Ngôn Tình [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,508,042
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dan-quoc-phu-nhan-tron-chay-thoi-loan-the.jpg

[Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
Tác giả: Mộc Dịch
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình, trùng sinh, dân quốc, Noãn văn, sảng văn, ngọt sủng, nam cường nữ cường, một với một, HE.

Văn án:

Em gái cùng cha khác mẹ gửi cho tôi một tin muốn tôi đi bắt gian. Bên trong cánh tủ chật hẹp người đàn ông khẽ nói bên tai tôi rằng: “Tư thế kia cũng được lắm đấy, hay là chúng ta cũng thử xem sao đi?”

Vì để tránh sự đuổi giết của người khác, thiếu soái quyền cao chức trọng đã trốn vào trong tủ quần áo của khách sạn, nhưng không ngờ rằng ở đây anh lại xem người ta l@m tình với nhau cùng với một cô gái. Điều quan trọng nhất chính là người muốn đi ghẹo người khác lại bị người ta ghẹo lại.

Ps:

Trước khi gặp Cố Vãn, Hoắc Tây Châu: “Phụ nữ là một loài sinh vật mềm mại, nhu nhược, yếu ớt và phiền phức nữa.”

Sau khi gặp Cố Vãn, Hoắc Tây Châu: “Vợ của tôi xinh đẹp như hoa, thông minh hơn người, bên ngoài có thể chữa bệnh cứu người, kiếm tiền, về nhà thì được chồng nể, biết lo toan cho gia đình, lên giường thì có thể sinh em bé…”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hạnh Phúc Vì Em
  • Ngồi Tù Ở Phủ Khai Phong
  • Phu Nhân Chạy Lạc
  • [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 1


    Cố Vãn chết vào mùa đông, sau khi bị Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình tra tấn suốt ba tháng thì cô đã chạy thoát khỏi nhà giam. Lúc cô muốn đi nhặt xác cho con trai của mình thì lại bị cô gái mình tin tưởng nhất tố cáo. Mạnh Thư Hành phái hai mươi binh lính cầm súng trường lại đây, nói cô là đạo tặc, bắn cơ thể cô thành cái rổ, rách nát, máu tươi đầm đìa.

    … Đôi mắt cô trừng lớn đỏ ửng, không cam lòng và phẫn hận trong mắt so với lớp băng trên mái ngói nhà họ Hoắc còn lạnh lẽo hơn…

    Mở to mắt lần nữa, chỉ cảm thấy đầu đau vô cùng, theo bản năng cô muốn lên tiếng, lại bị bịt miệng bằng một thứ gì đó to rộng.

    “Đừng có kêu lên!”

    Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông dường như ép sát vào tai cô nói ra, hơi nóng trong miệng phả lên cổ cô, khiến cho cô bị tê dại một trận.

    Trong tủ quần áo chật hẹp, cơ thể cô và người đàn ông dán chặt vào nhau, trong không khí còn ngửi thấy được một mùi máu tươi.

    Cố Vãn lập tức sợ ngây người.

    Đây là… cô sống lại sao? Hơn nữa lần sống lại này còn là lần đầu tiên gặp Hoắc Tây Châu?

    … Cô nhớ được, lúc bị mạnh mẽ đẩy mạnh vào trong ngăn tủ, đầu cô bị đụng phải, từng hôn mê ngắn…

    Động tĩnh bên ngoài khiến sắc mặt Cố Vãn bỗng dưng trầm xuống.

    Đây là giọng của Cố Vũ Đình và Mạnh Thư Hành.

    Mạnh Thư Hành là chồng sắp cưới của cô, bọn họ ba ngày sau tổ chức hôn lễ kiểu Tây, Cố Vũ Đình là con nuôi nhà họ Cố, là em gái trên danh nghĩa của cô.

    Đương nhiên chỉ có thể là trên danh nghĩa, năm đó nhũ mẫu nhà họ Cố ngoài ý muốn làm lạc mất cô, khiến cho cô được người ở nông thôn nhận nuôi, mãi cho đến năm mười tuổi mới được nhận về, mà trong mười năm này, nhà họ Cố nhận nuôi Cố Vũ Đình, ba mẹ ruột cô dành tất cả yêu thương cho Cố Vũ Đình, cho dù cô đã về nhà họ Cố, cũng không thay đổi chút nào.

    Mẹ ruột cô thậm chí bởi vì cô lớn lên ở nông thôn, cảm thấy cô nhuốm phải hơi thở bần tiện, không muốn nhìn cô nhiều thêm một cái, còn luôn tính kế cô trong tối ngoài sáng, ngóng trông cô sớm chết đi, loại bỏ vết nhơ là cô này!

    Cho nên, Cố Vũ Đình không kiêng nể gì mà khinh nhục cô, bao gồm cả giờ phút này, trên giường bên ngoài kia, làm việc cẩu thả với chồng sắp cưới của Cố Vãn!

    … Nghĩ đến đây, khóe miệng Cố Vãn cong lên nụ cười lạnh lùng… Cô quả nhiên đã sống lại, như vậy, những người kiếp trước nợ máu cô, ai cô cũng sẽ không bỏ qua!

    “Ưm…” Dãy dụa từ trong hồi ức, Cố Vãn phát ra tiếng động nho nhỏ, lắc đầu với Hoắc Tây Châu, tỏ vẻ bản thân sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

    Trong bóng tối, cô không thấy rõ mặt của Hoắc Tây Châu, chỉ có một đôi sáng ngời như đá vỏ chai, sắc bén nhìn chằm chằm cô.

    Hoắc Tây Châu hiểu ý của cô, sau khi do dự một lúc, di chuyển bàn tay ra khỏi môi cô.

    “Không được kêu, nếu không, tôi lấy mạng cô trước!” Giọng điệu cảnh cáo lạnh lẽo vang lên.

    Lạnh lùng như vậy, tuy là có chuẩn bị nhưng Cố Vãn cũng nhịn không được mà rùng mình.

    Cô cố gắng đè thấp giọng mình lại, thật cẩn thận nói: “Tôi sẽ không kêu lên, tình huống như vậy, cũng không thể kêu… Chỉ là, anh… hình như anh bị thương rất nghiêm trọng, có thể chịu được không?”

    Hoắc Tây Châu hơi sửng sốt một chút, người phụ nữ này là đang lo lắng cho vết thương của anh sao?

    Nếu như anh nhớ không lầm, người phụ nữ này là thiên kim nhà họ Cố ở Giang Thành, cậu cả nhà họ Mạnh bên ngoài kia, chính là chồng sắp cưới của cô!

    … Nghe nói cô cực kỳ thích Mạnh Thư Hành kia, Mạnh Thư Hành sau khi ra nước ngoài du học, cô đã ở nhà đợi Mạnh Thư Hành rất nhiều năm, hiện giờ Mạnh Thư Hành đã trở lại, cô lập tức phải kết hôn với Mạnh Thư Hành.

    Nhưng cô lại bị người ta ép đi vào tủ quần áo này, mà Mạnh Thư Hành ở bên ngoài đang lăn lộn với người phụ nữ khác?

    Đúng lúc này.

    “Rầm!” Một tiếng, cửa bên ngoài bị người ta phá mở, có người cầm súng vọt vào.

    Hơi thở của Hoắc Tây Châu và Cố Vãn đều dừng lại trong nháy mắt!

    “A, Thư Hành!” Cố Vũ Đình không nghĩ tới còn sẽ có người xông vào, sợ hãi trốn vào trong lòng của Mạnh Thư Hành.

    Mạnh Thư Hành cũng ở kéo chăn giấu đi Cố Vũ Đình trước, lạnh lùng nhìn chằm chằm những người xông vào kia: “Người nào?”

    Người tới nhìn thoáng qua Mạnh Thư Hành, hiển nhiên là quen biết anh ta, liếc nhìn chung quanh một lượt, không phát hiện trong phòng có gì khác thường, cười nói: “Thì ra là cậu cả nhà họ Mạnh, trong chăn kia, chẳng lẽ là mợ cả nhà họ Mạnh tương lai sao? Nghe nói cậu cả Mạnh ba ngày sau phải kết hôn, sao ngay cả mấy ngày này cũng không nhịn được thế?”

    “Hay là… Đó không phải cô cả nhà họ Cố? Cậu cả Mạnh đây là ở bên ngoài nuôi…”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 2


    “Cô ấy đương nhiên là vợ mà tôi đây muốn cưới, tôi còn có thể thứ trộm hương trộm ngọc kia sao?” Mạnh Thư Hành vội vơ túi tiền ở mép giường cho bọn họ, nghiêm túc nói: “Hiện giờ là thời đại mới, đương nhiên không thể dùng những quy củ lỗi thời ở thời đại cũ tới nói chuyện, hai người còn mong xem chuyện hôm nay như chưa thấy gì, tôi và vợ sẽ cảm kích anh rất nhiều.”

    Thời đại mới tôn trọng nam nữ thanh niên tự do yêu đương kết hôn, nhưng Mạnh Thư Hành anh ta tr*n tr** thân mình, ôm một người phụ nữ cũng tr*n tr** thân mình vào trong lòng, bày ra dáng vẻ chính nhân quân tử, loại lời này là giấu đầu lòi đuôi.

    Người nọ mở túi tiền nhìn thoáng qua, bên trong đều là tiền xu, nói với người bên cạnh: “Trong phòng không có người khác.”

    “Quấy rầy cậu cả Mạnh và mợ cả tương lai rồi, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục.”

    Trời đất bao la, kiếm tiền là lớn nhất.

    Cửa bị đóng lại lần nữa.

    Người trong phòng nào còn hứng thú tiếp tục g*** h**n nữa chứ.

    Mạnh Thư Hành vừa xuống giường mặc quần áo vừa nói: “Hình như đêm nay trong thành đã xảy ra chuyện gì, Vũ Đình, chúng ta vẫn nên rời đi sớm chút.”

    Cố Vũ Đình lại không động đậy, tầm mắt liếc một cái đến chiếc tủ quần áo, đôi tay như rắn quấn lên người Mạnh Thư Hành: “Thư Hành, ba ngày sau anh phải kết hôn với chị rồi, không thể ở bên em nhiều thêm được sao?”

    “Vũ Đình, em biết rõ anh cưới Cố Vãn chỉ là hình thức, kết hôn rồi, ba mới có thể giao tất cả nhà họ Mạnh cho anh. Hơn nữa chúng ta không phải đã nói xong rồi sao? Chờ anh lấy được quyền hành điều kiển nhà họ Mạnh, anh sẽ bỏ cô ta, cưới em về mà không phải sao?”

    “Em đợi chút nữa thôi, được không?”

    “Em chỉ sợ anh sẽ thích chị mất, dù sao cô ấy cũng là tiểu thư khuê các chân chính, không giống như em, tuy rằng từ nhỏ đã được nhà họ Cố nuôi lớn, cuối cùng cũng không có dòng máu phú quý, hiện giờ ngay cả bản thân mình đều cho anh, chỉ có thể xem như tàn hoa bại liễu.” Vẻ mặt Cố Vũ Đình nhu nhược đáng thương: “Nếu như anh không cần em nữa, em cũng chỉ có thể đi chết.”

    “Nói bậy gì đó?” Mạnh Thư Hành giả vờ tức giận nói: “Sao anh có thể thích một người phụ nữ cổ hủ lại không biết xấu hổ như vậy được chứ, đừng nghĩ nhiều.”

    Anh ta vừa về đến Giang Thành, thì luôn có người giễu cợt anh ta chuyện Cố Vãn vẫn luôn đợi anh ta khiến anh ta vô cùng bực bội, lập tức nhận định Cố Vãn thích anh ta là một chuyện không biết xấu hổ. Cho nên anh ta trở về lâu như vậy, đều không gặp Cố Vãn. Nếu không phải trong nhà còn muốn liên hôn với nhà họ Cố thì anh ta làm sao sẽ cưới Cố Vãn chứ?

    Một người phụ nữ chỉ biết mang đến phiền toái cho anh ta, lại không có được nhận giáo dục kiểu mới, phỏng chừng chính là loại tiểu thư cao ngạo trong phong kiến không bệnh mà rên đó, huống hồ chờ đợi nhiều năm, đã là gái lỡ thì từ lâu, lớn lên còn xấu như vậy nữa!

    “Dạ.” Cố Vũ Đình nói: “Vậy anh đi trước đi, em ở lại chờ một lát nữa rồi rời đi, tránh gây phiền thêm cho anh.”

    Mạnh Thư Hành vừa lòng gật đầu, loại phụ nữ có thể thỏa mãn nhu cầu của anh ta, còn hiểu chuyện như Cố Vũ Đình này mới là người anh ta cần.

    Trong lòng anh ta nghĩ như vậy, không có nghi ngờ gì khác, ăn mặc chỉnh tề rồi đi ra ngoài.

    Cố Vũ Đình lúc này mới sửa soạn cho mình xong, xuống khỏi giường, đi đến tủ quần áo bên này, cầm chìa khóa mở khóa tủ quần áo ra.

    “Cố Vãn, những lời Thư Hành vừa nói, cô đã nghe được hết rồi đi?”

    "Anh ấy không hề thích cô, cưới cô cũng chỉ vì quy định của nhà họ Mạnh thôi... Phải kết hôn trước mới có thể kế thừa tài sản nhà họ Mạnh! Chỉ vì ông cụ Mạnh chỉ đích danh rằng muốn cô gả qua đó thôi."

    "Người Thư Hành thật sự thích là tôi. Cho nên sau khi cô gả cho anh ấy thì tốt nhất nên biết thân biết phận đi, không được có ý định quyến rũ anh ấy, nếu không thì tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cô đâu!"

    "Nhưng nếu như cô biết điều mà thuận theo, sau khi tôi được gả qua có thể khuyên Thư Hành không bỏ cô, để cô làm vợ nhỏ cũng được."

    Đây chính là mục đích Cố Vũ Đình sắp xếp "tuồng kịch" này. Đó là vì làm nhục Cố Vãn, cũng là vì diệt trừ mong đợi tốt đẹp trong lòng Cố Vãn dành cho Mạnh Thư Hành, càng là vì để Cố Vãn biết sự thật rằng mình đã bị chán ghét và vứt bỏ.

    Cố Vãn biết người nhốt cô trong tủ quần áo là người của Cố Vũ Đình.

    Cô nắm chặt nắm đấm, kiếp trước cô đã xử lý âm mưu này của Cố Vũ Đình như thế nào nhỉ?
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 3


    ... Cô xông ra, cứ như người điên mà đánh cho Cố Vũ Đình một trận. Cô mắng Cố Vũ Đình không biết xấu hổ quyến rũ chồng chưa cưới của mình, không ngờ sau đó lại bị Cố Vũ Đình vừa đánh vừa cào. Cô ta nói là do Cố Vãn nhịn không được chạy đến khách sạn làm chuyện đó với Mạnh Thư Hành, bị phá vỡ nên thẹn quá hóa giận.

