Chương 16 - Cầu Hiền
Hoàng đế đùng đùng nổi giận quay về, đương nhiên những người còn lại ở Tây Uyển không dám chậm trễ, vội vã lên đường trở về ngay trong ngày.
Trên đỉnh núi, Dung Quyện nhìn Tạ Yến Trú bằng ánh mắt cầu cứu.
"Có thể làm người lái hộ một lần, tìm con ngựa lái ta về được không?"
Đừng nói là Tạ Yến Trú, ngay cả Đại Đốc thúc cũng có khoảnh khắc cảm thấy cần tìm một thầy dạy học cho Dung Quyện.
Thủ đoạn của nữ chủ nhân hiện tại Tướng phủ quá âm độc, thế mà lại dạy dỗ người ta thành ra thế này.
Hắn còn chuyện quan trọng cần bàn bạc với quan viên Hộ bộ cùng phe, bèn đưa mắt ra hiệu với Dung Quyện.
Nếu là bình thường Dung Quyện sẽ biết điều rời đi, nhưng hôm nay đường núi mười tám khúc cua này, y mang theo tia hy vọng cuối cùng nhìn về phía Tạ Yến Trú: "Huynh kết nghĩa, nhờ cả vào huynh đấy."
Tạ Yến Trú sững người.
Quan viên Hộ bộ suýt bị nước bọt làm sặc, ho khan vài tiếng, thực sự không nhịn được đành sửa lưng: "Là Nghĩa huynh."
Dung Quyện: "Kết nghĩa."
Tạ Yến Trú nhìn y.
"Nghĩa huynh.”
Mọi người thấy thoải mái hẳn, nhưng rất nhanh nhận ra có gì đó sai sai, sao tự nhiên lại đi giúp thằng nhóc này xưng huynh gọi đệ thế nhỉ?
Quan viên Hộ bộ thậm chí còn có cảm giác như mình vừa bị thuần phục.
Chuyến đi nhờ xe cuối cùng của Dung Quyện vẫn thất bại, không phải Tạ Yến Trú cố ý làm khó y, mà là sườn núi quá dốc, ngựa mà chạy ở đây thì bộ xương không có mấy lạng này của y sẽ bị xóc cho hỏng mất.
Nhóm Đại Đốc thúc trực tiếp cưỡi ngựa rời đi.
Xét đến vấn đề an toàn, một quan triều đình mà bị mất tích cũng là chuyện lớn, Tạ Yến Trú bèn đi bộ cùng y xuống núi.
Dung Quyện mới đi được một trăm mét, quả quyết đưa ra giao dịch: "Hiền huynh có thể cõng ta xuống không?"
"......"
Sau khi Dung Quyện suýt lăn xuống dốc ba lần, cuối cùng còn suýt trẹo chân, Tạ Yến Trú nhìn sắc trời, cứ đi thế này thì tối mịt cũng chưa xuống đến nơi.
"Hay là tìm một binh sĩ khỏe mạnh chút, cõng..."
"Lên đi!"
"Ồ.”
Nằm trên bờ vai rộng lớn, Dung Quyện biết mình đuối lý, đường dài đằng đẵng, y nhắm mắt lầm bầm: "Nghĩa huynh, về nhà ta nhất định sẽ tìm thầy học, tinh trung báo quốc."
Dứt lời, đầu gục xuống thấp.
Trên vai thêm một phần trọng lượng, Tạ Yến Trú do dự một chút, cuối cùng không đánh thức y dậy.
Suýt nữa bị Hữu tướng mưu hại, có lẽ cả đêm sợ hãi ngủ không ngon, bây giờ đột nhiên ngủ thiếp đi cũng là bình thường.
Còn về chuyện Dung Quyện nói tìm thầy học, Tạ Yến Trú hoàn toàn không để trong lòng, chỉ coi như vài câu nói đùa bâng quơ mà thôi.
.
Trận mã cầu kết thúc không lâu, sứ đoàn Ô Nhung lên đường trở về.
