[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam Mỹ] Người Trôi Gỗ Nổi - Chiết Châu
18. Tàu điện ngầm
18. Tàu điện ngầm
Chương 18: Tàu Điện Ngầm
Do cửa sổ đóng kín nên không khí trong phòng thu âm rất ngột ngạt.
Bảy, tám người đang có mặt chẳng ai nói câu nào, chỉ nghe thấy âm thanh đều đều "cộp cộp".
Tiếng khớp ngón tay gõ lên mặt bàn.
Cô gái trẻ trong phòng đang mở to mắt, mi giả chớp liên hồi.
Trạng thái tâm lý của cô có vẻ tốt hơn người trước một chút, ít nhất không có dấu hiệu sẽ khóc, nhưng bầu không khí áp lực trong phòng vẫn khiến cô không dám hành động hấp tấp.
Đến tiếng gõ thứ mười, Châu Duy Khinh mới dừng tay.
Hắn vô cảm lật mặt giấy trên bàn, tuy giọng nói trầm thấp nhưng vẫn vang vọng có sức nặng.
"Làm lại."
Cô gái lần này không chỉ mở to mắt, mà đôi môi tô son màu cà chua cũng mở rộng.
May mắn phản ứng nhanh nhẹn, lập tức trả lời: "Vâng."
Trước khi cô cất tiếng hát lần thứ n, Tiểu Phương giữ nguyên phần thân trên lén lút như con cua bò đến bên Liêu Chiêu, thì thầm hỏi: "Anh ấy sao vậy nhỉ?"
Không riêng cậu ta, hầu hết mọi người trong phòng đều rất bối rối.
Châu Duy Khinh tính cách vừa dễ gần vừa khó gần, điều này trong giới ai cũng biết.
May mà hắn rất ít khi nổi giận, và hiếm khi gây khó dễ cho người khác.
Nếu cảm thấy cùng người ta không thể nói chuyện tiếp được, hắn chỉ thở dài bất đắc dĩ rồi tìm lý do rời khỏi.
Điểm xấu là hắn rất ương bướng không nghe theo ai, bất kể địa vị thế nào đều sẽ đối xử lạnh lùng bình đẳng như nhau.
Nhưng hôm nay hắn đột nhiên khác thường, như thể tất cả sự nhún nhường ít ỏi cuối cùng đã biến mất, chỉ để lại sự nghiêm khắc cực kỳ sắc bén.
Và trong căn phòng hắn có nửa quyền uy này, dù có bắt bẻ chỗ nào hay người nào bị hắn nhắm trúng đều chẳng thể phản bác được gì.
Đợt thu âm này vốn chẳng phải dự án gì lớn, một liên hoan phim địa phương mời vài diễn viên mới quay MV quảng bá, đã chuẩn bị sẵn tinh thần để bên hậu kỳ chỉnh sửa kỹ lưỡng, nên chẳng ai nghiêm túc làm việc, đều tưởng rằng chỉ vài tiếng là xong việc, kết quả bị kéo dài đến hiện giờ.
Tiểu Phương chờ một lúc không thấy Liêu Chiêu để ý đến mình, bèn tò mò liếc sang thì thấy điện thoại đối phương đang mở trang đặt cơm gà hầm, cô còn đang do dự có nên đặt một phần không.
"Chị Liêu," Tiểu Phương nói, "nếu chị còn không quan tâm, một miếng thịt cũng không ăn được đâu."
"Cậu ấy điên là việc của cậu ấy, tôi ăn là việc của tôi, hai chuyện không ảnh hưởng gì nhau, cứ thế tháng ngày yên bình."
Liêu Chiêu nghĩ ngợi nửa ngày cuối cùng bỏ không đặt cơm, xong mới nói với cậu ta: "Chuẩn bị tinh thần đi, trong khoảng thời gian này cậu ấy đều sẽ như vậy."
Tiểu Phương há hốc mồm: "Hả?"
"Cậu cứ coi như là..."
Liêu Chiêu cân nhắc từ ngữ, "...khủng hoảng tuổi trung niên của đàn ông."
Chín giờ rưỡi tối, Châu Duy Khinh rốt cuộc vạch một đường kết thúc trên giấy bằng bút.
Người sau cuối này ngũ âm không chuẩn, không có khiếu cảm nhạc, một câu hát lệch tông hết năm chữ, chẳng còn cơ hội cải thiện, hắn suy xét một chút rồi quyết định: "Cứ như vậy đi."
Tất cả người có mặt đều nhẹ nhàng thở phào.
