Ngôn Tình [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 40


“Mặc dù mấy năm qua trong lòng Cố Vãn tôi vẫn luôn ngưỡng mộ người khác, có điều chưa bao giờ làm ra chuyện gì vượt giới hạn. Sau khi đính hôn với anh, cũng chờ được gả vào nhà họ Mạnh, cùng anh sống hạnh phúc, hiếu thuận với cha mẹ, giúp chồng dạy con. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là tôi có thể tha thứ cho chuyện xấu xa giữa anh và em gái mình, vì thế hôn ước giữa tôi và anh đến đây chấm dứt! Số mệnh tôi không may mắn, cha mẹ thiên vị em gái không ai làm chủ cho tôi, hôm nay tôi tự làm chủ cho chính mình...Tôi sẽ không gả vào nhà họ Mạnh, càng không thể kết hôn với Mạnh Thư Hành anh! Còn anh có muốn kết hôn với Cố Vũ Đình hay không, thì đó là chuyện của anh!"

Nói dứt lời, Cố Vãn dứt khoát xoay người, bước tới trước mặt Triệu Hiểu Nga: "Bà Mạnh, bà luôn nói tôi không xứng với Mạnh Thư Hành, một cô gái như tôi chẳng biết nhục chờ đợi anh ta nhiều năm như vậy. Tôi muốn nói rõ thật ra bà hiểu lầm rồi, mọi người đều hiểu lầm, tôi không thích Mạnh Thư Hành, người mà tôi chờ cũng không phải là anh ta. Chỉ vì mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà Cố - Mạnh, người tôi ngưỡng mộ lại đi du học với Mạnh Thư Hành, nên mới bị người ta đồn đãi rằng tôi thích anh ta. Giữa tôi và Mạnh Thư Hành có lệnh của cha mẹ và lời của người mai mối, anh ta có lỗi với tôi trước, Cố Vãn tôi cũng có quyền từ hôn."

"Cô...Cô dám nói như vậy?" Triệu Hiểu Nga trợn to hai mắt: "Cố Vãn, lòng dạ cô thật độc ác. Đã đến lúc này rồi, cô lại phủ nhận tình cảm với Thư Hành, còn nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, cô..."

"Người tôi yêu là Hoắc Tây Châu!" Một câu nói của Cố Vãn, khiến những lời Triệu Hiểu Nga muốn nói đều nghẹn trong cổ họng.

"Từ lúc chưa đến tuổi trưởng thành, thấy cậu Tư vui vẻ khi giúp đỡ người khác, tôi đã bắt đầu ngưỡng mộ anh ấy. Nhiều năm trôi qua, tình cảm này vẫn chưa thay đổi, nếu chẳng phải cha mẹ tôi quyết định gả tôi cho Mạnh Thư Hành, tôi sẽ luôn chờ đợi. Chuyện hôm nay nói thẳng ra, nếu cậu Tư đồng ý, tôi thà làm vợ bé bên cạnh anh ấy, cũng không làm con dâu trưởng nhà họ Mạnh...Cố Vãn tôi thà làm vợ lẽ nhà họ Hoắc, chứ chẳng thèm làm dâu nhà họ Mạnh!"

"Tất nhiên, Cố Vãn tôi là một cô gái mười chín tuổi lỡ thì, hôm nay chỉ thẳng thắn nói hết ra lời trong lòng. Nếu cậu Tư không chấp nhận, suốt đời này tôi có thể không lấy chồng hoặc lên núi Thanh Sơn ở ngoại thành để xuất gia. Bây giờ là thời đại mới, tôi có quyền quyết định hôn nhân của chính mình."

"Tôi nói xong rồi." Cố Vãn lùi về sau một bước, chợt nói với những binh sĩ sắp kéo Mạnh Thư Hành và Triệu Hiểu Nga ra ngoài: "Các anh dẫn người đi đi."

Những binh lính kia lập tức kẹp tay bọn họ rồi kéo đi xa.

Khương Thư Mỹ vội vàng đuổi theo.

Tất cả mọi người đều khiếp sợ trước câu nói của Cố Vãn...Thà làm vợ lẽ nhà họ Hoắc chứ chẳng thèm làm vợ nhà họ Mạnh!

Anh sẽ nói như thế nào? Có tức giận vì cô nói ra "tấm lòng của mình với anh" trước mặt mọi người mà từ chối cô, không cần cô nữa?

Cô có thể dũng cảm như vậy cũng là vì lúc trước anh nói với cô một câu... "Đợi hôn ước giữa cô và Mạnh Thư Hành được huỷ bỏ, tôi sẽ lấy cô."

"Tôi cảm thấy..." Hoắc Tây Châu cố ý kéo dài giọng, làm mọi người cũng hồi hộp theo, rồi mới cười nói: "Đương nhiên là tôi cũng cảm thấy không tồi!"
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 41


"Bà nội, không giấu gì bà, từ đầu cháu đã nhìn trúng cô cả nhà họ Cố, ai ngờ sau khi nghe ngóng mới biết từ nay trở đi cô ấy sẽ phải lập gia đình. Bà nói xem tại sao người con gái tốt trên đời này cứ không phải đã đã trở thành vợ người ta thì cũng sắp trở vợ người ta? Nhưng hôm nay cháu phải cảm ơn người nhà họ Mạnh có mắt như mù, bỏ qua một cô con dâu đáng yêu như vậy, thế là lợi cho con rồi."

"Bà nội, mẹ, vừa rồi hai người không thấy, lúc Vãn Vãn bị tên sát thủ kia cưỡng ép đưa đi mà vẫn rất trấn định. Cuối cùng con nháy mắt với cô ấy, cô ấy lập tức hiểu ý con, phối hợp với con bắn chết tên sát thủ kia!"

"Chỉ Lan, bà xem, khó lắm thằng oắt này mới vừa ý một cô gái, còn nói giúp cô gái này nhiều như vậy. Cô con dâu này của bà còn chưa vào cửa nhà họ Hoắc đã giúp chúng ta giải quyết xong một vấn đề khó khăn không nhỏ, cái gì mà số mệnh không tốt, đây là số vượng phu vượng gia môn!" Ông cụ kéo tay bà cả, cười hết sức hài lòng.

Bà cả chỉ sinh một mình Hoắc Tây Châu, con dâu của bà chỉ có thể là vợ Hoắc Tây Châu, nhưng Hoắc Tây Châu là ai? Đó là người thừa kế nhà họ Hoắc, là Thiếu soái mười sáu tỉnh phía nam!

Dĩ nhiên là nhà họ Hoắc cũng muốn Cố Vãn làm vợ cả Thiếu soái nhà họ Hoắc, mà không phải vợ lẽ.

Phút chốc những người cảm thấy Cố Vãn chỉ có thể cô độc cả đời giờ lại cảm thấy Cố Vãn thực sự quá may mắn.

