Cập nhật mới

Khác [Đam Mỹ | Sáng Tác] Kẻ Thủ Ác

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
403793910-256-k471645.jpg

[Đam Mỹ | Sáng Tác] Kẻ Thủ Ác
Tác giả: tunaa0110
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện tự viết.



dammy​
 
[Đam Mỹ | Sáng Tác] Kẻ Thủ Ác
Văn Án


👁️Tên truyện: Kẻ Thủ Ác

👁️

Tác giả: Cá Ngừ Đại Dương

👁️

Thể loại: BL, vô hạn lưu, thế giới song song

👁️Couple: Bùi Sóc x Nguyễn Minh Khang

--------------------------------------------------

Giới thiệu:

Một ngày nọ, Nguyễn Minh Khang bỗng nhiên bị lạc vào một chuỗi không gian khép kín, cậu cùng những người mắc kẹt bị chơi đùa như những con kiến hôi lạc vào chảo dầu.

Từ đây, lớp màn che phủ bản chất của thế giới này dần được hé lộ, những cơn ác mộng dần xâm chiếm lý trí, giấc mơ về hiện thực cũng trở nên xa vời.

Đau khổ chấp nhận hiện thực hay vùng vẫy trong tuyệt vọng để tìm lối thoát?

Mỗi bản thân chúng ta đều là một kẻ thủ ác.

Ác niệm tạo nên ác mộng, dục vọng tạo nên xiềng xích, kẻ bề trên hưởng thụ tất thảy.
 
[Đam Mỹ | Sáng Tác] Kẻ Thủ Ác
Mộng 1: Khu Chung Cư Phát Đạt (1)


Tên bảo vệ kì lạ.

---

Một ánh sáng chói lòa xuyên qua lớp da mà chiếu thẳng vào mắt của Nguyễn Minh Khang, cậu cố nén cảm giác khó chịu mà từ từ nâng mí mắt lên, nhưng có lẽ vì bị đột ngột đánh thức ở tư thế đứng nên Nguyễn Minh Khang không thể giữ thăng bằng mà ngã sõng soài ra đất.

"Ui cha...", Nguyễn Minh Khang dùng hai tay xoa xoa lớp thịt sau mông, sau đó cậu đột nhiên há to mồm, nhìn chằm chằm vào khung cảnh xung quanh.

Minh Khang không hiểu tại sao bản thân 5 giây trước cậu đang ở trên giường mà giờ lại bị đưa đến đây, trên người cậu vẫn mặc chiếc áo thun trắng và quần đùi trước khi đi ngủ, sự đau đớn từ phía sau mông thật sự quá chân thật không giống như mơ.

Minh Khang nuốt nước bọt, đôi mắt dại ra nhìn vào chiếc cổng xập xệ trước mắt.

Bầu trời dần chuyển thành đỏ hồng, từng đợt gió hiu hiu mát lạnh thổi qua nhưng cũng không thể xoa dịu cảm giác sợ hãi ngay bây giờ của Minh Khang.

Minh Khang quyết định đứng bật dậy rồi đi đến văn phòng bảo vệ kế bên cổng, nhưng khi chỉ còn cách 5 mét thì cậu bỗng nhìn thấy một người đàn ông cao to đang nắm lấy cổ áo của tên bảo vệ gầy còm.

Gã vừa lắc lắc người bảo vệ mà vừa hét to: "Thằng già chó đẻ này, tại sao mày lại bắt tao đến đây hả, muốn ăn đập phải không?!"

Tên bảo vệ với chiếc bụng phình to và đôi mắt đờ đẫn nhìn gã đàn ông phát điên, hắn không nói một lời, chỉ há miệng lộ ra hàm răng vàng ố mà cười ha hả: "Ông anh này, anh muốn thuê căn hộ ở đây không?

Rẻ lắm đấy khà khà."

"Mẹ mày, hóa ra là muốn ăn đòn thật", gã vừa chửi ầm lên vừa vung cú đấm vào mặt tên bảo vệ.

Mặt của bảo vệ lệch sang một bên, một chiếc răng bị đấm vỡ mà rớt ra khỏi vòm họng của hắn, theo sau đó là một đống nước bọt và máu chảy ra từ bên khóe môi.

