Khác [Đam mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đam Mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng
Chương 60: Kết thúc


Máu còn nhỏ giọt trên sàn thép.

Cơ thể kẻ cầm đầu ngã vật trên ghế, đôi mắt trợn ngược vẫn còn ánh lên sự kinh hoàng tuyệt vọng.

Căn phòng trung tâm sào huyệt — sào huyệt cuối cùng — im phăng phắc.

Bạch Dạ Thần chậm rãi hạ nòng súng xuống, ánh mắt tối lạnh như vực sâu thẳm không đáy.

Đằng sau hắn, Dụ Nhiên vẫn giữ tư thế chiến đấu, lặng lẽ quan sát mọi ngóc ngách, sẵn sàng kết liễu bất cứ kẻ nào còn manh động.

Tất cả đã kết thúc.

Mạng lưới tội ác mà kẻ thù âm thầm bồi đắp suốt nhiều năm, giờ đây bị tẩy sạch như cơn mưa máu trút xuống.

Sát khí vẫn còn phảng phất trong không khí.

Nhưng trong lòng hai người họ, lại chỉ có sự tĩnh lặng kỳ lạ — như thể mọi biến cố bạo loạn đều trở thành chút mây mờ không đáng nhắc.

Bạch Dạ Thần đưa tay lau đi vết máu bắn trên gò má Dụ Nhiên, đầu ngón tay hắn khẽ lướt nhẹ như âu yếm.

Ánh mắt hai người giao nhau, dù không ai nói lời nào, nhưng sát ý bên ngoài đã sớm bị thay thế bằng thứ cảm giác chỉ dành cho đối phương — tuyệt đối độc hữu.

"Kết thúc rồi."

Giọng Dụ Nhiên nhỏ như hơi thở, nhưng ánh mắt lại sâu hút.

"Ừ."

Bạch Dạ Thần siết nhẹ cổ tay cậu.

"Không ai có thể đụng vào em nữa."

Khi hệ thống chính thức bị vô hiệu hóa hoàn toàn, toán quân dự bị tiến vào dọn dẹp chiến trường.

Quái Vực — đồng minh tạm thời, đã phối hợp càn quét toàn bộ các tuyến đường rút lui và tàn binh.

Không một kẻ nào lọt ra khỏi đảo.

Trực thăng chiến thuật quần thảo trên không, những ngọn lửa bốc lên từ kho vũ khí, hòa cùng lớp băng tuyết trắng xoá tạo thành màn khói đỏ rực rỡ mà rợn người.

Giữa trận địa ấy, chỉ có một đôi bóng đen song hành chậm rãi bước ra — như những vị vương giả vừa kết thúc cuộc thanh trừng máu lạnh của thế giới ngầm.

Nhiều ngày sau, căn cứ của Bạch Dạ Đoàn trở lại yên bình.

Các tuyến đầu đều được khử trùng, virus bị tiêu hủy hoàn toàn, mạng lưới quyền lực của Bạch Dạ Thần còn vững mạnh hơn cả trước đây.

Nhưng bên trong tầng hầm bí mật — nơi không ai được phép xâm phạm — chỉ có hai người.

Dụ Nhiên dựa người trên sofa, mái tóc mềm xõa xuống vai, khuôn mặt tái nhợt dần khôi phục huyết sắc.

Bạch Dạ Thần ngồi bên cạnh cậu, tay nhẹ nhàng kiểm tra vết sẹo do virus gây ra trước đó, ánh mắt vẫn còn nhuốm một tia căm hận chưa tan.

"

Sau này..."

Hắn khẽ thì thầm, từng chữ như vùi sâu vào huyết mạch: "Anh sẽ không để em bước chân vào nơi nguy hiểm thêm một lần nào nữa."

Dụ Nhiên cong môi cười, vươn tay vuốt nhẹ đường viền cằm lạnh lẽo kia: "Vậy ai sẽ trông chừng anh đây?

Để anh đi giết người một mình, em không yên tâm."

Bạch Dạ Thần nắm lấy bàn tay mảnh khảnh ấy, siết chặt vào lòng bàn tay mình: "Chỉ cần em còn bên anh, dù là địa ngục cũng không dám nhận anh."

Dụ Nhiên khẽ nhắm mắt, nghiêng đầu tựa lên vai hắn.

Không gian lặng yên, chỉ còn tiếng tim đập vững chãi vang vọng đều đều — tiếng tim mà cậu từng nói: "Nó vẫn đập đều như lúc anh giết người."