Còn những cô con gái nhà giàu kia vừa ao ước vừa ghen ghét Cố Vãn, thì ra thổ lộ một cái là có thể trở thành vợ Thiếu soái nhà họ Hoắc, sao bọn họ lại không thổ lộ với Thiếu soái trước Cố Vãn nhỉ?

Cũng may Mạnh Vân Tích đã bị đuổi ra ngoài, bằng không thì chính tai nghe thấy Hoắc Tây Châu muốn cưới Cố Vãn làm vợ, cô ta còn không tức đến nỗi ngất xỉu hay sao?

Nói dứt lời, tầm mắt của ông ấy rơi vào trên người Cố Hải Sơn. Hoắc Đình không cười nữa, lúc này mới nói với ông ta: "Ông Cố à, ông nên cảm ơn vì mình vẫn còn một đứa con gái tốt!"

Cố Hải Sơn vội vã dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, khom lưng đáp: "Vâng! Tổng tư lệnh nói rất đúng! Sau này tôi nhất định sẽ đối xử với con bé thật tốt!"

"Sau này thì không cần, chờ Cố Vãn gả vào nhà họ Hoắc, người nhà chúng tôi tự đối xử tốt với con bé. Tuy nhiên nếu con bé còn thừa nhận mình là con gái nhà họ Cố, ông hãy bàn chuyện cưới hỏi với bổn tư lệnh một chút!"

Cố Hải Sơn đành phải nơm nớp lo sợ đi theo Hoắc Đình.

Bà cả Bạch Chỉ Lan bước đến, nói với Cố Vãn bằng giọng điệu ôn hòa: "Bị dọa rồi hả?"

Cố Vãn lắc đầu: "Luôn có nhiều chuyện tốt hơn chuyện xấu."

"Trên trán con vẫn còn chảy máu, theo bác đến chỗ bà cụ để băng bó được chứ? Bác và bà cụ có vài lời muốn hỏi con."

"Vậy con cũng đi." Hoắc Tây Châu xúm lại: "Đây là người phụ nữ con muốn kết hôn, hai người định hỏi gì trước thế?"

"Con đi chào hỏi khách khứa với anh trai đi!" Bạch Chỉ Lan nói: "Yên tâm, mẹ và bà nội sẽ không làm gì vợ con đâu."

Hoắc Tây Châu đành phải đứng im tại chỗ, nhìn Cố Vãn đi theo Bạch Chỉ Lan và bà cụ Hoắc.

Anh chợt bắt đầu thấy lo lắng cho Cố Vãn...Tính tình mẹ rất điềm đạm, bình thường sẽ không gây khó dễ với cô, nhưng bà nội là người khôn khéo. Nếu hỏi ra biết Cố Vãn cố ý để bị bắt, sau này sẽ bất lợi với cô, hy vọng người phụ nữ này đừng ngu ngốc khai ra điều đó...
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 42


"Ơ, em tư bắt đầu luyến tiếc người đẹp rồi à?" Hoắc Minh Hạo đi tới, nheo mắt hỏi, giọng điệu có chút kì lạ: "Anh ba hơi bất ngờ trong lòng cô cả nhà họ Cố thích em tư. Cậu thật có phúc!"

"Anh ba cũng có phúc!" Hoắc Tây Châu đáp: "Chẳng phải Cố Vũ Đình kia nói thích anh ba sao?"

"Cậu..." Nét mặt Hoắc Minh Hạo nhất thời cứng đờ. Là cậu chủ nhà họ Hoắc, không chỉ có một hai người thích mình. Anh ta cũng rất hưởng thụ được người khác yêu thích, nhưng không có nghĩa là dễ dàng chấp nhận cho thứ phụ nữ ph*ng đ*ng chẳng biết nhục là gì cũng thích mình.

"Hừ! Ai cần may mắn này chứ! Cậu thích thì cứ nhận lấy!" Hoắc Minh Hạo bỏ lại một câu, sau đó bỏ đi.

Hoắc Minh Khôn cũng rời đi với nét mặt u ám, trong lòng càng thêm ghen tị...Rốt cuộc Hoắc Tây Châu dựa vào đâu, vừa có được quân quyền lại có được mối duyên tốt như vậy? Từ xưa đến nay, giang sơn và người đẹp khó có được cả hai, Hoắc Tây Châu lại muốn có hết? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Cố Vãn phải không? Chỉ là một người phụ nữ có chút thông minh, chưa chắc có thể bước vào nhà họ Cố.

Dù có thể gả vào thật, nhưng thời gian còn dài mà!

Trong viện của bà cụ Hoắc.

Bạch Chỉ Lan muốn mời thầy thuốc đến khám vết thương nhưng Cố Vãn vội vã từ chối, chỉ xin một chai thuốc trị vết thương bên ngoài là được, một mình cô tự băng bó. Bạch Chỉ Lan và bà cụ Hoắc nhìn động tác nhuần nhuyễn của cô, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều tỏ ra hài lòng.

"Cháu gái à, cháu từng đọc qua kinh Diệu Pháp Liên Hoa chưa?" Bà cụ Hoắc nhàn nhạt mở miệng giống như đang nói chuyện gia đình.

"Dạ!" Cố Vãn đáp: "Bà nội cháu hết lòng tin Phật, bà từng nói với cháu rằng Kinh Địa Tạng của Phật pháp thượng thừa có mười hai bộ Tam Tạng kinh, bất kì bộ kinh sách nào cũng có thể tu đức tích phúc, nhưng bà nội thích nhất là kinh Diệu Pháp Liên Hoa. Năm cháu mười tuổi trở về nhà họ Cố, ở với bà nội một năm, chẳng qua sức khỏe của bà không tốt lắm. Sau này được bác cả đón lên thủ đô trị bệnh, tính ra khoảng bảy tám năm rồi cháu chưa gặp lại bà nội..."

Nói đến đây, Cố Vãn đứng lên lại quỳ xuống đất nói: "Bà cụ Hoắc, hôm nay trước khi Cố Vãn đến nhà họ Hoắc đã bị thương ở trán, vốn dĩ không nên mang theo máu tới dự tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh. Là cháu có lòng riêng muốn biết chuyện giữa Cố Vũ Đình và Mạnh Thư Hành, cũng không muốn giao cuộc đời mình cho người đàn ông không đáng tin. Ai ngờ lại mang tới tai họa cho phủ Tổng tư lệnh, kế đó còn bị bắt, phá vỡ chuyện của Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, vì bảo vệ em gái trong nhà, giữ gìn danh dự cho nhà họ Cố mà cả gan làm loạn, lại lợi dụng sự rộng lượng nhân từ của bà cụ Hoắc để thoát tội. Cố Vãn thực sự có tội, xin bà cụ Hoắc hãy giữ lại cho cháu chút danh tiếng cuối cùng, Cố Vãn...vô cùng cảm kích!"