Kể từ khi thủ lĩnh chết và biết chuyện liên hôn, khi rời đi bọn họ yên ắng hơn nhiều, tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện tìm trẻ mồ côi ở thành Đồng Uyên nữa.
Chắc là hiểu rõ nếu còn nhắc lại thì có khi phải gửi gắm con côi luôn.
Tình hình trong kinh thành không vì sứ đoàn rời đi mà trở nên sáng sủa, ngược lại còn bị bao phủ bởi một bóng đen khổng lồ.
Trong tình huống không có nhân chứng vật chứng, việc Thái tử ngã ngựa cuối cùng bị quy kết là do ngựa mắc bệnh điên, là tai nạn ngoài ý muốn.
Mặt khác, tin tức về hiện tượng lạ từ trời giáng rốt cuộc không giấu được, Hoàng đế ra lệnh cho Đốc thúc ti bắt không ít người bàn tán lung tung.
Tại buổi chầu sớm, có quan viên dâng sớ buộc tội gia tộc bên ngoại của Ngũ Hoàng tử ở Tuyên Châu làm điều phi pháp, chiếm đoạt ruộng tốt.
Địa thế Tuyên Châu hùng vĩ hiểm trở, địa hình vốn có hình dạng giống rắn dài hàng trăm năm nay giờ được diễn giải thành Rồng, dường như trùng khớp hoàn hảo với lời sấm truyền "Rồng cuộn hổ ngồi".
Hoàng đế vốn đã có nhiều bất mãn, hạ chiếu thư khiển trách, yêu cầu bọn họ "giữ mình trong khuôn phép".
Người bất mãn nhất với Ngũ Hoàng tử phải kể đến Thái tử.
Là nạn nhân lớn nhất, khi biết vụ án của mình không giải quyết được gì, tính tình Thái tử thay đổi hẳn, trút hết mọi cơn giận lên đầu Ngũ Hoàng tử, mấy lần suýt nổ ra xung đột ở nơi công cộng.
Thời cuộc bất định, trong ngoài triều đình lòng người hoang mang, cả kinh thành bao trùm trong trạng thái "Sơn vũ dục lai phong mãn lâu" (Gió thổi mạnh báo hiệu mưa bão sắp tới).
Phủ Tướng quân, thư phòng.
Bản đồ trải rộng trên mặt bàn, ánh mắt Tạ Yến Trú lần lượt lướt qua những tòa thành bao quanh Thượng Kinh ở các hướng khác nhau.
Thời Tiên hoàng, Đại Lương có gần hai mươi vị Thân vương, trong đó ba vị Vương khác họ đã qua đời từ lâu, mười bảy vị Thân vương còn lại, chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi đã mất đi quá nửa.
Định Vương từng đắc ý nhất cũng vì mưu phản không thành mà bị bắt về kinh cách đây không lâu, đến nay vẫn còn bị giam trong đại lao.
Hiện tại chỉ còn lại Ninh Vương, U Vương, Tề Vương và Bắc Dương Vương là đang thoi thóp cầm cự.
Hoàng đế nghi kỵ Ngũ Hoàng tử, nhưng lại không thể để một nhà Nhị Hoàng tử độc đại, chắc chắn sẽ sớm giở lại chiêu cũ, nhận nuôi thêm một Hoàng tử nữa để duy trì sự cân bằng trong triều.
Hắn cần đổi một đối tượng mới ngoan ngoãn hơn để nâng đỡ.
"Tiết Nhận đâu?"
Hắn nhìn về phía cô gái mặc áo xanh đứng bên cạnh.
Cô gái này chính là Tiết Anh, nữ thú y trong quân đội từng giúp thăm dò Dung Quyện hôm nọ.
"Sư huynh bị triệu vào cung rồi, gần đây bệ hạ liên tục gặp ác mộng."
Trong lời nói của Tiết Anh lộ ra vài phần buồn cười: "Dạo này Bệ hạ thậm chí còn lo lắng chó mèo trong cung sẽ phát điên cắn người, bắt huynh ấy vào kiểm tra một lượt."
Về nguyên nhân của những cơn ác mộng, bọn họ biết rõ hơn ai hết: Hoàng hậu đã góp công không ít.
