Chương 7: Vé số
Trong khoảng ba ngày sau đó, đầu óc của Dụ Hành hoàn toàn rối bời, bảy phần xấu hổ ba phần mơ hồ.
Anh chưa từng theo đuổi người nào trong đời, trước kỳ thi đại học, ngoài học hành ra thì chỉ biết lén lút cùng bạn bè trốn từ cửa sau để đi đánh bi-a.
Hai năm đầu đại học lại mải mê tận hưởng sự tự do đến muộn.
Từ khi chào đời đến nay, lần đầu tiên anh va vào chuyện tình cảm, lại vướng đúng tình cảnh nan giải đến thế này.
Anh cũng không cảm thấy bản thân đang theo đuổi Châu Duy Khinh, anh thấy mình càng giống như một con đom đóm trộm thầm si mê, vừa bay được hai bước theo thứ ánh sáng mình hằng khát khao, thì "bùm" một tiếng đã bị lưới điện đánh rơi xuống đất.
Tối hôm đó, sau khi gửi lời "Chúc mừng năm mới" vô nghĩa, Dụ Hành như con đom đóm nhỏ bị đánh rơi trên mặt đất kia, an phận trở về cuộc sống đại học tẻ nhạt của mình.
Tuần thi cuối kỳ đã ngay trước mắt, mà trước đó anh đã lãng phí quá nhiều thời gian, đành phải ép bản thân chăm chỉ ôn tập.
Để nâng cao hiệu suất, Dụ Hành cương quyết nhét toàn bộ poster và máy MP3 vào ngăn kéo, rồi giao chìa khóa cho Trần Nhiên.
"Nếu em mà trượt môn, anh cứ nhét nó vào tất của Dương Nhị đi."
Dụ Hành hạ quyết tâm thật lớn.
"Như thế cả đời em cũng không dám chạm vào nó nữa."
May mắn là ngoài những cuối tuần điên cuồng, Dụ Hành ngày thường vẫn thành thật ngoan ngoãn học tập, lại có nền tảng học tập hơn chục năm.
Chỉ cần thi để qua môn thì cũng không quá khó, đặc biệt là hai môn lập trình.
Làm xong bài thi, anh cảm thấy chắc là làm gần được điểm tối đa.
Hoàn thành môn cuối cùng xong, Dụ Hành đi tìm Trần Nhiên để lấy lại chìa khóa.
Lúc đưa cho anh, Trần Nhiên hơi nghi hoặc: "Sao dạo này em cứ hay ra ngoài một mình, đi đâu thế?"
"Làm quen được người bạn mới," Dụ Hành qua loa đáp, "nên em đi lang thang chỗ này chỗ kia thôi."
"À... anh còn tưởng rằng em đang yêu đương đó chứ."
Trần Nhiên bán tín bán nghi, "Chú ý an toàn biết chưa, đừng để bị người ta lừa."
Tiếc là chìa khóa đã lấy lại, nhưng buổi diễn trên poster cũng đã kết thúc.
Dụ Hành thử quay lại live house lần đầu họ gặp vào cuối tuần, nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Hôm đó một ban nhạc punk khác biểu diễn.
Anh không biết chủ quán là ai, đành mặt dày hỏi nhân viên pha chế, nhưng người kia hỏi cái gì cũng không biết.
Lúc đó Dụ Hành mới bừng tỉnh nhận ra, anh vốn chỉ là một khán giả bình thường mà thôi.
Nếu Châu Duy Khinh biến mất như thế, thì mối liên hệ giữa hai người cũng xem như kết thúc.
Mang tâm trạng phiền muộn ấy, Tết Âm Lịch năm nay Dụ Hành trải qua trong vô cùng rối rắm và mất hồn.
Trong khoảnh khắc pháo hoa rực sáng ấy, anh lại một lần nữa lấy hết dũng khí gửi đi "Chúc mừng năm mới".
Không ngoài dự đoán, tin nhắn này vẫn như cũ không nhận được hồi đáp.
Điều đáng mừng là Châu Duy Khinh không chặn anh, chỉ là trong khung chat có hai lời chúc giống hệt nhau trông khá buồn cười.
Ngày trở lại trường, vừa đặt hành lý xuống xong, Dụ Hành đi về phía tây thành phố.
Anh đã liên hệ với một đàn anh bán lại bàn phím second-hand trên diễn đàn trường.
Giá đối phương đưa ra rất thấp, chỉ là phải cần tới tận nơi lấy.
Cầm địa chỉ trong tay, Dụ Hành đi ngang dọc trong những con ngõ, càng đi càng thấy quái lạ.
