[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam Mỹ] Nhóm Nam Trời Chọn - Điệp Chi Linh
Chương 78: Anh thích em
Chương 78: Anh thích em
Chuyện hủy hợp đồng của Phương Ẩn Niên với Thanh Diệu kéo dài hết nửa tháng mới xong, trong nghề rất hiếm khi có nghệ sĩ hòa bình hủy hợp đồng với công ty, ở Thanh Diệu thì Phương Ẩn Niên là trường hợp đầu tiên.
Một bài hát đổi lấy hủy hợp đồng, tự do trở lại, Phương Ẩn Niên cảm thấy mình lời to.
Dù sao đây cũng là ân oán cá nhân của cậu với đoàn đội Đào Nhất Chu, nếu thật sự khởi kiện thì cùng lắm Đào Nhất Chu chỉ xin lỗi, bồi thường, công ty chắc chắn sẽ áp tin tức xuống, chưa chắc có thể quật ngã Đào Nhất Chu.
Nhưng mà, Chu tổng vừa nhậm chức CEO không lâu, hiển nhiên cũng kiêng kị Phương Ẩn Niên làm lớn chuyện, phá nát cái thiết lập "tài tử âm nhạc" vất vả lắm mới gầy dựng ra được của Đào Nhất Chu, nên mới đồng ý thả cậu đi.
Người trong công ty đều rất kinh ngạc --- rốt cuộc là nguyên nhân gì mới khiến nghệ sĩ nổi tiếng đột nhiên hủy hợp đồng, lãnh đạo cũng đồng ý?
Chuyện này Chu tổng đã hạ lệnh cấm lan truyền, không có bất kì kẻ nào được nhắc đến.
Người biết rõ mọi chuyện rất ít, cũng chẳng dám hé miệng nửa lời, Phương Ẩn Niên cũng có thể coi là vượt ngàn chông gai để đạt được mục đích.
Phương Ẩn Niên nói quyết định của mình cho người nhà biết.
Ba cậu vô cùng kinh ngạc, không hiểu vì sao cậu đột nhiên đi du học, mẹ cậu lại rất ủng hộ: "Con cứ làm chuyện con yêu thích, nhân lúc còn trẻ học nhiều thêm một chút chẳng có gì là sai."
Phương Ẩn Niên thấy lòng mình ấm áp: "Con cảm ơn mẹ, nếu có ngày nghỉ con sẽ về thăm mọi người."
Bà ngoại: "Ẩn Niên, cố lên con nhé.
Lấy cái bằng thạc sĩ trường nước ngoài về cho bà ngoại nhìn xem!"
Phương Ẩn Niên cười cong cả mắt: "Dạ được, bà ngoại chờ con nhé."
Sau khi về trường cậu lập tức bắt đầu chuẩn bị cho buổi bảo vệ luận văn và kì thi của học viện Lạc Tang.
Chị Dư Xán chính là cựu sinh viên Lạc Tang được giữ lại trường, vừa hay kỳ nghỉ này về nhà, chị ấy đã giúp Phương Ẩn Niên rất nhiều.
Dư Tử Lạc nghi hoặc: "Sao lại đột nhiên muốn đi du học?
Bây giờ đi du học chẳng phải là lãng phí danh tiếng đã tích lũy bấy lâu sao?"
Phương Ẩn Niên: "Sư phụ, mấy năm nay con bận quá, không có thời gian tĩnh tâm làm nhạc, vừa hay nhân cơ hội này ra nước ngoài mở mang tầm mắt, tích lũy nhiều tri thức một chút, làm phong phú trải nghiệm của bản thân."
Dư Tử Lạc nhíu mày: "Sư phụ đương nhiên sẽ ủng hộ con, con còn trẻ, học nhiều là chuyện tốt.
Nhưng đồng đội của con phải làm sao bây giờ?
Công ty có thể đồng ý không?"
Phương Ẩn Niên nói: "Đồng đội đều rất ủng hộ con, phía công ty cũng không ý kiến, sư phụ cứ yên tâm."
Dư Tử Lạc vẫn rất lo lắng, ông nhờ người hỏi thăm chuyện của Ẩn Niên và Thanh Diệu, kết quả lại nghe được tin hủy hợp đồng.
Đồ đệ nhỏ nhà ông hủy hợp đồng với công ty?!
Công ty không thể để cây rụng tiền chạy mất, trừ khi trong tay cậu nhóc có một lợi thế mà công ty không thể buông.
Dư Tử Lạc tìm mọi cách nghe ngóng cũng chẳng thể biết được gì, Phương Ẩn Niên lại sống chết không chịu nói ra, ông cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể dặn dò con gái: "Ẩn Niên nhìn thì dịu dàng chứ tính cách thật ra rất kiên định, ba sợ thằng bé chịu khổ ở nước ngoài, con quen thuộc với nước Anh, nhớ phải chăm sóc thằng bé nhiều tí nha."
Dư Xán cười tươi: "Ba yên tâm đi, con có nhiều bạn người nước ngoài lắm, không để đồ đệ bảo bối của ba rớt sợi tóc nào đâu."
Dư Tử Lạc lúc này mới yên lòng.
