Ngôn Tình [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 20


Cố Vãn được Cố Vũ Đình tặng cá đù vàng, lại nhận được tiền từ Cố Hải Sơn nên cô sung sướng cùng vệ sĩ đi ra ngoài.

Trên đường đi, trong đầu cô nhớ tới khi bản thân kể với Cố Vũ Đình rằng cô chỉ lỡ làm rơi chút sợi khoai tây xuống rồi cô ta tức run cả người là cô đã cảm thấy vô cùng sảng khoái!

Không phải Cố Vãn cô không đấu, chỉ do kiếp trước khinh thường việc đấu đá mà thôi. Thế nhưng thứ này chỉ vừa mới bắt đầu, cô sẽ từ từ bắt bọn Cố Vũ Đình, Mạnh Thư Hành – những người thiếu nợ cô, thiếu nợ người nhà họ Hoắc – phải trả lại gấp bội!

Tuy nhiên, người nhà họ Hoắc này cũng chỉ hướng đến những ai thân thiết với Hoắc Tây Châu.

Bước xuống, Cố Vãn mới nhận ra hôm nay thật nhộn nhịp, cô lại không muốn góp vui mà đi thẳng vào cửa hàng bán đầm ở mặt tiền.

Lên lầu hai, cô chọn trúng một chiếc đầm màu xanh lam, kiểu vừa đơn giản vừa thanh tao, cách thêu kiểu Trung Quốc hiếm thấy. Cô lại đeo thử mấy món cài tóc mà cô bán hàng gấp rút nhét vào. Cô chọn một chiếc cài có lưới màu trắng xanh và đeo lên tóc. Sau đó, cô bỏ tấm vải lụa trắng đi, quả nhiên có thể vừa hay che vết thương trên trán.

Cô ra khỏi phòng thử đồ, nghĩ bụng muốn mua bộ đồ và cài tóc này thì mới phát hiện là trong tiệm không còn ai nữa?

Tìm mãi, cô nhận ra mọi người đứng ngoài ban công.

Thế là cô cũng đi ra ngoài.

“Đến rồi! Nhìn chiếc xe kia xem, chắc chắn thiếu tướng ngồi bên trong đấy. thân binh phủ Tổng tư lệnh đi theo kìa! Thật khí phách!”

“Cô thấy không, đám phụ nữ kia đều đang ném khăn tay xuống kìa! Tôi cũng muốn ném một cái!”

Đây là Hoắc Tây Châu “trở về” à?

Cố Vãn đi ra, nhìn chiếc xe kia từ từ chạy về phía bên này. Ở xung quanh, các quý nữ trẻ tuổi ở trên lầu đều nháo nhào ném khăn tay xuống, trên đường thì đông chật ngõ.

Khóe miệng cô khẽ nhếch: Quả thật là Thiếu tướng nhà họ Hoắc! Tối hôm qua, anh bị thương nặng như thế mà hôm nay vẫn có thể “về thành” một cách rầm rộ, làm người người ở Giang Thành điên cuồng vì anh!

Cô lẳng lặng đứng đó, như thể chẳng liên quan đến sự ồn ào bên này. Nhưng hết lần này đến lần khác, cô mới chính là người trong cuộc.

Hoắc Tây Châu liếc khăn tay lả tả rơi xuống, anh nói với tài xế: “Cũng được rồi, cho người phía trước tăng tốc đi!”

Kiêu căng về thành là để ‘vả’ mặt đám người kia. Mục đích đã đạt được.

Tuy vậy, tối hôm qua, anh còn chưa hiểu tình ý của việc đưa khăn tay trắng thì hôm nay, thấy đám con gái của cả thành ném khăn tay cho mình thì anh hiểu rõ.

Tay anh siết chặt một mảnh khăn, phía trên thêu một chữ “Vãn” giản đơn. Nó là thứ Cố Vãn dùng để cột lên đùi anh.

… Ừm, anh hiểu rồi, người Cố Vãn thích là Hoắc Tây Châu, mà người cô chờ cũng là Hoắc Tây Châu.

Vừa nghĩ vậy, tâm trạng của anh bỗng trở nên vui sướng, thậm chí anh còn khẽ cười ra tiếng, sau đó, anh còn nói với tài xế ở phía trước: “Phó quan Trương, hôm nay cậu mặc bộ đồ nhìn rất đẹp.”

Phó quan Trương cúi đầu nhìn quần áo của mình, anh ấy hơi mờ mịt. Thiếu tướng đang khen anh ấy ư? Nhưng anh ấy đang mặc quân phục, ngày nào cũng mặc như vậy mà…

Trở lại trong phủ, Cố Vãn trông thấy Cố Vũ Đình ăn mặc, trang điểm thật lộng lẫy. Cô ta mặc chiếc đầm retro màu hồng đào, đeo trang sức đắt đỏ, cầm chiếc túi xách xinh nho nhỏ. Vô cùng xinh đẹp động lòng người.

Nhìn thấy Cố Vãn trở về, cô ta “xùy” rồi nở nụ cười: “Cố Vãn, đây chính là chiếc đầm retro mà chị bỏ số tiền lớn mua đấy à? Đừng bảo là chị mua ở cửa hàng ven đường nhé? Đây không phải kiểu dáng của năm ngoái à?”

Cố Vũ Đình cảm thấy Cố Vãn đã thay đổi, tuy nhiên lại không nói rõ được cụ thể ở đâu, nhưng chỉ cần nghĩ tới Cố Vãn lấy một vốc bột khoai tây lừa gạt một thỏi vàng của cô ta là...cô ta lại ước gì xé xác Cố Vãn ra.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 21


Nhưng dù sao cô ta cũng không có năng lực đó, chỉ đành tạm thời đè nén sự độc ác trong bụng, thốt ra mấy câu chế nhạo Cố Vãn như vậy mà thôi.

Cố Vãn nói: “Không sao đâu, tôi là người sắp kết hôn tốt nhất vẫn nên khiêm tốn một chút.” Một câu nói nhẹ nhàng đã đè bẹp đẩy Cố Vũ Đình ra xa, hơn nữa còn trực tiếp chọc đúng chỗ đau của cô ta.

Cố Vũ Đình tức giận đến mức mặt mũi tái mét: “Cố Vãn, mày...mày đừng đắc ý!” Mày muốn kết hôn với Thư Hành ư? Mày cứ nằm mơ đi, tao sẽ không để mày nuôi trai ở bên ngoài mà vẫn có thể bước vào cổng nhà họ Mạnh đâu!

Tao nhất định sẽ lợi dụng bữa tiệc mừng thọ của Hoắc phủ để cho mọi người đều biết, Cố Vũ Đình tao mới là mợ cả của nhà họ Mạnh!

Nhà họ Cố ở thành Đông còn nhà họ Hoắc lại ở thành Nam, trái lại vẫn có chút khoảng cách cần phải ngồi xe con tới đó.

Cố Hải Sơn ngồi ở vị trí ghế phụ, Cố Vãn chỉ có thể ngồi hàng ghế phía sau cùng với Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình.

Xe lái đến nửa đường, Cố Vũ Đình người trước giờ vẫn luôn tỏ ra chán ghét Cố Vãn đột nhiên ghé lại gần cô, làm bộ nhiệt tình hỏi cô: “Chị ơi, trước đây chị chỉ nói với chúng em là sẽ đi hỏi thử cậu cả Mạnh, nhưng nếu chị hỏi rồi mà anh ấy nói rõ với chị rằng anh ấy không thích chị thì chị định làm gì?”

“Tất nhiên để cha làm chủ.” Cố Vãn đưa ra một câu trả lời ít có khả năng sai sót nhất.

“Chỉ có điều tại sao em Vũ Đình lại hỏi như vậy? Lẽ nào em vẫn còn đối với Mạnh Thư Hành...”

Khương Thư Mỹ quay đầu sang nhìn, liếc thấy Cố Vũ Đình làm một động tác nhỏ vội vàng đưa mắt nhìn về phía ghế phụ. Cố Hải Sơn đang chợp mắt vì vậy bà ta cố tình lạnh lùng nói: “Đều im hết ngay!”

Cố Vũ Đình ngồi trở về vị trí, lại kéo giãn khoảng cách với Cố Vãn.

Trong lòng Cố Vãn nổi lên nghi ngờ...Cố Vũ Đình dựa gần vào cô có mục đích gì vậy?

Mãi đến khi xuống xe Cố Vãn vẫn chưa hiểu rõ việc này, nên tạm thời gạt nó sang một bên.

Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình xuống xe trước, Cố Vãn vừa mở cửa xe bên phía mình ra thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc đi tới nói chuyện với Cố Vũ Đình: “Vũ Đình, hôm nay cô thật xinh đẹp! Bộ váy này là mẫu mới nhất trong trung tâm bách hóa!”

“Bộ trên người cô cũng vậy, làn da cô vừa trắng lại sáng thích hợp mặc váy màu trắng, tiên nữ trên trời đều không xinh đẹp bằng cô đâu.”

Trái tim của Cố Vãn chợt trở nên lạnh lẽo...Đó là Mạnh Vân Tích, em gái ruột của Mạnh Thư Hành, cũng là người mà cô coi như bạn tốt trong kiếp trước!

Kiếp trước, mỗi lần Mạnh Thư Hành muốn cô làm gì, sẽ nhờ Mạnh Vân Tích đưa tin cho cô, cô ta sẽ không ngừng nói những điều tốt đẹp cho Mạnh Thư Hành.

Cô ta nói...Mạnh Thư Hành rất hối hận biết bao đối với việc cô trở thành vợ lẽ của Hoắc Tây Châu.

Cô ta nói...thật ra trong lòng Mạnh Thư Hành có cô, cho dù ở cùng với Cố Vũ Đình thì cũng là do cô ta chủ động trước. Sau đó anh ta cũng chỉ là vì có thể kết hôn được với cô suôn sẻ nên mới đáp ứng mọi yêu cầu của Cố Vũ Đình hết lần này đến lần khác, kể cả việc thân mật với cô ta. Anh ta còn nói rằng mình kết hôn với cô ta là vì tài sản của nhà họ Mạnh hay bản thân không hề thích cô ta,...
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 22


Cô ta còn nói...Mạnh Thư Hành một lòng muốn cứu cô thoát khỏi nhà họ Hoắc, rời xa Hoắc Tây Châu máu lạnh vô tình.

Lúc Mạnh Vân Tích nói ra những câu này, còn luôn tỏ ra lo lắng quan tâm và thương hại cho hoàn cảnh của cô.

Thế mà cô lại tin vào những lời nói đó của cô ta, cũng tin tưởng Mạnh Thư Hành muốn có được quyền lực, tiền tài cùng với vị trí hay vũ khí đạn dược đều là vì cô. Vì vậy cô đã giúp anh ta giành được hết lần này đến lần khác, hỗ trợ anh ta ngày càng trở nên lớn mạnh...

Nhưng trong lúc cô giúp đỡ Mạnh Thư Hành, Mạnh Vân Tích lại chạy tới trước mặt Hoắc Tây Châu nói ra bí mật này, còn không ngừng nói xấu cô, khiến cho mối quan hệ giữa cô và Hoắc Tây Châu ngày càng trở nên tồi tệ.

Sau đó cô mới biết, bởi vì Mạnh Vân Tích thích Hoắc Tây Châu mới không muốn Cố Vãn cô được sống tốt.

Mà bây giờ nhìn thấy hai người Cố Vũ Đình và Mạnh Vân Tích thân thiết như vậy...Hóa ra cô ta cũng là một đám với Cố Vũ Đình.

Cố Vãn đè nén những con sóng khổng lồ ngút trời trong lòng xuống, xuống xe rồi thản nhiên chào hỏi Mạnh Vân Tích: “Chào Mạnh tiểu thư.”

Cô ta quay sang liếc nhìn Cố Vãn một chút, đáp lại một câu hơi qua loa: “Cô cả cũng đến rồi à.”