"Nói như vậy là cháu lợi dụng bà?" Bà cụ Hoắc tỏ ra rất bình tĩnh: "Vậy cháu nói xem, cháu lợi dụng bà như thế nào?"

Cố Vãn rũ mắt xuống, cung kính đáp: "Cố Vãn mới biết yêu đã thích cậu Hoắc, mấy năm qua cố ý hay vô tình cũng nghe ngóng được một số việc của nhà họ Hoắc. Nghe nói năm đó khi bà cả mang thai cậu tư, sức khỏe luôn không tốt, đi khám Đông y hay Tây y đều nói đứa bé này khó mà giữ được. Bà cụ Hoắc đã dùng máu của mình làm mực tự tay viết kinh Pháp Hoa để dâng lên Phật.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 43


Phật tổ cảm động và tiếc thương trước lòng thành của bà cụ Hoắc để bà cả thuận lợi sinh ra cậu tư. Mặc dù lúc mới sinh cân nặng hơi nhẹ, nhưng sức khỏe khỏe mạnh, sau đó nhanh chóng phát triển như những đứa trẻ bình thường khác.

Sau này càng ngày càng thông minh lanh lợi...Không nói dối bà cụ Hoắc, lúc nãy cháu nhìn thấy người đứng ở trong đám đông, lại nghĩ tới chuyện dùng máu viết kinh Phật, mới nghĩ ra cách để cứu Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, cũng như tự gỡ tội cho bản thân.

Dùng máu chép kinh Phật là thành ý thật lòng của cháu, hơn nữa nhất định sẽ làm được, nhưng mà lợi dụng chuyện bà cụ Hoắc từng làm để giành được sự yêu thích và giúp đỡ của người, đấy là sai lầm lớn nhất của Cố Vãn!"

"Nếu đã thành công, tại sao cháu lại nói ra?" Trong mắt bà cụ Hoắc không hề lộ ra vẻ kinh ngạc, rõ ràng hoàn toàn biết trước việc mờ ám lần này Cố Vãn đã làm.

Cố Vãn trả lời: "Không có chuyện gì có thể qua mắt được bà cụ Hoắc, chút thủ đoạn nhỏ của Cố Vãn, sao có thể thành công che giấu bà ạ?"

Bà cụ Hoắc im lặng, một lát sau mới nói: "Cố Vãn, cháu rất thông minh cũng có suy nghĩ của chính mình. Mấy năm nay, nhà họ Cố đã mai một cháu rồi."

Còn nói tiếp: "Bà không thích trong nhà có người giở thủ đoạn, hôm nay cháu lợi dụng bà, cháu quỳ một cái, chuyện này xem như kết thúc. Dù sự việc này trôi qua, cháu sống ở nhà họ Cố cũng chẳng dễ dàng gì, sau này gả cho Tây Châu, bà và Chỉ Lan chỉ mong hai đứa sống hạnh phúc. Cháu đứng lên đi, có thể khỏi chép kinh bằng máu, sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe."

"Dạ!" Cố Vãn đứng lên.

Trong lòng cô hiểu rõ, bà cụ Hoắc nói là "có thể khỏi" chứ không phải là "không cần", vì thế cuốn kinh bằng máu kia cô vẫn phải chép.

"Cháu đến tham gia tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh, tại sao lại xuất hiện ở chỗ vắng vẻ thế?" Bà cụ Hoắc như vô tình hỏi một câu như vậy.

Cố Vãn trả lời không chút do dự: "Là Mạnh Vân Tích và Cố Vũ Đình nói muốn dẫn cháu đi gặp Mạnh Thư Hành. Ai ngờ họ lại cố tình đưa cháu đến khu rừng đá, cháu ở trong đó tìm đường rất lâu mới ra ngoài được."

Hoắc Đình thích sưu tầm những viên đá lạ, còn thích những viên đá lớn chất thành đống ở bãi đất trống cách con đường đó không xa, số lượng nhiều đến nỗi đã biến thành rừng đá, người không biết đường khó mà tìm đường ra ngoài. Kiếp trước, Hoắc Minh Hạo từng lợi dụng khu rừng đá này để hãm hại cô một lần, vì thế Cố Vãn biết rất rõ nơi này.

Trả lời như vậy, hoàn toàn không chê vào đâu được.

"Được rồi mẹ ơi, con thấy hôm nay cô bé này cũng sợ hãi đủ rồi. Bảo con bé ngồi đây nói mấy chuyện vô vị với chúng ta, chi bằng để nó đi tìm Tây Châu, chúng ta cùng đến chỗ Tổng tư lệnh xem thử. Nếu để ông nhà con một mình chủ trì dịp vui lớn thế này, đến lúc đó ông ấy kết hợp hôn lễ của Tây Châu và Vãn Vãn với nghi thức gia nhập quân đội thì không ổn chút nào đâu ạ." Bạch Chỉ Lan nói với giọng điệu dịu dàng, uyển chuyển.

"Con nói đúng, lần trước bữa tiệc mừng trăm ngày của thằng năm suýt nữa bị nó làm hỏng. Chúng ta nên đi xem thử một chút." Bà cụ Hoắc chống gậy đứng lên: "Cố Vãn à, cháu ra phía trước tìm Tây Châu đi. Bây giờ hôn sự của hai đứa vẫn chưa hoàn toàn quyết định, gặp mặt một hai lần cũng không sao. Chờ sau khi quyết định hôn sự, trước ngày cử hành hôn lễ thì không được gặp mặt."
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 44


"Cháu phải nhớ kỹ, bắt đầu từ hôm nay cháu là vợ tương lai của Thiếu tướng, dù bước ra khỏi cửa nhà họ Hoắc hay trở về nhà họ Cố cũng không cần sợ. Ai dám ức h**p bắt nạt cháu một, cháu cứ trả họ lại gấp ba, ai dám khinh thường cháu ba phần, cháu cứ trả lại họ gấp mười, nhà họ Hoắc sẽ chống lưng cho cháu!"

Ở ngoài cửa, Hoắc Tây Châu vừa đi vào trong viện đã nghe bà cụ Hoắc nói như thế với Cố Vãn. Trong mắt anh không khỏi hiện lên kinh ngạc: Cố Vãn thật sự có thể giải quyết xong bà nội và mẹ ư?

Khi Cố Vãn và bà cụ Hoắc, Bạch Chỉ Lan cùng nhau đi ra khỏi phòng thì thấy Hoắc Tây Châu đang đứng ở trong sân.