Thả con săn sắt, bắt con cá rô.
Cơ thể Hoàng đế có vấn đề, phần lớn phi tần đều bị sảy thai trong thời gian mang bầu.
Năm xưa sư phụ của Tiết Nhận và Tiết Anh đã tốn bao công sức mới cố gắng giữ được cái thai cho Hoàng hậu, sinh ra công chúa Chiêu Hà.
Sau đó thông qua từng bước kế hoạch, dẫn dắt Bệ hạ thanh trừng thế lực bên ngoại, khiến Hoàng hậu dần dần chết tâm với Hoàng đế.
Sau sự kiện hòa thân, bà buộc phải đạt được thỏa thuận chung với bọn họ.
Nếu không phải cuối cùng bị Hữu tướng chơi cho một vố, thì tình hình hiện tại đã vô cùng tốt đẹp rồi.
Tiết Anh bỗng nhiên lại có hơi lo lắng.
"Hiện giờ Ngũ Hoàng tử liên tục bị Thái tử nhắm vào, còn định trực tiếp cầu cứu chúng ta.
Bên phía Bệ hạ đã nhận ra điều bất thường, nghi ngờ chúng ta và Ngũ Hoàng tử sớm đã có sự cấu kết."
Tạ Yến Trú cúi đầu nhìn bản đồ, nhàn nhạt nói: "Bệ hạ quả là dồi dào tinh lực."
Tiết Anh ngẫm nghĩ một chút, Tướng quân cảm thấy mức độ ác mộng như vậy là chưa đủ, đang ám chỉ bảo Hoàng hậu tăng thêm liều lượng hương liệu đặc biệt sao?
Nhưng Bệ hạ càng gặp ác mộng, chẳng phải sẽ càng nghi ngờ các Hoàng tử và cả bọn họ sao?
"Bảo cha nuôi gần đây lưu ý xem có ai thích hợp làm tướng lĩnh Cấm quân không."
Tiết Anh đang suy tư bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Người phụ trách thống lĩnh Cấm quân trong kinh và thủ vệ cung thành hiện nay là Hàn Khuê, là người của Thừa tướng, cũng là một trợ lực lớn của ông ta.
Tranh đấu bao nhiêu năm nay, triều đình phân chia cân bằng giữa người của Hữu tướng và người của bọn họ.
Tạ Yến Trú nắm trong tay mấy vạn đại quân, Hữu tướng cũng có Cấm quân và Đô chỉ huy sứ các địa phương ủng hộ.
Gia thế Hàn Khuê không tầm thường, lại được Bệ hạ cực kỳ tin tưởng, sau lưng dựa vào cây đại thụ là Hữu tướng, muốn động vào hắn khó như lên trời.
Hơn nữa động đến thống lĩnh Cấm quân, đồng nghĩa với việc thế cân bằng sẽ bị phá vỡ.
Lòng bàn tay Tiết Anh toát mồ hôi, dự cảm một biến cố lớn sắp ập đến.
Ánh mắt Tạ Yến Trú cuối cùng cũng rời khỏi bản đồ.
So với thống lĩnh Cấm quân, phiền phức hơn cả vẫn là việc lựa chọn con rối cho vị trí Tân đế.
Con cháu của Hoàng đế thưa thớt, tình hình trong tông thất cũng chẳng khá hơn là bao.
Bị bức hại bao năm nay, những người còn sót lại hoặc là tâm tư quá nhiều, hoặc là còn nhát gan hơn cả Ngũ Hoàng tử.
Trước khi tiễn Hoàng đế về trời, nhất định phải đưa con rối đã chọn vào Đông cung trước.
Như vậy đến lúc cần thiết, Đô chỉ huy sứ muốn điều binh cũng danh không chính ngôn không thuận, có thể giảm thiểu tối đa sự tiêu hao quốc lực do nội chiến.
Trong đầu Tạ Yến Trú lướt nhanh qua con cái của tất cả các thân vương còn lại, cho đến khi nghĩ tới Bắc Dương Vương, thần sắc bỗng nhiên có chút thay đổi.