    Sau đó Mạnh Thư Hành còn đích thân đứng ra nói người làm chuyện đó với anh ta trong phòng hôm nay là Cố Vãn cô.

    Hơn nữa mấy người xông vào cũng không giữ kín chuyện này, ngược lại còn thêm mắm dặm muối đồn ra ngoài chuyện cậu cả Mạnh và mợ cả tương lai của mình làm chuyện mây mưa trong khách sạn...

    ... Vì vậy mà chuyện Cố Vãn trời sinh d*m đ*ng, lòng dạ độc ác cứ vậy mà bị truyền ra ngoài.

    Đến mức nhà họ Mạnh và nhà họ Cố đều cảm thấy quá nhục nhã, vốn hôn lễ định tổ chức theo kiểu phương Tây giờ cũng không còn nữa, cô được kiệu nâng đi đến nhà họ Mạnh. Trên đường đi lại xảy ra chuyện, cuối cùng không gả được cho Mạnh Thư Hành mà ngược lại thành vợ nhỏ của Hoắc Tây Châu.

    Đời này đã biết rõ sẽ có kết cục thế nào, sao cô có thể để Cố Vũ Đình được toại nguyện?

    "Vũ Đình, tôi không ngờ cô lại thích Mạnh Thư Hành như vậy, thích đến mức không tiếc bán rẻ bản thân mình mà làm chuyện lén lút như vậy với anh ta." Cố Vãn nói bằng giọng lạnh lùng: "Thật ra cô đâu cần phải chà đạp bản thân như thế? Nếu cô nói thẳng với tôi rằng cô thích Mạnh Thư Hành thì tôi có thể nói lại với ba giùm cho, để cô được thay thế tôi gả cho anh ta."

    "Như thế thì hôn sự của cô và Mạnh Thư Hành sẽ càng viên mãn hơn mà đúng không? Cô cũng không phải chịu danh vợ hai. Cô cảm thấy thế nào?"

    Lúc Cố Vãn nói những lời này thì lớn gan đưa tay đến trên người Hoắc Tây Châu rồi nhẹ nhàng vỗ một cái, sau đó làm một động tác tay... Ý là anh có thể tiếp tục trốn ở đây, cô sẽ không bán đứng anh đâu.

    Hoắc Tây Châu hơi do dự, nhưng chẳng biết vì sao mà người luôn cẩn thận như anh lại lựa chọn tin tưởng người phụ nữ gặp mặt lần đầu tiên này.

    Cố Vãn đi ra khỏi tủ quần áo rồi tiện tay đóng cửa tủ lại. Sau đó cô dựa người vào tủ quần áo, nhìn thẳng vào ánh mắt vừa hoài nghi vừa ngạc nhiên của Cố Vũ Đình.

    "Cô nói gì? Cô bảo sẽ nói với ba để tôi gả cho Thư Hành? Cô không muốn gả cho Thư Hành à?" Cố Vũ Đình trợn to hai mắt.

    Không thể không nói rằng đề nghị của Cố Vãn rất có sức hấp dẫn với cô ta, cô đúng thật là không muốn làm vợ hai của Mạnh Thư Hành. Nhưng lúc cô ta nhắc về vấn đề này với Mạnh Thư Hành thì anh ta nói rằng đây là ý của ông cụ Mạnh, anh ta cũng không còn cách nào khác. Cô ta chỉ đành ép sự buồn bực trong lòng xuống.

    Nghĩ đến đó thì ánh mắt Cố Vũ Đình trở nên độc ác: "Cố Vãn, cô đang chơi trò gì vậy? Cô thích Thư Hành như thế, cũng đã đợi anh ấy nhiều năm rồi, cô cho là tôi không biết sao? Cô sẽ dễ dàng từ bỏ thế à?"

    "Tôi nói rằng mình thích Mạnh Thư Hành khi nào vậy, tôi chờ Mạnh Thư Hành bao giờ?" Đột nhiên trong lòng Cố Vãn có một ý tưởng rất to gan, cô lập tức thực hiện nó: "Hôn sự với nhà họ Mạnh chẳng qua chỉ là yêu cầu của ba mẹ, nhưng nếu cô đã thích Mạnh Thư Hành... Thì tôi có thể nói với ba về người tôi thật sự thích. Dù bị ba trách mắng cũng không sao, cũng coi như là vì cô mà tranh thủ cơ hội để cô được gả cho Mạnh Thư Hành."

    "Cô suy nghĩ lại đi, nhà họ Mạnh đã chuẩn bị hôn lễ, thiệp mời phát ra cũng chỉ nói là cậu chủ nhà họ Mạnh và cô chủ nhà họ Cố thôi, cũng đâu nói là tôi hay cô. Vậy thì đổi thành cô cũng được mà."

    Vừa hay tác thành cho cặp đôi đê tiện lòng lang dạ sói này!

    Cố Vũ Đình lại cảm thấy đỏ mắt rồi.

    Thiệp mời không viết rõ tên cô chủ nào của nhà họ Cố là do cô ta yêu cầu Mạnh Thư Hành làm vậy. Cô ta ghét thấy tên Mạnh Thư Hành và Cố Vãn được viết cùng nhau trên thiệp.

    Nhưng những người phát thiệp chưa chắc đã không nói rõ người Mạnh Thư Hành cưới là ai. Cố Vãn dụ dỗ cô như vậy, chẳng lẽ là có âm mưu gì đó?

    Cố Vũ Đình nghĩ vậy thì giọng nói càng trở nên hung dữ hơn: “Cố Vãn, cô cho là mình nói vậy thì tôi sẽ tin cô sao? Ai biết cô sẽ không nhân cơ hội này để hại tôi chứ? Ba nói cô hiền lành, tính tình mềm mỏng lại hào phóng, nhưng tôi biết có lòng cô sâu xa cỡ nào, nếu không thì nhiều năm vậy làm sao cô sống được?”

    Cố Vãn thầm cười nhạo trong lòng, sợ cô có âm mưu à?
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 4


    Nhưng từ khi cô trở về nhà họ Cố thì Cố Vũ Đình và Khương Thư Mỹ luôn không ngừng hãm hại cô, hết đầu độc cô lại để cô mặc quần áo của người bệnh thủy đậu từng mặc, ăn chặn tiền sinh hoạt của cô, bắt cô ăn đồ ôi thiu... Cô có thể sống sót thì cũng thật không dễ gì.

    Có thể do cô còn sống là vì để được ba mẹ chấp nhận mà dễ dàng tha thứ cho những chuyện đó, giờ lại bị Cố Vũ Đình nói thành lòng dạ sâu xa?

    Ngay cả sống được cũng có lỗi ư?

    Đúng là kiếp trước mình trong mắt bọn họ đã hiền lành quá mức!

    Bên ngoài lại vang lên tiếng súng, còn có vài tiếng la hoảng sợ của một số người. Cố Vũ Đình nhớ tới lời Mạnh Thư Hành nói lúc đi khỏi thì cảm thấy trong lòng sợ hãi. Đầu năm nay, dù là Giang Thành vững chắc cũng không còn bình yên vậy nữa.

    Cố Vũ Đình thấy Cố Vãn không nói gì, dường như là bị dọa sợ. Cố Vũ Đình xoay người đi ra ngoài, nhưng tới cửa thì dừng lại, cô ta quay đầu hung dữ trừng Cố Vãn: " Cố Vãn, cô nhớ kỹ cho tôi, bất kể cô vùng vẫy thế nào cũng không thắng nổi tôi đâu!"

    Cô ta nện mạnh bước chân, vênh váo hống hách đi ra ngoài.

    Cố Vãn chợt nhớ tới mấy chữ... Hươu chết trên tay ai, còn chưa biết được!

    Nghe bước chân của Cố Vũ Đình đã đi xa, cô lập tức đi tới cửa rồi thò đầu ra nhìn xung quanh. Khi chắc chắn không xảy ra chuyện gì khác thường thì cô lui về đóng chặt cửa, thậm chí còn cài chốt lại.

    Hoắc Tây Châu đã đi ra khỏi tủ quần áo và ngồi ở cái ghế bên cạnh.

    Tối nay anh có che mặt, mặc bộ âu phục màu đen trên người, trong tay là khẩu súng ngắn mà dù cho có rất nhiều tiền cũng không mua được ở chợ đen. Nó đẹp mắt, tinh xảo, lực sát thương vô cùng mạnh, trông giống như... Browning gì đó nhỉ?

    Vết thương trên đùi của anh cũng là do đạn bắn, máu vẫn đang không ngừng chảy ra ngoài, từng giọt rơi vào bên chân anh, vừa trông thấy đã giật mình...

    Cách cả một đời, gặp lại anh lần nữa, trong lòng Cố Vãn xuất hiện cảm giác chua xót.

    Người đàn ông này, kiếp trước là chồng của cô, mà cô là vợ nhỏ của anh, nhưng mà sau khi đón cô vào cửa, Hoắc Tây Châu không cần người phụ nữ khác nữa.

    Cô vẫn rất còn sợ anh, sợ anh tàn nhẫn khát máu, sợ anh làm loạn ở ngay đây, tùy ý giết người giống như b*p ch*t một con kiến, cũng sợ anh mỗi lần giết người xong trở về sẽ quấn lấy cô “lăn lộn” không ngừng.

    Chỉ là cô không thể không thừa nhận, từ lúc cô vào của nhà họ Hoắc, người duy nhất bảo vệ cô chỉ có mình anh.

    “Còn sững sờ ở đó làm cái gì? Hối hận? Hay là muốn đi tố tôi?” Hoắc Tây Châu lạnh lùng nói, họng súng tối ngòm nhắm ngay Cố Vãn.

    “Tôi chỉ là đang nghĩ, có phải nên đi ra ngoài tìm một cây kéo, thuận tiện cắt quần cho anh, giúp anh xử lý vết thương do súng bắn.” Cố Vãn vội đi đến chiếc bàn bên cạnh, lấy con dao gọt trái cây trên khay đựng: “Chẳng qua, con dao nhỏ này cũng miễn cưỡng dùng được.”

    Đôi mắt Hoắc Tây Châu hơi trầm xuống: “Cô biết xử lý vết thương do súng gây ra? Từng học y?”

    “Chưa từng học qua.” Cố Vãn quay về, ngồi xổm trước mặt Hoắc Tây Châu: “Chẳng qua trước kia tôi từng lớn lên ở nông thôn, từng học qua trung y. Từ nhỏ tôi cũng thích đọc sách y, trung y càng hay hơn chút, tây y cũng tự mình mò mẫn một ít, từng thử nghiệm trên người một số thỏ con chuột con. Với tình hình hiện tại này của anh, tạm thời tôi chỉ mới có thể xử lý miệng vết thương cho anh.”

    Cô cố gắng nói chuyện nhẹ nhàng thoải mái một chút, để cho Hoắc Tây Châu có thể tin cô hơn một xíu.

    Cũng cố gắng duy trì trấn định, cho dù tay vẫn còn hơi run nhưng vẫn rất lưu loát cắt quần của Hoắc Tây Châu ra.

    Sau khi nhìn thấy miệng vết thương, cô đã bình tĩnh lại, lộ ra sự chuyên nghiệp của một bác sĩ: “Viên đạn không sâu lắm, có thể gắp ra, hơn nữa sẽ không ảnh hưởng đến chân của anh, chảy máu nhiều là do bị thương đến mạch máu. Sau khi lấy viên đạn ra, tiến hành cầm máu là được rồi. Chỉ là nơi này điều kiện đơn sơ, không thể tiêu độc đúng chuẩn được, cũng không có thuốc gây tê, anh... Có thể nhịn được không?”

    Cố Vãn biết Hoắc Tây Châu có thể nhịn được, đời trước, trên người anh sao chỉ có một vết súng bắn? Sau khi c** q**n áo, đủ loại vết thương lớn nhỏ, mỗi lần nhìn thấy đều khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc, rất nhiều lần anh bị thương đều giấu đi, rồi sẽ bảo cô ra tay lấy viên đạn, cô bắt đầu từ khi đó học được kỹ thuật giải phẫu ngoại khoa tây y.

    “Cô… Gắp viên đạn ra cho tôi đi!” Hoắc Tây Châu chần chờ một chút, rồi mở miệng, đồng thời đè xuống nghi ngờ trong lòng.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 5


    Anh chính là nghi người thì không dùng, mà đã dùng người thì không nghi, huống hồ dưới tình cảnh này, cũng chỉ có thể tin tưởng người phụ nữ này. Ngày mai là đại thọ năm mươi của ba anh, anh cần phải về kịp lúc.

    … Một người phụ nữ nhỏ bé như vậy, nếu thật sự dám giở trò trước mặt anh, anh lúc nào cũng có thể b*p ch*t cô!

    Lúc Hoắc Tây Châu thầm nghĩ trong lòng, Cố Vãn đã quay về bàn bên cạnh, mở ra chai rượu Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình quên mang đi, dội thẳng lên con dao gọt trái cây, sau đó cầm đèn và mâm đựng trái cây trên bàn quay về, đặt con dao ngắn bên cạnh.

    … Không thông báo với Hoắc Tây Châu một tiếng, cô không chút do dự xẻ thịt anh ra.

    “Ưm!” Hoắc Tây Châu rên một tiếng, cắn chặt răng, tầm mắt rơi xuống miệng vết của mình, nhiều huyết như vậy, người phụ nữ này thế mà không sợ hãi chút nào, xuống tay còn… Chuẩn xác ác độc như vậy!

    Người phụ nữ đặc biệt như này, dường như còn tốt hơn mấy người son phấn lòe loẹt kia nhiều.

    Bỗng nhiên xuất hiện suy nghĩ này, lại khiến cho bản thân Hoắc Tây Châu có chút kinh ngạc, từ khi nào anh cảm thấy người phụ nữ yếu đuối lại tốt được chứ?

    Loại sinh vật phụ nữ này, mềm mại yếu đuối kiêu ngạo phiền toái!

    Anh chuyển tầm mắt, rơi xuống góc nghiêng của Cố Vãn, có một sợi tóc rơi xuống chắn ngang một phần mắt cô, dưới ánh đèn, dáng vẻ chuyên tâm của cô, mang theo bóng dáng năm tháng tĩnh lặng, lại là khiến cho lòng anh có hơi ngứa ngáy.

    “Cô vừa mới nói, người cô chờ không phải Mạnh Thư Hành? Là thật vậy sao?” Anh hỏi như vậy. Không biết có phải dùng cách này là để khiến bản thân dẹp bỏ đi một số tâm tư khác trong lòng hay không.