Ngay lập tức, có khoảng 2, 3 người đang đứng bên cạnh lao ra ngăn gã lại, bọn họ vừa khuyên nhủ gã đàn ông vừa đỡ tên bảo vệ vào trong phòng.

Nguyễn Minh Khang thấy vậy cũng chạy nhanh đến, cậu bối rối nhìn cuộc ẩu đả rồi chạy vào trong phòng bảo vệ.

Người vừa đỡ tên bảo vệ ngồi xuống ghế cùng lúc đó quay người lại, ông ngạc nhiên nhìn cậu thanh niên lạ lẫm trước mắt, do dự hỏi: "Có phải cháu cũng bất ngờ bị đưa đến đây trong khi đang ngủ không?"

"Cũng?", Nguyễn Minh Khang hoang mang hỏi, rồi trả lời câu hỏi, "Đúng vậy ạ."

Sắc mặt người đối diện có hơi mệt mỏi, ông tháo mắt kính ra mà day day đôi mắt: "Ừ, bọn chú cũng vừa mới tỉnh dậy thì phát hiện mình đã ở đây rồi.

Có ba người từng trải đã nói với chú là cả đám bị kéo vào một cơn 'ác mộng', muốn có thể tỉnh dậy khỏi ác mộng thì chỉ còn cách đi tìm lối ra."

"Ác mộng?", Minh Khang không hiểu, "Tại sao mọi người lại bị kéo vào cùng một ác mộng?

Lối ra là gì?

Làm sao tìm ra lối ra?"

"....Chú không biết, xin lỗi cháu", người đàn ông trung niên chỉ lắc đầu đáp lời.

Nguyễn Minh Khang mím môi, cậu cảm thấy hơi khó thở vì hoàn cảnh xa lạ, nhưng sau một lúc tự khuyên răn bản thân, cậu cười gượng tự giới thiệu: "Không sao đâu ạ, cháu tên là Nguyễn Minh Khang, là sinh viên đại học."

"Chào cháu, chú tên là Trần An, là bác sĩ", người đàn ông trung niên nở nụ cười thân thiện, khóe mắt vì cười mà nhăn lại, tạo cho người đối diện cảm thấy đây là một người thành thục và hiền hòa.

Ông nói xong thì quay người đi tìm khăn giấy rồi bịt mồm tên bảo vệ để cầm máu, Nguyễn Minh Khang vừa giúp ông tìm bình nước vừa sẵn tiện quan sát căn phòng này.

Đây là một căn phòng không quá rộng rãi, cả ba người chen chúc rất khó di chuyển xung quanh.

Minh Khang thấy hơi áy náy không biết có nên lục lọi đống văn kiện đặt trên bàn kia không thì đúng lúc ấy, một người phụ nữ mặc đồ thể thao bước vào và lên tiếng: "Đi ra ngoài đi, chúng ta bàn bạc chút."

"Đó là một trong những người từng trải", Trần An nhỏ giọng nhắc nhở Minh Khang.

Nguyễn Minh Khang cau mày, nếu nói như vậy thì có khả năng cao dù có thoát khỏi đây cậu vẫn sẽ bị đưa vào một cơn ác mộng nào đó khác.

Việc tìm lối thoát trong mỗi giấc mơ dường như chỉ là miếng mồi ngon dụ dỗ người bị mắc kẹt, khiến họ bị giam cầm từ ác mộng này đến ác mộng khác.

Vừa ra khỏi phòng, Minh Khang nhìn thấy có bảy người bao gồm cậu, trong đó có 5 nam và 2 nữ.

Người phụ nữ mặc đồ thể thao nhìn thấy đã đầy đủ thì lạnh lùng thông báo: "Được rồi, tôi nghĩ trong giấc mộng này sẽ chỉ có 7 người chúng ta là 'khách', tôi chỉ giải thích ngắn gọn cho những người mới đến.

Tôi biết việc này nghe rất khùng điên nhưng chúng ta thật sự đang cùng bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng, cơn ác mộng này tương đương như một bộ phim kinh dị và chúng ta chỉ có thể tìm lối ra thì mới tỉnh giấc."

"Nếu không thể tìm thấy lối ra thì sao?", bác sĩ Trần An từ tốn đặt câu hỏi.

Người phụ nữ ngừng một chút, rồi cười khẩy giải thích, "Thì chú sẽ không bao giờ tỉnh dậy chứ sao?"

