[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam] Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Ngoại truyện 19
Ngoại truyện 19
Chương 119
Tạ Trường Sinh rốt cuộc vẫn còn lạ lẫm, cong lưng ho khan vài tiếng.
Tuy Tạ Trường Sinh tự cảm thấy không sao, nhưng Cố Phi Y lại đưa tay túm lấy cổ áo sau gáy Tạ Trường Sinh, định xách y lên.
Tạ Trường Sinh nắm lấy tay áo sơ mi trên cánh tay kia của Cố Phi Y lắc lắc: "...
Ta không sao."
Ngón tay lạnh lẽo của Cố Phi Y đặt sau gáy Tạ Trường Sinh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ấn lại vào sau đầu y.
Người thường ngày luôn thích ghé sát tai người ta nói mấy lời tình tứ lung tung, giờ đây lại hiếm khi im lặng.
Tuy nhiên, dù Cố Phi Y không nói gì, Tạ Trường Sinh vẫn nhận được phản hồi từ đầu ngón tay run rẩy và tiếng thở dốc kìm nén truyền đến từ đỉnh đầu hắn.
Hẳn là Cố Phi Y cực kỳ thích.
Hồi lâu sau, một giọt mồ hôi rơi xuống gáy Tạ Trường Sinh.
Bàn tay to lớn đang ấn sau đầu Tạ Trường Sinh bỗng nhiên siết chặt lấy tóc y.
Tạ Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm, vừa định ngồi dậy nghỉ ngơi một chút, Cố Phi Y đã nhanh hơn một bước, dùng hai tay đỡ cánh tay y, vớt y ngồi dậy.
"...
Ngoan quá."
Giọng Cố Phi Y đã khản đặc hoàn toàn, nhưng hắn chẳng màng đến dư âm, đưa ngón tay vào khoang miệng Tạ Trường Sinh giúp y lau dọn, rồi lại giữ cổ tay Tạ Trường Sinh, ấn y ngã ngửa xuống giường.
Tạ Trường Sinh đối mắt với Cố Phi Y, thấy đôi mắt phượng hẹp dài kia gần như thất thần, lấp lánh thứ ánh sáng kỳ dị hơn cả ngày thường.
Giống như một con thú ngửi thấy mùi máu thịt, trở nên hưng phấn tột độ.
Cố Phi Y cúi đầu, môi lưỡi quấn quýt lấy Tạ Trường Sinh đầy khẩn thiết.
Cơ thể hai người càng lúc càng dán chặt, Tạ Trường Sinh rên lên một tiếng trong mũi, giơ tay định nắm lấy tay áo Cố Phi Y.
Bị kéo tay áo, Cố Phi Y sực tỉnh, hắn cúi đầu nhìn Tạ Trường Sinh một lúc rồi định chống tay đứng dậy.
Tạ Trường Sinh đoán, hẳn là Cố Phi Y không muốn làm đến bước cuối cùng.
Chỉ là Tạ Trường Sinh căn bản không nghĩ nhiều đến thế, cái gì mà trải nghiệm, cái gì mà tiếc nuối.
Sau khi trở về phải làm sao.
Mục đích ban đầu của y rất đơn giản, ngày thường toàn là Cố Phi Y hầu hạ y, lần này cơ hội hiếm có, Tạ Trường Sinh muốn Cố Phi Y cũng được trải nghiệm cảm giác sung sướng.
Y vươn tay ôm cổ Cố Phi Y, kéo người giật ngược trở lại.
Y hỏi Cố Phi Y: "Nếu người được công nhận là thông minh lại tự làm khổ mình thì hắn rốt cuộc là người thông minh hay kẻ tầm thường?...
Nói đi cũng phải nói lại, ranh giới giữa người thông minh và kẻ tầm thường nằm ở đâu?
Nếu có một người có thể chứng minh đủ loại công thức và lý thuyết, nhưng ngay cả quần áo cũng không biết tự mặc, vậy thì hắn rốt cuộc..."
Cố Phi Y: "..."
Hắn thực sự bái phục cái dòng tư duy lúc nào cũng có thể lan man của Tạ Trường Sinh.
Nhưng hắn cũng hiểu ý của y.
Hai người nhìn nhau trong im lặng chốc lát rồi Cố Phi Y bật cười.
-
Những chuyện xảy ra tiếp theo, Tạ Trường Sinh vốn định ghi nhớ thật kỹ.
Chỉ là đầu óc dần trở nên choáng váng, chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện khác.
