Khác [Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải

[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 19: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 20: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 21: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 22: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha < cho hợp tình huống ấy mà, nên nhiều khi trước đó là gã thì sau nếu có thái độ dịu dịu với thụ thì mình đổi xưng hô khác đi nhé!

Xong phó bản 1 mình sẽ beta lại 1 lần, vì vậy nếu bạn nào thấy lỗi chính tả hay lặp ý gì thì báo mình sửa lại nhé, cảm ơn rất nhìuuu
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 23: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 24: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 25: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 26: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 27: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 28: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 29: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 30: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 31: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 32: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 33: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 34: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 35: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


CHƯƠNG 35: "Bác sĩ, anh có người mình thích chưa?"

----

Rời khỏi đây, đối với người chơi mà nói tuyệt đối là lời đường mật bùi tai nhất, không gì có thể khiến lòng người rung động hơn thế.

Nhưng đó là với điều kiện trước khi phó bản lần này mở ra.

Phó bản lần này có thêm hai quy tắc: Cấm bệnh nhân và bệnh nhân phát sinh quan hệ bất chính, đồng thời cấm bệnh nhân và bác sĩ phát sinh quan hệ bất chính.

Nếu đáp ứng Lâm Tri Ngộ, chỉ có nước chết nhanh hơn.

Đôi mắt ướt át của Úc Cẩn Ngôn lộ rõ vẻ luống cuống và lo lắng.

Cuối cùng cậu rũ mắt né tránh tầm mắt của Lâm Tri Ngộ, cơ thể mảnh khảnh khẽ run rẩy: "...

Không được."

"Như vậy là vi phạm quy tắc của bệnh viện."

Biểu cảm của Lâm Tri Ngộ khựng lại trong giây lát.

Anh đương nhiên vẫn nhớ rõ hai điều quy tắc chết tiệt kia, vốn dĩ là do chính miệng anh thêm vào.

Đó cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận vì đã đặt ra quy tắc.

Nếu ngay từ đầu biết cảm giác khó chịu đó là do không thích kẻ khác tiếp cận thiếu niên, anh đã chẳng bao giờ thêm vào hai điều ấy.

Hạn chế thiếu niên, cũng hạn chế cả chính mình.

Tuy anh nắm giữ một nửa quyền kiểm soát bệnh viện tâm thần Tây Sơn, nhưng cũng chỉ có thể thêm vào quy tắc dành cho bệnh nhân.

Còn muốn sửa đổi hay xóa bỏ quy tắc thì lại không dễ dàng như vậy.

Trừ phi giành được toàn bộ quyền kiểm soát bệnh viện.

Độ khó của việc này cũng chẳng kém gì việc sửa đổi quy tắc.

Không ai là không muốn nắm quyền tối cao ở nơi này, anh không lấy được không phải vì không muốn, mà là vì anh không thể giết chết Viện trưởng.

Cũng giống như Viện trưởng chẳng thể giết nổi anh vậy.

Anh và Viện trưởng kiêng dè lẫn nhau, nhưng cũng kiềm chế lẫn nhau.

Bệnh viện tâm thần Tây Sơn thành lập bao nhiêu năm, chỉ cần có cơ hội, cả hai người họ đều sẽ không nương tay với đối phương.

Đó cũng là lý do anh không dám mạo hiểm chống lại quy tắc để sửa đổi nó, anh sợ Viện trưởng sẽ thừa cơ ra tay.

Đến lúc đó, đừng nói là bảo vệ thiếu niên, e rằng đến một nửa quyền kiểm soát kia cũng mất, thậm chí là cả mạng sống của chính mình.

Lâm Tri Ngộ lập tức bình tĩnh lại.

Anh đè nén mọi sự kích động không nên có, bàn tay đang ôm eo Úc Cẩn Ngôn cũng hơi nới lỏng vài phần.

