một giọt hỏa tinh nhiễm lên, cũng có thể lập tức đốt hai tiểu oa nhi này thành tro bụi.

    Nó nào biết đâu rằng, ngoại trừ lực lượng Thiên Anh đỉnh phong của hắn khiến bản thân Trình Cung chống cự có chút khó khăn ra, cái gọi là uy áp, hỏa diễm, thậm chí thần niệm áp bách kia Trình Cung căn bản xem như không có gì.

    Không nói tới Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, cho dù là bổn mạng chân hỏa của bản thân Trình Cung cũng cường hãn hơn nó vô số lần, so chơi hỏa, nó còn kém xa lắm.

    Trình Cung không nhúc nhích, Đông Phương Linh Lung cũng không nhúc nhích, hai người nắm tay nhau đứng ở đó chờ Hỏa Ưng Trảo của Hỏa Ảnh Tôn Giả rơi xuống.

    - Ở trong Đông Phương gia tộc từ khi nào cho phép súc sinh này nói chuyện thế, cút!

    Ngay vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, ngọn lửa kia, lực lượng đã sắp đến gần Trình Cung vàĐông Phương Linh Lung, Đông Phương Suất rốt cục xuất thủ.

    Chương 1145: Mộtđám bại hoại. (1)

    Cũng là một đạo hỏa quang, nhưng đạo hỏa quang của Đông Phương Suất so với ánh lửa của Hỏa Ưng Tôn Giả còn chói mắt hơn trăm ngàn lần, như đom đóm so với trăng sáng vậy, hoàn toàn không phải là một cấp bậc Đạo quang mang kia trực tiếp ngăn Hỏa Ưng Trảo của Hỏa Ưng Tôn Giả lại, đồng thời lập tức nghịch tập từ trên xuống.

    Oanh!

    Tốc độ tầng ánh lửa kia xông kên bầu trời quá nhanh, nhanh đến lập tức khiến trên đỉnh đầu bọn Trình Cung hoàn toàn bị lực lượng, tốc độ của hỏa diễm thiêu đốt thành một khu vực chân không, bộc phát ra ầm ầm nổ vang, trực tiếp phóng tới vạn trượng không trung.

    - Vạn lý trường không, Hỏa Thiêu Thiên, Ưng phi.

    Chân thanacuar Hỏa Ưng Tôn Giả ở trên không trung ngàn trượng, nhưng một chiêu này của Đông Phương Suất nghịch tập lập tức oanh kích từ trên xuống, Hỏa Ưng Tôn Giả vội vàng thi triển ra thần thông mạnh nhất của bản thân, nhưng lực lượng của nó bất luận oanh kích như thế nào cũng khó khăn có thể ngăn cản hỏa diễm của Đông Phương Suất nghịch tập oanh kích, Hỏa Ưng Tôn Giả chỉ có thể thi triển thần thông khác bay lên bầu trời.

    - A...

    Khục...

    Khục...

    Phốc...

    Giữa không trung vạn trượng, Hỏa Ưng tôn giả thông qua liều mạng oanh kích, cưỡng ép tìm được cơ hội oanh kích ngọn lửa và bay ra ngoài, ngửa đầu nhìn thấy đạo hỏa diễm từ hành tinh trên trời hào quang vẫn như trước, sắc mặt Hỏa Ưng tôn giả vô cùng khó coi.

    Khủng bố, quá kinh khủng, chỉ một kích tiện tay đã khủng bố như thế, thiếu chút nữa đã giết chết nó, nó sống nhiều năm như thế, chưa từng gặp qua chuyện này.

    Cho dù trong một lần đắc tội một môn phái, bị một lão tổ tông thái tôn sơ kỳ của môn phái đóđuổi giết, Hỏa Ưng tôn giả cũng không có chật vật như thế này, cũng chỉđuổi giết vài năm rồi thôi, nhưng lần này cảm giác tử vong gần như thế, khiến nó vào lúc này vô cùng sợ hãi.

    Về phần trong Đông Phương gia tộc, cho dù Thiên Anh cũng không biết xảy ra, chỉ nhìn thấy Hỏa Ưng tôn giả ra tay, sau đóĐông Phương Suất tức giận quát lớn, một đạo hỏa diễm phóng lên trời.

    Trình Cung biết rõ Đông Phương Suất nhất định sẽ ra tay, hơn nữa nghe được Đông Phương Suất quát lên một tiếng cũng rất khí thế, nhưng nhìn thương thế của nó, cũng không thừa cơ hội này ra tay giết Hỏa Ưng tôn giả, nó là phụ táđắc lực của Đông Phương Thiên Báo, trong nội tâm của Trình Cung chỉ có cười khổ.

    Phong cách làm việc của mỗi người khác nhau, có lẽ nhạc phụ tương lai của mình không muốn mất thân phận, hoặc là hắn muốn đối phóĐông Phương Thiên Báo, nhưng hắn không thể không nói, Trình Cung không thích cách làm này.

    Nhưng chuyện đã tới mức này, Trình Cung nên làm cũng đã làm, còn lại phải xem nhạc phụ của mình rồi.

    - Nếu như là ngươi, có phải muốn trực tiếp đánh chết nóđúng không?

    Đột nhiên, Đông Phương Suất quay đầu nhìn về phía Trình Cung hỏi.

    Trình Cung cười nói:

    - Chắc chắn, đây còn là tác phong làm việc của ta, hiện tại Đông Phương Thiên Báo cùng người khác đã sử dụng truyền tống trận tới gần, đoán chừng chỉ mười tức nữa là xuất hiện.

    Không nói trước lập uy hay không lập uy, chấn nhiếp hay không chấn nhiếp, trước tiên phải tiêu diệt sinh lực của địch, tiêu diệt một...

    Giảm bớt một phần lực lượng của địch nhân, cũng phải lập tức ra đòn sát thủ.

    Địch nhân chính làđịch nhân, bất luận gia tộc cường đại nào tồn tại được, cũng không phải dựa vào kỹ xảo và khôn khéo đưa đẩy, mà dựa vào thực lực tuyệt đối, nhất là ở Tu Chân Giới.

    Tâm tư của Trình Cung Đông Phương Suất hiểu rất rõ, giờ phút này nghe Trình Cung nói ra lời này, lại nhìn Đông Phương Ngọc Sanh con mình, Trình Cung mang đến Túy Miêu, mập mạp, sắc quỷ.

    Trừ Trình Cung quá mức thần bí, những người khác trong mắt hắn phi thường nhỏ yếu, đều là hài tử mà thôi.

    Nhưng giờ phút này trên người bọn họ lại tràn ngập kích tình, sát khí, nhiệt huyết, có lẽ bọn họ làm việc có chút xúc động, nhưng cũng giống như Trình Cung nói, đối mặt loại người này không cần khách khí.

    - Nói như vậy, hôm nay ta cũng phải trẻ tuổi sao?

    - A, nhạc phụ đại nhân, bản thân của ngài còn trẻ tuổi nha, cho dù tại linh núi, ở tuổi của ngài đạt tới cảnh giới Thuần Dương cũng không nhiều, nếu như trong một ít môn phái cường đại ở linh sơn, ngài đã làđệ tử hạch tâm rồi, tuổi trẻ lắm.

    - Ha ha...

    Người khác chỉ có kiến thức về linh sơn nửa vời, nhưng Đông Phương Suất thân là gia chủ Đông Phương gia tộc, đương nhiên rất hiểu về linh sơn, trên thực tế hắn cũng từng tiến vào linh sơn tu luyện vài chục năm, đột nhiên nghe Trình Cung nói như thế, hắn không nhịn được mà cười lên.

    Đúng vậy a, mình lên làm gia chủ nên tâm tình cũng giàđi, so với những lão gia hỏa mấy ngàn tuổi, cũng còn già hơn.

    - Oanh...

    Oanh...

    Thời điểm Đông Phương Suất cười to.

    Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một cái đan đỉnh, vào lúc cái tiểu đan đỉnh này xuất hiện, chín chín tám mươi mốt ngọn núi toàn bộ run rẩy, nhất là hỏa mạch bên trong ngọn núi chính, hỏa diễm lập tức tăng vọt vạn lần, mà truyền thừa đan đỉnh đã nhiều năm chưa từng dẫn động cũng run lên.

    - Xảy ra chuyện gì, tại sao lại thúc dục truyền thừa đan đỉnh?

    - Vận dụng trấn tộc truyền thừa đan đỉnh, dẫn động tám mươi mốt đầu hỏa long, muốn làm cái gì?

    - Lực lượng thật khủng khiếp, chẳng lẽ là mấy vị thái tôn liên thủ?

    - Không có khả năng.

    Cho dù là thái tôn cũng không có biện pháp làm được như thế, nhất định là gia chủ vận dụng truyền thừa đan đỉnh...

    Chẳng lẽ...

    ...

    Lúc này, Đông Phương Thiên Báo cùng đám người Đông Phương Cường đang nhanh chóng xé rách không gian cũng dừng lại, vô cùng khiếp sợ nhìn tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc biến hóa, khủng bố, lực lượng khủng bố tới cực điểm.

    - Nhất định là có quan hệ với Đông Phương Suất, đi.

    Đông Phương Thiên Báo ngây người một chút, sau đó xé rách không gian đi tới.

    - Đây là cái gì, không tốt...

    Hỏa Ưng tôn giả lúc này đang ở trên bầu trời, đột nhiên cảm nhận từ dưới Đông Phương gia tộc truyền tới cổ lực lượng vô cùng khủng khiếp, vào lúc nó phát giác không ổn muốn chạy đi, một cổ lực lượng cường đại trong truyền thừa đan đỉnh đã hút nó vào bên trong.

    - Không...

    Cứu ta...

    Đông Phương Thiên Báo...

    Cứu ta...

    Cho tới bây giờ Hỏa Ưng tôn giả chưa từng sợ hãi như vậy, nó tung hoành Đông Bắc Đan Châu, ngay cả thái tôn sơ kỳ đuổi giết vài năm cũng có biện pháp bảo vệ tính mạng, tốc độ luôn luôn làđiểm nó kiêu ngạo nhất, nó càng có phương pháp di động không gian bảo vệ tính mạng, cho dù thái tôn cũng khó mà truy tung nó, nhưng hiện giờđối mặt với truyền thừa đan đỉnh, nó không có một chút cơ hội và khả năng phản kháng.

    - Hỏa Ưng tôn giả, là Hỏa Ưng tôn giả, trời ơi...

    - Mau nhìn, truyền thừa đan đỉnh đang khởi động, trách không được lại như thế!

    - Đáng đời, bình thường nó hung hăng càn quấy như thế, nó muốn chiếm nơi nào của đệ tử thì chiếm nơi đó, nó muốn tính toán cái gì cũng được, gia chủ nói đúng, một súc sinh mà thôi.

    - Quản nó cái gì Hỏa Ưng tôn giả, một súc sinh nghĩđến Đông Phương gia tộc hung hăng càn quấy, chết làđáng đời.

    ...

    Bản thân Hỏa Ưng tôn giả không tiết hao tổn Thiên Anh của bản thân, bổn mạng hỏa ưng yêu đan cảnh giới Yêu Hoàng, nhưng kết quả làm cho bầu trời vạn dặm chung quanh có hỏa diễm nổi lên, nhưng vẫn không có biện pháp ngăn cản hấp lực của truyền thừa đan đỉnh.

    Chương 1146: Mộtđám bại hoại. (2)

    Trấn tộc chi bảo của Đông Phương gia tộc, cùng chín chín tám mươi mốt ngọn núi tương liên, tuy Hỏa Ưng tôn giả vẫn còn ở ngoài vài ngàn dặm, nhưng uy lực lúc thúc dục vẫn không phải Thiên Anh có thể chống cự, dù nó là Thiên Anh đỉnh phong cũng không chỉ có con đường chết mà thôi.

    - Đông Phương Suất đã bị người ta khống chế, hắn chính là người của Bắc Minh gia tộc thi triển bí pháp đoạt thể, mưu toan khủng bố Đông Phương gia tộc chúng ta, lập tức thả Hỏa Ưng tôn giả ra, người tới, mau bắt hắn lại.

    Lúc này bọn người Đông Phương Thiên Báo cũng chạy tới, Đông Phương Thiên Báo vừa đến, âm thanh của hắn đã vang vọng khắp mấy vạn dặm chung quanh.

    Mà người hắn mang theo, đã thi triển thàn thông từ trước, oanh kích về phía Đông Phương Suất.

    - Ngươi xem, ta nói không sai chứ.

    Đông Phương Thiên Báo đã bị trục xuất khỏi gia môn, ở bên ngoài chém giết lịch lãm rèn luyện, không nói hai lời đãđộng thủ, hắn không cóýđịnh sử dụng lực lượng của Đông Phương gia tộc đối phóĐông Phương Suất, bản thân hắn rõ ràng chuyện gì xảy ra nhất, nếu còn nói thêm, cũng chỉ phản hiệu quả mà thôi.

    Cho nên hắn vừa xuất hiện đã chụp mũ, sau đó trực tiếp động thủ, hắn hi vọng có người chưa hiểu chuyện gì, dưới tình huống người khác không giúp ai, hắn giải quyết Đông Phương Suất trước.

    - Liên thủ chặt đứt không gian chung quanh, hắn có truyền thừa đan đỉnh là chìa khóa, cộng thêm có thể mượn nhờ trận pháp, đừng cho hắn mượn nhờ trận pháp, nếu không cho dù mười Thiên Anh đỉnh phong liên thủ cũng không làm gìđược hắn đâu.

    Đông Phương Thiên Báo lập tức dùng thần niệm nhắc nhở mọi người, nói:

    - Oanh kích, bất kể tạo thành bao nhiêu phá hư, tạo thành bao nhiêu thương tổn như thế nào, cũng không cần cố kỵ Đông Phương Suất, hắn chưa thể phát huy uy lực chân chính của mình, một khi hắn chúng ta vây công, hắn sẽ lâm vào thế bị động.

    Đông Phương Thiên Báo vô cùng tàn nhẫn, người hắn mang theo thi triển đủ loại công kích, một khi khai chiến đủ để vạn dặm chung quanh hóa thành tro tàn, thậm chí sẽ phá hư cả bố cục chỉnh thể của Đông Phương gia tộc, nhưng đối với hắn mà nói, không có gì trọng yếu hơn so với việc giết Đông Phương Suất cả.

    Trình Cung chưa dứt lời, những người công kích Đông Phương Suất cố ý khuếch tán công kích những người của Đông Phương gia tộc, những người kia muốn chạy cũng không kịp, trong mắt của Đông Phương Suất đầy tức giận, sát ýđãđến cực hạn, hắn thế nào không biết là do Đông Phương Thiên Báo cố ý gây nên.

    Đông Phương Suất biết rõ, nếu như mình chỉ là Thiên Anh đỉnh phong, cho dù có thể mượn nhờ truyền thừa đan đỉnh và trận pháp của Đông Phương gia tộc, đối mặt với công kích đột nhiên này, muốn bảo trụ người trong gia tộc là không thể nào, vạn dặm chung quanh bị phá hư, bản thân mình cũng bị thương nặng.

    Sau đó vì ngăn ngừa chiến đấu dưới mặt đất, bản thân mình phải bay lên không trung, khi đó bản thân mình chỉ có con đường chết.

    - Vinh quang của gia tộc, tất cả các ngươi đã quên hết, một đám bại hoại!

    Đông Phương Suất đã tức giận thật sự, tay của hắn nhấc lên, truyền thừa đan đỉnh đang bay trên không trung cũng cộng minh với tiểu đan đỉnh, bay vào trong tay của Đông Phương Suất, lập tức hóa thành một trường kiếm bằng hỏa diễm, Đông Phương Suất chém ra một kiếm.

    Đông Phương Thiên Báo liên hợp với ba mươi mấy tên Địa Anh đỉnh phong sau lưng, hơn mười tên Thiên Anh, trong đó còn có một người có cùng cấp bậc với Hỏa Ưng tôn giả ra tay, tồn tại bực này liên thủ công kích các chiêu số cường đại, bọn họ không phải mới sử dụng lần một lần hai.

    Cho dùđối phương có cấp bậc cao hơn mình, thậm chí bán thái tôn cũng bị trọng thương, bởi vì trong tay của Đông Phương Thiên Báo cũng có một kiện trung phẩm đạo khí, có thể tụ tập lực lượng tất cả mọi người, cộng thêm hắn trực tiếp hao phí mấy khối nguyên tinh để thúc dục, trên tay của hắn là hai kiện trung phẩm đạo khí có thể tụ tập lực lượng cùng một chỗ.

    Loại công kích này uy lực kinh người, chỉ cần tập hợp lực lượng cực lớn, còn cần đầy đủ nguyên tinh mới có thể thúc dục, uy lực thúc dục lực lượng của nó một lần là thái tôn sơ kỳ, cho nên Đông Phương Thiên Báo mới có lòng tin cho dùĐông Phương Suất có thể mượn nhờ trận thế của từ truyền thừa đan đinh của Đông Phương gia tộc cũng không thể thừa nhận được.

    Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới, đây chẳng qua là trung phẩm đạo khí, có thể hóa giải hỏa diễm thành trường kiếm, mà uy lực một kiếm của Đông Phương Suất cũng tương đương với thái tôn sơ kỳ mà thôi.

    Đông Phương Thiên Báo tập hợp ba mươi mấy tên Địa Anh đỉnh phong dễ dàng như trở bàn tay, hơn mười tên Thiên Anh, còn có một tên là Thiên Anh đỉnh phong giống hắn, cộng thêm vô số nguyên đan tinh khiết, nguyên tinh phát ra một kích hủy diệt, màđạo hỏa diễm hóa thành kiếm quang cường hoành kia đã trực tiếp quét ngang.

    Không có bất kỳ tiếng động nào, bất luận làĐịa Anh đỉnh phong, thậm chí là tồn tại Thiên Anh, hỏa diễm hóa thành kiếm quang này lập tức hóa thành hư vô, biến mất giữa thiên địa.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Chỉ có bao đạo lực lượng cường hoành, thời điểm hào quang của hỏa diễm hóa thành kiếm quang còn lập lòe, nhưng cái giá tương đối thảm trọng.

    - Ah...

    Một đầu trọc, một tuyệt phẩm linh khí hạt châu của một tên đầu trọc vỡ vụn hoàn toàn, thân thể bị cắt ở ngực, bộ dạng vô cùng thảm thiết.

    Đông Phương Thiên Báo còn đỡ một ít, nhưng một chân của hắn đã biến mất, trong miệng phun máu tươi.

    Nhưng người không ngờ nhất, chính làĐông Phương Cường, dưới tính huống như vậy mà sống sót, đó là vì vào thời điểm mấu chốt nhất, bộ ngực của hắn có một vật phẩm đặc thù phát ra hào quang bảo vệ cho hắn, nhưng cho dù là vậy cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng cho hắn mà thôi, thân thể của hắn vẫn bị ngọn lửa thiêu đốt trơ trọi, khô khốc chút nước, thảm không thể tả.

    Hơn nữa ngọn lửa đó có thể ăn mòn Thiên Anh, làm cho hắn thống khổ tru lên.

    - Thuần Dương...

    Thái tôn...

    Biến hóa như ý...

    Ngươi...

    Không có khả năng, không có khả năng...

    Đông Phương Thiên Báo không dám tin, tất cả lại biến thành như vậy, chỉ một kích biến thành như thế này, tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy chứ?

    Hắn càng thêm không tin Đông Phương Suất lại có thể biến thành thái tôn, nhưng lại không phải thái tôn bình thời, đồng thời hắn cũng hiểu rõ một việc, thì ra cái gọi là truyền thừa đan đỉnh chìa khóa của Đông Phương gia tộc, lại chính là cái tiểu đan đỉnh trung phẩm đạo khí, nhưng cái chìa khóa này cũng không phải đơn giản như thế, nó có thể biến hóa tùy ý.

    Đừng nói làĐông Phương Thiên Báo, cho dù vừa rồi hắn muốn chạy cũng không có nơi để chạy, cho rằng liên thủ là có thể giết chết Đông Phương Suất, nhưng không ngờ lúc này hắn mới tỉnh mộng.

    - Mẹ kiếp, Đông Phương Thiên Báo hỗn đản này, không ngờ muốn chúng ta chết chung với hắn.

    - Đã biết rõ hắn không phải thứ gì tốt mà, gia chủ quá mạnh mẽ.

    - Một kiếm giết chết nhiều Thiên Anh như vậy, còn có hơn ba mươi tên Địa Anh đỉnh phong, cho dù là thái tôn, cũng không thể làm nhẹ nhõm như thế, quá kinh khủng.

    Chương 1147: Chủ nhân củaĐông Phương Thiên Báo.

    - Một kiếm vừa rồi thật dữ dội, không ngờ gia chủ lại thành tựu Thuần Dương, chế tạo Thuần Dương đạo cơ, trở thành tồn tại thái tôn.

    - Ta muốn xem Bắc Minh gia tộc còn dám hung hăng càn quấy với chúng ta hay không, Đông Phương Thiên Báo thằng này ta biết ngay không phải đồ tốt mà.

    - Đúng, hắn chính làđồ hổn đãn mà.

    Chung quanh có nhiều người tức giận mắng Đông Phương Thiên Báo, những người này bình thường đều dựa vào gia tộc, cơ bản không thế nào đi ra ngoài chiến đấu với một đám người như thế, lúc bình thường, chuyện không liên quan với bọn họ thì co đầu mặc kệ, hôm nay nhìn thấy hướng gió chuyển biến, lập tức đảo lại.

    - Đông Phương Thiên Báo, ngươi liên hợp với Bắc Minh gia tộc hãm hại gia chủ, chiếm lấy tài nguyên của gia tộc làm của riêng, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

    Tiếng la hét của đám người này, đã làm cho Đông Phương Suất nhíu mày, rất là chán ghét.

    Về phần Đông Phương Thiên Báo, Đông Phương Suất cũng không cóýđịnh nói thêm cái gì, nói xong đã chuẩn bị ra tay đánh chết hắn.

    - Giết ta...

    Ngươi thực sự nghĩ có thể giết ta được sao, chủ thượng, mời người ra tay chém giết những người này, ta mới có thể khống chếĐông Phương gia tộc cống hiến cho ngài.

    Đông Phương Thiên Báo hung hăng càn quấy rống một tiếng, nhưng âm thanh vô cùng cung kính, hai tay đặt ở trước ngực, hoàn toàn làm tư thế của nô tài, muốn bao nhiêu khiêm tốn có bấy nhiêu khiêm tốn.

    - Trước khi kiêu ngạo như vậy, còn tưởng rằng con mẹ nó trâu bò, thì ra chỉ là nô tài, chân chạy, trừ khinh bỉ ra không biết nên nói hắn thế nào.

    Mập mạp rất khinh bỉ nhìn Đông Phương Thiên Báo nói ra.

    - Trách không được tỷ phu nói Đông Phương Thiên Báo có cổ quái, thì ra dị thường mấy năm nay của hắn, chính là sau lưng có chủ thượng, may mắn sớm trục xuất hắn ra khỏi Đông Phương gia tộc, nếu không quá mất mặt rồi.

    Đông Phương Ngọc Sanh bây giờđã tôn sùng Trình Cung như thần minh, mỗi lần Trình Cung nói chuyện, tất cảđều ẩn chứa đạo lý ở bên trong.

    - Bà mẹ nó, còn chưa động thù sao?

    Sắc quỷ liếm liếm bờ môi, lo lắng nhìn về phía Trình Cung, bởi vì người động thủ làĐông Phương Suất, hắn nói cũng không thích hợp.

    - Âm hỏa lạnh như băng, rút hỏa long ra, Long nguyên hỏa mạch tẩm bổ âm hỏa đúc tạo thân thể, Âm Dương biến hóa ở bên trong, tuy đây chỉ là thân thể tạm thời, nhưng nếu để cho hắn đạt được hỏa long, vậy thì khủng bố.

    Trách không được, trách không được...

    Vào lúc này thân thể của Trình Cung bay lên không trung, trong miệng lầm bầm lầu bầu nói ra, đồng thời khoát tay đem Đông Phương Linh Lung, Đông Phương Ngọc Sanh, bọn người mập mạp thu vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Loại chiến đấu cấp độ này, bọn họ đứng gần như thế sẽ gặp nguy hiểm, nhất là Trình Cung đã phát hiện ra điểm quỷ dị, làm cho hắn nghĩ tới thứ gìđó, nhưng còn chưa dám xác định, bởi vì vào kiếp trước hắn cóđàm luận với một hảo hữu, chứ chưa bao giờ nghe nói có người làm được.

    Chẳng lẽ, thậm chí có người thật sự sử dụng biện pháp này, nếu là như thế, cả Cửu Châu đại địa này sẽ có phiền toái lớn...

    Đông Phương Thiên Báo còn có hậu chiêu, bất luận là Trình Cung hoặc Đông Phương Suất cũng chẳng suy nghĩ gì cả, nhưng hắn khiêm tốn, bộ dáng như nô bộc đã làm cho Đông Phương Suất tức giận, không cần biết hắn đã trục xuất Đông Phương Thiên Báo ra khỏi gia tộc hay chứa, hay làĐông Phương gia tộc xảy ra vấn đề gì, nhưng nếu sinh ra loại người như thế, mất hết mặt mũi của Đông Phương gia tộc.

    - Oanh...

    Oanh...

    Đông Phương Thiên Báo còn chưa dứt lời, tám mươi mốt ngọn núi trong phương diện mấy ngàn vạn dặm của Đông Phương gia tộc đều rung động lắc lư, màđộng tĩnh này có thể nói là kinh thiên động địa, có một ít người núi xuất hiện cảnh sụp xuống, cảĐông Phương gia tộc hỗn loạn thành một bầy.

    - Không tốt, Long nguyên chi khí bị rút ra, địa khí, địa mạch đều xảy ra vấn đề, tại sao có thể như vậy?

    Đột nhiên thần sắc của Đông Phương Suất biến đổi, truyền thừa đan đỉnh trong tay của hắn đã hóa thành trường kiếm đang rung động dữ dội, giống như bị thương tổn, màĐông Phương Suất cũng cảm nhận tình huống không đúng.

    - Đông Phương Thiên Báo, hãm hại gia chủ, cấu kết kẻ thù bên ngoài, hôm nay lại làm hao tổn căn cơ của tổ tông, lay động Long nguyên của gia tộc, địa mạch, ngươi phạm tội ác tày trời, ngươi cho rằng ngươi có khả năng trở thành gia chủ Đông Phương gia tộc hay sao.

    Đông Phương gia tộc cho dù chỉ còn lại một người, cũng không tùy ý cho ngươi thống trị, đi chết đi.

    Long nguyên, long mạch, chính là căn cơ của gia tộc, chỗ căn bản, đứng ở độ cao của Đông Phương Suất, bất luận là chuyện với Bắc Minh gia tộc, đối với hắn mà nói, chuyện này giống như người thế tục gặp Nhân Anh, nhưng cũng không trọng yếu bằng, chỉ cần căn cơ không bất ổn, tối đa chỉ sa sút tinh thần vài chục năm thậm chí trăm năm mà thôi.

    Chuyện này cũng giống như thái tôn đúc thành Thuần Dương đạo cơ quan sát sự vật, nhưng cũng là vì thái tôn cảm thấy chưa tới thời khắc mấu chốt, tuyệt đối sẽ không đểý nguyên nhân gìđang xảy ra.

    Trừ phi có thái tôn thế lực khác tới khiêu khích, đương nhiên bọn họ cũng có yêu thích của mình, nhưng bọn họ cũng chỉ vì bản thân mình, cũng không quản quá nhiều chuyện khác.

    Tuy lực lượng của Đông Phương Suất còn cường đại hơn lão ngoan đồng sống vạn năm, đã là Thuần Dương trung kỳ, nhưng hắn vừa đạt tới Thuần Dương, nhưng hắn chưa từ nhậm vị trí gia chủ Đông Phương gia tộc, cho nên hắn có chút khác biệt với những lão ngoan đồng kia.

    Nhung chuyện này liên quan tới căn cơ của gia tộc, hắn đãđộng sát thủ, cho nên chém ra một kiếm còn mạnh hơn nữa.

    Một kiếm này, ngọn lửa kia đãáp súc thành tinh thạch, giống như một lớp tinh thạch hơi mỏng bay qua, nhưng uy lực so với trước đó còn mạnh hơn vài lần.

    - Không tốt!

    Trong đầu của Đông Phương Cường hiện ra suy nghĩ này, nhưng hắn không có cơ hội động đậy, một kiếm kia đãđến gần bọn họ, đừng nói hắn không có cơ hội, mà ngay cảĐông Phương Thiên Báo đối mặt một kiếm này cũng không có lực phản kích.

    - Oanh!

    Dưới mặt đất của chín chín tám mươi mốt ngọn núi xuát hiện tám mươi mốt đầu hỏa long, lập tức hội tụ trên không trung, sau đó hóa thành một đạo nhân ảnh xuất hiện trước mặt Đông Phương Thiên Báo, một bàn tay ngưng tụ hình thành nhấc lên.

    - Răng rắc...

    Trực tiếp bóp nát kiếm quang của Đông Phương Suất, đạo kiếm quang cường đại kia làm cho bọn người Đông Phương Thiên Báo không có chút lực lượng phản kích hay chống cự, nhưng lại bị nhân ảnh mơ hồ này bóp nát dễ dàng như vậy, cho nên trong nội tâm của những người nhìn thấy, cảm thấy lạnh lẽo.

    - Tại sao có thể như vậy, tại sao lại không có phản ứng, gia tộc xảy ra đại sự thế này, bản thân mình không thể liên lạc với đám thái tôn đang bế quan được, đáng giận!

    Ánh mắt của Đông Phương Suất nhìn về ngọn núi chính ở xa xa, trong nội tâm đã xuất hiện dự cảm không tốt.

    - Bái kiến chủ nhân, chúc mừng chủ nhân đãđúc thành thân thể, đại triển thần uy.

    Đông Phương Thiên Báo phát hiện mình không chết, lại nhìn thấy hỏa nhân ở trước mặt, vội vàng quỳ xuống thi lễ.

    Chương 1148: Căn nguyên. (1)

    - Két!

    Nhưng vào lúc này, trong đầu của Đông Phương Thiên Báo vang lên một âm thanh mà hắn cảm thấy lạnh thấu xương, rét lạnh tới mức hắn không dám nói ra bất cứ lời nào.

    Đôi mắt của Đông Phương Thiên Báo xoay động, ngẩng đầu nhìn về phía Đông Phương Suất, thấy hắn đang dùng ánh mắt nhìn về ngọn núi chính.

    - Ha ha...

    Đông Phương Suất, ngươi cho rằng ngươi tìm được đường sống trong chỗ chết chuyển Thuần Dương, trở thành thái tôn có thể quét ngang tất cả sao?

    Không nên trông cậy vào những lão ngoan đồng kia, những lão gia hỏa bất tử, bọn chúng đã sớm bị chủ nhân phong ấn.

    Chủ nhân thống nhất Cửu Châu đại địa đại thếđã thành, ta dẫn đầu Đông Phương gia tộc đầu nhập vào chủ nhân cũng là muốn Đông Phương gia tộc phát triển mà thôi, làm cho Đông Phương gia tộc càng thêm huy hoàng, nếu như ngươi không muốn Đông Phương gia tộc lọt vào hủy diệt, tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời.

    Chính ngươi có lẽ rất rõ ràng, tuy ngươi đã trở thành thái tôn, nhưng ở trong mắt của chủ nhân, ngươi không là cái gì cả.

    - Đông Phương gia tộc trước kia không bao giờ khúm núm cầu cạnh vinh quang, hiện tại cũng không như thế, tương lai càng không có khả năng, ngươi chết tâm này đi, tất cả mọi người trong Đông Phương gia tộc nghe lệnh, bảo vệ ngọn núi của mình, gia tộc bị cường địch tập kích, khởi động truyền thừa đại trận, ta muốn sử dụng truyền thừa đan đỉnh đối địch, Đông Phương gia tộc quyết không quỳ xuống cầu vinh dự trước bất cứ ai cả.

    Đông Phương Suất nói xong, trường kiếm trong tay giơ cao lên, lập tức hội tụ toàn bộ lực lượng của bản thân, hoàn toàn dẫn động truyền thừa đan đỉnh này, phát huy uy lực của truyền thừa đan đỉnh vô cùng tinh tế.

    - Oanh...

    Một đạo quang mang phóng lên trời, lập tức dẫn động truyền thừa đan đỉnh trên ngọn núi chính, truyền thừa đan đỉnh chấn động, chín chín tám mươi mốt đại trận cũng hô ứng lẫn nhau.

    - Vâng, cẩn tuân phân phó của gia chủ, khởi động đại trận, bảo hộ Đông Phương gia tộc.

    - Thề cùng tồn vong với gia tộc, dẫn động hỏa long!

    Từng đạo khí tức cường đại vọt lên, tuy không liên lạc với thái tôn được, nhưng mỗi ngọn núi của Đông Phương gia tộc đều có một ít tồn tại cường đại, hơn nữa giờ phút này cho dù một ít Nhân Anh, Địa Anh cũng đều động thủ, bọn hắn bình thường sớm đã biết rõ, thời điểm diễn ra việc này nên làm cái gì.

    Vạn năm trước kia có khó chuyện này xảy ra, hôm nay lại gặp được, vào lúc này đãđánh động toàn bộ người của Đông Phương gia tộc, chỉ có rất ít người muốn tránh đi, hoặc làđào tẩu...

    Từng đạo khí tức phóng lên trời, sau khi ngọn núi chính dẫn động truyền thừa đan đỉnh, càng làm cho hỏa diễm hóa thành kiếm trong tay của Đông Phương Suất tụ tập lại, hình thành một cổ lực lượng siêu cường.

    - Cửu Chuyển Âm Dương Sa, Cửu Chuyển Âm Dương, Băng Hỏa âm lãnh, Âm Hỏa đúc thể, Hỏa Long hóa dương...

    Thân Trình Cung đang ở trên không trung nhìn biến hóa bên dưới, nhìn thấy mọi người Đông Phương gia tộc tổng động viên, Đông Phương Suất dẫn động truyền thừa đan đỉnh hội tụ lực lượng từ chín chín tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc, nhìn thấy đủ loại biến hóa bên dưới, nhìn thấy thân ảnh trước người Đông Phương Thiên Báo từ từ thành hình, trong đầu của hắn xuất hiện suy nghĩ làm cho toàn thân của hắn mát lạnh.

    - Ngừng, lập tức dừng lại, hắn muốn nhờ tay ngươi Âm Dương chuyển đổi, rút hỏa long thay nghén mấy vạn năm qua của Đông Phương gia tộc tẩm bổ bản thân, lập tức dừng lại, chặt đứt hỏa long, dùng bản thân Thuần Dương, chí dương chí cương chi lực diệt âm thể của hắn, đừng làm cho hắn Âm Dương chuyển hóa, nếu như vậy, Đông Phương gia tộc xong rồi.

    Tuy gia tộc cường đại của Cửu Châu đại địa không mạnh bằng thập đại đạo môn ở linh sơn, Yêu tộc, Cự Nhân Tộc, Ma Môn vân... vân, mà những tồn tại trong linh sơn vô cùng cường đại, nhưng bọn họ có căn cơ vô cùng hùng hậu, có thể khai sáng thế lực lớn ở Cửu Châu đại địa, đại gia tộc tồn tại, nhân vật như thế ở linh sơn không phải là tồn tại bình thường được.

    Mà trải qua mấy vạn năm vô số người cố gắng, còn có lão tổ tông Đông Phương gia tộc bố tríđại trận trợ giúp, hỏa long màĐông Phương gia tộc thai nghén ra ở linh sơn cũng là chí bảo, có thể so với một kiện tiên khí xuất thế, cho dù tại linh núi cũng có vô số người tranh nhau sốn chết, vô số môn phái, cường đại tồn tại phải vẫn lạc, bởi vì tiên khí cả linh sơn cũng chỉ có vài món được biết đến.

    Tuy hỏa long hiện giờ còn chưa thành thục, nhưng lại tương đối khả quan, trách không được bị người ta nhìn chằm chằm vào.

    - Bá!

    Một đạo âm hỏa rét lạnh như hóa thành thực chất, ánh mứt băng hàn nhìn Trình Cung, âm hỏa hình thành hình người đứng trước Đông Phương Thiên Báo cũng từ từ hiện ra gương mặt rõ ràng, đó là dung nhan tuyệt thế, bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng run sợ, trong thần sắc thể hiện nét cao quý, nhưng ánh mắt lại làm cho người ta cảm thấy âm lãnh, bao quát trăm họ, chẳng thèm ngó tới, thậm chí còn mắt nhìn thái tôn như Đông Phương Suất cũng như thế, nhưng vào lúc này có chút kinh ngạc nhìn Trình Cung.

    Ngón tay có chút muốn nhúc nhích, nhưng hình như nghĩ tới cái gìđó, do dự dừng lại một chút.

    Trong nội tâm nàng kỳ thật đã phi thường khiếp sợ, phải biết rằng kế hoạch này đã hao tổn của nàng mấy trăm năm chuẩn bị, nếu như chuyện này có thể thành, nàng tuyệt đối nhẹ nhõm vượt qua cảnh giới Ma Đế, thậm chí cũng có hi vọng thành tựu vô thượng đại đạo...

    Làm cho nàng không tiếc bốc phong hiểm cực lớn, hiện giờ bị người ta nói toạc ra, làm cho đạo tâm của nàng cũng bị ảnh hưởng nhất định, sở dĩ nàng không động thủ chính là tình huống này, nàng không tin Đông Phương Suất là gia chủ lại dễ dàng nghe người trẻ tuổi nói chuyện, ngược lại làđộng thủ giết hắn, vạn nhất đối phương tin tưởng vậy thì phiền toái.

    Âm Dương chuyển đổi?

    Cái gì Âm Dương chuyển đổi, Đông Phương Suất căn bản không có hiểu Trình cung đang nói cái gì, thời điểm này mà dừng lại, nếu muốn đẫn động tiếp không dễ dàng.

    Hiện tại thái tôn đang tu luyện trong mật cảnh bị phong ấn, đối mặt với tồn tại dễ dàng bóp nát công kích của mình, rất có thểđã siêu việt thái tôn, Đông Phương Suất không biết nên dùng biện pháp nào để có thể ngăn cản đối phương cả.

    Nhưng Trình Cung trong suy nghĩ của Đông Phương Suất không nhẹ, không phải là tiểu bối đơn giản như thế, tình cảnh trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh làm cho hắn cảđời khó quên, tuy hắn vẫn không có hỏi thăm là chuyện gì, nhưng hắn vẫn đoán được Trình Cung tuyệt đối không đơn giản như vậy.

    Bởi thếđịa vị của Trình Cung trong suy nghĩ của hắn rất nặng, hắn mới do dự, tin hay không tin đây?

    Thân là gia chủ Đông Phương gia tộc, hắn phải cân nhắc cả vận mệnh gia tộc, một quyết định, Đông Phương gia tộc mấy vạn năm truyền thừa có khả năng gặp phải sinh tử, đây không phải là chuyện của một mình hắn, hắn không có biện pháp không do dự.

    - Phong Thần Trận, Lục Mục Phong Thần.

    Trình Cung vào lúc này trực tiếp thúc dục phân thân Hỏa Phượng Ma Long trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, lập tức Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa đồng thời dẫn động.

    Phân thân Hỏa Phượng Ma Long lần trước được Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện.

    Chương 1149: Căn nguyên. (2)

    Cường độ thân thể của Hỏa Phượng Ma Long hiện giờđãđạt tới trình độ kinh khủng, mà bởi vì Hỏa Phượng Hoàng ẩn chứa Niết Bàn Hỏa, Niết Bàn Hỏa trải qua Chí Dương Chân Hỏa rèn luyện, sau khi dung hợp, lại xuất hiện biến hóa.

    Lực lượng bản thân của Hỏa Phượng Ma Long đãđạt tới Thiên Anh tầng sáu, mà thân thể vốn cường hãn, mà vào lúc này đã vượt qua tồn tại Thiên Anh, tốc độ có thể so với Thuần Dương thái tôn.

    Dùng bổn mạng chân hỏa của bản thân làn chủ, Trình Cung cũng có thể cho Hỏa Phượng Ma Long thúc dục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh dẫn động Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa sử dụng trực tiếp, tuy quá trình dẫn động là quá trình giày vò hắn, nhưng trực tiếp dùng hai chủng hỏa diễm làm chủ, dùng thần niệm thúc dục, nó sẽ hóa thành một trận pháp thần niệm đặc biệt.

    Trình Cung biết rõ, hiện tại cho dù mượn nhờ Hỏa Phượng Ma Long ra tay tác dụng cũng không lớn, ngay cả một kích toàn lực của nhạc phụ đại nhân cũng bị đối phương bóp nát, tuy Trình Cung có cảm giác đối phương hư trương thanh thế, nếu không nhất định sẽ lại ra tay, nhưng ít nhất nói rõ hắn sẽ vượt qua lực lượng của nhạc phụ, nói như thế nào cũng là Thuần Dương hậu kỳ, tuyệt đối không phải bản thân mình hiện giờ có thể chống cự.

    Cho nên Trình Cung dùng thần niệm xuất phát, vượt cấp sử dụng thần niệm trận pháp, đây là trình độ vượt qua thái tôn đã cảm ngộ ra đạo của bản thân, tương đương với thiên tôn, cảnh giới Hiện Đạo, người ở cảnh giới này mới có thể thi triển, nhưng Trình Cung hiện tại cũng không có biện pháp, mượn nhờ Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa hình thành lực lượng Âm Dương, miễn cưỡng sử dụng.

    Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, bổn mạng chân hỏa của Trình Cung là Niết Bàn Hỏa, Càn Khôn hỏa chủng, đã dị biến Tam Vị Chân Hỏa, cộng thêm hỏa diễm từ hỏa long khi cứu giúp Đông Phương Suất trong ngọn núi chính, cũng có tác dụng trợ giúp thần niệm cấu thành trận pháp, trực tiếp bao phủ thân ảnh nữ tử xinh đẹp, cao quý vào bên trong.

    Bởi vì những lực lượng này chỉ có Trình Cung khống chế, vì thần niệm của hắn đạt tới cảnh giới dùng thần niệm bày trận, thời gian ngắn có hiệu quả phong ấn thần niệm, cho nên đối phương muốn công kích cũng vô dụng, sau khi những hỏa diễm bị tâận pháp phủ, chúng sẽ biến mát trong thiên địa.

    - Bành!

    Thời điểm trận pháp của Trình Cung cóđược hiệu quả ngay lập tức, liên hệ với truyền thừa đan đỉnh nên Đông Phương Suất cũng cảm thấy chấn động, không chỉ thế, hỏa long đang ở dưới đất Đông Phương gia tộc cũng hoạt bát hơn gấp trăm lần.

    Trong nháy mắt này, nguyên khí trên tám mươi mốt ngọn núi gia tăng, không ít người bị vây ở một cảnh giới đã lâu cũng đột phá, mà uy lực của hỏa long gia tăng, làm cho đầu hỏa long bị bệnh cũng sống lại.

    Giờ khắc này, Đông Phương Suất đã cảm nhận rất rõ ràng, cảĐông Phương gia tộc giống như cây khô gặp mùa xuân, thoáng cái tràn ngập sinh cơ.

    Loại cảm giác này hắn cũng không có cảm nhận được, nhưng trong đầu của hắn đột nhiên nhớ tới một việc, Đông Phương gia tộc vào mấy trăm năm trước giống như sinh bệnh, từ từ suy yếu, đời sau một đời không bằng một đời, hơn nữa bình cảnh khó màđột phá.

    Tuy nguyên khí trong gia tộc còn sung túc, nhưng căn cứ vào những Thái Thượng trưởng lão nói, mấy trăm năm trước rất tốt.

    Lúc ấy chỉ cho rằng truyền thừa đan đỉnh không sử dụng quá lâu, ngọn núi chính lâu nay chưa cất cao, hỏa lâu quá lâu không tăng trưởng, gia tộc cũng từ từ suy sụp, mới khiến cho Đông Phương gia tộc cường thế biến thành như thế này, trong đầu của Đông Phương Suất suy nghĩ tới một việc, vào thời điểm phụ thân của mình còn tại vị gia tộc rất cường thịnh, nhưng đột nhiên đem vị trí gia chủ truyền cho mình rồi rời đi, lúc ấy hắn mấy lần muốn nói lại thôi, hình như chuyện quá phức tạp, còn thường xuyên kểít lời khó hiểu.

    Những lời này tuy chỉ là suy đoán và nghi vấn, nhưng lúc này nghĩ lại, tuy chỉ có một chuyện, Đông Phương gia tộc không nên như thế, dùng tình huống Đông Phương gia tộc mấy vạn năm qua thai nghén hỏa long, trừ phi hỏa long xảy ra vấn đề, nếu không sẽ không như thế, rốt cuộc là nguyên nhân ở dâu?

    Có chút vấn đề giống như một cánh cửa, một khi mở ra sẽ có cảm giác trong sáng rộng rãi.

    Đông Phương Suất vào lúc này đã hiểu được, thì ra dự cảm không tốt lúc trước của mình, kỳ thật cũng không phải hoàn toàn đến từ chính Đông Phương Thiên Báo uy hiếp, mà bởi vì sau khi mình kế thừa vị trí gia chủ đạt được truyền thừa đan đỉnh, truyền thừa đan đỉnh mang cho mình cảm giác này, cho nên mình mới đem Đông Phương Linh Lung đưa đến Nam Chiêm Bộ Châu, mới đưa Đông Phương Ngọc Sanh cất bước, cho hắn đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện.

    Một ít cảm giác không nói rõ, giờ phút này đã cóđáp án rõ ràng.

    - Truyền thừa đan đỉnh, bảo hộ tộc của ta.

    Hỏa kiếm trong tay Đông Phương Suất lập tức bộc phát, hỏa long của chín chín tám mươi mốt ngọn núi đang hội tụ lập tức trở về vị trí cũ, hắn hét lớn một tiếng, cho truyền thừa đan đỉnh cọ rửa bản thân, cọ rửa hỏa long của ngọn núi chính, sau đó cho lực lượng của đan đỉnh lan tràn tới hỏa long của các ngọn núi khác.

    Dĩ vãng không có chuyện gì sẽ không thúc dục truyền thừa đan đỉnh, bởi vì mỗi lần thúc dục cần hao phí rất nhiều nguyên tinh, nguyên đan tinh khiết không có bao nhiêu hiệu quả.

    Ít nhất phải trên trăm khối lớn nguyên tinh cỡ nắm tay mới có khả năng sử dụng, đây là nguyên nhân không mở truyền thừa đan đỉnh, mà tài liệu luyện đan cũng không phải dễ tìm, còn phải tìm người có thiên phú tài giỏi mới được, màđiều kiện như thế khó có người đáp ứng được, cho nên Đông Phương gia tộc là gia tộc cường đại, mấy trăm năm thậm chí hơn một ngàn năm cũng chưa chắc mở truyền thừa đan đỉnh một lần.

    Chớ đừng nói chi là, không có luyện đan mà thúc dục truyền thừa đan đỉnh kiểm tra hỏa long, làm chuyện xa xỉ như thế, nhưng hiện tại Đông Phương Suất trực tiếp hao phí nguyên tinh gom góp từng chút để thúc dục truyền thừa đan đỉnh, trực tiếp dùng truyền thừa đan đỉnh rửa sạch lực lượng của hỏa long.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Rột rửa cũng không sao, truyền thừa đan đỉnh phát ra lực lượng kỳ lạ tương liên với chín chín tám mươi mốt ngón núi, phát hiện trận pháp, những lực lượng này cùng trận pháp đó có liên hệ thật sâu, hỏa long vốn ẩn nấp trong các ngọn núi, không ngừng hấp thụ lực lượng của hỏa long.

    Giống như trong cơ thể con người, đột nhiên trong máu huyết, trong xương tủy có côn trùng hút máu, hấp tủy, làm thân thể suy yếu, lợi dụng nguyên tinh rất thưa thớt, Đông Phương gia tộc không có khả năng mở ra truyền thừa đan đỉnh kiểm tra tình huống của hỏa long, cho nên trận pháp này ẩn sâu vào thân của hỏa long.

    Giờ phút này Đông Phương Suất cảm giác toàn thân của mình lạnh buốt, trong nội tâm vô cùng khiếp sợ, hiển nhiên Trình Cung nói là sự thật, nếu như vừa rồi mình thật sự thúc dục hỏa long ngưng tụ, đối phương sẽ có biện pháp biến hỏa long của mình thành của riêng, màĐông Phương gia tộc sẽ hủy diệt trong tay của mình.

    Rất đáng hận, trách không được Đông Phương gia tộc liên tục gặp chuyện trong suốt mấy trăm năm qua, số mệnh giảm xuống, thì ra tất cả căn nguyên nằm ở đây.

    Chương 1150: Đối kháng Ma Đế. (1)

    - Đáng giận, một con sâu con kiến đê tiện hèn mọn, không ngờ làm hỏng đại sự của ta, các ngươi cho rằng chỉ bằng các ngươi có thể ngăn cản kế hoạch của ta được sao?

    Nếu như vậy, Cửu Âm Ma Đế ta sẽ bị chế nhạo rồi.

    Thân thể do âm hỏa ngưng tụ, chính là nữ tử nói chuyện, làm cho ngườ nghe cảm thấy lạnh buốt, mà thần sắc của nàng lúc này rất ngưng trọng, thân thể trong hỏa diễm thay đổi liên tục.

    Ma Đế!

    Tu Chân Giới tính toán chính thức, Thoát Tục kỳ là cất bước, Nhân Anh kỳ là chân chính bước vào cánh cửa, sau đó chính làĐịa Anh, Thiên Anh, trên Thiên Anh chính là chuyển hóa Thuần Dương, đúc thành Thuần Dương đạo cơ của mình, trở tồn tại thái tôn chân chính.

    Thái tôn tại Cửu Châu đại địa là nhân vật tuyệt đối đỉnh phong, nhưng cũng không phải nói thái tôn là tồn tại mạnh nhất không có cao hơn, nhưng các tồn tại cao như thế không xuất hiện ở Cửu Châu đại địa, những nhân vật như thếđãđụng chạm với Đạo.

    Đạo chi Tam Cảnh, đạt tới cảnh giới đầu tiên được gọi là Hiện Đạo, cũng chính là thiên tôn ở Tu Chân Giới, ở Yêu tộc được gọi là Yêu Đế, mà Côn Bằng Đại Đế chính là tồn tại cấp bậc này, mà ở U Minh Luyện Ngục được gọi là Ma Đế.

    Ma Đế, cũng chính là Yêu Đế, Thiên Tôn cùng một cấp bậc, đãđột phá cảnh giới Thuần Dương, là nhân vật chạm tới Đạo.

    Tồn tại bực này với tán tu mà nói, đã cao đến không thể nhìn thấy, nhưng người bình thường tối đa cũng chỉ nghe nói tới nhân vật Đạo chi tam cảnh, cảnh giới đầu tiên mà thôi, đó là thần thoại.

    Nhưng không có nhiều người hiểu được Đạo chi tam cảnh, thậm chí cũng không rõ ràng nó là cái gì.

    Nhưng thân là gia chủ Đông Phương gia tộc, Đông Phương Suất lại rất rõ ràng tồn tại này đáng sợ cỡ nào, nếu tính toán thìđó là tồn tại dã phi thăng, nhưng tồn tại này lại ở lại hạ giới.

    Trách không được có thể âm Đông Phương gia tộc, thì ra là tồn tại Ma Đế không đâu địch nổi.

    Tuy Đông Phương Suất biết rõ Cửu Châu đại địa đối với Ma Đế, Yêu Đế, Thiên Tôn là nhân vật đạt tới Đạo chi tam cảnh cóáp chế, bọn họ không có biện pháp phát huy lực lượng tại nơi đây, cũng không dám phát huy lực lượng chính thức, nhưng tồn tại này cực kỳ đáng sợ.

    Loại nhân vật này, cho dù ở trong linh sơn cũng hiếm thấy, không ngờ gia tộc lại bị nhân vật Ma Đế nhìn chằm chằm vào.

    Đông Phương Suất cảm giác bản thân mình cóáp lực không thở nổi, pháp lực, thần niệm, thân thể giống như bị lực áp bách vô hình, không có biện pháp tùy ý hoạt động tự do, ngực bị đè nén tới mức không thở được.

    Cho dù là tồn tại như Đông Phương gia tộc, Ma Đế cũng là tồn tại cao không chạm tới được, tồn tại không thể mạo phạm.

    - Oanh!

    Trình Cung chỉ tại thành Phong Thần Trận chấp vá tạm thời nên không thể chịu nổi khi va chạm với Cửu Âm Ma Đế, nổ tung ầm ầm.

    Cảnh giới thần niệm của Cửu Âm Ma Đếđương nhiên không thể kém được, đã cường đại đến mức khó tưởng tượng được.

    Nếu không phải nàng lợi dụng chuyển thế chi pháp, lại bị Cửu Châu đại địa áp bách, còn cóđủ loại nguyên nhân khác, thần niệm mạnh như thế Trình Cung không cách nào chống lại được.

    Cũng không có biện pháp vây khốn nàng.

    - Hỏa long này bị ta âm thầm hấp thu lực lượng suốt mấy trăm năm, đã sớm triệt để thăm dòđược biến hóa của nó, chỉ bằng chút thủ đoạn của các ngươi cũng dám xen vào kế hoạch của ta.

    Cửu Âm Ma Đế nói xong, tay phải cách không một trảo, hỏa long dưới chín chín tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc dưới một trảo này, đã muốn thoát ra khỏi ngọn núi, có tư thế phá núi mà ra Cửu Âm Ma Đế muốn dùng lực lượng mạnh mẽ bắt hỏa long ra, cầm lấy hỏa long vô số thế hệ của Đông Phương gia tộc bồi dưỡng mấy vạn năm qua.

    - Rầm rầm...

    Ngọn núi chính run động kéo theo tám mươi mốt ngọn núi của Đông Phương gia tộc rung động theo.

    Làm cho người của Đông Phương gia tộc có cảm giác như muốn sụp đổ.

    - Nếu như Đông Phương gia tộc bị hủy, những cố gắng trước kia của chúng ta...

    Làm sao bây giờ?

    Thấy một màn như vậy, sắc mặt của Đông Phương Cường ở sau lưng Cửu Âm Ma Đế biến thành khó coi, dù sao hắn từ nhỏ sinh hoạt ở đây, bây giờ nhìn thấy nó bị hủy diệt triệt để, trong nội tâm cực kỳ khó chịu, lập tức thông qua thần niệm liên hệ với Đông Phương Thiên Báo.

    - Hiện tại không quản nhiều như vậy, bọn chúng đã không xem chúng ta là người của Đông Phương gia tộc.

    Phụ tử chúng ta quản khỉ gió sự sống chết của bọn chúng làm gì.

    Cho dù không cóĐông Phương gia tộc, có Ma Đế ủng hộ, phụ tử chúng ta vẫn có thể tung hoành Cửu Châu đại địa.

    Đông Phương Thiên Báo nói với giọng căm hận.

    Hắn là người bị đuổi ra khỏi Đông Phương gia tộc, cho nên có hận ý cực lớn với Đông Phương gia tộc.

    Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

    Đông Phương Suất nhìn thấy Đông Phương gia tộc sắp sụp đổ, một khi hỏa long bị cưỡng ép bốc ra, vậy thìĐông Phương thế gia lấy luyện đan làm chủ cũng xong rồi, huống chi hắn cảm giác vị Ma Đế ở trước mặt áp bách tới mức hắn không cách nào thở nổi.

    Nhưng bây giờ không thể sử dụng truyền thừa đan đỉnh, thái tôn của Đông Phương gia tộc bị phong ấn trong bí cảnh, bây giờ nhìn thấy thủ đoạn của Cửu Âm Ma Đế, cho dù là thái tôn biết rõ tin tức, cũng chưa hẳn làm gìđược.

    Tấn chức thái tôn, thậm chí nhân họa đắc phúc trực tiếp đạt tới Thuần Dương trung kỳ.

    Nhưng bây giờđối mặt với gia tộc bị hủy diệt mà thúc thủ vô sách, đây là chuyện thống khổ cỡ nào.

    Giờ phút này Đông Phương Suất đã thúc dục lực lượng tới mức mạnh nhất, mặc dù có chết hắn cũng xung phong lao lên, vào lúc này hắn không còn cố kỵ Ma Đế hay là bất cứ tồn tại nào nữa rồi.

    Vừa rồi đã có hai gã Thái Thượng trưởng lão vàđông đảo trưởng lão bởi vì công kích Cửu Âm Ma Đế mà chết, nhưng Cửu Âm Ma Đế căn bản không cần ra tay, chỉ lực phản chấn cũng đã có thể giết người rôif.

    Loại thủ đoạn này đã vượt qua Đông Phương Suất lý giải và nhận thức, cho nên hắn mới tuyệt vọng, ứng phó chết còn hơn không động thủ.

    - Đạo cảnh tiên quy, không thể dễ dàng sử dụng lực lượng oanh kích, nếu không sẽ chịu lực lượng quy tắc trừng phạt.

    Nàng chỉ dùng lý giải vềĐạo cảnh, dùng thần niệm thúc dục quy tắc hộ thân, chỉ cần những người đối lập yếu hơn nàng ta quá nhiều, nếu không thể ảnh hưởng tới thần niệm dẫn động quy tắc hộ thân, cho dù bất cứ công kích gì vào nàng cũng bị xem là khiêu khích quy tắc, sẽ chịu trừng phạt.

    Cái này ở U Minh Luyện Ngục gọi làĐế uy.

    Từ góc độ nơi này mà nói, một khi cảm ngộ Đạo chi tam cảnh, cũng vượt qua phạm trù lực lượng, cho dùđối với cảnh giới Thuần Dương cũng là vô địch, bởi vì sử dụng Đạo cảnh tiên quy thúc dục Đế uy, cho dù Thuần Dương cũng khó mà pháđược.

    Về phần người dưới cảnh giới Thuần Dương, động thủ chỉ có một con đường chết.

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung đang ở trên không trung ổn định thân hình, âm thanh vang vọng cảĐông Phương gia tộc.

    Đông Phương Suất sắp động thủ cũng sững sờ, chuẩn nữ tế của mình nói cái gì?

    Chẳng lẽ hắn không biết hắn vừa nói như vậy sẽ đả kích sĩ khí hay sao, chẳng lẽ hắn cũng cho rằng Đông Phương gia tộc không thể cứu, cố ý nói thếđể mọi người bỏ chạy hay sao?
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 16


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1151: Đối kháng Ma Đế. (2)

    Tiểu tử này là ai?

    Cửu Âm Ma Đế không nghĩ tới, ngay cả chuyện người Đông Phương thế gia không biết, nhưng hắn lại biết rõ, chẳng lẽ hắn là người thế lực nào đó ở linh sơn đi ra?

    - Cho nên các ngươi tốt nhất không nên liều lĩnh động thủ, chỉđi chịu chết vô ích mà thôi, sở dĩ ta nói những lời này, chính là muốn nói cho các ngươi biết, Hiện Đạo kỳ Ma Đế chỉ có thể làm một việc, hiện giờ nàng ta không có thực lực dư thừa đi làm chuyện khác.

    Loại thủ đoạn này cũng chỉ có Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn cùng Ma Đế, Yêu Đế tồn tại sau khi chết sử dụng để hộ thân mà thôi, thủ đoạn bảo vệ vật phẩm của mình, bởi vìđây chính là một tia Đạo quy chân chính của bọn họ cảm ngộ, có thể trường tồn thế gian.

    Lời này vừa nói ra, người của Đông Phương gia tộc càng thêm mê hoặc, rốt cuộc Trình Cung nói cái gfi?

    Đáp án không cần bất cứ người nào hỏi thăm, bởi vì Trình Cung đã mở miệng tiếp tục nói:

    - Hiện tại nàng ta chỉ dùng thần niệm điều khiển bổn mạng Đạo quy, dùng bổn mạng Đạo quy bảo vệ thân thể của nàng mà thôi, hiện tại nàng ta không có bất cứ lực lượng dư thừa nào để làm việc khác nữa, chỉ là cái thùng rỗng, phô trương thanh thế.

    Nhưng lực lượng công kích dưới Thuần Dương có tác dụng rất nhỏ, cho dù cảnh giới Thuần Dương thái tôn có công kích, hiệu quả cũng có hạn, hơn nữa bản thân sẽ bị đạo quy cắn trả, cho nên dưới tình huống tốt nhất nên dùng thần niệm đối phó nàng ta, làm cho thần niệm nàng ta dùng khống chếĐạo quy bị thương, không khống chếđược bổn mạng Đạo quy, vậy thì cuối cùng có thể xúc phạm tới thân thể của nàng ta.

    - Dùng thần niệm công kích, nói đùa gì vậy, chẳng khác gì dùng thần niệm đi công kích tồn tại trên thái tôn, chính là tồn tại Hiện Đạo trong truyền thuyết, chuyện này chẳng khác gì châu chấu đá xe cả.

    - Chỉ cần có thể bảo vệ gia tộc, chết có là cái gì, nhưng...

    Chuyện này khó có khả năng.

    - Đều là phụ tử phản đồ Đông Phương Thiên Báo, không ngờ dẫn Ma Đế vào trong Đông Phương gia tộc, tội ác tày trời.

    - Bây giờ không phải lúc đểý tới bọn chúng, phải nghĩ biện pháp vượt qua cửa ải này như thế nào.

    Đối phương là Ma Đế, Ma Đế ah!

    - Đó không phải là chuyện có khả năng, gia chủ, ngươi mau định đoạt, rốt cuộc nên làm cái gì cho phải.

    - Đúng vậy a, gia chủ, ngài nên hạ lệnh đi.

    ...

    Vào lúc này toàn bộ Đông Phương gia tộc, trừđám thái tôn bị Cửu Âm Ma Đế phong ấn ra, bất kể là bế quan trăm năm hay ngàn năm, hoặc một ít đang luyện đan, bận rộn chuyện khác cũng nhao nhao chạy về.

    Sinh tử tồn vong của gia tộc, đám Thái Thượng trưởng lão chưa đột phá Thuần Dương của Đông Phương gia tộc cũng nhao nhao xuất hiện, những điều này mấy trăm năm, mấy ngàn năm rất khó xuất hiện, đều là người rất cường đại, giờ phút này hiển nhiên cũng nghe được tình huống từ người bên cạnh mình, lại nghe Trình Cung nói thế, nhao nhao liên hệ với Đông Phương Suất.

    Trong mắt của bọn họ, thần niệm chỉ có tác dụng phụ trợ, làm sao có thể trực tiếp công kích, hơn nữa còn công kích tồn tại Ma Đế.

    Cho dù Trình Cung nói những chuyện này không có vấn đề gì, nhưng khó mà thành sự thật, nhưng tình huống bây giờ quá gấp gáp, bọn họ đặt toàn bộ hi vọng lên người của Đông Phương Suất là gia chủ mà thôi.

    - Liên thủ khởi động đại trận, trấn áp hỏa long, chuyện khác toàn bộ phối hợp với Trình Cung, kể cả bổn gia chủ cũng nghe theo Trình Cung điều khiển.

    Lời hắn nói chính là mệnh lệnh của gia chủ, người không phục tùng, giết không tha!

    Trong lúc nguy cấp sinh tử tồn vong, Đông Phương Suất thân là gia chủ Đông Phương gia tộc, lại đưa ra quyết định trọng đại vượt qua suy nghĩ của mọi người, không ngờ hắn đem tất cả quyền quyết định giao cho Trình Cung.

    Mà hắn hạ lệnh trấn áp hỏa long, chính hắn cũng dẫn động truyền thừa đan đỉnh, lần này không phải thúc dục truyền thừa đan đỉnh cùng hỏa long đối phóđịch nhân, mà là muốn lợi dụng truyền thừa đan đỉnh trấn áp hỏa long, tận lực tranh thủ thời gian, chuyện khác Đông Phương Suất biết mình bất lực, trực tiếp uỷ quyền giao cho Trình Cung xử lý.

    Kinh nghiệm trải qua trong nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, tu luyện, đột phá, lại trải qua chuyện lần này, Đông Phương Suất đã sớm nhận định chuẩn nữ tế này không giống bình thường, hiện tại Đông Phương gia tộc tới thời khác sinh tử tồn vong, chính mình lại bất lực, cho nên thời điểm này hắn giao toàn bộ lại cho Trình Cung, tin tưởng quyết định của Trình Cung.

    - Nhạc phụ ngươi thúc dục truyền thừa đan đỉnh cùng các vị Thái Thượng trưởng lão đi trấn áp hỏa long, đừng làm cho Cửu Âm Ma Đế này thực hiện nhẹ nhõm như thế, người dưới Thiên Anh phối hợp với ta, phá bổn mạng Đạo quy của Cửu Âm Ma Đế.

    Cho dùđối mặt với quái vật khổng lồ như Đông Phương gia tộc, cũng không có kinh nghiệm chiến đấu với Ma Đế.

    Bởi vì bình thường tồn tại bực này không có khả năng xuất hiện ở Cửu Châu đại địa.

    Mà Ma Đế hao phí mấy trăm năm, dùng bí pháp đặc biệt của mình dựa vào hấp thu lực lượng hỏa long của Đông Phương gia tộc đúc tạo thân thể, dùng bổn mạng Đạo quy hộ thể, muốn hoàn thành một hành động nghịch thiên.

    Cho nên Đông Phương gia tộc, kể cảĐông Phương Suất cũng cảm thấy bối rối, chỉ có Trình Cung lại khác.

    Bởi vì hắn năm đó là nhân vật đứng ở đỉnh phong của linh sơn, loại chiến đấu này hắn nhìn thấy quá nhiều, cho nên hắn biết rõ tất cả.

    Người dưới Thiên Anh giúp hắn phá vỡ bổn mạng Đạo quy, có phần đông Thiên Anh tồn tại Thái Thượng trưởng lão thì không cần, nhưng dùng người dưới Thiên Anh, hắn muốn làm gì?

    Đối với mệnh lệnh của Trình Cung, mọi người của Đông Phương gia tộc có cảm giác khó hiểu, nhưng gia chủ đã có lệnh, đa số người đều dựa theo mệnh lệnh của Trình Cung mà làm, kể cảĐông Phương Suất muốn hỏi cuối cùng cũng nhịn xuống.

    - Hừ!

    Cửu Âm Ma Đế trên gương mặt xinh đẹp lộ ra thần sắc khinh thường, mặc dù mình hiện giờ không có lực lượng dư thừa diệt sát những con kiến này, nhưng bổn mạng Đạo quy của mình cũng không phải những con kiến có thẻ rung chuyển được.

    Đừng nói là bọn chúng, cho dù Ma Đế, Thiên Tôn, Yêu Đế tới cũng cũng không có biện pháp rung chuyển, huống chi bọn chúng chứ, cứđể bọn chúng tùy tiện giày vòđi, mặc dù có chút vội vàng, nhưng hỏa long cũng từ từ dung hợp với mình, cộng thêm Cửu Âm Ma Thể của mình cũng nhanh chóng dung hợp, mau chóng hoàn thành tất cả chuyện này để tránh kinh động tới đám lão gia hỏa ở linh sơn kia.

    Nhìn thấy Đông Phương Suất bắt đầu thúc dục truyền thừa đan đỉnh trấn áp hỏa long của ngọn núi chính, Trình Cung cũng vận chuyển thần niệm, thần niệm của hắn hiện giờđã là Thiên Anh đỉnh phong trong đỉnh phong, thần niệm khẽ động lập tức lập tức xuất hiện trên đỉnh đầu của Cửu Âm Ma Đế tám mươi mốt ngọn núi mô phỏng theo tám mươi mốt ngọn núi nơi đây.

    Tuy tám mươi mốt ngọn núi mô phỏng này cũng không tính là quá lớn, nhưng Trình Cung thực sự cảm giác vô cùng cố hết sức, trực tiếp dùng thần niệm bày trận, hiện giờ Trình Cung miễn cưỡng có thể làm.

    Nhưng trận pháp của Đông Phương gia tộc lại không giống, tuy hắn có thể mô phỏng ra vài phần.

    Nhưng thực sự phải cố hết sức.

    Chương 1152: Thần niệm bày trận.

    - Oanh!

    Thần niệm của Trình Cung khẽ động, đột nhiên chín chín tám mươi mốt ngọn núi nhỏ mà Trình Cung mô phỏng bắt đầu vận chuyển, tốc độ càng lúc càng nhanh, dần dần mắt đi tăm hơi của những ngọn núi kia.

    đã nhìn thấy một vòng xoáy khổng lồ đang hình thành.

    - Tất cả người dưới Thiên Anh lập tức cảm ứng ngọn núi của mình, dùng thần niệm không ngừng ngưng tụ vào trong ngọn núi của mình đi.

    Thần niệm của Thiên Anh đã chân chính đặt chân vào quy tắc của thiên đạo, tuy vẫn chỉ là nhập môn và cảm ngộ một ít thứ thô thiển, không cách nào so sánh với bổn mạng Đạo quy của Hiện Đạo kỳ, triệt để tìm hiểu Đạo của mình, thực sự có rất nhiều Đạo quy.

    Loại lực lượng này quá nhiều, hiện tại Trình Cung không có biện pháp khống chế tốt, sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả của chỉnh thể.

    Nhìn thấy Trình Cung cũng không phải nói chơi, vậy mà thực sựđộng thủ, tuyệt đại đô số người dưới Thiên Anh của Đông Phương gia tộc cũng bắt đầu cảm ngộ ngọn núi của mình trong vòng xoáy đang xoay tròn, đó là những ngọn núi dụng thần niệm của Trình Cung mô phỏng ra.

    Sau khi tìm được, không ngừng dùng thần niệm ngưng tụ vào trong ngọn núi, bọn họ đều là người tu luyện trên ngọn núi rất lâu, ít thì vài chục năm, nhiều thì mấy ngàn năm, cho nên trong suy nghĩ có chút cảm ngộ và ký thác vào trong ngọn núi, mà lúc này lại là thời điểm sinh tử tồn vong của gia tộc, một khi thần niệm của bọn họ ngưng tụ, sẽ liều hết tất cả.

    Kể từđó, áp lực của Trình Cung giảm bớt rất nhiều, lập tức mấy vạn đạo thần niệm ngưng ra chín chín tám mươi mốt ngọn núi mô phỏng.

    Áp lực Trình Cung giảm xuống, hơn nữa những thần niệm này đang giă tăng, ở trên bầu trời, Trình Cung dùng thần niệm ngưng tụ thúc dục và mô phỏng trận pháp đại trân của Đông Phương gia tộc.

    Đến cuối cùng, trên đầu của Cửu Âm Ma Đế xuất hiện một đường kính chừng vài trăm dặm, trên và dưới của đường kính này là vòng xoáy xoay tròn với tốc độ cực cao, tốc độ nhanh kinh người, mà mũi ngọn của nó lại ngưng tụ trên đỉnh đầu của Cửu Âm Ma Đế, chỉ còn cách có vài trăm mét, càng ngày càng mạnh.

    - Thần niệm bày trận, lại mô phỏng đại trận trấn tộc của Đông Phương gia tộc, cái này...

    Đây tuyệt đối không có khả năng!

    Đông Phương Thiên Báo nhìn lên bầu trời.

    Tận mắt nhìn thấy một cảnh hắn không dám tin là sự thật.

    Cho dù có lãng phí mượn nhờ nguyên tinh, các loại pháp bảo bày trận, cũng chỉ tương đương với trận pháp đại sự cường hãn mà thôi, mà thần niệm lại yếu ớt khó có thể khống chế, không ngờ hắn lại dùng thần niệm bày trận, thần niệm của hắn mạnh như thế nào, khống chế chính xác mạnh như thế nào.

    Mà tạo nghệ trận pháp tới cảnh giới gì, Trình Cung, Trình đại thiếu...

    Tên này đã giết cháu của mình, cướp đi Đông Phương Linh Lung, chẳng lẽ hắn thật sự là khắc tinh của mình hay sao, từ sau khi hắn xuất hiện tới giờ, tất cả những gì mình làm đều hóa thành hư ảo, hôm nay hắn lại có thể dùng thần niệm bày trận, dám trực tiếp ra tay đối phó Ma Đế.

    Đáng hận nhất là, con mẹ nó hắn chẳng phải là tồn tại Thiên Anh, chỉ làĐịa Anh đỉnh phong mà thôi...

    Đông Phương Cường cũng trợn mắt há hốc mồm, thực sự có người có thể sử dụng thần niệm bày trận, thì ra ghi chép cổ xưa nhất trong gia tộc lại là sự thật.

    Đừng nói bọn họ, ngay cả Cửu Âm Ma Đế, trên gương mặt xinh đẹp của nàng cũng lộ ra thần sắc ngưng trọng, bản mạng Đạo quy chung quanh thân thể của nàng cũng không dám không kiêng nể gì như vừa rồi, bắt đầy cẩn thận thu liễm trở lại.

    Thần niệm bày trận, cho dù tại cả U Minh Luyện Ngục cũng chưa nghe nói qua ai có thể làm được, cho dù có cũng chỉ là mô phỏng một ít tiểu trận pháp không có tác dụng gì, cùng hôm nay lại có thể nhìn thấy thần niệm mô phỏng một cái đại trận, làm sao bây giờ.

    Lúc này, chỉ cần mình còn dư lại một chút lực lượng, Cửu Âm Ma Đế cũng có lòng tin đánh tan trận pháp này, nhưng hiện tại tất cảđang tiến hành tới thời khắc mấu chốt nhất...

    - Các ngươi đi, phá hư cái đại trận này.

    Cửu Âm Ma Đếđột nhiên quay đầu lại, hạ lệnh choi bọn người Đông Phương Thiên Báo.

    Tình huống hiện giờ hoàn toàn khác biệt với lúc nãy, hôm nay Đông Phương gia tộc đã có chung mối thú, những người vừa rồi chửi bới phụ tửĐông Phương Thiên Báo nhiều không kể xiết, đều hận không thể ăn thịt bọn chúng, uống máu của bọn chúng.

    Cho nên nghe xong Cửu Âm Ma Đế nói lời này, Đông Phương Thiên Báo cùng Đông Phương Cường có suy nghĩđầu tiên chính là chạy trốn, nhưng lập tức Đông Phương Thiên Báo nhìn thấy ánh mắt Cửu Âm Ma Đế nhìn về phía mình, lập tức nghĩ vậy Cửu Âm Ma Đế hạ cấm chế lên thân thể của mình, chỉ cần nàng muốn mình chết, thần niệm khẽ động là mình sẽ chết ngay lập tức.

    - Đây chỉ là thần niệm ngưng tụ trận pháp, phá hủy cũng không khó, hủy diệt trận pháp bảo vệ Ma Đế, về sau muốn cái gì có cái đó, giết!

    Đã tới thời điểm này, Đông Phương Thiên Báo nói ra lời này chỉ tự an ủi mình, màĐông Phương Cường cùng thủ hạđầu trọc duy nhất còn sống sót cũng không có lựa chọn khác, nhao nhao xuất pháp bảo xông lên.

    - Đến thời điểm này thậm chí không biết hối cải, quả thật ngay cả súc sinh cũng không bằng.

    - Bại hoại của gia tộc, cặn bã!

    - Đã sớm thấy bọn chúng đáng chết, tại sao Đông Phương gia tộc lại có loại bại hoại này.

    - Giết phụ tử bọn chúng!

    ...

    Thời điểm nhìn thấy chuyện này, phụ tửĐông Phương Thiên Báo không biết hối cải, vẫn nghe theo mệnh lệnh của Cửu Âm Ma Đế phá hư đại trận của Trình Cung, người của Đông Phương gia tộc lập tức bạo phát.

    - Ngu ngốc, hôm nay ta sẽ cho các ngươi có thêm kiến thức!

    Giờ phút này Trình Cung đãđem hơn mười vạn thần niệm Tu Chân Giả dưới Thiên Anh của Đông Phương gia tộc ngưng tụ lại, phạm vi mấy trăm dặm chung quanh đều nằm trong diện tích bao phủ của đại trận, thời điểm này giống như Cửu Âm Ma Đếđang ở dưới đáy biển, màđỉnh đầu của nàng xuất hiện vòng xoáy, mà tốc độ của vòng xoáy cực nhanh.

    - Oanh...

    Theo thần niệm của Trình Cung khẽ động, vòng xoáy khổng lồ kia phân ra chưa được một phần mười lực lượng của mình, hình thành một ít vòng xoáy khác, những vòng xoáy nhỏ này đánh về phía ba người Đông Phương Thiên Báo.

    - Rầm rầm rầm...

    Làm cho bọn người Đông Phương Thiên Báo hoàn toàn không nghĩ tới là, lực lượng của vòng xoáy nhỏ lại vô cùng khủng khiếp, lực công kích khi vừa va chạm vào vòng xoáy đã vỡ vụn, Đông Phương Thiên Báo phản ứng nhanh một tí, hai tay khép lại, dùng sức bật cải biến phương hướng của mình.

    Đông Phương Cường và tên đầu trọc Thiên Anh đỉnh phong lại không có may mắn như vậy, trực tiếp bị vòng xoáy của Trình Cung ngưng tụ từ thần niệm của hơn mười vạn người chui vào trong thân thể, sau đó thân thể trực tiếp nổ tung, không còn lại một chút cặn bã nào.

    Đông Phương Thiên Báo cũng không tốt hơn gì, mặc dù có hai kiện trung phẩm đạo khí bảo vệ tay, nhưng xương cốt toàn thân đã vỡ vụn hoàn toàn, trọng yếu nhất là thần niệm bị va chạm nên thương tổn rất nặng, thống khổ kêu thảm thiết, thất khiếu đổ mãu, thất thần giống như người điên.

    - Phế vật!

    Chương 1153: Gặp lại Cửu muội. (1)

    Cửu Âm Ma Đế nhìn thấy thảm trạng của bọn người Đông Phương Thiên Báo, ánh mắt cũng lạnh như băng.

    Trong tay tăng thêm lực lượng, âm hỏa chi lực không ngừng kéo hỏa long ra ngoài, tốc độ càng lúc càng nhanh, bọn người Đông Phương Suất liên thủ trấn áp cũng không có bao nhiêu tác dụng.

    Nhưng vào lúc này, trên đỉnh của ngọn núi chính có một khỏa kim đang tản mắt kim quang, sau đó người của chín chín tám mươi mốt tòa đồng thời ra tay, ngạnh sanh sanh đè những con hỏa long bị bắt ra quay trở lại.

    Trình Cung đánh một kích thành công cho nên không tiếp tục truy kích nữa bởi vì mục tiêu chính thức hiện giờ chính là Cửu Âm Ma Đế, mà những vòng xoáy nhỏ phân ra cũng hợp trở lại vòng xoáy lớn, Trình Cung cảm nhận được thần niệm ngưng tụ vào chín chín tám mươi mốt ngọn núi càng ngày càng ít, mà vào lúc này, không ít ngọn núi của Đông Phươn gia tộc xuất hiện tình trạng vỡ vụn, hiển nhiên trấn áp rất vất vả, Trình Cung cũng quyết định động thủ vào lúc này.

    Vòng xoáy cực lớn đóđột nhiên thu nạp, áp súc, hội tụ thần niệm của tất cả mọi người, giống như vẫn thạch cực lớn luyện chế thành một con bọ cánh cam, trận pháp thần niệm cũng ừ từ co rút lại, uy lực ngưng tụ lại cũng phát ra lực lượng vô cùng khủng bố.

    - Oanh!

    Trình Cung dùng thần niệm bố thành đại trận, trực tiếp ngưng tụ oanh kích xuống, uy thế kinh thiên động địa.

    Cửu Âm Ma Đế cũng không còn thần sắc nhẹ nhõm như vừa rồi nữa, bởi vì giờ phút này chính nàng ta cũng dùng thần niệm Ma Đế làm căn cơ, tạm thời dùng hỏa long đúc thành thân thể cho mình, khống chế bổn mạng Đạo quy bảo vệ thân thể.

    Nếu như có ngoại lực cưỡng ép oanh kích, Đạo quy cũng có thể ngăn cản được, nhưng đối phương dùng thần niệm công kích, còn mang theo trận pháp, vậy thì có thể khắc chế nàng rất sít sao.

    Tuy Đạo quy không phải vạn năng, nếu như lực công kích và số lượng đủ lớn cũng có thể nghiền nát nó, nhưng nếu công kích của đối phương yếu hơn sẽ bị cắn trả, người công kích sẽ bị đánh chết, sẽ tạo thành khủng hoảng, khí thế của Ma Đế không thể chiến thắng cho nên người Đông Phương gia tộc, không dám động thủ lần nữa.

    Nhưng bây giờ Trình Cung dùng thần niệm bày trận, hình thành lực lượng cường đại, ngay cả công kích của bọn người Đông Phương Thiên Báo cũng có thể dễ dàng hủy diệt, mà lực lượng của thần niệm lại chuyên tấn công vào thần niệm, đây chính là thứ chuyên khắc chế nàng.

    Thằng này rốt cuộc từđâu ra, cho dù trong linh sơn, còn trẻ như thế, chỉ có tu vi Địa Anh đỉnh phong cũng không có gia hỏa biến thái thế này, đáng giận.

    Cửu Âm Ma Đế không còn kéo hỏa long ra nữa, khi đối mặt với đả kích này, nàng đã không còn dáng vẻ phong khinh vân đạm như trước nữa, ngón trỏ tay trái tiện tay bắn ra, một đạo hỏa quang đánh về phía Trình Cung, đồng thời nàng nâng tay trái lên, bắn một chỉ oanh kích vào vòng xoáy khổng lồ ở trên đầu.

    Xoay tròn, vòng xoáy ngưng tụ đến tình trạng mạnh nhất, giống như một con bọ cánh cam điên cuồng xoay tròn, thần niệm, trận pháp dung hợp làm một thể, đã tạo thành áp bách toàn diện lên người Cửu Âm Ma Đế, nhưng cũng tận lực tránh bị đạo quy cắn trả.

    Tuy Trình Cung sớm có chuẩn bị, nhưng khi Cửu Âm Ma Đế ra tay, trước kia có lẽ Trình Cung sẽ trốn vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Dù sau Cửu Âm Ma Đếđiều khiển, ngưng tụ áp súc thân thể, cũng không phải Thiên Anh có thể so sánh, nhất là Cửu Âm Ma Đế chính là tồn tại Ma Đếđỉnh phong.

    Cũng may Trình Cung cũng sớm có chuẩn bị, bời vì loại thời điểm này hắn không thể tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh được, nếu không sẽ không có biện pháp khống chếđiều khiển đại trận thần niệm này được.

    Loại thời điểm này cần phải giữ vững tinh thần, Hạo Thiên Cung xuất hiện trong tay, mà Trình Cung trực tiếp dùng Phá Kiếp Thương làm mũi tên, vào lúc Cửu Âm Ma Đế ra tay, Trình Cung cũng bắn một mũi tên ra.

    Trình Cung không hiểu được công pháp của Thiên Cung Thần Điện, nhưng muốn kéo Hạo Thiên Cung không phải là vấn đề, Hạo Thiên Cung bắn ra uy lực tương đối kinh người, tốc độ bắn ra của nó còn nhanh hơn cả khi Trình Cung cầm Phá Kiếp Thương trong tay.

    Tốc độ nhanh uy lực cũng gia tăng.

    Đương nhiên, trừ công pháp đặc biệt của Thiên Cung Thần Điện, cho dù mũi tên thượng phẩm linh khí mũi tên cũng không thừa nhận được tốc độ và lực lượng này, nhưng Phá Kiếp Thương hoàn toàn không cần lo lắng điểm này.

    - Oanh!

    Phá Kiếp Thương trực tiếp chống lại đóm lửa do Cửu Âm Ma Đế lăng không bắn ra, nhưng lực lượng vô cùng kinh người, trực tiếp đánh bay Phá Kiếp Thương lên bầu trời, sau đó vô số hào quang nổ tung.

    Mỗi điểm hào quang bay tán loạn ra xung quanh, mặt đất lập tức nổ tung, phạm vi trăm dặm chung quanh bị hủy diệt, cho dù trong phạm vi này có vài tên Địa Anh, Thiên Anh của Đông Phương gia tộc, cũng bị hào quang này nổ tung mà biến thành cặn bã.

    Uy lực khi Ma Đế ra tay rất khủng khiếp, màđây vẫn cũng chỉ là một ít lực lượng của Ma Đế mà thôi, màđại bộ phận lực lượng của nóđã bị Phá Kiếp Thương triệt tiêu ngoài chín thành, vừa phải vội vàng chuẩn bị nghênh đón thần niệm đại trận của Trình Cung oanh kích, vừa vội vàng ra tay, nhưng một kích tùy tiện của Cửu Âm Ma Đế, một kích này cho dù là Thiên Anh đỉnh phong cũng không có biện pháp ngăn cản, giết một Địa Anh đỉnh phong như Trình Cung là dư xài, nhưng không nghĩ tới lại bị Trình Cung ngăn cản.

    Đạo quy hộ thể, chính là lực lượng chỉ có Hiện Đạo Kỳ mới sử dụng được, mà người dưới cảnh giới Hiện Đạo Kỳ muốn phá tan Đạo quy là một chuyện vô cùng gian nan.

    Giống như là một phàm nhân thế tục muốn phá vỡ hộ thể nguyên cương vậy cho dù Thuần Dương thái tôn cũng không dám nghĩ, không dám đơn giản đụng vào, bởi vì cảnh giới của cả hai hoàn toàn khác nhau.

    Nhưng Trình Cung lại chính là khác loài, hắn nắm giữ phương pháp bài trừ bản mạng Đạo quy hộ thể.

    Lực lượng của vòng xoáy xoay tròn rất nhanh, dùng thần niệm của Trình Cung thành chủ đạo và hơn mười vạn thần niệm của Tu Chân GiảĐông Phương gia tộc thúc dục, sinh ra lực lượng vô cùng khủng bố, loại thần niệm này đèép và công kích cũng tạo thành ảnh hưởng nhất định đối với Cửu Âm Ma Đế.

    - Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Bổn mạng Đạo quy của Cửu Âm Ma Đế xuất hiện một tia khe hở, vòng xoáy nhanh chóng lao vào trong đó, trực tiếp xuyên thấu bàn tay của Cửu Âm Ma Đế, hơn nữa cùng tiến vào thân thể của nàng.

    Cửu Âm Ma Đế giận dữ ngẩng đầu nhìn Trình Cung, nàng cuối cùng cũng không thể kéo hỏa long của Đông Phương gia tộc ra ngoài được, không được như ý nguyện, mà tất cả những chuyện này đều do người trẻ tuổi kia gây ra, chính hắn đã phá hủy kế hoạch của mình.

    - Bổn đế nhớ kỹ ngươi.

    Cửu Âm Ma Đế nói xong, sắp bị Trình Cung công kích, thần niệm bao trùm nửa trên của thân thể, trực tiếp nổ tung, tạo thành một vùng không gian hỗn độn, ngăn cản trận pháp thần niệm của Trình Cung công kích, nửa người còn lại chui thằng xuống đất, mặt đất dưới chân vỡ vụn ra, tuy vừa rồi Cửu Âm Ma Đế không có trực tiếp cầm toàn bộ tám mươi mốt hỏa long của tám mươi mốt ngọn núi, nhưng cũng ngưng tụ được rất nhiều lực lượng của hỏa long, cho nên vào lúc này, nửa người của nàng ta đã cuốn lấy những lực lượng của hỏa long này xuống dưới Thâm Uyên trên mặt đất

    Chương 1154: Gặp lại Cửu muội. (2)

    - Nhớ kỹ là tốt nhất, bởi vì bản đại thiếu sẽ cho ngươi một kỷ niệm nhớ mãi không quên.

    Trình Cung vào lúc này đã tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, toàn lực thúc dục nội đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, tiếp dẫn Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa ra, mà Trình Cung cũng trực tiếp đem hai loại hỏa diễm này dung nhp vào trên Phá Kiếp Thương, Trình Cung vào lúc này đã hoán đổi vị trí với Hỏa Phương Ma Long, Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện tại bên ngoài, Phá Kiếp Thương đã bị Hỏa Phượng Ma Long khống chế, cánh của Hỏa Phượng Ma Long chớp động, lp tức đuổi thẳng vào lỗ hỏng dưới mặt đất.

    Lực lượng tht là khủng khiếp, bổn mạng Đạo quy của mình đang run rẩy, tại sao có thể như vy?

    Cửu Âm Ma Đế không nghĩ tới, bản thân mình quyết đoán buông tha vẫn có người đuổi giết, hơn nữa tốc độ nhanh đến kinh người, trọng yếu nhất là, bổn mạng Đạo quy trong thân thể của nàng run rẩy, sợ hãi áp lực và cảm giác run rẩy, loại cảm giác này nàng chỉ cảm nhn một lần ở U Minh Luyện Ngục.

    TạCửu Châu đại địa này, tại sao lại có loại tồn tại như thế, chẳng lẽ là chấp pháp giả hoặc là lão tổ tông của Đông Phương gia tộc trên linh sơn quay trở lại?

    Nếu Đông Phương gia tộc có thế lực như vy, tại linh núi chắc chắn cũng có căn cơ, nếu không Cửu Âm Ma Đế cũng không lén lút, hao hết khí lực đi làm chuyện như vy, nhưng trước đây nàng cũng thông qua Đông Phương Thiên Báo làm đủ chuẩn bị, theo lý thuyết thì người từ trong linh sơn chạy ra, muốn quay về cũng không đủ thời gian.

    Nếu đây là bổn tôn tht sự, Cửu Âm Ma Đế cũng không sợ hãi, nhưng vào lúc này cuốn đo rất nhiều lực lượng của hỏa long vàáp chế nó, đồng thời vừa rồi tạm thời đúc thành thân thể bị hao tổn, lại còn mở cánh cửa không gian đi tới U Minh Luyện Ngục, nhưng tốc độ so sánh với Hỏa Phượng Ma Long còn chm một chút, trong chớp mắt đã bị đuổi theo.

    - Oanh!

    Phá Kiếp Thương dưới sự khống chế của Hỏa Phượng Ma Long lp tức xoay tròn, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa bám vào hắn, hai chủng lực lượng này và lực va chạm vô cùng khủng khiếp, hơn nữa Phá Kiếp Thương đánh lên người, trực tiếp đánh nát phòng ngự của Cửu Âm Ma Đế.

    Cửu Âm Ma Đế không phải là người ngồi chờ chết, tuy chỉ có thể phân ra một ít lực lượng, đưa tay đánh ra một chưởng có thiên địa đại thếáp bách lực lượng của Trình Cung.

    Loại lực lượng này bao hàm Đế uy của Hiện Đạo Kỳ Cửu Âm Ma Đế, cũng giống như nàng mượn hỏa long từ chín chín tám mươi mốt ngọn núi tai Đông Phương gia tộc, Hiện Đạo Kỳ ra tay chân chính, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng mang theo thiên địa chí lý, tất cả rất tự nhiên, trn pháp cũng rất tự nhiên.

    Chuyện này nên gọi là lấy thếđè người, cho dù không có biện pháp giết Trình Cung, nhưng cũng đủ để ngăn cản Trình Cung và tranh thủ thời gian cho mình.

    Thời điểm Cửu Âm Ma Đế bộc phát lực lượng, một cổ sóng to gió lớn đánh tới, kim quang từ trên chín chín tám mươi mốt ngọn núi phát ra, kim quang nhanh chóng tụ tp, tp trung vào một khỏa kim đang.

    Lp tức khỏa kim đang này nhanh chóng áp tới Cửu Âm Ma Đế, giống như định hải thần châu, khỏa kim đang này mang theo lực lượng giống như sóng to gió lớn áp xuống.

    - Đây là lực lượng gì, đây là?

    Cửu Âm Ma Đế chấn động.

    Mà Trình Cung nhân cơ hội này, đã trực tiếp nhảy vào chỗ hạch tâm, cũng chính thức đem uy lực Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa phóng xuất ra.

    - Aaaa...

    Rốt cuộc Cửu Âm Ma Đế cũng cảm thấy đau đớn kịch liệt, đó là bổn mạng Đạo quy, bổn mạng thần niệm bị hao tổn nên đau đớn thê thảm.

    Lực lượng tht khủng khiếp, đây là vt gì, đây là hỏa diễm gì?

    Vì cái gì bổn mạng Đạo quy của mình, ngay cả thân thểđược hỏa long đúc thành của mình cảm nhn được sức nóng, vô cùng thống khổ, có cảm giác giống như bị thiêu đốt hủy diệt, từ trước tới nay, Cửu Âm Ma Đế chưa từng cảm thụ lực lượng khủng bố như thế.

    Cơ hội tốt nhất, có kim đan trợ giúp trấn áp, Cửu Âm Ma Đế lâm vào thời khắc suy yếu nhất, Phá Kiếp Thương của Trình Cung nhanh chóng đâm tới.

    Nhưng vào lúc này, thân thể Trình Cung dừng lại tht mạnh, không dám tin nhìn vào bên trong.

    Trình Cung phá vỡ thân thể Cửu Âm Ma Đế, chuẩn bị trực tiếp dùng Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa diệt sát nàng ta, đột nhiên hắn phát hiện trong cơ thể của nàng có một người, bị một cổ lực lượng bao phủ, cũng được hỏa long bao phủ bên trong, đúc thành thân thể, nằm ở ngay vị trí trọng yếu nhất.

    - Tại sao nàng ở chỗ này!

    Phá Kiếp Thương của Trình Cung dừng lại, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa bộc phát uy lực tránh chỗ hiểm của Cửu Âm Ma Đế, trực tiếp đánh qua chỗ khác.

    Một kích này đánh ta một nửa lực lượng hỏa long trong cơ thể Cửu Âm Ma Đế, tuy Cửu Âm Ma Đế không bị một kích này đánh chết, nhưng cũng kêu la thảm thiết, trực tiếp mở cánh cửa không gian tiến vào bên trong.

    Giờ phút này Trình Cung khống chế thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, ngơ ngác nhìn địa phương Cửu Âm Ma Đế biến mất, hắn không thể tin được những gì bản thân mình nhìn thấy, vừa lần hắn nhìn thấy một người ở bên trong cơ thể của Cửu Âm Ma Đế, một người hắn rất quen thuộc.

    Cửu muội, đúng vy, chính là muội muội của sắc quỷ, Cửu muội Tống Lỵ Lỵ.

    Bộ dáng giống hai năm trước như đúc, cơ hồ không có gì biến hóa, đột nhiên Trình Cung nhớ lại đoạn thời gian trước sắc quỷ có nhắc tới, đã rất lâu không có tin tức của Cửu muội, nghe nói sư phụ nàng mang nàng đi tới một nơi rất xa xôi, nhưng vừa rồi ở trong cơ thể của Cửu Âm Ma Đế, lại nhìn thấy Cửu muội.

    Trình Cung dám khẳng định tuyệt đối không phải là ảo giác, nếu như đối phương sử dụng loại trn pháp này, chính mình phải cảm nhn được Linh Lung, Tần Vân Nhi, tiểu Tuyết các nàng trước tiên, mà không phải là Cửu muội.

    Nghĩđến Cửu muội, đột nhiên Trình Cung nghĩ tới tràng cảnh gặp Cửu muội lần sau cùng, lúc ấy mình phát giác trong thân thể của nàng có phong ấn một cổ lực lượng, nhưng lực lượng lúc ấy quá yếu, không dám tùy tiện cỡi ra, cho nên bảo nàng quay về tìm sư phụ của nàng đi.

    Chẳng lẽ trong cơ thể nàng phong ấn cổ lực lượng kia có quan hệ tới Cửu Âm Ma Đế?

    Cửu Âm Ma Đế cố ý phân ra một lực lượng rất lớn bảo hộ nàng ta, chẳng lẽ nàng rất trọng yếu với Cửu Âm Ma Đế, trọng yếu tương đương với hỏa long của Đông Phương gia tộc, nếu là như vy...

    Trình Cung cẩn thn hồi tưởng lại tình cảnh lúc ấy, lại kết hợp với tình huống vừa rồi, trong đầu đã từ từ phát hiện ra một ít tình huống.

    Cửu Âm Ma thể, chỉ có Cửu Âm Ma thể mới có thể hấp dẫn Cửu Âm Ma Đế như thế, nói như vy nàng sử dụng phân thân bằng thần niệm, mà trong cơ thể của Cửu muội lúc ấy chính là một tia ma khí lực lượng đặc biệt của Cửu Âm Ma Đế.

    Mà Cửu Âm Ma Đế này được xưng là cảm ngộ Cửu Chuyển Âm Dương Sa biến hóa mà tu luyện thành, tu luyện thành công pháp gọi là Cửu Chuyển Âm Dương Ma Công.

    Chương 1155: Nhìn một đám gia hỏa nhức trứng dái.

    Cuối cùng nhất hội hóa thành thân thể Cửu Âm, nhưng nàng không có Cửu Âm Ma Thể trời sinh, cho nên đến hậu kỳ gặp được rất nhiều khó khăn.

    Mà kế hoạch của nàng vốn là mượn hỏa long của Đông Phương gia tộc đúc thành thân thể của mình, về sau phát hiện Cửu muội cóđược Cửu Âm Ma thể, mới bắt lấy Cửu Âm Ma Thể làm của riêng, sau đó lại mượn nhờ hỏa long đột phá, đến lúc đó nàng sẽ đạt tới một độ cao mà người khác khó có thể tưởng tượng được.

    - Mẹ nó, ngươi còn nhớ ta, chờ bản đại thiếu đi tìm ngươi đi.

    Trình Cung tức giận, nhưng hiện tại cũng không có biện pháp nào khác.

    Nếu vừa rồi không phải nhìn thấy Cửu muội bị nhốt trong đó, tạm thời thu tay lại, cho dù không thể triệt để diệt sát Cửu Âm Ma Đế, nhưng cũng tiêu diệt được một bộ phận bổn mạng thần niệm, cũng có thểđánh nàng ta trọng thương, hiện tại nàng chỉ bị thương, nhưng mà...

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn chung quanh, lực lượng hỏa long bị Cửu Âm Ma Đế cưỡng ép mang đi đang tán loạn ở chung quanh, cổ lực lượng này rất là kinh người, Trình Cung ngẫm lại trực tiếp thu thập lực lượng hảo long này vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Bởi vì có Hư Không Âm Dương Đỉnh trấn áp, Trình Cung thu những lực lượng này không khó khăn giống như Cửu Âm Ma Đế.

    Thời điểm quay lên mặt đất, vừa rồi dốc sức liều mạng còn không thấy cái gì, nhưng vào lúc này nhìn lại, phạm vi vài ngàn dặm chung quanh đã bị hủy diệt, biến thành một đám đổ nát.

    Đây cũng chỉ là việc nhỏ, chính thức tổn thất chính làĐông Phương gia tộc, chín chín tám mươi mốt ngọn núi vào lúc này rất tiêu điều, loại khí tức thịnh vượng đãít đi rất nhiều, dù sao hỏa long cũng bị người ta mạnh mẽ rút đi ba thành lực lượng, đây là con số kinh người.

    - Thả ta ra, các ngươi làđồ hỗn đản, ta là gia chủ, ai dám động đến ta.

    Ta là gia chủ, ta muốn giết các ngươi, giết chết Đông Phương Trung Đạo, giết chết Đông Phương Suất, ta mới chính là gia chủ chân chính của Đông Phương gia tộc...

    Lúc này, trên bầu trời, Đông Phương Thiên Báo còn chưa chết bị người ta bắt đi, đang điên cuồng gầm gú.

    - Thứ như ngươi cũng xứng làm gia chủ!

    - Nhất định phải tìm cho ra những kẻ đã ủng hộ hắn lúc trước, một tên cũng không được buông tha.

    - Nếu không phải bọn chúng, Đông Phương gia tộc tại sao lại trải qua lần kiếp nạn này?

    - Có chết cũng khó hết tội, còn dám kêu la ở đây, một lát nữa đưa ngươi vào hỏa mạch của ngọn núi chính mà tế luyện, nhìn ngươi còn kêu la nữa không.

    Mấy người bắt được Đông Phương Thiên Báo nói rất căm hận, Đông Phương gia tộc gặp đại kiếp, bọn họ không có biện pháp đi U Minh Luyện Ngục tìm Cửu Âm Ma Đế báo thù, cũng chỉ có thể phát tiết lên đầu của Đông Phương Thiên Báo mà thôi.

    - Đông Phương gia tộc gặp đại kiếp, âm tình cứu giúp hôm nay, Đông Phương gia tộc khắc ghi trong tim.

    Lúc này, Đông Phương Suất xé rách không gian đi ra, sắc mặt có chút tái nhợt, hiển nhiên vừa rồi hắn trấn áp hỏa long tiêu hao không nhỏ, nhưng hắn vẫn đi tới trước mặt Trình Cung chào hỏi.

    Không chỉĐông Phương Suất, còn có những Thái Thượng trưởng lão tọa trấn các ngọn núi khác cũng xuất hiện, còn có một chút trưởng lão đi theo phía sau.

    Hôm nay có thể xuất hiện đều là những người không có quạn hệ quá lớn với chuyện này, những người ủng hộ Đông Phương Suất trước kia đều bị đông Phương Thiên Báo phái đi ta chiến tuyến với Bắc Minh gia tộc, mà hạch tâm của Đông Phương Thiên Báo mới vừa rồi bị đông Phương Suất giết chết không ít, còn lại đều bị người của Đông Phương gia tộc chế trụ.

    - Đông Phương gia chủ quá khách khí, người một nhà không cần nói hai lời, quá khách khí rồi.

    Mập mạp ở bên cạnh, nghe Đông Phương Suất nói lời này có chút không đúng, còn tưởng rằng Đông Phương Suất cóý kiến gì khác với chuyện của Trình Cung vàĐông Phương Linh Lung, nếu không tại sao lại khách khí lại khách khí như thế.

    - Ngài và tỷ phu khách khí cái gì chứ!

    Đông Phương Ngọc Sanh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy hành vi của phụ thân có chút kỳ quái.

    - Gia chủ hẳn là có hảo tâm, loại chuyện lớn này chắc chắn thái tôn của Đông Phương gia tộc sẽ xuất hiện, bài trừ quan hệ tư nhân với đại thiếu, hẳn tất cả những ngươi Đông Phương gia tộc đều nhận hắn là cô gia rồi, màđại thiếu cứu gia tộc, như vậy sau này ở trong gia tộc, vận dụng lực lượng của gia tộc cũng dễ dàng.

    Sắc quỷ cười ha hả nhìn Đông Phương Suất, rất rõ ràng phân tích suy nghĩ trong lòng của Đông Phương Suất.

    Đông Phương Suất không có trả lời chính diện, chỉ nói:

    - Ta đã chuyển hóa Thuần Dương thành tựu thái tôn, cũng không có khả năng chiếm lấy vị trí gia chủ quá lâu, rất nhanh sẽ truyền vị trí này lại cho người khác, có một số việc phải làm cho nhanh.

    - Ta lại không cho rằng là vậy.

    Trình Cung hoàn toàn không cho làđúng, nói:

    - Cũng đã thành như vậy, sao không thừa dịp này thanh trừ u ác tính bên trong gia tộc, chẳng lẽ cứđể cho nó tồn tại, cho dù nhạc phụ ngươi có thểáp chế u ác tính, nhưng ngài có thể bảo chứng con của ngài, cháu của ngài có thểáp chếđược không, trừ phi Đông Phương gia tộc nhàn rỗi nhàm chán, mỗi vài trăm năm lại xảy ra đại chiến một lần, vậy thì không cần nói tới.

    Nhạc phụ đại nhân, ta nói ngài chớ đểý, nếu không thành trừ phản loạn, Đông Phương Thiên Báo chính là ví dụ tốt nhất, gia đại nghiệp đại cóđôi khi nhất định phải sử dụng thủ đoạn lôi đình.

    Ít nhất tại Nam Chiêm Bộ Châu ta dám cam đoan một điểm, sau này có xảy ra chuyện giống như Đông Phương gia tộc, ta sẽ trực tiếp nói cho những kẻ phản loạn biết hậu quả là gì.

    - Đây là gia tộc của nữ nhân ta, là gia tộc của tiểu cữu, nhạc phụ cũng ở bên trong, động đến bọn chúng làm cho bổn đại thiếu tức giận, không cần cân nhắc bất cứ chuyện gì, không cần thương lượng với bất cứ kẻ nào, trực tiếp dẫn người giết qua.

    Loại chuyện này không cần thương lượng, cũng không cần người khác đồng ý, cũng không cần bận tâm nhiều như vậy.

    - Đông Phương gia tộc nội tình rất cường đại, nhưng lại làm theo ý mình, chuyện ngày hôm nay sẽ tiếp diễn, nếu như không phải ta vừa mới hiểu được biện pháp đối phó Cửu Âm Ma Đế, cho dù nội tình Đông Phương gia tộc có hùng hậu hơn gấp mười lần cũng không có kết quả, loại nội tình này không cần cũng được.

    - Chín chín tám mươi mốt ngọn núi tuy tách ra, nhưng tổ tiên Đông Phương gia dùng đại trận tương liên, bao hàm dưỡng dục hỏa long, mục tiêu cuối cùng nhất chính là cho hỏa long ngưng tụ.

    Năm ngón tay nắm chặt lại, tập trung tất cả lực lượng sẽ rất cường đại, nhiều hơn mấy ngón tay nữa cũng chưa chắc là chuyện tốt.

    Đông Phương Suất phương diện nào cũng tốt, nhưng hắn chưa đủ quyết đoán, chuyện liên quan tới gia tộc hắn cân nhắc quá nhiều.

    Mà Trình Cung dám nói như vậy, cũng bởi vì hắn làm được, hắn cũng không muốn thấy Đông Phương Linh Lung gặp chuyện không may, hắn trực tiếp dẫn người giết qua là xong.

    - Ân, Ân, tỷ phu nói đúng.

    Nghe Trình Cung nói lời này, Đông Phương Ngọc Sanh là người gật đầu trước tiên, trong lúc bất tri bất giác hắn đã sớm chịu ảnh hưởng của Trình Cung rất sâu, Trình Cung nói chuyện hắn cho rằng làđúng, nếu như đổi lại là hắn, hắn cũng làm như vậy.

    Chương 1156: Bóp vỡ. (1)

    - Nên tha thì tha, không nên tha thì phải giết...

    Đông Phương Suất ngẫm lại, hắn có cảm giác mình đôi khi kiềm chếđấu tranh trong gia tộc quá nhiều, luôn suy nghĩ quá nhiều.

    Lại ngẩng đầu nhìn Trình Cung, lại nhìn Đông Phương Linh Lung đứng bên cạnh Trình Cung, cùng với mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu những người này, đột nhiên Đông Phương Suất có cảm giác xúc động, nếu như mình năm đóđược như vậy thật tốt.

    Nhưng dù không thể theo bọn họ lưu lạc bên ngoài, không thể tùy ý như vậy, nhưng Đông Phương gia tộc đúng là cần cải biến, nếu không tất cả ngọn núi kéo bè kéo cánh, làm theo ý mình, đến cuối cùng khó mà ngưng tụ ra lực lượng chính thức của gia tộc, lúc này nếu không có Trình Cung, hỏa long của Đông Phương gia tộc đã bị người ta rút ra, Đông Phương gia tộc cũng sụp đổ triệt để rồi.

    - Sắp tới ngày ngươi ước chiến với Côn Bằng thái tử rồi, ta sẽ dẫn người qua xem cuộc chiến.

    Thoáng trầm mặc một hồi, Đông Phương Suất mới mở miệng nói ra.

    Tất cả mọi người rất vui vẻ, thậm chí biểu lộ trên mặt Đông Phương Linh Lung trong trẻo lạnh lùng, cũng xuất hiện cảm xúc vui mừng, bởi vìĐông Phương Suất nói câu này đại biểu cho Đông Phương gia tộc toàn lực ủng hộ Trình Cung, đây cũng không phải ủng hộ đơn phương của một mình Đông Phương Suất.

    - Gia chủ, Trình đại thiếu đúng là có ân với Đông Phương gia tộc ta, nhưng kính xin gia chủ nghĩ lại mà làm.

    Chúng ta có thể duy trì hắn, nhưng cũng cân nhắc tình huống thực tế một chút, ta thấy nên phái người bảo vệ hắn không có vấn đề gì mới tốt, không được thì còn có thể mang hắn trở về, dù sao chúng ta đang khai chiến với Bắc Minh gia tộc, thật sự không có biện pháp chiếu cố quá nhiều.

    Cơ hồ theo quán tính, một gã Thái Thượng trưởng lão bình thường cũng trực tiếp xen vào việc dang nghị sự.

    Không chỉ hắn, ngay cả những Thái Thượng trưởng lão khác một mực yên lặng nghe Đông Phương Suất nói lời này, cũng đều muốn mở miệng.

    Những lời vừa rồi của Trình Cung đã làm cho nhiều người Đông Phương gia tộc cau mày, nếu không phải xem mặt mũi Trình Cung vừa mới cứu Đông Phương gia tộc, lại thấy hắn là nữ tế của Đông Phương Suất, Đông Phương Linh Lung cũng đứng bên cạnh hắn, chỉ sợ bọn họ đã sớm răn dạy.

    Mà vào lúc này, Đông Phương Suất lại quyết định gọn gàng như thế, bọn họ có cảm giác phi thường không ổn, dù sao đây là chuyện liên quan tới gia tộc, cần phải thương nghị mới quyết định được.

    Phải biết rằng Trình Cung đắc tội cũng không phải một hai người, màđắc tội với thế lực mạnh nhất trên Cửu Châu đại địa đó là Yêu tộc, Yêu tộc còn có một người chưa rời khỏi Cửu Châu đại địa bao lâu, Côn Bằng Đại Đế vừa tiến vào linh sơn không bao lâu, thế như mặt trời ban trưa không nói, càng có Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông là các thế lực lớn.

    Đông Phương gia tộc hiện giờđang đối kháng với Bắc Minh gia tộc, lại bị đông Phương Thiên Báo làm tổn thương nguyên khí, bây giờ lại đi gây vào các thế lực lớn khác, chẳng phải tựđi tìm phiền toái hay sao.

    Tuy tên Trình Cung này là nữ tế của gia chủ Đông Phương Suất, nhưng cũng không thểđem toàn bộ gia tộc áp vào.

    - Nhưng, nhưng cái gì, ta nhìn các ngươi mà nhức trứng dái, đại thiếu chúng ta là người nào chứ!

    Mập mạp vô cùng khó chịu mắng người.

    Sắc quỷ liếc nhìn mập mạp, sau đó nhìn về phía Đông Phương Linh Lung nói:

    - Tẩu tử a, tên mập mạp chết bầm này, hắn có thể nói tiếng người, nhưng mỏm chó không mọc được ngà voi.

    - Xéo đi, ta cũng không phải nói tẩu tử, ta khó chịu đám gia hỏa này, vừa rồi đối mặt Cửu Âm Ma Đế sao không thấy bọn chúng ra mặt, hiện tại thì mới nói ra, làm cái quái gì thế!

    Mập mạp đã không nhịn được, nhìn đám gia hỏa này mà cảm thấy tức giận, đều nói nửa nữ tế, đại thiếu tốt như vậy đi đâu mà tìm, huống chi vừa rồi còn cứu Đông Phương gia tộc các ngươi, người ta nhạc phụ ủng hộ nữ tế, đám gia hỏa không có bổn sự các ngươi nhức trứng dái lên tiếng làm gì, giả bộ trâu bòà.

    - Tiểu oa nhi, nói không ngượng miệng, Cửu Âm Ma Đế sợ hãi thái tôn của Đông Phương gia tộc chúng ta nên mới bỏ chạy.

    - Không ngượng miệng, nếu như không phải xem mặt mũi của gia chủ, ít nhất ta sẽ cho các ngươi diện bích mười năm rồi.

    - Trình đại thiếu đúng là có giúp Đông Phương gia tộc, Đông Phương gia tộc chúng ta cũng không quên ân tình này, đến lúc đó nhất định sẽ bảo vệ tính mạng của hắn.

    - Cửu Âm Ma Đế kia làm việc đúng là cũng được, nhưng nếu khai chiến chính thức, nàng chắc chắn phải chết.

    Dù sao nàng chỉ dùng thần niệm xuát hiện, thái tôn và truyền thừa đan đỉnh của Đông Phương gia tộc chúng ta đủ sức tiêu diệt nàng ta, nếu quả thật náo lớn, chấp pháp giả sẽ xuất hiện.

    - Trên thực tế chấp pháp giả cũng vừa liên hệ, nếu như Cửu Âm Ma Đế kia không bỏ trốn, giờ phút này đã bị bắt lại rồi.

    - Nơi này là Cửu Châu đại địa, cũng không phải là U Minh Luyện Ngục, nếu không phải tên phản đồ Đông Phương Thiên Báo kai, cho dù chân thân Cửu Âm Ma Đế xuất hiện cũng không dám hung hăng càn quấy như thế.

    Đông Phương gia tộc truyền thừa mấy vạn năm, hơn nữa còn là thế gia luyện đan tôn quý nhất trên Cửu Châu đại địa, địa vị phi thường cao.

    Bất luận là thời điểm Thiên Cung Thần Điện cường thế, hay là Yêu tộc hiện giờ, đối với Đông Phương gia tộc là thế gia luyện đan cũng rất hữu hảo, dù sao cao tầng hợp tác rất nhiều lần.

    Mà người của Đông Phương gia tộc đã sớm dưỡng thành thói quen cao cao tại thượng, nhất là những người bế quan nhiều năm, tuy Đông Phương gia tộc vừa mới trải qua kiếp nạn sinh tử, nhưng tuyệt đối không cho rằng không có Trình Cung giúp thìĐông Phương gia tộc sẽ diệt vong, ít nhất là vào lúc này bọn họ có thể tùy tiện tìm ra một trăm cách nói khác nhau.

    Nghe xong lời này làm mập mạp nổi trận lôi đình, tức muốn nổ phổi, bọn này thật đáng khinh, chuyện này bọn chúng tận mắt nhìn thấy mà có thể trợn tròn mắt bịa đặt nói dối, mẹ kiếp, chưa từng gặp tên vô sỉ nào vô sỉ như thế, cũng chưa từng gặp kẻ nào không biết xấu hổ tới như thế.

    Còn lời lẽ khí thế hùng hồn, giống như mình trâu bò lắm, các ngươi trâu bò như thế tại sao không đi trâu bò với Cửu Âm Ma Đếđi, hiện tại còn lên mặt.

    Tử Kim Bàn Long Thương Túy Miêu cầm trong tay, lôi quang trên đó chớp động, hắn cũng mặc kệ nơi này là nơi nào, chỉ cần đại thiếu ra lệnh một tiếng thì hắn sẽ chiến đấu.

    Nói đi cũng nói lại, ngay cả Trình Cung, Đông Phương Suất cũng không có cơ hội chen lời vào, hào khíđã sinh ra biến hóa nghiên trời lệch đất.

    - Các ngươi có xấu hổ hay không, ta không ngờ các ngươi lại có thể nói ra loại lời này.

    Lần này không đợi mập mạp nói tiếp, Đông Phương Ngọc Sanh ở bên cạnh đã bạo phát, chỉ vào sau lưng Đông Phương Suất, đó là hai hàng Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão, nổi giận mắng:

    - Các ngươi cho rằng nói như vậy thì có tôn nghiêm sao, các ngươi cho rằng nói như vậy thì có thể làm cho Đông Phương gia tộc manh hơn sao, không cần người ngoài trợ giúp?

    Chương 1157: Bóp vỡ. (2)

    - Các ngươi đang tự lừa người dối mình, trách không được Đông Phương gia tộc xuống dốc đến như bây giờ, cũng bởi vì cóđám người các ngươi, Đông Phương Thiên Báo mới có thể muốn làm gì thì làm, mà Cửu Âm Ma Đế mới có thể ấn nấp trong gia tộc mấy trăm năm, có người muốn đem tỷ tỷ của ta kết quan hệ thông gia với Bắc Minh gia tộc đểđối lấy hòa bình tạm thời, mới có thểđược thông qua.

    - Ta cũng là người của Đông Phương gia tộc, trước kia ta cũng dùng Đông Phương gia tộc mà kiêu ngạo, nhưng hiện tại ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.

    Mẹ kiếp...

    Ba ba ba...

    Đông Phương Ngọc Sanh đã tức giận tới cực điểm, vỗ lên mặt của mình, nói:

    - Mất mặt, con mẹ nó quá mất mặt, nếu như Đông Phương gia tộc vẫn như thế này, từ nay về sau ta sẽ thoát ly khỏi gia tộc.

    Vong ân phụ nghĩa, lừa mình dối người, tự cho làđúng, mù quáng tựđại, các ngươi thật sự trâu bò lắm sao, nói cho các ngươi biết, thái tôn đi ra thì thế nào, nếu không phải tỷ phu của ta đến đây, cái Bắc Minh gia tộc này đãđem tỷ tỷ của ta mang đi, khi đó các ngươi ở đâu, khi đó tại sao các ngươi không nói tới tôn nghiêm.

    - Nếu như không có tỷ phu, Đông Phương Thiên Báo sẽ tiếp tục điều khiển Đông Phương gia tộc.

    Nếu như không có tỷ phu, phụ thân của ta ai đi cứu, càng không thể trở thành thái tôn.

    Các ngươi cho rằng thái tôn thì thế nào, tỷ phu của ta nói một câu, thái tôn có thể xé rách không gian đă hắn tới một châu khác, các ngươi...

    Các ngươi...

    Phi!

    Đông Phương Ngọc Sanh đã không thể khống chế tâm tình của mình hiện giờ, tính cách của hắn vốn không có cải biến gì, nhưng đã tới lúc này, thì hắn không còn che dấu nữa, không chút áp lực, trực tiếp bộc phát.

    Rốt cuộc nhẫn không được, con mẹ nó quá giận mà, giận điên người.

    - Quá sức không tưởng tượng nổi, tiểu tử ngươi càng ngày càng không hiểu quy củ rồi!

    - Không ngờ dám nói chuyện với trưởng bối như thế này, nhanh xin lỗi đi, học tập quán lỗ mãng ở bên ngoài, một chút quy củ cũng không hiểu.

    - Hừ, chỉ sợ có người dụng tâm kín đáo, cố ý giật dây đấy!

    - Ha ha!

    Không có việc gì, loại chuyện này rất bình thường, càng là gia tộc mục nát càng ôm khư khư, ôm tôn nghiêm mà sống.

    Không chỉĐông Phương Ngọc Sanh tức giận, Đông Phương Linh Lung tuy quạnh quẽ, nhưng thật không ngờ nghe bọn họ nói thế, trong tay nàng xuất hiện hỏa diễm chớp động, nàng muốn ra tay.

    Trình Cung trực tiếp cười giữ chặt tay của Đông Phương Linh Lung, nói không sao cả, trong nội tâm của những người này nghĩ gì, hắn hiểu rất rõ, nhưng hắn không thèm đểý tới mà thôi.

    Nếu là lúc trước, gặp được loại chuyện này Trình Cung không giày vò chửi mắng chúng, mắng đến thổ huyết, hảo hảo thu thập một phen hắn tuyệt đối không bỏ qua.

    Nhưng dù sao nơi đây làĐông Phương gia tộc, Đông Phương Suất là gia chủ, Đông Phương Linh Lung là nữ nhân của mình, Trình Cung không muốn làm cho nàng quá khó xử, lôi kéo nàng quay người bay qua một phía.

    - Các ngươi...

    Rất tốt, về sau ngàn vạn lần đừng để ta gặp các ngươi, dựa vào, ta có thể thay đại thiếu nói với các ngươi, nếu như các ngươi đi tới địa phương, không chơi chết các ngươi, đại thanh Tứđại hại của chúng ta viết ngược, móa!

    Mập mạp không nghĩ tới, liều mạng cũng chỉđược kết quả này, lồng ngực phập phồng, chỉ vào mấy người này, sau đó theo Trình Cung rời đi.

    - Đông Phương gia chủ bảo trọng, ai...

    Sắc quỷ lắc đầu thở dài, dẫn đầu một gia tộc như thế, trách không được Đông Phương Suất lại biến thành thế này.

    - Ngươi...

    Ngươi...

    Ngươi...

    Túy Miêu dùng Tử Kim Bàn Long Thương một chỉ vào mấy tên này, sát khí không chút che dấu, giống như dã thúđang săn mồi, nói xong cũng quay người đi theo sau lưng của Trình Cung.

    - Đúng là không tưởng tượng nổi, đám người này quá kiêu ngạo!

    - Hừ, ta cấp mặt mũi cho gia chủ, nếu không...

    - Một đám tiểu oa nhi không biết trời cao đất rộng, cũng dám đến Đông Phương gia tộc hung hăng càn quấy, nêu trừng trị bọn chúng thật tốt mới được.

    - Vì cái gì...

    Vì cái gì?

    Đông Phương Linh Lung khó hiểu, khổ sở lầm bầm lầu bầu, lời nói của những người phía sau nàng nghe rất rõ, nàng rất thương tâm, nhưng thương tâm nhất không phải chuyện này, nàng không rõ tại sao phụ thân lại không nói lời nào, chẳng lẽ hắn quên ai đã cứu hắn ra, hao hết khí lực, tốn sức cứu sống còn giúp hắn tăng tu vi, hắn quên là ai đã cứu vớt Đông Phương gia tộc sao?

    - Ha ha...

    Trình Cung cảm nhận được Đông Phương Linh Lung đang thất lạc, khổ sở, vội vàng ôm bả vai nàng, vui vẻ cười nói:

    - Xem ra sau này ngươi nên quản nhiều chuyện một chút, nếu không chẳng nhìn ra chuyện tốt đâu, nhạc phụ đại nhân giờ phút này càng không nói lời nào, nói rõ quyết tâm của hắn càng lớn, ngươi xem đi, sau khi chúng ta rời đi, Đông Phương gia tộc sẽ có biến hóa nghiên trời lệch đất, mà những chuyện nhạc phụ đã nói, nhất định sẽ thực hiện được, hắn không phải vừa mới nói sau, thời điểm ta và Côn Bằng thái tử quyết đấu, hắn sẽ tới sao?

    Đông Phương Linh Lung ngẩng đầu nhìn Trình Cung, Trình Cung vô cùng tự tin, rất khẳng định nhìn nàng, tỏ vẻ chính mình không có lừa gạt nàng.

    - A...

    Đột nhiên, Đông Phương Ngọc Sanh tức giận ngửa mặt lên trời gào thét, lập tức đèáp âm thanh của những người khác, mọi người đều nhìn thiếu chủ Đông Phương gia tộc, hắn đang muốn làm gì.

    - Ta...

    Muốn...

    Thoát...

    Ly...

    Đông...

    Phương...

    Gia...

    Tộc!

    Đông Phương Ngọc Sanh sau khi gào lên, gằn giọng nói ra từng chữ một, vang vọng khắp ngàn dặm.

    - Không được!

    Đông Phương Suất trả lời rất đơn giản, thần sắc của hắn chưa từng bình tĩnh như hiện giờ, tất cả những chuyện vừa rồi hắn không chen vào, trên thực tế chỉ cần hắn mở miệng là có thể ngăn chặn, cũng có thể không xảy ra tràng diện xấu hổ như lúc này, không náo tới tình trạng này.

    Nhưng hắn không có mở miệng.

    Mà hắn không có ngăn cản, cho nên có một ít người hiểu lầm, cho rằng Đông Phương Suất cũng cóý tứ này, càng ngày càng phóng túng.

    Trên thực tếĐông Phương Suất muốn nhìn những người này diễn trò hề mà thôi, chính hắn đến giờ phút này mới cảm nhận được, vì cái gì màĐông Phương gia tộc càng ngày càng đi xuống, cho tới loại tình trạng như hiện giờ.

    Đông Phương Ngọc Sanh nắm chặt hai đấm, hắn rất tôn kính Đông Phương Suất, nhưng vào lúc này cũng đã tới biên giới bộc phát, đã tới cực hạn.

    - Ngọc Sanh, ngươi là thiếu chủ của Đông Phương gia tộc, về sau sẽ kế thừa vị trí gia chủ của Đông Phương gia tộc, không nên đi cũng những người không hiểu biết này mà lăn lộn, học cái xấu.

    Đừng nhìn bọn họ hiện giờ có nhiều uy phong, nhưng không nắm chắc, không biết trước chuyện gì, cũng không có căn cơ, giống như lục bình không có rễ.

    Thực tế còn hung hăng càn quấy, làm càn, liên tiếp đắc tội nhiều thế lực, Cửu Châu đại địa đã khó có thể dung nạp hắn, hắn chết chắc.

    Thậm chí tỷ tỷ của ngươi cũng nên cân nhắc một chút mới được, nhìn xem nên khuyên can này quay trở về gia tộc, dù sao nàng cũng là công chúa của Đông Phương gia tộc chúng ta, sao có thểđi theo một đại thiếu quần làáo lượt của một gia tộc thế tục chứ, còn có...

    Chương 1158: Ăn cướpđại thiếu. (1)

    Người nói chuyện là Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng ba, dùng thân phận trưởng bối mà dạy dỗ Đông Phương Ngọc Sanh, đột nhiên hắn cảm giác được một cổ áp lực vô hình, làm cho Thiên Anh như hắn đã trải qua Thiên Cương Lôi Kiếp, cũng phải run rẩy, hắn mới phát hiện Đông Phương Suất hiện giờđang nhìn hắn.

    - Con của ta, không cần người khác dạy dỗ, Đông Phương gia tộc ta mới là gia chủ, ta thấy thời gian ngươi đi theo Đông Phương Thiên Báo quá dài, cho nên dám khoa tay múa chân trước mặt gia chủ, người bất kính với gia chủ, còn nữa, Trình Cung là ta nữ tế của Đông Phương Suất ta, oanh!

    Đông Phương Suất nói xong, đưa tay lăng không một trảo, tu vi Thuần Dương trung kỳ đối phó Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng ba, giống như bóp một con kiến, trực tiếp lăng không bóp nát hắn.

    Giết!

    Bóp nát!

    Giết!

    Tất cả mọi người ngây ngốc tại chỗ, chẳng ai ngờĐông Phương Suất gần đây rất dân chủ, rất thân hòa, lại đột nhiên như thế, so với Đông Phương Thiên Báo còn hung ác hơn.

    Giờ phút này mọi người mới ý thức được một việc, thái tôn, Đông Phương Suất bây giờđã là tồn tại thái tôn, chớ đừng nói chi hắn hiện giờ còn là gia chủ Đông Phương gia tộc, bất luận là lực lượng hay là quyền lực, hắn chính là tồn tại đỉnh phong nhất của Đông Phương gia tộc.

    Đừng nói là những tên Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão của Đông Phương gia tộc bị hù sợ, ngay cảĐông Phương Ngọc Sanh cũng bị giật mình.

    - Từ hôm nay trở đi, Đông Phương gia tộc sẽ tiến hành chỉnh đốn triệt để, bên ngoài kháng cường địch, bên trong tiến hành chỉnh đốn, từ nay về sau ta không muốn nghe bất cứ lời nói nhảm nào, nếu không những tên này chính là ví dụ.

    Đông Phương Suất nói xong, quay đầu nhìn về phía Đông Phương Ngọc Sanh kinh ngạc đến ngây người, nói:

    - Ba năm sau ta sẽ đem vị trí gia chủ giao cho ngươi, thân là chuẩn gia chủ của Đông Phương gia tộc, nên có trách nhiệm chỉnh đốn Đông Phương gia tộc, đưa gia tộc đi vào quỹđạo, từ giờ trở đi chuyện chỉnh đốn gia tộc ta sẽ giao cho ngươi phụ trách, ta đã cùng thủ tịch Thái Thượng trưởng lão liên hệ rồi, hắn cũng sẽ giao pháp bảo, cộng với quyền lực xử trí bất cứ kẻ nào trong Đông Phương gia tộc cho ngươi, không có bất luận kẻ nào có thể gây tổn thương đến ngươi, càng không có bất kỳ người nào được phản kháng, ta sẽ đích thân đi tới Bắc Minh gia tộc, nói chuyện thật tốt với bọn chúng.

    Vào lúc này, Đông Phương Suất đã phát huy khí thế của đại gia chủ và khí thế của thái tôn đến mức vô cùng tinh tế.

    Sau khi Đông Phương Ngọc Sanh nghe xong, liên tục gật đầu, trong nội tâm có cảm giác, phụ thân đúng là không đặt sai tên, đúng là suất (suất: đẹp trai)!

    ...

    - Giết, thật sự giết rồi, thoải mái a!

    Sớm biết như vậy ta đã không đi!

    Bọn người mập mạp chưa bay được bao xa, đã nhận được thông tri bằng thần niệm của Đông Phương Ngọc Sanh, biết rõ chuyện xảy ra bên kia.

    - Tất cả làđồ đáng chết!

    Túy Miêu uống ừng ực, sau đó lại uống thêm mấy ngụm rượu nữa, khó chịu nói ra.

    Sắc quỷ cười nói:

    - Cái này là hoàng đế không biết thủ hạ cấp dưới của mình tham tiền, chủ nhà không biết chuyện của hạ nhân, nhưng có một số việc chỉ cần khống chế trong phạm vi nhất định, cũng giống như quan chức thế tục tham ô, chỉ cần người này còn có thể sử dụng, hắn cũng không có quá mức, cũng không bị bắt tận tay, không tới thời điểm hi sinh, cũng không cần động tới hắn Mà trong một gia tộc, loại chuyện giết gà dọa khỉ này có thể làm, thanh lý một đám cũng được, nhưng nhiều hơn nữa...

    Nên giáo dục cải biến suy nghĩ của bọn họ, dù sao không có khả năng đều giết sạch, đó chẳng khác gì cắt thịt giảm béo, gầy tới mức không còn mạng.

    - Mà lại, một tên lại một tên, loạn cả lên, ta thấy nên giết ít một chút, quản không tốt.

    Nhưng nếu thủ hạ của ta có những kẻ đê tiện như thế, ta không đánh chết hắn là quá tiện nghi cho hắn rồi.

    - Đó là bởi vì chúng ta đang thời kỳ gây dựng cơ nghiệp, loại thời điểm này sẽ không có những chuyện như thế, nhưng nếu là vài chục năm, mấy trăm năm thậm chí mấy ngàn năm, mấy vạn năm sau.

    Nói không chừng thủ hạ và gia tộc chúng ta cũng như thế thôi.

    Mập mạp cùng sắc quỷ hai người ngươi một câu ta một câu Đông Phương Linh Lung thì nắm chặc tay của Trình Cung, bởi vì Trình Cung vừa rồi nói vào bên tai, hiện tại phụ thân đãđộng thủ.

    Người yêu của mình quá lợi hại, như vậy trong nội tâm của Đông Phương Linh Lung có cảm giác thành tựu.

    Thời điểm đám người Trình Cung bay ra khỏi ngọn núi cuối cùng, rời khỏi khu vực hạch tâm của Đông Phương gia tộc, đột nhiên trên vách núi có kim quang chớp động, một khỏa Kim Đan từ từ bay lên.

    - Đông Phương gia tộc cùng Bắc Minh gia tộc chiến đấu có lẽ sẽ dừng lại một thời gian, sắc quỷ, mập mạp, Túy Miêu, các ngươi đi thông tri cho bọn người Lý Dật Phong, Bạch thúc nên mau chóng quay về Nam Chiêm Bộ Châu, về phần trong những tán tu phía dưới có những người nào nổi bật thìđưa theo, những người khác thì dựa theo kế hoạch, cho bọn họ chạy trở về.

    Trình Cung cũng không đem chuyện Cửu muội nói cho sắc quỷ nghe, hiện tại nói cho hắn biết cũng không có tác dụng gì, chỉ làm cho hắn sốt ruột hơn mà thôi.

    Mà Cửu Âm Ma Đếđãđem Cửu muội của hắn đi vào U Minh Luyện Ngục, mà nơi này lại khác với Cửu Châu đại địa, Trình Cung đã từng tiến vào U Minh Luyện Ngục.

    Cho nên biết rõ nước trong đó sâu bao nhiêu, không nói bọn họ, ngay cả những thế lực xưng hùng ở Cửu Châu đại địa mấy vạn năm, cũng không dám dễ dàng tiến vào U Minh Luyện Ngục, huống chi đối thủ còn là một Ma Đế.

    Cũng may Trình Cung đãđoán được mục đích của Cửu Âm Ma Đế khi bắt Cửu muội, nàng muốn đoạt xá, đầu tiên cần phải bảo trì thân thể của Cửu muội, có lẽ trong thời gian gần Cửu muội không có nguy hiểm gì, đợi sau khi mình xử lý những chuyện gần đây xong, lại đi U Minh Luyện Ngục một chuyến cửu Cửu muội ra.

    Cho nên Trình Cung trực tiếp bảo bọn họ rời đi, sau đó lại mang Linh Lung tiến vào không gian ngoại đỉnh tu luyện, hiện tại bên trong có một phần rưỡi lực lượng của hỏa long, màđây là lưc lượng hỏa long do Đông Phương gia tộc nuôi dưỡng mấy vạn năm, có thể nghĩ nó kinh khủng cỡ nào.

    Trình Cung đã sớm đoán được tính tình của người trong Đông Phương gia tộc.

    Nếu như thứ này để cho Cửu Âm Ma Đế lấy đi, bọn chúng sẽ không nói gì.

    Nhưng nếu như biết rõ bị chính mình lấy đi, bọn chúng nhất định sẽ dốc sức liều mạng, đến lúc đó cho dù là nhạc phụ cũng không áp chế nổi, dù sao Đông Phương gia tộc vẫn còn mấy thái tôn khác.

    Nhưng hiện tại thì khác rồi, hiện tại mình cứu Đông Phương gia tộc sau đó vô dục vô cầu rời đi.

    Nhạc phụ cũng dễ nói chuyện, chỉnh đốn tiếp theo cũng không ai nói cái gì.

    Trình Cung cũng không ngốc đi khách khí với đám người này, chỗ tốt không cầm đó mới làđồ ngốc.

    Đương nhiên, lúc ấy hắn cũng cảm nhận được, Đông Phương Suất khống chế truyền thừa đan đỉnh hình như cũng biết Cửu Âm Ma Đế cũng không có mang đi toàn bộ lực lượng hỏa long, nhưng hắn không lên tiếng, đương nhiên là giả bộ như không biết, Trình Cung cũng không nói chuyện này, vừa vặn cho Đông Phương Linh Lung tiến vào bên trong tu luyện

    Chương 1159: Ăn cướpđại thiếu. (2)

    Trên đỉnh núi, Trình Cung hạ xuống nơi kim quang vừa lóe lên, sau đó không thấy gì nữa, chỉ có trên một tảng đá bằng phẳng trên đỉnh núi, Đông Phương Kim Đan đang ngồi trên đó, trong tay cầm một kim sắc đan đỉnh đang xoay tròn, giống như một món đồ chơi nhỏ bé, nhưng bên trong cóđan khí lượn lờ, liên tục thay đổi, nếu có người luyện đan nào nhìn thấy chắc chắn sẽ khiếp sợ, bởi vì thủ pháp luyện đan này không thể tưởng tượng nổi.

    - Đáng tiếc ah, hỏa lực không đủ, lại không dám đi tổn thương hỏa long của gia tộc để rèn luyện, chỉ sợ đan đỉnh cũng phếđi.

    Đông Phương Kim Đan rất tiếc hận thở dài.

    - Móa, còn có người dám ăn cướp bản đại thiếu, nếu không có ta giúp đỡ, đến lúc đó ngươi vĩnh viễn bị khốn chết ở cảnh giới Thiên Anh đỉnh phong, vĩnh viễn không thể trở về Tiên Giới được.

    Đông Phương Kim Đan đương nhiên biết rõ mình đạt được một phần lực lượng của hỏa long, nhưng lại muốn một ít, điểm ấy Trình Cung đã sớm chuẩn bị tâm lý.

    Trước kia chính mình thu những lực lượng hỏa long này, tuy Đông Phương Kim Đan đã cho kim đan rời đi, nhưng Trình Cung cũng có thể cảm nhận được, mạnh nhất bên trong Đông Phương gia tộc, cũng không phải Đông Phương Suất nắm giữ truyền thừa đan đỉnh, cũng không phải là những tên thái tôn kia, ngược lại chính là vị cóđược tám mươi mốt phân thân này, dùng chúng trấn áp kim đan, Đông Phương Kim Đan.

    Cho nên chuyện vừa rồi không thể lừa được hắn, đây cũng là chuyện rất bình thường.

    Lần trước Trình Cung nói chuyện với hắn, đã biết rõ thằng này là từ Tiên Giới chuyển thế trọng sinh, cũng bởi vì như thế, cho nên hắn mới trâu bò như thế này.

    Nhưng chờ hắn đến cảnh giới Thiên Anh đỉnh phong, lại bởi vì một ít nguyên nhân cho nên không thể chuyển Thuần Dương, chỉ có thể không ngừng cô đọng phân thân, mà kim đan của hắn vốn có vài vấn đề, cho nên hắn không thể không sử dụng phân thân trấn áp, hắn giống như đang lâm vào một cái vòng tuần hoàn chết, mà hiện giờđã tới cực hạn.

    - Đại thiếu đã tiến vào Càn Khôn Đan Tông, lại từ linh núi chuyển thế trọng sinh, nhưng đối với một số việc lại có hứng thú, kể cả bí mật của linh núi và Tiên Giới, cộng thêm nguyên nhân Càn Khôn Đan Tông bị diệt vong.

    Ta là tội nhân của Tiên Giới, Trình đại thiếu cũng là người không được Tiên Giới hoan nghênh, cho nên ta nhất định phải đi tới chỗ này, bởi vì ta có thể từ trên người của đại thiếu cảm nhận được khí tức của lôi phạt, nhưng cũng không phải là lôi phạt bình thường.

    - Đi, cảm giác đúng là quá lợi hại, mà ngươi nên nói ra một chút, ta có thể giúp ngươi, nhưng ta được lợi gì?

    - Đại thiếu trước tiên có thể giúp ta, sau khi giúp ta ta sẽ nói ra.

    - Tùy tiện, dù sao ta cũng không nôn nóng, thời điểm ngươi muốn nói thìđi tìm ta.

    - Cũng tốt, lúc này đại thiếu có thể giúp ta thìđi tìm ta!

    - Chẳng phải muốn chúng sao, chúng đây!

    Trình Cung nói xong, trực tiếp khoát tay rút ba thành lực lượng hỏa long mà mình đạt được đưa ra ngoài, lập tức hội tụ thành một đầu hỏa long phóng tới Đông Phương Kim Đan.

    Bàn tay của Đông Phương Kim Đan mở ra, mà tiểu đan đỉnh màu vàng trong tay của hắn biến hóa, hút lực lượng hỏa long vào bên trong đỉnh.

    Sau đó Trình Cung từ từ rời đi, Đôg Phương Kim Đan cũng không ngăn cản, tùy ý cho hắn rời đi.

    Bay ra khỏi Đông Phương gia tộc mấy vạn dặm, Trình Cung mới dừng lại, nghĩđến vừa rồi nói chuyện với Đông Phương Kim Đan, hình như kiếp trước của hắn còn trâu bò hơn cả mình, lại chính là người từ Tiên Giới chuyển sinh.

    Kỳ thật trong lời nói của Đông Phương Kim Đan, hắn nói cảm nhận được khí tức của lôi phạt trên người Trình Cung, Trình Cung cũng rất khiếp sợ, bản thân mình mượn lôi kiếp luyện thể, thực tế là bản thân mình lợi dụng Hư Không Âm Dương Kiếp của kiếp trước mà tu luyện, loại chuyện này lại có người phát giác ra, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

    MàĐông Phương Kim Đan cho Trình Cung một loại cảm giác cao thâm mạt trắc, cho nên hắn cũng có chút đề phòng, vì vậy mỗi lần hai người trao đổi với nhau, đều rất cao thâm mạt trắc.

    Nhưng ý tứ câu nói sau cùng của Đông Phương Kim Đan, hình như hắn biết rõ mình bây giờ không có biện pháp giúp hắn.

    Chẳng lẽ hắn biết rõ bản thân của mình cóđệ nhất thần khí Cửu Châu, Hư Không Âm Dương Đỉnh, căn cứ phán đoán của Trình Cung, Đông Phương Kim Đan không dám đột phá là vì sợ Tiên Giới phát hiện, đưa tới lôi phạt.

    Lần này hắn cũng chỉđể lộ ra một chút mà thôi, tội nhân của Tiên Giới, còn thăm dò chính mình có phải cũng vì lôi phạt mà chuyển thế hay không.

    Còn có một khả năng khác, chính hắn cũng không có biện pháp khống chế kim đang đi theo chuyển sinh cùng một chỗ với hắn, nhất định là trong kim đan có bí mật đặc biệt.

    Hắn yêu cầu mình lực lượng hỏa long, cũng là vì muốn trấn áp kim đan, trước kia hắn là mượn nhờ hỏa long của Đông Phương gia tộc trấn áp, cộng thêm bản thân mình không ngừng phối hợp với trận pháp của Đông Phương gia tộc mà trấn áp.

    Nhưng sau chuyện Cửu Âm Ma Đế, uy lực hỏa long của Đông Phương gia tộc giảm xuống không ít, nhưng trực tiếp rút uy lực của hỏa long ra cần phải có sức mạnh rất lớn, tuy làm thế có thểđược lợi trước mắt, nhưng cũng có ngày cũng đốn hết câu trong rừng, nhưng hiện tại hắn cũng chỉ có thể làm thế.

    Mặc kệ như thế nào, Trình Cung cũng cảm thấy Đông Phương Kim Đan là lạ, hơn nữa hắn càng khó hiểu hơn khi ở gần Đông Phương Kim Đan hắn có cảm giác thân cận, loại cảm giác này rất kỳ diệu, trong lòng của Trình Cung rất tinh tường, đây tuyệt đối không phải bởi vì hắn là người của Đông Phương gia tộc, cũng không bởi vì mình vàĐông Phương gia tộc có quan hệ, mà bản thân mình đối với cảm giác này rất kỳ quái, nói không rõ nó là cái gì.

    Trình Cung suy nghĩ tới những chuyện này, đều cảm giác được rất rối loạn, rất đau đầu, khẽ lắc đầu không suy nghĩ thêm nữa những chuyện này nữa, thần niệm khẽ động trực tiếp tiến vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Linh Lung đang mượn lực lượng hỏa long tu luyện ở bên kia, làm cho Trình Cung dở khóc dở cười là, nhục nhục làđồ tham ăn, thậm chí ngay cả thứ này cũng không buông tha, lực lượng của hỏa long hóa thành hai luồn hỏa diễm, không ngừng chui trong miệng của nó.

    Trình Cung từ từ ngồi xuống, lần này chiến đấu với Cửu Âm Ma Đế, dẫn động hơn mười vạn đạo thần niệm, đối với Trình Cung mà nói đây là một lần khiêu chiến, lấy được chỗ tốt không nhỏ, hắn cũng cần từ từ tiêu hóa một phen, trực tiếp khống chế thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đi ra ngoài, mang theo mọi người nhanh chóng xé rách không gian rời khỏi Đông Bắc Đan Châu, chạy tới Bắc Câu Lô Châu.

    Hắc Vân Nhai, đây làđịa phương thần kỳ nằm ở tây bắc của Nam Chiêm Bộ Châu, trong vạn dặm chung quanh bị mây đen bao phủ, Tu Chân Giả cũng biết, nhưng Hắc Vân Nhai này làđịa bàn khống chế của Hắc Vân lão tổ làĐịa Anh đỉnh phong.

    Tuy Hắc Vân lão tổ chưa từng trải qua Thiên Cương Lôi Kiếp, thành tựu tu vi Thiên Anh, nhưng bởi vi nơi này vắng vé lại tu luyện công pháp âm độc, cộng thêm lấy trận pháp ở di tích này làm căn cơ, cho dù Thiên Anh cao cao tại thượng trong giới tán tu cũng không dễ dàng bước vào đây trêu chọc hắn.

    Chương 1160: Quái vật hoành hành.

    Nhưng Hắc Vân Nhai lúc này đã náo thành long trời lỡ đất, trong phạm vi mười dặm máu chảy thành sông, vô số độc vật, thậm chí có rất nhiều sinh vật U Minh Luyện Ngục không bị khống chế, đang điên cuồng công kích quái vật ở trên không trung.

    Tầng ngoài của quái vật kia là một lớp bong bóng, mỗi một bong bóng bị công kích sẽ nổ tung, sẽ có vô số độc vật bắn ra, mà những thứ này cũng làm cho Địa Anh đỉnh phong bị thương, mà ở tay và miệng của quái vật kia, trong tay cũng có một ít độc vật và người tu luyện, nóđang ăn.

    - Ai, ngươi rốt cuộc là ai, Hắc Vân Nhai của ta chưa từng đắc tội với ngươi, lập tức cút ra khỏi địa bàn của ta, nếu không ta sẽ dẫn động cấm chế Thượng Cổ lưu lại, đồng quy vu tận với ngươi

    Giờ phút này, Hắc Vân lão tổ đã chiếm được Hắc Vân Nhai này hơn ba ngàn năm bị nó phá hủy hơn phân nửa, hơn nữa bên trên còn có một ít chất lỏng màu đen, làm cho thân thể của hắn không có biện pháp khôi phục nhanh chóng, màđa số thủ hạ bị tàn sát, ngay cảđộc vật hắn tích cớp cả ngàn năm, vào lúc này bị con quái vật kia thôn phệ.

    Giờ phút này có thể nói, Hắc Vân lão tổ quanh năm nuôi nhạn bị nhạn mổ mắt, hôm nay bị nhạn mổ mù con ngươi, sớm biết như vậy, năm đó nên hạ quyết tâm đột phá Thiên Anh, tội gìđi vào lạc lối, muốn điều khiển tàđộc chi vật gia tăng thực lực, kết quả cuối cùng nhất đưa tới con quái vật cỡ này.

    Quái vật kia căn bản không nghe hắn nói, tiếp tục muốn làm gì thì làm, Hắc Vân lão tổ tâm muốn khóc cũng có.

    Xong rồi, cơ nghiệp hơn ba ngàn năm của mình bị hủy rồi, đây chính làđòn sát thủ hù Thiên Anh cũng sợ hãi, nhưng cũng chỉ hư trương thanh thế mà thôi, hắn đã không có biện pháp dẫn động cấm chế trong di tích, hôm nay đụng phải con quái vật không sợ trời không sợ đất này, xong, đều xong rồi.

    - Oanh...

    Oanh...

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trên bầu trời có vài đạo lực lượng cường hoành xuất hiện, trực tiếp xé rách hư không xuất hiện, xuất hiện trước hết là một con tuyết ưng cực lớn, sau lưng của tuyết ưng là hơn mười Địa Anh đỉnh phong đang đứng.

    Mười mấy người này Hắc Vân lão tổ nhận ra, đều là một ít lão gia hỏa hắn gặp ở chung quanh đây, tại sao bọn chúng lại xuất hiện.

    - Chính là con quái vật kia, nó chính là quái vật đã hủy diệt Thiên Kiếm Môn của ta!

    - Đây rốt cuộc là con quái vật gì, khá tốt nó không tới địa bàn của ta!

    - Kính xin đại soái làm chủ cho ta!

    Vừa nhìn thấy quái vật kia, hơn mười người này cung kính nói vế lão giảđang đứng trên lưng tuyết ưng.

    Hắc Vân lão tổ nhìn thấy lão giả kia, nhìn tuyết ưng dưới chân của hắn, mà con tuyết ưng này là Yêu Hoàng cường đại, tại Nam Chiêm Bộ Châu cũng chỉ có một con tuyết ưng như thế, đó là con tuyết ưng Yêu Hoàng của Trình gia vừa thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mà con tuyết ưng này một mực làm việc cho Trình gia, nói như vậy, người đứng trên lưng tuyết ưng Yêu Hoàng nhất định là Trình lão gia tử của Trình gia.

    Hắc Vân lão tổ lập tức hiểu chuyện gìđang xảy ra, trong nội tâm của hắn rất hối hận, tại sao bản thân mình ngu xuẩn như vậy a, tại sao lại dốc sức liều mạng với con quái vật kia, hôm nay Trình gia độc chiếm thiên hạ Nam Chiêm Bộ Châu, Trình đại thiếu như mặt trời ban trưa, ngay cả thiếu tông chủ của Thất Âm Cầm Cung và Phù Văn Tông cũng đánh chết, còn ước chiến với Côn Bằng thái tử.

    Mặc kệ hắn có chiến thắng Côn Bằng thái tử hay không, nhưng hiện giờít nhất sẽ ra tay giúp đỡ đám người như hắn dệp yên con quái vật không biết từđâu chạy tới tập kích, nhầm thu mua nhân tâm đám người bọn họ vào Trình gia, còn không sớm đầu nhập vào.

    - Hắc Vân bái kiến đại soái, Hắc Vân nguyện ý cống hiến sức lực với Trình gia, kính xin cứu mạng.

    Sống ba ngàn năm lão gia hỏa kịp phản ứng, sau đóđưa ra quyết định, cảnh giới của hắn, ba ngàn tuổi mới chỉ là bắt đầu, có rất nhiều ngày tốt lành ở phía sau.

    So sánh với cuộc sống sau này, những chuyện khác không trọng yếu, trước bái rồi nói sau.

    - Hừ, sớm biết hôm nay, sao lúc trước không làm.

    Tống Chiến Thiên hừ lạnh một tiếng khó chịu nói ra, trước kia Trình gia đãđưa ra một ít lời mời, nhưng lúc đóđám người này làm gìđểý tới, hiện tại gặp chuyện không may mới cầu Trình gia.

    Bị Tống Chiến Thiên nói thế, những người này đều cúi đầu xuống không dám ngẩng lên, trên thực tế trước kia, bọn họ không cho rằng Trình gia có thể khống chế Nam Chiêm Bộ Châu thật dài lâu, kể cả hiện giờ cũng không cho rằng như vậy, nhưng tình thế hiện giờ bức người, quái vật kia hung ác, bọn họ chỉ có thể tạm thời cúi đầu.

    Suy nghĩ của bọn họ Trình lão gia tử cùng Tống Chiến Thiên làm sao không rõ, nhưng đột nhiên Nam Chiêm Bộ Châu xuất hiện con quái vật này đồ sát sinh linh, Trình gia không thể không quản, về phần những tên này,Trình Tiếu Thiên đã sớm nghĩ kỹ, đến lúc đó cho Trình Cung trực tiếp thu thập bọn chúng.

    - Đại soái, kính xin cứu Hắc Vân Nhai của ta!

    Hắc Vân lão tổ vô cùng đau lòng, bởi vì trong lúc nói chuyện, hắn vất vả mang một con ma vật đỉnh phong từ trong U Minh Luyện Ngục ra bị cắn nuốt, lòng của hắn đang nhỏ máu.

    Chính là dựa vào thứ này, hắn mới có thể xưng vương xưng bá ở chung quanh, những tồn tại Địa Anh đỉnh phong khác, thậm chí tồn tại Thiên Anh cũng không dám trêu chọc hắn.

    - Nếu người nó tàn sát là ngươi, mà không phải phàm nhân thế tục, ta đã sớm cho người động thủ.

    Sở dĩ ta không động thủ, chính là muốn con quái vật kia ăn sạch độc vật của hắn, độc tà chi vật đều chết rồi mới thu thập nó sau.

    Từ khi Tống Chiến Thiên tu luyện Yêu Đế Hóa Thánh Pháp thành công, đạt tới cảnh giới Yêu Hoàng có thể hóa thành thân người, trong nội tâm của Trình Tiếu Thiên cũng không có chướng ngại gì, cộng thêm Tống Chiến Thiên dùng tốc độ phi hành kinh người của tuyết ưng, cho nên ở đâu đều là hai người cùng lúc xuất hiện, đây cũng là nguyên nhân Hắc Vân lão tổ nhìn thấy tuyết ưng là Yêu Hoàn Tống Chiến Thiên có thểđoán ra có Trình lão gia tử ở đây.

    Thân thể của Hắc Vân lão tổ rung lên, thiếu chút nữa từ trên không trung ngã xuống, đau lòng ah, nhưng đồng thời cũng hoảng sợ, bởi vì trong lời nói của Trình lão gia tửý tứ rất rõ ràng, hắn nói những ma vật, độc vật này không tốt hơn gì con quái vật kia.

    Hắc Vân lão tổ vào lúc này không dám suy nghĩ nhiều nữa, chỉ cầu Trình lão gia tử chớ tính toán nợ với hắn làđược, toàn lực thúc dục lực lượng hóa giải chất long của con quái vật dính vào người của hắn, khôi phục thân thể.

    Nhưng vào lúc này, quái vật kia đãđem độc vật, ma vật của Hắc Vân lão tổ giết không sai biệt lắm, phát hiện bên cạnh có vài người, trực tiếp phóng tới.

    Thân thể Trình lão gia tử bay lên, tuyết ưng Yêu Hoàng Tống Chiến Thiên dưới chân Trình lão gia tử lập tức hóa thành một đạo bạch quang, hai cánh khẽ động trực tiếp oanh ra, nhưng con quái vật kia vô cùng cường hãn, loại tình huống này vãn có thể chống cự oanh kích của Tống Chiến Thiên, tiếp tục xông lên.

    Chương 1161: Kiều Kiều Hoa. (1)

    Tống Chiến Thiên cùng quái vật kia dây dưa một hồi, phát hiện thực lực quái vật kia có thể so với Thiên Anh sơ kỳ, hơn nữa thân thể cường hãn rối tinh rối mù, độc khí trên người của nó không dám động vào, sau khi Tống Chiến Thiên thăm dò rốt cuộc cũng tìm được cơ hội.

    - Bành...

    Tuyết ưng Yêu Hoàng phun yêu đan của mình ra, trực tiếp oanh kích lên đỉnh đầu của con quái vật, yêu đan bộc phát hàn khí kinh người, trực tiếp đóng băng con quái vật kia.

    Thấy một màn này, những người Hắc Vân lão tổ buông lỏng một hơi, cuối cùng có người áp chế con quái vật kia rồi, trước đó có một tán tu Thiên Anh sơ kỳ bị quái vật đánh trọng thương, cũng may con tuyết ưng Yêu Hoàng đủ mạnh.

    - Tạch...

    Sau khi quái vật đóng băng, Tống Chiến Thiên trực tiếp há mồm phun một đạo kiếm quang, đây chính là tuyệt phẩm linh khí do Tiểu Phong Tử luyện chế cho hắn, uy lực kinh người, dưới trạng thái đối phương bị đóng băng, tuyệt đối có thể dễ dàng đánh chết.

    Khi phi kiếm sắp đâm thủng, thời điểm sắp diệt sát quái vật, đột nhiên bộ dáng của quái vật kia biến hóa, thần niệm hỗn loạn cũng khác so với lúc nãy, biến thành vô cùng rõ ràng.

    - Gia gia...

    Cửu ta...

    Gia gia...

    Là ta...

    - Dứng tay!

    Thần sắc Trình Tiếu Thiên kịch biến, vội vàng ngăn Tống Chiến Thiên lại, lập tức bay tới gần, khiếp sợ nhìn thấy trong băng phong, khi tuyệt phẩm linh khí phi kiếm sắp đánh xuống, muốn triệt để diệt sát quái vật, lúc này quái vật khôi phục bộ dáng, không ngờ, đây là Trình Lam.

    - Quái vật kia có một vài vấn đề, ta muốn mang vềđiều tra, chúng ta đi!

    Trình lão gia tử liếc mắt nhìn Tống Chiến Thiên, Tống Chiến Thiên cũng ngầm hiểu, mang theo quái vật bị băng phong đi theo Trình lão gia tử, lập tức xé rách hư không trực tiếp rời đi.

    Hắc Vân lão tổ và những người còn lại đều ngẩn người đứng đó, đều không rõ dụng ý của Trình lão gia tử là cái gì, nhưng sau đó cũng cao hứng, Trình lão gia tửđãđem quái vật đi mà không đểý tới bọn họ, chỉ cần quái vật kia không gây tai họa cho bọn họ làđược.

    Về phần đầu nhập vào Trình gia, hình như bọn họ cũng không yêu cầu gì, còn giúp đối phó quái vật, ít nhất hiện tại không có tổn thất gì.

    Trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, bàn tay Trình Cung bắt pháp quyết biến hóa, bổn mạng chân hỏa của bản thân cũng biến hóa theo, chung quanh chính là một biển lửa, những thứ này đều là lực lượng hỏa long mà Cửu Âm Ma Đế rút ra từ trong hỏa long của Đông Phương gia tộc, những lực lượng hỏa diễm này không giống bình thường, tuy không độc nhất vô nhị giống như Niết Bàn Hỏa, Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, báđạo vô song, nhưng lại vô cùng hùng hậu, tích lũy mấy vạn năm mới có.

    Cũng may Đông Phương gia tộc khống chế hỏa long rất tốt, cóđại trận khống chế, nếu không hỏa long đã sớm có linh trí của mình, mấy vạn năm tích lũy đến loại trình độ này đã có thể phá không bay đi rồi.

    Trình Cung dùng thời gian ba ngày, mượn nhờ những lực lượng hỏa diễm này cũng cố vững chắc cảnh giới Địa Anh đỉnh phong của mình, nhưng muốn đột phá lên Thiên Anh, sau đó cho dù cố gắng thế nào cũng không có tiến triển, Trình Cung dứt khoát lấy tiểu hư đỉnh ra rèn luyện tiểu hư đỉnh, khí linh trong tiểu đỉnh cũng có chút hỏa hầu, dưới sự trợ giúp của Trình Cung không ngừng hấp thụ lực lượng của hỏa long, uy lực của tiểu hư đỉnh gia tăng toàn diện.

    Trình Cung tin tưởng, chỉ cần mình có thể rút địa mạch hỏa long dưới đất của Bà La Đa Thần Miếu hai hợp thành một, muốn biến tiểu hư đỉnh thành trung phẩm đạo khí tuyệt đối không thành vấn đề, hiện tại cóđược nhiều lực lượng hỏa long của Đông Phương gia tộc như vậy, nếu có thể tìm đủ tài luyện, cho dù muốn luyện tiểu hư đỉnh thành thượng phẩm đạo khí cũng khí cũng không phải là vấn đề.

    Đương nhiên, vậy thì quá xa xôi, luyện chế thượng phẩm đạo khí không giống, cho dù linh sơn có người làm được cũng là rất ít, cho dù một ít Hiện Đạo Kỳ thiên tôn sống ngàn vạn năm, cũng không phải mỗi người đều có thượng phẩm đạo khí.

    Tiểu hư đỉnh hấp thu những hỏa diễm này, hiện tại vẫn còn có chút cố sức, dù sao địa mạch hỏa long trong tiểu hư đỉnh vô cùng tinh thuần, quá nhiều, cho nên hấp thu tới trình độ nhất định sẽ đạt tới bão hòa, Trình Cung trực tiếp cho tiểu hư đỉnh tự hành hấp thu.

    Sau đó Trình Cung tiếp tục dò xét tình huống của bản thân, lực lượng ở vào Địa Anh đỉnh phong, chính mình nhất định phải đột phá lên Thiên Anh mới được, mặc dù mình hiện giờ có sức chiến đấu của Thiên Anh, nhưng Côn Bằng thái tử tu luyện trăm ngày, không biết đột phá lên tình trạng gì.

    Mình cũng có thể dùng Vạn Ma Lôi Trì gia tốc thời gian suốt bảy tháng, còn Côn Bằng thái tử có cả Yêu tộc chèo chống, cho dù ở trong các bí cảnh tu luyện suốt vài năm thậm chí vài chục năm cũng có thể.

    Dùng thiên phú của hắn, thành tựu tuyệt đối không giống, tuy dựa vào Hỏa Phượng Ma Long, Trình Cung không sợ Thiên Anh đỉnh phong, nhưng thực lực bản thân không thể rơi xuống quá nhiều.

    Mình dùng tinh thần lực, bổn mạng chân hỏa cùng với tình huống nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, luyện chếđạo đan không có bất cứ vấn đề gì, mấu chốt là tài liệu.

    Hạ phẩm đạo đan Phá Thiên Đan, có thể trợ giúp người ta gia tăng tỷ lệđột pháđến Thiên Anh, không giống Ngưng Anh Đan, chỉ có khả năng đột phá Nhân Anh, có thể thúc dục tiến vào Thiên Anh, Trình Cung chỉ gia tăng tỷ lệ hiệu quả mà thôi, nhưng cũng vô cùng trân quý.

    Không được, nếu bản thân mình muốn luyện chế, tốt nhất nên luyện chế trung phẩm đạo đan Phá Thiên Đan mới được, hơn nữa tốt nhất còn dùng Âm Dương dung hợp vào trong đó, luyện chế ra Âm Dương Phá Thiên Đan độc nhất vô nhị, thứ này mới có hiệu quả lớn nhất với mình.

    Nhưng tài liệu Phá Thiên Đan vô cùng trân quý, tuy ĐAN THầN PHủ hiện giờ khống chếđan dược Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng Trình Cung chỉ có thể cóđược bảy phần dược liệu mà thôi, còn thiếu thiếu một ít dược liệu, thực tế thiếu khuyết mấy vị thuốc chủ yếu.

    Trên tay mình có Thuần Dương Thiên Sa, đến lúc đó dùng Thuần Dương Thiên Sa nhập đan, vậy thì cần dùng mấy thứ cực hàn chi vật đồng cấp nhập đan mới được, có Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa rèn luyện, cũng cần Âm Dương Thảo làm dược liệu điều hòa, đồng thời còn cần xương của Huyền Quy hơn vạn năm mới được.

    Cực hàn chi vật lời nói, dùng con Huyền Thiên Hàn Thiền giết chết lúc trước làđược, đáng tiếc bị nhục nhục ăn rồi, nhưng mà...

    Khóe miệng của Trình Cung nở nụ cười, nhục nhục đang ăn phình ra, đang hút lực lượng hỏa long vào trong miệng, đột nhiên rùng mình.

    Trình Cung đang tiếp tục tính toán, hiện tại chủ yếu cần phải tìm Âm Dương Thảo và xương của Huyền Quy vạn năm, có hai vị thuốc chủ yếu này, chính mình có thể luyện chế Âm Dương Phá Thiên Đan.

    Sở dĩ người ta cóđan phương Phá Thiên Đan, cho dù luyện chế hạ phẩm đạo đan Phá Thiên Đan cũng hao phí kinh người, mà Phá Thiên Đan luyện ra cũng chưa chắc giúp người ta đột phá, sau khi đột phá cũng ảnh hưởng tới tu luyện, sau khi sử dụng Phá Thiên Đan đột phá cũng chỉ dừng lại ở Thiên Anh tầng ba, khó mà tăng lên.

    Chương 1162: Kiều Kiều Hoa. (2)

    Trừ phi có trung phẩm đạo đan Phá Thiên Đan, hiệu quả sẽ khá hơn một chút, nhưng hao phí cực lớn, vượt qua việc tài bồi vài tên Thiên Anh, cũng chỉ có những người thương yêu con cháu không tiếc trả giá lớn mới có thể luyện chế những thứ này.

    Về phần thượng phẩm đạo đan Phá Thiên Đan, cái đồ chơi kia chỉ có trong truyền thuyết, tuy có thể bảo chứng tăng lên Thiên Anh, nhưng cái giá tương đương với một kiện trung phẩm đạo khí, cho dù tất cả thế lực lớn trên Cửu Châu đại địa, cũng không chơi nổi.

    Chuyện này cũng giống như người thế tục cầm vàng cho tên ăn mày, căn bản được không bù mất, luyện chế một khỏa thượng phẩm đạo đan Phá Thiên Đan hao phí tài nguyên, cơ hồ có thể cho một môn phái bồi dưỡng ra một tên Thiên Anh đỉnh phong, hơn mười tên Thiên Anh, ai cũng không vì giúp một người tăng lên, lãng phí như thế, thậm chí bản thân người nọ cũng không đồng ý, có tài nguyên hoàn toàn có thể dùng vào chuyện khác mà...

    Trình Cung cũng không sợ lãng phí tài nguyên, chỉ cần hắn có hắn sẽ dám dùng, nhưng hiện giờ hắn cần tìm Âm Dương Thảo và xương của Huyền Quy vạn năm mới có thể luyện chế trung phẩm đạo đan Âm Dương Phá Thiên Đan, đương nhiên, hắn muốn luyện chếđan dược ẩn chứa Âm Dương, cho nên hiểu quả kinh người hơn những đan dược bình thường.

    Thời điểm Trình Cung đang tính toán, trong thần niệm của Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện một tòa thành thị cực lớn, có thể cảm nhận được trận pháp cường đại gia trì bên trong, khắp nơi đều có Tu Chân Giả bay tới bay lui.

    Trình Cung cũng cảm nhận rõ ràng, nơi đãđã tiến vào địa bàn của Bắc Câu Lô Châu, là giao giới giữa Bắc Câu Lô Châu và Bắc Minh gia tộc, bên trong tương đối phồn hoa.

    Thậm chí Trình Cung cảm nhận được vài đạo khí tức Thiên Anh, đây là thành thị trọng điểm giao giới giữa Bắc Câu Lô Châu cùng Đông Bắc Đan Châu Bắc Minh gia tộc, làđịa phương Bắc Minh gia tộc bán đan dược và thu thập dược liệu, cũng là thành thị giao dịch lớn nhất trong mấy mươi vạn dặm giữa Đông Bắc Đan Châu và Bắc Câu Lô Châu.

    Vừa vặn Trình Cung nghĩđến luyện đan cần một ít tài liệu, tuy có thể ở đây hắn không tìm được Âm Dườn Thảo và xương Huyền Quy vạn năm, nhưng hắn một vẫn có thể tìm được dược liệu khác, vừa vặn thuận tiện lý giải tình huống của Bắc Câu Lô Châu một chút.

    Trong nội tâm nghĩ như vậy, Trình Cung đã rời khỏi không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung xuất hiện ở bên ngoài, thần niệm khẽ động, thu thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long vào bên trong.

    Trình Cung không cần che dấu bất cứ cái gì, trực tiếp bay xuống, thời điểm ở vạn mét trên không trung đã cảm nhận được lực lượng ngưng tụ lại, ẩn chứa một tia thiên ác đạo quy tắc viết ra hai chữ lớn “Sở thành”.

    Người ghi hai chữ này nhất định là Thuần Dương thái tôn, bởi vì trên hai chữ này có ẩn chứa một tia khí tức đặc biệt hàm sức của Đạo, quy tắc thiên ác, tuy còn chưa đạt tới bổn mạng Đạo quy như Cửu Âm Ma Đế, nhưng cũng không giống bình thường.

    Bất luận làĐông Phương gia tộc thành Hỏa Vân, hay là giao giới Nam Chiêm Bộ Châu cùng Đông Bắc Đan Châu, từ quy mô của nó mà có thể nhìn ra tình huống, Nam Chiêm Bộ Châu rớt lại sau những châu khác rất nhiều, muốn đuổi theo còn muốn phí chút thời gian.

    Trong Sở thành không có bất cứ thứ gì ngăn cản, Tu Chân Giả có thể tùy ý ra vào, cũng không có gì khác với các tòa thành khác trong Cửu Châu đại địa, thành thị chính là nơi giao dịch và kiếm lợi nhuận, hoặc là cung cấp một ít nơi tu luyện cho tu chân cung cấp đan dược nhất định, luyện khí cũng đạt được một cấp tương ứng, cho nên không có hạn chế người ra vào.

    Sở thành phân chia thành tám khu vực, trong mỗi khu vực cóít nhất trăm vạn người, cả tòa thành thị cóít nhất ngàn vạn nhân khẩu.

    Những đều là người bên ngoài, ở chỗ này đều dùng phàm nhân làm chủ, chỉnh thể tu luyện vô cùng thịnh vượng, hiển nhiên đây là vùng ven.

    Còn khu vực hạch tâm chỉ có Tu Chân Giả mới có thể vào, mà ở khu vực hạch tâm, người ở lại cũng không nhiều, nhưng yếu nhất cũng đều là tồn tại Thoát Tục Kỳ, bởi vì Thoát Tục Kỳ là thường nhất, Nhân Anh tùy ý có thể thấy được, Địa Anh tồn tại cũng có thể nhìn thấy, về phần Thiên Anh cũng rất ít xuất hiện.

    Đương nhiên, cho dù Thiên Anh xuất hiện, người bình thường cũng không phát hiện được, Trình Cung tiến vào trong Sở thành, liền cảm thấy có một Thiên Anh đang tùy ýđi dạo trên phố, ở trong khu vực không tới mười dặm này vô cùng náo nhiệt, cũng cảm nhận được ở chỗ khác có vài đạo khí tức Thiên Anh.

    Đình đài lầu các, một ít cửa hàng lớn đang bay lơ lửng trên không trung, mà cảnh quan chung quanh xinh đẹp dị thường, tản ra các loại hào quang, người ra vào như tiến vào tiên cảnh. có thể, người ra vào những cửa hàng trên không trung, ít nhất cũng ngoài Địa Anh tầng năm, mà ở dưới đường phố có thể nhìn thấy khắp nơi.

    Có một ít tán tu đạt được một ít gìđó, không có tác dụng gì sẽ tới đi bán đi, cho nên cóít người cũng tới chỗ này là vì thế, bởi vì trong tán tu có những người đạt được đồ vật không biết nên bán đi, có thể là các loại bảo bối trong truyền thuyết cũng không chừng.

    - Đây chính là mảnh vỡ pháp bảo của một bước lên trời, cao cao tại thượng Thiên Anh đỉnh phong cũng không nhận ra, rất có thểđây chính là mảnh vỡ tuyệt phẩm đạo khí trong truyền thuyết.

    - Thứ này rất thần kỳ, thủy hỏa bất xâm, bất luận là lực lượng gì cũng khó làm cho nó bị hao tổn, nhà của ta nhiều thế hệ tu luyện còn truyền lại, đều dựa vào cái này.

    Ngươi xem hiện giờ ta làĐịa Anh tầng hai, nếu không phải trong nhà gặp cướp khó sống, ta tuyệt đối không bán nóđâu.

    - Bảo vật trong nước sâu, cho dùđạo khíđều cũng không oanh kích nó vỡ ra, rất có thểđây là một món đồ trong Thần Long Tiên Cung lọt ra ngoài, các ngươi biết rõ Thần Long Tiên Cung chứ, không biết, ngay cảđiều này cũng không rõ màđòi đi tu chân, nói cho các ngươi...

    Khác với người thế tục thét to món đồ mà mình muốn bán, tán tu ở đây rất thần bí, chủ yếu là cường điệu câu hỏi, làm cho đồ vật của mình thần bí khó lường, ai cũng không biết là cái gì, chờ ngươi đi thăm dò, chờ ngươi có vận may mở nó ra, có lẽ sẽ có một mảnh vỡ của tuyệt phẩm đạo khí, cũng có thể là bí tịch, hoặc làđan dược, cũng có thể là truyền thừa của tuyệt thế cường giả.

    Quả nhiên là khí hậu dưỡng con người, ngay cả không khí Tu Chân khác nhau thì tình huống cũng khác nhau, rất thú vị.

    Trình Cung dùng thần niệm dò xét đồ vật của mấy gia hỏa này, đều là một ít thứ bình thường, hắn không có hứng thú quá lớn, trực tiếp đem ánh mắt chuyển dời qua những người bán dược tài, kỳ trân trên người tán tu.

    Những những địa phương tán tu ra vào, đạt được nhiều thứ thiên kỳ bách quái.

    Tuyệt đại đa số là những thứ bọn họ không rõ là vật gì, nhưng những thứ này không che dấu được Trình Cung, đối với phương diện dược liệu, kỳ trân, đừng nói tại Cửu Châu đại địa, cho dù tại linh sơn, Trình Cung cũng có thể nói là số một.

    Chương 1163: Dê béo? (1)

    - Cái này giá bao nhiêu?

    Trình Cung chỉ vào một cây đang mọc ra cái miệng, cho dù bị hái xuống cũng không ngừng cắn lấy lá cây.

    - Đây làđồ tốt, cái hung hoa này cắn chết hai bằng hữu Địa Anh của ta, hoa này vô cùng hung ác, bây giờ bị ta dùng trận pháp vây khốn, nếu không Địa Anh cũng không phải làđối thủ...

    - Nói nhảm làm gì, nói giáđi.

    Trình đại thiếu trừng mắt, chó má hung hoa, cái này tên là Kiều Kiều Hoa, nhìn thì thấy hung ác mà thôi, chứ thật ra rất ngoan ngoãn, chỉ cần cung cấp đầy đủ nguyên khí trợ giúp nó thành thục, nếu không nó sẽ mở miệng mà cắn cắn như thế, nếu cóđủ nguyên khí, nó sẽ bao bọc lại, hình thành một cây Kiều Kiều Hoa xinh đẹp, loại hoa này có tác dụng làm cho đan dược tăng dược tính lên ba thành, làđồ vật thường có trong các loại dan dược, nhưng bởi vì hoa này biết di động, thần niệm cũng khó khăn thẩm tra, cho nên người có vận khí tốt mới có thể tìm thấy nó.

    Vừa tới đã gặp được Kiều Kiều hoa, Trình Cung cũng cảm thấy ngoài ý muốn.

    Trình đại thiếu vừa trừng mắt, người nọ đã giật mình, trong lòng tự nhủ không phải ở chỗ này gặp đại thiếu gia nào chứ, khí thế này quáđầy đủ, nhưng càng đủ càng tốt.

    - Như ngài mong muốn, ba vạn nguyên đan tinh khiết.

    Tên tán tu làm bộ dạng như bỏ ra thứ yêu thích.

    Tên tán tu này gọi là Nhục Phủ, nhưng người bán hàng ở đây thường gọi là Nhạc Phụ, bởi vì hắn có một con gái như hoa như ngọc.

    Nhạc Phủ vừa ra giá là cái giá trên trời, để cho người ta trả giá xuống, thứ này bán hai tháng không có người mua, hắn sớm muốn ném đi.

    Đừng nhìn sạp hàng của Nhạc Phủ nhỏ, nhưng hắn có thể bày sạp hàng bán những món đồ mà tán tu mạo hiểm cóđược, tuy sạp hàng không lớn, nhưng trong giới tán tu hắn rất có danh khí.

    Chuyên môn thu đồ vật của tán tu, rất nhiều tán tu không muốn đi mua bán những vật này, chỉ là giá cả không cao lắm.

    Nhạc Phủ chuyên môn mua đồ bán lại, sau đó bằng vào bản lĩnh của hắn là bán với giá cao hơn, ánh mắt hắn rất độc, vừa liếc nhìn thấy Trình Cung không phải là người Bắc Câu Lô Châu, hắn muốn làm thịt, vào lúc này hắn cắn răng, làm ra bộ dáng bán đi thứ mà mình yêu thích, bán với giá ba vạn nguyên đan là lỗ lớn với hắn rồi.

    Nhạc Phủ tự nhủ trong lòng, thằng này khí thế như vậy, cũng không giống tán tu.

    Mình ra giá ba vạn, nhưng mười nguyên đan hắn cũng lời, trên thực tế nếu như nếu tên này không biết xấu hổ, mười khỏa nguyên đan tinh khiết Nhạc Phủ cũng kiếm được, bởi vì thứ này là vào lúc mua vào người ta tặng kèm, căn bản không tốn tiền thành phẩm, màđồ chơi này nhìn rất náo, bán nhanh cho xong làđược.

    - Tốt!

    Nhìn không tệ lắm, nhưng không phải là Tu Chân Giả Bắc Câu Lô Châu vàĐông Bắc Đan Châu, cho nên mới dám chào giáđó.

    Tuy Kiều Kiều Hoa này có giá ba mươi vạn nguyên đan cũng đáng, nhưng Trình Cung có thể nhìn ra, thứđồ chơi này trong mắt của Nhạc Phủ không khác gì rác rưởi ném đi cả.

    - Ah!

    Nha...

    Nha...

    Công tử biết hàng.

    Công tử thật sự là người biết hàng.

    Nhạc Phủ không nghĩ tới.

    Trình Cung một lời đáp ứng không trả giá, làm cho hắn vô cùng vui mừng.

    Ba vạn nguyên đan tinh khiết, cho dù tiểu công tử của một gia tộc nào đóđi ra ngoài, cũng khó mà móc ra được số nguyên đan như thế.

    Phải biết rằng ba vạn nguyên đan tinh khiết Nhân Anh kỳ đỉnh phong không ngừng nghỉ ngưng luyện ra cũng mất mười năm, coi như làĐịa Anh đỉnh phong mạnh hơn Nhân Anh kỳ đỉnh phong gấp trăm lần, cũng cần vài tháng mới được.

    Tuy Nhạc Phủ trước kia bán được nhiều món có giá cao hơn, nhưng lợi nhuận cao như thế chưa từng có, không có bất kỳ thành phẩm, trực tiếp bán được ba vạn nguyên đan tinh khiết.

    Cho nên bản thân hắn cũng ngây ngốc, cũng may hắn càng già càng lão luyện, lập tức kịp phản ứng, vội vàng chuẩn bị bàn giao Kiều Kiều Hoa cho Trình Cung, sợ Trình Cung đổi ý.

    - Ba vạn nguyên đan tinh khiết, không thể nào, cái thứđó Nhạc Phụ bán mấy ngày nay rồi chưa có ai thèm mua đấy.

    - Điên à, tên đó coi tiền như rác, không có kiến thức đi lấy le đó mà.

    - Nhạc Phụ này phát đạt rồi, ba vạn nguyên đan tinh khiết nha!

    - Tiểu tử này làm gì, chẳng lẽ là một tiểu tử vừa mới từ trong đại gia tộc đi ra không thấy các mặt xã hội sao?

    Không được, phải làm thịt hắn!

    ...

    Thời điểm Nhạc Phủ vừa ra giá ba vạn nguyên đan tinh khiết, những người bán hàng chung quanh hắn đã cười trộm, chờ một hồi người trẻ tuổi kia mắng hắn, bọn họ cũng chế nhạo hắn một phen, nhưng không ngờ, người trẻ tuổi kia lại không chút do dự màđáp ứng.

    Bọn họ đều ngây người, nhưng bọn họ cũng là người biết làm ăn, bọn họ cũng không phải loại tán tu ngẫu nhiên cầm đồ vật ra bán, mà bọn họ chiếm cứ vị trí tốt nhất ở đây, buôn bán lâu năm, cho nên không ai được phép phá hư mua bán của người khác, cho nên đều thông qua thần niệm trò chuyện với nhau.

    Bọn họ vô cùng cảm thán, cảm thán dê béo tốt như vậy, tại sao không đi tới cho bọn làm thịt đi chứ, chẳng lẽ bởi vì Nhạc Phủ có con gái xinh đẹp nên vận khí tốt hay sao.

    Trình Cung khoát tay, ba vạn nguyên đan tinh khiết bay ra, ba vạn nguyên đan tinh khiết không phải số lượng nhỏ, trực tiếp lấy ra cũng giống như một ngọn núi nhỏ giữa không trung.

    Nhạc Phủ vừa nhìn thấy, thần sắc lập tức biến đổi, trong lòng thầm nghĩđúng là dê béo, cái địa phương này, chẳng lẽ hắn cũng không biết tiền tài không nên lộ ra ngoài sao, trực tiếp ném tiểu không gian giới chỉ cho mình làđược rồi, mình cũng không cần cái tiểu không gian giới chỉ của hắn mà.

    Đồ chơi này ở thế tục làđồ tốt, đối với Tu Chân Giả mà nói, loại không gian giới chỉ như thế là rẻ nhất, có một ít một khỏa nguyên đan tinh khiết có thểđổi hơn mấy chục miếng.

    - Nhanh, nhanh giao cho ta, nhanh thu đi, người ta nhìn thấy không hay đâu...

    Nhạc Phủ nghĩ phải mau chóng thu lại mới được, hắn không muốn bị người trẻ tuổi này bị người ta chúý, đây không phải là tự tìm phiền toái cho hắn sao?

    - Ai!

    Trước đừng có gấp thò tay, ta còn chưa nói xong.

    Tay trái của Trình Cung khống chế ngọn núi nguyên đan này, tay phải nhấc lên ngăn cản Nhạc Phủ, cười nhìn về phía nơi đểđồ vật của hắn, trực tiếp chỉ vào một khối sắt đen kịt, nói:

    - Ba vạn nguyên đan tinh khiết mua thứ này không vấn đề gì, nhưng ta muốn khối đó.

    - Nhạc Phủ, chỗ của ngươi có chuyện gì, tại sao có nhiều nguyên đan như thế, có tới ba bốn vạn nha!

    - Mau nhìn, bên Nhạc Phủ đang làm giao dịch lớn!

    - Không lầm a, hắn đang mua bông hoa vô dụng kia.

    - Thằng này tuyệt đối là dê béo.

    ...

    Nếu như nói trước đó, tên Nhạc Phủ này có rất nhiều người chung quanh chiếu cố hắn, trao đổi đều là âm thầm trao đổi, nhưng sau khi Trình Cung lấy ra nhiều nguyên đan như thế, người chung quanh vây lại rất nhiều, nói cái gì cũng có.

    Nhạc Phủ có chút loạn lên, nếu đúng như đám người này nói, tiểu tử này không mua chính là chuyện xấu.

    Tiểu tử, không phải ta không nhắc nhở ngươi, là ngươi tự tìm việc, hi vọng ngươi vận khí tốt, hoặc là thế lực sau lưng đủ cường đại để chèo chống a.

    Chương 1164: Dê béo? (2)

    - Không có vấn đề, không có vấn đề.

    Nhạc Phủ ném mảnh vỡ kia cho Trình Cung, đưa tay tiếp nhận ba vạn nguyên đan tinh khiết trong tay của Trình Cung.

    Lần này Trình Cung không có ngăn cản hắn, trực tiếp cho hắn cầm ba vạn nguyên đan tinh khiết đi, sau đó thu hồi mảnh vỡ và Kiều Kiều Hoa, trong mắt mang theo ý vui vẻ vừa ý rời đi.

    - Hô!

    Nhạc Phủ vội vàng thu thập nguyên đan vào trong không gian giới chỉ, thở dài một hơi, sau đó mới cảm giác được có chỗ không đúng.

    - Công tửđến chỗ ta nhìn xem, bên chỗ ta có nhiều thứ tốt lắm!

    - Công tử ngươi nhìn xem, tuyệt đối thứ tốt nhất, đây chính là bảo bối lấy từ trong di tích ra.

    - Ngài nhìn thứ này của ta đi, vô cùng thần kỳ, quả trứng này có thể thôn phệ lực lượng, nói không chừng bên trong có thể thai nghén ra thần thúđấy.

    ...

    Trải qua chuyện vưa rồi, những người này không còn bình tĩnh nữa, nhao nhao cầm đồ vật của bọn họ chào hàng với Trình Cung, nhưng Trình Cung nhìn cũng không thèm nhìn...

    - Ta muốn thứ này!

    Rốt cuộc, Trình Cung cũng tìm được thứ mình cần!

    - Công tửđúng là hảo nhãn lực, thứ này chỉ cần một trăm tám mươi nguyên đan tinh khiết là cao.

    Tên tán tu vui vẻ, vốn có giá một vạn tám ngàn nguyên đan, nhưng tăng lên một cái khủng khiếp.

    - Muốn chết à, tin ta hiện giờ giết ngươi không, một khỏa Vân Trúc Quả bình thường mà dám hét giá một trăm tám mươi vạn.

    Cái đồ chơi này không nói là hàng nát trên đường, nhưng cũng có thể nhìn thấy ở khắp nơi, xâm nhập Yêu Thú Sâm Lâm không cần một vạn dặm có thể tùy ý nhìn thấy, thực lực cao không ai cần tới nó.

    Một trăm nguyên đan cũng là cao, ngươi cho rằng ta có bệnh trong đầu sao?

    Trình đại thiếu cũng không phải tốt lành gì, uy thế rất kinh người.

    Trực tiếp một tay bắt người đó lên, khí tức Địa Anh đỉnh phong cường hoành bộc phát ra, đem những người vây chung quanh sợ tới mức lui ra sau, mà người bị hắn bắt trong tay là Nhân Anh tầng ba, bị khí thế của Trình Cung áp bách, cả người xụi lơ, hai chân run lên.

    - Người nào dám nháo sư ở Sở thành?

    Loại chuyện này không phải ở thành thị bình thường, chủ yếu là có người giữ gìn trật tự, không đến mức có người tùy ý làm loạn giết người ở đây, Trình Cung phát ra lực lượng kinh người, lập tức hấp dẫn người ta chúý tới.

    Một gã bộ dáng trưởng lão Địa Anh đỉnh phong, sau lưng mang theo hơn mười tên đệ tử bay tới.

    - Nháo sự, hắn dám đem Vân Trúc Quả cưỡng ép yêu cầu ta mua với giá một trăm tám mươi vạn, ta không đánh chết hắn là cho Sở gia mặt mũi rồi, ta tính toán là nháo sự sao?

    Con mắt Trình Cung quét ngang, trong lòng của hắn quá rõ ràng, hắn cố ý biểu hiện ra lực lượng Địa Anh đỉnh phong.

    Địa Anh đỉnh phong tại Tu Chân Giới đã có chút vị trí, nhất làđịa phương thế này, màđối phương chỉ là tán tu Nhân Anh tầng ba, chỉ cần mình không đánh chết là cho Sở gia mặt mũi, bọn họ cũng không vì người như thế mà trở mặt.

    Dù sao Địa Anh đỉnh phong, cho dù trong tán tu cũng không phải dễđối phó, hơn nữa đa số đều có chút bối cảnh.

    - Cái gì?

    Quả nhiên, tên trưởng lão nghe Trình Cung nói lời này, nhìn hằm hằm vào tên tán tu bán hàng kia, nói:

    - Hắn nói thế là thật?

    Trưởng lão kia nhìn ra, cái này Trình Cung một thân khí chất đại thiếu, không giống như là tán tu, hơn nữa nói chuyện trật tự tinh tường không phải người xằng bậy.

    Nhưng có thể nhìn ra không phải là người Bắc Câu Lô Châu cùng Đông Bắc Đan Châu, hiển nhiên người bán hàng cũng nhìn ra, cho nên mới như thế, nhưng hắn vẫn có chút không tin được.

    Bởi vì Vân Trúc Quả cũng đáng ít tiền, cũng phải đi vào vạn dặm Yêu Thú Sấm Lâm mới có, nhưng giá trị có hạn, trong vạn dặm Yêu Thú Sâm Lâm có rất nhiều, đi vào chỗ sâu có nhiều hơn nữa...

    Thứ này mười nguyên đan tinh khiết một quả là cao, cóđôi khi mua sắm nhiều cũng có giá tiện nghi, ba năm khỏa nguyên đan tinh khiết là có thể mua được.

    Người nọ vốn còn muốn cầu cứu, nhưng nghe tên trưởng lão hỏi, cúi đầu, toàn thân run rẩy không dám trả lời, bởi vì Trình Cung nói chuyện là hắn nói ra.

    Cho nên trưởng lão quay đầu nhìn những người chung quanh, người chung quanh thấy việc không liên quan tới mình, liền tranh thủ nói ra chuyện vừa rồi, người này đúng là ra cái gì một trắm tám mươi vạn nguyên đan.

    - Đồ hỗn trướng, đưa tới mở Lưu Vân đào quáng, về phần đồ vật của hắn ở đây, quy cho vị công tử này.

    Tên trưởng lão quét mắt nhìn những thứ xung quanh, không có gìđáng giá, cho nên trực tiếp hào phóng một chút.

    Tu Chân Giới không có phân đúng sai, chỉ phân thực lực mạnh yếu, đây chính làđiểm tàn khốc của Tu Chân Giới.

    Nếu như ở ngoài thành, xuất hiện dê béo như Trình Cung, vô số người có suy nghĩđầu tiên là giết chết đoạt bảo, đem toàn bộ biến thành của mình, đối với loại người này Trình Cung chưa bao giờ khách khí với hắn.

    Về phần tại đây, đối phương muốn âm chính mình, Trình Cung nói thẳng là hắn cưỡng ép mua bán, tên trưởng lão cũng không truy cứu, tất cả dùng thực lực nói chuyện, đây chính là Tu Chân Giới.

    Mà Trình Cung mua đồ tại đây, cũng không muốn nói nhảm nhiều với những người này, trực tiếp giết gà dọa khỉ, đỡ một ít phiền toái.

    Trình Cung trực tiếp ném người này cho người Sở thành, coi như thoả mãn gật đầu với trưởng lão kia, khoát tay trực tiếp thu đồ vật vào trong không gian giới chỉ, cất bước tiếp tục đi thẳng về phía trước.

    Tên trưởng lão đầu thâm ý nhìn Trình Cung, mang người bay về nơi xa xa.

    - Mẹ của ta nha, may mắn vừa rồi ta không đi lên, vừa rồi ta còn muốn bán cái mảnh vỡ này giá một trăm vạn nguyên đan, nếu như vậy ta sớm bị giết rồi!

    - Ai mẹ nó, ai mà biết, mới vừa rồi là dê béo, tại sao đột nhiên biến thành sói thế.

    - Đúng vậy a, thứđồ vật ném đi không ai cần của Nhạc Phụ có giá ba vạn nguyên đan, chúng ta vì cái gì không thể.

    - Chẳng lẽ thật sự là người với người giận điên sao, cũng bởi vì hắn có con gái xinh đẹp, cho nên vận khí tốt à?

    - Không đúng, không đúng, ta thấy hắn có mưu đồ, bà mẹ nó, hắn cũng không có nói a, chủ quán đều bị hụt tiền, ta nhớ đồ vật kia của lão Vân có giá tám ngàn, nhưng hắn lại ra giá năm ngàn, nhưng sau đó nói thành không đáng một đông, lão Vân cũng bị nói tới chóng mặt.

    Lần này hắn đi mua đồ, biểu hiện ra tri thức, tài hoa, khẩu tài, khí thế, tình huống mua một món gìđều chúý giá cả, tốt xấu hắn đều nói rành mạch, thậm chí nói đến mức người bán rơi lệđầy mặt.

    Cảm giác mình bán chính là rau cải trắng, đưa cho người ta cũng không thèm.

    Biểu hiện này của hắn, càng làm cho những người kia khiếp sợ, nhất là Nhạc Phủ.

    Hắn đều nhìn thấy rõ ràng.

    Vừa rồi là dê béo, biến thành con sói vơ vét tài sản.

    Lợi hại ah, so với mình còn lợi hại hơn nhiều lần, nếu như hắn có loại khẩu tài như thế, có năng lực trả giá như thế, còn có khí tràng báđạo, bản thân mình có thể mang hung hoa tặng luôn cho hắn.

    Hắn có thể dùng ba vạn nguyên đan mua hung hoa đi, cũng giống như những người khác, hiện tại hắn tò mò muốn chết, nhịn không được muốn biết tất cả.

    Dần dần.

    Chương 1165: Làm náo động.

    Hắn cũng nghĩđến khối sắt màu đen kia, đó là thứ bản thân hắn không rõ là cái gì.

    Chẳng lẽ vấn đề xuất hiện ở điểm này sao?

    Lúc này trong các loại công trình kiến trúc ở không trng, trong đó có một tòa công trình kiến trúc chuyên môn cung cấp cho người ta nghỉ ngơi, có thể bao quát vạn dặm chung quanh, cũng có thể nhìn ra các loại khung cảnh xinh đẹp, giờ phút này đã có một thiếu niên nhìn xuống.

    Chuyện vừa rồi hắn thấy rõ, nhưng sau đó hắn hứng thú quan sát, thần niệm của hắn càng lưu ý phía dưới.

    Một người ngồi một mình ăn bữa cơm ở đây cũng cần hơn vạn nguyên đan tinh khiết, trên người của người này cóđầy mũi tên nhọn, tùy thời muốn bắn ra, toàn thân tản mát ra khí thế bức người.

    à Trình Cung hiện giờ, đã tùy ýđi dạo quanh những gian hàng của tán tu, đạt được hơn mười loại dược vật hắn cần, hắn cũng thuận tiện hỏi thăm một chút, biết rõ trên không trung mới cóđồ quý, nhưng chỉ có thể tìm một ít dược vật cao cấp, muốn tìm được Âm Dương Thảo, xương của Huyền Quy vạn năm là không thể nào.

    Những thứđồ chơi này rất ít người nghe và thấy qua, Trình Cung cũng thuận tiện nghe ngóng một chút, thêm nữa...

    Là muốn mua tài liệu khác, cho nên bay lên không trung, muốn đi lên cửa háng lớn trên không trung mua hàng.

    - Công tử xin dừng bước!

    Nhạc Phủ ở bên cạnh đuổi theo, nhìn thấy Trình Cung vội vàng thi lễ, Trình Cung nhìn hắn.

    Trình Cung cười quay đầu nhìn về phía hắn, sớm đã biết rõ hắn không nhịn được mà tìm mình.

    Nhìn thấy Trình Cung không có vấn đề gì, chỉ cười nhạt nhìn mình, Nhạc Phủ có cảm giác mình bị người ta nhìn thấy, vô cùng xấu hổ.

    - Tiểu nhân không cố ý âm công tử, đây chính là ba vạn nguyên đan tinh khiết vừa rồi, nếu như thuận tiện, công tử cứ nói một câu cho ta mở mang kiến thức, thế làđược rồi.

    Nhạc Phủ đem không gian giới chỉ có ba vạn nguyên đan tinh khiết ra, thịt đau ah.

    Nhưng nhìn thấy biểu hiện của Trình Cung, hơn nữa đối phương làĐịa Anh đỉnh phong, ngẫm lại hắn cũng sợ, nếu như bởi vì bị đối phương nhìn chằm chằm thì quá thảm.

    Vậy cũng tốt, dù sao hắn cũng ở lại Sở thành một thời gian ngắn, nhưng trong lòng của hắn khó chịu nhất chính là muốn biết khối sắt đen kia là thứ gì.

    Hắn quá rõ ràng tính cách của mình, buôn bán cho tới bây giờ chưa từng chịu thua thiệt, nếu như phương diện này không giải quyết, sau này muốn đột pháĐịa Anh là không thể nào.

    Xuất ra ba vạn nguyên đan là cắt thịt, nhưng cởi bỏ khúc mắt của hắn, hắn chỉ có thể cắt thịt mà thôi.

    Thịt cắt bỏ có thể mọc ra, nhưng có tâm kết, khóđột phá thì thảm rồi.

    Trình Cung cười, kết quả này ban đầu hắn cũng không ngờ tới.

    Người như Nhạc Phủ, dựa vào loại phương thức này kiếm lấy nguyên đan tinh khiết và các loại tài liệu tu luyện, tâm chí kiên nghị còn kém xa so với những người đi ra ngoài chém giết, trường kỳ ở trong đó, phương diện này đối với bọn họ rất trọng yếu, rất dễ dàng sinh ra tâm ma, khó tăng lên.

    Mà Nhạc Phủ muốn đột pháĐịa Anh, nếu không giải đáp sẽ có tâm ma, được không bù mất.

    - Hoa kia có giá trị với ta, ba vạn cũng không có gì, nhưng bị người ta biến thành dê béo không phải chuyện tốt.

    Khối đồ này đúng là trong di tích lấy ra, giá trị không tính quá lớn, nhưng không thểđể ngươi chiếm tiện nghi, nên ta mới chọn nó, nhưng hiện giờđưa cho ngươi, khi đột Địa Hỏa Ma Kiếp sử dụng nó, sẽ có trợ giúp.

    Trình Cung không chút khách khíđưa ba vạn nguyên đan và ném khối mảnh vỡ đó cho Nhạc Phủ.

    Vật kia giá trị không lớn, nhưng Trình Cung cũng tiện tay bố trí một trận pháp, đem một ít lực lượng hỏa long dẫn vào bên trong.

    Nhạc Phủ tiếp thu mãnh vỡ này, Địa Anh đỉnh phong hắn cũng gặp qua một ít, nhưng chưa có người nào khẩu khí lớn như thế, có khí thế, cảm giác cao cao tại thượng, một bước lên trời Thiên Anh còn ngưu bức hơn, giống như tất cả trong tầm khống chế của hắn.

    Nhạc Phủ biết rõ hôm nay gặp người lại hợi, hắn đường đường là Nhân Anh đỉnh phong màđổ mồ hôi lạnh, lại ngẩng đầu đã không nhìn thấy Trình Cung đâu nữa.

    Cửđộng này của Trình Cung, Nhạc Phủ biết rõ, chẳng lẽ cái mảnh võ này không phải bảo vật, nhưng hắn còn nói có thể giúp mình vượt qua Địa Hỏa Ma Kiếp.

    Người kỳ quái, bất quá tốt tại này mình không thểđắc tội, người trẻ tuổi kia cấp cho Nhạc Phủ cảm giác nguy hiểm.

    Nhạc Phủ vừa trở lại quầy hàng, trong nội tâm không cân nhắc chuyện này nữa, lúc này đột nhiên có hai người hạ xuống trước quầy hàng của hắn, nội tâm Nhạc Phủ run lên.

    - Lão già kia, không nghĩ tới trừ sinh con gái, vận khí cũng rất không tệ nha, đi thôi, Thiếu chủ gọi ngươi qua...

    Trình Cung chính mình rất rõ ràng, sau khi mình đi, có không ít người lưu ý hắn.

    Nhưng đều rất cẩn thận, chỉ sử dụng thần niệm lưu ý hướng hắn đi, chúý lời nói cử chỉ của hắn, Trình Cung cũng chẳng muốn đi đểý tới.

    Hắn đi vào bên trong mua ít đồ, sau đóđi dạo qua các cửa hàng khác một vòng, cũng mua được không ít thứđồ vật, nhưng không tìm được hai món cần tìm, Trình Cung cũng không thất vọng, bởi vì loại vật này muốn tìm ở loại địa phương này cũng không có khả năng, trừ phi vận khí tốt.

    Trên thực tế hôm nay có thể gặp được Kiều Kiều Hoa, Trình Cung đã thật bất ngờ, bởi vì Kiều Kiều Hoa cũng rất hiếm thấy.

    - Một bên nóng như mặt trời, một bên lạnh như mùa đông, chính giữa tắc không ngừng bài xích nhau, dung hợp nhua, hẳn là Âm Dương Thảo a.

    Thời điểm Trình Cung chuẩn bị rời đi, bên tai nghe được một âm thanh.

    Có thể biết Âm Dương thảo cũng không có nhiều người, chẳng lẽ có luyện đan đại sư tại đây, Trình Cung quay đầu nhìn sang, giữa không trung có một gian phòn xa hoa, tư thế oai hùng cao ngất, khí thế của người trẻ tuổi này như mũi tên, đang đứng dậy nhìn Trình Cung.

    - Đúng vậy, ta muốn tìm Âm Dương thảo, nếu như có thì ra giáđi.

    Âm Dương thảo tuy thần kỳ, nhưng biết sử dụng cũng không có nhiều người, đa số người đều tách ra mà sử dụng, cho dù là thế, giá trị cũng vượt qua trăm vạn nguyên đan.

    Nếu như trong tay người biết tác dụng, giá trị tăng lên vài phần Nhưng hiện giờ trong tay Trình Cung nguyên đan sung túc, thu hoạch ở thành Hỏa Vân rất lớn, đã sớm bổ túc tiêu hao lúc trước, hiện tại nguyên đan tinh khiết trong tay của Trình Cung, đã vượt qua ba ngàn vạn.

    - Ta không có, nhưng ta biết ở đâu có, nhưng ta khuyên ngươi nên rời đi, vừa rồi ngươi chơi rất đẹo, liên tục náo động, khống chế tiêu sái tự nhiên, nhưng nơi này là Sở thành, không nên làm quá.

    Trình Cung rất bất đắc dĩ buông tay nói:

    - Ta ở nơi nào cũng như thế, thói quen rồi.

    Người trẻ tuổi sững sờ, không nghĩ tới chính mình hảo tâm khuyên bảo, người này không không xem ra gì, kiêu ngạo như vậy, làm càn không chỗ cố kỵ, hắn mới nhìn thầy lần đầu tiên, vốn cho rằng hắn mua sắm dược liệu, hẳn là Luyện Đan Sư, hơn nữa bằng chừng là tuổi này đã làĐịa Anh đỉnh phong, khó cóđược, thực tế là trêu đùa, áp bách tên tán tu bán thuốc rất lợi hại, cho nên mới hảo tâm nhắc nhở hắn một chút, không nghĩ tới hắn lại như thế.

    - Bành!

    Chương 1166: Vu hm. (1)

    Người trẻ tuổi trực tiếp quay người, cửa sổ trực tiếp đóng lại, trên cửa sổ có trận pháp một khi cửa sổ đóng lại trừ phi công kích hoặc là phá vỡ trận pháp trên đó, nếu không người bên ngoài không cách nào cảm ứng được, không biết bên trong tình huống gì.

    - Ha ha...

    Trình Cung bất đắc dĩ cười cười, hắn chỉ nói thật mà thôi, dám khiêu chiến Yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, đã thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, tại Đông Phương gia tộc dám tùy ý lấy lực lượng hỏa long, vừa tới địa phương mới không cân thận lại gây chuyện.

    Nhìn thấy đối phương cũng có ngạo khí, Trình Cung cũng chỉ cười mà thôi, dù sao hắn nói hắn có quyền lực, Trình Cung nhìn tấm lưng đó, có cảm giác rất quen mặt, nhưng không biết chuyện gì xảy ra, giống như đã từng quen biết, cảm giác nói không nên lời.

    Ngẫm lại, Trình Cung lắc đầu, bay đi.

    Thời điểm Trình Cung bay ra khỏi Sở thành, có người tiến hanh truyền hành tung Trình Cung trở về.

    Trong cung điện trọng yếu ở Sở thành, có một thanh niên có một con mắt nhìn tàn phiến, đó là mảnh vỡ, mảng vở này Trình Cung vừa cho người bán hàng Nhạc Phủ kia.

    Mà khí tức trên người thanh niên này rất hung bạo, làm cho người ta có cảm giác dã man, hung tàn, đứng ở trước mặt hắn so với trước mặt yêu thú cường đại rất nhiều.

    Tu Chân giả tới trình độ nhất định, trên người tổn thương đều rất dễ dàng trị liệu, nếu như có thể lưu lại vết sẹo thậm chí rất khó trị hết, hay hoặc là xuất hiện không trọn vẹn y trị không hết, trừ mọi người lực lượng không đủ cường, cũng không đủ tốt đan dược bên ngoài, vậy cũng chỉ có một loại giải thích, lúc trước tạo thành thương thế kia hại lực lượng quá mức khủng bố.

    - Bẩm thiếu chủ, người nọ đã rời khỏi Sở thành, người nói chuyện trước đó với hắn chính Lô Dực Thiên, xem ra tên Lô Dực Thiên cố ý thăm dò hắn.

    Trình Cung vừa đi tới Sở thành, đã có người báo cáo với người trẻ tuổi kia.

    - Vốn cho rằng thời gian gần đây không thểđộng thủ, nhưng hai bên đã vội vả như thế.

    Vậy thì cứ làm đi, thực tế người này là người Bắc Minh gia tộc cần tìm, thông tri Bắc Minh Triều, nói người hắn tìm đã tìm được rồi.

    Bộ dáng thanh niên độc nhãn khoảng bốn mươi tuổi.

    Nhưng từ khí tức trên người có thể nhìn ra, hắn là người đã trải qua tôi luyện sinh tử nhiều lần, có lẽ ở thong bí cảnh gia tốc thời gian dài, cho nên vào lúc này nói chuyện rất khó nghe.

    - Thiếu chủ, tên Lô Dực Thiên kia đã tới đây, gia chủ truyền mệnh lệnh gần đây không được làm động tác gì, không cần phải ngay vào lúc này...

    Nam tửđộc nhãn nhìn về phía tên trưởng lão, tên trưởng lão sợ tới mức cúi đầu xuống, không dám nói gì nữa, sau đóđi ra ngoài.

    Sở thành là thiên hạ của Sở gia, sở gia phụ thuộc Thiên Cung Thần Điện, thuộc về người canh giữ trọng trấn cho Thiên Cung Thần Điện, Sở gia chủ là Sở Thiên Nam, có tu vi Thiên Anh tầng năm.

    Tại Thiên Cung Thần Điện còn một thân phận Thái Thượng trưởng lão, nhưng muốn nói ai hung ác nhất Sở thành, không thể nghi ngờ chính là vị thiếu chủ Sở Quân này.

    Hắn ở bên ngoài vài chục năm, ai cũng không biết hắn trải qua cái gì, sau khi trở về liền còn một mắt.

    Bảy năm trước vừa tròn ba mươi, hắn trở về là Thiên Anh tầng năm.

    Về sau đi tới Bắc Minh gia tộc một chuyến, sau khi trở về tuy không xuất thủ qua, nhưng người Sở gia cũng biết, thực lực của Sở Quân đã vượt qua phụ thân Sở Thiên Nam của hắn.

    Cộng thêm phong cách làm việc tàn nhẫn của hắn, hôm nay ở Sở thành ai cũng sợ hắn.

    - Một gia tộc tàn phế, một gia tộc phong điện có gìđáng sợ.

    Hiện tại là cơ hội tốt nhất.

    Chính là lúc Sở gia quật khởi, không thể vĩnh viễn sống ở dưới chân của người khác.

    Lô gia bọn họ cho rằng là trước đây sau, tùy tiện dẫn thiên tài trẻ tuổi trong gia tộc ra là có thể giải quyết tất cả.

    Sở Quân nói xong.

    Liếc mắt nhìn Nhạc Phủ đang run rẩy, trong mắt hiện ra hung quang tàn nhẫn, lập tức nói:

    - Lập tức thông tri Bắc Minh gia tộc, nói là chung ta đã tìm được người rồi, cung cấp vị trí chuẩn xác cho bọn họ, cánh cửa không gian mở ra cho bọn họ đi tới, mang tên Nhạc Phủ đi, chúng ta đi theo tính sổ với tên tiểu tử kia.

    Sở thành vốn hùng bá một phương, ở vào giao giới Bắc Câu Lô Châu cùng Đông Bắc Đan Chau, nhưng thời điểm Bắc Câu Lô Châu cường thế nhất đã khống chế bọn họ, nếu như Bắc Câu Lô Châu vẫn cường thế như trước đây...

    Thì không có gì, nhưng mười mấy năm trước Thiên Cung Thần Điện phong điện, Bắc Câu Lô Châu Lô gia uy thế giảm sút, bọn họ bị nhiều thế lực khác nhìn chằm chằm vào.

    Bên ngoài Sở thành, Trình Cung cảm nhận được có rất nhiều người đang theo dõi mình, trong nội tâm Trình Cung nhớ tới lời của người nọ.

    Chẳng lẽ làđạo phỉ ở Tu Chân Giới sao, chẳng lẽ ta xui xẻo thế thật sao?

    Không thể nào, Cửu Châu đại địa, trong địa bàn của Thiên Cung Thần Điện khống chế Bắc Câu Lô Châu là ổn định nhất, tuân thủ quy củ nhất, không thể nào loạn như hiện giờ.

    Chẳng lẽ sự như trong tình báo nói, sau chuyện mười mấy năm trước, Thiên Cung Thần Điện phong điện, có không ít thế lực bắt đầu rục rịch?

    Nếu thật sự là như thế, trong mắt Trình Cung bắn ra sát khí, vậy thì mình nên giúp ngoại công thành lýđám tạp chủng này mới được, loại không an phận, gặp chuyện không may thì quay đầu làm phản, phải diệt mới được.

    Vốn Trình Cung định rời khỏi Sở thành đi tới Thiên Cung Thần Điện, sẽ trực tiếp cho Hỏa Phượng Ma Long dùng tốc độ cao nhất chạy đi, nhưng vào lúc này hắn không nhanh không chậm màđi lên, hắn đúng là muốn xem đám người kia làm gì, nơi khác hắn sẽ mặc kệ tất cả, nhưng đến Bắc Câu Lô Châu, hắn không quan tâm không được.

    Nơi này chính là của ngoại công, địa bàn của mẫu thân, nhất là nghe nhị thúc nói chuyện năm đó của ngoại công, Trình Cung rất là bội phục, bội phục từ trong nội tâm.

    Là người của hai thế giới, gặp quá nhiều người, cho dù là một ít nhân vật trong truyền thuyết, cũng không ai có thể làm cho Trình Cung bội phục cả, nhưng mình đối với ngoại công chưa bao giờ gặp mặt kia, lại làm cho Trình Cung cảm thấy kính nể rất nhiều.

    Hơn nữa cẩn thận cân nhắc, Thiên Cung Thần Điện phong điện cùng Bắc Câu Lô Châu Lô gia cường thếđã ngã xuống, uy tín và lực lượng cũng giảm, nguyên nhân cũng bởi vì chuyện mười mấy năm trước.

    Nếu như ngoại công không vì gia gia, vì Trình gia, cũng không phát sinh chiến đấu với Yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông là những thế lực cường đại, cũng không bịép phải phong điện.

    Trong nội tâm nghĩ những chuyện này, Trình Cung không nhanh không chậm bay đi, bay ra ngoài khoảng chừng hai ngàn dặm, đột nhiên Trình Cung cảm thấy phía sau có một cổ lực lượng cường đại nhanh chóng đuổi theo.

    Tiểu tử, rốt cục đến, ta muốn nhìn xem đám các ngươi chơi cái trò bịp bợm gì.

    - Đứng lại, dám ở Sở thành lừa bịp tống tiền, ta xem tiểu tử ngươi chán sống rồi.

    Vọt tới trước nhất là một tên Thiên Anh tầng hai, hắn bay đến sau lưng cách Trình Cung trăm dặm, liền trực tiếp xé rách không gian xuất hiện cách người Trình Cung ngàn mét, bộ dáng rất trâu bò, Trình Cung bước chân dừng lại, sau lưng có bốn tên trưởng lão Địa Anh đỉnh phong đang vây Trình Cung vào giữa.

    Chương 1167: Vu hãm. (2)

    - Lừa bịp tống tiền, ta lừa bịp lão ba của ngươi à?

    Trình đại thiếu không phải thái điểu mới bước chân ra đường lần đầu.

    - Làm càn!

    Tên Thiên Anh bày ra bộ dáng cao cao tại thượng, phụng mệnh đi trước chặn đường của Trình Cung, hắn cũng không cần làm rõ thân phận Trình Cung.

    Còn tưởng rằng cũng giống trước kia, thiếu chủ cho hắn đi làm thịt dê béo, hắn vốn cho rằng sự xuất hiện của Thiên Anh như hắn sẽ hù Trình Cung sợ, sau đó tất cung tất kính giải thích, hắn đội cái mũ cao cao tại thượng lên, thức thời bảo hắn xuất đồ vật ra, không nghe lời thì trực tiếp giết chết.

    Tên Thiên Anh kia khí thế như cầu vòng, tức giận quát một tiếng muốn động thủ, còn chưa đạt tới Thiên Anh mà dám bất kính như thế, bản thân mình là một bước lên trời, cao cao tại thượng, dám nói với Thiên Anh như thế, đúng là chán sống mà.

    - Hữu tổng quản đừng vội, miễn cho người Sở gia lời ong tiếng ve.

    Nhưng vào lúc này, không gian trực tiếp xé rách, không gian trước người tên Thiên Anh rách ra, Sở Quân mang theo thủ hạ tới đây, hai tên thủ hạ này hắn vừa mới mời chào được, hai người đều được hắn thường chỏ hai món thượng phẩm linh khí phòng ngự.

    Cho tới bây giờ không có người nào nhìn thấy hai người này, nhưng bị Sở Quân cho hai người này tổng quản Sở thành, có mấy lần mang hai gia hỏa này đi ra ngoài động thủ, mà hai gia hỏa nay đều diệt sát những tên được cho là dê béo.

    Cũng chính vì thế, cho nên tên Hữu tổng quản này không chút do dự màđầu nhập vào Sở Quân, mà thấy Sở Quân hiện ra, đi tới thi lễ.

    Sở Quân khoát tay cho hữu tổng quản lui ra, hắn thì nhìn Trình Cung, sau đó một ngón tay bảo tên thủ hạ mang Nhạc Phủ tới, nói:

    - Người nọ giao nộp phí tổn cho Sở thành, cho nên ở Sở thành buôn bán, hắn nói ngươi lừa gạt hắn, đem thứ hắn bán mua với gia ba vạn nguyên đan, ép hắn phải nhận, không nhận thì ngươi đánh chết hắn!

    - Ta hỏi rõ rồi, nhưng trước khi giao dịch với nhau, song phương phải đồng ý mới giao dịch được, một nguyện ý bán một nguyện ý mua, đúng không?

    Sở Quân nhìn Nhạc Phủ mà hỏi.

    Diễn, tiếp tục diễn, ta muốn xem đám người các ngươi diễn tới mức nào, hơn nữa thằng này còn nói gần nói xa cóý khác, hình như muốn biểu diễn cho người nào đó xem, càng kỳ quái.

    Trong nội tâm Trình Cung suy nghĩ, cũng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn xem, xem bọn họ tiếp tục diễn, hắn muốn nhìn xem sẽ như thế nào.

    Nhạc Phủ nói như thế nào cũng có tu vi Nhân Anh, nhưng vào lúc này Nhân Anh của hắn bất ổn, có một loại cảm giác tẩu hỏa nhập ma.

    Trong nội tâm rất khổ, coi chừng, coi chừng, không nên phân tâm, cuối cùng nhất vẫn bị cuốn vào chuyện này a.

    Thế tục đều gọi Nhân Anh kỳ là lục địa Thần Tiên, nhưng trong mắt bọn họ thì mình chẳng khác gì phàm nhân.

    Ai, đây mới thực sự là Thần Tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn a!

    Nhạc Phủ ngẩng đầu nhìn Trình Cung, trên mặt bất đắc dĩ, bộ dáng đáng thương, lại nhìn Sở Quân, cuối cùng thấp giọng nói:

    - Vâng!

    - Rất tốt, ta hỏi lại, có phải sau khi lấy đồ vật, hắn ép ngươi phải nhận ba vạn nguyên đan tinh khiết, đúng chứ!

    Thân thể Nhạc Phủ run lên, bản thân mình tự nguyện quay về, chỉ sợ chọc tới chủ nhân nơi đó, hơn nữa cũng sợ tâm ma không tăng tu vi lên, dù sao trước kia con gái quay về có cho mình đan dược, tiếp qua một thời gian là có thể tăng lên.

    Nếu có tâm ma, bởi vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn thì không được, trên thực tế hắn đã sớm không cần bán đồ vật kiếm nguyên đan, hắn đã trà trộn như thếđã trăm năm, thói quen cuộc sống này không bỏ được, không nghĩ tới cuối cùng vẫn dính vào đại phiến toái.

    Tuy trái lương tâm, nhưng thời điểm này Nhạc Phủ biết rõ, chính mình nếu dám nói không, nhất định phải chết.

    - Vâng...

    Phải...

    Nhạc Phủ run rẩy, cúi đầu nói.

    - Vậy thì không có vấn đề.

    Sở Quân mở hai tay nhìn Trình Cung:

    - Thế tục có câu nói rất tốt, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, Tu Chân Giới cũng có quy củ Tu Chân Giới, người giao dịch ở Sở thành của ta sẽ được an toàn, hiện tại dám làm bậy chính là gây hấn với Sở gia, khiêu khích Thiên Cung Thần Điện, ngươi còn gìđể nói?

    - Ha ha...

    Trình Cung nhịn không được, mẹ kiếp, may mắn mập mạp, sắc quỷ, Túy Miêu không có ở chỗ này, nếu không nhất định sẽ chết cười, Tứđại hại thành Vân Ca, hôm nay đã sớm thành danh ở bên ngoài, được xưng là Trình đại thiếu đệ nhất quần làáo lượt Cửu Châu, hôm nay lại có người chụp mũ diễn kịch, đây đúng là thủ đoạn cao minh nha, Trình Cung không nhịn được, lại còn nói mình khiêu kích Thiên Cung Thần Điện, dựa vào, Thiên Cung Thần Điện là nhà của ta, khiêu khích cái bướm ấy!

    Mình ở Bắc Câu Lô Châu, tuyệt đối là thiếu chủ chính quy, loại lời này nên để mình nói với người khác, không ngờ hiện giờ lại có người nói với mình, Trình Cung muốn không cười cũng không được.

    Sở Quân không nghĩ tới Trình Cung sẽ có phản ứng này, hơn nữa lại không giống đám người cười giả mù sa mưa, cười rất làm càn, hung hăng càn quấy, giống như mình là con hát đang diễn kịch.

    - Cười đã chưa?

    Sở Quân lạnh lùng quát lên, nói:

    - Một hồi ta sẽ khóc cho ngươi.

    - Ngươi cũng không phải con của ta, ta chưa chết ngươi khóc cái gì!

    Trình Cung rất chân thành nói ra.

    A!

    Run run rẩy rẩy, trái tim của hắn chưa từng bị người nào nhạo báng như thế, hiện tại không ngờ lại gặp được, không biết là người địa phương nào.

    Mặc dù nói căn cứ từ suy đoán của mình, người này cũng có chút địa vị, nhưng mãnh long bất áp địa đầu xà, huống chi Sở Quân này còn lợi hại hơn lão tử của hắn.

    Ẩn ẩn có cảm giác biến thành người cầm quyền chân chính, người này cười hắn.

    Hơn nữa nói chuyện còn hung hăng cần quáy hơn cả Sở Quân hắn nữa.

    Sở Quân nhìn Trình Cung rất hung ác, tức giận bành trướng, hắn không nghĩ tới Trình Cung đã như thế này còn dám hung hằng càn quấy như thế, căn bản không để hắn vào trong mắt.

    - Bắt lấy hắn, mặc kệ là người nào, dám xúc phạm quy củ của Sở thành, xúc phạm quy củ Thiên Cung Thần Điện.

    Sở Quân trực tiếp ra lệnh.

    - Vâng.

    Hữu tổng quản nghe xong, lập tức đáp ứng trước một tiếng, khoát tay trực tiếp ngưng tụ một bàn tay cực lớn, lăng không chụp vào Trình Cung:

    - Dám ở Sở thành làm càn.

    Quả thực không biết sống chết.

    - Một rác rưởi cũng dám kêu gào ở đây, lăn.

    Trình Cung khoát tay, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn còn lớn hơn bàn tay của hắn gấp mười lần ngưng tụ ra, tốc độ còn nhanh tới mức kinh người.

    Thậm chí chưa cho Sở Quân thời gian phản ứng đã nổ tung rồi.

    - Mau tránh ra!

    Sở Quân tức giận quát một tiếng, đưa tay đánh ra một đạo kiếm quang.

    - Oanh!

    Đạo kiếm quang này có tốc độ cũng nhanh kinh người, nhưng Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn của Trình Cung tích súc rất đủ, cho nên khi Sở Quân cứu viện, đãđập nát bàn tay do hữu tổng quản nhưng tụ ra, cũng giết hữu tổng quản.

    Loại Thiên Anh này chỉ có thể phát huy hai mươi vạn long lực, Trình Cung hiện tại không sử dụng lực lượng gì, cũng có thể giết dễ dàng, bởi vì lực lượng của hắn đã siêu việt Địa Anh đỉnh phong vài lần, bộc phát ra lực lượng gấp hai lần Thiên Anh tầng hai, nếu vận dụng nguyên tinh hoặc là Hỏa Phượng Ma Long.

    Vậy lực lượng tăng lên mức không thể tưởng tượng.

    Chương 1168: Ngươi không phải con của ta.

    Chết, chết, thực giết chết.

    Tên này quá hung hãn nha, đây chính là một bước lên trời, trải qua Thiên Cương Lôi Kiếp, là tồn tại Thiên Anh ah, không ngờ hắn bị một Địa Anh đỉnh phong một kích giết chết, quả thực quá không thể tưởng tượng nổi a.

    Nhạc Phủ hai mắt như rớt ra, hắn thường hay khoác lác, nhưng toàn nói đến ai đó trong truyền thuyết, loại tiếc mục này không thể tin nổi a, ít nhất cũng phải vn dụng pháp bảo, thủ đoạn ẩn giấu mới được, làm gì giống như hiện tạo, một tát chụp chết rồi, đúng là tròđùa mà.

    - A!

    Người trẻ tuổi đứng ở đây cũng ngạc nhiên, có chút sợ hãi thàn phục.

    Sở Quân là người buồn bực nhất, hắn sớm đã biết rõ thân phn Trình Cung, tuy tin tức Nam Chiêm Bộ Châu không nói rõ ràng, nhưng tư liệu Trình Cung tại thành Hỏa Vân thành vẫn rất kỹ càng.

    Hắn biết rõ Trình Cung không dễđối phó, hắn cũng sớm chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cũng cho rằng Trình Cung lợi hại có hạn, dù sao cũng chỉ làĐịa Anh đỉnh phong mà thôi.

    Mục đích chính thức của hắn chỉ là lợi dụng Trình Cung một chút mà thôi, nhưng không nghĩ tới Trình Cung chỉ một tát đãđánh chết tên hữu tổng quản của hắn rồi.

    Đây chính là cảnh giới Thiên Anh trung thành và tn tâm, là nhân vt trọng yếu đầu nhp vào hắn đầu tiên, cứ như vy mà chết đi!

    - Giết...

    Hắn!

    Sở Quân cắn răng ra lệnh cho thủ hạ giết Trình Cung.

    Phía sau hắn có hai gia hỏa mặc khải giáp, bộc phát ra lực lượng tương đương Thiên Anh tầng năm, buông Nhạc Phủ ra, lao thằng về phía Trình Cung.

    Sở gia là một nhóm thế lực, nếu tại Nam Chiêm Bộ Châu cũng có thể so với Nguyên Thủy Ma Tông, Phong Vân Kiếm Tông, Nam Cương Thần Giáo, tuyệt đối là thế lực hùng bá, nhưng Trình Cung đã không đểý trong lòng.

    - Đủ rồi, trình diễn quá tệ, chẳng lẽ muốn nói cho ta biết, trước kia những người tới Sở thành bị chặn giết, đều là vì bọn họ vi phạm quy củ, phạm sai lầm nên mới giết sao?

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời có tiếng hừ lạnh, một người trực tiếp xé rách hư không xuất hiện bên cạnh Trình Cung trăm mét, đây chính là người trẻ tuổi đã nói chuyện với Trình Cung, toàn thân giống như mũi tên đã lên dây, gây cho người ta cảm giác bịáp bức.

    - Ah, ta còn tưởng rằng là ai, thì ra là người nối nghiệp Thiên Cung Thần Điện chúng ta, Lô Dực Thiên, Lô công tử, ta tại đây đang xử lý công việc, không thể tiếp đón từ xa, không thể tiếp đón từ xa.

    Tuy trong miệng nói như vy, nhưng Sở Quân cũng không nhúc nhích.

    Đừng nói hắn là thế hệ trẻ tuôi tàn nhãn, tại Thiên Cung Thần Điện gặp nhiều thế lực liên thủ công kích, sau đó tuyên bố phong điện, rất nhiều người thế hệ trước đều có tâm tư của mình, hiện tại Bắc Câu Lô Châu đã có mấy thế lực bắt đầu làm theo ý mình.

    Chính vì nguyên nhân này, Sở Quân mới cóýđịnh như thế, chỉ cần kế hoạch lần này thun lợi, chính mình sẽ đạt tới Thiên Anh đỉnh phong, khi đó mình sẽ tuyên bố thoát ly Thiên Cung Thần Điện, thm chí nếu mình có thểđạt tới Thuần Dương thành tựu thái tôn, về sau thay thế Thiên Cung Thần Điện mà chuyển biến thành gia tộc của hắn, cũng có khả năng.

    Lô Dực Thiên, tiểu tử chính là lô Dực Thiên, chính là nhi tử của cu ruột mình.

    Là người cu duy nhất của mình chết đi trong đại chiến lần trước, lúc ấy Thiên Cung Thần Điện chết tổn thương thảm trọng, lão Điện Chủ vẫn lạc, mà Lô Quân Hạo là ngoại công của mình sắp tiếp nhn điện chủ sống chết không rõ, cu chết trn, tộc nhân tử thương vô số, lúc này mới xuất hiện kết quả phong điện.

    Trách không được lần gặp mặt trước đó, mình lại có cảm giác quen thuộc, mà bức họa mẫu thân trong phòng phụ thân, có chút ít điểm giống với ngươi Lô gia, cho nên có cảm giác thân cn, sinh ra rất tự nhiên, trách không được.

    - Hừ!

    Lô Dực Thiên hai tay chắp sau lưng, lãnh ngạo nhìn Sở Quân, nói:

    - Ít diễn kịch đi, Sở thành của các ngươi tại Bắc Câu Lô Châu diệt không ít gia tộc và môn phái nhỏ, mà chặn giết tán tu nhiều vô số kể, đãđến tình trạng người người oán trách, nên giải thích thế nào?

    - Giải thích?

    Sở Quân nghe xong lời này cười lên, buông tay nói:

    - Ta phải giải thích cái gì, nên giải thích cái gìđây, những tên tán tu nháo sự ở khắp nơi, chẳng lẽ ta chẳng quan tâm.

    Về phần giải thích, phụ thân đem vị trí truyền cho ta, đến lúc đó ta chính là ngoại môn Thái Thượng trưởng lão Thiên Cung Thần Điện, muốn giải thích cũng phải đi tới chỗ Thái Thượng trưởng lão hội mà giải thích, ta không cần giải thích cho Lô thiếu gia.

    Hiện tại, ta muốn xử trí người này, kính xin Lô thiếu gia tránh gia, đừng cản trở công việc của ta.

    - Việc...

    Việc của hắn ta đã nhìn thấy, chính người này đãđem nguyên đan tinh khiết trả lại.

    Ánh mắt Lô Dực Thiên như mũi tên, nhìn thẳng Nhạc Phủ.

    Nhạc Phủ không dám ngẩn đầu lên, chuyện này càng náo càng lớn, ngay cả thiếu chủ Lô gia cũng đi ra, chính mình kẹp ở giữa chết chắc.

    Hắn biết rõ, bản thân mình là quân cờ, là vt hi sinh của bọn họ mà thôi, lúc này Nhạc Phủ đã tuyệt vọng, bởi vì cho dù thế nào, đại họa cũng giáng xuống đầu của hắn.

    - Lô thiếu gia, chuyện này có gì không đúng, nhưng chuyện này Lô thiếu gia không nên nói tùy tiện, tuy ngươi muốn bảo vệ người này, nhưng cho dùđi tới trước Thái Thượng trưởng lão hội, ta vẫn chiếm lý.

    Lô Dực Thiên lạnh lùng, nói:

    - Chiếm lý, chỉ sợ lý này không vững!

    Thằng này rõ ràng không phải loại lương thiện, thuộc về loại huyết tinh, nhân vt tàn bạo, lúc này nói như thế.

    Hơn nữa hiện tại xem ra, lúc trước hắn làm tất cả, chỉ là muốn dẫn Lô Dực Thiên ra mà thôi.

    Trình Cung cũng có cảm giác chuyện này không đơn giản như vy.

    - Nói như vy, Lô thiếu gia nhất định phải bảo vệ người này?

    - Hừ, nếu như nói như thế, ta bảo vệ hắn, vừa vặn cũng mang cái gọi là nhân chúng của ngươi quay trở lại Thiên Cung Thần Điện, ta xem nhân chứng của ngươi nên nói cái gì.

    - Bảo vệ, ngươi giữđược hắn sao?

    Đột nhiên, trên không trung có tiếng gầm lên.

    - Oanh!

    Đột nhiên trên bầu trời có một cánh cửa lớn, bên trong có hơn mười đạo lực lượng cường hoành xuất hiện, cuối cùng xuất hiện hai người, phía trước nhất chính là Bắc Minh Triều, bên cạnh hắn chính là Bắc Minh Chí Dương, bọn họ mang theo năm tên Thiên Anh và mười mấy tên Địa Anh kỳ cường đại, trực tiếp xuất hiện tại Bắc Câu Lô Châu của Thiên Cung Thần Điện.

    - Bắc Minh Chí Dương, Bắc Minh Triều...

    Lô Dực Thiên khí khái hào hùng bức người, nhuệ khí trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, lp tức trầm giọng quát hỏi:

    - Bắc Minh Triều, Bắc Minh Chí Dương, nơi này làđịa vực của Thiên Cung Thần Điện, các ngươi không nên đến đây, lp tức rời đi, nếu không ta sẽ coi đó là khiêu kích Thiên Cung Thần Điện.

    - Khiêu khích...

    Ta khiêu khích thì thế nào, ha ha...

    Bắc Minh Triều cười to nói:

    - Ngươi còn tưởng rằng Thiên Cung Thần Điện còn là tồn tại như mặt trời ban trưa không ai địch nổi mười mấy năm trước sao, phong điện làm con rùa rút đầu rồi, còn ở chỗ này trâu cái gì mà trâu, cút qua một bên cho ta, đừng nhúng tay vào chuyện của lão tử, nếu không, ta sẽ thu thp cả ngươi.

    Chương 1169: Thiên cung thần kỹ.

    Bắc Minh Triều nói xong, dùng ánh mắt như giết người nhìn về phía Trình Cung, chính là người đãđoạt mất Đông Phương Linh Lung, nàng ta rất nhanh có thể tới tay chính mình, giống như một vị tiên nữ mặc cho chính mình chàđạp.

    Ghê tởm, chính là hắn đãđánh lén mình, theo việc Đông Phương Thiên Báo bị giết, rất nhiều chuyện trước kia không rõ bây giờ dần dần trồi lên mặc nước, mà trong đóđều có cái bóng của Trình Cung này.

    Bắc Minh Triều lập tức nghĩ hết mọi biện pháp điều tra hành tung của Trình Cung, thật không nghĩ tới hắn tìm được rồi, hắn lập tức tới nơi đó.

    Lô Dực Thiên khoát tay, trong tay hắn đã xuất hiện một thanh thiên cung, thân là con cháu Lô gia, thời điểm này không có lùi bước, ánh mắt của hắn kiên định vô cùng, đồng thời cũng trước tiên nghĩ biện pháp liên hệ trong nhà, nhưng hiển nhiên tại khi đám người Bắc Minh Chí Dương xuất hiện, Bắc Minh Chí Dương đã bày ra cấm chế tại xung quanh, phải đánh vỡ cấm chế này mới có thể liên hệ với gia tộc.

    - Chậc chậc chậc...

    Trình Cung một mực ở một bên không ra, lúc này cuối cùng cũng phát sinh ra loại âm thanh khinh thường, mang theo vẻ tươi cười bay đến bên cạnh Lô Dực Thiên.

    Lô Dực Thiên sửng sốt, bất quá cảm giác người này có chút không giống người thường, lúc này gần gũi lại cảm giác dường như có chút thân cận, quen thuộc, nói chung là thấy có cảm giác thân thiện, nhưng lại không nghĩ rằng đối phương bay đến bên cạnh mình dĩ nhiên mình không đề phòng.

    Phải biết rằng trải qua vô số đau khổ, chiến đấu, hắn đã hình thành một loại bản năng, điều này chỉ có thể nói rõ ràng hắn cảm giác đối phương đến bên cạnh nhưng sẽ không tạo thành bất luận gì cửđộng thương tổn chính mình, mới có thể như vậy.

    - Được rồi, đệ, còn lại giao cho ca đến xử lý, tiện nhân này là của ca.

    Ngươi muốn ra tay cứu, đối phó một tiện nhân độc nhãn, nói nhiều lời vô ích với tên này làm cái gì?

    Trực tiếp giết đi, sau đó cùng đi Sở Thành diệt hết đám người Sở gia, đổi một người quản lý biết nghe lời làđược, chuyện quáđơn giản.

    Sao phải làm phức tạp như vậy?

    Trình Cung vỗ vỗ vai Lô Dực Thiên, rất tùy ý nói.

    Nguyên bản đang vận sức chờ phát động, chuẩn bị đại chiến một hồi, bây giờ Lô Dực Thiên lại không nói gì nhìn về phía Trình Cung, người này đang nói gìđây?

    Cái gì màđệđệ, ca ca hả?

    Hắn là ca ca của ai?

    Vì sao đột nhiên lại nhận thân thích, hơn nữa còn không phải cách xưng hô thống nhất của tu chân giới, thực sự tùy ý giống như người thân với người thân vậy.

    Hơn nữa vừa mở miệng đã nói tiêu diệt Sở gia.

    Hắn cho rằng chính mình là ai?

    Không thấy được ta, không thấy được ta, không thấy được ta...

    Lúc này, Nhạc Phủ Chính không bị người ép nữa, đang gập người, cẩn thận lùi về phía sau, trong lòng liên tục cầu khẩn không thấy được ta.

    Mọi chuyện đã tới tình trạng này, hắn sớm đã bị dọa sợ rồi, sự tình càng lúc càng trở thành đại họa.

    Địa vị một người lại to hơn một người, sớm biết rằng như vậy ngày hôm nay chính mình không nên đi ra, kết quả chưa kiếm được cái gì còn gặp phải họa như vậy.

    Bất quá khi hắn nghe được lời Trình Cung nói với Lô Dực Thiên kia.

    Hắn thiếu chút nữa không phát ra âm thanh.

    Ta kháo, Sở Quân Bảo mang theo người vây quanh bọn họ.

    Ngay cảđám người Bắc Minh gia tộc ở Đan Châu cũng tới đây, hắn dĩ nhiên còn dám nói những lời này.

    Lúc đó chính mình quyết định quả thực không sai, người này quá mức hung dữ, không thể trêu vào!

    - Ha ha...

    Lần thử hai Sở Quân Bảo lại cười to:

    - Đúng là không sợ gió to cắt đứt lưỡi, các ngươi có thể sống sót rồi hãy nói những lời đó!

    Lúc Sở Quân Bảo cười lớn xong liền lui lại về phía sau, tất cả những điều này nguyên bản đã nằm trong kế hoạch của hắn, ngày hôm nay bất kể thế nào Lô Dực Thiên đều phải chết, lúc Bắc Minh gia tộc giết Lô Dực Thiên xong, hai bên sẽ xảy ra đại chiến, chính mình không chỉ có thể thu được lực chống đỡ của Bắc Minh gia tộc tiếp tục chống đỡ, làm nội ứng tại Thiên Cung Thần Điện, còn có thể nhận được chỗ tốt tương ứng, một khi bọn họ hợp lại thì Sở gia có cơ hội tạm nghỉ, phát triển, quật khởi.

    - Ta nói muốn bảo vệ ngươi, sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ ngươi!

    Lô Dực Thiên khẽ nhíu mày, cho rằng Trình Cung cố ý dụ dỗ như vậy, tránh cho chính mình không mặc kệ hắn.

    - Ha ha!

    Trình Cung không coi ai ra gì cười nói:

    - A!

    Quên nói cho ngươi, ngươi còn không biết ta là ai, ta gọi là Trình Cung, Trình Tiếu Thiên là gia gia của ta, Lô Quân Hạo là ngoại công ta, phụ thân của ngươi là cữu cữu ta, cô cô của ngươi là mẫu thân t bây giờ ngươi rõ quan hệ giữa hai chúng ta chưa?

    Được rồi, trước tiên ngươi cố gắng lo cho chính mình, đợi ta đi giải quyết đám loắt choắt này đã!

    Trình Cung...

    Lô Dực Thiên mạnh mẽ quay đầu, phát hiện Trình Cung đang nhìn hắn cười cười, còn đang khẽ gật đầu.

    Nếu như hắn thực sự chính là Trình Cung, là nhi tử của cô cô, vậy thì hắn đúng là ca ca của chính mình rồi, giải quyết những người này của Bắc Minh gia tộc, cho dù hắn là Thiên Anh đỉnh phong cũng không có khả năng một người đối kháng những người này, không được, bất kể thế nào đều phải liên hệ về gia tộc, để gia tộc phái người tới cứu viện mới được.

    Trình Cung vừa nói chuyện, người đã chậm rãi bay lên, lúc trước Bắc Minh Triều và Bắc Minh Chí Dương lăng không lơ lửng ở đỉnh đầu bọn họ, lúc này Trình Cung đã bay tới cùng một độ cao với hai người.

    - Lần trước không giết chết các ngươi không phải rất vui, lần này dĩ nhiên chính mình tựđưa lên đến cửa, vốn đang nghĩ thêm một đoạn thời gian nữa sẽ đi thu thập các ngươi, kết quả là các ngươi lại vội vàng không nhịn được tựđưa lên đến cửa rồi.

    - Trình Cung, lần trước quả nhiên chính là ngươi giở trò quỷ, tất cả nợ nần khi đó ngày hôm nay ta sẽ tính sổ với ngươi, bắt hắn, ta muốn hắn sống.

    Bắc Minh Triều nổi giận gầm lên một tiếng, lần trước đi kết thân, kết quả làđầu tắt mặt tối quay trở về, tuy rằng những người khác không nói cái gì, thế nhưng chính hắn lại cảm giác mất hết mặt mũi.

    Bắc Minh Triều ra lệnh một tiếng, vài tên Thiên Anh đồng thời ra tay, trong đó một người mạnh nhất đã có tu vi Thiên Anh tầng sáu, mặc dù vừa rồi Trình Cung đơn giản đánh chết tổng quản Sở Thành Hữu, nhưng tại bọn họ xem ra, đó chỉđơn giản như sư tử vờn thỏ, dùng hết lực lượng siêu việt bình thường gấp vài lần, đây cũng là vì tình huống phải bắt sống mới như vậy.

    Màánh mắt Bắc Minh Chí Dương thì nhìn chằm chằm vào Lô Diệu Thiên, gần đây danh tiếng của người thanh niên này khá vang dội, điểm ấy còn không đặt ở trong lòng hắn, quan trọng nhất làđừng làm cho hắn có cơ hội liên hệ với Thiên Cung Thần Điện mới được.

    Mặc dù trong cảm nhận của mọi người, Thiên Cung Thần Điện đã xuống dốc, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, không đến tình huống mấu chốt tạm thời Bắc Minh Chí Dương cũng không muốn phát sinh va chạm nào đó với Thiên Cung Thần Điện.

    - Cẩn thận!

    Hiện tại Lô Dực Thiên đã biết được thân phận của Trình Cung, hắn càng thêm không thể không quản, thấy những người này lao về phía Trình Cung, hắn liền ra tay, kéo cung.

    Chương 1170: Mãnh liệt.

    Lần nà ykhí thế của hắn cà ng kinh người hơn rất nhiều so với lú cTrình Vũ Dương sử dụng Hạo Thiên Cung, dù sao Lô Dực Thiên chính là siêu cấp thiên tà icủa Thiên Cung Thần Điện, từ nhỏ đã tu luyện tâm ph áp của Thiên Cung Thần Điện, có thể ph át huy uy lực của Thiên Cung đến cực mạnh.

    - Binh đối binh, tướng đối tướng, ch úng ta không cầnđể ýđến loại tôm té pn ày!

    Trình Cung rất tù yý nó i, kho át tay, Vân Long trưởng lão đã xông ra ngo ài.

    Từ lần trước Đông Phương Kim Đan thu phục lão long vạn năm Vân Long trưởng lão nà ycho Trình Cung, để Trình Cung cho hắn tu luyện tại ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, cũng đã truyền thụ rất nhiều trận ph áp gìđó cho hắn.

    Lão long nà ythực lực đãđủ, tích sú ccực lớn khiến kẻ kh ác giận sôi, chỉ là trước đây đều do tự mình hiểu lấy, lục lọi, hiện nay có Trình Cung chỉđiểm, cho nên tốc độ đề cao của hắn kinh người không gì sá nh được.

    Trình độ trận ph áp trực tiếp đột ph átới cảnh giới đại sư trận ph áp cấp bảy, tích sú cvạn năm, một khi Trình Cung chỉđạo dề cao, để lão long nà ynhư cá ch ép gặp Long Môn.

    Mà trận ph áp liên tiếp đột ph ácũng có điều cảm ngộ, rốt cuộc để nó lĩnh ngộ to àn bộ mọi thứĐông Phương Kim Đan truyền cho nó,quan trọng nhất là nó th ành công dẫn ph át năng lực đặc biệt, có khả năng thôn nguyên phệ ph áp.

    Hơn nữa trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh có nguyên khí sung tú c, cò nc ónguyên tinh, sau đó lại cà ng có lực lượng hỏa long cung cấp cho hắn hấp thu, lão long nà ychỉ dù ng một thời gian ngắn, dĩ nhiên lực lượng đã tăng tới Thiên Anh tầng sá u.

    Lú cn ày Trình Cung ph óng nó ra ngo ài, đú ng như mãnh hổ ph álồng, hung mãnh như Chân Long.

    - Mấy tên nhãi nh ép cá cngươi cũng dá mbất kính với đại thiếu, quả thực muốn chết, xem Thiên Trận Liên Ho àn của ta đây!

    Vân Long trưởng lão được Đông Phương Kim Đan bà ymưu tính kế, biết đi theo bên cạnh Trình Cung sẽ nhặt được vô số chỗ tốt, và thực tếđú ng là như vậy, lú cn ày được ra ngo ài nó ng lò ng muốn biểu hiện.

    Kho át tay, vung ra một bộ trận ph áp lăng không mà hắn đã nghiên cứu được bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trong nh áy mắt ngăn được mấy người, sau đó hắn cũng xung phong liều chết tiến và o, lăng không bà ybinh bố trận, tuy rằng xinh đẹp, thậm trí có thể tù ythời sử dụng trong lú cthực chiến, thế nhưng xé tđến cù ng, chỉ như bè okhông rễ mà thôi, hiệu quả và sự thực không có biện ph áp so sá nh, cho nên cuối cù ng vẫn phải dựa và olực lượng của bản thân.

    - Cẩn thận, trên người hắn có Đạo Khí!

    Bắc Minh Chí Dương đột nhiên có một loại cảm gi ác không tốt, đối phương vẫn không sợ hãi, lẽ nà ođây là một cá ibẫy?

    Hắn nghĩ tới, Bắc Minh Triều cũng nghĩ tới, mạnh mẽ quay đầu lại nhìn Sở Quân Bảo.

    Nếu như người kia chỉ giả bộ đầu nhập và o, sau đó thiết kế hãm hại chính mình, vậy thì...

    - Ngươi cho là ké olên quan hệ của Thiên Cung Thần Điện là có thể bảo vệđược cá imạng của ngươi sao?

    Ng ày hôm nay ngươi chết chắc rồi, người đâu, bắt hắn cho Triều thiếu!

    Tuy rằng Sở Quân Bảo cũng đủ hung, đủ ngoan, thậm chí nghĩ tới trong lú cBắc Minh gia tộc và Lô gia sống má ivới nhau, thế lực của mình có thể quật khởi, thay thế Thiên Cung Thần Điện, nắm trong tay cả Bắc Câu Lô Châu, nhưng hiện tại hắn biết rõ rà ng, trong thời gian nà y, nếu như Bắc Minh Triều muốn bó pchết hắn thì phi thường dễ.

    Hắn không dá mđi đắc tội Thiên Cung Thần Điện, cũng không dá mđắc tội thế lực mới quật khởi như Đông Phương gia tộc, đồng thời đối kh áng Thiên Cung Thần Điện và Bắc Minh gia tộc, cho nên hắn mới là mra phản ứng như vậy.

    - Sở Quân Bảo!

    Thấy lú cn ày Sở Quân Bảo dĩ nhiên thực sự xé rá ch da mặt theo Bắc Minh gia tộc, phản bội Thiên Cung Thần Điện, Lô Dực Thiên giận giữ qu át lên một tiếng, đồng thời bắn ra một tên.

    Trên mũi tên nà yá nh sá ng ẩn dật, trực tiếp hó ath ành một đạo quang mang bay thẳng về phía Sở Quân Bảo.

    Oanh!

    Nhanh, qu ánhanh, nhanh đến mức Lô Dực Thiên chỉ có lực lượng Thiên Anh tầng bốn, nhưng mức độ uy hiếp của một tên nà ykhiến hắn cũng không dá mcoi thường, đây chính là chỗ lợi hại của Thiên Cung Thần Điện, một tên tập trung nghìn vạn dặm, một tên mang theo tốc độ xuyên thủng nhật nguyệt, lực lượng và độ chính xá ckhiến Sở Quân Bảo cũng chỉ có thể dù ng to àn lực ngăn cản, trước người hắn xuất hiện một thanh Phi Kiếm hạ phẩm, khi va chạm nhau, Sở Quân Bảo bị đá nh bay ra ngo ài mấy dặm mới khống chếđược thân hình.

    Sưu sưu...

    Sưu...

    Bên nà yhắn cò nchưa kịp thở dốc, mũi tiên của Lô Dực Thiên đã lao lên như tia chớp, từng đạo hắn ra, không chỉ bao phủ to àn thân hắn trong đó,thậm chí cò nbao phủ cả hai gã thủ hạ của hắn.

    Lô Dực Thiên bắn ra mũi tên, tên liên tục thay đổi, tiến hà nh công kích từ cá cg óc độ kh ác nhau, hơn nữa tốc độ nhanh đến kinh người, hình th ành mưa tên rậm rạp, dĩ nhiên lấy tu vi Thiên Anh tầng bốn, lấy lực lượng bản thân khiến hù ng tâm bừng bừng, hung ác độc địa như Sở Quân Bảo và hai gã thuộc hạ của hắn, đều bị ngăn cản to àn bộ.

    - Thiên Cung Thần Kỹ, thiên hạ vô song, quả nhiên danh bất hư truyền, nếu như không phải vì quyết định sai lầm và ichục năm trước Lô Quân Hạo, sợ rằng hiện nay Thiên Cung Thần Điện đã siêu việt yêu tộc trở th ành thế lực đệ nhất tại Cửu Châu.

    Ng ày hôm nay nếu như giết chết Trình Cung và Lô Dực Thiên nà y, vậy thì căn cốt của Thiên Cung Thần Điện cũng không sai biệt lắm bị chặt đứt...

    Thấy Lô Dực Thiên uy mãnh như vậy, Bắc Minh Chí Dương tr àn đầy cảm xú cn ói.

    Chỉ có ai từng đối chiến với người của Thiên Cung Thần Điện mới hiểu sựđá ng sự của Thiên Cung Thần Điện, nhất là đệ tử trực hệ.

    Bọn họ kh ác với cung tiễn thủ trong thế tục, không đơn thuần chỉ là sự uy hiếp từ cự ly xa, mà ởgần bọn họ cà ng thêm cường hãn, to àn bộ bọn họ đều là người có thể vượt cấp khiêu chiến.

    Bắc Minh Chí Dương cảm kh ái một câu, nhưng sau một khắc đã muốn đích thân động thủ đá nh chết Trình Cung, nhưng tốc độ Trình Cung cò nnhanh hơn hắn, thân ngoại hó athân Hỏa Phương Ma Long đã trực tiếp vọt tới.