Bây giờ Cố Vãn vẫn chưa ở cùng với Hoắc Tây Châu, Mạnh Vân Tích tự nhiên sẽ không cần phải tỏ ra nhiệt tình thân thiết, lợi dụng cô để đạt được thứ gì cả.

Lúc này Cố Vãn nghe thấy Cố Vũ Đình hỏi Mạnh Vân Tích: “Vân Tích, anh Thư Hành đâu rồi? Tôi...chị của tôi muốn gặp mặt anh ấy một chút.”

“Anh cả tôi đã tới phủ Tổng Tư Lệnh từ sáng sớm rồi.” Mạnh Vân Tích có hơi kiêu ngạo nói: “Tổng Tư Lệnh tự mình chỉ đích danh anh cả tôi, nói rằng muốn sắp xếp một vị trí cho anh cả tôi trong quân chính phủ!”

“Thật sao?” Hai mắt Cố Vũ Đình sáng ngời: “Vậy sau này anh Thư Hành cũng là quan chức cấp cao trong quân chính phủ rồi?”

Cô ta kết hôn với Mạnh Thư Hành cũng sẽ trở thành vợ của quan chức cấp cao.

Cố Vãn cụp mắt xuống, quan chức cấp cao ư? Cô nhớ rất rõ bởi vì lúc Tổng Tư Lệnh nghe người ta nói rằng Mạnh Thư Hành đi du học nước ngoài, thích nhất ngồi lâu trong nhà vệ sinh. Mà Tổng Tư Lệnh muốn sửa nhà vệ sinh trong phủ giống kiểu “WC” sạch sẽ sáng bóng như của nước ngoài kia, nên mới gọi anh ta tới giám sát công trình.

Vì vậy trong một khoảng thời gian khá lâu, Mạnh Thư Hành đã trở thành “Trưởng ban WC”.

Mà lý do khi Mạnh Thư Hành du học ở nước ngoài thường xuyên trốn trong nhà vệ sinh là bởi vì anh ta là kẻ yếu kém, nhát gan nhất trong tất cả mọi người, không muốn ở cùng với họ kẻo bị lấy ra làm trò cười. Nguyên nhân anh ta kém cỏi không hoàn toàn là do anh ta dốt, mà là vừa mới tới nước ngoài đã bị sự phồn hoa ở đó thu hút, không chịu học hành cho tử tế, sau đó không theo kịp bước chân của tất cả mọi người.

Cố Vãn ở bên này đang suy nghĩ về mấy chuyện đó, chờ đến khi cô chuyển rời tâm tư khỏi chuyện này thì đã sắp ngồi vào vị trí của mình rồi.

Đó là một chỗ rất hẻo lánh, dù sao thân phận của họ vẫn chỉ thuộc hạng chót trong giới nhà giàu của Giang Thành mà thôi.

Chỗ ngồi của nhà họ Mạnh cũng ngay ở bên cạnh, ngồi trên vị trí đó là bà cả của nhà họ, cũng chính là mẹ ruột của Mạnh Thư Hành và Mạnh Vân Tích, bà ta họ Triệu tên là đầy đủ là Triệu Hiểu Nga.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 23


Bà ta là “mẹ chồng tương lai” của Cố Vãn, cô chắc chắn phải qua đó chào hỏi một tiếng.

“Bác gái.” Cố Vãn chào hỏi với Triệu Hiểu Nga một cách quy củ.

Triệu Hiểu Nga đã từng gặp Cố Vãn, bây giờ nhìn thấy cô đứng trước mặt mình, cau mày lại: “Cố Vãn, sao cô lại ở đây? Con gái sắp lấy chồng không được lộ mặt ra ngoài trước khi kết hôn, cô không biết ư? Còn nhà họ Cố nữa ngay cả một chút quy củ như vậy cũng không dạy cho cô à?”

Cố Vãn vẫn còn chưa kịp mở miệng, Triệu Hiểu Nga lại nói tiếp: “Tôi thật sự không biết vì sao ông cụ lại nhất quyết chọn cô làm vợ Thư Hành nhà chúng tôi. Tôi nhìn cô từ đầu đến chân không có chỗ nào ra hồn cả, hơn nữa đã là gái lỡ thì mười chín tuổi rồi...Bây giờ sắp gả cho Thư Hành nhà chúng tôi lại còn xuất đầu lộ diện chạy tới tiệc mừng thọ của Tổng Tư Lệnh nữa? Cô...bây giờ cô cút về nhà ngay cho tôi!”

Cố Vãn cụp mắt xuống, che giấu sự hận thù băng giá trong mắt.

Lúc này Triệu Hiểu Nga vẫn còn chưa trở thành mẹ chồng cô đâu, mà đã tỏ ra khắt khe bới lông tìm vết với cô như vậy rồi?

Kiếp trước chính người phụ nữ ác độc này đã hủy hoại hôn ước của cô và Mạnh Thư Hành. Bà ta đã trả tiền cho một nhóm côn đồ đã bắt cô đi trên đường cô xuất giá, định làm nhục cô. Nếu như không phải Hoắc Tây Châu cứu cô thì có lẽ kiếp trước cô đã chết từ lâu rồi nhỉ?

“Bác gái, đều là lỗi của cháu, bác đừng tức giận, chờ lát nữa gặp Thư Hành cháu sẽ trở về.” Cố Vãn cố ý gọi Mạnh Thư Hành vô cùng thân thiết: “Sau khi Thư Hành trở lại, cháu vẫn chưa gặp mặt anh ấy đâu, hôm nay cháu định nhân cơ hội tiệc mừng thọ của Tổng Tư Lệnh gặp anh ấy một chút, thổ lộ mấy lời trong lòng mình cho anh ấy biết.”

“Cô còn muốn gặp Thư Hành à? Cô đúng là một con khốn không biết xấu hổ!” Triệu Hiểu Nga tức đến mức suýt chút nữa cầm tách trà trong tay ném về phía Cố Vãn.

Khương Thư Mỹ vội vàng bước tới nói chuyện: “Chị sui sao lại nổi nóng thế? Có phải con bé Cố Vãn này lại làm chuyện gì khiến chị sui tức giận hay không? Cố Vãn, còn không mau xin lỗi chị sui đi, con còn chưa có vào cửa nhà họ Mạnh đâu đã chọc mẹ chồng tức giận rồi. Nhà họ Cố chúng ta đã dạy con như thế nào hả?”

“Xin lỗi bác gái, đều là lỗi của cháu.” Cố Vãn cúi đầu, dáng vẻ tủi thân lại sợ hãi, cúi gập người với Triệu Hiểu Nga rồi xoay người rời khỏi. Vốn dĩ cô còn muốn quay trở lại ngồi bên cạnh Cố Hải Sơn, nhưng lại nhìn thấy Cố Vũ Đình đã kéo Mạnh Vân Tích đi sang một bên, nghĩ cũng biết chắc chắn đi gặp Mạnh Thư Hành rồi. Vì vậy cô đổi hướng che mặt mình đi theo họ.

Những người xung quanh trông thấy sẽ tưởng rằng cô bị quở mắng nên mới trốn tới một bên khóc lóc.

“Cố Vãn, chị đi theo làm gì thế?” Cố Vũ Đình nhanh chóng phát hiện ra Cố Vãn, xoay người lại hằn học hung ác trừng mắt với cô: “Lẽ nào chị muốn đi gặp anh Thư Hành cùng với tôi và Vân Tích à?”

“Đúng vậy.” Cố Vãn trả lời: “Em Vũ Đình, chẳng phải ở nhà chúng ta đã bàn bạc xong xuôi rồi sao? Hôm nay chị tới đây chính là muốn tự mình đi gặp Thư Hành một chút, hỏi anh ấy xem có phải anh ấy thật sự không muốn cưới chị không?”

“Tất nhiên anh cả tôi không muốn cưới cô rồi, tôi cũng hề muốn cô làm chị dâu của tôi một chút nào cả.” Mạnh Vân Tích cũng nói giọng điệu khó nghe: “Chỉ có điều cha tôi chọn chị làm con dâu cả...Được thôi, chị đi gặp anh cả tôi cùng với chúng tôi, nói không chừng anh tôi gặp chị rồi sẽ càng không muốn cưới chị nữa.”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 24


“Vân Tích, cô không thể để cho chị ta đi gặp anh Thư Hành.” Cố Vũ Đình trở nên nôn nóng.

“Vũ Đình, cô quên vừa rồi chúng ta mới nói gì sao?” Mạnh Vân Tích lại giữ lấy tay của Cố Vũ Đình, lại ghé vào tai cô ta thì thầm mấy câu. Biểu cảm trên mặt của Cố Vũ Đình thay đổi mấy lượt, cuối cùng cười lạnh một tiếng: “Vậy thì cứ để chị ta đi theo thôi!”

Trong lòng Cố Vãn có điều chẳng lành...Chắc hẳn hai người này đã lên sẵn kế hoạch gì đó nhằm vào cô, chỉ chờ cô nhảy vào tròng nhỉ?

Cô ngập ngừng một chút rồi nói: “Thôi quên đi, dù sao hai ngày nữa tôi cũng gả cho Thư Hành rồi, không gặp cũng được, tôi...không đi theo hai người nữa.”

Cứ đi theo như vậy quá nguy hiểm cho bản thân, tốt hơn hết vẫn rời đi trước rồi sau đó âm thầm vòng lại.

Sau khi đã đưa ra quyết định, Cố Vãn đang định rời khỏi.

Ai ngờ khi cô vừa xoay người đã bị Mạnh Vân Tích bước lên trước mấy bước kéo lại.

“Cô muốn đi thì đi không muốn đi thì thôi hả? Cố Vãn, cô cũng quá coi trọng bản thân mình đi? Hôm nay tôi đúng là muốn dẫn cô đi gặp anh cả tôi đấy, tôi muốn nói với anh ấy rằng cô hoàn toàn không xứng làm chị dâu của tôi.”

“Đúng đấy! Để anh Thư Hành nhìn rõ dáng vẻ đê tiện bần hần này của chị!” Cố Vũ Đình cũng bước tới, bắt lấy một cánh tay khác của Cố Vãn rồi ra sức giữ chặt.

Cố Vãn không dám mang theo một con rắn độc vào bữa tiệc mừng thọ của Tổng Tư Lệnh, nhỡ đâu gây ra hiểu lầm nói rằng cô muốn đầu độc ai đó hoắc hại chết ai đó thì phải làm sao?

Cố Vũ Đình nhân cơ hội này véo mạnh da thịt của Cố Vãn.

Cố Vãn đau đến mức nhíu chặt mày lại: “Rốt cuộc các cô muốn làm gì?”

“Chẳng qua đi gặp mặt chồng chưa cưới của cô thôi, cô căng thẳng gì chứ?” Nhìn thấy mấy người hầu của nhà họ Hoắc đi ngang qua, Mạnh Vân Tích cất cao giọng nói một câu như vậy để che đậy.

Mấy người hầu nhìn thoáng qua bên này rồi đi thẳng.

Cố Vãn cứ thế bị Mạnh Vân Tích và Cố Vũ Đình xách về phía trước, cô siết chặt chiếc ngân châm trong túi áo, trong lòng thầm nghĩ: ‘Họ vội vàng đưa cô tới phía trước như vậy, chắc chắn có mục đích gì đó không thể nói với người khác. Nhưng dù sao nơi này vẫn là nhà họ Hoắc, họ không thể gây ra chuyện gì có động tĩnh quá lớn...Hay là cứ đi thử một chuyến, xem thử rốt cuộc họ đang làm giở trò quỷ gì, nếu như tình hình không ổn lại nghĩ cách thoát thân.’

Suốt dọc đường, Mạnh Vân Tích và Cố Vũ Đình đều không nói chuyện, mãi đến khi tới một sân viện hẻo lánh, họ mới thả cô ra.

Cố Vãn chịu đựng cơn đau truyền đến từ cánh tay, mở miệng hỏi: “Mạnh Thư Hành ở đây sao?”

“Ha ha ha.” Cố Vũ Đình cười lớn: “Vân Tích, chị ta còn tưởng rằng chúng ta đưa chị ta tới đây gặp anh Thư Hành kìa.”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Cố Vãn lùi lại mấy bước, vẻ mặt đề phòng.