"Nhìn kìa, thằng nhóc này lại chạy tới đây nhanh như vậy!" Bà cụ Hoắc cầm chuỗi Phật chỉ về phía Hoắc Tây Châu, cười nói: "Mấy năm nay, con còn lo lắng nó ở nước ngoài sẽ ngày càng kén cá chọn canh không chịu lập gia đình, giờ thì có thể yên tâm rồi chứ? Một khi duyên phận đã đến, mọi thứ đều như nước chảy thành sông."

"Dạ, mẹ nói rất đúng." Trong mắt Bạch Chỉ Lan cũng không che giấu được ý cười.

Cuối cùng, con trai của bà ấy sắp kết hôn rồi!

Lúc đi ngang qua bên người Hoắc Tây Châu, Bạch Chỉ Lan có chút không yên tâm cẩn thận dặn dò: "Cố gắng nói chuyện với Cố Vãn đấy, đừng dọa con gái nhà người ta chạy mất!"

"Con biết mà mẹ!" Ngoài miệng Hoắc Tây Châu đồng ý, nhưng lại nghĩ thầm: Trông anh có hung dữ đến mức dọa người ta sợ bỏ chạy không hả?

Chẳng mấy chốc, trong viện chỉ còn lại Hoắc Tây Châu và Cố Vãn.

"Anh..."

"Cô..."

Hai người hơi lúng túng, mở miệng cùng một lúc.

Ngay sau đó cùng nhau im lặng, bầu không khí cũng khá hơn một chút.

"Cậu tư nói trước đi!" Cố Vãn nói.

"Vết thương trên trán cô xử lý xong chưa?" Hoắc Tây Châu hỏi, ánh mắt nhìn xuống trán Cố Vãn, sau đó bước lên phía trước, anh móc từ một lọ thuốc từ trong túi ra: "Tôi nghĩ mẹ và bà nội sẽ nhờ người khám vết thương trên trán chứ chưa đưa một loại thuốc. Đây là thuốc bôi tan máu bầm trên cổ, tôi mang từ nước ngoài về có công dụng rất tốt."

"Cảm ơn cậu Tư." Cố Vãn nói xong, duỗi hai tay ra chuẩn bị cầm lấy lọ thuốc.

Hoắc Tây Châu đột nhiên nhíu mày, kế đó nắm chặt lọ thuốc, tiện tay nắm tay Cố Vãn: "Trước tiên cô đi theo tôi."

"Đi đâu?" Cố Vãn vô thức hỏi một câu, nhưng bước chân vẫn đi theo.

"Đến phòng tôi." Hoắc Tây Châu trả lời.

Nhất thời, Cố Vãn không muốn đi nữa. Giữa ban ngày ban mặt, có rất nhiều khách khứa đang ngồi đầy trong phòng khách, cô lại chạy tới phòng của Hoắc Tây Châu, sao nghe thế nào cũng cảm thấy mờ ám?

Cô có thể không đi không?

Thế nhưng rõ ràng Hoắc Tây Châu không cho cô cơ hội từ chối, nắm tay cô bước nhanh về phía trước.

Dọc theo con đường nhỏ yên tĩnh, ngược lại chẳng gặp bất kì ai, cứ thế đi thẳng vào viện của Hoắc Tây Châu.

Hoắc Tây Châu là Thiếu tướng của nhà họ Hoắc, nhưng không sống ở chỗ tốt nhất mà hơi trái ngược một chút. Vì mẹ anh Bạch Chỉ Lan thích yên tĩnh, để chăm sóc tốt cho mẹ, anh quyết định chọn một nơi ở gần mẹ nhất.

Vừa vào cửa, nhìn thấy quản gia trong viện. Cố Vãn lập tức cảm thấy da mặt mình hơi nóng lên.

Quản gia bước tới hành lễ, Hoắc Tây Châu chỉ nói một câu: "Đi làm việc đi!" Ngay sau đó dẫn Cố Vãn đi ngang qua người quản gia.

Bước vào trong, Cố Vãn nhận ra lúc này căn phòng của Hoắc Tây Châu trang trí kết hợp theo phong cách Trung - Tây.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 45


Anh kéo cô tới và ngồi xuống ghế sopha kiểu Tây, một tay nâng cằm cô lên, giống như ra lệnh: "Ngẩng đầu lên nào, để tôi xem vết máu bầm trên cổ cô."

Cố Vãn chỉ có thể nghe theo, ngẩng đầu ngửa mặt lên, để lộ ra chiếc cổ mảnh khảnh mịn màng.

Hoắc Tây Châu nhìn thoáng qua, nét mặt tối sầm. Anh vội vàng mở lọ thuốc kia ra, dùng ngón tay của mình bôi đều lên vết bầm trên cổ Cố Vãn.

Hơi đau, nhưng chút đau đớn này đã bị sự căng thẳng và bối rối của Cố Vãn thay thế.

Cô và anh cách nhau rất gần, vì để thấy rõ vết thương nằm ở đâu, anh còn cúi đầu xuống, hơi thở trong miệng phả vào cổ cô, k*ch th*ch khiến cơ thể cô run rẩy, mang theo cảm giác khác thường...Trước tình cảnh và động tác như vậy, cô không hồi hộp mới là lạ.

Trái tim cô đập rất nhanh, như thể một giây sau nó sẽ văng ra khỏi lồng ngực!

"Xong... xong chưa?" Một lúc lâu sau, Hoắc Tây Châu vẫn chưa thoa xong, Cố Vãn không nhịn được bèn hỏi một câu.

Hoắc Tây Châu hơi kinh ngạc rút ngón tay mình về, thật ra thì đã thoa xong từ lâu rồi. Nhưng khi anh vuốt chiếc cổ mịn màng của cô chỉ cảm thấy rất thoải mái, bèn vuốt thêm một lát.

Vốn định như vậy thôi, thế nhưng lúc ngẩng đầu lên lại thấy Cố Vãn nhắm chặt hai mắt, hai gò má ửng hồng, trong lúc bối rối căng thẳng còn mang theo dáng vẻ ngượng ngùng, đúng là hết sức quyến rũ.

Thế là, bàn tay rút về của anh duỗi ra sau chống lên lưng ghế sopha.

Lần đầu cũng thế, gần như bao bọc Cố Vãn trong ngực mình.

"Hình như cô trông… có vẻ luống cuống?"

Anh hỏi bằng giọng trầm thấp, hàm chứa ý gì đó không nói nên lời.

Cố Vãn mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh. Hoắc Tây Châu nhìn cô nở nụ cười, hiển nhiên không quá rõ ràng nhưng cũng đủ mê hoặc lòng người.

"Tôi..." Anh dựa sát vào gần cô, nhất thời hít vào đều là hơi thở của anh. Trong cảnh tượng im ắng xấu hổ như vậy chỉ có hai người họ, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, dù anh muốn làm gì đó với cô...