    Oanh...

    - Lại là ngươi?

    Đối chọi kịch liệt, loại va chạm đạt tới trình độ nà ykhiến đông đảo Địa Anh tại chu vi xung quanh đều bị đá nh bay ra ngo ài, Bắc Minh Chí Dương cũng bị phân thân Hỏa Phượng Ma Long trực tiếp đập văng ra ngo ài.

    Bắc Minh Chí Dương tự nhiên nhận ra được Hỏa Phượng Ma Long, lần trước hắn bị Hỏa Phượng Ma Long dẫn đi.

    - Linh Lung, xem ta!

    Lú cn ày Trình Cung cầm Ph áKiếp Thương trên tay, khi thân ngoại hó athân động thủ, hắn đồng thời vung thương bay về phía Bắc Minh Triều.

    Hiện tại Ph áKiếp Thương trong tay Trình Cung đã ph át ra uy thế kinh thiên động địa, một thương xuất hiện giống như xuyên thủng không gian, kinh khủng dị thường, tốc độ kia nhanh nhanh ngang ngửa so với mũi tên ánh sang mà Lô Dực Thiên bắn ra, khiến cho người ta muốn tr ánh cũng không thể tr ánh.

    Đến bây giờ Bắc Minh Triều cò nkhông kịp phản ứng qua đây, vốn là dẫn người đến bắt Trình Cung, vì sao trong nh áy mắt lại biến th ành cục diện như vậy.

    Ngay cả vừa rồi Bắc Minh Chí Dương vẫn cò nđang nó imuốn diệt trừ Lô Dực Thiên, sau đó chặt đứt gốc rễ của Thiên Cung Thần Điện, kết quả cò nchưa nó idứt lời thân thểđã bị một con yêu th úđá nh bay ra ngo ài.

    Chương 1171: Không ai có thể ngăn cản.

    Bắc Minh Chí Dương vừa rời khỏi, tâm tình Bắc Minh Triều lập tức nâng lên, mà lú cn ày Ph áKiếp Thương của Trình Cung cũng đang phi tới.

    Oanh...

    Xì...

    Trong tay Bắc Minh Triều cũng có Đạo Khí hạ phẩm, đá ng tiếc hắn nghĩ mượn tốc độ của chính mình to àn diện bộc ph át hó agiải uy lực của Ph áKiếp Thương, ngăn cản là điều không có khả năng, thân thể trực tiếp bị đâm thủng th ành một lỗ má u.

    - Phụt...

    Th ái thượng trưởng lão...

    Bắc Minh Triều phun ra một ngụm má u, điên cuồng cầu cứu Bắc Minh Chí Dương.

    Thực sự hắn không thể nà onghĩ ra, chính mình đường đường có tu vi Thiên Anh, cò nc óph áp bảo Đạo Khí hạ phẩm, kết quả dĩ nhiên không thể tiếp nổi một kích của Địa Anh đỉnh phong.

    Qu ámức kinh khủng rồi.

    Uy lực một kích vừa rồi của hắn ta qu ámức kinh khủng, tuyệt đối vượt lên năm mươi vạn long lực, đó chính là lực lượng phải Thiên Anh tầng bốn trở lên, hơn nữa thanh trường thương kia của hắn không biết là ph áp bảo gì, nặng đến nỗi ngay cảĐạo Khí hạ phẩm của chính mình cũng không chịu nổi.

    Vừa rồi Trình Cung dù ng một cá it át vỗ chết Thiên Anh như Sở Th ành Hữu tổng quản, đá mngười Bắc Minh Triều cù ng Bắc Minh Chí Dương đều nghĩ tên đó chỉ là thằng rẻ rá ch, ngay cả một kiện ph áp bảo cũng không có,l àm sao có thể ph át huy ra tu vi cảnh giới Thiên Anh.

    Hơn nữa trong mắt bọn họ xem ra, Trình Cung khẳng định đã mượn vũ khí mới có thể mạnh như vậy, nhưng lú cn ày, Bắc Minh Triều biết chính mình sai rồi, người nà ythực sự sử dụng vũ khí, cò nkinh khủng hơn vừa rồi gấp mười lần, qu ámức kinh khủng.

    Địa Anh đỉnh phong, một kích có thể là mchính mình bị thương nặng, người nà yc òn phải là người không?

    Là mgì có Địa Anh đỉnh phong như vậy đây?

    Ngay từđầu Trình Cung đã thôi động nguyên tinh, khiến lực lượng to àn thân thôi động tới cực hạn.

    Mà phối hợp thần niệm cường đại của hắn để công kích, trong khoảng thời gian ngắn, cho dù đối mặt với cao thủ Thiên Anh tầng tá mhắn đều có thểđọ sức một phen, huống chi là người như Bắc Minh Triều.

    - Ngươi dá m?

    Bắc Minh Chí Dương đã bị Hỏa Phượng Ma Long đá nh bay ra ngo ài trăm dặm, hắn thực sự nổi giận rồi.

    Lần trước bị bắt đi, lần nà ydĩ nhiên là mtr òtrước mặt chính mình muốn giết Bắc Minh Triều, qu ámức không đặt hắn trong mắt rồi.

    Hơn nữa nếu như Bắc Minh Triều gặp chuyện không may, tuyệt đối Bắc Minh Tượng Xuyên sẽ không bỏ qua cho hắn, trong lú ccấp thiết hắn vội và ng ngưng tụ thần niệm, nh áy mắt hó ath ành một vò ng xo áy đầy lửa, bao phủ xung quanh Bắc Minh Triều, hắn muốn trực tiếp lấy thần niệm tạm thời xé rá ch không gian trong cự ly ngắn, như vậy sẽ tạo th ành tổn thương nhất định đối với thần niệm và bản thân, nhưng lú cn ày hắn không có thời gian cố kỵ nhiều như vậy rồi.

    Ta kh áo, tự chui đầu và olưới sao?

    Trình Cung vừa nhìn, trong lò ng liền vui vẻ.

    Tuy rằng Hỏa Phượng Ma Long rất cường hãn nhưng nhiều nhất chỉ có thể ngang ngửa Bắc Minh Chí Dương, dù sao đi nữa Bắc Minh Chí Dương là cao thủ đã tiếp cận Thiên Anh đỉnh phong, hắn căn bản không nghĩ tới sẽ giết được Bắc Minh Chí Dương, nhưng hiện tại người nà ydĩ nhiên sử dụng thần niệm, muốn cứu Bắc Minh Triều, đá ng đời, chính hắn muốn chết.

    Thần niệm của Trình Cung đã khôi phục đến Thiên Anh đỉnh phong trong đỉnh phong, chỉ thiếu ch út nữa là có thể khôi phục đến cảnh giới Thuần Dương, trình độ cấp bậc Th ái Tôn.

    Cho nên sở dĩ mỗi lần chiến đấu hắn đềuộc ph át ra thực lực kinh người, hiện tại thậm chí lấy lượng lượng Địa Anh đỉnh phong có thể diệt sá ttu chân giả cảnh giới Thiên Anh tầng năm trở xuống đơn giản như đan rổ, hơn phân nửa công lao chính là liên quan đến thần niệm mạnh mẽ của hắn.Trực tiếp lấy thần niệm bà ytrận, hoặc là lấy thần niệm tăng cường độ công kích, cá cloại phương ph áp dù ng thần niệm phối hợp chiến đấu đã sớm dung nhập và otrong mỗi động tá ccủa Trình Cung.

    Cũng chính bởi vì như vậy, hắn mới có thể tá tmột cá ichết Hữu tổng quản, một thương ph ávỡ ph òng ngựĐạo Khí hạ phẩm của Bắc Minh Triều, thiếu ch út nữa đá nh chết được hắn.

    So đấu thần niệm, cho dù Th ái Tôn tới đây Trình Cung cũng không sợ, huống chi một tên cao thủ Thiên Anh đỉnh phong cò nchưa tới, hơn nữa trong mắt của Trình Cung, trình độ sử dụng thần niệm của hắn ho àn to àn chỉ ngang với tiểu hà itử ba tuổi đù agiỡn đại đao.

    - Thần niệm lao lung!

    - Thần niệm lao lung!

    Trình Cung trực tiếp lấy thần niệm lao lung trong nh áy mắt che lại thần niệm Bắc Minh Chí Dương bao quanh Bắc Minh Triều, vây khốn thần niệm Bắc Minh Chí Dương ởbên ngo ài, để hắn không có biện ph áp đưa Bắc Minh Triều rời đi, cũng khiến cho thần niệm nà ykhông có cơ hội chạy trốn, sau đó trực tiếp thi triển thần niệm tr ùng kích.

    Tới cảnh giới giống như Bắc Minh Chí Dương nà y, đã tiếp cận trình độ Thiên Anh và thân thể ho àn to àn dung hợp, bắt đầu dẫn bước chuyển hó atiến về Thuần Dương, nó inhư vậy, Trình Cung thi triển thần niệm tr ùng kích đối với hắn tuy rằng cũng có hiệu quả, nhưng cảnh giới lực lượng bản thân của hắn vẫn cò n, đầu tiên phải đối mặt sự bảo hộ của lực lượng bản thân, thân thể bảo hộ, thần niệm tr ùng kích, thương tổn nhỏ đi rất nhiều, nhất là hắn có thể ph òng ngự, cà ng thêm kh ótạo th ành tính thương tổn thực chất mạnh mẽ.

    Nhưng lú cn ày, để cứu Bắc Minh Triều, hắn đã ph óng thần niệm ra, vậy thì ho àn to àn kh ác.

    Dưới sự tr ùng kích thần niệm của Trình Cung, thần niệm của Bắc Minh Chí Dương ho àn to àn bị ph áhủy, sau đó không ngừng bị cắn ná t.

    - A...

    Đang dây dưa cù ng Hỏa Phượng Ma Long, Bắc Minh Chí Dương đột nhiên kêu thảm lên một tiếng, lực lượng trong cơ thể hỗn loạn, đầu óc trong nh áy mắt ởbiên giới bị ph vỡ, đầu như sắp nổ tung, nếu thần niệm bị hao tổn qu ámức nghiệm trọng hắn sẽ trở th ành ngu ngốc, tuy rằng lú cn ày không lập tức trở th ành ngu ngốc, nhưng thần trí của hắn đã bắt đầu không rõ rà ng lắm, hơn nữa loại thống khổ nà ykhiến hắn gần như tan vỡ.

    Đây là nguyên nhân khiến tu chân giả không dá mđơn giản vận dụng thần niệm, nếu như thần niệm bị hao tổn, muốn chữa trị cũng rất kh ó, cò nnếu như bị hao tổn nghiêm trọng sẽ trực tiếp ná tbấy.

    Tư!

    Hỏa Phương Ma Long cũng do Trình Cung khống chế, loại cơ hội tốt nà ytự nhiên không thể bỏ qua, trong nh áy mắt khi lực lượng của Bắc Minh Chí Dương bị hỗn loạn, trực tiếp ph ávỡ ph òng ngự của hắn, mó ng vuốt đã xé mở thân thế hắn, hỏa diễm niết bà ncũng bắt đầu thiêu đốt cả trong lẫn ngo ài cơ thể.

    Một khi hỏa niễm niết bà nbắt đầu thiêu đốt trong cơ thể, trừ phi mạnh hơn rất nhiều, hoặc là có ph áp bảo đặc biệt, bằng không muốn khống chếđược, quả thật rất kh ó.

    - A!

    Lú cn ày thần niệm của Bắc Minh Chí Dương bị tổn thương nghiêm trọng, căn bản không biết vận chuyển ph áp bảo trấn áp, dĩ nhiên trực tiếp bỏ qua thân thể, chỉ có một ýnghĩđiên cuồng đập ph á, xé rá ch không gian chạy trốn.

    Trình Cung cũng lười không th èm để Hỏa Phượng Ma Long đuổi theo, bên nà ytrực tiếp tiếp tục một thương vừa rồi, Bắc Minh Triều cò nchưa rõ rà ng chuyện gìđã bị đá nh chết, mặt kh ác trong nh áy mắt Hỏa Phương Ma Long cũng đá nh chết hết những người mà Bắc Minh Triều mang đến, thu hết to àn bộ giới chỉ không gian của bọn họ để mình dù ng.

    Chương 1172: Sinh vật biển...

    - Biến thân, ngăn cản bọn họ!

    Mặt kh ác, Sở Quân Bảo cò nđang ngăn cản cung tiễn của Lô Dực Thiên, nghĩ là msao xông lên đi giết Lô Dực Thiên, căn bản không nghĩ tới Bắc Minh Triều và Bắc Minh Chí Dương sẽ rơi và okết cục như vậy, lú cn ày trong đầu hắn chỉ cò nmột ýniệm, chạy!

    Bình bịch...

    Bình bịch...

    Ngay khi Sở Quân Bảo hạ lệnh biến thân, đồng thời hai tên bao phủ trong áo gi áp đột nhiên nứt vỡ ra, thân thể trong nh áy mắt lớn gấp mấy trăm lần, trực tiếp biến th ành một qu ái vật lớn, thân thể mềm nhũn, vô số râu quơ quơ, lực lượng khổng lồ trong nh áy mắt hấp dẫn hết thủy lực chu vi xung quanh, khiến thiên địa như bị dính dính trong nước.

    Đây rõ rà ng là sinh vật cường đại của hải dương, dĩ nhiên có thểđi lại trên đại lục, một khi biến thân, tuy rằng đã bị một ít lực lượng ước th úc, nhưng lực lượng trong nh áy mắt tăng thêm không chỉ mười lần, đã tiếp cận trình độ Thiên Anh tầng chín.

    X úc tua biến ra cà ng ng ày cà ng nhiều, trong nh áy mắt đã bỏ qua công kích của Lô Dực Thiên, trực tiếp như phô thiên cá iđịa công về phía Lô Dực Thiên.

    Sưu!

    Ngay khi Lô Dực Thiên bị vây và ogiữa những xú ctua, một đạo hỏa quang hiện lên, trong nh áy mắt đã cắt đứt những xú ctua nà y, Hỏa Phương Ma Long mang theo Lô Dực Thiên bay đi.

    Từ thời Thượng Cổ Thần Long cung điện, sinh vật biển đã bị lực lương quy tắc thần bí nà oc ócủa Cửu Châu ước th úc, một khi lên bờ, lực lượng sẽ bị áp chế, nếu như mạnh mẽ chiến đấu hậu quả sẽ cà ng thêm nghiêm trọng, giống như ma của UMinh Luyện Ngục, bình thường lọt và oCửu Châu đều bị thiên địa quy tắc áp chế, đồng thời chấp ph áp giả ph át hiện cũng tuyệt đối giết không tha.

    Nguyên nhân chính là vì như vậy, người không ra biển hoặc không từng chiến đấu trong biển, rất kh óbiết mức độ uy hiếp cường đại của sinh vật biển.

    Trình Cung tự nhiên rõ rà ng, vừa rồi Hỏa Phương Ma Long nắm được xú ctu trong nh áy mắt dà ira, độ sung tú ccủa nguyên khí trong thân thể khổng lồ kia khiến Thiên Anh đỉnh phong cũng phải cảm thấy tự ti, có một loại cảm gi ác cuồn cuộn bất tận.

    Trước đây Sở Quân Bảo cũng âm thầm vận dụng hai vị nà y, mỗi lần chiến đấu đều kết th úc rất nhanh, hắn nghĩ biện ph áp lại tiếp tục phong ấn lại, nhưng lần nà ybởi vì Trình Cung giết chết cả Bắc Minh Chí Dương, Bắc Minh Chí Dương chính là người có tu vi Thiên Anh tầng mười, Sở Quân Bảo thực sự rất sợ, cho nên hắn không hề dá mdừng lại, trực tiếp xé rá ch hư không chạy trốn, chỉđể lại hai con yêu th úhải dương đầy xú ctua chặt đường.

    - Gia hỏa nà yqu ámức khổng lồ, nguyên khí sung tú cđến mức kinh khủng, thương tổn bình thường căn bản không là mgìđược nó.

    Lô Dực Thiên được Hỏa Phượng Ma Long cứu đi, hắn cũng không dừng lại, liên tiếp bắn ra trăm tên, tuy rằng mỗi tên đều mang theo uy lực kinh người, nhưng lại không có biện ph áp tạo th ành vết thương trí mạng.

    - Ta đến!

    Trình Cung kho át tay, trong tay cũng xuất hiện một thiên cung, thiên cung của Thiên Cung Thần Điện không cần sử dụng tên, ho àn to àn do lực lượng ngưng tụ mà th ành, lực lượng bản thân kh ác nhau, uy lực mũi tên ngưng tụ ra sẽ kh ác nhau.

    Trình Cung không biết tiễn ph áp của Thiên Cung Thần Điện, thế nhưng hắn lại có thể sử dụng Ph áKiếp Thương, lú cn ày bên trong Ph áKiếp Thương đãđược hắn đưa và orất nhiều lực lượng hỏa diễm của Hỏa Long.

    Hạo Thiên Cung!

    Tại Nam Chiêm Bộ Châu, nếu Trình Vũ Dương sử dụng, những người đó nhiều nhất chỉ nhận ra đó là thiên cung của Thiên Cung Thần Điện, nhưng lú cn ày Trình Cung sử dụng Hạo Thiên Cung, Lô Dực Thiên lập tức nhận ra cây cung nà y.

    Xẹt...

    Ph áKiếp Thương hó ath ành một đạo ánh sang, trong nh áy mắt bắn về phía hai con hải yêu to lớn kia, hai con hải yêu to lớn cảm nhận được một loại uy hiếp trí mạng, liều mạng muốn ngăn cản.

    Nhưng xú ctua thật lớn dưới Ph áKiếp Thương đều trở nên vỡ vụn, Ph áKiếp Thương ho àn to àn xuyên thủng, trực tiếp bắn qua thân thể hải yêu.

    Hơn nữa, đồng thời vừa xuyên thủng thân thể, hỏa diễm rậm rạp không ngừng bốc ch áy, cho dù hai con hải yêu to lớn nà yc ógiãy dụa là msao, hỏa diễm nà ycăn bản cũng không có xu thế bị dập tắt.

    Hỏa diễm do hỏa long của Đông Phương thế gia ngưng tụ mấy vạn năm há lại có thểđể cho hải yêu bình thường dập tắt, huống chi Trình Cung cò ntăng thêm một tia bản mạng chân hỏa.

    Bình bịch...

    Bình bịch...

    Bình bịch...

    Đối với hải yêu mà nó i, hỏa diễm vốn là vật tương khắc trời sinh, mà hỏa diễm Trình Cung nắm trong tay lại là một loại tồn tại độc nhất vô nhị trên thế gian, dưới tình huống nà ythủy yêu căn bản không có cơ hội bạo ph át đã trực tiếp bị nứt vỡ.

    - Cứu ta!

    Lú cn ày, thần niệm của Trình Cung đột nhiên ph át hiện một người, chính là Nhạc Phủ vừa lặng lẽ rời đi.

    Nhưng lú cđá mngười Bắc Minh Chí Dương xuất hiện, thuận lợi phong bế không gian xung quanh, chủ yếu là ph òng ngừa Lô Dực Thiên thông bá ocho Thiên Cung Thần Điện, nhưng lại mang theo một tia lực lượng kh ác, điều nà ykhông gây bất luận ảnh hưởng gìđối với Trình Cung, Lô Dực Thiên, thậm chí Sở Quân Bảo vừa mới chạy trốn không lâu, nhưng đối với người chỉ có cảnh giới Nhân Anh kỳ như Nhạc Phủ mà nó i, đó chính là cấm chế cường đại không có biện ph áp vượt qua.

    Vừa rồi tuy rằng hắn đã lặng lẽ trốn đi, thế nhưng lại bị ngăn cản tại và itrăm dặm bên ngo ài, hắn lẩn trốn cẩn thận nhìn trận đại chiến kinh thiên động địa nà y.

    Kết quả là cuối cù ng Trình Cung đá nh chết hải yêu, gây ra động tĩnh qu álớn, một số bộ phận thi thể hải yêu bị nổ tung bắn về phía Nhạc Phủ, Nhạc Phủ chỉ ngăn cản lực tr ùng kích của những mảnh thi thể mà đã bị thương nặng, lại phải đối mặt với dư uy của trận bạo tạc, hắn nguy tại sớm tối.

    Thấy Nhạc Phủ trong lú cnguy cấp nhất dĩ nhiên đã biết hướng về phía bên nà yđây cầu cứu, Trình Cung khẽ động thần niệm, trong nh áy mắt cứu Nhạc Phủ tho át khỏi hiểm cảnh.

    Trực tiếp xuất hiện bên cạnh hắn.

    - A...

    Cảm ơn...

    Cảm ơn...

    Nhạc Phủ tìm được đường sống trong cõi chết, là mbộ bá ilạy.

    Tuy rằng từ từ bên ngo ài khu vực bạo tạc trực tiếp bị di động tới địa phương bạo tạc mạnh nhất, nhưng nếu như Trình Cung đã ra tay, Nhạc Phủ biết chíít hiện tại chính mình sẽ không chết được.

    Nhìn uy lực bạo tạc tạo th ành xung quanh.

    Hỏa diễm thiêu đốt, cù ng lực lượng khổng lồ của hải yêu bị bạo tạc, uy lực bạo tạc không ngừng khiến không gian xung quanh bị xé rá ch, xuất hiện vết nứt không gian, nhưng Trình Cung, Lô Dực Thiên, Hỏa Phương Ma Long lại ởchỗ nà ylại nh àn nhã tự tại giống như đứng xem ph áo hoa vậy.

    Trong lò ng Nhạc Phủ xuất hiện từng đợt cảm kh ái, đây chính là sự cá ch biệt thực lực.

    - Coi như xong, ta lấy của ngươi một hoa, giờ cứu ngươi một mạng.

    Hiện nay hai bên không ai nợ ai, nhớ kỹ hoa kia là Kiều Kiều Hoa, lú cnở ra rất đẹp, rất kiều diễm.

    Trình Cung kho át tay áo không để cho Nhạc Phủ vá imình.

    Hắn tự nhiên sẽ không vì chuyện vừa rồi mà đi tr ách tội Nhạc Phủ, bởi vìđó căn bản không phải lỗi của hắn.

    Oanh!

    Nhưng và ol úc nà y, cá nh cửa không gian lần thứ hai mở ra trên bầu trời, bên trong có hơn mười người vọt ra, người đầu tiên có thực lực mạnh không thua gì Bắc Minh Chí Dương.

    Mà trong tay hắn cò ncầm một cây trường cung mang theo khí tức băng hà n.

    Chương 1173: Đánh chết Thiên Anh.

    - Bắc Minh gia tộc cũng gi á m đến địa b à n Thiên Cung Thần Điện ta động thủ, thực sự cho rằng Thiên Cung thần điện ta không c ò n ai sao?

    Ừm, vì sao c ò n c ó hải yêu của hải tộc...

    Cổ hơi thở n à y, Hạo Thiên Cung...

    Mi cong, m à y kiếm, khí tức lãnh khốc, nhưng rõ r à ng rất n ó ng tính, lão giả vừa tới trước tiên đã nhận ra rất nhiều sự tình ph á t sinh ở đây, sau đó thì trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh Lô Dực Thiên, nhưng á nh mắt lại nhìn v à o Hạo Thiên Cung trong tay Trình Cung.

    - B á i kiến th ú c tổ!

    Lô Dực Thiên vội v à ng khom người thi lễ.

    - Giống, thực giống, mẹ n ó, tiểu tử, ngươi c ó phải người họ Trình, tới từ Nam Chiêm Bộ Châu?

    - Gia gia ta l à Trình Tiếu Thiên, ngoại công ta l à Lô Quân Hạo.

    Không biết nên xưng hô lão nhân gia như thế n à o?

    Trình Cung cười cười đá p lời.

    - Ha ha...

    Quả nhiên l à oa oa n à y, ngại quy củ năm đó của ngoại công ngươi, biết ngươi lăn qua lăn lại ở Nam Chiêm Bộ Châu rất lợi hại, ch ú ng ta cũng không c ó biện ph á p đi gi ú p ngươi, ngươi tới Đông Bắc Đan Châu cũng không c ó biện ph á p theo qua, cũng may tiểu tử ngươi c ó điểm lương tâm, biết về nh à.

    Về phần ta l à ai.

    N ó i cho ngươi biết, ta chính l à gia gia của cữu cữu ngươi!

    Lão giả vô c ù ng h à i l ò ng n ó i, trực tiếp vỗ vỗ bộ ngực, rất đắc ý n ó i.

    Lô Quân, thủ tịch th á i thượng trưởng lão, từ khi Thiên Cung Thần Điện gặp chuyện không may, mọi chuyện của Thiên Cung Thần Điện đều do hắn phụ tr á ch.

    Ngay á nh mắt đầu khi Trình Cung nhìn thấy Lô Quân, Trình Cung cũng đã nhận ra hắn, bởi vì trong tư liệu của L ý gia đưa cho cũng c ó một ch ú t về tư liệu của Thiên Cung Thần Điện, nhưng chỉ giới hạn trong điểm ấy m à thôi.

    Bởi vì năm đó Thiên Cung Thần Điện bị tổn thương nguyên khí rất nặng, lão điện chủ vẫn lạc, Lô Quân Hạo chưa rõ sinh tử, thiếu điện chủ, cũng chính l à cữu cữu duy nhất của Trình Cung vẫn lạc, những người kh á c bị giết nhiều không kể xiết, sau đó phong điện, cho nên hiện nay người bên ngo à i biết đến Thiên Cung Thần Điện đều rất c ó hạn.

    Cảm gi á c thân thiết rất kh ó tìm được tại Tu Chân Giới, đú ng như lời của Lô Quân, về nh à rồi.

    Thật c ó cảm gi á c giống như trở lại nh à mẫu thân, nhìn thấy người thân.

    - Trình Cung b á i kiến cữu gia gia!

    Loại cảm gi á c n à y không thể l à m giả, Trình Cung cũng trực tiếp thi lễ, nhưng sau đó lại lập tức n ó i:

    - Sở th à nh Sở Quân Bảo kia liên hợp Bắc Minh Chí Dương, Bắc Minh Triều của Bắc Minh gia tộc chặn giết ch ú ng ta, hiện tại Bắc Minh Triều đã bị ta giết chết, Bắc Minh Chí Dương hẳn l à cũng không sai biệt lắm bị chết rồi, nhưng Sở Quân Bảo kia vừa mượn hải yêu yểm hộ chạy trốn.

    - Sở Quân Bảo, nhi tử Sở Thiên Nam ở Sở th à nh kia sao?

    Ta biết người kia.

    Ta đã sớm muốn giết đôi phụ tử tai họa đó, loại người n à y chính l à bạch nhãn lang.

    Hiện tại cũng d á m cấu kết người ngo à i, ý đồ định giết c á c ngươi ở địa phận Thiên Cung Thần Điện, quả thực không biết sống chết, nhất định phải tiêu diệt bọn hắn, triệt để san bằng cả Sở th à nh.

    Cho rằng c ó thể lấy được một ít di tích ở trong biển l à c ó thể kiêu ngạo sao?

    Trước đây ta mặc kệ bọn họ, nhưng lần n à y sẽ trực tiếp tiêu diệt bọn họ, c ò n c ó Bắc Minh Chí Dương...

    Được rồi...

    Ngươi n ó i gì?

    Ngươi vừa n ó i ngươi l à m gì Bắc Minh Chí Dương?

    Bộ d á ng của Lô Quân c ó vẻ rất hung dữ, rất lạnh, nhưng tính c á ch lại n ó ng nảynx ú c động, vừa nghe lời n à y của Trình Cung, cũng đã nổi trận lôi đình rồi.

    - Người hắn mang đến, c ò n chính hắn hẳn l à đã chơi xong, tuy rằng bản thân hắn chạy tho á t, nhưng thần niệm lại bị hao tổn nghiêm trọng, chỉ c ó một c á i đầu chạy mất, c ó thể coi như phế rồi.

    Trình Cung nhìn vị ông cậu tính tình t á o bạo n à y, cũng cảm thấy rất ngo à i ý muốn.

    Từng tiếp x ú c qua những nhân vật cầm quyền của c á c thế lực lớn, nhưng đây vẫn l à lần đầu tiên thấy người giống như vị ông cậu n à y.

    Bắc Minh Chí Dương không chết, nhưng cũng không kh á c gì chết, điều n à y qu á kh ó tưởng tượng, Lô Quân rất rõ r à ng lão gi à Bắc Minh Chí Dương kia, năm đó hai người không chỉđá nh qua một lần, đó l à người phi thường tiếp cận Thiên Anh đỉnh phong.

    Cho d ù Hỏa Phương Ma Long v à Vân Long l ú c n à y c ò n đang lộ ra giữa không trung, Lô Quân vẫn không nghĩ rõ, đội hình như thế n à y, căn bản không c ó khả năng đối ph ó được Bắc Minh Chí Dương mới đú ng.

    - Điều hắn n ó i l à sự thực, không phải kho á c l á c?

    Lô Quân trực tiếp xem thường nhìn Lô Dực Thiên, không ch ú t n à o che dấu hỏi.

    Tình Cung không biết n ó i gì rồi, vị cữu gia gia n à y thực sự ngay thẳng tới không bình thường.

    - Không c ó, hơn nữa hắn c ò n tự mình ra tay, một thương giết Bắc Minh Triều, thần niệm l à m thương nặng Bắc Minh Chí Dương, sau đó d ù ng Hạo Thiên Cung lấy thương l à m tên, bắn chết hai hải yêu.

    Lô Dực Thiên d ù ng sức gật đầu, trong l ò ng c ò n một câu chưa n ó i, nhưng trong lời n ó i cũng đã biểu đạt ra, Trình Cung n ó i vậy đã rất khiêm tốn rồi.

    Trên thực tế ngay cả hắn l à người từng trải, hiện nay hồi tưởng lại như trước không thể tin được hết thảy l à sự thực.

    Vị ca ca tới từ Nam Chiêm Bộ Châu n à y cũng qu á mạnh mẽ đi, không tr á ch được tại Nam Chiêm Bộ Châu hắn hung hăng như vậy, c ò n d á m tới cảĐông Bắc Đan Châu cướp cô dâu, c ò n ước chiến với Côn Bằng th á i tử, Địa Anh đỉnh phong đã hung mãnh như vậy, phỏng chừng ngôi vịĐịa Anh đỉnh phong cường hãn nhất từ trước tới nay trên Cửu Châu không phải hắn thì không c ò n ai.

    Địa Anh đỉnh phong, đá nh chết Thiên Anh, ngay cả Bắc Minh Chí Dương đều thiếu ch ú t nữa bị hắn giết chết, những lời n à y n ó i ra sẽ c ó người tin tưởng sao?

    Trong l ò ng Lô Quân suy nghĩ, đầu lại lắc lắc, mẹ n ó, n ó i ra c ó quỷ mới tin nha, nhưng hắn nuôi Lô Dực Thiên từ nhỏ, nên hắn hiểu, tuyệt đối Lô Dực Thiên sẽ không n ó i dối.

    Hơn nữa, tình huống nơi n à y hắn cũng thấy, thật sự rất thật.

    - Ha ha...

    Tốt, thật tốt, không uổng gia gia v à ngoại công ngươi thương ngươi, ta vốn đang nghĩ liên hệ với ngươi, n ó i cho ngươi, tr á nh việc ngươi bị Côn Bằng th á i tửđâm sau lưng, hiện tại xem ra căn bản không cần phải lo lắng rồi.

    Không phải ngươi đã ước chiến với Côn Bằng th á i tử kia sao?

    Đến l ú c đó giết chết hắn, ng à y trước nếu không phải cha hắn ra tay giết chết đa số Th á i Tôn của Thiên Cung Thần Điện ta, l à m ngoại công ngươi bị thương nặng, chỉ bằng đá m r á c rưởi bọn họ c ó thể khiến Thiên Cung Thần Điện ch ú ng ta phong điện sao?

    Đá ng tr á ch, đá ng tr á ch!

    Lô Quân vừa nghe vậy lập tức vui mừng, vô c ù ng h à i l ò ng n ó i.

    Tuy rằng cho tới bây giờ chưa thấy qua ngoại công của chính mình, nhưng Trình Cung lại rõ r à ng nhớ kỹ lần mình t á n gẫu với gia gia, l ú c đó gia gia uống say xong không ngừng n ó i, đại ca thương tiểu tử thối ngươi, hắn thực sự rất thương ngươi.

    Chưa từng gặp mặt, nhưng loại thương yêu đó lại c ó thể cảm thụ được, đây chính l à nguyên nhân m à Trình Cung nhất định phải tới Thiên Cung Thần Điện.

    Lô Quân h à i l ò ng, đông đảo người Thiên Cung Thần Điện hắn mang đến cũng đều đang cười, vô c ù ng vui mừng.

    Ho à n to à n không ai lo lắng vừa rồi Trình Cung đã giết Bắc Minh Triều, điều n à y đú ng l à hai cực đối lập như mâu thuẫn trong gia tộc của Đông Phương gia tộc, không cần n ó i, đơn giản từ th á i độ đối đãi giữa người với người l à c ó thể nhìn ra, Thiên Cung Thần Điện c ó một ý chí thống nhất, cực kỳ đo à n kết.

    Chương 1174: Bí mật chân chính của Thiên Cung Thần Điện.

    Không tr ách được chỉ vì một quyết định lú ctrước của ngoại công mình, to àn bộ Thiên Cung Thần Điện không tiếc khai chiến với đông đảo cá cthế lực, cũng chỉ có gia tộc như vậy mới có thể ké othế lực đi tới một bước nà y.

    Đổi lại là một thế lực kh ác, đừng nó il àmột người thừa kế chưa từng kế thừa chức vị gia chủ, cho dù là chính gia chủ cũng không có quyền là mnhư vậy, khẳng định nội bộ sẽ ph át sinh âm thanh không hà ih òa.

    - Th úc tổ, vừa rồi ca ca có ýxử lý luôn tất cả khối uá ctính nà y, nhưng Sở Quân Bảo lại chạy tho át trở về...

    Ba!

    LỠQuân vỗ gá y:

    - Ngươi xem ta, chỉ biết hà il òng, dĩ nhiên quên đi chuyện chính.

    Lập tức thông bá ocho Thiên Cung Thần Điện chuẩn bị chiến đấu, nếu như giết chết Bắc Minh triều kia, như vậy người của Bắc Minh gia tộc khẳng định sẽ không từ bỏ ýđồ, tuy rằng Thiên Cung Thần Điện của ch úng ta phong điện, thế nhưng nếu như có người dá mchủ động khiêu khích trên đầu ch úng ta, vậy thì theo chân bọn họ chơi là được.

    Về phần hỗn đản Sở Th ành kia, chết không đủ hết tội, là msao cò ndung cá cngươi đi đối ph óbọn họ.

    - Mấy người kia của Sở gia như cá chết trên sông thối, cần gì hai vị thiếu chủ xuất mã, ta dẫn người đi qua là được.

    - Ch úng ta cũng đi qua, sớm biết tên kia không phải thứ tốt gì, danh tiếng của Thiên Cung Thần Điện ch úng ta đều bị hắn là mthối rồi.

    - Thực sự cho rằng Thiên Cung Thần Điện đã phong điện thì ai cũng có thể chọc, một đá mhề nhảy nh ót mà thôi!

    - Bọn họ nhảy ra cũng tốt, nếu như đá mngười nà ykhông nhảy ra, chỉ sợ đến lú cThiên Cung Thần Điện của ch úng ta gặp phải cường địch, bọn họ sẽ không th ành thật.

    ...

    Trong những người Lô Quân mang đến, có một đầu lĩnh tu vi Thiên Anh tầng tá m, mười mấy người trực tiếp xé rá ch không gian rời đi, chạy tới Sở th ành.

    - Đi, về nh àc ùng cữu gia gia!

    Lô Quân tiến lên ké oTrình Cung, kho át tay mở một cá nh cửa không gian.

    Bình thưởng mở cá nh cửa không gian tiêu hao thật lớn, bất qu áthế lực cường đại giống như Thiên Cung Thần Điện, nhất là tại trên địa bà ncủa chính mình, mở ra cá nh cửa không gian là việc tương đối đơn giản.

    Đi, thực sựđi, sau khi thấy tất cả mọi người rời khỏi, to àn thân Nhạc Phủ đều xụi lơ, trực tiếp từ không trung rơi xuống mặt đất, nằm im tại nơi nà y, thở dốc từng ngụm từng ngụm lớn.

    Ng ày hôm nay hắn thực sựđược mở mang tầm mắt, hó ara người kia chính là Trình Cung, qu ámức hung hãn rồi.

    Người của Thiên Cung Thần Điện cũng xuất hiện, nguyên bản Sở th ành trong mắt chính mình xem ra vô cù ng khổng lồ, là thế lực hù ng bá nhất phương, dĩ nhiên định trước bị diệt vong chỉ thông qua những lời chuyện tr òvui vẻ của đối phương, Sở Quân Bảo kia nghĩ là mngư ông đắc lợi, lại không nghĩ tới dẫn lửa thiêu thân.

    Đột nhiên, Nhạc Phủ lại không nhịn được nở nụ cười, sống, tiểu nhân vật không ra gì dĩ nhiên có thể sống só tdưới tình huống như vậy, không kh ác gì một ph àm nhân gặp tai nạn só ng thần, tất cả mọi thứđều bị hủy diệt rồi, chỉ cò nduy nhất mình cò nsống, thật sự không thể tưởng tượng nổi.

    ...

    Kiếp trước Trình Cung cũng sớm biết Thiên Cung Thần Điện, nhưng chưa từng giao tiếp, lý giải của hắn đối với Thiên Cung Thần Điện rất ít.

    Bất qu á, Trình Cung biết lịch sử của Thiên Cung Thần Điện phi thường sâu xa, bọn họ thống trị Bắc Câu Lô Châu rất cường thế.

    Đời nà yTrình Cung cũng đi qua Bà La Đa Thần Miếu, tổng bộ của Đông Phương gia tộc, nhưng nếu như không phải tự mình đến, là msao Trình Cung cũng không nghĩ ra chỗ trung tâm nhất của Thiên Cung Thần Điện dĩ nhiên lại ởchỗ nà y.

    Đây là một không gian mật cảnh, không gian bí cảnh được mở ra một nửa.

    Đá mngười Trình Cung có thể trực tiếp tiến và obên trong Thiên Cung Thần Điện.

    Ởđây giống như trong truyền thuyết, không có gì kh ác so với cá cthế lực cường đại kh ác, là một thần điện hù ng vĩ.

    Nhưng Lô Quân và Lô Dực Thiên cũng không để Trình Cung dừng lại tại đây, trực tiếp dẫn hắn thông qua một truyền tống trận tiến và omột không gian mật cảnh.

    Không gian nà ydĩ nhiên ởphía trên Cửu Châu đại địa, vị tríđối diện là tinh không, Cửu Châu đại địa ngay ởphía dưới, tại vị trí nà yc óthể thấy được vô số vì sao trên tinh không.

    Có thể cảm thụ rõ rà ng, từ nơi nà ythông hướng Cửu Châu đại địa không giống cá cđịa phương kh ác, cũng không có lực lượng kh ác của Cửu Châu bảo hộ.

    Như là một lỗ hổng bị người xé rá ch.

    Tại đây, một lỗ hổng hơn mười vạn dặm phía trên Cửu Châu, không có Cửu Châu đại địa bảo hộ, chính là vị trí chân chính của Thiên Cung Thần Điện.

    Cứ và itrăm dặm lại có một tò acung điện, cung điện hình th ành trận thế thật lớn, từng tầng, từng tầng ké od ài ra ngo ài, hình th ành một trận thế khổng lồ.

    Ngay cả Trình Cung, khi thấy được trận thế nà yđều cảm thấy giật mình, loại thủ đoạn nà yđã vượt qu ámức tưởng tượng.

    Trong vô số cung điện đều có người của Lô gia canh giữ, mà từ trên tinh không, không ngừng có thiên thạch, lưu tinh hạ xuống.

    To àn bộ đều bị từng đạo mũi tên ánh sá ng đá nh tan.

    Ngao!

    Một tiếng gầm rú kinh người, một con cự th úcao chừng một cây số từ trên tinh không hạ xuống, mang theo vô số hoa văn kỳ dị tr ùng kích.

    - Đãđến giờ hoạt động rồi, lần nà yxem ai bắn chết nhiều nhất!

    Vừa mới nhận được tin tức, Trình đại thiếu nh àch úng ta trở về rồi, nam nhi Lô gia cũng nên xuất ra ch út thủ đoạn, để Trình đại thiếu nhìn thấy sự lợi hại của nam nhi Lô gia.

    Đột nhiên có một âm thanh vang vọng giữa trời đất, rõ rà ng là mượn trận thế khiến tất cả mọi người trong chu vi vạn dặm đều có thể nghe được rõ rà ng, lập tức vang lên vố số tiếng qu át th áo hưng phấn.

    Sau đạo từng đạo mũi tên ánh sá ng chớp động, cự th úcường hãn nà yc òn chưa kịp tới gần đã bị đá nh chết.

    Trình Cung rõ rà ng cảm thụ được, con cự th úcường đại đứng phía trước nhất đã có tu vi Thiên Anh đỉnh phong.

    Lực ph òng ngự có thể nó ikinh khủng, nhưng cuối cù ng vẫn chung số phận, bị đá nh chết.

    - Trên Cửu Châu đại địa, có mấy người biết ởđây mới là Thiên Cung Thần Điện chân chính đây?

    Lấy kiến thức uyên bá ckiếp trước của Trình Cung, hắn cũng không biết chỗ chân chính của Thiên Cung Thần Điện, cà ng thêm không biết có một thủ hộ giả Cửu Châu Đại Địa như Thiên Cung Thần Điện ởđịa phương nà y.

    - Tổ huấn của Lô gia, không phải người nh àmình, không được tiết lộ cho người ngo ài biết.

    Về phần từ lú cn ào bắt đầu ởchỗ nà y.

    Đã không ai nhớ rõ, chỉ biết tổ huấn của Lô gia là trấn thủ ởchỗ nà y, Cửu Châu đại địa xuất hiện lỗ hổng, có người mang đại thần thông phong ấn nơi nà y, nhưng không có biện ph áp triệt để phong ấn, tr ánh cho khí Cửu Châu đại địa bị tiết lộ, tr ánh cho cá cloại yêu tà trên tinh không vô tận tiến và oCửu Châu đại địa, Lô gia vẫn trấn thủ chỗ nà y.

    Về phần Thiên Cung Thần Điện trên Bắc Câu Lô Châu, chỉ là một vị tổ tiên Lô gia, năm đó tiến và oCửu Châu đã khai sá ng ra.

    Lô Quân vừa mới dẫn bọn hắn trở về, liền có một chuyện khiến hắn phải đi trông coi, Lô Dực Thiên đi theo bên cạnh giảng giải cho Trình Cung.

    Chương 1175: Ngoại công ở đâu?

    Trình Cung quay đầu nhìn lại phía Cửu Châu đại địa, thật quá mức lớn, nhưng từ nơi này xé rách ra một cái khe, hình như bị mở ra, cũng giống như bị lực lượng nào đó hợp lại, chỉ lưu lại một cái khe cuối cùng.

    Hóa ra dĩ nhiên Thiên Cung Thần Điện tới bằng cách như vậy, không trách được lúc Thiên Cung Thần Điện xuất hiện, cũng không giống bình thường.

    Lô Dực Thiên tiếp tục nói:

    - Thời gian khoảng chừng vài chục năm trước, yêu tộc liên hiệp đông đảo thế lực kỳ thực là muốn tiêu diệt Thiên Cung Thần Điện chúng ta, nếu như bọn họ chiến đấu bình thường, mặc dù thất bại, Thiên Cung Thần Điện cũng không quá quan tâm, dù sao nơi đó chỉ là chỗ để một ít đệ tử bình thường tôi luyện tâm tính.

    Nhưng yêu tộc sử dụng rất nhiều thủ đoạn, thậm chí Côn Bằng Đại Đế kia còn âm thầm ra tay, khiến thái gia gia, phụ thân, cô cô và đông đảo mọi người chết thảm, cuối cùng gia gia nổi giận, trực tiếp điều khiển một bộ phận chủ lực chân chính giết trở về.

    - Trực tiếp đánh cho yêu tộc và đông đảo các thế lực bị thương nặng, thiếu chút nữa diệt trừ bọn họ!

    - Sau đó thì sao?

    Trình Cung thật sự rất tò mò, đoàn người này xuất hiện trên Cửu Châu sẽ là bộ dáng gì?

    Thực sự quá mức cường hãn.

    Tuy rằng những người đó trong các cung điện, ngay cả hắn cũng không có biện pháp hoàn toàn do thám được cụ thể sâu cạn của bọn họ, nhưng chỉ nhìn cự thú Thiên Anh đỉnh phong vừa rồi, có lực lượng cường đại hơn Thiên Anh đỉnh phong vài lần, mang theo mấy vạn đại quân, kết quả là không bay tới vạn dặm không trung đã bị diệt sát đơn giản, đây là một chi lực lượng vô cùng đáng sợ.

    Lô Dực Thiên lắc đầu nói:

    - Sau đó có người ở Linh Sơn nhúng tay, ta cũng không rõ ràng lắm, ta cũng chỉ được nghe bọn họ kể lại mà thôi!

    - Hừ, Lô gia ta trấn thủ vết nứt trên Cửu Thiên, thủ hộ Cửu Châu đại địa, vô số năm qua không hề yêu cầu bất cứ cái gì, kết quả đám yêu tộc kia dĩ nhiên không biết sống chết tàn sát tộc nhân của ta, vốn ta muốn tiêu diệt toàn bộ.

    Đừng nói ngươi không biết, lúc trước ngay cả ta cũng không biết gia chủ đàm phán với đám người Linh Sơn làm sao.

    Lúc này, Lô Quân đã xử lý xong mọi việc chạy qua đây, vừa lúc nghe được đoạn đối thoại giữa Trình Cung và Lô Dực Thiên.

    - Cữu gia gia thực sự rất nóng tính, bất quá Linh Sơn có một đám lão bất tử, thích nhất việc lấy danh phận làm việc nghĩa đè người, sau đó lại để cho người khác cố gắng lấy lòng bọn họ.

    Kiếp trước Trình Cung cũng lý giải rất nhiều chuyện, nhưng nói tóm lại bởi vì hắn chỉ tập trung luyện đan, bằng không việc Lô gian trấn thủ vết nứt trên Cửu Thiên, lấy thân phận và địa vị của Trình Cung lúc đó, muốn biết cũng không phải là việc khó.

    - Ha ha...

    Ta thích nghe lời này, đáng tiếc thiên phú của ta rất bình thường.

    Nếu không phải chúng ta tổn thất rất nhiều ở Bắc Câu Lô Châu, cũng không đến lượt ta làm cái chức thủ tịch thái thượng trưởng lão này.

    Số nhân viện tác chiến chủ lực còn lại đều ở đây, nếu như ta giống như gia gia ngươi, hừ, ta khẳng định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đám thế lực kia.

    Cửu Châu đại địa, tròn tròn như quả trứng gà, đứng sừng sững trong tinh không.

    Vô số tinh thần quay xung quanh Cửu Châu đại địa như đá vụn, có thể thấy được Cửu Châu to lớn đến nhường nào, cho dù một viên Hằng Tinh rơi xuống Cửu Châu đại địa, cương phong và các loại lực lượng ở tầng khí quyển Cửu Châu đại địa đều có thể cắn nát.

    Rốt cuộc là lực lượng gì, dĩ nhiên có thể khiến Cửu Châu đại địa bị xé rách, đây là lực lượng kinh khủng đến cỡ nào, hơn nữa thần niệm của Trình Cung không giống người thường.

    Dọc theo khe nứt này đến tận chỗ sâu trong tinh không, Trình Cung có thể cảm thụ được, có một chỗ bị lực lượng khổng lồ xé bỏ, một đường kéo dài tới Cửu Châu đại địa, giống như một cái đường hầm, lại giống như một cái khe hoàn chỉnh bị một người mở ra, mà hiện nay, Lô gia đang thủ hộ cái khe đó.

    Theo loại cảm giác này, quỹ tích, thiên địa dường như bị xé rách, cũng may cuối cùng cổ lực lượng này dừng lại tại Cửu Châu đại địa, bằng không thiên địa, tinh không khẳng định bị mở ra.

    Kỳ quái, thực sự là thần kỳ.

    Trong lòng Trình Cung suy nghĩ, sau đó lại nhớ tới chuyện vài chục năm trước, vì sao trong tình thế loạn như vậy, Thiên Cung Thần Điện vẫn có thể ngăn cản đông đảo các thế lực vây công, cuối cùng chỉ bị phong điện mà thôi, thì ra là thế.

    - Hiện tại ngoại công thế nào?

    Rất nhiều chuyện xem ra chỉ có ngoại công mới rõ ràng, đây cũng là mục đích lớn nhất trong lần hắn tới Thiên Cung Thần Điện này, gặp một lần vị ngoại công mình vẫn chưa từng thấy mặt kia, là muốn xem vị anh hùng cái thế, độc nhất vô nhị, ngoại công của mình.

    Vừa nghe Trình Cung nhắc tới Lô Quân Hạo, Lô Quân không nhịn được thở dài, Lô Dực Thiên thì bất đắc dĩ nói:

    - Gia gia...

    Năm đó gia gia bị thương nặng trở về, nhưng sau đó tiến vào Linh Sơn một chuyến, gia gia đã hoàn toàn bình phục rồi, hơn nữa lực lượng cũng đề cao rất nhiều, nhưng sau đó gia gia...

    Gia gia lại ngủ!

    Đang ngủ!

    Chính mình không nghe lầm sao?

    Dĩ nhiên là đang ngủ, điều này thực sự nằm ngoài dự liệu của Trình Cung, trước khi hỏi hắn đã nghĩ tới các loại khả năng, nhưng không nghĩ tới khả năng này.

    - Nói đến cũng kỳ quái, năm đó gia chủ nói hắn nhận được một kiện thần vật, muốn tìm hiểu, sau đó...

    Dĩ nhiên ngồi ở bên trên ngủ, lúc đầu chúng ta cũng không dám quấy rầy, kết qả là ngồi xuống một lần ba năm, cuối cùng muốn gọi gia chủ tỉnh dậy lại phát hiện hắn đang một mực ngủ say, căn bản không thể gọi tỉnh, kết quả...

    Một lần ngủ trôi qua hơn mười năm.

    Làm hại ta phải quản Thiên Cung Thần Điện Bắc Câu Lô Châu hơn mười năm, nếu không phong điện, ta thực sự không có biện pháp quản tốt.

    Cho dù như vậy ta cũng chưa từng quản cái khác, lúc này mới để đám hỗn đản kia cho rằng Thiên Cung Thần Điện không ổn, hiện tại Dực Thiên dần dần lớn lên, gần nhất ta đang định để hắn tiếp nhận mọi chuyện của Thiên Cung Thần Điện.

    Lô Quân rất bất đắc dĩ nói.

    Nguyên bản Trình Cung chỉ nghĩ tới đông bắc Đan Châu liền thuận tiện đến Thiên Cung Thần Điện nhìn một chút, cho dù Thiên Cung Thần Điện không chống đỡ chính mình, chính mình cũng nên đi lại một chút cùng người của Lô gia, nhất là ngoại công và người của Lô gia đã nỗ lực nhiều vì mình như vậy.

    Không nghĩ tới thực sự tới Thiên Cung Thần Điện này, gặp được nhiều kinh hỉ, cũng có nhiều điều ngoài ý muốn.

    - Hiện tại ngoại công ở nơi nào, ta có thể đi qua xem sao?

    Tuy rằng trước kia thông qua các loại biện pháp phân tích ngoại công không chết, nhưng hiện tại Trình Cung càng nghe càng hiếu kỳ, rất muốn biết rốt cuộc ngoại công xảy ra chuyện gì, cũng rất muốn biết rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì.

    Bao gồm cả bí mật chân chính của Thiên Cung Thần Điện, hiện tại hắn đều muốn biết.

    - Có gì mà không được?

    Ngươi chỉ cần nhớ Thiên Cung Thần Điện này là hậu thuẫn lớn nhất của ngươi, ngươi trở lại Thiên Cung Thần Điện, ngươi là to nhất, cho dù Dực Thiên không nghe lời ngươi ngươi đều có thể thu thập hắn.

    Năm đó tiểu công chúa...

    Ngươi xem, lại lỡ lời nói ra, không đề cập tới những chuyện này nữa.

    Chương 1176: Ngoại công ngủ say trên mảnh nhỏ.

    Lô Quân chính là loại người bộc trực, nói nhanh, nói thẳng, tuyệt đối là một thủ tịch thái thượng trưởng lão cực phẩm nhất trong các thế lực lớn ở Cửu Châu rồi.

    Tiểu công chúa trong miệng hắn chính là mẫu thân của Trình Cung, chính là tiểu công chúa được Thiên Cung Thần Điện vô cùng sủng ái.

    Vừa nghe Lô Quân nói đến cô cô đã mất của mình, ánh mắt Lô Dực Thiên cũng khẽ động, năm đó, trước khi gia gia còn chưa ngủ say, người kiêng kỵ nhất chính là kẻ khác thở dài đối với cô cô và phụ thân chính mình, huống chi, Trình Cung còn là nhi tử duy nhất của cô cô.

    Lô Dực Thiên lập tức lo lắng nhìn về phía Trình Cung, không thấy sắc mặt Trình Cung có biến hóa nhiều lắm, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói:

    - Ca, để đệ dẫn ca qua đi, kỳ thực trước đây thúc tổ phụ là người phụ trách chiến đấu, hơn nữa từng bị thương trong lúc chiến đấu, vẫn không có biện pháp đột phá cảnh giới Thuần Dương, cũng vì gánh nặng quản lý mọi chuyện trong gia tộc.

    - Tiểu tử, ngươi nói như vậy làm cái gì, đều là người nhà chính mình, cho dù ta nói bậy chính ta sẽ chịu phạt.

    Ta không am hiểu cách giao tiếp với người khác, nếu không phải thời gian rèn luyện tại Cửu Châu đại địa đã từng biết một nữ nhân thích ta, cũng sinh mười mấy hài tử cho ta.

    Ta sẽ không ở lại Thiên Cung Thần Điện, cũng sẽ không bị mạnh mẽ sắp xếp phải quản lý Thiên Cung Thần Điện lúc ngoại công ngươi gặp chuyện không may, phiền chết đi được.

    Hiện tại ta hi vọng ngày Dực Thiên làm lễ thành niên mau đến, mới có thể giao cho hắn mọi chuyện.

    Lô Dực Thiên nghĩ đổi trọng tâm câu chuyện, tùy tiện uyển chuyển giải thích một chút giúp Lô Quân, nhưng Lô Quân lại trực tiếp vạch trần.

    - Ha ha!

    Trình Cung nở nụ cười, rất hài lòng mà cười, chính là sự tươi cười phát ra từ sâu trong nội tâm.

    - Cữu gia gia, đệ, hai người cho rằng ta sẽ tính toán cái gì sao?

    Nếu ta là người như vậy, phỏng chừng hiện tại cả Thiên Cung Thần Điện trên Bắc Châu Lô Châu lẫn Cửu Châu đại địa đều là của ta rồi.

    Ta đã sớm trở về, nếu muốn Thiên Cung Thần Điện, các ngươi thương ta như vậy lẽ nào không để cho ta.

    Hiện tại ta mới tới nơi này, là bởi vì các ngươi là thân nhân của ta, ta muốn biết tình huống của ngoại công để xem có thể hỗ trợ gì không, nếu như ngoại công tốt rồi, chúng ta có thể vui vẻ.

    Về phần mẫu thân ta còn có cữu cữu, chuyện đó cũng không thể oán trách các ngươi, oan có đầu, nợ có chủ.

    Ta muốn tìm người báo thù cũng sẽ đi tìm đám người hại bọn họ.

    - Ha ha...

    Lô Quân hài lòng dùng bàn tay to vỗ vai Trình Cung:

    - Hảo tiểu tử!

    Quả nhiên có huyết thống Lô gia ta, ngoại công ngươi nói không sai.

    Ngươi quả nhiên không giống người thường, đi, dẫn ngươi đi gặp ngoại công ngươi.

    Tại Cửu Châu đại địa, trong tinh không vô tận phía trên cương phong, có một mảnh không gian hơn mười vạn dặm, dùng tinh không vô hạn và Cửu Châu đại địa khổng lồ để so sánh, nơi này thực giống như cái khe trên quả trứng, nhỏ bé không đáng kể.

    Căn cơ chân chính của Lô gia chính là ở chỗ này, ở đây mới là Thiên Cung Thần Điện chân chính, cho dù người năm đó muốn đối phó Lô gia cũng tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, phía sau Lô gia còn tồn tại như vậy, Không trách năm đó yêu tộc tổn thất nặng nề.

    Tại chỗ sâu trong khe hở này có một cung điện lớn nhất, cung điện này giống như một thanh trường cung, đối diện với tinh không vô hạn, to lớn vô cùng.

    Vô số thông đạo gắn kết cùng xung quanh, từng đám truyền tống trận không ngừng vận chuyển, người khác nhau cũng không ngừng xuyên qua trong đó.

    Không ngừng vận chuyển các loại tài liệu.

    Tuy rằng Trình Cung thấy Lô Quân đã đáp ứng, nhưng thực sự tiến vào bên trong là có thể cảm thụ được, Thiên Cung Thần Điện thủ vệ chỗ ngoại công ở vô cùng nghiêm mật.

    Một đạo cánh cửa cuối cùng để đi vào chỗ ngoại công, dĩ nhiên có một vị Thái Tôn không chút che dấu lực lượng ngồi ở kia, trên hai chân của hắn có một cây cung, phong cách cây cung cổ xưa, không có chút lực lượng ba động, nhưng chỉ dựa vào một vị Thái Tôn ngồi ở chỗ này là có thể biết, một khi cây cung này xuất ra, tuyệt đối kinh người.

    Hơn nữa vị Thái Tôn này khiến Trình Cung có cảm giác sâu không lường được, so với nhạc phụ Đông Phương Suất của chính mình cũng đạt được Thuần Dương trung kỳ, nhưng lại cường đại hơn không biết bao nhiêu lần, thậm chí Trình Cung có chút hoài nghi, người này đã đặt chân đến cảnh giới Hiện Đạo Kỳ.

    Bất quá trừ Linh Sơn ra, mặc kệ là Cửu Châu đại địa hay tinh không vô tận, bất luận một địa phương nào đều bị quy tắc áp chế, đạt được cảnh giới cấp bậc Thuần Dương Thái Tôn hầu như đã là thành tựu nghịch thiên rồi, rất khó lại tăng lên, nếu như muốn thành tựu Thiên Tôn, đạt được Hiện Đạo Kỳ, mặc kệ là yêu tộc hay tu chân giả của nhân loại, đều phải đi vào Linh Sơn mới được.

    Về phần U Minh Luyện Ngục thì có khác một chút, cho nên còn có người có thể đạt được cảnh giới Ma Đế tại U Minh Luyện Ngục.

    Nhưng ở chỗ này, định luật này dường như cũng có chút buông lỏng và biến hóa.

    Đối với bọn họ đi tới, lão giả giống như hoàn toàn không biết, giống như một pho tượng im lìm ngồi tại nơi đó.

    Mà Lô Quân và Lô Dực Thiên đã sớm tập thành quen, chỉ cung kính thi lễ với lão giả, sau đó mang theo Trình Cung tiến vào bên trong.

    Oanh!

    Không biết dùng loại biện pháp nào, cánh cửa thật lớn làm bằng tài liệu đặc biệt được mở ra, cánh cửa này cắt đứt tất cả, bên trong cánh cửa giống như một thế giới khác, căn bản không phát hiện bất cứ thứ gì, nhưng nháy mắt khi cánh cửa được mở ra, Trình Cung thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

    Ong...

    Oanh...

    Bởi vì Hư Không Âm Dương Đỉnh ở trong cơ thể hắn trực tiếp vận chuyển, không cần lực lượng của bản thân thôi động, toàn bộ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm thụ càng rõ.

    Trong đầu lập tức xuất hiện một khối mảnh nhỏ thật lớn, lớn hơn tất cả trước kia rất nhiều, mảnh nhỏ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh dĩ nhiên gặp được ở chỗ này, hơn nữa lớn như vậy.

    Trước đây Trình Cung từng suy đoán qua, tất cả mảnh nhỏ hắn thu thập trước đây hợp lại cũng không đủ một thành, nhưng đã đủ để không gian ngoại đỉnh lớn tới kinh người như vậy, nhưng khối mảnh nhỏ này dĩ nhiên lớn gấp đôi so với tổng số mảnh nhỏ thu được trước kia.

    Nguyên nhân chính vì như vậy, nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh mới có phản ứng lớn như vậy, Trình Cung mới có thể cảm ứng rõ ràng.

    Mà khi cảm thụ mảnh nhỏ kia, Trình Cung cũng đồng thời cảm thụ được trên mảnh nhỏ có một lão giả đang nằm, tuy rằng vừa nhìn tuổi tác không nhỏ, nhưng khí chất này lại vô cùng kinh người, lúc này lại phát hiện Lô Dực Thiên hoàn toàn giống hệt khuôn mẫu lão giả.

    Bất quá loại khí tức lắng đọng và khí thế trên người lão giả, Lô Dực Thiên còn lâu mới sánh kịp.

    - Ca, làm sao vậy?

    Đột nhiên nhìn thấy cửa lớn vừa mới mở, Trình Cung đã dừng bước, căng thẳng nhìn vào bên trong, Lô Dực Thiên cũng rất kỳ quái.

    Bởi vì chỗ này cách chỗ chân chính gia gia nằm còn có mấy nghìn thước, trong đó còn phải trải qua một mê trận thiên nhiên mới có thể đi qua.

    Chương 1177: Có thể cứu tỉnh?

    - Không có việc gì, đi thôi!

    Trong lòng Trình Cung có chút ngoài ý muốn lại khiếp sợ, đồng thời suy xét một việc, lần đầu tiên chính mình thấy Nhục Nhục, tiểu gia hỏa kia đang ôm mảnh nhỏ ngủ, sau đó cơ bản chính là ăn ngủ ngủ ăn.

    Vì sao ngoại công cũng ngủ ở bên trên?

    Lẽ nào ngoại công cảm thụ được cái gì đó từ nó hay sao?

    Nghĩ đến đây, trong lòng Trình Cung cả kinh, nếu nói như vy ngoại công quá lợi hại rồi, Hư Không Âm Dương Đỉnh là đệ nhất thần khí Cửu Châu, có thể cảm ngộ được điều gì đó từ nó tuyệt đối không giống bình thường.

    Đương nhiên, hiện nay Trình Cung đã phi thường lý giải đối với Hư Không Âm Dương Đỉnh, hắn đã hoàn toàn hòa hợp thành một thể đối với đệ nhất thần khí này, tự nhiên biết trong đó ẩn chứa cái gì, người bình thường căn bản không có khả năng tìm hiểu, cho dù giai đoạn trước tìm được chỗ tốt, nhưng nếu như không ngừng chìm đắm trong đó, mấy nghìn năm, mấy vạn năm qua đi, mà thời gian trôi qua, nghĩ đơn thuần lĩnh ngộ triệt để đạo lý trong một mảnh nhỏ cũng đủ khiến người mệt chết, hơn nữa còn chết đi trong lúc bất tri bất giác.

    Mặc dù có mê trn, nhưng lại được Lô Dực Thiên dẫn đường, rất nhanh đã đi tới một ngôi sao tht lớn treo trên bầu trời, ngôi sao này cao chừng hơn mười km, trôi nổi trong hư không, mà ở bên kia có một mảnh nhỏ rất lớn, Lô Quân Hạo đang nằm ở bên trên.

    - Gia gia một mực ngủ say, mà trước khi gia gia ngủ say đã từng hạ lệnh không được tiết lộ chuyện này cho bất cứ người ngoài nào, cũng không được để bất lun người nào biết rõ tình huống của người, cho nên bên ngoài chỉ suy đoán được chút tin tức về gia gia.

    Một ít Thái Tôn trong tộc cho rằng đây là đang ngộ đạo, cho nên vẫn chưa hề quấy rầy gia gia!

    Lô Dực Thiên ở một bên giải thích.

    Ngộ đạo, đúng vy, bất quá đạo này là đại đạo, thiên đạo, không phải nhân đạo, đừng nói là ngoại công của chính mình, coi như những lão bất tử trong Linh Sơn muốn lĩnh ngộ những đạo này cũng căn bản là không có khả năng.

    Chỉ là có thể chìm đắm trong đó, giống như Nhục Nhục, bình thường đều là một loại cơ duyên, nếu như không ai gọi tỉnh lại, chỉ sợ vĩnh viễn cũng đều bị vây trong loại trạng thái này, cho đến khi sinh mệnh đi tới đầu cùng.

    - Ta muốn đánh thức ngoại công!

    Trình Cung rất khẳng định nhìn Lô Quân, lại quay đầu nhìn thoáng qua Lô Dực Thiên, phi thường khẳng định, kiên quyết nói.

    - Đánh thức?

    Không có khả năng...

    Lô Quân vừa nghe lp tức lắc đầu nói:

    - Ngươi nghĩ rằng bọn ta không nghĩ tới sao, ba năm trước đây xảy ra một hồi đại chiến phi thường nguy hiểm, không có gia gia ngươi chủ trì, sức chiến đấu của toàn Thiên Cung Thần Điện giảm xuống rất nhiều, chúng ta tổn thất rất thảm trọng.

    Nhưng lúc đó mấy vị Thái Tôn liên thủ đều không có biện pháp tỉnh lại ngoại công ngươi.

    - Ca...

    Lẽ nào ca có biện pháp sao?

    Lô Dực Thiên phản ứng tương đối nhanh, lp tức nhìn ra Trình Cung không có khả năng bắn tên không đích, khẳng định là có điều nắm chặt mới nói như thế.

    - Khẳng định có thể tỉnh lại ngoại công, hơn nữa bắt buộc phải khiến ngoại công tỉnh lại, bởi vì ngoại công đang chìm đắm trong thiên đạo, đại đạo, cũng không phải ngộ đạo của bản thân, như vy cho dù mấy vạn năm cũng sẽ không thanh tỉnh, cuối cùng sẽ hao hết thọ nguyên mà chết.

    - Cái gì, đại đạo, thiên đạo?

    Lô Quân cùng Lô Dực Thiên vừa nghe đã git nảy mình, bởi vì ngộ đạo cũng chia rất nhiều loại, mỗi người đều có đạo của chính mình, nói ngộ đạo chính là tìm kiếm đạo của mình, nhn được bản mệnh đạo quy thừa nhn.

    Mà đại đạo, thiên đạo, đâu phải con người có khả năng lĩnh ngộ, nếu như tht sự có thể lĩnh ngộ đại đạo thiên đạo, vy thì chính mình chẳng phải thành trời rồi.

    - Ca, gia gia phải ngờ ca rồi.

    - Không nghĩ tới dĩ nhiên nguy hiểm như vy, ngươi mau ra tay đi, có cần người giúp đỡ hay không?

    - Các ngươi không lo lắng lời của ta có vấn đề sao, hoặc là...

    Không cần thương lượng cùng những thái thượng trưởng lão khác?

    Phản ứng và quyết định của Lô Dực Thiên Lô Quân đều nằm ngoài dự đoán của Trình Cung, bọn họ đồng ý, ngược lại khiến Trình Cung không thể thích ứng ngay.

    Lô Quân nghe xong khoát tay:

    - Tại Lô gia có nhiều công việc bề bộn như vy, hiện tại đến lúc thủ tịch trưởng lão như ta lo việc, chuyện gì trong tộc mình ta quyết định là được, ta thấy đúng là được.

    Mà Lô Dực Thiên là thân thích nhất của gia chủ, hai chúng ta đồng ý rồi còn vấn đề gì.

    Hơn nữa năm đó trước khi ngoại công ngươi ngủ say đã nói qua, nếu như vài chục năm sau ngươi tới, tất cả đều nghe lời ngươi.

    Xác thực không ai có thể làm được chuyện thôi diễn thời gian này, lẽ nào ngoại công cũng có thể làm được, điều này không có khả năng, huống chi trình độ thôi diễn đến vài chục năm.

    Đột nhiên, trong lòng Trình Cung khẽ động, nhìn về phía Lô Quân Hạo nằm trên mảnh nhỏ, ngoại công của chính mình.

    Khối mảnh nhỏ này hẳn là năm đó ngoại công phát hiện được xung quanh chỗ mẫu thân, bằng không không có khả năng có một khối lớn như vy, mà ngoại công cảm nhn được vài thứ từ đó.

    Thm chí tin tức vài chục năm sau, rất khả năng cũng bởi vì mảnh nhỏ ngoại đỉnh này.

    - Ca, muốn chúng ta làm gì ca cứ nói, nếu như sợ chúng ta ảnh hướng, hiện tại chúng ta đi ra ngoài.

    Lô Dực Thiên vội vàng nói, hắn cũng rất chờ đợi Lô Quân Hạo có thể tỉnh lại.

    Trên thực tế Thiên Cung Thần Điện không phải không nếm qua thử một vài thủ đoạn, ví dụ như đưa đến bí cảnh thời gian, sau đó chọn thời gian gia tốc.

    Tuy rằng nhìn qua vài chục năm, nhưng ở nơi đó Lô Quân Hạo cũng đã vượt qua hơn ba nghìn năm rồi, sau đó lại tỉ mỉ thượng lượng ngừng lại.

    Bởi vì nếu như Lô Quân Hạo vẫn bất tỉnh, có gia tốc tiếp cũng chỉ làm hao tổn thọ mệnh của hắn.

    Hơn nữa có đoạn lời nói lúc trước của Lô Quân Hạo, Trình Cung muốn đưa ra yêu cầu tỉnh lại Lô Quân Hạo hiển nhiên có thể nhn được sự ủng hộ của bọn họ.

    Nếu không có vấn đề gì, Trình Cung cũng không nói nhảm, lắc đầu khóa tay lấy mảnh nhỏ tht lớn và Lô Quân Hạo ném cùng nhau vào trong không gian ngoại đỉnh, sau đó gt đầu một cái với Lô Dực Thiên và Lô Quân, chính mình cũng trực tiếp tiến vào không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Đạo Khí tht thần kỳ, không gian này dĩ nhiên không ba động, lúc thu hồi dĩ nhiên không cảm thụ được.

    Trình Cung có đạo khí, Lô Quân không ngoài dự liệu.

    Nhưng hôm nay hắn sử dụng trước mặt Thiên Anh đỉnh phong như mình, xuất hiện, tiến vào cũng không có biện pháp tp trung vị trí, điều này khiến hắn cảm thấy rất kỳ quái.

    Lúc này Trình Cung đã tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, khi hắn thu mảnh nhỏ tht lớn vào trong không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Trong đỉnh cũng an tĩnh rất nhiều.

    Tình huống hiện tại của ngoại công không giống Nhục Nhục lúc trước, mạnh mẽ tách rời ngoại công và mảnh nhỏ khẳng định sẽ xảy ra một ít vấn đề, không thể mạnh mẽ xa nhau.

    Trình Cung suy nghĩ một chút, xuất hiện đi tới bên cạnh ngoại công, sau đó ngồi xuống.

    Theo độ khôi phục thần niệm của Trình Cung, không gian ngoại đỉnh cũng đang trong quá trình từ từ khôi phục, lực nắm trong tay Hư Không Âm Dương Đỉnh của Trình Cung cũng càng ngày càng mạnh.

    Chương 1178: Tỉnh lại.

    Thần niệm của Trình Cung chậm rãi dung nhập vào trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, không ngừng thôi động, mảnh nhỏ ngoại đỉnh có liên hệ thần kỳ với nội đỉnh, rất dễ cảm thụ được một cổ lực lượng Hư Không Âm Dương cường đại đang chạy loạn bên trong.

    Tuy rằng lực lượng cực hạn Hư Không Âm Dương Kiếp trong thiên địa hung mãnh, thậm chí hủy diệt ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, nhưng đồng thời cũng có một bộ phận lực lượng bị nhốt ở trong đó.

    Đây cũng có thể là một loại biểu hiện không vui của Hư Không Âm Dương Đỉnh, thân là đệ nhất thần khí Cửu Châu, cho dù đối mặt âm dương cực hạn Hư Không Âm Dương Kiếp cũng sẽ không khuất phục.

    Thôi động nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, sử dụng lực lượng nội đỉnh dẫn động lực lượng mảnh nhỏ, từ từ bài xích các lực lượng khác.

    Bất luận là lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp, hoặc là thần niệm dung nhập chìm đắm trong đó, lúc này đều lọt vào sự bài xích của nội đỉnh.

    Nguyên bản Lô Quân Hạo vẫn đang ngủ say đột nhiên hơi giật thân thể, sắc mặt có chút thống khổ, không muốn rời đi, dù sao cảm giác chìm đắm trong đại đạo là hoàn mỹ, thần kỳ nhất, có ai muốn buông tha, bỏ qua đây?

    Bình bịch!

    Trình Cung gia tăng độ mạnh yếu, trong nháy mắt lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp và thần niệm của Lô Quân Hạo đang chìm đắm trong đó hoàn toàn bị chấn ra, lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp trực tiếp lấy bản thân Trình Cung dẫn động.

    - A...

    Phụt...

    Lô Quân Hạo phát sinh một tiếng kêu thống khổ, sau đó phun ra một ngụm máu tươi.

    Trong tay Trình Cung đã sớm chuẩn bị hơn mười viên đan dược, trực tiếp bắn đi, trong nháy mắt toàn bộ bay vào trong miệng ngoại công, một viên đan dược trước nhất chính là Dưỡng Thân Đan thu được tại Cần Khôn Đan Tông, loại tách xa này khẳng định đã làm thần niệm ngoại công bị thương tổn, các đan dược khác đi theo phụ trợ.

    Oanh!

    Bên này lợi dụng lực lượng khác trong mảnh nhỏ ngoại đỉnh, tuy rằng khiến Lô Quân Hạo thanh tỉnh, nhưng đồng thời Trình Cung cũng dẫn lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp vào trong cơ thể, nó điên cuồng tàn phá bừa bãi trong thân thể Trình Cung.

    Lần này vượt lên trên bất luận một lần trong dĩ vãng, lực lượng cuồng bạo tràn đầy trong thân thể, thân thể Trình Cung trực tiếp vỡ vụn từng tầng một, da dẻ nứt.

    Tuy rằng Trình Cung đã toàn lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thụ cổ lực lượng này, nhưng vẫn không cản nổi lực phá hư.

    - A...

    Trình Cung rống lên một tiếng.

    Bình bịch...

    Bình bịch...

    Bình bịch...

    Thân thể liên tiếp nổ nứt vỡ vụn, nếu không phải Trình Cung có bản mạng chi hỏa là tồn tại trải qua Hư Không Âm Dương Kiếp nhược hóa cũng khó có thể hủy diệt, sợ rằng lúc này thân thể Trình Cung đã hoàn toàn vỡ vụn.

    - Tâm sinh niệm, niệm sinh thần, thần niệm trấn áp!

    Mỗi một lần đối mặt Hư Không Âm Dương Kiếp rèn luyện thân thể, cùng lúc sẽ nhận được lột xác và biến hóa, nhưng vẫn phải đối mặt uy hiếp kinh khủng, giống như con người thế tục tu luyện võ đạo, cần phải không ngừng khiêu chiến sinh tử cực hạn của mình.

    Trình Cung cũng thế, mỗi lần đối mặt Hư Không Âm Dương Kiếp chính là đối mặt cực hạn của mình, thậm chí cần khắc phục bóng ma tâm lý kiếp trước bị Hư Không Âm Dương Kiếp đánh nát.

    Lúc này thần niệm của hắn vận chuyển tới cực mạnh, dĩ nhiên sản sinh một loại khí tức thuần dương cuồn cuộn, hình thành lực lượng cường đại, hoàn toàn bao phủ thân thể nổ tung vỡ vụn của Trình Cung, sau đó không ngừng thu nạp trở về.

    Trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Thuần Dương Thiên Sa trực tiếp bay tới đỉnh đầu Trình Cung, thần niệm Trình Cung bắt đầu hấp thu lực lượng Thuần Dương Thiên Sa, thần niệm rốt cuộc đột phá cực hạn, chuyển hóa thành Thuần Dương.

    - Đây là đâu, ai vậy, này...

    Lúc này, gia chủ Thiên Cung Thần Điện Lô Dực Thiên mở hai mắt, hoàn toàn tỉnh táo lại, đầu tiên hắn nhìn thấy Trình Cung.

    Chìm đắm trong đại đạo căn bản không có một chút khái niệm về thời gian, nhưng tất cả trước mắt khiến Lô Quân Hạo vô cùng khiếp sợ, hài tử nhà ai, hắn đang làm gì, quá mức kinh khủng đi.

    Thiên Cung Thần Điện khác các thế lực trên Cửu Châu đại địa, căn cơ của bọn họ ở trên Cửu Châu đại địa, trấn thủ vết nứt duy nhất.

    Bọn họ đối mặt vô số loại tồn tại từ tinh không vô tận không ngừng muốn tiến vào Cửu Châu, cho nên ấn tượng người của Thiên Cung Thần Điện tạo thành đối với người Cửu Châu đại địa chính là tàn nhẫn, cường hãn.

    Mỗi người đều có thể vượt cấp khiêu chiến, khi chiến đấu hung hãn muốn chết, giống như lão binh bách chiến tại thế tục, so với một tân binh vừa vào lính.

    Trên thực tế rất nhiều người đã nghiên cứu, để đệ tử bọn họ tiến vào Yêu Thú Sâm Lâm chém giết, cũng tham gia các loại tôi luyện, nhưng vĩnh viễn khó có thể làm được giống như đệ tử Thiên Cung Thần Điện.

    Đệ tử Thiên Cung Thần Điện đã đủ hung, đủ ngoan, nhưng lần đầu tiên hắn nhìn thấy Trình Cung, thấy hắn ngay cả đầu đều nát vụn thành từng khối, dĩ nhiên còn có thể sử dụng thần niệm trấn áp, để bên ngoài không tới mức lập tức nổ vỡ, hắn cũng bị kinh ngạc.

    Sau đó lập tức Lô Quân Hạo cảm giác được tác dụng của đan dược trong cơ thể mình, nhất là thần niệm được một cổ dược lực tẩm bổ.

    Người khác không biết, nhưng hắn lại biết độ trân quý của loại đan dược này.

    Dưỡng Thần Đan, tuy rằng dược lực bị mất đi rất nhiều, nhưng vẫn rất lợi hại, thần niệm của chính mình chiếm được tẩm bổ tốt nhất.

    Loại đan dược này coi như là Lô Quân Hạo cũng mới chỉ được dùng lần thứ hai, lần trước là tiến vào Linh Sơn oánh nhau với yêu tộc, đám kia bồi thường cho một vài thứ.

    Oanh!

    Trong bầu trời, một con yêu thú thật lớn xuất hiện, thân rồng màu đen, lại có một đôi cánh phượng hoàng đầy lửa.

    Trong lúc nguy cấp Trình Cung đã gọi thân ngoại hóa thân Hỏa Phương Ma Long ra ngoài, trực tiếp chuyển một bộ phận Hư Không Âm Dương kiếp vào trong thân thể của Hỏa Phượng Ma Long.

    - Thuần Dương Thiên Sa, nhiều như vậy...

    Sau một khắc, khi Thuần Dương Thiên Sa xuất hiện, Lô Quân Hạo lại bị kinh sợ.

    Hỏa Phương Ma Long đỡ hơn phân nửa bộ phận lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp, thần niệm Trình Cung lại khôi phục đến cảnh giới Thuần Dương, dựa vào lực lượng Thuần Dương Thiên Sa bổ sung, lực lượng trấn áp cường đại, thân thể Trình Cung lại một lần nữa khôi phục bình thường.

    - Đây là?

    Khi Trình Cung ngưng tụ lại thân thể, khôi phục đến trạng thái bình thường, Lô Quân Hạo thiếu chút nữa nhào lên.

    Đây không phải là hài tử chính mình cảm thụ được từ trong mảnh nhỏ kia sao, bộ dáng ngoại tôn mình vài chục năm đó.

    Hơn nữa hình dạng của hài tử này, rất giống mẫu thân hắn, tuyệt đối không thể sai được, tuyệt đối không thể.

    Giờ khắc này, Lô Quân Hạo không thể khống chế nổi nước mắt, cười ngây ngô giống như hài tử.

    Hắn mất đi nhiều lắm, nhiều lắm, hiện nay thấy Trình Cung, không tự chủ được đã nghĩ tới lời nữ nhi lúc gần đi đã nói, nhớ tới một ít sự tích khi nàng còn bé.

    Lúc này, tất cả khiếp sợ về mảnh nhỏ thần kỳ, Thuần Dương Thiên Sa, thần niệm đặc biệt gì đó, trong mắt Lô Quân Hạo đều đã trở thành mây trôi nước chảy, toàn bộ đều không quan trọng.

    Trong mắt hắn chỉ có ngoại tôn của chính mình, người tiếp nối sinh mệnh của nữ nhi mình, ngoại tôn, thân nhân của chính mình.

    Chương 1179: Lực lượng thức tỉnh.

    Hư Không Âm Dương Kiếp, nợ nần đời trước của bản đại thiếu với ngươi đời này phải đòi lại toàn bộ, đời trước ngươi diệt thân thể ta, đời này ta sẽ không ngừng dùng ngươi để rèn luyện thân thể.

    Dưới sự trợ giúp của thần niệm Thuần Dương sơ kỳ, để thân thể chịu được trạng thái lực lượng lớn nhất, rốt cục Trình Cung lại thôi động Âm Dương Vạn Vật Quyết lần thứ hai ngưng luyện thân thể.

    Mượn lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp khổng lồ, lại hấp thụ một ít lực lượng yếu ớt trong Thuần Dương Thiên Sa, cường độ thân thể của Trình Cung trực tiếp vượt qua ba cảnh giới lớn, từ cường độ Thiên Anh tầng năm trực tiếp đạt được Thiên Anh tầng tám.

    Lần này lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp ẩn chứa tại mảnh nhỏ ngoại đỉnh đã vượt lên tổng tất cả vài lần trước đây, điều này không phải đơn giản là một cộng một bằng hai, nếu như Trình Cung có thể hoàn toàn lợi dụng nó, rèn luyện thân thể đến Thiên Anh đỉnh phong đều không thành vấn đề.

    Nhưng thân thể hiện tại của Trình Cung bây giờ chưa có biện pháp chịu đựng lực lượng khổng lồ như vậy của Hư Không Âm Dương Kiếp, chỉ có thể ném bộ phận lớn lực lượng vào thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, dù vậy, cường độ thân thể hắn vẫn từ Thiên Anh tầng năm đạt đến Thiên Anh tầng tám.

    Trình Cung tu luyện hoàn toàn khác người khác, thần niệm, thân thể, cảnh giới, công pháp của bản thân, pháp lực, hoàn toàn đều cách xa nhau, có lẽ trong thiên địa cũng chỉ mình hắn dám làm như vậy, hơn nữa còn có thể thành công.

    Cứ như vậy, thực lực bản thân sẽ tăng lên so với đoạn trước không phải rất rõ ràng nhanh, nhưng giống như lúc trước Trình Cung áp chế lực lượng tại cảnh giới vạn tượng nhất long, cuối cùng trực tiếp bạo phát, trực tiếp vượt qua cảnh giới Nhân Anh, một bước đi vào Địa Anh.

    Hiện nay mặc dù Trình Cung đang dừng lại ở Địa Anh đỉnh phong không đột phá, nhưng thần niệm của hắn đã khôi phục đến Thuần Dương sơ kỳ, có lực lượng của Thuần Dương, thân thể càng đạt Thiên Anh tầng tám, cảnh giới càng không cần phải nói.

    Dưới loại tình huống này, bản thân công pháp và cảnh giới chỉnh thể một khi đột phá sẽ tạo thành lực lượng giếng phun, hình thành một lần bạo phát.

    Trình Cung biết, kỳ thực hiện tại hắn mượn không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh dung hợp mảnh nhỏ, còn có thể thu được chỗ tốt một lần.

    Rất có thể giúp mình đề cao.

    Bởi vì hiện tại độ lớn của đệ nhất thần khí Cửu Châu, biến hóa cùng một nhịp thở với chính hắn, nhưng hắn lại không làm vậy.

    Bởi vì hắn đã chuẩn bị luyện chế Âm Dương Phá Thiên Đan, một khi luyện chế hoàn thành, lấy cảnh giới Thiên Anh luyện hóa mảnh nhỏ này, thời điểm đó sẽ nhận được hiệu quả lớn hơn nữa.

    Bình bịch bình bịch bình bịch...

    Thần niệm của Trình Cung lần thứ hai chuyển dời vào thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, nó hấp thu càng nhiều lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp, cũng may Hỏa Phương Ma Long cường hãn hơn Trình Cung rất nhiều.

    Hơn nữa lực lượng tổng thể của nó đã tăng cường, trong cơ thể không ngừng vỡ vụn, dựng lại, vỡ vụn, dựng lại.

    Quá trình này Trình Cung có nhìn một chút, bởi vì quá mức khổng lồ, chí ít muốn duy trì liên tục như vậy trong một đoạn thời gian.

    Khi Trình Cung mở mắt, đầu tiên hắn nhìn thấy chính là Lô Quân Hạo đang đứng phía trước hắn, chuyện về ngoại công của mình, Trình Cung cũng nghe nhiều người kể lại.

    Nhất là tiến vào Đông Bắc Đan Châu rồi qua Bắc Câu Lô Châu, truyền thuyết về ngoại công nhiều không kể xiết.

    Nhưng lúc này ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy hắn, hoàn toàn không có bất luận khí thế, uy áp.

    Thậm chí ngay cả một chút tự cao cũng không có, hoàn toàn giống trưởng bối, thân nhân nhà bình thường.

    Ánh mắt hắn nhìn chính mình, giống gia gia như đúc, càng thêm phần nóng rực, kích động.

    - Huynh đệ Lô Quân Hạo ta ai cũng không thể làm nhục, chỉ cần có ta ở đó, ta sẽ đỡ giúp hắn!

    - Muốn cho ta lui bước, trước tiên hỏi ngoại tôn chưa sinh ra của ta có đồng ý hay khong, đừng chờ hắn trưởng thành, biết hắn trong bụng mẫu thân đã bị bắt nạt, còn tưởng rằng nhà ngoại không có ai làm chỗ dựa cho hắn.

    - Đánh thì đã làm sao?

    Mặc dù chiến toàn bộ Cửu Châu đại địa.

    Lô Quân Hạo ta cũng không sợ hãi...

    Năm đó quen biết cùng gia gia, là một người thế tục trong mắt người khác, ý hợp tâm đầu, thậm chí gả mẫu thân cho phụ thân.

    Bởi vì một quyết định của gia gia cuốn vào trong tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, kết quả khiến yêu tộc mượn cớ liên hiệp đông đảo thế lực chèn ép Thiên Cung Thần Điện, nhưng mấy năm nay Trình Cung nghe nói gia gia vàTống Chiến Thiên gia gia nói qua, bất luận yêu tộc hay thế lực khác khuyên bảo thế nào, Lô Quân Hạo vẫn bảo hộ Trình Tiếu Thiên.

    Không chút chùn bước chống đỡ việc mà huynh đệ tốt hắn muốn làm.

    Mà lúc đánh một trận cuối cùng, đối mặt với chuyện Trình Cung còn chưa xuất thế, Lô Quân Hạo thường nói câu đầu tiên là, ta không thể để sau khi ngoại tôn ta lớn lên nghe người khác nói nó bị bắt nạt mà không ai quản, để nó cho rằng nhà ngoại không còn ai.

    Khi hắn đối mặt Côn Bằng Đại Đế dẫn theo đông đảo thế lực đánh vào Thiên Cung Thần Điện, hắn trực tiếp dẫn theo tinh nhuệ chân chính của Thiên Cung Thần Điện từ tinh không xuống, quét ngang thiên hạ, khí thế vô song, cuối cùng Linh Sơn nhúng tay vào, mọi việc mới tính xong xuôi.

    Mà trong quá trình này, Thiên Cung Thần Điện tổn thất thảm trọng, phụ thân Lô Quân Hạo chết trận, một nhi một nữ chết đi, tộc nhân khác cũng tử thương vô số.

    Bang bang phanh!

    Trình Cung chưa nói hai lời, đứng dậy trên mảnh nhỏ ngoại đỉnh, trực tiếp dập đầu.

    Thân thể Trình Cung đủ cường đại, nhưng cường đại hơn nữa cũng không cứng bằng mảnh nhỏ ngoại đỉnh, đầu vỡ, máu chảy ra, tuy rằng thương thế này chỉ cần bằng vào năng lực chữa trị của thân thể khiến hắn có thể lập tức khôi phục, nhưng chỗ Trình Cung dập đầu, vết máu vẫn còn tồn tại.

    Mà hết thảy Trình Cung hoàn toàn không cần suy nghĩ, coi như hắn cũng không biết nói như thế nào, loại phương thức truyền thống nhất từ xa xưa lúc này lại là cách tốt nhất để Trình Cung biểu hiện tâm tình của mình.

    - Con người thế tục quỳ thiên địa, bái phụ mẫu, Trình Cung ta tu chân, muốn siêu thoát thiên địa này, đứng trên thiên địa, cho nên sẽ không quỳ thiên địa, ta chỉ quỳ trưởng bối thân thích, ngoại công, tôn nhi Trình Cung dập đầu bái kiến người!

    Khác xa so với từ nhỏ thường nhìn thấy Trình lão gia tử, đây là lần đầu tiên Trình Cung nhìn thấy ngoại công Lô Quân Hạo, mà trước đây lại nghe quá mức mọi chuyện về ngoại công.

    Huống chi mẫu thân đã qua đời, cho nên khi nhìn thấy Lô Quân Hạo, trong lòng Trình Cung giống như có một loại áp lực tình cảm đã ức chế thật lâu, lúc này đột nhiên bạo phát.

    - Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!

    Nhìn Trình Cung chảy máu, tuy rằng đều là tu chân giả, cũng thấy bộ dáng lúc Trình Cung rèn luyện thân thể, thân thể hoàn toàn vỡ vụn, biết cho dù loại trình độ đó hắn cũng không hề hấn gì, nhưng vào lúc này, Lô Quân Hạo vẫn yêu thương giơ hai tay nâng Trình Cung dậy.

    Mặc dù lúc này, thương thế trên đầu Trình Cung đã khôi phục, chỉ còn lại một chút máu, nhưng Lô Quân Hạo vẫn chỉ giống như một trưởng bối bình thường, yêu thương lau vết máu đọng trên mặt giúp Trình Cung.

    Chương 1180: Nhiều năm gặp lại.

    - Đã lớn như vậy rồi, hơn nữa lực lượng cũng cường hãn, thực sự không nghĩ tới.

    Năm đó không biết Thiên Cung Thần Điện sẽ làm sao, đối mặt nhiều áp lực nặng nề sẽ không cho gia gia đưa ngươi tới, tuy rằng tu chân có thể trường thọ, nhưng cũng không sống mãi, cho nên để ngươi ở lại chỗ gia gia ngươi.

    Được rồi, hiện tại bên ngoài đã trải qua bao nhiêu năm?

    Gia gia ngươi...

    Lô Quân Hạo nhìn Trình Cung rất cảm khái, đột nhiên tỉnh ngộ, Trình Cung có thể tu luyện đến loại trình độ này, nhất là thần niệm Trình Cung vừa biểu hiện ra, dĩ nhiên đã đạt được cảnh giới Thuần Dương, nhất thời Lô Quân Hạo nhớ tới thế gian có phải đã trải qua vạn năm đi.

    - Ngoại công yên tâm đi, hiện tại bên ngoài mới trôi vài chục năm, ta cũng chưa đến hai mươi tuổi.

    - Không đến hai mươi tuổi, vậy thần niệm của ngươi, còn có thân thể...

    Lô Quân Hạo không dám tin tưởng nhìn Trình Cung, thời gian hai mươi năm làm sao có thể đạt được loại trình độ này?

    Mặc dù có không gian bí cảnh gia tốc thời gian tu luyện, nhưng muốn sử dụng địa phương đó phải rất thận trọng, dù sao đó không phải là vạn năng.

    Tu luyện tại nơi đó trong thời gian quá dài gặp phải rất nhiều vấn đề, trên phương diện lĩnh ngộ đại đạo, kinh nghiệm thực chiến sẽ gặp phải vấn đề.

    Cho nên không gian mật cảnh gia tốc thời gian cũng không phải vạn năng, bằng không một ít người các thế lực lớn đã sớm liều mạng sử dụng, cho dù tiêu hao kinh người bọn họ cũng có thể tiêu hao được.

    - Có một ít kỳ ngộ đặc biệt, bao gồm cả mảnh nhỏ ngoại công ngủ, cũng là một bộ phận ở không gian hiện tại chúng ta đang đứng, cho nên thần niệm của ta càng mạnh hơn một chút.

    Thân thể ngoài ý muốn hiểu được phương pháp sử dụng thiên lôi rèn luyện, về phần lực lượng bản thân ta hiện tại chỉ có Địa Anh đỉnh phong, chưa đạt được Thiên Anh.

    Nói chuyện với ngoại công, Trình Cung không giấu diếm nhiều lắm, thậm chí nếu như ngoại công thực sự hỏi tiếp, chuyện về Hư Không Âm Dương Đỉnh Trình Cung cũng có thể nói cho hắn nghe.

    Bởi vì Trình Cung vừa nhờ Hư Không Âm Dương đỉnh tách rời ngoại công đang cảm ngộ đại đạo ra khỏi mảnh nhỏ, hắn liền cảm thụ được cảnh giới của ngoại công đã rất cao, cho dù tại Cửu Châu đại địa không có biện pháp đạt được Hiện Đạo Kỳ, nhưng hiện tại hẳn đã là Thiên Tôn đã bước nửa bước vào Hiện Đạo Kỳ rồi.

    Trước đây Trình Cung không nói với người bên cạnh, thứ nhất là không cần thiết, thứ hai cũng vì bảo hộ bọn họ, biết nhiều thứ đôi khi sẽ đưa tới rất nhiều phiền phức không tất yếu.

    Mà đạt cảnh giới như ngoại công, đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình, sẽ không đơn giản bị người khác biết mọi chuyện của chính mình, càng không e ngại tồn tại bình thường, cho dù người có thực lực nhất định trong Linh Sơn biết được cũng không quan hệ.

    - Tốt, hài tử, làm thật là tốt, làm thật tốt!

    Lô Quân Hạo cảm thấy vui vẻ thay cho Trình Cung, nhưng không hỏi những vấn đề khác.

    - Gia gia ngươi hiện tại thế nào rồi?

    Còn tử thủ đế quốc Lam Vân sao?

    Gia gia cháu cái gì cũng tốt, chỉ là còn chút cố chấp, tuổi tác không nhiều lắm, tâm tính đã rất già, nhưng ai bảo ta là huynh đệ của hắn?

    Hắn cố chấp đi nữa ta cũng phải giúp hắn.

    Trình Cung cười nói:

    - Đã thay đổi rất nhiều rồi, trước khi ta tiến vào Thiên Cung Thần Điện đã nhận được tin tức, hiện nay đế quốc Lam Vân đã không còn tồn tại, hiện nay chỉ có Trình gia nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu, về phần hình thức cụ thể, phải chờ ta về mới quyết định.

    - Trình gia nhất thống Nam Chiêm Bộ Châu, không có khả năng!

    Vừa nói chuyện, Lô Quân Hạo đã mặc kệ đây là nơi nào, lôi kéo Trình Cung ngồi xuống bắt đầu nói chuyện.

    Đã không có kích động và thương cảm lúc vừa gặp mặt, lúc này có thể nhìn ra chỗ giống nhau giữa ngoại công và gia gia, không trách được năm xưa bọn họ có thể thân thiết với nhau.

    Tuy rằng ngoại công không giống vị cữu gia gia Lô Quân kia, nhưng tính cách cũng phi thường hào sảng, ăn to nói lớn, không câu nệ lễ tiết nhỏ nhặt, nếu không phải như vậy, lúc trước hắn cũng không có khả năng làm ra chuyện kia.

    Ngoại công vừa hỏi, Trình Cung bắt đầu kể lại chuyện đã xảy ra mấy năm nay tại Nam Chiêm Bộ Châu, Trình gia gây chiến với hoàng gia làm sao, làm sao chính mình lại đi Nam Hoang thành lập Đan Thành, chiếm được sự ủng hộ của Nguyên Thủy Ma Tông, Tiểu Phong Tử, Man Hoang Đại Đế, làm sao tranh đấu với Yêu Tộc, Bà La Đa Thần miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông...

    Lại kể tiếp vụ đàm phán với gia chủ Lý gia Lý Pháp, truyền ra tin tức Thần Long Tiên Cung xuất thế, sau đó đại náo đông bắc Đan Châu, cướp cô dâu tại Hỏa Vân Thành, đối phó Cửu Âm Ma Đế tại tổng bộ của Đông Phương gia tộc.

    Cuối cùng làm sao tiến vào Bắc Câu Lô Châu, những chuyện xảy ra tại Sở thành, và giết Bắc Minh Triều.

    Tuy rằng Trình Cung nói lời ít ý nhiều, nhưng vẫn phải tiêu hao ba canh giờ mới có thể nói hết chuyện xảy ra mấy năm nay.

    Lô lão gia chủ nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng phẫn nộ mắng to, khi thì thở dài cảm thán.

    Chờ khi nghe được Trình Cung nói cướp cô dâu, dùng sức vỗ vai Trình Cung khen nói:

    - Là một nam nhân, nam tử hán nên như vậy, nếu như ngay cả nữ nhân của chính mình còn bị cướp, vậy tu luyện làm gì, tìm cái gì Đạo?

    Nghe được Trình Cung giết Bắc Minh Triều và Bắc Minh Chí Dương, còn có đối phó Sở Quân Bảo, Lô lão gia tử lạnh lùng nói:

    - Để cho bọn họ đấu đá đi, xem bọn họ co thể đấu mấy ngày, tuy rằng chúng ta hiệp nghị với Linh Sơn phong điện trăm năm, nhưng nếu như có người dám làm chuyện ác, lần này Thiên Cung Thần Điện tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình, đến bao nhiêu người diệt bấy nhiêu người.

    Bất quá, lúc trước Linh Sơn có một lão già thuộc Bắc Minh gia tộc, nếu như mọi chuyện nháo quá lớn, sẽ khiến bọn họ nhận được tin tức, đến lúc đó đừng nói ngươi giết Bắc Minh Triều, cho dù ngươi cả gia chủ Bắc Minh Tượng Xuyên, gia tộc bọn họ cũng chẳng dám ho he cái rắm gì.

    - Khí phách!

    Trình Cung dựng thẳng ngón cái, trần trụi vuốt mông ngựa.

    - Tiểu tử thối, ngươi rất giống mẫu thân ngươi, bất quá như vậy cũng tốt, chung quy còn tốt hơn so với cha ngươi!

    Lô lão gia tử cười nói, nhưng khi nhắc tới nữ nhi, sắc mặt hắn lại trở nên buồn bã.

    - Ngoại công, bây giờ ta mới biết được hóa ra Thiên Cung Thần Điện thủ hộ tinh không Cửu Châu đại địa, đâu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

    Còn có chuyện xảy ra năm đó là chuyện gì?

    Trong lòng Trình Cung rất khó chịu, dù sao có người sinh ra những không có người nuôi dưỡng trưởng thành cũng là bi ai lớn nhất, nhưng hắn lại không muốn để ngoại công phải suy nghĩ.

    Dù sao năm đó ngoại công không chỉ mất đi nữ nhi, còn mất đi nhi tử duy nhất, và rất nhiều người thân.

    - Kỳ thực từ thời viễn cổ Thiên Cung Thần Điện đã tồn tại, không nhỡ rõ vì sao tộc nhân chúng ta lại thủ hộ nơi này.

    Trên Cửu Châu xuất hiện vết nứt, Lô gia nhận Linh Sơn nhờ vả, bảo vệ hàng tỉ sinh linh trên Cửu Châu đại địa.

    Cửu Châu đại địa là thế giới hạch tâm nhất tại thiên địa vũ trụ, trên Cửu Châu đại địa có các loại bảo hộ, nhưng vết nứt này khiến đông đảo bảo hộ mất đi tác dụng, hơn nữa người tiến vào từ nơi này, sẽ không bị quy tắc Cửu Châu đại địa áp chế nhiều.

    Chương 1181: Chân tướng nămđó.

    - Có người nói từ thời viễn cổ đã từng bạo phát một hồi đại chiến, có vô số lực lượng nghĩ cách xâm nhập Cửu Châu đại địa, tiến vào từ nơi này, lửa chiến tán loạn trên Cửu Châu đại địa.

    Cuối cùng Lô gia bắt đầu trấn thủ ở đây, về phần Thiên Cung Thần Điện ở Bắc Câu Lô Châu là một vị tiền bối Lô gia khai sang từ mấy vạn năm trước, bởi vì người nối nghiệp Lô gia từ từ trở nên thưa thớt, có dòng máu mới lẫn vào, điểm này cũng chiếm được sự chống đỡ của vài thế lực trên Linh Sơn, cho nên Thiên Cung Thần Điện mới có thể xuất hiện trên Cửu Châu đại địa, nhưng lúc đó phải chịu ước thúc, lực lượng chân chính của Thiên Cung Thần Điện phải thủ hộ cửu thiên, không được tham gia chuyện trên Cửu Châu đại địa.

    Nói đến đây, Lô Quân Hạo tự tin, tự hào nói:

    - Nếu như không tính lực lượng tối cao của Lô gia, lực lượng chân chính đủ để quét ngang Cửu châu đại địa, Linh Sơn sợ Thiên Cung Thần Điện phát triển quá mức cấp tốc mới làm ra ước định này.

    - Về phần chuyện vài chục năm trước, yêu tộc lấy lý do Nam Chiêm Bộ Châu, nghĩ một lần tiêu diệt Thiên Cung Thần Điện của chúng ta.

    Kỳ thực yêu tộc cũng không rõ ràng lắm tình huống chân chính của Thiên Cung Thần Điện, bằng không cho bọn họ một trăm lá gan bọn họ cũng không dám như vậy.

    Sự tồn tại của Thiên Cung Thần Điện cho dù tại Linh Sơn cũng là một bí mật, người biết không vượt qua mười người.

    Không trách được, Trình Cung nghe xong bừng tỉnh đại ngộ, tuy rằng đời trước hắn biết rất nhiều chuyện, thế nhưng đối với một ít bí mật giữa các thế lực lớn, hắn cũng không có hứng thú, sự tồn tại của Thiên Cung Thần Điện đối với hắn cũng không có giá trị gì, hắn tự nhiên sẽ không biết.

    Lô Quân Hạo tiếp tục nói:

    - Kỳ thực chuyện này ta đã nói qua với gia gia ngươi, nhưng hắn chung quy cho rằng nguyên nhân vì hắn mới để Thiên Cung Thần Điện bị lọt vào công kích của các thế lực lớn, có mấy lần ta định mắng hắn, ngươi cho ngươi là ai?

    Đừng tưởng rằng chính mình như vậy là rất giỏi.

    Đáng tiếc tên đó quá cố chấp, không chịu nghe, quả nhiên là ta đoán trúng rồi, cuối cùng hắn lăn qua lăn lại nhiều năm như vậy, cũng không thể lay chuyển được cục diện.

    - Lúc đó yêu tộc cường hãn nhất, mượn Yêu Thú Sâm Lâm âm thầm phát triển, tuy rằng đó là địa phương của một châu, nhưng mấy châu khác đều chiếm được một ít địa bàn, kết quả Thiên Cung Thần Điện phát triển bình thường đều vượt lên trước chúng, chúng tự nhiên mặc kệ.

    Lúc đó đầu lĩnh yêu tộc, các thế lực nhỏ cho rằng có thể thu được chỗ tốt, đều giết vào Bắc Câu Lô Châu, thậm chí đánh vào Thiên Cung Thần Điện, cho rằng triệt để chiếm được Thiên Cung Thần Điện, tiệt diệt người Lô gia chúng ta.

    Nếu như bọn họ chỉ có như vậy, cho dù toàn bộ Thiên Cung Thần Điện bị diệt, cùng lắm thì rút về lão gia tử cũng nhận thức, dù sao còn có ước định lúc trước.

    Nói đến đây Lô Quân Hạo buồn bực:

    - Nhưng đám người kia lại chơi chiêu âm hiểm, Côn Bằng Đại Đế âm thầm động tay chân, diệt ba gã Thái Tôn của Thiên Cung Thần Điện chúng ta, thậm chí còn khiến ta bị thương nặng, các trưởng lão khác bị tử thương vô số, tổn thất thảm trọng, lúc này mới tạo thành sự tan vỡ nhanh chóng của Thiên Cung Thần Điện.

    Sau đó lại chọc giận lão gia tử, trực tiếp dẫn một cánh đại quân xuống phía dưới, diệt chín thành đám người kia, một đường truy sát yêu tộc tới tận Tây Bắc Yêu Châu.

    Tuy rằng lấy tâm tính và định lực của Trình Cung còn chưa đến mức nghe đến nhiệt huyết sôi trào, nhưng trái tim đã nhảy bang bang lên, ngoại công chỉ nói mấy câu, nhưng có thể cảm thụ được tình trạng chiến đấu kịch liệt trong đó, ngay cả Thái Tôn cũng ngã xuống ba người, các thái thượng trưởng lão, trưởng lão khác bị tử thương vố số, toàn bộ Thiên Cung Thần Điện kỳ thực đã bị công chiếm.

    Không trách được chính mình tiến vào tiến vào Thiên Cung Thần Điện ở trên mặt đất, nhìn thấy khắp nơi đều nứt nẻ, hơn nữa cũng không có người, hiển nhiên người của Lô gia chân chính nổi giận, không thèm đi quản lý các địa phương khác, bởi vì Thiên Cung Thần Điện trên cửu thiên mới là Thiên Cung Thần Điện chân chính.

    - Yêu tộc bọn hắn dám giết vào Thiên Cung Thần Điện, chúng ta có thể giết vào thánh địa của yêu tộc, phải giết bọn họ máu chảy thành sông, cuối cùng vị Côn Bằng Đại Đế kia muốn ra tay, nhưng gặp phải quy tắc Cửu Châu đại địa áp chế, phân thân cũng trực tiếp bị chúng ta giết chết.

    Hắn tìm thế lực lớn trong Linh Sơn, nghĩ đối phó Thiên Cung Thần Điện chúng ta, kết quả là bao gồm cả một vị đại nhân vật yêu tộc, cùng với một vị đại nhân vật của Lô gia chúng ta đều xuất hiện, lúc đó đồng loạt bị gọi vào Linh Sơn giải thích chuyện này.

    Lúc đó ta đi cùng Côn Bằng Đại Đế, cuối cùng Lô gia chúng ta bị phạt phong điện trăm năm, mà Côn Bằng Đại Đế cũng bị phạt trấn thủ lối vào U Minh Luyện Ngục trăm năm, không được nhúng tay bất luật chuyện gì trên Cửu châu đại địa, chuyện này mỗi bên bị đánh năm mươi đại bản cũng không tính kết thúc.

    Lô Quân Hạo ngạo nghễ nói:

    - Côn Bằng Đại Đế đã nhẫn tâm để chúng ta đồ giết gần trăm vạn đại quân tu chân giả, khiến Phù Văn Tông bị thương nặng, tinh nhuệ Bà La Đa Thần Miếu bị chết hơn nửa, diệt sát hơn trăm thế lực nhỏ, giết vô số yêu tộc, nghĩ bằng vào chuyện đó khiến Linh Sơn đứng ra giết chúng ta.

    Hắn là một đại đế của yêu tộc, nào biết hơn mười vạn năm qua Lô gia chúng ta làm bao nhiêu chuyện vì sinh linh Cửu Châu đại địa, nào biết thực lực chân chính của Lô gia chúng ta.

    Nếu không phải lúc đó Lô gia chúng ta giết thái quá, quá hung hãn, ngay cả phong điện trên ý nghĩa cơ bản cũng không có khả năng.

    Cũng chính tại lúc đó, vị lão tổ kia của Lô gia chúng ta yêu cầu bọn họ ban tặng một viên đan dược Đạo Cấp siêu phẩm, khiến ta đạt tới Thuần Dương đỉnh phong.

    Sau khi trở về mới cảm ngộ được đại đạo trong mảnh nhỏ này, nhất là một ít hình ảnh lúc đó...

    Lô Quân Hạo nói đến một ít hình ảnh này, ánh mắt nhìn về phía Trình Cung có vẻ rất từ ái, hài lòng, bởi vì lúc đó hắn đã thấy bộ dáng Trình Cung, tuy rằng không phải rõ ràng, nhưng hắn rất khẳng định.

    Đánh cờ, đây là bàn cờ của thế lực tối cao chân chính tại Cửu Châu, đã liên lụy một ít tồn tại tối cao trong Linh Sơn.

    Kỳ thực Lô Quân Hạo nói một ít người trong Linh Sơn, Trình Cung đều biết, trong đó có một lão hỗn đản Trình Cung còn rất quen thuộc, bất quá trước đây hắn không quan tâm đối với chuyện này, một lòng đóng cửa luyện đan, cũng không lo lắng, không có môn phái, không có thế lực, tự nhiên không cần suy nghĩ cái khác.

    Nhưng kiếp này thì hoàn toàn khác nhau, vừa nghe ngoại công kể như vậy, Trình Cung lập tức nghĩ tới vài chục năm trước vì sao yêu tộc dám tiếp tục ra tay lần nữa, hơn nữa cũng không kiêu ngạo giống như vài chục năm trước, phỏng chừng là do ngoại công đánh một trận, khiến bọn họ sợ, cũng bị đả thương.

    Oanh...

    Đang khi Lô Quân Hạo nói chuyện, ngay cả không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng có cảm giác rung động kịch liệt, điều này nói rõ đây là do không gian bên ngoài bị ba động kịch liệt, thần niệm Trình Cung trong nháy mắt phóng ra ngoài.

    Chương 1182: Chiến đấu và rèn luyện.

    Tất cả cung điện đột nhiên sáng lên, dường như có một trận pháp phi thường xa xưa vận chuyển, không gian xung quanh đều rung động, gió thật đáng sợ, hơn nữa có vô số trận pháp nhỏ đang khởi động.

    - Không phải nói mới qua vài chục năm sao?

    Vì sao lại có lần nữa, chúng ta mau cản!

    Lô Quân Hạo vừa nghe thấy, sắc mặt đã biến đổi, mạnh mẽ đứng bật dậy.

    - Không biết còn muốn chờ bao lâu, vì sao hết lần này tới lần khác đám hổn đản này lại chọn loại thời điểm như vậy?

    Lô Dực Thiên canh giữ tại chỗ, trong lòng yên lặng nghĩ, thần niệm cũng không ngừng lưu ý bên ngoài.

    Bất quá coi như là hắn, thần niệm không có biện pháp nhanh chóng tiến vào chiến trường ở chỗ này, chỉ có thể cảm nhận được các loại biến động xung quanh, đại khái phỏng đoán tình hình chiến trường.

    Lô Quân để hắn ở lại chờ, chính mình đã dẫn theo người đi trước.

    Tuy rằng nghe Lô Quân nói, Lô Quân Hạo chờ Lô Dực Thiên sinh ra mới bắt đầu ngủ say, nhưng đối với Lô Dực Thiên cũng không khác gì chưa từng thấy qua.

    Bất quá lúc mình lớn lên, mỗi lần đều đến chỗ gia gia đang ngủ say, lúc nhỏ hắn có tâm sự gì đều qua đây kể lại, hiện nay gia gia rất nhanh có thể tỉnh lại, trong lòng hắn rất kích động.

    - Quả nhiên xảy ra chuyện lớn rồi!

    Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên một âm thanh, Lô Dực Thiên mạnh mẽ quay đầu sang, hắn nhìn thấy Lô Quân Hạo cùng Trình Cung đi từ không gian ngoại đỉnh ra.

    Lô Quân Hạo vừa tới, lập tức biết tất cả mọi việc phát sinh phía trước, hắn đã bước nửa bước vào cảnh giới Hiện Đạo Kỳ, nếu như ở trong Linh Sơn, sợ rằng không cần bao lâu là có thể đạt được cảnh giới Thiên Tôn.

    Tới đẳng cấp tồn tại như hắn, cho dù ở trong tinh không vô hạn cũng không thể trở ngại được hắn.

    - Gia gia...

    Gia gia...

    Âm thanh Lô Dực Thiên có chút run rẩy, có chút kích động lại có chút không dám tin tưởng gia gia thực sự đã tỉnh dậy.

    - Đều đã trưởng thành rồi, tốt, đi, gia gia mang các ngươi đi thấy chiến trường chân chính, chiến trường của vô số tiền bối Lô gia hơn mười vạn năm qua.

    Lô Quân Hạo khoát tay, một tay kéo Trình Cung, một tay kéo Lô Dực Thiên, trong nháy mắt bọn họ đã xuất hiện tại trong tinh không mấy vạn dặm.

    Đã siêu việt cảnh giới xé rách hư không, thật giống như nguyên bản bọn họ vẫn ở chỗ này, thậm chí ngay cả một tia không gian ba động cũng không có.

    Trình Cung còn đỡ, bởi vì kiếp trước cảnh giới bản thân hắn xa xa vượt qua như thế này, cái gì cũng đã thấy qua.

    Nhưng Lô Dực Thiên lần đầu tiên nhìn thấy lực lượng cấp bậc này, trong lòng vô cùng khiếp sợ, gia gia...

    Gia gia vừa mới tỉnh lại, đây là thủ đoạn gì?

    Coi như Thái Tôn ra tay cũng không đạt được hiệu quả như vậy, vì sao chính mình không cảm thụ được ba động không gian đây?

    Lực chú ý của Trình Cung lúc này đều tập trung trong tinh không vô hạn, bởi vì tinh không trước mắt đã bị vô số vẫn thạch, tinh cầu nhỏ, vô số yêu thú, còn có một ít chiến trận chỉnh tề, quân đội tu chân giả.

    Số lượng nhiều đến mức kẻ khác giận sôi, cuồn cuộn không ngừng xuất hiện trong tinh không, thậm chí có một ít còn thôi động tinh cầu lao tới.

    - Cửu Châu đại địa được thiên địa ưu ái, đừng xem hiện tại đám người kia có số lượng khổng lồ, đó là bởi vì bọn là vô số tinh cầu tập trung lại.

    Bình thường tài nguyên trên các tinh cầu đôi khi cũng không nhiều bằng mấy di tích trong một tiểu quốc, không gian mật cảnh, cùng Yêu Thú Sâm Lâm.

    Hơn nữa phía sau bọn họ dường như có một người nào đó đang thôi động, cho nên những lực lượng trong tinh không này không hẹn mà cùng tập trung ở đây, bắt đầu trùng kích không ngừng, hi vọng có thể tiến vào Cửu Châu Đại Địa từ nơi này.

    Bởi vì ngoại trừ nơi đây, nếu như bọn họ tiến vào theo quy mô lớn.

    Sẽ lọt vào sự chặn giết của thần khí thủ hộ Cửu Châu đại địa, cũng chỉ có thể tiến vào từ nơi này mới không bị như thế.

    - Mười đạo môn lớn của Linh Sơn, hai đại Ma Môn, ba đại chủng tộc khai thiên, cùng với các đệ tử thế lực cỡ trung khác đều phải trải qua một ít lịch lãm, tiến vào tam đại tuyệt vực tiến hành chiến đấu, một chỗ tên là Thiên Chiến, một chỗ là U Minh, một chỗ là Tinh Không, không lẽ ở đây là...

    Kỳ thực, từ lúc tiến vào nơi đây Trình Cung đã nghĩ qua, ở đây rộng lớn như vậy, có vô số cung điện.

    Cho dù Lô gia cường thịnh hơn nữa cũng không có khả năng chỉ có một gia tộc bọn họ trấn thủ.

    Nếu như chỉ có người của Lô gia trấn thủ, như vậy Lô gia phải khổng lồ, phải cường đại tới trình độ nào?

    Cho nên Trình Cung lập tức nghĩ đến một chuyện trong Linh Sơn, có liên hệ với tình huống hiện nay, một ít đáp án đã được xây dựng sinh động trong đầu hắn.

    Linh Sơn cũng không phải đất thánh không có tranh đấu, ngược lại cách loại chém giết càng thêm tàn khốc, gấp trăm nghìn lần so với các thế lực thế tục trên Cửu Châu đại địa.

    Nhất là tam đại tuyệt vực, chính là nơi ma luyện của vô số cường giả, cũng là nơi vô số cường giả ngã xuống.

    Năm đó Trình Cung một lòng luyện đan.

    Tuy rằng biết ba địa phương này là chiến trường có thể uy hiếp đến Linh Sơn, nhưng cũng không lưu ý, dù sao vị trí cao độ của hắn lúc đó, cho dù có phát sinh chuyện gì cũng rất khó tạo thành thương tổn đối với hắn.

    Năm đó hắn còn đi qua một tuyệt địa, chính là U Minh tuyệt vực, đó là chiến trường của U Minh Luyện Ngục và Linh Sơn, hai phe chiến đấu tàn khốc như thế nào hắn cũng kiến thức rồi.

    Chỉ là không nghĩ tới, tam đại tuyệt vực dĩ nhiên có một chỗ là nơi ngoại công chính mình trấn thủ.

    Lô Quân Hạo gật đầu nói:

    - Không sai, gọi là tuyệt địa kỳ thực chính là để đám đệ tử tham chiến coi như một hồi rèn luyện trong sinh tử, không muốn để cho bọn họ biết vị trí và tình huống cụ thể.

    Bởi vì lúc bọn họ tới, chiến đấu đã bắt đầu rồi, bọn họ chỉ có thể tiếp tục chiến đấu, căn bản không biết nơi đây rốt cuộc là chỗ nào.

    Bọn họ chỉ vì chiến đấu mà chiến đấu, căn bản không biết nơi này quan hệ đến sinh tử của vô số sinh linh trên Cửu Châu, thậm chí quan hệ đến sự sinh tử tồn vong của Linh Sơn, bọn họ chỉ vì một ít phần thưởng và vinh dự mà đi chiến đấu.

    Trình Cung nghe xong không khỏi âm thầm cảm thán, quả nhiên là như thế, đã nghĩ loại chiến trường này căn bản không thể do một nhà gánh chịu.

    Bất quá những người trong Lin Sơn cũng thật thần bí, chuyện này có gì cần phải sợ người khác biết đến, thực sự kỳ quái.

    Lẽ nào bên trong còn có bí mật gì hay sao?

    Oanh...

    Oanh...

    Lúc này, một ít địa phương đã bắt đầu chiến đấu, bởi vì trong tinh không vô tận cũng tràn ngập các loại bẫy rập và trận pháp.

    Tuy rằng các loại lực lượng tới từ tinh không, đội ngũ cũng có một ít rất cẩn thận, nhưng hiển nhiên có trận pháp do người lợi hại bố trí, căn bản bọn họ khó lòng phòng bị.

    Nhưng bên phía bọn hắn cũng có đại sư trận pháp, cho dù có sát trận tương đối lợi hại, cũng sẽ bị phá giải rất nhanh.

    Bởi vì đa số thời gian bọn họ đều dùng lực lượng tuyệt đối công kích.

    Chương 1183: Bắn chết tinh chủ.

    Lực lượng tuyệt đối oanh kích có thể triệt để đánh nát bấy tất cả ngăn cản của đối phương.

    Chiêu này đơn giản nhất, nguyên thủy nhất, ngốc nghếch nhất, nhưng dưới tình huống có đủ thực lực, sẽ biến thành biện pháp đơn giản và nhanh nhất.

    - Chúng ta đợi quân địch tấn công mệt mỏi.

    Bình thường có thể làm cách loại chuẩn bị, bố trí các loại trn pháp, bẫy rp, phòng ngự.

    Nhưng mỗi lần đối mặt với công kích điên cuồng của bọn họ, sẽ phải chiến đấu phi thường khổ cực gian nan.

    Mặc dù có người của Linh Sơn trợ giúp cũng sẽ như vy, tuy rằng nơi này là tinh không, nhưng Thuần Dương trở lên lại không được phép tham gia chiến đấu, quy củ này không ai dám phá.

    - Gia chủ, rốt cuộc người cũng tỉnh lại rồi, nếu tiếp tục như vy có thể không được, người bên phía Linh Sơn vẫn đến bằng số lượng trước đây, nhưng số lượng địch nhân bên kia lại vượt lên bình thường rất nhiều.

    Thân hình Lô Quân chợt lóe đã xuất hiện bên cạnh Lô Quân Hạo, vừa hài lòng vừa lo lắng.

    - Để một bộ phn tiến đến, trước hết diệt sát những tiên phong cực mạnh ở đầu, còn lại để sau đó giải quyết!

    Tuy rằng ngủ say vài chục năm, vừa thức tỉnh đã gặp phải loại chuyện này, nhưng đối với Lô Quân Hạo mà nói, điều này đã trở thành một loại bản năng, nhanh chóng hạ mệnh lệnh.

    - Rõ!

    Lô Quân không nói hai lời, trực tiếp rời đi sắp xếp chuyện Lô Quân Hạo vừa nói.

    - Gia gia, ta đã kiểm tra ghi lại trong quá khứ, mấy năm gần đây, đại quân tinh không phi thường kỳ quái, hơn nữa số lượng cũng cường đại hơn nhiều.

    Căn cứ ghi lại, hầu như có thể ngang bằng với thời viễn cổ, khi vết nứt này mới xuất hiện, mà quy mô lần này còn mãnh liệt hơn so với vài lần trước, nếu như để một bộ phn bọn họ lọt vào, có thể sử dụng biện pháp đóng cửa đánh chó, thế nhưng bọn họ đã sớm có chuẩn bị, nếu như không có biện pháp chặt đứt trợ giúp phía sau, rất có khả năng bọn họ sẽ sẽ thừa cơ trực tiếp diệt sát.

    Lô Dực Thiên sợ gia gia vừa mới tỉnh lại, không biết biến hóa trong những năm gần đây, vội vàng nhắc nhở.

    Đối mặt với địch nhân vô tn trong tinh không, Lô Quân Hạo không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại hào khí tn trời, nghe được tôn nhi nhắc nhở, hắn lại lộ ra vẻ tươi cười hiền lành, vuốt đầu Lô Dực Thiên nói:

    - Hài tử, từ nhỏ gia gia đã lớn lên tại nơi này, thm chí lúc còn là Thiên Anh đỉnh phong đã lẩn vào nội bộ bọn họ, thành công làm thương nặng một vị Thái Tôn, tình huống bọn họ gia gia chỉ cần liếc mắt đã biết chuyện gì xảy ra.

    Bọn họ thiên biến vạn hóa, tính toán lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng che dấu gia gia.

    Loại chiến đấu trình độ này, tốc độ nhanh kinh người, mặc dù đang trong chiến trường hỗn loạn, cho dù Thiên Tôn đỉnh phong cũng không dám đơn giản xé rách hư không để di động, nhưng chỉ dựa vào một nhóm quân đội phi hành tốc độ siêu nhanh, yêu thú đã nhảy vào trước.

    Oanh...

    Ngay khi một nhóm người phía trước thành công nhảy vào phạm vị vạn dặm trong tinh không, phía đại quân tinh không đột nhiên có một đạo hàn quang phát ra, trong nháy mắt hoàn toàn bao phủ lối vào phạm vi mấy vạn dặm.

    - Đám phế vt Lô gia lại chơi chiêu đó, đáng tiếc ngày hôm nay có Hàn Băng tinh chủ ta ở đây, các ngượi nên đào mộ sẵn cho chính mình, đào xong thì nhảy xuống đi, ha ha...

    Trong tinh không, một nam tử toàn thân mang theo khí tức băng hàn, bộ mặt không chút biểu tình, cho dù cười rộ lên cũng mang theo một tầng hàn khí, có vẻ rất kiêu ngạo càn rỡ.

    - Hăn Băng tinh chủ đã luyện hóa Hàn Tinh của hắn thành đạo khí thượng phẩm, hắn dĩ nhiên thực sự luyện hóa trên ức người ở Hàn Tinh kia...

    Tinh chủ là bá chủ nắm một viên tinh cầu trong tay, bực tồn tại như vy kém cỏi nhất đều là Thiên Anh đỉnh phong, thm chí có một ít tinh chủ tinh cầu cường đại đã đạt được cấp độ Thái Tôn.

    Bởi vì công pháp tu luyện của Hàn Băng tinh chủ này có chút vấn đề, tuy rằng rất mạnh nhưng lại không có biệt pháp đột phá Thuần Dương Thái Tôn, không nghĩ tới để đề cao thực lực bản thân, hắn dĩ nhiên luyện hóa cả tinh cầu của hắn thành Đạo Khí thượng phẩm.

    Lô Dực Thiên git mình nhìn Hàn Băng tinh chủ, Hàn Băng tinh chủ đã bao phủ hoàn toàn lối vào, nếu như lúc này muốn tiếp tục chặt đứt hu viên đại quân tinh không, nhất định phải phá vỡ Đạo Khí thượng phẩm Hàn tinh này.

    - Lão già kia, sắp tới vạn tuổi rồi, vẫn chỉ có điểm tiền đồ như vy.

    Thứ này mà hắn cũng gọi là Đạo Khí thượng phẩm, ngay cả Thuần Dương cũng không thể chuyển hóa được, có Đạo Khí thượng phẩm thì có thể làm gì?

    - Ngoại công, biểu diễn cho chúng ta xem!

    Hạo Thiên Cung trong tay Trình Cung, lúc này Trình Cung đã lấy ra đưa cho Lô Quân Hạo.

    - Ha ha...

    Tốt, cho các ngươi nhìn Thần Xạ Thut chân chính của Thiên Cung Thần Điện chúng ta, học cho tốt!

    Lô Quân Hạo khoát tay, cầm lấy Hạo Thiên Cung.

    Trong nháy mắt khi Hạo Thiên Cung nằm vào trong tay Lô Quân Hạo, giống như một con cự long ngủ say đột nhiên thức tỉnh, có một loại hưng phấn muốn xé rách trời cao, loại hưng phấn này dĩ nhiên ngay cả Trình Cung và Lô Dực Thiên ở bên cạnh đều có thể cảm thụ được.

    - Ông bạn già, rốt cuộc chúng ta lại thấy mặt rồi!

    Lô Quân Hạo vuốt ve Hạo Thiên Cung, hoàn toàn giống như thấy bằng hữu vài chục năm chưa gặp, thấp giọng nói.

    Lúc này đại quân càng lúc càng điên cuồng ồ ạt tiến vào, đã bắt đầu sinh ra uy hiếp đối với một ít điện phủ của Thiên Cung Thần Điện, Lô Quân Hạo mạnh mẽ ngẩng đầu.

    Khí thế toàn thân trong nháy mắt hoàn toàn trở nên không giống bình thường, trong thiên địa phảng phất mất đi tất cả, chỉ còn riêng mình hắn tồn tại.

    Khoát tay, kéo cung, một cổ lực lượng vô biên ngưng tụ, thm chí có một tia Đạo ngưng tụ.

    Oanh!

    Bắn cung, trong nháy mắt khi mũi tên bay ra, thời gian dường như đình chỉ, bởi vì một tên này bắn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi tất cả vạn vt trong thiên địa đều như đình chỉ.

    - Cho dù các ngươi có thể phá vở phòng ngự Hàn Tinh của ta, còn có cái khác...

    Xẹt...

    Phụt...

    Hàn Tinh tinh chủ mở mắt trừng trừng nhìn một tên bay tới, thần niệm của hắn không kịp vn chuyển, đầu cũng đã bị bắn thủng.

    Hắn dùng phần lớn lực lượng để điều khiển Hàn Tinh, hơn nữa còn đang đứng trong trn doanh của chính mình, bên cạnh thm chí có một gã tinh chủ cấp Thái Tôn bảo hộ, hơn nữa lực lượng bản thân hắn cũng rất kinh người, căn bản không nghĩ tới loại tình huống này, đối phương còn có thể trực tiếp xúc phạm tới hắn.

    Này...

    Là ai bắn?

    Cho dù Thái Tôn cũng không thể kinh khủng như vy!

    Đoạn thời gian vừa rồi Hàn Tinh tinh chủ đánh cùng Lô gia tht lâu, giờ khắc này trong đầu hắn chỉ còn ý niệm duy nhất chính là, lúc trước đối mặt mũi tên do cấp bc Thái Tôn của Lô gia bắn ra cũng không kinh khủng tới bực này.

    Sáu đó thân thể của Hàn Tinh tinh chủ trực tiếp nứt ra, hắn vừa nứt ra, Hàn Tinh trong nháy mắt mất đi người điều khiển, lp tức ánh sáng phai nhạt.

    - Không tốt, Hàn Tinh tinh chủ bị bắn chết rồi, lp tức khởi động phòng ngự khác.

    - Làm sao có khả năng, vừa rồi ai bắn ra mũi tên đó, coi như Thái Tôn cũng không có khả năng xuyên qua nhiều cấm chế, trn pháp như vy để bắn chết người trước mặt chúng ta.

    Chương 1184: Có lẽ bảy thành.

    - Đạo vận, một tên kia đã mang theo đại đạo chi lý, chẳng lẽ là...

    - Không có khả năng, nếu có người Đạo Cảnh dám ra khỏi Linh Sơn tàn sát tu chân giả, bên trên nhất định sẽ không mặc kệ.

    - Mau lên, khởi động phòng ngự khác...

    ...

    Đại quân đến từ tinh không lập tức loạn thành một đoàn, sau đó có mấy vị tinh chủ cường đại hơn lập tức trấn áp, nghĩ biện pháp khống chế cục diện.

    Nhưng người của Lô gia làm sao sẽ để cho bọn hắn cơ hội này, Hàn Tinh chủ kia đột nhiên ngã xuống, sau đó bên phía Lô gia khởi động từng đạo trận pháp, cấm chế, vạn tiễn tề phát, mỗi một mũi tên đều ẩn chứa lực lượng cường đại, trong nháy mắt nổ tung, trực tiếp chặt đứt đại quân trên tinh không.

    Oanh!

    Trong nháy mắt khi đại quân tại tinh không bị chặt đứt, một tòa thần điện chu vi mấy vạn dặm đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói mắt, giống như ánh sáng ngọc, trực tiếp bao phủ đại quân vừa bị chặt đứt trong tinh không.

    - Giết, phá vỡ đại trận, nội ứng ngoại hợp là có thể một lượt phá hủy bọn họ, đến lúc đó tất cả Cửu Châu đại địa đều là của chúng ta.

    - Giết vào, chiếm lĩnh Cửu Châu đại địa.

    ...

    Oanh!

    Ngay khi mấy vị tinh chủ đỉnh cấp muốn liều mạng điều khiển đại trận, duy trì cục diện, Lô Quân Hạo lại bắn ra một tên.

    Lần này mục tiêu trực tiếp của hắn là một gã tinh chủ cấp Thái Tôn.

    Vừa rồi Hàn Tinh tinh chủ bị bắn chết, những người này tự nhiên sớm có phòng bị, nhưng có phòng bị thì sao?

    Kết quả vẫn như trước không thể thay đổi, tên tinh chủ cấp bấc Thuần Dương Thái Tôn sơ kỳ không thể tránh được một kiếp, bị một tên bắn chết.

    - Nhìn kỹ, vừa rồi là lấy đầu kẻ địch, hiện tại gọi là một tên hóa nghìn vạn.

    Lô Quân Hạo nói, lần thứ hai kéo Hạo Thiên Cung, ầm ầm bắn ra một tên.

    Một tên này bắn ra rất thong thả, nhưng lại điên cuồng xoay tròn trong không trung để ngưng tụ lực lượng, đi tới ngoài vạn dặm trực tiếp nứt ra thành trăm nghìn mũi tên, chờ khi những mũi tên này bay gần tới nơi, lần thứ hai nổ tung ra, hơn nữa tốc độ của mỗi mũi tên đều hoàn toàn khác nhau.

    Trong nháy mắt, phạm vi vài trăm dặm tại chiến trường vạn dặm, vô số người bị đánh chết, trừ một ít người có thể vượt cấp chiến đấu, hoặc là có pháp bảo bảo mệnh, mới miễn cưỡng còn sống sót.

    Tuyệt đại đa số đều bị đánh chết dưới một kích này.

    Vừa rồi tổng công Lô Quân Hạo bắn ra ba tên, mỗi một tên bắn ra, tâm thần hai người Trình Cung và Lô Dực Thiên dĩ nhiên chìm đắm trong tiễn quang, lực lượng vận chuyển, thần niệm khống chế, biến hóa làm sao, bao gồm cả địch nhân làm sao bị đánh chết đều rõ ràng khắc dấu trong đầu.

    Thậm chí trong thân thể Trình Cung đã có thêm một bộ công pháp vận chuyển, công pháp này cũng không ảnh hưởng tới Âm Dương Vạn Vật Quyết mà Trình Cung vẫn tu luyện, chỉ là một bộ công pháp cung thuật, dạy làm sao sử dụng thuật bắn cung của Thiên Cung Thần Điện.

    - Còn tưởng rằng là ai, hóa ra là người kia, dĩ nhiên không bị Côn Bằng Đại Đế giết chết!

    - Lô Quân Hạo, hóa ra là ngươi!

    - Dĩ nhiên ra tay đối với một đám tiểu bối, uổng cho ngươi là gia chủ, ngươi cũng không biết xấu hổ!

    ...

    Lô Quân Hạo liên tiếp ra tay, đã đưa tới mấy Thái Tôn đỉnh cấp của đối phương.

    Bọn họ chuẩn bị đáp lại nhân vật cường đại của Lô gia và Linh Sơn, lại bị Lô Quân Hạo dùng ba tên bức ra, phải xuất hiện trước để ngăn cản.

    - Muốn chiến liền chiến, không nên dài dòng như vậy!

    Thần niệm Lô Quân Hạo bạo phát, trực tiếp va chạm với một tia thần niệm của ba người vừa tới.

    Tay phải vung lên, đánh ra một đạo quang mang bao phủ lấy Trình Cung và Lô Dực Thiên, hắn thì trực tiếp cất bước biến mất tại xa xa.

    Tuy rằng Lô Dực Thiên là người củaLô gia, nhưng tiễn pháp Lô Quân Hạo tự mình truyền thụ cũng cần phải lĩnh ngộ tỉ mỉ, về phần Trình Cung, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với xạ thuật của Thiên Cung Thần Điện.

    Trong đó có nhiều thứ đáng để hắn tham khảo, Trình Cung phát hiện thần niệm chính mình đạt tới Thuần Dương sơ kỳ, sau khi được truyền thụ xạ thuật lại tăng thêm không ít, loại cảm giác này giống như lần trước Trình Cung lĩnh ngộ được thứ kiếp trước chưa từng lĩnh ngộ, do đó thần niệm tăng trưởng rất mạnh.

    Tuy rằng cách Thuần Dương trung kỳ còn có chút cự ly, nhưng loại lĩnh ngộ này cũng dẫn đến hiệu quả khôi phục thần niệm.

    Đủ tạo nên biến hóa không thua gì tu chân giả khổ tu thần niệm trăm năm.

    Quả nhiên không hổ là tuyệt học của Thiên Cung Thần Điện, ngay từ thời viễn cổ đã trấn thủ vết nứt Cửu Thiên, thủ hộ Cửu Châu đại địa, tuy rằng hiện nay ngoại công chỉ truyền thụ một bộ phận nhỏ.

    Nhưng cũng để Trình Cung kiếm lợi không ít.

    Thần xạ thuật bao gồm rất nhiều thứ, đạt tới trình độ như bực này, cảnh giới tiến thuật đã thể hiện ở một phương diện khác, quan trọng nhất là có thể phát huy uy lực của nó ra ngoài mà thôi.

    Cho dù ở các phương diện khác, uy lực cũng kinh người như vậy, tuyệt đối không kém hơn bất luận đạo pháp tuyệt thế nào của thập đại đạo môn Linh Sơn.

    Cái gì là máu mủ, đây chính là máu mủ, căn bản không cần nói nhiều lời vô ích đã truyền thụ đạo pháp tuyệt thế này cho chính mình.

    - Phù!

    Lúc này Lô Dực Thiên thߠphào một cái, có thể lúc giết địch là lúc để cho thần niệm người khác hoàn toàn cảm thụ được lực lượng vận chuyển biến hóa, thời gian giết địch, mỗi một trạng thái biến hóa nho nhỏ, hắn đều có thể cảm thụ được ngay, coi như trước đây theo Thái Tôn khác học tập, cũng chưa từng có cảm giác như vậy.

    Hắn làm thiếu chủ, cho nên những công pháp cơ bản của Thiên Cung Thần Điện hắn đã sớm học thành, nhưng lần này hoàn toàn khác nhau, bên trong ẩn chứa rất nhiều thứ trước đây Lô Dực Thiên chưa từng tiếp xúc qua.

    Điều này khiến hắn chỉ dựa vào loại cảm ngộ này thì đã có đột phá, lực lượng đột phá đạt được Thiên Anh tầng năm, chỉ là trong đó còn ẩn chứa rất nhiều thứ, hắn cảm giác chính mình ít nhất cần bế quan ba đến năm năm mới có thể hoàn toàn tiêu hóa lý giải.

    Đương nhiên, loại bế quan này có thể tiến vào không gian gia tốc của mật cảnh để tu luyện, về phần hiện nay hắn chỉ có thể lĩnh ngộ không đến một thành, cho dù như vậy cũng khiến cho hắn đạt được thu hoạch trong khoảng thời gian ngắn, đột phá đạt được Thiên Anh tầng năm.

    - Ca, ca lĩnh ngộ được mấy thành, có đột phá hay không?

    Lúc này Trình Cung cũng chậm rãi mở mắt, khí tức trên người cũng có một điểm biến hóa, Lô Dực Thiên trong mắt vô số người bên ngoài đã là thiên tài trong thiên tài, như một mũi tên nhọn, sắc bén không ai dám cầm, người khác cũng rất khó tiếp cận.

    Nhưng trước mặt người nhà chính mình, hắn lại giống như một hài tử mới lớn, nhất là tại trước mặt Trình Cung, tuy rằng mới gặp mặt vị ca ca Trình Cung này không được bao lâu, nhưng trải qua một trận đánh chết Bắc Minh Triều và Sở Quân Bảo, Lô Dực Thiên kính nể từ sâu trong nội tâm đối với vị ca ca này.

    - Có lẽ tám thành, có vài thứ cần phải vận dụng trong thực tế mới biết được, dáng tiếc hiện tại ta chỉ là Địa Anh đỉnh phong, nếu như đạt được Thiên Anh hẳn là không thành vấn đề rồi.

    Trình Cung vô tâm nói.

    Chương 1185: Giết vào trận doanh địch.

    Xem ra luyện chế Phá Thiên Đan lửa cháy lông mày, tuy rằng Thần Xạ Thuật của Thiên Cung Thần Điện khiến thần niệm của mình có chút khôi phục, cũng trợ giúp không nhỏ đối với chính mình, nhưng hiện nay tình huống của mình thuộc dạng đặc thù, chỉ dựa vào thứ này căn bản không có biện pháp giúp chính mình đột phá.

    - A

    Lô Dực Thiên vừa nghe xong kém chút ngất xỉu đi, tám thành...?

    Còn chưa hài lòng, không thể nào?

    Chính mình từ nhỏ đã học tập Thần Xạ Thuật của Thiên Cung Thần Điện, nắm chắc cơ bản mới có thể lý giải không đến một thành, nếu muốn lý giải hoàn toàn, không mất ba năm năm năm là không có khả năng, hơn nữa muốn thực sự có thể hoàn toàn lý giải, chính mình phải tuyệt đối đạt được Thiên Anh đỉnh phong, thậm chí phải chờ khi đột phá đến Thuần Dương, cảnh giới Thái Tôn mới được.

    Nhưng nhìn ý tứ của Trình Cung, lại không giống như đang nói giỡn.

    - Ca, ca...

    Không nói giỡn chứ?

    Không phải huynh nói trước đây huynh chưa từng học qua tiến thuật sao?

    - Xác thực ta chưa từng học qua tiễn thuật, thế nhưng những đồ vật khác ta lại học được rất nhiều, nhất là một ít đạo pháp đỉnh cấp!

    Trình Cung biết Lô Dực Thiên đang suy nghĩ cái gì, cười nói:

    - Có vài thứ tới trình độ nhất định sẽ tương thông với nhau, trước đây ngươi cũng gặp qua rồi, thần niệm và cảnh giới của ta tương đối cao, tuy rằng hiện tại lực lượng của ta yếu đi một ít, nhưng nếu như muốn lý giải thứ gì đó khẳng định ta sẽ nhanh hơn người khác, về phần nói đến chuyện vận dụng, có thể rất ít rồi!

    Tuy rằng nói như vậy, nhưng Lô Dực Thiên vẫn có chút cảm giác khoa trương, có chút kinh khủng, trong thời gian ngắn như vậy đã có thế lĩnh ngộ hầu như triệt để những thứ gia gia vừa truyền cho, cảnh giới và thận niệm này phải cường đại hơn mình bao nhiêu mới có khả năng làm được?

    - Được rồi, tất cả mọi người còn đang chiến đấu, chúng ta cũng không nhàn rỗi nữa, đi!

    Tuy rằng Lô Quân Hạo đang bảo vệ hai người bọn họ, nhưng thân là gia chủ Lô gia thủ hộ vết nứt Cửu Thiên, hắn cũng tuyệt đối không cưng chiều đối với hài tử của chính mình.

    Cho nên lồng phòng ngự bên người Trình Cung và Lô Dực Thiên, cho dù Thái Tôn muốn phá vỡ cũng rất khó, nhưng bọn hắn muốn đi ra cũng sẽ không bị bất luận ngăn cản gì, bọn họ vừa đi ra một bước, lồng năng lượng bảo hộ trực tiếp tan biến.

    - Ngươi dùng tiễn thuật bảo hộ ta, ta giết qua!

    Trình Cung nói xong, Phá Kiếp Thương đã xuất hiện trong tay, người cũng trực tiếp bay về phía đại quân trong tinh không.

    - Ca, trở về, không thể qua đó!

    Lô Dực Thiên còn muốn gọi đã không kịp rồi, bởi vì Trình Cung đã giết vào bên trong đại quân.

    Lô Dực Thiên cầm thiên cung của mình trong tay, lòng nóng như lửa đốt, hối hận vừa rồi chính mình không giải thích cho Trình Cung nghe một chút, coi như là đám người trợ giúp đến từ Linh Sơn, cũng phải trốn tránh ở trong thần điện chiến đấu với đại quân, sẽ không tiến lên.

    Mà người của Lô gia lại càng đứng ở cự ly xa đánh chết đối thủ, một khi rơi vào trong đại quân, không còn trận pháp phòng ngự bảo hộ, cho dù Thái Tôn cũng sẽ bị giết.

    Hơn mười vạn năm qua, tuy rằng Lô gia cường đại đến mức không cần mượn trận thế, thần điện và các loại phòng ngự mới có thể cố thủ được.

    Trừ phi tới cấp bậc giống như gia gia, trực tiếp là chiến đấu tối cao, cho tới bây giờ không có người nhảy vào đại quân trong tinh không, loại chuyện này cho tới nay chưa từng phát sinh.

    - Đừng theo, ta có biện pháp tự bảo vệ mình, bình thường ngươi chiến đấu thế nào thì cứ làm như vậy.

    Ngay khi Lô Dực Thiên muốn liều mạng đuổi theo Trình Cung, kề vai sát cánh chiến đấu cùng hắn, âm thanh của Trình Cung lại vang lên trong đầu Lô Dực Thiên.

    Phương pháp tự bảo vệ mình, làm sao có thể tự bảo vệ mình?

    Lẽ nào trong không gian Đạo Khí của hắn, ngoại trừ yêu thú có tốc độ nhanh kinh người kia và Đại sư trận pháp cấp bảy, chẳng lẽ còn cất dấu Thuần Dương Thái Tôn sao?

    Bởi vì khi giết vào loại địa phương chiến đấu như vậy, cũng chỉ có Thuần Dương Thái Tôn mới miễn cưỡng có chút tác dụng, hơn nữa Thuần Dương Thái Tôn bình thường cũng không được, phải là Thái Tôn thuộc hạng đỉnh phong giống như gia gia, đứng ở cực hạn quy tắc Cửu Châu đại địa mới được.

    Lô Dực Thiên không ngốc, Trình Cung có câu nói không nói ra miệng nhưng trong lòng hắn cũng hiểu được, nếu đúng như Trình Cung nói, mình theo sau chỉ có thể là liên lụy.

    Hiện tại gia gia giết Hàn Băng Tnh Chủ, trong khoảng thời gian ngắn giết chết đại quân Tinh không tiên phong, tuy bắn ra một mũi tên, số lượng giết chết đối với toàn bộ đại quân Tinh không mà nói chỉ là như muối bỏ bể, nhưng lực uy hiếp không cần nói cũng biết, nhìn thấy mũi tên vừa nãy kia của Lô gia làm sĩ khí mọi người như cầu vồng, bây giờ hoàn toàn ngăn đại quân Tinh không ở bên ngoài.

    Dưới tình huống này, không phải đến thời khắc cuối cùng, hoàn toàn không cần thiết liều mạng.

    Lại nghĩ tới một ít chuyện tiếp xúc cùng Trình Cung, Lô Dực Thiên lựa chọn lùi về sau, không cùng Trình Cung giết ra.

    Nhưng hắn vẫn chú ý quan sát, hơn nữa còn âm thầm phát tin tức cho Lô Quân, để hắn lập tức triệu tập một nhóm tinh nhuệ nhất chạy tới, lúc cần thiết hắn sẽ mang người giết ra cứu người.

    Bốn phương tám hướng toàn bộ đều là địch nhân, quân đội hoàn toàn do cảnh giới Địa Anh tạo thành, mỗi người đều mặc trên người Linh khí thượng phẩm, vũ khí sử dụng cũng rất cường hãn, cũng có các loại sinh vật kỳ dị, nhiều không kể xiết.

    Hầu như tại thời điểm Trình Cung vọt lại đây, thì có hai con quái thú Thiên Anh tầng bảy trở lên vọt tới, trực tiếp há mồm muốn nuốt Trình Cung.

    Vèo...

    Thân hình Trình Cung như điện, tốc độ không giảm vọt thẳng vào trong miệng yêu thú kia.

    - Ách...

    Con yêu thú kia nuốt một người bình thường, giống như người ăn một hạt đậu phộng không có cảm giác gì, chỉ là yêu thú theo nó nhào lên cùng mấy người hình thù kỳ quái đều sửng sốt.

    Xong rồi sao?

    Không thể nào?

    Gia hoả này đột nhiên xông lên, chẳng lẽ là đi tìm chết, trực tiếp chui vào trong miệng, chẳng lẽ là muốn tự sát.

    Oanh...

    Oanh...

    Thời điểm bọn họ vẫn không có phản ứng gì, Trình Cung đã trực tiếp hóa thành một đạo quang mang, phá tan da thịt cứng rắn cực kỳ, có thể so với Linh khí tuyệt phẩm bình thường của con yêu thú này rồi vọt ra, sau đó yêu thú to lớn kia ầm ầm nổ tung, trong phạm vi mấy ngàn mét xung quanh toàn bộ bị trọng thương.

    Mà Trình Cung thừa dịp hỗn loạn này.

    Đã giết vào một chỗ khác, tình huống bốn phía đều là địch như thế này, Trình Cung gặp phải cũng không chỉ là một lần, loại thời điểm này chỉ cần có đầy đủ lá bài tẩy bảo mệnh, ngược lại sẽ rất dễ thi triển.

    Giờ khắc này Trình Cung cầm Phá Kiếp Thương trong tay, trong nháy mắt Phá Kiếp Thương biến hóa nghìn vạn, mũi thương đâm ra nghìn vạn điểm hàn quang, hoàn toàn dung hợp với thần xạ thuật mà Lô Quân Hạo vừa truyền thụ vào bên trong thương pháp.

    Phanh phanh ầm...

    Sau một khắc, Phá Kiếp Thương đột nhiên rời tay Trình Cung.

    Trực tiếp dùng thần thông Ngự kiếm của Ngự Kiếm Tông, một trong thập đại Đạo môn am Linh Sơn hiểu nhất, khống chế Phá Kiếp Thương, ngoại vi trăm mét xung quanh Trình Cung điều bị chém giết sạch.

    Chương 1186: Sức mạnh thân thể bạo phát.

    Oanh...

    Oanh...

    Thân hình Trình Cung chớp động, trong nháy mắt Phá Kiếp Thương hóa thành Lôi Đình, thân hình bay lên, thương như Cửu Thiên lôi đình oanh kích, mỗi một quả cầu sét oanh kích xuống đều có vô số địch nhân bị đánh giết.

    Trình Cung giết vào trong đội ngũ này.

    Yếu nhất cũng là tu vi Địa Anh, dẫn đầu đều là Thiên Anh, nhưng giờ khắc này hắn như hổ lạc bày cừu, không ngừng biến hóa các loại thủ pháp, lực sát thương rất tàn nhẫn, tuyệt đối sánh ngang với mười Thiên Anh đỉnh phong hợp kích, giết sạch tất cả đại quân Tinh không trong chu vi mấy trăm dặm.

    Gián tiếp dẫn dắt địch nhân chu vi mấy nghìn dặm, làm cho người trong Thiên Cung thần điện cảm giác áp lực giảm đi rất nhiều.

    - Tên kia là ai, điên rồi sao?

    Lại dám nhảy vào trong đại quân Tinh không.

    - Quá hung hãn đi!

    - Không biết là người nào, chẳng lẽ là cao thủ trong thập đại đạo môn Linh Sơn tới nơi này lập uy, bằng không người nào dám giết vào trong đại quân Tinh không.

    - Quá hung mãnh đi, một người hấp dẫn mấy nghìn dặm xung quanh.

    ...

    Tuy rằng khoảng cách xa xôi, nhưng bên trong Thần điện, bất luận là người Lô gia, hay là người trên Linh Sơn cùng các thế lực lớn đều có biện pháp kiểm tra chuyện tiền tuyến, mỗi một người đều bị hành động của người này đột nhiên giết vào trong đại quân Tinh không mà khiếp sợ.

    - Giết hắn!

    - Hống...

    Giết hắn.

    - Tại sao có thể để một người tàn sát bừa bãi trong đại quân chúng ta, người đâu.

    Lập tức giết hắn.

    ...

    Trong đại quân Tinh không, chỉ huy chủ yếu cũng là tu chân giả loài người.

    Cũng có mấy yêu thú hoặc là Tinh chủ có hình thức tồn tại kỳ lạ, nhưng số lượng của bọn hắn tương đối ít.

    Giờ khắc này người chưởng khống quân đội phụ cận chính là một con yêu thú.

    Phong Điểu Tinh Chủ.

    Phong Điểu Tinh Chủ này đã là Thuần Dương sơ kỳ, tồn tại cấp bậc Thái Tôn, mà số lượng Phong Điểu của chúng cũng rất khổng lồ, tốc độ lại nhanh.

    Đặc biệt là am hiểu vận dụng phong thuộc tính tiến hành công kích, vừa nãy tập kích phòng ngự của Lô gia Thiên Cung thần điện trước nhất chính là do bọn nó làm chủ, phối hợp cùng một ít cường giả tinh thông trận pháp ở tinh vực phụ trợ tạo thành.

    Loại phong này có uy lực kinh người, hơi chút không chú ý sẽ mất mạng, đặc biệt là một ít người từ Linh Sơn đến giúp Lô gia thủ hộ Thiên Cung thần điện, trong từng đợt quái phong đó, tử thương không dưới trăm người, phải biết rằng có thể tới nơi này kém cỏi nhất cũng là Nhân Anh đỉnh phong trở lên mới được.

    Giờ khắc này này Phong Điểu Tinh Chủ cũng phát hiện Trình Cung, trực tiếp lệnh thủ hạ đánh giết.

    - Nha!

    Đột nhiên Trình Cung bạo hống một tiếng, trong nháy mắt thân thể tăng vọt hơn trăm lần, thân thể trở nên lớn hơn rất nhiều so với Tiểu Phong Tử.

    Lấy thân thể của hắn và công pháp Âm Dương Vạn Vật Quyết, ngay cả công pháp độc nhất của Cự Linh tộc hắn cũng có thể sử dụng.

    Cự Linh Biến, bây giờ chân chính biết sử dụng cũng chỉ có Tiểu Phong Tử và Trình Cung.

    Bởi vì hôm nay Tiểu Phong Tử là huyết mạch biến dị duy nhất trong thiên địa, chiếm được ký ức truyền thừa của Cự Linh tộc, mà hắn cũng chỉ nói Cự Linh Biến cho Trình Cung mà thôi.

    Kiếp trước Trình Cung chiến đấu không nhiều, cũng không dựa vào thân thể chiến đấu, thực lực của hắn đầy đủ ngang dọc bất kỳ địa phương nào trong thiên địa, coi như đến U Minh luyện ngục cũng nghênh ngang mà đi.

    Nhưng đời này thì lại khác, sức mạnh bản thân chưa đủ, giờ khắc này áp lực tăng gấp bội, đặc biệt là được mệnh lệnh của Phong Điểu Tinh Chủ, trong chớp mắt có rất nhiều tên Phong Điểu Thiên Anh tầng thứ bảy trở lên đánh tới, lần này coi như là Thiên Anh đỉnh phong bình thường cũng không dám khinh thị, Trình Cung chỉ có thể thi triển Cự Linh Biến.

    Cự Linh Biến, mỗi một biến thân thể đều sẽ lớn lên, mà sức mạnh thân thể cũng sẽ không ngừng tăng lên theo.

    Sức mạnh thân thể của Trình Cung đã là Thiên Anh tầng thứ tám, giờ khắc này lực lượng thân thể bạo phát lần thứ hai, Trình Cung liên tiếp hấp thu lực lượng hỏa diễm của Hỏa Long, lực lượng thân thể đang tăng lên, đồng thời cũng tràn đầy nóng bỏng, sức mạnh khủng bố.

    - Cự Linh Thần Quyền!

    Oanh...

    Oanh...

    Oanh...

    Trình Cung trực tiếp thi triển Cự Linh Thần Quyền, mỗi một quyền oanh kích ra thì có một tên Thiên Anh cường đại bị đánh giết, hoàn toàn là sức mạnh đến cực hạn.

    Mới vừa rồi còn thi triển các loại thần thông, pháp thuật, giờ khắc này lại trực tiếp phát huy lực lượng thân thể đến cực hạn, trong nháy mắt đánh giết toàn bộ người xông lên.

    - Cút!

    Âm thanh giống như Thiên lôi rống giận, trực tiếp hình thành sóng âm mà mắt thường có thể thấy, giống như sóng thần bao phủ thành thị phàm nhân, trong chu vi mấy chục dặm, tu vi dưới Thiên Anh tầng thứ năm đều bị một tiếng này đập vỡ tan.

    Dựa vào Cự Linh Biến, Trình Cung nâng lực lượng thân thể tới Thiên Anh đỉnh phong, thậm chí tiếp cận trình độ Thuần Dương sơ kỳ, sau đó lấy thần niệm cấp Thái Tôn phụ trợ, phát ra sóng âm công kích kia.

    - Thật kinh khủng, Thái Tôn của Cự Nhân Tộc tới rồi sao?

    - Đây là vị kia của Cự Nhân Tộc, không phải người điên nào a, gia hoả này mất tích mười mấy năm, sao đột nhiên lại đi tới nơi này.

    - Rất có khả năng a, nếu như là người điên của Cự Nhân Tộc có thể thu nhỏ thân thể lại, lẽ nào hắn đã vấn Đạo, biến hóa như thường?

    - Quá kinh khủng, đây tuyệt đối là Cự Linh Thần Quyền, nhưng coi như là Cự Nhân Tộc cũng không có loại biến hóa thân thể này, thân thể gia tăng gấp đôi, sức mạnh cũng tăng vọt gần gấp đôi a.

    - Đó là ngươi cô văn quả lậu, có người nói Tiểu Phong Tử kia đã từng thi triển qua.

    ...

    Nếu như nói vừa nãy Trình Cung ở bên trong trận doanh địch thi triển các loại thần thông pháp thuật, tuy rằng lực sát thương kinh người, nhưng bởi vì đây ở trong trận doanh địch, người trong Thiên Cung thần điện không có biện pháp hoàn toàn hiểu rõ chi tiết.

    Nhưng khi Trình Cung đột nhiên lớn lên, thi triển Cự Linh Thần Quyền, công pháp độc nhất vô nhị của Cự Nhân Tộc, còn có thân thể khổng lồ kia, lần thứ hai khiến cho oanh động.

    Mà người đi ra từ Linh Sơn đều khngoại công lệ, đều cho rằng Trình Cung là Tiểu Phong Tử.

    Sảng khoái!

    Giờ khắc này trong lòng Trình Cung rất sảng khoái, bất luận là ở Cửu Châu đại địa chiến đấu cùng yêu tộc, hay là ở Đông Bắc Đan Châu, Trình Cung cũng không có biện pháp chiến đấu không chút kiêng kỵ.

    Coi như gặp phải nguy hiểm, có chút chiêu số hắn cũng không dễ dàng thi triển, bởi vì hiện tại hắn còn không muốn tìm cho mình phiền phức không trêu chọc nổi.

    Hơn nữa có chút chiêu số một khi thi triển, lực phá hoại, lực sát thương đều lớn đến kinh người.

    Giống như vừa rồi tăng vọt lược lượng trong nháy mắt, thi triển Cự Linh Thần Quyền và Thiên Lôi Âm, đó là do hắn thôi động rất nhiều nguyên tinh, còn có rất nhiều lực lượng hỏa diễm Hỏa Long mới có thể chống đỡ lấy thân thể Cự Linh Biến đến loại trình độ này, gần như vượt qua bình cảnh Thiên Anh, dưới thần niệm Thuần Dương sơ kỳ phụ trợ phát huy ra lực lượng của Thuần Dương sơ kỳ.

    Này nếu như là ở Cửu Châu đại địa, sợ rằng nghìn dặm núi sông đều sẽ bị hủy diệt, Thiên Li Âm kia sẽ làm tất cả sinh vật trong vạn dặm địa vực diệt vong, coi như ở trên cương phong cũng gây ra hậu quả rất lớn.

    Chương 1187: Ăn, ta cũng có chiêu này, ngươi nên ra sân đi.

    Mà bây giờ hắn thi triển thủ đoạn này, vì cường hành thi triển, căn bản không có biện pháp khống chế sức mạnh hoàn mỹ.

    Tới Thiên Cung thần điện, trong lòng Trình Cung thật sự rất vui vẻ, bởi vì tất cả Thiên Cung thần điện đều thân thiết như vậy, bất luận là Lô Dực Thiên, Lô Quân, còn có ngoại công, hoàn toàn khác biệt so với các gia tộc lớn ở Cửu Châu đại địa.

    Nhưng trong lòng Trình Cung cũng có ngột ngạt và khổ sở, đây là nhà của mẫu thân, mình tái thế làm người, lại không thể nhìn thấy mẫu thân.

    Lúc mình sinh ra, bao nhiêu người vì mình chết đi, không nói không có nghĩa là không tồn tại, không có nghĩa là trong lòng không thèm nghĩ, giờ khắc này một tiếng Thiên Lôi Âm rống giận, phát tiết tất cả những thứ vốn đè nén trong lòng ra, đại quân Tinh không thì nhận xui xẻo.

    Nhưng sau khi hét một tiếng, Trình Cung giống như một quả bóng cao su sì hơi, sức mạnh điên cuồng tiết ra.

    Hơn nữa thân thể đau đớn, uể oải cực kỳ, toàn thân giống như là muốn xụi lơ, đầu ngón tay động một chút cũng thống khổ vạn phần, trong thân thể muốn vận chuyển pháp lực, tuy rằng có nguyên tinh bổ sung, nhưng cũng rất chậm, cũng may đầu óc còn thanh tỉnh.

    A!

    Trong lòng Trình Cung âm thầm cười khổ, may mà lần này mình làm kinh sợ bọn họ, giờ khắc này nếu có người động thủ, mình nhất định phải chết.

    Vừa nãy nhất thời không có áp chế, cũng may nơi này có hoàn cảnh đặc biệt, rốt cục mình có thể phóng túng một chút, mạnh mẽ bạo một lần.

    Chỉ là bạo xong hậu quả này cũng không dễ chịu đựng, may mà thần niệm của mình đã khôi phục đến Thuần Dương sơ kỳ, mà thân thể cũng đạt đến Thiên Anh tầng thứ tám, lại có bản mệnh chân hỏa, hỏa diễm Hỏa Long, nguyên tinh ủng hộ, thi triển Cự Linh Biến Cự Linh tộc mới có thể nghịch thiên như vậy.

    Chỉ là trong lòng Trình Cung âm thầm nhắc nhở mình, loại biến hóa này sau này không tới thời điểm sống còn, vạn bất đắc dĩ, thì quyết không thể thi triển.

    Trình Cung nghĩ như thế, nhưng cử động này của hắn đã sớm dọa sợ Lô Dực Thiên.

    Những người khác không biết Trình Cung là ai, coi như đại quân tinh không cũng không cho rằng thực lực hắn chỉ là Địa Anh đỉnh phong, cho là hắn giả trư ăn lão hổ, cố ý áp chế sức mạnh, bằng không làm sao có khả năng hung mãnh như vậy.

    Nhưng Lô Dực Thiên rất rõ ràng, Trình Cung xác xác thực thực là Địa Anh đỉnh phong, nhưng vừa nãy trong nháy mắt đó, trời ạ, hung tàn, mạnh mẽ, kinh khủng, một tiếng hống có thể so với một vị Thuần Dương sơ kỳ của Cự Nhân Tộc phát ra, hoàn toàn dựa vào sức mạnh thân thể quét ngang chu vi mấy chục dặm.

    Ca a, ngươi vẫn là người sao?

    Thân thể làm sao có khả năng mạnh mẽ tới mức kia, lực lượng bản thân chỉ là Địa Anh đỉnh phong, ngay cả Thiên Anh cũng không đạt đến, trình độ thân thể lại tiếp cận Thuần Dương sơ kỳ, vừa nãy đến cùng là thi triển thần thông nào?

    - Đường đường là Thuần Dương, lại đi tàn sát một ít tồn tại nhỏ yếu, người Linh Sơn các ngươi quả nhiên vô sỉ.

    Phong Điểu Tinh Chủ vốn chỉ là hạ lệnh đánh giết một gia hỏa to gan lớn mật, dám xâm nhập vào trận doanh tinh không bọn họ.

    Lại không nghĩ rằng người này ẩn giấu sâu như vậy, cánh nó khẽ nhúc nhích, không gian chuyển đổi, đã từ bên ngoài mấy chục nghìn dặm xuất hiện ở trước người Trình Cung.

    - Dựa vào, đây mà gọi vô sỉ, Linh Sơn nào có một đồ tốt, bọn họ so với điều ngươi nghĩ còn vô sỉ hơn nhiều.

    Trong lòng Trình Cung nghĩ như vậy, cũng không dám nhiều lời một câu, bởi vì giờ khắc này Phong Điểu Tinh Chủ là Thuần Dương chân chân chính chính.

    Huống hồ giờ khắc này hắn đã suy yếu tới cực điểm.

    Hơn nữa coi như không suy yếu, hiện tại hắn thi triển Cự Linh Biến nhiều nhất cũng chỉ có thể phát sinh một kích, rất khó chính diện chống lại Thuần Dương chân chính.

    Đơn thuần sức mạnh thân thể, Trình Cung thi triển Cự Linh Biến có thể khiến lực lượng tăng vọt đến cực hạn, mạnh hơn rất nhiều so với Thiên Anh đỉnh phong bình thường, nhưng không kéo dài được.

    Nếu như chỉ đạt đến trạng thái Thiên Anh đỉnh phong, ngược lại có thể chống đỡ một thời gian.

    Thần niệm Trình Cung hơi động, Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện, Trình Cu ở trước mặt Thái tôn cũng không dám dễ dàng tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Vạn nhất bị đối phương tìm hiểu nguồn gốc, cảm nhận được vị trí của không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, hoặc là đối phương nắm giữ một loại pháp bảo không gian nhốt mình lại, vậy thì cũng phiền toái.

    Giờ khắc này Hỏa Phượng Ma Long đã là Thiên Anh tầng thứ tám, chỉ là như vậy vẫn không có triệt để dung nhập lực lượng Hư Không Âm Dương Kiếp hóa thành bản thân, áp chế một bộ phận lực lượng ở trong cơ thể, bằng không tuyệt đối càng cường đại hơn.

    Trình Cung khống chế Hỏa Phượng Ma Long xuất hiện, trực tiếp không chần chờ chút nào, mang theo Trình Cung bỏ chạy, hiện tại không chạy cũng không phải là dũng cảm, đó là choáng váng.

    - Ở trước mặt ta còn muốn chạy!

    Hai cánh Phong Điểu Tinh Chủ khẽ nhúc nhích, hoàn toàn tự tin đuổi theo.

    Nhưng sau một khắc nó đã vô cùng phẫn nộ, cộng thêm mười phần lúng túng, rõ ràng chỉ là một con yêu thú ngay cả Thiên Anh đỉnh phong cũng không phải, nhưng tốc độ...

    Tốc độ lại không kém mình.

    Phải biết rằng mình rất am hiểu tốc độ, so với Thái Tôn bình thường còn nhanh hơn không ít, một Thiên Anh làm sao có khả năng so được với mình.

    - Phong tỏa không gian, kết trận, nhốt hắn lại cho ta, tuyệt đối không thể để cho hắn chạy trốn.

    Phong Điểu Tinh Chủ rất mất mặt, nhưng mắt thấy Hỏa Phượng Ma Long mang theo Trình Cung đã muốn trốn khỏi, một khi thoát khỏi đại quân bọn họ, tiến vào phạm vi của Thiên Cung thần điện.

    Vậy thì không thể nào bắt được đối phương.

    - Trở lại cho ta!

    Phát hiện Trình Cung muốn chạy trốn, cũng nhìn ra tình huống của hắn không phải là Thuần Dương, Phong Điểu Tinh Chủ cũng đoán ra người này đại khái lợi dụng pháp bảo hoặc là bí pháp gì, chỉ là ngắn hạn kích phát một kích như vậy, nó càng kiên định phải lưu người này lại.

    Trong giây lát thân thể lớn lên gấp trăm lần, trong nháy mắt há mồm hút một cái.

    Thuần Dương oai giờ khắc này mới chính thức thể hiện ra, đặc biệt là khoảng cách gần như vậy.

    Toàn bộ không gian đều xuất hiện sụp xuống, hình thành một cỗ sức mạnh khổng lồ trong không gian loạn lưu, không ngừng bị Phong Điểu Tinh Chủ này nuốt.

    Hơn nữa đến cảnh giới như nó, thân thể cũng thuận theo lớn lên.

    Tốc độ, thân thể, lực thôn phệ gộp lại, cục diện lập tức thay đổi.

    - Ca, cẩn trọng...

    Nhanh thông báo gia gia, nhanh thông báo thủ tịch Thái Thượng trưởng lão...

    Lô Dực Thiên mượn một trận pháp trong thần điện, biết Trình Cung nơi đó đang xảy ra chuyện, không nhịn được kinh hô một tiếng.

    Giờ khắc này bên cạnh hắn tụ tập một ít Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão, cũng coi như là một cỗ lực lượng mạnh mẽ.

    Nguyên bản hắn dự định thời điểm cần sẽ giết ra, lại không nghĩ rằng Trình Cung hung hãn như vậy, vừa ra liền nháo động tĩnh lớn như vậy, trêu đến một vị Thuần Dương Tinh chủ cũng tự mình ra tay, đây cũng không phải là hắn có khả năng ứng phó.

    - Ăn, ta cũng có chiêu này, ngươi nên ra sân đi.

    Chương 1188: Ai ăn ai?

    Giờ khắc này tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long cũng bị ảnh hưởng, Phong Điểu Tinh Chủ kia mở miệng lớn đã sắp nuốt lấy bọn họ, yêu tộc đạt đến cảnh giới Thuần Dương, cũng là Thiên Yêu Hoàng của yêu tộc, đi vào bụng tồn tại bực này chơi cũng rất thú vị.

    Nhưng tình cảnh lúc này không thích hợp, Trình Cung cũng không muốn đi vào trong bụng Phong Điểu Tinh Chủ chơi, khoát tay trực tiếp ném Nhục Nhục từ trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh ra, tên tiểu tử này gần đây an nhàn thoải mái vô cùng, lần trước Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, sau đó hỏa diễm Hỏa Long, cũng làm cho nó được ăn no.

    Gia hoả này ăn no liền ngủ, thời điểm ở Càn Khôn đan giới đến giờ cũng chưa tỉnh, giờ khắc này nhìn thấy Phong Điểu Tinh Chủ này muốn thôn phệ hắn, Trình Cung lập tức nghĩ tới Nhục Nhục, trực tiếp ném nó ra ngoài.

    Ân?

    Đây là...

    Phong Điểu Tinh Chủ cũng sững sờ, đây là đang làm gì, ném ra một cục thịt, chẳng lẽ muốn làm nhục mình, coi mình là cho chim bình thường ăn?

    Không thể nào, đã tới cảnh giới như hắn, ai sẽ làm loại chuyện động khí này, mà ở thời khắc sống còn, ai sẽ làm chuyện tẻ nhạt như thế, chuyện không có ý nghĩa.

    - Bản Đại thiếu cũng không dễ ăn như vậy, cẩn thận không gãy răng ngươi, Ầm!

    Thần niệm Trình Cung dẫn động, trong nháy mắt hỏa diễm Hỏa Long mà Đông Phương gia tộc dự trữ mấy vạn năm ngưng tụ trải rộng xung quanh cơ thể Trình Cung và Hỏa Phượng Ma Long, mà bản mạng chân hỏa trong thân thể Trình Cung thì ở trong hỏa diễm Hỏa Long, đồng thời Trình Cung lấy thần niệm thúc dục nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, dù sao đối phương là Thuần Dương, một khi thật sự cần liền vận dụng Chí Dương Chân Hỏa và Chí Âm Chân Hỏa, trong tay mình còn có Phá Kiếp Thương chống đỡ một giới, còn có thể tùy ý biến hóa to nhỏ, coi như Phong Điểu Tinh Chủ này là Tinh chủ chưởng khống một tinh cầu cũng đừng nghĩ nuốt chửng mình.

    Cực nóng, giống như nuốt vào một mặt trời nhỏ vậy, Phong Điểu Tinh Chủ thất kinh.

    Tại sao mình cảm giác được có một loại uy hiếp trí mạng, lẽ nào trên người người này có vật phẩm của một số Thiên Tôn cường đại ở Linh Sơn.

    Bình thường người bị chết trong chiến đấu ở Tinh không Tuyệt Vực cũng có không ai đi báo thù, bởi vì hai bên đều rất cường đại, mà sức mạnh của liên minh tinh không rất tán loạn, muốn báo thù càng không thể nào.

    Nhưng mười mấy vạn năm qua cũng có trường hợp đặc biệt, đã từng có một đệ tử đắc ý của một vị Thiên Tôn đỉnh phong bị giết, người này không tiếc hao tổn luyện hóa thân thể một vị Thuần Dương đỉnh phong, đi ngang qua tinh không giết đến tinh vực mà đồ đệ hắn bị giết, liên tiếp giết chết mười mấy tên Tinh chủ mới bằng lòng bỏ qua.

    Tuy rằng liên minh tinh không muốn chiếm lĩnh Cửu Châu đại địa, nhưng vẫn không dám hò hét với Linh Sơn, bọn họ dựa dẫm chính là những đại nhân vật Thuần Dương trong Linh Sơn không có biện pháp tham gia loại chiến đấu này, nhưng những người kia đều là nhân vật thông thiên triệt địa chân chính, một khi trêu chọc bọn họ cũng không dễ xử lí.

    Lại nghĩ tới tình huống vừa rồi tiểu tử này tuổi còn nhỏ mà có thể vượt cấp bạo phát, Phong Điểu Tinh Chủ càng không dám tiếp tục nuốt, thần niệm chuyển động, trong miệng lập tức xuất hiện mười mấy con Tiểu Phong điểu, toàn bộ đều là tu vi Thiên Anh, trực tiếp kết thành Phong Điểu đại trận, vây khốn hỏa diễm đang thiêu đốt xung quanh Trình Cung.

    Phong Điểu Tinh Chủ đã nghĩ tới, giao gia hoả này cho đám gia hỏa kia xử trí, đến thời điểm xảy ra chuyện gì cũng không quan hệ gì tới mình.

    - A...

    Phong Điểu Tinh Chủ đang vì ý nghĩ của mình mà đắc ý, đột nhiên thân thể dừng lại, thân thể to lớn run không ngừng.

    Sinh mệnh, huyết nhục, lực lượng không ngừng biến mất, từ bên trong có một nguồn sức mạnh không ngừng cắn nuốt tất cả của nó.

    Chân chính để cho Phong Điểu Tinh Chủ run rẩy sợ hãi chính là uy áp của nguồn sức mạnh trong cơ thể kia, ở trước mặt loại sức mạnh kia, Phong Điểu Tinh Chủ cảm giác mình như chim sẻ nhìn thấy Phượng Hoàng.

    Biến hoá này của Phong Điểu Tinh Chủ, khiến Trình Cung bắt được cơ hội, trực tiếp khống chế Hỏa Phượng Ma Long trong nháy mắt phá tan mười mấy con Tiểu Phong điểu khống chế trận pháp, chơi trận pháp trước mặt hắn, quả thực chính là tự mình muốn chết.

    Trình Cung phá tan trận pháp, ngược lại lợi dụng trận pháp này đánh bay mười mấy con Tiểu Phong điểu kia, mình thì trong nháy mắt cùng Hỏa Phượng Ma Long rời khỏi Phong Điểu Tinh Chủ.

    Thống khổ, giãy dụa, Phong Điểu Tinh Chủ liều mạng muốn phản kháng, nhưng không có biện pháp đối kháng lực lượng thôn phệ trong cơ thể mình, thân thể Phong Điểu Tinh Chủ nhanh chóng lớn lên, giãy dụa điên cuồng khiến đại quân tinh không chu vi mấy trăm dặm gặp xui xẻo theo.

    Đại quân liên minh tinh không xung quanh đều run rẩy vội vàng lùi về sau, tránh né đào mạng, một Tinh chủ cảnh giới Thuần Dương phát cuồng, kia là một chuyện tương đối nguy hiểm.

    - Ầm!

    Cuối cùng cỗ lực lượng kia thôn phệ triệt để Phong Điểu Tinh Chủ, sau đó thân thể khổng lồ kia giống như tinh cầu ở thời điểm đổ nát, trong nháy mắt bị hút vào trong đó một nửa, bao quát đại quân liên minh tinh không lui về phía sau đều khiếp sợ nhìn, nhìn từ trong cơ thể Phong Điểu Tinh Chủ đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy đen kịt, cuối cùng thôn phệ sạch Phong Điểu Tinh Chủ.

    Một màn này triệt để làm kinh sợ những đại quân liên minh tinh không kia, thậm chí tiến công trong chu vi vạn dặm đều ngưng lại, hiệu quả kinh sợ này so với vừa nãy Lô Quân Hạo sử dụng Hạo Thiên Cung bắn giết Hàn Băng Tinh Chủ càng làm bọn hắn sợ hãi, chấn động hơn nhiều.

    Chí ít Lô Quân Hạo ra tay bọn họ biết là Thuần Dương đỉnh phong xuất hiện, tự nhiên có Thuần Dương cường đại bên liên minh tinh không đối phó, nhưng hiện tại rõ ràng chỉ là Địa Anh đỉnh phong lại giết vào trong đại quân bọn họ, không chỉ liên tiếp tạo thành thương vong to lớn, cuối cùng ngay cả Phong Điểu Tinh Chủ cũng chết đi như thế, quá quỷ dị, quá kinh khủng!

    - Ách...

    Ách...

    Toàn bộ tinh không, đột nhiên nghe được tiếng nuốt nước bọt, sau đó chỉ thấy bên trong vòng xoáy đen kịt cắn nuốt Phong Điểu Tinh Chủ xuất hiện một quả cầu thịt, lập tức vô số thần niệm quét qua quả cầu thịt này.

    Chỉ thấy mỗi lần quả cầu thịt này trở mình một cái, trong phạm vi vạn dặm đều có thể nghe được rõ ràng, sau đó quả cầu thịt này lập tức đuổi theo phương hướng của Trình Cung vừa chạy.

    - Đây rốt cuộc là đồ quỷ quái gì vậy?

    - Không biết, là vừa rồi tiểu tử kia lưu lại, chính là cái này cắn nuốt Phong Điểu Tinh Chủ.

    - Nhất định có quỷ, cẩn trọng!

    ...

    Vô số đại quân tinh không liên minh, thậm chí có mấy vị Tinh chủ Thiên Anh đỉnh phong chạy tới, nhưng không có một ai dám tới gần quả cầu thịt này.

    - Ca...

    Huynh...

    Huynh không có chuyện gì?

    - Ca, đến cùng huynh làm sao làm được?

    - Mau nhìn, ca, Phong Điểu Tinh Chủ bị thôn phệ, cái kia là cái gì?

    - Ca, nó đang bay trở về, quả cầu thịt kia là cái gì?

    Chính là nó cắn nuốt Phong Điểu Tinh Chủ sao?

    ...

    Hỏa Phượng Ma Long mang theo Trình Cung cấp tốc trở lại Thiên Cung thần điện, Lô Dực Thiên vội chạy tới tiếp ứng, nhìn thấy Trình Cung trở về, nhìn tất cả phát sinh phía sau, Lô Dực Thiên rất kích động, hỏi dồn dập giống như pháo nổ.

    Chương 1189: Không thể khinh thường.

    Ở trước mặt người ngoài nhuệ khí bức người, thiếu niên anh kiệt, đệ nhất thiên tài trẻ tuổi một đời Lô gia, giờ khắc này kích động, hưng phấn khó có thể kiềm chế.

    - Ta nhặt được một tiểu yêu thú ở Nam Hoang, gia hỏa này rất tham ăn, tham ngủ, trước đó nói gì nó cũng không chịu ra, ta buộc phải vứt nó vào trong bụng Phong Điểu Tinh Chủ nó mới bằng lòng ra sức làm việc.

    - A...

    Nhặt được...

    Nghe Trình Cung nói mà Lô Dực Thiên há hốc mồm, dĩ nhiên là nhặt được.

    Hắn tin Trình Cung sẽ không lừa hắn, chỉ là trong lòng rất giật mình, gia hỏa mạnh mẽ như thế, ngay cả Phong Điểu Tinh Chủ cũng có thể thôn phệ, trong miệng ca ca lại biến thành tham ăn, tham ngủ, nếu như đổi thành một người khác, khi đạt được nhân vật mạnh mẽ như thế này, còn không cẩn thận từng li từng tí, hận không thể cung cấp đầy đủ thức ăn a.

    Lúc này Nhục Nhục đã bay trở về, dáng vẻ cực kỳ ủy khuất, đáng thương, giống như bị bắt nạt nhìn Trình Cung, mà thân thể của nó giống như phụ nữ mang thai, tiểu hài ở trong bụng quyền đấm cước đá.

    Nó bắt đầu bành trướng trong thân thể, cũng thỉnh thoảng có một cổ sức mạnh xung kích nhô lên một khối.

    Thôn phệ Phong Điểu Tinh Chủ không phải dễ dàng như vậy, vừa nãy Nhục Nhục ở trong đó suýt chút nữa bị lực lượng trong cơ thể Phong Điểu Tinh Chủ nung chảy, may mà nó không phải bình thường, thời khắc mấu chốt bắt đầu thôn phệ huyết nhục, sức mạnh của Phong Điểu Tinh Chủ từ bên trong.

    Nếu như là ở bên ngoài, tình huống bây giờ của Nhục Nhục đúng là không có biện pháp thôn phệ một vị Thuần Dương, nhưng coi như cắn nuốt được thì thần niệm, ý chí, cùng với lực lượng bên trong thân thể Thuần Dương cũng không dễ dàng tiêu hóa.

    Tựa như ban đầu Nhục Nhục ở Nam Hoang cắn nuốt Tiên Thiên linh quang của Tiểu Phong Tử công kích tới, có chút lực lượng Nhục Nhục cũng phải tiêu hao sức lực để tiêu hóa, mà giờ khắc này nó hấp thu Phong Điểu Tinh Chủ, nhiều bộ phận lực lượng đang dùng để áp chế lực lượng phản kháng của Phong Điểu Tinh Chủ.

    - Được rồi, đừng có làm ra vẻ đáng thương nữa, nếu như không phải ta vứt ngươi vào trong bụng Phong Điểu Tinh Chủ, bây giờ làm sao ngươi có cơ hội thôn phệ Thuần Dương, ngươi cứ âm thầm vui vẻ đi.

    Nhục Nhục một bộ nước mắt lưng tròng, vô cùng đáng thương, như mình rất chịu ủy khuất nhìn Trình Cung như trước.

    Trình Cung cười nói:

    - Ta rất nhanh sẽ khai đỉnh luyện đan, đến lúc đó sẽ cho ngươi một phần.

    Lúc này lực lượng trong cơ thể Nhục Nhục bạo phát rất lợi hại, như là có thanh kiếm muốn từ trong cơ thể nó đâm ra, thân thể Nhục Nhục lăn lộn một phen, giống như là sắp chống đỡ không nổi.

    Tên tiểu tử này càng ngày càng giảo hoạt, nhìn nó ra sức biểu diễn, Trình Cung nhẫn nhịn cười nói:

    - Được rồi, mảnh vỡ mà ngươi đang ôm ngủ đó ta cũng chưa cần sử dụng, ngươi cứ tiếp tục ôm nó ngủ đi.

    - Vèo!

    Mắt Nhục Nhục tỏa ánh sáng.

    Móng vuốt nhỏ kích động vung vẩy, tứ chi nắm chặt đột nhiên dùng sức.

    Một ít lực lượng bên trong thân thể lập tức vững vàng hơn rất nhiều, mà chính nó cũng nhỏ lại rất nhiều, tuy là quả cầu thịt như trước, nhưng so với vừa rồi thì đẹp hơn rất nhiều.

    Đối với tên tiểu tử Nhục Nhục này, Trình Cung là vừa thương vừa xót của, cũng có lúc bị nó làm cho tức giận không có biện pháp.

    Không có chỗ tốt mà muốn tên tiểu tử này động một chút cũng không được.

    Lúc này, đột nhiên xuất hiện một mảnh hào quang kỳ dị, bao phủ chu vi vô số tinh không, bên trong mấy trăm nghìn dặm đều có thể nhìn thấy hào quang này.

    Thần niệm của Trình Cung cũng cảm nhận được khí tức của ngoại công, biết chiến đấu chỗ ngoại công cũng sắp kết thúc, trực tiếp khoát tay thu Nhục Nhục vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nếu mỗi lần nó đều có thể đạt được chỗ tốt từ trong mảnh vỡ ngoại đỉnh, vậy trước khi mình luyện hóa mảnh vỡ, để nó dùng một chút cũng không có gì.

    Không có thanh âm vang vọng nghìn dặm, chỉ có hào quang loé lên, sau đó trong nháy mắt lờ mờ, mà Lô Quân Hạo cũng đã trực tiếp mở cánh cửa không gian ra, xuất hiện ơtrước mặt chúng nhân.

    - Bái kiến gia chủ.

    Đông đảo Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão ở phía sau Lô Dực Thiên vừa nhìn thấy Lô Quân Hạo, vội vàng thi lễ.

    - Gia gia...

    Lô Dực Thiên có chút bận tâm nhìn Lô Quân Hạo.

    - Ngoại công lần này đại phát thần uy a!

    Chỉ có Trình Cung mới có thể biết rõ giờ khắc này Lô Quân Hạo lợi hại bao nhiêu, đây là đang ở Cửu Châu đại địa nối tiếp tinh không, nếu để Lô Quân Hạo tiến vào Linh Sơn, hắn hầu như có thể lập tức đạt đến Hiện Đạo kỳ, thành tựu Thiên Tôn vị.

    Mặc dù đối chiến với vài tên Thuần Dương đỉnh phong, nhưng Trình Cung rất khẳng định ngoại công có thể lấy ưu thế tuyệt đối chiến thắng bọn họ.

    - Uh, các ngươi chuẩn bị thoáng một chút, nói cho đám người Lô Quân không nên đuổi theo đánh địch nhân, mau chóng quét sạch chiến trường, bố trí lại một lần nữa.

    Ở trước mặt thủ hạ và tộc nhân, Lô Quân Hạo vẫn rất có uy nghiêm, khoát tay áo cho người khác lui ra.

    Không nên đuổi theo đánh kẻ địch, quả nhiên!

    Trình Cung cười nhạt nhìn về phía chiến trường, giờ khắc này đại quân liên minh tinh không đã ngưng công kích, bắt đầu lùi về sau.

    - Lui rồi?

    Lô Dực Thiên cảm thấy khó mà tin nổi, mặc dù quy mô chiến đấu trước đây so với lúc này thì nhỏ hơn rất nhiều, cũng phải kéo dài rất lâu.

    Những người liên minh Tinh không này đều hung hãn liều mạng, dũng mãnh không sợ chết, ngày hôm nay là thế nào, chẳng lẽ là bởi vì gia gia...

    Nhìn thấy Lô Dực Thiên nhìn về phía mình, Lô Quân Hạo cười nhìn về phía Trình Cung:

    - Lần này công lao tiểu tử ngươi không nhỏ, bằng không mặc dù ta có thể đánh bại mấy lão già kia, bọn họ cũng chưa chắc chịu dừng tay dễ dàng, dưới tình huống Thái Tôn của chúng ta chưa ra tay, bọn họ liên tiếp tổn hại hai tên Thái Tôn, hơn nữa nhân số phía dưới tổn thất rất lớn, đặc biệt bọn họ ngộ nhận ngươi là người Linh Sơn phái tới, điều này đại biểu cho thái độ của Linh Sơn, vừa lúc bị ta đánh bại, bọn họ mới tạm thời lui bước.

    Bất quá...

    Đột nhiên Lô Quân Hạo thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn về phía Trình Cung:

    - Có phải tiểu tử ngươi không muốn sống nữa hay không, ngay cả Tinh chủ ngươi cũng dám đi trêu chọc, còn nhảy vào trong đại quân địch nhân, coi như là ta cũng không dám độc thân giết vào, lẽ nào ngươi cho rằng ngươi lợi hại hơn ta.

    Trước đó vẻ mặt Lô Quân Hạo vẫn tươi cười, lúc này đột nhiên nghiêm túc, làm cho Lô Dực Thiên ở một bên sợ hết hồn.

    Dù sao từ nhỏ hắn chỉ thấy gia gia luôn say trong giấc nồng, hiểu biết đối với gia gia đều là nghe người khác nói lại.

    Lô Quân Hạo ở trong lòng của hắn chính là tồn tại to lớn, vĩ đại, giờ khắc này đột nhiên gia gia trầm giọng quát hỏi, nội tâm của Lô Dực Thiên cũng thình thịch nhảy lên, rất muốn nói chút gì thay Trình Cung, nhưng trong khoảng thời gian ngắn bị khí thế của Lô Quân Hạo ngăn chặn, đầu óc hò hét loạn, không biết nên nói cái gì.

    - Hắc hắc!

    Trình Cung cũng không sợ điều này, lấy kiến thức và cảnh giới của hắn, coi như là Thiên Tôn đỉnh phong xuất hiện, hắn cũng sẽ không bị khí thế của đối phương áp đảo.

    Chương 1190: Không thể khinh thường (hạ).

    Muốn nói từ góc độ trưởng bối thân tình mà nói, Trình lão gia tử phát hỏa, nổi giận còn hung hơn rất nhiều, Trình Cung cười nói:

    - Nếu không có gia gia ở đây, nếu không có ngoại công làm chỗ dựa, có phân thần hóa niệm của người lưu lại ở trên người chúng ta, ta cũng không dám to gan như vậy.

    Phân thần hóa niệm, ngay cả Thái Tôn cũng khó có thể thi triển, phân hoá một bộ phận thần niệm của mình ra, lúc mấu chốt có thể trực tiếp lấy một bộ phận bản mạng đạo quy của mình bảo vệ.

    Kỳ thực lúc trước Cửu Âm Ma Đế giáng lâm Đông Phương gia tộc, sử dụng chính là phương pháp phân thần hóa niệm cao cấp, kỳ thực thần niệm của nàng không chỉ ở Đông Phương gia tộc, hẳn là ở trong U Minh luyện ngục còn có một cái, mà thời điểm Trình Cung phát hiện Tiểu Cửu bị nhốt, cũng cảm nhận được một cỗ thần niệm của Cửu Âm Ma Đế khác, nghĩ đến hẳn là nàng chia thần niệm làm ba chỗ để hành động.

    Lô Quân Hạo là chuẩn Thiên Tôn, khoảng cách gần thi triển loại thủ đoạn này, thời khắc mấu chốt sẽ xuất hiện cùng phân thân của hắn, chí ít nắm giữ lực lượng của Thái Tôn.

    - Ngươi a...

    Cùng...

    Lô Quân Hạo vốn là muốn nói, với ngươi mẫu thân một dạng, nhưng ngay sau đó liền dừng lại, khoát tay áo nói:

    - Coi như như vậy, ngươi cũng không nên nhảy vào trận doanh địch nhân, dù sao ta cũng không chân chính vấn Đạo, không phải Thiên Tôn chân chính, lực lượng phân thần hóa niệm có hạn.

    - Gia gia, vừa nãy người không thấy ca ca phát uy, hơn nữa trên người hắn có rất nhiều bí mật, tốc độ phân thân Hỏa Phượng Ma Long của hắn ngay cả Phong Điểu Tinh Chủ cũng không đuổi kịp, còn có tiểu yêu thú thần kỳ ngay cả Phong Điểu Tinh Chủ cũng có thể thôn phệ, hơn nữa lực lượng ca ca có thể tăng vọt, thi triển được Cự Nhân Thần Quyền của Cự Nhân Tộc, lực lượng thân thể tương đương cảnh giới Thuần Dương.

    - Nguyên bản ta vẫn lo lắng ca ca ước chiến với Côn Bằng Thái tử, bởi vì rất nhanh sẽ đến lúc đó, đám người yêu tộc kia không có một đồ tốt, Côn Bằng Thái tử với Lão Tử hắn còn có dã tâm rất lớn, lực lượng lại rất mạnh.

    Nhưng hiện tại ta phát hiện, căn bản không cần lo lắng, coi như Côn Bằng Thái tử kia đùa bỡn trò gian gì, hắn cũng không thể nào là đối thủ của ca ca.

    Lô Dực Thiên rất kích động hưng phấn nói, đương nhiên, hắn nói như vậy cũng là vì chuyển hướng đề tài.

    Trình Cung cười nhìn Lô Dực Thiên một chút, cũng không nói ra, kỳ thực vừa nãy Lô Quân Hạo không ngừng nói như vậy, hắn cũng không cảm giác có cái gì làm khó dễ, gấp gáp, có chỉ là trong lòng từng đợt ấm áp, toàn bộ cảm thụ đều là quan tâm của ngoại công.

    - Không thể khinh thường!

    Nhắc đến Côn Bằng Thái tử, đặc biệt là thời điểm liên quan đến Côn Bằng Đại Đế, Lô Quân Hạo cũng trở nên ngưng trọng.

    Suy nghĩ một chút Lô Quân Hạo nói:

    - Đi, chúng ta trở về lại nói sau.

    Nói xong Lô Quân Hạo trực tiếp khoát tay, mang theo Trình Cung và Lô Dực Thiên rời khỏi tiền tuyến, sau một khắc đã xuất hiện ở trong đại điện Thiên Cung thần điện, chỉ bất quá không phải là đại điện nghị sự, mà là Thiên điện của gia chủ Lô gia, tuy rằng Lô Quân Hạo ngủ say mười mấy năm, nhưng tất cả nơi này đều không thay đổi.

    Năm đó Lô Quân Hạo không kế thừa Điện chủ, là thân phận chuẩn Điện chủ, nhưng trong gia tộc hắn sớm đã là gia chủ.

    Để Trình Cung và Lô Dực Thiên đều ngồi xuống, Lô Quân Hạo mới nói:

    - Chuyện liên quan đến Côn Bằng Đại Đế tuyệt đối không thể phớt lờ, năm đó Thiên Cung thần điện chính là một ví dụ tốt nhất, tuy rằng cuối cùng ta không tiếc dẫn dắt đại quân giết trở lại, nhưng kỳ thực Thiên Cung thần điện tại Bắc Câu Lô Châu đã bị hủy diệt.

    Côn Bằng Thái tử kia ta cũng biết một chút, tuổi còn trẻ nhưng thành tích không tệ, tuyệt đối là thiên tài một đời của Cửu Châu đại địa, hơn nữa hắn lập ước hẹn trăm ngày, hiển nhiên là hắn quyết định muốn bắt đầu đề cao thực lực.

    Lô Quân Hạo sợ Trình Cung không rõ, nhìn về phía hắn giải thích:

    - Người bình thường sẽ không hiểu, nhưng các thế lực lớn ở Cửu Châu sẽ phát hiện, tại sao có ít người chỉ lớn hơn so với siêu cấp thiên tài vài tuổi, nhưng thực lực cường hoành hơn rất nhiều lần, nhưng địa vị ở trong gia tộc lại không bằng những thiên tài tuổi trẻ có thực lực kém hơn.

    Thậm chí có một ít tuổi xê xích không nhiều, thực lực yếu lại được trọng điểm bồi dưỡng, kỳ thực cuối cùng chính là tiềm lực.

    Người ngoài không rõ chính là, rất nhiều người thoạt nhìn thực lực rất mạnh, nhưng thật ra là bọn họ đã không có tự tin đối với mình, thời điểm ban đầu nuốt vào rất nhiều đan dược, cường hành thôi động, điều này cũng chưa tính, bọn họ còn mượn không gian gia tốc tu luyện.

    - Cũng không phải là nói sử dụng càng sớm hiệu quả càng tốt, điều này giống như ở thời điểm Vạn Tượng Nhất Long tích súc lực lượng càng đủ, sau khi đột phá thu hoạch càng lớn, cảm ngộ càng nhiều.

    Sử dụng thời gian gia tốc tu luyện quá sớm cũng không phải là một chuyện tốt, chỉ có ở thời điểm thích hợp sử dụng mới là tốt nhất.

    Côn Bằng Thái tử kia hẳn là chưa sử dụng không gian gia tốc tu luyện quá nhiều, giống như ngươi, trên người của ngươi không cảm thụ được loại khí tức kia, điều này đã nói lên kỳ thực các ngươi đều là siêu cấp thiên tài đứng ở đỉnh phong của Cửu Châu đại địa.

    - Gia gia, coi như Côn Bằng Thái tử kia sử dụng không gian gia tốc tu luyện, nhưng cấp bậc khác nhau, cảm ngộ cảnh giới, kinh nghiệm chiến đấu cũng không thể nào một lần là xong.

    Huống chi ca ca có vô số lá bài tẩy, chỉ là chiêu trong nháy mắt thân thể đạt đến chuẩn Thuần Dương kia, cường hành một kích cũng đủ để diệt sát hắn.

    Bây giờ Lô Dực Thiên đã vô cùng sùng bái Trình Cung, chính hắn trước đây cũng rất tự tin, bản thân là siêu cấp thiên tài ngàn năm khó gặp, nhưng càng là người như hắn, sùng bái một người sẽ càng thêm kiên định.

    - Dưới tình huống bình thường khẳng định không được, cần ở không gian gia tốc tu luyện một trận, sau đó đi ra rèn luyện một phen, cuối cùng lại tiến vào thu luyện thêm nữa.

    Nhưng Côn Bằng Thái tử vì ước chiến, nhất định sẽ không tiếc tất cả, thậm chí sẽ tìm lão tử Côn Bằng Đại Đế của hắn, Côn Bằng Đại Đế kia có đầy đủ tài nguyên giúp hắn.

    Phái người ở cảnh giới bất đồng, để hắn không ngừng chém giết, chiến đấu cùng những người này trong không gian gia tốc, dùng tính mạng của bọn họ đổi lấy kinh nghiệm cùng một ít cảm ngộ của Côn Bằng Thái tử.

    Như vậy, Côn Bằng Thái tử kia nói là trăm ngày, kỳ thực hắn hoàn toàn có thể nhiều hơn mấy năm thậm chí mấy chục năm tu luyện, lấy thiên phú của hắn...

    - Hỗn đản!

    Lô Dực Thiên cực kỳ tức giận, nhưng hắn cũng rõ đây chính là tình huống thực của tu chân giới, đây chính là khác nhau giữa có bối cảnh và không có bối cảnh, có tài nguyên và không có tài nguyên.

    Sau lưng Trình Cung cũng có Thiên Cung thần điện, nhưng hắn tới quá muộn, hiện tại coi như tiến vào không gian gia tốc tu luyện cũng không kịp, chí ít không có biện pháp so sánh với Côn Bằng Thái tử.

    Bởi vì không gian gia tốc cũng có cực hạn.

    Chương 1191: Âm Dương Phá Thiên Đan.

    - Ngươi đáp ứng ước chiến, hẳn là cũng có ý nghĩ của ngươi, nói cho ngoại công nghe một chút.

    Yên tâm, chỉ cần ngươi không đồng ý, từ nay về sau không ai có thể tới làm khó ngươi.

    Thiên Cung thần điện chính là hậu thuẫn to lớn nhất của ngươi, nếu như ngươi không đồng ý ước chiến, yêu tộc còn dám gây sự, cùng lắm thì hai nhà lại đánh một lần.

    Lô Quân Hạo nói ra lo lắng của mình, ngay sau đó ánh mắt chậm rãi nhìn về phía Trình Cung, hắn muốn biết Trình Cung nghĩ như thế nào, quyết định làm sao.

    - Ngoại công nói không sai, không gian gia tốc không phải vạn năng, sở dĩ đại gia tộc hạn chế một ít thiên tài trẻ tuổi sử dụng quá mức, cũng là có hàm nghĩa đặc thù.

    Con đường tu luyện, mỗi một bước đều là một quá trình cảm ngộ Thiên Đạo, dù cho ngươi có tài nguyên tốt, nếu như không rõ những thứ này chỉ là phụ trợ cho một giai đoạn nào đó, nếu như quá mức ỷ lại, không tự mình từng bước từng bước đi lên con đường của mình, cuối cùng thời điểm vấn Đạo sẽ xuất hiện vấn đề.

    Đương nhiên, nếu như không cân nhắc nhiều như vậy, dưới vấn Đạo cường hành tăng lên cũng không phải là không thể nào, nhưng coi như hắn mạnh mẽ tăng lên hơn nữa ta cũng có biện pháp của ta.

    Kỳ thực có câu nói Trình Cung chưa nói, nếu như bàn về cường hành tăng lên mà hậu quả nhỏ nhất, vậy thì trừ hắn ra không còn có thể là ai khác.

    Bởi vì kiếp trước hắn chính là như vậy, muốn đạt đến cảnh giới kiếp trước, hầu như sẽ không gặp phải vấn đề đặc biệt lớn, sẽ không giống người khác bị khốn mấy trăm, mấy ngàn thậm chí hơn vạn năm.

    Nhưng Trình Cung ở rất nhiều thời điểm đều sẽ chú trọng thu hoạch cảm ngộ ở kiếp này, mỗi lần tăng lên thu hoạch đều sẽ rất lớn, bởi vì mục tiêu của hắn là muốn trùng kích độ cao mà đời trước chưa đạt tới.

    Đặc biệt là sau khi rời khỏi Càn Khôn đan giới, không ngừng phát hiện một ít bí mật, ở trong lòng Trình Cung càng mưu tính một ít chuyện.

    Đương nhiên, thời điểm nên tăng lên Trình Cung sẽ không khách khí, đặc biệt là thời điểm lợi dụng Hư Không Âm Dương Đỉnh tăng lực lượng lên, bản thân điều này là một quá trình hắn dung hợp với Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Bây giờ ta cần luyện chế một loại đan dược mình cần, phụ trợ ta đột phá đến cảnh giới Thiên Anh.

    Bởi vì thần niệm, thân thể của ta vượt xa lực lượng, nếu muốn đột phá phải cần lực lượng quá mức khổng lồ, nhất định phải có một loại lực lượng thôi động.

    Lần trước ta ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đánh vỡ thiết luật Cửu Châu, tích súc đến nghìn Long lực mới bắt đầu đột phá, lúc đó là mượn nhờ đại trận của bốn người Côn Bằng Thái tử, Vũ Thân Vương, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh Thái tử bố trí mới đột phá, trực tiếp đạt tới cảnh giới Địa Anh.

    Mà bây giờ, chỉ cần ta đạt tới cảnh giới Thiên Anh, mới chắc chắn thắng Côn Bằng Thái tử.

    - Còn thiếu cái gì?

    Lô Quân Hạo nhìn về phía Trình Cung, nhắm thẳng vào vấn đề then chốt.

    - Âm Dương Thảo, Huyền Quy Cốt vạn năm, một ít tài liệu khác tương đối dễ dàng một chút, đại khái còn thiếu mười mấy vị, một lúc nữa ta sẽ liệt kê, chắc hẵn Thiên Cung thần điện sẽ có.

    Hiện tại thời gian xác thực rất khẩn cấp, Trình Cung sẽ không khách khí với người thân của mình, có cái gì thì nói cái đó.

    - Ta biết làm gì để có Âm Dương Thảo, chỉ là nơi đó rất nguy hiểm, ta thấy tác dụng không lớn nên không đi hái, bây giờ ta lập tức dẫn người đi hái Âm Dương Thảo.

    Lập tức Lô Dực Thiên nhớ tới chuyện ở Sở thành, lúc đó còn không biết thân phận của Trình Cung, cũng không biết quan hệ lẫn nhau.

    Hiện tại địa vị của Trình Cung ở trong lòng của hắn chỉ đứng sau Lô Quân Hạo, vừa nghe Âm Dương Thảo hắn lập tức đứng lên.

    - Cầm lệnh bài của ta, các Thái Tôn trong tộc tùy ngươi chọn, mau chóng mang Âm Dương Thảo về.

    Nếu như thực sự không lấy được lập tức cho ta biết, ta nhớ lão tổ ở Linh Sơn có một gốc, không được ta liền đi Linh Sơn một chuyến.

    Lô Quân Hạo trực tiếp ném một khối lệnh bài cho Lô Dực Thiên, sau đó nhìn Trình Cung nói:

    - Đi, ngoại công mang ngươi đi tản bộ, thuận tiện nói chuyện phiếm.

    - Xoạt...

    Sau một khắc, Trình Cung bị một tầng hào quang bên người Lô Quân Hạo bao vây, phát hiện người đã ở trong tinh không mênh mông, còn Cửu Châu đại địa chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy, đã không biết ở bên ngoài mấy trăm nghìn dặm.

    Loại nhìn thấy này, giống như mọi người ở Cửu Châu nhìn tinh cầu nhỏ bé trong tinh không.

    Mỗi lần Lô Quân Hạo bước ra một bước, cảnh vật xung quanh đều cấp tốc biến hóa, bởi vì ở trong tinh không, gần như không có cảm giác khoảng cách, nhưng Trình Cung rõ ràng đây là Lô Quân Hạo dùng lực lượng nửa bước Thiên Tôn mang hắn qua lại trong tinh không.

    - Kỳ thật thiên tư của gia gia rất cao, nhưng đáng tiếc năm đó khúc mắc quá nặng, một lòng chiến đấu ở Lam Vân đế quốc, không có biện pháp buông xuống.

    Cũng còn tốt, bây giờ có thể buông xuống, ngược lại là một khi Chiến Thiên tu luyện trở lại, tốc độ sẽ rất nhanh.

    - Xác thực thiên phú tu luyện của Tống gia gia rất mạnh, đặc biệt là hắn có thể chuyên tâm, còn gia gia...

    Vẫn cần phải có thời gian!

    - Không sai, cần một ít thời gian, thời gian có thể thay đổi tất cả, con đường tu chân vấn đạo từ từ không hẹn, chính là tiêu diệt tất cả thời gian, hiếm thấy ngươi bằng ấy tuổi đã có thể nhìn thấu.

    - Cho nên ta càng thêm quý trọng tất cả bây giờ, quý trọng người ở bên cạnh.

    -

    Sau này có tính toán gì không, xem tin tức tình báo nói ngươi muốn khai tông lập phái.

    - Là muốn dựng lên một thế lực, tính cách của ta luôn thích gây sự, có lúc đơn đả độc đấu xác thực không được, có thế lực sau này sẽ không bị người khác khi dễ.

    - Trước đây không có ngoại công, từ nay về sau xem ai dám khi dễ ngươi.

    Lô Quân Hạo trừng mắt lên, cực kỳ thô bạo nói.

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Bất kể là ta hay là người bên cạnh ta, tổng thể cần một nơi để đoàn kết chung một chỗ, hơn nữa dù sao tình huống của Thiên Cung thần điện rất đặc thù.

    Cũng không thể tại thời điểm ta muốn sửa người, lại để ngoại công mang theo đại đội nhân mã giết tới, không tiện.

    Trình Cung thuận miệng nói, trên Cửu Châu đại địa không cần nói có Thiên Cung thần điện làm hậu thuẫn, coi như thế lực bây giờ của Trình Cung cũng không có ai dám dễ dàng trêu chọc, coi như Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông cũng phải ước lượng một phen.

    Nhưng Trình Cung nghĩ tới là sau này tiến vào Linh Sơn, thậm chí...

    Giống là bước chậm trên đường, tùy ý nói chuyện phiếm, thực tế lại là bước trong tinh không, mỗi một bước của Lô Quân Hạo là có vô số tinh cầu xẹt qua bên người, hai gia tôn trò chuyện rất tùy ý.

    Trình Cung cười cười không nói gì, sau khi sống lại hắn nghĩ tới đầu tiên chính là có đầy đủ lực lượng trở lại Linh Sơn lần thứ hai, nhưng từ khi rời khỏi Càn Khôn đan giới, lại thêm gặp được Đông Phương Kim Đan, làm hắn dần dần có một ít ý nghĩ khác, chỉ là hiện tại hắn vẫn chưa thể nói quá nhiều với người khác.

    Chương 1192: Huyền Quy mười vạn năm.

    - Ngoại công, quan hệ của Thiên Cung thần điện và Linh Sơn là gì?

    - Sau khi Linh Sơn xuất hiện, trên chín tầng trời xuất hiện khe nứt, Lô gia ta phụ trách trấn thủ nơi này.

    - Lẽ nào không có cách nào chữa trị khe nứt này, cứ trấn thủ như vậy mãi mãi sao?

    - Không có, căn cứ vào ghi chép của Lô gia, năm đó khe nứt này vừa mới xuất hiện, tuy không thể phi thăng nhưng lúc đó có các loại tiên nhân cường đại, ngay cả tiên nhân cũng không thể làm gì.

    Bây giờ càng không cần phải nói, ngay cả những lão gia hỏa bên trong Linh Sơn cũng biến mất rồi, mười mấy năm trước thời điểm ta huyên náo lợi hại nhất mới xuất hiện mấy lão già.

    Đây là bởi vì Lô gia chúng ta có công trấn thủ khe nứt cửu thiên, còn có một vị lão tổ đủ mạnh, suýt nữa đánh nhau với vị kia của yêu tộc bọn họ mới đứng ra, loại thời điểm này ai tới quản chuyện này.

    Còn Lô gia chúng ta, đây đã trở thành một bộ phận trong tính mạng của chúng ta, không có biện pháp, cứ tiếp tục như vậy đi.

    Rời Linh Sơn, Tiên lộ đoạn, từ khi Linh Sơn xuất hiện thì phi thăng chỉ có trong truyền thuyết, không thể nào khảo chứng phi thăng là thế nào.

    Lúc trước đạt đến Thiên Anh đỉnh phong, sau đó chuyển hóa Thuần Dương là có thể phi thăng, mà sau khi Linh Sơn xuất hiện thì lại không người có thể phi thăng.

    Sau khi mọi người đạt tới Thuần Dương sẽ tiến vào Linh Sơn, bằng không sẽ khó đột phá, càng phải chịu quy tắc của Cửu Châu đại địa áp chế.

    Trước đây Trình Cung cũng không quan tâm cái này, bởi vì hắn say mê luyện đan, đồng thời lực lượng bản thân cũng không đạt đến mức cao nhất, nhưng đời này Trình Cung lại bắt đầu đi tìm kiếm những vấn đề này, chỉ là chính bản thân hắn cũng rất rõ ràng, những chuyện này không vội vàng được.

    - Đến rồi.

    Đột nhiên Lô Quân Hạo dừng bước, hắn đã mang theo Trình Cung đi tới một tinh cầu to lớn, dừng lại ở bên trên biển rộng mênh mông vô bờ.

    - Huyền Quy Cốt Vạn Năm?

    Trình Cung cũng biết, ngoại công không thể nào thật sự nhàn hạ thoải mái mang theo mình đi dạo như vậy.

    - Huyền Quy là không sai, bất quá đây cũng không phải là Huyền Quy vạn năm, dựa vào điển tịch Lô gia ghi chép, rất có khả năng gia hoả này là Huyền quy từ Cửu Châu đại địa rời khỏi Thần Long Tiên Cung tại thời điểm đại chiến năm đó, ngươi nói bao nhiêu năm rồi.

    - Dựa vào!

    Trình Cung nghe xong cũng nhảy dựng, gia hỏa ở thời đại Thần Long Tiên Cung, vậy nó bao nhiêu tuổi đây.

    - Quy huynh, vãn bối Lô gia luyện đan cần ngài giúp đỡ, xin ban cho một chút Huyền quy cốt.

    Lô Quân Hạo khách khí nhìn về hải dương phía dưới thi lễ.

    Ở tu chân giới nếu như không có quan hệ trực tiếp, tất cả đều là xem thực lực nói chuyện, nếu như luận bối phận như Lô Quân Hạo từng nói, con lão Quy này là gia hoả từ thời đại Thần Long Tiên Cung, Lô Quân Hạo cũng không có biện pháp xưng huynh gọi đệ với hắn.

    Nhưng trên thực tế, bây giờ Lô Quân Hạo cũng là một chân bước vào Thiên Tôn, chỉ cần không phải tồn tại đi ra từ Linh Sơn, ở Cửu Châu đại địa, vô tận tinh không, thì hắn có thể ngang hàng luận giao với tất cả nhân vật đỉnh cấp.

    - Ầm ầm...

    Toàn bộ tinh cầu đều run rẩy một chút, dưới mặt biển to lớn vô biên trong chớp mắt như có một ngọn núi nhỏ dựng đứng lên.

    Lấy mắt thường xem đó chính là một ngọn núi đột nhiên dựng thẳng lên trên biển, xuyên thẳng mây xanh.

    Nhưng lấy thần niệm của Trình Cung lại rõ ràng cảm ứng được lực lượng khổng lồ bên trên.

    Mẹ nó chứ, đây chỉ là một bàn tay a.

    Không đúng, phải nói là một cái chân của Huyền Quy.

    Huyền Quy, bắc phương chi Thần, quy xà hợp thể, trên giáp xác có đằng xà uốn lượn quấn quanh.

    Trên người thủy hỏa tương giao, tức Huyền Vũ.

    Thời điểm Trình Cung nghĩ đến tình huống của Huyền Quy, giữa bầu trời lại biến thành một mảnh hoả hồng, như Long qua lại bên trong hỏa vân.

    Cự xà giống như Long qua lại bên trong Hỏa Vân đột nhiên há mồm nói chuyện:

    - Trong vòng mười hơi thở, không được mượn bất luận ngoại lực gì, có đạt được hay không, xem bản thân của hắn.

    Không cần ngoại công nói chuyện, Trình Cung đã hóa thành một đạo quang mang nhằm về phía Huyền Quy trảo kia, đồng thời thân thể cũng không ngừng lớn lên.

    Nếu nói không mượn ngoại lực, vậy thì không thể dùng lực lượng hỏa diễm Hỏa Long cùng lực lượng nguyên tinh thôi động, tự nhiên không có biện pháp bạo phát một kích uy mãnh như trước đó.

    Nhưng trong nháy mắt Trình Cung đến bên cạnh Huyền quy trảo, lực lượng thân thể cũng đã đạt đến Thiên Anh đỉnh phong.

    Một quyền trực tiếp đánh về Huyền Quy trảo này.

    Ầm...

    Huyền Quy trảo kia giống như một toà núi thịt to lớn, sau khi lực lượng Trình Cung oanh kích tới, núi thịt bị lún vào trong mấy trăm mét, nhưng sau đó không chút tổn hại nhanh chóng bật trở lại.

    Kháo!

    Trình Cung không nhịn được mắng một câu, đây cũng quá biến thái đi, nhất định là lão già này cố ý, nhưng dù vậy phòng ngự này cũng quá biến thái đi.

    Nếu như sử dụng Phá Kiếp Thương, Trình Cung không tin không phá được, nhưng trước đó đã nói không thể sử dùng ngoại lực.

    - Thất Tinh Phá Không trảm!

    Trình Cung dẫn động tinh lực ở Vân Ca thành, trong cơ thể cũng không ngừng tích súc tinh lực, đây thuộc về lực lượng bản thân, hơn nữa vô cùng sắc bén, trong nháy mắt hóa thành một đạo Thất Tinh Phá Không Trảm to lớn.

    - Ầm!

    Thất Tinh Phá Không Trảm oanh kích tới, Huyền Quy trảo như núi thịt này đột nhiên ngưng tụ, trực tiếp trở nên cứng rắn cực kỳ, Thất Tinh Phá Không Trảm oanh kích lên trực tiếp vỡ vụn, cũng không có hiệu quả gì.

    Mẹ nó, bản đại thiếu cũng không tin.

    Trình Cung cũng nổi giận, khẳng định lão Quy này biết thực lực của mình, cho là mình căn bản không thể nào lấy đi, lại không thể không bán mặt mũi cho ngoại công, nên xuất ra cái đề mục này, ngày hôm nay nếu không cho ngươi ra chút máu, bản đại thiếu không gọi đệ nhất đại thiếu Cửu Châu.

    Thầm nghĩ vậy, song chưởng của Trình Cung khép lại giơ lên, trong nháy mắt thân thể điên cuồng xoay tròn.

    Lấy thần niệm Thuần Dương thôi động, giờ khắc này sử dụng Cự Linh Biến, thân thể đạt đến Thiên Anh đỉnh phong làm trụ cột, tốc độ thân thể chuyển động càng lúc càng nhanh.

    Giống như mũi khoan to lớn đánh về phía Huyền Quy trảo, nhưng mà trong nháy mắt oanh kích đến bên trên, cũng cảm giác được một cỗ lực lượng cứng rắn khó có thể phá tan.

    Mà giờ khắc này, Hỏa Vân giữa bầu trời cũng đã thu nạp, Huyền Quy trảo to lớn này cũng bắt đầu chìm vào đáy biển, hiển nhiên thời gian mười hơi thở sắp đến, Trình Cung cũng không thể được đến đồ vật gì, nó cũng coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ.

    - Còn muốn chạy, phá cho bản đại thiếu!

    Trình Cung đã sớm ngưng tụ bản mạng chân hỏa, thời điểm ở một hơi thở cuối cùng không ngừng va chạm với Huyền Quy trảo, đầu ngón tay bị va chạm bay ra ngoài.

    Địa Anh đỉnh phong, trường kỳ phát huy ra lực lượng Thiên Anh đỉnh phong, như vậy cũng không thể phá tan, thi triển Thất Tinh Phá Không Trảm có thể so với một kích của Đạo khí hạ phẩm bình thường vô hiệu, bởi vậy có thể thấy được lực phòng ngự của Huyền Quy này đã biến thái đến mức độ nào.

    Chương 1193: Côn Bằng thái tử.

    Nhưng đang ở một hơi thở cuối cùng, dưới tình huống Trình Cung không sử dụng những ngoại lực khác, giờ khắc này mình sử dụng đòn sát thủ lợi hại nhất, bản mạng chân hỏa.

    Rầm rầm rầm...

    Toàn bộ hải dương giống như nước sôi trào, Huyền Quy trảo to lớn đã muốn thu trở lại đột nhiên run lên.

    Mà thân thể xoay tròn của Trình Cung đã nhảy vào bên trong thịt, sau khi đi vào trực tiếp oanh kích lên xương, trong nháy mắt vô số huyết dịch xung quanh bị bản mạng chân hỏa của Trình Cung luyện hóa, mấy ngàn thậm chí có thể là mấy vạn cân huyết dịch trong nháy mắt bị tinh luyện, luyện hóa thành mười mấy giọt Huyền Quy tinh huyết, mà cuối cùng Trình Cung cũng oanh kích vào xương, một khối Huyền Quy cốt to bằng bàn tay cũng bị oanh ra.

    Ầm...

    Trình Cung liền cảm giác thân thể của mình bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ đến cực điểm bắn ra, nhưng lực lượng này cũng còn tốt, không có ý tổn hại đến hắn, bằng không lần này đủ để lấy tính mạng của hắn.

    - Hống...

    Đột nhiên, dưới đáy biển truyền đến tiếng gầm giận dữ, mà cự xà trên bầu trời đã biến mất cũng xuất hiện, long xà đồng thời phát hỏa.

    - Quy huynh chi ân Lô gia khắc trong tâm khảm, cảm tạ, cảm tạ.

    Vẻ mặt Lô Quân Hạo tươi cười, sau một khắc khoát tay đã trực tiếp mang Trình Cung rời khỏi tinh cầu này.

    - Ha ha...

    Sau khi Lô Quân Hạo mang theo Trình Cung rời khỏi trăm vạn dặm, lúc này mới dừng lại cất tiếng cười to:

    - Lần này lão Huyền quy thua thiệt lớn rồi, phỏng chừng hắn hối hận muốn chết, mấy nghìn năm sau cũng đừng nghĩ muốn đồ vật với hắn.

    Trình Cung nhìn mười bảy giọt tinh huyết to bằng nắm tay bay lượn trước người, tản ra sức sống vô cùng kỳ lạ, còn có một khối Huyền Quy cốt to bằng bàn tay, cũng rất sảng khoái.

    Lần này thực sự là không ngờ có thu hoạch lớn, loại đồ vật này kiếp trước hắn cũng không có được qua, tuy rằng cũng có Huyền Quy cốt mấy vạn năm, bình thường đều là từ trong hài cốt có được, hoàn toàn không có biện pháp so với thứ này, đặc biệt Huyền quy tinh huyết là bảo bối chân chính a.

    Đồ chơi này luyện hóa chút nữa, một giọt Huyền quy tinh huyết luyện hóa thành đan dược, có thể khiến một người bình thường có được tuổi thọ ngàn năm, người tu luyện dùng càng không cần phải nói, rất nhiều chỗ tốt a.

    - Ngoại công, hình như con Huyền Quy này rất cho người mặt mũi, bằng không hắn thể không phản ứng chúng ta, phỏng chừng coi như ngoại công cũng không làm gì được hắn.

    - Tiểu tử thối ngươi, muốn hỏi chuyện gì liền trực tiếp nói không được sao, ngoại công ngươi chẳng qua là Thuần Dương mà thôi, nào có mặt mũi lớn như vậy.

    Đây là giao tình của Lô gia chúng ta và lão Huyền quy này ở mười mấy vạn năm trước, năm đó tổ tiên Lô gia đã cứu nó.

    Sau đó hắn cũng đã giúp Lô gia, đến giờ vẫn liên hệ cùng Lô gia.

    Lão Huyền quy này không muốn tiến vào Linh Sơn, sợ bị người bắt, nhưng ở nơi này nó cũng không đột phá được, lại không muốn nhúc nhích.

    Sau đó Lô gia chúng ta làm mấy trận pháp, mỗi lần chiến đấu cùng liên minh tinh không, sẽ nghĩ biện pháp nhốt lại một nhóm người truyền tống đến chỗ hắn, hắn có thể nuốt những tồn tại này như đồ ăn, cũng có thể giúp chúng ta giải quyết một bộ phận địch nhân, bí mật này trừ những nhân vật trọng yếu của Lô gia ra thì không một ai biết.

    Lô Quân Hạo nói:

    - Đương nhiên, bởi vì sự tồn tại của nó, nó cũng sẽ định kỳ đưa tới một ít đặc sản của tinh cầu vô dụng đối với nó, nhưng đối với người tu chân mà nói là bảo bối quý giá, thậm chí cách mấy nghìn năm sẽ đưa tới một ít huyết dịch trên người nó cho Lô gia, chuyện này đối với nó không có ảnh hưởng gì, nhưng đối với chúng ta lại có tác dụng rất lớn, lão gia hoả mười mấy vạn năm, bất cứ cái gì trên người hắn đều là bảo, vì lẽ đó lần này ngươi kiếm được rất lớn.

    - Không trách được, phỏng chừng hắn cho là ta không chiếm được cái gì, sau đó đưa ta một chút đồ vật rồi đuổi đi, không nghĩ tới...

    Ha ha.

    Trình Cung cười khoát tay, đưa chín giọt Huyền Quy tinh huyết tới trước người Lô Quân Hạo.

    - Đây thật là thiên địa chí bảo, coi như ở Linh Sơn cũng rất khó chiếm được, nhưng ngươi cần cái này hơn ngoại công và Lô gia, ngươi cứ giữ lấy.

    Lô Quân Hạo khoát tay chặn lại, những Huyền Quy tinh huyết này đều trở lại trước người Trình Cung.

    Nếu ngoại công cũng nói như vậy, Trình Cung cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp thu hồi tất cả vào giới chỉ không gian, Lô Quân Hạo lập tức mang Trình Cung chạy về Thiên Cung thần điện, trong lòng Trình Cung thì đang cân nhắc, lần này có Huyền Quy tinh huyết, phương pháp phối chế Âm Dương Phá Thiên Đan ngược lại có thể điều chỉnh một ít, sau khi trở về nhìn ngoại công có thể tập hợp một ít dược liệu khác hay không, nếu như có thể tập hợp, lúc này mới điều chỉnh đan phương Âm Dương Phá Thiên Đan.

    ...

    Máu tanh, giết chóc, vô số Ma Vương, Đại Ma Vương thậm chí Ma Hoàng cũng điên cuồng lên, mục tiêu của bọn họ chỉ có một, chính là xé nát gia hỏa đứng trên vô số thi thể Yêu Ma kia.

    Trên người hắn tản mát ra tinh huyết, sức mạnh, làm cho những Ma Hoàng bị thương nặng cũng tim đập thình thịch.

    Đặc biệt là hai vị Ma Hoàng đỉnh phong, bọn họ có thể rõ ràng cảm nhận được, nếu như có thể nuốt chửng người trẻ tuổi trước mắt kia, bọn họ liền có thể đột phá đến cảnh giới Thiên Ma Hoàng, mới có cơ hội sống sót rời khỏi nơi này.

    ...

    Cho nên bọn hắn lần lượt xung phong, lần lượt liên thủ oanh kích, chính là muốn giết chết người này.

    Đứng trên vô số thi thể Ma Vương, Đại Ma Vương cùng Ma Hoàng chồng chất thành núi, Côn Bằng Thái tử ngạo nghễ nhìn yêu ma phía dưới xung phong liều chết lần thứ hai, bọn họ muốn nuốt mình, há lại biết Côn Bằng tộc có bản lĩnh thôn phệ nhật nguyệt, nắm bắt tinh cầu.

    Đã trải qua truy sát lúc đầu, đến cuối cùng quyết chiến, thực lực ổn định, hắn đã triệt triệt để để chưởng khống tất cả lực lượng tu luyện gần hai mươi năm ở chỗ này.

    Tuy giờ khắc này hắn đã bị thương, nhưng hắn đã không có hứng thú chơi cùng những người này nữa.

    Trong nháy mắt thân thể Côn Bằng Thái tử biến hóa thành bản thể, to lớn đến mấy ngàn mét, những Đại Ma Vương thậm chí Ma Hoàng kia nguyên bản to lớn, ở trước mặt bản thể của Côn Bằng Thái tử liền có vẻ nhỏ bé như vậy.

    Côn Bằng Thái tử bây giờ, hiển hóa ra ngoài đã không còn là hư ảnh, mà là bản thể chân thực.

    Bỗng nhiên Côn Bằng Thái tử há miệng hút vào, như gió thu cuốn hết lá vàng, trực tiếp hút toàn bộ yêu ma phía dưới vào trong miệng, tuy rằng những yêu ma này cũng kịch liệt phản kháng, nhưng kết quả đều một dạng.

    Ngay cả hai tên Ma Hoàng đỉnh phong bị thương kia cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, hoàn toàn bị Côn Bằng Thái tử nuốt vào trong bụng, tồn tại dám hút địch nhân vào trong bụng như nuốt đồ ăn, tự nhiên đều có phương pháp tiêu hóa.

    Những yêu ma kia tiến vào trong bụng Côn Bằng Thái tử rất nhanh bị diệt vong toàn bộ, hóa thành từng đạo từng đạo lực lượng cho Côn Bằng Thái tử sử dụng, tuy bây giờ Côn Bằng Thái tử không thể lợi dụng nhiều những thứ này, nhưng cũng làm cho vết thương của hắn khôi phục nhanh chóng.

    Chương 1194: Kim Bằng Kiếm.

    Sau một khắc, Côn Bằng Thái tử đã hóa thành hình người, đứng ngạo nghễ nhìn không trung xa xa.

    - Đường đường là Thiên Ma Hoàng của U Minh luyện ngục, lẽ nào ngay cả dũng khí xuất thủ cũng không có sao?

    - Cạc cạc...

    Ở phía xa, một thi thể đột nhiên ngồi dậy, phát sinh tiếng cười khủng bố quỷ dị:

    - Tiểu tử, này nếu như ở U Minh luyện ngục, bản Thiên Ma Hoàng đã sớm giết chết ngươi, sau đó biến đổi một trăm lẽ tám cách ăn rồi, nhưng đáng tiếc nơi này là không gian nguyên giới của lão tử Côn Bằng Đại Đế ngươi.

    Ngươi cho rằng ta sẽ ngốc như những gia hoả kia sao, cho rằng giết ngươi xong liền có thể chạy trốn được.

    Côn Bằng Đại Đế, ngươi trấn thủ U Minh tuyệt vực, chinh chiến cùng đại quân U Minh luyện ngục nhiều năm như vậy, hẳn phải biết Thi Ma bộ tộc ta vốn là tầng dưới chót U Minh luyện ngục.

    Nhưng một khi trưởng thành sẽ cũng có một chút khác biệt, chí ít sẽ không tùy ý bị người điều khiển.

    Coi như Côn Bằng Đại Đế ngươi tự mình ra tay, ta không muốn trở thành đá mài dao cho ngươi nhi tử, ngươi cũng không làm gì được ta.

    Côn Bằng Đại Đế, giờ khắc này ta chết cũng không chiến, có phải dũng khí to lớn nhất hay không.

    Thi ma cũng không phải là uy hiếp, đối với sinh vật sống ở U Minh luyện ngục bọn hắn mà nói.

    Máu tanh, tàn bạo, hung ác chỉ là cơ bản nhất, không có trí tuệ cùng tâm chí không sợ hãi hết thảy, cũng không thể nào đi tới cảnh giới Thiên Ma Hoàng này.

    Thi ma Thiên Ma Hoàng chỉ là Thiên Ma Hoàng sơ kỳ, cũng là tương đương với Thuần Dương sơ kỳ nhân loại, mà thời điểm Thi ma Thiên Ma Hoàng bị bắt đã bị thương một ít, nhưng hắn vẫn không động.

    Bao quát khi Côn Bằng Thái tử bị thương, hắn cũng không có suy nghĩ bắt Côn Bằng Thái tử lại để uy hiếp, hoặc là nuốt chửng để thực lực tăng cường.

    Bởi vì chỉ có hắn rõ ràng nơi này là không gian nguyên giới của Côn Bằng Đại Đế, tất cả nơi này đều do Côn Bằng Đại Đế điều khiển, một tia thần niệm của Côn Bằng Đại Đế, ở chỗ này có thể chuyển hóa thành Lôi Đình.

    Đủ để giết chết hắn.

    Cho nên hắn rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức trực tiếp không ra tay, có thể giết ta, nhưng muốn cho ta trở thành đá mài dao cho nhi tử của ngươi, không thể nào.

    Ầm...

    Trên bầu trời xuất hiện một đoàn mây, không tính là mây chân chính, nhưng cũng mang theo uy áp vô thượng, thay đổi khó lường.

    - Cho ngươi một cơ hội, ta sẽ không nhúng tay vào khi ngươi chiến đấu với hắn, nếu như ngươi có thể giết hắn đi.

    Ta thả ngươiU Minh luyện ngục.

    Sau một năm mới đi giết ngươi, ta lấy thuỷ tổ linh hồn Côn Bằng thề.

    Trên bầu trời truyền đến âm thanh ầm ầm ầm, như Thần linh trên trời đang nói chuyện, sau đó một thanh trường kiếm khổng lồ, lập loè hào quang màu vàng kim từ không trung bay về phía Côn Bằng Thái tử.

    - Đây là Đạo khí trung phẩm năm đó ta ngang dọc Cửu Châu đại địa sử dụng, Kim Bằng kiếm, chính là sử dụng xương cốt Kim Sí Đại Bàng luyện chế mà thành.

    Hôm nay giao cho ngươi.

    Côn Bằng Thái tử khoát tay, đã nắm Kim Bằng kiếm này trong tay, trong nháy mắt nắm trong tay, hắn có một cảm giác huyết mạch tương liên, mình dĩ nhiên có thể tùy ý thúc dục Kim Bằng kiếm.

    Thi ma Thiên Ma Hoàng chính là chờ đợi một hứa hẹn của Côn Bằng Đại Đế, đến cảnh giới như Côn Bằng Đại Đế, chỉ cần lời hắn nói ra cơ bản sẽ không thay đổi, huống hồ hắn đã thề.

    Cơ hội, cơ hội duy nhất chính là giết chết Côn Bằng Thái tử này, sau đó trốn về U Minh luyện ngục tìm Ma Đế che chở, nếu như mình có thể nuốt Côn Bằng Thái tử này, có cơ hội đạt đến Thiên Ma Hoàng hậu kỳ, đến ở lúc đó khẳng định có vô số Ma Đế nguyện ý thu nhận giúp đỡ mình, dù sao U Minh luyện ngục không phải Cửu Châu đại địa, không ai để ý Côn Bằng Đại Đế.

    - Ầm!

    Trong nháy mắt Côn Bằng Thái tử tiếp Kim Bằng kiếm, hai tay Thi ma Thiên Ma Hoàng nhấn một cái, những thi thể mới vừa rồi bị Côn Bằng Thái tử giết chết kia dĩ nhiên giống như sống lại toàn bộ, cho dù bị xé nát chỉ còn lại nửa đoạn thi thể cũng đứng lên, trong nháy mắt xoay tròn bố trí thành một trận thế to lớn, mà khi đại trận này vận chuyển, thi ma Thiên Ma Hoàng cũng đã tìm được cơ hội, đánh một chưởng về Côn Bằng Thái tử.

    Côn Bằng Thái tử cầm Kim Bằng kiếm trong tay, trong đầu xuất hiện một bộ Kim Bằng kiếm pháp, đây là thần thông chân chính phụ thân hắn truyền thừa xuống, hắn đang truy tìm quỹ tích và cảm giác, sau đó đâm ra một chiêu kiếm...

    Bên trong không gian nguyên giới của Côn Bằng Đại Đế, trận đối chiến siêu cấp, sinh tử quyết chiến mới chân chính bắt đầu.

    ...

    Lô Quân Hạo mang theo Trình Cung về Thiên Cung thần điện không tới nửa ngày, Lô Dực Thiên cũng mang người ở lại, Lô Dực Thiên bị thương không nhẹ, còn có một tên Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng thứ sáu vẫn lạc, nhiều tên Thái Thượng trưởng lão bị thương, nguyên lai nơi đó ẩn giấu một đám yêu thú mạnh mẽ, chứ không phải là một con.

    - Âm Dương Thảo dung hợp trên ba vạn năm, không trách được có quần thể yêu thú cường đại trông coi, Âm Dương Thảo nghìn năm phân Âm Dương, năm nghìn năm Âm Dương rõ ràng, tương khắc sinh lôi kiếp.

    Khi trải qua lôi kiếp gột rửa, đa số Âm Dương Thảo đều sẽ bị tiêu diệt, Âm Dương Thảo sau vạn năm mới bắt đầu liên hệ Âm Dương, trung gian lưu chuyển.

    Nếu như có thể đến ba vạn năm trở lên, đó chính là trải qua hai lần lôi kiếp, Âm Dương dung hợp đã đạt tới trình độ nhất định, đến năm vạn năm liền triệt để dung hợp, liền có thể hóa thành hai đạo thiên địa Âm Dương nhị khí, loại Âm Dương khí thiên địa sơ khai này, tuy rất yếu ớt, nhưng nếu có thể đạt được, đây tuyệt đối là thiên đại kỳ ngộ.

    Trình Cung cầm Âm Dương Thảo mà Lô Dực Thiên mang tới kinh thán nói:

    - Coi như cây Âm Dương Thảo này khoảng chừng ba vạn năm nghìn năm, đã thoáng có một tia khí tức Âm Dương, tu luyện ở xung quanh sẽ có chỗ tốt cực lớn, dù sao thiên địa này đều vì Âm Dương mà sinh, tất cả đều bao hàm Âm Dương bên trong.

    Đồ tốt, lão đệ, giá trị đồ chơi này vượt xa một Đạo khí hạ phẩm a.

    - A...

    Lô Dực Thiên nghe xong lời này cũng ngây ngẩn cả người, nhìn Trình Cung nói:

    - Ca, ngươi không nói giỡn chứ?

    - Trước đây nghe nói qua Âm Dương Thảo rất thần kỳ, nhưng bởi vì đồng thời ẩn chứa hai loại lực lượng cực đoan, cũng chưa từng nghe nói có tác dụng gì lớn, mà một khi tách ra dùng hiệu quả sẽ hạ thấp rất nhiều.

    Nếu đúng như Trình Cung nói, cuối cùng có thể sinh ra âm dương nhị khí thiên địa sơ khai, dù cho yếu ớt cũng giá trị kinh người, chí ít giá trị hai đạo Âm Dương nhị khí có thể so với một Đạo khí thượng phẩm.

    Dựa theo điều này suy tính, Âm Dương Thảo ba vạn năm nghìn năm này xác thực giá trị vượt xa một Đạo khí hạ phẩm.

    Tuy Lô Quân Hạo không biết Âm Dương Thảo cuối cùng có thể sản sinh Âm Dương nhị khí, nhưng lại biết giá trị của Âm Dương nhị khí.

    - Vậy cũng quá khoa trương, lúc đó ta đi tới tinh cầu kia rèn luyện phát hiện cây Âm Dương Thảo này, nhưng khi đó cảm nhận được vài cổ khí tức mạnh mẽ, có một cỗ đã đạt đến cảnh giới Thuần Dương, ta liền tránh ra không đi trêu chọc.

    Chương 1195: Nói giỡn sao?

    - Lần này ca ca luyện đan cần dùng, ta nhờ hai vị Thái Tôn trong tộc và đông đảo Thái Thượng trưởng lão giúp đỡ, lại không nghĩ rằng bọn họ mạnh như vậy, cũng may chuẩn bị sung túc, hơn nữa lực công kích của Thiên Cung thần điện ta mạnh mẽ, nguyên lai đồ vật này trân quý như vậy, không trách được!

    Lô Dực Thiên vừa hài lòng lại ngoài ý muốn.

    - Huyền Quy tinh huyết, Huyền Quy cốt mười vạn năm, bây giờ thêm vào Âm Dương Thảo ba vạn năm nghìn năm, xem ra kế hoạch còn phải thay đổi một ít.

    Có những đồ vật này, khẳng định không thể luyện chế Đạo đan hạ phẩm, ít nhất cũng phải luyện chế Đạo đan trung phẩm mới được, thậm chí có cơ hội luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm.

    Như vậy những dược liệu khác có một ít niên đại cùng dược hiệu không đủ, bởi vì ta còn muốn luyện chế vài loại đan dược khác, hắc hắc, ngoại công, bây giờ ta thời gian cấp bách, không có thời gian từ từ sưu tập, chỉ có thể nhờ ngài...

    Trình Cung cười cười nhìn về phía Lô Quân Hạo.

    Lô Quân Hạo nói:

    - Ngươi nói đi, như thế nào, muốn cái gì, Thiên Cung thần điện, kể cả ngoại công, hiện tại đều nghe ngươi chỉ huy.

    - Đạo đan trung phẩm, Đạo đan thượng phẩm...

    Lô Quân Hạo nói xong mới nghĩ đến một vấn đề, không nhịn được nhìn về phía Trình Cung:

    - Ngươi muốn tìm nhạc phụ ngươi đến giúp đỡ?

    Lô Quân Hạo cũng biết trình độ luyện đan của Trình Cung rất mạnh, nhưng dưới cái nhìn của hắn, Trình Cung có thể luyện chế Đạo đan hạ phẩm hẳn đã là cực hạn, bây giờ là muốn luyện chế Đạo đan trung phẩm thậm chí Đạo đan thượng phẩm, loại người này coi như trong Linh Sơn cũng rất khó tìm.

    Bây giờ ở Cửu Châu đại địa, ngoại trừ mấy lão quái vật ẩn giấu trong Đan sư liên minh ra, cũng là chỉ có Đông Phương Suất vừa đạt đến Thuần Dương trung kỳ mới có năng lực như thế.

    Trình độ luyện đan của bọn họ, trong Linh Sơn cũng xem như đứng đầu, nhưng coi như bọn họ luyện chế Đạo đan thượng phẩm cũng rất vất vả, không dám bảo đảm thành công.

    Nếu như Trình Cung thật sự có thể bảo đảm luyện chế Đạo đan thượng phẩm, có cơ hội luyện chế Đạo đan siêu phẩm, vậy thì đã có năng lực bước lên hàng ngũ thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu.

    Bởi vì trên Cửu Châu đại địa có Đan sư liên minh cùng Đông Phương gia tộc, đều đã từng có người bước lên hàng ngũ Thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu, cho nên mới lấy thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu xưng hô, bằng không đã sớm gọi thập đại Đại sư đan đạo Linh Sơn.

    Bởi vì trong thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu, tuyệt đại đa số đều ở bên trong Linh Sơn.

    Coi như tổ tiên Đan sư liên minh và Đông Phương gia tộc, tuy truyền thừa lưu lại Đan Đạo ở Cửu Châu đại địa, đa số thời gian bản thân đều ở bên trong Linh Sơn.

    - Đan dược này ta khá quen thuộc, tự ta làm được rồi.

    Trình Cung rất bình tĩnh tự tin nói, theo thần niệm khôi phục đến Thuần Dương sơ kỳ, còn có Hỏa Phượng Ma Long và lực lượng bản thân, còn có sử dụng nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, hiện tại Trình Cung ngoại trừ lo lắng tài liệu không đủ, cái khác cũng chỉ có Đạo đan siêu phẩm bây giờ hắn còn không có biện pháp luyện chế.

    Bởi vì luyện chế Đạo đan siêu phẩm, cái kia thật không phải khó bình thường, mặc dù có đệ nhất thần khí Cửu Châu, cũng cần Trình Cung khôi phục chí ít ba phần mười lực lượng kiếp trước trở lên mới được.

    Mình có thể luyện chế Đạo đan trung phẩm, thậm chí...

    Thậm chí Đạo đan thượng phẩm, nói đùa gì vậy?

    Lần này ngay cả Lô Quân Hạo cũng không bình tĩnh rồi!

    Chứ đừng nói là Lô Dực Thiên và Lô Quân ở một bên, đã sớm triệt để ngốc đi, bởi vì ngữ khí của Trình Cung rất tùy ý tự nhiên, loại thời điểm này hắn cũng không đi khoác lác, đó chính là nói...

    Thật sự là vậy.

    Nhưng nếu như là thật sự, đây chẳng phải là nói, trình độ luyện đan của hắn đã sánh nganh với Đông Phương Suất, thậm chí lợi hại hơn so với Đông Phương Suất.

    Phải biết trình độ Đại sư đan đạo loại này, lực ảnh hưởng và tác dụng thậm chí vượt xa một Thuần Dương đỉnh phong, coi như là ở Linh Sơn, những Thiên Tôn kia gặp phải tồn tại có thể luyện chế Đạo đan thượng phẩm cũng cung kính.

    Bây giờ nguyên khí thiên địa suy yếu, Đại sư đan đạo cường đại càng ngày càng ít, mà thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cảnh giới như đám người Đông Phương Suất nếu như không môn không phái, ở Linh Sơn cũng là khách quý.

    - Ca, huynh...

    Vững tin, không phải huynh nói giỡn cùng chúng ta chứ?

    Lô Dực Thiên khó có thể tin tưởng được sự thật này, tuy bây giờ hắn đã rất bội phục ca ca này, nhưng...

    Chuyện này rất khó tin ah.

    - Nếu như ngươi thật có thể luyện, đây chẳng phải là nói trình độ luyện đan của ngươi, không tính những thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu kia, hầu như đã có thể tính là đỉnh phong?

    Ngươi mới bao nhiêu tuổi, tuy rằng ta không hiểu luyện đan, nhưng biết thứ này rất khó chơi a.

    Thiên Cung thần điện chúng ta cũng có người chuyên môn luyện đan.

    Truyền thừa từ thời đại viễn cổ, xưa nay không hề gián đoạn, nhưng người mạnh nhất cũng chỉ có thể luyện chế ra Đạo đan trung phẩm, còn không thể tùy ý luyện chế.

    Mỗi lần luyện chế đều tạo thành kinh thiên động địa, nếu nói nhẹ nhàng như ngươi, e rằng đan sư kia cũng sẽ bái ngươi làm thầy.

    Lô Quân cũng ở một bên nói, không tự chủ được mượn vị cuồng nhân luyện đan kia của Lô gia so sánh với Trình Cung một chút.

    Năm đó vị kia cũng là siêu cấp thiên tài trong phương diện tu luyện, mấy ngàn năm trước đã là cảnh giới Thái Tôn, nhưng đáng tiếc hắn một lòng si mê luyện đan, căn bản không tiến vào Linh Sơn, nhưng coi như hắn lấy Thái Tôn đỉnh phong luyện đan.

    Còn có mấy nghìn năm nghiên cứu, cũng chỉ miễn cưỡng luyện chế mấy lần Đạo đan trung phẩm mà thôi.

    Nhưng mà Lô Quân rất bội phục vị lão tổ kia, rất nhiều người bọn họ đều chịu qua ân huệ của vị lão tổ này, hắn không tin Trình Cung có thể đánh đồng với vị lão tổ này.

    - Người nhà mình, không cần bái sư ta cũng sẽ dụng tâm dạy một chút.

    Trình Cung rất tùy ý nói.

    Hắn quả thật có tư cách nói loại lời nói này, bởi vì hắn vốn là tồn tại vượt qua thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu, hơn nữa loại người này kiếp trước hắn gặp qua rất nhiều, ngay cả kiếp này cũng gặp ở Bà La Đa Thần Miếu.

    Dưới cái nhìn của hắn đây không tính là chuyện gì.

    Khẩu khí thật lớn a!

    Không chỉ là Lô Quân, ngay cả Lô Quân Hạo cũng có loại cảm giác này, Trình Cung nói quá tùy ý.

    Hơn nữa không có bất kỳ khiêm tốn chút nào.

    Đây cũng chính là Trình Cung, là thiếu chủ mới vừa trở lại Thiên Cung thần điện, nếu đổi thành một người khác dám nói lung tung như thế, Lô Quân tính khí táo bạo như vậy đã sớm phát nổ, còn Lô Quân Hạo phỏng chừng đã sớm nghe không nổi nữa.

    Lô Quân Hạo nhắc nhở:

    - Tôn nhi, ngươi xác định ngươi nói chính là Đạo đan trung phẩm, không phải Thiên đan trung phẩm?

    - Ừm, ừm.

    Lô Dực Thiên cũng vội vàng gật đầu, lo lắng nói:

    - Ca, nếu như Lão tổ biết người khác nói giỡn ở phương diện luyện đan...

    Hắn thật sự sẽ phát hỏa, gia gia cũng không tiện nói gì... hậu bối Lô gia đạt được đan dược hắn ủng hộ.

    Vô số lần sinh tử bảo mệnh đều dựa vào hắn.

    Chương 1196: Luyện Đan không cần đan đỉnh.

    - Ách, nga!

    Nguyên bản là một chuyện cực kỳ nhỏ, ở Trình Cung xem ra chỉ là nói chuyện phiếm sau khi bàn đại sự, lại không nghĩ rằng lập tức đã biến thành trọng điểm.

    Trình đại thiếu cũng không phải là người có tính khí tốt gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được bọn họ không tin, bên trong còn có bao dung ấm áp.

    Huống chi vừa nãy Âm Dương Thảo, tinh huyết Huyền Quy, Huyền Quy cốt mười vạn năm đều không quan tâm, dây dưa ở phương diện này.

    Cho nên Trình Cung cảm giác như từ mẫu nhìn thấy con mình khoác lác, bọn họ lo lắng hài tử của mình học cái xấu bên ngoài.

    Mà giờ khắc này Trình Cung mới cảm giác được mình cũng không để ý trả lời, lại đưa tới người nhà lo lắng, hắn cũng rất bất đắc dĩ, trong lòng có cảm giác im lặng, mình chỉ là thành thực ở trước mặt người nhà, có cái gì thì nói cái đó mà thôi, ai, xem ra vẫn cần phải ép mình thể hiện tài năng a.

    Ầm...

    Trình Cung khoát tay, ngón tay nhẹ nhàng vẩy một tiếng, một đoàn hỏa diễm lập tức xuất hiện ở trong bàn tay.

    Đây chính là bản mạng chân hỏa của Trình Cung, sau đó Trình Cung lại khoát tay, hỏa diễm Hỏa Long ở bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh xuất hiện, quay xung quanh bản mạng chân hỏa của Trình Cung.

    Trình Cung cũng không giải thích nhiều, hắn trực tiếp động thủ, phải ở trước mặt mọi người, luyện đan không cần đan đỉnh.