Trong vòng năm mươi mét vừa đi qua, anh bắt gặp hai người phụ nữ mặc áo phao bên trên và váy bó bên dưới giữa mùa đông giá rét.
Mà hai chữ "Mát-xa" trên tấm biển cạnh đó lại được ghép bằng những ống đèn đỏ tím xen lẫn.
Đúng lúc Dụ Hành nghi ngờ mình đi nhầm đường và định quay đầu lại, anh thấy một bóng lưng mà anh nhớ mãi không quên.
Châu Duy Khinh!
Dụ Hành thấy hắn rẽ vào một tiệm mát-xa, bất giác bước đến gần cửa.
Đến nơi mới phát hiện tấm biển của tiệm này càng gợi cảm hơn, trên băng rôn còn in mấy tấm ảnh khoe lưng trần.
Dụ Hành đứng ở cửa sững sờ đến há hốc miệng, trong lòng sóng gió cuồn cuộn.
Thì ra thế giới rực rỡ sắc màu vốn được tạo nên từ những thứ u tối chẳng rõ hình dạng.
Danh ngôn nói quả không sai: "có ánh sáng thì nhất định phải có bóng tối*".
*Có ánh sáng thì nhất định phải có bóng tối (有光必有暗): dùng để diễn tả sự tồn tại song hành của hai mặt đối lập, như thiện và ác, tốt và xấu.
Châu Duy Khinh nhìn thì rõ ràng là kiểu người lạnh nhạt, vậy mà lại...?
Cho đến khi một bàn tay đập lên sau ót anh.
Dụ Hành quay đầu lại, thấy Châu Duy Khinh đứng trước mặt mình không chút biểu cảm.
Hai người rất hiếm khi đứng đối diện gần như vậy, lúc này Dụ Hành mới nhận ra mình thấp hơn đối phương vài phân.
Mi mắt Châu Duy Khinh cụp xuống một chút: "Giờ chuyển sang theo dõi rồi đó à."
"Không không... tôi không có theo dõi.
Tôi chỉ đi ngang, trùng hợp nhìn thấy anh thôi."
Vừa nói xong anh đã nhận ra có gì đó không đúng, cái chỗ heo hút quanh co lòng vòng này, muốn đi đâu thì mới có thể đi ngang qua đây được?
May mà Châu Duy Khinh không lập tức vạch trần: "Cậu có mang tiền không?
Một trăm là được."
Hôm nay định mua bàn phím nên Dụ Hành mang theo dư ra vài trăm.
Anh vội móc hết tiền mặt trong túi ra, mấy tờ đỏ mấy tờ xanh, đem hết tất cả đưa đến trước mặt Châu Duy Khinh.
Châu Duy Khinh dùng hai đầu ngón tay lấy đi một tờ đỏ, sau đó quay người đi vào cửa tiệm mát-xa.
Mười phút sau, hắn xách theo năm gói thuốc thảo dược đi ra: "Đi thôi, tôi ra khỏi nhà quên mang tiền, đi theo tôi về lấy."
Dụ Hành chưa từng nghĩ mình có thể bước cùng Châu Duy Khinh đi trên đường.
Anh nhanh chóng gửi một tin nhắn cho đàn anh, rồi nhét điện thoại vào túi, không muốn lãng phí một giây một phút nào của thời khắc này.
Châu Duy Khinh bước không nhanh, như đang tản bộ dưới ánh nắng mùa đông hiếm hoi.
Dụ Hành nhìn bóng hai người song song dưới đất, cố gắng bắt chuyện: "Anh đến đây chỉ để mua cái này thôi à?
Thuốc thảo dược sao không mua ở tiệm thuốc?"
Châu Duy Khinh đáp rất ngắn gọn: "Là túi chườm nóng, ở đây bán rẻ."
"Anh khó chịu chỗ nào à?
Mới bao nhiêu tuổi mà cơ thể đã có vấn đề rồi sao?"
Có lẽ vì khi nãy anh đã cho mượn tiền để trả trước, nên hôm nay Châu Duy Khinh tỏ ra khá kiên nhẫn.
Hắn nói tuổi của mình rồi giải thích thêm: "Tập luyện lâu nên cổ tay bị đau."
Dụ Hành thầm nghĩ: vậy mà Châu Duy Khinh chỉ lớn hơn mình một tuổi.
Khoảng cách tuổi tác gần nhau khiến anh thấy đối phương không còn xa xôi vời vợi nữa: "Anh không đi học nữa à?"
"Còn đang đi học."
Hắn khẽ nói: "Không có thời gian thì trốn học."