_____
Ngày 14 tháng 2 là Valentine, cũng là sinh nhật Phương Ẩn Niên, phim mới 《 Ký Sự Tra Án Thanh Châu 》 cũng chính thức khởi quay.
Mạc Tuần được hợp tác lần nữa với đạo diễn Tề như mong muốn, sắm vai một bộ khoái có thiết lập nhân vật hoàn toàn mới, đây cũng là cơ hội Phương Ẩn Niên tranh thủ giúp anh trước khi rời đi.
Trong lòng Mạc Tuần hiểu rất rõ lúc ấy Ẩn Niên phải mạo hiểm bao nhiêu mới có thể lấy được cơ hội vào đoàn phim mình thích cho anh, cứ nghĩ đến là anh lại thấy vừa cảm động lại vừa đau lòng.
Anh chỉ hận không thể buông bỏ mọi thứ rồi cùng Ẩn Niên xa chạy cao bay.
Nhưng nghĩ đến tương lai của bọn họ còn chặng đường dài phải đi, anh của hiện tại lại không có tiền và tài nguyên trong tay, chỉ có thể nhẫn nại.
Sau khi kết thúc nghi thức khởi quay, Mạc Tuần gửi một tin nhắn cho Phương Ẩn Niên: "Sinh nhật vui vẻ, quà của em anh để trong ngăn kéo ở ký túc xá."
Phương Ẩn Niên đang dọn hành lý chuẩn bị rời khỏi ký túc xá.
Cậu vừa mở ngăn kéo đã thấy một chiếc máy đọc sách và một chiếc thiệp viết tay.
"Ẩn Niên, sinh nhật vui vẻ.
Anh biết em thích đọc sách, cứ ngồi máy tình hoài sẽ đau mắt, máy đọc sách này có thể tải rất nhiều tài liệu, em đi du học thì dùng nó đọc tài liệu, em nhé."
Phương Ẩn Niên mở máy, trên màn hình là vài quyển sách, toàn là sách âm nhạc cậu hay xem, Mạc Tuần đã thay cậu tải hết xuống.
Độ sáng của máy đọc sách rất dễ chịu, thân thiện với đôi mắt, đọc lâu cũng không đau mắt.
Quà của Mạc Tuần không đắt nhưng vô cùng hữu dụng.
Sau này mỗi khi đọc tài liệu, cầm lấy máy đọc sách sẽ lập tức nhớ tới người tặng – Mạc Tuần, món quà này có thể bầu bạn với Phương Ẩn Niên trong toàn bộ quá trình du học.
Lòng Phương Ẩn Niên ấm áp vô cùng: "Em nhận được quà rồi, cảm ơn anh.
Em dọn sang chỗ sư phụ ở tạm một thời gian."
Mạc Tuần: "Ừ, nhớ chăm sóc bản thân."
Đầu tháng 3, Phương Ẩn Niên trở về trường thi tốt nghiệp, cậu đã tích đủ học phần và cũng thuận lợi qua bài thi nên cũng nhanh chóng lấy được bằng tốt nghiệp.
Tiếp đó cậu bắt đầu ôn tập tiếng Anh, chuẩn bị cho việc du học.
Thanh Diệu cũng không vội thông báo tin Phương Ẩn Niên rời nhóm, bởi vì hợp đồng đại diện nhóm của FTM chưa đến kỳ, đột nhiên tuyên bố giải tán sẽ ảnh hưởng đến doanh số bán hàng, thậm chí phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.
Đàm Tuấn Văn lại bị công ty bắt đi quay phim học đường, Tiểu Phi và Đường Triệt tiếp tục tham gia gameshow, Mạc Tuần đang trong đoàn phim của đạo diễn Tề, các đồng đội đều đang vững bước tiến về phía trước, Phương Ẩn Niên đã yên lòng rồi.
Chớp mắt đã đến tháng 5, Phương Ẩn Niên thông qua bài kiểm tra, nhận được thư báo trúng tuyển của học viện Lạc Tang, chuẩn bị ra nước ngoài làm quen hoàn cảnh trước.
Mà lúc này, dư luận đang hoàn toàn mất khống chế.
Bởi vì bốn thành viên FTM đều có hoạt động, chỉ mình Phương Ẩn Niên đột nhiên mất tích.
Weibo không đăng bài, phòng làm việc cũng không đăng kế hoạch làm việc của cậu.
【 Ẩn Niên đâu mất tiêu rồi?
Lâu rồi không thấy cậu ấy! 】
【 Phương Ẩn Niên nhà tui đâu gòi? 】
【 Công ty đang làm cái qq gì vậy! 】
【 Đừng có nói là Ẩn Niên bị công ty đóng băng rồi nhé? 】
【 Bốn người kia đang quay phim, quay gameshow, Phương Ẩn Niên thì mất tích hết 2 tháng! 】
Các fan đang vô cùng hoảng sợ.
Rất nhiều người bắt đầu cầu xin weibo chính thức của Thanh Diệu Media đưa ra câu trả lời chính thức, ngày nào fan cũng mắng, công ty cứ luôn giả chết không đáp lại.