    “Đương nhiên là thật.” Động tác của Cố Vãn không ngừng lại, bình tĩnh trả lời: “Nếu anh là phụ nữ, anh sẽ thích một người đàn ông chỉ say mê danh lợi và thích động nửa th*n d*** hay không?”

    Cô nói thẳng ra, ngược lại khiến Hoắc Tây Châu bị sặc.

    Anh trầm giọng: “Tôi không phải phụ nữ.”

    Dừng một chút, anh lại hỏi: “Vậy cô đang chờ ai?”

    “Hoắc Tây Châu!”

    Vẻ mặt Hoắc Tây Châu trong nháy mắt cứng đờ: “Ai?”

    “Keng” một tiếng, Cố Vãn lưu loát lấy đầu đạn ra, ném vào mâm, lại xé một miếng vải từ váy của mình thấm rượu lau máu dính trên đùi Hoắc Tây Châu.

    “Cậu tư Giang Thành, Tây Châu nhà họ Hoắc!” Giọng nói của cô trở nên dịu dàng: “Năm xưa tôi từng nhìn thấy cậu tư ở xa cưỡi ngựa đi ngang qua đầu đường, dạy dỗ một tên cường hào đang ức h**p cụ già bán chổi, đó là thiếu niên anh hùng chân chính, thiết cốt nhu tình!”

    “Chẳng qua lúc ấy tôi mới mười bốn tuổi, còn chưa đến tuổi đề bàn chuyện hôn nhân, vốn muốn đợi thêm hai tuổi nữa, thì năn nỉ ba tôi đến nhà họ Hoắc tìm hiểu tình huống một chút, ai biết mùa thu năm đó, cậu tư mang theo một nhóm người ra nước ngoài du học.”

    “Nhà họ Mạnh lúc ấy tiêu rất nhiều tiền, cũng đưa Mạnh Thư Hành đi theo. Bởi vì nhà họ Cố và nhà họ Mạnh là thế giao, sau lại truyền tin tức loạn hết lên, truyền thành tôi thích Mạnh Thư Hành.”

    “Đáng tiếc nhiều năm như vậy, Mạnh Thư Hành thì đã về rồi, cậu tư lại còn chưa về nữa.” Cố Vãn nói, ném đi miếng vải dơ trong tay, lại xé xuống một miếng vải mới, băng bó miệng vết thương của Hoắc Tây Châu, sau đó, còn lấy ra khăn tay của mình buộc lên trên.

    Khăn tay trao tình tặng đi, người biết có hay không?

    Trong lòng Cố Vãn căng thẳng muốn chết, lời cô nói, nửa thật nửa giả, cũng không biết Hoắc Tây Châu có tin hay không nữa.

    Nếu tin thì có cảm thấy cô là một cô gái tùy tiện không?

    Nếu không tin, theo cách nghĩ của cô, ra tay giúp cô giải trừ hôn ước với nhà họ Mạnh, giữ cô lại bên cạnh anh không?

    … Đúng vậy, cô đã đưa ra quyết định, cả đời này nhất định phải nghĩ hết tất cả mọi cách để làm vợ của Hoắc Tây Châu, trải qua một kiếp đau khổ, cô tin tưởng. Nếu trên đời này có một người có thể bảo vệ cô, có thể bảo vệ đứa con sau này của cô thì người này chỉ có thể là Hoắc Tây Châu.

    Đáng tiếc đời trước cô vào của nhà họ Hoắc, lại còn một lòng muốn giúp đỡ Mạnh Thư Hành, để thế lực của Mạnh Thư Hành dần dần mạnh lên, cuối cùng thừa dịp Hoắc Tây Châu đi ra ngoài đánh giặc, chiếm nhà họ Hoắc, ác độc giết hại cả nhà họ Hoắc, bao gồm đứa con của cô và Hoắc Tây Châu, cũng bao gồm cả cô.

    Đời này, cô muốn ở lại bên cạnh Hoắc Tây Châu, tìm kiếm sự bảo vệ của anh, cũng muốn chuộc tội cho sự ngu xuẩn kiếp trước của mình!

    “Đáng tiếc…” Hoắc Tây Châu nghiền ngẫm hai từ này, khóe miệng bỗng nhiên cong lên nụ cười tà mị: “Nói như thế, người mà cô thích quả thực chính là cậu tư nhà họ Hoắc? Ánh mắt cũng được đấy chứ.”

    “Vậy cô… Vì sao đồng ý hôn sự của nhà họ Mạnh?”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 6


    “Tôi năm nay đã hơn mười chín rồi, nếu như không lấy chồng nữa, sẽ chỉ làm cho người trong nhà càng khinh thường hơn. Sống trên đời mà, không phải chuyện nào cũng đều có thể thỏa mãn tâm nguyện của bản thân được đúng không? Huống hồ tôi nghĩ cậu tư có lẽ đã có đối tượng kết hôn rồi, anh ấy vốn dĩ lớn hơn tôi ba tuổi, tính tình lại tốt, còn nhận được giáo dục tốt nữa. Như vậy sẽ càng được nhiều cô gái thời đại mới yêu thích trở thành cánh tay trợ giúp đắc lực cho anh ấy.”

    … Giống như An Như Ý vậy.

    “Nếu anh ta còn chưa có đối tượng thì sao?” Hoắc Tây Châu hỏi: “Nếu như anh ta có thể trở về trước hôn lễ của cô và Mạnh Thư Hành thì sao? Cô vẫn gả cho Mạnh Thư Hành à?”

    Người phụ nữ này còn biết anh bao nhiêu tuổi, còn bảo tính tình anh tốt?

    Từ nhỏ đến lớn, người khác đều nói tính tình anh lạnh lùng, vui buồn thất thường, không dễ ở chung…

    “Được rồi.” Cố Vãn đứng lên, đôi mắt trong veo nhìn Hoắc Tây Châu: “Miệng vết thương của anh tôi đã xử lý xong rồi. Nhưng vì không có thuốc nên chỉ có thể băng bó đơn giản một chút. Nếu như anh tin tưởng tôi, thì cứ ở chỗ này chờ một chút, tôi ra bên ngoài tìm thuốc về được không?”

    “Cô còn chưa trả lời vấn đề của tôi.” Hoắc Tây Châu híp mắt lại, nhìn chằm chằm Cố Vãn, như đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình vậy.

    Cố Vãn kinh hãi một chút, mới đáp: “Tôi sẽ không gả cho Mạnh Thư Hành, cho dù người trong lòng tôi không trở về, hoặc là đã có đối tượng kết hôn, tôi cũng sẽ không gả cho anh ta. Còn lý do vì sao, chắc hẳn anh đã thấy cảnh vừa nãy rồi đi?”

    Tầm mắt cô quét qua trên giường, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét rõ ràng.

    Khóe miệng Hoắc Tây Châu cong lên: “Vậy cô muốn gả cho ai?”

    “Anh này, dường như điều này không liên quan gì đến anh thì phải?” Vẻ mặt Cố Vãn có chút không kiên nhẫn: “Nếu anh không phản đối, tôi xem như anh đã đồng ý, tôi đi lấy thuốc ở chỗ người quen, sẽ không kinh động tới những người đang tìm anh. Nếu như anh không tin tôi, có thể bắn một phát vào sau lưng tôi.”

    Nói xong, cô xoay người đi ra cửa..

    … Cố Vãn là người thông minh, cô biết bất cứ điều gì cũng không thể nói quá nhiều, một vừa hai phải càng dễ khiến cho người ta tin tưởng.

    Lúc cô đi đến cửa không chút tổn thương nào, cũng thuận tay đóng cửa, đi một đoạn xa mới nắm lan can bên cạnh, che lại ngực đang căng phồng của mình thở ra một hơi. Có trời biết, vừa rồi lúc đối mặt với Hoắc Tây Châu, cô căng thẳng cỡ nào, quần áo cũng bị ướt đẫm mồ hôi.

    Biết rõ là anh, lại phải làm bộ không quen biết anh, đấu trí với anh, loại áp lực này thật sự hù chết người ta.

    Cũng may, cô xem như đã tạm qua ải rồi.

    Vì sợ bị càng nhiều người phát hiện, Cố Vãn đội mũ trùm áo khoác, đi ra ngoài từ cửa sau của khách sạn, bỏ qua mấy con hẻm nhỏ quen thuộc, đi tới một phòng khám trung y.

    Đây là sản nghiệp của nhà họ Cố, cũng là nơi cô thích nhất, chưởng quầy già vẫn luôn chăm sóc cho cô, thỉnh thoảng cô sẽ tới phòng khám để khám bệnh cho một số phụ nữ và trẻ nhỏ. Chỉ là lúc khám sẽ cách tấm màng, người khác không biết bác sĩ nữ là cô.

    Nhưng mà muốn lấy thuốc trị vết thương bên ngoài, cũng không dễ dàng như vậy, chưởng quầy già nhất định sẽ hỏi thăm.

    Nghĩ như vậy, tấm mắt Cố Vãn rơi xuống một cục đá bên chân, cô đi qua, nhặt cục đá này lên, quay chỗ bén nhọn nhất, “cốp” một tiếng nện ở trên trán của mình.

    Tức khắc, đầu choáng mắt hoa, máu chảy xuống, che mắt của cô lại, khiến thế giới của cô biến thành một vùng đỏ máu.

    Cô nhớ tới bản thân đời trước đã chịu tra tấn tàn độc đó, chút vết thương này thì đã nhằm nhò gì?

    Cô bị thương ở mặt, mà thấy mấy người đuổi giết Hoắc Tây Châu làm sao truyền chuyện Mạnh Thư Hành ở bên Cố Vãn được nữa.

    “Chú Đức...” Cố Vãn run rẩy đi vào phòng khám trung y.

    Chú Đức chưởng quầy nhìn thấy mặt cô đầy máu, chạy nhanh tới: “Cô cả, cô đây là sao? Cô không phải đi với cậu cả Mạnh cùng nhau ngắm hoa đăng sao?”

    “Ừm.” Cố Vãn nói: “Chỉ là em Vũ Đình đi gặp cậu cả Mạnh trước con, sau lại có quá nhiều người, con vô ý té ngã, lăn vào bụi hoa, hôn mê bất tỉnh… Cũng không biết em Vũ Đình với cậu cả Mạnh đi đâu nữa. Mới vừa tỉnh lại, thế mà cũng không tìm thấy một ai giúp đỡ, lo sợ cứ trở về như vậy sẽ làm ba lo lắng, lúc này mới tự mình tới phòng khám.”

    “Chú Đức, chú đi lấy cho con một ít thuốc, con vào bên trong xử lý miệng vết thương một chút.”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 7


    Chú Đức cau mày, không có hỏi nhiều lập tức đi lấy thuốc, con gái bị thương ở mặt, đó chính là chuyện lớn.

    Ông ấy lấy thuốc trị ngoại thương lại đây.

    Cố Vãn thừa dịp ông ấy không chú ý, giấu đi một bình.

    “Cô cả, có câu này, tôi vẫn luôn muốn nhắc nhở cô.” Chú Đức do dự một lát, nói: “Cô sắp phải gả cho cậu cả Mạnh, nhưng cô hai lại chọn thời gian này lôi kéo cô ra ngoài xem hoa đăng, lại đi cùng với cậu cả Mạnh trước cô, rất không ổn. Nếu như cô thật sự muốn sống tốt với cậu cả Mạnh thì sau khi gả qua nhất định cần phải để tâm nhiều hơn. Không phải tất cả mọi người trên đời này đều là người tốt đâu.”

    Trong lòng Cố Vãn như bị dao đâm, ngay cả chưởng quầy già cũng nhìn ra quan hệ của Cố Vũ Đình và Mạnh Thư Hành không bình thường, buồn cười là kiếp trước cô vẫn luôn tin tưởng sự nhiệt tình trước mặt của Mạnh Thư dành cho cô.

    “Chú Đức.” Cố Vãn nói: “Con biết chú thật sự nghĩ cho con, đêm nay con thấy một số chuyện, hiểu được lời chú nói là có ý gì, con sẽ cẩn thận.”

    “Chỉ là, con muốn xin chú giúp đỡ một việc… Nếu ba hỏi tới, chú cứ nói hai tiếng trước con đến phòng khám, con sắp phải xuất giá rồi, lẻ loi một mình té xỉu ở bên ngoài như vậy. Tuy cũng không ai thấy, nhưng nếu như bị truyền ra ngoài, dù sao cũng không tốt cho thanh danh của con. Đêm nay con ngủ ở phòng khám có được không?”

    Cô biết chưởng quầy đối với cô rất tốt, lúc trước cô ở nhà họ Hoắc không nơi nương tựa, chính chưởng quầy già đã nhờ người mang cho cô một ít tiền, sau này bị Cố Vũ Đình phát hiện, thế mà đẩy chưởng quầy già vào trong hồ chết chìm.

    Nhưng cô lại không thể nói toàn bộ sự thật với chưởng quầy già, để tránh cho liên lụy đến chú ấy.

    Chú Đức không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý.

    Thỉnh thoảng cô cả cũng sẽ ở lại phòng khám, chưởng quầy cũng biết.

    Cố Vãn xử lý vết thương trên trán mình xong, lại lấy ra quần áo mình để ở nơi này, sau khi thay xong thì đối luôn bộ đồ rách nát kia đi để tránh cho người khác mượn cớ. Sau đó yên tĩnh chờ chưởng quầy già đóng cửa phòng khám trở về nghỉ ngơi, cô mới tắt đèn trong phòng, lặng lẽ rời khỏi phòng khám, thẳng đến kia khách sạn.

    Trong khách sạn, Hoắc Tây Châu rất nhiều lần muốn rời đi.

    Thời gian Cố Vãn rời đi quá dài, khiến anh không tránh khỏi hoài nghi được.

    … Người phụ nữ kia chạy trốn, hay là bán đứng anh rồi?

    Nếu như chạy trốn, vậy thì không sao, cũng chỉ là người phụ nữ bình thường nhát gan.

    Nhưng nếu như sau khi cô rời khỏi đây biết những người tìm anh đó là những tên cao to, sợ hãi, tố giác anh, vậy thì anh gặp nguy hiểm.

    Ông cụ muốn đem trong quyền hành trong quân đội giao cho anh, cả đường anh trở về đều bị đuổi giết. Bây giờ đã tới Giang Thành, anh cả anh ba không muốn để anh còn sống về gặp ông cụ, nếu ngày mai đại thọ của ông cụ anh không xuất hiện thì âm mưu của bọn họ sẽ thành công hơn phân nửa… Nghĩ đến như vậy, khả năng ở lại sẽ gặp phải nguy hiểm đương nhiên so với rời đi còn nhiều hơn.