Họ đi khoảng hai mươi phút, vòng qua công trường rồi chui qua một cánh cửa nhỏ của hàng rào sắt, vào một nơi trông giống kho hàng địa phương.
"Cậu chờ một chút."
Châu Duy Khinh đi vào phía trong.
" Tôi đi lấy tiền."
Vừa nhìn vào, Dụ Hành đã thấy cây guitar của Châu Duy Khinh dựng cạnh tường, bên cạnh là đống dây điện lộn xộn và vài cái loa xám.
Anh đoán đây là phòng tập của ban nhạc.
Ngoài nhạc cụ còn có sofa nhỏ, trên bàn chất đống đủ thứ đồ linh tinh, còn có một bát mì trộn ăn dở.
Sau đó anh mới thấy anh bạn Tóc Vàng đang ngồi dưới đất.
Theo phản xạ anh hơi lo lắng, nhưng anh ta lại chẳng nhớ ra anh là ai, chỉ liếc mắt một cái rồi tiếp tục xem điện thoại.
Chưa kịp đợi anh nhìn ngó kĩ càng xung quanh, Châu Duy Khinh đã bước ra, cầm theo tờ một trăm: "Trả cho cậu."
Trong khoảnh khắc đó, Dụ Hành không nhúc nhích.
Anh biết chỉ cần nhận lấy nó, giây tiếp theo anh nên biết điều mà rời đi khỏi chỗ này.
Đúng lúc ấy Tóc Vàng lên tiếng: "Châu Duy Khinh, hôm nay tới lượt cậu mua đồ ăn đúng không?
Tôi còn muốn ăn bánh nướng bên phía Nam nữa."
"Tôi có việc."
Châu Duy Khinh từ chối thẳng.
"Tôi phải gọi một cú điện thoại.
"Để tôi đi mua cho."
Dụ Hành tận dụng mọi cơ hội.
"Lúc nãy đi ngang qua tôi cũng thấy hơi thèm."
"Được đấy người anh em."
Tóc Vàng không chút khách sáo nói ngay: "Tôi muốn hai phần, một thêm xúc xích nướng, một thêm gà viên, cho nhiều cay vào nhé."
"Được," Dụ Hành nói, rồi hỏi Châu Duy Khinh: "Còn anh ăn gì?"
Tóc Vàng trả lời thay: "Cậu ta sao cũng được, cậu mua cái gì thì cậu ta ăn cái đó."
Trên đoạn đường tám trăm mét đi mua bánh nướng, Dụ Hành cảm thán không thôi.
Dưới sức mạnh mãnh liệt của ý chí, không cần phải có ai dạy, chuyện gì cũng có thể tự mình học được.
Trước đây anh ghét nhất quanh co lòng vòng, cũng không giỏi tùy cơ ứng biến, nhưng sau khi quen biết Châu Duy Khinh rồi, anh luôn có thể làm được những gì ngày thường không dám làm.
Nhờ hai phần bánh nướng mà Dụ Hành tài trợ, anh và Tóc Vàng nhanh chóng thân thiết như thể giây sau có thể kết nghĩa anh em luôn.
Anh hiểu ra ý nghĩa của câu "đi đường vòng để cứu nước*" là gì, bắt đầu hiểu được những mối quan hệ xã giao tình cờ gặp gỡ, nhưng sâu sắc như thể chỉ hận đã biết nhau quá muộn.
*Đường vòng cứu nước (曲线救国): là một chính sách của Trung Quốc thời chống Nhật.
Ý muốn nói nếu một việc không thể giải quyết bằng cách trực tiếp, thì có thể đi đường vòng để đạt được mục đích cuối cùng.
Tóc Vàng vừa ăn xúc xích vừa lải nhải, khi thì chửi ông chủ sân khấu nâng giá bừa bãi, khi thì chửi tay trống của ban nhạc khác tự cao tự đại, xem thường anh ta.
Chửi chán rồi lại than thở, nói bọn họ làm việc liên tục, mỗi ngày đều mệt muốn khóc.
Dụ Hành thỉnh thoảng đáp một tiếng, khóe mắt len lén nhìn Châu Duy Khinh đang ăn phần bánh nướng thập cẩm đầy đủ.
Hắn ăn cũng chẳng tao nhã, đồ ăn làm mặt hắn phồng lên nhẹ, bớt đi nhiều vài phần sắc bén.
Hôm đó Dụ Hành ở phòng tập gần hai tiếng.
Lúc đi, Tóc Vàng gọi với theo: "
Sau này có rảnh thì ghé đây chơi nhé!"