Trước đó Úc Cẩn Ngôn bị anh ôm chặt, buộc phải ép sát vào lồng ngực anh, đôi tay cậu chỉ có thể chống lên ngực anh để giữ khoảng cách.

Ngay khi nhận thấy Lâm Tri Ngộ buông lỏng, cậu lập tức ngồi ngay ngắn lại, tách ra một khoảng cách nhỏ.

Động tĩnh của người trong lòng Lâm Tri Ngộ đương nhiên cảm nhận được.

Anh nhìn thiếu niên đang nóng lòng muốn tránh xa mình, ánh mắt tối sầm lại.

Bàn tay ôm eo thiếu niên lần nữa dùng lực, ép cậu trở lại vòng tay mình.

Khoảng cách giữa hai người lại kéo gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Nhìn từ xa, trông họ chẳng khác nào một cặp tình nhân đang nồng nàn.

Úc Cẩn Ngôn không ngờ Lâm Tri Ngộ lại bất thình lình dùng sức, cả người cậu gần như đâm sầm vào lòng anh.

Cơ thể mảnh khảnh dần cứng đờ, khuôn mặt tinh xảo mang theo vẻ hoảng loạn và vô khốn, trông xinh đẹp vô ngần.

Hơn nữa, vì trước đó Úc Cẩn Ngôn từng cắn môi thật mạnh để giữ tỉnh táo, lúc này bờ môi cậu đang ửng hồng nhuận sắc như vừa được thoa thêm lớp son thượng hạng, khiến người ta chỉ muốn nếm thử hương vị.

Cậu theo bản năng mím môi, tạo nên một cảm giác vừa mờ ám vừa khêu gợi, giống như đang chờ đợi ai đó hôn lên vậy.

Tầm mắt Lâm Tri Ngộ không tự chủ được mà rơi xuống bờ môi thiếu niên.

Những tâm tư đen tối lại một lần nữa trổi dậy, điên cuồng như một tràng tra tấn.

Giây phút này, anh chỉ muốn giữ chặt đầu thiếu niên mà hôn xuống thật sâu, sau đó đè cậu xuống sofa, biến mọi suy nghĩ trong đầu thành hiện thực, để thiếu niên hoàn toàn thuộc về anh.

Chỉ thuộc về mình anh.

Nhưng Lâm Tri Ngộ không cử động.

Anh có thể chống chịu hậu quả của việc vi phạm quy tắc, nhưng thiếu niên đang trong quá trình biến dị thì không thể.

Thứ anh muốn là con người của thiếu niên, chứ không phải một con quái vật mất hết lý trí sau khi biến dị.

Lâm Tri Ngộ lần nữa đè nén tâm tư đen tối đang len lõi.

Ngón tay thon dài của anh khẽ vén lọn tóc rũ xuống trên trán Úc Cẩn Ngôn, động tác đầy sự kiềm chế nhưng cũng rất dịu dàng.

"Chuyện này tôi sẽ giải quyết, em chỉ cần bằng lòng là được."

Hàng mi dài của Úc Cẩn Ngôn khẽ run.

Sau vài giây im lặng, cuối cùng cậu khẽ gật đầu.

Cậu không có quyền từ chối, vả lại cũng chẳng cần thiết phải từ chối.

Nếu Lâm Tri Ngộ thực sự có thể bảo vệ cậu đến khi thông quan, đó đương nhiên là kết quả tốt nhất.

Vì hai người đã lãng phí không ít thời gian nên giờ trị liệu buổi chiều sắp đến.

Khi loa thông báo của bệnh viện còn chưa vang lên, Lâm Tri Ngộ đã để Úc Cẩn Ngôn rời đi.

Lần này, anh không đi cùng cậu nữa.

Úc Cẩn Ngôn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng trị liệu - nơi không được phép nói dối, so với việc đối mặt với Lâm Tri Ngộ thì đối mặt với những bác sĩ bình thường khác vẫn tốt hơn nhiều.

