[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đam Mỹ] Tết Thiếu Nhi 1-6 Của Sơ Tam - Xà Hạt Điểm Điểm (Hạ)
Chương 77: Chuyện đó có thể không làm được không?
Chương 77: Chuyện đó có thể không làm được không?
Mấy ngày sau, Tần Hạo nhận được điện thoại của Thôi Đông Đông.
Thôi Đông Đông lệnh cho cậu lái xe một mình đến sân bay đón cô, đi cùng Thôi Đông Đông còn có hai "vị khách Thái Lan" đầy bí ẩn.
Cô chỉ dẫn Tần Hạo lái xe tới một công xưởng bỏ hoang ở vùng ngoại ô, rồi thần thần bí bí bảo Tần Hạo đứng gác bên ngoài, còn mình thì dẫn hai vị khách ngoại quốc vào bên trong "tham quan" một vòng.
Sau khi rời khỏi công xưởng, Thôi Đông Đông đưa Tần Hạo và hai người ngoại quốc kia tới Đàn Hương Các – nơi vốn đang tạm dừng kinh doanh để chấn chỉnh.
Cô dùng lễ nghi cao nhất để tiếp đãi hai vị khách, chẳng ngoài những thú vui ăn chơi trác táng thường ngày.
Giữa bữa tiệc rượu, Thôi Đông Đông nhận được một cuộc điện thoại, nói rằng mình còn việc quan trọng phải đi trước, bảo Tần Hạo tiếp tục ở lại tiếp khách.
Lúc sắp đi, cô ta ghé tai Tần Hạo thì thầm vài câu, nói rằng hai người này là tâm phúc của Cát Lạp Đường – đại lý mới tại Thái Lan của ông trùm ma túy vùng Tam Giác Vàng Khôn Trương, cần phải chăm sóc họ cho tốt, buổi tối đưa họ về một khách sạn nào đó; cô còn nói 'hàng' mà đối phương mang vào Hồng Kông sẽ cập bến vào ngày mai, bảo Tần Hạo sáng sớm mai hãy đợi lệnh ở nhà, sẵn sàng đi cùng cô để thực hiện "giao dịch".
Dặn dò xong xuôi, cô cáo từ quan khách, đi cửa lối đi dành cho nhân viên để lên phòng Tổng giám đốc.
Trên bàn làm việc đặt một chiếc TV màn hình lớn.
Hạ Lục Nhất gác đôi chân dài lên cạnh bàn một cách ngạo mạn, đầu nghiêng nghiêng tựa vào ghế xoay, miệng ngậm một chiếc kẹo mút, nhìn chằm chằm vào màn hình TV, nơi đang chia khung hình phát đồng thời mấy đoạn camera giám sát khác nhau — Tần Hạo, Ô Kê, Hổ Đầu, Đại Giải, Xà Muội đều đang ở những căn phòng riêng biệt tiếp đãi mấy vị "khách quý" kia.
"Thế nào rồi?"
Thôi Đông Đông hỏi.
Hạ Lục Nhất vỗ vỗ vào chiếc ghế xoay bên cạnh, ra hiệu cho cô cùng xem.
Thôi Đông Đông ngồi xuống cạnh hắn, cũng gác hai chân lên bàn giống hắn, rồi rút một điếu thuốc ngậm lên miệng.
"Cô thấy ai giống kẻ phản bội nhất?"
Hạ Lục Nhất hỏi ngược lại.
"Ai nhìn cũng giống, mà ai nhìn cũng chẳng giống."
Thôi Đông Đông thở dài, ngày hôm nay, để đưa mấy người bị thử thách này vào "tròng", cô đã phải chạy đôn chạy đáo suốt năm vòng giữa sân bay, công xưởng và Đàn Hương Các, mệt đến bở hơi tai.
Cô thuật lại một lượt biểu hiện của từng người cho Hạ Lục Nhất nghe khi họ biết tin ngày mai sẽ tháp tùng đại tỷ đi làm "giao dịch".
Ba người Hổ Đầu, Đại Giải và Xà Muội tâm trạng để lộ ra ngoài nhiều hơn.
Ngược lại, Ô Kê và Tần Hạo thì nội tâm kín đáo, chỉ gật đầu nhận lệnh chứ không nói nửa lời dư thừa.