Mặc kệ đó có phải là lời xã giao thôi hay không, Dụ Hành cũng không coi là nói cho có.
Anh sắp xếp số lần ghé thăm vừa phải, không quá nhiều để người khác thấy khó chịu, nhưng cách một quãng thời gian sẽ lại đến.
Tất nhiên mỗi lần đến đều sẽ mang theo nước hoặc đồ ăn, đôi khi còn mang cả thuốc lá, được các thành viên trong ban nhạc hoan nghênh nhiệt tình.
Nhờ vậy anh biết được nhiều thông tin quý giá: ví như Châu Duy Khinh không phải người bản địa ở đây, ví như hắn chơi guitar từ năm sáu tuổi, tai phải hắn có lỗ xỏ nhưng không bao giờ đeo khuyên.
Tóc Vàng nói đó là do bạn gái cũ của hắn định tự dùng kim xỏ tai cho bản thân, nên lấy hắn ra luyện tay.
Thì ra hắn thích con gái nhỉ, Dụ Hành nghĩ.
Anh có hơi chút hụt hẫng, nhưng cũng không buồn bã quá lâu.
Anh không dám kỳ vọng gì quá mức vào chuyện này.
Châu Duy Khinh với anh mà nói, hắn là một vì sao rực rỡ chưa từng xuất hiện trong đời, nếu vì sao rơi xuống anh sẽ nhặt ngay cất giấu vào túi mình, còn nếu vì sao ấy mãi lơ lửng trên bầu trời, anh sẽ tranh thủ nhìn thêm vài lần khi còn có thể.
Dụ Hành cũng thường tìm cơ hội trò chuyện với Châu Duy Khinh, nhất là lúc hắn nghỉ ngơi sau buổi tập.
Hắn vẫn kiệm lời chữ quý như vàng, không thích mở miệng nói gì, chỉ thỉnh thoảng mới giới thiệu cho anh một chút về mấy món nhạc cụ.
"Thật ra hồi nhỏ tôi cũng từng học piano rồi," Dụ Hành nói, "nhưng bỏ cuộc nhanh lắm, không có xíu năng khiếu nào luôn."
Hiếm hoi lắm Châu Duy Khinh mới hỏi: "Không ngồi yên một chỗ được sao?"
"Không phải, do không cảm nhạc và tiết tấu được."
Dụ Hành đặt hai tay lên phím đàn làm mẫu: "Tôi nhớ có một bài luyện tập, tay trái đánh hai nốt cùng lúc tay phải đánh ba nốt.
Giáo viên bảo đừng nghĩ đến đếm nhịp, mà xem chúng như hai đường ray chạy song song trong đầu, nếu không nhịp sẽ loạn.
Nhưng tôi làm thế nào cũng không được."
Với anh mà nói, mọi thứ phải ngay ngắn chỉnh tề mới tạo cảm giác dễ chịu.
Châu Duy Khinh đưa tay đánh xuống, dễ dàng bấm ra một nhịp bên ba bên hai, còn mượt mà hơn cả giáo viên piano trước kia của anh.
"Đúng đúng, chính là như vậy.
Khi đó cô giáo dạy tôi ba tuần mà tôi vẫn không học nổi," Dụ Hành hơi nghiêng người lại gần, "anh luyện kiểu gì thế?
Tôi luôn phải đếm trong đầu mấy phần mấy giây để đánh nốt tiếp theo."
Châu Duy Khinh không dừng tay: "Không cần luyện.
Vốn dĩ chúng nó đã tách biệt."
Thỉnh thoảng Dụ Hành sẽ thấy ghen tị với Châu Duy Khinh.
Từ nhỏ đến lớn anh đều là loại thí sinh bảy mươi điểm, chuyện gì cũng chỉ tàm tạm.
Điểm đủ dùng nhưng không phải tốp đầu, thể chất khá nhưng không so bằng vận động viên.
Lớn lên học đủ loại lớp năng khiếu, chẳng bao giờ được gọi tên khen thưởng, nhưng cũng chẳng bị phê bình, học piano thì bị bảo là thiếu cảm thụ âm nhạc, nhưng đọc nhạc phổ nhanh, ngón tay ổn, nên là cũng thi qua vài cấp.
Giống như cái tên của anh, mọi thứ quá cân bằng, cân bằng đến mức mất luôn phương hướng.
*Trong tên Dụ Hành (喻衡) có từ 衡: nghĩa là cân bằng.
Buổi tối trước khi ngủ, anh bắt chước bàn tay ban ngày của Châu Duy Khinh, gõ nhịp lên ngực mình.