Một tháng sau — Bạch Dạ Thần triệu tập toàn bộ tầng quyền lực thế giới ngầm về Bạch Dạ Thành.

Những kẻ từng lặng lẽ đứng ngoài hoặc nơm nớp theo dõi cục diện giờ đây đều bị ép đến phải cúi đầu quy phục.

Trên đài cao trung tâm, Bạch Dạ Thần lạnh lùng quét mắt xuống hàng ghế quyền lực — những tên trùm từng một thời kiêu ngạo giờ chỉ dám cúi đầu, thở cũng phải nhẹ.

Đứng bên cạnh hắn, Dụ Nhiên vận âu phục đen chỉnh tề, ánh mắt như tia dao sắc lạnh mà kiêu ngạo, chính thức bước lên sánh vai cùng vương quyền tột đỉnh.

Bạch Dạ Thần cất giọng lạnh buốt: "Kẻ nào dám mưu đồ lật đổ, phản bội hoặc xâm phạm Bạch Dạ Đoàn — kết cục của kẻ địch các người đã chứng kiến."

"Lần sau..."

Ánh mắt hắn sắc như đao liếc qua từng kẻ, giọng nói trầm thấp như hạ lệnh tử hình: "... không có lần sau."

Từng cái đầu cúi rạp, không ai dám phát ra nửa hơi phản đối.

Sau ngày đó, thế giới ngầm chính thức ghi nhận Bạch Dạ Thần — đỉnh cao tối thượng, vô đối.

Nhưng rồi bất ngờ — chỉ vài tuần sau chiến thắng, Bạch Dạ Thần đưa ra một quyết định khiến toàn bộ thế giới ngầm chấn động:

Rút lui.

Bạch Dạ Đoàn vẫn vận hành như cỗ máy không lỗi, nhưng Bạch Dạ Thần cùng Dụ Nhiên hoàn toàn biến mất khỏi mọi sân khấu quyền lực.

Căn biệt thự ven hồ sâu trong dãy Alps trở thành chốn trú ẩn duy nhất của hai người.

Ở đó không có máu tanh, không có những đêm săn giết, chỉ có ánh nắng, tuyết trắng và hai kẻ máu lạnh nhưng si mê lẫn nhau.

***

Trong căn phòng kính nhìn ra thung lũng băng giá, Dụ Nhiên tựa vào lòng Bạch Dạ Thần, ánh mắt cong cong nhìn cánh tuyết bay ngoài cửa sổ.

"Anh thật sự buông tất cả sao?"

Cậu thì thầm.

Bạch Dạ Thần vòng tay siết eo cậu, cằm tựa lên vai Dụ Nhiên, giọng nói trầm thấp vang bên tai: "Thứ duy nhất anh không buông được... là em."

Dụ Nhiên cười nhẹ, hơi thở mỏng lướt qua làn da hắn.

"Vậy nếu có kẻ lần nữa muốn thử thách giới hạn của anh thì sao?"

Ánh mắt Bạch Dạ Thần lập tức tối lại, hơi lạnh từ hắn như xé tan không khí: "Nếu ai dám thử lần nữa, anh sẽ khiến máu cả thế giới ngầm nhuộm đỏ vì em."

Dụ Nhiên nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia thích thú mà ma mị: "Vậy thì... em sẽ mãi ở cạnh anh để xem anh làm đến mức nào."

Hai bàn tay siết chặt, như khóa chặt số phận vào nhau.

Trên đỉnh cao quyền lực, chỉ còn duy nhất một đôi song sát, vĩnh viễn không thể tách rời.

_ HOÀN CHÍNH VĂN _
 
[Đam Mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng
Phiên ngoại 1


Đôi khi, những ngày yên bình kéo dài lại khiến mèo con cảm thấy... quá nhàm chán.

Dụ Nhiên nằm dài trên sofa, ánh mắt lười biếng lướt nhìn Bạch Dạ Thần đang xử lý tài liệu.

Sau bao năm chém giết, máu lạnh, quyền lực, bây giờ hai người đã rút lui, sống trong vùng núi tuyết như cặp tình nhân ẩn thế.

Nhưng... chán thật.

"Thần này."

Giọng cậu vang lên, mang theo chút lười nhác như mèo vươn vai: "Đi đánh nhau với em đi?"

Bạch Dạ Thần ngẩng đầu, ánh mắt bất đắc dĩ nhưng cũng đầy cưng chiều: "Vừa xóa sổ ba nhóm ngầm tuần trước, em còn chưa thấy đủ?"