"Thân thủ của Ô Kê kém một chút."
Thôi Đông Đông nói, "Thú thật, nếu phải đi giao dịch, em sẽ chọn mang theo Tần Hạo.
Cậu ta là một trợ thủ giỏi."
"Tôi cũng sẽ chọn cậu ta."
Hạ Lục Nhất đáp.
Sau đó, cả hai cùng rơi vào im lặng — bởi vì điều này vừa hay lại chứng minh rằng biểu hiện của Tần Hạo quá mức hoàn hảo, không một chút sơ hở, giống hệt như một tay nằm vùng có chuẩn bị mà đến.
Hồi lâu sau, Hạ Lục Nhất mới mở lời: "Tôi không muốn nghi ngờ cậu ta.
Cậu ta đã cứu mạng tôi, những hai lần."
Thôi Đông Đông lắc đầu, "Điểm nghi vấn trên người cậu ta quá nhiều.
Anh thử nghĩ kỹ xem, lúc đó làm sao cậu ta lại vào tù cùng đợt với anh trùng hợp thế được?
Rồi cái ngày anh bị bao vây tấn công, tất cả anh em đều bị điều sang ký túc xá khác, sao chỉ có mình cậu ta ở lại?
Lại còn trùng hợp đi vào nhà tắm đúng lúc đó nữa?"
"Vậy còn ở Thái Lan thì sao?
Cậu ta hoàn toàn có thể hợp tác với cảnh sát quốc tế để bắt tôi đi, tại sao cậu ta không làm?
Tại sao lại liều chết cứu tôi?"
"Mục đích của cậu ta là chiếm lấy lòng tin của anh, để sau khi quay về có thể hốt trọn cả Kiêu Kỵ Đường!
Anh với cậu ta mới quen nhau bao lâu?
Nói chuyện được mấy câu?
Nói thẳng ra, anh chỉ bỏ tiền thuê cậu ta mà thôi, cậu ta dựa vào cái gì mà vào sinh ra tử vì anh?
Nếu không phải để lừa lấy lòng tin, cậu ta cam tâm đỡ đạn thay anh chắc?"
"Đó là vì tôi đã bỏ tiền giúp em gái cậu ta phẫu thuật!
Nếu có ai cứu được Tiểu Mãn về, tôi đền mạng mình cho người đó cũng được!"
Thôi Đông Đông nghe thấy cái tên đó thì lặng đi hồi lâu không nói nên lời.
Một lúc sau cô mới lên tiếng: "Cậu ta và em gái vốn chẳng sống cùng nhau bao lâu, sao có thể so sánh với tình cảm giữa anh và Tiểu Mãn được?"
Hạ Lục Nhất bị câu nói này làm cho sực tỉnh, bấy giờ mới nhận ra bản thân vừa rồi đã kích động đến thất thố.
Hắn đau đầu vò tóc, thở dài: "Tóm lại, người tôi ít nghi ngờ nhất chính là cậu ta.
Thôi bỏ đi, hai chúng ta tranh luận ở đây cũng vô ích.
Ngày mai lúc giao dịch, ai xảy ra vấn đề thì người đó là nội gián.
Cứ để ngày mai rồi tính!
Tối nay tôi có việc, đi trước đây."
Hắn phải đi, Thôi Đông Đông cũng chẳng đủ kiên nhẫn để ngồi đây canh chừng tiếp.
Cô vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ muốn về nhà ôm Tiểu La đánh một giấc thật ngon.
Cả hai tự gọi vệ sĩ của mình chuẩn bị xe.
...
Lúc cùng đứng bên đường chờ xe, Hạ Lục Nhất sực nhớ ra một chuyện: "Thực sự không tìm thấy xác của Tiểu Mã sao?"
Thôi Đông Đông rút một điếu thuốc châm lên, rít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự dao động trong cảm xúc, "Phải, tìm suốt một tuần rồi, đến một mảnh áo cũng không thấy.
Tôi cảm giác cậu ấy vẫn còn sống."
Hạ Lục Nhất bị khói thuốc của cô làm cay mắt, tầm nhìn nhất thời hơi nhòe đi, hắn nhìn về phía góc đường rồi cười, "Cái thằng nhóc đó, tôi biết nó giỏi chạy trốn nhất mà."