Nhịp tim theo đầu ngón vụng về mà tạo thành tiết tấu.
Cuối tháng ba, mùa đông cuối cùng cũng qua đi.
Ban nhạc nhận được khoản tiền biểu diễn, Tóc Vàng vui mừng quá độ, hô hào đòi đi ăn lẩu nhúng.
Là nhà tài trợ rượu bia, thuốc lá và đồ ăn vặt gần đây, Dụ Hành được trân trọng mời tham dự.
Quán lẩu Tóc Vàng đòi đi rất nhỏ, cách phòng tập không xa, men theo con sông nhỏ phía Tây đi mười phút là đến.
Trong quán chỉ có một phòng riêng, ông chủ quen Tóc Vàng, hình như là đồng hương, tối thứ sáu đã giữ chỗ cái phòng mười mét vuông này cho bọn họ.
Dụ Hành đã đổi điện thoại vào kỳ nghỉ đông, là chiếc iPhone 4 mới ra mắt trong nước hồi cuối năm ngoái.
Dịp Tết, có họ hàng mang đến hai cái, nói là của khách hàng tặng, nên chia cho anh và một đứa em họ khác.
"Đờ mờ!
Hôm diễn bữa trước tôi thấy dưới khán đài có hai ba cô gái dùng cái này," Tóc Vàng săm soi chiếc máy mới mẻ, "bây giờ người ta giàu thật đấy."
"Tôi nghe nói chụp hình xịn xò dữ lắm, cậu chụp thử chưa?"
Tay Trống hỏi.
Dụ Hành lắc đầu: "Tôi không thích chụp hình, chỉ chụp tùy tiện vài tấm linh tinh."
Tóc Vàng chưa dùng loại này bao giờ, không hiểu hệ thống mới, hỏi Dụ Hành cách chụp.
Dụ Hành đưa tay mở camera giúp anh ta.
"Công nhận, độ phân giải ngon lành, chụp rõ mồn một mặt mũi xấu xí của tụi bây," Tóc Vàng chụp loạn một hồi, rồi vô tình bấm ra camera trước, "đương nhiên, mặt anh đây thì vẫn phong độ như thường."
Hắn nghiêng máy một chút, khung hình lọt cả Dụ Hành và Tay Trống: "Nào, nhìn vào ống kính."
Dụ Hành nặn ra một nụ cười giả tạo đến mức lộ liễu.
"Cũng được, anh đây đúng là ăn ảnh đỉnh nhất," tác giả bức ảnh rất vừa ý, nhưng lại thấy thiếu gì đó, liền kéo máy ra xa hơn, "còn cậu nữa, Châu Duy Khinh, đừng có lo ăn thịt bò của cậu nữa!"
Châu Duy Khinh lẳng lặng để hắn làm loạn, nhưng ngay khoảnh khắc Tóc Vàng nhấn nút, hắn nghiêng mặt tránh đi ống kính.
Lẩu hương vị cũng bình thường, nước dùng nhạt, nguyên liệu không tươi, nhưng Dụ Hành vẫn ăn đến căng bụng.
Ngoài anh ra ai cũng uống rượu, anh chỉ biết ngượng ngùng ăn thịt khi họ cụng ly, oẳn tù tì.
Cả đám đều đã hơi say, mỗi người say một kiểu.
Tóc Vàng bắt đầu mồm miệng không rõ mà nói chuyện, chẳng ai hiểu anh ta đang lảm nhảm cái gì, lúc thì nhắc đến hồ nước ở miền Nam, lúc lại than khóc bản thân nghèo đến mức không mua nổi xe máy.
Tay Trống thì úp mặt xuống bàn ngủ say như chết.
Còn Tay Bass, một gã cơ bắp trông như xã hội đen, thì cảm xúc dâng trào bất thường, thỉnh thoảng đang nói chuyện thì mở miệng ra hát, rồi đột nhiên gào lên hai câu, sau lại thản nhiên như không mà gắp đồ ăn.
Dụ Hành bị kẹp ở giữa, như người đi đường bị nhốt nhầm vào bệnh viện tâm thần.
Anh hỏi Châu Duy Khinh, người trông tỉnh táo nhất lúc này.
"Họ lúc nào cũng vậy hết sao?"
"Ừ," biểu cảm Châu Duy Khinh vô cùng bình thản "quen rồi sẽ thấy bình thường thôi."
Anh trai cơ bắp hát một câu hát mà Dụ Hành chưa từng nghe, hình như là đi về phương Nam, xuôi theo dòng sông.