Y chỉ nhớ rằng khi thứ đó tiến vào khác hẳn với ngọc khí lạnh lẽo cũng khác với những vật dụng mềm mại ngày thường, lúc tiến vào, y đã thực sự kêu lên thành tiếng.
Giọng nói của Cố Phi Y cũng run rẩy, nhưng vẫn không quên trấn an Tạ Trường Sinh: "Ngoan lắm.
Nhịn thêm một chút nữa."
Tạ Trường Sinh chưa từng biết, nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo như Cố Phi Y lại có thể sinh ra nhiệt độ nóng bỏng đến nhường này.
Khiến cả Tạ Trường Sinh cũng như bốc cháy theo hắn.
Đến cuối cùng, Cố Phi Y dường như dùng hết sức lực toàn thân, mười ngón tay đan chặt vào tay Tạ Trường Sinh.
"Cái gì mà người thông minh, kẻ tầm thường."
Cố Phi Y cúi người, mồ hôi nhỏ xuống bụng dưới Tạ Trường Sinh.
Môi hắn dán vào tai Tạ Trường Sinh, luồng khí yếu ớt phả ra khi nói chuyện khiến cơ thể Tạ Trường Sinh càng thêm tê dại.
Dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe thấy, Cố Phi Y cười khẽ: "Chẳng qua chỉ là hai người yêu nhau quấn quýt đến chết mà thôi.”
-
Ngoại trừ đêm thành hôn với Cố Phi Y, ngày thường Cố Phi Y thường sẽ không quá mức.
Đều là thấy Tạ Trường Sinh mệt thì dừng, chỉ là hôm nay dường như hắn lại quay về đêm tân hôn ấy.
Cứ quấn lấy Tạ Trường Sinh bắt nạt hết lần này đến lần khác, hệt như một chàng trai trẻ mới biết yêu.
Tạ Trường Sinh thực sự không chịu nổi nữa, cầu xin: "Ca, không được nữa, thật sự không được nữa rồi."
Cố Phi Y lại cười.
Hắn ép Tạ Trường Sinh gọi tiếng "Ca" đó thật mềm mại, kéo dài âm cuối mới chịu dừng lại.
Hắn tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho Tạ Trường Sinh, rồi ôm Tạ Trường Sinh đang thẫn thờ đờ đẫn cùng ngồi trong bồn tắm.
Ngực hắn dán vào lưng Tạ Trường Sinh, xấu xa vẩy nước lên mặt y vài cái rồi vòng tay qua eo Tạ Trường Sinh, nhẹ nhàng xoa bóp giúp y.
Lại nghiêng đầu hôn lên má Tạ Trường Sinh hết cái này đến cái khác, cực kỳ triền miên dính người.
*
Nằm bẹp trên giường tròn ba ngày, Tạ Trường Sinh cuối cùng cũng hồi phục chút sức lực.
Ngày mai Tạ Hạc Diệu thi xong môn cuối là được nghỉ rồi, Tạ Trường Sinh chạy loạn khắp nhà thu dọn hành lý.
Tuế Tuế cũng chạy theo y, trông còn bận rộn hơn cả Tạ Trường Sinh.
Cố Phi Y thì ngồi một bên.
Không phải Cố Phi Y không muốn giúp, mà là tư tưởng của hắn vẫn đậm chất cổ đại.
Không gian vali quý giá như vậy, mà hắn lại định mang theo mấy cuốn sách dày cộp.
Sạc pin, sạc dự phòng cũng không biết đường nhét vào.
Tạ Trường Sinh sợ hắn dọn dẹp không gọn gàng, quyết định tự mình làm.
Cũng không quên nhắn tin vào nhóm gia đình dặn dò Tạ Trừng Kính và Tạ Hạc Diệu cần mang theo gì.
Cố Phi Y cầm cuốn sách trên tay, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Tạ Trường Sinh, rõ ràng là chẳng đọc vào chữ nào.
Tạ Trường Sinh cầm hai chiếc áo khoác hỏi hắn: "Ngươi thích cái bên trái hay bên phải hơn?"
Cố Phi Y liếc nhìn, giọng nhàn nhạt: "Cái ở giữa."
Tạ Trường Sinh: "..."
Y đỏ mặt, cũng chẳng thèm hỏi Cố Phi Y nữa, ném chiếc áo măng tô sáng màu mình thích vào vali.
Qua thêm một đêm nữa là đến ngày xuất phát đi du lịch.
Tuy rằng mấy người Tạ Trường Sinh đều có căn cước công dân, nhưng đúng vào đợt cao điểm về quê nghỉ lễ, thực sự không tranh được vé.
Hơn nữa còn có một Tuế Tuế.
