"Được rồi!
Mọi người có thể nghỉ"
Địa hình huấn luyện lần này là ngọn núi cách bến cảng Thượng Hải khoảng 13 dặm.
Ngọn núi hoang này vốn dĩ không lâu đời, cũng là do trận chiến 5 năm trước khi Trung tướng Châu Thiết Vĩnh chinh phạt quy mô lớn với biên chế Quốc dân Đảng mà hình thành trên nơi địa hình dốc đá hẻo lánh này.
Từng chỗ đất nhô cao rồi lúng xuống bởi vết tích bom đạn, khung cảnh tàn khốc vô cùng.
Cũng chính bởi điều đó mà cây mọc thưa thớt, đến cỏ còn vắng bóng, cũng chẳng trồng trọt được gì.
Nghe được đâu đó từ các thôn dân ở xung quanh đây rằng nơi này do quá nhiều người bỏ mạng mà sinh ra oán khí, hễ người nào mà đi qua ngọn núi này thể nào cũng phải... bỏ mạng vì ngã dốc núi hay vong nhập.
Lâu dần thêu dệt thành hàng ngàn câu chuyện ma quỷ trên núi, chẳng ai dám bén mảng đến đó nữa.
Thống lĩnh Châu chọn nơi này để huấn luyện quân hàm phải cho là quá hà khắc đi...
Nhìn sơ qua Châu Viễn Thụy không có gì là mệt mỏi, nhưng thần thức y cũng đã sớm hơi kiệt sức tàn, chẳng biết bao lâu rồi chưa được chợp mắt.
Hàng đêm đều phải ngồi đàm luận với các sĩ quan quân khu để tìm cách thu hồi lại địa hình Lạc Dương bị Quốc dân Đảng chiếm đóng, lại phải xoay sở vấn đề lực lượng vũ khí còn quá ít ỏi.
Vừa đảm nhiệm chức vụ thống lĩnh quân đội phía Đông Bắc, lại thêm trung tá chỉ huy lực lượng hạ sĩ quan, có hàng bao chuyện cần xử lý, ngày đêm đều vùi đầu trong mớ giấy tờ, khi lại chạy qua chạy lại từ phủ sĩ quan đến quân doanh.
Cách đây khoảng sáu ngày Châu Viễn Thụy trong khi theo thượng tá bí mật đến doanh trại cắm quân ở ngoại thành thì bất ngờ có ám vệ tấn công, nhận một phát súng ở bả vai và một vết chém dài sau lưng.
Doanh trại đó vừa lần đầu tập hợp đã mất đi gần nửa số binh sĩ, cảnh tượng lúc đó thực sự thê thảm đến đau lòng.
Những ngày sau đó y tự nhốt mình trong phòng điều dưỡng tự trách bản thân.
Sớm để họ di quân sang cố đô Nam Kinh thì đâu xảy ra chuyện đó được ?
Chỉ tiếc là đã quá muộn...
Hiện tại tuy vết thương đã sớm khép miệng, nhưng thể chất cũng bị ảnh hưởng nhiều.
Do nguyên buổi sáng phải hoạt động liên tục khiến miệng vết thương lại âm ỉ đau.
Hô hấp Châu Viễn Thụy dần trở nên dồn dập, khó nhọc thở ra từng hơi một, nói với anh binh nhì ở ghế lái :"Cậu đưa tôi về sở sĩ quan, đi chậm một chút, tôi cần nghỉ ngơi."
Y hiện tại chỉ muốn về sở sĩ quan lười biếng ngủ một giấc, từ sáng đến giờ đã là quá đủ rồi.
Mệt mỏi tựa đầu vào thành ghế, Châu Viễn Thụy chỉ mong rằng thời gian bận rộn này sớm kết thúc, đến lúc đó có thể trở về Châu gia.
Trong một tháng nay, đến thời gian viết thư gửi về cũng không có.
Y thực sự rất nhớ cha mẹ và...em trai.
Chỉ hận hiện giờ không thể cứ thế mà về được, có quá nhiều chuyện cần xử lý.
*Cố gắng đến hết ngày mai là đến kì nghỉ dài hạn, lúc đó ta không phải có thể sẽ rất nhàn hạ sao ?
- Y tự nhủ
Tầm mắt dần mờ đi, Châu Viễn Thụy cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Khi chiếc xe hơi mang hiệu 1406 khuất bóng, các binh sĩ mới lên tiếng: "Sếp dạo này có chuyện vui à ?!"
"Bình thường cũng phải bắt bê vác đá từ chân núi đi lên, chạy bộ từ đỉnh núi xung quanh xuống dần phía dưới là nhẹ nhất rồi !"
"Nghe đâu đó là ngài ấy bắt đầu có nữ nhân bên ngoài a !"