Không hiểu sao lại chạm đến tiếng lòng của Tay Trống, anh ta bật dậy, trên mặt còn in dấu vệt đỏ của bàn: "Bao giờ chúng ta mới được đến miền Nam hát đây?
Thành phố ven biển ấy, đi dọc đường hát một vòng.
Tôi còn chưa ăn được món ăn miền Nam nữa."
Tóc Vàng cười nhạo: "Đợi khi album của chúng ta bán được năm trăm bản đi.
Năm trăm đấy nhé, khi đó mới bớt mệt muốn chết thế này."
Anh ta giơ hai tay lên, đều là số năm, giống hệt con thằn lằn bám tường.
Tay cơ bắp khịt mũi: "Người nghèo tiền nhưng không thể nghèo chí khí.
Mấy bài Duy Khinh viết mà chỉ đáng vài vạn à?
Ít nhất cũng phải được phát trong các hộp đêm khắp cả nước!"
Dụ Hành không hiểu sao cái đích cuối cùng của nổi tiếng lại thành nổi đến mức vào hộp đêm.
Tay cơ bắp vẫn còn đang ép hỏi Châu Duy Khinh: "Cậu nói đúng không?"
Châu Duy Khinh dường như chẳng để tâm lắm cuộc nói chuyện của họ: "Đi đến đâu tính đến đó đi."
"Hay lắm, giấc mộng của mấy người dữ dội đó."
Tóc Vàng đứng lên, kéo cả Tay Trống và Tay Bass dậy, "nào, trạm đầu tour diễn, chúng ta ra nhà vệ sinh hát một bài."
Ba người lảo đảo sắp ngã đi ra ngoài, còn vang tiếng đụng đổ ở cửa, khiến Dụ Hành không nhịn được quay đầu nhìn hai lần.
"Bọn họ có thật sự ổn không vậy?"
Dụ Hành hơi lo.
"Không sao đâu" Châu Duy Khinh rút hai tờ giấy lau tay, "còn nói được là còn tỉnh.
Té ngã cũng tự bò lên được."
Dụ Hành "ồ" một tiếng.
Rồi không nhịn được hỏi: "Người làm âm nhạc như các anh... cảm xúc đều thất thường vậy à?"
Châu Duy Khinh chậm rãi thả đĩa rau xanh vào nồi: "Mấy người họ chỉ đại diện cho họ thôi, bọn họ nghiêng về kiểu không kiềm chế biểu đạt hết ra ngoài và phóng đại như vậy đấy."
"Anh không thích họ như thế sao?"
"Chỉ là thói quen cá nhân của họ."
Châu Duy Khinh đáp, "không có thích hay không thích."
"Tôi tưởng biểu đạt như thế là điều nên có của người làm nghệ thuật chứ," Dụ Hành nửa đùa nửa thật, "vậy anh thích kiểu thế nào?"
Châu Duy Khinh dường như không hiểu câu hỏi của anh, mày nhíu nhẹ lại.
"Mỗi người khác nhau, tôi thích cái gì không quan trọng."
Dụ Hành nhìn Châu Duy Khinh.
Trong mắt người này, dường như chẳng có gì quan trọng, cũng chẳng bao giờ chủ động nói gì.
Thỉnh thoảng chia sẻ đôi ba câu khiến người khác tò mò phỏng đoán, nhưng hắn lại chưa bao giờ giải thích điều gì.
Anh nhìn khuôn mặt Châu Duy Khinh qua làn hơi nước từ nồi lẩu bốc lên trở nên mơ hồ, vài sợi tóc rơi xuống che mất đuôi lông mày.
Anh bỗng vô cùng muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đó, len lén rút điện thoại, mở tính năng chụp ảnh.
Rồi "tách" một tiếng, âm thanh chụp ảnh vang lên rõ ràng.
Dụ Hành: "......"
May là Châu Duy Khinh chẳng phản ứng gì, chỉ lướt qua màn sương liếc nhìn anh một cái.
Dụ Hành tưởng hắn sẽ giống như hai lần trước vậy, mỉa mai anh từ việc trộm nhìn đến lén lút theo dõi, giờ lại chụp lén y chang mấy kẻ săn tin, nhưng Châu Duy Khinh chẳng nói gì cả.
Cửa bị đẩy ra, căn phòng nháy mắt lập tức ồn ào trở lại.
Bộ ba đi lưu diễn ở nhà vệ sinh đã khải hoàn trở về, hơn nữa còn mang theo về một khán giả may mắn.
Theo sau Tóc Vàng là một cô gái tóc xanh lục sáng.