"Bắc Dương Vương."
Nói ra thì, Dung Hằng Tung cũng được coi là nửa hoàng thân quốc thích, chẳng qua là ngoại thích.
Dung Thừa Lâm bạc tình bạc nghĩa, phủi sạch quan hệ với cha vợ đến nỗi khi bất chợt nhớ ra Dung Hằng Tung là cháu ngoại của Bắc Dương Vương, hắn cũng phải kinh ngạc trong giây lát.
Quản sự vừa vặn gõ cửa vào dâng trà, Tạ Yến Trú thuận miệng hỏi: "Bây giờ Dung Hằng Tung đang làm gì?"
...
Không màng chính sự, không màng công việc, trên bàn bày đĩa trái cây, trong phòng có thiết bị nước chảy làm mát, cứ như thể nơi này đang diễn ra vở kịch "Đào Nguyên Ký".
Khi Hầu Thân đến thăm bệnh, hiếm khi cảm thấy ghen tị với kỳ nghỉ ốm của Dung Quyện.
"Bệ hạ nghĩ sao làm vậy, vì gần đây ác mộng liên miên, thế mà lại cân nhắc chuyện đi tế trời.”
Dù cuối cùng có đi hay không, Lễ bộ cũng đã phải bận rộn chuẩn bị trước rồi.
Hắn nhỏ giọng than phiền: "Tính tình Thái tử thay đổi rất lớn, nghe nói dạo này bắt đầu lấy việc hành hạ cung nhân làm niềm vui."
Vị điện hạ này vẫn còn ảo tưởng mình sẽ không bị phế, suốt ngày bày ra đủ vẻ ta đây là Thái tử, thật vừa đáng thương vừa đáng hận.
Dung Quyện tự mình ăn xong, cũng không quên đút cho con chim sẻ một ít vụn bánh.
Chim sẻ ríu rít mổ ăn,y bỗng nhớ tới sắc mặt thay đổi vi diệu của Đại Đốc thúc trên núi hôm đó.
Lúc Thái tử ngã ngựa cũng không thấy Đại Đốc thuvs biến sắc như vậy, dường như so với Thái tử, vị kia coi trọng Ngũ Hoàng tử hơn.
Một màn kịch gọi là "thiên tượng", tình cảnh hiện tại của Ngũ Hoàng tử cũng chẳng tốt hơn Thái tử là bao.
Và tất cả những rắc rối này đều không thoát khỏi liên quan đến một người.
"Cố Vấn."
Cái tên lướt qua môi răng, Dung Quyện chìm vào trầm tư.
Mấy trò dẫn thiên lôi, khắc chữ lên đá núi, ma trơi trong rừng này Hữu tướng chắc chắn không làm được, cần phải có nhân tài chuyên nghiệp hơn.
Một sự cố ngã ngựa ngẫu nhiên mà lại có thể bị lợi dụng tầng tầng lớp lớp, đầu tiên là biến y thành nghi phạm, sau đó lại kéo Ngũ Hoàng tử xuống nước.
Nếu không bàn đến lập trường phe phái, vị này quả thực rất có bản lĩnh.
"Đã nghe nói về Cố Vấn bao giờ chưa?"
Sau khi hoàn hồn, Dung Quyện bất chợt hỏi.
Hầu Thân gật đầu: "Người này ở kinh đô cũng có chút tiếng tăm."
"Là môn sinh đắc ý của Hữu tướng, chắc hẳn Cố Vấn biết không ít chuyện về cha ta đâu nhỉ."
Hầu Thân ngờ vực "ờ" lên một tiếng, cứ cảm thấy câu này nghe là lạ chỗ nào ấy.
Chim sẻ mổ vào lòng bàn tay gây ngứa, Dung Quyện nhìn con chim đang ngoan ngoãn xin ăn trong lồng, nở một nụ cười: "Nếu ai cũng ngoan như mày thì tốt biết mấy."
Hầu Thân lúc này mới nhận ra y đang nói chuyện với chim sẻ.