"Hai mắt cô cứ lấp lánh, gương mặt thì ửng đỏ, cô đang chờ mong xảy ra chuyện gì đó với tôi ư?" Giọng nói của anh lại vang lên, Hoắc Tây Châu dựa sát thêm một chút nữa, gần như dán chặt vào cơ thể cô…

Hai mắt Hoắc Tây Châu tối sầm: "Em gọi tôi là gì?"

"Cậu tư."

"Còn nhớ tôi đã từng nói sao với em không?"

"Cái gì?"

"Cho phép em sau này gọi tôi là Tây Châu." Hoắc Tây Châu nói xong, lại nhớ tới khi ở khách sạn Duyên Lai, cô bình tĩnh giúp anh xử ly vết thương do đạn bắn

Giọng điệu của anh càng thêm ôn hòa: "Hôn sự hôm nay của tôi và em sẽ nhanh chóng được quyết định. Tây Châu hoặc chồng, em chọn một cái trước đi?"

Chồng? Tạm thời cô chưa dám gọi ra miệng.

Vậy...

"Tây… Tây Châu."

Anh không hài lòng lắm, bèn sửa lại: "Không phải là Tây Tây Châu, mà gọi là Tây Châu. Nếu em sửa họ của tôi lung tung, bà nội và mẹ sẽ dạy lại em đấy."

"...Tây Châu." Cố Vãn đành phải gọi tên anh lần nữa.

Tại sao trước đây cô chưa bao giờ phát hiện người đàn ông này ngay cả cách gọi tên cũng đều rối rắm như thế?

"Tên thân mật cũng gọi rồi, nếu không thưởng chút gì đó cho em thì ông đây có vẻ hẹp hòi!" Hoắc Tây Châu còn chưa nói dứt lời, đã cúi đầu xuống mạnh mẽ đặt lên môi Cố Vãn một nụ hôn.

Cảm xúc đầu tiên rất tốt, quả thật giống như trong tưởng tượng của anh...

Anh không nhịn được đè cô xuống ghế sopha, để nụ hôn càng thêm sâu hơn.

Cố Vãn mở to hai mắt, hoàn toàn không ngờ rằng Hoắc Tây Châu sẽ hôn cô thật, hơn nữa nụ hôn còn mang theo sự dịu dàng khiến người khác chìm đắm.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 46


Cô bị anh hôn đến choáng váng. Chợt nhớ tới kiếp trước, lúc đầu anh rất thích hôn cô, nhưng mỗi lần như thế cô đều từ chối. Dần dần, anh không hôn cô nữa.

Cố Vãn biết chắc anh đã nghe rất nhiều tin đồn về mình và Mạnh Thư Hành ở bên ngoài, vẫn đang chờ anh trở mặt hoàn toàn với mình, hoặc cãi nhau với cô một trận, sau đó đuổi cô ra khỏi nhà họ Hoắc...Vậy nhưng đến khi anh đi đánh giặc về, cũng chưa từng nhắc tới chủ đề có phải cô có người đàn ông khác không, có phải cô cũng là người phụ nữ dâm loàn giống như mấy người đàn bà nhiều chuyện kia nói.

Thậm chí không hề chủ động nhắc tới cái tên "Mạnh Thư Hành".

Từ trước đến giờ, anh đều thuộc phái hành động, không vui thì "xử" nhau trên giường! Dứt khoát giày vò cô đến nỗi ngay cả sức lực để nhớ tới Mạnh Thư Hành cũng không còn.

Vì thế, kiếp này này cô không còn ngốc nghếch thích Mạnh Thư Hành nữa, mà muốn một lòng một dạ ở bên cạnh anh, đối xử tốt với anh, liệu quan hệ của hai người họ có được cải thiện không?

Có lẽ, nụ hôn dịu dàng như thế chính là bắt đầu của sự thay đổi chăng?

"Khi hôn cũng không tập trung?" Hoắc Tây Châu cảm thấy người phụ nữ trong ngực đang thất thần thì có chút tức giận. Anh đưa răng dùng sức cắn lên môi Cố Vãn một cái.

"Á!" Cố Vãn bị đau, chợt phục hồi tinh thần.

"Đang nghĩ gì đấy?" Hoắc Tây Châu buông Cố Vãn ra, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, hơi thở gấp gáp hỏi.

"Là...lúc nãy ở trong bữa tiệc, tôi nghe nói… Nói anh thật ra không thích phụ nữ."

Thấy nét mặt Hoắc Tây Châu hơi u ám, Cố Vãn biết mình đã đắm chìm trong hồi ức quá lâu, vội vã mở to mắt nói một câu xin lỗi.

"Bọn họ nói anh… không thân thiết với phụ nữ."

Cố Vãn không phải nghe mấy lời nói này ở trong bữa tiệc, nhưng tin đồn này là thật. Đúng là có người đồn Hoắc Tây Châu không thích gần gũi với phụ nữ, không thích đàn bà, thậm chí cơ thể có bệnh gì khó nói, không thể đến gần phụ nữ.

Tin này do người cùng đi du học nước ngoài với Hoắc Tây Châu đồn đại. Chỉ vì lúc ở nước ngoài, biết bao người phụ nữ phong tình vạn chủng lần lượt đến bên cạnh, thậm chí còn tr*n tr**ng nằm trên giường chờ đợi anh. Vậy mà anh chẳng nhận lấy, thậm chí đen mặt, vô tình ném người ta ra ngoài…

Hoắc Tây Châu sửng sốt rồi bật cười.

Hiển nhiên anh đã nghe lời đồn này.

“Nói như vậy, em thật dũng cảm khi thích một người đàn ông chẳng muốn gần gũi phụ nữ.”

“Ừm.” Cố Vãn còn nghiêm túc khẽ gật đầu, thể hiện bản thân rất đồng tình với câu nói này.

“Vì sự dũng cảm của em nên tôi sẽ thưởng cho em thêm lần nữa.” Hoắc Tây Châu nói, lại muốn tiến lên.

Cố Vãn vội lấy tay che miệng mình, nụ hôn của anh vừa hay đáp xuống bàn tay của cô. Hơi ngứa một chút, trêu đùa khiến lòng cô run rẩy.

“… Tây Châu, anh, tôi phải đi rồi.”

Trông thấy ngọn lửa trong mắt Hoắc Tây Châu càng ngày càng bùng cháy, Cố Vãn sợ anh cứ thể mà… ăn cô. Dù sao, với tính tình ngạo mạn và ngang bướng của mình thì anh có thể làm bất cứ chuyện gì.

Cô đẩy anh ra: “Hơn nữa, hôm nay là đại thọ của Tổng tư lệnh, lại còn ồn ào lớn thế. Chẳng phải anh cần đi xử lí sao?”

Cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Trong nhà còn một cỗ thi thể đó.”