Vì vậy, phương thức di chuyển cuối cùng được quyết định là tự lái xe, chiếc xe Lotus của Cố Phi Y tuy đẹp nhưng chật chội.
Chiếc "Mẹc" của Tạ Trừng Kính lại đủ rộng rãi.
Ngày xuất phát, Tạ Trừng Kính lái xe đến đón người, đợi dưới lầu một lúc, một chiếc xe màu đen nhám êm ái tiến vào.
Tạ Trường Sinh rút tay ra khỏi túi áo Cố Phi Y, kẹp Tuế Tuế vào nách tiến lên đón.
Xe dừng hẳn, cửa xe hai bên đồng thời mở ra, Tạ Trường Sinh nhào lên lưng Tạ Trừng Kính: "Đại ca ca, Nhị ca ca!"
Nhìn Tạ Trường Sinh, Tạ Hạc Diệu không nhịn được cười: "Sao lại tự quấn mình thành một quả cầu thế này?
Thế này thì ai phân biệt được đâu là nhóc ngốc đâu là thùng thùng?"
Tạ Trường Sinh tức tối ném mấy sợi lông chó vừa nhặt trên khăn quàng cổ vào người Tạ Hạc Diệu.
*
Theo kế hoạch Tạ Trừng Kính lập ra, trạm dừng chân đầu tiên là một thị trấn du lịch gần đó.
Lái xe mất năm tiếng, có non có nước, có mô hình thương mại và du lịch phát triển.
Nhưng người tính không bằng trời tính, vừa lên cao tốc đã gặp tắc đường kinh hoàng.
May mà quan điểm của cả mấy người đều là tùy duyên.
Xuống cao tốc, mấy người tìm đại một nhà nghỉ gần đó, rồi tìm một quán lẩu xương cừu.
Lẩu xương rất ngon, nhưng không hiểu sao Tạ Trường Sinh luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.
Mấy phút sau, Tạ Trường Sinh nghe tiếng cụng ly rôm rả ở bàn cách đó hai bàn, bỗng nhiên hỏi Tạ Hạc Diệu: "Nhị ca ca, huynh không uống rượu à?"
Lúc mới gặp Tạ Hạc Diệu, hắn luôn uống đến say khướt.
Khi đó Tạ Hạc Diệu muốn ngụy trang bản thân thành kẻ nát rượu vô dụng, sau này, Tạ Hạc Diệu uống ít đi nhưng vẫn rất thích uống rượu.
Mỗi lần yến tiệc hoặc mỗi lần ăn cơm với Tạ Trường Sinh đều phải nhấp vài ngụm, vẻ mặt đầy khoan khoái.
Tuy Tạ Trường Sinh đã nói với Tạ Hạc Diệu nhiều lần là uống rượu hại thân, nhưng chợt thấy Tạ Hạc Diệu không đụng giọt rượu nào, ngược lại cảm thấy thiếu thiếu.
Nghe Tạ Trường Sinh hỏi, Tạ Hạc Diệu nói: "Không uống."
Vừa nói, Tạ Hạc Diệu vừa xoay đôi đũa trong tay, dùng đầu đũa gõ nhẹ lên trán Tạ Trường Sinh.
Hắn nhướng đôi lông mày thanh tú, cười: "Nơi này là thế giới của nhóc ngốc đệ, Nhị ca còn muốn nhớ cho thật kỹ, thật rõ ràng đây."
Tạ Trường Sinh ngẩn người.
Y sụt sịt mũi, lại sụt sịt mũi, rồi lại sụt sịt mũi.
Vẻ mặt Tạ Hạc Diệu đầy ghét bỏ xua tay: "Bẩn quá đi, mau lấy cái thùng kia mà lau."
Tạ Trường Sinh: "..."
*
Những ngày đi du lịch về cơ bản có thể tóm gọn trong bốn chữ.
Đó là "Ăn chơi hưởng lạc".
Đi mệt thì ngủ, ngủ mệt thì ăn.
Ăn mệt thì bốn người một chó nằm ườn trong khách sạn xem mấy chương trình tivi nhàm chán.
Nhưng cũng không chỉ có ăn chơi hưởng lạc.
Vẫn có những lúc rảnh rỗi, ba người Cố Phi Y, Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu sẽ học thuộc lòng sách vở.
Cố gắng mang thêm được chút kiến thức hiện đại nào về thì hay chút ấy, Tạ Trường Sinh thì sẽ đi thăm các bệnh viện nổi tiếng ở địa phương xem thử có cách nào làm cho cơ thể của Tạ Trừng Kính và chân của Tạ Hạc Diệu tốt hơn không.