    Lượng lớn hỏa diễm Hỏa Long dưới sự khống chế của thần niệm Trình Cung dần dần ngưng tụ, mà Trình Cung tiện tay lấy ra rất nhiều dược liệu.

    Muốn nói luyện đan, bất luận là Lô Quân Hạo, Lô Quân hay là Lô Dực Thiên đều xem qua rất nhiều, thậm chí chính bọn hắn cũng đều đã nếm thử, thậm chí Lô Quân Hạo còn là Đại sư đan đạo cấp một, nhưng mà chỉ vẻn vẹn như thế.

    Cho tới bây giờ bọn họ chưa từng thấy qua không có đan đỉnh còn có thể luyện đan, tuy rằng đến loại trình độ như Lô Quân Hạo, nếu như đạt đến cảnh giới Thiên Tôn, có thể tùy ý áp súc một ít dược liệu cô đọng thành dược tề, nhưng mà chỉ là dược tề, không phải đan dược, hơn nữa cũng chỉ có thể là số ít, số lượng nhiều không phải sức mạnh có khả năng giải quyết, mỗi loại dược tính trong đó phải cân bằng, muốn đạt đến một hiệu quả hoàn mỹ rất là khó khăn.

    Đan đỉnh là cái gì, là một tồn tại không thể thiếu, so với sinh mạng của luyện đan sư còn trọng yếu hơn, bên trong đan đỉnh tốt bao hàm vô số trận pháp, thậm chí nắm giữ hỏa diễm, khí linh cường đại, có thể điều khống hỏa diễm, khống chế dược tính, vô số diệu dụng ở trong đó.

    Không có đan đỉnh làm sao luyện đan?

    Lẽ nào chỉ là cường hành áp súc một ít dược liệu vào một chỗ, nhưng như thế này rất lãng phí, coi như thành công cũng không thể nào đạt đến hiệu quả nhất định, điều này có thể cho thấy cái gì?

    Trong lòng bọn hắn không rõ, nhưng giờ khắc này ai cũng không dám lên tiếng tra hỏi, bọn họ cũng lần thứ nhất nhìn thấy cảnh luyện đan không cần đan đỉnh.

    Theo Trình Cung không ngừng ném dược liệu vào trong đó, hỏa diễm trong tay Trình Cung cũng không ngừng biến hóa, dược liệu khác nhau bay tới địa phương khác nhau, được tinh luyện, sau đó lại không ngừng dung hợp cùng những dược liệu khác.

    Mười loại...

    Hai mươi loại...

    Năm mươi loại...

    ...

    Làm cho bọn hắn khó mà tin nổi chính là, Trình Cung ném dược liệu vào càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nhanh, mà hỏa diễm trong tay Trình Cung cũng dần dần biến hóa, phân ra mấy chục loại hỏa diễm tinh luyện, luyện hóa, còn phải khống chế hỏa diễm bao vây dược liệu đã được tinh luyện, bắt đầu phân loại tiến hành dung hợp.

    Tuyệt vời, nghệ thuật!

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo, Lô Quân, Lô Dực Thiên đều xem trợn tròn mắt, đặc biệt là Lô Quân Hạo còn hiểu được một ít luyện đan chi đạo.

    Đây là tình huống không có đan đỉnh, tại sao hắn có thể đồng thời khống chế nhiều hỏa diễm biến hóa như vậy, có tinh luyện luyện hóa, có dung hợp, có hai lần, ba lần thậm chí bắt đầu dung hợp bốn lần, còn có những biến hoá khác.

    Hỏa diễm biến động, tinh luyện dược liệu, tạo thành một tràng cảnh tuyệt vời không gì sánh kịp.

    Mặc dù Lô Quân Hạo là Đại sư đan đạo cấp một, nhưng hắn đã hoàn toàn xem không hiểu, thần niệm khẽ động...

    Một khi Trình Cung bắt đầu luyện đan, thế giới của hắn không còn tồn tại gì khác, tâm tư hoàn toàn tập trung ở bên trong này, dược liệu đã nhiều đến mấy trăm loại, tuy không sử dụng đan đỉnh, nhưng từ vừa mới bắt đầu Trình Cung không có ý định luyện chế đan dược bình thường.

    Thậm chí hắn bắt đầu lấy thần niệm thôi động hỏa diễm mô phỏng trận pháp, để hỏa diễm trong lòng bàn tay của hắn xuất hiện các loại trận pháp phối hợp hắn luyện đan.

    Chẳng biết lúc nào, ở trong đại điện đã có thêm một người, vóc người nhỏ gầy, hai mắt có thần, chòm râu, tóc, lông mi toàn bộ đều là màu đỏ, giống như hỏa diễm vậy, nguyên bản thời điểm xuất hiện ở đại điện vẫn là một mặt tức giận, nhưng sau đó nhìn thấy Trình Cung luyện đan trong đại điện, hắn lập tức nhịn không lên tiếng.

    Ở trong lòng hắn, có chuyện lớn bằng trời cũng không thể quấy rối luyện đan, cho dù chỉ là một hậu bối đang tập luyện đan.

    Bất quá tiểu tử này đang làm cái gì, sao không thấy đan đỉnh...

    Hỏa diễm của hắn...

    Sau một khắc vị đan si của Lô gia này đã không nhúc nhích một chút, sẽ không phải tiểu tử này luyện đan không cần đan đỉnh chứ, nói đùa gì vậy.

    Nhưng thời điểm hắn nhìn thấy biến hóa trong hỏa diễm, tâm thần trong nháy mắt điên cuồng nhảy lên, toàn thân cũng muốn nhảy nhót ra.

    Đã tinh luyện mấy trăm loại dược liệu, đây là muốn luyện chế Anh đan a, điều này sao có thể.

    Tinh luyện mấy trăm loại dược liệu của Anh đan, sau đó không ngừng dung hợp, không có đan đỉnh làm sao có khả năng làm được, điên rồi, tên tiểu tử này điên rồi.

    Coi như mình, miễn cưỡng không sử dụng đan đỉnh, cậy tài luyện chế đan dược, nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm bình thường mà thôi, hơn nữa dược hiệu sẽ kém rất nhiều, cái loại cậy tài làm việc này có lẽ có mấy người sẽ dùng, thời điểm Lô Phỉ hắn đạt tới Đại sư đan đạo đi tới Trung Châu liền gặp phải loại mặt hàng như vậy, hắn liền đánh tên đó thành đầu heo.

    Bởi vì dưới cái nhìn của hắn, loại cậy tài làm việc này, hoàn toàn là khinh nhờn luyện đan, người như vậy căn bản không xứng làm một luyện đan sư, chứ đừng nói chi là làm một đại sư đan đạo.

    Giờ khắc này một người tuổi còn trẻ đang ở trong Thiên Cung thần điện, ở trước mắt Lô Quân Hạo vừa mới thức tỉnh, hắn cũng cảm giác sâu không lường được, thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lô gia Lô Quân, cùng thiên tài số một trẻ tuổi một đời của Lô gia, ngay cả hắn cũng vô cùng yêu thích Lô Dực Thiên, không sử dụng đan đỉnh luyện chế đan dược, lại là Anh đan, quả thực sai lầm nghiêm trọng, quá vô căn cứ đi.

    Nhưng...

    Nhưng...

    Nhìn những tinh hoa dược liệu trong ngọn lửa không ngừng dung hợp kia, Lô Phỉ dùng sức vuốt vuốt con mắt, những đan dược này dung hợp rất chính xác, biến hóa thần diệu, đã vượt qua sự tưởng tượng của hắn.

    Lô Phỉ tự nhận, coi như cho mình một đan đỉnh Đạo khí hạ phẩm, mình cũng không hẳn có thể làm được loại trình độ này.

    Chương 1197: Đan si.

    Còn đối phương dĩ nhiên có thể dùng thần niệm thôi động hỏa diễm, ngưng kết trận pháp, những trận pháp kia rất thần kỳ, càng vượt qua tưởng tượng.

    Càng xem Lô Phỉ càng kinh ngạc, mà giờ khắc này thấy rõ ràng mỗi loại dược tài biến hóa bất đồng, Lô Phỉ dần dần từ trong khiếp sợ biến thành tập trung, hoàn toàn si mê nhìn.

    Trong đầu không ngừng nghĩ các loại biến hóa ảo diệu, vẻ mặt cũng trở nên rất quỷ dị, một hồi khổ tư, một hồi kinh hỉ, một hồi vô cùng kinh ngạc, một hồi kinh thán...

    Đây mới là luyện đan, nguyên lai là như vậy, không trách được mấy nghìn năm trước mình đạt đến cảnh giới Thuần Dương, nhưng trình độ luyện đan lại chậm chạp không thể đột phá.

    Coi như luyện chế Đạo đan trung phẩm cũng rất mất công sức, tập trung, tỉ lệ hoàn toàn không đúng, bởi vì hắn đã từng thấy qua một vị Thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu luyện đan, vì thế vẫn mô phỏng theo học tập, nhưng mà bây giờ hắn mới phát hiện, nguyên lai mình sai rất nhiều nơi.

    Tuy giờ khắc này xem Trình Cung luyện chế vẻn vẹn là Anh đan, nhưng đến cảnh giới như hắn, một cảm ngộ cùng biến hóa nhỏ bé cũng có thể ảnh hưởng rất lớn.

    Huống hồ hắn ở lúcTrình Cung luyện chế Anh đan học được rất nhiều thủ pháp cơ bản, khống chế lực lượng, hỏa diễm, phối hợp dược liệu, phương diện dung hợp...

    Hiện tại Lô Phỉ có một cảm giác muốn lập tức đi luyện chế một viên Anh đan làm thí nghiệm.

    Hắn tin tưởng, mình dựa theo thủ pháp, khống hỏa, phối hợp dược liệu, dung hợp luyện chế đan dược của tên tiểu tử này, hiệu quả đan dược sẽ mạnh gấp đôi trở lên, thậm chí có thể vượt cấp luyện chế ra đan dược, tỷ lệ luyện chế thành công cũng sẽ tăng lên rất nhiều, đan dược luyện chế ra cũng sẽ rất nhiều, trời ạ...

    Nghĩ đến những thứ này, Lô Phỉ hận không thể lập tức xông lên kéo Trình Cung để hỏi rõ ràng, chẳng lẽ là vị Thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu nào tới, hay là lão bất tử nào đó trong di tích viễn cổ thức tỉnh, thậm chí là tiên nhân Tiên Giới xuất hiện...

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, Trình Cung luyện chế Anh đan cũng đã tới bước cuối cùng, trong nháy mắt ngưng đan, thần niệm của Trình Cung cũng vận chuyển tới cực hạn, khống chế trận pháp ngưng tụ trước đó xoay tròn, cuối cùng hoàn toàn khống chế ở trong phạm vi nhất định.

    Ầm ầm một tiếng nổ vang, giống như lôi âm giữa trời quang, dọa mọi người nhảy dựng.

    Bởi vì bên trên đại điện, dĩ nhiên bỗng dưng bị đánh mở một vết thủng, một tia lôi đình thật sự rơi xuống.

    Không thể nào!

    Đám người Lô Dực Thiên, Lô Quân đều không dám tin tưởng, tuy ánh chớp này không phải rất mạnh, nhưng loại tình huống này rất rõ ràng, chỉ có luyện chế ra Đạo đan mới có thể xuất hiện đan kiếp.

    Nụ cười trên mặt Lô Quân Hạo càng lúc càng rạng rỡ, cuối cùng trực tiếp khống chế thần niệm, hình thành một không gian độc lập ở xung quanh cơ thể, người khác cũng không nhìn thấy, nghe không được cái gì, chính hắn thì lại cất tiếng cười to.

    - Ông bạn già, hảo huynh đệ, thật không nghĩ tới ngươi vì chúng ta bồi dưỡng được Tôn nhi ưu tú như vậy.

    - Hài tử, ngươi thấy không, đây là con trai của ngươi, hắn là nhi tử của ngươi.

    - Để người trong thiên hạ đều nhìn, còn ai dám nói việc làm năm đó của lão tử là sai, Tôn nhi của ta, đó là Tôn nhi của ta...

    Ha ha...

    Lô Quân Hạo cười đến nước mắt chảy ròng, giống như Trình Tiếu Thiên cho rằng Lô Quân Hạo đã chết, mỗi lần uống say là lẩm bẩm, ai nói nam nhi không đổ lệ!

    - Anh đan thượng phẩm...

    Anh đan thượng phẩm cao cấp nhất...

    Không có đan đỉnh lại có thể luyện chế ra Anh đan thượng phẩm, mà tài liệu hắn dùng mình luyện chế nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện chế ra Anh đan hạ phẩm bình thường, điều này sao có thể, điều này sao có thể...

    Lô Phỉ không dám tin tưởng thì thào tự nói, hắn đã triệt để ngây dại.

    Trên trời có một tia lôi đình hạ xuống, Trình Cung không liếc mắt nhìn, giơ tay một cái trực tiếp bắt được nó, chút lôi kiếp này ngay cả trước đây Trình Cung chưa tới Vạn Tượng Nhất Long cũng dám lấy luyện thể, ngay cả Âm Dương Vạn Vật Quyết vận chuyển một lần cũng chưa tới đã hết sạch.

    - Tiếp lấy!

    Trình Cung tiện tay ném Anh đan thượng phẩm vừa luyện chế cho Lô Dực Thiên.

    - Ồ...

    Lúc này Lô Dực Thiên mới phục hồi tinh thần lại, vội vàng đưa tay tiếp được đan dược mà Trình Cung vừa luyện chế xong, hắn còn có thể cảm nhận được đan khí nồng nặc bên trên.

    - Ca, đây là đan dược gì, sao ta chưa từng thấy?

    Giờ khắc này Lô Dực Thiên đã hoàn toàn bị Trình Cung trấn phục, tuy không phải quá hiểu luyện đan, nhưng hắn xem vẻ mặt gia gia, Lô Phỉ lão tổ liền biết, trình độ luyện đan của Trình Cung tuyệt đối không phải bình thường, hoàn toàn không cần nghi vấn, lo lắng.

    - Đúng vậy, đây là đan dược gì?

    Lô Dực Thiên vừa hỏi như thế, sáu ánh mắt đồng thời nhìn về phía Trình Cung, Lô Phỉ càng cảm giác nét mặt già nua khô nóng, may mà Lô Dực Thiên không hỏi hắn, giờ khắc này hắn mới từ trong chấn động tỉnh táo lại, cũng ý thức tới một việc, hắn dĩ nhiên cũng không nhận ra đan dược này.

    Loại chuyện này đối với cấp bậc như hắn mà nói, quả thực là không thể tưởng tượng.

    Đến cảnh giới như hắn, coi như là có một ít đan dược chưa từng thấy, nhưng nhìn tình huống những dược liệu kia phối hợp cùng dược liệu, cũng có thể biết tình huống đại khái và hiệu quả của đan dược này.

    Thậm chí đến cảnh giới như Lô Phỉ, tùy tiện nắm một viên đan dược cho hắn xem một chút, ngửi một thoáng, hắn cũng có thể nói ra hết thảy tin tức, nhưng giờ khắc này hắn căn bản đoán không ra đan dược này là cái gì.

    - Đây là một loại đan dược ta sáng tạo, tên là Nhất Nguyên Đan, vừa có ý tứ ức chế, cũng có tâm ý Nhất Nguyên Quy Chân, Vạn Nguyên Quy Nhất.

    Dùng loại đan dược này sẽ làm hết thảy nguyên khí trong thân thể ngươi đạt tới sự ức chế to lớn, nếu như ngươi không thôi thúc, không đi chiến đấu, nguyên khí trong thân thể sẽ rút lui, trở lại lúc ban đầu.

    Đây cũng chính là tâm ý Nhất Nguyên quy chân, đồng thời cũng là ý tứ ức chế, nhưng hiệu quả ức chế sẽ tăng cường nguyên khí bản thân, độ tinh thuần tăng lên, cường độ tăng lên, một khi ngươi có thể đột phá, có ảnh hưởng của Nhất Nguyên đan này đối với thân thể, thu hoạch kia cũng sẽ vô cùng to lớn, có dùng hay không dùng tự ngươi nhìn mà làm.

    Phục dụng Nhất Nguyên đan thượng phẩm, sợ rằng ngươi phải đạt đến Thiên Anh đỉnh phong mới có thể triệt để tiêu hóa.

    - Bất quá sau khi tiêu hóa xong, nguyên khí trong thân thể ngươi sẽ tinh khiết gấp đôi cùng cấp, cũng sẽ mạnh hơn gấp đôi.

    Trình Cung tỉ mỉ giải thích hiệu quả của Nhất Nguyên đan cho Lô Dực Thiên, loại đan dược này kiếp trước hắn cũng luyện chế qua một lần, lúc đó là luyện chế cho Tiểu Phong Tử.

    Kỳ thực đan dược tương tự, Trình Cung tách ra luyện chế một ít, Bàn Tử, Sắc quỷ cùng người bên cạnh hắn đều dùng qua đan dược tăng độ tinh khiết của nguyên khí, chỉ là bọn hắn còn chưa tới Thiên Anh, không thể dùng loại Nhất Nguyên đan này mà thôi.

    Nhưng Trình Cung đã sớm làm các loại chuẩn bị, một khi bọn họ đột phá, sau này khẳng định có các loại đan dược chuẩn bị cho bọn họ.

    Chương 1198: Phân chia hành động.

    Lô Quân là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Thiên Cung thần điện, Lô Quân Hạo là gia chủ Lô gia, bây giờ càng là tồn tại nửa bước Thiên Tôn, mà Lô Phỉ là lão tổ tông Lô gia, bất luận là thực lực hay trình độ luyện đan đều có một không hai ở Cửu Châu đại địa.

    Bọn họ tùy tiện đi ra ngoài một người, dậm chân một cái Cửu Châu đại địa cũng run lên ba lần, nhưng giờ khắc này nghe Trình Cung giới thiệu xong hiệu quả Nhất Nguyên đan này, mỗi một người đều triệt để hết chỗ nói.

    Trên đời thậm chí có loại đan dược này, nguyên khí trong thân thể tinh khiết gấp đôi là khái niệm gì, nguyên khí so với cùng cấp mạnh gấp đôi là khái niệm gì, hai thứ này gộp lại càng là khái niệm gì.

    Đây cũng không phải là một cộng một đơn giản như vậy, đến thời điểm nhất định tuyệt đối có thể vô địch cùng cấp, miễu sát cùng cấp...

    Ngược lại là Lô Dực Thiên, giờ khắc này chỉ có kinh hỉ, không chút do dự ném Nhất Nguyên đan vào trong miệng.

    - Lô Phỉ Lô gia gặp qua đại sư, vừa nãy không biết đại sư luyện đan, ở bên cạnh thấy được rất nhiều, được lợi rất nhiều, Lô Phỉ dập đầu bái tạ, không biết ngài là vị nào trong thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu?

    Lô Phỉ biết, nếu người này có thể làm cho người khác xem, vậy thì nói rõ không có chuyện gì.

    Hiện tại hắn nghĩ đến cũng bình thường, người tới cảnh giới cỡ này căn bản không sợ người khác nhìn lén, bởi vì coi như mình có cảm ngộ, cũng chỉ là đồ vật rất cơ sở, căn bản không hiểu vị đại sư này luyện chế Nhất Nguyên đan như thế nào.

    Lô Phỉ trước tiên đi tới bái tạ, đồng thời cẩn trọng tra hỏi, trong đầu của hắn nỗ lực nghĩ mấy nhân vật trong thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu, hình như chỉ có gia hỏa kia là biến thái nhất, cường hãn nhất, tuổi trẻ nhất, nhưng lúc ấy hắn đã bị lôi kiếp đánh chết, hẳn không phải là hắn, nhưng đây sẽ là ai chứ?

    - Đừng!

    Lúc này Trình Cung mới chú ý tới Lô Phỉ xuất hiện, lần thứ hai né tránh, loại chuyện này gần đây hắn đã gặp hai lần.

    Lần đầu tiên là nhạc phụ của mình Đông Phương Suất, bây giờ vị này vừa nhìn nhất định là trưởng bối Lô gia, hẳn chính là lão tổ trong miệng đám người Lô Dực Thiên.

    - Lão tổ tuyệt đối đừng như vậy, ta tới giới thiệu cho ngươi một chút, đó là ngoại tôn của ta, từ Nam Chiêm Bộ Châu đến chơi, tên là Trình Cung, ha ha...

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo đã sớm khôi phục, kéo Trình Cung đến trước mặt Lô Phỉ giới thiệu, mới vừa nói ra một câu, đã không nhịn được thoải mái cười to.

    Ai có Tôn nhi ưu tú như vậy không hài lòng a!

    - Trình Cung bái kiến lão tổ.

    Trình Cung lập tức thi lễ cho Lô Phỉ.

    Lô Phỉ nhất thời kinh ngạc, ngẩn người, mãi đến tận lúc Trình Cung thi lễ hắn mới phản ứng lại, vội vàng nâng Trình Cung lên.

    - Cái này sao được, người giỏi làm thầy, ta còn có rất nhiều vấn đề muốn thỉnh giáo ngươi, ngươi thi lễ ta không dám nhận, như vậy đi, ta lại thi lễ trả lại.

    Chúng ta ngang hàng luận giao, tu chân giới đều là như vậy, bất luận tuổi, được...

    Lô Phỉ vừa nói vừa nâng Trình Cung lên, thân thể lui về phía sau một bước muốn thi lễ cho Trình Cung.

    Dựa vào, quả nhiên!

    Trình Cung vô cùng bất đắc dĩ, đối mặt loại đan si này, loại chuyện này đã xem như là bình thường, nếu như mình thật sự sử dụng nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh luyện đan, phỏng chừng sau khi Lô Phỉ này xem xong sẽ giống như Đạm Đài Linh Tuệ Bà La Đa Thần Miếu, chết sống sẽ phải bái mình làm sư phụ.

    Mấu chốt là cái này không giống đối đãi người khác, nếu như là người khác, Trình Cung sẽ trực tiếp ngăn lại, hoặc là tùy ý hắn muốn làm gì thì làm, sau đó tùy ý nói vài câu từ chối nếu không thích.

    Nhưng chuyện này lại khác a, Trình Cung cũng chịu không nổi, dù sao này cũng là tổ tông của mẫu thân, ngoại công còn ở bên cạnh mới chết chứ.

    Bất đắc dĩ, Trình Cung chỉ có cầu viện nhìn về phía Lô Quân Hạo.

    Trong lòng chỉ có thể thầm than, gia tộc lớn nội tình thâm hậu, luôn có thể tạo ra được một, hai người tồn tại thực lực cường hãn như vậy.

    - Không được, không được, lão tổ, hắn là vãn bối của người, cái này sao có thể được, đây là làm loạn lễ nghi mà.

    Tu chân giới lấy thực lực luận bàn, đó là không có quan hệ huyết thống, hắn là ngoại tôn của ta.

    Thời điểm Lô Quân Hạo nói đến ngoại tôn, âm thanh cũng vô cùng vui sướng, hắn tiến lên ngăn cản Lô Phỉ.

    Nhìn thấy ngoại công ngăn cản Lô Phỉ lại, Trình Cung vội vàng nói:

    - Lão tổ, vừa đúng ta muốn luyện chế Đạo đan trung phẩm hoặc là thượng phẩm, cần người giúp đỡ, hiện tại đang muốn tập hợp một ít dược liệu, người xem có thể trước tiên giúp đỡ ta một chút hay không, ta cần những dược liệu này.

    Trình Cung cũng không muốn tiếp tục dây dưa, trực tiếp khoát tay lấy ra một khối ký ức tinh thạch, cấp tốc ghi lại những thứ mình cần vào trong đó, sau đó giao cho Lô Phỉ.

    - Luyện chế Đạo đan trung phẩm, thậm chí thượng phẩm...

    Được, không thành vấn đề, vậy ta liền đi tìm.

    Lô Phỉ nhận lấy, sau một khắc thân hình đã trực tiếp xé rách hư không rời khỏi.

    - Phù...

    Trình Cung đối mặt địch nhân, đối mặt Phong Điểu Tinh Chủ truy sát cũng không mệt như vậy, kháo, sớm biết như vậy hắn sẽ không công khai làm như vừa rồi, vừa nãy bất quá là muốn dùng hành động thực tế để ngoại công nhìn một chút, đồng thời cũng nghĩ đến Nhất Nguyên đan, thuận tiện luyện chế một viên cho Lô Dực Thiên, không nghĩ tới...

    - Ha ha...

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo nhìn Trình Cung, hắn cũng cười không ngậm miệng được, vị này đã từng dẫn dắt Thiên Cung thần điện một mình đối kháng mấy chục thế lực lớn của Cửu Châu đại địa, thậm chí cuối cùng giết về Yêu tộc, ở Linh Sơn đối lập cùng Côn Bằng Đại Đế, giờ khắc này chỉ có thể làm một chuyện, cười.

    Không chỉ là hắn, Lô Quân cũng ở một bên hài lòng cười to, sau đó tiến lên không ngừng nhìn Trình Cung từ trên xuống dưới, giống như phát hiện bảo bối.

    Được rồi, Trình Cung thẳng thắn viết ra một ít thứ mình cần giao cho Lô Quân, sau đó nhìn Lô Quân Hạo nói:

    - Ngoại công, vừa nãy Linh Lung tỉnh lại.

    Nàng vẫn chưa hề thấy người, ta cho nàng đi ra bái kiến ngoại công, bái lạy người.

    Một hồi còn phải phiền người đi Đông Phương gia tộc một chuyến, bởi vì lần này ta phải luyện đan quy mô hơn lớn, ngoại trừ ta luyện chế ra, còn cần nhạc phụ phối hợp.

    Trình Cung nói xong, thần niệm hơi động, Đông Phương Linh Lung đã cất bước xuất hiện từ trong hư không, Đông Phương Linh Lung vừa tu luyện tỉnh lại.

    Nguyên bản bái kiến ngoại công chính là tất yếu, Trình Cung mau chóng giải quyết mấy vấn đề này cho nhanh gọn.

    Quả nhiên như hắn sở liệu, Đông Phương Linh Lung vừa xuất hiện, Lô Quân Hạo, Lô Quân lập tức nghiêm túc rất nhiều, tuy rằng hài lòng nhưng cũng sẽ không giống như vừa nãy, mà Đông Phương Linh Lung cũng rất ngoan ngoãn lễ phép.

    Sau khi nói chuyện một lát, Lô Quân cũng đi trù bị những thứ Trình Cung cần, bởi vì liên quan đến diện rộng.

    Không chỉ là đan dược bình thường, Trình Cung luyện đan cần đồ vật khắp mọi mặt, có rất nhiều là đồ vật hi hữu người khác luyện đan chưa từng sử dụng qua, những thứ này cần Lô Quân động viên Thiên Cung thần điện, hoặc là nghĩ biện pháp khác.

    Chương 1199: Tinh không Tuyệt Vực đón thân gia.

    Lô Quân Hạo thì mang theo Đông Phương Linh Lung rời khỏi Thiên Cung thần điện, trực tiếp chạy tới Đông Bắc Đan Châu.

    ...

    Nơi bí ẩn nhất Nam Cương Độc Giáo, một cánh cửa không gian mở ra, một bóng người từ bên trong cung điện thần bí mênh mông bước ra, nhìn kỹ người này sẽ thấy trên người mang theo một cỗ sát khí khổng lồ, sức mạnh dâng trào kinh người, phía sau đi theo là Đạm Đài Linh Trí, còn có năm tên Thái Thượng trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu.

    Trong đó có một người thực lực đạt đến Thiên Anh đỉnh phong, uy thế mười phần ở giữa đi ra.

    - Thiên Anh tầng thứ sáu, sức mạnh hùng hậu có thể so với Thiên Anh tầng thứ bảy bình thường, con trai của ta quả nhiên kỳ tài ngút trời.

    Lúc này ở chờ đợi ở ngoài cánh cửa không gian kia chính là giáo chủ Nam Cương độc giáo Đoan Mộc Nhất Lệ, lúc này thương thế của Đoan Mộc Nhất Lệ đã hoàn toàn khôi phục, thực lực đạt tới Thiên Anh đỉnh phong, tất cả những thứ này là nhờ phúc của Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu.

    Nàng cùng Đại Tế Ti bởi vì Vũ Thân Vương quay về, Bà La Đa Thần Miếu cũng bằng lòng cho Nam Cương độc giáo triệt để quy phục, đặc biệt còn có Đoan Mộc Nhất Lệ là một vị Thiên Anh đỉnh phong gia nhập.

    - Mười hai năm, ta ở trong đó đợi mười hai năm.

    Côn Bằng Thái tử kia giờ sẽ như thế nào, Trình Cung kia biến mất lâu như vậy không biết ở nơi đâu?

    Toàn thân Vũ Thân Vương tràn ngập sát khí, sức mạnh dâng trào, nghe được Đoan Mộc Nhất Lệ nói, cũng không có bất kỳ hài lòng.

    Hắn ở trong không gian gia tốc tu luyện mười hai năm, bây giờ đã đạt đến bình cảnh, tuy rằng đã là Thiên Anh tầng thứ sáu, nhưng hắn không có một chút vui mừng nào.

    - Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là người thừa kế Bà La Đa Thần Miếu.

    Côn Bằng Thái tử kia không cần đi nói, hắn có yêu tộc làm hậu thuẫn, nhưng mọi người ở lực lượng đỉnh phong đều không kém mấy.

    Không ai làm gì được ai.

    Nhiều nhất là ở thời điểm phân cách Nam Chiêm Bộ Châu, ai cường thế một ít sẽ được nhiều chỗ tốt hơn mà thôi, còn Trình Cung kia ngươi căn bản không cần để ý hắn.

    Thiên Cung thần điện đã phong điện, tuy phụ thân ngươi không chịu tiết lộ sự tình năm đó, nhưng nói trong vòng một trăm năm Thiên Cung thần điện không thể nào quy mô lớn trợ giúp Trình Cung, không có thế lực cường đại ủng hộ, hắn chẳng là cái thá gì cả.

    Tuy cảm giác mẫu thân mình nói rất có lý, mười mấy năm qua Vũ Thân Vương cũng nghĩ như vậy qua vô số lần, nhưng luôn cảm giác bất an trong lòng.

    Năm đó ở Vân Ca thành, mình là thân vương cao quý, hắn bất quá là một thần tử, nhưng mình lại bại trận ảo não rời khỏi đế đô.

    Nam Hoang tranh hùng, hết lần này tới lần khác cũng thất bại, bảo tàng Càn Khôn Đan Tông bị hắn đoạt mất, mãi đến cuối cùng Tần Vô Ngân, Chu Dật Phàm, Nguyệt Minh Thái tử, những người này nắm giữ thế lực, bối cảnh vô cùng cường đại cũng đều vẫn lạc, biến mất từng người.

    Mà thông qua tình báo Bà La Đa Thần Miếu biết được, Trình Cung kia dĩ nhiên chạy đi Đông Bắc Đan Châu cướp dâu, giết Bắc Minh Triều của Bắc Minh gia tộc, bây giờ Bắc Minh gia tộc toàn lực truy nã hắn, thậm chí bởi vậy phát sinh vô số lần va chạm với thế lực ngoại vi của Thiên Cung thần điện...

    - Trình Lam kia thế nào rồi?

    Đoan Mộc Nhất Lệ tự tin nói:

    - Trong cơ thể hắn có một cỗ sức mạnh rất thần bí, ngay cả ta cũng cảm giác rất khủng bố, may mà trước kia niêm phong lại.

    Một khi thứ kia bạo phát, sẽ vô cùng kinh khủng, e sợ toàn bộ Nam Cương cũng sẽ diệt vong, hiện tại phải xem bản thân hắn, xem hắn có muốn khôi phục bình thường, nắm giữ lực lượng mạnh mẽ, chưởng khống nguồn sức mạnh kia hay không, chỉ cần hắn có đầy đủ lòng tham, cuối cùng hắn sẽ có cơ hội đụng chạm đến vật kia.

    - Tốt nhất bạo phát trước khi Trình Cung trở về, tên tiểu tử kia rất tà môn, chỉ cần hắn ở đâu là ta luôn cảm giác chuyện sẽ biến hóa không cách nào nắm bắt.

    Vũ Thân Vương nói xong, suy nghĩ một chút lại nói:

    - Không được, chúng ta vẫn là tự mình đi Vân Ca thành một chuyến, lâu như vậy cũng không có động tĩnh, không biết có xảy ra biến cố gì hay không, chuyện này nhất định phải phát sinh trước khi Trình Cung giao thủ với Côn Bằng Thái tử, chỉ có như vậy mới có thể trọng thương đến Trình Cung kia, đến thời điểm hắn chiến một trận với Côn Bằng Thái tử, tuyệt đối sẽ dùng hết tất cả lá bài tẩy, đến lúc đó mặc kệ ai thắng bại chúng ta đều là người thắng.

    Cũng may ta đã sớm gieo xuống Ma chủng trong lòng hắn, lại mở phong ấn đó ra, tất cả những thứ kia sẽ không thành vấn đề.

    Vũ Thân Vương không còn cái loại tranh cường, háo thắng, bốc đồng trước đó, bắt đầu sắp xếp âm mưu ở sau lưng, Đoan Mộc Nhất Lệ rất hài lòng gật đầu, đây mới thực sự là chuyện thượng vị giả nên làm, nhi tử của nàng là huyết thống cao quý nhất, thân phận cũng là cao quý nhất, chỉ cần điều khiển tất cả là được, còn lại tự nhiên sẽ có những người khác đi làm.

    ...

    Thiên Cung thần điện, luôn luôn đề phòng, quạnh quẽ, là chiến trường thứ nhất đối mặt với đại quân tinh không vô tận, lúc này lại cực kỳ long trọng, con cháu Lô gia đều đang bận bịu, từng dãy đệ tử tinh nhuệ của Lô gia đều xếp thành hàng nghênh tiếp, càng có vô số con cháu không ngừng từ trong tinh không sử dụng Truyền Tống trận xuyên hành, cũng thỉnh thoảng có một ít cánh cửa không gian mở ra, càng có người ở khoảng cách gần trực tiếp xé rách hư không trở về.

    Khẩn trương, bận rộn, náo nhiệt.

    - Lão gia ngài khôi phục xuống núi, lúc này tất cả đều không thành vấn đề, về phương diện Thiên Cung thần điện, chuyện không tiện lão gia ngài cứ việc phân phó ta, tất cả có ta ở đây.

    Bây giờ Đông Phương gia tộc đã được ta sửa trị một lần, tuy còn có Bắc Minh gia tộc điên cuồng cắn không tha, nhưng mà tuyệt đối sẽ không để hài tử xảy ra chuyện gì.

    Gia chủ Đông Phương gia tộc, đường đường là nhân vật Thuần Dương, giờ khắc này lại rất cung kính, cẩn trọng nói chuyện.

    Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì giờ khắc này trước mắt hắn là nhân vật truyền kỳ của Thiên Cung thần điện, tuy Đông Phương Suất không biết thực lực bây giờ của hắn, nhưng có thể làm cho hắn ở tu vi Thuần Dương trung kỳ cũng cảm giác sâu không lường được, có thể tưởng tượng được lợi hại bao nhiêu.

    Tuy hắn là gia chủ Đông Phương gia tộc, nhưng sau khi trải qua chuyện mười mấy năm trước, các thế lực lớn ở Cửu Châu đại địa mới biết một ít tin tức, nguyên lai Thiên Cung thần điện cũng không phải chỉ là ở Bắc Câu Lô Châu đơn giản như vậy.

    Nhưng chân chính tới Thiên Cung thần điện, mặc dù hắn cũng là lần đầu tiên, mà có thể được loại tiếp đãi long trọng này, hắn liền biết mặt mũi của con rể mình không nhỏ.

    - Ngươi là khách quý của Thiên Cung thần điện, chúng ta là thân gia, ngày hôm nay không luận thân phận, không luận bối phận, sau này đều là người một nhà.

    Chờ sau khi trợ giúp Trình Cung luyện đan, lại tìm tới hảo huynh đệ kia của ta, cũng là gia gia của Trình Cung, chúng ta cùng nhau thương lượng, mau chóng định ngày cho hai hài tử.

    Những năm này toàn là chuyện xúi quẩy, không vui, hiếm thấy có hỉ sự, nhất định phải xử lý thật tốt một phen.

    Chương 1200: Bắt đầu luyện đan.

    Lô Quân Hạo nhiệt tình lôi kéo Đông Phương Suất tiến vào trong đại điện Thiên Cung thần điện.

    - Không trách được mười mấy năm trước, yêu tộc liên hợp nhiều lực lượng như vậy, hơn nữa còn là dưới sự chỉ huy của Côn Bằng Đại Đế ở thời điểm cường thế nhất, mạnh mẽ nhất, cũng thất bại tan tác mà quay trở về, hơn nữa còn bị Thiên Cung thần điện giết trọng thương, nguyên lai đây mới thực sự là Thiên Cung thần điện a.

    - Quá cường hãn, nguyên lai đây mới chính là Tinh không Tuyệt Vực trong truyền thuyết, dĩ nhiên là Lô gia Thiên Cung thần điện trấn thủ.

    - Không trách được Trình Cung kia dám cướp dâu, giết Bắc Minh Triều, căn bản không để Bắc Minh gia vào trong mắt, nguyên lai có một chỗ dựa lớn như thế.

    - Trước đây chỉ từng nghe nói Linh Sơn có tam đại tuyệt vực, có thể đối kháng với ba địa phương hung ác nhất uy hiếp đến Cửu Châu, thật không nghĩ tới a...

    ...

    Ở phía sau Đông Phương Suất Đông là ba Thái Tôn có thân phận cao quý của Đông Phương gia tộc, còn có mười mấy Thái Thượng trưởng lão đi theo, nhưng giờ khắc này coi như là Thái Tôn cũng không dám khinh thường chút nào, huống hồ ba vị Thái Tôn đi ra này, mạnh nhất cũng chỉ tương đương với Đông Phương Suất.

    Mà Lô Quân Hạo đi phía trước kia, bọn họ có thể cảm thụ được rõ ràng nhất, xung quanh có một cỗ đạo vận bao phủ, những lão gia hỏa này tự nhiên biết lợi hại.

    Lại nhìn trận thế này của Lô gia, đừng nói là Đông Phương gia tộc bọn họ, bất luận một thế lực nào của Cửu Châu đại địa cũng không so bằng.

    Tuy bọn họ cũng mơ hồ biết, tựa hồ Thiên Cung thần điện này không thể dễ dàng nhúng tay vào sự tình Cửu Châu đại địa, nhưng mười mấy năm trước cũng không phải là không có tiền lệ, huống hồ không thể nhúng tay không có nghĩa là không thể ra tay, luôn có biện pháp a.

    Trước đó Đông Phương Suất chỉnh đốn Đông Phương gia tộc, đồng thời cũng đã kiên định biểu lộ sẽ ủng hộ Trình Cung nắm chắc Nam Chiêm Bộ Châu, tuy rằng chuyện này bởi vì Đông Phương Suất cường thế nên tạm thời không có vấn đề gì, nhưng có mấy người cổ động, ba vị Thái Tôn vẫn phải ra nói một chút với Đông Phương Suất.

    Đông Phương gia tộc có một bệnh cũ, là cái gì liên quan đến vận mệnh của gia tộc đều không thể xem thường, mà thời điểm bọn họ nói chuyện với Đông Phương Suất, Lô Quân Hạo trực tiếp mang theo Đông Phương Linh Lung phá tan cấm chế của Đông Phương gia tộc, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

    Lần này thật sự làm bọn hắn sợ hết hồn, dù sao trước đó vừa trải qua hạo kiếp Cửu Âm Ma Đế, Đông Phương gia tộc tổn thất nặng nề, nguyên khí cũng tổn thương không nhẹ.

    Tồn tại có thủ đoạn thông thiên trực tiếp phá tan cấm chế của Đông Phương gia tộc, tiến vào chủ phong như tiến vào chỗ không người, cái kia đã mạnh đến mức làm người ta khủng bố, Cửu Châu đại địa khó có thể dung nạp được.

    Sau đó nhìn thấy Đông Phương Linh Lung, biết ý đồ đến của bọn họ, sau đó Lô Quân Hạo càng mang theo bọn họ đi thẳng tới Thiên Cung thần điện, những người này mới hiểu được chuyện gì xảy ra.

    Giờ khắc này những Thái Thượng trưởng lão kia một đường đi theo, ba vị lúc trước vẫn khuyên bảo Đông Phương Suất, giờ khắc này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không dám lên tiếng.

    Năm đó Lô Quân Hạo chiến đấu cùng Côn Bằng Đại Đế, bọn họ cũng từng nghe nói, tuy giờ khắc này nhiệt tình chiêu đãi, nhưng bọn họ vẫn sợ chọc giận vị gia chủ Thiên Cung thần điện Lô gia này, trực tiếp bị hắn giết chết, đến lúc đó Đông Phương gia tộc cũng không có biện pháp ra mặt cho bọn hắn.

    Đồng thời bọn họ còn có một ý niệm trong đầu, nữ oa Linh Lung này tìm được phu quân tốt, Bắc Minh gia tộc tính là cái gì, yêu tộc bọn họ thì thế nào, Đông Phương gia tộc sợ qua ai.

    Cũng may giờ khắc này Đông Phương Suất không biết ý nghĩ của những người này, bằng không nhất định sẽ nổi giận, bởi vì trước đó hắn với mấy người kia nói vấn đề này mấy chục canh giờ cũng chưa xong.

    Phỏng chừng hắn sẽ hạ quyết tâm, chỉnh đốn toàn bộ Đông Phương gia tộc từ trong xương.

    Trình Cung tự nhiên đã sớm ra đón, cùng Đông Phương Linh Lung đi ở phía sau Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất, nghe được ngoại công nói, hắn quay đầu nhìn về phía Đông Phương Linh Lung.

    Trên mặt lành lạnh, bình tĩnh của Đông Phương Linh Lung cũng xuất hiện đỏ ửng, lúc này nàng cũng nhìn về phía Trình Cung, trên nét mặt đều là hạnh phúc.

    Mà nàng mờ ám cùng Trình Cung làm trong lòng nàng rất vui sướng cùng hơi khẩn trương, Trình Cung cười nắm chặt tay Đông Phương Linh Lung đi theo phía sau ngoại công và nhạc phụ, nhanh chân tiến vào trong đại điện.

    Tuy hiện tại lực lượng của Đông Phương Linh Lung không phải rất mạnh, nhưng tốc độ tăng lên cũng không chậm, đặc biệt là ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, mượn nhờ hỏa diễm Hỏa Long mà Đông Phương gia tộc tích súc mấy vạn năm tu luyện.

    Tốc độ càng nhanh đến mức kinh người, lúc này nàng cũng đã đạt đến Địa Anh tầng thứ tư.

    Bởi vì lần này số lượng dược liệu Trình Cung cần rất khổng lồ, đặc biệt là có rất nhiều dược liệu hi hữu, coi như Đông Phương gia tộc thân là thế gia luyện đan cũng không đủ, cũng may Lô gia Thiên Cung thần điện khác với tất cả mọi người.

    Bọn họ ở trong tinh không cũng có rất nhiều lực lượng của mình, dù sao muốn biết người biết ta, bọn họ đều có lực lượng của mình ở rất nhiều tinh cầu.

    Thậm chí có một ít Tinh chủ cũng bị bọn họ âm thầm khống chế, cấp tốc triệu tập tài nguyên tìm kiếm những dược liệu này.

    Toàn bộ tài nguyên của Đông Phương gia tộc và Lô gia đều mở rộng cho Trình Cung tùy ý lựa chọn.

    Coi như hai nhà toàn lực động viên, cũng hao tốn thời gian ba ngày mới tập hợp đủ các loại tài liệu, ba ngày này Trình Cung chính là đi bồi tiếp Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất.

    Ba ngày sau, trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất, Đông Phương Linh Lung đều đứng ở bên cạnh nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, xa xa ngưng thần tĩnh khí nhìn nó.

    Không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh xác thực có chút khác biệt so với không gian Đạo khí bình thường.

    Nhưng mà không có người biết chuyện không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, hơn nữa người tiến vào đều là người thân nhất.

    Để bọn hắn nhìn thấy nội đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung cũng trải qua suy nghĩ tỉ mỉ.

    Ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh và nội đỉnh có khác nhau rất lớn, bao quát tất cả những người trước đây muốn tranh đoạt Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng không biết bên trong còn có một nội đỉnh tồn tại.

    Coi như là Lô Phỉ, Trình Cung tin tưởngcũng xem không được gì, mà lần này ý nghĩa mình luyện đan cũng không phải bình thường, đối với mình, đối với bọn hắn đều có trợ giúp rất lớn.

    Trình Cung khoát tay, hai giọt Huyền Quy tinh huyết mười vạn năm cùng một khối Huyền quy cốt đã xuất hiện, còn có một cây Âm Dương thảo, sau đó lại có mấy chục loại dược liệu đặc biệt khác bay đến bên cạnh Trình Cung.

    Trình Cung khoát tay, bản mạng chân hỏa đã bắt đầu thiêu đốt.

    Ầm...

    Dưới sự thúc dục của Trình Cung, bản mạng chân hỏa trực tiếp dung hợp lực lượng, trong nháy mắt bắt đầu thôi động nội đỉnh.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 17


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1201: Hỏa diễm khủng bố luyện đan.

    Thời điểm Trình Cung lấy ra Huyền Quy tinh huyết cùng Huyền Quy cốt mười vạn năm, mắt Đông Phương Suất không khỏi sáng lên, loại đồ vật này chỉ có ở trong truyền thuyết, dĩ nhiên lại có thật.

    Hơn nữa hắn là Đại sư đan đạo tiếp cận cấp bảy rất rõ ràng.

    Khí tức trong hai giọt Huyền Quy tinh huyết cùng Huyền Quy cốt này, tuyệt đối không phải di hài, khí tức kia là từ trên cơ thể sống, hơn nữa rất cường hãn.

    Về phần Lô Phỉ cũng biết Lô gia có quan hệ với Huyền quy kia, ngược lại là tập trung lực chú ý ở thủ pháp khống chế bản mạng chân hỏa của Trình Cung.

    Trình Cung thì trong lòng đã không còn suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, một lòng tập trung vào luyện đan, hắn hiểu rõ đối với đan dược đã đạt đến trình độ gần như cực hạn, chỉ là bây giờ hắn muốn khiêu chiến không chỉ là luyện chế đan dược bình thường đơn giản như vậy.

    Phải biết rằng thực lực bản thân hắn bất quá mới là Địa Anh đỉnh phong, coi như dựa vào thân thể, thần niệm có thể nắm giữ lực lượng của Thiên Anh, nhưng dù sao cũng còn chưa đủ.

    Bởi vì hắn muốn luyện chế chính là Đạo đan, đặc biệt là Đạo đan thượng phẩm.

    Coi như ở bên trong Linh Sơn, người có thể luyện chế Đạo đan thượng phẩm kém cỏi nhất cũng là Thái Tôn đỉnh phong, tuyệt đại đa số đã nắm giữ thực lực Thiên Tôn, thực lực như hắn dám đi luyện chế Đạo đan gần như không tồn tại.

    Kỳ thực từ vừa mới bắt đầu Trình Cung đã không nghĩ tới chỉ luyện chế Phá Thiên Đan trung phẩm, có Huyền Quy huyết, Huyền Quy cốt mười vạn năm, còn có Âm Dương Thảo ba vạn năm nghìn năm, lại có Đông Phương gia tộc và Lô gia dốc hết tất cả lực lượng sư tập đến các loại tài liệu quý hiếm, hầu như đã làm được cực hạn là mà Cửu Châu đại địa có thể làm được, nếu như vẻn vẹn là luyện chế một viên Phá Thiên Đan trung phẩm, vậy cũng quá lãng phí, hơn nữa đây cũng không phải là cá tính của Trình Cung.

    Hỏa diễm biến hóa, vô số dược liệu bay vào trong đó, thật giống như hoàn toàn không cần ngừng lại, hầu như trong chớp mắt sẽ có mấy chục loại dược liệu hòa vào trong đó.

    - Lẽ nào hắn thật muốn luyện chế Đạo đan thượng phẩm?

    Lô Quân Hạo nhớ tới Trình Cung nói trước đó, vẫn còn có chút không thể tin.

    - Điều này cũng quá kinh khủng đi, làm sao đan đỉnh này có khả năng chịu đựng tốc độ nhanh như vậy, đặc biệt là có chút dược liệu rất đặc biệt, coi như mình là Thái Tôn, sử dụng đan đỉnh Đạo khí trung phẩm luyện chế cũng cần mấy canh giờ mới có thể triệt để tinh luyện, lẽ nào nó có thể lập tức tinh luyện?

    Lô Phỉ nghĩ tới thì khá chuyên nghiệp, đặc biệt là không ngừng so sánh với tình huống của mình.

    - Tốc độ nhanh như vậy, coi như có thể tinh luyện, dung hợp, nhưng khống chế hỏa diễm như thế nào, ngưng đan như thế nào đây?

    Tiếp tục như vậy, phía sau sẽ khống chế không được.

    Đông Phương Suất thì lại lo lắng vì Trình Cung.

    Trong bốn người ở đây, chỉ có Đông Phương Linh Lung là hoàn toàn tự tin, hơn nữa toàn bộ tâm thần đều đang cân nhắc trên phương diện luyện đan, bởi vì từ khi biết Trình Cung, hắn đã sáng tạo quá nhiều thứ không thể, vì lẽ đó Đông Phương Linh Lung đã sớm quen tất cả những thứ này, nàng cũng tin chắc nếu Trình Cung làm chuyện gì, vậy thì nhất định không thành vấn đề.

    Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Trình Cung chỉ dùng ba canh giờ liền hoàn thành chuyện người khác cần mười mấy ngày mới có thể hoàn thành, khiến Lô Phỉ, Đông Phương Suất, hai vị Đại sư đan đạo cấp sáu phải trợn mắt há mồm.

    Khi những tạp chất bị thanh trừ, tinh hoa còn lại được Hư Không Âm Dương hoàn toàn bao vây, Trình Cung lại bắt đầu ném Huyền Quy tinh huyết mười vạn năm vào trong đó, còn có Huyền Quy cốt.

    Tinh không xa xôibên trong biển sâu đột nhiên phát sinh một tiếng gào khó chịu, sau đó toàn bộ tinh cầu sóng biển ngập trời, vô số yêu thú chạy trốn đào mạng.

    Trình Cung mặc kệ những thứ kia, hắn cũng nghĩ kỹ nếu như ý chí Huyền Quy trong tinh huyết này chống lại, vậy thì cường hành sử dụng Chí Dương Chân Hỏa luyện hóa, nhưng cũng may tia ý chí kia trực tiếp biến mất.

    - Coi như ngươi biết điều, mặc kệ ngươi cùng Lô gia có ước định gì, đạt được nhiều tinh huyết cùng xương của ngươi như vậy, xem như là nợ ân tình của ngươi.

    Trình Cung thầm nghĩ đã bắt đầu thôi động những dược vật kia vận chuyển.

    - Ầm!

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, phía trên nội đỉnh xuất hiện một đạo hình chiếu, tất cả những gì trong nội đỉnh đều xuất hiện trên bầu trời.

    - Đây là...

    Trời ạ, hai loại hỏa diễm, hai loại hỏa diễm cực đoan, làm sao có khả năng đồng thời vận dụng hai loại hỏa diễm cực đoan luyện chế đan dược đây?

    - Hắn làm như thế nào, coi như là thần niệm của Thiên Tôn cũng không thể nào khống chế chính xác như vậy.

    - Thậm chí có sức mạnh bao vây những tinh hoa dược lực kia, hơn nữa những dược hiệu này đang vận chuyển, vận chuyển theo trận thế, hai loại hỏa diễm cực đoan kia đang thôi động, quá thần kỳ, thậm chí có luyện đan như vậy.

    - Hắn không sợ nổ đỉnh sao?

    - Đây rốt cuộc là đan đỉnh gì, làm sao bên trong đặc biệt như thế, các loại trận pháp huyền diệu ngay cả mình cũng không biết cách khởi động, vô số hoa văn ở nơi này cũng có chứa sức mạnh đặc biệt, đây rốt cuộc là cái gì...

    ...

    Ba người Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất hoàn toàn ngẩn người, Trình Cung dĩ nhiên vào lúc này còn có thể để cho bọn hắn nhìn thấy tình huống trong lò đan, kinh khủng nhất chính là, tình huống trong lò đan này cũng quá biến thái đi.

    Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa vận chuyển, uy lực Hư Không Âm DĐỉnh từ từ phát huy, Trình Cung lấy chín nghìn chín trăm chín mươi chín loại dược liệu tinh luyện tinh hoa ngưng tụ trận pháp, trận pháp này càng lúc càng nhanh, Âm Dương Thảo, Huyền Quy tinh huyết mười vạn năm dần dần hòa vào trong đó, khiến tốc độ trận pháp này càng nhanh hơn, Huyền Quy cốt cũng không ngừng tiêu hao, cuối cùng hai loại sức mạnh của Âm Dương Thảo cũng bắt đầu xoay tròn cùng đại trận.

    Chín nghìn chín trăm chín mươi chín loại dược lực tinh hoa vận chuyển trận pháp bên trong đan đỉnh, trận pháp không ngừng va chạm, theo Chí Dương Chân Hỏa cùng Chí Âm Chân Hỏa thôi động, càng lúc càng nhanh, Âm Dương Thảo ở chính giữa cuối cùng cũng bắt đầu hòa tan, phân liệt.

    Trong đó có mấy nghìn loại dược liệu cũng bắt đầu hòa vào bên trong Âm Dương Thảo, Trình Cung lấy trận pháp này mượn lực lượng của Chí Dương Chân Hỏa và Chí Âm Chân Hỏa thôi động Âm Dương Thảo, để dược tính phát huy đến mạnh nhất, Âm Dương nhị khí bên trong bị thôi hóa tiếp cận âm dương nhị khí thiên địa sơ khai.

    - Vừa nãy những thứ kia là gì, thiên địa vận chuyển, đạo, lý, Âm Dương nhị khí, thiên địa sơ khai...

    Lô Quân Hạo ở giữa mọi người là có lực lượng mạnh nhất, càng mượn mảnh vỡ Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm ngộ Thiên Đạo, bây giờ chỉ cần bước vào Linh Sơn liền có thể đạt đến Hiện Đạo kỳ, giờ khắc này lại đột nhiên có cảm ngộ, nguyên bản còn đang suy nghĩ Trình Cung luyện đan như thế nào thì hắn lại hoàn toàn quên hết mọi thứ, hoàn toàn đi cảm ngộ Trình Cung luyện đan, trận pháp, thủ pháp, bên trong đó ẩn chứa một ít đạo của thiên địa.

    Chương 1202: Vạn Lôi Kiếp, Hư Không Lôi Kiếp.

    Nếu như vẻn vẹn là Trình Cung thì lấy cảnh giới trước mắt và thực lực của hắn, tự nhiên không diễn dịch ra đạo vận, nhưng có Hư Không Âm Dương Đỉnh, Chí Dương Chân Hỏa và Chí Âm Chân Hỏa, cộng với Trình Cung đạt được Âm Dương Thảo, Huyền Quy huyết, Huyền Quy cốt...

    Vậy thì hoàn toàn khác nhau.

    Lô Phỉ và Đông Phương Suất thì lại say mê luyện đan, Trình Cung dĩ nhiên có thể lấy dược lực bày trận ở trong lò đan, hình thành loại phương pháp đặc biệt, trong chuyện này hỏa diễm biến hóa, điều khống dược lực, khống chế đan đỉnh kỳ diệu đã khiến bọn hắn mở mang tầm mắt, khiến bọn hắn nghĩ rõ ràng các loại vấn đề trước đây quấy nhiễu chính mình vô số năm.

    Giờ khắc này Lô Phỉ mới hiểu được, trước đó Trình Cung luyện đan không cần đan đỉnh ở trong đại điện thật sự không phải là cậy tài, hắn chỉ là tùy ý mà làm.

    Bởi vì đến cảnh giới như hắn, luyện đan thế nào cũng là ngưu bức chân chính.

    So với lúc đó, thu hoạch ngày hôm nay mới thật sự là to lớn, khổng lồ vô cùng, Lô Phỉ liều mạng nhớ kỹ những thứ này, trong lòng hắn lại một loại khuấy động khó có thể đè nén, cuộc đời này của mình tuyệt đối có cơ hội xung kích Đại sư đan đạo cấp bảy.

    Phải biết người có thể đạt đến Đại sư đan đạo cấp tám, cũng là phía sau mấy vị Cửu Châu thập đại Đại sư đan đạo kia, còn đạt đến Đại sư đan đạo cấp chín cũng chỉ có ba vị trước nhất trong thập đại Đại sư đan đạo Cửu Châu.

    - Ầm!

    Coi như lấy tốc độ của Trình Cung cũng phải dùng ròng rã dùng ba ngày ba đêm mới có thể ngưng đan, trong nháy mắt đan thành, trên bầu trời đột nhiên có một đạo lôi kiếp oanh kích xuống, sau đó là vô số Thiên Lôi ập xuống theo sau.

    - Ông trời ơi, dĩ nhiên là Vạn Lôi đan kiếp!

    Một tiếng Thiên Lôi tiếng nổ vang này, khiến Lô Quân Hạo đang chìm đắm ở bên trong ngộ đạo lập tức thức tỉnh, sau đó không nhịn được tức giận mắng một tiếng.

    - Thật sự thành đan, nhưng coi như là Đạo đan thượng phẩm cũng không thể nào là Vạn Lôi đan kiếp a, nhiều nhất cũng chỉ là chín trăm chín mươi chín đạo Thiên Lôi mà thôi.

    Coi như là Đạo đan tuyệt phẩm, nhiều nhất cũng chỉ là ba ngàn Thiên Lôi kiếp, làm sao lại xuất hiện Vạn Lôi đan kiếp.

    Lô Phỉ cũng kinh hãi.

    Vừa tức giận lại có một loại vô lực, xong, thật sự xong rồi.

    Vạn Lôi đan kiếp, căn cứ thực lực tương ứng, không ngừng tăng lên uy lực Thiên Lôi, coi như lực lượng hiện tại của mình, xác suất vượt qua Vạn Lôi đan kiếp cũng không quá một phần mười.

    Huống hồ đứa nhỏ này vẫn chỉ là Địa Anh đỉnh phong, coi như có chút bất đồng, nhưng...

    - Lập tức hủy diệt đan dược, chúng ta liên thủ giúp hắn chống cự!

    Đông Phương Suất cũng gấp, con rể tốt như vậy đi đâu mà tìm, hơn nữa nữ nhi của mình đã quyết định hắn.

    Đông Phương Suất hiểu quá rõ nữ nhi của mình, chuyện nàng nhận định tuyệt đối sẽ không thay đổi, nếu như ngày hôm nay Trình Cung không chống đỡ được Vạn Lôi kiếp này.

    Như vậy thời điểm Trình Cung bị đánh chết, tuyệt đối Đông Phương Linh Lung cũng sẽ nhảy vào trong đó, đây cơ hồ là chuyện không thể khống chế.

    Hiện tại biện pháp duy nhất chính là hủy diệt đan dược.

    Như vậy thiên kiếp đến sau sẽ không giáng lâm, sau đó mọi người liên thủ, che giấu Thiên Cơ đồng thời giúp Trình Cung chống đối thiên kiếp, có một ít cơ hội có thể vượt qua, theo Đông Phương Suất xem ra, cũng chỉ có như vậy mới có một đường sinh cơ.

    Trình Cung ngẩng đầu nhìn Vạn Lôi kiếp, trong lòng hắn đã sớm có chuẩn bị.

    Bản đại thiếu ở bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh, coi như trời cũng khó có thể xác định vị trí của mình, nhưng hình như cũng có chút xác định, hiện tại càng ngày càng tàn nhẫn.

    Còn muốn một lần giết chết mình.

    Đan kiếp, lôi kiếp đúng không, bản đại thiếu gặp nhiều, thật sự cho rằng sẽ sợ ngươi sao?

    - Ực...

    Trình Cung không chút do dự, hắn không hủy diệt Đạo đan thượng phẩm Âm Dương Phá Thiên Đan mà mình vừa luyện chế xong, mà là trực tiếp nuốt vào.

    Ầm!

    Khiêu khích, động tác này của Trình Cung khiến lôi kiếp sinh ra biến hóa.

    Uy lực Vạn Lôi kiếp lại tăng cường ba phần.

    - Tiểu tử ngươi đang làm gì?

    Lô Quân Hạo rống lên một tiếng, suýt chút nữa muốn xông tới, may mà Đông Phương Suất ở bên cạnh ngăn cản hắn, nói giỡn sao, nếu cảnh giới như Lô Quân Hạo xông tới, vậy Vạn Lôi đan kiếp sẽ trở nên khủng bố gấp mấy lần.

    - Ngươi không muốn sống nữa sao?

    Lô Phỉ cũng gấp.

    Trước đó Trình Cung biểu hiện ra trình độ luyện đan đã triệt để trấn phục bọn họ, nếu không phải Trình Cung một mực luyện đan, Đông Phương Suất và Lô Phỉ sớm không nhịn được đi hỏi thăm.

    Bọn họ thực sự không sao hiểu được, làm sao Trình Cung có khả năng biết được nhiều như vậy, chỉ xem hắn luyện đan đã khiến bọn họ cảm giác còn nhiều hơn so với suốt đời nỗ lực học tập trước đây.

    Lời này nói đi ra cũng không ai tin tưởng, làm sao hai vị Đại sư đan đạo cấp sáu có khả năng như vậy, nhưng sự thực chính là như vậy.

    Mà Trình Cung mới bao lớn, thực lực bây giờ của hắn rõ ràng cho thấy là vượt cấp luyện chế đan dược, điều này nói rõ hắn hiểu rõ đối với đan dược, năng lực khống chế hỏa diễm đã đạt đến trình độ khủng bố, đến cùng hắn là Đại sư đan đạo cấp mấy?

    Nếu như thực lực của hắn lại mạnh hơn một chút, nếu như có thể luyện chế ra đan dược siêu phẩm, chẳng phải là hắn có thể bước lên hàng ngũ thập đại đại sư đan đạo Cửu Châu sao, quá kinh khủng.

    Nhưng hiện tại bọn họ đã không có tâm tư nghĩ những thứ này, bởi vì hiện tại Trình Cung đang gặp nguy hiểm, hắn làm một chuyện khiêu khích đan kiếp, khiêu khích thiên uy, tại sao có thể ở trước khi đan kiếp kết thúc lại dùng đan dược, tại sao lại dám làm loại chuyện này, nhưng Trình Cung đã làm, hơn nữa còn làm ở thời điểm xuất hiện Vạn Lôi đan kiếp.

    Hai tay Đông Phương Linh Lung dùng sức bắt góc áo của mình, hô hấp, thần tình hoàn toàn đọng lại, trong đầu chỉ có một ý niệm:

    - Không có việc gì, nhất định không có việc gì, nhất định.

    Đến đây đi, nếu chơi thì chơi cho lớn, bắt đầu từ bây giờ sẽ chơi lớn cùng ngươi.

    Trình Cung cũng không sợ Vạn Lôi đan kiếp này, tuy rằng cũng có nguy hiểm, nhưng hắn biết mình nhất định phải đối mặt, bởi vì hắn rõ ràng, những thứ này là sớm muộn gì mình cũng phải đối mặt, bởi vì hắn biết sau này mình không chỉ là phải đối mặt với đan kiếp, thiên kiếp đơn giản như vậy, trên đỉnh cao đan đạo vô thượng, có đệ nhất thần khí Cửu Châu Hư Không Âm Dương Đỉnh thì nhất định phải chống lại một số tồn tại...

    Oanh...

    Oanh...

    Lúc này, làn sóng thứ nhất, hơn trăm đạo lôi quang đã oanh kích xuống, mỗi một đạo đều ẩn chứa lực lượng hủy diệt của lôi đình.

    Còn nhanh hơn so với hơn trăm đạo lôi quang kia chính là một thân ảnh to lớn, Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện trên đỉnh đầu của Trình Cung.

    Không ngờ trực tiếp nuốt hơn trăm đạo lôi quang này.

    Hành động hung hãn như vậy khiến mấy người Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất ở một bên nhìn cũng khiếp sợ không gì sánh nổi, nhưng sau đó ba người này lập tức phát hiện một vấn đề khác.

    Chương 1203: Vạn Lôi Kiếp, Hư Không Lôi Kiếp (hạ).

    Tại sao đan kiếp không bởi vì mượn ngoại lực mà sản sinh biến hóa, đây tuyệt đối là không thể nào, nếu như người ngoài có thể trợ giúp chống đối lôi kiếp, đan kiếp, thiên kiếp này, vậy kiếp nạn này cũng chẳng có gì đáng sợ, trừ khi...

    Ba người đều là nhân vật đỉnh phong của Cửu Châu đại địa, đặc biệt là Lô Quân Hạo đã một chân bước vào Hiện Đạo kỳ, coi như đến Linh Sơn cũng là tồn tại cao cấp nhất, lập tức nghĩ rõ ràng một việc, nguyên lai yêu thú cường đại này, dĩ nhiên là Thân ngoại hóa thân của Trình Cung.

    Nhưng coi như là vậy, chỉ dựa vào Thân ngoại hóa thân này cũng không có biện pháp ngăn cản được Vạn Lôi kiếp a!

    Thời điểm Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long ngăn cản hơn trăm đạo lôi quang, Trình Cung ăn vào đạo đan thượng phẩm Âm Dương Phá Thiên Đan đã phát huy hiệu dụng, đây là Trình Cung chuyên môn luyện chế vì mình, đặc biệt là hắn mượn Vạn Dược trận pháp, Huyền Quy huyết, Huyền Quy cốt mười vạn năm cùng các loại dược liệu trân quý, kích phát Âm Dương nhị khí của Âm Dương Thảo đến mạnh nhất, có thể so với Âm Dương Thảo bốn vạn năm trở lên.

    Sau đó luyện chế ra Âm Dương Phá Thiên Đan, uy lực càng khó có thể đo lường, đương nhiên, đồ vật này trừ hắn ra, người khác coi như đạt được cũng là độc dược, không dùng được, Âm Dương nhị khí bài xích lẫn nhau, lực lượng Âm Dương không cách nào cùng tồn tại, chớ đừng nói chi là mượn lực lượng này tăng lên.

    Chỉ có Trình Cung tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết mới có thể lấy Âm Dương khí tu luyện, Âm Dương Phá Thiên Đan đã tiến vào trong cơ thể, Âm Dương Vạn Vật Quyết trong cơ thể Trình Cung lập tức bị thôi động đến cực hạn chưa từng có.

    Hầu như ở trong nháy mắt, Trình Cung đã phá tan bình cảnh, trong nháy mắt lực lượng đã đạt đến Thiên Anh.

    Kỳ thực lấy tích súc của Trình Cung, nếu như đổi thành một người bình thường, đã sớm đạt đến cảnh giới Thiên Anh.

    Phải biết rằng mặc dù Trình Cung dừng lại ở cảnh giới Địa Anh đỉnh phong không có bao lâu, nhưng không tính lực lượng của thần niệm cùng thân thể, thì lực lượng bản thân của Trình Cung cũng hùng hậu hơn vài lần so với Địa Anh đỉnh phong bình thường, có thể so với một Thiên Anh tầng ba.

    Chỉ là thân thể, thần niệm của hắn cường hãn, làm cho hắn muốn đột phá đến Thiên Anh phải cần một lực lượng vô cùng lớn, nếu như tu luyện từng chút từng chút, muốn đánh phá bình cảnh này hầu như là không thể nào.

    Bởi vì như vậy, đã có một tư thế nước lên thì thuyền lên.

    Giờ khắc này một tiếng trống làm tăng tinh thần, mượn đạo đan thượng phẩm Âm Dương Phá Thiên Đan, Trình Cung một tiếng trống làm tăng tinh thần trực tiếp thành tựu Thiên Anh.

    Lần này không cần gấp gáp, nguyên bản đan kiếp của Đạo đan thượng phẩm cũng đã biến thái thành Vạn Lôi kiếp, giờ khắc này Trình Cung lại khiêu khích, tại lúc đan kiếp chưa kết thúc liền nuốt đan dược, hơn nữa còn mượn Âm Dương Phá Thiên Đan này đột phá, giống như trời cũng bị cử động hung hăng này của Trình Cung làm nổi giận.

    Ầm!

    Giờ khắc này bầu trời trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh hoàn toàn bị hào quang ánh chớp, lôi kiếp bao phủ, giống như lôi kiếp này muốn diệt thế, hoàn toàn là lấy lực lượng phá hủy muốn giáng lâm thế gian này, căn bản không phải kiếp nạn thử thách bình thường.

    - Lui về phía sau, không thể cuốn vào, nếu như chúng ta cuốn vào sẽ thật sự xong.

    Đông Phương Suất nhìn thấy phạm vi lôi kiếp này mở rộng quá nhanh, lập tức bảo tất cả mọi người rời khỏi, giờ khắc này lôi kiếp đã khủng bố đến trình độ kia, nếu như bọn họ lại lao vào, cái kia thật sự khó có thể tưởng tượng.

    - Đây là cái lôi kiếp gì, trước đây nghe cũng chưa từng nghe nói, chỉ ngưng tụ Thiên Anh mà thôi, coi như mạnh hơn một chút so với Thiên Cương lôi kiếp, cũng không thể tới mức này a.

    Làm sao xung quanh đều bị lôi kiếp bao trùm, tự thành không gian, so với bên trong bầu trời vô tận còn cảm giác thần kỳ hơn...

    Lô Phỉ theo đám người Đông Phương Suất lùi về sau, đồng thời khiếp sợ nhìn bầu trời biến hóa lần thứ hai, lôi kiếp trở nên khủng bố dị thường.

    - Hư Không, có lực lượng Hư Không đại đạo, đây là muốn hủy diệt tất cả a!

    Lô Quân Hạo dựa vào lý giải đối với đạo, mơ hồ cảm ngộ được trong đó có một tia lực lượng Hư Không đặc thù, Hư Không, lực lượng Hư Không.

    Đến lúc này, sắc mặt Lô Quân Hạo cũng trở nên cực kỳ khó coi.

    Tại sao lại như vậy, bất quá là đột phá Thiên Anh, vì sao lại như vậy, lẽ nào trời cao thật sự nhìn chúng ta không vừa mắt.

    Ta đã mất đi nhi tử, mất đi nữ nhi, tại sao ngay cả huyết mạch duy nhất của nữ nhi ta lưu lại trên thế giới này cũng muốn tuyệt diệt.

    Thiên Cung thần điện ta trấn thủ khe nứt Cửu Thiên mười mấy vạn năm, tuy không xưng có ân huệ to lớn đối với sinh linh trên Cửu Châu đại địa, nhưng cũng không nên như vậy a, lẽ nào đây chính là Thiên Đạo, nếu như đây chính là Thiên Đạo, ta tu luyện lại có ý nghĩa gì!

    Giờ khắc này, Lô Quân Hạo phẫn nộ đến mức ngay cả đạo tâm cũng bắt đầu dao động, bởi vì hắn biết tình huống và sự cường đại của Hư Không Kiếp, hắn đã gần như tuyệt vọng, Hư Không kiếp kia là kiếp nạn giết chết thần niệm.

    Mẹ nó, mình bất quá là vượt cấp luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm, liền xuất hiện Vạn Lôi kiếp.

    Khi mình ngưng tụ Thiên Anh, dĩ nhiên sinh ra Hư Không kiếp.

    Hư Không kiếp này dung hợp với Vạn Lôi kiếp, tuy không có biện pháp so với Hư Không Âm Dương kiếp lúc trước, nhưng cũng đủ khiến Thái Tôn bình thường ôm hận diệt vong, không ngờ đối với một người mới vừa ngưng tụ Thiên Anh đã hạ xuống loại lôi kiếp này, đây không phải là lôi kiếp, đây là muốn giết chết a!

    Giờ khắc này trong đầu Trình Cung không khỏi hiện lên tình cảnh kiếp trước mình luyện thành Tiên đan, cùng với cuối cùng bị Hư Không Âm Dương kiếp giết chết, còn có tiến vào Càn Khôn đan giới cảm nhận được một màn cuối cùng, cùng Đông Phương Kim Đan nói về một ít chuyện ở phương diện này, hắn để lộ ra một ít chuyện có quan hệ với cái khác...

    Hư Không kiếp, Vạn Lôi kiếp đang chuẩn bị, giờ khắc này lực lượng trong cơ thể Trình Cung cũng liên tục tăng lên.

    Thiên Anh tầng thứ nhất...

    Thiên Anh tầng thứ nhất đỉnh phong...

    Thiên Anh tầng thứ hai...

    Thiên Anh tầng thứ hai đỉnh phong...

    Thiên Anh tầng thứ ba...

    ...

    Tích súc khổng lồ, lực lượng Âm Dương Phá Thiên Đan mạnh mẽ, khiến lực lượng của Trình Cung tại giờ khắc này tiến vào trong một loại tăng lên khủng bố.

    Bởi vì Trình Cung đã triệt để đánh vỡ bình cảnh, cộng với dược tính đặc biệt của Âm Dương Phá Thiên Đan thích hợp với Âm Dương Vạn Vật Quyết của Trình Cung, Trình Cung cũng không tiếp tục tu luyện như lúc trước, bởi vì thần niệm, thân thể cường đại, tự nhiên thần niệm và thân thể sẽ đạt được chỗ tốt nhất.

    Tuy lúc này thần niệm, thân thể của Trình Cung cũng đạt được chỗ tốt rất lớn, nhưng giờ khắc này, lực lượng bản thân đã hấp thu phần lớn lực lượng của Âm Dương Phá Thiên Đan.

    Lúc này, hơn trăm đạo lôi quang càng to lớn hơn oanh kích xuống lần thứ hai, trong đó còn có một đạo Hư Không kiếp như có như không, lặng yên không một tiếng động ẩn giấu trong đó.

    Chương 1204: Lôi Kiếp cũng âm người.

    Hư Không kiếp, chuyên môn nhằm vào thần niệm, kiếp nạn giết chết thần niệm.

    Loại kiếp nạn này, bình thường là không thể nào xuất hiện, nếu như có kiếp nạn chuyên môn nhằm vào thần niệm, vậy bây giờ phỏng chừng người tu chân giới đã sớm chết hết.

    - Thần niệm lao lung!

    Khi lôi kiếp giáng xuốn lần thứ hai, trong lòng Trình Cung rất rõ ràng, Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long còn có thể ngăn cản được, then chốt là Hư Không kiếp trong đó, một mặt Trình Cung toàn lực vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu lực lượng Âm Dương Phá Thiên Đan.

    Một mặt khống chế thần niệm thi triển Thần Niệm Lao Lung, trực tiếp nhốt đạo Hư Không kiếp hư vô mờ mịt, lặng yên không một tiếng động lẫn vào trong hơn trăm đạo lôi quang kia lại.

    Ầm ầm ầm...

    Nguyên bản Hư Không kiếp lặng yên không một tiếng động bị Thần Niệm Lao Lung nhốt lại, lập tức cuồng bạo lên, cho thấy uy lực của thiên kiếp, điên cuồng oanh kích bên trong Thần Niệm Lao Lung, nhưng bây giờ Thần Niệm Lao Lung của Trình Cung vô cùng cường đại, lực lượng đạo Hư Không kiếp thứ nhất này căn bản không có biện pháp đánh vỡ.

    Nhưng coi như là vậy, cũng phải sau mười lăm lần lôi kiếp oanh xuống, thì lực lượng đạo Hư Không kiếp thứ nhất này mới triệt để tiêu tán trong Thần Niệm Lao Lung.

    Loại thiên kiếp như Hư Không kiếp này không giống như Vạn Lôi kiếp, không có khả năng có số lượng nhiều như vậy, mười ba đạo Hư Không Âm Dương kiếp mà năm đó Trình Cung ăn thử đã là cực hạn.

    Giờ khắc này Trình Cung nhìn tư thế của Hư Không kiếp trên bầu trời, hẳn là tổng cộng có ba đạo Hư Không kiếp.

    Sau khi đạo thứ nhất bị tiêu diệt, Trình Cung cảm giác thần niệm rất uể oải.

    Hư Không kiếp, Hư Không kiếp, đây là kiếp nạn chuyên môn nhằm vào Luyện Thần Tông năm đó a.

    Mình tu luyện Luyện Thần Quyết thì có Hư Không kiếp, mình tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, nắm giữ Hư Không Âm Dương Đỉnh thì trải qua Âm Dương kiếp, kiếp trước bị Hư Không Âm Dương kiếp giết chết.

    Luyện Thần Tông, Càn Khôn Đan Tông, còn có mấy thế lực lớn mà Đông Phương Kim Đan nói, kia đã từng là quái vật khổng lồ, thêm vào tao ngộ năm đó của mình, mẹ.

    Tất cả những thứ này tuyệt đối không phải trùng hợp.

    Trong lòng Trình Cung đã thầm hạ quyết tâm, chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy.

    Giờ khắc này, Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long liên tiếp chống đỡ mười lăm lần công kích cũng đã bị thương, trên thân thể mạnh mẽ thậm chí xuất hiện mấy lỗ to bằng cái bát, hai bên xuyên thủng căn bản không có biện pháp chữa trị nhanh chóng, ngay cả cánh cũng nứt ra không ít.

    Giờ khắc này tuy Vạn Lôi kiếp mới chỉ qua nhiều hơn một phần mười.

    Mà Hư Không kiếp còn có hai đạo, nhưng cũng đã khiến đám người Lô Quân Hạo cảm thấy ngoài ý muốn.

    Đặc biệt là Lô Quân Hạo, vừa nãy hắn đã mất đi hết cả niềm tin, thậm chí nghĩ không tiếc tất cả, cho dù thân tử đạo tiêu cũng phải bảo vệ tính mạng cho Trình Cung, dù cho hắn hủy diệt đạo cơ cũng không thể để tôn nhi chết đi như vậy, chí ít để tôn nhi có thể như người bình thường sống cùng Đông Phương Linh Lung trăm năm cũng tốt.

    Lại không nghĩ rằng Trình Cung có thể dùng thần niệm hình thành lao tù, chặn lại đạo Hư Không kiếp thứ nhất, mà tuy rằng Hỏa Phượng Ma Long thảm một ít, nhưng cũng không ngừng đánh nát từng đạo từng đạo lôi quang, hoặc là cường hành ngăn cản, tranh thủ thời gian để Trình Cung nuốt đan dược vào đột phá, không ngừng tăng lên, lúc này đã dần dần ổn định.

    Thiên Anh tầng thứ năm, giờ khắc này lực lượng của Trình Cung đã từ từ ổn định ở cảnh giới Thiên Anh tầng thứ năm, tuy Trình Cung nuốt Âm Dương Phá Thiên Đan có hiệu quả cường đại, nhưng dù sao cảnh giới Thiên Anh tăng lên không phải bình thường.

    Người bình thường một trăm năm có thể tăng lên một lần cũng sẽ hạnh phúc muốn chết, huống hồ bây giờ Trình Cung trực tiếp tăng vọt đến Thiên Anh tầng thứ năm, đương nhiên, lấy cường độ thần niệm và thân thể của Trình Cung, dưới lực lượng của Đạo đan thượng phẩm Âm Dương Phá Thiên Đan Thần phụ trợ, loại tăng lên này cũng không tính là cái gì.

    Điều này chủ yếu là vì Trình Cung tạm thời áp chế một bộ phận dược lực của Âm Dương Phá Thiên Đan, bởi vì sau đó Hư Không kiếp sẽ càng mạnh hơn, đã không thể phân tâm, mà Hỏa Phượng Ma Long cũng sắp tới cực hạn, mình nhất định phải tự mình ra tay rồi.

    Lực lượng bản thân từ Địa Anh đỉnh phong một đường đạt đến Thiên Anh tầng thứ năm, mà cường độ thân thể của Trình Cung cũng đạt tới Thiên Anh tầng thứ chín, tuy thần niệm cũng có khôi phục, nhưng đến trình độ Thuần Dương, thần niệm muốn từ sơ kỳ đạt đến trung kỳ, độ khó cũng không phải bình thường, đặc biệt là vừa nãy đối với Hư Không kiếp cũng hao tổn không nhỏ.

    - Ầm!

    Giờ khắc này lại là một làn sóng hơn trăm đạo lôi quang oanh kích xuống, mà trong đó cũng đã rất khó phát hiện tăm hơi của Hư Không kiếp, cũng chỉ có Lô Quân Hạo mơ hồ cảm giác được một chút, mà Trình Cung thì lại dựa vào kinh nghiệm nhiều lần liều mạng với Hư Không kiếp, thêm vào Luyện Thần Quyết thần kỳ, cũng cảm nhận được Hư Không kiếp kia dấu ở bên trong một đạo lôi quang.

    Trước đây lôi kiếp đều là hung mãnh, cuồng bạo, hủy diệt, nhưng Hư Không kiếp này vừa vặn ngược lại, âm nhu, âm hiểm như vậy.

    Nhưng cụ thể ẩn giấu bên trong tia sét nào, ngay cả Trình Cung cũng khó có thể phán đoán, bởi vì những tia sét này hạ xuống, đồng thời cũng đang biến huyễn, đã không phải là trực tiếp oanh kích xuống như ban đầu, giống như đối mặt một cường giả cái thế, tia sét chính là thủ đoạn công kích của đối phương, ẩn chứa bốn phương tám hướng, biến hoá thất thường.

    Nếu như ở những nơi khác, chỉ một chiêu này cũng đủ để cho Trình Cung cửu tử nhất sinh, nhất định phải liều mạng một phen mới được.

    Nhưng giờ khắc này là ở trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, Hư Không Âm Dương Đỉnh này cùng Trình Cung gần như một thể, nơi này là địa bàn của Trình Cung, đặc biệt là giờ khắc này Trình Cung vừa đạt đến Thiên Anh tầng thứ năm, lấy thần niệm Thuần Dương sơ kỳ hỗ trợ lẫn nhau.

    - Ầm!

    Ầm!

    Trong nháy mắt Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long tránh ra, một tia thần niệm của Trình Cung khống chế, nó liền nuốt vào lượng lớn đan dược, nhanh chóng khôi phục, mà thân hình Trình Cung thì lại trong nháy mắt biến mất tại chỗ, xuất hiện ở chính giữa lôi quang, hai quyền liên tiếp đánh nát hai tia sét, sau đó lại biến mất lần thứ hai.

    Đây cũng không phải là tốc độ, hoàn toàn là dung hợp làm một với không gian nơi này, trong nháy mắt có thể xuất hiện ở bất kỳ địa phương nào trong vùng không gian này.

    Nếu như trước đó Trình Cung vẫn không làm được, nhưng sau khi đạt đến Thiên Anh thì đã có thể mở ra không gian nguyên giới, mà Trình Cung lựa chọn kết hợp không gian nguyên giới của mình với Hư Không Âm Dương Đỉnh, giờ khắc này hắn ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh càng như cá gặp nước.

    Thời gian Độ kiếp, không gian xung quanh cũng sẽ bị lôi kiếp ảnh hưởng, cho dù ngươi xé rách Hư Không, Lôi kiếp cũng sẽ giáng lâm, ngược lại càng nguy hiểm hơn, vì lẽ đó không ai ở thời điểm độ kiếp nghĩ chạy trốn, bởi vì như vậy mình càng nguy hiểm hơn.

    Chương 1205: Nhục Nhục.

    Nhưng ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh thì lại hoàn toàn khác, không gian nơi này Trình Cung đã có quyền khống chế nhất định, hắn có thể qua lại tùy ý, nhưng cũng không rời khỏi nơi này.

    Tia sét này chỉ có thể liều mạng truy kích hắn, tuy tia sét truy kích rất nhanh, nhưng Trình Cung luôn có thể nắm giữ không gian né tránh nhất định.

    Mà mỗi lần mượn thời gian né tránh này, hắn đều có thể đánh nát vài tia sét, không cần giống như Hỏa Phượng Ma Long lúc nãy, cần đối mặt hơn trăm tia sét, chính diện đánh tung.

    Mười tia...

    Hai mươi...

    Năm mươi...

    ...

    Những Vạn Lôi kiếp này không ngừng bị nổ nát, nhưng vẫn không nhìn thấy Hư Không kiếp lặng yên không một tiếng động, nếu như không phải Trình Cung đã cảm nhận được Hư Không kiếp đã xuất hiện, thì giờ khắc này hắn sẽ bất cẩn cho rằng lần này không có Hư Không kiếp, Hư Không kiếp kia vẫn chưa giáng lâm.

    Khi Trình Cung đánh nát tia sét thứ tám mươi sáu, trong nháy mắt tia sét đó nổ tung, đột nhiên một đạo quang mang bên trong nháy mắt hóa thành một lôi thú hung ác thời viễn cổ, khoảng cách gần trực tiếp muốn nuốt Trình Cung xuống.

    - A...

    Trong nháy mắt này khiến mấy người đang ở xa xa quan sát sợ đến mức không nhịn được kinh hô, không có biện pháp giúp, không thể động thủ, chỉ có thể nhìn.

    Đây chính là thiên kiếp, mà giờ khắc này bọn họ hoàn toàn quên thân phận, địa vị của mình, chỉ có thể khẩn trương không gì bằng, mỗi một người đều khẩn trương vô cùng, nhưng không thể ra sức.

    - Chơi âm với bản đại thiếu, cút cho ta!

    Trình Cung nổi giận gầm lên một tiếng, nguyên bản bị Hư Không kiếp đột nhiên đánh lén, lực lượng Hư Không kiếp kia muốn xâm nhập thân thể, triệt để phá hủy thần niệm của hắn.

    Nhưng lập tức trên người Trình Cung xuất hiện một tầng áo giáp hỏa diễm màu đỏ.

    - Bành...

    Giống như là một dã thú thế tục cắn phải tảng đá, yêu thú cắn phải Đạo khí vậy, trong nháy mắt Hư Không kiếp kia biến ảo lôi thú cắn lên áo giáp của Trình Cung, hàm răng hoàn toàn nổ tung, trên mặt lôi thú cũng trở nên dữ tợn, bắt đầu vặn vẹo.

    - Nhào...

    Trình Cung cũng cảm giác thần niệm bị đâm nhói, sử dụng thần niệm dung hợp với bản mạng chân hỏa ngưng tụ áo giáp thần niệm cũng sắp vỡ vụn, nhưng cũng may cuối cùng chưa vỡ tan, tuy giờ khắc này trong hai mắt đang chảy máu, đầu đau sắp nứt, nhưng hắn vẫn liều mạng bộc phát một cỗ thần niệm xung kích lần thứ hai, đánh nát lôi thú do Hư Không kiếp biến ảo ra kia.

    - Oanh...

    Oanh...

    Đạo Hư Không kiếp thứ hai so với vừa nãy mạnh hơn gấp mười lần, mặc dù Trình Cung lấy lực lượng bản thân, bản mạng chân hỏa, khoảng cách gần không tiếc liều mạng cũng bị trọng thương, lần này thương thế rất nặng, mười mấy tia sét còn lại cùng một thời gian đã oanh kích lên thân thể của hắn.

    Tia sét nổ tung, làm cho thân thể Trình Cung bị đả kích điên cuồng, cả người bị nổ đến khốc liệt cực kỳ, máu thịt be bét, nhưng cuối cùng coi như cũng còn tốt.

    Loại trình độ mười mấy tia sét này hắn còn có thể miễn cưỡng chịu đựng được, dù sao giờ khắc này cường độ thân thể của hắn đã rất cường hãn.

    Người ở giữa không trung, qua lần xung kích này hắn đã bị tổn thương rất nặng, một đạo Hư Không kiếp cuối cùng phải làm sao bây giờ?

    Nếu như lại tăng cường gấp mười lần, khẳng định mình không có biện pháp chống đối!

    Mà giờ khắc này Vạn Lôi kiếp vẫn chưa tới hai nghìn, nếu như không có Hư Không Âm Dương kiếp, thần niệm của mình không bị trọng thương, dựa vào lực lượng, cường độ thân thể và thần niệm bây giờ của mình phụ trợ, mình chống cự năm nghìn tia sét phía trước cũng không thành vấn đề, nếu như thêm vào Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long, đến chín nghìn cũng có khả năng.

    Còn lần cuối cùng cũng không sợ, dù sao mình còn có lá bài tẩy Phá Kiếp Thương, Chí Dương Chân Hỏa và Chí Âm Chân Hỏa bên trong Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nhưng hiện tại đến giai đoạn này đã như vậy, phía sau sẽ rất khó khăn.

    Lúc này Vạn Lôi kiếp tiếp tục oanh kích xuống, thần niệm của Trình Cung hơi động, Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long xông lên trên, Trình Cung thì cẩn thận quan sát, lưu ý lấy một đạo Hư Không kiếp cuối cùng kia lúc nào sẽ hạ xuống.

    Một nghìn bảy...

    Một nghìn chín...

    Hai nghìn năm...

    Vạn Lôi kiếp không ngừng oanh kích, số lượng không ngừng tăng cường, Thân ngoại hóa thân Hỏa Phượng Ma Long dưới sự khống chế của Trình Cung, cũng bắt đầu như Trình Cung vừa nãy, mượn quy tắc đặc biệt của không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh đối kháng Vạn Lôi Kiếp, kể từ đó liền ung dung hơn rất nhiều.

    Nhưng Trình Cung lại không dám khinh thường chút nào, uy lực Vạn Lôi kiếp không ngừng tăng cường, một đạo Hư Không kiếp cuối cùng vẫn chưa có phản ứng.

    Giờ khắc này thương thế trên thân thể Trình Cung đã sớm khôi phục, chỉ là thần niệm trong khoảng thời gian ngắn không có biện pháp khỏi hẳn, mà giờ khắc này hắn đang liều mạng nghĩ biện pháp, chỉ là nghĩ vô số, rồi lại đều phủ định.

    Cơ hội không lớn, nghĩ như thế nào cơ hội cũng không lớn, đây là mượn nhờ quy tắc trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng đáng tiếc không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh chưa hình thành hoàn toàn, bằng không giống như Càn Khôn đan giới hình thành thiên địa của mình, thậm chí quy tắc có thể che lấp Thiên Cơ, còn có thể...

    Nghĩ đến đây, linh quang trong đầu Trình Cung lóe lên, đúng vậy, tại sao mình lại quên mất chuyện này.

    Tuy mình không có biện pháp lập tức khiến không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh hoàn toàn khôi phục, như Càn Khôn đan giới có thể che lấp Thiên Cơ, mình còn có một khối mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn, giờ khắc này nếu như không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh có thể hoàn thiện lần thứ hai...

    Bởi vì trước đó đã hấp thu lực lượng Hư Không Âm Dương kiếp trên mảnh vỡ này, hơn nữa lần này tuy trong lòng Trình Cung có chuẩn bị, nhưng lại không nghĩ rằng so với hắn nghĩ còn khủng bố hơn, không chỉ đan kiếp xuất hiện Vạn Lôi kiếp, ngay cả mình thành tựu Thiên Anh cũng xuất hiện tồn tại khủng bố như Hư Không kiếp, hắn cũng bị đánh đến không kịp trở tay.

    Vừa nãy không ngừng dò xét, phát hiện lượng lượng mỗi một đạo Hư Không kiếp đều mạnh gấp mười lần, Trình Cung mới cảm nhận được một loại lượng lượng khó có thể chống cự.

    Cũng còn may, mặc dù đối mặt uy hiếp tử vong, Trình Cung cũng có thể bình tĩnh phân tích như trước, khổ tư tìm kiếm sinh cơ, giờ khắc này rốt cục hắn đã tìm được.

    Tuy giờ khắc này thần niệm bị trọng thương, nhưng lấy trình độ thần niệm bây giờ của Trình Cung, hơn nữa còn ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, coi như tùy tiện đối phó Thiên Anh tầng năm bình thường cũng không thành vấn đề gì, thần niệm hắn khẽ động.

    Ở một vùng bị ngăn cản trong không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh, mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn trực tiếp bay lên, mà toàn bộ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh cũng bắt đầu vận chuyển, ngay cả nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh cách Trình Cung không xa cũng bắt đầu vận chuyển.

    Nguyên bản Nhục Nhục đang chảy nước miếng, cực kỳ hạnh phúc ôm mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh ngủ, đột nhiên cảm nhận được lượng lượng to lớn bên trong, khiến nó sợ đến mức trực tiếp nhảy lên.

    Chương 1206: Đầu óc bị đánh hỏng rồi sao?

    Nhìn mảnh vỡ to lớn kia rời khỏi, đang không ngừng hòa vào trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, Nhục Nhục duỗi móng vuốt nhỏ ra, thương cảm vô cùng, không muốn, nó rất muốn giữ lại.

    Người không biết còn tưởng rằng nó đang sinh ly tử biệt với người yêu.

    Tuy giờ khắc này Hỏa Phượng Ma Long đã chặn ba mươi lần tia sét oanh kích, Vạn Lôi kiếp đã đi qua ba nghìn đạo, mà Trình Cung cũng ngăn cản hai đạo Hư Không kiếp.

    Nhưng bọn hắn cũng nhìn ra thời điểm Trình Cung ngăn cản đạo Hư Không kiếp thứ hai bị thương rất nặng, mà đạo Hư Không kiếp thứ ba chưa xuất hiện, nhưng đã khiến người ta có một cảm giác cực kỳ đè nén, như là bất cứ lúc nào thiên địa cũng có thể hóa thành hư vô.

    Mà Vạn Lôi kiếp càng đến lúc sau càng mạnh, tiếp tục như vậy, Trình Cung căn bản không chống đỡ được.

    Hết lần này tới lần khác loại chuyện này ai cũng không xen tay vào được, không giúp được gì, đây mới là điều làm người ta thống khổ nhất.

    Lúc này Trình Cung đang ở trong Vạn Lôi kiếp, dưới tình huống Hư Không kiếp áp bách sinh tử, nhưng hắn hết sức chăm chú luyện hóa mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, ban đầu luyện hóa mảnh vỡ chủ yếu là dựa vào Chí Dương Chân Hỏa, lấy lực lượng Hư Không Âm Dương kiếp trong đó rèn luyện thân thể.

    Sau đó cảm ngộ quy tắc bên trong mảnh vỡ để thần niệm đạt được tăng lên, bây giờ chân chính luyện hóa mảnh vỡ khổng lồ như vậy, đối với không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh mà nói tuyệt đối là vượt qua bình thường.

    Mà khi mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn này hòa vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, lập tức Trình Cung cảm nhận được một cỗ quy tắc, sức mạnh, sinh mệnh, khí tức không giống lúc trước.

    Thay đổi thần kỳ, giờ khắc này không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh có rất nhiều thứ mà lúc trước không có, lúc này đã có cảm giác tự thành quy tắc, đạo lý, có một loại thiên địa sơ khai, vũ trụ Hồng Mông vừa mới vận hành.

    Tuy rằng loại cảm giác này rất ngắn ngủi, nhưng loại thời điểm này đạo lý cách người gần như vậy.

    Loại cảm ngộ cùng lĩnh hội này cũng là lần đầu tiên Trình Cung nếm thử, điều này làm cho thần niệm của Trình Cung đạt được một loại thăng hoa.

    Mặc dù chỉ là cảm giác trong nháy mắt, nhưng loại thiên địa sơ khai, Thiên Đạo, quy tắc vừa sinh ra vận chuyển, là một loại trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.

    Đặc biệt là đối với thần niệm mà nói, vào đúng lúc thần niệm Trình Cung bị thương nặng nhất, mặc dù có Luyện Thần Quyết nhất thời cũng rất khó khôi phục, lại lập tức tiến vào một cảnh giới huyền diệu.

    Sau đó không gian ngoại đỉnh phát sinh biến động to lớn, đương nhiên, đang ở trong địa phương Trình Cung tách ra, coi như Lô Quân Hạo cũng không phát hiện biến hoá này, nhưng Trình Cung có thể rõ ràng cảm nhận được tất cả.

    Trời đang lên cao, đại địa dưới chân tựa như lắng đọng, có thể cảm nhận được đây là một thế giới chân thực đang hình thành, mà không phải là không gian nguyên giới đơn giản như vậy.

    Dưới Luyện Thần Quyết thôi động, thần niệm của Trình Cung cẩn thận lĩnh hội chỗ thần diệu đang thay đổi của không gian ngoại đỉnh, mặc dù này chỉ là một lần trải qua ngắn ngủi, nhưng giống như được đi qua chứng kiến một thiên địa sơ khai.

    Trong nháy mắt, sát na, vĩnh hằng!

    Chỉ là trong nháy mắt, chỉ là cảm giác chớp mắt, nhưng giống như đại đạo vĩnh hHằng, quy tắc lại dấu ấn sâu bên trong thần niệm.

    - Ầm!

    Lúc trước sở dĩ thần niệm của Trình Cung có thể lấy được phương thức tăng trưởng khủng bố, hoàn toàn là bởi vì từ vừa mới bắt đầu, thần niệm của hﮠchính là ở trong quá trình khôi phục, tuy chuyển thế trọng sinh nhưng thần niệm không hề hủy diệt, chỉ là hao tổn quá lớn từ từ khôi phục, vì lẽ đó nên tốc độ tăng trưởng rất kinh người.

    Nhưng giờ khắc này Trình Cung vận chuyển Luyện Thần Quyết, loại trong nháy mắt này, dấu ấn vĩnh hằng khiến thần niệm của hắn đạt được một lần đột phá hiếm thấy, kiếp trước cũng không có cảm ngộ ở phương diện này, khiến hắn rõ ràng và có lĩnh ngộ rất nhiều vấn đề trên phương diện Luyện Thần Quyết.

    Trong nháy mắt này, thần niệm của Trình Cung chân chân chính chính chiếm được một lần đột phá, hơn nữa còn không phải cái loại đột phá lúc đầu, là ở Thuần Dương sơ kỳ trực tiếp bước vào Thuần Dương trung kỳ.

    Loại vượt qua to lớn, khủng bố này, khiến thần niệm bị hao tổn của hắn khôi phục nhanh chóng, lực lượng thần niệm điên cuồng tăng vọt.

    Nhưng trong lòng Trình Cung cũng rõ ràng, dù vậy mình cũng không có nắm chặt ngăn cản oanh kích của Hư Không kiếp và Vạn Lôi kiếp, mà giờ khắc này thần niệm không chỉ khôi phục tăng vọt, Trình Cung mượn nhờ đột phá cảm ngộ trong nháy mắt kia, mơ hồ cảm nhận được lực lượng Hư Không kiếp cường đại giữa bầu trời, đã chuẩn bị hoàn thành.

    Trong nháy mắt đó, mượn không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh biến hóa, thậm chí Trình Cung có một loại ảo giác, Hư Không kiếp này là của một tồn tại ở cách vô số không gian, lấy một loại phương thức đặc biệt đưa ý chí giáng lâm, muốn tiêu diệt ý chí khác.

    Vì vậy vừa nãy ý chí Hư Không kiếp không giáng lâm, là bởi vì thời điểm ý chí đó hàng lâm xuống tiêu hao to lớn, cũng cần thời gian ngưng tụ đầy đủ lực lượng.

    Dựa vào, thiên kiếp, đây chính là thiên kiếp sao?

    Nếu là như thế, hiện tại mình đi một quốc gia thế tục, một ý niệm của mình cũng có thể khiến quy tắc của thế giới bọn hắn thay đổi, cũng có thể khiến người ta cảm nhận thấy lôi phạt, nếu như nghĩ như vậy, cái này là thiên kiếp?

    Người tu chân muốn siêu thoát, muốn đứng ở ngoài hết thảy quy tắc, muốn cảm ngộ đại đạo, vì sao phải sợ hãi thiên kiếp này.

    Sai, sai, sai!

    Đều sai rồi, vô số người tu chân giới sợ thiên kiếp như phàm nhân sợ hổ, tâm tính như vậy sao có thể tu hành.

    Thiên kiếp là có thể tăng cường, nhưng nếu như trong nháy mắt đó mình cảm ngộ được thì nó cũng không phải là vạn năng, lực lượng thiên kiếp mình dẫn động đã biến mất, nó không thể nào lại thêm lực lượng ý chí cùng lôi phạt giáng lâm, đã như vậy...

    - Dựa vào, tới a, trở lại đi, có bản lĩnh ngươi tới mười vạn lôi kiếp, trăm vạn lôi kiếp, ngàn vạn lôi kiếp.

    Vạn Lôi kiếp tính là cái lông gì, con mẹ nó còn chơi âm Hư Không kiếp, thiệt thòi ngươi cũng không cảm thấy ngại.

    Thiên kiếp, thiên kiếp chó má, ngươi coi mình là thiên thật sao, nếu ngươi là thiên, bản đại thiếu cũng đạp ngươi dưới chân.

    Đột nhiên, Trình Cung chỉ vào trời mắng lên.

    - Nói cho ngươi biết, ngày hôm nay đây là đang ở địa bàn bản của bản đại thiếu, chỉ bằng chút thiên kiếp chó má ấy của ngươi còn muốn làm gì bản đại thiếu, nằm mơ đi.

    - Chờ đi, cuối cùng sẽ có một ngày bản đại thiếu đạp thiên ở dưới chân.

    - Đồ hỗn đản, khốn kiếp, ngươi có biết ngươi chính là tên khốn kiếp hay không.

    ...

    Những người bên cạnh đều xem trợn tròn mắt, làm gì vậy, Trình Cung làm cái gì vậy?

    Đầu óc bị đánh hỏng sao?

    Điên rồi, quả thực là điên rồi, tuy người tu chân đều nói siêu thoát, cũng có tồn tại cường đại nói phải như thế nào... như thế nào, nhưng tại sao có thể nói như vậy.

    Hò hét với thiên, so với vừa nãy trực tiếp dùng đan dược vẫn chưa vượt qua đan kiếp còn hung hăng gấp trăm lần, đến cùng hắn đang suy nghĩ cái gì, lẽ nào đã biết chắc chắn phải chết, nên phát tiết?

    Chương 1207: Đạo Đan thượng phẩm.

    Tuyệt đại đa số người tu chân so với phàm nhân càng cẩn thận, càng thêm sợ hãi hơn, không dám khinh nhờn thiên địa, mạo phạm thiên uy.

    Bởi vì bọn hắn biết, thiên uy cũng không phải là hư vô mờ mịt, có thiên kiếp tồn tại, tiên giới trên trời cũng tồn tại, hành vi như vậy chẳng phải là khiêu khích uy nghiêm tiên giới sao...

    ...

    Đương nhiên, điểm này chủ yếu là nhìn lực lượng, lấy lực lượng của Thuần Dương, có mạnh hơn nữa cũng vĩnh viễn không cảm nhận được điểm ấy, chỉ có đặt chân vào Hiện Đạo kỳ mới có thể lĩnh hội.

    Đúng như lúc trước Trình Cung quỳ với Lô Quân Hạo nói những lời kia, Lô Quân Hạo cũng không cảm giác có vấn đề gì, nhưng nếu như đổi lại là Đông Phương Suất hoặc là những người khác, bọn họ sẽ cảm giác rất không thoải mái, thậm chí có các loại lo lắng, bất an.

    Thiên kiếp này cũng hẳn là lần đầu gặp phải người dám hò hét như thế, đặc biệt là thời điểm giáng xuống Hư Không kiếp, thiên kiếp này giống như là một người nổi giận, Vạn Lôi kiếp trên bầu trời từ từ thay đổi, đột nhiên một lần đến năm trăm tia sét bắt đầu hạ xuống, mà Hư Không kiếp kia cũng nhanh chóng ngưng kết, tùy thời có tư thế giáng lâm.

    Xong, xong, loại thời điểm này còn kêu gào cái gì a, chẳng lẽ còn chê chết muộn sao?

    Năm trăm tia sét, loại công kích này, coi như Thuần Dương sơ kỳ cũng khó có thể chống đối.

    Đây vẫn chưa tới năm ngàn, uy lực đã hung mãnh như vậy, ai...

    Làm sao ngăn cản a!

    - Ha ha...

    Đột nhiên Trình Cung lại vui vẻ vô cùng, cất tiếng cười to, cái gọi là thiên kiếp, thiên uy thì đã làm sao, nó còn không bằng một người có thể ẩn giấu tâm tư.

    Mình nói mấy câu nó liền nổi giận, mấu chốt nhất chính là tất cả như Trình Cung suy nghĩ, cũng không có lôi kiếp càng mạnh hơn xuất hiện, như vậy là đủ rồi.

    Mà giờ khắc này mảnh vỡ ngoại đỉnh to lớn đã triệt để dung hợp với không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, lần này không gian ngoại đỉnh biến hóa to lớn đến khó có thể tưởng tượng.

    - Ở địa bàn của bản đại thiếu, thiên kiếp cũng đừng nghĩ hung hăng.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, đột nhiên không gian xung quanh bắt đầu biến hoá.

    Trời đang lên cao, quy tắc đang thay đổi, tốc độ năm trăm tia sét hạ xuống đột nhiên trì hoãn, bắt đầu bị một loại quy tắc đặc biệt áp chế, những tia sét kia giống như những quả cầu bị xì hơi, lập tức khô quắt xuống.

    Không chỉ là như vậy, ngay cả Hư Không kiếp kia chỉ lát nữa là hàng lâm cũng bị quy tắc xung quanh khống chế, bị ảnh hưởng to lớn, nguyên bản Hư Không kiếp hư vô mờ mịt đã có thể thấy rõ ràng.

    Hỏa Phượng Ma Long há mồm trực tiếp phun ra Niết Bàn hỏa diễm, trực tiếp luyện hóa năm trăm tia sét bị yếu đi rất nhiều này, hòa tan vào trong thân thể.

    Tuy giờ khắc này thương thế không nhẹ, nhưng Trình Cung sử dụng Âm Dương Phá Thiên Đan đột phá.

    Cộng với không gian ngoại đỉnh biến hóa, thần niệm Trình Cung đột phá, Hỏa Phượng Ma Long Thân ngoại hóa thân cũng nhận được chỗ tốt to lớn.

    Bây giờ trực tiếp luyện hóa năm trăm tia sét này hòa tan vào thân thể, thân thể Hỏa Phượng Ma Long liền lớn lên một vòng, Hỏa Phượng Ma Long cũng đã trải qua nhiều lần tôi luyện.

    Đặc biệt là trước đó Trình Cung đột phá, lực lượng Hư Không Âm Dương kiếp khổng lồ kia có thay đổi to lớn đối với thân thể Hỏa Phượng Ma Long, lúc đó lực lượng của Hỏa Phượng Ma Long đã đột phá đến trình độ Thiên Anh tầng thứ tám.

    Sau đó Trình Cung chiến Phong Điểu Tinh Chủ, Hỏa Phượng Ma Long liền khống chế lực lượng, áp chế không tiếp tục tu luyện, nếu như không phải lúc đó đã đạt đến Thiên Anh tầng thứ tám.

    Cũng không thể nào trốn lâu như vậy dưới tay Phong Điểu Tinh Chủ.

    Lấy lực lượng mạnh mẽ của thân thể Hỏa Phượng Ma Long, hoàn toàn luyện hóa nguồn lực lượng kia cũng cần rất lâu, chí ít là phải tốn mấy năm thời gian.

    Mà vừa nãy Trình Cung dùng Âm Dương Phá Thiên Đan, mượn nhờ không gian ngoại đỉnh biến hóa khiến thần niệm cảm thụ thiên địa sơ khai, thần niệm được đột phá, Hỏa Phượng Ma Long cũng được lợi ích không nhỏ.

    Giờ khắc này cuối cùng đã tới một điểm cực hạn, trong cơ thể đọng lại lực lượng vô số đan dược, vô số lực lượng khổng lồ trong nháy mắt dung hợp.

    Dưới Vạn Lôi kiếp oanh kích, lực lượng trong cơ thể Hỏa Phượng Ma Long giống như tinh thiết được chùy sắt gõ vô số lần, dần dần thành hình.

    Đương nhiên, nếu như Vạn Lôi kiếp này oanh kích trước sau như một, vậy thì Hỏa Phượng Ma Long cũng không có cơ hội mượn nguồn lực lượng này điều trị lực lượng trong cơ thể.

    Nhưng giờ khắc này Trình Cung phát hiện lực lượng trong cơ thể Hỏa Phượng Ma Long đến điểm giới hạn, mà khi mình thay đổi quy tắc, uy lực năm trăm đạo lôi kiếp này yếu đi rất nhiều.

    Trình Cung trực tiếp mượn năm trăm đạo lôi kiếp này để bản thân sử dụng, kết quả lần này đúng là ngoài ý muốn.

    Hỏa Phượng Ma Long cũng đột phá dưới Vạn Lôi kiếp, sức mạnh không ngừng tăng vọt, mãi cho đến Thiên Anh đỉnh phong mới dừng lại.

    Hỏa Phượng Ma Long đạt đến Thiên Anh đỉnh phong, thân thể thay đổi khủng bố, giờ khắc này tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long ngay cả Đông Phương Suất cũng không theo kịp.

    Trình Cung thay đổi quy tắc.

    Thậm chí phân thân mượn lôi kiếp đột phá, này tựa hồ đã chọc giận tới điểm mấu chốt cuối cùng của thiên kiếp, Hư Không kiếp như ẩn như hiện kia ầm ầm nổ tung, trực tiếp hóa thành hư vô trên không trung.

    Không, không phải là hóa thành hư vô, mà là dung hợp vào trong nguyên khí.

    Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Giờ khắc này thần niệm bị thương của Trình Cung đã khôi phục, hơn nữa còn đột phá tăng lên, áo giáp thần niệm vẫn vận chuyển.

    Giờ khắc này có thể nhìn ra, xung quanh cơ thể Trình Cung đều bùng nổ từng cỗ từng cỗ lực lượng va đập, đây đều là uy lực của Hư Không kiếp.

    Chỉ là giờ khắc này uy lực của Hư Không kiếp yếu đi rất nhiều, Trình Cung cũng không đến nỗi bị đánh tan lập tức.

    - Muốn phân cao thấp ở địa bàn bản đại thiếu, nghĩ hay nhỉ, biến, ta biến, đi chết đi cho bản đại thiếu!

    Thần niệm Trình Cung vận chuyển tới cực hạn, một bên chống đối lực lượng Hư Không kiếp này, một bên thì không ngừng thúc giục không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh thay đổi quy tắc, dùng lực lượng quy tắc áp bách không gian sinh tồn của Hư Không kiếp này.

    Người tu chân có không gian nguyên giới, đều có một cảm giác ở trong không gian nguyên giới không gì làm không được, nhưng bọn hắn vĩnh viễn không có năng thay đổi quy tắc, mà giờ khắc này Trình Cung có thể thay đổi quy tắc trong phạm vi nhỏ ở nơi này, cũng chính là lợi dụng điểm ấy làm giảm uy lực của Vạn Lôi kiếp, Hư Không kiếp đi nhiều lần.

    Một mặt là Trình Cung dùng áo giáp thần niệm chống đối, một mặc khác dùng quy tắc biến hóa áp chế, mà bản thân Trình Cung cũng không ngừng biến hóa công pháp oanh kích.

    Hư Không kiếp kia dưới tình huống như vậy, không cam lòng bị đánh tiêu tán từ từ, trong quá trình này Vạn Lôi kiếp lại hạ xuống mấy trăm tia sét.

    Nhưng quy tắc thay đổi, áp bách, uy lực của Vạn Lôi kiếp kia cũng có hạn, mà Hỏa Phượng Ma Long trở nên càng mạnh mẽ hơn, rất dễ dàng đã chống lại được những tia sét này.

    Chương 1208: Đạo Đan thượng phẩm (hạ).

    Tuy lợi dụng quy tắc chặn lại Hư Không kiếp, nhưng Trình Cung cũng có một cảm giác thần niệm muốn hư thoát, toàn thân sắp biến thành xác không hồn.

    Nhưng lúc này hắn lại mơ hồ rõ ràng, tại sao ngón tay kia xuất hiện trong Càn Khôn đan giới, thì quy tắc Càn Khôn đan giới càng thêm hoàn chỉnh, người chưởng khống Càn Khôn đan giới kia khẳng định lấy lực lượng quy tắc đối kháng với thiên kiếp, thậm chí đối kháng với người kia.

    Trước tiên không thèm quan tâm những thứ này, chờ bản đại thiếu khôi phục ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh triệt để, sẽ bắt đầu tìm các ngươi tính sổ.

    Kiếp trước giết chết bản đại thiếu, các ngươi chờ bản đại thiếu tìm các ngươi đi.

    Giờ khắc này thân thể Trình Cung tràn ngập sức mạnh, chỉ là thần niệm suy yếu, nhìn thấy lại có tia sét hàng lâm, Trình Cung trực tiếp xông lên.

    Sau đó một màn kinh người khiến mấy người quan sát một bên suốt đời khó quên đã xảy ra.

    Trước đó Trình Cung vẫn giãy dụa bên bờ sinh tử, tùy thời có thể bị đánh giết, thậm chí nghĩ rằng hẳn phải chết, giờ khắc này đột nhiên biến thành một người khác, tiện tay liền có thể bóp nát tia sét.

    Thậm chí ở giữa không trung hấp thu uy lực trong tia sét rèn luyện thân thể, tăng lực lượng lên.

    Cái này cũng chưa tính, sau đó toàn thân hắn như tắm trong lôi điện, mà Vạn Lôi kiếp kia thì lại trở nên yếu ớt vô cùng.

    Bởi vì đang ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, tất cả đều là Trình Cung chưởng khống, mà sự tình thay đổi quy tắc coi như Đông Phương Suất, Lô Phỉ cũng không phát hiện được, chỉ là mơ hồ cảm giác có chút không đúng.

    Chỉ có Lô Quân Hạo mơ hồ đã nhận ra một ít, không dùng thần niệm quan sát, nhưng không nhịn được nhìn về bốn phía.

    Đương nhiên, trên mặt hắn càng nhiều chính là vui mừng, hài lòng, chỉ cần Trình Cung không có chuyện gì là tốt rồi, huống hồ hắn vẫn xuất sắc như vậy.

    Về phần Đông Phương Linh Lung, nhìn thấy Trình Cung giống như mộc lôi trong Vạn Lôi kiếp, rốt cục nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt lành lạnh lộ ra nụ cười hiếm thấy.

    Giờ khắc này Trình Cung như là cá, Vạn Lôi kiếp chính là hải dương bao la, mình có thể tùy ý bơi lội, thong dong hấp thu những lực lượng này rèn luyện thân thể, tu luyện.

    Vạn Lôi kiếp phía sau càng ngày càng chậm, sau đó ròng rã thời gian hai ngày, kỳ thực chính là quá trình Trình Cung tu luyện mà thôi.

    Rốt cục đạo thiên lôi cuối cùng cũng oanh kích xuống, coi như quy tắc thay đổi, nhưng tia sét này vẫn to lớn đến mười mấy mét, toàn thân Trình Cung trực tiếp tiến vào bên trong tia sét này, bắt đầu tu luyện ở bên trong.

    Khi lực lượng của tia sét này bị Trình Cung hấp thu triệt để, lực lượng của Trình Cung cũng đạt tới Thiên Anh tầng thứ sáu, thân thể Trình Cung thì đạt đến trình độ Thiên Anh đỉnh phong.

    - Ba!

    Một đạo lôi kiếp cuối cùng cứ như vậy bị phá tan, sau đó khí tức Vạn Lôi kiếp và Hư Không kiếp cũng hoàn toàn biến mất khỏi không trung, giờ khắc này rốt cục cũng tuyên cáo Trình Cung độ kiếp thành công, đây là một lần mạo hiểm nhất của Trình Cung sau khi đột phá cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long.

    Cũng may là độ kiếp trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, bằng không Trình Cung biết mình tuyệt đối chết chắc.

    Cho tới giờ khắc này tâm mọi người mới dần dần thả lỏng xuống, tuy nói con đường tu chân nguy hiểm tầng tầng, mọi người ở đây cũng đều trải qua vô số loại nguy hiểm.

    Nhưng nhìn thấy Trình Cung độ kiếp, mọi người đều có cảm giác may mắn, so sánh với Trình Cung, lúc trước mình độ kiếp thật sự là hạnh phúc chết người.

    Trình Cung đang ở trên không trung, cũng không lập tức hạ xuống, cười nhìn Đông Phương Linh Lung, mở hai tay ra, tuy không rõ Trình Cung có dụng gì ý, nhưng Đông Phương Linh Lung vẫn bay tới.

    Nhào vào trong lồng ngực hắn, tất cả đều không cần nói gì, một đường từ Nam Chiêm Bộ Châu tới, bọn họ cùng nhau đã trải qua quá nhiều quá nhiều chuyện.

    Hai oa nhi này, tuy rằng chuyện này rất đáng chúc mừng, nhưng trước mặt mọi người, đặc biệt còn có nhạc phụ của hắn, cũng không kiêng kị một chút.

    Ách, mình cũng nên né tránh một chút...

    Được, hảo tiểu tử, không hổ là nắm giữ huyết mạch Trình gia và Lô gia ta, kì tích gì cũng có thể sáng tạo, đối đãi nữ nhân của mình nên như vậy, quản người khác thấy thế nào.

    Đạo đan thượng phẩm, hắn mới bao tuổi, thật sự luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm, có thể luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm cũng phải là Đại sư đan đạo cấp bảy.

    Mà dưới tình huống tuổi thực lực bản thân hắn tương đối yếu đã có thể luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm càng đáng quý, hơn nữa hắn vẫn rất chắc chắn xác suất thành công, đây đã là có thực lực tiếp cận Đại sư đan đạo cấp tám.

    Đại sư đan đạo cấp tám a, phải biết rằng Cửu Châu thập đại Đại sư đan đạo trừ ba người đứng đầu nhất ra, những người khác đều là Đại sư đan đạo cấp tám mà thôi!

    Thời điểm bọn hắn đều cho rằng Trình Cung chỉ là sống sót sau tai nạn, vui mừng ôm Đông Phương Linh Lung, quên mấy vị lão nhân gia bọn họ đang tồn tại, đột nhiên nhìn thấy trong thân thể Trình Cung chớp động từng ánh chớp.

    Đây là hắn vì Đông Phương Linh Lung chế tạo một quả cầu sét xung quanh cơ thể.

    Đây là lúc Trình Cung cuối cùng đột phá, thử sử dụng không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh dung nạp một ít lực lượng vô dụng của Vạn Lôi kiếp, không nghĩ tới lại thành công.

    Không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh từng dung nạp Hư Không Âm Dương kiếp, nên lúc này dung nạp một ít Vạn Lôi kiếp nên rất thong dong, điều này cũng là lần đầu tiên Trình Cung thử nghiệm, sau đó mới ôm Đông Phương Linh Lung, phát tán những lực lượng này, để cho Đông Phương Linh Lung cũng có thể mượn lực lượng vạn lôi kiếp này rèn luyện thân thể, tăng lực lượng lên.

    Bởi vì trong đó Trình Cung cũng hòa tan rất nhiều lực lượng Hỏa Long.

    - Không cần, bây giờ lực lượng ta lại tăng lên, trong khoảng thời gian ngắn cũng không giúp được ngươi, ngươi vẫn là...

    Đông Phương Linh Lung vừa nhìn đãcũng sợ hết hồn, coi như lấy tính cách của nàng cũng muốn lập tức ngăn cản Trình Cung, tuy nàng không biết tại sao Trình Cung có thể làm được điểm này, nhưng có thể mượn lôi kiếp trong Thiên Cương lôi kiếp rèn luyện thân thể, tăng lực lượng lên lại có mấy người, dù sao không phải mỗi người cũng nghịch thiên giống như Trình Cung.

    Nhưng bây giờ lực lượng mình có hạn, coi như có tăng lên cũng không giúp đỡ được cái gì, vì lẽ đó Đông Phương Linh Lung vội vàng cự tuyệt.

    - Hư!

    Trình Cung đưa ngón tay đặt ở trên môi Đông Phương Linh Lung, nhẹ giọng thở dài một tiếng.

    - Đừng lên tiếng, dụng tâm tu luyện, nàng là nữ nhân của Trình Cung ta, ta cho nàng cái gì đều là chuyện nên làm.

    Còn nữa, sẽ lập tức bắt đầu luyện đan số lượng lớn, mài đao không trể công đốn củi, lực lượng nàng tăng lên đối với luyện đan có chỗ tốt cực lớn, nghe ta, ngoan nào.

    Tuy giờ khắc này thanh âm Trình Cung không lớn, nhưng dù sao phụ thân mình, ngoại công Trình Cung, còn có Lô Phỉ lão tổ vẫn ở đây, trong lòng Đông Phương Linh Lung ngọt ngào cực kỳ, hạnh phúc vô cùng.

    Nhưng cũng có chút quẫn bách, hận không thể lập tức né tránh.

    Chương 1209: Côn Bằng Thái Tử, Vũ Thân Vương đang hành động.

    - Ừm!

    Nhưng nàng không giống nữ hài bình thường, không có tránh né, cũng không nói thêm gì nữa, nhắm mắt, ngưng thần, tĩnh khí, rất nhanh đã khôi phục thái độ lành lùng.

    Bắt đầu vận chuyển lực lượng.

    Nếu như nói vừa nãy Trình Cung trong lúc luyện đan, độ kiếp làm ra một loạt chuyện đáng sợ, mang đến vô số khiếp sợ cho mọi người, như vậy giờ khắc này đã triệt để đánh vỡ nhận thức truyền thống của ba người Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất.

    Điều này không thể nào...

    Điều này không đúng...

    Làm sao có khả năng chứa đựng lực lượng Thiên kiếp, lực lượng Lôi Đình...

    Sao lại có thể như thế?

    ...

    Giờ khắc này bọn họ đã sớm không có tâm tư đi chú ý Trình Cung và Đông Phương Linh Lung thân mật, đã hoàn toàn bị kinh hãi.

    ...

    Cách thời điểm Trình Cung ước chiến cùng Côn Bằng Thái tử còn có mười bảy ngày, mặc dù chỉ là tám mươi mấy ngày, đối với người tu chân giới và người bình thường mà nói chỉ là nháy mắt sẽ qua, nhưng tám mươi mấy ngày này lại khiến vô số người khó có thể bình tĩnh.

    Vô số người trên Cửu Châu đại địa đều đang nhìn chằm chằm Trình Cung vàcùng Côn Bằng Thái tử.

    Cũng đưa ra rất nhiều suy đoán.

    Oanh...

    Oanh...

    Điên cuồng, công kích sau mãnh liệt hơn công kích trước, Côn Bằng Thái tử cầm Kim Bằng kiếm trong tay trở nên cực kỳ thành thục, sát khí hung hãn trên người đã hoàn toàn nội liễm, mỗi một kiếm chém ra đều có uy lực vô cùng.

    Bất kỳ ngăn cản, bất luận lực lượng nào ở phía trước đều không ngừng vỡ vụn, đây chính là uy lực mạnh mẽ của Kim Bằng kiếm, giờ khắc này tuy Côn Bằng Thái tử vẫn chưa thể hoàn toàn phát huy ra uy lực của Kim Bằng kiếm như phụ thân Côn Bằng Đại Đế của hắn năm đó, nhưng ít ra cũng có thể phát huy ra ba, bốn thành.

    Kể từ đó, đã khiến lực chiến đấu của hắn tăng vọt.

    - Xoạt!

    Một tia kiếm quang cuối cùng lóe lên rồi biến mất.

    Vài món pháp bảo che ở trước người thi ma Thiên Ma Hoàng hoàn toàn vỡ vụn, thân thể thi ma Thiên Ma Hoàng cũng bị xé rách trong nháy mắt, triệt để xé rách, triệt để bị giết.

    - Thiên tài...

    Thế lực.

    Mẹ kiếp, đời sau lão tử cũng muốn đầu thai làm người có bối cảnh, có thế lực, có người che chở...

    Cuối cùng Thi ma Thiên Ma Hoàng nhìn về phía Côn Bằng Thái tử ở không trung không cam lòng nói:

    - Lão Tử ngang dọc một đời, nhưng cuối cùng cũng bị người chộp tới làm đá mài dao...

    Lão tử không cam lòng, nếu như có hoàn cảnh và điều kiện giống nhau, lão tử tuyệt đối không kém ngươi, kiếp sau...

    Lão tử muốn...

    Ầm...

    Trong tiếng rống giận không cam lòng, phẫn hận của Thi ma Thiên Ma Hoàng, thân thể trực tiếp nổ tung, hóa thành bột mịn biến mất bên trong không gian nguyên giới này.

    - Làm rất tốt, mặc dù là Thuần Dương bị thương nhưng con có thể đánh giết, trong giới trẻ tuổi đã không người nào có thể địch nổi con.

    Nhưng con là nhi tử Côn Bằng Đại Đế ta, mục tiêu của con tuyệt đối không phải đệ nhất trong trẻ tuổi một đời, con phải kế thừa đại vị yêu tộc, dẫn dắt yêu tộc càng ngày càng huy hoàng hơn trước, hiện tại, con cần đối thủ như thế nào?

    Trên bầu trời, thanh âm Côn Bằng Đại Đế vang lên.

    Thuần Dương bị thương như cũ là Thuần Dương.

    Mà bây giờ bị Côn Bằng Thái tử đánh giết, nếu như tin tức này truyền tới Cửu Châu đại địa, nhất định sẽ khiến các thế lực lớn trên Cửu Châu đại địa bất an.

    Lúc này bọn họ phải cân nhắc không chỉ là nghĩ cách thu được chỗ tốt sau khi Côn Bằng Thái tử chiến đấu cùng Trình Cung, mà là nên nghĩ bảo vệ mình như thế nào.

    Một siêu cấp thiên tài quật khởi, cũng biểu thị huy hoàng của một thế lực cường đại, năm đó Côn Bằng Đại Đế quật khởi mạnh mẽ, sau đó yêu tộc mạnh mẽ mấy ngàn năm.

    Lúc sau nếu không phải Thiên Cung thần điện có bối cảnh đặc thù, mười mấy năm trước bọn họ đã chưởng khống Bắc Câu Lô châu, Nam Chiêm Bộ Châu, một hơi nắm giữ ba châu.

    Mà trên thực tế mượn phương thức tồn tại đặc biệt của Yêu Thú Sâm Lâm, địa bàn yêu tộc chưởng khống ở Cửu Châu đại địa cũng vượt qua hai châu.

    U Minh tuyệt vực!

    - Con xác định mình muốn đi U Minh tuyệt vực?

    Bên ngoài còn có mười bảy ngày, tuy con đã không cần lại lấy Trình Cung kia làm đối thủ, lúc này dù ở dưới gia tốc gấp trăm lần, con chỉ nắm giữ gần thời gian năm năm, nếu như đi ra ngoài cũng chỉ có thời gian mười mấy ngày, hơn nữa bên trong U Minh tuyệt vực, cho dù ta cũng khó có thể trực tiếp nhúng tay.

    - Hài nhi phải mạnh hơn, hài nhi nhất định là mạnh nhất, hài nhi muốn sau khi tiêu diệt Trình Cung kia, một đường nắm Nam Chiêm Bộ Châu, sau đó quét ngang hết thảy cái gọi là thiên tài của Trung Châu, cuối cùng đánh vào trong Linh Sơn.

    Khí tức trên thân thể Côn Bằng Thái tử dâng trào, hừng hực chiến ý.

    Ở chỗ này nỗ lực mấy chục năm, đánh giết Thuần Dương đã làm hắn tìm về sự tự tin bị Trình Cung xoá sạch!

    - Được!

    Theo Côn Bằng Đại Đế đáp ứng một tiếng được, không gian xung quanh đã chuyển đổi, Côn Bằng Thái tử đi ra khỏi không gian nguyên giới, sau đó nhìn thấy trước mặt là một cánh cửa không gian, Côn Bằng Thái tử không chút do dự, trực tiếp bay vào.

    ...

    Theo Nam Chiêm Bộ Châu nhất thống, vị trí Vân Ca thành đã không thích hợp làm thành thị trung tâm đất nước, nhưng bởi vì tình cảm của Trình lão gia tử đối với Vân Ca thành, còn có Trình Cung bố trí rất nhiều đại trận ở Vân Ca thành, tuy không có biện pháp so với Đan thành, nhưng mà so với địa phương bình thường thì tốt hơn rất nhiều.

    Chí ít làm một toà thành thị hùng vĩ thế tục đã không thành vấn đề, đối với người bình thường mà nói, tranh đấu giữa người tu chân quá mức xa xôi, bọn họ chỉ biết là Trình gia thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, tuy không rõ vì sao chậm chạp không có những động tác khác, nhưng người trong Vân Ca thành vẫn nằm trong một loại hưng phấn.

    Mà quy mô Vân Ca thành đã tăng gấp vài lần, người có chút ánh mắt đều liều mạng chen chúc về Vân Ca thành.

    Nguyên bản vài chỗ xung quanh Vân Ca thành vẫn trống rỗng, bây giờ đã bắt đầu kiến tạo, khai phá.

    Giờ khắc này ở bên trên một ngọn núi cách Vân Ca thành gần bốn trăm dặm, có mấy người đang nhìn về phía Vân Ca thành, ở trong mắt bọn họ, khoảng cách mấy trăm dặm này chỉ bước vài bước là tới.

    - Phàm phu tục tử chính là phàm phu tục tử, thống trị một châu cũng không hiểu nên làm cái gì, không ngờ lại mở rộng thành thị thế tục, dù thành thị thế tục mở rộng như thế nào đi nữa thì có tác dụng gì.

    - Hình như Trình Cung kia muốn biến Đan thành thành thành thị cho người tu chân, còn có Địa Long Thành kia, bất quá nếu Vân Ca thành này làm trung tâm Nam Chiêm Bộ Châu, dù nói thế nào đi nữa cũng có một chút dáng vẻ.

    - Những phàm phu tục tử này cũng xứng, có một chút lực lượng, bất quá cũng là tu chân giới bảo hộ, kéo dài không được bao lâu.

    ...

    Ở phía sau Vũ Thân Vương, vài tên trưởng lão Bà La Đa Thần Miếu đi theo cùng hắn ngươi một lời ta một câu nói, đối với Trình gia bề ngoài đã thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu, bây giờ kinh doanh Vân Ca thành còn tưởng là thành thị phàm nhân nên rất xem thường.

    Chương 1210: Kích thích.

    - Thiếu chủ, xem ra không chỉ là những người khác trên Cửu Châu đại địa đang đợi kết quả trận chiến mười mấy ngày sau, ngay cả Trình gia này cũng đang đợi.

    Đạm Thai Linh Trí ở một bên cung kính nói, mặc dù mới không bao lâu, nhưng bây giờ thân phận của Vũ Thân Vương đã công khai xác định.

    Mà tuy rằng tu vi của Đạm Thai Linh Trí không phải đặc biệt cao, thế nhưng là nhóm tiếp xúc với Vũ Thân Vương sớm nhất, mà lúc tu luyện Vũ Thân Vương lại giúp hắn, khiến hắn có cơ hội tiến vào trong không gian gia tốc tu luyện, thu được một ít tài nguyên ủng hộ, cũng tu luyện một đoạn thời gian.

    Bây giờ Đạm Thai Linh Trí cũng đã là Thiên Anh tầng thứ năm, tuy trong những người Vũ Thân Vương mang đến này vẫn không phải rất mạnh như trước, nhưng trong mắt người khác hắn đã là tâm phúc của Vũ Thân Vương.

    - Bọn họ vĩnh viễn không chờ đến ngày đó.

    Vũ Thân Vương lộ ra một tia âm lãnh, thành thị này đối với hắn mà nói có ý nghĩa đặc thù, cho nên hắn mới đứng ở nơi này nhìn rất lâu, bởi vì hắn biết một khi hắn làm như vậy, đến thời điểm kia không chỉ là người Trình gia thảm, ngay cả Vân Ca thành cùng mười ngàn dặm xung quanh nơi này cũng sẽ bị tai vạ theo.

    Chỉ là ngoại trừ một ít hồi ức ở Vân Ca thành này, hắn đối với sinh tử của mấy nghìn vạn người nơi này không chút để ý.

    Ở chỗ này thần niệm của Vũ Thân Vương đã có thể cảm nhận được một ít tình huống bên trong Trình gia, bởi vì hắn có thể cảm nhận được một tia lực lượng mình phong ấn ở trong cơ thể Trình Lam, Vũ Thân Vương chậm rãi nhắm mắt lại, dần dần liên lạc với tia lực lượng kia.

    Tình cảnh trước mắt lập tức biến đổi, Trình gia, băng động năm đó Tống Chiến Thiên dùng để trấn áp sức mạnh tuyết ưng Yêu Hoàng trong cơ thể mình, hiện giờ Trình Lam đang ở nơi này.

    Giờ khắc này thân thể Trình Lam đã khôi phục một ít hình người, hơn nữa thần trí cũng hơi khôi phục, nhưng càng như vậy hắn càng thống khổ.

    Các loại tâm tình không ngừng đan xen, mà khoảng thời gian này Trình lão gia tử và Tống Chiến Thiên không ngừng nghĩ tất cả biện pháp cứu Trình Lam, bởi vì có các loại đan dược Trình Cung lưu lại, cho nên mới có thể khống chế Trình Lam đến loại trình độ này, nhưng mà vẻn vẹn chỉ là khống chế.

    - Ngươi đang đợi cái gì, hiện tại tất cả đang ở trước mắt, không phải ngươi muốn trả thù người Trình gia sao?

    Không phải ngươi muốn trở thành thượng vị giả sao?

    Để cho bọn hắn nhìn thấy sự lợi hại của ngươi, để những người đã từng xem thường ngươi biết sự lợi hại của ngươi, bọn họ đều đáng chết, đáng chết!

    Lúc này, một cỗ lực lượng không tính rất mạnh trong cơ thể Trình Lam, nhưng lại rất kỳ lạ ma quái đang thôi thúc, không ngừng ảnh hưởng đến tâm trí của Trình Lam.

    - Không...

    Ta muốn đối phó chỉ là Trình Cung, ta muốn đánh bại hắn, ta phải đạp hắn ở dưới chân, ta muốn đối phó Trình Cung.

    Trong lòng Trình Lam gần như điên cuồng gào thét.

    - Không có những người này ủng hộ, làm sao Trình Cung có khả năng đi lên, kỳ thực Trình gia các ngươi rất cường đại, nhưng xưa nay lại mặc kệ chết sống của ngươi, bọn họ nợ ngươi, xưa nay bọn họ chưa từng lưu ý tới ngươi...

    - Không, ta muốn chứng minh cho gia gia xem, ta muốn chứng minh ta mạnh hơn Trình Cung.

    - Không nên ảo tưởng, ngươi sao có thể mạnh hơn so với Trình Cung, trừ khi ngươi thôn phệ càng nhiều lực lượng, kỳ thực ngươi hoàn toàn có thể thôn phệ rất nhiều lực lượng, nơi này rất nhiều đều là người của Trình Cung, những người kia đều đáng ghét, những người kia bắt nạt ngươi, thôn phệ lực lượng của bọn họ đi, sau khi cắn nuốt lực lượng của bọn họ ngươi có thể trở thành thượng vị giả, ngươi có thể đạp Trình Cung dưới chân, ngươi có thể...

    Một thanh âm không ngừng vang vọng trong ý thức hải của hắn, tâm tình Trình Lam càng ngày càng chấn động, lực lượng trong băng động này càng ngày càng khó có thể trấn áp thân thể của hắn, đột nhiên, trong cơ thể hắn có một phong ấn đã hoàn toàn nới lỏng, đó là lúc trước thời điểm Trình Lam suýt chút nữa hủy diệt Nam Cương độc giáo, Đoan Mộc Nhất Lệ ra tay phong ấn, giờ khắc này đột nhiên vỡ vụn.

    Tâm ma ảnh hưởng, giờ khắc này lực lượng trong cơ thể bạo phát lần thứ hai, thân thể Trình Lam xảy ra biến hóa, bắt đầu muốn yêu hóa.

    - A...

    Một tiếng gầm rú, trận pháp xung quanh băng động dồn dập vỡ vụn, toàn bộ băng động cũng bắt đầu sụp xuống.

    - Không tốt, đã xảy ra chuyện!

    Một bóng người nhanh chóng lao tới, chính là Tống Chiến Thiên, hắn vội đánh ra một chưởng muốn áp chế không cho Trình Lam đứng lên.

    Lực lượng khổng lồ trực tiếp cường hành trấn áp.

    - Tại sao lại như vậy, lực lượng này là gì, mình dĩ nhiên không trấn áp được?

    - Quá kinh khủng, chuyện gì thế này!

    ...

    - Tại sao lại như vậy.

    Không phải đã có chút ổn định rồi sao?

    Lúc này, Trình lão gia tử cũng dùng hết tốc lực chạy tới.

    - Đại soái đừng tới đây, xảy ra vấn đề lớn, mau chóng liên hệ người đến trợ giúp, ta sắp không chịu nổi rồi!

    Sắc mặt Tống Chiến Thiên cực kỳ khó coi, lực lượng trong cơ thể tuôn trào ra, hiện tại đã không phải là hắn trấn áp Trình Lam.

    Mà là lực lượng trong cơ thể Trình Lam đang điên cuồng cắn nuốt lực lượng của hắn.

    Sắc mặt Trình lão gia tử cũng biến đổi, lập tức liên hệ người.

    Mà lực lượng thân thể của Trình Lam cũng biến động, chính hắn cũng đang không ngừng giãy dụa, vì lẽ đó nên thôn phệ lực lượng của Tống Chiến Thiên cũng không phải liên tục, nếu không thì giờ khắc này Tống Chiến Thiên đã sớm thành thây khô.

    ...

    Trong không gian gia tốc của Thiên Cung thần điện, trước đó thời điểm Trình Cung luyện Âm Dương Phá Thiên Đan cũng không vận chuyển, mãi đến khi Trình Cung bắt đầu mượn nhờ không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh chứa đựng lực lượng vạn lôi kiếp giúp Đông Phương Linh Lung tu luyện.

    Trình Cung mới thông qua thần niệm thông báo ngoại công bắt đầu thôi động không gian gia tốc.

    Thiên Cung thần điện không thể so với Nguyên Thủy Ma Tông, cho dù người bình thường cũng rất khó dùng không gian gia tốc tu luyện, nhưng Trình Cung muốn dùng khẳng định không thành vấn đề.

    Giờ khắc này thời gian tăng lên gấp trăm lần.

    Bên ngoài vừa mới trôi qua một ngày, bên trong đã ròng rã hơn ba tháng.

    Hơn ba tháng này Trình Cung không ngừng giúp Đông Phương Linh Lung tu luyện, tăng lực lượng lên, đồng thời giúp nàng cùng nhau cô đọng bản mạng chân hỏa, khiến bản mạng chân hỏa của Đông Phương Linh Lung không ngừng tăng cường, biến hóa, bây giờ đã vượt qua Tam Vị Chân Hỏa bình thường.

    Dung hợp một tia Niết Bàn hỏa diễm mà Trình Cung dành cho, hấp thu lượng lớn hỏa diễm Hỏa Long của Đông Phương gia tộc tích súc cô đọng, thậm chí còn mượn Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa cô đọng bản mạng chân hỏa, bây giờ bản mạng chân hỏa của Đông Phương Linh Lung cũng đã tương đối lợi hại.

    Mà ba người Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất cũng đều trực tiếp ngồi xuống tĩnh tu, Trình Cung luyện đan, độ kiếp đối với bọn hắn có rất nhiều dẫn dắt, đến cảnh giới như bọn họ, loại dẫn dắt này còn quý giá hơn nhiều so với đan dược, khổ tu, ngoại lực bình thường.

    - Ầm!

    Ánh lửa tứ tán, tia chớp biến mất.

    Đông Phương Linh Lung tu luyện hơn ba tháng cuối cùng cũng kết thúc.

    Chương 1211: Luyện đan số lượng lớn.

    Lực lượng Địa Anh tầng thứ tám dâng trào vận chuyển, tuy không tính quá mạnh mẽ, nhưng phối hợp bản mạng chân hỏa của nàng, bây giờ luyện đan là không có vấn đề gì, hiện tại Đông Phương Linh Lung có tự tin, tuyệt đối có thể luyện chế Đạo đan hạ phẩm.

    Theo Đông Phương Linh Lung tạm thời kết thúc tu luyện, ba người Lô Quân Hạo cũng đồng thời tỉnh dậy, bên trên thân thể mỗi người đều có một tia biến hóa.

    Lần này tĩnh tu hơn ba tháng, hiệu quả còn tốt hơn so với bọn hắn bế quan tu luyện ba mươi năm.

    Bởi vì Trình Cung luyện đan và độ kiếp cho bọn họ quá nhiều gợi ý, Đông Phương Suất ở Thuần Dương trung kỳ càng thêm vững chắc, mà Lô Phỉ đã sớm đạt đến Thuần Dương đỉnh phong tựa hồ cảm nhận được một tia Đạo vận mà trước đây vẫn bắt không được, không sờ thấy, tuy rằng vẫn rất huyền diệu, nhưng điều này đã khiến hắn rất vui vẻ.

    Về phần Lô Quân Hạo, kỳ thực hắn đạt được chỗ tốt và cảm ngộ nhiều nhất, đặc biệt là quy tắc thiên địa biến hóa, chỉ là những cảm ngộ và biến hóa này tạm thời không có biện pháp thể hiện ra, bởi vì lực lượng của hắn đã đạt đến điểm giới hạn của Cửu Châu đại địa.

    - Bắt đầu từ bây giờ, lão tổ, ngoại công, nhạc phụ, các vị phải nghe theo sắp xếp của ta, bởi vì chúng ta sẽ bắt đầu luyện đan điên cuồng chân chính, điều này không chỉ quan hệ đến chuyện ta khai tông lập phái ở Nam Chiêm Bộ Châu, cũng quan hệ đến hưng suy của Thiên Cung thần điện, Đông Phương gia tộc, hiện tại chúng ta bắt đầu luyện đan.

    Ngày hôm nay những chuyện ta nói tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài một chút, tạm thời chỉ có các vị nắm giữ, chờ thời điểm ta nói có thể, mới được dạy cho người thừa kế gia tộc.

    Tăng nhanh tốc độ, bây giờ ta cũng có không chút đợi kịp, phải mau sớm về Nam Chiêm Bộ Châu.

    Ba người Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất bất luận thân phận địa vị, thực lực đều là tồn tại cao nhất Cửu Châu đại địa, nhưng giờ khắc này đối với việc Trình Cung trực tiếp sắp xếp lại không có bất kỳ ý nghĩ gì khác, ba người lập tức dựa theo Trình Cung sắp xếp bắt đầu công việc.

    Sau đó trong công tác, thực lực Lô Quân Hạo mạnh nhất thì lại trở thành trợ thủ, phải ngoan ngoãn nghe Trình Cung giảng giải đi làm như thế nào.

    Bởi vì đây là luyện đan, coi như Đông Phương Linh Lung cũng mạnh hơn Lô Quân Hạo rất nhiều, cũng may mục đích lần này của Trình Cung là luyện chế đan dược số lượng lớn, liên quan từ đan dược Nhân cấp đến Đạo đan, bằng không căn bản không cần Lô Quân Hạo ở lại chỗ này.

    Lúc này Trình Cung đã tách bọn họ ra, ở xung quanh nội đỉnh phân chia ra một khu vực, dù sao không phải ai cũng như Trình Cung để người ta quan sát luyện đan, quan sát độ kiếp như vậy.

    Lô Quân Hạo chủ yếu luyện chế dưới đan dược Anh đan, bây giờ Linh Lung chủ yếu luyện chế các loại Anh đan, hai người Lô Phỉ và Đông Phương Suất thì Trình Cung dạy bọn hắn luyện chế Đạo đan hạ phẩm, trung phẩm.

    Hiện tại quy củ trên Cửu Châu đại địa là chỉ cần ngươi thành công luyện chế ra một lần một loại đan dược nào đó, liền có thể tính là cấp bậc luyện đan sư hoặc là Đại sư đan đạo, nhưng trong lòng Trình Cung, nếu như tỷ lệ thành công không đạt tới tám phần mười trở lên, căn bản không tính là Đại sư đan đạo chân chính.

    Vì lẽ đó hai người Lô Phỉ, Đông Phương Suất trong mắt Trình Cung, vẫn không tính là Đại sư đan đạo cấp sáu chân chính, bước thứ nhất chính là Trình Cung để bọn hắn trở thành Đại sư đan đạo cấp sáu chân chính.

    Nếu như có khả năng, Trình Cung hi vọng bọn hắn có cơ hội luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm.

    Ngoại trừ điều này ra, một nguyên nhân trọng yếu nhất chính là, Trình Cung muốn rèn đúc một thế lực mạnh mẽ.

    Bây giờ đã có một mô hình, Nam Chiêm Bộ Châu xem như là vừa cất bước, là thành viên nòng cốt của Trình Cung, mà Đông Phương gia tộc là lực lượng trung kiên, còn Thiên Cung thần điện là lực lượng cuối cùng.

    Loại tổ hợp cùng lực lượng này đã có thể ngang dọc Cửu Châu đại địa, coi như các lực lượng trên Cửu Châu đại địa liên hợp lại, cộng thêm quan hệ của Trình Cung và Lý gia, coi như bọn họ không trực tiếp đứng ra hỗ trợ, Trình Cung cũng có lòng tin đánh bại hết thảy các thế lực khác.

    Đương nhiên, mục tiêu bây giờ của hắn cũng không phải là những thế lực trên Cửu Châu đại địa này, bằng không hắn cũng không cần tiêu hao tinh lực luyện chế nhiều đan dược như vậy, đồng thời truyền thụ một ít phương pháp nắm giữ đan phương dưới Đạo đan thượng phẩm cho Thiên Cung thần điện và Đông Phương gia tộc.

    Nội tình Đông Phương gia tộc và Thiên Cung thần điện đều rất hùng hậu, Trình Cung đã sớm nghĩ, phải giúp bọn hắn đào móc tiềm lực triệt để.

    Một khi bọn họ có đầy đủ lực lượng, có đan dược càng tốt hơn, khẳng định cường giả trong gia tộc sẽ gia tăng như nấm mọc sau mưa.

    Đối với một thế lực cường đại, nếu như thay đổi một loại đan dược tăng cường ba thành uy lực, cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến hậu đại tương lai, huống chi Trình Cung truyền thụ rất nhiều đan phương đều là thượng cổ thậm chí thời đại viễn cổ, uy lực cường đại làm sao chỉ ba phần mười đơn giản như vậy.

    Kinh khủng nhất chính là, Trình Cung truyền thụ không phải một loại, hai loại đan dược, cũng không cùng một đẳng cấp, một cấp bậc nào đó, mà là bao dung tất cả các loại khác nhau, mỗi một cấp bậc đều có đan dược tương ứng.

    Ngoại trừ cuồng nhân luyện đan Lô Phỉ, còn có Đông Phương Linh Lung mặc kệ Trình Cung làm cái gì đều hoàn toàn tin tưởng ra, chung quy Lô Quân Hạo và Đông Phương Suất đều khó mà bình tĩnh, sau khi Trình Cung nói xong kế hoạch của hắn, đồng thời bắt đầu truyện thụ cho bọn hắn một bộ đan phương đầy đủ hoàn chỉnh, sau đó để cho bọn hắn luyện chế quen thuộc, rốt cục bọn họ cũng không nhịn được tra hỏi Trình Cung làm sao lại hiểu được nhiều như vậy, vấn đề này đã không phải là thiên phú, thiên tài có thể giải thích.

    Phải biết rằng có những thứ này, tốc độ tu luyện của mỗi một cấp bậc trong gia tộc đều có thể tăng gấp đôi trở lên, thậm chí có thể tăng lên vài lần, có rất nhiều người ở bình cảnh mấy trăm, thậm chí hơn ngàn năm khẳng định cũng có thể vì vậy mà đột phá, ý nghĩa này đối với hai vị gia chủ Lô Quân Hạo và Đông Phương Suất mà nói, lớn hơn so với một viên Đạo đan thượng phẩm gấp trăm lần, nghìn lần, vạn lần.

    Bởi vì cho dù đan dược tốt, thì cuối cùng cũng chỉ có thể cho một người sử dụng, mà lần này lại có thể khiến toàn cả gia tộc được thu hoạch, trường thịnh không suy, ý nghĩa này quá trọng đại.

    Trong không gian gia tốc, một ngày bên ngoài là hơn ba tháng bên trong, vô số đan dược không ngừng được luyện chế ra, quan trọng nhất là Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất, Đông Phương Linh Lung đang từ từ nắm giữ phương pháp luyện đan mà Trình Cung dạy.

    Bởi vì bọn hắn biết rõ, hiện tại đồ vật bọn họ nắm giữ không chỉ là hữu dụng đối với mình, mà sẽ mang đến thay đổi hoàn toàn cho cả gia tộc.

    Nếu có thể phổ biến được trong gia tộc, gia tộc bọn họ nhất định sẽ có bước phát triển phi thường to lớn.

    Chương 1212: Từng người lần lượt tăng mạnh.

    Trình Cung không chỉ dạy bọn hắn các loại đan phương mới, còn có phương pháp luyện chế, phương pháp khống chế các loại hỏa diễm, các loại tri thức cần thiết khi luyện đan, mỗi một dạng đều sẽ khiến bọn hắn cảm giác mới mẽ, ngay cả Lô Quân Hạo vốn chỉ là bởi vì thiên phú cao, học được một ít luyện đan, nhưng không có hứng thú, cũng dần dần say mê đối với phương diện luyện đan.

    Vô số đan dược ở trong tay bọn hắn không ngừng xuất hiện, dưới tài nguyên khổng lồ của Thiên Cung thần điện, Đông Phương gia tộc chống đỡ, đan dược cuồn cuộn không ngừng được luyện chế thành.

    Khi bọn hắn đều ổn định lại, đi vào quỹ đạo, Trình Cung mới bắt đầu bận rộn chuyện của mình, ngoại trừ luyện chế cho mình một ít đan dược cần sử dụng hiện tại ra, Trình Cung cũng bắt đầu luyện chế một ít đan dược cho người bên cạnh.

    Đầu tiên Tiểu Phong Tử phải khôi phục thương thếbây giờ có Huyền Quy tinh huyết mười vạn năm trong tay, còn có Thiên Cung thần điện và Đông Phương gia tộc ủng hộ, tuy muốn luyện chế Đạo đan thượng phẩm lần nữa sẽ khó, nhưng dược liệu Đạo đan hạ phẩm thì còn rất nhiều.

    Trình Cung sẽ vì Tiểu Phong Tử luyện chế ra đan dược chuyên môn cung cấp cho hắn sử dụng, dựa vào thần niệm Thuần Dương và lực lượng hỏa diễm Hỏa Long, lại có Huyền Quy tinh huyết mười vạn năm trong tay, mục tiêu của Trình Cung lần này là luyện chế Đạo đan trung phẩm, không chỉ giúp Tiểu Phong Tử luyện chế ra đan dược trị liệu tốt thương thế, còn để hắn có cơ hội trùng kích cảnh giới Thuần Dương.

    Nếu như người bình thường tự nhiên không thể như vậy, bởi vì trùng kích cảnh giới Thuần Dương, ngoại lực giúp đỡ quá nhiều chỉ tạo thành phản tác dụng, nhưng Tiểu Phong Tử thì không như vậy.

    Trình Cung quá rõ ràng tình huống của Tiểu Phong Tử, hắn thức tỉnh huyết mạch Cự Linh tộc, hơn nữa kỳ thực trước đó đã đạt đến độ cao nhất định, chỉ là sau đó bị thương nên lực lượng rơi xuống mà thôi.

    Ngoại trừ luyện chế đan dược cho Tiểu Phong Tử, còn có cho gia gia, Tống gia gia, đám người Sắc Quỷ, Bàn Tử...

    Đều phải luyện chế một nhóm đan dược.

    Trước đây Trình Cung là nghèo rớt mùng tơi, một mình dốc sức mà làm.

    Rất nhiều thứ cần từng bước từng bước đi tới, coi như bản lĩnh luyện đan của hắn mạnh hơn nữa thì phương diện tài nguyên cũng rất khó đạt đến để trình độ hắn thoả mãn, có thể tùy ý phát huy.

    Hiện tại thì lại hoàn toàn khác, phương diện lực lượng, tài nguyên đều đạt đến trình độ nhất định, loại thời điểm này hắn đương nhiên sẽ không để người bên cạnh mình chịu ủy khuất.

    Tuy số lượng những đan dược này không ít, hơn nữa cũng phải tiêu tốn một ít tâm tư, nhưng đối với Trình Cung mà nói không có độ khó quá lớn, hắn chỉ dùng hơn một tháng liền hoàn thành luyện chế đan dược cho những người bên cạnh.

    Sau đó Trình Cung cũng bắt đầu luyện chế lượng lớn những đan dược khác.

    Lần này tiêu hao tài nguyên của Thiên Cung thần điện, Đông Phương gia tộc rất khổng lồ, nhưng Trình Cung cũng không phải là loại người chỉ biết ngồi ăn núi lở này.

    Đương nhiên, lấy thân phận và tình huống bây giờ của hắn, những đan dược kiếm tiền này căn bản không cần hắn luyện chế, chỉ cần hắn giao một ít đan phương cho Đông Phương Suất, rất nhanh Đông Phương gia tộc sẽ lấy lại vốn liếng, thậm chí còn có lời.

    Trình Cung dẫn theo Đông Phương Suất, Lô Phỉ, Đông Phương Linh Lung, Lô Quân Hạo luyện chế đan dược, thì lại hoàn toàn là vì lưu lại cho mình v người bên cạnh, nội bộ gia tộc sử dụng.

    Tuy rằng có Trình Cung chỉ điểm, nhưng mọi người luyện đan cũng không thể biến thái như Trình Cung, chỉ là tốc độ cũng không phải là gấp đôi hay gấp ba lần.

    Đồng dạng một viên Đạo đan hạ phẩm.

    Mấy canh giờ Trình Cung liền có thể luyện chế hoàn thành, nhưng coi như Lô Phỉ, Đông Phương Suất, cũng cần thời gian mấy ngày mới có thể hoàn thành, dù sao năng lực điều tiết của bọn họ cũng không giống Trình Cung, càng không thấu triệt đối với đan dược như Trình Cung.

    Vì lẽ đó mặc dù không tính chất lượng, chỉ là so số lượng luyện đan, một mình Trình Cung đã gấp mấy lần bốn người bọn họ cộng lại.

    Người khác vào không gian gia tốc đều là dùng để điên cuồng tu luyện, mà Trình Cung lại mang theo Lô Phỉ, Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất, Đông Phương Linh Lung điên cuồng luyện đan.

    Lấy không gian gia tốc tăng gấp trăm lần để luyện đan, cũng chỉ có Thiên Cung thần điện mới có thể chịu đựng, coi như Đông Phương gia tộc cũng phải thịt đau.

    Không dám dễ dàng dùng như thế.

    Bên ngoài đã qua mười một ngày, bên trong không gian gia tốc đã ròng rã qua ba năm, ba năm này mọi người chỉ làm một chuyện, chính là luyện đan.

    - Ha ha...

    Thành, thành, Đạo đan thượng phẩm, ta có thể luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm, mau nhìn...

    Sau khi đan kiếp qua đi, Lô Phỉ hưng phấn cầm một viên Tục Mệnh Đan Đạo đan thượng phẩm cất tiếng cười to, tuy vừa rồi đã trải qua đan kiếp.

    Nhưng đan kiếp của hắn cũng không bằng một phần trăm khi Trình Cung luyện chế Âm Dương Phá Thiên Đan, lấy lực lượng của Lô Phỉ tự nhiên có thể vượt qua.

    - Ồ, miễn cưỡng đạt đến tiêu chuẩn Đạo đan thượng phẩm, bất quá tiêu hao mấy tháng mới luyện chế hoàn thành một viên, cũng không có đáng phải cao hứng, tiếp tục luyện đan đi.

    Cố gắng vững chắc cơ sở một ít, bây giờ người thích hợp luyện chế nhất chính là Đạo đan hạ phẩm.

    Thỉnh thoảng luyện chế một ít Đạo đan trung phẩm, không có chuyện gì đừng lãng phí thời gian và tài nguyên đi luyện chế Đạo đan thượng phẩm.

    Sau khi Lô Phỉ luyện thành trước tiên cầm viên Đạo đan vọt tới bên Trình Cung, Trình Cung chỉ là nhìn thoáng qua.

    Sau đó nói với hắn vài câu, rồi tiếp tục vào công việc của mình.

    Luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm, dựa theo quy củ bây giờ của Cửu Châu đại địa chính là Đại sư đan đạo cấp bảy, loại chuyện này coi như ở thế gia luyện đan như Đông Phương gia tộc cũng là việc vui kinh thiên, đủ khiến toàn tộc ăn mừng.

    Nhưng Lô Phỉ hứng thú bừng bừng chạy lại đây, chỉ đổi lấy một câu nói như vậy của Trình Cung.

    - Ừm, ừm, ta biết rồi, chỉ là muốn nhìn một chút xem có được hay không, tuy chậm hơn Đông Phương Suất một chút, bất quá không nghĩ tới lúc này mới mấy năm liền có thể luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm...

    Ha ha...

    Ta đi luyện Đạo đan hạ phẩm.

    Lô Phỉ không có một chút tức giận, bởi vì mấy năm qua đã sớm chứng minh giá trị mỗi một câu nói của Trình Cung, nửa năm trước Đông Phương Suất đã luyện ra Đạo đan thượng phẩm, cuối cùng kết quả cũng không hơn gì hắn bây giờ.

    Theo Trình Cung xem ra, có thể luyện chế ra cũng không có nghĩa gì, ít nhất phải đạt đến tỷ lệ thành công nhất định, tiêu hao tài nguyên áp súc tới trình độ nhất định, như vậy mới coi là Đại sư đan đạo chân chính.

    Vì lẽ đó ở Trình Cung xem ra, mặc dù bây giờ bọn họ có năng lực, tốn hao mấy tháng, dùng lượng lớn tài nguyên chồng chất luyện ra một viên Đạo đan thượng phẩm, còn không bằng thành thật luyện chế Đạo đan hạ phẩm và một ít Đạo đan trung phẩm.

    Đám người Lô Phỉ là thay đổi rõ ràng nhất trong mấy năm qua, so với thu hoạch mấy trăm năm của bọn hắn còn lớn hơn, từ ba năm trước miễn cưỡng có thể luyện chế Đạo đan trung phẩm.

    Chương 1213: Trình Gia đã xảy ra chuyện.

    Đến bây giờ tỷ lệ thành công luyện chế Đạo đan trung phẩm vượt qua tám phần mười, lại có thể luyện chế Đạo đan thượng phẩm, loại bay vọt này đối với cấp bậc Đại sư đan đạo bọn hắn mà nói, tuyệt đối là một ngày ngàn dặm mới có thể làm được.

    Bất quá so với tình huống của hắn, tiến bộ của Lô Quân Hạo là to lớn nhất, bởi vì khởi điểm của hắn thấp, lực lượng lại mạnh nhất, thiên phú cũng không tồi, chỉ là trước đây không đặt tâm tư ở phương diện này.

    Dưới tình huống Trình Cung dẫn dắt, cảm nhận được lạc thú trên phương diện luyện đan, bây giờ Lô Quân Hạo đã là Đại sư đan đạo cấp năm.

    Đông Phương Linh Lung ở nửa năm trước mượn nhờ Trình Cung giúp nàng luyện chế Phá Thiên Đan, rốt cục cũng đột phá Thiên Anh, bây giờ cũng đã là Đại sư đan đạo cấp sáu, đương nhiên, đây là dựa theo tiêu chuẩn của Cửu Châu đại địa, nếu như dựa theo tiêu chuẩn của Trình Cung, bọn hắn đều rớt xuống một cấp.

    Tính ra Lô Phỉ là tiến bộ thong thả nhất, nhưng hắn cũng đã rất thỏa mãn, bởi vì thiên phú của Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất và Đông Phương Linh Lung đều không phải hắn có khả năng so sánh, hơn nữa khởi điểm càng cao, muốn tăng lên độ khó cũng càng lớn, bây giờ loại tăng lên này đã vượt qua tưởng tượng của hắn.

    Đến loại cảnh giới như hắn, đã không đi so sánh với ai cái gì, hắn chỉ muốn làm chuyện của mình, theo đuổi mơ ước của mình.

    Lô Phỉ hài lòng trở lại luyện đan, nhưng vào lúc này, trên đỉnh đầu Trình Cung đang ngưng tụ một đoàn kiếp vân lần thứ hai, lần này là Trình Cung sử dụng Tiểu Hư Đỉnh luyện chế Đạo đan hạ phẩm, nhưng đan kiếp Đạo đan hạ phẩm của hắn so với đan kiếp Đạo đan thượng phẩm của Lô Phỉ vừa nãy còn mạnh hơn vài lần.

    Tình huống như thế này mấy năm qua Trình Cung sớm đã quen, hắn nhìn cũng không thèm nhìn, tùy ý để đan kiếp oanh kích lên trên thân thể.

    Đối với Trình Cung mà nói, bản thân quá trình luyện đan là một loại tu luyện, huống chi bây giờ chỉ cần hắn hơi luyện chế một chút đan dược sẽ có đan kiếp cường đại giáng lâm, mỗi một lần mượn đan kiếp này tu luyện, đã trở thành một bộ phận không thể thiếu trong ba năm này của Trình Cung rung.

    Ba năm đến mấy trăm lần đan kiếp, không ngừng trong quá trình luyện đan tu luyện lực lượng, mặc dù lực lượng của Trình Cung chỉ vừa đột phá bình cảnh Thiên Anh tầng thứ sáu, đạt đến Thiên Anh tầng bảy, nhưng đan kiếp oanh kích hơn ba năm, tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, bản mạng chân hỏa không ngừng hấp thu lực lượng đan kiếp, thay đổi lớn nhất là cường độ thân thể rốt cục đạt đến trình độ Thuần Dương sơ kỳ.

    Giờ khắc này tuy Trình Cung một hơi luyện chế ra ba mươi sáu viên Đạo đan hạ phẩm, đan kiếp này so với Đan kiếp Đạo đan thượng phẩm của Lô Phỉ còn mãnh liệt hơn vài lần, Trình Cung không sợ như trước.

    Dựa vào thần niệm khống chế quy tắc bên trong Hư Không Âm Dương đỉnh áp chế lực lượng đan kiếp này, sau đó trực tiếp dùng lực lượng đó để rèn luyện thân thể, cũng có thể dựa vào Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu một phần lực lượng.

    Đối với Trình Cung mà nói, luyện đan chính là phương pháp tu luyện tốt nhất, nhanh nhất của hắn.

    Ầm ầm ầm...

    Thời điểm Trình Cung không nhìn đan kiếp hung mãnh kia, nên làm cái gì thì làm cái đó, thu hồi ba mươi sáu viên Đạo đan hạ phẩm, muốn tiếp tục luyện chế một đỉnh đan dược, một ít tinh thạch trong không gian ngoại đỉnh có một tia thần niệm của Trình Cung dồn dập nổ tung, Trình Cung lập tức kịch biến.

    - Trình gia xuất hiện nguy cơ, Vân Ca thành xuất hiện nguy cơ, gia gia sinh tử chưa biết, Tống gia gia, Tiểu Phong Tử...

    Những thứ kia đều là Trình Cung đã sớm bố trí, một khi Trình gia, Vân Ca thành, gia gia, Tiểu Phong Tử gặp phải chuyện nguy hiểm sẽ nổ tung, nhưng tất cả đều nổ một lượt, tim của Trình Cung cũng trong nháy mắt nâng lên.

    Đến cùng xảy ra chuyện gì, tại sao lại như vậy.

    - Cút!

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, hoàn toàn thu hồi Tiểu Hư Đỉnh cùng đan dược, đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn một chút đan kiếp còn sót lại, dưới tiếng gầm lên giận dữ, thần niệm điều khiển quy tắc trong Hư Không Âm Dương đỉnh gia tăng áp chế, Trình Cung rống giận đồng thời oanh kích ra một quyền, một tia đan kiếp cuối cùng trên bầu trời hoàn toàn bị một quyền này oanh kích vỡ vụn.

    - Trình gia đã xảy ra chuyện, đám người gia gia đã xảy ra chuyện.

    Thời điểm Trình Cung đánh nát một tia đan kiếp cuối cùng, Lô Quân Hạo cũng xuất hiện ở trước người Trình Cung, thần tình ngưng trọng.

    - Khẳng định xảy ra chuyện gì rất xấu, không chỉ là Trình gia xảy ra chuyện, Vân Ca thành cũng gặp sự cố, còn có ta lưu lại một Thiên Anh đỉnh phong cũng nghìn cân treo sợi tóc, nhất định chúng ta phải lập tức chạy trở về.

    Khi nói chuyện, thần niệm của Trình Cung điều khiển, hắn và Lô Quân Hạo đã xuất hiện ở bên ngoài không gian gia tốc.

    - Năm đó nguyên bản ở Vân Ca thành có một trận pháp, có thể từ Thiên Cung thần điện trực tiếp đi qua, sau đó trong chiến đấu bị hủy diệt.

    Bây giờ chỉ có thể khai thông cánh cửa không gian, đại khái xác định vị trí Nam Chiêm Bộ Châu.

    Lô Quân Hạo nhanh chóng nói, cùng Trình Cung rời khỏi không gian gia tốc.

    - Nếu như không ra sai lệch liền lập tức hành động, nếu như xuất hiện sai lệch liền tiến vào Thiên Cung thần điện tại Bắc Câu Lô Châu, sau đó thông qua Đông Phương gia tộc tiến vào Lý gia, từ Lý gia về Nam Chiêm Bộ Châu.

    Bởi vì nguyên nhân Trình Cung, Đông Phương gia tộc hợp tác toàn diện cùng Bắc Câu Lô Châu, lẫn nhau đều thành lập Truyền Tống trận và tọa độ định vị cánh cửa không gian.

    Mà Lý gia và Đông Phương gia tộc cũng sớm có một ít liên hệ, biện pháp như thế nhìn như dài dòng, nhưng cũng không gián đoạn sử dụng Truyền Tống trận, cánh cửa không gian, chỉ có Nam Chiêm Bộ Châu bên kia cần tự mình đi giải quyết.

    Lô Quân Hạo biết ý tứ của Trình Cung, rất khẳng định nói:

    - Nhất định có thể đến Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đạt đến khoảng cách nhất định, nếu như còn muốn mở ra cánh cửa không gian, cũng không phải là biết một vị trí tọa độ đơn giản như vậy.

    Đầu tiên chính là sớm bố trí trận pháp thật lớn dẫn dắt, mặt khác là có người mang theo một pháp bảo nào đó đủ cường đại ở phụ cận làm tiêu điểm, dù sao cánh cửa không gian cũng không phải là vạn năng.

    Hơn nữa không có vị trí chính xác rất khó mở ra cánh cửa không gian tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, lúc này là bởi vì Lô Quân Hạo đã một chân bước vào Hiện Đạo kỳ, bằng không tùy ý mở ra cánh cửa không gian, có trời mới biết sẽ đưa người đi tới nơi nào.

    Nếu như thời điểm này không thể bảo đảm tiến vào Nam Chiêm Bộ Châu, còn không bằng hơi rắc rối một chút.

    - Được, chúng ta lập tức chạy về Nam Chiêm Bộ Châu.

    Trình Cung gật đầu đồng ý.

    Lô Quân Hạo lập tức mang theo Trình Cung xé rách không gian xuất hiện ở một chỗ chỗ bí ẩn của Thiên Cung thần điện, sau đó Lô Quân Hạo tự mình điều khiển mở ra cánh cửa không gian, hai người vọt thẳng vào trong đó.

    Nếu như có người thấy cảnh này nhất định sẽ rất khiếp sợ, bởi vì gia chủ Lô gia Thiên Cung thần điện, đường đường nửa bước Hiện Đạo kỳ, coi như đến Linh Sơn cũng là đại nhân vật cao cao tại thượng, giờ khắc này lại hỏi ý kiến của Trình Cung.

    Chương 1214: Trấn áp.

    Hơn nữa Lô Quân Hạo vẫn là ngoại công của Trình Cung, còn có thân phận của hắn, nhưng hắn rất tự nhiên hỏi ý kiến, Trình Cung cũng rất tự nhiên quyết định.

    Tất cả những thứ này đều là thói quen hình thành trong hơn ba năm ở không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    ...

    Giờ này khắc này, Nam Chiêm Bộ Châu, Vân Ca thành đang đứng trước một đại họa trước nay chưa từng có.

    Oanh...

    Trình gia đã hoàn toàn biến mất, trên mặt đất xuất hiện một vòng xoáy màu đen to lớn, vòng xoáy này cuốn toàn bộ Trình gia vào trong đó, thậm chí cuốn không ít người bình thường xung quanh vào trong đó.

    Toàn bộ Vân Ca thành đã rơi vào hỗn loạn, vô số người tranh nhau chạy trốn khỏi Vân Ca thành.

    - Ha ha...

    Trên ngọn núi bên ngoài mấy trăm dặm, Vũ Thân Vương vô cùng vui vẻ cất tiếng cười to.

    Nhìn toà thành mang đến cho hắn vô số đè nén, nhục nhã, thống khổ bị hủy diệt, trong lòng của hắn rất sảng khoái, đặc biệt là toàn bộ Trình gia đã hóa thành bột mịn, hắn càng hài lòng không thôi.

    - Thiếu chủ, đến cùng trên người Trình Lam này có bí mật gì, nguồn lực lượng này cũng quá kinh khủng đi, vừa nãy trong Trình gia bùng nổ ra đạo quang mang kia, coi như Thiên Anh đỉnh phong cũng khó chống lại, kết quả vẫn bị vòng xoáy màu đen này thôn phệ, chí ít có mấy chục vạn người cuốn vào trong đó, nếu như tiếp tục phát triển như vậy, có thể hình thành cục diện không thể khống chế hay không.

    Giờ khắc này sắc mặt Đạm Thai Linh Trí khẽ biến, bởi vì giờ khắc này vòng xoáy màu đen thôn phệ tất cả mọi thứ trong Vân Ca thành kia quá mức khủng bố.

    Thậm chí hắn đang suy nghĩ, loại lực lượng mạnh mẽ này xuất hiện ở những nơi khác, người khác ngăn cản thế nào.

    Mà hết thảy điều này, đều là một tay Vũ Thân Vương chế tạo ra.

    - Hừ!

    Vũ Thân Vương hừ lạnh một tiếng nói:

    - Ta muốn để cho người Cửu Châu đại địa biết, Trình gia hắn tàn sát mấy nghìn vạn người, thậm chí càng nhiều hơn, đến thời điểm đó nhìn Trình gia hắn bị Chấp pháp giả của sáu thế lực lớn Trung Châu trừng phạt như thế nào.

    Coi như Trình Lam này trở nên mạnh mẽ thì như thế nào, đau đầu nhất hẳn là Trình Cung kia, không phải hắn rất có bối cảnh, rất có biện pháp sao, vậy hãy để cho hắn đi đối mặt.

    Nếu như hắn cũng không chống lại được vậy thì thật là tốt, đến thời điểm đó tất cả Nam Cương thần giáo chúng ta cũng có thể rút về Thần Miếu.

    Cũng không tin hắn dám giết đến Thần Miếu, nếu như thật đến lúc đó, chúng ta sớm mời Chấp pháp giả, để bọn hắn suy nghĩ biện pháp, nói chung bất kể như thế nào cũng không cần chúng ta xuất lực.

    - Đi thôi, không thể để người ta biết chúng ta từng xuất hiện ở chỗ này, tùy thời phái người giám thị tình huống xung quanh đây là được.

    Vũ Thân Vương nói xong, trực tiếp để thủ hạ xé rách không gian rời khỏi.

    Oanh...

    Lúc này, vòng xoáy màu đen kia càng ngày càng kinh khủng, thế nhưng ở bên trong vòng xoáy đó, cũng có vài cổ lực lượng đang liều mạng ngăn cản, nếu như có người có thể xuyên thấu qua tầng ngoài vòng xoáy màu đen to lớn, hủy diệt vô số phòng ốc, cuốn mấy chục vạn người vào trong đó kia sẽ có thể nhìn thấy, ở dưới đáy vòng xoáy đang có vài người.

    Thân thể Trình Lam trở nên vô cùng khổng lồ, không có dáng dấp khủng bố khó coi trước đó, nhưng sau lưng đã mọc ra một đôi cánh màu đen, bên ngoài thân thể xuất hiện một tầng áo giáp màu đen, toàn thân to lớn đến mười mấy mét, kỳ lạ nhất chính là trên đầu của hắn mọc ra ba cái sừng.

    Mà giờ khắc này hắn đang nằm ở nơi đó, xung quanh thân thể của hắn là Tiểu Phong Tử, Tống Chiến Thiên, Trình lão gia tử, Lý Chấn Nam, còn có nhiều tên Thái Thượng trưởng lão của Lý gia đều vây quanh ở xung quanh, toàn bộ tay đều đang đặt ở trên thân thể đang biến hóa của Trình Lam, không ngừng lấy lực lượng muốn áp chế Trình Lam lại, nhưng hiển nhiên tác dụng đã rất yếu ớt, xung quanh vòng xoáy màu đen càng ngày càng kinh khủng, mấy chục vạn người bị cuốn vào trong đó thôn phệ, thân thể Trình Lam xảy ra biến hóa to lớn, trong giây lát hai mắt của hắn đột nhiên mở ra.

    Hai mắt Trình Lam mở ra, trong mắt lóe lên một tầng hào quang màu máu, tràn đầy giết chóc, đột nhiên hai tay nhấc lên, trực tiếp bắt được hai tên Thái Thượng trưởng lão của Lý gia.

    Ầm...

    Ầm...

    Thân thể hai tên Thái Thượng trưởng lão trực tiếp bị nắm đến vỡ vụn, trong nháy mắt cũng hòa vào bên trong vòng xoáy màu đen, sau khi nuốt chửng hai tên Thái Thượng trưởng lão này, trong nháy mắt vòng xoáy màu đen càng mở rộng, trong Vân Ca thành lại có mấy vạn người bị cuốn vào trong đó, mà giờ khắc này lực lượng của Trình Lam đã tăng vọt đến đỉnh phong.

    - Toàn bộ đều cút ngay cho ta...

    Đầu Trình Lam chậm rãi nâng lên, hai tay chống đỡ lấy thân thể to lớn muốn bay lên.

    - Không thể để cho hắn lên.

    Lý Chấn Nam giận dữ hét:

    - Đây là tiêu chí của U Minh hoàng tộc, U Minh hoàng tộc nắm giữ năng lực thôn phệ đặc biệt, một khi để hắn rời khỏi nơi này, không biết bao nhiêu người sẽ bị hắn thôn phệ, toàn bộ Cửu Châu đại địa sẽ sinh linh đồ thán, tu chân giới sẽ gặp đả kích chưa từng có, coi như Linh Sơn phái người tới cũng đã chậm.

    Dù sao Lý Chấn Nam cũng là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lý gia, Lý gia truyền thừa cổ lão, ở bên trong Linh Sơn cũng có căn cơ cùng truyền thừa.

    Năm đó hắn đã từng tham gia chiến đấu với U Minh tuyệt vực, rất quen thuộc đối với tình huống trong U Minh luyện ngục, nguyên bản hắn chỉ là phụng mệnh tới Vân Ca thành liên hệ hợp tác sau này cùng Trình gia, kỳ thực chính là muốn rút ngắn quan hệ, lại không nghĩ rằng vừa tới nơi đã gặp phải loại chuyện này.

    - Ầm!

    Theo Lý Chấn Nam rống giận, mười mấy tên trưởng lão khác của Lý gia liên thủ bố trí đại trận, lần thứ hai trấn áp thân thể của Trình Lam, khiến hắn vừa giơ hai tay lên đã bị áp chế lại.

    Chỉ là lần này cái giá phải trả cũng không nhỏ, toàn bộ mười mấy tên trưởng lão đều bị chấn thương, có một tên dẫn dắt trận pháp này trấn áp xuống, khi trận pháp trấn áp ở hai tay Trình Lam, thân thể hắn cũng trực tiếp nổ tung, hoàn toàn biến mất khỏi thiên địa.

    - Trình Lam, tỉnh táo lại, ngươi tỉnh táo lại cho ta...

    Trình lão gia tử đang ở trên đỉnh đầu Trình Lam, hai tay đặt ở trên đầu Trình Lam.

    Trình lão gia tử là chạy tới sớm nhất, lúc đó Trình Lam còn chưa xuất hiện biến hóa, hắn muốn nỗ lực trấn áp nguồn lực lượng trong cơ thể Trình Lam kia, kết quả lại bị nguồn lực lượng kia cắn nuốt không ít lực lượng, Trình lão gia tử muốn thoát khỏi cũng không có biện pháp.

    Cũng may Trình Cung để lại cho hắn không ít đan dược, không ngừng dùng đan dược trụ vững, đồng thời hắn cũng liên hệ những người khác chạy tới trợ giúp.

    Nhưng cuối cùng Tống Chiến Thiên, Tiểu Phong Tử dồn dập ra tay cũng không có biện pháp trấn áp Trình Lam, hơn nữa một khi tới gần hắn liền giống như bị đóng đinh bên cạnh vậy, trong đó một phần lực lượng không ngừng bị Trình Lam thôn phệ, sau đó Lý Chấn Nam mang người chạy tới.

    Lý Chấn Nam cùng rất nhiều Thái Thượng trưởng lão đồng thời ra tay, cộng thêm Tiểu Phong Tử bạo phát Tiên Thiên linh quang oanh kích trấn áp, mọi người liên thủ rốt cục tạo thành một cỗ lực lượng cường đại.

    Chương 1215: Đồ hỗn trướng.

    Lực lượng đủ cường đại, tạm thời coi như cũng chống lại được lực lượng thôn phệ trong cơ thể Trình Lam, chí ít làm hắn không có biện pháp thôn phệ lực lượng của bọn họ nữa.

    Nhưng thời điểm này lực lượng Trình Lam hấp thu đã đạt đến trình độ khủng bố, ngay cả thân thể cũng sinh ra biến hóa, sau đó lại trực tiếp tạo ra vòng xoáy màu đen, bao phủ rất nhiều nhân viên trong Trình gia, thậm chí thôn phệ mấy chục vạn người trong Vân Ca thành, dần dần lực lượng của Trình Lam đã cường đại đến mức ngay cả đám người Lý Chấn Nam, Tiểu Phong Tử liên thủ cũng khó trấn áp.

    - Tỉnh táo, ha ha...

    Bây giờ ta rất tỉnh táo, chưa từng có tỉnh táo như thế.

    Đầu Trình Lam cũng có thể hoạt động, hơi ngửa về đằng sau, hai mắt mang theo điên cuồng, máu tanh nhìn Trình lão gia tử cười nói.

    - Tỉnh táo cái lông, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không, mấy chục vạn người trong Vân Ca thành đều vì ngươi mà chết, lập tức dừng tay.

    Vừa nghe Trình Lam nói chuyện, Trình lão gia tử càng giận không kiềm chế được.

    - Dừng tay, tại sao ta phải dừng tay, nói với ngươi hiện tại ta tỉnh táo vô cùng, ta chưa từng tỉnh táo như thế.

    Thế nào, hiện tại các ngươi không ngăn được liền bảo ta dừng tay sao.

    - Ngươi...

    Ngươi hỗn trướng!

    Trình lão gia tử vừa nghe xong, đã sắp tức kiên lên.

    - Đúng, ta là hỗn trướng, xưa nay ngươi không nhìn ta thuận mắt, ta không phải hỗn trướng thì là cái gì.

    Từ nhỏ đến lớn bất luận ta ưu tú thế nào ngươi cũng không thèm nhìn, trong mắt ngươi chỉ có tên phế vật kia.

    Hắn cả ngày vô học, nhưng các ngươi lại nâng hắn ở trong tay.

    - Mà ta, lúc nào các ngươi chú ý tới ta, khi nào ngươi coi ta là tôn tử của ngươi.

    Nếu các ngươi đã như vậy, cũng đừng trách ta, hiện tại ngươi muốn cầu xin tha thứ, đã chậm.

    Vừa nghe Trình lão gia tử mắng hắn, Trình Lam giống như bị kích thích, đột nhiên điên cuồng gầm rú.

    - Phụt...

    Lượng lượng trong cơ thể Trình lão gia tử không ngừng bị thôn phệ, hắn không có như đám người Tiểu Phong Tử có thể ngưng tụ lực lượng thành một khối, bởi vì ban đầu hắn chạy tới trấn áp Trình Lam, lực lượng vẫn bị Trình Lam cắn nuốt, nếu như hắn vẫn dùng đan dược còn tốt hơn một chút, giờ khắc này một khi không dùng đan dược, lực lượng thôn phệ sẽ nhanh chóng rút khô hắn, mà lời này của Trình Lam càng khiến hắn bị đả kích, trực tiếp phun ra một ngụm máu.

    - Ta...

    Ta không lo cho ngươi, không coi ngươi là tôn tử của ta, khi nào ta không lo cho ngươi, khi nào không coi ngươi là tôn tử của ta, lẽ nào sau khi ngươi gặp rắc rối ta không giúp ngươi.

    Ngươi luôn cho là ta thiên hướng Trình Cung, đó là bởi vì Trình Cung luôn đi gây sự, ta vẫn cho rằng ngươi là hài tử hiểu chuyện, kết quả sau đó ngươi càng chạy càng lệch.

    Ngươi nói ta mặc kệ ngươi, năm đó vì mẫu tử các ngươi, mẫu thân Trình Cung bị hại, Trình Cung suýt nữa chết từ trong trứng nước, cả nhà từ nhỏ đều quan tâm hắn, là cảm giác hắn rất thua thiệt.

    Phụt...

    Trình lão gia tử không nghĩ tới Trình Lam sẽ nói ra những lời như vậy, nói xong lại phun ra một ngụm máu, nhưng hắn không tiếp tục dùng đan dược.

    Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, từ vừa bắt đầu Trình Lam vẫn thôn phệ lực lượng của hắn, còn có lực lượng của những người bình thường bị cuốn vào.

    Nếu như lại để cho hắn lớn mạnh thêm như thế, Lý Chấn Nam, Tiểu Phong Tử cùng rất nhiều người liên thủ hình thành áp chế cũng sẽ bị phá tan, bây giờ Trình Lam này đã tựa như ma điên.

    Nhìn như thanh tỉnh, nhưng một thân máu tanh giết chóc, oán hận, thật giống như người trong thiên hạ đều thiếu nợ hắn.

    Giờ khắc này Trình lão gia tử không có biện pháp thoát khỏi, cũng không có biện pháp hội hợp cùng đám người Tiểu Phong Tử, đã như vậy hắn thà để mình bị hút khô cũng sẽ không bổ sung lực lượng, sau đó để cho Trình Lam không ngừng thôn phệ.

    - Lão già, ngươi lại không dùng đan dược, không phải Trình Cung có rất nhiều đan dược sao?

    Ngươi còn dám nói ngươi coi ta là tôn tử của ngươi, thời điểm ta bị Trình Cung giẫm các ngươi ở đâu, thời điểm ta bị gia tộc vứt bỏ các ngươi ở đâu.

    Ta ở trong huyệt động vạn độc gặp phải dằn vặt thống khổ các ngươi ở đâu?

    Từ đầu đến cuối, ngươi căn bản không coi ta là cháu của ngươi, Trình gia có tài nguyên gì đều không cho ta hưởng dụng, xưa nay cũng không ủng hộ ta.

    Nếu như ta có tài nguyên cường đại chống đỡ, bây giờ ta so với Trình Cung còn mạnh gấp trăm lần.

    Trước đây cho ta mấy viên đan dược Nhân cấp tuyệt phẩm coi như là chí bảo, ta nhổ.

    Ngươi âm thầm cho hắn bao nhiêu đan dược, ngươi âm thầm cho hắn bao nhiêu tài nguyên, bằng không làm sao hắn có khả năng quật khởi, làm sao hắn có khả năng phong quang như vậy ở Vân Ca thành.

    Tại sao vậy, tại sao ngươi lựa chọn ủng hộ tên ngu ngốc, phế vật, phá gia chi tử kia mà không ủng hộ ta.

    Ta có cái gì không bằng hắn.

    Trình Lam liều mạng giẫy giụa, đồng thời cuồng loạn gào thét với Trình lão gia tử.

    - Trình gia ủng hộ hắn!

    Trình lão gia tử cười thảm nói:

    - Trừ trước đây hắn ở Vân Ca thành gây rắc rối ta chống lưng cho hắn ra, Trình gia ta căn bản chưa từng ủng hộ hắn cái gì, ngược lại là tất cả Trình gia đều bởi vì hắn mà thay đổi.

    Muốn nói tài nguyên, là hắn cho Trình gia, bây giờ Trình gia là hắn một tay tạo thành, nguyên bản Trình gia bất quá chỉ là một gia tộc nhỏ của thế tục.

    Trình Tiếu Thiên ta đối đãi tử tôn đều là như vậy, chỉ cần các ngươi dám đi làm.

    Gây ra họa gì gia tộc đều giúp ngươi gánh chịu, còn các ngươi tranh đấu cùng lứa tuổi, xưa nay ta không bao giờ đi quản.

    Còn sau đó ngươi nói gia tộc vứt bỏ ngươi.

    Lúc nào gia tộc vứt bỏ ngươi, đi theo Vũ Thân Vương là lựa chọn của ngươi, sau đó thời điểm thực lực gia tộc tăng trưởng không cần e ngại hoàng gia, ta một mực điều tra tin tức của ngươi, chuẩn bị không tiếc tất cả cứu ngươi trở về từ trong tay Vũ Thân Vương.

    Nếu như nói Trình gia vì các ngươi trả giá, ngược lại là vì ngươi mà trả giá rất nhiều...

    - Ha ha...

    Trình Lam như nghe được chuyện cười lớn, cười to nói:

    - Đến bây giờ ngươi lại dám trợn mắt nói loại lời này, lẽ nào ngươi cho ta là tiểu hài nhi ba tuổi, không có Trình gia ủng hộ, hắn có thể có ngày hôm nay, Trình gia không có lực lượng ẩn giấu, ngươi sao có khả năng đột nhiên trở thành Nhân Anh đỉnh phong.

    Hiện tại càng là Địa Anh đỉnh phong, những người này ở đâu ra, ngươi đừng nói cho ta tất cả những thứ này đều là Trình Cung làm, ngươi cho rằng loại chuyện ma quỷ này ta sẽ tin tưởng sao, đừng tưởng rằng như vậy ta sẽ tha các ngươi.

    Nếu các ngươi không coi ta là người Trình gia, ngày hôm nay ta liền triệt để tuyệt diệt Trình gia.

    Sau này ta muốn tự mình chế tạo tất cả một lần nữa, sau này Nam Chiêm Bộ Châu, không, Cửu Châu đại địa cũng sẽ ở dưới chân của ta, ha ha...

    - Ngươi...

    Phụt...

    Trình lão gia tử cảm giác hiện tại Trình Lam căn bản là không thể nói lý, căn bản nói không rõ, vừa nói chuyện lại phun ra ngoài một ngụm máu, mà thân thể của hắn đã cấp tốc héo rút, người giống như bị rút khô.

    Chương 1216: Không có thuốc nào cứu được.

    - Đại soái, tiểu tử này đã không có thuốc nào cứu được, không nên để ý tới hắn, nói nhảm nhiều với hắn.

    Ngươi mau chóng nghĩ biện pháp bảo vệ mình, nhanh dùng đan dược, tiếp tục như vậy sẽ không được.

    Nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Trình lão gia tử, Tống Chiến Thiên vội vàng rống giận.

    - Lão gia tử nhanh dùng đan dược, dù có lực lượng của ngài hay không, bây giờ chúng ta cũng đã rất khó khống chế được hắn, chuyện nơi này ân chủ đã biết, tất cả chỉ có thể chờ ân chủ đến nghĩ biện pháp giải quyết.

    Chỉ là là một U Minh hoàng tộc mà thôi, ân chủ tới sẽ dễ dàng giết hắn, nhưng lão gia ngài tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, ngài mau dùng đan dược bảo hộ mình, một hồi chúng ta cùng nhau đánh hắn vào lòng đất, sau đó tranh thủ thời gian rời khỏi nơi này, chuyện còn lại tự nhiên sẽ có người xử lý, hắn huyên náo lớn như vậy, Chấp pháp giả cũng sẽ không tha hắn.

    Tiểu Phong Tử cũng ở một bên nghe, đã sớm nghe đến phổi cũng muốn nổ tung, lập tức nhìn về phía Trình lão gia tử nói.

    - Vì sao như vậy...

    Vì sao như vậy...

    Trình lão gia tử cũng biết giờ khắc này Trình Lam như ma điên, căn bản không thể nói lý, một màn một màn năm đó hiện lên trong lòng.

    Tuy sớm biết tuổi thọ của Trình Vũ Dương không nhiều, nhưng trước đó đạt được tin tức của Trình Cung, biết cuối cùng Trình Vũ Dương chết đi, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh vẫn khiến hắn bị đả kích rất lớn.

    Mười mấy năm trước Trình gia gặp đại nạn, tuy cuối cùng hai Tôn nhi đều được bảo vệ, nhưng lúc nhỏ linh trí của Trình Cung chưa mở hoàn toàn, vẫn biểu hiện không ra sao.

    Mà hai tức nữ (con dâu) một cái mất tích, một người chết đi, hai nhi tử cũng bởi vậy mà bị đả kích nghiêm trọng, đả kích liên tiếp khiến Trình lão gia tử cũng sa sút.

    Cũng may Trình Lam vẫn rất ưu tú, kỳ thực trong lòng Trình lão gia tử vẫn khá vui mừng, cũng chính vì như thế cho nên thời điểm hắn quản Trình Lam tương đối ít, Trình Cung hay gây rắc rối, hắn phải chú ý đi quản Trình Cung.

    Hơn nữa Trình lão gia tử giáo dục hài tử, sẽ không giống những gia trưởng khác, sẽ dành cho bọn họ không gian tự do rất lớn, lại không nghĩ rằng sẽ biến Trình Lam thành như vậy.

    Trước đây Trình gia đối mặt Hoàng thất, nhiều nhất chỉ có thể nói làm cho bọn hắn kiêng kỵ, nhưng tuyệt đối không cường đại đến mức không nhìn bọn họ.

    Mà lúc kia Trình Lam lựa chọn đi theo Vũ Thân Vương đối kháng Trình Cung, Trình lão gia tử cũng không ngăn cản, dù sao đối với hậu đại gia tộc lớn mà nói, con cháu trong gia tộc đứng ở trận doanh bất đồng là chuyện rất bình thường, như vậy bất luận ai lựa chọn đúng, đến thời điểm cần thiết đối với toàn gia tộc mà nói đều là có lợi.

    Chỉ là Trình lão gia tử không nghĩ tới chuyện biến hóa nhanh như vậy, dưới sự giúp đỡ của Trình Cung, hắn đầu tiên là trực tiếp đạt đến Nhân Anh kỳ đỉnh phong, sau đó Trình gia lại một đường cường thịnh, thậm chí cuối cùng tiêu diệt Hoàng thất, triệt để thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    Vào lúc này Trình Lam đã bị Vũ Thân Vương đưa đi, Trình lão gia tử cũng âm thầm điều tra nghĩ biện pháp, lại không nghĩ rằng Trình Lam sẽ biến thành như vậy.

    Những lời này của Trình Lam, so với trước hắn biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ còn làm Trình lão gia tử đau lòng hơn.

    - Lão gia tử...

    Nhìn thấy Trình lão gia tử căn bản không nghe bọn họ nói, Tiểu Phong Tử hô to lần thứ hai, thậm chí mượn thần niệm muốn cho Trình lão gia tử tỉnh táo, nhưng căn bản không có hiệu quả gì.

    Nếu tiếp tục như thế nữa, không đợi trấn áp Trình Lam này, Trình lão gia tử sẽ chết trước.

    Không được, ân chủ từng nói tuyệt đối không thể để người nhà của hắn có chuyện, Tiểu Phong Tử biết tầm quan trọng của Trình lão gia tử đối với ân chủ.

    - Đánh hắn xuống đi.

    Thần niệm Tiểu Phong Tử hơi động, thông báo đám người Lý Chấn Nam.

    - Không được, đánh xuống như vậy rất nhanh hắn sẽ có thể phá tan phong ấn lao ra.

    Lý Chấn Nam lo lắng nói.

    - Không quản nhiều như vậy, Trình lão gia tử tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, sau khi hắn trùng kích ra, cùng lắm thì chúng ta trước nghĩ biện pháp cuốn lấy hắn, thực sự không được ngươi lập tức cầu viện về gia tộc của ngươi, hoặc là dùng biện pháp để chấp pháp giả mở cánh cửa không gian chạy tới.

    Mười hơi thở sau, ta sẽ động thủ.

    Tiểu Phong Tử không phải là đang thương lượng với hắn, ân chủ bàn giao chuyện gì hắn tuyệt đối phải hoàn thành.

    Từ nhỏ hắn được ân chủ nuôi lớn, mà Trình lão gia tử là gia gia đời này của ân chủ, hiện tại hắn đối với Trình gia cũng có một cảm giác cực kỳ thân thiết, vì lẽ đó bất luận từ góc độ nào mà nói, hắn sẽ không để cho Trình lão gia tử có việc.

    Lý Chấn Nam bất đắc dĩ, chỉ có thể lập tức thông báo người bên cạnh mình phối hợp.

    - Gia hỏa không biết phân biệt, chờ ân chủ trở về, nhìn hắn trừng trị ngươi làm sao, mở cho ta.

    Mười hơi thở vừa đến, trong hai mắt của Tiểu Phong Tử bắn ra Tiên Thiên linh quang, trong nháy mắt oanh kích vào đầu Trình Lam.

    Oanh...

    Đầu Trình Lam còn có thể động, mà trước đó hắn đã đụng phải nhiều lần đả kích từ Tiên Thiên linh quang của Tiểu Phong Tử, có thể nói hắn vẫn không thể thoát khỏi ràng buộc, cũng là bởi vì Tiên Thiên linh quang này khiến hắn trọng thương nhiều lần, này uy lực của Tiên Thiên linh quang này hắn tự nhiên rõ ràng.

    Giờ khắc này ba cái sừng trên đỉnh đầu đột nhiên chỉa vào Tiên Thiên linh quang của Tiểu Phong Tử.

    Ba cái sừng mọc trên đầu Trình Lam cũng là một loại lực lượng mạnh mẽ, thiên phú, nhưng dù sao vừa mới sinh ra, gặp phải Tiên Thiên linh quang cũng xuất hiện một vết rạn, trên đầu của hắn bắn mạnh máu tươi, đau đến mức làm Trình Lam kêu rên liên hồi.

    Hắn kêu thảm vung vẩy đầu, thân thể Trình lão gia tử đã sắp bị hút khô bị quăng qua một bên.

    - Đại soái...

    - Lão gia tử!

    Phản ứng của Tiểu Phong Tử so với Tống Chiến Thiên càng nhanh hơn một bước, thân hình trực tiếp xông qua, ôm lấy Trình lão gia tử, lực lượng mạnh mẽ tuôn vào trong thân thể Trình lão gia tử, trong tay đã sớm nắm một viên đan dược nhét vào trong miệng Trình lão gia tử.

    Ầm...

    Lúc này, đám người Lý Chấn Nam đồng thời bộc phát lực lượng, trong nháy mắt đánh thân thể Trình Lam vào trong lòng đất.

    Sắc mặt mỗi người bọn hắn đều không dễ nhìn, cũng may Trình Lam này liên tiếp bị đả kích, tuy cắn nuốt rất nhiều lực lượng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không có biện pháp dung hợp hoàn toàn, giờ khắc này lại bị oanh kích xuống đất mấy nghìn mét, vòng xoáy màu đen bao phủ toàn bộ trên bầu trời Vân Ca thành rốt cục cũng ngừng lại.

    Sau đó Tống Chiến Thiên, đám người Lý Chấn Nam đều xuất hiện ở bên cạnh Tiểu Phong Tử.

    - Đại...

    Đại soái hắn...

    Âm thanh của Tống Chiến Thiên cũng đang run, cả đời đi theo Trình lão gia tử, không nghĩ rằng ngày hôm nay xảy ra chuyện như vậy.

    - Cũng may không có chuyện gì, nhưng nguyên khí đại thương.

    - Phù!

    he Tiểu Phong Tử nói như thế, Tống Chiến Thiên cũng thở dài một cái, sau đó nghĩ đến Trình Lam, sắc mặt chìm xuống nói:

    - Tiểu súc sinh này, lại dám ra tay với chúng ta, chết không hết tội.

    Chương 1217: Ngươi là cái rắm gì.

    - Ta đã thông báo người trong gia tộc, nhưng muốn chạy tới cũng cần có chút thời gian, hơn nữa Trình Lam này biến hóa rất quỷ dị, coi như Thuần Dương cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, hiện tại mấy người chúng ta tận lực bày trận áp chế hắn, tranh thủ một ít thời gian cho người xung quanh nơi này chạy đi.

    Lý gia thôi diễn chu dịch, rất tin tưởng Thiên Đạo, tuy người tu chân đến độ cao này đều xem người bình thường như kiến hôi, nhưng người Lý gia vẫn không muốn nhìn thấy tàn sát quy mô lớn như vậy xuất hiện.

    Hơn nữa trước thời điểm xảy ra chuyện, hắn đang nói chuyện phiếm với Trình lão gia tử, cũng biết cảm tình của Trình lão gia tử đối với Vân Ca thành này.

    - Ta tới sơ tán đoàn người.

    Trong nháy mắt Tống Chiến Thiên hóa thành thân thể Tuyết Ưng Yêu Hoàng, thân thể lớn lên trăm lần, nghìn lần, che kín bầu trời.

    Sau đó vận chuyển thần thông, thu vô số người đang chạy trốn vào bên trong không gian nguyên giới của hắn.

    Người bình thường có chạy nhanh thế nào nữa cũng không cách nào chạy thoát, một khi Trình Lam khởi xướng thôn phệ, trong phạm vi mười ngàn dặm xung quanh đều phải gặp tai ương, trước hết tận lực nghĩ biện pháp dời bọn họ đi.

    Chuyện bạo phát quá nhanh, chưa kịp dời đi, hiện tại Tống Chiến Thiên bắt đầu dời người trong Vân Ca thành.

    Tiểu Phong Tử cứu trị Trình lão gia tử, Lý Chấn Nam thì dẫn người không ngừng bố trí các loại trận pháp, cấm chế ở địa phương Trình Lam bị oanh kích xuống.

    Bây giờ năng lực bày trận pháp của hắn đã tăng cường rất nhiều, mang theo Thái Thượng trưởng lão Lý gia bày trận, uy lực vẫn tương đối kinh người.

    Ầm...

    Ầm...

    Oanh...

    Oanh...

    Lòng đất nổ mạnh liên tiếp, tiếng nổ vang rền không ngừng.

    Hơi chút chấn động, tường thành xung quanh vỡ vụn, ngọn núi đổ nát, trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh đều bị ảnh hưởng, cũng may giờ khắc này Tống Chiến Thiên đã dời đa số người trong Vân Ca thành.

    Hắn lấy thân thể Tuyết Ưng Yêu Hoàng của hắn di động mấy nghìn vạn người, tuy tiêu hao lực lượng.

    Nhưng mà không thể nói là quá khó khăn.

    - Ha ha...

    Lực lượng, bây giờ ta tràn đầy lực lượng, bắt đầu từ bây giờ ta phải đạp hết thảy các ngươi ở dưới chân, cái gì Côn Bằng Thái tử, Vũ Thân Vương chó má, còn có Trình Cung đáng ghét kia, Trình Lam ta mới thật sự là thiên chi kiêu tử.

    Trạng nguyên là ta, Trình gia cũng là của ta, Nam Chiêm Bộ Châu...

    Tất cả những thứ này đều phải là của ta, bây giờ ta muốn thu hồi cái nên thuộc về ta, đều là của ta...

    Trong tiếng gầm rú điên cuồng, trận pháp mà đám người Lý Chấn Nam bố trí ầm ầm vỡ vụn, một bóng người từ dưới đất vọt ra, trên đỉnh đầu trực tiếp bùng nổ một đạo quang mang.

    Hào quang này đen kịt như mực.

    Ngay cả Tiên Thiên linh quang của Tiểu Phong Tử cũng bị hào quang này bao phủ, lập tức như bị hắc ám thôn phệ.

    - Thiên diễn Bát Quái.

    Bát Quái thuẫn!

    Lý Chấn Nam vừa nhìn hào quang kia thôn phệ về phía mình, trong tay biến động, thi triển ra Bát Quái thuẫn pháp của Lý gia.

    - Ầm!

    Thân thể Lý Chấn Nam bị đánh bay ra ngoài mười mấy dặm, một ngụm máu đến yết hầu nhưng vẫn cường hành nhịn xuống.

    Bị một hậu bối bức tới mức này, chật vật như vậy, hắn cũng rất khó chịu, nhưng giờ khắc này lực lượng của đối phương không ngừng tăng lên, biến thái đến khủng bố, coi như hắn cũng cảm giác được lực đã không đủ.

    Thân thể Trình Lam cũng bị đánh bay mấy trăm mét, nhưng sau đó khống chế được thân hình, Trình Lam sửng sốt một chút.

    Sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn:

    - Thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lý gia đúng không, cũng chỉ có như thế, chỉ cần ta hấp thu mấy trăm vạn người nữa, lại thôn phệ một nhóm người, đến lúc đó liền biến ngươi thành lực lượng của ta, trở thành một bộ phận trong thân thể ta.

    Ha ha...

    - Ngươi đã triệt để tiến vào ma đạo, hôm nay xem ra chỉ có thể diệt trừ ngươi.

    Giờ khắc này người của Lý gia cũng đã tụ tập đến bên cạnh Lý Chấn Nam, lấy Lý Chấn Nam làm trung tâm, bố trí thành một trận pháp.

    - Diệt trừ ta, chỉ bằng ngươi.

    Bây giờ lực lượng của ta đã thức tỉnh, ta là hoàng tộc cao quý, coi như Côn Bằng Thái tử, Vũ Thân Vương cũng phải ở dưới chân của ta, chứ đừng nói chi là tên phế vật Trình Cung kia, Trình Lam ta mới là thiên chi kiêu tử, ha ha...

    Ngay cả ký ức cũng thức tỉnh rồi sao, Lý Chấn Nam thầm cười khổ, trước đó khẳng định gia hoả này cắn nuốt rất nhiều lực lượng, bằng không không thể nào bạo phát liền kinh khủng như vậy, trước đó còn thôn phệ hai Thái Thượng trưởng lão của Lý gia, mấy chục vạn người Vân Ca thành, xác thực lực lượng của hắn đã rất khủng bố.

    Bây giờ nơi này không có Thuần Dương, đúng là không ai có thể trị được hắn, bây giờ Lý Chấn Nam cũng chỉ có thể tự vệ, dù sao giờ khắc này Trình Lam nắm giữ năng lực thôn phệ quá khủng bố, mà hắn thức tỉnh thần thông thiên phú cũng tương đối kinh người.

    Làm sao bây giờ, coi như mình tạm thời có thể tự vệ, nhưng nếu như không thể ngăn cản viện quân bọn hắn đến, đó cũng là chuyện phiền phức.

    - Câm miệng, nếu không thanh tỉnh...

    Không khống chế được chính mình, Trình gia ta sẽ không lưu...

    Phụt...

    Giờ khắc này, rốt cục Trình lão gia tử cũng tỉnh táo lại, nhìn Trình Lam không chút kiêng kỵ, càn rỡ cười lớn, hắn gầm lên một tiếng, nhưng đáng tiếc giờ khắc này nguyên khí của hắn tổn thất rất lớn, coi như có Tiểu Phong Tử trợ giúp hắn đưa lực lượng vào, có đan dược bổ sung nhưng nhất thời cũng rất khó khôi phục, lần này quá tức giận, trực tiếp phun một ngụm máu tươi.

    - Trình gia, Trình gia là cái rắm gì, hiện tại ta mạnh nhất, sau này tất cả Trình gia phải nghe theo ta, sau này Nam Chiêm Bộ Châu chính là của ta...

    - Ngươi là cái rắm gì!

    Trình Lam còn chưa dứt lời, thanh âm lạnh như băng của Trình Cung đã cắt đứt hắn, sau một khắc không gian xuất hiện một cánh cửa, Trình Cung và Lô Quân Hạo đã cất bước ra.

    Môn hộ, không sai, chính là môn hộ.

    Đã rất tương tự so với cánh cửa không gian, nhưng cũng không phải là cánh cửa không gian, đây chính là tình huống Lô Quân Hạo xé rách không gian xuyên hành, cũng thể hiện ra lực lượng của hắn.

    - Trình...

    Cung...

    Là ngươi!

    Nhìn thấy Trình Cung, thần tình của Trình Lam nhất thời biến đổi, nghiến răng nghiến lợi căm hận nói.

    - Gia gia, hắn không đáng giá để người tức giận, người nghỉ ngơi trước đi, nơi này do ta xử lý.

    Trình Cung lạnh lùng nói một câu, nhưng sau khi xuất hiện căn bản không nhìn Trình Lam, đi thẳng tới bên cạnh Trình lão gia tử, nhìn Trình lão gia tử nguyên khí đại thương, thần tình uể oải, trọng yếu nhất là loại thất vọng, thống khổ kia, trong lòng Trình Cung cảm thấy đau nhói.

    Biến cố mười mấy năm trước, gia gia so với bất luận người nào càng thống khổ hơn, một mình hắn gánh chịu loại thống khổ này mười mấy năm, bây giờ tên súc sinh Trình Lam này lại khiến gia gia thương tâm như vậy, đáng chết.

    - Ta sớm đã nói với ngươi, ngươi a!

    Lô Quân Hạo nhìn thấy dáng vẻ của Trình lão gia tử, cũng rất khổ sở, than nhẹ một tiếng cũng không biết nên nói như thế nào.

    - Đại...

    Đại ca...

    Tuy Trình lão gia tử đã sớm biết Lô Quân Hạo còn sống, hơn nữa Trình Cung đến Thiên Cung thần điện vẫn truyền tin tức xác định quay lại, nhưng giờ khắc này thật sự thấy được Lô Quân Hạo, con mắt Trình lão gia tử lập tức ươn ướt.

    Chương 1218: U Minh Hoàng Tộc.

    Nhìn Trình lão gia tử giẫy giụa bay về phía Lô Quân Hạo, Tiểu Phong Tử lập tức trưng cầu nhìn về phía Trình Cung, nhìn thấy Trình Cung gật đầu hắn mới hoàn toàn thả Trình lão gia tử ra.

    Trình lão gia tử giống như là một hài tử lao về phía Lô Quân Hạo, năm đó huynh đệ bọn họ sống cùng nhau, còn có thương tâm mười mấy năm qua vì tưởng Lô Quân Hạo chết đi, cộng với việc của Trình Lam, giờ khắc này làm cho Trình lão gia tử như một hài tử bị thương rất yếu ớt.

    - Trình Cung, rốt cục cũng ngươi trở lại đúng không, vậy thì thật là tốt, ngày hôm nay ta liền triệt triệt để ể đánh bại ngươi, thôn phệ ngươi, để cho lão già kia nhìn ai mới là mạnh nhất, để lão già kia biết trước đây hắn sai bao nhiêu...

    Trình Lam thấy hai người Trình Cung dĩ nhiên không thèm nhìn mình, hắn cũng rất khó chịu, trước đây không nói, hiện tại mình đã có thể dễ dàng giết chết bọn họ, nhưng vẫn dám như thế, cho nên hắn quyết định muốn động thủ.

    - Làm càn!

    Trình Lam mở miệng nói một tiếng lão già, giờ khắc này Lô Quân Hạo nhìn Trình lão gia tử thương tâm thống khổ, hắn giận tím mặt, trong giây lát gầm lên giận dữ.

    Vừa nãy Trình Lam cực kỳ uy phong, nhưng một tiếng này của Lô Quân Hạo như núi hồng biển gầm, tất cả những gì bên trong thiên địa đều bị tiếng gầm này áp đảo.

    Ầm...

    Điều này giống như Thiên Anh nổi giận gầm lên một tiếng đối với một Nhân Anh kỳ, lực lượng trùng kích cực lớn, trực tiếp ép đám người Lý Chấn Nam thở không ra hơi, trong nháy mắt thân thể Trình Lam bị đánh bay ra ngoài mấy chục dặm.

    Phụt...

    Xì...

    Miệng Trình Lam trào ra máu tươi, cuối cùng không nhịn được phun mạnh ra, thậm chí một ít nội tạng vỡ vụn cũng trào ra theo.

    Đến cảnh giới Thái Tôn, bản thân đã là lực lượng quy tắc, mà Lô Quân Hạo càng là một chân bước vào cảnh giới Thiên Tôn, mỗi tiếng nói cử động như thiên uy không thể phạm, đừng nói là loại trình độ như Trình Lam, coi như là Thuần Dương đối mặt với tiếng gầm lên giận dữ của Lô Quân Hạo cũng không chịu đựng nổi.

    Chuyện gì xảy ra, chuyện gì xảy ra, tại sao lại như vậy.

    Đám người Lý Chấn Nam ở một bên cũng xem trợn tròn mắt, vừa nãy Trình Lam phát uy, bọn họ đã tự thân thể nghiệm.

    Hiện tại người này hô một câu, làm sao hắn lại bị thương?

    Người này là ai, âm thanh hắn hét kia, những người khác cũng không có cảm giác có gì khác biệt.

    Thậm chí trên người hắn, cũng không cảm thụ được lực lượng, tại sao lại như vậy!

    - Tại sao lại như vậy, không...

    Không thể nào, ta là hoàng tộc U Minh luyện ngục, huyết mạch hoàng tộc của ta thức tỉnh rồi, ta cắn nuốt nhiều người tu chân như vậy, cắn nuốt toàn bộ độc vật thánh động, ta...

    Trình Lam không dám tin tưởng nhìn chằm chằm vào phương hướng Trình Cung.

    - Ngoại công, để cho ta tới giải quyết đi.

    Nhìn thấy ngoại công chấn nộ, muốn trực tiếp ra tay xoá bỏ Trình Lam, Trình Cung giơ tay ngăn lại, thấp giọng nói.

    Đây là chuyện bên trong Trình gia, đặc biệt là sau khi biết chuyện Nhị thúc, thân là người cầm lái chân chính của Trình gia bây giờ, Trình Cung biết chuyện này nhất định phải do mình xử lý.

    Trình lão gia tử đại hỉ đại bi, thương tâm quá độ, cộng thêm vừa nãy bị hao tổn nghiêm trọng, thời điểm vọt tới bên người Lô Quân Hạo, thần trí đã có chút mơ hồ, cũng chính bởi vì Lô Quân Hạo nhìn thấy Trình Tiếu Thiên như vậy mới nổi giận.

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo đang cứu trị Trình lão gia tử, nghe Trình Cung nói như vậy hắn cũng không nói thêm cái gì nữa, bằng không hắn thật muốn tát chết tên súc sinh này.

    Nhưng chuyện năm đó hắn cũng rõ ràng, trước đó liên quan tới cái chết của Trình Vũ Dương, Trình Cung cũng đề cập tới cùng Lô Quân Hạo, vì lẽ đó Lô Quân Hạo suy nghĩ một chút mới khẽ gật đầu đồng ý Trình Cung nói.

    - Vừa nãy lão già này làm cái gì, hắn dùng pháp bảo gì, làm sao có khả năng thương tổn được ta, hơn nữa vừa nãy loại cảm giác kia...

    Giờ khắc này, Trình Lam vẫn không hiểu được chuyện gì xảy ra như trước, hắn ngay cả tồn tại Thuần Dương cũng chưa từng thấy, thì sao có thể biết Lô Quân Hạo đã bước một chân vào Thiên Tôn.

    Vừa nãy đám người Lý Chấn Nam có nhiều tên Thiên Anh đỉnh phong cũng không làm gì được hắn, giờ khắc này lại như vậy, trong lòng Trình Lam hơi sợ hãi, nghĩ nhất định là gia hoả này có thủ đoạn đặc thù gì, bằng không không thể nào chỉ một tiếng hống liền đánh mình thành như vậy, nhất định là vậy, không sai, nhất định là hắn sử dụng Đạo khí.

    - U Minh hoàng tộc, còn có thể sản sinh thần thông thiên phú, đột nhiên thức tỉnh bên trong cơ thể ngươi, ngươi biết điều này đại biểu cái gì không?

    Nhìn Trình Lam giờ khắc này đã hoàn toàn ma hóa, Trình Cung cất bước đã xuất hiện ở trước người Trình Lam trăm mét.

    - Trình...

    Cung...

    Trình Lam nhìn thấy Trình Cung, thân thể không khỏi chấn động, phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Trình Cung, hận không thể lập tức tiến lên đạp hắn ở dưới chân.

    - Người kiệt xuất nhất trong U Minh hoàng tộc sẽ sản sinh loại thiên phú thần thông thôn phệ đặc thù này, thôn phệ huyết nhục, thôn phệ lực lượng tăng cường bản thân.

    Có thể nói loại thần thông này sẽ thôi hóa lực lượng của sinh vật U Minh luyện ngục đến một loại cực hạn, nhưng loại thần thông này cũng không phải là vạn năng, bằng không không ngừng thôn phệ người khác chẳng phải đã sớm vô địch rồi sao.

    Loại thần thông này đều là ở trong chiến đấu tăng cường thêm mấy thành, thời điểm liều mạng sẽ tăng cường lực lượng vài lần, tất cả những thứ này đều là dựa trên lực lượng bản thân tăng cường.

    Lúc tu luyện nếu như dựa vào loại thôn phệ lực lượng này quá nhiều, cuối cùng khẳng định không có biện pháp lĩnh ngộ đại đạo, vì lẽ đó coi như người mạnh mẽ nhất trong U Minh hoàng tộc cũng sẽ không trực tiếp lợi dụng thôn phệ này tăng cường lực lượng bản thân, nhiều nhất cũng chỉ là ở trong chiến đấu tăng cường chút lực lượng, sau chiến đấu còn phải tốn thời gian thanh trừ triệt để ảnh hưởng của lực lượng khác đối với thân thể, phòng ngừa sau này không có biện pháp lĩnh ngộ đại đạo, tu thành Ma Đế.

    Trình Cung cất bước đi về phía Trình Lam, thân thể trên không trung giống như người bình thường tản bộ, giống như lúc trước bọn họ ở trong thế tục vừa đi vừa nói chuyện.

    Nhìn Trình Cung từng bước từng bước đi tới chỗ mình, trên mặt Trình Lam co rúm mấy lần, trong lòng Trình Lam cũng cả kinh.

    Bởi vì trong một ít ký ức thức tỉnh của hắn, thật có một ít chuyện liên quan đến phương diện này, tựa hồ giống như Trình Cung nói.

    - Không tu thành Ma Đế, vậy ta cũng là cao cao tại thượng, đạp ngươi ở dưới chân, như vậy là đủ rồi, vậy là đủ rồi...

    Trình Lam nhìn Trình Cung, gầm lên nói:

    - Ngươi tính là thứ gì, tất cả những thứ này đều phải là của ta, đều phải là của ta.

    - Còn có một việc...

    Trình Cung không có đi để ý tới Trình Lam cuồng loạn gần như điên đang rống lên, tiếp tục lẩm bẩm nói:

    - Lấy tình huống của ngươi, bình thường mà nói ngươi không thể nào thôn phệ nhiều lực lượng như vậy còn có thể hoàn hảo không chút tổn hại, càng không thể nào trong nháy mắt nắm giữ loại sức mạnh này.

    Đặc biệt là loại thiên phú thần thông thôn phệ này, ở trong U Minh hoàng tộc cũng cực kỳ hiếm có.

    Chương 1219: Áp đảo.

    Nếu như ta nhớ không lầm, U Minh hoàng tộc có một công pháp đặc thù, chính là một người có thể mang tất cả lực lượng của mình, kể cả thiên phú thần thông, mặc kệ cách nhau bao xa, cũng có thể khiến trực hệ huyết mạch của mình kế thừa một bộ phận, nhưng cái giá phải trả chính là hi sinh tính mạng của mình.

    Trước đó Nhị thúc từng nói chuyện của Nhị thẩm, ta cũng cảm giác kỳ quái, lấy tình huống của Nhị thúc, lang bạt ở U Minh luyện ngục lại không có chuyện gì, quả thực là kỳ tích trong kỳ tích, hiện tại rốt cuộc ta đã hiểu rõ.

    - Ngươi rõ cái gì, ngươi rõ cái rắm, ngươi ở đó nói bậy cái gì, ngươi cho rằng nói những câu như vậy ta có thể buông tha ngươi sao?

    Không nhìn, vẫn là không nhìn.

    Mình đang ở trước mặt hắn gần như vậy, bây giờ mình cường đại như vậy, hắn lại không thèm nhìn mình, vẫn ở đó lẩm bẩm.

    Lần thứ hai Trình Lam cảm giác bị sỉ nhục.

    Nhưng Trình Cung nói những câu này, cũng ít nhiều tác động đến tâm tư của hắn, bởi vì trong đầu của hắn thức tỉnh một ít ký ức, mỗi câu nói của Trình Cung đều giống y hệt, cho hắn biết Trình Cung nói những câu nói này không sai.

    Đáng ghét, vì sao lại như vậy?

    Vì sao lại như vậy?

    - Nguyên lai Nhị thẩm là U Minh hoàng tộc, là hoàng tộc tôn quý nhất của U Minh luyện ngục, nếu như ta không đoán sai, lúc đó nàng rời khỏi Nhị thúc cũng không phải hoàn toàn là bởi vì tức giận, rất có khả năng là bởi vì lúc đó thiên phú thần thông của nàng thức tỉnh.

    Đối với U Minh hoàng tộc mà nói, thiên phú thần thông thức tỉnh là quá trình dài đằng đẵng, cũng rất thống khổ, thậm chí có nguy hiểm to lớn.

    Mà Nhị thúc lang bạt trong U Minh luyện ngục lại không xảy ra việc gì, hẳn là do Nhị thẩm phái người âm thầm bảo vệ, mà quãng thời gian trước Nhị thúc qua đời, Nhị thẩm hẳn là cũng cảm nhận được.

    Nếu như ta đoán không lầm, thiên phú thần thông của ngươi thức tỉnh hẳn là từ thời điểm ta đi ra Càn Khôn đan giới, bị người vây công phát sinh.

    - Lúc đó cũng chính là thời điểm Nhị thúc tạ thế, Nhị thẩm dĩ nhiên sau khi thiên phú thần thông giác tỉnh vẫn đi theo Nhị thúc như cũ, sau đó nàng truyền thừa tất cả cho ngươi, cũng từ lúc đó ngươi bắt đầu có thể thôn phệ lực lượng khác, sau đó lực lượng không ngừng tăng vọt.

    Nhớ tới chuyện của Nhị thúc và Nhị thẩm, tâm tình của Trình Cung quả thực rất trầm trọng.

    Tuy xưa nay chưa từng thấy Nhị thẩm, nhưng giờ khắc này từ tình huống trên người Trình Lam, cộng với hiểu rõ của Trình Cung đối với U Minh hoàng tộc, rốt cục hắn đã rõ ràng tất cả.

    Chỉ là giờ khắc này tâm tình của hắn rất cũng không tốt, Nhị thúc, Nhị thẩm rời khỏi, Nhị thẩm cuối cùng truyền thừa lực lượng cho Trình Lam, kết quả Trình Lam lại...

    Gia gia, mấy chục vạn người Vân Ca thành, còn có người của Lý gia...

    - Phụ thân chết rồi...

    Mẫu thân truyền thừa lực lượng cho mình...

    Trình Lam căn bản không nghĩ tới sẽ là loại chuyện này, hắn vẫn coi là nhân phẩm mình bạo phát...

    - Coi như có chuyện như vậy, cũng đều là bởi vì ngươi, đều là bởi vì ngươi, Trình Cung, ngươi chết đi cho ta...

    Đột nhiên Trình Lam giống như phát cuồng, hai tay trực tiếp chộp tới Trình Cung.

    Ầm...

    - Hử?

    Bắt được, hai tay to lớn của Trình Lam bị Trình Cung bắt lại, ngay cả hắn cũng có chút không dám tin tưởng đây là sự thực, Trình Cung giống như tùy ý nắm lấy, sẽ không đơn giản như vậy đi!

    - Tại thời điểm cuối cùng, Nhị thúc đã từng nói với ta, nếu như ngươi làm sai chuyện gì, ta hãy tha thứ một chút.

    Tuy hắn không nói ra miệng, nhưng ta có thể cảm giác được hắn không yên lòng nhất vẫn là ngươi, chỉ là hắn không muốn giao phó cái gì, bởi vì nếu hắn muốn nói cũng sớm có cơ hội nói.

    Bởi vì hắn cho rằng toàn gia các ngươi đã nợ chúng ta quá nhiều, nhưng nếu đã là người một nhà thì không nên phân chia, càng không thể nói là ai nợ ai.

    Lúc trước ta nên chiếu cố tốt ngươi, ta nên sớm kéo ngươi từ trong tay Vũ Thân Vương trở về, hẳn là sẽ quản giáo ngươi thật tốt, ngươi cũng không đến một bước này...

    Trình Cung nhìn Trình Lam ma hóa trước mắt, lẩm bẩm nói như trước.

    - Hộc... hộc...

    Trình Lam thở hồng hộc, tiêu chí đặc biệt của U Minh hoàng tộc trên gáy càng ngày càng rõ ràng.

    - Quản giáo ta, ngươi cho rằng ngươi là ai?

    - Nợ các ngươi, chừng nào thì ta nợ qua các ngươi, nói cho các ngươi biết, chỉ có các ngươi nợ ta.

    - Chiếu cố, ngươi chiếu cố sao, hiện tại ta sẽ cẩn thận chiếu cố ngươi...

    Nghe những câu nói này của Trình Cung, Trình Lam càng giận dữ không thôi, hai tay dùng sức muốn xé nát Trình Cung.

    Giờ khắc này Trình Lam có thể cảm nhận được lực lượng của mình, hắn tin tưởng cho dù là Linh khí tuyệt phẩm hắn cũng có thể xé rách, thậm chí có lực lượng chống lại Đạo khí hạ phẩm, nhưng mà hắn liều mạng muốn xé rách thân thể Trình Cung lại không làm được.

    Chỉ là năm đầu ngón tay mọc ra thật dài, giống như Đạo khí sắc đâm vào trong thân thể Trình Cung.

    Giống như là thanh đao của thế tục đâm vào tảng đá, cảm giác được cứng rắn vô cùng, chuyện này...

    Tại sao lại như vậy, làm sao thân thể của hắn sẽ kiên cố như vậy, loại cường độ này còn mạnh hơn so với Đạo khí hạ phẩm bình thường, tại sao lại như vậy?

    - Mau tránh a, đến cùng hắn nghĩ cái gì?

    - Ân chủ...

    Cẩn trọng...

    - Trình Cung, ngươi nói với hắn những chuyện này làm gì, tên súc sinh này đã không còn nhân tính...

    - Không muốn sống nữa sao?

    Giờ khắc này Lý Chấn Nam, Tống Chiến Thiên đều nhìn chằm chằm nơi này, còn có đông đảo Thái Thượng trưởng lão của Lý gia, mỗi một người đều khiếp sợ nhìn về phía Trình Cung.

    Vừa nãy bọn họ cùng Lý Chấn Nam, Tiểu Phong Tử trấn áp Trình Lam này, bọn họ rõ ràng tình huống của Trình Lam nhất, ngay cả Lý Chấn Nam là Thiên Anh đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của hắn, nhiều nhất chỉ có thể miễn cưỡng chống lại.

    Hiện tại Trình Cung lại không tránh không né, để cho Trình Lam bắt lấy hắn, tim của tất cả mọi người đều nâng lên.

    Tiên Thiên linh quang trong hai mắt của Tiểu Phong Tử chớp động, tuy ngày hôm nay hắn sử dụng nhiều lần, đã hoàn toàn tiêu hao, nhưng nếu như ân chủ gặp nguy hiểm, hắn cũng mặc kệ nhiều như vậy, chết cũng phải xông lên.

    Giờ khắc này Tống Chiến Thiên cũng trở về, thấy cảnh này cũng vô cùng tức giận, nhưng nhìn thấy Trình Cung bị Trình Lam nắm trong tay, hắn cũng không dám tiến lên.

    Đám người Lý Chấn Nam thì không hiểu ra sao, đến cùng đang làm cái gì, vừa mới rồi người kia chỉ hét một tiếng đã đánh bay Trình Lam ra ngoài, bọn họ cũng đã nhìn trợn mắt ngoác mồm, điều này sao có thể, coi như Thuần Dương cũng không có lực lượng khủng bố như vậy.

    Thần kỳ nhất chính là, bọn họ vẫn không cảm nhận được bất luận áp lực hay lực lượng nào.

    Bọn họ căn bản không phát hiện được Lô Quân Hạo lợi hại, tới cảnh giới như Lô Quân Hạo, đã có thể hoàn toàn khống chế lực lượng.

    Mặc kệ thế nào, mới vừa rồi người kia hung như vậy, tại sao Trình Cung còn muốn tiến lên, lẽ nào hắn muốn cảm hóa Trình Lam, nói đùa gì vậy, Trình Lam này đã hoàn toàn bị ma hóa.

    Mấy chục vạn người hắn cũng cắn nuốt, làm sao có khả năng cảm hóa.

    Chương 1220: Giết.

    - A...

    Ta không tin...

    Năm ngón tay Trình Lam chậm rãi đâm vào trong thân thể Trình Cung, thân thể của Trình Cung đã là Thái Tôn sơ kỳ, hơn nữa hắn sử dụng các loại hỏa diễm cường đại rèn luyện thân thể, còn không ngừng sử dụng đan kiếp, thiên kiếp rèn luyện thân thể, cường độ thân thể của hắn cường đại hơn nhiều Thuần Dương sơ kỳ bình thường, coi như hắn đứng ở nơi này cho Trình Lam xé, trong thời gian ngắn Trình Lam cũng không làm gì được hắn.

    - Trình Cung, ta sẽ không thua ngươi, ta là thiên tử chi kiêu tử, tất cả những thứ này đều thuộc về ta, Trình gia là thuộc về ta, trạng nguyên là thuộc về ta, Nam Chiêm Bộ Châu cũng thuộc về ta...

    Trình Lam cảm giác muốn xé rách Trình Cung rất khó khăn, sừng trên đỉnh đầu chớp động hắc quang.

    - Ân chủ cẩn trọng...

    - Trình Cung, mau tránh ra...

    - Tránh ra...

    Tiểu Phong Tử, Tống Chiến Thiên, đám người Lý Chấn Nam vừa thấy được tình cảnh này, lập tức giật nảy mình, bởi vì vừa nãy bọn hắn đều trải nghiệm qua lực lượng khủng bố của hào quang thôn phệ này, huống hồ giờ khắc này Trình Cung đang ở trước mắt, mà Trình Lam điên cuồng thôi động, hắc quang kia so với trước càng cường đại hơn mấy lần, ngay cả Tiểu Phong Tử, Lý Chấn Nam là Thiên Anh đỉnh phong cũng cảm giác sợ hãi.

    Loại khoảng cách này, dưới loại tình huống kia, bọn họ cũng không có nắm chắc có thể bảo mệnh.

    - Ngươi yên tâm đi, ca sẽ giữ lại cho ngươi.

    - Thần Niệm Lao Lung.

    Trình Cung nói xong, trong nháy mắt thần niệm bạo phát, Thần Niệm Lao Lung trực tiếp bao phủ Trình Lam.

    Tuy Trình Lam đột nhiên đạt được lực lượng, nhưng hắn vận dụng đối với lực lượng này còn kém rất nhiều, chớ đừng nói chi là vận dụng thần niệm.

    Bây giờ thần niệm của Trình Cung đã là Thuần Dương trung kỳ, một khi sử dụng pháp môn trong Luyện Thần Quyết, uy lực cường đại đáng sợ, trước đó ở thời điểm luyện đan, ngay cả Lô Quân Hạo là nửa bước đạt đến Đạo kỳ cũng không dám nói tranh đấu thần niệm có thể ép Trình Cung.

    Đương nhiên, mấy năm qua đạt được Trình Cung truyền thụ Luyện Thần Quyết, thần niệm của Lô Quân Hạo cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, tuy trên biến hóa sử dụng không bằng Trình Cung, nhưng dựa vào cảnh giới cường đại, vẫn có thể áp chế Trình Cung.

    Nhưng Lô Quân Hạo là tồn tại nửa bước Hiện Đạo kỳ, nếu như không phải Cửu Châu đại địa áp chế, hắn sớm đã đạt đến cảnh giới Thiên Tôn, làm sao Trình Lam có khả năng có thần niệm cường hoành như hắn.

    Theo Trình Cung xem ra, Trình Lam giống như là một tiểu hài chiếm được một cái búa lớn, miễn cưỡng vũ động, không biện pháp khống chế, cũng không có cái gì đáng sợ, giờ khắc này trực tiếp áp chế thần niệm của hắn.

    Ầm...

    Trình Cung trực tiếp tránh thoát hai tay của Trình Lam, đến phụ cận Trình Lam oanh kích xuống một quyền.

    - A...

    Giờ khắc này Trình Lam không dám tin tưởng nhìn mình yếu hơn rất nhiều so với Trình Cung, cứ nhẹ nhàng như vậy, tùy ý tiến lên đánh một quyền liền xuyên qua thân thể của mình, hắn cảm nhận được sinh cơ của mình đang nhanh chóng tiêu tán.

    - Tại sao, vì sao lại như vậy, ta là thiên chi kiêu tử.

    Ta mới là ưu tú nhất, sao ta lại thua ngươi...

    Trong miệng Trình Lam dần dần tràn đầy máu, không cam lòng nhìn chằm chằm vào Trình Cung.

    Hắn cảm giác mình đã trở nên rất cường đại, loại cường đại này khiến hắn có một loại cảm giác thiên địa cũng có thể phá tan.

    Nhưng hiện tại gặp phải Trình Cung lại trở nên yếu ớt như vậy.

    Hắn nghĩ không hiểu, vì sao lại như vậy.

    - Giết, thật sự giết, giết dễ dàng như vậy!

    Đám người Lý Chấn Nam cũng rất bất ngờ, không nghĩ tới Trình Cung thẳng thắn như vậy, trực tiếp đánh chết Trình Lam.

    Kỳ thực càng khiến bọn họ khiếp sợ không phải là Trình Cung giết Trình Lam, trong mắt đại tộc lớn bọn hắn.

    Con cháu điên cuồng, ma hóa như vậy, giết cũng không hết tội.

    Bọn họ khiếp sợ chính là, Trình Cung lại dễ dàng như vậy, một quyền đánh chết Trình Lam, hơn nữa Trình Lam muốn sử dụng thiên phú thần thông cũng không có cơ hội.

    Lý Chấn Nam còn nhớ rõ ràng, lần trước gặp Trình Cung là hơn hai tháng trước, lúc đó Trình Cung chưa đột phá Thiên Anh, bây giờ sao lại trở nên kinh khủng như thế.

    - Ai!

    Tống Chiến Thiên nhắm mắt lại.

    Hắn cũng không nhịn được chảy nước mắt xuống.

    Đừng nói là hắn, ngay cả Lô Quân Hạo cũng có chút ngoài ý muốn với cử động của Trình Cung, hắn cho rằng Trình Cung sẽ giam Trình Lam lại.

    Lại không nghĩ rằng Trình Cung thật sự giết Trình Lam.

    Tuy tên súc sinh này sớm nên chết, nhưng Trình Cung tự tay giết Trình Lam, sẽ bị người khác nói ra nói vào, vì lẽ đó vừa nãy Lô Quân Hạo mới động thủ.

    - A...

    Tiểu Phong Tử thì vô cùng kinh ngạc, điều này không giống tác phong của ân chủ a!

    Trình Lam có chết hay không hắn không thèm để ý, hắn chỉ kỳ quái là, ngày hôm nay ân chủ rất khác thường.

    - Nhị thúc, Nhị thẩm, người Trình gia làm việc chung quy phải có bàn giao, Vân Ca thành, còn có nhiều người Trình gia bị giết như vậy, nhất định phải có bàn giao.

    Người Trình gia có thể tàn sát trăm vạn, ngàn vạn đại quân ở trên chiến trường.

    Có thể vật lộn sống mái với người khác ở tu chân giới, nhưng tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện này mà không có bàn giao.

    Các người yên tâm đi, ta sẽ chiếu cố tốt hắn, Nhị thúc, tuy người chưa nói, nhưng ta biết ý tứ cuối cùng của người.

    Hắn là đệ đệ của ta, mãi mãi là như thế.

    Trình Cung lẩm bẩm nói như trước, nắm đấm của hắn đánh xuyên qua thân thể Trình Lam, nhìn Trình Lam dần dần mất đi sinh cơ, Trình Cung không ngừng lẩm bẩm.

    Trên thân thể của Trình Cung, Luyện Thần Quyết đã phát huy đến cực hạn, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng mạnh.

    Lúc nãy Thần Niệm Lao Lung khống chế được thân thể cùng thần niệm của Trình Lam, giờ khắc này Trình Cung vận chuyển thần niệm, cường hành ngưng tụ thần niệm của Trình Lam.

    Đây là đoạt thiên địa tạo hóa, so với nghịch chuyển sinh tử chỉ cách biệt một ít, nhưng đã rất nghịch thiên, vì lẽ đó cho dù là Trình Cung làm cũng rất vất vả.

    Tóc của Trình Cung hoàn toàn dựng thẳng lên, lực lượng thân thể vận chuyển tới cực hạn, thân thể cũng bành trướng một vòng, vừa nãy Trình Lam liều mạng muốn xé rách cũng xé rách không động, giờ khắc này bắt đầu xuất hiện gãy vỡ, có cảm giác muốn nổ tung.

    Trình Cung đã thôi thúc thần niệm của mình đến cực hạn, giờ khắc này hắn đang sử dụng một loại công pháp thần bí nhất trong Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp.

    Đây là khi Luyện Thần Tông cường đại tới trình độ nhất định, vì trợ giúp một số con cháu không đủ cường đại, sau khi chết đầu thai một lần nữa, chỉ là loại công pháp này độ khó rất to lớn.

    Dù sao bản thân Trình Lam không phải thật sự cường đại, không thể tự mình chưởng khống chuyển thế đầu thai, tất cả đều cần nhờ Trình Cung.

    Ngưng tụ, không ngừng ngưng tụ, không ngừng ngưng tụ ký ức, thần niệm, hồn phách của Trình Lam.

    Dần dần, dưới thần niệm của Trình Cung chống đỡ, một Trình Lam hư vô mờ mịt xuất hiện, chỉ là giờ khắc này hắn không có dáng vẻ cuồng loạn, điên cuồng trước đó, thần tình mộc mộc ngơ ngác.

    Trong quá trình giúp Trình Lam ngưng tụ ký ức, thần niệm, hồn phách, Trình Cung cũng thấy được rất nhiều điều từ trong ký ức của Trình Lam.

    Chương 1221: Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp.

    - Ca ca...

    Ca ca...

    Huynh dẫn ta đi chơi a!

    - Ca ca huynh thật ngốc, ta tới giúp huynh.

    - Ca ca, sau này nếu có người bắt nạt huynh, ta giúp huynh giáo huấn hắn.

    ...

    Ký ức trước mười tuổi đó, trong ý thức hải của Trình Cung cũng không có, bởi vì ký ức của hắn bị phong bế, không thể thức tỉnh hoàn toàn.

    Vì lẽ đó nên người không thông minh, không luyện công được, làm gì cũng không được, thậm chí rất nhiều chuyện cũng không nhớ, nhưng Trình Lam đều nhớ rõ rõ ràng ràng.

    Chí ít trước mười tuổi đó, thời điểm chỉ có hai huynh đệ bọn hắn, cuộc sống là rất ấm áp.

    Sau đó từ từ lớn lên, Trình Lam rất có năng khiếu, rất thông minh, nhưng cảm giác Trình lão gia tử không trọng thị hắn, cộng thêm bên ngoài ảnh hưởng, dần dần cân nhắc ý niệm tranh đoạt vị trí thừa kế Trình gia gia chủ, từng bước đi lên một con đường khác.

    Mà Trình Cung vừa thức tỉnh vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng chuyện gì xảy ra, liên tiếp trọng thương chèn ép Trình Lam, khiến hắn không có biện pháp tiếp thu sự thực này, cuối cùng lựa chọn đi theo Vũ Thân Vương, thậm chí bị Vũ Thân Vương đưa đến Thánh động kia.

    Ký ức thống khổ trong Thánh động, cộng thêm Vũ Thân Vương dẫn dắt, mới thật sự khiến Trình Lam hận gia tộc, hận Trình lão gia tử, hận Trình Cung.

    Sau đó chiếm được lực lượng, bị đám người Vũ Thân Vương phong ấn...

    Trong ký ức cuối cùng của Trình Lam, Trình Cung đột nhiên thấy được Trình Lam vô cùng phẫn nộ, triệt để phát cuồng.

    - Loại phế vật này còn quản hắn làm gì, giết là được rồi.

    - Đúng vậy, hiện tại Đại thiếu chưởng khống toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, Trình gia sao lại xuất hiện loại quái vật này.

    - Người không giống người, quỷ không giống quỷ, chết đi càng tốt hơn.

    ...

    Đây là lúc Trình Lam đang liều mạng chống lại cỗ lực lượng trong thân thể này, chính hắn cũng không có biện pháp hoàn toàn khống chế thôn phệ, ngoại trừ cỗ thôn lực lượng phệ này ra, thời điểm hắn bị Đoan Mộc Nhất Lệ phong ấn còn hạ một chút độc vật.

    Trình Lam mơ hồ đã nhận ra được, hắn biết mình phát cuồng có quan hệ với điều này, hắn đang liều mạng chống lại.

    Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, nếu như một khi mình không khống chế được, trước hết sẽ động thủ đối với người nhà của mình.

    Mà lúc này, bên ngoài nghe được tiếng nghị luận của bọn hạ nhân.

    - Lão gia, Đại thiếu gia nói, loại phế vật này chết sống cũng không đáng kể, ngược giữ lại hắn cũng là một đống rác rưởi, ngài nguyện ý xử lý như thế nào cũng được.

    - Trình Lam thật sự hư không thể tưởng, ta xem không được liền trấn áp hắn ở chỗ này, đỡ phải đi ra ngoài cho Trình gia chúng ta mất mặt.

    Trong một đoạn ký ức của Trình Lam, cuối cùng hắn rõ ràng nghe được âm thanh gia gia đối thoại với cùng người khác, đây mới là giọt nước tràn ly làm Trình Lam bạo phát.

    Tìm đọc ký ức của người khác, loại chuyện này chỉ có Thiên Tôn mới có thể làm được, nhưng giờ khắc này Trình Cung thi triển bí pháp trong Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp cũng có thể nghịch thiên kiểm tra ký ức của Trình Lam, càng xem Trình Cung càng nổi giận.

    Con mẹ nó!

    Vũ Thân Vương, Đoan Mộc Nhất Lệ, lại dám hãm hại đệ đệ ta như thế.

    Lúc đó Trình Lam đang trong thống khổ, hôn mê, căn bản không có biện pháp phân rõ thật giả.

    Điều này rõ ràng cho thấy bọn họ ra tay, trước đó hạ độc vào trong thân thể Trình Lam, loại độc chất này có ảnh hưởng đến tinh thần, bản thân Trình Lam có chút mâu thuẫn với mình, đột nhiên đạt được mẫu thân truyền thừa, nhưng vừa lúc bị Đoan Mộc Nhất Lệ phát hiện, gieo xuống độc vật ảnh hưởng tinh thần trong thân thể hắn.

    Cuối cùng khiến Trình Lam mất đi khống chế, mất đi phán đoán, trực tiếp đẩy hắn về phía vực sâu!

    Mịa, lần trước cho ngươi may mắn chạy mất, lại vẫn dám tìm chuyện, đây là muốn cho mình ở trước lúc giao đấu cùng Côn Bằng Thái tử chịu đựng bi thống to lớn, nếu như mình chạy tới, Trình Lam có thể giết mình, cái kia là hoàn mỹ nhất, Trình Lam không giết nổi mình cũng có thể giết hết nhóm người gia gia, nếu như không phải Tiểu Phong Tử, Lý Chấn Nam ở đây, nghìn vạn người trong Vân Ca thành và gia gia đều sẽ chết hết.

    Dưới loại tình huống này, mình lại tiến hành trăm ngày ước đấu với Côn Bằng Thái tử, muốn thắng là rất khó có khả năng.

    Hơn nữa nếu mình không tìm đọc được ký ức, rất có khả năng sẽ đổ món nợ này lên đầu Côn Bằng Thái tử.

    Vũ Thân Vương a, Vũ Thân Vương, mẹ kiếp, ngươi càng ngày càng không có tiền đồ.

    Được, được, ngươi xem ta đối phó ngươi như thế nào.

    Nếu không phải thi triển Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp trợ giúp Trình Lam, Trình Cung cũng không thể nào kiểm tra được ký ức của Trình Lam, tuy tu chân giới cũng có rất nhiều phương pháp sưu hồn, điều tra ký ức, nhưng sẽ tạo thành thương tổn nhất định đối với đối phương, chỉ có đạt đến Thiên Tôn mới có thể ở dưới tình huống không xúc phạm tới người khác, vẫn điều tra được ký ức của đối phương.

    Vũ Thân Vương tự nhận là làm bí ẩn, nhưng làm sao cũng không ngờ Trình Cung có thể thông qua ký ức của Trình Lam, nhìn thấy tất cả những thứ này.

    Trình Cung toàn lực thi triển Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp, lấy thần niệm ngưng tụ thần niệm, ký ức, hồn phách của Trình Lam, một màn này đã sớm khiến người xung quanh chấn động.

    Đừng nói là một ít tồn tại Địa Anh, Thiên Anh, coi như là Lý Chấn Nam, Tiểu Phong Tử cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.

    Ngay cả Lô Quân Hạo cũng không nghĩ tới, Trình Cung có thể lấy thần niệm làm được loại chuyện này, quả thực quá nghịch thiên.

    Hắn đến cùng làm sao làm được, điều này cần phải khống chế thần niệm đến mức độ nào.

    Loại chuyện này chỉ nghe qua trong truyền thuyết, không nghĩ tới hôm nay lại thật sự thấy được.

    Sau khi nhìn qua một ít ký ức của Trình Lam, cuối cùng Trình Cung đã rõ ràng trên người Trình Lam rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra.

    Mặc kệ đúng hay sai, Nhị thúc, Nhị thẩm cũng đã không còn nữa, mình phải có trách nhiệm chiếu cố hắn, tuy cuối cùng Nhị thúc không nói ra những lời kia, nhưng Trình Cung không thể làm bộ không biết.

    Nguyên bản Trình Cung còn muốn đi tìm Nhị thẩm, không quản được thì bắt Trình Lam ném cho Nhị thẩm quản, không nghĩ tới chuyện đã phát triển đến mức độ này, Nhị thẩm dĩ nhiên là U Minh hoàng tộc, hơn nữa biết Nhị thúc qua đời liền truyền thừa thiên phú thần thông cho Trình Lam, chính mình đi theo Nhị thúc.

    Dưới tình huống này, Trình Cung càng không thể không quản Trình Lam.

    - Nam Chiêm Bộ Châu sẽ là hoàng triều do Trình gia chúng ta thống trị, ta sẽ thành lập một đế quốc Trình gia, đang đợi ngươi tới thống trị.

    Kỳ thực Trình Cung không có hứng thú gì nhiều đối với những thứ này, hiện tại lần này luyện đan Đan kiếp càng ngày càng nặng, Trình Cung cũng có thể cảm nhận được một loại áp lực, hắn muốn đi truy tìm đại đạo của mình, hắn muốn đi tìm gia hỏa giết mình lúc trước, hắn muốn đối kháng với thiên này, hắn muốn đi vào Linh Sơn.

    Hắn nhất định phải thành lập môn phái, nguyên bản còn chưa nghĩ ra nên dùng loại hình thức nào quản lý Nam Chiêm Bộ Châu, hiện tại hắn đã nghĩ kỹ.

    Trình Cung nói xong, khống chế đoàn thần niệm này từ từ ngưng tụ thành một tầng hào quang, ở dưới thần niệm của hắn khống chế vận chuyển điên cuồng.

    Chương 1222: Bị thương rơi vào ngủ say.

    - Trình gia gặp đại địch công kích, Trình Lam bị người hãm hại, tuy có Nhị thẩm truyền thừa lực lượng thức tỉnh huyết mạch, nhưng cuối cùng vẫn phát cuồng tàn sát quá nhiều người mình và bách tính Vân Ca thành.

    Ca không thể không giết ngươi.

    Cũng may ngươi còn có thể trực tiếp chuyển thế đầu thai, chờ ngươi lớn lên, ngươi không chỉ là thiên chi kiêu tử, ngươi còn là hoàng giả của cả Nam Chiêm Bộ Châu.

    Cuối cùng Trình Cung lấy thần niệm khắc trong sinh mệnh lạc ấn của Trình Lam.

    Sau đó trong nháy mắt điểm sáng này biến mất trong thiên địa.

    Dù sao mình cũng không đủ cường đại để hoàn toàn thi triển Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp, căn bản không có biện pháp khống chế những thứ này.

    Trình Cung nhiều nhất chỉ có thể thôi động hắn đến một bước này, để hắn tiến vào bên chuyển thế đầu thai.

    Trình Cung trọng điểm bảo vệ bản mệnh lạc ấn và một ít ký ức trước đây của hắn, nhưng cuối cùng có thể còn lại bao nhiêu phải nhờ vào chính hắn.

    Nhưng trải qua thai kỳ, chỉ cần bản mệnh lạc ấn không hao tổn thì cuối cùng sẽ từ từ khôi phục.

    Hơn nữa Trình Cung không giữ lại những ký ức gần đây, để nó biến mất trong quá trình thai kỳ, chờ sau này hắn lớn lên lại dạy hắn đi vào quỹ đạo một lần nữa, sẽ dạy hắn nên nhận thức những chuyện này như thế nào.

    Khi Trình Lam tiến vào chuyển thế đầu thai, thân thể Trình Cung nhoáng một cái, cũng cảm giác trước mắt đen kịt.

    Hiện tại đối với hắn mà nói, thi triển Luyện Thần Quyết, Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp là quá khó khăn, quá khó khăn, tuy miễn cưỡng làm được, nhưng khiến thần niệm của hắn bị trọng thương.

    Trình Cung suýt chút nữa ngất đi.

    Thần niệm hỗn loạn, khó có thể ngưng tụ, thậm chí không có biện pháp suy nghĩ.