"Tôi vẫn để người ở lại bên đó tiếp tục tìm," Thôi Đông Đông kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, ngoảnh mặt đi dụi dụi khóe mắt, "thằng oắt con đó, đã không chết thì sao còn chưa chịu vác xác về?"
Hạ Lục Nhất kéo vai cô vào lòng, ôm thật chặt một cái: "Gắng gượng chút đi."
Thôi Đông Đông khịt khịt mũi: "Không sao, tôi đang vui mà."
Sau đó cô đẩy mạnh hắn ra một cái, "Nếu có đau lòng tôi cũng chẳng thèm khóc trước mặt anh đâu."
"Mẹ kiếp, cô còn dám chê tôi à?"
"Đúng đấy!
Đừng có ôm ấp tôi nữa, người ngoài không biết lại tưởng hai chúng ta diễn phim đam mỹ."
"Cút!"
...
Sau khi Hạ Lục Nhất và Thôi Đông Đông xô đẩy, đùa giỡn nhau vài cái trên phố, cả hai được dàn vệ sĩ hộ tống lên xe về nhà.
Trong lúc đó, tại lề đường cách họ không xa, bên trong một chiếc xe van không hề gây chú ý, Hà Sơ Tam cau mày bỏ tai nghe giám sát xuống.
Kevin ngồi đối diện cậu, gã đã nhuộm mái tóc vàng thành màu đen, mặc một bộ tây trang chỉnh tề không chút nếp nhăn.
Gã tắt thiết bị nghe lén, hỏi: "Hà tiên sinh, xem ra ngày mai họ sẽ biết danh tính của nội gián thôi.
Giờ chúng ta phải làm sao?"
Hà Sơ Tam tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn dòng người và xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ.
Cậu ngần ngừ hồi lâu, ngón tay từng nhịp từng nhịp gõ nhẹ lên chiếc nhẫn treo trước ngực.
Kevin im lặng chờ đợi rất lâu.
Cuối cùng, Hà Sơ Tam cũng bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, cậu nắm chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay rồi mở lời:
"Thông báo cho mọi người, chuẩn bị hành động."
...
Mãi đến chập tối Hà Sơ Tam mới về đến nhà.
Hạ Lục Nhất đã đặt mấy chiếc chân nến lớn kiểu Âu bằng sắt cao bằng đầu người trong phòng khách, bên trên thắp một loạt nến trắng to bằng cánh tay, trang trí dát bột vàng.
Hắn còn bày sẵn một bàn tiệc lớn, ngồi trên sofa chờ cậu về giống như "hòn vọng phu" vậy.
Hà Sơ Tam vừa mở cửa, suýt chút nữa đã bị ánh lửa rực sáng khắp phòng làm cho lóa mắt.
Cậu đứng sững ở cửa: "Anh Lục Nhất, anh định phóng hỏa đốt nhà đấy à?"
"Đốt cái con khỉ!
Không phải em thích bữa tối dưới ánh nến sao?!"
Hà Sơ Tam nhìn căn nhà chật ních những chân nến khổng lồ đến mức không còn chỗ đặt chân, cả căn phòng bị nung nóng như cái lò sưởi, cậu thật sự dở khóc dở cười.
Chỉ là một bữa tối dưới ánh nến thôi mà, cũng đâu cần phải làm rầm rộ như yến tiệc trong lâu đài thế chứ!
Cái nhà này rộng được bao nhiêu đâu?
Cậu vội vàng đóng cửa, chạy nhanh đến cửa sổ thổi tắt vài ngọn nến lớn sắp bén vào rèm cửa.
Hạ Lục Nhất ở phía sau khoanh tay, hừ hừ đầy vẻ dỗi hờn: "Sao muộn thế này mới chịu về?"
"Công ty có việc đột xuất."
Hà ảnh đế điềm nhiên như không có chuyện gì mà diễn sâu, "Anh đợi lâu chưa?
Sao không gọi điện cho em?"
"Chẳng phải tại em thích bất ngờ với lãng mạn sao?!"