“Tất nhiên không phải rồi.” Mạnh Vân Tích xoay đầu liếc nhìn xung quanh rồi hô lên: “Ra đi, tôi đã đưa người đến cho các anh rồi.”

Bốn người đàn ông bước ra khỏi rừng trúc phía sau Cố Vãn, vừa mới liếc nhìn cô đã lập tức nhận ra...Bốn người này có đến cha người đều là những tên đã cướp cô trên đường tới nhà chồng ở kiếp trước.

Cho nên Triệu Hiểu Nga vốn đã biết hôm nay cô sẽ đến tham gia tiệc mừng thọ của Hoắc phủ, đã chuẩn bị sẵn kế hoạch này từ lâu cho cô, mà Mạnh Vân Tích cũng tham gia vào?
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 25


“Cố Vãn, nói thật với cô, tuy rằng cha tôi muốn cô làm con dâu trưởng của nhà nhà họ Mạnh chúng tôi, nhưng mẹ tôi hoàn toàn không coi trọng cô. Nhưng mà cô lại không hề tự hiểu lấy chính mình, mặt dày mày dạn cũng muốn gả vào nhà họ Mạnh chúng tôi, vậy thì đừng trách chúng tôi hủy hoại cô trước!” Vẻ mặt Mạnh Vân Tích dữ tợn khi nói những lời này, sau đó nói với bốn người đàn ông: “Hầu hạ cô ta cho tốt, xong việc tôi sẽ thanh toán số tiền đã hứa với các anh, không thiếu một xu.”

Cố Vãn xoay người bỏ chạy.

Cô quá khinh địch, tưởng rằng nhiều lắm mình chỉ phải đối phó với Cố Vũ Đình và Mạnh Vân Tích cùng với mấy người phụ nữ nào đó. Nhưng không nghĩ tới lại có bốn người đàn chờ sẵn ở đây, như vậy cô không thể đối phó nổi.

Chỉ tiếc là cô vừa mới chạy được vài bước, đã bị hai người đàn ông lần lượt túm lấy hai bên trái phải.

“Bây giờ mới muốn chạy? Muộn rồi!” Vẻ độc ác lạnh lùng ngập tràn trong mắt Cố Vũ Đình: “Cố Vãn, đây là cái giá mày phải trả cho việc cướp mất người đàn ông của Cố Vũ Đình tao! Đợi đến khi mày trở thành hoa tàn bại liễu, mày càng không xứng gả cho anh Thư Hành!”

“Đừng nhiều lời với cô ta nữa, anh cả tôi ở ngay sân phía trước.” Mạnh Vân Tích kéo Cố Vũ Đình bỏ đi: “Bây giờ tôi dẫn cô qua đó gặp anh ấy...”

Hai người đàn ông khác bước tới đóng chặt cửa sân lại.

“Cô cả Cố, cầm tiền người ta thì phải làm việc cho họ, trong lòng cô cũng rất rõ, người muốn hủy hoại cô không phải là chúng tôi cho nên cô cũng đừng trách chúng tôi nhé. Nếu cô muốn trách thì chỉ có thể trách chính cô đã đắc tội với người ta.” Một người đàn ông trong số đó lên tiếng nói.

Một người khác cũng nói: “Khuyên cô nên ngoan ngoãn một chút, phối hợp với mấy anh em chúng tôi làm cho xong chuyện, có thể bớt đau đớn một chút, nếu không thì cũng đừng trách chúng tôi ra tay tàn nhẫn.”

“Đúng đó, nhìn làn da mỏng manh mềm mại của cô, cũng không biết có chịu nổi...”

“Được.” Người đó còn chưa nói xong, Cố Vãn đã thốt ra một chữ lạnh băng.

“Cô nói cái gì?” Người đó

"Đúng vậy, nhìn làn da mỏng manh cùng thịt mềm của em, không biết em có chịu được không..." Người đó tỏ ra ngạc nhiên đôi chút, anh ta còn tưởng rằng cần phải khuyên nhủ hay đe dọa Cố Vãn một chút cơ.

Dù gì những cô chiêu nhà giàu người ta cũng đều rất coi trọng trinh tiết hay sao? “Việc” mà họ muốn làm chính là chiếm đoạt cơ thể của Cố Vãn, hủy hoại sự trong sạch của cô.

“Tôi nói được.” Cố Vãn lặp lại một lần nữa rồi nói: “Tôi sợ đau, tôi sẽ phối hợp với các anh nhưng các anh có thể buông tôi ra trước được không?”

Hai người đang giữ Cố Vãn đưa mắt nhìn nhau đều hơi do dự.

Cố Vãn nói tiếp: “Các anh có bốn người còn tôi lại chỉ một mình, cửa sân cũng đã đóng rồi, các anh còn sợ tôi chạy à?”

“Cô có chạy cũng không thoát nổi lòng bàn tay của bốn người chúng tôi đâu.”

Người đàn ông bên trái thả tay ra trước tiên, người đàn ông bên phải thấy vậy cũng buông Cố Vãn ra.

“Không nghĩ tới mà, cô cả nhà họ Cố vẫn là người biết thời biết thế.”

“Chỉ có điều cô cả Cố đồng ý dứt khoát như vậy, lẽ nào thật sự giống như cô cha Mạnh nói đã không còn là hoàng hoa khuê nữ nữa rồi?”

Cố Vãn cắn răng nói cố chịu đựng sự nhục nhã này: “Có phải hay không các anh thử là biết ngay mà?”

Trên mặt cô không hề tỏ ra hoảng hốt, sau khi được thả tự do, cô duỗi tay vào trong ống tay áo của chiếc váy đầm.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 26


Một lý do khác khiến cô thích chiếc váy đầm này chính là ống tay áo của nó rất rộng, tiện cho việc cô giấu mấy thứ phòng vệ.

“Vào trong căn phòng kia hả?” Cố Vãn nói xong lập tức đi về phía trước.

Bốn người đàn ông nhìn dáng người yêu kiều tinh tế của cô, đều nóng lòng đuổi theo sau.

Đúng lúc này Cố Vẫn đột ngột xoay người, rắc một nắm bột màu vàng nhạt vào bốn người đàn ông đang xúm lại đây.

Bản thân cô nhanh chóng lùi về phía sau, cùng lúc đó lấy ống tay áo lên che mũi.

“A, cô...cô rắc thứ gì lên chúng tôi vậy?”

“Mê hồn tán!” Cố Vãn nhấn mạnh từng chữ, nhìn bốn người đàn ông lần lượt ngã xuống.

Vừa rồi nếu như Cố Vũ Đình và Mạnh Vân Tích cũng ở lại, cộng thêm bốn người đàn ông này tổng cộng sáu người, chia nhau đứng xung quanh cô thì cho dù cô có rắc thuốc, cũng không thể khiến tất cả bọn họ đều đổ gục cho nên mới chạy trốn.

Nhưng Cố Vũ Đình và Mạnh Vân Tích bỏ đi, bốn người đàn ông này xúm lại một chỗ tiện cho cô ra tay, cô mới có thể hạ gục họ thành công.

Đây là bột thuốc Đông y, Đông y rộng lớn uyên thâm, từ xưa đến nay những loại bột thuốc như thế này vẫn còn tồn tại hoàn toàn không khó để điều chế. Chẳng qua phần lớn mọi người đều sử dụng nó làm việc xấu mà thôi, đến lượt cô lại trở thành vũ khí phòng thân.

Mấy phút sau, thuốc bột trong không khí đã rơi hết xuống đất, lúc này Cố Vãn mới tiến lên phía trước kiểm tra bốn người họ một chút, muốn xem thử liệu trên người họ có chứng cứ gì có thể chứng minh Triệu Hiểu Nga muốn hãm hại cô không.

Mạnh Vân Tích chỉ gọi bốn người này, chắc chắn trong sân này đã không còn nguy hiểm nào khác...Cố Vãn nghĩ như vậy, ngồi xổm xuống trước mặt bốn người đàn ông, đanh định mò vào trong quần áo của họ thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy có bóng người đứng sau lưng mình.

Cô đột nhiên quay người lại bắt gặp một đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.

Người đàn ông mặc một bộ quân phục, dựa vào một cây trẻ thô to, đang đùa nghịch một con dao găm đã tuốt vỏ trên tay, nở một nụ cười đầy sâu xa trên khuôn mặt.

“Hoắc...” Tây Châu!

“Cậu tư, sao...sao anh lại ở đây vậy?” Mặc dù gặp Hoắc Tây Châu trong hoàn cảnh như này có hơi xấu hổ, nhưng chỉ cần nhìn thấy anh Cố Vãn đã biết mình an toàn rồi.

“Tôi mời cô đến nhà họ Hoắc.” Hoắc Tây Châu bước tới, ôm Cố Vãn vào trong lòng mình rồi nói bên tai cô: “Hơn nữa tôi đã từng nói tôi sẽ xuất hiện khi nào cô cần tôi.”

Anh ôm lấy cô xoay nửa vòng vị trí của hai người thay đổi cho nhau rồi nói: “Chỉ có điều cô lại khiến tôi phải ngạc nhiên một lần nữa. Trước giờ tôi chưa từng biết mê hồn tán còn có thể sử dụng như vậy đấy. Hơn nữa mê hồn tán có công hiệu mạnh có thể hạ gục bốn người đàn ông cùng một lúc, tôi bỗng cảm thấy đây là thứ tốt, là do cô điều chế à?”

“Ừ.” Cố Vãn gật đầu sợ Hoắc Tây Châu hiểu lầm nên lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng là thứ dùng để tự vệ không lên nổi mặt bàn, khiến cậu tư chế cười rồi.”

“Cô hiểu được bảo vệ bản thân đã đủ tư cách trở thành người phụ nữ bên cạnh bổn thiếu rồi!” Hoắc Tây Châu đột nhiên nghiêng đầu, hôn lên vầng trán của Cố Vãn, chỉ là một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước, nhưng khiến cả người cô bỗng chốc cứng đờ, anh...anh anh anh lại hôn cô?

“Ngoan ngoãn ở đây chờ tôi.”

Hoắc Tây Châu buông Cố Vãn xuống, xoay người nhìn về phía bốn người đang nằm trên đất kia, ánh mắt chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo u ám. Anh bước tới cắt đứt cổ của bốn tên đàn ông đang hôn mê như thể gặt tỏi tây vậy.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 27


Bốn người đó bị đánh thức bởi đau đớn cực lớn, nhưng chưa kịp phát ra tiếng hét thảm thiết đã chìm vào bóng tối và giá lạnh mãi mãi. Máu chảy đầy trên đất nhưng ngay cả một giọt cũng không bắn lên người của Hoắc Tây Châu. Giây phút này, người đàn ông tuấn tú toát ra một vẻ lạnh lùng bình thản từ trong xương cốt, khiến bất cứ ai đều cảm thấy trái tim buốt giá.

Tất nhiên Cố Vãn cũng không ngoại lệ.

Thậm chí cô sợ hãi tới mức hoàn toàn quên mất phản ứng xấu hổ vừa rồi, lùi về phía sau mấy bước, cơ thể đụng phải thân cây tre mà vừa rồi Hoắc tây Châu đã dựa.

“Anh...anh giết họ rồi.”

Không phải Cố Vãn chưa từng nhìn thấy Hoắc Tây Châu giết người, kiếp trước trước giờ anh giết người không hề chớp mắt. Hơn nữa có rất nhiều lần xử lý ngay trước mặt cô, cô càng tỏ ra kinh hãi thì thủ đoạn của anh càng tàn nhẫn hơn. Tuy rằng người mà anh g**t ch*t không phải là những kẻ vô cùng hung ác hay là kẻ địch ra tay muốn giết anh trước. Mà là bởi vì anh tức giận trong lòng cô luôn giữ hình bóng người đàn ông khác nên mới cố ý “trả thù” cô. Nhưng cảnh tượng đẫm máu này thật sự khiến cô vô cùng hoảng sợ, khiến cô liên tục mơ thấy ác mộng mỗi đêm.