    Hắn cảm nhận được có người mang mình rời khỏi.

    Sau đó ở một chỗ rất an toàn, hắn có thể yên tâm ngủ say.

    Trước đó hắn đã nuốt vào một viên đan dược nên dùng, nhưng Nghịch Chuyển Đầu Thai Pháp không phải bình thường, tổn thương quá to lớn, còn lại chỉ có thể dựa vào lực lượng bản thân từ từ khôi phục.

    ...

    Tổng bộ Nam Cương độc giáo.

    - Vân Ca thành triệt để hủy diệt, người bị thôn phệ có mấy vạn, Trình gia tổn thất nặng nề.

    Trình Tiếu Thiên bị thương rất nặng ngất đi, Trình Cung tự tay đánh giết Trình Lam, sau đó Trình Cung cũng ngất đi...

    - Được, quá tốt rồi!

    Nghe thủ hạ nói Vân Ca thành phát sinh tất cả.

    Vũ Thân Vương đại hỉ, vui vẻ vô cùng nói:

    - Tuy Lam Vân đế quốc bây giờ trong mắt Bổn thiếu chủ chỉ là đế quốc thế tục, không quá quan trọng, nhưng Trình gia hắn bất quá là loạn thần tặc tử, ngay cả loại quốc gia thế tục này bọn hắn cũng không có tư cách đi ngồi vững, còn vọng tưởng chiếm toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Lần này tuy không thể hoàn toàn đạt đến mục đích, nhưng trải qua chiến dịch này, ta ngược lại muốn xem Trình Cung kia ứng đối với cuộc chiến với Côn Bằng Thái tử như thế nào.

    Tuy trong miệng Vũ Thân Vương nói Lam Vân đế quốc đã không có quan hệ gì với hắn, nhưng tâm tư của hắn vẫn chưa hoàn toàn chuyển đổi.

    Chỉ là bây giờ thân phận của hắn khác trước, tự nhiên người bên cạnh không ai đi vạch trần hắn, đều vội vàng nịnh nọt hắn.

    - Đấu với ta, Trình Cung, ta cho ngươi chết cũng không biết chết như thế nào.

    Sau khi Vũ Thân Vương cười xong, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, tàn bạo nói.

    ...

    Vân Ca thành tại thời điểm Trình Lam bạo phát cuối cùng, đánh xuyên qua trận pháp mà đám người Lý Chấn Nam bố trí, hơn nữa trải qua loại chiến đấu này, đã không thích hợp người thế tục ở lại, cũng may hiện tại Trình gia chưởng khống toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, đã cấp tốc sắp xếp chỗ ở cho những người này.

    Vị trí Song Long Thành rất đặc biệt, hơn nữa trải qua không ngừng thay đổi, ở nơi này coi như có mấy vị Thiên Anh chiến đấu cũng sẽ không bị hủy diệt, hiện tại đã trở thành đầu mối tạm thời.

    Song Long Thành đã hoàn toàn khác lúc trước, khuếch trương ra mười mấy lần, bao quát cả một nửa hành tỉnh xung quanh vào trong đó.

    Vô số người tu chân gia nhập, kiến tạo đều là các loại đình đài lầu các, so với Sở thành của tu chân giới còn to lớn hơn rất nhiều.

    Mà trên thực tế, hiện tại trong khu vực hạch tâm của Song Long Thành, là địa phương để thủ hạ bước chân vào Thoát Tục kỳ trở lên của Trình Cung sinh hoạt.

    Đa số đại quân chiến đấu ở Đông Bắc Đan Châu cũng đã trở về, chỉ có những tán tu kia thì để cho bọn hắn tôi luyện.

    - Đại ca, sao Trình Cung vẫn chưa tỉnh, đã qua ba ngày rồi!

    Thần thái Trình Tiếu Thiên uể oải, coi như có Lô Quân Hạo cho đan dược trợ giúp, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể khôi phục hoàn toàn, nhưng lúc này hắn lại không có biện pháp bình tĩnh tâm tình, bởi vì kể từ sau ngày đó Trình Cung vẫn rơi vào trong hôn mê.

    - Tình huống bây giờ ai cũng giúp không được hắn, chỉ có thể chờ tự hắn tỉnh dậy, ta quan hắn khí sắc hẳn là sẽ không có vấn đề lớn, hơn nữa năng lực chưởng khống thần niệm của hắn, ở Cửu Châu đại địa sợ rằng khó tìm người sánh vai cùng hắn.

    Kỳ thực Lô Quân Hạo cũng nóng ruột, nhưng hắn vừa xuất hiện, tuy không cần làm cái gì, nhưng rõ ràng đã trở thành tâm phúc của mọi người.

    Ở xung quanh ngoại trừ Trình Tiếu Thiên ra, gia chủ Lý gia Lý Pháp, thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lý gia Lý Chấn Nam, gia chủ Đông Phương gia tộc Đông Phương Suất, lão tổ Lô gia Bắc Câu Lô châu Thiên Cung thần điện Lô Phỉ, Tống Chiến Thiên, còn có Đông Phương Linh Lung, Tiểu Phong Tử, Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu,...

    đều ở nơi này, vì lẽ đó Lô Quân Hạo chỉ có thể nhẫn nhịn.

    - Lão gia tử đừng có gấp, Trình Cung nhất định không có việc gì, ngươi xem trước lúc hắn hôn mê còn biết đưa chúng ta ra khỏi không gian, nhất định không có việc gì.

    Đông Phương Suất cũng ở một bên an ủi.

    - Gia môn bất hạnh a!

    Nhắc tới chuyện lần này, Trình lão gia tử không nhịn được thở dài một tiếng.

    - Gia gia, lúc Trình Cung chưa hôn mê hắn đã từng nói, hắn nói tất cả những chuyện này cũng không hoàn toàn là Trình Lam sai.

    Trình Lam bị người lợi dụng, thời điểm hắn giúp Trình Lam chuyển thế đầu thai đã tra xét ký ức của Trình Lam, hắn bị người hạ độc, che đậy tâm trí.

    Kỳ thực lúc hắn bị bắt trở lại, hắn vẫn đang giãy dụa, nhưng không muốn phá tan phong kia ấn, bởi vì một khi phá tan hắn biết mình sẽ mất khống chế.

    Hơn nữa Trình Lam đời này đã chết, hắn đã trả giá cho những việc mình làm.

    Đông Phương Linh Lung nhìn thấy Trình lão gia tử bây giờ đã tiếp cận Địa Anh đỉnh phong lại tiều tụy thất thần, tiến lên nâng Trình lão gia tử ngồi xuống, nhẹ giọng nói:

    - Hắn muốn nói gia gia không cần lo lắng, hết thảy đều đã qua, hắn nói chờ hắn tỉnh táo lại sẽ nói với người.

    Nghe Trình Cung có bàn giao, tâm mọi người đều thả xuống, bây giờ toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đang trăm phế chờ hưng, bất kể là phương diện thế tục hay là tu chân giới, chuyện cần làm nhiều không kể xiết.

    Hiện tại Trình lão gia tử không có tâm tình đi quản, Tống Chiến Thiên, Sắc quỷ, Bàn Tử...

    Phải lo giải quyết rất nhiều chuyện.

    Mà Đông Phương Linh Lung thì dẫn theo Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai bố trí chuyện ĐAN THầN PHủ một lần nữa.

    Chương 1223: Liên minh Yêu Tộc!

    Chỉ để lại Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất, Lý Pháp, Lý Chấn Nam bồi tiếp Trình lão gia tử.

    Bởi vì trận chiến của Trình Cung và Côn Bằng Thái tử sắp đến, bây giờ những người này đều kiên định đứng ở bên Trình Cung, đương nhiên bọn họ phải chờ Trình Cung xuất hiện.

    Trước đó Lý gia ngoại trừ được Trình Cung truyền thụ trận pháp ra, lần này Đông Phương Linh Lung cũng dựa theo Trình Cung phân phó, phân một phần đan dược mới luyện chế cho Lý gia.

    Kể từ đó, tuy Thiên Cung thần điện không tiện đứng ra, nhưng cũng ẩn ẩn ở trong bóng tối, Đông Phương gia tộc, Lý gia cùng Nam Chiêm Bộ Châu chân chính hình thành liên minh.

    Mà giờ khắc này bọn họ đều đang đợi chính là người mấu chốt nhất của liên minh này, Trình Cung tỉnh lại.

    Bởi vì tứ đại châu có thể hình thành liên minh, hoàn toàn đều là bởi vì Trình Cung.

    Mà giờ khắc này người kia đang nằm ở đó, tuy Lô Quân Hạo nói tình huống đã ổn định, Đông Phương Linh Lung nói ra những lời Trình Cung nói trước lúc bất tỉnh, nhưng mọi người rất lo lắng như trước.

    Bởi vì trận chiến của Trình Cung và Côn Bằng Thái tử có quan hệ trọng đại, thắng hay bại bọn họ đều đã chuẩn bị, nhưng nếu như Trình Cung không xuất hiện, bất luận là lý do gì, đối với Trình Cung, đối với bọn hắn cùng toàn bộ liên minh đều có ảnh hưởng rất lớn.

    Thời gian từng ngày từng trôi qua, trong nháy mắt cách thời gian Trình Cung ước hẹn cùng Côn Bằng Thái tử chỉ còn lại một ngày, nhưng cửa phòng của Trình Cung vẫn đóng chặt như cũ, không hề có một chút động tĩnh, mọi người đều ở bên ngoài chờ đợi, lòng như lửa đốt cũng không dám đi vào quấy rối.

    Mà giờ khắc này, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đã trở thành tiêu điểm của Cửu Châu đại địa, đặc biệt là Nam Hoang.

    Đại quân tinh nhuệ nhất của Yêu tộc từ ba ngày trước đã đến, lúc này tới không phải là những yêu thú trước kia, mà là đại quân chính quy tinh nhuệ nhất của yêu tộc, binh sĩ yếu nhất cũng là Yêu vương tầng thứ sáu, một tên tiểu đội trưởng cũng là Yêu vương tầng thứ tám trở lên.

    Toàn bộ tướng lĩnh đều là Đại Yêu Vương, mà ở khu vực hạch tâm nhất, một chi tinh nhuệ hơn vạn người hoàn toàn do Đại Yêu Vương tạo thành, đầu lĩnh trong bọn họ là một tên Yêu Hoàng đỉnh phong, trong đó chỉ là Yêu Hoàng cũng nhiều hơn mười tên.

    Hơn nữa toàn bộ đều là lấy trận pháp bài bố, trung gian trực tiếp mở ra một hư không nho nhỏ, như lâm thời mở ra một mật cảnh không gian.

    Tuy đại quân tinh nhuệ của yêu tộc tổng cộng không tới hai trăm ngàn, nhưng khí thế và uy áp lại vượt xa nghìn vạn, nghìn ức thú triều.

    Sau khi đại quân yêu tộc xuất hiện, rất nhanh đại quân Thần Miếu Bà La Đa châu cũng đã xuất hiện, bọn họ là trực tiếp xuất hiện từ cánh cửa không gian của Nam Cương độc giáo, nhân số cũng đến mười vạn, tuy không có khoa trương như yêu tộc, nhưng lực lượng đỉnh phong lại không ít.

    Tuy số lượng là yêu tộc hoàn toàn áp đảo, nhưng các thế lực lớn còn có thể nói chuyện ngang hàng cùng yêu tộc, nguyên nhân chính là phương diện lực lượng đỉnh phong không mất đi cân bằng.

    Sau đó Thất Âm Cầm Cung cũng có người bày trận, dựng Truyền Tống trận lâm thời, mở ra cánh cửa không gian để mười vạn đại quân chạy tới, nhưng khí thế của Thất Âm Cầm Cung yếu đi không chút, nguyên nhân không gì khác, quãng thời gian trước bị Lý gia âm một chiêu, gần đây chỉnh thể thực lực trận pháp của Lý gia tăng vọt, khiến Thất Âm Cầm Cung tổn thất nặng nề.

    Sau đó người Phù Văn Tông cũng chạy tới, khiến người ta không nghĩ tới chính là, Bắc Minh gia tộc Đông Bắc Đan Châu cũng phái năm vạn đại quân chạy tới, tuy số lượng không bằng bốn cổ thế lực khác, nhưng coi như cho thấy quyết tâm và ý đồ của bọn hắn.

    Theo đại quân không ngừng chạy tới, Nam Chiêm Bộ Châu cũng bắt đầu bao phủ dưới mây đen, tất cả mọi người rõ ràng mặt ngoài là tới quan chiến, nhưng chuyện ẩn dấu ở sau lưng ai cũng biết.

    Yêu tộc vô cùng bạo tay, trực tiếp mở ra một không gian mật cảnh, bên trong mật cảnh này như động thiên phúc địa, thể hiện ra thực lực hùng hậu rõ ràng của yêu tộc.

    Trong một tòa điện phủ hùng vĩ, có mấy người đang ngồi ngay ngắn ở đó, ngồi ở xa vị trí thủ tịch nhất là tộc trưởng Đông Bắc Đan Châu Bắc Minh gia tộc, Bắc Minh Tượng Xuyên.

    Đến loại thân phận như hắn, có thể ngồi ở vị trí xa như thế chỉ có một nguyên nhân.

    Những người phía trước đều mạnh hơn hắn, ngưu bức hơn hắn, không chỉ là lực lượng cá nhân, bối cảnh, thế lực khẳng định đều vượt hắn mới được.

    Mà ở bên cạnh Bắc Minh Tượng Xuyên chính là Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu.

    Mà ở đối diện bọn hắn cũng ngồi hai người.

    Một người trong đó toàn thân phù văn như ẩn như hiện, đó là người Phù Văn Tông sắp đạt đến cảnh giới Thuần Dương, ngưng tụ phù văn nhập thể mới có hiện tượng này, người này chính là Tông chủ Phù Văn Tông Khôn Văn.

    - Nghe nói Trình Cung kia một mực hôn mê, cũng không biết thật hay là giả, ta xem trận tỉ thí này chưa chắc có thể tiếp tục nữa, bây giờ chúng ta nên thương lượng một chút.

    Đối phó Thiên Cung thần điện, Lý gia và Đông Phương gia tộc như thế nào.

    Ngồi ở trên Tông chủ Phù Văn Tông Khôn Văn chính là cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Chích, dáng vẻ rất tương tự so với Tần Vô Ngân, chỉ là có chút tang thương, già nua một chút mà thôi.

    - Người đang ngồi ở đây đều có thù không đội trời chung với Trình Cung, người nối nghiệp gia tộc chúng ta tuyển ra đều bị hắn làm hại, món nợ này nhất định phải thanh toán với hắn.

    Nguyên bản Khôn Văn muốn bế quan, nhưng Nguyệt Minh Thái tử bị giết, chuyện tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu đến một bước này, hắn cũng không thể không tạm thời áp chế việc đột phá.

    - Trước hết giết Trình Cung.

    Cho hắn biết coi như có Thiên Cung thần điện ở sau lưng âm thầm điều khiển, ủng hộ hắn, bây giờ có Lý gia, Đông Phương gia tộc dựa vào, hắn kiêu ngạo làm càn như vậy cũng chỉ có một kết cục, chết.

    Bắc Minh Tượng Xuyên là nhi tử bị giết.

    Nhưng vài lần xung đột với Thiên Cung thần điện, tự nhiên cũng không thể thuận buồm xuôi gió, vài lần va chạm gần đây Bắc Minh gia tộc bị tổn thất nặng nề.

    Cộng với Bắc Minh gia tộc chinh chiến không ngừng với Đông Phương gia tộc, mà lúc này trong tộc có người cảnh cáo bọn họ không nên đi trêu chọc Thiên Cung thần điện, cuối cùng Bắc Minh Tượng Xuyên chỉ có thể tạm thời nhịn việc nhi tử bị giết.

    Trước tiên Trình Cung đoạt Đông Phương Linh Lung, sau đó trực tiếp đánh giết Bắc Minh Triều, thân là đại nhân vật vang dội Cửu Châu đại địa, hắn nhưng chỉ có thể nén giận, loại chuyện này là lần đầu tiên Bắc Minh Tượng Xuyên gặp phải.

    Giờ khắc này mượn Côn Bằng Thái tử ước chiến với Trình Cung, các thế lực muốn chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đồng thời tương ứng yêu tộc hiệu triệu tụ tập lần thứ hai, tự nhiên hắn toàn lực thôi động chuyện này, vì lẽ đó vừa lên liền nhắc tới chuyện này.

    - Giết Trình Cung là chuyện nhỏ, Thiên Cung thần điện mới là chuyện lớn.

    Đại Tế Ti không nhanh không chậm nói.

    - Hừ!

    Tuy Bắc Minh Tượng Xuyên ngồi ở thấp nhất, chỉnh thể Bắc Minh gia tộc có vẻ yếu, căn cơ không đủ hùng hậu.

    Nhưng Bắc Minh gia tộc cũng một đường quật khởi mạnh mẽ, hơn nữa gia tộc luyện đan càng không phải gia tộc bình thường.

    Chương 1224: Côn Bằng thái tử.

    Bắc Minh Tượng Xuyên trực tiếp hừ lạnh một tiếng nói:

    - Tự nhiên ngươi sẽ nói như vậy, bây giờ trong mấy thế lực lớn đang ngồi ở đây, cũng chỉ có người thừa kế Bà La Đa Thần Miếu ngươi không bị Trình Cung đánh giết, ngươi tự nhiên có thể nói như vậy.

    Đại Tế Ti ghé mắt có chút khinh bỉ nhìn thoáng qua Bắc Minh Tượng Xuyên:

    - Năm đó Bắc Minh gia tộc các ngươi không tham dự, tự nhiên không biết chuyện mười mấy năm trước, ta nghĩ mấy người khác đang ngồi ở đây đều chưa quên chuyện này.

    Dưới cái nhìn của ta, cái gì Đông Phương gia tộc, Lý gia, còn có những sức mạnh sau lưng Trình Cung kia, đều là Thiên Cung thần điện làm quỷ, bọn họ phong điện bất quá là che giấu, bọn họ vẫn không cam lòng, muốn báo thù chúng ta.

    - Đã sớm đoán được, bằng không Trình Cung tính là gì, không có Thiên Cung thần điện ở sau lưng âm thầm ủng hộ, hắn chẳng là cái thá gì.

    - Quả nhiên là Thiên Cung thần điện làm quỷ, không trách được Trình Cung kia có thể ở trong mấy năm phát triển đến mức độ bây giờ, không trách được Trình gia dùng mấy năm liền thống nhất Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Côn Bằng Đại Đế lấy Côn Bằng lệnh triệu tập chúng ta lần thứ hai, chỉ sợ cũng là bởi vì việc này.

    - Nghe nói gia hoả Lô Quân Hạo kia đã xuất hiện, hơn nữa gần đây Thiên Cung thần điện cũng hoạt động bình thường...

    ...

    Ừm, chuyện gì thế này?

    Đám gia hoả này thế nào vậy, sao từng cái từng cái đột nhiên đều đổi tính.

    Con tư sinh Vũ Thân Vương của Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu không chết, Đại Tế Ti nói như vậy còn có thể lý giải, nhưng...

    Nhưng nhi tử Khôn Văn Nguyệt Minh Thái tử cũng bị giết, nhi tử Cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Chích Tần Vô Ngân bị Trình Cung giết, còn có người nối nghiệp do Thái Tôn Thất Âm Cầm Cung chọn lựa cũng bị bức rút lui, sao trong chớp mắt bọn họ lại như vậy.

    Mười mấy năm trước, không phải là bọn hắn suýt chút nữa tiêu diệt Thiên Cung thần điện, sau đó Thiên Cung thần điện vận dụng vũ khí bí mật đả kích bọn họ, cuối cùng Linh Sơn đứng ra điều hòa sao?

    Năm đó Bắc Minh gia tộc đang toàn lực đối phó Đông Phương gia tộc, căn bản không tham dự đến chuyện mười mấy năm trước, tự nhiên không biết tình huống của Thiên Cung thần điện, cũng không kiến thức đến lực lượng khủng bố chân chính của Thiên Cung thần điện, vì lẽ đó giờ khắc này Bắc Minh Tượng Xuyên rất mê hoặc.

    Đặc biệt là ánh mắt Đại Tế Ti nhìn hắn, càng khiến hắn rất khó chịu, giống như nhìn kẻ nhà quê.

    Kháo, đám người kia đến cùng có bí mật gì?

    Đúng rồi, trước đó trong tộc có một vị Thái Tôn từ Linh Sơn trở về nói mình không được trêu chọc Thiên Cung thần điện, mình tra hỏi nguyên nhân hắn chỉ nói là Thiên Cung thần điện không phải Bắc Minh gia tộc có thể trêu chọc được, chuyện này Bắc Minh Tượng Xuyên vẫn canh cánh trong lòng, giờ khắc này đột nhiên như có chút hiểu được.

    Nhìn thái độ của bọn họ, lẽ nào Thiên Cung thần điện này vẫn ẩn giấu một bí mật to lớn hay sao?

    Giờ khắc này Bắc Minh Tượng Xuyên ngồi ở chỗ nầy có vẻ cực kỳ không dễ chịu, như là một kẻ tự cho là nhà giàu nổi đột nhiên tiến vào thế giới của phú ông, căn bản không hiểu được người khác đang nói cái gì, lại không có biện pháp mở miệng tra hỏi.

    - Thái tử điện hạ giá lâm!

    Nhưng vào lúc này, phía sau chủ vị của yêu tộc đứng bốn tên Thiên Anh, mặc trên người trang phục tướng quân, rõ ràng rất khác so vớingười bình thường, người đồng thời hét lớn, âm thanh vang vọng toàn bộ không gian mật cảnh, cũng kết thúc đề tài của đám người Đại Tế Ti, mọi người đồng thời quay đầu nhìn về phía chủ vị.

    Ở chủ vị trước mắt mọi người, không có sóng không gian chấn động, không có bất kỳ dấu hiệu, Côn Bằng Thái tử đột nhiên xuất hiện ở phía trên, hoàn toàn không có vẻ ngây ngô trước đó, toàn thân tràn ngập sát khí, toả ra một cỗ khí thế bễ nghễ thiên hạ.

    Côn Bằng Thái tử cũng không lập tức ngồi xuống, trôi lơ lửng ở trên chủ vị, lấy tư thế bễ nghễ thiên hạ nhìn bốn vị gia chủ đang ngồi.

    Bốn người này, mỗi một vị dậm chân một cái cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ Cửu Châu đại địa, giờ khắc này ở trong mắt hắn không gì hơn cái này.

    Đại Tế Ti, Khôn Văn, Tần Chích, Bắc Minh Tượng Xuyên là ai, tư thế Côn Bằng Thái tử xuất hiện như vậy, bốn người đồng thời cau mày.

    - Coi như Côn Bằng Đại Đế không thể đến đây, vậy thì thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của yêu tộc cũng nên tới, đại sự như vậy, sao lại xem như trò đùa.

    Đại Tế Ti bất mãn nói, đây là chuyện quan hệ đến vấn đề mặt mũi.

    Tuy yêu tộc thế lớn, kể cả mười mấy năm trước muốn tiêu diệt Thiên Cung thần điện, cùng nhau chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu, Bắc Câu Lô Châu là bọn hắn dẫn đầu, nhưng cũng không có nghĩa là những thế lực khác e ngại bọn họ.

    Có thể ngồi ở chỗ này, người nào không có nắm chắc.

    Binh đối với binh, tướng đối tướng, bọn họ thân là chủ nhân một gia tộc, nhất phái tôn sư, coi như Côn Bằng Đại Đế bị nhốt ở U Minh tuyệt vực không thể tự mình ra đây, nhưng yêu tộc cũng phải phái một người có cùng đẳng cấp tới, phái một hài tử tới tính là gì.

    Lẽ nào yêu tộc đối đãi bọn họ như hài tử, thật không biết yêu tộc đến cùng đang suy nghĩ cái gì.

    - Gọi gia trưởng của ngươi xuất hiện đi.

    Khôn Văn càng trực tiếp lên tiếng.

    Tần Chích cũng hừ lạnh một tiếng, đối với yêu tộc chỉ phái Côn Bằng Thái tử xuất hiện, loại cử động này bọn họ rất là khó chịu, tuy bọn họ liên hợp lẫn nhau, có cùng đối thủ cùng mục tiêu, thế nhưng bên trong mà nói bởi vì yêu tộc thế lớn, trên một số chuyện bọn họ tự nhiên đoàn kết lại, tỷ như phản ứng tại giờ khắc này, chính là muốn đồng thời tạo áp lực cho yêu tộc.

    - Dù thiên tài thế nào bất quá cũng là một vãn bối, ngươi có tư cách gì nói chuyện với chúng ta ở chỗ này, còn lấy loại tư thái này xuất hiện, ngươi vẫn nên giữ lại chút khí lực đi đối phó Trình Cung đi, nếu như hắn còn có can đảm, còn có thể đi ra giao đấu với ngươi.

    Vừa nãy không có cơ hội nói chuyện, giờ khắc này Bắc Minh Tượng Xuyên vẫn tỉnh táo hiểu được, cũng vội vàng nói theo.

    Hắn cũng phát hiện ảo diệu bên trong, đứng ở bên yêu tộc khẳng định là không được, chỉ có liên hợp với những nhà khác chèn ép yêu tộc, chỉ có như vậy mới có thể thu được chỗ tốt lớn nhất.

    Thân phận của bọn hắn khiến bọn hắn nghĩ tới vấn đề hoàn toàn khác với đám người Nguyệt Minh Thái tử, Chu Dật Phàm, bọn họ là chân chính đại biểu một gia tộc, một thế lực, cân nhắc thiệt hơn, đương nhiên phải làm ra lựa chọn có lợi nhất, mà không phải đơn giản vấn đề với ai, đến mức độ như bọn họ, toàn bộ đều có thể độc lập đẩy lên một phương, có thể tung hoàng ngang dọc.

    Ầm...

    Nói cái gì cũng không có, Côn Bằng Thái tử không chút dấu hiệu, đột nhiên trong tay có thêm một thanh kiếm, sau đó chém ra một chiêu kiếm, một đạo lực lượng giống như cánh Đại Bằng trong nháy mắt phá tan hư không, trực tiếp đánh về phía Bắc Minh Tượng Xuyên.

    - Không tốt...

    Bắc Minh Tượng Xuyên lập tức ý thức được không ổn, có thể đến vị trí như hắn, chuyện trải qua tuyệt đối không ít, hai tay vừa nhấc, một đạo hỏa diễm ngưng tụ thành một cự thú viễn cổ, nhưng cự thú hỏa diễm này vừa hình thành liền bị một chiêu kiếm kia bổ ra.

    Chương 1225: Khí phách trẻ tuổi một đời.

    Trong hai tay Bắc Minh Tượng Xuyên xuất hiện một cái búa lớn, bên trên thân thể thì lại xuất hiện một bộ Đạo khí hạ phẩm phòng ngự, búa lớn trong tay càng là Đạo khí trung phẩm.

    Thân là gia chủ Bắc Minh gia tộc, tự nhiên vẫn còn có chút lá bài tẩy.

    - Ầm!

    Nhưng uy lực một kiếm này quá lớn, dưới tình huống Bắc Minh Tượng Xuyên toàn lực chống đối, hắn trực tiếp phun ra một ngụm máu, tuy có búa lớn chống đỡ, nhưng xương hai tay vỡ vụn, huyết nhục nổ tung, áo giáp Đạo khí hạ phẩm xuất hiện một vết rạn, mà Bắc Minh Tượng Xuyên dưới một kích này đã bị trọng thương.

    - Ngươi...

    Thân thể Bắc Minh Tượng Xuyên bị đánh bay ra ngoài mấy trăm mét, lực lượng trên người dâng trào, tức giận chỉ Côn Bằng Thái tử.

    Điều này sao có thể, Bắc Minh Tượng Xuyên cũng là tồn tại Thiên Anh đỉnh phong, hơn nữa bởi vì Bắc Minh gia tộc là thế gia đan dược, trang bị kia ngay cả đám người Đại Tế Ti cũng có chút ước ao, dĩ nhiên...

    Dĩ nhiên một chiêu đã bị trọng thương.

    Coi như tiến vào không gian gia tốc tu luyện, lực lượng có thể chồng chất lên, nhưng rất khó phát huy uy lực chân chính, nhưng rõ ràng Côn Bằng Thái tử này không phải như vậy.

    Ngay cả Khôn Văn tự nhận là mạnh nhất ở trong các gia tộc, giờ khắc này cũng giật mình, trong lòng âm thầm so sánh, nếu như vừa nãy là mình đỡ lấy một kiếm kia có mấy phần chắc chắn.

    Sau khi so sánh, trừ khi tránh né ra, bằng không hơn nửa cũng sẽ bị thương, nhiều nhất là nhẹ hơn một chút so với Bắc Minh Tượng Xuyên mà thôi.

    Trong lòng mỗi người đều có so sánh, nhưng giờ khắc này ba người Đại Tế Ti, Khôn Văn, Tần Chích đồng thời đứng dậy, toàn lực phóng thích lực lượng mạnh mẽ trên người, đồng thời nhìn về phía Côn Bằng Thái tử, yêu tộc muốn làm gì!

    - Nếu như còn có ai cho là ta không đủ tư cách ngồi ở chỗ nầy, ta có thể cho các ngươi một cơ hội tìm ta khiêu chiến, nếu ta có thể đi tới nơi này thì có thể đại biểu yêu tộc, các ngươi nghi vấn lực lượng cá nhân của ta, ta cho các ngươi cơ hội khiêu chiến, nếu như nghi vấn yêu tộc, yêu tộc ta không ngại khai chiến cùng các vị trước.

    Được rồi, ngồi xuống nói chuyện đi.

    Bây giờ Côn Bằng Thái tử đã không có non nớt trước đó, chém giết rèn luyện trong U Minh tuyệt vực, chiến đấu, tu luyện mấy chục năm, hắn đã không còn là thiên tài trẻ tuổi, mà trở thành một người có thể gánh trọng trách của yêu tộc chân chính.

    Khi nói chuyện Côn Bằng Thái tử chậm rãi hạ xuống, ngồi ở chủ vị nhìn bọn họ, hoàn toàn là một tư thế ai không phục thì có thể đứng ra.

    - Nếu Đại Đế cũng truyền Kim Bằng kiếm cho ngươi, vậy khẳng định ngươi đã tiếp nhận thay Côn Bằng Đại Đế chưởng quản yêu tộc, địch nhân của chúng ta không ở nơi này.

    Đại Tế Ti nói xong, đã ngồi xuống trước tiên.

    - Nếu ngươi có thể đại biểu yêu tộc, tự nhiên có tư cách ngồi cùng một chỗ với chúng ta.

    Tần Chích cũng ngồi xuống.

    Tính cách Khôn Văn hiển nhiên còn có chút bất đồng, dù sao hoàn cảnh Phù Văn Tông đặc biệt, bản thân chiến đấu cùng cấp bậc tự nhận là mạnh nhất, mà Khôn Văn hầu như đã sắp bước vào cảnh giới Thuần Dương, tuy Côn Bằng Thái tử cường thế cực kỳ, nhưng hắn vẫn còn có chút không cam lòng.

    Nhưng cuối cùng so sánh cẩn thận, Khôn Văn vẫn ngồi xuống, xem như chấp nhận địa vị của Côn Bằng Thái tử.

    Dù sao Côn Bằng Thái tử cũng không làm cái gì đối với bọn hắn, tuy Bắc Minh Tượng Xuyên dựa vào bọn họ, nhưng dù sao vẫn không có quan hệ gì, không đáng ra mặt trêu chọc yêu tộc vì hắn, đặc biệt là ngay tại lúc này.

    Đối phó Thiên Cung thần điện cần mọi người đồng lòng hợp lực, thời điểm chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu, càng phải sắc mặt xem yêu tộc, cân nhắc nặng nhẹ, ba người đều không có nói thêm gì nữa.

    Con mẹ nó!

    Giờ khắc này phiền muộn nhất đúng là Bắc Minh Tượng Xuyên, vừa nãy những người này nói chuyện hắn căn bản không nghe hiểu, giống như một kẻ nhà quê, một nhà giàu mới nổi, bây giờ đám người kia ngay cả thả cái rắm cũng không dám, dĩ nhiên đều ngồi trở về.

    Giận a, mình là xui xẻo nhất.

    Côn Bằng Thái tử này hiển nhiên là hữu ý, cố ý chọn mình ra tay.

    Con mẹ nó, hiện tại mình làm sao vậy, đánh?

    Rõ ràng hắn đánh không lại gia hoả này, coi như đánh thắng được cũng mất mặt a, dù sao mình là gia chủ lâu năm, đối phương bất quá là cùng cấp bậc với nhi tử của mình, mặc dù nói giờ khắc này không biết hắn tu luyện trong không gian gia tốc bao lâu, trên thực tế người đang ngồi ở đây, ai không ở trong không gian gia tốc tu luyện qua.

    Không đánh, mặt mũi của mình để vào đâu, thể diện Bắc Minh gia tộc để vào đâu.

    Coi như liều mạng đánh một hồi, Bắc Minh gia tộc đắc tội yêu tộc, đừng nói chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu không có phần Bắc Minh gia tộc, sau này cũng bị yêu tộc đả kích.

    Bắc Minh Tượng Xuyên trôi lơ lửng ở giữa không trung, đánh cũng không được, không đánh cũng không phải, hắn rất là lúng túng, quẫn bách.

    - Ta đại biểu yêu tộc, ba thế lực khác cũng đã tán đồng thân phận của ta, lẽ nào Bắc Minh gia tộc còn có dị nghị.

    Côn Bằng Thái tử cường thế ép người, sát khí dâng trào nhìn Bắc Minh Tượng Xuyên.

    - Các gia chủ luận bàn lẩn nhau là chuyện rất bình thường, tu chân giới không có phân chia tuổi tác giống như thế tục, nếu Côn Bằng Thái tử đại biểu yêu tộc đó chính là tồn tại ngang hàng cùng ta, ta phải ngang nhau đối thoại.

    Bắc Minh gia tộc không cần để ý, mau ngồi xuống chúng ta thương lượng một chút nên đối phó Thiên Cung thần điện như thế nào, ta xem Trình Cung kia mượn bị thương có thể sẽ kéo dài cuộc chiến trăm ngày, nếu là như thế, chúng ta cũng không thể chờ đợi như vậy, hắn cướp đi Tiên Âm của Thất Âm Cầm Cung ta, giết con trai của ta, giết đồ đệ Thái Tôn, cái món nợ này nhất định phải thanh toán rõ ràng với bọn hắn, nếu như bọn họ không thể cho ra một bàn giao thoả mãn, vậy chỉ có thể chiến một trận.

    Giờ khắc này Cung chủ Thất Âm Cầm Cung Tần Chích mở miệng, tìm một bậc thang cho Bắc Minh Tượng Xuyên, bởi vì vị trí của Thất Âm Cầm Cung ở giữa Vũ Châu Lý gia và Đông Bắc Đan Châu, bây giờ Lý gia và Đông Phương gia tộc đã hợp tác toàn diện, đương nhiên Tần Chích phải phòng bị bọn họ giáp công, cho nên hắn chỉ có thể mượn hơi Bắc Minh gia tộc, giờ khắc này mới đứng ra giúp Bắc Minh Tượng Xuyên một chút.

    Bắc Minh Tượng Xuyên cảm kích nhìn thoáng qua Tần Chích, có bậc thang hắn cũng mau chóng hạ xuống, cái gì cũng không nói.

    - Hắn chiến hay không chiến, kết quả cũng giống nhau, còn Thiên Cung thần điện cũng tuyệt đối không dám đi ra khỏi Tinh không tuyệt vực, đại quân Tinh không liên minh đang tiến công, nếu như thời điểm này bọn họ còn dám rời khỏi, như vậy sẽ đối mặt với trừng phạt lớn nhất của Linh Sơn.

    Hơn nữa phụ thân ta đã nói qua, Thiên Cung thần điện hắn trấn thủ Tinh không tuyệt vực, yêu tộc ta không phải là trấn thủ U Minh tuyệt vực sao, tuy không trấn thủ thời gian dài bằng bọn họ, nhưng nếu như lần này bọn họ còn dám xằng bậy, cha ta cũng có lý do tự mình động thủ đối phó bọn họ, báo cừu hận mười mấy năm trước.

    Chương 1226: Đã có sắp xếp trước?

    Côn Bằng Thái tử nhìn về phía mọi người nói:

    - Vì lẽ đó hiện tại chúng ta phải thương lượng chính là, vấn đề phân chia Nam Chiêm Bộ Châu, yêu tộc ta muốn chiếm sáu thành địa bàn trở lên, còn lại các ngươi tự phân chia.

    Nếu như Đông Phương gia tộc, Lý gia thật sự dám liên lụy vào, vậy thì ngay cả địa bàn Vũ Châu, Đông Bắc Đan Châu của bọn họ cũng phân.

    Thiên Cung thần điện trấn thủ Tinh không tuyệt vực, yêu tộc trấn thủ U Minh tuyệt vực, mẹ nó, mình là tộc trưởng Bắc Minh gia tộc, loại chuyện này ngay cả mình mới được biết lần đầu, trách không được khi bọn họ nói đến Thiên Cung thần điện đều có cảm giác không đúng, trách không được vị tổ tông kia không để cho mình trêu chọc Thiên Cung thần điện.

    Có thể có lực lượng trấn thủ tam đại tuyệt vực, không trách được!

    Bắc Minh Tượng Xuyên nghe xong, nhất thời có một cảm giác bỗng nhiên tỉnh ngộ, đồng thời trong lòng rất kinh thán, Côn Bằng Thái tử này cũng quá thô bạo, may mà vừa nãy mình không có liều với hắn.

    Đáng sợ như vậy, đánh chết Trình Cung kia cũng không thể nào là đối thủ của Côn Bằng Thái tử a, không trách được vẫn không lên tiếng, bây giờ chỉ còn lại một ngày, vẫn đang giả chết không dám ra.

    Bất quá giờ khắc này vừa nghe phân chia lợi ích, chia cắt địa bàn Nam Chiêm Bộ Châu, con mắt Bắc Minh Tượng Xuyên, Tần Chích, Đại Tế Ti, Khôn Văn đều tỏa sáng, ai cũng không đi để ý tới ước hẹn trăm ngày của Trình Cung, dưới cái nhìn của bọn họ, đồ chơi kia căn bản không quá quan trọng, thậm chí căn bản không có khả năng, ở loại bối cảnh, thế lực lớn giao chiến như thế này, cái gì trăm ngày ước đấu, căn bản là giống như chuyện cười của hài tử.

    Chứ đừng nói chi là bây giờ Côn Bằng Thái tử hung mãnh đến loại trình độ này, so cái gì mà so a, nghĩ giao chiến như thế nào, còn không bằng nghĩ chia cắt địa bàn Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí chia cắt Vũ Châu, Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc như thế nào đi!

    Sắc trời đã dần dần sáng lên, lúc trước tuy không có quy định thời gian cụ thể, nhưng ngày Côn Bằng Thái tử ước đấu cùng Trình Cung đã đến, coi như dựa theo thời khắc cuối cùng tính toán, bây giờ tính toán đâu ra đấy cũng không tới tám canh giờ.

    Đang ở cửa đại điện Trình Cung bế quan, giờ khắc này một nhóm người đang chờ.

    - Đại quân tinh nhuệ của Yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc đã tụ hội.

    Một ít thế lực khác cũng có rất nhiều người chạy tới, đều ẩn giấu ở xung quanh chờ xem trò vui, các thế lực lớn, các gia tộc lớn ở Trung Châu, còn có Chấp pháp giả cũng xuất hiện, hiện tại khắp nơi trên bầu trời Nam Hoang đều là người chờ xem náo nhiệt, thậm chí có người nói chuyện lần này đã kinh động đến mấy vị ở Linh Sơn, hình như một ít tuổi trẻ tuấn kiệt ở Linh Sơn cũng đi ra quan sát, có người nói hai ngày trước Côn Bằng Thái tử phân biệt tiến vào Trung Châu và Linh Sơn, trước sau đánh bại mười mấy người, đều là người danh chấn Trung Châu và Linh Sơn.

    Tiểu Phong Tử vừa từ bên ngoài trở về, nói tình báo bên ngoài cho mọi người vẫn chờ ở chỗ này nghe.

    - Lẽ nào không thể nghĩ biện pháp khác, kỳ thực bản thân trận ước đấu này cũng không có ý nghĩa, thắng bại thì đã làm sao, căn bản không ngăn cản được chuyện phát sinh phía sau, khai chiến là chuyện sớm muộn.

    Hách Liên Lam Phượng cũng đã từ Đan thành chạy tới, thời điểm thấy hai vị Lô Quân Hạo, Đông Phương Suất này, trái của Hách Liên Lam Phượng cũng thả xuống không ít, có bọn họ ở đây, chí ít chuyện này sẽ không quá bết bát.

    Bởi vì ở bên trong Đan thành, nhìn đại quân yêu tộc, thái thượng trưởng lão Thần Miếu Bà La Đa Châu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tập kết, không ngừng chạy tới, càng mơ hồ có thể cảm nhận được vài cổ lực lượng khiến nàng cũng cảm giác được lo lắng, nàng biết lần này đã không phải là mình có khả năng làm kinh sợ được.

    - Những thế lực này quyết tâm muốn lấy Nam Chiêm Bộ Châu, từ đầu mọi người cũng biết ước đấu sẽ không ảnh hưởng tới những chuyện này, nhưng nếu như Trình Cung không xuất hiện, e rằng những người kia sẽ có cớ tuyên truyền.

    Đông Phương Suất nói, sau đó lại khoát tay chặn lại:

    - Cũng mặc kệ nhiều như vậy, thực sự không được thì tạm thời rút lui, coi như không thủ được Nam Chiêm Bộ Châu, chỉ cần chúng ta không chính diện cường hành xung đột với bọn hắn, hiện tại bọn hắn vẫn chưa có can đảm toàn diện khai chiến với chúng ta.

    Lý Pháp, Lý Chấn Nam nghe xong đều khẽ gật đầu, thực lực địch ta cách xa, bọn họ bên này cường thế, ngưu bức, Thiên Cung thần điện còn có rất nhiều ràng buộc, phong điện là Linh Sơn ra lệnh, không có biện pháp dễ dàng động thủ tham dự trong đó, bằng vào Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc, Vũ Châu Lý gia, còn có Nam Chiêm Bộ Châu bây giờ vừa phát triển, vẫn không tính là cường đại, rất khó chống lại bọn họ, điểm ấy trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ ràng.

    - Lão gia tử, ý của ngài là gì?

    Đông Phương Suất nhìn về phía Trình lão gia tử, dù sao chuyện Nam Chiêm Bộ Châu cuối cùng vẫn là người Trình gia quyết định.

    - A...

    Trình lão gia tử cười khổ nói:

    - Kỳ thực từ thời điểm tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, ta cũng lo lắng qua vấn đề này, ta cũng giống như các ngươi, hiện tại liều mạng với bọn hắn căn bản được không đủ mất, không cần phải vậy.

    Dù sao bây giờ không phải là mười mấy năm trước, tầm mắt cũng khác nhau, cũng biết tu chân giới tàn khốc.

    Nhưng mà...

    Ánh mắt Trình lão gia tử nhìn về phía đại điện Trình Cung bế quan:

    - Hình như tên tiểu tử Trình Cung này còn có những ý nghĩ khác, hẳn là hắn rất rõ ràng sẽ phát sinh tình huống bây giờ, nhưng vẫn không nói muốn bỏ chạy, hiện tại chủ yếu là phải xem quyết định của hắn.

    - Điều này trước đó ta cũng đề cập tới với Trình Cung, có muốn bố trí đại quân ứng đối trước thời điểm khai chiến hay không, nhưng hắn chỉ nói chúng ta chuẩn bị, còn đại quân thì không hề điều động.

    Lý Pháp cũng rất kỳ quái.

    Đông Phương Suất nói:

    - Điều này ta cũng tra hỏi qua, hắn cũng chỉ nói ta chờ đợi.

    - Kỳ quái, đến cùng tên tiểu tử này đang làm cái gì, ta còn tưởng rằng hắn chỉ là muốn để cho ta bồi dưỡng một chi lực lượng không thuộc về Thiên Cung thần điện để chuẩn bị chiến đấu, nguyên lai cũng nói với các ngươi như vậy.

    Lô Quân Hạo cũng rất ngoài ý muốn, sai khi phát sinh chuyện lần trước.

    Thiên Cung thần điện nhìn như phong điện.

    Nhưng Bắc Câu Lô Châu vẫn do bọn hắn thống trị, trước khi hắn ngủ say đã âm thầm hạ lệnh cho người đơn độc thành lập huấn luyện một nhóm người, nhóm người này không phải là người Tinh không tuyệt vực, thời khắc mấu chốt có thể sử dụng.

    Chi lực lượng này do Thiên Cung thần điện toàn lực chống đỡ.

    Tuy không có số lượng đông đảo như các thế lực khống chế một châu, nhưng mà lực lượng lại rất khủng bố.

    Hách Liên Lam Phượng nói:

    - Bên ta cũng là như thế.

    - Ân chủ cũng phân phó ta làm như thế!

    Thấy mọi người nhìn về mình, Tiểu Phong Tử cũng vội nói.

    Lần này mọi người đều mê hoặc, đến cùng Trình Cung muốn làm cái gì.

    Chương 1227: Tỉnh táo xuất quan.

    Tuy chiến đấu tu chân giới không thể so với thế tục, đặc biệt là loại chiến đấu cấp bậc này đều có thể trực tiếp mở ra cánh cửa không gian.

    Nhưng thời điểm thật sự chiến đấu, nếu như không phải trước thời gian khai chiến chuẩn bị sẵn sàng, đối phương cũng có thể phong tỏa không gian xung quanh, thậm chí thừa dịp ngươi mở ra cánh cửa không gian tiến hành công kích, hơn nữa ngươi cũng không có biện pháp thong dong bố trí, dễ dàng bị đối phương tiêu diệt từng bộ phận, nói chung không chuẩn bị sẵn sàng trước vẫn là chịu thiệt, nhưng tại sao Trình Cung lại sắp xếp như thế.

    Vừa bắt đầu mọi người không có đàm luận những thứ này.

    Còn tưởng rằng Trình Cung chỉ là sắp xếp như thế cùng bọn hắn, bây giờ mới phát hiện không phải là như vậy.

    Dựa vào, nếu là như thế.

    Lẽ nào Trình Cung dự định từ bỏ Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng nhìn hắn lại không giống a.

    Bởi vì từ đầu tới cuối, Trình Cung chưa hề biểu hiện ra ý nghĩ muốn từ bỏ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Mọi người đều cực kỳ nghi hoặc, hiện tại lại không có biện pháp đi tra hỏi, chỉ có thể lo lắng ở bên ngoài.

    Nam Chiêm Bộ Châu gió nổi mây phun, Cửu Châu đại địa cường giả tụ hội, ngay cả Linh Sơn cũng đang nhìn vào, mà địch nhân thì mắt nhìn chằm chằm, nhưng giờ khắc này Trình Cung vẫn đang lẳng lặng điều dưỡng khôi phục thần niệm.

    Tái thế làm người, bởi vì thần niệm của Trình Cung chỉ là bị hao tổn.

    Một mực từ từ khôi phục, vì lẽ đó thần niệm cũng rất cường đại, đây là lần đầu tiên thần niệm bị trọng thương nặng đến như vậy.

    Nghịch Chuyển đầu thai pháp đối với Trình Cung hiện tại mà nói thực sự quá mức gian nan, nhưng cuối cùng hắn vẫn làm được, chỉ là thần niệm bị thương không nhẹ.

    Nếu như người khác thần niệm bị trọng thương như vậy, coi như có đan dược điều dưỡng thần niệm.

    Không có mấy chục năm là không thể nào khôi phục, nhưng Trình Cung lại khác.

    Sau khi thần niệm bị hao tổn, Trình Cung không ngừng vận chuyển Luyện Thần Quyết, khiến thần niệm khôi phục so với bình thường nhanh gấp trăm lần trở lên.

    Không những vậy, lần thứ nhất thi triển Nghịch chuyển đầu thai pháp, Trình Cung cũng có rất nhiều cảm ngộ, Trình Cung bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh chết chuyển thế, lúc đó nằm ở bên trong một loại hỗn độn, căn bản không hề cảm ngộ được cái gì, giờ khắc này giúp Trình Lam chuyển thế đầu thai, Trình Cung lại dẫn phát một ít cảm ngộ mới.

    Luân Hồi, chính là một trong những huyền bí to lớn nhất của thế gian, thai trung bí ẩn càng là xưa nay chưa từng có người có thể chân chính nói rõ.

    Đây là một đại huyền bí trong thiên địa, tuy giờ khắc này Trình Cung tiếp xúc chỉ là một điểm nhỏ của tảng băng chìm, nhưng cũng khiến hắn có cảm ngộ mới đối với sinh tử thiên địa, Luân Hồi chi đạo, thậm chí những cảm ngộ này dẫn phát một ít ký ức khi hắn chuyển thế đầu thai, rất mông lung, nhưng loại cảm giác này lại bị gợi ra.

    Nguyên lai thời điểm Luân Hồi lại cách Đạo gần nhất, đạo của thiên địa chưởng khống Luân Hồi thế gian.

    Tiếp xúc, cảm ngộ Luân Hồi chi đạo, khiến thần niệm của Trình Cung đang toàn lực thôi thúc vận chuyển Luyện Thần Quyết, không những không có bởi vì lần này thi triển Nghịch chuyển đầu thai pháp bị thương tổn rất nặng, ngược lại chiếm được chỗ tốt cực lớn, gợi cho hắn một ít cảm ngộ, ký ức, khiến tốc độ khôi phục thần niệm của hắn tăng lên, hơn nữa thần niệm có lĩnh ngộ mới, đặc biệt là lĩnh ngộ đối với đạo, thần niệm nằm ở một trạng thái bạo phát lần thứ hai.

    Lực lượng thần niệm của Trình Cung đã tiến vào Thuần Dương trung kỳ đỉnh phong, tùy thời có đạt đến Thuần Dương hậu kỳ.

    Chỉ là loại lĩnh ngộ này Trình Cung cũng rất rõ ràng, tuy không đáng sợ như ngoại công mượn mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh cảm ngộ đại đạo, chỉ khi nào thật sự triệt để chìm đắm trong đó, mấy chục năm, mấy trăm năm đảo mắt sẽ qua.

    Tuy một khi triệt để cảm ngộ, thần niệm của mình cũng có khả năng khôi phục, thậm chí có đột phá, nhưng hiện tại lại không được.

    Mình không thể nào thả xuống hết thảy mặc kệ, vậy thì quá không có trách nhiệm, dù sao tất cả những thứ này đều là mình điều khiển, không có mình, bọn họ căn bản không rõ nên làm cái gì.

    Hơn nữa bên ngoài náo nhiệt như vậy, những người này thích xem náo nhiệt như thế, làm sao Trình đại thiếu có thể bỏ qua, hắn phải cho những người này một náo nhiệt to lớn nhất.

    Cho nên thời điểm thần niệm khôi phục, đạt đến Thuần Dương trung kỳ đỉnh phong, Trình Cung liền cường hành áp chế thần niệm của mình đang cảm ngộ Luân Hồi chi đạo kia, người cũng triệt để tỉnh táo lại, vừa mới tỉnh táo liền cảm nhận được mọi người bên ngoài, cũng nghe được bọn họ đang bàn luận chuyện gì.

    - Chuyện náo nhiệt như vậy làm sao ta có khả năng bỏ qua!

    Lúc này mặt trời đã lên chính ngọ, mọi người cũng đã bắt đầu thương lượng nếu như Trình Cung thật sự không có thể đi ra đúng hạn, đối phương có hành động thì nên làm gì bây giờ.

    Mặc dù Trình Cung sớm có bố trí, nhưng không ai biết hắn sẽ bế quan bao lâu, vẫn là trước hết nghĩ ra một ít biện pháp khẩn cấp mới được, thời điểm bọn họ đang thảo luận, Trình Cung đã cười cười xuất hiện ở trước mặt bọn hắn.

    Không có khí thế kinh người gì, trong lúc trực tiếp cất bước đó đã xé rách không gian xuất hiện ở bên cạnh mọi người, nhưng coi như thân là đạt tới cảnh giới Thuần Dương như Hách Liên Lam Phượng, Đông Phương Suất, thậm chí một chân bước vào Đạo kỳ Lô Quân Hạo, nhìn thấy Trình Cung nhẹ nhàng tuỳ ý xuất hiện, trong lòng tất cả mọi người đều rất giật mình.

    Không có lực lượng biến hóa nào, không có khí thế kinh người gì, giống như một phàm nhân thế tục bình thường vậy, giống như nguyên bản hắn đang nói chuyện ở nơi này.

    Càng là như vậy bọn họ càng giật mình, sắp đến đại chiến, làm sao Trình Cung có khả năng bảo trì bình tĩnh, hờ hững như vậy.

    Thậm chí ở trước mặt tồn tại như đám người Hách Liên Lam Phượng, Đông Phương Suất, Lô Quân Hạo, cũng có thể không có một chút sóng lực lượng chấn động nào, điều này nói rõ nội tâm của hắn thật sự rất bình tĩnh.

    Chính là nói, trước đó hắn đã chuẩn bị đầy đủ rồi, hơn nữa tâm tính cũng điều chỉnh đến một cảnh giới nhẹ nhàng vô cùng.

    Trên thực tế coi như Hách Liên Lam Phượng, Đông Phương Suất đối mặt với loại chuyện này, cũng không thể nào làm được như vậy, bởi vì này không chỉ là ước đấu cùng một người đơn giản như vậy, phía sau là liên lụy kinh động đến Cửu Châu đại địa, thậm chí Linh Sơn cũng đang chú ý nơi này.

    Ầm ầm...

    Oanh...

    - Ân chủ, rốt cục người cũng đi ra, quá tốt rồi, ta biết nhất định người sẽ đi ra.

    Tiểu Phong Tử kích động nhảy lên, tuy thân thể khổng lồ của hắn đã khống chế đến nhỏ nhất, nhưng hơi động đậy một chút là kinh thiên động địa.

    - Nhanh như vậy, nếu như thương thế chưa có khỏi hẳn, tuyệt đối đừng miễn cưỡng.

    Thần niệm bị thương, mặc dù biết trình độ thần niệm của Trình Cung ngay cả hắn cũng cảm thấy không bằng, nhưng Lô Quân Hạo vẫn quan tâm nhắc nhở Trình Cung.

    - Xuất quan là tốt rồi, còn ước chiến cùng Côn Bằng Thái tử kia, đánh hay không đánh đều không còn quan trọng, Côn Bằng Thái tử kia nói trăm ngày ước hẹn vốn là không có ý tốt, hơn nữa thắng bại cũng không ảnh hưởng được chuyện phía sau.

    Chương 1228: Đánh.

    - Nếu như phía sau ngươi có bố trí gì hãy nói một chút với mọi người, nếu như muốn bảo vệ Nam Chiêm Bộ Châu, chúng ta toàn lực ủng hộ ngươi.

    Thân là nhạc phụ của Trình Cung, Đông Phương Suất đi đầu ra làm đại biểu, đồng thời cũng cho thấy hắn trải qua biến cố lớn của gia tộc, phong cách làm việc cũng thay đổi.

    - Thân thể có thể đi được hay không, nếu không đừng miễn cưỡng quá...

    Trình lão gia tử có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với Trình Cung, nhưng hắn cũng biết trước mắt có rất nhiều chuyện cần Trình Cung đi xử lý, vì lẽ đó nên có gắng áp chế tâm trạng trong lòng, chỉ nói một câu trọng yếu nhất cũng là hắn quan tâm nhất.

    Cái gì Nam Chiêm Bộ Châu, cái gì thống nhất thiên hạ, những thứ này Trình lão gia tử đều không quan tâm.

    Biến cố mười mấy năm trước, chuyện Trình gia bây giờ đã làm hắn bị đả kích to lớn nhất, bây giờ hắn chỉ muốn nhìn thấy Trình Cung sống thật tốt, thật vui vẻ, không còn có cái gì trọng yếu hơn so với chuyện này.

    - Thân thể của ta thật sự không có chuyện gì, hoàn toàn khôi phục.

    Mọi người quan tâm như vậy, Trình Cung cũng có chút thụ sủng nhược kinh, thật sự không quen loại cảm giác này.

    - Như vậy, trước tiên chúng ta không đề cập tới chuyện này, nhạc phụ, giới chỉ không gian này người cầm, bên trong có một nhóm đan dược, sử dụng như thế nào bên trong ta đều ghi chép tỉ mỉ, bây giờ người ngay lập tức chạy về Đông Phương gia tộc, điều động tất cả lực lượng bắt đầu đối phó Bắc Minh gia tộc.

    - Lý gia chủ, các ngươi cũng phải lập tức chạy trở về, lần này cần toàn diện động thủ đối với Thất Âm Cầm Cung, giới chỉ không gian này ngươi cầm.

    Đồng dạng, Trình Cung nói xong cùng Đông Phương Suất, lại nói cùng Lý Pháp, đồng thời cũng ném cho hắn một chiếc giới chỉ không gian.

    - Không được, không được.

    Lý Pháp căn bản không tiếp, nhẹ nhàng vận chuyển lực lượng trực tiếp đẩy trở lại, khoát tay nói:

    - Không phải là toàn diện khai chiến với Thất Âm Cầm Cung sao?

    Bây giờ ta lập tức trở về bố trí, trước ngươi cho phương pháp phối chế đan dược, còn có đám đan dược kia đã đủ quý giá, so với đạt được một di tích còn quý giá gấp trăm ngàn lần, ngươi còn truyền thụ trận pháp cho Lý gia, khiến chỉnh thể thực lực của Lý gia tăng ba phần trở lên, hơn nữa tương lai sẽ có phát triển càng lớn hơn, hiện tại sao có thể lấy đồ vật khác của ngươi nữa chứ, chỉ cần ngươi có bố trí là được, vậy ta liền trở lại.

    - Ngài trước tiên đừng có gấp, nghe ta nói xong cái đã.

    Trình Cung không nghĩ tới Lý Pháp sẽ như vậy, thần niệm hơi động, không gian xung quanh lập tức bị ảnh hưởng, Lý Pháp muốn xé rách không gian lại đột nhiên phát hiện đã khó có thể làm được.

    Lý Pháp khiếp sợ nhìn về phía Trình Cung, loại thủ đoạn này coi như Thái Tôn sơ kỳ cũng làm không được, hắn làm như thế nào.

    Trình Cung đi tới bên cạnh Lý Pháp, nhét giới chỉ không gian này vào trong tay hắn nói:

    - Ở nơi này có một nhóm đan dược đặc thù, tên là Thiên Cuồng đan, sau khi cảnh giới Thiên Anh phục dụng sẽ tiến vào trạng thái cuồng bạo, trong khoảng thời gian ngắn lực lượng sẽ tăng lên gấp ba lần, loại đan dược có thể tăng cường lực lượng trong thời gian ngắn đều sẽ có di chứng, Thiên Cuồng đan này cũng như thế.

    Lúc đầu người sáng tạo ra đan dược này tự mình dụng, lúc ấy hắn ở trạng thái Thiên Anh đỉnh phong, sau khi nuốt Thiên Cuồng đan tăng cường lực lượng gấp mười lần vào, cuối cùng diệt sát hai tên Thuần Dương sơ kỳ, mấy chục tên Thiên Anh, sau đó tự bạo mà chết.

    - Đồ vật gia tăng gấp đôi lực lượng này sẽ làm người tu dưỡng mấy tháng mới có thể khôi phục, tăng cường lực lượng gấp ba lần sẽ tổn hại tuổi thọ nhất định, nếu như tăng cường năm lần sẽ làm lực lượng chung thân trì trệ không tiến, trên năm lần hậu quả sẽ thảm hại hơn, gấp mười lần người bình thường ngay cả bộc phát ra cũng rất khó khăn, đa số sẽ trực tiếp bạo thể mà chết.

    Tất cả mọi người nghe được, sau lưng toát cả mồ hôi lạnh, vẫn còn có loại đan dược này, thật kinh khủng.

    - Bất quá mọi người yên tâm.

    Thiên Cuồng đan này ta đã thay đổi quá, hơn nữa mỗi một viên đan dược ta đều phối hợp một viên Thiên Cuồng Tục Mệnh đan, Tục Mệnh đan này cũng đã trải qua thay đổi đặc thù, chuyên môn nhằm vào di chứng do Thiên Cuồng đan sản sinh ra.

    Người dùng sẽ mượn cơ hội này dễ dàng khống chế lực lượng tăng lên gấp ba kia, sau khi hết hiệu lực sẽ chỉ lưu lại di chứng nhỏ tới mức có thể bỏ qua.

    Gia tộc lớn chinh chiến, người cảnh giới Nhân Anh là bộ đội bình thường, Địa Anh là lực lượng trung kiên, Thiên Anh mới thật sự là tồn tại quyết định thắng bại.

    Ta tin tưởng có đám Thiên Cuồng đan và Thiên Cuồng Tục Mệnh đan này, nhất định các ngươi có thể trong khoảng thời gian ngắn đánh vỡ cân bằng.

    - Ngoại công, bên kia ta cũng đã cho đan dược.

    Người nhớ ta từng nói phải được ta cho phép mới được mở giới chỉ không gian không, bây giờ người có thể truyền tin tức bảo bọn hắn mở ra, phối hợp Đông Phương gia tộc, Lý gia đồng thời động thủ, sau đó ngoại công lập tức dẫn ta đi Bà La Đa Thần Miếu một chuyến.

    Trình Cung xấu xa cười nói:

    - Đưa ra trận thế phô trương như thế, vậy ta liền để cho nội bộ bọn họ mâu thuẫn, nhìn bọn hắn có còn tâm tình tới chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu hay không, nếu như từng người bọn họ chịu nhường ra một nửa địa bàn trở lên, vậy ta lấy Nam Chiêm Bộ Châu cho bọn hắn chia cắt cũng không có gì.

    Giờ khắc này rốt cuộc mọi người hiểu rõ ý tứ Trình Cung.

    Đều hít vào một ngụm khí lạnh, đủ tàn nhẫn, quá độc ác.

    Nguyên lai từ đầu Trình Cung căn bản không có dự định liều mạng với bọn hắn ở Nam Chiêm Bộ Châu, mà mọi người đều đem ánh mắt đặt ở bảo vệ Nam Chiêm Bộ Châu như thế nào.

    Một khi hạn chế ở nơi này, vậy thì phải đối mặt với lực lượng của liên minh bọn họ.

    - Một chiêu này cũng không phải sai, buộc bọn hắn tự vệ để cứu Nam Chiêm Bộ Châu, nhưng bên yêu tộc thì làm sao bây giờ?

    Loại thời điểm này, Hách Liên Lam Phượng cũng là có cái gì thì nói cái đó, yêu tộc không thể so với những thế lực khác, bản thân yêu tộc là thế lực cường đại nhất của Cửu Châu bây giờ.

    Trừ khi Thiên Cung thần điện có thể ra tay, bằng không những thế lực khác căn bản không tạo thành được uy hiếp đối với bọn hắn.

    - Cái này đơn giản, không phải ta vẫn có một hồi ước đấu với hắn sao, chỉ cần ta ước đấu thắng.

    Ta có biện pháp buộc yêu tộc bọn hắn không được nhúng tay vào chuyện Nam Chiêm Bộ Châu.

    Đơn giản!

    Thắng!

    Buộc bọn hắn không được nhúng tay!

    Hách Liên Lam Phượng lập tức không biết nên nói như thế nào, bởi vì giờ khắc này Côn Bằng Thái tử kia mạnh bao nhiêu thật khó đoán trước, thậm chí bắt đầu trùng kích Thuần Dương cũng không phải là không thể nào, dù sao Côn Bằng Đại Đế tuyệt đối không phải nhân vật bình thường.

    Hơn nữa coi như thắng, yêu tộc cũng chưa chắc chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

    - Trước đó dã tâm của Côn Bằng Đại Đế rất lớn, mặt ngoài là muốn xâm chiếm Nam Chiêm Bộ Châu.

    Kỳ thực lúc đó là muốn nuốt cả Bắc Câu Lô Châu, nếu không phải Thiên Cung thần điện ta trọng thương yêu tộc, sợ rằng bây giờ yêu tộc đã có thể chưởng khống cả ba châu.

    Lô Quân Hạo không nói thẳng, nhưng mà đang nhắc nhở Trình Cung.

    Chương 1229: Đủ Tàn Nhẫn, Quá Độc Ác!

    - Loại chuyện này không phải nói giỡn.

    Trình lão gia tử cũng nhắc nhở:

    - Còn Thần Miếu Bà La Đa Châu, Phù Văn Tông thì phải làm sao bây giờ?

    Coi như cũng có kế hoạch, nhưng Tư Mã gia tộc cùng những lực lượng ở tam giác hỗn loạn kia, Lý gia, Đông Phương gia tộc không hẳn có thể hình thành áp lực đầy đủ, rất có thể buộc bọn hắn chó cùng rứt giậu.

    - Xấu nhất thì như thế nào?

    Trình Cung đột nhiên nhìn về phía mọi người tra hỏi.

    Mọi người sửng sốt, đây còn phải nói, mất đi Nam Chiêm Bộ Châu, phải từ bỏ Nam Chiêm Bộ Châu.

    Ngay cả trước đó bọn họ nói như vậy, có Thiên Cung thần điện làm đại vương bài, tuy không thể dễ dàng sử dụng, nhưng bọn hắn cũng không dám quá mức dồn ép đến nóng nảy, coi như Đông Phương gia tộc và Lý gia chỉ toàn lực tham gia tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, bọn họ cũng không dám dễ dàng xằng bậy, dù sao gia tộc có thể đến loại trình độ này đều không phải bình thường.

    - Nhiều nhất là từ bỏ Nam Chiêm Bộ Châu mà thôi, nguyên bản ai có thể nghĩ đến Trình gia ta sẽ chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu, không ai có thể nghĩ đến đi.

    Mà trong chiến đấu loại này, từ bỏ cũng không phải là chuyện mất mặt gì, có đúng hay không?

    Mọi người tự nhiên gật đầu, đã tranh đoạt đến loại trình độ này, làm gì còn có mất mặt hay không mất mặt để nói, có thể có tư cách tranh đoạt, bản thân đã là một loại chứng minh thực lực.

    Trình Cung buông tay cười nói:

    - Bất luận là ta hay Trình gia đều là tay trắng dựng nghiệp, không phải gia tộc truyền thừa mấy ngàn năm hay mấy vạn năm gì, có một câu nói rất hay, vua cũng thua thằng liều.

    Chúng ta vốn là không có thứ gì, cũng không nghĩ qua nắm giữ cái gì, tự nhiên không sợ mất đi.

    Vì lẽ đó mọi người căn bản không cần cân nhắc những thứ khác, cứ việc dựa theo ta nói đi làm, cùng lắm thì ta mang theo mọi người đi Bắc Câu Lô Châu, Thiên Cung thần điện không có tâm tình đi quản lý nó, ta trực tiếp đi quản lý Bắc Câu Lô Châu, sau đó chậm rãi kinh doanh.

    Bọn họ trải qua chuyện mười mấy năm trước, đánh chết cũng không dám đi đánh chủ ý Bắc Câu Lô Châu, lúc trước mặc dù nói phong điện, nhưng nếu như có người dám giết vào Bắc Câu Lô Châu lần thứ hai, Thiên Cung thần điện sẽ có thể động thủ, đây là chuyện mọi người đều biết, cho nên chúng ta căn bản không cần sợ, được rồi, đừng lãng phí thời gian, cái gì cũng đừng nghĩ, cái gì cũng đừng hỏi, hành động, mau hành động...

    Trình Cung khoát tay, hối thúc mọi người mau hành động, đồng thời có bố trí nhiệm vụ cho Hách Liên Lam Phượng và Tiểu Phong Tử, nhiệm vụ của bọn họ rất đơn giản, dùng Trình Cung nói chính là, ca múa hát xướng, tiền hô hậu ủng, tất cả như cũ.

    ĐAN THầN PHủ mở cửa bắt đầu làm ăn, thừa dịp mọi người trên Cửu Châu đại địa tập hợp tới Nam Chiêm Bộ Châu, nên quảng cáo tên tuổi ĐAN THầN PHủ.

    Chuyện này Trình Cung đã sớm nói qua với Đông Phương Linh Lung, một ít đan dược Đông Phương Linh Lung luyện ở không gian gia tốc là Trình Cung cố ý dùng để bán đấu giá sau này.

    Điên cuồng bán đấu giá đan dược các loại cấp bậc, ĐAN THầN PHủ cũng nên buôn bán, hợp tác với những thế lực khác, nên thu người thì thu người.

    Trình lão gia tử dẫn người phụ trách Song Long thành, nơi này trở thành đế đô tạm thời của Nam Chiêm Bộ Châu, bắt đầu kiến tạo mấy thành thị ở khu vực ngoại vi, dù sao Vân Ca Thành và một ít thành thị xung quanh tập trung đến đây, chuyện phàm nhân thế tục cũng cần phải sắp xếp.

    Đông Phương Suất chạy về Đông Phương gia tộc, Lý Pháp, Lý Chấn Nam chạy về Lý gia, những người khác cũng nên thông báo một tiếng, trong nháy mắt trong sân chỉ còn lại Trình Cung và Lô Quân Hạo.

    - Bên Phù Văn Tông ngươi lợi dụng tam giác hỗn loạn, cộng với một chi lực lượng mà Thiên Cung thần điện chuẩn bị xuất kỳ bất ý, hẳn là cũng có thể hình thành áp lực nhất định.

    Về Bà La Đa Thần Miếu nếu như ta với ngươi tự thân đi, cùng lắm thì buộc Tư Mã gia tộc kia, chuyện này cũng có thể thi hành, nhưng yêu tộc ta không nghĩ ra đến cùng ngươi có biện pháp gì ép bọn hắn vào trong khuôn khổ?

    Lô Quân Hạo nghĩ nửa ngày, vẫn nghĩ không ra một điểm cuối cùng này, bởi vì thế lực yêu tộc tăng vọt kinh người, lần trước cũng là Thiên Cung thần điện xuất kỳ bất ý, phải biết rằng yêu tộc cũng có một chi lực lượng mạnh mẽ trấn thủ U Minh tuyệt vực.

    Lần này bọn họ có chuẩn bị, nếu như Thiên Cung thần điện còn dám xằng bậy, Lô Quân Hạo dám khẳng định lực lượng ở U Minh tuyệt vực sẽ xuất hiện, loại cảm giác này tuyệt đối không sai được, đây là tín hiệu của yêu tộc Côn Bằng Đại Đế ở U Minh tuyệt vực truyền đến, năm đó chuyện ở Bắc Câu Lô Châu là hắn tính sai, lần này dù như thế nào hắn cũng muốn chiếm Nam Chiêm Bộ Châu, dưới tình huống này trừ khi lực lượng hai đại tuyệt vực không nhúng tay vào, có thể chính diện đánh tan yêu tộc, bằng không căn bản không có những biện pháp khác.

    Cơ thể Trình Cung hơi nghiêng về phía Lô Quân Hạo, Lô Quân Hạo cũng hiếu kỳ không gì sánh được, không nhịn được tiến lên một chút, cho rằng Trình Cung muốn lén lút nói cho hắn biết, trong lòng nghĩ có lẽ chuyện này không tiện nói cho nhiều người, nhưng hắn lại tin tưởng nói cho mình, hảo tôn tử!

    - Bí mật!

    Trình Cung rất chăm chú, rất thần bí, lặng lẽ nói hai chữ.

    - Ngay cả ngoại công ngươi cũng dám đùa, ngươi tiểu tử thúi này.

    Lô Quân Hạo vừa bực mình vừa buồn cười, chỉ Trình Cung cười mắng:

    - Không trách được gia gia ngươi nói ngươi không nghe lời, ta nhìn ngươi chính là thích ăn đòn.

    - Hắc hắc!

    Trình Cung cười nói:

    - Có vài thứ nói toạc ra sẽ không còn ý tứ, trò hay phải từ từ xem, bây giờ còn có mấy canh giờ, chúng ta vẫn nên đi Thần Miếu Bà La Đa trước, nơi đó có một thứ mà ta đã mong nhớ từ lâu.

    Nam Hoang cách Bà La Đa Thần Miếu tương đối gần, huống hồ còn có Lô Quân Hạo là một siêu cấp cường giả, một chân bước vào Hiện Đạo kỳ mang theo chạy đi, Trình Cung căn bản không cần lo lắng đi không tới.

    Sau nửa canh giờ, ở bầu trời tổng bộ Tư Mã gia tộc, Lô Quân Hạo đã mang theo Trình Cung xuất hiện ở phía trên.

    Một chỗ nguyên khí gần như ngưng tụ, một tầng mây mù giữa bầu trời đều là nguyên khí áp súc ở trạng thái lỏng ngưng tụ mà thành không gian, Tư Mã Hằng Thiên và một đám tộc nhân trọng yếu của Tư Mã gia tộc đều ngồi ở chỗ đó, phía trước bọn hắn là cảnh tượng toàn bộ Song Long thành và bầu trời Nam Hoang, đây là cố ý cho người sử dụng pháp thuật truyền hình ảnh từ Nam Hoang trở về.

    - Đã đến bây giờ, ta xem hơn phân nửa Trình Cung kia là không dám ra, điều này ngược lại là cho yêu tộc mượn cớ.

    - Không có vấn đề mượn cớ hay không mượn cớ, loại thời điểm này trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, ngươi không thấy Côn Bằng Thái tử vẫn không lên tiếng sao.

    - Không sai, tiếp theo là xem Thiên Cung thần điện, Lý gia, Đông Phương gia tộc có thể chính diện va chạm với yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc hay không.

    Chương 1230: Một Quyền Đánh Bay.

    - Chỉ cần bọn họ thật sự đấu võ, Thần Miếu Bà La Đa kia sẽ rơi vào trong đó, Tư Mã gia tộc chúng ta có thể mượn cơ hội này mở rộng một chút.

    ...

    Nghe mọi người nói, Tư Mã Hằng Thiên từ bên trong Linh Sơn hái về một loại lá cây đặc biệt, sau này sẽ có trợ giúp cho hắn rất lớn, lúc này rất hưởng thụ nhìn về phía trước, loại cục diện này tự nhiên là Tư Mã gia tộc bọn hắn hy vọng nhìn thấy nhất, Bà La Đa Thần Miếu lún vào càng sâu, Tư Mã gia tộc bọn họ càng hài lòng.

    - Ta cũng tán thành, các ngươi nên mở rộng một chút, hơn nữa nhất định phải lập tức, hiện tại, lập tức hành động.

    Đột nhiên một thanh âm vang lên, là âm thanh của một người tuổi còn trẻ xa lạ.

    Tay Tư Mã Hằng Thiên run lên, cùng mọi người Tư Mã gia tộc đột nhiên ngẩng đầu, liền nhìn thấy Trình Cung và Lô Quân Hạo ở phía trên đỉnh đầu bọn hắn.

    Giờ khắc này thân hình Lô Quân Hạo rất mơ hồ, không ai có thể nhìn rõ ràng bộ dáng của hắn, chỉ là thấy có người đi theo phía sau Trình Cung.

    - Trình Cung, làm sao có khả năng, không phải hắn bị thương sao?

    - Coi như không có chuyện gì, làm sao hắn có khả năng ở chỗ này.

    - Hắn vào bằng cách nào?

    - Đúng vậy, hắn vào bằng cách nào?

    ...

    Bao quát Tư Mã Hằng Thiên bên trong, người Tư Mã gia tộc đều phóng lên trời trong nháy mắt, từng người từng người võ trang đầy đủ, hết thảy pháp bảo đều tế ra, tất cả đều khiếp sợ không gì sánh nổi, không rõ nhìn Trình Cung.

    Nơi này chính là không gian mật cảnh của Tư Mã gia tộc, đừng nói là người ngoài, coi như người trong Tư Mã gia tộc, thân phận không đủ muốn vào cũng rất khó, huống hồ là người ngoài.

    Mà Trình Cung dĩ nhiên tiến vào, nói chuyện ở trên đỉnh đầu bọn hắn bọn họ mới cảm giác được.

    Điều này cũng khó mà tin nổi.

    Thậm chí nghĩ lại thật khiến người ta có chút cảm giác khủng bố!

    - Trình Cung, ngươi tự tiện xông vào không gian mật cảnh của Tư Mã gia tộc ta là có ý gì?

    Tư Mã Hằng Thiên lạnh giọng nói, phải biết rằng xông vào không gian mật cảnh của gia tộc khác, đó chính là hành vi khiêu chiến, khiêu khích.

    - Ta nhớ ngươi, ngươi tin không?

    Trình Cung vừa cười vừa nhìn một đám người Tư Mã gia tộc, Tư Mã Hằng Thiên, thời điểm mình tới Bà La Đa Thần Miếu, hắn đại chiến một hồi với Đại Tế Ti, lúc đó mình chỉ có thể cẩn thận ẩn giấu, âm thầm làm mấy chuyện xấu.

    Bây giờ gặp lại Tư Mã Hằng Thiên, cho dù không có ngoại công đi cùng Trình Cung và không sợ bọn họ.

    Thấy bọn hắn như gặp đại địch, cũng bởi vì mình cùng ngoại công vô thanh vô tức xuất hiện trong không gian bí cảnh mang đến một tia sợ hãi.

    Trình Cung không nhịn được đùa giỡn Tư Mã Hằng Thiên.

    Mặt Tư Mã Hằng Thiên cũng tái rồi, đến cảnh giới, thân phận, địa vị như hắn, người có thể khiến hắn cẩn thận nghiêm túc nói chuyện không có nhiều.

    Mà người có thể nói chuyện ngang hàng với hắn, người nào không phải tiếng tăm lừng lẫy, nào có người nói loại lời nói này, trong khoảng thời gian ngắn Tư Mã Hằng Thiên cũng không biết nên trả lời như thế nào.

    Đừng nói là Tư Mã Hằng Thiên, sắc mặt những người khác trong Tư Mã gia tộc cũng rất khó coi.

    - Khụ!

    Lô Quân Hạo đi theo phía sau Trình Cung cũng không nhịn được nhẹ giọng ho khan một tiếng, giờ khắc này hắn xem như thật sự rõ ràng tại sao Tôn nhi của hắn được gọi là đứng đầu tứ đại hại Vân Ca thành.

    Tại sao được người gọi là đệ nhất đại thiếu quần là áo lượt Cửu Châu.

    - Được rồi, nghiêm túc chơi với các ngươi một chút!

    Nghe được ngoại công ho khan, Trình Cung cười buông tay.

    Một bộ như tiểu hài tử nhân nhượng.

    Tư Mã Hằng Thiên cùng một đám Thái Thượng trưởng lão của Tư Mã gia tộc đều đổ mồ hôi, nghiêm túc một chút...

    Chơi!

    Đây là mẹ nó thuyết pháp gì, coi chúng ta là cái gì.

    Nếu như đổi thành người khác, đổi ở những nơi khác, bọn họ sớm có người động thủ trước, nhưng Trình Cung lặng yên không một tiếng động tiến vào không gian bí cảnh, hơn nữa người đứng phía sau hắn kia mơ hồ khiến người ta có một loại áp lực lớn lao, vì lẽ đó giờ khắc này cả đám người Tư Mã gia tộc đều nhìn về gia chủ Tư Mã Hằng Thiên, chờ quyết định của hắn.

    - Nói ngược lại là rất có khí thế, chỉ bất quá Trình đại thiếu không ở Nam Chiêm Bộ Châu tiến hành tỷ thí ước đấu với Côn Bằng Thái tử.

    Lại chạy tới không gian mật cảnh của Tư Mã gia tộc ta nói những lời này, không phải là muốn cầu viện sao?

    Dù sao Tư Mã Hằng Thiên cũng là chủ nhân một gia tộc, mới vừa rồi bị Trình Cung nói tới mức không biết trả lời sao, giờ khắc này rõ ràng có ý tứ đánh trả.

    Dù sao Trình Cung lén xông vào cấm địa Tư Mã gia tộc, bản thân chuyện này cũng đã phạm húy.

    Trình Cung nhìn Tư Mã Hằng Thiên và một đám trưởng lão của Tư Mã gia tộc một chút nói:

    - Cầu viện?

    Lấy chút thực lực kia của các ngươi, ta cầu viện các ngươi còn không bằng mình ngáp một cái sẽ hữu hiệu hơn.

    Tư Mã gia chủ, thật sự không phải là ta xem thường các ngươi, thật sự là chính các ngươi quá để ý tới mình.

    - Ách...

    Tư Mã Hằng Thiên vẫn cảm giác mình phản kích rất sắc bén, phía sau còn có lời chuẩn bị muốn nói, lại không nghĩ rằng Trình Cung còn ác hơn.

    Hắn đã từng gặp qua loại chuyện này, Trình đại thiếu có bản lĩnh làm người tức chết, hắn sao có thể là đối thủ, lập tức bị tức đến nói cũng không nói ra được.

    - Làm càn, tự tiện xông vào cấm địa Tư Mã gia tộc ta đã là tội chết, dĩ nhiên hồ ngôn loạn ngữ ở đây, trước bắt lấy ngươi, thay trưởng bối của ngươi giáo huấn ngươi một chút, cho ngươi biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân là như thế nào.

    Lúc này, bên cạnh Tư Mã Hằng Thiên có một tên Thái Thượng trưởng lão tu vi Thiên Anh tầng thứ bảy rốt cục không nhịn được bạo nộ, hét lớn một tiếng, giơ tay lăng không chụp về phía Trình Cung.

    Nói là bạo nộ, kỳ thực bất quá cũng là có tính toán, có thể đến cấp bậc này, người nào là ngu ngốc.

    Hiện tại Trình Cung đột nhiên xuất hiện, cao thâm khó dò khiến người ta kiêng kỵ, ngay cả gia chủ Tư Mã Hằng Thiên cũng rõ ràng không nắm chắc được, mà mấy câu nói đã bị Trình Cung nói đến mức khí bốc lên đầu, loại thời điểm này vẫn là trước tiên thử xem Trình Cung có bao nhiêu cân lượng lại nói tiếp.

    - Không có quy không có củ, người chủ sự hai nhà đang nói chuyện, lúc nào đến phiên ngươi một tạp ngư đến la lối, lăn.

    Hắn muốn lăng không bắt Trình Cung, Trình Cung trực tiếp đánh ra một cái tát, Huyết Thương Khung Đại Thủ Ấn to lớn trực tiếp lăng không bay ra, đi sau mà đến trước.

    Trực tiếp nổ nát lực lượng của Thái Thượng trưởng lão kia ngưng tụ, ngay cả người khác muốn cứu viện cũng không có cơ hội, trực tiếp một tát đánh bay hắn ra ngoài.

    - A...

    Oanh...

    Một tiếng hét thảm, tên Thái Thượng trưởng lão kia đã bay ra ngoài mấy chục dặm, trực tiếp đánh vào một ngọn núi, sau đó ngọn núi cao mấy trăm mét kia sụp đổ một nửa trong nháy mắt, có thể thấy được uy lực lần này lớn bao nhiêu.

    Trình đại thiếu thích làm nhất chính là loại chuyện này, tuy hắn cũng là Thiên Anh tầng thứ bảy, nhưng Thiên Anh tầng thứ bảy của hắn không phải là một trưởng lão Thiên Anh tầng thứ bảy của Tư Mã gia tộc có khả năng so sánh.

    Chương 1231: Vui đùa.

    Một Thiên Anh tầng thứ bảy mạnh nhất chỉ có thể bạo phát ra một trăm vạn Long lực, đây là loại mạnh nhất, đa số chỉ là sáu, bảy mươi vạn Long lực mà thôi, tên Thái Thượng trưởng lão Tư Mã gia tộc này cũng dùng bốn mươi vạn Long lực.

    Dưới cái nhìn của hắn, trước thăm dò Trình Cung một chút, đừng thương tổn hắn là được, người phía sau hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng nổi giận ra tay, cũng có thể thăm dò ra tình huống, không nghĩ tới Trình Cung hung hãn, mạnh mẽ khủng khiếp như vậy.

    Bây giờ lực lượng bình thường của Trình Cung đã có thể bạo phát ra hơn hai trăm vạn Long lực trở lên, vượt xa Thiên Anh tầng thứ tám đỉnh phong, không phân cao thấp với Thiên Anh tầng thứ chín bình thường.

    Đây là hắn không dùng tới bất luận là bí pháp, bản mạng chân hỏa, không dựa vào lực lượng thân thể, không sử dụng thần niệm, Phá Kiếp Thương...

    Vẻn vẹn là pháp lực đơn thuần của bản thân.

    Hắn mẹ nó có bao nhiêu khủng bố?

    Trước đó Trình Cung này chỉ là Địa Anh, chẳng lẽ là tăng lên ở trong không gian mật cảnh, ở trong không gian mật cảnh tăng có lực lượng lên cũng chẳng có gì, nhưng hắn vận dụng cũng không bình thường a.

    Không trách được muốn quyết đấu với Côn Bằng Thái tử, không trách được đại náo Đông Bắc Đan Châu, không trách được hắn phá hỏng hết thảy mưu đồ của các thế lực tính toán Nam Chiêm Bộ Châu, hắn không phải mạnh mẽ bình thường a.

    - Dám ra tay hại người trong không gian mật cảnh Tư Mã gia tộc ta, bắt bọn họ lại.

    Tư Mã Hằng Thiên gầm lên một tiếng, loại thời điểm này không thể nhịn được.

    Trừ Tư Mã Hằng Thiên ra, còn có một gã khác là Thiên Anh đỉnh phong, hai tên Thiên Anh tầng thứ chín, còn lại đều là Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng thứ năm, đồng thời ra tay muốn trấn áp bắt Trình Cung.

    Nếu như trong tình huống bình thường, bọn họ cũng không thể đồng thời động thủ, coi như Trình Cung một tát đánh bay một tên Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng thứ bảy, bọn họ nhiều nhất là để một hoặc hai Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh tầng thứ chín ra tay.

    Nhưng Tư Mã Hằng Thiên muốn bắt sống, đến loại trình độ này muốn bắt sống rất khó khăn, hai tên Thiên Anh đỉnh phong dẫn dắt, đồng thời ra tay phong tỏa không gian xung quanh, chỉ sợ Trình Cung có pháp bảo bí mật gì đào tẩu.

    - Vèo!

    Vừa nãy trên thân thể Trình Cung bộc phát ra hai trăm vạn Long lực, trong nháy mắt những người này muốn ra tay trực tiếp thu hồi vào trong cơ thể, trong nháy mắt giống như thuỷ triều rút xuống.

    - Hắn đang làm gì?

    - Hắn đang đùa cái gì, chẳng lẽ không phản kháng sao?

    - Có phải biết không trốn được hay không?

    - Mặc kệ nó, trước tiên bắt lại rồi nói sau.

    ...

    Những trưởng lão của Tư Mã gia tộc này đều không hiểu ra sao, làm cái gì đây?

    Nhưng mặc kệ thế nào, trước tiên bắt lại Trình Cung rồi nói sau, Tư Mã gia tộc mới quật khởi, một mực bị Bà La Đa Thần Miếu chèn ép giãy dụa, phối hợp chiến đấu tương đối ăn ý, mỗi người đều có nhiệm vụ của mình, dưới sự dẫn dắt của tên Thiên Anh đỉnh phong muốn bắt sống Trình Cung.

    Tư Mã Hằng Thiên cũng một mực nhìn xem, pháp bảo bản mạnh cũng chuẩn bị kỹ càng, ánh mắt của hắn vẫn rơi vào trên người Lô Quân Hạo, người này hoàn toàn không nhìn thấu, nhưng bản năng khiếnhắn cảm giác được người này rất khủng bố.

    - Cự Linh Biến.

    Trong nháy mắt thân thể Trình Cung tăng vọt, tuyệt chiêu này nguyên bản chỉ có Cự Linh tộc mới có thể thi triển, Trình Cung cũng đã có thể thi triển.

    Giờ khắc này hắn lại thi triển, còn mạnh mẽ hơn nhiều so với lúc ở Thiên Cung thần điện, đại chiến với Tinh không tuyệt vực, bởi vì giờ khắc này cường độ thân thể của hắn đã là Thuần Dương sơ kỳ.

    Ầm...

    Không có bất kỳ chiêu thức đẹp mắt gì, chỉ là một quyền đơn giản, giống như người khổng lồ khai thiên tích địa xuất hiện trong thiên địa này, ầm ầm một quyền đánh nát tất cả thần thông, pháp thuật.

    Tên Thái Thượng trưởng lão Thiên Anh đỉnh phong kia bị đánh bay ra ngoài, đơn thuần dựa vào cường độ thân thể thì không có thể cường hãn như vậy, nhưng có Cự Linh Biến kích phát, hoàn toàn có thể phát huy ra cực hạn của lực lượng thân thể.

    Tuy giờ khắc này không hẳn có toàn bộ uy năng của Thuần Dương chân chính, nhưng mà mạnh hơn nhiều so với Thiên Anh đỉnh phong bình thường.

    - Điều này sao có thể?

    - Thủ tịch Thái Thượng trưởng lão bị đánh bay, không thể nào.

    - Hắn không sử dụng pháp lực, coi như thân thể của Thuần Dương cũng không thể nào mạnh như vậy a.

    - Tại sao lại như vậy...

    Ầm ầm ầm...

    Phản ứng trong đầu những người kia chính là sợ hãi, kinh khủng vô cùng, tất cả những thứ này khó mà tin nổi.

    Nhưng Trình Cung căn bản không cho bọn hắn cơ hội, trong nháy mắt nắm đấm oanh kích ra mười mấy quyền, sảng khoái vô cùng, sảng khoái đánh toàn bộ bọn họ bay ra ngoài.

    Trình Cung giống như là một người khổng lồ, mà giờ khắc này những trưởng lão Tư Mã gia tộc giống như trái cây to bằng nắm tay, từng người từng người bị Trình Cung đánh bay ra ngoài.

    Sảng khoái!

    Trình Cung cũng đánh cực kỳ đã nghiền, thật sảng khoái.

    - Ngươi cũng tới vui đùa một chút!

    Trình Cung đánh bay những người này đi ra ngoài, thân thể khổng lồ nhìn xuống Tư Mã Hằng Thiên còn không bằng nắm đấm của hắn, âm thanh từ miệng ra, truyền xuống như lôi đình.

    Giờ khắc này trên chóp mũi của Tư Mã Hằng Thiên đã có mồ hôi, đường đường là gia chủ Tư Mã gia tộc, là Thiên Anh đỉnh phong.

    Hắn cũng trải qua vô số chém giết, chiến đấu, đau khổ mới đi tới một bước ngày hôm nay, cuộc chiến sinh tử hắn cũng không sợ hãi, nhưng nhìn tràng cảnh trước mắt hắn không khỏi sinh ra sợ hãi từ nội tâm.

    Ai nói Trình Cung này bị thương!

    Ai nói Trình Cung này không dám ứng chiến!

    Ai nói Trình Cung này trốn đi!

    Chiến!

    Tư Mã Hằng Thiên không sợ, nhưng chiến có ý nghĩa gì sao, mình tuyệt đối không phải đối thủ của Trình Cung này, lẽ nào mặc hắn chà đạp.

    Tư Mã Hằng Thiên cũng phát hiện, kể cả Thái Thượng trưởng lão mà Trình Cung đánh bay lúc đầu kia chỉ là bị thương, không có nguy hiểm tính mạng, thậm chí không thương tổn đến căn bản, hiển nhiên Trình Cung này cũng không phải thật sự muốn giết người.

    Thân là gia chủ Tư Mã gia tộc.

    Hắn mơ hồ đã đoán được Trình Cung muốn nói với hắn chuyện gì, động thủ vừa rồi chỉ là lớn tiếng doạ người mà thôi.

    Làm sao bây giờ?

    Thời điểm Tư Mã Hằng Thiên khó xử, trong lòng không biết nên làm gì bây giờ, đột nhiên trong lòng vui vẻ, tới, bọn hắn tới liền dễ làm.

    - Không nghĩ tới ngươi có thể trở nên mạnh như vậy, ta thừa nhận, ta cũng không phải là đối thủ của ngươi.

    Nhưng ngươi nghĩ dựa vào điều này muốn làm gì thì làm ở trong không gian mật cảnh Tư Mã gia tộc ta, vậy ngươi sai mười phần.

    Tư Mã Hằng Thiên nở nụ cười, bởi vì vừa nãy những người này xuất hiện quá quỷ dị, hơn nữa gần đây Cửu Châu đại địa mây gió biến ảo, gia tộc của bọn họ có một vị Thái Tôn tạm thời tọa trấn không có bế quan tu luyện, tuy bình thường sẽ không xuất thủ, nhưng ở trong không gian mật cảnh lại bất đồng.

    - Ầm ầm...

    Lúc này, thiên địa nổ vang.

    Xa xa có một đạo hào quang màu vàng kim lóe lên, toàn bộ quy tắc trong không gian bí cảnh đều đang run rẩy, tựa hồ nên phục vụ vì người nào đó.

    Chương 1232: Trấn áp Thái Tôn.

    Lực lượng dâng trào, không gian xung quanh bị ràng buộc, so với vừa nãy đông đảo Thái Thượng trưởng lão của Tư Mã gia tộc liên thủ bố trí trận pháp còn cường đại hơn, có một tư thế phong tỏa cả không gian.

    - Một tiểu tử Thuần Dương sơ kỳ đỉnh phong, trận thế cũng không nhỏ, để hắn vui đùa với ngươi một chút, ngược lại là một tôi luyện rất tốt.

    Lô Quân Hạo nhìn gia hỏa phía xa làm ra trận chiến rất lớn nói.

    - Quên đi, vừa nhìn là biết bế quan nhiều năm.

    Không có sát phạt khí, đánh với hắn lãng phí thời gian, thu hoạch cũng không lớn.

    Trình Cung nói, thân thể đã khôi phục lại bình thường.

    Bọn họ...

    Bọn họ đang nói cái gì?

    Trình Cung và Lô Quân Hạo đối thoại cũng không có cố ý che giấu, đến cấp bậc như bọn họ hiện tại, cũng không cần che giấu cái gì, bởi vì Tư Mã Hằng Thiên còn chưa đủ tư cách này.

    Mà Tư Mã Hằng Thiên thì ở một bên nghe trợn tròn mắt, điên rồi!

    Lẽ nào thật sự coi mình là vô địch sao, Thuần Dương, coi như người phía sau hắn cũng là Thuần Dương cũng không nên nói loại lời này a.

    Lẽ nào hắn không biết Thuần Dương lợi hại ra sao, Thuần Dương trong lúc chiến đấu có bao nhiêu khủng bố sao?

    Dĩ nhiên nói loại lời này, lãng phí thời gian lại thu hoạch không lớn, hắn cho rằng hắn đang nói cái gì, ngưu bức cũng có chút thái quá đi!

    - Người phương nào dám to gan xông vào cấm địa Tư Mã gia tộc ta, quỳ xuống...

    - Cũng tốt, nắm chặt thời gian.

    Ta ngược lại rất muốn nhìn cuối cùng ngươi làm thế nào có thể đè ép con của lão Côn Bằng một chút, đây chính là người ngay cả ta cũng không làm gì được.

    Lô Quân Hạo nói, lăng không giơ một ngón tay.

    Thiên địa run rẩy, tựa hồ bị người khống chế quy tắc, trong chớp mắt toàn bộ bị Lô Quân Hạo khống chế, tất cả lực lượng kia trong nháy mắt co rút lại.

    Ầm...

    Thuần Dương sơ kỳ của Tư Mã gia tộc chế tạo ra thanh thế hùng vĩ vừa muốn xuất hiện, người chưa kịp hiện đã bị một ngón tay của Lô Quân Hạo lấy lực lượng quy tắc trấn áp, phong ấn chặt.

    Âm thanh im bặt đi, trong nháy mắt không gian bí cảnh này khôi phục lại bình thường.

    Lúc này Trình Cung nhìn Tư Mã Hằng Thiên ngơ ngác đứng ở đó nói:

    - Hiện tại ta nói, ngươi nghe, nếu như ngươi không muốn Tư Mã gia tộc bị hủy diệt thì tốt nhất dựa theo ta nói đi làm, như vậy các ngươi còn có thể thu được một ít chỗ tốt, bằng không ngươi có thể thử gọi ra mấy Thái Tôn nữa, lấy nội tình của Tư Mã gia tộc các ngươi, phỏng chừng Thuần Dương Thái Tôn cũng không có mấy người đi.

    - Ực ực...

    Đường đường gia chủ của Tư Mã gia tộc, Thiên Anh đỉnh phong, ở Cửu Châu đại địa cũng là nhân vật phong vân, giờ khắc này dĩ nhiên không nhịn được nuốt nước bọt, Trình Cung mới vừa nói dứt lời lại an tĩnh đáng sợ, có thể rõ ràng nghe được âm thanh nuốt nước bọt của hắn.

    Giờ khắc này đầu óc Tư Mã Hằng Thiên thật sự choáng váng, thậm chí hắn có chút không dám tin tưởng những thứ phát sinh trước mắt này là thật.

    Đây là chuyện thực đã xảy ra sao?

    Đây chính là lão tổ của Tư Mã gia tộc bế quan hơn ba trăm năm a, năm đó tung hoành Cửu Châu, đạt đến cảnh giới Thuần Dương cũng hơn ba trăm năm, lại bị một đầu ngón tay của đối phương đè xuống.

    Sinh tử chưa biết!

    Tại sao lại như vậy, người này là ai, quá kinh khủng.

    Tư Mã Hằng Thiên cũng không dám tưởng tượng, thân là gia chủ Tư Mã gia tộc, hắn tự nhiên biết rất nhiều chuyện người khác không biết, bao quát cả chuyện Thuần Dương chiến đấu, kỳ thực những chuyện này rất hiếm xảy ra trên Cửu Châu đại địa.

    Nhưng loại chiến đấu này, coi như đối phương là Thuần Dương trung kỳ, thậm chí là Thuần Dương hậu kỳ cũng không thể nào làm được mức độ này a.

    Có thể đạt đến cảnh giới Thuần Dương, người nào không phải nhân vật thiên tài ngàn năm khó gặp, người nào chưa từng tung hoành Cửu Châu đại địa, xông ra một phen thành tựu.

    Nhưng bây giờ, đã bị một ngón tay của đối phương đè xuống, khủng bố, quá kinh khủng.

    Tư Mã Hằng Thiên đổ đầy mồ hôi, căn bản không khống chế được, bởi vì đây cũng không phải là chuyện sinh tử thắng bại của cá nhân hắn.

    Lại gọi Thái Tôn khác, gọi được sao, Tư Mã gia tộc tổng cộng chỉ có ba vị Thuần Dương mà thôi, đối phương cường thế như vậy, coi như hai vị khác đi ra cũng cùng một dạng.

    - Ừm!

    Vì lẽ đó nghe được Trình Cung nói, giờ khắc này Tư Mã Hằng Thiên trực tiếp gật đầu đáp ứng, hắn không dám không trả lời.

    - Những chuyện ta để ngươi làm cũng rất đơn giản, công kích Bà La Đa Thần Miếu, toàn diện công kích.

    Đến thời điểm thích hợp ta sẽ giúp ngươi một tay, chỉ cần ngươi toàn lực tiến công là được, ngươi xem có vấn đề hay không?

    Trình Cung vừa cười vừa nhìn Tư Mã Hằng Thiên.

    Giờ khắc này trong lòng Tư Mã Hằng Thiên rất khổ tâm a, có thể có vấn đề gì, Thuần Dương đi ra cũng bị ngươi bóp trở lại, còn có thể có vấn đề gì.

    Tư Mã gia tộc có Thuần Dương, nhiều năm phát triển, còn đạt được Đan sư liên minh ủng hộ mới có quy mô ngày hôm nay, nhưng bây giờ đối phương lại có năng lực có thể trực tiếp giết chết gia tộc của bọn họ, coi như gia tộc toàn lực chống lại, sử dụng hết thảy nội tình và những thủ đoạn cực đoan kia, có thể ngăn cản thì đã làm sao, như vậy cũng là xong thật sự.

    Không nói thứ khác, chỉ là đối phương giết tất cả mọi người nơi này, Tư Mã gia tộc cũng sẽ suy sụp.

    Vô lực, một cảm giác vô lực xông lên đầu.

    Nguyên bản Tư Mã gia tộc cũng muốn tìm cơ hội tập kích Bà La Đa Thần Miếu, hơn nữa hùng tâm bừng bừng tiếp tục phát triển, Tư Mã Hằng Thiên cũng chuẩn bị khi Tư Mã gia tộc có vị Thuần Dương thứ tư, hắn sẽ dẫn dắt Tư Mã gia tộc thay thế Bà La Đa Thần Miếu, giờ khắc này đồng dạng là yêu cầu hắn công kích Bà La Đa Thần Miếu, nhưng cũng khiến hắn cảm giác rất khổ sở, vô lực, ủ rũ.

    - Không có...

    Không thành vấn đề.

    Tư Mã Hằng Thiên gian nan mở miệng đáp trả.

    - Thái Tôn không được nhúng tay vào chiến đấu trên Cửu Châu đại địa, dưới tình huống không tới diệt tộc, bọn họ sẽ không động thủ, cho nên ngươi cứ việc yên tâm mà làm.

    Như vậy đi, bây giờ ngươi cho tất cả lực lượng gia tộc cùng nhau động thủ, các ngươi hẳn là có liên hệ với Đan sư liên minh đi, để người của bọn hắn cũng động thủ, nói các ngươi tìm được cơ hội tốt, gặp sự cố bên trong Bà La Đa Thần Miếu.

    Còn ngươi, hiện tại mang người đi đến Thần Miếu với ta.

    Trình Cung vỗ bả vai Tư Mã Hằng Thiên nói:

    - Ngươi xem ta thật tốt, mặc kệ chuyệnmình, tới nơi này giúp Tư Mã gia tộc các ngươi khai cương khoách thổ, đối phó kẻ địch, cảm kích ta đi.

    Cảm kích, ta con mẹ nó cảm kích cái rắm!

    Trong lòng Tư Mã Hằng Thiên hận không thể xông tới cắn Trình Cung một cái, nhưng bề ngoài lại gật đầu lia lịa, biểu thị rất cảm kích.

    Lô Quân Hạo cố nén cười ở một bên, nhưng nhịn như vậy rất khó chịu a, trong lòng mắng tiểu tử này không phải xấu bình thường, nếu như đổi thành mình, tuy không đến mức bị hắn chọc tức giận đến thổ huyết, nhưng cũng không kém Tư Mã Hằng Thiên nhiều.

    Nguyên khí trong cơ thể hắn rõ ràng có chút hỗn loạn, khóe miệng thật giống có chút máu...

    Chương 1233: Uy hiếp Tư Mã gia tộc đánh Bà La Đa thần miếu.

    Tư Mã Hằng Thiên bị Trình Cung cưỡng bức, hạ lệnh Tư Mã gia tộc toàn diện khai chiến với Bà La Đa Thần Miếu, đồng thời triệu tập tất cả lực lượng trung gian lại, trong đó bao gồm cả những Thái Thượng trưởng lão mới vừa rồi bị Trình Cung đánh bay ra ngoài kia, những người này vừa nãy Trình Cung chỉ là đánh cho vui, không hạ tử thủ, bọn hắn dùng đan dược đã tốt hơn rất nhiều.

    Những người này không giống Đông Phương gia tộc, Lý gia, Trình Cung sẽ không phân đan dược gì cho bọn họ, để tự bọn hắn tự dùng của mình.

    Bọn họ chuẩn bị xong toàn bộ, Lô Quân Hạo nhẹ nhàng khoát tay, nhất thời mọi người cảm giác không gian biến hóa, sau một khắc đám người Tư Mã Hằng Thiên khiếp sợ phát hiện, bọn họ dĩ nhiên đã xuất hiện trên bầu trời của Bà La Đa Thần Miếu, phía dưới là Thần Miếu liên miên bất tận.

    Tư Mã Hằng Thiên và đông đảo Thái Thượng trưởng lão của Tư Mã gia tộc nhìn về phía người bên cạnh Trình Cung như nhìn quái vật, quá kinh khủng.

    Xé rách không gian, tất cả mọi người có thể làm được, nhưng không gian trên bầu trời Bà La Đa Thần Miếu có các loại trận pháp, cấm chế, hơi chút đụng vào sẽ gặp phải phản kích, trước đây bọn họ xuất hiện đều là chuẩn bị sẵn sàng, sớm chạy tới sau đó ra tay, chưa bao giờ trực tiếp xé rách không gian tới nơi này động thủ như vậy.

    Hơn nữa người này xé rách không gian, lại giống như sử dụng Truyền Tống trận cố định vậy, không gian vô cùng ổn định, hoàn toàn không cho bọn hắn cảm giác chấn động không gian do xé rách không gian tạo thành.

    Hắn đây là ai, mạnh đến đến mức độ nào a.

    Sau lưng Trình Cung thậm chí có loại người này, vậy hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha Nam Chiêm Bộ Châu.

    Hắn đây là muốn tập kích hậu phương những lực lượng này a, trách không được hắn vẫn không có phản ứng, nói như vậy, khẳng định Thất Âm Cầm Cung, Bắc Minh gia tộc, Phù Văn Tông đều gặp xui xẻo, không biết hắn có động thủ đối với yêu tộc hay không.

    Khủng bố, quá kinh khủng!

    Giờ khắc này bọn họ mới chính thức cảm nhận được Trình Cung khủng bố, bọn họ đều không ngu ngốc, đến thời điểm này, tự nhiên biết dụng ý của Trình Cung.

    Nhưng giờ khắc này Trình Cung làm dao thớt, bọn họ là thịt cá, chỉ có thể mặc cho Trình Cung an bài.

    Ầm...

    Vừa xuất hiện ở bầu trời Bà La Đa Thần Miếu, trong tay Trình Cung đã nhiều hơn một đoàn hỏa diễm.

    Hắn muốn đích thân tới đối phó Bà La Đa Thần Miếu, nguyên nhân có rất nhiều, hắn muốn thu một nửa địa mạch Hỏa Long ở nơi này, để cho Tiểu Hư Đỉnh tăng cấp.

    Vũ Thân Vương kia chính là dựa dẫm Bà La Đa Thần Miếu, sau lần ước chiến này phải giết Vũ Thân Vương, mà muốn giết Vũ Thân Vương thì phải toàn diện va chạm với Bà La Đa Thần Miếu, đã như vậy vậy thì trước tiên tận lực đả kích đối phương, làm chuẩn bị cho phía sau.

    Bọn hắn còn muốn chia cắt Nam Chiêm Bộ Châu đúng không, còn dám đến Nam Hoang phô trương, tùy tiện một lý do nào Trình Cung cũng không thể tha bọn họ, huống hồ có nhiều lý do như vậy.

    Hỏa diễm trong tay Trình Cung càng lúc càng mạnh, cuối cùng đột nhiên Trình Cung ném về không trung.

    Trong nháy mắt đoàn hỏa diễm này bay lên bầu trời, điên cuồng hấp thu nguyên khí xung quanh, điên cuồng tăng vọt, lớn mạnh, thời điểm đạt tới nghìn trượng, đã giống như một mặt trời nhỏ rất chói mắt.

    - Xảy ra chuyện gì.

    - Không xong, người Tư Mã gia tộc tới.

    - Lẽ nào người Tư Mã gia tộc điên rồi, trước đó không phải vừa ký hiệp nghị, không ngờ bọn họ dám xé bỏ hiệp nghị.

    - Đáng ghét, chuẩn bị nghênh địch.

    - Không trung rốt cuộc là cái gì.

    Sao giống như là một Thái Dương...

    Lấy Hỏa Long chi hỏa ngưng tụ, lấy bản mạng chân hỏa thôi thúc, hòa vào một tia thần niệm Thuần Dương, trong nháy mắt đoàn hỏa diễm trong tay Trình Cung giống như một mặt trời, ở trình độ nào đó mà nói, cũng coi như là một mặt trời nhỏ.

    Ầm...

    Cái này bị Trình Cung trực tiếp ném xuống, hỏa diễm giống như một mặt trời nhỏ lao xuống dưới rồi nổ tung, trong nháy mắt hóa thành vô số quả cầu lửa, từ không trung đập xuống dưới mặt đất.

    Oanh...

    Oanh...

    Ầm ầm...

    - Không xong, nhanh chuẩn bị phòng ngự.

    - A...

    Ngọn lửa này rất khủng bố, không diệt được.

    - Nhanh, mau cứu ta.

    - Đại điện bốc cháy, Tàng Kinh Các bốc cháy, trời ạ, có một không gian bí cảnh bị ảnh hưởng đến.

    Trình Cung sử dụng là hỏa diễm gì, đây chính là Hỏa Long chi hỏa mà Đông Phương gia tộc dự trữ mấy vạn năm, sau đó dung nhập vào một tia Niết Bàn hỏa diễm, Niết Bàn hỏa diễm được xưng bất diệt chi hỏa.

    Một khi bốc cháy lên một thì rất khó có thể bị hủy diệt.

    Bây giờ khuếch tán trong diện tích lớn, trong nháy mắt toàn bộ chu vi nghìn dặm của Bà La Đa Thần Miếu rơi vào biển lửa, ngay cả một ít không gian mật cảnh cũng bị ảnh hưởng.

    - A...

    Thấy cảnh này, đám người Tư Mã Hằng Thiên đều hít vào một ngụm khí lạnh.

    Khủng bố, quá kinh khủng.

    Nếu như thi triển một chiêu này ở Tư Mã gia tộc, vậy giờ khắc này Tư Mã gia tộc đã thành một biển lửa.

    Một chiêu này của Trình Cung, so với một vị Thuần Dương ra tay càng khiến bọn họ khiếp sợ, thậm chí chấn động vượt qua Lô Quân Hạo phong ấn vị Thuần Dương vừa nãy kia.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, gọi các ngươi tới không phải là xem pháo hoa, đánh đi.

    - Ồ, a!

    Nghe được Trình Cung nói, đám người Tư Mã Hằng Thiên mới phản ứng lại.

    Cơ hội như thế xác thực rất hiếm thấy, hơn nữa dưới tình huống Trình Cung uy hiếp, Tư Mã Hằng Thiên cũng không dám không lên, lập tức dẫn người giết xuống.

    Trong khoảng thời gian ngắn.

    Toàn bộ Bà La Đa Thần Miếu rơi vào một biển lửa, chém giết, trở nên vô cùng thảm liệt, một loại cảm giác khủng bố giống như ở U Minh luyện ngục.

    - Ngươi như vậy cũng không phải là đùa nhỏ a.

    Lô Quân Hạo ở một bên nhìn xem cũng trợn mắt há hốc mồm.

    - Lúc này vừa mới bắt đầu, náo nhiệt vẫn ở phía sau.

    Trình Cung nói xong, đã lấy Tiểu Hư Đỉnh ra.

    Vỗ Tiểu Hư Đỉnh một cái quát lên:

    - Đi ra.

    Một Hỏa Long dài đến nghìn mét đã lao ra, bây giờ Hỏa Long này trở nên càng thêm ngưng tụ, vô cùng cường đại.

    Dù sao có hỏa diễm Hỏa Long không có linh tính của Đông Phương gia tộc dự trữ mấy vạn năm tẩm bổ, Trình Cung còn không ngừng hỗ trợ, khí linh của Tiểu Hư Đỉnh muốn không cường đại cũng không thể nào.

    - Ở dưới...

    Ta cảm nhận được...

    Ta cảm nhận được.

    Địa mạch Hỏa Long hưng phấn cực kỳ, bởi vì đây là bản thể và căn nguyên của nó, lúc trước nó chỉ là chi nhánh, nhưng giờ khắc này bản thân nó đã lớn mạnh hơn rất nhiều.

    - Cảm được còn chờ cái gì, đi xuống đi.

    - Ầm!

    Đạt được mệnh lệnh của Trình Cung, Hỏa Long hưng phấn lao ra khỏi Tiểu Hư Đỉnh, vọt thẳng xuống, trong nháy mắt đốt mấy cung điện khổng lồ ở xung quanh mấy ngàn mét thành tro bụi, trực tiếp lao vào trong lòng đất.

    Người Tư Mã gia tộc dưới sự dẫn dắt của Tư Mã Hằng Thiên đang điên cuồng chiến đấu phía dưới, bọn họ cùng Bà La Đa Thần Miếu chính là kẻ thù không đội trời chung, một khi đánh nhau cái khác đã là thứ yếu, một người so với một người càng điên cuồng.

    Chương 1234: Tấn công khắp nơi.

    Tuy Tư Mã gia tộc quật khởi sau, nhưng dù sao Bà La Đa Thần Miếu cũng còn rất mạnh, bọn họ phải dựa dẫm Đan sư liên minh mới có thể vững vàng đặt chân ở Bà La Đa Châu.

    Coi như như vậy cũng không ít lần bị Bà La Đa Thần Miếu đả kích, cho nên bọn hắn mới muốn nhân cơ hội này kiếm chút chỗ tốt, lúc này Trình Cung xuất thủ trước, trận pháp của Bà La Đa Thần Miếu bị phá hoại, hơn nữa Thần Miếu bị thiêu hủy nghìn dặm, có vẻ rất chật vật, bọn họ cũng có một loại ý nghĩ nhân lúc ngươi bệnh đòi mạng ngươi, giết càng hăng say.

    Bà La Đa Thần Miếu bị người tập kích như vậy, càng thêm nổi giận, song phương đánh đến ngươi chết ta sống.

    Mà sau khi Trình Cung cho khí linh Hỏa Long của Tiểu Hư Đỉnh lao xuống, cũng bắt đầu động thủ, không ngừng bố trí trận pháp.

    Lô Quân Hạo lẳng lặng ở một bên nhìn, thời gian hắn sống chung với Tôn nhi càng dài, hắn cho mình càng nhiều kinh hỉ, rất nhiều lúc khiến hắn là tồn tại một chân bước vào cảnh giới Thiên Tôn cũng bị dọa sợ.

    Hiện tại hắn đang suy nghĩ, đến cùng Trình Cung muốn làm cái gì.

    Oanh...

    Ầm ầm...

    Ầm...

    Lúc này, đột nhiên toàn bộ lòng đất Bà La Đa Thần Miếu giống như núi lửa bạo phát, vô số dung nham phóng lên trời, không ít thực lực yếu, coi như là Địa Anh không cẩn thận cũng sẽ bị dung nham phóng lên trời này đốt thành tro bụi.

    Trên mặt đất không ngừng lăn lộn, cấm chế, trận pháp phía dưới dồn dập vỡ vụn.

    Hai Hỏa Long to lớn đang chém giết, địa mạch Hỏa Long chân chính của Bà La Đa Châu rất sâu, cường đại hơn nhiều tưởng tượng.

    Đặc biệt là phải lấy hết căn nguyên của nó càng không dễ dàng, nhưng ngày hôm nay Trình Cung muốn làm như vậy.

    Hỏa Long này không chỉ là luyện đan đơn giản như vậy, còn là số mệnh trấn áp tông phái của Bà La Đa Thần Miếu.

    - Cửu Âm Ma Đế lấy mấy trăm năm muốn thu Hỏa Long của Đông Phương gia tộc cũng không thành công, ngày hôm nay xem bản đại thiếu thu Hỏa Long của Bà La Đa Châu này như thế nào, còn có lấy hết Long mạch này nữa.

    Trình Cung nói xong, trận pháp đã từ từ hình thành, vừa nãy trong những hỏa diễm kia của hắn còn có một chút lực lượng đặc biệt đánh vào lòng đất, giờ khắc này đã hình thành từng cái từng cái trận pháp đặc biệt, hoàn hoàn liên kết.

    - Vạn trận liên kết, đấu chuyển tinh di, cầm tinh nã nguyệt, nắm bắt vạn vật, địa mạch Hỏa Long, Long mạch linh khí, lên!

    Đấu Chuyển Tinh Di đại trận hơi chút thay đổi một ít lập tức có quả quả kinh thiên động địa hiệu, giờ khắc này Trình Cung trực tiếp lấy trận pháp Đấu Chuyển Tinh Di bắt địa mạch Hỏa Long.

    Bản thể Địa mạch Hỏa Long này rất khó có thể bắt, bởi vì nó dung hợp với Long mạch linh khí, lại có Bà La Đa Thần Miếu dùng mấy ngàn năm không ngừng gia cố ngưng tụ, tuy không sánh bằng Hỏa Long đại trận của Đông Phương gia tộc, nhưng mà cũng tương đối lợi hại.

    Mà Trình Cung đã sớm đạt được một bộ phận chi nhánh của địa mạch Hỏa Long, lại bồi dưỡng nó trưởng thành, luyện hóa thành khí linh của Tiểu Hư Đỉnh, giờ khắc này có khí linh giúp đỡ, giống như là hai địa mạch Hỏa Long đang tranh đoạt quyền khống chế vậy, chuyện liền trở nên dễ dàng rất nhiều.

    Hơn nữa thừa dịp hỗn loạn, Trình Cung không cần lén lén lút lút như Cửu Âm Ma Đế, đại khái có thể ngông nghênh hành động, cộng với trận pháp hắn vận dụng càng là trận pháp chuyển hóa từ Đấu Chuyển Tinh Di, thần diệu khó lường, trong nháy mắt Long mạch linh khí, lực lượng Hỏa Long phía dưới không ngừng bị Tiểu Hư Đỉnh hấp thu.

    - Hống...

    Tiếng hô liên tục, địa mạch bạo phát, hỏa diễm sôi trào.

    Địa mạch Hỏa Long thống khổ long ngâm, vang vọng toàn bộ Bà La Đa châu.

    - Không tốt, có người muốn động địa mạch Hỏa Long, đụng đến Long mạch khí của Bà La Đa châu ta.

    - Lập tức ngăn cản hắn, không thể để cho bọn hắn thực hiện được.

    - Đây là Tư Mã gia tộc muốn đoạn căn cơ Bà La Đa châu ta, tuyệt đối không thể tha thứ.

    - Giết, giết chết bọn khốn kiếp kia.

    Tuy rằng đại đội tinh nhuệ nhất của Bà La Đa Châu bị Đại Tế Ti mang đi, nhưng dù sao nội tình hùng hậu, một khi xảy ra loại chuyện này, sẽ không ngừng có người lao ra, càng có mấy người giết về phía Trình Cung.

    Giờ khắc này Trình Cung và Lô Quân Hạo đều ở trong trận pháp, ngoại giới căn bản nhìn cũng không được gì, đều cho là thủ đoạn của Tư Mã gia tộc làm.

    Tư Mã Hằng Thiên là người câm ăn hoàng liên, có khổ nói không ra, hơn nữa hắn cũng biết tuyệt đối không thể nói, quên đi, nhận đi, chỉ hy vọng Trình Cung này có thể thật sự thương tổn được căn cơ của Bà La Đa Thần Miếu, bằng không Tư Mã gia tộc sẽ rất thảm.

    Trình Cung căn bản không lo lắng những người xông lên này, có Lô Quân Hạo bảo vệ ở một bên, Lô Quân Hạo cũng nhìn ra sách lược của Trình Cung, Trình Cung bố trí một đại trận rất tiêu hao lực lượng, nhưng uy lực cũng kinh người vô cùng, chỉ cần Lô Quân Hạo đưa lực lượng vào để đại trận này vận chuyển, coi như Thuần Dương tiến vào cũng chỉ có một con đường chết.

    Có Tư Mã gia tộc làm bia đỡ đạn, hơn nữa xưa nay hắn không ra mặt, ai nói cũng không được gì, chí ít không tìm được tới trên đầu Thiên Cung thần điện hắn.

    Kể từ đó, bọn họ ở trong trận pháp, vô số nhân vật mạnh mẽ của Thần Miếu Bà La Đa Châu lao vào chỉ có nuốt hận.

    Trình Cung thì lại không ngừng phát lực, dần dần, khí linh của Tiểu Hư Đỉnh càng lúc càng mạnh, Long mạch khí của Thần Miếu Bà La Đa Châu càng lúc càng yếu, địa mạch Hỏa Long dần dần bị khí linh Hỏa Long điều khiển.

    Thời điểm Trình Cung động thủ ở Bà La Đa Thần Miếu, đồng thời Đông Bắc Đan Châu, Đông Phương gia tộc giống như đột nhiên bị điên giết vào Bắc Minh gia tộc, vẫn luôn là Bắc Minh gia tộc công kích, Đông Phương gia tộc phòng thủ, những năm gần đây Bắc Minh gia tộc vẫn khá cường thịnh, nhưng xưa nay không nghĩ qua sẽ có một ngày Đông Phương gia tộc sẽ phát cuồng giết vào địa bàn mình.

    Đây còn không phải là đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là nguyên bản làm ra một ít lực lượng an bài đối phó với Đông Phương gia tộc đã hoàn toàn mất đi hiệu dụng, người của Đông Phương gia tộc đột nhiên đều trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, đặc biệt là cảnh giới Thiên Anh.

    Đây là hoàn toàn có thể quyết định kết quả chiến đấu cao tầng, bọn họ bên này một đường lao tới, chiến tuyến Bắc Minh gia tộc liên tiếp tan tác.

    ...

    Cùng lúc đó, Vũ Châu Lý gia cũng bộc phát ra đội hình cực mạnh từ trước đến nay, gia chủ Lý gia Lý Pháp, thủ tịch thái thượng trưởng lão Lý Chấn Nam tự mình dẫn theo đại quân giết vào Đông Thắng Thần Châu, Thất Âm Thần Cung.

    Lý gia đột nhiên xuất hiện một nhóm có thể bày trận, hơn nữa lực lượng vượt quá tưởng tượng, điên cuồng tới cực điểm, quả thực không tiếc bất luận tổn thất, hoàn toàn muốn triệt để tiêu diệt Thất Âm Thần Cung.

    Trừ bọn họ ra, mười ba thế lực ở giải đất hỗn loạn tam giác cũng được thuê, dẫn theo quân đội toàn lực tập kích địa bàn Phù Văn Tông tại Phong Vân đế quốc.

    Đồng thời, đột nhiên xuất hiện một cổ lực lượng cường đại, một đường giết nhập vào Phù Văn Tông.

    Chương 1235: Trung Châu lục kiệt.

    Loại tông phái có trình độ này, ban đầu gặp phải chiến đấu, cũng đều ngay ngắn rõ ràng, ít nhất đều là môn phái có được nội tình vạn năm, làm sao sẽ sợ chuyện đột kích, nhưng rất nhanh những gia tộc, môn phái này lại phát hiện chuyện không thích hợp.

    Mà lúc này, trong Song Long thành Nam Hoang Nam Chiêm Bộ Châu, lại vô cùng náo nhiệt.

    Lúc này chỉ thấy Bàn Tử đứng ở trên bầu trời Song Long thành, trong một trận pháp thật lớn, vỗ vỗ cái bụng tròn vo của chính mình nhìn quanh bốn phía.

    - Đến...

    Đến...

    Đến, đừng giả bộ rụt rè nữa, mặt mũi tính cái gì, mặt mũi có quan trọng bằng đột phá sao?

    Nơi này ta có Phá Thiên Đan có thể trực tiếp đột phá đến Thiên Anh, cho dù ngươi có sĩ diện, chẳng lẽ không suy nghĩ cho hài tử của chính mình sao?

    - Không nên nhìn, không nên nghĩ, mau tới đây tham gia đấu giá hội đi, Đạo Đan ở đây tùy tiện đều có, thứ tốt ở đây tùy ý có thể thấy được, thậm chí có thể dự định đan dược, Đạo Đan trung phẩm đều có bán đấu giá, thấy viên đan dược trong tay ta không?

    Tục Mệnh Đan Đạo Đan trung phẩm, chính tay gia chủ Đông Phương Suất của Đông Phương gia tộc luyện chế, vật hay giá rẻ!

    - Đừng ngây ngốc tại đây, có bằng hữu tốt thân nhân gì mau mau thông báo một chút, cơ hội ngàn năm có một ở chỗ này, mau mang thứ tốt đến, dược liệu quý trọng, bảo vật di tích đều có thể trao đổi...

    Thỉnh thoảng trong tay Bàn Tử xuất hiện một ít đan dược, trận pháp này đưa hình tượng hắn đồng thời truyền khắp toàn bộ Nam Hoang, đây là trận pháp Lý Dật Phong bố trí, có thể khiến mỗi cách nghìn dặm trên bầu trời Nam Hoang đều thấy được hư ảnh của Bàn Tử.

    Mỗi câu nói của hắn cũng đều vang vọng toàn bộ Nam Hoang, cho dù tại xung quanh yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, liên quân của Bắc Minh gia tộc, cũng đều có hư ảnh của Bàn Tử rống lên.

    Bầu trời Trung Nguyên có vô số đạo thần niệm tra xét, đợi, cố đợi.

    Cùng có một ít người đã tới, trốn ở xung quanh nhìn, rất nhanh bị tiếng thét của Bàn Tử hấp dẫn, bởi vì Bàn Tử không thể tùy tiện hét to như vậy, đan dược hắn lấy ra chính là hàng thật giá thật.

    - Bàn Tử, viên Ly Hỏa Đan này ta muốn, bao nhiêu tinh khuyết nguyên đan?

    - Bàn Tử.

    Phá Thiên Đan ngươi vừa lấy ra có mấy thành nắm chắc đột phá Thiên Anh?

    Đã có không ít người bay qua nói với Bàn Tử như vậy, không có gì thực tế, quan trọng hơn lợi ích của chính mình, cho dù bọn họ chỉ là người của các thế lực phái tới quan sát, hoặc là một ít tán tu cường đại, hoặc là người của Trung Châu, Linh Sơn phái tới, đều bị đám người bên này hấp dẫn.

    Có một ít người đã nghe được đấu giá các loại đan dược, đều đã bay xuống dưới.

    Những người có thể đến đây lần này, yếu nhất đều có tu vi Thiên Anh, người cường đại khắp nơi đều có thể thấy được.

    - Trình gia rốt cuộc muốn làm gì.

    Lúc này, dĩ nhiên bọn họ còn tổ chức đấu giá hội?

    - Ai biết được, đi, xuống dưới xem...

    Trong đại quân Bà La Đa Thần Miếu, trên một đạo đài làm bằng Đạo Khí hạ phẩm, Vũ Thân Vương cũng đang nhìn về phương hướng Song Long thành, cách hắn vài trăm dặm có một hư ảnh do Bàn Tử sử dụng trận pháp truyền ra, đang cố sức hô hào.

    Vũ Thân Vương đứng ở nơi nào, cau mày, một cảm giác không tốt bao phủ, giống như quá khứ.

    Khiến hắn có một cảm giác thật muốn chạy trốn.

    Nhưng hắn nhìn đại quân Bà La Đa Thần Miếu xung quanh, nhìn đại quân yêu tộc này, hắn lại cảm giác ý niệm trong đầu có chút hoang đường, lẽ nào thực sự bị rắn cắn một lần, lần này mình lại đa nghi sao?

    Hừ, mặc kệ thế nào.

    Chính mình thật sự muốn nhìn rốt cuộc Trình Cung có thể làm ra cái dạng gì, chính mình tọa sơn quan hổ đấu, cho dù có chuyện gì cũng không dính dáng đến trên người mình, có gì đáng sợ...

    Lúc này, chỗ sâu trong bầu trời cũng đồng dạng giấu trong không gian bí cảnh ở hư không, có bốn người thanh niên đang quan tâm tất cả ở đây.

    - Thiên hạ to lớn thật đúng là không thiếu cái lạ, nguyên bản chỉ nghĩ đến xem Côn Bằng thái tử kia làm sao, không nghĩ tới Trình Cung này có thể thần kỳ thế, xem ra muốn nhìn kịch vui còn phải chờ máy canh giờ nữa.

    Thiếu niên mặc y phục liên minh Liệp Yêu Giả, mặt dài cằm nhọn, sắc mặt trắng nõn lạnh lùng nhìn tất cả trên Nam Hoang, cao cao tại thượng nói.

    - Thiên Ngữ, lúc ta tiến vào Linh Sơn lịch lãm, ngươi cùng Đường Hạo Nhiên đã đi ra, hôm nay vừa lúc mọi người gặp lại, không bằng chúng ta đến chơi đùa.

    Mặt khác, có một người thanh niên toàn thân ma khí lượn lờ nói với người thanh niên mặc y phục liên minh Liệp Yêu Giả, tuy rằng hắn nói với Thiên Ngữ, nhưng ánh mắt lại nhìn sang một nữ tử bên cạnh.

    Tươi mát thoát tục, tuy rằng bộ dáng không tính là dung nhan tuyệt thế, nhưng càng nhìn lại càng cảm giác thấy xinh đẹp, thuộc về loại nữ tử vừa nhìn chẳng thấy, càng nhìn càng xinh.

    Lúc này nàng ta đang hiếu kỳ nhìn đang dược trong tay Bàn Tử, dường như đang tự hỏi cái gì.

    - Uyển Uyển, đây là lá trà ta ngắt từ Chính Khí Sơn trên Linh Sơn, do tổ sư Chính Khí Tông ta tốn ba nghìn năm mới trồng được, ngàn năm dựng dục, ngàn năm lớn lên, uống một chén có thể thanh tâm ngưng thần, gạt bỏ tâm ma, duyên thọ trăm năm.

    Nghe vị thiếu tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông này nhắc đến tên mình, khóe miệng Đường Hạo Nhiên mang theo chính khí toàn thân hiện lên một tia ý cười khinh thường, chỉ biết chém chém giết giết, Nhạc Uyển Uyển này là cháu cưng của lão tổ tông đan sư liên minh, hiện tại bản thân đã trải qua Thiên Anh đỉnh phong, có lực lượng trùng kích cảnh giới Thuần Dương, bản thân càng là Đại sư đan đạo cấp bảy trẻ tuổi nhất trong đan sư liên minh, người thừa kế tương lai của Đan Sư liên minh, Hách Liên Thiên Long nghĩ bằng vào việc chém chém giết giết biểu hiện chính mình trước mặt nàng, đã biết chuyện có thể gây phản tác dụng.

    - Hừ!

    Thiên Ngữ hừ lạnh một tiếng, ghé mắt nhìn thoáng qua Hách Liên Thiên Long:

    - Ngươi nên tỉnh mộng đi!

    Đừng tưởng rằng mạnh mẽ đạt được cảnh giới Thuần Dương thì có tư cách đứng một chỗ cùng chúng ta, so với đại ca Hách Liên Thiên Tôn của ngươi, ngươi còn kém quá xa, hơn nữa lần này nghe nói Thiết Thiên Chuy của Luyện Khí Sư liên minh, Vạn Ngạo của Tứ Phương Lâu cũng đều chạy trở về, nếu như ca ca ngươi có thể vội vàng trở về, Trung Châu lục kiệt chúng ta có thể tề tụ, trước khi kế thừa thế lực của chính mình, cũng có thể phân ra cao thấp một chút, về phần ngươi, chờ khi nào ngươi có tư cách kế thừa Nguyên Thủy Ma Tông rồi nói đi.

    - Thiên Ngữ...

    Ngươi...

    Hách Liên Thiên Long mạnh mẽ đứng lên, lực lượng mạnh mẽ ầm ầm bạo phát, giống như muốn ra tay.

    - Đây là không gian mật cảnh của ta, ngươi muốn làm gì?

    Hoàng Hạo Nhiên lạnh lùng nhìn về phía Hách Liên Thiên Long.

    Hai người Hoàng Hạo Nhiên, Thiên Ngữ đồng thời nhìn về phía Hách Liên Thiên Long, khí thế Hách Liên Thiên Long thoáng chốc nhụt xuống, hắn không tiếc tất cả đột phá Thuần Dương trong Linh Sơn, nguyên bản hùng tâm bừng bừng, lại không nghĩ tới khi đối mặt hai ngươi này vẫn có áp lực vô cùng như trước...

    Chương 1236: Cửu Châu chiến hỏa, đánh sào huyệt ngươi.

    - Thật có ý tứ, thật sự là đan dược do hắn luyện chế sao, các ngươi đánh kệ các ngươi, ta rất có hứng thú đối với đan dược này, ta đi vào đấu giá hội xem!

    Nhạc Uyển Uyển một mực nhìn chằm chằm đan dược trong tay Bàn Tử, đối với ba người lúc sáng lúc tối phân tranh tình nhân vì nàng, nàng lại hồn nhiên không để ý, lúc này trực tiếp cất bước, chớp mắt người đã xé rách không gian tiến vào Song Long thành.

    - Ở đây dĩ nhiên có đan dược có thể khiến Uyển Uyển để mắt, Uyển Uyển thích cái gì, ta mua cho nàng.

    Nếu không phải thế lực Trung Châu chúng ta không được nhúng ta tranh đoạt Cửu Châu đại địa, cho dù tặng Nam Chiêm Bộ Châu này cho nàng cũng không thành vấn đề gì.

    Thiên Ngữ cười lớn bước theo.

    - Mẹ nó, ngươi nghĩ ngươi là ai, chém gió, ngươi cứ chém đi, Uyển Uyển chờ ta một chút, kỳ thực ở chỗ ta có một viên đan dược lấy được từ trong di tích cổ...

    Hách Thiên Long cũng chạy theo.

    Hoàng Hạo Nhiên nhìn thoáng qua Nhạc Uyển Uyển, không nhúc nhích chén trà kia, đầu có chút đau, nhíu nhíu mày, nếu như có thể cưới được Nhạc Uyển Uyển này, tương lại sẽ kiếm được rất nhiều chỗ tốt, bất quá Nhạc Uyển Uyển này trừ hứng thú với luyện đan ra không còn gì hứng thú, đau đầu a.

    Trong lòng Hoàng Hạo Nhiên nghĩ, cũng cất bước đi theo, tuy rằng không muốn truy cầu giống như Hách Liên Thiên Long, Thiên Ngữ, nhưng cũng không thể không đi theo...

    Lúc này toàn bộ Nam Hoang phi thường náo nhiệt, đan dược của Trình Cung đủ để cho bất luận kẻ nào động tâm, vô số người tiến vào Song Long thành.

    Lúc này, trong không gian bí cảnh của yêu tộc, đám người Côn Bằng thái tử đang nhìn tất cả diễn ra bên ngoài, đối với tu vi của bọn họ lúc này, chỉ cầnai có thể ngăn trở, tất cả bên ngoài, cho dù cách xa nghìn dặm cũng đều như hiện ra trước mắt.

    - Rốt cuộc bọn họ biểu diễn cái gì?

    Bắc Minh Tượng Xuyên vô cùng khó hiểu, đến lúc nào rồi bọn họ còn có tâm tình làm đấu giá hội, còn giao dịch cái gì, lẽ nào bọn họ không biết tai vạ đến nơi rồi sao?

    Tần Chính suy nghĩ nửa ngày mới nói:

    - Lẽ nào bọn họ muốn liên hệ một ít người hỗ trợ, nhưng loại chuyện này ai dám đi nhúng tay đây?

    - Ta xem bọn hắn chỉ phô trương thanh thế mà thôi, mặc kệ hắn muốn làm gì đi nữa, kết quả đều như nhau!

    Đại Tế Ti tự tin nói.

    Tông chủ Phù Văn Tông Khôn Văn nói:

    - Ta xem căn bản không cần phải chờ đợi nữa, hiện tại có thể ra tay được rồi, hà tất phải đợi tới khi nào mới ra tay được?

    - Chờ!

    Tuy rằng Côn Bằng thái tử trẻ tuổi nhất, nhưng lúc này mọi người đều lấy hắn làm trung tâm, bởi vì hắn đủ mạnh, thế lực phía sau của hắn đủ cường đại, đơn giản là như vậy.

    Côn Bằng thái tử nhắm mắt dưỡng thần ở chỗ kia chỉ nói một chữ, sau đó không quan tâm tất cả xảy ra bên ngoài.

    Vài chục năm qua, ngoại trừ không ngừng chiến đấu đề cao thực lực, Côn Bằng Đại Đế cũng đang không ngừng tôi luyên tâm tính cho Côn Bằng Thái Tử, để hắn có một viên đạo tâm kiên định, độc nhất vô nhị, trong thiên địa không còn gì khác.

    Nếu như chính mình cũng không tin tưởng mình, đạo tâm không đủ kiên cố, làm sao có thể trùng kích đại đạo.

    Bên ngoài là ước định trăm ngày, nhưng Côn Bằng Thái Tử cũng đã trải qua vài chục năm đau khổ, cuối cùng tham gia chiến tranh ở U Minh Tuyệt Vực, hơn nữa còn không giống người thanh niên bình thường tham chiến, có được người bảo vệ đi thể nghiệm một chút cảm giác chiến trường, còn hắn là chân chính chiến đấu sinh tử.

    Bản thân hắn hiên nay đã hoàn toàn có thể không bị những ngoại lực này ảnh hưởng, Trình Cung nguyện ý làm cái gì cứ làm, tới thời gian hắn sẽ hành động.

    Hắn có tự tin, bản thân hắn ở chỗ này cũng là một loại áp lực cực lớn, hắn tự tin chính mình đủ mạnh, như vậy là đủ rồi.

    Một ngày cuối cùng của ước chiến trăm ngày chỉ còn mấy canh giờ nữa, tu luyện vài chục năm tại thời gian mật cảnh đều có thể vượt qua, vài canh giờ này tự nhiên hắn chờ được, hắn sẽ để người của Cửu Châu đại địa nhìn, nếu như Trình Cung dám xuất hiện, hắn sẽ dẫm nát dưới chân, nếu như hắn không dám xuất hiện, cho dù trốn ở Thiên Cung Thần Điện, hoặc là ở Đông Phương gia tộc che chở sống được, cũng muốn để hắn vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên.

    Cho nên Côn Bằng thái tử phải đợi, Côn Bằng thái tử đang đợi, những người khác cũng có thể chờ đợi.

    Sau khi nói vài câu, mọi người đều rất buồn chán, cũng không nói gì nữa, tình huống của bọn họ, cũng đã liệu trước bọn họ không có khả năng tùy ý nói chuyện phiến, cũng không làm bộ khách khí, mọi người thỏa hiệp tốt lợi ích, phân phối được rồi, cũng không nói nhảm nhiều, cả đám yên tĩnh không nói gì.

    - Ngươi...

    Ngươi nói cái gì, oanh...

    Đột nhiên, tất cả đều kinh ngạc, chỉ thấy Đại Tế Ti ầm ầm đứng bật lên, lực lượng dâng trào khó có thể khống chế, trong nháy mắt phá hủy tất cả những thứ xung quanh hắn.

    Xung quanh thân thể Tần Chích, Khôn Văn, Bắc Minh Tượng Xuyện lập tức bạo phát lực lượng, ngăn chặn lại lực lượng trùng kích cường đại của Đại Tế Ti.

    Bọn họ cũng đồng loạt nhìn về phía Đại Tế Ti, người này làm sao vậy, thần kinh cái gì?

    - Hử?

    Ngay cả Côn Bằng thái tử cũng mở hai mắt, bạo phát quang mang, kỳ quái nhìn Đại Tế Ti.

    Bọn họ đều đoán được, khẳng định Đại Tế Ti nhận được tin tức gì đó, hiện tại Côn Bằng thái tử cũng không phong bế không gian mật cảnh, tất cả mọi người đều có thể liên hệ người bên ngoài, cũng dễ cho mọi người khỏi lo lắng, có thể tùy thời liên hệ cùng người nhà mình bên ngoài.

    Bất quá, không biết là tin tức gì có thể khiến Đại Tế Ti nổi giận như vậy.

    - Buồn cười, buồn cười...

    Trên thân thể Đại Tế Ti lóe ra thần quang, giận không thể át.

    - Xảy ra chuyện gì rồi?

    Trên người Côn Bằng thái tử tỏa ra một tầng quang mang, áp chế lại khí thế tức giận bộc phát trên người Đại Tế Ti, đồng thời cũng khiến Đại Tế Ti có thể tỉnh táo một chút.

    - Tư Mã gia tộc...

    Bọn họ đều điên rồi, dĩ nhiên trong thời gian này toàn lực liều lĩnh tập kích thần miếu của chúng ta, thậm chí tập thích tổng bộ thần miếu, hiện tại phạm vi ngàn dặm bên ngoài thần miếu đã bị san bằng, ghê tởm...

    Đại Tế Ti căm hận nói.

    - Không thể nào, trừ khi Tư Mã gia tộc điên rồi, bằng không làm sao bọn họ dám làm như vậy?

    - Cho dù các ngươi triệu tập một nhóm tinh nhuệ đến Nam Chiêm Bộ Châu, Bà La Đa Thần Miếu cũng không phải Tư Mã gia tộc có khả năng so sánh.

    - Bọn họ đang làm gì, lẽ nào...

    Mọi người đều đang suy đoán, rất tự nhiên liên tưởng đến Đan Sư liên minh, lẽ nào bọn họ nhúng tay hay sao?

    - Hiện tại ta lập tức chạy về Bà La Đa Thần Miếu!

    Tình huống xa xa không xong so với tưởng tượng, Đại Tế Ti không dám làm lỡ, nói một tiếng xong không đợi Côn Bằng thái tử nói cái gì, hỏi cái gì, hắn đã nháy mắt xé rách hư không rời đi, sau đó trực tiếp mở cánh cửa không gian mang theo rất nhiều đại quân Bà La Đa Châu trở về.

    - Tư Mã gia tộc không điên, mà khẳng định phía sau có chuyện gì.

    Tần Chích suy đoán nói.

    Chương 1237: Cửu Châu chiến hỏa, đánh sào huyệt ngươi (hạ).

    - Đúng vậy, chỉ là có người đi, có một số việc phải suy tính lại.

    Bắc Minh Tượng Xuyên vừa được phân đến ít lợi ích nhất, lúc này hai mắt sáng ngời.

    - Không tốt rồi, gia chủ, Đông Phương gia tộc đã liên tiếp đánh vỡ mười ba tòa Đại Thành của chúng ta, phá rớt phòng ngự vòng ngoài, giết vào trung tâm gia tộc, thái thượng trưởng lão tổn thất vượt quá ba thành, có mười ba gia tộc cỡ trung bị diệt...

    Nhưng vào lúc này, một tộc nhân Bắc Minh gia tộc vọt đến, rống lớn nói.

    Nguyên bản Bắc Minh Tượng Xuyên đang hưng phấn vì Đại Tế Ti rời đi, nhất thời ngây ngốc tại chỗ, trong nháy mắt cũng không biết chuyện gì xảy ra, sau một khắc mới mạnh mẽ nắm vào vai tên thái thượng trưởng lão kia.

    - Ngươi nói cái gì, mươi ba tòa đại thành?

    Làm sao có khả năng ngắn như vậy đã thất thủ?

    Thái thượng trưởng lão tổn thất hơn ba thành, mười ba gia tộc cỡ trung bị diệt?

    Làm sao có thể?

    Đông Phương gia tộc làm sao có khả năng cường đại như vậy?

    Tên thái thượng trưởng lão kia đều nhanh khóc rồi, bởi vì trong những gia tộc cỡ trung kia có một gia tộc là gia tộc hắn, hắn cũng không phải trực hệ của Bắc Minh gia tộc, nhưng được ban thưởng họ Bắc Minh, lúc này mang theo tiếng khóc nức nở nói:

    - Thực sự, thực sự Đông Phương gia tộc cũng điên rồi, bọn họ muốn đánh một trận chiến quyết tử với chúng ta, gia tộc đã không thể ngăn nổi rồi, thực sự không thể ngăn nổi, gia chủ...

    - Đi!

    Không hề nghĩ lợi lộc, muốn lợi có ích gì?

    Hiện tại gia tộc xảy ra vấn đề, Bắc Minh tượng xuyên cũng không có bất kỳ tâm tư gì, mang theo tên thái thượng trưởng lão kia, trực tiếp liền xông ra ngoài.

    Vừa rồi Đại Tế Ti đi, trong lòng Bắc Minh Tượng Xuyên, Tần Chích, Khôn Văn đều nhiều ít nhìn có chút hả hê, tại bọn họ xem ra Nam Chiêm Bộ Châu đã giống như miếng thịt trong miệng, còn kém chút đã nuốt vào bụng, hiện tại thiếu một người sẽ nhiều thêm một phần, nhưng lúc này bọn họ lại không nói một lời, trong lòng đều có một loại cảm giác không ổn.

    - Cung chủ, Vũ Châu Lý gia giết vào Đông Thắng Thần Châu rồi, Thất Âm Thần Cung ta đã mất đi một phần ba địa bàn, nơi chiến lược trọng yếu đều bị chiếm lĩnh, thủ tịch thái thượng trưởng lão bị đánh chết...

    Nhưng vào lúc này, người của Thái Âm Cầm Cung cũng cuống quít chạy ào đến, một hơi thở nói liên tiếp tin tức càng thêm kinh người.

    Đầu Tần Chích ông một cái, toàn thân thiếu chút nữa té xíu, một câu cũng không hề nói, đã mang theo người xông ra ngoài.

    Đại Tế Ti, Bắc Minh Tượng Xuyên, Tần Chích liên tiếp xông ra ngoài, phòng khách chỉ còn lại Côn Bằng thái tử và Khôn Văn.

    Côn Bằng thái tử mạnh mẽ đứng dậy, loại thời gian này kẻ ngu si đều biết đây là do đám người Trình Cung làm ra.

    - Điên rồi, bọn họ đều điên rồi, cho dù như vậy, lẽ nào bọn họ có thể cho rằng có thể cứu được Nam Chiêm Bộ Châu, có thể giữ được Nam Chiêm Bộ Châu sao?

    Trong miệng Khôn Văn không ngừng nói vậy, trong lòng lại âm thầm may mắn, cũng may bọn họ không còn lực lượng khác để tập kích Phù Văn Tông.

    - Tông chủ, đám người ở Hỗn Loạn Tam Giác điên rồi, liên hiệp một đám kinh khủng giết vào Phù Văn Tông, nội bộ Phù Văn Tông tổn thất thảm trọng...

    Không đợi Khôn Văn kịp vui mừng, người của hắn cũng vọt đến.

    Kỳ thực lúc người này phi vào, trái tim Khôn Văn cũng nhảy bang bang, vừa rồi Đại Tế Ti trực tiếp nổi giật bất chấp tất cả khơi mào, hay là Tần Chích, Bắc Minh Tượng Xuyên đều là ví dụ, đây khẳng định không phải là chuyện tốt gì.

    Quả nhiên...

    - Điều đó không có khả năng, bọn họ không nên dẫn người tập kích Phù Văn Tông của ta, trừ phi Thiên Cung Thần Điện xuất động, được rồi, khẳng định là Thiên Cung Thần Điện ngụy trang...

    - Không phải, thực sự không phải.

    Tông chủ, chính là đám người ở Hỗn Loạn Tam Giác, không biết bọn họ bị bệnh điên gì.

    Còn có một cổ lực lượng trước giờ chúng ta vẫn lưu ý đến, chiếm giữ tại Bắc Câu Lô Châu, còn thôn phệ địa bàn Bắc Câu Lô Châu, tông chủ, người mau chạy về đi, hiện tại trong tông tổn thất thảm trọng, có ba vị thái thượng trưởng lão vàcùng hai mươi mấy vị trưởng lão, còn có trên vạn đệ tử bên ngoài đều đã bị giết...

    Nguyên bản Khôn Văn còn kích động, không tin tất cả điều này, nhưng sau một khắc hắn thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, lần này tổn thất quá lớn, đến sắc mặt hắn đều xám ngắt.

    Cho dù thế nào hắn cũng biết, thời gian này làm gì mới là quan trọng, cũng biết tuyệt đối đây không phải nói giỡn.

    Oanh!

    Khôn Văn cũng không nghi vấn nữa, trực tiếp phóng lên trời cao, mang theo người Phù Văn Tông chạy về.

    Trong đại điện vắng vẻ, chỉ còn lại một mình Côn Bằng thái tử, thậm chí ngay cả cơ hội nói, Côn Bằng thái tử cũng không có, đương nhiên Côn Bằng thái tử cũng không muốn nói gì.

    Ánh mắt hắn nhìn về phía phương hướng Song Long Thành, Côn Bằng thái tử ngưng mắt nhìn Song Long thành đang phi thường náo nhiệt.

    Trình Cung, đây là kế sách phản kích của ngươi sao?

    Ngươi thực sự cho rằng như vậy có thể được sao?

    Ta phải giết ngươi, ai đều không thể ngăn cản được, ta muốn vấn Đạo, trở thành đại đế yêu tộc sẽ trải qua một bước dẫm lên thi thể ngươi.

    Ta đang đợi ngươi, mặc cho ngươi có muôn vàn tính toán, tất cả kế sách, ta xem ngươi làm sao chống lại ta được.

    Côn Bằng thái tử chậm rãi ngồi xuống, lần thứ hai nhắm mắt.

    Thế lực khác sợ bị tập kích, yêu tộc không sợ, bởi vì yêu tộc cũng đủ cường địa, lúc này tâm Côn Bằng thái tử vững như bàn thạch, coi như nói cho hắn biết lúc này yêu tộc bị hủy diệt, trong mắt hắn cũng chỉ có một địch nhân, Trình Cung.

    Lúc này, bất luận người còn đang ở không trung, hay đã tiến vào Song Long thành đều phát hiện sự biến hóa tại yêu tộc liên minh.

    Đội ngũ của bốn thế lực lớn Ba La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc đều mở cánh cửa không gian vội vã rời đi.

    - Chuyện gì xảy ra, xảy ra chuyện gì?

    - Vì sao đi hết rồi, xem ra đi rất vội vàng!

    - Tin tức mới nhất, tin tức mới nhất, Tứ Phương Lâu có tin tức mới nhất, Trình đại thiếu ra tay rồi, muốn mua tin tức mới nhất mời lập tức qua đây...

    Rất nhanh tin tức Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc bị tập kích lập tức truyền ra, loại tin tức này Tứ Phương Lâu cũng không dự định thực sự kiếm tiền, chỉ cố ý truyền ra.

    Những người này làm sao cũng không nghĩ tới, Trình Cung sẽ có chiêu thức ấy, hơn nữa còn thực sự làm được, trong nháy mắt đã tan rã liên minh yêu tộc.

    - Lợi hại, thật sự quá mức lợi hại, một câu nói dĩ nhiên có thể để nội bộ bốn thế lực lớn gần như tan rã, quá mạnh mẽ.

    - Cường thịnh hơn nữa cũng có ích lợi gì, không phải yêu tộc vẫn còn tại đây sao?

    Yêu tộc mới là phiền toái nhất.

    - Ngươi xem đi, khẳng định Trình đại thiếu có biện pháp.

    - Ta cũng không tin, hắn có biện pháp nào, yêu tộc thế đại, hiện nay đã hoàn toàn xứng đáng là thế lực đệ nhất trong toàn bộ cửu châu.

    Trình gia bên này bị các thế lực lớn kiềm chế, hắn dựa vào cái gì để đối kháng cùng yêu tộc?

    - Không tin, chúng ta đánh cược?

    - Cược thì cược!

    Chương 1238: Khai đổ, nhiếp cầm Địa Mạch Hỏa Long.

    Một đám người nói đủ mọi thứ, nhưng trong bất trị bất giác, đã có một ít người bắt đầu chống đỡ Trình Cung, chí ít trong suy đoán phân tích của bọn họ, có thể làm được bước này, hẳn là Trình Cung sẽ không thể không có một chút chuẩn bị, hẳn là sẽ không phải không có một điểm năng lực phản kháng.

    Đinh...

    Đinh...

    Đột nhiên, có tiến kim thiết vang lên, vong vòng toàn bộ Nam Hoang đại địa, âm thanh này khiến tất cả người tu chân đều bị chấn động, nhưng hết lần này tới lần khác người thế tục lại không chịu nổi, tu vi dưới nhân anh kỳ căn bản không thể nghe được.

    - Chuyện gì xảy ra, ai điên vậy?

    - Đánh thiết sao?

    Âm thanh gì vậy?

    - Hư!

    Kháo, không có kiến tức thì ít nói đi, mẹ nó, đây rõ ràng là chiêu số luyện khí sư liên minh thích dùng nhất.

    Mọi người đồng thời nhìn về phía không trung, chỉ thấy giữa phương hướng Song Long thành cùng đại quân yêu tộc có một người đứng thẳng trong không trung, tuy rằng hắn chỉ cao ba thước, theo lý trên nghìn trượng cao hẳn là nhỏ bé không đáng kể, nhưng lúc này mọi người chỉ cần dựa vào mắt thường là có thể thấy hắn, giống như hắn ngay tại trước mắt chính mình.

    Đây đã siêu việt phạm vị bình thường của thần thông, để không ít người níu lưỡi, thân thể cao to, nửa người trên, màu da như đồng, tuổi tác thoạt nhìn không lớn, nhưng vẻ mặt lại từng trải, hai tay cầm hai thanh thiết trùy thật lớn đang hài lòng nhìn phía dưới, bộ dáng cộc lốc cười khúc khích.

    - Thiết Thiên Chuy!

    Nhưng người nhận thức hắn lại không cho rằng hắn rất ngốc, người thừa kế đệ nhất của Luyện Khí Sư liên minh, ai dám nói hắn ngốc, sau này sẽ không cần luyện chế pháp bảo rồi.

    Thiết Thiên Chuy đột nhiên xuất hiện, ngay cả Côn Bằng thái tử trong không gian mật cảnh cũng mở hai mắt, hiếu kỳ nhìn qua.

    - Thằng ngốc đã trở về, cầm hai cây búa hỏng đập loạn khắp nơi, hắn muốn làm gì?

    Lúc này Thiên Ngữ đang ở trong một phòng lớn tại đấu giá hội Song Long thành.

    - Thù đại ca đã cứu ta!

    Nhạc Uyển Uyển vẫn không ra sao, chỉ quan tâm đan dược trong đấu giá hội đột nhiên mở miệng.

    Bá!

    Nhiệt độ trong phòng thoáng cái giảm xuống, trong lòng Hách Thiên Long cùng Đường Hạo Nhiên lại vô cùng hài lòng, ánh mắt nhìn về phía Thiên Ngữ cũng cực kỳ cổ quái, bởi vì bọn họ nén cười rất khổ.

    Thiên Ngữ bị chọc tới sắc mặt không tốt, vội vàng giải thích nói:

    - Ta rất quen Thiết huynh, đều là Trung Châu lục kiệt, chúng ta có thói quen nói đùa với nhau vậy.

    Ánh mắt Nhạc Uyển Uyển như trước vẫn nhìn đan dược trong đấu giá hội, chưa từng nhìn bầu trời, câu nói vừa rồi, thật giống như nhỡ miệng nói ra.

    - Ha ha...

    Chú ý, Trình Cung cùng Côn Bằng thái tử khai chiến, hiện tại ta ở chỗ này đánh cuộc, bất luận kẻ nào muốn đánh cuộc đều có thể đến chỗ ta đây, nhỏ là một viên tinh huyết nguyên đan, lớn là Đạo Khí thượng phẩm, chỉ cần ai dám đánh cuộc ta đều dám thu.

    Hiện tại bắt đầu, đặt Côn Bằng thái tử thắng, một bồi một, đặt Trình Cung thắng, một bồi mười, đến đây đi, cầm hết tất cả thứ tốt đến đây đặt cược đi.

    Thiến Thiên Chuy đang đứng ở không trung, hắn rất hài lòng đối với hiệu quả mình chế tạo ra, lúc này cười ha ha lớn tiếng nói.

    Ách...

    Tất cả mọi người ngây ngẩn cả, người này đang làm cái gì, sao lại giống như nói giỡn đây?

    - Kháo, đoạt mối làm ăn của lão tử...

    Bàn Tử rất không vui nhìn Thiết Thiên Chuy.

    Không có âm thanh, không ai nói thêm cái gì, nhưng là không có ai đi ra đặt thứ gì.

    Bí mật truyền âm nói chuyện với nhau, người có thể tới nơi này xem trận chiến, không có người nào là người bình thường tại Nam Chiêm Bộ Châu, cho dù tán tu cũng đều là người nổi tiếng, ngay từ đầu cho dù có người không biết Thiết Thiên Chuy là ai, nhưng bên cạnh chung quy sẽ có người nói cho biết.

    Biết hắn là ai cũng không nói thêm cái gì, nhưng cảm giác hắn không có tính chân thật.

    Đinh...

    Đinh...

    - Làm gì?

    Đến đây, đến a!

    Thiết Thiên Chuy rất là không vui, lần thứ hai đập thiết chuy trong tay chính mình.

    - Hừ, làm vậy có người đến mới là lạ...

    Đúng lúc này, một người xuất hiện bên cạnh Thiết Thiên Chuy, hai người đứng thẳng song song tại không trung, sau lưng người này đeo trường kiếm, khí thế áp người, ngạo nghễ đứng sừng sững trong không trung.

    Nói Thiết Thiên Chuy xong, ánh mắt người này nhìn Côn Bằng thái tử, trong mắt chớp động tinh mạng, một cổ kiếm ý cường đại nháy mắt đánh vào không gian mật cảnh của Yêu Tộc.

    - Hừ, Vạn Ngạo, hiện tại bản thái tử không có tâm tình đùa giỡn với ngươi, cút sang một bên đi!

    Côn Bằng thái tử mạnh mẽ mở hai mắt, trong mắt bắn ra tinh quang, trực tiếp xuyên thủng cổ kiếm ý cường đại này của Vạn Ngạo, sau đó lại nhắm mắt không nói.

    Vạn Ngạo hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía dưới.

    - Tứ Phương Lâu, Vạn Ngạo, tứ phương thông thiên địa, tài có thể ngự quỷ thần, người của Tứ Phương Lâu đảm bảo, hiện tại các ngươi có thể đánh cuộc rồi.

    Vạn Ngạo nói, khoát tay, trong bầu trời có một đồng tiền thật lớn bay lên, đồng điền này là một bộ phận của chí bảo trấn lâu Tứ Phương Lâu, cũng là một loại tiêu chí đại biểu cho Lâu Chủ, hiện nay vừa bay ra bầu trời Nam Hoang, hoàn toàn bị một mảnh kim quang bao phủ, sau đó kim quang thu hồi, đồng tiền của Tứ Phương lâu kia liền phiêu phù ở bầu trời.

    - Người của Tứ Phương Lâu đảm bảo, Tứ Phương Lâu dĩ nhiên bắt đầu tham gia giao dịch rồi, thật tốt quá.

    - Ha ha, nhanh đặt cược đi, lần này chính là cơ hội tốt để phát tài.

    - Ở chỗ ta có Đạo Khí hạ phẩm...

    Vừa rồi Thiết Thiên Chuy nói, tất cả mọi người cho rằng hắn nói giỡn, tuy rằng không ai dám đắc tội hắn nói cái gì, nhưng không ai chăm chú nghiêm túc coi lời hắn nói.

    Nhưng lúc này Vạn Ngạo vừa mở miệng, vô số người đều ùa lên.

    - Ừm...

    Ghê tởm...

    Thiết Thiên Chuy không vui kêu lên, nhưng lúc này Vạn Ngạo đã rời đi, cũng may loại chuyện này không cần Thiết Thiên Chuy phụ trách, rất nhanh từ phía dưới đồng tiền, có không ít người của Tứ Phương Lâu đi ra từ không gian mật cảnh, bắt đầu tiếp đãi người đặt cược, mà Thiến Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo thì đã tiến vào trong không gian mật cảnh.

    Bà La Đa Thần Miếu, chiến hỏa thiêu đốt, lúc đầu Tư Mã gia tộc bị Trình Cung bức hiếp, nhưng đánh tới cuối cùng cũng liều mạng.

    Bởi vì lúc này Bà La Đa Thần Miếu đang ở thời gian yếu nhất, để ngăn cản Trình Cung, vô số người của Bà La Đa Thần Miếu vọt tới, kết quả đều bị Lô Quân Hạo đánh chết, hơn nữa Đại Tế Ti lại mang một nhóm tinh nhuệ đi rồi, hiện này Địa Mạch Hỏa Long đã từ đất ngầm bốc lên mặt đất, sau nhiều phen đả kích, Bà La Đa Thần Miếu đã ở thời kỳ suy yếu nhất.

    Lúc này, chỉ thấy giữa không trung có hai con hỏa long cuồn cuộn, thân thể to lớn đốt hồng chân không, Trình Cung thì không ngừng lấy trận pháp giúp đỡ một con trong đó, dần dần một con khác đã mất đi lực lượng phản kháng, cũng bị Trình Cung nhiếp vào trong tiểu hư đỉnh.

    - Không gian ba động, đã đến lúc trở về.

    Lô Quân Hạo đột nhiên nhíu mày, sau đó khoát tay, một đạo lực lượng ầm ầm bộc pháp, oanh kích vào trong hư không, khiến hư không rung động không ngừng.

    Chương 1239: Cướp đoạt xong chạy trốn, Vũ Thân Vương cầu viện.

    Mấy vạn dặm hư không quanh Bà La Đa Thần Miếu hỗn loạn không gì sánh được, căn bản không có biện pháp mở ra cánh cửa không gian, càng thêm không có biện pháp xé rách không gian.

    Nguyên bản muốn ở chỗ này mở cánh cửa không gian sau đó biến mất, lại mở ra ở mấy vạn dặm bên ngoài.

    Đại Tế Ti mang theo đại quân Bà La Đa Thần Miếu giết trở về, không có biện pháp xé rách không gian, chỉ đành vội vàng bay qua.

    Cũng may khoảng cách mấy vạn dặm đối với bọn họ mà nói, không tính quá mức xa xôi.

    - Tốt, sắp thành công rồi, ngươi cũng đừng từ chối nữa, tiến vào cho bản đại thiếu.

    Trình Cung dẫn một đạo chân hỏa đánh nhập vào khí linh trong tiểu hư đỉnh, trong nháy mắt lực lượng khí linh tăng vọt, mà nguyên bản đại trận Đẩu Chuyển Tinh Di hắn sử dụng lúc này cũng bạo phát ra uy lực lớn nhất, thần niệm cũng đồng thời bạo phát.

    Nhiều lực góp thêm, nguyên bản Địa Mạch Hỏa Long của Bà La Đa Thần Miếu còn đang cố gắng giãy dụa, trực tiếp bị nhiếp vào trong tiểu hư đỉnh, không thể giãy dụa dù chỉ một chút.

    - Trấn!

    Khi trong tiểu hư đỉnh có một cảm giác sắp bị nổ tung, hấp thu lượng khí long mạch khổng lồ, còn có địa hỏa long cũng bị Trình Cung hoàn toàn nhiếp cầm vào trong đó, nghĩ lập tức luyện hóa là không có khả năng, Trình Cung chỉ có thể tạm thời trấn áp.

    Bên này hắn vừa mới ngưng tụ trận pháp, trấn áp lực lượng trong tiểu hư đỉnh, bên kia Đại Tế Ti đã mang theo đại quân trở về.

    Những người này là tinh nhuệ chân chính của Bà La Đa Thần Điện, một bộ phận trực tiếp giết vào đối phó Tư Mã gia tộc, mặt khác, có một vạn tinh nhuệ trực tiếp cấu thành đại trận, vây lại khu vực đám người trình cung đang đứng.

    Dưới sự khống chế của mấy vị thái thượng trưởng lão cường đại, uy lực bạo phát trong nháy mắt của trận pháp này cho dù Thuần Dương Thái Tôn bình thường cũng không dám bỏ qua, đây là nội tình cường đại của thế lực lớn, tuy rằng trên trình độ nhất định Cửu Châu đại địa không cho phép Thuần Dương Thái Tôn ra tay, không được tham gia chiến đấu chém giết trong quy mô lớn, nhưng bọn hắn lấy trận pháp, số lượng cũng có thể tạm thời bộc pháp ra uy lực cùng cấp.

    - Các ngươi chậm rãi chơi đùa, bản đại thiếu không có thời gian chơi với các ngươi.

    Trình Cung nói, sau đó nói với ngoại công đã xong mọi việc, sau một khắc Lô Quân Hạo đã mang theo Trình Cung rời khỏi thần miếu Bà La Đa Thần Châu.

    Bọn họ cho rằng trong hư không có loạn lưu, gió lốc, sẽ không có biện pháp xé rách vượt qua, nhưng đâu biết rằng đó chính là do Lô Quân Hạo tạo thành, tự nhiên không thể ngăn được hắn.

    - Người đâu, ở đây không có ai?

    - Người chạy rồi!

    Đã không có Trình Cung chủ trì khống chế, lực lượng Lô Quân Hạo đưa vào, đại trận quay quanh Trình Cung cùng Lô Quân Hạo lập tức tiêu tán, người của Bà La Đa Thần Miếu xông lên thấy trống rỗng.

    - Tư...

    Mã...

    Hằng...

    Thiên...

    Lấy đi Địa Mạch Hỏa Long của ta, ta tất diệt Tư Mã gia của ngươi...

    Đại Tế Ti nhìn bao nhiêu trận pháp trong bí cảnh gần như đã bị hủy diệt triệt để, thậm chí khí tức hỏa long trong lòng đất cũng biến mất, trái tim Đại Tế Ti như đang rỉ máu.

    Dưới tình huống phẫn hận, hai mắt đều bốc lửa, lực lượng toàn thân như muốn nổ tung.

    Thấy Đại Tế Ti điên cuồng vọt tới, lúc này Tư Mã Hằng Thiên khóc không ra nước mắt.

    Hắn cũng thấy địa phương Trình Cung biến mất, lúc này hẵn nghĩ giải thích cũng không từng có cơ hội rồi.

    Hơn nữa giải thích làm sao?

    Nói là Trình Cung uy hiếp hắn phải tới?

    Liên tiếp phát sinh nhiều chuyện như vậy, hơn nữa ở trong thời gian này, cho dù ai đều biết khẳng định Trình Cung này điều khiển, ai có thể sẽ tin tưởng hắn bị bức đi, hơn nữa tới tình trạng này giải thích cũng không còn bất luận ý nghĩa gì.

    - Rút lui...

    Oanh...

    Đám người Trình Cung biến mất, Tư Mã Hằng Thiên vội vàng thông báo mọi người mau chóng lui lại, hai người va chạm cực mạnh khiến núi rừng chu vi xung quanh trăm dặm đều bị vỡ vụn.

    - Muốn chạy?

    Nằm mơ!

    Đại Tế Ti sắp điên rồi, đây là lần bị thương nặng thứ hai của Bà La Đa Thần Miếu trong mười mấy năm qua, lần trước là bị đại quân Thiên Cung Thần Điện quét ngang, làm hại bọn họ bị tổn thất cả Thuần Dương Thái Tôn, nhưng lần đó không có biện pháp.

    Sau đó lại biết Thiên Cung Thần Điện trấn thủ Tinh Không Tuyệt Vực, một trong ba đại tuyệt vực, lịch sử tồn tại hơn mười vạn năm, bọn họ cũng chỉ có thể cố nhịn mối hận đó.

    Lần trước mọi người tránh né, tị nạn, cuối cùng nhờ Linh Sơn đứng ra xây dựng lại Bà La Đa Thần Miếu, cũng chính bởi vì lần trước tổn thất quá lớn, đại thương nguyên khí, mới để Tư Mã gia tộc thừa cơ trỗi dậy.

    Nhưng lần này bị tập kích, ngay cả Địa Mạch Hỏa Long đều bị lấy đi đối phương chỉ có Tư Mã gia tộc, lần này sao có thể nhịn

    Đại Tế Ti ném tất cả lửa giận lên người Tư Mã gia tộc.

    Trong bầu trời, Vũ Thân Vương cũng quay trở về nhìn biển lửa vạn dặm và Bà La Đa Thần Miếu gần như bị hủy diệt, thật lâu hắn cũng không nói nên lời!

    Trong lòng của hắn, càng ngày lúc cảm thấy bất an.

    Đến tột cùng làm sao Tư Mã gia tộc lại dám liều mạng với Bà La Đa Thần Miếu, vì sao có thể khiến Bà La Đa Thần Miếu bị thương đến loại tình trạng này.

    Nguyên bản là một quái vật lớn, dưới loại đả kích này, khiến hắn đột nhiên có cảm giác không đáng tin cậy.

    Mà phía sau chuyện này còn có cái bóng của vị đại thiếu hoàn khố kia, nếu như tất cả đều là hắn điều khiển...

    Vũ Thân Vương càng nghĩ càng cảm giác kinh khủng, hắn cũng không tham gia chiến đấu, Đại Tế Ti dẫn đại quân gấp gáp trở về, tập hợp chỉ huy thỏa đáng, hiện nay Bà La Đa Thần Miếu đã khống chế thế cục, căn bản không cần hắn ra tay.

    Nhưng Vũ Thân Vương lại suy nghĩ rất nhiều, sắc mặt không ngừng biến hóa, rốt cuộc Vũ Thân Vương cất bước xé rách hư không, sau một khắc đã xuất hiện trên Thiên Vũ Đảo.

    Nhìn kiến trúc to nhất trong trung tâm Thiên Vũ đảo, cảm nhận được cỗ ma khí vô cùng vô tận bên trong, Vũ Thân Vương không nhịn được hít một hơi thật sâu, bình tĩnh hơi thở của mình, sau đó trực tiếp tiến vào bên trong.

    Trong đại điện to lớn, chỉ có một pho tượng cao tới ngàn mét, toàn thân tràn ngập ma khí, tựa hồ tất cả xung quanh vì ma khí này mà tồn tại.

    - Sư tôn, xin giúp đệ tử, Trình Cung kia thực sự ép ta đến không thở nổi, lần này cuộc chiến giữa hắn và Côn Bằng Thái tử kia, ta luôn cảm giác không tốt.

    Hắn có thể đi tới một bước ngày hôm nay, hiện tại đã hết sức rõ ràng, là có một tồn tại cường đại ủng hộ, lần này thắng bại hắn đều không có việc gì, nhưng đồ nhi tuyệt đối không thể cho phép hắn sống trên thế giới này, kính xin sư tôn giúp ta.

    Vũ Thân Vương nói xong, sau đó quỳ xuống, nặng nềập đầu lên nền đại điện bị ma khí lượn lờ bao quanh kia, trên trán của hắn cũng đã chảy ra máu.

    - Năm đó một tia phân thần của ta gặp ngươi, ngươi ta có duyên thầy trò, nhưng đáng tiếc ngươi tâm luyến hồng trần, cuối cùng khó nhập đại đạo, không thể kế thừa Thiên Ma Tông của ta.

    Chương 1240: Đàm luận.

    - Bây giờ Tiểu sư muội của ngươi đã được ta chân truyền, trong trẻ tuổi một đời không người nào có thể địch nổi, ta đang muốn cho nàng đi đánh giết truyền nhân Chính Khí Tông kia, để thế nhân biết lợi hại của Thiên Ma tông ta, ta sẽ để nàng tìm cơ hội giết chết Trình Cung kia.

    Lúc này, bên trên pho tượng Đại Ma Thần kia, đột nhiên truyền đến một đạo thần niệm.

    - Cảm tạ sư tôn, cảm tạ sư tôn...

    Vũ Thân Vương vừa nghe, cảm động đến rơi nước mắt, nhưng sau đó lại lo lắng nói:

    - Sau lưng Trình Cung kia có Thiên Cung thần điện, ngoại công Lô Quân Hạo của hắn trước đó cũng đã là Thuần Dương, có bọn họ...

    - Những người bây giờ còn có thể sống nhảy nhót ở Cửu Châu đại địa, không ngừng trưởng thành, sắp trở thành chủ nhân chưởng khống Cửu Châu đại địa chân này, sau lưng người nào không có chỗ dựa, không có thế lực, nhưng mỗi một đời đều có người vẫn lạc, lần này ta sẽ tiêu hao một ít lực lượng che lấp Thiên Cơ, làm cho người ta khó có thể biết bọn họ nơi nào, xảy ra chuyện gì, đến thời điểm Tiểu sư muội ngươi có thể giải quyết tất cả bọn họ, phát dương thần uy của Thiên Ma ta.

    Lúc này Vũ Thân Vương mới cảm giác yên tâm, lần thứ hai khấu tạ, hắn đã không có ngạo khí như trước đó.

    Bây giờ hắn chỉ muốn giết Trình Cung, bằng không hắn cảm giác như là một ngọn núi lớn đặt trên đỉnh đầu, còn có vô số sỉ nhục quá khứ, không có thể rửa nhục báo thù.

    Lại phải đối mặt với áp lực khổng lồ kia của Trình Cung, hắn sắp sụp đổ, cho nên mới phải van cầu vị này.

    Đối với vị này hắn cũng rất kiêng kỵ, mặc dù nói là đồ đệ của hắn, nhưng Vũ Thân Vương rất rõ ràng mục đích thực sự hắn thu mình, chính là vì giúp hắn thu thập một vài thứ, những năm này Vũ Thân Vương âm thầm vì hắn tàn sát không dưới nghìn vạn người.

    Đây cũng là vì ở hải ngoại.

    Nếu như ở Cửu Châu đại địa e sợ đã sớm không che giấu nổi.

    ...

    Thời gian từng chút từng chút trôi qua, mắt thấy chỉ còn lại nửa canh giờ, ngày hôm nay sẽ lập tức qua đi, Song Long thành và toàn bộ bầu trời Nam Hoang đều trở nên cực kỳ an tĩnh, mọi người đều nghĩ trong nửa canh giờ này sẽ có biến cố gì.

    Vô số người quan sát, người đánh bạc đều tha thiết mong chờ, đương nhiên, cũng có một ít người không hy vọng Trình Cung đánh nhau với Côn Bằng Thái tử.

    Cho rằng trận đánh này là lắm chuyện, căn bản không cần thiết.

    Cho nên bọn hắn áp trận đánh này không đánh được, những người này đang cầu khẩn.

    Mong nửa canh giờ này nhanh qua, mau nhanh qua.

    Nguyên bản không có bao nhiêu người xem trọng Trình Cung, tuy cũng cho là hắn sẽ không có chuyện gì, dù sao sau lưng của hắn có ba thế lực lớn Thiên Cung thần điện, Vũ Châu Lý gia, Đông Phương gia tộc ủng hộ, bản thân cũng có chút thế lực.

    Nhưng dù sao cũng không có biện pháp so với liên minh yêu tộc, nhưng chuyện phát triển đến mức độ này, không ngờ Trình Cung thật sự dám, cũng thật sự có thể làm cho liên minh yêu tộc gặp phải đả kích trầm trọng.

    Rất nhiều người đều cảm giác có phải Trình Cung điên rồi hay không, mà những thế lực phía sau hắn kia sao cũng điên theo hắn, không ngờ chuẩn bị đại chiến.

    Hiện tại trận đại chiến này đã bao phủ hết thảy địa phương trừ Trung Châu ra.

    Bên kia hắn đã có động tác lớn như vậy, bên này tự nhiên người khác sẽ đang suy nghĩ, hắn sẽ không dễ dàng buông tay Nam Chiêm Bộ Châu.

    Lúc này buổi đấu giá cũng đã kết thúc, bất quá người bên Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo vẫn còn bận rộn.

    Mà ở trong không gian mật cảnh của Đường Hạo Nhiên, bốn người Đường Hạo Nhiên, Nhạc Uyển Uyển, Thiên Ngữ, Hách Liên Thiên Long cũng lần thứ hai ngồi trở về.

    - Căn bản là không ai áp Trình Cung kia có thể thắng, uy phong của Côn Bằng Thái tử đúng là không kém.

    Hách Liên Thiên Long, không phải ngươi rất muốn khiêu chiến chúng ta sao, vậy trước hết ngươi đi khiêu chiến Côn Bằng Thái tử đi.

    Thiên Ngữ lạnh giọng nói.

    - Hừ!

    Hách Liên Thiên Long hừ lạnh một tiếng, nguýt Thiên Ngữ một mắt.

    Đường Hạo Nhiên thản nhiên uống trà nói:

    - Trình Cung kia có Thiên Cung thần điện ủng hộ, lại cưới nhi nữ của gia chủ Đông Phương gia tộc Đông Phương Suất, cộng với Vũ Châu Lý gia ủng hộ, nguyên bản có thể đại triển quyền cước, coi như chống lại Côn Bằng Thái tử cũng rất bình thường.

    Đáng tiếc hắn quá thích danh tiếng, quá kiêu ngạo, không chịu nổi cô quạnh, gấp gáp ra tay như vậy, kết quả bị Côn Bằng Thái tử và yêu tộc nhìn chăm chú, hiện tại dù hắn loay hoay thế nào cũng là chuyện vô bổ.

    Trận giao đấu này hắn đến thua, không đến cũng thua.

    Mặc dù không có cá cược gì, tùy ý bình luận, nhưng Đường Hạo Nhiên vẫn rất chú ý Nhạc Uyển Uyển, lại phát hiện Nhạc Uyển Uyển căn bản không chú ý bọn họ, cầm một viên Đạo đan trung phẩm và mấy viên Đạo đan hạ phẩm vừa mới mua ở buổi đấu giá xem xét, điều này khiến lòng hắn rất không thú vị.

    Ngay cả hai người Thiên Ngữ và Hách Liên Thiên Long cũng cảm giác rất vô vị, lẫn nhau đều không tiếp tục lên tiếng.

    Khoảng cách ngày hôm nay chỉ còn lại thời khắc cuối cùng, đè nén, đè nén đến khiến người ta có chút không thở nổi.

    - XXX, đến cùng đến hay không đến a!

    Lão Tử là áp hắn bị miểu sát.

    - Ngươi gấp, ta còn gấp hơn ngươi, ta cược một triệu Thuần Nguyên đan.

    - Ha ha, không đến là tốt nhất, ta cược tám trăm nghìn Thuần Nguyên đan trận ước đấu này không thể tiến hành.

    - Còn có một phút nữa, ai nói không tiến hành được.

    Nhất định có thể tiến hành, ta áp Trình Cung kia có thể kiên trì một phút sau mới bị giết.

    - Quyết chiến đỉnh cao chân chính nào có kiên trì lâu như vậy, ta liền áp Trình Cung sẽ bị đánh giết, nếu như không tỷ thí được cũng không có tổn thất gì, chỉ cần vừa so đấu ta coi như có hai trăm vạn Thuần Nguyên đan.

    - Thuần Nguyên đan tính là gì, ta cược một Đạo khí hạ phẩm.

    ...

    Rốt cục, đè nén khiến người ta cảm thấy rất khó chịu, ở phương hướng Song Long thành có mấy tán tu mạnh mẽ mở miệng nói chuyện.

    Những tán tu này đều đến từ những địa phương bất đồng trên Cửu Châu đại địa, có một ít thâm niên chưởng khống thế lực cũng không nhỏ, nói không chừng có cơ hội cũng sẽ trở thành tồn tại quật khởi như Tư Mã gia tộc, chia cắt Cửu Châu đại địa.

    Oanh...

    Đột nhiên một tiếng nổ vang, thiên địa chung quanh cũng vì đó chấn động.

    - Dựa vào, các ngươi biết cái gì, nhân vật chính mãi mãi là đi lên cuối cùng.

    Chân thân Bàn Tử đứng ở giữa không trung, giờ khắc này giữa không trung cũng có một Đạo khí hạ phẩm, là Lô Quân Hạo đưa cho bọn hắn, giờ khắc này đám người Trình Tiếu Thiên đều ở bên trên.

    Bàn Tử nghe được có người không chút kiêng kỵ đàm luận đại thiếu, hơn nữa đều nói như đánh rắm, Bàn Tử trực tiếp giậm chân một cái cho đám ngu ngốc kia một ngón giữa.

    - Bàn Tử ngươi nhã nhặn một chút có được hay không, các tẩu tử còn ở bên cạnh, ngươi đáng đi cãi nhau với một đám tiện nhân kia sao.

    Bọn họ không có chuyện gì ở đó bị coi thường, tùy tiện bình luận vớ vẩn, ngươi cũng theo bọn họ bị coi thường sao, người đánh nhau cầm gậy trong tay, chó nhìn thấy sẽ ở đó tha thiết mong chờ người ném đi, chúng ta không phải là không mời mà tới, không nên đi để ý đến bọn hắn, nhã nhặn một chút, bây giờ ta là nhân vật thượng lưu, đại nhân vật phải có lòng dạ cùng khí độ của đại nhân vật.

    Sắc Quỷ ở một bên khuyên Bàn Tử.

    Chương 1241: Ta đánh cược mình thắng.

    Hai người đối thoại, mượn trận pháp Lý Dật Phong bố trí trước đó, lần thứ hai truyền khắp toàn bộ bầu trời Nam Hoang, nhất thời làm toàn bộ Nam Hoang yên tĩnh lại.

    Lần này Sắc Quỷ là mắng tất cả mọi người!

    - Hi...

    Nhạc Uyển Uyển đang chuyên tâm nhìn đan dược đột nhiên không nhịn được cười ra tiếng.

    - ...

    Đám người Thiên Ngữ, Đường Hạo Nhiên nhất thời cảm giác xấu hổ vô cùng, so với lần trước còn lúng túng hơn.

    Nhạc Uyển Uyển nở nụ cười, không phải nàng đang chuyên tâm nghiên cứu đan dược sao?

    Vừa nãy bọn họ cố ý nói chuyện với nàng nàng cũng không nghe thấy, bây giờ sao đột nhiên nàng nở nụ cười.

    Lời này của Sắc Quỷ là chửi đám người Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ vào cùng, trong lòng Đường Hạo Nhiên rất khó chịu, nhưng cũng không thể đứng ra thừa nhận, sau đó đi tìm Sắc Quỷ gây phiền phức, chỉ là hừ lạnh một tiếng ở trong lòng, nhớ kỹ chuyện này.

    Nguyên bản bọn họ là ở trong không gian mật cảnh, không giống những tán tu kia ở bên ngoài không chút kiêng kỵ nói chuyện, không ai nghe được cũng không nhiều lúng túng, nhưng hết lần này tới lần khác vào lúc này Nhạc Uyển Uyển đột nhiên nở nụ cười, cười đến mức làm bọn họ lúng túng a!

    Như bọn họ trốn ở trong không gian mật cảnh đàm luận, người khác sẽ không đứng ra mắng mình, mà những tán tu kia coi như cường đại cũng không dám đắc tội với Bàn Tử, Sắc Quỷ.

    Đừng xem bọn họ ở đó bình luận như thế nào như thế nào, nhưng Trình gia hiện tại không phải người bình thường có thể đắc tội nổi.

    Trầm mặc, chỉ còn lại trầm mặc!

    Thời điểm chỉ còn lại nửa nén hương, cũng là thời điểm trên bầu trời tối nhất, ngày hôm nay tuy rằng tinh không sáng sủa, nhưng phía dưới lại không có chút ánh sáng.

    Tuy chuyện này không có ảnh hưởng gì đối với người tu chân, nhưng dù sao cũng ảnh hưởng tới tâm tình, ai cũng đều khẩn trương, đè nén tới cực điểm.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một đạo quang mang, trong nháy mắt hào quang vạn đạo, lóng lánh bầu trời, trong nháy mắt đất trời trở nên sáng ngời.

    - Thái Dương...

    - Sao, hiện từ lúc nào, Thái Dương từ đâu tới.

    - Trời ạ, đó là Thuần Dương Thiên Sa, nhiều Thuần Dương Thiên Sa như vậy.

    ...

    Rốt cục có người biết hàng, nhận ra đó là Thuần Dương Thiên Sa, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn Thuần Dương Thiên Sa trên bầu trời giống như tiểu Thái Dương xuất hiện.

    - Ta lấy những Thuần Dương Thiên Sa này áp mình thắng!

    Bên trong Thuần Dương Thiên Sa giống như tiểu Thái Dương, có một người đột nhiên xuất hiện, giống như đứng bên trên Thái Dương, nhìn tất cả mọi người phía dưới, chính là Trình Cung vừa từ Bà La Đa Châu trở về.

    Thế nhưng ở phía dưới, chỉ có Lô Quân Hạo là rõ ràng nhất, kỳ thực trước đó bọn họ đã trở lại, nhưng Trình Cung lại nói có một ít chuyện cần xác định nên đi mất, vừa nãy Lô Quân Hạo cũng tự nhủ, đến cùng tiểu tử này chạy đi đâu rồi.

    Giờ khắc này nhìn thấy Trình Cung đột nhiên xuất hiện, Trình lão gia tử đang ngồi cùng Lô Quân Hạo phía dưới, trong lòng vẫn nghĩ đến vấn đề này như trước.

    - Thiếu gia thật đẹp trai a!

    Tiểu Tuyết một lòng bế quan luyện đan, ngày hôm nay cũng theo Đông Phương Linh Lung đi ra, nhìn thấy Trình Cung xuất hiện, vui vẻ cắn môi, trong lòng thì rất hãnh diện.

    - Oa, cô gia quá tuấn tú.

    Đông Phương Thanh Mai thì không quan tâm những chuyện đó, hưng phấn hô.

    Đông Phương Linh Lung vui vẻ nhìn Trình Cung ở thời khắc cuối cùng chạy tới, trong lòng cực kỳ kiêu ngạo cùng tự hào, bởi vì đây là nam nhân của mình, hắn làm tất cả đều là kiêu ngạo của mình.

    - Gia hỏa này thật thích danh tiếng.

    Hách Liên Hồng Liên cũng ở bên cạnh Đông Phương Linh Lung, nguyên bản mấy người vẫn đang nói chuyện Trình Cung, biết hắn sẽ tới, nhưng mắt thấy thời gian sắp đến, lòng cũng rất khẩn trương.

    Mà lúc này đột nhiên Trình Cung xuất hiện, lại xuất hiện náo động như vậy, Hách Liên Hồng Liên dùng chỉ âm thanh có bản thân nàng mới có thể nghe được nói, nhưng ngữ khí này sao nghe rất...

    Ám muội!

    - Khốc, quá khốc, quả nhiên không hổ là đứng đầu tứ đại hại chúng ta, đệ nhất đại thiếu Cửu Châu đại địa, ra trận đẹp trai ngây người.

    Bàn Tử ở đó rướn cổ kêu gào.

    - Ách...

    Túy Miêu lộ ra men say cười mông lung.

    - Chiêu này rất tốt, sau này chờ ta lợi hại, trực tiếp đạp viên tinh cầu dưới lòng bàn chân.

    Sắc Quỷ vuốt cằm, bây giờ đã mọc ra một đám râu tua tủa, hiện giờ Ngọc Trúc đã mang thai lần thứ hai, Sắc Quỷ cố ý đưa Ngọc Trúc đến tổng bộ Đông Phương gia tộc mới yên tâm.

    Rất nhanh sẽ làm phụ thân, cộng với lần này tuy Sắc quỷ không có tham chiến, nhưng đối với hành động của Phù Văn Tông, kể cả thu mua người ở Tam giác hỗn loạn, còn có Thiên Cung thần điện bí mật bồi dưỡng nhóm người kia, Trình Cung đều giao cho Sắc Quỷ khống chế.

    Lần này tuy không thể triệt để tiêu diệt Phù Văn Tông, nhưng có Trình Cung toàn lực ủng hộ, Sắc Quỷ ra tay tàn nhẫn, Phù Văn Tông gặp phải tập kích kinh khủng nhất từ trước tới nay, tập kích này sẽ không đình chỉ.

    Chỉ có không ngừng biến hóa, dần dần Phù Văn Tông sẽ triệt để diệt vong.

    Đương nhiên, điều này cần một quá trình rất dài, Sắc Quỷ cũng không nóng nảy, Phù Văn Tông làm tất cả đối với Tống gia bọn hắn, hắn muốn đòi lại gấp trăm lần, nghìn lần.

    Nguyên bản nhìn thấy Trình ra trận Cung ở thời khắc cuối cùng, phong cách vẫn như vậy.

    Xuất hiện cực kỳ phô trương, rất nhiều người đều khinh thường, thậm chí có không ít người muốn nói gì, thế nhưng bị đám người Bàn Tử nói trộn lẫn, lập tức khiến cho mọi người không biết nói cái gì, tâm nói, cái này tình toán chuyện gì a.

    - Được, nhận.

    Thuần Dương Thiên Sa là vật gì vậy.

    Đây chính là bảo bối trong bảo bối, Thiết Thiên Chuy nhấc theo hai cái búa lớn trực tiếp đi ra từ không gian mật cảnh, đỡ lấy đồ vật Trình Cung áp.

    - Hừ!

    Vạn Ngạo cũng xuất hiện theo, đứng ở nơi đó, chỉ là hắn nhìn thấy Trình Cung không nhịn được khó chịu hừ một tiếng.

    - Côn Bằng Thái tử, sao vậy, thấy ta đi ra liền sợ đến trốn mất sao, đến cùng ngươi còn dám so với ta hay không, không dám so thì nói một tiếng.

    Trình Cung đứng ở bên trên Thuần Dương Thiên Sa, phong cách siêu cấp, phô trương nói một câu.

    Hắn vừa nói ra khỏi miệng, suýt chút nữa làm cho không ít người rơi xuống từ giữa không trung.

    Từng người từng ngươi đều bội phục Trình Cung, Trình đại thiếu này cũng quá ngưu bức đi, ngươi vừa tới nơi này, người ta đã sớm chờ cả buổi.

    Đây cũng quá ngưu bức đi, nếu như đổi thành mình, không bị tức chết mới lạ.

    Chưa từng thấy ai ngưu bức hơn Trình đại thiếu.

    Oanh...

    Trên bầu trời, trong vòng mấy chục ngàn dặm, mây đen ngưng tụ trong chớp mắt, không ngờ ngưng tụ thành một thân thể Côn Bằng to lớn, che kín bầu trời, mây đen bao phủ.

    Ngay cả hào quang Thuần Dương Thiên Sa của Trình Cung cũng bị mây đen đột nhiên ngưng tụ này che chắn hơn nửa.

    Sau một khắc.

    Côn Bằng Thái tử đã cất bước xuất hiện phía trên mây đen, cầm Kim Bằng kiếm trong tay, chiến ý mười phần xuất hiện.

    - Côn...

    Bằng...

    - Côn...

    Bằng...

    ...

    Đại quân Yêu tộc dùng âm thanh nguyên thủy phát ra tiếng Côn Bằng, bản thân thanh âm này đã chứa một loại uy lực vô thượng, bọn họ hô lên càng có một loại vang vọng đất trời, thăng lên đại cửu thiên, dưới xuống U Minh địa ngục.

    Chương 1242: Mỹ nữ tặng lễ, tình huống thế nào?

    Cộng thêm Côn Bằng Thái tử ngưng tụ mây đen, ngăn cản hào quang của Thuần Dương Thiên Sa, khi Côn Bằng Thái tử xuất hiện ở trước mặt Trình Cung.

    Bất luận là khí thế hay là trạng thái đều không kém hơn Trình Cung chút nào.

    - Ta biết nhất định ngươi sẽ tới.

    Côn Bằng Thái tử nhìn Trình Cung, cực kỳ khẳng định nói, còn Trình Cung vừa bắt đầu đã đến hay là hiện tại đến.

    Còn có trước đó phát sinh những chuyện khác, đối với Côn Bằng Thái tử mà nói căn bản không trọng yếu, trong lòng hắn tin chắc Trình Cung sẽ trở về, như vậy là đủ rồi.

    Trình Cung cười nói:

    - Còn ta thì cho rằng ngươi sẽ không dám tới.

    - Trước đó người chưa tới, bây giờ xuất hiện lại nói loại lời này, thật chưa gặp gỡ người như vậy.

    - Sao hắn không ngại ngùng khi nói loại lời nói này, ở trước mặt vô số người của Cửu Châu đại địa, thật không rõ tại sao hắn lại không xấu hổ.

    - Còn nói Côn Bằng Thái tử không dám tới, hắn cho rằng hắn là ai.

    - Bất quá chỉ là tranh đua miệng lưỡi mà thôi.

    ...

    Người chung quanh vừa nghe, đều rất khinh thường Trình Cung, loại thời điểm này hắn vẫn không ngại ngùng nói lời này.

    - Không sai.

    Côn Bằng Thái tử gật đầu nói:

    - Ta quả thật bị ngươi doạ, từ thời điểm vừa mới bắt đầu, nhìn ngươi chẳng qua là Vạn Tượng Nhất Long liền có thể đánh giết Địa Anh, đến lúc sau ngươi có thể vượt qua loại thiên kiếp kia, bên trong Càn Khôn đan giới ngươi có thể giết chết Tần Vô Ngân, sau đó giết Nguyệt Minh Thái tử, đến cuối cùng lực lượng của ta còn thua cả ngươi, trong lòng ta đã khiếp đảm.

    - ...

    Nguyên bản mọi người vẫn đang chế nhạo Trình Cung đột nhiên không có âm thanh, bởi vì lời này dĩ nhiên là từ trong miệng Côn Bằng Thái tử nói ra, chuyện này...

    Điều này cũng quá khó mà tin nổi đi.

    Đây rốt cuộc là sao vậy?

    Đặc biệt là tuyệt đại đa số người tham gia đánh bạc đều có chút hoảng hốt, trước đó khí thế của Côn Bằng Thái tử mười phần như vậy, làm sao sẽ nói loại lời nói này, bị Trình Cung làm sợ mất mật rồi!

    - Nguyên bản thời điểm nói ra trăm ngày ước hẹn ta cũng đã thất bại, bởi vì ta muốn mượn tài nguyên, mượn thời gian gia tốc áp chế ngươi, cũng may mười mấy ngày cuối cùng ta lĩnh ngộ được đạo của mình, thuộc về đạo của ta, ta mới chính thức tìm về mình, kiêu ngạo thuộc về Côn Bằng Thái tử ta, chúng ta vì tranh Nam Chiêm Bộ Châu này mà chiến, hôm nay liền để chúng ta làm một kết thúc đi.

    Kim Bằng kiếm trong tay Côn Bằng Thái tử vừa nhấc, chỉ về Trình Cung, trong nháy mắt một đạo kiếm ý bao phủ Trình Cung.

    Đạo!

    Không nghe lầm chứ, hắn nói đạo là có ý gì?

    Không ít người đều có chút phát mộng, bởi vì lời này của Côn Bằng Thái tử làm người ta có chút không dám nghĩ, tồn tại có thể vấn đạo chính là phải đột phá Thuần Dương, hơn nữa còn không thể tồn tại với Cửu Châu đại địa, dù Côn Bằng Thái tử này thiên tài thế nào, cũng không thể đạt tới mức này đi.

    Chỉ có số ít người rõ ràng ý tứ của Côn Bằng Thái tử, hai tay Vạn Ngạo giao nhau đặt ở trước ngực, vô cùng kinh ngạc, không ngờ Côn Bằng Thái tử lại có loại tu vi này trên kiếm đạo.

    Không chỉ lực lượng đủ mạnh, thậm chí ngay cả cảnh giới cũng có thể đuổi tới, thậm chí vượt xa lực lượng bản thân, đây là phải trải qua tranh đấu liều mạng, đột phá cực hạn bản thân, chạm đến đạo của mình.

    Ở trong hư không, vài đạo lực lượng mạnh mẽ đến cực điểm, thần niệm đã hoàn toàn siêu việt một Thiên Anh đỉnh phong cũng hơi kinh ngạc vì trạng thái của Côn Bằng Thái tử.

    - Thú vị!

    Biến hóa của Côn Bằng Thái tử thật sự là ngoài ý liệu, Phá Kiếp thương đã xuất hiện ở trong tay Trình Cung, bây giờ Côn Bằng Thái tử tuyệt đối là kình địch.

    Bắt đầu, cuối cùng cũng bắt đầu.

    Loại thời điểm này, rất nhiều người còn khẩn trương hơn so với Trình Cung, Côn Bằng Thái tử.

    - Thật xin lỗi, cho ta chút thời gian.

    Thời điểm hai người sẽ lập tức động thủ, đột nhiên một người bay tới, đồng thời phát sinh âm thanh lanh lảnh nói.

    Ừm?

    Loại thời điểm này, ai còn có thể ngăn cản, ai còn muốn quấy nhiễu, muốn chết sao?

    Quay đầu nhìn sang, lông mày của Côn Bằng Thái tử không khỏi nhíu lên, Nhạc Uyển Uyển, tuy hắn chưa có tiếp xúc, cũng chưa quen biết, thời điểm ở Trung Châu cũng chưa từng giao thủ, nhưng hắn lại biết nữ nhân này, sao đột nhiên nàng đi ra, nàng muốn làm gì?

    Trình Cung thì vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn căn bản không nhận ra nữ nhân này, tuy dung mạo cũng không tồi, nụ cười cũng rất đẹp...

    - Chỗ này của ta có một tiểu lễ vật tặng cho ngươi, chúc ngươi thắng lợi, ngươi nhất định phải thắng, ngươi là mạnh nhất.

    Nhạc Uyển Uyển nói xong, từ trong tay lấy ra một hạt châu, dĩ nhiên...

    Dĩ nhiên đi tới trước người trực tiếp đeo cho Trình Cung.

    Chuyện này...

    Chuyện gì thế này?

    Trình đại thiếu cũng là người trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng một màn này hắn vẫn là lần đầu tiên gặp phải, toàn thân ngây dại, điều này có ý gì.

    Trên người nữ nhân này, có mùi vị của Luyện đan sư, cái loại mùi vị này là một loại cảm giác, có thể làm cho Trình Cung có loại cảm giác này cũng không nhiều người, điều này nói rõ trình độ luyện đan của nàng không kém Linh Lung bao nhiêu.

    Hơn nữa nhìn tiêu chí trên người nàng hẳn là người của Đan sư liên minh, dựa vào, lúc nào mình quen người của Đan sư liên minh.

    Chuyện này...

    Nàng là ai a!

    Oanh...

    Bên trong không gian bí cảnh, Hách Liên Thiên Long điên cuồng tăng vọt ma khí, tức giận đến ngực chập trùng, song nhãn đỏ như máu.

    Tại sao, tại sao đột nhiên Uyển Uyển đi tới đó, sao nàng nhận thức Trình Cung này, tại sao lại như vậy.

    Sao nàng lại đối với Trình Cung như vậy...

    Thân cận như vậy...

    Còn tự tay đeo lễ vật.

    Thiên Ngữ cũng cau mày, chén trà bưng lên trong tay cùng nước bên trong hoàn toàn bốc hơi, sắc mặt của hắn cũng âm trầm vô cùng, vừa rồi Nhạc Uyển Uyển ngồi cùng một chỗ với bọn hắn đột nhiên đi ra ngoài, tới một màn này, làm cho hắn cảm giác mặt bị người đánh đùng đùng đùng không biết bao nhiêu lần.

    Hắn làm sao đều nghĩ không hiểu, tại sao Nhạc Uyển Uyển làm như vậy, nàng muốn làm gì?

    Nàng cùng Trình Cung kia có quan hệ gì?

    Trong lòng Đường Hạo Nhiên cũng nổi lên sóng to gió lớn, nhưng trên mặt lại vô hỉ vô bi, chỉ là trong mắt loé ra một tia sát khí.

    - Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó dựa vào, dựa vào, này là tình huống gì a?

    Bàn Tử khiếp sợ cầm lấy tóc của mình, gần như là muốn nhổ xuống.

    - Ta con mẹ nó đi hỏi ai đây, quá thần kỳ!

    Sắc Quỷ cũng khiếp sợ không gì sánh nổi, đồng thời không nhịn được nhìn về phía Đông Phương Linh Lung.

    Mấy người Đông Phương Linh Lung ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều rất mờ mịt.

    - Hừ, nàng ở đâu ra vậy, muốn đi chúc phúc cũng nên là tiểu thư ta a.

    Nếu không cũng là Hồng Liên, Tiểu Tuyết đi, sao cũng không tới phiên nàng, nàng là ai vậy!

    Đông Phương Thanh Mai rất là bất mãn chu miệng nói.

    - Tiểu tử thối này, loại thời điểm này...

    Ai, bất quá sau này Trình gia khai chi tán diệp không lo...

    Ha ha...

    - Không sai, đến thời điểm đó bảo hắn sinh nhiều một ít, sinh ra bao nhiêu cũng không thành vấn đề.

    Lúc này, Trình Tiếu Thiên, Lô Quân Hạo ở một bên hưng phấn nói.

    Chương 1243: Chiến Côn Bằng Thái Tử.

    - Trời ạ, đây không phải là Nhạc Uyển Uyển của Đan sư liên minh sao, nàng...

    Nàng sao sẽ...

    - Điều này cũng quá thần kỳ đi, trước chiến đấu lại làm một màn như thế, mỹ nữ chúc phúc lang quân a.

    - Mỹ nữ xinh đẹp như vậy, thời điểm muôn người chú ý này, aaa, Trình đại thiếu đúng là không phải chơi bình thường.

    Nghe nói hắn đã có rất nhiều nữ nhân, không nghĩ tới Nhạc Uyển Uyển này cũng nằm trong số đó, thực sự là tiện sát nhân a!

    - Đoán chừng là cố ý, nhưng điều này có tác dụng với Côn Bằng Thái tử sao?

    - Mặc kệ nó, mau đánh đi, mẹ nó, hắn xuất hiện là ta thua một ván.

    - Có phải Đan sư liên minh nghĩ thông qua chuyện này rồi hay không, biểu đạt ý gì, nhưng mà không đúng a, người thừa kế sáu thế lực lớn Trung Châu đều tới, bọn họ không thể trực tiếp tham dự đến tranh chấp trên Cửu Châu đại địa như vậy.

    ...

    Chung quanh kinh thán, ước ao, đố kị, suy đoán, nói cái gì cũng có.

    Nhưng Trình Cung thân là người trong cuộc, lại không biết chuyện gì.

    - Mỹ nữ, chúng ta...

    Quen biết sao?

    Khi Nhạc Uyển Uyển gần kề bên cạnh Trình Cung, cảm nhận được khí tức thiếu nữ độc nhất trên người nàng, hai gò má cách nhau rất gần, khi nàng đeo hạt châu này cho mình, Trình Cung vô cùng kinh ngạc cười hỏi.

    Đây đến cùng là chuyện gì a!

    - Chờ ngươi thắng rồi ta sẽ cho ngươi biết, đan dược ngươi luyện tốt như vậy, hẳn phải biết bản mạng chân hỏa chín tầng điệp đi, nhất định phải nhớ đó!

    Nhạc Uyển Uyển khống chế thanh âm.

    Dùng âm thanh chỉ có Trình Cung có thể nghe được nói xong, nhìn về phía Trình Cung cười cười, xoay người không nhìn tất cả, cất bước đã trở lại Đạo khí hạ phẩm của nàng, cũng không về không gian bí cảnh của Đường Hạo Nhiên, ngồi ở bên trên giống như vừa nãy nghiên cứu đan dược, hai tay chống cằm nhìn về phía Trình Cung.

    - Ngươi đùa bỡn thủ đoạn gì cũng vô dụng đối với ta, yêu tộc ta đã làm sẽ làm đến cùng, ngươi có thể ứng đối hay không ứng đối đều là chuyện của ngươi.

    Hôm nay Côn Bằng Thái tử ta muốn chiến một trận, ta muốn tự tay giết chết ngươi, đạp lên thi thể của ngươi đi tới con đường của đại đế, Kim Bằng vạn dặm!

    Cho dù tâm tình Côn Bằng Thái tử tốt, dưới tình huống như vậy cũng nhịn không được nữa, khi Nhạc Uyển Uyển vừa rời khỏi hắn đã đâm ra một kiếm, thời gian dưới một kiếm này giống như muốn đảo ngược vậy, có thể tưởng tượng được một kiếm này nhanh bao nhiêu.

    Hoàn toàn là phát huy Kim Sí Đại Bàng trong chớp mắt bay vạn dặm đến mức tận cùng.

    Đùa bỡn thủ đoạn cái con mẹ ngươi a, Trình đại thiếu thầm nói, bản đại thiếu cũng đang dự định mượn ngươi tới tôi luyện bản thân, bây giờ nào có tâm tình làm loại mê hoặc này với hắn, nhưng Trình Cung cũng sẽ không đi giải thích cái gì cho Côn Bằng Thái tử, căn bản không cần phải như vậy.

    Hơn nữa mỹ nữ chúc phúc, dù thế nào cũng không phải là chuyện xấu đi, chí ít Trình Cung cũng không có cảm giác được nguy hiểm và ác ý, hơn nữa hắn cũng nghĩ kỹ, nghe ý tứ trong lời nói của mỹ nữ.

    Hạt châu này còn có quái lạ, nếu như có lợi đó là nhân phẩm mình tăng vọt, nếu như muốn tính toán mình, khà khà, Trình đại thiếu không tin hạt châu này còn có thể tính toán được mình ở bên trong Hư Không Âm Dương đỉnh, coi như Hư Không Âm Dương kiếp cũng không được, huống hồ một hạt châu.

    Kim Bằng kiếm của Côn Bằng Thái tử nhanh, tốc độ Trình Cung cũng không chậm, Phá Kiếp thương trong tay dưới lực lượng mạnh mẽ của Trình Cung thôi thúc, đặc biệt là pháp lực của Trình Cung.

    Lấy lực lượng thân thể thôi thúc Phá Kiếp thương này gia tốc xoay tròn, cắn nát tất cả nguyên khí chung quanh, mũi thương của Phá Kiếp thương ngưng tụ một điểm đen vô cùng đáng sợ.

    Bên trên ánh chớp chớp động, một thương không kém chút nào tiến lên nghênh tiếp.

    Ầm...

    Hai cỗ lực lượng mạnh mẽ, mặc dù chỉ là thăm dò, nhưng tốc độ và lực lượng cũng đã đạt đến một loại cực hạn, không trung lập tức bị xé rách.

    Hư không trở nên u ám vô cùng.

    Tuy hư không bị nổ nát lập tức hợp lại, thế nhưng vô số người đều hít vào một ngụm khí lạnh.

    Khủng bố, tuyệt đối là khủng bố.

    Vẻn vẹn chỉ là lần va chạm thứ nhất, không ngờ đã bùng nổ kinh khủng như vậy, lực lượng kinh người, chuyện này thực sự làm cho người ta giật mình.

    Ở giữa sân có không ít Thiên Anh tầng thứ tám trở lên, thậm chí có không ít Thiên Anh đỉnh phong cũng đều âm thầm líu lưỡi.

    Thiên Anh đỉnh phong chiến đấu là có thể đánh nát một ít không gian, khiến hư không xuất hiện, nhưng lần đầu va chạm liền xuất hiện vết rách hư không lớn như vậy, khủng bố như vậy, ở cảnh giới Thiên Anh đúng là chưa từng gặp.

    Loại chiến đấu của hai người, tuyệt đối không thể đánh trên mặt đất, bằng không sẽ giống như tình huống của Bà La Đa Thần Miếu, vạn dặm, thậm chí trong vòng mấy vạn dặm sinh linh đồ thán.

    Tình huống Bà La Đa Thần Miếu đặc biệt, thuộc về thế lực tu chân, nhưng chung quanh Nam Hoang đều là thế giới của người bình thường, một khi khai chiến, Chấp pháp giả không thể nào mặc kệ.

    Hơn nữa hai người đều có dự định, Song Long thành, Đan thành ở một bên, Trình Cung không thể nào đi phá hoại, mà bây giờ Côn Bằng Thái tử cũng xem thường mượn những tiểu kế này, vì lẽ đó hai người càng đánh càng cao, dần dần đã ở trên không trung vạn trượng, đại địa đã ở phía dưới.

    Hư không vạn trượng, cương phong loạn lưu, cực kỳ mạnh mẽ, Thiên Anh bình thường cũng phải lo lắng tự vệ, nhưng giờ khắc này hai người lại điên cuồng chém giết trong cương phong loạn lưu.

    Vừa nãy một kích kia quá nhanh, tựa hồ đã đến cực hạn, nhưng hiển nhiên Côn Bằng Thái tử hiểu được rất nhiều biện pháp siêu việt tốc độ cực hạn, tốc độ điều khiển Kim Bằng kiếm càng lúc càng nhanh.

    Thân thể Trình Cung cường hãn dị thường, chỉ bằng vào thân thể cũng có thể xé rách hư không, hiện tại lại có đầy đủ đan dược bổ sung, lực lượng cũng dâng trào mãnh liệt, không ngừng lấy công pháp tốc độ khác nhau ứng đối.

    - Chuyện gì xảy ra, sao hai người kia càng đánh càng chậm?

    - Đúng vậy, động tác chậm như vậy, coi như Địa Anh bình thường cũng nhanh hơn bọn hắn.

    - Đang làm cái gì vậy, lẽ nào là thi đấu hữu nghị, rõ ràng có vấn đề?

    - Sao lại thế nhỉ, vẫn chưa đụng tới liền lùi lại, lại chậm như thế, đang diễn kịch.

    ...

    Bên trong một đám tán tu, có một ít người càng xem càng căm tức, bởi vì giờ khắc này Trình Cung và Côn Bằng Thái tử ở trong mắt bọn họ, động tác như lúc càng chậm, càng ngày lúc thong thả.

    - Hừ, vô tri!

    Đang ở trong không gian mật cảnh, Thiên Ngữ rất khinh bỉ nói một tiếng.

    - Ngu xuẩn!

    Trong lòng Đường Hạo Nhiên cũng đang khó chịu, hắn cũng chưa nói, chỉ là âm thầm mắng một câu, trong lòng thì không ngừng hồi tưởng tình cảnh vừa nãy Nhạc Uyển Uyển đi tới đeo hạt châu cho Trình Cung.

    Càng nghĩ trong lòng càng không thoải mái, tại sao lại như vậy, phương diện nào mình không bằng tên kia, Nhạc Uyển Uyển không có hứng thú với những chuyện khác ngoại trừ đan dược, sao sẽ đối với hắn như vậy, thực sự là kỳ quái.

    Lời của bọn hắn nói tự nhiên những tán tu kia không nghe được, bọn họ càng lúc càng bất mãn, cảm giác như bị trêu chọc, bởi vì trong thần niệm, Trình Cung với Côn Bằng Thái tử ngay cả va chạm vũ khí cũng không có, tới tới lui lui giống như là đùa giỡn.

    Chương 1244: Nhanh đấu nhanh.

    - Khẳng định có vấn đề, ta phỏng chừng chúng ta đều bị đùa bỡn.

    - Khẳng định bọn họ đạt thành một số hiệp nghị, chúng ta áp những đồ vật kia a.

    - Không được, coi như là yêu tộc thỏa thuận cùng Trình gia cũng không thể như vậy, bọn họ là đại thế lực, tại sao có thể không giữ lời như vậy.

    ...

    - Câm miệng!

    Thời điểm bọn họ kêu la, trên bầu trời quát lớn một tiếng, không trung ẩn giấu một vị tồn tại cường đại khó chịu nói:

    - Uổng công các ngươi tự là xưng tán tu cường đại từ Trung Châu tới, quả thực làm Trung Châu mất mặt xấu hổ, xem không rõ thì cút ngay lập tức, nhìn là chậm, nhưng thực sự là quá nhanh, thần niệm các ngươi cũng không có biện pháp hoàn toàn đuổi tới, các ngươi chỉ có thể nhìn hư ảnh của bọn họ, ngay cả thần niệm đều không tra xét tới, còn không ngại ở đó kêu la, đây bất quá là một lần trong trăm lần, nghìn lần giao thủ của bọn họ mà thôi, là tàn ảnh, nếu lại kêu la ta sẽ diệt sát toàn bộ các ngươi.

    Ở phía trên bọn hắn có một tại đại nhân vật siêu việt Thiên Anh đỉnh phong, thanh âm này vang lên ầm ầm, uy áp cường đại suýt chút nữa khiến những tán tu này tan vỡ, chờ sau khi uy áp kia tiêu tán, bọn họ mới hoãn lại.

    Đồng thời cũng khiếp sợ dùng thần niệm tra xét bầu trời lần thứ hai, có hai vị Thiên Anh tầng thứ chín, tập trung lực lượng ngưng tụ thần niệm rốt cục dần dần bắt được một ít bóng ảnh Trình Cung chiến đấu với Côn Bằng Thái tử, thần niệm của bọn họ căn bản không có biện pháp hoàn toàn đuổi kịp tốc độ của Trình Cung và Côn Bằng Thái tử.

    Ầm ầm ầm...

    Côn Bằng Thái tử càng lúc càng nhanh, Trình Cung cũng không ngừng gia tốc, tiếng va chạm cùng động tĩnh của hai người càng lúc càng nhỏ, nhưng trên thực tế chính bọn hắn rất rõ ràng, đây mới là thời điểm nguy hiểm nhất.

    - Trình Cung, ngươi đúng là để cho ta kinh hỉ.

    Côn Bằng ta lấy tốc độ mà nổi tiếng thiên hạ, thực sự làm cho ta không nghĩ tới, dĩ nhiên tốc độ của ngươi có thể đuổi kịp ta.

    Côn Bằng Thái tử cầm Kim Bằng kiếm trong tay, tốc độ không ngừng tăng cường, nhưng phát hiện Trình Cung không bị bỏ lại, trong lòng hắn khiếp sợ, nhưng cũng không che giấu đi.

    - Thiên phú chỉ là một mặt, dựa vào thiên phú không tồn tại đến cuối cùng, then chốt vẫn là xem người.

    Tựa như vừa nãy, cái kia cũng đã là vấn đề nhân phẩm, ngoại trừ nhân phẩm còn có vấn đề mị lực, điểm ấy ngươi ước ao, đố kị cũng không được.

    Phá Kiếp thương trong tay Trình Cung, các loại thương pháp hạ bút thành văn, dựa vào lực lượng mạnh mẽ khiến uy lực của Phá Kiếp thương càng kinh người vô cùng.

    Nguyên bản Côn Bằng Thái tử nói như thế, cho rằng Trình Cung sẽ khiêm tốn một chút, hoặc là nói một chút tiếc anh hùng trọng anh hùng, dù sao mọi người đến loại trình độ này, đều là một phương kiêu hùng, nhưng...

    Nói a, ngươi lại nói a!

    Mẹ nó, tâm tính, tâm tình tốt có ích lợi gì, nếu ngươi thật có thể làm được bản tâm vạn vật khó hiểu, vậy ngươi đã sắp đụng chạm căn nguyên đại đạo.

    Vừa nãy tuy Côn Bằng Thái tử có thể không nhìn những chuyện khác, một lòng muốn tác chiến với mình, nhưng Trình Cung vẫn tìm cơ hội khiêu khích hắn như cũ.

    Tốc độ mọi người không chậm, đều đã đến một trình độ ngay cả Thái Tôn cũng khó mà đạt đến, Côn Bằng Thái tử là dựa vào thiên phú của Côn Bằng tộc, mà Trình Cung là dựa vào thân thể cường hãn cùng với thần niệm.

    Côn Bằng Thái tử tự cho là tìm được một điểm đạo của mình đã rất lợi hại, hắn làm sao biết Trình Cung cũng sớm đạt đến độ cao hắn nghĩ cũng khó có thể tưởng tượng tới, ở phương diện này so với Trình Cung, coi như Lão Tử hắn tới cũng không được.

    - Thần Niệm Lao Lung.

    Không có bất kỳ dấu hiệu, thời điểm hai người dùng tốc độ nhanh nhất, đột nhiên Trình Cung thi triển Thần Niệm Lao Lung, lấy thần niệm mạnh mẽ trực tiếp thi triển Thần Niệm Lao Lung.

    Đối phó Côn Bằng Thái tử, tự nhiên không thể so với đối phó Thiên Anh đỉnh phong bình thường, không thể nào dựa vào Thần Niệm Lao Lung liền nhốt lại được.

    Nhưng ngay tại lúc này, Trình Cung không phải muốn nhốt đối phương lại, chỉ là muốn hắn chậm lại trong nháy mắt.

    Lực lượng đặc biệt của Thần Niệm Lao Lung, trong phút chốc làm cho thân thể Côn Bằng Thái tử dừng lại.

    Ầm...

    Phá Kiếp thương trong tay Trình Cung mang theo một tia bản mạng chân hỏa, lực lượng một tia Lôi Đình bạo phát trong nháy mắt, một thương đâm vào thân thể Côn Bằng Thái tử.

    - A!

    Biến cố này quá nhanh, ai cũng không nghĩ tới, ngay cả Côn Bằng Thái tử cũng không có một chút chuẩn bị nào, bởi vì hắn không nghĩ tới thần niệm của Trình Cung có thể tập trung mình lúc này, còn có thể lấy thần niệm thi triển Thần Niệm Lao Lung.

    Trong một sát na dừng lại, hắn có thể bộc phát lực lượng tránh thoát, nhưng chỉ là trong phút chốc dừng lại này cũng đủ để quyết định tất cả, không tránh khỏi, tuy có phòng ngự, nhưng tốc độ, uy lực, đặc biệt là bên trong bám vào bản mạng chân hỏa, lực lượng Lôi Đình của Phá Kiếp thương, cái kia quá mức khủng bố.

    Theo lực lượng Trình Cung tăng cường, uy lực những công kích này bộc phát ra cũng tăng cường theo, thân thể của hắn đã bị phá ra, áo giáp Đạo khí hạ phẩm cũng khó mà ngăn cản một thương này, có thể giảm thiểu một ít thương tổn, cái kia lại có tác dụng gì, kết quả vẫn là giống nhau.

    Mình đã trải qua mấy chục năm khổ tu, mình đi U Minh tuyệt vực chiến đấu, thậm chí ngay cả Ma Đế cũng đánh giết qua, tại sao có thể thất bại như vậy.

    Nổi giận gầm lên một tiếng, trong nháy mắt thân thể Côn Bằng Thái tử tăng vọt, trực tiếp khôi phục bản thể.

    - Bành...

    Một thương này của Trình Cung đang đâm vào trong thân thể Côn Bằng Thái tử, đầu tiên là áo giáp Đạo khí hạ phẩm ngăn cản, sau đó cũng cảm giác được một cỗ lực lượng cường đại, giống như là một đao cùn đâm vào cây cối vậy.

    Côn Bằng tộc hóa thành chân thân, thân thể cường đại không phải bình thường, coi như Phá Kiếp thương sắc bén cũng khó mà đâm thủng.

    - Ầm!

    Thần niệm Trình Cung hơi động, bản mạng chân hỏa và lực lượng Lôi Đình bên trên mũi thương nổ tung, trong nháy mắt hỏa quang bao phủ.

    Sau đó thân thể Trình Cung lui về phía sau.

    Thời điểm hắn về vị trí vừa nãy, một đạo quang mang vọt tới.

    Chân thân Côn Bằng, thân thể khổng lồ đang ở trên chín tầng trời, giờ khắc này lực lượng của Côn Bằng Thái tử đã đột phá cực hạn Thiên Anh.

    Đạt đến Thuần Dương sơ kỳ.

    Đây chính là lợi hại của yêu tộc, trước tiên bản thể yêu tộc đạt đến cảnh giới nhất định, nhưng nếu muốn triệt để cô đọng khống chế lại là một chuyện.

    Nếu như có thể triệt để cô đọng khống chế, điều này nói rõ thực lực lại lên một nấc thang, vì lẽ đó bình thường yêu tộc đều mạnh hơn cùng cấp rất nhiều, mà sau khi khôi phục bản thể, sức chiến đấu sẽ tăng lên rất nhiều.

    Giờ khắc này Côn Bằng Thái tử chính là như vậy.

    Nhưng bản thể cũng có một vài vấn đề của bản thể, vì lẽ đó bình thường yêu tộc cường đại sẽ không sử dụng bản thể chiến đấu, đều lấy nó làm một lá bài tẩy.

    Dù sao bản thể quá mức khổng lồ, lực lượng cần thiết cũng lớn tới kinh người, một khi không thể cấp tốc thủ thắng, sẽ có rất nhiều vấn đề.

    Chương 1245: Chính Diện Vật Lộn.

    Giờ khắc này Côn Bằng Thái tử khôi phục bản thể, lực lượng Thuần Dương sơ kỳ mạnh mẽ lấy hắn làm trung tâm tản mát ra mấy nghìn mét, che kín bầu trời.

    Coi như đang ở bên trong Cửu Thiên cương phong, cũng sẽ làm cho người ta có một cảm giác sợ run, vốn có mấy người chỉ là miễn cưỡng nhìn Trình Cung chiến đấu với Côn Bằng Thái tử.

    Giờ khắc này dưới uy áp cường đại của bản thể Côn Bằng Thái tử, làm cho bọn họ nhao nhao trọng thương.

    - Nổi giận, Côn Bằng Thái tử thật sự nổi giận, vừa mới bắt đầu liền lấy chân thân chiến đấu, Thuần Dương a, còn trẻ như vậy liền đạt đến Thuần Dương, trách không được trực tiếp tự mình đại biểu yêu tộc.

    - Hù chết người rồi, mới vừa rồi còn cho rằng Trình Cung kia đã đánh giết Côn Bằng Thái tử, nguyên lai Côn Bằng vẫn chưa nhúc nhích hàng thật.

    - Ha ha.

    Lần này Trình Cung kia chết chắc.

    ...

    Phía dưới không ít người hưng phấn nghị luận, dù sao hiện tại bọn họ cũng cảm giác không phải người ngoài cuộc, bởi vì bọn hắn đều cá cược, một người so với một người hưng phấn lưu ý lấy, coi như không có biện pháp tiếp tục quan sát cũng không ngừng đến gần người bên cạnh, nghe bọn họ đối thoại hiểu rõ cuộc chiến của Trình Cung với Côn Bằng Thái tử.

    - Quả nhiên đã đến.

    Xem ra lão Côn Bằng bỏ vốn lớn, đạt đến Thuần Dương còn có thể ổn định không ảnh hưởng tu luyện sau này, đây cũng không phải chuyện dễ dàng.

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo cũng không khỏi kinh ngạc, tuy đoán được có thể, nhưng chân chính nhìn thấy lại là một chuyện khác.

    Đang ở bên trên đạo đài, bởi vì có Lô Quân Hạo bảo vệ, hơn nữa Lô Quân Hạo có thể lấy thần thông biểu hiện cuộc chiến của Trình Cung và Côn Bằng Thái tử cho mọi người thấy, coi như người lực lượng không đủ cũng có thể nhìn thấy.

    - Đại ca, hiện tại chuyện của tiểu tử thối này ta đã không thể giúp hắn làm cái gì, phải dựa vào đại ca giúp hắn, mặc kệ thế nào...

    Không thể để cho hắn có chuyện a!

    Trình lão gia tử vẫn không lên tiếng rốt cục mở miệng.

    Chinh phạt thế tục mấy chục năm, thiết huyết vô tình, gặp gỡ qua nhiều việc sinh tử, nhưng giờ khắc này Trình lão gia tử không thể để Trình Cung có chuyện, hắn không chịu đựng nổi.

    Chỉ là giờ khắc này Trình Cung chiến đấu với Côn Bằng Thái tử, hắn hoàn toàn không có biện pháp ảnh hưởng đến, chỉ có thể giao phó Lô Quân Hạo, ý kia nếu có nguy hiểm gì, mặc kệ thế nào cũng phải bảo vệ Trình Cung, không thể để cho hắn gặp nguy hiểm.

    Về phần cái gì phá hoại ước đấu kia, đối với hắn mà nói là vô nghĩa, Trình gia chưa từng quan tâm chuyện này.

    - Tôn tử này, ngươi thương hắn ta cũng vậy, tuy tiểu tử này tiền đồ vô hạn, không phải ngươi ta có khả năng so sánh, nhưng hiện tại chỉ cần chúng ta còn một ngày, sẽ che chở hắn một ngày, chỉ là ta cũng chưa chắc có thể bảo vệ hắn bao lâu, hắn sẽ nhanh chóng vượt xa chúng ta, cao hơn chúng ta!

    Lô Quân Hạo hết sức chăm chú lưu ý, coi như đến cảnh giới như hắn, muốn nhúng tay vào chiến đấu loại trình độ này, cứu người trong lúc nguy cấp cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

    - Thật mạnh, hắn cũng đã đạt đến cảnh giới Thuần Dương!

    Thiên Ngữ khẽ cau mày, trong lòng âm thầm khiếp sợ.

    - Chí ít Ỡphương diện lực lượng, đã vượt qua mình, đáng ghét.

    Tuy Hách Liên Thiên Long cũng đã đạt đến, nhưng giờ khắc này sắc mặt rất nghiêm túc.

    Tuy rằng Đường Hạo Nhiên không lên tiếng, nhưng mà đang so sánh, gia tộc nói quả nhiên không sai.

    Tuy địa vị Trung Châu đặc thù, tương đối gần Linh Sơn, bọn họ được trời cao chiếu cố, đa số trước khi kế thừa gia chủ sẽ có cơ hội đột phá đến Thuần Dương, so với những gia chủ ở Cửu Châu đại địa kia chỉ là Thiên Anh đỉnh phong thì ngưu bức hơn rất nhiều.

    Thế nhưng vẫn trừ một số trường hợp đặc biệt.

    Như yêu tộc, Thiên Cung thần điện, căn cơ của bọn họ so với sáu thế lực lớn Trung Châu chỉ mạnh chứ không yếu.

    Thân là trẻ tuổi một đời, bọn họ tự nhiên sẽ đi tranh đấu với nhau.

    Chỉ có Nhạc Uyển Uyển, khẩn trương lưu ý chiến đấu bên trên Cửu Thiên cương phong, nhưng không phải lưu ý Côn Bằng Thái tử mạnh như thế nào, nàng quan tâm chỉ là Trình Cung có thể đánh bại Côn Bằng Thái tử hay không, không xuất hiện nguy hiểm gì là được.

    - Hừ!

    Vạn Ngạo hừ một tiếng, mặc dù Côn Bằng Thái tử hóa thân bản thể, nắm giữ lực lượng Thuần Dương sơ kỳ, hắn cũng không có nhìn ở trong mắt, hắn ngạo thị những người này như trước.

    - A...

    Giờ khắc này Côn Bằng Thái tử ngoại trừ đau, còn có một loại không cam lòng, tuy vừa lên hắn không thi triển lực lượng mạnh nhất, nhưng Trình Cung cũng không có, tại sao mình lại đột nhiên bị đối phương áp chế trọng thương.

    Người khác xem hắn biến thành bản thể, vết thương trên thân thể đã rất nhỏ, nhưng hắn rất rõ ràng thương thế kia nặng bao nhiêu.

    Giờ khắc này trong cơ thể có hai cỗ lực lượng điên cuồng loạn xuyên, phá hoại thân thể của hắn như trước.

    Nếu như không phải hao phí lượng lớn sức mạnh trấn áp hai cỗ sức mạnh này, trong nháy mắt hắn biến thành bản thể, lực lượng sẽ hơn xa lúc này, hơn nữa cũng không thể nào trơ mắt nhìn Trình Cung nhẹ nhõm rút đi như vậy.

    - Vèo!

    Bên ngoài trăm dặm, thân hình của Trình Cung chưa làm bất kỳ điều chỉnh gì, Côn Bằng Thái tử đã bạo phát thế công càng mạnh hơn.

    Côn Bằng Thái tử khôi phục bản thể, lần thứ hai gia tốc, đừng xem giờ khắc này hình thể to lớn đến khủng bố, nhưng tốc độ lại càng nhanh hơn rất nhiều, phẫn hận ra tay càng hung ác hơn.

    Lần này ngay cả Trình Cung cũng không thể không thừa nhận, giờ khắc này mình có chút không đuổi kịp tốc độ của Côn Bằng Thái tử, quá nhanh.

    - Cự Linh Biến!

    Không đuổi kịp thì không đuổi, bỗng dưng thân thể Trình Cung lớn lên, trực tiếp biến thành cao lớn mấy trăm mét, chẳng khác nào thần linh thượng cổ trong truyền thuyết.

    Tuy vẫn không bằng bản thể to lớn của Côn Bằng Thái tử, nhưng cũng không nhỏ một chút nào, hơn nữa sau khi lực lượng tăng vọt, thân thể của Trình Cung cũng đã thôi thúc đến cực hạn, mà Phá Kiếp thương trong tay cũng trở nên to lớn khủng bố chưa từng có.

    - Ầm!

    Phá Kiếp thương quét ngang qua, tầng tầng đánh tới hai trảo của Côn Bằng, toàn thân hắn bị đánh bay mấy trăm dặm, mà hai trảo của Côn Bằng Thái tử cũng vỡ vụn rất nhiều, thân thể khổng lồ văng về phía sau mười mấy dặm mới khống chế được.

    Côn Bằng Thái tử càng ngày càng phẫn nộ, sau khi khôi phục bản thể, giờ khắc này trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, là nuốt Trình Cung, tiêu diệt đối thủ mạnh nhất từ trước đến nay mà hắn gặp phải, bước lên con đường của đại đế.

    Bị Trình Cung đánh văng ra, sau đó thân thể của Côn Bằng Thái tử hóa thành một đạo quang mang, lợi trảo, miệng hình thành một thể, chẳng khác nào một lưỡi dao sắc nhằm về phía phía Trình Cung.

    - Thất Tinh Phá Không trảm.

    Theo thân thể Trình Cung trở nên mạnh mẽ, tự nhiên tinh lực dự trữ trong cơ thể Trình Cung cũng càng ngày càng khổng lồ, Tinh Thần chi lực, bây giờ đang ở bên trên Cửu Thiên cương phong, trong nháy mắt bạo phát.

    Ầm ầm ầm...

    Mỗi một kích của Thất Tinh Phá Không trảm này đều có thể đánh giết một Thiên Anh đỉnh phong, nhưng đánh vào bên trên bản thể Côn Bằng Thái tử Côn Bằng, cũng chỉ có thể làm hắn rụng đi một ít lông chim và thịt mà thôi, rất khó thương tổn được căn bản.

    Chương 1246: Thua?

    Chân thân của Côn Bằng Thái tử, ngay cả Phá Kiếp thương đâm vào cũng rất gian nan, bản thân cường hãn có thể so với Đạo khí phòng ngự, hơn nữa cực kỳ to lớn.

    Nhưng hiển nhiên Trình Cung cũng không nghĩ dựa vào Thất Tinh Phá Không trảm ngăn cản Côn Bằng Thái tử, bằng không hắn liền ngưng tụ mấy trăm ngàn Thất Tinh Phá Không trảm cùng một chỗ, cũng có thể chống lại Côn Bằng Thái tử.

    Hắn công kích như vậy, chính là để cho gia hoả này thay lông.

    - Ha ha, đều nói Phượng Hoàng rụng lông không bằng gà, Côn Bằng ngươi rụng lông có phải còn không bằng một con vịt hay không?

    Ngươi biết vịt là cái gì không, chính là một tồn tại như gà ở trong thế tục, rất giống như ngươi rụng lông lúc này.

    Nhìn thấy trên thân thể Côn Bằng Thái tử rụng vô số lông chim, Trình Cung vui vẻ cười to.

    Hắn căn bản không tránh không né, cầm Phá Kiếp thương trong tay chính diện liều mạng.

    - Ầm!

    Lần thứ hai liều mạng, Trình Cung lại bị đánh bay ra hơn trăm dặm, phun ra một ngụm máu, trên người cũng có mấy chỗ vỡ vụn, bị Côn Bằng Thái tử không tiếc lấy thương đổi thương quấn chặt một hồi, vai bị thủng một lỗ máu to lớn, giờ khắc này Trình Cung thân cao mấy trăm mét, lỗ máu kia rộng đến mấy mét, xem ra khủng bố dị thường.

    Nhưng năng lực hồi phục của Trình Cung càng nhanh hơn, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy, huyết nhục đang nhanh chóng sống lại, khôi phục.

    Trình Cung đang cười, rốt cục gia hoả này không nhịn được, Côn Bằng bản thể vinh quang, Côn Bằng tộc vinh quang làm hắn thà rằng bị thương cũng phải thương tổn được mình.

    Trình Cung bị đánh ra lỗ máu to lớn, Côn Bằng Thái tử kia cũng không dễ chịu, bị Phá Kiếp thương của Trình Cung đâm thủng một cái động trên thân thể.

    Thế nhưng giờ khắc này Côn Bằng Thái tử căn bản không đi để ý tới, không ngờ tên khốn kiếp này đánh đồng mình với vịt ở thế tục, hắn là hậu duệ Thần thú.

    Dù là đang ở trên Chư Thiên, cũng có thể trực tiếp đứng ngang hàng với chúng tiên Tiên Giới, đó là tồn tại từ thời khai thiên tích địa.

    Hắn vẫn đáng ghét như vậy, chán ghét như vậy, giết, giết, giết hắn.

    Giờ khắc này Côn Bằng Thái tử đã nằm trong cuộc, dần dần đã mất đi tự kiềm chế, cũng không còn như trước đó chờ đợi Trình Cung, luôn có một tự tin cùng bình tĩnh.

    Côn Bằng Đại Đế nghĩ tất cả biện pháp, giúp hắn bồi dưỡng tâm tình từ từ bị phá hỏng, tuy giờ khắc này sát ý của hắn càng nồng, chiến ý càng đủ, nhưng bất tri bất giác lại đi lên đường xưa.

    Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Lần lượt đụng nhau, thân thể Trình Cung bị thương càng lúc càng nặng, thường thường không đợi lần trước khôi phục, Côn Bằng Thái tử lại công kích tới.

    Nhưng Trình Cung hoàn toàn không sợ, hắn lấy hỏa diễm ngưu bức nhất trong thiên địa, còn có thiên kiếp mà người tu chân sợ hãi nhất rèn luyện thân thể, như vậy sao có thể dễ dàng bị hủy diệt.

    Trước đó trong cơ thể Trình Cung hấp thu lượng lớn lực hỏa diễm Hỏa Long, vận chuyển theo bản mạng chân hỏa của hắn, mỗi lần thân thể bị thương vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết chữa trị thân thể, cũng là một lần rèn luyện đối với thân thể.

    Lần lượt cường hóa, cường hoá hơn nữa, thân thể cũng đang nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu.

    - Mẹ nó, điên rồi.

    Tại sao lại như vậy?

    - Côn Bằng Thái tử kia là yêu tộc a, đây cũng không phải là thời đại khai thiên tích địa, sao có người ngốc đến đụng nhau với bản thể của yêu tộc, hoàn toàn là đọ sức chính diện.

    - Đúng vậy.

    Người tu chân mạnh mẽ nhất chính là thần thông, là pháp lực, nào có ngốc đến không cần thần thông pháp lực, đối đầu với thân thể của yêu tộc.

    - Bất quá thân thể của hắn cũng thật là quá biến thái, dĩ nhiên...

    Dĩ nhiên thật sự có thể đánh đến hiện tại.

    ...

    Người quan sát phía dưới đều có một cảm giác, là chưa từng thấy người tu chân biến thái như vậy, yêu tộc khôi phục bản thể, lấy thân thể làm vũ khí là bình thường.

    Bởi vì bọn họ là yêu tộc.

    Nhưng người tu chân tu luyện thần thông, pháp thuật, tuy cũng không ngừng rèn luyện thân thể, nhưng đây chỉ là thêm vào mà thôi, đến trình độ nhất định thân thể có thể ngưng tụ bất cứ lúc nào.

    Chỉ có thời đại khai thiên tích địa, những tồn tại trong truyền thuyết mới có thể dựa vào thân thể dời sông lấp biển, cầm Long, sát Thần.

    Bây giờ không ngờ Trình Cung này dĩ nhiên...

    Dĩ nhiên lại dùng thân thể đi đối kháng, hơn nữa hình như hắn còn hung mãnh hơn cả Côn Bằng Thái tử, có mấy người đã nhìn ra.

    Vừa bắt đầu, mỗi lần va chạm Trình Cung đều bị đánh bay ra ngoài mấy trăm dặm, nhưng về sau một người một Côn Bằng đã quấn quýt lấy nhau, điên cuồng chiến đấu.

    Pháp lực là cái gì, là năng lực mạnh nhất của người tu chân, có thể chuyển hóa nguyên khí thiên địa thành lực lượng bản thân đi chiến đấu, nhưng giờ khắc này Trình Cung hoàn toàn là lấy phương thức của Cự Linh tộc chiến đấu.

    Thân thể bị xuyên thủng vô số lần, vô số lần bị xé rách, vô số lần bị các loại lực lượng tập kích.

    Mỗi một lần Trình Cung đều sẽ dùng đan dược, thôi thúc lực lượng, một bên chữa trị thân thể, một bên là quá trình cô đọng.

    Giờ khắc này Trình Cung liền coi thân thể của mình là một khối kim cương bách luyện, lần lượt rèn luyện bên trong để cho nó càng cường đại hơn.

    Ở trong chiến đấu, bởi vì thân thể Trình Cung đủ mạnh, xưa nay chưa từng gặp qua nguy hiểm đặc biệt lớn.

    Coi như có cũng sẽ khôi phục rất nhanh.

    Trong quá trình này, lần đầu tiên Trình Cung rèn luyện thân thể của mình mà không mượn thiên kiếp, hỏa diễm...

    Áp bách trong chiến đấu, tu luyện trong chiến đấu, rốt cục làm cho thân thể của Trình Cung lại bước ra một bước.

    Bước ra một bước mà trước kia hắn ở trong không gian mật cảnh vẫn trì trệ không tiến.

    - Ầm!

    Lực lượng, lực lượng sôi trào mãnh liệt tràn ngập toàn thân, thân thể Trình Cung điên cuồng chém giết với Côn Bằng Thái tử trong khoảng cách gần này đã đạt đến cảnh giới Thuần Dương trung kỳ.

    Trước đó móng vuốt của Côn Bằng vẫn cắm xuyên vào trên đùi Trình Cung, hầu như phải xé rách đùi hắn, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, móng vuốt kia lại bị chấn động đến mức nổ tung, vỡ vụn.

    - Cút!

    Trình Cung đánh ra một quyền, một quyền mạnh mẽ cứng rắn đánh xuyên qua ngực của Côn Bằng Thái tử, đánh bay thân thể khổng lồ của Côn Bằng Thái tử đi ra ngoài.

    Giờ khắc này trên người Côn Bằng Thái tử đầy vết thương, mặc dù thân thể Côn Bằng cường hãn hơn nữa, nhưng gặp phải Trình Cung so với quái vật còn quái vật hơn, hắn cũng không chịu nổi a.

    Then chốt nhất là, trải qua đau khổ trước đó, tâm cảnh của hắn đã rất tốt, nhưng bị Trình Cung ảnh hưởng, hơn nữa Trình Cung lại dùng phương thức này đánh thắng hắn, Côn Bằng Thái tử gần như phát điên.

    Hắn là Côn Bằng Thái tử, hắn là kiêu ngạo trong yêu tộc, hắn có vinh quang và tôn nghiêm của mình, mà giờ khắc này tất cả những thứ này đều bị giẫm đạp đến không ra bộ dạng gì nữa.

    Không ngờ đối phương lại dùng thân thể mà yêu tộc vẫn lấy làm kiêu ngạo nhất chiến với mình, lại thắng, đây là nhục nhã trần trụi.

    Ngay ở trước mặt mọi người của Cửu Châu đại địa, mình làm yêu tộc mất mặt, đối phương rõ ràng còn có ý tứ mượn mình tu luyện, còn có điều gì nhục nhã hơn điều này sao, nói cách khác căn bản đối phương không nghiêm túc.

    Chương 1247: Côn Bằng Đại Đế ra tay.

    Thua không tính cái gì, nhưng Côn Bằng Thái tử uất ức đến muốn chết.

    - Yêu tộc vinh quang, Côn Bằng tôn nghiêm, không cho phép kẻ khác khinh nhờn, Trình Cung, ngươi nhất định phải chết!

    Đã là cung giương hết đà, rõ ràng trong chiến đấu thân thể, Côn Bằng Thái tử đã bị đánh bại, đột nhiên thân thể lớn lên nhanh chóng, nguyên bản trên người bị thương nặng đến không thể nặng hơn trong nháy mắt khôi phục, bản thể lớn lên lần thứ hai, há mồm muốn thôn phệ thiên địa.

    Dựa vào, khinh nhờn, ta khinh nhờn ngươi cái gì!

    Mẹ nó, thua không nổi thì nói thua không nổi, ngươi phô trương cái gì chứ.

    Trình Cung đã nhìn ra Côn Bằng Thái tử này muốn liều mạng, một loại phương thức giống như tự bạo muốn đồng quy vu tận với mình, bởi vì ở trong cơ thể hắn mình cảm nhận được một lực lượng khủng bố đang chuẩn bị, nguồn lực lượng kia khác hẳn của Phong Điểu Tinh Chủ, vì lẽ đó chuyện lần này không phải là ném Nhục Nhục ra là có thể giải quyết.

    - Chưa từng có vương giả bất bại, chưa từng có đế vương bất bại, vinh quang của yêu tộc là phải có cường giả còn sống đi giữ gìn, không phải dựa vào người đồng quy vu tận lấy được, chết là biểu hiện của không có dũng khí, xem ra ngươi còn kém rất nhiều, kém rất nhiều.

    Nhưng vào lúc này, giữa bầu trời đột nhiên vang lên một thanh âm, trong nháy mắt bên trên Kim Bằng kiếm bùng nổ ra một cỗ lực lượng cường đại, lan tràn đến thân thể của Côn Bằng Thái tử.

    Lực lượng tự bạo kinh khủng trên người Côn Bằng Thái tử kia, dưới lực lượng của Kim Bằng kiếm áp chế, trực tiếp biến mất.

    Trong nháy mắt thân thể của Côn Bằng Thái tử cũng biến hóa thành nhân loại, cầm Kim Bằng kiếm trong tay, đứng ngạo nghễ trên bầu trời, chỉ là giờ khắc này hắn ngửa mặt nhìn lên bầu trời, hoàn toàn như là thay đổi một người.

    Mẹ nó, không đúng a, khí tức này không tầm thường, cảm giác này...

    Đạo, không sai, cảm giác của Hiện Đạo kỳ.

    Trình Cung dựa vào kinh nghiệm, lập tức nhận thấy được không đúng, cũng lập tức đoán được xảy ra chuyện gì, nhi tử không được Lão Tử đến.

    - Côn Bằng lão nhi, ngươi dám!

    Người khác không có phát hiện vấn đề trong chuyện này, chỉ có Trình Cung dựa vào kinh nghiệm phát hiện, sau đó chính là Lô Quân Hạo, hắn quát một tiếng xuất hiện trong không trung, nhưng sau một khắc trên Kim Bằng kiếm tản mát ra một cỗ lực lượng mạnh mẽ lần thứ hai, trực tiếp hình thành một đạo hư ảnh ở giữa không trung, vừa đúng chặn Lô Quân Hạo lại, ăn mặc phục trang Yêu Đế, nhìn xuống bầu trời, ở trong mắt hắn tất cả đều trở nên nhỏ bé hèn mọn như vậy, cho dù là toàn bộ Cửu Châu đại địa, cho dù là Lô Quân Hạo cũng như thế, bởi vì hắn là Yêu Đế kiệt xuất nhất mười mấy vạn năm qua của yêu tộc, Côn Bằng Yêu Đế.

    - Côn Bằng lão yêu, ngươi dám ra tay ở Cửu Châu đại địa!

    Lô Quân Hạo khoát tay, Hạo Thiên cung đã xuất hiện ở trong tay, trong nháy mắt giương cung chỉ thân thể Côn Bằng Thái tử ở phía xa bị Côn Bằng Đại Đế khống chế, thái độ của hắn rất sáng tỏ, nếu như Côn Bằng Đại Đế dám làm loạn, mặc dù không ngăn được Côn Bằng Đại Đế, nhưng hắn sẽ bắn giết Côn Bằng Thái tử.

    Hai tay Côn Bằng Đại Đế để sau lưng, rất là bình tĩnh nhìn Lô Quân Hạo:

    - Kim Bằng kiếm có khí linh, ta lấy một tia thần niệm, nửa phần lực lượng hòa vào trong khí linh này, bây giờ lực lượng này chỉ có thể coi là lực lượng khí linh, lực lượng tương đương Thuần Dương đỉnh phong, thêm vào một ít cảm ngộ đối với đạo, nhiều nhất cũng là gần như ngươi hiện tại, nửa bước Hiện Đạo kỳ mà thôi, tại sao không dám ra tay.

    Mà bản đế đã ban tặng Kim Bằng kiếm cho nhi tử của ta, nhi tử của ta mượn lực lượng Kim Bằng kiếm chém giết đối thủ, có gì không thể.

    - Đã sớm nghĩ đến ngươi sẽ rất vô sỉ, nhưng không nghĩ tới ngươi sẽ vô sỉ như vậy, được, ngươi muốn chơi đúng không, vậy bản đại thiếu theo ngươi chơi đến cùng.

    Từ vừa mới bắt đầu Trình Cung sẽ không coi Côn Bằng Thái tử là đối thủ và mục tiêu chân chính, vừa bắt đầu hắn chính là nhằm vào Côn Bằng Đại Đế, nhằm vào tất cả yêu tộc, tuy Côn Bằng Thái tử này tu luyện mấy chục năm trong không gian bí cảnh, nhưng Trình Cung cũng đã chân chân chính chính đứng ở đỉnh phong trẻ tuổi một đời, có thể nói cái gọi là anh kiệt Cửu Châu đại địa, thậm chí anh kiệt bên trong Linh Sơn kia cũng đã không ở trong hàng ngũ mục tiêu của Trình Cung, hắn đã bắt đầu từ từ bước lên con đường khôi phục lực lượng năm đó, nhìn chuyện, góc độ làm việc cũng không dừng lại ở phương diện này.

    Nếu như nói đám người Côn Bằng Thái tử là đã trở thành người cầm lái các thế lực lớn một đời mới của Cửu Châu đại địa, có tư cách đứng ngang hàng cùng những gia chủ như Đại Tế Ti, Tần Chích này, thậm chí sức mạnh, dã tâm còn hơn xa bọn hắn, vậy giờ khắc này cảnh giới của Trình Cung đã hoàn toàn siêu việt bọn họ.

    Hắn không sử dụng phân thân Hỏa Phượng Ma Long, không sử dụng Chí Dương chân hỏa, Chí Âm chân hỏa, không sử dụng lực lượng trong Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Hắn không thi triển thần niệm mạnh nhất, hắn không có sử dụng quá nhiều lá bài tẩy, cũng chính bởi vì không có sử dụng những lá bài tẩy này, hắn mới có thể đơn thuần lấy sức mạnh thân thể chém giết với Côn Bằng Thái tử, mượn loại đối kháng thân thể đơn thuần này để thân thể của mình đột phá.

    Hiện tại thấy Côn Bằng Đại Đế lấy phương thức này ra tay, pháp lực thân thể Trình Cung không ngừng thôi thúc, tầng ngoài thân thể trực tiếp lấy bản mạng chân hỏa hình thành một tầng hỏa diễm bảo vệ, thân thể cũng khôi phục đến trạng thái bình thường, Phá Kiếp thương trong tay ở dưới bản mạng chân hỏa thôi thúc phát sinh ra tiếng hưng phấn kêu to.

    - Ngươi, còn chưa xứng, đi chết!