Dù sao cậu cũng đã uống thuốc rồi.

Úc Cẩn Ngôn và Hứa Thanh Hòa đều đã uống thuốc nên cửa ải phòng trị liệu không khó vượt qua, nhưng Lý Hưng Di thì chưa chắc.

Một khi bác sĩ hỏi "có uống thuốc hay không", cô sẽ phải đối mặt với tình huống vi phạm quy tắc.

Lý Hưng Di từng trải qua vấn đề này, cô nhìn Úc Cẩn Ngôn với vẻ đầy bất an: "Hôm qua khi bác sĩ hỏi, tôi đã không trả lời."

Không trả lời thì không tính là nói dối bác sĩ, nhưng lại bị coi là không nghe lời bác sĩ.

Quy tắc hai của phòng trị liệu: "Xin đừng từ chối bác sĩ, bác sĩ ghét những bệnh nhân không nghe lời.

Nếu làm bác sĩ không vui, hắn sẽ không thể tận tâm trị liệu cho bạn."

Tuy lần trước cô chưa thực sự vi phạm quy tắc, nhưng một bệnh nhân không nghe lời sẽ khiến bác sĩ khó chịu.

Lần đầu cô may mắn gặp bác sĩ tính tình khá tốt, dù cô không phối hợp trả lời nhưng hắn ta cũng không lộ rõ vẻ khó chịu.

Nhưng lần thứ hai này chưa chắc cô đã gặp may như vậy.

Lòng bàn tay Lý Hưng Di bắt đầu đổ mồ hôi, cả người toát lên vẻ sợ hãi.

Cô sợ lát nữa mình sẽ không trụ vững.

Úc Cẩn Ngôn cũng nghĩ đến điều này, cậu suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Đừng để hắn ta có cơ hội đặt câu hỏi cho chị."

"Chị hãy chủ động tấn công ngay khi bước vào, nắm quyền kiểm soát cuộc đối thoại."

Đã bị hỏi thì trả lời kiểu gì cũng chết, vậy thì đừng để đối phương hỏi.

Lý Hưng Di nghe vậy thì ngẩn ra.

Sau vài giây nhìn chăm chú vào mặt Úc Cẩn Ngôn như đang suy ngẫm, cô lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt mang theo sự phấn khích: "Chị hiểu rồi!"

Úc Cẩn Ngôn định dặn dò thêm vài câu, nhưng thấy Lý Hưng Di đã có ý tưởng và sự tự tin nên cậu không nói gì thêm nữa.

Nếu để cậu chỉ dạy cách làm, kiểu gì cũng sẽ lộ rõ dấu vết diễn kịch, để cô tự mình nghĩ ra là tốt nhất.

Tuy nhiên, vì không yên tâm nên Úc Cẩn Ngôn vẫn gọi điện vào máy Lý Hưng Di, bảo cô mang theo bên người và không được tắt máy.

Nếu có bất trắc gì, họ có thể lập tức giúp đỡ.

Giờ trị liệu nhanh chóng bắt đầu, ba người bước vào phòng trị liệu.

Có vẻ việc trị liệu được chia theo đợt, và đợt bệnh nhân của họ chỉ còn lại bốn người: Úc Cẩn Ngôn, Hứa Thanh Hòa, Lý Hưng Di, và...

Vương Vịnh.

Khi hai bên nhìn thấy nhau, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Đặc biệt là Vương Vịnh.

Khi thấy ba người xuất hiện, biểu cảm của gã như thể nhìn thấy ma, thiếu điều viết chữ "sao các người còn sống" lên mặt.

Vương Vịnh thực sự chấn kinh.

Ánh mắt gã đảo qua Hứa Thanh Hòa rồi dừng lại trên mặt Úc Cẩn Ngôn, đáy mắt hiện lên vẻ suy tư.