"Nhưng đó là vì công việc, không tính."

Dụ Nhiên nhếch môi, trườn người áp sát lên đùi hắn: "Em muốn chơi cơ."

Và thế là, chỉ sau nửa ngày chuẩn bị, hai kẻ máu lạnh đội lốt thường dân, bắt đầu chuyến "du ngoạn" bất hợp pháp của riêng mình.

Họ tìm đến những sàn đấu ngầm lẩn khuất trong các thành phố xa lạ — nơi đám người dưới đáy xã hội giết nhau vì tiền, vì danh vọng, vì thú vui biến thái.

Để tránh gây chú ý, họ luôn dùng thân phận giả, hoá trang cẩn mật trước mỗi lần bước vào.

Dụ Nhiên thì dễ — cậu vốn đã linh hoạt, biến đổi như tắc kè.

Còn Bạch Dạ Thần... là một bài toán khó hơn nhiều.

Trong phòng khách sạn trước khi xuất phát, Dụ Nhiên chống cằm nhìn Bạch Dạ Thần đang ngồi ngoan ngoãn cho cậu chỉnh trang.

Bạch Dạ Thần hôm nay mặc sơ mi trắng đơn giản, bên ngoài khoác áo cardigan màu kem nhạt, mái tóc được ép thẳng, ngắn gọn gàng, đôi kính gọng mảnh nhẹ nhàng đặt lên sống mũi cao thẳng.

"Ừm..."

Dụ Nhiên chống tay ngẫm nghĩ, ánh mắt càng nhìn càng cong cong: "Không được rồi, em cảm thấy anh hoá trang kiểu gì cũng sẽ khiến người khác chú ý về ánh mắt của anh."

Quả thật.

Ánh mắt ấy — sâu thẳm, lạnh buốt, như dã thú đang ngủ yên.

Chỉ cần hắn liếc, ai cũng cảm giác như mình đã bị tính mạng đặt lên bàn cân.

Nhưng Bạch Dạ Thần chỉ cười nhạt, nâng cằm cậu lên, nháy mắt một cái.

Trong nháy mắt ấy — toàn bộ khí chất hắn thay đổi.

Sát khí bị thu lại sạch sẽ, ánh mắt trở nên lúng túng, thậm chí có chút... ngượng ngùng.

Giờ đây hắn giống như một thiếu gia ngoan hiền chưa từng dính líu gì đến thế giới đen tối, dáng vẻ nhã nhặn yếu đuối đủ khiến bất cứ ai muốn che chở.

Dụ Nhiên tròn mắt, giọng cậu hạ thấp, đầy nguy hiểm: "Như này không được.

Em sẽ không muốn cho anh ra khỏi nhà."

Bạch Dạ Thần nhướn mày: "Sao thế?"

Dụ Nhiên đột ngột đẩy hắn ngã xuống giường, áp sát, hai tay chống bên thái dương hắn, môi dán sát tai: "Làm em.

Giữ trạng thái này làm em."

Ánh mắt mèo con sáng lên, pha chút điên cuồng.

Cậu dường như vừa phát hiện ra trò còn thú vị hơn cả giết người.

Bạch Dạ Thần bật cười khẽ.

Trong cơn cười, hắn đưa tay kéo eo cậu dính chặt lại, thì thầm bên tai Dụ Nhiên bằng giọng khàn thấp cố ý đè nén: "Ngoan.

Vậy đêm nay anh chiều em...

đến khi em không còn sức mà nghĩ đến sàn đấu nữa."

Và dĩ nhiên, đêm đó — "sàn đấu" thực sự diễn ra ngay trong phòng, với chỉ hai người tham dự.

Không máu, không súng đạn.

Chỉ có hơi thở giao hòa, nhịp tim đập loạn và tiếng rên ngắt quãng.

Thứ duy nhất còn lưu lại... là vết cắn trên xương quai xanh và những dấu vết chiếm hữu trải khắp tấm lưng trắng mịn của mèo con.
 
[Đam Mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng
Phiên ngoại 2


Buổi tối yên ả ở một dạ tiệc ngầm.

Thế giới ngầm vẫn luôn tồn tại những buổi tụ họp giả vờ hoà bình như thế này — nơi mà các thế lực đua nhau giấu kiếm sau nụ cười, giẫm đạp lẫn nhau trong những câu xã giao mỉa mai.