Hạ Lục Nhất đợi suốt hơn hai tiếng đồng hồ, sắp phát hỏa đến nơi rồi.
Hà Sơ Tam vội vàng ngồi xuống sofa, ôm lấy hắn mà vuốt giận: "Em rất bất ngờ, cũng thấy rất lãng mạn, em thích lắm!"
Cậu liếc nhìn bàn thức ăn phong phú một lượt, hỏi: "Mấy món này đều là anh làm sao?"
"Đặt ở nhà hàng."
Hà Sơ Tam thở phào một hơi rõ to: "May mà anh không định tự tay xuống bếp, nếu không chắc cháy thật ..."
Lời còn chưa dứt, cậu đã bị Hạ Lục Nhất ấn xuống sofa gặm cho một trận nhừ tử.
"Ha ha ha!
Em đùa thôi mà!
Đừng, đừng, em sai rồi, em sai rồi!
Đau, đau!"
Hai người quấn quýt đùa giỡn một hồi, Hà Sơ Tam khắp mặt đầy vết đỏ, quần áo xộc xệch đứng dậy đi vào bếp hâm lại thức ăn.
Cả bàn tiệc lớn đều đã nguội ngắt, cũng không biết Hạ Lục Nhất đã ở nhà chờ đợi bao lâu.
Cậu đưa tay chạm vào đáy đĩa lạnh ngắt, một luồng khí lạnh len lỏi vào lòng kéo theo những cảm xúc phức tạp.
Cậu vội vàng quay lưng đi, không để Hạ Lục Nhất nhìn thấy vẻ mặt của mình.
Hạ Lục Nhất khoanh tay tựa vào cửa bếp, nhìn cậu nhanh nhẹn bắc nồi nhóm lửa: "Hà tinh anh, người bận rộn như em còn nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Hà Sơ Tam quay đầu lại, có chút ngơ ngác: "Ngày gì thế?"
Hạ Lục Nhất chửi thề một tiếng, sải bước tiến tới định nhéo mặt cậu.
Hà Sơ Tam cười né ra sau: "Em nhớ chứ!
Nhớ mà!
Ngày mười sáu tháng tư, kỷ niệm lần đầu gặp mặt, lần đầu chính thức tỏ tình, lần đầu dọn vào căn nhà này, lần đầu lăn giường á á á ..."
Cậu bị Hạ Lục Nhất bịt miệng lại, cười rồi từ túi quần lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
"Cái gì đây?"
Hạ Lục Nhất liếc nhìn một cái, "Thiệp vẽ bánh ngọt?
Tượng Phật ngọc?"
"Anh ra ngoài tự mở mà xem."
Hà Sơ Tam đẩy hắn ra khỏi nhà bếp, "Đừng làm phiền em hâm thức ăn, cẩn thận lửa cháy lên bây giờ."
Hạ Lục Nhất vẻ mặt đầy ghét bỏ nhưng trong lòng lại khấp khởi hân hoan đi ra phòng khách khui quà.
Mở ra xem thì thấy một cặp khuy măng sét kiểu dáng tinh xảo, ngắm nghía hồi lâu thấy cũng khá thuận mắt, thế là hắn chui tọt vào phòng ngủ, lục lọi trong tủ quần áo muốn chọn một chiếc sơ mi để phối cùng.
Hắn cứ chổng mông lục đục trong tủ đồ, thay hết cái này đến cái kia, mãi mà không chịu ra.
Hà Sơ Tam đã sắp xếp xong thức ăn lên bàn, gọi lớn: "Anh Lục Nhất, ăn cơm thôi."
"Đợi chút đã!"
Hà Sơ Tam đi vào tựa người bên cửa, cười nói: "Đừng chọn nữa, ăn cơm trước đi.
Lát nữa em đưa anh ra phố mua bộ quần áo mới để phối với nó nhé?"
Hạ Lục Nhất đang cúi đầu cài cúc áo sơ mi, đường cong xương quai xanh và cơ ngực ẩn hiện sau lớp vải, nghe vậy thì ngẩng lên hỏi: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Vẫn chưa đến tám giờ, ăn xong vẫn còn kịp đi dạo một lát.
Hoặc là đi xem phim?"