"Ngươi lo chuyện bao đồng gì chứ!
Ngươi nhìn xem, ngài ấy đâu phải là dạng người hay để ý nữ nhân đâu !".
"hừ....Nữ nhân nào chịu nổi ngài ấy!"
"Haha...cũng phải.
Người như ngài ấy nữ nhân chỉ biết ước chứ cũng chẳng mong có được, huống hồ tính tình ngài ấy như vậy...hì hì...ta nghĩ nụ hôn đầu của ngài ấy cũng bị om suốt đời!"
"Như vậy thì chẳng phải là hòa thượng sao ?
Hahaha !!"
Các binh sĩ vừa đi vừa bàn luận về thống lĩnh của mình - Thống lĩnh băng lãnh, tàn khốc.
Vị "hòa thượng" này ngày ngày đều đưa ra các phương pháp huấn luyện cực hình nay lại có thể buông tha dễ dàng cho họ như vậy hẳn là chuyện hiếm thấy.
*****
"Hiện tại phía bên địch bắt đầu có động tĩnh rồi.
Cái thân già này...ai da... cũng chẳng làm được gì nữa !"
Ngữ khí đầy phiền não của người đàn ông lớn tuổi vang lên sau khi đọc bức mật thư từ Cục Tư lệnh gửi đến.
Quả thật là nếu cứ trong tình thế vừa đánh vừa rút như thế này thì chẳng biết đến khi nào ông mới được nhìn thấy cảnh lá cờ cộng sản được treo trên phủ tổng thống.
Tuy là chính sách khai phá đất đai rất được nhân dân hưởng ứng, dù là vậy thì nguồn nhân lực quá ít ỏi, họ cũng chỉ có thể cung cấp lương thực cho quân doanh, còn chưa tính đến việc bên địch luôn cố gắng cắt đi tuyến lương thực từ hậu phương đến các quân ngũ.
Cần phải có nhiều thêm chiến dịch cải cách quân đội.
Hiện giờ số quân khu đã tăng lên đáng kể, nhưng bên Quốc dân đảng sở hữu lượng quân gấp 6 lần.
Thượng Hải là nơi thích hợp nhất về địa hình để xây dựng căn cứ đầu não lại đang bị chiếm đóng.
Hiện tại quân đội vẫn còn trong giai đoạn phải điều binh một cách bí mật, chuẩn bị cho trận chiến giải phóng hoàn toàn Thượng Hải vào giữa thu sắp tới.
"Cha, người cũng đã lập quá nhiều chiến công rồi, một lời khó kể hết được.
Bây giờ không phải nên nhàn hạ an dưỡng tuổi già rồi sao ?"
Thiếu niên trẻ từ từ dìu cha mình đến chiếc ghế bành ngoài vườn.
"Ai da...Tiểu Kiện con đấy !
Ta gắn liền với quân ngũ ngót hàng chục năm rồi, con nói xem...ầy...hiện tại về hưu sớm như vậy, tay chân lại rảnh rỗi..ta thực sự không lo được sao ?
Còn nữa, Thiếu tướng như con cũng nhàn rỗi quá đấy, ta lo A Thụy hiện tại cố quá lại sinh bệnh...nó cũng chẳng chịu chú ý đến bản thân gì cả, lúc nào cũng gật gù cho có đấy thôi !"
Cùng lúc tuôn ra một tràng lời nói, lão nhân gia sớm đã cạn hết hơi, đưa tay vuốt ngực lên xuống, sắc mặt dần nặng nề.
Châu Thiết Vĩnh - Thống soái Trung tướng uy danh của bộ chỉ huy quân đội, lập được hàng bao chiến công lẫy lừng.
Sau khi giải phóng hoàn toàn vùng Giang Tô thì đã về hưu, mặc dù ông không tình nguyện.
Vấn đề sức khỏe không thể cho phép ông ngày đêm gắn bó với cuộc sống quân doanh được nữa.
Châu Kiện vuốt nhẹ sống lưng, rót trà sâm ra tách, nhẹ nhàng đưa cho ông:" Ca cũng đâu còn là trẻ con nữa...anh ấy nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân!..."
"Con chỉ giỏi bênh vực nó!
Đến khi nó về, nhất định phải kiểm tra tiểu tử này thật kĩ!....Ầy....kiểm tra khi nào chứ?
Rõ ràng là nó cắm mặt vào công việc nên quên còn có cái nhà này rồi...."
Có nói thêm gì đi nữa cũng không thể làm vơi đi nỗi lo của ông được.
Thiếu niên chỉ có thể an ủi một chút: "Cha à....quân khu chỗ ca ca đang ổn định lại rồi.
Năm nay anh ấy sẽ đón năm mới cùng gia đình ta".
