Chương 7 - Đại Nhân
Hôm sau lại là một ngày nắng đẹp.
Náo nhiệt y như thời tiết này là những cuộc bàn tán của người dân trong hoàng thành, sau khi có chế độ giới nghiêm ban đêm, để kiếm thêm chút tiền cứ đến thời gian mỗi ngày là các tiểu thương lại tranh nhau xuất hiện.
Mặt trời còn lâu mới ló ra khỏi những đám mây, nhưng đường phố đã tràn ngập khói lửa nhân gian.
Quốc khố cần quyên góp, chuyện xảy ra trong yến tiệc tối qua được ngầm cho phép lan truyền, trở thành đề tài nóng hổi của ngày hôm nay.
Trong đó phần lớn đều là sự thật, chỉ có đôi chút sai lệch.
Ví dụ như Hoàng thất cần một người đại diện để thể hiện ân đức bao la của vua, trong phiên bản hiện tại, việc Dung Quyện đòi Kim bài miễn tử đã biến thành Hoàng đế chủ động ban thưởng.
Biết tin y muốn quyên góp toàn bộ dược liệu quý giá để cứu người, dân chúng ai nấy đều chấn động.
"Nghe nói Đốc thúc ti cũng đã tra rõ chân tướng vụ án giết người, người chết là do đột tử."
"Không phải đâu, nghe nói dưới nền nhà kẻ chết còn đào được một lượng lớn bạc."
"Chà, vậy tiền đó chắc chắn là tiền bẩn rồi."
"Nói thừa!
Đã bảo là giấu dưới lòng đất mà."
"Tiểu công tử phủ Tuớng được xác nhận trúng độc bất lực, cái gì mà trêu ghẹo dân nữ, ta thấy rõ ràng là bị người ta gài bẫy.
Không chừng kẻ chết mới là kẻ được mua chuộc để hại người.”
Dường như mọi người đã quên sạch những tai tiếng trước đây của Dung Quyện mà nhiệt tình bàn tán về âm mưu chính trị, trong quá trình thảo luận, dường như đẳng cấp của bản thân họ cũng được nâng lên một tầm cao mới.
"Dung công tử ở hiền gặp lành, trước đây đã hiểu lầm ngài ấy quá."
"Đáng tiếc chết không đối chứng, Đốc thúc ti đã kết án rồi, tội nghiệp vị tiểu công tử này."
"Kẻ chủ mưu đứng sau là ai thì còn phải hỏi sao?"
Một người bán tranh lộ ra ánh mắt ai cũng hiểu rồi.
Mọi người không dám nói rõ, nhưng trong lòng đều biết chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Hữu tướng phu nhân.
Ngoài bà ta ra thì khó mà nghĩ ra người thứ ba nào có thể hạ độc mãn tính quanh năm suốt tháng, đã hạ độc được thì chuyện mua chuộc kẻ giết người lại càng quá bình thường.
Nhà cao cửa rộng, mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng.
Phủ Tướng, vốn dĩ mấy ngày trước tin đồn đã khó nghe, nhưng may mà ém xuống được.
Đến khi nghe thấy bên ngoài đang lan truyền tin đồn thất đức rằng mình thiếu đức hạnh, thuê người giết hại con chồng, Trịnh Uyển chỉ thấy tối sầm mặt mũi, ma ma bên cạnh kịp thời đỡ lấy bà ta, lo lắng gọi: "Phu nhân!"
Phấn son cũng không che được vẻ mệt mỏi dưới mắt, châu ngọc trên đầu cũng rung lên bần bật theo chủ nhân.
"Trách ta sơ suất."
Trước đây bà ta luôn trăm phương ngàn kế ngăn cản Hữu tướng nạp thiếp, trong phủ chỉ có mấy thị thiếp địa vị thấp hèn, đến nỗi khi xảy ra chuyện, mọi người chỉ có thể nghĩ đến bà ta.
Biết thế ngày xưa cứ nâng một thiếp thất lên, lúc quan trọng còn có thể dùng để ngăn đao.
"Người không cần quá lo lắng."