Hạ Lục Nhất bỏ qua hai chiếc cúc cuối cùng, đi tới vỗ mạnh vào mông cậu một cái: "Đi dạo phố đi, để anh chọn cho em mấy bộ luôn."
... (đăng duy nhất tại wattpad thaocua36)
Hai gã đàn ông gay quấn quýt bên nhau ăn một bữa tối dưới ánh nến, rồi lại lề mề chọn quần áo, mang giày, cuối cùng dây dưa mãi mới ra được đến phố thì đã hơn chín giờ tối.
Những cửa hàng còn mở cửa bên đường chỉ còn thưa thớt, ánh đèn cũng dần hiu hắt.
Hai người từ bỏ kế hoạch mua sắm, thong thả đi dạo dọc theo đường Salisbury để tiêu thực, đi ngang qua khách sạn Peninsula nơi từng cùng nhau ăn đồ Tây, đi qua Trung tâm Văn hóa nơi từng cùng xem phim Bố Già, rồi lại đi dọc theo hành lang dài của công viên ven biển về phía Tây.
Trong công viên ven biển đêm muộn, du khách chỉ lưa thưa vài người.
Hai bên bờ cảng Victoria đèn hoa rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, đa số là những cặp tình nhân đang tay trong tay sánh bước.
Hạ Lục Nhất đang đi, bỗng nhiên lén nắm lấy tay Hà Sơ Tam trong bóng tối.
Hà Sơ Tam ngoảnh đầu lại nhìn mấy tên vệ sĩ đang đi theo phía xa.
"Đừng để ý đến bọn họ."
Hạ Lục Nhất kéo cậu sát vào lòng mình.
Hà Sơ Tam mỉm cười, cũng chẳng hề kiêng dè mà siết chặt lấy tay Hạ Lục Nhất, rồi kéo hắn chạy nhanh về phía trước.
"Làm cái gì thế?"
Hạ Lục Nhất hỏi.
"Phía trước có một đài quan sát, phong cảnh đẹp lắm."
"Đài quan sát thì cứ tới đài quan sát, chạy nhanh thế làm gì?"
"Muốn nhanh tới đó để hôn anh."
Hạ Lục Nhất bước một bước dài sang bên cạnh, kéo cậu vào trong lùm cây ven đường, ấn cậu lên một gốc cây lớn rồi mãnh liệt mà triền miên hôn môi, nửa ngày sau mới buông ra.
"Muốn hôn thì hôn ngay lập tức, hôn môi mà còn phải chọn chỗ nữa à?"
Hạ Lục Nhất khoái chí cười bảo.
Hà Sơ Tam bị hôn đến mức môi đẫm nước, hơi thở hỗn loạn, lưng bị va đập đau điếng, chân còn giẫm lên đầy cành khô lá mục.
Cậu dở khóc dở cười lau vệt nước bọt vương nơi khóe môi — thôi bỏ đi, muốn lão đại đây học được cách lãng mạn, chắc phải đợi thêm mười năm nữa!
"Em không chịu đâu!
Em cứ muốn đi cái đài quan sát kia cơ!"
Một tiếng nũng nịu đột nhiên vang lên từ phía không xa, nói đúng tiếng lòng của Hà Sơ Tam.
Hạ Lục Nhất và Hà Sơ Tam cùng quay đầu lại, vừa vặn thấy một nhóm người đang đi đường nhỏ tiến vào đây.
Dẫn đầu là một người phụ nữ ngực nở mông cong, đang nũng nịu khoác tay một người đàn ông trung niên, đụng mặt hai người trên con đường hẹp.
"Hạ Song Đao?"
Người đàn ông trung niên nghi hoặc lên tiếng.
Hạ Lục Nhất theo bản năng đứng chắn trước mặt Hà Sơ Tam: "Kiều gia."
Hắn liếc nhìn người phụ nữ đang uốn éo bên cạnh Kiều gia, nhận ra đây cũng là một người quen cũ — bồ nhí trước đây của Phì Thất, Lại Tam Muội.
"Con ả này, còn leo được lên giường lão già gần đất xa trời này nữa cơ à."
Hắn thầm mắng trong bụng.