Dù đợt bệnh nhân này chỉ còn bốn người nhưng y tá vẫn điểm danh theo đúng quy trình, sau đó sắp xếp bệnh nhân theo bác sĩ vào từng buồng trị liệu riêng.

Vì Lâm Tri Ngộ không đến nên bác sĩ phụ trách Úc Cẩn Ngôn là một người lạ.

Vấn đề mấu chốt ở phòng trị liệu thực chất nằm ở câu hỏi có uống thuốc hay không.

Chỉ cần câu hỏi này không có gì bất thường, bác sĩ hầu như sẽ không gây khó dễ cho bệnh nhân.

Sau khi bác sĩ hỏi xong các câu hỏi hành chính, hắn ta trực tiếp cho Úc Cẩn Ngôn ra ngoài.

Những người đã uống thuốc đều vượt qua dễ dàng, nhưng Lý Hưng Di thì lại là một câu chuyện khác.

Lý Hưng Di đã quen với quy trình trị liệu.

Sau khi vào phòng, cô run rẩy nằm lên giường bệnh, toàn bộ sự chú ý tập trung vào vị bác sĩ cách đó không xa.

Vị bác sĩ không để ý đến cô, sau khi đeo ống nghe lên cổ, hắn lật hồ sơ bệnh án của Lý Hưng Di và ngồi xuống trước giường bệnh.

Ngay khi bác sĩ cầm bút định đặt câu hỏi, Lý Hưng Di đã nhanh chân hơn một bước: "Bác sĩ, anh có người mình thích chưa?"

Thấy Lý Hưng Di ngắt lời mình, vị bác sĩ nhìn cô với ánh mắt âm trầm, hệt như đang nhìn một người chết.

Giọng hắn mang theo sự nghiêm khắc và cảnh cáo: "Tôi chưa cho phép thì đừng có nói chuyện."

Lý Hưng Di bị nhìn đến mức run bắn, lưng áo thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Cô siết chặt nắm đấm, cố gắng giữ bình tĩnh.

Vị bác sĩ này rõ ràng không phải hạng người hiền lành, cô tuyệt đối không được để hắn hỏi mình, nếu không chắc chắn sẽ chết.

Cô đè nén nỗi sợ, dưới ánh mắt ngày càng u ám của bác sĩ, cô giả vờ nhẹ nhàng nói: "Lúc nãy bên ngoài có một bệnh nhân rất xinh đẹp, anh thấy rồi chứ?"

Chưa đợi bác sĩ trả lời, cô đã nháy mắt với hắn vài cái: "Tôi có phương thức liên lạc của cậu ấy đấy, anh có muốn không?"

Bác sĩ: "......?"

Bàn tay cầm bút của bác sĩ khựng lại: "Cậu nào?"

Lý Hưng Di thấy mồi đã cắn câu, liền nháy mắt thêm cái nữa: "Tất nhiên là cái cậu đẹp nhất ấy."

"Anh có muốn không?

Tôi có thể gửi thông tin liên lạc của cậu ấy cho anh."

Lý Hưng Di đã gặp vị bác sĩ này trước đây.

Trong ngày trị liệu đầu tiên, hắn phụ trách người chơi khác.

Lúc đó cô đã chú ý thấy hắn luôn lén lút nhìn Úc Cẩn Ngôn, và hôm nay khi điểm danh cũng không ngoại lệ, ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào cậu.

Hắn có ý đồ với Úc Cẩn Ngôn.

Có lẽ không chỉ mình hắn mà các bác sĩ khác cũng vậy, đó là lý do cô chọn cách bắt chuyện này.

Dừng lại một chút, Lý Hưng Di nói tiếp: "Tất nhiên, tôi không cho không đâu, anh phải lấy thứ gì đó có giá trị tương đương ra trao đổi mới được."