Bạch Dạ Thần và Dụ Nhiên hiếm khi tham dự.

Nhưng hôm nay là ngoại lệ.

Dưới ánh đèn chùm pha lê, Bạch Dạ Thần khoác bộ suit đen đơn giản, cà vạt xám bạc được thắt cẩn thận.

Dụ Nhiên đứng bên cạnh hắn, bộ vest trắng ôm sát vóc dáng, cúc cổ mở lộ xương quai xanh, mái tóc bạch kim xõa nhẹ, nụ cười cong cong câu hồn người nhìn.

Bọn họ vừa bước vào, toàn bộ đại sảnh lập tức như bị hút cạn không khí.

Nhưng rồi, sự yên tĩnh đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi những ánh mắt không kiềm được mà liếc về phía Dụ Nhiên.

Có kẻ ngầm nhích lại gần — là thiếu chủ của một nhánh thế lực mới nổi ở châu Âu, gương mặt trẻ, ánh mắt mang vài phần tự tin nông cạn.

Hắn cố giữ nụ cười lịch thiệp, đứng trước mặt Dụ Nhiên, nâng ly: "Nghe danh đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến Dụ tiên sinh.

Không ngờ... lại xuất chúng đến vậy."

Giọng điệu không dấu được ý đồ thăm dò lẫn... ngưỡng mộ quá mức.

Dụ Nhiên chỉ hơi nhướng mày cười nhẹ, nâng ly rượu đáp lại: "Thật vinh hạnh."

Bạch Dạ Thần đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì.

Hắn nhìn như đang hờ hững đảo mắt, nhưng bên trong — từng đường gân nơi bàn tay nắm ly rượu đã siết chặt.

Suốt buổi tiệc, cái tên trẻ kia cố tình bám lấy, mượn cớ trò chuyện công việc để tìm cơ hội tiếp cận Dụ Nhiên.

Ánh mắt hắn quá rõ ràng.

Mỗi lần Dụ Nhiên cười xã giao, liếc sang người bên cạnh, ánh mắt Bạch Dạ Thần đều vẫn dửng dưng như không, nhưng đuôi mắt lại tối thêm từng chút một.

Mãi đến khi có nhạc nhẹ vang lên, kẻ kia ngỏ lời: "Dụ tiên sinh, có thể mời ngài một điệu?"

Dụ Nhiên nghiêng đầu, môi mỏng cong lên như cười mà như giễu: "Ồ... sợ là tôi không giỏi lắm trong chuyện khiêu vũ."

Cậu cố tình quay sang Bạch Dạ Thần, mắt cong cong như muốn đổ thêm dầu vào lửa: "Hay là anh Bạch dạy em nhỉ?"

Lúc ấy, Bạch Dạ Thần cuối cùng mới lên tiếng.

Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi như rắn siết cổ: "Em chỉ cần nhớ, động tác trên sàn nhảy... cũng giống như trên giường."

"Phối hợp là được."

Ánh mắt hắn dừng thẳng vào tên thanh niên kia, lạnh như gươm.

Lúc xoay người dìu Dụ Nhiên lên sàn, Bạch Dạ Thần cúi xuống thì thầm sát tai cậu: "Em đang thử giới hạn của anh à?"

Dụ Nhiên cười khẽ, hơi thở phả nhẹ lên cổ hắn: "Vì anh không ghen."

Bạch Dạ Thần siết chặt eo cậu hơn mức cần thiết, gần như nhấc hẳn Dụ Nhiên lên trong từng vòng xoay, khiến cơ thể mềm mại hoàn toàn nằm gọn trong sự khống chế.

"Anh chỉ chờ xem kẻ nào muốn động vào em."

Giọng hắn trầm xuống như dội trong lồng ngực: "Rồi moi tim hắn trước mặt em."

Kết thúc điệu nhảy, ánh mắt cậu nhìn hắn long lanh ánh sáng: "Thế mới đúng là Thần của em."

Đêm đó, thiếu chủ kia rời bữa tiệc với đôi mắt hoảng loạn, bởi khi đi ngang qua Bạch Dạ Thần, chỉ một ánh liếc đủ khiến hắn cảm giác như bản án tử đã kề cổ.

Còn trong căn biệt thự đêm ấy, Dụ Nhiên bị ghì chặt trên giường suốt cả đêm, bởi một Bạch Dạ Thần ghen âm ỉ — vừa lạnh lùng, vừa si mê, vừa nguy hiểm đến tột cùng.
 
Back
Top Bottom