Ma ma cho biết đã sắp xếp cho một thị thiếp tự sát nhận tội, để lại di thư, lý do đưa ra cũng rất hợp lý: trước đây khi mang thai đã bị thiếu gia lúc nhỏ xô đẩy dẫn đến sảy thai.
Chuyện này không phải bịa đặt, năm đó tuy có Trịnh Uyển tính kế châm ngòi, nhưng người đúng là do tiểu thiếu gia tự tay đẩy.
"Chỉ là trước mặt lão gia, người nhất định phải bình tĩnh.”
Tối qua sau khi trở về, rõ ràng tâm trạng Hữu tướng không tốt, ở lì trong thư phòng cả đêm.
Trịnh Uyển hiểu rõ thanh mai trúc mã của mình hơn ai hết, nghe vậy khẽ nói: "Việc này quan hệ đến thể diện của phủ Tướng, bất kể ông ấy có tin hay không cũng sẽ không điều tra kỹ."
Phu quân tâm cơ quá sâu, chỉ có con trai mới là chỗ dựa tương lai của bà ta.
Trong mắt Trịnh Uyển lại trào dâng sự kỳ vọng: "Bên ngoài có bàn tán gì về Toại nhi không?"
Lần này Dung Hằng Toại theo cha ra ngoài chính là để chuẩn bị bước vào quan trường.
Đương kim Thánh thượng có chút kiêng kỵ cha con cùng làm quan trong triều, để được trọng dụng, hắn vẫn luôn nhẫn nhịn chưa tham gia khoa cử ngay, chính là để chờ một cơ hội.
Dung Hằng Toại thừa hưởng hoàn hảo sự bạc tình bạc nghĩa của cha mình, đối với bản thân cũng dám ra tay tàn nhẫn.
Hắn chọn nghe theo kế sách của môn khách, không tiếc cố ý để lộ thân phận ở Định Thành, chịu một đao của quân phản loạn.
Chỉ chờ sau đó các quan viên phe cánh của cha nói đỡ vài câu trước mặt Thánh thượng, hắn tự nhiên có thể lọt vào mắt xanh của Thiên tử.
Ý tưởng ấy rất hay, việc hắn bị thương khi bảo vệ chứng cứ quả thực đã được ghi vào tấu chương.
Theo lẽ thường, Hoàng thượng chắc chắn sẽ ân cần hỏi han vài câu và ban thưởng.
Nhưng công lao của cả nhà hôm qua đã bị Dung Quyện lĩnh hết.
Giờ đây, toàn bộ tâm trí Hoàng thượng đều dồn vào việc quyên góp, dù sao thì Thân vương đã bị bắt, tội mưu phản cũng cứ thế chết đi, vị Thiên tử vốn dĩ lạnh nhạt và bạc bẽo kia đã sớm quên bẵng đứa con trai của một thần tử ở xó xỉnh nào rồi.
Còn về dân chúng bình dân, họ lại thích bàn tán những chuyện xấu xa dơ bẩn của phủ Tướng hơn là bận tâm đến chút công đức nhỏ nhoi kia.
Nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của ma ma, Trịnh Uyển đã đoán được đại khái: “Khốn kiếp!”
Cơn uất hận tích tụ bấy lâu hoàn toàn bùng phát, bà ta đột nhiên thấy ngực mình quặn đau rồi hoàn toàn ngất lịm.
Ma ma kinh hãi thất sắc: “Mau!
Mau gọi đại phu!”
Cả phủ nhất thời trở nên hỗn loạn, Dung Hằng Toại đang dưỡng thương trên giường, nghe thấy động tĩnh liền được người đỡ bước ra: “Xảy ra chuyện gì…
Mẫu thân!”
Phủ Tướng đang rối như tơ vò, còn có người vẫn chưa chịu dậy.
Ánh dương ban mai ấm áp chiếu rải rác lên giường, nơi này vốn râm mát lại có nhiều cây xanh bên ngoài nên mùa hè cũng rất thoáng đãng.
“Khẩu Khẩu, giúp ta đặt báo thức sau mười phút nữa.”