Gương mặt bác sĩ hiện lên vẻ chần chừ và do dự, nhưng điều hắn đang phân vân không phải là món đồ trao đổi trong miệng Lý Hưng Di, mà là một chuyện khác: "Bệnh viện cấm bác sĩ và bệnh nhân phát sinh quan hệ bất chính."

Lý Hưng Di nghe vậy thì trợn tròn mắt kinh ngạc, cuối cùng cô không nhịn được mà đảo mắt một cái: "Đại ca ơi, tôi chỉ nói là đưa phương thức liên lạc thôi, chứ có phải đẩy người ta vào lòng anh luôn đâu."

Bác sĩ: "......

Ồ."

Không chỉ Lý Hưng Di cạn lời, mà khán giả trong phòng livestream cũng thấy cạn lời thay.

【 Thực sự không chịu nổi nữa, lần đầu tiên tôi thấy cái sự tự tin thái quá trên người NPC.

Hắn với mấy gã đàn ông tưởng đi xem mắt là được phát vợ có khác gì nhau đâu. 】

【 Biết là đang nói về phương thức liên lạc, không biết lại tưởng chị Di định bán vợ cho lão luôn ấy. 】

【 Trong vài giây hắn do dự đó, tôi cảm giác hắn đã nghĩ xong chuyện sau này già rồi sẽ chôn chung với vợ ở đâu luôn rồi. 】

【 Khoan hãy bàn chuyện khác, hắn hẳn phải biết bác sĩ Lâm cũng có ý với vợ rồi chứ, vậy mà vẫn dám có tâm tư này, ít nhất thì bác sĩ này cũng gan đấy. 】
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 36: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


CHƯƠNG 36: "Lý Hưng Di, hắn muốn giết chị."

----

Giờ phút này, vẻ âm trầm đáng sợ trên người bác sĩ đã phai nhạt bớt.

Lý Hưng Di cũng không còn sợ hắn đến thế nữa, cô nhìn vị bác sĩ này rõ ràng đã tâm động nhưng vẫn còn đang do dự, ngữ khí giả vờ vẻ mất kiên nhẫn lên tiếng: "Sao mà còn lề mề hơn phụ nữ thế."

"Anh có muốn hay không, nói một câu thôi."

Ngữ khí của Lý Hưng Di đã không còn tốt nữa, ít nhất tuyệt đối không phải thái độ mà một bệnh nhân nên có khi đối đãi với bác sĩ, nhưng lần này bác sĩ lại không hề tức giận.

Không chỉ không giận, thái độ đối với Lý Hưng Di thậm chí còn có thể coi là ôn hòa.

Hắn ta cụp mắt nhìn cây bút trong tay, sau ba giây đấu tranh tư tưởng dữ dộ, cuối cùng hắn cũng nghiến răng mở miệng.

"...

Muốn."

Hắn ta biết bác sĩ Lâm đã nhắm trúng vị thiếu niên xinh đẹp kia, cũng biết phần lớn bác sĩ trong bệnh viện đều thích thiếu niên đó, hắn căn bản không có đủ thực lực để chiếm hữu cậu.

Thậm chí ngay cả mơ tưởng thôi cũng không xứng.

Chỉ cần để bác sĩ Lâm biết ý đồ của hắn, hay biết chuyện xảy ra trong phòng trị liệu hôm nay, hắn ta đại khái là chết chắc.

Thế nhưng vị bác sĩ vẫn không cách nào cự tuyệt đề nghị của người phụ nữ này.

Khi sức cám dỗ đủ lớn, ngay cả cái chết cũng không ngăn nổi dục vọng sinh sôi.

Hắn ta vẫn muốn có phương thức liên lạc của thiếu niên, hệt như con thiêu thân lao đầu vào lửa, dù cho kết cục cuối cùng là tự chuốc lấy diệt vong.

Lý Hưng Di nghe vậy liền biết mình đã thành công.

Đáy mắt cô xẹt qua một tia hưng phấn, giây tiếp theo liền bình tĩnh lên tiếng: "Vậy anh lấy cái gì để đổi đây?"

"Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, tôi cũng chẳng thể cho không anh được."

"Anh hẳn cũng biết, có được phương thức liên lạc đồng nghĩa với việc có thêm nhiều cơ hội để tìm hiểu nhau, giá trị của nó về mặt này......"

Lý Hưng Di cố ý bỏ lửng câu nói, cô mang vẻ mặt "anh hiểu mà" nhìn về phía bác sĩ, hai đầu ngón tay cái và ngón trỏ còn vê vê vào nhau.

Thứ Lý Hưng Di muốn không phải là tiền, cô chỉ muốn rời khỏi phòng trị liệu này trong bình an mà thôi.

Nhưng điều cô không biết là ở bệnh viện tâm thần Tây Sơn này, tiền bạc là thứ vô dụng, và trên người bác sĩ cũng chẳng có đồng nào.

Vị bác sĩ nhíu mày, sau vài giây nhìn Lý Hưng Di với ánh mắt u ám, anh mới trầm giọng nói: "Tôi không có tiền, có thể dùng quy tắc của bác sĩ chúng tôi để đổi không?"

Lý Hưng Di không ngờ lại có niềm vui ngoài ý muốn thế này.

Quy tắc của bác sĩ còn quan trọng hơn tiền nhiều.

Cô kích động mở to mắt, không chút suy nghĩ liền đáp: "Được!"

Đại khái nhận ra mình có chút quá vồ vập, Lý Hưng Di đè nén sự phấn khích trong lòng, làm ra vẻ mặt miễn cưỡng.

"Cũng được thôi, dù sao ở bệnh viện này có tiền cũng chẳng tiêu được, vậy để tôi nghe thử quy tắc bác sĩ của các người xem sao."

Vị bác sĩ nghe vậy cũng không do dự, trực tiếp nói ra quy tắc.

Quy trình công tác của bác sĩ bệnh viện tâm thần Tây Sơn:

Quy tắc 1: Bác sĩ phải nghiêm túc chấp hành thời gian làm việc và nghỉ ngơi, cấm vắng mặt trong giờ làm việc.

Quy tắc 2: Làm bác sĩ nên có thái độ nghiêm túc với công việc, xin đừng giữ liên lạc quá mức với bệnh nhân, cũng đừng đầu nội quá nhiều tình cảm vào họ.

Quy tắc 4: Phải nghe theo sự sắp xếp của cấp trên, tốt nhất đừng vi phạm mệnh lệnh của Viện trưởng hoặc bác sĩ Lâm.

Quy tắc 5: Là nhân viên của bệnh viện tâm thần Tây Sơn, xin hãy tuyệt đối nghe theo sự sắp xếp của loa phát thanh.

Nếu loa phát thanh và nội dung công việc xung đột, hãy ưu tiên nghe theo loa phát thanh.

Quy tắc 6: Trong thời gian nhiệm chức, cấm bác sĩ liên lạc với thế giới bên ngoài, cấm tiết lộ bất cứ điều gì về bệnh viện tâm thần Tây Sơn ra ngoài, cấm rời khỏi bệnh viện.

Quy tắc 7: Khi trực ca, xin đừng ngủ gật, phải nghiêm túc quan sát camera giám sát ở phòng trực.

Nếu có gì bất thường, hãy lập tức báo cáo.

Quy tắc 8: Nếu nhìn thấy một cánh cửa màu đen, đừng tự ý mở nó ra, hãy lập tức báo cáo cho bác sĩ Lâm hoặc Viện trưởng.

Quy tắc 9: Nếu gặp bệnh nhân khi đi tuần tra sau 00:00 rạng sáng, hãy lập tức dừng việc tuần tra và quay về phòng mình nhanh nhất có thể.

Quy tắc 10: Việc bệnh nhân uống thuốc là chuyện vô cùng quan trọng.