Cho đến hôm nay, ngày 15 tháng 5, Thanh Diệu Media đột nhiên đăng một thông báo thanh minh: "Nhóm nhạc FTM từ hôm nay chính thức dừng mọi hoạt động nhóm, những hợp đồng đại diện đều đã đến kỳ."
"Thành viên nhóm @FTM Phương Ẩn Niên, vì lý tưởng cá nhân không còn phù hợp với định hướng công ty, đã quyết định rời nhóm đi du học, công ty tôn trọng quyết định của cậu ấy."
"Bốn thành viên còn lại của FTM sẽ tiếp tục phát triển solo, cảm ơn sự ủng hộ và chú ý của mọi người với FTM."
"Chúc các thành viên tiền đồ như gấm."
Tin tức vừa được tung ra đã khiến dư luận khắp nơi dậy sóng, trong nửa tiếng ngắn ngủi, tin tức #FTM giải tán# bị đưa lên hotsearch đứng đầu, theo sau còn có một chữ "Hot" siêu to khổng lồ!
Vô số fan như hỏng van nước mắt.
Các cô ấy không thể tin được, từng chữ từng chữ như dao cứa thẳng vào con tim yếu mềm của họ, tan nát cõi lòng.
Một nhóm tốt thế này, ra mắt chưa được ba năm đã giải tán?
Sao có thể!
Phương Ẩn Niên, vì cái gì cậu phải đi?
Lượng lớn fan tràn vào Weibo điên cuồng gõ phím.
【 Bầu trời của tui sụp đổ rồi!
Ai đó nói với tui đây không phải sự thật đi! 】
【 A a a tui muốn giết Thanh Diệu!
Thanh Diệu sao còn chưa phá sản đi?
Nhóm tốt thế mà lại giải tán, ông chủ ngu vl! 】
【 Sao lại giải tán Sao lại giải tán Sao lại giải tán a a a! 】
【 Giờ nhìn thấy họ là tui muốn khóc tutu rồi, trong nước không còn nhóm nào hát hay như họ đâu 555 】
【 Sao Ẩn Niên lại phải đi?
Lý tưởng không hợp là cái quái gì? 】
【 Cái thông báo này có như không, sao không nói rõ ra? 】
【 Giải tán nhóm là do một mình Phương Ẩn Niên à?
FTM không đã bao lâu rồi không hoạt động chung, công ty của các người không tự biết à? 】
【 Tui thấy Ẩn Niên không phải loại người ích kỷ thế, chắc chắn đã có mâu thuẫn gì đó với công ty.
Nổi tiếng như vậy sao lại đột nhiên đi du học, chuyện này rất lạ đúng không? 】
【 Phương Ẩn Niên giống kiểu bị công ty đóng băng hơn ấy? 】
【 Đã lâu không được thấy họ đứng trên cùng một sân khấu, còn tưởng 6 tháng cuối năm nay sẽ thu album mới, kết quả lại rã nhóm?
Đờ mờ?! 】
【 WTF!
Công ty chó đẻ này trả âm đoàn lại đây cho tao! 】
【 Không nghĩ tới Âm đoàn còn đoản mệnh hơn cả Sonic 】
【 Nhóm tui xem trọng nhất, tức chết tui rồi! 】
Cũng có vô số fan xúc động và anti đang điên cuồng nhục mạ Phương Ẩn Niên.
【 Con sói mắt trắng vong ân phụ nghĩa!
Phản đồ của FTM! 】
【 Công ty nâng đỡ cho nổi tiếng nên muốn nâng đãi ngộ lên, không được nên rời nhóm luôn đúng không? 】
【 Tôi thấy là thằng này đã sớm muốn solo rồi, lúc tham gia gameshow một mình cười muốn nở hoa kia kìa 】
【 Fan only của Phương Ẩn Niên vui muốn chết đúng không, cuối cùng cũng bỏ được 4 cục tạ, ha ha 】
【 Chúc mừng Phương Ẩn Niên có thể tự do tự tại, một mình hát high note, không cần phải đem theo 4 thằng bảo vệ hát đệm cho mình nữa rồi 】
【 Đi du học?
Giỏi lấy cớ quá đi, ai biết có phải thằng chả bị công ty nắm được nhược điểm, bị phong sát rồi không 】
...
【 Bé Ẩn Niên chắc chắn chịu nhiều oan ức rồi, đau lòng muốn chết 】
【 Công ty đúng chó đẻ, Ẩn Niên đừng sợ, bọn mình chờ cậu trở về 】
【 Ẩn Niên, cậu thật sự hát rất rất hay luôn đó, làm ơn đừng buông xuôi nhé! 】
【 Còn muốn được nghe cậu hát, cậu đừng đi được không? 】
【 Sao lúc này lại đi du học!
Đọc sách thôi không được à! 】
Làn sóng thảo luận trên mạng càng lúc càng rầm rộ.
Mắng cậu, nghi ngờ cậu, đau lòng cho cậu, an ủi cậu, còn có những người nói sẽ chờ cậu về...
Đủ thứ thanh âm như muốn nuốt chửng Phương Ẩn Niên.
Sức chịu đựng tinh thần của cậu vẫn luôn rất cao, cũng chẳng thèm để ý những lời chửi rủa trên mạng.