Kim bài miễn tử thật ra là một loại văn thư viết bằng mực đỏ khắc trên thẻ sắt, cần phải trải qua một loạt thủ tục rườm rà như lấy ra, đăng ký… mới có thể chính thức ban phát.
Sau khi Lễ Bộ ghi chép vào sổ sách, cung nhân sẽ đích thân mang đến.
Điều này có nghĩa là sáng nay Dung Quyện phải tiếp chỉ.
Vốn dĩ y đã có đức tính thích ngủ nướng, lúc này đang ôm chiếc chăn lụa tơ nhẹ tênh, dáng ngủ phóng khoáng, ống quần xắn đến tận đầu gối vẫn không chịu buông tay.
【Ưm zZZ…】
Mười phút sau, cả hai cùng lúc bị tiếng chuông báo thức trong đầu làm choáng váng.
“Đầu choáng quá, Khẩu Khẩu, gọi ta dậy sau năm phút nữa.”
Năm phút là đủ để y thức dậy và sửa soạn.
【Vâng zZZ…】
“Ngủ thêm vài phút nữa” là lời nói dối lớn nhất trong lịch sử nhân loại.
Kết quả không nằm ngoài dự đoán, khi vị công công truyền chỉ đến, Dung Quyện đang vừa chạy vừa lau mặt bằng khăn ướt.
Thấy y đầu bù tóc rối, má còn đang nhỏ nước, sắc mặt công công lập tức tối sầm.
Dung Quyện nhanh chóng ra tay trước: “Sáng nay chưa kịp uống thuốc nên không thể phấn chấn nổi, quả thật đáng xấu hổ.”
Vốn dĩ y đã gầy gò, cứ lắc lư qua lại một chút là đã khiến người ta có cảm giác như đang mắc bệnh nan y.
Vị công công ban đầu có chút bất mãn, nghe xong lập tức động lòng trắc ẩn.
Sau khi tuyên đọc ý chỉ của Hoàng thượng, hai bên lại trao đổi vài lời khách sáo.
Sự bất mãn của công công truyền chỉ đối với y hoàn toàn tan biến, cảm giác bình đẳng không rõ ràng trong cuộc đối thoại khiến công công cũng không quá bận tâm chuyện đối phương không nhét chút tiền thưởng nào.
Dung Quyện nhận lấy kim bài miễn tử trông như cuộn ngói hình trụ, tượng trưng nhìn theo bóng thái giám rời đi.
Trông như này
Vừa quay đầu lại.
Gù——
Một con vẹt bay tốc độ cao lao thẳng vào trán y.
Sát thủ!
Dung Quyện mở to mắt, giây tiếp theo một bóng đen xuất hiện trước mặt y.
Trước khi bị con chim dữ nhào vào mặt, con vẹt hung hăng đó đã nhanh chóng bị một bóng đen tóm gọn cánh một cách chính xác, kêu oai oái giữa không trung.
“Cúc cu cu, cúc cu.”
Dung Quyện vẫn còn sợ hãi nhìn con vẹt đang giãy giụa, lần đầu tiên y thành tâm nói: “Đa tạ ơn cứu mặt.”
Khi nhìn rõ người đó là ai, y liền ngẩn ra: “Tạ tướng quân?”
Tạ Yến Trú xách con vẹt vốn uống quá nhiều thuốc bổ nên trông như đang lên cơn hưng phấn, nhìn y không chút biểu cảm.
Dung Quyện bối rối xoa mũi.
Vừa nãy chắc chắn không có ai trong vòng ba mét.
Xuất hiện nhanh như vậy, hẳn là đã dùng khinh công.
Nghĩ đến đây y nhướng mày, đồng thời tha thứ luôn cho sự va chạm ngang ngược của con vẹt.
Kẻ thù chính trị với cha hời của mình lại chủ động ra tay cứu giúp mình, điều này cho thấy hắn đã có cái nhìn cải thiện rất nhiều về y.
Đây chính là kết quả mà Dung Quyện mong muốn.