Đi đi lại lại, quả thực đã đi được khá nhiều nơi.
Ngoại trừ một nơi mà mấy người họ tuyệt nhiên không nhắc đến, Thủ đô.
Không phải vì đã đi chán rồi.
Tạ Trường Sinh vẫn rất muốn đi để cảm nhận bầu không khí trang nghiêm, nhưng gần đây thủ đô đang tổ chức triển lãm.
Triển lãm về Chu Khang Vương.
Trong ấn tượng của Tạ Trường Sinh không có người này, tra cứu một chút xong, lông tóc toàn thân y dựng đứng cả lên.
Cái người Chu Khang Vương này rõ ràng chính là y!
Tạ Trường Sinh vừa kinh ngạc vừa chấn động, tâm trạng phức tạp, kéo Cố Phi Y lải nhải cả buổi: "Ha ha, ta 'đi' rồi.
Nhưng mà tại sao ta còn nhỏ thế này mà đã phải biết về cái gì mà của mình chứ?"
Cố Phi Y cười khẽ, bảo Tạ Trường Sinh ngồi đối diện trên đùi mình.
Đôi môi mỏng của hắn nhẹ nhàng cọ vào má Tạ Trường Sinh, giọng điệu mang theo chút kiêu ngạo và tự hào: "Bệ hạ của ta lưu danh thiên cổ."
Cố Phi Y lại ôm Tạ Trường Sinh chặt hơn một chút.
Tạ Trường Sinh hỏi hắn: "Ngươi cười cái gì?"
"Ta cười sao?"
Độ cong trên môi mỏng của Cố Phi Y càng thêm dịu dàng.
Hắn nói: "Ta chỉ đang nghĩ, bên cạnh Bệ hạ chắc chắn sẽ lưu lại tên của ta."
Giọng điệu dịu dàng mà chắc chắn.
Tạ Trường Sinh nghĩ ngợi một chút, hỏi hắn: "Vậy họ sẽ gọi ngươi là Hoàng phu hay Hoàng hậu?"
Cố Phi Y xấu xa trượt bàn tay đang ôm eo Tạ Trường Sinh xuống dưới, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Phu nhân thấy sao?"
Tạ Trường Sinh chống cự được một lúc, cuối cùng vẫn mất hết sức lực, dựa vào vai Cố Phi Y.
Cố Phi Y lật người đè Tạ Trường Sinh xuống dưới, thong thả cởi cúc áo y.
Hắn cười: "Hai anh vợ giỏi võ nghệ của ta vẫn còn ở phòng bên cạnh, lát nữa Bệ hạ đừng có rên rỉ quá lớn đấy."
*
Lòng vòng một thời gian nữa thì đến năm mới.
Thời gian sắp xếp vừa khéo, đúng vào ngày 29 Tết, mấy người họ đến trạm cuối cùng của chuyến đi.
Quê nhà của Tạ Trường Sinh.
Khu tập thể cũ kỹ ngày thường yên tĩnh, nay nhờ những người trẻ trở về mà có thêm nhiều sinh khí.
Băng qua con đường nhựa tuy đã sửa sang nhưng vẫn hơi gồ ghề, kéo cánh cửa sắt không cần chìa khóa cũng mở được, đi qua cầu thang chật hẹp nồng mùi bụi bặm là đến nhà của Tạ Trường Sinh.
Không rộng rãi lắm, nhưng gọn gàng.
Tạ Trừng Kính chú ý đến cái gì đó, cầm lấy vật ở trong góc: "Album ảnh?
Xem được không?"
Tạ Trường Sinh chưa kịp nói gì, Tạ Hạc Diệu đã giật lấy.
Hắn lật xem vài trang, cười ha hả: "Ồ, hồi bé ánh mắt nhóc ngốc đã đờ đẫn thế này rồi cơ à."
"Vu khống, đây là vu khống!"
Tạ Trường Sinh tức giận nói: "Đệ muốn tìm luật sư!"
Cuối cùng cuốn album rơi vào tay Cố Phi Y.
Ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Tạ Trường Sinh trên giấy ảnh, mỉm cười đặt cuốn album về chỗ cũ.
Buổi chiều, trời bắt đầu đổ tuyết.
Tạ Trường Sinh bèn chuyển cái bàn ra cạnh cửa sổ.
Vừa ngắm tuyết vừa cùng Cố Phi Y gói sủi cảo.
Tạ Hạc Diệu không nhúng tay vào được, nhưng lại "nhúng mồm" vào được: "Nhóc ngốc, gói nhiều thịt vào một chút.