Thời gian không còn sớm, Hầu Thân chuẩn bị cáo từ, Dung Quyện thong thả nói: "Lát nữa ta còn phải đóng cửa làm liều, không tiễn nhé."
Đóng cửa làm liều?
Hầu Thân không hiểu: "Ý Hiền đệ là sao?"
Dung Quyện đổi sang cách nói thông tục hơn: "Ngủ một giấc nghĩ cách hại người."
Ông bố hời của y còn nợ y một món nợ ở trường đua ngựa, định hại y không chết cũng bị thương nặng.
Đối phương quyền cao chức trọng khó động vào, nhưng có thể thu chút tiền lãi trước.
Hầu Thân nghe vậy giật mình, Dung Quyện xua tay cười nói: "Ta đùa thôi."
Hầu Thân càng nghiêm túc hơn: "Lần trước khi ngươi giết sứ giả Ô Nhung cũng nói câu y hệt."
"Ồ, thế à?"
"......"
Hầu Thân đi một bước ngoái đầu ba lần, chỉ thấy Dung Quyện vẫn giữ bộ dạng uể oải thiếu sức sống.
Trái tim đang treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng được đặt lại vào bụng.
Ngày hôm sau khi mặt trời còn chưa ló dạng, Dung Quyện đã tỉnh.
Quản sự trong phủ đi ngang qua nhìn thấy y, cái khay trên tay rớt thẳng xuống đất.
Những ngày xin nghỉ ốm, người này có ngày nào không ngủ đến khi mặt trời lên cao sáu sào mới dậy?
Quản gia: "Ngài có tâm sự à?”
Dung Quyện không có tâm sự mà có việc gấp, y vung vẩy hai tay chạy chậm như đang tập thể dục buổi sáng.
Quản gia lắc đầu bỏ đi, thầm nghĩ đúng là gặp ma rồi.
Con vẹt Kim Cương vạm vỡ trong phủ thường xuyên mổ tung lồng bay lung tung, con chim này vốn rất thông minh, sau khi Dung Quyện và Tạ Yến Trú thân thiết hơn, y thường xuyên đi cho con vẹt "vai rộng hai cánh cửa" này ăn.
Một người một vẹt đã sớm quen thân.
"Cúc cu!"
Phát hiện tên lười biếng này dậy còn sớm hơn cả chim, con vẹt Kim Cương suýt chút nữa gãy cả cánh giữa không trung.
Thực ra đối với Dung Quyện mà nói, đây đã là lỡ dậy muộn rồi.
Khi y vội vã chạy ra đến cổng phủ thì vừa vặn bắt kịp Tạ Yến Trú đang chuẩn bị đi chầu sớm.
"Tướng quân."
Dung Quyện chạy đến vã mồ hôi lạnh đầy đầu, chắp tay cầu xin: "Giúp một việc, hôm nay sau khi bãi triều, giúp ta giữ chân cha ta nửa canh giờ.Còn nữa, để huynh đệ nhà họ Đào cả ngày hôm nay nghe theo... mệnh lệnh của ta."
Y cúi người chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển, nhất thời không nói được câu nào liền mạch.
Để tránh lỡ buổi chầu sớm, Tạ Yến Trú không hỏi kỹ, chẳng bao lâu sau rèm xe lại được buông xuống.
Xe ngựa dần đi xa, Dung Quyện bình ổn lại hơi thở hỏi: "Hắn đồng ý chưa?"
Hệ thống: 【Chưa nghe rõ, toàn nghe tiếng ngươi thở thôi.】
Dung Quyện lau mồ hôi, một việc nhỏ thế này chắc Tạ Yến Trú sẽ không từ chối, y nói với Hệ thống: "Ngươi đừng có treo máy ngủ bù nữa!
Đi nghe ngóng giúp ta một chuyện."
Nửa canh giờ sau, Hệ thống quay lại.
Lần này đến lượt nó thở dốc.
【Xác định rồi, người... người đang ở... phù...
đang ở phủ Thừa tướng.】
Rời khỏi ký chủ quá lâu là gánh nặng không nhỏ đối với nó, Dung Quyện cũng chẳng khá hơn là bao, không có Hệ thống áp chế tác dụng phụ của độc tố trong cơ thể, lục phủ ngũ tạng y đau luân phiên.