"Nhảm nhí!

Tụi mày muốn chơi mấy cái trò nhảm cứt này thì tự đi mà chơi, tao đéo muốn!!", gã đàn ông đô con hét lớn.

Người phụ nữ tỏ ra thờ ơ, coi gã như không khí: "Chúng ta tự giới thiệu đi, tôi tên là Lâm Vân Thu.

Tôi mong mọi người sẽ cùng hợp...."

Chưa nói hết câu, cô bị gã đàn ông kia tát một cái, gã tức giận rít từng chữ ra: "Con đàn bà này, sao mày dám bơ tao hả?

Hợp cái con khỉ!

Tao phải ra khỏi đây ngay bây giờ!"

Nguyễn Minh Khang và Trần An đồng thời tiến đến chắn trước mặt Lâm Vân Thu, cậu giận dữ trừng mắt nhìn gã mà nói: "Chú muốn đi thì cứ việc đi, nếu nhắm thoát khỏi đây này thì tự cút mẹ nó đi!"

"Mày..."

Trần An cố gắng chen giữa hai bên mà bình tĩnh giảng hòa: "Thôi thôi, dĩ hòa vi quý, ai mà chẳng muốn ra khỏi đây phải không?

Cả hai bớt nóng lại mà cùng nhau nghĩ cách.

Chúng ta cứ hợp tác như cô Vân Thu đã nói đi, ba cây hợp lại nên hòn núi cao mà."

Thấy hai người đã không còn ý muốn đánh nhau nữa thì Trần An thở phào, sau đó ông nở nụ cười hiền hòa mà nói tiếp: "Được rồi, tôi tên là Trần An, mong mọi người giúp đỡ."

"Cháu là Minh Khang."

Một người phụ nữ mập mạp lấm lét nhìn đám người, sau đó thì giả lả nói: "Cứ gọi tôi là Loan."

"Cháu tên là Hoài Triết ạ...", một cậu thiếu niên nhỏ tuổi sợ sệt giơ tay lên.

"Hừ, Văn Dũng", gã đàn ông nói một cách hằm hè như đang đi đòi nợ.

Người còn lại với tấm lưng cong vòm và thân hình gầy gò liếc nhìn Văn Dũng, hắn cười cười giới thiệu bản thân: "Chào mọi người nhé, tôi tên là Minh, có gì thì chúng ta cùng giúp đỡ lẫn nhau nha."

Sau màn chào hỏi thì bầu không khí trở nên yên ắng, ánh chiều tà đổ xuống tạo thành những chiếc bóng trên mặt đất.

Cả đám người xa lạ tập hợp ở một nơi quái dị, ngoài miệng thì bảo giúp đỡ lẫn nhau nhưng ai mà chả biết vào thời điểm nguy hiểm thì thân ai nấy lo.

Lâm Vân Thu từ khi bị tát thì yên lặng không thèm nói chuyện nữa, cô ngay lập tức quay người đi vào văn phòng bảo vệ hỏi xin thuê căn hộ trống.

Tên bảo vệ nghe nói có người muốn thuê thì hai mắt sáng bừng, hắn như thể đã quên đi mâu thuẫn ban nãy mà niềm nở chào đón đám người mới.

Đặc biệt là với Lâm Vân Thu và bà Loan, hắn trắng trợn liếc nhìn cơ thể hai người phụ nữ từ trên xuống dưới, ánh mắt rà soát như đang đánh giá một món hàng làm cả hai người tái cả mặt.

Trần An tinh tế đứng chắn trước mặt bà còn Nguyễn Minh Khang thì chủ động tiến lên hỏi thăm tình hình thay cho Lâm Vân Thu.

Sau một hồi nói chuyện, cả nhóm được biết nếu muốn thuê căn hộ thì phải đợi người quản lý chung cư đến kí hợp đồng.

Tuy nhiên, người quản lý đó hiện giờ không có ở đây, nhưng tên bảo vệ vẫn gấp gáp mời mọi người ở lại một đêm.

"Thôi, dù sao thì cũng sắp là người sắp chuyến đến ở khu chung cư Phát Đạt này, tôi lại có chìa khóa 3 căn đang trống ở tầng 5 và 6.

Mọi người cứ ở lại một đêm đi, đảm bảo không thu tiền đâu haha!"