Nhưng nhìn từng hàng fan đang khóc thút thít cầu xin cậu đừng đi, cậu đột nhiên thấy rất buồn.
Xin lỗi Âm Phù.
Mình không thể bảo vệ được nhóm FTM.
Phương Ẩn Niên đăng Weibo, viết vô cùng nghiêm túc: "Cảm ơn @Thanh Diệu Media đã cho tôi cơ hội gia nhập FTM, quen được bốn người đồng đội tốt đến thế.
Vì lý do cá nhân, tôi sẽ tạm rời đi, xuất ngoại du học, tiếp thu càng nhiều tri thức, làm phong phú trải nghiệm bản thân.
Mỗi ngày được sống dưới thân phận là một thành viên FTM tôi đều rất vui, cũng cảm ơn sự ủng hộ của các bạn Âm Phù, 《 Cảm Ơn Người 》 là bài hát tôi viết tặng mọi người, những gì muốn biểu đạt tôi đều đã viết vào lời hát.
Sau này, xin mọi người hãy tiếp tục ủng hộ bốn thành viên còn lại của FTM, hiện tại, đã đến lúc nói lời tạm biệt với mọi người rồi.
Tôi tin rằng...
Chia ly là để có thể gặp lại nhau ^^"
_____
Sau khi Phương Ẩn Niên đăng Weibo, vô số fan điên cuồng share, comment bên dưới, bốn thành viên cũng share lại.
Đàm Tuấn Văn: "Chúc Ẩn Niên mọi điều thuận lợi"
Đường Triệt: "Cố lên, cậu làm được mà."
Phù Phi: "Anh Niên cố lên, học hành thuận lợi anh nhé."
Mạc Tuần chỉ ghi đơn giản bốn chữ: "Chờ cậu trở về."
(Jan: Cái này up bài công khai nên Mạc Tuần không xưng "anh – em" được.)
Những fan ban đầu còn kích động chửi Phương Ẩn Niên lúc này cũng thấy có gì đó sai sai --- xem ra nội bộ FTM không có vấn đề gì, chắc là Ẩn Niên có mâu thuẫn với công ty.
Ẩn Niên tự đi du học, bốn thành viên còn lại hoạt động solo, rốt cuộc là có chuyện gì?
Mọi người suy đoán đủ thứ tình huống.
Ngôn luận công kích Phương Ẩn Niên dần ít đi, fan only 4 người rất vui khi anh mình được hoạt động solo, chỉ còn fan nhóm là ngày ngày chửi bới Thanh Diệu.
Trong nhất thời, những meme "Thanh Diệu đã chết", "Hôm nay Thanh Diệu đã phá sản chưa" trở nên phổ biến trên mạng.
Nhưng mà công ty trong nước bị fan mắng lên hotsearch cũng là chuyện thường, Thanh Diệu máu dày, chẳng sợ gì bị mắng, cứ giả chết là được.
Dù sao Phương Ẩn Niên khăng khăng bỏ chạy thì vẫn còn 4 cây rụng tiền ngay đây.
Sau khi Phương Ẩn Niên đăng Weibo, di động lập tức bị oanh tạc.
Cô Quý Anh, em gái Âu Dương Khê, chị gái Triệu Tinh, anh Trần Miên, còn có những người bạn cậu quen được khi tham gia các chương trình đều gửi tin nhắn hoặc gọi đến, quan tâm hỏi han sao lại thế này.
Cậu nói bản thân muốn đi du học, mọi người đương nhiên chẳng tin, nhưng chỉ có thể tôn trọng lựa chọn của cậu.
Nghiêm túc trả lời toàn bộ các tin nhắn xong, Phương Ẩn Niên mới cất di động đi, trong nghề có nhiều người bạn quan tâm cậu như vậy, cũng coi như là mấy năm nay lăn lộn chẳng phí công.
_____
Nhóm đã giải tán, tên Weibo của mọi người cũng bỏ tiền tố "FTM" đi, từng là "FTM – Mạc Tuần" "FTM – Phương Ẩn Niên" giờ chỉ còn là "Mạc Tuần" "Phương Ẩn Niên", dường như giữa họ đã mất đi sự ràng buộc nào đó.
Các fan vô cùng đau lòng.
FTM giải tán vẫn đang là tin hot.
Các fan mắng công ty hăng cực kỳ, gần đây Thanh Diệu Media gần như sống luôn trên diễn đàn, thậm chí có người chỉ ra rằng ban quản lý của công ty đổi người, những bình luận đó nhanh chóng bị Thanh Diệu xóa mất.
Nguyên nhân FTM giải tán rất khó biết được.
Fan nhóm đã hoàn toàn nát tan cõi lòng rồi, chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận kết quả này, có rất nhiều người phẫn nộ xóa tài khoản dùng để support nhóm.
Một trạm tỷ nổi tiếng của FTM: "Quốc nội rác rưởi, ghê tởm thật, xóa acc và không hẹn gặp lại!"
Tác giả nổi tiếng chuyên viết fanfic CP: "CP Rubik hôm nay chính thức BE, tôi cũng đi đây.