Mà mấy người đàn ông có ý định hủy hoại sự trong sạch của cô này, lần trước Hoắc Tây Châu cứu cô cũng trực tiếp nổ súng g**t ch*t. Đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ như in cảnh tượng máu me vương vãi năm bước, não văng tung tóe kia, do đó máu cũng bắn lên mặt cô và anh.

Không nghĩ tới kiếp này, anh lại dùng dao găm cắt đứt cổ họng bọn họ không hề phát ra một tiếng động nào, thậm chí động tác rất nho nhã.

“Sao thế? Cô sợ rồi à?”

Cố Vãn bất giác gật đầu, lại vội vàng lắc đầu.

Hoắc Tây Châu khẽ cười một tiếng không hề nói thêm gì nữa.

Người đã chết rồi, anh mới lau đi lau lại con dao găm của mình lên quần áo của một người trong số họ một cách sạch sẽ, sau đó lục soát bốn thi thể đó một chút, nhưng cũng không tìm thấy thứ gì, lại từ trong túi áo của mình lấy ra một túi tiền, đặt lên trên người tên đàn ông duy nhất mà Cố Vãn không quen biết kia.

Anh vỗ ba tiếng ‘bộp, bộp, bộp’.

Lại có hai người mặc quân phục xuất hiện sau rừng trúc.

“Vứt ba tên rác rưởi này ra khu mộ tập thể ở ngoài thành đi.”

Hai người kia có hơi tò mò liếc nhìn Cố Vãn, cung kính nhận lệnh: “Vâng thưa Thiếu tướng.”

“Cô đi theo tôi nào.” Hoắc Tây Châu bước tới dắt tay Cố Vãn, dẫn cô men theo rừng trúc nhỏ đi về phía trước, xuyên qua lầu nhỏ đến sân sau.

“Tặng cho cô con dao găm này.” Hoắc Tây Châu lấy ra chiếc vỏ của con dao găm trong túi quần rồi cắm nó vào, sau đó nhét vào tay Cố Vãn: “Sau này cũng cần phải có lòng can đảm như hôm nay.”

“Cô để ý đến danh tiếng không muốn bị hủy hoại sự trong sạch, nhưng miệng lưỡi người đời đáng sợ, chỉ có người chết mới có thể khiến cô không bị tổn thương.”

Anh dừng lại một chút rồi lại nói: “Ba người đó là tử tù vừa mới vượt ngục, là hung thủ của vụ thảm án hai mươi sáu người trong một gia đình bị diệt khẩu ở huyện Bình Thành.”

Cố Vãn hiểu, anh đang muốn giải thích với cô tại sao mình lại g**t ch*t ba người kia.

Kiếp trước hình như anh chưa bao giờ giải thích lý do mình giết người với cô cả.

“Người còn lại là một lính canh trong viện của mẹ tôi. Hôm nay ông cụ tổ chức tiệc mừng thọ, công việc bảo vệ an toàn trong phủ là do Hoắc Thiên Lãng anh hai tôi phụ trách. Từ trước tới nay anh hai tôi đều rất thân thiết với tôi, có người không muốn thấy chúng tôi hòa thuận với nhau, bắt tay với người bên ngoài làm ra chuyện bẩn thỉu trong nhà, muốn vu oan giá họa lên người mẹ tôi...”

Hoắc Tây Châu nói một nửa thì dừng lại.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 28


“Những chuyện còn lại ở đây không liên quan gì tới cô nữa. Cô cứ coi như chưa từng đến sân này là được, chỉ có điều lát nữa sẽ có sát thủ trà trộn vào trong phủ. Vị khách nữa được mời đến tham gia bữa tiệc bị bắt giữ sẽ chạy về phía nhà thờ tổ bên kia. Nếu cô có thể trở thành người bị bắt đó, thì bên phía nhà thờ tổ sẽ diễn ra màn kịch hay, hôn ước của cô mà Mạnh Thư Hành sẽ trở thành quá khứ.”

Cố Vãn tỏ ra mừng rỡ, nhưng vẻ mặt lại lập tức sa sầm, nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: “Sát thủ là người bên mình sao? Nhà thờ tổ bên kia...Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình đang ở đó hả?”

“Không phải là người mình, tôi sẽ ép người ta về phía đó, cô cứ ở đây đợi. Đến lúc đó nói với với sát thủ rằng nhà thờ tổ phía bên kia có đường thoát.” Hoắc Tây Châu nói: “Cần phải đánh cược tính mạng, cô có dám không?”

Anh nhìn Cố Vãn, ngày càng cảm thấy người phụ nữ này hợp với mình.

Rõ ràng là muốn giải trừ hôn ước với Mạnh Thư Hành như vậy, nghe nói còn cơ hội nhưng vẫn không đánh mất lý trí. Trước tiên hỏi rõ sát thủ có phải là người mình hay không, tình hình bên nhà thờ tổ thế nào. Người phụ nữ sạch sẽ gan dạ, thông minh lại điềm đạm như vậy, đồ mù mắt vô dụng như Mạnh Thư Hành xứng chỗ nào chứ?

Anh phải chiếm được người này sớm mới được… Phải cược mạng ư? Cô có dám không?

“Dám!” Cố Vãn hơi chần chừ một lúc, cắn răng trả lời Hoắc Tây Châu, ánh mắt vô cùng kiên định.

Cô nói xong, lập tức bổ sung thêm một câu: “Anh đã nói là giúp tôi, thì sẽ không để tôi gặp nguy hiểm đến tính mạng, tôi tin anh!”

Ánh mắt của Hoắc Tây Châu khẽ động, khoé miệng giương lên nụ cười xấu xa: “Vậy thì đi thôi.”

Cái tốt của cô, cộng thêm câu… tin anh. Anh quay người đi về phía cửa sân sau, Cố Vẫn đi theo.

Ra khỏi cổng sân, tới con đường lát đá cuội, Hoắc Tây Châu chỉ vào cái ghế gỗ dài cách đó không xa: “Cô ngồi đó chờ đi.”

“Được.” Cố Vãn gật đầu, nhìn Hoắc Tây Châu đi đến nơi khác.

“Khoan đã.” Cô hét gọi anh.

Hoắc Tây Châu quay đầu lại.

“Anh… tự mình cũng phải cẩn thận.” Cố Vãn nói.

Hoắc Tây Châu đơ ra, đột nhiên đi vài bước trở lại và ôm lấy cô.

“Đợi cô và Mạnh Thư Hành giải trừ hôn ước, tôi sẽ cưới cô.”

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã quay người lần nữa, đầu cũng không quay lại mà rời khỏi đây. Cố Vãn trừng to mắt, chỉ cảm giác tim đập ‘thình thịch thình thịch’, Hoắc Tây Châu nói… muốn cưới cô ư!

Cưới làm vợ, nạp làm vợ lẽ. Đây có phải là cơ hội để cô thoát khỏi kiếp làm vợ lẽ?

Cô không màng danh phận, chỉ là thân phận vợ lẽ khiến kiếp trước cô không thể trở thành người nhà họ Hoắc thực thụ. Rất nhiều chuyện của nhà họ Hoắc, cô đều không thể tham gia, nhưng An Như Ý lại có thể… Kiếp này, đã quyết định ở bên cạnh của Hoắc Tây Châu, cô muốn trở thành trợ thủ của anh chứ không muốn liên lụy anh nữa.

Từng phút từng giây chờ đợi đúng là dày vò, mãi tới khi Cố Vãn nghe thấy tiếng súng. Cô chợt đứng dậy, thấy người mặc quân phục phía trước cầm súng xông tới, phía sau còn có mấy chục đuổi theo, người cầm đầu là Hoắc Tây Châu?

Cô nhanh chóng chạy về trước, đương nhiên là không thể qua mặt ‘sát thủ quân phục’ kia, người ta chỉ có vài bước là đuổi kịp cô, một tay ghìm lấy cổ của cô, họng súng lạnh băng kê vào huyệt thái dương của cô: “Đừng nhúc nhích, nếu không tôi bắn chết cô.”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 29


Anh ta tàn nhẫn nói với đám người đuổi theo phía sau: “Tất cả đừng qua đây, nếu không thì tôi bắn chết người phụ nữ này!”

Nhưng lại có một người trực tiếp bóp cò về phía Cố Vãn.

Hoắc Tây Châu vội bắt lấy cánh tay của người đó và giơ cao lên, viên đạn kia bắn thẳng lên trời.

“Anh cả muốn giết người diệt khẩu ư?”

Vẻ mặt của Hoắc Minh Khôn, cậu cả nhà họ Hoắc cứng đờ, lập tức không nhịn được: “Em tư nói nhảm gì đấy? Tôi cơ bản không quen người này, sao có thể giết người diệt khẩu chứ?”

“Vậy thì giữ chặt súng của mình đi. Nếu cướp cò lần nữa, anh cả cũng không dễ ăn nói trước mặt cha đâu.” Hoắc Tây Châu lạnh lùng nói ra câu này, quay người nhìn về phía Cố Vãn.

Nhưng tầm mắt của anh lại không nhìn lên người của Cố Vãn, mà là u ám nhìn chằm chằm vào người đàn ông phía sau: “Tôi mặc kệ làm thế nào anh vào được nhà Hoắc của tôi, nhận chỉ thị của ai, dám ra tay trong tiệc thọ của cha tôi, anh chỉ con đường chết mà thôi. Nếu anh thả con tin ra, bó tay chịu trói, tôi còn có thể giữ lại thân xác nguyên vẹn cho anh!”

Cố Vãn cảm giác lúc này cô nên hô cứu mạng: “Thiếu tướng, tôi là cô cả Cố, là con dâu trưởng tương lai của nhà họ Mạnh. Anh cứu tôi đi, ngày mốt tôi phải lấy chồng rồi, tôi không muốn chết… Cậu cả, cậu hai, cậu ba, mọi người cứu tôi với. Tổng tư lệnh nhân nghĩa, mấy vị Thiếu tướng cũng không thể trơ mắt nhìn tôi chết chứ. Huống hồ, nếu tôi chết trong tiệc thọ của Tổng tư lệnh, cũng sẽ làm tổn hại danh tiếng của Tổng tư lệnh, cũng không may mắn…”

Đây hoàn toàn là dáng vẻ mà một tiểu thư nhà giàu khi bị bắt nên hành xử. Nhưng mấy câu này của cô quả thật thông minh, không những chỉ đích danh của mấy cậu chủ nhà họ Hoắc, còn gộp cả nhân nghĩa và danh tiếng của Tổng tư lệnh, ai dám nói không cứu cô thì cũng không được à.

“Anh đi thông báo một chút, nói là cô cả Cố bị bắt.” Trước tiên, Hoắc Tây Châu buông súng xuống, nói với phó quan phía sau.

Người phó quan kia xoay người đi ngay.

“Tất cả lui về sau cho tôi, lui mau!” Sát thủ thấy người của nhà họ Hoắc đều không dám ra tay thì bắt đầu ép Cố Vãn lui từng bước về sau.

“Vị… đại ca, anh cẩn thận súng… cướp cò.” Cố Vãn cố tình nói với giọng run rẩy: “Tôi biết đường nào có thể ra ngoài, anh đừng giết tôi, tôi dẫn anh đi.”

“Đường nào, nói mau!” Giọng điệu của tên sát thủ hung tợn: “Cô nói mau, nếu không tôi một súng bắn chết cô tại chỗ đấy.”

“Anh giết tôi, anh cũng chạy không thoát.” Cố Vãn nói như vậy, mới chỉ đường: “Anh cứ đi tiếp về phía sau, chính là nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc. Nhà thờ tổ có cửa sau dẫn ra phần mộ tổ tiên của nhà họ Hoắc, cũng chính là phía sau núi, núi cao rừng thẳm. Nếu anh có đủ bản lĩnh, đi vào rừng cũng có thể sống được.” Nhưng muốn đi ra phía sau núi, còn có cửa chính, ngày thường mỗi cửa đều khóa, cơ bản không thể ra ngoài được.