    Nhưng không biết vì sao, anh hết lần này tới lần khác quay trở lại, anh muốn tin tưởng Cố Vãn, có lẽ là bởi vì đôi mắt cô trong veo nhìn anh nói, cô vẫn luôn đợi người tên là Hoắc Tây Châu sao?

    Cậu tư Giang Thành, Tây Châu của nhà họ Hoắc, còn không phải là anh sao!

    Anh cứu nhiều người, không biết cô nói tới ông già kia là ai, chỉ là cô nói anh thiết cốt nhu tình nữa đấy.

    Văn hóa của anh đương nhiên không thấp, biết thiết cốt nhu tình này với tình yêu nam nữ có chút quan hệ, dùng ở trên người anh thật sự có hơi không hợp, chỉ là nói ra từ trong miệng cô thế nhưng lại khiến anh cảm thấy rất êm tai…

    Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

    Bước chân nhẹ nhàng, tiếng động rất nhỏ, người phụ nữ kia đã trở lại?

    Sắc mặt Hoắc Tây Châu thu lại, di chuyển đến phía sau cửa, nắm chặt súng trong tay.

    “Két”

    Cửa mở ra, Cố Vãn vừa mới bước vào đã bị họng súng chĩa vào đầu, cô lập tức nói: “Anh à, là tôi.”

    “Sau lại đi lâu thế.” Hoắc Tây Châu rút súng lại, khập khiễng bước tới hai bước thò đầu ra cửa nhìn tình hình bên ngoài sau đó mới lùi về đóng cửa lại.

    “Anh à, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, tôi tốt bụng cứu anh nhưng dù sao cũng phải đảm bảo tôi sẽ không vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống và thanh danh của tôi chứ?” Cố Vãn nghe ra trong lời nói của Hoắc Tây Châu có ý trách móc thì buồn bực giải thích.

    Lúc cô quay đầu lại thì Hoắc Tây Châu mới phát hiện trên đầu cô đang quấn băng gạc.

    “Sao đầu lại bị thương?” Hoắc Tây Châu hỏi.

    Nếu là trước đây thì người khác bị thương thì liên quan gì đến anh chứ, nhưng người phụ nữ này lại là ngoại lệ.

    “Tự tôi đập!” Cố Vãn trả lời: “Nếu không anh nghĩ tôi làm thế nào để đi mua thuốc mà người ta không ngờ đây?”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 8


    Trong lòng Hoắc Tây Châu bỗng dưng xuất hiện một loại cảm giác xa lạ, là áy náy.

    Đây cũng là mục đích của Cố Vãn, nhưng cô không thể thể hiện ra quá rõ ràng được, vì thế lại nói thêm: “Cũng là vì để chứng minh mình trong sạch.”

    “Mạnh Thư Hành nói đêm nay người làm loại chuyện đó.. với anh ta là tôi, nhưng mà người xông tới thấy người phụ nữ không hề bị gì cả. Tôi đã bàn bạc với chưởng quầy trong phòng khám xong rồi, nói vết thương này của tôi không cẩn thận bị trước khi đến quán trọ của họ, bọn họ làm ra những chuyện xấu xa đó thì nên gánh chịu hậu quả, tôi không thể để họ hất nước bẩn vào tôi được.”

    “Tôi cho anh uống thuốc, sau đó băng bó lại vết thương cho anh. Tôi có mang theo một ít thảo dược gây tê, tuy không thể khiến anh hoàn toàn không đau nhưng có thể giúp giảm một phần nào đó đau đớn.”

    Cố Vãn nói chuyện rất tự nhiên, sau đó còn dìu Hoắc Tây Châu đi lại.

    Ánh mắt Hoắc Tây Châu lóe lên, đưa tay cầm súng lên đặt lên bàn tay nhỏ của Cố Vãn, cảm giác mềm mại lại hơi lạnh lẽo làm anh cảm thấy thỏa mãn.

    Còn biết tự bảo vệ mình nữa, ừm, cô gái này còn rất thông minh.

    “Anh à, anh có thể cởi khăn che mặt ra không, che mãi không thấy ngộp à?” Lúc Cố Vãn đang băng bó lại vết thương cho Hoắc Tây Châu thì bỗng nói.

    Cô muốn sớm “Gặp mặt” Hoắc Tây Châu để có thể dễ ăn vạ anh hơn.

    “Cô muốn nhìn mặt tôi?” Giọng Hoắc Tây Châu trở nên lạnh lùng: “Cô không sợ sau khi nhìn thấy rồi sẽ bị tôi giết người diệt khẩu ư?”

    “Sợ chứ!” Cố Vãn rất thật thà nói: “Cho nên nếu sau này có bị anh diệt khẩu thật thì xuống dưới gặp Diêm Vương cũng biết đường mà kêu oan.” Cô nói là sau này, có nghĩa là cô tin đêm nay anh sẽ không giết cô… Bởi vì nếu anh đã đợi cô đến thì sao có thể giết cô được.

    Hoắc Tây Châu im lặng một lúc sau đó “A” một tiếng, cười nói: “Cô nhóc, nếu cô chắc chắn muốn nhìn mặt tôi thì tôi cũng có thể cho cô xem?”

    “Tôi chắc chắn.” Cố Vãn bỗng dưng hơi do dự.

    Anh gọi cô là cô nhóc ư, cô có còn nhỏ đâu chứ?

    Hoắc Tây Châu đưa tay lên kéo mảnh vải đen che trên mặt xuống, ánh nến trong quán trọ chiếu lên khuôn mặt anh khiến nó hiện lên rõ ràng, trên đó thậm chí còn mang theo ý cười, tuy hơi tái nhợt nhưng không hề làm giảm sự điển trai. Cậu Tư Giang Thành, người đàn ông đẹp trai nhất Giang Thành, lúc không trở thành “Tứ Thiếu Sát thần ” ai nghe tên cũng sợ hãi thì vẫn là người tình trong mộng của biết bao cô gái!

    Cố Vãn nhìn gương mặt đã cách một đời kia không nói nên lời.

    Hoắc Tây Châu cho rằng Cố Vãn sau khi nhìn thấy mặt mình thì ngạc nhiên quá đỗi rồi, hay là… Vui mừng quá đỗi rồi?

    “Sao thế, không nhận ra tôi à?” Ánh mắt Hoắc Tây Châu sáng quắc nhìn thẳng vào mắt Cố Vãn: “Lúc nãy là ai nói người mình thích là cậu Tư nhà họ Hoắc, tuổi trẻ tài cao, ngoài lạnh trong nóng hả?”

    Mặt Cố Vãn bỗng chốc đỏ bừng, lúc nãy là cô cố ý nói cho Hoắc Tây Châu nghe, lúc này lại chỉ cảm thấy xấu hổ.

    “Hoắc... Tây Châu?” Cố Vãn cố gắng bình tĩnh lại, thể hiện ra như mình vừa ngạc nhiên vừa ngại ngùng.

    “Ừm, sau này cứ gọi tôi là Tây Châu đi.” Hoắc Tây Châu cười nói.

    Bắt đầu từ bây giờ anh đã quyết định… Nếu bên cạnh mình là cô gái này thì hình như cũng không đến nỗi nào. Chỉ có điều việc kia vẫn phải để lại tiếc nuối rồi…

    Cố Vãn cảm thấy mắt mình cay cay, Hoắc Tây Châu cười lên rất trong sáng và ấp áp khiến người ta nhìn thấy mà rung động. Nhưng mà cô không nhớ nổi rằng kiếp trước Hoắc Tây Châu có từng cười hay không.

    Là bởi vì kiếp trước anh đã thấy qua quá nhiều máu và chết chóc, hay là bởi vì lúc đó cô đã trở thành vợ nhỏ của anh mà lại luôn muốn chạy đi tìm Mạnh Thư Hành, hết lần này đến lần khác chọc anh tức giận cho nên khi gặp cô anh chưa bao giờ có sắc mặt tốt?

    “Anh... Vết thương của anh tôi đã băng bó lại xong rồi, vậy anh tạm thời ở đây nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi… Tôi đi trước đây.” Cố Vãn vội vàng đứng dậy định bỏ đi.

    Ban đầu cô muốn ‘làm quen’ anh sớm hơn, nhưng lại chưa suy nghĩ đến việc sau khi quen rồi thì sẽ ở chung với nhau như thế nào, cho nên bây giờ chỉ biết trốn tránh mà thôi.

    Hoắc Tây Châu đột nhiên đưa tay ra nắm eo cô, sau đó kéo vào trong lòng mình: “Không phải thích tôi ư, sao lại muốn chạy rồi?”

    “Lúc nãy những gì tôi nói chỉ là… Nói bậy mà thôi, anh đừng cho là thật.” Cố Vãn nói: “Anh... Buông tôi ra đi.”

    Cố Vãn bị hơi thở của Hoắc Tây Châu bao vây khiến cho hít thở cũng không thông, chỉ có thể cố gắng cựa quậy tránh xa anh, không đụng đến cái chân bị thương của anh.

    “Nhưng những gì tôi nói đều là thật.” Hoắc Tây Châu cúi đầu, kề môi sát vào lỗ tai Cố Vãn: “Vừa nãy lúc ở trong tủ, tôi nhìn thấy tư thế kia của Mạnh Thư Hành và Cố Vũ Đình cũng được đấy, hay là, chúng ta thử xem sao?”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 9


    “Tư thế? Tư thế gì cơ?” Cố Vãn hơi ngạc nhiên, sau đó cô nhận ra ngay Hoắc Tây Châu đang nói tới cái gì khiến cho cô càng cảm thấy khuôn mặt như bị thiêu đốt hơn: “Anh…Anh đừng có nói bậy.”

    Nếu như là bản thân cô ở kiếp trước thì có lẽ cô sẽ cảm thấy ít ngượng ngùng hơn vì lúc đó cô còn chưa hiểu việc nam nữ, thế nhưng cho dù đã trải qua nhưng mà khi nghe anh nói thẳng ra như thế khiến cho cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

    “Không phải cô thích bổn thiếu ư? Sao lại không có một chút thành ý nào thế?” Hoắc Tây Châu không muốn buông tha rõ ràng là vì cố ý trêu đùa Cố Vãn.

    Cố Vãn hơi hoảng hốt, cô nghĩ thầm rằng không phải người đàn ông này là người ít nói và có tính cách lạnh lùng hay sao? Sao trông anh có vẻ thay đổi, học được cách trêu chọc phụ nữ thế?

    “Ai nói tôi không có thành ý chứ, không phải là anh đang bị thương sao?” Cố Vãn đẩy Hoắc Tây Châu ra rồi nói: “Hiện tại anh không nên thực hiện các kiểu vận động mạnh để tránh gặp phải các loại bệnh không tiện nói ra cho nên anh vẫn nên nghỉ ngơi tốt đã thì hơn.”

    “Hơn nữa, tôi cũng không cần phải giống như những người phụ nữ nước ngoài đó, kiểu…Cởi mở ấy?” Có thể theo đuổi người khác giới mình thích mà không cần để ý tới bất kì ánh nhìn của kẻ nào khác xung quanh, có lẽ từ đó là cởi mở đúng không?

    Đương nhiên nó cũng ám chỉ với Hoắc Tây Châu rằng cô không phải là một người phụ nữ tùy tiện.

    Nói xong, cô vội vã chạy thẳng ra ngoài cửa luôn.

    Hoắc Tây Châu không hề đuổi theo, không phải là anh không muốn đuổi theo mà là do thuốc tê Cố Vãn dùng cho anh đã phát huy tác dụng nên anh rất khó đứng lên.

    Hơn nữa, lời nói của Cố Vãn khiến cho anh có một loại cảm giác không thể hiểu nổi.

    Vận động mạnh? Bệnh không tiện nói ra? Người phụ nữ này nói chuyện cũng mạnh dạn thật.

    Việc anh bị thương thì có liên quan gì tới việc anh có thể “vận động” hay không? Sao có thể từ bị thương do súng đạn xuống thành “bệnh không tiện nói ra” chứ? Không phải cô nhóc này thấy anh sẽ không thể sinh hoạt chuyện vợ chồng vì vết thương do súng bắn đấy chứ?

    Thật là…Một cô nhóc vô cùng thú vị!

    Mạnh Thư Hành muốn cưới cô ư? Nằm mơ! Hoắc Tây Châu anh muốn cô nhóc này!

    Ra đến tận cửa, Cố Vãn mới dừng chân lại, cô nhận ra mình quá xúc động nên đã quên mất chuyện xin sự giúp đỡ của Hoắc Tây Châu.

    Cố Vãn nhớ rất rõ rằng ngày mai chính là ngày mừng thọ của phủ Tổng tư lệnh, Tổng tư lệnh sẽ trao quân quyền vô cùng lớn cho Hoắc Tây Châu ngay tại bữa tiệc và Hoắc Tây Châu sẽ trở thành thiếu tướng nắm lực lượng quân đội hùng hậu trong tay!

    Tổng tư lệnh có năm người con, nhưng người có thể xưng là thiếu tướng thì chỉ có một người đó là Hoắc Tây Châu của vợ cả sinh ra.

    Sau khi trở thành thiếu tướng, Hoắc Tây Châu chỉ cần dậm chân một cái đã có thể khiến cho mười sáu tỉnh phía nam phải run sợ cho nên anh chắc chắn có thể giúp cô chủ động giải trừ hôn ước với Mạnh Thư Hành.

    Thế nhưng hiện tại cô đã chạy ra rồi thì còn có thể quay trở lại hay sao?

    Liệu anh có thể nghĩ rằng cô quay lại là do yêu thương nhớ nhung hay không?

    Cố Vãn do dự mất một lúc lâu thì vẫn quyết định quay trở lại vì dù sao thì chuyện lớn nhất sau khi cô sống lại chính là giải trừ hôn ước với Mạnh Thư Hành.

    Ở trong phòng.

    Hoắc Tây Châu còn đang suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể biến Cố Vãn trở thành người phụ nữ của anh thì Cố Vãn quay lại.

    “Hoắc…Cậu Tư, cho dù nói như thế nào đi nữa thì cũng coi như là tôi đã cứu anh vào đêm nay có phải không?” Cố Vãn nắm chặt lấy váy của mình, cô đứng cách xa Hoắc Tây Châu khoảng năm bước rồi nói chuyện một cách thận trọng.

    “Ừm.” Hoắc Tây Châu tỏ vẻ đồng ý.

    “Vậy có phải là anh nên báo đáp tôi không?” Cố Vãn nói.

    Hoắc Tây Châu lập tức cau mày lại, cô muốn anh báo đáp sao? Chẳng lẽ cô cứu anh là có mục đích ư?

    “Cô muốn cái gì?” Giọng điệu của anh không còn tốt như trước nữa.