Một người một hệ thống, đứa này yếu hơn đứa kia.
Hồi lâu sau, Dung Quyện gọi huynh đệ Đào Dũng Đào Văn tới, ngồi lên chiếc xe ngựa BMW của mình: "Đi, tới phủ Thừa tướng.”
·
Trời quang mây tạnh, mặt trời vừa ló rạng, những đường viền ngói trên mái hiên phủ Thừa tướng lấp lánh ánh sáng.
Mắt Dung Hằng Toại thâm quầng, thời gian này hắn không được nghỉ ngơi tốt, ra ngoài liều mạng chịu một đao khổ nhục kế, cuối cùng lại dã tràng xe cát.
Là người thì ai mà chấp nhận nổi.
"Cố tiên sinh, trong lòng ta thực sự u uất quá."
Cơ bắp trên cánh tay Dung Hằng Toại đặt trên bàn đá căng cứng, giọng điệu phẫn nộ: "Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, trời chưa sáng đã phải dậy đọc sách, thức khuya khổ luyện, còn thằng em trai khốn nạn không học vấn không nghề nghiệp của ta chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ngu như lợn..."
Hắn hận không thể dùng hết những từ ngữ lăng mạ trên đời này.
"...
Kết quả thì sao?
Chẳng làm cái gì cả, nó lại vớ được cái chức quan ngũ phẩm!"
Phủ Thừa tướng có khu vực dành riêng cho môn khách ở, Cố Vấn được Hữu tướng coi trọng, đặc biệt ban cho hắn một trạch viện bên ngoài phủ.
Tuy nhiên để tiện bàn việc, thường ngày hắn vẫn ở lại trong phủ Thừa tướng.
Cố Vấn yêu sách như mạng, sách không rời tay.
Nghe thấy lời than phiền, hắn chỉ phân ra chút tâm trí mỉm cười nói: "Công tử hà tất phải so đo với một kẻ định sẵn là chết yểu."
Nghe thấy hai chữ "chết yểu", ánh mắt Dung Hằng Toại lóe lên.
Những việc mẹ làm hắn đã sớm biết, lảng tránh chủ đề này, Dung Hằng Toại tiếp tục kể lể nỗi khổ trong lòng: "Nhưng ta cũng không thể cứ chịu đựng mãi thế này được.
Tên Dung Hằng Tung đó mặt mũi cũng không cần nữa, dựa vào việc bán đứng phủ Thừa tướng để bám chặt lấy hai ngọn núi lớn là Đốc thúc ti và Tạ Yến Trú.
Ai cũng biết y thuật của Tiết Nhận là nhất, ngộ nhỡ..."
Ngộ nhỡ không chết thì sao?
Đương nhiên Cố Vấn biết Dung Hằng Toại đang lo lắng điều gì, hắn cũng từng cân nhắc đến điểm này, cho nên ở trường đua ngựa mới tùy cơ ứng biến, thử kéo Dung Quyện xuống nước.
Tâm trí hắn vẫn đặt vào cuốn sách, nói: "Công tử yên tâm, ta sẽ quét sạch chướng ngại vật này."
"Tiên sinh thực sự có cách sao?"
Dung Hằng Toại kích động.
Cố Vấn cúi đầu.
Mọi chuyện trên đời này đều không thoát khỏi hai chữ "tính toán".
Như bản thân hắn, tổ tiên từng bị lưu đày, Cố Vấn tự biết có làm quan cũng chẳng thể làm quan lớn, chi bằng chọn cây tốt mà đậu.
Hữu tướng ở vị trí cao, tiếng nói của hắn bên cạnh ông ta chắc chắn sẽ có hạn, nhưng Dung Hằng Toại thì khác.
Năng lực tầm thường lại dễ kiểm soát, Hữu tướng sớm muộn gì cũng phải lui khỏi vị trí đó, đến lúc đó hắn chỉ cần tác động một chút, Dung Hằng Toại sẽ có thể trở thành quyền thần mới.