Kiều gia cũng đầy nghi hoặc dò xét Hạ Lục Nhất và chàng thanh niên bị hắn che giấu sau lưng — lão tuy tuổi đã cao nhưng thị lực vẫn còn tốt lắm, vừa rồi từ xa lão đã thấy hai người này đang "dính" chặt lấy nhau!
"Thằng nhóc Hạ Lục Nhất này, thật sự nuôi một con thỏ sao?"
Lão thầm tính toán trong lòng.
Lão cố tình chọc gậy bánh xe, chỉ vào Hà Sơ Tam giả vờ ngây ngô: "Vị này là...?"
Tim Hạ Lục Nhất thắt lại, vốn định tìm lời thoái thác, nhưng Hà Sơ Tam lại chủ động tiến lên một bước, lộ diện khỏi bóng tối, mỉm cười hào phóng: "Kiều gia, ngài quên tôi rồi sao?"
"Ồ!
Hóa ra là Hà cố vấn!"
Kiều gia bày ra vẻ mặt kinh ngạc tột độ, lập tức nhìn Hà Sơ Tam một lượt từ đầu đến chân, rồi cười lên đầy quái dị.
"Kiều gia trí nhớ thật tốt."
Hà Sơ Tam khách sáo đáp, "Ngài cũng tới đây đi dạo sao?"
"Các cậu cũng thế à?"
"Vâng, tụi tôi cũng thế."
Kiều gia lại cười khùng khục: "Haha!
Vậy không làm phiền 'nhã hứng' của hai cậu nữa!
"Hạ Song Đao, hôm khác gặp lại?"
"Hôm khác gặp."
Hạ Lục Nhất đáp.
Kiều gia vừa cười quái đản vừa ôm eo Lại Tam Muội rời đi, vừa đi còn vừa ngoái đầu nhìn Hạ Lục Nhất và Hà Sơ Tam thêm cái nữa.
Sắc mặt Hạ Lục Nhất lạnh lẽo, còn Hà Sơ Tam lại đáp lại bằng một nụ cười như gió xuân.
Đợi đoàn người của Kiều gia đi xa, Hạ Lục Nhất lập tức nắm chặt lấy tay Hà Sơ Tam, sải bước kéo cậu quay lại đường cũ.
"Anh Lục Nhất?"
Hà Sơ Tam không hiểu chuyện gì.
"Về thôi."
Hạ Lục Nhất cố nén bực bội.
"Em vẫn còn muốn đi dạo thêm một chút..."
"Đi về!"
Hạ Lục Nhất gắt lên đầy nóng nảy.
Hắn vừa đi vừa ra hiệu cho đám vệ sĩ phía sau, sau đó nắm lấy Hà Sơ Tam đi đường tắt ra khỏi công viên ven biển.
Đám vệ sĩ đã lái xe chờ sẵn ở con phố bên ngoài, trực tiếp đưa họ về nhà.
Hạ Lục Nhất ngồi ở ghế sau, hậm hực lên tiếng với Hà Sơ Tam bên cạnh: "Vừa rồi tại sao em lại nói chuyện với lão ta?!
Em quên lão đã làm gì với em rồi sao?!"
"Em nghĩ dù sao lão cũng sẽ nhận ra em thôi, thay vì che che giấu giấu, chi bằng cứ công khai ..."
"
Sau này không được làm thế nữa!"
Hạ Lục Nhất nóng nảy ngắt lời cậu.
Cứ nghĩ đến nụ cười âm hiểm vừa nãy của Kiều gia là hắn lại thấy lạnh cả người.
Sự cung kính giữa hắn và Kiều gia chỉ là diễn kịch, giữa đôi bên ngoài quan hệ lợi ích còn là những ân oán ngầm trong quá khứ — Kiều gia từng bắt cóc Hà Sơ Tam, còn hắn vì thế mà đã đập phá địa bàn của lão!
Trong thời điểm nhạy cảm này, việc bị Kiều gia tận mắt chứng kiến sự thân mật giữa hắn và Hà Sơ Tam, xác nhận mối quan hệ của hai người, thực sự khiến hắn không khỏi lo sợ trong lòng!
"Đáng lẽ tối nay anh không nên đưa em ra ngoài..."
Hạ Lục Nhất hối hận lắc đầu, lẩm bẩm tự trách.