Chừng nào chưa có ngoại tộc xâm lược, bất kể ai làm Hoàng đế, với binh lực và tài năng quân sự của Tạ Yến Trú, hắn vẫn là người có thể trụ lại đến vòng chung kết cuối cùng.
Hơn nữa đối với Đại Đốc thúc y chỉ là con nuôi hờ, còn Tạ Yến Trú mới là con nuôi thật sự của người ta.
Xét tổng thể, mối quan hệ này cũng có thể mang lại lợi ích cho chính y.
Tạ Yến Trú mang giọng điệu châm chọc: “Xem ra ngươi vẫn chưa biết rút kinh nghiệm.”
Đối diện mà còn có thể thất thần, trách sao đi đường lại bị một con súc vật tấn công.
Dung Quyện cuối cùng cũng chú ý đến thủ phạm.
“Con vẹt hai cánh cửa?”
Quản gia vội vàng đến mang lồng chim, nhưng con vẹt chê lồng quá nhỏ, sống chết không chịu chui vào.
Hai chân vẹt móc vào thanh ngang, cánh khép lại, lồng ngực trông đặc biệt vạm vỡ.
Thoạt nhìn, nó có vẻ hùng dũng một cách kỳ quái, hệt như hình dáng hai cánh cửa* trong các bộ truyện tranh X.
(Đây là thuật ngữ chỉ đầu cổ tay chân thân không đều nhau trong mấy bộ truyện tranh Hàn Quốc, và theo mô tả của tác giả và đọc thêm cmt trên Tấn Giang thì dường như ngoại hình con vẹt trông như này)
Không hiểu Dung Quyện đang nói gì, nhưng Tạ Yến Trú hiểu ý y.
Con vẹt này quả thực béo một cách đáng kinh ngạc, hơn nữa không phải béo thuần túy mà là béo ra một vẻ cường tráng, nếu không đã chẳng dễ dàng mở lồng ra chạy thoát.
Là thân nam nhi, trong xương tủy Dung Quyện vẫn mơ ước được cao to vạm vỡ, vội hỏi: "Bình thường con vẹt này ăn gì vậy, ta có thể cải tiến công thức một chút."
Lát nữa bảo Hệ thống nghiên cứu xem, y cũng muốn luyện thành "vai rộng hai cánh cửa".
Khuôn mặt quanh năm lạnh tanh của Tạ Yến Trú lần đầu tiên lộ ra vẻ vi diệu khi nghe câu này.
Dung Quyện bỗng nhiên nhìn Tạ Yến Trú chằm chằm từ trên xuống dưới.
Y lại đánh chủ ý lên việc ăn uống của phủ Tướng quân, chắc chắn là ăn uống có bí quyết gì đó, nếu không sao Tạ Yến Trú có thể cao thế này?
Dù sao trong chuyện này, Dung Quyện chưa bao giờ tin chiều cao là do gen quy định, huống chi Dung Thừa Lâm cũng khá cao, không có lý do gì y lại lùn.
"Người trong phủ ngày nào cũng nấu cơm nhiều lần cũng phiền phức, hay là sau này ta và Tướng quân dùng bữa cùng nhau?
Phấn đấu trước khi chết cao được một mét tám."
Một người trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, giữa ngày hè tràn đầy sức sống lại cười nói về cái chết của chính mình.
Tạ Yến Trú nhíu mày: "Nghe nói các công tử trong phủ Tướng đều được dạy dỗ từ sớm, ngay cả kiêng kỵ cơ bản cũng không biết sao?"
Hắn ở trong quân quá lâu, lời nói quen thói lạnh lùng cứng rắn.
Lại nhìn vẻ mặt vô tội như bị dọa sợ của Dung Quyện, cuối cùng hắn cũng dịu giọng đi một chút, nhưng lời lẽ vẫn sắc bén như dao.
"Ngươi dậy nổi không?"
Câu hỏi thực tế quá.
Vì chấp niệm muốn cao lên, Dung Quyện quyết định nỗ lực một phen: "Vậy mỗi ngày ta ngủ thêm nửa canh giờ nữa, vừa vặn kịp giờ cơm trưa của ngươi."