    Trong lòng của Cố Vãn thấp thỏm, cô cắn răng nói: “Tôi cảm thấy với năng lực cá nhân của tôi nếu như muốn giải trừ hôn ước với Mạnh Hành Thư mà không tổn hại tới danh tiếng của bản thân thì hơi khó nên tôi…Tôi cần có sự trợ giúp của cậu Tư.”

    Cô vẫn rất để ý tới danh tiếng của bản thân, không phải là cô để ý bao nhiêu mà là cô không muốn Hoắc Tây Châu bị người khác nói như trước đây đó là người phụ nữ mà Mạnh Thư Hành không cần.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 10


    Chỉ trong nháy mắt, lông mày của Hoắc Tây Châu giãn ra.

    Đúng vậy, nếu như muốn có được cô thì cần phải giải quyết chuyện nhà họ Mạnh trước đã.

    “Cô muốn bổn thiếu giúp cô như thế nào?” Anh cố ý hỏi như vậy.

    Sau khi suy nghĩ mất một lúc, Cố Vãn trả lời: “Nếu không thì cậu Tư cho người tới đánh Mạnh Hành Thư một trận khiến cho anh ta không thể kết hôn với tôi vào cha ngày sau rồi sau đó chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn?”

    Hoắc Tây Châu cười, nụ cười tà mị của mang theo sự hứng thú với sự mê hoặc nhè nhẹ: “Thật ra bổn thiếu cảm thấy cũng được đó, cứ chặt đứt thẳng đường con cái của anh ta luôn thì chẳng phải tốt hơn sao?”

    Cậu Tư, anh đúng là độc ác thật!

    Cố Vãn ngạc nhiên, cô đánh giá anh như vậy theo bản năng.

    Nhưng mà cô lại thích kiểu độc ác như thế này!

    Thế nhưng Mạnh Thư Hành còn thiếu cô một món nợ hận thù sâu như biển nên chỉ như thế thì không giải được mối hận thù trong lòng cô.

    Cho dù cô rất muốn làm vậy với Mạnh Thư Hành nhưng cô vẫn phải chờ tới sau khi Cố Vũ Đình tới nhà họ Mạnh đã.

    “Cách của cậu Tư rất khả thi, thế nhưng lỡ như khi chúng ta làm vậy thì nhà họ Mạnh vẫn cố tình đè ép mọi chuyện xuống rồi vẫn bắt tôi qua đó để che dấu thì sao?” Cố Vãn nói: “Như vậy thì chẳng phải là do tôi tự hại mình hay sao?”

    Vốn dĩ Hoắc Tây Châu muốn nói rằng chỉ cần đối phó với Mạnh Thư Hành như vậy giữa đám đông là được rồi, nhưng khi anh nhìn Cố Vãn thì cũng đoán ra được cô sẽ không chấp nhận cách này.

    Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với cô: “Ngày mai, Hoắc phủ tổ chức tiệc mừng thọ nên sẽ mời tới hơn nửa số người ở Giang Thành tới đây. Mạnh Thư Hành là cậu cả của nhà họ Mạnh, hơn nữa nhà họ Mạnh đã lựa chọn xong xuôi người thừa kế nên chắc chắn ngày mai anh ta sẽ tới dự tiệc mừng thọ ở Hoắc phủ. Chắc nhà họ Cố các cô cũng sẽ đi chứ?”

    “Sẽ đi chứ.” Cố Vãn gật đầu: “Chỉ là từ trước đến nay những bữa tiệc dành cho quyền quý như thế này đều là Cố Vũ Đình đi thôi.”

    “Cô trở về nghĩ cách xem nếu như cô với Cố Vũ Đình cùng đi thì chẳng phải là thành toàn cho bọn họ hay sao? Đây chính là một cơ hội.” Hoắc Tây Châu nói: “Đến lúc đó bổn thiếu sẽ giúp cô.”

    Nếu như anh cả và anh cha đều muốn khiến cho tiệc mừng thọ của cha thêm náo nhiệt thì chi bằng anh thêm chút thời gian vậy!

    Mượn tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh sao? Nếu như bị Tổng tư lệnh biết được thì không phải ông ấy sẽ rất tức giận hay sao?

    Cố Vãn hơi do dự, cô nhìn kỹ dáng vẻ của Hoắc Tây Châu trước rồi mới gật đầu đồng ý.

    “Cứ như đã nói vậy đi, ngày mai tôi nhất định sẽ tới dự tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh ở Hoắc phủ. Thế nhưng đến lúc đó thì tôi tìm anh kiểu gì?”

    “Tôi sẽ xuất hiện vào đúng lúc cô cần.” Hoắc Tây Châu đáp.

    Chỉ là một câu nói tùy ý nhưng lại khiến cho Cố Vãn cảm thấy ấm áp.

    Lúc này, không có một ai biết rằng kể từ lúc này cho tới cuộc sống sau này, Hoắc Tây Châu vẫn luôn chấp hành câu hứa hẹn này của anh một cách rất nghiêm khắc.

    Buổi sáng hôm sau, Cố Vãn cùng với chưởng quầy già trở về nhà họ Cố.

    Cố Vũ Đình, Khương Thư Mỹ cùng với cha của cô là Cố Hải Sơn đang dùng bữa sáng.

    Vì để duy trì sự phong độ và tao nhã khi tham gia các bữa tiệc của những gia đình giàu có nên họ không hay ăn nhiều vì thế những người tham gia bữa tiệc sẽ ăn no tại nhà trước. Nhà họ Cố dự tiệc từ sau buổi trưa cho đến tận đêm khuya nên bọn họ chọn ăn vào bữa sáng là thích hợp nhất.

    Thấy Cố Vãn trở về, Cố Vũ Đình nói ngay với vẻ bén nhọn: “Cha, cha nhìn xem, con đã nói là chị không hề về nhà suốt cả đêm qua mà cha còn không tin. Cha nhìn quần áo mà chị ấy mặc xem, còn chẳng giống như hôm qua chút nào.”

    Cố Vãn đã thay quần áo, thế nhưng buổi sáng hơi lạnh nên cô đã mặc thêm chiếc áo choàng tối hôm qua.

    “Đã là người sắp lấy chồng đến nơi rồi mà còn không hiểu chuyện như vậy, cũng không biết sau này khi về nhà họ Mạnh thì đứa trẻ này có thể phụng dưỡng cha mẹ chồng thật tốt hay không.” Khương Thư Mỹ còn mở miệng nói tiếp: “Con bé từ nhỏ lớn lên ở nông thôn nên dính phải những thói hư tật xấu của bọn người nhà quê thấp hèn. Ông ơi, tôi lo lắng nó qua đó sẽ khiến cho nhà họ Cố chúng ta mất mặt.”

    Lời nói rõ ràng nhằm vào Cố Vãn, thế nhưng giọng điệu của bà ta yếu ớt còn mang theo vài phần tủi thân dễ dàng khiến cho khuôn mặt của Cố Hải Sơn thay đổi.

    “Cả đêm không về nhà, nhà họ Cố dạy mày như thế sao? Mau quỳ xuống cho tao!” Cố Hải Sơn lạnh lùng trách cứ.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 11


    Cố Vãn tiến lên phía trước hai bước rồi quỳ xuống phiến đá màu xanh rắn chắc lạnh như băng.

    Đây là cha của cô, rõ ràng khi ông ta nhìn thấy cô trở về nhưng lại chưa từng ân cần hỏi han cô lấy một câu thế mà ông ta lại quở trách cô dưới sự khiêu khích của Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình.

    Còn mẹ của cô là Khương Mỹ Thư lúc nào cũng như bị kim châm trong lòng.

    “Thưa cha, tối hôm qua là mẹ bảo con tới xem hội hoa đăng, mẹ nói là muốn cho con đi nhìn chồng chưa cưới.” Cố Vãn ngẩng đầu lên rồi nhìn về phía Cố Hải Sơn với ánh mắt lành lạnh: “Vốn dĩ con không nên xuất hiện ở bên ngoài vì con sắp kết hôn đến nơi rồi, thế nhưng nếu như con không đi thì có lẽ là cha sẽ cảm thấy con bất hiếu với mẹ đúng không?”

    “Cha, cho dù con có làm gì nữa ở trong căn nhà này thì cũng đều là phá vỡ quy củ hoặc là không hiểu chuyện, chẳng lẽ tất cả mọi chuyện đều liên quan tới con hay sao?”

    Kiếp trước chỉ vì có thể nhận được một chút tình yêu thương của cha mẹ ruột mà cô chưa từng phản kháng lại bọn họ dù chỉ nửa câu, có lẽ là bởi vì quá vâng lời cho nên cả đời của cô mới thảm thương đến thế sao? Đến kiếp này, nếu như cha mẹ ruột vẫn không thèm quan tâm đến cô thì việc gì cô phải trở thành cô con gái ngoan ngoãn của bọn họ một lần nữa chứ?

    “Mày…Mày nói như vậy là có ý gì chứ?” Khương Thư Mỹ tức giận ngay tức khắc: “Mày đang trách tao vì đã cho phép mày đi ra ngoài ư? Tao cũng chỉ vì muốn tốt cho mày, nghĩ rằng cậu cả nhà họ Mạnh vừa mới trở về nên chưa từng gặp mặt mày vì thế tao mới muốn hai đứa gặp nhau trước khi kết hôn, có như vậy thì tình cảm giữa hai vợ chồng sau khi kết hôn có thể tốt hơn…”

    “Vậy vì sao lại muốn con đưa theo em gái Vũ Đình đi theo làm gì chứ?” Đây là lần đầu tiên Cố Vãn ngắt lời Khương Thư Mỹ: “Nếu như mẹ thật sự muốn con với Mạnh Thư Hành tốt đẹp thì chuyện đưa em gái đi cùng là sao? Hơn nữa khi vừa mới ra khỏi cửa thì em gái Vũ Đình với con đã tách nhau ra, cho đến khi con chạy kịp tới hội hoa đăng thì nhìn từ xa trông thấy em gái Vũ Đình và Mạnh Thư Hành đang ngắm hoa đăng với nhau, khi con vội vàng chạy tới đó thì bị người ta đẩy ngã xuống bậc thang rồi ngã thẳng vào bụi hoa. Cha và mẹ không nhìn thấy vết thương ở trên đầu của con sao?”

    Tuy cô nói hết một hơi dài nhưng vì cô không muốn để cho Khương Thư Mỹ có thời gian phản ứng lại nên cô nói tiếp: “Con biết mẹ luôn cảm thấy con hèn mọn và thấp hèn vì con lớn lên ở nông thôn cho nên người cao quý như mẹ luôn không thích đứa con gái này, thế nhưng suốt bao nhiêu năm qua, con chưa từng hy vọng xa vời nào rằng mình sẽ được đi học ở những ngôi trường kiểu mới, được tham gia vào các bữa tiệc và có nhiều thú vui thời thượng như em gái Vũ Đình. Nhưng mà chỉ còn cha ngày nữa là con sẽ lập gia đình rồi, chẳng lẽ trong mấy ngày còn lại cũng không thể chấp nhận cho con được vui vẻ và thoải hơn một chút được sao ạ? Dù sao thì mẹ cũng là mẹ ruột của con mà!”

    Nói xong, nước mắt của Cố Vãn rơi xuống khiến cho cô trông vô cùng tủi thân và đáng thương: “Cha, cha có biết hôm nay con gái nghe được những người bên ngoài nói gì khi con trở về không ạ? Bọn họ đều nói rằng cô hai nhà họ Cố và cậu cả nhà Họ Mạnh trông như một cặp đôi tình chàng ý thiếp thật sự vậy, bọn họ đều nghĩ rằng người phụ nữ nhà họ Cố mà nhà họ Mạnh muốn cưới chính là em gái Vũ Đình chứ không phải là con. Ha ha, thật ra nếu như em gái Vũ Đình thật lòng thích Mạnh Thư Hành thì cứ nói thẳng với con là được rồi vì dù sao thì con cũng chỉ mang danh nhà họ Cố thôi, cũng chẳng có ai làm chủ cho con, với cả con thì như thế nào cũng được không sao cả…”

    Không phải chỉ có mình Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình mới biết khóc lóc ra vẻ tủi thân và đáng thương, chỉ vì trước đây cô là người có tính cách mạnh mẽ hơn nên có chuyện gì tủi thân hay là đau khổ đều nuốt nào trong bụng. Nhưng sau khi trải qua một đời đau thương thì cô mới biết sự mềm yếu của phụ nữ và nước mắt cũng có thể trở thành loại vũ khí vô cùng lợi hại.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 12


    “Chị…Chị đừng có mà ngậm máu phun người, từ khi nào mà em với Mạnh Thư Hành lại là một đôi được chứ?” Cố Vũ Đình nóng nảy, cô ta không ngờ đột nhiên Cố Vãn lại sử dụng thủ đoạn như vậy, lại dám dùng dáng vẻ tủi thân đáng thương để nói ra chuyện của cô ta với Mạnh Thư Hành.

    “Em gái Vũ Đình nói như vậy chẳng lẽ là em không thích Mạnh Thư Hành sao?” Cố Vãn khóc sướt mướt nhìn Cố Vũ Đình.

    “Em…” Ngay lúc đó, Cố Vũ Đình cảm thấy do dự vì nếu như chuyện cô ta thừa nhận mình không thích Mạnh Thư Hành để cho Mạnh Thư Hành biết thì chẳng lẽ anh sẽ không có ý nghĩ gì sao.

    “Vậy là thích rồi.” Cố Vãn nắm ngay lấy váy của mình rồi nói với vẻ vô cùng đau lòng: “Em gái Vũ Đình, cho dù em và mẹ có không thích chị như thế nào đi chăng nữa thì em vẫn là em gái của chị. Cho dù em không có cùng huyết thống với chị nhưng chỉ cần cả đời này em là con gái của nhà họ Cố thì em vẫn chính là em gái của chị. Một nét bút thì không thể viết ra hai chữ Cố được nên chỉ cần là thứ em muốn thì chị tặng cho em không được hay sao? Em cần gì phải lén lút…”

    Tuy Cố Vãn không nói hết những lời này nhưng cô nhìn về phía Cố Hải Sơn nói: “Thưa cha, con gái quyết định không muốn lấy Mạnh Thư Hành làm chồng nữa, cha để cho em gái Vũ Đình đi!”

    Mặc dù nói vậy nhưng nước mắt của cô rơi xuống lại càng nhiều hơn, trông cô tủi thân đến mức như thể không muốn để cho chồng chưa cưới ra ngoài.