Nếu phát hiện bệnh nhân không uống thuốc, có thể trực tiếp xử lý bỏ ***

Trực tiếp xử lý bỏ ***?

Cái cụm "xử lý bỏ ***" này là trực tiếp...... giết chết sao?

Lý Hưng Di nghe mà kinh hồn bạt vía, trái tim đập thình thịch liên hồi, nỗi sợ hãi lại một lần nữa dâng lên trong mắt.

Cô nắm chặt tay, ép mình phải bình tĩnh lại, thế nhưng câu nói tiếp theo của gã bác sĩ càng khiến cô tê dại cả da đầu.

"Tôi biết cô không uống thuốc."

Vị bác sĩ dường như không có ý định xử lý Lý Hưng Di ngay lập tức, ngược lại hắn ta thản nhiên nhìn cô: "Sự khẩn trương và sợ hãi của cô quá rõ ràng."

"Loại thuốc đó có thể làm tê liệt thần kinh, sau khi uống sẽ không biết khẩn trương là gì đâu."

Ở bệnh viện tâm thần Tây Sơn này đủ lâu, gần như chỉ cần liếc mắt một cái là có thể phán đoán bệnh nhân có uống thuốc hay không.

Dù lúc đó chưa đoán được thì cứ tùy tiện hỏi vài câu là sẽ có đáp án.

Bởi vì, sự khác biệt giữa việc có uống thuốc và không uống thuốc là quá lớn.

Mồ hôi lạnh của Lý Hưng Di ướt đẫm ngay tức khắc.

Cô hơi há miệng, nhưng vì quá sợ hãi nên nửa ngày trời không thốt nên lời.

"Tôi...... tôi......"

Hắn ta dường như không chỉ biết Lý Hưng Di không uống thuốc, mà còn biết cô nói tất cả những điều này là để trốn tránh việc dò hỏi của hắn.

Nhưng hắn không nói thêm gì nữa mà lấy điện thoại ra, đưa mã QR thông tin liên lạc đến trước mặt Lý Hưng Di, giọng điệu mang theo sự cường thế và ra lệnh: "Đưa thông tin liên lạc của cậu ấy cho tôi."

Lý Hưng Di thấy hắn không có ý định xử lý mình, trái tim đang đập loạn xạ mới dễ chịu hơn đôi chút.

Đôi tay cô run rẩy rút điện thoại ra.

Vì giao diện cuộc gọi đã được Lý Hưng Di thu nhỏ xuống mức thấp nhất, chỉ hiện một biểu tượng nhỏ ở góc trên bên trái nên không ảnh hưởng đến việc cô mở giao diện liên lạc để quét mã.

----

Mọi chuyện trong phòng trị liệu đều thông qua điện thoại trên người Lý Hưng Di truyền đến đầu dây bên kia.

Úc Cẩn Ngôn vốn không chắc trong phòng trị liệu có tín hiệu hay không, cậu bảo Lý Hưng Di gọi điện cũng chỉ là muốn thử vận may, không ngờ lại thực sự nghe được âm thanh bên trong.

Úc Cẩn Ngôn và Hứa Thanh Hòa tìm một góc hẻo lánh, sau khi tắt micro bên phía mình, cả hai chăm chú nghe động tĩnh trong điện thoại.

Khi nghe thấy Lý Hưng Di dùng thông tin liên lạc của mình để trao đổi, lông mi Úc Cẩn Ngôn khẽ run nhưng cậu không có ý kiến gì.

Chỉ là một phương thức liên lạc thôi, cậu sẽ không gặp nguy hiểm hay tổn thất gì, ngược lại còn có thể lấy được thông tin của NPC, biết đâu lại có thêm manh mối.

Một công đôi việc.

Úc Cẩn Ngôn không chú ý tới biểu cảm của Hứa Thanh Hòa bên cạnh.