"......"
.
Dung Quyện đã hứa là sẽ làm được, ngày hôm sau y thực sự thành công ké được bữa trưa của Tạ Yến Trú.
Không biết có phải do tự mình đa tình hay không, nhưng sau bữa tiệc cung đình, bao gồm cả Tạ Yến Trú, cả phủ Tướng quân dường như đều thân thiện với y hơn rất nhiều.
Ví dụ như bữa ăn, ngoại trừ bữa đầu tiên chủ yếu là món mặn và cay, những bữa sau đều có hai phần, một thanh đạm một mặn cay, cùng lúc chăm sóc khẩu vị của cả y và Tạ Yến Trú.
Dung Quyện: "Cơm uyên ương."
Nha hoàn bên cạnh đỏ mặt, Tạ Yến Trú mắng: "Nói hươu nói vượn cái gì đấy?"
Dung Quyện thắc mắc: "Cách ăn này chẳng phải giống lẩu uyên ương sao?"
"......
Chỉ ăn no uống đủ thì cuộc đời thật trống rỗng, sống là phải có văn minh tinh thần.
Sau bữa cơm, Dung Quyện bắt tay vào làm công việc chép văn, y chép lại một khúc nhạc, nghe ngóng rồi gọi đám bạn xấu từng xúi giục nguyên chủ làm điều ác tụ tập ở tửu lầu.
Từ khi Dung Quyện có tiếng thơm, đám bạn xấu trong lòng ghen tị tưởng rằng y cuối cùng cũng cải tà quy chính, ai ngờ lại là đi nghe hát.
Phiên bản cải biên "Cống hiến của tình yêu" vừa vang lên, người kể chuyện đúng lúc kể về câu chuyện của những người lính đã hy sinh, Dung Quyện lại một lần nữa kêu gọi quyên góp.
Chủ trương là ta đã quyên rồi, người khác cũng không được tụt lại phía sau.
Ban đầu quyên không nhiều, nhưng y mặt dày mà, làm một lần rồi thì làm lần hai, lần ba.
Trưởng bối trong nhà đám công tử bột này còn bảo họ đến, muốn thử từ Dung Quyện thăm dò tình hình phủ Tướng quân.
Qua lại vài lần, Dung Quyện thu được đầy túi.
Y lười chia, mang theo số ngân phiếu quyên góp được ngồi kiệu đến Đốc thúc ti.
Trong Hoàng thành chỉ có một nơi quanh năm vắng vẻ, Đốc thúc ti là cơ quan làm việc kín kẽ, to lớn và bị yêu ma hóa triệt để, bình thường chẳng ai chủ động tới.
Tiết Nhận đang mặc áo xanh, đeo đôi găng tay da cừu mỏng tự chế, trên đó lấm tấm vết máu, lính canh ở cửa hơi ngoảnh mặt đi.
Vị này ngoài khám nghiệm tử thi còn cực giỏi tra tấn.
Trong Ti có kẻ phản bội, Tiết Nhận vừa đi thẩm vấn xong, vạt áo dính máu đen tanh tưởi, nào còn vẻ nho nhã lịch sự như hôm kiêm chức ngỗ tác.
Ánh mắt sợ hãi của người khác hắn sớm đã quen rồi, cho đến khi một tiếng hát vui vẻ đột nhiên bay tới.
"Ta nhặt được hai vạn lượng bên đường, đem giao vào tay Tiết Nhận thúc thúc~ Này, Tiết ngỗ tác!"
Thúc thúc?!
Mặt Tiết Nhận sầm xuống, khi hắn dùng vẻ mặt âm độc nhìn sang thì chiếc kiệu vừa vặn hạ xuống trước mặt.
Dung Quyện lười đến mức một bước cũng chẳng muốn đi.
Y đã tìm hiểu sơ qua về cấu trúc và nhân sự chủ chốt của Đốc thúc ti, đưa ra một xấp ngân phiếu mỉm cười hát: "Thúc cầm tiền, có thể chia đều, mang cho các lão binh trong kinh thành, chào thúc nhé."