    Côn Bằng Đại Đế khống chế Côn Bằng Thái tử đánh ra một chiêu kiếm, không có tốc độ cực hạn như Côn Bằng Thái tử vừa nãy, chỉ là một chiêu kiếm đơn giản, nhưng cũng phù hợp với lực lượng cực hạn của kiếm đạo thế gian, trong nháy mắt đã tới trước người.

    - Ầm!

    Phá Kiếp thương của Trình Cung xoay tròn trong nháy mắt, hình thành một đạo phòng ngự mạnh nhất, thế nhưng ở dưới một kiếm này, Trình Cung cũng cảm giác được một cỗ lực lượng thấu triệt tất cả chém lại đây, một tia lực lượng yếu ớt xuyên thấu qua Phá Kiếp thương, liền xé rách lồng ngực của Trình Cung, tạo thành một vết thương to lớn, kém một chút nữa là có thể chém Trình Cung ra làm hai.

    - Ồ!

    Một chiêu không thể chém giết Trình Cung, Côn Bằng Thái tử bị Kim Bằng kiếm khống chế, bị một tia lực lượng của Côn Bằng Đại Đế chưởng khống rất là ngoài ý muốn, hắn cũng cảm nhận được Phá Kiếp thương trong tay Trình Cung không phải bình thường, bởi vì lấy lực lượng của hắn, coi như đối phương sử dụng là Đạo khí trung phẩm cũng chỉ có một con đường chết.

    - Trình Cung...

    Oanh...

    Lô Quân Hạo cũng nổi giận, bắn ra một mũi tên, mũi tên này vừa bắn ra liền biến mất.

    - Ngươi cho rằng có thể ngăn cản được sao?

    Hư ảnh ngưng tụ của Côn Bằng Đại Đế giơ tay một trảo, trực tiếp bắt lấy mũi tên kia của Lô Quân Hạo ở trong hư không, ầm một tiếng bóp nát.

    Mũi tên lập tức tan biến trong hư không.

    Chương 1248: Đỏ mắt.

    Tuy tay của hắn cũng bị nổ thành vỡ vụn, nhưng đây là hắn ngưng tụ lực lượng, hắn căn bản không thèm để ý, ngược lại là vừa cười vừa nhìn Lô Quân Hạo, rất đắc ý nhìn Lô Quân Hạo sốt ruột, nổi giận, hắn có một cảm giác cực kỳ vui sướng.

    Năm đó trận tranh đấu kia, hắn lấy danh nghĩa Đại Đế chưởng khống đại quân yêu tộc mạnh mẽ nhất, kết quả bị Lô Quân Hạo giết bại, đó là sỉ nhục suốt đời của hắn.

    Vì lẽ đó giờ khắc này có thể nhìn thấy Lô Quân Hạo như vậy, trong lòng hắn đặc biệt sảng khoái.

    - Thiên Cung Liên Hoàn, Xạ Nhật.

    Trình Cung ngàn cân treo sợi tóc, Lô Quân Hạo cũng bạo nộ, không tiếc hao tổn cũng muốn cứu viện Trình Cung.

    - Ngươi cứu được sao?

    Côn Bằng Thái tử bị khống chế khóe miệng cũng nổi lên nụ cười đắc ý giống như hư ảnh ngưng tụ của Côn Bằng Đại Đế kia, bước ra một bước ngang qua mười mấy dặm, xuất hiện ở bên cạnh Trình Cung, lần thứ hai chém ra một chiêu kiếm.

    Một kiếm này càng không có một chút vết tích nào, quỹ tích hồn nhiên thiên thành, lực lượng ngưng tụ không tan.

    Mẹ nó, có Phá Kiếp thương ngăn cản mà mình cũng suýt nữa bị chia ra làm hai, cũng may thân thể của mình vừa đạt đến cảnh giới Thuần Dương trung kỳ.

    Lấy phương pháp rèn luyện thân thể của mình, kỳ thực cường độ chân chính đã sớm siêu việt Thuần Dương hậu kỳ, bằng không lần này liền thật sự thảm.

    Bên này không đợi hoãn lại, liền nhìn thấy khóe miệng Côn Bằng Thái tử bị điều khiển nổi lên thích ý, nụ cười giống như mèo vờn chuột ra tay lần thứ hai.

    - Không gian cực tốc!

    Uy hiếp, tử vong chèn ép xuống, thần niệm Trình Cung hơi động.

    Trong nháy mắt Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện, trực tiếp xuất hiện ở dưới chân Trình Cung, trong nháy mắt bùng nổ ra không gian cực tốc, trực tiếp mang theo Trình Cung nhằm phía bầu trời cao hơn, gần như thoát ly Cửu Châu đại địa, tiến vào trong trời sao mịt mờ.

    - Thân Ngoại Hóa Thân...

    Không thể lưu ngươi!

    Khí linh Kim Bằng kiếm bị một tia thần niệm của Côn Bằng Đại Đế bám vào điều khiển thân thể Côn Bằng Thái tử, liếc mắt liền nhìn ra Hỏa Phượng Ma Long là Thân Ngoại Hóa Thân của Trình Cung, thần tình cũng ngưng trọng vô cùng.

    Có thể luyện Thân Ngoại Hóa Thân đến loại trình độ này.

    Coi như ở trong Linh Sơn cũng không hề nghe nói có thế hệ tuổi trẻ nào làm được, không trách được vừa nãy Trình Cung này dám chiến đấu với nhi tử như vậy, nguyên lai hắn còn có lá bài tẩy này.

    Hơn nữa còn là lấy Ma Long trong U Minh luyện ngục cùng hỏa diễm Phượng Hoàng luyện chế thành Hỏa Phượng Ma Long, từ trong nội tâm, ngay cả Côn Bằng Đại Đế thấy cũng động không ngớt.

    Nếu như mình có loại Thân Ngoại Hóa Thân này, vậy sức chiến đấu chí ít tăng lên gấp đôi, bởi vì bất luận Phượng Hoàng Lửa hay là Ma Long đều không kém.

    Thậm chí huyết thống Thần thú của bọn hắn còn mạnh hơn tộc mình.

    Côn Bằng Đại Đế nói xong, đã cất bước ngang qua ngàn dặm hư không đuổi theo.

    Ầm...

    Ầm...

    Oanh...

    Lô Quân Hạo bạo phát sức chiến đấu cường đại, cho thấy lực lượng kinh người.

    Chấn động đến mức lực lượng ngưng tụ Côn Bằng Đại Đế kia cũng bị đánh nát.

    Nhưng dù sao cảnh giới của Côn Bằng Đại Đế quá cao, đã sớm đạt đến Đại Đế đỉnh phong, cho dù chỉ là một tia phân thần và một bộ phận lực lượng cũng đã khủng bố đến rối tinh rối mù, lực lượng tuyệt đối đạt đến cực hạn của Cửu Châu đại địa.

    Bởi vì vượt qua một chút sẽ gặp phải thiên phạt, bị Cửu Châu đại địa áp chế, ngược lại gây phiền phức cho mình.

    Dưới tình huống này, mặc dù Lô Quân Hạo không tiếc tất cả động thủ, nhưng muốn đột phá trong khoảng thời gian ngắn cũng rất khó.

    - Thất bại.

    Không nghĩ tới Côn Bằng Thái tử này thế tới hung hăng, không ngờ bị bại thảm như vậy.

    - Những thứ kia đều không trọng yếu, trò hay chân chính mới bắt đầu, hiện tại mới là thời điểm quyết định thắng bại.

    - Xem ra lần này Côn Bằng Đại Đế đã hạ quyết tâm, dĩ nhiên không tiếc hao tổn thần niệm, sức mạnh bản thân hòa vào trong khí linh Kim Bằng kiếm.

    - Nếu như yêu tộc thật sự được ăn cả ngã về không, trừ khi đại quân trên Tinh Không tuyệt vực hạ xuống.

    Bằng không không ai có thể kháng cự.

    - Lần này không giống lần trước, tình huống tam đại tuyệt vực lẫn nhau đều không rõ ràng, đã trải qua chuyện mười mấy năm trước, lần này khẳng định Côn Bằng Đại Đế có chuẩn bị, nếu như Thiên Cung thần điện ở Tinh Không tuyệt vực dám vi phạm quyết định của Linh Sơn xuất hiện, vậy Côn Bằng Đại Đế có lý do dẫn dắt đại quân trấn thủ U Minh tuyệt vực giết tới, đến thời điểm đó toàn bộ Cửu Châu đại địa sẽ sinh linh đồ thán, ngay cả Linh Sơn cũng sẽ bị lan đến.

    ...

    Chiến đấu đến mức độ này, ngay cả Thiên Anh đỉnh phong bình thường cũng rất khó truy xét được tình huống cụ thể, thậm chí cũng không dám dễ dàng đi thăm dò xem.

    Đặc biệt là Lô Quân Hạo chiến đấu với phân thân mà Côn Bằng Đại Đế dùng một bộ phận lực lượng ngưng tụ, khiến phạm vi mấy chục ngàn dặm của Nam Hoang thiên địa biến sắc, tuy đang ở trong thiên không cao mấy vạn trượng, nhưng phía dưới đều giống như ngày tận thế, đặc biệt là người tu chân có thể cảm nhận được loại khủng bố này, thần niệm từng người từng người đều co rút không dám xuất đầu.

    Chỉ có một ít nhân vật đầy đủ mạnh mẽ, còn có thể biết xảy ra cái gì, thần niệm vẫn đang chú ý.

    Trừ bọn hắn ra, cũng chỉ có đám người như Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy ở bên trong không gian mật cảnh, bọn hắn có thể thông qua một khối thủy kính to lớn, có thể rõ ràng nhìn thấy Trình Cung, Côn Bằng Thái tử, Lô Quân Hạo chiến đấu với phân thân của Côn Bằng Đại Đế như trước.

    Điều này so với những người có thần niệm đầy đủ mạnh mẽ kia tự mình tra xét càng thần kỳ hơn, phải biết rằng chiến đấu đến cảnh giới như Lô Quân Hạo và Côn Bằng Đại Đế, không cần cố ý đi làm cái gì liền có thể khống chế quy tắc, sức mạnh chung quanh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của bọn hắn, thì làm sao có thể bị người khác dùng loại thần thông này nhòm ngó, này chỉ có thể nói rõ một chuyện, người sử dụng thần thông này giống như lúc đó Lô Quân Hạo sử dụng thần thông xem Trình Cung chiến đấu với Côn Bằng Thái tử vậy, lực lượng vượt xa Lô Quân Hạo và Côn Bằng Đại Đế rất nhiều lần.

    Mà điều này hiển nhiên không phải Thiết Thiên Chuy và Vạn Ngạo có thể làm được, nhưng ở bên trong không gian này trừ bọn hắn ra, thì không thấy bóng dáng của người thứ ba nào.

    - Côn Bằng lão nhi, nếu như hôm nay Tôn nhi ta có việc, ta tất gặp yêu diệt yêu, trong vòng nghìn năm sẽ lấy thủ cấp của ngươi, diệt yêu tộc của ngươi.

    Con mắt của Lô Quân Hạo cũng đỏ lên, Côn Bằng Đại Đế không biết xấu hổ như vậy hắn thật không nghĩ tới, vốn cho là có mình coi chừng khẳng định không có chuyện gì, nhưng Côn Bằng Đại Đế lấy thân phận Đại Đế tôn sư đỉnh phong, không ngờ lại ra tay đối phó Trình Cung, trước đó hắn tuyệt đối không nghĩ tới.

    Mặc dù chỉ là dung nhập một tia thần niệm vào trong khí linh, lại hòa tan vào một ít lực lượng điều khiển thân thể Côn Bằng Thái tử mà thôi, nhưng Côn Bằng Đại Đế này là tồn tại cỡ nào, há là Trình Cung hiện tại có khả năng chống lại.

    Chương 1249: Tiên Khí oai, kinh khiếp thiên hạ.

    Chương 1249: Tiên Khí oai, kinh khiếp thiên hạ.

    - Yêu tộc ta sừng sững trong đất trời, đã từng là địch với thiên địa, coi như Linh Sơn cũng không thể diệt, sao lại sợ ngươi.

    Lực lượng phân thân của Côn Bằng Đại Đế căn bản không hề bị lay động, đây mới thực sự là lợi hại của hắn, không phải cái loại cố ý khống chế tâm tình như Côn Bằng Thái tử.

    Côn Bằng Đại Đế là chân chính có được tâm tình của cường giả vô địch, cái thế.

    Lô Quân Hạo có lòng tin lấy thiên tư của mình, trong vòng ngàn năm đi chiến Côn Bằng Đại Đế, nhưng hắn cũng biết đến cảnh giới như Côn Bằng Đại Đế này, nếu như thật muốn làm một việc, tuyệt đối sẽ không vì ngoại lực, ngoại vật quấy rầy mà dao động.

    Nói với hắn cái gì cũng vô dụng, coi như nghìn năm sau mình có thể chém giết được Côn Bằng Đại Đế thì làm sao, Trình Cung cũng không có thể sống lại được?

    Trình Tiếu Thiên giao phó, lời của nữ nhi trước lúc lâm chung vẫn còn bên văng vẳng tai, tuy rằng con rể chưa nói gì, nhưng thời điểm vừa nhìn thấy mình, thân thể ầm ầm quỳ xuống, một khắc này tất cả đều xuất hiện trong lòng.

    Quan trọng nhất là, Lô Quân Hạo cảm nhận được trên người Trình Cung sau này sẽ vượt qua thành tựumình, hắn dám khẳng định Tôn nhi của hắn sau này có thể vượt qua mình, đạt đến cảnh giới và độ cao mà ngay cả mình nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

    Nghĩ đến những điều này, đột nhiên Lô Quân Hạo nở nụ cười, hắn vì mình có được một Tôn nhi như vậy mà vui vẻ, giờ khắc này đột nhiên thân thể của hắn không xông về phía trước nữa, giơ tay một cái, Hạo Thiên cung kia cũng đã biến mất.

    - Ầm!

    Từ trong thân thể Lô Quân Hạo bùng nổ ra một loại đạo vận, đạt đến ý nhị, đây chính là đại đạo chi vận mà hắn cảm ngộ được trên mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, giờ khắc này ở vô tận trời sao, trong một cung điện khổng lồ của Thiên Cung thần điện.

    Bên trong Thiên Cung thần điện có một thanh Thiên Cung chân chính, Thiên Cung này đã không phải là Đạo khí tuyệt phẩm đơn giản như vậy, đó là một thanh Tiên khí.

    Là lúc trước Linh Sơn cho Thiên Cung thần điện, là Tiên khí cuối cùng dùng để trấn áp đại quân Tinh Không liên minh, là một Tiên Cung.

    Giờ khắc này Lô Quân Hạo trực tiếp thôi động Tiên cung này, bình thường cần vô số người trong Thiên Cung thần điện cùng nhau nỗ lực, trận pháp to lớn, mấy trăm năm dự trữ lực lượng khổng lồ, ở thời khắc mấu chốt mới có thể thôi động, giờ khắc này Lô Quân Hạo không tiếc tất cả muốn vận dụng Tiên cung.

    - Người điên!

    Côn Bằng Đại Đế giật mình, mình đã đủ điên cuồng, không ngờ Lô Quân Hạo này còn điên cuồng hơn cả mình.

    Lấy lực lượng bản thân của hắn tuyệt đối không có biện pháp thôi động Tiên khí, nhưng hắn biết coi như vận dụng Đạo khí thượng phẩm, thậm chí tuyệt phẩm, trong khoảng thời gian ngắn cũng khó mà phá tan cản trở để mình cứu Trình Cung, cho nên hắn không tiếc tất cả cũng muốn xông tới, muốn vận dụng Tiên khí.

    Tiên khí oai, nếu như chân chính bạo phát đó là đủ để hủy diệt một châu, có thể dễ dàng hủy diệt một tinh cầu, thậm chí hủy diệt cả một thiên hà.

    Côn Bằng Đại Đế cũng không thể không cảm khái, gia hoả này đúng là điên cuồng.

    - Đây là vật gì!

    - Trời ạ, Tiên khí, thực sự là Tiên khí oai.

    - Làm sao có khả năng, không ngờ vận dụng Tiên khí, đây chính là pháp bảo trấn thủ Tinh Không tuyệt vực, Lô Quân Hạo này điên rồi sao, nếu như khống chế không tốt, toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu sẽ bị hủy diệt theo.

    - Con mẹ nó điên hết rồi, dưới Tiên khí, cho dù là Hiện Đạo kỳ chân chính cũng bị giết chết, huống hồ là chúng ta.

    ...

    Sưu tầm mclub

    Những tồn tại cường đại kia đều run rẩy, mà giờ khắc này toàn bộ Cửu Châu đại địa chỉ cần là người đạt đến Thiên Anh trở lên đều có một cảm giác đại địa đang run rẩy.

    Thiên uy, Tiên uy, loại uy áp này xuất phát từ nội tâm, bọn họ cảm nhận được Tiên uy chân chính tồn tại, cao cao tại thượng, bao quát chúng sinh.

    Tại sao lại như vậy, đến cùng có chuyện gì xảy ra?

    Những người đang chiến đấu trên Cửu Châu đều ngưng lại, còn những người đang tu luyện cũng dồn dập xuất quan.

    Trên mặt đất Trung Châu, những lão gia hỏa quanh năm không xuất thế của sáu thế lực lớn đều xuất hiện.

    Nhưng loại thời điểm này mỗi một người đều không dám phóng thích thần niệm đi làm một chút việc khác, rất sợ điều này sẽ dẫn động Tiên khí oai, khiến Lô Quân Hạo phát tiết lửa giận vào đầu của bọn hắn, vậy sẽ rất thảm.

    Thiên địa biến, tiên không còn, người tu chân khó phi thăng, Linh Sơn hiện, mới có nơi sinh tồn cho người tu chân.

    Mười mấy vạn năm trước, lúc đó có người nói tu luyện tới Thiên Anh đỉnh phong liền có thể trực tiếp phi thăng Tiên Giới, đến Tiên Giới trải qua Thuần Dương gột rửa, trực tiếp thành tựu Tiên thể, cũng là chân thể hiện tại của Thuần Dương.

    Nhưng sau đó không biết tại sao, thiên địa biến hóa, rất khó phi thăng.

    Sau đó Linh Sơn xuất hiện, mọi người mới phát hiện ở hạ giới cũng có thể đột phá đến chân thể Thuần Dương, chỉ là càng khó khăn hơn mà thôi, sau đó thì lại có thể đi vào Linh Sơn tu luyện.

    Không ai biết tại sao, nhưng sau này chưa từng nghe nói có Tiên tồn tại, chỉ có ở bên trong Linh Sơn còn có các loại truyền thuyết.

    Giờ khắc này Tiên khí xuất hiện, Tiên uy uy áp xuống, cường giả trên Cửu Châu đại địa đã sớm quên Tiên, coi Tiên là một loại trong truyền thuyết, rốt cục cảm nhận được Tiên uy.

    - Thuần Dương đỉnh phong, mặc dù cảm ngộ một chút đạo cũng không thể nào điều động Tiên khí, ngươi quả thực là đang tìm cái chết.

    Tuy rằng Côn Bằng Đại Đế giật mình, nhưng cũng không úy kỵ, dù sao đây chỉ là một phân thân mà hắn ngưng tụ, coi như bị diệt cũng không có cái gì, nhưng Lô Quân Hạo thì lại khác, hắn cường hành thôi thúc Tiên khí, nhất định là kết quả đạo vẫn thần tiêu.

    - Ha ha...

    Lô Quân Hạo cất tiếng cười to:

    - Các ngươi cũng bắt nạt đến cửa nhà ta rồi, muốn đụng đến Tôn nhi ta, thật sự coi Lô Quân Hạo ta là dễ khi dễ phải không, thật sự coi Thiên Cung thần điện ta không có ai sao.

    Ngươi cho rằng ngươi không sợ, nói cho ngươi biết, sau khi giết phân thân ngươi xong, ta sẽ giết nhi tử của ngươi, giết hắn xong ta sẽ tiêu diệt hết thảy liên quân yêu tộc, thậm chí làm cho cả yêu tộc biến thành một mảnh phế tích, ngươi không phải muốn chơi sao, vậy chúng ta liền chơi lớn, xem ai tàn nhẫn hơn!

    Trong lòng Côn Bằng Đại Đế đang suy nghĩ cái gì, Lô Quân Hạo không suy đoán ra, ngươi không để ý một tia phân thân và một chút lực lượng, vậy ta sẽ giết nhi tử của ngươi, diệt yêu tộc, nhìn xem ngươi có sợ hay không.

    - Diệt yêu tộc, ngươi cho rằng loại lời nói này có thể dao động quyết định của ta sao, vậy ngươi nghĩ quá hay rồi.

    Tiên khí rất mạnh, nhưng yêu tộc có thể đến hiện tại cũng không phải là dựa vào vận may, còn nhi tử của ta có Kim Bằng kiếm bảo vệ, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể trở lại U Minh tuyệt vực, Thiên Cung của Thiên Cung thần điện ngươi có mạnh hơn nữa, đến U Minh tuyệt vực cũng là kết quả vô dụng.

    Phân thân của Côn Bằng Đại Đế không hề bị lay động như trước.

    Chương 1250: Chờ xem kịch vui đi!

    Lô Quân Hạo nói như vậy cũng không chỉ là uy hiếp, hắn muốn đi làm thật sự, hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần hi sinh tất cả, cho dù mất mạng cũng không tiếc, chỉ cầu giữ lại được một con đường sống cho Trình Cung.

    Lúc này ở trong hư không, Trình Cung đang ở bên trên Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long, phía sau Côn Bằng Thái tử cầm Kim Bằng kiếm trong tay, một đường truy đuổi, cả hai không ngừng lao đi với tốc độ vô cùng nhanh chóng.

    Kỳ thực tất cả những thứ này đều bất quá là chuyện giữa chớp mắt, nhưng lại xảy ra rất nhiều biến hóa.

    - Mẹ kiếp, lão già này không biết xấu hổ, chờ bản đại thiếu chậm rãi tính sổ với các ngươi.

    Một đạo ánh kiếm mạnh mẽ lóe lên, thần niệm của Trình Cung hơi động, trong nháy mắt thân thể Hỏa Phượng Ma Long gia tốc, biến mất ở trong không gian, sau một khắc lại xuất hiện.

    Giờ khắc này không biết bọn họ đã ở nơi nào trong tinh không xa xôi, trong chớp mắt, cảm nhận được bên trên bầu trời vô tận, có một đạo lực lượng khổng lồ không gì sánh kịp.

    Đạo lực lượng này hạo hãn, mênh mông, cảm giác giống như có thể hủy diệt tất cả.

    Tiên khí!

    Người trên Cửu Châu đại địa hầu như không có người nào biết Tiên khí oai, nhưng Trình Cung lại rất rõ ràng, Tiên khí ở bên trong Linh Sơn có không ít, tuy rằng càng ngày càng ít, cơ hội có thể dử dụng, thôi thúc cũng càng ngày càng ít, nhưng năm đó thời điểm tranh đoạt đệ nhất thần khí Cửu Châu Hư Không Âm Dương đỉnh, hắn đã từng vận dụng qua Tiên khí chiến đấu.

    Hắn biết rõ uy lực của tiên khí kinh khủng tới mức nào.

    Hơn nữa trong đó còn có một cỗ khí tức mà mình hết sức quen thuộc, không sai, là ngoại công, là ngoại công đang thôi động Tiên khí.

    Dựa vào a!

    Trình Cung không cần đoán cũng biết chuyện gì xảy ra, nhất định là ngoại công lo lắng an nguy của mình, vì lẽ đó không tiếc tất cả vận dụng Tiên khí cũng phải vọt qua phân thân Côn Bằng Đại Đế ngăn cản.

    Nhưng lấy tình huống bây giờ của ngoại công, đặc biệt là vận dụng Tiên khí ở trên Cửu Châu đại địa, hậu quả chỉ có một...

    Chết!

    Giờ khắc này đã cách Cửu Châu đại địa đã không biết bao nhiêu vạn dặm, Trình Cung căn bản không có biện pháp thông qua thần niệm liên hệ Lô Quân Hạo.

    Côn Bằng Thái tử cầm Kim Bằng kiếm trong tay, một đường truy sát ở phía sau, thời điểm này muốn trở về cũng đã không còn kịp rồi.

    Tuyệt đối không thể để cho ngoại công có việc, cảm nhận được Tiên khí oai kia càng lúc càng mạnh mẽ, đột nhiên trong tay Trình Cung đã có thêm một khối lệnh bài bằng thanh trúc đặc biệt, phóng một đạo thần niệm vào trong đó.

    Ầm...

    Thời điểm thần niệm của Trình Cung tiến vào khối lệnh bài thanh trúc này, đồng thời ở bên trong không gian mật cảnh của Thiết Thiên Chuy, trên người Vạn Ngạo đột nhiên có một lực lượng đặc thù bị kích phát, một cỗ thần niệm mênh mông ngang qua không biết bao nhiêu vạn dặm từ tinh không, đã bắt được liên lạc với lệnh bài trong tay Trình Cung.

    - Ngoại công, dừng tay.

    Bây giờ ta không có chuyện gì, lực lượng của Côn Bằng Đại Đế dung nhập trong Kim Bằng kiếm này rất có hạn, hắn vì chống lại người nên phân ra phần lớn lực lượng, hiện tại chỉ còn lại rất ít, nhiều nhất chỉ là tương đương với lực lượng của Thuần Dương hậu kỳ mà thôi, thậm chí lực lượng so với Thuần Dương hậu kỳ bình thường cũng có chút không bằng.

    Hơn nữa lúc trước ta từ Bà La Đa Thần Miếu trở về không phải tách ra với người một hồi sao, ta chính là sớm đi làm một an bài, người yên tâm, ta tuyệt đối không có chuyện gì, người mau dừng tay, chờ xem kịch vui đi.

    Đang ở cùng một thời gian, thần niệm của Trình Cung đã bắt được liên lạc với Lô Quân Hạo.

    - Trình Cung...

    Ngươi ở đâu?

    Thời điểm Lô Quân Hạo đang không tiếc bất cứ giá nào muốn thôi thúc Tiên khí nhất thời sửng sốt, khiếp sợ không gì sánh nổi tra hỏi.

    Bởi vì lấy tu vi của hắn, vừa nãy cũng đã không có biện pháp nhận thấy Trình Cung tồn tại, biết Trình Cung là lấy tốc độ siêu nhanh rời khỏi Cửu Châu đại địa, tiến vào trong tinh không mênh mông.

    Lô Quân Hạo khiếp sợ chính là, ngay cả thần niệm của mình cũng đã không phát hiện được Trình Cung tồn tại, hắn làm sao có khả năng ngang qua khoảng cách xa như vậy liên hệ với mình.

    Coi như phương diện thần niệm của hắn rất có thiên phú, lợi hại đến đâu đi nữa, cũng không thể nào nhanh như liền vượt quá mình a!

    - Bây giờ ta tự vệ không thành vấn đề, lão gia người cứ bình tĩnh chờ xem kịch vui đi.

    Mặc dù là thần niệm giao lưu, nhanh chóng cực kỳ, nhưng dù sao Trình Cung cũng cách nhau quá mức xa xôi, hơn nữa còn phải toàn lực khống chế Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long đào mạng, vẻn vẹn chỉ nói với Lô Quân Hạo hai câu, sau đó đã mất đi liên hệ.

    Lô Quân Hạo còn muốn tra hỏi, nhưng đã không tìm được thần niệm của Trình Cung tồn tại, điều này khiến trong lòng hắn càng ngày càng kinh ngạc vô cùng.

    Nhưng Trình Cung đã nói như vậy, thần niệm của Lô Quân Hạo thay đổi thật nhanh, nhanh chóng phân tích một phen, vẫn quyết định trước hết nghe Trình Cung, chờ một chút lại nói tiếp.

    Chuyện đã đến mức độ này, coi như mình xông tới cũng rất khó lập tức tìm được Trình Cung, hiện tại chỉ có thể tin tưởng tiểu tử thối này.

    Chung quy bản thân mình vẫn không đánh giá đủ đối với Côn Bằng Đại Đế, nhưng tiểu tử Trình Cung này ngược lại đã sớm nghĩ tới Côn Bằng Đại Đế sẽ có một chiều nay, trước đó mình dẫn hắn từ Bà La Đa Thần Miếu trở về, hắn có rời đi một hồi, sau đó mới xuất hiện, lẽ nào có quan hệ tới chuyện này.

    - Ừm!

    Trong lòng có quyết định, trong nháy mắt Lô Quân Hạo cắt đứt liên hệ với Thiên Cung ở Thiên Cung thần điện, nhưng vận chuyển đại đạo thôi thúc Tiên khí, dù cho trên đường đình chỉ, nhưng lực phản phệ cũng tương đối kinh người, Lô Quân Hạo rên lên một tiếng, sắc mặt kịch biến, lực lượng trong thân thể điên cuồng chảy nhanh, sắc mặt khó coi đến đáng sợ, máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng, thân thể trực tiếp bị lực phản chấn đánh bay ra ngoài nghìn dặm.

    - Ồ!

    Phân thân Côn Bằng Đại Đế ngưng tụ lực lượng không biết vì sao đột nhiên Lô Quân Hạo bị lực lượng của Tiên khí phản chấn bị thương, mất đi liên hệ với Tiên khí, nhưng mặc kệ nguyên do trong này là cái gì, hắn càng lúc càng không cần lo lắng, Trình Cung kia là chết chắc.

    Mà giờ khắc này Côn Bằng Đại Đế điều khiển thân thể nhi tử Côn Bằng Thái tử của mình, đã đuổi đến gần Trình Cung, đột nhiên Kim Bằng kiếm trong tay run lên, trong nháy mắt vạn điểm kim quang nổ tung ở trong trời sao.

    - Vạn kiếm tỏa không đại trận.

    Côn Bằng Đại Đế là đã từng thiên tài yêu nghiệt trong yêu tộc, đột nhiên xuất hiện ngang dọc Cửu Châu đại địa, thậm chí ở trong Linh Sơn cũng xông ra tên tuổi kinh thiên, trở thành một đời Đại Đế kiêu hùng.

    Hắn là thiên tài tuyệt đối, đặt chân rất nhiều lĩnh vực, ngay cả trận pháp cũng có trình độ tương đối.

    Tuy rằng tốc độ của Trình Cung nhanh đến hắn bây giờ dùng thân thể của Côn Bằng Thái tử cũng khó có thể lập tức đuổi theo, nhưng có cơ hội hắn liền trực tiếp bộc phát lực lượng Kim Bằng kiếm, cách không bày trận, muốn tập trung phạm vi không gian nghìn dặm trước người Trình Cung, khiến hắn không có biện pháp gia tốc, mà những trận pháp này còn có hiệu quả công kích và ngăn cản.

    Chỉ cần Trình Cung bị ngăn một chút, cái kia cũng đã đủ rồi.

    - Đồ chơi này bản đại thiếu hiểu nhiều hơn so với ngươi, Tinh Không nghịch chuyển, không gian biến ảo, ảo trận.

    Đứng ở bên trên Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long của mình, trong lúc Trình Cung giơ tay đã bắn ra vạn đạo hỏa quang, trong nháy mắt hòa vào bên trong đại trận mà ánh kiếm hình thành kia.

    Oanh...

    Cảnh vật xung quanh biến ảo, vô số thiên thạch đập về phía Côn Bằng Thái tử.

    Này, điều này sao có thể, cách không bày trận, hình thành trận pháp bực này, ít nhất phải là trình độ Trận pháp đại sư cấp bảy trở lên mới có thể làm được, hắn mới bao lớn, có thể có Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long cấp độ kia, còn nắm giữ bản lĩnh luyện đan, không ngờ trận pháp cũng có thành tựu bực này.

    Côn Bằng Đại Đế rất ngoài ý muốn, đồng thời cũng khiếp sợ không gì sánh nổi, nếu như người này quật khởi, như vậy tuyệt đối sẽ khiến người cùng thời đại ảm đạm phai mờ, giống như thời đại năm đó hắn quật khởi vậy, vô số thiên tài đều bị hào quang của hắn làm ảm đạm phai mờ.

    Giờ khắc này hắn đã có chút rõ ràng, vì sao nhi tử chấp nhất muốn giết Trình Cung như vậy.

    Kim Bằng kiếm chém ra, dù sao chỉ là cách không bố trí trận pháp, dưới uy thế một kiếm của Kim Bằng kiếm vẫn không có biện pháp ngăn cản được, bắt đầu tán loạn.

    Nhưng vẻn vẹn là một chút như thế, Trình Cung đã vọt lên trước rất xa, bây giờ tốc độ giữa hai người đều đạt đến trình độ doạ người.

    Không được, nếu tiếp tục như vậy sẽ để hắn chạy trốn.

    Côn Bằng Đại Đế thao túng thân thể Côn Bằng Thái tử, giờ khắc này Côn Bằng Thái tử đã bị hắn phong ấn hoàn toàn, bởi vì trước đó Côn Bằng Thái tử muốn tự bạo, khiến Côn Bằng Đại Đế rất tức giận.

    Chỉ là Trình Cung nắm giữ phân thân Hỏa Phượng Ma Long, tuy phân thân Hỏa Phượng Ma Long kia vẫn không đạt đến Thuần Dương, nhưng dựa vào thiên phú thần thông,tốc độ so với Thuần Dương đỉnh phong bình thường cũng không kém bao nhiêu.

    Mà Côn Bằng Đại Đế vì phòng ngừa tốc độ quá nhanh, tổn thương thân thể Côn Bằng Thái tử, nên không dám gia tốc quá mức.

    Lúc này, mắt thấy Trình Cung đã muốn trốn thoát, hắn không thể không vội.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 18


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1251: Hoan nghênh đi vào cạm bẫy ta sớm bố trí. (1)

    - Thiên địa đại thế, hủy diệt lại sinh, muôn vàn biến hóa, tất cả diễn biến, ta đều chưởng khống.

    Không thể toàn lực liều lĩnh đề cao tốc độ truy kích, mắt thấy Trình Cung lại muốn chạy trốn, trong nháy mắt Côn Bằng Đại Đế bắt đầu tiến hành thôi diễn, hai tay của hắn biến hóa các loại ký tự huyền ảo, cuối cùng đột nhiên cho thấy một vài thứ.

    Côn Bằng Đại Đế tự tin hừ lạnh một tiếng, trong lúc cất bước đó trực tiếp mở ra một cánh cửa không gian, vừa nãy trong quá trình bọn họ truy kích, bất luận nhanh bao nhiêu cũng không có biện pháp xé rách không gian hoặc là mở ra cánh cửa không gian, bởi vì không có vị trí chính xác, hơn nữa sắp tới cực hạn nhất định, ngươi xé rách không gian thậm chí mở ra cánh cửa không gian, đối phương liền biến hóa phương hướng thoát đi, ngược lại sẽ không tốt.

    Nhưng hắn dựa vào thuật số tính toán ra phương vị đại khái của đối phương, trước đó mở ra cánh cửa không gian, như vậy sẽ có khác nhau rất lớn.

    Vừa sải bước đi ra, Côn Bằng Đại Đế phát hiện mình đã ở trên một tinh cầu to lớn, cực kỳ hoang vu tĩnh mịch, đột nhiên vừa ngẩng đầu đã phát hiện Trình Cung, nhưng không đợi hắn nói chuyện, Trình Cung đã mở miệng nói trước.

    - Hoan nghênh đi vào cạm bẫy ta sớm bố trí!

    Cạm bẫy sớm bố trí, nói đùa gì vậy?

    Côn Bằng Thái tử lộ ra một tia xem thường, dùng những lời như vậy nói cùng mình...

    - Ầm!

    Trình Cung vừa dứt lời, trong nháy mắt tinh cầu to lớn, cực kỳ hoang vu tĩnh mịch này đã đổ nát, vô số hỏa diễm dâng trào ra từ bên trong, nhất thời Côn Bằng Đại Đế cảm giác không tốt, trước tiên rất muốn rời khỏi, thân thể của hắn vừa muốn động, vô số trận pháp cũng hiển hiện ra chung quanh.

    Trận pháp Không gian, tập trung không gian.

    Trận pháp Hư Không, phong tỏa Hư Không.

    Trận pháp Nguyên khí, hút sạch nguyên khí.

    Trận pháp La Sát, kiếm khí Sát Lục.

    Trận pháp Tinh không, tinh không mê trận.

    Trong nháy mắt vô số trận pháp khởi động, mỗi một loại trận pháp đều có tác dụng đặc biệt, công kích, tập trung, phong tỏa, giết chóc, mê huyễn, trấn áp...

    Đại trận biến ảo, tầng tầng lớp lớp, nhưng Côn Bằng Đại Đế không vì thế mà bị những trận pháp này lay động, chỉ là ánh mắt hắn nhìn Trình Cung đã xảy ra biến hóa lần thứ hai.

    Mình là lâm thời nảy lòng tham thôi diễn phương vị, muốn sớm ngăn đường đi của hắn, nhưng lại thật sự rơi vào bên trong bẫy rập của hắn.

    Thật sự có một cái bẫy, này đã nói lên hắn sớm nghĩ đến một bước này, lẽ nào hắn cũng tinh thông dịch toán thôi diễn, lẽ nào hắn che dấu Thiên Cơ, cố ý làm cho mình suy tính đến phương vị của hắn, tất cả những thứ này đều là hắn cố ý.

    Nếu như đúng là như vậy, người này thật quá đáng sợ.

    Côn Bằng Đại Đế cũng cảm giác được sau lưng lạnh cả người, luyện đan, trận pháp, dịch toán thôi diễn, hành quân bày trận, thậm chí căn cứ nhi tử nói trước đây, hắn ngay cả cầm kỳ thư họa cũng đều tinh thông.

    Nếu như nói chỉ là hiểu rõ thì cũng thôi, nhưng lấy cái tuổi này của hắn, mỗi một dạng đều có thể đạt đến một độ cao khiến người ta không dám tưởng tượng, gia hoả này quả thực quá nghịch thiên.

    Đồng thời cũng nói rõ một chuyện, trước đây gia hoả này ẩn giấu quá tốt, nếu như những bản lĩnh này của hắn toàn bộ bộc lộ ra, ở trước lúc hắn trưởng thành không cần mình phải động thủ, sớm có vô số thế lực muốn bóp chết hắn.

    - Cho rằng dựa vào chút thủ đoạn nhỏ ấy thì có thể cứu ngươi sao, nằm mơ, một chiêu phá vạn pháp, một chiêu phá vạn trận, một chiêu hoành thiên hạ, phá!

    Tuy thân thể vẫn là thân thể của Côn Bằng Thái tử, nhưng do một tia thần niệm của Côn Bằng Đại Đế điều khiển Kim Bằng kiếm, uy lực ở trong tay hắn đã hoàn toàn là một thiên một địa, uy thế của một kiếm này kinh thiên động địa, xuyên qua tất cả, từ thế kiếm này mở ra một đường hầm cùng khe hở, Côn Bằng Thái tử muốn lao ra đánh giết Trình Cung.

    - Những thứ này là trò trẻ con không đáng chú ý, vậy thì cho ngươi cái lớn hơn nữa, lực lượng tinh không, Tru Tiên đại trận.

    Hai tay Trình Cung biến hóa, vô số trận pháp kia không ngừng biến ảo, sau đó tổ hợp lại một lần nữa, cuối cùng hình thành một trận pháp to lớn khủng bố hơn, lấy thân thể Trình Cung dẫn động vô số tinh lực bay về phía tinh cầu vỡ vụn này, tạo thành một Tru Tiên đại trận cực kỳ to lớn.

    Thời gian Tiên còn tồn tại, nhất niệm thống trị chúng sinh, nhưng người tu chân nào chịu mặc người xâu xé, đến thời điểm nhất định cho dù ngay cả Tiên cũng phải phản kháng.

    Người luyện đan hi vọng luyện chế ra Tiên đan, phi thăng thành Tiên.

    Luyện khí giả nỗ lực luyện chế ra Tiên khí ngang dọc vạn giới.

    Người tu luyện trận pháp thì lại lấy Tru Tiên làm mục tiêu, bố trí đại trận tru diệt Tiên nhân, tuy lúc đó nhằm vào Tiên nhân kỳ thực chỉ là cảnh giới Thuần Dương, nhưng oai lực trận pháp này có thể tưởng tượng được.

    Trọng yếu nhất là, Tru Tiên đại trận này từ thời đại viễn cổ lưu truyền tới nay, trải qua Trình Cung thay đổi, lấy lực lượng tinh không làm dẫn, uy lực tăng gấp bội.

    Cho dù Thuần Dương đỉnh phong chân chính tới, cũng chỉ có nuốt hận tại chỗ, trừ khi bản thể của Côn Bằng Đại Đế xuất hiện, bằng không muốn phá đại trận này, thì ít nhất ở trình độ trận pháp vượt qua Trình Cung rất nhiều mới được.

    Tuy giờ khắc này là ở trong tinh không, nhưng tác dụng cấm chế, áp chế của Cửu Châu đại địa, kỳ thực chỉ chính là hết thảy các địa phương, bởi vì thiên địa vũ trụ, lấy Cửu Châu làm căn cơ, vì lẽ đó cấm chế của Cửu Châu đại địa chính là cấm chế của cả thiên địa.

    Chính vì như thế, căn bản không cần lo lắng người có cảnh giới Đại Đế xuất hiện.

    - Đáng ghét, tại sao lại như vậy!

    Côn Bằng Đại Đế không thể bình tĩnh nữa, bởi vì hắn đã cảm nhận được uy hiếp, hắn chỉ là một tia phân thần còn không sợ cái gì, nhưng nhi tử không thể không quản.

    Nếu như không phải sợ tổn thương đến thân thể nhi tử, vừa nãy hắn đã có thể thôi động lực lượng mạnh hơn nữa đuổi theo Trình Cung.

    Uy lực Tru Tiên đại trận bạo phát, càng ngày càng mạnh, Côn Bằng Đại Đế chống cự cũng càng ngày càng khó, chớ đừng nói chi là muốn lao ra.

    Giờ khắc này tinh cầu hoang vu hoàn toàn vỡ vụn, vô số trận pháp hình thành một Tru Tiên đại trận khủng bố nhốt Côn Bằng Đại Đế ở bên trong, từ vừa mới bắt đầu bên trong tinh cầu này đã được hạ vô số trận pháp, chờ Côn Bằng Đại Đế đến, giống như là một cự thú mở miệng lớn chờ đồ ăn đưa tới cửa, rốt cục cũng chờ được đồ ăn.

    - Ngươi chờ cho bản đế!

    Rốt cục, Côn Bằng Đại Đế làm ra quyết định, đi.

    Nếu không đi thì thật phải nuốt hận ở đây, dù sao thân thể nhi tử có thể chịu đựng được lực lượng có hạn, căn bản không có biện pháp phát huy ra lực lượng của mình, chỉ có thể đi trước.

    Chuyện này đối với Côn Bằng Đại Đế mà nói, gần như là chuyện không tồn tại, cuộc đời này của hắn cho tới bây giờ không có uất ức qua như vậy, đường đường Đại Đế đỉnh phong ra tay truy sát một tiểu tử Thiên Anh, lại bị đối phương tính toán, cuối cùng không thể không chạy đi, đây quả thực là thiên đại sỉ nhục, không thể tha thứ, sỉ nhục không thể tha thứ, người này tuyệt đối không thể tha thứ!

    Chương 1252: Hoan nghênh đi vào cạm bẫy ta sớm bố trí. (2)

    Thần niệm Côn Bằng Đại Đế chớp động, sau khi trở lại liền tàn sát đẫm máu tu chân giới của Nam Chiêm Bộ Châu, nếu không như thế, không đủ để bình cơn giận trong lòng Côn Bằng Đại Đế.

    - Đạo môn, mở!

    Trình Cung phong tỏa không gian, phong tỏa hư không, bất luận là cánh cửa không gian hay là xé rách hư không cũng không làm được, nhưng Côn Bằng Đại Đế là nhân vật cỡ nào, đã là tồn tại đỉnh phong của đại địa, Kim Bằng kiếm trong tay của hắn lại là pháp bảo theo hắn nhiều năm, ngay cả một tia thần niệm của hắn cũng dung nhập vào bên trong khí linh Kim Bằng kiếm này, trực tiếp lấy Kim Bằng kiếm này làm dẫn, lấy thần niệm Đạo kỳ thôi thúc mở ra Đạo môn chỉ có Đạo kỳ mới có thể làm được, có thể trực tiếp trở lại U Minh tuyệt vực, nơi có chân thân của Côn Bằng Đại Đế.

    Lúc đầu Đạo môn được xưng là Tiên môn, sau đó Tiên nhân biến mất, không có người phi thăng, nên dần dần gọi là Đạo môn.

    Là tồn tại còn cường đại hơn cánh cửa không gian, là một loại lực lượng chỉ có Đạo kỳ mới có thể nắm giữ, có thể đi ngang qua vô tận hư không, vượt xa cánh cửa không gian.

    Nhìn thấy Côn Bằng Đại Đế thi triển Đạo môn, Trình Cung cũng cười, tất cả đều ở trong khống chế, rốt cục làm cho gia hoả này muốn chạy trở về.

    Như vậy tốt nhất, bằng không muốn giải quyết nó đúng là khó, nếu như hắn không tiếc tổn thương thân thể Côn Bằng Thái tử, bạo phát ra lực lượng mạnh nhất, không chừng Tru Tiên đại trận lâm thời này vẫn không giữ nổi hắn.

    Đạo môn mở ra, thần cùng đạo hợp, mới có thể đến vài chỗ bất cứ lúc nào.

    - Bành!

    Thời điểm Côn Bằng Đại Đế mở ra Đạo môn, cuối cùng nhìn về phía Trình Cung, không cam lòng rời đi, nhưng thấy nụ cười hài lòng của Trình Cung.

    Cười đến rất hài lòng, gia hoả này đang cười cái gì, chẳng lẽ là bởi vì thoát khỏi tay mình, nhưng không giống a, sao cảm giác xấu xa như vậy, thật giống có cái gì đó không đúng...

    Sau đó là một tiếng nổ vang, Côn Bằng Đại Đế không dám tin nhìn thân thể của mình, lại bị một cây gậy trúc trong ảo cảnh đánh nát...

    đánh nát...

    Chuyện này...

    điều này sao có thể, không... không thể nào, mình đã đi vào bên trong Đạo môn.

    Trong nháy mắt này, tựa hồ Côn Bằng Đại Đế ý thức được không đúng, nụ cười kia của Trình Cung rất cổ quái, tựa hồ đã sớm biết sẽ như vậy.

    Đáng ghét, giết con trai Côn Bằng Đại Đế ta, trời cũng không bảo vệ được ngươi...

    Là ai đang giúp hắn, bằng không không thể nào mình muốn liên lạc bản thể truyền đạt tình huống của nơi này cũng làm không được, gậy trúc, chẳng lẽ là...

    Côn Bằng Đại Đế cùng Kim Bằng kiếm kia điên cuồng run rẩy, muốn nhảy vào bên trong cánh cửa kia, lại phát hiện Đạo môn cũng đã vỡ vụn, hắn muốn truyền tất cả chuyện ở nơi này trở về, cho bản thể của mình hoặc là người yêu tộc biết, nhưng phát hiện đại trận này đã biến hóa, hoàn toàn ngăn trở tất cả.

    Lúc này thần niệm của Trình Cung hình thành từng đạo từng đạo trận pháp, triệt để trấn áp tia thần niệm của Côn Bằng Đại Đế trong Kim Bằng kiếm kia, làm cho Kim Bằng kiếm yên tĩnh trở lại.

    - Đáng tiếc, Côn Bằng Thái tử này trực tiếp bị đánh giết, ngay cả không gian nguyên giới cùng với các vật trên người hắn đều bị hủy diệt, chỉ còn lại một cây Kim Bằng kiếm này.

    Côn Bằng Đại Đế bị giết, Trình Cung lập tức chấm dứt vận chuyển Tru Tiên đại trận, cất bước đã xuất hiện ở bên trong đại trận, tay cầm Kim Bằng kiếm lên.

    Kim Bằng kiếm này là đồ vật của Côn Bằng Đại Đế, đã tiếp cận Đạo khí thượng phẩm, hơn nữa bên trong còn có một tia lực lượng của Côn Bằng Đại Đế, nguyên bản là Côn Bằng Đại Đế muốn cho Côn Bằng Thái tử tự mình tế luyện Kim Bằng kiếm này thành Đạo khí thượng phẩm, lại không nghĩ rằng làm lợi cho mình.

    Chỉ tiếc vừa nãy mình vì liên hệ ông ngoại, lãng phí một ít lực lượng, nếu không thì có thể trực tiếp đánh nát tia thần niệm này của Côn Bằng Đại Đế.

    Lời thì như vậy, nhưng sau này thời điểm mình luyện hóa Kim Bằng kiếm này, nhất định cũng phải phí một ít khí lực, hơn nữa còn phải cẩn thận tránh bị Côn Bằng Đại Đế phát hiện, nhưng Trình Cung cũng không hối hận, khoát tay thu cây gậy trúc mà lúc nãy đánh nát thân thể của Côn Bằng Thái tử tan kia, lúc này nó đã hóa thành một lệnh bài bằng trúc xanh, chỉ là trên lệnh bài này có thêm rất nhiều vết rạn, hiển nhiên đã không thể dùng lại.

    Cùng một thời gian ở Cửu Châu đại địa, Nam Chiêm Bộ Châu bầu trời Nam Hoang, bên trên Cửu Thiên cương phong, vốn phân thân của Côn Bằng Đại Đế đang mang theo nụ cười đắc ý, trêu chọc nhìn Lô Quân Hạo, đột nhiên thần tình kịch biến.

    Lực lượng hắn dung nhập vào khí linh của Kim Bằng kiếm, lúc này đã mất đi liên lạc cùng bản thể, bản thể lại bị trấn áp.

    Hơn nữa cũng mất đi cảm giác tồn tại của Côn Bằng Thái tử, không có biện pháp cảm ứng được bất luận thứ gì, không biết xảy ra bất luận chuyện gì, nhưng đến loại cảnh giới như hắn, đã có thể cảm giác được, Côn Bằng Thái tử... chết rồi!

    Làm sao có khả năng như vậy, đến cùng có chuyện gì xảy ra, rõ ràng là một tia thần niệm của mình đang điều khiển thân thể nhi tử, còn có Kim Bằng kiếm, coi như gặp phải nhiều tên Thuần Dương đỉnh phong vây công cũng có thể tự vệ, vì sao lại như vậy.

    Có Kim Bằng kiếm, hẳn là bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra Đạo môn, tại sao lại như vậy!

    Người phương nào, người phương nào có thể làm cho thần niệm của mình cùng Kim Bằng kiếm không có cách nào truyền tin tức về, coi như là Thiên Tôn cũng chưa chắc có thể làm được, chẳng lẽ là tồn tại đỉnh phong nào đó ở Linh Sơn?

    Không thể nào, Cửu Châu đại địa có quy tắc áp chế, sẽ không vì người mà thay đổi, lực lượng của bọn họ xuất hiện sẽ gặp thiên phạt.

    Côn Bằng Đại Đế không tin đây là Trình Cung làm, nhất định là có âm mưu gì, có một số lực lượng mà mình không thể tính toán đến.

    Giờ khắc này Côn Bằng Đại Đế chưa từng có mê man, khổ sở như thế, nhi tử chết đi, mình gần như tiêu hao một phân thân, đến đây lại còn để nhi tử chết đi, Kim Bằng kiếm bị đoạt, lực lượng phân thân bị diệt.

    Làm hắn khiếp sợ, không dám tin tưởng nhất chính là, thậm chí ngay cả là ai làm cũng không biết.

    - Ai...

    Là ai...

    Côn Bằng Đại Đế đè nén đến cực hạn nổi giận gầm lên một tiếng, thanh âm này vang vọng toàn bộ Nam Hoang, thậm chí nửa Nam Chiêm Bộ Châu cũng có thể nghe được, vô số người lực lượng yếu bị thanh âm này chấn động đến mức hôn mê.

    - Đến cùng có chuyện gì xảy ra, Côn Bằng Đại Đế bị sao vậy?

    - Sao Côn Bằng Đại Đế lại mất khống chế như vậy, khẳng định xảy ra chuyện lớn!

    - Thật không nghĩ tới, chuyện vẫn còn có khúc chiết, lẽ nào có người làm cái gì.

    - Có thể làm cho Côn Bằng Đại Đế cũng không đoán được là ai, tức giận như thế, chỉ sợ cũng là một vị...

    - Hư!

    Chớ nói lung tung, tồn tại kia há là ngươi ta có thể nói lung tung.

    Chương 1253: Quyết Chiến.

    Người chung quanh cũng đều rất khiếp sợ, không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà đều dồn dập suy đoán.

    Mà những người không có biện pháp tra xét đến tình huống chiến đấu thì lại cực kỳ mờ mịt.

    - Ha ha, sư tôn nói quả nhiên không sai, xem ra lần này yêu tộc sẽ thành công dã tràng.

    Bên trong không gian mật cảnh, Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo có thể mượn thủy kính đặc thù kia nhìn thấy dáng vẻ của Côn Bằng Đại Đế.

    Tuy sau đó không nhìn thấy tràng cảnh Trình Cung âm Côn Bằng Thái tử, nhưng bọn hắn cũng biết nhiều hơn những người khác, Thiết Thiên Chuy hài lòng cười.

    - Hừ!

    Vạn Ngạo khó chịu hừ lạnh một tiếng.

    - Coong...

    Thiết Thiên Chuy Đại trừng mắt lên, chuỳ sắt trong tay va chạm phát sinh nổ vang nhìn Vạn Ngạo:

    - Ngươi hừ cái gì hừ, ta nói không đúng sao, sư phụ từng nói ta là sư ca ngươi, nếu ngươi còn dám hừ với ta, ta liền chấp hành quyền lực sư ca.

    Trừng trị ngươi.

    Vạn Ngạo bị Thiết Thiên Chuy làm cho dở khóc dở cười, trên nét mặt ngạo nghễ mang theo vẻ bất đắc dĩ, nguyên bản sáu người bọn họ ở Trung Châu không ai liên hệ ai, ai cũng không kém ai cái gì.

    Nhưng từ khi hai người cùng được ân sư ở Linh Sơn coi trọng, Thiết Thiên Chuy lại thành sư huynh của hắn, tình huống như thế liền đi ra.

    - Yêu tộc thất bại, bọn họ dã tràng xe cát biển Đông, chúng ta cũng không thắng tới đồ vật gì.

    Vạn Ngạo không giải thích gì.

    - Vậy thì có cái gì.

    Ngược lại chúng ta cũng không có tổn thất cái gì, ha ha...

    Thiết Thiên Chuy vẫn rất vui vẻ cười.

    Vạn Ngạo bất đắc dĩ không lên tiếng nữa, tiếp tục xem Côn Bằng Đại Đế.

    Lô Quân Hạo đang chém giết cùng Côn Bằng Đại Đế đột nhiên nhìn thấy Côn Bằng Đại Đế phản ứng như vậy.

    Tâm cũng nhấc lên, một loại ý niệm làm cho hắn có chút hưng phấn, kích động rồi lại có chút không dám nghĩ tới xông lên não, lẽ nào...

    - Côn Bằng lão nhi, ngươi không phải rất kiêu ngạo sao?

    Hiện tại nếm thử hậu quả đi, xem Thiên Cung liên hoàn của ta.

    Lô Quân Hạo hét lớn một tiếng, thế tiến công càng ngày càng hung mãnh.

    Nếu như bình thường, Côn Bằng Đại Đế tuyệt đối sẽ không vì lời này của Lô Quân Hạo mà lay động, nhưng giờ khắc này tâm hắn đã loạn, chuyện đã vượt qua hắn dự đoán cùng khống chế, đặc biệt là mình mất đi cảm ứng cùng Kim Bằng kiếm.

    Cảm giác được nhi tử đã tử vong.

    Hơn nữa vừa nãy không hiểu sao đột nhiên Lô Quân Hạo đình chỉ sử dụng Tiên khí, giờ khắc này nghĩ đến, liền biết tất cả những thứ này là đám người Lô Quân Hạo sớm có chuẩn bị.

    - Trả mạng cho con ta, giết chết hết thảy người tu chân của Nam Chiêm Bộ Châu, bắt mọi người Trình gia, ta muốn bọn họ sống không bằng chết.

    Muốn chết cũng khó, ta muốn cho người tu chân trên Nam Chiêm Bộ Châu này tuyệt diệt, giết, giết, giết!

    Côn Bằng Đại Đế đằng đằng sát khí, trong nháy mắt từ ngăn cản biến thành công kích, tốc độ tăng vọt, sát chiêu tầng tầng.

    - A!

    Trong lòng Lô Quân Hạo cả kinh, đúng là như vậy, Côn Bằng Thái tử bị giết chết.

    Chuyện này...

    đây là sự thực, Côn Bằng Thái tử kia bị Côn Bằng Đại Đế khống chế, coi như mình muốn giết hắn cũng không có khả năng, làm sao có khả năng sẽ chết, nhưng xem dáng vẻ của Côn Bằng Đại Đế hiển nhiên không phải giả bộ, mà vừa nãy Trình Cung cũng đã nói...

    - Ha ha, chết rồi, thật sự giết chết, hảo tôn tử.

    Trong lòng Lô Quân Hạo mừng rỡ, còn phân thân Côn Bằng Đại Đế này điên cuồng công kích, hắn cũng không để ý, lực lượng của bọn họ đều bị Cửu Châu đại địa áp chế đến một cực hạn, cũng là tồn tại cao nhất của Cửu Châu đại địa, vừa nãy trong thời gian ngắn Lô Quân Hạo không làm gì được phân thân của Côn Bằng Đại Đế, nhưng phân thân của Côn Bằng Đại Đế muốn giết Lô Quân Hạo là không thể nào.

    - Cái gì, Côn Bằng Thái tử bị giết, trời ạ, tiền đặt cược của ta.

    - Làm sao có khả năng, bị giết, nhất định là giả, nhưng mà ta đặt cược hai triệu Thuần Nguyên đan a.

    - Ngươi coi như cái gì, ta đặt cược một viên Đạo đan.

    - Đại quân Yêu tộc bắt đầu hành động, Trình gia tất bị triệt để giết chết, cũng còn may ta thông minh, từ đầu liền đánh cược yêu tộc thắng, yêu tộc thắng cùng Côn Bằng Thái tử thất bại cùng bị giết hoàn toàn là hai việc khác nhau.

    - Đúng, đúng, chúng ta đánh cược cũng là yêu tộc thắng, ai cũng biết Côn Bằng Thái tử cùng Trình Cung thắng bại là không quan trọng, mặc kệ thắng bại đều không ảnh hưởng được kết quả yêu tộc chiếm lĩnh Nam Chiêm Bộ Châu.

    ...

    Nhìn thấy yêu tộc nhận được mệnh lệnh động thủ, những người cá cược đều dồn dập nói, thậm chí có một ít người muốn đi lý luận cùng Tứ Phương Lâu.

    - Đại trận mở ra!

    Nhìn thấy yêu tộc động thủ, Trình lão gia tử lập tức hạ lệnh mở đại trận, tuy bây giờ lực lượng của hắn không phải mạnh nhất, nhưng chỉ huy chiến trường vẫn rất ít người có thể so cùng Trình lão gia tử.

    Năm đó Lô Quân Hạo đã nghĩ để Trình lão gia tử đi Tinh Không tuyệt vực, ở thời điểm liên minh Tinh Không ra tay, do Trình lão gia tử chỉ huy Thiên Cung thần điện chiến đấu một lần cùng Tinh Không tuyệt vực, chỉ tiếc bởi vì xảy ra quá nhiều chuyện, cuối cùng nguyện vọng này không thể đạt thành.

    Trình lão gia tử hạ lệnh, Hách Liên Lam Phượng làm trụ cột, Tiểu Phong Tử, Lý Dật Phong phối hợp, khởi động đại trận của Song Long thành do Trình Cung bố trí lần thứ hai.

    Đại trận này không phải chỉ là phòng ngự đơn giản như vậy, là lấy Đan thành làm trụ cột.

    Đấu Chuyển Tinh Di đại trận trong Đan thành ngưng tụ được lực lượng cực lớn khó có thể tưởng tượng, mà sơn mạch, núi sông,... chung quanh đều trở thành một bộ phận của trận pháp.

    Loại đại trận này khởi động, toàn bộ bầu trời, lòng đất Nam Hoang đều bị trận pháp bao phủ trong đó.

    Trận pháp to lớn như vậy, cũng chỉ có Trình Cung mới dám đi làm, lấy Đan thành, Song Long thành làm trụ cột, hình thành một trận pháp cực kỳ khổng lồ.

    Đây cũng là Trình Cung sớm bố trí căn bản, những đồ vật khác Trình Cung sớm dạy cho Lý Dật Phong, do Lý Dật Phong, Lý Pháp, Lý Chấn Nam cùng nhau liên thủ bố trí mà thành.

    Giờ khắc này đại trận phát động, bao phủ thiên địa, đại quân yêu tộc hoàn toàn bị bao trùm, vô số tán tu, thậm chí người trong không gian mật cảnh cũng bị bao vây.

    Nếu như là đại trận công kích, đối mặt với đại quân tinh anh của yêu tộc, coi như có thể giết chết một bộ phận, nhưng cuối cùng cũng sẽ bị đối phương cường hành đánh tan.

    Nhưng từ vừa mới bắt đầu, trận pháp này chính là để phòng ngự, ảo trận làm chủ, kể từ đó hết thảy người tới xem náo nhiệt cũng bị cuốn vào trong đó.

    Bởi vì nguyên nhân ảo trận, cảnh vật trước mắt người bị cuốn vào trong đó đều biến ảo, có dã thú hung mãnh, có kình địch trong lòng đánh tới, lập tức làm cho những người xem náo nhiệt này cũng bị cuốn vào trong đó.

    Cho dù là một ít người thần niệm, tâm tình đủ mạnh mẽ, hoặc là một ít lão gia hỏa lợi hại không bị ảnh hưởng, nhưng những người khác thì không phải như vậy, bọn họ không công kích những người khác, nhưng những người khác lại liều mạng công kích về bọn họ.

    Không ít người bị ảo trận ảnh hưởng, bắt đầu đánh sang đại yêu tộc, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ bầu trời Nam Hoang biến thành chiến trường.

    Chương 1254: Tiên Đan Tàn Dược. (1)

    Tuy đại quân Yêu tộc tinh nhuệ, số lượng nhiều, nhưng bây giờ tán tu trên bầu trời Nam Hoang cũng không ít, càng có không ít người của những thế lực khác, hơn nữa người có thể tới nơi này quan chiến đều không phải người bình thường, lúc này đánh lên sẽ rất náo nhiệt.

    - Ảo trận nho nhỏ, muốn ngăn trở đại quân ta đi tới, phá cho bản đế!

    Bây giờ Côn Bằng Đại Đế là đầy ngập lửa giận không chỗ phát tiết, nhìn thấy đại quân lại bị ảo trận bao phủ toàn bộ Nam Hoang gây khó khăn, gầm một tiếng giơ tay lên, trực tiếp điểm về phương hướng Đan thành, hắn muốn trực tiếp phá tan ảo trận này.

    - Ầm!

    Côn Bằng Đại Đế dưới sự phẫn nộ ra tay, uy lực tự nhiên kinh người vô cùng, nhưng cỗ lực lượng khổng lồ này tiến vào bên trong đại trận, liền giống như đá chìm đáy biển, trong nháy mắt biến mất không thấy hình bóng.

    Không những biến mất đến không thấy hình bóng, ngược lại là như bị Côn Bằng Đại Đế kích thích, uy lực của ảo trận lại tăng cường lên rất nhiều.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Đồng thời một trận âm thanh va chạm vỡ vụn, không ngờ lực lượng mà Côn Bằng Đại Đế đánh ra, lại bị một lực lượng nào đó xoay chuyển bắn vào trong đại quân yêu tộc, nhất thời đại quân yêu tộc tử thương vô số.

    - Ha ha, ảo trận nho nhỏ, ngươi thử phá cho ta xem.

    Trong nháy mắt này Lô Quân Hạo gần như là ngay cả công kích cũng ngưng, bởi vì hắn thật sự là không nín được cười, hoàn toàn là ôm bụng cười to.

    - Toàn bộ đáng chết, bản thể yêu tộc, cường hành phá trận.

    Phân thân Côn Bằng Đại Đế giận dữ, giơ tay đánh ra một đạo chỉ kình mạnh mẽ về phía Lô Quân Hạo, đây là cho lần thứ nhất hắn chủ động công kích Lô Quân Hạo chân chính, bởi vậy cũng có thể nhìn ra tâm tình của hắn rất kích động, không còn là loại cầm chừng như lúc trước.

    Mà kỳ thực trong lòng hắn cũng khiếp sợ không gì sánh nổi, bởi vì lấy trình độ trận pháp của hắn, dĩ nhiên lại xuất hiện vấn đề này, mình bạo phát lực lượng mạnh mẽ lại bị trận pháp chuyển hóa thành lực lượng của nó, bắn ngược thương tổn đến vô số tinh nhuệ yêu tộc.

    Cái này cũng chưa tính, còn gián tiếp thôi động trận pháp bạo phát, vận hành, từ đó có thể biết được người bày trận lúc trước cũng đã cân nhắc sẽ có người lấy loại phương pháp này phá trận.

    Lúc trước Côn Bằng Thái tử đã từng nói qua việc Trình Cung chữa trị trận pháp bên trong Song Long thành, mang theo Lý Dật Phong làm như thế nào như thế nào, lúc đó Côn Bằng Đại Đế cũng không lưu ý, giờ khắc này đột nhiên trong lòng bốc lên một ý niệm, một hậu bối cũng làm hắn bốc lên ý niệm, đại trận này sẽ không phải là Trình Cung kia bố trí chứ?

    Nếu như đúng là như thế, vậy gia hoả này nhiều nghịch thiên lắm, thậm chí ngay cả trận pháp hắn cũng đạt đến loại trình độ này, đến cùng hắn còn biết cái gì, không, phải nói còn có cái gì hắn không biết?

    - Ha ha, cường hành phá trận, bản đại thiếu bố trí ảo trận ngươi muốn cường hành phá trận, ngươi cho rằng dễ dàng như vậy sau.

    Mặc kệ ngươi như thế nào, lần này bản đại thiếu được mùa lớn, trước đi thu rồi chiến lợi phẩm, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy đúng không, hiện tại Côn Bằng Thái tử đã chết, yêu tộc đã bại, các ngươi mau giao tiền ra đây.

    Nhưng vào lúc này, giữa bầu trời đột nhiên truyền đến âm thanh của Trình Cung, sau một khắc ở trong huyễn trận to lớn, Trình Cung khoát tay, ở chung quanh không gian bí cảnh của Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy, uy lực ảo cảnh của đại trận liền biến mất, mà hắn thì trực tiếp xuất hiện ở phía trước không gian mật cảnh này.

    - Đáng ghét, còn tưởng rằng có thể kiếm một chút!

    Thiết Thiên Chuy khó chịu nói.

    - Hừ!

    Tuy Vạn Ngạo cũng rất khó chịu vì thái độ này của Trình Cung, nhưng vừa nãy bọn họ xác thực đã nhận tiền đặt cược của Trình Cung, mà bây giờ muốn bồi, áp toàn bộ đồ vật của những người khác, nhiều nhất chỉ là miễn cưỡng đủ.

    - Côn Bằng Thái tử bị giết, yêu tộc thất bại, tự nhiên Tứ phương lâu tatheo thường lệ bồi cho ngươi...

    Vạn Ngạo khó chịu hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn tuyên bố kết quả, dù sao ngoại trừ Trình Cung ra, hầu như không ai đánh cược Trình Cung có thể thắng, hiện tại cũng phải báo cho những người thua kia một thoáng.

    Ảo trận này thay đổi khó lường, thậm chí đã có rất nhiều người chết ở trong đó, nhưng dựa theo quy củ hắn vẫn phải thông báo một chút

    - Trả mạng cho con ta, tiểu nhi câm miệng, chỉ bằng các ngươi cũng có tư cách nói yêu tộc ta thắng thua.

    Côn Bằng Đại Đế phát hiện Trình Cung xuất hiện, đặc biệt là nghe được Trình Cung đối thoại cùng Vạn Ngạo, liên tiếp nghe bọn hắn nhắc tới Côn Bằng Thái tử bị giết, yêu tộc thua, điều này làm cho hắn triệt để nổi giận, giơ tay lăng không đánh tới một chưởng.

    - Ầm!

    Đừng xem giờ khắc này Côn Bằng Đại Đế bị Lô Quân Hạo ngăn cản, cách nơi này của bọn họ cũng đến mấy vạn trượng, thế nhưng đánh ra một chưởng uy lực kinh thiên động địa, trong nháy mắt không gian xung quanh đổ nát, dập tắt, một chưởng này liền muốn hóa tất cả thành hư vô.

    Lô Quân Hạo cùng lực lượng phân thân của Côn Bằng Đại Đế không phân cao thấp, thời điểm bọn họ đánh xem cũng không được gì, nhưng giờ khắc này đột nhiên Côn Bằng Đại Đế ra tay đối với đám người Trình Cung, liền cho thấy phân thân của hắn lợi hại thế nào.

    - Thiên Chuy Vạn Luyện, coong coong coong,...

    Loại công kích này, trốn là không có biện pháp, hai tay to lớn của Thiết Thiên Chuy xoay tròn cây búa lên, trong nháy mắt oanh kích ra mấy vạn lần, mỗi một cái đều ẩn chứa một nhịp điệu đặc biệt, tuy bạo phát chỉ là lực lượng Thuần Dương sơ kỳ, nhưng mỗi một cái công kích uy lực mạnh cực kỳ.

    - Ngạo Kiếm Lăng Vân!

    Vạn Ngạo cũng bùng nổ ra một đạo kiếm khí lăng vân, phóng lên trời cao.

    - Tới, đang chờ chiêu này của ngươi, bất quá lần này nhất định là phải cố gắng, cuối cùng không được lại tiến vào Hư Không Âm Dương đỉnh, bảo mệnh hẳn là không thành vấn đề, vừa đúng lúc xem cực hạn của mình...

    Trình Cung đã nắm Phá Kiếp Thương trong tay, đối mặt Côn Bằng Đại Đế lần này, ngoại trừ lực lượng Thuần Dương đỉnh phong bình thường ra, còn có một loại cảm ngộ đối với Đạo của Côn Bằng Đại Đế, uy lực đã vượt qua một một kích của Thuần Dương đỉnh phong.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy thuần túy là bị Côn Bằng Đại Đế phẫn nộ mà liên lụy, mặc dù có bọn họ phân tán lực lượng, nhưng lần này Trình Cung chịu đựng lực công kích cũng vượt qua lực lượng vừa nảy mà Côn Bằng Đại Đế sử dụng thần niệm điều khiển Côn Bằng Thái tử.

    Hủy diệt, đổ nát, dập tắt...

    Trong nháy mắt này đột nhiên trong đầu Trình Cung lóe lên tràng cảnh mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh xuống, lóe lên tràng cảnh Càn Khôn Đan Tông, cảm thụ toàn bộ Càn Khôn Đan Giới bị hủy diệt, hơn nữa giờ khắc này bên người bị áp bách đến mức tận cùng, lại một lần nữa để hắn cảm nhận được lực lượng tử vong, hủy diệt, dập tắt cùng uy hiếp, Trình Cung ở bước ngoặt sinh tử này đột nhiên có một loại cảm ngộ.

    Bản mạng chân hỏa điên cuồng thôi động chưa từng có, Phá Kiếp Thương đã giống như một bộ phận của thân thể, hủy diệt, ngươi muốn dùng lực lượng đó hủy diệt bản đại thiếu sao?

    Chương 1255: Tiên Đan Tàn Dược. (2)

    Bản đại thiếu trải nghiệm qua lực lượng hủy diệt của thiên kiếp Tiên Giới, cảm thụ qua lực lượng hủy diệt của tồn tại cường đại Tiên Giới tự mình ra tay.

    - Hủy diệt.

    Trong nháy mắt này đột nhiên Trình Cung cảm ngộ được một loại Đạo, đây là Hủy Diệt chi Đạo, giơ tay đâm ra một thương.

    Bên trên Phá Kiếp Thương chớp động một loại lực lượng hủy diệt tất cả, tuy không có cường đại như một kích kia của Côn Bằng Đại Đế, nhưng từ phương diện Đạo, cảm ngộ đối với lực lượng hủy diệt dĩ nhiên đã vượt qua Côn Bằng Đại Đế.

    - Oanh...

    Đột nhiên, Trình Cung lâm vào một loại trạng thái tỉnh ngộ bỗng nhiên tỉnh táo, hắn ở tình huống như vậy đã sáng tạo ra một chiêu thương pháp hủy diệt thuộc về mình, ẩn chứa Hủy Diệt chi Đạo, uy lực vô cùng, trực tiếp đâm phá chiêu này của Côn Bằng Đại Đế, nhưng mà chỉ là đâm phá mà thôi, một ít lực lượng khác áp bách, trong nháy mắt làm xương cốt, huyết dịch, pháp lực trên người hắn vỡ vụn toàn bộ.

    Mẹ nó!

    Tỉnh ngộ a, đùa lớn rồi.

    Giờ khắc này Trình Cung cũng dở khóc dở cười.

    Hắn không nghĩ tới sẽ tiến vào một loại trạng thái tỉnh ngộ, cho nên bỏ lỡ cơ hội tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh tốt nhất, hắn vốn chỉ là dự định hơi chút chống đối một thoáng liền tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Lấy lực lượng phân thân này của Côn Bằng Đại Đế, còn có ông ngoại ngăn cản, hắn sẽ không có biện pháp thương tổn được mình khi mình tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh.

    Kết quả Côn Bằng Đại Đế sử dụng lực lượng ẩn chứa Hủy Diệt chi Đạo, dĩ nhiên làm cho Trình Cung tỉnh ngộ, kết quả tỉnh ngộ sáng tạo ra thần thông đầu tiên thuộc về mình, hiện tại gọi thương pháp cũng được, nhưng hắn cảm ngộ chính là Đạo, dùng bất kỳ hình thức nào cũng có thể thể hiện ra.

    Này trái lại làm hắn mất đi cơ hội tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh tốt nhất, kết quả phá tan Hủy Diệt chi Đạo ẩn chứa bên trên công kích của Côn Bằng Đại Đế, nhưng dù sao lực lượng cách biệt quá xa, lần này thảm rồi.

    Hầu như trong nháy mắt đã bị áp bách thành một loại thịt nát, thậm chí ngay cả thần niệm cũng có một cảm giác muốn tan vỡ, dựa vào, trong nháy mắt cuối cùng này Trình Cung đã chuẩn bị tập trung thần niệm vào bên trong phân thân Hỏa Phượng Ma Long, nếu như cuối cùng thật không có biện pháp, thì chỉ có thể làm ra ý định xấu nhất, trước tiên bỏ qua thân thể này.

    Đây là biện pháp bất đắc dĩ nhất, nhưng hiện tại nghìn cân treo sợi tóc, cái khác đã không còn kịp rồi...

    Cũng may lấy thần niệm của mình bây giờ, chỉ cần có thể khôi phục đến Hiện Đạo kỳ, cũng là cảnh giới Thiên Tôn, thì có thể trọng tố thân thể một lần nữa.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên Trình Cung cảm giác được đồ vật trên ngực của mình bạo phát một nguồn lực lượng, không ngờ giúp Trình Cung chia sẻ rất nhiều áp lực.

    Chân Hỏa Cửu Tầng!

    Trong lòng Trình Cung khẽ động, trong nháy mắt bản mạng chân hỏa biến động chín lần, không ngừng chồng chất hòa vào bên trong hạt châu này, trong nháy mắt bên trong hạt châu này bùng nổ ra một cỗ lực lượng đặc biệt hòa vào trong thân thể Trình Cung.

    Mẹ nó, vừa nãy Trình Cung mắt thấy thân thể đã muốn tan vỡ triệt để, biến thành thịt nát, không ngờ trong nháy mắt gia tốc khôi phục.

    Loại khôi phục này thậm chí đã vượt xa Đạo đan thượng phẩm Tục Mệnh Đan, không, coi như Đạo đan tuyệt phẩm Tục Mệnh Đan cũng chưa chắc có loại công hiệu này.

    Nếu như là người khác, đúng là không hẳn có thể biết loại lực lượng thần kỳ này đến cùng là cái gì, bởi vì loại lực lượng này chỉ có một loại lực lượng Hồng Mông, hỗn độn thẩm thấu ra rất nhỏ yếu, nhưng này cũng đủ để cho thân thể Trình Cung khôi phục một lần nữa.

    Tiên...

    Tiên đan!

    Không sai, tuyệt đối là mẹ nó Tiên đan, lúc trước mình đã từng luyện chế qua Tiên đan, cũng từng dùng qua Tiên đan, tuyệt đối không sai, so với người khác hắn càng hiểu rõ Tiên đan hơn.

    Chỉ có Tiên đan mới có thể có lực lượng như thế, viên Tiên đan này cũng không phải bình thường, bị một loại lực lượng nào đó phong ấn ở nơi này, chỉ có sử dụng bản mạng chân hỏa đưa vào chín lần, mưới có thể phá bỏ phong ấn sử dụng.

    Loại khống chế hỏa diễm như thế này, ngoại trừ Cửu Châu thập đại Đan Đạo đại sư ra, cũng chỉ có một ít yêu nghiệt cực kỳ có thiên phú mới có thể làm được, có một ít coi như miễn cưỡng đạt đến Đan Đạo đại sư cấp tám cũng làm không được tám lần gia điệp.

    Lực lượng Tiên đan này đã bị vô tận năm tháng tiêu hao quá nhiều, còn cần có tầng phong ấn đặc biệt này giữ lại một ít, vì lẽ đó lực lượng đã không có Tiên uy, chỉ có một cảm giác tự nhiên, hỗn độn, nhưng hiệu quả vẫn khủng bố kinh người.

    Trình Cung thật không nghĩ tới, Nhạc Uyển Uyển kia cho mình dĩ nhiên... dĩ nhiên là Tiên đan phong ấn.

    Tiên đan a, nếu như tin tức kia truyền đi, không biết bao nhiêu người sẽ điên cuồng.

    Phỏng chừng coi như Côn Bằng Đại Đế cũng sẽ liều lĩnh đến cướp đoạt đồ vật này, mà không phải nóng lòng báo thù vì nhi tử, trước hết giết mình, bởi vì vừa nãy nếu như dưới tình huống không biết, ngay cả Tiên đan cũng bị hủy diệt.

    Có lực lượng Tiên đan, Trình Cung gần như sắp biến thành thịt nát, chính mình cũng không có biện pháp di động, đã dự định từ bỏ thân thể khôi phục lần thứ hai, không chỉ là khôi phục, thân thể lại cô đọng hơn rất nhiều, gần như Thuần Dương trung kỳ.

    Mà trước đây tốc độ tăng lên của Trình Cung vẫn không nhanh, rất khó dùng pháp lực bản thân hấp thu lực lượng của Tiên đan trong một lần duy nhất.

    Lực lượng kia giống như hồng thủy tràn vào, lực lượng Tiên đan khủng bố biết bao, tuy nơi này phong ấn chỉ là một bộ phận Tiên đan đã sắp bị dập tắt, lực lượng đan dược sắp quy về hỗn độn, nhưng mà vẫn khủng bố kinh người.

    Trong nháy mắt phá tan Thiên Anh tầng thứ tám...

    Sau đó vẫn đang không ngừng tăng trưởng, tăng trưởng nhanh chóng điên cuồng.

    Thiên Anh tầng thứ chín, không ngờ rất nhanh để cho pháp lực của Trình Cung đạt đến Thiên Anh tầng thứ chín.

    Nếu như đổi thành người khác sẽ không dễ dàng như vậy, bởi vì thân thể, thần niệm, cảnh giới đều sẽ hạn chế lực lượng tăng trưởng, nhưng Trình Cung căn bản không tồn tại vấn đề này.

    Vì lẽ đó lực lượng của hắn ở dưới Tiên đan sắp quy về hỗn độn, nói trắng ra là sắp biến mất bộ phận dược tính của Tiên đan kích thích, vẫn đạt đến Thiên Anh tầng thứ mười, sau đó mới đình chỉ tăng trưởng.

    Này là bởi vì thời gian bản mạng chân hỏa của Trình Cung mở ra phong ấn kết thúc, phong ấn này khôi phục lần thứ hai, nếu như lực lượng này có thể kéo dài một phút, Trình Cung đã có thể trùng kích Thuần Dương.

    Đương nhiên, ý nghĩ này nếu để cho người khác biết, nhất định sẽ điên cuồng.

    Cơ hội như thế có thể gặp phải một lần, trong nháy mắt đã đủ thần kỳ, lại còn muốn kéo dài một phút.

    Này giống như phàm nhân đang suy nghĩ hóa đá thành vàng, tuyệt đối là ban ngày nằm mộng.

    Tiên đan a, đây chính là Tiên đan, coi như ở bên trong Linh Sơn, cũng là đồ vật chỉ có những lão gia hoả siêu việt Thiên Tôn mới có cơ hội tiếp xúc.

    Chương 1256: Yêu Tộc rút quân

    Hơn nữa những Tiên đan này đều là thời đại viễn cổ để lại, trên căn bản có thể còn lại đều là rất ít, một bộ phận rất nhỏ, hơn nữa theo thời gian trôi qua, hầu như Tiên đan đã biến mất, Trình Cung ngược lại là thử nghiệm luyện chế ra Tiên đan, kết quả đưa tới Hư Không Âm Dương Kiếp đánh chết hắn.

    Kiếp này hắn dần dần phát hiện, trừ mình ra, hình như còn có người bởi vì luyện chế Tiên đan mà chết, tất cả những thứ này tựa hồ bị một bàn tay vô hình điều khiển...

    Những chuyện này đương nhiên Trình Cung phải truy ra, nhưng giờ khắc này không phải thời gian nghĩ những thứ đó, thân thể của mình tốt rồi, lực lượng liên tiếp tăng vọt đạt đến Thiên Anh tầng thứ mười, đây tuyệt đối là thiên đại kinh hỉ.

    - A!

    Tất cả những thứ này bất quá là chuyện trong chớp mắt, một bên Thiết Thiên Chuy đang không ngừng đấu cùng lực lượng của Côn Bằng Đại Đế, hai tay gần như vỡ vụn, rất không cam lòng, nhưng lực lượng chênh lệch quá lớn, căn bản không phải hắn có khả năng chống lại.

    Tình huống của Vạn Ngạo cũng không khá hơn bao nhiêu, nhưng hắn vẫn thẳng tắp sống lưng như cũ, sắp chết nhưng ngạo khí không giảm mảy may.

    - Côn Bằng, tuy thời gian ngươi tu luyện không nhiều, nhưng xem như là Đại Đế một phương của yêu tộc, thua thì thua, vì sao làm khó dễ đệ tử của ta?

    Đột nhiên, ở trong không gian mật cảnh vang lên một thanh âm không có cảm tình gì, chỉ là thanh âm này vang lên, lực lượng chung quanh Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy lại dồn dập biến mất, giống như là tro bụi chán ghét đột nhiên bị một trận gió thổi đi.

    Giờ khắc này những người khác đều đã rơi vào trong huyễn trận, chỉ có Hách Liên Lam Phượng giờ khắc này chủ trì ảo trận, còn có Lô Quân Hạo cùng Trình Cung, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo đang chiến đấu cùng phân thân của Côn Bằng Đại Đế là có thể nghe được thanh âm này.

    Tu luyện...

    Thời gian... tuy rằng...

    Không nhiều...

    Không nhiều...

    Không nhiều...

    Dựa vào, nghe nói như thế, Lô Quân Hạo cùng Hách Liên Lam Phượng là tồn tại đạt tới đỉnh phongCửu Châu đại địa cũng nhảy dựng, chuyện này sao giống như là bọn họ đang nói chuyện cùng một tên Thoát Tục kỳ vậy.

    Mà bây giờ đối phương là đang nói chuyện cùng Côn Bằng Đại Đế, thời gian Côn Bằng Đại Đế tu luyện không nhiều, không tính thời gian tu luyện trong không gian gia tốc, thì cũng tu luyện mấy ngàn năm đi, thời gian cụ thể không ai biết, nhưng tuyệt đối không thể nào nói không nhiều a!

    Chuyện này sao nghe giống như đang nói, ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng tại sao ngươi có thể không hiểu chuyện như vậy.

    - Ngươi...

    Côn Bằng Đại Đế hoảng hốt, trong nháy mắt thân hình biến động ngàn vạn lần, không đi dây dưa cùng Lô Quân Hạo, trong nháy mắt đã tránh qua một bên, giật mình nhìn trong không gian bí cảnh phía dưới kia.

    Có thể dễ dàng phá tan công kích của hắn như vậy, còn có thể dùng loại ngữ khí này nói chuyện với hắn, chẳng lẽ là những vị kia trong...

    Không thể nào, có lẽ Cửu Châu đại địa sẽ có chút hấp dẫn đối với người khác, nhưng những người kia sao lại đi quản chuyện ở đây.

    Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo, lẽ nào truyền thuyết kia là có thật, tuy Luyện khí sư liên minh cùng Tứ Phương Lâu không có truyền thừa trực tiếp ở Linh Sơn, nhưng sau lưng bọn hắn cũng có đại nhân vật chống đỡ, có người nói mỗi một quãng thời gian còn có thể tự mình truyền thụ một ít đệ tử...

    - Đệ tử chân truyền của Yêu Tôn, Côn Bằng xin ra mắt tiền bối, vừa nãy bởi vì nhi tử bị giết, muốn tru sát thủ phạm, không cẩn thận liên lụy đến hai vị ái đồ của ngài, sau này ta nhất định sẽ bồi thường đầy đủ, kính xin tiền bối thứ lỗi.

    Tâm tư Côn Bằng thay đổi thật nhanh, cẩn trọng thăm dò nói.

    - Không cần mang lão yêu kia ra, tuy ta đánh không lại hắn, nhưng cũng không sợ hắn, không cần ở trước mặt ta đùa bỡn chuyện vuốt mặt nể mũi kia, chuyện của các ngươi ta không quản, nhưng ngươi muốn giết truyền nhân của ta ta liền cho ngươi một ít cảnh cáo.

    Phân thân này của ngươi ta phong ấn ngàn năm, nếu như không phục có thể cho lão yêu kia tự mình đến đòi lại.

    Từ trong không gian mật cảnh truyền tới một âm thanh lần thứ hai, sau một khắc một đạo hào quang màu xanh lóe lên một cái rồi biến mất.

    - Không tốt!

    Tuy đây chỉ là một phân thân, nhưng mà Côn Bằng Đại Đế bỏ ra tâm huyết rất lớn mới làm được, vừa đúng nằm ở cực hạn của Cửu Châu đại địa.

    Cái này cũng là nguyên nhân hắn vẫn kiêm nhiệm Đại Đế Yêu tộc, chưởng khống Yêu tộc, bởi vì hắn vẫn âm thầm lấy phân thân này điều khiển tất cả, thậm chí có thể làm rất nhiều chuyện, chống đỡ yêu tộc tiếp tục phát triển, một khi phân thân này bị phong ấn, ngàn năm sau hắn cũng đừng nghĩ lại có thêm tiến bộ.

    Tuy ngàn năm đối với hắn mà nói cũng không tính cái gì, nhưng hắn đường đường là yêu tộc Đại Đế, càng từng được nhân vật ngưu bức nhất của yêu tộc ở Linh Sơn là Yêu Tôn tự mình truyền thụ, làm sao có thể bị người phong như thế ấn.

    Trong nháy mắt phân thân của Côn Bằng Đại Đế vỡ vụn thành ngàn tỉ đạo quang mang, giống như ánh mặt trời chiếu rọi xuống thế gian vậy, trong nháy mắt muốn tiêu tán ở trong thiên địa này.

    - Bành!

    Vệt ánh sáng xanh kia vừa đúng đánh vào vị trí của phân thân Côn Bằng Đại Đế vừa nãy, sau một khắc những ánh sáng tản mất kia bị tia sáng màu xanh này ngưng tụ, phân thân của Côn Bằng Đại Đế trực tiếp được ngưng tụ lần nữa, sau một khắc bị một lực lượng hút vào bên trong ánh sáng màu xanh.

    Ánh sáng màu xanh lóe lên, mọi người mới nhìn rõ cái kia dĩ nhiên là một cái lá trúc, không sai, chính là một lá trúc màu xanh, sau đó lá trúc kia bay trở về bên trong không gian bí cảnh.

    Sau đó trong nháy mắt không gian bí cảnh kia hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh, biến mất ở bên trong trời đất.

    - Sảng khoái a, nhi tử bị giết, phân thân Lão Tử cũng bị phong ấn, cuối cùng Nam Chiêm Bộ Châu cũng coi như có thể thanh tịnh một chút.

    Trong tay Trình Cung cầm một chiếc không gian giới chỉ do Thiết Thiên Chuy ném cho hắn, một bên điều tra thu hoạch lần này, vừa cảm thán nói.

    - Đây là...

    Lô Quân Hạo cũng không ngờ Trình Cung không có tim không có phổi như vậy, vì tràng cảnh vừa nãy quá chấn động lòng người.

    Có thể phong ấn phân thân của Côn Bằng Đại Đế có lực lượng không phân cao thấp cùng mình, nói cách khác bất cứ lúc nào cũng có thể phong ấn mình, đây là lực lượng khủng bố cỡ nào.

    Phải biết rằng bản thể của Côn Bằng Đại Đế kia đã đạt đến Đại Đế đỉnh phong, bước ra một bước nữa chính là siêu việt Thiên Tôn, ở Linh Sơn chính là Yêu Tôn chí cao vô thượng.

    Tương đương với cảnh giới Đạo Tôn của nhân loại.

    Nhân vật như vậy, tuy rằng phân thân chỉ là thuần dương lực lượng đỉnh phong, nhưng coi như một Đạo Tôn cũng chưa chắc có thể dễ dàng phong ấn, mà vừa nãy lại dễ dàng... bị phong ấn như vậy.

    - Trình Cung, này sẽ không có quan hệ cùng ngươi chứ?

    Đột nhiên, Lô Quân Hạo ý thức được có một chút không đúng.

    Đối với Côn Bằng Đại Đế, thật giống như Trình Cung có tự tin có thể đối phó, mà đó là tồn tại ngay cả dùng tới lực lượng của Thiên Cung thần điện cũng không có biện pháp đối phó, tại sao hắn tự tin như vậy.

    =

    Chương 1257: Hài tử nhà ai, có người quản hay không? (1)

    Tuy Lô Quân Hạo ý thức được không đúng, nhưng cũng không dám khẳng định, bởi vì vừa nãy tất cả đều rất xảo hợp, đối phương chỉ là ra mặt vì đồ đệ mà thôi, nếu như không phải Côn Bằng Đại Đế mới vừa xằng bậy, không phải bởi vì nhi tử bị giết rối loạn tâm thần, dưới sự nổi giận muốn đánh giết Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo, thì không có hậu quả tai hại như bây giờ.

    - Khi mình xui xẻo thì uống nước lạnh cũng sẽ nhét kẽ răng, Côn Bằng Đại Đế chính là đen đủi, hắn chính là bi kịch.

    Lần này xem như chúng ta kiếm lớn, trước tiên chúng ta nghĩ biện pháp giải quyết những đại quân yêu tộc này, chỉ dựa vào những tán tu này còn không được, hơn nữa có một ít người có thế lực lớn, có bối cảnh bị nắm giữ ở trong huyễn trận này, chúng ta cũng không thể thật sự cuốn bọn hắn vào trong đó, bằng không sẽ thật sự thành mục tiêu công kích.

    Trình Cung nói xong, thân hình lóe lên đã tiến vào trong Đan thành, tự mình chủ trì trận pháp.

    - Đáng ghét...

    Nơi sâu xa của U Minh tuyệt vực, trong không gian mênh mông rộng lớn, một toà thần điện yêu tộc to lớn, bản thể Côn Bằng Đại Đế đang bế quan cảm ngộ gầm lên một tiếng, âm thanh vang vọng toàn bộ U Minh tuyệt vực.

    Vô số người nằm rạp trên mặt đất, cả người run rẩy không dám làm một cử động nhỏ nào, ở U Minh tuyệt vực này, Côn Bằng Đại Đế chính là tồn tại chí cao vô thượng.

    Thân thể hắn khổng lồ như núi, thật cao ngồi ở chỗ đó, cực kỳ tức giận.

    Nguyên bản phân ra một bộ phận thần niệm cùng lực lượng hòa vào trong khí linh Kim Bằng kiếm, có thể lâm thời làm cho lực lượng nhi tử tăng lên, tùy thời có thể mở Đạo môn, còn ngưng tụ ra một phân thân có thể hoành hành ở Cửu Châu đại địa, dưới áp chế của Cửu Châu đại địa, kia là tồn tại cực hạn.

    Hắn hầu như đã cân nhắc hết thảy các vấn đề có thể cân nhắc đến, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, cuối cùng dĩ nhiên là kết cục như vậy, nhi tử bị giết như thế nào không biết, ngay cả Đạo môn cũng không thể mở ra, Kim Bằng kiếm biến mất ở trong thiên địa, hiển nhiên là bị người trấn áp.

    Mà cuối cùng phân thân của mình, lại bị một lá trúc phong ấn.

    Cửu Châu đại địa có lực lượng áp chế, có cực hạn là không sai, nhưng mà cũng phải xem đó là người nào.

    Nếu như là người đạt đến trình độ Dẫn Đạo kỳ, trong nháy mắt phóng thích một ít lực lượng, nếu như nắm giữ bản lĩnh che giấu Thiên Cơ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có vấn đề quá lớn.

    Nhưng này tuyệt đối không phải hắn hôm nay có khả năng làm được, coi như một ít Yêu Tôn bình thường cũng không làm được, có thể làm đến một bước này tuyệt đối không phải nhân vật bình thường, che giấu Thiên Cơ, trong nháy mắt phong ấn phân thân của mình, loại thủ đoạn này tuyệt đối là kinh thiên động địa.

    Coi như bản tôn của Côn Bằng Đại Đế rất lợi hại, nhưng mà từ trong lòng cảm giác được sợ hãi, mình mang ra lão tổ tông Yêu Tôn của yêu tộc, dĩ nhiên cũng không dùng được.

    - Lá trúc...

    Lá trúc...

    Côn Bằng Đại Đế cũng ở Linh Sơn rất lâu, không ngừng hồi tưởng lại lá trúc này, đột nhiên vẻ mặt hắn biến đổi:

    - Chẳng lẽ là hắn...

    Nếu như đúng là hắn, vậy thì phiền toái.

    Không có nghe nói người này có thế lực gì, không nghĩ tới hắn là chỗ dựa sau lưng của Luyện khí sư liên minh cùng Tứ Phương Lâu.

    Theo lý thuyết, hắn sẽ không cuốn vào chuyện của Cửu Châu đại địa, chẳng lẽ mình xui xẻo như vậy, bởi vì nhất thời mất khống chế nên chọc giận hắn...

    đáng ghét...

    Nghĩ đến chỗ này, Côn Bằng Đại Đế nổi giận lần thứ hai, nhi tử bị giết, mình không hiểu ra sao chọc giận một vị vốn không quan hệ cùng chuyện này, thậm chí ngay cả phân thân cũng bị phong ấn, còn có chuyện nào ghê tởm hơn, xui xẻo hơn chuyện này nữa không?

    - Giết con trai của ta, tuyệt đối không thể tha.

    Bất quá...

    Côn Bằng Đại Đế hơi chút bình tĩnh một thoáng, lại nghĩ tới một vấn đề, Côn Bằng Thái tử bị giết, Kim Bằng kiếm bị trấn áp, phân thân của mình bị phong ấn, bây giờ đại quân yêu tộc đang rơi vào bên trong đại trận của Trình Cung kia, tuy những đại quân này rất tinh nhuệ, nhưng Côn Bằng Đại Đế biết đã không còn đủ sức xoay chuyển đất trời.

    - Truyền lệnh, đại quân yêu tộc tạm thời rút khỏi...

    Nam...

    Chiêm...

    Bộ...

    Châu...

    Thần niệm Côn Bằng Đại Đế khẽ động, mượn một ít lực lượng truyền đạt mệnh lệnh của mình cho mấy người trong yêu tộc, mấy chữ cuối cùng hắn gần như là gằng từng chữ đi ra, sau đó trực tiếp ầm ầm nổi lên, trong nháy mắt một toà cung điện khổng lồ hóa thành hư vô, mà Côn Bằng Đại Đế thì trực tiếp sát nhập vào nơi sâu xa trong U Minh luyện ngục.

    Bây giờ hắn bị hạn chế không có biện pháp rời khỏi nơi này, càng không có biện pháp tiến vào Cửu Châu đại địa, nhưng hiện tại hắn cần phát tiết, hắn cần chiến đấu, giết chóc, hắn chỉ có thể tiến vào bên trong chiến trường U Minh tuyệt vực, cũng chỉ có ở loại chiến trường này, mới có thể cho tồn tại như hắn có cơ hội xuất thủ, mới có người có thể chiến một trận cùng hắn.

    Chiến, bây giờ hắn cần chiến đấu, chỉ có chiến đấu mới có thể phát tiết phẫn nộ trong lòng hắn.

    Trong huyễn trận to lớn, vô số người lạc lối ở trong đó, coi như một ít người đạt tới cảnh giới Thuần Dương cũng khó có thể tự kiềm chế, thế nhưng đang ở trong huyễn trận to lớn này có một người vẫn lặng yên không một tiếng động ẩn giấu, bất luận ảo trận biến ảo như thế nào cũng khó ảnh hưởng đến nàng.

    Nàng vẫn lẳng lặng ẩn ẩn ở chỗ kia, đang đợi, đang đợi.

    Mà cách nàng không xa chính là không gian bí cảnh của Đường Hạo Nhiên, đám người Đường Hạo Nhiên mượn không gian mật cảnh, còn có pháp bảo đặc thù trong không gian mật cảnh, cũng có thể không bị ảo trận này ảnh hưởng, nhưng mà thỉnh thoảng có những tu chân giả khác xông lại, bọn họ cũng chỉ có thể bị động ứng chiến.

    - Đáng ghét, chúng ta giết ra ngoài.

    Hách Liên Thiên Long có chút sốt ruột, bởi vì bị ảo trận này ngăn cản, hắn đã không có biện pháp biết tình huống của Nhạc Uyển Uyển.

    - Ngươi muốn giết ai, hiện tại bên ngoài loạn một đoàn, ngươi cho rằng ngươi là vô địch sao?

    Thiên Ngữ khinh bỉ nói.

    - Ha ha, mỹ nữ, tới, cười cho đại gia một cái, đêm nay đại gia sẽ ân sủng ngươi!

    Nhưng vào lúc này, có một tên tán tu đạo tâm bất ổn đột nhiên nhảy vào trong không gian bí cảnh này, cười dâm đãng vọt về phía Hách Liên Thiên Long, nhìn dáng vẻ của hắn cùng nghe hắn cười liền biết, giờ khắc này ở trong mắt hắn, Hách Liên Thiên Long là một mỹ nữ không có mặc quần áo.

    - Đi chết!

    Hách Liên Thiên Long gầm lên một tiếng, lăng không một chưởng đánh giết tên tán tu này.

    Loại không gian bí cảnh này của bọn họ, không giống như những không gian bí cảnh cỡ lớn khác, trên căn bản có thể xem như là một không gian đặc thù có thể di động.

    Nhưng trong nó cũng có rất nhiều vấn đề, cũng không thể tùy ý điều khiển di động, cần phải có lực lượng cùng chuẩn bị đầy đủ, nếu không sẽ xảy ra biến cố lớn.

    Chương 1258: Hài tử nhà ai, có người quản hay không? (2)

    - Đại quân Yêu tộc lui lại, Trình Cung kia tính toán như thế, chúng ta nhất định phải đòi lại một cái công đạo cho đồng đạo tu chân giới.

    Đường Hạo Nhiên một thân chính khí, chính khí lăng nhiên nói.

    Thiên Ngữ cùng Hách Liên Thiên Long vừa nghe, mắt không khỏi sáng lên, trong tâm cũng đã vui mừng nhảy ra, biết Đường Hạo Nhiên này là có dụng ý gì.

    Bọn họ chính là đang tính toán Trình Cung, nhưng vẫn không phát hiện có người đang ẩn giấu ở ngoài không gian bí cảnh của bọn họ, thời khắc lưu ý lấy biến hóa nơi này, tùy thời có thể giết vào trong đó.

    - Đại quân Yêu tộc đã bắt đầu lui lại.

    Nữ tử ẩn giấu ở trong hư không ngay cả đám người Đường Hạo Nhiên cũng không phát hiện, nàng quay đầu nhìn đám người Đường Hạo Nhiên một chút, bọn họ một mực ở trong không gian bí cảnh, nhưng dù vậy, nàng cũng có năm phần nắm chắt có thể thành công, chỉ là không thể che lấp Thiên Cơ cũng khó toàn thân trở ra.

    Ngược lại là Trình Cung bên kia, nàng khẽ cau mày, hiện tại nàng cũng không có quá nhiều nắm chắc.

    - Ta cảm nhận được khí tức của một vị bạn cũ, hơn nữa còn ra tay phong ấn phân thân Côn Bằng Đại Đế, không biết hắn đột nhiên xuất hiện là có ý đồ gì, trước tiên không nên động thủ, nhìn kỹ hẵng nói.

    Sau một khắc, người âm thầm ẩn giấu nhận được tin tức, sau đó là một loại vắng lặng giống như chết đi.

    - Ha ha, thắng lợi, đại quân yêu tộc lui lại, đại quân yêu tộc lui lại...

    - Chúng ta đánh lùi đại quân tinh nhuệ của yêu tộc.

    - Chó má liên minh yêu tộc, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc chật vật trở về, yêu tộc đại bại, xem sau này còn có ai dám đánh chú ý Nam Chiêm Bộ Châu.

    Cái đại trận này nhìn như đơn giản nhưng mà Trình Cung đã sớm bố trí xuống rất nhiều lực lượng tham dự trong đó.

    Bằng không bằng vào những tán tu kia, khẳng định hiệu quả không lớn, những thủ hạ này của Trình Cung vẫn còn chưa đủ chiến đấu chính diện cùng đại quân tinh nhuệ của yêu tộc, nhưng mượn trận thế thì lại không giống.

    Giờ khắc này giữa đại quân yêu tộc trực tiếp mở ra cánh cửa không gian, đây là loại dùng lực lượng mạnh mẽ mở ra cánh cửa không gian to lớn, không gian phong tỏa sẽ không có hiệu quả lớn, mà Trình Cung cũng không có ý định triệt để ngăn cản, chỉ cho người tận lực có thể giết bao nhiêu thì giết bấy nhiêu.

    Về phần chân chính đi được, thì để bọn hắn đi.

    Theo đại quân yêu tộc lui lại, toàn bộ Nam Hoang đều đang hoan hô, sau đó trận pháp từ từ triệt đi, những tán tu kia mới vừa rồi còn bị ảo trận ảnh hưởng, lúc này mới thanh tỉnh lại.

    - Đại thiếu, mau nhìn, là đại thiếu!

    - Đại thiếu vẫn còn sống, vừa nãy đã nghe âm thanh, không nghĩ tới là thật sự.

    - Côn Bằng Thái tử không dùng được, cha của hắn ra tay cũng vô dụng.

    - Ha ha, đại thiếu uy vũ, đại thiếu uy vũ.

    Trình Cung vừa xuất hiện, tình cảnh lập tức đạt đến cao triều lần thứ hai, vô số người điên cuồng hưng phấn gào thét.

    Vừa nãy Trình Cung chủ trì đại trận, biết đại quân yêu tộc bắt đầu lui lại, rốt cục hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Dù sao hiện tại loại cục diện này nếu là đánh thật, coi như có thể thắng cũng chỉ là thắng thảm, loại thắng lợi này Trình Cung không thích, bây giờ tinh nhuệ yêu tộc có thể lui lại là chuyện tốt nhất.

    Bây giờ hắn cần chính là thời gian, chỉ cần có đầy đủ thời gian, Trình Cung đối với mình vẫn là vô cùng tin tưởng.

    Hắn thừa cơ hội này, cũng nhanh chóng liên hệ cùng gia gia, Đông Phương Linh Lung, đám người Sắc quỷ, để cho bọn hắn yên tâm, cũng nói tình huống bây giờ cho bọn họ.

    Mà lúc này, làm người chưởng khống toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu bây giờ, nhất định hắn phải làm ra một tư thái, cái thắng lợi này tới không dễ, trước đó bất kể nói gì, thì tất cả mọi người đều chịu đựng áp lực quá lớn, bây giờ rốt cục có thể thở ra một hơi.

    Thừa cơ hội này, là thời điểm triệt để đoàn kết mọi người lại chung quanh mình.

    Bởi vì đây cũng không phải là kết thúc, chẳng qua là một khởi đầu mới, bước đầu tiên Nam Chiêm Bộ Châu chân chính độc lập.

    Yêu tộc tuyệt đối sẽ không cam tâm, mà Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc bị Trình Cung đánh bất ngờ, càng sẽ không buông tay như vậy.

    Căn cơ của bọn hắn cũng không phải bình thường, tuy lần này bọn họ đều bị đánh rất thảm, tổn thương rất nặng, cũng là chân chính thương gân động cốt, nhưng cũng không thể nào đến trình độ làm bọn hắn sợ đến mức không dám động thủ, cái này sẽ làm bọn hắn càng thêm điên cuồng hơn.

    Vì lẽ đó giờ khắc này sau khi Trình Cung thắng lợi trước tiên phải đứng ra, thừa cơ hội này lại gia cố lực liên kết một lần nữa, bọn họ chính là thành viên nòng cốt cho Nam Chiêm Bộ Châu quật khởi.

    Bây giờ bọn họ đã có một ít mô hình, đang không ngừng hình thành.

    Tuy ông ngoại đã nói qua, sau lần chiến đấu này sẽ cho lực lượng mà Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung thần điện âm thầm bồi dưỡng kia hòa vào Nam Chiêm Bộ Châu, nghe theo sự chỉ huy của hắn, nhưng Trình Cung vẫn thích tự mình bồi dưỡng một nhóm người.

    Nếu như chờ đám tán tu kia trở về một ít, lực lượng tu chân giới của Nam Chiêm Bộ Châu sẽ từ từ thành hình.

    Giờ khắc này những người này không ngừng hoan hô, hò hét, Trình Cung không có đi quấy rầy bọn họ, để bọn hắn thoả thích phát tiết tình cảm đè nén ở trong lòng.

    Hắn biết rõ, từ khi những người này biết mình ước chiến cùng Côn Bằng Thái tử, sau đó có bao nhiêu đè nén, cũng còn may trong quá trình này chỉ có mười mấy người rời khỏi, có mấy người bởi vì tâm tình bất ổn mà trong tu luyện xảy ra vấn đề, số lượng ấy rất nhỏ.

    Rất nhiều người là mang theo một lòng quyết tâm muốn chết đi làm việc, bất kể là theo Trình Cung giết vào Đông Bắc Đan Châu hay là ở Nam Chiêm Bộ Châu đều là một dạng, mà giờ khắc này bọn họ hoàn toàn thắng lợi, một thắng lợi mà gần như hoàn toàn không thể nào, yêu tộc dùng tất cả biện pháp, cuối cùng cũng lui lại, đây là chuyện khó mà tin cỡ nào.

    Mà hết thảy những kỳ tích này, đều là Trình đại thiếu sáng tạo, giờ khắc này ngay cả những người Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu kia cũng đều bị cảm hoá, ảnh hưởng.

    - Ân...

    Quá tốt rồi, đại thiếu thật lợi hại.

    Lúc này, Nhạc Uyển Uyển cũng từ trong không gian bí cảnh đi ra, siết nắm đấm hưng phấn hô cùng đoàn người phía dưới.

    Dáng vẻ hài lòng của Nhạc Uyển Uyển, đồng thời làm cho ba người kia đều là một trận không thoải mái, ba người cũng đi ra từ bên trong không gian bí cảnh, chính là Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ, Hách Liên Thiên Long.

    Chỉ là Đường Hạo Nhiên còn không biết, cách đó không xa ở bên người hắn có một người vẫn lạnh lùng nhìn hắn, thậm chí không có để cho hắn sinh ra một chút cảnh giác.

    - Các ngươi hoan hô đủ chưa?

    Trình Cung, hiện tại ngươi phải cho mọi người một cái công đạo, vì những người mới vừa rồi bị đại trận của ngươi cuốn vào trong đó, bị ngươi mê hoặc, bị ngươi làm hại cuốn vào trong chiến đấu, thậm chí cũng không ít người bị chết một cái công đạo.

    Chương 1259: Cái mũ lớn chụp chết ngươi

    Khi tiếng hoan hô có chút yếu đi, Thiên Ngữ lạnh giọng nói, trong nháy mắt âm thanh này vang lên, tất cả mọi người đều im bặt, sau một khắc lại bắt đầu bùng nổ.

    - Này là ai a?

    - Lại một tên ngu ngốc nào chui ra nữa vậy?

    - Bọn họ đang làm gì, cho bọn hắn bàn giao, bọn họ tính là thứ gì.

    - Đũng quần ai không có kẹp chặt, lại thả hắn ra vậy.

    - Các ngươi tính là gì điểu a, dám ở chỗ này kêu loạn.

    - Con cái nhà ai, trưởng bối ở chỗ nào, sao lại mặc kệ không quản.

    Cũng không cần nghĩ, ở nơi này chính là có không ít người theo chân Trình đại thiếu, theo đám người Bàn Tử cùng nhau lên, giờ khắc này đột nhiên nhìn thấy thời điểm mọi người cao hứng nhất, đột nhiên nhảy ra mấy tên, đều rất là khó chịu, tự nhiên không có lời gì hay.

    Thiên Ngữ hoàn toàn không nghĩ tới sẽ như vậy, lập tức bị nói đến ngây ngẩn cả người.

    Bọn họ đều là người kế thừa sáu thế lực lớn của Trung Châu, coi như ở nơi cường giả như rừng của Trung Châu cũng không ai dám trêu chọc, lực lượng bản thân lại mạnh, toàn bộ đều là thiên tài trẻ tuổi, bối cảnh lại ngưu bức, bọn họ đã sớm quen cao cao tại thượng, chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, bị một nhóm người nói bọn họ như thế.

    - Làm càn, muốn chết!

    Trong mắt Thiên Ngữ lóe lên hàn quang, vung tay lên, một đạo cuồng phong trực tiếp bao phủ phía dưới.

    Lực lượng hắn đánh ra, uy lực đủ để san bằng mấy ngọn núi.

    Dựa vào!

    Hắn ra tay quá nhanh, tuy đám người Túy Miêu, Sắc Quỷ đều rất khó chịu, hận không thể đi tới đánh bọn hắn một trận, nhưng xác thực ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, ngược lại là Tiểu Phong Tử phản ứng nhanh, mà khóe miệng của Trình Cung thì nổi lên một nụ cười lạnh lùng.

    Mịa, chạy đến địa bàn của ta còn đùa bỡn uy phong, quản ngươi là ai, đều phải thu thập.

    Những gia hoả này, không sửa chữa là tuyệt đối không được.

    - Oanh

    Không đợi Trình Cung ra tay, Đường Hạo Nhiên ở bên cạnh Thiên Ngữ đã giơ tay ngăn trở.

    Thiên Ngữ khẽ cau mày, khó chịu nhìn về phía Đường Hạo Nhiên, trong bọn họ cũng đấu nhiều năm, lẫn nhau trong lúc đó cũng không ai phục ai.

    Bây giờ Đường Hạo Nhiên trực tiếp ra tay ngăn hắn, làm cho Thiên Ngữ rất là khó chịu.

    Tuy rằng Trình Cung chiến thắng Côn Bằng Thái tử, nhưng cuối cùng không ai biết hắn chiến thắng như thế nào, chiến đấu cùng Côn Bằng Đại Đế cũng không ai biết, chỉ là thấy được yêu tộc đột nhiên thu binh lui lại, vì lẽ đó ở trong lòng đám người Thiên Ngữ, Trình Cung cũng rất bình thường.

    - Chúng ta là một phương chính nghĩa, chiếm lý.

    Nếu như ngươi tùy tiện tàn sát những người này, vậy chẳng phải chúng ta không có lý.

    Đừng quên, chúng ta có thân phận Chấp pháp giả, lần này chúng ta tới ngoại trừ xem trò vui ra, cũng có quyền lực chấp pháp.

    Thần niệm Đường Hạo Nhiên hơi động, âm thầm nói cùng Thiên Ngữ.

    Thiên Ngữ nghe lời này xong trong lòng không khỏi động, bởi vì Đường Hạo Nhiên nói không sai, đối với Đường Hạo Nhiên ra vẻ đạo mạo từ lâu hắn đã quen, loại chuyện này vẫn nên dựa theo hắn nói sẽ làm tốt hơn, chỉ bất quá để hắn làm náo động ở trước mặt Nhạc Uyển Uyển, trong lòng Thiên Ngữ vẫn có chút khó chịu.

    Sau đó Đường Hạo Nhiên một thân chính khí, đại nghĩa lăng nhiên nhìn về phía Trình Cung:

    - Cửu Châu đại địa tranh chấp, Trung Châu ta không nên tham dự, nhưng ngày hôm nay các ngươi liên lụy người vô tội, kéo đông đảo tán tu liên lụy vào, tử thương rất nặng.

    Bản thân chúng ta cũng ở trong đó, biết hung hiểm trong đó, huống chi chúng ta thân là Chấp pháp giả tới Nam Chiêm Bộ Châu chấp pháp, có quyền hỏi đến tất cả những thứ này, hôm nay nếu như ngươi không thể giải thích chuyện này rõ ràng, vậy chúng ta chỉ có mang ngươi về Trung Châu để sáu thế lực lớn liên hợp chấp pháp, cho các Thái Thượng trưởng lão cộng đồng thương nghị xử lý.

    Tâm mọi người đều không khỏi trầm xuống, Chấp pháp giả có quyền chấp pháp, bọn họ đại biểu cũng không chỉ là sáu thế lực lớn Trung Châu, còn đại biểu Linh Sơn.

    Hơn nữa chỉ là sáu thế lực lớn Trung Châu cũng đã đủ khủng bố, huống hồ sau lưng còn có Linh Sơn.

    Thiên Ngữ không chịu cô đơn, không nghĩ tới bị Đường Hạo Nhiên đoạt danh tiếng, sau đó cũng cổ động nói:

    - Người Tu chân giới trừ không được tùy ý tàn sát đối với phàm nhân thế tục, ở tu chân giới cũng không thể không có lý do giết chóc lung tung, các ngươi chiến đấu cùng yêu tộc bản thân đã làm trái thiên hòa, bây giờ thậm chí có ý kéo vô số tán tu cùng đông đảo thế lực vào trong đó, bởi vậy làm cho vô số người chết ở trong đó, càng có rất nhiều người tổn thất nặng nề, chuyện này nhất định các ngươi phải cho mọi người một cái công đạo.

    Chấp pháp giả chúng ta chính là quản loại việc bất công này, bây giờ ta đại biểu cho tất cả mọi người yêu cầu ngươi đưa ra một cái bàn giao.

    - Không sai, các ngươi nhất định phải cho Lão Tử một cái công đạo, bản mệnh pháp bảo của ta cũng bị phá huỷ.

    - Ta còn thảm hại hơn, lão huynh đệ theo ta nhiều năm cũng chết ở trong đó.

    - Không sai.

    Nam Chiêm Bộ Châu nhất định phải cho chúng ta một cái công đạo.

    - Chuyện này tuyệt đối không thể như vậy xong được, tuyệt đối không được...

    ...

    Vừa nhìn Đường Hạo Nhiên cùng Thiên Ngữ đứng ra, một đám gia hỏa mới vừa rồi không có người dám lên tiếng, tự nhận xui xẻo dồn dập có người nhảy ra, cũng có một ít người tuy trong lòng khó chịu.

    Nhưng vẫn cẩn trọng quan sát tình hình.

    - Người ta đánh nhau các ngươi tập hợp tới, có người mời các ngươi sao?

    Nhạc Uyển Uyển ở một bên nhìn không được nói.

    - Muốn chiếm tiện nghi, đánh chết không oán.

    Lực lượng Tiểu Phong Tử ầm ầm bạo phát, tuy bây giờ hắn vẫn không có đột phá, nhưng đã phục dụng đan dược Trình Cung chuyên môn luyện chế cho hắn, thương thế hoàn toàn phục hồi như cũ.

    Trải qua lần này mài giũa, giờ khắc này lực lượng của Tiểu Phong Tử đã tương đối khủng bố.

    Mơ hồ đã đặt chân vào cảnh giới Thuần Dương.

    Coi như không có đột phá, lấy lực chiến đấu của hắn cùng Tiên Thiên linh quang cũng không sợ Thuần Dương bình thường, Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ này tự cho là cao cao tại thượng, Tiểu Phong Tử ở Linh Sơn có Cự Nhân Tộc cùng Trình Cung làm chỗ dựa, năm đó cũng là hoành hành không sợ ai, hắn sẽ lưu ý mấy mặt hàng này sao.

    - Bày trận!

    Sắc Quỷ rất đơn giản, khoát tay, nguyên bản người đang hoan hô lập tức ngừng lại.

    Toàn bộ phóng thích lực lượng hình thành trận thế.

    - Hừ, các ngươi dám ra tay đối với Chấp pháp giả, một đám nhà quê.

    Các ngươi cho rằng như vậy sẽ có tác dụng sao?

    Thiên Ngữ hơi hất cằm lên, khinh bỉ nhìn người phía dưới, một đám nhà quê, cho dù là Thiên Cung thần điện cũng không dám liều cùng Chấp pháp giả.

    Nói trắng ra là, Chấp pháp giả quản không chỉ là Cửu Châu đại địa, còn có rất nhiều tinh vực to lớn, sở dĩ sáu thế lực lớn Trung Châu cường đại, là bởi vì bọn hắn được Linh Sơn ủng hộ, chưởng khống rất nhiều tinh vực.

    Mà vô số tinh vực không phục thì lại tổ chức thành liên minh Tinh Không, không ngừng tiến công.

    Thiên Chiến tuyệt vực là thần bí nhất, vẫn do Linh Sơn quản, còn U Minh tuyệt vực là đối kháng sinh vật U Minh luyện ngục.

    Chương 1260: Ba thế lực lớn ủng hộ. (1)

    Nói trắng ra là, nếu như so sánh Linh Sơn là hoàng đế, vậy Chấp pháp giả chính là lợi khí chấp pháp trong tay hoàng đế, cai quản tất cả các địa phương.

    Cửu Châu đại địa như là hoàng thành, mà Trung Châu là nơi Linh Sơn nắm trong bàn tay.

    Về phần Thiên Chiến, Tinh Không, U Minh tam đại tuyệt vực là tiền tuyến chiến tranh.

    Coi như Trình Cung có Thiên Cung thần điện ủng hộ, hắn dám đối kháng với sáu thế lực lớn Trung Châu sao, hắn còn dám đối kháng Linh Sơn sao, nói đùa gì vậy, một đám nhà quê không có mắt.

    - Con mẹ nó ngươi nói cái gì đó, quy tôn tử!

    Tiểu Phong Tử vừa nghe liền nổi giận, loại người như hắn trước đây từ Trung châu tiến vào Linh Sơn, muốn làm tuỳ tùng của mình, mình cũng không muốn để ý tới, bây giờ lại phô trương ở trước mặt mình.

    Thiên Ngữ vừa nghe cũng nổi giận, trong nháy mắt lực lượng khuếch tán ra, lực lượng Thuần Dương sơ kỳ trực tiếp ép về phía Tiểu Phong Tử.

    - Ầm!

    Khí thế áp bách, áp bách con mẹ ngươi a, Tiểu Phong Tử trực tiếp bắn mạnh ra Tiên Thiên linh quang, bây giờ thương thế của hắn hoàn toàn khôi phục, trải qua mười mấy năm gặp lại được Trình Cung, đạt được chỗ tốt, tuy hắn chưa có đạt tới Thuần Dương, nhưng cảnh giới, tâm tính, lực lượng đều đã đạt đến một trạng thái siêu cường.

    - Đây là...

    Bành...

    Thiên Ngữ thất kinh, lực lượng của mình dĩ nhiên không ngăn cản được đối phương, bị bất đắc dĩ phải giơ tay biến ảo ra một cự thuẫn, nhưng lại trực tiếp bị bắn thủng, thân thể của hắn lóe lên, tuy hai đạo Tiên Thiên linh quang này không có bắn trúng đầu của hắn, nhưng cũng xuyên qua hai lỗ máu ở bả vai của hắn.

    Mọi người đều thất kinh, chẳng ai ngờ Tiểu Phong Tử động thủ thật sự, càng không nghĩ tới chính là, Thiên Ngữ bằng chừng ấy tuổi đã đạt đến cảnh giới Thuần Dương, vừa cho thấy oai thế của Thuần Dương, sau một khắc dĩ nhiên... lại bị thương.

    Điều này cũng quá thần kỳ đi!

    - Không thể nào, Thuần Dương Thái Tôn...

    Làm sao có khả năng bị thương tổn như vậy được?

    - Trời ạ, ngoại trừ Trình Cung, bên cạnh hắn vẫn còn có người lợi hại như vậy.

    - Không đúng, người này không giống như là cảnh giới Thuần Dương, quá cổ quái.

    - Vẫn nên cẩn thận một chút đi, ngươi không thấy trước đó yêu tộc khí thế hùng hổ, cuối cùng ảo não rời đi sao.

    ...

    Vô số người đều hít vào một ngụm khí lạnh, trong nháy mắt rất nhiều tán tu đều câm miệng không dám lên tiếng, quái dị nhìn về đám ngườiTrình Cung.

    Bọn họ không nghĩ tới Trình Cung thật sự dám động thủ, hơn nữa còn là dưới tình huống Trình Cung không có ra tay, lập tức liền đánh Thiên Ngữ bị thương.

    - Nếu như lấy Lam Vân đế quốc lúc trước so sánh, thân phận Thiên Ngữ này giống như Hoàng tử, mà cho dù là người chưởng khống một châu, nhiều nhất cũng chỉ là ngang hàng với người thừa kế trong một gia tộc lớn.

    Lô Quân Hạo một mực nhìn không có lên tiếng, loại chuyện này hắn không tiện nói chuyện, dù sao Chấp pháp giả đứng ra có chút quy củ nên giảng.

    Đương nhiên, nếu như thật mang Tôn nhi mình tới Trung Châu, vậy hắn cũng không ngại đánh với Trung Châu một chút.

    Một chuyện khác chính là, hiện tại đều là chuyện của người trẻ tuổi, hắn càng không thể ra mặt.

    Bây giờ hắn rất có lòng tin, Tôn nhi của mình có thể xử lý tốt loại chuyện này.

    Bất quá hắn vẫn giới thiệu thân phận đám người Thiên Ngữ này cho Trình lão gia tử một chút, dùng ví dụ đơn giản nhất để cho Trình lão gia tử rõ ràng.

    - Không có chuyện gì, coi như lúc trước chúng ta không có đặt chân vào tu chân giới, hài tử chúng ta cũng đánh không ít Hoàng tử.

    Không chỉ hắn tin tưởng, Trình lão gia tử càng thêm tin tưởng, vì lẽ đó hai Lão đầu ngươi một lời ta một lời nói chuyện phiếm.

    - Linh Sơn thì lại giống như tông phái tu chân cường đại trước đây của Lam Vân đế quốc, rất là siêu nhiên, nhưng mà đủ cường đại, chuyện nhỏ bé thì được, chuyện lớn thì dù như thế nào cũng không nên phát sinh xung đột cùng Linh Sơn.

    - Tiểu Phong Tử cũng là người nơi kia, hơn nữa tôn tử ta nói, bối cảnh hắn rất cứng, ở Linh Sơn coi như Đạo Tôn hắn cũng dám chơi, ngươi nói như thế ta ngược lại càng muốn xem tôn tử ta đối phó với bọn họ như thế nào.

    Trước đây Trình Cung nói đơn giản qua tình huống của Tiểu Phong Tử, trước đây Trình lão gia tử không có ấn tượng quá trực tiếp, nhưng bây giờ nói chuyện phiếm cùng Lô Quân Hạo, hắn nhất thời nhớ tới Trình Cung nói.

    - Đến cùng tên tiểu tử này còn có bao nhiêu bí mật?

    Lô Quân Hạo nghe xong cũng cảm giác hiếu kỳ không gì sánh được, có hắn ở đây tự nhiên không cần sợ người khác nghe được cái gì, hai người một bên nhìn một bên trò chuyện.

    - Ngươi dám tập kích Chấp pháp giả, muốn chết!

    Kỳ thực thương thế không nặng, trong nháy mắt đã khôi phục, cũng không có thương tổn đến chỗ yếu hại gì, nhưng cũng làm cho sắc mặt Thiên Ngữ tối tăm, sau một thoáng hơi kinh ngạc ngây ngẩn cả người, nghe được lời nói của người chung quanh, hắn cảm nhận được bộ mặt nóng lên, Thiên Ngữ giơ tay, trong tay đã xuất hiện một Đạo khí trung phẩm, hắn muốn trực tiếp giết chết gia hoả này.

    - Muốn chiến cứ tùy tiện, nếu như ngươi có thể đại biểu Chấp pháp giả, ta ngược lại muốn hỏi các ngươi, ngày hôm nay ai chấp pháp ở chỗ này, người sáu thế lực lớn Trung Châu đều ở nơi này, ngươi có thể đại biểu hết thảy Chấp pháp giả không.

    Không thể đại biểu ngươi liền động thủ, vậy ngươi chính là dựa vào danh nghĩa Chấp pháp giả giành tư lợi vì mình, lẽ nào Liệp yêu mạo hiểm liên minh các ngươi cũng muốn chen chân tranh đoạt Nam Chiêm Bộ Châu, vẫn là chính ngươi muốn làm cái gì, ngày hôm nay ta sẽ để người ghi chép lại toàn bộ, đến thời điểm cần ta sẽ tìm sáu thế lực lớn Trung Châu các ngươi để hỏi rõ ràng, nếu như bọn họ giải thích chuyện này không rõ ràng, ta sẽ đi Linh Sơn để hỏi rõ ràng.

    - Lúc nào sáu thế lực lớn cũng bắt đầu tham dự tranh đoạt Cửu Châu, lúc nào Chấp pháp giả cũng có thể tùy tiện làm loạn, lúc nào Chấp pháp giả có thể tùy tiện chụp mũ cho người khác?

    Chơi chiêu này cùng mình, những thứ này đều là trò cũ của Trình đại thiếu, muốn chụp mũ ta, ta liền lấy mũ lớn chụp chết ngươi.

    Trung Châu không loạn giống như Cửu Châu, cộng với Linh Sơn có chút quy củ sâm nghiêm, tuy sau lưng đều làm một chút sự tình, thậm chí lấy danh nghĩa Chấp pháp giả thu hoạch lợi ích vì mình, nhưng đều là ở những nơi khác, trên Cửu Châu đại địa làm một ít chuyện gì cũng đều rất cẩn thận, dù sao Cửu Châu là vị trí trung tâm.

    Lén lút không ai biết làm cái gì cũng được, cái loại tùy tiện sắp xếp một tội danh giết chết mọi người trong một cái tinh cầu đến trên người một kẻ tội ác tày trời nào đó, sau đó dùng tinh cầu này luyện chế pháp bảo, liền trở thành chiến lợi phẩm cũng đã từng xảy ra.

    Chính là bởi vì Trình Cung biết chuyện bên trong sáu thế lực lớn bọn họ, cho nên mới có thể lúc ban đầu chiến đấu trong thế tục cùng Côn Bằng Thái tử, mượn Chấp pháp giả làm bia đỡ đạn, làm cho bọn họ không thể không đứng ra, bây giờ chuyện huyên náo lớn như vậy, lan đến Cửu Châu đại địa, mấy người bọn hắn đi ra giả bộ đạo nghĩa, một câu nói của Trình Cung liền kéo bọn họ vào.

    Chương 1261: Ba thế lực lớn ủng hộ. (2)

    Chấp pháp giả không thể tùy ý nhúng tay đối với chiến đấu thế tục, đối với người tu chân chiến đấu cũng không thể tùy ý nhúng tay, nói quyền bọn họ cũng có quyền, nhưng nếu như có đầy đủ lực lượng mà nói, bọn họ sẽ không thể có thư thái như vậy.

    - Thiên Ngữ, chuyện lần này liên quan quá to lớn, sáu thế lực lớn đều có Chấp pháp giả ở đây, chúng ta bất quá là tới đây học tập giám sát, lúc nào chúng ta có thể kết luận, ta cũng không có nghe trưởng bối Đan sư liên minh nói chuyện này?

    Nhạc Uyển Uyển mở miệng giúp Trình Cung.

    Lời nói của Trình Cung như núi, từng câu đè lên Thiên Ngữ, mà giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển lại đi ra, vốn là Thiên Ngữ đã muốn động thủ, nhất thời thân hình dừng lại.

    - Tứ Phương Lâu cho rằng việc này cũng không thích hợp, lần chiến đấu này không có lan đến người thế tục, tán tu cùng những tu chân giả khác tới quan sát đều là ngoài ý muốn bị cuốn vào trong đó, nơi này vốn chính là chiến trường, người tới quan khán nên biết sẽ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn như thế này.

    Nhưng vào lúc này, giữa bầu trời vang lên một thanh âm, một người cất bước đi ra, Trình Cung vừa nhìn thấy đã nhận ra người này, chính là Vạn Vô Nhất ngày đó gặp ở đảo Thiên Vũ.

    Nguyên bản Thiên Ngữ nghe được Nhạc Uyển Uyển mở miệng nói chuyện còn muốn bạo, lúc này thấy Vạn Vô Nhất đứng ra, thân hình hắn liền dừng lại, hai hàng lông mày nhíu chặt, kỳ thực vừa nãy đã làm hắn sinh ra lòng kiêng kỵ, chỉ là vừa nãy bị tình thế ép buộc, dù như thế nào cũng phải liều mạng, nhưng giờ khắc này có người nói chuyện, hắn cũng mượn cơ hội trước tiên quan sát tình thế một chút, có thể trở thành người nối nghiệp Trung Châu sáu thế lực lớn, làm sao có thể không hiểu được xem xét tình thế.

    - Tứ thúc.

    Vạn Ngạo vốn coi trời bằng vung, nhưng thấy Vạn Vô Nhất đến vội vàng hành lễ, bởi vì phụ thân hắn, cũng là đương nhiệm lâu chủ Tứ Phương Lâu đã nói với hắn, nếu như hắn muốn tiếp nhận lâu chủ Tứ Phương Lâu, thì tuyệt đối không thể thiếu Vạn Vô Nhất ủng hộ, mà bây giờ quyền bính của Vạn Vô Nhất ở trong Tứ Phương Lâu ngày càng mạnh, bày mưu nghĩ kế làm cho Tứ Phương Lâu càng ngày càng cường thịnh lên.

    Vạn Vô Nhất khẽ gật đầu, ngay sau đó cũng nhìn về phía Trình Cung rất hữu hảo gật đầu một cái.

    - Ha ha, ta cũng cho là như vậy, người ta đánh nhau cũng không có mời các ngươi tới, tự các ngươi chạy tới còn ở đó léo nha léo nhéo cái gì, Vạn Ngạo ngươi không được a, gia tộc ta ở trước khi ta đi ra, cố ý giao cho ta một lệnh bài, nói đồ chơi này có thể đại biểu Luyện khí sư liên minh.

    Thiết Thiên Chuy cười cười lấy ra một khối lệnh bài khắc hình một cự phủ khổng lồ từ trên người quơ quơ về phía Vạn Ngạo.

    Nhìn thấy tấm lệnh bài này, người biết sắc mặt đều không khỏi biến đổi, coi như là Lô Quân Hạo một mực ở bên cạnh nói chuyện phiếm sắc mặt cũng ngưng trọng nhìn về phía Thiết Thiên Chuy.

    Mà sắc mặt Thiên Ngữ, Đường Hạo Nhiên, Vạn Ngạo thì một cái so với một cái càng khó coi, tuy sáu người bọn hắn được chọn là người kế nghiệp, những bọn hắn có ưu tú hơn nữa cũng chỉ có thể được coi là người nối nghiệp mà bồi dưỡng, vì sự đời có khi biến ảo thất thường, giống như Côn Bằng Thái tử vậy, nếu như chết trẻ hoặc là có việc cũng không phải là không thể nào, nhưng Thiết Thiên Chuy thì lại hoàn toàn khác.

    - Thiết Đại ca, Uyển Uyển chúc mừng cho ngươi.

    Nhạc Uyển Uyển thì lại thật tình chúc mừng.

    - Ngươi nên sớm chúc mừng cho ta, ta nghe nói chuyện ngươi tiếp nhận minh chủ Luyện đan sư liên minh so với ta còn sớm mấy ngày, đến thời điểm đó ta đi chúc mừng cho ngươi trước.

    Thiết Thiên Chuy vỗ ngực nói:

    - Yên tâm, người ngươi thích Thiết Đại ca nhất định ủng hộ, ta xem ngày hôm nay ai dám đụng đến em rể ta một chút.

    - A...

    Không ít người đều nghe mơ hồ, sao mọi chuyện lại thành như vậy, làm sao... làm sao trong chớp mắt liền biến thành như vậy.

    Xoạt xoạt.

    Vô số ánh mắt đồng thời nhìn về phía Trình Cung, Trình đại thiếu lợi hại a, trước đó mới vừa đi Đông Bắc Đan Châu đoạt Đông Phương Linh Lung, giết Bắc Minh Triều, thành con rể của Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc, bây giờ lại cưới minh chủ kế nhiệm Luyện đan sư liên minh, hơn nữa Luyện khí sư liên minh Thiết Thiên Chuy là cữu ca, người Tứ Phương Lâu cũng ủng hộ, này xem thú vị a.

    Vừa nãy thời điểm đám người Đường Hạo Nhiên lấy thân phận Chấp pháp giả đứng ra muốn ép Trình Cung, ngoại trừ Lô Quân Hạo cùng Trình lão gia tử, còn có những người bên cạnh Trình Cung ra, những người khác đều cho rằng lần này khẳng định Trình Cung sẽ xui xẻo, không chết cũng lột một tầng da, bị sáu thế lực lớn Trung Châu lấy danh nghĩa chấp pháp nhìn chằm chằm, vậy còn có thể tốt đến đâu nữa, không ít nhân tài đứng ra theo, lúc này vừa nhìn thấy tình hình này, mấy người vừa nãy kêu gào, kiêu ngạo nhất đều vội vàng lui trở lại.

    Hiện tại bọn họ chỉ hy vọng vừa nãy Trình đại thiếu không thấy rõ bộ dáng của bọn họ, không nhớ rõ bọn họ là ai là tốt rồi, bằng không sẽ rất thảm.

    Thậm chí có một ít người đã lặng lẽ trốn đi, nơi như thế này vẫn là nên tránh ra, nói không chừng một hồi còn nãy sinh đại chiến, lại cuốn bọn họ vào, nơi này đa số đều là tán tu, chết đi cũng không ai đòi công đạo giúp, còn có một ít thế lực vừa nhỏ, nào dám đi tìm Trình Cung tính sổ a.

    Bọn hắn đều nhìn về phía Trình Cung, thậm chí ánh mắt các nàng Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên, Tiểu Tuyết đều khác thường nhìn về phía hắn, Trình Cung thì ở đó dở khóc dở cười, cái này gọi là chuyện gì đây trời, mình nếu là thật thì không nói gì, nhưng mình vẫn không rõ lắm chuyện gì xảy ra, đầu tiên là nhận một cái ân tình Tiên đan, bây giờ đột nhiên lại bốc lên một cữu ca, còn có Nhạc Uyển Uyển này nữa...

    Bánh ngọt trên trời rơi xuống sao, này là chuyện gì a, làm cho Trình Cung im lặng nhất chính là, sau khi Thiết Thiên Chuy nói xong những lời này, thì Nhạc Uyển Uyển lại không nói cái gì, ngược lại là nhìn về phía hắn.

    - Trước tiên nhìn kỹ hẵng nói, dù sao vẫn phải tiếp xúc nhiều một chút mới được, hơn nữa ta còn không biết hắn có ý gì không?

    Giống như bình thường, Nhạc Uyển Uyển nói ra không làm cho người ta sợ hãi đến chết thì không thôi a.

    Chỉ là lần này cùng trước kia hoàn toàn khác nhau, lời này vừa nói ra, làm cho sắc mặt ba người Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ, Hách Liên Thiên Long trở nên khó nhìn vô cùng, vừa nãy Thiết Thiên Chuy vừa nói ra khỏi miệng, con mắt ba người cũng sắp bốc hỏa.

    Nhưng trong lòng bọn hắn vẫn đang suy nghĩ, loại thời điểm này nói ra lời kia cũng chỉ có Thiết Thiên Chuy mới làm ra được, còn nàng chắc chắn sẽ không nói cái gì, ý nghĩ xấu nhất bọn họ cũng đã nghĩ đến, tỷ như Nhạc Uyển Uyển không cho Thiết Thiên Chuy nói tiếp, hoặc là không lên tiếng.

    Hơn nữa ở trong ý nghĩ của bọn hắn, Nhạc Uyển Uyển hẳn là trực tiếp từ chối, giống như từ chối bọn họ vậy, thậm chí sẽ không xem tất cả những thứ này cũng là rất bình thường.

    Chương 1262: Ba thế lực lớn ủng hộ. (3)

    Nhưng bọn hắn làm sao cũng không nghĩ tới, Nhạc Uyển Uyển dĩ nhiên... dĩ nhiên nói loại lời nói này.

    Đây là ý gì, còn không biết hắn là có ý gì, dựa vào, chẳng lẽ là Nhạc Uyển Uyển muốn theo đuổi Trình Cung, Trình Cung còn không biết?

    Hắn đây mịa nó cũng quá vô nghĩa, đừng nói bọn họ, người chung quanh nghe được cũng không có một cái tin tưởng.

    Ngay cả Đường Hạo Nhiên vẫn biểu hiện rất bình tĩnh, một thân chính khí lăng nhiên cũng cầm không được, dù sao Nhạc Uyển Uyển này cũng là người hắn thật tình xem trọng, hơn nữa Nhạc Uyển Uyển không có bối cảnh gì, một khi đạt được nàng tuy rằng không nói có thể được toàn bộ Đan sư liên minh, nhưng mà có thể mượn nàng đạt được lực ảnh hưởng to lớn ở Đan sư liên minh, thậm chí bồi dưỡng được một thế lực cường đại của mình.

    Đường Hạo Nhiên muốn nói cái gì, nhưng giờ khắc này lại dây dưa chuyện Chấp pháp giả, trong khoảng thời gian ngắn trí tuệ của hắn cũng loạn tung lên.

    - Hảo tôn tử.

    Trình lão gia tử cực kỳ vui mừng, sảng khoái nói, xem ra sau này Trình gia khai chi tán diệp không thành vấn đề, nhân số Trình gia mỏng manh, mình chỉ có hai con trai lại chết đi một cái, ngay cả Trình Lam...

    Aii bất quá bây giờ cuối cùng cũng coi như tốt rồi.

    - Ha ha, thật không nghĩ tới dĩ nhiên như vậy... dĩ nhiên là như vậy, xem sau này đám gia hoả Đan sư liên minh kia còn dám ngưu bức ở trước mặt ta hay không, sau này minh chủ bọn hắn cũng là cháu dâu của ta.

    Lô Quân Hạo rất hài lòng, không hề che giấu chút nào nói.

    Những người khác của Trình gia bên này không cần phải nói, nếu không phải vừa rồi đều tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, giờ khắc này đã sớm nháo lật trời.

    Đại thiếu quá uy vũ, quá ngưu bức.

    Không ngờ mỹ nữ siêu cấp cũng theo đuổi đại thiếu, hơn nữa còn là tồn tại sắp kế thừa minh chủ Đan sư liên minh.

    - Ha ha, chúc mừng, chúc mừng, xem ra lần này ta chủ động thỉnh an là lựa chọn không sai, vậy ta ở chỗ này chờ sau khi tiểu hữu tổ chức đại hôn sẽ rời khỏi, vừa đúng lúc ta cũng muốn khai triển Tứ Phương Lâu ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    Vạn Vô Nhất hướng về phía Trình Cung chúc mừng.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười đáp lễ lại.

    Vạn Vô Nhất quay đầu nhìn về phía Vạn Ngạo nói:

    - Vạn Ngạo, sau khi Thiết Thiên Chuy kế nhiệm không lâu, cũng là lúc ngươi phải kế nhiệm lâu chủ Tứ Phương Lâu chúng ta, sau này ngươi nên đi lại nhiều cùng Trình đại thiếu một chút.

    Vạn Ngạo cũng sắp kế nhiệm, lời này làm cho Thiên Ngữ, Đường Hạo Nhiên đã bị đả kích, kích thích, đứng ở nơi đó sắc mặt khó coi đến cực điểm càng thêm tuyết lại rơi sương.

    Kỳ thực bọn họ cũng biết, bọn họ cách kế nhiệm đều không xa, nhưng bọn hắn cũng không có nhận được thông báo, cũng không thể tùy ý công bố cái gì, nhưng Thiết Thiên Chuy đã chiếm được lệnh bài có thể đại biểu Luyện khí sư liên minh làm ra quyết định.

    Nhạc Uyển Uyển cũng đã định ra thời gian kế nhiệm, bây giờ Vạn Vô Nhất lại nói như thế, thân phận trong bọn họ lập tức xảy ra biến hóa, chí ít giờ khắc này đã trở nên hoàn toàn khác nhau rồi.

    Hơn nữa bây giờ Tứ Phương Lâu, Luyện khí sư liên minh, Luyện đan sư liên minh ủng hộ Trình Cung, coi như bọn họ thỉnh cầu Chấp pháp giả chân chính của gia tộc phái tới đứng ra quản chế Nam Chiêm Bộ Châu, cũng đồng dạng không làm gì được Trình Cung, huống hồ Trình Cung nói cực kỳ ép người, làm bọn hắn cũng không dám tiếp tục la lối nữa.

    Nhưng nếu như không tiếp tục nữa, cái này thật là quá mất mặt.

    - Thực sự là một trò hay, xem ra các ngươi sớm có chuẩn bị, nhưng chuyện này ta cũng sẽ báo cáo về Linh Sơn, thân là đại biểu Chính Khí Tông, ta nên vì đồng đạo tu chân vô tội chết thảm đòi lại công đạo, đặc biệt là vấn đề liên quan đến Chấp pháp giả, đương nhiên, các ngươi cũng có thể kết hôn ở trước khi Linh Sơn điều tra.

    Trong lòng Đường Hạo Nhiên đã sắp bạo khí, hiện tại trong lòng hắn đã mắng Nhạc Uyển Uyển mấy ngàn lần, xú kỹ nữ này, bình thường nguỵ trang một bộ thanh cao không thèm phản ứng tới ai, một câu tình cờ lại làm người không thể tiếp nhận, nguyên lai là như vậy.

    Đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, nhất định là bọn họ diễn kịch, cố ý bẫy nhóm người mình, này chắc là một loại hiệp nghị của ba thế lực lớn cùng Thiên Cung thần điện, Nam Chiêm Bộ Châu, Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc, Vũ Châu Lý gia.

    Chuyện này nhất định phải thông báo tông môn, cho bọn hắn biết chuyện này, xú kỹ nữ, ngươi chờ đó, ta sẽ không tha các ngươi.

    - Sớm có chuẩn bị, chuẩn bị vì ai, ngươi sao?

    Trình Cung khing bỉ nhìn Đường Hạo Nhiên nói:

    - Loại ngụy quân tử như ngươi ai rảnh rỗi phản ứng ngươi, còn chúng ta kết hôn lúc nào, đó là chuyện của chúng ta, chúng ta nguyện ý làm gì thì làm, quan hệ tới ngươi cái rắm, cảm giác trên mặt không nhịn được nữa, cảm giác vừa nãy phô trương giả dạng không có xuống đài được, muốn tìm cho mình một cái lý do xuống đài có phải hay không?

    - Aii u, ai u...

    Trình Cung vỗ đầu mình, giống như là một người mới vừa tỉnh ngộ, sau đó nói:

    - Ngươi xem con người của ta, chính là điểm này không tốt, quá thích nói thật, không cẩn thận nói thật tình ra, nhưng ngươi không nên chú ý, đi thôi, đi cáo trạng đi, ta cho ngươi bậc thang đi xuống, mau đi đi.

    Trình Cung xua tay để hắn rời khỏi, một bộ như nói chuyện với tiểu hài tử.

    Làm mất mặt, cái gì gọi là làm mất mặt, đây mới thực sự là làm mất mặt.

    Đường Hạo Nhiên cũng hoàn toàn không nghĩ tới Trình Cung sẽ trực tiếp như vậy, tàn nhẫn đánh mặt của hắn, hơn nữa còn là làm nhiều việc cùng lúc, đánh xong bên này lại đánh bên kia, không chút lưu tình, một chút mặt mũi cũng không cho.

    Giờ khắc này hắn cảm giác giống như mình đang ở trong lò luyện đan, cả người hỏa khí thiêu đốt, đã gần như muốn mất đi lý trí.

    Hắn chưa từng đụng phải loại chuyện này, đứng ở chỗ này đúng là không đất dung thân, đối phương đã xé đi cái nội khố cuối cùng của hắn.

    Nguyên bản bởi vì chuyện của Nhạc Uyển Uyển cũng đã tức giận đến không được, hắn phải đè nén, không thể như Hách Liên Thiên Long lấy vũ khí ra như vậy, đã như núi lửa sắp nổ tung, cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng như Thiên Ngữ.

    Nhưng càng là như vậy, đáy lòng của hắn càng đè nén nghiêm trọng, cũng may cuối cùng hắn khống chế được.

    Nhưng vào lúc này, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo lại ủng hộ Trình Cung, còn nói ra những lời như vậy, điều này cũng một lần nữa kích thích hắn, mà cuối cùng hắn muốn giữ lại một câu nói mang tính hình thức rời khỏi, đúng như Trình Cung nói, hắn muốn tìm bậc thang rời khỏi nơi này, lại bị Trình Cung không kiêng nể gì cả xé rách.

    Đáng giận nhất chính là, hắn biết giờ khắc này mình cái gì cũng không thể làm, đánh không được, mượn danh Chấp pháp giả không được, ngay cả Chính Khí Tông một trong sáu thế lực lớn Trung Châu cũng ép không được đối phương...

    - Phốc...

    Người thân thể cường đại hơn nữa, nội hỏa công tâm cũng cùng một dạng, Đường Hạo Nhiên trực tiếp bị tức đến phun ra một ngụm máu, chỉ vào Trình Cung nửa ngày nhưng không nói được câu nào.

    Chương 1263: Đánh lần hai.

    - Ừm, ngày hôm nay cuối cùng cũng coi như xác định một việc, nguyên lai coi như đạt đến cảnh giới Thuần Dương, một dạng có thể bị tức đến thổ huyết.

    Ngươi nói loại khí độ, tâm tình như ngươi, làm sao thành đại sự, còn người thừa kế Chính Khí Tông, mấy câu nói cũng có thể tức thổ huyết, có thể thấy được lòng dạ ngươi hẹp hòi bao nhiêu.

    Người ta thường nói trong lòng vô tư thiên địa rộng, nếu như ngươi thực sự là chính khí lăng nhiên.

    Một thân Hạo Nhiên Chính Khí, thì làm sao có thể bị ta nói mấy câu đã thổ huyết.

    Thuần Dương a, coi như núi lửa phun trào cũng có thể ngồi ở trong đó như ngâm ôn tuyền, tồn tại bực này muốn tức phun máu thì phải giận đến cỡ nào, aii!

    Trình Cung một bộ tiếc hận lắc đầu cảm thán.

    Tuy rằng Vạn Ngạo cũng khó chịu Đường Hạo Nhiên bình thường ra vẻ chính khí, nhưng giờ khắc này nghe được Trình Cung nói xong hắn cảm giác Đường Hạo Nhiên này thật đáng thương, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía tinh không xa xôi.

    Tâm nói đụng tới loại người như ngươi có mấy người có thể không bị tức phun máu.

    Mình ngược lại là không có, nhưng nếu như đứng ở nơi đó là mình, mình đã sớm động thủ, làm sao nhẫn đến thổ huyết.

    - Ừm!

    Nhạc Uyển Uyển ở một bên nghe, cảm giác Trình Cung nói quá có lý, rất chăm chú suy tư, rất chăm chú gật đầu, thời điểm nhìn về phía Đường Hạo Nhiên, ánh mắt kia như nói, ngươi nên tiếp thu để có tiến bộ.

    Điều này làm cho Đường Hạo Nhiên suýt chút nữa lại phun ra một ngụm máu, mà giờ khắc này chung quanh vô số người nghị luận, càng làm cho Đường Hạo Nhiên khó nữa chịu đựng hơn nữa.

    - Nghe nói chỉ có tục nhân mới tức giận phun máu, người tu chân rất hiếm khi có chuyện này, nhưng...

    Thuần Dương...

    - Các ngươi biết cái gì, không có nghe ngụ ý của Trình đại thiếu sao.

    Thuần Dương cũng có phân chia, ai kêu mệnh ngươi không tốt, nếu là ngươi sinh ở trong Đại tông phái, coi như ngươi ngu ngốc cũng có thể cho ngươi đạt đến Thuần Dương.

    - Trước đây nghe nói qua Trình đại thiếu đấu cùng Côn Bằng Thái tử, con tư sinh của Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu Vũ Thân Vương, còn có Tần Vô Ngân, Nguyệt Minh Thái tử,... lúc đó vẫn cảm giác thấy hơi khuyếch đại, hiện tại mới coi là thấy được.

    Lợi hại a!

    ...

    - Trình Cung...

    Ta...

    Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Thiên Long hướng ngươi khiêu chiến, người nào thắng Nhạc Uyển Uyển là của người đó.

    Thời điểm Đường Hạo Nhiên cũng muốn tan vỡ, con mắt nhìn chằm chằm vào Nhạc Uyển Uyển cũng muốn bốc hỏa, rốt cục Hách Liên Thiên Long cũng bộc phát.

    Nhìn thấy thần thái của Nhạc Uyển Uyển đối với Trình Cung, còn có Trình Cung nói chuyện nàng gật đầu tán đồng, Hách Liên Thiên Long cũng chịu không được:

    - Xì...

    Lần này là Túy Miêu ở một bên uống rượu cũng phun ra.

    - Móa, cái ngu ngốc gì cũng có?

    Bàn Tử ở một bên cũng ngây ngẩn cả người.

    - Ngu cả cặp!

    Sắc Quỷ lắc đầu cảm khái.

    Có thể hiện tại lực lượng của bọn họ vẫn không có biện pháp so với những người từ nhỏ đã cao cao tại thượng, ưu việt cực kỳ, được coi là người thừa kế sáu thế lực lớn của Trung Châu này, nhưng đối với loại này Sắc Quỷ thật sự là hết chỗ nói rồi.

    Những người khác cũng đều ngốc ở đó, thầm bảo hôm nay cũng quá náo nhiệt đi, màn kích thích không ngừng xuất hiện.

    - Nương, hắn...

    Ở một chỗ khác, nhìn thấy Hách Liên Thiên Long đứng ra, Hách Liên Hồng Liên quay đầu nhìn về phía Hách Liên Lam Phượng.

    - Hắn cái gì hắn, hắn có quan hệ cùng chúng ta sao?

    Trước tiên không nói năm đó bọn họ đối đãi mẹ con ta như thế nào, chỉ là hiện tại ngươi phải phân rõ ràng một việc, nam nhân này có phải người ngươi nhận định hay không, nhận định thì ngươi phải ủng hộ hắn vô điều kiện.

    Nguyên bản ta cũng không đồng ý loại nam nhân năm thê bảy thiếp này, nhưng Trình Cung này có thể vì Tiểu Tuyết ở thời điểm nhỏ yếu đối kháng môn phái tu chân, càng có thể vì Đông Phương Linh Lung mà lật tung Đông Bắc Đan Châu, bây giờ Nhạc Uyển Uyển kia chính mình chủ động tiến lên, nếu như ngươi thật sự thích hắn mà nói, thì hãy học theo nàng.

    Hách Liên Lam Phượng không hổ là người Nguyên Thủy Ma Tông, thần niệm hơi động đã ngăn cản nữ nhi tiếp tục nói.

    - ...

    Mẫu thân trực tiếp đem lời nói mở, ngược lại làm cho Hách Liên Hồng Liên không biết làm thế nào, không biết quyết đoán như thế nào.

    - Dựa vào!

    Trình Cung nhìn hai mắt Hách Liên Thiên Long đỏ như máu, đằng đằng sát khí tập trung mình, thực sự là không biết nói gì, gia hoả này rõ ràng đã choáng váng đầu óc.

    - Trở về kiểm tra đầu mình có hay không bệnh thoáng một chút, xem nước có vào hay không, ngươi có tư cách gì ở nơi này kêu to gọi nhỏ quyết định chuyện của nàng, còn thuộc về ai?

    Ngươi cho rằng đây là cướp giật bảo vật sao.

    Ngươi có thể nói ra những lời như vậy, đủ để chứng minh một việc...

    Trình Cung giơ tay gật đầu nói:

    - Ngươi thật sự là có bệnh, phải trị, có hiểu hay không.

    - Uyển Uyển là của ta, không ai có thể cướp đi, đi chết đi.

    Đầu Hách Liên Thiên Long nổi lên gân xanh, hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn nghe không vào lời gì, người vọt thẳng về phía Trình Cung.

    Hách Liên Thiên Long nổi giận giống như một con mãnh long, nhưng ở trong mắt Trình Cung, hắn chỉ là một con trùng mà thôi.

    Nhìn như hung mãnh, nhưng lực lượng so với Thiên Ngữ còn kém một ít, bởi vì cuối cùng Thiên Ngữ kia còn có thể nhịn được, hơn nữa hẳn là còn có lực lượng ẩn giấu, Đường Hạo Nhiên kia tuy rằng bị mình chọc tức đến thổ huyết, nhưng mà gặp may đúng dịp.

    Tuy Hách Liên Thiên Long này cũng đạt đến Thuần Dương, nhưng căn bản không ổn định, cảnh giới bản thân hoàn toàn không có đuổi kịp, hoàn toàn không có biện pháp bộc phát ra lực lượng Thuần Dương chân chính.

    Đối phó một Thiên Anh đỉnh phong còn được, nhưng ở trước mặt Trình Cung, khí thế hùng hổ này của hắn đã biến thành phô trương thanh thế.

    Đừng nói Trình Cung vừa mượn Tiên đan của Nhạc Uyển Uyển tăng lên tới Thiên Anh đỉnh phong, coi như không có tăng lên cũng không phải là Hách Liên Thiên Long này có khả năng so sánh.

    - Thần niệm trùng kích!

    Người có thể đạt đến Thuần Dương đều là ý chí kiên định, thần niệm mạnh mẽ, nhưng cảnh giới bản thân Hách Liên Thiên Long này không đủ, đạo tâm bất ổn, cộng thêm lúc này tâm ma xâm lấn, vì Nhạc Uyển Uyển đã triệt để lạc lối, mất khống chế.

    Dưới tình huống này Trình Cung trực tiếp thi triển thần niệm trùng kích, thần niệm lại là Thuần Dương trung kỳ, hiệu quả này bất tri bất giác không ngừng phóng đại.

    Đương nhiên, cùng thần niệm của Trình Cung bây giờ khôi phục đến trạng thái Thuần Dương trung kỳ cũng có quan hệ rất lớn.

    Dựa vào Luyện Thần Quyết, bản thân Trình Cung đã có thể phát huy uy lực của thần niệm ra gấp vài lần người khác thậm chí mấy chục lần, bây giờ dưới tình huống thần niệm đủ cường đại, hiệu quả tự nhiên kinh người vô cùng.

    - A...

    Hách Liên Thiên Long vọt tới một nửa kêu thảm một tiếng, cảm giác đau đầu sắp nứt, hai mắt mơ hồ, bên trong thần niệm hỗn loạn, cường hành xung kích, hắn đã mất đi phương hướng cảm ứng.

    - Ầm!

    Chương 1264: Thắng Lợi. (1)

    Trình Cung đứng ở nơi đó không nhúc nhích, Hách Liên Thiên Long vọt tới một nửa liền lệch qua một bên, trực tiếp oanh kích vào trong hư không, tuy Trình Cung xem hắn là Thuần Dương gà mờ, nhưng dù sao tu vi cũng đã đạt đến Thuần Dương, dưới một kích này hư không đều vỡ ra.

    Mà Hách Liên Thiên Long bị trọng thương thần niệm lại xông vào trong hư không mà mình oanh kích ra, mọi người đều nhìn hắn đánh ra một khe nứt to lớn, bên trong hư không loạn lưu, các loại năng lượng cuồng bạo không ngừng, mà hắn cứ như vậy nhảy vào trong đó, điên cuồng rống giận, oanh kích, phi hành biến mất.

    Theo khe nứt kia dần dần hợp lại, mọi người đều trừng lớn hai mắt, chuyện này... này tính toán là chuyện gì?

    Này so với diễn kịch còn giả hơn a, đường đường Thuần Dương xông tới, thậm chí ngay cả mục tiêu cũng không khóa định, tự mình đánh ra khe nứt không gian, sau đó lạc lối trong đó.

    Tuy Thuần Dương ở trong đó không có chuyện gì, nhưng nếu như trong khoảng thời gian ngắn hắn không có biện pháp tỉnh táo, thần niệm bị hao tổn nghiêm trọng, e rằng mình chạy đến đâu trong hư không, ngay cả chính hắn cũng khó mà rõ ràng.

    Mà từ đầu tới cuối Trình Cung chỉ đứng ở nơi đó, động cũng không động, còn Trình Cung thi triển thần niệm xung kích, ngay cả Lô Quân Hạo cũng chỉ bắt được một tia vết tích, những người khác hoàn toàn không phát hiện được.

    Hắn đây mịa nó tính là gì?

    Hạo thiên chính khí?

    Ông trời giúp đỡ, hay nhân phẩm bạo phát?

    Ánh mắt Thiên Ngữ cùng Đường Hạo Nhiên không tự chủ được nhìn về phía Lô Quân Hạo, dưới cái nhìn của bọn họ, đây nhất định là Lô Quân Hạo âm thầm giở trò quỷ mới có thể như vậy, đồng thời cũng may mắn vì mới vừa rồi mình không có ra tay, bằng không không biết chết như thế nào.

    Nguyên bản Hách Liên Hồng Liên vẫn đang do dự bây giờ nên làm cái gì, dù sao Hách Liên Thiên Long là đệ đệ cùng cha khác mẹ của nàng, hiện tại đột nhiên nàng buông lỏng, chí ít không thật sự nhìn bọn hắn sinh tử chém giết, đột nhiên bản thân nàng lại cười.

    Cũng phải, tuy gia hoả này đáng ghét, nhưng tổng thể cũng biết trong lòng mình suy nghĩ cái gì.

    Nhạc Uyển Uyển thì che miệng lại, trên mặt tràn ngập hài lòng, ánh mắt khiếp sợ, không hề che giấu khiếp sợ trong mắt nàng chút nào, thần tình kính phục.

    - Ngươi xem ta nói không sai chứ, quả nhiên đầu có bệnh.

    Trình Cung nói xong, nhìn về phía Thiên Ngữ cùng Đường Hạo Nhiên:

    - Sao vậy, hai người các ngươi vẫn không có bị ta đùa bỡn đủ, còn muốn ở nơi này tiếp tục sao?

    - Ngươi chờ đó cho ta.

    Âm thanh Thiên Ngữ tàn nhẫn nói, trực tiếp xé rách hư không rời khỏi.

    - Chuyện này vẫn chưa xong đâu.

    Trong miệng Đường Hạo Nhiên tràn đầy máu tươi, giọng nói căm hận, cũng không dám tiếp tục dừng lại.

    Trình Cung trực tiếp vạch trần cái này lần thứ hai, trực tiếp nói ra như vậy, bọn họ lại lưu lại thì thực sự là đầu có bệnh.

    Trình Cung nhìn về phía người xung quanh bất đắc dĩ buông tay:

    - Một câu khách sáo cũng không nói được, lẽ nào này có thể vãn hồi mặt mũi sao?

    Đương nhiên, trong lòng có thể dễ chịu một ít.

    Mặt khác...

    Đột nhiên ánh mắt Trình Cung phát lạnh, quét về phía bọn họ:

    - Chỗ này của ta không phải là gánh hát, các ngươi cũng nhìn lâu như vậy rồi...

    - Vèo...

    Vèo...

    Mọi người vừa nghe lời này, trong lòng rùng mình, không ít người trước tiên liền trực tiếp nâng pháp bảo lên bay đi.

    - Ầm!

    Cũng có người trực tiếp mở ra cánh cửa không gian.

    Đa số người là xé rách hư không, bây giờ hư không chung quanh không bị cầm cố, trước tiên xé rách hư không rời khỏi nơi này, thủ đoạn vừa nãy của Trình đại thiếu bọn họ đã được kiến thức, những người này từng cái từng cái chỉ hận mình nhàn rỗi không có chuyện gì làm, lại chạy tới nơi này xem náo nhiệt.

    Trước đó suýt chút nữa chết ở chỗ này không nói, nói không chừng lại chọc Trình đại thiếu này.

    - Hừ, thật là uy phong, ta liền không đi đấy.

    Vạn Ngạo vốn là cuồng ngạo cực kỳ, ngày hôm nay xem Trình Cung ra tận danh tiếng, một câu nói làm nhiều người sợ đến mức cuống quít rời khỏi như vậy, uy thế so với gia chủ sáu thế lực lớn Trung Châu chỉ mạnh không yếu, đều là người trẻ tuổi, trong lòng thật sự có chút khó chịu.

    Vạn Vô Nhất sầm mặt lại, Trình Cung này đại bại liên minh yêu tộc, bây giờ triệt để quật khởi mạnh mẽ, đã không ai có thể ngăn cản.

    Cái này cũng là nguyên nhân hắn xuất hiện tỏ thái độ, trước đó không có phân ra thắng bại cùng yêu tộc, Tứ Phương Lâu không tiện nhúng tay, cũng không thể nhúng tay.

    Nhưng sau đó thì có thể, không dễ dàng rút ngắn một ít quan hệ, nếu như bởi vì Vạn Ngạo mà trở thành đối địch vậy thì quá không sáng suốt.

    Phải biết rằng Trình Cung này cũng không chỉ là chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu đơn giản như vậy, Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung thần điện cũng là do hắn chưởng khống, Vũ Châu Lý gia, Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc cũng đều đi với hắn rất gần, vì trợ giúp hắn mà không tiếc tất cả điên cuồng tập kích đối thủ, có thể tưởng tượng được hắn mạnh bao nhiêu, loại người này coi như Tứ Phương Lâu cũng không có thể dễ dàng đi đắc tội.

    - Ha ha...

    Vạn Vô Nhất vừa muốn mở miệng nói cái gì để hoà hoãn một chút, lại nghe Trình Cung cười to hài lòng, đồng thời làm thủ thế xin mời nói:

    - Bây giờ ta muốn mời mọi người tiến vào, còn nếu như nguyện ý ở lại chỗ này hộ vệ cho chúng ta.

    Vậy cũng không thành vấn đề, có thể để cho người thừa kế thứ nhất của Tứ Phương Lâu, lập tức sẽ trở thành lâu chủ của Tứ Phương Lâu hộ vệ, đây cũng không phải là một loại có mặt mũi.

    Được rồi, ngày hôm nay đại thắng, Nam Chiêm Bộ Châu ăn mừng ba ngày, từ nay về sau Nam Chiêm Bộ Châu đã không còn thú triều, bằng không bản đại thiếu sẽ tự mình ra tay tuyệt diệt yêu thú trong Yêu Thú Sâm Lâm của cạnh nội Nam Chiêm Bộ Châu.

    Hôm nay người tham chiến, mặc kệ hiện tại ở cảnh giới cỡ nào, bản Đại thiếu bảo chứng hắn ít nhất tăng lực lượng lên gấp ba trở lên.

    Nếu như người nằm ở bình cảnh, tuyệt đại đa số có thể tăng lên một đại cảnh giới, trong quá trình này đan dược cần thiết hoàn toàn cung cấp vô hạn, tất cả do ĐAN THầN PHủ phụ trách.

    Đã trải qua nhiều như vậy, thời điểm Trình Cung thật sự tuyên bố thắng lợi này, vô số người phía dưới cũng khó có thể ức chế.

    Bởi vì bọn hắn biết, chí ít hiện nay tất cả những thứ này đều đã qua, ngay cả mấy con ruồi đáng ghét cuối cùng vừa nãy cũng đã chạy.

    Thậm chí đám người xem náo nhiệt cũng đã bỏ đi, mặc dù còn có một chút không tính người mình ở lại, nhưng đám người Vạn Vô Nhất, Thiết Thiên Chuy, Nhạc Uyển Uyển cũng là vừa mới đứng ra ủng hộ qua Trình Cung.

    Cho nên thời điểm Trình Cung nói ra những lời này.

    Toàn bộ âm thanh hưng phấn, kích động đã xông thẳng lên bầu trời Nam Hoang.

    Vô số người bay lên trời, vô số người hạnh phúc ôm nhau.

    Trong chuyện này có một ít người Thiên Cung thần điện bí mật chạy tới, có người Nguyên Thủy Ma Tông ở Nam Chiêm Bộ Châu, cũng có mấy người Trình Cung mang theo một đường trưởng thành, càng có Lý gia, Đông Phương gia tộc, Man tộc...

    đông đảo mọi người ở trong đó.

    Chương 1265: Thắng Lợi. (2)

    Đối với người tu chân mà nói, tu luyện ngàn vạn năm vì cái gì, chính là vì theo đuổi lực lượng càng mạnh hơn, cảnh giới càng cao hơn.

    Nếu như đạt tới trình độ nhất định, cũng phải truy cầu vĩnh sinh chi đạo nguyên bản hư vô mờ mịt kia, phải truy tìm Thiên Đạo, Đại Đạo.

    Bất kể như thế nào, đường phải từng bước từng bước đi.

    Một đại cảnh giới đại biểu cho cái gì, đặc biệt là đối với rất nhiều Thiên Anh ở đây mà nói, đây chính là trước đây bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ tới... cảnh giới Thuần Dương a.

    Cho dù là người của Thiên Cung thần điện, Lý gia, Đông Phương gia tộc là gia tộc lớn như vậy mà nói, cũng là như thế, dù sao càng lên cao càng khó.

    Đừng xem Hách Liên Thiên Long, Thiên Ngữ, Đường Hạo Nhiên, Vạn Ngạo, Côn Bằng Thái tử từng cái từng cái tuổi còn trẻ đều đột phá, nhưng bọn hắn là toàn bộ môn phái, gia tộc dùng tài nguyên chồng chất lên, tự thân cũng là người có thiên phú ưu tú nhất trong gia tộc.

    Thêm vào tài nguyên khổng lồ ủng hộ, từ nhỏ từng bước đi tới mới có thành tựu bực này.

    Một gia tộc, một môn phái, tài nguyên cũng có hạn, có thể tập trung ủng hộ một, hai cái đã là cực hạn, những người khác phải nhờ vào chính mình, dựa vào cơ duyên, dựa vào cống hiến.

    Ở dưới tình huống kia, muốn đột phá độ khó đã là quá lớn.

    Coi như một ít Địa Anh, thậm chí Thiên Anh cũng là như thế, không muốn đột phá đến cảnh giới Thuần Dương đó là giả dối, nhưng muốn ở cảnh giới Thiên Anh trùng kích tầng thứ càng cao hơn, đan dược cần thiết đều rất khó thỏa mãn, mà bây giờ Trình Cung lại nói mở rộng cung cấp, chuyện này quả thật so với bọn hắn liều mạng đi chém giết mấy ngàn năm, mạo hiểm vẫn giá trị hơn a.

    Kích động nhất chính là một ít tán tu của Nam Chiêm Bộ Châu, lực lượng đều khá mạnh, chủ động lại đây nương nhờ, giờ khắc này đều vô cùng hạnh phúc.

    Giống như là một đứa trẻ lang thang, đột nhiên tìm được nhà, hơn nữa gia tộc lại có quyền thế, trực tiếp từ địa ngục lên thiên đàng...

    Giờ khắc này bọn họ cảm giác rất đáng giá, theo người như vậy, coi như liều mạng cũng đáng.

    - Hơn nữa từ nay về sau hết thảy người thuộc về ĐAN THầN PHủ, dựa theo công lao cùng độ cống hiến có thể đổi lấy tài nguyên tương ứng, bất luận là đan dược, pháp bảo, công pháp đều có thể, cái này phía sau ta sẽ cho người từ từ hoàn thiện.

    Sau này Song Long thành là đế đô của Nam Chiêm Bộ Châu, Đan thành là tổng bộ của ĐAN THầN PHủ, sau ba năm ĐAN THầN PHủ chính thức khai tông lập phái.

    Sau đó Trình Cung nói mấy câu, càng làm bầu không khí sôi trào.

    Mà Trình lão gia tử, Lô Quân Hạo còn có Tống Chiến Thiên ở một bên đều rưng rưng trong mắt, ba người đều vô cùng cảm khái, bởi vì tất cả mười mấy năm trước vẫn như ở trước mắt.

    Năm đó bọn họ bị yêu tộc đả kích, hãm hại, tính toán, bây giờ Trình Cung đều tìm trở về tất cả những thứ này, hơn nữa còn là đòi lại gấp mười lần, làm cho Côn Bằng Đại Đế kia thất bại tan tác mà quay trở về, bị thiệt lớn, thành tựu bực này là toàn bộ Cửu Châu đại địa xưa nay chưa từng từng có.

    Không chỉ là bọn hắn, giờ khắc này mọi người bên cạnh Trình Cung có người nào không phải cảm xúc dâng trào.

    Tuy thời gian xem ra ngắn ngủi, nhưng trải qua tất cả những chuyện này, so với vô số người tu luyện mấy ngàn năm cũng nhiều hơn.

    Chính vì bọn hắn theo Trình Cung một đường đi tới, nên giờ khắc này mới càng thêm có cảm giác, chính vì bọn hắn trải qua tất cả những thứ này, nên giờ khắc này mới có thể kích động như vậy.

    Sau đó Trình Cung lại nói bồi thường, xử trí những người bị thương vong như thế nào, đãi ngộ ra sao, làm cho Lý Dật Phong là truyền nhân của Vũ Châu Lý gia cũng chắc lưỡi.

    Nhìn Trình Cung xử lý từng chuyện, dần dần xử lý thỏa đáng tất cả, một thế lực cường đại chưởng khống toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu, sánh vai cùng các Đại gia tộc tu chân, đại môn phái quật khởi mạnh mẽ cứ như vậy xuất hiện, làm cho đám người Vạn Vô Nhất, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy, Nhạc Uyển Uyển đứng quan kháng cũng rất là cảm khái.

    Vạn Vô Nhất cảm giác mình đã rất lợi hại, đã trải qua rất nhiều chuyện, cộng thêm mấy lần tu luyện ở bên trong Linh Sơn, sau khi trở về dựa vào đó mới có thể mạnh mẽ quật khởi ở Tứ Phương Lâu, tương lai nhất định là phụ tá Vạn Ngạo, để hắn trở thành một lâu chủ chân chính cai quản Tứ Phương Lâu.

    Nhưng bây giờ nhìn thấy Trình Cung, đột nhiên hắn lại cảm giác bước chân của mình vẫn rất chậm.

    Ban đầu thời điểm ở đảo Thiên Vũ gặp Trình Cung, hình như hắn mới là cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đi, ngay cả Nhân Anh cũng chưa có ngưng tụ, lúc đó chỉ là cảm giác người trẻ tuổi này không bình thường, đáng giá chú ý, bảo trì một quan hệ tốt với hắn, chờ sau này hắn trưởng thành, có khi sẽ có tác dụng đối với Tứ Phương Lâu.

    Nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, lúc này mới bao lâu, không ngờ hắn đã trưởng thành tới mức này, đánh bại liên minh yêu tộc, chân chính chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu, hiện tại còn muốn khai tông lập phái, thực sự là không thể tưởng tượng.

    Đừng nói Vạn Vô Nhất, ngay cả Vạn Ngạo luôn luôn coi trời bằng vung, giờ khắc này trong tâm cũng có một tư vị đặc biệt.

    Hắn sẽ lập tức kế thừa Tứ phương lâu, từ địa vị mà nói cũng không kém Trình Cung, thậm chí từ tình huống đặc biệt của sáu thế lực lớn Trung Châu, bọn họ đều có vẻ cao cao tại thượng, so với mấy thế lực lớn khác ở Cửu Châu đại địa có vẻ cao quý hơn một ít.

    ương nhiên, đây cũng chỉ là có vẻ, chân chính vẫn rất khó nói, dù sao lực lượng mới là thứ tất yếu.

    Nhưng giờ khắc này nhìn Trình Cung, hắn lại khó có bất kỳ một chút cảm giác phương diện này, mình là kế thừa, mà Trình Cung là chính mình khai sáng!

    Này hoàn toàn là hai khái niệm, hắn rất ngông cuồng, rất tự tin, nhưng đó là bởi vì hắn có ngạo khí, hắn sẽ không đi phủ định lợi hại cùng thành tích của người khác, từ điểm này mà nói, Vạn Ngạo coi trời bằng vung, cuồng ngạo cũng phải thừa nhận, mình kém Trình Cung quá nhiều.

    Chí ít đổi thành hắn, hắn tuyệt đối không làm được những thứ này.

    Tuy vừa nãy nên đi đều đã đi rồi, nhưng tình huống Nam Chiêm Bộ Châu lấy một tốc độ nhanh chóng nhất lan truyền toàn bộ Cửu Châu đại địa.

    Chỉ là giờ khắc này Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc đều đang chiến đấu ngất trời.

    Một khi chiến đấu bên bọn họ bắt đầu, đã không có thể kết thúc dễ dàng như vậy, nhẹ nhàng như vậy.

    Mặc dù biết tin tức kia cũng đều rất khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì, còn yêu tộc bên kia, Côn Bằng Đại Đế đang phát tiết lửa giận trong U Minh luyện ngục, đang chém giết cùng cường địch, những người khác bên yêu tộc cũng chỉ có thể tạm thời trước quan sát tình huống.

    Bên trong một không gian mật cảnh của Bà La Đa Thần Miếu, Vũ Thân Vương cũng nhận được tin tức mới nhất của Nam Chiêm Bộ Châu, cả người hắn đều nằm ở bên trong một cảm giác vô cùng bất an, ngay cả chính hắn cũng không biết vì sao như vậy.

    Chương 1266: Linh Sơn ta quen thuộc. (1)

    Đại Tế Ti đang dẫn dắt Bà La Đa Thần Miếu liều chết cùng Tư Mã gia tộc, lần này toàn bộ Bà La Đa Thần Miếu đều bị phá huỷ, tổn thất nặng nề, Bà La Đa Thần Miếu là muốn triệt để tiêu diệt Tư Mã gia tộc.

    Nhưng Vũ Thân Vương không có tâm tư gì, Tư Mã gia tộc hắn không thèm để ý, hắn chỉ có lưu ý Trình Cung.

    Tại sao, tại sao ngay cả phân thân của Côn Bằng Đại Đế xuất hiện cũng không làm gì được hắn, hơn nữa phân thân của Côn Bằng Đại Đế lại bởi vì thời điểm ra tay lan đến gần hai người Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy, là người thừa kế Tứ Phương Lâu cùng Luyện khí sư liên minh mà bị sư tôn bọn họ phong ấn.

    Đáng ghét, Côn Bằng Đại Đế thật ngu ngốc, tại sao trước không giết Trình Cung rồi hãy làm tiếp.

    Còn nữa, tại sao sư tôn không có hành động, tại sao, tại sao...

    Vũ Thân Vương luôn có một loại cảm giác, cảm giác rất không ổn, điều này làm cho hắn có một loại hoảng sợ không chịu nổi, cho dù là đang ở trong không gian bí cảnh của Bà La Đa Thần Miếu, hắn cũng không có một chút cảm giác an toàn.

    ...

    Ngoài Cửu Châu đại địa, trong tinh không, trên một tinh cầu không tính quá to lớn, nhưng mà đường kính cũng đến mấy chục ngàn dặm.

    - A...

    Có một người đang điên cuồng bạo phát, tinh cầu này ở dưới sự nổi giận oanh kích của hắn, núi lở đất nứt, dung nham phun trào, vô số rừng rậm bị hủy diệt hoàn toàn, nơi này không có tồn tại cường đại gì, thậm chí không có sinh vật có trí tuệ, nhưng mà một tinh cầu có sinh mệnh, tự nhiên có không ít dã thú tồn tại.

    Đặc biệt là bên trong hải dương, cũng có rất nhiều sinh vật tồn tại, nhưng vô số sinh vật ở dưới lửa giận của người này chết đi.

    Không chỉ là những sinh vật này, ở dưới người kia điên cuồng oanh kích, cả tinh cầu cũng đã đối mặt tan vỡ, đã bắt đầu vỡ vụn.

    Đây là lực lượng khủng bố cỡ nào, đây là tồn tại kinh người đến mức nào, nhưng lại ở chỗ này không ngừng phát tiết.

    - Oanh...

    Oanh...

    Rốt cục, ở dưới oanh kích không ngừng của hắn, rốt cục tinh cầu này cũng không chịu nổi bắt đầu triệt để vỡ vụn, nổ tung.

    Tinh cầu nổ tung, hắn liền trôi lơ lửng ở nơi đó, hoàn toàn không thèm để ý sau khi tinh cầu nổ tung sẽ sinh ra lực lượng phản chấn khổng lồ.

    Đè nén, hắn đã đè nén lâu lắm, hắn cần phát tiết.

    - Oanh...

    Lại là một vòng nổ tung, coi như là thời điểm tinh cầu này triệt để bùng nổ ra lực lượng cuối cùng, trên bầu trời mênh mông, đột nhiên có một cái gì đó bị che giấu đi.

    Sau một khắc, ở trung tâm tinh cầu bị nổ tung, có một hỏa quang bay về phía người này, người này căn bản không để ý, coi như cả tinh cầu nổ tung cũng không tổn thương tới hắn mảy may, huống hồ cái này...

    - Vèo...

    Bành...

    Đột nhiên, thời điểm ánh lửa kia tới gần thân thể của hắn đột nhiên gia tốc, trong nháy mắt hóa thành một đạo hào quang màu đen, tốc độ nhanh đến không gì sánh kịp, thời điểm hắn ý thức được không tốt muốn tránh né thì đã không còn kịp rồi.

    Thân thể trực tiếp bị xuyên thủng, giờ khắc này lực lượng tầng ngoài che giấu diện mục thật sự của hắn tiêu tán, lộ ra khuôn mặt chân thực, chính là Đường Hạo Nhiên ở Nam Chiêm Bộ Châu bị tức đến thổ huyết rời khỏi.

    Che giấu khuôn mặt tới phát tiết lửa giận trong lòng, lại không nghĩ rằng...

    Hắn không dám tin tưởng nhìn mình bị đạo hào quang màu đen kia xuyên thủng thân thể, bởi vì hắn không chỉ là bị xuyên thủng thân thể, tất cả lực lượng của hắn trong khoảnh khắc đó đều bị hủy diệt.

    Tại sao lại như vậy, là ai, là ai...

    Hắn muốn liên lạc Chính Khí Tông, liên hệ lão tổ tông, liên hệ...

    Nhưng không có bất kỳ phản ứng nào.

    Hắn không liên lạc được bất luận người nào, thậm chí giờ khắc này Thiên Cơ nơi này đã bị che đậy, có người biết hắn có thể có gặp nguy hiểm.

    Cũng rất khó tính ra vị trí cụ thể.

    Mà ở phía sau Đường Hạo Nhiên, đạo hỏa quang cuối cùng vừa nãy biến thành hào quang màu đen kia đã từ từ ngưng tụ, biến thành một người mặc áo đen kịt, áo da bó sát có vẻ cực kỳ gợi cảm, chính là Thiên Ma nữ của Thiên Ma tông.

    - Ngươi...

    Ngươi...

    Ngươi ám hại ta... phốc...

    Đường Hạo Nhiên không cam lòng quay đầu nhìn về phía Thiên Ma nữ, tuy hắn hoàn toàn không có phòng ngự, hoàn toàn không có chú ý, nhưng bị người đánh lén dễ dàng như vậy, hắn vẫn khó có thể tin.

    - Nếu như ngươi không phải có phụ thân tốt.

    Không phải có Chính Khí Tông làm chỗ dựa, loại phế vật như ngươi căn bản không có tư cách để cho ta ra tay, sáu thế lực lớn Trung Châu đã không có biện pháp so với các thế lực cùng cấp của Cửu Châu đại địa, bởi vì quá an dật, dù cho cái gọi là rèn luyện của các ngươi cũng kém quá xa.

    Nếu như không phải sau lưng ngươi vẫn có người nhìn chằm chằm, ở Nam Hoang ta cũng có cơ hội giết ngươi một trăm lần.

    Đâu cần phải chờ tới nơi này mới giết ngươi

    - Trình Cung kia ngược lại là một đối thủ không tệ!

    Thiên Ma nữ nói xong, nhìn cũng không có nhìn Đường Hạo Nhiên đang không ngừng mất đi sinh cơ, khí tức dần dần biến mất, trực tiếp thi triển một trận pháp phong ấn sau đó rời khỏi.

    Giết loại người như Đường Hạo Nhiên này, lưu lại một chút tung tích cũng có thể bị truy tung, dù sao Chính Khí Tông là một trong sáu thế lực lớn Trung Châu, điểm ấy bây giờ nàng vẫn không làm được, chỉ có thể lợi dụng đồ vật sư tôn nàng cho mới có thể triệt để che giấu hành tung.

    ...

    Toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu đều sôi trào, phàm nhân thế tục biết Nam Chiêm Bộ Châu nhất thống, sau này không còn lo lắng quanh năm chiến loạn, trọng yếu nhất là Trình đại thiếu lên tiếng, sau này sẽ không còn xuất hiện thú triều.

    Mà lời của Trình đại thiếu vẫn rất có hiệu nghiệm, sau khi hắn nói xong yêu thú trong Yêu Thú Sâm Lâm đã tập thể lùi lại, một ít yêu thú mạnh mẽ biến mất.

    Mà còn lại một ít cũng không có uy hiếp quá lớn, đương nhiên, dù vậy cũng không phải người bình thường có thể tùy ý tiến vào, chỉ là bọn hắn co rúc ở địa bàn của mình, không còn hình thành thú triều tập kích vị trí của nhân loại.

    Bên trong Đan thành, giờ khắc này Trình Cung đang theo hai vị lão nhân gia Lô Quân Hạo, Trình lão gia tử ngồi cùng một chỗ, không có bất luận người nào khác.

    - Bên ngoài có nhiều người như vậy, công việc bề bộn như vậy chờ ngươi xử lý, ngươi không đi xử lý, chạy đến nơi này bồi hai người chúng ta làm cái gì, nhanh đi làm việc của mình đi.

    Trình lão gia tử xua tay để Trình Cung rời khỏi.

    Lô Quân Hạo cũng cười nói:

    - Cũng chỉ có tiểu tử ngươi dám làm như vậy, không ngờ để đám người Đông Phương Linh Lung đi chiêu đãi Nhạc Uyển Uyển, mình thì chạy đến nơi này bồi hai lão nhân gia chúng ta, huống hồ đại cục vừa mới định, còn có rất nhiều chuyện cần giải quyết, nhanh đi làm việc của ngươi đi.

    Tại tu chân giới, đừng nói là gia gia, coi như là ông ngoại cũng không thể nói là lão nhân gia.

    Chương 1267: Linh Sơn ta quen thuộc. (2)

    Hơn nữa ở tu chân giới cũng không có thuyết pháp này, đặc biệt là tu vi đến trình độ nhất định, bất quá gia gia cùng ông ngoại hiển nhiên đã thành thói quen như vậy.

    Huống hồ mặc kệ tới khi nào, Trình lão gia tử, Lô Quân Hạo ở trước mặt Trình Cung nói lão nhân gia, Trình Cung cũng không nói được cái gì.

    - Một người lãnh đạo thành công chân chính, chính là cái gì cũng không cần làm người lãnh đạo, ta đang hướng cái này nỗ lực, gia gia, ông ngoại, các vị không nên kéo ta lùi về phía sau a!

    Trình đại thiếu há có thể bị người khác nói ba xạo vài câu là có thể đuổi đi sao.

    - Ha ha...

    Ngươi nhìn thấy không, cái miệng nhỏ này của hắn lợi hại lắm, chúng ta nói không bằng hắn.

    Tuy Trình lão gia tử nói như vậy, nhưng vẫn là cười đến không thể ngậm miệng.

    Lô Quân Hạo cũng cười nói:

    - Coi như ngươi là một người lãnh đạo thành công, nhưng cô nương người ta có hảo ý, nói cũng nói đến trình độ kia, sao ngươi có thể mặc kệ.

    - Không có mặc kệ a!

    Trình Cung rất tự tin nói:

    - Là của ta thì tổng thể trốn không thoát, huống hồ trước hết ta để cho nàng cùng nữ nhân của ta tiếp xúc một thoáng, cũng là làm chuẩn bị cho sau này mà.

    Gia gia, ông ngoại cũng không cần phí tâm tư nữa, ông ngoại, nói đi, người có thể áp chế được bao lâu nữa?

    Trình Cung cuối cùng thu nụ cười lại, rất nghiêm túc nhìn Lô Quân Hạo.

    Người khác là không biết chuyện gì xảy ra, nhưng năm đó Trình đại thiếu là Đan Đạo đại sư ngưu bức nhất bên trong Linh Sơn, cách Tông sư chí cao vô thượng còn kém một bước mà thôi, thậm chí cuối cùng hắn luyện chế ra Tiên đan, ở một số địa phương đã đạt đến cảnh giới trong truyền thuyết kia, chỉ là còn có một loại lực lượng ảnh hưởng, ngăn trở.

    Ở lúc đó, Trình Cung cũng đã bắt đầu nghĩ tìm kiếm đến cùng là xảy ra chuyện gì, nhưng đáng tiếc sau đó Hư Không Âm Dương đỉnh xuất hiện, Trình Cung tranh đoạt Hư Không Âm Dương đỉnh, sau đó thì bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương kiếp đánh giết trọng sinh, nên không có đi tìm kiếm nguyên nhân cuối cùng kia.

    Nhưng lấy cảnh giới cùng lý giải của hắn lúc đó, hắn quá rõ tình huống bây giờ của ông ngoại Lô Quân Hạo, cường hành vận chuyển đạo quy, liều lĩnh thôi động Tiên khí, mặc dù cuối cùng nhận được mình thông báo ngừng lại, không có tạo thành hậu quả xấu nhất, nhưng có một chút đã không thể vãn hồi, nhất định ông ngoại phải mau chóng tiến vào Linh Sơn, bằng không sẽ bị coi là ở Cửu Châu đại địa trùng kích cảnh giới Thiên Tôn, sẽ bị thiên phạt.

    Thiên phạt không giống lôi kiếp, lôi kiếp là một loại khảo nghiệm, sau khi vượt qua sẽ được thừa nhận.

    Mà thiên phạt là giết chết, triệt để xoá bỏ.

    Cũng bởi vì biết như vậy, Trình Cung bỏ hết tất cả chuyện, thậm chí để Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên, Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai đi bồi Nhạc Uyển Uyển, tạm thời ngay cả Nhạc Uyển Uyển thần bí này cũng không có đi gặp, trước tiên nói chuyện cùng ông ngoại, bởi vì hắn có rất nhiều điều muốn nói với ông ngoại.

    Lô Quân Hạo rất tự nhiên quay đầu nhìn về phía Trình lão gia tử, bởi vì việc này hắn chỉ nói cùng Trình lão gia tử.

    - Đừng nhìn ta, tiểu tử này tà quái vô cùng, ta sớm nói qua, không có chuyện gì dấu diếm được hắn.

    Trình lão gia tử bận rộn lắc đầu.

    - Thậm chí ngay cả cái này ngươi cũng biết.

    Lô Quân Hạo rất ngoài ý muốn cảm thán một câu, sau đó nói:

    - Không sai, bây giờ ta cảm giác trong cơ thể mình có một cỗ lực lượng không bị khống chế, cái loại đạo quy này đã có dấu hiệu không áp chế nổi, nhiều nhất... là chỉ sáu canh giờ, ta nhất định phải tiến vào Linh Sơn, bằng không sẽ đưa tới thiên phạt.

    - Sáu canh giờ, cũng được, vậy ta liền tận lực nói điểm chính...

    Trình Cung suy nghĩ một chút, cảm giác sáu canh giờ có chút vội vàng, nhưng ngẫm lại trước tiên nói một bộ phận cũng không kém nhiều.

    - A...

    Nói điểm chính, có ý gì đây?

    Chuyện này sao có chút giống hài tử sắp đi ra ngoài, gia trưởng bàn giao một ít chuyện, truyền thụ một ít kinh nghiệm vậy?

    Lô Quân Hạo đã đi qua Linh Sơn, Trình Cung muốn nói gì?

    Có thể nói cái gì?

    - Bên trong Linh Sơn có thập đại Đạo môn, càng có Cự Nhân Tộc, Yêu tộc, Hỏa tộc,...

    đông đảo các loại chủng tộc, ngoại trừ thập đại Đạo môn cũng có một chút môn phái khác, kỳ thực Linh Sơn so với Cửu Châu đại địa gộp lại còn lớn hơn rất nhiều, càng thêm tàn khốc rất nhiều.

    Bởi vì ở nơi này đều là tồn tại cường đại, nguyên khí nơi này càng thêm sung túc, đồ vật càng nhiều, nhưng chém giết cũng càng nghiêm trọng hơn.

    Ta tin tưởng ở nơi đó Thiên Cung thần điện cũng có bối cảnh nhất định, thậm chí có thể có một vị cảnh giới Đạo Tôn, hơn nữa còn là Đạo Tôn siêu cấp, nhưng ta kiến nghị ông ngoại đừng đi tìm hắn.

    - Bởi vì bọn hắn cũng không thể nào là người cô đơn, cơ bản đều đang tu luyện, không thể nào đơn độc chiếu cố ông ngoại.

    Mà ở bên trong một thế lực, ông ngoại tới có thể phân được tài nguyên rất có hạn.

    Như vậy đi, ở phía Đông Linh Sơn có một chỗ, nơi đó có một di tích, đã từng là nơi tu luyện của một vị Tiên nhân, những thứ tốt đã bị người đạt được, nhưng động phủ lại ẩn giấu ở một địa phương đặc biệt, tu luyện nơi đó sẽ có tốc độ nhanh nhất, hơn nữa cũng có không gian gia tốc tu luyện.

    Trình Cung nói xong, khoát tay biến ảo ra một bức địa đồ, vẽ lại hình dạng sơ bộ của nơi đó, để ông ngoại có thể nhìn rõ ràng.

    - Ngoại trừ cá này ra, chờ sau khi ông ngoại đạt đến Hiện Đạo kỳ mới có thể ra, bởi vì chỉ có Hiện Đạo kỳ ở Linh Sơn mới có thân phận, địa vị nhất định, ở phía đông cách mười chín ngàn dặm, bên trong biển sâu có một động phủ, nơi này có một Cự Niêm Hải Thú Vương, tu vi đại khái là Yêu Đế trung kỳ, tuy ở bên trong Linh Sơn không tính đặc biệt cường đại, nhưng có một chút đồ tốt, trên người nó có một Cấm chỉ rất dễ dàng khống chế, sau khi khống chế có thể từ nó đạt được một ít đồ vật, đó chính là Nguyên Linh Châu.

    Nguyên Linh Châu này gần giống Nguyên tinh, là bảo bối do nguyên khí trong biển ngưng tụ, sức chiến đấu của Cự Niêm Hải Thú Vương này cũng bình thường, nhưng lại có thể không ngừng ngưng tụ Nguyên Linh Châu, khống chế được Cự Niêm Hải Thú Vương liền có thể khống chế đông đảo thủ hạ của nó, chúng có các loại Nguyên Linh Châu cấp bậc khác nhau, cái này ở Linh Sơn cũng không phải có quá nhiều người biết.

    - Trừ phần ông ngoại sử dụng ra, vẫn phải nghĩ biện pháp chuyển một số lượng nhất định ra ngoài, chuyện này ta dự định để Lô Dực Thiên phụ trách, chuyện này đối với hắn cũng là một loại rèn luyện, đến thời điểm nhất định sẽ để hắn cùng đám người Lý Dật Phong mang theo mấy người ra vào Linh Sơn liên hệ với người, hiện tại ta dạy người phương pháp khống chế Cự Niêm Hải Thú Vương, sau đó ta lại nói cho người các chú ý cần thiết khác, còn có thể được đến chỗ tốt.

    Trình Cung nói cực kỳ nhanh, sau khi nói xong đã bắt đầu truyền thụ pháp quyết khống chế Cự Niêm Hải Thú Vương cho Lô Quân Hạo.

    Chương 1268: Tâm sự cùng gia gia.

    Nguyên bản Lô Quân Hạo vẫn kinh ngạc vô cùng, trong lòng tràn đầy nghi vấn, nhưng mà biết giá trị những lời Trình Cung nói, vội vàng tập trung tinh lực ghi nhớ, đã không kịp suy nghĩ cái khác.

    Nhưng Trình lão gia tử ở một bên nghe được tuy không phải hiểu hết, vì hắn không có đi qua Linh Sơn, nhưng mà từng nghe Lô Quân Hạo nói qua vô số lần.

    Giờ khắc này hắn đã triệt để ngẩn người, tôn tử của hắn thật là quá thần kỳ, luôn có thể làm ra một ít chuyện khiến người ta không ngờ.

    Rõ ràng hắn chưa có đi qua Linh Sơn, làm sao có khả năng hiểu rõ Linh Sơn hơn mình cùng Lô Quân Hạo, hơn nữa còn biết nhiều bí mật như vậy.

    Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của hắn, những đồ vật này ở Linh Sơn, người biết cũng không có mấy, điều này cũng khó mà tin nổi đi.

    Làm sao Trình lão gia tử biết những thứ này đều là những thứ Trình Cung nhớ từ kiếp trước, kể cả cấm chế trên người Cự Niêm Hải Thú Vương kia cũng là chính bản thân hắn hạ.

    Chỉ là sau đó hắn đã đạt đến cảnh giới chí cao vộ thượng, đã không cần những Nguyên Linh Châu kia, cũng không có đi lấy.

    Lúc này có lẽ đã có rất nhiều, Trình Cung cũng biết nhưng hắn chưa dùng tới, nên cũng chẳng đi lấy làm gì.

    Đối với kiếp trước của hắn mà nói kia chẳng tính là thứ quý giá gì.

    Nhưng bây giờ hắn nói như vậy, Lô Quân Hạo cũng bị dọa nhảy dựng.

    Sau đó Trình Cung lại nói một ít tình huống đại khái của Linh Sơn, thậm chí bàn giao đại khái với hắn, nếu như gặp phải nguy hiểm có thể đi nơi nào, tìm ai...

    Trong nháy mắt sáu canh giờ đã qua, thời khắc cuối cùng đã đến, Lô Quân Hạo mang theo vô số bí mật, tin tức cùng trọng trách, khiếp sợ không gì sánh nổi, không dám tin tưởng, khó mà tin nổi mở ra cánh cửa không gian biến mất ở Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Ông ngoại ngươi bị ngươi doạ sợ rồi!

    Nhìn thấy vẻ mặt lúc gần đi của Lô Quân Hạo.

    Trình lão gia tử không nhịn được cảm khái nói.

    Tuy rằng hắn không hiểu Trình Cung nói những thứ kia đến cùng đại biểu cái gì, nhưng từ biến hóa trên mặt của Đại ca Lô Quân Hạo hắn cũng có thể đoán ra một ít, những chuyện mà Trình Cung nói bên trong sáu canh giờ qua, tuyệt đối không phải bình thường.

    Trình Cung bất đắc dĩ nhún bả vai một cái:

    - Không có biện pháp, thời gian quá ngắn, nhiệm vụ trọng đại, ông ngoại là gánh vác nhiệm vụ trọng đại.

    Đầu tiên người nhất định phải đột phá, còn phải tăng lực lượng lên.

    Đến thời điểm đám người Lý Dật Phong, Lô Dực Thiên tiến vào Linh Sơn ta mới có thể hơi chút yên tâm.

    Linh Sơn không phải là địa phương an nhàn gì, tuy tài nguyên phong phú, nhưng cạnh tranh so với Cửu Châu đại địa càng kịch liệt hơn.

    Ở nơi này không ai để ý sau lưng ngươi là thế lực nào của Cửu Châu.

    - Cứ thoái mái, thừa dịp tuổi còn trẻ nên làm một ít chuyện, bằng không như gia gia bây giờ ngay cả tâm cũng già, làm cái gì cũng cảm giác vô vị.

    Nam Chiêm Bộ Châu thống nhất, nhưng toàn bộ Cửu Châu đại địa vẫn nằm trong chiến loạn.

    Bất quá trước đó thời điểm hắn nói cùng Lô Quân Hạo, cũng không quá lo lắng, dù sao Lô Quân Hạo đã thông báo cùng Thiên Cung thần điện, mà năng lực của Trình Cung bọn họ đều thấy được.

    Có Trình Cung thống lĩnh Đông Bắc Đan Châu Đông Phương gia tộc, Vũ Châu Lý gia, Thiên Cung thần điện cộng với Nam Chiêm Bộ Châu, thì không ai có thể làm gì được.

    Hiện tại mục tiêu của Trình Cung là nhắm thẳng vào Linh Sơn, Trình lão gia tử cũng tán thành.

    Chỉ là chính bản thân hắn có vẻ hơi mất hứng, không có hùng tâm tráng khi như ngày nào.

    - Gia gia, trên Cửu Châu đại địa chiến loạn không ngừng, gia gia cũng không thể nói loại lời nhụt chí này.

    Trong lòng Trình Cung rõ ràng cảm thụ của gia gia, tuy ở tu chân giới mà nói, tuổi của gia gia cũng chỉ là vừa mới bắt đầu.

    Không có tư cách được gọi là lão gia hỏa.

    Nhưng Trình lão gia tử vẫn không có thoát ly trạng thái thế tục, hơn nữa Trình Vũ Dương, Trình Lam chết cho hắn đả kích quá lớn.

    Chuyện mười mấy năm trước, hơn nữa bây giờ Trình Vũ Dương, Trình Lam chết đi, nếu như không phải bên Trình Cung vẫn làm hắn lo lắng, bận rộn theo, chỉ sợ hắn đã ngã xuống.

    Loại ngã xuống này không phải thân thể phàm nhân thế tục nhiễm bệnh ngã xuống, mà là một loại trạng thái tinh thần.

    Cũng đã lâu Trình Cung không có tán gẫu cùng gia gia, giờ khắc này chuyện ông ngoại coi như đã xử lý xong, những chuyện khác đều có thể tạm thời đẩy cho người khác làm, loáng một cái từ Vân Ca thành đi ra bận rộn lâu như vậy, hai ông cháu đúng là không có hảo hảo tán gẫu qua.

    - Nhị thúc ra đi cũng không đau khổ, lúc đó ta giúp hắn giải quyết xong một tâm nguyện, cuối cùng chỉ là lo lắng Trình Lam một ít, nhưng hắn lại không nói ra miệng, Trình Lam ta đã giúp hắn, ta làm một ít bố trí ở trên người hắn, một khi hắn sinh ra trăm ngày chúng ta liền có thể tìm tới hắn, hơn nữa còn có thể từ từ giúp hắn khôi phục một bộ phận ký ức.

    Những ký ức cuối cùng kia cũng sẽ không tồn tại, còn lại là phải giáo dục hắn thật tốt một lần nữa.

    Biết vì sao gia gia khổ sở, Trình Cung ngồi xuống hàn huyên cùng gia gia.

    Nhấc lên Thiên Hồ Trình Vũ Dương, Trình lão gia tử không nhịn được nhẹ giọng than thở:

    - Nhị thúc của ngươi rất thông minh, đặc biệt là thông minh biểu hiện ra ở trên chiến trường thế tục, đã quá mức bình thường, ngay cả ta lúc đó thôi diễn cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Hơn nữa hắn còn được Nhị thẩm ngươi yêu thương, có Nhị thẩm của ngươi ở bên cạnh hiệp trợ, hắn một đường đi tới cực kỳ thuận lợi, kỳ thực lần kia ở mười mấy năm trước không ai trách hắn, ta cũng không có nói hắn cái gì, chỉ là lúc đó buồn bực nói một vài câu, nhưng bản thân hắn lại không vượt qua cửa ải chính mình.

    - Trình Lam này... cũng là tại ta, hắn khi còn bé biểu hiện ra có tài rất giống phụ thân hắn, hầu như không cần hao tâm, nên ta đặt tâm tư ở trên người của ngươi, lúc đó ngươi còn chưa mở trí, thêm vào mẹ của ngươi bởi vì chuyện mười mấy năm trước mà chết thảm, lúc đó ta cho rằng Đại ca cũng đã chết đi, ta liền hy vọng có thể bồi dưỡng ngươi thật tốt.

    Không nghĩ tới sau đó hắn lại...

    Aii...

    Trình lão gia tử nói đến đây, không khỏi thở dài lần thứ hai.

    - Điều này cũng không trách được gia gia, nếu như thật muốn tính toán như vậy, Trình Lam là bởi vì ta mà từng bước từng bước đi tới hiện tại bây giờ.

    Nhưng mà nói ngược lại, với tính cách như hắn, nếu như không phải vì ta, đến cuối cùng gặp phải hoàng đế, Vũ Thân Vương lúc đó hay là đám người Côn Bằng Thái tử bọn sau này, hắn chết như thế nào cũng không biết.

    Chí ít bây giờ còn có một cơ hội, chậm rãi dạy hắn cũng không sao, chờ sau một năm ta sẽ tìm được hắn, đến thời điểm đó gia gia phải nhọc công rồi.

    - Ngài cũng biết bên ta nhiều chuyện, ngoại trừ ĐAN THầN PHủ phải ổn định ở Nam Chiêm Bộ Châu ra, còn phải tiến quân Linh Sơn.

    Nam Chiêm Bộ Châu bên này đến thời điểm nhất định ta sẽ giao cho Trình Lam, bất quá nhân gian đế vương chỉ là trải qua nhất thời, điểm ấy phải dựa vào gia gia dẫn dắt hắn, gia gia cũng không cần suy nghĩ tiếp chuyện lúc trước, tất cả phải nhìn về tương lai.

    Chương 1269: Đàm đan luận dược cùng mỹ nữ. (1)

    - Hiện tại không bằng ngày suy nghĩ thật kỹ, trước lập căn cơ Nam Chiêm Bộ Châu vững chắc, đợi thời điểm Trình Lam tiếp quản sẽ không cần ưu lo, đồng thời ngẫm lại nên tôi luyện hắn như thế nào, đừng để đến thời điểm đó lại để cho tính cách của hắn phát sinh loại chuyển biến vặn vẹo này.

    Nghe được lời này cua Trình Cung, nguyên bản trên mặt Trình lão gia tử rất trầm thấp, buồn bực, ngán ngẩm, không có sinh khí, dần dần bắt đầu suy tư.

    Trình Cung thì lại tiếp tục nói:

    - Hơn nữa đến thời điểm đó ta không có quá nhiều thời gian dạy hắn, như vậy đi, ta sẽ lưu lại một bộ công pháp để cho Trình gia thống trị Nam Chiêm Bộ Châu, đời sau Trình gia lúc đầu sẽ học cái này, sau đó tiến vào ĐAN THầN PHủ lại học tiếp, lúc đầu gia gia cũng phải học được cái này, như vậy mới có thể giáo dục Trình Lam cùng con cháu Trình gia khác càng tốt.

    Chuyện giáo dục Trình Lam như thế nào, gia gia cũng phải suy nghĩ thật kỹ, nếu như quản giáo tốt Trình Lam, ngài còn có một nhiệm vụ trọng yếu nữa.

    - Nhiệm vụ trọng yếu?

    Trình lão gia tử nghi hoặc nhìn Trình Cung.

    Trình Cung cười nói:

    - Tôn nhi người mị lực vô hạn, người không thấy được mỹ nữ cũng khóc lóc đuổi theo ta sao, coi như ta luôn từ chối, luôn chọn lựa, nhưng cuối cùng cũng chỉ sợ là con số trên trời, aii, không có biện pháp, đến thời điểm đó ta khổ cực một chút, gia gia ngài sẽ không thiếu chắt trai đi!

    - Ngươi tiểu tử thúi này, tu vi đã thể đánh giết Thuần Dương rồi, nói chuyện vẫn không có chút đứng đắn.

    Trình lão gia tử bị Trình Cung làm cho tức cười, mặc dù biết đây là Trình Cung cố ý trêu chọc cho mình hài lòng, nhưng hắn cũng vẫn rất cao hứng.

    - Này có quan hệ gì cùng tu vi, ta có quen một lão gia hoả bất tử, gia hoả kia tuyệt đối là dị loại trong thiên địa này, chờ có thời gian ta cùng gia gia nói một chút chuyện của hắn.

    Nhìn thấy gia gia hài lòng bật cười, Trình Cung cũng cảm giác rất vui vẻ.

    - Được, tốt, gia gia cũng muốn mở mang, chuyện Nam Chiêm Bộ Châu ngươi yên tâm, có ta cùng đám người Sắc Quỷ, Bàn Tử, Túy Miêu giúp ngươi cai quản.

    Trình lão gia tử nói xong, chăm chú nhìn về phía Trình Cung:

    - Ngươi cũng thật sự trưởng thành, nếu như tính luôn thời gian ở trong không gian gia tốc, ta ở vào tuổi của ngươi, thì phụ thân cùng nhị thúc của ngươi đã náo loạn cả Vân Ca Thành.

    Linh LungTiểu Tuyết, Hồng Liên đều là thục nữ, Thanh Mai kia làm nha hoàn hồi môn cũng không tồi, bình thường cũng rất hiểu chuyện.

    Đúng rồi, còn có Nhạc Uyển Uyển mới vừa tới, còn có Tử Yên công chúa...

    Trình lão gia tử đúng là nghiêm túc lên, bắt đầu tính toán cho Trình Cung, để hắn mau nhanh giải quyết đại sự nhân sinh.

    Lần này Trình Cung rất chăm chú ngồi xuống nghe Trình lão gia tử nói, thậm chí phân tích với hắn, bất quá chuyện hôn kỳ nên tạm thời đẩy ra sau, đối với loại hình thức này Trình lão gia tử cũng không quá lưu ý, dù sao đều không phải là tục nhân.

    Đương nhiên, đối với chuyện ôm chắt trai này Trình lão gia tử rất coi trọng, chỉ là còn không thuận tiện nói thẳng, nhiều lần chỉ Trình Cung mấy lần, Trình Cung sâu sắc biểu thị mình sẽ cố gắng, đối với trước đây mình chỉ bận bịu tu luyện, luyện đan cùng những chuyện khác rất sám hối, muốn ở trên nhân sinh đại sự làm ra một chút động tác.

    Hai ông cháu càng nói càng vui vẻ, sau đó Trình lão gia tử thẳng thắn lấy rượu ra Cung vừa uống vừa trò chuyện cùng Trình, trò chuyện một hồi liền tới chuyện trước đây, thời điểm Trình gia bị hoàng gia chèn ép, cho tới khi Trình Cung ra đời, Trình Cung ngang dọc Vân Ca thành...

    Luôn nói để người thân của mình vui vẻ, vì họ chiến đấu rất nhiều, kỳ thực quay đầu nhìn lại, cho dù là người tu vi đến cỡ này, chỉ cần ngồi xuống đơn giản tâm sự, trò chuyện cũng là một chuyện rất vui vẻ.

    Mẹ mình, Nhị thúc, Nhị thẩm đã tạ thế, Trình Lam còn phải chờ sau một năm nữa mới có thể có tin tức, cha mình chỉ có thể làm gia gia nổi giận, mà gia gia còn chưa tới trình độ bế quan tu luyện như những tu chân giả kia, không để ý tới tất cả chuyện của thế tục.

    Kỳ thực Trình Cung lại rất thích loại này, cho nên hắn bồi tiếp gia gia tán gẫu, coi như gia gia nói chỉ là một ít chuyện hắn đã sớm thuộc nằm lòng, hắn cũng rất nghiêm túc, cảm thấy rất hứng thú nghe.

    Gia gia nói đến mấy chuyện khó chịu sẽ không nhịn được tức giận mắng, nói đến chuyện cảm động cũng sẽ không nhịn được khóc lên, uống rượu cũng dần dần say rồi.

    Bây giờ lực lượng của Trình lão gia tử cũng không kém, nhưng hắn không muốn đi khống chế, mà rượu Trình Cung tự mình luyện chế đủ khiến hắn uống say, cho nên hắn say rồi, say đến hát vang bài ca mà năm đó dẫn dắt một đám tướng sĩ thế tục chém giết, ầm ầm ngã xuống.

    Bồi tiếp gia gia cùng nhau trò chuyện những chuyện này, nhìn tâm tình gia gia từ từ thả ra, nhìn gia gia uống say, trong lòng Trình Cung cũng rất là vui vẻ.

    Một đời trước hắn không có thân nhân, đời này kỳ thực ban đầu hắn không thật sự cảm nhận được có bao nhiêu bất đồng, chỉ là người thân bên cạnh mình tốt với mình, mình cũng nên tốt lại với họ.

    Nhưng dần dần, tựa hồ Trình Cung lại có cảm ngộ mới.

    Đặc biệt là biết mình chuyển thế đầu thai, là mẹ mình mười tháng hoài thai, từng chút từng chút trưởng thành ở Trình gia, khi gia gia vì mình không tiếc tất cả đối nghịch cùng hoàng gia, khi phụ thân ôm mình đại náo Kim Loan điện, khi Nhị thúc vì mình không tiếc lấy sinh mệnh bắn ra mũi tên kia, khi ông ngoại vì mình không tiếc vận dụng Tiên khí...

    Đã trải qua tất cả những chuyện này, làm cho Trình Cung đối với thân nhân đã có nhận thức hoàn toàn khác nhau, người thân là một bộ phận của sinh mệnh.

    Đạo là cái gì, kiếp trước cảm ngộ đại đạo, Thiên Đạo, nhưng nếu như ngay cả đạo của mình cũng không rõ ràng, cái kia làm sao nói Thiên Đạo, đại đạo.

    Đưa gia gia về phòng nghỉ ngơi, Trình Cung cảm giác rất thoải mái, vui vẻ.

    Gia gia, phụ thân, ông ngoại, Nhị thúc thậm chí mẫu thân mình chưa từng gặp mặt, Nhị thẩm, còn có đệ đệ Trình Lam bị mình tự tay đánh giết, đưa vào chuyển thế đầu thai, bọn họ đều là người thân nhất của mình.

    Còn có những người yêu bên cạnh mình kia, có bọn họ mình mới cảm giác con đường đại đạo không cô độc, mới cảm giác tất cả phong phú như vậy, những cảm ngộ này là ở kiếp trước, thời điểm Trình Cung đạt đến cao nhất cũng chưa từng nắm giữ.

    Có mấy người tu luyện vô tình đạo, muốn thả xuống tất cả những thứ này, tuy rằng kiếp trước Trình Cung không phải tu luyện vô tình đạo, nhưng mà chưa từng có lo lắng những chuyện này, nhưng kiếp này cho dù nói với hắn thả xuống tất cả những thứ này có thể lập tức cảm ngộ đại đạo, Trình Cung cũng sẽ không đi để ý tới, nếu như ngay cả những thứ này cũng bỏ qua, cảm ngộ đại đạo có tác dụng gì.

    Cho dù có thể siêu việt thiên địa này, cho dù có thể vĩnh sinh cùng đạo, lại có ý nghĩa gì!

    Kỳ thực những thứ này đều là chuyện rất xa xôi, ý niệm của Trình Cung chỉ là lóe lên sau đó khẽ lắc đầu, không nên đi sâu phương diện này.

    Chương 1270: Đàm đan luận dược cùng mỹ nữ. (2)

    Hắn muốn làm chính là quý trọng hết thảy trước mắt, nắm bắt tất cả trước mắt, hắn muốn từng bước từng bước đi lên, chỉ cần mỗi một bước kiên định là được.

    Đi ra khỏi phòng của gia gia, Trình Cung rất thoải mái chậm rãi xoay người, Nam Chiêm Bộ Châu đã định, nhưng việc của Cửu Châu còn có rất nhiều.

    Vũ Châu Lý gia chiến cùng Thất Âm Cầm Cung, Đông Phương gia tộc chiến cùng Bắc Minh gia tộc, chiến đấu ở phương diện Phù Văn Tông vẫn còn tiếp tục, loại chiến đấu quy mô này không giống tranh đoạt Nam Hoang, một khi bắt đầu không phải nói dừng là có thể lập tức dừng lại.

    Trừ những thứ này ra, phương diện yêu tộc kia cũng phải cẩn thận đề phòng mới được, sau đó những chuyện khác cũng có rất nhiều, đều phải xử lý từng cái.

    Bất quá bây giờ còn có một việc trọng yếu phải xử lý, Trình Cung thầm nghĩ đã đi tới tiểu viện của mình ở Đan thành, mà chỗ ở của các nàng Đông Phương Linh Lung cũng đều ở chung quanh đây, dùng cách nói của Bàn Tử cùng Sắc quỷ chính là, mỹ nữ như mây, quần tinh ủng nguyệt, đại thiếu ngươi phải nỗ lực nhiều!

    Tuy bố cục nơi này bị Sắc quỷ, Bàn Tử thay đổi qua một ít, nhưng Trình Cung vừa tiến vào lại không khỏi nghĩ tới Tần Vân Nhi, Đông Phương Linh Lung.

    Chuyện lần kia có thể nói là thần kỳ, nhưng mà khiến cho người ta chung thân khó quên, bây giờ Tần Vân Nhi đang ở bên trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh khôi phục như trước, coi như có một ít đan dược đặc thù, hiện tại Trình Cung cũng không dám cho Tần Vân Nhi dùng, nhất định phải chờ nàng trưởng thành tới trình độ nhất định mới dùng được.

    - Nguyên lai đan dược Địa cấp hạ phẩm này vẫn còn có nhiều biến hóa như vậy, thực sự là không nghĩ tới, hơn nữa khống hỏa biến hóa cũng có nhiều loại như vậy.

    Đúng rồi, chỗ này của ta có một cổ phương, là ta trong một lần ngoài ý muốn đạt được, đây là đan dược lấy Huyết Hồng, Hải Vị Thảo, Hàn Trùng vạn năm làm dẫn, tác dụng cũng rất thần kỳ...

    Trình Cung mới vừa tới tiểu viện của Đông Phương Linh Lung, liền nghe trong sân có người đang nói chuyện, dĩ nhiên là đang nói chuyện luyện đan.

    Vừa nghe thanh âm này, dĩ nhiên là Nhạc Uyển Uyển đang nói.

    - Kỳ thực điều này cũng không có cái gì, thiếu gia từng nói chân chính phải làm chính là lý giải đối với đan dược, giống như cảm ngộ đại đạo.

    Luyện đan không chỉ đơn giản là luyện chế ra đan dược, phải làm đến trình độ thích làm gì thì làm cái đó, biến hóa còn cần rất nhiều nắm giữ, giống như có vài loại đan dược...

    Lúc này, âm thanh Tiểu Tuyết truyền đến, chỉ là nói đến một nửa Tiểu Tuyết lại ngừng lại.

    Ở trong sân, Nhạc Uyển Uyển, Đông Phương Linh Lung, Hách Liên Hồng Liên, Tiểu Tuyết, Đông Phương Thanh Mai đều ở đó, Đông Phương Thanh Mai đứng ở bên cạnh Đông Phương Linh Lung, những người khác ngồi ở chỗ kia trò chuyện, sau khi Tiểu Tuyết nói đến đây đột nhiên dừng lại nhìn về phía Linh Lung.

    Bởi vì nói thêm gì nữa, liền liên quan đến một ít thứ trọng yếu Trình Cung dạy.

    - Nói đi, Uyển Uyển là người mình.

    Đông Phương Linh Lung khẽ gật đầu, bởi vì vừa nãy Trình Cung cho các nàng bồi tiếp Nhạc Uyển Uyển, liền nói chuyện Nhạc Uyển Uyển cho hắn hạt châu là Tiên đan phong ấn, tự nhiên Đông Phương Linh Lung có thể phân biệt ra nên đối đãi với Nhạc Uyển Uyển như thế nào.

    - Đan dược có linh tính, biến hóa kỳ diệu nhất là một loại cảm ngộ, đan dược tốt nhất chính là đan dược vì người mà dị, tuy có chút đan dược có thể làm được công hiệu đồng dạng, nhưng đan dược chuyên môn nhằm vào người bất đồng mới có thể được hiệu quả tốt nhất.

    Tựa như Tôi Thể Đan, Tục Mệnh Đan, Động Triệt Đan, kỳ thực đại thiếu đều nghiên cứu ra rất nhiều loại biến hóa, đương nhiên, dưới tình huống quy mô lớn tự nhiên không có biện pháp làm được điểm này, bất quá có một biện pháp...

    Tiểu Tuyết đều chuyên tâm học tập phương pháp luyện đan mà Trình Cung truyền thụ, tuy nàng không có tham gia chiến đấu, nhưng dựa vào thể chất cùng ngộ tính đặc biệt, thiên phú ở phương diện luyện đan cũng từ từ thể hiện ra, giờ khắc này nói ra cũng rất rõ ràng mạch lạc.

    Ngay cả Hách Liên Hồng Liên không hiểu rõ lắm đối với đan dược cũng nghe được xuất thần, chớ đừng nói chi là Đông Phương Thanh Mai, Nhạc Uyển Uyển, Đông Phương Linh Lung.

    Các nàng nói rất hưng phấn, Trình Cung đi tới cũng không có phát hiện, đương nhiên, Trình Cung cũng chỉ là đi tới cửa liền dừng bước, nếu như tiến vào phạm vi nhất định sẽ đưa tới bản năng cảnh giác của các nàng, đặc biệt là lực lượng của Nhạc Uyển Uyển cũng không kém.

    Này chỉ có thể nói rõ một điểm, các nàng nghe quá nhập thần, sau đó vẫn là Hách Liên Hồng Liên phát hiện Trình Cung trước, Trình Cung đứng ở đằng xa khẽ lắc đầu bảo nàng đừng lên tiếng, lẳng lặng nghe các nàng nói chuyện.

    Không thể không nói, Nhạc Uyển Uyển ở phương diện luyện đan vẫn rất có thiên phú, hơn nữa trình độ bản thân đã tương đối cao.

    Nhưng nàng so với Đông Phương Linh Lung, Tiểu Tuyết liền có vẻ chênh lệch một ít, nguyên nhân không gì khác, Đông Phương Linh Lung cùng Tiểu Tuyết chịu ảnh hưởng khá lớn từ Trình Cung, đã từ từ nắm giữ một phương pháp luyện đan rất linh hoạt, không còn bị một loại tư duy luyện đan câu thúc.

    Đến cảnh giới Đan Đạo đại sư nhất định, so sánh cũng không chỉ đơn giản là luyện chế một loại đan dược, tựa như Tiểu Tuyết hiện tại, trên trình độ luyện đan, phương diện lực lượng kém Nhạc Uyển Uyển không ít.

    Nhưng nàng được Trình Cung một tay đào tạo, một khi nói tới luyện đan, thường thường Nhạc Uyển Uyển sẽ bị hù sợ, nếu như hai người vẫn tiếp tục phát triển như thế, Nhạc Uyển Uyển có thể cảm giác được, tương lai chắc chắn mình sẽ bị Tiểu Tuyết vượt qua.

    Bây giờ mình có thể lợi hại hơn Tiểu Tuyết, là bởi vì mình được Đan sư liên minh toàn lực bồi dưỡng, là bởi vì kỳ ngộ trước đây của mình, là bởi vì thể chất mình đặc thù vượt qua Tiểu Tuyết, nhưng những thứ này đến cuối cùng cũng chỉ là thứ yếu.

    Giống như là một người đi sai đường, bất luận hắn đi nhanh bao nhiêu, bao xa, cũng không thể để hắn đạt đến chỗ cần đến.

    - Những thứ này thật sự đều là Trình Cung dạy?

    Nhạc Uyển Uyển có chút không dám tin tưởng, bởi vì coi như những Thái Thượng trưởng lão trong Đan sư liên minh, coi như người trong Linh Sơn truyền thụ mình thuật luyện đan cũng không có lợi hại như vậy.

    - Dĩ nhiên, không có thiếu gia thì sau ta biết được, nhưng đáng tiếc ta quá ngốc chỉ học được một phần rất nhỏ, nếu như là thiếu gia giảng những thứ này, có thể tốt hơn ta nói gấp mười lần... không, gấp trăm lần...

    Tiểu Tuyết nói đến Trình Cung liền tràn đầy tự tin, kiên quyết không rời, tự tin không gì sánh kịp, đồng thời cũng tràn đầy tự hào, kiêu ngạo nói.

    - Ha ha...

    Thấy rốt cục các nàng cũng ngừng lại, lại nghe lời này của Tiểu Tuyết, Trình Cung không nhịn được cười nói:

    - Tuy rằng thiếu gia của nàng không phải người tốt, nhưng bị nàng nói như thế ta thật không quen, Tiểu Tuyết chỉ có điểm này là không tốt...

    Nghe được tiếng cười của Trình Cung, nghe được hắn nói chuyện, mọi người đồng thời nhìn về bên này.

    - Thiếu gia, ta... ta nói sai cái gì sao?

    Chương 1271: Báo ân. (1)

    Nghe được Trình Cung nói như vậy, Tiểu Tuyết sợ hết hồn, bận rộn đứng dậy nhìn Trình Cung, âm thanh khẽ run nói.

    - Nàng không có nói sai cái gì, ta là nói Tiểu Tuyết có chút không tốt, là nàng luôn thích nói thật, nàng nói như thế, da mặt ta mỏng như vậy, ta rất ngại a.

    Tiểu Tuyết sửng sốt, ngay sau đó mới hiểu được thiếu gia nói giỡn với mình, lộ ra nụ cười vui vẻ.

    Hách Liên Hồng Liên trừng Trình Cung một cái, tuy vẫn có khăn che mặt, nhưng cũng có thể biết là nàng đang cười.

    Nhạc Uyển Uyển thì không hề che giấu chút nào, vui vẻ cười ra tiếng, Trình Cung rất thích vui đùa, lúc này làm cho tất cả mọi người đều cảm giác được rất dễ dàng, rất tùy ý.

    Trong mắt Đông Phương Linh Lung mang theo hờ hững nhưng tràn đầy hạnh phúc nhìn về phía Trình Cung, nhìn hắn khẽ gật đầu, sau đó đứng lên nói:

    - Tiểu Tuyết, Hồng Liên, Thanh Mai, ĐAN THầN PHủ có rất nhiều việc cần hoàn thành, đám người Bàn Tử phải làm ra một hệ thống ban thưởng, chúng ta cũng nên luyện chế ra một ít đan dược.

    - Ngay cả Linh Lung tỷ cũng chiếu cố ngươi như thế, ngươi vui vẻ đi thôi.

    Hách Liên Hồng Liên trừng mắt nhìn Trình Cung, theo đám người Đông Phương Thanh Mai đi ra ngoài.

    Thời điểm Đông Phương Thanh Mai đi qua bên cạnh Trình Cung cũng bướng bỉnh le lưỡi, Đông Phương Linh Lung dùng tay nhẹ nhàng đập Đông Phương Thanh Mai một cái, mang theo mấy người các nàng rời khỏi sân, cho Trình Cung thời gian cùng không gian nói chuyện cùng Nhạc Uyển Uyển.

    - Ngươi thật hạnh phúc!

    Nhìn Đông Phương Linh Lung mang theo các nàng rời khỏi, Nhạc Uyển Uyển cũng rất có cảm xúc nói.

    - Ta cũng cho là như thế, cho nên ta càng có giữ phần hạnh phúc này, sẽ không để cho bất luận người nào phá hỏng phần hạnh phúc này.

    Nói xong Trình Cung cất bước đi tới gần, cầm lấy hạt châu mà Nhạc Uyển Uyển cho hắn, hạt châu này hắn sử dụng chân hỏa chín tầng điệp mở ra lần thứ hai, nhưng bên trong chỉ có một tia khí tức Tiên đan nhàn nhạt, hiển nhiên những dược lực của Tiên đan bị phong ấn kia chỉ có thể sử dụng một lần.

    - Cái này ta thật không có biện pháp lại trả cho nàng, cái này hẳn là trưởng bối nhà nàng giữ cho nàng ở thời điểm đột phá sử dụng đúng không?

    Nhạc Uyển Uyển thoáng do dự một chút, muốn nói không phải, nhưng nhìn ánh mắt của Trình Cung nhìn mình, nàng chỉ có thể buông tay nói:

    - Kỳ thực cũng không có gì, chỉ là vận may của ta tốt, phát hiện một di tích, ở trong di tích này Đan sư liên minh chúng ta chiếm được rất nhiều chỗ tốt, nơi này có nửa viên Tiên đan quý giá, còn có một viên Tiên đan sắp hủy diệt, nửa viên Tiên đan kia bị trưởng bối cầm đi, còn viên đan dược sắp hủy diệt thì được sư tôn ta phong ấn giữ cho ta đến thời điểm kế nhiệm sử dụng, để cho ta tích súc tới trình độ nhất định, dựa vào Tiên đan này đạt đến Thuần Dương sơ kỳ, sau tiến thêm một bước nữa.

    - Phải biết môn chủ, Tông chủ hoặc là minh chủ của sáu thế lực lớn.

    Coi như có thể đạt đến Thuần Dương, mãi đến tận khi truyền vị trí kia cho những người khác, tất cả đều là Thuần Dương sơ kỳ mà thôi.

    Dù sao tu luyện đến cảnh giới Thái Tôn, muốn tăng lên cũng là chuyện rất khó khăn, trừ khi có một ít kỳ ngộ đặc thù.

    Kỳ thực cũng không có quan hệ.

    Tự ta cũng có thể đạt đến Thuần Dương, dù sao Đan sư liên minh không lấy lực lượng làm chủ, huống hồ đây là đồ vật của mình, ta muốn cho ai thì cho người đó.

    Nhạc Uyển Uyển là muốn nói cho Trình Cung biết, này chỉ là một ít Tiên đan tàn dư, sau khi sử dụng cũng không có vấn đề, nhưng đối với với Trình Cung mà nói, hắn ngược lại không sợ những chuyện này.

    Chỉ là đối với hắn mà nói, hiện tại cũng không thể trải lại một hạt châu mất đi tác dụng.

    - Không quan hệ, ta khẳng định cho nàng trở thành người số một trong những người thừa kế sáu thế lực lớn Trung Châu, còn cái này...

    Trình Cung nhìn hạt châu này nói:

    - Ta trước không trả cho nàng, ngày sau ta sẽ trả lại cho nàng một viên Tiên đan chân chính.

    Tiên đan, đó là chuyện mà luyện đan giả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

    Về phần đạt được, coi như Thiên Tôn cũng không dám suy nghĩ, một viên Tiên đan quý giá thế nào, ngay cả đông đảo thế lực ở Cửu Châu cũng rất khó nắm giữ, một viên Tiên đan tuyệt đối có thể nhấc lên sóng gió động trời.

    Đừng nói một viên Tiên đan.

    Coi như là nửa viên Tiên đan hoặc là Tiên đan không hoàn chỉnh, đều sẽ đưa tới vô số chém giết tranh đấu.

    Coi như là Tiên đan sẽ lập tức biến mất dược lực, cũng có thể trợ giúp một Thuần Dương tăng lên rất nhiều.

    Có thể hơn mấy trăm năm thậm chí hơn ngàn năm khổ tu, giá trị to lớn có thể tưởng tượng.

    Một môn phái coi như truyền thừa vạn năm cũng chưa chắc có cơ hội thu được Tiên đan, hơn nữa theo nguyên khí Cửu Châu đại địa mỏng manh, các loại di tích từ từ ít ỏi, năm tháng trôi qua, Tiên tích biến mất, Tiên đan là dùng một viên ít một viên.

    Đã trải qua mười mấy vạn năm, Tiên đan có thể lưu giữ cho tới bây giờ càng là hiếm thấy.

    Tiên đan cũng không phải bất hủ, cũng sẽ theo năm tháng trôi qua từ từ tiêu tán ở bên trong trời đất, giống như Nhạc Uyển Uyển cho Trình Cung hạt châu này, Tiên đan phong ấn bên trong chỉ còn có chút dược lực cuối cùng.

    Đó chỉ là chút ít dược lực cuối cùng của một viên Tiên đan.

    Từ đó có thể biết, bây giờ nếu muốn đạt được Tiên đan có bao nhiêu khó khăn, thậm chí sau này cũng rất có thể không tồn tại.

    Thậm chí hiện nay, cũng đã không có Tiên đan chân chính hoàn chỉnh lưu giữ trên đời.

    - Tốt, chờ ngươi tự tay luyện chế một viên Tiên đan cho ta.

    Nhạc Uyển Uyển nghe lời sửng sốt một chút, sau đó nửa thật nửa giỡn cười nói.

    - Ừm.

    Trình Cung rất chăm chú suy nghĩ một chút.

    Mình là tránh không được đi khiêu chiến bước cuối cùng kia, dù cho bây giờ đã biết Tiên đan không thể luyện, khi luyện xảy ra vấn đề gì cũng không thể phòng ngừa.

    Nhưng sau khi hắn suy nghĩ cẩn thận một chút, vẫn là rất chăm chú gật đầu một cái:

    - Không thành vấn đề, cứ như vậy đi.

    Nhạc Uyển Uyển căn bản là không có dự định lấy trở về, vì lẽ đó mới nói như vậy, nhưng lại không nghĩ rằng Trình Cung rất chăm chú gật đầu đồng ý.

    Tuy Trình Cung rất thích nói đùa, nhưng giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển có thể cảm nhận được, lời này của Trình Cung rất chăm chú...

    Nghiêm túc?

    Nhưng luyện chế Tiên đan là làm sao có khả năng, đây căn bản là không thể nào, Tiên tích biến mất, theo thời gian trôi qua, luyện chế đan dược cao cấp càng ngày càng khó, hiện tại coi như ở bên trong Linh Sơn, luyện chế Đạo đan tuyệt phẩm cũng đã khó khăn cực kỳ, huống hồ Tiên đan.

    - Hiện tại vấn đề này đã giải quyết, chúng ta nên nói chuyện đại sự cả đời, minh chủ tương lai của Đan sư liên minh theo đuổi ta, ta đúng là thụ sủng nhược kinh.

    Tự nhiên Trình Cung có quyết định của hắn, năm đó hắn luyện chế viên Tiên đan kia cũng không có bị hủy, bởi vì Trình Cung đã cất viên Tiên đan kia ở trong mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, tuy hiện nay vẫn tìm không được, nhưng coi như trong khoảng thời gian ngắn không thể trực tiếp luyện chế Tiên đan, cũng có thể đi tìm viên Tiên đan mình luyện chế năm đó.

    Chương 1272: Báo ân. (2)

    Tuy rằng Tiên đan quý giá, đối với vô số người mà nói có thể dốc hết tất cả đi tranh đoạt, nhưng Trình Cung cũng không muốn nợ một ân tình lớn như vậy, đặc biệt là đến bây giờ Trình Cung đối với tình huống của Nhạc Uyển Uyển này cũng chẳng hay biết gì, không biết vì sao nàng đến.

    Khi chuyện bánh ngọt từ trên trời rơi xuống này xuất hiện, Trình Cung nhất định phải biết rõ, nhân bánh bên trong cái bánh ngọt này là gì?

    - Ta tới vốn chỉ là muốn báo ân, giúp ngươi một lần.

    Nhưng sau đó cảm giác phụ thân nói cũng rất có đạo lý, người nói nếu như có thể tìm được một con rể tốt như ngươi, người chết cũng có thể nhắm mắt, cho nên ta vẫn lưu ý ngươi.

    Lần này phát hiện càng xem ngươi càng thuận mắt, chí ít so với hiện tại những người ta gặp phải đều tốt hơn rất nhiều, nếu không phải bây giờ ngươi có nhiều nữ nhân như vậy, ta nhất định phải theo đuổi ngươi, còn hiện tại, trước tiên suy nghĩ một chút hẵng nói đi.

    Nhạc Uyển Uyển nhìn Trình Cung vui vẻ nói.

    Báo ân?

    Càng xem càng thuận mắt, tìm được một con rể tốt như ta chết cũng nhắm mắt, này đến cùng là cái gì a!

    Còn muốn theo đuổi mình, mẹ nó, lời này nếu để cho Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ, Hách Liên Thiên Long cả ngày vây quanh Nhạc Uyển Uyển kia nghe được không phát rồ mới là lạ.

    Người bọn hắn nghĩ tất cả biện pháp lấy lòng, bây giờ dĩ nhiên đang nói những lời nói này.

    - Nàng có thể nói rõ hơn một chút được hay không, nàng càng nói ta càng hồ đồ, trước tiên là nói về nàng báo ân gì một chút, còn phụ thân nàng là ai, ta quen thuộc sao?

    Trong lòng Trình Cung đang suy đoán, chẳng lẽ là nữ nhi của mấy lão già mà kiếp trước mình nhận thức kia, không thể a.

    Những gia hoả kia cũng không biết sống bao nhiêu vạn năm, mỗi một người đều già như vậy, ngoại trừ lão bất tử kia mấy chục năm trước ném Tiểu Phong Tử cho mình, thì không nghe nói ai có con cái mới lớn gì cả.

    Phải biết rằng, mười mấy vạn năm sẽ có quá nhiều chuyện phát sinh, cho dù Thiên Tôn cũng không sống lâu như thế, coi như có người có một ít hậu đại cũng đều trở thành quá khứ.

    Nhưng mà kiếp này, Trình Cung thực sự nghĩ không ra có loại chuyện này, mình ngay cả Trung Châu cũng chưa có đi qua?

    Nhạc Uyển Uyển nhìn thấy Trình Cung nghi hoặc, cười nói:

    - Ngươi khẳng định không ngờ, bởi vì phụ thân ta chỉ là một người tu chân rất phổ thông, lần này ta trở về mới đưa người đi Trung Châu, trước đó vài ngày ngươi đi Đông Bắc Đan Châu cướp cô dâu, sau đó đi ngang qua Sở thành...

    Sở thành... người tu chân phổ thông...

    Họ Nhạc...

    - Nhạc Phủ, ngươi là nữ nhi của Nhạc Phủ.

    Trình Cung nhất thời rõ ràng chuyện gì xảy ra, nguyên lai căn nguyên là ở chỗ này.

    Mẹ nó, ai có thể nghĩ đến một người tu chân bình thường bán dược liệu ở Sở thành, tùy ý bị người khi dễ, ức hiếp dĩ nhiên sẽ có một nữ nhi như thế, hơn nữa còn lập tức trở thành minh chủ của Đan sư liên minh, chuyện này quả thật khó mà tin nổi.

    Chính là bởi vì loại chuyện này hầu như không thể nào, vì lẽ đó Trình Cung căn bản không có nghĩ tới phương diện này.

    Ban đầu ở Sở thành, mình mua Kiều Kiều Hoa, sau đó chủ động trả tiền lại cho mình, sau đó bị uy hiếp vu oan hãm hại mình, cuối cùng mình cũng không có giết Nhạc Phủ kia, chuyện này quả thật quá... thần kỳ rồi!

    Nhạc Uyển Uyển gật đầu xác nhận lần này Trình Cung đã đoán đúng, sau đó nói:

    - Ban đầu ta chỉ là được một vị trưởng lão của Đan sư liên minh vừa ý, cũng căn bản không có tư cách tiếp phụ thân đi, sau đó trong lúc vô tình xông vào một di tích, Thiên Diễn huyết mạch trên người được mở ra, vừa lúc được người phát ngôn của một vị Thiên Tôn của Đan sư liên minh phát hiện, liền mang ta tiến vào Linh Sơn.

    Khi ta đi ra từ Linh Sơn đã được xác nhận trở thành người thừa kế Đan sư liên minh, sau đó chính là một loạt tranh đoạt, lúc đó ta cũng không dám tiếp phụ thân qua, mãi đến tận những năm này rốt cục ta mới đứng vững bước chân ở Đan sư liên minh, cũng không ai có thể tranh đoạt với ta, cũng không ai dám gây bất lợi cho ta cùng phụ thân, lúc này ta mới dám dẫn người tới.

    - Thiên Diễn huyết mạch, nói như vậy nàng là thân thể Cửu Viêm Chân Hỏa, trách không được phương diện luyện đan sẽ có loại thành tựu này, bất quá thân thể này của nàng hẳn là bị sư tôn nàng che dấu đi, bằng không Cửu Viêm Chân Hỏa hơi chút vận chuyển lực lượng, liền như mặt trời giữa trưa, đốt sạch vạn vật a!

    Thân thể Cửu Viêm Chân Hỏa, không trách được tính cách sang sảng tự nhiên như vậy, không có một chút làm ra vẻ nào, giờ khắc này Trình Cung cũng coi như rõ ràng nguyên do.

    Chỉ là không nghĩ tới, Nhạc Phủ dĩ nhiên đánh giá cao mình như vậy, phải biết lúc đó hắn là hai tay trả tiền mua Kiều Kiều Hoa lại cho mình.

    Từ hướng này mà nói, hắn ngược lại là người thật thông minh, đổi thành người khác nếu như biết nữ nhi bây giờ lợi hại như vậy, e sợ nghĩ đến không phải tán thưởng mà là muốn trả thù.

    - Thật sự không nên sớm nói nguyên do cho ngươi biết như vậy.

    Nhạc Uyển Uyển gật đầu, đồng thời cũng hối hận nói.

    Trình Cung không rõ cười nói:

    - Tại sao không nên nói cho ta biết chứ?

    - Bởi vì ngoại trừ chuyện này sẽ làm ngươi đoán không được, cho đến bây giờ, hình như không có cái gì ngươi không biết, phải biết rằng coi như ở luyện đan giới, cũng ít nhất mấy vạn năm rồi không có xuất hiện Thiên Diễn huyết mạch cùng thân thể Cửu Viêm Chân Hỏa, này đã sớm trở thành truyền thuyết, ngươi thậm chí ngay cả cái này cũng biết.

    - Ta còn biết sư tôn nàng hẳn là Lãnh Diễm Thiên Tôn, minh chủ của Đan sư liên minh ở bảy ngàn sáu trăm năm trước, đảm nhiệm minh chủ Đan sư liên minh bảy trăm năm, sau đó tiến vào Linh Sơn, ở tổng bộ Đan sư liên minh đảm nhiệm vị trí Trưởng lão, hôm nay là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh, một trong Linh Sơn thập đại Đạo môn, là thập đại Đan Đạo đại sư duy nhất trong Linh Sơn còn có thể tìm tới tung tích, trường kỳ tọa trấn Đan sư liên minh, xếp hạng thứ tám trong thập đại Đan Đạo đại sư.

    Bị tiểu nha đầu này đi vòng lâu như vậy, lúc này Trình Cung cũng muốn trêu chọc nàng.

    Từ vừa nãy nàng nói tri thức luyện đan cùng một ít thủ pháp, còn có một ít vết tích phong ấn trên thân thể nàng, Trình Cung cũng đã đoán ra đây là tác phẩm của Lãnh Diễm Thiên Tôn.

    Lãnh Diễm Thiên Tôn này là tuyệt thế thiên tài, trừ mình ra hắn là một vị trẻ nhất trong thập đại Đan Đạo đại sư, vẻn vẹn dùng năm ngàn tám trăm năm liền trở thành thập đại Đan Đạo đại sư trong Linh Sơn, xếp hạng thứ tám.

    Lúc này Nhạc Uyển Uyển thật sự là trừng lớn hai mắt, không dám tin tưởng nhìn Trình Cung, chuyện sư tôn nàng ngay cả Đan sư liên minh cũng không quá ba người biết, làm sao Trình Cung có khả năng sẽ biết?

    Hơn nữa nói tỉ như thế mỉ, thật giống hắn cùng rất quen thuộc cùng sư phụ.

    - Đừng nhìn ta như vậy, sư tôn nàng tu luyện chính là Lãnh Diễm, nói thật tuy cũng là thể chất hiếm thấy trong thiên địa, nhưng dù sao có Tiên Thiên thiếu hụt, trừ khi hắn có thể mạo hiểm thử nghiệm đồng thời chưởng khống một loại cực dương chân hỏa khác, bằng không rất khó có thêm đột phá.

    Chương 1273: Thời điểm đêm động phòng hoa chúc.

    - A...

    Lúc này Nhạc Uyển Uyển thật sự là sợ ngây người, bí mật này làm sao hắn biết, bí mật này trong Đan sư liên minh khôngcó ai biết, cho dù Đan sư liên minh bên trong Linh Sơn cũng không ai biết, mình là một lần ngẫu nhiên cơ hội gặp sư tôn bị thương rất nghiêm trọng.

    Tra hỏi mới biết được sư tôn dĩ nhiên là thử nghiệm chưởng khống một loại cực dương chân hỏa, phải biết thân thể sư phụ là Tiên Thiên Băng Diễm, hỏa diễm là băng hàn âm tính, đồng thời muốn chưởng khống một loại hỏa diễm cực dương.

    Vậy cơ hồ là lấy mạng đi đùa.

    Lúc đó Nhạc Uyển Uyển đã từng khuyên qua, cho rằng đây căn bản không thể nào, nhưng Băng Diễm Thiên Tôn chỉ là lắc đầu, rất khẳng định nói, hắn nói nhất định không sai.

    Bí mật này, ngoại trừ sư tôn ra hình như chỉ có mình biết, làm sao hắn... hắn có khả năng biết!

    - Ngày hôm nay trời trong nắng ấm.

    Khí trời tốt, trước tiên nàng ở nơi này nghỉ ngơi cho tốt một chút, ta còn có một ít chuyện cần xử lý, có cái gì cần cứ việc nói cùng Linh Lung.

    Trình Cung nhịn cười, năm đó chính là hắn kiến nghị Băng Diễm Thiên Tôn đi chưởng khống một loại cực dương chi hỏa khác, chỉ là lúc đó hắn cũng chỉ là nói như thế, lúc đó Băng Diễm Thiên Tôn hỏi hắn có khả năng này sao, Trình Cung rất khẳng định nói cho hắn biết không thành vấn đề.

    Có người từng thành công.

    Cái có người từng thành công này, tự nhiên nói chính là Trình Cung, Trình Cung tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết.

    Chưởng khống hai loại hỏa diễm cực đoan đối với hắn mà nói cũng không có khó khăn gì, hơn nữa lúc đó tình huống tương đối đặc biệt, là ở bên trong một lần tranh tài đối thoại vài câu, Trình Cung không có nghĩ tới Băng Diễm Thiên Tôn đi làm thật.

    Nhìn vẻ mặt Nhạc Uyển Uyển liền có thể nhìn ra, vậy thì càng có ý tứ, tiểu nha đầu này, quản nàng có đúng muốn tiếp nhận minh chủ Đan sư liên minh hay không, dám để cho mình suy đoán lâu như vậy, vậy bản đại thiếu cũng cho nàng biết cảm giác sờ không tới một thoáng, đoán không ra, cảm thấy lẫn lộn, ha ha...

    - Ngươi cố ý, nói nhanh lên một chút, đến cùng ngươi làm sao mà biết được, lẽ nào ngươi biết sư tôn ta?

    Nhạc Uyển Uyển lập tức đuổi theo, nói đến Trình Cung nhận thức Băng Diễm Thiên Tôn bản thân nàng cũng lập tức lắc đầu, cho dù quen biết sư tôn, loại chuyện này sư tôn cũng không thể nào nói.

    - Ta đoán.

    - Không tin.

    - Vừa nãy không phải nàng nói sao, không có cái gì ta không biết.

    Cho nên ta biết cái này cũng rất bình thường.

    - Quá không bình thường, đây là bí mật của sư tôn ta, ngươi làm sao biết được?

    - Trùng hợp, ngoài ý muốn, nàng chọc một cái đi.

    - Ngươi...

    Ngươi quá xấu.

    - Đàn ông không xấu, nữ nhân không thương, hơn nữa nàng nói lời này nếu để cho người khác nghe được, sẽ cho rằng chúng ta lại giận yêu.

    - Cho rằng thừ cứ cho rằng đi, ta ở trước mặt nhiều người như vậy cũng nói muốn theo đuổi ngươi, chẳng lẽ còn sợ cái này.

    Đúng rồi, ngươi thế nào mới bằng lòng nói cho ta biết?

    - Thời điểm đêm động phòng hoa chúc đi.

    ...

    Tinh không xa xôi, tinh cầu mênh mông vô biên, ở biên giới mấy chục viên tinh cầu tạo thành trận pháp to lớn, đột nhiên có một nguồn lực lượng chấn động.

    - A...

    Theo một tiếng gào thống khổ, một người tóc tai bù xù, dáng vẻ thê thảm tiều tụy, thống khổ từ bên trong vọt ra, toàn thân sát khí sôi trào, hận không thể tàn sát tất cả.

    - Trình Cung, Trình Cung ngươi ở đâu, ngươi lăn ra đây cho ta!

    Dáng vẻ người này ngược lại có thể nhìn ra mấy phần, chính là Hách Liên Thiên Long trước đó ở Nam Hoang bị Trình Cung dùng thần niệm trùng kích đánh trọng thương, thần trí bị ảnh hưởng, hỗn loạn nhảy vào trong hư không.

    Giờ khắc này lực lượng của Hách Liên Thiên Long chỉ còn lại ba, bốn thành, tuy rất hung hãn, nhưng đã hơi kiệt sức, chỉ là giờ khắc này tâm tình của hắn không ổn định, nổi giận gầm rú như trước.

    Lúc này, trong mấy chục viên tinh cầu to lớn kia, mười mấy tên Thiên Anh đỉnh phong vọt ra.

    - Người phương nào dám to gan xông vào trọng địa của liên minh Tinh Không ta, bắt lại.

    - Cút!

    Tuy Hách Liên Thiên Long ở trước mặt Trình Cung không đỡ nổi một đòn, giờ khắc này chỉ có ba, bốn thành lực lượng, nhưng nổi giận thi triển một chiêu bí pháp của Nguyên Thủy Ma Tông, uy lực cũng kinh thiên động địa.