Hoắc Tây Châu lại chỉ nói: “Tôi đã xử lí xong những chuyện kia, em không cần lo lắng.”

“Em còn chưa gả cho tôi nhưng lại có lòng lo lắng nên tôi sẽ nhận nó.” Rốt cuộc, Hoắc Tây Châu cũng lùi về sau, song, chẳng đứng dậy rời đi mà ngồi bên cạnh: “Bây giờ, nói cho tôi nghe xem làm thế nào mà em thông qua cuộc kiểm tra của mẹ và bà nội vậy?”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 47


“Tôi hiểu bà nội nhất, nhìn trông hòa ái, dịu dàng nhưng trên thực tế, mắt và tâm tư lại độc. Tôi có thể qua ải của bà cụ là khá tốt đấy!”

“Thật ra cũng không có gì.” Cố Vãn đáp: “Tôi chỉ nói với bà cụ là tôi đã biết chuyện bà cụ dùng máu chép kinh văn để cầu phúc cho bà và anh. Lại thêm tôi từng thấy bà cụ trong đám người, thế là tôi lợi dụng bà cụ một lần, để bà cụ nói chuyện giúp mình. Bà cụ hỏi tôi là nếu đã thành công thì vì sao còn phải nói ra, tôi bảo tôi biết trong mắt bà cụ, tôi chỉ là hạt cát, lòng toan tính riêng nhỏ nhoi đó nào gạt được ánh mắt người già. Bà cụ hỏi tại sao tôi lại xuất hiện ở đó, tôi trả lời do Mạnh Vân Tích và Cố Vũ Đình dẫn tôi tới, bảo muốn dẫn tôi đi gặp Mạnh Thư Hành. Nhưng thật ra lại lừa tôi đi vào trong Thạch Lâm, khó khăn lắm mới thoát khỏi nơi đó đi lên đường kia… Còn cái khác thì tôi không nói.”

Hoắc Tây Châu trầm mặc một lát rồi khẽ cười: “Ngược lại, em biết cái gì nên nói và cái gì không nên.”

“Cũng dò xét đủ nhà họ Hoắc chúng tôi.”

Lòng của Cố Vãn chìm xuống, anh sẽ không vì thế mà cảm thấy lòng dạ cô rất sâu chứ?

“Tôi… chỉ cảm thấy người có chuẩn bị thì đạt được nhiều cơ hội hơn.” Cô giải thích một câu, lại cẩn thận lên tiếng: “Anh... anh đừng hiểu lầm, tôi không ham đồ của nhà họ Hoắc.”

“Ừm, tôi biết, em không ham đồ của nhà họ Hoắc, em chỉ tham con người của bổn thiếu, đúng không?” Hoắc Tây Châu cười nói: “Bổn thiếu sẽ không hiểu lầm, ngay từ đầu tôi cũng không hiểu lầm em.”

“Bổn thiếu thích sự chuẩn bị này của em.”

Trước giờ anh không biết sống chung với một người phụ nữ lại vui vẻ đến vậy. Đây chính là tình yêu ư? Cảm giác thật không tệ ha.

Mặt của Cố Vãn càng đỏ, đẩy Hoắc Tây Châu một cái, nhưng đột nhiên lại nghe thấy tiếng ‘xoẹt’ một cái, cô đơ người, cúi đầu nhìn thì phát hiện váy của mình đã bị rách ở dưới nách trái, kéo dài đến tận vùng eo.

Cô vội dùng tay che chỗ hở, bỗng dưng nhớ đến cảnh Cố Vũ Đình ở trên xe tiến đến gần cô. Hoá ra đường khâu trên váy của cô đã lặng lẽ bị tháo ra? Cũng may lúc nãy ở trước mặt nhiều người, quần áo không bị bung ra!

… Nhưng lại bung ra trước mặt Hoắc Tây Châu thì cũng rất là xấu hổ.

“Chuyện này… cậu Tư, thật là ngại quá, có thể cho tôi mượn kim, váy của tôi… phải khâu lại đã.” Cố Vãn nói có chút lắp bắp.

“Cậu Tư.” Có người đứng ngoài cửa, gõ cửa cha lần, kính cẩn lên tiếng gọi: “Quần áo của mợ Tư tương lai đã được đưa tới, bây giờ đưa vào trong hay sao ạ?”

Cố Vãn nhìn sang đó, vừa mới thấy quản gia đứng ngoài cửa, cô vội ngồi ngay ngắn, sửa sang bản thân một chút.

“Mang vào đây đi!” Hoắc Tây Châu ngưng cười.

“Dạ!” Quản gia quay người, nói với người phía sau: “Mấy người theo tôi vào trong.”

Hơn chục người nối đuôi nhau đi vào, trên tay mỗi người đều cầm một bộ quần áo mới, có một số còn treo trên mắc áo, phía trên có đồ đậy chống bụi, có một số được gấp gọn gàng, đặt trên khay có điêu khắc hoa văn. Thậm chí còn có hai người mang cả con ma nơ canh bằng gỗ vào đây, con ma nơ canh này mặc bộ váy tây vô cùng hoa lệ xa xỉ.

Mấy bộ quần áo này đều không khác gì nhiều với mấy bộ váy Cố Vãn mặc, nhưng mỗi bộ đều có đẳng cấp cao hơn mấy bộ váy tây mà Cố Vãn mặc trên người.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 48


Thấy Cố Vãn lộ vẻ nghi ngờ, Hoắc Tây Châu chủ động đứng ra giải thích: “Tôi không biết đồ của em sẽ bị rách, nhưng hôm nay, tiệc thọ của cha tôi sẽ tổ chức đến tận nửa đêm. Đợi sau khi mặt trời lặn, chính là tiệc tối theo kiểu Tây. Bộ này của em chỉ thích hợp mặc vào ban ngày. Hơn nữa, náo loạn một trận như vậy, váy cũng bẩn rồi. Cho nên tôi tự ý nhờ cửa hàng đồ tây trong thành đưa quần áo đến đây. Không ngờ, lại có thể giúp em giải vây lần nữa. Ha… trông có vẻ em thích màu xanh, tôi bèn nhờ họ mang quần áo màu xanh đến. Em chọn đi, thích cái nào thì giữ lại. Nếu không thích hết thì nhờ họ đổi sang bộ khác.”

Cố Vãn có hơi ngạc nhiên, quần áo nhiều thế này lại bảo cô chọn đại sao? Nhưng đống đồ này trông có vẻ rất xa xỉ, có khi nào đắt tiền lắm không? Vì một bộ đồ mà tốn quá nhiều tiền thì cũng không tốt cho lắm.

“Còn không mau giới thiệu sơ lược mấy bộ đồ của các người cho Vãn Vãn của tôi nghe?” Hoắc Tây Châu nói xong.