Rèm khép lại, kiệu lại được nâng lên.
Khác với Dung Quyện, đám phu kiệu sợ Tiết Nhận thật sự, chạy biến nhanh như chớp.
Thực sự là đến đi như gió.
Nhanh đến mức khiến người ta cảm thấy như mơ, không chắc chắn liệu có ai từng đến hay không.
Thủ vệ ở cửa há hốc mồm, hồi lâu mới hoàn hồn.
Thủ vệ thực sự không nhịn được đánh bạo hỏi: "Đại nhân, ngài thực sự muốn giúp y đi chia tiền sao?"
Tiết Nhận rũ bỏ giai điệu ma quái trong đầu, nhe hàm răng trắng ởn lạnh lẽo: "Một thằng nhãi ranh như y mà sai khiến được ta?"
Thủ vệ khó hiểu nhìn xấp ngân phiếu trong tay hắn.
"Đồ ngu, ngươi thấy có người đưa tiền mà lại không nhận à?"
"......”
"Vậy đại nhân, có ném trả lại để trị tội y hối lộ không?"
Tiết Nhận lạnh lùng liếc hắn một cái: "Với cái đầu óc của ngươi mà cũng muốn nói đỡ cho người khác?"
Hối lộ không khéo lại liên lụy đến mình, rõ ràng là muốn hắn giơ cao đánh khẽ.
Thủ vệ cười gượng gạo.
Tiền trợ cấp của triều đình đã nợ hai năm nay, có người chịu lấp chỗ trống đương nhiên là tốt.
Nhìn xấp ngân phiếu dày cộp này, Tiết Nhận đau đầu nói: "Thôi, gọi người quản lý sổ sách đến, đổi hết sang tiền lẻ trước, rồi chia đều theo danh sách."
Thủ vệ nhìn Tiết Nhận đeo đôi găng tay da dính máu ngồi đếm tiền, nhớ tới biệt danh "quỷ khoác da người" của đối phương trong dân gian, ngẫm nghĩ một chút vẫn nói: "Vị tiểu công tử này người cũng không tệ."
Còn về lời đồn đại bên ngoài, thì lời đồn về Đốc thúc ti của họ cũng có tốt đẹp gì đâu.
Tiết Nhận cũng không phủ nhận câu nói này, vừa cười vừa mắng: "Thằng nhóc đó ranh ma lắm đấy."
Không chỉ tinh ranh, mà còn lười chảy thây.
Y tính toán chuẩn xác mối quan hệ giữa Đốc thúc ti và phủ Tướng quân biết rằng hắn không dám biển thủ nên mới đến tìm người chạy việc miễn phí.
Về phần nguyên nhân...
Dung tướng đang lúc nóng giận, e là vị này còn phải ở nhờ phủ Tướng quân một thời gian.
Ăn của người ta thì miệng mềm, cầm của người ta thì tay ngắn.
Cung yến đã quyên thuốc, giờ lại quyên tiền, Tạ Yến Trú nghe thấy e rằng cũng chẳng nỡ làm khó y nữa.
Có điều…
Tiết Nhận: "Số thuốc và tiền này có phải là của y không?"
Trên tiền vương vấn mùi son phấn nồng nặc, chắc là do những kẻ thường xuyên lui tới chốn trăng hoa mang theo.
Chuyện Dung Hằng Tung cướp đoạt dân nữ thì nghe nhiều rồi, nhưng đúng là chưa từng nghe ai nói y lui tới thanh lâu.
Ở một bên khác, Dung Quyện đang bị hương thơm của quán hoành thánh ven đường hấp dẫn, tranh thủ ghé vào làm một bát.
Đúng lúc đó, một vị con quan bước ra từ sòng bạc bên cạnh.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt gợi đòn này, gã không nhịn được mà xắn tay áo lên.
Đối mặt với khí thế hùng hổ của gã, Dung Quyện đặt đũa xuống, ngân nga bài "Cống hiến của tình yêu" dùng để dỗ trẻ con.