Chúc hai người tiền đồ như gấm, ước mơ sớm thành hiện thực."
Nhóm fan trung thành: "
Sau này tao mà còn đu nhóm nhạc nữa thì tao là chó!"
"Nhóm đầu tiên đu đã làm tui đau lòng thế này rồi, thật sự ấy, không có nổi một concert luôn!"
"Nhóm nhạc hát hay nhất lịch sử không được mở cả một buổi concert, đây vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng Âm Phù."
"Có ai hiểu được sự đau khổ của bọn tui không?"
"Công ty chó đẻ!
Bọn này tích đủ tiền vé máy bay rồi, chỉ còn chờ họ mở concert thôi, muốn cắn chết ông chủ của Thanh Diệu quá..."
Cảm xúc bi thương của fan vẫn chưa hề giảm đi.
Có người dứt khoát nghỉ đu, trở về là cuộc sống bình thường, có người theo đuổi idol khác, cũng có người chẳng thèm lên mạng nữa.
Chỉ còn một ít fan only đi theo 4 người, tiếp tục ủng hộ họ.
Trận phong ba này rất nhanh đã bị tin một diễn viên nổi tiếng khác phạm pháp bị phong sát đè xuống.
Tin hot trong giới giải trí vốn chẳng thể duy trì quá một tuần, tên FTM sẽ dần bị mọi người quên đi.
Nhưng fan đau lòng, vĩnh viễn không thể quên.
_____
Cuối tháng, Thanh Diệu đột nhiên hợp tác với đài truyền hình Nam Tinh tổ chức chương trình tuyển chọn idol, muốn thành lập một nhóm nhạc nam 5 người ngắn hạn.
Rõ ràng là muốn tạo bản sao của FTM.
Trong mắt công ty, không có nghệ sĩ nào là không thể thay thế, một Phương Ẩn Niên đi rồi thì có thể nâng đỡ một Phương Ẩn Niên khác.
Chu tổng cho rằng lý do FTM có thể hot là do tài nguyên công ty đổ vào cho nhóm thời gian đầu, chỉ cần marketing thì nhóm nào cũng có thể hot.
Nhưng mà, năng lực kiếm tiền của 4 thành viên còn lại trong FTM cũng vẫn mạnh như trước, công ty không từ bỏ lợi ích cực lớn mà họ mang lại.
Sau khi Phương Ẩn Niên hủy hợp đồng với Thanh Diệu đã dọn đồ đến nhà sư phụ ở.
Biệt thự của thầy Dư ngày thường chẳng có ai, thầy cho cậu đến ở để nghiêm túc ôn thi, Phương Ẩn Niên cũng chẳng từ chối.
Cuối tháng 5, Phương Ẩn Niên rốt cuộc cũng chuẩn bị xong mọi thứ, vượt qua mọi bài kiểm tra, nhận được thư báo trúng tuyển của học viện âm nhạc Lạc Tang.
Dư Xán cố ý về nước một chuyến dẫn cậu xuất ngoại.
Khi Phương Ẩn Niên sắp xếp lại hành lý, cậu đột nhiên nhớ Mạc Tuần, trước kia mỗi lần ra ngoài hai người đều cùng nhau xếp hành lý, mỗi người một bên...
Những hình ảnh đó giờ đã trở thành ký ức ấm áp chôn trong tim.
Tiếc là, thời gian chẳng thể đảo ngược.
Đồng đội đều đang bận, bận quay phim, bận quay gameshow, mỗi người một nơi.
Cho nên Phương Ẩn Niên cũng không nói thời gian xuất ngoại cụ thể của mình cho mọi người, cậu cũng không hi vọng xa vời sẽ có ai đến tiễn.
Đêm 31 tháng 5, tại sân bay quốc tế Giang Châu.
Phương Ẩn Niên mất tích vài tháng, trốn ở nhà sư phụ nên paparazzi chẳng thể tìm được, lần này cậu lén xuất ngoại, không fan nào biết, sân bay rất yên tĩnh.
Phương Ẩn Niên theo chân Dư Xán nhanh chóng qua hải quan.
Hai người ngồi trong phòng nghỉ chờ đến giờ bay, chuyến bay đến Anh lần này cất cánh lúc 1 giờ sáng, chiều mai sẽ đáp.
Cậu và Dư Xán đến sân bay sớm, từ giờ đến thời gian check in còn một tiếng, Phương Ẩn Niên lấy máy đọc sách Mạc Tuần tặng ra đọc tài liệu.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến.
Rạng sáng, phòng chờ VIP không có nhiều người, cũng do vậy mà tiếng bước chân truyền đến cực kì rõ ràng, Phương Ẩn Niên cho rằng có hành khách khác đến nên cũng chẳng để ý làm gì.
Cho đến khi, bước chân ấy dừng lại trước mặt cậu.
Phương Ẩn Niên thấy được đôi giày da màu đen.
Cậu ngẩn người, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một gương mặt quá đỗi quen thuộc nhưng lại khiến cậu vô cùng ngạc nhiên.
...
Là Mạc Tuần!