"Được vậy thì tối rồi...."
*****
Khi về đến phủ sĩ quan trời cũng vừa xế chiều.
Chiếc xe từ từ đỗ lại trước của lớn, để lại một vị trung tá thần thức còn chưa tỉnh táo lại rồi rời đi.
Châu Viễn Thụy uể oải bước vào phủ, khi đi qua đằng sau đại sảnh, y cảm nhận có người theo sau cách 3 bước, tốc độ khá vội vã.
Là ám vệ ?
Hay là trong phủ xảy ra chuyện ?
Dừng lại rồi quay nhanh người ra đằng sau, y dùng hết sức lực hiện tại đang có mà tấn công kẻ kia.
Đầu tiên là dùng tay áp sát mặt hắn, sau đó hất người ra đằng sau rồi dùng chân đạp mạnh, lấy tay vặn ngược bả vai cùng cẳng tay đối phương ra sau, gì thật mạnh xuống đất.
Qua vài cái đập nhẹ vào xương sống, kẻ kia đã hoàn toàn bị động quỳ dưới sàn dưới sàn.
"Nói!
Là ai phái ngươi đến ?!
Lệnh Phùng hay Chung Trì Dật ?!"
"Á !!
Đ-đau...đau đau !
A !!"
Kẻ nọ đau đớn hét toáng lên.
Hắn căn bản không thể biết con người trước mắt mình lại mạnh tay như vậy.
"Diệp Hồng ...?!
Cậu làm gì !"
Một tia bất ngờ thoáng qua đầu Châu Viễn Thụy, y vặn xuôi lại cánh tay của hắn, từ từ đỡ đối phương đứng dậy.
"Cậu có cần mạnh tay như vậy không ?!
Có cấp trên nào đối xử với cấp dưới của mình như vậy à?!
Tôi sẽ đi báo cáo!!"
- Diệp Hồng ai oán .
"Lên chức Thượng úy rồi còn cư xử vô sỉ như vậy !
Cậu không giữ mặt mũi cho cậu ít nhất cũng phải chừa lại cho tôi chứ!"
- Thiếu điều lúc này Châu Viễn Thụy lại không mang theo súng, vậy thì vừa rồi có lẽ y sẽ chĩa súng vào đầu cấp dưới của mình.
Cơn mệt mỏi đang có sẵn cộng thêm việc áp lực từ những thành phần nằm vùng của Quốc dân Đảng khiến Châu Viễn Thuy nhất thời không kìm được mà gắt lên.
"Cậu phát điên cái gì?!
Như thế nào là cư xử vô sỉ đây hả ?"
Dường như cảm thấy Châu Viễn Thụy có phần hơi khác thường, Diệp Hồng cố gặng hỏi thêm.
Châu Viễn Thụy chỉ dám nghĩ tên này thật hèn hạ quá.
Định nhảy vồ người ra rồi hù một cái mà con giãy nảy ra ăn vạ.
Nói ra chỉ thêm mệt, hắn ta lại làm ầm lên cho xem.
"Sao vậy, cậu không khỏe à ?
Nào!
Lại đây "ca ca" thương đệ !
"
"...Vô lại!"
Châu Viễn Thụy khó chịu ném cho hắn một câu mắng rồi bỏ đi.
" Này !
Thượng tướng gọi cậu lên phòng chỉ huy đấy!"
Diệp Hồng nói với theo.
*Đệch mợ!
Có cần căn thời gian chuẩn như vậy không?!...Châu Viễn Thụy y còn đang định đi về phòng nghỉ thì bị câu nói này làm cho mặt mày tối tăm lại.
Y từng nghe cô Trung sĩ phụ trách cứu viện ở quân doanh sáng nay nhắc nhở :" Hôm nay của anh có vẻ sẽ không được suôn sẻ, tôi nghĩ là anh nên ở lại quân doanh thì hơn!
" Mặc dù y nghe rất rõ nhưng lời nói của cô Trung sĩ lại lọt qua tai khác.
Hiện giờ ngẫm lại, Châu Viễn Thụy mới thở dài, đáng ra là nên ở lại quân doanh bàn bạc lại một số vấn đề ở bến Thượng Hải xong là có thể đánh bài chuồn đi được rồi, đâu phải đi đến cái nơi núi đá hoang vu kia để huấn luyện binh sĩ để rồi giờ đây mệt mỏi lết thân xác này đến phòng chỉ huy.
*Có lẽ sau này phải nhờ vả cô ấy nhiều hơn rồi...
- Y tự nhủ nghĩ.
Bàn tay nặng nề gõ lên cánh cửa thoảng mùi gỗ giáng hương.