Tiểu Phương vội đặt hộp cơm xuống, cầm túi cho Châu Duy Khinh, chân bước nhanh tới: "Anh có muốn ăn gì không?
Còn hai phần cơm gà hầm, ở đây có lò vi sóng có thể hâm nóng."
Châu Duy Khinh vừa đi vừa lắc đầu: "Không cần, tôi về thẳng nhà."
Hôm nay hắn thật sự không cố ý nổi giận.
Loại công việc như vậy trước khi đến đã có dự đoán trước, nhóm người này trình độ đủ loại không đồng đều, xử lý tốt đến mấy cũng thế thôi.
Hắn đơn giản chỉ là muốn làm việc, mười ngày nghỉ ngơi tưởng rằng sẽ điều chỉnh được trạng thái, nhưng giờ càng cảm thấy trống trải vô vị hơn, trở lại công việc càng không muốn để bản thân có thời gian trống dư thừa.
Xe chạy đến dưới một cầu vượt, đèn xanh đèn đỏ chói mắt, biển báo bên cạnh đường phản sáng, trên đó ghi rõ: phía trước năm trăm mét là ga tàu điện ngầm, kèm theo biểu tượng tuyến số năm.
Dạo này đây đã là lần thứ ba xe đi ngang qua tuyến số năm, hai lần trước hắn đều xuống ở chỗ này.
Tiểu Phương rõ ràng hình thành phản xạ có điều kiện, đèn xanh sáng mới từ từ khởi động, như đang chờ đợi Châu Duy Khinh quyết định.
"Dừng ở đây đi."
Châu Duy Khinh cuối cùng nói.
Lần thứ ba đến đã ngựa quen đường cũ, ngay cả vị trí mấy cửa hàng nhỏ hắn đều nhớ.
Châu Duy Khinh đeo tai nghe, bước đi thật chậm, cả ngày nay hắn vẫn chưa ăn gì, nhưng ngửi mùi thức ăn xung quanh vẫn không thấy đói.
Ban đầu cũng không có suy nghĩ phức tạp, chỉ định như hai lần trước, ghé nhìn qua một lát rồi đi, nhưng hắn bỗng thấy trong nhà có đèn sáng.
Châu Duy Khinh bước lên tầng, vừa định gõ thì cửa bật mở ra từ bên trong.
Trần Nhiên đứng ở cửa, tay còn cầm bình tưới nước, dù đã có tuổi nhưng vẫn bị giật mình trước người xuất hiện bất ngờ ngoài cửa: "Ối trời đất ơi!!!"
Nhưng anh ta phản ứng cũng nhanh, nét biểu cảm sống động trên gương mặt ngay lập tức được thu hồi: "À, khách quý đây sao."
Là người bạn thân thiết của Dụ Hành, Trần Nhiên đã từng gặp Châu Duy Khinh một, hai lần.
Mà Châu Duy Khinh cũng ngay lập tức nhận ra anh ta.
Hắn luôn biết Trần Nhiên không thích mình kể từ lúc ban đầu.
Khi Châu Duy Khinh và Dụ Hành mới bên nhau ba tháng, hắn từng tình cờ nghe Dụ Hành gọi nói chuyện phát loa ngoài cho Trần Nhiên, nghe thấy giọng giận dữ từ điện thoại vang vọng: "Rốt cuộc là loại người gì mà câu mất hồn em đến vậy hả?"
Dụ Hành lập tức lao đến tắt loa.
Châu Duy Khinh đời này gặp qua không ít người thích và không thích hắn, Trần Nhiên chỉ là một trong số đó, nhưng hiện giờ Châu Duy Khinh vẫn phải hỏi: "Dụ Hành đâu rồi?"
Trần Nhiên vặn chặt nắp bình tưới: "Em ấy đã về quê, tôi sang giúp tưới nước cây phát tài thôi."
"Về quê sao?"
Châu Duy Khinh hỏi lại xác nhận.
"Ừ, về quê rồi," Trần Nhiên cười nhẹ, "cậu có biết bố mẹ em ấy ở đâu không?"
"Tôi biết."
Châu Duy Khinh đáp.
"Ồ ra vậy," Trần Nhiên nói, "dù sao trước giờ cậu đều chưa từng theo Dụ Hành về nhà, tôi còn tưởng cậu không biết."
Cả hai đều là đàn ông ngoài ba mươi, từ câu đầu tiên Châu Duy Khinh đã cảm nhận được giọng điệu thù địch của Trần Nhiên.
Vì đối phương không hề giấu giếm, anh không khách sáo tiếp lời: "Trước đây tôi hơi bận rộn, khi nào thì em ấy về?"