Bốn chữ ‘Vãn Vãn của tôi’ khiến người đang ôm đống quần áo này dừng như phát hiện ra thần tài mới, từng người một chen lấn giới thiệu đồ của mình.

“Mợ Tư, chọn đồ của phường Cẩm Tú chúng tôi đi. Phường Cẩm Tú chúng tôi là thương hiệu lâu đời ở Giang Thành. Đồ tây lần này cũng là kết hợp giữa Trung Tây với nhau, cũng nhất quán với gu của chiếc váy cô đang mặc. Hơn nữa, chất lượng của phường Cẩm Tú chúng tôi tuyệt đối đứng đầu ngành.”

“Nói nhảm, nếu nói đến sườn xám, phường Cẩm Tú của mấy người có thể nói là đứng đầu nhưng còn về đồ tây thì chưa chắc. Đồ tây thì cần phải vượt Đại Dương chuyển về đây. Mợ Tư, tiếng Trung của từ Mermaid chỗ chúng tôi là nàng tiên cá, quần áo chỗ chúng tôi đều trực tiếp do nhà thiết kế nổi tiếng nước ngoài thiết kế ra, đi tàu nhiều ngày, chẳng màng xa xôi vận chuyển đến Giang Thành, là đồ tây hàng thật giá thật, đồ tốt, mặc quần áo của chúng tôi thì giống như nàng tiên cá vậy, vừa xinh đẹp vừa gợi cảm!”

“Mermaid của mấy người đều là đồ mặc hàng ngày, Violet Love của chúng tôi mới thật sự chuyên về trang phục dạ hội. Chúng tôi trực tiếp mời những nhà thiết kế xuất sắc đến Giang Thành, chỉ cần mợ Tư thích kiểu của tiệm chúng tôi, có chỗ nào không hài lòng thì nhà thiết kế có thể tới tận nơi để chỉnh sửa…”

“… Ai không biết Violet Love của mấy người chủ yếu làm váy dạ hội tối màu, kiểu dáng đa phần là thiết kế cho quý bà, mợ Tư trẻ tuổi xinh đẹp, mặc những kiểu phức tạp như vậy làm gì? Mợ Tư, cô hãy xem Charm của chúng tôi, kiểu đồ của tiệm chúng tôi nhiều, màu sắc trang nhã không phô trương, mặc hàng ngày hay trang phục dạ hội đều có. Lần này mang mười mấy bộ sang đây, mang vào Hoắc phủ cũng được ba bộ. Nếu cô không thích ba bộ này, bảy bộ còn lại lập tức có thể mang vào ngay…”

“Quần áo của tiệm chúng tôi đẹp, chất liệu tốt…”

“Quần áo của tiệm chúng tôi đẹp, mẫu mã mới.”

“… Của tiệm chúng tôi là hàng đẹp giá rẻ.”

“… Hàng đẹp giá rẻ thì có ưu điểm gì chứ, mợ Tư nhà họ Hoắc còn thiếu tiền mua đồ hay sao? Quần áo của tiệm chúng tôi đều nhập từ nước ngoài về, đều là phiên bản giới hạn ở nước ngoài…”Trong nhất thời, tất cả quần áo đều đưa tới trước mặt của Cố Vãn, căn phòng trở nên ồn ào hẳn ra.

“Dừng!” Cố Vãn bất lực lên tiếng: “Mọi người yên lặng đã!”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 49


Không biết giọng cô quá yếu ớt hay không đủ uy lực, đám người này vẫn còn tranh cãi. Hoắc Tây Châu chau mày, không chần chừ cầm khẩu súng lục bắn nát một bình hoa trong phòng.

Súng đã xử lý cách âm, nhưng vẫn làm những người kia sợ đến run cả người, hốt hoảng lùi về sau vài bước, thậm chí có người sợ đến mức làm rơi quần áo trong tay.

Sau đó, căn phòng bỗng dưng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng bình hoa bị vỡ dưới đất.

“Mấy người làm ồn bổn thiếu và Vãn Vãn rồi.” Hoắc Tây Châu đập súng xuống bàn một cái ‘bốp’: “Tôi kêu mấy người giới thiệu chứ không phải để mấy người tới đây làm loạn lên như thế.”

“Dạ… dạ dạ đúng, Thiếu tướng.” Đám đông hoảng sợ.

“Bình hoa kia là đồ cổ, bổn thiếu tốn tám con cá vàng mới có được. Bây giờ hỏng rồi, tổn thất này đều tính lên người của mấy người.” Đây là hình phạt cho sự ồn ào, trong lòng của đám đông đành phải k** r*n mà thôi.

Đồ còn chưa bán được thì đã phải giảm một khoảng lớn, tính nóng nảy của Thiếu tướng quả thật giống hệt như trước khi ra nước ngoài, không dễ phục vụ!

Nhưng suy nghĩ ở một góc độ khác, sau này Thiếu tướng sẽ là chủ của mười sáu tỉnh phía Nam, là chủ của họ, hôm nay họ làm cho Thiếu tướng và vợ Thiếu tướng hài lòng, còn sợ không vớt lại chỗ tiền này hay sao?

Cuối cùng, có người bắt đầu giới thiệu chi tiết về bộ quần áo mà mình mang đến: “Mợ Tư, chiếc váy này Mermaid chúng tôi chọn dùng màu xanh nhạt, phần trên màu hơi nhạt, càng về dưới thì càng đậm. Đây là màu của bầu trời và biển cả, phần váy dưới có may sequin dạ quang. Mặc chiếc váy này, chỉ cần ánh sáng chiếu vào thì sẽ phản chiếu ánh sáng đầy màu sắc khiến cô thu hút sự chú ý…

“Mợ Tư, màu sắc của quần áo của Violet Love của chúng tôi trước đây quả thật hơi đậm, đó là vì màu sắc quá sặc sỡ thì rõ ràng không có khí chất. Chiếc váy màu xanh đậm này cũng là kiểu mới nhất của tiệm chúng tôi…”

“Lúc nãy tiệm nào nói là hàng đẹp giá rẻ vậy?” Đột nhiên Cố Vãn lên tiếng hỏi.

“Là cửa tiệm chúng tôi.” Người kia vừa hối hận vì mình đã nói sai, lúc này nghe thấy mình được chỉ đích danh thì vội lên tiếng: “Mợ Tư, không phải thứ đắt thì nhất định là thứ tốt nhất, chỉ có thứ phù hợp với mình mới là thứ tốt nhất. Đây luôn là kim chỉ nam trong việc may quần áo ở Charm của chúng tôi.”

“Tôi tán thành cách nói này của cô.” Cố Vãn gật đầu, hỏi tiếp: “Lúc nãy cô có nói là tiệm của cô có chuẩn bị bảy bộ đồ phải không?”

“Đúng vậy, mợ Tư!”