    Chưởng quầy già đứng ở phía sau không nhịn được nói chuyện giúp Cố Vãn: “Thưa ông chủ, tối hôm qua cô cả và cô hai đi cùng nhau, lúc đó tôi mang hòm thuốc về phủ nên gặp cô cả và cô hai đi ra cửa. Thế nhưng khi tôi vừa mới quay trở lại hiệu thuốc thì thấy cô cả loạng choạng đi vào, trên đầu đầy máu ngã xuống trước mặt tôi nên tôi đã vội chạy ngay vào trong hiệu thuốc để gọi bác sĩ nữ ra xem vết thương cho cô cả. Cô cả ngủ mê man đến nửa đêm mới tỉnh lại, sau đó thì bắt đầu sốt cao nên tôi vẫn luôn rất lo lắng cho thân thể của cô cả, tuy nhiên vì sợ làm phiền ông chủ vào đêm khuya nên tôi mới không đến phủ nói một tiếng. Có điều cô cả đã bị dày vò cả đêm ở hiệu thuốc Đông Y mà lần này tới đây lại còn bị…"

    Chưởng quầy già còn chưa nói xong, ông ấy còn nói tiếp với khổ sở: “Cô cả vừa mới sinh ra đã phải lưu lạc ở nông thôn, vất vả lắm mới trở lại được nhà họ Cố thì hay bị người ta bắt nạt vì tính tình hiền lành và thiện lương. Nếu như không chịu cơn uất ức lớn như vậy thì làm sao mà phải nói như thế?”

    Tuy chưởng quầy già không làm theo như Cố Vãn nói mà ông ấy còn có ngôn từ còn xác thực hơn cả Cố Vãn.

    Nhất thời Cố Hải Sơn có chút xấu hổ, ngay cả người chưởng quầy trong nhà cũng cảm thấy Cố Vãn quá oan ức, vậy mà ông ta còn quở trách cô, chẳng lẽ ông ta thật sự sai rồi sao?

    Thực ra, mấy năm nay ông ta thấy quả thực tính cách của con gái lớn rất dịu dàng, hơn nữa trong lòng ông ta cũng hiểu rõ Khương Thư Mỹ không đối xử tốt với Cố Vãn như Cố Vũ Đình là bởi cô không lớn lên bên cạnh bà ấy. Nhưng nói thế nào đi nữa thì cũng là ông ta và Khương Thư Mỹ là người đưa Cố Vãn tới thế giới này cho nên không phải là không có cha mẹ mà chỉ có con gái không được lòng cha mẹ mà thôi.

    Hơn nữa dù sao thì con gái cũng sắp lập gia đình cho nên để người trong nhà gặp nhau cũng không có gì sai…

    Có điều Cố Vãn thật sự bị bắt nạt đến mức không thể chịu nổi được nữa sao?

    “Vũ Đình, chị con nói thật sao? Chẳng lẽ con có ý với anh rể tương lai thật ư?” Giọng điệu của Cố Hải Sơn lạnh lùng nhìn về phía Cố Vũ Đình.

    Trái tim của Cố Vãn như bị đâm nhẹ.

    Anh rể?

    …Thì ra là cha không muốn thay đổi cô dâu của Mạnh Thư Hành từ cô thành Cố Vũ Đình.

    Cố Vũ Đình cảm thấy khó xử, cô ta nên nói là “có” hay “không có” đây?

    Khương Thư Mỹ vội vàng tiếp lời: “Ông ơi, sao Vũ Đình có thể thích Mạnh Thư Hành được chứ! Trong lòng tôi là rõ nhất...Người mà Vũ Đình luôn thích đó chính là cậu ba của nhà họ Hoắc.”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 13


    Ở Giang Thành đâu thiếu những nhà quyền quý nhưng quyền quý nhất trong những nhà quyền quý cũng chỉ có nhà họ Hoắc mà thôi.

    Đất nước bây giờ đang nằm trong cục diện quân phiệt chia cắt. Tuy tổng tư lệnh Hoắc sinh ra là một người bình thường nhưng đầu óc thông minh. Hồi còn trẻ khi người khác đang còn đang quan sát thì ông ấy đã dẫn theo một số anh em của mình giành được giang sơn ở phía nam trù phú rồi. Cũng chính vì phủ Tổng tư lệnh được đặt trên mảnh đất Giang Thành thế nên chỉ trong một thời gian ngắn ngủi vỏn vẹn có vài năm nơi đây đã phát triển gấp bội lần. Có rất nhiều thương nhân giàu có cũng đã đổ xô đến nơi này.

    Kiểu gia đình giàu có ở bản địa giống như nhà họ Cố nhà họ Mạnh này ngược lại lại rất keo kiệt, bủn xỉn.

    Khương Thư Mỹ thương Cố Vũ Đình nên bà ta đã nghĩ ra trăm phương nghìn kế để cho cô ta được bước chân vào nhà họ Hoắc để trở thành mợ chủ quyền quý thật sự.

    Cậu Cả nhà họ Hoắc đã lấy vợ rồi, cậu Hai đẹp trai khiến bao người chú ý, cậu Tư còn chưa về nước, ai mà biết được anh đã có đối tượng để kết hôn hay chưa? Người có mối quan hệ tốt đẹp với cậu cả, đồng thời cũng có địa vị ở trong quân đội vậy thì chỉ còn cậu Ba thôi.

    Nếu như Cố Vũ Đình có thể lấy được cậu Ba nhà họ Hoắc thì bà ta cũng có thể được hưởng sái quyền uy rồi.

    Nhưng thứ này chỉ là suy nghĩ của Khương Thư Mỹ mà thôi, nhưng trong tình thế cấp bách như thế này bà ta lại buột miệng nói ra.

    Ngay cả Cố Vũ Đình cũng có chút lơ mơ.

    Cậu Ba nhà họ Hoắc gì chứ? Cô ta thích anh ta từ khi nào vậy?

    “Mẹ ơi, con nói con thích cậu Ba nhà họ Hoắc từ khi nào vậy?” Cố Vũ Đình nhìn Cố Vãn một cái rồi lớn tiếng nói: “Nếu như chị đã có ý nhường Thư Hành lại cho con vậy thì con cũng không khách sáo làm gì nữa.”

    “Cha, mẹ người con thích là anh Thư Hành. Từ nhỏ hai chúng con đã có mối quan hệ rất tốt với nhau rồi. Con mới là thanh mai trúc mã của anh Thư Hành. Người anh Thư Hành thích cũng là con, anh ấy không hề thích Cố Vãn, anh ấy nói Cố Vãn chỉ là…”

    “Bốp.” một tiếng, Cố Hải Sơn đứng bật dậy, ông ta dùng hết sức bình sinh tát mạnh vào mặt Cố Vũ Đình một cái khiến cô ta ngã sõng xoài ra đất.

    Cố Hải Sơn giận tím mặt nói: “Đồ con gái không biết xấu hổ này, vậy mà mày lại dám mơ tưởng đến anh rể của mày.”

    Bởi vì có một số chuyện cũ không thể nói ra được. Điều Cố Hải Sơn kiêng kị nhất chính là làm loạn luân lý, tam cương ngũ thường. Nhà họ Mạnh và nhà họ Cố có mối quan hệ qua lại nhiều đời nay. Ông cụ nhà họ Mạnh đã nói rất rõ ràng cháu dâu cả nhà ông ta phải là Cố Vãn. Sau khi Cố Vãn được lấy sang đấy sẽ lo toan chuyện nhà cửa.

    Đứa con gái lớn này của ông ta tuy tính tình hiền dịu nhưng năng lực có thừa. Hơn nữa trong suốt biết bao nhiêu năm nay nhà họ Cố luôn giấu chuyện hồi nhỏ Cố Vãn lớn lên ở quê rất tốt. Người bên cạnh cũng không biết Cố Vũ Đình chỉ là con nuôi của bọn họ mà chỉ nghĩ rằng nhà họ Cố có hai đứa con gái mà thôi.

    Chuyện lưu lạc ở dưới quê năm đó đúng thật không phải là chuyện một đứa bé như Cố Vãn có thể khống chế được. Nghĩ như thế Cố Hải Sơn lại càng cảm thấy áy náy với Cố Vãn hơn nữa.

    Chính và lúc này Cố Vũ Đình nhìn Cố Hải Sơn bằng ánh mắt không thể tin được rồi quát: “Cha à, cha… đánh con ư?”

    “Cha quên rồi hay sao, con chính là đứa con gái mà cha yêu thương nhất. Từ nhỏ đến lớn cha cũng chưa từng đành lòng đánh con. Bây giờ chỉ vì Cố Vãn mà cha đánh con sao?”

    “Chị ta thì có gì tốt chứ, trông thì mềm yếu vô hại đấy nhưng thật ra chị ta bụng một bồ dao găm. Nếu không thì làm sao chị ta có thể khiến mình kéo vào cuộc hôn nhân với nhà họ Mạnh? Sao chị ta có thể ép anh Thư Hành lấy chị ta được chứ?”

    “Nhưng chị ta dựa vào đâu mà đòi làm mợ cả nhà họ Mạnh chứ, anh Thư Hành không thích chị ta, người anh ấy thích là con…”

    “Mày im miệng lại cho tao.” Cố Hải Sơn tức đến nỗi cả người run lên bần bật: “Hôm nay mày nhớ kỹ lấy cho tao, Mạnh Thư Hành chính là anh rể của mày, và cũng chỉ có thể là anh rể của mày. Nếu như mày còn có ý nghĩ không hay nữa thì mày không phải là con gái của Cố Hải Sơn tao.”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 14


    Cố Vũ Đình nước mắt ầng ậc trong hốc mắt, Khương Thư Mỹ cũng sợ đến ngây người.

    Bọn họ không hề nghĩ rằng chuyện này lại nghiêm trọng đến thế.

    Khương Thư Mỹ hiểu ra rất nhanh, có lẽ là vì chuyện đó…

    Khương Thư Mỹ vội vàng đứng dậy đứng chắn trước mặt Cố Vũ Đình, bà ta nhìn Cố Hải Sơn rồi nói: “Ông à, hai chị em chúng nó chỉ đùa với nhau một chút thôi mà, ông coi chúng là thật đấy hả. Vũ Đình tuổi vẫn còn nhỏ, nó đâu hiểu thế nào là thích chứ. Chắc là hôm qua trong lúc đi xem đèn lồng trông thấy Mạnh Thư Hành đẹp trai, cao ráo nên mới ngưỡng mộ trong lòng thôi. Sao nó có thể cướp chồng của Cố Vãn được cơ chứ?”

    Nói xong Khương Thư Mỹ kéo tay Cố Vũ Đình nói: “Vũ Đình, con mau nói cho cha con biết người con thích là cậu Ba nhà họ Hoắc đi chứ không phải là anh rể tương lai của con.”

    Cố Vãn cụp mắt xuống để giấu đi sự chế giễu trong đáy mắt.

    Khương Thư Mỹ nói Cố Vũ Đình có thích Mạnh Thư Hành hay không nhưng lại nói chắc nịch cô ta thích cậu Ba nhà họ Hoắc.

    Cố Vũ Đình còn chưa kịp lên tiếng thì Cố Vãn đã lớn tiếng nói: “Em gái Vũ Đình à, vừa rồi em nói người Mạnh Thư Hành thích là em, là thật thế sao? Là chính miệng Mạnh Thư Hành nói với em thế à? Em sẽ không lừa chị, rồi lừa cả cha mẹ đấy chứ?”

    “Tất nhiên là thật rồi.” Cố Vũ Đình vô thức nói: “Chẳng phải chị cũng…” Nghe thấy hết cả rồi sao?

    Nói được một nửa thì Cố Vũ Đình mới ý thức được rằng mình đã rơi xuống cái bẫy của Cố Vãn, cô ta lườm Cố Vãn rồi nói: “Là… là chị cố ý.”

    Cố Vãn không thèm để ý đến Cố Vũ Đình, cô ta đau lòng nhìn Cố Hải Sơn rồi nói: “Cha à, con thật sự không muốn lấy chồng, cho dù em Vũ Đình có thích Mạnh Thư Hành hay không thì anh ta cũng không hề có ý gì với con cả. Con khổ sở chờ anh ấy bao nhiêu năm như thế có được xem là gì chứ? Con cần gì lấy anh ấy rồi tự rước nhục vào thân chứ? Con không lấy anh ấy nữa đâu, xin cha hãy đi tới nhà họ Mạnh hủy bọ hôn ước giữa con và Mạnh Thư Hành. Coi như tối qua con chưa hề nhìn thấy anh ấy, cũng coi như là chưa từng có lời hẹn hôn nhân này đi.”

    Nói xong, vì để thể hiện sự quyết tâm của bản thân, thậm chí Cố Vãn còn nói: “Sau này cha và mẹ cũng không cần nhọc lòng vì chuyện hôn nhân đại sự của con nữa. Con đã quyết tâm rồi, con sẽ đi tu hành ở chùa Thanh Sơn ở ngoại thành, con muốn người ở Giang Thành này sẽ không bao giờ nhìn thấy con nữa bọn họ cũng không thường xuyên nhắc đến con làm cho cha mẹ phải xấu hổ thêm nữa.”

    Cố Vãn nói xong còn rất thành thật dập đầu cha cái trên sàn đá xanh, trên váy lụa màu trắng đã dính một chút máu.

    “Chỉ là sau này con gái sẽ không thể hiếu thuận với cha mẹ nữa rồi. Nhưng mà bên cạnh cha mẹ có một mình em gái Vũ Đình là đủ rồi. Thiếu vắng con cũng không phải là chuyện gì quá quan trọng cả.”

    “Cô chủ, cô hà tất phải làm như thế chứ.” Quản lý tiệm thuốc nói: “Cô cũng chỉ là một đứa trẻ, sao lại để mình phải chịu ấm ức như vậy…”

    Cố Hải Sơn cũng vội vàng đi tới, ông ta tự mình đỡ Cố Vãn đứng dậy, ông ta há há miệng rồi cứng ngắc nói: “Con đấy đứa trẻ này, sao lại bướng bỉnh như thế chứ. Chuyện tối hôm qua… là cha đã hiểu lầm con. Con cứ yên tâm, chuyện hôn sự với nhà họ Mạnh là của con, không ai có thể cướp khỏi tay con được.”

    “Nhưng mà em Vũ Đình nói cậu cả nhà họ Mạnh…” Tuy rằng Cố Vãn đang nói Cố Vũ Đình nhưng cô lại đưa mắt nhìn Khương Thư Mỹ rồi cố tình tỏ ra sợ hãi và lo lắng.

    “Mẹ con vì chuyện ngày nhỏ con sống lưu lạc ở dưới quê nên trong lòng vẫn còn một chút vướng mắc, con cũng đừng trách móc bà ấy. Cha sẽ làm chủ chuyện hôn sự này cho con.” Cố Hải Sơn nói: “Cha đã hỏi nhà họ Mạnh rồi, bọn họ khăng khăng muốn con trở thành cháu dâu của nhà bọn họ. Hai đứa cũng sắp thành thân rồi sao lại đồn ra tin đồn Mạnh Thư Hành không thích con chứ.”