Ồ, đúng rồi, đừng quên bỏ một đồng xu vào trong nhé."
Điển hình của việc chỉ đạo bằng mồm chứ không động tay.
Nhân lúc Tạ Hạc Diệu không chú ý, Tạ Trường Sinh quệt hai vệt bột mì lên lưng hắn cho bõ ghét.
Đến khi trời tối muộn hơn, Tạ Trường Sinh lại chuyển bàn về phòng khách.
Mọi người vừa ăn sủi cảo vừa xem tivi.
Những chiếc sủi cảo kiểu gì cũng hở nhân là do Tạ Trường Sinh gói, những chiếc đẹp đẽ gần như hoàn hảo là tác phẩm của Cố Phi Y.
Những chiếc viền nặn rất đẹp nhưng đáy luôn bị rách là do Tạ Trừng Kính gói.
Còn sủi cảo của Tạ Hạc Diệu.
Đang "thân thiết yêu thương" hòa làm một với nước dùng trong nồi kìa.
Tạ Trường Sinh cảm thấy thật kỳ diệu.
Lần trước ăn sủi cảo, y còn đang lo lắng xem mình có sống nổi qua vài tháng nữa không.
Nhưng giờ y cảm thấy an tâm và hạnh phúc.
Hạnh phúc đến hàng nghìn phần trăm.
Tiếng chuông nửa đêm lặng lẽ vang lên, động tác của Tạ Trường Sinh đột nhiên khựng lại.
Y đưa tay che miệng, đồng thời cảm nhận được một lực lôi kéo kỳ lạ truyền đến từ trung tâm cơ thể.
Y nhìn sang mấy người kia, bao gồm cả Tuế Tuế, trên mặt họ cũng giống như y, hiện lên vẻ mờ mịt trong khoảnh khắc.
Tiếp đó Tạ Trường Sinh nghe thấy tiếng Tạ Hạc Diệu nói: “Nhóc ngốc, có phải ăn trúng đồng xu đó rồi không?
Ha, sang năm đệ nhất định sẽ gặp nhiều may mắn, hạnh phúc an..."
Những lời tiếp theo Tạ Trường Sinh không nghe rõ nữa, y mơ màng nhắm mắt lại rồi đột ngột bật dậy.
Ánh nến lờ mờ chiếu sáng căn phòng.
Tuế Tuế đang vẫy đuôi xoay vòng trong lòng y.Tạ Trường Sinh hồi tưởng lại giấc mơ vừa rồi, bỗng ngẩn ra.
Y đột nhiên mở miệng, từ trong miệng nhả ra một đồng xu sáng lấp lánh.
Cố Phi Y ngồi bên mép giường, tay vẫn nắm tay Tạ Trường Sinh, vẻ mặt như đang ngủ.
Giây tiếp theo, lông mi khẽ động, Cố Phi Y cũng từ từ mở mắt.
Đôi mắt phượng hẹp dài ấy không có một thoáng mờ mịt nào, từ lúc mở ra đã nhìn Tạ Trường Sinh không chớp mắt.
Tạ Trường Sinh nhìn thấy rất nhiều cảm xúc trong đôi mắt màu hổ phách nhạt ấy.
Vui mừng, yêu thương.
Cũng có chút tiếc nuối và bất an.
Những cảm xúc hỗn độn ấy cuối cùng đều chuyển hóa thành sự si mê cuồng nhiệt.
Cố Phi Y nghiêng người, má kề má Tạ Trường Sinh, cọ cọ một cách thân mật và dịu dàng.
Rồi hỏi Tạ Trường Sinh: "Giấc mộng Nam Kha đẹp đẽ cuối cùng cũng phải tỉnh.
Có cảm thấy tiếc nuối không?"
Tạ Trường Sinh chậm chạp dùng ngón út móc lấy ngón út của Cố Phi Y.
"Sai rồi.
Quan hệ nhân quả sai rồi."
"Trong quan hệ nhân quả đúng đắn, sự kiện sau được coi là kết quả của sự kiện trước."
Tạ Trường Sinh vừa nói vừa nâng tay Cố Phi Y lên.
Đôi môi khô khốc của y ma sát vài cái trên mu bàn tay Cố Phi Y, nói: "Bởi vì có các ngươi ở trong mơ nên đó mới là giấc mơ đẹp."
Cũng chính vì thế, giấc mộng đẹp tuy đã tỉnh, Tạ Trường Sinh lại chẳng hề cảm thấy tiếc nuối chút nào.
Bởi vì ngoài giấc mơ hạnh phúc viên mãn kia ra, y vẫn đang hạnh phúc viên mãn.