Về phần Dung Hằng Tung, Cố Vấn cũng đã nghĩ ra điểm đột phá.
Người ngoài cuộc nhìn rõ.
Quyền quý trong kinh thành, đại khái đã sớm quên mất thân thế phức tạp của Dung Hằng Tung.
Người này là cháu ngoại của Bắc Dương Vương.
Khi Tiên đế còn sống, vô cùng bất mãn với Hoàng đế lúc đó còn là Thái tử.
Sau này Thái tử bị bắt quả tang tư thông với tần phi, Tiên đế trong cơn giận dữ từng có ý định truyền ngôi cho Bắc Dương Vương.
Sau khi Bệ hạ lên ngôi, mỗi lần nhớ lại chuyện này đều cảm thấy như hóc xương trong họng.
Nếu để Hoàng đế cảm thấy Bắc Dương Vương và Dung Quyện vẫn luôn ngấm ngầm liên lạc, hoặc bí mật chỉ điểm cho đứa cháu ngoại này thì thánh ân của Bệ hạ đối với Dung Hằng Tung cũng sẽ chấm dứt.
"Cụ thể thực hiện thế nào, ta còn cần phải..."
Lời còn chưa dứt, bên ngoài sân bỗng truyền đến tiếng huyên náo.
Bị ngắt lời đúng lúc quan trọng, Dung Hằng Toại nhíu mày ngẩng đầu: "Tiếng gì vậy?"
Một cỗ xe ngựa da chồn to lớn không báo trước xông thẳng vào tầm mắt.
"Dừng lại, mau dừng lại!"
Quản gia dẫn theo gia đinh đuổi theo phía sau, nhưng lại có vẻ e dè không dám trực tiếp làm gì, cả quá trình chỉ biết gân cổ lên hét.
Sắc mặt Dung Hằng Toại thay đổi, đập bàn đá cái rầm: "Khốn kiếp!
Còn không mau chặn lại, hộ viện đâu!"
Kẻ nào to gan lớn mật, dám đánh xe ngựa xông vào phủ Thừa tướng!
"Hí ——"
Cỗ xe ngựa ngang ngược sau khi được chủ động kéo dây cương, tuấn mã hí vang rồi dừng lại, mũi ngựa còn phì phì ra hơi.
Đào Văn vén rèm xe lên, chủ nhân của cỗ xe ngựa, thiếu niên dáng ngồi chẳng ra thể thống gì xuất hiện trước mặt mọi người.
Đẹp thì có đẹp, nhưng tóc tai xõa tung, quần áo cũng mặc xộc xệch.
Vừa nhìn thấy Dung Quyện, lửa giận trong lòng Dung Hằng Toại bốc lên ngùn ngụt.
Thảo nào đám hộ vệ kia không những cho người vào mà còn chần chừ do dự.
Sau cơn kinh ngạc và giận dữ, Dung Hằng Toại nhớ ra điều gì, cơn giận ban đầu biến mất, đáy mắt lại tụ lại chút hả hê.
"Được, được lắm, đánh xe vào tận nhà, hôm nay ngươi quá ngông cuồng rồi đấy, lát nữa phụ thân về..."
Phớt lờ Dung Hằng Toại đang lớn tiếng chỉ trích, Dung Quyện vô cùng thong dong bước xuống xe ngựa, chậm rãi đi đến trước mặt Cố Vấn.
Cố Vấn cực kỳ bình tĩnh, đối mặt với người rõ ràng đến kiếm chuyện vẫn lịch sự hành lễ trước, gọi y là Dung đại nhân.
Dung Quyện gật đầu, nhìn quanh một vòng, tìm một chỗ ngồi xuống.
Cuối cùng y cũng nhìn thẳng vào Dung Hằng Toại: "Hôm đó ở Tây Uyển, phụ thân hỏi ta rốt cuộc có muốn về phủ hay không, ta nghĩ rồi, cũng nên về xem thử."
Dung Quyện vừa nói vừa ung dung lấy chén trà từ trên khay, tự rót cho mình một chén trà nóng.