    Cố Hải Sơn quay người lại, giống như ông muốn đến nhà họ Mạnh để tính sổ vậy.

    “Đừng, cha đừng đi.” Cố Vãn vội vàng cản Cố Hải Sơn lại: “Cha ơi, chẳng qua chuyện này cũng chỉ là một mình em Vũ Đồng nói ra mà thôi, cũng không có bằng chứng gù cả. Nếu như cha cứ thế này tới nhà họ Mạnh hỏi, lỡ đây là sự thật thì chẳng phải là mối quan hệ giữa hai gia đình sẽ xấu đi sao?”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 15


    “Cố Vãn, ý của chị là tôi đang nói dối ư? Rõ ràng chị…” Cố Vũ Đình tức giận chỉ tay và Cố vãn định mắng chửi nhưng lại bị Khương Thư Mỹ nhanh chóng bịt miệng lại.

    “Vậy… con muốn cha giúp con làm chuyện gì?” Cố Hải Sơn lúc này cảm thấy Cố Vãn vô cùng hiểu chuyện.

    Ông ta cũng không định đi tới nhà họ Mạnh hỏi cho ra ngô ra khoai thật, nhà họ Cố và nhà họ Mạnh còn có mối quan hệ làm ăn dây mơ rễ má, không thể làm hỏng mối quan hệ được.

    Nhưng Cố Vãn có thể suy nghĩ cho mối quan hệ giữa hai gia đình như thế khiến ông ta vô cùng hài lòng.

    Còn Cố Vãn sau khi nghe thấy Cố Hải Sơn nói như thế thì biết cuối cùng lúc đưa ra yêu cầu của mình đến rồi.

    “Cha à.” Cố Vãn yếu đuối nói: “Con đã suy nghĩ cẩn thận rồi, hôm nay là bữa tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh Hoắc. Nhà họ Cố và nhà họ Mạnh đều nhận được thiệp mời, chắc chắn Mạnh Thư Hành sẽ tới tham gia bữa tiệc này. Nếu như cha không chê con gái làm xấu mặt cha thì cha hãy để cho con được đi tham gia bữa tiệc mừng thọ này cùng với cha mẹ và em gái Vũ Đình được không ạ. Đến lúc đó con gái sẽ âm thầm tìm cơ hội tự mình hỏi thẳng Mạnh Thư Hành. Nếu như anh ấy thật sự không hề thích con vậy thì cha hãy ra mặt hỏi chuyện đám cưới sắp diễn ra của chúng con nên xử lý thế nào… không biết như thế cha cảm thấy thế nào ạ.”

    “Con muốn tham gia bữa tiệc mừng thọ của tổng tư lệnh Hoắc ư.” Khương Thư Mỹ không đồng ý, bà ta nói: “Những dịp như thế này con cũng đi được sao? Nơi đó là bữa tiệc theo kiểu phương tây, một con nhóc nhà quê thấp hèn như con thì… Con có biết quy tắc không?”

    “Hơn nữa con còn bị thương ở trên đầu, nếu như con cứ như thế xông vào phủ Tổng tư lệnh con có chịu trách nhiệm được không? Nhà họ Cố chúng ta chịu trách nhiệm nổi không?”

    Câu này nghe ra giống như kiểu đang suy nghĩ cho nhà họ Cố vậy.

    Nhưng thực chất Khương Thư Mỹ đang rất không muốn để Cố Vãn gặp được người ở nhà họ Hoắc. Lỡ như Cố Vãn quyến rũ được cậu nào của nhà họ Hoắc không thể lấy Mạnh Thư Hành thật, hơn nữa còn cản trở con đường giàu sang phú quý của Cố Vũ Đình thì phải làm sao đây?

    Sau đó Cố Vũ Đình vùng vẫy thoát khỏi bàn tay của Khương Thư Mỹ, cô ta bổ sung thêm một câu: “Đúng thế, chị không thử nhìn dáng vẻ nghèo hèn kia của chị thử xem. Đồ cô chủ và phu nhân quyền quý mặc đi tham dự bữa tiệc đều là đầm retro phương Tây, chị có không?”

    Khương Thư Mỹ ước gì có thể may ngay cái miệng của Cố Vũ Đình lại.

    Nói Cố Vãn nghèo khổ, không có lấy một chiếc đầm retro phương Tây nào để mặc chẳng phải là đang ngầm thừa nhận bà ta đã đối xử tệ bạc với Cố Vãn suốt bao nhiêu năm nay hay sao?

    Quả nhiên, Cố Hải Sơn tối sầm mặt xuống, ông ta nhìn Khương Thư Mỹ bằng ánh mắt vừa lạnh lùng vừa nghiêm khắc, ông ta nói: “Tháng nào bà cũng tới phòng kế toán lấy tiền mua quần áo gì đó mà ngay cả một bộ váy kiểu tây bà cũng không mua nổi cho Cố Vãn sao?”

    “Cái này… cái này chẳng phải là vì Vãn Nhi không thích đầm retro phương Tây hay sao?” Khương Thư Mỹ nhìn về phía Cố Vãn, trong ánh mắt ẩn chứa ý cảnh cáo: “Đúng không hả? Cố Vãn.”

    Trước đây, Khương Thư Mỹ vẫn luôn bắt nạt Cố Vãn, nghĩ cô vì sự bình yên của cái nhà này sẽ không bao giờ tố cáo bà ta trước mặt Cố Hải Sơn đâu.

    Thế nhưng Khương Thư Mỹ lại không biết được rằng cái người tên Cố Vãn luôn bị bà ta bắt nạt kia đã là người của kiếp trước rồi.

    “Mẹ à, con chưa bao giờ nói mình không thích đầm retro phương Tây cả.” Cố Vãn cúi đầu xuống, cô tủi thân nói: “Có một lần mẹ mua một cái đầm retro cho em Cố Vũ Đình mặc nhưng em ấy không mặc. Con muốn mặc chiếc váy đó nhưng mẹ lại nói là con không thể mặc được chiếc đầm retro cao quý nên như thế nên đã mang cái váy đấy đi may quần áo cho con chó em Vũ Đình nuôi.”

    Ý của câu nói này rõ ràng chính là Cố Vãn sống bao nhiêu năm nay dưới sự chăm sóc của Khương Thư Mỹ còn không bằng một con chó.

    Cố Vãn kể rất chi tiết: “Chính là cái váy màu xanh da trời ấy ạ, em Vũ Đình mới chỉ mặc có một lần, em ấy cảm thấy màu này hơi đơn giản nên không thích nữa. Sau khi may quần áo cho con chó cũng không bị bẩn lắm. Má Ngô người giúp việc giặt quần áo trong nhà không biết chất vải này không giặt mạnh tay được nên không may làm hỏng mất. Em Vũ Đình cho người đánh người ta một trận, nhưng không ngờ rằng người đàn ông trong nhà má Ngô là một người hung dữ xông tới nhà họ Cố làm ầm lên một trận, cũng may là cha đã tự mình đứng ra bồi thường tiền nên mới giải quyết được chuyện này.”
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 16


    Nói đến đây Cố Vãn còn hỏi Cố Hải Sơn một câu: “Cha ơi, chuyện này mới xảy ra năm nay thôi, cha còn nhớ không ạ.”

    Trên trán cô còn có vết thương nên đúng là không tiện đi tham gia bữa tiệc mừng thọ của nhà họ Hoắc cho lắm. Thế nên cô nhất định phải khiến cho cha thất vọng về Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình thì mới có thể tạm thời khiến cho Cố Hải Sơn bỏ qua chút kiêng kỵ này mà dẫn cô đi tới nhà họ Hoắc.

    Cố Hải Sơn lập tức nhớ lại chuyện kia, lúc đó ông ta rất tức giận Cố Vũ Đình chỉ vì một con chó mà mời hẳn người giúp việc ở bên ngoài về. Thế nhưng khi đó Khương Thư Mỹ vẫn luôn miệng cầu xin cho Cố Vũ Đình, lúc ấy Cố Vũ Đình sợ tới nỗi bị bệnh nên ông ta mới bỏ qua chuyện này.

    Bây giờ nghĩ lại, có lẽ bệnh tình của Cố Vũ Đình khi đó là giả cũng nên.

    Hóa ra chuyện đánh đập người giúp việc mời ở bên ngoài về cũng không phải là toàn bộ câu chuyện.

    “Khương Thư Mỹ, bà đối xử như thế với con gái của tôi suốt bao nhiêu năm như thế ư?” Cố Hải Sơn tức giận thật rồi: “Tôi biết bà thích đứa con gái được bà nuôi nấng từ nhỏ đến lớn hơn, tôi cũng không bắt bà phải đối xử công bằng giữa hai đứa với nhau. Nhưng suy cho cùng thì Cố Vãn cũng là con gái ruột của tôi và bà, là đứa con gái bà mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời đó, vậy mà bà nỡ lòng nào đối xử vô tình với nó như thế? Tôi thật sự không ngờ rằng bình thường bà nói sẽ chăm sóc thật tốt Vãn Nhi với tôi, bà chăm sóc thế này ư?”

    “Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi không cần bà chăm sóc Vãn Nhi nữa, tôi sẽ tự mình chăm sóc cho con bé. Sau này nếu nó có cần dùng tiền thì cứ đến thẳng chỗ tôi lấy.”

    Nếu như là lúc trước Cố Vãn nghe được những lời như thế này có lẽ cô sẽ cảm động trong lòng đấy. Thế nhưng bây giờ Cố Hải Sơn đang định để cô bước chân vào nhà họ Mạnh. Nếu như thế thì thời gian cô ở lại nhà họ Cố cũng chỉ có ba ngày, cô có thể có được bao nhiêu lợi ích và sự bảo vệ của nhà họ Cố đây.

    “Cha à, cha đừng nên tức giận, cũng chỉ là một chiếc đầm retro thôi mà, tại con gái lắm chuyện.”

    Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình còn chưa tìm được thời cơ thích hợp để giải thích thì Cố Vãn lại nói tiếp: “Nếu như cha muốn cho con gái một chút tiền thì con sẽ đi mua một chiếc đầm retro phương Tây. Còn vết thương trên đầu con kia, cũng chỉ là rách da chút thôi, cộng thêm bữa nay nữa… nhưng không sao cả. Con sẽ đi rửa sạch sẽ, đeo thêm một cái mũ hoa đội đầu phối với đầm retro nữa là được, nhất định sẽ không có ai nhìn thấy đâu ạ.”

    “Cũng không phải là con đòi đi tham gia bữa tiệc mừng thọ của nhà họ Hoắc cho bằng được chỉ là trước khi con lấy chồng, cũng chỉ có mỗi cơ hội này có thể gặp được Mạnh Thư Hành nhưng không khiến người ta phải nghi ngờ thôi. Con sẽ đi tìm Mạnh Thư Hành để hỏi cho rõ ràng mọi chuyện. Cho dù có chuyện này thật thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Cố, sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ nhiều đời giữa nhà họ Cố chúng ta và nhà họ Mạnh.”

    Cố Vãn đã nói đến mức này rồi, tất nhiên Cố Hải Sơn sẽ không đành lòng từ chối cô, ông ta gật đầu nói: “Vậy con về chuẩn bị đi, chuẩn bị xong thì tới chỗ của cha lấy tiền đi mua đầm retro, cha sẽ phái hai người đi cùng con.”

    “Con cảm ơn cha ạ.” Cố Vãn thấy chuyện tốt thì chấp nhận, cô cũng không nhắc tới yêu cầu khác nữa, cô lại quay sang nói với chủ quán: “Cảm ơn chú Đức đã đưa cháu về ạ.”

    Nói xong Cố Vãn mới xoay người lại về phòng của mình.

    Lúc rời đi, Cố Vãn cố tình sải bước rộng khiến cho áo choàng tốc lên lộ ra quần áo bên trong đó. Cũng khiến cho đám người Cố Hải Sơn nhìn thấy rõ, quần áo cô mặc trên người vốn không phải là bộ quần áo tối ngày hôm qua.

    Trên đường trở về phòng của mình, Cố Vãn nhìn căn phòng sạch sẽ bày biện toàn đồ cũ của mình, gương trang điểm bị nứt thành mấy cái lỗ Cố Vãn mới thật sự cảm thấy mình đang sống một cuộc đời hoàn toàn mới.

    Cố Vãn ngồi trước gương, nhìn gương mặt của mình ở trong đó. Cô tháo tấm băng trên đầu mình xuống, để lộ ra vầng trán bị thương, vừa nãy cô dùng hết sức bình sinh để đập đầu vào nền đá xanh, bây giờ máu thịt đã be bét hết cả rồi.

    Thế nhưng những vết thương kiểu như thế này từ nhỏ đến lớn cô phải chịu nhiều rồi.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 17


    Cố Vãn mở ngăn kéo lấy cồn để ở trong đó ra rồi trực tiếp lau lên vết thương của mình. Đây là cách làm sạch vết thương ngoài da nhanh nhất cũng như là giảm khả năng bị nhiễm trùng. Ban đầu sẽ cảm thấy rất đau nhưng chịu được là ổn rồi.

    Con người ấy mà, phải nhẫn tâm mới mình trước thì mới có thể nhẫn tâm đối phó với người khác được.

    Cho đến khi cô rửa vết thương đến trắng bệch cả ra, chỉ rỉ ra một chút máu thì Cố Vãn mới ngừng lại. Sau đó cô bôi thuốc tây có hiệu quả cao nhất lên vết thương trên trán mình rồi sau đó cô lại băng bó vết thương của mình lại bằng vải trắng một lần nữa.

    Đợi một lúc vết thương kia cũng đã đỡ hơn một chút. Cô trang điểm một chút là đã có thể che đi vết thương này rồi. Thế nhưng mang vết thương này tới bữa tiệc của nhà họ Hoắc cô sẽ chọn một thời điểm thích hợp để lộ nó ra. Nếu không sao cô có thể tìm lại sự trong sạch cho mình trong chuyện tối ngày hôm qua được chứ?

    Cố Vãn vừa mới băng bó cẩn thận xong thì ngoài cửa cũng vang lên giọng nói của Cố Vũ Đình: “Cố Vãn, đồ lăng loàn không biết xấu hổ nhà chị mau cút ra đây cho tôi.”

    Cố Vãn nheo mắt lại, tiện tay cầm bọc thuốc và mấy cây kim bạc, sau đó chu môi huýt sáo một tiếng.

    Đột nhiên, một con rắn nhỏ dài màu xanh biếc bò ra từ bồn hoa bên cạnh, thuận thế bò qua cánh tay Cố Vãn duỗi ra rồi quấn chặt trên đó.