Hà Sơ Tam nắm lấy tay hắn, dịu giọng gọi: "Anh Lục Nhất, anh nghe em nói.
Anh đừng lo lắng, em có thể tự bảo vệ được mình."
"Em thì bảo vệ mình kiểu gì được?!"
Hạ Lục Nhất cao giọng gắt lên, nhưng rồi lại bị Hà Sơ Tam ôm lấy và hôn lên trán, chữ cuối cùng vì sự ấm áp bất ngờ ấy mà lạc cả tông đi.
"Anh tin tưởng em thêm chút nữa đi."
Hà Sơ Tam cười nói, "Em không yếu đuối như anh nghĩ đâu, anh đừng lo."
...
Hạ Lục Nhất vẫn không thể buông bỏ nỗi lo âu.
Hà Sơ Tam không hề biết về cuộc giao dịch giữa hắn và Kiều gia, cũng không biết về mối quan hệ hợp tác lỏng lẻo, đầy rẫy toan tính giữa hai người.
Không còn Kim Di Lặc, hắn không còn 'nhập hàng' nữa, nên không còn nhiều thứ để giữ chân Kiều gia nữa.
Hiện tại, hắn chỉ đang mượn cớ mình còn những mối quan hệ khác ở Thái Lan để dỗ dành Kiều gia tiếp tục làm người trung gian truyền tin cho Lão chưởng quỹ.
Chẳng bao lâu nữa, Kiều gia sẽ nhìn ra sơ hở, mà hắn thì bắt buộc phải tìm ra nội gián và tiếp cận được Lão chưởng quỹ trước lúc đó.
Nếu Kiều gia nhận ra vấn đề sớm hơn, nếu lão lại một lần nữa ra tay với Hà Sơ Tam để tính cả nợ mới lẫn nợ cũ ...
Hắn lòng đầy lo âu, dắt Hà Sơ Tam vội vã trở về nhà.
Cửa vừa đóng, khóa vừa gài, hắn chỉ hận không thể nuốt chửng Hà Sơ Tam vào bụng để không một ai có cơ hội chạm tới cậu.
Hắn kéo Hà Sơ Tam vào phòng tắm, giữa làn hơi nước mịt mù, hắn lòng như lửa đốt mà hôn cậu, xé rách cả y phục trên người cậu.
Hà Sơ Tam không nói lời nào, mặc cho hắn điều khiển, mặc cho áo khoác bị hắn thô bạo vứt xuống sàn, mặc cho áo sơ mi bị kéo tuột xuống tận vai, mặc cho cổ và vai mình bị Hạ Lục Nhất cắn xé như mãnh thú săn mồi, cho đến khi cậu không chịu nổi đau đớn mà bật ra một tiếng rên khẽ.
Hạ Lục Nhất khựng lại, ngẩn ngơ nhìn vết răng hằn lên trên vai cậu, làn da trắng ngần rỉ máu tạo nên một sắc màu thâm trầm.
Cuối cùng hắn cũng nhận ra mình đã mất kiểm soát, vội vàng đưa tay tắt vòi hoa sen, buông Hà Sơ Tam ra rồi ảo não tựa lưng vào tường.
Hà Sơ Tam xoay người lại ôm lấy hắn, vị trí của hai người đảo ngược.
Lần này đến lượt Hà Sơ Tam dịu dàng hôn hắn, vuốt ve tóc mai và gò má hắn, như thể đang vỗ về một con mèo lớn đang xù lông dựng ngược và nhe nanh múa vuốt.
Hắn bị bao bọc trong hơi thở ấm áp ấy, nhìn vào mắt Hà Sơ Tam, trầm giọng lên tiếng:
"Anh đang làm một việc rất nguy hiểm, có liên quan đến Kiều gia, anh sợ sẽ lụy đến em..."
Hà Sơ Tam chăm chú nhìn hắn, chờ đợi câu tiếp theo.
"Anh không thể nói cho em biết đó là việc gì."
Hạ Lục Nhất đáp, thần sắc hiện rõ sự đè nén, nôn nóng và mâu thuẫn, "Không phải anh không tin em, mà là anh không muốn mất em.
Em biết càng nhiều, em sẽ càng nguy hiểm..."