Quản gia lúc thì định tiến lên, lúc thì cứng đờ tại chỗ, thực sự không biết phải làm sao.
"Cố huynh."
Dung Quyện uống một ngụm trà, gọi một cách rất thân thiết: "Ở trường đua ngựa, ta đã muốn thỉnh giáo huynh một chuyện."
"Đại nhân cứ nói.”
Một tay Dung Quyện chống đầu, trông càng lười biếng hơn: "Trên đời này phàm là âm mưu quỷ kế muốn thành công, thì khâu quan trọng nhất là gì?"
Cố Vấn có hỏi tất đáp: "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa."
"Không."
Dung Quyện khẽ phủ nhận: "Là con người huynh phải có mặt ở đó."
Bỏ lại một câu không đầu không đuôi, y bất ngờ đứng dậy, vung tay lên: "Người đâu, trói hắn lại mang đi cho ta."
Cố Vấn sững sờ.
Dứt lời chưa đầy ba giây, người đàn ông trẻ tuổi ngày thường rất chú trọng vẻ bề ngoài, bụng đầy kinh luân, ngay cả Dung Hằng Toại cũng phải tôn xưng một tiếng "tiên sinh", trực tiếp bị Đào Văn và Đào Dũng khiêng lên như bao tải, những cuốn sách thường ngày hay nhét trong tay áo rơi lả tả xuống đất.
"Sách của ta...
Thả ta ra!"
Cuối cùng cũng phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra!
Khoảnh khắc hai chân rời khỏi mặt đất, Cố Vấn mất đi sự bình tĩnh ban đầu.
Hắn xác nhận đi xác nhận lại đây không phải là mơ, trong lúc giãy giụa đai lưng áo trắng cũng tuột ra hơn nửa: "Giữa thanh thiên bạch nhật, các ngươi muốn làm gì?"
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Dung Hằng Toại càng kinh hãi: "Dung Hằng Tung, ngươi điên rồi sao?”
Dung Quyện còn rất kiên nhẫn giải thích lý do: "Ta thấy nhan sắc Cố huynh đây cũng khá, chi bằng rửa tay gác kiếm về làm nam sủng cho ta, à không, thư đồng."
"Ngươi đúng là điên rồi!"
Dung Hằng Toại ra lệnh cho gia đinh mau chóng ra tay cứu người.
Ám vệ trong phủ Thừa tướng cũng chuẩn bị hiện thân hành động.
Tuy nhiên ngay trước khi họ ra tay, Dung Quyện vốn đang cười híp mắt bỗng lạnh giọng: "Muốn đánh mệnh quan triều đình sao?"
Gia đinh cầm gậy khựng lại, nếu thật sự làm bị thương, bọn họ chắc chắn sẽ bị trị tội.
Ám vệ càng thêm do dự, nếu bọn họ bị bắt, rắc rối cũng không nhỏ.
"Cứu mạng!"
Cố Vấn đơn độc vùng vẫy.
Tiếng kêu cứu thu hút Trịnh Uyển, vừa qua khỏi hành lang đã nhìn thấy Cố tiên sinh ngày thường nho nhã lịch sự đang khua tay múa chân loạn xạ, bị cưỡng ép nhét vào trong xe ngựa, móng tay cào lên mép gỗ phát ra tiếng kèn kẹt chói tai.
Dung Quyện đá một cước vào mông hắn.
Trên áo choàng trắng in ngay một dấu chân, Cố Vấn như con cừu non chờ làm thịt, trực tiếp bị người ta đá vào trong.
Trong ánh mắt kinh ngạc đến mức sắp nứt ra của Trịnh Uyển, Dung Quyện đã ngồi lên xe ngựa, dịu dàng nhắc nhở: "Đừng ngẩn ra đó nữa, mau đi báo quan đi."
Ngay sau đó, giống như khi đến, cỗ xe ngựa da chồn oai phong lẫm liệt chạy ra khỏi phủ Thừa tướng.
Lời tác giả:
Dã sử: Đế, lễ hiền hạ sĩ (khiêm tốn trọng đãi người tài).