Nhìn hắn vội vã muốn mọi người ở lại như vậy, Nguyễn Minh Khang âm thầm cầu nguyện cho bản thân.

ĐM, cái tên bảo vệ này cứ như thể đang bắt loa thông báo khu chung cư này có quỷ, mọi người mau chóng vào ở đi nào.

Tuy nhiên, cậu buồn bã nhận ra bản thân cũng không còn cách nào khác mà đành phải lựa chọn qua đêm ở chung cư này.

Cả khu bao gồm hai tòa nhà cũ kĩ, tường vôi trắng bên ngoài đã bị hoen ố đến mức rợn cả da gà.

Gã bảo vệ dẫn đám người vào tòa 1, Minh Khang đi cuối cùng liên tục đưa mắt nhìn xung quanh, từ dưới chân cậu liên tục cảm nhận được hơi lạnh như thể đang đi trên hầm băng.

Ánh sáng yếu ớt ở tầng trệt bao trùm lấy nhóm người, khiến những chiếc bóng đen ngòm như đang hòa quyện vào nhau làm Minh Khang tái mặt, cậu chỉ có thể dằn xuống sự sợ hãi mà đi theo đoàn người.

Sau khi lên đến tầng 5, tên bảo vệ dẫn đầu đi ra thang máy rồi bước đến trước cửa của căn hộ 503.

Hắn đỡ chiếc bụng to quay người lại, hỏi: "Tầng 5 chỉ có căn này là trống, ai muốn ở?"

Văn Dũng nhờ vào lợi thế thể hình mà đẩy bà Loan ra, sau đó gã nhanh chóng trả lời: "Tao, tao muốn ở đây."

Gã biết trong 3 phòng trống thì chỉ có một phòng ở tầng 5, 2 phòng kia chắc ở xó xỉnh nào khác.

Vì vậy, gã nhất quyết muốn chọn ở đây vì cho rằng tầng càng thấp thì càng dễ chạy thoát thân, gã cũng chẳng quan tâm mấy người kia như thế nào, chỉ muốn ra tay độc chiếm căn phòng này.

Tuy nhiên, người tên Minh sau khi thấy Dũng chọn phòng 503 thì cũng nhanh nhảu đáp: "Cho tôi ở nữa, anh Dũng, cho em theo anh đi?"

Thanh niên tên Minh này thật ra là một thợ điện ở ngoài đời thật, hắn là một kẻ ham ăn biếng làm, học hành không ra hơi nên bị ba mẹ đá vào trường nghề.

Sau khi ra trường, cái máu lười biếng trỗi dậy, hắn ăn ngon ngồi mát ở lì nhà ba mẹ suốt mấy tháng rồi bị bắt đi làm thợ điện chuyên dụng ở công ty của chú hắn ta.

Từ khi vào đây, hắn sợ hãi tự biết bản thân là con gà què nên mới cố ý bám càng người hung dữ nhưng cũng mạnh nhất nhóm là Dũng.

Thật ra trong thâm tâm của Minh không hề muốn động não tìm manh mối, chỉ muốn hưởng thành quả từ người khác mà thôi, nhưng đây đâu phải thế giới thật nơi có ba mẹ cưng chiều, hắn vì vậy mà chọn người mạnh nhất đi làm đàn em.

Dũng tách miệng một cái, nhưng nghĩ đến trường hợp phát sinh nguy hiểm thì hai người cùng ở vẫn tốt hơn một người, gã vì thế đành nhịn mà bực bội chửi thề.

Nhóm người còn lại sau khi thấy thái độ của Minh cũng chẳng nói thêm gì cả, bọn họ lẳng lặng quay người cùng bảo vệ đi lên tầng 6.

Đến tầng 6, trong 5 người còn lại thì hai người phụ nữ cùng ở chung một căn hộ số 601, còn cả nhóm ba người đàn ông đành ngủ tạm trong căn hộ số 606.

Nhìn thấy con số này, Nguyễn Minh Khang thở dài một hơi, nghĩ thầm trong bụng sao cái số gì mà tà ma quá vậy.

Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy hai người bạn cùng phòng trông có vẻ vô lo, cậu cũng cảm thấy an ủi được một chút.

Ít nhất thì cũng không phải một mình ở đây, nhỉ?
 