"Đây gọi là rẽ góc gặp tình yêu đấy, lúc nãy bọn tôi vừa vào khúc cua thì gặp Uyển Nghi," Tóc Vàng nói, "đến đi, ngồi chơi thoải mái, uống với bọn tôi thêm đi."
"Uyển Nghi?"
Dụ Hành hỏi.
"Đúng," cô nàng tóc xanh đáp, "tôi tên Uyển Nghi, Uyển trong uyển chuyển*, Nghi trong tư nghi*."
*Uyển chuyển (婉转): dịu dàng, khéo léo.
*Tư nghi (仪态): dáng vẻ, hình dáng.
Dụ Hành cũng không ngờ một cô gái ăn mặc phong cách punk, miệng ngậm thuốc lá, hai tai ít nhất có sáu cái khuyên, vậy mà lại có tên dịu dàng duyên dáng như Uyển Nghi.
"Lâu rồi không gặp, Châu Duy Khinh."
Uyển Nghi cười chào.
Châu Duy Khinh gật đầu xem như đáp lại.
Không rõ do Uyển Nghi đến, hay do ra ngoài gió lạnh làm họ tỉnh táo một chút, tinh thần ba người kia dần bình thường, bắt đầu tám nhảm mấy chuyện nhà lặt vặt.
Nhà Tóc Vàng mở tiệm kim khí, biết Uyển Nghi từ mười năm trước.
Vài năm trước phát hiện cùng trôi dạt ở thành phố này, lại bắt đầu cùng qua lại bạn bè.
Tay Trống là dân bản địa, tiếc là nhà kinh doanh thất bại, chẳng còn gia sản gì cho anh ta kế thừa.
Còn Tay Bass vẻ ngoài bình thường kia, lại giống Dụ Hành, là sinh viên trường kỹ thuật.
Quả nhiên, Dụ Hành thầm nghĩ, từ đầu đã thấy gương mặt vô hồn đó quen quen, hóa ra là hai linh hồn bị phòng thí nghiệm giày vò như nhau.
"Anh không phải học trường tôi đó chứ?"
Dụ Hành hỏi và nói tên trường.
"Không phải, tôi học trường đối diện," người kia lắc đầu, "nhưng tôi đang tạm nghỉ học rồi."
"Nghe nói cậu học máy tính?"
Uyển Nghi chen vào, "máy tôi bị nước vào hỏng rồi, cậu sửa được không vậy?"
"Không thể," Dụ Hành trả lời thành thục, "khuyên cô đi tàu tuyến số mười đến bến cuối, rẽ phải lên lầu ba khu điện tử.
Báo tên tôi được giảm 10%."
Uyển Nghi tiếc nuối nhún vai: "Thôi vậy, mấy bức ảnh cũ đó không đáng mấy trăm tệ."
Tóc Vàng quanh năm ngoài chơi đàn thì là cắm rễ ở các khu phố, khu vui chơi, công viên, nên hay nghe ngóng được mấy tin vỉa hè hành lang, chuyện trên trời dưới đất gì cũng biết một ít.
Lúc này cũng xen vào nói: "Nghe nói ngành của cậu đang hot lắm, tương lai rộng mở lắm đúng không?"
"Tôi bị điều sang."
Dụ Hành nói.
"Thế chẳng phải càng tốt?"
Uyển Nghi bật cười, "giống như bị người ta lôi đi mua vé số, người ta không trúng, mà cậu quẹt cái lại trúng gấp mười lần may mắn!"
...
Nói cái gì vậy trời?
Tóc Vàng thay cô giải thích: "Nhà cô ấy bán vé số."
Dụ Hành tưởng nhầm ba người này đã là tửu lượng cao nhất rồi, cho đến khi nhìn thấy thực lực của Uyển Nghi, lúc đó anh mới biết đám đàn ông này chỉ là bề ngoài "Hổ Báo" bên trong "Hello Kitty".
Cô gái chỉ vỏn vẹn chín mươi cân này, gọi rượu trắng ừng ực uống như nước lọc thường, còn cực lực xúi giục Dụ Hành uống thử.
Một ngụm cay đến như kim châm cổ họng, khiến anh ho sặc sụa, còn cô thì cười khanh khách rồi quay sang tiếp tục công kích đám ba tên đã gần như đo ván nằm sàn.
Đến lúc tiệc rượu giải tán, Tóc Vàng luôn mồm nói sẽ mời khách hôm nay, đã không còn tỉnh táo mà ôm gốc cây trước cửa nôn thốc nôn tháo.
Cuối cùng chỉ còn Châu Duy Khinh đi thanh toán tiền.