"Chuyện đó khó chắc chắn lắm, cũng không nhất thiết phải quay về đây."
Trần Nhiên nhún vai, "Bây giờ Dụ Hành sống một mình cô đơn, lại nghỉ việc rồi, về thành phố nhỏ tìm công việc, bố mẹ giới thiệu người yêu cho nữa, chắc sẽ sống thoải mái hơn ở đây."
Nói xong, nhận ra câu vừa nói dễ gây hiểu sai, anh ta bổ sung: "Đừng hiểu lầm, chẳng có gì phi đạo đức đâu, sau khi tốt nghiệp một năm em ấy đã công khai với bố mẹ, lúc cậu còn, ừm... không quá bận rộn."
"Mười năm trước?"
Châu Duy Khinh hơi ngạc nhiên, "Em ấy chưa từng kể với tôi."
"Có lẽ Dụ Hành nghĩ cậu chẳng quan tâm chuyện đó, kiểu mấy chuyện nhà linh tinh thôi ấy," Trần Nhiên nói, "dù sao cậu mỗi ngày đều bận sáng tác, những thứ đời thường nhạt nhẽo thế này có lẽ chẳng cần xuất hiện làm gì."
Mỗi câu đều sắc bén như dao, Châu Duy Khinh cảm thấy cuộc trò chuyện khó mà tiếp tục, đưa tấm danh thiếp qua rồi chuẩn bị ra về: "Tôi đi trước, nếu em ấy về, nhờ anh báo tôi một tiếng nhé."
Trần Nhiên nhìn tấm danh thiếp, không nhận: "Cần gì phải vậy, Châu đại sư."
Anh ta không đóng cửa, Châu Duy Khinh có thể nhìn vào bên trong căn nhà của Dụ Hành.
Đồ đạc vẫn như cũ không nhiều, nhưng có nhiều trang trí hơn: mô hình nhân vật anime, poster, và những con ếch xanh hình dáng lạ mắt, những thứ hắn chưa từng nhìn thấy trong biệt thự.
Cách đó không xa còn treo một chiếc đồng hồ làm biểu cảm nhăn mặt, đang tích tắc chạy đều.
Châu Duy Khinh đứng yên không cử động.
Trần Nhiên cũng đặt bình tưới cây xuống, dựa vào khung cửa.
Anh ta sắp xếp câu chữ, sau đó giọng bình thản nói: "Hồi đại học, Dụ Hành thích ăn món lẩu Tứ Xuyên ở cổng trước, một quán ăn khá bẩn không hợp vệ sinh, nhưng mỗi khi ký túc xá liên hoan đều ăn ở đó.
Ngày nhận được học bổng, tôi bảo ăn cái gì xịn hơn đi, buffet bò bít tết hay hải sản đều được, để tôi trả tiền, nhưng em ấy vẫn muốn đến cái quán lẩu đó."
"Dụ Hành luôn thông minh chịu khó, tôi quen em ấy còn sớm hơn cậu ba năm, tôi biết đời này em ấy không tham lam điều gì, thứ muốn có không nhiều lắm, chính vì rất ít ỏi nên mới cực kỳ bướng bỉnh.
Cậu bây giờ cái gì cũng có trong tay rồi, nhưng lại không thể cho Dụ Hành thứ em ấy muốn, nhưng chỉ cần em ấy rời khỏi cậu, món lẩu Tứ Xuyên kia em ấy vẫn ăn được bất cứ lúc nào."
"Cậu có hiểu không?"
Trần Nhiên sau cùng nói, "em ấy mỏi mệt lắm rồi nên rốt cuộc đã nghĩ thông suốt, cậu đừng làm phiền Dụ Hành nữa."
Ra khỏi căn hộ Dụ Hành vừa đúng mười giờ rưỡi, khu vực quanh đây là một khu khởi nghiệp xây mấy năm trước, có vài công ty Internet mới dọn đến, giờ này đúng lúc họ tan làm, Châu Duy Khinh không gọi được taxi, bèn đi theo đường ray tàu điện ngầm về phía Bắc.
Trên tường dán thông tin xây dựng ghi công ty trách nhiệm hữu hạn kiến trúc Hoa Thành, Châu Duy Khinh chợt nhớ lại căn hộ thuê bên cầu trước kia, nhìn qua nửa ô cửa sổ tầng hầm cũng nhìn thấy chữ Hoa Thành.
Tiền thuê nhà hai ngàn một tháng, diện tích chừng mười mấy mét vuông, bọn họ đã cùng sống hai năm ở đó.