Hà Sơ Tam nhìn Hạ Lục Nhất, ôn hòa hỏi: "Chuyện đó có thể không làm được không?"
"Không thể, không thể đâu, xin lỗi em, xin lỗi..."
Hạ Lục Nhất đau đớn lặp đi lặp lại.
Hắn bị giày vò giữa chấp niệm trả thù rửa hận và nỗi áy náy, lo âu dành cho Hà Sơ Tam.
Hắn không muốn tiếp tục lừa dối hay giấu giếm cậu thêm nữa, thật sự không muốn, nhưng hắn chẳng còn cách nào khác.
Suốt thời gian qua, trong những giấc mơ của hắn, khi thì là hình ảnh Hà Sơ Tam đang mỉm cười, khi thì là Thanh Long mình đầy máu me.
Giữa báo thù và cuộc sống mới, hắn không biết làm sao để vẹn cả đôi đường.
Trong lòng Hà Sơ Tam thở dài một tiếng.
Cậu vốn dĩ đã nhìn thấu cái tính cách "chưa đụng tường chưa quay đầu" của Hạ Lục Nhất, bây giờ chẳng qua chỉ là kiểm chứng lại một lần nữa mà thôi.
Hạ Lục Nhất không chịu nói rõ với cậu, nhưng cậu chẳng phải cũng vậy sao?
Những việc cậu sắp làm tiếp theo, nếu nói ra, chắc chắn Hạ Lục Nhất sẽ trăm phương nghìn kế ngăn cản, tuyệt đối không đồng ý.
"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa."
Hà Sơ Tam vuốt ve hàng lông mày đang nhíu chặt của hắn, an ủi: "Không có gì phải xin lỗi cả, em không trách anh.
Anh có nỗi khổ riêng, có những giới hạn của riêng mình.
Trước đây là do em không hiểu chuyện nên mới ép anh như thế, là em không tốt."
"Để vệ sĩ đi theo em lần nữa nhé, có được không?"
Hạ Lục Nhất nóng nảy nói, "Anh thật sự không phải muốn giám sát em, anh sợ có kẻ ra tay với em.
Cái lão Kiều gia chó chết đó, sớm muộn gì cũng có ngày anh..."
"Được, được mà."
Hà Sơ Tam khẽ hôn hắn để ngăn lại những lời chửi thề, "Anh đừng vội.
Thế này nhé?
Bên cạnh em đúng là đang thiếu người, dưới trướng Hổ Đầu có cậu chàng tên Kevin, người đó rất lanh lợi, thân thủ cũng khá.
Anh điều cậu ta cho em, để cậu ta dẫn theo vài người theo sát em mỗi ngày, được không?"
Hạ Lục Nhất hừ lạnh một tiếng: "Một thằng nhóc ất ơ ở đâu ra sao mà tin được?
Anh điều A Nam theo em."
Hà Sơ Tam lại hôn lên bờ môi đang hơi bĩu ra của hắn một cái: "Không sao đâu, Kevin không có vấn đề gì.
Cậu ta cũng xuất thân khốn khổ từ trong thành trại, có duyên gặp em một lần, em từng giúp đỡ cậu ta."
"Khi nào?"
"Lâu lắm rồi, trước khi quen anh kìa."
Hạ Lục Nhất càng thêm hoài nghi: "Cái thằng nhóc đó có lai lịch thế nào?
Còn quen em sớm hơn cả anh sao?
Em đã giúp nó cái gì?
Thằng oắt đó sẽ không cảm động đến mức muốn lấy thân báo đáp đấy chứ?"
Hà Sơ Tam khịt khịt mũi ngửi quanh một hồi: "Lạ thật, sao em lại ngửi thấy mùi giấm chua loét ở đâu đây thế nhỉ?"
Hạ Lục Nhất véo mũi cậu một cái rõ đau.
Hà Sơ Tam cười ha hả, ghé sát vào người hắn đầy thân mật, thủ thỉ bên tai.
Hạ Lục Nhất được cậu hôn hít vỗ về cho xuôi cơn giận, bèn lầm bầm một câu: "Được rồi, em thích chọn đứa nào thì chọn đứa đó, ngày mai để nó đi theo hộ tống em đi làm."