[Đam Mỹ | Sáng Tác] Kẻ Thủ Ác
Mộng 1: Khu Chung Cư Phát Đạt (2)


Căn hộ 606 bao gồm 1 phòng khách thông với bếp và 1 gác lửng.

Nếu nhìn sơ qua, Nguyễn Minh Khang có thể ước chừng căn hộ có diện tích cỡ 16 mét vuông.

Những bức tường vôi ngả vàng đã bị bám bụi, chiếc cầu thang nối liền với gác lửng cũng bị rỉ sét, tạo ra một mùi sắt kim loại cứ thoang thoảng trong phòng.

Trần An hơi nhíu hơi nhíu mày, ông cảm giác cả người ngứa ngáy khi nhìn vào lớp cặn đen bám ở góc bếp, bởi vì bản thân là một người ưa thích sạch sẽ nhưng ông thật sự không có cách nào khác.

Cả ba người tìm vài tờ giấy báo sạch sẽ lót dưới sàn để ngồi xuống, Nguyễn Minh Khang sau một hồi suy nghĩ thì đột nhiên lên tiếng: "Mọi người có thấy ông bảo vệ kia rất kì quặc không?"

Hoài Triết sắc mặt trắng bệch như bị bệnh gật gật đầu, cậu nhỏ giọng nói: "Cái bụng của ông ta trông không giống như bởi vì béo phì."

"Tôi đồng ý, nhìn vào tỉ lệ mỡ trên tay và chân của ông ấy, cái bụng to như cái trống đó rất vô lý.

Mỡ không thể nào chỉ tích tụ ở phần bụng còn tứ chi thì lại gầy tom teo, ông ấy nhìn như....", Trần An nói đến đây thì ngừng lại, ông cố gắng tìm ra từ ngữ thích hợp, "....Như đang mang thai."

Thấy vẻ ngạc nhiên cực độ trên hai người trẻ, Trần An cố gắng giải thích: "Tuy nhiên, có khi đây là một căn bệnh nào đó mà thế giới kinh dị này thiết lập."

Nguyễn Minh Khang há hốc mồm với nhận định đàn ông có thể mang thai, cậu tưởng tượng bản thân nếu mà cũng vác một cái bụng bầu như vậy sẽ trông như thế nào.

Chỉ nghĩ được vài giây, da gà da vịt đua nhau nổi khắp cơ thể Minh Khang.

Hoài Triết như đang suy nghĩ đến điều gì đó, cậu cúi gằm mặt rồi run rẩy kể chuyện: "Hình...hình như cũng có thể đó, ở lần vào ác mộng đầu tiên của em, bọn em gặp phải loài kí sinh trùng trên cơ thể người, biến đổi cơ thể người để.....sinh sản cho chúng...."

Trần An và Nguyễn Minh Khang cảm thấy rợn rợn trong dạ dày như thể sắp ói, nhưng rồi lại nhìn qua cơ thể gầy gò của thiếu niên mà không khỏi quan tâm: "Em không sao chứ?"

"Dạ vâng, cũng may lần đó trong nhóm bọn em có một chị gái cực kì thông minh, chị ấy đã tìm ra được nguồn lây nhiễm của kí sinh trùng rồi tiêu diệt hết bọn chúng vào ngày thứ bảy."

"Ngày thứ bảy?", Khang Minh nắm bắt thông tin trong lời kể của Hoài Triết, cậu nghi hoặc hỏi, "Là thứ 7 trong tuần hay là ngày thứ 7 kể từ khi đi vào ác mộng?"

Hoài Triết trả lời: "Dạ là ngày thứ 7 kể từ khi đi vào.

À, đợt đó là lần đầu em vào mộng nhưng chị gái kia lại là lần thứ năm, chị ấy có bảo với chúng em về 3 quy tắc truyền miệng của những người vào mộng."

Sau khi ngừng lại khoảng năm giây, Hoài Triết nuốt nước bọt rồi tiếp tục nói: "Thứ nhất, cơn ác mộng này chỉ kéo dài bảy ngày, chúng ta có thể tìm ra lối thoát trước đó hoặc bị đuổi ra khỏi mộng vào ngày thứ bảy.

Thứ hai, nếu một người chết đi sau ngày thứ năm, những người khác có thể nhận được manh mối về cửa ra..."