Tay đang xắn tay áo của vị con quan kia theo bản năng thò vào túi tiền, đến khi phản ứng lại, suýt chút nữa thì tự tát mình một cái.
Ông bà cha mẹ ta!
Giờ cứ nghe thấy bài này là lại có cảm giác phải quyên tiền.
Ngẩng đầu lên lần nữa, gã phát hiện Dung Quyện đã biến mất tăm, gầm lên giận dữ: "Người đâu?"
Người đã đi được nửa dặm rồi.
Phu kiệu khiêng rất êm, Dung Quyện ăn no uống say, xoa cái bụng cá heo hơi phồng lên: "Thoải mái quá."
Hệ thống nhảy ra: 【Tại sao lại là bụng cá heo?】
"Bởi vì ta sở hữu giọng hát tuyệt vời như cá heo."
【......】 Với bọn họ mà nói, y là yêu quái biển dụ dỗ thuyền phu nhảy xuống biển thì có.
Dung Quyện giả vờ không nghe thấy.
Bi kịch của nguyên chủ nằm ở chỗ phủ Tướng dung túng nuông chiều quá mức, lại thêm đám bạn xấu đổ dầu vào lửa.
Nay đáp lễ lại đôi chút, coi như cũng là kết thúc nhân quả của việc mượn xác hoàn hồn này.
Vô sự nhẹ cả người.
Bốn năm ngày sau đó, Tiết Nhận bận rộn sắp xếp việc phân phát tiền trợ cấp, cố tình không tiết lộ ngay là công lao của Dung Quyện, làm ra vẻ muốn tranh công, hòng chọc tức thằng nhóc này.
Thiếu niên thường hay xốc nổi, vốn tưởng đối phương sẽ đến cửa đùng đùng lý sự, ai ngờ nghe ngóng thì biết, đối phương ngày nào cũng ngồi xe riêng đến tửu lầu, về phủ thì trêu vẹt.
Nghe đâu còn mua không ít hoa tươi đặt trong viện, dù không ra khỏi cửa cũng có thể thưởng hoa.
Rõ ràng là chẳng thèm để ý đến hai chữ "danh tiếng".
Nghĩ đến việc một tên công tử bột ăn chơi trác táng, ngày tháng trôi qua khiến bao người ghen tị, Tiết Nhận tức tối chửi đổng lên vì phải tăng ca nhiều ngày liền.
Hôm nay trời quang mây tạnh, Dung Quyện đang vui vẻ trêu vẹt.
Y đã thân thiết hơn với con vẹt hai cánh cửa này rồi.
Đây là một con vẹt đực, chơi được, thông minh lại quấn người, Dung Quyện đặt tên cho nó là Strong ca.
Còn Hệ thống thì đang thưởng thức bức tranh "Thiên Sơn Vạn Mỹ Đồ", cuộn tranh dài cả trăm mét toàn là mỹ nhân của Hệ thống, ai nấy đều tròn vo, nhiều người chỉ có độc một cái miệng.
Dung Quyện từng xem qua một lần, thấy kinh dị vô cùng.
Hệ thống tranh thủ lúc rảnh rỗi tán gẫu với y.
【Sáng nay ta ra ngoài đi lượn lờ, nghe thấy mấy lão binh trong quán rượu nói tốt về ngươi đấy.】
Dung Quyện đang thưởng hoa bỗng thấy hoa chẳng còn thơm nữa, u ám thở dài: "Sao Tiết Nhận lại không chiếm cái danh tiếng tốt này đi chứ?"
Danh tiếng quá lớn sớm muộn gì cũng bị danh tiếng làm lụy, y chẳng muốn nghe mấy lời tâng bốc đạo đức của mình đâu.
Câu trả lời y không biết thì Hệ thống lại càng không biết.
Mặt trời ngả về tây, bộ ấm trà bên cạnh tỏa ra làn hơi thơm ngát, lại một ngày hoang phế vui vẻ trôi qua, Dung Quyện nheo mắt lắng nghe tiếng kẽo kẹt theo nhịp điệu độc đáo của chiếc ghế bập bênh.
"Người người đều bận, riêng mình ta rảnh."