    Đây là con rắn độc mà cô nuôi dưỡng, cũng là chỗ dựa lớn nhất giúp cô sống sót trước sự bóc lột và tính toán của Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình. Cô cho con rắn ăn một chút, kế đó đi ra ngoài.

    Cô vạch trần Khương Thư Mỹ và Cố Vũ Đình, còn tính kế hai người họ. Cố Vũ Đình đến tìm cô gây phiền phức là chuyện hết sức bình thường.

    Cũng là lúc nên để Cố Vũ Đình biết rõ Cố Vãn cô không phải là người dễ ức h**p!

    "Cố Vãn! Tôi thực sự không nhìn ra lòng dạ chị lại thâm hiểm như vậy, dám ăn nói bậy bạ ở trước mặt cha. Chị nói xem, chị đến nhà họ Hoắc rốt cuộc muốn làm gì?" Cố Vũ Đình hùng hổ xông vào, nhưng chỉ đứng ở trong sân chứ không dám vọt tới trước mặt Cố Vãn.

    Hình như cô ta mới nghe Cố Vãn huýt sáo gọi rắn đấy.

    "Cô đến nhanh nhỉ?" Cố Vãn đứng ở dưới mái hiên, nhìn vài bà giúp việc có dáng người to con ở sau lưng Cố Vũ Đình, chẳng những không tỏ ra sợ hãi mà còn lạnh lùng nói: "Lòng dạ có thâm sâu hay không, đâu phải do người khác nói là được, những lời tôi nói trước mặt cha có gì sai, cô hỏi tôi muốn làm gì? Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi muốn mượn bữa tiệc ở nhà họ Hoắc để hỏi Mạnh Thư Hành xem có phải anh ta không thích tôi đúng không?"

    "Chị bớt nói xạo đi!" Cố Vũ Đình hung dữ quát: "Trong lòng Thư Hành nghĩ về chị thế nào, chẳng phải tối qua chị đã nghe rất rõ rồi sao? Còn muốn hỏi điều gì nữa? Tôi thấy rõ ràng chị đang có âm mưu khác."

    "Haiz." Cố Vãn thở dài: "Cảm giác bị người khác hiểu lầm thật không dễ chịu chút nào. Thế nhưng Cố Vũ Đình à, lúc này chuyện tôi muốn làm chính là giúp cô kết hôn với Mạnh Thư Hành." Giúp cô kết hôn với tên đàn ông cặn bã, sau đó tiễn hai người cùng nhau xuống địa ngục!

    "Chẳng giấu gì cô, tối qua nhìn thấy hai người làm chuyện đó, tôi thực sự rất sốc. Tôi không thông minh, cũng không có mẹ giúp đỡ, ai biết gả vào nhà họ Mạnh có bị người nhà họ coi thường không? Vốn dĩ, nếu Mạnh Thư Hành có chút tình cảm với tôi, cuộc sống của tôi có thể thoải mái hơn, nhưng người anh ta thích lại là cô. Vậy thì với tôi mà nói, ở lại nhà họ Cố hay đến nhà họ Mạnh có gì khác nhau chứ?"

    Giọng nói của Cố Vãn rất dịu dàng, chứa đựng sự mê hoặc không nói nên lời: "Tuy nhiên cô thì khác, nếu cô có thể gả vào nhà họ Mạnh, phía sau còn có nhà họ Cố chống lưng. Đến lúc đó, dù trong lòng ông cụ Mạnh có chút không vui, nhìn thấy tình cảm giữa cô và Mạnh Thư Hành, chắc sẽ chấp nhận thôi....Cho nên, cô không muốn đánh cược một lần vì hạnh phúc cả đời mình sao?"

    Cố Vũ Đình sững sờ, hơi do dự.
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 18


    Lời nói của Cố Vãn có vài phần đáng tin...Bất kì người phụ nữ nào bắt gặp chồng chưa cưới của mình làm chuyện đó với người phụ nữ khác mà không cảm thấy khó chịu chứ? Cố Vãn cảm thấy mình không xứng với Mạnh Thư Hành nên quyết định buông tay?

    "Cô có lòng tốt giúp tôi như vậy à?" Cố Vũ Đình nghi ngờ nhìn Cố Vãn đăm đăm: "Điều này đối với cô có lợi ích gì?"

    "Việc này cô không cần biết, cô chỉ cần biết nếu không muốn làm vợ hai của Mạnh Thư Hành, chỉ còn cơ hội lần này thôi." Cố Vãn nói: "Bữa tiệc sinh nhật của tổng tư lệnh Hoắc mời phân nửa nhân vật giàu có ở Giang Thành. Nếu cô có thể chứng minh tình cảm giữa mình và Mạnh Thư Hành là yêu nhau thật lòng trước mặt tất cả mọi người, thì dù là cha mẹ hay nhà họ Mạnh đều không thể ngăn cản hai người kết hôn với nhau."

    "Chỉ có điều tôi sẽ bị người khác mỉa mai..." Khi nói câu này, Cố Vãn cúi gằm mặt xuống như thể rất khổ sở, do dự. Ngay sau đó lại bổ sung thêm một câu: "Vì vậy nếu tôi giúp thì cô phải cho tôi một khoản tiền lớn."

    "Cô bị người khác chế nhạo mắc mớ gì tới tôi?” Cố Vũ Đình lạnh lùng giễu cợt Cố Vãn bằng nét mặt trào phúng: "Tại sao tôi phải cho cô tiền?"

    "Cố Vãn à, tôi thấy bây giờ cô nghèo tới mức sắp phát điên rồi? Trong mắt chỉ có tiền hả? Ban nãy còn mặt dày xin tiền ở trước mặt cha, bây giờ còn muốn kiếm tiền từ chỗ tôi? Đừng nói cô muốn vơ vét một số tiền để bỏ trốn theo đàn ông đấy nhé?"

    Nói đến đây, cô ta giống như hiểu ra mọi chuyện: "Đúng rồi, tối qua chị từng nói người mà mình thích không phải là Thư Hành? Tôi còn tưởng rằng chị chỉ nói đùa, chẳng lẽ là thật? Chị có người tình ở bên ngoài thật sao? Nói! Gã đàn ông đó rốt cuộc là ai?"

    "Tôi phải nói cho cha biết rằng chị không muốn kết hôn với Thư Hành, hoàn toàn không phải do mối quan hệ giữa tôi và anh ấy. Mà tại chị không biết chừng mực, có người tình ở bên ngoài!"

    "Cô dám!" Dường như Cố Vãn hơi căng thẳng, đột nhiên ngẩng phắt đầu dậy, mở gói thuốc trong tay mình ném về phía Cố Vũ Đình.

    Bột phấn màu trắng theo gió hất hết vào mặt Cố Vũ Đình.

    "Cố Vũ Đình, có thể chịu đựng chứ không thể chịu nhục. Đừng tưởng rằng cô có thể chèn ép tôi mãi! Con thỏ nóng giận cũng biết cắn người!" Huống chi, giữa tôi và cô còn có mối thù sâu như biển!

    "Á!" Cố Vũ Đình hoảng sợ hét lên: "Con khốn Cố Vãn, mày hất cái gì vào người tao hả? Mắt của tao...Sao tao không nhìn thấy gì cả?"

    Cô ta sợ hãi, dùng hai tay lau trên mặt và trên mắt mình.

    "Người đâu! Người đâu mau tới đây! Mau đi mời bác sĩ, Cố Vãn điên rồi, cô ta muốn hại chết tôi!"

    "Cố Vũ Đình, tôi nhắc nhở cô nếu phấn độc này không được xử lý ngay lập tức thì hai mắt cô sẽ bị mù." Cố Vãn cười lạnh đáp.

    "Mày...Lòng dạ mày thật độc ác!" Cố Vũ Đình càng thêm hoảng sợ.

    "Chắc cô hiền lắm nhỉ?" Cố Vãn nhìn lướt qua mấy bà giúp việc đang xông về phía trước, huýt sáo một tiếng, con rắn lập tức nhanh nhẹn chui ra từ cánh tay cô, sau đó nằm trên lòng bàn tay cô, rướn thân lên thè lưỡi ra.

    "Tốt nhất các người đừng nên nhúc nhích, nếu không tôi sẽ để cắn rắn các người, súc sinh phạm tội thì không có lỗi đâu!"

    Bị hù như thế, mấy bà giúp việc sao dám động đậy nữa.

    "Cố Vũ Đình, tôi có thể cứu chữa giúp mắt cô không bị mù, để cô còn đi tham dự bữa tiệc ở nhà họ Hoắc và gặp được anh Thư Hành. Nhưng tốt nhất cô đừng nên muốn hãm hại tôi nữa, nếu không hôm nay tôi sẽ mặc kệ để cô biến thành người tàn phế! Dù sao tôi đi chân trần cũng không sợ cô đi giày!"

    "Cô..." Không ngờ có một ngày mình lại bị Cố Vãn uy h**p, nhất thời Cố Vũ Đình vô cùng tức giận.

    Tuy nhiên cô ta càng sợ mình sẽ bị mù.

    "Được, tôi hứa sẽ cho cô tiền, một cá chiên bé được chưa? Tôi sẽ không nói ra chuyện cô có người tình ở bên ngoài, mau điều trị cho tôi đi, bằng không tôi sẽ không tha thứ cho cô!"
     
    [Dân Quốc] Phu Nhân Trốn Chạy Thời Loạn Thế
    Chương 19


    Trong lòng Cố Vãn cười giễu cợt. Cố Vũ Đình thực sự cho rằng mình đối phó cô ta là vì "người tình" ư?

    Nhưng mà đây chính là mục đích của cô, để Cố Vũ Đình nghĩ rằng đã nắm được điểm yếu mới suy xét đề nghị cô đưa ra...Đến nhà họ Hoắc, sau đó làm lộ gian tình giữa Cố Vũ Đình và Mạnh Thư Hành!

    Chẳng qua, người tình lúc cần phải nhắc tới là Hoắc Tây Châu sao?

    Cùng lúc đó ở cửa đông của Giang Thành, Hoắc Tây Châu đã thay một bộ lễ phục theo kiểu phương Tây ngồi ở hàng ghế sau xe, bên cạnh bày rất nhiều quà tặng. Tài xế ngồi đằng trước cẩn thận lái xe, rõ ràng đạp chân ga là xe có thể đi rất xa, nhưng tài xế chỉ có thể lái thật chậm di chuyển về phía trước.

    Vì trước mặt có binh lính đang mở đường, hai bên xe cũng có binh lính chỉnh tề chạy chậm đến.

    Những binh sĩ này đều thuộc quyền quản lý của Tổng tư lệnh, tới đón Thiếu tướng về nhà.

    "Về rồi! Về rồi!" Có người liên tục hô to suốt dọc đường: "Thiếu tướng nhà họ Hoắc về nước rồi!"

    Mọi người hai bên đường phố nhanh chóng tụ tập để coi náo nhiệt.

    "Thiếu tướng nhà họ Hoắc? Lẽ nào là cậu tư do vợ cả sinh à?"

    "Chẳng phải năm đó cậu tư dẫn theo nhiều người ra nước ngoài du học sao? Nghe nói sau khi những người đó trở về đều đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong quân đội và chính phủ. Cậu tư ở lại cuối cùng, giải quyết xong việc học hành rồi mới về, nghe nói còn mang theo súng đạn loại mới nhất có thể trang bị cho quân đội mười sáu tỉnh phía nam của chúng ta tới tận răng..."

    "Tôi có tin tức nội bộ nói rằng lần này cậu tư quay về sẽ trực tiếp tiếp quản quân đội. Hôm nay là tiệc mừng thọ của Tổng tư lệnh, có lẽ việc này sẽ được tuyên bố trong bữa tiệc, về sau mười sáu tỉnh phía nam này là thiên hạ của người trẻ tuổi!

    Người nói chuyện đưa ngón trỏ chỉ vào bầu trời trên đầu.

    Trong quán trà bên cạnh, có người khẽ hé cửa sổ ra để quan sát cảnh tượng náo nhiệt bên dưới, sau đó giận dữ xoay người đạp bàn một cái.

    "Loảng xoảng." Tất cả tách trà trên bàn đều rơi xuống đất vỡ tan tành.

    "Chẳng phải đã nói hôm qua thằng tư vào thành rồi sao? Người của chúng ta lục tung thành suốt cả đêm. Thằng đó thì hay lắm! Thoải mái vào thành từ hướng đông! Bây giờ anh thực sự muốn nổ súng bắn chết nó!"

    "Anh cả! Đừng xúc động!" Tên còn lại bước tới đỡ bàn lên, lại lấy một ấm trà và tách trà từ bàn bên cạnh ra, rót một tách trà đưa cho anh ta và nói: "Từ nhỏ đầu óc của thằng tư thông minh hơn chúng ta, lại học ở bên Tây nhiều năm nên giảo hoạt lắm. Ai biết có phải nó núp ở trong thành suốt đêm, sáng sớm mới cố ý ra khỏi thành đi tìm ông già nhờ cử binh sĩ đến?"

    "Vậy bây giờ phải làm sao? Cứ trơ mắt nhìn ông già giao hết quyền hành cho nó à?"

    "Anh thật sự không cam lòng, cùng là con trai nhưng chẳng phải ngày nay là thời đại mới sao? Còn đề cao quyền tự do bình đẳng gì đó? Thậm chí nó đã cút ra nước ngoài rồi, sao không chết ở bên đấy luôn đi? Dựa vào đâu vừa mới trở về thì trở thành ông trời của mười sáu tỉnh phía nam?”

    “Không chịu cũng phải nhịn, bên ông già đã phát giác hành động của chúng ta, nếu để ông già nắm được chứng cứ anh em tương tàn thì ta khỏi cần đứng đây nhìn thằng tư sáng chói nữa mà bị trục xuất thẳng khỏi nhà họ Hoắc rồi. Thế nhưng, anh cả cũng đừng quá nôn nóng, đã là người thì luôn có điểm yếu, em không tin thằng tư có thể hoàn toàn kín kẽ!”

    “… Đúng vậy, coi như nó có thể ngồi lên vị trí kia thì thế nào? Sớm muộn gì cũng kéo nó xuống thôi…”

    Hoắc Tây Châu trên ô tô bỗng mở cửa sổ xe xuống rồi đưa đầu ra ngoài xe, nhìn về phía trước. Lúc liếc mắt tới cửa sổ hơi hé ra trên trà lâu thì khóe miệng khẽ nhếch, một nụ cười vừa quyến rũ vừa lạnh lẽo xuất hiện trên môi anh.

    “Tạch tạch!” Một phóng viên nước ngoài ở phía trước vô tình chụp được.
     
    Back
    Top Bottom