Cố Vãn lại liếc mắt nhìn sang những người khác: “Mấy người khác có chuẩn bị quần áo chờ sẵn bên ngoài không?”

Không ai trả lời, vậy có nghĩa là không có rồi.

“Mợ Tư, nếu cô không thích đồ của tiệm chúng tôi, chúng tôi có thể lập tức cử người tới tiệm để lấy những kiểu khác mang tới đây.” Có người táo bạo bổ sung một câu.

“Không cần đâu. Cảm ơn mọi người.” Cố Vãn lịch sự cảm ơn những người kia, sau đó nói tiếp: “Lúc nãy tôi có nói… với Tây Châu, người có chuẩn bị thì sẽ có cơ hội nhiều hơn. Chí ít, phần thành ý này tốt hơn người khác, đúng chứ? Hơn nữa, tôi cũng rất đồng ý với cách nói của cô này, không phải thứ đắt mới là thứ tốt nhất, thứ thích hợp với mình mới là thứ tốt nhất. Hàng rẻ có thể không phải là hàng tốt, nhưng hàng đẹp giá rẻ thì ai ai cũng thích. Ngoài ra, còn một điều tôi muốn làm rõ. Chuyện kết hôn giữa tôi và Tây Châu vẫn chưa hoàn toàn xác định, cho dù có xác định, chỉ cần tôi còn chưa gả vào nhà họ Hoắc thì không tính là người của nhà họ Hoắc. Đồ tôi muốn mua thì dĩ nhiên tự tôi mua được. Nhưng cho dù có trở thành người của nhà họ Hoắc, tôi cũng không thích xa hoa lãng phí, nhất là không thích những thứ có giá trên trời… Mọi người, mời về trước đã.”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 50


Mấy câu này của Cố Vãn khiến những người vốn chỉ nghĩ rằng cô dựa vào nhà họ Hoắc trở nên ngạc nhiên. Đồng thời, cũng biết lần này sách lược của mình đã sai, đành phải hậm hực mà quay về.

Cuối cùng, Cố Vãn chọn chiếc váy tây màu xanh, và chiếc váy dạ hội màu tím hoa cà khác do ‘Charm’ mang đến. Dù cô gái mang đồ đến không có nói giá, hai chiếc váy này vẫn phải cần một con cá vàng, Cố Vãn đành hai tay đưa con cá vàng ra.

Hoắc Tây Châu nhìn cô trả tiền với dáng vẻ không bằng lòng cho lắm, cười nhẹ một tiếng, không biết là có ý gì. Thay xong chiếc váy tây màu xanh, Cố Vãn và Hoắc Tây Châu cùng nhau đi tới bữa tiệc.

Hoắc Đình và Cố Hải Sơn vừa mới ra ngoài. Đột nhiên Cố Vãn có vẻ căng thẳng, ông Hoắc và cha của mình đã bàn xong chuyện gả cô cho Hoắc Tây Châu chưa?

Bàn bạc thế nào? Nếu ông Hoắc thật sự muốn để cô và Hoắc Tây Châu kết hôn, vậy thì cha của cô chắc chắn sẽ nhân cơ hội này ra điều kiện? Ông ta ra điều kiện gì? Ông Hoắc có thể chấp nhận không?

Cố Vãn hơi lo lắng, có vẻ không yên, nhưng chẳng mấy chốc cô đã có được đáp án.

Hoắc Đình tuyên bố ở trước mắt tất cả mọi người, nhà họ Hoắc muốn liên hôn với nhà họ Cố, con trai thứ tư của nhà họ Hoắc, Hoắc Tây Châu muốn cưới cô cả nhà họ Cố làm vợ, ngày mai gửi thiệp, hôm khác chọn ngày lành tổ chức đám cưới. Tiệc thọ ngày hôm nay cũng đồng thời là tiệc đính hôn của Hoắc Tây Châu và Cố Vãn. Nhà họ Hoắc song hỷ lâm môn, để cảm ơn sự ủng hộ của bạn bè thân thích và người của mọi tầng lớp, bắt đầu từ hôm nay, nhà họ Hoắc bày tiệc buffet trong ba ngày.

Nhất thời, tất cả những cô gái đến dự tiệc đều ngưỡng mộ vận may của Cố Vãn.

Cũng có người bắt đầu nịnh bợ nhà họ Cố, muốn nhân cơ hội này để tạo mối quan hệ thân thiết hơn với nhà họ Hoắc. Nhưng sau đó, Hoắc Đình đặc biệt nói rõ… vì mấy năm nay nhà họ Cố nợ Cố Vãn, sau khi cô gả vào nhà họ Hoắc thì không còn quan hệ gì với nhà họ Cố nữa. Điều này Cố Hải Sơn đã đồng ý. Để đạt được điều kiện này, nhà họ Hoắc đã hứa sẽ để nhà họ Cố tham gia vận tải đường biển, thời hạn ba năm. Đây chính là nhà họ Hoắc giúp Cố Vãn báo đáp ơn dưỡng dục của Cố Hải Sơn và Khương Thư Mỹ.

Cố Vãn nhìn sang Cố Hải Sơn, cho dù cô đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ nhưng vẫn thấy khó chịu.

Việc làm ăn qua vận tải đường biển trong ba năm đã mua đứt quan hệ giữa cô và nhà họ Cố!

… Đây thật sự giống hệt như kiếp trước!

Điều khác biệt là nhà họ Cố ở kiếp trước ‘bán’ cô cho nhà họ Hoắc làm vợ lẽ của Hoắc Tây Châu. Kiếp này, cô lại được làm vợ của Hoắc Tây Châu. Trong lòng của phần lớn những người có mặt đều cười nhạo sự thiển cận của Cố Hải Sơn.

Con gái làm vợ Thiếu tướng, đợi khi Thiếu tướng nắm quyền, còn sợ không làm ăn qua vận tải đường biển được ư? Vì chút lợi ích nhỏ nhoi trước mắt mà đem ‘bán’ con gái, người cha như vậy, chi bằng không có cũng được.

Cố Vãn này thật đáng thương, nhưng trong thời loạn thế như vậy, người đáng thương cũng không chỉ có mình cô. Nhưng cô cũng còn may hơn rất nhiều người đáng thương khác. Chí ít, chẳng mấy chốc cô có thể dựa vào nhà họ Hoắc để tận hưởng vinh hoa phú quý rồi.

… Lúc này, hình như tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, cảm giác Cố Vãn may mắn thật. Nhưng vài năm sau, chiến tranh xảy ra thường xuyên, cả nước đều rơi vào khủng hoảng, trí thông minh và tầm nhìn xa của Cố Vãn khiến tất cả đều biết, hoá ra nhà họ Hoắc có một cô con dâu như vậy là may mắn của nhà họ Hoắc!
 
Back
Top Bottom