Sau khi đón Nhật Hoan về nhà, ba mẹ vốn định tự tay chăm sóc cậu để bù đắp những năm tháng bỏ lỡ.
Nhưng công việc vẫn cuốn họ đi từ sáng sớm đến tối mịt.
Cuối cùng, họ đành gửi cậu sang nhà cô Hoa – hàng xóm sát vách.
Cô Hoa hiền lành, chồng mất sớm, một mình nuôi con gái là Từ Dĩnh Giai.
Dĩnh Giai lớn hơn Nhật Hoan hai tuổi.
Từ ngày ấy, giữa hai đứa trẻ dần hình thành một mối quan hệ thân thiết đến tự nhiên.
Dĩnh Giai luôn xem cậu như em trai ruột, đi đâu cũng dắt theo, sợ cậu bị bắt nạt.
Còn Nhật Hoan thì quen dựa dẫm vào chị, quen với cảm giác có người đứng trước mặt che gió chắn mưa.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Ban ngày, hai người cùng nhau chạy nhảy khắp con hẻm nhỏ.
Lớn thêm chút nữa thì cùng khoác balo đến trường.
Buổi tối, Nhật Hoan trở về căn nhà của mình, nơi có bố mẹ chờ cơm.
Ba người ngồi quanh bàn ăn, ánh đèn vàng ấm áp.
Mẹ gắp thức ăn vào bát cậu, ba thỉnh thoảng hỏi chuyện học hành.
Dù bận rộn, họ vẫn cố gắng dành thời gian cho con trai, bởi họ biết—trên đời này, Nhật Hoan chỉ còn lại họ là người thân.
Gia đình cô Hoa đối xử với cậu rất tốt, nhưng dù thế nào, cảm giác được trở về nhà mình, được gọi hai tiếng "ba mẹ", vẫn là điều không gì thay thế được.
Cuộc sống của Nhật Hoan cứ bình lặng như thế.
Sáng cùng Dĩnh Giai đi học.
Tan học lại sóng vai trở về.
Hai người đi trên con đường vỉa hè hẹp, vừa đi vừa trò chuyện đủ thứ chuyện trên đời.
Thi thoảng ghé cửa hàng tiện lợi mua cốc mì ly mười đồng, ngồi bên bậc thềm chia nhau đôi đũa nhựa.
Họ cười đùa cho đến khi mặt trời lặn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cuối con phố.
Tối về nhà, bố mẹ đã chờ sẵn.
Có những hôm học bài đến khuya, Nhật Hoan gục đầu ngủ quên trên bàn.
Mẹ sẽ nhẹ nhàng bước tới, khoác thêm cho cậu tấm chăn mỏng.
Động tác dịu dàng ấy khiến cậu bất giác nhớ đến bà năm xưa.
Ba thì nghiêm khắc hơn.
Ông thường nhắc cậu đừng bỏ bữa, đừng thức khuya quá nhiều.
Ngoài mặt lạnh lùng, nhưng mỗi lần cậu đau dạ dày đến ngất đi, người cuống cuồng nhất lại chính là ông.
Từng chút một, Nhật Hoan dần mở lòng.
Từng chút một, cậu buông bỏ oán trách thuở nhỏ.
Những năm tháng ba mẹ vắng mặt, giờ đây họ đang cố gắng bù đắp bằng tất cả những gì có thể.
Lên trung học, Nhật Hoan bắt đầu nhận được những bức thư tỏ tình.
Có bạn nữ nhét thư vào ngăn bàn.
Có người đỏ mặt đứng trước cổng trường.
Dĩnh Giai còn trêu cậu "đào hoa".
Nhưng Nhật Hoan dần nhận ra một điều.
Khi đứng trước ánh mắt ngượng ngùng của các bạn nữ, tim cậu không hề rung động.
Ngược lại, mỗi khi nhìn thấy nụ cười của một chàng trai nào đó trên sân bóng, hoặc vô tình chạm phải ánh mắt sâu thẳm của ai kia, tim cậu lại đập nhanh hơn bình thường.
Cậu không giống những nam sinh khác.
Cậu không thích con gái.
Cậu thích con trai.
Nhận thức ấy khiến cậu hoang mang suốt một thời gian dài.
Nhật Hoan cố gắng phủ nhận, cố gắng tự thuyết phục rằng đó chỉ là cảm giác nhất thời.
Nhưng càng trốn tránh, sự thật càng rõ ràng.
Cậu bắt đầu sợ.
Sợ bố mẹ thất vọng.
Sợ ánh mắt họ thay đổi.
Sợ mất đi gia đình một lần nữa.
Thế nhưng, che giấu mãi cũng không phải cách.
Cậu không muốn sống trong vỏ bọc giả dối.
Cậu không muốn nói dối người mà mình yêu thương nhất.
Đêm hôm ấy, không khí trong nhà đặc quánh.
Nhật Hoan ngồi trước bàn ăn, hai tay siết chặt.
Ba mẹ nhìn cậu, chờ đợi.
Cậu đã chuẩn bị rất nhiều lần trong đầu.
Nhưng khi mở miệng, giọng vẫn run.
"Con... không thích con gái."
Khoảnh khắc ấy, căn phòng như đông cứng lại.
Ba cậu sững người, rồi sắc mặt thay đổi.
Một cái tát giáng xuống, âm thanh vang lên khô khốc.
Nhật Hoan choáng váng, tai ù đi.
Đó là lần đầu tiên trong đời, ba đánh cậu.
Ông phạt cậu quỳ suốt hai tiếng đồng hồ.
Gương mặt ông đỏ bừng vì tức giận, đôi tay run lên.
Mẹ đứng bên cạnh, vừa lo lắng vừa hoảng sợ.
Bà khẽ kéo tay chồng, giọng nghẹn ngào: "Ông bình tĩnh đã..."
Bà quay sang con trai, nước mắt lưng tròng: "Con xin lỗi ba đi...
Nhật Hoan, con xin lỗi ba đi..."
Nhật Hoan quỳ thẳng lưng, đầu cúi thấp.
"Con xin lỗi."
Chỉ ba chữ.
Không phải xin lỗi vì con người mình, mà xin lỗi vì đã khiến họ đau lòng.
Mẹ nhìn cậu rất lâu.
Rồi bà hiểu.
Hiểu rằng đứa trẻ trước mặt mình không hề bướng bỉnh.
Chỉ là đang nói ra sự thật.
Nước mắt bà rơi xuống, không ngừng được.
Đêm ấy, ba mẹ ngồi trong phòng rất lâu.
Nhật Hoan vẫn quỳ ngoài phòng khách, lòng rối như tơ vò.
Cuối cùng, cửa phòng mở ra.
Ba cậu bước tới, ánh mắt không còn giận dữ như trước, chỉ còn lại sự mệt mỏi.
Mẹ đi bên cạnh, mắt đỏ hoe.
Bà quỳ xuống trước mặt con trai, run rẩy ôm lấy cậu.
"Ba mẹ chỉ hi vọng con sống hạnh phúc," bà nói, giọng nghẹn lại.
"Hãy tự do với lựa chọn của mình...
Ba mẹ mãi yêu con."
Nhật Hoan ngẩng đầu.
Nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt từ lúc nào.
Cậu ôm chầm lấy ba mẹ, cả người run lên vì khóc.
Khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rằng mình thật may mắn.
Dù thế giới ngoài kia có thể không dịu dàng, nhưng ít nhất, khi quay về nhà, vẫn có hai người sẵn sàng dang tay chấp nhận con người thật của cậu.
Được làm con của họ—
Đó là điều hạnh phúc nhất đời này.