Nhận được sự đồng ý, Châu Viễn Thụy đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng thoáng xen lẫn hai tính chất Á - Âu đơn sắc.
Phía cửa sổ kính, nam nhân mặc quân phục đứng nghiêng người dựa vào cửa sổ kính.
Dù sao đi gặp mặt cấp trên cũng không thể trưng bộ mặt không có sức sống này ra để nói chuyện được.
Châu Viễn Thụy trình trọng cúi đầu.
"Thượng tướng cho gọi tôi ?"
"Ừm."
- Nam nhân từ tốn quay người lại, ánh mắt ôn hòa dừng lại trên người vị trung tá trẻ tuổi.
Hắn ta là Phó Hi Thành - Thượng tướng của phủ sĩ quan Thượng Hải.
Tuy là thượng tướng nhưng gương mặt nam nhân này lại không mang nét sắc bén hay nghiêm nghị nào cả.
Ánh mắt điềm đạm nhu hòa, cặp mày giãn rộng, nhìn trông rất ôn nhu.
"Hôm nay trời đẹp nhỉ?"
Nội tâm Châu Viễn Thụy: Ông nội ơi....mau mau vào chuyện chính đi!!
Cái thói lòng vòng từ Bắc vào Nam ấy làm tôi chỉ muốn đấm!!.
Cuối cùng câu thốt ra từ miệng là....
"Ngài muốn hỏi việc gì vậy?"
"...."
"...."
"Tình hình của binh sĩ khu 7 thế nào rồi ?"
" Bẩm Thượng tướng, tôi vừa mới nhận quản triệt họ, vậy nên là...có thể họ còn chưa thích ứng được, trong lúc huấn luyện cũng rất hay xao nhãng, còn về phần tiến bộ hay không thì tôi cần theo dõi thêm" Châu Viễn Thụy trả lời ngắn gọn nhất có thể.
"Ngươi không được khỏe?"
Dường như nhận thấy sự mệt mỏi trong giọng nói của y, Phó Hi Thành có chút lo lắng, y bận rộn như vậy Phó Hi thành cảm thấy một phần cũng do người làm cấp trên như hắn không thể quán triệt được hết tất cả công việc.
Hiện tại, phủ sĩ quan đang trong tình trạng cực kì bận rộn và căng thẳng.
Một phần là phục hồi lại đất nước sau chiến tranh, phần còn lại là đang ngày đêm cố gắng để giải phóng đất nước khỏi chính quyền Quốc dân Đảng.
Chính quyền cần rất nhiều hàm binh sĩ ra nhập, lại phải đề phòng bên kẻ thù cản trở chiến dịch giải phóng.
Tuy là vừa mới lấy lại được Bắc Kinh, nhưng quân đội phe địch lại mạnh hơn về quân số và trang bị vũ khí từ Hoa Kì trợ cấp.
Vì vậy quân chính phủ chỉ có thể từng bước một thận trọng trong việc điều binh, Phó Hi Thành hẳn là đã có ý định sẵn nên mới sắp xếp quân hàm khu 7- quân khu mạnh nhất nhì của quân đội Thượng Hải điều binh ở vùng núi hoang vu và hẻo lánh như vậy.
"Chỉ hơi mệt một chút, tôi vẫn ổn."
"...Vất vả cho người rồi"
Biết người ta vất vả ngày đêm mà bắt đi nhận điều binh huấn luyện thêm cái quân khu bất trị!!
"Ngươi có biết ta vừa chứng kiến được cảnh gì không ?"
Phó Hi Thành nhìn ra ngoài cửa số.
Châu Viễn Thụy tuy là phục tùng dưới trướng của hắn đã lâu, nhưng rất khó có thể nhìn thấu được tâm tư của hắn đang nghĩ gì.
"Là cảnh gì khiến anh phải bận tâm đến vậy ?"
Châu Viễn Thụy dường như chẳng có một chút hứng thu nào cả, chỉ đành hỏi một cách lấp liếm cho có mà thôi.
Tên này bình thường luôn tâm tư bất ổn như vậy, y cũng dần quen thuộc rồi.
"Là một người vợ"
"Ý ngài là sao?"
"Cô ta khóc lóc chạy đến đây để thông báo với chồng cô ta rằng.....cô ta đã có tin mừng.
Chồng cô ta cũng vừa đến đây nhậm chức trung sĩ.
Đôi phu thê ôm nhau mừng mừng tủi tủi, sau đó...."
"Ngài nên đi viết kịch bản cho ca phường, rồi tiếng danh ngài sẽ vang vọng"
"....À quên....ngươi chưa có vợ"
__________________
CHƯA FIX LẠI LỖI NHA!!
CÓ THỂ TÔI SẼ CÒN SỬA LẠI CHAP NÀY NHIỀU NHIỀU