Xung quanh nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc có gì, cô cũng quen thuộc, ai bảo kiếp trước cô thường bị phạt quỳ ở đây cơ chứ.

Tên sát thủ vốn không nghi ngờ, có lẽ là anh ta cảm thấy một cô tiểu thư nhà giàu yếu đuối vì muốn sống thì sẽ không gạt anh ta. Thế là anh ta kìm cặp Cố Vãn, lui từng bước về sau.

Hoắc Tây Châu và những người khác dĩ nhiên cũng bám sát theo từng bước.

Dần dần có nhiều người đến hơn, Tổng tư lệnh và vợ Tổng tư lệnh cũng tới, bà hai, bà cha, bà năm cũng tới, một số khách quý cũng tới, người của nhà họ Cố và nhà họ Mạnh có quan hệ với Cố Vãn đều tới đây.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 30


Mạnh Vân Tích đang canh gác bên ngoài nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc, vẫn chưa rõ xảy ra tình hình thế nào thì đã bị binh lính bao vây, không chạy thoát được. Cô ta đang vô cùng hoảng sợ không biết chuyện gì đang xảy ra thì thấy Cố Vãn bị tên sát thủ kiềm cặp đang lui bước về phía cô ta.

Đột nhiên cô ta kinh hãi… đó chẳng phải là Cố Vãn sao? Cô… sao cô lại không bị bốn người đó hủy hoại?

Sao còn bị một tên ngoài kế hoạch bắt thế này? Lẽ nào họ muốn đi tới… tới nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc ư? Không được, không thể để họ sang đó, anh cả và Cố Vũ Đình đang ở đó.

Mạnh Vân Tích lập tức quay lại, muốn thông báo cho người trong nhà thờ tổ, có hai binh lính trực tiếp đi tới, đến ‘bảo vệ’ cô ta. Sau đó, cô ta thấy rất nhiều người đang tập trung ở đây khiến cô ta bị dọa đến mặt mày tái mét, ngay cả một chữ cũng không dám hét ra.

Tên sát thủ đã bắt Cố Vãn lui đến phía cổng chính của nhà thờ tổ.

Triệu Hiểu Nga nhìn thấy Mạnh Vân Tích, vội vàng tới trước mặt cô ta, thấp giọng hỏi: “Vân Tích, sao con lại ở đây?”

“Mẹ, con…” Mạnh Vân Tích cơ bản không dám nói cho Triệu Hiểu Nga biết, cô ta đã nói với Cố Vũ Đình, bắt tay với Cố Vũ Đình thực hiện kế hoạch đã bàn. Tuy nhiên, kế hoạch của họ chẳng những không thành công, bây giờ còn ‘gây ra chuyện lớn’ như vậy.

“Mau mở cửa nhà thờ tổ đi!” Tên sát thủ dùng súng đè lên huyệt thái dương của Cố Vãn, lên tiếng đe dọa: “Nếu không thì tôi lập tức giết người phụ nữ này! Trước mắt bao người, nếu nhà họ Hoắc mấy người ngay cả người khách nữ này do chính mình mời đến cũng không bảo vệ được, tôi xem nhà họ Hoắc còn có thể diện gì làm vua phía Nam nữa!”

“Chuyện này không thể được!” Hoắc Minh Khôn lạnh lùng nhìn chằm chằm tên sát thủ: “Tôi không cho phép bất kỳ ai xâm phạm vào nhà thờ tổ. của nhà họ Hoắc.”

“Anh cả nói vậy, chính là muốn khiến danh tiếng của nhà họ Hoắc chúng ta bị tổn hại, khiến buổi tiệc thọ của cha nhuốm máu hay sao?” Hoắc Thiên Lãng nói.

“Anh hai, anh nói vậy là vu oan cho anh cả rồi.” Cậu Ba Hoắc, Hoắc Minh Hạo nói: “Anh cả chỉ là không muốn để bọn đạo chích nào đó tuỳ tiện vào quấy rối nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc mà thôi. Hơn nữa, nói thật ra thì, hôm nay anh hai chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn trong phủ. Chuyện làm ầm lên thế này, anh hai phải bụng làm dạ chịu rồi?”

“Tôi là bụng làm dạ chịu, nhưng cô cả Cố là vô tội, lẽ nào anh cả và em cha muốn trơ mắt nhìn cô ấy chết hay sao?” Hoắc Thiên Lãng vốn không biết Cố Vãn là cố tình bị sát thủ bắt, nhưng anh ta là người nhân nghĩa, cảm thấy không thể làm hại đến tính mạng cô gái nhà người ta.

Đột nhiên Cố Vãn cảm kích nhìn sang Hoắc Thiên Lãng: “Cảm ơn cậu hai quan tâm đến cái mạng nhỏ này của tôi, nhưng nếu vì tôi mà quấy nhiễu sự bình yên của nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc, tôi cũng cảm thấy không thích hợp. Dù gì Cố Vãn tôi cũng chỉ là một cái mạng hèn, sớm muộn cũng phải chết…”

Cái chữ ‘sống’ còn chưa nói ra, cô đã bị tên sát thủ hung dữ bóp chặt cổ.

“Cô còn nói lung tung nữa thì tôi sẽ giết cô đấy!” Tên sát thủ lạnh lùng đe doạ.

Ánh mắt của Hoắc Tây Châu nhìn lên cổ của Cố Vãn, đáy mắt chùng xuống, quay đầu xin ý kiến của Tổng tư lệnh Hoắc Đình, thái độ lại rất kiên định: “Cha, nhà họ Hoắc chúng ta còn chưa tới mức phải hy sinh một người phụ nữ đổi lấy sự bình yên cho gia đình. Huống hồ…”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 31


“Mở cửa nhà thờ tổ!” Hoắc Đình hạ lệnh: “Tổ tiên của nhà họ Hoắc đều trải qua sóng to gió lớn, chút rắc rối này thì có là gì. Mở cửa!”

Hoắc Đình nghe hiểu ý của con trai nhưng không nói ngoài miệng… nhà thờ tổ kia vốn không có đường thoát.

“Không, không thể mở cửa của nhà thờ tổ, không thể mở được…” Mạnh Vân Tích xém chút ngã quỵ xuống đất, nhưng cô ta cơ bản không dám nói lớn tiếng câu này, cũng chỉ có Triệu Hiểu Nga ở gần cô ta nhất nghe thấy.

“Vân Tích, rốt cuộc chuyện này là sao?” Bà ta truy hỏi.

“Mẹ…” Mạnh Vân Tích không còn cách nào khác, bèn kề sát bên tai bà ta nói chuyện Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình đang vụng trộm trong đó. Triệu Hiểu Nga trợn tròn hai mắt, cũng hận không thể ngất đi ngay lập tức.

Cửa lại bị mở ra, tên sát thủ và Cố Vãn lui vào trong nhà thờ tổ. Hoắc Tây Châu và người của anh đi theo vào trong, những người khác thì đương nhiên không thể đi vào.

“Ông ơi, ông đã nhìn thấy chưa? Tôi đã nói là đừng đưa Cố Vãn theo, nhưng nó cứ muốn tới. Tới đây rồi cũng không hiểu quy tắc, chạy lung tung, còn bị sát thủ bắt nữa chứ, ép Tổng tư lệnh Hoắc phải vì tính mạng của nó mà mở cửa nhà thờ tổ của người ta. Cái mạng hèn này của nó làm gì quan trọng đến mức này? Đây đúng là gây hoạ cho nhà họ Cố chúng ta!”

Khương Thư Mỹ cũng không hề quan tâm yêu thương gì Cố Vãn, chỉ cầu cho con dao kia liên tục cứa vào người cô. Câu nói này khiến trong lòng của Cố Hải Sơn không vui, bà ta nói con gái của ông ta mạng hèn, vậy chẳng khác nào mắng ông ta luôn rồi?

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta lại không nói được gì, cũng lo nhà họ Hoắc sẽ vì Cố Vãn không cẩn thận bị tên sát thủ này bắt mà gây chuyện rắc rối cho nhà họ Cố.

Nhưng đây chính là cha mẹ của Cố Vãn, lúc này họ chỉ lo cô mang lại phiền phức cho họ chứ không màng đến sống chết của cô. Người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, nói rằng chuyện này cũng có liên quan đến Cố Vãn.

“Nghe nói cô cả Cố này khắc cha lẫn mẹ, cho nên mấy năm nay không được cha mẹ yêu thương. Nhưng không ngờ bị sát thủ bắt còn có thể khiến Tổng tư lệnh vì cô ta mà mở nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc, thật không biết đây là tốt số hay xấu số đây nữa.”

“Hừ, cô ta thì tốt số cái gì, chẳng qua chỉ là bà cô già ích kỷ. Lúc trước tôi còn nghĩ cô ta là người tốt, đầu năm nay tôi còn muốn nói với cô ta là làm vợ lẽ cho con trai út của tôi, bà Cố cũng đã đồng ý. Cô ta lại chết sống không chịu, nói là phải chờ người nào đó.”

“Không phải cô cả Cố này luôn chờ người hay sao? Người cô ta chờ là cậu cả nhà họ Mạnh, Mạnh Thư Hành. Lần này, cậu cả nhà họ Mạnh người ta về thì lập tức kết hôn ngay. Nhưng… mấy người có biết không? Tôi nghe người ta nói, tối qua cô cả Cố và cậu cả Mạnh tới khách sạn Duyên Lai thuê phòng.”

“Cái gì cái gì? Cũng sắp kết hôn rồi mà còn chạy đi thuê phòng? Thật hay giả thế.”

“Đương nhiên là thật rồi, tối qua không phải nói có tội phạm giết người trốn khỏi nhà giam hay sao? Quân chính phủ cử người đi tìm suốt cả đêm, có người tận mắt thấy cậu cả Mạnh và cô cả Cố kh** th*n ôm lấy nhau, ngay tại phòng số sáu của khách sạn Duyên Lai.”

“Chuyện… chuyện này quá xấu hổ rồi ấy chứ. Cũng sắp kết hôn rồi, chỉ còn vài ngày mà không chờ kịp ư?”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 32


“Ha… ai biết có phải là còn vài ngày mà không chờ kịp hay không? Đây có phải lần đầu cô cả Cố này thuê phòng? Ai có biết cô ta có phải. dựa vào chuyện cởi mở với cậu cả Mạnh lần này để che giấu chuyện gì đây? Người trẻ bây giờ, cứ luôn miệng nói là tự do cởi mở gì đó, học mấy cái thứ phương Tây này kia, có phải là gái tân hay không cũng không chừng nha!”

Nói tới đây, quý bà kia còn nhìn về phía Triệu Hiểu Nga mà hét: “Bà nói xem có phải không, bà Mạnh? Bà đây cũng không biết nhà họ Mạnh mấy người sao lại thích cái loại…”

“Chắc là cậu cả Mạnh kia cũng từng được học theo giáo dục phương Tây, không ngại chuyện vợ mình có còn là gái tân hay không ấy chứ?” Một quý bà khác tiếp lời, giọng điệu mang ý mỉa mai.

Nếu kế hoạch của mình tiến hành thuận lợi, lát nữa Triệu Hiểu Nga nhất định sẽ hung tợn mắng chửi Cố Vãn, sau đó gạt bỏ và nói là bà ta không cần cô con dâu này nữa, nhưng bây giờ, bà ta cầu nguyện Mạnh Thư Hành trong nhà thờ tổ không bị người nhà họ Hoắc phát hiện.

Trong nhà thờ tổ.

Tên sát thủ bắt Cố Vãn vừa lui tới sân trước của nhà thờ tổ thì nghe giọng nhõng nhẽo cầu xin của người phụ nữ truyền ra từ bên trong: “Đừng… đừng mà. Thư Hành, em không được rồi… đừng mà!”