Ngay khi Lý Hưng Di nhắc đến việc dùng thông tin liên lạc để trao đổi, đôi mắt anh đang nhìn chằm chằm vào cuộc gọi bỗng chốc tối sầm lại, khiến người ta nhìn vào là thấy rợn tóc gáy.

Nhưng anh ta thu lại rất nhanh, chỉ trong một giây ngắn ngủi đã khôi phục lại dáng vẻ trầm ổn thường ngày.

Cả hai tiếp tục nghe cuộc gọi.

Khi nghe gã bác sĩ bắt đầu đọc quy tắc, trái tim đang kích động của Úc Cẩn Ngôn bỗng chốc lặng xuống, thậm chí trực giác mách bảo có gì đó không ổn.

Quá nhiều, vị bác sĩ này nói quá nhiều rồi.

Thái độ của bác sĩ bệnh viện tâm thần Tây Sơn đối với bệnh nhân vốn chẳng tốt đẹp gì, thậm chí căn bản không coi bệnh nhân là con người.

Trong tình huống đó, quan hệ giữa hai bên vốn dĩ đã không bình đẳng.

Hơn nữa từ cuộc đối thoại ban đầu, hắn ta rõ ràng không phải hạng người nói nhiều, cũng chẳng phải kẻ thiện lương nhiệt tình gì, vậy mà hắn lại nói vô cùng chi tiết, thậm chí còn nhắc nhở Lý Hưng Di về tình trạng sau khi uống thuốc, điều này hoàn toàn trái với lẽ thường.

Huống hồ trong quy tắc bác sĩ còn có một điều: không cho phép bác sĩ giao lưu quá nhiều với bệnh nhân.

Trừ phi... gã bác sĩ này căn bản không định để Lý Hưng Di sống sót rời đi!

Chỉ có người chết mới giữ được bí mật!

Câu nói "Tôi biết cô không uống thuốc" vừa rồi của gã bác sĩ rất có thể không phải là lời nhắc nhở, mà là đang tung hỏa mù để gài bẫy Lý Hưng Di.

Gã muốn xác nhận chắc chắn rằng cô không uống thuốc.

Quy tắc bác sĩ số 10: Nếu phát hiện bệnh nhân không uống thuốc, có thể trực tiếp xử lý bỏ.

Chỉ cần xác định được Lý Hưng Di không uống thuốc, với tư cách là bác sĩ, gã có thể tùy ý xử lý cô.

Úc Cẩn Ngôn siết chặt điện thoại trong tay, lập tức bật micro lên, nhỏ giọng nói vào điện thoại:

"Lý Hưng Di, Lý Hưng Di, chị nghe thấy không?"

Giọng Úc Cẩn Ngôn không lớn, âm lượng điện thoại của Lý Hưng Di cũng không to khiến cô lúc đầu không nghe thấy.

Phải đến khi Úc Cẩn Ngôn tăng âm lượng lên đôi chút, Lý Hưng Di mới lờ mờ nghe được tiếng từ điện thoại.

Cô lập tức hiểu rằng Úc Cẩn Ngôn và Hứa Thanh Hòa đang muốn cảnh báo mình điều gì đó.

Vẻ mặt cô vẫn bình thường đẩy danh thiếp liên lạc của Úc Cẩn Ngôn cho gã bác sĩ, sau đó nhân lúc hắn ta cúi đầu thêm bạn tốt, cô lập tức kín đáo đưa điện thoại sát tai.

Giây tiếp theo, giọng nói của Úc Cẩn Ngôn truyền đến:

"Lý Hưng Di, hắn muốn giết chị."
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 37: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
[Đam, Vô Hạn Lưu] Vạn Nhân Mê Chỉ Muốn Vượt Ải
CHƯƠNG 38: BỆNH VIỆN TÂM THẦN TÂY SƠN


Người đẹp ơi~ Trước khi đọc hãy vote cho tui để tui có động lực edit tiếp nha
 
Back
Top Dưới