Nghe đến đây, Trần An hít sâu một hơi, ông cảm thấy váng cả đầu, nếu nhìn chung chung, quy tắc này dường như đang giúp đỡ người vào mộng sống sót nhưng thật ra là đang khuyến khích cả đám sát hại lẫn nhau.

Liệu để rút ngắn thời gian, kẻ có lòng dạ độc ác sẽ ra tay giết hết đồng đội của mình hay không?

Đồng thời, chẳng lẽ thế giới kinh dị này dễ dàng buông tha cho kẻ dám lợi dụng quy tắc như vậy?

Nguyễn Minh Khang lại thắc mắc về một vấn đề khác: "Tại sao em nói với bọn anh quy tắc này?

Chẳng lẽ em không sợ bọn anh sẽ lợi dụng quy tắc à?"

Hoài Triết nuốt nước bọt, hai tay run rẩy nắm chặt lấy nhau.

Thật ra, cậu tên thật là Nguyễn Hoài Triết, là một học sinh lớp 10 ở một trường THPT bình thường trong quận.

Bản thân cậu không phải là một người thông minh và dũng cảm, nhưng đổi lại cậu có một trực giác khá nhạy, cậu bé có thể cảm nhận được người nào là người tốt và xấu.

Chính vì thế, mục đích của cậu khi nhắc đến quy tắc thứ 2 chỉ đơn giản là để nhắc nhở hai người lớn này, cậu bé mong cả hai sẽ không bị mù mờ dẫn dắt vào bẫy của kẻ khác, cậu cảm thấy bản thân dù có giấu nhẹm quy tắc thứ 2 thì chưa chắc có thể sống sót đến ngày thứ 7 một mình.

Đương nhiên, Hoài Triết không nói huỵch toẹt ra mà chỉ đáp một cách qua loa: "Em tin tưởng anh và chú, em không muốn cả hai bị người khác giết mà không biết tại sao."

Trần An có hơi cảm động, ông nhìn Hoài Triết như thể đang đối xử với con cháu trong nhà: "Được rồi, cảm ơn cháu, còn điều thứ ba là gì?"

"À...dạ điều thứ ba là tuyệt đối không được để cảm xúc tiêu cực lấn át lý trí."

Nguyễn Minh Khang nhanh chóng hỏi vì sao, Hoài Triết chỉ lắc đầu rồi nói: "Em không rõ, chị ấy chỉ bảo cảm xúc tiêu cực rất dễ bị phóng đại trong mộng."

Minh Khang trầm ngâm sắp xếp ý nghĩa của các quy tắc và manh mối cho đến giờ.

Vào lúc khoảng 5:30 chiều, cậu và mọi người bị đưa vào mộng, sau đó gặp được gã bảo vệ với chiếc bụng phình to.

Đây là điểm cần chú ý thứ nhất, liệu đó có phải là manh mối cần điều tra để vạch trần bí ẩn của khu chung cư này hay không.

Điểm cần lưu ý thứ hai là thái độ của tên bảo vệ đối với hai người phụ nữ trong nhóm, thoạt nhìn thì có vẻ rất chào đón nhưng lại mang đến cho cậu một cảm giác rít rít như bị gián bò lên người.

Và điểm cuối cùng chính là....

"Hoài Triết, cho anh hỏi, làm sao bọn em tìm được lối ra ở mộng trước?"

Đối với câu hỏi này, cậu bé trả lời ngay tức thì: "Tụi em tiêu diệt được đám kí sinh trùng kia, sau đó thì trời đất rung chuyển như có động đất, cuối cùng thì em tỉnh dậy từ trong mơ."

Vừa nói đến đây, Hoài Triết tỏ ra buồn bã: "Nhưng mà, sau khi tỉnh lại, em không hề nhớ đến điều gì cả, cứ như thể tất cả chỉ là một giấc mơ vô nghĩa nào đó.

Chỉ khi em đi ngủ vào ngày hôm sau, là hôm nay ạ, em mới nhớ ra trải nghiệm vào giấc mộng trước của mình."

Lượng thông tin nhận được thật sự quá lớn, Nguyễn Minh Khang không biết phải trả lời như thế nào.

Thêm vào đó, tại sao một người mới vào mộng một lần như Hoài Triết đã rành rõ quy tắc về các giấc mơ như thế này, nhưng chị Vân Thu dường như tránh việc đề cập đến quy tắc thứ nhất?