Cố Vũ Đình vừa tới nhà thờ tổ với Mạnh Thư Hành, anh ta đã điên cuồng bổ nhào qua, xé toạc chiếc váy của cô ta, mà cô ta cũng dây dưa với anh ta, mới biết Tổng tư lệnh gặp Mạnh Thư Hành là chỉ muốn kêu anh ta giám sát việc xây nhà vệ sinh cho phủ Tổng tư lệnh. Trong lòng Mạnh Thư Hành tức tối, lát nữa phát tiết toàn bộ lên người cô ta.

“Không phải em thích thế này sao? Cũng đâu phải lần đầu, còn giả bộ gì chứ? Cái kiểu tiện nhân ngay cả anh rể cũng dụ dỗ như em, anh làm vậy với em thì sao nào? Tự em tìm đến mà.” Lời nói của Mạnh Thư Hành mang theo vẻ cao ngạo ngang ngược chưa từng có.

Cố Vũ Đình đành nói lời khuyên nhủ: “Thư Hành, em biết Tổng tư lệnh kêu anh đi giám sát việc xây nhà vệ sinh làm anh không vui, là Tổng tư lệnh nhìn nhầm người, không biết anh ưu tú. Anh đừng giận, chúng ta còn cơ hội mà…”

Đột nhiên tên sát thủ kia cười ra tiếng: “Nói gì mà nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc là nơi bất khả xâm phạm, hoá ra chẳng qua là nơi mà trai làm cướp còn gái làm đ**m nhỉ.”

Tất cả người nhà họ Hoắc, bao gồm Hoắc Đình trong đó, đều xụ mặt.

Giám sát việc xây dựng nhà vệ sinh? Lẽ nào chính là cái tên bỏ đi thùng rỗng kêu to nhà họ Mạnh này ư? Mạnh Thư Hành đáng chết, còn dám đưa phụ nữ tới nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc làm chuyện dơ bẩn thế này.

Hoắc Đình tức giận đến nỗi không thèm lo cái tên sát thủ, xông vào cổng nhà thờ tổ, một chân đá toang cánh cửa một cái ‘rầm’.

Động tác điên cuồng của Mạnh Thư Hành bên trong bỗng dưng cứng đờ, anh ta nhìn ra phía cửa.

“A!” Lần này Cố Vũ Đình thật sự bị doạ chết khiếp rồi.

Đó… đó… người đứng ở cửa chẳng phải là Tổng tư lệnh Hoắc hay sao? Phía sau ông ấy… sao lại có nhiều người thế này? Chính ngay lúc này, ánh mắt của Hoắc Tây Châu nhìn sang Cố Vãn, mí mắt anh rũ xuống.

Cố Vãn chợt hiểu ý của anh, cô đột ngột co người lại. Tiếng súng vang lên một cái ‘pằng’, Hoắc Tây Châu chỉ mất một giây để đưa viên đạn trong khẩu súng của mình vào đầu của tên sát thủ, từ giữa lông mày đi vào, ra khỏi phía sau ót, thậm chí không có một giọt máu chảy xuống, tên sát thủ kia ngã thẳng người ra sau.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 33


Tuy nhiên, tay của anh đã nắm chặt lấy Cố Vãn để cô không phải ngã nhào với anh ta. Tuy lúc này Cố Vãn đã không sợ hãi đến vậy, nhưng nghĩ tới mình sắp ngã xuống một xác chết của người đàn ông, cô vẫn cảm giác dạ dày dâng trào kịch liệt, gương mặt tái nhợt lại càng thêm khó coi… Mãi tới khi có một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, dùng tay kia tháo gông cùm trên cổ ra cho cô.

‘Bịch’ một tiếng, chỉ có tên sát thủ ngã cái rầm xuống đất. Cố Vãn được kéo vào vòng tay có hơi lạnh nhưng vô cùng an toàn. Là Hoắc Tây Châu.

“Cô có sao không?” Anh chưa cúi đầu, chỉ nhìn cơ thể của tên sát thủ co giật vài cái, trừng mắt tỏ vẻ không cam tâm, cuối cùng tắt thở.

“Không… không sao, khụ… khụ khụ.” Cố Vãn lên tiếng, chạm vào vết bầm trên cổ do tên sát thủ gây ra, cô chợt ho khan vài tiếng mới nói lời cảm ơn với Hoắc Tây Châu: “Cố Vãn cảm ơn ân cứu mạng của Thiếu tướng.”

“Ân cứu mạng, lấy thân báo đáp, cô nhớ rõ đó.” Hoắc Tây Châu cúi đầu, nói cho một mình Cố Vãn nghe thấy: “Màn kịch tiếp theo, tự cô hát cho xong đi.”

Anh nói xong, buông cô ra, để cô đối mặt với Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình ở nhà thờ tổ.

“Người đâu, mau chặn miệng của hai cái tên cả gan làm loạn này và lôi ra khỏi đây cho tôi.” Hoắc Đình thấy tên sát thủ đã được giải quyết, ông ấy dồn hết cơn tức giận lên người của Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình.

Điều này có nghĩa là ngay cả cơ hội giải thích cũng không muốn cho họ mà lập tức xử lý họ ngay.

Hôm nay là đại thọ của ông ấy, tên sát thủ xông vào gây đổ máu cũng thôi đi, vậy mà còn có người cả gan dám nhân lúc ồn ào phía trước mà chạy tới nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc để làm cái chuyện mèo mả gà đồng này?

Binh lính của Tổng tư lệnh tiến lên, trực tiếp lôi Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình đang vội mặc đồ để che chắn đứng lên rồi trói lại thật chặt, và nhét giẻ rách vào miệng họ, sau đó lôi họ ra ngoài sân.

“Đi! Để người bên ngoài đều tới đây nhận cho tử tế, đây là người của nhà nào.” Tổng tư lệnh nổi giận đùng đùng hạ lệnh.

Vài phút sau, người bên ngoài đã vào sân, đám thiên kim quý nữ kia vừa thấy cái xác dưới đất thì sợ đến xanh mặt mày. Sau đó nhìn sang Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình đứng cạnh nhau, quần áo rách tả tơi cơ bản không thể che hết cả người, giống như nhìn thấy một sự kiện lớn hiếm có, ai nấy cũng không nhịn được mà hô toáng lên.

“Trời ơi, đây chẳng phải cậu cả nhà họ Mạnh và cô hai nhà họ Cố đây sao? Sao họ lại xuất hiện trong nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc vậy? Còn dáng vẻ này là thế nào?”

“Chuyện này còn không rõ ràng hay sao? Hai người này, ở đây vụng trộm đấy.”

Chữ ‘vụng trộm’ đã quyết định hơn một nửa tính chất của vụ việc.

Đột nhiên Cố Vãn lùi về sau vài bước, đôi chân nhũn ra, ngồi phịch xuống đất: “Thư… Thư Hành, em gái Vũ Đình, hai… hai người… sao hai người lại vội vã thế này?”

“Cô cả Cố nói vậy là có ý gì?” Hoắc Thiên Lãng hỏi: “Lẽ nào cô đã sớm biết Mạnh Thư Hành và… em gái nhà cô?”

“Tôi…” Nước mắt tuôn rơi trên gương mặt Cố Vãn, trông có vẻ hốt hoảng, vừa ấm ức vừa đáng thương.

“Cô nói rõ mọi chuyện đi. Nếu là vô tội thì phủ Tổng tư lệnh dĩ nhiên sẽ không làm khó cô. Nhưng nếu dám nói nửa câu dối trá, hôm nay người nhà họ Cố và nhà họ Mạnh mấy người, ai cũng đừng hòng bước ra khỏi phủ Tổng tư lệnh!” Hoắc Tây Châu nâng cao giọng, giọng điệu lạnh lùng.
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 34


Nhưng những gì anh nói rõ ràng có ý muốn bênh vực Cố Vãn, nếu không thì sao lại cho cô cơ hội nói chuyện?

Liên quan đến sự sống chết của hai nhà họ Cố và họ Mạnh, Cố Vãn cắn răng, bắt đầu nói: “Tôi là con cả của nhà họ Cố, tên Cố Vãn, cũng là con dâu cả mà vài ngày nữa nhà họ Mạnh sẽ cưới về, cũng sắp đến ngày kết hôn rồi, vốn nên ở nhà chờ lấy chồng, nhưng vì em gái tôi nói với tôi là người mà cậu cả nhà họ Mạnh thích vốn không phải là tôi, cũng không muốn cưới tôi… Tôi cũng thật sự không còn cách nào, mới muốn nhân cơ hội tới tiệc thọ của Tổng tư lệnh để hỏi cậu cả nhà họ Mạnh cho rõ ràng. Nếu anh ta thật sự không muốn cưới tôi, Cố Vãn tôi cũng không phải người mặt dày có chết cũng muốn làm mợ cả nhà họ Mạnh, nhưng… nhưng tôi thật không ngờ, tôi còn chưa kịp hỏi rõ chuyện này, họ lại làm chuyện như vậy tại đây.”

Nói tới đây, Cố Vãn quay đầu nhìn Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, vẻ mặt đầy thất vọng và đau lòng: “Em gái Vũ Đình, lúc ở trong nhà, tôi đã nói rõ với em, chỉ cần tôi xác nhận Mạnh Thư Hành thật sự không muốn lấy tôi, tôi nhất định sẽ nhường anh ta cho em mà. Tại sao em vẫn còn làm ra chuyện như vậy chứ? Tối qua, em và Mạnh Thư Hành cùng nhau ngắm hoa đăng ban đêm vứt tôi lại một mình, tôi không trách em. Tôi ngã bị thương ở trán, còn chưa kịp về phủ thì em đã tố cáo tôi trước mặt cha mẹ, tôi cũng không trách em. Em nói tôi không xứng làm mợ cả nhà họ Mạnh, em mới xứng, tôi cũng không trách em. Nhưng cho dù có nóng lòng muốn gả cho Mạnh Thư Hành, em cũng không thể làm loạn ngay trong tiệc thọ của Tổng tư lệnh chứ. Em cũng không thể trốn vào nhà thờ tổ của nhà họ Hoắc mà cùng với Mạnh Thư Hành… làm loạn thế này.”

“Cố Vãn, con đang nói lung lung chuyện gì vậy?” Khương Thư Mỹ thấy tình hình không ổn, vội lên tiếng: “Gì mà ngắm hoa đăng ban đêm? Con làm vậy rõ ràng là đang bôi nhọ Vũ Đình.”

“Tổng tư lệnh, các quý bà và cô chủ, mọi người đừng tin lời của Cố Vãn, cô gái hèn mọn chết tiệt này trước giờ đều có tâm tư ác độc, Vũ Đình và Mạnh Thư Hành làm… làm chuyện này chắc chắn là bị người ta hãm hại, người hãm hại họ chính là Cố Vãn!”

“Là Cố Vãn… là nó hạ thuốc hai đứa. Đúng, nhất định là Cố Vãn đã hạ thuốc cả hai.” Khương Thư Mỹ cảm thấy mình đã tìm được cái cớ vô cùng tốt cho Cố Vũ Đình thoát tội, bà ta kiên định nói: “Chúng tôi có từng xem số mệnh cho Cố Vãn từ nhỏ, mệnh nó cứng, khắc cha lẫn mẹ, cho nên chúng tôi đưa nó về quê gửi nuôi một khoảng thời gian. Gia đình kia làm dã lang trung, nó đi theo người ta học chút y thuật, ngày thường thích dùng thuốc độc hành người khác. Loại này là thuốc có thể khiến nam nữ hành… sự, chắc chắn nó cũng biết chế ra, chính nó muốn hại Vũ Đình… và cậu cả Mạnh.”

Bỗng dưng Cố Vãn trừng to mắt, cô không ngờ, lúc này Khương Thư Mỹ lại nói ra chuyện cô được nuôi ở dưới quê, còn đổi lý do thoái thác, không phải bị thất lạc mà là khắc cha lẫn mẹ?

Quả nhiên, bà ta còn đổ mọi tội lỗi lên người cô nữa! Chính giây phút này, cô nhìn sang Khương Thư Mỹ, chút mong chờ cuối cùng trong lòng cô cũng hoàn toàn chết sạch.