Sướng quá đi thôi.
Chữ thôi còn chưa dứt thì đã bị tiếng bước chân dồn dập cắt ngang, trước khi Dung Quyện mở mắt ra, lờ mờ nhìn thấy bóng dáng quản gia.
Vội cái gì chứ?
Y thầm nghĩ, quản gia ở cái tuổi này lẽ ra phải học được cách "câu giờ" khi đi làm rồi mới phải.
Quản gia đi thẳng về phía y: "Tiểu công tử đừng lắc nữa, mau ra tiếp chỉ."
Đợi Dung Quyện ngơ ngác bị gọi dậy, theo quản gia đi ra tiền viện.
Vị công công lông mày dài bạc trắng từng gặp vài lần lại xuất hiện trong phủ, lần này thái độ của ông ta đối với Dung Quyện cung kính hơn trước rất nhiều.
"Dung đại nhân, chuyện vui lớn đấy."
Dung...
đại nhân?
Ông gọi ai thế?
Dung Quyện còn chưa phản ứng kịp, công công đã đứng yên vị, bước vào giữa sân trải cuộn giấy vàng trong tay, bắt đầu cung kính tuyên chỉ:
"...
Nay xét Dung Hằng Tung, trọng lễ nghĩa, tôn đạo đức, phẩm tính cao thượng, lòng mang đại nghĩa.
Đặc biệt phong ngươi làm Lễ bộ Viên ngoại lang, hỗ trợ xử lý công việc thường ngày trong ti."
Khoảng cách hai bên rất gần, nhưng âm thanh truyền đến lại như vọng từ trên trời xuống, chấn động đến mức người y như bị nướng chín trong ngoài.
Chữ nào Dung Quyện cũng biết, nhưng khi ghép lại với nhau y thậm chí còn nghi ngờ mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Cắn nhẹ đầu lưỡi, xác định không phải đang mơ, hơi thở Dung Quyện ngưng trệ.
Đúng là sét đánh giữa trời quang!
Đợi đến khi thánh chỉ nặng trịch đặt vào tay, Dung Quyện cuối cùng cũng hoàn hồn.
Lão Cẩu Hoàng đế điên rồi sao?
Còn chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa chính trị đặc biệt ẩn chứa bên trong, công công lông mày trắng bước xuống bậc thang, cười híp mắt chúc mừng: "Chúc mừng Dung đại nhân, đây quả là vinh dự chưa từng có."
Lễ bộ Viên ngoại lang là chức quan tòng lục phẩm thượng danh chính ngôn thuận.
Triều đình thiết lập chế độ Cửu phẩm, Ngũ phẩm được coi là một ranh giới, nhưng như Dung Quyện chưa đầy hai mươi tuổi đã ngồi vào vị trí tòng lục phẩm thượng, trong giới quan văn thực sự là hiếm thấy.
Dung Quyện ôm ngực, thở hổn hển.
Có biên chế rồi!
Là biên chế sáng chín chiều năm* đấy, là cái biên chế mà Khẩu Khẩu cũng không thèm đấy.
(Làm việc từ 8h sáng tới 5h chiều, thường là công việc lặp lại)
Thấy y thở không ra hơi, công công vuốt vuốt lông mày dài trắng: "Nhìn ngài kích động chưa kìa."
Quay về nhất định phải bẩm báo với Bệ hạ, Dung tiểu công tử sau khi tiếp chỉ kích động đến mức suýt ngất xỉu.
Ở một bên khác, sau khi nghe tin Dung Quyện được đặc cách vào triều làm quan, Hữu tướng phu nhân vừa mới đỡ bệnh một chút cũng như bị sét đánh ngang tai.
"Con trai ta vì muốn vào quan trường, sống sờ sờ chịu một đao, nó là một thằng đoản mệnh, dựa vào cái gì, dựa vào..."
Lời chưa dứt, bà ta lại ngất lịm đi lần nữa.
Lời tác giả:
Dã sử: Đế vương mà vui vẻ, quan vị tự nhiên đến.
Bài hát Cống hiến của tình yêu