    - Không tốt, tránh mau.

    - Oanh...

    Không gian nổ tung, muốn tránh cũng đã có chút không còn kịp rồi, hai tên Thiên Anh trong đó bị giết hết, mấy cái khác cũng bị thương không nhẹ.

    - Người phương nào to gan như vậy, dám giết chóc ở bên trong trọng địa của Tinh Không liên minh ta.

    Trên bầu trời xuất hiện một bàn tay khổng lồ trực tiếp chụp vào Hách Liên Thiên Long.

    Rõ ràng không phải lực lượng Thuần Dương sơ kỳ bình thường, Hách Liên Thiên Long ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có đã bị bàn tay to này bắt lại.

    - A...

    Buông ta ra, ta muốn giết ngươi, Uyển Uyển là của ta, ta muốn giết ngươi.

    Hách Liên Thiên Long rống giận, giờ khắc này hắn thậm chí đã có chút thác loạn.

    - Bành bành bành...

    Lực lượng tầng ngoài của Hách Liên Thiên Long dồn dập nổ tung, lực lượng bảo vệ, pháp bảo cũng đã không có tác dụng quá lớn

    - Một Thuần Dương điên khùng cũng dám tới Tinh Không liên minh ta ngang ngược, Cửu Châu đại địa thực sự là không ai...

    Chủ nhân bàn tay to lớn kia xem thường nói.

    - Ầm!

    Thời điểm hắn muốn triệt để chưởng khống Hách Liên Thiên Long, một viên bảo thạch trên đỉnh đầu Hách Liên Thiên Long vỡ vụn, bảo thạch vốn chỉ là trang sức, không ngờ bên trong tản mát ra một cỗ lực lượng cường đại cực kỳ, một cánh cửa không gian trực tiếp mở ra.

    - Ngươi còn chưa đủ tư cách đụng đến người Hách Liên gia ta, cút!

    Bên trong một đạo hào quang loé lên, bàn tay to lớn kia trực tiếp bị chém đứt, một tiếng hét thảm vang lên, chủ nhân bàn tay kia dĩ nhiên cũng bị trọng thương, sau đó một lực lượng trực tiếp hút Hách Liên Thiên Long vào cánh cửa không gian, sau một khắc cánh cửa không gian này đã biến mất.

    ...

    Tính cách của Nhạc Uyển Uyển hoàn toàn khác cùng nữ tử bình thường, cũng may Trình đại thiếu cũng đủ mạnh hãn, hai người ngươi một câu ta một câu nói rời khỏi sân.

    Chỉ là trong lòng Trình Cung đang kỳ quái, tính cách như Băng Diễm Thiên Tôn, làm sao lại dạy dỗ ra một đồ đệ hoàn toàn với nàng như thế, quả thực làm người vô cùng kinh ngạc.

    Bất quá đồ đệ này của nàng đúng là có chút ý tứ, dám làm dám chịu, dám yêu dám hận.

    Mà Nhạc Uyển Uyển thì càng ngày càng hiếu kỳ, bởi vì đuổi hỏi không ra, bất tri bất giác liền kéo đề tài tới khía cạnh khác, Nhạc Uyển Uyển cũng có ý làm khó dễ, nhưng mặc kệ nàng nói phương diện nào Trình Cung cũng có thể tiếp được, hơn nữa còn chuyên nghiệp đến rối tinh rối mù.

    Bất luận nàng nói cái gì, sau đó đối mặt đều là Trình Cung giống như giảng bài, khiến cho nàng rất là phiền muộn.

    Nhưng nàng không nản chí như trước, thỉnh thoảng tiếp tục truy hỏi Trình Cung vì sao lại biết bí mật chỉ có mình cùng sư tôn biết, đồng thời cũng nghĩ tất cả biện pháp nói một ít chuyện ít người biết, xem có thể làm khó Trình Cung hay không.

    Chương 1274: Sau mười tháng, tới giết ngươi. (1)

    Bên trong Đan thành đã khôi phục náo nhiệt lần thứ hai, trừ Song Long thành lưu lại chút ít người tu chân, phần lớn đều đi tới Đan thành, bây giờ Đan thành bố trí càng thêm cẩn thận, mượn Đấu Chuyển Tinh Di đại trận phía dưới, bây giờ nguyên khí trong Đan thành càng thêm sung túc.

    Trình Cung trực tiếp cùng Nhạc Uyển Uyển đi tới Tứ Phương Lâu đan trong thành, bởi vì Trình Cung cũng không có che giấu khí tức, cho nên khi hắn rơi xuống từ trên không, liền thấy Vạn Vô Nhất đang đứng ở tầng cao nhất của Tứ Phương Lâu nghênh tiếp.

    - Mười tám tầng Ma Hài Vực, so với U Minh luyện ngục cũng không kém, cái này ngươi cũng biết?

    Ma Hài Vực, một trong bát đại cấm địa của Linh Sơn, có người nói lúc trước dường như là mười tám tầng Địa ngục trong truyền thuyết của người thế tục.

    Địa ngục chỉ là một loại truyền thuyết, nhưng Ma Hài Vực này lại làm cho vô số người tu chân chôn thây trong đó.

    - Kỳ thực nơi này chính là một Tiên Thiên trận pháp, sau đó bởi vì chiến đấu nên trận pháp này hỗn loạn, đã từng nhốt lại một ít Ma Tôn cường đại, tuy những Ma tôn kia chết đi, nhưng khí tức của bọn hắn đã thay đổi nơi đó.

    Càng có một ít sinh vật đặc biệt sinh ra cùng những trận pháp kia, trận pháp kia hầu như không có biện pháp bài trừ, vì lẽ đó người tiến vào bên trong đó phải xem vận may, đương nhiên cũng có tỷ lệ nhất định.

    Trước mười tầng của Ma Hài Vực còn tốt, tám tầng phía sau hầu như không ai xông qua, nhưng trên thực tế bên trong Linh Sơn có ba người đi qua tầng thứ mười bảy.

    Trình Cung thuận miệng đáp trả.

    Nhạc Uyển Uyển bị thất bại lần thứ hai, hắn hầu như đã nói ra tất cả những bí ẩn mà nàng biết, có một ít thậm chí đều là truyền thuyết biết được từ Băng Diễm Thiên Tôn, nhưng nói một chút đi ra mới phát hiện, nguyên lai nàng biết chỉ là một phần rất nhỏ, chân chính chân tướng thì lại bị Trình Cung rất tùy ý nói ra.

    - Ừm, đây là tình huống thế nào, chẳng lẽ muốn đùa thật?

    Nhìn thấy hai người Trình Cung cùng Nhạc Uyển Uyển cùng đi đến, đặc biệt là bí mật truyền âm chỉ có chính bọn hắn có thể nghe được, thần tình của Vạn Vô Nhất cũng hơi hơi động.

    Nguyên bản còn tưởng rằng Nhạc Uyển Uyển là muốn tỏ một loại thái độ, hoặc là có dụng ý khác, nhưng giờ khắc này lại phát hiện thật giống... thật giống như không phải a, chẳng lẽ muốn đùa mà thành thật?

    Lợi hại a!

    Ánh mắt Vạn Vô Nhất nhìn về phía Trình Cung, lộ ra thần tình bội phục chỉ có nam nhân mới hiểu.

    - Đại thiếu trong lúc cấp bách vẫn quang lâm Tứ Phương Lâu ta, Tứ Phương Lâu thật là vinh hạnh!

    Vạn Vô Nhất tiến lên nhiệt tình nghênh tiếp, đối đãi Trình Cung không chỉ là bình đẳng đơn giản như vậy, hoàn toàn là bằng đãi ngộ nghênh tiếp cao quý nhất.

    - Tất cả mọi người là người quen cũ, những lời khách sáo chúng ta miễn đi, sau này còn có địa phương muốn nhờ Tứ Phương Lâu giúp đỡ.

    Trình Cung tạm thời đình chỉ giao lưu cùng Nhạc Uyển Uyển, rất tùy ý trò chuyện cùng Vạn Vô Nhất.

    Vạn Vô Nhất cũng sảng khoái cười nói:

    - Ha ha, được, đại thiếu đã nói như vậy, ta khách khí nữa chính là không hiễu lễ tiết, chúng ta vào bên trong tán gẫu, địa phương nào cần dùng đến Tứ Phương Lâu cứ việc nói, Tứ Phương Lâu thông hành thiên hạ, Cửu Châu đại địa là căn cơ, phải nói địa phương Tứ Phương Lâu cần đại thiếu trợ giúp còn có rất nhiều.

    Đại thiếu, Uyển Uyển cô nương, mời vào bên trong.

    Nhạc Uyển Uyển chỉ lễ phép gật đầu một cái, cũng không có nói thêm cái gì, giờ khắc này nàng lại khôi phục thần sắc của riêng bản thân mình.

    Giống như bình thường chung một chỗ cùng Thiên Ngữ, Hách Liên Thiên Long, Đường Hạo Nhiên vậy, bọn họ nói cái gì là chuyện của bọn họ, nàng nên nghĩ cái gì thì nghĩ cái đó, không nhìn cái khác chung quanh.

    Vạn Vô Nhất chỉ là khách sáo như thế, tựa hồ cũng biết tính cách của Nhạc Uyển Uyển này, cũng không có nói thêm cái gì, chủ yếu vẫn là nhìn về phía Trình Cung.

    - Trước tiên chưa tiến vào, ta chạy tới chỉ là muốn hỏi một ít chuyện, đúng rồi, Vạn Ngạo đâu?

    Trình Cung nói xong, nhìn vào bên trong, bởi vì hắn không có cảm nhận được Vạn Ngạo tồn tại.

    Vạn Ngạo, lẽ nào tiểu tử Vạn Ngạo này lại làm cái gì, nhưng xem thần tình của Trình Cung này không giống xảy ra chuyện gì.

    Giờ khắc này Vạn Vô Nhất là thật sự không muốn Tứ Phương Lâu có xung đột gì cùng Trình Cung, hết lần này tới lần khác tính cách của tiểu tử Vạn Ngạo này lại cuồng ngạo, càng là như vậy hắn càng không có biện pháp ở chung cùng Trình Cung.

    - Vạn Ngạo có chuyện đã chạy về Trung Châu, đại thiếu tìm hắn có chuyện gì không?

    Vạn Vô Nhất cẩn thận tra hỏi.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười khoát tay áo nói:

    - Không có chuyện gì, chỉ là tùy tiện hỏi một thoáng, bởi vì ta cũng muốn đi Trung Châu gặp một vị bạn cũ, ta đoán hắn cũng có khả năng phải về Trung Châu, thuận tiện mượn phương tiện của Tứ Phương Lâu các ngươi dùng một thoáng.

    Vạn Vô Nhất vừa nghe là việc này, tâm cũng coi như buông ra.

    Cười nói:

    - Việc nhỏ, việc nhỏ, tuy chúng ta ở Nam Chiêm Bộ Châu vẫn không có thiết lập Truyền Tống trận vĩnh cửu, nhưng nếu như cần cũng có thể khẩn cấp mở ra cánh cửa không gian.

    Lúc nào Đại thiếu cần thì cho ta biết là được rồi.

    Mở ra cánh cửa không gian tới Trung Châu tiêu hao rất to lớn, nhưng vì kéo quan hệ cùng Trình Cung, điểm ấy tiêu hao liền không tính cái gì.

    Thời điểm trước đây, loại khoảng cách này mở ra cánh cửa không gian một lần đủ khiến Trình Cung phá sản, nhưng hiện tại chỉ là một câu nói, đây chính là chênh lệch.

    Nghe Trình Cung nói tới muốn dùng cánh cửa không gian đi Trung Châu, mắt Nhạc Uyển Uyển không khỏi sáng lên.

    Nhưng có Vạn Vô Nhất ở một bên, Trình Cung vẫn đang nói chuyện cùng hắn, Nhạc Uyển Uyển không có nói thêm cái gì.

    - Được, vậy làm phiền.

    Sự tình trong nhà ta đã thông báo, ta đi Trung Châu một chuyến không bao lâu sẽ trở lại, vì lẽ đó nên càng nhanh càng tốt.

    Trình Cung cũng không khách khí cùng Vạn Vô Nhất, nói thẳng ra ý của mình.

    - Được, đại thiếu chờ một chút, ta liền đi sắp xếp.

    Bởi vì đây là cánh cửa không gian nối thẳng Trung Châu, bên kia cũng cần chuẩn bị một chút.

    - Được.

    Trình Cung gật đầu đáp ứng.

    - Ngươi muốn đi Trung Châu?

    Vạn Vô Nhất rời khỏi đi chuẩn bị, lúc này Nhạc Uyển Uyển mới ngoài ý muốn nhìn về phía Trình Cung.

    Nàng không nghĩ tới Trình Cung sẽ ở ngay lúc này rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Ừm, đi gặp một vị bạn cũ, đã lâu không gặp.

    Trình Cung nói xong, chính mình cũng rất thổn thức cảm thán.

    Mười mấy năm đối với tu chân giới không tính là cái gì, trước đây hắn bế quan một lần cũng không chỉ là mười mấy năm, nhưng mười mấy năm qua xảy ra quá nhiều chuyện, bây giờ mình đã là người hai đời, bây giờ đi gặp lão hữu trước đây, trong lòng thật có chút thổn thức cảm thán.

    Nhạc Uyển Uyển trầm mặc một thoáng nói:

    - Kỳ thực ngươi muốn dùng cánh cửa không gi, có thể nói với ta.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nói:

    - Nàng dùng chính là tài nguyên của Đan sư liên minh.

    Nàng dùng tự nhiên không thành vấn đề, nhưng ta phải suy nghĩ nhiều một chút cái khác, không thuận tiện bằng dùng Tứ Phương Lâu, mọi người sẽ có hợp tác, bọn họ có chuyện nhờ vả ta, dùng của bọn họ cũng yên tâm thoải mái.

    Như thế nào, nàng là ở lại chỗ này hay là cùng nhau về Trung Châu?

    Chương 1275: Sau mười tháng, tới giết ngươi. (2)

    - Lần này ta tới mục đích đúng là vì ngươi, ngươi cũng rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, ta đợi ở chỗ này làm gì.

    - Vậy thì thật là tốt, có mỹ nữ làm bạn cũng sẽ không cô quạnh.

    - Đừng nói cái này, ngươi thế nào mới bằng lòng nói cho ta biết?

    - Không phải ta đã nói sao, thời điểm động phòng hoa chúc, uống rượu giao bôi sẽ nói.

    Nếu không thì chờ tới khi nào nàng tìm được chuyện gì làm khó ta, ta sẽ xem tâm tình có nên nói hay không, nếu như trên vấn đề luyện đan nàng có thể làm khó ta, vậy nàng hỏi ta cái gì ta liền nói cái đó.

    - Thật sự?

    - Không sai, ta chưa bao giờ nói hai lời.

    Sau khi Nhạc Uyển Uyển suy nghĩ một chút, lại bắt đầu nói lên, mà Trình Cung thì lại thuận miệng đáp trả nàng, thời gian ở hai người một hỏi một đáp nhanh chóng qua đi.

    Sau nửa canh giờ Vạn Vô Nhất trở về, nói cánh cửa không gian đã chuẩn bị kỹ càng.

    Vạn Vô Nhất nhìn thấy hai người tán gẫu không ngừng, lòng nói chuyện này nhất định phải trở lại cẩn thận nghiên cứu một chút, xem ra đây cũng không phải là nói giỡn đơn giản như vậy, Trình đại thiếu đi tới Trung Châu, người còn chưa tới đã nắm Đan Đạo đại sư còn trẻ nhất, lợi hại nhất của Trung Châu, minh chủ kế nhiệm của Đan sư liên minh tới tay, đây tuyệt đối là chuyện oanh động toàn bộ Trung Châu.

    Không biết bao nhiêu người sẽ như Hách Liên Thiên Long, một loại thương tâm gần chết, hơn nữa ý nghĩa chuyện này trọng đại, tuy sáu thế lực lớn Trung Châu không thể tham gia chiến đấu, tranh đoạt bên trong Cửu Châu đại địa.

    Nhưng bọn họ đều âm thầm làm một ít động tác, nếu như minh chủ tương lai của Đan sư liên minh cũng thành nữ nhân của Trình đại thiếu, vậy Trình gia chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu, lại có Vũ Châu Lý gia, đông bắc Đông Phương gia tộc, Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung thần điện toàn lực ủng hộ, lại có thêm Đan sư liên minh, đây tuyệt đối là một lực lượng khủng bố đến cực điểm.

    Trong lòng Vạn Vô Nhất kinh hãi, cuối cùng làm quyết định lâm thời, đi theo Trình Cung về Trung Châu.

    - Ầm!

    Một cánh cửa không gian khổng lồ mở ra, Vạn Vô Nhất dẫn đường ở phía trước, Trình Cung cùng Nhạc Uyển Uyển vừa nói vừa cất bước tiến vào trong cánh cửa không gian này.

    Thời điểm Trình Cung rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu chạy đi Trung Châu, chuyện Trình Cung ở Nam Chiêm Bộ Châu thắng rồi Côn Bằng Thái tử, đánh bại đại quân liên minh Yêu tộc đã truyền khắp toàn bộ Cửu Châu đại địa, thậm chí truyền vào trong tinh không xa xôi.

    Hơn nữa chuyện Trình Cung không nhúc nhích doạ điên Hách Liên Thiên Long, bức lui đám người Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ cũng truyền ra ngoài.

    Nguyên bản ban đầu có người nhận được tin tức kia, lập tức cảm giác phía sau chắc chắn sẽ không kết thúc như vậy, bởi vì rất đơn giản a.

    Ba thế lực lớn của Trung Châu hắn cũng dám đắc tội, này so với đắc tội Yêu tộc còn thảm hơn a, huống hồ hiện tại Yêu tộc chỉ là tạm thời lui lại, không hẳn sẽ không động thủ lần thứ hai.

    Đặc biệt là nhi tử Côn Bằng Đại Đế bị giết, tại sao có thể dễ dàng giảng hoà.

    Nhưng rất nhanh lại có tin tức càng kinh thiên truyền đến, minh chủ kế nhiệm của Luyện khí sư liên minh Thiết Thiên Chuy ủng hộ Trình Cung, Tứ Phương Lâu ủng hộ Trình Cung, những tin tức này cũng không tính là nổ tung nhất, tin tức kinh hãi nhất dĩ nhiên là minh chủ kế nhiệm của Đan sư liên minh Nhạc Uyển Uyển dĩ nhiên ngay ở trước mặt vô số người theo đuổi Trình Cung.

    Tin tức kia vừa truyền ra, vô số người đều bị rung động, cho rằng chuyện này quả thật là chuyện không thể nào.

    Nhạc Uyển Uyển là ai, minh chủ Đan sư liên minh có thân phận gì, coi như Trình Cung có Thiên Cung thần điện làm hậu thuẫn, coi như hắn thống nhất, chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu, nhiều nhất cũng chỉ là một thành viên trong đông đảo người cạnh tranh, xưa nay chưa từng nghe nói hắn có quan hệ gì cùng minh chủ kế nhiệm của Đan sư liên minh a.

    Hơn nữa...

    Hơn nữa còn là nữ nhân theo đuổi, cái này là chuyện gì a!

    Vô số người muốn tra hỏi này có phải thật vậy hay không, nhưng chuyện này cũng không còn là bí mật gì, rất dễ dàng liền biết.

    Phương diện Trung Châu tin tức truyền về rất nhanh, vô số người thương tâm gần chết, thậm chí bên trong Đan sư liên minh cũng có không ít người la hét muốn thu thập Trình Cung, hắn sao có thể xứng với minh chủ, còn bịa đặt nói theo đuổi, đây căn bản là không thể nào.

    Mà một ít người muốn đuổi theo Nhạc Uyển Uyển, thì lại coi Trình Cung là đại địch số một.

    Tin tức này đối với người Lý gia, Đông Phương gia tộc, Thiên Cung thần điện mà nói là thiên đại tin vui, mà đối với Thất Âm Cầm Cung, Bà La Đa Thần Miếu, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc thì là một đả kích trầm trọng.

    Nguyên bản bọn họ cũng liều mạng muốn đòi lại tổn thất to lớn vì trước đó đột nhiên bị tập kích tạo thành, nhưng kể từ lúc này bọn họ cũng bắt đầu cân nhắc có nên tiếp tục đấu nữa hay không, tiếp tục đấu có ý nghĩa gì, ngoại trừ Bà La Đa Thần Miếu cùng Tư Mã gia tộc vẫn liều chết dập đầu, mấy thế lực khác đều cố ý khống chế chiến sự, từ từ co rút lại, dần dần bảo trì một loại khắc chế cùng lý tính.

    Bởi vì loại thời điểm này tiếp tục đấu nữa, đối với cả hai đều không có lợi, người Trình Cung bên đã lấy được hiệu quả mong muốn, đạt được chiến công rất lớn, mà Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc dưới tình huống bị thiệt lớn, tổn thất nặng nề, lại nhìn đại thế có chút không đúng, cũng không dám làm loạn nữa.

    Bên trong Bà La Đa Thần Miếu, ở trước khi Trình Cung rời đi đã phân phó người truyền lời cho Bà La Đa Thần Miếu, giờ khắc này ở trong một tòa đại điện thay thế, Đại Tế Ti ngồi ở phía trên, phía dưới là mấy vị Thái Thượng trưởng lão, có mấy người rõ ràng cũng đã bị thương, có thể tưởng tượng được bọn họ chiến đấu cùng Tư Mã gia tộc có bao nhiêu khốc liệt.

    - Trình Cung cho người truyền lời lại đây, bảo... bảo thiếu chủ...

    Phía dưới vốn là một nhân viên tình báo ẩn núp ở Nam Chiêm Bộ Châu, lúc này tổ chức của hắn đã hoàn toàn bị đuổi ra khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, không chỉ là tổ chức của hắn, ngay cả Nam Cương độc giáo cũng đều bị đuổi ra toàn bộ, cũng may Nam Cương độc giáo đã sớm thành lập cánh cửa không gian cùng Bà La Đa Thần Miếu, chỉ là sau đó cũng đã bị Trình Cung cho người hủy diệt, người này không dám nói tiếp, thân thể khẽ run rẫy.

    Thân là một nhân viên tình báo, bản thân hắn bị bắt về truyền lời cũng đã đủ thảm, vừa nghĩ tới nội dung truyền lời hắn càng sợ sệt, nhưng không nói sẽ thảm hại hơn.

    - Truyền lời cho ta, hắn nói cái gì?

    Lập tức thanh âm của Vũ Thân Vương tăng cao, thần tình cũng hiện ra một ít khẩn trương, sau khi biết tin tức Trình Cung thắng lợi ở Nam Chiêm Bộ Châu, tâm tình của hắn vẫn không có thả xuống.

    Luôn cảm giác chuyện không đúng, giờ khắc này vừa nghe Trình Cung truyền lời cho hắn, hắn lập tức khẩn trương lên.

    - Hắn nói, ta chỉ là truyền lời, hắn nói... hắn nói...

    - Ấp a ấp úng, nói.

    Vũ Thân Vương cũng nổi giận, chợt quát một tiếng.

    Chương 1276: Thiên hạ đều biết, trong tâm không đành. (1)

    - Hắn...

    Hắn nói thiếu chủ ngài chờ, sau mười tháng đệ đệ Trình Lam hắn chuyển thế sống lại, cũng là lúc hắn tới Bà La Đa Thần Miếu giết... giết ngươi...!

    Người kia biết không tránh khỏi, cuối cùng vẫn nói ra những lời kia.

    - Oanh...

    Vũ Thân Vương đang ngồi trên cột cái ghế bằng thiết mộc ngàn năm, ngay cả Địa Anh muốn tổn thương cũng rất khó, nhưng ở dưới hắn phẫn nộ bạo phát, lực lượng mạnh mẽ trực tiếp làm cái ghế này hóa thành bụi phấn.

    - Hừ, hắn cho rằng hắn là ai, lại dám nói như vậy, quả thực không biết trời cao đất rộng.

    - Vẫn chưa có đứng bước chân liền kiêu ngạo như vậy, nếu để cho hắn ổn định, còn đến mức nào.

    - Quả thực còn hung ác hơn so với Tư Mã gia tộc, người này tuyệt đối không thể lưu, Yêu tộc đến cùng là nghĩ như thế nào.

    - Lại dám uy hiếp thiếu chủ Bà La Đa Thần Miếu chúng ta, còn muốn tới Bà La Đa Thần Miếu giết người, quả thực quá kiêu ngạo, quá làm càn.

    - Coi trời bằng vung, coi trời bằng vung a, quả thực coi trời bằng vung, thật sự cho rằng không ai có thể trị được hắn sao.

    Coi như Trình gia hắn chưởng khống Nam Chiêm Bộ Châu, cũng bất quá là vừa quật khởi mà thôi.

    - Căn bản không có để Bà La Đa Thần Miếu chúng ta vào trong mắt, hắn cho rằng hắn là ai, hắn cho rằng hắn là Thiên Tôn sao?

    Người này vừa nói xong, không đợi Đại Tế Ti cùng Vũ Thân Vương nói chuyện, nhiều vị Thái Thượng trưởng lão ngồi phía dưới đã bạo phát, đây là trực tiếp sỉ nhục, không đúng, đã là không nhìn Bà La Đa Thần Miếu bọn họ tồn tại, lại định ra thời gian muốn tới giết người, còn có cái nào kiêu ngạo hơn cái này, càng làm càn hơn cái này.

    Hắn đây là khiêu khích, khiêu khích trần trụi.

    - Thân là nhân viên tình báo dĩ nhiên bị người phát hiện bắt truyền lời, lưu phế vật như ngươi có tác dụng gì.

    Khuôn mặt Vũ Thân Vương không khống chế được co rúm hai lần, tâm đột nhiên chìm xuống, hắn biết, hắn thật sự biết rồi, giờ khắc này tâm tình của hắn rất là khủng hoảng, nhưng cũng phải áp chế, áp chế, vì lẽ đó nhìn người trước mắt này hắn liền khoát tay, trực tiếp lăng không, một cỗ lực lượng khổng lồ áp bách về người này, muốn lăng không bóp nát người này.

    Bất luận là Đại Tế Ti cùng các Thái Thượng trưởng lão khác đều không có đi để ý tới cái này, loại người này bản thân sẽ không có quả ngon gì.

    Giờ khắc này nếu như Vũ Thân Vương nổi giận muốn giết hắn, vậy thì tùy tiện đi, ai sẽ lưu ý một tiểu nhân vật như vậy chết sống.

    - Ầm

    Thời điểm Vũ Thân Vương bóp nát người này, trong nháy mắt một đoàn hỏa diễm từ trong thân thể người này nổ tung.

    Lần này uy lực lớn kinh người, vô số hỏa diễm nổ tung, đứng mũi chịu sào chính là Vũ Thân Vương.

    - Bành... phốc...

    Vũ Thân Vương trực tiếp bị lực lượng này chấn đến mức bay ngược ra sau, sau đó phun ra ngoài một ngụm máu, bởi vì quá mức phẫn nộ cùng kích động, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có loại chuyện này, hắn hoàn toàn không có phòng bị, trong nháy mắt một đoàn hỏa diễm đã oanh kích đến trên thân thể của hắn.

    Ngọn lửa này phi thường khủng bố, một khi thiêu đốt hắn muốn khống chế căn bản khó có thể làm được, không ngừng thiêu đốt, thiêu đốt!

    - Đây là hỏa diễm gì?

    - Không tốt, dùng lực lượng triệt để áp chế, không dập tắt được.

    - Mịa, ngọn lửa này giống như hỏa diễm thiêu đốt Thần Miếu lúc trước.

    - Không chỉ là như vậy, địa mạch Hỏa Long cũng là bị loại hỏa diễm này khống chế mưới cuối cùng bị thu lấy, còn có ban đầu Tư Mã gia tộc đánh lén cũng có xuất hiện.

    Đông đảo trưởng lão cũng đều phát hiện vấn đề, dồn dập tách ra, nhưng ngọn lửa này nổ tung lập tức bạo phát về bốn phía, một khi hỏa thế thiêu đốt, muốn khống chế liền không dễ dàng như vậy.

    Vừa nhìn thấy Vũ Thân Vương cũng không có biện pháp dập tắt ngọn lửa kia, Đại Tế Ti giơ tay, một đạo lực lượng ầm ầm bạo phát, dù sao hắn cũng là Đại Tế Ti của Bà La Đa Thần Miếu, không phải Thiên Anh đỉnh phong bình thường, trực tiếp dập tắt ngọn lửa trên người Vũ Thân Vương.

    - Là hắn, dĩ nhiên đều là hắn, từ vừa mới bắt đầu chính là hắn cướp giật mảnh vỡ này, truyền nhân Đan Cuồng cũng là hắn, lần trước người tới Bà La Đa Thần Miếu cũng là hắn, đều là hắn... phốc...

    Tuy rằng hỏa diễm trên người Vũ Thân Vương đã bị dập tắt, thế nhưng sắc mặt của hắn lại trể nên khó coi vô cùng.

    Bởi vì giờ khắc này hắn rốt cục cũng triệt để rõ ràng, hắn biết được trước kia đều là Trình Cung làm, càng hiểu được hắn càng cảm giác sợ hãi.

    Giờ khắc này rất nhiều trưởng lão vội vàng đi dập tắt lửa, Đại Tế Ti thì đi tới bên cạnh Vũ Thân Vương, sắc mặt ngưng trọng.

    Bị lừa, thậm chí ngay cả mình cũng bị lừa, lại chẳng hay biết gì, thậm chí mấy ngày trước bọn họ vẫn đang thở dài nếu như Viêm Long còn sống, hiện tại ngẫm lại chính mình cũng cảm giác được đáng thương.

    Mà bây giờ Trình Cung lấy chuyện này nói cho bọn họ biết, bọn họ chỉ có thể phiền muộn nhưng không có bất kỳ biện pháp nào, chính bọn hắn vẫn không có biện pháp bình định Tư Mã gia tộc, nào có lực lượng đi đối phó Nam Chiêm Bộ Châu.

    - Hắn đây là cố ý như vậy, không cần bị hắn ảnh hưởng, Bà La Đa Thần Miếu ta há lại tha cho hắn.

    Ngươi là con trai của ta, người thừa kế Bà La Đa Thần Miếu, Đại Tế Ti tương lai, nếu hắn dám đối phó ngươi chính là địch cùng toàn bộ Bà La Đa Thần Miếu, này không giống chính diện chiến đấu cùng Côn Bằng Thái tử, nếu nói như vậy tất cả lực lượng của Bà La Đa Thần Miếu đều có thể vận dụng.

    Ở Cửu Châu đại địa, mạnh nhất cũng chỉ là cảnh giới Thái Tôn, hắn không làm gì được ngươi.

    Đại Tế Ti nhìn thấy thần tình Vũ Thân Vương không đúng, vội vàng an ủi.

    - Hắn là để cho ta sợ hãi, hắn cố ý đưa ra thời gian mười tháng, chính là vì dằn vặt ta, cái này ta rõ ràng.

    Hừ, Trình Cung...

    Vũ Thân Vương lầm bầm lầu bầu nói.

    Ý đồ của Trình Cung không hề che giấu chút nào, đây không phải là âm mưu, đây là dương mưu.

    Đến loại trình độ này, đặc biệt là loại chuyện này, Trình Cung căn bản không cần dùng âm mưu.

    Hắn chính là muốn lợi dụng mười tháng này để làm Vũ Thân Vương khó chịu, đến chiến đấu chân chính, đến tử vong chân chính cũng không phải là đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là loại sợ hãi trước đó này, thời khắc áp lực dằn vặt, đó là tâm ma có thể làm cho người ta điên cuồng, đó là áp lực có thể làm cho người tan vỡ.

    Mặc dù Vũ Thân Vương nói hắn rõ ràng, thế nhưng tay của hắn vẫn đang run lên.

    - Đại Tế Ti, không xong, Trình Cung...

    Trình Cung truyền tin tức...

    đi...

    Nhưng vào lúc này, có một tên trưởng lão nhanh chóng bay tới, thần tình trên mặt cực kỳ quái lạ nói.

    Mặt Đại Tế Ti liền biến sắc:

    - Truyền đi, truyền ra cái gì?

    - Truyền đinói, thời điểm hắn ở Vạn Tượng Nhất Long, lấy thân phân Viêm Long tới Bà La Đa Thần Miếu, Đại Tế Ti cùng thiếu chủ... hắn còn nói sau mười tháng sẽ đến Bà La Đa Thần Miếu giết thiếu chủ, cũng đều truyền khắp Cửu Châu đại địa...

    Chương 1277: Thiên hạ đều biết, trong tâm không đành. (2)

    Phía sau tự nhiên không cần phải nói rõ ràng, trưởng lão kia nhìn thấy Đại Tế Ti đã nổi giận đùng đùng, sát khí doạ người, hắn thông minh còn chưa nói hết, chỉ đơn giản nói vài lời.

    - Tiểu súc sinh đáng chết, Trình Cung đáng chết, đáng chết...

    Đại Tế Ti cũng thật sự nộ đến cực điểm, lực lượng Thiên Anh đỉnh phong không áp chế ầm ầm bạo phát, hắn đã sớm là Thiên Anh đỉnh phong, lúc này lại có dấu hiệu đột phá, muốn chuyển hóa Thuần Dương.

    Lần này Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão chung quanh lập tức khởi động trận pháp, tạm thời quên đi tất cả bắt đầu công việc lu bù lên.

    Bởi vậy cũng không ai đi để ý tới Vũ Thân Vương, tuy rằng vừa nãy trong miệng Vũ Thân Vương nói rõ ràng, nhưng một người ngồi ở chỗ đó khôi phục xong thương thế, nghĩ chuyện trước đó ngực lại bốc lên, lại phun ra ngoài một ngụm máu, lại nghĩ Trình Cung truyền khắp Cửu Châu đại địa nói muốn giết mình, hắn đây là muốn làm gì, làm gì?

    Hiện tại vô số người trên toàn bộ Cửu Châu đại địa đang thảo luận vấn đề này, Trình Cung vừa đánh giết Côn Bằng Thái tử, đánh bại liên minh yêu tộc dĩ nhiên tuyên bố, sau mười tháng sẽ tới cửa giết chết người thừa kế Bà La Đa Thần Miếu Vũ Thân Vương.

    Thật là nhiều người còn không biết Vũ Thân Vương này là ai, dù sao người thừa kế của Bà La Đa Thần Miếu không có xuất hiện bao lâu, không ít người chưa biết.

    Nhưng lần này lại rất nổi danh, mọi người liền biết hắn là con tư sinh của Đại Tế Ti, biết những chuyện trước đây của hắn ở thế tục cùng Trình Cung.

    Vũ Thân Vương lập tức nổi danh, chỉ là tất cả mọi người đang suy đoán, hắn sẽ bị giết chết thế nào?

    Trình Cung kiêu căng như vậy, lẽ nào đến thời điểm đó hắn muốn toàn diện tiến công Bà La Đa Thần Miếu, bằng không sao có khả năng giết Vũ Thân Vương.

    Cũng có rất nhiều người cho rằng có phải Trình Cung Trình đại thiếu này quên hết tất cả hay không, dù sao Bà La Đa Thần Miếu cũng là một trong mấy thế lực lớn của Cửu Châu, tuy trước đó liên tiếp bị đả kích, bên trong lại chiến đấu cùng Tư Mã gia tộc, không ngừng hao tổn, nhưng dù sao nội tình vẫn còn ở đó, hắn hành động như vậy so với tới cửa đập bản hiệu người ta còn nghiêm trọng hơn.

    Cái này cũng chưa tính, đến thời điểm đó hắn làm sao trong khoảnh khắc giết chết Vũ Thân Vương, nếu Bà La Đa Thần Miếu để cho hắn giết Vũ Thân Vương, vậy Bà La Đa Thần Miếu đã đến lúc nên diệt vong.

    Chuyện này quả thật là chuyện không thể nào, mà hết lần này tới lần khác Trình Cung lại kiêu căng tuyên bố, làm cho cả thiên hạ đều biết, đến cùng có ý gì đây?

    Giờ khắc này ở trong hư không mênh mông vô tận, một cung điện to lớn vô biên sừng sững ở trong hư không này, đây không phải là không gian bí cảnh mở ra ở Đại thế giới, mà là tồn tại chân chính trong hư không.

    Khí tức mạnh mẽ ổn định tất cả hư không chung quanh, vô số lực lượng bị thu vào bên trong.

    Đây chính là tổng bộ chân chính của Tứ phương lâu, mà đám người Trình Cung mở ra cánh cửa không gian cũng là tiến vào nơi này, cũng chỉ có vận dụng trấn lâu chi bảo của Tứ phương lâu mới có thể mượn một tia lực lượng trong đó, đạt đến trình độ trực tiếp đi ngang qua khoảng cách như vậy.

    Loại hao tổn này tương đối to lớn, bình thường Vạn Vô Nhất tới đi cũng sẽ không dễ dàng vận dụng loại cánh cửa không gian này, lần này là nguyên nhân đặc thù, Vạn Vô Nhất cũng là biểu hiện ra đầy đủ thành ý.

    - Đại thiếu, vô cùng bạo tay a!

    Trước khi Trình Cung đi đã cho người thông báo tin tức kia khắp Cửu Châu đại địa, sau đó Trình Cung trực tiếp tìm tới Vạn Vô Nhất, bọn họ một đường thông qua cánh cửa không gian trở về, ngược lại Vạn Vô Nhất là trở lại tổng bộ Tứ phương lâu mới biết được tin tức kia.

    - Ngươi nhất định rất hận hắn!

    Nhạc Uyển Uyển nói, sau đó hiếu kỳ nhìn về phía Trình Cung:

    - Ta nghĩ giờ khắc này toàn bộ Cửu Châu đại địa đều đang suy đoán một việc, sau mười tháng đến cùng ngươi giết Vũ Thân Vương này thế nào, dù sao ngươi cũng không thể nào trong mười tháng liền tiêu diệt Bà La Đa Thần Miếu, hơn nữa ngươi là nói tự mình đi giết?

    - Cái này nàng đã đoán sai, ta thực sự không có hận hắn, nói đến cùng ta còn muốn cảm tạ hắn.

    Bởi vì hắn giống như là một bảo khố di động, không ngừng đưa bảo vật cùng đồ tốt đến tay ta, nói thật sự, giết chết hắn ta thực sự có chút không đành.

    Trình Cung rất chăm chú nói.

    Trong tâm không đành!

    Vạn Vô Nhất ở một bên cũng không biết nên làm sao mới đánh giá tốt, trong lòng ngươi không đành lại thông báo toàn bộ Cửu Châu đại địa, trong lòng ngươi không nỡ lại để người trong thiên hạ biết sau mười tháng đi giết hắn, đây cũng quá vô nghĩa đi.

    Nhưng nhìn dáng vẻ của Trình Cung, lại không giống nói giỡn!

    - Không thể nào, nếu như ngươi không hận hắn tại sao nói sau mười tháng giết hắn, còn nói những chuyện trước kia ra?

    Nhạc Uyển Uyển không quan tâm những chuyện đó, trực tiếp hỏi.

    Hiện tại cùng trước đây có rất nhiều chỗ khác nhau, theo lực lượng, theo tình huống thay đổi, có vài thứ đã không cần đi che giấu, cấm kỵ, chuyện mình đã từng lấy thân phân Viêm Long tiến vào Bà La Đa Thần Miếu, hiện tại hoàn toàn có thể nói ra, ngược lại sẽ làm Bà La Đa Thần Miếu mất mặt lại khó coi, Trình Cung đương nhiên sẽ không buông tha.

    - Ta nên vì đệ đệ ta trút cơn giận này.

    Đương nhiên, có thể nói không có nghĩa là Trình Cung cần giải thích, nhưng có thể làm hắn nói ra những lời này, cũng đã đại biểu hắn đối với Nhạc Uyển Uyển cùng Vạn Vô Nhất có trình độ tán đồng nhất định.

    Nhạc Uyển Uyển cùng Vạn Vô Nhất vừa nghe xong cái này nhất thời bừng tỉnh, không lại đi hỏi thăm cái gì nữa.

    - Nói tới thân phận Viêm Long này chúng ta thật đúng là có duyên, tính ra đại thiếu là quý khách của Tứ phương lâu ta, lúc trước những đan phương kia xảy ra một vài vấn đề, ngày hôm nay Nhạc minh chủ ở chỗ này, Dược Tôn của Tứ phương lâu chúng ta đã chạy về, không bằng hai vị lưu lại ở Tứ phương lâu vài ngày, sau đó hãy tới Trung Châu.

    Vạn Vô Nhất là người khôn khéo cực độ, một lời nói ra chuyện lúc ban đầu, lại chuyển hướng đề tài không có vết tích.

    - Ha ha...

    Nhớ tới đan phương lúc trước, Trình Cung cười nói:

    - Nói đến ta còn phải trả cho ngươi chút ân tình, lúc trước những Thuần Nguyên đan kia giúp ta không ít việc.

    Còn lưu lại thì không cần, ta muốn đi gặp một bạn cũ, thời gian hắn dừng lại ở nơi này không được bao lâu, cho nên ta nhất định phải lập tức đuổi tới.

    - Ta cũng muốn về Đan sư liên minh một chuyến.

    Nhạc Uyển Uyển cũng uyển chuyển cự tuyệt Vạn Vô Nhất.

    - Cũng tốt, vậy thì chờ đại thiếu xong việc chúng ta lại tái tụ.

    Nếu như ở Trung Châu có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể liên hệ Tứ phương lâu.

    Đây là lệnh bài của Thiên Tôn Tứ phương lâu chúng ta.

    Vạn Vô Nhất sớm có chuẩn bị, giơ tay đã lấy ra một khối lệnh bài màu lam đậm đặc thù, bản thân tấm lệnh bài này đã có một cỗ lực lượng mạnh mẽ, dĩ nhiên là một Đạo khí hạ phẩm.

    Chương 1278: Trung Châu, Trung Đô.

    Tuy không phải loại Đạo khí hạ phẩm đặc biệt công kích, phòng ngự, nhưng cũng có một chút công năng, cực kỳ quý giá.

    Hơn nữa nhìn lực lượng bên trên, cộng với danh xưng này liền biết, lệnh bài này ở bên trong Linh Sơn cũng bị liệt vào cao cấp nhất, Thiên Tôn lệnh bài.

    Thiên tôn bài này là Thiên Tôn bên trong Tứ phương lâu luyện chế mà thành, ở Cửu Châu đại địa tuyệt đối không vượt qua hai mươi khối.

    Cửu Châu đại địa biết bao rộng lớn, mười mấy vạn năm qua bao nhiêu anh kiệt, nhưng xưa nay không có vượt quá hai mươi khối Thiên Tôn bài, có thể tưởng tượng được Thiên Tôn bài này có bao nhiêu giá trị.

    Dựa vào Thiên Tôn bài này.

    Dưới năm mươi triệu Thuần Nguyên đan bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra, các loại chỗ tốt khác nhiều không kể xiết, nếu như không phải tham dự đến trong chiến tranh của Cửu Châu đại địa, thời khắc mấu chốt thậm chí có thể nhờ Thái Tôn của Tứ phương lâu đứng ra hỗ trợ cũng không có vấn đề gì.

    Có thể được khối Thiên Tôn bài này, toàn bộ đều là tồn tại siêu cấp bên trong Cửu Châu đại địa, coi như Thuần Dương bình thường cũng không có tư cách này.

    Gia chủ mấy thế lực lớn trên Cửu Châu đại địa nắm giữ một khối, nhưng phải là gia chủ chủ đạo một châu, cấp độ như Tư Mã gia tộc kia là không có tư cách, sau đó chính là sáu thế lực lớn Trung Châu trường kỳ nắm giữ một khối truyền xuống, đại diện cho một loại thân phận cùng địa vị.

    Không tính những người bọn họ, lạc ra bên ngoài không tới năm khối.

    Còn có truyền thuyết, bên trên lệnh bài kia sẽ có một ít cảm ngộ của Thiên Tôn đối với thiên đạo, đối với Thuần Dương tu luyện cũng có trợ giúp, đương nhiên, đây chỉ là một truyền thuyết.

    Nhưng Thiên Tôn bài là Thiên Tôn của Tứ phương lâu ở trong Linh Sơn tự tay luyện chế thành cũng không phải giả, tượng trưng cho thân phận, địa vị cũng không giả.

    Đương nhiên, Vạn Vô Nhất giao Thiên Tôn bài này cho Trình Cung, nhưng không nói nhiều cái gì, bởi vì cho tới bây giờ loại trình độ này đã không cần nói thêm cái gì.

    - Được.

    Trình Cung tiếp nhận thu vào Thiên Tôn bài, trực tiếp để Vạn Vô Nhất mang theo hai người bọn họ tiến vào một Truyền Tống trận.

    Từ nơi này thông qua Truyền Tống trận, lúc này mới trực tiếp tiến vào Trung Đô, thành thị trọng yếu nhất của Trung Châu.

    Trung Châu lấy trung tâm mà xưng, còn thượng tầng chân chính đều rõ ràng nguyên nhân, cùng với tình huống đặc biệt của Trung Châu, đều là bởi vì Trung Châu cách Linh Sơn gần nhất, là địa phương gần Linh Sơn nhất.

    Trung Châu không giống Cửu Châu đại địa, cũng không phải là thuộc về thế lực bất đồng nắm giữ.

    Trong các Đại thành thị của Trung Châu, sáu thế lực lớn đều có, trong bọn họ tự nhiên cũng không thể nào thuận buồm xuôi gió.

    Bằng không cũng sẽ không xuất hiện Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo ủng hộ Trình Cung, Hách Liên Thiên Long, Thiên Ngữ, Đường Hạo Nhiên muốn đối phó Trình Cung.

    Từ tổng bộ Tứ phương lâu ở Trung Đô đi ra, chính là vị trí phồn hoa nhất Trung Đô, ngay cả trên đường phố, tùy tiện đi lại yếu nhất cũng là Thoát Tục kỳ, Vạn Tượng Nhất Long cùng Nhân Anh cũng có thể thấy được khắp nơi, thỉnh thoảng cũng có thể nhìn thấy một ít Địa anh bay qua.

    Đình đài lầu các xa hoa vạn phần, giống như tiến vào bên trong tiên cảnh vậy, nếu như người bình thường lần đầu tiên tới đây sẽ vì phồn hoa của Trung Đô mà kinh thán, dù sao Trung Châu là địa phương gần Linh Sơn nhất.

    Nguyên khí sung túc hơn so với những nơi khác, mà Trung Đô là trung tâm của toàn bộ Trung Châu, sáu thế lực lớn cộng với vô số gia tộc nhỏ, các thế lực trên Cửu Châu cũng đều có phân chi ở nơi này, thêm vào vô số tán tu lang bạt, điều này làm cho Trung Châu cực kỳ phồn hoa.

    Từ rất sớm Trình Cung đã đến qua Trung Đô này, thậm chí ở lúc đó hắn suýt nữa lộn tung toàn bộ Trung Đô lên, nhưng đây đã là chuyện rất lâu trước đó.

    Sau đó đứng ở đỉnh Linh Sơn, giờ khắc này đi tới Trung Đô lần thứ hai tự nhiên không có khả năng có phản ứng quá to lớn.

    - Ngươi thật không giống người tới Trung Đô lần đầu tiên, lần đầu tiên ta tới phải sau mười mấy ngày mới từ từ bình tĩnh lại, cảm giác giống như mình tiến vào Tiên cảnh.

    Quả nhiên, nhìn dáng vẻ Trình Cung tùy ý hờ hững, Nhạc Uyển Uyển rất là cảm khái.

    Nhưng sau đó Nhạc Uyển Uyển lại tự nhủ:

    - Loại chuyện này đặt ở trên người người khác chính là quái sự khó mà tin nổi, nhưng thả ở trên người ngươi cũng không tính cái gì.

    Trình Cung cười nói:

    - Theo ý của nàng mà nói, ta cũng không phải người bình thường.

    - Ngươi còn tưởng rằng ngươi là người bình thường sao?

    Nhạc Uyển Uyển hé miệng cười, sau đó khoát tay áo nói:

    - Được rồi, nhìn ngươi rất sốt ruột đi gặp bạn cũ, nhanh đi, nếu như không có vộ rời khỏi thì nhớ tới tìm ta, ta mang ngươi đi dạo Trung Đô.

    - Ân.

    Trình Cung gật đầu một cái, vừa sải bước người đã biến mất ở trong tầm mắt Nhạc Uyển Uyển.

    Đổi thành những nam nhân khác, muốn như vậy cùng mỹ nữ Nhạc Uyển Uyển, lại là Đan Đạo đại sư nổi danh nhất Trung Châu, sắp kế nhiệm minh chủ Đan sư liên minh, nhất định sẽ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng Trình Cung lại không có một chút phí lời cùng do dự nào.

    Điều này làm cho Nhạc Uyển Uyển cũng nhịn không được hai tay nâng cằm, nhìn phương hướng Trình Cung ly khai, trong lòng nói lẽ nào mình không có sức hấp dẫn?

    Không đúng, mình không thành vấn đề, là hắn không bình thường.

    Nhạc Uyển Uyển nghĩ đến hai người đối thoại cuối cùng, không nhịn được đứng ở nơi đó cười ra tiếng lần thứ hai.

    Nhạc Uyển Uyển vừa mới đi ra, bản thân liền đưa tới vô số ánh mắt, lúc này nở nụ cười xinh đẹp càng làm cho vô số người thất hồn lạc phách, trong đó có hai thanh niên đang đi dạo phố, phía sau có một nhóm người rất là uy phong lập tức dừng bước lại muốn tới đây.

    - Ầm!

    Sau một khắc, trên thân thể Nhạc Uyển Uyển tản mát ra một đạo quang mang, tiêu chí đặc biệt của Đan sư liên minh lóng lánh cực kỳ, lực lượng mạnh mẽ để hết thảy người muốn tới gần ra xa xa.

    Hầu như thời điểm khí tức, lực lượng trên người Nhạc Uyển Uyển bộc phát, một cánh cửa không gian trực tiếp mở ra, quần thể kiến trúc hùng vĩ của Đan sư liên minh xuất hiện ở trước mắt, đông đảo trưởng lão thậm chí vài tên Thái Thượng trưởng lão đều cung kính đứng thẳng hai bên nghênh tiếp Nhạc Uyển Uyển trở về.

    - Oa...

    - Đan sư liên minh, trời ạ, đó là tiêu chí minh chủ của Đan sư liên minh, sao còn trẻ tuổi như vậy, lẽ nào...

    - Nhạc Uyển Uyển, là Nhạc Uyển Uyển, không trách được xinh đẹp như vậy, mỹ lệ như vậy.

    - Trời ạ, dĩ nhiên là Nhạc Uyển Uyển, nàng đã được Đan sư liên minh tán đồng rồi.

    ...

    Trong thanh âm vô số người khiếp sợ, kinh thán, Nhạc Uyển Uyển đã trực tiếp cất bước tiến vào cánh cửa không gian này, mà mấy tên mới vừa rồi muốn tiến lên đều đổ mồ hôi, người sắp hư thoát, chân cũng mềm nhũn, tu chân giới so với thế tục càng thêm thực tế, có lực lượng có thế lực mới có thể càng thêm tùy ý, nhưng ở đây cũng có vài người tuyệt đối không thể đắc tội cũng không dám đắc tội, mà Nhạc Uyển Uyển chính là một người trong đó.

    Chương 1279: Thanh Trúc Đạo Tôn. (1)

    Giờ khắc này Trình Cung đã ở bên ngoài mấy trăm dặm, nhưng cũng lưu ý lấy Nhạc Uyển Uyển, từ khi thần niệm của Trình Cung khôi phục đến Thuần Dương trung kỳ, thần niệm của hắn đừng nói là tồn tại cùng cấp bậc, coi như Lô Quân Hạo một chân bước vào Thiên Tôn cũng đã mặc cảm, huống hồ những người khác.

    Vì lẽ đó cho dù cánh cửa không gian của Đan sư liên minh mở ra, Trình Cung dùng thần niệm lưu ý cũng không ai phát hiện, nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển có khí thế rời đi như vậy, khóe miệng của Trình Cung cũng nổi lên một nụ cười.

    Có thể trở thành người thừa kế Đan sư liên minh, sao có thể là người đơn giản, chỉ bất quá Nhạc Uyển Uyển thẳng thắn đối đãi, lấy chân tình cùng tương giao chính mình, tuy rằng không hẳn thật sự là muốn theo đuổi mình, nhưng có hảo cảm đối với mình là thật.

    Về phần lúc đó nói những lời kia, chính như bản thân nàng từng nói, thành phần báo ân, trợ giúp Trình Cung càng to lớn hơn, còn sau này có thể như thế nào thì không biết được.

    Nhạc Uyển Uyển rất ưu tú, cũng rất đặc biệt, rất thẳng thắn, cũng chính vì như thế Trình Cung bất tri bất giác cũng thích trêu chọc nàng, mới có thể nói ra một ít chuyện của sư tôn Băng Diễm Thiên Tôn, lại hàn huyên với nàng rất nhiều chuyện khác.

    Về phần hiện tại Trình Cung vẫn không nghĩ qua có nên theo đuổi Nhạc Uyển Uyển hay không, tất cả thuận theo tự nhiên, bất quá Trình Cung không khỏi nhớ tới đám lão gia hoả của Đan sư liên minh kia, kiếp trước hắn có không ít liên hệ cùng với bọn hắn, tuy bên trong có mấy người quan hệ với hắn cũng không tồi, cùng Băng Diễm Thiên Tôn cũng coi như quen thuộc, nhưng đối với chỉnh thể hoạt động của Đan sư liên minh cùng đám người kia hắn rất không thích.

    Kiếp trước không ít lần phát sinh mâu thuẫn với bọn hắn, chỉ là sau đó Trình Cung đứng ở đỉnh phong, những người kia đều không dám đi trêu chọc Trình Cung, nhưng đời này mình còn cách kiếp trước rất xa, nếu như thật có chút gì cùng Nhạc Uyển Uyển, đầu tiên chính là đám lão gia hoả kia muốn nhảy ra ngoài.

    - Ha ha... tại sao mình lại nghĩ đến cái này nhỉ.

    Trình Cung tự mình nghĩ đến chỗ này, đột nhiên không nhịn được cười lắc lắc đầu, nghĩ tất cả thuận theo tự nhiên, nhưng lại nghĩ tới phía sau nên đối phó đám lão gia hoả của Đan sư liên minh kia như thế nào.

    Đã lâu không có đi trên đường phố như vậy, tuy Trình Cung vừa sải bước ra, tất cả chung quanh đều lóe lên trôi qua, nhưng tất cả đều tiến vào tầm mắt của hắn.

    Bây giờ Trung Đô càng thêm phồn hoa, nhưng so với mình tới lúc đó, hình như càng ngày càng... yếu đi.

    Không sai, chỉnh thể đều yếu đi không ít, lúc này mới mấy trăm năm a, tại sao có thể có cảm giác rõ ràng như thế.

    Tuy cũng biết nguyên khí đất trời từ từ mỏng manh, nhưng Trung Đô là địa phương gần Linh Sơn nhất, điều này cũng quá nhanh đi, lẽ nào bên trong thời gian mười mấy năm này lại xảy ra chuyện gì.

    Nếu như nơi này cũng như vậy, vậy khẳng định Linh Sơn cũng có một chút biến hóa.

    Qua một thời gian ngắn thời điểm để Lý Dật Phong, Lô Dực Thiên tiến vào Linh Sơn tiếp ứng ông ngoại, ngược lại là bảo bọn họ lưu ý phương diện này một chút.

    Tuy hiện tại đã để Sắc Quỷ bắt đầu thâm nhập tình báo vào Trung Đô, thậm chí bắt đầu phát triển về Linh Sơn, nhưng dù sao còn kém rất nhiều, thật muốn thành lập một hệ thống tình báo khổng lồ hoàn chỉnh còn kém quá xa, chí ít không thuận tiện bằng tự mình đi hiểu rõ tất cả những thứ này.

    Hơn nữa ngày hôm nay mình sẽ biết được một ít, bởi vì lập tức sẽ gặp vị lão bằng hữu này, lần này nếu không có hắn hỗ trợ, Nam Chiêm Bộ Châu cùng trận chiến yêu tộc kia còn không biết sẽ lấy cục diện nào kết thúc đây.

    Thầm nghĩ, Trình Cung đã dần dần rời khỏi phạm vi chủ thành Trung Đô, đã càng ngày càng ít gặp dòng người đông đảo, chỉ là tình cờ có một ít người từ trời cao bay qua.

    Ở chỗ này Trình Cung cũng chưa quen thuộc phương vị, không thể dễ dàng xé rách không gian, chỉ có thể không ngừng gia tốc dựa theo ký ức đại khái đi tìm.

    Ở một nơi sơn dã cách Trung Đô ba vạn dặm.

    Rừng rậm nơi này không có yêu thú nào.

    Chỉ có từng mảng từng mảng thanh trúc, thậm chí thanh trúc có vạn dặm, hình thành một biển trúc xanh, nơi này cũng là một thắng cảnh của Trung Châu.

    Bởi vì mảnh rừng trúc này là một trong những cấm địa nổi danh nhất Trung Châu, là Luyện khí sư liên minh cùng Tứ phương lâu đồng thời hạ lệnh tuyên bố biến nơi này thành cấm địa, tuy nơi này cũng không có bất kỳ nguy hiểm nào, quanh năm đều là thanh trúc đặc biệt, nhưng hầu như không ai dám tiến vào bên trong.

    Hai trong sáu thế lực lớn Trung Châu là Luyện khí sư liên minh cùng Tứ phương lâu đồng thời tuyên bố thành cấm địa, so với những địa phương nguy hiểm có yêu thú hoành hành, tùy thời có thể mất mạng còn đáng sợ hơn trăm lần.

    Giờ khắc này Trình Cung đã đến Thanh Trúc Hải, xa xa nhìn thấy Thanh Trúc Hải, Trình Cung đã lộ ra ý cười, xem những thanh trúc này giống như gặp phải việc vui, như người sung sướng nhìn vào liền biết, vị lão bằng hữu kia của mình còn chưa đi.

    Thầm nghĩ như vậy, lần này Trình Cung trực tiếp xé rách không gian xông qua Thanh Trúc Hải này, mục tiêu là trực tiếp tiến vào trung tâm Thanh Trúc Hải.

    - Tứ phương lâu tuyên bố cấm địa, lại dám xé rách không gian tiến vào, muốn chết.

    Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, một tia kiếm quang vọt thẳng nhập vào hư không, mạnh mẽ oanh kích Trình Cung đang từ trong không gian đi ra.

    - Ầm!

    Trình Cung trực tiếp vồ một cái, lập tức vồ nát ánh kiếm kia.

    - Trình Cung... là ngươi?

    Sau một khắc trong hư không xuất hiện một người, chính là Vạn Ngạo trước đó rời khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, Vạn Ngạo nhìn thấy Trình Cung cũng có vẻ rất kinh ngạc, không rõ vì sao Trình Cung lại đi tới nơi này.

    - Thanh Trúc ngạo kiếm quyết.

    Ngươi chỉ học được da lông, không có học được tinh túy a!

    Trình Cung nhìn ánh kiếm bị mình bóp nát, từ từ tán đi nhẹ giọng cảm thán nói.

    Thần tình Vạn Ngạo khẽ biến, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn, lời này... lời này không phải là sư tôn đã nói cùng mình sao, làm sao hắn cũng nói như vậy.

    Đáng ghét, nhất định là gia hoả này trùng hợp phô trương nói ra loại lời nói này, làm sao hắn có khả năng biết tình huống của mình như sư tôn.

    - Ngay cả Thanh Trúc ngạo kiếm quyết ngươi cũng biết, xem ra ngươi đến có chuẩn bị, bất quá Vạn Ngạo ta tu luyện như thế nào không cần ngươi đánh giá.

    Lập tức rời khỏi nơi này, bằng không, giết không tha.

    Vạn Ngạo lạnh giọng nói.

    - Nói ngược lại rất đáng sợ, bất quá ngươi có thể giết được rồi hãy nói, nói thật, ngươi có chút quá để ý chữ ngạo này, tuy cũng có quan hệ với tính cách của ngươi.

    Nhưng Thanh Trúc ngạo kiếm quyết, ngạo là ngông nghênh, tuyệt đối không phải ngạo khí, càng không phải loại người kiêu căng như ngươi, hiểu không hài tử!

    Trình Cung vừa nói vừa cất bước đi về phía trước.

    Hiểu không?

    Hài tử!

    Hắn đang giáo huấn mình, tên khốn kiếp này, hắn cho rằng hắn là ai, ở Nam Chiêm Bộ Châu phô trương thì cũng thôi, lại chạy đến Thanh Trúc Hải của sư tôn phô trương.

    Chương 1280: Thanh Trúc Đạo Tôn. (2)

    Muốn nhịn cũng không xong, hàn quang trong tay Vạn Ngạo lóe lên, đã thi triển kiếm chiêu nhanh nhất của Thanh Trúc ngạo kiếm quyết, lấy lực lượng của hắn thi triển một chiêu này, hắn có lòng tin cho dù là Thuần Dương trung kỳ cũng phải liều mạng chống đối, hoặc là sử dụng pháp bảo, hoặc là...

    Không có hoặc là, bởi vì ở dưới kiếm quang nhanh như thiểm điện kia của hắn, thân hình Trình Cung đi tới cũng không hề biến hóa.

    Giống như Trình Cung càng quen thuộc Thanh Trúc ngạo kiếm quyết này hơn cả hắn, mỗi một bước đều chiếm trước tiên cơ, mỗi một bước đều có thể sớm đi ra.

    Tại sao lại như vậy...

    Trình Cung vừa đi, một bên lắc đầu nói:

    - Sai, sai, sai, hoàn toàn sai rồi, sư tôn ngươi dạy ngươi như thế sao?

    Thanh Trúc ngạo kiếm quyết không phải đùa bỡn như thế, xem ra sư tôn ngươi thật sự không phải là một sư phụ hợp lệ.

    - Dám sỉ nhục sư tôn ta, muốn chết.

    Nguyên bản ngạo khí, tức giận trên người Vạn Ngạo, giờ khắc này đã biến thành sát khí, một Đạo khí tring phẩm trong thân thể đã muốn bạo phát.

    Tuy Vạn Ngạo này là Thuần Dương sơ kỳ, nhưng sau khi Trình Cung chiến thắng Côn Bằng Thái tử, thậm chí ngay cả Côn Bằng Đại Đế khống chế một bộ phận thần niệm, lực lượng cũng bị hắn giết chết, Trình Cung liền chân chính vượt qua người trong cùng thế hệ.

    Dù cho mạnh như Thiết Thiên Chuy, Đường Hạo Nhiên, Thiên Ngữ, thậm chí tồn tại như Vạn Ngạo, Trình Cung cũng đã không đi để ý.

    Tuy rằng lực lượng bản thân của Trình Cung tự chỉ là Thiên Anh đỉnh phong, nhưng giờ khắc này Trình Cung cũng đã đứng đỉnh phong của Cửu Châu đại địa, thậm chí bắt đầu kế hoạch đi Linh Sơn.

    Thêm vào quan hệ giữa hắn cùng sư tôn của Vạn Ngạo Thanh Trúc Đạo Tôn, hắn gọi Vạn Ngạo một tiếng hài tử cũng không có cái gì không đúng.

    Đương nhiên, lời này của Trình đại thiếu càng nhiều là kích thích Vạn Ngạo, tiểu tử này có chút khó chịu với mình, trước đó cũng lười quản hắn, nhưng tới nơi của bạn cũ thì không thể không quản.

    - Sư tôn, sao ngài đi ra...

    Lúc này, sau khi Trình Cung giao thủ cùng Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy liền xuất hiện, lúc này đột nhiên hắn sợ hết hồn, rất là ngoài ý muốn nhìn một vị lão nhân bận thanh sam có chút tuổi già đi ra.

    Thiết Thiên Chuy vội vã tiến lên nâng hắn, giống như lão nhân này bất cứ lúc nào cũng có thể không được.

    - Ta không sao.

    Người đi ra chính là sư tôn của Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy, Thanh Trúc Đạo Tôn, giờ khắc này Thanh Trúc Đạo Tôn khoát tay áo không có để Thiết Thiên Chuy nâng, mà ngẩng đầu nhìn về phía Vạn Ngạo đang muốn bạo phát, khẽ lắc đầu.

    - Vạn Ngạo, dừng tay.

    Thanh Trúc Đạo Tôn nhẹ giọng quát lớn một tiếng.

    Nguyên bản thời điểm Vạn Ngạo lập tức muốn bạo phát, sau khi nghe được tiếng quát này, liền liều mạng áp chế lực lượng bản thân.

    Thanh Trúc Đạo Tôn giống như lão nhân gần đất xa trời vậy, Đạo Tôn a, phải biết rằng đừng nói là Đạo Tôn, coi như là Thiên Anh cũng không nên như vậy a.

    Nhân Anh, Địa Anh, Thiên Anh, trên Thiên Anh mới chuyển hóa Thuần Dương, mà trên Thuần Dương là Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn đã không thể xuất hiện ở Cửu Châu đại địa, không thể tùy ý rời khỏi Linh Sơn, mà trên Thiên Tôn mới là Đạo Tôn.

    Dẫn Đạo kỳ Đạo Tôn, đã là Đạo sư Tôn giả, ở Linh Sơn cũng là tồn tại cao nhất, huống hồ Thanh Trúc Đạo Tôn lại là đỉnh phong trong đỉnh phong, trong Linh Sơn ngang hàng như hắn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Nhân vật cỡ này, bây giờ giống như lão nhân gần đất xa trời, tuy rằng tinh thần không tệ như trước, nhưng làm cho người ta có một cảm giác sắp biến mất.

    - Ngươi a, từng nói ngươi bao nhiêu lần, cá tính này của ngươi sẽ ăn thiệt lớn, thậm chí sẽ liên lụy Tứ phương lâu.

    Thanh Trúc Đạo Tôn nói xong, giơ tay vỗ vỗ, mới vừa rồi Vạn Ngạo còn ở không trung cao ngàn trượng giống như là nguyên bản đứng ở bên cạnh Thanh Trúc Đạo Tôn, chính hắn cũng không có bất luận động tác gì, cũng không có cảm giác được bất kỳ không gian chấn động, cứ như vậy xuất hiện ở bên cạnh Thanh Trúc Đạo Tôn, bị hắn giáo huấn giống như là hài tử trong nhà không hiểu chuyện.

    Mà Trình Cung đứng ở giữa không tru, đồng dạng cũng phát hiện tựa hồ thiên địa này đột nhiên biến hóa, mảnh Thanh Trúc Hải này chủ động tiến tới dưới chân mình, mình đã đứng ở trong Thanh Trúc Hải, đứng ở đối diện Thanh Trúc Đạo Tôn, chân đã giẫm ở trên mặt đất.

    - Sư tôn, là hắn...

    Vạn Ngạo muốn nói là Trình Cung tự tiện xông vào, nói lời sỉ nhục sư tôn.

    Lại không nghĩ rằng Thanh Trúc Đạo Tôn rất nghiêm túc, rất chăm chú ôm quyền chắp tay, khẽ khom người:

    - Hài tử không hiểu chuyện, làm ngươi chê cười.

    Cái gì...

    Vạn Ngạo ở phía sau không nói ra miệng, người ngây ngô đứng ở đó, không dám tin tưởng nhìn sư tôn mình cùng Trình Cung.

    Vừa nãy sư tôn nói cái gì, thi lễ với Trình Cung sao?

    Điều này sao có thể, mình hoa mắt sao?

    Đừng nói là hắn, ngay cả Thiết Thiên Chuy cũng trừng lớn hai mắt, tay dùng sức gãi đầu, hắn cũng nghĩ không thông đến cùng xảy ra chuyện gì.

    Đạo Tôn a, kia chính là tồn tại không phải bình thường.

    Thoát Tục kỳ xem như là miễn cưỡng bắt đầu hiểu tu chân, Vạn Tượng Nhất Long chính là đặt nền móng, chỉ có ngưng tụ Nhân Anh mới chân chính là người tu chân, nắm giữ tuổi thọ ngàn năm, sau đó là Địa Anh, Thiên Anh, đạt đến Thiên Anh cũng đã rất lợi hại.

    Như tồn tại cường đại như sáu thế lực lớn này, đều có một ít ghi chép, thời đại cổ lão nhất, còn trước cả thời đại mười mấy vạn năm trước, có người nói Thiên Anh đỉnh phong liền có thể đi vào Tiên Giới.

    Sau đó mới là chuyển hóa Thuần Dương thành tựu Thuần Dương Thái Tôn, Thuần Dương Thái Tôn là cực hạn mà thiên địa chịu đựng, mà trên Thuần Dương Thái Tôn là Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn, Thiên Tôn ở trong Linh Sơn cũng rất ngưu bức, mà càng ngưu bức hơnso với Thiên Tôn, chân chính đứng ở cao nhất trong Linh Sơn chính là Dẫn Đạo kỳ Đạo Tôn.

    Có thể xưng là Đạo Tôn, có thể tưởng tượng được lợi hại bao nhiêu, huống hồ sư tôn Thanh Trúc Đạo Tôn của mình càng là Đạo Tôn lâu năm.

    Đừng xem giờ khắc này giống như gần đất xa trời, trước đó ở Nam Chiêm Bộ Châu phong ấn phân thân của Côn Bằng Đại Đế cũng dễ như ăn cháo, Côn Bằng Đại Đế tức giận đến oa oa cũng không dám nhiều lời, mang ra Yêu Tôn tới cũng không có chuyện tốt.

    Nhưng hiện tại, sư tôn dĩ nhiên... dĩ nhiên thi lễ với hắn, hơn nữa còn nói loại lời nói này, trời ạ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào, xảy ra vấn đề gì.

    - Ngươi nha, sống quá lâu, thần thái cứng nhắc, trước đây cũng là bởi vì ngươi như vậy nên ta mới không muốn dẫn ngươi đi đâu, phiền.

    Trình Cung bất đắc dĩ lắc đầu, Thanh Trúc Đạo Tôn này quan hệ với hắn không phải bình thường, hai người sóng vai chiến đấu qua vô số lần.

    Hắn cũng đã giúp Trình Cung, mà Trình Cung cũng vì luyện chế một viên Tăng Thọ Đan cho hắn mà hầu như chạy khắp cả Linh Sơn, vận dụng tất cả tài nguyên.

    Cộng thêm Trình Cung có chút trợ giúp đối với một ít hậu đại của Thanh Trúc Đạo Tôn ở Linh Sơn, lại cứu qua Thanh Trúc Đạo Tôn, cùng nhau tham thảo qua đạo, lý.

    Chương 1281: Lão hữu kiếp trước.

    Thanh Trúc Đạo Tôn vẫn cảm kích ân cứu mạng của Trình Cung, cũng kính nể thành tựu của Trình Cung, mà Trình Cung thích hắn khí khái, nhưng cũng phiền hắn gàn bướng, chuyện gì cũng rất chính thức, mỗi lần đều muốn như vậy, khiến cho Trình Cung rất là phiền não, vì lẽ đó quan hệ hai người rất tốt nhưng không thường gặp.

    - Không đổi được, đi, chúng ta vào bên trong nói.

    Với hắn Trình Cung cũng không khách khí, bởi vì hắn biết khách khí sẽ không được gì, thẳng thắn trực tiếp đi vào.

    Nhưng Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy nhìn ở một bên suýt chút nữa con ngươi rớt xuống đất, giống như phàm nhân gặp sét đánh ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn hai người Trình Cung cùng Thanh Trúc Đạo Tôn vừa nói vừa cười đi vào.

    Từ đầu đến cuối hai người đều rất tùy ý nói, nhưng cảm giác này tuyệt đối là lão hữu nhiều năm chưa từng gặp mặt.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy ở Linh Sơn hầu hạ Thanh Trúc Đạo Tôn, cũng đã gặp hắn tiếp đãi mấy người, nhưng xưa nay chưa từng thấy hắn cùng người khác như vậy.

    Vạn Ngạo cảm giác đầu mình cũng muốn nổ tung, nhưng cũng nghĩ không ra nguyên cớ gì, đây rốt cuộc là tại sao vậy chứ?

    Nếu như nói Trình Cung ở Nam Chiêm Bộ Châu, có một ít người nịnh hót hắn là bởi vì Thiên Cung thần điện, bởi vì những nguyên nhân khác.

    Thậm chí Nhạc Uyển Uyển nói câu nói kia, Vạn Ngạo cũng cho rằng có thể là hai người bọn họ có hiệp nghị gì, không cho là Trình Cung quá sức hấp dẫn.

    Nhưng hiện tại hắn triệt để không biết nên nói cái gì, Thanh Trúc Đạo Tôn là tồn tại gì, không có ai rõ ràng hơn bọn hắn.

    Cho dù là minh chủ, Tông chủ đứng đầu sáu thế lực lớn Trung Châu tới, ngay cả mí mắt Thanh Trúc Đạo Tôn cũng sẽ không mở ra một chút, bọn họ muốn gặp mặt Thanh Trúc Đạo Tôn cũng không thể nào.

    Đừng nói bọn họ, coi như những lão yêu quái lánh đời vô số năm của môn phái bọn họ cũng không dám nói tới nơi này có thể nhìn thấy Thanh Trúc Đạo Tôn, bởi vì bọn hắn không đủ tư cách này.

    Thậm chí bọn họ nghĩ cũng không dám suy nghĩ, nhưng hiện tại Trình Cung tới, dĩ nhiên sư tôn tự mình đến tiếp, còn...

    - Thật kỳ quái, sao giống như sư tôn nhìn thấy lão bằng hữu vậy, hơn nữa xưa nay chưa từng thấy sư tôn vui vẻ như vậy... người muội phu này của ta quả nhiên không phải bình thường, ngược lại là có thể xứng với Uyển Uyển muội muội...

    Thiết Thiên Chuy cũng kỳ quái, bất quá hắn nói phía sau suýt chút nữa làm cho Vạn Ngạo té xỉu.

    Hắn dĩ nhiên đang suy nghĩ những chuyện này!

    Nhưng cẩn thận ngẫm lại, Vạn Ngạo càng ngày càng khiếp sợ, bạn cũ, bạn cũ, vì sao lại như vậy?

    - A...

    Lúc này, Trình Cung cùng Thanh Trúc Đạo Tôn tiến vào nơi sâu nhất trong rừng trúc, hai người ngồi xuống bên cạnh Thanh Tuyền cười nói:

    - Phỏng chừng lúc này đệ tử của ngươi đang suy đoán, phá gia chi tử Trình đại thiếu kia quá ngưu bức, không ngờ sư tôn cũng biết.

    Sao Sư tôn lại đối với hắn tốt như vậy, nhất định sẽ dọa bọn họ sợ.

    - Hai hài tử không tệ, năm đó người sáng lập Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh là hai vị lão hữu của ta, nhưng sau đó bọn hắn đều rời khỏi, nhờ ta chiếu cố bọn họ.

    Đáng tiếc thời gian ngươi biết ta cũng không nhiều, vì lẽ đó cuối cùng tìm hai đứa bé này, dự định cuối cùng giúp bọn họ một tay, nếu như có thể, ngươi giúp ta dạy dỗ bọn họ nhiều một chút, ta không hiểu giáo dục đệ tử lắm, Thanh Trúc ở đây cảm ơn.

    Trong mắt Thanh Trúc Đạo Tôn, lực lượng Trình Cung như thế nào đều không quan trọng.

    Chuyển thế sống lại cũng không trọng yếu, Trình Cung ở trong mắt hắn đều là trước sau như một, chính là năm đó vì luyện chế cho mình Tăng Thọ Đan nửa bước Tiên đan mà đi khắp Linh Sơn.

    Phải biết đan dược có thể làm cho Thanh Trúc Đạo Tôn kéo dài tuổi thọ, tuyệt đối không phải đan dược bình thường, lần kia đối với Trình Cung cũng là một lần khiêu chiến.

    Trình Cung hiểu rõ tính cách của Thanh Trúc Đạo Tôn, cho nên hắn vừa thấy Thanh Trúc Đạo Tôn mới có thể nói như vậy, giờ khắc này thấy Thanh Trúc Đạo Tôn giao phó như vậy hắn cũng không nói gì, khẽ gật đầu.

    Nhìn thấy Trình Cung gật đầu, Thanh Trúc Đạo Tôn cũng an lòng.

    - Thời gian của ta không nhiều, không nghĩ tới cuối cùng còn có thể gặp lại ngươi.

    Sau chuyện lần kia vô số người đều đang tìm ngươi, đến bây giờ cũng không ngừng lại.

    Nguyên bản đều nghĩ ngươi tìm một địa phương bí mật luyện hóa Hư Không Âm Dương đỉnh, không nghĩ tới ngươi lại chuyển thế đầu thai.

    Thanh Trúc Đạo Tôn rất có cảm khái nói.

    Mình chiếm được Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh, tự nhiên sẽ có một đám gia hỏa liều lĩnh đi tìm mình, chỉ tiếc bọn hắn làm sao cũng không ngờ rằng mình cũng bị tính toán, bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương Kiếp đánh giết.

    Cuối cùng tiến vào bên trong Cửu Châu đại địa.

    Bọn họ ở bên trong Linh Sơn tìm thế nào đi nữa, cũng không thể nào tìm thấy tăm hơi của mình.

    Mà trước đó thời điểm Trình Cung lại tự tay đánh giết Trình Lam, trợ giúp Trình Lam chuyển thế trọng sinh, thần niệm bị tổn thương rất lớn, nhưng cũng nhận được cảm ngộ xưa nay chưa từng có, điều này làm cho thần niệm của hắn suýt chút nữa đột phá lần thứ hai.

    Tuy rằng cuối cùng không thể đột phá, nhưng trong lúc vô tình cũng đạt đến một cảnh giới đặc thù, trong nháy mắt đó mơ hồ có cảm giác ngự trị toàn bộ Cửu Châu đại địa, muốn đạt đến trạng thái cực hạn kia.

    Điều kia nói rõ thần niệm của Trình Cung cũng tiếp cận trạng thái cực hạn của Cửu Châu đại địa, trong nháy mắt tiếp cận trình độ Thiên Tôn, chỉ là trong khoảnh khắc đó Trình Cung cảm giác được Thanh Trúc Đạo Tôn tồn tại, bởi vì bọn hắn lẫn nhau quá quen thuộc, Trình Cung nghĩ đến Nam Hoang có thể sẽ xảy ra vấn đề, nên liên lạc cùng Thanh Trúc Đạo Tôn một thoáng.

    Để Thanh Trúc Đạo Tôn mang theo Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy đến Nam Hoang, mà lúc khai chiến với Côn Bằng Thái tử hắn lại liên lạc cùng Thanh Trúc Đạo Tôn, mượn Thanh Trúc Đạo Tôn một khối Thanh Trúc lệnh bài, cũng cho Thanh Trúc Đạo Tôn âm thầm dựa theo hắn nói đi tới tinh cầu hoang vu kia bố trí một cạm bẩy to lớn.

    - Không cần nghĩ, ta cũng không có quyết đoán lớn như vậy, vì tránh né bọn họ mà chuyển thế trọng sinh tu luyện lại từ đầu, là hắn gây ra.

    Trình Cung chỉ chỉ lên trời.

    Thanh Trúc Đạo Tôn giờ mới hiểu được, ngay sau đó khẽ lắc đầu nói:

    - Không thể chạm vào, không thể chạm vào, Linh Sơn xuống dốc, Cửu Châu trầm luân, chiều hướng phát triển khó có thể thay đổi.

    - Ngươi a, chính là quá gàn bướng, vì lẽ đó trước đây mới không nguyện ý hàn huyên với ngươi.

    Ngươi tự nhận là nhìn thấu tất cả, lại không dám đi chống lại, đây chính là ngươi không bằng những lão gia hoả bất tử kia, cũng là nguyên nhân vì sao ngươi cùng một thời đại với bọn hắn nhưng vẫn không có thể đạt đến độ cao như bọn họ.

    Xưa nay Trình Cung không bao giờ khách khí cùng Thanh Trúc Đạo Tôn, có cái gì thì nói cái đó.

    - Vậy thì như thế nào, đại nạn buông xuống, cho dù nhóm người này cũng khó có thể thay đổi tất cả, đến tình trạng như bọn họ cũng không có cách nào bước ra bước cuối cùng, diệt vong chỉ là sớm muộn mà thôi.

    Trình Cung cười khổ nói:

    Chương 1282: Trưởng bối, vãn bối! (1)

    - Ngươi có thể không bi quan như thế hay không, nếu như chính ngươi cũng bỏ qua, vậy sao có thể đi tiếp, ngươi có nhớ hay không, năm đó ngươi cũng là như vậy, ta nói có thể luyện chế cho ngươi đan dược kéo dài tuổi thọ ngươi không tin, kết quả không phải ta đã luyện chế ra sao.

    - Trước khác nay khác, hiện tại không chỉ là đại nạn của ta buông xuống, ngay cả đám lão bất tử kia như vậy, không có biện pháp vãn hồi.

    Thanh Trúc Đạo Tôn khẽ lắc đầu, một bộ không thể làm gì, không thể cứu vãn.

    - Nói chuyện với ngươi chính là quá mệt mỏi, ngươi biết ban đầu vì sao ta lại bị đánh đến chuyển thế sống lại không?

    - Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh?

    Trình Cung khoát tay áo nói:

    - Không đúng, nói cho ngươi biết đi, ta luyện chế được Tiên đan, cho dù ngay cả đan kiếp lúc đó ta cũng chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn bị giết chết.

    - Tiên...

    Tiên đan...

    Thân thể Thanh Trúc Đạo Tôn vẫn âm u đầy tử khí, gàn bướng cũng ưỡn một cái, thần tình kịch biến, không dám tin tưởng nhìn Trình Cung:

    - Ngươi thật sự... luyện chế thành Tiên đan?

    Tiên đan a, đây chính là Tiên đan, lấy tình huống trước mắt của Linh Sơn, chỉ có thể xưng là hạ giới, không ngờ có người luyện chế ra Tiên đan.

    Tuy mười mấy vạn năm qua có vô số người thử nghiệm luyện chế Tiên đan, cũng có các tin đồn, nhưng vẫn thật không biết ai chân chính luyện chế ra.

    Mà bây giờ, chính mồm nghe được Trình Cung nói luyện chế ra Tiên đan, Thanh Trúc Đạo Tôn cũng không khỏi khiếp sợ.

    Nhìn thấy Thanh Trúc Đạo Tôn rốt cục như là người bình thường, Trình Cung mới cười nói:

    - Ngươi cho là ta cần lừa ngươi sao, nói chung nếu ngươi muốn chết còn phải hỏi qua ta, thuận tiện nói cho mấy lão bất tử kia một chút, nhưng chuyện này đừng có đối ngoại.

    Kể cả Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo, trong khoảng thời gian ngắn cũng đừng để bọn hắn tiến vào Linh Sơn, phòng ngừa có người từ trên người bọn hắn liên tưởng đến ta, cuối cùng từ ngươi tìm ra ta, hiện tại mấy người các ngươi biết một chút là được rồi.

    - Cũng tốt, vừa đúng lúc bọn hắn cũng muốn kế thừa Tứ phương lâu cùng Luyện khí sư liên minh, ta cũng không có thể mang bọn hắn theo trên người, vậy để bọn họ lại Cửu Châu đại địa học tập với ngươi một chút.

    Thanh Trúc Đạo Tôn gật đầu đồng ý, sau đó lại nhìn về phía Trình Cung, vẻ khiếp sợ trong mắt cũng chưa từng tiêu tán.

    Tiên đan a, đó cũng không phải là nói giỡn.

    - Ha ha...

    Nhìn thấy ánh mắt quái dị của Thanh Trúc Đạo Tôn nhìn mình, Trình Cung cười nói:

    - Đừng nhìn ta như vậy, cũng là vì các ngươi không để ý tới thế sự nên không biết, chuyện này không tính bí mật gì, năm đó ta luyện chế ra Tiên đan, toàn bộ Linh Sơn đều chấn động, bọn họ tìm ta ngoại trừ Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh ra, chỉ sợ cũng là có người muốn đánh chủ ý Tiên đan.

    Bất quá Tiên đan này cũng không phải là Tăng Thọ Đan, bằng không ta sẽ nói cho ngươi biết ở đâu.

    - Tiên đan chân chính cũng vô dụng, đại nạn buông xuống, không nên lãng phí.

    Thanh Trúc Đạo Tôn khoát tay áo.

    - Ta nói ngươi có thể nói chuyện đàng hoàng hay không, đại nạn buông xuống, đại nạn buông xuống, ta ngay cả chết một lần, chuyển thế đầu thai, ta cũng chưa nói loại lời nói này.

    Trình Cung thực sự là bị Thanh Trúc Đạo Tôn làm tức giận đến dở khóc dở cười.

    - Điều này nói rõ ngươi là người có đại khí vận, còn chúng ta...

    - Ngừng...

    Trình Cung bận rộn ngăn Thanh Trúc Đạo Tôn, bằng không hắn lại lảm nhảm như trước nữa rồi, Trình Cung giơ tay ngăn cản Thanh Trúc Đạo Tôn nói:

    - Ta không đề cập tới đại nạn buông xuống này nữa có được hay không.

    - Đương nhiên có thể, chỉ là không đề cập tới không có nghĩa là nó không tồn tại, thiên muốn vong, không thể phòng ngừa, ngươi ta không có lực đi chống lại.

    Trình Cung bị tức đến nở nụ cười, điều này làm cho hắn rơi vào hồi ức lần thứ hai, trước đây sở dĩ mình không muốn nói chuyện phiếm cùng Thanh Trúc Đạo Tôn cũng là bởi vì cái này, gia hoả này tuyệt đối là người chủ nghĩa bi quan, mỗi ngày đều là đại nạn buông xuống, thiên muốn vong,...

    Trình Cung cũng biết khẳng định Linh Sơn xảy ra vấn đề, những lão bất tử trên kia cảm thụ càng khắc sâu, nhưng những lão bất tử bọn họ đang không ngừng nỗ lực, giãy dụa.

    Về phần Trình Cung, trước đây hắn không có đi nghĩ nhiều như thế, bởi vì hắn một lòng một dạ ở trên luyện đan.

    Đời này đã trải qua rất nhiều chuyện, lại từ Càn Khôn Đan Tông, Đông Phương Kim Đan cùng với rất nhiều manh mối phát hiện Tiên đan không thể luyện, trong đó ẩn chứa rất nhiều những tin tức khác, trong lòng hắn đã âm thầm có một ý nghĩ.

    - Thiên, thiên tính là thứ gì, ngươi xem đi, đời này ta nhất định sẽ chọc thủng thiên, ta ngược lại muốn nhìn người dám âm bản đại thiếu đến cùng là ai, coi như hắn là Tiên, ta cũng làm cho hắn trả giá thật nhiều.

    Tiên đan không thể luyện, còn ngươi tự nhận là cảm ngộ thiên địa đại đạo, cho rằng Linh Sơn chắc chắn sẽ từ từ diệt vong, đều là cái rắm.

    Mệnh của ta thuộc về ta chứ không thuộc về ông trời, không bao lâu, ta sẽ làm được tất cả như lời ta nói.

    Trình Cung dần dần thu liễm nụ cười, thần tình trở nên vô cùng kiên định.

    - Thiên muốn vong, nhân lực khó có thể...

    - Coi như ta sợ ngươi rồi, ngươi đừng nói cái này nữa được không, ta còn có chuyện muốn nhờ ngươi đi làm.

    Sau khi ngươi trở lại Linh Sơn giúp ta lưu ý người này một chút, người này cũng tiến vào Linh Sơn, đó là ông ngoại của ta Lô Quân Hạo, người của Thiên Cung thần điện, giúp ta nhìn chằm chằm một chút, đừng để xảy ra chuyện gì.

    Trình Cung thật sự là sợ Thanh Trúc Đạo Tôn, nhận thức với hắn cũng không phải là một ngày hai ngày, vốn cho là đời này gặp lại cũng sẽ có chút bất đồng với kiếp trước.

    Kết quả phát hiện vẫn là một dạng, Trình Cung thẳng thắn như đời trước, trực tiếp có cái gì thì nói cái đó cùng Thanh Trúc Đạo Tôn, căn bản không cho hắn đi nói.

    - Mặt khác ngươi giúp ta điều tra một chút, ở bên trong điển tịch của Linh Sơn, đã từng có người nào hoặc là thế lực nào có cơ hội luyện chế ra Tiên đan, tình huống của bọn họ thế nào.

    - Được, ta sẽ giúp ngươi nhìn chằm chằm, đại nạn của ta sắp buông xuống, có thể giúp các ngươi làm chút chuyện cũng tốt.

    Thanh Trúc Đạo Tôn gật đầu đáp ứng.

    Dựa vào, Trình Cung thật có xúc động muốn lao tới đánh Thanh Trúc Đạo Tôn, hiện tại phát hiện nói chuyện với hắn thật là một sai lầm a, gia hoả này không hề có một chút biến hóa so với trước.

    Nếu như đổi thành mấy người khác, nhìn thấy mình sống lại nhất định sẽ trêu chọc một phen, hoặc là ôm nhau cười to, sau đó là tâm tình những chuyện đã xảy ra ở thời điểm kia.

    Bất quá Trình Cung quen biết quái nhân cũng nhiều, đến cảnh giới lúc trước của hắn, người có thể vào mắt hắn cũng thật không có mấy cái.

    - Còn nữa, nhìn chằm chằm U Minh tuyệt vực Côn Bằng Đại Đế cùng phương diện yêu tộc có động tĩnh gì một chút.

    Có chuyện gì ngươi có thể thông qua Tứ phương lâu cho ta biết.

    Chương 1283: Trưởng bối, vãn bối! (2)

    - Cái này không thành vấn đề, nếu như ngươi thực sự lo lắng, vậy nhân lúc đại nạn của ta còn chưa có buông xuống lấy yêu tộc mấy miếng thịt, không được ta liền đi giết Côn Bằng kia.

    Coi như lão già Yêu Tôn kia nổi giận, nhiều nhất ta liều mạng với hắn một phen, dù sao thì đại nạn buông xuống...

    - Dừng, dừng, dừng lại!

    Đầu tiên ta nói cái gì ngươi đi làm cái đó, sau đó có chuyện gì ngươi đi tìm những lão bất tử kia thương lượng, bên Côn Bằng Đại Đế ngươi cũng không cần động thủ.

    Trình Cung cảm giác đầu mình sắp nổ, chỉ có năm đó mình nhận thức loại tồn tại thượng hạng này mới có thể làm cho hắn như vậy, ngươi lại không thể làm gì với hắn.

    - Hảo.

    Ta sẽ đi tìm những lão bất tử kia.

    - Như vậy đi, bây giờ ngươi trở về Linh Sơn, bên ông ngoại ta sợ yêu tộc sẽ có động tác.

    Đặc biệt là Côn Bằng Đại Đế.

    Chuyện nên nói cũng đã nói xong, Trình Cung phát hiện thực sự không có biện pháp hàn huyên nữa, thẳng thắn để Thanh Trúc Đạo Tôn mau trở về.

    Trên thực tế đây chỉ là một cái phân thân của Thanh Trúc Đạo Tôn, có trở về hay không cũng không ảnh hưởng những chuyện khác.

    - Kỳ thực coi như phân thân, ở lại thời gian dài trên Cửu Châu đại địa cũng không dễ.

    Như vậy sẽ làm tuổi thọ bị ảnh hưởng.

    Đương nhiên, sau đó Trình Cung lại bổ sung một câu, hắn nói câu này là lời nói thật.

    - Ừm, đại nạn của ta sắp buông xuống, xác thực không thích hợp ở lại nơi này, hai người các ngươi cũng tiến vào đi.

    Thanh Trúc Đạo Tôn nói xong khoát tay một cái, nguyên bản Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo đứng bên ngoài đã xuất hiện ở bên cạnh Trình Cung cùng Thanh Trúc Đạo Tôn.

    Tuy giờ khắc này phân thân của Thanh Trúc Đạo Tôn cũng bảo trì lực lượng ở trình độ nửa bước Thiên Tôn, là cực hạn của Cửu Châu đại địa.

    Nhưng nhất cử nhất động của hắn hiển nhiên không phải là Lô Quân Hạo có khả năng so sánh.

    - Bái kiến sư tôn.

    Hiển nhiên Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo đã sớm quen loại chuyện này, phản ứng rất nhanh lập tức thi lễ.

    - Chào sư thúc các ngươi đi, sau này có cái gì không hiểu thì hỏi sư thúc các ngươi, hắn dạy đồ đệ tốt hơn ta, hắn nói chính là lời ta nói.

    Sau này học nhiều với sư thúc các ngươi một ít.

    Đại nạn của ta sắp buông xuống, sau này các ngươi có khó khăn gì liền tìm sư thúc.

    - A...

    Thiết Thiên Chuy há to mồm.

    Khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn sư phụ của mình, lại nhìn về phía Trình Cung, không nghe lầm chứ.

    Sư...

    Sư thúc...

    Vạn Ngạo cũng không dám tin tưởng, trước đó thái độ của Thanh Trúc Đạo Tôn đối với Trình Cung bọn họ cũng đã cảm giác được khiếp sợ cực kỳ, bởi vì coi như hết thảy người của các thế lực lớn trên Cửu Châu đại địa tới, sư tôn cũng sẽ không liếc bọn hắn một cái, sao Trình Cung này lại được như vậy, lẽ nào hắn nhận thức sư tôn?

    Vừa nãy Vạn Ngạo còn đang suy nghĩ, sau đó nghĩ đến biểu hiện của Trình Cung trong tư liệu, hình như Trình Cung có một sư phụ rất thần bí, lẽ nào là bởi vì sư phụ hắn quen biết cùng sư tôn?

    Rất có thể, hắn cũng chỉ có thể nghĩ tới phương diện này.

    Nhưng một khắc này hắn phát hiện tất cả những gì mình nghĩ tới đều sai rồi, sư thúc, dĩ nhiên mình cùng Thiết Thiên Chuy phải gọi hắn là sư thúc, nói như vậy bản thân hắn cùng sư tôn là một bối phận, ngang hàng luận giao, điều này sao có thể?

    Sư tôn là nhân vật tồn tại từ thời đại viễn cổ, làm sao có khả năng biết... còn ngang hàng luận giao. với hắn...

    Rối loạn, đều rối loạn.

    Còn nói có khó khăn tìm hắn, thân phận của hai người Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo đều không kém Trình Cung, nói đến phương diện khác còn cao hơn một ít, muốn nói tìm cũng là Trình Cung tìm bọn hắn a.

    Hai người đều hoài nghi mình nghe lầm, hoặc đây là sư tôn đang nói đùa, nhưng sự thực rõ ràng không phải như vậy.

    Thanh Trúc Đạo Tôn nói ra, tuyệt đối sẽ không nói giỡn, đặc biệt là với đồ đệ như bọn hắn.

    - Thiết Thiên Chuy gặp gỡ...

    Sư...

    Sư thúc!

    Thiết Thiên Chuy gãi đầu, sau đó vẫn cung kính thi lễ.

    - Sư thúc!

    Vạn Ngạo cũng thi lễ theo, miệng hơi mở ra, nhưng âm thanh không lớn, có lẽ chỉ có hắn mới nghe được.

    - Chỉ một lần này, lần sau lại dám hoài nghi sư phụ, các ngươi nên làm gì thì đi làm cái đó, đại nạn của ta sắp buông xuống, cũng chỉ có thể quan tâm các ngươi lần này, lại đây gặp gỡ sư thúc các ngươi.

    Thanh Trúc Đạo Tôn là người rất gàn bướng, phương diện này lại càng coi trọng.

    Trước đây thu qua đồ đệ, nhưng đều đã chết đi, vốn là hắn không muốn thu đệ tử nữa, nhưng Tứ phương lâu cùng Luyện khí sư liên minh đều là lão hữu năm đó sáng tạo, nhận uỷ thác chăm nom, cuối cùng vẫn quyết định nhận hai người này.

    Hai người này chần chờ, đặc biệt là âm thanh của Vạn Ngạo rất nhỏ, lập tức âm thanh của Thanh Trúc Đạo Tôn trở nên cực kỳ cô hàn, giờ khắc này Thanh Trúc Đạo Tôn làm cho người ta có một cảm giác không rét mà run, cho dù là Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy cũng là lần đầu tiên cảm nhận được.

    Hai người bọn họ quá rõ ràng sư tôn của mình, đây là nổi giận thực sự, nổi giận chưa từng có.

    Sư tôn chiếu cố Tứ phương lâu cùng Luyện khí sư liên minh vô số năm, cuối cùng ngoại lệ thu hai người bọn họ làm đồ đệ, ân tình này còn lớn hơn trời, hơn nữa ân sư như cha.

    - Rầm...

    Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo đồng thời quỳ xuống:

    - Xin sư tôn bớt giận, xin sư tôn bớt giận.

    Phản ứng của hai người kỳ thực cũng coi như bình thường, Trình Cung vừa muốn mở miệng, nhưng nhìn thấy Thanh Trúc Đạo Tôn nhìn về phía hắn lắc lắc đầu, bình thường đều là Trình Cung ngăn Thanh Trúc Đạo Tôn nói chuyện, nhưng lần này lại là Thanh Trúc Đạo Tôn ngăn Trình Cung.

    Trình Cung bất đắc dĩ, chỉ có thể không nói cái gì nữa, đây chính là cố chấp cùng ngạo khí của Thanh Trúc Đạo Tôn phát ra từ trong xương, đó là một loại cố chấp cùng ngông nghênh khiến cho người ta mặc dù không thích nhưng cũng kính nể.

    - Sư phụ đã nói với các ngươi, chẳng lẽ còn cần các ngươi khảo chứng, hoài nghi sao?

    Sư thúc ngươi như thế nào, là các ngươi có khả năng lý giải sao?

    Nếu như đặt ở trước đây, chỉ là điểm này ta liền phạt các ngươi khổ tu trăm năm...

    Giờ khắc này Trình Cung không mở miệng không được khuyên nhủ:

    - Quên đi, người không biết không có tội, bọn họ cũng là nhất thời không có thích ứng.

    Nếu như thật cho bọn họ ở trước mặt người khác gọi ta là sư thúc, bây giờ ta sẽ có phiền phức, trong lòng bọn hắn rõ ràng là được, sau này gọi ta là đại thiếu là được rồi.

    - Sư tôn bớt giận, Vạn Ngạo bái kiến sư thúc.

    Giờ khắc này trong lòng Vạn Ngạo chỉ có khiếp sợ, nếu như chỉ là quan hệ ở bề ngoài, sư tôn không thể nào coi trọng như vậy.

    Cái này cần bao nhiêu thân cận cùng quan hệ mới có thể làm cho sư tôn như vậy, điều này nói rõ ở trong lòng sư tôn, Trình Cung tuyệt đối là đồng nhất bối phận, bạn tốt chí thân với hắn, bằng không không thể nào coi trọng như vậy.

    Phải biết rằng, ở bất kỳ địa phương nào, có chút quan hệ nhìn như không có vấn đề, mọi người mặc kệ tuổi tác lớn nhỏ, chỉ cần thân phận, lực lượng không kém nhiều là có thể ngang hàng nói chuyện.

    Chương 1284: Không nên mô phỏng theo. (1)

    Nhưng đó là bởi vì lẫn nhau không có quan hệ trực tiếp, nếu như có quan hệ trực tiếp ngược lại sẽ rất chú trọng, đặc biệt là người như Thanh Trúc Đạo Tôn, càng thêm coi trọng cái này.

    - Bái kiến sư thúc, sư tôn không nên tức giận, sau này chúng ta tuyệt đối không dám hoài nghi sư thúc là sư thúc.

    Thiết Thiên Chuy cũng vội vàng nói, thi lễ với Trình Cung lần thứ hai.

    Mặc dù lời này của Thiết Thiên Chuy có chút nhiễu, thế nhưng cũng nói rất thành khẩn, Thanh Trúc Đạo Tôn lưu ý chuyện này như vậy, bọn họ sao dám đi khinh thị nữa.

    Nếu như khinh thị nữa, cái kia chính là không tôn sư trọng đạo, này có thể to lắm.

    - Người khác có thể, bọn họ không được.

    Nếu như hiện tại ngươi sợ thân phận của bọn họ sẽ tạo thành ảnh hưởng gì, vậy ta sẽ nói cùng Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, để cho bọn hắn tuyển người khác, nhưng bối phận không thể loạn.

    Thanh Trúc Đạo Tôn ở phương diện này rất cố chấp, rất kiên trì.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy vừa nghe sắc mặt đều khẽ biến, bọn họ cũng không phải bởi vì Thanh Trúc Đạo Tôn nói để Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh tuyển người khác mà lo lắng, bởi vì hai người bọn họ đi theo Thanh Trúc Đạo Tôn ở Linh Sơn, cộng với tính cách, đối với cái này cũng không quá lưu ý.

    Bọn họ chân chính lưu ý chính là, từ đó có thể biết địa vị của Trình Cung ở trong lòng Thanh Trúc Đạo Tôn.

    Tuy rằng kêu một tiếng sư thúc, nhưng rõ ràng cho thấy để bọn hắn lấy lễ thầy trò đối đãi.

    Hiện tại bọn họ triệt để mơ hồ, rốt cuộc Trình Cung này là ai a!

    Hiện tại rốt cục Vạn Ngạo có thể khẳng định, Thanh Trúc Đạo Tôn để bọn hắn đi tham gia chiến đấu Nam Chiêm Bộ Châu, thậm chí mượn danh nghĩa Tứ phương lâu đánh cược, thậm chí cuối cùng tự mình ra tay đều không phải ngẫu nhiên.

    Người có thể làm cho sư tôn như thế, làm sao cũng nên là Đạo Tôn sống mấy vạn năm chứ?

    Nhưng Trình Cung trước mắt này, hình như mới vừa quật khởi ở Cửu Châu đại địa cũng không mấy năm a, làm sao có giao tình cùng sư tôn, hơn nữa ngang hàng luận giao, thậm chí sư tôn đối với hắn cũng đầy đủ tôn sùng, cái kia nói gần nói xa thật giống như sư tôn cũng không bằng hắn, điều này cũng khó mà tin nổi, quá vô nghĩa đi.

    - Được rồi, được rồi, ngươi ngoan cố đến mức làm ta sợ.

    Như vậy được rồi, sau này bọn họ thấy ta lấy lễ vãn bối, cụ thể xưng hô cái gì ta quyết định, ngươi cũng đừng quản, ngươi không phải nói giao bọn họ cho ta sao, tốt rồi, tốt rồi, ngươi mau về Linh Sơn đi, đừng cả ngày đại nạn buông xuống, đại nạn buông xuống, bất luận là ngươi hay là lão bất tử, còn có mấy lão già kia, có ta ở đây, coi như trời muốn thu các ngươi cũng không được.

    Trình Cung khoát tay, để Thanh Trúc Đạo Tôn mau rời khỏi.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy ở một bên xem như là được kiến thức, còn có người dám nói với sư tôn như thế.

    Thanh Trúc Đạo Tôn là tồn tại cỡ nào, xưa nay bọn họ chưa thấy có người nào dám nói như thế với sư tôn.

    Đây tuyệt đối là lần đầu, trọng yếu nhất là Thanh Trúc Đạo Tôn vẫn rất nghe lời, Trình Cung nói cái gì hắn chỉ là gật đầu đáp ứng.

    - Đi theo sư thúc các ngươi cho tốt, có cái gì không hiểu hãy thỉnh giáo cùng hắn, hắn bảo các ngươi làm cái gì thì làm cái đó, không được có bất kỳ hoài nghi, không được có bất kỳ chần chờ.

    Đại nạn của sư phụ sắp buông xuống, hơn nữa không hiểu giáo dục các ngươi, nếu như ta giáo dục, các ngươi nhiều nhất cũng chỉ đạt đến Thiên Tôn, nếu như mình có cơ duyên có thể đụng chạm đến cảnh giới Đạo Tôn, nhưng mà chỉ có thể dừng lại đến đó.

    Chung thân không thể nào siêu việt thành tựu của sư phụ, nhưng đi theo bên người sư thúc các ngươi lại không như thế, nói dễ hiểu một chút chính là, các ngươi có cơ hội siêu việt cả ta.

    Thanh Trúc Đạo Tôn nói xong, người cũng đã biến mất, giống như là xưa nay chưa từng tồn tại trên thế giới này.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy thi lễ như trước, chỉ là trong lòng sớm nổi lên sóng to gió lớn, khó có thể bình tĩnh.

    Sư phụ nói lời này... lời này cũng quá khủng bố đi, theo hắn?

    Hắn coi như lợi hại hơn chúng ta, cũng chỉ là lợi hại hơn một chút mà thôi, hình như hắn mới là Thiên Anh đỉnh phong mà thôi.

    - Ta xem như là sợ sư tôn các ngươi rồi, tuyệt đối là người chủ nghĩa bi quan.

    Trình Cung đứng dậy, nhìn thấy hai người Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy vẫn quỳ ở đó, hắn ngoắc ngoắc tay:

    - Tất cả đứng lên đi, tôn kính không phải quỳ mà ra, giống như ngưu bức không phải thổi ra mà có vậy, ta còn muốn ở Trung Châu vài ngày, mấy ngày này liền thuận tiện mang các ngươi theo, sau đó các ngươi chậm rãi tiêu hóa, nếu có vấn đề gì lại đi tìm ta, đi thôi, sản vật Trung Đô phong phú đứng đầu Cửu Châu, lần này tới ta còn phải hảo hảo đi dạo một vòng, chọn mua một nhóm dược liệu.

    - Vâng, sư thúc.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy đáp ứng, tuy Trình Cung nói như vậy, nhưng hai người cũng không dám có thêm chút phóng túng nào, dù cho phân thân của Thanh Trúc Đạo Tôn đã về Linh Sơn cũng không dám.

    - A!

    Trình Cung cười khổ, có một câu nói đúng là nói không sai, sư phụ thế nào thì đồ đệ như thế đó, chí ít trong xương chịu ảnh hưởng rất lớn, đồ chơi này thời gian dài có thể thật sự cắm rễ.

    Nhưng có vài thứ cũng không phải là thích hợp mỗi người.

    - Một người một quy củ, nếu sư tôn các ngươi cho các ngươi theo ta, vậy phải nghe theo quy củ của ta.

    Lúc không có người các ngươi muốn gọi sao tùy tiện, khi có người thì xưng hô đại thiếu là được, nhớ lấy, quy củ là chết.

    Người là sống.

    Sư tôn các ngươi là ngông nghênh đã định, hắn thế nào cũng không có chuyện gì, các ngươi không có chuyện gì đừng đi mô phỏng theo, còn nữa, Thiết Thiên Chuy ngươi đang suy nghĩ gì đấy?

    Trình Cung nói với bọn hắn, đột nhiên phát hiện Thiết Thiên Chuy đang suy tư.

    - Thiệt thòi, vốn là em rể, lúc này đã biến thành sư thúc...

    A...

    Đầu óc Thiết Thiên Chuy nhiều lần cân nhắc chuyện này.

    Đột nhiên Trình Cung tra hỏi hắn trực tiếp nói đi ra, sau khi nói xong mới phát hiện không đúng.

    - Sư...

    Sư thúc...

    Ta vừa nãy...

    Cái kia...

    Thiết Thiên Chuy gãi đầu, khẩn trương không biết nên giải thích thế nào.

    - Ha ha...

    Ngươi có tiền đồ hơn hắn.

    Đi thôi.

    Trình Cung cười nện Thiết Thiên Chuy một cái, trực tiếp xé rách hư không chạy về Trung Đô.

    Bởi vì thời điểm đi tới Trình Cung đã chuẩn bị, thần niệm tập trung vào một phương vị, vì lẽ đó trở lại có thể trực tiếp xé rách không gian, hơn nữa hắn có thể sử dụng thần niệm mạnh mẽ xé rách không gian, còn làm cho không gian kia không có hợp lại, để cho Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy cũng có thể đuổi tới.

    Ngón này giống như lúc trước Lô Quân Hạo mang theo Trình Cung xé rách không gian vậy, hiệu quả rất tiếp cận cánh cửa không gian.

    Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy sửng sốt một chút, sau đó vội vàng theo tới.

    Mô phỏng theo, mình là mô phỏng theo sao?

    Chương 1285: Không nên mô phỏng theo. (2)

    Giờ khắc này ở Trung Đô phồn hoa, trên một lối đi chuyên môn buôn bán đan dược, dược liệu, hai người Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy đi theo ở phía sau Trình Cung.

    Trong lòng Vạn Ngạo vẫn hồi tưởng lại câu nói vừa nãy kia của Trình Cung.

    Ảnh hưởng của Thanh Trúc Đạo Tôn đối với Vạn Ngạo quá lớn, bất tri bất giác hắn đã mô phỏng theo Thanh Trúc Đạo Tôn, ngay cả Vạn Ngạo trước đây cũng không phát hiện chuyện này.

    Hơn nữa nói như vậy, đồ đệ mô phỏng theo sư phụ cũng rất bình thường, như vậy tiền kỳ có vẻ học tập rất nhanh, nhưng đến cuối cùng sẽ hiện ra một vài vấn đề.

    Những vấn đề này càng đến hậu kỳ càng nghiêm trọng, mà giờ khắc này Vạn Ngạo đã đến lúc nhất định phải sửa lại những vấn đề này, bằng không sau này đại đạo của hắn sẽ càng chạy càng hẹp.

    Người có thể đạt đến độ cao nhất định, đến cuối cùng không thể mô phỏng theo người khác, nhất định phải có đại đạo của riêng mình mới được.

    Loại lời nói này ai cũng sẽ nói, cũng đều nghe nói qua, nhưng có thể làm được lại không có mấy người.

    Có chút ảnh hưởng là sờ không tới, xem không được.

    Trung Đô cực kỳ phồn hoa, địa phương buôn bán dược liệu, đan dược càng to lớn, hơn nữa một ít địa phương có thực lực càng là như tiên sơn Thánh địa vậy, trên đường phố xa hoa, bất quá là bán hàng rong, hay là Đại Thương gia chân chính đều là ở trên bầu trời, thậm chí trên chín tầng trời.

    Trên nhìn ngắm vũ trụ, tinh không, dưới nhìn xuống mấy chục ngàn dặm đại địa chung quanh, đương nhiên, nơi như thế này cũng chỉ có cảnh giới Thiên Anh trở lên mới có thể ra vào.

    Coi như buôn bán dược liệu,đan dược bình thường nhất phía dưới, cũng không có tư nhân, toàn bộ đều là một ít tổ chức, có thể những tổ chức này ở Trung Châu chỉ là một ít tầng dưới chót rất nhỏ, nhưng tùy tiện một tiểu thế lực nào đi ra ngoài, cũng đều là cự phách một phương.

    Bởi vì buôn bán dược liệu đều là lấy bóng người làm chủ, có thể thấy được cho dù là một ít tiểu thế lực cũng đều rất mạnh.

    - Vạn Ngạo, ngươi đi mua Lan Tâm Thảo ngàn năm kia cho ta.

    Thời điểm Vạn Ngạo vẫn rơi vào trầm tư, đột nhiên nghe được Trình Cung gọi hắn.

    - Ồ... tốt...

    Vâng!

    Bởi vì Vạn Ngạo đang trầm tư lời nói trước đó của Trình Cung, hơi kinh ngạc một thoáng, vội vàng đáp ứng bước nhanh đi tới một quầy hàng.

    - Vị công tử này muốn mua thú gì, chúng ta cái gì cần có đều có, chỉ cần ngài có tiền, muốn cái gì cũng có thể...

    Vừa nhìn thấy Vạn Ngạo đi tới, hơn nữa lấy kinh nghiệm của những người buôn bán này, vừa nhìn thấy Vạn Ngạo là biết không phải người hiểu được trả giá mặc cả, lập tức mặt mày hớn hở nói.

    - Nói nhiều làm cái gì, những Lan Tâm Thảo này ta đều muốn, đùng!

    Vạn Ngạo nói xong, trực tiếp ném ra một khối Nguyên Đan lệnh của Tứ phương lâu, loại Nguyên Đan lệnh này ở Cửu Châu đại địa cũng có không ít, nhưng đều là cao tầng mới có thể dùng, ở Trung Châu thì tương đối thông dụng một ít.

    Là Tứ phương lâu luyện chế ra, tương đương với ngân phiếu thế tục, chỉ là cái này có thể không ngừng thay đổi, chỉ cần một phương cho phép dùng thần niệm điều khiển, là có thể chuyển số Thuần Nguyên đan nhất định vào Nguyên Đan lệnh của đối phương.

    Lão bản kia đã biết đây là một con dê béo, nhưng không nghĩ tới con dê béo này đã phì đến loại trình độ này, ngay cả giá cả cũng không hỏi trực tiếp ném Nguyên Đan lệnh ra.

    Không đúng, hình như Nguyên Đan lệnh này có chút bất đồng, sao bên trên còn có mấy tiêu chí khác, tại sao mình chưa từng thấy?

    - Vị công tử này, những Lan Tâm Thảo ngàn năm này có một ít đặc biệt, giá cả cũng tương đối cao...

    Vạn Ngạo đang cân nhắc chuyện khác, nào có tâm tư nghe hắn phí lời, khẽ cau mày:

    - Phí lời, chuyển.

    - Được, năm vạn sáu ngàn Thuần Nguyên đan, người xem được chưa.

    Người kia vừa nghe lập tức đại hỷ, có người nguyện ý bị mổ thịt hắn đương nhiên sẽ không buông tha.

    Năm vạn sáu ngàn Thuần Nguyên đan đối với Vạn Ngạo mà nói chỉ là một con số, lệnh bài này của hắn cũng không phải Nguyên Đan lệnh gì đó, mà là Nguyên Tinh lệnh có thể thông hành Linh Sơn, bất luận Nguyên Đan hay là Nguyên Tinh, lệnh bài này đều có thể vô hạn lấy ra phần lớn tài nguyên của Tứ phương lâu, đây đã là đãi ngộ của lâu chủ Tứ phương lâu.

    - Sư thúc, đây là ngàn năm Lan Tâm Thảo ngài muốn, kỳ thực... nếu như ngài cần dược liệu gì, chỉ cần liệt kê ra, ta sẽ thu mua giúp ngài, không cần ngài tự mình đi chọn.

    Coi như Cửu Châu đại địa không có, chúng ta cũng sẽ để Tứ phương lâu trong Linh Sơn tìm kiếm, nhất định tận lực thỏa mãn nhu cầu của ngài.

    Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh là chỗ dựa to lớn nhất, ân sư Thanh Trúc Đạo Tôn của hai người bọn họ cũng nói như vậy, đối với thái độ kia của Trình Cung, trong lòng bọn hắn lại có thêm sai biệt, hoài nghi cũng không dám có chút bất kính.

    - Những Lan Tâm Thảo này chỉ là Lan Tâm Thảo ngàn năm, mỗi cái cây nhiều nhất là nửa viên Thuần Nguyên đan, những thứ này tuy có không ít, nhưng mà giá trị chỉ khoảng ba bốn ngàn Thuần Nguyên đan, nếu để cho đối phương có chút lợi nhuận cũng chỉ là năm sáu ngàn, mới vừa rồi ngươi bị người hãm hại năm vạn Thuần Nguyên đan.

    Trình Cung không có đi để ý tới Vạn Ngạo, chỉ vào Lan Tâm Thảo ngàn năm trong tay Vạn Ngạo nói.

    Bị hãm hại năm vạn Thuần Nguyên đan, Vạn Ngạo vừa nghe cũng sững sờ, hắn căn bản không biết giá cả những đồ vật này, không nghĩ tới sẽ như vậy.

    Chỉ là năm vạn Thuần Nguyên đan đối với hắn mà nói thực sự không tính là con số gì, giống như một viên Thuần Nguyên đan trong mắt của Thiên Anh vậy.

    - Có phải ngươi cảm giác năm vạn Thuần Nguyên đan không tính là cái gì, nhưng ngươi thay góc độ ngẫm lại.

    Nói như vậy, những đồ vật này giá trị bốn ngàn Thuần Nguyên đan, nếu như hắn bán ra năm sáu ngàn là tính toán bình thường, nếu như bán được bảy ngàn bọn họ sẽ cho rằng gặp phải dê béo.

    Nếu như bán được mười vạn trở lên bọn họ sẽ cho rằng gặp phải kẻ coi tiền như rác, nếu như bán được khoảng chừng trên hai vạn bọn hắn sẽ hạnh phúc điên rồi, bởi vì đây cũng là ngốc ngốc ngàn năm khó gặp, ba vạn thì chuyện này sẽ truyền khắp mấy trăm dặm chung quanh, rất nhanh đều sẽ biết nơi này xuất hiện một tên ngu ngốc, nếu có thể bán được năm vạn, chúc mừng ngươi, ngươi sẽ nổi danh ở Trung Đô.

    Trình Cung rất chăm chú nói:

    - Cho nên nói, đây không phải là chuyện năm vạn Thuần Nguyên đan, nếu như dược liệu vừa nãy giá trị là mười ngàn vạn Thuần Nguyên đan, ngươi bỏ ra ba mươi ngàn vạn mua, người khác chỉ cho rằng nó quý giá, dù cho dùng nhiều hơn năm mươi ngàn vạn cũng chỉ có thể nói ngươi có thế lực, có tiền.

    Nhưng đồ vật giá trị chỉ có ba bốn ngàn Thuần Nguyên đan, ngươi tốn hơn năm vạn Thuần Nguyên đan mua...

    Chà chà...

    Lời này của Trình Cung cũng không có truyền âm, bọn họ đang ở đó trước mặt người bán hàng rong, lúc này tên bán hàng rong kia đang mừng rỡ không thôi, mấy vạn Thuần Nguyên đan đối với bọn hắn mà nói chính là con số lớn.

    Chương 1286: Mặc cả. (1)

    Nói như vậy cũng không phải là kiếm không tới, nhưng đúng như Trình Cung nói, đồ vật bán tiện nghi như vậy, lợi nhuận tiếp cận hai mươi lần, tuyệt đối là một cảm giác khác.

    Nhưng sau một khắc nghe được Trình Cung trực tiếp nói ra như vậy, sắc mặt người này biến đổi.

    Thế nhưng sau đó cười gằn, khinh bỉ nhìn thoáng qua Trình Cung, nhất định là người gia tộc lớn nào đó giáo dục công tử chưa từng va chạm xã hội, không ngờ dùng loại phương pháp này, nhưng Trung Đô cũng không giống những chỗ khác.

    Tất cả nơi này đều có quy tắc, loại chuyện buôn bán này ngươi đồng ta ý, mình nói giá cả sáng tỏ hắn đồng ý, nhìn bọn hắn còn có thể làm gì được mình.

    Các ngươi nguyện ý bỏ ra năm vạn Thuần Nguyên đan mua giáo huấn cho tên kia là chuyện của các ngươi...

    - Oanh...

    Vạn Ngạo là ai, đã định là lâu chủ của Tứ phương lâu, đệ tử Thanh Trúc Đạo Tôn, vừa nghe lời này của Trình Cung, trong nháy mắt sát khí ngút trời.

    Lực lượng cảnh giới Thuần Dương, kiếm khí Thanh Trúc ngạo kiếm quyết phóng lên trời, trong lúc ầm ầm đó xông lên tận chín tầng trời.

    Bởi vì Trình Cung nói như thế, trong lòng hắn cũng hỏa lên, loại chuyện này phóng tới trên người ai cũng nhịn không được a.

    Trọng yếu nhất là, Trình Cung là đang gây sự.

    - Rầm...

    Tên lão bản kia sợ đến hai chân mềm nhũn, ở dưới uy áp cường đại của Vạn Ngạo, cả người đều tê liệt nằm trên mặt đất.

    Trời...

    Trời ạ, đây là nhân vật gì, một bước lên trời, Thiên Anh...

    Không, Thiên Anh cũng đã gặp, không có đáng sợ như vậy...

    Chẳng lẽ là...

    Thuần...

    Thuần Dương...

    Mẹ của ta a, người này không giống như là lão quái vạn năm, tại sao có thể là cảnh giới Thuần Dương, hơn nữa ngươi là Thuần Dương thì làm sao sẽ bị người nói như vậy, làm sao lại tới mua những thứ này, Trung Châu có quy tắc, nhưng những quy củ này là sáu thế lực lớn đồng thời định ra, nói trắng ra là áp chế một ít người tu chân phổ thông, nếu như có thể đạt đến cảnh giới Thuần Dương, chỉ cần không loạn, coi như giết hắn một vài người cũng không ai vì cái này đi trêu chọc một Thuần Dương.

    Nhưng đối với bọn hắn mà nói, tỷ lệ nhìn thấy Thuần Dương, hầu như cùng mỗi ngày bị thiên kiếp đánh cũng không kém nhiều.

    Hơn nữa Thái Tôn này cũng là chạy chân, bị người trẻ tuổi kia kêu đến hét đi, còn nói chuyện như vậy, gây xích mích như vậy...

    Tên lão bản này cũng sắp phát khóc, này rốt cuộc là ai a, các ngươi muốn làm gì.

    Này không phải chơi ta sao, ta chỉ là một tu sĩ Nhân Anh kỳ nho nhỏ, còn có vợ nhỏ con thơ... không, vợ trẻ con thơ...

    Còn nữa, Thuần Dương còn cần rèn luyện cái lông a, trực tiếp đứng ở đỉnh cao nhất của Cửu Châu đại địa, giờ khắc này tên lão bản này đã nghĩ kỹ, nếu như có thể giữ được tính mạng, hắn lập tức tìm tới một quốc gia thế tục hẻo lánh làm lục địa thần tiên cao cao tại thượng, cũng không tiếp tục ở lại nơi này, không có lý tưởng, còn quá kinh khủng.

    Vạn Ngạo giận tên lão bản kia, nhưng còn không đến mức mất đi lý tính, sau đó hắn quay đầu không rõ nhìn về phía Trình Cung, không biết vị sư thúc này đến cùng có ý gì, đùa bỡn mình sao?

    Là bởi vì trước đó mình không đủ tôn kính, sư thúc cố ý đùa bỡn mình.

    - Ngươi xem, ngươi bạo phát chí ít kinh động mấy chục dặm chung quanh, chúng ta không thể ở lại địa phương này, chuyển sang nơi khác đi.

    Ngươi a, vốn đã không giống sư phụ ngươi, nếu sư tôn ngươi gặp phải loại chuyện này tuyệt đối chỉ có thể nga một tiếng coi như xong, nhưng ngươi thì không thể nhẫn nhịn.

    Trình Cung nói xong, lắc đầu cất bước, xé rách hư không đã xuất hiện ở một chỗ khác cách đó trăm dặm.

    Vạn Ngạo sửng sốt, nhất thời còn có chút phản ứng không kịp...

    - Đây là sư thúc đang gõ ngươi, giống như thời điểm luyện khí trước phải thanh trừ tạp chất, bất quá nếu như sau này sư thúc cùng Uyển Uyển muội muội ở cùng một chỗ, ta nên gọi Uyển Uyển muội muội là cái gì đây?

    Thiết Thiên Chuy bên ngoài sáng suốt, ngược lại là trước tiên thấy rõ vỗ vỗ Vạn Ngạo, sau đó cũng xé rách hư không theo tới, sau đó trong miệng lầm bầm lầu bầu, hắn vẫn vì chuyện này mà khó nghĩ.

    - Đi, mua lại khối Tinh Viêm thiên thạch kia cho ta, cao nhất là mười sáu vạn Thuần Nguyên đan.

    Nơi này có không ít tài liệu luyện khí, Trình Cung chỉ một khối Tinh Viêm thiên thạch nhìn Vạn Ngạo nói.

    Nghĩ đến tình cảnh vừa nãy, khóe miệng Vạn Ngạo hơi nhíu một chút, muốn nói cái gì lại phát hiện ánh mắt Trình Cung nhìn mình là không thể nghi ngờ, hắn không thể không đồng ý, Vạn Ngạo chỉ có thể kiên trì tiến lên.

    - Ta muốn khối Tinh Viêm thiên thạch này, mười sáu vạn Thuần Nguyên đan.

    Vạn Ngạo nói xong, ném Thuần Nguyên đan cho đối phương.

    Đây là một cửa hàng không lớn không nhỏ, chỉ là người giúp việc bán đồ cũng có mấy cái, một cái như là người phụ trách, tu vi ở khoảng Địa Anh, đồng thời cũng có vài người mua đồ.

    Vừa nghe lời này của Vạn Ngạo, không ít người nhìn lại đây.

    Xoạt!

    Vô số ánh mắt, sau đó đột nhiên có vài người không nhịn được cười ra tiếng.

    - Người này làm gì vậy, không có bệnh chứ.

    - Một khối Tinh Viêm thiên thạch to như vậy, lại muốn bỏ ra mười sáu vạn Thuần Nguyên đan mua lại, điên rồi.

    - Vừa nhìn là biết chưa từng va chạm xã hội, ngay cả giá cả Tinh Viêm thiên thạch cũng không biết.

    - Ngày hôm nay thú vị, không ngờ gặp phải loại người này.

    Tiếng trào phúng chung quanh làm cho hỏa khí trong lòng Vạn Ngạo bốc lên, kém một chút nữa là bộc phát ra.

    - Thu liễm, không cho phát lượng lực bộc.

    Lúc này, trong đầu của hắn đột nhiên nhớ tới âm thanh của Trình Cung.

    - Vị công tử này thu lại Thuần Nguyên đan đi, khối Tinh Viêm thiên thạch này người xem, ít nhất tám mươi vạn Thuần Nguyên nguyên đan, mười sáu vạn Thuần Nguyên đan ngài đến nhà khác mua đi.

    Người bán hàng cũng tính toán lễ phép, chỉ là trong mắt cũng có một chút khinh bỉ.

    Thiết Thiên Chuy ở một bên nhìn cũng nhịn không được nở nụ cười, đừng nói tám mươi vạn Thuần Nguyên đan, coi như tám triệu, tám mươi triệu Thuần Nguyên đan Vạn Ngạo cũng không để ý.

    Lâu chủ Tứ phương lâu a, chính là không bao giờ thiếu tiền, tiền của tu chân giới chính là Thuần Nguyên đan, làm sao hắn sẽ thiếu cái này.

    Không thể động võ, không thể tăng giá, còn dùng mười sáu vạn Thuần Nguyên đan mua lại, Vạn Ngạo đứng ở nơi đó đã không biết phải làm gì cho đúng.

    Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng trải qua loại tình cảnh này.

    Hầu như có đã xúc động muốn lập tức đi thẳng một mạch, nhưng lời của sư tôn vẫn còn bên tai, Trình Cung chính là sư tôn, nếu như mình vi phạm chính là không tôn sư trọng đạo, là hành vi khi sư diệt tổ, đáng ghét!

    Trong lòng Vạn Ngạo đã sắp bạo phát, nhưng cũng đứng ở nơi đó cũng xấu hổ vô cùng.

    - Mười sáu vạn!

    Vạn Ngạo cường điệu một tiếng. lần thứ hai

    - Công tử, ngài chớ có nói đùa.

    Tên bán đồ kia đã hơi không kiên nhẫn, tâm nói chẳng lẽ vị này là tới vơ vét?

    Bất quá ở trong Trung Châu, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói có người có thể vơ vét ai, sáu thế lực lớn không phải là bài biện.

    Chương 1287: Mặc cả. (2)

    Người phụ trách trong cửa hàng kia tựa hồ ý thức được chút gì, chỉ là hắn còn có chút không xác định, đang do dự có nên tiến lên hoặc là mời mấy vị này đến phía sau hay không...

    - Tinh Viêm thiên thạch chân chính ở ngoài hồng, trong nhiệt, hơn nữa càng chặt chẽ hiệu quả càng tốt, nói rõ hỏa viêm bên trong rất tốt, khối này dưới đáy cùng chung quanh đều mỏng, rõ ràng cho thấy gặp phải tập kích, hỏa viêm bên trong thất thoát rất nhiều.

    Loại mặt hàng này các ngươi cũng không cảm thấy ngại bán tám mươi vạn, có muốn ta lại nói cho các ngươi một chút hay không...

    Lúc này, Trình Cung cất bước đi lên phía trước, nhẹ nhàng vỗ tay phát ra tiếng, cấm chế, trận pháp bảo vây Tinh Viêm thiên thạch bay ra, lúc này mọi người mới cảm giác được nhiệt độ chung quanh lên cao.

    - Nhiệt độ lên cao, quả nhiên Tinh Viêm thiên thạch này tiết lộ hỏa viêm.

    - Hỏa viêm bảo vệ không tốt, khối này bày ra thời gian dài, hiệu quả mất giá rất nhiều.

    - Không sai, không nghĩ tới lại như vậy.

    - Mấy vị, mấy vị, xin lỗi, xin lỗi, thủ hạ không hiểu chuyện.

    Khối Tinh Viêm thiên thạch này ta bán mười sáu vạn.

    Lúc này, tên phụ trách kia vội vã tiến lên.

    - Mười sáu vạn, ha ha!

    Trình Cung nở nụ cười:

    - Mười sáu vạn là lúc nãy, hiện tại cho ngươi sáu vạn.

    - Sáu vạn...

    Người phụ trách kia vừa nghe lập tức cau mày, có chút dấu hiệu muốn nộ, cái này ít nhất cũng là mười vạn Thuần Nguyên đan a.

    - Thế nào, có muốn ta cẩn thận nói cho ngươi những đồ vật khác, còn có trận pháp, cấm chế này một chút hay không...

    Đối phó loại người này, Trình Cung có một ngàn, mười ngàn biện pháp, có thể nói là hạ bút thành văn.

    Trận pháp bọn hắn dùng rất đặc biệt, giống như cấm chế chung quanh Tinh Viêm thiên thạch này, là hắn cố ý bố trí, một khi có kẻ coi tiền như rác mua lại, phát hiện Tinh Viêm thiên thạch này có vấn đề, trở về tìm cũng không ích gì.

    Mà vừa nãy Trình Cung phá tan cấm chế của hắn, đủ để chứng minh Trình Cung có thể ung dung phá tan mấy cấm chế khác ở nơi này, kể cả những cấm chế bảo vệ những vật phẩm xa xỉ kia...

    - Được, chúng ta nhìn nhầm đồ, nhưng tuyệt đối không thể để cho ngài chịu thiệt, ngày hôm nay liền bán cho ngài, còn có cái gì trọng yếu hơn danh dự.

    Người phụ trách kia nói, nhìn về phía người bán đồ bên cạnh quát lên:

    - Gia hỏa không có nhãn lực, lập tức cút cho ta, theo Liệp yêu đội làm việc đi.

    Hắn làm sao thì làm, Trình Cung sẽ không đi để ý tới, trả tiền, thu hồi Tinh Viêm thiên thạch, cùng Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy rời khỏi nơi này.

    Sau khi rời khỏi nơi này, Vạn Ngạo mấy lần muốn nói lại thôi, hắn giờ khắc này dù ngốc thế nào cũng đoán được Trình Cung không phải là thật sự tới mua đồ, mà là cố ý vì hắn mà đến.

    Chỉ là bây giờ hắn nghĩ không hiểu, mình không phải là công tử gia tộc thế tục, coi như là phương diện Tứ phương lâu cũng đề bạt lên, có khả năng Vạn Vô Nhất phụ tá hắn, hắn làm lâu chủ chỉ cần xử lý một ít chuyện đặc biệt, đa số thời điểm thậm chí chỉ cần chờ ở Linh Sơn bồi tiếp Thanh Trúc Đạo Tôn là được.

    Hiện tại Trình Cung dẫn hắn đi quen thuộc những thứ này có ý nghĩa gì sao, dù sao hắn không phải người trong thế tục, không cần làm những thứ này a.

    Lại đi mấy nhà, lại thử rất nhiều lần, đủ loại tình huống.

    Như trước có vô số lần Vạn Ngạo bị làm cho mặt mày xám xịt, bị người cười nhạo, lúng túng cực kỳ.

    - Sư thúc...

    Rốt cục, Vạn Ngạo không nhịn được mở miệng.

    Nhìn thấy Vạn Ngạo mở miệng, Trình Cung lập tức nói:

    - Được, ta còn tưởng rằng ngươi vĩnh viễn sẽ không mở miệng chứ, có phải muốn biết ta làm gì hay không?

    - Vâng.

    Vạn Ngạo gật đầu đáp ứng một tiếng.

    - Đừng tưởng rằng mình đứng ở đỉnh phong của tu chân, đỉnh phương của Cửu Châu đại địa, thì có thể triệt để thoát ly thế tục.

    Còn nữa, ngươi cảm giác những thứ này là chuyện vụn vặt, nhưng ngươi có biết Tứ phương lâu ngươi dựng nghiệp như thế nào hay không, chính là từ vô số những chuyện vụn vặt này chồng chất lên.

    Tiền ngươi tiêu sài, Thuần Nguyên đan dùng mãi không hết, chi phối lượng lớn Nguyên tinh, những thứ này đều là từ đâu tới, đều là từ vô số người của Tứ phương lâu làm như vậy.

    - Thế tục, tu chân giới, bên trong Linh Sơn, vô số người của Tứ phương lâu đều đang bận bịu.

    Ngươi là lâu chủ Tứ phương lâu tương lai, chuyện ngươi nên làm là, làm lãnh tụ tinh thần cho Tứ phương lâu, là ngạo khí của Tứ phương lâu, cái loại tiền thông thiên địa, tài vận quỷ thần này, ngươi là người của Tứ phương lâu cũng không rõ ràng, coi như ở một đường tu chân ngươi học đạo pháp cực tốt, nhưng tất cả đều là uổng công, không có một tinh thần chống đỡ, cái khác đều là giả.

    Lúc trước người sáng lập Tứ phương lâu chính là từ tầng thấp nhất làm lên, từng chút từng chút làm đến cảnh giới tiền thông thiên địa, tài vận quỷ thần, quán thông thế tục, tu chân giới, Linh Sơn, chính mình vẫn đạt đến độ cao như sư tôn ngươi, có thể tưởng tượng được sự thành tựu của hắn.

    - Bây giờ ngươi muốn kế thừa Tứ phương lâu, nhưng ngay cả cái này cũng không biết, ngươi còn nói những đạo gì khác.

    Trước kia như thế nào, hiện tại không nói, nhưng ta cho rằng điểm này rất trọng yếu, thoát khỏi căn bản, muốn tu luyện đến cảnh giới nhất định là không thể nào, vào đời là tất yếu.

    Mà ngươi làm lâu chủ Tứ phương lâu, muốn lĩnh hội tinh thần ý chí của Tứ phương lâu, thì phải đi làm những thứ này.

    Đột nhiên Vạn Ngạo ngẩn người, trước đây hắn chưa bao giờ nghĩ qua phương diện này, vào đời, vào đời...

    Đó là một thoát pháp tu chân nói đến, đến trình độ như bọn họ, có chỉ là tài nguyên...

    - Sư thúc, còn ta thì sao?

    Thiết Thiên Chuy ở một bên nhìn xem, phát hiện Trình Cung vẫn không có nói gì đến hắn, mà hắn cảm giác sư tôn cũng nói như vậy, thì vị sư thúc này khẳng định rất phi thường, rất ngưu bức, là cái loại siêu cấp ngưu bức.

    Bây giờ hắn rất chờ mong, vì lẽ đó nhất định phải học tập cùng sư thúc, sư tôn nói rồi, học tập cùng sư thúc mới có hi vọng.

    - Ngươi sao, luyện khí thật tốt là được, tâm tư của ngươi thuần phác chuyên nhất, là tồn tại đại trí giả ngu, chờ đến khi ta nhàn hạ sẽ truyền cho ngươi một ít kinh nghiệm luyện khí, ngươi tranh thủ nhanh chóng đột phá đến Luyện khí đại cấp chín sư, đúng rồi, có thời gian ngươi có thể giao lưu cùng Tiểu Phong Tử một chút, tri thức luyện khí của hắn nhiều hơn ngươi, nhưng kinh nghiệm lại tương đối ít một chút.

    - Đại trí giả ngu, ha ha ha, Vạn Ngạo ngươi có nghe hay không...

    Nghe được Trình Cung đánh giá đối với mình, Thiết Thiên Chuy vui vẻ không thôi, giờ khắc này Vạn Ngạo chìm đắm trong những lời Trình Cung nói, căn bản không có để ý tới ngoại giới.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, cách bọn họ mấy mét đột nhiên mở ra một cánh cửa không gian.

    Thiết Thiên Chuy, kể cả Vạn Ngạo đang trầm tư đồng thời khẩn trương, trước tiên vọt tới trước người Trình Cung, một cái cầm kiếm, một cái nắm hai chuỳ sắt lớn, một bộ tư thế muốn động Trình Cung trước tiên phải qua cửa ải bọn họ.

    Chương 1288: Đan Sư Liên Minh

    - Đúng là các ngươi, các ngươi...?

    Trong cánh cửa không gian, Nhạc Uyển Uyển từ đó đi ra, từ câu nói đầu tiên thì biết, hiển nhiên nàng biết ba người Trình Cung ở chung một chỗ.

    Nhưng đối với phản ứng của Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy thì rất là ngoài ý muốn.

    Dù sao Đan sư liên minh là một trong sáu thế lực lớn Trung Châu, muốn biết hành tung của Trình Cung cũng không khó, đặc biệt là đám người Trình Cung không có che giấu, lại là đồng thời xuất hiện cùng Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy.

    Người bình thường không nhận ra bọn họ.

    Nhưng sáu thế lực lớn lẫn nhau đều rất thông hiểu, muốn biết hành tung của bọn họ rất dễ dàng liền tra được, chỉ là Nhạc Uyển Uyển không nghĩ tới vừa ra tới là loại tình cảnh này.

    - Lần này phiền toái!

    Vừa nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển đi ra, Thiết Thiên Chuy vò đầu lần thứ hai.

    - Thiết Đại ca, phiền toái gì?

    Nhạc Uyển Uyển cười nhìn về phía Thiết Thiên Chuy.

    - Cái này...

    Cái kia...

    Thiết Thiên Chuy muốn nói, đột nhiên nhớ tới chuyện này có thể nói hay không, vội vàng quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    Lần này Nhạc Uyển Uyển là thật sự mơ hồ.

    Thiết Đại ca này là thế nào vậy, còn có Vạn Ngạo.

    Lúc này mới bao lâu không thấy a, trước đó tách ra không lâu, rõ ràng thấy Trình Cung là một bộ hận không thể lập tức đánh một trận, hiện tại sao...

    - Ta và sư tôn bọn hắn quen thuộc, sư tôn bọn hắn khá gàn bướng, bắt bọn hắn gọi ta là sư thúc, Thiết Đại ca của nàng rất mâu thuẫn.

    Sau này nên xưng hô nàng như thế nào?

    Cho tới bây giờ, có một số việc Trình Cung đã không cần che che giấu giấu, chỉ cần một ít chuyện trọng yếu không cho quá nhiều người biết là được.

    Tỷ như chuyện Hư Không Âm Dương đỉnh.

    - ...

    Lần này ngay cả Nhạc Uyển Uyển cũng không còn gì để nói, trên mặt mang theo nụ cười cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

    - Được rồi, các ngươi đừng ở chỗ này đi bộ, trước đó đã có tin tức nói Chính Khí Tông Đường Hạo Nhiên bị người giết chết, bên ngoài đều nói là ngươi giết, Chính Khí Tông đang muốn tìm ngươi đó.

    Còn nữa, Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Cửu Tiêu, còn có Hách Liên Thiên Tôn được xưng mạnh nhất Trung Châu lục kiệt cũng trở về rồi, bọn họ đang muốn tìm ngươi tính sổ, trước tiên ngươi theo ta về Đan sư liên minh lại nói.

    Nhạc Uyển Uyển vừa bực mình vừa buồn cười.

    Cũng hơi hơi lúng túng, nhưng trong lòng cảm giác thật thoải mái, sau đó vội vàng nói chính sự ra.

    Vừa nghe Nhạc Uyển Uyển nói đến Hách Liên Thiên Tôn là đệ nhất Trung Châu lục kiệt, Vạn Ngạo không nhịn được hừ lạnh một tiếng, rất là không phục.

    - Hách Liên Thiên Tôn trở lại, không có chuyện gì.

    Hai chúng ta liên thủ là có thể giết hắn.

    Thiết Thiên Chuy cho hai cái búa lớn đụng một cái, rất thực tế nói.

    - Ta không cần liên thủ với ngươi cũng có thể đối phó hắn.

    Vạn Ngạo ngạo nghễ nói.

    - Ngươi chỉ biết thổi phồng.

    Thiết Thiên Chuy không lưu tình chút nào nói:

    - Hách Liên Thiên Tôn kia ngay cả sư tôn cũng nói là siêu cấp thiên tài, chỉ cần trên đường không vẫn lạc, thành tựu sẽ không kém hắn quá nhiều, nhưng sư tôn lại không nói chúng ta như vậy.

    Mặt Vạn Ngạo co rúm mấy lần, bởi vì Thiết Thiên Chuy nói đều là thật tình, tất cả đều là sư tôn bọn họ nói, hắn đúng là không có biện pháp phản bác cái gì, chỉ là trong lòng rất không phục mà thôi.

    - Không chỉ là chuyện Hách Liên Thiên Tôn, có người nói Hách Liên Thiên Tôn mang theo đệ đệ hắn đi Linh Sơn trị liệu vết thương thần niệm, chỉ là bắn tiếng sẽ về tìm ngươi tính sổ.

    Hiện tại việc khẩn cấp trước mắt là Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông đều muốn tìm ngươi, hơn nữa đều có cớ, cùng trước kia bất đồng, bọn họ có thể công khai đối phó ngươi, mà bây giờ ngươi lại ở Trung châu, vì lẽ đó phải mau đi theo ta.

    Nhạc Uyển Uyển rất gấp nói, đây còn là Chính Khí Tông cùng Nguyên Thủy Ma Tông còn chưa biết Trình Cung trực tiếp tới Trung Châu, nếu không thì đã sớm có hành động.

    Nhưng tin tức kia khẳng định cũng giấu không được bao lâu, không nói những cái khác, hai người Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy bồi tiếp Trình Cung ở Trung Đô, tin tức này rất nhanh người khác sẽ biết.

    - Đi.

    Nhưng vào lúc này, trong lúc ầm ầm đó có hai cánh cửa không gian đang mở ra, Nhạc Uyển Uyển trực tiếp kéo Trình Cung bay vào cánh cửa không gian của Đan sư liên minh.

    Lấy tình huống bây giờ của Trình Cung, nơi nào trên Cửu Châu đại địa đều có thể đi, ngay cả phân thân Côn Bằng Đại Đế đuổi giết hắn cũng không sợ, huống hồ những chuyện khác.

    Nếu như Chính Khí Tông cùng Nguyên Thủy Ma Tông thật muốn đuổi theo giết hắn, nhất định đổ chuyện này lên đầu hắn, vậy Trình Cung cũng không ngần ngại vui đùa một chút với bọn hắn.

    Thế nhưng giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển sốt ruột lôi kéo hắn, Trình Cung cũng không muốn phụ ý tốt của nàng, nhìn thoáng qua hai cánh cửa không gian kia, âm thầm cười cười, cho rằng bản đại thiếu đi tới địa bàn của các ngươi, là các ngươi có thể phô trương, nhìn các ngươi hành hạ làm sao, chờ các ngươi nhảy nhót được rồi liền trừng trị các ngươi.

    - Giết người thừa kế Chính Khí Tông ta, chạy đi đâu!

    Một lực lượng mạnh mẽ từ trong một cánh cửa không gian oanh kích ra, nhưng sau một khắc cánh cửa không gian của Đan sư liên minh đã đóng lại, đạo lực lượng này trực tiếp đánh vào khoảng không, sau đó từ trong cánh cửa không gian kia đi ra một trung niên, một thân Hạo Nhiên Chính Khí, khí vũ hiên ngang, dáng vẻ có mấy phần tương tự cùng Đường Hạo Nhiên, người này chính là phụ thân của Đường Hạo Nhiên Đường Trường Tồn.

    - Đan sư liên minh...

    Sau một khắc, một cánh cửa không gian khác cũng xuất hiện một người, một thân ma khí phóng lên trời, chính là Tông chủ Nguyên Thủy Ma tông, Ma môn kiêu hùng một đời, Hách Liên Cửu Tiêu.

    Hách Liên Cửu Tiêu luôn luôn không hợp cùng Đường Trường Tồn, lẫn nhau nhìn đối phương đều đầy căm thù, tuy sáu thế lực lớn Trung Châu không giống những nơi khác trên Cửu Châu, động một cái là trực tiếp đấu võ như vậy, nhưng minh tranh ám đấu cũng không ít.

    Chỉ là giờ khắc này hai người nhìn thoáng qua lẫn nhau, sau một khắc đồng thời cất bước xé rách không gian chạy tới Đan sư liên minh.

    Sở dĩ Đan sư liên minh lợi hại, là bởi vì hùng cứ hạch tâm của Trung Châu, quán thông Linh Sơn, liên hệ Cửu Châu, vô cùng tinh không, vô số luyện đan sư tụ tập.

    Mà tổng bộ Đan sư liên minh cũng không phải ở bên trên Cửu Châu đại địa, mà là trên tinh không của Cửu Châu đại địa, hoàn toàn dùng trận pháp che dấu, do mấy chục viên tinh cầu thành lập một tổng bộ cực kỳ to lớn mênh mông.

    Những tinh cầu này hoàn toàn vận chuyển dựa theo một loại quỹ tích, này rõ ràng cho thấy có người dùng tinh cầu bố trí một trận thế to lớn, loại tác phẩm này tuyệt đối không phải thế lực bình thường có khả năng so sánh.

    Những trong tinh không, vô số luyện đan sư lợi hại, có thể có cơ hội tiến vào bên trong một trong những tinh cầu này cũng đã mãn nguyện, mà chủ tinh cầu của Đan sư liên minh thì luyện đan sư bình thường căn bản không có tư cách tiến vào.

    Chương 1289: Quyết Đoán. (1)

    Mà giờ khắc này, Trình Cung đang ở bên trên chủ tinh cầu của Đan sư liên minh, trên tinh các cầu ngoại vi đều có rất nhiều Truyền Tống trận, nhằm vào người ở địa phương bất đồng.

    Chủ tinh rộng lớn vô biên, đến mấy trăm ngàn dặm, tuy không có biện pháp so với một châu của Cửu Châu đại địa, nhưng cũng là một tinh cầu to lớn.

    Giờ khắc này khắp nơi trên tinh cầu đều là cung điện liên miên không dứt, thỉnh thoảng có đan hương, thậm chí đan kiếp xuất hiện, nhưng tựa hồ người nơi này đã sớm tập mãi thành thói quen.

    - Các ngươi là muốn đến Đan tinh đi dạo, hay là muốn vào bên trong nghỉ ngơi một chút, đúng rồi, ta nhớ trước đó ngươi nói muốn luyện chế lại Tiểu Hư Đỉnh, không bằng luyện chế ở nơi này đi.

    Thời điểm trên đường đi Nhạc Uyển Uyển từng hỏi chuyện Trình Cung đánh giết Côn Bằng Thái tử, liền nói tới Kim Bằng kiếm, Nhạc Uyển Uyển cũng rất tò mò Trình Cung sẽ xử trí Kim Bằng kiếm như thế nào.

    Lúc đó Trình Cung trả lời cũng rất đơn giản, nói Tiểu Hư Đỉnh của hắn vừa đúng lúc muốn thăng cấp rèn luyện một lần nữa, đến thời điểm đó sẽ nung chảy Kim Bằng kiếm dung hợp vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Lúc đó Nhạc Uyển Uyển cũng nhìn về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên, dám nung chảy bảo bối mà Côn Bằng Đại Đế coi như trân bảo, đúng là chuyện không phải người bình thường có thể làm được.

    Trình Cung vừa cười vừa nhìn Nhạc Uyển Uyển nói:

    - Đi dạo thì không cần, bất quá nàng đem chúng ta đến đây, sợ rằng rất nhanh phiền phức sẽ tìm đến cửa.

    - Ngươi ở chỗ của ta, những chuyện khác không cần ngươi bận tâm.

    Nhạc Uyển Uyển hoàn toàn không để ý nói.

    - Vậy chẳng phải là ta phải nhìn sắc mặt nàng sao, bị nàng nói đâu làm đó, vạn nhất Đại minh chủ nàng mất hứng đưa ta đi, vậy ta rất thê thảm rồi!

    Trình Cung một bộ muốn gào khóc.

    Nhạc Uyển Uyển nhất thời bị chọc cho vui vẻ cười ra tiếng, phối hợp nói:

    - Biết là tốt rồi, vậy thì phải xem ngươi làm sao làm bản minh chủ vui vẻ.

    - Này, chúng ta tới những nơi khác dạo đi.

    Vạn Ngạo gọi Thiết Thiên Chuy.

    - Không đi.

    Thiết Thiên Chuy đang nghe say sưa ngon lành, vừa nghe Vạn Ngạo nói lập tức lắc đầu nói:

    - Có cảnh gì đẹp mà chúng ta chưa từng tới, huống hồ sư thúc cũng nói không đi dạo, chúng ta đi làm cái gì.

    Vạn Ngạo thật muốn bổ đầu Thiết Thiên Chuy ra xem trong óc hắn đến cùng có cái gì, ngay cả cái mặt hàng này lại đồng dạng với bọn hắn, đều là Trung Châu lục kiệt, hơn nữa bất luận là sư tôn hay là vị Trình Cung sư thúc này đều đánh giá rất cao đối với hắn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn đều không hiểu chuyện.

    - Ngươi... lẽ nào ngươi không nhìn ra, bọn họ đang nói chuyện gì sao?

    Vạn Ngạo thật sự là bất đắc dĩ, truyền âm cho Thiết Thiên Chuy.

    - Biết chứ, không phải là nói chuyện Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông sao, vì lẽ đó chúng ta càng phải ở nơi này, bọn khốn kiếp Chính Khí Tông kia ta ghét nhất, mỗi ngày giả chính nghĩa, hiện tại nhi tử chết rồi hắn chạy đi tìm sư thúc, một hồi nếu bọn hắn tới chúng ta động thủ trước.

    Thiết Thiên Chuy nóng lòng muốn thử một hồi đại chiến.

    Vạn Ngạo đã có kích động muốn xông lên bắt Thiết Thiên Chuy lại đánh một trận, bởi vì tâm của hắn đã không giống như trước, cố ý mô phỏng theo Thanh Trúc Đạo Tôn, sau khi bị Trình Cung đánh tan ngược lại rất dễ dàng nổi giận.

    - Ta nói chính là, muội muội Nhạc Uyển Uyển, Nhạc Đại minh chủ của ngươi, còn có sư thúc chúng ta, Trình Cung Trình sư thúc, hai người bọn họ đang tình chàng ý thiếp, nói chuyện yêu đương, chúng ta ở lại đây làm gì?

    Vạn Ngạo truyền âm, cũng đã nghiến răng nghiến lợi nói.

    - Có sao?

    Thiết Thiên Chuy gãi gãi đầu, không có cảm giác đó a!

    Vạn Ngạo đã triệt để hết chỗ nói rồi, hắn cũng không muốn ở này, mượn cớ Trình Cung đang chuyện trò vui vẻ cùng Nhạc Uyển Uyển tránh đi ra chỗ khác rồi nói tiếp.

    Nhưng vào lúc này, hư không xé rách, có hai người đã từ giữa đi ra.

    Một người hơi béo phì, làm cho trên mặt hắn giống như lúc nào cũng có thể cười, cho dù giờ khắc này rất sốt ruột, có chút tức giận, nhưng vẻ mặt cũng là khuôn mặt tươi cười, một người khác là một lão giả râu dài, chòm râu màu trắng bạc, cả người có vẻ rất cơ trí.

    - Minh chủ, xảy ra chuyện lớn, xảy ra chuyện lớn...

    Mập lão giả này vừa ra lập tức lo lắng nói, ngay sau đó phát hiện đám người Trình Cung bên người Nhạc Uyển Uyển, lập tức dừng lại.

    - Sư thúc, Lão đầu có khuôn mặt mập mạp tươi cười kia là người phụ trách chuyện ở Cửu Châu đại địa của Đan sư liên minh, họ Công Dương, tên Thứ, Công Dương Thứ này là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão phụ trách Cửu Châu đại địa của Đan sư liên minh, còn lão giả râu bạc bên cạnh gọi là Tống Thạch, tính cách gàn bướng, là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh, phụ trách những luyện đan sư khác ở phương diện tinh không, Đan sư liên minh có hai thủ tịch Thái Thượng trưởng lão, tuy hai mà một.

    Ở tình huống đặc biệt, bọn họ đều có thể trực tiếp phụ trách công việc của người khác.

    Sợ Trình Cung không biết, Vạn Ngạo trước tiên giải thích cho Trình Cung.

    Trình Cung cười nhạt, khen ngợi nhìn Vạn Ngạo.

    Tiểu tử này vẫn là rất thông minh, thân là truyền nhân Tứ phương lâu, tình báo, tin tức vốn chính là sở trường của bọn họ.

    Đừng xem chuyện này không lớn, nhưng nói rõ một loại chuyển biến của Vạn Ngạo.

    - Minh chủ, Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Cửu Tiêu, Tông chủ Chính Khí Tông Đường Trường Tồn mang người ở bên ngoài, đã liên hệ chúng ta, mời chúng ta giao ra hung thủ giết Đường Hạo Nhiên, trọng thương Hách Liên Thiên Long, đối phương vẫn không có làm lớn chuyện, chính là không hy vọng tổn thương hòa khí lẫn nhau, nói sáu thế lực lớn như thể chân tay.

    Hơn nữa chuyện này đối phương là có nguyên nhân, kính xin minh chủ sớm định đoạt.

    Công Dương Thứ dừng lại, nhưng Tống Thạch lại không quan tâm những chuyện đó, căn bản không để ý tới Trình Cung ở một bên, nói thẳng ra.

    Nhạc Uyển Uyển đang vừa nói vừa cười cùng Trình Cung, quay đầu nhìn hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão này:

    - Sợ tổn thương hòa khí lẫn nhau, nếu như bọn họ sợ đả thương hòa khí, liền bảo bọn họ biến càng xa càng tốt, Trình đại thiếu muốn giết Đường Hạo Nhiên đã sớm giết.

    Không cần phí lớn khí lực như vậy đi giết hắn, bảo bọn hắn trở lại dùng đầu suy nghĩ.

    Còn Hách Liên Thiên Long kia, hắn ở trước mặt vô số người của Cửu Châu đại địa nói loại lời kia.

    Bổn minh chủ không có tìm hắn tính sổ, Lão Tử hắn còn không ngại chạy tới đây, lúc đó Trình đại thiếu động cũng không có động, bọn họ chạy tới là có ý gì, nói cho bọn họ biết, người đang ở Đan sư liên minh, ai cũng không thể thương tổn mảy may, bảo bọn hắn lập tức cút càng xa càng tốt.

    Đừng nhìn thời điểm Nhạc Uyển Uyển nói chuyện cùng Trình Cung thì vừa nói vừa cười, bình thường cũng rất tùy ý, nhưng giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển tràn đầy cường thế, uy nghiêm không thể nghi ngờ.

    Công Dương Thứ vừa nghe, sắc mặt hơi thay đổi, lập tức nhìn về phía Tống Thạch.

    Nguyên bản bọn họ cũng sẽ không như vậy, nhưng trước đó có tin tức nói Nhạc Uyển Uyển ở Nam Chiêm Bộ Châu công khai cầu ái về Trình Cung, theo đuổi Trình Cung, bây giờ chuyện này đã truyền khắp Cửu Châu đại địa, lưu truyền đến mức sôi sùng sục.

    Vì chuyện này bọn họ cũng rất tức giận.

    Chương 1290: Quyết Đoán. (2)

    Nhạc Uyển Uyển là ai, đây chính là người trong Linh Sơn nhận định, đệ tử của Băng Diễm Thiên Tôn.

    Địa vị của Băng Diễm Thiên Tôn ở Đan sư liên minh rất đặc thù, ngoại trừ những lão quái vật không xuất thế kia, nàng hoàn toàn xứng đáng là người số một.

    Đường đường minh chủ Đan sư liên minh, làm sao có khả năng đi theo đuổi người khác, khi biết chuyện này, bọn họ lập tức muốn điên.

    Cái gì, Trình Cung này lại bị Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông truy sát chạy tới Đan sư liên minh, nhờ Nhạc Uyển Uyển che chở, quả thực... quả thực quá mất mặt.

    Dưới cái nhìn của bọn họ, Trình Cung chạy đến đây chính là bị đuổi giết, bất đắc dĩ chạy đến Đan sư liên minh tìm che chở.

    - Minh chủ, việc này vô cùng trọng đại, dù sao liên quan đến Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông, hơn nữa thế lực hai người bọn họ lớn, cũng không có công khai đòi người, cũng là cho Đan sư liên minh chúng ta đủ mặt mũi...

    - Cho đủ mặt mũi?

    Không đợi Tống Thạch nói xong, âm thanh Nhạc Uyển Uyển lạnh lẽo, lạnh đến khiến người ta rét run:

    - Ngươi nói như vậy, là mặt mũi của Nhạc Uyển Uyển ta không thể đại biểu mặt mũi Đan sư liên minh, cũng không phải là mặt mũi, ta mất mặt cũng không có chuyện gì đúng không, khách nhân của ta, bằng hữu của ta, bọn họ nói giao liền giao ra đúng không?

    Người cầm lái sáu thế lực lớn Trung Châu, như Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy,... không chỉ là lực lượng ở Cửu Châu đại địa lựa chọn, trên căn bản là Linh Sơn định đoạt cuối cùng, quyền lực vô cùng lớn, có thể đạt được Linh Sơn ủng hộ, một ít gia chủ thế lực ở Cửu Châu đại địa còn không bằng.

    - Tống Thạch cũng không phải là ý này...

    - Ngươi không phải ý này thì là có ý gì, nếu như các ngươi cho là ta không phải minh chủ của Đan sư liên minh, có thể lập tức liên hệ Linh Sơn xem có thể thay đổi hay không, chỉ cần một ngày không có thay đổi, hiện tại Đan sư liên minh theo ta nói mà làm.

    Bây giờ ta không muốn phí thời gian ở việc này với các ngươi, đi nói cho Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Cửu Tiêu, Chính Khí Tông Đường Trường Tồn, nhi tử hai người bọn họ ngu ngốc vô năng, chết đáng đời, đi đi.

    Nhạc Uyển Uyển vung tay lên, không nói thêm gì nữa.

    Khí thế như cầu vồng, căn bản không cho bọn họ có cơ hội nói chuyện, đây chính là khí thế của người cầm lái sáu thế lực lớn Trung Châu.

    Đương nhiên, cũng tùy người, Nhạc Uyển Uyển tuyệt đối là loại người nhìn bề ngoài cười ha ha, cái gì cũng rất dễ nói chuyện, nhưng gặp phải loại chuyện này lại cho thấy nàng quả đoán, cường thế.

    - Anh thư, hào khí can vân, thô bạo.

    Trình Cung dựng thẳng lên ngón cái, cũng mặc kệ Tống Thạch cùng Công Dương Thứ còn ở đó, trực tiếp tán thưởng.

    Thật không biết xấu hổ, vì tránh né, dĩ nhiên vỗ mông ngựa, nịnh nọt minh chủ như vậy, tiểu bạch kiểm!

    Tống Thạch nhìn thấy Trình Cung trực tiếp nói như vậy, trong lòng nộ a.

    Trong lòng Công Dương Thứ cũng cảm giác có vấn đề, nhưng Nhạc Uyển Uyển hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, hai người chỉ có thể mặt mày xám xịt lui ra ngoài.

    - Hiếm thấy có cơ hội như thế, Trình đại thiếu đừng trách ta đoạt danh tiếng của ngươi là tốt rồi.

    Nhạc Uyển Uyển vừa nói chuyện cùng Trình Cung, hoàn toàn trở nên rất tùy ý, thản nhiên.

    Kỳ thực Nhạc Uyển Uyển cũng biết, khẳng định Trình Cung có biện pháp giải quyết cục diện này, mặc dù là ở Trung Châu, nhưng Trình Cung dám đến đã nói lên hắn có tự tin, chắc chắn.

    Tuy lúc đó Côn Bằng Đại Đế là điều khiển thân thể con trai của hắn, nhưng này dù sao cũng là Côn Bằng Đại Đế a, ngay cả Băng Diễm Thiên Tôn cũng từng nói, Côn Bằng Đại Đế có thể đặt chân đến cảnh giới Đạo Tôn sớm hơn nàng, trở thành siêu cấp thiên tài trong vòng vạn năm đặt chân tới Đạo Tôn.

    Nhưng nhân vật như vậy, cuối cùng cũng bị Trình Cung giết chết, ngay cả Kim Bằng kiếm của Côn Bằng Đại Đế cũng bị Trình Cung cướp đi trấn áp, tuy Nhạc Uyển Uyển không có đi hỏi Trình Cung làm sao làm được, nhưng chỉ bằng điểm này, Trình Cung ngang dọc Trung Châu cũng không ai có thể làm gì được hắn.

    Đúng như Nhạc Uyển Uyển nói, sở dĩ nàng ra mặt rất đơn giản, Trình Cung đến địa bàn của nàng, nàng không thể mặc kệ, dù cho Trình Cung có năng lực tự mình giải quyết, đám người kia trước tiên cũng phải qua cửa ải của nàng.

    Quyết định này có một chút ám muội, nhưng nói đến đây cũng làm cho Trình Cung không có biện pháp từ chối.

    - Nàng dự định giải quyết hai nhóm người bên ngoài thế nào?

    Trình Cung chỉ chỉ bên ngoài.

    Nhạc Uyển Uyển căn bản không thèm để ý nói:

    - Trên Cửu Châu đại địa chỉ có Đông Bắc Đan Châu còn có thể chống lại cùng Đan sư liên minh, hơn nữa bởi vì có một ít bảo vệ của Linh Sơn đối với Cửu Châu đại địa, Đan sư liên minh cũng không quá nhúng tay vào chuyện của Cửu Châu đại địa, nhưng ở Trung Châu cùng vô tận tinh không lại bất đồng, lực ảnh hưởng của Đan sư liên minh vượt quá tưởng tượng.

    Nói trắng ra là, nếu như đổi thành một thế lực khác, hai đại thế lực này liên thủ đã sớm xung phong liều chết tiến vào, hoặc là trực tiếp đòi người, chứ đâu có chuyện đứng ở bên ngoài khách khí, bọn họ chính là sợ nháo lên không có biện pháp kết thúc, cái hậu quả này là bọn hắn chịu không được, cho nên chỉ cần ngươi ở Đan sư liên minh, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có thể kêu to, chỉ cần ta không để ý tới bọn họ, bọn họ cũng không dám làm những chuyện khác.

    Tu luyện không thể thiếu đan dược, tuy rằng một ít thế lực lớn đều có Đan Đạo đại sư cùng hệ thống đan sư của mình bồi dưỡng, nhưng nếu như đắc tội Đan sư liên minh, các con đường cung ứng sẽ gặp sự cố.

    Hơn nữa rất nhiều phương pháp bồi dưỡng Đan Đạo đại sư cấp bậc cao đều nắm ở trong tay Đan sư liên minh, không phải vạn bất đắc dĩ, không ai nguyện ý phát sinh xung đột cùng Đan sư liên minh.

    Đạo lý đồng dạng, Luyện khí sư liên minh, Tứ phương lâu đều nắm giữ tài nguyên của mình, từ điểm này mà nói, Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông, Liệp yêu mạo hiểm liên minh sẽ yếu đi rất nhiều.

    Ở bên trong sáu thế lực lớn Trung Châu, Đan sư liên minh, Luyện khí sư liên minh, Tứ phương lâu không phân cao thấp, sau đó mới là Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông, Liệp yêu mạo hiểm liên minh.

    - Được, vậy ta ở chỗ này tránh một hồi.

    Trình Cung cười nói, giơ tay phân biệt ném cho Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo một khối ký ức tinh thạch:

    - Ta chuẩn bị tăng Tiểu Hư Đỉnh lên thành Đạo khí thượng phẩm, bất kể là luyện khí, luyện đan, hay là đối với tu luyện bản thân đều có chỗ tốt nhất định, đến thời điểm đó các ngươi cũng sang đây xem, đây là một vài thứ bây giờ ta vẫn khiếm khuyết.

    Bởi vì lần này chủ yếu là phải dung hợp Kim Bằng kiếm của Côn Bằng Đại Đế, Tiên Âm của Thất Âm Cầm Cung vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, vì lẽ đó tài liệu cần cũng không nhiều, các ngươi mau chóng giúp ta chuẩn bị kỹ càng.

    Kim Bằng kiếm của Côn Bằng Đại Đế, Tiên Âm của Thất Âm Cầm Cung, Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo nghe xong cũng giật nảy mình.

    Trong lòng chỉ có một cảm giác, quả nhiên không hổ là Tiểu sư thúc, quá ngưu.

    Coi như bọn họ, cũng tuyệt đối không có loại quyết đoán này a.

    Chương 1291: Đánh Thái Tôn Đan Sư Liên Minh

    - Loại thời điểm này có thể cho người ở một bên sao?

    Luyện chế Đạo khí thượng phẩm a, này ở trong Linh Sơn cũng là chuyện khó vô cùng, Thiết Thiên Chuy có chút không dám tin tưởng.

    Loại chuyện này hơi có một chút sai lầm thì xong rồi, mà có người ở bên cạnh ảnh hưởng sẽ rất lớn.

    Vạn Ngạo thậm chí Nhạc Uyển Uyển cũng đồng thời nhìn về phía Trình Cung, trong lòng bọn hắn cũng nghi hoặc giống như Thiết Thiên Chuy, loại chuyện này sao có khả năng cho người ở một bên quan sát.

    - Không có chuyện gì, ta không kiêng kỵ những thứ này, lần trước thời điểm ta luyện chế Đạo đan thượng phẩm cũng có không ít người ở một bên nhìn.

    Trình Cung không để ý chút nào nói, loại chuyện này hắn cũng không phải là làm một lần hai lần, đối với hắn mà nói rất đơn giản.

    - Quá tốt rồi, vậy ta liền đi chuẩn bị.

    Đạo khí thượng phẩm a, hiện tại Thiết Thiên Chuy miễn cưỡng có thể thử nghiệm, nhưng có thể nhìn thấy người khác luyện chế Đạo khí thượng phẩm, đây cũng là một thu hoạch hoàn toàn khác nhau.

    Loại tồn tại cấp bậc này, bình thường sẽ không để cho người ở bên quan sát, hơn nữa Thiết Thiên Chuy cảm giác vị sư thúc này của mình nhất định rất lợi hại, hưng phấn đáp ứng một tiếng trực tiếp xé rách hư không rời khỏi.

    - Nhanh.

    Vạn Ngạo cũng nói một tiếng, trực tiếp rời khỏi.

    - Đây là của nàng.

    Trình Cung nói xong, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, lại là một khối ký ức tinh thạch bay về phía Nhạc Uyển Uyển.

    - Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không tiện mở miệng cùng ta chứ.

    Nhạc Uyển Uyển tiếp nhận ký ức tinh thạch, trái lại trên mặt tràn đầy nụ cười hài lòng, vừa nói vừa cất bước trực tiếp biến mất ở trong đại điện, nàngđích thân dùng tốc độ nhanh nhất gom góp những dược liệu kia cho Trình Cung, thậm chí nàng không có hỏi Trình Cung bảo nàng gom góp dược liệu gì, muốn làm gì.

    Không phải người thường làm chuyện phi thường, người mình quen biết đa số không thuộc về người bình thường, phong cách làm việc cũng không giống người khác, Trình Cung thầm nghĩ.

    - Ầm!

    Đột nhiên, Trình Cung sầm mặt lại, bởi vì thần niệm của hắn đã cảm nhận được bên trong đất trời biến hóa cực lớn, lực lượng không gian, cấm chế to lớn, lực lượng trận pháp phát động, một cỗ lực lượng mạnh mẽ làm không gian biến hóa, loại cảm giác này giống như lúc trước Thanh Trúc Đạo Tôn nhẹ nhàng vỗ xuống trên mặt đất, Vạn Ngạo trên không trung liền đến bên tay hắn.

    Chỉ là cái này hiển nhiên so với Thanh Trúc Đạo Tôn còn chênh lệch rất nhiều, Trình Cung cũng có thể cảm nhận được, thậm chí hắn cũng có biện pháp phá hoại tất cả những thứ này, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.

    Bởi vì hắn đã đoán được ai đang làm trò quỷ, vừa đúng lúc chờ ba người kia đi gom góp đồ vật, nhàn rỗi tẻ nhạt vui đùa với bọn hắn một chút.

    Trình Cung không có cố ý chống cự lực lượng này, trong nháy mắt không gian xung quanh biến hóa, Trình Cung đã xuất hiện ở ngoại vi của Đan sư liên minh, chung quanh hoàn toàn bị một trận thế khổng lồ bao phủ.

    Không gian xung quanh hoàn toàn ngăn cách cùng bên ngoài, hư không càng không có biện pháp vỡ.

    Các loại trận pháp tầng tầng lớp lớp.

    - Biết ngay là hai người các ngươi.

    Giương mắt nhìn lên, nhìn thấy hai người Công Dương Thứ cùng Tống Thạch, mà ở chung quanh Trình Cung đồng dạng cảm giác được mấy chục cỗ lực lượng, trong đó ít nhất có một người là cảnh giới Thuần Dương Thái Tôn, còn lại đều là cảnh giới Thiên Anh, bọn hắn đều ẩn giấu ở trong trận pháp, hiển nhiên là chuẩn bị phát động một loại đại trận bất cứ lúc nào.

    Đây cũng chính là vì thần niệm Trình Cung đặc biệt, sau khi tu luyện Luyện Thần Quyết thần kỳ cực kỳ.

    Cộng thêm hiểu rõ của hắn đối với trận pháp mới có thể phát hiện, bằng không coi như là thay đổi một Thuần Dương bình thường cũng không có biện pháp phát hiện những lực lượng ẩn giấu kia.

    - Trình đại thiếu chớ trách móc, chúng ta cũng không có tâm tư khác, chỉ là muốn thương lượng cùng đại thiếu một chút.

    Công Dương Thứ nở nụ cười nói.

    Trình Cung không có đi để ý tới Công Dương Thứ.

    Nhìn chung quanh có chút bất mãn nói:

    - Ta còn tưởng rằng các ngươi hội liên hợp với Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông chứ, người đâu?

    - Hừ!

    Tống Thạch nhìn thấy Trình Cung vẫn một bộ không thèm để ý, tâm nói ngươi bị dời đi đến nơi này vẫn kiêu ngạo như vậy, một tiểu bạch kiểm chỉ biết nịnh nọt, cũng không cảm thấy ngại giả bộ bình tĩnh.

    Tống Thạch hừ lạnh một tiếng nói:

    - Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông tính là thứ gì, chỉ bằng bọn họ cũng xứng sai khiến chúng ta làm việc cho bọn hắn, ngày hôm nay không ngại trực tiếp nói rõ cho ngươi hiểu, chúng ta là sợ minh chủ bị tiểu bạch kiểm như ngươi lừa dối, bây giờ ngươi lập tức rời khỏi Đan sư liên minh, không được tiếp tục gần minh chủ.

    Bằng không coi như Nguyên Thủy Ma Tông hoặc là Chính Khí Tông không động ngươi, Đan sư liên minh chúng ta cũng sẽ không tha cho ngươi, chỉ bằng ngươi, căn bản không xứng với minh chủ.

    Tới, đúng là vì chuyện này mà tới, nghĩ cái gì tới cái đó a.

    Đám người này là đức hạnh gì Trình Cung quá rõ ràng.

    Trước đó thời điểm tách ra cùng Nhạc Uyển Uyển hắn liền không nhịn được nghĩ đến vấn đề này, chỉ là hiện tại mới vừa tiếp xúc cùng Nhạc Uyển Uyển không bao lâu, tuy Nhạc Uyển Uyển nói như vậy, nhưng Trình Cung biết vẫn chỉ là nằm ở một giai đoạn hảo cảm.

    Kể cả cảm giác của mình đối với Nhạc Uyển Uyển, cũng chỉ là rất thưởng thức, rất thích, vẫn không có đạt đến một trình độ khác.

    Cảm tình, loại chuyện này là cần từ từ sẽ đến, cái loại nhất kiến chung tình này rất ít khi thấy.

    Chỉ là đám người kia làm Trình đại thiếu rất khó chịu, tuy đám người này không phải những gia hỏa mình nhận thức năm đó, nhưng thói xấu của Đan sư liên minh này thật là chưa từng thay đổi, một đời truyện một đời a.

    Một đám tiểu nhân, bản đại thiếu ở trong miệng bọn hắn dĩ nhiên thành tiểu bạch kiểm, kiểm con mẹ các ngươi.

    - Trình đại thiếu, chỉ cần bây giờ ngươi chịu rời khỏi, chúng ta sẽ trực tiếp hộ tống ngươi trở lại Nam Chiêm Bộ Châu, bảo đảm Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông sẽ không đả thương đến ngươi.

    Tự ngươi hẳn là cũng rõ ràng, Đan sư liên minh ta không chỉ là ở Cửu Châu đại địa, ở Linh Sơn cũng là một trong thập đại Đạo môn, hơn nữa còn là tồn tại đứng đầu nhất.

    Nói trắng ra là, coi như Thiên Cung thần điện làm hậu thuẫn cho ngươi cũng vô dụng, vì phòng ngừa tổn thương hòa khí lẫn nhau, ngài vẫn là đi thôi.

    Lời nói của Công Dương Thứ uyển chuyển đi không ít, vẫn giải thích một thoáng.

    Bất quá một mặt đen, một mặt đỏ, loại đồ chơi này đối với Trình đại thiếu không hề có một chút tác dụng.

    - Đang nói chuyện với ngươi, đến cùng được hay là không được, sảng khoái nói một lời, đừng tưởng rằng minh chủ còn có thể tới cứu ngươi, nơi này không chỉ là không gian đóng kín, hư không đóng kín, còn là một không gian tuyệt mật, coi như hiện tại minh chủ cũng không rõ ràng.

    Tống Thạch nhìn thấy Trình Cung không nói một lời nhìn bọn họ, không nhịn được âm thanh tăng cao nói.

    - Bản đại thiếu rất có đạo đức, nhìn hai con khỉ một khóc một cười làm xiếc, ta sẽ không dễ dàng bảo ngừng lại, tiếp tục a, bất quá ngoại trừ khả năng chém gió ra, các ngươi còn có trò gì nữa thì phóng rắm ra đi...

    Chương 1292: Đánh mặt hay là đánh mông. (1)

    Trình Cung rất chăm chú nói.

    - Làm càn!

    Tống Thạch vừa nghe xong, cũng nhịn không được nữa, giơ tay run lên, quần áo rộng lớn trên người trong nháy mắt lớn lên, ngay cả bản thân y phục này cũng là một Đạo khí hạ phẩm, trực tiếp bao phủ về phía Trình Cung, hoàn toàn là thần thông tụ lý càn khôn, muốn trực tiếp thu Trình Cung vào trong này.

    - Làm càn chính là các ngươi, một đám ngu ngốc, một đời một đời truyền thừa đều là ngu ngốc, xem ra Đan sư liên minh thật cần người như Uyển Uyển quản một chút, chỉ bằng các ngươi cũng muốn chưởng khống bản đại thiếu, cút sang một bên.

    Nhìn thấy Tống Thạch bị làm tức giận, rốt cục Trình Cung cũng chân chính đối đãi, Phá Kiếp Thương trong tay nháy mắt hóa thành một đạo hào quang đen kịt.

    Trước đó vừa lĩnh ngộ Hủy Diệt, lần thứ hai thông qua Phá Kiếp Thương thi triển ra, hỏa diễm trong Phá Kiếp Thương bạo phát, trong nháy mắt Phá Kiếp Thương bùng nổ ra tư thế hủy diệt không gì sánh kịp.

    - Ầm ầm ầm...

    Ngàn vạn lần va chạm, Đạo khí hạ phẩm to lớn kia của Tống Thạch không những không thể bọc Trình Cung lại, ở dưới thương pháp hủy diệt của Trình Cung, Phá Kiếp Thương mạnh mẽ oanh kích, rốt cục cũng bị đánh xuyên, thời điểm Tống Thạch cảm nhận được không đúng muốn thu trở về, Trình Cung đã đánh bản mạng chân hỏa vào trong đó.

    - Ầm!

    Không ngờ y phục kia giống như quần áo thế tục gặp phải hỏa diễm, trong nháy mắt bốc cháy lên.

    - A...

    Cả người Tống Thạch đều ngây dại, sau đó kinh hô:

    - Vạn Bảo Thần Y của ta...

    Vạn Bảo Thần Y vẫn là đồ vật đắc ý nhất của Tống Thạch, bởi vì có thể đem một bộ quần áo chế tạo thành Đạo khí hạ phẩm, có thể tưởng tượng được phải bỏ ra bao nhiêu tài nguyên.

    Hơn nữa trong bộ y phục này hắn dung nhập rất nhiều Hàn Ti, các loại bảo vật, không ngừng tế luyện.

    Có thể nói là thủy hỏa bất xâm, vạn độc không vào, này so với Đạo khí trung phẩm mà hắn thường sử dụng còn thích hợp hơn, tuy tác dụng cũng không phải rất lớn, nhưng mỗi lần ra tay hoặc là cho thấy Vạn Bảo Thần Y, vô số người khiếp sợ, kinh thán làm hắn rất sảng khoái.

    Có thể luyện chế một bộ quần áo thành Đạo khí hạ phẩm, trừ thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh hắn ra, Cửu Châu đại địa đúng là không có mấy người có năng lực, tài lực này.

    Thế nhưng bây giờ, bảo bối này lại như quần áo thế tục... cháy.

    Chuyện này...

    điều này sao có thể, coi như mình toàn lực luyện hóa, không có có mười ngày tám ngày cũng không thể nào hủy diệt Vạn Bảo Thần Y này, đây là hắn tốn hao mấy trăm năm thời gian luyện chế thành, nhưng hiện tại trong nháy mắt này giống như là giấy vậy, gặp lửa liền cháy, chuyện này...

    điều này sao có thể.

    - Chỉ có người tẻ nhạt mới làm loại chuyện nhàm chán này, oanh...

    Trong vòng một chiêu Trình Cung hủy diệt Vạn Bảo Thần Y, sau một khắc thân thể lớn lên, một quyền đánh về phía Tống Thạch.

    - Ầm!

    Dù sao Tống Thạch cũng là Thuần Dương sơ kỳ, nhưng trên thực tế kinh nghiệm chiến đấu của hắn cũng không phong phú, bằng không cũng sẽ không luyện chế loại pháp bảo vô dụng như Vạn Bảo Thần Y, người Đan sư liên minh tu vi cao rất nhiều, có chính là đan dược, hơn nữa người có thể trở thành Đan Đạo đại sư nhất định đều không ngu ngốc, nhưng thực chiến liền kém quá xa.

    Hắn đột nhiên phản ứng lại, nhìn thấy Trình Cung lớn lên, nắm đấm kia so với thân thể của mình còn lớn hơn mấy lần, giống như một ngọn núi nhỏ oanh kích xuống, thân là Thuần Dương hắn nghĩ cũng không nghĩ nhiều, bản năng đưa hai tay vận thần thông, biến ảo ra một bản mạng đan đỉnh đi chống đối.

    Một tiếng nổ vang Ầm ầm, cả người Tống Thạch bị nổ đến vỡ vụn, bản mạng đan đỉnh biến ảo ra kia cũng trực tiếp vỡ vụn.

    - Phốc...

    Sau một khắc, thân thể vỡ vụn được một cỗ thần niệm cùng một cỗ hỏa diễm khổng lồ duy trì, ở bên ngoài vạn mét lập tức ngưng tụ, nhưng sau đó phun ra một ngụm máu.

    Ngụm máu này không phải là máu phổ thông, là bản mạng tinh huyết, lần này hắn trọng thương không phải bình thường, tu vi cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, khí thế cả người uể oải xuống.

    Hắn làm sao cũng không nghĩ tới, một quyền này của Trình Cung vẻn vẹn là lực lượng thân thể liền cường hãn như vậy, càng không nghĩ tới Trình Cung hung hãn như vậy, không nói hai lời liền ra sát thủ.

    Dựa vào thân phận thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh, chưa từng có người dám như thế.

    Tuy sớm biết chuyện của Trình Cung ở Nam Chiêm Bộ Châu, biết hắn có lực lượng đánh một trận cùng Thuần Dương sơ kỳ, nhưng mà cũng không có quá để ý, dù sao chính bọn hắn đều là nhân vật Thuần Dương sơ kỳ, ở cảnh giới này đều dừng lại ngàn năm trở lên.

    - Ầm!

    Sau đó Trình Cung không dừng lại chút nào, lại là một quyền oanh kích về phía Công Dương Thứ, thấy thân thể Tống Thạch bị nổ nát, tổn hại tu vi ngưng tụ thân thể, Công Dương Thứ cũng không dám bất cẩn nữa.

    Đạo khí trung phẩm trong tay trực tiếp đánh ra, đối đầu cùng nắm đấm của Trình Cung, mặc dù mượn Đạo khí trung phẩm đánh bay Trình Cung ra ngoài, nhưng Công Dương Thứ cũng bị chấn động đến mức pháp lực trong cơ thể hỗn loạn, cộng với Trình Cung hung hãn, Tống Thạch thảm trạng, sau một khắc hắn dĩ nhiên không có đuổi bắt, ngược lại là bay đến bên cạnh Tống Thạch.

    - Phát động trận pháp, giam cầm hắn.

    Tống Thạch nổi giận gầm lên một tiếng, thông báo người chung quanh.

    - Trận pháp sao, bản đại thiếu rành hơn các ngươi.

    Trình Cung nói xong, hai tay biến hóa, dồn dập nghiền nát mấy cái trận pháp cùng cấm chế chung quanh, mấy trưởng lão của Đan sư liên minh trực tiếp xuất hiện.

    Bây giờ đối mặt với những trưởng lão Thiên Anh này, Trình Cung lăng không oanh kích liền trực tiếp chấn bọn hắn đến mức hôn mê, ngay cả thần niệm cũng nằm ở trạng thái mê muội.

    Sau đó Trình Cung càng nhanh, càng thêm hiểu rõ hơn so với bọn hắn, rơi xuống vị trí của mấy tên trưởng lão vừa nãy kia, ở những người khác thôi thúc trận pháp, đồng thời hắn cũng nhanh chóng biến hóa, trong một sát na trăm nghìn trận pháp biến hóa bị hắn ảnh hưởng.

    - Oanh...

    Oanh...

    Nguyên bản hẳn là trận pháp phát động quay về phía Trình Cung, trong nháy mắt dời mục tiêu đi, lao về phía Tống Thạch cùng Công Dương Thứ.

    - Phế vật, các ngươi muốn làm gì...

    Tống Thạch kinh hãi đến biến sắc, vội vàng muốn tránh tránh, nhưng trong này vốn chính là vị trí trung tâm của một trận pháp to lớn, giờ khắc này trận pháp bị thôi động, hắn muốn tránh cũng không có biện pháp.

    Trận pháp nơi này là có thể nhốt lại Thuần Dương hậu kỳ bình thường, khốn mà không giết, có thể tưởng tượng được trận pháp này lợi hại đến mức nào.

    Đan sư liên minh có đầy đủ tài nguyên, dựa vào năng lực luyện đan, tự nhiên có biện pháp học hỏi một ít tạo nghệ ở lĩnh vực khác, giống như trận pháp to lớn này chính là một vị Thuần Dương đỉnh phong cường đại, ở phương diện trận pháp có năng lực hỗ trợ bố trí không gì sánh kịp.

    Chỉ là bọn hắn là hiểu được phương pháp sử dụng, không biết rõ ràng tình huống cụ thể của trận pháp này, bây giờ trộm gà không được còn mất nắm gạo, ngược lại bị Trình Cung lợi dụng.

    Chương 1293: Thời điểm động phòng hoa chúc sẽ nói cho nàng biết. (1)

    Trận pháp có thể nhốt lại Thuần Dương hậu kỳ.

    Mặc dù bọn họ chỉ có thể phát huy ra ba phần mười lực lượng, cũng đủ làm cho Thuần Dương trung kỳ bình thường khó có thể thoát vây đào tẩu, hai người Công Dương Thứ cùng Tống Thạch liều mạng né tránh chống đối, nhưng vẫn bị từng đạo từng đạo lực lượng cường ngạnh áp chế.

    Cuối cùng bị định ở trên không, không thể động đậy.

    - Ngu xuẩn, mau thả chúng ta đi ra ngoài!

    Tống Thạch giận dữ, bị trận pháp nhà mình giam cầm, nhốt lại, này nếu như truyền đi, thanh danh một đời hủy hoại trong một ngày a.

    - Nhanh, cho người ngăn Trình Cung kia lại.

    Hình như hắn hiểu được khống chế trận pháp...

    Công Dương Thứ vội vàng hô.

    Tống Thạch cùng những Thái Thượng trưởng lão đang khống chế trận pháp kia đều giật mình, bọn họ quá rõ ràng trận pháp này lợi hại, ban đầu là lấy cái giá lớn mới để cho người kia bố trí trận pháp này, làm sao Trình Cung có khả năng biết.

    Đúng rồi, trong tư liệu có biểu hiện nói hắn đã từng biểu hiện qua năng lực trận pháp, bố trí trận pháp Song Long thành, còn dùng trận pháp đại chiến cùng yêu tộc.

    Nhưng ở lúc đó Tống Thạch cùng Công Dương Thứ chỉ là đơn giản nhìn thoáng qua, căn bản không có đi suy nghĩ nhiều.

    Bởi vì ở trong tiềm thức bọn hắn, trực tiếp phân công lao này cho Vũ Châu Lý gia.

    Bọn họ hợp tác cùng Vũ Châu Lý gia, phương diện trận pháp bọn họ lợi hại tự nhiên rất bình thường.

    Hiện tại hai người mới có một cảm giác bỗng nhiên tỉnh ngộ.

    Trận pháp này lợi hại không phải của Vũ Châu Lý gia, dĩ nhiên là tên tiểu tử này, hắn mới bao nhiêu tuổi a, làm sao có khả năng cải biến loại trận pháp này...

    Hơn nữa coi như cải biến, đồ vật này không có một năm hai năm cũng không được a, năm đó tu vi cường giả trận pháp kia đã là Thuần Dương đỉnh phong, bố trí trận pháp này vẫn hao tốn ròng rã ba năm thời gian, bởi vì đây là một trận pháp siêu cấp đặc biệt, phức tạp huyền ảo cực kỳ.

    Mà bây giờ, Trình Cung nhấc tay giơ chân đã tiếp quản được trận pháp này.

    - Chuyện này...

    Nhanh...

    Nhanh mở ra...

    Một Thái Thượng trưởng lão khác thôi thúc trận pháp vừa nhìn thấy cái này liền giật mình.

    Không ngờ nhốt hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của mình lại, vội vàng muốn thôi thúc trận pháp này phóng thích bọn hắn.

    - Đùng đùng đùng!

    Trình Cung khoát tay, trong nháy mắt tay không ngừng biến hóa, ở trên toàn bộ đại trận cấp tốc làm mấy chỗ cải biến, những người kia đột nhiên phát hiện, nguyên bản pháp môn điều khiển trận pháp mà bọn họ nắm giữ lại mất đi hiệu dụng.

    Chuyện này...

    Chuyện này...

    Tên Thái Thượng trưởng lão khống chế trận pháp kia cũng có một loại xúc động muốn khóc, hắn dùng mười lăm năm học tập khống chế trận pháp.

    Nhưng mà vẻn vẹn là có thể khống chế mà thôi, bây giờ lại phát hiện mười lăm năm sở học bị Trình Cung biến động mấy lần liền trở nên không có một chút tác dụng nào.

    Hơn nữa bây giờ còn là tình huống như thế, tên Thái Thượng trưởng lão này vẫn tính phản ứng không chậm.

    - Bắt lại hắn!

    Bắt Trình Cung lại, buộc hắn thả thủ tịch Thái Thượng trưởng lão, đây là phản ứng theo bản năng trong đầu của hắn.

    Chỉ tiếc, chính hắn cũng chỉ là vừa đạt đến cảnh giới Thuần Dương, hơn nữa cũng là cái loại bởi vì luyện đan, dựa vào đan dược cùng mấy ngàn năm khổ tu đạt đến, bọn họ một lòng với đan, phương diện lực lượng, cảm ngộ đều sẽ không có vấn đề, chỉ là phương diện chiến đấu còn kém nhiều lắm.

    Trình Cung không có phí khí lực gì liền đánh đổ toàn bộ bọn họ, hắn cũng không có thương tổn những người này, chỉ là trực tiếp ném những người này tới chỗ Công Dương Thứ, Tống Thạch đang bị giam cầm ở giữa không trung kia.

    - Đùng đùng!

    Trình Cung vỗ vỗ tay, thật giống như sợ ô uế tay vậy, vừa cười vừa nhìn Công Dương Thứ cùng Tống Thạch nói:

    - Hiện tại ta cũng phải thương lượng cùng hai vị đây, ngươi nói trước tiên ta nên đánh mặt trái hay là má phải của các ngươi?

    - Trình Cung...

    Ngươi...

    Ngươi dám, nơi này là Đan sư liên minh...

    Tống Thạch vừa nghe, cũng sợ hãi đến thân thể run lên, chết hắn ngược lại là không sợ, nhưng nếu như bị Trình đại thiếu chơi như vậy, kia sẽ rất thảm.

    Lúc này đột nhiên hắn nghĩ đến các loại ghi chép của Trình đại thiếu trước đây, cũng chính bởi vì nhìn thấy những tư liệu kia, trong lòng bọn họ liền không thích Trình Cung, cho là hắn không xứng với Nhạc Uyển Uyển.

    Hiện tại không nghĩ tới, đường đường thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh, dĩ nhiên cũng sẽ có một ngày này.

    - Không làm mất mặt cũng được...

    Trình Cung một tay nâng cằm rất chăm chú suy tư nói:

    - Được rồi, các ngươi không nghe lời như thế, vậy thì cỡi quần đánh mông đi.

    - Phốc...

    Bản thân Tống Thạch thương thế không nhẹ, vừa nãy thân thể cũng bị Trình Cung đánh nát một lần, tuy rằng thần niệm bị thương không nặng, cho dù ngưng tụ thân thể một lần nữa cũng không có vấn đề, nhưng điều này cũng tiêu hao khá lớn, giờ khắc này Trình Cung nói một câu trực tiếp làm hắn khí huyết sôi trào, phun ra một ngụm máu.

    Công Dương Thứ vĩnh viễn là nụ cười trên mặt, lúc này cũng lộ ra vẻ mặt sắp khóc:

    - Đại thiếu, Trình đại thiếu, xin hãy nể mặt minh chủ, ngươi ngàn vạn lần... tuyệt đối đừng kích động...

    - Aii!

    Trình Cung thật bất ngờ nói:

    - Loại thời điểm này các ngươi lại nghĩ đến nhìn mặt mũi Nhạc minh chủ các ngươi, vừa nãy sao không nghĩ tới đi, không được, phạm sai lầm vẫn là phải giáo huấn, ta cho mặt mũi Nhạc minh chủ không làm mất mặt các ngươi, nhưng mông vẫn phải đánh.

    - Phốc...

    Tống Thạch lại phun ra một ngụm máu, miệng đầy máu giận dữ hét:

    - Trình Cung, ngươi... ngươi dám, ngươi giết ta... nếu ngươi dám... dám...

    Ta... ta không để yên cho ngươi.

    Tống Thạch cũng nói không ra tiếng, mở miệng như thế nào a, đường đường thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh bị người giam cầm, muốn sống không được, muốn chết không thể, sau đó còn bị cỡi quần đánh mông, này so với chết còn khó qua hơn.

    Chết thì không có gì, nhưng nếu như chuyện này truyền ra, e rằng sẽ trở thành chuyện cười trong thiên hạ, đường đường Thuần Dương bị cỡi quần đánh đòn...

    - Trình...

    Trình đại thiếu...

    Đại thiếu...

    Ngươi phát... phát từ bi, chuyện này chúng ta cũng là vì tốt cho minh chủ, chúng ta thật không phải là... van cầu ngươi, tuyệt đối đừng... biệt...

    Nếu như đổi thành một người khác, Công Dương Thứ còn có thể nói những thứ khác, nhưng quang huy của Trình đại thiếu bọn họ đều biết.

    Thiếu chủ Thất Âm Cầm Cung bị hắn giết, người thừa kế Phù Văn Tông hắn cũng giết, ngay cả con trai Côn Bằng Đại Đế cũng giết, hiện tại tuy không biết Đường Hạo Nhiên có phải bị hắn giết hay không, nhưng hiển nhiên hắn cũng không để ý nữa.

    Người như vậy còn có chuyện gì làm không được, sợ mới là lạ chứ.

    Loại trận pháp giam cầm này rất lợi hại, Tống Thạch muốn hủy cũng làm không được, giờ khắc này cả người hắn run rẩy, nhìn thấy Công Dương Thứ cầu tình hắn cũng không dám nói kiên cường nữa.

    Nhìn thấy dáng vẻ hai người này, trong lòng Trình Cung cố nén cười, dựa vào, hai lão già nầy, không trị được ngươi bản đại thiếu liền sống uổng phí hai đời.

    Chương 1294: Thời điểm động phòng hoa chúc sẽ nói cho nàng biết. (2)

    Trình Cung tự nhiên không thể nào thật sự đi cởi quần bọn hắn, nói như thế nào cũng phải cho Nhạc Uyển Uyển một chút mặt mũi, chỉ là không thu thập hai người bọn họ Trình Cung cũng có chút khó chịu.

    Còn nói tới tội, Trình đại thiếu thật không sợ đắc tội ai, trên thực tế hắn cũng đắc tội không ít.

    - Oanh...

    Nhưng vào lúc này, trong chớp mắt toàn bộ tinh cầu cũng lay động một chút, một cỗ lực lượng dâng trào xuyên thấu thế giới đóng kín này, một đạo thần niệm mạnh mẽ trực tiếp truyền vào.

    - Công Dương Thứ, Tống Thạch, lập tức đi ra gặp ta.

    Âm thanh Nhạc Uyển Uyển vô cùng phẫn nộ.

    - A...

    Thân thể Tống Thạch cùng Công Dương Thứ còn có thể động, chỉ là người bị giam cầm ở giữa không trung, không vận dụng được bất luận pháp lực nào, muốn tự sát cũng không thể.

    Bọn họ nhìn lẫn nhau, giờ khắc này bọn họ biết thật sự gây rắc rối rồi.

    Bởi vì nguồn lực lượng vừa nãy kia là đồ vật bí mật của Đan sư liên minh, là một Tiên khí, không ngờ Nhạc Uyển Uyển phát hiện Trình Cung biến mất, liền biết là xảy ra chuyện gì, tìm không được Trình Cung, cũng không liên lạc được Tống Thạch cùng Công Dương Thứ, dĩ nhiên trực tiếp vận dụng lực lượng Tiên khí.

    Uy lực Tiên khí cường đại vô biên, trong lúc đó ngay cả ẩn giấu bên trong không gian cũng khó có thể không chịu ảnh hưởng.

    Vận dụng Tiên khí, hơn nữa giọng nói kia rất tức giận, hiển nhiên đã sắp đến cực hạn.

    Giờ khắc này Công Dương Thứ cùng Tống Thạch mới hiểu được một việc, nữ minh chủ tuổi trẻ xinh đẹp này, hiển nhiên không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá, nàng không bị bất luận lực lượng nào ảnh hưởng cùng không chế, thảm...

    Trình Cung cũng rất ngoài ý muốn, không nghĩ tới Nhạc Uyển Uyển phản ứng lớn như vậy, hơn nữa nhanh như vậy, thậm chí ngay cả Tiên khí cũng vận dụng.

    Nghĩ đến cái này thần niệm của Trình Cung hơi động, trong nháy mắt thần niệm đón nhận lực lượng của Tiên khí kia tản mát ra.

    - Ầm!

    Sau một khắc, một cỗ lực lượng khổng lồ, trực tiếp xé rách không gian bí cảnh này, dựa vào lực lượng Tiên khí mạnh mẽ, toàn thân Nhạc Uyển Uyển được hào quang màu trắng bao phủ từ trên trời giáng xuống, thần sắc tràn ngập phẫn nộ, nhưng sau khi nàng nhìn thấy tình cảnh trước mắt, liền dùng sức chớp chớp mắt to, đây là...

    Nhạc Uyển Uyển trực tiếp vận dụng quyền lực minh chủ của Đan sư liên minh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã tập hợp đầy đủ các dược liệu mà Trình Cung cần, tuy những dược liệu kia rất đa dạng, những thật cũng chưa làm khó được Đan sư liên minh.

    Đan sư liên minh ngang qua Linh Sơn, Cửu Châu đại địa, vô số tinh không, có thể tưởng tượng được khổng lồ bao nhiêu, nếu như ngay cả chuyện nhỏ này cũng làm không được vậy thì xong rồi.

    Hơn nữa Trình Cung cần cũng không phải là dược liệu đặc biệt hi hữu, trong đó chỉ có mấy thứ đặc biệt một ít, nhưng Đan sư liên minh cũng đều có biện pháp gom góp đủ, Nhạc Uyển Uyển trực tiếp hạ lệnh dùng tốc độ nhanh nhất vận chuyển những dược liệu này đến tổng bộ, sau đó liền trở lại đại điện.

    Không nghĩ tới trở lại đại điện lại không thấy tăm hơi của Trình Cung, Nhạc Uyển Uyển nhớ tới Trình Cung nói không đi dạo, hơn nữa lúc này mới đi không bao lâu, trọng yếu nhất là nàng cảm giác được sóng không gian chấn động mãnh liệt trong đại điện, đây là vết tích lưu lại khi chuyển biến không gian chưa hoàn thiện, trực tiếp bắt người đi vào những nơi khác.

    Sau đó thần niệm của Nhạc Uyển Uyển trực tiếp quét ngang chung quanh, cũng không có phát hiện Trình Cung, lúc này Nhạc Uyển Uyển đã đoán được mấy phần đã xảy ra chuyện gì, nàng sớm biết tình huống của đám người Tống Thạch, chỉ là nguyên bản nàng dự định sau này sẽ chậm rãi xử lý những chuyện này.

    Không nghĩ tới bây giờ lại xảy ra loại chuyện này, chính mình mời người, thậm chí... thậm chí có thể nói là người mình thích tới, bọn họ lại dám động thủ, quả thực không muốn sống.

    Nhạc Uyển Uyển tìm kiếm lần thứ hai, liên hệ với đám người Tống Thạch thì hoàn toàn không liên lạc được, giờ khắc này rốt cục Nhạc Uyển Uyển cũng phẫn nộ thật sự, trực tiếp vận dụng Tiên khí của Đan sư liên minh.

    Nguyên bản nàng mang theo đầy ngập lửa giận, nếu như nhìn thấy Trình Cung chịu một chút ủy khuất, coi như không làm minh chủ Đan sư liên minh này cũng phải đòi lại công đạo cho Trình Cung.

    Nhưng mà cảnh tượng trước mắt này lại làm cho nàng kinh hãi triệt để, Trình Cung không có chuyện gì, hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh bị chính trận pháp của tổng bộ vây ở không trung, muốn sống không được, muốn chết không xong, mà phía dưới không ít người của Đan sư liên minh bị đánh cho hôn mê.

    Trọng yếu nhất là khuôn mặt luôn tươi cười của Công Dương Thứ kia, lúc này cũng không còn nụ cười nữa, người như sắp khóc, Tống Thạch càng là một bộ đau đến không muốn sống, so với giết hắn mười lần còn thống khổ hơn.

    Chuyện này... vừa nãy nơi này đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Mình không nhìn lầm chứ, nguyên bản trong lòng nàng nghĩ, coi như Trình Cung có thể ngăn cản được.

    Nhưng dù sao ở trong địa bàn của Đan sư liên minh, hai Thuần Dương Thái Thượng trưởng lão ra tay, làm sao hắn không bị thương chút nào, hiện tại thì hay rồi.

    Chuyện gì cũng không có, ngược lại là hai thủ tịch Thái Thượng trưởng lão đau đến không muốn sống.

    - Minh chủ...

    Nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển xuất hiện, Công Dương Thứ muốn mở miệng cầu tình, cũng không biết nên nói như thế nào cho tốt, bởi vì nhìn thần tình của Nhạc Uyển Uyển là biết giờ khắc này nàng giận như thế nào.

    Mà Tống Thạch thì giờ khắc này đã cảm giác mình không còn mặt mũi thấy người, nhắm mắt lại không nói một lời.

    - Câm miệng, trong mắt của các ngươi còn có minh chủ như ta sao?

    Nhìn bộ dáng thảm hại của đám người Công Dương Thứ nàng cũng không đành lòng.

    Nhưng nghĩ đến những việc bọn họ làm ra, Nhạc Uyển Uyển cũng tức không kiềm được.

    - ...

    Nhạc Uyển Uyển quay đầu nhìn về phía Trình Cung, nhất thời không nói gì, không biết nói cái gì cho tốt.

    Trình Cung buông tay cười nói:

    - Ta không có việc gì, cho nên nàng cũng không cần tức giận với bọn hắn, được rồi, đi ra ngoài luyện đan.

    Trình Cung cũng không muốn làm Nhạc Uyển Uyển khó xử, dù sao mình cũng không có chuyện gì.

    Mà bây giờ một đám Thái Thượng trưởng lão, hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh thì thảm hề hề, tiếp tục tra cứu chuyện này đã không có bất cứ ý nghĩa gì.

    Trình Cung nói xong trực tiếp cất bước, xé rách hư không rời khỏi.

    Sau đó Nhạc Uyển Uyển đi theo ra, miệng Công Dương Thứ hơi chu ra, muốn nói chúng ta còn bị giam ở chỗ này, nhưng cuối cùng không có phát ra âm thanh được.

    Aii!

    Ngẫm lại cảnh tượng vừa nãy, giờ khắc này ngược lại là có chút thỏa mãn, chí ít không có bị Trình Cung cởi quần...

    Bằng không thì đúng là so với chết còn khổ hơn rồi!

    - Tuy rằng ta đã tiếp nhận chuyện của Đan sư liên minh, lại không nghĩ rằng tình huống so với ta nghĩ còn hỏng hơn nhiều, chuyện lần này... thực sự là có lỗi, ta sẽ cho ngươi một cái công đạo.

    Bên trên Đan tinh của Đan sư liên minh, Nhạc Uyển Uyển theo Trình Cung xuất hiện trên bầu trời.

    Cất bước xé rách hư không đã xuất hiện ở bên trong đại điện.

    Chương 1295: Lại luyện Tiểu Hư Đỉnh. (1)

    Trình Cung cười khoát tay áo:

    - Thật sự không cần thiết phải bàn giao cái gì, nàng cũng thấy đấy, vừa nãy ta không có chút thiệt thòi gì, hơn nữa từ góc độ khác mà xem, tuy đám người Đan sư liên minh kia gàn bướng, cố chấp, suy nghĩ có chút lệch lạc.

    Nhưng tóm lại vẫn không đến mức không cứu được, tất cả mọi người là người luyện đan, bọn họ không đủ linh hoạt, quá si mê, đều sống ở trong thế giới do mình làm chủ.

    Thật sự mà nói, bọn họ cũng là muốn tốt cho nàng, chỉ là phương thức có chút vấn đề mà thôi.

    Loại vấn đề này không phải một người hai người, nếu nàng muốn triệt để thay đổi cũng rất khó, dù sao Đan sư liên minh không giống một ít thế lực khác, không phải cái loại thế lực chiến đấu bốc đồng, cần mở rộng, này về bản chất sẽ quyết định hướng đi của Đan sư liên minh.

    - Cái này cũng là chuyện bất đắc dĩ, trong Đan sư liên minh cũng có một chút nhân viên chiến đấu, nhưng bình thường thời điểm dùng đến đều thiếu thốn, dù sao tình huống Đan sư liên minh đặc thù, người dám trêu đến Đan sư liên minh đúng là không nhiều.

    Hơi chút yếu một ít đi tới, coi như phái người tới cũng rất dễ dàng giải quyết, kỳ thực ta cũng vẫn chưa đau đầu vì chuyện này, coi như ta tiếp nhận Đan sư liên minh cũng không thể nào dẫn Đan sư liên minh đi tranh bá, mà Đan sư liên minh nhiều luyện đan sư, một lòng nghiên cứu luyện đan như vậy, nói thật có lúc cũng tổn thất không nổi.

    Nhạc Uyển Uyển nói đến chuyện này cũng chỉ có thể cười khổ.

    - Cho nàng một kiến nghị, tam đại tuyệt vực là nơi rèn người rất tốt, chiến đấu nơi đó còn có thể được Linh Sơn ủng hộ.

    Đan sư liên minh vẫn ủng hộ chiến đấu ở tam đại tuyệt vực đó chứ?

    - Ừm.

    Nhạc Uyển Uyển gật đầu nói:

    - Không sai, bất quá Đan sư liên minh đều là phái người tới hiện trường luyện chế một ít đan dược, hoặc là không ngừng vận chuyển đan dược tới đó, căn bản không cần tham gia chiến đấu.

    Hơn nữa, Luyện đan sư nhìn như rất nhiều, nhưng dù sao vẫn là ít ỏi khó có thể bồi dưỡng, đặc biệt là Đan Đạo đại sư cấp bậc cao, tổn thất một cái ít một cái, loại tổn thất này Đan sư liên minh sẽ không cho phép, thậm chí ngay cả Linh Sơn cũng sẽ không cho phép.

    - Không phải bảo nàng phái những người này đi tham gia chiến đấu, đi chịu chết, bây giờ nàng muốn thay đổi những người này là không thể nào, nàng hoàn toàn có thể bồi dưỡng một đời mới.

    Chọn lựa một nhóm người, từ vừa mới bắt đầu liền tham gia rèn luyện khác nhau, chiến đấu, tôi luyện, sau đó Đan sư liên minh quy định khen thưởng đan dược, sau này có thiên phú luyện đan cũng tốt, không có thiên phú luyện đan cũng tốt, đều là một phần tử của Đan sư liên minh, như vậy tuy rằng không thể triệt để xoay chuyển tình huống của Đan sư liên minh, nhưng ít ra đan sư liên minh không đến nỗi như hiên tại, không đỡ nổi một đòn như vậy.

    Đội ngũ chiến đấu không phải bồi dưỡng đi ra, mà là ở trong chiến đấu mài luyện ra được.

    Loại lời nói không đỡ nổi một đòn này, cũng chỉ có Trình Cung mới có thể nói ra được, trên thực tế Công Dương Thứ cùng Tống Thạch vẫn là rất mạnh, dù sao cũng là Thuần Dương chân chân chính chính, hơn nữa còn là Thuần Dương lâu năm, chỉ là đột nhiên Trình Cung nghịch chuyển trận pháp bọn họ, trận pháp có thể nhốt lại Thuần Dương hậu kỳ, bọn họ sao có khả năng chống lại.

    Đương nhiên, phương diện ý thức chiến đấu, kinh nghiệm thực chiến của bọn họ xác thực rất yếu.

    - Cũng được...

    Nhạc Uyển Uyển rất chăm chú suy tư, cuối cùng khẽ gật đầu đồng ý Trình Cung nói.

    - Đúng rồi, có một việc nhất định ngươi phải nói cho ta biết.

    Đề nghị này của Trình Cung cũng không có biện pháp triệt để xoay chuyển cục diện của Đan sư liên minh, nhưng ít ra có thay đổi trên trình độ nhất định, có thể làm được loại trình độ này Nhạc Uyển Uyển đã rất hài lòng, sau đó đột nhiên Nhạc Uyển Uyển nghĩ đến một vấn đề, lập tức hưng phấn tra hỏi.

    Trình Cung cười nói:

    - Ta tị nạn ở chỗ của nàng, vấn đề của nàng ta nào dám không trả lời, nói đi.

    - Thời điểm ta đi vào nhìn thấy dáng vẻ của hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão... so với chết còn thống khổ hơn, hơn nữa rõ ràng là đang cầu xin tha thứ, chịu nhận thua, ta nghĩ mãi mà không hiểu, lấy tính cách của bọn hắn, coi như đánh chết cũng sẽ không cúi đầu, làm sao sẽ chịu thua?

    Đến cùng ngươi làm gì với bọn hắn?

    Đây mới là địa phương Nhạc Uyển Uyển hiếu kì nhất.

    - Cũng không có gì, ta không có đánh bọn hắn cũng không có mắng bọn hắn, chỉ là nói cho bọn hắn biết, khi làm sai chuyện gì nhất định phải bị trừng phạt, vừa bắt đầu ta nói muốn đánh mặt, bọn họ không đồng ý, sau đó ta liền quyết định cởi quần bọn hắn đánh mông!

    Trình Cung cũng không có ẩn giấu cái gì, có cái gì thì nói cái đó, hắn nói rất tùy ý, rất đơn giản, giống như là gia trưởng nhìn thấy tiểu hài tử bướng bỉnh, muốn cởi quần đánh mông vậy.

    - Ngươi... a...

    Ngươi...

    Nhạc Uyển Uyển vừa nghe xong, sắc mặt trở nên rất quái lạ, muốn cười lại cố nén, dù nói thế nào nàng cũng là minh chủ của Đan sư liên minh, mà bây giờ hai thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đan sư liên minh bị cởi quần đánh mông, loại chuyện này cũng có thể phát sinh sao, Nhạc Uyển Uyển cũng không biết nói cái gì cho tốt.

    Nàng chỉ vào Trình Cung, dở khóc dở cười, không nghĩ tới Trình đại thiếu lại dùng một chiêu này, nguyên bản nàng còn nghĩ, mặc kệ thế nào, hai vị thủ tịch Thái Thượng trưởng lão này cũng nên thay đổi, bằng không nếu có người không nghe sai khiến, sẽ ảnh hưởng đến sự chưởng khống của nàng đối với Đan sư liên minh.

    Nhưng hiện tại Nhạc Uyển Uyển biết, không cần mình nói Công Dương Thứ cùng Tống Thạch cũng sẽ không làm thủ tịch Thái Thượng trưởng lão nữa, nhất định sẽ triệt để bế quan biến mất.

    Đương nhiên, sau đó Nhạc Uyển Uyển lại nghĩ tới một vấn đề, nhất định phải làm cho hai người kia rõ ràng, tất cả là bởi vì bọn họ mà có, đừng bởi vậy mà ghi hận trong lòng muốn đi trả thù, nếu như nói như vậy, liền tuyệt đối không thể tha thứ.

    - Ngươi chỉ là dọa bọn hắn thôi đúng không, sẽ không phải thật sự cởi quần đánh... nơi kia đi!

    - Tại sao không?

    - Ngươi như vậy còn không bằng giết chết bọn hắn?

    - Tại sao ta muốn giết chết bọn họ, bọn hắn tự cho là tới nhục nhã ta, tự nhiên ta sẽ không bỏ qua cho bọn hắn,

    - Nhục nhã?

    - Nói ta không nên nghĩ cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, cách Nhạc Đại minh chủ nàng xa một chút.

    - Liền biết bọn họ...

    Hừ!

    Đúng rồi, ngươi rất để ý cái này sao?

    - Không thèm để ý.

    - Vậy tại sao xem là nhục nhã.

    - Trả thù chung quy phải tìm cớ, nhưng thật ra là cái gì cũng không quan trọng.

    - Ngươi..., nói một đằng làm một nẻo.

    - Đi, lập tức đi động phòng hoa chúc với ta, này có tính xuất phát từ tâm can hay không.

    ...

    Hai người nàng một lời ta một lời, thời gian đi qua rất nhanh, đại khái sáu canh giờ sau Vạn Ngạo với Thiết Thiên Chuy mới vội vàng đi về, giao những đồ vật Trình Cung cần cho hắn.

    Chương 1296: Lại luyện Tiểu Hư Đỉnh. (2)

    Không gian mật cảnh ở nơi này còn lớn hơn cả không gian mật cảnh của Thiên Cung thần điện, chỉ là cũng không có biện pháp so với không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh vừa khôi phục một ít, cái loại chênh lệch này là bản chất, loại không gian mật cảnh này dù lớn đến mức nào cũng chỉ là không gian, còn không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh là tự thành thế giới, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

    Trừ khi có thể làm được đến trình độ như Càn Khôn đan tông kia thì lại khác, nhưng tình huống đó coi như ở Linh Sơn cũng rất khó đụng tới, hơn nữa quy mô cũng sẽ không lớn bao nhiêu, ở Cửu Châu đại địa căn bản không cần nghĩ.

    Ba người Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo đứng ở một bên xa xa, bọn họ cũng là lần đầu tiên chứng kiến người khác luyện chế Đạo khí thượng phẩm, coi như Thiết Thiên Chuy đã đụng chạm đến cấp bậc luyện chế Đạo khí thượng phẩm cũng là lần đầu tiên, bởi vì đổi thành một người khác, tuyệt đối sẽ không cho người khác ở một bên nhìn xem.

    Trình Cung cũng không có lập tức luyện chế, mà là giơ tay bắt đầu bố trí trận pháp, từng cái từng cái trận pháp được hắn lăng không bố trí ra, tạo thành một đại trận huyền diệu.

    Chỉ là bố trí đại trận này Trình Cung cũng dùng ba ngày thời gian, sau đó thần niệm khẽ động, trong nháy mắt Tiểu Hư Đỉnh đã xuất hiện.

    - Bành...

    Bành...

    Tuy rằng ở bên trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, Hỏa Long này ở trong Tiểu Hư Đỉnh không dám có chút động tác, đó là bởi vì Hư Không Âm Dương đỉnh trấn áp, giờ khắc này một khi lấy ra khỏi Hư Không Âm Dương đỉnh, địa mạch Hỏa Long bên trong Tiểu Hư Đỉnh này lập tức giãy dụa lên, Đạo Khí Tiểu Hư Đỉnh cũng bị chấn động đến mức từng khối từng khối không ngừng lồi ra, làm cho người ta có một cảm giác bất cứ lúc nào cũng muốn vỡ vụn, bị đánh xuyên qua.

    Nhưng Trình Cung biết trình độ của Tiểu Hư Đỉnh, hiện tại vẫn có thể chịu đựng được, chỉ là Trình Cung có thể cảm nhận được khí linh bên trong Tiểu Hư Đỉnh lại bị địa mạch Hỏa Long này trấn áp, cũng chẳng sao, tuy khí linh này hấp thu rất nhiều lực lượng, trưởng thành rất nhiều, nhưng dù sao lúc đầu nó chỉ là chi nhánh của địa mạch Hỏa Long ở Bà La Đa Châu mà thôi.

    Mà bây giờ toàn bộ Hỏa Long của Bà La Đa Châu bị Trình Cung đào cả gốc rễ lên, tuy nó hấp thu lực hỏa diễm Hỏa Long của Đông Phương gia tộc, một ít lực lượng nhỏ yếu của Chí Dương Chân Hỏa, Chí Âm Chân Hỏa, nhưng vẫn không có biện pháp đánh đồng cùng địa mạch Hỏa Long khổng lồ đến cực điểm của một châu.

    - Không cam tâm đúng không, vậy thì thả ngươi ra.

    Trình Cung nói xong, khoát tay một cái, hoàn toàn mở ra cấm chếtrong Tiểu Hư Đỉnh.

    - Oanh...

    Một tiếng nổ vang, sau đó hỏa diễm bốc lên, chung quanh vô số ánh lửa ngưng tụ thành một trường Long hỏa diễm to lớn, mặc dù trong ánh mắt có chút không tỉnh táo, nhưng hiển nhiên cũng muốn ngưng tụ ý thức của mình.

    Một tiếng Long ngâm giống như rồng mà không phải rồng vang lên.

    Sau đó phẫn nộ xông về Trình Cung, bởi vì địa mạch Hỏa Long này có thể cảm nhận được chính là Trình Cung giam giữ nó lại, nó muốn giết chết Trình Cung, chạy trốn đi ra ngoài.

    - Thần Niệm Lao Lung.

    Thần niệm của Trình Cung hơi động.

    Trong nháy mắt địa mạch Hỏa Long bị Thần Niệm Lao Lung của Trình Cung bao vây, thế nhưng địa mạch Hỏa Long này quá mức khổng lồ, không ngừng xung kích bên dưới, từng bước đánh nát Thần Niệm Lao Lung của Trình Cung.

    Địa mạch Hỏa Long phẫn nộ lần thứ hai, nhưng không dám gầm rú nữa, giãy dụa không ngừng nhằm về phía Trình Cung, mắt thấy cách Trình Cung đã rất gần, liền muốn đến trước người Trình Cung.

    - Oanh...

    Rốt cục, đầu rồng của địa mạch Hỏa Long này vươn ra một ít.

    Há mồm trực tiếp nuốt Trình Cung vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích.

    - Hắn đang làm gì?

    Giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển khẽ cau mày, tuy từng chứng kiến lợi hại của Trình Cung, nhưng địa mạch Hỏa Long kia cũng rất khủng bố, bây giờ bị nuốt xuống vẫn là rất nguy hiểm, trong lòng lo lắng, cũng khó có thể bảo trì tâm tính bình thản mà xem.

    - Đúng là địa mạch Hỏa Long của Bà La Đa châu, toàn bộ Thần Miếu Bà La Đa châu nỗ lực lâu như vậy, không nghĩ tới lại bị sư thúc chôm mất.

    Đồ chơi này là thứ tốt a!

    Thiết Thiên Chuy nhìn mà con mắt toả sáng, trong đầu nghĩ nếu như luyện chế một vũ khí, dùng địa mạch Hỏa Long này làm khí linh thì có bao nhiêu sảng khoái.

    Tuyệt đối có thể làm cho uy lực thanh vũ khí này tăng gấp bội.

    Vạn Ngạo thì đang cẩn thận quan sát, bởi vì hắn phát hiện mỗi cử động của Trình Cung đều khiến người ta suy đoán không ra, nhưng tuyệt đối cũng không phải hắn bắn tên không đích.

    Vừa nãy rõ ràng có thể mượn lực lượng của Tiểu Hư Đỉnh cường hành tế luyện địa mạch Hỏa Long này, tuy rằng phí một ít khí lực cùng thời gian, nhưng là phương pháp thường thấy nhất, bây giờ hắn lại thả địa mạch Hỏa Long này ra là vì cái gì, hẳn sẽ không chỉ là muốn đánh một hồi cùng địa mạch Hỏa Long này chứ?

    Giờ khắc này, Trình Cung đang ở trong địa mạch Hỏa Long cảm giác được nhiệt độ chung quanh lên cao không ngừng, đã đạt đến một trình độ khủng bố, nhưng Trình Cung không có quá cảm thấy gì cả.

    Thân thể của hắn đã trải qua lực lượng của Hư Không Âm Dương kiếp, Chí Dương chân hỏa, Chí Âm chân hỏa, Niết Bàn hỏa diễm, vô số loại lực lượng hủy diệt mạnh nhất trong thiên địa rèn luyện qua.

    Tuy rằng Địa mạch Hỏa Long tích súc lực lượng khổng lồ, nhưng muốn đả thương đến thân thể của hắn căn bản là không thể nào.

    Ngược lại là Trình Cung đang ở trong đó không ngừng vận chuyển Âm Dương Vạn Vật Quyết, hỏa diễm chung quanh muốn đả thương hắn liền trở thành một bộ phận lực lượng của thân thể hắn, bắt đầu rèn luyện thân thể Trình Cung lần thứ hai.

    Thân thể của Trình Cung đã đạt đến Thuần Dương sơ kỳ đỉnh phong, cách trung kỳ cũng chỉ thiếu chút nữa, giờ khắc này thân thể trực tiếp hình thành một vòng xoáy to lớn, cuốn lực lượng của địa mạch Hỏa Long vào trong đó.

    Lập tức Địa mạch Hỏa Long này phát hiện không đúng, không thương tổn được Trình Cung còn bị hắn thôn phệ lực lượng, giờ khắc này muốn rời khỏi lại phát hiện trận pháp, Thần Niệm Lao Lung chung quanh không ngừng áp bách, làm cho nó chỉ có thể không ngừng bị thôn phệ, lại không biện pháp rời khỏi.

    Cực hạn, cực hạn, thân thể Trình Cung đã sớm nằm ở cực hạn của Thuần Dương sơ kỳ, kỳ thực trước đó nếu như Trình Cung bế quan một quãng thời gian cũng có thể đột phá, nhưng hắn vẫn không làm, nhưng giờ khắc này phải đột phá ở chỗ này, cho dù chỉ là thân thể đột phá, nhưng cảnh giới Thuần Dương mỗi một bước biết bao kinh người, huống hồ thân thể Trình Cung so với người cùng cấp bậc còn cường hoành hơn vài lần, một khi đột phá gần như có thể so với thân thể Thuần Dương hậu kỳ, vì lẽ đó cho dù là thân thể muốn đột phá, lực lượng hấp thu cũng đạt tới một mức độ khủng bố.

    - Đến cùng hắn muốn làm gì?

    Lẽ nào địa mạch Hỏa Long này không phải dùng để rèn luyện Tiểu Hư Đỉnh, mà là chính bản thân hắn dùng để tu luyện, đây cũng quá lãng phí, quá phá sản đi.

    Chương 1297: Điên cuồng Luyện khí. (1)

    - Thân thể này, quá kinh khủng, rõ ràng lực lượng của sư thúc là Thiên Anh đỉnh phong, nhưng thân thể này...?

    - Thân thể thật kinh khủng, vận dụng thần niệm thật là khủng bố...

    Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo ở một bên đều xem mơ hồ, không biết rốt cuộc Trình Cung muốn làm cái gì.

    Giờ khắc này Trình Cung lấy Ẩn thần pháp trong Luyện Thần Quyết khống chế thần niệm, tăng lên lực lượng thân thể, tạo thành một loại giả tượng, cả người đang tu luyện, thần niệm cũng tiến vào thời khắc quan trọng nhất, giống như là người muốn đột phá trạng thái thời gian.

    Nói trắng ra một ít chính là, giờ khắc này thân thể Trình Cung giống như cái xác không hồn, ngoại bộ áp bách, thân thể Trình Cung đột phá, không ngừng hấp thu lực lượng, làm cho địa mạch Hỏa Long này cảm nhận được uy hiếp vô cùng, đột nhiên cảm nhận được bên trong thân thể Trình Cung trống không, hơn nữa thân thể cường đại như vậy, gần như là dùng bản năng đi chiếm lấy.

    - Rốt cục tiến vào đúng không, Thần Niệm Lao Lung.

    Trình Cung thi triển Thần Niệm Lao Lung lần thứ hai, chỉ bất quá lần này là ở bên trong thân thể của mình, trực tiếp để địa mạch Hỏa Long nhảy vào trong thân thể, sau đó dùng thần niệm nhốt lại, thần niệm này đang nằm ở một loại hỗn độn.

    - Thần niệm trùng kích!

    Sau một khắc, Trình Cung trực tiếp thi triển thần niệm trùng kích, ở bên trong thân thể của mình thi triển Thần niệm trùng kích, đối với Trình Cung mà nói cũng là một loại khảo nghiệm, thần niệm mạnh mẽ ở bên trong thân thể của hắn toàn bộ nhấc lên, trùng kích thần niệm của địa mạch Hỏa Long, cũng tạo thành áp lực cực lớn đối với thân thể của Trình Cung.

    - Kèn kẹt...

    Trình Cung mắt thấy thân thể muốn đột phá, bắt đầu xuất hiện vỡ vụn, đây là nguyên nhân do không có thần niệm chủ đạo khống chế.

    - Ngu ngốc, nhanh chiếm, điều khiển địa mạch Hỏa Long này, ngăn chặn căn nguyên lực lượng của nó.

    Trình Cung phân ra thần niệm, trực tiếp quát mắng khí linh của Tiểu Hư Đỉnh.

    Lúc này khí linh kia mới phản ứng lại, ầm ầm xông vào trong ngọn lửa khổng lồ kia của địa mạch Hỏa Long, giờ khắc này thân thể khổng lồ kia của địa mạch Hỏa Long đã mất đi điều khiển, ý thức mới miễn cưỡng hình thành đã bị thần niệm của Trình Cung nhốt lại.

    Nguyên bản khí linh của Tiểu Hư Đỉnh chính là chi nhánh của địa mạch Hỏa Long, dưới tình huống không có ngoại lực phản kháng chống đối, rất dễ dàng liền điều khiển địa mạch Hỏa Long này, sau đó trực tiếp chặt đứt tiếp tế lực lượng.

    - Ầm!

    Lần này trong nháy mắt thần niệm của địa mạch Hỏa Long trong cơ thể Trình Cung trở nên yếu đuối, ở dưới thần niệm trùng kích từ từ tiêu tán.

    Thần niệm của Trình Cung có chút uể oải, nhưng cũng may không tệ lắm, thần niệm khẽ động, một ít lực lượng còn lại của Hỏa Long ở bên trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh tràn vào thân thể, làm cho thân thể vững bước tiến vào cảnh giới Thuần Dương trung kỳ.

    Mà cho tới giờ khắc này ba người nhìn ở một bên mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, đây là Trình Cung lấy thân thể của mình làm mồi nhử, làm cho địa mạch Hỏa Long kia nghĩ đi đoạt xác, sau đó nhốt thần niệm của địa mạch Hỏa Long lại, tiếp đó lại để khí linh của Tiểu Hư Đỉnh chiếm lấy thân thể của địa mạch Hỏa Long này, cuối cùng tiêu diệt thần niệm của địa mạch Hỏa Long này.

    Kể từ đó, sẽ nhanh hơn rất nhiều so với trực tiếp tế luyện không nói, trọng yếu nhất là không có tổn thất.

    Bằng không theo trình tự tế luyện mà nói, lực lượng của địa mạch Hỏa Long này có thể còn lại ba phần mười là tốt lắm rồi, hiện tại chí ít cũng còn lại chín phần lực lượng, hầu như không có tổn thất lớn gì liền triệt để khống chế.

    Cách làm này cách biệt to lớn, nhưng kể cả Thiết Thiên Chuy cũng hiện ra vẻ mặt rất quái dị, bởi vì loại chuyện này ngoại trừ Trình Cung ra, sợ rằng không có người nào dám đi làm.

    Đây cũng là phải đem chính mình thần niệm triệt để mở ra, làm cho đối phương thần niệm tiến vào bên trong thân thể của mình, hơi bất cẩn một chút cũng sẽ bị đối phương thương tổn tới, hơn nữa còn là thần niệm gặp trọng thương, hơn nữa ở bên trong thân thể muốn tiêu diệt này địa mạch Hỏa Long thần niệm, này muốn bao lớn can đảm, bốc lên bao lớn phiêu lưu.

    Đây cũng không phải là hành vi lớn mật, mà hoàn toàn là điên cuồng.

    Quá điên cuồng!

    Nhưng Trình Cung không có cảm giác gì, nên làm gì thì làm cái đó, thân thể đột phá, sau đó trực tiếp chỉ vào không trung, khí linh Tiểu Hư Đỉnh vẫn đang nỗ lực điều khiển thân thể vừa chiếm lập tức nghe lời trở lại bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    - Oanh...

    Trình Cung khoát tay, trực tiếp lấy chân hỏa bắt đầu rèn luyện Tiểu Hư Đỉnh, bây giờ bản mạng chân hỏa của Trình Cung đã cường hãn đến một trình độ rất khủng bố, hơn nữa điều khiển khí linh của Tiểu Hư Đỉnh lại không phản kháng, cộng với Tiểu Hư Đỉnh này là hắn từng bước từng bước luyện chế ra, bây giờ ở dưới bản mạng chân hỏa của hắn, rất nhanh đã phân giải ra, dần dần hóa thành vô số khối trôi lơ lửng ở không trung.

    Mà những thứ Trình Cung chuẩn bị đã bay vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh này, khoát tay một cái, vô số tài liệu đã đi ra, ờ dưới bản mạng chân hỏa của Trình Cung, những tài liệu này đều từ từ bị luyện hóa, dần dần lực lượng bắt đầu hòa vào từng khối từng khối mảnh vỡ của Tiểu Hư Đỉnh.

    Những tài liệu khác là con số hàng triệu, Trình Cung dùng hai tháng thời gian ròng rã mới có thể luyện hóa những tài liệu này hòa vào Tiểu Hư Đỉnh, sau đó khoát tay.

    - Ba mươi sáu khối không gian tinh thạch.

    Đây là của Vạn Ngạo đưa tới, như vậy có thể làm cho không gian bên trong Tiểu Hư Đỉnh mở ra thật lớn, còn có thể phân ra mấy tiểu không gian.

    - Thiên Dương tinh thiết.

    Bên trong tâm của tinh cầu có tồn tại một loại kim loại, biến hóa to nhỏ như thường, càng đến nhiệt độ cao sẽ càng nhỏ, nhưng sức nặng lại khủng bố kinh người, Trình Cung hoài nghi trong Phá Kiếp thương có một ít Thiên Dương tinh thiết, hơn nữa số lượng hẳn là đạt đến một trình độ khủng bố, nhưng nó chỉ là bộ phận phối liệu của Phá Kiếp thương mà thôi.

    Mà Thiên Dương tinh thiết này quý giá cực kỳ, lần này Thiết Thiên Chuy mang tới Thiên Dương tinh thiết lớn một ngọn núi nhỏ, chỉ là vừa xuất hiện gặp phải bản mạng chân hỏa của Trình Cung liền rút nhỏ mấy lần, trở thành một toà tiểu thiết sơn cao mười mấy mét, tản ra khí tức nóng rực.

    - Tự Nhiên Tiên Âm.

    Đây là bảo bối của Thất Âm Cầm Cung, tuy rằng hư hao, nhưng tài liệu bên trong là quý giá cực kỳ.

    - Kim Bằng kiếm.

    Này càng là đồ vật bên người của Côn Bằng Đại Đế, hơn nữa ở nơi này còn có một chút thần niệm của Côn Bằng Đại Đế còn sót lại.

    Ở bên trong hai tháng trước, nhìn Trình Cung luyện hóa mấy triệu loại tài liệu, cũng đã làm ba người xem hoa cả mắt, cảm giác đầu óc hoàn toàn không đủ dùng.

    Bởi vì có chút tài liệu cũng không phải dễ luyện hoá như thế, hơn nữa rất nhiều tài liệu đều có thuộc tính cùng tình huống khác nhau, nhưng ở trong tay Trình Cung lại giống như ma thuật vậy, nhanh chóng nung nấu, biến hóa, dung luyện.

    Thủ pháp điều khiển hỏa diễm luyện hóa những tài liệu này, đã đạt đến một trình độ làm người giận sôi, khiến người ta khẩn trương đến thở dốc.

    Chương 1298: Điên cuồng Luyện khí. (2)

    Bên trong quá trình này, đối với thần niệm, đối với lực lượng, hỏa diễm, khống chế đối với trận pháp, đều khiến ba người cảm giác mới mẽ, cảm giác tiến vào một thế giới mới.

    Đối với Nhạc Uyển Uyển mà nói, thân là Đan Đạo đại sư nàng cũng luyện chế qua đan đỉnh, bởi vì hiểu rõ quá trình luyện chế đan đỉnh chính là Đan Đạo đại sư cường đại chân chính.

    Nhưng lúc này nàng mới phát hiện, trước đây mình hiểu quá ít đối với đan đỉnh, rất nhiều đồ vật không hiều, không biết giá trị, bây giờ nhìn Trình Cung bố trí như thế nào, hình thành như thế nào mới hiểu được là xảy ra chuyện gì.

    Đối với Thiết Thiên Chuy mà nói, mỗi một chi tiết nhỏ cũng sẽ làm hắn kích động không thôi, trước đây ở Luyện khí sư liên minh.

    Hắn cũng không có một sư tôn chân chính.

    Bởi vì hắn rất có thiên phú đối với Luyện khí, hầu như Luyện khí sư tiếp xúc với hắn không có mấy tháng, tất cả đều bị hắn học qua, ngược lại hắn hỏi ra một vài vấn đề thì đối phương lại không có biện pháp giải đáp.

    Hắn ở Luyện khí sư liên minh luôn gặp phải vấn đề này, thẳng đến sau khi vào bên trong Linh Sơn, Luyện khí sư liên minh trong Linh Sơn cũng không có một người dám làm sư tôn của Thiết Thiên Chuy ở phương diện luyện khí, sau đó tìm được Thanh Trúc Đạo Tôn, Thiết Thiên Chuy mới coi là có sư tôn, nhưng phương diện luyện khí thì hắn lại tự mò tìm đi trên con đường của mình.

    Bây giờ nhìn thấy Trình Cung luyện khí, Thiết Thiên Chuy mới cảm giác được trong thủ pháp luyện chế của Trình Cung, có quá nhiều cái mình không rõ, nếu không phải hiện tại Trình Cung đang luyện chế đến thời khắc mấu chốt, hắn hận không thể xông lên tra hỏi từng cái.

    Mà thời điểm nhìn thấy Trình Cung lấy ra Tự Nhiên Tiên Âm cùng Kim Bằng kiếm.

    Sắc mặt đám người Vạn Ngạo đều cương cứng, thật sự làm thật, đây cũng không phải là nói giỡn a.

    Trên Cửu Châu đại địa, có người nào thật sự dám trực tiếp luyện hóa bội kiếm cùng một tia thần niệm trong đó của Côn Bằng Đại Đế, có người nào dám luyện hóa bảo bối mà tổ sư của Thất Âm Cầm Cung lưu lại truyền thừa.

    Phỏng chừng cũng chỉ có Trình đại thiếu có can đảm này, hơn nữa hắn cũng đang làm như vậy.

    - Vù...

    Khi Kim Bằng kiếm vừa xuất hiện, đồng thời Côn Bằng Đại Đế ở trong U Minh tuyệt vực cũng chấn động tinh thần trong giây lát, bởi vì đột nhiên hắn cảm nhận được Kim Bằng kiếm tồn tại.

    Trước đó hắn vẫn rất kỳ quái, trừ khi có cảnh giới Thiên Tôn ra tay, bằng không sao có khả năng triệt để trấn áp khí tức Kim Bằng kiếm của mình.

    Kim Bằng kiếm đã hoàn toàn bị mình luyện hóa, bên trong còn có một tia thần niệm cùng lực lượng của mình.

    Coi như bị phong ấn trong không gian bí cảnh, mình cũng có thể cảm nhận được.

    Nhưng làm cho hắn khó mà tin nổi chính là, từ sau trận đại chiến ở Nam Chiêm Bộ Châu kia, khí tức của Kim Bằng kiếm liền triệt để mất tin tức, dĩ nhiên không có biện pháp cảm nhận được Kim Bằng kiếm tồn tại.

    Bây giờ đột nhiên cảm nhận được, phản ứng đầu tiên của Côn Bằng Đại Đế chính là muốn xác định vị trí của đối phương, cảm ứng cường liệt như vậy, hẳn là đối phương cách Linh Sơn không xa.

    Trung Châu, không sai.

    Đối phương đang ở Trung Châu, thế nhưng U Minh tuyệt vực lại cách quá xa, cảm giác thật giống như đang ở bên trong một không gian rất cường đại, tầng tầng trận pháp cách trở ngay cả mình cũng không có biện pháp hoàn toàn nhìn rõ ràng.

    Tình huống như thế hẳn là ở trong không gian bí cảnh của một trong sáu thế lực lớn Trung Châu, Côn Bằng Đại Đế đã chuẩn bị triệu hoán Kim Bằng kiếm, hiện tại hắn có lòng tin, coi như đối phương là Thuần Dương đỉnh phong, cũng không có biện pháp trấn áp được Kim Bằng kiếm của mình.

    - Ừm!

    Đột nhiên, Côn Bằng Đại Đế rên lên một tiếng, cơ thể hơi chấn động.

    - Tại sao lại như vậy...

    Kim Bằng kiếm...

    Kim Bằng kiếm lại bị phân giải, thần niệm của mình dĩ nhiên...

    Đến cảnh giới như Côn Bằng Đại Đế, tác dụng của Kim Bằng kiếm đối với hắn đã không lớn, bằng không sẽ không thể nào đưa cho Côn Bằng Thái tử luyện hóa, nhưng trên thực tế hắn cũng rất quan tâm, nguyên bản dự định chờ Côn Bằng Thái tử giết Trình Cung xong, đồng thời chưởng khống yêu tộc, hắn sẽ hỗ trợ tăng Kim Bằng kiếm lên lần nữa, lại không nghĩ rằng cuối cùng phân thân của hắn cũng bị phong ấn, Côn Bằng Thái tử cũng bị đánh chết.

    Nhưng giờ khắc này, sắc mặt của Côn Bằng Đại Đế càng ngày càng khó coi, Kim Bằng kiếm bị phân giải, Kim Bằng kiếm lại bị người phân giải, chuyện này...

    điều này sao có thể?

    Vừa nãy mình cảm nhận được, lúc này mới bao lâu thời gian, coi như là cảnh giới Thiên Tôn cũng không thể nào phân giải Kim Bằng kiếm nhanh như vậy a.

    Huống hồ bên trong còn có một tia thần niệm của mình cũng bị hủy diệt, mình chỉ mơ hồ cảm nhận được một loại hỏa diễm khủng bố, sau đó liền không có thứ gì nữa.

    Côn Bằng Đại Đế cũng không vì vậy mà chịu thương thế gì, nhưng tinh khí thần trong nháy mắt bị ảnh hưởng rất lớn, có một cảm giác từ trời cao rơi xuống.

    Vạn năm năm tháng, ngang dọc Cửu Châu đại địa, dẫn dắt yêu tộc đến trạng thái mạnh nhất trên Cửu Châu đại địa, sau đó tiến vào U Minh tuyệt vực, thống lĩnh U Minh tuyệt vực đối chiến U Minh luyện ngục, một đời huy hoàng như vậy, bây giờ lại liên tiếp gặp khó khăn.

    Nhi tử bị giết, phân thân bị phong ấn, hiện ngay cả Kim Bằng kiếm cũng bị phân giải, mà mình dĩ nhiên đến bây giờ cũng không có rõ ràng đến cùng có chuyện gì xảy ra?

    ...

    Bên trong không gian mật cảnh của Đan sư liên minh, thời điểm ba người Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy nghĩ Trình Cung sẽ luyện chế Tự Nhiên Tiên Âm cùng Kim Bằng kiếm như thế nào, thì Tự Nhiên Tiên Âm cùng Kim Bằng kiếm đã biến mất, sau đó Trình Cung giơ tay bắt đầu dung nhập ba mươi sáu viên không gian tinh thạch vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, chờ sau khi hắn hoàn thành những thứ này, Tự Nhiên Tiên Âm với Kim Bằng kiếm xuất hiện lần nữa đã bị xóa đi hết thảy dấu ấn, chỉ còn lại vài loại tài liệu trân quý nhất, thần kỳ nhất.

    Không thể nào!

    Ba người đều trợn mắt lên, không dám tin tưởng một màn trước mắt, đã phân giải rồi sao?

    Đây cũng là Đạo khí a, hơn nữa còn không phải Đạo khí bình thường, làm sao có khả năng bị phân giải dễ dàng như vậy?

    Bọn họ làm sao biết, Trình Cung nhất tâm đa dụng, đã sớm thông qua thần niệm dẫn động Chí Dương chân hỏa, Chí Âm chân hỏa bên trong nội đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, tuy Hư Không Âm Dương đỉnh là dùng để luyện đan, nhưng dựa vào hỏa diễm mạnh nhất bên trong Cửu Châu đệ nhất thần khí, muốn trực tiếp phân giải hai Đạo khí này cũng không phải là việc khó.

    Chủ yếu là hiện tại thần niệm của Trình Cung đủ mạnh, đồng thời dẫn động Chí Dương chân hỏa cùng Chí Âm chân hỏa, uy lực vô cùng, mà Côn Bằng Đại Đế cảm thụ chỉ là chớp mắt, nhưng ở bên trong không gian gia tốc gấp trăm lần này, Trình Cung chỉ dùng một ít thời gian, nên hắn căn bản không thể cảm ứng được cái gì.

    Tinh hoa của Tự Nhiên Tiên Âm, Thiên Dương tinh thiết, Kim Bằng kiếm dồn dập hòa vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, lúc này Trình Cung mới bắt đầu tiến hành rèn luyện chân chính.

    Chương 1299: Chân Thần Long Tiên Cung muốn xuất thế. (1)

    Trong tay biến hóa không ngừng, các loại trận pháp không ngừng bị đánh vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh, một Luyện khí đại sư chân chính nhất định cũng phải là một Trận pháp đại sư cường đại, bằng không rất khó đạt đến độ cao nhất định, bởi vì thời điểm luyện khí nhất định phải dùng đến trận pháp.

    Mà đối với Trình Cung mà nói, một nhân vật mạnh mẽ chân chính, bất luận lĩnh vực gì cũng phải có trình độ nhất định, bằng không rất khó đạt đến độ cao nhất định, càng không cách nào leo lên đỉnh cao nhất kia.

    Kiếp trước Trình Cung cũng đã rõ ràng đạo lý này, cho nên hắn bắt đầu đặt chân đến các lĩnh vực, học tập các tri thức khác nhau.

    Chỉ là lúc đó chỉ đơn thuần đi học tập, không có biện pháp thông hiểu đạo lí, đời này tuy rằng lực lượng còn không phải mạnh nhất, nhưng theo thần niệm từ từ khôi phục, kiếp này trải qua tất cả làm cho Trình Cung từ từ thông hiểu những đạo lí mà kiếp trước hắn chưa có đạt tới.

    Trước đây bởi vì hắn đứng ở độ cao nhất định, có rất nhiều chuyện nhìn ở góc độ bất đồng, đời này hắn từ thế tục từng bước đi tới, những đồ vật này đều vận dụng thực chất hơn, bây giờ thời điểm độ cao của hắn từ từ tiếp cận trình độ năm đó, trình độ cùng cảm ngộ của hắn ở khắp mọi mặt đã hoàn toàn khác nhau.

    Cái này cũng giống như luyện đan, Trình Cung mãi mãi có thể hạ bút thành văn, mọi chuyện đều suôn xẻ.

    Hắn bây giờ, đã đi luyện chế một ít đan dược không đơn giản, cho dù trước đây không tính là trân quý, nhưng đặc tính đều là độc nhất vô nhị, trước đây chưa từng có, đây là đang đến gần sáng tạo, không ngừng đi sáng tạo một ít tồn tại mới, đặc biệt.

    Giờ khắc này mặc dù Trình Cung là đang luyện khí, thế nhưng trận pháp, khống hỏa, khống chế lực lượng...

    Rất nhiều đồ vật đều thể hiện ra ở trong quá trình luyện chế Tiểu Hư Đỉnh, làm cho ba người Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo nhìn hoa cả mắt, trợn mắt há hốc mồm.

    Trình Cung tùy ý một chút, thường thường sẽ làm bọn họ trầm tư rất lâu, thậm chí ở thời điểm Trình Cung luyện chế Tiểu Hư Đỉnh, địa mạch Hỏa Long không có biện pháp điều khiển thân thể mới, hắn còn đi trợ giúp, lăng không giơ tay vô số dược liệu đi ra, trực tiếp luyện chế ra rất nhiều đan dược nhằm vào địa mạch Hỏa Long, Nhạc Uyển Uyển dĩ nhiên lâm vào trạng thái tỉnh ngộ, cuối cùng bản thân nàng cố ý khống chế được, bằng không một khắc kia nàng đã đột phá vào Thuần Dương rồi.

    Vạn Ngạo nhìn Trình Cung không cố kỵ chút nào, thậm chí không hề có một chút chướng ngại tâm lý, hoàn toàn không để ý khi Tự Nhiên Tiên Âm với Kim Bằng kiếm bị dung luyện.

    Hắn tựa hồ rõ ràng một vài thứ, lúc trước Trình Cung nói câu nói kia, thời điểm Thanh Trúc ngạo kiếm quyết vận chuyển trong cơ thể, đã không phải là hoàn toàn đơn thuần mô phỏng theo Thanh Trúc Đạo Tôn.

    Về phần Thiết Thiên Chuy, đã sớm hoàn toàn chìm đắm trong đó, nói hắn triệt để mê muội cũng đã không quá đáng.

    Giờ khắc này nếu như ai đánh hắn, hoặc là cắt đứt Trình Cung luyện khí, khẳng định Thiết Thiên Chuy sẽ là người thứ nhất liều mạng cùng đối phương.

    Muốn luyện chế một Đạo khí mạnh mẽ chân chính, cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy, nếu như mấy triệu loại tài liệu chỉ dựa vào một người thu thập, e rằng không có mấy ngàn năm cũng khó mà làm được, mà một ít tài liệu trọng yếu nhất càng khó càng thêm khó.

    Những thứ này đối với Trình Cung mà nói đều đã không phải là vấn đề, hiện tại hắn muốn làm chính là luyện chế Tiểu Hư Đỉnh thành tốt nhất, cho nên hắn sử dụng tất cả những thủ đoạn mà hắn có thể.

    Về phần tri thức liên quan đến những thủ đoạn này, ba người bên cạnh nhìn có thể học được bao nhiêu, lĩnh ngộ bao nhiêu, vậy thì xem chính bọn họ.

    Thời gian nhanh chóng trôi qua, loại thời điểm này mới có thể nhìn ra, nếu như không đủ lực lượng muốn luyện chế pháp bảo cường đại là không thể, bởi vì không đợi pháp bảo luyện chế ra, tuổi thọ đã không còn.

    Coi như lấy thủ pháp cùng tiến độ của Trình Cung, thời gian đều là lấy năm làm đơn vị tính.

    Năm năm...

    Bảy năm...

    Mười năm...

    Hai mươi năm...

    Trong nháy mắt đã qua bốn mươi năm, trong bốn mươi năm Trình Cung không ngừng rèn luyện Tiểu Hư Đỉnh, ba người Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo thì lại như vào bảo sơn, không ngừng học tập những tri thức mà bọn họ có khả năng học được.

    - Chủ nhân, ha ha, ta có thể biến ảo thành hình người, ta cảm giác được ta tràn đầy lực lượng, ta trở nên thật cường đại a!

    Nguyên bản Tiểu Hư Đỉnh phân tán ra vô số mảnh vỡ đã dần dần hợp lại, bên trong Tiểu Hư Đỉnh, một Hỏa Long dần dần biến thành một bé trai chín, mười tuổi, dáng vẻ vô cùng khả ái, trên đầu mọc ra hai cái sừng, cả người lượn lờ hỏa diễm, cực kỳ hưng phấn.