Người mẹ ruột như vậy, không cần cũng được.

Khương Thư Mỹ nói xong những lời này, hình như cảm thấy một mình bà ta nói thì không có sức thuyết phục, lại kéo thêm Triệu Hiểu Nga: “Bà Mạnh, bà nói xem có phải không?”
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 35


Triệu Hiểu Nga nhất thời cũng không tìm ra cách nào tốt hơn, đành gật đầu đồng ý: “Đúng. Ông nhà tôi có biết Cố Vãn biết một ít y thuật, sau này có thể chăm sóc người lớn trong nhà, lại cảm thấy nhiều năm như vậy, con bé vẫn luôn chờ Thư Hành nhà chúng tôi trở về, nên mới gật đầu để con bé gả sang đây. Nhưng tôi thật sự không ngờ, con bé lại có lòng dạ độc ác thế này, còn ác độc hại Thư Hành chúng tôi như vậy!”

Tảng băng trong tim của Cố Vãn càng lạnh hơn, nếu Tổng tư lệnh, Hoắc Tây Châu và những người kia không chính tai nghe thấy mấy câu nói kia của Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, có lẽ họ thật sự nghi ngờ cô. Đáng tiếc, lần này may mắn lại đứng về phía cô.

“Bà Mạnh, tôi biết bà không thích tôi, cảm thấy một bà cô già như tôi không xứng làm con dâu trưởng nhà họ Mạnh, nhưng bà không thể vì chuyện này mà chung tay với mẹ tôi đi bôi nhọ tôi như thế chứ.”

Cố Vãn lắc đầu, đau lòng tột cùng lên tiếng: “Mẹ à, con cũng biết mẹ luôn thiên vị em gái Vũ Đình, không thích con, cho nên mẹ và cha bàn bạc để con định chuyện kết hôn với nhà họ Mạnh, mong con rời khỏi nhà họ Cố. Cho dù đây không phải tâm nguyện thật sự của con, nhưng vì để như ý nguyện của mẹ, con cũng đồng ý lấy chồng, tại sao con đã nhượng bộ đến nước này rồi, mẹ còn hại con như thế? Cố Vũ Đình là con gái của mẹ, Cố Vãn con không phải hay sao? Con không gọi em ấy cướp chồng chưa cưới của mình, là chính miệng em ấy nói thích Mạnh Thư Hành. Hôm nay con xin cha dẫn con tới dự tiệc, vốn cũng muốn thành toàn cho họ, nhưng nay bản thân họ không biết nhịn… làm ra chuyện xấu hổ thế này, liên quan gì tới con chứ. Mẹ không thể vì bảo vệ cho em ấy mà khiến con vạn kiếp bất phục vậy chứ? Mẹ, mẹ là mẹ ruột của con mà, cho dù mẹ cảm thấy số của con không tốt, sẽ khắc mẹ, nhưng mẹ không thể ép con vào đường cùng như vậy!”

Cố Vãn nói xong, bò dậy khỏi mặt đất, quay người lại đối mặt với Cố Hải Sơn: “Cha, cha biết hôm nay tại sao con lại tới Hoắc phủ mà, cha có thể nói một câu giúp con được không?”

Kiếp trước, Cố Hải Sơn và Khương Thư Mỹ đều không làm tròn trách nhiệm làm cha mẹ. Kiếp này, cô bằng lòng cho ông ta một cơ hội lần nữa. Cơ hội của Khương Thư Mỹ đã không còn, vậy Cố Hải Sơn sẽ lựa chọn thế nào?

Cố Hải Sơn lại hơi do dự, thầm nghĩ: Nếu hy sinh Cố Vãn có thể bảo vệ Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, giữ được mối quan hệ giữa hai nhà Cố - Mạnh. Dù sao Cố Hải Sơn và Khương Thư Mỹ cũng không thích Cố Vãn, chi bằng nói rằng mấy năm qua ông ít dạy dỗ nên mới khiến con bé trở nên ác độc như thế...

Ngay sau đó, ông ta nói: "Vãn Nhi à, trước năm mười tuổi con lớn lên ở quê, khó tránh khỏi học được thói quen không tốt của những phụ nữ ở đó. Mấy năm qua, cha và mẹ bận việc làm ăn trong nhà nên lơ là ít quản thúc con, vì thế...Con mau quỳ xuống nhận lỗi với Tổng tư lệnh đi, chấp nhận mọi hình phạt!"

Nước mắt trong mắt Cố Vãn lặng lẽ rơi xuống, nét mặt càng thêm tái nhợt. Cô giật đóa hoa trên đầu xuống, chỉ vào vết thương trên trán mình:

"Thưa cha, sáng nay con mang theo vết thương trở về, cha chưa phân rõ đúng sai đã bắt con quỳ gối nhận lỗi, bây giờ rõ ràng không phải lỗi của con, cha cũng bắt con quỳ xuống nhận tội. Hóa ra trong mắt của cha và mẹ, con không phải là con gái nhà họ Cố mà là kẻ thế thân có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào."
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 36


"Cha à, tội hôm nay không phải con không muốn mà là không thể nhận! Bởi vì Thiếu tướng đã nói con không được nói dối, nếu không nhà họ Mạnh và nhà họ Cố đều phải chịu tội, cộng thêm bọn họ..." Tay cô chỉ vào Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình ở trên mặt đất, nhắm mắt lại, nói với vẻ tuyệt vọng: "Chuyện hai người họ tằng tịu ở bên trong bị chính Tổng tư lệnh bắt gặp, những lời bọn họ nói mọi người đều nghe thấy hết!"

"Cái gì...Con nói cái gì?" Trong phút chốc, nét mặt Cố Hải Sơn trở nên trắng bệch, chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ.

Hoắc Đình cười khẩy: "Hôm nay nhà họ Cố thật khiến tôi mở rộng tầm mắt, một đứa con gái tốt thông minh thì không cần, lại muốn bảo vệ thứ súc sinh ngay cả chút phép tắc cơ bản cũng không biết. Đứa con gái này nhà họ Cố không cần, nhưng tôi cần!"

Mọi người giật mình, tổng tư lệnh Hoắc nói vậy là có ý gì? Muốn nhận Cố Vãn làm con gái?

Hoắc Đình thấy mọi người nghi ngờ, hiếm khi lên tiếng giải thích: "Tôi chỉ thích con gái! Con gái có suy nghĩ tinh tế, lại thân thiết chẳng giống mấy thằng con này của tôi, từng đứa từng đứa đều không khiến người ta bớt lo! Tiếc là bốn bà vợ trong nhà không ai sinh được cho tôi một mụn con gái. Tôi rất vừa ý cô bé Cố Vãn này, sau này đổi tên gọi là Hoắc Vãn..."

"Tổng tư lệnh!"

"Cha!"

Cố Vãn và Hoắc Tây Châu cùng nhau lên tiếng cắt ngang lời nói của Hoắc Đình.

Cố Vãn quay đầu lại nhìn Hoắc Tây Châu, sau đó nhanh chóng quay đầu nói với Hoắc Đình: "Cố Vãn vô cùng cảm ơn lời khen ngợi và sự yêu thích của Tổng tư lệnh, dù cha mẹ không cần, Cố Vãn cũng không thể bỏ rơi họ. Tình thân máu mủ là thứ chảy trong máu thịt, không thể nào tùy tiện thay đổi hay quên được. Đó là lý do Cố Vãn không có cách nào làm con của Tổng tư lệnh, xin ngài thứ lỗi."

Những phu nhân và tiểu thư nhà giàu nghe Cố Vãn nói vậy, đều bắt đầu bàn tán sôi nổi.

"Không ngờ cô cả nhà họ Cố là người tốt như thế, tôi còn tưởng rằng cô ấy là người xấu, hóa ra người không tốt là kẻ khác!"

"Đúng vậy đó, lẽ nào vì con bé mệnh cứng khắc cha khác mẹ, nên bị cha mẹ ruột lạnh nhạt? Chuyện này thật hết sức vô lý, người nhà họ Cố thật nhẫn tâm, có thể đối xử tàn nhẫn với con gái ruột của mình như thế, còn đưa con bé đến nông thôn để nuôi dưỡng."

"Lần đầu tiên tôi nghe nói về chuyện con gái lớn nhà họ Cố lớn lên ở nông thôn, con gái mình mang thai mười tháng cũng có thể tùy tiện vứt cho người khác nuôi dưỡng, làm cha mẹ kiểu gì thế? Hiếm có cô gái nào còn không quên tình thân máu mủ, một cô gái tốt như tốt như vậy, đừng nói là Tổng tư lệnh mà ngay cả tôi cũng thích."

"Đúng vậy, dù Cố Vãn sống ở nông thôn đến năm mười tuổi, nhưng một đứa trẻ mười tuổi thì biết gì chứ? Đâu mới thật sự là điều xấu xa? Tôi nghĩ thứ làm cha làm mẹ và cô em gái kia mới là đồ độc ác thực sự. Nhà họ Cố này đáng sợ quá, cha mẹ ruột đối xử không tốt với mình, em gái lại hư hỏng. Trời ạ, sao nhiều năm qua Cố Vãn lại chịu đựng hay thế?”

"Hổ dữ không ăn thịt con. Thậm chí con gái ruột của mình, Cố Hải Sơn và Khương Thư Mỹ còn muốn hãm hại, quả nhiên...Không bằng cầm thú!"

"Nhưng mà cô ấy ngu thật, lại từ chối Tổng tư lệnh! Nếu tôi là cô ấy, bị cha mẹ ruột đâm một dao như vậy, còn lo nghĩ tới tình thân ruột thịt gì nữa?"
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 37


"Bởi vậy các người có hiểu chuyện này không? Theo tôi hiểu, cô cả nhà họ Cố chưa chắc cam tâm tình nguyện gả vào nhà họ Mạnh, chỉ kết hôn vì thuận theo nguyện vọng của cha mẹ thôi. Ai ngờ Mạnh Thư Hành lại ngoại tình với Cố Vũ Đình, hơn nữa còn tuyên bố muốn cướp chồng chưa cưới của chị gái trước ngày kết hôn. Tối qua còn đi ngắm đèn hoa với anh rể, nào ngờ bị chị gái mình nhìn thấy, lúc đầu chị gái chỉ muốn hỏi rõ để tác thành cho bọn họ, thật không ngờ hai người họ lại chờ không kịp chạy tới từ đường nhà họ Hoắc để gian díu với nhau...Mọi chuyện chắc là như vậy nhỉ?"

"Bà Thẩm phân tích vô cùng hợp lý."

"Vậy...Lúc nãy có vị phu nhân kia kể rằng có người nửa đêm đến khách sạn gian díu với Mạnh Thư Hành, người phụ nữ đó không phải cô cả nhà họ Cố mà là cô hai nhà họ Cố?"

"Nhìn tình cảnh ngày hôm nay, tôi nghĩ chắc chắn là cô hai nhà họ Cố! Con gái con lứa mới bấy nhiêu tuổi mà chẳng biết nhục, ngay cả chồng chưa cưới của chị mình cũng cướp, lại còn làm mấy chuyện dơ bẩn ở phủ Tổng tư lệnh, đúng là không biết xấu hổ!"

"Coi kìa, trên đầu cô cả nhà họ Cố bị thương, tôi nghe nói người phụ nữ hôm qua ở chung với Mạnh Thư Hành có mặt mày trắng trẻo, thậm chí không có một vết sẹo. Kẻ chứng kiến màn kịch hay tối qua còn đặc biệt nhấn mạnh trán người phụ nữ kia rất trắng rất sáng."

"Vậy chắc chắn là cô hai nhà họ Cố rồi, cậu cả nhà họ Mạnh cũng không phải hạng tốt lành gì. Rõ ràng người gian díu ở trên giường với cậu ta là Cố Vũ Đình, vậy mà lại khiến người khác đồn thành Cố Vãn. Tôi thấy hai người họ là loại tra nam tiện nữ cấu kết với nhau làm việc xấu..." Cuộc tranh luận này càng nói càng đi lệch hướng. Cuối cùng có thêm nhiều phu nhân tham gia, điều mấy người phụ nữ này thích nhất chính là giẫm đạp loại người như Cố Vũ Đình. Trong khoảng thời gian ngắn, rất nhiều lời nói khó nghe về Cố Vũ Đình đều thốt ra hết.