Chàng trai đội mũ lưỡi trai đen, vành nón kéo xuống cực kì thấp, trên mặt là kính râm bản to và khẩu trang đen, che kín cả khuôn mặt.
Nhưng cậu chỉ cần liếc một cái lập tức nhận ra đây là Mạc Tuần.
Trái tim Phương Ẩn Niên đập dồn dập, anh còn chưa kịp lên tiếng, Mạc Tuần đã nắm lấy cổ tay cậu, nói với Dư Xán: "Chị Xán, yểm hộ giúp bọn em, em cảm ơn."
Sau đó kéo Phương Ẩn Niên phi nhanh như bay vào một gian phòng nhỏ trong phòng VIP, khóa trái cửa lại.
Chàng trai tháo kính râm, khẩu trang xuống, dưới hốc mắt là quầng thâm vô cùng rõ ràng, hiển nhiên là dạo này chẳng nghỉ ngơi tốt.
Phương Ẩn Niên đau lòng, cậu rất rất muốn ôm lấy người trước mắt này một cái, nhưng mà...
Ngay sau đó, Mạc Tuần đột nhiên ôm cậu vào lòng.
Toàn thân Phương Ẩn Niên cứng đờ, chân tay luống cuống, không biết phải làm sao, chỉ còn biết đứng im trong vòng tay Mạc Tuần.
Mùi hương quen thuộc trên người Mạc Tuần khiến cậu mê muội, cũng khiến cậu nhớ nhung vô bờ.
Bọn họ đã 4 tháng chưa gặp rồi.
Cái ôm của Mạc Tuần rất chặt, như muốn hai người hòa vào nhau, anh đặt cằm trên hõm vai Phương Ẩn Niên, thủ thỉ: "Ẩn Niên, anh rất nhớ em."
Trái tim Phương Ẩn Niên run lên không ngừng, mũi cậu cay xè, thiếu chút nữa đã òa khóc.
Em cũng nhớ anh lắm, Mạc Tuần.
Giọng Mạc Tuần khàn khàn: "Trợ lý Chu tổng phái đến cứ giám sát anh mãi, mấy tháng nay anh chẳng dám liên hệ với em lấy một lần, may là mấy ngày nay trợ lý có việc nhà, xin nghỉ về giải quyết rồi."
"Anh từ đoàn phim bay chuyến nửa đêm qua đây, vì muốn gặp em mà mua vé của một hãng bay quốc tế, nửa tiếng nữa anh sẽ lại tranh thủ bay về đoàn phim."
"Tất cả là vì anh quá nhớ em, rất muốn được gặp em."
Phương Ẩn Niên cố kiềm nước mắt, thì thầm: "Anh đừng đến, lỡ bị chụp được thì phải làm sao đây?"
Mạc Tuần đáp: "Sẽ không đâu, anh đã tìm Dư Xán hỏi thăm tin tức chuyến bay của em từ lâu, để được gặp em, anh đã xếp lịch kín cả cuối tuần.
Nửa đêm lén chạy ra ngoài không ai biết, nếu bị phát hiện thì cũng chẳng sao, chẳng lẽ anh không thể đến tiễn em à?"
Phương Ẩn Niên đau lòng muốn chết.
Họ đã từng thân mật khắng khí, mỗi ngày đều được gặp nhau ở ký túc xá, không biết từ bao giờ, gặp nhau đã trở thành việc khó khăn đến thế.
Nghĩ đến mấy năm tiếp theo cũng khó có thể gặp lại Mạc Tuần, ngực trái của Phương Ẩn Niên như bị máy khoan khoan thẳng vào, đau đớn đến nghẹt thở.
Cậu vốn tưởng rằng mình đã sẵn sàng để rời đi, bắt đầu cuộc sống mới nơi nước ngoài, ấy vậy mà giờ phút này, toàn bộ phòng tuyến tâm lý đều bị Mạc Tuần nhẹ nhàng phá tan đi.
Cậu thích người này.
Mối tình đầu bị bóp chết từ trong trứng, mối tình đầu mãi mãi không thể công khai, sẽ theo chuyến bay này biến mất vĩnh viễn, trở thành bí mật cậu khóa vào một góc trong tim.
Phương Ẩn Niên vươn tay, ôm chặt lấy đối phương, chôn mặt vào vai anh, tham lam cảm nhận độ ấm trên người Mạc Tuần.
Hai người ôm nhau một lát, Mạc Tuần mới thủ thỉ: "Ẩn Niên, có vài lời, anh muốn nói trực tiếp với em."
Phương Ẩn Niên gật đầu khẽ: "Anh nói đi."
Mạc Tuần: "Anh..."
Anh dừng một chút, cuối cùng hạ quyết tâm, quyết đoán thổ lộ: "Anh thích em."
Phương Ẩn Niên: "!!!"
Trong đầu cậu 'ong' lên, như có pháo hoa nổ tung ở đâu đó, vô số các cảm xúc khiếp sợ, vui sướng cùng lúc trào dâng, khiến Phương Ẩn Niên chẳng thể thở được.
Anh thích em...
Anh thích em!
Mạc Tuần thích mình thật à?
Phương Ẩn Niên hoàn toàn không nghĩ đến Mạc Tuần đi quãng đường xa thật xa đến đây để thổ lộ với mình.