    Khí linh của Tiểu Hư Đỉnh triệt để dung hợp lực lượng, bây giờ chỉ là lực lượng của khí linh này đã đạt đến cảnh giới Thiên Anh.

    - Ngươi đã dung hợp, vậy thì tiến hành bước cuối cùng đi.

    Tuy chìm đắm bên trong luyện chế Tiểu Hư Đỉnh, thời gian như nháy mắt trôi qua, nhưng tiêu hao cùng uể oải là không có biện pháp tránh khỏi, rốt cục giờ khắc này cũng phải tiến hành bước cuối cùng.

    Giờ khắc này Tiểu Hư Đỉnh đã vững vàng đặt xuống căn cơ của Đạo khí thượng phẩm, còn kém bước dung hợp cuối cùng.

    Bởi vì giờ khắc này khí linh, Tiểu Hư Đỉnh, đã hoàn toàn tách ra, từng cái đều là riêng biệt, không triệt để dung hợp sẽ khó có thể phát huy ra uy lực chân chính.

    - Hảo chủ nhân, ta muốn dung hợp, ta muốn trở thành Đạo khí thượng phẩm, ha ha!

    Tiểu hỏa long biến hóa thành tiểu tử hưng phấn cười, lao vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Giờ khắc này Tiểu Hư Đỉnh tự thành một thể, tiểu hỏa long muốn dung nhập vào trong đó vẫn có độ khó lớn vô cùng.

    Điểm ấy phải có Trình Cung chậm rãi khống chế, chậm rãi rèn luyện.

    Chuyện này người khác khó có thể thấy được cái gì, bốn mươi năm qua Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo đã sớm cảm giác sắp tới cực hạn, đầu óc đã sắp không đủ dùng.

    Giờ khắc này Trình Cung bắt đầu để khí linh Tiểu Hư Đỉnh dung hợp, bọn họ lập tức ngồi xuống tiêu hóa những tri thức học được bốn mươi năm qua.

    ...

    Trong nháy mắt Cửu Châu đại địa đã qua sáu tháng, quãng thời gian này tất cả đều rất bình tĩnh, nhưng mọi người cũng không có quên Trình đại thiếu từng nói, sau mười tháng sẽ đích thân đi Bà La Đa Thần Miếu giết Vũ Thân Vương.

    Sau sáu tháng bình tĩnh, Cửu Châu đại địa lại nổi lên sóng to gió lớn, các nơi xuất hiện dị tượng, đặc biệt là một ít yêu thú trên biển thường thường sẽ xuất hiện ở bên trong Cửu Châu đại địa.

    Sau đó cấm chế khu vực Tam giác hỗn loạn liên tiếp xảy ra vấn đề, mà có không ít người đã phát hiện, mục đích của những hải yêu trong biển kia dĩ nhiên là Tam giác hỗn loạn.

    Mọi người rất nhanh nghĩ đến Tam giác hỗn loạn trăm năm xuất hiện một lần di tích, theo lý thuyết thì phải hơn một năm mới có thể xuất hiện.

    Lẽ nào có gì đó cổ quái?

    Càng ngày càng nhiều người tập trung đến địa vực của Tam giác hỗn loạn, mà thời điểm mọi người đang quan tâm tới Tam giác hỗn loạn, Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu tuyên bố đột phá cảnh giới Thuần Dương.

    Sau khi xuất quan, sẽ truyền vị trí Đại Tế Ti cho Vũ Thân Vương.

    Chương 1300: Chân Thần Long Tiên Cung muốn xuất thế. (2)

    Thái độ này cũng là phản kích có lợi nhất, truyền Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu cho Vũ Thân Vương, vậy thì nói rõ Bà La Đa Thần Miếu nhất định phải liều chết bảo vệ Vũ Thân Vương, đến thời điểm muốn giết Vũ Thân Vương, phải chính diện là địch cùng toàn bộ Bà La Đa Thần Miếu.

    Bây giờ Bà La Đa Thần Miếu không tiếc đại thương nguyên khí.

    Đuổi Tư Mã gia tộc ra khỏi Bà La Đa Thần Miếu, lần thứ hai thông suốt Bà La Đa Châu.

    Sau đó lại biểu hiện ra khí thế tuyệt đối sẽ không sợ Trình Cung.

    Chỉ là nguyên bản truyền ngôi Đại Tế Ti này hẳn là náo nhiệt cực kỳ, nhưng lần này giảm bớt rất nhiều, đương nhiên, người của Yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc, Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông đều chạy đến chúc mừng.

    Này không khỏi khiến cho mọi người liên tưởng đến một cảnh tượng, e rằng Cửu Châu đại địa sẽ có một phen biến hóa.

    Chỉ là có người truyền ra, thời điểm truyền ngôi Đại Tế Ti, tinh thần của Vũ Thân Vương có vẻ cũng không tốt, tuy ở trong không gian mật cảnh tăng tu vi lên tới Thiên Anh đỉnh phong, nhưng Vũ Thân Vương không hề có một chút tư thế hăng hái, thậm chí làm cho người ta có một cảm giác rất lo lắng.

    Khi lời đồn đãi này truyền tới tai Vũ Thân Vương, không, bây giờ đã là Đại Tế Ti của Bà La Đa Thần Miếu, cả người hắn triệt để bạo phát ở địa phương không có ai, sau khi phát tiết xong mới tốt hơn một chút.

    Đè nén, cực kỳ đè nén, dù cho trở thành Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu, hắn không cảm giác được một chút an toàn như trước, loại cảm giác này bị đè nén quá thống khổ.

    Nhưng giờ khắc này hắn lại không biện pháp làm cái gì, Trình Cung kia đã biến mất sáu tháng rồi, căn cứ tin tức của Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông, hắn một mực ở trong Đan sư liên minh.

    Tại sao, tại sao Nhạc Uyển Uyển kia lại chủ động truy cầu, Trình Cung kia có cái gì tốt.

    Hiện tại hắn chỉ có thể nhịn, cũng may lần này yêu tộc dẫn đầu, đông đảo thế lực đang bí mật thương nghị, lần này cấp bậc rất cao, Vũ Thân Vương là tân Đại Tế Ti Bà La Đa Thần Miếu cũng chỉ có thể chờ đợi tin tức.

    Tuy Vũ Thân Vương kế vị, thế nhưng hiện tại mọi người vẫn là quen xưng hắn là Vũ Thân Vương, mà kỳ thực phụ thân của Vũ Thân Vương Đại Tế Ti vẫn là người đang chưởng khống Bà La Đa Thần Miếu, bây giờ hắn đang thương nghị cùng yêu tộc, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc, còn có Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông xưa nay không tham dự đến đại chiến Cửu Châu.

    ...

    Đan thành, bây giờ đã triệt để hình thành quy mô, bởi vì ngay cả Hách Liên Lam Phượng thống lĩnh Nguyên Thủy Ma Tông cũng triệt để nhập vào ĐAN THầN PHủ, có thể tưởng tượng được ĐAN THầN PHủ phát triển bây giờ.

    Sáu tháng này tất cả mọi người không có nhàn rỗi, dưới vô số tài nguyên ủng hộ, mọi người đều liều mạng tu luyện.

    Đặc biệt là có Vạn Ma Lôi Trì, mượn không gian mật cảnh tu luyện, mỗi người ít nhất đều tu luyện hơn mười mấy năm, hai mươi mấy năm.

    Trong đó Tiểu Phong Tử là người đầu tiên bước vào cảnh giới Thuần Dương, bất quá hắn là bởi vì bị thương đè ép mười mấy năm, bây giờ một khi đột phá càng hung mãnh cực kỳ, lén lút đánh một hồi cùng Hách Liên Lam Phượng, không ngờ Hách Liên Lam Phượng cũng không làm gì được hắn, thật liều mạng Hách Liên Lam Phượng cảm giác cũng chưa chắc là đối thủ của hắn.

    Mà lúc này, mấy người Sắc Quỷ, Tiểu Phong Tử, Hách Liên Lam Phượng, Bàn Tử cùng các thành viên chủ yếu đang tụ hợp, những người khác đều đang tu luyện hoặc là đangận những chuyện khác.

    - Trước đó Đại thiếu từng nói, hắn muốn tế luyện Tiểu Hư Đỉnh phải mất một thời gian rất dài, hắn đi ra khẳng định trước tiên sẽ liên hệ chúng ta, cho nên hiện tại chúng ta chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp.

    Tiểu Phong Tử có chút bất đắc dĩ nói.

    Sắc Quỷ đã đột phá đến Thiên Anh tầng thứ ba sắc mặt ngưng trọng nói:

    - Hiện tại vấn đề là lần này động tĩnh khá lớn, bên các nàng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng gặp phải phiền phức rất lớn, vốn chỉ cho là di tích xuất hiện, hơn nữa ít nhất phải hơn một năm mới có thể mở ra, nhưng hiện tại các thế lực lớn trên Cửu Châu đều đang ngó chừng, thậm chí lượng lớn hải yêu trong biển xuất hiện, có người nói nguyên bản mười ba thế lực trong Tam giác hỗn loạn đều bị một ít thế lực mạnh mẽ tiếp quản.

    Trước kia là bởi vì nơi này không có giá trị gì, di tích kia ngay cả những thế lực bình thường cũng không thèm chú ý, nhưng lần này rất có khả năng...

    Là Thần Long Tiên Cung xuất hiện, vậy thì mọi chuyện sẽ khác.

    - Này kỳ thực cũng chỉ là mọi người suy đoán, không thể bởi vì xuất hiện một ít hải yêu liền thật sự coi là Thần Long Tiên Cung xuất hiện, trước đó đại thiếu vẫn làm ra Thần Long Tiên Cung đó thôi.

    Bàn Tử vẫn còn có chút hoài nghi, dù sao trước đó Trình Cung phối hợp với Vũ Châu Lý gia, làm ra Thần Long Tiên Cung, lần này nói không chừng là ai đang làm trò quỷ.

    - Không giống.

    Hách Liên Lam Phượng khẽ lắc đầu nói:

    - Các ngươi ngẫm lại xem, ngay cả Lý Pháp gia chủ cũng nói, thiên cơ hỗn loạn, ai có loại năng lực triệt để đảo loạn thiên cơ này, làm cho người Lý gia cũng sờ không tới một chút đầu mối, hơn nữa lần này xuất hiện hải yêu cũng không phải bình thường.

    - Mặc kệ thật giả, bản thân di tích kia đại thiếu cũng muốn tra xét, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, còn có chúng ta phái người đi đều làm nhiều chuẩn bị ở nơi đó như vậy, hơn nữa hiện tại Bà La Đa Thần Miếu dựa vào chuyện Vũ Thân Vương tiếp nhận Đại Tế Ti, tụ tập địch nhân của chúng ta lại một chỗ, chúng ta không động cũng không được.

    Như vậy đi, hiện tại bên Tam giác hỗn loạn kia tương đối loạn, nhiều thế lực nhúng tay như vậy, chúng ta nhất định phải tăng cường lực lượng đuổi tới, Lý Dật Phong và Lô Dực Thiên mới vừa tiến vào Linh Sơn, Tiểu Phong Tử hãy đi trước một chuyến đi, sau đó bên Lý gia, Thiên Cung thần điện, Đông Phương gia tộc sẽ phái một nhóm người qua tiếp, tăng cường lực lượng nơi đó.

    Sắc Quỷ cai quản tất cả tin tức tình báo, bây giờ phải cân nhắc toàn bộ cục diện.

    Ở trước khi Trình Cung trở về, hắn phải lấy ổn định làm chủ, mặc kệ đến cùng bên kia sẽ phát sinh cái gì, trước tiên phải làm một ít chuẩn bị lại nói sau.

    - Bàn Tử, hiện tại Đan sư liên minh đã bắt đầu âm thầm ủng hộ chúng ta, hơn nữa người của Tư Mã gia tộc cũng tới, trước kia bọn họ cung cấp đan dược cho Bắc Minh gia tộc, vậy trước hết chúng ta nghĩ biện pháp làm Bắc Minh gia tộc khát đan dược như khát nước đi.

    Sắc Quỷ nói xong, nhìn về phía Hách Liên Lam Phượng:

    - Ngài bên kia?

    - Yên tâm, chúng ta không có một chút quan hệ nào, nếu không phải đến trình độ ân đoạn nghĩa quyết, năm đó ta cũng sẽ không tới Nam Chiêm Bộ Châu, trước ta gặp hắn chỉ là để cho hắn biết, ta sớm muộn gì cũng sẽ đoạt lại tất cả những thứ năm đó.

    Hách Liên Lam Phượng biết Sắc Quỷ lo lắng chính là mấy ngày trước đột nhiên Hách Liên Cửu Tiêu cường thế xuất hiện ở bầu trời Đan thành, sau đó Hách Liên Lam Phượng trò chuyện một phen với Hách Liên Cửu Tiêu, nội dung trò chuyện cụ thể thì không ai biết.
     
    Đan Thần Full
    Đan Thần 19


    Đan Thần

    Tác giả: Thắng Kỷ

    Ebook by: MangaClub.Vn

    Creator by: Thần Nam

    Nguồn: Mê Truyện, Vipvandan

    Chương 1301: Năm mươi năm. (1)

    Thân phận Hách Liên Lam Phượng tương đối đặc biệt, Sắc Quỷ cũng không tiện nói thêm cái gì, loại chuyện này vẫn là chờ đại thiếu trở về tự mình giải quyết.

    Lúc này mới yên tĩnh không có mấy tháng, Cửu Châu lại loạn tung lên, hơn nữa lần này rất có khả năng là Thần Long Tiên Cung chân chính xuất hiện, không biết đến thời điểm đó sẽ xuất hiện một phen thế nào, chém giết tranh đoạt, cách cục của Cửu Châu đại địa cũng rất có thể chịu ảnh hưởng.

    ...

    Bên trong không gian bí cảnh của Đan sư liên minh, trong nháy mắt đã qua năm mươi năm, mà giờ khắc này Trình Cung luyện chế Tiểu Hư Đỉnh cũng đã đến cuối cùng, giai đoạn khẩn yếu nhất.

    - Oanh...

    Đột nhiên một tiếng nổ vang, làm cho không gian bí cảnh này gần như tan vỡ.

    Ba người Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo Cũng đã bế quan gần mười năm cũng bị thanh âm này làm thức tỉnh.

    - Chuyện này...

    Dựa vào...

    Không thể nào đâu!

    Thiết Thiên Chuy nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đột nhiên nhảy lên, sau đó kinh hỉ vô cùng nói:

    - Không phải... không phải sư thúc luyện chế Đạo khí thượng phẩm, ta nói luyện chế Đạo khí thượng phẩm gì mà khoa trương như vậy, đây không phải là Đạo khí thượng phẩm...

    - Không phải Đạo khí thượng phẩm?

    Phương diện luyện khí tự nhiên Nhạc Uyển Uyển cùng Vạn Ngạo không bằng Thiết Thiên Chuy, giờ khắc này bọn họ vẫn không nhìn ra có cái gì khác biệt, chỉ là vừa nghe Thiết Thiên Chuy tinh tế gọi ra như vậy, làm cho bọn họ lóe lên một ý niệm trong đầu, không phải Đạo khí thượng phẩm, chẳng lẽ là...

    Đạo khí tuyệt phẩm hay sao!

    Không thể nào, tại sao có thể là Đạo khí tuyệt phẩm, ở bên trên Cửu Châu đại địa, tuyệt đối không thể nào luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm được.

    Coi như là Đạo khí thượng phẩm cũng đã là cực hạn, hơn nữa còn là Đạo khí thượng phẩm bình thường.

    Phải biết rằng, trấn tộc chi bảo của một đại gia tộc mới chỉ là Đạo khí thượng phẩm, nội tình cường đại hơn một chút thì chỉ là Đạo khí tuyệt phẩm bình thường.

    Chỉ có tồn tại đặc thù như Thiên Cung thần điện, Đan sư liên minh, mới nắm giữ Tiên khí truyền thừa xuống, trấn áp tất cả.

    Đạo khí thượng phẩm đã là không thể tưởng tượng, gần như trong truyền thuyết, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói có người có thể luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm trên Cửu Châu đại địa.

    Một môn phái có Đạo khí thượng phẩm là có thể trấn giữ chưởng khống một châu, trấn áp số mệnh tông môn, mà Đạo khí tuyệt phẩm đều không cho phép thi triển dễ dàng, càng không cần phải nói Tiên khí.

    Đương nhiên, bất luận là Lô Quân Hạo hay là Nhạc Uyển Uyển, lúc đó vận dụng chỉ là một bộ phận uy năng của Tiên khí mà thôi, thậm chí ngay cả làm cho Tiên khí tỉnh lại cũng không được, không thể nói là chân chính sử dụng.

    Lúc đó nếu như Lô Quân Hạo thật sự sử dụng.

    Vậy từ lâu hắn đã tan thành mây khói.

    Mười năm thời gian, Trình Cung dùng mười năm thời gian giúp Tiểu Hỏa Long dung hợp với Tiểu Hư Đỉnh, giờ khắc này đã đến giai đoạn sau cùng, từ vừa mới bắt đầu Trình Cung đã không nghĩ luyện chế một Đạo khí thượng phẩm đơn giản như vậy, nếu nói như vậy, hòa tan Tự Nhiên Tiên Âm, Kim Bằng kiếm, gia nhập vào hàng triệu tài liệu quý hiếm.

    Cộng thêm mình nắm bắt địa mạch Hỏa Long của Bà La Đa Thần Miếu, còn có mình dùng mấy chục năm thời gian luyện chế, chỉ luyện chế ra một Đạo khí thượng phẩm, vậy thì được không bù nổi mất.

    Thế nhưng muốn luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm cũng không dễ dàng như vậy, coi như Trình Cung kiếp trước, ở bên trong Linh Sơn cũng chỉ miễn cưỡng luyện chế ra, mà giờ khắc này là ở bên trong Cửu Châu đại địa, không thể so với ở Linh Sơn.

    Bất quá Trình Cung đã nghĩ kỹ, coi như không thể trực tiếp luyện Tiểu Hư Đỉnh thành Đạo khí tuyệt phẩm, cũng phải siêu việt Đạo khí thượng phẩm bình thường.

    Bằng không năm mươi năm thời gian này, hao hết tâm lực làm tất cả những thứ này, sẽ không còn ý nghĩa quá lớn, đặt xuống nền móng vững chắc, để cho sau này nếu Tiểu Hư Đỉnh lại tăng lên một bước nữa sẽ không quá khó khăn.

    Đối với một vị Thuần Dương, cho dù luyện chế một Đạo khí trung phẩm cũng tiêu hao mấy trăm năm, hơn ngàn năm, thậm chí mấy ngàn năm cũng là đáng giá, nếu như Đạo khí thượng phẩm, dù cho một môn phái tốn hao vạn năm luyện chế cũng là đáng giá.

    Nhưng đối với Trình Cung mà nói, hắn tiêu hao năm mươi năm luyện khí ở chỗ này, so với những Thuần Dương luyện chế mấy ngàn năm kia, thì cái giá phải trả lớn hơn rất nhiều, bởi vì cảnh giới hai bên là hoàn toàn khác nhau.

    Đương nhiên, trong quá trình luyện khí năm mươi năm, thần niệm của Trình Cung đã bất tri bất giác đột phá cảnh giới Thuần Dương trung kỳ, trình độ đạt đến Thuần Dương hậu kỳ.

    Ngay cả pháp lực bản thân cũng đang không ngừng rèn luyện, trong quá trình khống chế hỏa diễm, cũng bước một chân vào cảnh giới Thuần Dương.

    Chỉ là nếu Trình Cung muốn bước ra một bước này, hiển nhiên còn khó hơn rất nhiều so với người khác.

    Trình Cung cũng không có đi cưỡng cầu, tất cả đều thuận theo tự nhiên, năm mươi năm này đối với hắn mà nói cũng là một quá trình tích lũy rất tốt, trước đây tuy có kiếp trước làm căn cơ, nhưng hắn tăng lên vẫn là lấy tốc độ khủng bố.

    Năm mươi năm qua lại làm cho lực lượng bản thân đạt được một lần cô đọng hiếm thấy.

    - Không đủ, vẫn là không đủ.

    Trình Cung đã gia nhập toàn bộ tài liệu trong tay mình, thậm chí Tự Nhiên Tiên Âm, Kim Bằng kiếm cùng với vô số chiến lợi phẩm từ chiến đấu vào trong đó, càng có tài liệu mà Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy giúp đỡ, cộng thêm khí linh cường đại Tiểu Hỏa Long.

    Nhưng giờ khắc này thật sự muốn ngưng tụ, lại phát hiện tuy Tiểu Hư Đỉnh này rất cường đại, nhưng xa xa không đạt tới yêu cầu của mình, cuối cùng chỉ có thể là một Đạo khí thượng phẩm bình thường.

    - Không phải thiếu hụt tài liệu, đó chính là...

    Thần niệm của Trình Cung hơi động, sau một khắc Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện.

    - Phốc!

    Hỏa Phượng Ma Long trực tiếp phun ra tinh huyết của mình, phun lên trên Tiểu Hư Đỉnh.

    - Oanh...

    Tiểu Hư Đỉnh gia tốc vận chuyển ầm ầm, Tiểu Hỏa Long đang ở bên trong Tiểu Hư Đỉnh thân dài hơn không ít, toàn bộ sức mạnh liên tiếp tăng vọt, nó chỉ là địa mạch Hỏa Long ngưng tụ, mà Hỏa Phượng Ma Long là tồn tại nắm giữ huyết thống Long tộc chân chính, lần này uy thế tăng cường rất nhiều.

    - Đỉnh phong, tiếp tục như vậy, nhiều nhất là luyện chế ra Đạo khí thượng phẩm đỉnh phong...

    - Đi ra cho ta!

    Trình Cung cũng bất chấp, mặc dù mình có Cửu Châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương đỉnh, nhưng ĐAN THầN PHủ vẫn thiếu hụt một đồ vật trấn áp số mệnh, mà mình không thể nào thời khắc coi chừng ĐAN THầN PHủ, vậy thì sau này thời điểm mình rời khỏi lưu lại một thứ, trấn áp số mệnh ĐAN THầN PHủ, Nam Chiêm Bộ Châu.

    Luyện đến hiện tại, lực lượng năm mươi năm, hàng triệu tài liệu quý hiếm, chiến lợi phẩm của vô số lần chiến đấu, Tự Nhiên Tiên Âm, Kim Bằng kiếm, tinh huyết của Hỏa Phượng Ma Long, địa mạch Hỏa Long, Trình Cung đã quyết định chiến đấu tới cùng, hét lớn một tiếng, một bộ phận Long khí của Bà La Đa Châu bị nhốt bên trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh dâng trào ra, gia trì bên trên Tiểu Hư Đỉnh, nhất thời Tiểu Hư Đỉnh tản ra một loại hào quang đặc biệt.

    Chương 1302: Năm mươi năm. (2)

    - Oanh...

    Oanh...

    Không gian xung quanh đều lay động mơ hồ, làm cho không gian mật cảnh của Đan sư liên minh có chút không chịu nổi uy áp của Tiểu Hư Đỉnh, muốn tan vỡ, có thể tưởng tượng được giờ khắc này Tiểu Hư Đỉnh mạnh đến mức nào.

    - Gia trì!

    Hai tay Nhạc Uyển Uyển biến hóa pháp quyết, lấy Đạo khí thượng phẩm của bản thân làm dẫn, trong nháy mắt dẫn động Tiên khí trấn áp chư thiên của Đan sư liên minh gia trì không gian mật cảnh này, lúc này mới ổn định không gian này lại.

    - Không đủ...

    Vẫn là không đủ...

    Giờ khắc này Tiểu Hư Đỉnh đã có chút vượt qua Đạo khí thượng phẩm đỉnh phong, mơ hồ tiến vào một cảnh giới huyền diệu, mức độ cường đại không thể tưởng tượng, nhưng Trình Cung cũng rất là khó chịu, như vậy là không được, không đủ.

    - Còn chưa đủ, đã siêu việt trình độ Đạo khí thượng phẩm, lẽ nào sư thúc thật muốn luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm sao, ở Cửu Châu đại địa, cho dù là địa phương tới gần Linh Sơn, nhưng dù sao cũng không phải là Linh Sơn a, làm sao có khả năng luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm.

    Thiết Thiên Chuy ở đó thì thào tự nói, đã cảm giác được vị sư thúc này của mình quá kinh khủng, này vẫn chê không đủ.

    May mà không phải hắn luyện ở Luyện khí sư liên minh, bằng không những lão già kia không điên cuồng mới lạ.

    - Nhục Nhục, đi ra.

    Trình Cung biết Nhục Nhục không phải bình thường tên tiểu tử này tựa hồ cảm giác được mình dò xét, nguyên bản vẫn nửa ngủ nửa tỉnh, giờ khắc này giả bộ ngủ luôn, nhưng cuối cùng Trình Cung vẫn ném nó ra ngoài.

    - Hô...

    Lỗ...

    Hô...

    Nhục Nhục ở giữa không trung, thật giống như hoàn toàn không biết nơi này xảy ra cái gì.

    - Tự ngươi nhìn mà làm, một chút máu cũng không muốn bỏ ra, sau này có thêm mảnh vỡ sẽ không cho ngươi cảm ngộ, có đồ ăn ngon cũng không cho ngươi, nếu như lần này ngươi bỏ ra chút máu, ta đáp ứng sau này cho ngươi mười viên Đạo đan tuyệt phẩm.

    Vừa nãy tinh huyết của Hỏa Phượng Ma Long có tác dụng rất lớn, nhưng ở Cửu Châu đại địa bị lực lượng đặc biệt áp chế, cuối cùng cũng không có biện pháp đột phá tầng cầm cố kia.

    Trình Cung nghĩ tới Nhục Nhục, tên tiểu tử này cũng không kém hơn Hỏa Phượng Ma Long, thậm chí càng thần bí hơn.

    - Tiểu tử thật đáng yêu a!

    Nhạc Uyển Uyển vừa nhìn thấy Nhục Nhục, con mắt tỏa ánh sáng, mặc kệ nàng mạnh bao nhiêu, mặc kệ thân phận địa vị, thân là nữ tính, đặc biệt là nữ tính có tính cách như nàng, nhìn thấy Nhục Nhục cũng không có sức chống cự, yêu thích ghê gớm, nếu không phải giờ khắc này Trình Cung luyện khí đến lúc then chốt, sợ rằng Nhạc Uyển Uyển sẽ lập tức tiến lên bảo vệ Nhục Nhục.

    - Đây là cái gì?

    Mười viên Đạo đan, đây là đang làm gì đó?

    Vạn Ngạo rất là kỳ quái nhìn xem.

    - Quả cầu thịt?

    Thiết Thiên Chuy cũng kỳ quái, sao đột nhiên sư thúc lấy ra một quả cầu thịt đang ngáy ngủ, còn nói chuyện với quả cầu thịt này nữa chứ?

    Uy hiếp, dụ dỗ, Trình Cung đã nắm được biện pháp đối phó Nhục Nhục, quả nhiên, vừa nghe Trình Cung nói xong, Nhục Nhục lắc lắc đầu, lập tức tỉnh táo lại, đưa ra móng vuốt nhỏ của mình nhìn một chút, sau đó mở ra nhìn về phía Trình Cung, sau đó lại thu lại, tổng cộng năm lần.

    - Oa, thật đáng yêu a!

    Nhạc Uyển Uyển nhìn ra mừng rỡ không thôi, lập tức quên mất chuyện năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm.

    Thế nhưng sau một khắc, nàng cũng chớp chớp mắt to, mình không nghe lầm chứ, Đạo đan tuyệt phẩm, năm mươi viên, hiện tại coi như bán hết Đan sư liên minh trên Cửu Châu đại địa cũng không có nhiều Đạo đan tuyệt phẩm như vậy a.

    Coi như lần trước mình cho Trình Cung Tiên đan tàn dư, chân chính tính ra cũng chỉ tương đương với một viên Đạo đan tuyệt phẩm mà thôi, mà này cũng đã rất trân quý.

    Trừ khi lấy Tiên khí của Đan sư liên minh ra, bằng không rất khó lấy tới năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm.

    Vạn Ngạo thì cảm giác rất là quỷ dị, nhiều thêm năm lần, không ngờ tên tiểu tử này đàm phán cùng sư thúc, hơn nữa... hơn nữa muốn năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm.

    Nói đùa gì vậy, coi như ở bên trong Linh Sơn, một viên Đạo đan tuyệt phẩm cũng có thể làm cho Thiên Tôn động thủ tranh đoạt, môn phái nhỏ bình thường, ngay cả một viên cũng không có.

    Coi như đại môn phái muốn luyện chế mấy viên Đạo đan tuyệt phẩm, cũng phải chuẩn bị mấy trăm năm, huống hồ năm mươi viên.

    Năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm, nói đùa gì vậy, năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm, cũng có thể đổi một cái Đạo khí tuyệt phẩm, không, hai cái, ba cái cũng không có vấn đề gì.

    Tuy Đạo khí tuyệt phẩm quý giá, nhưng Đạo đan tuyệt phẩm càng khó tìm hơn.

    Giá cả cỡ này, coi như Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh cũng chịu không được, cảm giác cái đồ chơi này căn bản không dựa vào được.

    Tuyệt đối là chào giá trên trời, này giống như người khác hỏi ngươi phải như thế nào, muốn giá tiền gì, ngươi nói giá tiền ngang với số sao trên trời là được, này không bị đập chết mới là lạ.

    Đầu tên tiểu tử này có phải có bệnh hay không.

    - Vô nghĩa!

    Thiết Thiên Chuy không nhịn được lầm bầm một câu, ngươi cho rằng máu của ngươi là đồ chơi gì a, năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm, một viên Đạo đan tuyệt phẩm xuất hiện cũng có thể làm cho cả Cửu Châu đại địa dấy lên tinh phong huyết vũ, chớ nói chi là năm mươi viên.

    Năm mươi viên Đạo đan tuyệt phẩm, ngươi coi như đi cướp sạch bất kỳ một nhà nào trong Linh Sơn thập đại Đạo môn, cũng chưa chắc có nhiều như vậy, dù cho bọn họ đã có lịch sử mấy chục vạn năm cũng không được.

    - Được, được, năm mươi thì năm mươi, tùy tiện, nhanh lên một chút.

    Thế nhưng càng làm cho tất cả mọi người không nghĩ tới chính là, Trình Cung trực tiếp đáp ứng.

    Trình Cung cũng không suy nghĩ những thứ khác, dù cho Nhục Nhục khai ra năm trăm, năm ngàn hắn cũng đáp ứng, ngược lại cũng không nói thời gian bao lâu, từ từ sẽ đến.

    Sau này luyện chế chậm rãi cho nó, hơn nữa chỉ có Trình Cung là chân chính rõ ràng, Nhục Nhục không giống bình thường, có chỗ độc đáo.

    Đặc biệt là thôn phệ tồn tại khác, ngay cả năng lực cũng có thể nắm giữ năng lực đặc thù, đây là kiếp trước Trình Cung ngang dọc Linh Sơn cũng chưa từng nghe qua.

    Nhục Nhục cảm giác được rất hài lòng, giơ móng vuốt nhỏ của mình lên mi tâm, dần dần một giọt máu to bằng hạt đỗ tương đen kịt, lại mang theo kim quang đặc biệt bay ra, huyết dịch này vừa bay ra, khí thế của nó nhất thời uể oải hơn rất nhiều, sau đó phát ra âm thanh rất ủy khuất, lại bắn ra, giọt huyết dịch kia trực tiếp bay về phía Tiểu Hư Đỉnh.

    - Ầm!

    Giờ khắc này, Tiểu Hư Đỉnh bùng nổ ra một cỗ lực lượng đặc biệt, sau khi hấp thu giọt máu này, trong nháy mắt bành trướng, sau đó nguyên khí chung quanh bị nó điên cuồng phun ra nuốt vào.

    Nguyên khí trong ngàn tỉ dặm tinh không, trong nháy mắt giảm đi ba phần mười, hoàn toàn tràn vào trong đó, trong nháy mắt này, rốt cục Tiểu Hư Đỉnh đánh vỡ áp chế của Cửu Châu đại địa.

    Đột phá hạn chế Đạo khí thượng phẩm, đã bước vào hàng ngũ Đạo khí tuyệt phẩm, nhưng càng về sau càng khó có thể tăng lên, hơn nữa Trình Cung mơ hồ cảm nhận được mình đang bị một lực lượng nhòm ngó.

    Chương 1303: Đạo Khí tuyệt phẩm.

    Loại cảm giác này, giống như thời điểm mình đánh vỡ thiết luật năm mươi long lực, đột phá đến Địa Anh cũng có, thời điểm mình ở Càn Khôn đan tông cũng cảm thụ qua, thời điểm mình đạt đến Thiên Anh cũng có, thời điểm luyện chế ra Đạo đan thượng phẩm cũng có...

    Như là lực lượng nào đó hoặc là một người nào đó đang một mực chú ý, một khi có người đánh vỡ một số cấm chế, phá hoại một số quy tắc, thì sẽ lập tức hàng lâm, sức mạnh trừng phạt vượt qua tưởng tượng.

    Nếu như không phải là mình làm người hai đời, nắm giữ Cửu Châu đệ nhất thần khí.

    Thân thể, thần niệm vượt qua tình huống bình thường trăm lần, ngàn lần, lại có Phá Kiếp Thương, phân thân Hỏa Phượng Ma Long... thì ở bên trong loại thiên phạt này, mình đã sớm chết mấy chục lần.

    Lần này nếu như mình trực tiếp tăng Tiểu Hư Đỉnh lên tới Đạo khí tuyệt phẩm, này sẽ giáng lâm trừng phạt khủng bố bao nhiêu, Trình Cung cũng có chút không dám tưởng tượng.

    Cái này Trình Cung còn có thể đi thử nghiệm ứng đối, nhưng lần này Trình Cung cảm giác được cái loại nhòm ngó kia đã vượt qua lúc trước, điều này làm cho hắn không khỏi nhớ tới cảnh tượng cuối cùng ở Càn Khôn đan tông, đó cũng là Càn Khôn đan tông vận dụng tất cả lực lượng.

    Muốn triệt để luyện chế ra Càn Khôn đan giới, tránh né đối phương, lại bị đối phương giết chết.

    Không được, tạm thời vẫn chưa thể như vậy, trước tiên phải tách ra, gần đây mình quá náo động, ở Cửu Châu đại địa thì không có chuyện gì, nếu như vị kia có thể tuyệt diệt Càn Khôn đan tông, làm cho Đông Phương Kim Đan cũng không dám nhiều lời chú ý, cái kia sẽ rất phiền toái.

    Loại cảm giác này rất không tốt, làm cho Trình Cung mơ hồ có một cảm giác ở kiếp trước bị mười ba đạo Hư Không Âm Dương kiếp đánh chết.

    Nghĩ đến đây, Trình Cung nhìn thoáng qua Tiểu Hư Đỉnh, tiêu hao nhiều lực lượng như vậy.

    Nhưng tạm thời chỉ có thể cho ngươi nhịn một chút, thần niệm cũng nói một tiếng cùng Tiểu Hỏa Long.

    Tiểu Hỏa Long đang tiêu hóa lực lượng ẩn chứa trong tinh huyết của Hỏa Phượng Ma Long, Nhục Nhục, bởi vì cái kia quá mức khổng lồ, đối với nó mà nói giống như một phàm nhân đạt được một viên Tiên đan vậy, cần chậm rãi dung hợp.

    Mà nó là một tay Trình Cung đào tạo, thậm chí nói sáng tạo ra.

    Đối với quyết định của Trình Cung nó không có bất kỳ dị nghị gì.

    Mà giờ khắc này, cũng chính là thời điểm Tiểu Hư Đỉnh thăng cấp lên trở thành Đạo khí tuyệt phẩm, một loại lực lượng vượt qua Đạo khí bình thường, một loại lực lượng ẩn chứa đại đạo, quy tắc đang bắt đầu từ từ ngưng tụ.

    - Hấp!

    Trình Cung khống chế Hỏa Phượng Ma Long, đồng thời khống chế Tiểu Hư Đỉnh, trong nháy lấy lực lượng lên cấp của Tiểu Hư Đỉnh cho Hỏa Phượng Ma Long hấp thu.

    Bất luận là Long khí, đại đạo, quy tắc, nguyên khí...

    điên cuồng tràn vào trong thân thể Hỏa Phượng Ma Long, bản chất Tiểu Hư Đỉnh không có thay đổi, nhưng trong nháy mắt thiếu hụt những lực lượng này, lập tức dừng lại ở giữa Đạo khí thượng phẩm cùng Đạo khí tuyệt phẩm, trở thành Đạo khí bán tuyệt phẩm.

    Vào lúc này, Trình Cung có thể rõ ràng cảm nhận được, lực lượng nhòm ngó kia mới từ từ biến mất, hiển nhiên Đạo khí bán tuyệt phẩm này không có đưa tới chú ý.

    - Đạo khí tuyệt phẩm a, điên rồi, sư thúc điên rồi sao?

    Đột nhiên Thiết Thiên Chuy một phát bắt được Vạn Ngạo bên cạnh, điên cuồng, không rõ lung lay Vạn Ngạo.

    Hắn không rõ vì cái gì, Đạo khí tuyệt phẩm a, đó là Luyện khí đại sư đứng đầu nhất bên trong Linh Sơn cũng tha thiết ước mơ, coi là mục tiêu theo đuổi a, coi như Luyện khí đại sư cao nhất trong Luyện khí sư liên minh, có thể luyện chế ra một Đạo khí tuyệt phẩm là có thể lưu danh vạn cổ.

    Hiện tại Trình Cung đã thành hình, đánh vỡ cấm chế ở Cửu Châu đại địa, luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm, nhưng cuối cùng lại mạnh mẽ áp chế.

    Giờ khắc này Thiết Thiên Chuy ở một bên nhìn cũng muốn phát rồ, muốn điên.

    Thân là một tên luyện khí đại sư đỉnh cấp của Cửu Châu đại địa, hắn thật sự rất khó lý giải vì sao Trình Cung làm như vậy, chuyện này quả thật quá... quá...

    Thiết Thiên Chuy cũng không biết lấy cái gì để hình dung, hắn ở một bên nhìn cũng có một cảm giác đau lòng muốn khóc a, đây chính là Đạo khí tuyệt phẩm a, cứ như vậy ngừng lại, trên Cửu Châu đại địa luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm, không giống như luyện chế bên trong Linh Sơn, loại đồ tốt này tại sao có thể...

    - Sư thúc...

    Ngươi không thể...

    Không nhịn được, không nhịn được, Thiết Thiên Chuy nắm chặt song quyền, sắc mặt đỏ lên, lực lượng cả người dâng trào, rốt cục không nhịn được hống ra.

    - Ngươi câm miệng!

    Vạn Ngạo ở một bên cũng đồng dạng nhìn đau lòng, kinh tâm động phách, năm mươi năm, tiêu hao hàng triệu tài liệu quý hiếm, cùng Kim Bằng kiếm, Tự Nhiên Tiên Âm, tinh huyết Hỏa Phượng Ma Long, còn có tinh huyết của tiểu tử bí ẩn kia nữa, cùng với địa mạch Hỏa Long, Long khí... vô số đồ vật, Trình Cung tiêu hao hết tâm huyết, cứ như vậy đến thời điểm cuối cùng đột nhiên dừng lại, này giống như ngàn cân treo ở giữa không trung, khiến người ta lo lắng a.

    - Thiết Đại ca, đừng kích động.

    Nhạc Uyển Uyển thì không sao, vội vàng liên thủ với Vạn Ngạo ngăn Thiết Thiên Chuy lại.

    Tâm tình của nàng cũng cực kỳ khó hiểu, không hiểu vì sao Trình Cung lại như vậy, cũng đau lòng cực kỳ, không thể lý giải.

    Đối với Đan Đạo đại sư mà nói, một đan đỉnh tuyệt phẩm do mình luyện chế ra đại diện cho cái gì, không ai rõ ràng hơn so với nàng, nhưng mà Trình Cung cứ như vậy dừng lại.

    Phải biết, đồ vật như vậy, đủ để làm bảo vật truyền thừa cho Đông Phương gia tộc, Bắc Minh gia tộc, có thể trấn áp số mệnh một châu a.

    Nhưng dù sao bọn hắn vẫn còn kém Thiết Thiên Chuy một ít, không có điên cuồng như Thiết Thiên Chuy, ở một bên quan sát cũng có kích động, muốn liều mạng với Trình Cung.

    Ở một bên nhìn đã kinh tâm động phách như vậy, khó chịu như vậy, làm cho thần trí của Thiết Thiên Chuy gần như điên cuồng, muốn xông lên liều mạng, chỉ sợ cũng chỉ có Trình Cung mới có thể làm được.

    - Đừng cản ta, coi như hắn là sư thúc ta cũng phải nói lý với hắn, không thể như vậy a, đây chính là đánh vỡ cấm chế Cửu Châu, luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm a, các ngươi biết ý nghĩa sao, các ngươi biết ý nghĩa của cái này đối với luyện khí sư sao, đừng cản ta, sư thúc, tại sao...

    Thiết Thiên Chuy điên cuồng muốn xông lên, hô lớn.

    Giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển cùng Vạn Ngạo đều hết chỗ nói rồi, chỉ có thể toàn lực ngăn lại, không cho hắn xông lên.

    - Dựa vào!

    Ngươi cho rằng bản đại thiếu muốn lắm sao.

    Giờ khắc này Tiểu Hư Đỉnh đã trở thành Đạo khí bán tuyệt phẩm, bắt đầu ổn định lại, Trình Cung cũng có thể phân tâm chú ý chuyện chung quanh, cũng nghe được Thiết Thiên Chuy nói, hắn chỉ thầm cười khổ, lại không có biện pháp giải thích thật sự, quên đi, một hồi tùy tiện tìm lý do là được.

    Giờ khắc này tâm tư của hắn, toàn bộ đã đặt ở trên người Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long, hấp thu bộ phận sức mạnh của Tiểu Hư Đỉnh khi đánh vỡ cấm chế Cửu Châu, luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm, rốt cục Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long đột phá Thiên Anh đỉnh phong, bắt đầu bước vào cảnh giới Thuần Dương.

    Chương 1304: Bị theo dõi. (1)

    Một bước này cần năng lượng khổng lồ không gì sánh kịp, cũng may tuyệt phẩm Đạo khí lên cấp, đại đạo, Long khí, nguyên khí cũng kinh khủng đến mức khiến người ta kinh thán.

    Giờ khắc này Hỏa Phượng Ma Long mượn cái này, điên cuồng tăng lên, tăng lên.

    - Ầm!

    Lực lượng ngưng tụ chung quanh Hỏa Phượng Ma Long, thân thể bắt đầu từ từ chuyển hóa Thuần Dương, Trình Cung đã lãng phí năm mươi năm ở nơi này, nếu như không gia tốc, tình huống Hỏa Phượng Ma Long chuyển Thuần Dương như vậy, ít nhất cũng phải mấy chục năm.

    Tuy ở chỗ này mấy chục năm, nhưng bên ngoài chỉ mới có mấy tháng, nhưng Trình Cung biết tình huống bên ngoài không ổn định, hơn nữa mình đã nói ra chuyện thời điểm mười tháng đi tới Bà La Đa Thần Miếu giết Vũ Thân Vương.

    Nghĩ đến chuyện này, Trình Cung trực tiếp lấy ra Thuần Dương Thiên Sa còn lại.

    Lực lượng của Thuần Dương Thiên Sa điên cuồng tràn vào thân thể Hỏa Phượng Ma Long, thân thể Hỏa Phượng Ma Long bắt đầu chuyển hóa, tốc độ so với bình thường nhanh vô số lần.

    Thiên Anh đỉnh phong chuyển Thuần Dương, tuy rằng cực kỳ nguy hiểm, sinh tử một đường.

    Nhưng trong tình huống bình thường là sẽ không có thiên kiếp, chỉ cần mình có thể chuyển hóa được, Hỏa Phượng Ma Long chuyển hóa cũng rất thuận lợi, hơn nữa mượn thời điểm Đạo khí tuyệt phẩm lên cấp sản sinh ra nguyên khí, Long khí, quy tắc đại đạo khổng lồ, làm cho Hỏa Phượng Ma Long sau khi đạt tới Thuần Dương sơ kỳ, vẫn đang không ngừng tăng lên.

    Một hơi đã đạt đến Thuần Dương trung kỳ, lúc này mới ngừng lại.

    Này đương nhiên cũng có nguyên nhân Thuần Dương Thiên Sa, mà giờ khắc này Thuần Dương Thiên Sa của Trình Cung cũng đã sa tiêu hao quá nửa, có thể tưởng tượng được Hỏa Phượng Ma Long tiêu hao lớn bao nhiêu.

    Hỏa Phượng Ma Long lên cấp trở thành Thuần Dương, hơn nữa vọt thẳng đến Thuần Dương trung kỳ, thần niệm Trình Cung khống chế Thân Ngoại Hóa Thân to lớn này, nhất thời cảm giác được tất cả trong thiên địa đều nằm trong lòng bàn tay, thậm chí bởi vì tồn tại Hỏa Phượng Ma Long rất đặc biệt, nên cũng bắt đầu cảm nhận được một ít áp lực.

    Không sai, chính là lực lượng áp lực cùng bài xích, đây là lực lượng bài xích của Cửu Châu đại địa đối với một ít Thuần Dương hậu kỳ cùng đỉnh phong mới có, không ngờ hiện tại Hỏa Phượng Ma Long đã cảm nhận được một ít, có thể tưởng tượng được Hỏa Phượng Ma Long khủng bố cỡ nào.

    - Đại thiếu, những khác trước tiên từ từ làm tiếp, kỳ thực trước đó rất sớm, bên ngoài không ngừng truyền tin tức về, kể cả người bên Nam Chiêm Bộ Châu cũng liên hệ cùng Đan sư liên minh, thế lực khắp nơi đều chiếm được tin tức, Thần Long Tiên Cung sắp xuất thế, hơn nữa vị trí chính là ở Tam giác hỗn loạn mà các ngươi đã sớm chen chân, hiện tại thế lực khắp nơi tập hợp, tình thế rất nguy cấp.

    Nhìn thấy Hỏa Phượng Ma Long của Trình Cung chuyển hóa Thuần Dương, Nhạc Uyển Uyển vội vàng thông báo tin tức kia cho Trình Cung.

    Mà Thiết Thiên Chuy ở một bên vẫn nắm chặt song quyền, tức giận khó bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Trình Cung, từ góc độ một luyện khí đại sư, nhất định hắn phải hỏi rõ ràng, cho dù là trưởng bối hắn cũng phải tra hỏi.

    - Thần Long Tiên Cung, muốn xuất hiện ở Tam giác hỗn loạn

    Trình Cung vừa nghe xong cũng ngây ngẩn cả người, cảm giác có một số việc trên thế giới này thực sự là quá trùng hợp.

    Tam giác hỗn loạn vẫn có di tích, lúc trước các nàng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh còn tìm mình hợp tác, mình cũng dự định đi một chuyến, mà Thần Long Tiên Cung là thời điểm mình giết vào Đông Bắc Đan Châu, mượn cái này dẫn động người của Đông Phương gia tộc, Bắc Minh gia tộc, không nghĩ tới bây giờ lại thật sự muốn xuất hiện, hơn nữa lại xuất hiện ngay chỗ đó, thật đúng là đủ trúng hợp.

    - Nếu tất cả mọi người đi tới, chúng ta cũng đi qua xem, lâu rồi không xuất hiện, đừng làm cho người ta quên lãng mới tốt.

    Trình Cung nói xong, nhìn thoáng qua Thiết Thiên Chuy vẫn tức giận bất bình nhìn mình chằm chằm:

    - Đừng trừng mắt nhìn ta như vậy, trên đường sẽ ta giải thích một thoáng với ngươi.

    Trình Cung hung hăng, bá đạo, Vạn Ngạo đã sớm trải qua, mọi người bọn họ cũng đều sớm trải qua.

    Mà khí thế, uy nghiêm của Trình Cung, đám người Vạn Ngạo là thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ, tùy ý, hờ hững một chỗ với Thanh Trúc Đạo Tôn, hoàn toàn là một độ cao mà hiện tại bọn họ chỉ có thể ngưỡng vọng.

    Thế nhưng giờ khắc này Trình Cung nhìn thấy dáng vẻ của Thiết Thiên Chuy, lại cười nói muốn giải thích cho hắn, đây làm cho Vạn Ngạo rất là ngoài ý muốn, ngẫm lại lại cảm giác tất cả rất bình thường từ trên người Trình Cung, Vạn Ngạo đã lĩnh ngộ rất nhiều, hiện tại hắn không giống như trước kia, một bộ ngạo thị thiên hạ, Lão tử là đệ nhất.

    Thậm chí hắn còn nghĩ, chờ bận rộn qua quãng thời gian này, mình phải trở về Tứ phương lâu, sau khi kế thừa lâu chủ nhất định phải xem Tứ phương lâu trên Cửu Châu đại địa một vòng, còn có những nơi khác cũng tận lực nhìn một chút.

    - Bên Thần Long Tiên Cung kia không nóng nảy, thế lực khắp nơi tập hợp, là bởi vì di tích sắp xuất hiện, sáu thế lực lớn Trung Châu, các thế lực lớn Cửu Châu, thậm chí Hải tộc, một ít tồn tại cường đại trong Tinh Không đều lấy các loại phương pháp đi vào, lần này là thịnh hội chân chính, bất quá cũng không quan trọng bằng chuyện của Thiết đại ca bên này, nếu như ngươi không giải thích, Thiết đại ca thật sẽ không khống chế được đánh một trận với sư thúc như ngươi, hơn nữa chúng ta cũng nghĩ không hiểu, ngươi tiêu hao năm mươi năm thời gian, vô số tinh lực, vật lực luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm, đánh vỡ cấm chế Cửu Châu, luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm đầu tiên ở Cửu Châu đại địa, tại sao đến thời khắc cuối cùng lại cố ý ngừng lại?

    Nhạc Uyển Uyển cũng không rõ ràng nhìn về phía Trình Cung, giống như nàng cũng muốn biết đáp án này.

    Vạn Ngạo vừa nghe cũng nhìn về phía Trình Cung, bọn hắn đều một dạng muốn biết, chỉ là không có kích động như Thiết Thiên Chuy mà thôi.

    - Đạo khí tuyệt phẩm, không phải Đạo khí tuyệt phẩm bình thường, ở Cửu Châu đại địa luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm, đó là mộng tưởng mười mấy vạn năm qua của Luyện khí sư liên minh chúng ta, nếu như có thể luyện chế ra, món Đạo Khí này tuyệt đối sẽ nắm giữ một cơ hội tự mình trưởng thành, thậm chí có cơ hội tiếp cận Tiên khí, khi trưởng thành có thể trấn áp số mệnh Cửu Châu, trưởng thành sẽ có thể... có cơ hội chống lại Tiên khí a

    Thiết Thiên Chuy không cam lòng cường điệu nói.

    Tuy hắn tự tin trình độ luyện khí của mình rất lợi hại, sau này sẽ đạt tới độ cao đó, nhưng xưa nay không cho là mình có thể luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm ở Cửu Châu đại địa.

    Có thể luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm ở bên trong Linh Sơn, này đã là cực hạn của hắn, vẻn vẹn từ góc độ một tên luyện khí đại sư mà xem, hắn cũng cảm giác lòng đang chảy máu.

    - Nói như vậy, vừa nãy ở thời khắc cuối cùng, ta cảm nhận được một ít lực lượng mạnh mẽ đang nhòm ngó, nếu như ta đánh vỡ cấm chế Cửu Châu, luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm, sẽ đưa tới thiên kiếp hủy diệt không nói, còn có thể làm một số đại nhân vật kiêng kỵ, loại đại nhân vật này nói trắng ra là ngay cả sư tôn Thanh Trúc Đạo Tôn của các ngươi cũng không đối phó được, dưới tình huống này chỉ có thể lùi lại mà cầu việc khác, tạm thời trước tiên áp chế một thoáng, nhưng sớm muộn gì Tiểu Hư Đỉnh này cũng trở thành Đạo khí tuyệt phẩm, hơn nữa đến thời điểm lên cấp ở bên trong Linh Sơn, đồng dạng sẽ nắm giữ một ít chỗ đặc biệt, như luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm ở Cửu Châu đại địa.

    Chương 1305: Bị theo dõi. (2)

    Ngôn ngữ ảo diệu vô cùng vô tận, Trình Cung đối với bọn hắn cũng giống như người nhà vậy, cũng không muốn cố ý đi ẩn giấu một ít chuyện, nhưng có một số việc cũng không cần thiết cho bọn hắn biết, bởi vì đối với bọn hắn chỉ có hại mà không có lợi, chỉ cần nói ra vừa đủ là được rồi.

    Quả nhiên, nghe xong lời này của Trình Cung, Thiết Thiên Chuy lập tức tỉnh táo lại, Nhạc Uyển Uyển cùng Vạn Ngạo cũng lộ ra vẻ giật mình, nhưng sau đó cũng lộ ra vẻ đã hiểu.

    Bọn họ rất tự nhiên nghĩ rằng lực lượng nhòm ngó mạnh mẽ mà Trình Cung nói là những người nào đó bên trong Linh Sơn, siêu việt Thanh Trúc Đạo Tôn, bọn họ lại rất tự nhiên nghĩ tới tồn tại như Yêu Tôn yêu tộc, nghĩ đến bị tồn tại cấp độ kia chú ý, xác thực không thể xằng bậy.

    Cho dù là ở Cửu Châu đại địa, nếu như tại độ cấp tồn kia muốn làm chút chuyện gì, cũng là phi thường khủng bố.

    - Quá đáng tiếc, không ngờ... không ngờ sẽ bị tồn tại cấp độ kia chú ý...

    Thiết Thiên Chuy rất tiếc hận như trước, bởi vì hắn trơ mắt nhìn mấy chục năm, nhìn Đạo khí tuyệt phẩm đầu tiên được sinh ra ở Cửu Châu, nhưng cuối cùng không thể không tự hủy một bộ phận sức mạnh, dừng lại ở trình độ Đạo khí bán tuyệt phẩm.

    - Loại chấp nhất này của ngươi là một nguyên nhân khiến ngươi có thể có thành tựu rất lớn, bởi vì trong lòng ngươi không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, một lòng ở phương diện luyện khí, nhưng người si mê chân chính, đến cuối cùng tầm mắt sẽ bị thu nhỏ lại, ta không hy vọng ngươi đi đường này, có nhiều chỗ ngươi cũng nên học Vạn Ngạo một ít.

    Nhìn thấy thần tình của Thiết Thiên Chuy cực kỳ tiếc hận, Trình Cung cũng nhắc nhở một chút, nếu Thanh Trúc Đạo Tôn giao bọn họ cho mình, ở một mức độ nào đó, Trình Cung cũng đem xem bọn họ là nửa đệ tử, có cơ hội tự nhiên sẽ chỉ điểm bọn họ một thoáng.

    - Học hắn?

    Thiết Thiên Chuy sửng sốt, bởi vì trước đó hình như bất luận là sư tôn mình hay là sư thúc, đều nói Vạn Ngạo không bằng mình, sao đột nhiên lại bảo mình học hắn, lại nói Thiết Thiên Chuy cũng rất rõ ràng tình huống của mình, mình tuyệt đối không thể nào học Vạn Ngạo.

    - Ha ha...

    Trình Cung cười nhạt nói:

    - Không phải bảo ngươi học cái sai hắn, phải biết rằng một người tự kiêu tuyệt đối, cũng có một chút chỗ tốt, đó chính là tuyệt đối tự tin, đối với tương lai, đối với làm bất cứ chuyện gì đều rất tự tin, biết tại sao ta có thể tiêu hao hết khí lực muốn luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm, cuối cùng lại tự mình hủy diệt một bộ phận để cho nó trở thành Đạo khí bán tuyệt phẩm cũng cảm giác không có vấn đề gì không, thứ nhất căn cơ chưa hủy, sau này luôn có thể tăng lên, hơn nữa rất dễ dàng, hiện tại thời cơ chưa tới, thứ hai ta có tự tin tuyệt đối, sau này ta có thể làm cho nó tăng lên, thậm chí còn tốt hơn hiện tại, cấm chế Cửu Châu đại địa thì lại làm sao, thiết luật Cửu Châu đại địa thì có làm sao.

    - thiết luật Cửu Châu đại địa, ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long nhiều nhất là năm mươi Long lực, sau khi đột phá không có biện pháp đặt chân vào cảnh giới Nhân Anh, ta ở cảnh giới Vạn Tượng Nhất Long đã nắm giữ ngàn Long lực, còn không phải cũng bước vào cảnh giới Nhân Anh sao, hơn nữa trực tiếp vượt qua cảnh giới Nhân Anh, tiến vào cảnh giới Địa Anh, cấm chế Cửu Châu đại địa, không có biện pháp luyện chế ra Đạo khí tuyệt phẩm, vừa nãy không phải ta cũng có thể luyện chế ra sao, chỉ là bởi vì nguyên nhân đặc thù, tạm hoãn một chút mà thôi, nếu như không có tinh thần muốn đánh vỡ thường quy, muốn đột phá, không có ngạo khí, thì nói gì đến tự mình chiến thắng mình.

    Giờ khắc này Trình Cung tràn đầy tự tin cùng ngạo khí không gì sánh kịp.

    Chỉ là ngạo khí của hắn, hoàn toàn khác ngạo khí của Vạn Ngạo trước đó, đó là một loại tự tin cực độ đối với mình.

    Lời nói, trạng thái, tự tin của Trình Cung, cũng làm cho tinh thần của Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo cùng Nhạc Uyển Uyển chấn động, cảnh giới, trạng thái của bọn hắn đều không phải bình thường, đều là thiên tài trong thiên tài của Cửu Châu đại địa, thậm chí ở trong Linh Sơn.

    Bây giờ lại nhìn Trình Cung luyện chế Tiểu Hư Đỉnh bốn mươi năm, cảm ngộ mười năm, giờ khắc này nghe được lời nói của Trình Cung, mỗi một người bọn hắn từ giờ khắc này đã trở nên bất đồng rất nhiều cùng lúc trước.

    Mà thần tình của Nhạc Uyển Uyển khi nhìn Trình Cung nói những lời này, ngoại trừ một loại cảm ngộ ra, đồng thời cũng chen lẫn một chút cảm tình của nữ nhi, đó là một loại thần thái thưởng thức, ngưỡng mộ một nam nhân, vào đúng lúc này tuyệt đối là đẹp trai nhất.

    Trên thực tế, nhìn Trình Cung luyện khí bốn mươi năm, công thêm một ít chuyện trước đó, bây giờ lại nhìn hắn, tim của Nhạc Uyển Uyển cũng đập thình thịch, nàng biết trải qua những chuyện này, Trình Cung thật sự đã không chỉ là bằng hữu đơn giản như vậy, đã triệt triệt để để tiến vào nội tâm của nàng.

    Nguyên bản hai người Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy đã sớm đạt đến Thuần Dương sơ kỳ, giờ khắc này đều có một cảm giác muốn đặt chân đến Thuần Dương trung kỳ.

    Mà Nhạc Uyển Uyển cảm ngộ mười năm, cũng đã chuyển Thuần Dương như Trình Cung, giờ khắc này tuy không giống Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy có cảm giác muốn đi vào Thuần Dương trung kỳ, nhưng đối với luyện đan, đối với con đường tu luyện, tâm tình cũng ảnh hưởng rất lớn, lập tức cảm giác được tầm nhìn rộng rãi rất nhiều, cũng tăng tự tin, thong dong.

    Tuy vẻn vẹn là mấy câu nói, nhưng mấy câu nói đó của Trình Cung là lấy thần niệm Thuần Dương hậu kỳ, lấy phương pháp truyền đạo độc nhất trong Luyện Thần Quyết, nói cảm ngộ lần này cho bọn hắn nghe.

    Mà bọn họ vừa đúng lúc nhìn Trình Cung luyện chế Tiểu Hư Đỉnh bốn mươi năm, tự mình tìm hiểu mười năm, đều có thu hoạch rất lớn, giờ khắc này mặc dù Trình Cung nói không nhiều, nhưng đối với tâm cảnh, cảnh giới của bọn họ đều có một giúp đỡ to lớn.

    Trình Cung nhìn thấy ba người đều rơi vào trầm tư, lẳng lặng chờ bọn họ, đồng thời thần niệm bắt đầu vận chuyển một ít Long khí còn lại ở bên trong Hư Không Âm Dương đỉnh, không ngừng đi bố trí một trận pháp, bởi vì giờ khắc này, Tần Vân Nhi ở trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh đã bắt đầu tỉnh táo.

    Chỉ là khôi phục vẫn rất ít, biểu hiện ra có chút thân cận đối với thần niệm của Trình Cung, nhưng vẫn là rất cẩn thận, Trình Cung cũng không nóng nảy, chậm rãi bố trí trận pháp giúp nàng tu luyện, để cho nàng từ từ khôi phục.

    Hư không Âm Dương đỉnh là Cửu Châu đệ nhất thần khí, ở chỗ này Trình Cung không ngừng lưu một ít đồ tốt nhất cho nàng, bây giờ nàng còn mạnh mẽ hơn so với yêu thú bình thường tu luyện mấy trăm năm.

    Nhưng nếu muốn triệt để khôi phục trí nhớ, thần niệm của nàng, còn cần thời gian dài dằng dặc.

    Lại qua ba ngày thời gian, ba người mới lục tục tỉnh táo từ trong cảm ngộ, ánh mắt Thiết Thiên Chuy và Vạn Ngạo nhìn Trình Cung, càng ngày càng kính nể lên, mà ánh mắt của Nhạc Uyển Uyển thì lại trở nên vui vẻ hơn, cũng phức tạp hơn trước.

    Chương 1306: Tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông. (1)

    - Vốn đang dự định luyện chế một nhóm đan dược, Tiểu Hư Đỉnh vừa luyện chế cũng đúng lúc có địa phương phát huy, nhưng hiện tại thời gian khá gấp gáp, trước hết chúng ta chạy về Tam giác hỗn loạn lại nói sau.

    Trình Cung nói xong, nhìn về phía Nhạc Uyển Uyển nói:

    - Chờ chuyện Tam giác hỗn loạn kết thúc, cùng nhau luyện chế một nhóm đan dược, thuận tiện luyện chế một ít đan dược cho sư tôn nàng.

    - Đan dược cho sư tôn...

    Nhạc Uyển Uyển vừa nghe xong, nhất thời cả kinh, có ý gì, lẽ nào...

    - Tình huống của sư tôn nàng, trực tiếp dung hợp rất khó khăn, cũng rất nguy hiểm, cần một loại đan dược làm môi giới, vừa đúng ta biết luyện chế.

    Nhân quả tuần hoàn, năm đó tuy không có gặp gỡ Băng Diễm Thiên Tôn quá nhiều, chỉ là chỉ điểm nàng một câu, cũng không tính là ân tình.

    Lại không nghĩ rằng nàng thật sự tin tưởng mình như vậy, bởi vì từ trong miệng Nhạc Uyển Uyển liền biết, sau đó Nhạc Uyển Uyển lại lấy Tiên đan tàn dược giúp mình, bây giờ mọi người cũng đều đi gần như vậy.

    Trước đó Trình Cung bảo Nhạc Uyển Uyển gom góp dược liệu, một bộ phận rất lớn trong đó chính là vì luyện chế đan dược cho Băng Diễm Thiên Tôn, mình có thể dung hợp lực lượng Âm Dương, nên có thể luyện chế đan dược cho nàng, giúp nàng cân bằng lực lượng bản thân, tăng cơ hội đột phá.

    Trước đó Trình Cung biết chuyện bí ẩn của Băng Diễm Thiên Tôn, Nhạc Uyển Uyển cũng đã nghi hoặc không rõ, chỉ là bất luận hỏi thế nào Trình Cung cũng không nói, giờ khắc này lại nghe Trình Cung nói có thể luyện chế đan dược giúp sư tôn.

    Nàng càng khiếp sợ không gì sánh nổi.

    Sư tôn mình là Thiên Tôn đỉnh phong, nổi danh cùng thời với Côn Bằng Đại Đế, hơn nữa bản thân cũng là Cửu Châu thập đại Đan Đạo đại sư, nàng cũng đã từng nếm thử vô số lần.

    Nhưng trước sau vẫn không có cách nào đột phá.

    Hiện tại không ngờ Trình Cung nói loại lời này, hơn nữa là vô cùng chắc chắn, xem qua thủ đoạn Trình Cung luyện chế Đạo khí tuyệt phẩm, Nhạc Uyển Uyển không hoài nghi lời này của Trình Cung một chút nào, hiện tại nàng chỉ là có chút kinh hãi, điều này cũng quá kinh khủng đi.

    Lẽ nào hiện tại Trình Cung lợi hại hơn so với Cửu Châu thập đại Đan Đạo đại sư?

    Này khó mà tin nổi, tuy biết hắn rất lợi hại.

    Nhưng làm sao cũng không nghĩ tới hắn lợi hại hơn so với sư tôn mình.

    - Nhất định ngươi biết sư tôn ta, nói cho ta biết, đến cùng xảy ra chuyện gì?

    Nhạc Uyển Uyển chưa từ bỏ ý định tra hỏi lần thứ hai.

    Trình Cung cười nói:

    - Hiện tại vẫn không phải lúc, đợi...

    - Đợi thời điểm động phòng hoa chúc đúng không, không thành vấn đề.

    Lần này Nhạc Uyển Uyển không đợi Trình Cung nói xong, đã rất kiên định gật đầu, trong mắt tràn đầy vui vẻ.

    Nàng phát hiện mình thật sự thích Trình Cung, không còn là cảm giác trước đó.

    Nên căn bản không có chần chờ gì.

    - ...

    Lần này làm cho Trình đại thiếu không ứng phó kịp, bởi vì trước đó đây là kế sách tốt nhất hạn chế Nhạc Uyển Uyển tra hỏi vấn đề, bây giờ lại mất linh.

    Hơn nữa nhìn ánh mắt của Nhạc Uyển Uyển.

    Đây tuyệt đối không phải ánh mắt nói giỡn, sắc mặt hơi có chút đỏ lên, ngực chập trùng, hiển nhiên bản thân nàng cũng rất là kích động.

    Dựa vào!

    Trình Cung biết, lần này đùa lớn rồi, đùa thật, bất quá tiếp xúc cùng Nhạc Uyển Uyển lâu như vậy, bất luận là thời gian ở Nam Chiêm Bộ Châu, hay là ở Đan sư liên minh, làm cho Trình Cung cũng rất ưa thích Nhạc Uyển Uyển.

    Lúc này, Vạn Ngạo kéo tay Thiết Thiên Chuy vẫn đang tr㮠mắt lên nhìn.

    Thiết Thiên Chuy có kinh nghiệm trước đó, lập tức nhìn về phía Vạn Ngạo làm thủ thế đã rõ ràng.

    - Sư thúc em rể, các ngươi cứ động phòng, chúng ta ở bên ngoài chờ các ngươi.

    Thiết Thiên Chuy theo Vạn Ngạo chuẩn bị rời khỏi, lúc rời đi rất vui vẻ lên tiếng chào hỏi.

    Giờ khắc này, Vạn Ngạo suýt chút nữa trực tiếp ngã xuống đất.

    Như sấm sét bên tai, làm xấu cả phong cảnh a.

    Sớm biết vậy mình nên bịt miệng gia hoả này, hoặc là trực tiếp đánh hắn bay khỏi nơi này.

    Thiết Thiên Chuy nói xong, chính mình vẫn không có cảm giác thế nào, trực tiếp xé rách không gian rời khỏi nơi này, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, sau này khi có người thì gọi sư thúc, lúc không có người lại gọi em rể hẳn là tốt hơn đi.

    Thiết Thiên Chuy tuyệt đối không ngu ngốc, chỉ là hắn nghĩ chuyện nhân sinh rất thuần khiết, cũng chỉ có ở thời điểm nghiên cứu luyện khí mới trở nên thông minh lên.

    Trình Cung và Nhạc Uyển Uyển cũng đồng thời bị câu nói này của Thiết Thiên Chuy làm cho tức cười, hai người bọn họ đi ra ngoài, trong không gian bí cảnh chỉ còn lại hai người Trình Cung với Nhạc Uyển Uyển.

    - Chắc chắn rồi, nhưng không cho phép hối hận?

    Trình Cung nhìn Nhạc Uyển Uyển nói.

    - Chuyện ta đã quyết định, xưa nay không hối hận.

    Trình Cung khoát tay, trực tiếp ôm Nhạc Uyển Uyển vào lòng, thô bạo hôn lên môi, giờ khắc này thân thể Nhạc Uyển Uyển mềm như nước, đã không có chút khí lực gì.

    Chỉ là Thiết Thiên Chuy cùng Vạn Ngạo vừa đi ra ngoài, huống hồ còn có chuyện, mặc dù có không gian gia tốc, nhưng giờ khắc này cũng không thích hợp làm chuyện đó.

    - Trước đây ta xác thực quen biết Băng Diễm Thiên Tôn, cụ thể chờ tới thời điểm ta cưới nàng sẽ nói.

    Hôn sâu qua đi, Trình Cung cũng thấy mình rất lớn mật, hào sảng ôm Nhạc Uyển Uyển trong lòng, thấp giọng nói.

    - Ừm, ừm, cái kia... vậy hãy mau ra ngoài, nếu không bọn họ...

    Cho dù là Nhạc Uyển Uyển, nhớ tới tình cảnh vừa nãy cũng cảm giác được có chút đỏ bừng.

    Trình Cung cười ôm eo Nhạc Uyển Uyển, cất bước đã trực tiếp rời khỏi không gian bí cảnh.

    ...

    Nam Chiêm Bộ Châu, Phong Vân Kiếm Tông, Phong Vân Kiếm Tông từng phong quang vô hạn ở Nam Chiêm Bộ Châu, giờ khắc này đang đối mặt với tai hoạ ngập đầu.

    - Chạy mau, nhanh...

    - Tha cho ta đi, ta chỉ là mới nhập môn...

    - Đến cùng các ngươi là ai, tại sao muốn tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông ta!

    ...

    Toàn bộ Phong Vân Kiếm Tông bị một trận thế to lớn bao trùm, ở bên trong đại trận này, mười mấy tên Thiên Anh đang không ngừng tàn sát cao tầng Phong Vân Kiếm Tông, mà một bên có hơn trăm tên Địa Anh, đang thanh tẩy toàn bộ Phong Vân Kiếm Tông.

    Tuyệt đối không có bất kỳ người sống, sau khi giết xong trực tiếp hủy thi diệt tích.

    Mỗi người đều được người dùng thủ pháp đặc thù che đậy khí tức, tất cả đều sử dụng pháp bảo đơn giản nhất, căn bản không nhìn ra bọn họ là thế lực gì.

    - Oanh...

    Oanh...

    Lúc này, không trung có hai người liên thủ lại, trận pháp bao vây một không gian bí cảnh to lớn nhất của Phong Vân Kiếm Tông bị phá tan.

    Lúc này một tia kiếm quang lóe lên, trực tiếp oanh kích một người trong không trung.

    - Ồ, không nghĩ tới một môn phái nhỏ như vậy lại có Đạo khí trung phẩm, nộp Đạo khí trung phẩm lên, giao lệnh bài ra, lấy lực lượng Thuần Dương sơ kỳ của ngươi, tha cho ngươi một mạng.

    Người trên không trung lạnh lùng nói, không ngờ trực tiếp khoát tay, dùng bàn tay tiếp lấy Đạo khí trung phẩm.

    Trên bàn tay của hắn, một nguồn lực lượng điên cuồng lưu chuyển, tuy lực lượng Khiếu Thiên Kiếm hung mãnh, nhưng khó có thể phá tan đoàn hào quang này.

    Chương 1307: Tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông. (2)

    - A!

    Âm Trường Khiếu điên cuồng nổi giận gầm lên một tiếng, hắn bế quan không tiếc tất cả tu luyện, dưới tình huống bí quá hoá liều dĩ nhiên cũng đạt tới cảnh giới Thuần Dương, chỉ là cảnh giới Thuần Dương vừa ổn định, không ngờ Phong Vân Kiếm Tông gặp phải lực lượng thần bí mạnh mẽ như vậy tập kích.

    Đây là muốn triệt để diệt Phong Vân Kiếm Tông, Âm Trường Khiếu nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể vọt thẳng lên thiên không.

    Loại cục diện này, đối phương cường thế như vậy, hai tên Thuần Dương trong đó có một người là Thuần Dương trung kỳ, mười mấy tên Thiên Anh đỉnh phong ra tay, hơn trăm tên Địa Anh đồng thời động thủ, Phong Vân Kiếm Tông đã triệt để xong.

    - Muốn chạy trốn...

    Người được hào quang thần bí bao phủ vừa nãy khoát tay, trong nháy mắt một pháp bảo hình lưới trực tiếp bao phủ bầu trời, hoàn toàn đóng kín đường đi của Âm Trường Khiếu.

    - Bành bành bành...

    Âm Trường Khiếu giống như con ruồi không đầu, điên cuồng xung kích, lại không có biện pháp lao ra khỏi vòng vây, mắt thấy tấm lưới nhanh chóng co rút lại, hắn đã không biết phải làm gì cho đúng.

    - Một đám giấu đầu lòi đuôi, có bản Thiên Yêu Hoàng ở đây, các ngươi đừng mơ tưởng.

    Nhưng vào lúc này, đột nhiên trên bầu trời có một người phá tan đại trận phong tỏa ở ngoại vi, vọt thẳng vào trong đó, trong tay lóe lên hào quang, không ngờ phá tan ra một cái khe, trực tiếp chụp vào Âm Trường Khiếu.

    Khiếu Thiên Kiếm trong tay Âm Trường Khiếu bạo phát lần thứ hai, nhưng căn bản không thương tổn tới người, giờ khắc này Âm Trường Khiếu đã phiền muộn sắp chết rồi.

    Thật vất vả đột phá cảnh giới Thuần Dương, không đợi ổn định lại, dĩ nhiên tới một đám gia hỏa hung thần ác sát như thế, hơn nữa ý đồ của bọn họ rõ ràng cho thấy là hướng về phía lệnh bài mà tới.

    Đến cùng xảy ra chuyện gì, Âm Trường Khiếu cũng không biết, vốn chỉ là một loại di tích bình thường, các thế lực lớn cũng không quá lưu ý, bây giờ lại có quan hệ cùng Thần Long Tiên Cung xuất hiện, Cửu Châu đại địa kinh động.

    Hắn chỉ là phiền muộn, hiện tại sao lại đi ra một một đám biến thái, một cái so với một cái càng cường đại.

    Phong Vân Kiếm Tông bị phá huỷ, mà mình lại ở trong tay những người này, ngay cả lực phản kháng cũng không có, quá phiền muộn.

    - Làm càn!

    Một gã Thuần Dương khác hét lớn một tiếng, cũng trực tiếp ra tay oanh kích người đến.

    Đối mặt với đối phương công kích, đột nhiên người này hiện ra bản thể, không ngờ là một con cua cực kỳ to lớn.

    - Oanh...

    Một bên bắt Âm Trường Khiếu lại, một bên thì cứng rắn chống đỡ công kích, tuy công kích kia cũng rất cường đại, nhưng thân thể con cua này to lớn đến vạn mét, giáp xác lại cứng rắn vô cùng, hoàn toàn là dựa vào thân thể chống đối công kích, sau đó dựa vào uy thế mạnh mẽ của bản thể Thiên Yêu Hoàng, vọt thẳng vào trong hư không.

    - Đuổi!

    Hai tên thần bí này cũng giận không chỗ phát tiết, chỉ một chút nữa là lấy được đồ vật đến tay, lại bị một con Hải yêu cướp đi, hai người cũng trực tiếp xé rách hư không đuổi theo.

    Lúc này, toàn bộ Cửu Châu đại địa không ngừng trình diễn chuyện như ở Phong Vân Kiếm Tông, Tam giác hỗn loạn càng là một trường máu me, nguyên bản mười mấy thế lực còn có thể sừng sững không ngã, lúc này dồn dập bị thanh tẩy, ngoại trừ có hai cái có bối cảnh cùng chỗ dựa, thì cũng chỉ có các nàng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh là không có chuyện gì, này cũng là bởi vì đám người Tiểu Phong Tử đi tới đúng lúc.

    Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ Cửu Châu đã rối loạn lên, coi như rất nhiều người không có bối cảnh cũng biết rồi, chuyện lần này không phải chuyện nhỏ, không còn là những tin tức không quá chân thực trước kia, bởi vì có người nói một ít thế lực bên trong Linh Sơn, còn có một ít Hải yêu đã mấy vạn năm không có tin tức gì cũng dồn dập xuất hiện.

    Vào lúc này, mọi người dời lực chú ý khỏi Nam Chiêm Bộ Châu, mọi ánh mắt đều hội tụ đến Tam giác hỗn loạn, mà giờ khắc này, Trình Cung mang theo Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy cũng đã trực tiếp chạy tới Tam giác hỗn loạn.

    Vị trí Tam giác hỗn loạn tiếp giáp với ba châu, chu vi mấy trăm ngàn dặm, ngư long hỗn tạp, ở chỗ này không có pháp luật kỷ cương gì ràng buộc, chỉ cần nắm đấm của ngươi cứng thì ngươi chính là quy củ, chiến loạn, chém giết ở nơi này ngay cả Chấp pháp giả của sáu thế lực lớn Trung Châu cũng không thèm để ý, mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua.

    Bởi vì có nguyên nhân lệnh bài di tích, Tam giác hỗn loạn vẫn duy trì mười ba thế lực, sau đó bởi vì Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh diệt hai cổ thế lực, bây giờ Tam giác hỗn loạn chỉ còn mười hai thế lực.

    Chỉ là bây giờ toàn bộ Tam giác hỗn loạn đều cảm giác trời muốn sụp xuống, bởi vì ngoại trừ ba nhà cường thế nhất trong Tam giác hỗn loạn tuyên bố kết minh, xác nhập làm một, Phong Vân đế quốc toàn diện phòng ngự, tám thế lực khác đều biến mất không hiểu ra sao.

    Phải biết rằng tuy thực lực của bọn họ không cường đại như thế lực chiếm một châu, nhưng đều có Thiên Anh đỉnh phong tọa trấn, thậm chí có hai thế lực có Đạo khí trung phẩm, rất có thể có cảnh giới Thuần Dương tọa trấn, nhưng coi như như vậy cũng đều vô thanh vô tức biến mất.

    Mà trong khu vực tam giác hỗn loạn này đột nhiên xuất hiện vô số người ngoại lai, đại chiến vô số, có một ít hiện ra hình thể to lớn, không ngờ là Hải yêu trong biển, có một ít nhân vật cường đại, từ những tinh cầu khác trên Tinh Không tới Cửu Châu đại địa.

    Mà người hơi chút linh thông tin tức cũng biết, tám nhà khác biến mất không hiểu ra sao, là vì bọn họ đều bị một số thế lực cường đại tiêu diệt, hoài bích có tội, tất cả đều bởi vì bọn hắn nắm giữ lệnh bài trong tay, nhưng có mấy thế lực sớm có chuẩn bị, có người nói cũng không tìm được lệnh bài, hơn nữa coi như có một ít đoạt được lệnh bài, thì những người khác cũng sẽ không ngừng tranh đoạt, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ tam giác hỗn loạn chém giết không ngừng, đều đuổi theo mười ba tấm lệnh bài kia.

    Hỗn Độn thành là một toà thành trì duy nhất trong khu vực tam giác hỗn loạn, mười mấy thế lực ngoài nắm giữ địa bàn to lớn ra, kỳ thực tổng bộ đều ở trong Hỗn Độn thành.

    Mà người tu chân trong Hỗn Độn thành cũng không ít, thời điểm Nam Chiêm Bộ Châu hỗn loạn, Hỗn Độn thành đã từng có người cười nói, Hỗn Độn thành tùy tiện đi một người liền có thể hoành hành Nam Chiêm Bộ Châu, đương nhiên bọn họ cũng biết tình huống Nam Chiêm Bộ Châu đặc biệt, yêu tộc, Thiên Cung thần điện tranh giành, những người khác ai dám dính vào.

    Nhưng bởi vậy có thể thấy được, quy mô Hỗn Độn thành lúc đó, chí ít Nhân Anh nhiều vô cùng, tuy Địa Anh không giống Trung Châu Trung Đô, tùy ý có thể thấy được như vậy, nhưng tuyệt đối số lượng không ít.

    Về phần Thiên Anh, ở trong Hỗn Độn thành là nhân vật đứng đầu chân chính.

    Bởi vì ngoại giới xưng nơi này là tam giác hỗn loạn, bọn họ thẳng thắn xưng toà thành trì này là Hỗn Độn thành, nguyên bản Hỗn Độn thành rất náo nhiệt, lúc này lại yên tĩnh giống như một tòa thành chết.

    - Tử Thành.

    Chương 1308: Tranh giành lệnh bài.

    Trên đường phố rộng rãi to lớn đã không có bất kỳ người đi đường nào, đa số kiến trúc lơ lửng giữa bầu trời cũng đã biến mất, chỉ có số ít mang đi không được vẫn còn, rất nhiều nơi trong thành thị cũng đã biến mất, hoàn toàn là một dáng vẻ lụi bại, Vạn Ngạo nhìn thấy cũng không nhịn được mở miệng nói hai chữ.

    - Sai, phải nói là một toà sát thành.

    Giờ khắc này Trình Cung, Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy vừa chạy tới Hỗn Độn thành, nhìn thấy thành trì này, Trình Cung cảm giác chính là một toà sát thành to lớn.

    - Sát khí tràn ngập, máu tanh rất nặng, hiển nhiên nơi này đã trải qua vô số chém giết, nhưng ngươi nói khẳng định không phải cái này?

    Nhạc Uyển Uyển nhìn về phía Trình Cung, tuy ở trong không gian mật cảnh của Đan sư liên minh, hai người cũng chưa có đi một bước cuối cùng kia, nhưng giờ khắc này nàng cũng đã hào phóng đi sát bên người Trình Cung.

    - Hiện tại không gian nơi này trở nên cực kỳ không ổn định, ban đầu Hỗn Độn thành này hẳn chỉ là muốn xây dựng ở lối vào di tích kia, thuận tiện để mọi người nghỉ chân trước khi đi vào bên trong di tích, chẳng qua là lúc đầu cũng không ai biết, nguyên lai di tích này bất quá là một con đường câu thông đến Thần Long Tiên Cung mà thôi, hôm nay thiên địa biến hóa, Thần Long Tiên Cung muốn hiển hiện, nơi này đã khác hẳn trước đó, nó có một cảm giác thôn phệ tất cả, cắn giết vô tận sinh cơ, nơi này vừa là lối vào, cũng là nơi giết chóc, rất nguy hiểm.

    Bây giờ Trình Cung chỉ dựa vào thiên địa biến hóa, cộng thêm một ít thôi diễn mới ra kết quả này, nhưng dù sao Thần Long Tiên Cung khác với tất cả mọi người, những đồ vật khác cũng rất khó suy đoán rõ ràng.

    Trình Cung hung hăng, lớn mật, điên cuồng, bọn họ đều từng trải qua, bây giờ ngay cả hắn cũng nói nơi này rất nguy hiểm, tuy hiện tại ba người xem không thấy gì, nhưng cũng bắt đầu cẩn thận lên.

    Khi nói chuyện, bốn người cũng không làm trễ nải cái gì, sau một khắc đã tìm được nơi của Phong Vân đế quốc, trực tiếp xé rách không gian đuổi tới.

    - Có người phá tan trận thế, trực tiếp xé rách không gian tiến vào.

    - Là ai?

    - Cẩn trọng.

    ...

    Trong cung điện khổng lồ của Phong Vân đế quốc ở Hỗn Độn thành, phản ứng trước nhất chính là thủ tịch Thái Thượng trưởng lão Lý Chấn Nam của Vũ Châu Lý gia đang bố trí trận pháp, sau đó Tiểu Phong Tử dẫn một đám tồn tại cường đại bạo phát lực lượng mạnh mẽ, bao phủ cả toà cung điện.

    - Tại sao lại như vậy...

    Trong đó Lý Chấn Nam là kinh hãi nhất, vị Đại trưởng lão Vũ Châu Lý gia này rải qua chiến đấu điên cuồng với Thất Âm Cầm Cung, được Trình Cung truyền thụ trận pháp, cũng bế quan tu luyện ở trong không gian mật cảnh mấy chục năm, bây giờ tu vi đã là Thuần Dương sơ kỳ, trình độ trận pháp tăng lên rất nhiều so với trước đây, lần này đại biểu Lý gia đi tới, đang phụ trách bố trí trận pháp chung quanh, kết quả vừa nãy trong nháy mắt trận pháp chuyển hóa, không ngờ hắn mất đi quyền khống chế.

    Vô số trận pháp bị tác động, tất cả bị đối phương sử dụng, Lý Chấn Nam hoàn toàn bị doạ sợ, đến cùng có chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ là mấy lão gia hỏa tinh thông trận pháp bên trong Linh Sơn xuất hiện, bằng không làm sao có khả năng...

    - Ân chủ, ngươi trở lại...

    - Bái kiến đại thiếu.

    ...

    Tiểu Phong Tử cùng cả đám cho là có kẻ địch đánh tới, toàn bộ đều xung phong liều chết đi ra, nhưng nhìn thấy Trình Cung mang theo Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo xuất hiện liền ngừng lại.

    - Không tệ, lại có tiến bộ.

    Nhìn thân thể Tiểu Phong Tử lại nhỏ một vòng, hiển nhiên cách triệt để khống chế lực lượng bản thân lại gần hơn một bước, Trình Cung vừa cười vừa nhìn Tiểu Phong Tử, tán dương một câu.

    Ở trước mặt Trình Cung, Tiểu Phong Tử vĩnh viễn như là một hài tử, được Trình Cung tán dương cũng rất là vui vẻ, lại không biết nên nói cái gì cho tốt, cảm giác chân tay luống cuống.

    - Đại thiếu, vừa nãy ngươi đoạt quyền chưởng khống quyền trận pháp...?

    Nhìn thấy là Trình Cung, Lý Chấn Nam cũng không nói gì, chỉ cười khổ, vừa nãy trong lòng hắn vẫn kỳ quái, khiếp sợ vô cùng, lấy trình độ trận pháp bây giờ của hắn cũng có tự tin nhất định, nếu như không phải những lão gia hỏa trong Linh Sơn kia, trên Cửu Châu đại địa ai có thể dễ dàng cướp đoạt quyền chưởng khống trận pháp với mình, dù sao đây chính là trận pháp mình khổ cực bố trí, tuy không có dung hợp lực lượng bản thân, nhưng bị cướp đoạt, chưởng khống dễ dàng, vẫn là rất khủng bố.

    Hiện tại rốt cuộc hắn hiểu rõ, ngẫm lại cảnh tượng Trình Cung truyền thụ trận pháp cho Lý gia, có thể làm đến một bước này cũng không có gì to tát cả.

    Trình Cung cười nói:

    - Này cũng không trách ngài, bởi vì những thứ này ta cũng rất quen thuộc, hơn nữa có mấy nơi có chút chuyện nhỏ, vừa nãy ta thuận tiện sửa đổi một chút, ngài có thể đi nhìn, nếu như hoàn thiện những chỗ này, lần sau coi như là ta cũng không thể nào trong khoảng thời gian ngắn dễ dàng cướp đoạt quyền khống chế đại trận này.

    Phá trận cũng đã đủ khủng bố, nhưng Trình Cung có thể trực tiếp chưởng khống trận pháp này, này giống như là nguyên bản vũ khí chuẩn bị đối phó kẻ địch, đột nhiên thay đổi phương hướng đâm lại mình.

    Lý Chấn Nam vừa nghe xong nhất thời mặt hơi nóng lên, bởi vì Trình Cung đã lưu đủ mặt mũi, Trình Cung đâu chỉ là quen thuộc, trong những đồ vật này rất nhiều đều là Trình Cung truyền thụ cho bọn hắn, đồ vật của mình tự nhiên dễ dàng chưởng khống.

    - Các ngươi nói chuyện trước, ta đi nhìn một chút...

    Người của Lý gia đối với trận pháp đều có một loại điên cuồng cùng chấp nhất, nghe Trình Cung nói như thế mặc dù có chút không tiện, nhưng sau đó lập tức nhảy vào trong trận pháp, nhìn đến cùng Trình Cung cải biến cái gì, sao dễ dàng khống chế đại trận như vậy.

    Phải biết rằng, khống chế đại trận ngược lại, cho dù chỉ là trận pháp bình thường, cũng so với phá trận còn khó hơn gấp mười lần.

    - Người đâu, sao chỉ có các ngươi ở đây?

    Trình Cung nhìn thoáng qua người bên cạnh Tiểu Phong Tử, bên người Tiểu Phong Tử chỉ có một ít Thiên Anh từ Nam Chiêm Bộ Châu, còn có một ít của Lý gia, Đông Phương gia tộc cùng Thiên Cung thần điện.

    - Nguyên bản chúng ta có một khối lệnh bài, căn cứ hai vị Đại đương gia nói, mỗi tấm lệnh bài tổng cộng có thể cho năm người tiến vào di tích kia, tuy bây giờ nói là Thần Long Tiên Cung xuất hiện, nhưng căn cứ các nàng suy đoán, này hẳn là không có thay đổi, rất có khả năng nơi này là một lối tiến vào Thần Long Tiên Cung

    - Chỉ là trước đây không có liên hệ với Thần Long Tiên Cung mà thôi, hiện tại chung quanh tam giác hỗn loạn nổi lên chém giết, đều đang tranh đoạt lệnh bài còn lại, dù sao hiện tại sói nhiều thịt ít, ai cũng muốn mang nhiều mấy người đi vào, trước đó Lý Pháp gia chủ dựa vào thôi diễn, nói gần đây còn có hai khối lệnh bài chưa từng ổn định, có cơ hội tranh đoạt một phen, hiện tại hai vị Đại đương gia cùng Lý Pháp gia chủ, Lô Quân, Đông Phương Suất gia chủ, Đông Phương Kim Đan toàn bộ điều động, mang người chia làm mấy tổ bắt đầu sưu tầm, hi vọng có cơ hội đạt được lệnh bài kia.

    Chương 1309: Lão Con Cua. (1)

    Sau khi nghe Tiểu Phong Tử nói Trình Cung cũng khẽ gật đầu, trước đây bởi vì mỗi nhà một khối lệnh bài ngược lại cũng thôi, tình huống bây giờ đã hoàn toàn khác, một di tích bình thường đã biến thành Thần Long Tiên Cung, Cửu Châu đại địa không kinh động mới lạ.

    Nếu như mỗi tấm lệnh bài chỉ có thể mang năm người tiến vào, cái kia tổng cộng là sáu mươi lăm người có cơ hội tiến vào bên trong Thần Long Tiên Cung.

    Lý Pháp suy tính còn có lệnh bài biến số, vậy nhất định là không nằm trong tay yêu tộc, sáu thế lực lớn Trung Châu, bằng không hầu như không có biến số gì, dù sao muốn cướp giật lệnh bài từ trong tay của bọn hắn là không thể nào.

    Hiện tại trừ mình ra, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, còn có Lý gia, Đông Phương gia tộc, Lô gia, Đan sư liên minh, Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, một khối lệnh bài coi như là một nhà đi vào một người cũng không đủ.

    - Đan sư liên minh không có ác nghiệt như vậy, vừa bắt đầu cũng không có giết chết những gia tộc kia, hiện tại cũng có một nhóm người đang liều mạng tranh đoạt, nhưng phương diện này lại yếu đi rất nhiều.

    Nhạc Uyển Uyển ở một bên nói tình huống của Đan sư liên minh.

    Vạn Ngạo nói:

    - Bên Tứ phương lâu ta cũng nhận được tin tức, hình chính đang tranh đoạt một khối lệnh bài trong đó cùng vài thế lực, có hy vọng rất lớn.

    - Những gia hoả Luyện khí sư liên minh kia đối với cái này không cảm thấy quá hứng thú, tuy cũng phái ra mấy người, nhưng phỏng chừng cuối cùng không có hiệu quả gì, thế nhưng nếu sư thúc cần, ta sẽ gọi bọn họ lại đây.

    Luyện khí sư liên minh cùng khácĐan sư liên minh đối, tuy bọn họ vẫn không có làm đến như năm đó Trình Cung, ngồi ở trong nhà thu tận đồ vật trong thiên hạ, nhưng bọn họ vẫn có thể làm cho tư gia mình càng thêm sung túc, nên đối với loại tranh đoạt này không quá đặc biệt để bụng.

    - Tính toán Thiên Cơ, mượn lực tinh không, đại đạo vô cùng, mở!

    Hai tay Trình Cung biến động, trong tay xuất hiện vô số phù hiệu đặc thù, sau đó trực tiếp đánh vào không trung, trong nháy mắt vô số ánh sao, tinh lực trong tinh không bị Trình Cung dẫn động.

    Lấy thần niệm bây giờ của Trình Cung, có thể trực tiếp dẫn động tinh lực bầu trời, trong nháy mắt vô số tinh lực giống như giáng lâm đến bên người, tinh cầu biến hóa vận chuyển, xuất hiện một vài hình ảnh cùng đồ án diệu vô, bên trong những đồ án này, cảm giác thời gian, năm tháng đều đang nhanh chóng trôi qua.

    Coi như ở một bên nhìn một chút, cũng có một cảm giác năm tháng trôi qua, trải qua mấy đời mấy kiếp.

    Đây là Trình Cung vận dụng một phương pháp tính toán rất cổ lão, tên là Thần Bí Tinh Không, lấy đạo lý tinh không vận chuyển vô cùng, tính toán ảo diệu.

    Giờ khắc này Trình Cung lấy người làm suy tính, trực tiếp suy tính đám người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Lý Pháp đang ở đây, rất nhanh cảm ứng được vị trí của bọn họ, đồng thời Trình Cung cũng tính đến chỗ của nhạc phụ Đông Phương Suất, Đông Phương Kim Đan đang ở đâu, hơn nữa cảm nhận được bọn họ đang chiến đấu cùng người.

    - Nhất định có lệnh bài xuất hiện, đi!

    Trình Cung nói xong, trực tiếp xé rách hư không, bước ra một bước.

    Sau đó ba người Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy cũng cùng đi theo, Tiểu Phong Tử ở phía sau vừa định đi theo, lại phát hiện hư không Trình Cung xé rách đã hợp lại, Tiểu Phong Tử muốn hô đi ra, nhưng hắn biết đây là đại thiếu bảo mình ở lại giữ nhà.

    Nhiệm vụ bảo vệ nơi này an toàn rất quan trọng, trước đó cũng có một ít Hải yêu không biết sâu cạn tập kích tới.

    Tuy bọn hắn không biết sâu cạn xông lại, nhưng có thể giết tới thì không có một ai là yếu, vì lẽ đó tuy Tiểu Phong Tử rất nóng nảy, cũng chỉ có thể giậm chân nhịn xuống.

    Ra lệnh tất cả mọi người mau nhanh trở lại v của mình.

    Nơi cách Hỗn Độn thành gần hai mươi vạn dặm, đám người Trình Cung xuất hiện, bởi vì trong hư không chung quanh đầy rẫy lực lượng mạnh mẽ, đã không có biện pháp tiếp tục xuyên hành trong hư không.

    Sau khi đi ra, lập tức cảm ứng được bên ngoài ba vạn dặm đang có chiến đấu, trên không ba mươi ngàn dặm, thậm chí mấy vạn dặm cũng có chiến đấu, tất cả đều có thể ảnh hưởng đến việc xuyên qua không gian.

    Có thể tưởng tượng được nơi này chiến đấu kịch liệt bao nhiêu.

    Trình Cung mang theo ba người, trong nháy mắt hóa thành bốn đạo quang mang đã trực tiếp xông lên trên, hiện tại mấy chục ngàn dặm đối với bọn hắn mà nói, đã không tính khoảng cách quá xa gì.

    Bên trên Cửu Thiên cương phong, phía dưới chính là giao giới giữa Nam Chiêm Bộ Châu của Cửu Châu đại địa cùng tam giác hỗn loạn, phía trên là tinh không mênh mông, vô tận trong tầm mắt.

    - Cửu Châu đại địa sớm có cấm chế, Hải tộc không được bước vào Cửu Châu đại địa.

    Người vi phạm giết không tha.

    Lập tức thả người, tiếp thu Chấp pháp giả trừng phạt, bằng không ngươi chỉ có một con đường chết.

    Trên tinh không, Tông chủ Chính Khí Tông Đường Trường Tồn, một thân Hạo Nhiên Chính Khí, đứng ngạo nghễ trên không trung, quay về một con cua to lớn đến vạn mét nói.

    Toàn thân con cua này yêu khí ngang dọc, yêu khí trên người hùng hậu đến trình độ khiến người ta chắc lưỡi.

    Mà ở trong một cái càng của nó, chính là Âm Trường Khiếu của Phong Vân Kiếm Tông, giờ khắc này hắn bằng vào Khiếu Thiên Kiếm Đạo khí trung phẩm ra sức chống cự lại, trong thời gian làm cho Thiên Yêu Hoàng này ngắn không làm gì được hắn.

    - Một đám gia hỏa dối trá, hiện tại dám lộ ra chân diện mục rồi sao, trước đó thời điểm đồ diệt sơn môn người ta sao không thấy các ngươi chính khí lăng nhiên như thế.

    Cửu Châu đại địa không có vật gì tốt, Cửu Châu các ngươi, kể cả Linh Sơn càng không có món hàng tốt gì.

    Muốn hắn cũng được, tự mình tới lấy đi!

    Bản thân con cua to lớn này đã là Thiên Yêu Hoàng trung kỳ, gần như có thể chống lại Thuần Dương hậu kỳ bình thường, tuy giờ khắc này thương thế trên người rất nhiều, nhưng cũng không sợ chút nào.

    Mà mấy câu nói của nó làm cho sắc mặt Đường Trường Tồn trở nên khó coi vô cùng, sau đó ánh mắt nhìn phương hướng khác một chút.

    Ở một phương hướng khác, gia chủ Đông Phương gia tộc Đông Phương Suất cùng với thủ tịch Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương gia tộc Đông Phương Kim Đan đang một đường giết tới.

    Sở dĩ hắn không có lập tức động thủ, giằng co ở nơi này chính là bởi vì sợ động thủ trước với con cua này, nó liều mạng lưỡng bại câu thương, để cho người Đông Phương gia tộc lượm được tiện nghi.

    - Gia chủ, nếu không được thì thông báo yêu tộc cùng những nhà khác đi, con cua này rất hung hãn, mặc dù Đông Phương Kim Đan kia chỉ là Thiên Anh đỉnh phong, nhưng lực lượng lại rất quái lạ, vừa nãy...

    Khái!

    Ở bên cạnh Đường Trường Tồn, một nữ tử trung niên bí mật truyền âm nói, dung mạo nàng rất bình thường, nhưng khí thế trên người so với Đường Trường Tồn còn chính khí lăng nhiên hơn.

    Người này lập tức ảnh hưởng tới Đường Trường Tồn, người này là Thái Tôn Nhạc Du của Chính Khí Tông, là một vị nữ Thái Tôn duy nhất của Chính Khí Tông, hai ngàn năm trước liền nắm giữ thực lực Thuần Dương trung kỳ, rất tiếp cận Thuần Dương hậu kỳ.

    Chương 1310: Lão Con Cua. (2)

    Lần này đi cùng Đường Trường Tồn là bởi vì đột nhiên phát sinh chuyện trọng đại, bên trong Chính Khí Tông phái nàng ra để làm việc, nhưng coi như Nhạc Du là Thuần Dương lâu năm, vừa nãy trong đám hỗn chiến cũng bị một ít thương tích.

    - Cũng chỉ có thể như thế.

    Đường Trường Tồn đáp ứng một tiếng, âm thầm dùng bí pháp thông báo các thế lực khác.

    Hắn bên này vừa mới thông báo, bên kia có thể thông qua tin tức hắn phát ra ngoài để xác định vị trí của bọn họ, khác hẳn Trình Cung âm thầm thông qua thôi diễn tìm tới, sau đó một cánh cửa không gian trực tiếp mở ra.

    Xuất hiện trước nhất chính là một thiếu phụ họa quốc ương dân, xinh đẹp khiến người ta không dám nhìn thẳng vào, phía sau đồng thời đi theo hai tên Thuần Dương của yêu tộc, lực lượng hai người này đều là Thuần Dương trung kỳ.

    Thiếu phụ kia chính là người phụ trách yêu tộc phái tới, cũng là đang tạm quản tất cả sự tình của yêu tộc, Cửu Vĩ Yêu Hồ, Cửu Vĩ Thái Tôn.

    Về phần tên của nàng, đã sớm không ai biết, bởi vì nàng là nhân vật một thế hệ với Côn Bằng Đại Đế, sau đó bế quan đã mấy ngàn năm chưa từng xuất hiện.

    Năm đó chính là nàng phụ tá Côn Bằng Đại Đế, mới để cho yêu tộc trở thành thế lực mạnh nhất Cửu Châu đại địa.

    Sau đó Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Cửu Tiêu cũng mang người xuất hiện, tiếp theo là đám người Đại Tế Ti, Tần Chích, Bắc Minh Tượng Xuyên dồn dập xuất hiện.

    - Ầm!

    Bọn họ bên này vừa chạy tới, đồng thời ở phương hướng của Đông Phương Suất cùng Đông Phương Kim Đan cũng mở ra một cánh cửa không gian.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Lý Pháp, Lô Quân cũng đều mang người xuất hiện, chỉ là so với bên Cửu Vĩ Thái Tôn liền có vẻ yếu thế hơn rất nhiều.

    - Đường huynh, vẫn là ngươi lợi hại a, này cũng có thể cho ngươi tìm tới một lệnh bài, động tác rất nhanh.

    Hách Liên Cửu Tiêu vẫn không hợp với Đường Trường Tồn, tuy bây giờ tạm thời liên hợp, nhưng cũng không quên khích bác hắn một thoáng.

    - Hải tộc không được đặt chân đến Cửu Châu đại địa chính là lệnh cấm do Linh Sơn ban bố, bây giờ đại địa hỗn loạn, Chấp pháp giả chúng ta phải làm tốt bản chức, mọi người đồng thời đứng một chiến tuyến, hiện tại đầu tiên phải bảo đảm đồ vật không bị người khác cướp đoạt.

    Trong lòng Đường Trường Tồn hừ lạnh một tiếng, lập tức nhắc nhở bọn họ, trước tiên đạt được lệnh bài lại nói sau.

    - Đường Tông chủ nói không sai, lần này Đường Tông chủ phát hiện lệnh bài trước, sau khi đạt được lệnh bài, cho Chính Khí Tông tăng một danh ngạch tiến vào.

    Cửu Vĩ Thái Tôn khẽ gật đầu, mỗi một động tác đều sẽ làm người ta khó có thể nắm giữ.

    Mặc dù ở đây đều là một ít lão gia hoả, cũng không ai dám chính diện nhìn Cửu Vĩ Thái Tôn, rất sợ bị ảnh hưởng

    - Đồ vật còn chưa tới tay liền phân phối, các ngươi cho rằng đồ vật này là của các ngươi sao, không biết xấu hổ.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh khó chịu nhìn Cửu Vĩ Thái Tôn, trăm miệng một lời nói.

    - Hai tiểu nữ oa này ngược lại có mấy phần tư sắc, rất thích hợp tu luyện công pháp bộ tộc chúng ta, như thế nào, chịu làm đồ đệ của ta không.

    Mặc dù đối phương là nữ nhân, nhưng tu luyện tới cảnh giới như Cửu Vĩ Thái Tôn này, cũng một dạng sẽ ảnh hưởng tới các nàng.

    Vân Vô Hình cùng Phong Vô Ảnh cảm giác tinh thần có chút hoảng hốt, cho dù sớm có chuẩn bị, nhưng giờ khắc này cũng có chút khó có thể chống đối.

    - Hừ!

    Đột nhiên Đông Phương Kim Đan hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt làm cho Vân Vô Hình cùng Phong Vô Ảnh tỉnh táo lại.

    - Đông Phương Kim Đan, quả nhiên giống như trong truyền thuyết, có chút môn đạo, nhưng đáng tiếc dù ngươi bất đồng thế nào, cho dù đã từng là một vị Đạo Tôn trong Linh Sơn chuyển thế thì lại làm sao, bây giờ lực lượng của ngươi quá yếu, chỉ bằng các ngươi cũng muốn ăn con cua này, kém quá xa, động thủ.

    Cửu Vĩ Thái Tôn nói, đã ra lệnh để bọn hắn động thủ.

    Ăn con cua, vừa nghe lời này của Cửu Vĩ Thái Tôn, Thiên Yêu Hoàng cũng tức giận đến không kiềm được, nhưng đối phương quá mạnh mẽ, hơn nữa uy danh của Cửu Vĩ Thái Tôn ngay cả nó cũng biết một ít, giờ khắc này dù phẫn nộ thế nào cũng không có biện pháp, hiện tại coi như muốn ném gia hoả này đào tẩu cũng không được.

    - Ta không hiểu tại sao tao khí như thế, xa xa ngửi thấy một mùi rất hôi, nguyên lai là bởi vì ngươi ở chỗ này.

    Động thủ, rất tốt, vừa đúng gần đây ta cũng rãnh rỗi không có chuyện gì làm.

    Thời điểm Cửu Vĩ thái tôn vừa dứt lời, những người kia còn chưa có động thủ, đột nhiên âm thanh Trình Cung vang lên.

    - Trình Cung!

    Tuy Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh có mặt nạ, nhưng thần tình trong mắt không dấu diếm được bất luận người nào, các nàng cũng không có ý định ẩn giấu, các nàng trải qua vô số chiến đấu, cũng tu luyện ở trong không gian bí cảnh, còn được rất nhiều đan dược ủng hộ, trung gian thậm chí còn có một ít kỳ ngộ, lực lượng bất quá chỉ vừa đạt đến Thiên Anh đỉnh phong, hai người liên thủ có thể miễn cưỡng chống lại Thuần Dương bình thường.

    Nhưng ở sáu tháng trước, liền nghe được Trình Cung tin tức giết chết Thuần Dương sơ kỳ Côn Bằng Thái tử ở Nam Chiêm Bộ Châu, điều này làm cho hai người cực kỳ cảm khái.

    Giờ khắc này nghe được tin tức Trình Cung, hai tỷ muội đồng thời có chút khẩn trương, lần đầu tiên hai người biết lẫn nhau thầm nghĩ cái gì, đồng thời nhìn về phía đối phương.

    - Ha ha...

    Lô Quân vẫn không có lên tiếng đột nhiên cất tiếng cười to:

    - Lần này tốt rồi, không cần chúng ta đi quan tâm.

    - Chính chủ tới.

    Đông Phương Kim Đan cũng gật đầu cười.

    Đông Phương Suất càng vui vẻ vô cùng, vui mừng nhìn về phía Trình Cung đang chạy tới, rốt cuộc con rể tốt của mình đã tới.

    Tuy rằng bọn họ đều là một phương gia chủ, nhưng bây giờ Thần Long Tiên Cung xuất hiện, đi ra tranh đoạt đều là những lão quái vật, Thuần Dương các thế lực lớn dồn dập xuất hiện.

    Ngay cả Cửu Vĩ Thái Tôn năm đó đi theo Côn Bằng Đại Đế như vậy, vẫn chưa đi vào Linh Sơn cũng xuất hiện, áp lực của bọn họ thật sự rất lớn, nhưng hiện tại Trình Cung tới thì lại khác.

    Khi bọn hắn nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Vạn Ngạo đi theo phía sau Trình Cung, lại nghĩ tới trước đó ở Nam Chiêm Bộ Châu, bọn họ đứng ở bên Trình Cung, còn có một ít tin đồn sau khi Trình Cung tiến vào Trung Đô, trên mặt mọi người càng lộ ra nụ cười, lần này tốt rồi.

    - Đúng, tao khí, rất tao khí, ha ha...

    Con cua to lớn kia nghe được Trình Cung nói, cũng nhịn không được cười to theo, tuy hiện tại mục tiêu của mọi người đều là nó, nhưng dù sao nó vẫn cảm giác Trình Cung nói rất dễ nghe.

    - Lão Giản (giản là cua), nhìn ngươi đến bây giờ cũng không có viện quân, hẳn là độc hành, chúng ta thương lượng một chút, giao lệnh bài cho ta, cho ngươi một danh ngạch để ngươi đi vào.

    Bên này mắng Cửu Vĩ Thái Tôn, một mặt khác Trình Cung âm thầm liên lạc với con cua này.

    Tình huống của con cua này đúng là như vậy, biết rõ là rơi vào tình huống ắt phải chết không thể nghi ngờ, nếu có thể chạy thoát đã là rất hiếm có rồi, dù sao đến cảnh giới này.

    Chương 1311: Bị lừa rồi.

    Bất luận là Yêu tộc, Hải yêu cũng đã là nhân vật đứng ở đỉnh phong.

    - Ừm?

    Vừa nghe lời này của Trình Cung, Thiên Yêu Hoàng này cũng sững sờ, nó tính toán cũng sống hơn hai vạn năm, Hải tộc tu luyện càng chậm hơn yêu tộc, nó là nhờ mấy ngàn năm trước đạt được một di tích truyền thừa trong biển, lực lượng mới tăng nhanh như vậy, nhưng là lão gia hoả sống hơn hai vạn năm, vừa nghe Trình Cung nói nó vẫn rất bất ngờ.

    - Nhưng ta là Hải tộc, không phải Cửu Châu đại địa các ngươi gặp phải Hải tộc liền muốn giết sao?

    Lão Giản này có chút hoài nghi, không phải tiểu tử này là vì lệnh bài, nên lừa gạt mình chứ.

    - A...

    Trình Cung cười nói:

    - Ai nói với ngươi vậy, đó là quy định của Linh Sơn, liên quan gì tới ta, năm đó nói là Hải tộc Thần Long Cung muốn tiêu diệt hết nhân loại, nhưng chuyện mười mấy vạn năm trước, có quan hệ với ngươi cái lông?

    - Có quan hệ với ta cái lông?

    Con cua vừa nghe xong, lập tức mắng:

    - Không phải là vì quy củ này của các ngươi sao, trước đây ta cũng lén lút tới mấy lần, các ngươi chèn ép Hải tộc rất lợi hại, diện tích trên biển của chúng ta cũng khá lớn, nếu không phải Thần Long Tiên Cung xuất hiện, ta mới không nguyện ý mạo hiểm như vậy, ta cũng không phải là người trong hoàng tộc, ta chẳng muốn đấu với các ngươi làm cái quái gì.

    Lão Giản nói người trong hoàng tộc Trình Cung cũng biết, kiếp trước hắn vì một ít dược liệu đặc biệt, cũng đi qua một ít thâm hải, cũng từng quen biết mấy người của Hải tộc, kể cả hoàng tộc trong Hải tộc, nghe nói hoàng tộc là đời sau của Thần Long Tiên Cung, nhưng cụ thể cũng không ai có thể khảo chứng, dù sao hiện tại trong biển cũng không phải là cục diện nhất thống, hoàng tộc bọn họ cũng không có bao nhiêu người để ý.

    Đương nhiên, ở một mức độ nào đó, bọn họ cũng coi như là một trong mấy thế lực lớn trong biển, lực lượng bản thân vẫn có một ít.

    - Này là chuyện tất yếu, bây giờ ngươi chỉ có thể đánh cược một lần với ta, bằng không ngươi cho rằng ngươi có cơ hội không?

    - Ngươi còn ác hơn so với bọn hắn, một mặt tranh chấp với bọn hắn, một mặt đàm phán cùng ta...

    Lão Giản còn có chút do dự.

    - Dựa vào.

    Trình Cung bị chọc cười nói:

    - Dựa theo ngươi nói như vậy, bị người giết chết thì đều là người tốt, người không hoàn thủ đều là người tốt, lần sau nhớ kỹ, cái này gọi là thông minh, biến báo, bọn họ một mực nghĩ chính là giết chết ngươi cướp lệnh bài, ngươi không thấy ánh mắt kia của bọn họ sao, coi như ngươi giao lệnh bài ra, ngày hôm nay bọn họ cũng sẽ giết chết ngươi, một vị Hải yêu tiếp cận Thiên Yêu Hoàng hậu kỳ là có ý nghĩa to lớn, đặc biệt là đối với yêu tộc, đây tuyệt đối là đồ vật đại bổ, nếu như thời gian ngươi tới Cửu Châu đủ dài liền biết, xác thực bản đại thiếu không phải người tốt lành gì, đứng đầu Tứ đại hại chính là bản đại thiếu, Cửu Châu đệ nhất quần là áo lượt cũng là bản đại thiếu, nhưng lời bản đại thiếu đã nói ra chưa bao giờ thay đổi.

    Lão Giản nghĩ mình nói như thế, Trình Cung sẽ giải thích với hắn một thoáng, lại không nghĩ rằng Trình Cung lại nói như thế, này ngược lại làm cho hắn rất là ngoài ý muốn, sống mấy vạn năm, ở trong biển chưa từng gặp qua gia hoả như vậy, âm thầm tới Cửu Châu đại địa mấy lần, cũng chưa từng thấy qua người như vậy.

    - Đừng do dự, thẳng thắn một chút vẫn là không được, coi như ngươi cho là ta sẽ hại ngươi, đó cũng là chuyện sau này, còn bây giờ là lập tức động thủ.

    Thần niệm trao đổi thật nhanh, kỳ thực hai người trò chuyện đều là ở lúc Trình Cung bay đến, thời điểm vừa nói xong với Cửu Vĩ Thái Tôn liền phát sinh.

    - Được, ngươi nói, muốn ta làm thế nào

    - Một hồi khi động thủ, ngươi liền giết về phía chúng ta, ta sẽ để người trực tiếp mở cánh cửa không gian đưa ngươi đi địa bàn của chúng ta.

    - Được.

    - Hừ...

    Đại Tế Ti, Tần Chích, Bắc Minh Tượng Xuyên... mọi người đều khống chế được thân hình, toàn bộ đều dùng ánh mắt cực kỳ cừu hận nhìn về phía Trình Cung, phẫn nộ, cừu hận, đồng thời cũng có một cỗ sợ hãi sâu sắc.

    Đặc biệt là nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy bên cạnh Trình Cung, không ngờ ba người vẫn ở bên cạnh.

    Hơn nữa rõ ràng không giống lúc đại chiến ở Nam Chiêm Bộ Châu, lúc đó đám người Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy rõ ràng chưa quen thuộc với Trình Cung, tuy rằng đứng ở bên Trình Cung, nhưng hiển nhiên cũng chỉ là thế lực sau lưng từng người quyết định, cũng không phải là ý nguyện của bọn họ.

    Nhưng giờ khắc này bọn họ đi theo phía sau Trình Cung, lại giống như vãn bối đi theo phía sau trưởng bối, hơn nữa không hề có một chút không tự nhiên, cái này làm cho người ta cảm thấy vô cùng quái dị.

    Bọn hắn phản ứng như vậy, Cửu Vĩ Thái Tôn cũng cảm giác được, Trình Cung, đây chính là người giết Côn Bằng Thái tử, phá hỏng kế hoạch của Đại Đế...

    Trình Cung.

    Cửu Vĩ Thái Tôn cũng chú ý tới ba người Nhạc Uyển Uyển, nhất định phải lưu ý ba người này, bởi vì hiện tại bọn hắn mới là người cầm lái chân chính của Đan sư liên minh, Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, trước đó chuyện phân thân Đại Đế bị sư tôn của Thiết Thiên Chuy và Vạn Ngạo phong ấn, Cửu Vĩ Thái Tôn cũng nói chuyện này cùng Côn Bằng Đại Đế, mới biết tại sao cuối cùng Côn Bằng Đại Đế nhịn xuống.

    Không ngờ sư tôn của hai người này là Thanh Trúc Đạo Tôn, tuy Thanh Trúc Đạo Tôn này không bằng Yêu Tôn, nhưng mà không kém nhiều, cũng là nhân vật một thời đại, đúng như Thanh Trúc Đạo Tôn từng nói, tuy hắn đánh không lại Yêu Tôn, nhưng cũng không sợ hắn, chỉ đơn giản như vậy thôi.

    - Nhiều lời vô ích, xem thủ đoạn của ai lợi hại, ai cướp được chính là của người đó.

    Thần Long Tiên Cung sắp xuất hiện, loại thời điểm này ai cũng muốn liều mạng, đặc biệt là hiện nay chỉ có hắn là thế lực duy nhất có thể chống lại nàng, về phần Trình Cung nói, tuy rằng trong lòng Cửu Vĩ Thái Tôn rất khó chịu, nhưng lấy tâm cảnh, tu vi của nàng, nếu như bị mấy câu nói đơn giản như vậy ảnh hưởng, dao động, nàng đã không được đi theo hầu lão gia hoả Côn Bằng Đại Đế.

    Hơn nữa còn rất quả đoán, lại một lần nữa thông báo mọi người, động thủ.

    - Động thủ.

    Nhưng câu nói kia quá muộn, đã đầy đủ để Trình Cung đạt thành hiệp nghị với Lão Giản, thời điểm Cửu Vĩ Thái Tôn nói động thủ, Trình Cung cũng hét lớn một tiếng.

    - Ta liều mạng với các ngươi, theo ta cùng chết.

    Đột nhiên, nhìn thấy hai bên đều nhằm về phía mình, con cua kia như biết hẳn phải chết, lực lượng trên thân thể bạo phát, trong nháy mắt này đạt đến một trình độ khủng bố.

    Một lực lượng hùng hậu có thể so với Thuần Dương hậu kỳ tự bạo, đó là kinh người đến mức nào, ở đây sợ rằng không có một người nào chắc chắn có thể toàn thân trở ra.

    - Nó muốn tự bạo.

    - Cẩn thận.

    - Mau lui lại...

    ...

    Mới vừa rồi còn muốn xông lên, trong nháy mắt toàn bộ lấy ra bản mệnh pháp bảo của mình, đồng thời tăng lực phòng ngự lên tới mạnh nhất, có vài người thậm chí trực tiếp xé rách hư không rời khỏi, dù cho hiện tại trong hư không không ổn định, qua lại không xa lắm, nhưng dù sao cũng tốt hơn ở chỗ này nhiều.

    Chương 1312: Giết Âm Trường Khiếu. (1)

    - Đừng đi, liên thủ phòng ngự, ngăn trở uy lực nổ tung lần thứ nhất, cướp đoạt lệnh bài.

    Mặc dù biết rất nguy hiểm, nhưng Cửu Vĩ Thái Tôn cũng biết, tuyệt đối không thể lùi, lùi lại sẽ có khả năng để con cua này chạy mất.

    Bên bọn họ nhiều người, chỉ có mấy người xé rách hư không, đa số người khác vẫn có một ít tự tin, mà nói tới lệnh bài cũng làm mọi người có thêm động lực, đồng loạt ra tay cùng Cửu Vĩ Thái Tôn, chuẩn bị chống đối uy lực tự bạo này.

    - Oanh...

    Đối diện với bọn hắn, đám người Đông Phương Suất, Đông Phương Kim Đan trực tiếp mở ra cánh cửa không gian, các nàng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lui vào trước, những người khác cũng dồn dập nhảy vào trong đó.

    Bộ dáng kia giống như là biết Lão Giản sắp tự bạo, muốn mau chóng đào tẩu vậy.

    Trong nháy mắt nhìn thấy đám người kia đào tẩu, nhìn thấy Trình Cung cũng muốn đào tẩu, trong đầu Cửu Vĩ Thái Tôn bay lên một ý niệm, ngu xuẩn, loại can đảm này, khí độ này, làm sao có thể đánh bại Côn Bằng Thái tử, cũng thật không biết hắn có số chó ngáp phải ruồi gì...

    Ý nghĩ này của nàng vẫn không có kết thúc, nguyên bản Lão Giản kia đã muốn tự bạo đột nhiên thu nhỏ lại, trong nháy mắt hóa thành một đạo quang mang, cũng vọt thẳng vào trong cánh cửa không gian của Trình Cung.

    - Không tốt, trúng kế rồi.

    Giờ khắc này, trong đầu của nàng bị một ý niệm khác tràn ngập

    Một cỗ hỏa khí bốc lên, không ngờ lại trúng kế, điều này cũng không trách Cửu Vĩ Thái Tôn, bởi vì ý nghĩ thâm căn cố đế, người Cửu Châu đại địa đều là kẻ địch với Hải tộc, xưa nay không nghĩ qua con cua này sẽ hợp tác cùng Trình Cung.

    Mà hành động của con cua kia vẫn rất hợp logic, thật sự làm cho nàng cho rằng, nó là muốn tự bạo thật.

    - Toái Không.

    Thời điểm những người khác phát hiện không đúng, vẫn chưa có động tác, Cửu Vĩ Thái Tôn đã động thủ, lăng không trực tiếp một trảo.

    Bên trong bầu trời xa xa, đột nhiên chín cái đuôi to lớn xuất hiện, mỗi một cái đều dài đến mấy ngàn mét, trực tiếp bao phủ về cánh cửa không gian.

    - Hiện tại mới phát hiện, đã chậm.

    Trình Cung cười nói, hắn là người rời khỏi cuối cùng, nhìn Cửu Vĩ Thái Tôn dưới sự phẫn nộ muốn hủy diệt cánh cửa không gian, trực tiếp giơ tay lấy ra Tiểu Hư Đỉnh.

    - Oanh...

    Trong nháy mắt Tiểu Hư Đỉnh tăng vọt, Tiểu Hỏa Long vờn quanh tản mát ra khí tức hỏa diễm cường đại, cũng tản mát ra uy lực của Đạo khí bán tuyệt phẩm, trực tiếp ngăn trở công kích của Cửu Vĩ Thái Tôn, sau đó cánh cửa không gian nhanh chóng hợp lại.

    Chờ thời điểm những người khác phản ứng lại xông lên, cánh cửa không gian đã đóng, đám người Trình Cung cùng con cua kia đều đã sớm tiến vào trong cánh cửa không gian.

    Nếu như đổi thành một phương thế lực khác, giờ khắc này bọn họ có thể cường hành chống đỡ lấy cánh cửa không gian này, sau đó truy sát đi tới, thế nhưng đối phương là Trình Cung của Nam Chiêm Bộ Châu, ở sau lưng của hắn có Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung thần điện, Vũ Châu Lý gia, Đan Châu Đông Phương gia tộc, hiện tại có Đan sư liên minh, Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, thế lực khổng lồ như vậy, bất luận một ai cũng không dám khinh thường.

    - Mụ, bị lừa rồi, liền biết Trình Cung này vừa xuất hiện là không có chuyện tốt.

    - Hắn gian trá đòi mạng, xấu xa đê tiện, chỉ cần hắn xuất hiện nhất định gặp xui xẻo.

    - Gia hỏa đáng ghét, có phải hắn lệnh con cua kia diệt Phong Vân Kiếm Tông hay không, trước đây Phong Vân Kiếm Tông cũng có cừu oán với bọn hắn a.

    - Hẳn là không phải, bằng không con cua kia đã sớm đào tẩu, hơn nữa hắn muốn tiêu diệt Phong Vân Kiếm Tông cũng không cần khó khăn như vậy, nhất định là vừa nãy sau khi hắn xuất hiện đã đạt thành hiệp nghị cùng con cua kia.

    - Aii nha, sai rồi, sai rồi, vừa bắt đầu chúng ta nên kéo con cua kia về phía mình, gia hoả kia cũng đủ cường đại, mà hắn chỉ độc hành, muốn một danh ngạch cũng không có gì.

    - Ai nghĩ đến chứ, không ngờ Trình Cung kia dám đàm phán với Hải tộc, Cửu Châu đại địa gặp phải Hải tộc giết chết không cần luận tội, nhưng cái này có lẽ trừ hắn ra a...

    - Hiện tại mọi người là tranh đoạt Thần Long Tiên Cung, không nên mang ra những đồ vật kia, bên bọn họ có Đan sư liên minh, Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, phương diện này chúng ta không chiếm được tiện nghi gì...

    Sau khi chuyện xảy ra, mọi người mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, bọn họ đều không phải người bình thường, ngay lập tức liền phân tích ra tất cả những thứ này là chuyện gì xảy ra.

    Chỉ là Cửu Vĩ Thái Tôn vẫn đứng thẳng ở trong thiên không, cảm giác bọn họ nói như vậy khiến người ta không thoải mái, đau tai như vậy, giống như đang châm chọc sự thông minh của bọn họ.

    - Bây giờ trong tay chúng ta đã có năm khối lệnh bài, hiện tại bên Trình Cung kia ít nhất có hai khối, hiện tại bốn khối khác đều tăm tích không rõ, có hai khối của Kim Bá Vương, hẳn là bọn họ đưa cho Hải tộc một cái rồi, trừ cái trong tay Kim Bá Vương ra, thì không còn hi vọng khác, không bằng...

    - Hừ!

    Cửu Vĩ Thái Tôn hừ lạnh một tiếng nói:

    - Tuy Kim Bá Vương tu luyện Bá Vương Thánh Thể, nội tình không bằng các thế lực lớn, nhưng cũng là tồn tại ngay cả Thuần Dương đỉnh phong cũng không làm gì được, bằng không sao có khả năng tồn tại ở Tam giác hỗn loạn, kỳ thực nguyên nhân thực sự cũng là bởi vì có hắn trấn áp.

    Hai thế lực khác ở thời khắc mấu chốt đầu phục bọn họ.

    Hiện tại thế lực của hắn không kém các ngươi bao nhiêu, hơn nữa Kim Bá Vương rất biết làm việc, hắn biết nếu như cầm ba tấm lệnh bài nhất định sẽ rước họa vào thân, nên vừa lên tới liền đưa cho chúng ta một khối, lại đưa cho Hải tộc một khối.

    - Có ý đồ với hắn, không chỉ làm cho chúng ta thất tín với người.

    Còn có thể tổn thất nặng nề, cái được không đủ bù cái mất, loại lời không có đầu óc đó sau này nói ít, đi, trở lại chuẩn bị.

    Ngữ khí của Cửu Vĩ Thái Tôn không thay đổi như trước, chỉ là cũng cho thấy khó chịu trong lòng.

    Lần này nàng tự mình xuống núi.

    Thứ nhất là vì thu chỗ tốt trong Thần Long Tiên Cung, một cái khác cũng là muốn chấn chỉnh lại uy danh của yêu tộc, tuy lần này không có đánh nhau, nhưng ăn một chút thua thiệt, cũng làm cho trong lòng nàng rất khó chịu.

    Người đề nghị lập tức không dám lên tiếng nữa.

    Chỉ là trong lúc vô tình ánh mắt nhìn thoáng qua Đường Trường Tồn.

    Đường Trường Tồn thì lại hoàn toàn không thấy sự hiện hữu của hắn, một thân chính khí gật đầu tán thành Cửu Vĩ Thái Tôn nói.

    Biểu thị bọn họ đều là thế lực lớn của Cửu Châu đại địa, lời hứa đương nhiên phải chắc chắn, bằng không chẳng phải khiến người ta chế nhạo sao, hơn nữa nếu mọi người kết minh, thì phải đồng tâm mới được.

    ...

    Hỗn Độn thành, trong cung Phong Vân đế quốc, đám người Trình Cung đã trực tiếp xuất hiện ở phía trên.

    - Ha ha...

    Vừa tới Lô Quân lập tức phát ra tiếng cười to:

    - Còn tưởng rằng phải có một phen khổ chiến.

    Không nghĩ tới lại kết thúc như vậy, vẫn là tiểu tử ngươi lợi hại.

    - Có khi nào bọn họ không cam lòng đuổi theo hay không.

    Chúng ta có cần...

    Chương 1313: Giết Âm Trường Khiếu. (2)

    Một vị Thuần Dương của Thiên Cung thần điện lo lắng nhìn về không trung, dù sao bọn họ trực tiếp mở ra cánh cửa không gian trở về, đối phương đuổi theo rất dễ dàng.

    Trình Cung khoát tay áo nói:

    - Loại việc ngu ngốc này bọn họ sẽ không đi làm, bây giờ từ ở bề ngoài mà xem, chúng ta chỉ là một cỗ thế lực đứng sau bọn họ, theo chúng ta liều mạng là cử chỉ không khôn ngoan, bọn họ sẽ không làm loại chuyện này.”

    Trên bầu trời có một người đứng ở không trung như trước, đã biến thành một lão nhân bảy, tám mươi tuổi, nhưng tinh thần quắc thước, trên đầu không có tóc, vừa nhìn là biết một hỏa gia nghênh ngang mà đi, đó chính là Lão Giản biến thành.

    Ở phía trên hắn, một đoàn hào quang bao quanh Âm Trường Khiếu, Âm Trường Khiếu đang toàn lực vận chuyển Khiếu Thiên Kiếm, làm chống lại cuối cùng.

    Nguyên bản sau khi Lão Giản tới đây cũng rất lo lắng, nghĩ nếu như đối phương có hành động, dưới tình huống mình không có biện pháp đào tẩu, vậy thì thật sự đồng quy vu tận với bọn hắn, lại không nghĩ rằng sau khi những người này trở về thì không ai để ý đến hắn.

    - Đừng lo lắng, trước giao hắn cho ta, một hồi ta cho người sắp xếp chỗ ở cho ngươi, chờ thời điểm tiến vào mang ngươi đi vào, sau khi tiến vào ngươi muốn thế nào thì tùy ý, có thể có kỳ ngộ hay không thì nhìn số mệnh của ngươi.

    Sau khi nói mấy câu, lúc này Trình Cung mới nhìn về phía Lão Giản.

    Lão Giản nhìn chung quanh, lại nhìn đám người Trình Cung một chút, bên bọn họ quá mạnh mẽ, cũng biết không có biện pháp lao ra, hiện tại cũng chỉ có thể tin một lần.

    Ngược lại giao người cùng lệnh bài ra, nếu như bọn họ đổi ý, tự bạo trước hay sau cũng không có gì khác nhau cả, đúng như vừa nãy thời điểm Trình Cung khuyên bảo nói với hắn, đánh cược một lần, bởi vì này chí ít còn có một đường sinh cơ.

    - Cho ngươi, nếu như ngươi gạt ta, ta lập tức tự bạo!

    Lão Giản nói xong, trực tiếp vung một cái, ném Âm Trường Khiếu về phía Trình Cung.

    Người chung quanh nghe được lời này của Lão Giản, đều nhịn không được cười ra tiếng, con cua này đúng là rất có ý tứ.

    Tất cả những thứ này Âm Trường Khiếu đều nhìn ở trong mắt, từng là Thái Thượng trưởng lão cao cao tại thượng của Phong Vân Kiếm Tông, đã từng được xưng là đệ nhất lục địa thần tiên của Nam Chiêm Bộ Châu, bây giờ Phong Vân Kiếm Tông bị người tiêu diệt, mình giống như là hàng hóa vậy, bị người tranh đoạt tới tranh đoạt lui.

    Mà ở trong quá trình tranh đoạt này, mình ngay cả phản kháng, quyền nói chuyện cũng không có, vừa nãy tình cảnh kia làm Âm Trường Khiếu lạnh cả người.

    Đến bây giờ hắn còn không biết tấm lệnh bài này đến cùng là thế nào, nguyên bản chỉ là một di tích bình thường, sao đột nhiên bị nhiều thế lực như vậy tranh đoạt, nếu như sớm biết tấm lệnh bài này quý trọng như vậy, hắn đã sớm không tu luyện ở Phong Vân Kiếm Tông, trước tiên cầm lệnh bài này trốn đi rồi hãy nói, đến thời điểm theo vào là được, khẳng định có vô số chỗ tốt.

    Đáng tiếc hiện tại đã không có cơ hội, nhìn thấy Trình Cung, Âm Trường Khiếu càng bi phẫn không ngớt, mới mấy năm trước, tên tiểu tử này chỉ là con sâu cái kiến trong mắt mình.

    Mình có bao nhiêu cơ hội có thể ung dung bóp chết hắn.

    Nhưng hiện tại, sau lưng người này tùy tiện đứng ra một vị cũng mạnh hơn mình mấy lần, mà những người này hoàn toàn là nghe theo hắn, tại sao, vì sao lại như vậy.

    Lúc này mới bao lâu a, càng nghĩ Âm Trường Khiếu càng bi phẫn.

    - Trình Cung...

    Ta liều mạng với ngươi, ta chết cũng sẽ không giao lệnh bài cho ngươi.

    Thời điểm Lão Giản ném Âm Trường Khiếu qua cho Trình Cung, Âm Trường Khiếu bạo phát tất cả lực lượng, nâng lực lượng đến thời kỳ mạnh nhất, thôi thúc Khiếu Thiên Kiếm bùng nổ ra thế tiến công uy mãnh nhất, đồng thời một tay trực tiếp xé rách hư không vứt lệnh bài đi.

    làm cho các ngươi ai cũng không chiếm được, vứt vào trong hư không, các ngươi ai cũng đừng nghĩ đạt được.

    - Thần niệm tập trung.

    Thần niệm của Trình Cung hơi động.

    - Ầm!

    Thời điểm Âm Trường Khiếu kích động lao tới phụ cận, Phá Kiếp Thương đã đến trong tay Trình Cung, không có chiêu thức dư thừa gì, chỉ là đâm ra một thương, nhưng tốc độ càng nhanh hơn, nhanh vô cùng, đi sau mà đến trước, ở trước khi Khiếu Thiên Kiếm của Âm Trường Khiếu bạo phát uy lực đã đánh bay Khiếu Thiên Kiếm của hắn, một thương trực tiếp đâm xuyên qua thân thể Âm Trường Khiếu.

    Hỏa diễm, lực lượng Lôi Đình trên Phá Kiếp thương bạo phát, làm cho thần niệm của Âm Trường Khiếu vừa mới chuyển hóa Thuần Dương, trong nháy mắt tiêu tán.

    - Khái...

    Ha ha...

    Miệng Âm Trường Khiếu đầy máu tươi, trợn mắt lên nhìn Trình Cung.

    Một thương, một thương đơn giản như vậy, động cũng không động, thậm chí không có sử dụng bất kỳ pháp lực, thần thông nào, vẻn vẹn dựa vào lực lượng thân thể cùng cây thương này, đâm ra một thương liền đánh bay Khiếu Thiên Kiếm của mình, sau đó đâm xuyên qua thân thể của mình.

    Này là lực lượng phải khủng bố bao nhiêu, tại sao cái kia đã từng ở trước mặt mình, là một phàm nhân giống như con sâu cái kiến, bây giờ ngược lại xem mình còn không bằng con sâu cái kiến.

    Giờ khắc này, Âm Trường Khiếu cảm giác được một trận cực kỳ bi ai, vô lực, thậm chí mình không có năng lực để Trình Cung này sử dụng pháp lực, thần thông đối phó mình.

    Thời điểm trước kia, Trình Cung này cùng gia tộc của hắn, ở trong mắt mình chỉ là một đám phàm nhân hèn mọn, giống như con sâu cái kiến, nhưng bây giờ...

    Âm Trường Khiếu trợn mắt lên không dám tin tưởng, tay của hắn muốn giơ lên đi tới bắt Trình Cung, nhưng không có một chút khí lực.

    Đột nhiên, hắn nở nụ cười, thân thể bị Phá Kiếp Thương đâm xuyên, lực lượng đang từ từ tiêu tán, nơi ngực đã hoàn toàn bị đánh nát, nhưng hắn vẫn cười.

    - Ngươi cũng không chiếm được, ngươi đừng nghĩ đạt được...

    - Ngươi nói chính là cái này sao?

    Trình Cung nói xong, tay trực tiếp đưa lên cao, trực tiếp thăm dò vào trong hư không, sau đó tay rút ra, đồng thời đã có thêm một khối lệnh bài, chính là tấm lệnh bài vừa nãy Âm Trường Khiếu ném đi kia.

    Âm Trường Khiếu nhìn tấm lệnh bài kia, không dám tin tưởng, mình tùy ý vứt vào trong hư không, làm sao hắn có khả năng...

    Làm sao có khả năng...

    Chỉ tiếc, hắn đã không có thời gian lo lắng những thứ này, tính mạng của hắn đã đến đoạn cuối cùng, thân thể cũng trực tiếp hóa thành hư vô.

    Đối với Âm Trường Khiếu bây giờ mà nói, hiện tại thần niệm, sức mạnh của Trình Cung, giống như một lục địa thần tiên thi triển pháp thuật đối với phàm nhân vậy, là hắn căn bản không thể nào lý giải, hắn cho rằng vứt vào trong hư không sẽ không có thể tìm được, nhưng Trình Cung chỉ cần lấy thần niệm tập trung, cách xa tới cỡ nào Trình Cung cũng có biện pháp tìm về.

    Huống hồ vừa ném đi, Trình Cung có thể trực tiếp bắt trở về.

    Trình Cung tiện tay thu hồi lệnh bài, lăng không một trảo thu hồi Khiếu Thiên Kiếm đang run rẩy kia ném cho Thiết Thiên Chuy.

    - Đồ vật này cũng không tệ lắm, hơi chút chữa trị một thoáng sẽ khôi phục đến trạng thái mạnh nhất, xem ai thích hợp dùng, thì luyện chế lại cho bọn họ, có gì không hiểu tới hỏi ta.

    Chương 1314: Lệnh bài quy chúc. (1)

    - Không thành vấn đề, vậy ta liền làm.

    Thiết Thiên Chuy hưng phấn tiếp nhận Khiếu Thiên Kiếm này, trực tiếp xoay người tìm địa phương bận rộn chuyện này, hưng phấn, kích động đến rối tinh rối mù, người chung quanh nhìn thấy vậy đều không hiểu ra sao, đặc biệt là đám người Lý Pháp, Đông Phương Suất, Đông Phương Kim Đan, Lô Quân càng sờ không tới đầu óc, chuyện gì thế này?

    Thân phận Thiết Thiên Chuy là gì bọn họ đều rất rõ ràng, bây giờ là minh chủ chân chân chính chính của Luyện khí sư liên minh, bởi vì Luyện khí sư liên minh, Đan sư liên minh, Tứ phương lâu đồng thời đối ngoại tuyên bố, Thiết Thiên Chuy, Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo đã chính thức tiếp nhận.

    Chỉ là bởi vì thời kì đặc thù, nghi thức sẽ tổ chức sau này.

    Hơn nữa bản thân Thiết Thiên Chuy cũng là Luyện khí đại sư đứng Cửu Châu đại địa đầu, coi như là Đông Phương gia tộc, Lô gia, Lý gia muốn mời hắn về, cũng phải có tiếp đãi chính thức, không dám chậm trễ chút nào.

    Hiện tại Trình Cung giống như là phái gia nhân vậy, ném vật tới giao cho Thiết Thiên Chuy, mà Thiết Thiên Chuy lại là một bộ cảm ân đái đức, hưng phấn, kích động, điều này cũng quá quỷ dị đi.

    Trước đó bọn họ biết Trình Cung rất thân cận với Đan sư liên minh, Tứ phương lâu, Luyện khí sư liên minh, dù sao thời điểm Nam Chiêm Bộ Châu đại chiến, ba thế lực này cũng ủng hộ hắn, sau đó tụ tập lại sau thành công, cũng chỉ cho là một loại kết minh, giống như yêu tộc cùng Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông vậy.

    Nhưng hiện tại thấy thế nào cũng không giống, sao đường đường là minh chủ của Luyện khí sư liên minh, Luyện khí đại sư đỉnh cấp của Cửu Châu đại địa lại trở thành tuỳ tùng cơ chứ?

    - Gặp qua Đông Phương thúc thúc, cữu gia gia...

    Lúc này, Nhạc Uyển Uyển lại chào hỏi đám người Đông Phương Suất, Lô Quân.

    - Không dám, không dám, Nhạc minh chủ quá khách khí.

    Đông Phương Suất cùng Lô Quân giật nảy mình, nói đùa gì vậy, tu chân giới đến trình độ như bọn họ, tuổi đã không tính cái gì, xem chính là lực lượng, bối cảnh, thế lực...

    Mà ở phương diện này, bên nào Nhạc Uyển Uyển cũng không kém bọn họ, mà vì là minh chủ của Đan sư liên minh, nàng còn cao hơn bọn hắn một ít.

    Huống chi, những cao tầng như bọn họ cũng biết, sư tôn của Nhạc Uyển Uyển ở trong Linh Sơn là một đại nhân vật rất ghê gớm, là tồn tại từ thời Côn Bằng Đại Đế, gần vạn năm tới có cơ hội tiến vào cảnh giới Đạo Tôn nhất.

    Người có thân phận, bối cảnh bực này, lại hành lễ vãn bối, tự nhiên hai người bị sợ hết hồn.

    - Vạn Ngạo gặp gỡ...

    Nhưng hết lần này tới lần khác, lúc này Vạn Ngạo cũng vội vàng lại đây thi lễ, hơn nữa lấy bối phận thấp xuống không ít.

    Đám người Đông Phương Suất, Lô Quân triệt để choáng váng, vội vàng ngăn cản.

    Vẫn là Đông Phương Suất phản ứng lại trước tiên, bởi vì hắn phát hiện hai người Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo chỉ chào mình, cùng đám người Lô Quân, hơn nữa là chấp lễ vãn bối, Vạn Ngạo càng là đưa mình lên tới hàng ngũ gia gia, nhưng không có làm như vậy với đám người Lý Pháp, vừa nãy chỉ là khẽ gật đầu coi như chào hỏi cùng đám người Lý Pháp.

    Lập tức ánh mắt hắn nhìn về phía Trình Cung.

    Lại phát hiện Trình Cung cũng đang cười nhìn về phía bọn họ.

    Nhìn thấy nhạc phụ mình nhìn về phía mình, lúc này Trình Cung mới cười nói:

    - Đều là người nhà mình, cũng không cần câu thúc như vậy, nhạc phụ, cữu gia gia.

    Uyển Uyển là người của ta, Vạn Ngạo là đệ tử của một vị lão hữu, ta cũng coi như là sư thúc của hắn, đều là người trong nhà không cần khách sáo đối đãi như trước kia, đi, chúng ta đi vào trong từ từ nói.

    Lời này của Trình Cung làm tất cả mọi người cảm thấy hơi phản ứng không kịp, phải biết thân phận của Nhạc Uyển Uyển và Vạn Ngạo rất hiển hách.

    Không ngờ là như vậy...

    Thế nhưng sau đó Đông Phương Suất, Lô Quân thậm chí đám người Lý Pháp ở một bên toàn bộ đều vui vẻ tươi cười.

    Vốn chỉ cho là kết minh bình thường mà thôi, bọn họ còn đang suy nghĩ, đối phương sẽ có yêu cầu gì, phải cân bằng lợi ích như thế nào, phải đạt thành hiệp nghị như thế nào, đối phương có thể xuất lực thật sự hay không, Trình đại thiếu có thể chưởng khống được bọn họ hay không...

    Hiện tại những lo lắng này đã không còn nữa, phản ứng của Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy đã nói rõ hết thảy.

    Chỉ có hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đứng ở một bên tựa hồ hơi có chút cô đơn.

    Lẳng lặng đứng ở nơi đó.

    - Ta từng nghe Trình Cung nói hai người các ngươi, xinh đẹp như vậy tại sao lại mang mặt nạ xấu xí làm gì, nếu như trước đây sợ người có những ý nghĩ khác.

    Hiện tại cái gì cũng không cần phải sợ, có đại thiếu ở đây.

    Nữ nhân của Trình đại thiếu, đừng nói ở Cửu Châu đại địa, coi như ở Linh Sơn cũng không ai dám động.

    Lúc này, nhìn thấy tất cả mọi người tiến vào đại điện, tỷ muội Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vẫn đứng ở nơi đó, Nhạc Uyển Uyển cười cười đi lại đây, hai tay kéo hai nàng đi vào trong đại điện.

    Tuy không có cố ý toả ra thần niệm, nhưng tất cả xung quanh đều được Trình Cung chưởng khống, nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển hành động như vậy, Trình Cung không còn gì để nói.

    Quên đi, phương diện này mình không có kinh nghiệm, cứ để cho các nàng giải quyết thỏa đáng đi.

    Đổ mồ hôi!

    Nhưng sau đó nghe được Nhạc Uyển Uyển nói, Trình Cung cũng suýt chút nữa ngã chổng vó, Uyển Uyển cái gì cũng tốt, chỉ là cách nói chuyện quá... lớn mật đi, bản đại thiếu cũng không có nói thu hai người các nàng.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh càng là chưa từng trải qua những chuyện này.

    Bị Nhạc Uyển Uyển nói như thế, vừa mới đầu còn có chút không hiểu ra sao, những sau khi nghĩ ra thì cảm giác được có đỏ ửng, bất an, ngồi vào trong đại điện cũng rất thấp thỏm, giống như mọi người đều đang nhìn hai nàng vậy.

    Hơn nữa quả thật có thể cảm nhận được, chung quanh không ít người đang nhìn sang, tỷ muội Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh càng là chân tay luống cuống, cho dù có mặt nạ che chắn, nhưng giờ khắc này các nàng cũng không biết nên làm thế nào cho phải, tâm loạn như ma, hoảng loạn không thể khống chế.

    - Khục...

    Trình Cung cố ý ho khan một tiếng, ý tứ là nên nói chính sự, đừng ở đó hồ đồ cho bản đại thiếu.

    Nhạc Uyển Uyển cười cười nhìn về phía Trình Cung, ý tứ trong ánh mắt rõ ràng là, ta có được hay không, lại giúp ngươi thu hai mỹ nữ?

    Tháo mồ hôi!

    - Hiện tại Thần Long Tiên Cung sắp mở ra, tình huống bây giờ thế nào, trước tiên mọi người nói về chuyện này đi?

    Thấy Nhạc Uyển Uyển cũng không thông qua thần niệm giao lưu, trực tiếp biểu hiện ở trên vẻ mặt, Trình Cung vội vàng mở miệng, không dám nháo tiếp với nàng.

    Dù sao còn có những trưởng bối như đám người Lý Pháp, Đông Phương Suất, Lô Quân ở đây, còn có chính sự phải thương lượng, phải đi làm đây.

    - Xoạt

    Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, dù sao nơi này là do các nàng chưởng khống, các nàng có quyền lên tiếng nhất, cũng quen thuộc nhất, thậm chí sau khi đám người Lý Pháp, Đông Phương Suất tới, ở một ít chuyện vẫn phải lấy hai nàng làm chủ, các nàng là người phụ trách Tam giác hỗn loạn do Trình Cung tự mình chỉ định.

    Chương 1315: Lệnh bài quy chúc. (2)

    - Cái gì?

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn thấy mọi người đều nhìn về các nàng, vốn hai nàng đang thất thần, tâm hoảng như ma càng là rối loạn, bởi vì vừa nãy các nàng căn bản không nghe thấy Trình Cung nói cái gì.

    - Ha ha...

    Lần này, mọi người đều nhịn không được cười lên, đương nhiên, Vạn Ngạo phải nhẫn nhịn cười.

    Còn đám người Lô Quân, Đông Phương Suất, Đông Phương Kim Đan thì lấy góc độ trưởng bối mà cười.

    Giờ khắc này Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh hận không thể tìm được một lổ nẻ để chui xuống, xưa nay không có túng quẫn qua như thế.

    - Đều là chuyện tốt do nàng làm ra, hừ, xem đến thời điểm ta trừng trị nàng ra sao.

    Thần niệm của Trình Cung hơi động nói với Nhạc Uyển Uyển.

    - Hiện tại có phải trong lòng ngươi rất vui vẻ hay không, còn bày đặt ra vẻ.

    - Đương nhiên, có các nàng ta đương nhiên hài lòng, thế nhưng hiện tại...

    - Được rồi, hiện tại liền giải vây giúp hay mỹ nữ sinh đôi của ngươi vậy.

    Nhạc Uyển Uyển cười nói, nàng cũng không nghĩ tới hai vị Đại đương gia mã tặc số một của Cửu Châu đại địa Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, sáng lập ra Phong Vân đế quốc lại thú vị như vậy, vừa nãy mình bất quá chỉ là nửa giỡn nửa thật nói một câu, các nàng liền...

    Bất quá điều này cũng nói rõ một chuyện, ha ha...

    - Làm cho cữu gia gia, Đông Phương thúc thúc chê cười, Linh Lung tỷ tỷ tọa trấn phía sau kinh doanh toàn bộ Nam Chiêm Bộ Châu cùng ĐAN THầN PHủ, bên này ta phải hơi quản một chút.

    Tình huống ở bên này chờ một chút lại để cho hai vị muội muội giới thiệu, Tứ phương lâu ở những phương diện tình báo khác cũng rẠtrọng yếu, Vạn Ngạo, ngươi nói trước một chút đi.

    Bởi vì quan hệ với Trình Cung đã định, Vạn Ngạo ở trước mặt Nhạc Uyển Uyển cũng chấp vãn bối lễ, dần dần Nhạc Uyển Uyển cũng đã quen chuyển biến này.

    Vạn Ngạo vội vàng nói:

    - Tứ phương lâu chúng ta vẫn đang truy đuổi một khối lệnh bài, căn cứ tin tức của tứ thúc ta cho thấy, vấn đề tấm lệnh bài kia hẳn là không lớn, đến thời điểm hắn sẽ mang tới để thống nhất sắp xếp, như vậy bên chúng ta có ba tấm lệnh bài, mà căn cứ tin tức của Tứ phương lâu chúng ta, bên liên minh yêu tộc có tới năm khối lệnh bài, mặt khác có một khối nằm trong tay Kim Bá Vương.

    Lúc trước đám người Kim Bá Vương liên hợp ba thế lực lớn trong tam giác Hỗn loạn, hắn rất thông minh, trực tiếp lấy ra hai khối lệnh bài, một cái đưa cho liên minh yêu tộc, một khối khác đưa cho bộ tộc Hải Hoàng, hiện tại bên Hải Hoàng bộ tộc kia hẳn là có hai đến ba khối, hiện tại chỉ có một khối là chưa có tin tức.

    - Một khối kia...

    Ách...

    Lúc này, hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã điều chỉnh lại một ít, chỉ là mở miệng nói chuyện vẫn còn có chút loạn, lần thứ hai khống chế một thoáng mới nói:

    - Một khối kia chúng ta đoán, phỏng chừng rất có khả năng cũng nằm ở trong tay Kim Bá Vương, Kim Bá Vương rất cáo già.

    Thời điểm biết những lệnh bài này có thể có quan hệ với Thần Long Tiên Cung, hắn liền kéo hai nhà mạnh nhất về phía mình, như vậy bên hắn sẽ có được lực lượng đủ mạnh mẽ, làm cho một ít thế lực không dám dễ dàng đi trêu chọc bọn hắn, bởi vì thật sự hợp lại tổn thất cũng sẽ rất lớn.

    - Sau đó toàn bộ Tam giác hỗn loạn xảy ra một loạt chuyện diệt môn, diệt phái, trong đó có một nhóm người là yêu tộc, một nhóm khác hẳn là Hải Hoàng bộ tộc, nhưng căn cứ chúng ta lưu ý, có một chỗ trong đó là bị một số người thần bí ra tay.

    Ở tình huống lúc đó, tuy cũng có một chút Tinh chủ thiên ngoại tinh không chạy tới, nhưng thế lực không đầy đủ cường đại, không có năng lực trong nháy mắt tiêu diệt một môn phái, một thế lực, hầu như rất khó chiếm được lệnh bài, cũng giống như Lão Giản kia vậy, chiếm được cũng sẽ bị người nhìn chằm chằm.

    Thiên ngoại Tinh chủ không thể tiến vào số lượng lớn, vì lẽ đó nhất định bọn họ không có biện pháp tranh đoạt, mà phương diện Hải tộc trừ Hải Hoàng bộ tộc ra, đa số cũng bị tàn sát, hoặc là đi theo truyền nhân của Hải Hoàng bộ tộc.

    - Tuy hiện nay đây vẫn chỉ là suy đoán, nhưng rất có thể như vậy, kỳ thực dã tâm của Kim Bá Vương này rất lớn, những năm gần đây hắn hùng cứ Tam giác hỗn loạn, vẫn muốn đẩy lên một thế lực, nhưng đáng tiếc Tam giác hỗn loạn đều có liên hệ với thế lực khắp nơi, nên hắn vẫn một mực ẩn nhẫn.

    Vừa nói ra, các nàng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng dần dần dẹp loạn tâm tư hoảng loạn vừa nãy.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh là cố định ở đây, các nàng hiểu rất rõ đối với Tam giác hỗn loạn, tình báo Tứ phương lâu là mạnh mẽ nhất Cửu Châu đại địa, tuy không nhiều lời, nhưng hai phe nói chuyện cũng đã làm cho tình huống dần dần trong sáng.

    - Tứ phương lâu có tình báo của Hải Hoàng bộ tộc không?

    Trình Cung nhìn về phía Vạn Ngạo hỏi.

    - Có.

    Vạn Ngạo gật đầu nói:

    - Tứ thúc nói có thể ngài sẽ dùng đến cái này, nên trước đó đã truyền tư liệu của Hải Hoàng bộ tộc cho ta, bây giờ Hải Hoàng bộ tộc này đã từ từ héo tàn, nhưng vẫn có một nhóm thế lực trung tâm đi theo bọn nó, bây giờ tộc trưởng của Hải Hoàng bộ tộc là Long Thiên Tử, có người nói là một đời tộc trưởng trẻ tuổi nhất, thiên tài nhất của Hải Hoàng bộ tộc, hắn cũng là vừa kế vị.

    Chuyện lần này trừ Hải Hoàng bộ tộc cảm thấy rất hứng thú, còn có chút ít tán tu Hải tộc lưu ý ra, những thế lực Hải tộc khác thì không đi để ý, bọn họ chỉ lưu ý tranh đoạt bên trong Hải tộc, cũng không cho là Thần Long Tiên Cung mười mấy vạn năm trước có thể mang đến thay đổi gì cho Hải tộc...

    - Thế nhưng Long Thiên Tử làm tộc trưởng Hải Hoàng bộ tộc bây giờ, truyền nhân hoàng tộc chính thống của Hải tộc, thì ký thác hết thảy hi vọng vào bên trong Thần Long Tiên Cung này, vì lẽ đó động tác lần này của bọn hắn cũng vô cùng lớn, Thần Long Tiên Cung vừa xuất hiện bọn họ liền trực tiếp động thủ, kỳ thực đã âm thầm xảy ra chiến đấu với một ít lực lượng thủ hộ Linh Sơn, nhưng tuyệt đối không lùi bước, mãi cho đến khi đạt được ba tấm lệnh bài, lúc này mới thoáng tránh lui, nhưng đều là vì chờ đợi Thần Long Tiên Cung mở ra, bọn hắn sẽ trực tiếp tiến vào Thần Long Tiên Cung.

    - Bởi vì một khi tiến vào Thần Long Tiên Cung, coi như Linh Sơn cũng không thể làm được cái gì.

    Bởi vì đây cũng không phải là chuyện tranh bá, vì lẽ đó Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông đều tham dự vào, kể cả Tứ phương lâu, Đan sư liên minh, Luyện khí sư liên minh chúng ta đều có thể tham dự.

    - Lợi hại, đều nói tình báo của Tứ phương lâu thông thiên triệt địa, không nghĩ tới đối với hải tộc cũng có hiểu rõ sâu như vậy.

    Lý Pháp nghe Vạn Ngạo giới thiệu tình huống của hải tộc, ngay cả hắn là gia chủ Lý gia cũng cảm giác rất là khiếp sợ, bởi vì đối với người của Cửu Châu đại địa mà nói, Hải tộc giống như là người ở một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ không có gì hiểu rõ.

    Vạn Ngạo cũng chỉ là khiêm tốn nhìn về phía Lý Pháp gật đầu một cái, không có nói thêm cái gì, nếu như nơi này không có những người khác, chỉ có Trình Cung.

    Chương 1316: Danh ngạch.

    Vạn Ngạo sẽ nói, kỳ thực từ mấy vạn năm trước Tứ phương lâu đã có người âm thầm phát triển chuyện làm ăn, tình báo đến bên Hải tộc, thậm chí Tứ phương lâu còn âm thầm khống chế một ít thế lực nhỏ bé của Hải tộc.

    Tứ phương lâu giống như tiền tài thế tục, đâu đâu cũng có, không gì không làm được.

    - Long Thiên Tử, liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương, còn có chúng ta, hiện tại bước đầu xem là bốn cổ lực lượng, kỳ quái, tại sao Liệp yêu mạo hiểm liên minh không có động tĩnh nhỉ?

    Trình Cung nhìn về phía Vạn Ngạo lần thứ hai.

    - Không rõ ràng, loại chuyện này theo lý thuyết bọn họ không thể nào không tham dự, nhưng lại không có tin tức.

    Lần này Vạn Ngạo cũng lắc đầu không biết.

    Đông Phương Suất mở miệng phân tích nói:

    - Ta đang suy nghĩ, Kim Bá Vương kia rất khó gặm, là một khối xương cứng.

    Bên Yêu tộc kia thì lấy yêu tộc làm chủ, Liệp yêu mạo hiểm liên minh bọn họ chính là đối nghịch với yêu tộc, khẳng định không thể liên thủ cùng yêu tộc, bên chúng ta cũng sẽ không phản ứng tới bọn họ, coi như là Liệp yêu mạo hiểm liên minh độc lập hành sự, chỉ sợ cũng không có thành tựu gì.

    Dù sao không có lệnh bài cái gì cũng không làm được, bây giờ xem lệnh bài ở trong tay ai là được.

    - Gia hoả Thiên Ngữ kia rất âm hiểm, về sau mọi người cố gắng lưu ý hắn một chút, nhạc phụ nói không sai.

    Trước tiên chúng ta không thèm quan tâm bọn họ, nhìn thẳng lệnh bài là được.

    Hiện tại chúng ta có ba tấm lệnh bài, nếu như tất cả dựa theo quy củ trước đó, chúng ta có thể tiến vào mười lăm người, mọi người có ý kiến gì không?

    Trình Cung chậm rãi nhìn về phía mọi người, dù sao này cũng không phải là hội nghị bên trong nhà mình.

    - Đan sư liên minh đối với cái này không quá để ý, thế nhưng ta muốn đi vào cùng ngươi.

    Bất quá tất cả nghe ngươi.

    Nhạc Uyển Uyển cực kỳ cổ động nói, lấy thân phận minh chủ Đan sư liên minh của nàng nói ra loại lời nói này, thiên hạ to lớn cũng chỉ có một người Trình Cung mà thôi.

    - Ta cùng Thiết Thiên Chuy đều nghe sư thúc, sư thúc sắp xếp là được.

    Bất tri bất giác, Vạn Ngạo đã rất tự nhiên mở miệng cung kính nói ra sư thúc, mà cái chuyển biến này ngay cả hắn cũng không có cảm giác được.

    Dưới cái nhìn của hắn, sư thúc chính là sư thúc, mình là chưởng không giả của Tứ phương lâu.

    Nhưng Trình Cung là sư thúc của mình, mình cần gì quản những người khác nghĩ như thế nào, xem như thế nào.

    Ngẫm lại thái độ của Thanh Trúc Đạo Tôn đối với Trình Cung, mà Thanh Trúc Đạo Tôn bây giờ có thể nói là chỗ dựa to lớn nhất sau lưng Tứ phương lâu và Luyện khí sư liên minh.

    Loại thời điểm này tự nhiên tất cả phải nghe Trình Cung.

    Nhạc Uyển Uyển, Vạn Ngạo nói rất ngắn, rất nhanh, Lý Pháp chỉ nhìn chung quanh, người của Bắc Câu Lô Châu Thiên Cung thần điện, Lô Quân lão gia tử căn bản không cần lên tiếng, hoàn toàn là chuyện gì cũng giao cho Trình Cung, bên Đông Phương Suất tự nhiên không cần phải nói, có một con rể tốt như thế, hắn ở phía sau nhặt chỗ tốt là được.

    - Đại thiếu ngươi sắp xếp là được.

    Thần Long Tiên Cung rất mê người, nhưng đối với Lý gia mà nói, Trình Cung tùy ý chỉ điểm mấy lần, so với tìm kiếm bao nhiêu di tích còn trọng yếu hơn, từ lâu bên trong Lý gia đã làm ra quyết định.

    Nhất định phải theo sát bước chân Trình Cung.

    - Nếu như vậy thì ta sẽ tính một chút, Lý gia chủ, nhạc phụ, cữu gia gia, ba nhà các vị mỗi nhà hai người, này đã chiếm sáu danh ngạch, bên Tứ phương lâu cũng hai danh ngạch, là tám cái.

    Còn lại chính là ta, Uyển Uyển, Thiết Thiên Chuy, Tiểu Phong Tử, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, còn có Lão Giản một cái danh ngạch nữa.

    Tổng cộng là mười lăm cái, nếu như mọi người không có ý kiến, cứ như vậy định ra.

    Nếu tất cả mọi người không có ý kiến, Trình Cung trực tiếp quyết định chuyện này.

    Tất cả mọi người dồn dập gật đầu, đối với Trình Cung sắp xếp không có bất kỳ dị nghị gì.

    - Chờ một chút, ta có chuyện muốn nói.

    Thời điểm Trình Cung định nói cứ như vậy mà làm, đột nhiên Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mở miệng, bất tri bất giác các nàng đã khôi phục lại âm thanh bình thường, hai thanh âm hầu như cùng là một người phát ra, lanh lảnh êm tai, mọi người không khỏi nhìn về các nàng.

    - Các nàng muốn thêm một danh ngạch sao?

    Cũng được, cữu gia gia, nếu không bên Thiên Cung thần điện liền...

    Trình Cung cho là các nàng muốn thêm người, trực tiếp nhìn về phía Lô Quân.

    - Cái này không thành vấn đề, một cái danh ngạch không có cũng chẳng sao, có ngươi là được, ha ha...

    Lô Quân cũng không để ý cười nói.

    - Không...

    Không phải!

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh vừa khôi phục âm thanh vốn có, lúc này nói chuyện cũng trở nên không giống nhau, vội vàng nói:

    - Không phải ta muốn thêm danh ngạch, ta là muốn nói, nếu như di tích bình thường chúng ta đi vào vẫn được, lần này là Thần Long Tiên Cung, có thể đi hầu như đều là cảnh giới Thuần Dương, hoặc là tồn tại trình độ Thiên Yêu Hoàng, chúng ta đi vào quá lãng phí, chúng ta không nên tiến vào sẽ tốt hơn.

    Âm Trường Khiếu đã chết, Phong Vân Kiếm Tông bị diệt, bây giờ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã không có lo lắng, hơn nữa bây giờ các nàng cũng đã hòa nhập vào hệ thống ĐAN THầN PHủ của Nam Chiêm Bộ Châu, đừng nói là Âm Trường Khiếu đã chết, Phong Vân Kiếm Tông bị diệt, coi như bọn họ vẫn còn cũng không dám trở lại chọc giận các nàng.

    - Cái gì lãng phí hay không lãng phí, lúc trước chúng ta cũng đã nói rồi, cùng nhau tiến vào di tích này, quản hắn bây giờ là Thần Long Tiên Cung hay cái quái gì đó, bên trong nói không chừng còn có nguy hiểm, cái đồ chơi này không phải xem thực lực, ngược lại là cơ duyên, vận may của mọi người, hiện tại tranh đoạt lệnh bài chỉ là thực lực, đi vào thì lại không nhất định.

    Các nàng không biết có chút di tích, vô số người liều mạng chém giết, cuối cùng đều chết ở bên trong, nhưng có một tiểu nhân vật đi vào lại có thể đạt được cơ duyên cùng truyền thừa, từ đó khai sáng Đạo môn truyền thừa mấy vạn năm, đứng hàng một trong thập đại Đạo môn.

    Trình Cung trực tiếp bị các nàng chọc cho cười lên.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh còn muốn nói gì đó, nhưng Trình Cung đã khoát tay áo, trực tiếp không đi thảo luận chuyện này nữa.

    - Chuyện này cứ định như vậy, ngoại trừ những người này ra, mọi người lập tức rút khỏi Hỗn Độn thành, không chỉ là phải rút khỏi Hỗn Độn thành, người thuộc về chúng ta, hoặc là lực lượng của chúng ta đều phải rút khỏi phụ cận Tam giác hỗn loạn, có thể mang đi thì mang đi toàn bộ, sát khí nơi này càng ngày càng nặng, sợ rằng đến thời điểm Thần Long Tiên Cung mở ra, sẽ xảy ra đại sự.

    Đám người Trình Cung chỉ nói vài câu liền phân chia xong chuyện này, nhưng những nơi khác lại bất đồng, tuy bên liên minh yêu tộc chiếm được năm khối lệnh bài, có thể tiến vào hai mười lăm người, nhưng giờ khắc này đang vì danh ngạch tiến vào mà tranh chấp không ngừng.

    - Tại sao Nguyên Thủy Ma Tông các ngươi muốn chiếm năm danh ngạch, Hách Liên Cửu Tiêu, ngươi cho rằng ngươi có nhiều công lao hơn so với người khác sao?

    Chương 1317: Tiên Cung mở ra. (1)

    Đường Trường Tồn nhìn Hách Liên Cửu Tiêu, trước hết phát biểu.

    - Nguyên Thủy Ma Tông ta tham dự tranh đoạt ba tấm lệnh bài, trực tiếp thu được một khối lệnh bài, có một khối là đạt được cùng yêu tộc, trong quá trình này tổn thất một tên Thái Tôn, cùng mười mấy tên Thiên Anh, ta chỉ muốn năm danh ngạch thì có gì to tát.

    Hách Liên Cửu Tiêu cũng không nhường chút nào.

    - Các ngươi nói như thế, chẳng phải chúng ta không có thứ gì, nếu mọi người là liên minh thì phải cùng nhau chia đều, nếu như không có lực lượng liên minh, thế lực đơn độc tranh đoạt lệnh bài, có thể giữ được lệnh bài hay không cũng là một vấn đề đó.

    Đại Tế Ti lạnh lùng nói.

    Tần Chích cũng ở một bên nói:

    - Nếu nói như vậy, Thất Âm Cầm Cung ta cũng nên chiếm năm cái danh ngạch.

    - Các ngươi nói như vậy, yêu tộc ta nên chiếm mười danh ngạch trở lên, có hai khối lệnh bài là yêu tộc ta trực tiếp đạt được, cái khác cũng đều tham dự.

    Lúc này, có Thái Tôn yêu tộc cũng khó chịu nói.

    - Yêu tộc thật là uy phong a, nếu như không có mọi người trợ giúp, yêu tộc có thể đạt được nhiều như vậy sao?

    - Nếu nói là liên minh, nên phân cùng nhau phân, công bằng?

    - Không sai, chuyện này nhất định phải nói cho tốt...

    Cửu Vĩ Thái Tôn khẽ cau mày, ngồi ở phía trên nhìn những gia chủ này, từng cái từng cái Thái Tôn đều tranh đoạt lẫn nhau, giống như phàm nhân trên phố chợ.

    Không có biện pháp, sức hấp dẫn của Thần Long Tiên Cung quá lớn, năm đó Thần Long Tiên Cung là mười mấy vạn năm trước, thời điểm toàn thịnh nhất đã đánh Linh Sơn túi bụi, Cửu Châu sinh linh đồ thán, tập hợp tất cả lực lượng của Cửu Châu mới đánh bại được Thần Long Tiên Cung, di tích bọn họ sẽ có vật gì tốt, ai có thể nói trúng đây.

    Tuy Cửu Vĩ Thái Tôn cũng muốn khống chế cục diện, nhưng hiện tại căn bản không có biện pháp khống chế, bởi vì tuy rằng nơi này yêu tộc thế lớn hơn một chút, nhưng sau khi trải qua chuyện Nam Chiêm Bộ Châu, uy thế của yêu tộc không lớn bằng lúc trước không nói, những người đang ngồi ở nơi này đều không kém.

    Nếu như yêu tộc ra mặt quá mức, chỉ có thể làm bọn hắn liên thủ lại đối phó yêu tộc trước tiên.

    Nếu như vậy, còn không bằng để bọn hắn tranh chấp trước, trước tiên xem tình huống lại nói.

    ...

    Kim gia là gia tộc xếp hạng thứ nhất trong mười ba thế lực lớn của Tam giác hỗn loạn, bây giờ tuy toàn bộ Kim gia có một bộ phận tại rút đi, nhưng uy thế chỉnh thể vẫn kinh người như trước, dù sao có không ít tàn dư của mười ba thế lực lớn bị Kim gia bọn họ thu phục.

    Giờ khắc này, lão tổ tông Kim gia Kim Bá Vương đã sớm đi ra chủ trì đại quân, lúc này dưới tình huống thiên địa biến động lớn, Thần Long Tiên Cung sắp xuất hiện, hắn không xuất hiện, hậu bối gia tộc đã hoàn toàn không có biện pháp khống chế.

    Ở trong một không gian bí ẩn, Kim Bá Vương đang ngồi đối diện với một người mặc chiến giáp đen kịt, ngồi đồi diện người này, ngay cả Kim Bá Vương là Thuần Dương lâu năm cũng có một loại áp lực cực lớn, từ đó hắn có thể cảm nhận được một loại uy hiếp.

    - Hiện tại lão nhân gia vẫn tốt chứ?

    Kim Bá Vương cẩn thận nói, năm đó hắn cũng là lang bạt đến Linh Sơn mới đạt tới cảnh giới Thuần Dương, ở nơi đó hắn đã từng gặp qua một nhân vật cao cao tại thượng, ở trước mặt nhân vật kia hắn cảm giác mình nhỏ bé như vậy, mà bây giờ trên người này đang nắm giữ tín vật của vị đại nhân vật kia, Kim Bá Vương không dám chậm trễ chút nào.

    Tuy người này bảo hắn ngồi xuống, nhưng thân thể to lớn của Kim Bá Vương cũng không có dính vào chỗ ngồi...

    - Rất tốt, lần này ta muốn hai danh ngạch, không làm khó dễ ngươi chứ?

    Người bên trong khải giáp lạnh lùng nói.

    - Không làm khó dễ, không làm khó dễ, bên này kỳ thực ta có hai khối lệnh bài.

    Đừng nói hai danh ngạch, coi như đối phương muốn một khối lệnh bài Kim Bá Vương cũng phải bỏ đi ra ngoài, không có biện pháp, cái này giống như liên minh yêu tộc, Hải Hoàng bộ tộc, một dạng không đắc tội được a.

    - Tốt rồi, nơi này không có chuyện của ngươi nữa, chúng ta ở trong không gian mật cảnh này, đợi di tích mở ra sẽ cùng nhau tiến vào.

    Người bên trong khải giáp khoát tay áo, sau đó không lên tiếng nữa.

    Thân thể to lớn của Kim Bá Vương, thực tế chưởng khống Tam giác hỗn loạn mấy ngàn năm, một đời kiêu hùng, giờ khắc này chỉ có thể cười lấy lòng lui ra ngoài.

    - Kèn kẹt ca!

    Chờ Kim Bá Vương rời khỏi không gian bí cảnh, đột nhiên bộ áo giáp to lớn kia bay lên không, sau đó bộ áo giáp kia lại biến hóa lần nữa, đã biến thành một áo giáp lạnh lẽo, mà ở vị trí vừa ngồi, sắc mặt Vũ Thân Vương trắng bệch ngồi ở chỗ đó điều tức, tuy đã nuốt đan dược vào, nhưng giờ khắc này sắc mặt của hắn cũng rất khó coi.

    - Thiên Ma Giáp không chỉ là Đạo khí tuyệt phẩm đơn giản như vậy, là năm đó thời điểm sư tôn ngộ đạo mặc qua, đã có một tia ma tính của mình, có thể tự mình trưởng thành, bây giờ ngươi không có biện pháp chưởng khống, tuy cầu sư tôn ban tặng Thiên Ma Giáp cho ngươi sử dụng, có thể bùng nổ ra lực lượng gấp mười thậm chí mấy chục lần lực lượng bản thân, nhưng thời gian dài sẽ chỉ làm ngươi...

    Lúc này, Thiên Ma nữ ở trong bóng tối, bận áo da đen kịt bó sát người đã đi ra, nhìn sắc mặt Vũ Thân Vương trắng bệch khẽ lắc đầu nói.

    - Ta không cần sử dụng bao lâu, vừa nãy ta chỉ là thử một chút.

    Trong mắt Vũ Thân Vương loé ra một tia điên cuồng:

    - Tuy Bà La Đa Thần Miếu nói muốn bảo vệ ta, hơn nữa cũng truyền vị trí Đại Tế Ti cho ta, nhưng lần này Thần Long Tiên Cung xuất hiện, không thể không có chuyện của ta, hừ, mặc kệ thế nào ta cũng phải đi vào.

    Đây là cơ hội duy nhất bây giờ của ta, ta nhất định phải tự mình chưởng khống vận mệnh của mình, ta là người có đại khí vận, nhất định Thần Long Tiên Cung này sẽ là ta chiếm được.

    Không sai, lần trước bảo tàng Càn Khôn đan tông bị Trình Cung kia trộm đi, lần này nhất định là của ta, ta chính là muốn gắng sức lần cuối cùng.

    Ta muốn vượt qua Trình Cung kia, đến thời điểm đó ta sẽ nói cho toàn bộ Cửu Châu đại địa biết, ta muốn giết tới Nam Chiêm Bộ Châu, làm thịt hắn.

    Nói đến đó, Vũ Thân Vương đã nghiến răng nghiến lợi, Trình Cung nói mười tháng sẽ đi Bà La Đa Thần Miếu giết hắn, áp lực tạo thành đối với hắn khó có thể tưởng tượng.

    Làm cho hắn cảm giác được sắp tan vỡ, sắp điên cuồng.

    Cho nên hắn không tiếc tất cả, đều cầu sư tôn trợ giúp, hắn muốn đi vào bên trong Thần Long Tiên Cung, hắn muốn đánh bạc một lần cuối cùng.

    Hắn tin chắc lấy số mệnh của mình, nhất định mình có thể xoay chuyển tất cả.

    - Sư tôn đã nói qua, ta sẽ giết hắn, trước đó bởi vì một số nguyên nhân mới làm lỡ, cái này ngươi không cần lo lắng.

    Ngươi vẫn nên...

    Khống chế tốt chính mình đi.

    Thiên Ma nữ nhìn dáng vẻ của Vũ Thân Vương, khẽ lắc đầu, sau đó người đã biến mất.

    - Ta chỉ cần mượn Thiên Ma Giáp một thoáng.

    Chờ ta tiến vào Thần Long Tiên Cung đạt được thứ ta muốn, đến thời điểm đó ta muốn tự tay giết hắn, tự tay giết hắn.

    Chương 1318: Tiên Cung mở ra. (2)

    Vũ Thân Vương căm hận nói, ngay sau đó lại quay đầu nhìn về Thiên Ma Giáp ở một bên, thời điểm vừa mới mặc Thiên Ma Giáp này, làm cho hắn có một cảm giác đê mê, tràn ngập sức mạnh, chưởng khống tất cả, quá sung sướng.

    Nghĩ tới Kim Bá Vương kia tuy rất sợ sư tôn, nhưng càng nhiều chính là Thiên Ma Giáp mình mặc trên người mang tới cho hắn cảm giác ngột ngạt, Trình Cung, ta cần một cơ hội.

    Ta nắm giữ đại khí vận, ta muốn đạp ngươi dưới lòng bàn chân ở bên trong Thần Long Tiên Cung, ta muốn tự tay giết ngươi, tự tay...

    ...

    Tuổi của Long Thiên Tử cũng không lớn, lúc này vận đế bào của Hải tộc, ở bên trong một cái Đạo đài thượng phẩm to lớn.

    Đạo đài đều là thượng phẩm, cũng chỉ có thể nói rõ lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo.

    Hải Hoàng bộ tộc vẫn có nội tình cực lớn đến khó có thể tưởng tượng.

    Long Thiên Tử có vẻ tuổi trẻ đầy hứa hẹn, khí thế dâng trào, lẳng lặng nhìn xuống toàn bộ Hỗn Độn thành, từ trong mắt của hắn chỉ nhìn thấy ba đạo hào quang, ba đạo hào quang này theo thứ tự là tình huống ở ba chỗ Trình Cung, liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương.

    - Liên minh Yêu tộc có năm khối, bên Trình Cung kia có ba khối, Kim Bá Vương hai khối, xem ra cục diện đã định, mười lăm danh ngạch, có hơi ít một chút.

    Lúc này, ở bên cạnh tộc trưởng Long Thiên Tử của Hải Hoàng bộ tộc, một lão giả rõ ràng không phải diện mục thật sự đứng ở nơi đó, âm thanh cũng rất tuổi trẻ, ngữ khí hơi lo lắng nói.

    - Không cần nhiều, Thần Long Tiên Cung là đồ vật của Hải Hoàng bộ tộc ta, nhiều người đi vào hơn nữa cũng không có bất cứ cơ hội nào.

    Long Thiên Tử tự tin vô cùng, ngạo nghễ nói.

    - Năm đó Thần Long Tiên Cung đại chiến với Linh Sơn, cuối cùng Thần Long Tiên Cung biến mất, đến cùng xảy ra cái gì không ai biết, bên trong có khả năng có các loại nguy hiểm, huống hồ mấy người Trình Cung kia cũng không phải tầm thường, không thể khinh thị.

    - Có Long Thiên Tử ta ở đây, bọn họ ai cũng không chiếm được bất luận đồ vật gì của Thần Long Tiên Cung, hết thảy Thần Long Tiên Cung là của Hải Hoàng bộ tộc ta, ngươi có công không nhỏ, Bản Hoàng cũng sẽ không bạc đãi ngươi.

    Long Thiên tử đối với người này nói cũng rất khó chịu, khoát tay áo không tiếp tục nghe nữa.

    Bởi vì bộ mặt người kia căn bản không phải khuôn mặt chân chính, nên cũng không nhìn ra bất luận biểu tình gì, chỉ là cũng không lên tiếng nữa.

    Thời điểm ở dưới một bầu không khí như vậy, chẳng ai ngờ rằng di tích này lại mở ra đột nhiên như thế, quỷ dị như vậy, buổi tối hôm đó, khi Tứ phương lâu đuổi theo gia hỏa đang mang lệnh bài đào tẩu, ở dưới nhiều thế lực tranh đoạt đạt được tấm lệnh bài này đưa đến trong tay Trình Cung, bên liên minh yêu tộc kia vẫn còn tranh chấp danh ngạch, bọn người Kim Bá Vương, Long Thiên Tử đang còn trong chuẩn bị, trong chớp mắt phương viên mấy ngàn dặm của Hỗn Độn thành phát sinh tiếng nổ vang kịch liệt.

    - Ầm!

    Một tiếng này kinh thiên động địa, mà ở một khắc này, bên trong đất trời rơi vào một hoàn cảnh tối tăm đen kịt.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Sau đó đột nhiên từ trong lòng đất phóng lên từng cột nước, lực lượng mỗi một cột nước đều rất hùng hậu, hoàn toàn không thấp hơn Thuần Dương sơ kỳ đánh ra một kích toàn lực, bất luận là những ngọn núi xung quanh Hỗn Độn thành, hay là bản thân Hỗn Độn thành cũng bị cột nước này đánh tan nát.

    Cột nước này càng ngày càng nhiều, uy lực cũng khủng bố kinh người.

    Một chút không cẩn thận, ở dưới cột nước này, coi như là Thuần Dương sơ kỳ cũng phải vẫn lạc.

    - Sao lại nhanh như vậy?

    Đột nhiên như vậy, này hoàn toàn khác với ghi chép trước đây a!

    Hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh khiếp sợ tránh khỏi một cột nước, sau đó bay đến giữa không trung nhìn toàn bộ Hỗn Độn thành, chung quanh mấy ngàn dặm đều bị một cỗ lực lượng cường đại bao phủ, cả hai đều rất là khiếp sợ.

    Phải biết rằng qua nhiều năm như vậy, các nàng đều là ở nơi này, trước đây di tích này cũng mở ra rất nhiều lần, có không ít ghi chép tỉ mỉ, các nàng cũng thông qua các loại thủ đoạn đạt tới những ghi chép này, nhưng hiện tại vừa nhìn thấy tình huống lại hoàn toàn khác với ghi chép a.

    - Cẩn thận một chút, năm người một tổ cầm lệnh bài kia trong tay, trước đó di tích kia hẳn chỉ là một lối xuất nhập vào, thậm chí chỉ là chi nhánh của Thần Long Tiên Cung, bây giờ Thần Long Tiên Cung đã hợp lại tất cả mới có loại biến hóa này, đây chỉ là khúc nhạc dạo, Uyển Uyển, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Tiểu Phong Tử, các ngươi theo ta.

    Tuy rằng tình huống phát sinh đột nhiên, nhưng Trình Cung cũng sớm có chuẩn bị, lập tức làm ra ứng biến nhanh nhất.

    - Cẩn thận...

    A...

    - Mau tránh ra, cột nước này rất mạnh.

    - Tránh mau...

    Bên Trình Cung bọn họ còn tốt hơn một chút, hắn đã sớm làm bố trí, người lưu lại đều là người sẽ tiến vào trong Thần Long Tiên Cung, những người này đều đủ mạnh mẽ, đặc biệt là phản ứng rất nhanh liên hợp cùng nhau, coi như đột nhiên bị cột nước bắn trúng cũng có thể ngăn cản được.

    Thế nhưng đám người liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương, Long Thiên Tử thì rất thê thảm, bọn họ ngoại trừ người chuẩn bị đi vào Thần Long Tiên Cung ra, tự nhiên còn giữ lại không ít người, chuẩn bị ứng phó các biến động khác.

    Tuy những người này đều không kém, nhưng cũng không thể nào đều là tồn tại Thuần Dương, không ít người bị cột nước này bắn trúng, trực tiếp nổ nát biến mất ở trong trời đất.

    Giờ khắc này, người trong bốn phương thế lực đã bay đến giữa không trung, tuy rằng cách xa nhau ngàn dặm, gần nhất cũng mấy trăm dặm, nhưng đối với tồn tại như bọn hắn mà nói, thì khoảng cách đó chẳng khác gì đứng đối diện nhau cả, tuy mới đầu hỗn loạn chết hết mấy người, nhưng dù sao đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, nhanh chóng ngưng tụ lại cùng nhau, kết thành trận thế, lấy pháp bảo ra chống lại.

    Từng đạo từng đạo cột nước phóng lên trời, trong nháy mắt biến mấy ngàn dặm chung quanh thành đại dương mênh mông, hơn nữa còn không ngừng mở rộng.

    Nhìn cảnh tượng bực này, Long Thiên Tử lộ ra vẻ tươi cười, bởi vì giờ khắc này hắn cảm giác được mình bị lực lượng của Cửu Châu đại địa áp chế được hóa giải rất nhiều, không chỉ là hắn, hết thảy tồn tại trong biển tới đều có loại cảm giác này.

    - Mẹ kiếp, nếu như sớm có loại lực lượng này, đám gia hỏa giả nhân giả nghĩa, ngụy quân tử kia làm sao có khả năng ngăn chặn được bản Hoàng.

    Lão Giản cảm nhận được lực lượng trong cơ thể dâng trào, cực kỳ sảng khoái, thậm chí bình cảnh nhiều năm chưa từng có động tĩnh cũng có một dấu hiệu muốn đột phá, làm cho nó rất cảm khái ở đó lầm bầm.

    Giờ khắc này Trình Cung đang xem mấy phương khác, bên liên minh yêu tộc kia hắn chẳng muốn đi xem, loạn thành một đống, đến bây giờ còn đang tranh chấp vì chuyện danh ngạch.

    Không có biện pháp, bọn họ nhìn như rất cường đại, nhưng lại rất hỗn loạn, nhiều thế lực như vậy phân hai mười lăm danh ngạch của năm khối lệnh bài, xác thực cảm giác được có chút sói nhiều thịt ít.

    Vấn đề nghiêm trọng nhất là, không có một người có thể ép được tràng diện, đến loại trình độ này mọi người đều muốn tranh thủ nhiều một ít.

    Chương 1319: Bí mật lệnh bài, phô trương thần bí. (1)

    Về phần bên Kim Bá Vương kia, thần niệm của Trình Cung đảo qua, tuy đối phương có trận pháp cùng thần niệm ngăn trở, nhưng dưới ánh mắt cùng thần niệm của hắn, như trước phát hiện được trong đội ngũ của Kim Bá Vương có một tên kì quái, toàn thân bận áo giáp đen kịt, lặng yên không một tiếng động đứng ở phía sau Kim Bá Vương, vô thanh vô tức, nhưng cũng làm cho người ta có một áp lực lớn vô cùng.

    Trọng yếu nhất là, Trình Cung có thể cảm nhận được tựa hồ người này đang chú ý đến mình, làm cho hắn sinh ra cảnh giác, gia hoả này có điểm quái lạ?

    Hơn nữa ngoại trừ cái này, tựa hồ bên Kim Bá Vương kia còn có một chút cảm giác không đúng, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn Trình Cung cũng không nói ra được đến cùng là lạ ở chỗ nào, sau đó lại dời chú ý về phía Long Thiên Tử, bên người Long Thiên Tử này đều là tồn tại của Hải tộc, giờ khắc này từng cái từng cái giống như tắm gió xuân, toàn bộ đều là tinh thần phấn chấn, thậm chí có một người đang có dấu hiệu muốn đột phá.

    Ừm!

    Trình Cung cũng phát hiện một cái ngoại lệ, đó chính là lão giả đứng ở bên cạnh Long Thiên Tử, mắt nhìn mũi, mũi hướng tâm, không có bất kỳ biến động.

    Thần Long Tiên Cung là thần vật của Hải tộc, lực ảnh hưởng đối với Hải tộc không cần nói cũng biết, người này... không phải Hải tộc!

    Trong lòng Trình Cung hơi động, đã ra được kết luận này.

    - Ầm!

    Đột nhiên, trong vòng mấy ngàn dặm, ngàn vạn cột nước phóng lên trời, rốt cục cũng ngừng lại.

    Giờ khắc này trên không nhìn thấy trời, dưới tất nhiên là chẳng còn đất, những cột nước này giống như đỉnh thiên lập địa, đứng sừng sững ở đó, làm cho người ta có một cảm giác vô cùng quỷ dị, giờ khắc này đột nhiên ngừng lại, mọi người mới phát hiện những cột nước này nhiều bao nhiêu, khắp nơi đều là cột nước.

    - Ầm ầm...

    Ầm ầm...

    Tiếng nổ vang vừa ngừng lại, trong nháy mắt toàn bộ đại địa run rẩy, chấn động, vỡ vụn, những cột nước kia cũng bắt đầu động.

    Cột nước hơi động, toàn bộ Hỗn Độn thành phía bất luận là phòng ốc phổ thông, hay là các loại cung điện, trận pháp, toàn bộ bị cột nước này va chạm vỡ vụn.

    Không cần nói Hỗn Độn thành, những ngọn núi trong vòng mấy ngàn dặm quanh đây, tất cả đều bị những cột nước này đánh nát.

    Giờ khắc này những cột nước kia giống như là những lưỡi dao, mà tất cả những vật khác giống như là cá thịt, tất cả đều bị xâu xé, cắn nát.

    - Chuyện gì thế này, mau tránh ra!

    - A!

    - Mau tránh ra, oanh kích, oanh...

    - Pháp bảo của ta, không được!

    - Oanh...

    ...

    Bên trong Hỗn Độn thành, nhân số nhiều nhất là của liên minh yêu tộc, trước tiên phát sinh tiếng kêu cực kỳ thê thảm, triệt để hỗn loạn, những cột nước này nhanh chóng di động tới, trở nên cực kỳ dày đặc, huyền ảo, người bị va chạm bên lên lập tức chết thảm, coi như có người có thể ngăn cản, nhưng hết va chạm này sẽ bị va chạm khác lao tới...

    Mỗi một lần va chạm cũng như một kích của Thuần Dương, mà vô số lần điên cuồng oanh kích không gián đoạn, ai cũng không thể chịu nổi.

    Hầu như trong nháy mắt này, người bên liên minh yêu tộc có một phần ba vẫn lạc, chết đi, bên Kim Bá Vương kia cũng rất thảm, bên Long Thiên Tử kia cũng còn may vì số người đi theo rất ít.

    - Tại sao lại như vậy.

    Đây là cái gì?

    - Này không phải là lối xuất nhập gì, rõ ràng là một tất sát chi cục.

    - Tiếp tục như vậy, ai cũng đừng nghĩ sống sót, lao ra...

    - Oanh...

    - Không được, đừng xông, không xông ra được!

    ..

    Cục diện đã triệt để mất khống chế, những người lưu lại này sợ hãi phát hiện, muốn xông ra cũng không xông ra được, cột nước chuyển động trong vòng mấy ngàn dặm đã hình thành một trận pháp to lớn thần kỳ, trong không gian, hư không đều khó có thể tiến vào, một khi muốn rời đi.

    Chỉ có thể đưa tới càng nhiều cột nước tập kích, thậm chí đến cuối cùng hầu như hình thành thủy mạc, triệt để bao vây lấy người, không ngừng oanh kích.

    Đây chính là một loại cắn giết điên cuồng, cắn giết triệt để.

    - Sinh, tử...

    Ừm, phốc...

    Lý gia gia chủ Lý Pháp nhìn thấy cục diện này, vừa mang người né tránh, đồng thời nhanh chóng thôi diễn.

    Muốn tìm ra một ít sinh cơ trong trận pháp, nhưng cuối cùng lại làm cho mình phun ra một ngụm máu, căn bản không tìm được bất kỳ sinh cơ nào.

    - Hẳn phải chết, hẳn phải chết.

    Tại sao lại như vậy.

    Sắc mặt hai người Lý Pháp, Lý Chấn Nam đều biến đổi.

    - Dựa vào, đây không phải là di tích quái quỷ gì cả, lẽ nào này cái gọi là Thần Long Tiên Cung, chỉ là một đại sát cục, muốn tập hợp tất cả tinh anh của Cửu châu lại tiêu diệt một lần sao?

    Tiểu Phong Tử không thể tránh khỏi cột nước bên dưới, nên cứng rắn chống đỡ một thoáng, tuy lần thứ nhất ung dung ngăn được, nhưng sau một khắc giống như là bị tập trung vậy, chuyên môn có một số cột nước bắt đầu theo sau hắn, hơn nữa càng ngày càng nhiều, trận pháp biến hóa càng ngày càng huyền diệu.

    Tốc độ càng ngày càng nhanh.

    Tiểu Phong Tử sắp nổi điên a, bất tri bất giác thân thể đã lớn lên, nhưng không thể phá trận được, cũng không thể xé rách hư không, không thể mở ra cánh cửa không gian, cục diện cứ tiếp tục như vậy thật sự chỉ có một con đường chết.

    - Không xong, ngay cả Tiên khí cũng không cảm thụ tới.

    Sắc mặt của Nhạc Uyển Uyển cũng biến đổi, nguyên bản nàng cũng để lại hậu chiêu, chính là mượn Tiên khí của Đan sư liên minh, lúc mấu chốt sẽ dựa vào Tiên khí mang mọi người rời khỏi, nhưng lúc này thậm chí ngay cả Tiên khí cũng không cảm ứng tới.

    Tiên khí a, đây chính là Tiên khí, mặc kệ xa bao nhiều, chỉ cần ở trên thế giới này sẽ không vấn đề.

    Trừ khi tiến vào địa phương độc thành thế giới như Càn Khôn đan giới, quy tắc đều thay đổi, mới có thể triệt để che lấp Thiên Cơ, cảm thụ không tới Tiên khí tồn tại, lẽ nào bây giờ nơi này đã bị cách ly thế giới nguyên lai.

    - Bành!

    Lúc này, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng chống đỡ không nổi, rốt cục bị cột nước kia bắn trúng, lập tức thân thể hai người không chịu nổi, xuất hiện một tia vỡ vụn, trực tiếp bay về khu vực những cột nước khác.

    Lấy tình huống của các nàng, chỉ cần lại bị cột nước này bắn trúng một chút, đây nhất định là chết chắc.

    - Ầm!

    Trình Cung khoát tay, trong nháy mắt Tiểu Hư Đỉnh bao phủ hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lại, cùng với lúc này, Tiểu Hư Đỉnh cũng mạnh mẽ đánh nát hơn chục cột nước.

    - Oanh...

    Oanh...

    Ầm ầm...

    Những cột nước này giống như là có trí khôn vậy, Trình Cung vừa đánh nát hơn chục cột nước, thì chung quanh Trình Cung đã xuất hiện mấy trăm cột nước, trong nháy mắt đều va chạm về phía hắn, tốc độ vận chuyển, biến hóa đều mang theo cực kỳ huyền diệu.

    - Dựa vào!

    Trình Cung mắng một tiếng, giơ tay thu hồi Tiểu Hư Đỉnh, tạm thời để Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh ở bên trong Tiểu Hư Đỉnh, mà thân thể Trình Cung thì trong nháy mắt điên cuồng gia tốc, gia tốc, lại gia tốc.

    Thế nhưng Trình Cung cũng phát hiện, bất luận tốc độ của ngươi nhanh bao nhiêu, tốc độ của những cột nước này đều có thể truy đuổi được ngươi, thậm chí xuất quỷ nhập thần, hơn nữa rõ ràng có thể ở hình thành một trận thế huyền diệu trong phạm vi nhỏ.

    Chương 1320: Bí mật lệnh bài, phô trương thần bí. (2)

    Mẹ nó, này đang làm cái gì, Trình Cung tự mình biết, lấy hiểu rõ của mình đối với trận pháp, bây giờ tốc độ cũng chật vật như vậy, những người khác khẳng định sẽ thảm hại hơn, không tránh nổi thì chỉ có thể cứng rắn chống đỡ.

    Nhưng đồ chơi này còn mẹ nó giống như chó điên vậy, ngươi chặn được một con, sẽ có mười con lao lại, nhất định phải triệt để giết chết ngươi mới thôi.

    Loại cảm giác này làm cho Trình Cung nghĩ tới thiên kiếp, cái loại thiên kiếp muốn triệt để giết chết mình này, tất cả đều là âm hiểm tàn, nhẫn như vậy.

    Trước đây Thần Long Tiên Cung cũng từng xuất hiện, nhưng bởi vì Thần Long Tiên Cung quá mức thần bí, cũng không có ghi chép gì, hơn nữa người tiến vào đều chết hết, xưa nay chưa từng nghe nói ai chân chính đạt được chỗ tốt từ Thần Long Tiên Cung mà đi ra.

    Không thể nào, nếu như bản thân Thần Long Tiên Cung này là một đại sát cục, yêu tộc, còn có một ít thế lực khác đều có căn cơ ở Linh Sơn, những lão già kia không thể nào không đề cập tới, dù sao trơ mắt nhìn hậu bối tinh nhuệ của mình bị giết hết, sẽ làm cho chỉnh thể thực lực giảm xuống rất nhiều.

    - Thần Long Tiên Cung, che chở hậu nhân, lệnh bài Hải Hoàng, bảo hộ tộc ta, Ầm!

    Bên Hải Hoàng bộ tộc kia, Long Thiên Tử ở vừa bắt đầu quá bất cẩn, căn bản không tránh không né liên tiếp đánh nát rất nhiều cột nước, nhưng cuối cùng hắn không còn sức chống cự nữa, lúc này hắn mới thi triển công pháp thôi thúc lệnh bài trong tay, trong nháy mắt bên trên lệnh bài tản mát ra năm đạo quang mang, ở dưới hào quang này bao phủ, trong nháy mắt người không hề bị cột nước kia công kích nữa.

    Hiển nhiên Long Thiên Tử đã sớm biết bí mật này, nhưng hắn vẫn kiên trì đến cuối cùng không được mới thi triển, hiển nhiên chính là sợ những người khác biết.

    - Thôi thúc lệnh bài.

    Gần như cùng lúc đó, bất luận là Trình Cung, hay là Kim Bá Vương, Cửu Vĩ Thái Tôn đều đồng thời ra lệnh.

    - Không được, tại sao không có phản ứng.

    - Căn bản không khởi động được, a...

    - Oanh...

    Làm sao bây giờ, căn bản không khởi động được.

    - Lẽ nào chỉ có hậu nhân của Thần Long Tiên Cung mới có thể tiến nhập, đây căn bản là nơi chôn giết người Cửu Châu đại địa chúng ta, đáng ghét...

    Ta không cam lòng...

    A!

    ...

    Thời điểm thôi thúc lệnh bài, bên liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương kia liên tiếp có người bị cột nước đánh giết, bên Trình Cung nhân số ít, hơn nữa bố trí tốt hơn.

    Nhưng coi như như vậy, Lý Chấn Nam cũng bị cột nước đánh cho thân thể gần như vỡ vụn, thời khắc mấu chốt may mà có Thiết Thiên Chuy cứu giúp, nhưng bởi vì Thiết Thiên Chuy cứu Lý Chấn Nam cũng lâm vào hoàn cảnh giống như Trình Cung.

    Bởi vì mọi người phát hiện, bọn họ căn bản không có biện pháp giống như Long Thiên Tử, thôi thúc được lệnh bài kia, nhất thời làm ra một bi kịch mới.

    Bây giờ toàn bộ đại địa đã biến mất, ở dưới cột nước này di động, khuấy động, trong phạm vi mấy ngàn dặm này giống như một chiến trường giết chóc, trừ khi có hào quang lệnh bài kia bao phủ, bằng không chỉ có một con đường chết.

    Giờ khắc này Trình Cung đang điên cuồng di động, đồng thời cũng đang không ngừng thôi thúc lệnh bài kia, không có phản ứng, vẫn là không có phản ứng.

    - Được!

    Trình đại thiếu cũng nổi giận, nếu như nhất định phải có huyết mạch, vậy cái này thật sự chính là cái bẩy để giết cường giả trên Cửu Châu đại địa, nhưng hẳn không phải là như vậy.

    Trình Cung nổi giận, trực tiếp lấy bản mạng chân hỏa đánh vào bên trong lệnh bài kia, hắn ngược lại là muốn nhìn tình huống bên trong lệnh bài kia như thế nào, chết cũng phải chết cho rõ ràng, nếu như nhất định phải là huyết mạch mới có thể khởi động, vậy mình chỉ có thể liều mạng.

    Bởi vì ở chỗ này thần niệm không có bị khống chế, người khác làm không được, nhưng nếu như giờ khắc này Trình Cung liều mạng, dựa vào thần niệm cũng có thể ở trong nháy mắt cường hành mở ra một cánh cửa không gian, tuy rằng chỉ là trong nháy mắt, nhưng vẫn có thể đưa ra mấy người.

    Cái này cũng là cuối cùng không có biện pháp, nếu như đến thời điểm cuối cùng chắc chắn phải chết, cũng chỉ có thể như thế.

    Nguyên bản Trình Cung từng nghĩ tới, để cho mọi người tiến vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, nhưng Trình Cung phát hiện ngay cả tiến vào bên trong pháp bảo bản thân cũng khó có thể làm được, cái này chính là vì quy tắc áp chế.

    - Ầm!

    Bản mạng chân hỏa của Trình Cung trực tiếp phá tan tầng ngoài của lệnh bài kia, tầng tầng cấm chế, sau một khắc trực tiếp phát động đến một nguồn lực lượng bên trong, sau đó năm đạo quang mang toả ra, Trình Cung còn có thể cảm nhận được mình có thể khống chế lệnh bài kia, có thể khống chế năm đạo quang mang này.

    Trong nháy mắt, năm đạo quang mang này trước tiên giáng lâm đến mấy người nguy hiểm nhất, đồng thời thần niệm của Trình Cung lập tức thông báo cho bọn họ.

    - Dựa vào, đồ chơi này rất là bình thường, không có con mẹ nó bí mật gì cả, lệnh bài chân chính nằm ở bên trong, nhất định phải phá hỏng trận pháp, cấm chế tầng ngoài mới được.

    Cũng không biết ai làm đồ vật này, thật con mẹ nó biết bẫy người.

    Bất quá ngẫm lại, hẳn là tầng ngoài này có tác dụng với di tích phổ thông trước kia, chỉ có khi Thần Long Tiên Cung xuất hiện, năm trận pháp bên trong mới dùng được, phát động năm đạo lực lượng kia mới có thể đạt được tán đồng.

    Long Thiên Tử kia phô trương thần bí, cố ý nói những lời này, kỳ thực bản ý chính là vì mê hoặc mọi người.

    Khiến người ta cho rằng, đồ chơi này nhất định phải có lực lượng huyết mạch mới có thể mở ra, ở dưới loại cục diện này, hơi chút chậm trể thì có khả năng vẫn lạc, mà vẫn lạc nhiều một cái thì bớt đi một kẻ địch.

    Long Thiên Tử không nói, tự nhiên Trình Cung cũng không có hảo tâm đến mức nói cùng người khác, chỉ là trước tiên thông báo người bên cạnh mình là được rồi.

    - Ồ!

    Giờ khắc này bên Long Thiên Tử kia đã ổn định, đương nhiên, cũng chỉ là người được hào quang bao phủ mới ổn định, những người khác vẫn còn đang giãy dụa, thế nhưng bên trong loại sát trận này, dù giãy dụa thế nào cũng chỉ có một con đường chết.

    Nhìn thấy bên Trình Cung liên tiếp mở lệnh bài, bao phủ người của bọn họ vào trong hào quang, không còn bị cột nước này oanh kích, Long Thiên Tử cũng rất ngoài ý muốn, hắn không nghĩ tới nhanh như vậy bên Trình Cung liền có thể phát hiện bí mật này.

    Hắn là bởi vì ở đọc trong điển tịch của Hải tộc mới biết được, vừa nãy cũng là cố ý mê hoặc mọi người.

    - Có thể...

    Có thể, nhất định có biện pháp.

    - Nhanh, nhanh nghĩ biện pháp...

    - Nhanh, ta không chống đỡ được, a...

    Giờ khắc này, bên liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương không ngừng có người vẫn lạc, thế nhưng khi nhìn thấy bên Trình Cung cũng thôi động được lệnh bài, chí ít bọn họ đã thấy được một tia hi vọng.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, sau khi đám người Trình Cung thôi thúc được lệnh bài, bên Kim Bá Vương cũng có một cái lệnh bài được khởi động.

    Chương 1321: Sinh, Tử danh ngạch. (1)

    Giờ khắc này một bên Trình Cung để mọi người điều chỉnh lần nữa, nhanh chóng chữa thương, một bên thì lưu ý tình huống ở đây.

    Vừa nãy ở trong hỗn loạn, bên bọn họ thì Lý Chấn Nam bị trọng thương, Thiết Thiên Chuy, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng bị thương không nhẹ.

    Nhưng đối lập với ba bên khác mà nói, dù sao bọn họ không có người tử vong, đã là một kỳ tích.

    Này chủ yếu là vì trước đó Trình Cung để cho những người khác rời đi, người lưu lại vốn không nhiều, hơn nữa đều là tinh nhuệ.

    Tuy rằng không biết sẽ xuất hiện loại cục diện này, nhưng Trình Cung cũng nhắc nhở mọi người phải cẩn thận, sẽ xuất hiện một ít tình huống không ngờ, cho nên bên bọn hắn vẫn có một ít chuẩn bị.

    Nhưng những đối thủ thì lại khác, nhân viên dư thừa rất nhiều, coi như bên Long Thiên Tử kia có ba tấm lệnh bài, khởi động toàn bộ mười lăm đạo quang mang, cũng có không ít người ở vòng ngoài, không có biện pháp a, mà giờ khắc này bọn họ đang không ngừng vẫn lạc ở bên trong cột nước.

    Đối với cái này, Long Thiên Tử nhìn cũng không nhìn đến, chỉ là đang quan sát tình huống của đám người Trình Cung, liên minh yêu tộc cùng Kim Bá Vương mà thôi.

    Mà sau khi bên Trình Cung khởi động được lệnh bài, bên Kim Bá Vương có một lệnh bài bị thôi thúc, cũng đồng thời hấp dẫn ánh mắt của Long Thiên Tử.

    Mà Trình Cung cũng chú ý tới cái bất đồng này.

    Kỳ lạ, bên Kim Bá Vương kia có hai khối lệnh bài, thế nhưng...

    Đột nhiên Trình Cung phát hiện một vấn đề, tấm lệnh bài kia được khởi động, nhưng ở bên trong hào quang của lệnh bài lại ít đi một người, năm đạo quang mang chỉ có thể nhìn thấy bốn người, có một người như ẩn hình không tồn tại.

    Sau khi tấm lệnh bài kia khởi động, Kim Bá Vương cũng khởi động tấm lệnh bài của hắn, bên Kim Bá Vương kia có mười hào quang bảo vệ được mười người, cũng coi như là tạm thời ổn định lại.

    - Oanh...

    Oanh...

    Sau đó hơi chậm một chút, rốt cục bên liên minh yêu tộc cũng rõ chuyện gì xảy ra, năm khối lệnh bài trước sau mở ra.

    Chỉ là ngoại trừ bên Trình Cung ra, coi như bên liên minh yêu tộc kia có năm lệnh bài nhưng kết quả cuối cùng cũng chỉ có một số ít người được bao phủ, ngoại trừ một bộ phận tử vong vừa nãy, vẫn có mấy chục người ở bên ngoài hào quang.

    - Hỗn đản, tại sao ngươi ở trong này, Phù Văn Tông các ngươi tính là thứ gì, lăn ra ngoài.

    - Không phải Chính Khí Tông rất chính khí lăng nhiên sao.

    Vào lúc này nên nhường cho Lão Tử.

    - Ai dám đụng đến người yêu tộc ta, muốn chết.

    - Cút ngay, danh sách này hẳn là của chúng ta...

    Bởi vì quá nhiều người, mà giờ khắc này những người kia cũng đều phát hiện, bây giờ chạy là chạy không được, đường sống duy nhất chính là được lệnh bài kia bảo vệ tiến vào trong Thần Long Tiên Cung, như vậy có thể có một đường sống.

    Bên Trình Cung là bởi vì nhân số vừa đúng, Trình Cung cũng đã sớm quyết định ra, bên Kim Bá Vương kia thì Kim Bá Vương vẫn là rất hung ác, có mấy người muốn tranh đoạt trực tiếp bị hắn ra tay giết chết.

    Những người khác chỉ có thểliều mạng giãy dụa chờ đợi tử vong.

    Về phần bên Hải tộc, có thể tới đều là một ít tâm phúc, những người còn lại có chết cũng chẳng sao.

    Nhưng tình huống bên liên minh yêu tộc này thì lại hoàn toàn khác, yêu tộc, Nguyên Thủy Ma Tông, Chính Khí Tông, Bà La Đa Thần Miếu, Thất Âm Cầm Cung, Phù Văn Tông, Bắc Minh gia tộc, nhiều thế lực như vậy tụ hội cùng nhau, ai cũng không phục ai.

    Nguyên bản chưa tranh luận ra một kết quả, giờ khắc này càng là đối mặt thời khắc sinh tử tồn vong, ai cũng không chịu nhường ai, trực tiếp nội chiến tranh giành nhau.

    Nếu như toàn bộ đều là một thế lực, có một người áp chế còn có thể khá hơn một chút, nhưng coi như như vậy cũng có khả năng sẽ xảy ra vấn đề, huống hồ hiện tại liên minh yêu tộc có nhiều thế lực như vậy.

    Loại thời điểm này, ai cũng không từ thủ đoạn, có sống sót mới có chuyện để nói.

    - Hừ, đạo quân ô hợp!

    Nhìn thấy bên liên minh yêu tộc kia giết ngươi chết ta sống, Long Thiên Tử hừ lạnh một tiếng, xem thường nói.

    Loại người không có lực liên kết này, ở trong mắt hắn xem ra căn bản một chút sức chiến đấu cũng không có, không đáng chú ý.

    - Cái này cũng là liên minh sao?

    Lý Pháp nhìn bên liên minh yêu tộc, không khỏi khẽ lắc đầu, so sánh hai bên một chút, có vài thứ liền rõ ràng sáng tỏ.

    Giờ khắc này Trình Cung đang lấy đan dược cho Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Lý Chấn Nam dùng, đồng thời trợ giúp bọn họ nhanh chóng khôi phục, có hào quang lệnh bài bao phủ, những cột nước kia giống như là mất đi mục tiêu, không có di động, không công kích bọn họ nữa.

    Lúc này, bên liên minh yêu tộc kia đã chiến đấu đến mức độ kịch liệt không thể tưởng tượng, những người bị cột nước bức bách đến đối mặt tử vong kia đã cái gì cũng không để ý, thậm chí bắt đầu lan đến gần yêu tộc cùng mấy tộc trưởng của bọn họ.

    Những người này tự nhiên không dám công kích tộc trưởng gia tộc mình, nhưng tộc trưởng những gia tộc khác thì bọn họ không quản nhiều như vậy, mà vừa bắt đầu không ai công kích yêu tộc, sau đó cũng không ai quản nhiều nữa.

    Tại sao phải là các ngươi được đi vào Thần Long Tiên Cung, Lão Tử lại phải ở đây chịu chết, tất cả mọi người đều là suy nghĩ như vậy.

    Đều là tồn tại tu luyện mấy ngàn, thậm chí hơn vạn năm, ai lại cam tâm vẫn lạc như vậy.

    Đặc biệt là sau khi có một tên Thuần Dương sơ kỳ đánh giết một tên Thái Tôn của yêu tộc, chiếm cứ vị trí của hắn, những người khác càng điên cuồng hơn.

    - Làm càn, giết!

    Mắt thấy chiến đấu lan đến gần yêu tộc, hơn nữa ba bên khác cũng đã bình định nhìn qua bên này, Cửu Vĩ Thái Tôn cũng nổi giận.

    Tiếp tục như thế, không đợi tiến vào Thần Long Tiên Cung, bên bọn họ đã chết gần hết rồi.

    Nàng dưới sự nổi giận trực tiếp ra tay, chín đạo hư ảnh bao phủ tên Thuần Dương sơ kỳ vừa đánh giết Thái Tôn yêu tộc kia, trong nháy mắt diệt sát hắn.

    - Cửu vĩ...

    Người nọ là một tên Thuần Dương của Nguyên Thủy Ma Tông, sắc mặt Hách Liên Cửu Tiêu nhất thời đại biến.

    - Yêu tộc ta nhường ra một vị trí, chỉ chiếm mười vị trí, sau đó mỗi thế lực được hai vị trí cố định, các ngươi có thể làm chủ lựa chọn, ba vị trí khác các ngươi tùy tiện tranh đoạt.

    Ngoại trừ ba vị trí này ra, nếu như dám đụng chạm những vị trí khác, mọi người cùng nhau tru diệt.

    Đến mức độ này, nếu như không thể nhanh chóng ổn định cục diện, tất cả những thứ kia đều sẽ uổng phí.

    Dù sao Cửu Vĩ Thái Tôn cũng không phải là tiểu hài tử mới ra đời, lập tức nghĩ đến biện pháp giải quyết, đầu tiên là cường thế ra tay đánh giết một tên Thuần Dương, sau đó thừa dịp này định ra phân phối.

    Để mỗi một nhà đều chiếm được chỗ tốt, yêu tộc lớn nhất, sau đó cũng không có thể để những nhà không được chỗ tốt mất đi hi vọng, nếu không thì sẽ không khống chế được cục diện, chừa ra ba vị trí để bọn hắn chém giết.

    Cửu Vĩ Thái Tôn nói ra lời này, đồng thời ánh mắt cũng quét về phía Hách Liên Cửu Tiêu, Đường Trường Tồn, Tần Chích, Đại Tế Ti, Bắc Minh Tượng Xuyên, Khôn Văn.

    Chương 1322: Sinh, Tử danh ngạch. (2)

    Những người này đều không ngu ngốc, lập tức rõ ràng chuyện gì xảy ra, tuy trong lòng không cam lòng như trước, nhưng nhìn cục diện bây giờ cũng chỉ có thể như thế.

    Bọn họ cũng không muốn loại cục diện này tiếp tục nữa, bằng không sẽ thật sự lộn xộn, không đợi tiến vào Thần Long Tiên Cung thì cái gì cũng đã không còn.

    Bọn họ cùng đồng ý, lập tức dựa vào phương hướng của Cửu Vĩ Thái Tôn, chỉ chừa ra ba vị trí, tuy rằng ba vị trí kia có người, nhưng mà đã không quản nhiều như vậy.

    Bọn họ tập hợp lực lượng mạnh nhất, liền không có người nào dám xông lại, chỉ có thể liều mạng đi tranh đoạt ba vị trí còn lại.

    Cột nước vẫn đang nhanh chóng xung kích, oanh kích, mà bọn họ cũng đang tiến hành chém giết, cũng chẳng mấy chốc, ba vị trí cuối cùng đã định, chỉ là người cuối cùng thu được ba vị trí kia đều rất thê thảm, coi như lập tức phục dụng đan dược, nhất thời cũng khó có thể khôi phục nguyên khí.

    - Ầm!

    Trừ những người được hào quang lệnh bài bao phủ ra, trong vòng mấy ngàn dặm không còn bất kỳ sinh vật gì khác, dưới tình huống hư không, không gian chung quanh đã triệt để đóng kín, trong nháy mắt những cột nước này cũng ổn định lại.

    - Rầm rập...

    Đột nhiên, phía dưới nổi lên một trận âm thanh to lớn.

    - Thủy...

    Đột nhiên có người kinh ngạc phát hiện, trong nháy mắt phía dưới có sóng to gió lớn vọt lên, tuy rằng hung mãnh, nhưng mọi người ở đây người nào không phải là nhân vật đứng đầu Cửu Châu đại địa, cũng không phải sợ hãi cái này, chỉ là vô cùng kinh hãi phát hiện, nguyên lai vị trí bọn họ đứng đã biến thành đại dương mênh mông.

    Điều này sao có thể?

    Không ít người đều đang ngạc nhiên, bởi vì trước đó rõ ràng bọn hắn đang ở giữa không trung của Cửu Châu đại địa, nếu như có đại dương mênh mông này, ở Cửu Châu đại địa phải cảm nhận được a.

    - Thần thông Viễn cổ, Thần Long Tiên Cung quả nhiên không tầm thường.

    Lô Quân là người của Thiên Cung thần điện, nhưng vì thủ đoạn này của Thần Long Tiên Cung mà kinh thán như trước.

    - Nơi này cách ly với đại thế giới, hoàn toàn là một giới độc lập a.

    Lý Pháp không dám tiếp tục tùy ý suy tính, nhưng dựa vào một chút cảm giác, cũng nhịn không được nói.

    Lão Giản là hưng phấn nhất, khua tay múa chân, hầu như muốn hiện ra nguyên hình nói:

    - Ha ha, biển rộng, đây là cảm giác biển sâu, mịa, loại cảm giác này ta rất thích, ta muốn đột phá, ta rất nhanh sẽ đột phá...

    - Không sai, là một giới độc lập, hơn nữa thời điểm chúng ta sử dụng lệnh bài kia, kỳ thực bất tri bất giác chúng ta đã rời khỏi Cửu Châu đại địa, chỉ là bản thân chúng ta vẫn không cảm giác được.

    Xem ra cũng không phải là như chúng ta nghĩ như vậy, cần trải qua tiểu di tích trước mới có thể tiến vào Thần Long Tiên Cung, lệnh bài kia được khởi động thật sự, cũng có tư cách tiến vào Thần Long Tiên Cung.

    Hơn nữa mọi người tuyệt đối đừng lộn xộn, bây giờ nhìn như rất bình tĩnh, nhưng tựa hồ toàn bộ không gian này đang không ngừng biến hóa.

    Thần niệm của Trình Cung một mực lưu ý lấy chung quanh, đối với biến hóa chung quanh hắn là nhạy cảm nhất.

    Mặc dù chỉ là mơ hồ có một ít cảm giác, nhưng cũng có thể xác định, nơi này đã không phải là bên trên Cửu Châu đại địa, quá thần kỳ.

    Chỉ là thủ đoạn này, cũng lợi hại hơn Càn Khôn đan giới rất nhiều, không trách được trở thành tồn tại đối chiến thời gian dài cùng Linh Sơn và toàn bộ Cửu Châu đại địa thời viễn cổ, phải biết rằng căn cứ các loại ghi chép, ở lúc đó Linh Sơn và Cửu Châu đại địa không phải là loại tình huống hiện tại này, mạnh hơn hiện tại không chỉ là mười lần đơn giản như vậy.

    Thế nhưng sau trận chiến ấy với Thần Long Tiên Cung, liền xuất hiện một thời kỳ đứt gãy, những người còn lại cũng chẳng có bấy nhiêu.

    Bởi vì Trình Cung nhận thức một số ít gia hỏa sống sót từ thời đại kia, chính là lão bất tử, chỉ là lão bất tử không chịu nói những chuyện kia, chỉ là thỉnh thoảng nghe hắn lầm bầm qua mấy lần mà thôi.

    Lúc này vui vẻ nhất là đám người Long Thiên Tử, Long Thiên Tử cùng thủ hạ của hắn đều có một cảm giác trở về sân nhà của mình, lực lượng sôi trào mãnh liệt.

    - Mau nhìn, Thần Long Tiên Cung!

    Nhưng vào lúc này, không biết ai phát hiện trước hết, thần niệm tra xét bên dưới hoàn toàn không cảm giác được, nhưng nhìn bằng mắt thường đi ra ngoài, ở đáy biển sâu có thể nhìn thấy một cung điện uốn lượn vô tận, giống như một Thần Long chập trùng bất định.

    Loại cảm giác này giống như bay đến ngàn tỉ dặm trong tinh không nhìn xuống Cửu Châu đại địa, chính là cảm giác lung linh huyền ảo, mơ hồ bất định kia.

    Vừa nhìn thấy Thần Long Tiên Cung xuất hiện, mọi người cũng không tiếp tục bình tĩnh, toàn bộ xông xuống, bên Trình Cung thì lại đồng thời nhìn về phía Trình Cung, chờ quyết định của hắn.

    - Xông lên trước nhất, trùng kích nhanh nhất không nhất định có thể được chỗ tốt lớn nhất, chúng ta cũng đi, bất quá tốc độ đừng quá nhanh, nhìn tình hình lại nói, ta luôn cảm giác Thần Long Tiên Cung này có chút... vấn đề.

    Năm đó lão bất tử không muốn nhắc tới những chuyện thời viễn cổ kia, năm đó Trình Cung cũng không có tâm tình đi tra hỏi, hiểu rõ.

    Mà tình huống hiện tại là, mọi người hiểu rõ đối với Thần Long Tiên Cung đều có hạn, cho dù bên trong ghi chép của Thiên Cung thần điện, Lý gia, Đông Phương gia tộc, cũng chỉ là một ít truyền thuyết không tỉ mỉ, cũng không có một chứng cứ xác thực.

    Dù sao năm đó Thần Long Tiên Cung đánh một trận cùng Cửu Châu đại địa, Linh Sơn xong.

    Trong thiên địa xuất hiện một đoạn trống không, trừ khi là tồn tại như lão bất tử kia, nếu không sẽ không có ai có thể chân chính biết rõ, năm đó Thần Long Tiên Cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Vì lẽ đó Trình Cung đặc biệt cẩn trọng, mọi người gật đầu đáp ứng một tiếng, dồn dập đi theo phía sau Trình Cung, cùng nhau bay qua, chỉ là bọn hắn vẫn duy trì một khoảng cách không nhỏ với đám người Long Thiên Tử, liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương phía trước.

    Từ trên cao hạ xuống nhìn thấy là Thần Long mênh mông vô bờ vô bến.

    Đến gần chính là một quần thể cung điện khổng lồ, áp lực bên trong biển sâu khủng bố đến cực điểm, làm cho những người này cũng không dám khinh thường chút nào, toàn bộ đều lấy ra pháp bảo của mình cẩn thận phòng bị.

    Thần Long Tiên Cung này vô cùng hùng vĩ, kéo dài mấy chục ngàn dặm.

    Thần niệm cũng không có biện pháp tra xét đến biên giới, có thể tưởng tượng nó hùng vĩ như thế nào.

    Mà tiếp cận mới có thể phát hiện, bên trong Thần Long Tiên Cung này hoàn toàn bị một tầng hào quang nhàn nhạt trong suốt bao phủ, bên trong mắt trần có thể nhìn thấy những đám mây trôi lơ lửng, điều không ngờ chính là nó hoàn toàn do nguyên khí ngưng tụ mà thành.

    - Có thể đi vào, có hào quang của lệnh bài kia bảo vệ.

    Quả nhiên có thể đi vào.

    Những người đến trước nhất đều thử thăm dò đi vào.

    Phát hiện lồng ánh sáng này không có ngăn cản cùng ảnh hưởng gì, những người khác lập tức hưng phấn nói.

    Cho tới bây giờ, Thần Long Tiên Cung trong tầm mắt, mọi người dồn dập gia tốc nhảy vào trong đó.

    - Ầm...

    Chương 1323: Cửa ải thứ nhất.

    Thời điểm mọi người ở đây hưng phấn nhảy vào trong đó, đột nhiên có một người mới vừa tiếp xúc lồng ánh sáng, trong nháy mắt thân thể lại nổ tung.

    - Chuyện gì xảy ra?

    Mọi người đều cả kinh, dồn dập nhìn về phía người kia, chỉ thấy thân thể của hắn nổ tung.

    Một pháp bảo trong cơ thể bị lực lượng lồng ánh sáng của Thần Long Tiên Cung ép xuống vỡ vụn, bên trong liên tiếp truyền tới vài tiếng nổ vang cùng thanh âm thảm thiết.

    Lần này lập tức mọi người đều rõ ràng chuyện gì xảy ra.

    Người này là ẩn dấu những người khác trong không gian Đạo khí của mình, muốn ăn gian đưa người vào bên trong, ngay cả cột sáng bên ngoài kia cũng không có biện pháp phát hiện, lại không nghĩ rằng thời điểm tiến vào nơi này, ngay cả tồn tại bên trong không gian Đạo khí cũng bị phát hiện, hơn nữa còn cường hãn như vậy, trực tiếp giết chết.

    Trong nháy mắt này, có người trực tiếp theo vào, nhưng cũng có mấy người dừng thân hình lại, trong đó có Tông chủ Chính Khí Tông Đường Trường Tồn.

    - Thế nào, không dám tiến vào đúng không, ha ha..., không phải các ngươi luôn nói trong lòng bằng phẳng, trường tồn Hạo Nhiên Chính Khí sao, ta đã sớm nói các ngươi là loại giả chính nghĩa, vô sỉ hèn hạ, vô sỉ gấp trăm lần so với người Ma Tông chúng ta.

    Nhìn thấy Đường Trường Tồn dừng thân hình lại, Hách Liên Cửu Tiêu đang ở phía sau hắn cất tiếng cười to, cho dù giờ khắc này lẫn nhau tạm thời cái gọi là liên minh, nhưng quan hệ đối địch giữa Hách Liên Cửu Tiêu và Đường Trường Tồn vẫn không thay đổi.

    Dù sao Chính Khí Tông luôn nâng cờ hiệu là trừ Ma vệ đạo, muốn lưu chính khí ở nhân gian, mà năm đó bọn họ cũng từng tiêu diệt Thiên Ma Tông, sau đó lại nhằm vào Nguyên Thủy Ma Tông, muốn tiêu diệt Nguyên Thủy Ma Tông.

    Tuy bởi vì các loại nguyên nhân, ở thời điểm phải đối phó Trình Cung, muốn đi vào Thần Long Tiên Cung nên tạm thời liên thủ, nhưng cũng không có nghĩa là quan hệ của bọn họ tốt lên bao nhiêu, trên thực tế một khi tiến vào Thần Long Tiên Cung, bọn họ tranh đoạt lẫn nhau so với người khác còn ác hơn, càng thảm liệt hơn.

    - Hừ.

    Đường Trường Tồn hừ lạnh một tiếng, thần niệm hơi động đã có một tên Thuần Dương cùng mười sáu tên Thiên Anh đỉnh phong xuất hiện, bọn họ được Đường Trường Tồn thông báo, sau khi đi ra lập tức ngưng tụ đại trận muốn dẫn động cánh cửa không gian rời khỏi.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Trong nháy mắt này, vô số nước biển chung quanh, tựa như hóa thân trở thành ngàn tỉ địch nhân, trong nháy mắt đồng thời công kích.

    Thân thể những người này, bị những tia nước bé nhỏ như lợi kiếm kia xuyên thủng, sau đó trực tiếp nổ tung.

    - A!

    Đường Trường Tồn vừa che ngực, đau đến kêu ra tiếng, đây chính là một tên Thuần Dương trung kỳ a, cộng thêm mười sáu tên Thiên Anh đỉnh phong kia, phối hợp ngưng tụ đại trận, có thể đối kháng với Thuần Dương hậu kỳ.

    Trọng yếu nhất là, những người này đều là thủ hạ tâm phúc, tinh nhuệ nhất của hắn, là con bài chưa lật của hắn, lại không nghĩ rằng giờ khắc này sẽ tổn thất ở chỗ này, không đau lòng mới là lạ.

    Mà mấy người dừng lại khác, sắc mặt từng cái từng cái đều giãy dụa, bởi vì ví dụ của Đường Trường Tồn đã ở trước mắt, hiện tại nơi này không chỉ là biển sâu đơn giản như vậy, chỉ cần không có hào quang lệnh bài bảo vệ, đi ra ngoài chắc chắn phải chết.

    Có thể lén lút ẩn ở trong không gian Đạo khí, khẳng định không phải nhân vật bình thường, thậm chí là quan hệ trực hệ, thậm chí...

    - Phụ hoàng, người vào đi thôi.

    Đột nhiên, một tên thủy yêu đưa một lão giả ra ngoài, sau đó chính hắn thì lại vọt thẳng ra khỏi hào quang lệnh bài bao phủ kia, trong nháy mắt hóa thân trở thành mấy ngàn thủy yêu to lớn.

    Tuy rằng không phải Hải yêu, nhưng thủy yêu này tự nhận là năng lực khống thủy rất mạnh, nghĩ sau khi trở thành bản thể sẽ lập tức đào tẩu.

    Thế nhưng mất đi lệnh bài bảo vệ, lập tức nước biển chung quanh khủng bố đến kinh người, nó động một chút cũng không thể, mà sau một khắc, những thủy tiễn kia điên cuồng công kích, nó chỉ chống đỡ được chốc lát, liền trực tiếp bị đánh giết.

    - Hoàng nhi...

    Lão thủy yêu này cũng là một Thiên Yêu Hoàng cường đại, nếu như dùng tiêu chuẩn của nhân loại mà xem, nó đã là cảnh giới Thuần Dương hậu kỳ, tuyệt đối là nhân vật cực kỳ lợi hại, giờ khắc này thống khổ muốn ra tay cũng không được, chỉ có thể bi phẫn nổi giận gầm lên một tiếng.

    Thấy cảnh này, ánh mắt Trình Cung quét về mọi người phía sau, mọi người đồng thời lắc đầu.

    Bọn họ lắc đầu, nhưng trong lòng Trình Cung lại bồn chồn, lần này xác thực hắn không mang nhiều người vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, kể cả Long Thu cũng đi ra ngoài theo Sắc Quỷ làm việc, bây giờ trong không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh chỉ có Nhục Nhục cùng Thân Ngoại Hóa Thân của mình, chỉ là Nhục Nhục...

    Để Nhục Nhục đi ra, Trình Cung tuyệt đối không đành lòng, tuy Nhục Nhục rất thần kỳ, nhưng nó vẫn còn đang ở giai đoạn phát triển.

    Nơi này rất quỷ dị, thần kỳ cực kỳ, không có hào quang bao phủ chỉ có một con đường chết, mình thà rằng không tiến vào Thần Long Tiên Cung này cũng không có thể để Nhục Nhục có việc a.

    Mịa, trước đó quên chuyện này, Thân Ngoại Hóa Thân của mình là bản thể thứ hai của mình, khả năng bị bài xích không lớn.

    - Không tốt, hào quang của lệnh bài kia đang tiêu tán.

    - Không sai, đã rút nhỏ một vòng.

    - Nhất định phải quyết định...

    Lúc này, người đang do dự đã tiếp cận vòng bảo hộ ngoại vi của Thần Long Tiên Cung sợ hãi phát hiện, nguyên bản hào quang bao phủ xung quanh cơ thể đang từ từ co rút lại, đã sắp tiêu tán, phát hiện này làm cho từng cái từng cái bọn hắn sợ hãi bất an.

    Hiển nhiên bọn họ không ý nghĩ hi sinh mình như thủy yêu kia, nhưng lại không có biện pháp như Đường Trường Tồn, ở bên trong thế khó xử a.

    - Mau vào!

    Trình Cung cũng phát hiện, khi hào quang này tiếp cận Thần Long Tiên Cung liền từ từ tiêu tán, thậm chí ngay cả lực lượng đặc thù bên trong lệnh bài kia cũng tiêu tán, nói cách khác nếu như trước khi nó biến mất mà không tiến vào Thần Long Tiên Cung, thì chỉ có một con đường chết.

    Thần Long Tiên Cung này đúng là quá quỷ dị, toàn bộ đều là chuyện cửu tử nhất sinh, không trâu bắt chó đi cày.

    Mọi người không biết giờ khắc này Trình Cung cũng đang giãy dụa, lo lắng, nghe Trình Cung nói đều dồn dập tiến vào bên trong, ở bên ngoài có thể nhìn thấy cung điện mênh mông, to lớn cực kỳ bên trong, tựa hồ rõ ràng cực kỳ, thế nhưng một khi người đi vào liền hoàn toàn không cảm giác được nó tồn tại, giống như tại hai thế giới bất đồng vậy, càng không cần nói nhìn thấy, thần niệm tra xét được.

    - Ta có Đạo khí phòng ngự thượng phẩm, liều mạng.

    Đột nhiên, có một người đang do dự nổi giận gầm lên một tiếng, tầng ngoài thân thể nổi lên từng tầng từng tầng vầng sáng màu vàng đất, sau đó trực tiếp xông qua.

    Dựa vào!

    Muốn chết!

    Đây là ý niệm đầu tiên trong lòng Trình Cung.

    - Bành...

    Oanh...

    Hoàn toàn không có hồi hộp gì, khi gia hoả này vừa nhảy vào, hoàn toàn giống như gia hoả trước đó, cũng trực tiếp ngỏm rồi.

    Chỉ bất quá hắn làm ra động tĩnh, âm thanh lớn hơn một chút mà thôi, kết quả thì không có bất kỳ chỗ khác nhau nào.

    Chương 1324: Kiểm tra cũng có chỗ tốt. (1)

    Nhìn hào quang lệnh bài của mình đã dần dần thu liễm, sắp tiêu tán biến mất, trong lòng Trình Cung rất rõ ràng, Đạo khí thượng phẩm là rất cường hãn, nhưng phải xem ngươi ở địa phương nào.

    Nơi này chính là Thần Long Tiên Cung, là tồn tại ở mười mấy vạn năm trước, có thể đối kháng với Linh Sơn và toàn bộ Cửu Châu đại địa, ở chỗ này Đạo khí thượng phẩm đã không đáng chú ý.

    Còn mình thì sao?

    Chính mình nắm giữ Phá Kiếp thương, cường độ thân thể không đáng nhắc tới ở chỗ này, duy nhất có thể dựa dẫm chính là Hư Không Âm Dương đỉnh, là Cửu Châu đệ nhất Thần khí.

    Ý niệm trong lòng chớp động, Trình Cung cũng không có quá nhiều suy nghĩ đã bay về phía Thần Long Tiên Cung, bởi vì dù do dự thế nào cuối cùng cũng phải làm ra quyết định, hơn nữa quyết định này hầu như cũng không có quá nhiều không gian.

    Bây giờ chỉ có thể đi tới không thể lùi về sau, không có đường lui có thể đi, càng không thể bỏ qua Nhục Nhục, vậy thì chỉ có thể liều một lần.

    - Ầm!

    Khi Trình Cung bay vào Thần Long Tiên Cung này, thời điểm trải qua lồng phòng hộ của Thần Long Tiên Cung, nhất thời cũng cảm giác được một cỗ lực lượng đặc biệt quét ngang toàn thân, mơ hồ phát sinh chấn động, giống như có một nguồn lực lượng bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát.

    Nguồn lực lượng này vô cùng to lớn, Trình Cung cũng cảm giác được chấn động, tuy có thể cảm nhận được không bằng một thành lực lượng năm đó, nhưng cũng đủ làm cho bất luận người nào cũng không dám khinh thị, lần đầu tiên Trình Cung gặp phải tình cảnh này, coi như là thời điểm toàn thịnh ở kiếp trước cũng không có nắm chắt có thể đối kháng.

    Đồ chơi này coi như là Đạo Tôn tới cũng phải nuốt hận, quá kinh khủng, thế nhưng đồng thời Trình Cung cũng có một loại cảm giác khác, lực lượng này cũng đang từ từ suy sụp, tựa hồ cũng đã sắp tới lúc đèn cạn dầu.

    Ẩn chứa một loại lực lượng đặc biệt, có thể tra xét hết thảy bí ẩn, làm cho tất cả lực lượng không chỗ nào có thể độn hình, nhưng giờ khắc này lại không thể phát hiện ra Hư Không Âm Dương đỉnh trên người Trình Cung.

    Nhưng loại lực lượng này xác thực rất thần kỳ, vừa rồi tựa hồ nó cũng nhận thấy được Trình Cung không phải là một người, nó không ngừng vận chuyển điều tra.

    Giờ khắc này Trình Cung cảm giác mình không ở bên trong hải dương đặc biệt, cũng không có đi vào, nhưng lại không biết mình đi vào bên trong từ lúc nào.

    Vẻn vẹn là một đạo lực lượng phòng ngự, lại giống như có tính khí vậy, không cam lòng vận chuyển từng lần từng lần một.

    Nguyên bản Trình Cung đã muốn đánh bạc một lần, không được liền lấy Chí Dương chân hỏa, Chí Âm chân hỏa, thôi thúc nội đỉnh của Hư Không Âm Dương đỉnh, cộng thêm Phá Kiếp thương đụng một cái cùng đồ chơi này, nhưng giờ khắc này Trình Cung đã thở phào nhẹ nhõm.

    Loại cảm giác này giống như là mọi người đều dối trá, giám thị phụ trách cũng biết ngươi dối trá, nhưng tìm thế nào cũng không thấy chứng cớ để đuổi ngươi ra ngoài.

    Thần Long Tiên Cung này là tồn tại mười mấy vạn năm trước, còn sớm hơn rất nhiều so với Luyện Thần Tông, quả nhiên khác với tất cả mọi người.

    Thời đại kia vẫn không có thể triệt để tách tu luyện thần niệm, pháp lực, thân thể ra, từ bên trong trận pháp này là có thể cảm nhận được.

    Hơn nữa dĩ nhiên có thể dung nhập đạo quy vào trong trận pháp này, như Thiên Đạo vận chuyển, quản chế tất cả, không có sự sống lại hơn hẳn tất cả sinh mệnh quản chế, minh đoạn thị phi.

    Nếu như người bình thường bị lực lượng đặc biệt này từng lần từng lần một tra xét cũng chỉ có thể nhịn, chờ đợi, nhưng Trình đại thiếu là nhân vật nào.

    Một đời trước cũng đã khiêu chiến cực hạn.

    Sau khi trọng sinh càng không ngừng làm trái ý trời, mượn thiên kiếp rèn luyện thân thể, mượn Lôi Đình tu luyện, cảm ngộ đạo lý, quy tắc khác nhau, không chỉ làm cho thần niệm nhanh chóng khôi phục còn lĩnh ngộ được rất nhiều đồ vật khác.

    Giờ khắc này lực lượng kia không cam lòng tra xét Trình Cung.

    Trình Cung mới đầu là kinh hỉ, nhưng sau đó dần dần phát hiện các loại dụng ý của người bày trận này, dần dần thần niệm cũng cảm ngộ theo.

    Này bằng với thần niệm của một tồn tại siêu cấp ở mười mấy vạn năm trước, đang mang theo Trình Cung, không ngừng thể hiện ra sự huyền bí, thần niệm biến hóa, vận dụng lực lượng... của trận pháp này.

    Một lần còn chưa đủ, hai lần, ba lần...

    Đây chỉ là một trận pháp, lại như thay thế thiên quy của Thiên Đạo đang vận chuyển, không biết mệt mỏi, không biết phiền chán, tuy không tra được Cửu Châu đệ nhất thần khí của Trình Cung, nhưng cũng có thể cảm nhận được Trình Cung có chỗ khác biệt, liền từng lần từng lần một, không ngại phiền toái tra hết thảy những gì trên người Trình Cung.

    Một trăm lần...

    Một ngàn lần...

    Một vạn lần...

    Tốc độ vận chuyển này rất nhanh, tồn tại ở mười mấy vạn năm trước bố trí phòng ngự toàn bộ Thần Long Tiên Cung.

    Không cần nghĩ cũng có thể biết bao nhiêu khủng bố.

    Mỗi lần vận chuyển tốc độ nhanh đến kinh người, lấy cảm ngộ đối với đạo, thần niệm đặc biệt của Trình Cung ở kiếp trước.

    Năng lực điều khiển thần niệm khi tu luyện Luyện Thần Quyết, mỗi lần cũng chỉ có thể cảm ngộ từng chút từng chút, căn bản không có biện pháp đi nhòm ngó chân chính.

    Cũng may trận pháp này vận chuyển không gián đoạn, Trình Cung có thể không ngừng đi cảm ngộ, lĩnh ngộ.

    Trải qua hai đời, đã từng đứng ở đỉnh phong nhất của đan đạo Cửu Châu đại địa, Trình đại thiếu cũng không phải là nhân vật tầm thường, dần dần cảm ngộ càng ngày càng nhiều.

    Giống như là mở ra một cánh cửa, một khi bước vào trong đó, ngay lập tức sẽ trở nên bất đồng.

    Bình thường mà nói, đừng nói là trình độ thần niệm của một Thái Tôn.

    Coi như là thần niệm của Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn, nếu như muốn nắm bắt một ít ảo diệu vận chuyển của trận pháp này, thì sẽ giống như một phàm nhân muốn truy đuổi thời gian, ánh sáng, là một chuyện rất nực cười, thậm chí là muốn chết.

    Nhưng cảnh giới kiếp trước của Trình Cung, làm cho bản thân hắn đã có cảm ngộ đặc biệt đối với đại đạo, hơn nữa bây giờ thần niệm của hắn cũng vô cùng cường hãn.

    Mỗi lần thần niệm bị một ít tổn thương, đã có thể nhanh chóng tự mình khôi phục, sau đó sẽ không biết mệt mỏi truy đuổi lực lượng biến hóa của lồng phòng hộ này.

    Loại truy đuổi, cảm ngộ này, làm cho thần niệm của Trình Cung tiến vào một trạng thái khôi phục nhanh chóng, thần niệm không ngừng tăng cường, hơn nữa cảm ngộ mới càng làm cho hắn có một cảm giác rộng mở trong sáng.

    - Ha ha...

    Giờ khắc này Trình Cung thật muốn cất tiếng cười to, bởi vì những cảm ngộ kia quá sung sướng.

    Trách không được lúc đó lão bất tử nói với mình, nói mình quá lười, hẳn là nên đi đâu đó một chút, như vậy mới có được thu hoạch.

    Kiếp trước Trình Cung cho rằng lão bất tử nói những câu nói này không có ý nghĩa, mình đang ở bên trong Linh Sơn, muốn bất luận đồ vật gì đều có người đưa tới, cần gì phải tự mình đi mạo hiểm xông vào di tích, có chút thời gian không bằng luyện đan, học tập, cảm ngộ sẽ tốt hơn.

    Lúc đó nụ cười của lão bất tử Trình Cung còn nhớ rõ, giống như là một lão già nhìn một người tuổi còn trẻ, phấn chấn nói, ta có chính là thời gian, ta còn trẻ vậy.

    Chương 1325: Kiểm tra cũng có chỗ tốt. (2)

    Lúc đó hắn cảm giác mình thật sự còn quá trẻ, cũng không cần phải gấp, sau đó hắn cũng xảy ra một ít chuyện.

    Đời này Trình Cung từng bước đi lên từ đầu, đã trải qua tất cả những thứ này, mới phát giác có rất nhiều chuyện không trải qua là thật không được.

    Giống như là những truyền nhân thế gia, thế lực lớn bồi dưỡng kia, nếu như không trải qua đầy đủ chuyện, coi như bọn họ đủ mạnh, đủ thông minh, nhưng đều thiếu hụt một vài thứ.

    Lúc mới bắt đầu, mỗi một lần giống như là thiêu thân lao đầu vào lửa, tuy không đến nỗi vẫn lạc, nhưng nhất định thần niệm sẽ bị thương tổn, cũng may thần niệm của Trình Cung khác với tất cả mọi người, mỗi một lần đều có thể nhanh chóng khôi phục, sau đó sẽ thứ làm lại.

    Chờ thật sự đuổi tới, thật sự mở ra chỗ hổng, có cảm giác thần niệm cảm ng, thì khôi phục lại nhanh chóng tăng lên.

    - Ầm!

    Không có cảm giác được thời gian trôi qua bao lâu, chỉ cảm thấy được có một cỗ biến hóa đặc thù, thần niệm của Trình Cung đã đạt đến trạng thái Thái Tôn đỉnh phong, hơn nữa còn đang không ngừng khôi phục, tăng lên.

    Không trọn vẹn...

    Không trọn vẹn...

    Dần dần, Trình Cung phát hiện có không ít địa phương không trọn vẹn, hơn nữa lồng phòng hộ cùng chuyện kiểm tra lực lượng này, chỉ là một phần rất nhỏ trong lực lượng phòng ngự to lớn, giống như một hạt cát trong một bãi cát to lớn.

    Mà mơ hồ vẫn có thể cảm giác được, tựa hồ có một loại lực lượng nào đó đang áp bách, áp chế toàn bộ Thần Long Tiên Cung, áp chế loại lực lượng này.

    Vừa mới bắt đầu, tuy lực lượng lồng phòng hộ này đã không mạnh như lúc mới hình thành, nhưng lực lượng kia vẫn có thể miễn cưỡng tra xét mình, nhưng sau đó từ từ tiêu tán, vỡ vụn.

    - Kèn kẹt ca...

    Cuối cùng Trình Cung có thể cảm nhận được, rốt cục nguồn lực lượng này không chống đỡ nổi bắt đầu vỡ vụn, trăm nghìn đạo lực lượng ở ngoại vi áp bách xuống.

    Trong đó có chín đạo là lực lượng cường đại nhất, mỗi một đạo đều không yếu hơn lực lượng phòng hộ mà thần niệm của mình cảm nhận được, trong lúc ầm ầm đó đã áp bách xuống, cuối cùng đập vụn lực lượng kia.

    Thái Tôn đỉnh phong...

    Nửa bước Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn...

    Mình sắp dẫn động được bản mạng đạo quy, ha ha, dẫn động bản mạng đạo quy, là thần niệm của mình có thể chân chính khôi phục đến cảnh giới Thiên Tôn, đến lúc đó đã có thể sảng khoái...

    Lúc này, thần niệm của Trình Cung không ngừng khôi phục, tăng lên, nhưng mà vào lúc này, lực lượng kia lại bắt đầu tan vỡ.

    - Dựa vào, chịu đựng a!

    - Kiên trì hơn một chút nữa...

    Ầm!

    Đáng tiếc cuối cùng vẫn là kém một chút, thời điểm thần niệm của Trình Cung mơ hồ đã cảm ngộ đến bản mạng đạo quy của mình ở kiếp này, đột nhiên hình ảnh trước mắt biến đổi, hắn đã không ở bên trong lồng phòng hộ kia nữa.

    Đáng ghét a, chỉ kém một chút, trong lòng Trình Cung rất tức giận.

    - Oanh...

    Oanh...

    Giết...

    Thế nhưng cảnh tượng trước mắt, lập tức làm cho hắn không có thời gian đi tự hỏi chuyện vừa rồi, bởi vì mới từ bên trong đi ra, lập tức nhìn thấy Tiên binh Tiên tướng vô cùng vô tận.

    Không sai, chính là không thể nhìn thấy phần cuối, Tiên binh Tiên tướng vô cùng vô tận.

    Cái gọi là Tiên binh Tiên tướng không phân chủng tộc, mà giờ khắc này Trình Cung nhìn thấy đa số là Hải tộc làm chủ, sở dĩ biết những thứ này là Tiên binh Tiên tướng, cũng là ở kiếp trước Trình Cung nghe được.

    Trước khi Linh Sơn xuất hiện, người hạ giới rất dễ dàng phi thăng Tiên Giới, Thiên Anh đỉnh phong là có thể phi thăng Tiên Giới.

    Sau khi tiến vào Tiên Giới, sẽ vào bên trong Thăng Tiên Trì cô đọng tiên thể, là có thể trực tiếp cô đọng Tiên thể, kỳ thực cũng là chân thể của Thuần Dương, thành tựu Thuần Dương chân thân.

    Vào lúc này chính là tồn tại bình thường nhất của Tiên Giới, đa số Tiên binh đều là tồn tại ở trình độ này.

    Những thứ này nguyên bản đều là truyền thuyết, thật sự nhìn thấy quân đội vô cùng vô tận, đều là do Thuần Dương tạo thành, vẫn là vô cùng đáng sợ.

    - Đại thiếu, đại thiếu thật sự không có chuyện gì.

    - Tiểu tử thúi, ngươi muốn hù chết chúng ta sao.

    - Ha ha, ta nói ân chủ không có việc gì mà.

    - Trình Cung...

    Ở bên trong vô số Tiên binh Tiên tướng vây công, mắt nhìn thấy phía dưới có một nhóm người, đám người Nhạc Uyển Uyển, Tiểu Phong Tử nhìn thấy Trình Cung xuất hiện, đều vui vẻ vô cùng kích động.

    Bọn họ kiên trì ở chỗ này, tuy chiến đấu chưa tới một canh giờ, nhưng giống như dài dằng dặc mấy trăm năm vậy, bởi vì muốn tiếp tục kiên trì bên trong Tiên binh Tiên tướng vô cùng vô tận này vây công, cũng không phải là dễ dàng như vậy.

    Trình Cung trước tiên dùng thần niệm tra xét, cũng đã phát hiện trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh, vô số Tiên binh Tiên tướng tuôn ra, mà liên minh yêu tộc, Kim Bá Vương, Long Thiên Tử đều đã ở bên ngoài trăm dặm, không ngừng giết về phía trước.

    Ở phía trước có thể nhìn thấy chín lối vào của một cung điện to lớn, giống như chín con rồng vậy, mà ở phía sau chín lối xuất nhập này, cách mấy ngàn dặm xa xa mới thật sự là một toà Thần Long Tiên Cung to lớn hùng vĩ, cảnh tượng bực này đúng như Tiên cung.