Vì ngụm rượu trắng vừa nãy mà đầu óc Dụ Hành cũng lâng lâng, anh dựa vào khung cửa, ngẩn người nhìn về phía Châu Duy Khinh.
Một giọng nói trong trẻo vang lên sau tai anh: "Tôi nhìn ra từ nửa tiếng trước rồi.
Cậu thích Châu Duy Khinh đúng không?
Hai mắt cậu cứ như radar ấy."
Dụ Hành quay lại, mơ màng nhìn cô một cái.
Anh đúng là không hề kiềm chế hay che giấu.
Nhưng đối tượng lại là Châu Duy Khinh, một mặt hồ chết lặng thì dẫu có làm gì cũng chẳng tạo nên gợn sóng.
Rõ ràng như vậy sao?
Nếu thế mấy người ở chung lâu ngày này có lẽ...
Uyển Nghi lập tức nhìn thấu suy nghĩ của anh: "Yên tâm đi, mấy tên ngốc kia cùng lắm chỉ nghĩ cậu mê tài năng của họ thôi."
Gió xuân rất nhẹ lướt qua người mát lạnh dễ chịu.
Dáng người nhỏ nhắn của Uyển Nghi vòng đến đứng trước mặt Dụ Hành.
Cô thấp hơn cậu nửa cái đầu, ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt lại đầy ranh mãnh.
"Thế cậu đã nghe nói về tôi chưa?" cô hỏi.
"Tôi là bạn gái cũ của anh ấy."
Giọng điệu nói câu này chẳng khác gì lúc nãy.
Dụ Hành thực ra cũng đã đoán được.
Có lẽ trong bữa ăn tối nay, anh và Uyển Nghi là hai người nhạy cảm nhất.
Từ lúc cô kể chuyện tự bấm khuyên sụn tai dẫn đến nhiễm trùng, anh đã lờ mờ cảm nhận được điều đó.
Anh gật đầu, bản thân cũng chẳng rõ đang nghĩ gì: "Ừm... rồi thì sao?"
Nhưng câu trả lời của Uyển Nghi lại nằm ngoài dự đoán:
"Cho nên việc tôi đi sửa máy tính ấy, cậu xem xem có thể giúp tôi giảm giá thêm không?
Tôi sẽ làm tư vấn viên cho cậu."
...?
Dụ Hành trong thoáng chốc ngập tràn cảm xúc lẫn lộn.
Anh nghĩ một chút, rồi đưa ra một phương án: "Nếu cô chịu cosplay phong cách giả tưởng thì chắc sẽ giảm thêm được năm chục."
"Hay quá!"
Uyển Nghi mừng rỡ.
"May là tóc tôi vẫn còn phù hợp."
Sao trời tối nay sáng rực, ngày mai chắc sẽ là một ngày nắng đẹp.
Quầy lễ tân nhà hàng không có tiền lẻ, đành sai một đứa bé sang tiệm vé số đối diện đổi.
Trước cửa tiệm vé số dán một khẩu hiệu nổi bật: "Dẫu bận đến đâu cũng đừng quên mua vé số.
Vì dù sao kiếm được mười triệu còn khó hơn trúng mười triệu."
Ánh mắt Dụ Hành liếc sang bóng lưng đứa bé đang kiễng chân nhận tiền.
Trong lòng anh tràn ngập nhiều cảm xúc, nhưng cuối cùng lại hỏi ra: "Ý cô là... tôi có cơ hội sao?"
"Có chứ, tất nhiên có.
Tôi chẳng phải ví dụ thành công à?"
Uyển Nghi cũng nhìn sang phía đối diện.
"Tuy người theo đuổi anh ấy nhiều lắm, nhưng cậu xem kìa, mỗi ngày có biết bao nhiêu người mua vé số cào, luôn có người cào ra được hình trái chuối 100 tệ.
Nhớ nhé, mặc đồ màu vàng thì tỷ lệ trúng tăng gấp đôi đấy!"
"Cảm ơn lời chỉ dạy," Dụ Hành nói.
"Có lẽ lý do tôi toàn cào trúng 'cảm ơn đã ủng hộ' là vì mặc sai đồ."
Tiếng cười ngắn ngủi lại vang lên.
Dụ Hành cảm thấy Uyển Nghi thật sự là người thích cười, bất cứ đề tài gì, vào miệng cô cũng trở nên nhẹ nhàng vui vẻ.
Cô vừa cười vừa nói: "Nhưng khả năng anh ấy yêu cậu thì không có đâu.
Giống như trúng xổ số mười triệu vậy, mới nghe thì có vẻ có khả năng đó, nhưng nó mãi mãi chỉ xuất hiện trên bản tin thôi."