Đầu cậu choáng váng, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Mạc Tuần ấn nhẹ vai cậu, dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt Phương Ẩn Niên: "Thật ra, anh đã thích em từ rất lâu rồi, nhưng anh chẳng dám nói."
"Anh sợ một khi anh nói ra chúng ta chẳng thể giữ mối quan hệ bạn bè được nữa."
"Lại sợ tình cảm này bị người khác phát hiện, sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em và cả FTM."
"Anh lo trước lo sau, suy nghĩ nhiều đến thế lại chẳng thể ngờ cuối cùng em lại một mình rời nhóm đi du học...
Cho nên, anh không muốn nhịn nữa."
"Trước khi em đi, anh nhất định phải nói cho em biết."
"Anh thích em, Ẩn Niên."
"Không phải tình bạn, tình anh em, là cái thích muốn em trở thành người yêu của anh, là cái thích mà muốn ôm, muốn hôn, muốn độc chiếm em, muốn cùng em bạch đầu giai lão."
"Lần trước hôn em khi say cũng là vì anh vẫn luôn thích em, anh nợ em một lời giải thích và một câu xin lỗi."
"Xin lỗi em, Ẩn Niên, anh rất rất thích em, cũng rất lưu luyến em.
Nghĩ đến việc phải xa em lâu đến thế, anh không thể khống chế được...
Anh phải nói cho em biết, nếu không mấy năm tới anh chẳng biết mình phải sống sao nữa..."
Giọng nói của chàng trai run rẩy.
Phương Ẩn Niên nghe lời thổ lộ của anh, trong lòng lại vô cùng ngọt ngào --- thì ra, bọn họ vẫn luôn là lưỡng tình tương duyệt, là song phương thầm mến.
Mạc Tuần thích cậu, cậu cũng thích Mạc Tuần.
Chỉ là giữa bọn họ có quá nhiều rào cản, trong giới giải trí phức tạp này, nam nam yêu nhau quá khó khăn.
Hai người vẫn luôn thử tình cảm của nhau, tựa như hai chú ốc sên ngây thơ lặng lẽ chìa râu ra.
Kết quả là đến bây giờ, họ mới xác định được tình cảm của nhau.
Không biết nên khóc hay nên cười.
Mạc Tuần thấy Phương Ẩn Niên không đáp lại, hít sâu ổn định lại cảm xúc, dịu dàng hỏi cậu: "Anh biết em là trai thẳng, không thích con trai, anh thổ lộ thế này lại quá đột ngột."
"Nếu em không thể chấp nhận anh, vậy em có thể...
đừng từ chối anh ngay lập tức được không?
Nhân mấy năm đi nước ngoài này em từ từ suy nghĩ, xem có thể cho anh một... cơ hội theo đuổi em không?"
Anh ấy thật sự rất quan tâm mình nhỉ?
Cho nên mới sợ bị mình từ chối đến thế.
Chàng trai luôn tự tin, nhiệt tình, giờ phút này lại thấp thỏm, lo âu như một đứa trẻ lần đầu xin kẹo người lớn.
Lòng Phương Ẩn Niên mềm như bông, từ chối?
Nửa đêm anh phải bay liên tục hai chuyến, lén đến đây để thổ lộ với em, sao em lại nhẫn tâm từ chối?
Phương Ẩn Niên ngẩng đầu nhìn Mạc Tuần, đột nhiên nhón chân, hôn nhẹ lên môi Mạc Tuần, thì thầm: "Mạc Tuần, em cũng thích anh."
Mạc Tuần: "..."
Anh bị Phương Ẩn Niên làm cho choáng váng.
Sau khi lấy lại tinh thần, anh lập tức dùng một tay siết lấy em Phương Ẩn Niên, tay còn lại giữ gáy Phương Ẩn Niên, hôn mạnh lên.
Nụ hôn của Mạc Tuần mạnh mẽ lại nhiệt tình, như đang đòi một lời xác nhận từ người mình thích.
Phương Ẩn Niên không có tí phòng bị nào, nhanh chóng bị anh cạy khớp hàm, đầu lưỡi quấn lấy nhau.
Phương Ẩn Niên nhanh chóng bị anh hôn nhũn hết cả người. ngón tay dùng sức siết lấy áo anh, khiến áo thun của anh nhăn nhúm hết cả.
"Ưm...
Mạc Tuần...
Có...
Có người đến bây giờ..."
"Không sợ, có chị Xán canh mà."
"Ưm..."
Nụ hôn nhiệt tình này kéo dài rất lâu.
Sự buồn bã vì sắp phải chia xa khiến lòng Phương Ẩn Niên chua xót vô cùng, cậu dứt khoát nhắm mắt lại dung túng cho Mạc Tuần tiếp tục hành hạ đôi môi mình.
Thôi được rồi...
Hôm nay, chỉ hôm nay thôi, hãy cho bọn họ tùy hứng cho gian phòng nhỏ này một lần đi.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên nhanh chóng.
Hai người hôn nhau đến mức chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, trước khi Mạc Tuần hoàn toàn mất khống chế, anh đã ép mình buông môi Phương Ẩn Niên ra.