    - Cẩn trọng...

    - Rầm rầm rầm...

    Trình Cung mới vừa xuất hiện thì đã lọt vào bên trong vây công, mấy trăm pháp bảo mang theo lực lượng cường đại đã oanh kích về phía hắn, hơn nữa từ trên xuống dưới bao trùm hết thảy địa phương, không thể tránh khỏi.

    Phá Kiếp thương đã nằm trong tay Trình Cung, trong nháy mắt thân thể vọt thẳng xuống, nhanh chóng xoay tròn, mũi thương dồn dập bắn trúng mấy trăm cái pháp bảo kia.

    - Bành...

    Bành...

    Không ít pháp bảo trực tiếp vỡ vụn, mà những công kích kia, nguyên bản Trình Cung cũng cho rằng sẽ bị công kích rất nghiêm trọng, nhưng so với trong tưởng tượng của hắn lại yếu đi rất nhiều, thật nhiều, Trình Cung dựa vào thân thể cũng không có bị thương, đã đánh tan mấy trăm đạo công kích, sử dụng Phá Kiếp thương mạnh mẽ oanh kích ra một lỗ hổng xông xuống dưới.

    Tốc độ xung kích của hắn nhanh vô cùng, trong nháy mắt đã đến bên trong trận doanh người mình phía dưới, lúc này mới nhìn rõ ràng chuyện gì xảy ra.

    Trong lúc đó ở ngoại vi, không ngờ đồng thời có ba mươi sáu Đông Phương Kim Đan, tạo thành một trận thế to lớn, giờ khắc này còn có Lý Pháp, Đông Phương Suất cùng với Lý Chấn Nam, ba người phối hợp ba mươi sáu Đông Phương Kim Đan tạo thành trận thế, ngăn cản công kích ở ngoại vi.

    Tuy phân thân của Đông Phương Kim Đan đều là Thiên Anh đỉnh phong, hắn không giống Thiên Anh đỉnh phong bình thường.

    - Ta không sao.

    Nhìn thấy thần tình quan tâm của Nhạc Uyển Uyển, Trình Cung nhìn về phía nàng gật đầu, thế tiến công không ngừng, cũng bắt chuyện cùng những người khác một cái, sau đó đi thẳng tới trước người Đông Phương Kim Đan, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Kim Đan.

    Người khác không biết nội tình của Đông Phương Kim Đan, nhưng hiện tại Trình Cung đã rõ ràng một ít, bây giờ cục diện này quỷ dị như vậy, mà từ khi Đông Phương Kim Đan theo Trình Cung tới, liền phát hiện giống như hắn có tính toán khác, giờ khắc này không thể không hỏi rõ ràng.

    Chương 1326: Lệnh bài Đạo Tổ.

    - Tin tưởng ngươi cũng phát hiện, những thứ này cũng không phải là Tiên binh Tiên tướng chân chính, bất quá là năm đó sau đại chiến Thần Long Tiên Cung, thần niệm của những Tiên binh Tiên tướng chết đi kia không cam lòng biến thành, cộng thêm ở chỗ này tẩm bổ mười mấy vạn năm, xuất hiện một loại lực lượng hoá hình, vẫn ở vào trạng thái năm đó chiến đấu với Cửu Châu đại địa, Linh Sơn.

    Lực lượng của bọn họ không bằng một phần ngàn năm đó, nếu không thì chúng ta đã không có một cơ hội sống sót.

    Thần Long Tiên Cung quan hệ mật thiết với Tiên Giới, ta tới đây là muốn tìm thấy đồ vật mình cần, lần trước nhờ phúc của ngươi, ta đã có thể tạm thời áp chế lực lượng bản thân một chút, có thể làm cho ba mươi sáu phân thân xuất hiện, bây giờ chúng ta nhất định phải mau chóng tiến vào bên trong Thần Long Tiên Cung.

    - Tuy rằng những thần niệm kia được tẩm bổ, từ từ ra tới tồn tại lực lượng hóa hình, nhưng số lượng quá mức khổng lồ, bây giờ thờì gian chúng ta ở nơi này quá dài, nếu như còn có chút ít tồn tại như Đại tướng quân, Nguyên soái, thậm chí Long Vương xuất hiện, chúng ta sẽ rất nguy hiểm.

    Mặc dù chúng nó chỉ là thần niệm hiện ra, lực lượng không bằng một phần ngàn lúc trước, cũng không phải là hiện tại chúng ta có khả năng đối kháng.

    - Phải biết rằng, khi còn sống tướng lĩnh bình thường chính là cảnh giới Thái Tôn trung kỳ, Tướng quân đều là Thái Tôn hậu kỳ cùng Thái Tôn đỉnh phong, Đại tướng quân đều là Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn, mà Nguyên soái bình thường cũng là Thiên Tôn đỉnh phong, tồn tại Long Vương càng đạt đến trình độ Đạo Tôn, vừa nãy mọi người kiên trì không chịu đi, là tin chắc ngươi sẽ không có chuyện, sẽ đi qua.

    Đông Phương Kim Đan vì ể Trình Cung biết nhanh hơn, ở thời điểm Trình Cung nhìn về hắn, thần niệm của hắn đã nhanh chóng giao lưu với Trình Cung, trực tiếp sử dụng thần niệm, một mặt là vì tăng nhanh tốc độ, ở một phương diện khác cũng là có một số việc không muốn cho người khác biết.

    Trình Cung không có lên tiếng, không có trả lời, tiếp tục nhìn Đông Phương Kim Đan, hắn muốn biết càng nhiều chuyện hơn, Thần Long Tiên Cung có quan hệ lớn lao cùng Tiên Giới Trình Cung biết, lời nói kiểu này phái không được Trình Cung.

    Còn nói nguy hiểm, xưa nay Trình đại thiếu không sợ nguy hiểm, huống hồ đối mặt bất quá là một đám thần niệm hóa hình mà thôi.

    Năm đó bọn họ chết đi, nhưng luôn có một ít thần niệm không hoàn toàn tiêu tán, ở địa phương đặc biệt như Thần Long Tiên Cung đạt được tẩm bổ, ngưng tụ ra loại trạng thái này.

    - Chuyện Thần Long Tiên Cung ta cũng biết không nhiều, năm đó đang lúc ta bế quan, chỉ biết là bọn họ vẫn lạc có quan hệ với Tiên Giới, mười mấy vạn năm trước Tiên Giới từng xuất hiện một hồi đại chiến, toàn bộ Tiên Giới cũng suýt chút nữa tan vỡ, không hoàn chỉnh, giống như Thần Long Tiên Cung bị người trên Tiên Giới khống chế, cụ thể ta thật sự không rõ lắm.

    Ta tới nơi này, chính là muốn tìm được một ít có thể trợ giúp ta che lấp Thiên Cơ, dù sao nếu ta muốn đột phá cũng rất nguy hiểm, cái này ngươi cũng biết.

    Nhìn thấy Trình Cung nhìn mình như trước, Đông Phương Kim Đan bất đắc dĩ nói.

    Hắn cũng là không có biện pháp, Trình Cung không xuất hiện những người này chết sống không chịu đi, hiện tại Trình Cung xuất hiện hắn càng thêm rõ ràng, những người này chỉ có thể nghe Trình Cung.

    - Đừng nói cho ta ngươi tới nơi này không có một chút mục đích, che lấp Thiên Cơ, đặc biệt là loại người như ngươi cũng không dễ dàng, dù sao chân chính che lấp Thiên Cơ, trừ khi tiến vào một giới khác, bằng không rất khó?

    Mọi người ngồi chung một thuyền, huống hồ nhạc phụ ta vẫn gánh vác chuyện chấn hưng Đông Phương gia tộc, ngươi có thể chờ đợi lâu như vậy vì Đông Phương gia tộc, ta tin tưởng mặc dù ngươi có ký ức kiếp trước cũng giống như ta, bởi vì đời này mới là chúng ta tồn tại chân chính, trước đây giống như là một hồi ức mà thôi.

    Nhìn thấy Đông Phương Kim Đan cũng nói không ít đồ vật, cộng thêm cảnh vật chung quanh xác thực càng ngày càng chuyển biến xấu, không thể chậm trể hơn nữa, lúc này Trình Cung mới mở miệng.

    Hiển nhiên Đông Phương Kim Đan này không muốn nói chuyện Tiên Giới quá nhiều, nhưng Thần Long Tiên Cung là chuyện mười mấy vạn năm trước, Đông Phương Kim Đan hắn là mấy ngàn năm gần đây mới chuyển thế sống lại, hắn không thể nào chỉ biết chút chuyện như thế.

    Đương nhiên, tuy rằng Trình Cung mở miệng, nhưng khí thế kia là không hỏi tỉ mỉ tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

    Bởi vì đây bất quá là mới vừa vào Thần Long Tiên Cung, nguy hiểm chân chính vẫn ở phía sau, có thể tận lực hiểu rõ nhiều hơn chút mới có thể phòng ngừa chuyện phía sau, hơn nữa biết bên trong có vật gì tốt, cũng có thể càng có tính mục đích một ít.

    Hiện tại phỏng chừng ngoại trừ Long Thiên Tử ra, cũng là chỉ có Đông Phương Kim Đan là đi vào có tính mục đích.

    Trừ những nguyên nhân này ra, mọi người ngồi chung một cái thuyền, cùng nhau đi vào, nếu như ngay cả tín nhiệm tối thiểu nhất cũng không có, vậy Trình Cung sẽ không chút do dự đá người này ra, chẳng cần biết hắn là ai.

    Không sợ kẻ địch như Đạo Tôn, chỉ sợ một con sâu làm rầu nồi canh.

    Chính vì như thế, Trình Cung mới có thể ngay tại lúc này không đi nói bất luận chuyện gì, chỉ muốn trực tiếp đạt được một đáp án từ Đông Phương Kim Đan.

    Trên thực tế Trình Cung tới không nói hai lời liền nhìn chằm chằm Đông Phương Kim Đan, hơn nữa một bộ khí thế hùng hổ vấn tội, đã sớm làm cho đám người Đông Phương Suất ở một bên rất là khó hiểu.

    Phải biết rằng bọn họ có thể trụ đến bây giờ mà không có bị thương vong, tất cả đều là công lao của Đông Phương Kim Đan.

    Nhưng bọn hắn lại không biết, ở trong mắt Trình Cung, đây mới là vấn đề to lớn nhất.

    Trận thế mà Đông Phương Kim Đan bày ra rõ ràng cho thấy nó nhằm vào những Tiên binh Tiên tướng không có trí tuệ, đã mất đi suy nghĩ, hoàn toàn là lực lượng tiên hoa, điều này nói rõ hắn sớm có chuẩn bị, biết không ít chuyện a!

    - Lệnh bài Đạo tổ.

    Đông Phương Kim Đan do dự một chút, lúc này nhìn thấy một đạo hào quang mạnh mẽ xuất hiện ở phía trước, hiển nhiên là bên Thần Long Tiên Cung kia lại xuất hiện nhân vật càng cường đại hơn, cuối cùng hắn cũng mở miệng.

    - Đạo tổ...

    Trình Cung nghe được hai chữ này, sắc mặt cũng không khỏi thay đổi.

    Như thế nào là Đạo tổ, người sáng tạo, khởi nguồn đại đạo, đó chính là Đạo tổ.

    Đó là cảnh giới mà kiếp trước Trình Cung nghĩ cũng không dám nghĩ tới, là tồn tại mà đám người lão bất tử sống mười mấy vạn năm cũng ngưỡng vọng, nghĩ cũng không dám nghĩ tới, đó là tồn tại chí cao vô thượng chân chính.

    Trình Cung nhớ mang máng thời điểm cuối cùng lão bất tử giao Tiểu Phong Tử cho mình, đã từng lầm bầm qua mấy lời, Đạo tổ vẫn, Thiên địa băng...

    Linh Sơn vong...

    Đạo tổ chỉ là một truyền thuyết, Linh Sơn có truyền thuyết Đạo tổ, thậm chí thập đại Đạo môn đều có một ít đồ vật của Đạo tổ, những đồ vật kia uy lực to lớn, thậm chí còn có tác dụng đặc thù.

    - Ta chỉ biết là Thần Long Tiên Cung này đã từng nhận được lệnh bài Đạo tổ của Tiên Giới, những đồ vật khác thì thật sự không biết, nhưng...

    Chương 1327: Tiên Binh Tiên Tướng. (1)

    Đông Phương Kim Đan có chút do dự.

    Trình Cung thì lại cười nhìn về phía hắn, đang đợi Đông Phương Kim Đan nói tiếp.

    - Được rồi, Đông Phương gia tộc đã là một bộ phận trọng yếu trong nhân sinh của ta, mà ngươi cũng không thể tách ra với Đông Phương gia tộc, nói cho ngươi cũng không có gì.

    Ngoại trừ lệnh bài Đạo tổ ra, năm đó ta ở Tiên Giới nghe nói qua một truyền thuyết, thời điểm cuối cùng Thần Long Tiên Cung này vẫn lạc, cũng không phải hoàn toàn là Linh Sơn với Cửu Châu đại địa đánh bại.

    Tuy rằng cuối cùng là những người ở Linh Sơn kia ra tay, trấn áp toàn bộ Thần Long Tiên Cung lại, phong ấn Thần Long Tiên Cung, nhưng trong đó hình như có liên quan đến một bí ẩn, hình như Thần Long Tiên Cung chỉ muốn thoát khỏi Tiên Giới khống chế, bọn họ còn đạt được một bảo vật, cũng bởi vì bảo vật này, cuối cùng bọn họ mới hoàn toàn thất bại.

    - Bảo vật, bảo vật gì?

    Đông Phương Kim Đan lắc đầu nói:

    - Cái này ta thật không biết, mục đích lần này của chủ yếu chính là lệnh bài Đạo tổ, cái khác thì thật sự phải xem cơ duyên, dù sao Thần Long Tiên Cung này rất quỷ dị, chúng ta vẫn nên mau vào đi thôi, những thứ ta biết đã nói hết cho ngươi rồi

    Nói tới mức độ này, Trình Cung cũng biết xấp xỉ rồi, Trình Cung cũng không đi bức Đông Phương Kim Đan nữa, nhìn thoáng qua đại trận ba mươi sáu người mà Đông Phương Kim Đan bố trí, xác thực uy lực rất cường đại, huyền diệu, nhưng cũng không có biện pháp phát huy sức chiến đấu tốt nhất, bởi vì trận pháp này càng nhiều chính là phải lấy một loại lực lượng mạnh mẽ để phát huy ra, hẳn là trận pháp mà Đông Phương Kim Đan học được ở Tiên Giới đi.

    - Mọi người ở sau lưng ta, ta đi trước mở đường, các ngươi dựa theo chỉ thị của ta bày trận, đi.

    Trình Cung nói xong, trong nháy mắt thi triển Cự Linh Biến, thân thể không ngừng biến cao, lớn lên, Phá Kiếp thương trong tay cũng lớn lên theo thân thể Trình Cung.

    - Ầm!

    Trong nháy mắt bản mạng chân hỏa nhảy vào bên trong Phá Kiếp thương, lập tức Phá Kiếp thương tản mát ra sóng nhiệt khủng bố, mà thần niệm của Trình Cung đã đạt đến nửa bước Thiên Tôn, giờ khắc này cũng vận chuyển trong nháy mắt, Phá Kiếp thương đâm về phía trước, tiện tay run lên, trăm nghìn Tiên binh Tiên tướng chung quanh dồn dập vỡ vụn, tiêu tán bên trong đất trời.

    Những Tiên binh Tiên tướng này đều là bởi vì năm đó từng được Thăng Tiên Trì gột rửa, sau khi chết mới có thể còn một tia chấp niệm không tiêu tan, mượn lực lượng của Thần Long Tiên Cung, trải qua năm tháng dài dằng dặc có được một chút lực lượng.

    Va chạm chính diện tự nhiên bọn họ rất lợi hại, nhưng bản mạng chân hỏa của Trình Cung có tác dụng khắc chế bọn hắn rất mãnh liệt.

    Tuy bọn họ không phải những đồ vật mịt mờ kia, nhưng về bản chất vẫn là lấy thần niệm làm chủ, mà thần niệm của Trình Cung gia tăng đến bên trên Phá Kiếp thương, uy lực vô cùng.

    Đồng thời Trình Cung cũng khống chế mọi người bày trận, trong nháy mắt nhanh chóng giết về phía trước.

    Tay Trình Cung nắm Phá Kiếp thương, giống như một đao nhọn đâm về phía trước, trong nháy mắt cắt mở trận thế to lớn của Tiên binh Tiên tướng ra.

    Tuy rằng chậm hơn rất nhiều, nhưng không quá bao lâu, nhóm người Trình Cung đã đuổi theo đám người liên minh yêu tộc, xa xa đã có thể nhìn thấy đám người Kim Bá Vương, chỉ là giờ khắc này tốc độ của đám người Long Thiên Tử là nhanh nhất, đã sắp tiếp cận một lối vào to lớn như rồng trong đó.

    Bên Yêu tộc kia tuy rằng người đông thế mạnh, nhưng vừa nãy cũng tổn thất không ít, trọng yếu nhất là không đồng tâm, nên thời điểm này càng lộ ra không được.

    Mà Trình Cung thống nhất chỉ huy, bố trí thành trận pháp nên hiệu quả tăng gấp bội.

    - Yêu nhân phương nào, tự tiện xông vào Thần Long Tiên Cung, lập tức nhận tội đền tội, bằng không giết chết không cần luận tội.

    Nhưng vào lúc này, giữa bầu trời nổ vang một tiếng, sau đó năm đạo khí tức cường đại đến khủng bố, trên người có chứa một tia bản mạng đạo quy đã xuất hiện, bản mạng đạo quy của chúng nó trực tiếp vận chuyển xung quanh cơ thể, tuy rằng chỉ còn lại một tia nhưng cũng làm cho trong lòng tất cả mọi người cả kinh.

    Bản mạng đạo quy, Hiện Đạo kỳ Thiên Tôn, đó là tồn tại mà những người này hoàn toàn không có biện pháp chống đối a.

    Hơn nữa vừa xuất hiện chính là năm người, còn mở miệng nói chuyện, cũng may mọi người thấy hình dạng năm người này có chút mơ hồ, hoàn toàn là do lực lượng chống đỡ ngưng tụ thành, lúc này mới yên tâm lại, cũng không phải là thật sự có Đại tướng quân của Thần Long Tiên Cung sống đến nay.

    Nhưng coi như như vậy, bọn họ có bản mạng đạo quy, cộng thêm lực lượng ngưng tụ cũng có thể so với Thái Tôn hậu kỳ, thậm chí còn khó đối phó hơn so với Thái Tôn hậu kỳ bình thường.

    - Oanh.

    Phá Kiếp thương trong tay Trình Cung mạnh mẽ ngăn trở một đao của tên Đại tướng quân, thân hình bị đánh bay ra ngoài mấy trăm mét, may mà ở sau lưng hắn là đám người Tiểu Phong Tử, lập tức được bọn họ ngăn trở.

    - Ân chủ, để cho ta tới.

    Giờ khắc này thân hình của Tiểu Phong Tử còn lớn hơn cả Trình Cung, hai mắt lóe lên hào quang, liền muốn xông lên trước.

    - Không cần, các ngươi tiếp tục về phía trước, ngươi đi mở đường, ta tới đối phó gia hoả này.

    Trình Cung giơ tay ngăn cản Tiểu Phong Tử, bảo bọn hắn tiếp tục đi về phía trước, còn hắn thì xoay tròn Phá Kiếp thương, trong nháy mắt giống như Thần Long xuất hải, đâm về phía tên Đại tướng quân này.

    - Yêu nhân phương nào, tự tiện xông vào Thần Long Tiên Cung, lập tức nhận tội đền tội, bằng không giết chết không cần luận tội.

    Tuy mấy tên Đại tướng quân này có thể nói chuyện, nhưng cũng chỉ có thể nói một câu nói kia, hiển nhiên thần niệm, trí tuệ còn lại rất có hạn, cũng không phải là còn sống đến bây giờ.

    - Bành bành...

    Liên tiếp va chạm, làm cho Trình Cung mỗi lần đều bị đánh bay ra ngoài, mịa, tuy bản mạng đạo quy này chỉ còn lại một chút yếu ớt nhất, nhưng mà khủng bố kinh người, hơn nữa lực lượng còn là ở Thái Tôn hậu kỳ, thậm chí có chút tiếp cận Thái Tôn đỉnh phong, lực lượng này cũng rất phiền toái.

    Thế nhưng sau hai lần, rõ ràng thế tiến công của hắn không bằng trước đó, hơn nữa tựa hồ rất sợ tiếp xúc với Phá Kiếp thương của mình, theo lý không nên như vậy a.

    Đồng thời thần niệm của Trình Cung chú ý chung quanh, phát hiện bốn Đại tướng quân khác hung mãnh hơn cái của hắn nhiều lắm, bên Kim Bá Vương, liên minh yêu tộc kia đều có người vẫn lạc, giờ khắc này đang toàn lực vây giết tên Đại tướng quân kia, hiển nhiên không đánh giết tên Đại tướng quân này, là không có biện pháp xông tới.

    E ngại Phá Kiếp thương, bản mạng chân hỏa, nhất định sẽ tổn thương bọn hắn rất nặng, nhưng trước đó những tiên binh thậm chí một ít Tướng quân cũng đều oanh kích rất hung, đột nhiên thần niệm của Trình Cung hơi động, bởi vì Trình Cung phát hiện những Đại tướng quân này dựa vào bản mạng đạo quy, lại có một ít cảm giác giống như người sống, bọn họ cũng sử dụng thần niệm rất yếu tra xét tình huống bên ngoài.

    Thần niệm, không sai, là một tia chấp niệm cuối cùng của thần niệm bọn họ ngưng tụ, bản chất chính là thần niệm.

    Chương 1328: Tiên Binh Tiên Tướng. (2)

    Không có thân thể bảo vệ, nên bọn họ rất sợ hãi đối với bản mạng chân hỏa của mình, mà sợ hãi nhất ngược lại là mình gia tăng thần niệm đến Phá Kiếp thương, đây là lấy một phương pháp bên trong Luyện Thần Quyết, phương pháp thần niệm tăng cường uy lực công kích của pháp bảo.

    - Thần niệm xung kích.

    Nghĩ đến đây, lại nhìn thấy Đại tướng quân kia cùng một đám tiên binh tiên tướng ở phía sau chen chúc mà đến, thân hình Trình Cung bất động, cầm Phá Kiếp thương trong tay, ngạo nghễ mà đứng, trong nháy mắt thần niệm xung kích hình thành một làn sóng mà mắt thường có thể nhìn thấy, thần niệm mãnh liệt sôi trào phóng ra ngoài.

    - Bành...

    Bành...

    Bành...

    Ở dưới thần niệm xung kích, vô số tiên binh tiên tướng chung quanh nổ tung, căn bản không có một tia chống lại.

    - A... phương... nào...,... xông...

    Thần...

    Long...

    Tiên...

    Tiên Cung...

    Cung, lập... nhận...

    Tên Đại tướng quân kia ở dưới thần niệm xung kích của Trình Cung, phát ra tiếng kêu gào, bản mạng đạo quy trên người như thuyền nhỏ bên trong sóng biển, bồng bềnh bất định, phiêu lắc liên tục, lực lượng tầng ngoài thân thể vỡ vụn, miệng cố gắng nói ra câu nói mà khi còn sống hắn ghi nhớ trong lòng.

    - Oanh...

    Cuối cùng cũng không chống lại được thần niệm xung kích của Trình Cung, trong nháy mắt nổ tung ra, tiên binh tiên tướng trong phạm vi mấy trăm mét chung quanh cũng bị Đại tướng quân này nổ tung bao phủ, trong nháy mắt tiêu tán.

    Giờ khắc này thần niệm của Trình Cung đã là nửa bước Thiên Tôn, cộng thêm hắn tu luyện Luyện Thần Quyết, làm người hai đời, cảm ngộ được phương pháp tu luyện thần niệm, nên thần niệm của hắn không phải mạnh bình thường, nhưng Đại tướng quân này khi còn sống cũng là Thiên Tôn hàng thật giá thật, ít nhiều cũng còn có một tia bản mạng đạo quy, nếu không phải trước đó ở thời điểm Trình Cung tiến vào, đạt được cảm ngộ bên trong lồng phòng hộ, làm cho thần niệm của hắn nhanh khôi phục, thì cũng khó có thể một lần phá hủy Đại tướng quân này.

    - Xem bí pháp của ta, giết.

    Một khi phá hủy Đại tướng quân này, lập tức Trình Cung biết bây giờ nên làm gì.

    Tuy người khác không hẳn có thể sử dụng thần niệm như hắn, nhưng cũng có một ít người lợi hại, thậm chí có một ít pháp bảo có thể đưa đến hiệu quả này, Trình Cung cũng sẽ không hảo tâm đi nhắc nhở đám người kia, cho nên hắn trực tiếp hô to một tiếng, nói là bí pháp, cả người nhìn như bị một đạo hỏa diễm bao vây, thật giống như sử dụng bí pháp thiêu đốt lực lượng nào đó, lần thứ hai tiến về phía trước.

    Lần này nơi hắn đi qua không còn gì có thể chống đối, uy thế như chẻ tre mang theo mọi người xông qua.

    Đi sau mà đến trước, vẻn vẹn chỉ thua đám người Long Thiên Tử một chút, so với đám người Kim Bá Vương thì nhanh hơn rất nhiều, xông vào một lối xuất nhập trong đó.

    Một khi đến nơi này, những tiên binh tiên tướng kia đều trở nên cực kỳ sợ hãi, không dám tiếp tục tiến lên nữa, chỉ có thể xoay qua chỗ khác đối phó những người còn lại.

    - Làm sao có khả năng, làm sao bọn họ có khả năng tiến tới trước?

    - Vừa rồi Trình Cung kia làm sao làm được, không ngờ một mình giết Đại tướng quân kia.

    - Tuy Đại tướng quân kia đã không phải là Thiên Tôn chân chính, nhưng dù sao còn có bản mạng đạo quy yếu ớt, còn có lực lượng mạnh mẽ.

    - Mịa, nhanh nghĩ biện pháp giết chết hắn.

    ...

    Giờ khắc này, bên liên minh yêu tộc, đám người Đại Tế Ti, Tần Chích đều rất phiền muộn, liều mạng lâu như vậy, dĩ nhiên để đám người Trình Cung tới trước, mà bây giờ mấy người mạnh mẽ nhất trong bọn họ đều bị Đại tướng quân kia ngăn cản, tuy từ tình huống hiện tại mà xem, tiêu diệt Đại tướng quân uy lực không đủ này chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng cũng cần tiêu hao một ít thời gian.

    - Đáng ghét, oanh...

    Vũ Thân Vương bên trong Thiên Ma giáp nhìn thấy Trình Cung phát uy, hơn nữa còn đi sau mà đến trước xông vào một miệng rồng trong đó, trong lòng phẫn nộ, không nhịn được thôi thúc lực lượng trong Thiên Ma giáp lần thứ hai.

    - Tốt nhất ngươi không nên tùy ý vận dụng lực lượng trong Thiên Ma giáp, ngươi đây là uống rượu độc giải khát.

    Đột nhiên, trong đầu vang lên âm thanh của Thiên Ma nữ.

    - Ta có đại khí vận, tuyệt đối có thể đạt được bảo vật trước khi chết, ta tuyệt đối không thể để cho Trình Cung kia dẫn trước, tuyệt đối không được...

    - ...

    Thiên Ma nữ âm thầm ẩn núp, ngay cả những tiên binh tiên tướng kia tựa hồ cũng không biết sự tồn tại của nàng, giờ khắc này nhìn thấy dáng vẻ của Vũ Thân Vương, Thiên Ma nữ trầm mặc một thoáng đột nhiên động.

    - Bành...

    Bành...

    Oanh...

    Kim Bá Vương đang liều mạng cùng Đại tướng quân đột nhiên bị vài đạo lực lượng mạnh mẽ bắn trúng, sau đó một đạo hào quang màu đen lóe lên một cái rồi biến mất, sau một khắc Đại tướng quân này cũng trực tiếp nổ tung.

    - Trình Cung kia ta sẽ giết chết, không cần thiết phải xằng bậy.

    Khóe miệng Thiên Ma nữ có một vệt máu, nhưng trong nháy mắt bốc hơi lên, bất luận người nào cũng không thể nhìn thấy, mà bản thân nàng cũng ẩn vào trong đám người lần thứ hai.

    Nguyên bản Kim Bá Vương đang liều mạng cùng Đại tướng quân mà nhức đầu, bởi vì nếu muốn tăng nhanh tốc độ tiêu diệt Đại tướng quân này, khẳng định hắn cũng sẽ bị thương không nhẹ, loại thời điểm này bị thương hiển nhiên là cử động rất không sáng suốt, nhưng nếu như không nhanh chóng vọt vào, vạn nhất mất đi cơ hội.

    Dù sao bên hắn, cũng chỉ có hắn là mạnh nhất, tuy còn có một người thần bí, nhưng Kim Bá Vương cũng không dám hi vọng vị kia.

    Hết lần này tới lần khác vào lúc này nhìn thấy đám người Long Thiên Tử đã tiến nhập trước, đám người kia chuẩn bị sung túc, hơn nữa ở nơi như thế này hiển nhiên được một số che chở, tiên binh tiên tướng công kích bọn họ rõ ràng chênh lệch không ít, này thì cũng thôi.

    Khiến người ta không nghĩ tới chính là, đám người Long Thiên Tử vừa vào, bên Trình Cung kia dĩ nhiên đi sau mà đến trước, vượt qua liên minh yêu tộc và bọn hắn, một đường điên cuồng xông lên.

    Kim Bá Vương cũng sợ hết hồn, đám người kia thế nào vậy, điên rồi sao?

    Bọn họ làm sao làm được, lẽ nào thật sự liều mạng, xem dáng vẻ của Trình Cung kia như là sử dụng bí pháp nào đó, bằng không làm sao những tiên binh tiên tướng kia đột nhiên trở nên yếu ớt như vậy, ngay cả Đại tướng quân cũng bị hắn đánh giết.

    Đáng ghét, rốt cuộc mình có cần liều mạng hay không?

    Thời điểm Kim Bá Vương đang do dự, bồi hồi bất định, đột nhiên một vệt bóng đen, dĩ nhiên trong chớp mắt đánh giết đối thủ của mình, sau đó ẩn vào bên cạnh người bận Thiên Ma giáp kia.

    Trong nháy mắt này Kim Bá Vương cũng ngây ngẩn cả người, quá hung mãnh, coi như mình liều mạng cũng không có sảng khoái như thế a.

    Trước đó cũng là nhân vật ẩn giấu này phát hiện bí mật của lệnh bài trước, giờ khắc này trong lòng Kim Bá Vương âm thầm may mắn, may mà lúc đó mình nhìn thấy Thiên Ma giáp này xuất hiện, cảm nhận được khí tức vị kia tồn tại, không hề có một chút thất lễ, bằng không...

    Chương 1329: Phân công nhau hành động. (1)

    - Giết, giết đi vào.

    Giờ khắc này tinh thần của Kim Bá Vương cũng tỉnh táo, trong nháy mắt lực lượng thân thể tăng vọt, Bá Vương Thánh bùng nổ ra uy lực mạnh mẽ, vốn đã cách lối vào rất gần, bọn họ bạo phát điên cuồng liền nhanh chóng lao vào bên trong.

    - Đáng ghét.

    Giờ khắc này phiền muộn nhất là bên liên minh yêu tộc, đặc biệt là Cửu Vĩ Thái Tôn là khó chịu nhất, sau khi đi vào nhân số của bọn họ không ngừng tổn thất, không ngừng xảy ra chuyện.

    Xem bề ngoài là nhân số nhiều nhất, lực lượng hùng hậu nhất, nhưng kỳ thực đều là làm theo ý mình, ai cũng không muốn phát lực chân chính, rất sợ sau khi mình xuất lực sẽ để cho người khác chiếm được tiện nghi.

    Giờ khắc này đột nhiên Cửu Vĩ Thái Tôn rõ ràng một chút, đám người kia căn bản không thể nào tin, nếu như giờ khắc này là mình đơn độc mang theo người yêu tộc, cũng chưa chắc chậm bao nhiêu so với bọn hắn, coi như không bằng Long Thiên Tử, chẳng lẽ còn không bằng Trình Cung kia, càng không thể thua đám người Kim Bá Vương kia được.

    - Mê hoặc chúng sinh, đi.

    Giờ khắc này Cửu Vĩ Thái Tôn đã quyết định chủ ý, trong nháy mắt thi triển ra phương pháp Mê hoặc chúng sinh, lần này ngược lại là nàng đánh bậy đánh bạ mà trúng, bản thân phương pháp Mê hoặc chúng sinh này là lấy thần niệm làm chủ, thuộc về thần thông thiên phú của nàng, uy lực kinh người, chỉ là tiêu hao rất lớn, dù sao nàng không giống Trình Cung tu luyện Luyện Thần Quyết, có thể khống chế thần niệm công kích, hoàn toàn là lấy thiên phú thần thông bộc phát ra, tuy hiệu quả cũng có một chút, nhưng không có biện pháp so với Trình Cung sử dụng Luyện Thần Quyết công kích.

    Dù vậy, lần này lực ảnh hưởng của nàng cũng tương đối lớn, mà yêu tộc sớm đã được nàng thông tri lập tức theo nàng xông ra ngoài, trong nháy mắt bỏ rơi những người khác, đã nhảy vào lối vào.

    - Hỗn đản, gia hỏa yêu tộc, bọn họ chạy trước.

    - Đều vọt vào, nhanh trùng kích.

    - Bất kể, xông a.

    Nguyên bản có vẻ như một đoàn người đi du ngoạn, giờ khắc này lập tức rối loạn lên, mặc kệ tất cả xông qua, chỉ có đám người yêu tộc kia là mượn Cửu Vĩ Thái Tôn bùng nổ ra thiên phú thần thông Mê hoặc chúng sinh, tranh thủ thời gian xông tới, nhưng đây cũng chỉ là có thể tranh thủ trong nháy mắt.

    Ngoại trừ những yêu tộc sớm đạt được thông báo, người khác phản ứng nhanh như đám Đại Tế Ti, Hách Liên Cửu Tiêu, Đường Trường Tồn cũng mượn ảnh hưởng của Mê hoặc chúng sinh thoát khỏi đối thủ xông qua, tuy rằng cuối cùng còn phải động thủ giết một vài tên, nhưng giờ khắc này bọn hắn cũng đã không còn bảo lưu.

    Dồn dập thi triển ra lực lượng ẩn giấu, pháp bảo của mình, bọn họ làm gia chủ lâu như vậy, nội tình dự trữ hùng hậu.

    Bởi vì gặp được một loạt chuyện, từng người đều nhanh chóng tăng lực lượng lên, đồng thời cũng cho là mình có cơ duyên, có thể vừa đúng đuổi tới Thần Long Tiên Cung xuất thế, đều muốn tới liều một phen.

    Bởi vì người thừa kế đời sau cơ bản đã trưởng thành, mà một đời già nhất tọa trấn lại không thể dễ dàng nhúc nhích, bọn họ liền mang theo một hai vị Thái Tôn đủ mạnh xuất hiện.

    Đương nhiên, dựa vào nội tình thế lực từng người, cũng không phải người bình thường có khả năng so với bọn họ.

    Cũng có xui xẻo, phản ứng hơi chút chậm hoặc là vừa lúc bị Đại tướng quân kia ngăn cản, không có những người khác trợ giúp, lập tức rơi vào bên trong tiên binh tiên tướng vây giết.

    - Cứu ta...

    Bành

    Một tên Thái Tôn của Thất Âm Cầm Cung trực tiếp bị Đại tướng quân kia giết chết.

    Tốc độ của Thất Âm Cầm Cung Tần Chích và Phù Văn Tông Côn Văn cũng không nhanh, mắt thấy đại tướng quân đuổi theo phía sau, phía trước có vô số tiên binh tiên tướng chặn đường, nghe tiếng gào thê thảm của tên Thái Tôn Thất Âm Cầm Cung kia, trong lòng bọn hắn cũng chìm xuống.

    Nhìn đám người Hách Liên Cửu Tiêu trước sau xông qua, thời điểm này hai người cũng không dám có chút bảo lưu.

    - Thất Huyền Cầm, Tiên Âm Chấn Thế.

    - Thiên Phù đại trận.

    Thân là gia chủ một phương thế lực, mặc dù không phải cái loại Thái Tôn lâu năm này, nhưng đồ tốt cùng nội tình cũng vượt quá tưởng tượng, giờ khắc này bộc phát ra cũng đều dồn dập vọt vào.

    Khi mọi người vọt vào, Đại tướng quân còn có những tiên binh tiên tướng kia đột nhiên ngừng lại, sau đó hóa thành vô số quang điểm trong nháy mắt nhảy vào không trung, trên không trung hóa thành tồn tại giống như trời đầy sao, sáng lên lấp lánh, đồng thời lại bắt đầu không ngừng hấp thu lực lượng đặc biệt chung quanh Thần Long Tiên Cung.

    Giờ khắc này Trình Cung mang theo mọi người đã nhanh chóng tiến vào bên trong một quần cung điện, mười mấy vạn năm trôi qua, nơi này càng cổ lão hơn so với Càn Khôn đan tông lúc trước, nhưng toàn bộ cung điện lại hoàn hảo không chút tổn hại, không giống như Càn Khôn đan tông, nhìn giống như chiến trường, rách tả tơi.

    Thần Long Tiên Cung hoàn chỉnh, đồ sộ cực kỳ, mặc dù Trình Cung và Tiểu Phong Tử thi triển Cự Linh Biến ở chỗ này, cũng không bị ảnh hưởng chút nào.

    Bất quá sau khi Trình Cung và Tiểu Phong Tử tiến vào, đều khôi phục lại bình thường, đến cảnh giới cỡ này, thân thể lớn nhỏ đã không có ảnh hưởng gì đến góc độ quan sát sự vật và tình huống, dù sao có thần niệm, tất cả đều ở trong mắt.

    - Mười mấy vạn năm vẫn như vậy, không chút nào tổn hại, những cung điện này còn ngưu bức hơn so với Đạo khí bình thường, coi như ở Linh Sơn cũng không có ngưu bức như vậy, thật giống...

    Tiểu Phong Tử nhìn thấy Thần Long Tiên Cung này đồ sộ nhịn không được cảm thán, đột nhiên phát hiện mình nói có chút vấn đề, vội vàng lo lắng nhìn về phía Trình Cung.

    Trình Cung cười nhạt, không có vấn đề khoát tay áo, hiện tại đã không cần cẩn thận giống như trước, hơn nữa giờ khắc này đều là người mình, càng không cần quá lo lắng.

    Tuy rằng như vậy, Tiểu Phong Tử cười cười cũng không đi nhiều lời.

    - Coong...

    Nhưng vào lúc này, mọi người nghe được một tiếng vang, quay đầu liền phát hiện Thiết Thiên Chuy đang dùng búa lớn của hắn gõ vào Thần Long Tiên Cung, dĩ nhiên là muốn lấy xuống nghiên cứu một chút.

    Bởi vì hắn thân là luyện khí sư cũng nghĩ đến, một hạ phẩm thậm chí Đạo khí trung phẩm, nếu như mất đi chủ nhân tẩm bổ, dưới tình huống không thể tự tu luyện, nhiều nhất cũng là mấy vạn năm sẽ từ từ hủy diệt, coi như là Đạo khí thượng phẩm cũng không thể nào trải qua mười vạn năm mà vẫn không có chuyện gì, cũng sẽ có chỗ khuyết tổn.

    Trừ khi đạt đến trình độ như Đạo khí tuyệt phẩm, hoặc là Tiên khí, mới có thể chịu đựng năm tháng xói mòn.

    Loại xói mòn cùng chuyển biến này, cho dù có trận pháp, có cấm chế bảo vệ cũng vô dụng, mà bây giờ trôi qua mười mấy vạn năm, chỉnh thể của Thần Long Tiên Cung này hoàn hảo không chút tổn hại, tuyệt đối là một đại kỳ tích.

    - Thiết đại c ngươi quá gấp gáp, chúng ta vào xem trước đã.

    Nhạc Uyển Uyển cũng bị hành động này của Thiết Thiên Chuy làm bật cười.

    Thiết Thiên Chuy gõ hai lần, ngược lại cũng gõ xuống một góc, sau đó thu lại cười cười, theo mọi người tiếp tục về phía trước.

    Mọi người cũng đều bị hành động này của Thiết Thiên Chuy chọc cười, hơn nữa nhìn hắn gõ xuống một ít viền nát cũng thu lại, đều có chút ngoài ý muốn, cũng nhịn không được cười ra tiếng.

    Chương 1330: Phân công nhau hành động. (2)

    Vạn Ngạo thì có chút kỳ quái, bây giờ Vạn Ngạo đã phá vỡ trạng thái mô phỏng theo Thanh Trúc Đạo Tôn, suy nghĩ cũng trở nên linh hoạt hơn rất nhiều.

    Hắn không giống người khác, thời gian hắn tiếp xúc với Thiết Thiên Chuy là dài nhất, đặc biệt là ở bên trong Linh Sơn tiếp thu Thanh Trúc Đạo Tôn truyền thụ, Thiết Thiên Chuy này không phải là người ngây ngốc, ngày hôm nay sao lại thế?

    - Ngươi cho rằng Thiết đại ca ngươi thật khờ sao, là sư thúc bảo ta làm như vậy.

    Nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển bất đắc dĩ nhìn mình cười, Thiết Thiên Chuy không nhịn được thông qua thần niệm đơn độc nói cùng Nhạc Uyển Uyển.

    Nhạc Uyển Uyển vừa nghe xong nhất thời sửng sốt, ngay sau đó rõ ràng dụng ý của Trình Cung.

    Ở nơi như thế này, tuy hiện nay bọn họ chỉ tổn thất một người, nhưng mọi người cũng rất cẩn thận, trong lòng cũng rất nặng nề, mà cử động này của Thiết Thiên Chuy thật ra khiến tâm tình mọi người dễ dàng không ít, không còn đè nén như trước đó, mà loại đè nén, áp bách của Thần Long Tiên Cung mang đến cũng không có mãnh liệt như trước nữa.

    Một động tác nhỏ trong lúc lơ đãng, làm cho trạng thái cả đội đạt được thay đổi, Nhạc Uyển Uyển nhìn về phía Trình Cung, trong mắt cũng lóe sáng, nam nhân của mình ưu tú như vậy, nàng tự nhiên vui vẻ.

    Những người khác không có chú ý, Trình Cung phát hiện vẻ mặt Nhạc Uyển Uyển nhìn về phía mình khác thường, lập tức rõ ràng chuyện gì xảy ra, thừa dịp mọi người lưu ý Thần Long Tiên Cung, liền trừng mắt nhìn về phía Nhạc Uyển Uyển.

    Sau đó hắn cũng lưu ý Thần Long Tiên Cung, Thần Long Tiên Cung này quá mức khổng lồ, người tiến vào liền cảm giác mình biến thành nhỏ bé vô cùng.

    Nhưng bên trong toàn bộ Thần Long Tiên Cung to lớn, lại không nhìn thấy chỗ đặc biệt gì, thật giống như toàn bộ Thần Long Tiên Cung đều bị quét sạch qua một lần, tuy cuối cùng không có rách nát như Càn Khôn đan tông, nhưng Trình Cung cũng âm thầm câu thông qua cùng Đông Phương Kim Đan, hắn cũng tiết lộ tin tức hắn hiểu rõ ở Tiên Giới năm đó, cuối cùng Thần Long Tiên Cung phát sinh mâu thuẫn với Tiên Giới.

    Trên đường Trình Cung cũng chú ý một chút, thần niệm không thể tra xét rõ ràng mỗi một nơi, bởi vì có chút cung điện bị trận pháp bảo vệ, thần niệm không cách nào tra xét.

    Nhưng liên tiếp tiến vào nhiều cung điện, trong cung điện này cũng không có cạm bẫy gì, cũng không có trận pháp phòng ngự gì.

    - Như vậy đi, hiện tại mọi người chia làm ba đội, Uyển Uyển, Tiểu Phong Tử, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh chúng ta một đội, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy, Lý gia chủ các ngươi mang một đội, nhạc phụ, cữu gia gia một đội.

    Trình Cung cấp tốc sắp xếp, đồng thời nói:

    - Tuy hiện nay còn không có phát hiện nguy hiểm gì, nhưng Thần Long Tiên Cung này vẫn rất quỷ dị, mọi người ngẫm lại tình cảnh cột nước kia thì biết, vì lẽ đó mọi người không cần phải gấp, nhất định phải cẩn trọng, của ngươi chạy không được, không phải của ngươi tranh cũng chưa chắc có thể đạt được, tận lực tranh thủ, nhưng sống sót là trọng yếu nhất, có ta ở đây, đảm bảo sau này đồ vật chúng ta có khẳng định sẽ tốt hơn nơi này, chỉ là thời gian sẽ dài một ít, được rồi, mọi người hành động.

    Tiểu Phong Tử là rời khỏi Trình Cung, nếu như xuất hiện những vấn đề khác người bình thường không dễ khống chế hắn, nói trắng ra là ngoại trừ Trình Cung, một khi gia hoả này điên cuồng lên căn bản sẽ không để ý tới những người khác.

    Còn Uyển Uyển cùng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, ở Trình Cung xem ra cũng phải cần chiếu cố, mặc kệ bây giờ Nhạc Uyển Uyển có phải là minh chủ Đan sư liên minh hay không, có phải có những thủ đoạn khác hay không, ở Trình Cung xem ra nếu là nữ nhân của mình, thì mình phải chiếu cố.

    Cho nên bên này hắn trực tiếp định ra bốn người bọn họ, những người khác phân phối xong, mọi người lập tức tách ra hành động

    Hùng vĩ đến mức khiến người ta cũng cảm thấy khủng bố, thần niệm không có biện pháp điều tra rõ ràng quần thể kiến trúc này đã là một chuyện cực kỳ kinh khủng.

    Hơn nữa ngoại trừ lúc tiến vào, những thần niệm kia không tiêu tan ngưng tụ tiên binh tiên tướng ra, bên trong trống rỗng không có bất luận nhân vật nào, này so với không ngừng có bẩy rập, khắp nơi yêu thú hoành hành, không ngừng chém giết còn khiến người ta cảm thấy kinh khủng hơn.

    - Nơi này quá quỷ dị, sao lại sạch sẽ như vậy!

    Tiểu Phong Tử theo Trình Cung một hơi tìm tòi mấy trăm cung điện, nhưng không có phát hiện thứ gì, rất là khó chịu nói.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh khôi phục âm thanh bình thường, tuy mang theo mặt nạ như trước, nhưng âm thanh dễ nghe vô cùng nói:

    - Chúng ta cũng điều tra qua di tích trước đó, hẳn là di tích kia có chút quan hệ với Thần Long Tiên Cung, bởi vì căn cứ người tiến vào tự thuật với miêu tả, cách cục rất tương tự cùng Thần Long Tiên Cung này, nhưng nhỏ rất nhiều nơi đây.

    Chỉ bất quá ở nơi này khắp nơi đều là đồ tốt, tùy tiện một ít trang sức cung điện cũng là đồ tốt, mỗi lần chỉ có thể vào được mấy cái cung điện, cần chậm rãi phá giải, sau khi đi vào chính là một phen tranh đoạt, chém giết khốc liệt, thậm chí còn có một ít Đạo đan tuyệt phẩm, tuy rằng không hoàn chỉnh nhưng cũng rất cường hãn, lúc trước Âm Trường Khiếu chính là lấy được một ít Đạo đan tuyệt phẩm.

    - Chuyện khác thường tất có nguyên nhân, không bình thường như vậy chỉ sợ sẽ có vấn đề.

    Nhạc Uyển Uyển cũng nói.

    - Càng là như vậy mọi người càng phải cẩn trọng.

    Trình Cung khẽ gật đầu, cũng tán thành Nhạc Uyển Uyển.

    Bọn họ một bên giao lưu, một bên gia tốc tìm kiếm ở chỗ này, tất cả mọi người thời khắc đều chặt chẽ dựa theo Trình Cung nói, hình thành một trận thế, làm tốt phòng bị.

    Tất cả mọi người không phải người bình thường, kiên trì, quyết tâm cũng không thiếu, mặc dù giờ khắc này đã đi qua mấy trăm cung điện, lại không có bất kỳ đầu mối, nhưng không có bất luận người nào phiền muốn.

    - Bành!

    Thời điểm tìm tòi hơn một nghìn cung điện, khi bọn hắn mở ra một cung điện nữa, đột nhiên cảm nhận được bên trong từng đợt pháp tắc lưu động, nhìn vào liền thấy được bên trong có một trận pháp tổn hại, nguyên vốn phải là một không gian bí cảnh, nhưng lúc này đã hoàn toàn tổn hại, bên cạnh có không gian tinh thạch đã bị hủy diệt, đồng thời khiến người ta sáng mắt lên chính là, có hơn trăm khối nguyên tinh to bằng nắm tay nằm rải rác.

    Những nguyên tinh này rõ ràng cho thấy là nguyên tinh cực lớn dùng còn sót lại, vừa nhìn liền biết hẳn là trước đây dùng để chống đỡ không gian bí cảnh.

    - Oa...

    Tiểu Phong Tử vừa nhìn thấy những nguyên tinh này, không nhịn được kinh hô một tiếng.

    Không phải bởi vì những đồ vật này có bao nhiêu kỳ lạ, mà bởi vì lâu như vậy rồi rốt cục cũng nhìn thấy đồ vật.

    Bất quá một lần nhìn thấy nhiều nguyên tinh như vậy, trong lòng tất cả mọi người đều rất vui vẻ.

    - Thu lại.

    Trình Cung nói một tiếng.

    - Được rồi, cuối cùng cũng coi như có thu hoạch, điều này nói rõ phía sau có thể có thứ càng tốt.

    Tiểu Phong Tử thu đồ vật lại, đồng thời cũng hơi có chút mong đợi.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nhìn về phía phía trước nói:

    Chương 1331: Thăng Tiên Trì.

    - Chúng ta vừa mới tiến vào, hơn nữa nơi này to lớn đến khó có thể tưởng tượng, tuy người tiến vào không ít, nhưng căn bản sẽ không có xung đột gì, chúng ta có thể nỗ lực trước tiên tìm đồ vật, đạt được đầy đủ chỗ tốt, tin tưởng trước khi tới khu vực trung tâm, hẳn sẽ không có xung đột gì.

    - Ừm, ở chỗ này coi như không ngừng sưu tầm, lực lượng tăng lên, tốc độ cũng rất nhanh.

    Hơn nữa hiện tại mới tìm tòi hơn một nghìn gian phòng mà thôi, coi như lấy số lượng ấy tính toán, nguyên tinh ở phía sau cũng sẽ là một số lượng khủng bố.

    Nhạc Uyển Uyển cũng cảm khái nói, bởi vì cung điện bây giờ bọn hắn đang tìm tòi, bất quá là tiểu điện trong một toà cung điện khổng lồ.

    - Nếu như không phải lo lắng nguy hiểm, có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, chúng ta tách ra hẳn là càng nhanh hơn, nhưng đáng tiếc nơi này đều có trận pháp ngăn cách thần niệm.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nói:

    - Từ khi những lệnh bài này xuất hiện, đến Thần Long Tiên Cung hiện ra, thật giống như Thần Long Tiên Cung đã sớm chuẩn bị cho một nhóm người tiến vào, nếu là như thế, chuyện hay còn ở phía sau.

    - Thế nào, có vấn đề gì sao?

    Các nàng Nhạc Uyển Uyển cùng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đang nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy Trình Cung lẳng lặng không nói, hoàn toàn rơi vào trầm tư, Nhạc Uyển Uyển thân mật kéo Trình Cung tra hỏi.

    - Không đúng, không đúng.

    Tình huống có chút không đúng!

    Trình Cung nói xong, thân hình đã ra khỏi tiểu điện này, chậm rãi bay lên giữa không trung, mắt nhìn cung điện không thấy bờ.

    Mà hết thảy những thứ này, bất quá chỉ là một bộ phận của một lối vào mà thôi, thần niệm có thể cảm nhận được cung điện kéo dài vô tận, nhưng coi như thần niệm hiện tại của Trình Cung, ở chỗ đặc biệt này cũng không có biện pháp hoàn toàn bao trùm hết thảy chung quanh.

    Mà tình huống trong cung điện, càng là có trận pháp cách trở, không có biện pháp điều tra tỉ mỉ.

    Bốn người Nhạc Uyển Uyển, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, Tiểu Phong Tử đều vội vàng theo Trình Cung bay ra, nhìn thấy Trình Cung cau mày suy tư nhìn phía trước, tuy bọn họ không biết xảy ra chuyện gì, nhưng đều lẳng lặng chờ ở một bên, để Trình Cung có thể tĩnh tâm suy nghĩ.

    Nguyên bản vừa nãy nhìn thấy hơn trăm khối nguyên tinh, trong lòng Trình Cung cũng vui vẻ, tuy hiện tại hắn cũng không quá cần những nguyên tinh này.

    Nhưng nhiều nguyên tinh như vậy, tác dụng vẫn là lớn vô cùng, hơn nữa lúc này chỉ mới vừa bắt đầu.

    Đúng như Nhạc Uyển Uyển, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nói, lời của các nàng nói Trình Cung cũng nghĩ đến.

    Nếu như lấy số lượng cung điện tính toán, phía sau coi như đều là nguyên tinh cũng là một con số khủng bố đến cực điểm.

    Mà sau đó Nhạc Uyển Uyển nói chuyện cùng Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, cũng nói ra suy nghĩ trong lòng Trình Cung.

    Đột nhiên Trình Cung cảm giác có chút không đúng.

    Trình Cung suy tư một thoáng, nhìn thấy đám người Nhạc Uyển Uyển đều nhìn mình, Trình Cung suy nghĩ một chút nói ra nghi ngờ trong lòng mình.

    - Vừa nãy chuyện các nàng nói đến, ta cũng đang suy nghĩ, đột nhiên ta lại nổi lên một ý nghĩ, nếu như là người bình thường phát hiện cái này, ý nghĩ kế tiếp chính là nên tiếp tục tìm kiếm.

    Nếu như phía sau còn có, vậy thì sẽ càng có động lực, giống như đào được bảo bối, hơn nữa không ngừng đạt được những đồ tốt này.

    Phía sau có thể còn có đan dược, vũ khí, phù văn...

    Nhưng các nàng có cảm giác hay không, loại cảm giác này giống như một thợ săn xé nát một ít đồ ăn, sau đó đặt ở trên đất dụ bắt con mồi?

    Ngoại trừ Tiểu Phong Tử, các nàng Nhạc Uyển Uyển, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đều gật đầu, các nàng đều sinh hoạt qua thế tục, Tiểu Phong Tử thì căn bản không biết cách dụ bắt con mồi này, nhưng cũng nghiêm túc nghe.

    Trình Cung tiếp tục nói:

    - Hơn nữa các nàng suy nghĩ một chút, coi như phía sau chúng ta yên tâm, lớn mật tách ra, vậy cũng phải tìm tòi thời gian bao lâu mới có thể đi hết cung điện này?

    Những nguyên tinh này rất mê người, nhưng lẽ nào chúng ta tới nơi này chính là vì những nguyên tinh cùng đan dược, vũ khí này sao?

    - Ầm!

    Nhạc Uyển Uyển là minh chủ Đan sư liên minh, lại là đồ đệ của Lãnh Diễm Thiên Tôn, cái gì không có kiến thức qua.

    Một đời trước Tiểu Phong Tử theo Trình Cung lớn lên, thì càng không cần phải nói, coi như là hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng làngười kiến thức rộng rãi.

    Nhưng coi như bọn họ như vậy, vừa nãy trong lòng cũng khoan khoái kinh hỉ, đều có một kích động muốn tìm tiếp, đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu, nếu như lại tăng tốc tìm một vài thứ, vậy thì sẽ giống như ma chướng vậy, không ngừng sưu tầm.

    Giờ khắc này lời nói của Trình Cung, làm trong đầu của bọn họ ầm ầm tỉnh táo, nhất thời cảm giác được lạnh cả người, bị người tính toán.

    Loại tính toán này, hoàn toàn là lợi dụng một quán tính, lợi dụng một loại tham lam trong lòng người.

    - Nhưng mà nếu chúng ta không sưu tầm, vạn nhất thật có đồ tốt đang ở nơi này thì sao?

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh trăm miệng một lời nói, đồng thời nhìn về phía Trình Cung.

    - Lấy hay bỏ, cam lòng, có vượt qua mới hiểu được.

    Loại khả năng này không phải là không có, nàng nhìn chung quanh sạch sẽ như vậy, nàng tin tưởng những nguyên tinh kia là ngoài ý muốn lưu lại sao?

    Nàng tin tưởng tất cả những thứ này không phải là có người chuẩn bị kỹ càng sao?

    Hắn chính là lợi dụng loại tâm lý này của mọi người, đặc biệt là còn không ngừng có đồ tốt, dưới tình huống này sẽ có không ít người sẽ từ từ rơi vào trong đó, khó có thể tự kiềm chế.

    Lúc này chúng ta mới vừa tìm được nguyên tinh một lần, không nên tiếp tục mù quáng tìm nữa, nếu như phía sau đột nhiên tìm tới một ít mảnh vỡ Đạo khí tuyệt phẩm không trọn vẹn, nàng sẽ nghĩ gì, có thể lần sau chính là một Đạo khí tuyệt phẩm chân chính, nếu như phía sau đổi thành mảnh vỡ Tiên khí... tàn dư Đạo đan tuyệt phẩm...

    Tất cả mọi người rõ ràng ý tứ trong lời nói của Trình Cung, lo lắng nếu bỏ qua có thể bỏ lỡ, như vừa bắt đầu mọi người từng tìm kiếm vậy, đặc biệt là dưới tình huống có thể được một ít đồ tốt, ai cũng không muốn bỏ qua đồ tốt.

    Trầm mặc, bốn người Tiểu Phong Tử, Nhạc Uyển Uyển, Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đều rơi vào trầm mặc, trong trầm tư, vấn đề này thực sự quá mâu thuẫn, quá thử thách người.

    - Đi thôi, chung quy phải làm ra lấy hay bỏ, không có cái gì quá không bình thường, nếu chúng ta tới, muốn lấy phải lấy tốt nhất.

    Còn cái khác, bản đại thiếu không có hứng thú, đi.

    Trình Cung nói xong, thần niệm hơi động, trong nháy mắt Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long đã xuất hiện, bây giờ lực lượng của Thân Ngoại Hóa Thân Hỏa Phượng Ma Long này là Thái Tôn trung kỳ, lúc Thiên Anh đỉnh phong đã không sợ g Thái Tôn hậu kỳ, bây giờ bản thân đạt đến Thái Tôn trung kỳ, tốc độ đã đạt đến một mức độ khó tin.

    Dưới tình huống không xé rách Hư Không, không cần cánh cửa không gian, trực tiếp hóa thành một đạo quang mang biến mất ở nơi xa.

    ...

    - Ha ha...

    Nửa viên Đạo đan trung phẩm, này là bởi vì năm tháng trôi qua bị hủy diệt, vốn là một viên Đạo đan trung phẩm hoàn chỉnh...

    Chương 1332: Uy áp của Thiên Tôn. (1)

    - Phía ta còn có đồ tốt hơn, nguyên tinh, đủ để ta đột phá một cấp...

    - Nhanh, tăng tốc độ, nhất định có thứ càng tốt.

    ...

    Bên Kim Bá Vương này, những người của Kim Bá Vương đã tách ra, điên cuồng tìm kiếm, đạt được đồ vật đều hưng phấn không thôi, những người này cũng không dám không nói cùng Kim Bá Vương, bọn họ vì đi vào đều bị Kim Bá Vương hạ một ít cấm chế.

    Nói cách khác, khi bọn họ đạt được đồ vật, Kim Bá Vương đều có thể biết, bọn họ không muốn chết phải nói ra, đến thời điểm cuối cùng Kim Bá Vương sẽ phân chia đồ vật với bọn hắn.

    Kim Bá Vương cũng được rất nhiều đồ tốt, hưng phấn kêu to.

    - Sao ngươi không động thủ?

    - Ngươi muốn đi đâu?

    Nhìn Vũ Thân Vương mặc Thiên Ma giáp trên người, không có tham dự đến bên trong sưu tầm, Thiên Ma nữ rất là hiếu kỳ.

    - Một đám ngu ngốc, ta có thể cảm giác được, phía trước tựa hồ có đồ vật gì đó đang hô hoán ta, ha ha, đây là cảm giác mỗi lần ta sắp chiếm được cự bảo mới có, không sai, ta cảm giác tuyệt đối không sai, ta muốn không phải những đồ vật này...

    Vũ Thân Vương dựa vào cảm giác, trực tiếp xông qua.

    Khi bọn hắn rời khỏi, Kim Bá Vương đang hài lòng thu một nhóm nguyên tinh lại, nhìn phương hướng bọn họ ly khai, trong lòng cũng hơi động.

    - Các ngươi tiếp tục sưu tầm về phía trước, thu đồ vật cẩn thận.

    Kim Bá Vương do dự một chút, hạ lệnh thông báo thủ hạ, mình thì đuổi theo người kia.

    Bởi vì trong ký ức của hắn, vị kia thực sự quá mạnh mẽ, người hắn phái tới khẳng định không phải bình thường, theo sau bọn hắn hẳn sẽ có chỗ tốt càng to lớn hơn.

    Còn năm người này đều là hắn có thể khống chế, có bọn họ ở lại là được.

    ...

    - Thăng Tiên Trì, đúng là Thăng Tiên Trì!

    Tại một mặt khác, nhóm người Long Thiên Tử đi vào sớm nhất, không chút do dự lướt qua từng tầng từng tầng cung điện đã đến một chỗ, đột nhiên lão giả bên cạnh hắn kinh hô lên.

    - Bất quá là hàng nhái mà thôi, cẩn trọng một ít, căn cứ ghi chép nơi này sẽ có...

    - Ầm!

    Hắn còn chưa nói hết, trên bầu trời đột nhiên có một đạo lực lượng mạnh mẽ áp bách xuống, trong nháy mắt hầu như đập mọi người bọn họ thành bánh thịt.

    - Ta có huyết mạch tổ tiên, ta chính là truyền nhân Thần Long...

    Cả người Long Thiên Tử hầu như vỡ vụn, nổi giận gầm lên một tiếng, huyết mạch khuấy động, lực lượng điên cuồng vận chuyển, một pháp bảo trong cơ thể cũng bị hắn dẫn động.

    Mà tên lão giả kia ở dưới cỗ áp lực này, tầng ngoài thân thể cũng từ từ biến mất, lộ ra khuôn mặt một người tuổi còn trẻ.

    ...

    Giờ khắc này muốn nói vui vẻ, hưng phấn nhất là bên liên minh yêu tộc, bọn hắn đều đã phân tán ra, giờ khắc này cũng tìm tòi trong cung điện đạt được chỗ tốt, mỗi một người đều hưng phấn không thôi.

    - Oanh...

    Trong tay Cửu Vĩ Thái Tôn có một chén rượu nhỏ, chín con rồng xoay quanh chén rượu này, cái chén rượu này rất kỳ lạ, chén rượu màu xanh, nhưng lóe lên một cỗ hào quang huyết dịch.

    Một chén rượu nho nhỏ này, dĩ nhiên là một pháp bảo ghê gớm, bên trên tản mát ra hào quang, làm cho Cửu Vĩ Thái Tôn cũng không có đi để ý cái khác.

    - Những người khác lưu lại, ba người các ngươi đi theo ta.

    Cửu Vĩ Thái Tôn nhìn chén rượu này, nghĩ tới Côn Bằng Đại Đế bàn giao, chén rượu này là đồ vật Yêu Tôn tự mình truyền thừa, là đồ vật năm đó vị kia của Thần Long Tiên Cung từng sử dụng.

    Nghĩ đến cái này, nàng cũng không do dự nữa, trực tiếp hạ lệnh mang theo ba người mạnh nhất theo nàng xông về phía trước.

    Mặc kệ là bởi vì nguyên nhân gì, giờ khắc này có một nhóm người đã bỏ qua những cung điện liên miên bất tận này, bắt đầu vọt thẳng vào bên trong.

    Trình Cung không hiểu rõ Thần Long Tiên Cung như Long Thiên tử, cũng không có cảm ứng kỳ lạ đối với bảo vật như Vũ Thân Vương, thế nhưng dựa vào kinh nghiệm cùng thông minh, rất nhanh hắn đã phân tích ra vấn đề ở nơi này, mang theo bốn người Nhạc Uyển Uyển nhanh chóng xông về phía trước.

    Nơi này rất mênh mông, vô biên vô hạn, nhưng đối với tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long mà nói, chút khoảng cách ấy đã không phải là vấn đề gì.

    Rất nhanh đã nhìn thấy cung điện phía trước co rút lại, dần dần biến thành một con đường dẫn tới bên trong, ở cuối con đường lại có một cánh cửa, cửa cực kỳ to lớn, hùng vĩ đồ sộ.

    - Đó là...

    Trì, trong truyền thuyết Thần Long Tiên Cung nắm giữ Thăng Tiên Trì, chẳng lẽ là...

    Nhìn thấy một cái ao to lớn xa hoa sau cánh cửa kia, Nhạc Uyển Uyển không khỏi ngây ngẩn cả người, dù sao thân là minh chủ Đan sư liên minh, nàng biết rất nhiều chuyện người khác không biết.

    Coi như đối với Thần Long Tiên Cung, Đan sư liên minhcó một chút ghi chép, tuy đều là một ít chuyện nói không tỉ mỉ, nhưng tóm lại là có một ít ghi chép.

    Như Thiên Anh đỉnh phong muốn chuyển Thuần Dương gian nan cực kỳ, trừ khi nắm giữ bối cảnh hùng hậu, thế lực chống đỡ, bằng không đều là chuyện cực độ nguy hiểm.

    Mà tục truyền nói mười mấy vạn năm trước, trước khi Linh Sơn xuất hiện, người phi thăng đến Tiên Giới chỉ cần ở bên trong Thăng Tiên Trì một chút, là có thể thuận lợi chuyển hóa Thuần Dương.

    Thần vật bực này đều được coi là truyền thuyết, mười mấy vạn năm trôi qua, mọi người càng không tin có loại chuyện đơn giản này, kỳ thực nhưng thế lực truyền thừa xa xưa, nội tình đầy đủ, hùng hậu cũng biết, những truyền thuyết này không phải là không có lửa mà lại có khói.

    - Hẳn không phải là Thăng Tiên Trì chân chính!

    Trình Cung ở ngoài cửa chỉ vào Thăng Tiên Trì nói:

    - Chúng ta bây giờ có thể nhìn thấy ở chỗ này, mà từ bố cục của nơi này mà xem, hẳn là những nơi khác cũng có, loại bảo vật này không thể nào khắp nơi đều có, hơn nữa nàng xem trong ao kia giống như dòng sông khô héo, chỉ có dưới đáy còn lại một ít nước sền sệt.

    Thăng Tiên Trì chân chính tuyệt đối sẽ không như vậy, mặc dù mười mấy vạn năm trôi qua cũng sẽ không.

    Cái này hẳn là Thần Long Tiên Cung tự mình phỏng chế Thăng Tiên Trì.

    Cũng có hiệu quả nhất định, thậm chí bên trong có một bộ phận lực lượng của Thăng Tiên Trì ở trong đó, nhưng tuyệt đối không phải Thăng Tiên Trì chân chính.

    Bởi vì hiện tại biết một ít quan hệ đặc thù giữa Tiên Giới cùng Thần Long Tiên Cung.

    Cộng thêm tình huống trước mắt này, những chuyện này cũng không khó suy đoán.

    - Quản hắn thật giả làm gì, vừa đúng cho Vô Hình, Vô Ảnh dùng.

    Còn lại cũng có thể mang về cho mọi người sử dụng.

    - Không sai, thu lại nói tiếp.

    Tiểu Phong Tử lập tức tiến lên động thủ thu lấy, bên trong đội người này, trừ ân chủ, ba vị còn lại là nữ nhân của ân chủ, dưới tình huống này Tiểu Phong Tử làm cái gì cũng rất chủ động.

    - Oanh...

    Tiểu Phong Tử vừa bước vào trong đó, phía trên lập tức xuất hiện một cỗ áp lực dâng trào, mạnh mẽ đến cực điểm.

    - Cẩn trọng.

    Phá Kiếp thương trong tay Trình Cung lao về không trung, cũng trực tiếp bước vào trong đó.

    Hai tay Nhạc Uyển Uyển biến động, xung quanh cơ thể xuất hiện một đoàn hỏa diễm lạnh lẽo.

    Người cũng cất bước nhảy vào trong đó.

    - Đừng tới đây!

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng muốn xông lại, lại bị một đạo thần niệm của Trình Cung cầm cố, làm cho các nàng không thể động đậy.

    Trong nháy mắt Trình Cung nhảy vào liền cảm nhận được một áp lực xưa nay chưa từng có.

    Loại cảm giác này cũng không xa lạ gì.

    Mịa, lực lượng của Thiên Tôn.

    Hơn nữa còn là Thiên Tôn đỉnh phong mới có thể nắm giữ uy áp Thiên Đạo.

    Chương 1333: Uy áp của Thiên Tôn. (2)

    Loại uy áp Thiên Đạo này, là uy áp chân chính có thể như đại đạo, Thiên Đạo, uy lực vô cùng vô tận.

    Nhạc Uyển Uyển có sư tôn nàng ban tặng hỏa diễm bảo vệ, còn có pháp bảo hộ thân khác, trước đó nàng cũng âm thầm tiết lộ cùng Trình Cung, trước đó ở trong Linh Sơn, Đan sư liên minh âm thầm cho nàng một Đạo khí tuyệt phẩm.

    Dụng ý rất rõ ràng, bọn họ không muốn minh chủ vừa mới lên đảm nhiệm, tiền đồ vô hạn chết ở bên trong các ngoài ý muốn.

    Đạo khí tuyệt phẩm ở Cửu Châu đại địa là cấm sử dụng, thế nhưng ở Thần Long Tiên Cung thì hoàn toàn không có quan hệ, vì lẽ đó nàng liền đưa ra Đạo khí tuyệt phẩm.

    Sau đó Lý Pháp, Đông Phương Suất, Lô Quân cũng đều tiết lộ qua phương diện này cùng Trình Cung, bọn họ cũng đều không khác mấy.

    Bằng không tuy bọn họ đều là gia chủ, người quản sự nội bộ của gia tộc hiện tại, nhưng sức mạnh không phải mạnh nhất, thì làm sao có thể để bọn hắn dễ dàng mạo hiểm, nguyên nhân cũng là bởi vì bên trong Linh Sơn đều đưa tới Đạo khí tuyệt phẩm.

    Trình Cung tin tưởng, mấy nhà khác đều là như vậy, ở Cửu Châu đại địa không dám sử dụng Đạo khí tuyệt phẩm, nhưng ở chỗ này thì không có bất kì cố kỵ gì.

    Vì lẽ đó Nhạc Uyển Uyển xông tới Trình Cung không có ngăn, nhưng hiện tại lực lượng của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh lại kém rất xa, các nàng đi vào sẽ nguy hiểm.

    - Đáng ghét...

    Ta sẽ không ngã xuống!

    Tiểu Phong Tử rống giận, thân thể bị chèn ép xuống bắt đầu vỡ vụn, thế nhưng thân thể không ngừng lớn lên, Tiên Thiên linh quang trong mắt chớp động, điên cuồng chống lại cỗ uy áp này.

    Uy áp của Thiên Tôn, uy áp Thiên Đạo quả nhiên không phải chuyện nhỏ, mặc dù chỉ là uy áp, cũng làm cho bọn họ gần như tan vỡ.

    Tu luyện đến hậu kỳ, chênh lệch mỗi một cảnh giới không ngừng kéo dài, Thiên Tôn đỉnh phong đã sắp tiếp cận Đạo Tôn, điều động Thiên Đạo oai áp bách xuống, tự nhiên không phải chuyện nhỏ.

    Hơn nữa Trình Cung phát hiện, cũng không có bởi vì mình, Uyển Uyển đi vào mà giảm bớt áp lực cho Tiểu Phong Tử, ngược lại là bởi vì lực lượng từng người bất đồng nên phân biệt chịu đựng áp lực khác nhau, chính vì như thế, Trình Cung mới không cho Hỏa Phượng Ma Long đi vào, dưới tình huống đối mặt uy áp Thiên Đạo, thân thể Hỏa Phượng Ma Long khẳng định không sợ, nhưng cũng sẽ làm Trình Cung phân tâm thành hai, không bằng tự mình chuyên tâm đối kháng.

    Áp lực gần như khiến người ta tan vỡ, nhưng Trình Cung nắm Phá Kiếp thương trong tay lại phát hiện không có công kích khác, cũng không có vật nào khác xuất hiện, dần dần cũng bắt đầu ngưng tụ thần niệm chống lại.

    Thiên Đạo uy áp, chỉ bằng chút uy áp Thiên Đạo ấy đã muốn bản đại thiếu khuất phục, đạo của bản đại thiếu sâu hơn so với các ngươi, bản đại thiếu há sẽ khuất phục các ngươi.

    Thần niệm của Trình Cung điên cuồng vận chuyển, bây giờ thần niệm của Trình Cung đã là nửa bước Hiện Đạo kỳ, chân chính vận chuyển cũng không kém bao nhiêu so với Thiên Tôn bình thường, cũng có thể điều động ra lực lượng tiếp cận Thiên Tôn sơ kỳ đối kháng uy áp Thiên Đạo này.

    Tuy nguồn lực lượng này khổng lồ, mặc dù là uy áp Thiên Đạo của Thiên Tôn đỉnh phong, nhưng dù sao chỉ là lưu giữ lại, không phải một Thiên Tôn đỉnh phong chính đang thi triển thật sự, lúc mới bắt đầu xác thực rất hung, nhưng Trình Cung, Tiểu Phong Tử, Nhạc Uyển Uyển, người đều có biện pháp dùng phương thức của mình chống lại, dần dần cỗ uy áp Thiên Đạo này càng ngày càng yếu.

    - Chạy trở về đi.

    Trình Cung gầm lên một tiếng, trong nháy mắt thần niệm ngược chiều xung kích lên.

    - A!

    Tiểu Phong Tử cũng hét lớn một tiếng, hai mắt bắn mạnh Tiên Thiên linh quang, Tiên Thiên linh quang cực kỳ đặc biệt, coi như đối với uy áp Thiên Đạo, thần niệm cũng có thương tích, một dạng đánh tan uy áp Thiên Đạo này.

    - Bành...

    Hỏa diễm lạnh lẽo trong tay Nhạc Uyển Uyển bạo phát, uy áp Thiên Đạo kia cũng bị đánh bay trở lại.

    Chuyện này nói như đơn giản, nhưng chân chính làm được lại khó như lên trời, khi chống lại uy áp Thiên Đạo này, Tiểu Phong Tử và Nhạc Uyển Uyển đều suýt chút nữa ngã chổng vó, chỉ có Trình Cung còn tốt, cầm Phá Kiếp thương trong tay cẩn trọng đề phòng.

    Mãi đến khi xác nhận không có chuyện gì, Trình Cung mới ngồi xuống, thờ ra từng ngụm từng ngụm, cảm giác đau đầu sắp nứt.

    Vừa nãy trong nháy mắt đó, hắn tiếp xúc đến bình cảnh muốn đột phá Thiên Tôn lần thứ hai, chỉ là hiện tại rõ ràng vẫn kém một chút, cuối cùng vẫn không thể bước ra một bước kia.

    Từ Thuần Dương bước vào Thiên Tôn, không khác từ Thoát Tục kỳ bước vào Nhân Anh, thậm chí còn khó hơn rất nhiều.

    Cho dù chỉ là thần niệm khôi phục, cũng là chuyện khó mà tin nổi, phải biết Thiên Tôn là lực lượng chân chính siêu thoát Cửu Châu đại địa, chỉ có ở bên trong Linh Sơn mới có thể đột phá, là nhân vật cao cao tại thượng, phải biết rằng ở trong Linh Sơn cũng rất ngưu bức, được vô số người ngưỡng vọng.

    Bất kể là sư tôn Lãnh Diễm Thiên Tôn của Nhạc Uyển Uyển, hay là Côn Bằng Đại Đế, đều là tồn tại cao nhất ở cảnh giới này.

    Còn như Thanh Trúc Đạo Tôn, lão bất tử, bình thường căn bản sẽ không xuất hiện, thậm chí có một ít rời xa thế sự, mọi người đều cho là bọn hắn đã không tồn tại, thậm chí không biết sự hiện hữu của bọn hắn.

    Vì lẽ đó Trình Cung cũng không có sốt ruột, thần niệm của hắn là lấy khôi phục làm chủ, trong quá trình này không ngừng có cảm ngộ mới, Trình Cung tin tưởng sẽ có một ngày thần niệm của mình hoàn toàn khôi phục, thêm vào cảm ngộ của mình đời này, nhất định có thể bước về bậc thang cao hơn.

    - Ân chủ, quả nhiên chúng ta tới đúng rồi, nếu như tiếp tục tìm tòi ở phía sau, vậy thì thật nguy hiểm.

    Giờ khắc này Tiểu Phong Tử khôi phục một ít, chống đỡ lấy thân thể đi thu lấy Thăng Tiên Trì.

    - Lưu cho ta một ít.

    Không đợi Trình Cung đáp lời, tỷ muội Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đột nhiên nói chuyện, chỉ là âm thanh hơi trầm thấp, loại trầm thấp này không phải trước đó cố ý khống chế âm thanh, rõ ràng cho thấy tâm tình có biến hóa.

    Tuy rằng các nàng vẫn mang mặt nạ, nhưng Trình Cung đột nhiên quay đầu, tựa hồ thấy được các nàng hơi bi thương, tâm không khỏi run lên.

    Quên mất tính cách hai tỷ muội này đều rất cường liệt, mặc dù cử động vừa nãy của mình là vì bảo vệ các nàng, nhưng khẳng định cũng trong lúc vô tình thương tổn các nàng.

    Thời điểm mới gặp lần đầu, lực lượng mọi người cách biệt không nhiều lắm, nhưng bây giờ khoảng cách từ từ kéo dài.

    Mà Nhạc Uyển Uyển, Tiểu Phong Tử, Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy ở đây, càng lộ vẻ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh rất yếu.

    Trên thực tế tốc độ tăng lên của các nàng cũng đã rất kinh khủng, chỉ là phải nhìn các nàng so sánh với ai, đặc biệt là còn có Trình Cung ở đây.

    - Ta tới đi.

    Trình Cung nói xong, khoát tay đã thu Thăng Tiên Trì phỏng chế vào không gian ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương đỉnh, đồng thời nhìn về phía Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh nói:

    - Bây giờ bên trong Tiểu Hư Đỉnh có thể gia tốc thời gian, các nàng mau chóng tiến vào bên trong mượn lực lượng Thăng Tiên Trì này chuyển hóa Thuần Dương.

    Trước đó cũng đã nói, nơi như thế này không phải dùng sức mạnh, trước đó chuyện đã xảy ra các nàng cũng đều thấy được, một hồi chờ chân chính tiến vào bên trong, ai có cơ duyên, vận may tốt mới là trọng yếu, đến thời điểm đó nói không chừng thu hoạch của các nàng là lớn nhấtMặc kệ mạnh yếu các nàng cũng phải tranh một chút, bất quá trước đó tăng lên một ít năng lực tự vệ cũng là nên làm.

    Lời an ủi bình thường Trình Cung sẽ không đi nói, hắn cũng không thích nói những lời vô dụng kia, nói đơn giản trực tiếp một thoáng, sau khi các nàng gật đầu đồng ý liền thu các nàng vào Hư Không Âm Dương, sau đó lại cho các nàng vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh.

    Bây giờ Tiểu Hư Đỉnh đã là Đạo khí bán tuyệt phẩm, bên trong cũng có không gian gia tốc tu luyện.

    Chương 1334: Thần Long Tiên Cung, tế đàn

    Hiện nay tiểu hư đỉnh có khí linh tiểu hỏa long, còn có đủ nguyên tinh chống đỡ, Trình Cung cũng không cần tiêu hao nhiều lực lượng là có thể thôi động thời gian, gia tốc mật cảnh tu luyện không gian để tỷ muội Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh bắt đầu tu luyện.

    - Làm gì có ai như ngươi, cũng không đi khuyên nhủ, an ủi một chút.

    Nhạc Uyển Uyển thấy Trình Cung xử lý nhanh chóng như vậy, không nhịn được nói.

    - Ngươi yếu đuối như vậy sao?

    Cần ta khuyên bảo sao?

    Trình Cung mỉm cười nhìn về phía Nhạc Uyển Uyển, sau khi nói xong trực tiếp khống chế Hỏa Phượng Ma Long, trong nháy mắt mang theo ba người tiếp tục bay về bên trong.

    Chuyện này có quan hệ gì đến ta!

    Nhạc Uyển Uyển đầu tiên sửng sốt, nói như thế nào mình cũng là người đầu tiên, mình đương nhiên không yếu đuối như vậy, cũng không cần khuyên bảo...

    Đột nhiên Nhạc Uyển Uyển thoáng minh bạch ý tứ bên trong những lời này của Trình Cung.

    - Nữ nhân của Trình Cung ta không yếu đuối như vậy, nữ nhân của Trình Cung ta không cần loại khuyên giải an ủi này, nữ nhân của Trình Cung ta...

    Trong nháy mắt trong đầu Nhạc Uyển Uyển có thể tưởng tượng ra Trình Cung muốn nói cái gì, hơn nữa còn có thể tưởng tượng ra khí thế, cảm giác của Trình Cung khi nói những lời ấy.

    Ngay cả chính nàng cũng không nhịn được bật cười, đúng là đồ bại hoại!

    Giống như chín con rồng cùng tiến vào một cửa, cuối cùng hội tụ về một phương hướng, mặc dù Trình Cung cũng chưa từng nhìn thấy tiên cung thật sự, nhưng nhìn các loại khí thế của chủ cung điện, trong lòng chỉ có một cảm giác, Thần Long Tiên Cung thật xứng với tên gọi của nó, so với những nơi khác trong Linh Sơn cũng không kém hơn bao nhiêu.

    Trong những cung điện này lại có rất nhiều không gian mật cảnh, không gian độc lập, có thể tưởng tượng nơi này tuyệt đối đã là một thế giới siêu việt, không giống với thế giới độc lập Càn Khôn Đan Tông vừa mới hình thành.

    Hơn nữa Thần Long Tiên Cung ban đầu hiển nhiên chỉ là một hạch tâm, bên ngoài có lẽ còn có rất nhiều tồn tại và biến hóa khác.

    - Ầm...

    ầm...

    Nhưng vào lúc này, phía trước cung điện đột nhiên truyền đến tiếng nổ bạo tạc, rung động khắp nơi.

    Trong nháy mắt một tòa cung điện bị một đạo quang mang bắn thủng, sau đó một luồng tiên uy dâng trào tản ra, mùi tiên đan vô cùng đặc biệt tràn ngập thiên địa.

    - Kháo, tiên đan!

    Tiểu Phong Tử thất kinh, lập tức quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

    - Có lẽ là tiên đan, nhưng tuyệt đối không phải loại hoàn chỉnh, có lẽ là...

    Nhạc Uyển Uyển lập tức có một loại cảm giác quen thuộc, cảm giác này rất giống dược lực của viên tiên đan tàn dư mà nàng đưa cho Trình Cung trước kia, nhưng mạnh hơn rất nhiều.

    - Tiên đan này còn chưa hoàn toàn phá hủy, đi.

    Trình đại thiếu là người duy nhất luyện chế ra tiên đan ở thế giới hiện nay, đương nhiên có thể nhận biết chuyện gì đang xảy ra.

    - Mau, trước khi phá vỡ bên này, đừng để ý tới những thứ bên đó, trước tiên phải có được ba viên tiên đan chưa hoàn toàn bị hủy diệt này...

    Lúc này, Long Sa Đại tướng quân thủ hạ của Long Thiên Tử đang chỉ huy hai gã thiên yêu hoàng thuần dương trung kỳ động thủ, phá vỡ cấm chế, muốn lấy ba viên tiên đan còn lại chưa đến một phần mười gần nhất.

    Long Sa đại tướng quân là tồn tại thuần dương hậu kỳ, lại sở hữu huyết dịch hậu duệ long tộc, tự mình động thủ uy lực có thể nói là kinh thiên động địa.

    Lúc này cấm chế của viên ngoài cùng đã bị phá vỡ bảy tám phần, sắp sửa tới tay.

    - Thần niệm phá trận, nghịch chuyển càn khôn.

    Đột nhiên giữa lúc đó Trình Cung xuất hiện, Hỏa Phượng Ma Long dưới khống chế của Trình Cung trực tiếp tập kích Long Sa đại tướng quân, tốc độ cực nhanh khiến Long Sa đại tướng quân biết có người đánh lén cũng không thể né tránh, chỉ có thể liều mạng chống đỡ.

    Hỏa Phượng Ma Long đánh bay Long Sa đại tướng quân ra ngoài, Phá Kiếp Thương của Trình Cung trực tiếp đánh về chỗ cấm chế yếu ớt nhất của Long Sa đại tướng quân, trong nháy mắt trận pháp bắn ngược lại Phá Kiếp Thương, thần niệm Trình Cung bạo phát, thoáng chốc nắm được yếu điểm của cấm chế trận pháp này.

    Trong nháy mắt, viên tiên đan chỉ còn lại một phần mười bay vào trong tay Trình Cung, Trình Cung trực tiếp lấy lực lượng phong bế, sau đó thu lại.

    Trình Cung không giống những người khác, tiểu tiên đan có dược lực rất ít, nhưng Trình Cung vừa thu vào tay đã biết, đây là tiên đan có thể đề cao lực lượng.

    Mặc dù còn lại không nhiều, nhưng cũng đủ khiến Thiên Tôn động tâm, chỉ có điều những Thiên Tôn bình thường sử dụng đều phải rất cẩn thận vì dược tính của nó rất mạnh.

    - Dám đoạt đồ của đại tướng quân, muốn chết!

    Long Sa đại tướng quân tức giận, liên tục đánh ra mấy kích, rốt cuộc đánh vỡ cấm chế của những trận pháp, không ngờ càng khiến Trình Cung chiếm được tiện nghi.

    Chỉ tiếc hắn căn bản không có cơ hội vọt tới bên cạnh Trình Cung, Hỏa Phượng Ma Long đã lần thứ hai vọt lên, tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long quá nhanh, cho dù lực lượng của hắn đủ cường đại cũng không cách nào công kích, chỉ có thể bị động tiến hành phòng ngự.

    Bọn người Long Thiên Tử quả nhiên nhanh nhất, xem ra bọn chúng không bỏ lỡ thời gian nào, hẳn là đã có chuẩn bị.

    Thế nhưng hiện tại ở đây chỉ để lại ba người, chứng tỏ tàn dư tiên đan đủ khiến người khác động tâm, nhưng không đủ để Long Thiên Tử lưu lại.

    - Ở bên kia...

    - Tiên đan, là tiên đan...

    - Mau...

    ...

    Nhưng vào lúc này, từ xa truyền đến thanh âm của Kim Bá Vương, sau đó là khí tức của người yêu tộc, bọn họ cũng đã chạy đến, hơn nữa Trình Cung mơ hồ nhận ra bên người Kim Bá Vương có hai đạo khí tức không chạy về phía này, mà trực tiếp rẽ sang phương hướng khác.

    Trình Cung khoát tay, trong nháy mắt xung quanh hai viên tiên đan được bày bố mấy trận pháp vô cùng bí ẩn và khéo léo.

    - Xung quanh nơi này ta đã bố trí trận pháp nghịch chuyển bí ẩn, nếu cường hành phá vỡ trận pháp này, trận pháp của ta sẽ khởi động khiến trận pháp xung quanh trở nên hỗn loạn, các ngươi ở đây, nắm chắc thời cơ.

    Trình Cung khẽ động thần niệm, đơn giản thông báo cho Tiểu Phong Tử, Nhạc Uyển Uyển, sau một khắc Hỏa Phượng Ma Long đã bay đến dưới chân Trình Cung, nháy mắt mang theo Trình Cung xông vào bên trong cung điện.

    Lúc này, Kim Bá Vương, người của yêu tộc cũng đều chạy tới, bọn người Long Sa đại tướng quân, Nhạc Uyển Uyển, Tiểu Phong Tử nhất thời hỗn loạn.

    Người của Cửu Vĩ Thái Tôn chạy tới, nhìn phía dưới mặc dù không còn nhiều tiên đan, cũng có tình tự muốn lập tức lao xuống, nhưng một lát sau nhìn Cửu Long Bôi trong tay, đồng thời nhìn tình huống phát hiện Long Thiên Tử, người thần bí bên cạnh Kim Bá Vương và bọn người Trình Cung đều không có ở đây.

    Mặc dù tiên đan rất tốt, nhưng phía trước rõ ràng có thứ tốt hơn, để thủ hạ lưu lại, Cửu Vĩ Thái Tôn một mình toàn tốc lao vào bên trong.

    Tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long có thể nói là kinh người, bay lướt qua vô số cung điện phía dưới, có một số cao độ thậm chí khiến người ta cảm giác kinh khủng, những cung điện này đã vượt qua khả năng kiến tạo của con người, hoàn toàn là dựa vào một loại thần thông luyện chế, bản thân cung điện đã vượt qua trình độ đạo khí bình thường.

    Chương 1335: Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu

    Thủ bút này cho dù ở Linh Sơn cũng không thấy nhiều, hơn nữa chỉ có thể từ trong một số di tích ít ỏi cảm thán được phong thái của Linh Sơn năm đó, nhưng ở đây hoàn toàn khác hẳn, toàn bộ đều là quần thể cung điện khổng lồ hoàn chỉnh.

    Khi xẹt qua khối cung điện lớn nhất, Trình Cung đột nhiên phát hiện phía dưới đã không còn vật kiến trúc, thay vào đó trên mặt đất xuất hiện những hoa văn, cấu tạo trận pháp, ký hiệu điêu khắc khác nhau.

    Toàn bộ đều vô cùng tinh xảo, vượt quá tưởng tượng.

    Mặc dù ở đây thần niệm cũng bị áp chế, chỉ có thể phát huy ra một phần, nhưng Trình Cung cũng phát hiện ra một chuyện khiến người ta khiếp sợ, nơi này tựa hồ là một tế đàn, nhưng bản thân hiện tại chỉ có thể dùng thần niệm tra xét một góc, còn bên trong vì có các loại áp chế quấy rối thần niệm, nên không cách nào phát hiện ra tình hình.

    Nhưng lúc này, trong thần niệm của Trình Cung phát hiện một đám thân ảnh và khí tức quen thuộc đang rất nhanh tiến vào khu vực trung tâm.

    Long Thiên Tử, không sai, chính là Long Thiên Tử và đám người của hắn.

    Trình Cung lập tức đuổi theo, dần dần đuổi kịp Long Thiên Tử, phỏng chừng ngay cả Long Thiên Tử cũng không ngờ lại có người đuổi theo bọn hắn.

    Đám người này cũng không ít người.

    Kỳ quái, trong lòng Trình Cung đột nhiên có chút nghi hoặc, cho dù Long Thiên Tử có mục đích khi xông vào đây, nhưng vừa rồi nhìn thấy tiên đan, hắn hoàn toàn có thể lưu lại một số người, hơn nữa những người này rõ ràng làm chậm tốc độ của hắn, nếu không mình cũng không thể đuổi kịp hắn sau khi bỏ lỡ nhiều thời gian như vậy.

    Mặc dù hắn cũng không có giao tế gì với Long Thiên Tử, nhưng từ một số biểu hiện của hắn khi tiến vào Thần Long Tiên Cung và chút ít tư liệu của Tứ Phương Lâu, Trình Cung biết rằng người này là nhân vật kiêu hùng.

    Để đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, không ai có thể ngăn cản nhân vật như vậy, loại người này có thể làm bất cứ chuyện gì để khôi phục Thần Long Tiên Cung, một lần nữa thống nhất hải tộc trùng kiến Thần Long Tiên Cung.

    Tuyệt đối không có lý do để mấy tên thủ hạ giảm bớt tốc độ, trừ phi... những thủ hạ này hữu dụng.

    Trong lòng Trình Cung khẽ động, lập tức để Hỏa Phượng Ma Long tiến vào không gian Hư Không Âm Dương, còn mình thì ẩn giấu thân hình bám theo, trước tiên phải xem xem Long Thiên Tử rốt cuộc muốn làm gì.

    Lúc này, từ một phương hướng khác cũng có hai đạo nhân ảnh che giấu thân hình tiếp cận khu vực hạch tâm nhất.

    Đây là một dàn tế rất lớn, khổng lồ tới mức mấy vạn dặm xung quanh đều bị bao phủ, là nơi hạch tâm chân chính của Thần Long Tiên Cung, tụ tập tất cả lực lượng.

    Bản thân dàn tế này đã luyện chế thành một loại pháp bảo khó có thể tưởng tượng, dàn tế mấy vạn dặm, mỗi một tấc đều dùng tài liệu vô cùng hiếm có luyện chế, công trình khổng lồ quả thật không thể nào tưởng tượng.

    Càng hướng vào khu vực hạch tâm, những tài liệu kiến tạo lại càng trân quý, Trình Cung cũng được xem là người có kiến thức rộng rãi, nhưng khi nhìn thấy những thứ này cũng không khỏi chấn động.

    Thần Long Tiên Cung rốt cuộc muốn làm gì, quả thực quá cuồng vọng, thứ này còn khủng bố hơn tiên đỉnh của Càn Khôn Đan Tông mà mình nhìn thấy ở Càn Khôn Đan Tông, tài liệu của bản thân dàn tế này đã gần đạt đến trình độ tiên khí.

    Đây là...!

    Thần niệm đã bị áp chế không thể tra xét nhiều lắm, khu vực này quá rộng lớn, hắn ẩn tàng thân hình bay đến khu vực hạch tâm nhìn xuống, toàn thân chấn động.

    Tám phương hướng, tám con cự long khổng lồ dài mấy vạn thước, tám cái đầu rồng đồng thời tụ tập ở vị trí chính giữa tế đàn, ở phía trên bọn chúng có tám hạt trân châu bay lơ lửng.

    Phía trên tám viên trân châu này có một con cự long lớn hơn tám con kia cộng lại, xoay tròn trong không trung, trong miệng cũng có một viên trân châu, toàn bộ thiên không giống như bị bao trùm, hơn nữa trong thiên không bị một luồng lực lượng ngăn trở, khiến nơi này trở thành một giới độc lập trong Thần Long Tiên Cung.

    Yên tĩnh, tất cả mọi thứ ở đây đều rất yên tĩnh, có thể cảm nhận được tám con cự long này và con thần long ở trên đã không có bất kỳ khí tức sinh mệnh nào.

    Nhưng trên người bọn chúng vẫn ẩn chứa một loại khí tức kinh khủng, tám con cự long này đều đã là cảnh giới long vương, cũng chính là trình độ Đạo Tôn, còn con thần long trên cùng có lẽ chính là thần long cường đại nhất của Thần Long Tiên Cung, bởi vì khí tức của nó khiến Trình Cung nghĩ tới lão bất tử.

    Không, thậm chí nó còn kinh khủng hơn lão bất tử.

    Mặc dù hiện tại lực lượng của Trình Cung vẫn chưa thể nào so sánh với năm đó, nhưng cảm giác vẫn không khác biệt lắm.

    - Thần Long Tiên Châu, tám viên Đạo Tôn Long Châu, ha ha, ghi chép cuối cùng tổ tiên quả nhiên không sai, long tộc ta quá vĩ đại...

    Long Thiên Tử nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tựa hồ hưng phấn muốn điên cuồng la hét.

    Trực hệ của Thần Long Tiên Cung năm đó đều đã biến mất, trong cơ thể hắn chỉ có huyết dịch rất loãng, nếu không tại sao chỉ là một trong số thế lực tương đối cường đại trong hải tộc, ngay cả hải tộc cũng không có biện pháp nắm trong tay.

    Hiện nay thì khác, bởi vì hắn đã tới được chỗ bí mật chân chính của Thần Long Tiên Cung.

    - Long Thiên Tử, những cự long này thực sự có thể truyền thừa lực lượng ngươi nói?

    Lúc này, lão đầu bên cạnh Long Thiên Tử đã khôi phục nguyên dạng cất tiếng hỏi.

    - Thần Long Tiên Cung muốn có địa vị ngang bằng với tiên giới, năm đó thần long đã đạt được bước cuối cùng, tuy rằng không biết cuối cùng đã xảy ra vấn đề gì, nhưng trong tám viên long châu này có ký ức và truyền thừa của thần long cường đại nhất và bát đại đạo tôn long vương của Thần Long Tiên Cung năm đó, chỉ cần có thể có được lực lượng này.

    Nhưng những thứ này, chỉ có long tộc ta có cách nắm giữ, những người kế thừa khác cũng phải được long tộc thừa nhận và trợ giúp, bằng không...

    Lão giả kia không đợi Long Thiên Tử nói xong đã cắt ngang:

    - Ngươi yên tâm, nếu ta đã một mình tới đây, chắc chắn không có dự định tranh đoạt Thần Long Tiên Châu với ngươi, ta chỉ muốn một viên Đạo Tôn Long Châu là được rồi.

    Nếu như không có ta bang trợ, ngươi cũng không thể hoàn chỉnh tái hiện ghi chép của tổ tiên các ngươi, càng không thể kịp thời tiến vào Thần Long Tiên Cung, có được đủ lệnh bài, ngươi cũng không sợ ta trả thù, nhưng ta đã tới đây, trên người cũng không thể không có thứ gì, nếu ta dẫn bạo tuyệt phẩm đạo khí, mọi thứ chỉ có thể tan rã.

    Khi Long Thiên Tử nói, bảy tồn tại cường đại còn lại ía bên hải tộc đã hình thành một vòng vây, vây khốn lão giả vào bên trong, chỉ cần Long Thiên Tử hạ lệnh, trong nháy mắt có thể liên thủ phát sinh một kích trí mạng.

    Chỉ có điều lão giả này hiển nhiên biết được Long Thiên Tử đang suy nghĩ gì, hơn nữa cũng sớm có phòng bị.

    - Ha ha...

    Long Thiên Tử cười to khoát tay áo, kêu thủ hạ thối lui nói:

    - Chỉ cần ngươi không giở trò, cho ngươi một viên Đạo Tôn Long Châu cũng không có gì.

    Dù sao có Liệp Yêu Mạo Hiểm liên minh bang trợ, sau này hải tộc chúng ta muốn làm gì trên Cửu Châu đại địa cũng thuận tiện hơn, ai có thể nghĩ đến năm đó chính vì đối phó hải tộc mà Liệp Yêu Mạo Hiểm liên minh lại hợp tác với bổn cung chủ, ha ha...

    Chương 1336: Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu (2)

    Tiếng cười của Long Thiên Tử có vẻ vô cùng đắc ý, nhưng hắn vẫn lưu ý đến từng cử động của lão giả bên cạnh, phát hiện hắn không giở trò gì, lúc này trên khóe miệng mới nổi lên nụ cười lạnh lùng.

    - Trông chừng hắn, ta phải khởi động nơi này, giành lấy long châu, sau khi ta kế thừa Thần Long Tiên Châu, các ngươi từng bước kế thừa các Đạo Tôn Long Châu khác, ngươi ở chính giữa có thể sở hữu một viên Đạo Tôn Long Châu, kế thừa lực lượng trong đó.

    Long Thiên Tử nói xong, khoát tay cô đọng tinh huyết long tộc trong người bay ra.

    Nhìn giọt máu huyết lớn bằng nắm tay, đối với bản thể đủ đến vạn thước của hắn mà nói có lẽ cũng không tính là gì, nhưng sắc mặt hắn lập tức thay đổi rất nhiều.

    - Bịch!

    Khi giọt máu huyết này bắn ra, đánh vào chính giữa tế đàn, trên tế đàn lập tức chớp động quang mang, tế đàn tĩnh mịch lập tức có lực lượng ba động, trên viên Thần Long Tiên Châu và tám viên Đạo Tôn Long Châu cũng chớp động quang mang.

    - Ha ha, Thần Long Tiên Châu, sau khi kế thừa Thần Long Tiên Châu ta sẽ tái hiện tiền cảnh huy hoàng của Thần Long Tiên Cung mười vạn năm trước...

    Long Thiên Tử cất tiếng cười to, phi thân chụp lấy viên Thần Long Tiên Châu trong miệng con thần long lớn nhất.

    - Vù!

    Nhưng vào lúc này, một đạo quang mang màu đen đã dùng tốc độ siêu việt vọt đến.

    - Ầm...

    Ở một phương hướng khác, ma khí ngang dọc, một đạo ma quang phóng lên cao trực tiếp bao phủ nơi này.

    - Ầm!

    Lúc này có thể đồng thời cảm thụ được nhiều đạo lực lượng đồng loạt bạo phát, thoạt nhìn như chỉ có bọn người Long Thiên Tử ở tế đàn, nhưng đột nhiên xuất hiện rất nhiều người, hơn nữa toàn bộ đều bộc phát ra uy thế khó lường.

    Nhưng lúc này Trình Cung vẫn chưa hành động, hắn vẫn tiếp tục quan sát, hành vi của Long Thiên Tử quá mức khác thường.

    Hơn nữa hiện tại nếu cùng xông ra, kẻ nào xông lên trước tiên sẽ chính là mục tiêu đả kích của tất cả những người phía sau, hiện tại tình hình chưa rõ ràng thì không động thủ, trừ phi là chuyện gì cấp bách.

    Người khác gặp phải loại chuyện này, đều hận không thể là người đầu tiên xông ra, tranh thủ hù dọa người khác cướp đồ mang đi, nhưng Trình Cung là người từng trải, vì vậy hắn vẫn có thể trấn định.

    - Ha ha...

    Ta biết các ngươi sẽ đi theo, hiện tại đều nhảy ra ngoài rồi sao, thần long hiển uy, bảo hộ tộc ta, tru sát kẻ thù bên ngoài...

    Long Thiên Tử vốn đang xông về phía thần long đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt trận pháp trong tay biến động, dẫn động giọt máu huyết hắn vừa đánh ra, chớp mắt vô số trận pháp, ký hiệu, văn lộ trên tế đàn đều bị dẫn động.

    Uy lực cường đại của trận pháp trên tế đàn khó có thể đánh giá, so với uy áp thiên tôn trong ao thăng tiên còn cường hãn hơn, hơn nữa là thực chất công kích.

    Mặc dù Long Thiên Tử chỉ có thể dẫn động một số trận pháp trong phạm vi nhỏ, nhưng dù cũng đủ kinh khủng rồi.

    Người xông lên đều bị đánh bay, nhưng lúc này những người này đều bộc phát ra lực lượng cường kháng, trong tay mỗi người đều cầm một món tuyệt phẩm đạo khí, uy lực của tuyệt phẩm đạo khí hoàn toàn không phải chuyện đùa, phát sinh ra tiếng nổ kinh thiên động địa.

    Sau khi kịch liệt va chạm, mấy người xông tới đều bị đẩy lui, chỉ thấy một nữ tử trẻ tuổi mặc áo da bó sát người, dung mạo, dáng vẻ đều vô cùng tuyệt đẹp, chính là Thiên Ma Nữ trước kia vẫn ẩn giấu trong đội ngũ Kim Bá Vương.

    Ở mấy phương hướng, tông chủ Hách Liên Cửu Tiêu của Nguyên Thủy Ma tông, tông chủ Đường Trường Tồn của Chính Khí tông, cung chủ Tần Chích của Thất Âm Cầm Cung, trong tay bọn họ đều có tuyệt phẩm đạo khí, cho dù ở Cửu Châu đại địa bình thường cũng không dám sử dụng, khí tức đều có chút không ổn định.

    Dù sao uy lực của tuyệt phẩm đạo khí cường đại, thậm chí dưới uy lực tập kích của tế đàn Thần Long Tiên Cung này vẫn có thể bảo vệ bọn họ vô sự, nhưng bản thân tuyệt phẩm đạo khí cũng tiêu hao rất lớn, không phải thứ người bình thường có thể chịu đựng.

    - Hừ, Long Thiên Tử, ngươi cho rằng mưu kế của ngươi có thể thực hiện được sao?

    Ngươi cho rằng dựa vào thực lực hiện tại của các ngươi có thể nuốt được những thứ này?

    Tần Chích lạnh lùng nói, trong giọng nói lại có ý lôi kéo mọi người lại với nhau, cùng nhau đối phó Long Thiên Tử.

    Mặc dù phía bên Long Thiên Tử có không ít người, nhưng bọn hắn căn bản không sợ hãi, trong tay bốn người bọn họ đều có tuyệt phẩm đạo khí, vượt xa Quá Tôn thuần dương bình thường có thể chống đỡ.

    - Không sai, nếu thứ này không phải như vậy, mọi người chia ra cũng được.

    Nếu như ngươi cố ý muốn đối địch với chúng ta, vậy chúng ta cũng chỉ có thể liên thủ tiêu diệt các ngươi trước, sau đó mới nói đến làm thế nào phân phối những thứ này.

    Đường Trường Tồn lập tức tán thành, hơn nữa trực tiếp mở lời trước.

    - Ta sở hữu huyết dịch của hoàng tộc Thần Long Tiên Cung, ta tới đây là kế thừa, các ngươi tới nơi này chính là lấy trộm, đến lấy trộm như vậy còn không biết xấu hổ, Đường Trường Tồn ngươi không phải tông chủ của Chính Khí tông sao, bình thường lúc nào ngươi cũng giơ cao chính nghĩa cơ mà?

    Long Thiên Tử hừ lạnh khinh thường, lúc này kêu hắn chia đồ với những người khác quả thực là si tâm vọng tưởng.

    - Nói rất hay, thế nhưng ngươi còn quá non nớt, chính khí của hắn vì đối phó với Ma Tông chúng ta mà tận lực biểu thị, trong xương cốt bọn chúng còn xấu xa hơn chúng ta.

    Hách Liên Cửu Tiêu ta mới thật sự là chính ma, có lợi ích thì cái gì cũng dễ nói, không có lợi ích thì ai cũng không được.

    Hách Liên Cửu Tiêu nói xong, ma khí trên người dâng trào, chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.

    - Hừ!

    Đường Trường Tồn hừ một tiếng, lúc này cũng không nói gì với Hách Liên Cửu Tiêu, chỉ nhìn chằm chằm vào Long Thiên Tử và Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu bên cạnh hắn.

    - Các ngươi cũng đừng ẩn nấp nữa, ra hết đi, hôm nay ta sẽ dùng máu tươi của các ngươi dâng tế tiền bối của tộc ta, chứng kiến Thần Long Tiên Cung ta tái hiện thế gian...

    Ầm...

    Long Thiên Tử nói xong, trong nháy mắt thân thể hóa thành một cự long vạn thước, sau đó trong từ trong cơ thể có vô số máu tươi bắn ra.

    Giống như miệng cống mở ra, huyết dịch không ngừng phun trào, tiến vào trong tế đàn.

    Đây cũng không phải máu của hắn, mà là huyết dịch của hậu thế hải tộc bị tập kích năm đó ẩn chứa trong Thần Long Tiên Cung, huyết dịch của bọn hắn có thể loãng, nhưng lại trọng số lượng.

    Lúc này hắn lại khôi phục bản thể, dùng bản thể tiếp tục thôi động trận pháp trên tế đàn, uy lực nhất thời gia tăng thêm mấy lần, hơn nữa trận pháp không ngừng mở rộng, bao phủ toàn bộ, áp chế thần niệm xung quanh giảm bớt, nhưng khi trận pháp khởi động các loại uy hiếp, công kích cũng không ngừng tăng thêm.

    Long Thiên Tử há miệng, hút Thần Long Tiên Châu từ trong miệng thần long về phía mình, trong nháy mắt một luồng lực lượng dâng trào dũng mãnh tuôn vào trong thân thể hắn, thủ hạ của hắn và lão giả kia cũng đồng loạt nhảy vào, sau khi đạt được Đạo Tôn Long Châu, bắt đầu câu thông nếm thử lực lượng thu được bên trong.

    - Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Chương 1337: Quang mang ám sát đen kịt

    Nhưng vào lúc này, toàn bộ tế đàn lại phát sinh tiếng nổ mãnh liệt hơn vừa rồi gấp trăm lần, ngay cả Trình Cung cũng không cách nào hoàn toàn ẩn giấu thân hình, xung quanh chính giữa tế đàn nơi xuất hiện từng tầng lực lượng phòng hộ, càng có đông đảo trận pháp, cấm chế bạo phát, dĩ nhiên là bọn họ đang bắt đầu hấp thu, tiêu hóa lực lượng của Thần Long Tiên Châu và Đạo Tôn Long Châu

    Toàn bộ trận pháp xung quanh tế đàn triệt để bị dẫn động, Trình Cung khó có thể ẩn giấu thân hình, đồng thời thân hình của đám người Cửu Vĩ Quá Tôn, Lý Pháp, Đông Phương Kim Đan cũng đều hiển hiện, thấy đám người Long Thiên Tử đã bắt đầu kế thừa pháp bảo Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu, bọn họ cũng bắt đầu toàn lực xuất thủ.

    Người có thể đến đây không có ai yếu cả, Đông Phương Kim Đan của Lý gia từ tiên giới chuyển thế, phía sau Cửu Vĩ Quá Tôn có yêu tộc chống đỡ, Trình Cung nhìn thấy bọn họ cũng không có gì bất ngờ.

    - Trước tiên đừng dễ dàng tiếp cận.

    Lúc này trận pháp tế đàn khởi động, tất cả mọi người đều hiện ra thân hình, Trình Cung lập tức thông báo cho Lý Pháp, Đông Phương Kim Đan.

    - Đạo Tôn Long Châu thậm chí còn có Thần Long Tiên Châu, ngay cả ta nhìn thấy cũng phải động tâm, vậy mà ngươi còn có thể giữ bình tĩnh.

    Đông Phương Kim Đan khống chế tâm tình có chút kích động của mình, mục đích quan trọng nhất của hắn không phải là tìm kiếm những thứ này, cho nên hắn cũng lưu ý tìm kiếm Đạo Tổ lệnh bài mà hắn muốn tìm.

    Lý Pháp cũng mạnh mẽ khống chế thân hình, thoạt nhìn hắn có vẻ chật vật khi đối kháng với công kích của trận pháp xung quanh, nhưng kỳ thực sau khi nghe lời Trình Cung, cơ thể cũng khống chế được xung động.

    - Cho dù biết người xông lên đầu tiên chưa hẳn có được lợi ích lớn nhất, thậm chí sẽ trở thành mục tiêu cho mọi người, nhưng vừa rồi suýt chút nữa cũng không kìm được xông lên.

    Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu có lực hấp dẫn quá lớn, đủ khiến người ta bất chấp tất cả.

    Gần đây hắn đã từ từ dung nhập vào vòng tròn của bọn người Trình Cung, đã quen nghe lời Trình Cung hành sự, bằng không lúc này hắn cũng không thể khống chế tâm tình.

    Lời nói của Trình Cung khiến đầu óc Lý Pháp tỉnh táo hơn một chút, nhưng vẫn không kìm được cảm khái nói.

    - Không phải vấn đề có thể có được lợi ích lớn nhất hay không, có thể còn sống mới là vấn đề, bọn Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy đâu rồi?

    Trình Cung đã cảm thụ được, dàn tế này không hề đơn giản, hiển nhiên nếu tế đàn này thực sự bạo phát uy lực, thậm chí có thể ảnh hưởng đến ngoại đỉnh không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đây là lần đầu tiên xuất hiện loại tình huống này.

    - Thiết Thiên Chuy phát hiện có vũ khí chạy đi rồi, Vạn Ngạo cũng phát hiện ra một thanh kiếm cũng chạy đi.

    Lý Pháp có chút bất đắc dĩ nói, đã nói với bọn họ, thậm chí chính bọn họ cũng biết ở đây mới có thể là chỗ bảo tàng chân chính của toàn bộ Thần Long Tiên Cung, nhưng cũng không có bất cứ do dự nào.

    Trình Cung cũng không cảm thấy bất ngờ, bảo tàng trong mắt mọi người chưa hẳn là bảo tàng mà bọn họ muốn, tìm được thứ thích hợp với mình mới là quan trọng nhất, nghe thấy quyết định của hai người, Trình Cung đột nhiên cảm giác gánh nặng trong lòng được giải trừ, Thanh Trúc Đạo Tôn quả thật không chọn sai đồ đệ, mình cũng không uổng phí tâm tư dẫn bọn họ theo, sau này bọn họ có thể tự đi trên con đường của mình, hắn tin tưởng thành tựu tương lai của hai người này sẽ không khác biệt với sư tôn của bọn họ.

    - Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Lúc này, nhìn thấy bọn người Long Thiên Tử đã bắt đầu tiếp thu truyền thừa, bọn người Đường Trường Tồn, Hách Liên Cửu Tiêu, Tần Chích cuối cùng không thể đứng yên, liều mạng xông vào, ngay cả Cửu Vĩ Quá Tôn vừa không ngừng chống đỡ, đồng thời tiếp cận khu vực hạch tâm.

    Dưới mỗi lần bọn họ toàn lực tập kích đều phát sinh ra tiếng nổ va chạm cường liệt với trận pháp, mặc dù bọn họ đều có tuyệt phẩm đạo khí, nhưng uy lực của đại trận này hiển nhiên cường đại hơn.

    Nhìn thấy bọn họ càng lúc càng tiếp cận khu vực hạch tâm, Lý Pháp không kìm được nhìn về phía Trình Cung trưng cầu ý kiến

    Trình Cung cũng không động thủ, bởi vì một loạt phản ứng của Long Thiên Tử quá mức thần kỳ, hơn nữa Trình Cung là người hiểu rõ nhất, long châu kia là tinh hoa lực lượng do thần long đạt tới trình độ Đạo Tôn ngưng tụ ra, nhưng thứ này vĩnh viễn không phải là thứ một người nào đó có thể sở hữu trong nháy mắt.

    Thứ này cần mình đi tiếp thu, giống như đan dược cường đại, không phải chiếm được thì chính là vạn sự đại cát.

    Cho nên lúc này căn bản không cần cấp bách, chờ đợi, tiếp tục chờ đợi.

    - Mau, Đạo Tôn Long Châu, đó là Đạo Tôn Long Châu trong truyền thuyết...

    Nhưng vào lúc này, từ xa lại có người tới, chính là Đại Tế Ti của Bà La Đa thần miếu cùng người của hắn, mặt khác bọn người Bắc Minh Tượng Xuyên, Côn Văn cũng đã đuổi tới.

    - Liên thủ, giải trừ.

    Đường Trường Tồn nhìn thấy bọn người Cửu Vĩ Quá Tôn, Hách Liên Cửu Tiêu, Tần Chích đã tới gần, nói thế nào bọn hắn cũng là đồng bọn.

    Hơn nữa lúc này chỉ có giải trừ tầng phòng ngự bên ngoài mới có thể xông vào.

    Sau khi Cửu Vĩ Quá Tôn gật đầu, ngay cả Hách Liên Cửu Tiêu luôn tỏ vẻ bất hợp tác với Đường Trường Tồn cũng gật đầu, bốn người đồng thời động thủ.

    - Ầm!

    Tứ kiện tuyệt phẩm đạo khí bộc phát ra uy thế kinh thiên động địa, trong nháy mắt công kích lên phòng ngự bên ngoài cơ thể bọn người Long Thiên Tử, một khi tầng phòng ngự này bị phá giải, bọn người kia sẽ lập tức bại lộ.

    - Phụt...

    Cửu Vĩ Quá Tôn kêu lên đau đớn, Đường Trường Tồn, Hách Liên Cửu Tiêu, Tần Chích đều trực tiếp phun ra máu tươi, bị lực phản chấn tạo thành trọng thương.

    - Nứt rồi, nhanh, tiếp tục, giải trừ nó.

    Lúc này Đường Trường Tồn miệng đầy máu tươi, đột nhiên chỉ vào chỗ hổng nơi bọn họ vừa công kích, tuy rằng lỗ hổng đang cấp tốc khôi phục, nhưng có thể nhìn ra đã chịu ảnh hưởng, bọn họ cũng bất chấp vết thương, kêu to, một lần nữa thôi động tuyệt phẩm đạo khí trong tay mình.

    Lần này bốn người đều tỉnh táo tinh thần, ngay cả Cửu Vĩ Quá Tôn cũng phát huy lực lượng đến cực hạn, chuẩn bị một kích xuyên qua.

    Long Thiên Tử đang kế thừa Thần Long Tiên Châu đột nhiên giương mắt, trong ánh mắt mang theo sát ý băng lãnh tàn khốc, sát, toàn bộ đều đáng chết.

    - Thần long sát trận, diệt sát tất cả, sát!

    Trong nháy mắt, Long Thiên Tử đem một chút lực lượng của Thần Long Tiên Châu vừa mới khởi động liên thông với lực lượng của tám viên Đạo Tôn Long Châu cùng tiến vào trong tế đàn, trong nháy mắt toàn bộ quang mang của tế đàn phóng lên cao, cường thịnh hơn trước trăm nghìn lần.

    - Ầm...

    ầm...

    Lúc này, lực lượng trên tế đàn mới thật sự bị kích phát, nhất là lực lượng chỗ hạch tâm giống như giếng phun, bọn người Cửu Vĩ Quá Tôn đang ở cự ly gần nhất còn đang điên cuồng công kích phía trước.

    Lần này trực tiếp đụng độ, cho dù bọn họ đang cầm tuyệt phẩm đạo khí trong tay cũng trực tiếp bị đánh bay.

    - Ầm!

    Tần Chích là người có lực lượng yếu nhất, dưới luồng lực lượng này, thân hình trực tiếp bạo nổ, hét thảm một tiếng, thần niệm của hắn hoàn toàn tiến nhập vào trong thanh linh khí, thanh tuyệt phẩm linh khí như muốn bay đi.

    Chương 1338: Tấn chức thuần dương chân thân

    Bởi vì lần này không chỉ thân thể bị nghiền nát, thần niệm cũng bị thương nặng, dưới tình huống hiện nay, hắn không dám ngưng tụ thân thể một lần nữa, chỉ có thể trốn trong thanh tuyệt phẩm đạo khí của mình, tìm cách rời khỏi tế đàn.

    - Ca ca ca...

    Đột nhiên từng đạo điện thiểm như tiếng sấm vang lên, đánh thanh tuyệt phẩm linh khí rơi xuống, Tần Chích ở bên trong kêu thảm thiết liên tục, thần niệm từ từ tiêu tán.

    Hách Liên Cửu Tiêu, Đường Trường Tồn cũng không khá hơn bao nhiêu, chỉ là thân thể vẫn chưa bị hủy diệt, mượn tuyệt phẩm đạo khí cấp tốc lui về phía sau, rốt cuộc tạm thời bảo trụ được tính mệnh.

    Cửu Vĩ Quá Tôn đỡ hơn, dù như vậy nàng cũng bị chặt đứt một cái đuôi mới chạy trốn khỏi phạm vi sát thương của lực phản chấn, lực phản kích vừa rồi cũng có liên quan đến lực công kích của bọn họ, cuối cùng trong nháy mắt Cửu Vĩ Quá Tôn vẫn bảo lưu nguyên bản cũng bạo phát lực lượng chân chính, chịu tổn thất tu vi ngàn năm mới bảo trụ mình không giống như Tần Chích.

    Lúc này ngược lại có thể nhìn ra, Đường Trường Tồn và Hách Liên Cửu Tiêu ban đầu kêu gào hung hăng nhất, ngược lại không xuất lực quá lớn, chỉ là lúc này trận pháp xung quanh tế đàn hoàn toàn khởi động, cũng không có thời gian đi lý luận chuyện này với bọn họ, có thể giữ mạng đã là tốt lắm rồi.

    Đừng nói bọn họ, ngay cả Đại Tế Ti đang ở ngoài cùng liều mạng xông vào cũng trực tiếp bị một đạo quang mang bắn trúng, người bay xa hơn mười hơn dặm, một cánh tay gãy hoàn toàn.

    Côn Văn, Bắc Minh Tượng Xuyên cũng đều bị thương, mệt mỏi ứng phó trong trận pháp.

    Ngược lại phía bên bọn người Trình Cung, Lý Pháp, Đông Phương Kim Đan tương đối đỡ hơn, bởi vì bọn họ đều rất lý giải trận pháp, hơn nữa ngay từ đầu đã không liều mạng phát lực công kích, trận pháp này giống như một tấm gương bộc phát ra lực lượng, vừa rồi bọn họ không ngừng tỏ ra yếu kém, tránh né việc chính, lúc này trận pháp xung quanh tăng cường, nhưng công kích đối với bọn họ lại không tăng cường nhiều lắm, bởi vì bọn họ cũng không mạnh mẽ lấy lực lượng tập kích vào trận pháp, cấm chế, nỗ lực xông về phía trước.

    Thấy Tần Chích ngã xuống, cuối cùng ngay cả thần niệm ẩn thân trong tuyệt phẩm đạo khí cũng không giữ được tính mạng, Lý Pháp cảm giác lạnh cả người, không nhịn được cảm kích nhìn về phía Trình Cung, may mà vừa rồi mình nghe lời Trình Cung, bằng không cho dù mình không ngã xuống giống Tần Chích, chỉ sợ cũng bị thương nặng như bọn người Đường Trường Tồn, Hách Liên Cửu Tiêu.

    Lúc này Trình Cung không có tâm tư suy nghĩ những chuyện này, hắn đang nhìn chằm chằm vào bọn người Long Thiên Tử, Long Thiên Tử hiển nhiên biết một số phương pháp điều khiển tế đàn, nhưng chỉ là phương pháp giản đơn, chỉ biết làm sao dẫn đạo lực lượng tiến vào, để tế đàn tự động phòng ngự, lực công kích không đủ, bằng không đám người bọn họ cũng không bị nhẹ nhàng như vậy.

    Hắn không có khả năng tiếp tục như vậy, nói như vậy, hắn sẽ nghĩ biện pháp lấy đi Thần Long Tiên Châu và Đạo Tôn Long Châu.

    Lúc này tế đàn trận pháp, lực lượng cấm chế bắt đầu yếu bớt, hiển nhiên là vừa rồi bọn người Long Thiên Tử mới đưa vào một ít lực lượng tiêu hao không nhiều lắm, nhưng lúc này, Long Thiên Tử lại từ trong Thần Long Tiên Châu dẫn đạo lực lượng lần thứ hai, rót lực lượng vào trong tế đàn, tế đàn tiếp tục bạo phát uy lực.

    Trình Cung để ý, Long Thiên Tử tựa hồ cũng không lưu ý phía dưới như thế nào, ngược lại chú ý phía trên.

    Hắn đang tính toán thời gian, tính toán mỗi lần rót vào lực lượng, tế đàn có thể vây khốn mọi người trong bao lâu, có đủ để hắn đào tẩu hay không, nói như vậy nơi hắn muốn chạy trốn có lẽ ở gần đây, hoặc là nói ở chỗ này, rất có thể chính là...

    Trình Cung nhìn về phía con thần long khổng lồ trên bầu trời, còn có bầu trời hoàn toàn bị che chắn, ngay cả quy tắc ngoại giới, tất cả đều bị che lấp...

    Khi Trình Cung đang suy nghĩ rút cuộc đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên, thần niệm của hắn khẽ động, tựa hồ có điều phát hiện nhưng lại giống như ảo giác, người bình thường khẳng định sẽ không chú ý, nhất là dưới hoàn cảnh này, một mặt phải toàn lực né tránh tế đàn trận pháp, cấm chế công kích, một mặt tính toán kế hoạch của Long Thiên Tử.

    Nhưng Trình Cung không buông tha cảm giác kỳ quái này, trong nháy mắt thần niệm dùng bí pháp đặc biệt trong luyện thần quyết vận chuyển, lúc này hắn cảm giác được một luồng âm lãnh kinh khủng tồn tại.

    - Không hay rồi, ầm...

    Trình Cung đã nhận thấy bất thường, Phá Kiếp Thương trong tay chắn ngang trước người, trong nháy mắt biến lớn, nhưng không đợi Phá Kiếp Thương hóa lớn đủ để ngăn cản cơ thể, một đạo quang mang đen kịt đã bao phủ xung quanh, khiến tế đàn trận pháp trở nên thất sắc.

    Quang cầu đen kịt đánh lên Phá Kiếp Thương, ầm ầm nổ vang, uy lực kinh thiên động địa.

    Trình Cung cảm giác toàn bộ thân thể mình giống như lọt vào lôi kiếp cường đại nhất, lực lượng từ hai bên Phá Kiếp Thương thẩm thấu tới, trực tiếp đánh lên thân thể hắn.

    - Ầm...

    ầm...

    Thân thể Trình Cung bị chọc thủng mười mấy lỗ lớn bằng ngón tay, máu tươi tuôn ra, miệng Trình Cung cũng phun ra một ngụm.

    Khốn khiếp!

    Đây là Cửu Chuyển Thiên Ma Công của Thiên Ma Tông, mặc dù Trình Cung chưa từng giao thủ với Thiên Ma Tông, nhưng cũng biết Cửu Chuyển Thiên Ma Công lợi hại như thế nào, đối phương hiển nhiên đã tu luyện Cửu Chuyển Thiên Ma Công đến trình độ nhất định, nhất là đối phương dùng hai tay thi triển ma cầu Cửu Chuyển Thiên Ma Công công kích lên Phá Kiếp Thương, còn có thể đánh một phần lực lượng qua đây.

    Nếu đổi lại là một đạo khí bình thường có thể đã trực tiếp bị nát vụn, cho dù là thượng phẩm bình thường thậm chí là đạo khí tuyệt phẩm, cũng rất khó chống đỡ nhiều như vậy, bản thân người công kích cũng gặp nguy hiểm.

    Đòn đánh lén này tuyệt đối cường hãn, ám sát lặng yên không một tiếng động, cuối cùng bạo phát mạnh đến mức làm mọi thứ hỗn loạn, đây là Cửu Chuyển Thiên Ma Công chân chính.

    Mẹ kiếp, Thiên Ma Nữ từ đầu tới cuối không phải tới tranh đoạt Thần Long Tiên Châu, mà là muốn nhắm vào mình.

    Nguy hiểm, đã lâu không thể nghiệm cảm giác nguy cơ uy hiếp đến sinh tử tồn vong này rồi.

    Sau một khắc, một thân ảnh đã lặng yên xuất hiện phía sau Trình Cung, hai tay Thiên Ma Nữ mang một bộ bao tay đen kịt, đây là tuyệt phẩm đạo khí của nàng, phối hợp với Cửu Chuyển Thiên Ma Công có thể khiến nàng bộc phát ra lực lượng tiếp cận bán bộ kỳ Thiên Tôn.

    Thiên Ma Nữ cũng rất ngạc nhiên, đòn công kích vừa rồi đáng sợ như thế nào chứ, nhưng không chỉ không đánh nát được Trình Cung mà chín thành lực lượng đều bị chống đỡ, nếu không vừa rồi nàng đã có thể giết chết Trình Cung.

    Đây là cơ hội tốt nhất, nhìn thấy dáng vẻ của Vũ Thân Vương khi nhắc đến Trình Cung, nàng càng muốn nhanh chóng giết chết hắn.

    Đây vốn không phải cơ hội tốt nhất, nhưng nàng vẫn quyết định xuất thủ.

    Đây là người không bị giết chết sau khi bị một kích chân chính của nàng tập sát gần đây nhất, nhưng nàng cũng không có bất cứ xao động nào, thân hình lại một lần nữa lượn ra phía sau người Trình Cung, đưa tay đánh lên đầu Trình Cung.

    - Ầm...

    Ầm...

    Chương 1339: Tấn chức thuần dương chân thân (2)

    Tiếng nổ vang đầu tiên, là thần niệm của Trình Cung ngưng tụ chống đỡ, nhưng trong lúc vội vàng, hơn nữa Cửu Chuyển Thiên Ma Công của Thiên Ma Nữ cũng là ma công cái thế, không hề thua kém Thần Long Quyết của Luyện Thần Công ở thời kì sung mãn nhất, cho nên chỉ giảm bớt một chút, một lát sau Trình Cung trực tiếp nhất quyền oanh kích, nắm tay hầu như nứt vỡ, thân thể lui về phía sau.

    Đợt thứ ba chính là hóa thân Hỏa Phượng Ma Long xuất hiện, rốt cục toàn lực ngăn cản công kích của Thiên Ma Nữ.

    Trong nháy mắt cánh tay vỡ vụn được khôi phục, thế nhưng thương thế trong cơ thể Trình Cung, lực lượng ba động lại không có cách nào khôi phục.

    - Trình Cung...

    Lý Pháp, Đông Phương Kim Đan lúc này mới phản ứng, lao đến hỗ trợ.

    - Ầm...

    Nhưng vào lúc này, Long Thiên Tử lại một lần nữa rót lực lượng vào tế đàn, khi lực lượng tế đàn đạt đến mức mạnh nhất, trong nháy mắt mang theo người bay về phía miệng thần long trên bầu trời.

    - Muốn chạy trốn, đừng nằm mơ.

    Đột nhiên, Cửu Vĩ Quá Tôn xuất thủ, trong nháy mắt Cửu Long Bôi trong tay nàng nứt vỡ, khiến nó nhất thời không chịu được ảnh hưởng của tế đàn, bị tế đàn cho là người mình, trực tiếp vọt tới.

    - Ầm!

    Một đạo chiến giáp đen kịt, trên thiên ma giáp tản mát ra một luồng khí tức thiên ma nguyên thủy nhất, hiện giờ uy lực của ma giáp đã phát huy đến cực hạn, trong nháy mắt phá vỡ tất cả những thứ đang tập kích vào trong thần long.

    - Đừng tới đây, Lý Pháp tranh đoạt Đạo Tôn Long Châu, Đông Phương Kim Đan, thứ ngươi muốn có lẽ đang ở phía trên.

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, vào thời khắc mấu chốt nhất, nữ nhân điên cuồng này lại muốn giết chết mình, hơn nữa còn nguy hiểm hơn lần trước...

    Trình Cung cuối cùng cũng minh bạch, vì sao có mấy lần cảm giác kỳ lạ, xem ra nữ nhân này không phải mới chú ý đến mình.

    Hiện tại mặc kệ bảo vật gì đó, trước tiên phải giết chết nữ nhân này đã.

    Hơn nữa Thiên Ma Nữ rất hung hãn, Lý Pháp và Đông Phương Kim Đan tới cũng không có nhiều tác dụng, chi bằng để một mình đối phó với hắn, không nên để cuối cùng vì mình mà bọn họ không chiếm được thứ gì.

    Lúc này Trình Cung đã ở trên Hỏa Phượng Ma Long, Hỏa Phượng Ma Long trong nháy mắt gia tốc, nhưng Thiên Ma Nữ tu luyện Cửu Chuyển Thiên Ma Công của Thiên Ma Tông cũng là một môn ma công thần kỳ nhất, cổ xưa nhất trong thiên địa.

    Đây là công pháp thiên ma sáng chế ra đầu tiên khi thiên địa diễn sinh, lúc này tốc độ đã nhanh đến kinh người, mặc dù còn chưa đuổi kịp Hỏa Phượng Ma Long, nhưng vẫn hơn Thuần Dương Quá Tôn đỉnh phong bình thường.

    - Ầm...

    Ầm...

    Lúc này dưới gia tốc đuổi theo của hai người, không ngừng né tránh trận pháp cấm chế xung quanh, đây là bọn người Trình Cung cẩn thận tìm hiểu né tránh cấm chế, trận pháp khác nhau, chính diện xông vào sẽ chỉ bị lực lượng đả kích.

    Nữ nhân này thật sự quá hung hãn, nhất là lại am hiểu đánh lén phía sau, nhất định phải giết chết nàng.

    Đây cũng may là mình, nếu đổi thành người khác, cho dù là mỗ gia đối mặt với đòn đánh lén của nàng cũng rất nguy hiểm, những người khác hầu như không có bất cứ cơ hội gì.

    Nghĩ đến đây, Trình Cung trực tiếp lấy viên tiên đan còn lại bỏ vào trong miệng.

    - Ầm...

    Ầm...

    Lúc này Cửu Vĩ Quá Tôn cùng Vũ Thân Vương cũng nhảy vào bên trong, ngăn cản Long Thiên Tử đang muốn chạy trốn, trong chiến đấu kịch liệt nhất bạo phát từ trong bụng thần long cường đại, thân thể thần long đột nhiên bạo tạc, lúc này trận pháp tế đàn, lực lượng cấm chế lại một lần nữa yếu đi, Đông Phương Kim Đan và Lý Pháp, còn có những người khác cũng đều vọt tới.

    Lúc này Trình Cung khống chế Hỏa Phượng Ma Long, tiên đan vừa mới nuốt vào không lâu, trong nháy mắt lực lượng thân thể đã đạt đến cực hạn, trực tiếp dẫn động chí dương chân hỏa, chí âm chân hỏa, dưới sự khống chế của bản mệnh chân hỏa, toàn bộ ngưng tụ trên Phá Kiếp Thương, đối mặt với truy kích điền cuồng của Thiên Ma Nữ, bỗng nhiên bay đến phía trên nàng, một thương đâm thẳng vào đỉnh đầu Thiên Ma Nữ.

    Lúc này Trình Cung đã nảy sinh lòng dạ ác độc, cho dù là tiên khí, tiên đan, hay Thần Long Tiên Châu gì đó cũng không cần, nữ nhân này nhất định phải chết, mặc dù đây là lần đầu tiên hai người giao thủ, nhưng Trình Cung lại có thể cảm giác, nếu như lần này không giết chết nàng, nhất định sẽ xảy ra đại sự.

    Đây là nàng xuất thủ với mình trước, nếu như xuất thủ với người khác, hay người thân, bằng hữu của mình thì...

    Sát, cho dù phải trả giá như thế nào cũng không thể lưu lại loại người này.

    Số lần Thiên Ma Nữ xuất thủ cũng không nhiều, nhưng từ khi nàng bắt đầu xuất thủ đến nay, chưa bao giờ gặp phải lần nào giống lần này, tên gia hỏa này rõ ràng yếu hơn mình rất nhiều, nhưng lại có thể liên tiếp ngăn cản công kích của mình, mặc dù biết hắn có hóa thân bên ngoài, biết hắn có rất nhiều thủ đoạn, nhưng vẫn khiến Thiên Ma Nữ vô cùng khiếp sợ.

    Bởi vì trước đây cho dù là Thuần Dương Quá Tôn hậu kỳ nàng cũng từng giết qua, hiện giờ nàng lại không thể lập tức giết chết hắn, càng khiến Thiên Ma Nữ không dám tin tưởng, chỉ trong nháy mắt Trình Cung dám phản kích.

    Hắn dám phản kích, lẽ nào hắn cho rằng hắn thực sự có thể chống lại mình?

    Hai tay Thiên Ma Nữ chớp động ma quang, muốn trực tiếp chế trụ Phá Kiếp Thương của Trình Cung, thế nhưng trong nháy mắt chụp lấy Phá Kiếp Thương, một loại cảm giác không tốt nảy sinh trong lòng, khí tức hỏa diễm trên Phá Kiếp Thương mang tới cảm giác kinh khủng.

    - Ầm ầm...

    Trong nháy mắt nhận thấy tình huống không thích hợp, Thiên Ma Nữ vốn muốn mạnh mẽ chế trụ Phá Kiếp Thương của Trình Cung, sau đó đánh chết Trình Cung, đột nhiên sửa móc thành đập, thân thể lóe sang bên cạnh, hai tay đánh lên Phá Kiếp Thương.

    Thiên Ma Nữ cảm giác thân thể còn trầm trọng hơn một viên tinh cầu, toàn lực đánh ra chỉ lệch đi một chút, sau một khắc vai nàng hoàn toàn bị Phá Kiếp Thương đâm thủng, hỏa diễm kia cũng nhảy vào trong thân thể nàng.

    - Thiên Ma Thể, thiên ma giải thể.

    Khi chí dương chân hỏa cùng chí âm chân hỏa còn có bản mệnh chân hỏa của Trình Cung ở trong Phá Kiếp Thương đánh vào trong cơ thể nàng, trong nháy mắt Thiên Ma Nữ cảm thụ được cái gì gọi là hỏa diễm.

    Nàng xem như cũng ngoan độc, trực tiếp vứt bỏ phần cơ thể bị hỏa diễm hoàn toàn thiêu đốt, để thân hình của mình tiến hành thiên ma giải thể, trong nháy mắt cơ thể của nàng đã tiến hành khôi phục lại ngoài trăm dặm, chỉ là sau đó phun ra một ngụm máu.

    Sắc mặt trở nên cực kỳ xấu xí, người kia rõ ràng không phải đối thủ của mình, nhưng nhờ tốc độ của Hỏa Phượng Ma Long, còn có pháp bảo mình hoàn toàn không nghĩ tới, món vũ khí đó của hắn rốt cuộc là gì?

    Cho dù là tuyệt phẩm đạo khí cũng không thể kinh khủng đến mức mình không thể đập bay.

    Chẳng lẽ là tiên khí, nhưng nó lại không có uy lực của tiên khí.

    Hơn nữa trong nháy mắt hắn mượn ngoại lực, đề thăng lực lượng cường ngạnh tới mức tương xứng với mình, lẽ nào hắn không sợ bạo thể.

    Tên ghê tởm, còn có hỏa diễm ghê tởm!

    Chương 1340: Chiến Thiên Ma Nữ

    Rốt cuộc là hỏa diễm gì, nếu không phải mình phản ứng nhanh, vừa rồi có thể đã thê thảm.

    Nhìn bao tay tuyệt phẩm đạo khí trong tay, sắc mặt Thiên Ma Nữ vô cùng xấu xí, tuyệt phẩm đạo khí dĩ nhiên bị tổn thương rất nhỏ, vừa rồi chỉ nhẹ nhàng tiếp xúc, nếu như mình chế trụ được cây thương kia...

    Không đúng, mình tuyệt đối không chụp được, lúc đó cây thương sẽ trực tiếp xuyên qua đầu mình, pháp bảo của mình cũng sẽ bị hủy diệt.

    Thiên Ma Nữ lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi như vậy, trước đây chỉ có nàng đánh lén người khác, đột nhiên bạo phát khiến người khác khiếp hãi, cuối cùng bị nàng đánh chết, lần đầu tiên bị người khác tập sát, sản sinh cảm giác sợ hãi.

    Lúc này Trình Cung đang ở trên Hỏa Phượng Ma Long, cũng cảm giác có chút đáng tiếc, dĩ nhiên không thể trong nháy mắt tập kích là có thể đánh chết ma nữ này.

    Vừa rồi hắn mượn lực lượng tiên đan, đề thăng lực lượng bản thân tới cực hạn chịu đựng của cơ thể, hầu như tương đương với trình độ thuần dương Quá Tôn hậu kỳ bình thường, sau đó vận dụng tất cả lực lượng phát sinh một kích trí mạng.

    Mặc dù chỉ là một kích, nhưng hiệu quả hơn nghìn vạn công kích rất nhiều, đáng tiếc Thiên Ma Nữ có kinh nghiệm và trực giác quá nhạy cảm, chỉ bị thương nặng chứ không chết.

    Lúc này tình huống của Trình Cung cũng không khá hơn, lực lượng tiên đan uy mãnh không gì sánh được, bởi vì bản thân tiên đan này chính là đề cao lực lượng, mặc dù hiện nay chỉ có thể miễn cưỡng sủ dụng tiểu tiên đan, nhưng ngay cả Thiên Tôn cũng không dám tùy ý sử dụng, vừa rồi Trình Cung dẫn đạo rất nhiều lực lượng vào trong Hỏa Phượng Ma Long, nhưng dược lực của tiên đan này cũng không ngừng tăng trưởng.

    - Ầm!

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, trong nháy mắt thân thể bắt đầu chuyển hóa thuần dương.

    Thiên Ma Nữ ở bên ngoài trăm dặm thoáng ngây dại, hắn đang làm gì?

    Chuyển hóa thuần dương vào lúc này, trước mặt mình mà hắn lại chuyển hóa thuần dương, đang đùa gì vậy!

    Lẽ nào hắn không nhìn thấy tồn tại của mình, còn có kế hoạch hay âm mưu nào khác.

    Nếu như đổi thành người khác, là người mình muốn giết, còn dám chuyển hóa thuần dương trước mặt mình, Thiên Ma Nữ sẽ không chút do dự lao tới, nhưng sau khi trải qua phản kích vừa rồi, nàng lại không lập tức hành động, bởi vì nàng có không tin, Trình Cung sẽ ngốc như vậy, làm trò chuyển hóa thuần dương trước mặt mình.

    Trình Cung cũng bị ép không có cách nào, nếu không chuyển hóa thuần dương, thân thể hắn sẽ bị bạo tạc, hắn hiện tại đang vật lộn.

    Thần niệm của hắn tựa hồ đã gần Thiên Tôn cảnh giới, thân thể cũng sớm tiếp cận thuần dương hậu kỳ, chỉ còn kém lực lượng bản thân.

    Cho nên hắn chuyển hóa thuần dương dễ dàng hơn người khác rất nhiều, nhưng cho dù như vậy, cũng có phiêu lưu nhất định, nhưng hiện tại không làm không được.

    ...

    Ngay khi Trình Cung và Thiên Ma Nữ giao thủ, chiến đấu trên bầu trời cũng trở nên đặc sắc, hỗn loạn hơn.

    Long Thiên Tử không ngờ, mình làm nhiều chuyện như vậy, cuối cùng cũng không tranh thủ được một chút thời gian, chỉ cần có thể tiếp xúc với nơi rời khỏi là có thể rời khỏi, hơn nữa nghe nói thứ đó cũng là một pháp bảo.

    Nhưng hắn lại bị Cửu Vĩ Quá Tôn và Vũ Thân Vương chặn lại, rơi vào đường cùng, Long Thiên Tử và thủ hạ của mình cùng nhau liên thủ đối kháng Cửu Vĩ Quá Tôn và Vũ Thân Vương.

    Lúc này bọn họ đã đạt được liên hệ với Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu, từ đó không ngừng hấp thu lực lượng, lúc này lực lượng của bọn họ mạnh hơn bình thường rất nhiều, tất cả đều vô cùng tự tin.

    Nhưng sau đó khi đám người Đường Trường Tồn, Hách Liên Cửu Tiêu, Đại Tế Ti cùng xông đến thì tình huống lại có chút hỗn loạn.

    Dù sao phía bên bọn họ, ngoại trừ Long Thiên Tử, những người khác không phải ai cũng có tuyệt phẩm đạo khí, mặc dù lúc này nhờ Đạo Tôn Long Châu mà lực lượng tăng lên gấp bội, cũng không phải có thể lập tức chống lại tuyệt phẩm đạo khí.

    Tuyệt phẩm đạo khí có thể khiến một người thuần dương trung kỳ có thể đối phó với một người thuần dương hậu kỳ, đây là uy lực của tuyệt phẩm đạo khí.

    - Ầm...

    Đột nhiên một tiếng nổ vang lên, một đạo kiếm quang ngăn chặn công kích của hai thanh tuyệt phẩm đạo khí.

    - Liệp Yêu kiếm, là người của Liệp Yêu Mạo Hiểm liên minh sao, là Thiên Ngữ, ngươi lại dám hợp tác với hải tộc, quả thực nhục nhã...

    Trong lần va chạm này, Đường Trường Tồn rốt cục đã phát hiện lão giả bên cạnh Long Thiên Tử là ai, tức giận quát lớn.

    - Đồ khốn khiếp, mình đang chơi cái gì cũng không biết, Chính Khí tông ngươi thì sao, cũng không phải hợp tác với Nguyên Thủy Ma Tông và yêu tộc hay sao, ngươi có tư cách gì nói ta, cút sang một bên, bằng không sau này người ta đối phó đầu tiên chính là Chính Khí tông các ngươi.

    Thiên Ngữ cuối cùng cũng không thể che giấu bản thân, lúc này trực tiếp mở miệng tức giận mắng.

    - Đừng nhiều lời vô ích, ai cướp được thì chính là của người ấy, giết đám gia hỏa các ngươi.

    Mọi người dựa vào bản lĩnh cướp giật.

    Hách Liên Cửu Tiêu hét lớn một tiếng, gia tăng công kích.

    Chỉ có điều mặc dù mọi người xuất thủ đều rất hung hăng, nhưng người liều mạng thật sự lại không có, nếu lúc này liều mạng, vậy một lát nữa sẽ phải đối mặt với một trận chém giết tàn bạo, điểm này kỳ thực tất cả đều rất minh bạch.

    Cũng bởi vì như vậy, Long Thiên Tử mới có thể chỉ huy người của hải tộc chống đỡ, bằng không nếu như đông đảo tuyệt phẩm đạo khí toàn lực bạo phát, bọn họ thật sự không chống đỡ được.

    Khi bọn họ đang liều mạng tranh đoạt, chém giết, Đông Phương Kim Đan cũng không tới gần, ngược lại phân thân xuất hiện trên chỗ nứt ra của thần long khổng lồ bắt đầu tìm kiếm.

    Đương nhiên, hắn phân thân tương đối nhiều, một lần xuất hiện mười mấy người, kết thành trận thế, còn có một số ở bên cạnh, hiện tại cũng không ai chú ý tới hắn rốt cuộc muốn làm gì.

    ...

    Nếu như chuyển hóa thuần dương ở nơi khác, Trình Cung cũng không dám tùy tiện tiến hành, bởi vì bản thân trên con đường tu luyện đã đánh vỡ cấm kỵ, mỗi một lần đột phá sẽ mang đến kết quả ngoài dự đoán, thậm chí thiên kiếp càng lúc càng kinh khủng, không dám cam đoan mình chuyển hóa thuần dương có mang đến thiên kiếp hay không.

    Nhưng lúc này là trong Thần Long Tiên Cung, thiên cơ hoàn toàn bị che lấp, không cần lo lắng có thiên kiếp, theo Trình Cung thấy chỉ là mạo hiểm một phen.

    Còn theo đối thủ của Trình Cung thấy, thì đây chính là khiêu khích và xem thường lớn nhất, nhất là tồn tại như Thiên Ma Nữ càng sắp tức chết.

    Cái này còn không phải khinh thường sao?

    Hắn dám chuyển hóa thuần dương trước mặt mình, nếu như đây không phải bẫy rập có ý định, vậy chỉ có thể nói rõ một điều, hắn căn bản không thèm để ý tới mình.

    Cho dù là địch nhân, là đối thủ, nếu như bị người khác xem thường cũng rất thống khổ.

    Nhất là người này vừa rồi còn biểu hiện ra năng lực tựa hồ giết chết nàng, sau khi nàng đột nhiên hạ sát thủ tập kích, còn có thể phản kích đánh lại nàng.

    - Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ.

    Mới đầu Thiên Ma Nữ vẫn quan sát, nhưng càng nhìn thần tình càng trở nên xấu xí, hắn thật sự đang chuyển hóa thuần dương, nàng giơ tay đánh một đạo kình lực biến hóa liên tục về phía Trình Cung.

    Chương 1341: Bảo tàng lớn nhất

    Nhờ viên tiểu tiên đan kia, lúc này lực lượng của Trình Cung không ngừng đề thăng, thân thể đã hoàn toàn nằm ở bước chuyển hóa thuần dương.

    Điều khiến hắn hài lòng nhất là, Thiên Ma Nữ quả nhiên không lập tức công kích khi hắn vừa bắt đầu chuyển hóa, mặc dù nàng chỉ ngây người trong thời gian rất ngắn, nhưng như vậy cũng đủ để thân thể Trình Cung trải qua thời gian suy yếu nhất.

    - Vù!

    Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ còn chưa tới, Hỏa Phượng Ma Long đã động, tốc độ còn nhanh hơn trước, dưới truy kích của Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ tốc độ càng lúc càng nhanh.

    Nhưng tốc độ công kích của loại lực lượng thuần túy này dù sao cũng nhanh hơn, cuối cùng đuổi kịp Hỏa Phượng Ma Long.

    - Đinh!

    Lúc này Tiểu Hư Đỉnh đột nhiên xuất hiện, Hỏa Phượng Ma Long điều khiển Tiểu Hư Đỉnh trực tiếp ngăn cản Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ.

    Tiểu Hư Đỉnh tự thân cường độ, sớm đã vượt qua trình độ tuyệt phẩm linh khí bình thường, mặc dù Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ cũng rất mạnh nhưng vẫn dễ dàng bị ngăn cản.

    Lúc này thân thể Trình Cung đang nằm trong chuyển hóa hoàn toàn, pháp lực dâng trào, thân thể hắn sớm đã là thuần dương cảnh giới.

    Người bình thường chuyển hóa thuần dương nhiều nhất là thân thể biến hóa, pháp lực biến hóa cũng không đặc biệt rõ ràng, nhưng vẫn có.

    Trình Cung trước đó phần nhiều là không đủ lực lượng cường đại cần thiết, lúc này có tiên đan chống đỡ, trực tiếp chuyển hóa thuần dương.

    Lúc đầu Thiên Ma Nữ cho rằng Trình Cung đang đùa giỡn hoặc là có bẩy rập, sau đó cũng chỉ sử dụng Vạn Huyễn Thiên Ma Chỉ thăm dò, Trình Cung đã thành công để lực lượng của mình đạt được thuần dương cảnh giới.

    Hơn nữa cuộn trào mãnh liệt, càng không thể vãn hồi, thân thể cuối cùng mượn luồng lực lượng này đạt được cảnh giới thuần dương hậu kỳ, lực lượng bản thân trực tiếp đạt được cảnh giới thuần dương trung kỳ.

    Lúc này vì bọn người Long Thiên Tử bị vây công, đã không có cách nào chuyển vận lực lượng cho tế đàn, trận pháp, cấm chế xung quanh bọn người Trình Cung đã càng ngày càng ít, chiến đấu tựa hồ không bị ảnh hưởng.

    - Khốn khiếp, dám đánh lén bản đại thiếu, hôm nay ta không giết chết ngươi, ta sẽ không gọi là đệ nhất đại thiếu Cửu Châu nữa.

    Trình Cung dùng một tốc độ kinh khủng hoàn thành đột phá, sau đó đột nhiên khoát tay, Tiểu Hư Đỉnh trong nháy mắt biến lớn, trực tiếp chụp về hướng Thiên Ma Nữ, hắn muốn trực tiếp luyện hóa Thiên Ma Nữ.

    Điều này sao có thể?

    Thiên Ma Nữ cũng không ngờ Trình Cung có thể chuyển hóa thuần dương nhanh như vậy, thấy Tiểu Hư Đỉnh lao tới, hai tay biến động pháp quyết, lăng không trực tiếp đánh ấn quyết tới.

    - Ầm!

    Tiểu Hư Đỉnh cũng không phải tuyệt phẩm đạo khí bình thường, mặc dù không thần kỳ bằng Phá Kiếp Thương, nhưng lúc này Trình Cung đã chân chính đạt được thuần dương trung kỳ, thần niệm cũng là bán bộ Thiên Tôn, thân thể cũng đạt được cảnh giới thuần dương hậu kỳ.

    Lúc này khu động Tiểu Hư Đỉnh, uy lực mạnh mẽ hơn vừa rồi rất nhiều, lần này chính diện va chạm, Tiểu Hư Đỉnh bị đánh bay ra vài trăm dặm, nhưng Thiên Ma Nữ cũng không khác gì.

    - Thiên Ma Ấn bí quyết.

    Thiên Ma Nữ căn bản không tin đây là lực lượng Trình Cung vừa mới đột phá, bởi vì vừa rồi Trình Cung dùng tiên đan bạo phát lực lượng cũng đủ mạnh rồi, theo nàng thấy, đây là Trình Cung cố ý tỏ ra yếu kém, cố ý áp chế lực lượng để cho người khác tưởng rằng lực lượng của hắn không đột phá, âm hại người khác.

    Lúc này nếu hắn đã bại lộ thực lực thật sự, vậy buông tay đánh một trận luôn.

    Nàng có thế nào đối với Trình Cung cũng không có vấn đề gì, hắn cầm Phá Kiếp Thương, thôi động Tiểu Hư Đỉnh, dưới sự trợ giúp của Tiểu Hỏa Long, đồng thời cùng với hóa thân Hỏa Phượng Ma Long bộc phát ra lực lượng mạnh nhất đại chiến với Thiên Ma Nữ.

    Thiên Ma Nữ cũng rất mạnh, là siêu cấp cường đại chân chính, tuyệt đối là nhân vật đứng ở đỉnh phong Cửu Châu đại địa.

    Hai bên trước đó đều có cơ hội kích sát đối phương, cho nên lần thứ hai ẩu đả, hai bên đều có mục đích phải giết chết đối phương, ra tay vô cùng hung ác, nhưng cũng vô cùng cẩn thận, bởi vì đối phương đều có năng lực giết chết mình, cho nên trong thời gian ngắn rất khó phân định thắng thua.

    Chiêu thức của Thiên Ma Nữ vô cùng biến hóa, Trình Cung cũng không thua kém, thậm chí đến lúc sau các loại chiêu thức của Trình Cung còn biến động hơn cả Thiên Ma Nữ.

    Thiên Ma Nữ càng đánh càng kinh hãi, ban đầu khi Vũ Thân Vương bị Trình Cung đánh bại, nàng hoàn toàn không chú ý, bởi vì lúc đó nàng đang ở Tam Đại tuyệt vực tôi luyện, bị Thiên Tôn truy sát ở Linh Sơn làm gì còn lưu ý đến một đại thiếu quần là áo lượt ở Cửu Châu đại địa.

    Sau đó Vũ Thân Vương cầu sư tôn để nàng xuất thủ đánh chết Trình Cung, cũng chính là Trình Cung ở Nam Chiêm Bộ Châu đại chiến Côn Bằng thái tử, lúc đó nàng cũng rất bất ngờ, không ngờ người này không hề yếu, nhưng cũng chỉ là cảm giác không tồi.

    Theo nàng thấy, chỉ cần như sư tôn nói, che giấu thiên cơ, không để cho thế lực sau lưng hắn biết, hắn cũng đáng để mình xuất thủ, xuất thủ khẳng định có thể dễ dàng giết chết hắn.

    Hiện nay thiên cơ ở Thần Long Tiên Cung bị che khuất, cuối cùng tìm được cơ hội ra tay, nhưng thực sự giao thủ với Trình Cung, Thiên Ma Nữ mới khiếp sợ phát hiện, Trình Cung sở hữu rất nhiều con át chủ bài chưa lật, hơn nữa không ngừng phá vỡ tính toán của mình, tới hiện tại đã có thể chính diện chống lại mình, thắng thua đã rất khó nói.

    Lúc này trong đầu Thiên Ma Nữ chỉ có một ý niệm, giết, bất luận như thế nào cũng phải giết chết hắn, tuyệt đối không thể để hắn còn sống rời khỏi Thần Long Tiên Cung.

    Tồn tại như vậy, Vũ Thân Vương tuyệt đối không thể so sánh, chẳng trách hắn nói, mười tháng sau sẽ tới Bà La Đa thần miếu đánh chết Vũ Thân Vương, có thể khiến cả Bà La Đa thần miếu đứng ngồi không yên, có thể khiến Vũ Thân Vương lo sợ, tựa hồ bị ép tới mức tan vỡ, thậm chí không tiếc mượn thiên ma giáp của sư tôn đến Thần Long Tiên Cung một chuyến.

    Hai người đều có quyết tâm phải giết chết đối phương, không cần nghĩ cũng biết chiến đấu sẽ hung ác thế nào.

    Lúc này chém giết trên bầu trời cũng bắt đầu tiến vào gay cấn, lần này người dẫn động chính là Lý Pháp, Lý Pháp nhìn thấy cơ hội, đột nhiên kêu Đông Phương Kim Đan phối hợp xuất thủ, phá khai Long Thiên Tử và trận thế giản đơn mà bọn hắn cấu thành, trong nháy mắt giết chết một người trong số đó.

    Trực tiếp cướp giật một viên Đạo Tôn Long Châu, những người còn lại đều điên cuồng, nếu không phải nhìn thấy Lý Pháp cẩn thận thận trọng, Đông Phương Kim Đan lại ở bên cạnh, bọn hắn đều có xung động động thủ với Lý Pháp.

    Cũng may lúc này Long Thiên Tử và thủ hạ của hắn còn có Thần Long Tiên Châu, bảy viên Đạo Tôn Long Châu.

    Mặc dù Lý Pháp đoạt được một viên, những người khác cũng vẫn còn cơ hội, bọn hắn cũng bắt đầu ra sức chiến đấu, đều muốn như Lý Pháp, đột nhiên tìm được cơ hội đoạt được một viên Đạo Tôn Long Châu.

    Mặc dù Đông Phương Kim Đan bang trợ Lý Pháp xuất thủ cướp đoạt Đạo Tôn Long Châu, nhưng ý chí của hắn hiển nhiên không đặt ở đây, tuy rằng Đạo Tôn Long Châu vô cùng trân quý, nhưng không phải với hắn.

    Chương 1342: Bảo tàng lớn nhất (2)

    Lúc này Đông Phương Kim Đan đột nhiên vô cùng vui mừng, bởi vì một trong số phân thân của hắn phát hiện ra một trận pháp bí ẩn ở phía sau thần long, từ dòng xoáy khổng lồ trong đó phát hiện ra một tấm lệnh bài vô cùng cổ xưa không có gì đặc biệt.

    Thứ có thể ở một nơi như vậy tuyệt đối không phải vật bình thường, phân thân của Đông Phương Kim Đan lập tức cầm khối lệnh vài này trong tay.

    - Ầm...

    Ầm...

    ầm...

    Ngay khi phân thân của Đông Phương Kim Đan túm được khối lệnh bài, Thần Long Tiên Cung bắt đầu chấn động, từng đợt áp lực bên ngoài áp bách xuống, có dấu hiệu như muốn sụp đổ.

    - Tại sao có thể như vậy, xảy ra chuyện gì?

    - Tại sao ta có cảm giác Thần Long Tiên Cung chuẩn bị tan vỡ.

    - Nhanh, bất luận như thế nào cũng phải đoạt được một viên Đạo Tôn Long Châu...

    Ngay khi tất cả mọi người đang toàn lực chú ý vào Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu, Cửu Vĩ Quá Tôn cũng lộ ra một nụ cười quỷ dị.

    Bởi vì nàng đã thấy được một phân thân của Đông Phương Kim Đan ở phía sau thân thể hủy diệt của thần long, mặc dù không thấy được hắn đang làm gì, nhưng khi phân thân của hắn đi ra cũng là lúc toàn bộ Thần Long Tiên Cung xuất hiện vấn đề.

    Hiện nay toàn bộ tế đàn hoảng động, bầu trời phía trên như muốn sụp đổ, ầm ầm chấn động.

    - Thứ đó không phải của ngươi, buông ra đi.

    Đột nhiên trong đầu Đông Phương Kim Đan vang lên thanh âm vô cùng mê hoặc, hắn nhất thời cảm giác mê muội.

    - Không tốt rồi!

    Đông Phương Kim Đan lập tức cảm giác không tốt, trong nháy mắt vận chuyển công pháp tĩnh tâm đặc biệt của tiên giới, tâm linh nhất thời thanh tỉnh.

    Nhưng lúc này hắn đã thấy Cửu Vĩ Quá Tôn xuất hiện bên cạnh phân thân của hắn.

    Trên mặt mang theo nụ cười vạn người mê, tám cái đuôi khổng lồ hoàn toàn cuốn hắn vào bên trong.

    Mặc dù phân thân của hắn rất đặc biệt, nhưng đuôi của Cửu Vĩ Quá Tôn cũng không phải chuyện đùa, nàng tận lực sử dụng đuôi chính là muốn cắt đứt liên hệ giữa phân thân và bản thể của Đông Phương Thiên Tôn, sau đó mượn khe hở này cướp đồ.

    Mặc dù phân thân chỉ có tu vi Thiên Anh đỉnh phong, nhưng Đông Phương Kim Đan sở hữu chín mươi chín phân thân Thiên Anh đỉnh phong, hơn nữa mỗi một phân thân cũng không phải Thiên Anh đỉnh phong bình thường, uy lực cường đại khó mà tưởng tượng.

    Phân thân càng nhiều uy lực càng mạnh, đây không phải tăng cường uy lực đơn giản.

    Bất kỳ một phân thân nào trong số đó đều có thể điều động lực lượng của những phân thân khác để mình sử dụng.

    Loại phân thân này đã đạt tới một mức độ vô cùng thần kỳ, nhưng lúc này một chiêu của Cửu Vĩ Quá Tôn lại hoàn toàn cắt đứt ưu thế lớn nhất của Đông Phương Kim Đan.

    - Chiêu của ngươi không sử dụng được trước mặt ta!

    Cửu Vĩ Quá Tôn nói, sử dụng tám cái đuôi trong khoảng thời gian ngắn tạo thành hiệu quả cắt đứt không gian, trực tiếp cắt về phía Đông Phương Kim Đan.

    - Vậy sao?

    Đông Phương Kim Đan biết với lực lượng của một phân thân đơn độc, tuyệt đối không có cách nào chống lại Cửu Vĩ Quá Tôn, khi Cửu Vĩ Quá Tôn động thủ, đồng thời trong thân thể hắn đã ngưng tụ một luồng lực lượng, trong nháy mắt lực lượng của Cửu Vĩ Quá Tôn ép đến thân thể hắn, toàn bộ thân thể của Đông Phương Kim Đan đã nổ tung.

    Một Thiên Anh đỉnh phong, hơn nữa là Thiên Anh đỉnh phong siêu việt, sử dụng bí pháp đặc thù tự bạo, quả thực có thể so sánh với uy lực tự bạo của một thuần dương sơ kỳ Quá Tôn, cho dù là Cửu Vĩ Quá Tôn ở cự ly gần như vậy cũng chịu ảnh hưởng.

    - Ầm!

    Thân thể của Cửu Vĩ Quá Tôn trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, tám cái đuôi nhất thời ngưng kết, trong nháy mắt không gian cắt đứt nổ tung.

    Uy lực bạo tạc khiến Đạo Tổ lệnh bài trực tiếp bay ra ngoài, Cửu Vĩ Quá Tôn lao lên không trung bắt lấy.

    - Trình Cung!

    Lúc này bản thể và phân thân của Đông Phương Kim Đan cách nhau quá xa, hơn nữa khối lệnh bài lại bay đến chỗ Trình Cung rất gần, mặc dù lúc này Trình Cung và Thiên Ma Nữ đang chém giết kịch liệt, nhưng Đông Phương Kim Đan cũng phải xin Trình Cung giúp đỡ.

    Tấm Đạo Tổ lệnh bài này rất quan trọng đối với hắn, không có Đạo Tổ lệnh bài, hắn vĩnh viễn không dám đột phá, chỉ có con đường chết.

    Lần này hắn chẳng qua là nhất thời mạo hiểm, một khi lực lượng trong cơ thể không áp chế được, kết quả sẽ rất thê thảm.

    Khốn khiếp!

    Trình Cung toàn lực chém giết, nhưng vẫn chú ý đến tình huống xung quanh, phát hiện tình hình phía bên Đông Phương Kim Đan, cảm thụ được khối lệnh bài kia đang bay về phía mình, Trình Cung thầm mắng.

    - Thần niệm biến hóa, thu!

    Bất đắc dĩ, Trình Cung đang tấn công Thiên Ma Nữ, lập tức chuyển thành phòng thủ, đồng thời tập trung thần niệm bạo phát, ý niệm này nhanh hơn Cửu Vĩ Quá Tôn một khắc, khống chế được khối lệnh bài trước, sau đó Trình Cung trực tiếp lấy thần niệm biến hóa, trong nháy mắt thần niệm hóa thành một bàn tay, nắm lấy khối lệnh bài, đồng thời chuyển rất nhanh thành nắm đấm, đối kháng với lực bắt lấy của Cửu Vĩ Quá Tôn.

    Thần niệm dám chính diện đối chọi với bản Quá Tôn, ngươi điên rồi sao, đi chết đi!

    Cửu Vĩ Quá Tôn thấy Trình Cung lấy thần niệm biến hóa đối kháng với lực lượng của mình, quả thực không biết sống chết, thần niệm biến hóa đến trình độ nhất định thật ra cũng không khó, nhưng chỉ có thể nhằm vào những người tương đối yếu, chiến đấu với người có cấp bậc tương ứng căn bản không có tác dụng, nhưng hiện tại Trình Cung lại dám dùng chiêu này đối phó với mình, thật sự là buồn cười.

    - Ầm!

    Cửu Vĩ Quá Tôn cảm giác lực lượng chấn động.

    - Cái gì?

    Lực lượng của mình bị ngăn cản, điều này...

    Điều này sao có thể, hắn dùng thần niệm ngăn chặn lực lượng của mình, chuyện này tuyệt đối không có khả năng.

    - Ân!

    Trình Cung kêu lên một tiếng đau đớn, tai mắt mũi miệng toàn bộ đều là máu tươi, đầu muốn nổ tung, Trình Cung hiện tại có thể đơn thuần lấy thần niệm diệt sát Thiên Anh đỉnh phong, nhưng đối phương lại là lão quái vật vạn năm Cửu Vĩ Quá Tôn.

    Nếu như kết hợp lực lượng bản thân, hay pháp bảo gì đó, dưới phụ trợ của thần niệm đối chọi với hắn cũng không có gì, nhưng chỉ dựa vào thần niệm mà đối chọi với nàng, lần này Trình Cung thật sự sẽ chịu tổn thất rất lớn.

    Khốn khiếp, lần này xong đời rồi, thần niệm không tu luyện gần mười năm căn bản không có biện pháp khôi phục, hơn nữa dưới tình huống như vậy muốn giết chết Thiên Ma Nữ càng khó hơn.

    Trình Cung thầm nghĩ, trong nháy mắt nắm tay do thần niệm biến hóa đã nắm lấy khối lệnh bài trở lại bên người Trình Cung, trong nháy mắt tiến nhập không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, đồng thời thần niệm của Trình Cung cũng rất tự nhiên vận chuyển pháp môn khôi phục trong luyện thần quyết.

    Đây là...

    Trình Cung đột nhiên phát hiện một vấn đề, khi mình bị hao tổn, thần niệm rất nhanh vận chuyển pháp môn khôi phục thần niệm, trong khối lệnh bài bị thần niệm bao vây thẩm thấu ra một loại đạo vận đặc biệt, một loại lý giải đối với đại đạo dần dần dung nhập vào trong thần niệm của Trình Cung.

    Mặc dù thần niệm bị hao tổn không nhẹ, nhưng từ phía trên vẫn cảm ngộ được một tia thiên đạo biến động, Trình Cung thiếu chút nữa đã tiến vào Thiên Tôn thần niệm, đến lúc đột phá rồi.

    Chương 1343: Bản nguyên đạo khí

    - Ầm!

    Trên bầu trời, đột nhiên lôi điện nổ vang, thiên kiếp phủ xuống, tấm Đạo Tổ lệnh bài vốn che lấp tất cả thiên cơ, hiện giờ Đạo Tổ lệnh bài bị lấy đi, lực lượng vốn có của Thần Long Tiên Cung đã tiêu tán, khó tiếp tục che chắn thiên cơ, lúc này Trình Cung lại vừa vặn đột phá, tự nhiên nghênh đón thiên kiếp.

    Khốn khiếp, không phải chứ, thiên kiếp lại đến vào lúc này.

    Trình Cung thật sự có xung động muốn mắng chửi, hơn nữa bản thân hắn cảm thụ rõ ràng, không chỉ có thiên kiếp của thần niệm đột phá đến Thiên Tôn cảnh giới, mà còn có thiên kiếp vừa rồi hắn chuyển hóa thuần dương, hiện giờ đều đồng thời kéo tới, một trận thiên kiếp khổng lồ đang hình thành.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, Hư Không Âm Dương Đỉnh trong cơ thể Trình Cung đột nhiên chuyển động rất nhanh, trong đầu Trình Cung nhất thời xuất hiện một tràng cảnh, tinh thần chấn động, dĩ nhiên ở đây ẩn giấu một mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Trình Cung đầu tiên bị ép không thể sử dụng thần niệm liều mạng với Cửu Vĩ Quá Tôn, kết quả thần niệm bị thương nặng, nhưng cũng may chiếm được khối Đạo Tổ lệnh bài, không ngờ khi sử dụng luyện thần quyết khôi phục thần niệm, đạt được một tia cảm ngộ thiên đạo trong Đạo Tổ lệnh bài, khiến thần niệm chỉ thiếu nửa bước là đạt được Thiên Tôn cảnh giới.

    Sau đó dĩ nhiên đưa tới thiên kiếp, hơn nữa còn là thiên kiếp cộng dồn, không ngờ vào lúc này lại cảm thụ được tin tức của mảnh vỡ ngoại đỉnh Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Đây cũng vì Đạo Tổ lệnh bài đã không còn che lấp toàn bộ thiên cơ của Thần Long Tiên Cung, Trình Cung lập tức cảm thụ được phía dưới tế đàn có một mảnh vỡ rất lớn, có thể nói là tổng hòa tất cả những mảnh vỡ hắn có được trước đó.

    Không thể nào, mảnh vỡ này sao có thể ở dưới tế đàn, tế đàn này do Thần Long Tiên Cung làm ra hơn mười vạn năm trước.

    Lớp ngoài cứng rắn có thể so sánh với đạo khí, hạch tâm cứng rắn như thế nào càng không phải nói, cho dù vừa rồi nhiều người sử dụng tuyệt phẩm đạo khí chiến đấu, oanh kích liên tục vẫn không hề tổn hại, không cần nghĩ cũng biết nó kiên cố như thế nào.

    Hơn nữa chính giữa tế đàn hoàn toàn không chịu tổn hao gì, căn bản không giống như vừa bị oanh kích vào bên trong.

    Chỉ có điều Trình Cung ngoại trừ cảm thụ được mảnh vỡ của ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh, còn cảm thụ được một luồng khí tức, luồng khí tức này khiến Trình Cung có một loại xung động muốn lập tức xông vào.

    Bởi vì hắn vừa cảm ngộ thiên đạo trong Đạo Tổ lệnh bài, đột phá trong nháy mắt, lúc này có thể nói là mẫn cảm nhất.

    Đây là thứ gì, trước kia đối diện với Thần Long Tiên Châu và Đạo Tôn Long Châu, mình cũng không có cảm giác và xung động như vậy.

    Đạo Tôn Long Châu chỉ là một ít lực lượng và cảm ngộ Đạo Tôn lưu lại, bản thân Trình đại thiếu năm đó chính là tồn tại Đạo Tôn cảnh giới, đương nhiên không giống nhưng người khác, bởi vì hắn có tự tin, bản thân không mượn những thứ này vẫn có thể một lần nữa đứng trên đỉnh phong Linh Sơn.

    Thế nhưng luồng khí tức này rất khác...

    - Bản nguyên đạo khí.

    Trình Cung hưng phấn đến mức thiếu chút nữa kêu lên, khi thiên địa sơ khai, vạn vật sinh ra mới có bản nguyên đạo khí.

    Chẳng trách tế đàn của Thần Long Tiên Cung lại kỳ lạ như vậy, chẳng trách Thần Long Tiên Cung trước kia lại có tự tin sánh ngang với tiên giới.

    Thì ra dưới tế đàn của bọn họ áp chế một tia bản nguyên đạo khí, bản nguyên đạo khí là khí sáng thế, trình độ trân quý vượt xa tiên khí.

    Dù sao tiên khí còn có một chút bảo tồn, nhưng bản nguyên đạo khí tục truyền ngay cả tiên giới cũng có rất ít, là tồn tại trấn áp toàn bộ khí vận tiên giới.

    Bởi vì chính mình đã sở hữu đệ nhất thần khí Cửu Châu, bản thân còn từng là đại sư đan đạo cường đại nhất của Linh Sơn và Cửu Châu đại địa, mặc dù Trình Cung cũng thích những bảo vật bình thường, có được cũng rất vui, nhưng rất ít khi si mê điên cuồng như những người khác.

    Đây cũng chính là nguyên nhân hắn có thể duy trì bình tĩnh khi nhìn thấy Thần Long Tiên Châu vàĐạo Tôn Long Châu, nhưng bản nguyên đạo khí này thực sự khiến Trình Cung vô cùng hưng phấn, kích động không gì sánh được.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này, một đạo lôi quang trên bầu trời đánh xuống, Trình Cung bị bổ trúng.

    Nhưng trên mặt Trình Cung vẫn mang theo nụ cười, lúc này Thiên Ma Nữ đã tránh ra, ai dám tiếp cận Trình Cung lúc này, chính là tự mình muốn chết.

    Tiểu tử này bị bổ trúng nên ngớ ngẩn rồi sao, vì sao dẫn tới thiên kiếp khủng khiếp như vậy mà hắn còn cười?

    Thiên Ma Nữ, Cửu Vĩ Quá Tôn đều vô cùng kinh ngạc, bởi vì Trình Cung vừa mới bị thiên kiếp bổ trúng, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười không che giấu.

    - Trình Cung!

    Đông Phương Kim Đan kinh hãi kêu lên, hoàn toàn không ngờ xảy ra tình huống này, thiên kiếp trên bầu trời hiện giờ đã biến dị, rất khó đoán được tình huống cuối cùng như thế nào, nhưng tất cả bọn họ đều cảm nhận được một sự uy hiếp tử vong, tuyệt cảnh.

    Kinh khủng, vì sao lại đưa tới thiên kiếp kinh khủng như vậy!

    - A!

    Khi người khác còn chưa biết chuyện gì xảy ra, Trình Cung đã hét lớn một tiếng, khi một đạo thiên kiếp dị biến đánh xuống, Trình Cung trực tiếp điểm Phá Kiếp Thương ra, Phá Kiếp Thương trong nháy mắt bài trừ hơn năm phần uy lực của thiên kiếp.

    - Điên cuồng.

    Cửu Vĩ Quá Tôn biết trên bầu trời của Thần Long Tiên Cung có một thứ gì đó rất trân quý, nhưng cụ thể là gì cũng không rõ, chỉ biết không tranh đoạt được, lúc này lầm bầm một tiếng, toàn lực nhằm về phía bọn người Long Thiên Tử.

    Thiên Ma Nữ lánh đến nơi xa, khi đang chằm chằm nhìn Trình Cung, thanh âm của Vũ Thân Vương truyền đến trong đầu:

    - Giúp ta!

    Thiên Ma Nữ nhìn thoáng qua tình huống trên không trung, thân hình nháy mắt vọt tới.

    - Toàn bộ tránh ra, bản đại thiếu sẽ để bọn chúng sảng khoái một phen.

    Lúc này tâm tình Trình Cung vô cùng thư sướng, hắn căn bản không để ý tới thiên kiếp biến dị này khủng khiếp và cường đại như thế nào.

    Chuyện gì cũng như vậy, một lần, hai lần, ba lần... nhiều lần rồi sẽ quen, lúc đó sẽ không thấy sợ hãi gì nữa.

    Vừa cảm ứng được mảnh vỡ ngoại đỉnh, hắn đã muốn khống chế mảnh vỡ trở về, nhưng phát hiện căn bản không có biện pháp, chỉ có thể cảm ứng được mà thôi.

    Tế đàn áp chế quá mạnh.

    Năm đó sợ rằng mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng là cải biến không gian, trực tiếp hấp thụ tới bên cạnh bản nguyên đạo khí.

    Như vậy xem ra...

    Trình Cung đột nhiên nghĩ đến một chuyện, mảnh vỡ ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh hình như đã hội tụ một số thứ tốt bên cạnh hoặc là những thứ cường đại cùng tồn tại.

    Trước đó Vũ Thân Vương cũng có được hai mảnh từ trong di tích, hiện giờ mảnh vỡ lại ở bên cạnh Thần Long Tiên Cung, hơn nữa còn có bản nguyên đạo khí...

    Cái này có phải gọi là khổ tẫn cam lai không, mặc dù hiện tại còn phải chịu đựng thiên lôi đả kích của thiên kiếp.

    Nhưng Trình Cung vẫn vô cùng hưng phấn.

    Ngẫm lại Cửu Châu đệ nhất thần khí trấn áp thiên địa, cửu châu hạch tâm, vì mình liên lụy bị thiên kiếp phá vỡ, phỏng chừng cũng rất khó chịu, sau đó mỗi một mảnh vỡ đều có thứ tốt ở bên, cũng chính là nói, sau này mình chỉ cần tìm được mảnh vỡ ngoại đỉnh còn lại sẽ tìm được thứ tốt hơn bất cứ bảo tàng nào.

    Chương 1344: Bản nguyên đạo khí (2)

    Mảnh vỡ ngoại đỉnh chính là dẫn đường tốt nhất để tìm kiếm những bảo vật tốt nhất trong thiên địa, nghĩ đến đây Trình Cung có thể nào không hưng phấn.

    Dù sao đi nữa hiện tại cũng không có cách nào lấy được mảnh vỡ ngoại đỉnh và bản nguyên đạo khí, thấy bọn họ đều đang liều mạng tranh đoạt Thần Long Tiên Châu và Đạo Tôn Long Châu, Trình Cung trực tiếp dùng thần niệm thông báo cho Đông Phương Kim Đan và Lý Pháp rút lui, một lát sau xung quanh người hắn lôi quang chớp động, thiên kiếp bao phủ Trình Cung trực tiếp nhằm về phía đám người Long Thiên Tử đang bị mọi người bao vây.

    - Điên rồi, hắn muốn làm gì.

    - Tránh mau, bị cuốn vào thiên kiếp thì thê thảm.

    - Tránh gì chứ, ta sắp có Đạo Tôn Long Châu rồi...

    Đám người Hách Liên Cửu Tiêu, Đường Trường Tồn, Đại Tế Ti đang điên cuồng vây công bọn người Long Thiên Tử sắp tan vỡ, có người mang theo thiên kiếp đột nhiên vọt tới, nếu như bị cuốn vào trong đó, nhất định sẽ vô cùng thê thảm.

    Nhưng hiện tại né tránh bọn họ lại không cam lòng.

    Trải qua một phen chiến đấu, thủ hạ của Long Thiên Tử đã bị giết mất hai người, Lý Pháp có được một viên Đạo Tôn Long Châu, Đường Trường Tồn có được một viên Đạo Tôn Long Châu.

    Đám thủ hạ của Long Thiên Tử cũng sắp không chịu được nữa, thậm chí bản thân Long Thiên Tử cũng bị thương toàn thân, nếu không hắn có thể mượn một số lực lượng trong Thần Long Tiên Châu thì lúc này cũng đã sớm xong đời rồi.

    Lúc này kêu bọn họ rút lui, chẳng khác nào muốn lấy mạng bọn họ.

    - Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Đám người Long Thiên Tử còn thảm hại hơn bọn hắn, bọn chúng muốn rút lui cũng không có chỗ mà lui, vừa rồi bị vây công, xung quanh bị người phong ấn vô số trận pháp, cấm chế, còn có đạo khí của mọi người ở xung quanh, bọn họ chỉ cần khẽ động là không thể duy trì trận hình, chết càng nhanh hơn, càng thê thảm hơn.

    Nhưng hiện tại Trình Cung đột nhiên mang theo thiên kiếp xông qua, bọn họ cũng thảm.

    Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, đã có hai gã tới gần biên giới tan vỡ trực tiếp bị lực thiên kiếp diệt sát, Trình Cung khoát tay trực tiếp thu hồi một viên Đạo Tôn Long Châu, một viên khác không đợi Trình Cung thu hồi đã bị thiên kiếp đánh vỡ vụn.

    Đạo Tôn Long Châu là vật ngưng tụ, kế thừa lực lượng của bộ tộc thần long, cũng không phải bảo vật rèn luyện, mặc dù có thể kiên cố hơn đạo khí bình thường, nhưng cũng bị thiên kiếp dị biến đánh vỡ.

    Mặc dù Đạo Tôn Long Châu vỡ vụn, nhưng cũng giống như nguyên tinh tan vỡ, bên trong vẫn ẩn chứa đủ lực lượng, thần niệm Trình Cung khẽ động, cầm mảnh vỡ tiến vào không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Lúc này bọn người Hách Liên Cửu Tiêu, Đại Tế Ti bị ép không thể không rút đi tức muốn hộc máu, bọn họ mất nhiều thời gian như vậy, liều mạng công kích, kết quả lại để Trình Cung chiếm được tiện nghi.

    Lúc này vì đám người Long Thiên Tử bị cuốn vào trong thiên kiếp, thiên kiếp càng trở nên quỷ dị, cường đại hơn, đã vượt qua vạn lôi kiếp và hư không kiếp của Trình Cung trước đó, bởi vì nhân số đông đảo, mặc dù lúc này thiên kiếp vẫn không cường đại bằng Hư Không Âm Dương kiếp mà Trình Cung chịu đựng lúc trước, nhưng cũng đã khủng khiếp đến cực điểm.

    Trong vòng ngàn dặm bao phủ toàn bộ, đám người Cửu Vĩ Quá Tôn, Đại Tế Ti, Hách Liên Cửu Tiêu không ngừng lui về phía sau.

    - Ầm...

    Ầm...

    Ầm...

    Nhưng vào lúc này, khi tất cả mọi người lui về phía sau, đột nhiên hai đạo nhân ảnh vọt tới, trong đó một đạo bộc phát ra quang mang đen kịt, không sai, chính là loại quang mang đen kịt tập kích Trình Cung.

    Trình Cung cầm Phá Kiếp Thương tiếp tục ngăn cản một đợt thiên kiếp, phát hiện quang mang đen kịt phía trên, thân hình trực tiếp vọt tới.

    - Ầm!

    Trên thiên không một đạo lôi quang đánh xuống người Long Thiên Tử, Long Thiên Tử trúng đả kích của thiên kiếp, miệng phun máu tươi, trong nháy mắt Thần Long Tiên Châu trên đỉnh đầu hắn cũng bị quang mang đen kịt kia nuốt hết.

    - Bảo vật Thần Long Tiên Cung của ta há có thể để ngươi nắm trong tay, đi tìm chết đi...

    Long Thiên Tử miệng đầy máu tươi, rống giận bộc phát ra một đạo long uy, hai tay hóa thành long trảo cực lớn trực tiếp đập về phía quang mang đen kịt.

    - Đại đạo hữu ngã, bản mệnh đạo quy, thần niệm trói buộc.

    Thần niệm của Trình Cung đột phá đến Thiên Tôn cảnh giới, mặc dù thiên kiếp bên này còn chưa kết thúc, nhưng hắn đã tập kết một tia bản mệnh đạo quy, trong nháy mắt bản mệnh đạo quy dưới khống chế của thần niệm đã toàn lực ràng buộc về hướng Thần Long Tiên Châu.

    - A!

    Lúc này, Vũ Thân Vương đang ở trong thiên ma giáp nhảy vào phạm vi độ kiếp của Trình Cung cũng gặp lôi kiếp oanh kích, nhưng hắn căn bản không để ý tới, thân thể nứt toạc, hắn cũng không để ý, liều mạng thôi động thiên ma giáp đến cuối cùng, bộc phát ra uy thế mạnh nhất của thiên ma giáp xông đến, trực tiếp chụp về hướng Thần Long Tiên Châu.

    Nhiều người như vậy bị cuốn vào phạm vi của thiên kiếp, uy lực của thiên kiếp sẽ bạo tăng, nhưng lúc này người phía dưới cũng liều mạng đánh ra chân hỏa, hoàn toàn không để ý tới tất cả, muốn tranh đoạt Thần Long Tiên Châu.

    Trình Cung nhờ mảnh vỡ ngoại đỉnh mà biết dược dưới tế đàn có bản nguyên đạo khí, hắn không quá hứng thú với Thần Long Tiên Châu, nhưng bất kệ thế nào, cũng không thể để bọn họ có được.

    Hắn đã biết thân phận của Thiên Ma Nữ, Vũ Thân Vương mặc thiên ma giáp tuy vẫn chưa bại lộ thân phận, nhưng không cần đoán cũng biết

    - Ầm!

    Nổ tung, tứ phương lực lượng tranh đoạt, dưới oanh kích của thiên kiếp, Thần Long Tiên Châu cuối cùng cũng nổ tung, chia làm ba khối.

    - A!

    Thấy Thần Long Tiên Châu vỡ vụn, Long Thiên Tử hầu như muốn phát điên, nhưng lúc này hắn cũng không dám tranh đoạt nữa, thân hình trong nháy mắt phóng lên cao.

    Khí tức của Vũ Thân Vương đang ở trong thiên ma giáp giảm bớt rất nhanh, toàn thân già yếu, hắn cũng không dám dừng lại, cũng trực tiếp lao ra khu vực thiên kiếp, Thiên Ma Nữ hoàn toàn bang trợ Vũ Thân Vương cướp đoạt Thần Long Tiên Châu, hiện giờ sau khi Vũ Thân Vương có được một số mảnh vỡ, nàng cũng lập tức xông ra.

    Lao ra khỏi khu vực thiên kiếp cũng chính là đối mặt thiên kiếp, nhưng ra ngoài độ kiếp chí ít còn có một tia hi vọng, bị cuốn vào trong thiên kiếp dị biến không ngừng tăng cường của Trình Cung, còn có một sát tinh như Trình Cung sẽ chỉ có đường chết.

    Thừa dịp bọn họ chém giết, Thiên Ngữ cũng mang theo một viên Đạo Tôn Long Châu chạy mất.

    Lúc này phía trên Thần Long Tiên Cung đã sụp đổ, toàn bộ Thần Long Tiên Cung bị vây trong không gian hư không, hư không bên trên càng loạn lưu, ai vừa tiến vào bên trong cũng khó mà điều tra.

    Sắp rồi, mình chỉ cần lao ra, dựa vào viên Đạo Tôn Long Châu này, mình có thể trở thành minh chủ cường đại nhất trong Liệp Yêu Mạo Hiểm liên minh, sau đó có thể có được vị trí tối cao trong Linh Sơn, dựa vào thiên phú của mình, sau này trở thành Đạo Tôn cũng tuyệt đối không thành vấn đề.

    - Ầm!

    Hai luồng lực lượng cường đại tới cực điểm, đột nhiên phát sau mà đến trước, trong nháy mắt Thiên Ngữ muốn tiến vào không gian loạn lưu đã hoàn toàn bị xuyên kích

    Cái này...

    - Tiểu tử, ngươi còn quá non.

    Thanh âm của Hách Liên Cửu Tiêu vang lên.

    Chương 1345: Thiên kiếp cuồng bạo, ngón tay nghiền áp.

    Nhưng sau một khắc, tám cái đuôi xuyên qua hư không đột nhiên xuất hiện mang viên Đạo Tôn Long Châu đi, Hách Liên Cửu Tiêu nổi trận lôi đình, nhưng cũng không có cách nào.

    Muốn lấy được Đạo Tôn Long Châu từ chỗ Cửu Vĩ Quá Tôn còn không bằng nghĩ cách khác, thế nhưng Vũ Thân Vương mặc thiên ma giáp, bên người có Thiên Ma Nữ, Long Thiên Tử cuối cùng liều mạng bộc phát ra lực lượng quá hung mãnh, không kịp ngăn đã biến mất.

    Lúc này khắp nơi đều tranh đoạt, lực lượng thiên kiếp cũng bao phủ xung quanh, sau khi bọn người Trình Cung tranh đoạt, Vũ Thân Vương, Thiên Ma Nữ, Long Thiên Tử, Thiên Ngữ đều lao ra, người còn lại đều không may mắn như vậy, không đợi Trình Cung động thủ, bọn họ đều bị thiên kiếp đánh chết.

    - Vù!

    Nhưng vào lúc này, Đại Tế Ti không cam lòng cũng bộc phát lực lượng xông tới, muốn nhân cơ hội đoạt lấy một viên Đạo Tôn Long Châu.

    - Ầm!

    Hiện nay mặc dù lực lượng, tốc độ của Trình Cung đang dưới độ kiếp, bị thiên kiếp oanh kích khốn đốn, vừa rồi tranh đoạt cũng khiến hắn bị thương nặng, nhưng Đại Tế Ti muốn tranh thủ cơ hội còn rất xa, Phá Kiếp Thương nháy mắt biến thành một cây trường thương nhanh kinh người, đâm xuyên qua người Đại Tế Ti đang muốn toàn lực bay tới ôm lấy hai viên Đạo Tôn Long Châu.

    - A...

    Cứu ta...

    Cứu ta...

    Bởi vì thấy Trình Cung và bọn người Vũ Thân Vương, Long Thiên Tử tranh đoạt Thần Long Tiên Châu, người của hải tộc ở phía dưới vốn sở hữu Đạo Tôn Long Châu bị thiên lôi thiên kiếp đánh chết, Đại Tế Ti mới mạo hiểm chạy đến.

    Hắn nghĩ, sau khi đoạt được Đạo Tôn Long Châu lập tức sẽ rút lui, sau đó dựa vào tuyệt phẩm đạo khí vượt qua thiên kiếp có lẽ không quá khó khăn, không ngờ bọn người Trình Cung đã kết thúc tranh đoạt, Trình Cung xoay tay lại, đâm trúng hắn.

    Đại Tế Ti đưa tay cầu cứu Vũ Thân Vương đang mặc thiên ma giáp đã tới sát biên giới thiên kiếp.

    Mặc dù Vũ Thân Vương không thông báo với hắn, nhưng hắn làm sao không biết, người mặc thiên ma giáp chính là nhi tử của mình.

    - Hừ!

    Nhìn Đại Tế Ti bị Trình Cung đánh chết, trong mắt Vũ Thân Vương không hề có vẻ bi thương, hừ lạnh một tiếng, thân hình lao nhanh ra khỏi khu vực lôi kiếp, vượt ra khỏi phạm vi của Thần Long Tiên Cung, trong nháy mắt biến mất trong không gian biến hóa.

    - Ầm!

    Lúc này lại có một đạo thiên lôi đánh xuống, Trình Cung để thiên lôi kinh qua thân thể rèn luyện, không ngừng lấy Âm Dương Vạn Vật Quyết hấp thu lực lượng thiên lôi rèn luyện thân thể, bộ phận còn lại trực tiếp dùng Phá Kiếp Thương đánh vào thân thể Đại Tế Ti, trong nháy mắt thân thể Đại Tế Ti nứt toác.

    Trình Cung khoát tay, tuyệt phẩm đạo khí của Đại Tế Ti và ba viên Đạo Tôn Long Châu còn lại đều đã bị Trình Cung thu nhập vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    - Lưu lại đi tiểu tử!

    Vũ Thân Vương nhìn thấy Côn Văn mang theo một tuyệt phẩm đạo khí kỳ quái rời khỏi không gian hư không loạn lưu phía trên, lực lượng thiên kiếp xung quanh cũng đang phủ xuống người Vũ Thân Vương.

    - Ầm...

    Vũ Thân Vương mặc thiên ma giáp bạo phát uy thế cường đại, ngăn cản công kích của Côn Văn.

    Côn Văn còn chưa kịp phản ứng đã cảm giác thân thể bị quang mang đen kịt chiếm đoạt...

    - Ầm!

    Côn Văn trực tiếp bị Thiên Ma Nữ tập kích, sau đó Vũ Thân Vương cùng Thiên Ma Nữ cũng biến mất trong không gian loạn lưu.

    Thấy Côn Văn bị đánh chết, Hách Liên Cửu Tiêu hít vào một ngụm lãnh khí, lại phát hiện Đường Trường Tồn đã ở cách đó không xa, kiềm chế không xuất thủ.

    Mặc dù hai bên đều không sảng khoái, nhưng lúc này biểu hiện ra phán đoán đối với đối thủ chí ít tương đồng với mọi người.

    Long Thiên Tử cuối cùng bộc phát ra lực lượng quá hung mãnh, không ai có thể ngăn cản, Vũ Thân Vương và Thiên Ngữ đồng thời chạy ra khỏi phạm vi thiên kiếp bao phủ của Trình Cung, Hách Liên Cửu Tiêu cùng Cửu Vĩ Quá Tôn đồng loạt lựa chọn tập kích Thiên Ngữ, Đường Trường Tồn ở cách xa chưa tới kịp, cũng âm thầm chủ ý muốn đánh Vũ Thân Vương, nhưng cuối cùng không xuất thủ.

    Bởi vì Thiên Ma Nữ hung hãn, hơn nữa thiên ma giáp của Vũ Thân Vương bạo phát uy lực, xông vào không cướp được đồ còn có thể mất mạng.

    Đại Tế Ti không minh bạch, dám nhảy vào khu vực thiên lôi độ kiếp của Trình Cung, muốn cướp viên Đạo Tôn Long Châu còn lại, kết quả trực tiếp bị Trình Cung đánh chết.

    - Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vì sao... lại độ kiếp?

    Lúc này, đám người Nhạc Uyển Uyển cũng chạy tới, nhìn thấy lôi kiếp lớn như vậy, không khỏi lo lắng hỏi.

    - Không sao, ân chủ có kinh nghiệm đối phó với thứ đồ chơi này.

    Tiểu Phong Tử vừa nhìn, căn bản không lo lắng nói.

    - Vừa rồi xảy ra chuyện gì, hình như rất nhiều người gặp chuyện không may.

    - Đây là ai độ kiếp...

    Lúc này, hai đạo thân ảnh đều vọt tới, chính là Vạn Ngạo và Thiết Thiên Chuy, sau đó bọn người Lô Quân cũng không ngừng chạy tới, lúc này toàn bộ Thần Long Tiên Cung đều sắp sụp đổ.

    Ba người Cửu Vĩ Quá Tôn, Hách Liên Cửu Tiêu, Đường Trường Tồn vốn còn đang chờ đợi, chuẩn bị xem tình huống Trình Cung kết thúc độ kiếp như thế nào, xem có cơ hội động thủ hay không, vừa nhìn thấy tình hình này, không kịp nói gì, trực tiếp nhảy vào trong không gian hư không.

    Hiện nay Thần Long Tiên Cung rõ ràng muốn tan vỡ, thực lực phía bên Trình Cung vẫn được bảo tồn hoàn chỉnh, nếu không đi, vạn nhất bị bọn họ vây công thì thê thảm.

    - Các ngươi rời đi trước, Thần Long Tiên Cung sắp tan vỡ rồi, mau!

    Trình Cung đang ở trong khu vực lôi kiếp, thành thạo đối kháng với lôi kiếp, Phá Kiếp Thương, Hỏa Phượng Ma Long, thậm chí còn có thể dẫn đạo một phần lôi kiếp tiến vào trong ngoại đỉnh không gian.

    Chỉ là thiên kiếp này nhất thời sẽ không kết thúc, cảm thụ được toàn bộ Thần Long Tiên Cung sắp đổ nát, Trình Cung lập tức kêu những người khác mau chóng rời đi.

    Bất luận là vừa tiến vào Thần Long Tiên Cung, hay sau khi tiến vào Thần Long Tiên Cung, lúc này mặc kệ phát sinh chuyện gì, mọi người đều hoàn toàn tin tưởng lời nói của Trình Cung.

    Chính nhờ sự tín nhiệm hoàn toàn này mới có thể khiến bọn họ không chịu tổn thất quá lớn, tránh được thảm trạng như ba luồng lực lượng tiến vào Thần Long Tiên Cung.

    Không chút do dự chấp hành mệnh lệnh của Trình Cung, mọi người căn bản không suy nghĩ nhiều, theo lời Trình Cung nhảy vào không gian hư không phía trên Thần Long Tiên Cung.

    - Cẩn thận, ngươi còn chưa theo ta động phòng hoa chúc, nếu ngươi có chuyện gì, ta sẽ giết sạch tất cả địch nhân của ngươi, sau đó đi tìm ngươi tính sổ.

    Nhạc Uyển Uyển không chút chần chờ chấp hành mệnh lệnh của Trình Cung, nhưng cuối cùng bên tai Trình Cung vẫn truyền đến thanh âm của nàng.

    Mọi người rời đi ngược lại khiến Trình Cung càng có thể rảnh tay chân, khi câu nói cuối cùng của Nhạc Uyển Uyển truyền đến tai Trình Cung, Trình Cung nhất thời cảm giác hạnh phúc.

    Nhìn số lượng thiên lôi khổng lồ, lại nhìn các loại lực lượng dị biến ẩn chứa bên trong, thần niệm của Trình Cung như tấm lưới vô hình, trực tiếp đánh nát tất cả lực lượng dị biến bên ngoài thiên lôi, Phá Kiếp Thương trong tay chính diện đả kích thiên lôi, chống đối phần lớn uy lực của thiên lôi, một bộ phận trực tiếp bị thân thể, Tiểu Hư Đỉnh hấp thu.

    Chương 1346: Thiên Ma Nữ sợ hãi

    Mặc dù Thần Long Tiên Cung đã mất đi Đạo Tổ lệnh bài, nhưng dù sao vẫn là Thần Long Tiên Cung, mười vạn năm trôi qua vẫn còn bộ phận lực lượng tồn tại, bất giác dưới sự dẫn động của Trình Cung, thiên kiếp khổng lồ của Thần Long Tiên Cung cũng bang trợ ngăn chặn không ít.

    Lúc này Thần Long Tiên Cung đang từ từ tan vỡ, nhưng trước khi triệt để tan vỡ vẫn có uy lực không thể khinh thường, đối với thiên kiếp bản năng có một loại mâu thuẫn, điều này làm cho uy lực thiên kiếp cũng không còn mạnh như trước.

    Nếu không phải như vậy, trước đó có nhiều người xông vào, còn có thần niệm Trình Cung đạt tới Thiên Tôn cảnh giới, hơn nữa tự thân chuyển hóa thuần dương, sợ rằng thiên kiếp còn mạnh hơn hiện tại mấy lần.

    Nếu là người khác, lúc này còn không kịp vỗ tay ăn mừng, nhưng Trình Cung lại không vui, bởi vì hắn đã thử tìm cơ hội mấy lần trong thiên kiếp, cho dù sử dụng Phá Kiếp Thương, chí dương chân hỏa, chí âm chân hỏa, bản mệnh chân hỏa đều khó có thể làm gì được tế đàn này.

    Tế đàn này cường ngạnh vượt qua tiên khí bình thường, gần như không thể tiêu diệt, đây chính là điều khiến Trình Cung lo lắng, hắn thử mượn uy lực của thiên kiếp, nhưng hiện nay uy lực của thiên kiếp đang từ từ tiêu tán, thời kỳ đỉnh phong nhất đã trôi qua.

    Mẹ kiếp, sao có thể như vậy, nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải toàn bộ bảo bối trân quý nhất của Thần Long Tiên Cung sẽ biến mất, còn cả mảnh vỡ ngoại đỉnh không lồ kia nữa.

    - Hiện tại không phải lúc mình hồ đồ, mình lại bị Thần Long Tiên Cung áp chế thành hình dạng vậy sao.

    Được, bản đại thiếu không tin không làm gì được...

    Trình Cung đứng ở chính giữa tế đàn, nhìn thiên kiếp phía trên đang từ từ tiêu tán, vô cùng tức giận mắng chửi.

    Trình Cung vừa nói xong, Tiểu Hư Đỉnh đã xuất hiện, kinh qua rèn luyện của thiên lôi, Trình Cung đã luyện hóa lực lượng của một khối Đạo Tôn Long Châu vỡ vụn dung nhập vào trong Tiểu Hư Đỉnh, lúc này Tiểu Hư Đỉnh có tư thế muốn hoàn thành tuyệt phẩm đạo khí.

    Nếu không như vậy, trải qua rèn luyện vừa rồi, thân thể Trình Cung cũng đã đạt được trình độ thuần dương hậu kỳ, mảnh vỡ Đạo Tôn Long Châu vừa rồi, Trình Cung cũng để Hỏa Phượng Ma Long hấp thu, mặc dù mảnh vỡ bị tổn thất rất nhiều năng lượng, nhưng như vậy càng dễ hấp thu.

    Thiên lôi rèn luyện, thân thể đặc biệt của Hỏa Phượng Ma Long, cộng thêm mảnh vỡ Đạo Tôn Long Châu khiến lực lượng của Hỏa Phượng Ma Long đã có tư thế trùng kích thuần dương Đạo Tôn hậu kỳ.

    Lúc này Trình Cung trực tiếp lấy mấy mảnh vỡ Đạo Tôn Long Châu cho Hỏa Phượng Ma Long nuốt vào trong bụng, điên cuồng thôi động lực lượng, hắn muốn cưỡng hành Hỏa Phượng Ma Long đột phá, loại chuyện vượt qua trình tự đột phá này mặc dù có thể cưỡng hành thôi động lực lượng, nhưng hậu quả cũng rất rõ ràng, lực lượng bất ổn định không nói, cảnh giới theo không kịp, thiên kiếp sẽ mạnh hơn bình thường rất nhiều.

    Trình Cung có thể dựa vào Đạo Tôn Long Châu bù đắp lực lượng, về phần cảnh giới, cảnh giới của Hỏa Phượng Ma Long hiện giờ cũng giống như Trình Cung, Trình Cung vốn là Đạo Tôn cảnh giới, hiện nay khôi phục tới Thiên Tôn thần niệm, căn bản không cần lo lắng những chuyện này.

    Lo lắng còn lại duy nhất chính là thiên kiếp, hiện tại chính là lúc Trình Cung cần mượn pháp tắc nhất giới tồn tại trong Thần Long Thiên Cung, để uy lực thiên kiếp không bằng một thành lúc bình thường, vừa vặn để Tiểu Hư Đỉnh, Hỏa Phượng Ma Long mạnh mẽ đột phá, như vậy nhất cử lưỡng tiện, không chỉ có thể né tránh nguy hiểm đột phá bên ngoài, còn có thể lợi dụng uy lực thiên kiếp khai mở tế đàn.

    - Ầm!

    Bạo rồi, hoàn toàn cuồng bạo, dưới tình huống thiên kiếp trước đó còn chưa kết thúc, Tiểu Hư Đỉnh trực tiếp tấn chức thành tuyệt phẩm đạo khí, hơn nữa long uy ẩn chứa trong đó giống như một loại khiêu khích, về phần Hỏa Phượng Ma Long đột phá càng dẫn động lực lượng thiên kiếp khủng khiếp, lực lượng thiên kiếp lại tiếp tục ngưng tụ, trong nháy mắt đã gấp mười lần vừa rồi, không có vạn lôi kiếp, không có những cái khác, trong nháy mắt tất cả lôi kiếp giống như phẫn nộ tới cực điểm, vừa ngưng tụ thành một điểm, vừa trực tiếp biến hóa thành một ngón tay, một ngón tay khổng lồ vô hạn, nghiền áp, đè xuống.

    Lúc này ngón tay chính là thiên, đại biểu cho thiên đạo, đại biểu cho thiên uy, trực tiếp lấy thiên kiếp ngưng tụ biến hóa.

    Đây đã là chuyện đạt tới trình độ nhất định mới có.

    Dưới ngón tay này tất cả mọi thứ như không tồn tại, pháp tắc của Thần Long Tiên Cung vốn có áp chế cực lớn đối với lực lượng thiên kiếp cũng sụp đổ, ngón tay thoạt nhìn hạ xuống rất chậm, nhưng không đợi ngón tay hạ xuống, tất cả mọi thứ đã cảm nhận được một luồng lực lượng hủy diệt tất cả, áp bách tất cả, nghiền áp tất cả.

    Toàn bộ Thần Long Tiên Cung vốn chỉ đang tan vỡ, lúc này chân chính bắt đầu hoàn toàn tan vỡ, ngay cả bộ phận biên giới phía dưới tế đàn cũng bắt đầu vỡ vụn.

    - Ầm ầm...

    Hỏa Phượng Ma Long dưới nghiền áp của ngón tay, toàn bộ thân thể thiếu chút nữa nổ thành huyết ô, cũng may thần niệm của Trình Cung không ngừng ngưng tụ, còn có lực lượng của Đạo Tôn Long Châu chống đỡ lại rất nhanh ngưng tụ.

    Toàn bộ phần đỉnh của Tiểu Hư Đỉnh bị lõm vào trong, nếu không phải Phá Kiếp Thương chống đỡ một phần uy lực phía trước, lần này Tiểu Hư Đỉnh sẽ trực tiếp bị xuyên thủng, khí linh tiểu hỏa long bên trong cũng bị tiêu diệt.

    Trình Cung đã thi triển cự linh biến thân thể thành hình dạng khổng lồ gần ngàn mét, lúc này thân thể và lực lượng của hắn cũng thôi động đến cực hạn, mượn đặc tính ngưng tụ lực lượng của cự linh, lúc này Trình Cung tuyệt đối có lực chiến đấu với Thiên Tôn sơ kỳ.

    Nhưng cho dù như vậy, dưới sự nghiền áp của ngón tay, trong nháy mắt toàn bộ thân thể Trình Cung bắt đầu sụp đổ, xương cốt vỡ vụn, cả cơ thể giống như nổ tung.

    Lúc này Trình Cung tựa hồ có thể thể hội được tình cảnh của những người Càn Khôn Đan Tông lúc trước, Phá Kiếp Thương trong tay Trình Cung cũng phát ra tiếng kêu, tuy rằng chỉ là một đồ vật, nhưng giống như có linh tính ký ức.

    Đây chỉ là lực lượng do thiên kiếp hiển hóa thành hình, nếu thật sự giống như Càn Khôn Đan Tông, có tồn tại cường đại thượng giới xuất thủ thì còn lợi hại hơn nhiều.

    Chí ít Trình Cung biết, mình tuyệt đối không còn một tia hi vọng, nếu không phải có Thần Long Tiên Cung đang đổ nát ngăn cản phần lớn lực lượng, Trình Cung biết mình cũng xong đời rồi.

    - Biết bản đại thiếu vì sao chơi như vậy không?

    Có Thần Long Tiên Cung, ngươi không giết chết được bản đại thiếu, ở đây không có những người khác, bản đại thiếu có thể tùy ý thi triển.

    Còn có một thứ bản đại thiếu có được vừa rồi...

    Đứng trên dàn tế, đối mặt với ngón tay do thiên kiếp ngưng tụ đè xuống, Trình Cung nổi giận gầm lên.

    Trong tay Trình Cung có một tấm Đạo Tổ lệnh bài!

    Đối kháng với thiên kiếp lâu như vậy, kiếp trước bị đánh chết, kiếp này không ngừng va chạm, nhất là khi Tiểu Hư Đỉnh muốn luyện chế thành tuyệt phẩm đạo khí, Trình Cung thậm chí có thể cảm thụ được ý chí nào đó.

    Điều này làm cho hắn đã không còn xem thiên kiếp là khảo nghiệm thiên địa gì nữa, hắn đã minh bạch, đây cũng là một loại lực lượng có lực lượng nào đó phía sau chủ đạo.

    Chương 1347: Thiên Ma Nữ sợ hãi (2)

    Chỉ là loại lực lượng này không phải đơn độc nhằm vào mình, chỉ là tụ tập lực lượng tiêu diệt kẻ đầu đàn, mà mình chính là kẻ đầu.

    Nếu đã làm thì phải làm cho đến cùng, cho nên Trình Cung mặc kệ đối phương có thể nghe thấy hay không, hắn vẫn lấy Đạo Tổ lệnh bài ra.

    Một tay Trình Cung cầm Phá Kiếp Thương đâm vào chính giữa tế đàn, một tay cầm Đạo Tổ lệnh bài đẩy về phía trước.

    Tấm Đạo Tổ lệnh bài này không giống với những vật phẩm Đạo Tổ lưu lại mà Trình Cung nhìn thấy ở Linh Sơn lúc trước, trên Đạo Tổ lệnh bài có chút lực lượng còn chưa hoàn toàn tiêu tán.

    Trình Cung biết, một khi lực lượng trên Đạo Tổ lệnh bài thực sự tiêu tán, với tình huống hiện tại của mình, trong khoảng thời gian ngắn khẳng định không có cách nào vận dụng thứ này.

    Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ cần nhìn trận thế Thần Long Tiên Cung làm ra là biết, muốn chân chính vận dụng tấm Đạo Tổ lệnh bài này chắc chắn là vô cùng khó khăn.

    Cũng chính vì nguyên nhân này, sau khi suy nghĩ Trình Cung mới không bỏ lỡ phút nào, lúc này đối mặt với thiên kiếp, Trình Cung trực tiếp lấy tấm Đạo Tổ lệnh bài ra trực diện với thiên kiếp.

    Ngón tay muốn hủy diệt tất cả khẽ lướt qua phía trên tấm Đạo Tổ lệnh bài, tựa hồ không dám mạo phạm.

    Nhưng tấm Đạo Tổ lệnh bài chỉ còn một tia đại đạo cuối cùng, chính nhờ uy lực của tia đại đạo này khiến thiên kiếp phải né tránh, sau một khắc tấm Đạo Tổ lệnh bài trong tay Trình Cung đã không còn một chút lực lượng.

    Cứ tiếp tục né tránh, khiến Trình Cung né tới chỗ mạnh nhất của thiên kiếp, nhưng hai tay và nửa bên thân thể của Trình Cung vẫn bị ngón tay đè xuống.

    Trình Cung hầu như không hề lo lắng vỡ vụn, mà tranh thủ lúc bị ấn xuống chui vào trong tế đàn.

    Phá Kiếp Thương không có cách nào chui vào.

    Trình Cung căn bản không để ý thân thể mình có vỡ vụn hay không, hắn không dùng lực lượng còn lại đi chống đỡ uy lực của ngón tay này, nếu như hắn tính toán sai lầm, uy lực của tia đại đạo cuối cùng trên tấm Đạo Tổ lệnh bài không thể nào ảnh hưởng đến thiên kiếp, vậy mình sẽ chết chắc.

    Cho dù mình toàn lực chống đỡ, dưới tình huống hiện tại cũng rất khó ngăn chặn, cho nên chỉ có buông tay, mặc dù thân thể vỡ nát hơn phân nửa, nhưng Trình Cung lại tránh thoát được chỗ nguy hiểm nhất.

    - A!

    Hắn gầm lên giận dữ, trong nháy mắt ngón tay đè xuống Phá Kiếp Thương, toàn bộ lực lượng của Trình Cung đều nhảy vào trong Phá Kiếp Thương, chí dương chân hỏa, chí âm chân hoạt, bản mệnh chân hỏa, thiên kiếp uy lực toàn bộ ngưng tụ cùng một chỗ, mượn Phá Kiếp Thương đánh vào trong tế đàn.

    Nếu như tế đàn này và toàn bộ Thần Long Tiên Cung tương liên, cho dù có hung mãnh thêm mấy lần cũng không có cách nào phá vỡ được tế đàn, nhưng lúc này toàn bộ Thần Long Tiên Cung đã bị hủy diệt, bên ngoài tế đàn cũng vỡ vụn, lần này tác dụng đã hiện ra.

    - Ầm...

    Chỗ hạch tâm tế đàn Thần Long Tiên Cung hoàn toàn vỡ vụn, tám khối thân thể cự long xung quanh cũng theo đó hóa thành tro tàn.

    Mặc dù long vương trình độ Đạo Tôn, trải qua hơn mười vạn năm cũng không còn cái gì, ngoại trừ tiên khí, cho dù là đạo khí, sau hơn mười vạn năm cũng sẽ không còn lại cái gì.

    Tế đàn hoàn toàn vỡ vụn, ngay trong nháy mắt tế đàn vỡ vụn, Trình Cung lập tức cảm giác được biến hóa của mảnh vỡ ngoại đỉnh và một tia bản nguyên đạo khí, tia bản nguyên đạo khí có xu thế giãy dụa biến mất, nhưng tựa hồ lại không muốn rời khỏi mảnh vỡ ngoại đỉnh.

    Ngay vào lúc này, thần niệm Trình Cung khẽ động, hút mảnh vỡ ngoại đỉnh vào trong không gian ngoại đỉnh của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Lúc này toàn bộ tế đàn đã vỡ vụn thành nghìn vạn khối, tế đàn này cũng là thứ tốt, Trình Cung tuyệt đối không buông tha, thu nhập toàn bộ vào trong ngoại đỉnh không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Nguy hiểm vạn phần, nhưng thu hoạch cũng lớn đến mức Trình Cung cũng muốn học theo người xấu, cất tiếng cười to một phen.

    Hỏa Phượng Ma Long lúc này đã là Thiên Tôn sơ kỳ, tuy rằng tổn thương cũng rất nghiêm trọng, nhưng dù sao vẫn chịu đựng được, sau này từ từ khôi phục, Tiểu Hư Đỉnh thành tuyệt phẩm đạo khí, hơn nữa vượt xa tuyệt phẩm đạo khí bình thường.

    Trong ngoại đỉnh không gian Hư Không Âm Dương Đỉnh trong có một mảnh vỡ ngoại đỉnh cực lớn, còn có một tia bản nguyên đạo khí, và một khối Đạo Tổ lệnh bài, một phần ba Thần Long Tiên Châu, còn có bốn viên Đạo Tôn Long Châu hoàn chỉnh và một số Đạo Tôn Long Châu vỡ vụn, kể cả tiên đan mình nuốt vào trước đó.

    Lần này tuyệt đối là đại thu hoạch xưa nay chưa từng có, lần này thật sự giàu to rồi, có mấy thứ này mình tiến vào Linh Sơn cũng có một số chỗ dựa.

    Lần này gặp đả kích quá nặng, nhưng lúc này thân thể Trình Cung đã là thuần dương hậu kỳ, hơn nữa dưới sự thôi động của thần niệm Thiên Tôn cảnh giới, khôi phục tương đối thong thả.

    Mặc dù xung quanh Thần Long Tiên Cung đang đổ nát, nhưng với lực lượng cùng cảnh giới hiện tại của Trình Cung, cho dù thương thế nghiêm trọng hắn cũng có thể không cần quan tâm.

    Quang mang đen kịt...

    Quang mang đen kịt lại phủ xuống, nhưng lần này tốc độ, lực lượng đều chậm hơn rất nhiều, Trình Cung bị thương nặng nhưng quang mang đen kịt cũng không có uy lực như trước.

    Đây đã là lần thứ ba hắn nhìn thấy thứ này, mặc dù hiện nay Trình Cung bị thương nặng, nhưng thần niệm ngược lại đề cao rất nhiều, hơn nữa đối phương rõ ràng yếu hơn trước, cho nên hắn cảm thụ rõ ràng hơn lần trước rất nhiều.

    Khi quang manh đen kịt còn chưa phủ xuống, hắn đã nhận ra.

    - Ầm!

    Trình Cung giơ tay ném Phá Kiếp Thương, trong nháy mắt xuyên thấu quang mang đen kịt, khiến quang mang kia trực tiếp biến mất, mọi thứ lại trở lại bình thường.

    - Phụt...

    Thiên Ma Nữ phun ra một ngụm máu tươi, Phá Kiếp Thương trực tiếp đâm thủng thân thể nàng, trước đó vì để bang trợ Vũ Thân Vương, bản thân Thiên Ma Nữ bị thương không nhẹ, sau đó lại dẫn động lôi kiếp, mặc dù miễn cưỡng chống đỡ nhưng cũng bị thương căn cơ, nhưng nàng vẫn không thể từ bỏ ý niệm giết chết Trình Cung, cho nên cố ý sử dụng bí pháp, cuối cùng bất chấp tất cả, quay lại giết chết Trình Cung.

    Không ngờ cây thương của Trình Cung đã đạt tới trình độ này, phản ứng nhanh hơn trước rất nhiều...

    - Khốn khiếp, bản đại thiếu vốn muốn tìm ma nữ ngươi, không ngờ ngươi lại tự mò đến.

    Thấy Thiên Ma Nữ còn chưa rời đi, Trình Cung cũng cảm giác bất ngờ, đồng thời cũng càng thêm kiên định phải giết chết Thiên Ma Nữ.

    Mặc dù lúc này Trình Cung cũng như nỏ hết đà, trải qua trận vừa rồi, cơ thể bị thương thảm trọng, nhưng Trình Cung vẫn bộc phát ra lực lượng kinh người, trực tiếp muốn bạo phát lực lượng triệt để diệt sát Thiên Ma Nữ, giống như trước đó đâm xuyên Đại Tế Ti, hoàn toàn hủy diệt.

    Kinh khủng, thật là lực lượng khủng khiếp!

    Thiên Ma Nữ cảm thụ được lực lượng kinh khủng phát ra trên Phá Kiếp Thương của Trình Cung, vốn nàng có biện pháp chạy trốn một lần nữa, ở phương diện chạy trốn Cửu Chuyển Thiên Ma Công cũng rất mạnh.

    Nhưng nếu như hao tổn nguyên khí đào tẩu một lần nữa, vậy hôm nay cũng tuyệt đối không có cơ hội giết chết Trình Cung.

    Mà nhìn Trình Cung hết lần này đến lần khác trở nên mạnh mẽ, sau này mình cũng chưa chắc có thể giết chết hắn.

    Chẳng trách Vũ Thân Vương lại sợ hắn như vậy, vì một câu nói của hắn, cho dù kế thừa vị trí Đại Tế Ti của Bà La Đa thần miếu, cho dù có sư tôn hạ lệnh kêu mình giết chết Trình Cung thì nàng vẫn cảm thấy bất an.

    Nếu không chân chính giao thủ với người này, vĩnh viễn khó có thể cảm nhận được sự kinh khủng của hắn.

    Chương 1348: Thiên ma hiến tế

    Mặc dù Vũ Thân Vương có được một phần ba Thần Long Tiên Châu cũng khẳng định không phải đối thủ của người này, người này quá kinh khủng, quá cường đại.

    Nếu như để hắn sống, Vũ Thân Vương vĩnh viễn phải sống trong bóng tối, cho dù như vậy, Vũ Thân Vương cũng khó thoát khỏi truy sát của hắn.

    - Thiên ma tế hồn, Ma Vực môn khai, phá...

    Ý niệm trong đầu Thiên Ma Nữ chớp động, chỉ có điều đó chỉ là chuyện trong nháy mắt, khi hỏa diễm trên Phá Kiếp Thương muốn bạo khai trong cơ thể nàng, nàng đột nhiên không giãy thoát được, thân thể mạnh mẽ xống về phía trước, hai tay túm lấy bàn tay Trình Cung đang nắm Phá Kiếp Thương, sau đó toàn bộ thân thể trong nháy mắt giải thể.

    Người tự bạo, Trình Cung không phải chưa nhìn thấy, cũng gặp không ít, nhưng bình thường Trình Cung đều có chuẩn bị.

    Hơn nữa những người tự bạo đều là bị áp bách tới tuyệt lộ mới tự bạo, Thiên Ma Nữ hiển nhiên còn có thủ đoạn vô cùng, nhưng lúc này lựa chọn tự bạo, thậm chí sau khi nắm lấy Trình Cung, tuyệt phẩm đạo khí trên hai tay nàng cũng trực tiếp nổ tung.

    Tu luyện không dễ dàng, tu luyện đến loại tình trạng này càng không dễ dàng, đã tiếp cận Thiên Tôn cảnh giới, loại trình độ như Thiên Ma Nữ tiến vào Thiên Tôn chỉ là vấn đề thời gian, nhưng không ngờ nàng lại làm như vậy...

    Nói thật, Trình Cung không nghĩ tới.

    Chí dương chân hỏa, chí âm chân hỏa trên Phá Kiếp Thương còn chưa hoàn toàn đánh vào cơ thể Thiên Ma Nữ đều được Trình Cung thu hồi, để chí dương chân hỏa, chí âm chân hỏa hình thành phòng ngự, đồng thời Tiểu Hư Đỉnh, Phá Kiếp Thương đều bộc phát ra uy thế mạnh nhất.

    Mặc dù lúc này không thể so sánh với ngón tay do thiên kiếp ngưng tụ vừa rồi, nhưng hiện tại thân thể Trình Cung cũng vô cùng thảm trọng.

    Nhưng cũng may cuối cùng Trình Cung vẫn đứng vững sau trận bạo tạc này, cẩn thận nhìn xung quanh.

    Trên bầu trời mờ mịt có một luồng khí tức có vẻ rất xa xôi xa lạ, đây là khí tức của U Minh Luyện Ngục, nhưng lại có chút bất đồng với U Minh Luyện Ngục.

    - Như vậy còn có thể chưa chết, bí mật trên người ngươi thật sự không ít, cũng may ta đã nghĩ tới điểm này, cố ý mở Ma Vực chi môn.

    Đây chính là u minh tuyệt vực mà các ngươi nói.

    Ta sẽ biến linh hồn của mình làm lễ vật, điều này sẽ khiến tất cả sinh vật u minh luyện ngục điên cuồng, hình như ngươi cũng có thù với Côn Bằng Đại Đế.

    Nếu để hắn biết ngươi đến đây...

    Sau một khắc, tia lực lượng cuối cùng của Thiên Ma Nữ cũng tiêu tán, nhưng trước khi tiêu tán vẫn dùng lực lượng cuối cùng truyền đến từng đạo tin tức.

    - Thủ lĩnh tứ đại hại Nam Chiêm Bộ Châu, đệ nhất đại thiếu Cửu Châu Trình Cung tới u minh tuyệt vực.

    - Trên người Trình đại thiếu sở hữu tiên đan, còn sở hữu Thần Long Tiên Châu, Đạo Tôn Long Châu của Thần Long Tiên Cung.

    - Trên người còn có một bảo bối tuyệt phẩm đạo khí, tuyệt phẩm đạo khí rất nhiều.

    - Đan dược vô số, hắn có một thanh đạo khí có thể ẩn giấu thân hình, hoài nghi là không gian pháp bảo tiên khí...

    - Ta lấy linh hồn hiến tế, lưu lại ấn ký trên người.

    - U Minh Luyện Ngục vô cùng hung ma, Côn Bằng Đại Đế, Trình Cung, Trình đại thiếu tới rồi...

    Cuối cùng một tia thần niệm tản mát ra nghìn vạn dặm, vô số ma đầu, thậm chí còn có toàn bộ đại quân phòng ngự u minh tuyệt vực đều cảm thụ được luồng lực lượng này, trong u minh tuyệt vực cũng cso không ít người săn ma tồn tại, lần này toàn bộ u minh tuyệt vực đều bạo tạc.

    - Ta sẽ cho ngươi toàn gia!

    Trình Cung thực sự nổi giận, lúc này ngay cả muốn tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh cũng không làm được.

    Bởi vì xác thực có một luồng lực lượng ảnh hưởng, Thiên Ma Nữ cũng đủ quỷ dị, có thể ảnh hưởng đến mình tiến vào ngoại đỉnh không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh.

    Mặc dù luồng lực lượng này cũng từ từ tiêu tán, về phần ấn ký hắn nói sử dụng linh hồn hiến tế lưu lại, Trình Cung thật ra không lo lắng.

    Bởi vì có cửu châu đệ nhất thần khí Hư Không Âm Dương Đỉnh, Trình Cung có thể làm bất cứ ấn ký gì biến mất.

    Nhưng tình huống hiện tại sẽ không đơn giản như vậy, đối phương đã bại lộ hành tung của mình, cho dù mình ẩn nấp ở ngoại đỉnh không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh, nếu như gặp phải tồn tại cường đại, cũng có cách tìm mình về, nếu phong bế không gian xung quanh, ép mình ra ngoài, vậy khẳng định chỉ có đường chết.

    Nữ nhân này cũng thật ngoan độc, rút cuộc mình đã đắc tội gì với cô ta mà cô ta lại bất chấp tất cả như vậy.

    Chẳng trách trước đó nổi danh ngoan độc.

    Loại thủ đoạn, tâm tính này, tuyệt đối có thể trở thành thiên ma chân chính.

    Bại lộ thân phận của mình, tạm thời dùng linh hồn hiến tế phong tỏa bộ phận lực lượng của mình.

    Đồng thời tiết lộ tình huống và con át chủ bài của mình ra, mặc dù nàng chỉ biết một phần nhưng cũng đủ uy hiếp tính mạng của hắn rồi.

    Hiện tại phiền phức chính là mình nên làm gì?

    Lúc này vết thương trên thân thể Trình Cung đang không ngừng khôi phục, nhưng lần này liên tiếp bị thương, thực sự quá nặng, muốn nhanh chóng khôi phục căn bản không được.

    - Ha ha ha...

    Chính là ở đây, ta cảm thụ được mùi vị của thiên ma hiến tế, chính là tiểu tử kia...

    Huyết khí thật sung mãn, ta trúng mánh rồi...

    Người chạy tới đầu tiên chính là một đại ma vương, hưng phấn kích động, muốn xông lên muốn thôn phệ Trình Cung.

    - Ầm!

    Trình Cung đang suy nghĩ sự tình, làm sao có thời giờ để ý tên gia hỏa này, thần niệm khẽ động, đại ma vương chưa kịp xông lên đã trực tiếp nổ tung.

    Chỉ là loại ma đầu này hiển nhiên càng ngày càng nhiều, thậm chí bắt đầu có ma hoàng và thiên ma hoàng rất nhanh kéo tới, đến lúc đó sẽ không còn đơn giản như vậy.

    Tình huống hiện tại của Tiểu Hư Đỉnh cũng không tệ lắm, Trình Cung trực tiếp kêu nhỏ hỏa long xông ra diệt sát một nhóm trên ma hoàng.

    Nhưng hắn cũng cảm thụ được không gian xung quanh không ngừng bị xé rách, từng đám binh sĩ liên tục kéo tới, Trình Cung biết phải nghĩ cách rồi.

    Tuy Hỏa Phượng Ma Long đã đạt được Thiên Tôn cảnh giới, nhưng tổn thương cũng không nhẹ, tình huống hiện tại của hắn càng tồi tệ.

    - Để chúng ta ra ngoài.

    Đúng vào lúc này, Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh vốn đang ở trong ngoại đỉnh không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh tu luyện liền liên hệ với Trình Cung.

    Mượn lực lượng tiên trì đề thăng, lúc này Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đều đã là thuần dương cảnh giới, hơn nữa sau khi Trình Cung có được Đạo Tôn Long Châu, cũng đem một mảnh nhỏ Đạo Tôn Long Châu cho hai người đang tu luyện, hiện nay hai người nhờ lực lượng của Đạo Tôn Long Châu cũng đều đạt được trình độ thuần dương trung kỳ.

    Hai người liên thủ, hiện tại cho dù đối mặt với đỉnh phong thuần dương Quá Tôn cũng có thểchiến một trận.

    Hiện tại bản thân Trình Cung vẫn chưa có cách nào tiến vào ngoại đỉnh không gian của Hư Không Âm Dương Đỉnh, nhưng thần niệm vẫn có thể khống chế, lúc này đã có thiên ma hoàng chạy tới, nếu chỉ dựa vào thần niệm đã không có cách nào đối phó, Trình Cung chỉ có thể để Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đi ra.

    - Mạnh thật, lẽ nào thanh âm kia không gạt người...

    Lúc này, có thiên ma hoàng xé rách không gian chạy qua, chỉ là không đợi bọn họ hành động, hai người Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã diệt sát.

    Chương 1349: Thiên Nhãn Ma Đế

    Chỉ có điều ma hoàng, thiên ma hoàng chạy tới càng ngày càng nhiều, thậm chí còn có quân đội của yêu tộc, bắt đầu tới đã bán tin bán ngờ điều tra, đợi đến khi phát hiện Trình Cung thực sự nằm ở đây, dấu vết của thiên ma hiến tế mà Thiên Ma Nữ lưu lại đang áp chế Trình Cung, lập tức đều điên cuồng.

    Lúc này trong mắt bọn họ Trình Cung trở thành bảo tàng, mặc dù Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đánh chết vô số yêu thú, ma đầu, ma vương, ma hoàng thậm chí thiên ma hoàng xông lên, nhưng bọn chúng vẫn cuồn cuộn không ngừng chạy tới...

    - Ầm!

    Toàn bộ Thiên Võ đảo bị một luồng ma khí hung lệ bao trùm, tất cả mọi người đều kinh hãi, không biết xảy ra chuyện gì.

    - Ghê tởm, lại để một phế vật như vậy đi hi sinh mình, bản tôn đúng là uổng công dạy ngươi.

    Đây chính là hạt giống tốt nhất vạn năm qua của Cửu Châu đại địa, trong ba nghìn thế giới đều khó có thể tìm kiếm...

    Thiên Ma Tôn trên Thiên Võ đảo nổi giận không thôi, hắn lựa chọn Vũ Thân Vương, ngoại trừ lợi dụng hắn làm một số việc nhỏ ra, điểm quan trọng nhất chính là để hắn trở thành người trong lòng Thiên Ma Nữ.

    Cho rằng lựa chọn một người như vậy, có thể khiến tính tình Thiên Ma Nữ dịu dàng hơn một chút, cho tới nay Thiên Ma Nữ biểu hiện cũng rất bình thường, nhưng không ngờ nàng chẳng qua che giấu, che giấu rất tốt, ngay cả bản tôn cũng bị lừa.

    Nếu sớm biết như vậy, Thiên Ma Tôn đã sớm tự mình đánh chết Vũ Thân Vương, hoặc là làm việc kkhác.

    Hiện tại thì tốt rồi, cứ chết như vậy đi.

    Đại kiếp giáng xuống, bản tôn của Thiên Ma Tôn trong Linh Sơn cũng đã thức tỉnh, cuối cùng khống chế được tinh thần.

    Nhưng ma khí hắn tản mát ra lại trực tiếp bao phủ toàn bộ Thiên Võ đảo, sau một khắc tất cả mọi thứ của Thiên Võ đảo đều đã tiêu tán, đại kiếp giáng xuống, từ khi Thần Long Tiên Cung xuất hiện đến cuối cùng tan vỡ, toàn bộ thiên cơ bắt đầu hỗn loạn, Thiên Ma Tôn đã nhận ra điểm này, trực tiếp hóa hòn đảo cực lớn có gần ba ngàn vạn nhân khẩu thành tro bụi, hóa đoàn ma khí thành một đạo ma quang đen kịt biến mất trên thiên không.

    Thiên Võ đảo giống như chưa bao giờ tồn tại, Cửu Châu đại địa hình như cho tới bây giờ không có hòn đảo nào như vậy.

    Nếu là Cửu Châu đại địa trước kia, xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định đã sớm ồn ào, nhưng hiện giờ Cửu Châu chiến hỏa không ngừng, nhóm người Tần Chích, Đại Tế Ti, Côn Văn chết đi càng khiến Cửu Châu đại địa rơi vào vòng biến động.

    Khi Thần Long Tiên Cung tan vỡ, thiên cơ hoàn toàn hỗn loạn.

    Trong Đan Thành, lúc này mọi người đều nín thở ngưng thần, Trình lão gia tử, Đông Phương Linh Lung, Nhạc Uyển Uyển, Tiểu Phong Tử, Sắc Quỷ...

    Tất cả đều khẩn trương nhìn Lý Dật Phong, hiện nay phương diện dịch tính, thôi diễn của Lý Dật Phong đã vượt qua đám người Lý Pháp, lần này bọn người Nhạc Uyển Uyển trở về vừa lúc Lý Dật Phong cũng vội vàng trở về, bởi vì vẫn chưa có tin tức của Trình Cung, mọi người mới kêu Lý Dật Phong tính quẻ một phen.

    - Không được, không được rồi...

    Lý Dật Phong hao hết khí lực, cuối cùng sắc mặt tái nhợt lắc đầu nói:

    - Thiên cơ hỗn loạn, trước đó còn chưa có tình huống này, hiện nay toàn bộ thiên cơ hỗn loạn rối tinh rối mù, căn bản không có cách nào nhận thức được chuyện gì.

    Trình lão gia tử run rẩy, cẩn thận nhìn Lý Dật Phong dò hỏi:

    - Ngay cả... sinh tử cũng không có biện pháp?

    Loại chuyện này Lý Dật Phong cũng không thể nói dối, chỉ có thể lắc đầu, nhưng sợ Trình lão gia tử quá mức lo lắng, vội vàng bổ sung nói:

    - Không phải nói đại thiếu gặp chuyện không may, mà là vì sau khi Thần Long Tiên Cung xuất thế, thiên cơ hỗn loạn, ta căn bản không có cách nào suy đoán được bất cứ tin tức nào, loại tình huống này rất quỷ dị, có chút giống như là...

    Cảm giác như có một loại kiếp nạn nào đó giáng xuống.

    - Gia gia, hắn không việc gì.

    Đông Phương Linh Lung ngồi bên cạnh Trình lão gia tử, ngữ khí kiên định không gì sánh được nói.

    - Ta biết, chỉ là... tiểu tử thối này luôn làm người khác lo lắng.

    Trình lão gia tử gật đầu nói, nhưng bất cứ người nào cũng có thể nhìn ra hắn vẫn rất lo lắng.

    Nếu nói không lo lắng là giả, mặc dù Đông Phương Linh Lung, Nhạc Uyển Uyển rất tin tưởng Trình Cung không gặp phải chuyện gì, nhưng lâu như vậy Trình Cung vẫn không có tin tức, các nàng cũng bắt đầu cảm thấy sốt ruột.

    - Tình huống bên Linh Sơn thế nào rồi, Lô lão gia tử đột phá chưa?

    Sắc Quỷ chớp mắt, chuyển hướng trọng tâm câu chuyện, nếu đã không có cách nào để biết, vậy cũng không cần thiết lo lắng dư thừa.

    - Lô lão gia tử tiến vào không lâu cũng đã đột phá đến Thiên Tôn cảnh giới, hơn nữa còn có kỳ ngộ, lần này hắn mang về cho chúng ta rất nhiều thứ...

    Lý Dật Phong nói, nhìn thoáng qua Lô Dực Thiên, hai người lập tức lấy các thứ ra, những thứ có thể luyện chế đan dược đều giao cho Đông Phương Linh Lung, Nhạc Uyển Uyển, những tài nguyên khác thì giao cho bọn người Trình lão gia tử, Sắc Quỷ tiến hành phân phối.

    Mặc dù Trình Cung tạm thời còn chưa có tin tức, nhưng cũng may Trình Cung đã sớm có dặn dò trước đó, mọi người theo đó mà làm cũng đã đủ bận rộn.

    Nhất là chuyện liên quan tới Lô Quân Hạo, Trình lão gia tử cũng nghe rất chăm chú, đồng thời cùng mọi người nghiên cứu bước tiếp theo nên làm thế nào, vấn đề phân phối tài nguyên, vấn đề tu luyện, di tích đột nhiên xảy ra biến cố...

    Lần đầu tiên, Trình đại thiếu nằm đó không nhúc nhích, nhìn hai nữ nhân vì mình mà liều mạng, vì mình mà ẩu đả.

    Khi mới bắt đầu Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh còn chưa cách nào khống chế lực lượng thuần dương trung kỳ, cho tới bây giờ uy lực liên thủ có thể diệt sát thiên ma hoàng trung kỳ, thiên yêu hoàng bình thường.

    Trong quá trình này còn có vô số ma vương, đại ma vương, ma hoàng, thiên ma hoàng, còn có đông đảo quân đội yêu thú.

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh rất liều mạng.

    Các nàng biết không thể để những người này có cơ hội phản ứng, trước hết những người chạy tới đây đều ôm tâm tình điều tra, nếm thử.

    Một khi thực sự để bọn chúng xác nhận tin tức truyền đi, những kẻ kéo đến sau đó sẽ không phải là những ma yêu bình thường nữa.

    Ghê tởm, lúc này thương thế Trình Cung còn đang khôi phục, nhưng dấu vết thiên ma hiến tế của Thiên Ma Nữ tạm thời vẫn chưa có cách nào hoàn toàn biến mất.

    Còn có một luồng lực lượng ngăn trở mình tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh Ngoại Đỉnh không gian, phải mau chóng giải quyết vấn đề này, bằng không Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cũng chống đỡ không được lâu nữa.

    Quân đội yêu tộc vừa tới, còn có rất ít những người khác, ngược lại ma tới rất nhiều, nơi này có lẽ gần phương hướng U Minh Luyện Ngục.

    Nếu tin tức mình xuất hiện đây bị cao tầng U Minh Luyện Ngục biết được, hoặc là bị Côn Bằng Đại Đế biết được, vậy thật sự xảy ra chuyện lớn rồi, làm sao bây giờ?

    Dựa theo tốc độ thân thể khôi phục hiện nay, chắc chắn phải mất vài ngày mới có thể hoàn toàn khôi phục đến tình trạng dấu vết thiên ma hiến tế biến mất, hiện giờ thiên ma hoàng chạy tới đã rất mạnh, mình có dấu vết thiên ma hiến tế, đi tới đâu bọn chúng đều có thể tìm được.

    Chương 1350: Thiên Nhãn Ma Đế (2)

    Đừng nói là tình huống hiện tại của mình không xong, Hỏa Phượng Ma Long cũng hầu như không có cách nào đối địch, cho dù trạng thái rất tốt, nhưng cũng không thể tiếp tục duy trì như vậy.

    Trước hết phải che giấu dấu vết thiên ma hiến tế, trốn đi rất xa, chờ những lời nói của Thiên Ma Nữ từ từ tiêu tán ảnh hưởng, mình khôi phục một phần lực lượng, sau đó tìm cách trở lại Cửu Châu đại địa.

    Muốn che giấu dấu vết thiên ma hiến tế, trừ phi là ở trong Hư Không Âm Dương Đỉnh Ngoại Đỉnh không gian, bằng không...

    Đột nhiên, trong đầu Trình Cung hiện lên một ý niệm, hắn đột nhiên nghĩ đến Nhục Nhục.

    - Vù!

    Thần niệm Trình Cung khẽ động, Nhục Nhục hoàn toàn không có chuẩn bị, đang nằm mơ mộng đẹp trực tiếp bị gọi ra.

    - Hừ...

    Nhục Nhục lập tức tỉnh táo, có chút phát điên nhìn xung quanh, cảm giác như một tân lang đang chuẩn bị động phòng hoa chúc đột nhiên bị lôi ra, nhưng nó cũng không có cách nào tiến vào Hư Không Âm Dương Đỉnh Ngoại Đỉnh không gian.

    - Nhìn cái gì, không thấy ta thê thảm thế nào sao, ngươi còn không biết xấu hổ, trốn bên trong hưởng thụ.

    Hiện tại lập tức nuốt ta, sau đó đi theo Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, bảo vệ các nàng, tuyệt đối không thể để các nàng gặp phải chuyện gì.

    Cả ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ngay cả mảnh vỡ Đạo Tôn Long Châu cũng bị gia hỏa này nuốt, thậm chí để ý cả mảnh vỡ Thần Long Tiên Châu, cũng may Trình Cung bảo hộ rất tốt.

    - Ngươi điên rồi sao!

    Mặc dù Nhục Nhục không nói, nhưng nhãn thần nhìn Trình Cung đã biểu đạt ý tứ rất rõ, Nhục Nhục xác thực cảm thấy vô cùng khó hiểu, Trình Cung lại kêu mình ăn hắn.

    Nếu như người khác phát điên, nhất là người có lực lượng rất cường hãn, Nhục Nhục cũng không ngại chuyện này.

    Nhưng Trình Cung thì không được, mặc dù lực lượng thân thể Trình Cung tràn đầy, nhưng Nhục Nhục cũng không muốn làm chuỵen chỉ thấy lợi trước mắt, theo Trình Cung có khi tốt hơn.

    Hắn có thể tùy ý ăn đạo đan, sau đó tiên đan cũng có, thậm chí hiện tại còn có vô số những thứ tốt khác như Đạo Tôn Long Châu, còn cả mảnh vỡ ngoại đỉnh...

    Vừa nghĩ đến cảm giác tuyệt vời khi nằm trên mảnh vỡ ngoại đỉnh, Nhục Nhục lại không nhịn được tiết nước bọt, loại cảm giác tuyệt vời này sẽ làm người khác phát nghiện, nhớ đến nó chỉ hận không thể lập tức trở lại Hư Không Âm Dương Đỉnh Ngoại Đỉnh không gian, tiếp tục nằm trên mảnh vỡ mộng đẹp.

    - Nếu như ngươi không muốn sau này có thứ tốt ăn, không muốn nằm trên mảnh vỡ cảm ngộ đại đạo, vậy ngươi cứ tùy ý, còn nếu muốn hãy chăm chú nghe ta nói.

    Thấy tiểu gia hỏa này liếc mắt nhìn mình, sau đó lại thấy hắn thất thần chảy nước miếng, Trình Cung thật sự không biết nói gì.

    - Nói, nói, ngươi nói đi, ta nghe đây...

    Nhục Nhục lắc mạnh đầu, sau đó nhìn Trình Cung mạnh mẽ gật đầu.

    - Không phải kêu ngươi ăn ta thực sự, ta hiện tại bị người khác sử dụng thiên ma hiến tế lưu lại dấu vết, trong khi đó ta bị thương quá nặng, không thể khôi phục trong thời gian ngắn.

    Hiện tại có vô số người muốn tới đây cướp giật, ngươi nuốt ta vào trong cơ thể của ngươi có lẽ có thể che giấu lực lượng của thiên ma hiến tế, như vậy ngươi và Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đào tẩu cũng dễ dàng hơn một chút, không thu hút chú ý của người khác, chủ yếu vẫn phải trốn khỏi phương hướng U Minh Luyện Ngục, bởi vì Côn Bằng Đại Đế tương đối quen thuộc tình huống của ta, hơn nữa hận ý với ta sẽ khiến hắn tự mình xuất thủ, nếu như vậy tất cả chúng ta đều không có cơ hội, ngươi hiểu rồi chứ?

    Nhục Nhục lộ ra dáng vẻ minh bạch, nhưng rất thống khổ...

    - Khốn khiếp, nhanh lên một chút, có tồn tại cường đại tới rồi...

    Thần niệm của Trình Cung vẫn lưu ý xung quanh, cũng không ngừng tìm cơ hội giúp đỡ Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh cùng nhau đối phó địch nhân, lúc này đột nhiên phát hiện một đạo khí tức vô cùng cường đại đang lao tới.

    Nhục Nhục há miệng, trong nháy mắt một đoàn lực lượng bao vây Trình Cung, hút hắn vào trong cơ thể Nhục Nhục.

    Đừng thấy thân thể Nhục Nhục nhỏ bé, bên trong lại là càn khôn khác, Trình Cung từ lâu rất hiếu kỳ với tình huống trong cơ thể Nhục Nhục, lúc này tiến vào bên trong phát hiện ngay cả thần niệm của mình cũng không có cách nào tra xét ngoại giới, bị áp chế gắt gao.

    Đây quả thực giống như thế giới độc lập, ngay cả pháp tắc, quy tắc cũng bất đồng, chỉ là không hình thành đại đạo đặc biệt, bằng không thật sự có thể hình thành một thế giới trong bụng Nhục Nhục.

    Chẳng trách Nhục Nhục có thể nuốt bất cứ thứ gì.

    Trong thân thể Nhục Nhục có những tồn tại giống như tiểu hắc động, sau khi Trình Cung bị hút vào, một tên ma hoàng và một đám đại ma vương cũng bị hút vào trong đó, những tồn tại này vừa tiến vào còn muốn giãy dụa, trực tiếp bị pháp tắc, quy tắc áp chế lực lượng, sau đó bị những hắc động lớn nhỏ khác nhau nuốt vào bên trong, biến mất rất nhanh.

    Xung quanh thân thể Trình Cung có một tầng lực lượng bảo hộ của Nhục Nhục, cho nên mới cách xa lực lượng của những hắc động này.

    Trong cơ thể Nhục Nhục thần kỳ không gì sánh được, nhưng Trình Cung biết chuyện quan trọng nhất lúc này là khôi phục lực lượng, lập tức bắt đầu trầm tư tu luyện Âm Dương Vạn Vật Quyết, không ngừng tái tạo lại thân thể của mình, khôi phục lực lượng.

    - Vù!

    Sau khi Nhục Nhục nuốt Trình Cung vào bụng, lập tức nhảy vào chiến trường, trong nháy mắt nuốt vào toàn bộ những yêu ma đang dây dưa quấn lấy Vân Vô Hình và Phong Vô Ảnh.

    - Đi!

    Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh mang theo Nhục Nhục chạy về phía xa, vừa rồi Trình Cung thông qua thần niệm đã nói với các nàng kế hoạch của mình, cũng kêu các nàng phải mau chóng rời khỏi, tiến sâu vào U Minh Luyện Ngục.

    - Người đâu, vừa rồi còn cảm thụ được ở chỗ này?

    - Không phải chúng ta bị lừa chứ, vừa rồi khi ta chạy tới, chỉ phát hiện có hai nữ tử loài người, cũng không phát hiện cái khác.

    - Trong số các ngươi ai có thể cảm thụ được lực lượng của thiên ma hiến tế?

    Lực lượng của thiên ma hiến tế không thể biến mất, cho dù tiến vào đạo khí không gian cũng vẫn có thể cảm nhận được.

    - Căn bản không phát hiện được, kỳ quái...

    Sau khi Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh rời khỏi, có mấy vị thiên ma hoàng cường đại dẫn theo thủ hạ tới nơi, phát hiện Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh đã đào tẩu, nhưng điều khiến bọn họ kỳ quái chính là, cũng không phát hiện ra lực lượng của thiên ma hiến tế.

    Bọn họ đều nhận được tin tức nhắn nhủ cuối cùng của Thiên Ma Nữ, nhưng không lập tức chạy tới, mà phái một số thủ hạ chạy đến, nhưng sau khi những thủ hạ này tới nơi, dưới điên cuồng giết chóc của Vân Vô Hình, Phong Vô Ảnh, căn bản không có thời gian bẩm báo với bọn hắn đã chết rồi.

    Cho nên khi bọn hắn tới nơi, không cảm nhận được lực lượng của thiên ma hiến tế mới bắt đầu có chút hoài nghi.

    - Ầm!

    Nhưng vào lúc này trên bầu trời đột nhiên mở ra một cánh cửa, rất giống với cánh cửa không gian, nhưng hoàn toàn là lực lượng cá nhân mở ra, sau đó một người bước ra ngoài.

    - Người nào dám...

    Bởi vì cánh cửa này mở ra trên đỉnh đầu mấy vị thiên ma hoàng đỉnh phong, có thiên ma hoàng tính tình táo bạo lập tức không nhịn được rít gào, nhưng mới nói được một nửa đã lập tức sợ hãi không dám nói tiếp.

    Bởi vì một tia đế uy phóng xuất ra, đủ khiến mọi người kinh hãi, đây là tồn tại của thượng vị giả chân chính, Ma Đế là tồn tại thượng tầng chân chính của U Minh Luyện Ngục, bình thường ở trên cao khó có thể nhìn thấy.

    - Là Thiên Nhãn thiên ma hoàng...

    Không, là Thiên Nhãn Ma Đế...
     
    Back
    Top Dưới