Cố Vũ Đình bị nhét khăn trong miệng, muốn giải thích cũng không nói nên lời.

Hoắc Đình đứng ở cửa từ đường nhà họ Hoắc, chỉ cảm thấy Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình này thật chướng mắt, ngược lại cảm thấy Cố Vãn không tệ.

...Ban nãy, ông ấy không phải thật sự muốn nhận Cố Vãn làm con gái nuôi, nhà họ Hoắc muốn nhận con nuôi đâu chỉ quyết định đơn giản bằng một lời nói.

Mặc dù ông ấy sinh ra ở dân gian, nhưng lúc nào cũng cẩn thận quan sát mọi thứ bằng con mắt tinh đời. Nhìn Cố Vãn khi bị sát thủ uy h**p vẫn có thể duy trì bình tĩnh, phối hợp ăn ý với Hoắc Tây Châu bắn chết sát thủ, lại chỉ với vài câu nói đã rửa sạch hết vết nhơ của mình...Là ông ấy biết đây là người con gái hiếm có...Đủ thông minh, lanh lợi!

Dù cô gái như vậy không làm con gái của mình, làm con dâu cũng được đấy! Ông ấy có nhiều con trai, chỉ có thằng cả đã kết hôn, thằng hai thằng cha vẫn chưa có tin tức, thằng năm chưa đủ tuổi thì khỏi bàn tới. Mà trước giờ thằng tư luôn tránh né con gái, hôm nay chủ động cứu Cố Vãn còn ôm người ta?

Ừm, có hy vọng!

...Vì vậy, ông ấy mới nói nhận con gái nuôi để thử phản ứng của bọn chúng!

Sau đó, hình như chỉ có thằng tư căng thẳng nhất, thằng hai, thằng cha cũng khẩn trương theo...

Nghĩ tới đây, Hoắc Đình xua tay ra lệnh: "Lôi hai kẻ súc sinh không biết xấu hổ làm nhục ánh mắt của tổ tiên nhà họ Hoắc tôi ra ngoài, kéo ra con sông phía trước nhấn chìm đi!"
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 38


Giết Mạnh Thư Hành, Cố Vãn không cần làm con dâu nhà họ Cố nữa, chẳng phải các con của Hoắc Đình ông sẽ có cơ hội sao?

Trong thời buổi hỗn loạn này, chọn con dâu cũng phải chọn kiểu có nghị lực can đảm, những tiểu thư nhà giàu trang điểm đẹp đẽ mảnh mai bốc đồng thì có tác dụng gì?

Mệnh cứng thì sao? Mệnh cứng thì mới áp chế được con người!

Lớn lên ở nông thôn thì sao? Hoắc Đình ông được sinh ra ở bụi cỏ đây này!

Nếu đặt lên bàn cân, Hoắc Đình cảm thấy hôm nay xảy ra loại chuyện như thế cũng không tệ lắm.

Triệu Hiểu Nga quỳ xuống không ngừng dập đầu với Hoắc Đình, cầu xin giúp Mạnh Thư Hành: "Tổng tư lệnh, con trai của tôi chỉ nhất thời hồ đồ, xin ngài hãy tha cho thằng bé một mạng! Hôm nay thằng bé thực sự bị người khác hãm hại, là con gái nhà họ Cố hãm hại nó đấy ạ! Bạn bè đi du học với Thư Hành đều biết nó nhát gan lắm, sao dám làm nhục tổ tiên nhà họ Hoắc, xin ngài hãy bỏ qua cho nó lần này đi ạ!"

Bà ta không nói Cố Vãn hại Mạnh Thư Hành, dù sao con bé đó đã rửa sạch vết bẩn của bản thân rồi. Đổ tội lên "con gái nhà họ Cố", tuy rằng không nói rõ nhưng chẳng khác nào ám chỉ Cố Vũ Đình.

Khương Thư Mỹ lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào Triệu Hiểu Nga và mắng: "Bà Mạnh có ý gì? Năm nay Vũ Đình nhà chúng tôi chỉ mới mười sáu tuổi. Con bé còn nhỏ, nếu không phải bị Mạnh Thư Hành, sao nó có thể vừa ý cậu ta chứ? Trước giờ con bé vẫn luôn thích cậu Ba Hoắc."

Đột nhiên bị gọi tên khiến cậu Ba Hoắc Minh Hạo hơi sửng sốt, nét mặt chợt tối sầm lại: "Nói nhảm gì đó? Người đàn bà hư hỏng dơ bẩn như cô ta tặng không tôi còn chẳng thèm! Nhét vào lồng heo ngâm xuống nước! Mau kéo ra ngoài nhét vào lồng heo ngâm xuống nước!"

"Tổng tư lệnh!" Cố Vãn cũng bước lên, mạnh mẽ quỳ xuống.

"Cô đừng nói muốn xin tôi thả hai kẻ súc sinh đó ra nhé?" Hoắc Đình hơi sửng sốt.

"Vâng." Cố Vãn nói: "Chuyện hôm nay đã xảy ra rồi, dù có giết Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Vì vậy, Cố Vãn mạnh dạn xin tổng tư lệnh hãy bỏ qua cho bọn họ lần này."

"Cô có biết chỗ này là từ đường nhà họ Hoắc tôi không? Hai người họ tằng tịu trong từ đường nhà họ Hoắc, dù tôi có thể bỏ qua, nhưng tổ tiên nhà họ Hoắc tôi thì sao?" Giọng điệu của Hoắc Đình trở nên sắc bén.

Tuy ông ta thích mấy cô gái thông minh, nhưng lại căm ghét nhất hạng người dựa vào sự yêu thích đó để đưa ra yêu cầu bừa bãi!

"Tổng tư lệnh thấu hiểu lòng người, Cố Vãn xin cảm ơn ngài đã bỏ qua cho Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình!" Sau khi Cố Vãn nặng nề dập đầu cha cái xuống phiến đá thì đứng thẳng người dậy, ưỡn thẳng lưng nói: "Hôm nay Cố Vãn cầu xin giúp bọn họ, cũng không đơn thuần vì điều này. Huống chi hôm nay là sinh nhật của tổng tư lệnh, không thích hợp để thấy máu, giết kẻ thù là cần thiết, nhưng giết hai người họ thì sẽ tổn hại công đức của ngài, tôi biết bà cụ Hoắc rất tin Phật và cho rằng nếu tổn hại công đức sẽ mất mạng.

Tổng tư lệnh sống thêm một năm, nhân dân mười sáu tỉnh phía nam sẽ có cuộc sống an ổn thêm một năm nữa. Tổng tư lệnh sống lâu mười năm, dân chúng mười sáu tỉnh phía nam có thể sống sung túc mười năm. Vì người dân của mười sáu tỉnh cũng như vì tuổi thọ của chính mình, xin tổng tư lệnh đừng tính toán với bọn họ. Hơn nữa, tổng tư lệnh cũng nói hai người họ là súc sinh, sao con người có thể so đo với súc sinh chứ?"
 
[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Chương 39


Khương Thư Mỹ và Triệu Hiểu Nga vốn hơi kinh ngạc khi nghe Cố Vãn cầu xin giúp Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, nhưng lúc nghe thấy câu cuối cùng của cô thì tức giận đến cả người run rẩy.

Dám nói bảo bối của bọn họ là súc sinh?

Cố Vãn nói tiếp: "Nhưng mà hai kẻ súc sinh này làm xằng làm bậy trong từ đường, quấy rầy sự thanh tịnh của tổ tiên nhà họ Hoắc, làm nhục ánh mắt của tổ tiên, làm bẩn từ đường nhà họ Hoắc là sự thật như sắt thép. Do đó từ hôm nay trở đi, Cố Vãn sẽ tự tay viết một bản "Kinh Pháp Hoa" bằng máu, thờ cúng tại từ đường nhà họ Hoắc, để rửa sạch nỗi nhục mà nhà họ Hoắc phải chịu!"

"Đứa bé ngoan! Đây thật sự là một đứa trẻ ngoan!" Không biết bà cụ Hoắc chống gậy, được bà cả dìu đến đây từ khi nào. Nghe Cố Vãn nói muốn tự viết một quyển "Kinh Pháp Hoa" bằng máu thì nhất thời không nhịn được lên tiếng khen ngợi.

Cả ngày bà cụ làm bạn với kinh Phật nên hiểu rõ hơn ai hết, toàn bộ quyển "Kinh Pháp Hoa" dài hơn một trăm bốn mươi vạn chữ, trong thời gian ngắn không thể nào sao chép hết được. Người muốn dùng máu để viết kinh, chỉ riêng tấm lòng này thôi, nói ra cũng khiến người khác cảm động.

"Đình Nhi, tạm tha cho bọn họ đi!" Bà cụ Hoắc nhìn lướt qua Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, trong mắt thoáng hiện lên tia chán ghét, sau đó nói tiếp với Hoắc Đình: "Hôm nay là sinh nhật của con, nghe lời mẹ, đừng nên giết người trong ngày sinh nhật. Mẹ không muốn nhìn thấy con giết người trước mặt mẹ."

"Mẹ nhìn sức khỏe con trai mình cường tráng thế này, sao còn nói mấy lời như vậy chứ?" Hoắc Đình là một đứa con hiếu thảo, lập tức bước qua đỡ bà cụ Hoắc: "Dạ, dạ, dạ, mẹ sinh ra con. Sinh nhật con là ngày mẹ trải qua nỗi đau vất vả, mẹ nói gì cũng được hết!"

Ông ta quay đầu, lạnh lùng ra lệnh: "Còn đứng thất thần đó làm gì? Mau đuổi hai kẻ súc sinh này ra khỏi Hoắc phủ!"

Nói xong, ông ta lại bổ sung một câu: "Đuổi hết người nhà họ Mạnh ra ngoài!"

Không thể đuổi nhà họ Cố, vì nhà họ còn có một đứa con ngoan!

"Cố Vãn thay mặt em gái cảm ơn ân đức to lớn của bà cụ Hoắc." Cố Vãn vội vàng quỳ lại bà cụ Hoắc thêm một cái: "Xin bà cụ Hoắc cho phép Cố Vãn nói vài câu với Mạnh Thư Hành và người nhà họ Mạnh."

"Mau đứng lên đi!" Bà cụ Hoắc nói: "Cô muốn nói gì thì cứ nói đi. Tuy nhiên là người từng trải, tôi muốn nhắc nhở cô một câu: Con người có thể hiền lành, nhưng không thể tốt bụng một cách ngu ngốc, có thể mềm lòng nhưng không được mềm yếu. Đường là do mình chọn, đừng chọn sai đường là được."

Bà cụ Hoắc là người tin Phật, thế nhưng ở trong thế giới loạn lạc, ngay cả bảo vệ bản thân cũng là một điều khó khăn này thì Phật cũng sống trong địa ngục.

Cố Vãn đứng lên, lại khom lưng với bà cụ Hoắc: "Dạ! Cố Vãn xin nghe theo lời dạy dỗ của cụ Hoắc!"

Ánh mắt cô hơi nóng lên, kiếp trước bà cụ Hoắc cũng nói những lời y hệt như thế, nhưng cô không để trong lòng, sau này cũng hại chết bà cụ Hoắc.

"Mạnh Thư Hành à, vốn dĩ sau này tôi và anh phải kết hôn với nhau!" Cố Vãn bước tới trước mặt Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình, giọng điệu rất bình tĩnh: "Hôn ước với anh là do cha mẹ tôi quyết định, ông cụ Mạnh tự mình đến cửa đề nghị. Nhà họ Mạnh và nhà họ Cố có quan hệ lâu năm, đáng lẽ hôn sự này nên tiếp tục, nhưng chuyện anh làm thực sự khiến tôi đau lòng.”
 
Back
Top Bottom