Có lẽ lúc đấy là lúc hắn và Dụ Hành gần gũi nhất, vì thực sự "ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp*", thỉnh thoảng vào mấy đêm khuya tĩnh lặng cả thế giới như chỉ còn hai người họ.
*Ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp (抬头不见低头见): chỉ sự gặp gỡ thường xuyên, sống cùng một không gian nhỏ.
Hắn biết Dụ Hành thích ăn lẩu Tứ Xuyên, mỗi lần tăng ca đều cố kịp trước khi quán đóng cửa lúc mười một giờ mà mua mang về, lối sinh hoạt không hề lành mạnh, nhưng anh có ăn thế nào vẫn không béo.
Đôi khi ớt quá cay khiến khóe mắt anh ướt át, lại khơi lên một cảm giác thèm muốn khác của Châu Duy Khinh.
Hắn dùng ngón cái xoa cả đôi môi đỏ hồng vì cay của Dụ Hành, người kia sẽ lo lắng nắm lấy bàn tay đang xoa loạn của hắn: "Không được đâu, hôm nay thật sự không được, ngày mai em phải họp nhóm, em còn bài thuyết trình báo cáo giữa kỳ..."
Châu Duy Khinh cũng không ép buộc: "Được rồi."
Hắn buông tay rồi quay về làm việc của mình, thường là sau đó khoảng mười mấy giây, Dụ Hành tự đấu tranh với bản thân xong lại tiến đến nắm góc áo hắn: "Được nhưng chỉ một lần thôi đó, không được thêm trò gì khác đâu."
Châu Duy Khinh nhớ đến lời Trần Nhiên nói, thứ Dụ Hành muốn rất ít ỏi nên cực kỳ bướng bỉnh, vì thế trước đây mới có thể vô điều kiện mà nhường nhịn hắn như vậy.
Bước chân hắn dừng lại, tiếng tàu điện ngầm gào thét rít qua.
Hắn hiện giờ cực kỳ, cực kỳ muốn gặp Dụ Hành một lần.
Ngày Tiết Tiểu Thử* là lễ khai mạc liên hoan phim, lần này chia thành năm mục: khoa học viễn tưởng, nghệ thuật, chiến tranh, lịch sử và hoạt hình, biển quảng cáo ở trạm xe buýt đã thay mới, MV cũng được phát hành đồng bộ.
*Tiết Tiểu Thử (小暑): là Tiết khí thứ 11 trong 24 tiết khí, thường bắt đầu vào ngày 7/7 - 8/7, là đợt nóng nhẹ của mùa hè trước khi bước vào tiết Đại Thử, đợt nắng nóng gay gắt nhất trong năm.
Buổi sáng mười giờ ở phòng làm việc, Châu Duy Khinh cầm ly Americano đá mở cửa, Tiểu Phương vừa lấy máy tính ra, quay lại hỏi: "Anh có muốn xem thành phẩm không?"
Châu Duy Khinh hất nhẹ cằm, ra hiệu cậu ta bấm phát.
MV không dài chỉ ba phút bốn mươi bảy giây, rõ ràng các diễn viên nhạy cảm với ống kính hơn nhiều so với bản nhạc, lúc hát ai cũng đau khổ muốn chết, nhưng trong thước phim lại nhìn rất tự tin, ánh mắt tràn đầy biển sao bao la.
Đến đoạn điệp khúc thứ hai, Tiểu Phương nhận ra là người ngũ âm không chuẩn cuối cùng, cậu ta đột nhiên mở to mắt: "Cái này... sửa hết luôn à?
Là ai chỉnh vậy, lợi hại thật đấy."
"Dùng 'Trí tuệ nhân tạo' làm."
Châu Duy Khinh ngắn gọn đáp.
"À," Tiểu Phương bừng tỉnh hiểu ra, "công nghệ kỹ thuật bây giờ tiên tiến thật."
Châu Duy Khinh xem xong MV, không quan tâm tắt màn hình, kéo ghế ra ngồi xuống, hắn quen tay lấy điện thoại bấm vào ứng dụng mạng xã hội.
Tiểu Phương thấy vậy liền dọn dẹp laptop: "Vậy tôi đi nhận bưu kiện, anh ngồi đây một lát, chị Liêu đang bận họp..."
Châu Duy Khinh vừa định đáp, chợt thấy tài khoản HENG10 hắn đang theo dõi có động thái mới.
Đối phương tham gia nhóm "Liên hoan phim", đăng một bài viết mới: "Lỡ mất cơ hội mua vé rồi, ai có hai vé liên tiếp của 'Cuộc phiêu lưu ngoài không gian năm 2001' không, bất kỳ suất nào cũng được."