Cậu tạm thời gác lại chuyện sau khi tỉnh lại sẽ xảy ra cái gì, Minh Khang cũng tóm tắt những manh mối cho bác sĩ Trần An và cậu bé Hoài Triết.

Bác sĩ Trần An ngay sau đó cũng bổ sung và kết luận: "Trước mắt, chú cảm thấy khả năng cao giấc mộng này có liên quan đến thai nhi và phụ nữ, nhưng chúng ta cần thêm manh mối để chứng thực.

Hơn nữa, việc sống sót qua 7 ngày mà không làm gì cả quá bị động.

Dựa trên những quy tắc mà Hoài Triết đã nói, chú thấy càng về sau chúng ta sẽ càng cảm thấy lo lắng và chênh vênh, thà chủ động đi tìm lối thoát còn tốt hơn."

"Chú An nói đúng, thật ra thì ở trong giấc mộng trước, cứ mỗi đêm con quái vật có thể tìm đến bất kì ai trong số chúng ta, bọn chúng ăn thịt người để dần mạnh lên theo thời gian cho nên....", Hoài Triết rùng mình khi nhớ lại những trải nghiệm lo âu vào mỗi đêm ở giấc mộng trước, cậu nghĩ thầm nếu cứ phải sống một cách lo sợ như vậy, chẳng bao lâu sau tất cả đều rất dễ bị sụp đổ tâm lý.

"Nhưng mà hình như chúng ta không cảm thấy đói trong mơ có phải không?", bác sĩ Trần An đặt ra câu hỏi.

Hoài Triết gật gật đầu, giải thích: "Vâng, chúng ta không cần ăn uống hay bài tiết trong mơ, ngay cả ngủ cũng không cần.

Tuy nhiên, cháu thấy chúng ta vẫn nên cố gắng ngủ để điều chỉnh trạng thái, bằng không cơ thể sẽ rất mệt mỏi về mặt tâm lý."

Sau đó, Nguyễn Minh Khang nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ nát, phát hiện bọn họ chỉ nói chuyện có một chút mà đã đến 9 giờ tối.

Theo như lời Hoài Triết kể, có khả năng cao tối nay sẽ có thứ gì đó đến tấn công người vào mộng, cả nhóm cần phải nghỉ ngơi trước khi thứ đó đến.

Lòng bàn tay Minh Khang đổ đầy mồ hôi, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng làm cậu cảm thấy áp lực.

Trái tim đập không ngừng, cả người cậu căng như dây đàn khi nghĩ đến thứ quái dị nào đó có thể đang ẩn nấp ở gần đây, chúng nó chực chờ để cắn xé những miếng mồi ngon như cậu.

Cuối cùng, cả ba người quyết định thay phiên nhau ngủ, Minh Khang muốn để Hoài Triết và Trần An ngủ trước, để mình canh chừng cho đến 1 giờ sáng.

Với đạo lý kính trên nhường dưới, cộng thêm cậu đang là thanh niên trai tráng, thức đêm đến 1, 2 giờ sáng không phải là chuyện hiếm gặp.

Thấy không khuyên được Minh Khang, hai người còn lại co ro nằm trên đống báo lót trên sàn.

Cả ba người không muốn lên gác ngủ mà chọn ngủ ở gần cửa ra vào, lỡ có chuyện gì thì kịp thời chạy trốn.

Nhìn màn đêm buông xuống, việc canh gác một mình trong bóng tối thật sự không hề dễ dàng, Minh Khang tâm trạng rối bời.

Cậu tự hỏi rất nhiều thứ, cảm thấy năm nay bản thân hình như dính phải Thái Tuế hay sao Thái Bạch gì gì đó cho nên vô cùng xui xẻo.

Dù thức khuya không khó đối với đám sinh viên đại học, nhưng mà đó là trong trường hợp cậu có điện thoại hay máy tính bảng, chứ ngồi đực ra như này chỉ khiến nỗi lo lắng càng tăng thêm mà thôi.

Chán chường, Minh Khang cố gắng giữ tỉnh táo cho đến 12 giờ khuya.

Trong khi cậu gật gù suy nghĩ vu vơ, đồng hồ cuối cùng cũng điểm đến gần 1 giờ sáng.