Nhìn Phương Ẩn Niên chìm trong mê mang, mặt đỏ bừng bừng, trong lòng anh vừa thỏa mãn lại vừa đau lòng.
Tốt quá, Ẩn Niên cũng thích anh.
Xui quá, vừa mới tỏ tình đã phải xa nhau.
Niềm vui hòa lẫn với nỗi buồn, cảm xúc phức tạp hỗn loạn vô cùng, sau khi nụ hôn sâu kết thúc, hốc mắt hai người đều hơi đỏ lên.
Lưu luyến, thật sự chẳng muốn rời xa nhau chút nào.
Nhưng mọi chuyện đã rồi, bọn họ chỉ có thể chịu đựng thêm mấy năm.
Mạc Tuần vươn tay, xoa đầu Phương Ẩn Niên: "Ẩn Niên, em thật sự chấp nhận anh?"
Tai Phương Ẩn Niên muốn cháy đến nơi: "Hôn đến hai lần rồi, anh nghĩ sao?"
Mạc Tuần nở nụ cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, ánh mắt dịu dàng như muốn nhốt Phương Ẩn Niên vào trong: "Thật tốt quá, từ giờ trở đi, anh là bạn trai em?"
Phương Ẩn Niên ngại ngùng dời tầm mắt: "Nhưng mà... bọn mình sắp phải yêu xa rồi."
Mạc Tuần: "Chẳng sao, chỉ cần trong lòng em có anh là quá đủ rồi.
Yêu xa thì yêu xa, anh luôn luôn chờ em."
Anh nghĩ đến cái gì đó, vội đưa chiếc túi cho Phương Ẩn Niên: "Đây là di động đôi anh mua, bên trong là số điện thoại hoàn toàn mới, sẽ không bị theo dõi.
Sau này bọn mình dùng di động này liên lạc riêng, di động của anh chỉ lưu mình em, di động của em cũng chỉ có mỗi anh."
Phương Ẩn Niên xúc động trong lòng, Mạc Tuần suy xét chu đáo thật, làm minh tinh chẳng hề dễ dàng, yêu đương kích thích chẳng kém gì làm gián điệp.
Nhưng nghĩ đến chàng trai này vẫn luôn nghiêm túc thích mình, vì một tương lai có thể quang minh chính đại ở bên nhau, khó khăn có lớn đến đâu hai người cũng sẽ cùng nhau đối mặt.
Phương Ẩn Niên: "Dạ, em sẽ giữ nó cẩn thận.
Anh ở phim trường quay phim suốt, nếu em chủ động liên lạc thì sẽ không tiện, sau này anh chủ động liên lạc với em nhé.
Chỉ cần em thấy tin nhắn là sẽ trả lời liền."
Mạc Tuần cười nói: "Được."
Hai người nhìn nhau một cái, Mạc Tuần lại tiến gần đến, hôn nhẹ lên môi Phương Ẩn Niên, dịu dàng nói: "Ở nước ngoài nhớ phải chăm sóc bản thân cho tốt, nhé em."
Phương Ẩn Niên gật đầu: "Dạ, anh cũng thế."
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Dư Xán đang cảnh báo bọn họ.
Hai người lập tức tách nhau ra, Mạc Tuần lại đem kính râm, đội mũ lên, nói nhỏ: "Anh phải đi rồi."
Phương Ẩn Niên: "Dạ được, tạm biệt anh."
Mạc Tuần bước ra ngoài, rất nhanh đã mất hút.
Phương Ẩn Niên hít sâu rồi mới bước ra, đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Dư Xán.
Dư Xán nhướng mày: "Mạc Tuần một hai phải đến sân bay tiễn em, tìm chị hỏi thăm chuyến bay của em, muốn cản cũng không cản được, còn kêu chị phải giữ bí mật, nói là có chuyện quan trọng phải nói trực tiếp với em.
Hai đứa nói gì thế?"
Phương Ẩn Niên hơi ngại ngùng, cúi đầu trả lời: "Cũng không có gì, anh ấy đến tiễn em, chắc là có mong muốn gì đó."
Dư Xán hoài nghi nhìn Phương Ẩn Niên một cái nhưng lại chẳng hỏi gì.
Phương Ẩn Niên đeo kính râm và khẩu trang lên.
Khóe miệng dưới khẩu trang lại không thể kìm được sự hạnh phúc.
Mạc Tuần nửa đêm vượt ngàn dặm xa xôi đuổi đến sân bay chỉ vì muốn thổ lộ với mình...
Càng nghĩ càng thấy lãng mạn.
Phương Ẩn Niên vốn không vui vẻ gì mấy khi sắp bay, giờ lại đột ngột bị sự vui sướng và ngọt ngào thay thế, trong lòng toàn là sự ấm áp Mạc Tuần rót vào.
Bởi vì cậu biết dù cậu có đi bao xa, người cậu thích vẫn sẽ ở đây chờ cậu trở về.
Mạc Tuần, chia ly tạm thời chỉ là để gặp nhau ở phiên bản tốt hơn.
Chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại.
__________
- Jan -
09.11.2025