Nguyễn Minh Khang ngáp một cái thật to rồi lay lay bác sĩ An đang ngủ bên cạnh, Trần An đang nửa tỉnh nửa ngủ ngay lập tức mở mắt ra, đôi mắt hằn tơ máu vì bị đánh thức đột ngột chớp chớp nhìn về phía của Minh Khang.

"Đến giờ rồi à?", giọng Trần An khàn khàn.

"Vâng ạ", Nguyễn Minh Khang dụi mắt rồi bỗng nhiên ngừng lại, "Chú....chú có ngửi thấy mùi gì không?"

---

Đồng thời điểm, trong phòng 503.

Tiếng ngáy khò khò như cái ống bô vang lên từ miệng gã Văn Dũng, gã nằm dạng hai tay hai chân trên cái giường xếp trên gác lửng, nước dãi chảy xuống bên má bốc ra một mùi hôi thối nhè nhẹ.

Trong khi đó, Minh với vóc người gầy còm đang cuộn mình ở trên sàn kế bên chiếc giường xếp, hắn khó chịu quay người lại, thầm nghĩ đây là lần đầu tiên hắn phải ngủ trên nền đất lạnh băng và cứng ngắc như vậy.

Minh âm thầm bất mãn và mắng chửi Văn Dũng trong lòng, hắn cứ cảm thấy sàn nhà dưới lưng cứ càng ngày càng lạnh như thế nào đó.

Không chỉ vậy, cái bụng phình to như cái trống vừa nãy của lão bảo vệ khiến cho Minh không thể không lo sợ, hắn than trời trách Phật sao lại để cho hắn xui xẻo đi vào ba cái mộng miếc quỷ dị này.

Suy nghĩ liên man một hồi lâu, Minh không hề nhận ra tiếng ngáy của gã Dũng đã dừng lại không biết từ khi nào, ngay cả cái mùi ẩm mốc và hôi thối từ miệng của gã đã bị át đi, thay vào đó là cái mùi tanh tưởi đang tràn vào từ chiếc cửa sổ nhỏ.

Hàm răng của thanh niên gầy gò cứ va vào nhau, Minh nhanh chóng dùng hai tay ôm lấy bản thân, nhưng sau đó như nhận ra điều bất thường, hắn đột nhiên bật dậy.

Không đúng, ở thành phố hiện giờ là mùa hè, làm sao có thể lạnh buốt như vậy!

Minh cắn chặt hàm răng run lập cập rồi từ từ quay cổ muốn nhìn đằng sau, tuy nhiên cơ thể hắn bất chợt bị kéo ngã chóng vó ra sàn, đồng thời một thứ mềm mềm nhầy nhụa cũng quấn lấy cổ của Minh.

Văn Dũng ngay lúc này bật người dậy, lưu loát nắm lấy cầu thang bước vài bậc rồi nhảy thẳng xuống.

Gã vừa đáp đất vừa quay đầu nhìn về Minh, ngay lập tức gã trông thấy khuôn mặt hắn ta đỏ ửng, hai mắt trợn ngược lên như muốn lòi cả tròng, miệng hắn ú ớ, hai tay vùng vẫy về phía Văn Dũng.

Gã đàn ông sắc mặt trắng bệch chửi ĐM rồi chạy nhanh ra khỏi phòng, tới giờ phút này gã dường như đã hiểu ra nghĩa hai từ 'kinh dị' mà con mụ đàn bà kia đã nhắc đến.

Văn Dũng không hề hối hận khi đã đẩy Minh thế mạng, bởi vì Minh quay lưng với cái thứ kia nên hắn không thể thấy, nhưng gã lại thấy rất rõ, nó thật sự quá...ghê tởm.

Mùi hôi rình như chuột cống, cái lưng cong vòng cùng chiếc bụng to phình y hệt lão bảo vệ lúc chiều, lúc gã bị đánh thức bởi cái mùi hôi thối đó, một bàn tay đầy mủ mọt đang vươn về phía gã.

Quan trọng là, cái thứ siết lấy cổ của thằng Minh đó không biết là cái gì, nó dính nhớp một chất lỏng đo đỏ, toàn thân nhăn nheo trườn bò hệt như một con rắn, cái đống nhầy nhụa đó cứ quấn vòng quanh cổ của Minh hết vòng này đến vòng khác.

Trông như thể....dây rốn quấn cổ em bé.
 
Back
Top Bottom